CHIẾN THẦN GIẢ VỜ LÀM THỨ NỮ PHẾ VẬT BỊ ÉP TỪ HÔN LỘ THÂN PHẬN LÀM KINH THÀNH CHẤN ĐỘNG

CHIẾN THẦN GIẢ VỜ LÀM THỨ NỮ PHẾ VẬT BỊ ÉP TỪ HÔN LỘ THÂN PHẬN LÀM KINH THÀNH CHẤN ĐỘNG

Tống Uyển Story full 09/08/2026 34 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🔥 Ép Cưới Thứ Nữ Giang Ninh, Tiểu Bá Vương Hộ Quốc Công Trúng Lời Nguyền “Vả Mặt”!

Ngươi nghĩ một tiểu thứ nữ bị đuổi vào tiểu viện rách nát sẽ khóc lóc ỉ ôi chờ người thương hại?
Nhầm to, bởi trong lúc vị đích tiểu công tử quyền quý ở kinh thành mồm năm miệng mười chê bai vị hôn thê chưa từng gặp mặt, thì ở Giang Ninh, nữ chính của chúng ta đang nhàn nhã lấy đá mài thanh đoản kiếm sắc lẹm.
Một kẻ là tiểu bá vương kinh thành vừa bị ông nội đánh đòn tơi tả vì tội đánh nhau giành gái, một người là “chiến thần” đánh lộn sứt đầu mẻ trán khiến đám hạ nhân trong phủ nơm nớp lo sợ.

Nghe thật kỹ nhé, bạn sẽ thấy tiếng đá mài sột soạt đầy kịch tính của Tô Dung – Thất tiểu thư thứ xuất của phủ Thái thú Giang Ninh, người vừa choảng nhau vỡ trán với công tử phủ Đô úy. Ở đầu bên kia kinh thành, là tiếng ngựa hí vang dội và tiếng cãi vã bực dọc của Chu Cố – đích xuất tiểu công tử phủ Hộ Quốc Công, kẻ vừa bị ăn quân côn và bị lão Hộ Quốc Công ép lặn lội ngàn dặm đi dự lễ cập kê của nàng thứ nữ mà hắn vô cùng khinh bỉ. Hai kẻ “bất hảo” mang trên mình tờ hôn thú từ thuở lọt lòng sắp sửa đụng độ nhau tung tóe! Chu Cố hống hách đinh ninh nàng chỉ là một cô nương thấp kém tẻ nhạt, đâu ngờ nàng lại chính là ân nhân giấu mặt của Thái tử điện hạ, ra tay giết hai tên sát thủ phi tang xác không chớp mắt chỉ bằng một cái lưới bắt cá! Âm thanh lưỡi kiếm rút ra khỏi vỏ và tiếng “vả mặt” đôm đốp hứa hẹn sẽ làm bùng nổ màng nhĩ của bạn trong bộ truyện audio thể loại *Cổ đại, Sảng văn, Ngôn tình* cực chiến này!

* 🔥 **Nữ cường “tay to hơn não” cực chiến:** Không thèm chơi mưu hèn kế bẩn hậu cung, Thất tiểu thư Tô Dung hễ bực là đấm, đánh nam nhân Đô úy sắp thành đầu heo, coi chuyện đánh nhau đền tiền là cơm bữa khiến cả phủ out trình toàn tập.

* ⚔️ **Nam chính “tự hủy”, chuẩn bị kiếp “đội vợ lên đầu”:** Chu Cố cậy mình là con cháu thế gia không ngừng mỉa mai vị hôn thê thứ nữ, nhưng lại lỡ mồm gáy to bảo vệ nàng là “đẹp như phù dung xuất thủy” trước mặt đối thủ Tạ Lâm, chuẩn bị đón combo nghiệp quật cực gắt khi gặp mặt vợ tương lai.

* 👻 **Plot twist “gãy cổ” ẩn sau thân phận bí ẩn:** Nam phụ Thái tử đi tìm “thôn nữ đánh cá” ân nhân cứu mạng để báo đáp, còn nam chính thì ngậm cục tức lặn lội đi tìm vợ, kịch bản hoan hỉ oan gia pha trộn *Sảng văn* cực kỳ bánh cuốn!

🎧 Đeo ngay tai nghe, bật max volume và đắm chìm vào giọng đọc truyền cảm cực dính! Bấm PLAY ngay bộ truyện để hít hà hương vị drama, hóng xem Chu tiểu bá vương kinh thành bị nghiệp quật tơi tả thế nào trên hành trình gặp mặt vị hôn thê bạo lực của mình nhé!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
CHIẾN THẦN GIẢ VỜ LÀM THỨ NỮ PHẾ VẬT BỊ ÉP TỪ HÔN LỘ THÂN PHẬN LÀM KINH THÀNH CHẤN ĐỘNG cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Tô Dung bị đánh thức bởi một trận khóc lóc kìm .
Nàng mở mắt, đưa tay xoa nhẹ mày, “suýt” một tiếng, cơn đau buốt thấu xương truyền đến.
Lúc này nàng mới ra, trán mình bị va ráchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Theo cái kiểu đau này thì rõvi_pham_ban_quyen là vẫn chưa có ai đến chạy chữa cho nàng.
Nàng buông tay, khăn ngồi dậy, nhìn qua cánh cửa và cửa sổ rách nát gọi bên : “Nguyệt Loan, vào đây.”
Nguyệt Loan giật mình, vội nín , lau sạch mắt trên rồibot_an_cap đẩy cửa vào phòng. Đôi mắt con bé đỏ hoe, vẫn còn vương , trông thật đáng thương: “Tiểu thư, người tỉnh rồi ?”
“Em khócbot_an_cap cái gì? Ta chẳng qua chỉ vabot_an_cap đầu một thôi mà? thư nhà em phúc lớnleech_txt_ngu mạng lớn, dù khôngleech_txt_ngu có ai chữa trị cũng không chết được đâu.”
Nguyệt Loan lập tức kìm được , nước mắt lại trào ra: “Khôngleech_txt_ngu phải.”
“Không phải cái ?”
Nguyệt Loan dùng tay áo lau nước , nghẹn đầy khó chịu nói: “Bên ngoài đều đồnleech_txt_ngu rồi, nói ở kinh thành đã xảy một lớn. Chu tiểu công tử của phủ Hộ Quốc Công và tiểu gia của phủ Thụy Vương tranh mộtvi_pham_ban_quyen người phụ , nhau ngay giữa phố. Hu hu hu, Chu tiểu công tử có thể đivi_pham_ban_quyen tranh giành phụ nữ với người ta cơ chứ?”
Dung ngẩn người: “Hắn thích giành thì cứ thôi? Em khóc cái gì? Liên gì đến em?”
Loanvi_pham_ban_quyen nghẹn lời, phẫn nộ siết chặt nắm : “Tiểu thư, Chu tiểu tử là vị phu của người mà.”
vi_pham_ban_quyen Dung: “”
, nàng quên mất, nàng quả thực có một vịleech_txt_ngu phu, là đích xuất tiểuvi_pham_ban_quyen công tử phủ Quốc Công Chu Cố. Đó là hôn mà mẫu nàng khi còn sống khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết vì saoleech_txt_ngu lại định ra nàng, đến lúc nhắm mắt xuôi tay cũng không nói với lấy một lời về lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do.
là một thứ nữbot_an_cap nhỏ Thái thú quận Giang Ninh, lại có hôn ước thức xuất tiểu công tử trường phòng của Hộ Quốc Công, mối hôn đúngvi_pham_ban_quyen cao tới. Khi mẫu thân nói nàng , nàng đã người mất một tuầnleech_txt_ngu trà, và cũng chính trong một tuần trà đó, khi nàng định thần lại muốn hỏi rõ chi tiết thân đã không nàng hội hỏi nữa, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã tắt thở rồi.
Nàng ho một tiếng, mò hỏi: “Thế hắn có giành được không?”
Nguyệt Loan xụ mặt: “Giành rồi.”
Tô Dung thở phào nhẹ nhõm: “Thế được rồi, nếu đến cả một người phụ nữ mà cũng không giành nổi thì hắn cũng phế quá.”
Nguyệt Loanbot_an_cap trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn Tô Dung: “Tiểu thư! Đầu óc người không phải bị va hỏng rồi chứ? vị hônvi_pham_ban_quyen phu của người đấy, người còn chưa gả đi mà hắn đã hoang đường như vậy, cho thiên hạ đều biết, đợi đến lúc người gả vào
thấy cuộc hôn nhân này thành được không?” Tô Dung ngắt con bé.
Nguyệt Loan im bặt ngay tức khắc.
Tô Dung vẫy tay với con bé: “Đỡ dậy, vết thương này phải chóng mời phuleech_txt_ngu thôi. Nếu mà hủy dung thìleech_txt_ngu mới thật sựleech_txt_ngu là gảvi_pham_ban_quyen nổi nữa.”
Nguyệt Loan tỉnh, vội tiến lên đỡ Tô Dung, mắt nói: “Đại phu nhân nói này người đã mời đại phu lần rồi, cứ tiếp tục thế này thì phủ đều một mình tiêu hết cho việc mời đại phu mất. Bà nóibot_an_cap người có gương mặt thế , lại không gả vào nhà họ , tránh không khỏi số kiếp làm thiếp ta, bằng đừng chữa nữa, cứ để nó hỏng đi, biết đâu còn có làm một tử thất nhà thường.”
Tô Dung đi trước tấm vỡ, nhìnleech_txt_ngu vết thương trên trán, một mảng lớn trông thật thê thảm. Nàng dứt khoát nói: “Không được, ta chỉ có gương mặt này là có thể đem ra khoe chút thôi, sao có thể không chữa? dù khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu Cố cũng có gả cho một tài nào chứ?”
Loan tủi thân: “Tú tài bán vợ cầu vinh đầy rẫy ra ạ.”
cạn lời, tay gõ nhẹ lên trán Nguyệt Loan: “ xem thoại bản nhiều quá rồi không? Sao em lại cảm vớileech_txt_ngu tài đến thế?”
Nguyệtbot_an_cap Loan rơm rớm nước mắt: “ hôn mê nửa ngày trời, nôbot_an_cap tỳ đã cầu xin Đại phu hơn một canh , nhưng phu nhân nhất quyết không gậtleech_txt_ngu đầu.”
“Còn thân đâu? Ông quan tâm đến gương này của ta nhất mà.”
“Lão đi công tác rồi, phải ba ngày nữa mới về.”
Tô Dung chân: “Đi, tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm Đại phu .”
Nàng cơn chóng mặt, rời khỏi căn phòng rách nát và cái sân nhỏ cũ kỹ, khoảng chừng hai nénbot_an_cap nhang mới tới chỗ ởleech_txt_ngu Đại phu nhân.
Lúc này, trong phòng Đại nhânleech_txt_ngu ngập tiếng cười .
Tô Dung mà nhức răng, đứng ngoài cửa tiếng: “Mẫu thân.”
Trong phòng im lặng.
Tô Dung hài lòngvi_pham_ban_quyen, vào phòng. vào mắt là Đại phu đang ngồi ở vị trí chính , xung quanh năm nữ trẻ tuổi, tuổi tác không chênh lệch với nàng là bao, ai nấy đều ăn mặc xinh đẹp lộng lẫy, tương hoàn toàn với bộ bẩn thỉu chưa kịp thu nàngbot_an_cap.
Thấy Tô Dung, mấy người kia đều không có biểu cảm gì, từng người một đều lạnh lùng têleech_txt_ngu liệt.
Tô Dung quỳ gối hành lễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không đợi phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân cho phép đã tựvi_pham_ban_quyen động dậy, không thèm để ý đến ai khácleech_txt_ngu mà đi thẳng tới trước mặt Đại , để bà nhìn rõ vết thương trên trán: “Mẫu , nhà họ Chu vẫn chưa nói là hủy hôn. dù nhà Chu có đến hôn, nếu thấy con mang cái mặt thế này, đến lúc đó nói không chừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì nể tình hôn ước raleech_txt_ngu đòi lại công cho con mộtbot_an_cap . Phủ Hộ Quốcleech_txt_ngu Công à, conleech_txt_ngu nghe nói nhà họ hung dữ , mộtbot_an_cap chiếc vàng cũng cóbot_an_cap thể đánh cả Hoàng thượng, chắc chắn là không chữa trị con chứ?”
Đại phu nhân dường như cũngvi_pham_ban_quyen không ngờ vết thương trán nàng lại nghiêm trọng như vậy, bà mình một cái, chưa kịp hoàn hồn nghe thấy những lời này của Tô Dung, lập nổi trận lôi đình: “Ngươi lấy phủ Hộ Quốc Công ra đe dọa ta?”
“Con không , chỉ cảm thấy bất tương lai làm chính thất hay làm thiếpbot_an_cap, gương mặt này không thể hủy hoại được.”
Cơn giậnvi_pham_ban_quyen của Đại phu nhân vẫn không nguôi, bà tayvi_pham_ban_quyen chỉ vào nàng: “Tháng này ngươi đã mời đại phu ba lần rồi. ham đánh nhau như vậy thì đừng để bị thương chứ? Lần trước bị thương chân, chỉ riêng tiền khám cho đại phu đã tốn cả trăm . Lần trước nữa thì trật tay, dùng thuốc tốtbot_an_cap nuôi dưỡng nửa tháng cũng tiêu cả trăm lượng. đến cái mặt cũng bị , nếu cái mặt này của ngươi không muốn đểbot_an_cap lại sẹo thìbot_an_cap chẳng phải phải dùng Ngưng Chỉ Ngọc Cao ? Thuốc đó giá bao nhiêu chẳng lẽ ngươi không biết? Một lọ là ngàn vàng đấy.”
Tô Dung raleech_txt_ngu hổ thẹn: “Của hồi môn người bị con”
Đại phu nhân càng tức hơn: “ hồi môn chuẩn bị cho ngươi đã bị ngươi phá một nửa rồi, giờ mặt mũi nào mà nhắc đến?”
giọngvi_pham_ban_quyen nói: “Con có thể đơn độc lên kiệu .”
Đại phu nhân suýt chút nữa thì tức chết: “Đơn độc lênvi_pham_ban_quyen kiệu hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chuyện từng có tiền lệ, ngươi muốnbot_an_cap để cả phủ và ta ta cười chết hay sao? Ngươi cút đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta!”
Tô Dung đứng không nhúcbot_an_cap nhích: “ thân, mặt của nhất định phải .”
phu nhân tức trừng mắt nhìn nàng: “Người đâu, lôi nó cho ta!”
Tô Dung quay người, nhìn đám nha hoàn bà tử đang định xông vào cửa. Nàng cần mắt nhìn một cái, đám nha hoàn bà tử đều không tự chủbot_an_cap mà lùi lại một , không dám tiến lên.
Thất tiểuvi_pham_ban_quyen thư đánh nhau không màng sống, kể là ai, chỉ cần chọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận nàng là nàngbot_an_cap ra tay đấm . Từ lúc ba năm tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay chân ngắn ngủnbot_an_cap cho đến nay sắp đến tuổi cập kê, coi như là đánh nhau nhỏ đến lớn. Hơn nữa đánh càngbot_an_cap lợi , ngay cả công tử của phủ Đô úy sáng nay cũng bị nàng đánhleech_txt_ngu cho một . Nàng thương ở là thật, nhưng vị công tử phủ úyvi_pham_ban_quyen kia bị đánh thành đầu heo, coibot_an_cap như hủy rồi. Trong phủ này ai dám chọcleech_txt_ngu vào nàng, đám hạ bọn họ càngleech_txt_ngu không .
Mệnh lệnh của Đại phu nhân cũng không lực một ánh mắt của Thất tiểu thư, bọn họ núm khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám tiếnvi_pham_ban_quyen lên nàng đi.
Đại phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân quen với cảnh tượng này nhưng vẫn đến đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả ngực, run rẩy chỉ vào Tô Dung: “ cứ tức ta ! Có phải ngươi muốn ta tức chết thì ngươi mới vui lòng không?”
“Làm sao có thể chứ?” Tô Dung quay ngườileech_txt_ngu lại, lắc đầu, nghiêmbot_an_cap nói: “Mẫu thân, người nhất định phải sống lâu trăm tuổi. Nếu không người nổi tiếng lợi hại, đến cả phu nhân Đô úy phải sợ người, không dám tìm đến cửa sổ, thì con cũng không dám đánh công tử phủ Đô úyvi_pham_ban_quyen .”
Đại phu nhân suýt chút nữa thì xỉu vì tức.
“Mẫu , mời đại phu đi, cứ dùng của hồi môn của con. Sau khi xem mặt cho con xong cũngbot_an_cap mạch cho người luôn, con dạo này tu dưỡng của người kém, tính khí cũng nảy, chẳngbot_an_cap còn công dưỡngvi_pham_ban_quyen như trước kia nữa.” Tô Dung , này nơi đây đã trở thành sân của , nàng ra lệnh ra phía cửa: “Cònvi_pham_ban_quyen không mau đi mời đại phu, vị phu giỏi nhất của Hồi Xuân Đường , bảo ông ấy mang theo lọ Ngưng Ngọc Đoạn Cao.”
Đám hoàn bà tử cửa đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạt về phía nhân.
phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân ôm ngực, mặt đen lại, hồi lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau mới phẫnvi_pham_ban_quyen nộ thốt rabot_an_cap một chữ: “Cút!”
Đám nha hoàn bà lập tức hành độngbot_an_cap, đồng loạt luileech_txt_ngu xuống, có người tốc phi ra khỏi phủ, Hồi Xuân Đường.
Tô Dung hài lòng, nở nụ cười, đưa tay nắm lấy Đại phu nhân: “Mẫu thânbot_an_cap bớt , Châu tên khốn kiếp dám ghẹo con, con không cho hắn chút màu nhìn thìbot_an_cap lại tưởng người của phủ Thái thúbot_an_cap chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta bắtvi_pham_ban_quyen .”
Đại nhân gạt nàng ra: “Những năm qua ngươi đã đánh bao trận rồi? Tavi_pham_ban_quyen phải đi khắp nơi dọn rắc rối cho ngươi, bỏ tiền ra tai, tìm cách bít miệng ta thì giữ được danh tiếng tại ngươibot_an_cap. Nhưng ngươi ai không chọc, lại đi chọc vào Trần . Phủ úy tuy làvi_pham_ban_quyen nhánh phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của họ Trần, nhưng lại là nhánh phụ từ đại gia tộc ở kinh thành ra. Đánh hắn thì làm sao giấu được chuyệnbot_an_cap không truyền đến kinh ? Ta đãleech_txt_ngu nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, danh tiếng của nữ nhi là quan trọng nhất, mà ngươi cứ không nghe. Phủ Hộ Quốc Công là gia thế gì? Ngươi nghĩ nếu họ nghe thấy phong thanh rằng có một người phụ nữ suốt ngày gây chuyện đánh nhau, liệu họ có muốn không?”
“Mẫu thân, bên ngoàileech_txt_ngu chẳng phải đồn lên rồi sao, nói Chu tiểu công tử vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu vương gia Thụy An Vương vì tranh giành phụ nữ mà đánh sứt đầu mẻ tránleech_txt_ngu? Bản thân nhà họ cũng có một thích gây chuyện, tư cách gì mà chê con?” Tô Dung tự hào, không coi bot_an_cap chuyện lớn: “Hơn , con thấy hôn này sớm muộn gì cũng hỏng, người đừng có nằm mơ trèo cao , chúng ta không nổi đâuvi_pham_ban_quyen.”
phu nhân: “”
nói có vẻ tự biết lượng sức mình thực sự khiến bà nghẹn .
Bà hiệnleech_txt_ngu vẻ mặt sắt không thép: “ mặt này của ngươi, thật đúng là phí hoài gương mặt này!”
Bà bực dọc giáobot_an_cap huấn Tô Dung: “Trân Quý đang được nhất hiện nay, người ta vào là một gương mặt. Ngươi đã yêu quý gương mặt mình như vậy, sao không biết nó để trèo cao? ngươi trèo lên được, chúng ta còn chui ở cái nơi nhỏ bévi_pham_ban_quyen rách nát như Giang Ninh này sao?”
Tô Dung ngoáy , thở dài: “Trân Quý phi không con , dưới sự sủng ái cùng đó cũng đáng thương lắm nhỉ?”
Đại phu nhân đưa bịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng lại: “Ngươi muốn chết à, cái gì cũng dám nói thế? Ngậm miệng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho ta. Còn nói này nữa là ta đánh chết ngươi.”
quay đầu nhìn mấy trong phòng với ánh mắt sắc : “Quên hết những lời nó vừa nói đi, nghe chưa? Nếu aibot_an_cap ra ngoài, sẽ đánh chết đó trước.”
Mấy chị em gái khác đều đồng loạt gật một cáchleech_txt_ngu vô cảm: “Nữ nhi ghi nhớ, đã rồi ạ.”
Không phải bọn họ không biểu xúc, mà thực sự là những năm qua, cô em út này của bọn họ nói những lời như vậy quá nhiều rồi, lần nào Đại phu nhân cũng cảnh cáo bắt họ phải quên đi.
Đại phu nhânvi_pham_ban_quyen buông tay . Trân Quý phi cẩm ngọc thực, lụa là gấm vóc, sủng áivi_pham_ban_quyen đứng đầu hậu , hô mưa gọileech_txt_ngu gió, dám bảo Trân Quý phi đáng , bot_an_cap không biết trời cao đấtbot_an_cap dày là . Lồng ngực bà đau thắt lại, bà ghét bỏ đẩy Dung ra: “Cút sang một bên.”
Đại phubot_an_cap của Hồi Xuânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường đến nhanh. Ông vốnvi_pham_ban_quyen dĩ đã quá đường đi lối lại trong phủ Thái thú, thêm phần biết chắc chắn sẽ có để kiếm, nên còn nhanh hơn thỏ.
Sau chẩn trịleech_txt_ngu xong cho Tô Dung, ông ta cười hì hì lấy ra một hộp cao Ngưng Chỉ Ngọc Đoạn, cungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kính dâng : Thất tiểu thư, đợi thương kết vảy là có thể dùng loại cao rồi, đảm bảo lọ sẽ không để lại sẹo.
Tô Dung gật đầu: Bắt mạch cho mẹ ta nữa.
Đại phu nhân mặt lại: Ta không .
Tô Dung không lời , chỉ mạnh bạo kéo tay Đại phu nhân , ra hiệu cho đại phu tiến lên.
Đại phu cười hì hì bước tới, sau khi xong liềnvi_pham_ban_quyen nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Phu nhân không có vấn đề gì lớn, là hơi bị nóng trongvi_pham_ban_quyen, lão sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kê một phương thuốc thanh , phu nhân uống hai ngày là khỏi.
phu rút tay lại.
Tô Dung gật đầu: Vậy thì kê đi!
Thế là, đại phu đi ra gian ngoài để kê đơn .
Tô Dung đi theo, đứng bên cạnh hỏi: Có phải ông từ chỗ Đô úy phủ của Trần Châu về không? Vết của hắn thế ?
bút của phu khựng lại, chép : Cái đó, vết thương củabot_an_cap Trần công tử rất nghiêm trọng, lão đã kê cho hẳn ba lọ cao Chỉ Đoạn.
Tô Dungvi_pham_ban_quyen vui vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ừm, lại thêm thu nhập cho ông rồi.
Đại phu rất hiểu chuyện, hạ giọng nói: tiểu thư yên tâm, chuyện đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hứa với , lão nhất định sẽ làm được.
Tô Dung hài lòng, cầm lọ , dẫnleech_txt_ngu theo Nguyệt Loan thong dong đi.
Đại phu để lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đơn thuốc, hớn hở đến phòng kế toán thanh toán tiền, sau đó mừng khôn xiết túi bạc đi ra khỏi phủ Thái thú.
Đại phu nhân xót : đồ phá gia chi này, nó tự đạp bản thân mình thôi , nếu còn nó đi , sớm nhà này cũng bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phá cho sạch bách.
Mấy vị tiểu thư khác đều đã chết lặng.
Tamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu thư lên tiếng: Mẫuvi_pham_ban_quyen thân, vì người nghĩ đến việc gả Thất muội đi, chi bằng hãy gả chúng con đi trước đi. Chúng con sợ đến lúc mình chồng, ngay cả một hòm cưới cũng chẳng gom nổi nữaleech_txt_ngu.
Tứ tiểu thư phụ họa: Phải mẫu thân, chúng con cũng chẳng mong dựa vào Thất muội để trèo cao nữa đâu. đà , nhỡ nóleech_txt_ngu không được, chúng con cũngvi_pham_ban_quyen bị lại trong tay ngườivi_pham_ban_quyen mất.
Đại phu nhân vừa đauvi_pham_ban_quyen lòng vừa đau đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ôi, nó còn một nữa là đếnleech_txt_ngu lễ cập kê, sẽ thư hỏi xem bên phủ Hộ Quốc Côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoạch gì. phủ Hộ Quốc Công hủy hônvi_pham_ban_quyen, thì thật sự chẳngvi_pham_ban_quyen mong gì được vào nó . Ai mà biết cái Chu tiểu công kia cũng lại làleech_txt_ngu hạng người lông bông nhưleech_txt_ngu thế.
Bà an ủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con: Phủ Hộ Quốc Công trọng uy tín nhất, lão Quốc công hiện giờ chắc là không mức bội ước đâu. Chỉ cần Hộ Quốc Công thừa nhận này, thì hôn của các con cũng sẽ nhờ đó mà .
Mẫu thân, ta vẫn luôn ở Giang Ninh, nếu theo định sự người là đều chen vào kinh , liệu con cóleech_txt_ngu làm được không? Đại tiểu thư lo lắng bất an.
Sao lại không được? Những năm bạc đổ vào người các , mời thầy dạy , học cầm kỳleech_txt_ngu thinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họa, lẽ nào đều học uổng phí sao? Các con yên tâm, quy của các con so với các tiểu thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuê các kinh thành cũng chẳng kém cạnh gì.
Bà căm giận: Chỉ có con Thất, cái mặt có ra khoe chút đỉnh thìleech_txt_ngu những thứ còn lại hành bát nháo. Ta tốn nhiều bạc nhất là vào người nó.
Vạn nhất phủ Công hủy hôn thì sao? Nhị tiểu thư hỏi.
Chuyện này Đại phu nhân bị , Cũng không nói trước đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bà hạ quyết tâm: Các năm người lớn mới bảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong vòng nửa năm vi_pham_ban_quyen thể chờ được. Dù tiểu Thất không nhờ được gì, thì vẫn còn trôngvi_pham_ban_quyen cậy vào ca ca các , mùa thu nó sẽ đi thi, nếu nó cao, các cũng sẽ được lây, ngưỡng cửa chọn rể cũng sẽ cao lên .
Mấy cô con gái gật đầu, cuối cùng cũng chút ý cười: Vẫn ca ca đáng cậy .
Đại phu cầmleech_txt_ngu lấy lá thư bên cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vào nộileech_txt_ngu dung bên trong, giận khôngbot_an_cap chịu nổi: Các Hành Tắc xem, mỗi lần viết thư nhà chỉ có ba trangleech_txt_ngu giấy, mà hết hai trang là nói về tiểu Thất. Vậy mà lúc nãy nó , ngay cả một câu cũng khôngbot_an_cap thèmbot_an_cap hỏi xem trong thư Hành Tắc những gì.
một đến: Vương má, đem bức thư nhà này cho tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thất, bảo nó đọc xong thì viết thư trả lờileech_txt_ngu Hành Tắc. Cái đồ xược, uổng công cavi_pham_ban_quyen ca nó đến ta cũng nhớ mong, chỉbot_an_cap mỗi nó, để ta xem nó có mặt mũi nào mà đến chuyện nó lại gây họa không.
Vương má vâng lệnh, thư của đại thiếu gia vội vàng tìm Tô Dung.
Tô đại nhân tuy là quan thủ một quận, Giang Ninh lại trù phú, nhưng Tô đại nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một kẻ cương trựcbot_an_cap đến kỳ quặcbot_an_cap, không biết vơ vét tiền, chỉ vào và chút ít sản nghiệp tổvi_pham_ban_quyen tiên lại để miễn cưỡng duy trì thể diện. Một cương trực như vậy, lẽ ra không nên có khuyết điểm gì, nhưng Tô nhân thật sự có, đó là ta .
Vì vậy, chút sản ít đó đều dùng để phụ nữ vào viện cả rồi.
rabot_an_cap hậu viện phủ Thái ở đầy phụ nữ. Một người nữ một sân , một đứa con gáibot_an_cap thêm một sân viện, cứ thế cho đến khi Tô ra đời thì chẳng còn sân viện nào để ở nữa. Dung chỉ có cùng mình, nhưng mẹ nàng đã mất khi mới bảy tuổi, nàng và Nguyệtvi_pham_ban_quyen đã ở lại của thêm một tháng.
Một ngày nọ sau đó một tháng, Tôvi_pham_ban_quyen Dung sau khi đánh vớileech_txt_ngu ta thì quá mệt , sơ ý làm đổ nến. Ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm gió lớn, lại làvi_pham_ban_quyen ban đêm, cửa không đóng, gió lùa vào khiến căn phòng lập tức bốc cháy. Nguyệt Loan và nàng đều không đủ sức dập lửa, đủ sức chạy ra ngoài. Đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi chạy ra khỏi viện nhỏ, quay đầu nhìn lại thì cả căn nhà đã chìm trong biển lửa.
Tô đại nhân vốn rất Thất di nương, tận mắt chứng kiến căn nhà và mọi vật dụng thời của ái đều bị rụi, cứu hỏa không kịp, không lại mảnh ngói nào, ông ta nhất thời không chịu nổi mà ngất đi.
Viện Thất di nương vốn là nơi tinh xảo , mọi đồ đều là hạng phẩm. Một mồi lửa này thiêu sạch hết, tổn nhiêu tiền của?
Đại phu nhân vô cùng tức giận, trong cơn thịnh nộ đã đuổi Tô Dung đến một viện nhỏ hoang tàn không ở phía góc đông bắc.
Về sau Tô đại mấy muốn chi tiền viện di , nhưng đều vì convi_pham_ban_quyen đánh nhau tiêu tốn quá nhiều tiền, không còn bạc, nên lần nào cũng ngùi thôi ý .
Tô Dung lại thấy viện rách nát này rất tốt, cách xa và các việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác, thuận cho nàng leobot_an_cap tườngbot_an_cap ra ngoài, cần lúc nào cũng phải chui lỗ chó, rất hay, thế là nàng ở lỳ đó bao .
Nhưng người ngoàivi_pham_ban_quyen không nội tình, đều nói Đại phu nhân đố kỵ với Thất di nương lúc còn sống được sủng ái, nên saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thất di nương mất, Đại phu nhân đối xử tốt với con của các di nương , duybot_an_cap chỉ với Tô Dung là . Không cho ăn ngon mặc đẹp đã đành, còn đánh mắng liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miên, phạt quỳ từ đường kinh nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường tìnhvi_pham_ban_quyen, bắt nàng ở mãi trong viện cũng điều dễ hiểu.
Vương mábot_an_cap viện nhỏ, mỗi lần tớivi_pham_ban_quyen đây bà lại đến Noãn Hương Các nơi nương từng ở, đó quả thực là một ngôi nhà vàng ngọc hương ấm áp lụa là, vậy màleech_txt_ngu lại bị hủy hoại, cũng chẳng trách Đại phuleech_txt_ngu nhân mắng Thấtleech_txt_ngu tiểu thư là nghiệt .
Nguyệt Loan thấy tiếngleech_txt_ngu bước chân, thò đầu ravi_pham_ban_quyen nhìn, lớn tiếng : Tiểu thư, Vương má rồi.
Tô Dung đá để mài chủy thủ, nghe lập tức cất đá mài và thủ đi, động tác nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm lại lên giường, nhắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt rỉ đau đầu.
Vương má là người từng trải, biết phòng chắc chắn chuyện gì đó không thể để người khác thấy, nếu không Nguyệt Loan đã chẳng lộ ra vẻ mặt chột dạ như thế. Bà thật cạn lời, Thất tiểu thư ngang ngược thì ngang ngược thật, nhưng cũng là một kẻ quỷ , mà nha hoàn bên cạnh lại cứ như mộtleech_txt_ngu con ngốc, chẳng có chút nhanh nhạy nào.
Cùng ăn một loại mà lớn lên, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoảng lại xa đến vậy cơ chứ!
Bà bước vào phòng , đi tới trước , cung kính giao bức thư của Tô Hành Tắc cho Tô Dung: Thất tiểu thư, là thư nhà củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu gia, nhân bảo lão nô tới cho người xem, nói rằng lần này thư hồi đáp do người viết.
Tô Dung lập tức mở mắt, vẻ mặt ngạc: Mọi thư nhà chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều do thân hồi đáp sao?
leech_txt_ngu mỗi lần gửi thư về, ba trang giấy hết hai trang là nói vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người rồi. Phu nhân xem qua mộtbot_an_cap lượt thì rất giận, nói dù sao đại thiếu cũng chẳng nhớ bà ấy, chỉ nhớ người, nên bức thư này raleech_txt_ngu phải doleech_txt_ngu người đáp.
Tô Dung:
Nàng thà rằng Tôbot_an_cap Hành Tắc nhớ nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì hơn.
Nàng nhận lấy bức thư, vốn tưởng rằngbot_an_cap sẽ lại thấy hai trang giấy toàn là lời cảnh cáo nghiêm khắc rằng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được đánh nhau gây , không được bắt nạt em, không được làm cha mẹ tức giận. Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời đó nàng đã xem đến chán rồi, không bức thư lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàyleech_txt_ngu lại khác, mọi việc đều viết rất chi tiết, lời lẽ dàng, toàn những quan tâm lo lắng cho nàng.
Chỉ đến cuối thư nhắc tới mộtleech_txt_ngu câu, sắp đếnbot_an_cap lễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cập kê rồi, huynh ấy trở về ngày đó.
Tô Dung xem xong thư, mắc: Đại ca không phải là bị va đập vào đầu đấy chứ?
Vương má thầm nghĩ, người bị va đập đầu là người mới đúng.
đọc lạibot_an_cap bức thư một lần nữa, Tô Hành Tắc nói ấy chuyện ổn, nghĩa là khôngvi_pham_ban_quyen chuyện gì xảy cả. Nhưng dịu dàng đột ngột thật nàng có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chịu . Nàngvi_pham_ban_quyen đưa thư trả lại cho má: Ta nhau đau tay rồi, viết thư trả lời được, bà mang về đi, bảo mẫu thân viết. Cứ nói với đại ca rằng chỉ là mộtbot_an_cap lễ kê thôi, huynh ấy lặn lội đường trở về làm gìvi_pham_ban_quyen? Các tỷ tỷ cũng sàn ta, năm nay đã bốn người lễ cập kê mà có thấy huynh ấy về đâu. Bảo huynh ấy mà học hành cho tốt, ta không cần sự đặc biệt này, thu tới, cả còn trông chờ huynh ấy sáng đấy.
Ngụ ý là, đừng về nữa, tabot_an_cap không muốn gặpvi_pham_ban_quyen huynh.
Vương má:
một tiếng, im không nhích, khóe liếc qua đầu giường của nàng: Thất tiểu thư, chủy thủ và đá mài của chưa giấu kỹ kìa. Lúc nãy trước lão nô bước vào, chẳng phải người vẫn còn sức để mài thủ đó sao?
Ngụ ý là, lẽ người dùng để mài? Mài chủy thủ cóbot_an_cap sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thì viết thư chắc chắn cũng có sức chứ.
Tô Dung:
Nàng nghiêng nhìn qua, quả nhiên bên cạnh gối lộ ra chuôi chủy thủvi_pham_ban_quyen và một cạnh của đá mài. Chắc là do lúc nãy nàng quá kinh ngạc, động tác quá mạnh nên va cái gì đó làm nó lộ ra.
Cả phủ ai cũng sợ nàng, duy có Vương má này là vú nuôi của Tô Hành chẳng sợ nàng chút nào.
thầm mắng nhiếc trong lòng, chậm chạp bước xuống giường, lớn giọng quát: Nguyệt Loan, mài mực!
Nguyệt Loan nhanh nhẹn tìm ravi_pham_ban_quyen giấy hồng, lại nhanh nhẹn chọn một cây bút lông nhỏ. Đại thiếu gia rất cầu , viết thư phải dùng loại giấy lan thượng , là loại giấy huynh đặc biệt tới trước khi đi, còn mới nguyên, dùng qua.
Tô Dungleech_txt_ngu cầm bút, một hàng chữ tiểu khải kiểu Trâm Hoa hiện lên giấy thư khiến Vương má nhìn mà cùng hài lòng. Dù sao thìbot_an_cap nét chữ này cũng là do đích thân đại thiếu gia dạy bảo, bất kể trong thư có viết những lời bát gì, nhưng nhìn nét chữ này, đại thiếu giavi_pham_ban_quyen định sẽ hài lòng.
Viết xong bức thư cho Tô Hành Tắc, Tô Dung gần như mấtbot_an_cap nửa cái , còn mệt hơn cả đánh nhau với ngườileech_txt_ngu ta trận.
Lúc Vương má chuẩn bị rời đileech_txt_ngu, thấyleech_txt_ngu mặt mệt của Tô Dung đang nằm bò ra giường, chỉ viết một bức thư thôi cứ như khuân gạch ngày vậy, khỏi cảm thán: “Thất tiểu thư, đoản kiếm khí, con đầu chơi này từ bao vậy? Nếu để phu biết được”
“Vương má đừng nói bà ấy, chẳng phải bà ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ biết sao?” Dung ngồi dậy, tay làm điệu bộ cầu xin: “Con dùng nó để phòng thân, hù dọa người ta , nếu con à , không con tay không tấc đi đánh nhau người ta thì chịu thiệt lắm.”
“Vớivi_pham_ban_quyen thân thủ con mà sợ chịubot_an_cap thiệt ? Nam tử bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ba năm người cũng khôngleech_txt_ngu đánh lại mộtleech_txt_ngu mìnhbot_an_cap con. Đừng tưởng lão biết, cạnh Trần công tử thường ba hộ vệ đi theo, trong tình cảnh đó mà con vẫn có đánh hắn nông nỗi ấy, con thấy mình nói có sức thuyết không?” Vương má bày ra vẻ mặt “con đừng hòng lừa ta”.
Tô Dung chỉ tay vào trán mình: “Nhưng cũng bị thương này.”
Nàng ra thanh đoản kiếm được mài sáng : “Có thứ này rồi, cần con rút nó , kẻ nào nhát gan, có ăn vụng mà không có chịu đòn thì đố kẻ đó còn dám trêu vàobot_an_cap con nữa?”
Vương má gật đầu: “Điều thì đúng, con phải cẩn thận khi dùng, tuyệt đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không được dùng nó đâm người. Lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia dù là Thái thú cũng phải tôn pháp luật.”
“Con biết .” Tô Dung gật đầu, ra hiệu mau : “Con không bừavi_pham_ban_quyen bãi .”
Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốnbot_an_cap huấnbot_an_cap thêm , nhưng rõ ràng vị tiểu tổ này đã hết kiên nhẫn, bà chỉ đành cạn lời rời đi.
Loan tiễn Vương má xong liền cửa lại, ghé sát vào bên cạnh Tô : “Tiểu thư, người làm gì bạc mà , kiếm này trông đắt tiềnbot_an_cap, người lấy ở đâu ra vậy?”
“Mấybot_an_cap hôm trước cứu một người, hắn cho đểleech_txt_ngu báo đáp.”
“Người nào vậy ạ?”
“Chắc là tử phủ đệ quý nào đó! Nhìn không giống người địa phương, mà giống ngườivi_pham_ban_quyen thành hơn.”
“Người kinh thành ạ? Tên là gì? Người cứu hắn như thế nào?”
“Chẳng hỏi. bị người ta truy sát, ta tình cờ đang ở sau núi chỗ miếu Thành quăng lưới bắt cá, thấy đuổi thảm , ta liền dùng lưới cá quây luôn hai kẻ truy sát kia lại. Vị huynh đệ kia cũng dứt , nhân cơ hội quay lại, người một kiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giết sạch cả hai.”
Nguyệt Loan kinh , vội bịt miệng: “Giết người ạ?”
Tô Dung gật đầu: “Ừm, giết .”
“Thế thế còn những người bị giết thì sao?”
“Ném xuống trôi theo nước rồi.”
Nguyệt Loan vẻ mặt sợ hãi: “Người đó hung như vậy, có có giết tiểu thư không?”
nhân cứu mạng của hắn, hắn giết ta làm gì?” Tô Dung bàyleech_txt_ngu vẻ mặt khó hiểu: “Hắn hỏi ta muốn báo gì, ta thanh đoản bên hông hắn rất tốt nên đòi cái này.”
“Đây vật của kẻ giết người, sao sao có thểbot_an_cap được? Vạn nhất quan phủ phát hiện ra xác , tra đến tiểu thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm ?” Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Loan cảm tiểubot_an_cap thư nhà mình lại gây rồi, mà lần này tận mắt chứng kiến hiện trường , họa này có hơi lớn.
Dung chẳng để tâm: “Mỗi năm chuyệnleech_txt_ngu giếtvi_pham_ban_quyen người phi tangvi_pham_ban_quyen nhiều vô kể, chỉ riêng thư phòng của phụ thân đã chất chồng không đầu . Nước sau núi miếu Thànhvi_pham_ban_quyen Hoàng thông sông Tùng Lâm, trong vòng trăm dặm không có bãi cạn, đợi qua trăm dặm đếnbot_an_cap sôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tùng Lâm thì tích , có khi đến huyện lân cận, lúc bị nha môn đưa vào hồ sơ, biết đâu là một vụ không đầu không đuôi nữa thôi.”
Nguyệt Loan: “”
Có một vị tiểu thư nhưbot_an_cap thế này, nàng cảm thấy mỗi ngày ở bên cạnh hầu hạ đều là một thử tháchbot_an_cap.
Nàng hỏileech_txt_ngu: “Thế thếleech_txt_ngu người đó đâu rồi ạ?”
rồi.”
Nguyệt Loan hỏi: “ rời Giang Ninh rồi sao?”
“Không biết.” Tô Dung nghịch thanh đoản kiếm: “ muốn đi đâu thì đibot_an_cap, đoản kiếm này đưa cho ta là được.”
Nguyệt Loan thấy .
Vương má đem bức thư cho phu nhân xem. nhân nhìn thư viết lộn xộn, không đầu khôngbot_an_cap cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, viết cho đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữ, cả con chó vàng A Hoa nuôi nhà cũng chiếm mất mấy câuvi_pham_ban_quyen, bà nhìn mà đau mắt: “Cái này viết cái gì không ! Con bé không biết viết về bản thân sao?”
Nào là phụ thânvi_pham_ban_quyen không biết nhân đi công vụ mà chạy đâu phong lưu khoái lạc rồi; nào là mẫu thân dạo này tính hơi lớn, cực hay nổi giận; nào là Đại tỷ thành gái già không gả đi được; nào là Nhị tỷ kém Đại thángbot_an_cap cũng đang hận gảbot_an_cap; nào là Tam tỷ quá keo kiệt, hỏi xin một cây trâm sắc một chút cũng không cho; nào là Tứ con đã tránh mặt, chẳng phải là hai chưa trả sao; nào là Ngũvi_pham_ban_quyen tỷ lén lút đọc “Uyên Ương Truyện”; là tỳ nữ của tỷ đểleech_txt_ngu mắt đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu sai dịch trong phủ; nào là con mèo ngươi nuôi lại , con bế nổi ; nào là con chó rách A Hoa, mỗi lần con mua gà nó là thính mũi nhất chạy đến vẫy đuôi với , ràng đã cho xương gà mà ban còn sủa trước cửa làm con không ngủ được, vân vân.
một đống thứ , đến cuối cùng cũng nhắc đến chuyện mình đánh nhau gây , chỉ viết câu dặn hắn đừng có về, nếu đỗ Trạng nguyên thì uổng công số bạc hắn tốn vào nghiên sách vởbot_an_cap năm đèn sách.
Đại nhân cũng buồn giận nữa, mắng: “Những năm qua, bạc Hành Tắc tiêu vào việc hành còn chẳng bạc nó đánh nhau bị thương rồi gây họa phải đền bù.”
má cười: “Hay là phu nhân viết lại một bức thư hồi âm? choleech_txt_ngu công ?”
“Không viết nữa. Trong vòng một tháng hắn chắc chắn về. Lễ cập kê của người khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn có không quan tâm, nhưng lễ kê củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu thất, hắn không thể vắng mặtleech_txt_ngu.” Đại nhân nghĩ đến điều gì đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sắcvi_pham_ban_quyen không tốt lắm: “Ta sẽ gửi một bức thư cho phủ Hộ quốc côngvi_pham_ban_quyen, hỏi xem hôn ước còn tính không? thất nhà ta sắp cập kê , nếu cònbot_an_cap tính thì cứ theo ước hành, nếu tính”
Lời phía sau bà không nói tiếp.
Vương má ý chưa hết của Đại phu nhân, trongbot_an_cap lòngvi_pham_ban_quyen thở dài: “Vậy hai cùng gửi đi nhé?”
Đại phuvi_pham_ban_quyen nhân gật , đứng dậy, cân hạbot_an_cap bút viết một bức thư lão Hộ quốcbot_an_cap công của Hộ quốc công, dùngvi_pham_ban_quyen sáp niêm phong lại, hỏi Vương má: “Bức gửi thành này chuyện hệ trọng, không đi trạm dịch, hay là phái một ngườileech_txt_ngu thỏa đáng đích đi một chuyến. Ngươi nói xem nên phái ?”
Vương má suy nghĩ một lát: “Phái Lý Viêm, trai của Lý quản gia đi nhé? Thằngleech_txt_ngu bé đó việc chu toànbot_an_cap lại tỉ mỉ, rất giống Lý quản gia.”
Đại phu nhân gật đầu: “Được, vậy phái nó đi.”
Bà sai người gọi Lý Viêm đến, giao thư cho hắn và dặn dò phen.
Lý Viêm : “ nhân yên tâm, tiểu nhất định sẽ đưa bức thư này đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tậnleech_txt_ngu tay Hộ một cách lợi.”
Đạileech_txt_ngu phu nhân gật , yên tâm về Lý Viêm, xua tay hắn mau chóng khởibot_an_cap hành.
Saubot_an_cap khi Lý lui xuống, Đại phubot_an_cap nhân suy nghĩ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút lại dặn dò Vương máleech_txt_ngu: “Nửa tháng tới, hãy giữ chặt Tiểu thất ởleech_txt_ngu phủ để dưỡng thương cho tốt. tháng sau, phủleech_txt_ngu Hộ quốc chắc sẽ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vạn nhất phủ Hộ quốc công giữ lời hứa, phái đến bànbot_an_cap hôn sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vết trên trán nó mà chưa lành thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp ngườibot_an_cap thế được? đó khó coi biết .”
Vương má : “Phu nhân yên tâm, lão nô nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định sẽ trông coi Thấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu thư kỹleech_txt_ngu, nếu sự không được, hôm nay lão sẽ dọn tiểu viện đó ở luôn.”
Đại phu nhân thấy ývi_pham_ban_quyen kiến này khôngvi_pham_ban_quyen tồi: “, ngươi dọn qua đó ở cùng nó . May mà nó vẫn còn người để sợ, trước đây là sợ Hành Tắc, là sợ , nếu không thì loạn cả lên .”
Vương cười: “Nói trắng ra thì Thất tiểu thư vẫnvi_pham_ban_quyen là sợ công tử, không có công tử chống , con bé chẳng sợ lão nô .”
Đại phu nhân tâm phức tạp: “Sợ thì có ích gì? Hành Tắc đâu ngày nào cũng chằm chằm nó .”
Bà thở dài: “ là nghiệt !”
Thế là trong ngày hôm , hai bức cùng được gửivi_pham_ban_quyen đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một bức hướng về học viện Vân Sơn, một bức tới kinh thành.
Tối đó, Vương má dọn đến tiểu viện của Dung.
Tô Dung nhìn bà khuân đồ vào căn phòng nhỏ của Nguyệt Loan: “Vương má, bà làm gì vậy? Đến chỗ con làm khách sao?”
vậy , phu nhân nói rồi, tháng tới lão nô giám sát con thương, con được đi đâu hết. Phu nhânleech_txt_ngu sai người xây tường thêm ba thước nữa rồi.”
Tô Dung giật giật khóe miệng: “Tường xây thế, nhỡ ngày đó đổ xuống đè trúng người thì sao.”
“Con yên tâm, đâu, đều dùng thợ nề nhất Giang Ninh mình , xây cao như tường không đổ được.”
Tô Dung: “”
Nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rấtbot_an_cap muốnleech_txt_ngu nói rằng, tường thành cũng có thể trèo qua được, mẫu thân nàng cũngbot_an_cap ngâyvi_pham_ban_quyen thơ quá .
Vương má nhìn vẻ của Tô Dung, dường như cũng nghĩ điều này, nét mặt hơi cứng lại, bất lực nói: “Nhà ai có Đại phuleech_txt_ngu nhân như nhà mình chứ, trước con thật chẳng có chút uy nghiêm nào, con làm bà ấy giận nữabot_an_cap, nhất giận quá mà sinh bệnh thì con ănbot_an_cap nói thế nàoleech_txt_ngu công tử?”
Tô Dung di di giàyvi_pham_ban_quyen, lẩm bẩm: “Chuyện đâu thể con, ai bảo mẫu thân con quỳ đường thì Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ca ngăn cản, ai bảo mẫu thân phạt chép thì phụ ngăn cản, ai lần đầu tiên con đánh người, mẫu thân lại bảo đánh hay lắm, thằng hư thân mấtbot_an_cap nết bắt nạt bé gái thì nên đánh chứ.”
má: “”
Phải, đều là lỗi của người khác hết.
Ai bảo lúc con còn nhỏ như tạc bằng phấn bằng ngọc, đáng yêu chứ! Trắng mềm mại, như một viên bột nhỏ, mà nỡ phạt được? Đại phu nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng là làm bộ làm tịch thôi. Cũng không lường được sau mỗi năm con lại trưởng thành ra nông nỗi này, Đạileech_txt_ngu phu nhân chắc hận đến xanh cả rồi, lão gia cũng hối không , công tử chắc là vẫn ổn, dù sao trong mắtbot_an_cap công , con có nào cũng đềubot_an_cap tốt .
“Hazzz, không ra ngoài thì không ra ngoài vậy! sao ngoài bây giờ cũng nóng chết đi được, chẳng mát bằng ở nhà.” Tô Dung nhanh chóng chấp nhận việc Vương má dọn vào ở.
Nguyệt Loan mừng khôn xiết: “Vương má, bà dọn vào ở thậtbot_an_cap tốt quá, bà trông chừng tiểu thư, người sẽ không chạy ra ngoài nữa. Mỗi lần bỏ rơi mình em chạy ra , em đều buồn , chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết nói chuyện với Hoa thôi.”
Vương má một tiếng: “Em vàleech_txt_ngu A ăn đồ ăn Thất tiểu thư mang từ bên ngoài về, đều béo quay như nhau cả rồi.”
Nguyệt Loan hoảng hốtleech_txt_ngu, sờ mặt mình rồi lại bụng : “Em cũng không béo A Hoa chứ?”
Nàng cùng lắm chỉvi_pham_ban_quyen là mặt hơi tròn một , cân nặng cũng chỉ hơn tiểu thư có vài cân thôi mà?
Vương má bày ra mặt “tự em biết đấy”, rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nhanh nhẹn trảileech_txt_ngu giường chiếu.
Nguyệt Loan bị ánh mắt của bà làmbot_an_cap cho hoảng sợ, vội vàng đi soi gương, sau gương đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Tiểuvi_pham_ban_quyen thư, có phải em béo A Hoa rồi ?”
Dung nhìn khuôn mặt tròn trịa nàng: “ là có phúc.”
“Em không muốn đâu.” Nguyệt Loan lắc đầu: “Tiểu , không bao giờ ăn ngườileech_txt_ngu mua bênvi_pham_ban_quyen ngoài đâu, người xấu quá, cố ý nuôi béo embot_an_cap Hoa làm nổi bậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ đẹp mảnh mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như liễuvi_pham_ban_quyen yếu đào tơ của người.”
Tô Dung cạn lời: “Ta mức đó không? Đồ ăn ta mang về cho các người, ngoài cá tự ta quăng lưới bắt, nướngvi_pham_ban_quyen ngọt không tốn tiền sao?”
Nguyệt Loan gật đầu: “Cũng đúng ”, nàng gõ gõ , hỏi một câu thắc mắc: “ cũng ăn cùng tụi em, sao người béo lên chút nào?”
“Vì ta luyện mỗi ngày.” Tô Dung lườmbot_an_cap nàng cái: “Ai em vàleech_txt_ngu A Hoa đều lười chảy ra. Một đứa thì ôm quyển truyện đọc ngày, một con thì phơi nắng nằm ườn cả ngày, đến chuột cũng chẳng buồn bắt.”
“A Hoa thì đi, chuột có bứtbot_an_cap râu cũng lười vuốt.” Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Loan mếu máo: “Giờ em rèn luyện không ?”
“Kịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ, mỗi ngày em ít đi một chút, chạy vào.” Dung nằm lại lên giường nghịch đoản kiếm: “Chạy một bot_an_cap em gầy , kiểu gió thổi là bay ấy.”
Nguyệt : “”
Nàng không hẳn là muốn kiểuvi_pham_ban_quyen gió thổi bay đâu.
Quận Giang Ninh cách thành ngàn dặm, cưỡi ngựa nhanhleech_txt_ngu năm ngày là tới.
Lý Viêm, trai của quản gia Phúc do Vương má tiến cử, là một người rất đáng tin cậy. Hắn làm hộ vệ ởleech_txt_ngu phủ Thái Giang , thường xuyênleech_txt_ngu ra ngoài nên kinh nghiệm đầy mình. Suốt dọc Lý Viêm không gây ra chuyện gì, thuận lợi vào được kinh thành. Hắn không tìm đến phủ Hộ Quốc Công ngay mà chọn một quán , sau khi rửa chỉnh đốn xong xuôi mới tìmvi_pham_ban_quyen đến lâu tửu quán.
Đây cũng là điều Đại phu nhân dặn dò, bảo hắn trước hãy nghe ngóng về con người của Chu tiểu công tử nhà họ Chu phủ Công.
ra chẳng cần dò gì , mấy ngày khắp kinh thành đều đang truyền tai chuyện Chu tiểu công tử Cố và tiểu vương gia Thụy phủ Tạ Lâm đánh nhau vỡ đầu sứt trán giữa đường để tranh giành một nữ nhân.
Nghe đâu, nhân đó là Tần Loan, đích thứ của cựu Ngự sử trungbot_an_cap thừa Tần Nguyên vừa mới tội không . Sau khi Tần Nguyên bị chémleech_txt_ngu , quyến thuộc nhà họ Tần bị sung làm nô tỳ. Tần Loan mạo xinh đẹp, tinh thông thơ ca , là tài nữ có ở kinh thành. Chu Cốleech_txt_ngubot_an_cap Tạ Lâm đã để mắt nàng từ sớm, thấy mỹ gặp nạn, cả nhận được tin lập tức muốn cướp người về nhà mình.
Thế là hai toán người chạm trán ngay phố, chẳng ai chịu ai, cứ đánh nhau một trận tơi bời.
Nghe kể lại, Cố đơn thương độc mã, một mình chọi lại đámbot_an_cap hộ vệ của Thụy An Vương phủ, đánh chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng tan tác như hoavi_pham_ban_quyen rơi nước . Không những bản thân chẳng sứt mẻ miếng da nào, hắn còn tẩn chovi_pham_ban_quyen Tạ Lâm một trận, sau đó ngạo mạn cướp người đi, còn để lại một câu: Sau nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì hắn nhìn trúng, dù là người hay là vật, tốt nhất nên cút ra xa .
Tạ Lâm tức đến muốn chết chẳng làm gì được Chu , chỉ đànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bất lực nhìn mỹ nhân đi.
Nếu chuyện chỉ dừng lại ởleech_txt_ngu đó cũng chẳng có nói, cùng lắm chỉleech_txt_ngu là đoạnvi_pham_ban_quyen phong nguyệt hai vị công tử nhà quyền quý làm trò cười cho thiên hạ lúc trà dư tửu hậu thôi.
Nhưng ngặt nỗi, chuyệnleech_txt_ngu vẫn chưa thúc. Chu Cố dẫn người về , vừabot_an_cap cổng phủ thấy lão Quốc Côngleech_txt_ngu cầm đứng đợi sẵn. Thấy hắn về, lão gia tử nói rằng, hắn ra nện cho trận trước.
Đánh xong, lão Hộ Quốc cảnh cáo hắn rằng hắn đã có ước trên mình, nếu trước đại hôn mà dám dẫn nữbot_an_cap nhân khác vào cửa thì ông sẽ đánh chết hắn. Lần này đánhvi_pham_ban_quyen cho bán sống chết là vì hắn vẫn chưa kịp đưa người vào phủ.
Lão Hộ Quốc chẳng cho Chubot_an_cap Cố cơ hội thanh , sai khiêng hắn vào , rồi phất tay một cái, hạ lệnh đưa Tần Loan sợ đến tái mặt vào cung, xin Bệ hạ làmbot_an_cap chủ định đoạt nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi chốn ở nàngvi_pham_ban_quyen ta. Dù sao vì nàng ta mà rabot_an_cap chuyện lớn thế này, Bệ không thể không hỏi han đến.
Bệ đương nhiên đã nghe phong thanh, định bụng khiển trách hai đứa trẻ nghịch , nhưng đứa đã đứa kia đánh cho không , lại cũng chẳng khá khẩm hơn, bị đánh đi nửa cái . Bệ hạ cũng chẳng còn gì để nói, chỉ nhắn Thụy Vương gia và Hộ Quốc Công hãy dạy con cháu cho tốt, giữa phố xá lại đi tranh nữ nhân rồi đánh , ra cái thể thống gì nữa?
Thế là hạ giơ cao đánhbot_an_cap khẽ chuyện , cũng trị tội Tần nàng vào làm cung nữ, bảo rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh Thái tử có người hầu hạ, để Hoàng hậu nương nương bảo một phen rồi đưa tới Đông Thái tử!
Thái tử là thân phậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì chứ? Thế , hai vị công tử kia ai cần phải tranh giành nữa!
Kinh thành và Giang Ninh dù sao cũng cách nhau ngàn dặm, mấy thuậnbot_an_cap tiện. Tin truyền Giang Ninh có đoạn đầu, còn đoạn sau thì thất lạc.
khi Lý Viêm hiểu rõ sự tình, hắn lại thầm nghe ngóng về tác hành sự và nhân phẩm thường ngày Chu Cố.
người nói: “Chao ôi, Chu tiểu công tử ấyvi_pham_ban_quyen , năm nay mười sáu, tướng mạo kỳ ngô. Hắn mà ra phố thì các đại cô nương tiểu đều thích nhìn chằm . Giờ nét vẫn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nảy hết, hai năm nữa trưởng thành hơn thật là không tưởng tượng nổi.”
Người khác lại nói: “Ngươi hỏi về Chu sao? Hắn là công tử nhỏ tuổi nhất phủ Hộ Quốc Công, trên cóvi_pham_ban_quyen ba người anh trai. Sau khi Quốc Công phu nhân sinh hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu thì Quốc Công đã tử trậnleech_txt_ngu sa trường, nên nhân đương nhiên là chiều chuộng hắn hết mực. May mà Hộ Quốc Công dạy dỗ khắc, bình thường hắn cũng không quá hống hách, không hiếp dân lành, chỉ hay đùa nghịch với con quan lại. Cũng chưa nghe nói hắn ra vào nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lầubot_an_cap xanh phấn bụi giờ, chỉ có thích ngựa đêm , vào thành làm tiếng vó ngựa vang rền khiến chúng ta tài nào ngủ yên được.”
Lại có : “Chu tiểu công tử nghe từbot_an_cap nhỏvi_pham_ban_quyen đã muốn đầu , nhưng Hộ Quốc không cho, bắt hắn từ nhỏ phải học Thư Ngũ , cácvi_pham_ban_quyen hoàng tử Thượng Thư Phòng nghe giảng. Hắc hắc, tiểu công tử hay lắm, lần nào cũng quậy tiênleech_txt_ngu sinh trong lớp, không kéo người đi đấu vậtvi_pham_ban_quyen thì cũng giấy tuyên thành làm diều thả , tiên sinh tức đến mức đi trạng hắn lớp . Sau hắn bị Bệvi_pham_ban_quyen hạ đuổi Thượng Thưleech_txt_ngu Phòng, bắt sang Đông Cung làm bạn độcbot_an_cap cho Thái tử. Cácvi_pham_ban_quyen thầy dạy của Thái tử rất nghiêm khắc, Thái cũng người đoan chính, chơi đùavi_pham_ban_quyen cùng nên hắn mới quy củ một chút.”
người lên tiếng: “Trước đây thậtbot_an_cap sự chưa từng nghe nói Chu tiểu công tử vị hôn thê, cũng chínhvi_pham_ban_quyen từ hôm lão Hộ Quốc Công đánh Chu Cố, mọi người mới biết. biết là nữ cao môn nhà nào mới có vớibot_an_cap Chu tiểu công tử của phủ Hộ Quốcvi_pham_ban_quyen Công đây.”
“Phủ Hộ Quốc Công giữ kín lắm, ái chà, chúng ta đều tò mò không biết cô nương có hôn ước từ nhỏ vớibot_an_cap Chuvi_pham_ban_quyen tiểu công tử là tiểu thư nhà ai?”
Người rốt bảy khoa, những chuyện Chu Cố làm đủ để ta bàn tán không . Hắn khá nổi danh ở kinh thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưngbot_an_cap cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có tiếng ác gì đại gian đại ác.
Thế là Lýbot_an_cap đã nắm chắc trong lòng. Sau khi dò hỏi ngày Hộ Quốc Công có mặt , hắn đã tìm đến cửa phủ Hộ Quốc Công.
Sau khi danhleech_txt_ngu tính, sai vặt kinh ngạc nhìn hắn một lượt từ trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội vàng đi bẩm báo. Không để hắn đợi lâu, quản gia phủ Hộ Quốc đích ra đón hắn .
Lý Viêm quan sát phủ Hộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc Công, trong lòng thầm nghĩ thật oai phongvi_pham_ban_quyen bao, có khi gấp lần phủ Thái thú Giang Ninh ấy chứ, quảvi_pham_ban_quyen không hổ danh là phủ Quốc bậc .
Lão Hộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc Công gặp hắn ở thư . Lý Viêmbot_an_cap thư, lão Hộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc Công đọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong liền cười: “Thời gian nhanh , hóa ra con bé đó đã sắp đến tuổi cập rồi.”
Ông nói: “Ngươi cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở lại phủ nghỉ ngơi, để lão phu tính toán một phen rồi sẽbot_an_cap viết thư hồi đáp phu nhân nhà ngươi.”
Lý Viêm vâng dạ.
Quốc Công lệnh cho gia sắp xếp chỗ ởleech_txt_ngu cho Lý Viêm, rồi sai người gọi Chu Cố .
Chu Cố bị lão Hộ Quốc Công đánh rất nặng, phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm trên giường suốt bảy ngày. May màleech_txt_ngu thân hắn vốn rắn rỏi, bảy ngày đã có thể đất đi lại. nay đã nửa tháng trôi qua, thương đã lành lặn hết.
nhốt trong suốt nửa tháng, hôm nay rốt cuộcleech_txt_ngu nhịn được , muốn ra ngoài . đến chuồng ngựa dắt convi_pham_ban_quyen ngựa quý củaleech_txt_ngu mình ra thì nghe thấy người bảo lão Quốc Công gia bảo hắn qua thư .
Chu Cố buông dây cương ngựa: “Nửa tháng nay ta có ra ngoài chuyện đâuvi_pham_ban_quyen, tổ phụ tìm ta cóvi_pham_ban_quyen việc gì nữa đây?” Hắn đi vừa lầm bầm: “ đống tuổi rồi, tóc cũng bạc trắng rồi, sao cứ thíchbot_an_cap tabot_an_cap biết?”
Đám nhân muốn nói rằng vì ngài là không khiến người ta yên tâm nhất đấy chứ, mấy vị tử khác có quậy phávi_pham_ban_quyen ngài đâu. Theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý mà nói, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu nhà võ tướng đúng là có nghịch hơn con cháu nhà thần, nhưngbot_an_cap tính quậy phá của ngài quả thực là quá mức rồi, nhỏ đến lớn gây chuyện không ai bằng.
Cố bước thư phòng của lãoleech_txt_ngu Hộ Quốc Công, uể oải hành lễ: “Tổ phụ!”
Hộ Quốc Công vừaleech_txt_ngu thấy hắn đã mình, đưa thẳng mặt: “Ngươi xem ngươi kìa, đứng khôngleech_txt_ngu ra đứng, ngồi không ra ngồi, nhác không xương ấy, chẳng ra thể thống gì. Ba trai ngươi, ai nấy đều đoan mẫuleech_txt_ngu mực, còn ngươi thì saobot_an_cap? Càng lớn càng hỏng, đồ con bất hiếu, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bại hoại gia môn phủ Hộ Quốc .”
Chu Cố rất vi_pham_ban_quyen lẽ để cãi lại: “Tổ phụ, ba huynh trưởng của con từ nhỏ đã thành trong quânbot_an_cap ngũ, kỷ luật quân nghiêm minh, đương nhiên được dỗ tốt. Còn con? ngài thấy con không vừa mắt, nhưng lúc đầu chính ngài sống chết không cho con giống như họ, giờ lại quay sang trách ? Đó là đạo lý chứ?”
Lão Hộ Quốc nghẹn lời, mặt già nua có chút không : “Thượng Phòng nơi nào? nhất quyết không chịuvi_pham_ban_quyen hành tử tế. Cung là nơi nào? Bên cạnh Thái tử có bao nhiêu thầy không quản nổi ngươi. biết ngươi lớn lên thành đức tính này, lúc ngươi mới sinh ra ta đã nên bóp ngươi cho xong.”
Chu Cố bĩuleech_txt_ngu môi: “Ngàileech_txt_ngu nói thì hay lắm, ngài mà bóp chết con tổ mẫu và mẫu thânvi_pham_ban_quyen con có chịu để yênleech_txt_ngu cho ngài không?”
Quốc tức đến đau cả gan, hối hậnbot_an_cap khôngleech_txt_ngu thôi: “Chao ôi, đều tại họ đã nuông chiều quá mức.”
Học gì khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học, đi học người tranh giành nhân, năm đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn làmbot_an_cap loạn trong giờ học của tiênvi_pham_ban_quyen Thượng ông cũng chưa từng giận đến thế này.
Ông nhìn Chu Cố với vẻ mặt không chút nào: “Bệ hạ đãleech_txt_ngu ban Tần Loan cho tử rồi, ngươi có tơ nữa.”
Chu Cố hừ một , không đáp lạivi_pham_ban_quyen.
Lão Quốc Công mắt: “ vẻ mặt đó của ngươi là ý gì? Tần Loan kia chẳng qua chỉ đọc vài quyển thơ, viết mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bài lá cỏ cây mà được đám tiểu ở kinh thành tâng bốc lên tận trời xanh. Theo ta , cũng chỉ có vậy thôi. Ngươi có không phục, Tần Nguyên kia là kẻ trương dương, bị người ta dùng làm bia đạn mà không biết, đúng là hạng ngu xuẩn, làm cả gia đình, là do hắn tự lấy, hắn thì nuôi dạy được đứa gái tốt lànhvi_pham_ban_quyen gì?”
“Tổ phụ, ngài từng dạy con không được nói xấu sau người , quên rồi ?” Chu trợn trắngleech_txt_ngu mắt.
Lão Hộ Quốc Công honội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng, trừng mắt: “Ta nói là sự thật, lời này ngươibot_an_cap lại nhớleech_txt_ngu rõ thế, còn những taleech_txt_ngu dặn sao ngươi không nhớ?”
Ông bực bội: “ đã bảo từ lâu , ngươi có một môn hôn ước từ , không đượcvi_pham_ban_quyen xằng làm bậy, ngươileech_txt_ngu lời ta như gió thoảng bên tai hả? Ta ngươi hay, con cháu phủ Quốc Công chúng , khi chính thê chưa vào cửa thì thiếp, cũng không được có phòng. này bấtbot_an_cap kỳ đứa nào không được vi phạm, ngươi cũng vậy, nghe rõ ?”
“Nghe rõ rồi, vậy thì sao?” Cố cũng chẳng vừa, vốn cũng chẳng nghĩ chuyện nạp thông phòng.
“Cho nên, ngươi đã có hôn ước thì không làm loạn, được tùy tiện trêu chọcleech_txt_ngu nữ khác, càng không được cướp nữ nhân từ bên ngoài về. Nếu không ta sẽ đánh gãy ngươi.” Lão Hộ Quốc Công cứng nói.
Cố tức tối: “Ngài định ước cho con từ thìvi_pham_ban_quyen thôi đi, nhưng ngài cũng phải chọn người nào cho ra hồn chứ? Tại sao con lại đen đủi thế này? Từ không được quân ngũ cùng huynh trưởngbot_an_cap, đến cả hôn ước ngài cũng không để con như ý.”
Hắn đen mặt hỏi: “Con là cây cải trắng nhỏ được ngoài ruộng hay ? Mà ngài cứ nhằm vào một mình con để hành thếleech_txt_ngu?”
Lão Hộ Quốc Công cũng sầm mặt lại: “Ngươi nói cái lời hỗn xược gì đấyvi_pham_ban_quyen? còn chưa gặpbot_an_cap mặt ngườivi_pham_ban_quyen , lại biếtvi_pham_ban_quyen là không ra hồn, không như ý?”
Chu Cố lạnh: “Một tiểu thứ nữ ở quận Giang Ninh, ngài nghe xem, cái thân phận gì rách thế này? Mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ như nàng ta thì thể giáo dưỡng tốt đến mức , có gì để mắt thiên hạ chứ?”
Lão Quốc Công khựng lại, há miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phản nhưng lại ở cổ.
Chu Cố thừa cơ độ: “Con cưới !”
Lãoleech_txt_ngu Hộ Quốc Công xong thì đùng nổi giận.
Cơn giận bốc lên đầu, lão chỉ tay vào Chu Cố mà : “ ranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con, học đượcbot_an_cap cách tranh giành nữ , lại còn học được cả thói coi người hả? Ông nội ngươi đây cũng từ kẻ bần bot_an_cap , ai nuông chiều mà ngươi dám tự coi mình cao quý ? Tiểu thứ nữ quận Giang Ninh thì làm sao? Ngươi chê bai người , biết đâu ta đang chê ngươi là hạng hỗn hào, nghịch ngợm hiểu đấy.”
Chu Cố lại lấy làm : “Thế thì tốt quá, hủy bot_an_cap .”
dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!” Lão Hộ Quốc Công đập mạnh xuống bàn một cái “rầm”, “Ta nói cho ngươi biết, hôn này là đích thân ông nội ngươi định ra. ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn dám thốt ra hai chữ hủy một lần nữa, thì Hộ Quốc Công ta, từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay về không cònvi_pham_ban_quyen là conleech_txt_ngu cháu của phủ Hộ Quốc Công nữa.”
Cố giật nảy mình.
Lão Hộ Công sa sầm mặt, giọng cảnh cáo: “Ta ngươi biết, năm đó nếu phải tam ca của sinh yếu , ta sợ nó chếtbot_an_cap yểu, thì sự này chẳng đến lượt ngươi đâu.”
Chu Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ đến người tam hiện khỏe mạnh, chợt nảy ra hay: “Vậy giờ đổi lại không?”
Lão Hộ Quốc Công mắt nhìn: “Đã định là ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì là ngươi. Ngày sinh tháng đẻ, hôn thư đã định, viết tên của ngươi, sao đổi đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa? Còn ra thểleech_txt_ngu thống gì?”
Chu Cố trong phiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muộn: “Ông nội, con thật hiểu nổi, Giang Ninh cách kinh thành nghìn trùng, nhàvi_pham_ban_quyen chúng ta và Thái thú Giang Ninh có chút quanbot_an_cap hệ gì, sao lại định cho một tiểu thứ nữ nhà họ?”
Lão Hộ Quốc Công không nóileech_txt_ngu nhiều: “ họ có ơn với ta, những chuyện khác ngươi đừngbot_an_cap quản.”
Chu Cố phục: “Có ơn thì ông báoleech_txt_ngu ơn đi, cả con làm gì?”
chúng ta chỉ có ngươi là hợp . Ta nuôi dưỡng ngươi bao qua, chẳng không nên báo đáp một hai?” Lão Quốc Công Chu Cố hết kháng cự, tái tam cáo: “Chuyện này không thươngvi_pham_ban_quyen lượng, trừ khi ngươi không là con cháu phủ Quốc Công, bằng không chỉ cần còn là con cháu một , ngươi phải nghe lời taleech_txt_ngu.”
bá đạo như thế, y hệt đó không đưa hắn vào quân ngũ mà cứ nhất bắt vào Thượng Thư phòng.
Chu Cố tức đến nổ phổi: “ ông cũng đừng địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiểu thứ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !”, nhưng nghĩ lại, Tô gia hình có đích nữ , một lũ thứ nữ, nhấtleech_txt_ngu thời hắn cũng nghẹn lời.
Lão Hộbot_an_cap Quốc Công nhìn hắn, ra quyết định: “Con của Thái thú tên làleech_txt_ngu Tô Dung, hàng thứ bảy, mẹ đẻ con bé đã lâm qua đời tám năm trước rồi. Còn một tháng nữa là con bé tròn mười tuổi, hãy đích thân tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Ninh tham dự lễ cập kê của nó, cũng đểbot_an_cap bày tỏ phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hộ Quốc ta sẽ giữleech_txt_ngu lời kết thân.”
Chu Cố không cần nghĩ liền từ chốibot_an_cap: “Con không đi!”
Lão Quốc Côngbot_an_cap nghiêm mặt: “Bắt phải đi!”
Chuvi_pham_ban_quyen Cố trừng mắtbot_an_cap Hộ Quốc Công.
Hộ Quốc Công mặc kệ sự phảnvi_pham_ban_quyen kháng của hắn, tự ývi_pham_ban_quyen xếp: “ ngày sau ngươi cùng hộ vệ Tô gia rời kinh. Ta sẽ chuẩn bị sính lễ chu đáo, ngươi hãy đi sớmbot_an_cap một chút, lạileech_txt_ngu Giang Ninh thêm vài . Ngươi tuổi còn , làm việc chưa chắn, ta có chút yên tâm, ngươileech_txt_ngu đưa theo mộtleech_txt_ngu quản sự nhiều hộ vệ một . sau khi con lễ cập kê thìvi_pham_ban_quyen ngươi hãyvi_pham_ban_quyen về, đến lúcbot_an_cap đó, ta sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu xếp mẫu thân ngươibot_an_cap cùng quan mai đến Giang Ninh bàn chuyện cưới hỏi.”
Chu Cốleech_txt_ngu bực bội: “Chỉ là cập kê nàngvi_pham_ban_quyen ta thôileech_txt_ngu mà, dùbot_an_cap có kết thân thì cử một quản tới tặng là đượcvi_pham_ban_quyen rồi? nhất định bắt con phải đích đi?”
tự mình đivi_pham_ban_quyen diện cho coi trọng của phủbot_an_cap Quốc Công với chuyện này, tỏ thái độ để gia được yên tâm. Dù sao bao nhiêu năm qua hai bên cũng chưa từng qua lại.” Lão Hộ Quốc Công nói: “Phủ Hộ Quốc Côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ta vốn ở trí cao, cây cao gió, có rất nhiều đôi mắt nhìn vào. Ta cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ hễ có tĩnh gì bị ta biết được sẽ sinh ra rắc rối, làm xáo sự thanh bên . Nay cô nương ấy trưởng , sau lễ là có gả được rồi, cũng đến lúc nên lo liệuleech_txt_ngu rồi.”
Chu Cố thắc : “Rốt cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì mà ông chẳng tiếc cả cháu trai, lại còn trọng đến mức này?”
Hộ Quốc chỉ muốn tẩn cho mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trận: “Bán cháuvi_pham_ban_quyen cái gì? Nói nghe khó lọt tai thế. Đây là kết duyên hai họ.” Thấy Chu Cố mặt mày vẻvi_pham_ban_quyen không cam lòng, lão lại giận dữ : “Nếu cứ giữ cái nhìn đăng hộ đối, năm đó bà nội ngươi là công chúa cũng sẽ không gả cho một bần nông như ta, để rồi có cha ngươi và ngươi hôm nay. nữ thì sao? Phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hộ Quốc Công chúng ta nhất đệ, thu ngay cái bộ mặt không đó lại cho , mà phát ghétvi_pham_ban_quyen.”
Cố nói ông con, con còn ghét ông đây này, nhưng thấy thái độ của lão Hộ Quốc Công quá kiên quyết, một vẻ không cho phép phản kháng, đành ngậm , với ông nữa: “Được được rồi! Đi thì đi!”
Hắn muốn xem thử, nào mà lại khiến ông nội hắn coi trọng đến mức nói cả lời đuổi hắn khỏi nhà.
Lão Hộ Quốc Công hắn đồng ý thì hài lòngleech_txt_ngu, phất tay hắn: “Cút đi!”
Chu Cố không nói hai lời, quay người bỏ .
Ra khỏi thư của lão Hộ Quốc Công, nhận phải một công việc không vừa ý, Chu Cố trạng phiền não, chẳng hứng đi đua ngựa nữa, bèn của mìnhleech_txt_ngu.
Dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vệ thân cận lớnbot_an_cap lên cùng hắn từ nhỏ, thấy vẻ hắn u ám, cảm thấy mình có nghĩa vụ giải cho chủleech_txt_ngu tử, bèn hỏivi_pham_ban_quyen: “ tử, ngài sao thế? gia tử lại vì chuyện của Tần tiểuvi_pham_ban_quyen thư mà đặc biệt giáo huấn ạ?”
“Không phải.”
Tử Dạ nhìn hắn: “Hay là nói ngàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định đi đua ngựa nên không cho đi?”
“Cũng phải.”
Tử Dạ thắc mắc: “Thế là”
Chu Cố gắtvi_pham_ban_quyen gỏng: “Nếu bị Tạ Lâm biếtbot_an_cap ta phải cưới một tiểu thứ nữ, chắc nó ta đến chết .”
Tử Dạ giật mình: “Hôn sự của ngài sắp đưa vào chương trình nghị sự rồi ạ?”
“Ừ.” Chuvi_pham_ban_quyen Cố phiềnvi_pham_ban_quyen đếnbot_an_cap muốn chết, “Tiểu thứ nữ ở quận Giang Ninh sắp rồi, ông nội bảo tham dự lễ cập kê của nàng ta, hai ngày nữa khởi hành.”
Hắn nằm dài xuống giường, lấy một sách che mặt, giọng nói rầubot_an_cap rĩ: “Phiền chết đi được, ông bảo nếu taleech_txt_ngu dám hủy , ông đuổi ra khỏi nhàbot_an_cap.”
Tử Dạ hít một hơi, cảm thấy nỗi muộn này mình không giải nổi. Thấy Chu Cố sắp tức điên nơi, ta nghị: “Đại công chúa thương ngài nhất, có phu nhân nữa, nếu không bằng lòng, có thể tới xin Đại trưởng công chúa và phu nhân làm chủ cho ngài không?”
“Bà nếu không đồng ý hôn sự này thì năm đó ông nội đã chẳng định ra. Mẫu thân ta thì khỏi phải , ấy luôn nghe theo ông nội. Tìm họ vô íchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi. Trong cái nhà này, ông nội là ý chỉ của trời rồi.”
Tử Dạ thở dài: “Vậy thì không còn cách nào khác, xem ra ngài chỉ còn nước cưới .”
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao cũng khôngleech_txt_ngu thể để bị đuổi khỏi thật, thế thì tiểu vương gia càng có cớ cười nhạo côngleech_txt_ngu tử.
Cậu ta lấy làmleech_txt_ngu lạ: “Lão Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Công gia có nóileech_txt_ngu nguyên nhân không ạ? Tại sao nhất định ngài cưới một tiểu thứvi_pham_ban_quyen nữ Ninh?”
“Bảoleech_txt_ngu là Tô có ơn với ôngleech_txt_ngu, cụ thể ơn huệ gì thì không ta hỏivi_pham_ban_quyen.” Chu Cố cũng chẳng buồn hiểu thêm, “Xem ta chỉ còn nước để Tạ Lâm cười nhạo .”
Dạ tưởng tượng cảnh Tiểu vương cười công tử một lát, rồi chỉ biết gợi : “Nếu Tiểu vương cười nhạo ngài, còn cách nào khác, ngài chỉ có thể tẩn hắn một thôibot_an_cap.”
Chu Cố cuốn sách trên mặt ra, nhìn Tử Dạ: “Sao ngươi bạo lực thế?”
Dạ : “Chẳng phải công tử nhỏ đã nói, cái dùng tay chân thì đừng phí lời sao?”
Chu cạn lời: “Ta mà tẩn hắn nữa, e là ông nội cũng sẽ đánh ta thêm trận , vìleech_txt_ngu hắn mà nằm trên thêm bảy thật chẳng đáng chút .”
Hắn ngồi dậy, nảy ra một đồ xấu xa: “Ngươi nói xem, Tạ Lâm hiện giờ vẫn chưa định thân, nếu hắn cũng định hôn sự chẳng ra gì, có phải là sẽ hội thuyền với ta, sau này cũng đừng mong cười nhạo được ta nữa ?”
Tử Dạ: “”
Cậuleech_txt_ngu gãi : “Chắc là vậy ạ?”
“Thế thì ta phải tính toán xem sao, nghĩ cách để Tạ Lâm cũng phải cưới tiểu thứ nữ.” Chu Cố lại nằm xuống, bắtleech_txt_ngu đầu suy xét: “ Lâm thích ôn nhu, có cơ lại xinh đẹp như Tần Loan, nhưng nữ tử nhà bình thường sao mà nuôi dưỡng ra , biết đi một như vậy để quyến rũ hắn đây?”
Hắn có chút hối hận: “Nếu biết ông nhất ta thực hiện hôn ước, ta đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng tranhbot_an_cap người với Tạ Lâm. Giờbot_an_cap Tần Loan đã vào Đông Cung, không thể trả lại cho Tạ Lâmleech_txt_ngu được nữa.”
Hắn hối quáleech_txt_ngu muộn màngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự gõ mình: “Haiz, nếu Tạ Lâm có được Tần Loan, theovi_pham_ban_quyen cáileech_txt_ngu đànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn thích Tần Loan như , biết đâu còn dám nàng ta mà chống Thụy Vương và Vương phi. Với Tần Loan mà nói cũngvi_pham_ban_quyen là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bến đỗ tốt, ta coi Lúc đó sao ta lại không nghĩ ra nhỉ, ngốc chết mất.”
mặt hắn u ám: “Người xuất thân từ gia đình nhỏ bé đa phần đều mang vẻ hòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tạ Lâm mắt cao hơn đầu, chắc chắn là nhìn không trúng đâu.”
Tử thấyleech_txt_ngu Chu Cố thực lòng hối hận, phát huy công năng giải ưu của mình, hiến kế: “Trong thanhbot_an_cap lâu thì sao?”
“Thanh lâu cáivi_pham_ban_quyen gì?” Chu Cố ngơ ngác.
Dạ chỉnhvi_pham_ban_quyen nói: “Những như Tần tiểu thưleech_txt_ngu có thể tìm thấy ở lâu, đó nuôi dưỡng những mầm non mỹ nhân từ nhỏ, kiểu gì có.”
Chu Cố chấn kinh, bật dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ thì đức quábot_an_cap đi! Nếu bị Thụy Vương gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết ta dụ Tạ Lâm cưới nữ nhân chốnvi_pham_ban_quyen lâu, chắc chắnvi_pham_ban_quyen sẽ tìm đến tận cửa, ông nội ta cũng sẽ đánh gãy chân . Không, có khi còn trọng hơn cả đánh gãy ấy chứ.”
nhìn Tử Dạ với vẻ mặt “Sao ngươi lại xấu xa thế? Học từ ai vậy?”: “Tử , ngươi học thói xấu rồi nhé. Có phải mấy tên hộ vệ mèo ba chân bên cạnhvi_pham_ban_quyen Tạ không? Cái tốt không học, toàn học mấy mưu hèn kế bẩnvi_pham_ban_quyen này?”
Tử Dạ ho khanbot_an_cap, thật nói: “Không phải thuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạ học xấu, mà là do công tử bảo muốn người vừa đẹp, vừa ôn nhu, có tâm , lại thân , theo kiểu của Tần tiểuleech_txt_ngu thư, chẳng phải chỉ có các côvi_pham_ban_quyen nương ở thanh lâu mới hợp yêu sao?”
Chu Cố người: “Ngươi còn chưa từng đi thanh lâu, sao ngươi biết?”
ăn heo nhưng cũng từngvi_pham_ban_quyen heo chạy chứbot_an_cap ạ. Mấy hôm trước Thành chuộc một nữ tử từ lâu ra, nhân nhà chúng ta còn xét, bảo đúng là hạng hồ ly tinh xuất từ lâu, mới vào phủ vương bavi_pham_ban_quyen ngàyvi_pham_ban_quyen đã khiến người lợi hại như Quận vương tức đến mức sảy thai.”
Chu Cốbot_an_cap bị lạc đề: “Quận vương phi cũng đâu lợi hại? Nếuvi_pham_ban_quyen sự lợi thì nữ tử đó căn bản không bước vào cửaleech_txt_ngu phủ Quận vương.”
“Áivi_pham_ban_quyen , thuộc hạ nói lợi hại không phải Quận vương phi quản Quận vương, màleech_txt_ngu là bà ấy cóbot_an_cap chiêu trò đối phó với nữbot_an_cap nhân hậu việnvi_pham_ban_quyen.” Tử Dạ đầy ý.
Chu hiểu ra, gãi đầu: “Thế này không ổn .” Hắn nằm xuống lần nữa, phiền lòng: “Tuy ta nhìn Tạ không thuận mắt, cũng không hạileech_txt_ngu hắn như vậy, ít nhất cũng phải là cô nương nhà lành.”
Tử Dạ cũng thấy mình vừa đưa ra một tối : “Vậy có thểvi_pham_ban_quyen thong thả mà tìm thôi. Dù sao thiên hạ rộng , nếu công tử muốn khôngbot_an_cap bị Tạ tiểu vương gia cườileech_txt_ngu nhạo, muốn ngài cưới một cô nương có xuất thân như vị hôn thê của ngài, thế nào sẽ gặp thôi.”
Chu Cố nghĩ cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng, dứt khoát gạt chuyện này một bên, tâm trạng không vui nói: “ dẹp đạc ! Hai ngàyvi_pham_ban_quyen sau đi Giang Ninh.”
Tử đầu.
Tử thấy Chu Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng phân phóbot_an_cap đi quận Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh, nhưng trong lại chẳng hề tình nguyện, hiện rõ mồn một trên mặt là vẻ kháng cự và phiền chán đến cực điểm.
Hắn vắt suy , thầm tính toán không khai thông trạng cho công tử, hắn cũng phải lobot_an_cap theo, ăn không ngonleech_txt_ngu ngủ không yên.
Nghĩ mãi, cuốivi_pham_ban_quyen cùng hắn cũngleech_txt_ngu nghĩ ra được một ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay: Công tử, vẫn chưa từng đến Giang Ninh đúng không? Thuộc hạ nghe nói Giang là nơi nhỏ bé, nhưng phong thổ nhân tình rất tốt, có nhiều chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chơi thú vị, khác những nơi khác, vô cùng phồn hoa.
Ngươi nghe nói?
Trong du ký ạ.
Cuốnbot_an_cap du ký nào? Sao ta chưa từng xemvi_pham_ban_quyen qualeech_txt_ngu?
Nửa tháng trước cục gửi , nhưng chẳng lúc đó đang bực bội lão Quốc công đánh sao? Nghe nói đó là du ký vùng Giang Châu, ngài liền bảo hạ vứt đi luôn. Tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dạ đáp.
Chu Cố lại, hình như đúng là chuyện như vậy. Vì Ninh ở vùng Giang Châu, lúc ấy hắn đang chán ghét tột cùng, liền lập tức bảo: Mau tìm về đây.
Tử Dạ gật đầu, xoay người ngay.
Chẳng baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu , Tử mang về một cuốn mới , đưa cho Cố: Chính là cuốn này ạ.
Cố đưa tay nhậnleech_txt_ngu lấy, lậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem một hồi, bắt đầu thấy hứng thú: Nói vậy là có thể nhân cơ hội nàybot_an_cap ra thành một rồi?
Dạ gật đầu lia lịa.
Chu Cố tức bật dậy, hối thúc: Vậy ngươi mau đi thu . Ta từ nhỏ đến lớn chưa từng đi xa như vậy, lần có thể nhân lúc ra khỏi kinh mà vui một phen.
Nói xong, hắn nhảy xuống giường: Tổ phụ nói hai ngày sau mớivi_pham_ban_quyen khởi , muộn làm gì? Ngươi thưa tổ phụ, ngày ta sẽ cùng vệ từ Giang kia khởi hành luôn.
Hắn cầm cuốn du đi ra ngoài: Thái tử điện hạ đến Giang Ninh, ta cũng ngày không gặpvi_pham_ban_quyen điện , vừa hay đến Đông cungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chuyến báo chovi_pham_ban_quyen huynh một tiếngleech_txt_ngu, tiện thể hỏi xem Giang Ninh có thật vui không. Những còn lại, mau chóng sắp xếp đi.
Dặn dò xong một hơi, hắn lao ra khỏivi_pham_ban_quyen Sương Lâm Uyển, đến ngựa dắt ngựa rồi Đông cung.
Tử Dạ thở phào , công tử chịu là tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , hắnbot_an_cap cũng không cần phải sầu muộn theo nữa, bèn lập tìm lão Hộ công.
Lão Hộ công nghe nói Chu Cố muốn đi ngay ngày mai, có chút nghi : Nó phải không muốn đi sao? tự dưng lại gấp gáp thế? Theo ý , vị hộ vệ kia lội đường xa , nên để người ta nghỉ hai ngày rồi mới đi, quà cápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô gia và Tô Dung cũng cần phải chuẩn bị chu đáo.
Tử Dạ thuật lại do.
Lão Hộ Quốc công trợn mắt vuốt râu, tuy Cố không phải vì gặp Tô Dung mà vội vã đi Giang Ninh, nhưng sao cũng đã đi, cũng không nói gì thêm, gật đầu: Thôi được, ngày mai thì ngày mai, thời gian tuy có chút gáp nhưng lễ cũng không phải không chuẩn bị kịp.
Ông gọi quản gia đến, dặn dò chuẩn bị lễleech_txt_ngu vật, nhấn mạnh: Lễ đơn nhất định phải hậu hĩnh, mỗi người trong Tô gia phải chuẩnbot_an_cap phầnvi_pham_ban_quyen, ngoàileech_txt_ngu ra, vật cho Tôbot_an_cap thư phải quý trọng hơn, chuẩn bị nhiều vào. Sau khivi_pham_ban_quyen thảoleech_txt_ngu xongvi_pham_ban_quyen lễ đơn thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang đến cho ta xembot_an_cap.
Quản gia kinh hãi, vộibot_an_cap vàng vâng dạ, nghĩ hôn của Tam công tử cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa định đoạt, sựleech_txt_ngu của Chu tiểu công tử xem chừng đã sắp được đưa vào chương trình rồi. Nhìn lão Quốc công một lễ cập kê nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế, có thể thấy vị Tứ thiếu phu nhân tương lai không khác ngoàivi_pham_ban_quyen vị quận Giang Ninh .
Thế là, quản gia Tử Dạ bắt đầu bận , cả phủ Hộ Quốc công nhanh chóng biết tin Chu ngày mai sẽ đường đi Giang Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đại Trưởng chúa là vị công chúa đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được sắc phong sau khi Thái Tổ lập , phong Thịnh An. Bà là đíchleech_txt_ngu nữ của Thái Tổ, cùng mẹ với Cao Tổ, địa vị tôn quý, hạ giá lấy người con trai nhất của Hộ Quốc công người từng theo Tổ đánh hạ năm , chính là lão Hộ Quốc công hiện nay.
Lão Hộ Quốc công phò tá Thái Tổ giành lấy giang sơn Đại Lương, được Thái Tổ ban hôn, gả Thịnh An Đạivi_pham_ban_quyen Trưởng côngvi_pham_ban_quyen chúa vào phủ Hộ Quốc công.
Đạileech_txt_ngu Trưởng công chúa tuy có phủ công chúa riêng nhưng cả đời để trống không ở, luôn bầu cùng Quốc công tạileech_txt_ngu phủ Hộ Quốc công, phu thê hòa thuận.
Lão Hộ Quốc công và Thịnh An Đại Trưởng công chúa sinh được ba con trai một con gái, ba người con trai đều đã tử trận nơi sa trường, con gái duy nhất xa đến Lĩnh, hiệnbot_an_cap trong chỉ còn lại bavi_pham_ban_quyen dâu, cùng bốnvi_pham_ban_quyen cháu trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái do ba người con trai để lại. Chu Cố là nhỏ tuổi nhất, nên được phủ sủng ái.
Lão Hộ Quốc công dặn dò xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền trở về nội việnbot_an_cap.
Thịnh Đại chúa thấy ông về liền hỏi: Ta nghe nói phía Giang có người đến? Cố cabot_an_cap nhi lập hành đi ?
Lão Hộ Quốc công gật đầu, ngồi xuống nói: Còn một nữa tiểu nương kia cập kê rồi, Tô phu nhânvi_pham_ban_quyen người đưa thư hỏileech_txt_ngu ta xem định liệu thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Nói , nếu muốn , Tô gia cũng sẵn lòng.
An Đại Trưởng công chúa ra: Hộ Quốc công chúng hủy ước, Tô gia sẵn lòng sao?
Ý tứ là vậy. Lão Hộ Quốc côngbot_an_cap nhận xét: gia Đại phu quả là có tâm địa sủa, không vì thấy bấu víu vàoleech_txt_ngu phủ Hộ Quốc công tự coi mình hay bợ. Năm đó đứa kia Tô gia làm nơi nương tựa, xem ra không chọn lầmleech_txt_ngu. Ít nhất vị Đại phu nhân này, tuy ta chưa gặp mặt, qua có thể thấy là người thấu tình đạt lý.
Thịnh An Đại công thở : Tám năm trước, trẻ đó đileech_txt_ngu rồi, chúngvi_pham_ban_quyen nhận được tin, ta vốn định đónvi_pham_ban_quyen người về kinh thành để bồi dưỡng tình cảm với Cố ca nhi, ông nói sợ tiểu cô nương đến kinh thành nhờ Hộ Quốc thấy cảnh ăn nhờbot_an_cap ở đậu, sinh ra tâm tính nhạy cảm, chibot_an_cap bằngleech_txt_ngu cứ để lại Giang Ninh. Nhưng giờ thì haybot_an_cap rồi, ca nhi khôngleech_txt_ngu cam lòng, đừng họ trở thành oán ngẫu, cả đời dài , không thuận thì tạo nghiệt ?
Vậy chẳng lẽ thậtbot_an_cap sự hủy bỏ hôn này? Lão Quốcleech_txt_ngu hỏi ngược lại.
ca nhi có nói thà rời khỏi nhà cũng không thực hiện hôn không? Thịnh An Đại Trưởng công chúa hỏi.
Cái đó thì không, chỉ là mặt mày đầy vẻ không vui. Lão Hộ công lắc đầu, Ta để nó đích thân đi Giang Ninh tham dự lễ cập kê của tiểuleech_txt_ngu cô nương kia, tuy ta đã khẳng định với nó là thể hốibot_an_cap hôn, nhưng sau khi nó đến đó, nếu gặpleech_txt_ngu người rồi mà vẫn thấy chán ghét, vẫnvi_pham_ban_quyen không muốn cưới, tiểu cô nương kia không ý định gả, thì thôi vậy.
Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại Trưởng công chúa nghĩ một lát: vậy cũng tốt.
Bà an ủi lão Quốc gia: Ông khôngvi_pham_ban_quyen cần lo lắng quá, tiểu cô nương kia từ nhỏ không lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên bên cạnh chúng ta, cũng tình sao. Nếu Cố gặp người rồi không muốn cưới thì đừng épvi_pham_ban_quyen nó, để con dâu cả cô nương kia làm nữ, rồi lại chọn cho con bé một mối hôn sự khác là được. Hai người sống với nhau đời, vẫn nên êm ấm thì hơn.
Lão Hộ Quốc công đồng ý: Không làm phu thê thì làm huynh muội, vậy cũng được. , chúng nhất định phải lo chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con bé.
Phải vậy. Sắp xếp như thế, chắc đứa trẻ ở trên trờileech_txt_ngu không trách chúng . Thịnh An Đại Trưởng công chúa nói đoạn lại thấy đau lòng, Tiếc đứa trẻ , một đứa trẻ tốt vậy, cuối rơi vào cảnh chết trẻ vì bệnh tật ởleech_txt_ngu Giang Ninh.
giận vừavi_pham_ban_quyen hận: tại Đại Ngụy tâm tử.
Ai, nói nhiều vô ích, tóm lại đợi Chu Cố đi Giang người đã rồi hãy tính tiếp! Lão Hộ Quốc vẫn hy vọng sự này thành công, Năm cô ấy đã dùng sức một người, xả nghĩa, cứu lấy Đại Lương, cũng cứuleech_txt_ngu ta cảnh tử trận trên chiến . Đối với quốc gia là đại , đốileech_txt_ngu với phủ Hộ Quốc công là ân nghĩa, cô nương kia gả vào đây, vạn lần không bạc đãi nhục duy nhất của ấy.
Thịnh An Đại Trưởng công chúa gật : Tự là vậy, ca nhi chút nhưng tâm địa thiện, thấu hiểu đạo lý, nếu nói rõ chuyện năm xưa cho nó nghe, biết đâu nó sẽ
Lão Hộ Quốc xua tay ngăn lại: xưa ít người biết càng , thằng bé Chuvi_pham_ban_quyen Cốbot_an_cap giờ vẫn cònleech_txt_ngu , chưabot_an_cap đủ vững vàng, cho nó biết chuyện năm đó cũng chẳng có ích . Theo ta được biết, phía Giang Ninh giấu tiểu cô kia, bé lớn . dù những chuyện cũbot_an_cap ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết được, thì cũng không phải là giờ, bớt một việc còn hơn thêm một việc, cứ cưới vào cửa trước đã.
Thịnh An Đại Trưởng công nghĩ cũng phải, nên thôi nhắc nữa.
Sauleech_txt_ngu khi vợ chồng già đạt được sự thống nhất riêng, liền người gọi con dâu cả là Quốc phu nhân đếnleech_txt_ngu, bàn bạc với nàng về việc Chu Cố sắp đi Giang Ninh cũng như thái độ của hắn và dự tính của .
Thịnh An Đại Trưởng công chúa quanh năm lễbot_an_cap , Quốc công phu là người quán xuyến mọi việc trong phủ Hộ Quốc công, vốn người quyết đoán và sáng suốt. Sau khi nghe xong dự tính của hai vị caobot_an_cap niên, nàng đầu: Cha chồng và mẫu thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói rất đúng, con dâu không có ý kiến gì, cứ quyết định như vậy đi ạ!
Nàngvi_pham_ban_quyen cười: Haivi_pham_ban_quyen người cũng không cần lo lắng, con của cô ấy nhất định là không sai được, Cố ca tính khí bông, con còn sợ làm khổ con nhà người ta ấy .
Thịnh An Đại Trưởng chúa cũng cười: Có ai nói con mình như thế không? Cố ca nhi nhỏ, lớn thêm hai tuổi nữa sẽ vững vàng thôi.
cách nó vốn vậy, chẳng biết khi nào mới vữngleech_txt_ngu vàng ? Ở Đông cung làm bạn với Tháivi_pham_ban_quyen tử mấy năm màvi_pham_ban_quyen chẳng thấy tiến bộ gì. Quốc công phuleech_txt_ngu nhân lắc đầu cười nói: Xem Tháileech_txt_ngu tử điện hạbot_an_cap , từ nhỏ đã chững chạc, không hổ danh là trữ quân.
Trữ quân trọng trách trên , Cố ca nhi khôngleech_txt_ngu có gánh nặng đó, tự nhiên là không được. Tính tình nó như , ta thấy cũng chẳng có gì không tốt. Thịnh An Đại Trưởng công chúa nói: nhìn chuyện của Loan mà xem, chịu một trận xong, nó có làm loạn sống đòi chết? Như đã là rất khá rồi. Mấy năm cung, nóleech_txt_ngu vẫn có tiến .
đến chuyện , Quốc công phu nhân lại thắc mắc: Con cũng thấy lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng nó nói thích con bé nhà họ Tần, sao lại chạy đi cướp người cơ chứ?
Nói xong, nàng lại tiếp: Con vừa nghe người ta nói, nó đã rời phủ đến cung rồi. Mà hôm nay Tần Loan kia cũngleech_txt_ngu vừa được Hoàng hậu nương nương dạy bảo xong, đưa tới Đông cung. Nó không phải nhậnbot_an_cap được tức nên đi gặp Tần Loan ?
! Lão Hộ công chưa biết Cố đã rời phủ.
Thịnh An Đại Trưởng công chúa thấy Quốc sắp nổi giận, liềnvi_pham_ban_quyen vội nói: Cũng không hẳn là đi gặp Tần Loanbot_an_cap đâu, nó vẫn là hiểu , có lẽ là sắp rời kinhvi_pham_ban_quyen nên muốn báo với Thái tử một .
công phu nhânleech_txt_ngu thấy cũng có khả năng: đã sai đi theo tới Đông cungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cha chồngvi_pham_ban_quyen cứ yên tâm, nhất định không để nó làm .
Lão Quốc công nguôi giận đôi chút: Cái thằng con nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, từ nhỏ đến chẳngleech_txt_ngu lúc nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để người yên tâm.
Chu Cố tự nhiênbot_an_cap không biết tổ phụ, tổ mẫu và thân đang có những dự chu đáo hôn sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình. Sau khi cưỡibot_an_cap ngựa đến Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cung, thật không khéo làm sao, lại đúng lúc người trong cung đưa Tần Loan vào .
Chính Chu Cố cũng phải kinh ngạc, thầm nghĩ mình đen đủi đến mức nào mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại gặp trùng hợp thế này? không đến, muộn không đến, lúc này lại tới Đông cung và đụng ngay phải việc này.
Hắn muốn quay xe bỏ đi, nhưng đã bị quản sự trong cung gọi lại hành lễ: Chu tiểu công tử bình an!
Chu nắm dây cương, người cứng đờ, mặt lạnh tanh nói: Ta tới kiến Thái tử điện hạ, không biết điện hạ có đâybot_an_cap không?
Ý lời lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, các ngươi chớ có hiểu lầm, ta không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì Tầnbot_an_cap mà đếnleech_txt_ngu, ta đến tìm tử có việc.
Chưởng sự trong cung cười nói: Nghe nói Thái tử hạ đang ở trong, tiểu công tử vào .
Cố đã học ở Đông cung mấy năm, đến năm Thái bắt đầu gánh vác các trọng chính, hắn mới cần đến học cùng nữa, chỉ chờ đến thu này vào trường thi. Vì vậy, hắn đếnbot_an_cap Đông chưa bao giờ cần người thông báo, chỉ cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuất trình yêu bài là người của Đông cung sẽ cho vào.
Thế là, Chu xoay người xuốngleech_txt_ngu ngựa, mắt không nghiêng dọc, sải bước thẳng vào Đông .
Tần vẫn luôn cúi đầu, đứng cung đúng mực, không hề nhìn Cố, lễ nghinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cung đình học rất tốt.
Chưởng trong cung khá hài lòng với biểu hiện Tần Loan. Một lát sauleech_txt_ngu khi Chu Cố đibot_an_cap, quản của Đông cung ra đón, mới dẫn Tần Loan vào trong.
Chu Cố thẳngbot_an_cap đến thư phòng của Thái tử.
Thái tửbot_an_cap Yến Thanh là đích tử của Hoàng hậu, là trữ quân của . được lập làm tử ngay từ khi mới lọt lòng, năm vừa tròn mười chín tuổi.
Hoàng đế có rất nhiều con trai, Thái tử không phải con , chỉ chiếm được danh xuất. Phía có hai vị thứ huynh, phía dưới có ba vị thứ đệ, tuổi tác đều chênh là bao.
Bởi vậy, Thái tử đã rằng thân phận , tiền triều lẫn hậu cung đều đang nhìn vào mình, không được để xảy một chút sót nào. khi bắt đầu nhớ sự việc, chàng đã rèn luyện được tính cách ổn.
So vớileech_txt_ngu các hoàng tử khác, Yến Hồi Thanh có thể nói làvi_pham_ban_quyen người khắc kỷ phục lễ, tu thân dưỡng tínhleech_txt_ngu, ôn nhã đoan chính, người người ca tụng.
Lúc này, chàng đang cùng phó bàn bạc chính sựbot_an_cap trong thư phòng. người hầu báo tin Loan do trong cung đưaleech_txt_ngu tới đã nơi, chàng chỉ “ừ” , đầu cũng không ngẩng lên mà : “Cho quản gia tùy ý sắp xếpleech_txt_ngu đi!”
Sau khi quản gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lui ra, Tần Thái phó Yến Hồi Thanh, hỏi: “Lầnbot_an_cap Bệ hạ ban người cho ngài, hạ có định thu dụng không?”
Yến Hồi Thanh đầu: “Vẫnvi_pham_ban_quyen theo cũ.”
Từ năm Thái tử mười ba tuổi, trong cung đã bắt đưa cung do Nhạc Sự phòng dạy dỗ đến, nhưng Thái tử đều gác sang mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên không dùng. Sau này, nào trong cung đưa người tới, Thái tử vẫn nhận , nhưngvi_pham_ban_quyen tuyệt nhiên cho phép ai cận . này chỉ là bí mật trong Đông Cung.
Tần Thái phó thử gợi ý: “Điện tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, cũng đến lúc người hầu hạ bên cạnh rồi.”
Yến Hồileech_txt_ngu Thanh lắc đầu: “Không có thú.”
Sắc mặt Tần Thái phó lập tức thay .
Yến Hồi Thanh ngẩng đầu thấy, bật cười thành : “Thái phó hiểu lầm rồi, không phải không có hứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thú với nữ sắcbot_an_cap, mà là giờ chưa có tâm trí đó.”
Tần Thái phó thở phào nhõm: “Năm nay Bệ hạ có định tuyển phi cho ngài, về tuyểnleech_txt_ngu Thái tử phi, Điện hạ đã có dự tính gì ?”
Yến Hồileech_txt_ngu Thanh khựng lại một chút, không nói gì.
Tần phó quan sát sắc mặt chàng, nói : “Nếu hạ có nhân tuyển cần sớm định liệu. Vạn nhất người Bệ hạ chọn không vừa thìleech_txt_ngu chuyện nàybot_an_cap sẽ rất khó giảileech_txt_ngu quyết. Hiện giờ nhân lúc phía Bệ hạ vẫn chưa quyết , nếu ngài có trong mộng thì phải báo trước cho Hoàng hậu nương nương để bà tác .”
Yến Hồi Thanh vân đầu tay, vẫn giữ im lặng.
Tần Thái phóvi_pham_ban_quyen lại nói: “Đại hoàng tử xuất thân từleech_txt_ngu Nam Hầu, hoàng tử xuất thân phủ Bình Tây Tướng quân, cả phủ đó đều là danh gia vọng tộc. Thái tử phi của nhất định phận không thấp kém, nếu sẽ khó lòng áp được Đại hoàng tử và Nhị hoàng .”
Ôngvi_pham_ban_quyen nói thêm: “ ra cưới tiểu thư của phủ Hộ Quốc Công làvi_pham_ban_quyen tốt nhất, hiện giờ Ngũ tiểu thưbot_an_cap của phủ Hộ Quốc Công vẫn chưa địnhvi_pham_ban_quyen sự.”
“Phủ Hộ Công đã Chu Cố rồi, không cần thiết phải liên .” Yến Hồi phủ quyết.
“Nếu không chọn Hộ Quốc Công thì còn phủ Thừa tướng, phủ Thụy An Vương, phủ An , Bình Công chúa để lựa chọn.” Tần Thái liệt kê một loạt các đệ, “Bất kỳ nhà trong số này cũng có thể trở thành trợ lực cho Điện hạ.”
tất những nhà này Cô đều không chọn thì sao?”
Tần Thái phó giật mình, trong lòngvi_pham_ban_quyen nảy ra một ý , cẩnvi_pham_ban_quyen thận hỏi: “Điện hạ, có phải ngài đã có người trong lòng, nhưng cô nương môn đệ lại thấp kém?”
“Có thể nói là như vậy.”
Tim Tần Thái phó thắtleech_txt_ngu lại một , ông đề nghị: “Ngài có thể cưới nàngbot_an_cap ta làm Trắc phi.”
Yến Hồi Thanh day day thái dương: “Chuyện này để sau hãy bàn đi!”
Tần Thái phó đành phải dừng câu chuyện lại.
Đúng này, ngoài cửa có người báo: “Điện hạ, tử tới.”
Yến Hồi Thanh “ừ” một tiếng: “Cô biết rồi.”
Thái phóleech_txt_ngu nhíu mày: “Cái tên Chu Cố này, từ sau tranh giành người rồi bị lão Hộ Quốc Công đánhvi_pham_ban_quyen cho một trận, đã thương bao nhiêu ngày không rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Hômleech_txt_ngu nay mò tới đây, chẳng lẽ là vì Loan?”
Yến Hồi Thanh cũng rõ: “Gặp hắnbot_an_cap ngay .”
Chốc lát sau, Chu Cố bước vào thư phòng. bướcbot_an_cap qua cửa, thấy Tần cũng đó, hắn lập tức cảm thấy đầu tê dại, quay đi. Nghe thấy Tần Thái phó hừ tiếng với vẻ mặt nghiêm nghị, Chu Cố sờ sờ , cuối cùng vẫn không đi mà tiến vào hành lễ: “Thái tử điện , .”
Cái lễ này so với vẻ lườibot_an_cap nhác trướcleech_txt_ngu mặt lão Hộ Quốc Công quy củ hơn .
Yến Hồi Thanh mỉm cười hỏi: “Sao lại tới đây?”
Chu Cố lập tức thanh minh: “Ta không Loan đâu , Thái tử điện hạ đừng hiểu lầm.”
Yến Hồi Thanh nhướng mày, khẽ cười: “Ồ, vậy đệ tới vì chuyện gì?”
Chu Cố gãi , liếc nhìn Tần phó một , luôn cảm thấy ông đứng đâyleech_txt_ngu khiến hắn khó chịu khắp . Hắn quyết định nhanhleech_txt_ngu thắng , xong là đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay: “Hồi nhỏ tổvi_pham_ban_quyen phụ có định cho tabot_an_cap một hôn sự ở Giang Ninh. Nay vị hôn thê của sắp đến tuổi cập kê, Giang Ninh có thư gửi tới, tổ phụ ta đi theo của phủ đích thân Giang Ninh một chuyến để tham lễ cập kê của nàng.”
“Giang Ninh?” Hồi Thanh ngẩn .
“Vâng, chính Giang Ninh.” Trước Yến Hồi Thanh, Chu Cố không để vẻ bực bội, “Ngày maibot_an_cap ta sẽ đi ngay, biệtleech_txt_ngu tới báo Điện hạ tiếng, chắc là đi khoảng một tháng, Điệnleech_txt_ngu hạleech_txt_ngu đừng có nhớ ta nhé.”
Hồi nhìn : “Tiểu nhà nào ở Giang Ninh?”
“Thất tiểu thư phủ Thái thú Giang Ninh.” Chu Cố suýt chút thì thốt ba chữ “tiểu thứ nữ”. Hắn nghĩ trước mặt khác vẫn nên giữ chút thể cho vị thê đã ước nhỏ của mìnhleech_txt_ngu. chính hắn còn không kiêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dè mà người ta thì truyền ra ngoài, người khác chẳng phải càng nát nàng dưới chân sao?
“Phủ Thái thú Ninh không có đích xuất, là thứ xuất cả. Quốc Công định hôn đệ là Thất tiểu thư xuấtleech_txt_ngu ?” Yến Hồi Thanh cũng ngạc, vô bất .
“Vâng.” Chu Cố mặt không đổi sắc, “Tổ phụ nói Tô giavi_pham_ban_quyen với ông, ta lại ngang tuổi nên luôn.”
Trong lòng Yến Thanh lấy làm lạ, chưa từng nghe Tô gia ở Giang Ninh có ơn huệ gì với phủ Hộbot_an_cap Quốc Công khiến lão Hộ Quốc Công nỡ hy sinh đứa đích tôn như Cố, thay vì Tam công tử Triệt vốn thứ xuất. Chàng gật đầu, tồn nói: “Được, Cô biết .”
đầu, mỉm nói với Tần Tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phó: “Thái phó vềleech_txt_ngu trước đi, Cô muốn nói chuyện riêng với Chu Cố, ngài ở đây hắn thấy không tự nhiên.”
Tần Thái phó lại hừ một tiếng với Chu Cố: “Lão phu chờ xem kỳ thi khoa mùa thu này ngươi đạt được thứ hạng gì, chớ có bôi danh tiếng của lão phu.” Ngừng một lát, ông lại dặn: “Dù có đi Giang cũng không đượcbot_an_cap lơ là việc sáchleech_txt_ngu, dùleech_txt_ngu sao giờ đến lúc thi cũng còn mấy tháng nữa đâu.”
“Biết rồi ạ.” Chu Cố thầm đảo mắt trong lòng, nhưng ngoài mặt đápvi_pham_ban_quyen ứngleech_txt_ngu.
Tần Thái từ, rời khỏi thư phòng.
Sau khi Tần Thái phó đi khỏi, Chu Cố mới phào hơi đại xá, cả người thả lỏng hẳn ra. Hắn phục nói với Yến Hồi Thanh: “Điện hạ, chẳng hiểu sao ngàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu đựng nổi. Ta đã ra trường học vẫn đóvi_pham_ban_quyen, ngày trưng cái mặt bản như mặt thớt, vừa nghiêm khắc vừabot_an_cap nghiêm túc.”
Yến Hồi cười bất : “Thái phó tuy nghiêm khắc nhưng người tình đạt lý, không bao giờ ép uổngbot_an_cap người khác. Đã bao nhiêu năm rồi mà đệ vẫn chưa quen sao? Ai cũng bảo đệ gan to bằng trời, nhưng theo Cô , gan đệ cũng chẳng lớn .”
“Ta sẽ bao giờ quên chuyện Tần Thái phó bắt học thuộc lòng cả cuốn ‘Lễ Ký’, lại còn bắt ta trong vòng mười phải chép phạt lòng, nếu không ta Đông Cung cho ra ngoài, ngay cả nhà cũng không chovi_pham_ban_quyen về. Khổ nỗi Bệ hạ còn phái cả đạileech_txt_ngu nội cao thủ cho ông ta đểvi_pham_ban_quyen giám sát ta. Gan ta có to đến mấy bịleech_txt_ngu ông mài cho rồi.”
Cánh tay không vặn , hắn học được đạo lý đó chính từ dạo .
Yến Hồi Thanh bật cười: “ bảo năm đó đại phòng ra nông nỗi ấy. Thái phó cũng là vì muốn trị đệ thôi. Màvi_pham_ban_quyen nói đi cũng nói lại, cách thực hiệu , quả nhiên những năm qua ngoan nhiều.”
Chu Cố ho khan một , ỉu xìu nói: “Điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạ, ra ta không muốn tham gia kỳ thi mùa năm nay lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ta đi du ngoạn thiên , ba năm sau mới dự .”
Yến Hồibot_an_cap Thanh thu nụ cười: “Đệ không muốn sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào triều sao?”
“Vâng, ta có đó.” Chu Cố thở , “Tổ phụ không ta tòng quân, taleech_txt_ngu cũng không muốn vào triều sớm như vậy. Thế giới bên ngoài bao la biết bao, ta vẫn chưa đi ngao du bốn phương. Không hiểu dân bách tính thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao có thể bàn chuyện làm quan, chủ cho dân?”
Yến Hồi Thanh hỏi: “Lão Quốc đồng ý ?”
“Ta chưa nói với phụ, sợ ông không đồng ý. Nhưng nếu ngài ủng ta, lại thuyết phục Tháileech_txt_ngu phó ủng hộ ta, chắc là phụ sẽ không phản đối .” Chu Cố tính toán, “Điện hạ, ngài giúp ta một tay ?”
tìm ta, có phải định Giang vềleech_txt_ngu sẽ hồi kinh mà đivi_pham_ban_quyen du ngoạn luôn không?” Yến Hồi Thanh nhìn thấuvi_pham_ban_quyen tâm tư của hắn.
Chu Cố gật đầu: “Đúng là có ý .” Hắn ngạc nhiên, “Điện hạ thật nhạyleech_txt_ngu bén.”
Thanh ngồi xuống: “Là tâm tư của đệ , giấu giếm nên Cô mới được thôi.” Chàng nhìn Chu Cố, “Lão Quốc Công bảo đích thân Giang Ninh cập kê củavi_pham_ban_quyen vị hôn thê, chắc hẳn định sau lễ cập kê sẽ bàn định hôn cho đệ. Đệ lại bảo muốn đibot_an_cap du ngoạn, chẳng phải hôn sự sẽ bịbot_an_cap trì hoãnbot_an_cap sao? Trì hoãn bao lâu? năm, hai năm ba ? Côleech_txt_ngu nương nhà người tabot_an_cap có đợi đệ được ba năm ? Đến lúc đó bao nhiêu tuổi rồi?”
Chu Cố cũng ngồi xuống theo, uể oải tựavi_pham_ban_quyen vào ghế nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không xươngleech_txt_ngu, chán nản để lộ vẻbot_an_cap bực bội: “Cái khó chính ở chỗ đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Yến Hồi Thanh suy chút: “Đệ vẫn gặpvi_pham_ban_quyen hôn thê đó đúng không? Đệ đi Giang Ninh trước, gặp người rồi hãy suy nghĩ kỹ, hoặc làvi_pham_ban_quyen hỏi nàng xem có sẵn lòng không. Đừng bỏ đibot_an_cap ngay, cứ về kinh đãleech_txt_ngu. khi về, nếu đệ vẫn quyết định thu nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dự thi đi du ngoạn thì hãy bàn với lão Quốc Công. Ngoại việcleech_txt_ngu tòng quân là lão Hộ Quốc Công không cho phép, bao nhiêuleech_txt_ngu qua có chuyện gì mà ông ấy không chiều đệvi_pham_ban_quyen , biết lại dễ thương lượng.”
Chu Cố nói “Ta không muốn cưới tiểu thứ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia mà tổ phụ nhất quyết không đồng ý, còn dọa sẽ đuổi ta khỏi nhà nữa cơ. Đâu phải chuyện ông cũng .” Nhưng lờileech_txt_ngu này không nói ra, gật đầu: “ vậy cũngvi_pham_ban_quyen được.”
Hắn nhấp một ngụm trà, nhìn Yến Hồi : “Điện hạ, dạo trước ngài có đi Ninh, Giang Ninh gì vui không?”
Yến Hồi Thanh gật đầu: “ cảnhbot_an_cap lệ, một nơi tốt.”
Chu Cố phấn khởi: “Vậy tốt.”
Hồi Thanh nhìn , cân nhắc một lát đột nhiên nói: “Đệ giúp ta tìm một người, dò hỏi thân phận củaleech_txt_ngu nàng ấy. Lúc ta ở Giang Ninh gặp phải thích, chính đã ta. Khi tình khẩn cấp, sau khi thoát thân tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải đi gấpbot_an_cap nên chưa kịp tên . Sau này về rồi muốn sai người đi tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại sợ chú ý cho những kẻ có tâm địa xấu, mang lại phiền phức cho nàng.”
“Được chứ, Điện nói xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng trôngbot_an_cap như thế nào.” Chu Cố nhận lời ngay.
một nữ tử, tầm mười bốn mười tuổi. Vì lúc trời đã nhìn không rõ mặt lắm, nhưng chắc hẳn là rất xinh đẹp, lúc cười lên cũng rất đẹp.” Yến Hồi Thanh môvi_pham_ban_quyen , “Dáng người rất gầy, nhưng không hề yếu ớt.”
Chu Cố vẻ khóbot_an_cap tả: “Điện , những cô nương như vậy ở Giang Ninh chắc vơ được cả nắm. Ngài nói trên nàng có món gì đặc biệt người ta vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn là nhận ra ngay chứ.”
“Côleech_txt_ngu đã tặng kiếm của mình cho nàng.” Hồi Thanh tưởng, “Nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích, chắc sẽ mang theo bên người.”
Chu Cố gật đầu, như có một manh mối: “Cònvi_pham_ban_quyen gì nữa không?”
“Chắc là một thôn nữ đánh . Lúc Cô gặp nàng ở bờ sông, nàng một mình cầm bắt cá.” Hồi Thanh không chắc chắn, “ thứ thì nữa.”
Cố thấy này không dễ tìm, đã nhận lời nên hắn vẫn gật : “Được, ta sẽ lưu tâm. Điện yên tâm, ở Giang Ninh ítleech_txt_ngu nhất cũng một tháng, sẽ cố tìm người cho ngài.”
Hồi Thanh mỉm cười: “Vậy thì đa tạ đệ.” lời, chàng sung thêm, “Hãy kín đáo một chút, đừng rầm rộ quá, tìm được người là được.”
Chu Cố đáp: “Rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Chu Cố nán lại Đông Cung nửa canh .
Trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi rời đi, rốt cuộc hắn vẫn không nhịn tò mò mà hỏi câu: “Điện hạ, ta có thể hỏi không? Nếu tìm được cô nương , báo đáp nàng sao?”
“Ừ.” Yến Hồi Thanh gật đầu.
“Báo thế nào ạ?” Chu Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại hỏi.
Yến Hồi Thanh liếc hắn một cái, không nói gì.
Chu Cố giơ tay lên: “Được , được rồi, ta hiểu , ta không hỏi nữa, ta đi đây.”
Hắn xoay người đi rất dứt khoát, nhưng mới ra cửa được vài bước, dường như sực nhớ ra điều gì đó quay , bám vào ngó đầu vào trong, nói với Yến Hồi Thanh: “Cái đó, Điện hạ, ta có thể cầu xin thêm một chuyện được không?”
“Nói đi.”
“Chuyện đó” gãi đầu, “Đối với Loan kia ngài thể đối tốt với nàng chútbot_an_cap
“Hử?” Yến Hồi Thanh nhướng mày.
Chu Cố cân từ ngữ: “Ý ta là, đừng nàng bị bắt nạt, cho nàng no , ngày tháng bình yên.”
“Được.” Yến Thanh đáp ứng.
“Đa tạ Điện hạ, ta đi đây.” Lần này Chu Cố đi thật, không hề quay đầu lại.
Sau khi hắn rời đi, thư phòng trở nên tĩnh, Yếnleech_txt_ngu đứng , đứng bên cửavi_pham_ban_quyen sổleech_txt_ngu lát rồileech_txt_ngu hạ lệnh: “Gọileech_txt_ngu quản gia đến đây.”
Tiểu Tranhbot_an_cap vâng dạ tiếng, vội vàng đi người.
Chẳng mấyleech_txt_ngu chốc, gia đã đến, chắp tay hỏi: “Điệnleech_txt_ngu hạ, ngài có phó thác gì ?”
“Thử Tần Loanvi_pham_ban_quyen, xem nàng ta có thể đương vị nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan ở Đông Cung hay không.” Yến Hồi Thanh không ngoảnh đầu lại, “Nghe nói nàng ta là người thông tuệ, ngươi hãy gõ cửa răn đe một phen, bảo nàng những chuyện không nên nghĩ. Nếuvi_pham_ban_quyen muốn sung túc bình an hãy làm việcvi_pham_ban_quyen cho thật thà, Cô nể mặt Chu không bạc đãi nàng ta. Còn nàngbot_an_cap ta biết điều, những không thuộc về mình, thì mặt của Cố cũng chẳng có tác dụng gì đâu.”
Quản gia vâng lệnh.
Chu Cốleech_txt_ngu khỏi Đông Cung, thởleech_txt_ngu phào nhẹ nhõm. Thấy tiểu sai dịch của phủ mình đứng chờ ở ngoài, hắn nhướng mày: “ đây làmbot_an_cap ?”
Tiểu sai dịch vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng thưabot_an_cap: “Là phu nhân tiểu nhân đến chừngvi_pham_ban_quyen công tử, đừng ngài làm loạnbot_an_cap ở Đông Cung.”
Chu Cố hiểu ra, đảo mắt: “Ta thật cảm ơn ta quá, bà đúng chẳng tưởng tavi_pham_ban_quyen chút nào.”
cạn lời, nhảy lên lưng ngựa: “ thôi, phủ.”
Tiểu dịch vội vàng bám theo.
Về đến Hộ Quốc Công, Chu đi thẳng tới viện của Quốc công phu nhân.
Quốc công phu nhân thấy con trở về, dáng vẻ vẫn ổn thỏa, không có vẻ gì là u uất hay suyvi_pham_ban_quyen sụp, bà thầm nghĩ có lẽ con bé Tần Loan kia cũng chưa chiếm vị trí sâu đậm trong lòng con trai mình. Bà yên tâm phần nào, không nhắc đến Tầnleech_txt_ngu Loan, cũng chẳng chuyện mình phái người theo dõi, chỉ dặn dò: “ mai con đi Ninh, trên đường phải cẩn thận, bảo hộ vệ cờ của phủ Hộ Quốc Công lên, để mấy tên sơn tặc không chạm .”
Chu Cố nghĩ, hắn nhất định không treo cờ. Nếu có tên sơn tặc nào dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọc vào hắn, hắn sẽ nhân cơ hội đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà tiêu diệt luôn bọn chúng.
“Đồ lễ nhà chúng chuẩn cho gia và Tô tiểu thư vô cùng quý , không được để xảy ra nửa sai sót. con dám làm hỏng lễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật, xem ta có để tổ đánh cho con không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường .” Quốc công phu nhân hiểu trai , thấy hắn lặng biết ngay đang nghĩ gì, lập tức nghiêm khắc cảnhvi_pham_ban_quyen báo.
“Được rồibot_an_cap, con biết rồi.” Chu Cố sợ bị đánh, nhưng bị đánhbot_an_cap phải nằm bẹp trên giường không cử động đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đúng là làm khó , đành phải lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng hứa hẹn.
“Còn nữa, khi người Tô gia và Tô thất tiểu thư, con định phải biết giữ lễ nghĩa, đừng có không đứngvi_pham_ban_quyen đắn.” Quốc công phu nhân không yên tâm , “Dù không thích người ta đừng hiện quá rõ ràng. Người ta sao cũng là phận nữ nhi, thể diện của gái nhà ngườivi_pham_ban_quyen tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là nam hán đại trượng , lẽ ra phải nể mặt một chút, là giáo dưỡng và tiết cơ bản. người ta nói người phủ Quốc Công là lũ giáo dục, mất sạch lễ nghi.”
Chu cạn lời: “Nương, ý là, ngay cả khi con không thích, cũng phải giả vờ nhưleech_txt_ngu rất thích sao?”
“Không bảo con giả vờ thích, mà làleech_txt_ngu bảo con dù không thích cũng đừng để mấtbot_an_cap chừngleech_txt_ngu mực, đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có lạnh lùng chịu với ta, nhà chúng ta không có kiểu giáo dục đó. Hôn ước do tổ phụ con định hạ, tuy thân phận ấy thấp nhưng cũng không đượcbot_an_cap ấy. Con không thể vì người ta phận thấp màbot_an_cap tự cho mình cao quý rồi thường người ta. Bất kể nhà ngườibot_an_cap khác thế , Hộ Quốc Công chúng ta không có cái đó.”
“Con rồi.” Chu Cố gật đầuvi_pham_ban_quyen.
“Lạileech_txt_ngu nữa, chuyện thích hay không là do duyên phận và chí , vì nhiều lý dovi_pham_ban_quyen khác, người vừa gặp đã yêu, có người ngày sinh tình. Conleech_txt_ngu thích người ta, lẽ là do tính không hợp, chí hướng cùng, hoặc vì nguyên do khác, không nhất định là tiểu thư nhàbot_an_cap ta không tốt. Tóm , nếu người ta làm gì quá với , không lạnh nhạt với convi_pham_ban_quyen, thì con không được phép làm bẽ mặt người ta trước người.”
rõ rồi.” Chu Cố bất lực đáp.
Quốc công phu nhân hài , lấy ra một chiếc hộp gấm đưa cho Chu : “Đâyleech_txt_ngu là món quà riêng ta tặng cho Tô thất tiểuleech_txt_ngu , sau khi mặt, con hãy giao tận tay nàng .”
“Đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cái gì ạ?” Chu Cố nhận lấy chiếc .
“Đó làleech_txt_ngu cặp vòng tay mẫu thân con được ngoại tổ mẫu tặng lúc xuất giá, ta đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho đại tẩu con một chiếc, chiếc này để chovi_pham_ban_quyen dâu tương lai của ta.”
Chu Cố lập đẩy trả lại: “Nương cứ giữ lấy đi, đồ quý giá , không sợ con mang đi đường xa làm mất sao? Chờ bao giờ ấy đến kinh thànhbot_an_cap, nương tự tay đưa cho nàng !”
Dù sao thì mối hôn sự ý của phụ, hắn cũng không thể từ .
Quốc công phu nhân nghĩ cũng , đành thôi: “Được rồi.”
Sau khi khỏi viện mẹ, Cố lại đến viện của An Đại Trưởng công chúa để dùng bữa tối với bàbot_an_cap.
Thịnhleech_txt_ngu Đại Trưởng công chúa không hề dạy bảo hay giáo huấn hắn như Quốc công phuvi_pham_ban_quyen nhân. Thấy Chu Cố tới, cười rạng rỡ, ái vẫy tay gọi hắn: “Lại đây, lại đây, tôn nhi ngoan của , mai con phải đi xa rồi. Biết tối con qua đây, ta đã bảo nhàvi_pham_ban_quyen bếp làm toàn những thích đấy.”
“Vẫn là tổ mẫu ta .” Chu ngồi xuống bên cạnh Đại công chúa, dáng lười không cốt, ghébot_an_cap đầu sát vào tayleech_txt_ngu bà dụi dụi.
Đại Trưởng công chúa vẻ ra mặt, thức ăn cho hắn: “Ăn nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút. nói món ănbot_an_cap ở Giang Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiên về vị ngọt, Cố ca từ nhỏ đã không ăn ngọt, không có ăn quenbot_an_cap không. Hay là mang theo đầu đi?”
cần đâu .” Chu Cố lắc đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, “Nấu ăn có phải ăn đường đâu, ngọt mấy thì cũng đến thế thôi. Vả lại thức trong phủ con ăn mười mấy năm cũng chán rồi, đổi vị một chút, đâu lại thấy mới mẻvi_pham_ban_quyen.”
“Cũng đúng.” Đại Trưởngleech_txt_ngu chúa cười gật đầu.
Một đêm không có chuyện gì.
Ngàyleech_txt_ngu hôm sau, lão Hộ Quốc Công viết một phong thư giao cho Lý , lại dặn dò Cố vài rồi xua tay bọn rời đi.
Lý Viêm Chu Cố mình trở về Giang Ninh trong lòng chấn động. Hắn cứ ngỡbot_an_cap lão Hộ Quốc Công là người giữ chữ tín, cùng lắm chỉ miễn cưỡngbot_an_cap thừa hôn ước , không ngờ thái độ lại trọng đến thế. Thậm chí cònbot_an_cap để Chu tiểubot_an_cap công tử mang theo trọng cùng hắn về Giang Ninh tham dự cập kê Thất tiểu thư, đây quả thực là chuyện lớn trời.
Phủ Hộ Quốc chuẩn bị xe lớn vật, Hộ Quốc Công còn điều động thêm trăm tên hộ vệ hộ tống Chu Cố.
Đoàn người vừa ra khỏi , đi con phố, ra đến phố chính thì đụng mặt một đoàn xe ngựa . Trên xe treo biển của phủ Thụy An Vương, Tạ cưỡi ngựa đi bên cạnh xe.
Vừa nhìn thấy Tạ , Chu Cố lập tức nhớ hoạch xấu của mình. Có lẽ vì đang âm mưu chuyện xấu hắn hềvi_pham_ban_quyen tỏ thái gay gắt, lạibot_an_cap cười hì hì chào hỏi: “Tạ , khéo , ngươi định đi đâu thế?”
Tạ Lâm vừa Cố là mặt mũi tối sầm lại. Chẳng vì lý gì khác, riêng việc Chu một đánh gục hơn mười tên hộ vệ hắn, đánh cho bọn chúng tác, cuối còn chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn một nên thân, chuyện nàyleech_txt_ngu đã lan truyền khắp thiên hạ rồi. Hắn cảm mặt mũi tôn nghiêm đều mấtbot_an_cap sạch, nên đã nhốt mình trong phủ mấy ngày nay khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám ra . Nếu hôm nay không phải mẫu thân hắnvi_pham_ban_quyen muốn đến chùa Đại cách thành trăm dặm để lễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phật, bắt hắn đi cùng, hắn còn lâu mới muốn ra ngoài gặp .
Chu Cố cười không có chuyện gì mà hỏi mình, hắn cảm thấy như muốnvi_pham_ban_quyen tung, đen mặt quát: “Chu , ngươi cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh ?”
hỏi cái gì chứ? Còn tươi như thế kia, quan hệ của hai người là kiểubot_an_cap nhau có thể cười nói chào hỏi ?
Cố vẫn giữ nụ cười trên môi: “Ta rất tốt, bệnh không tật, không có vấn đề gì cả, chỉ là thấy ngươi thì vui quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên hỏi thăm một câu thôi.”
Tạ Lâm suýt nữa thì đứt hơi vì nghẹn, mắt giận dữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Chu , ta với có mối thù không đội trời chung, ngươi bớt dùng cái chiêu đó với ta đi.”
Chu Cố vẫn cười: “Đừng vậy mà, thù không đội trời chung không phải tính như thế đâu. Giết cha giết mẹ, giếtleech_txt_ngu vợ giết con mới không đội trời chungvi_pham_ban_quyen, chúng cùng lắm chỉ là đánh nhau một trận, không tính là thù sâu đại .”
Cơn giận của Tạ bốc lên ngùn ngụt: “Ngươi rõ ràng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần Loan, mà ngươi còn tình tranh giành ta. Tabot_an_cap đi mình yêu, thế này mà không thù không đội trời chung sao?”
“Ta thực sự không thích Loan, nếu biết sớm thì ta nhất định sẽ không tranh với ngươi.” Chu Cố giơ tay, vẻ mặt cùng thành khẩn, “Nói thật lòng, ta cũng hối hậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chếtleech_txt_ngu đi được đây.”
Tạ Lâm thẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá hóa giận: “Ngươi bớt diễn , trong lòng chắc đang thầm thì cóbot_an_cap.”
“Ta có gì mà vui chứ? Tuy ta được nhưng cũng đâu giữ lại được, còn bị tổ phụ đánh bảy tám ngày không được giường, ta cũng oan ức lắm chứ.” Chu Cố giữ ý định bàn bạc tử tếvi_pham_ban_quyen với Tạ Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Cả hai chúng đều được lộc gì, hay là giải đi?”
Hòa giải xongbot_an_cap, ta mới có thể tìm ngươi một nữ nhân gia thế thấp để quyến rũ được chứ.
Lâm đen mặt, tức quát: “Không hòa .”
“Ây da, ngươi thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng đại lượng chút nào, hẹp hòi quá đi mất. Chẳng phải chỉ một thôi sao? Nghĩ raleech_txt_ngu chútvi_pham_ban_quyen đi, hay là thế này, hôm nào ta tìm cho ngươi một người khác bù lại nhé?” Chu Cố nhân cơ hội giăngvi_pham_ban_quyen bẫy.
Lâm nổi trận lôi đình: “Ngươi nói thì nghe nhẹ nhàng lắm, ai cũng không phải là Loan, tavi_pham_ban_quyen kiểu gì?”
Chu Cố khan một tiếng: “Thiên hạ bao la, tổng có người tốt hơn . Ngươi nên rộng lượng một chút, nam nhi đại trượng phu, lo không có vợ, không?”
Tạ Lâm càng giận hơn: “Nghe giọng điệu này củaleech_txt_ngu ngươi, rõ ràng ngươi căn bản không thích Tần , ngươi có bệnh à? thích thì tranhbot_an_cap với ta làm gì?”
Cố sờ mũi: “Ta đã nóibot_an_cap hối hận mà.”
muốn bước tới vỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vai Tạ , nhưng nhìn bộ dạng tứcleech_txt_ngu tối của thôi: “Ây da, ngươi nghĩ ra .”
Tạ Lâm không muốn đôi co với nữa: “Cút!”
Chu Cố bất lực: “Được thôi, vậy ta . Chắc phải một tháng nữa mới mặt ta, tự mìnhleech_txt_ngu bình tĩnh đi, biết đâu lại nghĩ thông .”
Lâm dường như cũng nhận bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạng sắp xa của , vốn dĩ không muốn tâm nhưng cuốibot_an_cap cùng vẫn không nhịn được tò mò, đen hỏi: “ định đi đâu?”
Chu Cố lời: “Đến quận Giang .”
“Đến đó làm gì?”
Chu chớp chớpleech_txt_ngu mắt: “Đi chơi.”
Hắn nói cho Tạ Lâm biết mìnhvi_pham_ban_quyen đi tham dự cập kê vịbot_an_cap hôn thê đâu, đi chơi chỉ phụ thôi.
Tạ Lâm rõ ràng tin: “ chơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà huy động lực lượng lớn thế này sao? phải nên đi gọn nhẹ à?”
Chu mặt không đỏ tim không đập, thản nhiên nói: “Ta làleech_txt_ngu quý phái, đương nhiên phải mang nhiều một , tránh ăn không , không tốt, ngủ không yên. Ta đi chơi chứ có phải chịu khổ đâu.”
Tạ Lâm cũng thấy có lý, ác giọng nóivi_pham_ban_quyen: “Nghe nói bên ngoài nhiều sơn tặc lắm, ngươi cẩn đừng để sơn tặc thịt mất.”
Chu Cố cười một tiếng: “Vậy thì lời phúc của ngươi nhé.”
Tạ Lâm: “”
Hắn cảm thấy Chu Cố đúng là có vấn đề thật rồi, lấy lời mắng nhiếc làm chúc phúc được.
Có lẽ vì hai nói quá lâu, rèm ngựa vén lên, lộ ra khuôn mặt trang của An Vương phi. Bà nhìn Chu : “Ta nghe nói lão Hầu gia đã định cháu , phải ở quận Giang Ninh khôngleech_txt_ngu?”
Tạ Lâmbot_an_cap trợn tròn mắt, vô cùng kinh nhìn Chu Cốvi_pham_ban_quyen.
Chu Cố thầm nghĩ, đúng là Thụy An Vươngbot_an_cap phibot_an_cap không dễ chọc vào, cũng lợi hại nhưleech_txt_ngu nương hắn vậy, câu đầu tiên đãvi_pham_ban_quyen đâm trúng huyệt. Hắn chắp hành lễ: “Bẩm phi, đúng là vậy ạ.”
An Vương cười: “Giang Ninh là một nơi tốt, non hữunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình, linh kiệt, những cô được nuôi nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó hẳn là vô cùngleech_txt_ngu thanh tú dịu dàngvi_pham_ban_quyen. Chỉ là đường hơi xa, cháu đi đường cẩn thận nhé.”
“Cháu rõ rồi, đa tạ Vương .” Trước mặt tiềnleech_txt_ngu bối, Chu Cố vẫn rất giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lễ nghĩa.
“Cháu đã Giang Ninh, còn chúng đi Đại Phật, quãng đường dặm này vẫnbot_an_cap là cùng đường. Hai đứa đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng đây nói chuyện nữa, tranh thủ lúc trời còn sớm, cùng !” Thụy An phi lại cười nói.
Tạ Lâm định bảo ai thèm đi cùng hắn, nhưng vì kinh ngạc và tò mò hắn lặng.
Chu Cố gật đầu, không có ý kiến , dù sao hắn mang theo xe lễ cũng không đi được: “Vângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ, cùng .”
Thế là, đoàn người ngựa lạivi_pham_ban_quyen làm một, cùng nhau ra khỏi cổng thành.
Tạ Lâm cùngbot_an_cap Chu Cố sánh bước bên nhaubot_an_cap, một ngạc, hắn không quan sát Chu Cố, thầm xem Giang Ninh có giabot_an_cap tộc quyền quý nào. Nghĩ mãi vẫn chẳng nhớ ra, hắn chủ động bắt chuyện: “Này, hôn mà tổ phụ định cho ngươi thật Giang Ninh sao? Là nhà nào thế?”
Chu Cố không muốn nói cho hắn biết, nhưng nghĩ lại dù không nói thì sớm muộn gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn cũngleech_txt_ngu nghe được, tỏ vẻ thản nhiên: “Là thất tiểu thư của phủ Thái thú Giang Ninh.”
“Thái thú Giang Ninh ? Chẳng phải ông ta có một đích tử, không đích nữ sao?” Tạ Lâm càng kinh ngạc hơn.
“Đúng vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người có hôn ướcbot_an_cap với ta là thất tiểu do thất di nương .” Lòng Chu Cố căngvi_pham_ban_quyen , nhưng mặt không lộ chút sơ hở nào.
Tạ kinh : “Hóa ra lại là một thứ nữ của phủ Thái thú?”
“Thứ nữ thì ?” Chu Cố có thể tự mình giễu , nhưng không cho phép người khác xem thường, Lâm. Hắnbot_an_cap đanh mặt nói: “Có câu nói rất hay, hùng xuất thân. hôn thê của ta nhân phẩm tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tính cách tốt, diện mạo , chỉ một cái xuất thân thì tính gì chứ?”
Tạ Lâm: “”
Hắn nhìn Chu Cố với không thể nổi: “Ngươi bị ngốc chứ?”
hôn thê là mộtvi_pham_ban_quyen thứ nữ, vậy mà hắn không những bằng lòng còn hết mực bảo ? Hắn chính là đích xuất tứ công tử đường đường của phủ Hộ Quốc Công, ngay cả Công chúa được.
“Ta ngốc cái gì?” Chu Cố nhạt nhắc nhở hắn: “Tầnbot_an_cap Loan còn là con gái của tội thần, bị giáng nô tì, phải ngươi muốn cưới nàng ta sao?”
“Thì cũng đúng.” Tạ thấy lời này gì đó sai sai, ngẫmvi_pham_ban_quyen nghĩ một hồi mới phản bác: “Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúngvi_pham_ban_quyen, Tầnvi_pham_ban_quyen Loan ít nhất trước cũng xuấtvi_pham_ban_quyen thân là khuê tú danh môn, gái tội thần nhưng chỉ là nhất thời gặp nạn mà thôi.”
“Một khi đã mangbot_an_cap danh con gái tội thần, không xong thì chính là chuyệnvi_pham_ban_quyen cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời. Nhưng vị hôn thê của ta thì khác, dù nàng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ thì cũng là thất thư của Thái quận Giang Ninh một cách danh chính ngôn thuận.” Trong lòngvi_pham_ban_quyen Chu suýt thì máu, nhưng buộc lòng phải dốc sức bảo vệ vị hôn thê chưa từng gặp , chẳng rõ hay méobot_an_cap , thậm chí còn phải lôi cả Tần Loan ra so sánh, cảm không thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại thấy thật có với Tần Loan.
Tạ Lâm cảm như cũng có , nhưng vẫn không được mà mỉa mai: “Ngươi có gì mà ý chứ? Cưới một thứ nữ làm vợ, trong lòng ngươi ?”
Chu Cố răng trong lòng, nhưng ngoài lại đầy vẻ kiêu : “Đó là vì ngươi chưa vị hôn thê của ta thôi. đẹp lắm, như dung xuất thủy, vẻ đẹp tự nhiên không cần trangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điểm, lại dàng như nước, tinh hoa hội tụ” Hắn ra một tràng từ hoa , cứ thế gán lên người vị hôn thê chưa từng mặtvi_pham_ban_quyen. Dù sao thua người thualeech_txt_ngu trận, nhất định không để Tạ Lâm cười mình: “Haizleech_txt_ngu, giờ ta đang nôn nóng muốn gặp nàng đây.”
Tạ Lâmbot_an_cap nghi ngờ: “Thật sự tốt như ngươi nói saovi_pham_ban_quyen? Giang Ninh là một nơi bé như vậy, có thể nuôi dưỡng được một khuê tú danh môn? Cóvi_pham_ban_quyen thể sánh quý nữ ở kinh thành? hơn Đoan Hoa Quận sao?”
Đoan Hoa Quận chúa con gái duy nhất của Thanh Bình Công chúa. Thanh Bình Công chúavi_pham_ban_quyen bệ hạ là anh em cùngleech_txt_ngu mẹ, Hoa Quận chúa rất được bệ hạ sủng ái. Nàng ta dung mạo , Chu Cố, nơi nào Chu Cố là nàng ta nhất định sẽ tìm đến. Chu Cố thực sự không chịu nổi sự đeo bámvi_pham_ban_quyen của nàng nên tìmvi_pham_ban_quyen cách lẩn tránh.
Nghe Tạ nhắc đến Đoan Quận chúa, sắc mặt Chu Cố khựng lại: “Ngươi nhắc đến Hoa gì?”
“Đoan xinh đẹp mà, nàngleech_txt_ngu ấy thích ngươi, mà ngươi cứ tránh mãi. Ta thấy giờ ngươi có vẻ rất thích vị hôn thê của mìnhleech_txt_ngu, nên thuận miệng nhắc đến thôi. Chẳng lẽ nàng ta còn đẹp cả Đoan Hoa?” Tạbot_an_cap Lâm hỏi ngược lại.
Cố tức : “Trong mắt ta, nàng ấy chỗ nào cũng tốt, tự nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đẹp nhất rồi, đừng nhắc đến Đoan Hoa nữa. Nếu ngươi còn nhắc , sẽvi_pham_ban_quyen trở mặt với ngươi đấy.”
“Ta ngươi trở mặt ?” Tạ Lâm tối sầm .
“Ngươi còn nhắc nữabot_an_cap ta không làm hòa với ngươi đâu.” Chu Cố thêm một câu.
Tạ Lâm định nói “Ai thèm làm hòa với ngươi?”, nhưng trong bụng có một đống thắc mắc muốnbot_an_cap hỏi Chu Cố, đành ngậm nhắc đếnvi_pham_ban_quyen Đoan Hoa nữa, hỏi: “Ngươi gặp vị hôn thê của mình từ lúcvi_pham_ban_quyen ?”
ngoái.” Cố không chớpbot_an_cap mắt.
Tạ Lâm giận dữ: “Nếu đã thích vị hôn thê của , sao ngươi còn tranh giành Tần Loan với ta?”
Chu Cố thầm nghĩ “Ai thèm tranh ?”, nhưng sự đã rồi, bất đắc dĩ đáp: “Thì cứ coi như lúcbot_an_cap đầu óc ta cóvi_pham_ban_quyen đề , chẳng phải lúc ấy thấy ngươivi_pham_ban_quyen không vừa sao?”
Tạ nổi trận lôi đình: “Đồ !”
Cố thừa nhận: “Ta ta sai rồi, còn muốn thế nào nữa?”
Tạ Lâm hừ : “Chưa với ngươi .”
Chu Cố lập hứa hẹn: “Ngươi chờ đấy, sau khi ta đến Giang Ninh sẽ giúp ngươi tìm một người.” xong lại bổ sung thêm: “Tương tự như Tần Loan vậy.”
không cần.” Tạ Lâm mới không nhờ hắn tìm hộ.
“Đừng cố chấp nữa, Tần Loan đã vào Đông Cung thì không thể nàobot_an_cap ra ngoài được đâu.” Chu Cố an ủi: “Trên đờibot_an_cap thiếu cỏ thơm.”
Tạ Lâm đen mặt: “ cố chấp thì cũngleech_txt_ngu hơnvi_pham_ban_quyen kẻ đầu có bệnhvi_pham_ban_quyen ngươi.”
Vị hôn thê là nữ thì có gì hay mà khoe ? Nếu hắnbot_an_cap, hắn đã sớm giấu nhẹm vì sợ bị cười rồi. Chu Cố nhiên có bệnh thật.
Nửa ngày sau, đoàn người đi được trăm dặm, chân núi Đại Phật Tự, Chu Cố Tạ Lâm từ biệt nhau rồi tiếp tục lên đường.
Lâm nhìn đoàn xe ngựa của đi xa dần, khí thế hừng hực. Chu Cốbot_an_cap trên lưng ngựa, trông hệt như một chú chim sổ lồng, tự do tự tại, dường như chỉ muốnvi_pham_ban_quyen bay ngay đến Giang Ninh . Hắn có chút hâm , với một tên : “ cũng muốn đi Giang .”
Tên hộ vệ không hiểu: “Tiểu vương gia, sao ngài cũng muốn đi Giangleech_txt_ngu ?” Ngài đâu có vị hôn thê nào ở Giang .
“Haiz, muốn đến Giang Ninh chơi thôi.” Lòng Tạ Lâm ngứa ngáy: “Không biết nếu ta nói với mẫu phi rằng muốn đến Giangleech_txt_ngu , phi có đồng ý không nhỉ?”
Hộ vệ cũng biết Vương phi đồng ý hay không nên chẳng thể đưa ra ý kiến. Tạ Lâm dài: “Cứ cùng mẫu phi lễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phật xong rồi tiếp! Tabot_an_cap sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năn nỉ bà ấy, biết đâu bà lại đồng ý.”
Lý Viêm theo đoàn Chu Cố được trăm dặm mới thực sự cảm nhậnleech_txt_ngu được việc Chuvi_pham_ban_quyen Cố muốn theo về Giang Ninh là thật.
Cố sau khi huênh hoang với Tạ Lâm một thì trong bứt rứt không thôi. Hắn nghĩ chém gió rồi, ngộ nhỡ thê kia khôngleech_txt_ngu ra hắn cũng sẽ Tạ Lâm cười nhạo cho thối mũi. Cảm thấy nghẹn , hắn gọi Lý Viêm đến bên cạnh hỏi: “Ta hỏi ngươi, thất tiểu thư nhà ngươi có xinh không?”
lập tức gật đầu: “Thất tiểu thư rất xinh đẹp.”
“Đẹp đến mức nào?”
“Là cô nươngbot_an_cap nhất quận Giang Ninh, từng thấy đẹp hơn thất tiểu .” Lý Viêm thành thật đánh giá.
Chu Cố nghe thì hơn đôi chút, xinh đẹp là được rồi, ít nhất cũng khớp với lời hắn khoe khoang. Hắn lại hỏi: “Tínhvi_pham_ban_quyen nàng ấy thế nào?”
Lý Viêm nghĩ đến việc thất thư tính tình không tốt lắmleech_txt_ngu, nhưng nếu người khác không chọc vào nàng thì cũng sẽ không chủ động gây sự, bèn gật đầu: “Tính cách tốt.”
Cố lại yênleech_txt_ngu tâm thêm một chút: “Đối nhân xử thế thìbot_an_cap sao?”
“Rất phóng khoáng.” Lý Viêm ra bốn chữ, nói xác hơn là chẳng sợ ai cả, gan to bằng trời.
Chu Cố thở phào nhẹ nhõm, không nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọnvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen được: “Nàng phủ thú xếp bảyleech_txt_ngu, có bị bắt nạtvi_pham_ban_quyen không?”
thườngbot_an_cap xuyên bị bắt nạt thì chứng tính tình yếu đuối, tuy bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tínhleech_txt_ngu cách tốtleech_txt_ngu nhưng nếu cục người nhào thìleech_txt_ngu cũng không được.
Lý Viêm không chút do lắc đầu: “Không bắt nạt.”
Đâu chỉ có thế, thất tiểu thư không bắt nạt người khác thì họ đã phải hương cảm trời đất rồi, nàng ở phủ Thái thú có thể gọi là đi ngang về tắt.
Cố lại hỏi: “Ngươi nói thậtvi_pham_ban_quyen chứ?”
ạ, tiểu nhân khôngbot_an_cap dám lừa công .” Viêm vộileech_txt_ngu vàng đoan.
Chu Cố hài lòng, cảm thấy vị hôn này của mình xem ra vẫn có thể chấp được. Hắn không hỏivi_pham_ban_quyen về Tô Dung nữa mà quan tâmvi_pham_ban_quyen đến nơi sắp tới: “Giangbot_an_cap có gì hay để chơi không? Ngươi nói chi tiết xem nào.”
Lý Viêm vội vàng nói: “Giang Ninh có một núi nước ba lầu. Một núi là núinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phượng , trên đó có cây ngô đồng nghìn , trăm chim tìm trú ngụ. nước là suối Đào Hoa và sông Phong Diệpvi_pham_ban_quyen. Một nơi vào mùa hoa đào nở, hai bên bờ rực rỡ như lửa, rất nhiều nhân thích ngồi bên suối chơi khúc thủy lưu thương; một nơi vào mỗi độ thu về, phong rụng đầy núi rồi trôi xuống dòng nước, nhuộm đỏ con suối, phản chiếu ánh hôn đẹp không tảbot_an_cap xiết. Ba lầu Túy Hoa Lâu, Phong Nguyệt Lâu và Yên Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâu. Ba tòa này mỗi nơi một vẻ, thường xuyên dựng đài thố tài nghệ.”
Viêm tính ngày rồi nói tiếp: “Hôm là mùng mười tháng Sáu, lễ cập kê của thất tiểu thư là vào tám tháng Bảy. Nghĩaleech_txt_ngu là tuy không thưởng ngoạn được cảnh đẹp suối Đào Hoa và sông Diệp, nhưng có thể chơi núi Hoàng, nếu lạibot_an_cap hơn và tình cũng có thể kịp xem tamleech_txt_ngu lâu tài.”
Chu Cố nhận xét: “Thật ngờ, một nhỏ như Giang Ninh mà nghe ra còn thú vị hơn cả kinh thành.”
vi_pham_ban_quyen Viêm thầm , Giang Ninhleech_txt_ngu quả thực có chỗ chơi, nếu không thất tiểu thư cũng chẳng đến mức không chịu ở nhà từ nhỏ đến lớn như vậy. Hồi nhỏ nàng chui lỗ chó, cảleech_txt_ngu phủ nháo tìm chẳng thấy đâu, sau mới biết nàngvi_pham_ban_quyen chui lỗ chó ra ngoài. Phu người lấp lỗ chó thì nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắc trèo tường. Phu nhânvi_pham_ban_quyen người xây tường cao lên thì nàng đánhvi_pham_ban_quyen một móc sắt để leo tường trốn ra. Những qua, tường hậu của phủ Thái thú Giang Ninh đã xây caobot_an_cap thêm ba lần nhưng vẫn không ngăn nổi nàng, này phu nhân tức quá nên cũng chẳng thèm quản nữa.
lén nhìn Chu Cố cái, thầm nghĩbot_an_cap Chu tiểuleech_txt_ngu công trông thật khôi ngô, xét về dung mạoleech_txt_ngu thấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu thư hoàn toàn xứng đôi với hắn, nhưng cái tính cách kialeech_txt_ngu của nàng hắn có chút lắng. hai người lời qua tiếp rồi đánh nhau, không biết tiểu thư có đánh lại được Chu tiểu công tử không?
Không không đúng, không nên nhưvi_pham_ban_quyen vậy, phải là tiểu công tử có đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ nữ không mới đúng chứ?
Hắn đơn thương độc đánh đám hộ vệ phủ Thụy An Vương tan tác, đánh vương gia một bản thân không hề sứt mẻ gì, quả không hổ danh là người từ phủ Quốc công phong liệt.
Còn thất thư thì khácvi_pham_ban_quyen, lần nào nàng đánh nhau với người cũng đều bịvi_pham_ban_quyen thương, chỉ riêng điểm thôi đã kém xa Chu tiểu côngleech_txt_ngu tử rồi. Nếu Chu tiểu công tử thực sự đánh phụ nữ, thất thư chưa chắc đãvi_pham_ban_quyen thắng được đâu!
Lý Viêm cảm thấy lo lắng nguôi.
Quãng cưỡi ngựa nhanh chỉ mất ngày, nhưng vì mang theo hai lễ vật nặng nề nên ròng rã năm ngày mới đến .
Chu Cố vẫn theo lời của phu nhân, treo cờ của phủ Hộ Quốc Công lên, vì thế dọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường vô cùng thái bình, không gặp sơn tặc cướp bóc, thuận lợi tiến vào Giang Ninh.
Lúc xe vào thành trời đã tối muộn, Chu Cố tự nhiên sẽ không trực tiếp đến Tô gia vào giờ này, cũng không định dọn vào ngay. Hắn dặn dò sự đi theo là Chuleech_txt_ngu Hỷ: Ngươivi_pham_ban_quyen đi cùng Lý hộ vệ tới phủ Thái thú một chuyến, mang hai xe lễ vật tổ phụ chuẩn bị đến đó trước, nói rằng mấy hôm nữa ta đích thân tới bái phỏng.
Chu Hỷ đáp lời: Công tử tâmvi_pham_ban_quyen.
Lý Viêm ở bên cạnh ướm hỏi: Chu tiểu công , không tới phủ Thái thú nghỉ chân sao?
Hắn chỉ mình đến kinh thànhbot_an_cap, khi về có Chu Cố đi cùng không nào đưa tin về trước, vì vậy phủ Thái vẫn chưa biết kinh này lại đưa được đích thân Chu tiểu công tử tới đây.
Chu lắc đầuvi_pham_ban_quyen: có chỗ , ngươi không cần bận .
Lý Viêm lại hỏi: Vậy ngày ngàibot_an_cap tới bái phỏng?
khi thu xếp xuôi, ta tự khắc sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới, lúc đó sẽ gửi bái thiếp cho phủ thú trước. Chu Cố định ngày mai sẽ đến , hắn phải thám thính hình phủ Thái thúbot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen chút, cứ chơi bời hai ngày rồi tính sau.
Lý Viêm gật đầuleech_txt_ngu, thế là dẫn Chu Hỷ cùng hai xe lễ vật nặng nề trở về phủ Thái thú.
Hộ vệ của phủ Hộ đãbot_an_cap sớm sắp xếp xong chỗ dừng chân, bao trọn một sân viện, cho nên sau khi chia tay Lý Viêmvi_pham_ban_quyen, Cố dẫn theo hộ vệvi_pham_ban_quyen đến trạch viện để nghỉ .
Tô Thái thú đã trở về . Nói là đi ba ngày, nhưng đi một mạch hơn mười mới Giang Ninh. Vừa nghe tin Tôleech_txt_ngu bịleech_txt_ngu thương ở , eleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏng mất dungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhan, ông còn chẳng kịp tắm thay y đã vàng chạy thẳngleech_txt_ngu tới viện nhỏ của nàng.
Đại phu thấy ông chưa nói được mấy câu đã cơn gió chạy gặp Tô Dung, liền trợn mắt: Chiều quá sinh hư!
Vếtvi_pham_ban_quyen thương trên trán Tô Dung dưỡng được mười , vẫn còn để lại vệtleech_txt_ngu sẹo hồng nhạt. Lọnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngưng Đoạn Cao dùng một nửa, đợi hết chỗ còn , ước chừng vết sẹo này sẽ mất hoàn toàn, sự không lãng phí chút nào.
Tô Dung chán ngồi trong cắn hạtleech_txt_ngu dưa, nhìn giục Nguyệt Loan thêu thùa. Nguyệt Loan thêu thùa vụng về, từ nhỏ nàng đã học mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc này, kéo theo cả Nguyệt lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng nàng cũng không học hành đến nơi đến .
má dạyvi_pham_ban_quyen bảo nửa ngày, nhìn Loan một con chim thành một búi thùi , liền nản lòng: Thất tiểu thư học không xong thì thôi, sau này gả cho ai, cần không nghèo thì vẫn có người làm tiểu . Nhưngleech_txt_ngu còn em? Một bé nha đầubot_an_cap nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em mà thêu thùa cơ cũng biết, một cũng thêu không xong, thế này thì làm sao được? Em định hầu hạ Thất tiểu cả đời, không gả đi đâu ?
A, đúngbot_an_cap . Nguyệt Loan chưa từng đến chuyện gả chồng: Em sẽvi_pham_ban_quyen hầu tiểu thư cả đời.
Nàng hớn hở nói: Em đi theo tiểu thư ăn ngon mặc đẹp, tiểu thư em giống như nuôi A Hoa vậy, vẫn tốt hơn là gả cho một gã đàn ông thốivi_pham_ban_quyen tha rồi phải hầu hạ cơm nước cho hắn.
má chào thua: Hy vọng em luôn giữ được ý nghĩ , đừng đến tuổi gả chồng cuống cuồng chồng.
Loan định nói sẽ không có chuyện đó, Tô Dung đã hạt dưa , tiếp lời: Nguyệt Loan, em mơ mộng gì thế? Đến thì tốt nhất nên gả đi cho nhanh, đừng mong ta nuôi em. Mấy năm nay tiền tiêuvi_pham_ban_quyen vặt của ta đều dồn việc mua đồ ăn em và A rồi, chuyện đó thì thôi đi, đằng này miệng đứa lúc càng kén chọn. nướng chê gà của mấy người bán hàng rong, giờ lại đòi ăn bằng được ngỗng quay của Túy Nga Phường. Còn bánh ngọt nữa, trước đây đại hai miếng của người bán dạo hai cũng tranh nhau ăn, giờ thì hay rồi, được chiều quá hóa hư, không phải là tám loại bánhbot_an_cap của Tường Trai không ăn. Tiểu thư nhà em còn chưa phất lên đâu, nếu sau nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát đạt, lẽ hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa định ăn cả trăng trên trờileech_txt_ngu hay gân dưới biển saoleech_txt_ngu?
Nguyệt Loan chột : Cáibot_an_cap đóbot_an_cap tiểu thư, ngài cố gắng một chút, gả vào phủ Hộ Quốc Công được không? Nghe nói phủ Quốcleech_txt_ngu Công giàu có lắm, nếu ngài gả vào đó, chắc sẽ thiếu miếng ăn cho nô tỳ và A Hoa đâu.
Tô Dungleech_txt_ngu lườm cái: Chẳng phải em nóileech_txt_ngu muốn cân sao?
Nguyệtbot_an_cap : Vương má và tiểu thư . Hôm qua em xuống bếp lớn lấy cháo bát bảo chovi_pham_ban_quyen ngàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hỏi mấy bà đầu bếp một vòng, họ suýt chút nữa thì đánh embot_an_cap, bảo là hạng người như em mà còn gọi béo họ tính là gì?
Tô Dung cạn : Cả phủ nhiêu người béo đều tập trung ở bếp lớn rồi, em đi hỏi họ?
má cũng cạn lờibot_an_cap: Cái con bé này, emvi_pham_ban_quyen cứ nói thẳng là mình nhịn một bữa cũng không chịu nổi, không nỡ làm cho cái mặt tròn gầy nên xuống bếpleech_txt_ngu tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm giác ưu việtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để có lý do ăn tiếp cho xong.
Nguyệt Loan bị nói trúng đen liền ngượng ngùng cười hì hì: Mặt em hơi tròn , cũng đâu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net béo đâu. Cùng lắm sau này em ít xem thoại bản lại, làm việc nhiều hơn là được chứ gì.
Ba người đang nói chuyện thì Tô Tháibot_an_cap thú vào việnvi_pham_ban_quyen: Tiểuleech_txt_ngu Thất, Thất rồi?
Cha, ! đầubot_an_cap ra cửa sổ, thấy ông vội vã như vậy vẫy vẫy tay.
Tô Thái thú lập vào , đi lướt qua vi_pham_ban_quyenbot_an_cap Nguyệt Loan, tiến đến trước mặt Tô Dung, quan sát kỹvi_pham_ban_quyen khuôn mặt của nàng rồi xuýt xoa: này là hủy dung rồi? Hủy à! Sao con biết quý trọng mặt thế hả? Ta bảo bao nhiêu lần rồi, đánh nhau thì , nhưng phảivi_pham_ban_quyen cái mặt tốt !
Tô Dung tiện cầm lấy lọ Chỉ Ngọc Đoạn Cao trên bàn: Cha yên tâm, có loại mỡ này sẽ để lại sẹo đâu, vài ngày là hồi phục cũ thôi.
Tô Thái thúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn kỹ: Chỉ Đoạn Cao?
Tô Dung gậtleech_txt_ngu đầu.
thú tức thấy tiền: Một lọ này như trị giá ngàn phải không? Cha con còn chưabot_an_cap từng loại thuốc đắtleech_txt_ngu tiềnbot_an_cap thế này, con phá gia chi tử.
Tô Dung nhìn ông: Vậy lẽbot_an_cap để con hỏng luôn ?
Thế thì không được. Tô Thái thú mắng: Cái thằng nhóc Châu kia, nó nhau với thì cứ đánh, chẳng phải người ta nói người khôngvi_pham_ban_quyen mặt sao? nó cứ nhắm mặt convi_pham_ban_quyen mà đánh thế?
Tô Dung cảm thấyvi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu đổ oan chobot_an_cap Trần Châu: Là con ra tay , vào mặt hắn trước, hắn conleech_txt_ngu một cái, mới va trán vào góc đá, thế là con nổileech_txt_ngu lên, đánh hắn thành đầu heo luôn.
Nàngleech_txt_ngu vội vàng giơ tay lên: Đại phu ở Hồi Đường nói kê chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn ba lọ Ngưng Chỉ Đoạn Cao.
Ý tứ trong lời là nhà mình không chịuvi_pham_ban_quyen , nàng mới dùng có một thôi.
Tô Thái thú quả nhiên tìm lại được sự cân bằng trong lòng, hừ hừ: Hắn đáng đời.
Tô Dungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật : Hắn đáng đời thật, miệng lưỡi rẻ tiền, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nếu con không gả đi được thì hắn sẽ cưới con. Hắn nghĩ hay quá nhỉbot_an_cap? Ngay cả cô nãi nãi đây mà cũng dám trêu ghẹo, con phải cho hắn biết tại sao trời lại xanh như .
Tô Thái thú ngẩn người: Cái đó, Tiểu Thất à, nói đừng thôleech_txt_ngu lỗ như thế, là một cô nương nhà gia giáo, xưng cô nãi người ta không đâu.
Tô Dung:
Đượcbot_an_cap rồi, đây chính là cha nàng, người quy củ và nho nhã.
Mặt con còn cứu đượcleech_txt_ngu, không hủy dung là tốt rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tốn thì cứ tốn ! Tô thú trịnh trọng mạnh: Lần sau nhớ bảo vệ cái mặt tốt.
gật đầu, lần này ngoài ý muốn, lúc đánh nhau vị không thuận, chú ý bên cạnh có cáibot_an_cap đôn đá nên mới va . Lúc đó máu chảy đầy mặt, Trần Châu sợ khiếp vía, thế nên saubot_an_cap đó hắn cứ để mặc nàng đánh mà không trả.
Cái đó, chuyện tiểu tử Chu Cố của Hộ Quốc Công đánh nhau tiểu vươngleech_txt_ngu gia của An Vương, con đã nói chưa? Tô Thái thú ướm .
Vâng, nghe rồi ạ.
Tô Thái thú quan thần sắc của nàng, nàng có vẻ không mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bận tâm, trong liền nhẹ nhõm: Người nói không phong lưu sao gọi là thiếu niên, người trẻ , huyếtvi_pham_ban_quyen khí phương cươngleech_txt_ngu, có chút ngông cuồng như , chờ các con đại hôn rồi là sẽ ổn thôi.
Tô Dung không bàyvi_pham_ban_quyen tỏ thái độ, chỉ : Cha, cha có biết sao nương lại hôn sự phủ Hộ Công cho con không?
này sao ta được? Hình như là bà ấy có nghĩa gì đó với phủ Hộ Quốc Công chăng? Tô Tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thú lắcbot_an_cap đầu.
gì?
Không .
Tô Dung nhìn chằm chằm Tô Thái thú.
Tô Thái thú lập tức nói: Lúc ta gặp nương con, bà chỉbot_an_cap có một mình, không nơi tựa, nên ta bà ấy về.
Sau đó chavi_pham_ban_quyen không hỏi bàvi_pham_ban_quyen sao?
thú ấp úng: Cái đó, con con mà, tư bà ấy sâu kín lắm, nếu bà ấy không muốn nói thì chẳng ai biết được đâu.
Tô Dung vẫn nhìn chằm chằm ông.
Tô Thái thú nhìn đến mức da đầu tê dại: Ta thật sự không biết.
Tô Dung thu tầm , tha ông: Bỏ đi!
Nương nàng trước lâm chungbot_an_cap mới tiết lộ chuyện hôn này cho nàng, lúc đó nàng không chúvi_pham_ban_quyen ý đến sắc của cha mình, nhưng lại nhớ phu , rồi đại ca Tô Hành Tắc, cùng các di nương, tỷ tỷ trong phủ đều vô cùng kinh ngạc. Suy choleech_txt_ngu cùng, được nương nàng một vị di nương nhỏ , sinh ra một thứ nữ, mà lại có hôn ước vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đích tôn của Hộ Công đương triềubot_an_cap?
Tô Thái thấy Tô Dung không truy hỏi , chột dạ phào một hơi.
Tô Dung nhìn, lời nghĩ thầm, chẳng biết ôngvi_pham_ban_quyen ấy giấu mình chuyện phải khổ công che thế, nàng đã chừng này rồi chứ đứa lên ba đâu.
Xem ra chẳng thểvi_pham_ban_quyen trông mong gìvi_pham_ban_quyen vào phía phủ Hộ Quốc Công rồi.
Vừa mới nghĩ đến phủ Hộ Công, đã có người đến bẩm báo: “Lão gia, Thất tiểu , người của phủ Quốc Công tặng lễ ạ.”
Tô Thái thú giật , quay đầu lại hỏi: “Ngươi cái ?”
Người tới thở hổn hển nhưngleech_txt_ngu lời nói vẫn rõ : “Lão gia, là Lý hộ vệ được Phu nhân phái đi kinh thành đưa thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho phủ Hộ Công đã rồileech_txt_ngu. Anhvi_pham_ban_quyen ta nói Chu tiểu công cũng đi cùngleech_txt_ngu đến Giang , mang theo hai cỗ quà , là lễ cập kê dành cho Thất tiểu thư.”
thú dậy, vẻ mặt ngạc: “Chu công tử đã đến Giang Ninh rồi ?”
“Vâng, đi với Lý hộvi_pham_ban_quyen ạ.”
“Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu rồi? Đã đến phủbot_an_cap chúngvi_pham_ban_quyen ta chưa?”
“Chưa, chưa ạ. Chu tiểu côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử nói cứ người đưa lễ vật đến , khác mới chính thứcleech_txt_ngu đến bái phỏng.”
Tô Thái thở phào: “Hôm khác tốt rồi.”
Ông quay nói với Tô Dung: “Cha bộ dạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này thật không tiện tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kháchleech_txt_ngu. Cha đi tắm đã, con cứ ” Ông nói được nửa, ánhvi_pham_ban_quyen mắt dừng lại trên vết sẹo nơi tránleech_txt_ngu Tô Dung, ý: “Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cũng đừng đi. Cứ mẹ rabot_an_cap nhận lễ đi!”
Lúc này, ông cảm thấyleech_txt_ngu bản mình khôngleech_txt_ngu đủ chỉn chu, con gái cũng không đủ xinh đẹp, thể để người ta nhìn thấy, cho dù người đến không phải đích thân Chu Cố.
Tô Dung trong lòng cũng rất kinh ngạc. Nàng biết Đại phu nhân phái người đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhưng ngờ phủ Hộ Quốc để Cố đích thân đến Giang Ninh. Lẽ nào hôn ước này thực sự có thể thành?
Nàng hơi ngơ ngác: “Phụ thân, người mau đi đi!”
Tô Thái thú gật , cũng chẳngvi_pham_ban_quyen còn tâm trí đâu mà tâm sự với conleech_txt_ngu gái nữa, vội như một cơn gió.
Tô Dung quay đầu nhìn Vương má và Nguyệt Loanleech_txt_ngu.
Vương và Nguyệt Loan lập tức ýbot_an_cap, buông thêu thùa trên xuống: “Đểbot_an_cap chúng tôi đi giúp tiểu thư.”
Trong phòng yên tĩnh trở lạivi_pham_ban_quyen, Dung nghĩ mẫu thân nàng thật tài giỏi, đã qua bao nhiêuleech_txt_ngu năm rồi mà vẫn khiến phủ Hộ Quốc đến tận bây giờ có ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định hủy bỏ hôn sựvi_pham_ban_quyen này.
, với địa vị của Hộ Quốc Công, nếu muốn thoái hôn nàng quá dễ dàng, không cầnvi_pham_ban_quyen thiết phải để Cố đích đến đâyleech_txt_ngu. Việc Chu Cố đích thânleech_txt_ngu tới chứng tỏ phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hộ Quốc Công không chỉ thừa nhận hôn sự này mà còn đưa nó vào chươngvi_pham_ban_quyen trình nghị .
vốn còn tưởng Chu Cố vì tranh giành nữ mà gây ra náo loạn lớn nhưleech_txt_ngu , hôn sự này thếleech_txt_ngu nào cũng hỏng bét rồi chứ.
Tại tiền sảnh, dù Chu Cố không tiếp đến nhưng Đại phu nhân vẫn đích ra mặt quản sựleech_txt_ngu của Quốc Công làbot_an_cap Chu Hỷ.
Chu Hỷ ngoài ba mươi tuổi, là người rất khéo léo. Thấy Đại nhân đích thân đón, ông ta trịnh lễ, sau đó nói những lời khách : “ tử nhà nô tài vừa đếnvi_pham_ban_quyen Giang Ninh, đường xá xôi vất vả, nayvi_pham_ban_quyen trời cũng đã muộn, không tiện đường đột ghé thăm nên sai nô tài tới trướcvi_pham_ban_quyen, mang theo vật mà Lão quốc đã chuẩn bị gửi đến. Xinleech_txt_ngu Phu nhân đừng trách tội, hôm Tiểu công nhà nô tài sẽleech_txt_ngu thân đến bái kiến.”
Đại phu nhân làm sao có thể trách ? Dù sao vị con rể quý như thế đãleech_txt_ngu đến Giang Ninh, nếu hôm nay đột nhiên thăm mà trong phủ chưa chuẩn bị gì, là bà sẽ lúng ngay. Đổi sang khác tráinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại càng , bà cóvi_pham_ban_quyen thời gian chuẩn bị.
Thế là, Đại phu nhân cười rất đoan trang hiền hậu, lời hay ý tuôn ra không : “ quản sự nói vậy? Tiểu công tử vừa đến Giang Ninh, tự là phải nghỉ ngơi trước. Không biết Tiểu công tử nghỉ chân ở đâuleech_txt_ngu? Trong chúng ta cũng có chỗ ở, đã đến rồi, sao thể đểbot_an_cap Tiểubot_an_cap công tử thiệt thòi mà ở bên ngoài được?”
Chu Hỷ cườileech_txt_ngu hì hì: “Phu nhân yênvi_pham_ban_quyen tâm, Tiểu công tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã sắp xếp xong xuôi rồi, ngài ấy thuê một viện tử ở phố Đông, không dám làm phiền Phu nhân sắp xếp ạ.”
Đại phu nhân nghe vậy liền gật đầu: “Nếu ở không quen thì cứ bảo Tiểu công tử đến phủ , tiền vẫnvi_pham_ban_quyen còn mấy viện lạc bỏ trống.”
Chu Hỷ vâng , rồi lấy ra hai tờleech_txt_ngu lễ đơn đưa cho Đại nhân: “Đây là lễ đơn, tờ này dành cho thú, Phu nhân cùng gia quyến trong , tờ cho tiểu .”
phu nhân lấy lễ đơn, dù đã nhìn thấy hai xe kia vàleech_txt_ngu bị dọa cho giật , nhưng chưa xem kỹ món gì nên giờ đâyvi_pham_ban_quyen cầmleech_txt_ngu lễ lên, liếc sơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua một lượt lại thấy kinh hãi lần nữa: “Chuyện này lễ vật Lão công ban cho thật quá hậu hĩnh.”
Chu Hỷ vẫn cười hì hì: “Lão quốc công nói rồi, nhiều năm qua lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap vì ngài ấy sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm phiền thanh tĩnh của phủ Thái thú. Nay Thất tiểu tuổi cập kê, hôn sựleech_txt_ngu với Tiểu công nô tài cũng nên bàn bạc dần, sau này haivi_pham_ban_quyen nhà là thân gia, những là đểbot_an_cap bù đắp cho nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm qua còn thiếu sót, là tấm lòng của Lão quốc công, Phu nhân ngàn lần từ chối.”
Đại phu dĩ nhiên khôngbot_an_cap thể từ chối, từ chối chẳng phải là vảbot_an_cap vào Lão quốc công sao? Chỉ là nghĩ đến Dung, bàbot_an_cap thấy cái đồvi_pham_ban_quyen nghiệp chướng đó không xứng với sự đốileech_txt_ngu đãibot_an_cap trịnh trọng thếbot_an_cap này của Hộ Quốc Công. Nhưng cũng , Chu tiểu tử mấy ngày trước vừa gây ra chuyện nực cười như vậy, coi như đôi miễn cưỡng nhau đôi chút, không đến mức khiến bà lo sợ được sủng ái đâm lo.
Bà mỉm cảm ơn: “Thật sự cảm ơn quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công đã luôn nhớ . Nếu đã vậy, ta phép không từ chối nữa.”
Chu Hỷ thành nhiệm vụ, cười nói cáo lui, quản gia Phúc tiễn ra khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ Thái thú.
Đại phu nhân cầm hai tờ lễ đơn, hàng dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lễ vật giá ghivi_pham_ban_quyen trên đó tim đập thình thịch. Chẳng trách người kết được một duyên tốt cóbot_an_cap thể làm hưng thịnh gia môn ba đời, không sai.
Hộleech_txt_ngu Quốc Công làm việc chu toàn, tặng lễleech_txt_ngu không chê vào đâu được, mỗi người giabot_an_cap quyến Thái thú đều có phần, sau mỗi món quà đều ghi rõ , ngay cả Tô Hành Tắc đang theo học thư viện Vân Sơn cũng có quà.
Mà tờ đơn dànhbot_an_cap Tô Dung lại càng quývi_pham_ban_quyen giá hơn. Của hồi môn chuẩn bị cho đámleech_txt_ngu thứ nữ trong phủ xuất giá cũng chỉ đến mứcbot_an_cap nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cùng. Vậybot_an_cap người ta nói đây cập cho Thất tiểu thư thôi đấy.
Đại phu xem xong bức thư với những lời thành củavi_pham_ban_quyen Hộ , liền gọi Lý Viêm đang đợi hồi đến trước , hỏi: “Phủ Hộ Công có như lời đồn không?”
Viêm gật đầu: “Bẩm Phu nhân, đúng như lời đồn, vô cùng hiển hách ạ.”
“Vậy còn Chu Cố thì ?”
“Chuyện Chu tử tranh giành nữ nhân tiểu nhân đã dò hỏi rồi.” Lý đem những thông tin thính được từ ngày đầu tiên vào kinh kể , rồi sung thêm: “Chu tiểu công tử lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người tốt. Suốt dọc đến Giang tiểu nhân sát ngài ấy không có những thói hư tật xấu đám công tử quý, tính tình rất tùy , không khắtbot_an_cap khe với hạ nhân, trông có vẻ rất dễ .”
Nói xong, ta lại thêm vào: “Còn nữa, lúc chúng ta rờivi_pham_ban_quyen kinh gặp Tạ tiểu vương gia phủ Thụy An , hai ngườibot_an_cap đã hòa với nhau . Đi cùng cả dặm, còn nói chuyện thì tiểu nhân đi hơi xa phía sau nênbot_an_cap không nghe , đại khái là hai người dọc cứ trò chuyện suốt, không đánhvi_pham_ban_quyen nhau nữa.”
Đại phu không ngờ người họ từng nhau kinhbot_an_cap thiên động địa mà lại giảng hòa nhanh như vậy, đúng là tuổi trẻ. Bà gật đầu, yên tâm hơn đôi chút: “Ngươi đivi_pham_ban_quyen một chuyến kinh cũngleech_txt_ngu mệt , lui xuống nghỉ ngơi đi!”
Viêmleech_txt_ngu vâng lời rồi lui xuống.
Thái thú tắm rửa xong liền lập tức tới ngay, thấy Đại nhân đang cầm hai tờ với vẻ mặt ngác, ông hỏi: “ ? Người rồi à?”
“Đi rồi.” phu nhân đưa thư của Hộ Quốc Công vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lễ đơn ông xem, thuật lại lời của Chu Hỷ mộtvi_pham_ban_quyen lần, thở : “Cứ nhưleech_txt_ngu đang nằm mơ , mới mười ngày tôi còn lo cái đồ nghiệp chướng kia không gả đi nổi nữa .”
Thái : “”
leech_txt_ngu Thái thú thầm nghĩ, thực ra ông cũng từng lobot_an_cap lắng.
trước mặt phu nhân, ông phải ra ủng hộvi_pham_ban_quyen gái mình. Thế là, ông chóng lật xong bức mục quà tặng, ho một tiếng, tỏ ra trấn tĩnh: “Ta luôn tin rằng Thấtleech_txt_ngu tìm được một nhà chồng tốt.”
Dù sao thì dung kia vẫn ra đó thôi.
Đại phu một cái: “Cửa cao nhà rộng đều trọng cưới vợ cưới hiền, nhìnleech_txt_ngu đứa con gái ngoan của ông xem, nó có chỗ gọi là hiền thục không?”
Tô Thái chẳng lo lắng về điều này: “Có một gương mặt đẹp như thế, nó không cần hiền .”
phu nhânbot_an_cap nổi giận: “Nó đi chính thêvi_pham_ban_quyen chứ không làm thiếp, sao không cần thục?”
thú sờ mũi: “Cái đó, phu nhân, Tiểu Thất thành bên bà, bà hiền thục vậy, rồi, có sẽ hiền thục giống bà thôi.”
Đại phu nhân bực : “Mỗi ông nạpleech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu phòng thê thiếp vào phủ, ta đều cào nát mặt ông một lần, nếu đó là hiền thục thì biết cách nghĩa của này .”
Tô Thái thú ngượng ngùngvi_pham_ban_quyen: “Cũng không phải , nhưng chẳng phải phu nhân luôn xử sự công bằng sao?”
Đại phu nhân chẳng cònvi_pham_ban_quyen hơibot_an_cap sức đâu mà tranh chấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vớivi_pham_ban_quyen gã đàn ông tồi này: “Nhiều qua, tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo ông nỗ lực trèo cao, ông lại nhất không chịu, cứ mãi rúc ở cái nơi nhỏ tồi tàn này. Nếu ông chịu nỗ lực sớm hơn, nâng cao vị thế của nhà chúng ta lên, thì ta có cần phải lo hãi hùng, sợ saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này Thất ở nhà chồng không dám đi ngang về tắt khôngbot_an_cap? Sau này nếu Chu Cố nạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếp, nó có dám cào nátleech_txt_ngu mặt hắnvi_pham_ban_quyen ta ?”
vi_pham_ban_quyen Thái thú chấn động, cứ như lần đầu mới quen biết vịbot_an_cap phu nhân này củaleech_txt_ngu mình: “Cái đó, phuvi_pham_ban_quyen nhân, bà có phải có hiểu lầm gì về ta không? Cho dù ta có lực ngày đêm, không không uống, đến chết cũng không trèo tới được vị trí của Hộ Quốc Công đâu!”
Ngụ ý là, bà đang mơ mộng hão huyền gì , lại muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này Tiểu Thất có dám cào mặt Chu Cố? ta cả đời này cũng không có cái dựa đó đâu.
Phủ Hộ Quốc Công, đó là công thần khaivi_pham_ban_quyen , tích lũy suốt ba đời.
Đại phu nhân thở dài: “Nhưng con gái kia của , ông xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính nết nóvi_pham_ban_quyen kìa, tệ hại chỗ nói, khí cũng xấu vô , liệu có là người được uất ức không? Nó Giang có thể ngang ngược, đó là ông Thái thú, nó mới có chỗ mà ngang ngược, nhưng sau gả vào phủ Hộ Quốc Công, nếu nó vẫn lại cái tính khí ấy mà ngang ngược, liệu có thể làm càn được không?”
“Cái này” Tô Thái thú cũngbot_an_cap cảm thấy hơi mong manh, “Bà nhiều chút, bảo nó sửa tính nếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.”
Đại phu nhân hừ một tiếng, giật phắt lấy danh mục quà tặng, ghét xua tay với Tô Thái thú: “Nếu ta mà sửa được tính nết của nóbot_an_cap thì nó đã sửa từ lâu rồi. Ta đi kê quà cáp, ông mau cút đi!”
Tô Thái thú cười nịnh nọt: “ nhân, ta cũng kiểm kê cùng .”
không vơ vét mồ nước mắt của , chỉ dựa vào chút sản nghiệp mọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và bổng lộc ít ỏi, chưa từng thấy qua những tốt thếvi_pham_ban_quyen , cũng muốnbot_an_cap được mang tầm mắt.
Đại phu nhân bộ dạng này của ôngleech_txt_ngu, cạn lời một hồi, đành dẫn theo cùng.
má làm vốn lanh lẹ nhất, Đại phu gọi bà cùng đi chiếu. Lại bảo Nguyệt Loan chép lại một danh mục khác.
danh mục quà tặngbot_an_cap Tô Thái thúvi_pham_ban_quyen đã chép miệng cảm , giờ nhìn thấy đồ thật lại càng há mồm, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Chao ôi, nghiên mực Hương thượng này, đưa cái đồ ranh con kia là phí phạm, nó có mấy viết chữ đâu. Còn cả bút lông hạng , đưa cho cũng phí, chắc chắnleech_txt_ngu là sẽ bị xếp xó thôi. Rồi giấy Tuyên Khê Hoa này, nó có thích vẽ tranh đâu, để nó vẽ, chỉ bôivi_pham_ban_quyen , đúng là bạo chẩn thiênleech_txt_ngu vật”
Đại phu nhân thấy bộ dạng ông cứ hận không thể mình đembot_an_cap kho riêng để trân trọng, nỡ nhìn tiếp, chỉ muốn đá ông một cái: “Ông tránhbot_an_cap ra một bên !”
Tô Thái thú tủi thân: “Phu , ta chỉ xem thôi, không lấy đâu.”
nhân lườmbot_an_cap cái, dặn dò Nguyệt Loan: “Nguyệtvi_pham_ban_quyen Loan, em trôngbot_an_cap cho kỹleech_txt_ngu vàobot_an_cap, nếu cuỗm mất thứ , ta sẽ trừ tiền tiêu vặt hàng tháng của em.”
Nguyệt Loan lập tức phấnleech_txt_ngu , mở to mắt chằm chằm Thái thú, dõng dạc nói: “Phu nhân yên tâm.”
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “”
Ông đâu là trộm.
Ôngbot_an_cap hậm hực quay đầu đi, chấtleech_txt_ngu vấn phu nhân: “Phu nhân, ta chỉ hỏi , trong cái nhà này, ta địa vị gì không?”
Đại phu nhân nở nụ dịu dàng với ôngleech_txt_ngu: “Có chứ, tất cả ta mang họ theo ông mà.”
Tô Thái thú: “”
Mất một canh giờ mới kiểm xong số quà Hộ Quốc Công gửi tới, Đại lại dặn Nguyệt Loan: “Em đi hỏi Thất, xem nó có muốn đây tậnleech_txt_ngu mắt xem số quà Hộ Công gửi cho không?”
Nguyệt Loan chưa từng thấy nhiều đồ tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưleech_txt_ngu vậy, vui đáp một rồi chạy về viện .
Tô Dung đã nằm trên giường ngủ thiếp .
Nguyệt Loan lay nàng dậy: “Tiểu thư, Đại phu nhân hỏi người có muốn qua quà phủ Hộ Quốc Côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gửi cho người không, nhiều lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đủ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , là cho người .”
Tô Dung mơ, không mấy hứng thú: “ xem, bảo mẫu thân cất vào kho , danh mục cho là được.”
nàng cũng Đại phu nhân sẽ bớt xénvi_pham_ban_quyen mình, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua, Đại phu nhân chắt bóp giúp tích cóp hồi môn, sợ tiêu xài hoang phí gia sản. Quả thực, nếu không có Đại phu nhân trông coi kìm kẹp, nàng đã sớm phá sạch số của hồi môn tích cópbot_an_cap bao năm qua rồi.
Nguyệt Loan vô cùng phấn khích: “Có rất nhiều đồleech_txt_ngu tốt ạ.”
Tô Dung không mở nổi mắt, đưa tayleech_txt_ngu xác mặt Nguyệt Loan: “ động cái gì? Sau này ta gảbot_an_cap vào phủ Hộ Quốc , chẳngleech_txt_ngu đồ tốt hơn sao? Chút xíu đã là ?”
tức bình tĩnh lại: “Tiểu thư nói đúng, không xem cũng !”
Đại phu nhân Loan nói Tô Dung không xem, chỉ cần danh mục quà là được, bà đưa bản gốc của phủ Hộ Quốc Công cho Nguyệt Loan, chỉ giữ lại bản do Nguyệt Loan chép, buông một câu nhận xét: “Cái con bé này thật là .”
quay sangbot_an_cap nói Thái thú: “ tậpbot_an_cap con gái ông đi, ngần tuổi mà còn kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái nỗi gì?”
Tô Thái thú: “”
Bản lĩnh , cho ông thêm trăm năm nữa cũng chẳng học nổi.
Ông trố mắt nhìn Đại phu nhân niêm toàn bộ tặng kho riêng của Tô Dung, rồi nhét chìa khóa vào , thở dài thườn thượt.
Bản danh mục quà mang về, ngày hôm sauleech_txt_ngu tỉnh dậy Tô Dungleech_txt_ngu mới xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nàng đọc từvi_pham_ban_quyen đến cuối bản danh mục dài dằng dặc, thầm nghĩ, Hộ Quốc Công đúng là có tiền.
Nghe thấy phía trước ồn ào, nàng hỏi: “Phía trước làm mà ồn ào thế?”
Nguyệt Loan lập tứcvi_pham_ban_quyen nóibot_an_cap: “Phu nhân đang sai người lại phủ đệ ạ, Chu tiểu công tử chẳng phải đã đến Giang Ninh sao? Đãleech_txt_ngu nói là khác sẽ ghé , chẳng biết ngày nào sẽ , phủ đệbot_an_cap chúng ta nhiều năm rồi chưa tu sửa, phu nhân nhanh chóng chỉnh đốn lại. cả tiểu nữa, chúng ta cứ mãi cái việnbot_an_cap tồi tàn nàyleech_txt_ngu, trước thì ở thế nào được, nhưng giờ Chu tiểu công đã đích thân tới, như sau khi Chu tiểu công tử bái kiến xong lại muốn tới chỗ tiểu thư xem thử thì sao, cái viện nhỏ tồi tàn này của chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta thật cho người ta xem được, chẳng phải sẽ ấy sao? nhân đã sai người dọn dẹp dãy phía Tây ở viện của để ta ở.”
“Ta không chuyển.” Tô Dung đối.
Nguyệt Loan nhìn nàng: “ , ở ngay dưới mắt phu nhân mà người còn muốn trèo tường ra ngoài sau đúng là không tiện thậtbot_an_cap, nhưng cái viện nhỏ tồi chúng thật sự không thích hợp để Chu tiểu công tử nhìn thấy, nếu không ngài ấy lại tưởng lão gia vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phu nhân những năm qua luôn ngược đãi người.”
sao phải tham quan viện củaleech_txt_ngu ta?” cảm thấy khó , “Lẽ nào vị khi lần đầu tới cửa đều phải tham quan viện của hôn thê sao?”
“Ơ”
Nguyệt Loan bị hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net á khẩu.
Chủ tớ haileech_txt_ngu người nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau, đều thấy rõ mờ mịt trong đối phương.
Loan ngô : “Theo lễleech_txt_ngu , phu nhân hẳn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải người dẫn Chu tiểu tử đi tham quan phủ chứ ạ? đó dùleech_txt_ngu không viện tử tiểu thư , cũng giới xem viện tử của thư ở đâu chứ?”
“Chuyện này dễ thôi, lúc ấybot_an_cap cứ bảo người ta chỉ đạivi_pham_ban_quyen nơi rồi nói đó là việnleech_txt_ngu của ta là được.” Tô Dung sai bảo Loan: “Em đi nói mẫu thân, bảo bà đừng thu dọn nữa, ta qua đó ở đâu.”
Thật ra từ năm đóleech_txt_ngu, sau khi nàng đốt cháy Noãn Hương của mẫu thân, Đại giận đùng đuổi nàng đến viện tử nhỏ này. Nàng ở chưa được lâu, chắc tầm một tháng, Đại phu nhân đã xong Tây Khoảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện cho nàng, nàng dọn vào ở. Nàng sợ bị bà để tới ngày nênvi_pham_ban_quyen tự nhiên không đi, khiến Đạibot_an_cap nhân tứcvi_pham_ban_quyen đến lời, từ đó chẳng thèm quản nàng .
Nguyệt Loan lý nhí: “Thế vẻ không ổnleech_txt_ngu lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ?”
“Em cứ nói vớileech_txt_ngu mẫu thân, thái của phủ Hộ Công là một chuyện, còn độ của Chu ra sao giờ vẫn chưa biết, không phải rình rang mức. Ngộ nhỡ Chu Cố hài lòng về ta thìvi_pham_ban_quyen sao? Nhà chúng ta không trộm khôngvi_pham_ban_quyen , phụ thân cũng chẳng tham ô, việc gì phải nịnh bợ Chu ?”
Nguyệt Loan cảm thấy tiểu thư nói có lý, liền đi.
Đại phu nhân nghe xong, đương lại bịleech_txt_ngu đến họng, đích tới bắt . Vừa mắng xối xả: “Ta cho connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết, trước kia không quảnleech_txt_ngu con là vì không ngờ con thật sự có thể gả vào phủ Hộ Quốc Công. Nhưng hiện giờ, Quốc Công rất coi trọng hôn sự này, con buộc phải đối đãibot_an_cap nghiêm túc. tiểu công tử thái độ thếbot_an_cap nào không quan trọng bằng việc con phải sửa lại độ của mình cho ta.”
Bà biết hạ nhân không cưỡng ép Tô Dung, dứt khoát tự mình tay nàng. Bà nắm chặt lấy cổ tay nàng, lôi ra ngoài: “Từ nay trở đi, con chuyển sangvi_pham_ban_quyen Tây Khoảnh của mà ở, theo học lễ nghi, học quán xuyến việc nhà. Dù có là diễn kịch, cũng phải diễn cho raleech_txt_ngu dáng. Nếu , ta chết cho con xem!”
vậy thấy nghiêm trọng rồi: “ mẫu thân, người lấy tính mạng mình ra đe conleech_txt_ngu sao? Thế này thế này khôngbot_an_cap đâu ạ?”
“Ta nói thật đấy, nếu con không nghe , cứ xem ta có dám chết cho con thấy không.” Đại phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân hạ quyết tâm: “Làm mẫu thân của con, dung cho nghịch ngợm bao nhiêu nay, còn chưa đủ ?”
Tô Dungleech_txt_ngu cảm thấy đủ, sự là quá đủ , nàng tức xuống: “Người đúng là một người mẹ hiền mà.”
Đại phu nhân hừ lạnh: “Bớt mỉa mai ta đi.”
Dung: “ nhi nói lời thật đấybot_an_cap ạ.”
Chẳng phải saoleech_txt_ngu? Ai có được người mẹ tốt Đại phu nhân chứ? Chẳng biết phụ thân nàng kiếp trước tích đức bao nhiêu cưới đượcleech_txt_ngu Đại phu nhân. Chưa nói gì khác, chỉ nhìn các vị nương và thứ nữ ở hậuleech_txt_ngu xem, nấy sống rất tươi tắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhuận sắc, đủ thấy đều là công lao của bà.
Chaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôibot_an_cap, huệ thế này khiến con gái cũng thấy hổ thẹn, nàng cảm thấy mình không làm được như thế. Con người nàng đã hư hỏng từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tận gốc rồi, không phải do thân dạy dỗ không tốt.
Nàng đi theo Đại về viện tử, nhỏleech_txt_ngu giọng hỏi: “ thân, vẫn luôn chưa hỏi người, có phải khi đại hôn với thân, người đã người trong mộng rồi không?”
nhânbot_an_cap khựng lại: “Nói bậy bạ gìvi_pham_ban_quyen ?”
“Chứ nếu có người mộng, làm sao người thể mắt nhìnleech_txt_ngu nạp nữvi_pham_ban_quyen nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến người phụ nữ khác vào cửa? vậy còn đối xử tốt với tiểu thiếp và nữ nhi của ông ấy như thế.” Tô Dung không sao hiểu nổi: “Con ở bên bao nhiêu năm nay mà chẳng học hỏi được gì. Nghe nói Chu Cố tranh giành nữ nhân với người ta, con đã nghĩ Hộ Quốc Công mười phần thì đến tám chín là sẽ thoái , không ngờ con lại đoán . Nhưng kể cả nhà họ không thoái hôn, con cũng muốn mà.”
“Con lú lẫn rồi hả?” Đại phu nhân dừng bước, lườm nàng: “Đàn ông thê tứ thiếp là chuyện thường tình, phụ nữ khó phụ nữ làm gì? Đã vào cửa này là người mộtvi_pham_ban_quyen nhà, không quản được con, cũng không thể mang người khác ra bắt nạt.”
“Vậy nên, khi gả phụ thân, rốt cuộc người có người mộng không?” Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dung trì hỏi.
Đại phu nhân câm nín một hồi, dắt tục phía trước. Mãi lâu , khi Tô Dung tưởng bà khôngleech_txt_ngu trả lời, bà mới nói: “Có!”
Tô Dungbot_an_cap đã được tỏabot_an_cap thắc mắc. Đã bảo mà, làm gì có người phụ nào lượng đến ấy, trừ phi nàng không yêu người ông đó.
Nàng hóng hớt hỏi: “ người mộng của ngườivi_pham_ban_quyen đâu rồi? Tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao người lại gả cho phụ thân con?”
“Chết .”
Tô Dung không phân biệt thật giả, hỏi thẳng: “Người nói thật hay giả đấy?”
“Thật.” Đại phu nhân im lặngvi_pham_ban_quyen látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi thở dài: “ chết sau khi từ hôn ta, trên đường chuẩn cưới người con gái thích, vì cứu một đứabot_an_cap trẻ xuống nước. được, còn hắn thì chết đuối.”
Tô Dung: “”
“Cho , Tô , ta nói cho con biết, tình ái trên đời này nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng đến ? Sống tiếp mới quan trọng, sống tốt, để bản thân chịu uất ức mới là quan trọng. Cha con tuy háo sắc, nhưng ông ấy cho ta áo cơm không , dành choleech_txt_ngu taleech_txt_ngu sự tôn trọng. Ở mảnh đất Ninh nàyvi_pham_ban_quyen, không ai địa vị cao hơn ta, ta có thể tùy ra uy, ngoại trừ việc không trị được con, ta còn ? Taleech_txt_ngu có gì mà không mãn? Còn hơn thanh mai trúc mãvi_pham_ban_quyen với một người từ nhỏ đến lớn, ta cứ ngỡ hắn thích mình, mong mỏi được gảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho hắnbot_an_cap, nhưng rồi một ngày hắn đột nhiên nói, hắn luôn coi ta muội muội, hắn người khác rồi, định cưới người đó nên bảo ta thành toàn cho hắn. Timbot_an_cap ta như vỡ vụn, vừa khóc vừa thành toàn cho hắn, nhưng nước mắt còn chưa kịp lau khô đã nghe tin chết. Ta mất một mới nguôi ngoai được. Thế mà rồi một ngày, lại nghe gái hắn muốn cưới đã gả cho người khác, sính lễ trải dài dặm, phong quang vô hạn. liền nghĩ, cô ta còn có thể gả đi sốngvi_pham_ban_quyen ngày tháng tốt đẹp, ta là kẻ vứt bỏ, dựa không được sống tốt? là ta cũng tự chọn lấy người cho mình, là phụ thân con.”
Tô Dung: “.”
“Lão Hộ Quốc Công cực kỳ coi trọng hôn này, lẽ khẩn thiết, nói đợi con đến tuổi cập kê. Ta không năm đóbot_an_cap mẫu thân convi_pham_ban_quyen đã định hônvi_pham_ban_quyen sự này với phủ Hộ Côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thế nào, nhưng Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dung, đây nguyện của mẫu thân con khi sống, conleech_txt_ngu không thể không coi trọng. Đó tương lai và sự sắp xếp tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất mà một người có thể dành cho con. Nếu không, dựa vào ta và phụ thân convi_pham_ban_quyen, không thể tìm được cho con mối nhân duyên tốt như thế đâu. Con nhất định phải túcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên.”
Tô Dung là người ưa mềm không ưa rắn, sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất là ai đó nói chuyện với mình kiểu này, lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tứcvi_pham_ban_quyen ngoan ngoãn : “Chao ôi, thân, người nói thế này con không quen chút nào.”
Đại nhân tức quá hóa cười: “Vậy ta nói này , nhà chúng ta rúc ở Giang Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười mấy năm rồi, cha con năm khảo hạch cũng không qua, không thăng quan được, chẳngvi_pham_ban_quyen thành, trông cậy vào con trèo cao để đưa cả nhà chúngleech_txt_ngu ta một người đắc đạo gà chó lên tiên thôileech_txt_ngu. Còn có đạileech_txt_ngu ca con , nàyvi_pham_ban_quyen vào triều, con chính trợ của nó. Con có biết mối thông gia tốt có thể thay đổi tiền đồ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tộcbot_an_cap không?”
Tô Dung quả nhiên chấp nhận hơn hẳn: “Biết rồi, biết rồi, được thôi, con nhất địnhbot_an_cap sẽ bám chặt lấy phủ Quốc Côngleech_txt_ngu, đưa cả nhà mình gàleech_txt_ngu lên tiên. Được ạ?”
, con tốt nhất nên có giác ngộ này.” Đại phu nhân hài : “Không có cũng không sao, sau này ngày nào ta cũng sẽbot_an_cap để mắt tới nhắc con.”
Dung: “.”
diệt nàng mà!
Dưới sự sắp xếp rắn của Đại , Tô Dung phải rời khỏi tiểu viện cũ, chuyển đến Tây của bà.
Đại phu nhân quả là người lợi , chỉ vẹn ba đã biến Tây viện thành Nhuần Hương Các năm nào.
ngày đầu dọn đến, Tô Dung đã nhìn bà chỉ huy người hầu đồ đạc . Nàng ngồi thềm, chống cằm quan một người xưa nay vốn keo kiệt trong việc gom góp của hồi môn cho các thứ nữ, nay lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hào phóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến thế, đủ bà coi trọng này đến nào, đầu tiên chủ động raleech_txt_ngu liếng vì nàngbot_an_cap.
Ký ức của nàng về mẹ phần phai nhạt, chỉ nhớ là một người phụ nữ dịu dàng liễm, thường thêu thùa dưới ánh đèn vọt, trênvi_pham_ban_quyen luôn vương chút u sầu . Giây phútleech_txt_ngu trước khi lâm chung mới mở lời nói nàng ước, dặn nàng phảivi_pham_ban_quyen ghi nhớ, rồi cứ thế mắt xuôi tayvi_pham_ban_quyen.
phu nhân hoàn toàn khác mẹ ruột của nàng. không hề dịu , lúc nàovi_pham_ban_quyen cũng thích bản mặt nghị, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại là người bộc trực và trương . Lần đầu tiên nàng đánh nhau với người ta, bàbot_an_cap lại bảo đánhbot_an_cap rất tốt, thứ nữ của nhà chúng ta không có nào lại để người khác bắtvi_pham_ban_quyen nạt. Bà huấn tất cả nương các tỷ muội, hễ đã chân vào cửa, sinh ra trong cái nhà này thì nhất định phải hòa thuận, kẻ nào dám khinh rẻleech_txt_ngu người khác sẽ bị dùng đuổi đi.
Ngặt nàng sinh ra đã lắm mưu , lại thích bắt nạt ngườibot_an_cap khác, không chỉ nhau người ngoài mà cả người trong nhà. Đối với cái nhà này, nàng chẳng khácvi_pham_ban_quyen nàoleech_txt_ngu một thịt ôi, lần nào Đại nhân cũng muốn tống khứ nàng đi, nhưng cuối cùng là khẩubot_an_cap xà tâm phật, nói rồi thôi.
Chao ôibot_an_cap, thực ra bà không biết rằng, rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều lần nàng ước gì bà khứ nàng đi thật thì tốt biết mấy.
“Muốn nắng thì phải đeo mạng che mặt vào, mặt con chưa , không được để nắng chiếu trực tiếp, sao cứ quên mãi thếbot_an_cap?” Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phu nhân đi tới kiểm tra đồ đạc theo lệ , nhân tiện lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giáo huấn Tô Dung.
Dung thở dài, từ trong lòng ngực rút một chiếc che mặt đã bị vò một cục, mở ra rồi che kín mặt mình.
Nàng gầy gònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngồi bó gối bên , trông nhỏ nhắn một mẩu, dáng vẻ ngoan ngoãn lời cũng khá thuận mắt.
Đạivi_pham_ban_quyen nhân nở nụ cười, thầm nghĩ sớm nha đầu này ưa không ưa nặng thì bà làm vậy từ lâu rồi. năm quavi_pham_ban_quyenbot_an_cap tất phải bị nàng tức đến muốn ?
phu nhân kiểm tra một lượt trongvi_pham_ban_quyen ngoài viện, chỉ vài điểm chưa hài lòng, sai người tiếp tục thêmvi_pham_ban_quyen thắt sửa sang, sau đó gọi Tô Dung: “Đi thôi, theo xem sổ sách. Con đã chuẩn tâm lý ba rồi, chắc cũng chuẩnleech_txt_ngu bị xong rồileech_txt_ngu đấy.”
Tô Dung: “”
Chuyện phiền phức như xemvi_pham_ban_quyen sổ sách, cả đời này nàng cũng chẳng muốn chuẩn bị .
Nàng ngồi lỳ không nhúc nhích, cố gắng phục Đại phu nhân: “Mẫu thân, Chu Cố xếp thứ tư trong Chu gia, còn huynh trưởng, mẫu và mẫu vẫn còn đó, lại có cả đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tẩu, cho dù leech_txt_ngu lợi qua đó thìvi_pham_ban_quyen cũng khôngvi_pham_ban_quyen đến lượt con gia chứ? Người dạy con cái chẳng phải quá thừa sao?”
“Thừa thãi cái gì? gả qua đó, tuy ăn chung của công cũng phảileech_txt_ngu quản tiểu việnbot_an_cap của mình. Hơn nữa, sau này ta không có tước vị kế thừa, hai đứa không thểbot_an_cap cứ dày mặt khác được ? Sớm gì chẳng phải tự lập môn hộ? Đến phân gia sảnleech_txt_ngu, con chính là đương gia chủ mẫu, lẽ nào lại không quản gia? Với bộ tiêu tiền như củavi_pham_ban_quyen con hiện , có bao nhiêu núi vàng núi bạc cũng không đủ cho con phá . Không học quản sao được? Chỉ có rồi con mới biết gạo dầu muối đỏ thế , mới biết cách sống qua ngày.”
Tô Dung ra hỏi mang tính linh hồn: “Vậy sau khi con học quản gia mà không quản được Chu Cốvi_pham_ban_quyen pháleech_txt_ngu gia ?”
Đại phu nhân nghẹn lời.
Dung lại nói: “Mẫu thân, có phải ngườibot_an_cap nghĩ xabot_an_cap quáleech_txt_ngu khôngvi_pham_ban_quyen? Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì tranh giành nữ với mà làm ầm ĩleech_txt_ngu đến tận Giang Ninh này, đủ thấy bản thân cũng là kẻ thích gây chuyện phá của, chưa biết sống. Con vất vả , rốt bản khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiêuleech_txt_ngu tiền, lại hời cho hắn đem đi phá tán hết sao?”
Đại phu nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hít sâu một hơi: “Phu thê là có thể ảnh hưởng lẫn , không thể có chút lòng tin là mình được cậu ta ?”
Tô Dung thở dài: “Ngay bản thân con còn chẳng nổi, người khác?”
Đại phu nhân cạn lời.
sự ngoan ngoãn đáng yêu vừa đúng là ảo giác, quả nhiên đây vẫn là con nhóc đáng ghét .
muốn nói nhảm : “Đi thôi, tóm lại là học nhiều thì không thiệt thân, dù có dùng đến hay không con cũng phải học. Sau này có phải cháo loãng thì cũng là chuyện của chính con, không phải tại ta dạy.”
Tô Dung bất đắc dĩ, chỉ đành ngoan ngoãn đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo. Nhác thấy Nguyệt Loan đangvi_pham_ban_quyen che miệng cười trộm, lập nói: “Mẫu , con thì Nguyệt Loan cũng phải học chứ?”
Nụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Nguyệt Loan ngay lập tức biến thành kinh .
Tô Dung không chịu buông tha cho em: “Sau này ấy phải theo gả đi mà? gia, lẽ nào em ấy không giúp conbot_an_cap sao?”
“Ừm, đúng vậy.” Đại nhân gật đầu: “Nguyệt Loan, lại đây, theo tiểu thư nhà ngươi cùng học.”
Nguyệt Loan: “”
Em mếu máo đáp một tiếng vâng, đành lủivi_pham_ban_quyen thủi đi theo Đại phu nhânleech_txt_ngu.
Đại phu nhân vừa giận vừa buồn cườivi_pham_ban_quyen, đúng là chủ nào tớ nấy.
Chu Cố sau khibot_an_cap vàobot_an_cap Giang Ninh, nhận nơi ở, tắm thay yvi_pham_ban_quyen phục xong, đương nhiên khôngvi_pham_ban_quyen thể nằm nghỉ ngay mà đi thẳng ra phố.
ở Giang Ninh đèn hoa rực rỡ như ngày, ở đây thế mà lại không có lệnh nghiêm, chợ đêm mở suốt buổi, thực sự Chu Cố kinh ngạc. Ngay cả kinh thành phồn hoa như thế, trừ những dịp lễ tết , đến giờ ban đêm đều có lệnh giới nghiêm, cổng thành đóng chặt, chợ búa cũng phải giải .
Chu Cố kinhvi_pham_ban_quyen ngạc: “Ở đâyvi_pham_ban_quyen thế mà lại không đóng cửa đêm .”
Tử Dạ đầu: “Sách du ký nói sai chút nào.”
“Nhiều ăn vặt quá.” Chu Cố còn chưaleech_txt_ngu ănleech_txt_ngu cơm đi ngoài, vốn chọn một tửuvi_pham_ban_quyen lầu để gọi , nhưng thấy trên phố có nhiều sạp đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn vặt bán những thứ mình từng thấy, khôngvi_pham_ban_quyen hứng thú.
Tử Dạ cũng thèm thuồng: “Công tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cái trông ngon quá, chúng ta làm hai nhé?”
!”
“Công , cái , cả cái kia nữa, chúng ta đều nếm thử xem sao?”
“Được!”
“Công tử, phía trước cóleech_txt_ngu món bao kẹp thịt, nhiều người xếp hàng quá! Chúng ta cũng qua đó ?”
“Ừm.”
Thế là hai người vừa đi vừa , mấy hộ vệ đi sau trả tiền. Đi hết một con , cảvi_pham_ban_quyen hai đềubot_an_cap đã no bụng.
Tử Dạ xoa bụng: “Ưm, công tử, không ăn nữa rồi.”
“Ta cũng ăn nổi .” Chu Cố đầu nhìn mấy hộ vệ đi theo, họ cũng lắc đầu ra vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể nhét thêm gì nữa.
Chu Cố nhìn con đồ ăn dằng dặc trước, kinh hãi nói: “ ta đườngbot_an_cap khác đibot_an_cap, đổi sang phố khác mà .”
Tử Dạ không nỡleech_txt_ngu: “Ngày mai chúng ta có đến không?”
“Có.”
Tử Dạ yên tâmleech_txt_ngu, lập tức theo rẽ sang một con phố bán tạp hóa nhỏ, cách biệt hoàn với sự cám dỗ của mỹ thực.
Trên con phố hàng xén, đủ loại đồ chơi vật lạ mắt bày ra trước mắt, từ trân dị kỳ cho đếnvi_pham_ban_quyen những món lạ độc đáo, khiến người ta nhìn đến mắt, không xuể việc.
Tử cảm thán: Công , sao thuộc hạ Giang Ninh này phồnleech_txt_ngu quá đỗi.
Đúng phồn . Nếu không tận chứng , aileech_txt_ngu có thể tin được mộtbot_an_cap nơi nhỏ thế này lại chẳng kém cạnh sựleech_txt_ngu sầm của thành. Có điều, nơi này khác vẻ cao sang quyền quý của chốn kinhbot_an_cap kỳ, nó mang hơi thở dị đời thường, đem lại cảm giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vui , hòa hợp.
Đặc bot_an_cap trênvi_pham_ban_quyen gương mặt mỗi người dân đều treo nụ , hiếm khi thấybot_an_cap ai mang sầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khổbot_an_cap, tư.
Nếu kinh thànhbot_an_cap, làm sao mỗi buổi đêm đều nhiệt được như thế ? Phủ Triệu và Tuần Thành ty đêm nào cũng tuần tra khắp , bách tính bình thườngleech_txt_ngu chẳng dám tùynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiện ra đường lúc muộnbot_an_cap vì sợ rước họa vào thân, va chạm với ngườileech_txt_ngu quan phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Còn tại Ninh, tuyleech_txt_ngu có binh lính tuần tra, nhưng chúng chẳng cảm thấy bịbot_an_cap rầy. Binh lính chỉleech_txt_ngu để duy trì tự hoặc cứu khi có khẩn cấp. Người dân đối đãi với họ rất thân thiện, không ít bà lão đặc biệtleech_txt_ngu ăn đến những người lính ấy.
Không chỉ Tử thấy cái nơi bé này tốt, Chu Cố cũng thấy ấn tượng.
Người đều bảo Thái thú Giang Ninh Tô là kẻ không có đại , tínhbot_an_cap tình cứng nhắc, biết biến . Ngồi ghế thú mười mấy trời, năm nào khảo hạch cũng không qua, thể thăng , chỉ hạng dung tài tầm thường. Có kẻ còn mỉa mai tài cán củavi_pham_ban_quyen ông ta chắc dùng hết vào việc cưới thê , nghe đâu cưới đến bảy thiếp, sinh được nàng con gái xuất, tuổi tác lại còn xấp xỉ . Nhưng giờ xem ra, những lời đánh chưa chắc đã đúng hoàn toàn.
Chu Cố hỏi Tử : Ngươi hiện , quận Giang này khôngbot_an_cap có một bóng dáng kẻ ăn xin không?
Ngay cả kinh , nơibot_an_cap thiên tử ngự , vẫn thấp thoáng bóng dáng hành . Nhưng kinh thành ít kẻ ăn xin không phải vì nơi đó thực sựleech_txt_ngu tốt đẹp, vì người của Tuần Thành ty vì mặt của kinh đô và để tránh xảy ra chuyện va chạm với quý nhân thường xuyên xua đuổi. Lâu dần, đám ăn xin chỉ dám quẩn ngoạivi_pham_ban_quyen ô.
là vậy. Dạ gật đầu, Công tử không nói thì thuộc hạ cũng chưa phát ra, đúng là chẳng thấy kẻ xin nào . Lẽleech_txt_ngu banbot_an_cap đêm họ raleech_txt_ngu ngoàibot_an_cap động sao?
Enội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là không phải. Từ ta vào địa giới Giang chẳng thấy bóng dáng kẻ ăn xin nào rồileech_txt_ngu. Chu đầu, Rõ ràng suốt dọc ta thấy rất nhiều kẻ ăn xin, nhưng cứvi_pham_ban_quyen đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Ninh là họ như biến .
Tử Dạ thắc mắc: Vậy chuyện này là thế nào ạ?
cũng muộn rồi, vềvi_pham_ban_quyen , mai lại ravi_pham_ban_quyen dạo tiếp. Chu Cố cũng đã mỏi , vềleech_txt_ngu nghỉ ngơi.
Tử Dạ đầu, hắn cũng muốn đi thêm nữa.
Ngày hôm sau, sau khi thức dậy, Chu dẫn theo Tử Dạ Chu Hỷ lại lên phố.
Chu Hỷ nhỏleech_txt_ngu giọng nói: Công tử, đã đến Ninh rồi thì khôngvi_pham_ban_quyen thể chỉ mải chơi đùa, ngài sớmbot_an_cap đến phủ Thái báileech_txt_ngu thì hơn. chúng ở lại đây lâu, ngài bái kiến Thái thú xong rồi đi chơi thong thả cũng được .
Chu Cố lắc đầu: Không vội, phải để Thái có thời gian chuẩn bịleech_txt_ngu chứ. Họ biết ta đích thân tới, giờ chắc bận rộn sứt đầu mẻ trán để sửa soạn đón ta. Nếu tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường đột cửa, họ nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định sẽ rối một , chưavi_pham_ban_quyen chắc đã vui khi thấy ta đâu.
Chu nghĩ lại cũng thấybot_an_cap có lý, cười : Là nô tài suy nghĩ không , chẳng thông tuệ chu công tử.
Chu Cố nghĩ, ta nào có chu đáo , chẳngvi_pham_ban_quyen qua là ta muốn mặt ngay thôi. Dù sao cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đi bái kiến phụbot_an_cap mẫu lai, gặp mặt vị hôn thê, ta vẫn chưa bị tâm lý kỹ càng. Tóm , kéo dài được ngày nào hay ngàyleech_txt_ngu nấy.
Đêm ở Giang Ninh nhiệt, mà ban ngày dòng người cũng chẳng lúc nào ngớt.
Tử Dạ cảm thán: Thuộc hạ cứ ngỡ đêm ở đây náo nhiệt như vậyvi_pham_ban_quyen thì ban ngày sẽ vắng vẻ hơn, không ngờ ban ngày cũng đúc hệt. Người qua kẻ lại thực quá sôi .
Chu Hỷ nói: Nô có nghe ngóng được, Giang Ninh đường sá thông suốt tứ phương, trí địa lý vô cùng đặcbot_an_cap biệt. Thế nên thương nhân nam thanh bắc tú ưaleech_txt_ngu chuộng đến đây để giao hàng hóa. Phải nói vị Thái thú này cũng tài tình, không chỉ phát triển tế tốtvi_pham_ban_quyen cả món đồ hàngvi_pham_ban_quyen xén nhặt này cũng các xưởng nhỏ chuyên làm, phát triển rất rầm rộ. Nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói còn có chínhbot_an_cap sách hỗ trợ dân sinh của quan phủ, quả là mớivi_pham_ban_quyen mẻ, khác biệt toàn với những khác.
? Chu Cố nhìn Chu Hỷ.
Chu Hỷ hiểu ý ngài muốn hỏi , liền đáp: tài cũng nghe ngóng được bấy nhiêu thôi. Chi tiết cụ thể ra sao, đợi ngài đến phủ Thái thú có đích thân hỏi Tôvi_pham_ban_quyen Thái thú, rằng ấy nhất sẽ vui lòng giải đáp.
Chu Cố gật đầu.
Mấy người dạo chơi trong nửa ngày, dân bản địa thấy Chu Cố mặt lạ, lại bởi ngài có dung quá đỗi tuấn tú nên không được màbot_an_cap nhìn thêm vài lần.
Đến giờ ngọ, Chu và thuộc hạ vào một tửu lầu.
Khi tiểu nhị bưng thức ăn lên, Cố nhân cơ hội : Tiểu nhị ca, Giang Ninh này giàu cóvi_pham_ban_quyen lắm sao?
Cũng không hẳn quá giàu. Tiểu cười đáp, Chỉ là Thái thú nhà chúng tôi khuyến khích dân chúng doanh nhỏ, mọi người tự cung tự cấp .
Không có lấy một kẻ ăn , lẽ không giàu sao? Chu Cố hỏi.
Tiểu nhị cười hì hì, ngược lại Chu Cố: quan, ngài tiểu nhân làm nghề ?

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay