Nữ Đặc Nhiệm Xuyên Đến Thập Niên 70: Mang Không Gian Thần Kỳ Và Cưới Chàng Quân Nhân

Nữ Đặc Nhiệm Xuyên Đến Thập Niên 70: Mang Không Gian Thần Kỳ Và Cưới Chàng Quân Nhân

Tiểu Tiên Linh on-going 09/08/2026 956 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Nữ Đặc Nhiệm Xuyên Không Đến Thời Đại 70: Không Gian Thần Kỳ Gặp Gỡ Với Chàng Người Lính

Lê Ngữ Đồng, người chỉ huy đội đặc nhiệm xuất sắc từ thế kỷ 22, sau cái chết trong một nhiệm vụ bất ngờ được tái sinh vào thân xác của một cô gái mang cùng tên và họ tại Trung Quốc thập niên 1970.

Nguyên chủ trước đây vốn là một cô gái yếu đuối, cam chịu, sống dưới sự ngược đãi kéo dài tám năm bởi cha ruột tham lam và mẹ kế độc ác gây ra. Cái chết của cô là do mẹ kế hãm hại để đoạt vị trí y tá danh giá.

Sống lại trong thân phận mới, mang theo ký ức và kỹ năng chiến đấu của một đặc công, cùng với chiếc “kim thủ chỉ” là Không Gian Tử Ngọc và Phòng Thí Nghiệm Ảo, Lê Ngữ Đồng quyết tâm thay đổi vận mệnh, trả thù cho nguyên chủ và người mẹ đã khuất, đồng thời gây dựng sự nghiệp lừng lẫy.

Khởi Đầu: Báo Thù Rửa Hận và Hội Ngộ Tri Kỷ

Báo thù gia tộc: Lê Ngữ Đồng tỉnh dậy và nhanh chóng dùng võ lực cùng mưu trí để trừng trị cặp mẹ kế – em cùng cha khác mẹ đầy nhẫn tâm, đẩy họ vào cảnh mất thanh danh. Cô cũng triệt để thanh lý sạch tài sản phi pháp của gia đình đó.

Hội ngộ: Cô vô tình gặp lại hai đồng đội thân thiết từ kiếp trước, Tần Khả Khả và Từ Chân Chân, những người cũng xuyên không và mang theo “kim thủ chỉ” riêng (Hệ thống học tập cấp tốc, Nhẫn trữ vật). Ba người thề sẽ đoàn kết, cùng nhau chiến đấu vì tương lai mới.

Mở đường sự nghiệp: Nhờ sự giúp đỡ của bạn bè, cô gia nhập đội sản xuất của Đại đội Dương Giác Hòe, rồi dùng kiến thức và tài năng để giúp dân làng phát triển kinh tế, từ xưởng tương giấm, xưởng miến dong cho đến máy tuốt ngô tự chế, biến ngôi làng nghèo khó thành “Đội Sản Xuất Tiên Tiến”.

Lật Màn Bí Mật và Tình Yêu Chớm Nở

Đối đầu thù địch: Lê Ngữ Đồng liên tục đối mặt với các âm mưu hãm hại từ kẻ thù cũ (cha mẹ ruột của Từ Chân Chân, phần tử địch đặc) và những kẻ đố kỵ mới (Khánh Hồng Diễm, Từ Lâm Na). Cô cùng bạn bè dùng trí tuệ và võ lực, hóa giải mọi nguy cơ, thậm chí còn giúp quốc gia triệt phá nhiều băng nhóm tội phạm và tổ chức gián điệp.

Giải mã thân thế: Nhờ chiếc ngọc bội gia truyền và sự trợ giúp từ những người thân kiếp trước, Lê Ngữ Đồng phát hiện mình là con gái ruột của Lê Kiếm Phong, Cục trưởng Cục An ninh Quốc gia và là hậu duệ của Ngọc gia bị diệt môn. Cô nhận lại cha ruột, mẹ ruột (cũng là người xuyên không) và anh họ (Ngọc Cẩm Lan), bắt đầu hành trình báo thù cho gia tộc.

Tình yêu đơm hoa: Lê Ngữ Đồng cùng hai người bạn tìm được tình yêu đích thực bên ba quân nhân ưu tú: Lục Diệc Hàn, Sở Vân Phàm và Môn Dũng Tuấn. Mối quan hệ giữa ba cặp đôi nhanh chóng phát triển, hứa hẹn một tương lai xán lạn.

Khai Sáng Kỷ Nguyên và Hôn Lễ Thế Kỷ

Trạng Nguyên bảng vàng: Ba cô gái cùng nhau ôn luyện, thi đậu thủ khoa Đại học Kinh Đô với điểm tuyệt đối, giành được suất du học công phí tại Mỹ.

Tiên cơ thương nghiệp: Tận dụng kiến thức tương lai, Lê Ngữ Đồng thành lập Tập đoàn Mộng Khởi với các công ty con (Dược phẩm, Khách sạn, Bất động sản…), tiên phong trong lĩnh vực khoa học công nghệ (phát minh chip điện thoại, máy vi tính) và thương mại, tạo ra một đế chế kinh doanh lừng lẫy.

Đại hỷ trọn vẹn: Ba cặp đôi tổ chức một hôn lễ tập thể tại Khách sạn Quốc tế Mộng Khởi, nhận được sự chúc phúc từ các gia tộc quyền quý và bạn bè thân thiết. Sau hôn lễ, ba cô gái cùng ba chàng trai bước vào chương mới của đời, vừa tu luyện cổ võ, vừa gánh vác sự nghiệp, cùng nhau xây dựng tương lai tươi sáng cho bản thân và đóng góp cho sự phát triển của đất nước.

Hành trình của Lê Ngữ Đồng không chỉ là một câu chuyện báo thù cá nhân, mà còn là hành trình vươn lên khẳng định giá trị bản thân, khai sáng kỷ nguyên mới và kiến tạo hạnh phúc trọn vẹn. Một tác phẩm đầy kịch tính, lãng mạn và truyền cảm hứng về nghị lực và trí tuệ.

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Nữ Đặc Nhiệm Xuyên Đến Thập Niên 70: Mang Không Gian Thần Kỳ Và Cưới Chàng Quân Nhân cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Này Lâm Tiểu Tiểu, suốtvi_pham_ban_quyen ngày khóc lóc sướt mướt thế này mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đòi nông thôn với chúng tôi à? Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạng như cô thì xuống đó làm được gì?
Còn anh nữa, Trịnh Dương! Anh là vị hôn của , vậy mà suốt ngày như sam với con nhỏ tràbot_an_cap xanh này. Nếu anh thích nó thì chúng ta hủy hôn đi cho rảnh nợbot_an_cap. đây cũng chẳng ưa gì anh đâu, nhìn hai người diễn trò ‘tình chị duyên em’ mà tôi muốn nôn hết cơm tối ra rồi.
Tần Khả Khả cảm thấy cạn lời. Vốn dĩ cô đang làm nhiệm vụ, ngờ trúng kích của thù. Đội trưởng vì cứu cô mà lấy thân mình đỡ bom, ngãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ tầng xuống.
Theo năng cô đưa tay ra kéo, ai trong đội cóbot_an_cap phản tặc, đạp lưng cô một cái khiến cô cũng bay màu cái nơi ho còvi_pham_ban_quyen gáy này.
Vừa nơi, cô đã phải đối mặt với lựa chọn khó khăn của gia đình. Nhà có hai anh trai, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả đã kết hôn, chỉ có mình cô là con gái.
Thế nhưng ông bà nội trọng nam khinh nữ, cứ khăng phải xuống nông thôn thanh niên thức.
Vì không muốn bố mẹ khó xử, lại sợ tính cách mình khác nguyên chủ sẽ bị phátvi_pham_ban_quyen hiện nên cô động xin đi luôn.
Nàobot_an_cap ngờ, cái gã phu từ thuở khố bị đình tống lao động cải tạo, lại còn đi đúng chỗ cô. Nhìn cáibot_an_cap bản mặt là cô thấy , chết đi được.
Lê Ngữ Đồng đứng nghe nãy giờleech_txt_ngu, cứ thấy giọng điệu của Tần Khả này quen quen, cực kỳ cô bạn thân thiết của mình.
Nhưng nghĩ lại thấy vô lý, cô chết vì cứu nó, chẳng lẽ nó lại tuẫn tình theo cô sao?
Lúc , Tần Khả Khả đang bực xua tay: Hai người cứ tiếp tục đi, bà đây dạo phố, nhìn nữa chắc sạch gan phổi ra mất.
rồi cô ấy đi về Lê Ngữ Đồng. Ngay khắc Tần Khả đi ngang người mình, Lê Ngữ khẽ thốt lên một câu: Nghèo thì lo thân mình
Tần Khả Khả khựng lại, ngay lự: Giàu thì thê bảy thiếp!
Ngữ tiếp: Ưu lao khả dĩ quốc ( cù có thể hưng quốc).
Tần Khả Khả: Bế nhãn khả thần (Nhắm mắt tỉnh táo)!
Khả Khả?
Lê đội?
Ôi chuleech_txt_ngu mạ ơi! là cô bạn nốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khố, chiến hữu vào sinh ra tử đây rồi!
Sau khi đối xong mật mã, Tần Khả Khả mới nhìn kỹ Lê Ngữ Đồng:
Đội trưởng, sao chị lại thành ra thế này? Tuy mặt mũi cũng nanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ná chị nhưng
cái vóc dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này ‘phẳng’ quá đấy! Còn chiều cao nữa, cái mét bảy mươi lăm đâu rồi? Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữ S quyến rũ chếtleech_txt_ngu người của chị đâu rồi?
Gặp lại Lê Ngữ Đồng, Tần Khả kích động vô , vừa miệng bắn raleech_txt_ngu một tràng câu hỏi.
Lê Ngữ Đồng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh rồi hạ giọng: Đây không chỗ nói chuyện, tìm chỗ kín đãleech_txt_ngu.
Tần Khả Khả thè lưỡi, biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình lỡ lời, vội : Ngữ Đồng, nhà em đi! Tầm này bố mẹ em đi làm rồibot_an_cap, nhà không có ai đâu, chị em tha hồ tâm sự.
Được!
Về đến nhà Tần Khả , đóng chặt cửa lại, Khả Khả xót xa hỏi: Đồng Đồng, chuyện này là sao? Saoleech_txt_ngu lại thảm hại thế này?
Lê Ngữ Đồng lại toàn bộ việc của nghe. Khả nghe xong thì tức đến phổi.
Cái lão bố travi_pham_ban_quyen nam của chị đúng là hạng súc sinh, bằng cầm thú!
Lê Ngữ Đồngleech_txt_ngu ý xua tay, cười bảo: Thôi, lão đi, nói chuyện của trước . Sao em lại cũngbot_an_cap lạc trôi đến đây? Đừng bảo thấy chị nhảy lầu em cũng cảm quá mà nhảy theo nhé?
Tần Khả Khả lườm cô cái sắc lẹm: Bớt ảo tưởng bà nội! Lúc nên mới xuống, em cuống quá định vồ lấy chị. Ai ngờ con Ô Mai Mai cái loại bội không có lương tâm ấy nó bồi một đạp ngay lúc hiểm nghèo, thế là em ‘bay’ theo chị luôn.
Lê Ngữ Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhíu mày lắng: Nói vậy là em cũng xuyên không trực tiếp luôn? Vậy là ‘Bộ ba thép’ của giờ còn mỗi Chân Chân ở thôi sao?
Khả Khả nhếch cười đầy bí hiểm, rồi bất ngờ chìa bàn tay trái ra. Lê Ngữ Đồng nhìnvi_pham_ban_quyen kỹ, thấy trên ngón áp út của cô ấy đeo một chiếc nhẫnvi_pham_ban_quyen trông khá cổ xưa và giản dị.
Hê hê, đúng rồi đấy! Tần Khả Khả đắc ý lắc lắc tay, Đúng như chị nghĩleech_txt_ngu nhé. Em gặp lại chị ở rồi, chỉ là không biết mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình Chânvi_pham_ban_quyen Chân ở bên kia cóvi_pham_ban_quyen cô đơn không thôi. Mà em chị nghe, lúc em chết, hồn phách xuống tận âm phủ cơ. Diêm Vương bắt em đi đầu thai kiếp, nhất quyết không chịu!
Đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thaibot_an_cap tốt , em có thể lại cuộc đời, sao lại không ? Lê Ngữ Đồng thắc mắc.
Tần Khả Khả trợn tròn mắt: Chị nghĩ xem, đầu thai phải uống canh Mạnh Bà, quên sành sanh kiếp trước. Thế thì gì là vui nữa? Cho em đại náo địa phủ một trận, Diêm Vương bị embot_an_cap làm cho nhức đầu quá, đành đồng cho em xuyên không về những năm 70 ở thế song nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Diêm Vương này cũng dễ tính . Thế cái nhẫn em vừa cho chị xem lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng’ (vật phẩm hỗ trợvi_pham_ban_quyen) đúng không? Lê Ngữ Đồng cảm thán .
Khả Khả gật đầu lia lịa: Chuẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn! Lúc em hỏi Diêm Vương, ta xuyên không ai cũngleech_txt_nguleech_txt_ngu bảo , em thể tay không được. Diêm Vương hết , đành em cái nhẫn trữ đồ này đấy.
Nói rồi cô ấy định tháo nhẫn ra cho Lê Ngữ Đồng xem, nhưngleech_txt_ngu chiếc nhẫn đó như thể đã rễbot_an_cap trên tay, tháo thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không ra.
Lê Ngữ Đồng nhìn cô đang dùng sức bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh định nạy chiếc ra khỏi , vội vàng ngăn : đừng sức nữa, tớ biết loại thần một khi đã thì sẽ trở thành một phần của cơ , không tháonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.
Khả Khả bất lực gật đầu: Tớ cho cậu nghe , cái này không chỉ chứa đâu, nó còn có một năng cực nữa là hình. Lúcleech_txt_ngu rời Diêm , tớ thấy trên bàn việc của lão cóvi_pham_ban_quyen bao nhiêu lọ mỏ, toàn mấy thứ độc kỳvi_pham_ban_quyen quái, thế là tớ ‘tiện taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dắt bò’, hốt sạch nhẫn luôn. Tớ còn tàng đi khoắng sạchvi_pham_ban_quyen kho báu nhỏ của lão nữa cơ, sau bị lão phát hiệnleech_txt_ngu, tức quá mới bồi cho đạp bay thẳng đây .
Nghe xong, Lê Ngữ Đồng cười nghiêng ngả: Tần Khả Khả, là cậu! Quả hổ danh là xạ thủ bắn tỉa, ra tay ‘sạch’ thật đấy, vố này đẹp lắm!
Đột nhiên, Lê Đồng nhưvi_pham_ban_quyen sực nhớ ra điều gì, ánh chợt tia tinh quái: Khả Khả, trong đống độc của cậu, có loại thuốc ‘kích thích’ nào kiểu cóvi_pham_ban_quyen thể đánh gục một con bò không?
Có chứ, có chứ! Cậu cần thứbot_an_cap đóvi_pham_ban_quyen làm gì? Tần Khả Khả gật đầu như mổ thóc, tò mò hỏi.
bố tra nam của tớ vì muốn giữ vững địa vị nên đã nghe lời con béo kia, địnhvi_pham_ban_quyen thuê lưu manh hủy danh tiết của tớ. Tớ biết tỏng kế hoạch của tụi nó nên đã ‘tương kế tựu ’, biến con gái mụ ta thành vật thế thânleech_txt_ngu. béo với thằng con riêng của mụ đang nằm gọn trong không gian của tớ, muốn bọn chúng một màn
Nói đoạn, Ngữ Đồng sát tai Tần Khả thì thầm .
Đồng Đồng, đúng là không danh trưởng của tụi mình, mắt chớp một cái là nảy ra một bụng xấu ! Đối với chuyện gây rắc rối, Tần Khả cũng hứng chẳng kém: Chuyện nhỏ, tối nay tụi mình đi , đảm bảo sẽ bọn chúng có những ký ức ‘tươi đẹp’ nhất luôn.
Lê Ngữ Đồng chuyển chủ đề sang việc khác: Khả, giờ vẫn còn sớm, tớ muốn giải quyết cái suất làm việc ởbot_an_cap phòng y tế của tớ. Hậuleech_txt_ngu ngày tớ phải xuống nông thôn rồi, không thể để không cái công việc ngon ăn này cho lũ cực phẩm kia được.
thấy Đồng muốn bán việc, mắt Tần Khả Khả sáng rực lên: Đồng Đồng, cậu chẳng tìm xa, có ngay một ứngbot_an_cap cử viên sáng giá đây. Conbot_an_cap của dì tớ, mấy hôm trướcbot_an_cap bà ấy vừa nhờ mẹ tớ tìm việc cho chị họ đấy.
quen giới thiệu, Lê Ngữ Đồng đỡ chạy vạy ngược xuôi: Vậy nhà dìleech_txt_ngu cậu ở đâu?
Khả Khả cười đáp: không cầnbot_an_cap nhà dì đâu. Đợi nữa bà ‘hờ’ của tớvi_pham_ban_quyen đi làm , cậu cứleech_txt_ngu nói trực tiếp với bà ấy là được.
Chuyện công việc coi như đã xong , hai người lại đầu tán dócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khả Khả, cậu bảo cậu cũng phải nông thôn, đã xác địnhvi_pham_ban_quyen là đi đâu chưa? Lê Đồng quan tâm .
Tần Khả Khả thở dài thườn thượt: Cậu không biết đâuvi_pham_ban_quyen, nguyênvi_pham_ban_quyen chủ của cơ thể này có một ước từ bé, chính là cái cậu thấy trên phố hôm nay đấy. Bố hắn là giám đốc nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xi măng , gã đã đăng ký cho tớ và gã cùng huyện Tuân, tỉnh S ở phía Bắc.
thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địa danh huyện Tuân, tỉnh S thì sáng : Chỗ đi cũng là ở đó! Chỉ là khôngleech_txt_ngu biết có được phân về một đạibot_an_cap độileech_txt_ngu không thôi. Mà , chuyện hôn ước là thế nào?
Biết hai đi cùng một nơi, Khả phấn khích nhảy dựng lên: Đồng Đồng, chúng ta cùng chỗ thì quá rồi! Đến vùng nông thôn hẻo lánh mà có bạn đi cùng thì đỡ cô đơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có chuyện còn bảo vệ được .
Nhắc đến chuyện hôn ước, Tầnbot_an_cap Khả Khả đầy một bụng, chỉ muốn lôi nguyên ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đập cho một : Hầy, cái cô nàng chủ nàybot_an_cap đúng là mù quáng. Rõ ràng chỉ coi cô là cái máy tiền cô ấy chẳng nhận ra. Cậu biết không Đồng Đồng, đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả tiền ăn tiêu gã cũng là do nguyên bao hết. vậy, ‘tra nam’ ăn cơm mềm đó một mặt tiêu tiền của cô ấy, mặt khác sau lưng lại mắng cô ấy ngốc, lại mả gà đồng với những người phụ nữ khácbot_an_cap.
Cái cô nàng này có não à? Đây rõ ràng hạng sói mắt trắng nuôi mãi không mà.
Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu định tínhbot_an_cap sao? Lê Ngữ Đồng lo lắng cho cô bạn.
Tớ ! Tớ chẳng gã đó tẹo nào. Tớ sẽ nói rõ với bốleech_txt_ngu mẹ, bắt họ phải hủy cái hôn sự bằng được.
Haiz! Ngữ thở dài: Thời đại này rồi mà có vụ hôn ước từ . Bố mẹ đều là trí thức màleech_txt_ngu sao vẫn cổ hủbot_an_cap thế nhỉ?
Thì thế mới ! Trịnh Dương tức là gã hôn phu kia cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôngvi_pham_ban_quyen bố vốn là chỗ quen biết bố tớ. Trong tiệc trà dư tửu , bố hắn gợi ý chuyện gia để hai nhà càng thêm thân, bố tớ không suy nhiều tặc ý. Tần Khả Khả nghĩ đến cái quyết định qua loa đó mà chỉ muốn vung nắm đấm.
Đúng là chuyện quái quỷ không biết, vừa xuyên qua đã đâu ra một gã hôn phu, lạileech_txt_ngu còn làleech_txt_ngu đàn ông bám phụ , cho không cô cũng chẳng thèm lấy!
Đồng Đồng, đừng nói chuyện của tớ nữa. Tớ nghe bảo nhà ngoại của mẹ kế cậuvi_pham_ban_quyen thế lực không nhỏ đâu, nếu họ biết cậu đăng ký Lê Hoa Linh đi nôngleech_txt_ngu thôn, chắc họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác cậu ra mất?
nhếch môi, vẻ bất cần: Bọn họ mà dám đến, tớ chấp hết. Tớ đã sắpvi_pham_ban_quyen xếp cả rồi, cứ để bọn họ tự nếm mùi đau khổ, tớ việc gì phải sợ? Với , tớ đăng ký cho Lê Hoa Linh đi thôn là vì tốt cho cô ta thôi, để tiểu thư trải nghiệm khổ cực nhân gian chút khôn ra.
Tần Khả Khả giơ ngón tay cái thán phục: Đồng Đồng, cậu vẫn là lợi hại nhất, vừa có dũng vừa có mưu. Nhưng vẫn phải cẩn đấy, dù saovi_pham_ban_quyen chỗ dựa của họ cũng khá mạnh.
Ngữ Đồng gật đầu: Tớ chừng mực. nữa cậu về, tớ sẽ chuyện công việc, cậu nói đỡ vài câu nhé.
Tần Khả Khả vỗ bảo : Yên tâm đibot_an_cap, mẹ tớ chắc chắn sẽ đồng ý . Chị họ con nhà dì tớ tính tốt lắm, việc ở phòng tếleech_txt_ngu chuẩn bài rồi.
Ừ ừ! Đồng cười : Đúng làvi_pham_ban_quyen làm việc gì cũng cần có người , lần này cậu tớ một vố lớn rồi.
Cậu sáo thế? cái nơi đất khách quê người này, hai đứa mình người thân nhất, không giúp cậu thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp . Tần Khả Khả lườm một đầy bất mãn.
Được rồi, được rồi! Sau này tớ không nói cảm ơn nữa là được chứ .
Hai người rôm rả thì nghe thấy tiếngbot_an_cap mở cửa từ bên ngoài. Mắt Tần Khảleech_txt_ngu Khả lên: Chắc lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ‘hờ’ của tớ về rồi đấy.
Cả lập tức dừng câu chuyện, đứng ra chuẩn bị bàn bán suất làm việc với mẹvi_pham_ban_quyen của Tần Khả Khả.
Bà Phương Lan Khê mẹ của Tần Khả Khả khi nghe tin của con gái muốn bán suất làm việcvi_pham_ban_quyen ở phòng y tế thì vui mừng khôn xiết.
Cháu Ngữ Đồng , cháu nói thật chứ? Cháu sự muốn bán lại công việc ở phòng y tế sao?
Dạ thưa bác, nói thật cũng tiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứt ruột, nhưng ngặt nỗi hoànvi_pham_ban_quyen buộc, cháu không cách nào khác . Ngữ Đồng làm bộ đau khổ, khóe môi giật .
Phương Lan Khê cũng không thêm sâu xa. Suy cho cùng, công ở phòng y tế là chén cơm vàng bao người mơ ước, nếubot_an_cap không đường cùng thì chẳng ai dại gì mà bán đi.
Thế này nhé Ngữ Đồng, bác thay mặt cháu gái bác chốt với cháu: công việc này nhà bác mua. Tuy nhiên, theo giá thị trường cho lao độngleech_txt_ngu thời vụ Cẩm Thành hiện nay không cao . Nhưng cháu bạn thân của Khả Khả, bác trả nhỉnh hơn một chútleech_txt_ngu, bác gửi cháu bốn , thấy thế nào?
Lê Ngữ mừng thầm trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng. nghĩ ba trăm tệ đã là lành rồi, không ngờ mẹ Tần lại hào phóng vọt lên bốn trăm, đúng là niềm vui bất ngờ.
Nhưng vốn là dân chuyên nghiệp, cô vẫn ra vẻ lưỡng lự, cắn môi nói: Bác , ra chuyện nhà cháu đang rất gấp. Công này quý giá thật đấy nhưng cháuvi_pham_ban_quyen lại đang cần khoản tiền lớn đểbot_an_cap . Bốn trăm tệ thìvi_pham_ban_quyen cháu vẫn khó xử ạ.
Phương Lan Khê hơi nhíu mày: Ngữ Đồng à, mức giá này đã cao mặt bằng chung rất nhiều rồi. Cháu cũng đấy, dù công việc tốt nhưng suất thời vụ thìleech_txt_ngu tính định khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao.
Lê Ngữ Đồng vội vàng bồi : Bác ơi cháu hiểu bác thương cháu, nhưng cháu thật sự hết cách rồi. Hay là thế này, bác cháu năm trăm tệ, công việc lập tức thuộc về chị họ Khả Khả. Cháu cũng không muốn dây dưa thêm nữa.
Phương Lan Khê tínhvi_pham_ban_quyen một hồi, nghĩ đến cáibot_an_cap suất vào phòng y tế khó lên trời, bàvi_pham_ban_quyen nghiến răng quyết định: Được rồi Ngữvi_pham_ban_quyen Đồng, năm trăm thì năm trăm! chúng ta phải giấy cam đoan ràng.
Đồng nở nụ cười rỡ, gậtvi_pham_ban_quyen đầu lia lịa: Dạ vâng bác, cháu viết ngay đâybot_an_cap ạ.
Saubot_an_cap viếtleech_txt_ngu xong giấy , Ngữ Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi cùng mẹ đến phòng y tế làm tục. Nhờ có đích thân Phương Lan Khê một nhânleech_txt_ngu vậtvi_pham_ban_quyen có máu mặt ở cảnh sát Thành đứng ra bảo lãnh, khi phía đơn vị kiểm tra năng lực của chị họ Tần Khả Khả, mọi thủ chuyển nhượng diễn ra vôleech_txt_ngu cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẻleech_txt_ngu.
Tần cũng sòng phẳng, trao tận Lê Ngữ 500 tệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền mặt.
Khivi_pham_ban_quyen Đồng bộ nhân sự củaleech_txt_ngu quốc thì cũng đã sập tối.
Lúc này, gã tra namvi_pham_ban_quyen Hành đã được qua đường cứu giúpbot_an_cap. Gã tỉnh dậy trong trạng thái đầu óc vẫn còn ong, mơ màng. Sau khi đưa về nhà, gã ngồibot_an_cap thừ trên sofa một lúc mới nhớ ra mình bị ta đánh lén. tức điênleech_txt_ngu người, tay múa chân chửi bới om sòm trong nhà.
Nhưng cứ nghĩbot_an_cap đến kế hoạch tàn độc tối nay, gã lại lập tức như được bơm máu, hưng phấn trởbot_an_cap lại.
là phù , hết rồi ta lại kiếm. Lê Tiễn Hành tự an ủi mình như thế.
Gã hùng hổ tiến về phòng kho, thấy đứa con nghịch tử vẫn đang nằm bất động đất, gã liền rủa: Con khốn, đêm nay thì coi như tàn.
rồi, gã cái bao tải, thô bạo tống Lê Đồng đang nằmbot_an_cap đó vào . trời đã tối , gã xuống hầm lò chiếc xe bò kéo, nhân lúc vắng người, lén lút bao tải hướng về phía một nhà phía Tây huyện theo đúng giao với lũ lưu manh.
Đúng , Lê Tiễn Hành vì lấy của mình ở nhà máy thép, nghe lời xúi giục của Diễm Tuyết, đã mất hết nhân tính mà đích thân đem con gái ruột dâng tận miệng .
Đúng là hạng súc sinh, ông không xứng đáng làm người!
Lê Ngữ Đồng đứng từ xa quan sát chiếc bò đang khuất dần. Dù biết người trong baovi_pham_ban_quyen tải là Lê Hoa Linh, nhưng cô vẫn cảm thấy lồng ngực run lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì căm phẫn trước hành vi tột cùng thú tính của gã cha này. Cô , đó là cảm xúc còn sót lại nguyên đang trỗi dậy.
Ngữ Đồng, cô đừng đau lòng nữa. ra trong một gia thếleech_txt_ngu này là kịch của cô, hãy yên tâm đi đầu thai đi, chuyện còn lại cứ giao cho tôi.
Được! Lê Ngữleech_txt_ngu , tôi đây. Nhưng tôi có một tâm nguyện cuối cùng, mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi là bị bốvi_pham_ban_quyen tôi kế hại chết. Lúcleech_txt_ngu đó tôi còn , chỉ biết nhẫn nhịn đợi lớn lên để báo thù, không kết cục lại này. Vì vậyleech_txt_ngu, xin cô hãy vi_pham_ban_quyen cho bà, bắt bọnleech_txt_ngu chúng phải đền tội trước phápleech_txt_ngu . Linh hồn của nguyên chủ nói xong những lời này thì dần nhạt đi rồi mất hẳn.
Ngay khoảnh đó, Lê Ngữ Đồng cảm nhận được sự dung hợp hoàn với cơ thể này, chútbot_an_cap bài nào nữa.
Ngữ Đồng, mongleech_txt_ngu cô kiếp sau đầu thai nhà tốt, một đời bình an.
Nhìn theo bóng lưng Lê Tiễn Hành đã đi xa, Lê Ngữ Đồng quay lại nhà họ Lê. Đã chiếm xác người phải trả nợ máu. Bước đầu tiên: vơ sạch sanh cái này, cho bọn đi húp gió Tây Bắc hết!
Trong khi đó, Tiễn Hành hoàn toàn không biết rằng người bao tải đã hoán đổi thành đứa con gái gã cưng nhất Lê Hoa .
Người tôi mang đến rồi đây. nhé, tôi chỉ cần nó thân bại danh liệtbot_an_cap thôi, đừng cóleech_txt_ngu ra mạng, mấy chú cứ thong mà ‘thưởng thức’!
Tên cầm đầu lũ lưu manh một gã mặtvi_pham_ban_quyen chuột tai dơi, nhìn thấy dáng vẻ trẻ trung của cô gái bao , xương cốt gã ra thèm . cười hắc hắc: rồi, ôngvi_pham_ban_quyen anh cứ yênleech_txt_ngu tâm, chúng tôi bảo con sẽ không bao giờ dámbot_an_cap ngẩng đầubot_an_cap nhìn ai ở cái huyện nàyvi_pham_ban_quyen nữa.
lời, gã ravi_pham_ban_quyen hiệu đàn khiêng tải vào trong nhà . Lê Tiễn Hành nhìn theo, trong lòng thắng nghĩ đến cảnh hoạch thành công mà khóe môi nhếch lên. Gãleech_txt_ngu đâu ngờleech_txt_ngu, bọ bắt ve, chim sẻ rình sauleech_txt_ngu.
sau khi thu toàn bộ đồ nhà họ Lê, nhìn nhà trống hoác chỉ lại mấy bức tường chịu lực mà vẫn thấy chưa hả giận. Nếu không vì căn nhà nhétbot_an_cap được vào không gian, cô đãbot_an_cap dọn luôn cả cái móng nhà rồi!
Cô tìm điểm hẹn với Tần Khả Khả. Hai ngườileech_txt_ngu như hai bóng ma, lặng lẽ theo và tiếp cận nát .
Màn đêm , tội ác đang âm thầm sinh trong bóng tối.
Mấy lưubot_an_cap manh được Lê Tiễn thuê, dưới sự dẫn của dục vọng và tiền bạc, đã vào mục tiêu như lũ sói đói. mặc kệ chửi dữ Lê Hoa Linh, thô bạo xé rách áo của ả. Một tên lưu cườivi_pham_ban_quyen đãng: Mỹ nhân sợ, đây sẽ dịu dàngleech_txt_ngu, sẽ yêu thương em thật .
bot_an_cap Hoa Linh kinh hãi đến cực độ, dốc hết sức bình để phản kháng, gào thét đặc cả cổ: Lũ mù kia, nhìn cho đi! Tao không phải Lê Ngữ Đồng, tao là Lê Hoa Linh! Các ngườibot_an_cap nhìn nhầm người rồi!
Thế nhưng, này lũ lưu manh đã bị vọng làmleech_txt_ngu mờleech_txt_ngu mắt, chẳng tâm đếnleech_txt_ngu lời ả nói. Tiếng kêu cứu của ả khôngvi_pham_ban_quyen những không làm chúng dừng , mà ngược càng chúng thêm phấn.
Lê Ngữ Đồng khẽ nởbot_an_cap một nụ cười tà mị, quay sang bảo Tần Khả Khả: Khả Khả, tớ vừa mẹ con béo kia ra không gian rồi, còn lại giao cậu đấy.
Tần Khả Khả gật lia lịa, ánh mắt lóe lên vẻ quái: Yên tâm đi Đồng Đồng, tớ bảo đảm sẽ cho mẹ con nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ‘khắc ghi tâm’ nhất đời.
xong, Tần Khả Khả lấy từ nhẫn trữ ra một lọ bột thuốc, sau đó kích hoạt chức năng tàng hình, người cô nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biến thành một ma lặng lẽ tiếp cận căn nhà nát.
Cô nhẹ nhàng đẩy cửa, rón rén vào trong rắc đều thứ bột dục vào mọi ngách ngách. Làn khói nhòa tỏa trong không khí, mang theo một mùi kỳ và quỷ dị. Ngay sau đó, Khảbot_an_cap Khả lại âm thầm Lạc Diễm Tuyếtbot_an_cap Lê Minh Lộ vứt căn phòng hỗn loạn kia rồi nhanh chóng rút êm.
Mẹ con Lạc Tuyết đang hôn mê hoàn không hay biết mình vừa bị vào một vũng bùn dơ bẩn. tác dụng mạnh mẽ củabot_an_cap thuốc, bọn họ đầu cảm thấy một luồng hơi nóng lên ngùn ngụt, ý thức trở nên mờ mịt.
Trong phòng lúc này là một tượng hỗn loạn đến kinh tởm. Lũ lưu manh điên vọng, tiếng khóc than của Lê Hoa vang gian nhà nhưng chẳng có lấy một ai cứu. Còn Lạc Tuyết và đứa con trai cưngvi_pham_ban_quyen thì cũng bắt đầu rơi vào thái loạn do dược tính phát tác.
Trong đêm đen tĩnh mịch, bản chất xấu xa của lòng người bị đại đến
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời về khuya nhưng thời điểm này dân tìnhvi_pham_ban_quyen vẫn chưa ngủ hẳn. Nghe thấy động lạ, hàng xóm xung quanh khu thể thi nhau ra hóng biến.
Nhìn thấy cảnh tượngbot_an_cap nhức mắt bênleech_txt_ngu trong, đàn bà con gái thì thẹn thùng lấy tay mắt, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ họ vẫn hé tay ra xemleech_txt_ngu cho bằng hết.
Trời đất ơi, chuyện thế này? Thật là hoại gia phongleech_txt_ngu!
Đúng đấy, đám người này ở ra mà vô liêm sỉ thế không biết.
Kìa, sao mấy không mà can bọnvi_pham_ban_quyen ra? Đểleech_txt_ngu trẻ thấy thì ra thểleech_txt_ngu thống gì nữa!
Mọi người bànleech_txt_ngu ra tán vào xôn xao, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám xông vào cản cái đốngbot_an_cap hỗn tạp kia.
Đúng lúc này, từ phía vang lên tiếng gọi đầy kịch tính của Lê Tiễn Hành:
Ngữ Đồng! Con ở đâuleech_txt_ngu? Muộn này rồi sao vẫn chưa nhà?
Đồng, con đi đâu rồi? Bố lo cho con sắp chết rồi đây này!
gái đêm hôm không ở nhà, lỡ gặp phải quân khốn kiếp thì biết làm sao ?
Nấp trongbot_an_cap bóng tối, Ngữ Đồng và Tần Khả nhìn nhau cười . Khả Khả thì thầm: Đồng, lão tra nam của cậu diễn sâu thật , sợ cả thiên hạ không biết là chưa về chắc?
Hừ! Lê Ngữ lạnh giọng, Lê Tiễn Hành đó căn bản không phải người. Trong mắt lão chỉ quyền thế tiền bạc, mấy thứ đó mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão sẵn sàng dẫm nát đứa con gái ruột của mình.
Tần Khả cũng nhắc nhởleech_txt_ngu: Đồng Đồng, dù sao bố của Lạc Diễm Tuyết cũng là Phó chủ nhiệm ban Cách mạng, nếu để ta biết cậu là người đứng sau thiết kếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụ này, chắc chắn lão sẽ để yên đâu.
Ngữ Đồng hiểu bạn mình. Mụ béo có nhà ngoại thế lực , quá tay có rước họa vào . Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ:
Khả Khả, tớ biết loleech_txt_ngu cho tớbot_an_cap, nhưng hối hận. Cứ nghĩ đến việc béo kia xúi giục bố hoại đời con gái của nguyên chủ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã không nuốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trôi cục tức này rồi. Loại cặn bã ấy mà khôngleech_txt_ngu cho nếm mùi thì tớ sống không yên vớileech_txt_ngu lương tâm mình.
lúcvi_pham_ban_quyen hai trò chuyện, Lê Tiễn Hành đã dẫn theo một đoàn hàng xóm láng vô tình đi ngang qua căn nhà nát.
Thấy đám đông đang vây quanh xem kịch, Lê Tiễn Hành vờ như sốt vó, hớt : người ơi, có ai thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cô bé cao cao, dáng người gầy yếu đi qua đây không?
Mọi . Gã hỏi thêm mấy người nữa cũng chỉ nhận được cái xua tay. Đúng này, một bà cụ run rẩy lênvi_pham_ban_quyen tiếng: nhà kia có một gái, không biếtbot_an_cap có phải ông không? Bà cụ nóivi_pham_ban_quyen nhỏ, như sợ bị ai đó nghe thấybot_an_cap.
Lê Tiễn Hành mừng trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng nhưng ngoàibot_an_cap mặt vẫn đóng vai người khổ . Mồvi_pham_ban_quyen hôi gã vã ra (vì hồi hộp kết quả), đôi nắm chặt lại. khi gã định diễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp thì từ trong vang lên một tiếng hét thảm thiết xé toạc màn đêm.
Lê Tiễn Hành loạng choạng như sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngã, sắcleech_txt_ngu mặt trắng bệch, mồ hôi đầm đìa: Ngữ Đồng! Con gái của bố! Sao con lại dại dột thế, làm ra cái chuyện nhục nhã thế này con!
Câu nói này của gã chẳng khác một nhát dao định mệnh, tiếp gán cái mác giày rách, lăng lên đầu Lê Ngữ Đồng trước mặt bao nhiêu . Ở cái thời đại , dính vào chuyện nam nữ bất chính để bị người đời phỉ nhổ, thậm chí làbot_an_cap bị đem đi bắn bỏ. chi Ngữ Đồng là con nhà lành, danh tiết mà mất thì như đời này bỏ đi.
Đám đông xem náo nhiệt càng thêm phấnbot_an_cap khích, có kẻ còn : Này chíleech_txt_ngu, sao ông không vào mà xem? Con gái ông đang bị ta bắt nạt trongbot_an_cap kia kìa!
Lê Tiễn Hành chửi rủa trong lòng nhưng vẫn tỏ vẻ đau đớn tột cùng. Gã hơi sâu, làm định vào trong cứu con.
Thế nhưng, khoảnhbot_an_cap khắc gã vừa nhấc chân thì tiếng gọi lanh lảnh từ phía sau vang lên. Lê Ngữ Đồng và Tần Khả Khả chạy như bay từ phía xabot_an_cap tới.
Bố ơi! Bố ! Giọng Lê Đồng đầy vẻ hốt hoảng và lo sợ, bước chânbot_an_cap choạng nhưvi_pham_ban_quyen muốn ngã quỵ.
Tần Khả Khả ởbot_an_cap bên cạnh tình dìu lấy , cả đều mặt cắt không còn giọt máu, thở ra hơileech_txt_ngu.
Bố ơi, mẹ với Hoa Linh, cả tự mất tích hết rồi! Lê Ngữ Đồng chạy đến trước mặt Lê Tiễn Hành, nghẹn ngào như khóc, đáng thương .
Lê Tiễn Hành giọng quen thuộc, lại, gã lắp bắp hỏi cáchbot_an_cap bản năng: Lê Ngữ Đồng? Sao lạibot_an_cap ở đây? Thế thế đứa ở trong là ai?
Những người vốn đang đứng náo , cùng đám người màbot_an_cap Lê Tiễn Hành đặc biệt dẫn tới để bắt gian, sau khi nghe lời Lê Ngữ Đồng nói thì đồng loạt sang nhìn gã bằng mắt cực kỳ dị, cứ như thể đang nhìn một sinh lạ.
Sắc mặt Lê Tiễn Hành lập tức xám ngoétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như tro tàn. Gã đột nhiên nhận ra điều gì đó, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dự cảm chẳng lànhbot_an_cap xộc lên não. Chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, gã bước thật nhanh, lao vào phòng như một tên rời cung.
tượng trước mắt khiến gã lặng: Diễm Tuyết, Lê Hoa Linh và Minh Lộ quần áo xộc xệch, quấn quýtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy lũ lưu manh thành một đống hỗn độn, cảnh tượngbot_an_cap thật sự là không nỡ .
Lê Tiễn Hành vừa vừa giận, gã không thể nào thông cảm nổi tại sao chuyện này lại biến thành thế. ràng người phải nằm đây chịu nhục phảileech_txt_ngu là Lê Ngữ Đồng mới chứ!
nhìn thấy đứa con trai út mà mình yêu thương nhất đang nằm bẹpbot_an_cap dưới thân một tên lưu manh, mặt mũi còn lộ vẻ tận hưởng (do tácvi_pham_ban_quyen của thuốc), Lê Tiễn Hành mắt tối lại, rầm xuống đất cây chuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổ.
Đám đông đứng ngoài thấy vậy, kẻ nhanh đã bắt đầubot_an_cap lờ mờ đoán ra chân tướng, nhưng ai nấy đều khôn ngoan giữ giữ .
Đúng lúc này, có lớn: Công an đến rồi, mau tránh ra!
Công an nhanh như vậy, khỏi phải nói cũng biết Ngữ Đồng đã nhờleech_txt_ngu Tần Khảleech_txt_ngu mẹ mình tới. Nhưvi_pham_ban_quyen đã nói ở trước, mẹ của Khả làm cục côngleech_txt_ngu an Cẩm Thànhvi_pham_ban_quyen. Cái thành vàngleech_txt_ngu mười cửa thế này, dại gì mà đưa cho người khác, đúng là phù sa ngoài mà.
Khi đám người Lạc Diễm bị giải đi, tin tức về vụ bê bối nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng lan khắp nơi, và đương nhiên cũng lọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nhà họ Lạc.
Ngườileech_txt_ngu nhà họ Lạc kéo đến rất nhanh. Bốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ Lạcvi_pham_ban_quyen Diễm Tuyết, anh chị em, con cháu, và cả Lê Minh Hạo đang sống ở nhà ngoại cũng đều có mặt. họ đến nơi thì cả hội bịleech_txt_ngu đưa về đồnbot_an_cap.
Lạc bố của Lạc Diễm Tuyết liếc nhìn Lê Tiễn Hành một cái đầy thâmleech_txt_ngu hiểm, rồi cả nhà hùng hổ kéo nhau đến đồn công an. Chuyện này đã ầm ĩ giới chức , ông ta biết thừa không xử lý , con gái và cháu ngoại mình rất dễ đi ăn kẹoleech_txt_ngu đồng. Cả nhà họ Lạc cũng sẽ bị sỉ nhục đến mức không lên , sự nghiệp như tiêu tùng.
đồn công , bà Phương Lan Khênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn theobot_an_cap một đội tiến hành thẩm vấn trong đêm. Ở thờileech_txt_ngu đại nàybot_an_cap, tội quan hệ nam nữ chính đã nặng, đằng lại còn là tụ tập dâm loạn, tình biệt nghiêm trọngbot_an_cap, hưởng cực kỳ xấu xã hội. Đám lưu manh vừa bị phòng thẩm vấn, chưa công an dùng biện pháp nghiệp vụ sợ đến mức khainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sạch sành sanh không sót một chữ.
Lại nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về Lê Tiễn Hành và Lê Ngữ Đồng khi trở về nhàvi_pham_ban_quyen. mới bước , Lê Tiễn Hành đã biến thành một con sư tử , gãbot_an_cap chỉ thẳng vào mũi Ngữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng, mắt trợn ngượcleech_txt_ngu quát tháo:
Đồng, súc ! cả những chuyện này mày dâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng ?
Đối với sự chất vấn của gã, Lê Đồng lại tỏ thản nhiên đến lạ lùng. môi cô khẽ nhếch lên mộtleech_txt_ngu nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi đáp:
Phải, chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tôi. Nhưng mà, trước khi ông muốn hỏi tội tôi, tôi cũng muốn hỏi ông một câu: Cái hạngbot_an_cap người mang con gái ruột của mình ra làm hàng trao , tự tay cho lũ lưu manh như ông khác gì cầm thú? À không, ông với cầm thú thì đúng nhục loài vật quá!
Lê Tiễn Hành nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì tức run rẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mặt tía tai, gân trên trán lên cuồn như muốn nổ tung. Gã gầm :
vi_pham_ban_quyen Đồng! Tao là bố màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Sao mày dám ăn nói với tao như thế?
Bố? cười trên Đồng càng thêm phần giễu cợt, cô cười lạnh lùng phản bác: Ông cũng xứng sao? Ngay cả đạo đức làm người cơ bản nhất ôngvi_pham_ban_quyen cũng vứt chó gặm rồi, lấy tư cách gì mà làm tôi? Lê Tiễn Hành, cái tên ‘Tiễn Hành’ mẹ ông đặt cho đúng là không lệch đi đâu được. Đê tiện từ trong máu, hành xử thì như phường hạ lưu. Năm đó để cao, ông không tiếc công làm con chó vẫy đuôibot_an_cap nịnh bợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lại còn trơvi_pham_ban_quyen trẽn ngoại . xem, loại người như ông có phải là đê tiện đến tận xương tủybot_an_cap không?
Câm mồm! Lê Tiễn Hành rống lên như sấm bên , khiến cả căn như cũng phải rung chuyển. Gã trợn trừng mắt nhìn cô: là bố mày, tao làm gì không đến lượt hạng con như mày xía vào!
Tuy nhiên, Lê Đồng chẳng hề mảyvi_pham_ban_quyen may sợ hãi. nhìn thẳng vào mắt gã bằng ánh khinh tột .
bảo tôi câm là tôi câm chắc? Ông là cái thá gì chứ?
Đồng không nguyên chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô chẳng có lấy một miligam tình cảm nào với già này. Trong mắt , Lê Tiễn chỉvi_pham_ban_quyen kẻ tiểu nhân bỉ ổi, ích kỷ và máu lạnh. Với kinh nghiệm của đặc chủng, đối với hạng người này có một cách: Lấy bạo, ác trị ác mới khiếnvi_pham_ban_quyen lão điều được.
Thế là Ngữ một chống nạnh, một tay chỉ thẳng mặt gã mắngbot_an_cap xối xả: Lê Hành, cái súc sinh, đồleech_txt_ngu tiểu bám váy phụ nữ! Ông thì có tài cán gì ngoài nịnhleech_txt_ngu hótvi_pham_ban_quyen, vỗ ngựa chứ? Vì cái ghếvi_pham_ban_quyen quyền lựcvi_pham_ban_quyen chấp thủ đoạn, loạibot_an_cap người như ông sống tốn oxy của xã hội!
Từng lời của cô như những mũi dao sắc đâm thẳng tim đen của gã, khiến mặt gã chuyển từ đỏ sang tímnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngắt. Chịu không nổi nhục nhã, Lê Tiễn Hành vớ ghếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẩu bên , hết sức ném thẳng về : Lê Ngữ Đồng, nhiêu năm nay tao nuôi mày ăn học, mày báo đáp tao thế này ? Hôm tao phải đánh chết thứ nghịch tử như mày!
Nhìn chiếc ghế lao tới, Lê Ngữ Đồng không hề nao núng. Cô nhanhbot_an_cap nhẹn lách mình sang một bên, chiếc ghế sượt qua rơi xuống đất vỡ tan tành. Thấy đòn hiểm bịvi_pham_ban_quyen hụt, Lê Tiễn Hành càng thêm tiết, gã xôngbot_an_cap vào một con thú dữ, bàn tay gầy guộc định bóp cổ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lê Ngữ Đồng ra tay nhanh như chớp, cô tung một cú sấm vào bụng Lê Tiễn . đớn kêu lên một tiếngvi_pham_ban_quyen úi chà, lùi lại mấy bước suýt chút thì đo sàn.
Mày dám đánh mày à? Phản rồi, đúng phản trời rồi! Tiễn Hành thẹn hóa giận, lại hổ lao lên.
Ngữ Đồngbot_an_cap linh hoạt người ra sau, dùng một khóa cổ khống hoàn toàn lão ta. Lê Hành vùng vẫy kịch liệt, mặt mũi đỏ thở.
Ôngleech_txt_ngu còn dám động , tôi không nương đâubot_an_cap. Lê Ngữ Đồng lạnh cảnh .
Đột nhiên, cô sực nhớ lại câu nói lúc nãy của lãobot_an_cap: Lê Tiễn Hành, cái chữ ‘nghịch vừa thốt vi_pham_ban_quyen? Là lỡ lờibot_an_cap mắng chửi, hay ông còn giấu bí mật gì khác?
Nghe cô hỏi, Lê Tiễn mới giật mình ra lúc giận mà gã đã miệng để lộ bí mật chôn sâu dưới đáy lòng. Gã vội vàngbot_an_cap chống chế: Lê Ngữ Đồng, sao bình thường tao khôngvi_pham_ban_quyen thấy mày thông minh thế ? Lúc nãy mày mắng tao làvi_pham_ban_quyen ‘đê tiện’, là con thì chẳng phải là ‘ đê tiện’ (nghịchvi_pham_ban_quyen chủng) sao!
Đúng lúc , tiếng cửa vang lên dồn dập. Lê Ngữ Đồng cảnh giác liếc ra cửa nhưng buông tay khỏi cổ Lê Tiễn . Bên ngoài truyền vào một giọng nói trầm : Lê Tiễn Hành, Lê Ngữ Đồngbot_an_cap, chúng tôi lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công , cóbot_an_cap vài chuyện muốn traoleech_txt_ngu đổi với gia đình.
Ngữ Đồng mừng thầm, cô chặt tay, nói vào lão: Lê Tiễn Hành, nợ giữa chúng ta vẫn chưa hết đâu, thì đi nói công an trước đã. Nói , áp giải ra cửa.
mở cửa, bà Phương Lan Khê cùng đồng chí công annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đứng đó.
Lê Tiễn , có liên quan đến một vụ án dâm loạn tập thể, mời ông đồn chuyến.
Lê Tiễn Hành run người, trongleech_txt_ngu lòng thầmvi_pham_ban_quyen chửi lũ lưu manh ăn hại kia hàng nghìn lần. Nhưng miệng lão leo lẻo: Đồng chí công an, chắc chắn là hiểu rồi! Tôi sao có thể gia mấy chuyện đồi bại đó được, các đồng chí bắt nhầm rồi!
Gã vừa nói vừa cố sức thoát tay , gương mặt cố trưng vẻ oan ức tột cùng. Phương Lan Khê nhìn bằng ánh mắtbot_an_cap lẹm: Lê Tiễn Hành, bằng chứngbot_an_cap rành rành, ông đừng có chốileech_txt_ngu cãi. Chúng tôi đã nắm được manh mối quan, ôngbot_an_cap về hợp tác điều tra.
Mồ hột bắt đầu dài trên trán Tiễn Hành. Gã đảo mắt liên , đột nhiên chỉ tay vào Ngữ Đồng: Đồng chí công an, là ! Tất cả là do hãm hại tôi! Nó hận nên mới thêu dệt mấy lời dối trá này!
Lê Ngữ nhạt: Tiễn Hành, ông đúng là chết đến nơi còn không biết hối cải. Chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông làm, tưởng có thể che mắt được thiên hạ chắc?
Lan Khê khoát tay: không cần nói nhiều, về đồn rồi tính. Ngữ Đồng, cháu cũng đi chúng tôi để lấy lời khai nhé.
Vâng, cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đibot_an_cap ngay ạ.
Sau Hành bị áp giải đi, Lê Ngữ Đồng ngồi trong một lát. biết thừa mụ béo kiểu gì cũng sẽ được nhà họ dùng thế lực bảo lãnh ra. Thay vì đợi, bằng cô đích thân ghé thămleech_txt_ngu nhà họ một chuyến, vét sạch báu củavi_pham_ban_quyen bọn cho bõ , đểleech_txt_ngu cả chúng cùng dắt tay nhau đi húp gió Tây Bắc.
Nghĩ làm, cô biết lúc này nhà họ đều đang ở đồn an, đây chínhleech_txt_ngu thời điểm vàng để hành động. Theo ký ức của nguyênleech_txt_ngu chủ, cô đến tận cửa nhà họ Lạc. Nhìn bức tường rào cao ngất, Ngữ Đồng lấy đà rồivi_pham_ban_quyen người một nhẹ nhàng trong.
Lê Ngữ Đồng lúc này chẳng khác nào châu chấu đi , không còn cọng . cái gì là thu cái đó, chủ yếu là làm cho nhà chúng sành sanh còn mảnh vải vụn. Cô nhanh chóng tìm thấy một căn nằm ngay dưới kho chứa củileech_txt_ngu ở hậuvi_pham_ban_quyen viện.
Sợ người nhà họ bất trở vềleech_txt_ngu, Ngữ Đồng chẳng kịp xem trong hầm có những báubot_an_cap vật , cứ thấy là Thu! Thu sạch!. Khi mọi thứ đã nằm gọn trong không gian Tử , cô xóa sạch dấu vết rồi nhanh chóng rời đi, tiến thẳng đồn công . Một màn ngoại phạm hoàn hảo đã được thiết lập.
Lúc này tại công , Lạc Bang nổ đom , sắc mặt xanh mét. Chát! ông ta giáng một cái tát nảy lửa vào mặt Lạc Diễm Tuyết dậy.
Lạc Diễm Tuyết! tao lại sinh ra cái loại mặt dày vô liêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sỉ như mày chứ? Chuyện đồi bại thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà các cũng làm ra được, còn công an quả tang tại trận, mày định để và Minh Hạoleech_txt_ngu sau này nhìn mặt ai hả?
Mụ béovi_pham_ban_quyen ôm lấy má đang , ức cãi lại: Bốleech_txt_ngu mẹ, con cũng biết đã xảy ra chuyện gì nữa. Trưa nay conbot_an_cap về nhàbot_an_cap thấy bếp lạnh ngắt nên có cãi nhau với con nhỏ Ngữ Đồng vài câu. Nó còn bẻ gãy , đánh cả Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lộ, sau đó con nó đánh ngất xỉu. Còn chuyện tại sao lại xuất hiện ởleech_txt_ngu căn nát đó thì con hoàn toàn không có ấn tượng gì !
Linh cồm bò dậy, ôm chặt lấy chân ngoạileech_txt_ngu Mộng Như mà khóc lóc thảm thiết: Ngoại ơi, người hãm hại! Trưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay con thấy mẹ không nhà, chỉ có mình Ngữ Đồng nên hai chị em lời quavi_pham_ban_quyen tiếng lại, rồi con bị nó đánh ngất. Lúc tỉnh lại con đã bị lũ lưu manh kia bắt nạt rồi. Ngoại phải đòi lại công bằng con!
Thằng bé Lê Minh Lộ bảy tám tuổi, do dụng của thuốc và trậnbot_an_cap hỗn lúc nãyleech_txt_ngu, nhạy cảm đã nát bét, hiện vẫn đang hôn mê bất tỉnh.
Lúc này, Lê Minh Hạo tiếng: Ngoại ơi, cả mẹ và Hoa Linhleech_txt_ngu đều nhắc đến Lê Ngữleech_txt_ngu Đồng, cháu thấy vụ này chắn có bàn nó đứng sau.
Lạc Chấn Bang nheo mắt đầy nguy hiểm: , con ranh đó bìnhbot_an_cap thường nhìn lầm lì, không ngờ lại thâm như vậy. Để lát nữa nó đến đây, tao hỏi ra .
Vừa lời thì Lê Ngữ cùng bà Phương Lan vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. nhà họ Lạc, mắt Ngữ vẫn bình thản, không chút sợ hãi.
Lạc Diễm Tuyết vừa thấy cô như chó điên lao tới: Lêvi_pham_ban_quyen Ngữ Đồng, con khốn kia! Mày dám bẻ gãy cổ tao, hôm nay tao đánh chếtbot_an_cap mày!
Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng Như vội vàng giữ con gái lạibot_an_cap, trừng mắt chất vấnvi_pham_ban_quyen Ngữ Đồng: Lê Ngữ Đồng, dù sao Diễm Tuyết cũng là mẹ kế của mày, vậy mày dámleech_txt_ngu gãy tay bà ? Cái thứ bất hiếu màyvi_pham_ban_quyen, tao định phải kiện cho mày mục xương trong tù!
Ngữ Đồng cười khẩy: Mẹ kế? Trưởng bối? Mẹbot_an_cap tôi chết từ đời rồi, loại như Lạc Diễm Tuyết mà cũng đòivi_pham_ban_quyen làm bề trên của tôi? Đừng có tự dát vàng lên mặt nữaleech_txt_ngu.
Nói đoạn, cô cắt chộp lấy cánhvi_pham_ban_quyen tay của Lạc Diễm , khi cả nhà họ Lạc kịp phảnbot_an_cap ứng, côbot_an_cap đã ngược một cáileech_txt_ngu. Rắc! một giòn tan vang lên kèm theo tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net la như lợn chọc tiết của , nhưng kỳ diệu thay, cổ tay đã trởvi_pham_ban_quyen trạng thái bình thường, lành lặn như chưa từng có cuộc chia .
Bà già họ Lạc, cho kỹ đi, tôi chẳng bẻ cái gìvi_pham_ban_quyen của con gái bà cả, có mà ngậmvi_pham_ban_quyen phun người.
mày! Lạc Tuyết vào Ngữ Đồng, lắp bắp không ra hơi.
Mọi có mặt đó đều sững trước ngón nghề vừa đấm vừa xoa này của cô. Họ không ngờ cô lại có bản lĩnh như vậy.
Đồng, hóa ra sựbot_an_cap nhu nhược bấy của mày đều là giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạo? Mày diễn kịch ngay mắt taobot_an_cap bao năm qua, là tâm cơ thâm sâu! Lạc Diễm Tuyết rít qua kẽ .
Đồng , đang không biết giải thích thế nào về sự thay đổi so nguyên chủ mụ này tự tìm giúp cô lý do quá hợp lý: nói đúng rồi đấy. Trước đây tôi nhỏ, phải cắn răng chịu đựng để sống qua ngày bà. Giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi lớn rồi, không còn là con để bà đánh thì đánh, muốn mắng mắngbot_an_cap nữa đâu.
Nói rồi quay sang Lê Tiễn Hành bằng ánh khinh miệt: loại đàn béo nhưleech_txt_ngu lợn nái này, so mẹbot_an_cap đúng là một một vực. Xấu đến mức lợnleech_txt_ngu giống nhìn thấy còn mất , thế màvi_pham_ban_quyen không hiểu sao ông lại trôi cho ? vậy còn là loại ‘giày rách’ đã một đời chồng, mang theo hai đứa con riêng mà ông cũng xem nhưvi_pham_ban_quyen báu vật?
Mày dám bẻ tay tao, tao kiện cho mày mọt gọng ! Lạc Diễm Tuyết gào trong đớn.
Lê Ngữ Đồng cười : kế? Trưởng ? tôibot_an_cap chết từ tám đời rồi, cái loại như mà cũng đòi trênbot_an_cap của tôi? nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dát vàng lên mặt mình nữa.
đoạn, cô như chớp cánh tay của Lạc Diễm Tuyết, trước khivi_pham_ban_quyen cả nhà họ kịp phản ứng, cô đã phản thủ vặn ngược mộtbot_an_cap cái. tiếng giòn tan vang kèm theo tiếng la như lợn bị chọc , nhưng kỳ diệu thay, cổ tay mụ trở lại trạng tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường, lặn như chưa từng chuyện gì xảy ra.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lạc, nhìn đi, tôi chẳng bẻ gì của gái bà , đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà ngậm máunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phun người.
Mày mày! Lạc Tuyết chỉ Ngữ Đồng, lắp bắp không hơi. Trongvi_pham_ban_quyen khi đó, Lê Ngữ Đồng thản nhiên buông lời cay nhắm thẳng vào Lê Tiễn :
Cái loạivi_pham_ban_quyen đàn bà béo như lợn nái này, mẹ tôi là một trờibot_an_cap một . đến lợn giống nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn mất hứng, thế mà không hiểu sao ông lại nuốt cho được? Đã còn loại ‘giày rách’ theo con riêng, ông lại coi như báu vật?
nhữngbot_an_cap lời công của Ngữ , một ký ức đen tối bỗng hiện về, bópbot_an_cap nghẹt tâm trí Lê Tiễn Hành:
Tôi giật thót mình tỉnh giấc, mồ hôi vã ra tắm. Nếu ta mà phục lại ký ức, chẳng tội danh cóc buôn người của sẽ bị ngồi mọt gọng sao? Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ báu vi_pham_ban_quyen tiền bạc béo bởbot_an_cap vét được từ tay cô ta cũng phải nôn ra sạch , chuyện này làm sao mà chấp nhận được!
Nhìn đàn bàbot_an_cap đang ngủ say bên , trong lòng tôi lần đầu tiênbot_an_cap nảy ra ý định giết người diệt khẩu. Vừa hay lúc đó Lạc Diễm Tuyết cũng có thai. Mụ ta tuy xấu, tuy béo, là hạng ‘nát’ mang theo cả con , nhưng mụ lại là cấp trên trực tiếpbot_an_cap của tôi.
Vì tươngbot_an_cap lai thăng quan tiến chức, vì ghế quyền lực, tôi rũ bỏ Ngọc Linh Lung bằng mọi giá. Nhưng cô ta sống không chịuleech_txt_ngu ký đơn ly hôn. Đã vậy, tôi đành phải một ‘lối đi riêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net’ tànbot_an_cap nhẫn hơn cho mình vậy
nhật ký đến đây là kết . Kết với nhữngvi_pham_ban_quyen gì nguyênvi_pham_ban_quyen chủ còn nhớ, Lê Ngữ Đồng đã có thể đoán ra nguyên nhân thực sự dẫn đến cái chết của mẹ cô. Tất cảbot_an_cap đều là màn kịch tàn độc do gã tra nam này một tay dựng, ép mẹ nguyên chủ phảibot_an_cap đi vào con đường tự sát.
Thế , khiến cô thắc mắc đoạn nhật ký nhắc việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phục ký ức. Đó là ký ức gì? rốt cuộc gã chồngbot_an_cap tồi này đãleech_txt_ngu nẫng tay trên bao nhiêu món đồ giá trị từ bà?
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngữ Đồng tục lật trang trước, cuối cùng cũng tìm thấy câu trả lời:
Hôm nay lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày đưa tang cô, dù chúng chồng danh thực, nhưng bảo khôngleech_txt_ngu chút động thì nói dối. Thế tôi buộc phải làm vậy, chỉvi_pham_ban_quyen nói vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô một lời xin lỗibot_an_cap . Tôi biết cô thanh bạchbot_an_cap, chẳng hề làm gì có với tôi, người đàn ông đó là do tôi thuê đến, hai người căn bản chưa xảy ravi_pham_ban_quyen chuyện gì.
Linhbot_an_cap Lung, không thể cho cô thời gian khôi phục trí nhớ. vì một nhớ lại, cô sẽ biết mình thực chất bị tôi lừa nhà. đó tôi trúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net 6 cây tệ trên người cô, nên lừa khi đó đang bị thương mấtbot_an_cap trí nhớ rằng tôi là chồng cô. Tôi dùng tiền củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô để mua cho cô một làm việc ở nhà máy dệt, mua cả căn nhà đang ở hiện tại. Tôi vậy cũng vì bất đắc dĩ, dướibot_an_cap suối vàng hãyleech_txt_ngu hiểu chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đọc đến đây, Ngữ Đồng đến , văng ngay : Lê Tiễn , cái đồ cặn ngàn đao băm hết ! Ông chỉ lừa gạt tình cảmbot_an_cap của mẹ tôi, mà còn nẫng sạch tài sản của bà, đến tận lúc bà chết ông vẫn không cho bà biết sự thật. Loại đàn ông như ông chỉ tổ oxy, đã vậy thì trước khi đi, bà đây chắc sẽ tặng ông món lễ!
Vì quá phẫn nộ, cô chẳng thèmbot_an_cap đọc nốt mấy trangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau mà cất luônbot_an_cap cuốn sổ rồi đi ngủ. Đêm đó cô ngủ rất say, nhờ thờivi_pham_ban_quyen gian trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không gian trôivi_pham_ban_quyen nhanhvi_pham_ban_quyen hơn bên ngoài cô ngủvi_pham_ban_quyen đến khi tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên tỉnh mới thôi. dậy, liền lao vào tập luyện. Cơ thể này yếu, khi động thủ với người khác còn thấy hơi, phải rèn luyện gấp.
Trái ngược với thư thả của Lê Ngữ Đồng, nhà họ Lạc lúcleech_txt_ngu này chẳng khác cái chuồng gà bị cháy. Lạc Chấn Bang dẫn theo bầu đoàn tửleech_txt_ngu về đến nhà, nhìn căn nhà trống hoác khôngbot_an_cap còn mộtbot_an_cap mảnh vải , ông ta suýt thì nônvi_pham_ban_quyen ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại chỗ.
? Đứa nào gan hùm dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nhà trộm sạch thế này hả? , chánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống sao!
nỗi, trong đống đồ bị mất rất nhiều thứ không sạch sẽ, thể đem ánh sáng. Thế nên ông ta đành ngậm hòn làm ngọt, ra vẻ chẳng có chuyện gì xảy ra. May lạc đà gầy còn to hơn ngựa, ngay ngày hôm sau Lạc Bang đã điều chở đồ đạc và lương thực mới đến. Đồng thời, bí mật lệnh cho điều tra, rằng hễ được nào dám khoắng sạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà mình thì xử đẹp ngay lập tức.

Lê Ngữ Đồng đang mướt mồ hôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tập trong không gian thì chợt nghe thấy tiếng ồn àovi_pham_ban_quyen bên . Cô vội vã thoát ra, ra khỏi phòng xem xét.
Chỉ thấy một mặt thịt đang giữa sân, gào mồm lên chửi rủa. Lục lại ký ức, Lê Ngữ Đồng nhận ra ngay đây chính là mẹ của Lê Tiễn Hànhleech_txt_ngu bà nội hờ của nguyên .
ranh kia, trốn trong nhà giả chết hả? Mau ra đâyleech_txt_ngu bà!
Ngữ Đồng mày, ánh mắt lạnh lẽo. Cô bước nhanh ra sân, nhìn mụ già nửa con mắt: Bà già, bà gào thét cái gì ? trai bà thuê người hại người nênvi_pham_ban_quyen đã bị công đi rồi, muốn tìm thì mời lên đồn.
Mụ giàvi_pham_ban_quyen nhìn thấy Lê Ngữ Đồngbot_an_cap, trong mắt hiệnvi_pham_ban_quyen lên vẻ tham lam lộ liễu: Mẹ mày chết rồi, thì đi , đồ trong nhà này phải thuộc tao! Mau giao hết những gì đáng giá ra !
đây mụbot_an_cap chẳng ít lần dùng chiêu trò này để sang đây vòi vĩnh đồ tốt.
Đồng cười khẩy: Dựa vào cái gì? Đồ nhà đều là mẹ tôi tự bỏ tiền túi ra mua, liên quan gì đến bà cả.
Mụ già thẹn quá hóa giận, xông tới định túm tócvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu: Con khốn này, tao bà nội mày, mày dám cãi à? Xem tao dạy dỗ thế nào!
Lê Ngữ Đồng đã có chuẩn bị, lách né đòn rồi thẳng chân tung một cú đá vào bụng mụ ta. Mụ già không phản kháng, bị đá lui lạivi_pham_ban_quyen mấy rồibot_an_cap ngã ngồi bệt đất.
Mụ ôm bụng, rít : Mày dám đánhleech_txt_ngu tao? sẽ lên kiện mày bất hiếu, đánh đập người , xem màyleech_txt_ngu có bị tống giam không!
Hừnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Cáivi_pham_ban_quyen thứ ranh con nàyvi_pham_ban_quyen mà đòi đấu với bà à? Chỉ cần cáibot_an_cap mác bất hiếu đè xuống, phải ngoan ngoãn dâng sạch đồ quý giá ra đây sao!
Hừ, mụ khọm, năm đó convi_pham_ban_quyen trai bà lừa tôi về , hưởng không ít đúng không? Nếu còn biết giữ chút liêm biến ngay lập tức, bằng tôi không ngại giãn gânbot_an_cap cốt chovi_pham_ban_quyen bà đâu. Lê Ngữ Đồng chẳng hề nể nang, bật lại tanh tách.
Tiếng cãi vã thu hút hàng xóm giềngvi_pham_ban_quyen tới xem rất đông. Nghe Đồng nhắc đến mẹ, mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao:
Đồngbot_an_cap không nói cũng quên, năm đó Lê Hành dẫn một cô gái , bảo là vợ mình.
đúng, tôi lắm, cô gái đó xinh đẹp, nói năng nhẹ, trông Đồng bây giờ giống hệt mẹ nó vậy.
Hồi đó cô ấy bị mụ già nàyleech_txt_ngu hành hạ dữ lắm. Căn này lúc cũng là thuê thôi chứ đâu phải của họ.
Ừ, cũng nhớ ra rồi, từ sau khi Linh về không lâu thì nhà họvi_pham_ban_quyen mới có tiền mua căn nhà này đấy chứ.
Mụ nàybot_an_cap ở với con trai út, nhưng cứ cách dăm bữavi_pham_ban_quyen nửa lại sang ‘đào mỏ’. Ngọc Lung mà nói một câu là mụ chửi , thậm chí đánh đậpbot_an_cap ngay.
Nghe hàngvi_pham_ban_quyen xóm minh cho mẹ, ánh mắt Lê Ngữ Đồng nhìn mụ già càng thêm lạnh: già kia, bà tự biến đi hay để tôi tiễn một đoạn?
Nói rồi côvi_pham_ban_quyen nâng chân, chuẩn bị cho một cú bay người. khoảnh đó, mụ già nhanh như lồmbot_an_cap bò dậy, vắt chân lên cổleech_txt_ngu chạy. vừa chạy vừa gào: Đồ mất dạy, dám bà nội! Tao đi báo công an bắt màyleech_txt_ngu!
Ngữ cười nhạt, chẳng buồn đuổi theo. Hàng xóm xung quanh đầu ngán ngẩm.
Mụ giàvi_pham_ban_quyen đó bị đánh làvi_pham_ban_quyen đáng, năm nay hành hạ mẹ con Ngữ Đồng đủ đường .
Đúng thế, Đồng làm vậy là phải, không thể mụ tabot_an_cap cưỡi đầu cưỡi cổ mãi được.
Đợi mọi người tản đi, Lê Ngữ Đồng vào nhà. Cô biết mụ già kia chắc chắn không bỏ qua, nhưng cô chẳng sợ. mai cô đã xuống nông rồi, hôm nay còn bao việc phải làm. Cô nóibot_an_cap lời cảm ơn hàng xóm, rồi khóaleech_txt_ngu chặt cửa, vội raleech_txt_ngu ngoài.
Điểm đến đầu tiên của cô là đồn công an. Đọc xong cuốn nhật ký của gã tra nam, cô có vàibot_an_cap lời huyết muốn đối diện rõ với gã. Vừa bước chân đồn, cô đã bà Phươngleech_txt_ngu đi .
Dì Phương chào dì, dì định đi đâu ạ? Ngữ Đồng lễ phép chào .
Bà Phương Khê thấy cô thì hơi ngờ: Ngữ Đồng, sao sáng sớm đã chạy tới đây? Có chuyện gìbot_an_cap à?
leech_txt_ngu Ngữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng ngoan ngoãn mỉm cườileech_txt_ngu: Dì ơi, cháu muốn gặp Tiễn Hành, có vàileech_txt_ngu cháu nhất định phải ông ta.
Được, dì cháu . Mẹ và em kế cháu được nhà họ Lạc bảo lãnh về rồi, chắc chắn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ không để yên đâu, cháu phải cẩnleech_txt_ngu thận. bố cháu, vìbot_an_cap chứng thuêleech_txt_ngu người hại người đã rõ ràng nên hiện đang bị tạm giam. Bà Phương đi vừa dặn dònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô kỹ lưỡng.
Lê Ngữ Đồng khẽ gật đầu, tỏ vẻ tán đồng: Dì ạ, dì nói đúng lắm, loại ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đúng là cặn bã thứ , chẳng lấy một giới hạn đức nào. Cháu qua đây là muốn đối chất cho lẽ mấy chuyện cũ. Dì là mẹ Khả , màleech_txt_ngu cháu với nó lại là nốibot_an_cap khố, nên trước khi đi thôn, cháu muốn gửi tặng dì chút ‘quà mọn’ để dì công thăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chức ạvi_pham_ban_quyen.
Lan Khê vốn là người sành sỏi, nghe qua đã hiểu ngay ẩn ý trong lời nói của Ngữ . Bà thầm nghĩ: Con bé này chắn đang nắm trong tay bằngleech_txt_ngu chứng phạm tội khác của Tiễn Hành, nếu không lại tự tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẳng định sẽ giúp mình công như vậy?
Thế leech_txt_ngu thản nhiênleech_txt_ngu đáp lời: Được thôi, vậy dì phải cảm ơn trước nhé. Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, ngày mai cháu với Khả Khả đi nông thôn , đồvi_pham_ban_quyen đạc chuẩn bị đến đâu rồi? cần giúp gì không?
Lê Ngữbot_an_cap mỉm cười: Cảm ơn dì đã quan tâm, cháu chuẩn bị cả rồi, không dám phiền dì nữa đâu ạ.
Vừa dứt lời thì cả hai đã đi đến khu vực tạm giam Lê Tiễn Hành.
Cháu vào đi, dì đứng ngoài chờ. Cẩn thận lão tồi của cháu chó cùng rứt dậu nhé. Bà Phương nhỏ giọng dò.
Lê Ngữ Đồng nhẹ: Vâng, cháu ơnleech_txt_ngu dì Phương.
Nói , cô thu nụ cười, gương mặt trở nênbot_an_cap lạnh lùng, nhiên cánhvi_pham_ban_quyen gỗ đã hơi cũ ra.
Cửa mở, một căn phòng hơi tối hiện trước . Ở góc phòng, Lê Tiễn Hành đang ngồi lẻ loi một mình, trông như thể cả giới này chẳng liên quan gì đến lão. Thế nhưng, ngay khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh mắt Ngữvi_pham_ban_quyen Đồng quét qua, cô tức nhận sự thay đổi của lão.
Lê Tiễn Hành lúc này còn dáng vẻ vênh váo, đắc ý như trước, thay vào đó là bộ tàn tạ, sụp thấy . Tóc tai bù xù như tổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quạ, quần áo , cả người toát ra vẻ u ám, héo hon.
Vừa thấy Đồng bước , lão như một con thú bị dẫm phải đuôi, một cái đứng bật dậy từ chỗ ngồibot_an_cap. Đôi mắt lão trợn ngược, gườm nhìn Ngữ Đồng, máu đỏ quạch trong nhãn như đang bốc hỏa.
Ngay sauvi_pham_ban_quyen , lão giống như mộtleech_txt_ngu con bò , chỉ tay vàoleech_txt_ngu mặt cô mà : Lê Ngữ ! Cái đồ con vô liêmleech_txt_ngu sỉ, mày còn vác mặt đến đây gặp ! Tao nói cho mày biết, tao nông nỗi đều là tại con khốn nhà mày hết!
Đối mặt với những lời chửi bới thô thiển đó, Lê Ngữ Đồng bình thản đến lạvi_pham_ban_quyen lùng. thậm chí còn chẳng buồn nhíu mày, chỉ lặng lẽ đến trước Tiễn Hành, rồi chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói rằng, tay giáng một tát trời giáng.
Chát! Tiếng vỗ giòn tan vang vọng khắp căn phòng yên .
Lê Tiễn Hành hoàn toàn không ngờ Ngữbot_an_cap Đồng lại dámvi_pham_ban_quyen ra , lão bị cái tát loạng choạng, suýt thì đo sàn. Lão ôm lấy mặt, nhìn cô bằng ánh mắt không tin nổi, gươngleech_txt_ngu mặt vốn đã vặn vì giận dữ giờ càng nên dữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tợn, kinh tởm .
Lê Tiễn Hành, bớt cái mồm thối lạibot_an_cap cho tôi! Đồng lạnh như băng, đanh thép: Cái mồm ông không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net saobot_an_cap hễ mở phun rác rưởi ? Hay ruột ông nối thẳng lên não rồi nên thốt ra được những lời mùi hố xí như vậyvi_pham_ban_quyen?
Lê Tiễn Hành tức đến run bần bật, lão mắt như thể trong độc, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Hừ, cái đồ con hoang! Tiễn Hành nghiến nghiến lợi rít lên: bao nhiêu công sứcbot_an_cap nuôi mày bấy nhiêu năm, vậy mà không nuôi nổi cái loại sói mắt như mày! Biết này, ngày xưa tao nuôi con chó còn hơn, ít nhất chó nó còn biết vẫy đuôi chủ!
Ngheleech_txt_ngu lão liên tục mình là con hoang, trong lòng Ngữ Đồng chợt dấy lên một cảm kỳ lạ. Côbot_an_cap mờ đoán được chắcbot_an_cap chắn chuyện này có ẩn tình. Khóe môi cô hơi nhếch , tạo thànhleech_txt_ngu một nụ cười giễu cợt đầyleech_txt_ngu ẩn ý.
Cô chậm rút từ trong túi ravi_pham_ban_quyen một cuốn nhật ký, khẽ đưa trước mặt Lê Tiễn Hành như một lời .
Lê Tiễn Hành, tốt nhất là ông nên thành khẩnvi_pham_ban_quyen khai báo hết những gì biết cho tôi, thì tôi chẳng có kiên nhẫn mà đây nói chuyện tử tế ôngbot_an_cap đâuleech_txt_ngu.
Giọng Ngữ Đồng lạnh lẽo, mang theo uy quyền không thể từ. Cô nói tiếp: Trong cuốn ký này viết những gì, chắc hẳn ông là ngườivi_pham_ban_quyen rõ hơn ai hết. cầnvi_pham_ban_quyen đưa nó cho phía công an, đó rắc rối củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông chỉ dừng lại ở đây đâu.
Ánh mắt Lê Tiễn Hành dán vào sổleech_txt_ngu, sắc mặt lập tức trắng . Lão nằm mơ cũng ngờbot_an_cap nhật bị mất của mìnhleech_txt_ngu lại rơi tay Đồng.
Người đánh lén tao ở cổng khu tập thể là mày? Chiếc xe đạp của tao cũng là do mày lấy? Giọng Lê Tiễn Hành run rẩy, rõ ràng lão đã ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Lê Ngữ Đồng cười khẩy, thản nhiên thừabot_an_cap nhận: Phải, chính là tôi. nên bây giờ ông hai lựa chọn: Một nói ra thật, hai đợi công an hỏi chuyện ông khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ đọc cuốn sổvi_pham_ban_quyen này.
Lê Tiễn rũ rượi ngồi bệt xuống , hai tay đầu. Mãi một lúc sau, lão mới chậm rãi cất giọng khàn đặc:
Nămbot_an_cap đó, tao cũng chỉ là một thằng du đầu trộm đuôi cướp trên phố Cẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, suốt ngày theo đám bạnvi_pham_ban_quyen đi phá làng phábot_an_cap xóm. Lúc đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tao đúng là trời không sợ đất không sợ, ai động đến là tao để .
Thế rồi một ngày nọ, băng của tao xảy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xô xát lửa với một đám manh . Trận đấu đó khủng lắm, hai bên đánh nhau sống chết. Và chính lúc hỗn loạnvi_pham_ban_quyen ấy, mày may vướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào. Một thằng bên kia cầm gậy vào đầu bà ấy bà ấy bị thương , ngất ngay tại chỗ.
Lúc bà ấy ngãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống, tao đứng hình luôn. Vì ấy đẹp quá, đẹp đến nỗi tao nảy sinh ý đồ xấu ngay lập tức, thề phải rước bằng được bà ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm vợ. Thế là tao không vác ấy đang bị thương về mình.
Nhưng ai mà ngờ, về đến nhà tao mới phát hiện bà đã mất trí nhớ! vậy, điều làm tao sốc hơn cả là bà ấy đã mang thai được ba tháng rồi. Nói thật, tao tuy là hạng lưu manh, bảo lấy một người đàn bà đã bị kẻ khác ‘dùng qua’ về làm thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tao cũng chẳng mặn mà gì cho cam.
Nói đây, Lê Tiễn Hành dừng lại một chút, nhìn Ngữ Đồng tiếp tục: Ngay tao định từ bỏ thì đột nhiên chú ý thấy trên người mày có rất nhiều đồ tốt. Chỉ riêng tiền mặtleech_txt_ngu đã có đúng ngàn , sáu thỏi vàng nặngleech_txt_ngu trịch, một chiếc vòng tay phỉvi_pham_ban_quyen thúy Đế Vương Lục khắc chữ ‘Ngọc’, và trên cổ còn đeo miếng ngọc nữa.
Đống tài đó làm tao . Vì muốn chiếm đoạt của cải ấy, tao quyết định lừa mẹ mày, bảo tao chínhleech_txt_ngu là người đàn ông bà ấy.
Đồ súc ! Lê Ngữ không nhịn được chửi một câu.
Lê Tiễn Hành hừ lạnh: Mày chưa nghe câu ‘ vì tiền chết, vong’ à? Có điều mẹ mày chỉ mất trí nhớvi_pham_ban_quyen chứ không có ngu, lúc đầu bà không tin toàn . Thếleech_txt_ngu tao mới phải diễn kịchleech_txt_ngu, chăm sóc bà ấy đủ đường. Thời gian trôi qua, cái bụng bà ấy cũng to dần lênbot_an_cap, lúc đó bà ấy mới tin tao là chồng, rồi giao hết mọi thứ cho tao quản lý.
Cuối cùng ông toại , rồi sao nữa? Ngữ Đồng nhếch môi một nụ cười giễu .
Sau tao dùng số tiền ấy mua đứt căn chúng ta đang , mua cho bà ấy suất việc ở nhàbot_an_cap máy dệt. Nhưng mày trước sau đều không cho tao chạm vào người, thế nên baovi_pham_ban_quyen nhiêu hônbot_an_cap, chúng tao vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ là hữu vô thực.
Đáng ! Lê Tiễn Hành chưa kịp nói hết đã bị Ngữ ngắt lời: Căn nhà đó nếu đãbot_an_cap bằng mẹ tôi, thì nó phải về tôi. Ông phải sang tên căn nhà đó cho tôi ngayleech_txt_ngu lập tức.
Lê Tiễn Hành nhìn cô bằng ánhvi_pham_ban_quyen mắt như nhìn kẻ : đẹp nhỉ! Tao còn có , căn nhà đó lại nó. Mày đừng mà nằmbot_an_cap mơ giữa ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa!
Vậy sao? Ngữ Đồng cười lạnh: chắc chắn muốn làm thế chứ? Nói rồi cô khẽ nhật ký trong tay lênleech_txt_ngu.
Cái biểu cảm dọa đến mức không thể rõ hơn được nữa.
Hành tức nổ đom đóm mắt, gầm lên: Lê Ngữ Đồng, mày đừng có quá đáng! Làm thì nên chừa lại một con đường lùi để sau này còn dễ nhìn mặtleech_txt_ngu nhau!
Lê Tiễn Hành, tôi ông chẳng có quan hệ máu mủ gì hết, sau này tôi cũng chẳng tha gì gặp lại buôn người nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông đâuvi_pham_ban_quyen.
Ngữ Đồng cứng đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không giống chút nào người quá cố nhu mì, Lê Tiễnbot_an_cap Hành nghiến nghiến lợi nói: Được! Lê Ngữ Đồng, đồng sang tên nhà cho mày, mày phải hứa với tao, phải hủy cuốn nhật ký ngay mặt taoleech_txt_ngu!
Chỉ cần cuốn , gãvi_pham_ban_quyen sẽ không còn bị con nhỏ này đe dọa nữa, và người thân của gã cũng không liên lụy.
Lê Ngữ Đồng nhìn gã, ánh mắt định: Được, tôivi_pham_ban_quyen xácvi_pham_ban_quyen nhận xong thủ tục sang nhà đã.
Lê Tiễn Hành cắn : giao! Tao đi làm thủ tục với mày.
ngoài cửa, bàleech_txt_ngu Phương Khê đã nghe không sót một chữ nào cuộc đối của hai cha con. Bà tức phái người áp giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả văn phòng quản lý nhà đất. Dưới sự hỗ trợ của lực lượng chức , thủ tục diễn ra nhanh chóng, căn nhà đã chính thức đứng tên Lê Ngữ Đồng.
Cầm đỏleech_txt_ngu mới coóng trên tay, Ngữ Đồng thở phào nhẹ nhõm.
Quay lại công an, Lê Tiễn Hành sốt sắng nói: Giờ thì hủy nhật ký được rồi chứ?
Đồng nhếch môi: Đừng gấp, ôngvi_pham_ban_quyen nói cho tôi biếtleech_txt_ngu, ông giấu của mẹ tôi ởbot_an_cap đâu? Những thứ đó là bà ấy, về tình về lý phải thuộcvi_pham_ban_quyen về .
Đồvi_pham_ban_quyen đã vào tay làm sao dễ dàng nhả ra, nhưngbot_an_cap vì cái thóp bị Ngữ Đồng nắm , Lê Tiễn buộc phải khuất . Gã thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghẹn khuất vô cùng, đường anh chị xuất du đãng, giờbot_an_cap lại lâm vào cảnh này, đúng là phượng hoàng không bằng con gà.
Gã hít một hơi, nén muốn nôn ra máubot_an_cap xuống: Dưới nền căn nhà đó có một căn hầm, là do tự tay tao đào. Đồ mẹ mày mang đến nằm trong đó cả. Còn 2000 tệ tiêu sạch từ lâu . Nhưng nghe cho kỹ, mày chỉ được đồ của mẹ mày thôi, thứ khác là của tao, không được động !
Lê Ngữ Đồng đầu: Được, lấy được đồ rồi, tôi sẽ đốt cuốn sổvi_pham_ban_quyen nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay trước ông.
Nói xong, quay lưng bước khỏi giam. Thấy Phương vẫn đang , cô mỉm cười: Dì Phương, cháu muốn làm một cái định để chứng minh cháu và Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hành không có quan hệ chaleech_txt_ngu con, dì có cách nàobot_an_cap giúp cháu không ạ?
Ngữ Đồng biết, ở Hoa Quốc những năm 70 chưa có công nghệ định ADN, nhưng dì Phương là công an, biết đâu lại có cửa.
Bà Phương Lan Khê suy nghĩ một lát: này, tại trong nước đúng là chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuậtvi_pham_ban_quyen này, có một người bạn chiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấu đang ở nước , có thể liên hệ nhờ giúp đỡ. Tuy nhiên chuyện này cần thời , và cũng có rủi ro .
Mắt Ngữ Đồng lên: Dì Phương, chỉ cần có là được, cháu không ngại đợi, không sợ rủi ro.
Phương vỗ cô: Được, dì sẽ đi hệ ngay. Cháu về nhà đi, lúc đồ của mẹ nhớ cẩn một chút, đề ta trò.
Vâng, cháu cảm ơn dì!
Trở vềleech_txt_ngu căn mới thuộc mìnhleech_txt_ngu, Lê Ngữ Đồng vác xẻng đầu tìm kiếm vào . Sau một hồi hoay, cuối cùng cũng phát ra dấu vết dướileech_txt_ngu tấm gạch nền trong phòng ngủ.
Cô dùng sức cạy tấmleech_txt_ngu gạch lên, một lối đi hẹp ra. Đồng hítbot_an_cap sâu, cầm chắc chiếc xẻng, thận trọng bước xuống.
Vào đến ngầm, Ngữ Đồngvi_pham_ban_quyen không ngờ ở đây lại bày mười chiếc rương lớn. Ngoài sáu thỏi vàng của mẹ, cònleech_txt_ngu rất nhiều vàng bạc châu báu, đồ cổ và ngọc khác.
Xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra bao nhiêu năm nay gã Lê Tiễn Hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi theo nhà Lạc cũng vét cho mình không ít đồ tốt đây!
Với châm thà vét lầm còn hơn sót, Đồng thu sanh vào không gian Tử Ngọcbot_an_cap. Đột nhiên, cô nhớ ra vẫn chưa thấyleech_txt_ngu vòng tay của , liền bật đèn pin tìm kiếm kỹ hơn. Cuối cùng, ởbot_an_cap một góc , cô thấy mộtvi_pham_ban_quyen hộpvi_pham_ban_quyen gỗ đàn nhỏ xíu.
Chắc là nó rồi.
Cô mở hộp ra, chiếc vòng cẩm thạch xanh khảm hoa văn rồngleech_txt_ngu tinh xảo, khóenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi khẽ cong lên: Có chiếc vòng này, biết đâu sau này còn tìm lại được người thân cho mẹ của nguyênbot_an_cap chủ.
Sau khi dọn xong, cô khôi hiện trạng hầm theo đống bằng chứng tham ô, hối lộ của Lê Tiễn Hành mà cô tìm được từ hai căn của Lạc Diễm Tuyết trước đó, vui vẻ đi đến công anbot_an_cap.
Đến trước mặt Lê Tiễn Hành, Ngữ Đồng rút bật lửa , chẳng nóileech_txt_ngu chẳng rằng châm lửa đốt cuốn leech_txt_ngu. Nhìn ngọn nuốt chửng từng trang , Tiễn trút bỏ gánh nặng.
Gã đâu ngờ, cuốn nhật ký bị đốt kia chỉ là cuốn sổ giả mà Ngữ Đồng dùng để lừa gã, bên trong chẳng có lấy một chữ nào.
Làm xong màn kịch, Ngữ Đồng mới đống bằng chứng thật sự giao vào tay bà Phương Lan Khê: Dì Phương, cháu tin là những bằng chứng này sẽ giúp ích rất cho việc của các dìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấyvi_pham_ban_quyen ạ.
Phương Lan Khê lấy tập bằngbot_an_cap chứng, ánh không nổi vẻ tán thưởng: Ngữ , cháu làm lắm. Cóvi_pham_ban_quyen những thứ này trong tay, Tiễn Hành và Lạc Tuyết có chạy đằng trời cũng không thoát.
Ngữ Đồng khẽ mỉm cười: Dì Phương, đây là cái giá phải thôi ạ. , chuyện giám định huyết tin gì chưa dì?
Vẻ Phương Lan Khê hơi chút khó xử: Dìbot_an_cap vẫn đang liên lạc, nhưng dì bảo bên nước cái này cũng khôngbot_an_cap dễ dàng , thủ tục lằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhằng cần chút .
Lê Ngữ gật đầu: Không sao , cháu đợi được.
Đúng lúc này, chuông điện thoại đồn vang lên dồn dập. Phương Lan Khê nhấc , sắc lập tức nên nghiêm trọng. Cúp xong, bà vội vã : Bên phía Lạc Diễm Tuyết có người báo tin, mụ ta đang bỏ trốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dì phải hành động ngay.
Lê Ngữ Đồng nắm chặt nắm : Dì Phương, vậy dì đi đi kẻo lỡ . Cháu cũng phải về thay lại toàn bộ ổ khóa trong nhà đây.
Phương Lan Khê không kịp chậm trễ, vội vàng rời đi.
Bước ra khỏi đồn công an, Lê Ngữ Đồng cảm ánh hôm nay bỗng rực rỡ kỳ. Theo ức của nguyên , cô qua mấy nhỏ ngoèobot_an_cap, cuối cùng cũng thấy khu chợ đen của Cẩm .
nay người bày hàng ở đây khá . Cô vừa vào đã thấy một bà cụ xách giỏ tre, bên ngoài bọc kỹ bằng một vải đen. đi ngangbot_an_cap qua Ngữ , bàvi_pham_ban_quyen cụ hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấp hỏi khẽ: Cô bé, cóbot_an_cap con không?
Mắt Lê Ngữ Đồng sáng lên, đúngbot_an_cap là đi mòn gót sắt tìm thấy, đến khi thấy được chẳng tốn công !
Có, ạ! Gà này bà bán nào? cô lộ rõ vẻ sốt sắng.
Bà cụ thấy muốnleech_txt_ngu mua thật thì cười hớn hở: Cô à, chỗ này mười gà nhíp, hai trống mái. Nếu cháu lấy hết thìbot_an_cap bà tính rẻ cho, ba hào một con, mười con lấy tròn ba đồng .
gật đầu: Bà ơi, cháu gửi bà bốn đồng, bà bán luôn cho cả cái này nhé, để cháu xách cho .
Bà cụ người một lát rồi cười bảo: Thôi không cần đâu, giỏ này nhà bà đan đầybot_an_cap ra ấy mà, chẳng bao tiền. Bà tặng cháu luôn. Nói rồi bà nhận ba đồng từ tay Ngữ Đồng rồi chân lẩn đi hút.
Lê Ngữleech_txt_ngu Đồng chớp mắt: gì mà nhanh như ma không biết!
Cô nhìn quanh quất, thấy chú ý mình liền nhanh tay thu cả giỏ gà con vào không gian, sau đó tiến về phía một căn nhà trông rất tầm thường.
Đến cửa, Lê Ngữ Đồng thử gõ cửa theo ám hiệu của dân chuyên nghiệp kiếp trước. Không trongleech_txt_ngu thực sự có tiếng đáp lại: Ai đấy? Có việc ?
Cánh cửa hé mở, một thanh niên có vết bớt trên ra. Ngữ Đồng biết đâyvi_pham_ban_quyen là đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nậuleech_txt_ngu khu chợ đen này, cô thẳng vấn đề: Tôi có lúa mạch hảo hạng, muốn bột mì, anh có hàng không?
Gã thanh niên có vết bớt mắt nhìnvi_pham_ban_quyen Ngữ Đồng một lượt, nhếch môi: Bột mì thì tôi thiếu gìbot_an_cap, toàn tinh luyệnleech_txt_ngu cả, có điều hơi chát, hai hào rưỡi một cân. Còn lúaleech_txt_ngu mạch của thì phảivi_pham_ban_quyen xem hàng mới định giá được.
Lê Ngữleech_txt_ngu Đồng đầu hiểu ý, lấy nắm lúa mạch đã chuẩn bịvi_pham_ban_quyen ra cho : Anh nhìn đi, lúa của tôi hạtbot_an_cap nào hạt đều tắp, căng mẩy nhé.
Gã thanh cầm lấy túi lúa xem thử, mắt bỗng sáng rực: Lúa chất lượng thế này cô có bao nhiêu? Tôi thu mua hết cho cô giábot_an_cap hai hào một .
Mức giá hai hào là khá cao rồi, Ngữ Đồng cũng chẳng buồn mặc cả: khoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghìn cân, anh đổi hết sang bột mì cho được khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Năm nghìn cân cơ à? Gã niên khựng lại vì số lượng lớn, sau đó gật đầu: Được thôi, tôi nhập vềleech_txt_ngu một lô mì trắng loại . tôi tính xem, năm nghìn cân lúa mạch thì đổi được bao nhiêu bột mì.
Nói gã lôi bànvi_pham_ban_quyen tính ra gảy lách cách. Ngữ Đồng nhìn mà thấy buồn cười, nhẩm cũng ra sốvi_pham_ban_quyen mà gã lạch cạch làm . Nhưng vì là lần đầu giao dịch, vẫn kiên nhẫn đứngbot_an_cap .
Lát sau, gã đưa ra con số: Đổi được nghìn cân bột mì. Nhưng hiện tại chỗ tôi chỉ hai nghìn cân thôi, số còn lạileech_txt_ngu muốn lấy món khác hay quy ra tiền mặt?
Ngữ nhẩm tính những thứ cần mang theo khi về thôn rồi hỏi: Chỗ anh có bông vải, vải vóc, chậu rửa , bình giữ nhiệt hay chỉ gì không? Có thì cho tôi mỗivi_pham_ban_quyen thứ một ít.
Có, mấyvi_pham_ban_quyen thứ đó tôi có cả. À, còn có người nhờ tôi bán ít hạt giống dược liệu quý đấy, cô có cần không?
Lê Ngữ Đồng gật đầu: làm việc khoáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy, hợp ý tôi. Gói hết vào cho tôi. À, anh có đồ sống không, kiểu như gàbot_an_cap vịt mú ấy, cứ cái gì có sự là tôi lấy hết.
Gã thanh niên mắt sáng pha: có, lượng không nhiều. Tôi có hai mươi con vịt, ba mươi con cávi_pham_ban_quyen với mười con thỏ. Cô hết thì tôi để giá hữuvi_pham_ban_quyen .
Mắt Ngữ cũng phát sáng . Xuống thôn rồi mấy con vậtvi_pham_ban_quyen này là báu , vừa để thiện bữa ăn vừa để giống. Quan trọng nhất là cái khôngbot_an_cap gian háu ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô, bao nhiêu nó cũng trôi hết.
Được, anh gói hết cho tôi. Chỗ bột mì còn thiếu cứ quy ra tiền mặt cho tôi là được.
Gã thanh niên thoăn đóng gói đồ đạc, vừaleech_txt_ngu làm vừa lân la hỏi: Cô bé, mua lắm thế này, định về quê mở trang trại à?
Lê Ngữ Đồng chỉ mỉm cười không đáp. Hai bên thỏa thuận thời gian địa điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giao hàng cô rời đileech_txt_ngu.
Sau khi giao dịch xong xuôileech_txt_ngu, trong không gian củaleech_txt_ngu Ngữ Đồng leech_txt_ngu thêm bốn trăm bao bột mì tinh luyện, đủ thứ đồ dùng cần thiết một bầy gia súc gia cầm. Không biết chủ chợ đen này có tay trong tay ngoài nào mà ngay cả băng vệ sinh cũng có hàng.
Lúc giới thiệu món này, gã thanh niên còn hơi đỏ mặt, ra vẻ ngượng ngùng: đó tôi ít đồ dùng chuyên dụng phụ nữ cô, tôi nghĩ sẽ , mỗi tội giá hơi một tí.
Nghe gã , Ngữ chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề thấy ngại ngùng, ngược lạileech_txt_ngu còn tò mò hỏi thẳng: Ồ? Đồ ? Chẳng lẽleech_txt_ngu là băng vệ sinh?
Giọng điệu cô tự nhiên như không, cứ như đang hỏibot_an_cap mua mớ rau con cá. Thanh vết bớt bị sự bộc trực của cô làm cho đứng hình mất giây, mãivi_pham_ban_quyen lắp bắp đáp: Đúng đúng rồi, chính là nó, ba hào rưỡi gói. Nếu cô cần thì tôi gói luôn .
Nghe đối phương vậy, Ngữ Đồng khẽ nhếch môi, nở nụ cười rạng rỡ, không do dự đápleech_txt_ngu lời: Được thôi, phiềnvi_pham_ban_quyen anh có bao nhiêu hàng trong kho thì đóng hết lại tôi.
Vừa đợi hàng, vừa buồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười lắc đầu , đàn ông thời đúng là thuần khiết thật, mua cóleech_txt_ngu mấy gói băng vệ mà cũng làm như gì hệ lắm.
Nhưng thế này cũng tốt, đỡ phải chạy đôn chạybot_an_cap đáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi, đồ dùng cần thiết cho xuống nông thôn coi như đã sắm sửa hòm hòm, lại còn chẳng tốn một tờ tem phiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào.
Rời khỏi chợ đen, Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm tính , lần này đi nông thôn chưa biết bao giờ mới trở lại, mà kể cả có về thành phố, cô cũng muốn lên thủ đô phát triển hơn là lại cái nơi đầy kỷ niệm buồn này. Vậy nên, hiện tại lại cũng chẳng làm gìleech_txt_ngu, chi bằng quách đi lấy tiềnbot_an_cap mặt cho nợ.
Nghĩleech_txt_ngu là làm, cô quay lại đồn công an Khê.
Dì Phương ạ, cháuleech_txt_ngu suy nghĩ kỹ rồi, lần này nôngvi_pham_ban_quyen thôn không biết khi nào mới vềvi_pham_ban_quyen, dì xem có ai muốn mua nhàvi_pham_ban_quyen thì giới thiệu giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu với.
Lê Ngữ Đồng vừa dứt lời, Phó cục trưởng công an Lan An Ninh vừa hay đi ngang , thấybot_an_cap chuyện nhà liền hỏi: Cô bé, muốn bán nhà à? Chuyện cháu có tự quyết địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
vội giới : Đồng, đây là Phó cục trưởng Lan .
Lê Ngữleech_txt_ngu Đồng hào phóng chào hỏi: chú Lan! Căn nhà này đứng tên cháu, hoàn toàn có thể quyết được ạ.
Lan Ninh đánh giá Ngữ Đồng một lượt rồi gật đầuvi_pham_ban_quyen: Nếu cháu quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được chú cũng đang ý định tìm mua. Nhà cháu ở đâu, diện tích thế nào và định bánleech_txt_ngu nhiêu?
Ngữbot_an_cap Đồng hề lúng túng, rãi trả lời: Thưa chú, nhà nằm ngay gần trung tâm huyện, phòng ngủ một khách, diện tích khoảng 120nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mét vuông. Vì cháu đang cần bán gấp nên để giá hữu nghị thôi ạ, sáu trămvi_pham_ban_quyen đồng.
Lan An Ninh hơi nhíu mày: Côleech_txt_ngu bé ơi, giá này có cao ? Thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buổi này nhà dễ bánleech_txt_ngu đâu.
Lê Ngữ Đồng mỉm giải : Chú ạ, nhà cháu ở trí đắc địa, tiện ích xung quanh không thiếu thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, lại còn giữ gìn rất cẩn thận, mức giá này là rất công đạovi_pham_ban_quyen rồi đấy ạ.
Lan An Ninh trầm một lát: Được rồi, chú đúng là đang muốn mua nhà, nhưng phải xem qua tế , ưng bụngleech_txt_ngu thì chúngbot_an_cap ta chốt luôn.
Đồng vui đồng ý: vâng, nay chú có không ạ? Vì sáng mai cháu đã phải lên đường xuống thônbot_an_cap rồi, giải xong xuôi trong hôm nay luônvi_pham_ban_quyen.
An đồng hồ: Giờ chú đang dở chút việc, giờ chiều chú qua nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhé.
Vâng, cháu đợi chú ạ.
đến nhà, Lê Đồng bắt đầu thu dọn đơn giản, quy hoạch lại đồ đạc cá nhân và dọn nhà cửa sạch sẽ. Đúng ba giờ chiều, Lan An đúng hẹn. Ông kiểm tra kỹ ngóc ngách, từ kết cấu đến ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng đều tỏ ra hài .
, , nhưng thấy giá có thể bớt thêm chút nữa ? Lan An Ninh lên tiếng.
Lê Ngữ Đồng suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Lan, cũng thành tâm muốnbot_an_cap bán, chú cháu một cái giá đi ạ.
Lan An Ninh ngẫm nghĩ: Năm trăm năm mươi đồngvi_pham_ban_quyen, thấy sao?
Đồng lự trongleech_txt_ngu lát, nhưng nghĩ đến việc mình sắp đi xa, tiền mặt quan trọng hơn, liền gật đầu: Được ạ, chú Lan, cháubot_an_cap muốn kết giao với chú, một người bạn là một con đường mà, chốt giá chú nói ạ.
Ha ha, cô bé này khá lắm, rất sảng khoái, hợp ý chú! Được rồi, sau này ở Cẩm Thành có khó khăn gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ đến tìm chú.
Hai người nhanh chóngbot_an_cap mua bán, Lan An Ninh thanh toánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền mặt đầy đủ rồi cùng Ngữ Đồng đi làm thủ sang tên. quay lại nhà, Lan An Ninh bỗng lấy tay ôm lưng, sắc mặt tái nhợt đau đớnvi_pham_ban_quyen.
Chú Lan, sao vậy? Ngữ Đồng vừa hỏi vừa tự nhiên đặtbot_an_cap tay lên mạch đập của ông.
Không sao, bệnh cũ thôileech_txt_ngu, nghỉ lát là .
Chỉ sau vài giây bắt mạch, Lê Đồng liền hỏi: Có phải chú xuyên đau vùng thắt , nhất là sau khi đứng lâu, ngồibot_an_cap lâu hoặc cúivi_pham_ban_quyen người vận động, hễ nằm nghỉ thì lại đỡ đúng ?
An Ninh ngồi xuống ghế, cười khổ: vậy, hồi trước làm nhiệmleech_txt_ngu vụ chú thương nặng ở lưng, từ đó cứ gió trời là nó hành hạ.
Mắt Ngữ Đồng sáng lên: Lan, cháu học y thuật, có thể giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú dịu cơn đau này đấy ạ.
Lan An Ninh kinh ngạc nhìn cô: biết thuốc cơ à?
Đồng tự tin gật đầu: đôi . Tình chú là do vết thương cũ chưa lànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳn, đến khí huyết ứ trệ. cháu châm cứu thử xem, đảm bảoleech_txt_ngu sẽ đỡ đau ngay.
Lan An Ninh ban đầu còn hơi do dự, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ đến dứt khoátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô bé này, ông liền gật đầu . Ngữleech_txt_ngu Đồng nhanh lấy bộ kim bạc , sát trùng rồi nhắm chuẩn huyệt , ra tay vô cùng điêu . một lát , Lan An Ninh cảm thấy cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ vùng vốn căng cứng dần ra, cơn đau nhức cũng biến mất hẳn.
Ông mừng ra mặt: Côleech_txt_ngubot_an_cap, tay nghề châmleech_txt_ngu cứu của tài thật !
Lê Ngữ Đồng mỉm cười kim: Chú , đây là giảmvi_pham_ban_quyen đau tạm thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, chú vẫn cần điều dưỡng thêm. Sau này chú nên thường xuyên và làm việc quá nhé.
Lan An Ninh càng thêm thưởng Ngữ Đồng: Ngữ Đồng à, bản lĩnh của cháu không nhỏ đâu. Xuống nông thôn rồi nhớ viết thư chobot_an_cap chú, chovi_pham_ban_quyen chú xin địa chỉ. có đứa nào dám cháu, cứ viết báo chú, chú chống lưng cho!
Lê Ngữ Đồng cười tươi cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơn: Cháu cảm ơn chúbot_an_cap Lan. Sáng mai cháu đi , chú thay ổ khóa mới cho nhà mình .
Lan An Ninh hiểu cô, cườileech_txt_ngu gật đầu: Yên tâm đivi_pham_ban_quyen, nhà Lạc tuy có chút máu mặt ở đây , nhưng chưa đủ trình để động đến chú đâu.
Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An xong, Lê Đồngbot_an_cap nhìn xấp tiền trong tay, lòng thầm vui sướng. Có trong tay, lòng lo ngay ngáy. Giờ đây cô vừa có tiền, vừa cóvi_pham_ban_quyen , tâm thế vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vững vàngleech_txt_ngu.
Mọi việc hòm, cô lẻn vào không gian Tử . Hiện tại trong không gian đã có vịt, thỏ, gà, cá, chỉ thiếu nước. Cô tự biết mình có thể mở một cái ao cánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trongbot_an_cap không gianvi_pham_ban_quyen không.
làm, Lê Ngữ Đồng tập trung tinh thần, thử dùng ý niệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để tạo mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái ao rồi nước từ ngoài vào. Thế nhưng, sau một hồi nỗ lực, cô phát hiện ra niệm của mình hiện tại mới chỉ dùng được cho việc trọt và hoạch, còn chuyện đào ao lấp biển thì xem ra vẫn lực bất tòng .
Haiz, xem ra vẫn phải ra tay thôi. Lê Ngữ Đồng dài bất lực, thầm nghĩ trong lòng.
Nhưng điều này không làm cô nản lòng, ngược lại còn thích chiến đấu. Cô bắt đầu quan sát kỹ lưỡng mảnh đất đen trong không gian, tính quy cho lý nhất trên diện tích có hạn này. Sau một hồi nhắc, Lê Ngữ Đồng quyết định chia mảnh đất thành hai khu vực chính: khu trọt và khu nuôi. Nhưleech_txt_ngu , cô có thể đủ loại cây trái, vừa có đủ chỗ cho đám nuôi.
Tiếp đó, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chia nhỏ khu chăn dựa trên tính từng : khu cầm, khuleech_txt_ngu gia súc và thủy sản. Việc này đảm bảo mỗi loài đều môi trường sống phù hợp, tránh tình trạng cá mè một gây hỗn loạn.
Quy hoạch xong xuôi, Lê Đồng xắn lên chuẩn bị đại sát à khôngbot_an_cap, đại khai thổ mộc. Cô tìm một dụng cụ vừa tay, bắt đầu hì hục đất khu thủy sản. Đào ròng rã suốt mười mấy tiếng đồng , một cái hố chừng mười đã hiện ra trước .
Lê Ngữ Đồng đứng dưới hố, giác tự hào dâng trào: Lao động là vinh quang, mình làm mình hưởng, sướng gì đâuvi_pham_ban_quyen!
, mặt đất chân rung chuyển dữ , Lê Ngữ Đồng loạng suýt ngã. Cô nhanh nhẹn tung người, mượn đà nhảy bướcvi_pham_ban_quyen vọt lên đất. Từ trên nhìn xuống, cô thấy mặt đất nứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra một kheleech_txt_ngu lớn, một dòngvi_pham_ban_quyen nước suối trong vắt phun , trong nháy mắt đã lấp đầy cái hố cô vừa đàovi_pham_ban_quyen, thành một ao cá không .
Cái này là Lê Ngữ kinh ngạc đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức há hốcleech_txt_ngu mồm.
Vốn dĩ định đào hố xong tìm dẫn nước máy từ bên , ngờ Cái không gian này đúng là nơi cũng có ngờ! Cô phấnleech_txt_ngu cùng, vậy là khỏi tốn công dẫn nước nữa.
Tiếp tục công cuộc làm nông, côbot_an_cap gieo những hạt giống mua từ chợbot_an_cap đen xuốngvi_pham_ban_quyen khu trọt. mấy chốc, mầm đã bắt đầu nhú lên khỏi mặt đất. xong việc, Lê Ngữ Đồng mãn nguyện thoát khỏi không gian. Nhìn đống hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuẩn bị cho chuyến đi nông thôn, cô tràn đầy tự vào sống sắp .
Đang lúc bụng kêu ốt ốtvi_pham_ban_quyen định ra ngoài tìmbot_an_cap cái bỏ bụngvi_pham_ban_quyen thì điện trong phòng khách reo vang. Lê Ngữ Đồng nhấc máy: Alo, ai đấy ạ?
dây bên kia lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng của Tần Khả Khả: Đồng Đồng, cậu ăn cơm chưa? Bố mẹ tớ nay đều tăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net caleech_txt_ngu, tụi ra quốc doanh ăn cơm đi.
Được đấy, tớ cũng đang đi ăn đây, gặpbot_an_cap nhau ởleech_txt_ngu nhé.
Lê Ngữ Đồng cúp , khoác thêm chiếc áo, khóa cửa cẩn thận rồi đi thẳng tiệm cơm quốc doanh. Ởvi_pham_ban_quyen kinh tế kế hoạch này, nhà nước quảnbot_an_cap lý toàn bộ, muốn ăn tiệm thì chỉ có duy nhất lựa chọn là tiệm cơm quốc doanhvi_pham_ban_quyen mà thôi.
Khi Lêbot_an_cap Ngữ Đồng đến nơi, Khả Khả đã đợi sẵn, tíu vẫy : Đồng Đồng, bên này!
Lê Ngữ Đồng mỉm cười đi tới: Hôm nay cậu bận gì mà lặn mất tăm thế?
Cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không biết đâu, bố mẹ tớ bận đến mức kịp về nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đưa tiền bảo tự mua đồ xuống nông thôn. Tớ ra cửa hàng bách hóavi_pham_ban_quyen mua mỗi thứ phần luôn, cho cảbot_an_cap tớ và cậu. Khả Khả nói liên thoắng như ngô rang.
mua gấp đôi . Lê Ngữ nhìn rồi hạ thấp giọng: nay raleech_txt_ngu chợ đenvi_pham_ban_quyen, đúng lô băng vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh chủ từ nước ngoài , tớ ‘hốt’ sạch sanh luôn .
Ôi tuyệt quá! Tớ đang lo mấy ‘đèn đỏ’ thì tính sao đây, giờ thì tâm rồi. Àvi_pham_ban_quyen, tớ vừa gọi mấy món cậu thích nhấtleech_txt_ngu là cá sốt ngọt với thịt kho tàu, thêm hai món rau nữa. là có cơm ngay. Khả cứvi_pham_ban_quyen một con chim nhỏ, hễ mởleech_txt_ngu miệng là không dừng lại được.
Tốt quá, thịtleech_txt_ngu kho tàu thời này cực đấyleech_txt_ngu, để xem nghề bếp doanh ra sao.
Hai người buôn chuyện rôm rả thì từ phía cửa sổ giaoleech_txt_ngu đồ ăn lên tiếng gọi: 18, cơm rồi!
Đến lượt tụi rồi, tớ bưng đây. Tần Khả Khảleech_txt_ngu dậy.
Ngữ Đồng cũng sau: Để tớ giúp một tay cho nhanh.
người bưng mâm hổivi_pham_ban_quyen về chỗ, bắt đầu đánh chén tì tì. Vốn xuất đặc chủng, tốc độ ăn của cả hai cựcvi_pham_ban_quyen , sức ăn hề nhỏ. Chỉ loángvi_pham_ban_quyen cáivi_pham_ban_quyen, bát cơm và đĩa ăn đã sạch bách.
Tốc độ thần này lập tức thu hút sự chú ý của bàn bên cạnh. Một người nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trung mặt đầy thịt ngang ngược lên tiếng mỉa mai: Con gái connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lứa gì mà ăn như hạm , cái này nhà nào vi_pham_ban_quyen ăn của để thì có mà nuôibot_an_cap báoleech_txt_ngu cô.
Lời này lập tứcleech_txt_ngu nhận được sự đồng tình của mấy ưa soi mói khác.
Đúng đấy, cái loại ‘lỗ vốn’ này lại còn ăn lắm, sau này mà thèm rước về nhà cơ !
Thì thế, thời buổileech_txt_ngu khó khăn, ăn thế kia thì có mà sạt nghiệpbot_an_cap, chắc chắn ế chỏng chơ cho xem.
Nghe tiếng xì xào xung quanh, máu nóngvi_pham_ban_quyen trong người Tần Khả Khả bốc ngùn . Cô phắt cáivi_pham_ban_quyen đứng , khẩy nhìn mấy kẻbot_an_cap lắm chuyện kia rồi màn võ mồm kinh điển:
mấy bà, tôi hỏi thật nhé, tụi tôi ăn hết gạo nhà mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà hay uống miếng lọc nhàbot_an_cap mấyvi_pham_ban_quyen bà à? Hay là nhà mấy bà ở biển nên thích quản rộng thế? lẽ là giám dự án lấn biển Thái Bình Dương ? Cái sự bao bà đúng là làm tôi mở mang mắt đấy! thấy thay đây chỉ tay năm ngón, bàleech_txt_ngu nênbot_an_cap đổi nghề làm bà vúleech_txt_ngu đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vì cái tay bà dài hơn truyền nhân ‘Cửu Âm Bạch Cốt Trảo’ rồi đấy! Cái hóng hớt này của bà nặng lắm rồi, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xét của bà còn nhạy hơn hệ thống toàn cầu cơ mà!
Lê Ngữ Đồng ngồi bên cạnh ngón tay cái tán cô bạn thân: Trình chửi đời củavi_pham_ban_quyen ngày càng thăng hạng, đúng là danhleech_txt_ngu bất hư truyền ‘ chửi’ củaleech_txt_ngu đội đặc nhiệm nữ !
Tần Khả Khả tặng cho đám đông một nhìn khinh để họ tự mà nghĩ, rồi chẳng thèm quan tâm phản ứng của bọn họ ra , nắm tay Lê Đồng hiên ngang bước .
Hừ! Không chửi cho các người tắt đài tôi không họ Tần!
Hai người mải mê đấu võ mồm không chú rằng phía cửa sổ, có ông đang ngồi với tư thế thẳng tắp như cây , cố nhịn cười đến mức nội thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hàn, cậu thấy hai cô gái đó saoleech_txt_ngu? Ăn thì nhanhbot_an_cap, sức ăn khủng, mà cáivi_pham_ban_quyen miệng thì chao ôi, như súngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liên thanh ấy, thú vị thật sự. Một người đàn ông có anh tuấn, làn da rám tiếng hỏi bạn.
Lụcleech_txt_ngu Diệc vừa ăn vừa quan sát, điềm tĩnh thích bạn mình Sở Vân Phàm: Theo nghiệm nhiều năm của mình, hai này có ‘’ của dân trong nghề đấy. Cậu nhìn dáng đứng của họ xem, thấy không?
Sở Vân Phàm hồi tưởng lại dáng đứng lúc nãy của hai cô , mắt bỗng sáng rực: Đúng thế thật! Chẳng lẽ họ cũng là quân nhân?
Lục Diệc Hàn gật đầu: Xác suất cao . khí thế kia, ở trong quân ngũbot_an_cap thuộc hạng máu mặt.
bot_an_cap nhiên, hai anh chàng này đã đoán trúng chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tướng, chỉ có họ không thể ngờ rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái kia là quânleech_txt_ngu nhân đến kiếp .
Bên nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lê Ngữ Đồng Tần Khả vừa ra khỏi cửa vẫn đang phấn khích bànvi_pham_ban_quyen tán về khẩu chiến vừa rồi.
Khả Khả, hôm nay ngầu bá cháy luôn! Chửi cho kia không kịp mặt. Lê Ngữ Đồng cười nói.
Tần Khả Khả đắc ý hất cằm: Tất , phải bọnleech_txt_ngu họbot_an_cap mới biết chị không dễ bắt nạt.
Mà này Khả Khả, maibot_an_cap cậu ga tàu một mình hay đi cùng cái gã hôn phu kia? Lê Ngữ Đồng đi vừa hỏi.
Nhắc đến này, lông Tần Khả liền nhíu chặt lại: Haiz, chắcbot_an_cap tớ phải đi cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái gã ‘ăn cơm mềm’ đó với con nhỏ trà xanh kia rồi. Nhưng giao kèo nhé, ai đến trướcvi_pham_ban_quyen cũng phải đợi nhau để cùng lên .
Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhà đi, tớ phải về dọn dẹp nốt ít đồ. Lê Ngữ gật đầu đáp.
Đồng về đến nhà, không ngờ đứng đợi sẵn với vẻ mặt đằng đằng sát khí.
Lê Ngữ Đồng! Màyleech_txt_ngu tẩu tán hết đồ đạc trong nhà đi đâu rồivi_pham_ban_quyen? Sao nhà cửaleech_txt_ngu trống hoác thế này? Minh Hạo lên tiếng chất vấn giọng điệu bề trên.
Nhà? Lê Minh Hạo, ông đừng nói cái giọng lý lẽ . Đây là nhà tôi, khôngleech_txt_ngu của ông. Ông chẳng qua cũng chỉ là cái đuôi theo mẹvi_pham_ban_quyen tiểu tam trơ trẽn của ông bám vào đây thôi! Trước đây cậy mẹ ông với lão bố kia chống lưng nên mới dám cưỡi đầu cưỡi cổ, đánhleech_txt_ngu tôi. Giờ tôi lớn rồi, không rảnh màvi_pham_ban_quyen nhịn nữa. Biến ngay, đây không hoan nghênh ông!
Lê Minh Hạo bị cô mắng đến đỏ cả mắt, chỉ thẳng mặt Đồng: Mày tưởng ông đây hiếm xó này chắc? không phải lão bố vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liêm sỉ củabot_an_cap mày mặt dày bám lấy nhà ngoại tao, thì đời nào mẹ tao thèm lấy lão? Tao đây để hỏi cho rõleech_txt_ngu, chuyện của mẹ tao, Hoa Linh và Minh có phải do mày giở trò ?
Lê Ngữ Đồng hơi giật mình, không ngờ cái tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu Hạo nàyvi_pham_ban_quyen lại nhanh nhạy đếnleech_txt_ngu thếvi_pham_ban_quyen, đoán ra chân tướng nhanh như vậy. Tuy nhiên, dù trong chút gợnleech_txt_ngu , mặt cô vẫn tỉnh bơ, thậm chí cònbot_an_cap nhếch môi khinh bỉ.
Hạo, giọng Ngữ Đồng lạnh và đầy giễu cợt, Ông đúng là cùng một khuôn đúc ravi_pham_ban_quyen với bà mẹ hư hỏng của ông. Toàn cái thói tự cho mình đúng rồi đổ vấy lên người khác. Muốn sự thật thì lên đồn côngbot_an_cap an mà hỏi, chứ đừng có đây mà bậy như chó dại! Biến ngay, tôi còn phải nghỉ ngơibot_an_cap, không rảnh tiếp hạng người ông!
Minh Hạo tức đến run bần bật, mắt trợn ngược như muốn phun lửa. Gã hùng hổ tiến tớileech_txt_ngu một bước, giơ tay giáng cho Ngữ Đồng một cái tát.
Thế nhưng, Lê Ngữ Đồng đâu phải dạng vừa. Cô nhanh như cắt tayleech_txt_ngu, chộp lấy cổ tay gã chắc như kìm sắt. Ngay sau đó, linh hoạt người, đà rồi thực hiện mộtleech_txt_ngu cú qua đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt. Lêleech_txt_ngu Minh Hạo y như một bao tải rác, quật oạch đất không kịp trở tay.
Lê Minh Hạo, Ngữ Đồng nhìn gã nằm bẹp dưới đất nửa con mắt, giọng lạnh quyết liệt: Đừng để tôi phải vứt liêm sỉ hộbot_an_cap ông. tôibot_an_cap vẫn là con bé dễ nạt ngày xưa chắc? cho kỹ, tôi đã lớn rồi, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn là mềm đểbot_an_cap các người muốnvi_pham_ban_quyen nắn thế nào thì nắn đâu! Kẻ nào còn dám vác đến đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện thì đừng trách tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyệt tình!
Lê Minh Hạo convi_pham_ban_quyen rùa bị lật ngửa, đau đến mức mặt mũi xệch, miệng không ngừng rên rỉ ối á. Gã cố lồm cồm dậy, vừa xoa mông trừng mắt hăm dọa:
Lê Ngữ , con khốn! Mày cứ đợi đấy, nếu tra ra chuyệnvi_pham_ban_quyen của mẹ tao cóleech_txt_ngu liên quan đến mày mày chết chắc! Tao sẽ không để yên đâu, mày sẽ phải chết !
Dứt lời, gã đi khập khiễng rời đi, cái bóng thảm hại dướivi_pham_ban_quyen hoàng hôn trông cười vô cùngbot_an_cap.
Trong khi đó, tại đồn công an, cấp dưới báo cáo với Phương Lan Khê kết điều tra ngày:
Đội trưởng, chúng tôi đã rà soát hiện trường nhưng tìm thấy dấu của người ba. Mẹ con Lạc Diễm Tuyết như thể từ trên trời rơi xuốngvi_pham_ban_quyen căn nhà nát đó vậy. Tuy nhiên, hiện trường có vương vãi thuốc kích dục, rõ ràng là có người tay vào. Tôi nghi chính Lê Tiễn Hành chuẩn bị sẵn đống thuốc đó từ trước.
Phương Lan Khê xuabot_an_cap tay: Tôi biết rồi, các anh cứ tục công việc đi.
Trong phòng thẩm vấn, Lê Tiễn Hành đã thừa nhận việc vì tham quyền cốleech_txt_ngu vị mà nhẫn tâm đưa Lê Ngữ Đồngleech_txt_ngu chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưu manh, việc tại sao bị hại lại biến thành Hoa thì gã hoàn mù tịt. Gã khai nhận toàn bộ tội ô hối lộ, ngoài ra thì không hé răng chữ nào. Còn Diễm Tuyết thì vẫn một mực khăng khăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tố cáo Lê chủ mưu.
Thế nhưng, dù phía công đã tung mọi ngóc ngách để rà soát kỹ , họ vẫn chẳng thể tìm bất kỳ manh mối hay dấu vết nhỏ nhặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào chứng minh có can thiệp của người thứ ba tại hiện trường.
Sau nhiều vòng thẩm vấn gao, Lạc Diễm Tuyếtleech_txt_ngu đầu hoang mang, tự nghi ngờ nhữngleech_txt_ngu gì mình đã trải quavi_pham_ban_quyen. Bà ta thậm chí cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngỡ rằng tất cả chuyện kinh hoàng đó là một cơn ác mộng quái ác do tự tưởng tượng ra.
nhưng, tội tiếp tay Tiễn Hành tham ô, giúp lão che giấu tánleech_txt_ngu tiền thật rành khôngvi_pham_ban_quyen thể chối cãi. , mong giảm nhẹ hình phạt, mụ ta đànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khai ra địa chỉ của hai căn nhà dùng để giấu kho báu bínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mật.
Trớ trêu , khi các đồng chí công ập đến hai căn biệt vi_pham_ban_quyen Lạc Diễm Tuyết điểm, toàn bộbot_an_cap tiền bất chính và bạc châu báu bên đều đã không cánh mà bay. Phía công an sục khắpleech_txt_ngu nơi tuyệt nhiên bất kỳ manh mối nào.
Cũng phải thôi, với năng chuyên nghiệp của một lính đặc chủng, Lê Ngữ Đồng đã nẫng tay trênbot_an_cap và dọn dẹp hiện trường sạch sẽ đến mức ngay cả một tóc cũng chẳng lại, khiến bọn họ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm mơ cũng tra được gì.Cuối cùng, gã tra nam Lê Tiễn Hành cũng phải trả giá đắt cho chuỗi tội lỗi tày đình của mình. hàng loạt tội cộng dồn từ bán phụ nữ, quanleech_txt_ngu hệ nữ bất chính, thuê dâm tập thể cho đến tham ô hối lộ, gã bị tuyên án tử , chờ ra pháp trường đền tội.
Về phần Lạc Diễm Tuyết, mụ tuyên ba tù vì tội quan hệ bất chính và bao che phạm. Thế , dưới sự luồn lách và thế lực ông bố Lạc Chấn , bản án cuối cùng lại được giảm xuốngleech_txt_ngu thành sáu tháng án treo.
Đối với quả nàyvi_pham_ban_quyen, Lê Ngữ Đồng cảm thấy tiếc nuối vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa thểvi_pham_ban_quyen tống khứ mụ béo đó vào tù ngay lập tức, nhưng cũng chẳng cách nào . Lúc này, đã đứng ở ga tàu hỏa Thành, chuẩn bị leo lên chuyến tàu xanh sẫm hướng về tỉnh S.
Tần Khả đã đến sớm. Đúng như dự đoán, đính kèm với cô bạn thân trong chuyến nông thôn còn cả hôn phu bám Trịnh và cô nàng trànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xanh Tiểu Tiểu.
Cả gia đình Khả Khả từ bố mẹ đến các anh trai đều có mặt đông để tiễn chân cô con gáileech_txt_ngu rượu. Bà Phương Khêleech_txt_ngu vừa tay con gái nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ điều, vừa ngẩng thì thấy Lê Ngữ Đồng lủi một mình xách hành lý đi tới. Nhìn dáng đơn lẻbot_an_cap, không người thân đưa tiễnleech_txt_ngu của côbot_an_cap, bà không khỏi lòng, mắt vẻ .
Haiz, đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một đứa trẻvi_pham_ban_quyen đáng thương!
Tần Khả nhìn thấy Lê Ngữ Đồng, hớn hở vẫy tay: Đồng Đồng, qua đây !
Lê Ngữ Đồng mỉm cười bước tới, lễ phép chào hỏi người lớn: Cháu chào chú dì ạ.
Lan Khê nắm lấy tayleech_txt_ngu Lê Ngữ , nụ hậu: Ngữ Đồng này, cháu vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khả Khả là bạn học lâu năm, bot_an_cap bạn thiết, giờ hai đứa lại cùng nhau xây dựng vùng kinh tế mới. À, có Trịnh và Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu , các cháu đến đó nhớ phải đùm bọc, giúp lẫn nhau nhé. Cái Khả Khả dì tính tình bộp chộp, làm việc cũng đoảng, dì biết cháu đứabot_an_cap trẻ ngoan, lại có chủ kiến, bên đó có gì cháu để mắtbot_an_cap tới nó giúp dì với.
Lê Ngữ Đồng cười đáp: Dì yên tâm, cháu sẽ thế ạ.
Trịnh Dương cũng tới, chen ngang một câu: Chú Tần, dì Phương, người cứ yên tâm đi, Khả Khảleech_txt_ngu đã có cháu lo rồi.
Tranh bố Khả Khả liếc Dương bằng lạnh nhạt: Cậu nhất là nên nhớ vừa nói. Nếu con gái mệnh hệ gì, tôi nhất định sẽ tìm bố cậu nóileech_txt_ngu chuyện cho ra .
Lâm Tiểu Tiểu này cũng chịu lép vế, ả nũng nịu cất yếu : Anh ơi, anhleech_txt_ngu cũng phải chăm sóc cảvi_pham_ban_quyen đấy nhé.
Trịnh Dương cười gượng , chưa kịp đáp lời thì nhân viên Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng Thanh niên tribot_an_cap thức đã đi tới.
Tất cả thanh niên tri thức tập trung đây! Tôi sẽ phát vé cho mọi người. Gọi đến tên ai thì người đó lên nhận, không được chen lấn. Tôi sẽ thông báo địa điểm các đồng được phân phái đến .
Đám thanh tự giác vây thành một vòng tròn, ánh đầy mong đợi nhìn người phụ trách.
Đồng, Tần Khả Khả, Trịnh , Lâm Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu, bốn người các đồng chíleech_txt_ngu cùng về Đại Dương Giác Hòe, côngleech_txt_ngu xã Dược , huyện Tuân, tỉnh S. Toa tàu số 9
Nghe thấy mình được phân vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng mộtleech_txt_ngu nơi với Lê Ngữ , Tần Khả Khả sướng phát điên, lênbot_an_cap: Dêêê! Đồng, mình được ở cùng rồi!
Đồng mỉmbot_an_cap cười gật đầu: Ừm!
Đúng lúc này, tiếng còi tàu hỏa vang lên lảnh , thông báo tàu bánh. Khả Khả phấn khích hò: , xuất phát thôi!
Mọi người vội vàng giúp các thanh niên khuân hành lý lên tàu. Lê Ngữ Đồng, Tần Khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Trịnh Dương và Lâm Tiểu được chỗ ngồi rồi ổn vị trí.
Vợ chồng Tần vội vãleech_txt_ngu chạy theo đến bên cửa sổ toa nơi Khả ngồi, nhìn con gái với mắt đầy lưu luyến: Khả, con cứ yên mà đi. nhà bố mẹ sẽ tìm mọi cách lo liệu, bot_an_cap hội về thành , bố mẹ sẽ đón con về đầu tiên.
Tần Khả ngoan ngoãn gật đầu: Vâng ạ, con chờ tin của . Ở nhà người cũng phải giữ gìn sức nhé!
Xình xịch! Xìnhleech_txt_ngu xịch! Chuyến tàu bắt đầu lăn bánh, chở theo người tuổi tiến về một hành trình mới.
Đoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tàu xanh sẫm rùng mình bắt đầubot_an_cap , Ngữ Đồng Tần Khả nhoài người ra cửa sổ vẫy tay chào tạm . Đột nhiên, bà Phương Lan Khê sực nhớ ra gì, hét lớn về phía đoàn tàu đang dần tăng tốc: Đồng! bên này cóleech_txt_ngu kết quả, dì gửi bưu điện cho lập tức!
Lê Ngữ Đồng mỉm cườibot_an_cap gật đầu, hét vọng lại: Vâng ạ, phiền dì quá! Dì và chú về đi thôi, chúng cháu đi đây !
Tần Khả Khả thừa kết quả mà mẹ mình nhắc đến chính là bản giám địnhleech_txt_ngu huyết thốngbot_an_cap củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng và gã tra nam Tiễn , nên không hỏi gì thêm. Cô nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phấn khích chặt bạn , líu lo ngớt: Đồng Đồng, chúng mình về nông thôn này chắc chắn sẽleech_txt_ngu làm nghiệp lớn xem!
Ngữ Đồng bật cười, ánh mắt lấp lánh vẻ tự : rồi, hai chúng song hợp , kiểu gì chẳng tỏa sáng rực rỡ cả !
Trong khi đôi thân đang hăng hái chuyện tương lai, thì một gócbot_an_cap khác, Lâm Tiểu Tiểu cứ dây leo không xương, cứ thế chặt lấy Trịnh Dương. Gã họ Trịnh thì tỏ vẻ lúng túng, nhưng tay chân lại chẳng có chútleech_txt_ngu động thái nào là muốn đẩy nàng thơ ra, đúngvi_pham_ban_quyen là một bài trùng khiến ta phát nôn.
Con tàu dần rời xa thànhleech_txt_ngu phố, bên ngoàibot_an_cap sổ lùi lại phía sau vệt màu ảo. Lê Ngữ Đồng tựa đầu nhìn rabot_an_cap xa, lòng vừa có chút mongbot_an_cap chờ, vừa có chút hồi hộp. Cô thầm hạ quyết tâm, dù cuộc sống ở nông thôn có khó khăn nào, cô cũng sẽ sống thật rựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỡ và khiến bản thân ngày một mạnh mẽ hơn.
đó, tại khu tập thể Câyleech_txt_ngu Đa ở Cẩm Thành, bầu không khí u ám sắp có bão. Lạc Bang đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lồng lộn trút cơn lôi đình Lạc Diễm Tuyết mụ vừa được bảo về nhà.
Lạc Tuyết! Mày mày được cái tích sự gì khôngleech_txt_ngu? Ăn cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được nóng! Tao đã dặn mày thế nào? mày phải chừng Lê Tiễn Hành cho kỹ, giữ chặt đống tài sản đó. Giờ thì hay rồi, người thìbot_an_cap vào tù, đồvi_pham_ban_quyen đạc thì bốc hơi không dấu , ngay cả mày với con , thằng Minh Lộleech_txt_ngu cũng chùmvi_pham_ban_quyen vào cái dơ bẩn đó. Đúng là đồ vô dụng!
Lạc Diễm Tuyết ngồivi_pham_ban_quyen bệt sofa, mặt mũibot_an_cap sưng húp chỉ biết thút thít . Bà Thẩmleech_txt_ngu Mộng Như xót con, không nhịn lên tiếng bênh vực: Này ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lạc, ông làm gì mà sấn sổ thế? Chuyện đã rồi, mắng nó thì giải quyết được gì? May mà thằng Lê Hành cũng còn chút lương tâm, một mình ôm hết tội trạngbot_an_cap nên mới không kéo cả nhà mình xuống nước đấy.
Tôi không mắng nó thì mắng ai? Lạc Chấn Bang gầm lên. Bao nhiêu tâm của tôi đổ xuống sông xuống biển hết rồivi_pham_ban_quyen! tiếng con Hoa Linhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì nát, thằng Lộ còn bé tí đã phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu thương thế, này nó nhìn mặt ai đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa?
Thẩm Mộng nheo mắt, trong chuỗi lại mọileech_txt_ngu chuyện, bà tavi_pham_ban_quyen ngâm: Ông Lạc à, tôi cứ chuyện nàyleech_txt_ngu sai ở đâu ấy. Sao con Diễm Tuyết Minh Lộ tự nhiên lại lù lù xuất hiện ở căn đóbot_an_cap? Rồi còn con Hoa Linh nữa, nó đang ở nhà yên ổn, sao Lê Tiễn Hành ‘nhận nhầm’ nó thành con Ngữ Đồng mà đem đi nộp cho lũvi_pham_ban_quyen lưu manh?
Lạc Chấn Bang vốn là lão cáo già ở ban Cách mạng, nghe vợ nhắc tới đây, đại não lập tức bắt sóng được điểm mấu chốt.
định bảo cả những này dovi_pham_ban_quyen con ranh Lê Đồng làm à? nó chỉ là đứa gái chân tay mềm, lấy đâu ravi_pham_ban_quyen bản lĩnh lớn đến mức đưa được ba người bọn đi không để lại mộtbot_an_cap chút dấu vết nào?
Mộng Như , điệu đầy vẻleech_txt_ngu nghi hoặc: cũng là điều tôi không tài nào nổi.
Câu chuyện của họ còn dứt thì bên ngoài đãleech_txt_ngu vang lên tiếng gõ cửa nói của người lạ: Đây có phải nhà họ Lạc ?
Nghe thấy tiếng gọi, Lạc Chấn Bang và Thẩm Mộng Như trao một cái nhìnleech_txt_ngu ẩn ý. Ông ta ra hiệu cho Diễm Tuyết lánh vào phòng trong rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới ra .
Đứng bên ngoài là người đeo băng đỏ, tay ôm một xấp sổ sách dày cộp. Vừa thấy người mở cửa là Lạc Chấn Bang, họ liền đả: Chào Phó chủ nhiệm Lạc! Chúng để thông báo về xuốngbot_an_cap nông thôn của Lê Hoa Linh, không biết cô ấy có nhà không ạ?
Chấn Bang nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy tên Hoa Linh phảileech_txt_ngu nông thôn thì đôi lông nhíu chặt , đầy nghi hoặc : Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng có chắc người cần thông báo là Lê Hoa Linh ?
Một trong vội vàng lậtleech_txt_ngu trong hồ sơ dàyvi_pham_ban_quyen cộp, rút ra tờ phiếu đăng ký của Lê Linh đưa cho Lạc Chấn Bang giải thích:
Phó chủ nhiệm xem này, đây là đơn đăng ký của Lê Hoa Linh. Cách đây hôm, chínhvi_pham_ban_quyen cô ấy đã tự văn để danh, còn xin đi đến vùng nghèo khó ở vùng Tây Bắc nữavi_pham_ban_quyen ! Lê Hoa Linh này đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đơn giản, quả khôngbot_an_cap hổ danh là cháu ngoại của , giác chính cao thật ! Thế nên hôm naybot_an_cap chúng tôi mới đến để thông báo trực tiếp thời gian hành.
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, Linh vốn nghỉ trong phòng, nghe thấyleech_txt_ngu đối thoại thì giật nảy , bật dậy như xo rồi hớt ra.
Các người nói cái gì? Bảo tôi đi nông thôn thanh niên thức á? Lê Hoa Linh trợn tròn mắt nhìn hai viên, như thể nghe thấy chuyện viễn tưởng.
Saobot_an_cap? Chính cô ký mà cô không biết à? Mộtbot_an_cap nhân viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhíuleech_txt_ngu mày khó hiểu.
Convi_pham_ban_quyen không hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ký đi thôn! Diễm Tuyết cũng phòng laoleech_txt_ngu ra, giọng lanh chóivi_pham_ban_quyen . Nhà tôi chỉ có Lê Ngữ Đồng đi , đi từ sáng rồi, còn Linh nhà tôi không có đăng ký gì hết.
Nhânleech_txt_ngu viên kia nhìn kỹ lại tờ đơn, nhận một lần nữa rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiêmleech_txt_ngu giọng : Trên rõ ràng là tên tuổi và thông tin của Hoa Linhbot_an_cap, lại có cả dấuleech_txt_ngu vân tay đỏ chót này, không thể làm được đâu.
Lê Hoa nhìn trân trân vào tờvi_pham_ban_quyen đơn. Ả chắn mình chưa bao giờ bénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mảng đến đó, cũng chưa từng ấn dấu vân tay nào cả. Tôi chưa bao giờ đăng ký, cái dấu vânbot_an_cap tay nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc chắn có kẻ lúc tôi ngất xỉu đã lén vàoleech_txt_ngu!
Thấy Lê Hoa Linh bắt đầu nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóa, nhân có chút xử, nhưng giấy trắng mực đen, thủ tục đầy đủ. Chấn Bang liền đứng ra nói: Chuyện này chắc chắnleech_txt_ngu có hiểu lầm, liệu có hoãn lại để chúng tra rõ ràng không?
Hai nhân viên bàn bạc với nhau hồi rồi lắc đầu: Quy định trên đã rõ, mộtvi_pham_ban_quyen khi đã ký và lên danh sách thì không thể thay đổibot_an_cap. Lê Hoa Linh hành mười sáng ngày kia, đi đến công trường khaibot_an_cap thác ở thôn Liên Hoa Loan, vùng Tây Bắcbot_an_cap.
Tôibot_an_cap không đi! Tôi không thèm đi làm thanh niên tri thức ở cái nơi khỉ ho cò gáy đó đâu! Lê Linh bắt đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giãy nảy, ăn vạ chỗ.
Chấn Bang kẻ cực kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , thấy Lê Hoa Linh gào làm mất mặt mình như vậyleech_txt_ngu thì trong lòng không khỏi bực bội. Ông ta sa mặtbot_an_cap, trầm giọng nói: Được rồi, chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ, hai đồng chí cứ về trước đi.
Đợi hai người kia như trút nặng rời , Lạc Chấn Bang mớibot_an_cap rãi đóng lại, quay sang nhìn đứa con ngoại đang vật vã trên sofa.
Ông ta nheo mắt toan : Nếuvi_pham_ban_quyen con không tự đi ký, thì chỉ có một khả năng duy nhất: có kẻ đã mạo danh con. Theo ta , chuyện này mươi là con nhỏvi_pham_ban_quyen Lê Ngữ Đồng làm trả thù mẹ con chúng mày .
Lê Ngữ Đồng: Đúng rồi đấy! Chính đây, đây gọi là ông lưng ôngbot_an_cap!
Lạc Diễm Tuyết nghe bố vậy nhưbot_an_cap bị sét đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngang tai, chết lặng tại chỗ. Một lúc saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà như kiệt sức, sụp xuống sàn nhàvi_pham_ban_quyen, lên tuyệt vọng: Bốleech_txt_ngu ơi, phải đòi lại công bằng cho Hoa Linh nhà con với! ta không thể con nhỏ khốnbot_an_cap khiếp đó hãm hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thế được!
Thẩm Như nheobot_an_cap mắt, trong đầy rẫy hận thù, bà ta nghiến răng: Diễm Tuyết, cục tức không chỉvi_pham_ban_quyen mình con mà ngay mẹ cũng nuốt trôi! con đúng, Lê Ngữ Đồngvi_pham_ban_quyen chắc chắn muốn trả vụ mẹ con con mất công của nó nên này. Nhưng giờ nó đã lên tàu đi xa rồi, chúng ta cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn tính sổ với nó cũng không được.
Lạc Chấn Bang tiếp lời: Hơn nữa, đơn nộp Văn phòng Thanh thức thì rútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại được đâu. Linh vừa dính phải cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụ bê bối kia, danh tiếng ở Cẩm này như thối nát rồi. Đi nông thôn tốt, như lánh nạn một thời gian, đợi sóng gió qua đi, ta sẽ đưa con bé về sauleech_txt_ngu.
Nghe đến đây, nước mắt Lê Hoa Linh như vỡ, ả khóc lóc thảm thiết: Ngoạileech_txt_ngu ơi, con không muốn đi đâu, lại còn côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trường khai thác đá, con làm sao chịu cái khổ đó cơ chứ!
Lạc Bang đầu cháuvi_pham_ban_quyen gái, dành: Hoa Linh ngoan, ngoại cũng xót con chứ. Con cứ yên tâm, hàng tháng ngoại sẽ gửi thêm tiền sinh phí, con sang chỉ là dạo vòng khuâybot_an_cap khỏa .
Trong lòng Lê Hoa Linh thầm rủa xả Ngữ Đồng hàng vạn lần. Trong đó, chủ mưu Ngữ Đồng lúc này đang thong dong ngồi trên tàu thưởng bữa trưa.
Cô lôi từ trong túi ra một chiếcbot_an_cap hộp cơm, vừa mở nắp, một mùi thơm nức mũi đã lan tỏa khắp toa tàu. Bên trong mónbot_an_cap củ cải khô thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạp mà cô dày chuẩn bị sáng, kèm theo haileech_txt_ngu chiếc bánh bột mì ươm, giòn rụm.
Cô mỉm đưa chiếc bánhbot_an_cap cho Khả Khảvi_pham_ban_quyen: Khả, mau đây trưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào! Cậu nếm thử lạp này đi, thơm lắmbot_an_cap!
Khả Khả hớn hở đón chiếc bánh, đồng thời cũng lôi từvi_pham_ban_quyen trong ra mấy quả trứng luộc và mì mà mẹ cô chuẩn bị. Cô ngần ngại đưa trứng chobot_an_cap Ngữ Đồng, nói: Được nha, tớ cũngleech_txt_ngu có đồ ăn đây, chúng mình cùng chiavi_pham_ban_quyen . Để tớ xem tay nghề của cậu xuống dốc nào không nhé!
Thế cô nàng vừa rôm chuyện, vừa ngon lành chén trưa. Ngồi bên cạnh, Dương Tiểu Tiểu ngửi mùi thức ăn hấp bụng dạ bắt đầu biểu . Ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai kẻ cứ vô thức dán chặt vào đĩa củ cải xào thịt trên bàn, nước miếng ừng ựcleech_txt_ngu.
Trịnh Dương thấy vậy, vộileech_txt_ngu vàng lôi bánh khô khốc trong túi ra gặm gặm để, cố dùng đồ ăn nhạt nhẽo để xua đi cơn thuồng đang cồn cào trong .
Trong khi đó, Lâm Tiểu Tiểu lại theo chút đồ ăn nào. Nhìn người ta ăn uống ngon , lòng ả hậm hực vừa thấy tủi thân cùng. cùng, không nhịn được nữa, Lâm Tiểu Tiểu bắt giở nũng nịu Trịnh Dương:
Anh Dương ơi, em đói quá à! Giọngleech_txt_ngu của ả nghe oánleech_txt_ngu tráchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng.
Trịnh Dương ngừng nhai, ngơ ngác nhìn Lâm Tiểu Tiểu: Nhà em không chuẩn bị lương khô cho em à?
Tiểu Tiểu , lý lẽ hùng hồn: Anh Dương, anh chẳngleech_txt_ngu bảo sẽ chăm sóc em là gì! Mẹ em có chuẩn bị bánh ngô cho em đấy chứ, nhưng em em quên mangleech_txt_ngu theo !
Trịnh Dương nhìn ả bằng ánhleech_txt_ngu mắt bất lực, thầm thở dài trong . Gã vốn cũng chỉ có mỗi một chiếc bánh này, giờ lại phải cho ả mộtbot_an_cap nửa, chắc chắn gã sẽ phải ôm cái rỗng màvi_pham_ban_quyen ngủvi_pham_ban_quyen rồi. Thế nhưng nhìn bộ dạng đáng thương như sắp khóc của Lâm Tiểu Tiểu, gã chẳng nỡ lòng từ .
Nhận lấy nửa chiếc bánh, Lâm Tiểu Tiểu không hề ăn ngayleech_txt_ngu như Trịnh Dương tưởng tượng. Ả cầm miếng bánh giơ ra trước mặt Tần Khả Khả, cười hì hì ác ý:
Khả , chị xem chị có thịt ăn mà chẳng chia anh Dương lấy một miếng. Anh ấy là vị hôn của chị cơ mà! Chị thế chẳng phải là kiệt quábot_an_cap sao?
Thấy Lâm Tiểu Tiểu bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu giở trò tâm , Tần Khả Khả nhếch môi nởbot_an_cap một nụ cười đầy mỉa mai. Cô thản nhiên đáp:
Đó là anh của ‘cưng’, chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liên quan gì đến hết. Tôi đã nói rõ mẹ tôi rồi, sang nhà họ Trịnh hủybot_an_cap hôn ngay tức. tôi và chẳng còn chút dính dáng gì đâu. ‘ xót anh Dương của ‘cưng’ như thế mau xuống toa nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng đồ ăn cho gã đi.
Lâm Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe xong, lập tức bày ra vẻ thể vừa chịu oan ức trời xanh, nước cứ rơi như mưa. ả nức nở: Hức hức Chị Khả Khả, sao chị có thể quá đángbot_an_cap như thế? Chị vậy anh Dương sẽ buồnbot_an_cap lắm đấy!
Lê Ngữ Đồng liếc nhìn Tiểu Tiểu , lạnh lùng lên tiếng: Khả Khả, ăn cơm đi, mà phí lời với cái loạileech_txt_ngu trànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xanh hạng bét . Thịt là của tớ mang , tớ thíchvi_pham_ban_quyen cho ai quyền của tớ. Cái loại mũi thính mũi chó, cứ đánh hơi mùi thịt xán lại tớ chẳng thèm bố thí cho dù chỉ là miếng đâu.
Lâm Tiểu đếnvi_pham_ban_quyen run bần bật, vào mặt Lê Ngữ Đồng mà không nên lời. Lúc này, Trịnh Dương kẻ nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng đành phải đứng ra can ngăn: Tiểu Tiểu, em làm loạn nữa. người đều là bạn đồng hành cùng xuống nông , em đừng có không hiểu chuyện như vậy.
Tiểu Tiểu không ngờ Trịnh Dương lại giúp người , nước mắt càngleech_txt_ngu chảy dội hơn: Anh Dương, anh vì họ mà em saoleech_txt_ngu? Em chỉ lắng cho anh, vậyvi_pham_ban_quyen mà chị Khả xử với em như thế.
Tần Khả Khả lạnh: Cất ngay cái bộ mặtvi_pham_ban_quyen đáng thương đó đi, chẳng ai thèm cái sự quan tâm giả của cô đâu.
bảo anh hùng khóbot_an_cap qua , thấy gái đẹp khóc lócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh niên ngồi đối Lê Ngữ Đồng cầm quả táo gặm dở thấy chướng tai gai mắt. Gã lên tiếng: Này hai cô , người ta chỉ muốn xin miếng thịt thôi mà, cần phải nhụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạ người ta đến mức ấy không?
Gã vừa mở miệng, đám xung như được tiếp thêm động lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bắt đầu chỉ xì xào:
Đúng đấy, đibot_an_cap cùng nhau, có đồvi_pham_ban_quyen ngon sao lại nỡ ăn mảnh để bạn mình nhìn thuồng thế chứ.
Thì đó, ích kỷ thế này không biết bố mẹ ở nhà dạy dỗ kiểu gì.
Tần Khả tức đến lông mày dựng ngược, định đứng dậy bật lại thì Lê Ngữ Đồng đã giữ tay cô lại. Ngữ Đồng đứng phắt dậy, mắt sắc như dao cau quét qua lượt đám :
Mấy người rõ ngọn ngành câu chuyện không mà ở đó hùa ? Thịt này do tôi cực khổ làm ra, muốn cho ăn là quyền tự do của tôi. Có loại người bản thân vô dụng không biết chuẩn bị đồ ăn, giờ lại muốn dùng đức để bắt người , thấy nực cười à?
gặm táo bị mắng cứng họng, mặt đỏ bừng như mông khỉ. cô gái thắt bím tóc ngồi cạnh áo gã mộtleech_txt_ngu cái, hiệu đừng có xen vào nữa. Lâm Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy tình hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ổn, tiếng khóc càng lớn hơnbot_an_cap, ả lủi trốn Trịnh Dương.
Trịnh bất lực nhìn quanh: Mọi người đừng cãi nhau , tất cả chỉ là hiểuvi_pham_ban_quyen thôi.
Đúng lúc đó, ở toa bên độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên vang lên tiếng ồn như có đang tranh chấp. Sự chú ý của mọi người bị kéo chỗ khác, chẳng ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rảnh mà soi xét hội Ngữ Đồng nữa.
Tần Khả và Lê Ngữ Đồng nhau thở phào, xuống tục thưởng thức bữa trưa. Lâm Tiểu chẳng còn thèm để đến mình, cũng đành nín khóc, nhưng trong lòng lại âm thầm ủ mưu cho trò xấu mới.
Mọi chuyện trôi qua, no xong bắt đầu buồn ngủ. Lê Ngữ Đồng và Tần Khả Khả tựa vào nhắm mắt nghỉ ngơi. thức Lê Ngữ Đồng lẻn vào không Tử Ngọc, đám vịt, , gà con ăn chút đồ . Nhìn thấy chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn hơn trước vòng, cô mỉm cười hài lòng rồi nhanh chìm giấc ngủ.
Về phía Trịnh Dươngleech_txt_ngu, vì chỉ ăn được nửa cái bánh nên bụng cào vì đói, nhưng chẳng có gì để ăn, gã đành nhắm mắt cho quên cơn đói. Tiểu Tiểu cũng dựa vào vaibot_an_cap mà thiếp đi.
tàu cứleech_txt_ngu thế xình lao về phía trước. nhanh buông xuống, đã đến giờ cơm tối. Lê Ngữ Đồng lôi từ trong ba lô ra một chiếc lồng giữ nhiệt, bên là một thịt kho đầy đặn, còn Tần Khả thìbot_an_cap lôi hai chiếcleech_txt_ngu bánh bao nóng hổi.
Đồng Đồng, đây này, bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao kẹp thịtbot_an_cap tàu là ngon nhất trần đời luôn!
Đồng cũng chẳngvi_pham_ban_quyen khách sáo, nhận lấy bánh rồi gắp thịt kẹp giữa đưa cho Tầnbot_an_cap Khả Khả, tự mình một cái. Mùi thơm ngào ngạt của thịt kho tàu lan tỏa khắp toa tàu, người quanh không nuốt nước miếng ực.
Đây là nhà đại phương nào mà nào cũng thà thế này cơ chứ! Ứ ừ, người ta cũng muốn ăn!
Đang hai người ăn ngon lành thì mộtleech_txt_ngu tiếng khóc nở vang lên ghế bên cạnh:
Oaleech_txt_ngu — Bà nội ơi, con cũng muốn !
Hóa ra là đứa trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi bàn , nhìn thấyleech_txt_ngu đĩa thịt của hai cô gái thì thèm phát khóc. Bà nội nó một mụ già mặc quần áo vải thô thấy cháu khóc thì vội dỗ dành: Cún Con khóc, để thịt cho cháu nhé.
Nói rồileech_txt_ngu, mụ giàbot_an_cap đứng bật dậyvi_pham_ban_quyen, hùng hổ bước mặt Lê Ngữ Tần Khả Khả, ngang ra lệnh: Hai cô kia, chia bớt thịt cho cháu tôi đi, đang đòi ăn thịt kìa!
Lê Ngữ Đồng xong máu nóng bốc lên đầu. Đúng là hạng người gì biết!
Cháu muốn ăn thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thìbot_an_cap bà xuống toa nhà hàng mà mua cho nó chứ! Tôi phải nó đâu mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải vụ! Nếu bà không đường thì tôi chỉ cho: Toa nhà hàng ở toa số 7, mời bà đi cho rảnh nợ! Lê Ngữ Đồng gắt gỏng đáp .
Tần Khả Khả cũng khinh bỉ lườm một cáivi_pham_ban_quyen: Haiz, cực mỗi năm mỗi có, đặc biệt nhiều!
Thế nhưng, mụ già kia rõ ràng chẳng hề ý địnhbot_an_cap lại. Mụ cao giọng, tru tréo lên cho cả toa cùng nghe:
Xin mấy miếng thịt thì làm sao? Cái đĩa thịt đầy ú thế này, hai đứa con gái cô thì ăn được bao nhiêu? Cho cháubot_an_cap tôi ănleech_txt_ngu một thì chết ai cơbot_an_cap chứ!
Vừa nói, mụ vừa bàn đen nhẻm như , móng tay cáu bẩn như cả kỷ chưa rửa, định thẳng vàoleech_txt_ngu đĩa .
Ngữ Đồng phản xạ cực , cô nhẹbot_an_cap nhàng dịch đĩa thịt một bên, né gọn cú tập của bàn tay bẩn thỉu kia. Đồng , cô cũng giấu kinhbot_an_cap tởm, gắt lên: Này bà già, bà làm cái gì thế? Sao định ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cướp đồ của người hả?
Đứa bé gào khóc đòi thịt, thấy bà nội quân thất bại chạy bổ tới, dán chặt vào đĩa thịt rồi khóc dữ dội : con muốn ăn thịt, con muốn ăn thịt!
Nó vừa khóc vừa dùng tay đấm thùm thụp vào người Tần Khả Khả người đangleech_txt_ngu ngồi gần nó nhất. Cái đấm đóleech_txt_ngu mạnh đến mức khiến Khả Khả phải nhíu mày, rõ ràng không phải là mạnh mà một đứavi_pham_ban_quyen trẻleech_txt_ngu thường cóleech_txt_ngu thể sởvi_pham_ban_quyen hữu.
Lê Ngữ Đồng nhóc làm loạn, đôi mắt nheo lại đầy nghi hoặc. Cô liếc nhìn Khả Khảvi_pham_ban_quyen, hai người tâm đầu ý trao đổi qua ánh mắt: Thằng nhóc này có vấn đề!
Cảnh tượng hỗn loạn chính cơ hội vàngleech_txt_ngu để Lâm Tiểu Tiểu thể . Ả bắt giở âm dương quái khí: dàoleech_txt_ngu, sao hai người lại thiếu lòng trắc ẩn thế nhỉ? bé nó nhỏ thế này, muốn ăn miếng thịt mà cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho, thật là quá đáng chỗ .
Tiểu Tiểu khoanh tay trước ngực, mặt đắc thắng như thể là vị thánh vừa hiển linh. Ngữ Đồng chẳng buồn chấp hạng người như ả. tập trung sát đứa trẻ kia và phát hiện ra ánh mắt của nó hoàn có vẻ trong sáng của con trẻ. Thậm chí, áo, cô còn thoáng thấy yết hầu đang khẽ chuyển động.
Đứa bé thấy có người vực mình liền khóc lóc rồi lao thẳng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòngleech_txt_ngu Lâm Tiểu Tiểu, mắt nướcleech_txt_ngu mũi đầyvi_pham_ban_quyen lên áo ả.
Chị ơi, chị đúng là người tốt. Em muốn ăn thịt, chị mua thịt cho em ăn nhé? Nó vừa nói vừa rúc đầu , cọ tới cọvi_pham_ban_quyen một cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy biến thái.
Tiểu cảm thấy rợn gáy, nhưng vì chọc tức hội Ngữ Đồng nên đành cắn răng nhịn nhục, không đẩy thằng nhóc ra màleech_txt_ngu còn dịu dàng vềbot_an_cap: Ngoan nào em trai, đừng khóc nữa. Trên đời này có những kẻ ích kỷ lắm, chẳng có tình người nàovi_pham_ban_quyen đâu.
Đột nhiên, Ngữ Đồng nhìn thấy thắt lưngbot_an_cap của già kia có một gì đó trông rất quen mắt. Cô khôngbot_an_cap đểvi_pham_ban_quyen biểu cảm , chỉ kín đáo nhắc nhở Tần Khả . Khả cũng lập tức cảnh giác, cô nhìn xung và phát hiện ởbot_an_cap các dãy ghế gần đó có gã đàn ông đang nhìn chằm chằm về họ với ánh mắt hungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ác và tham lam.
Timvi_pham_ban_quyen Khả Khả hẫng nhịp. Bọn người này nhìn biết không phải hạng vừa. Cô hiểu ngay, họ đã rơi vào một cái bẫy được dàn dựng phu. hay khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiabot_an_cap chỉ là mồi để gây hỗn loạn và thu hút sự chú ý, mụ già và đám ông kia chắc là cùng một hội, ủ mưu đồ xấu gì đó.
Lê Ngữ Đồng bên ngoài vẫn tỏ ra bình tĩnh nhưng trong đầu đang xoay chuyển tìm cách đối phó. Họ không thể rút dâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động rừng, nếu không sẽ động bọn chúng vàleech_txt_ngu khiến tình hình hơn. khi đó, Lâm Tiểu Tiểu vẫn đang mải mê với màn kịch thánh nữ của mình mà không hay biết thần đang cậnleech_txt_ngu kề.
Khả Khả khẽ nhíu mày, nói âm chỉ đủ hai người nghe: rối rồi, phải tìm cách thân thôi.
Ngữvi_pham_ban_quyen Đồngvi_pham_ban_quyen gật đầu, cô mắt tìm kiếmleech_txt_ngu một lối thoát thi. nhiên cô nảy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một ý, ra vẻ thản nhiên bảo Khả Khả: đi vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh cái , chỗ thịt cứ để thằng nhóc kia ăn .
Khả hiểu ý ngay lập tức: Được, cậu đi đi. Trẻ con thịt là chuyện thường, tớ cũng ăn no rồi.
Lê Ngữ Đồng chóng bước về phía nhà vệ sinh cuối toa tàu. Vừa đi được vài bước, cô bất ngờ vào một người đàn ông đi chiều. Đó chính là Lục Hàn.
Ngay khoảnh khắc va chạm, cảm giác lạnh lẽonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẩu găm bên hông anh ta khiếnvi_pham_ban_quyen Đồng ra ngay mùi đồng đội. Cô nhanh hạ thấp giọng nói: số 9 có biến, tôi nghi ngờ có kẻleech_txt_ngu định gây rối.
Lục Diệc Hàn thoáng ngẩn người khi nhìn thấy cô. Đây chẳng là một trong hai cô gái như hạm ở cơmleech_txt_ngu quốc doanh nọ sao? Thấy nhạy bén vậy, anh khẽ đáp: Tôi biết rồi. Bọn là tội ma túy, tôi đang phối hợp với cảnh sát để vây bắt. Cô lại chỗ ngồi đi, đừng để bọn chúng nghi ngờ.
Đồng gật đầu rồi quay lại. Vừa về tới chỗ, cô thấy đứa trẻ kia đã nín bặt, đang mắt vào đĩa thịt. Mụ già cũng bớt hung hơn nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ tham tàn. Thấy Ngữ Đồng vềbot_an_cap, mụ khinh khỉnh hừ tiếng.
Lâm Tiểu Tiểu vẫn giả giả nghĩa ủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thằng nhóc, trong khi bàn tay của nóbot_an_cap thì đang ngừng tình đụng chạm tung người ả.
Ngữ Đồng nháy mắt với Khả Khả: Cứ tự nhiên đi, đừng để rút dây rừng.
lúc này, đoàn tàu bất ngờ rung lắc dội. Hành khách xung bắtleech_txt_ngu đầu hoảng loạn. Lê Đồng nhạy cảm nhận ra đây không là sự ngẫu nhiên mà bọn tội phạm ý gây ra hiện trường hỗn loạn. Cô nhìn chằm chằm vào đám đàn ông kia, thấy chúng bắt đầu rịch tay.
Ngay lập tức, Lục Diệc Hàn cùng các chiến sĩ công an bất ngờleech_txt_ngu xuất hiện, nhanh chóng khống chế cục diện. Tiếngbot_an_cap hét thất thanh vang lên khắp toa số 9. ra, khi biết mình bại lộ, bọn tội phạm định thừa lộn xộn túy vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành lý của thanh niên tri thức trông có ngây thơ này hòng phi tang bằng chứng.
Lục Hàn bước đến trước mặt Lê Ngữ , chủ đưa tay ra: Tôi là Lục Diệcvi_pham_ban_quyen Hàn. Nhờ có sự cảnh báo của cô mà hành động lần này rất thuận .
Ngữ cũng mỉm cười, bắt tay anh: Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngữ Đồngbot_an_cap, rất vui được làm quen!
Lục Diệc hơi ngẩn ra trước sự tự cô, rồi mỉm cười nói: Chào đồng chí Lê! sẽ báo cáo trên, sau này phần sẽ gửi về tận cho cô. Còn giờ, phiền cô qua toa cạnh phối hợp làm bản lấy lời khai một chút.
Được, tôi đi ngay.
Lê Ngữ Đồng đi theo Diệc Hàn đến toavi_pham_ban_quyen làm việc của cảnh sát. Người lời khai là hai nữ cán bộ công an, còn Hàn lạnh lùng ngồi một bên, im lặng suốt cả quá trìnhleech_txt_ngu. Ngữ Đồng cảm nhận khí thế của anh ta rất mạnhbot_an_cap, lực tỏa ra nữ công an có phần căng thẳng, nhưng cô thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn thoải mái trả lời mọi hỏi.
Khi được hỏi làm phát hiện ra bọn chúng có vấn đề, Ngữ Đồng đáp: Lúc tôi và bạn đang cơm, cái gã ‘người lùn’ kia bộ khóc lóc đòi thịt, mụ già thì phối hợp diễn kịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để gâyvi_pham_ban_quyen sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rõ ràng muốn thubot_an_cap hút sự ý để đồng bọn ra mà.
Nữ đồng chí công an gật , ra hiệu cho cô tiếp tục.
Lúc đầuvi_pham_ban_quyen chúng tôi cũng nghi ngờ gì đâu, chỉ nghĩ đứa trẻ thịt nên bà nội mới mặt dày đi xin hộ. Nhưng sau đóvi_pham_ban_quyen tôi ý mắt thằng kia cứ đảo liên tục, mắt ấy xảo quyệt vô cùng, hoàn toàn khôngvi_pham_ban_quyen phải vẻ ngây thơ của trẻ năm sáu tuổi. vào đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi còn nhìn thấybot_an_cap hầu của nó nữa, mới đầu nghi.
Nói xong, Lê Ngữ Đồng mỉm cười nhìn hai nữ công an, rồi đột ngột chuyểnbot_an_cap giọng sang kiểu tinhbot_an_cap nghịch: Các chí này, đồng chí thấy tôi và bạn thân mình phát hiện vấn đề thời như thế, lại còn tích cực hỗ bắt băng nhóm ma túy, hành động này có được coi là công không nhỉ?
Cô vừa nói vừa nháy mắt, vẻ lộ rõ sự đắc ý cách rất tự nhiên.
một chút, Lê Ngữ Đồngleech_txt_ngu lại ra vẻ nghiêm túc tiếp lời: Thực ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầu tôi cao đâu, chỉ cần cho tôi một tấm bằng khen hoặc một lá thư biểu dươngleech_txt_ngu để làm kỷ niệm là được rồi. Như vậy khôngbot_an_cap chỉ giúp tôi cảm thấy thành tựu, cònleech_txt_ngu khích lệ thêm nhiều người khácbot_an_cap đứng bảo vệ công lý, đóng góp một phần công nhỏ bé cho đất nước nữa chứ.
Lời này của Lê Đồng nói ra vô cùng hoàng, khiến khỏi nảy lòng . Đứng bên cạnh, Diệc Hàn nghe xong khóenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi cũng khẽ nhếch lên, để lộ cười nhàn nhạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đúng lúc đó, từ ngoài cửa vọng vào một nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uy lực: Được chứ! Một đồng chí tốt nhưvi_pham_ban_quyen định phảivi_pham_ban_quyen được biểu dương!
Dứt , một nam công an đứng tuổi, trông vô cùngleech_txt_ngu chính trực bước vào. nhìn Lê Đồng bằng mắt tán : chí trẻ nói đúng! Hành động của cô và bạn mìnhbot_an_cap rất đáng được khen ngợi. Thế này đi, cô để lại địa , thưởng của cục côngbot_an_cap an chúng tôi được gửi tận . Những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dũng cảm vì chính nghĩa như cô thật sự rất có, đángbot_an_cap để người học tậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
vi_pham_ban_quyen Ngữ Đồng cười rạng rỡ dậy: Cảm ơn đồng chí công an, các anh vất vả rồibot_an_cap. Tôi và thân đềuleech_txt_ngu là thanh niên trivi_pham_ban_quyen xuống , nơi chúng tôivi_pham_ban_quyen đến là Đại đội Dương Giác Hòe, xã Dượcleech_txt_ngu Tiến, huyện Tuân, tỉnh S ạ.
Lục Diệc nhướng mày khi nghe cô nói mình là thanhleech_txt_ngu niên thức, nhất khi đến địa điểm cô đến, khóe anh hơi cong đầy ẩn ý.
Người cảnh sát đứng tuổi gật đầu: Hóa là đi làm thanh niên tri thức . Tiểu đây cũng đang đường đến , hành trình tiếp theo để Tiểu Lục bảo vệ các cô.
Lê Ngữ Đồng bất ngờ nhìn Lục Diệc Hàn. Anh ta đứng đó, dáng người cao lớn vạm vỡ, khíleech_txt_ngu chất bất phàm, mang cho người ta cảm vô cùng đángleech_txt_ngu tin cậy.
Vậy thì làm phiền đồng chí rồileech_txt_ngu. Lê Ngữ Đồng lịch sự nói.
Lục Diệc khẽ gật đầu: , bảo vệ mọi người là trách của tôi.
Thực chất, Lê Ngữ Đồng hề đến phần thưởng kia, cái cô muốn chính là một tấm bùa hộ mệnh cho mình và Khả Khả. ta thường bảo sơn cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủy tậnvi_pham_ban_quyen điêubot_an_cap dân, biết nơi họ đến sẽ nào. Có lá thư biểu dương hay khen củavi_pham_ban_quyen cục công an trong tay, cô và Khả Khả sẽ tạo dựng uy tín và chỗ ở nơi đất khách quê người.
Sau khi làm xong bản tường trình về chỗ ngồi, Tần Khả Khả cười hỏi: Đồng Đồng, lần nàybot_an_cap nhất toa đấy, có thưởng gì cho cậu không?
Lê Ngữ Đồng nháy mắt: Tất nhiên có chứ, nếu tớ không nghĩ đến chuyện đó thì sao làm bạn của cậu?
Cô suýt nữa thì lỡ mồm nói saobot_an_cap xứng làm đạibot_an_cap ca của cậu, may mà phản ứng nhanh, đổi giọng kịpvi_pham_ban_quyen lúc. hành khách xung thấy quay lạivi_pham_ban_quyen thì thái độ thay đổi hẳn, ai nấy đều tấm tắc ngợi.
Đồng chí Lê, sao cô biết thằng đó là gã lùn dạng thế? Chàng trai ngồi đối diện tò mòleech_txt_ngu hỏi.
Trực giác thôi! Ngữ Đồng không giải thích nhiều, chỉ chữ ngắn .
Lâm Tiểubot_an_cap Tiểu khivi_pham_ban_quyen nghe tin thằng nhóc thực chất là một gã lùn thì nổi hết dabot_an_cap vịt.
leech_txt_ngu Đồng! Cô rõ biết thằng nhóc không phải trẻ con thật, sao không nhắc tôi một tiếng? Đểleech_txt_ngu ta lão lợi dụng sơleech_txt_ngu , sàm sỡ tôi nhiêu cái!
Lê Ngữ chưa kịp lên tiếng, Tần Khả đã không nhịn được mà lại: Này ‘trà xanh’, có còn biết lý lẽ không đấy? nhảy ra tranh làm tốt, ôm ấp vỗ về gã lùn đóvi_pham_ban_quyen. Giờ lại quay sang lỗi cho Ngữ Đồng, đúng là mặt dày không bằng.
Lâm Tiểu mắngbot_an_cap đến đỏ cả mặt, cãi lại thì Lục Diệc Hàn vừa đi tới lạnh lùng lên tiếng: Đừng nữa, xứ, mọi người nên vi quýleech_txt_ngu.
anh thấp nhưng đầy uy nghiêm, khiến Lâm Tiểu lập tức nín. Lê Ngữ Đồng cho Lục Hàn một cái cảm kích, rồi : bỏ đi, chuyện nhỏ mà, mọi người đừng để .
Lúcleech_txt_ngu này, vị công an đứng tuổi lúc nãyleech_txt_ngu đi tới, đưa cho Ngữ Đồngvi_pham_ban_quyen một mảnh giấy: Đồng trẻ, đây là thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạc của cục chúng tôi, khi nàobot_an_cap có kết quả về khen thưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng tôi sẽ báo cho cô.
Đồng vội vàng nhận lấy, luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm ơn.
Chuyến tàu xình xịch chạy suốt ngày một đêm, cuối đến thành phốbot_an_cap X, tỉnh S điểm dừng chân đầu tiên của họ. Lục Diệcleech_txt_ngu Hàn dẫn nhóm Lê Ngữ Đồng xuống tàu: đây đến các bạn ở phải bắt xe khách ba tiếng nữa, chúng ta đi thôi.
Nghe thấy phải ngồi xe thêm ba tiếng, Lâm Tiểu Tiểu lại bắt đầu thói thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Cái nơi khỉ ho cò gáyleech_txt_ngu gì thế không biết, xuống tàu hỏa lại còn phải ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe khách. Anh Dương ơi, em mệt lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, chân đi nổi nữa.
Trịnh vẻ mặt khó xử, nhìn sang Lục Hàn: Đồng Lục, anh xem có nào khác khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Tiểu Tiểuleech_txt_ngu cô ấy thật sự khôngvi_pham_ban_quyen chịu nổi hành trình dài như vậy đâu.
Lục Diệc Hànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhíu mày: Đây là phương tiện duy nhất và nhanh nhất rồi, không có cách nào khác đâu.
Lê Ngữ Đồng nhìn vẻ liễu yếu đào tơ giả của Lâmbot_an_cap Tiểu Tiểu màbot_an_cap thấy ngứa mắt, cô thảnvi_pham_ban_quyen nhiênvi_pham_ban_quyen : Tiểu Tiểu, mọi người đều là niên tri thức, đi nông thôn là phải bị tinh thần chịu khổvi_pham_ban_quyen, đừng hở tí làm nũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như .
Lâm Tiểu Tiểu nghe vậy, vành mắt tức đỏ hoe: Cô chỉ giỏi nói mỉanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mai, tôi mệt thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi nói mệt, có làm sao đâu?
Khả Khả ra bạn: Cô bớt vôvi_pham_ban_quyen lý đi. Nếu khôngvi_pham_ban_quyen Ngữ Đồng, có khileech_txt_ngu cô bị buôn ma túy hại đời từ lâu rồi đấy. Không ơn thì thôi còn ở đây gây sự, cô không mình giống con sói trong chuyện ‘Đông Quách tiên sinh’ à?
Thấy Khả Khả ví mình như sói, Lâm Tiểu Tiểu mếu máo: Anh Dươngleech_txt_ngu nhìn xemvi_pham_ban_quyen, chị Khả Khả sao lại có thể mắng em như thế cơ chứ!
Trịnh Dương mình nhìn sang Khả Khả: Khả Khả! Nếu cô ưa sóc Tiểu Tiểu thì cứ nhắm vào tôi đây này, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trút giận lên đầu cô ấyvi_pham_ban_quyen!
Diệcleech_txt_ngu Hàn nhíu càng chặt: Bây giờ không tính mấy chuyện này. Mọi đừng làm loạn nữa, bắt xe khách đi. Tôi trước, xe đi huyện Tuân mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày chỉ một duy thôi, lỡ này là phảileech_txt_ngu đến ngày mai .
Nghe , đám mới chịu im lặng, lủi thủi đi theo Lục Diệc về phía xeleech_txt_ngu.
đến nơi, trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe đã chậtbot_an_cap kín người, chỉ còn vài chỗ trống hàng ghế cuối cùng. Ngữ Đồng nhanh tay lẹ mắt vọtvi_pham_ban_quyen thẳng lên xe, quăng hành lý chiếm , dành sẵn ba ghế cho , Tần Khả Khả và Lục Hàn.
Khả Khả, đồng chí Lục, hai người ngồi đây này.
Lục Diệc Hàn khẽ đầuvi_pham_ban_quyen cảm ơn rồi ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống cạnh cô. Những người lên sau không chỗ ngồi, đành phải chúc trong lối đi chật hẹp.
Lâm Tiểu Tiểu vừa bước xe, thấy không còn ghế trống, mặt ảbot_an_cap biếnleech_txt_ngu sắc. Khi ánh mắt lướt qua Tần Khả đang ngồi thong dong, ả như tìm được bao cát để trút giận, tức sấn sổ quát tháo: Tần Khả Khả! Chị đứng dậy ngay! Nhường chỗ cho Dương ngồileech_txt_ngu!
Lâm Tiểu tính toán rất kỹ: chỉ cần Khả Khả nhường chỗ cho Dương, với cái tính chiều ả của gã, gã chắc sẽ nhường ghếvi_pham_ban_quyen cho ả ngồi. tin chắc Trịnh Dương sẽ không nỡ để mình phải đứng suốt ba tiếng đồng hồ.
nhưng, Tần Khả Khả đâu hạng người dễ dắt mũi. Cô nhếch môi tạo thànhvi_pham_ban_quyen một đường đầy giễu cợt, thong thảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáp: Dựa vào cái gì? Bà đây đến trước thì bà , cái ghế tôi ngồi chắc rồi đấyleech_txt_ngu!
Mặt Tiểu Tiểu càng thêm khó coi, ả giậm chân bình bịch, lên: Sao chị vôbot_an_cap ! Anh Dương đứng sẽ mệt lắm đấy! Anh ấy là vị hôn phu của chị cơ mà!
Tần Khả chẳng những không thấy áy , trái lại còn tặng cái lườm cháy mặt, mỉa mai: Anh ta mệt hay không quan quái gì đến tôi? Có phải tôi không cho ta ngồi đâu, tạileech_txt_ngu anh ta chậm chân chứ. Với lại, tôi với anh ta hôn từ tám rồi, ‘cưng’ đã xót anh ta thế thì việc mà gả cho anh đi!
Lâm Tiểu tức đến mức không thốt nên , lồng ngực phập phồng vì giận dữ. lúc này, Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng thấy cùng khó xử, lên tiếng hòa giải: Tiểu, thôi đi, đứng lúc cũng chẳng chết aibot_an_cap. Khả Khả cũng mệt rồi, đừng làm cô ấy nữa.
nhưng Lâmbot_an_cap Tiểu đâu có chịu thôi, ả vẫn không buông tha: Không được! Anh là đàn con trai, saobot_an_cap lại để anh đứng được? Ra thống gì nữa!
Rắc! Rắc!
Lê Ngữ Đồng phắt một cái đứng bật dậy, cô đan mười đầu ngón tay vào nhau, bẻ khớp kêu răng đầy đe dọa.
Lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi tôi chưa đấm , giọng Ngữ Đồng lạnh như tiền, không một chút cảm xúc, tự nhiênbot_an_cap cái tay này thấy ngứaleech_txt_ngu ngáy quá. Cô nói vừa lắc lắc nắm đấm Lâmleech_txt_ngu Tiểu.
Thế nên, ánh mắt cô sắc lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như dao cạo quét qua một , đứa nào đứng đây lải nhải làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiền bà nghỉ ngơi, thì trách tôi không báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước.
Từng chữ cùng được cô mạnh qua kẽ răng, toát ra hơi thở đe không thèm che giấu. Lâm Tiểu Tiểu sợ đến mức rụt cổ , dám hobot_an_cap he một lời nào.
Thế giới cùng cũng yên !
Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy vẻ đanh của Đồng, khóe môi Lụcbot_an_cap Diệc Hàn vô thức lên, đôi mắtvi_pham_ban_quyen sâu thẳm ánh lên vẻ . Anh biết cô gái này rất thẳng tính, nhưng không ngờ lạivi_pham_ban_quyen áp đám cách dứt khoát và ngầu đến vậy. Cái phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái đặc biệt này khiến anh càng thêm tò mò về cô.
Tần Khả Khả khỏi phải nói, cô hào hứng giơ ngón tay cái sát rạt: Đồng Đồng, đúng là chỉ có cậu mới trị bọn chúngbot_an_cap! Sau tớ cũng thèm khách khí nữa, nào dám vênhbot_an_cap váo mặtbot_an_cap tớ là tớ cho ăn nắm đấm ngay!
Vốnbot_an_cap tính nóng , nhìn Đồng bá như vậy, Khả thấy sướng rơn trong , cảm giác như vừa trút được một gánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nặng.
Lê Ngữ Đồng chỉ khẽ nhướng mày, không tỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ gì quá . Côvi_pham_ban_quyen tựa lưng vào ghế, khép hờ đôi mắt. Lục Diệc Hànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn cô gái đang nhắm mắt dưỡng thần, nghĩ: Cô gái trông vẻ mạnh này, rốt cuộc trong lòng giấu kín bao nhiêu bí mật ngườileech_txt_ngu chưa biết đây?
Sau màn mặt đó, cả chuyến xe chìm vào yên lặng, ai nấy đều ra cửa sổ ngắm . Lúc là cuối tháng bảy, huyện Tuânleech_txt_ngu nằm vùng núi nên vừa đến nơi, không khí đã mát mẻ hơn hẳnbot_an_cap.
Chiếc xe khách cũ kỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại ở bến xe huyệnvi_pham_ban_quyen xập xệ. Nhóm của Ngữ Đồng xách hành bước xuống. khắc đặt chân xuống mặt đất, nấy đều cảm thấy như vừa cõi trở về.
Đồng, mình phải đến Văn phòng Thanh niên tri thức huyện báo danh không? Khả Khả vừa xuống xe hỏibot_an_cap ngay.
vi_pham_ban_quyen Ngữ Đồng lắc đầu: Tớ cũng không rõ, nhưng chắc là phải có người đến đón chứbot_an_cap nhỉ.
Diệc Hàn bước giải thích: Văn phòng huyện đã thủ của bạn về công xã , sau đó công sẽ phân về từngleech_txt_ngu đại đội. này chắc cổng xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có các đại đội trưởng đang đợi đónbot_an_cap người đấy.
Cả nhómvi_pham_ban_quyen nghe vậy liền nhìnvi_pham_ban_quyen ra cổngbot_an_cap. Quả nhiên, có một nhóm người ăn mặc giản , gương mặt chất phác đang giơ cao những tấm biển ghi tênbot_an_cap các đạibot_an_cap .
Đạivi_pham_ban_quyen đội của nhóm Ngữ Đồng thuộc công xã Dược Tiến. Một người ông trẻ tuổi, cao lớn với nước da sạm đang cầmvi_pham_ban_quyen tấm biển Đạibot_an_cap đội Dương Giác Hòe bật giữa đám đông. Thấy Diệc Hàn đi cùng nhóm thanh niên, anh ta nhiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình vẫy tay: Các bạn thanh niên tri thức vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công xã Dược Tiến phải không? Tôi là Thiết Trụ, Đại đội trưởng của đội Dương Giácbot_an_cap Hòe đâybot_an_cap.
người vội vàng bước tới. Anh Vương lấy ra cuốn sổ: giờ tôi điểm danh trước, đến tên ai thì người đóleech_txt_ngu nhé.
Qua điểm danh của anh Vương, Ngữ Đồng mới biết đợt này về Dương Giác Hòe ngoài bốn người họ ra cònleech_txt_ngu có hai khác đến từ thủvi_pham_ban_quyen đô: thanh niên gặm táo trên tàu tên là Triệu Hồng Bân và một cô tên là Khương Ngọc Mai.
Điểm danh xong, Đại đội trưởngvi_pham_ban_quyen Vương dẫn nhóm về phía xe đang đỗ gần đó. Vừa đi anh vừa giới : Đại Dương Giác Hòebot_an_cap chúng tôi điều cũng khá, đất rộng rãi, bà con cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự khẩn thêm nhiều đất hoangleech_txt_ngu nữa. Các bạn xuống đâybot_an_cap chỉ cần chăm làm lụng thì chắc không lo bị đóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.
Chẳng mấy đã đến chỗ xe bò. lúc đám thanh niên đang hoay chất hành lý xe, Vương Thiết Trụ tiến gần Lục Diệc Hàn, hỏi khẽ: Lại đến thăm ôngbot_an_cap nội đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à?
Vâng! Diệc Hàn vừa đáp vừa tiện tay ném cho anh hai viên kẹo sữa : Ông nội tôi dạo này vẫn khỏe anh?
Vương Thiết nhét mấy viên kẹo sữa vào túibot_an_cap áo, thứ cực kỳ quý hiếm, nhất định phải để dành cho mấy đứa ở nhàbot_an_cap.
Ông nội cậu sứcbot_an_cap khỏe vẫn ổn, ngày nào cũng theo dân ra làm việc. Mà này, saoleech_txt_ngu lần này cậu về lại không báo trước một tiếng?
Lục Hàn thấp giọng: Tôi đang đi hiện nhiệm vụ, tiện đường ghé quavi_pham_ban_quyen thăm ông .
Vương Thiết Trụ hiểu ý gật đầu, hỏi thêm sâu hơn: Ông nội cậu chắc chắn sẽ lắm. Ngày nào nhìn thui thủi một mình, tôi cũng thấy không lòng.
Lục tai Vương Thiết Trụ, dò khẽ: Đại đội Vương này, tôi có quennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết Lê Đồng và Khả Khả, sau này để ý sóc họ một chút.
Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiết Trụ nhướng mày, nhìn bạn mình đầyvi_pham_ban_quyen ẩn ý: Có biến à? Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe xem nào, là Lê Đồng Khả Khả?
Lục Diệc Hàn lườm anh ta cái: Không nói cho anh biết đâu. Tóm lại hai người họbot_an_cap giao cho anhvi_pham_ban_quyen đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhớ là khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô lắm chuyện trong thôn thiệu đối tượng cho họ, nhớ kỹ chưa?
Vương Thiết Trụ bất lực gật đầu: Nhớ rồi, thưa Lục trung đoàn !
Vương Thiết Trụ thực ra cũng chỉ lớn hơn Lục Hàn tuổi, bản cũng là lính xuất ngũ nên quan hệ giữa hai người rấtvi_pham_ban_quyen tốt. các thanh niên trivi_pham_ban_quyen thức đã xong hành lý, anhbot_an_cap thẳng người, dạc thông :
Bây giờ chúng xuất phát. Vì xe bò không chở hết ngần này người, nên các đồng chịu khó đi bộ theo về đại đội nhé.
Vừa nghe phảibot_an_cap đi bộleech_txt_ngu, mặt Lâm Tiểu Tiểu lập tức xị xuống: ? Bắt chúng tôi đi về á? Chúng tôi đến để chi viện dựng nông thônleech_txt_ngu, mà đónbot_an_cap tiếp kiểuleech_txt_ngu này à?
Vương Thiết Trụ liếc nhìn Lâm Tiểu Tiểu, thản nhiên đáp: thôn chỉ có thôileech_txt_ngu. Đồng chí có ý kiến gì thì cứ lên phòng niên tri mà khiếu nạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Còn nếu muốn đi , tôi sẽ giới thiệu trả các đồng về nơi sản xuất .
Trả về ?
Vừa nghe đến hai chữ về, Lâm Tiểu Tiểu lập tức tắt đài. Ả thừa biết nếu trả về mà vi_pham_ban_quyen lý do chính đáng sẽ bị lưu hồ sơ xấu, ảnh hưởng cực lớn đến việc tìm việc làm sau này. Vương Thiết Trụ thấy ả im bặt, thầm nhếch môi đắc ý: Nhãi , để xem còn hoạnh họe không!
này, Lê Ngữ Đồng bước lên phía trước, nhẹ nói: Đại đội trưởng Vương, chúng tôi sẵn sàng đi bộ ạ. Đã đi chi cho nông thôn thì chịu cũng là chuyện đương nhiên.
Vương Thiết Trụ nhìn , trong thoáng hiện vẻ tán thưởng: Được, giác ngộ cao đấy. Vậy mọi chuẩnleech_txt_ngu xong chưa? Chúng ta đường thôi!
Đoàn người bắt đầu di chuyển. Suốt đường , Lâm Tiểu không ngừng lẩm bẩm oán trách, Trịnh Dương thì cứ phải lúi húi cạnh dỗ dành. Tần Khả Khả nhìn đôi gian phu dâm phụ kia màleech_txt_ngu khinh bỉ ra mặtbot_an_cap: Đúng là nào úp vungbot_an_cap nấy, rác rưởi thì hay gặp nhau.
Lê Ngữvi_pham_ban_quyen đi giữa đoàn người, im lặng quan sát địa hình quanh. Đang đi, vang lên tiếng hò hét hỗn loạn. Một con bò bị hoảng loạn bất ngờ đứt dây cương, lao đi điên cuồngvi_pham_ban_quyen giữa đámleech_txt_ngu đông.
Vương Thiết hô lớn bảo tản , nhưng trong lúc loạn, vẫn cóvi_pham_ban_quyen vài thanh niên bị xô ngã. Lục Diệc Hàn vàbot_an_cap Vương Thiết Trụvi_pham_ban_quyen nhanh chóng lao lên định khống chế con điên.
Ngay khoảnh khắc con bò húc trúng một nữ thanh niên ngã dưới đất, Ngữ chẳng chút do dự chộp một khúc gậy gỗ bên đường, tung người vụt mạnh vào mắt con bò. Con đau đớn lên, quayvi_pham_ban_quyen đầu chạy .
người đều thở phào nhẹ nhõm. Vương Thiết Trụ nhìn Ngữ Đồng bằng ánh mắt đầy nể phục: Đồng chí Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khá lắm!
Còn Lục nhìn cô, trong ánh mắt đãvi_pham_ban_quyen theo một luồngbot_an_cap cảm xúc khác. Vương Thiết Trụ lân la lại gần trêu chọc: gái nhắm trúng Lê Ngữbot_an_cap Đồng đúng không? nhận, hai người trông xứng đôi đấy!
Lục Diệc Hàn lườm bạn: Bát tự còn chưa thấy nét, đừng có lung .
Lúc này, Lê Ngữvi_pham_ban_quyen tiến lại gần. Vương Trụ vội vàng đánhvi_pham_ban_quyen trống lảng: Đồng chí Lê, chuyện gì không?
Lê Ngữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng và Tần Khả Khả đã bàn bạc kỹ , hai người không muốn ở chung trong khu tập thể thanh niên tri . Một là người quá sinh ra nhiều chuyện rắc , hai là và cũng là lý do quan trọng nhất cả hai đều có những bí mật động trời (không giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net), ở vớivi_pham_ban_quyen người lạvi_pham_ban_quyen cực kỳ tiện.
Đại đội trưởng, tôi muốn hỏi về việc sắp xếp chỗ ởvi_pham_ban_quyen cho tôi.
Vương Thiết Trụ cười đáp, không quên kín đáo liếc Diệc Hàn một cái: Thông thường, tập thể cho thanh niên tri , hiện có hơn người đó rồi. Tất , nếu các đồng chíleech_txt_ngu ở chung thì có thể tự tiền xây nhà, nhưng sau này khivi_pham_ban_quyen về phố thì nhà sẽ thuộc về đội. Ngoài ra, các đồng chí có thể chọnleech_txt_ngu trọ nhà dân, phải trả phí và nộp lương thực hàng tháng.
Đồng ngẫm nghĩ rồivi_pham_ban_quyen : trong đại đội mình có căn nhà trống nào cho không ạ?
Tần Khả Khả cũng chen vào: Đúng đấy đại đội trưởng, và Ngữ Đồng muốn ở riêng. có nhà cho thuê tốt quá.
Vươngvi_pham_ban_quyen Thiết Trụ xoa cằm: Có thìbot_an_cap có một cănvi_pham_ban_quyen, ở phía đông đầu làng. Chủ nhà cũ dọn đi rồileech_txt_ngu nên bỏ trống. Chỉ là Anhvi_pham_ban_quyen ngừng một lát nói tiếp: Căn đó ngày xưavi_pham_ban_quyen quân đội 90 từng đóng quân. Bọn chúng đó làm nhiều chuyệnleech_txt_ngu tàn ác, còn đào cả hầm ngầm để tra tấn nhân. Người chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đó ít đâu, dân ai cũng , chẳng ai dám lại gần chỗ tà cả.
Mắt Lê Ngữ sáng rực lên: tôi không sợ, tôi và Khả Khả thuê căn đó.
Vương Thiết Trụ kinh khuyên ngăn: Căn nhà đó kỳ quái lắm, đếnvi_pham_ban_quyen hay có tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độngvi_pham_ban_quyen lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dân làng đồn có ma , hai đồng chí nên suy nghĩvi_pham_ban_quyen kỹ.
Lê Ngữ Đồng định: đội trưởng, chúng tôi không ma, sợ ồn ào . yên tĩnh, chúng rất ưng.
Lục Diệc đứng bên khẽ mày, trong lòng có lắng nhưng cũng không lên tiếng phản đối. Vương Trụ vi_pham_ban_quyen quyết thì gật đầu: Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, nếu các đồng chí đã gan dạ thế thì tôi cho thuê. Giá cũng rẻ, đồng một tháng thôi, nhưng chuyện gì thì đừng hối hậnvi_pham_ban_quyen nhé.
Lê Ngữleech_txt_ngu Đồng và Tần Khả nhìn cười, căn nhà ám này quả thực nơi trú hoàn hảo cho họ.
Ba tiếng sau, cả nhóm cuối cùng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về đại đội Dương Giác Hòe. Lúc này đúng giờ tan làm, dân làng đang lượt kéo nhau về . Thấy đại đội trưởng lại dẫn về thêm một nhóm thanh niên trí thức, không ít người vẻ không bằng lòng.
Này đại trưởng, làng ngay núi, ruộng đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bấy nhiêu, anh lại tha thêmbot_an_cap từng này miệng ănvi_pham_ban_quyen về, bắt dân làng nhịn đóivi_pham_ban_quyen hay sao!
Vương Thiết xuanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám đông: Đấy không việc của mấy , lo về cơm cho chồng con đi.
Một bà góa tên là Lý Mồm To đốp lại: trưởng, anh dắt về bao là nữ thanh niên tri thức, cô nấy xinh như hoa thế kia, anh không sợ con nhà anh nóvi_pham_ban_quyen xé xác anh ra à?
Lời ta vừa , dân làng quanh cười rộ lên trêu rồi mới lục tục đi.
Vương Thiết dẫn nhóm đến khu tập thể thanh niên tri thức. Đó là mộtvi_pham_ban_quyen dãy lớn, hai bên là hai dãy nhà cấp bốnvi_pham_ban_quyen, ở là một khoảng sân rộng rãi. Nam và chia ở hai bên. Vương Thiết Trụ gọi với vào trong: Vu Căn Chính, ra đónbot_an_cap mới này.
Dạ, có ngay đây!
Tiếng đáp vừa dứt, một thanh niên phòng ra.
Chính, những thanhbot_an_cap niên mới giao choleech_txt_ngu cậu. Cậuvi_pham_ban_quyen sắp xếp chỗ ở, sẵn tiện phổ biến quy định củavi_pham_ban_quyen thôn mình cho họ ngheleech_txt_ngu luôn. Dặnbot_an_cap dò xong, Thiết Trụ phủi tay đi .
Vu Căn Chính quan sátvi_pham_ban_quyen người mới, nở một nụ hiền lành: Chàoleech_txt_ngu các đồng chí, là Vu Chính, người phụ trách khu tập thể . Tôi xin giới qua tình hình một chút: hiện tại khu này có 12 người, 7 nữ 5 nam. Chúng ta ở hai người phòng, ăn uống tập thể. Nữ đồng chí phụ trách nấu nướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nam chí gánh nước bổ củi, mọi việc xoay luân phiên.
Còn , lát nữa tôi sẽleech_txt_ngu dẫn các bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra quản trị đại đội nhận thực. Đây là lương thực công xã cho các bạn mượn , tháng sau sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trừ vào điểm của các bạn. thì các bạn cứ vào ổn định lý, dọn dẹp phòng ốc đi. chơi thân nhau cứ do .
Lê Ngữ Đồng liền giơ tay lên tiếng: Đồng chí Vu, tôi và Tần Khả ở khu tập , tôi đã thuê nhà riêng trên đường đi rồi ạ.
Vu Căn Chính nhíu mày: Hai đồng chí định nói nhà ở phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đông đầu làng đấy à?
Lê Ngữ mỉm cười gật đầu: Đúng , là căn nhà đó. Tôi đồng chí lo lắng điều gì, và Khả đều gan lắm, không sợ mấy chuyện đó đâu.
Thấy cô kiên quyết như vậy, Vu Chính cũng chẳng biết nói gì thêm. Người ta quyết, anh là một tiểu đội trưởng ở khu tập thể, đâu có quyền thiệp.
được , những ngườileech_txt_ngu còn lạibot_an_cap vào dọnvi_pham_ban_quyen đi. Còn hai đồng chí , tôi sẽ dẫn các bạn qua xem nhà một .
Lâm Tiểu Tiểu thấy Ngữ Đồng được ra ởbot_an_cap cũng theo, nhưng thấy Trịnh Dương chẳng có độngvi_pham_ban_quyen tĩnh gì nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đành dập tắt ý định. Ở đây chỉ còn mỗi ảbot_an_cap Khương Ngọc Mai là nữ mới, nên ả đành chấp nhận ở chung một phòng với ta.
Lại nói về Vu Căn Chính, anh dẫn Đồng vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần Khả đi xem nhà, vừa tận tình dò: Hai đồng này, căn nhà các thuê hơivi_pham_ban_quyen xa khu tập , nằm ngay dưới chân , thi thoảng sẽ có dã thúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống quấy phá. Hai cô gái ở đó nhất phải chặt cửa sổ, ban đêm đi ngủ phải khóa kỹ cửa trong cửa . Ý tôi các bạn hiểuvi_pham_ban_quyen chứ?
bot_an_cap Ngữ Đồng và Tần Khả Khả đồng gật đầu: Chúng tôi hiểu, cảm ơn đồng chí đã nhở. thật sự có chuyện ‘kia’ sao?
Hai người đừng có không tin. Tôi ở đây rồi nên rõ lắm. Dânleech_txt_ngu làng đaleech_txt_ngu số đều bụng và hiền lành với người từ nơi , nhưngleech_txt_ngu có một vài ‘ sâu làm rầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net canh’, chuyên đi rình rập gây chuyệnbot_an_cap đấy.
Còn nữa, nếu ở đó thấyvi_pham_ban_quyen chỗ nào cần sửa sang, gia cố thì cứ tìm đội trưởng, anh ấy sẽ điều người đến làm cho, tất nhiên tiền các bạn tự trả. Muốn đóng thêm đồ đạc gì ra chỗ bác thợ mộc Trương ở phía tây làng, bác ấy gì cũng có.
đi vừa nói, mấy chốc họ đã đứng căn nhà phíaleech_txt_ngu đông. Đó là một cănvi_pham_ban_quyen nhà gạch xanh mái ngói vững chãi, tường bao quanh khá caoleech_txt_ngu hở . Tuyệt vời! Chỉ dọnleech_txt_ngu dẹp lại bên trong sắm sửa nội là ổn.
Căn Chính đưa đến nơi rồi cườileech_txt_ngu bảo: Đến rồi đấy. Hai đồng chí cứ dọn dẹp đi, hai tiếng nữa tập trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khu tập thể tôi dẫn đi nhận lương thực và tiền trợ cấp.
Tiễn Vu Căn Chính , Lê Ngữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng đẩy cánh cửa lớn bước vào. Do lâu ngày ở, không trong sực mùi ẩm , bụi bẩn bay tứ tung dưới những tia xuyên cửa sổ.
Tần Khả Khả chun mũi, lẩm bẩm: Cái mùi này đúng là nồng đấy.
Lê Ngữ cười: sao, dọnbot_an_cap dẹp tí là ngay.
Cả hai bắt đầu xắn áo lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm việc. Ngữ Đồng cầm chổi quét tước, Khả dùng giẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lau bàn ghếbot_an_cap.
Khả , đây có ba gian và một gian bếp. Tụi mình mỗi một phòng, gian còn lại làm phòngvi_pham_ban_quyen vi_pham_ban_quyen chứa đồ, cậu sao?
Tần Khả Khả sảng khoái đáp: Ok , nghe theo cậu cả. Tớ vừa xem qua, trong phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là giườngleech_txt_ngu sưởinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net (kháng) bằng gạchbot_an_cap, ga giường mình mang theo từ thành phố sợ là vừa, phải sắm hơn thôi.
Cái đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu khỏi lo. Hồi ở Cẩm tớ ’ được vải bông sắc đẹp rồi, dùng làm giường cực ổn. À, cửa sổ cũng phải rèm .
Đúng ! Tớ thấy phòng này báo cũ lắm, tụinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình lót báo xuống dưới , sau đó phủ vải bông đen lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi trải chăn nệm lên trên là chuẩn bài . Khả Khảvi_pham_ban_quyen vừa dọn vừa liến thoắng.
kiến đấy. tớ sẽ làm vậy. Chỗ vải thừa cậu may cho tụi mình haileech_txt_ngu cái rèm cửa , tớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi dọn dẹp bếp đây.
Tuân lệnh! Khả Khả nghiêm, chào theo kiểu quân đội cực .
Lê Ngữ Đồng bật rồi đileech_txt_ngu thẳng vào bếp. Cô khá bất ngờ khi thấy và ống khói vẫn còn nguyên vẹn, chỉ cần bắc nồi lên là có thể nướng ngay.
Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi tổng vệ sinh gian , cô lén lấy từ không gian đống tủ bát đĩa đã hoạch từ nhà leech_txt_ngu, vị trí thích hợp, rồi bắc một chiếc sắt lớn lên bếp. Ngữ Đồng thầm cảmbot_an_cap thấy may mắn vì đã khoắng sạch nhà gã tồi kia, nếu không giờ này chắc phải chạy đôn chạy đáo lo cái kim chỉ.
Dọn dẹp xong xuôi gian bếp, quay đã Khả treo xong rèm .
Ngữ Đồng, tụi mình phải sắm thêm ítbot_an_cap nội thất thôi. Giờ vẫnvi_pham_ban_quyen còn sớm, hay mình qua bác thợ mộc Trương thử đi? Khả Khả đề nghị.
Đồng vui vẻ đồng ý, hai người khóabot_an_cap cửa kỹ càng rồi thả đi vềleech_txt_ngu phía tây làng.
này, cái giường kháng kia rộngleech_txt_ngu , hay tụi mình xem có cái tủleech_txt_ngu kháng nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không, một cái lênleech_txt_ngu để đựng hành cho .
Được, đi xem có mẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàovi_pham_ban_quyen ưng ý không đã.
nhà bác thợ mộc , đập vào mắt cô nàng là loại đồ gỗ: bàn ghế, tủ quần áo đến giá sách, món nào món đều tươm tất. Bác đàn ông trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông rất phúc hậu, thấy đến liền đon đả chàobot_an_cap mời:
Hai cháu là thanhbot_an_cap niênleech_txt_ngu tri mới về làng đúng không? Cần gì cứ chọn thoải mái, ởvi_pham_ban_quyen đây bác có cả.
Tần Khả Khả vừaleech_txt_ngu nhìn đã ưng ngayvi_pham_ban_quyen một chiếc quần áo có chạmbot_an_cap khắc hoa văn xảo: Đồng Đồng nhìn kìa, cái tủ này đẹp quá, tớ mualeech_txt_ngu cái.
Lê Ngữ Đồngvi_pham_ban_quyen quan sátvi_pham_ban_quyen một vòng rồi khoát lên danh sách: Bác Trương ơi, cháu lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai tủ quần này, thêm hai cái tủ kháng, hai bộ bàn , hai cáivi_pham_ban_quyen để chậu rửa mặt, hai treo đồ hai cái thùng tắm gỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loại lớn. À, cho cháu thêm một cái bàn ăn vàvi_pham_ban_quyen cái đẩu nữa. Bác tổng cộng hết bao nhiêu tiền ạ?
Bác Trương nhẩmvi_pham_ban_quyen tính một lát rồi đáp: cộng của hai cháu là 56 đồng 8 hào. , chỗ quen trong làng, bác cho 8 hào lẻ, lấy tròn 56 đồng thôi. Tí nữa bác sai qua cho.
Lê Ngữ Đồng mỉm cười: Dạ, cháu cảm ơn bác. Tụi cháu ở căn nhà phía đông đầu ấy .
Nghe thấy địa , bác khẽ nhướng mày, vẻ mặt hơi sững lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi cũng nói gì thêm: Được rồi, lát bác chở qua ngay.
Lê Ngữ Đồng sòng trả tiền. Vừa ra khỏi cổng, Tần Khảbot_an_cap Khả đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngayleech_txt_ngu bốn Đoàn Kết (tờ 10 tệ) đưa choleech_txt_ngu : Này Đồng Đồng, tiền phòng với muabot_an_cap đồ của tớ đây, cậu cầm lấy.
Lê Ngữ Đồng xua tay cười: Thôivi_pham_ban_quyen đi, chịbot_an_cap em mình còn tính toánbot_an_cap mấy đồng bạc này làm gì?
Nhưng Khả Khả nhất không chịu: Đồng à, tớ rất mừng vì ở thế giới này còn có cậu, nhưng ‘thân anh em, tiền bạc phân ’. Có sòng phẳng thì tụi mới chơi vớivi_pham_ban_quyen nhau lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bền được.
tính côvi_pham_ban_quyen bạn đã quyết lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không , Ngữ Đồng đành nhận lấy.
Hai tiếp tục dạo quanh làng, bỗng nhiên trời lất mưa. Khả Khả cuống quýt: Mưa xuống rồi, mau thôi kẻovi_pham_ban_quyen đồvi_pham_ban_quyen gỗ bị ngấm nước thì hỏng hết!
cô nàng tất tả chạy phía đông làng. Vừa về đến nơi lâu thì bác Trương cũng cho người chở đồ đến. Trong lúc khuân vác, bác Trương cứ nhìnvi_pham_ban_quyen cô gái với vẻ ngập ngừng. Ngữ Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngay, hỏi: Bác Trương, có điều gì dặn tụi cháu ạ?
Bác Trương dựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lát mới nói khẽ: hai cháu, căn này chủ cũ gặpleech_txt_ngu chuyện may, tà khí nặng lắm, bot_an_cap các cháu xét chuyển chỗ khác mà ở?
Ngữ Đồngvi_pham_ban_quyen Khả nhìn , trong mắt chẳng có lấy một tia sợleech_txt_ngu hãi. Ngữ Đồng cười an: Bác đừng , cháu vía nặng lắm, không sợ mấy chuyện đó đâu. Nhà này rộng rãi lại yên tĩnh, tụi cháu rất ưng ạ.
Thấy hai cô gái trẻ can đảm như vậy, bác chẳng thêm được gì, xong việc là vội rời đi ngay. Khả Khả đóng cửa lại, hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ: Đồng Đồng, thật sựbot_an_cap không sợbot_an_cap àleech_txt_ngu?
Lê Ngữ Đồng vỗ bạn: Sợ gì chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Kiếp trước tụi đi , xông pha trận , tay đứa nào chẳng từng nhuốm máunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Đây chẳng qua là nơi đóng cũ thôi, leech_txt_ngu mà phải xoắn.
Khả Khả nghe gật đầu lia : Cậu nói đúngbot_an_cap. Đám khủng bố dưới họng súng của hai đứa mình còn sợ gấp vạn lần, người sống tụi còn chẳng sợ, nói người chết.
Lê Ngữvi_pham_ban_quyen Đồng nhìn đồng hồ: Đến giờ trung ở khuleech_txt_ngu tập thể rồi, đi thôi!
đến khu tập thể thanh niên tri thức, họ đã thấy Vu Căn Chính dẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đi ra. đồng đến đúng lúc lắm, ta chuẩnbot_an_cap đi nhận thực đâyleech_txt_ngu.
Vâng, đi thôi! Ngữ Đồng cười, thả đi phía sau đoàn người.
Lâm Tiểu Tiểu thấy hai người họ thì lại bắt đầu giở tròleech_txt_ngu, thỏ thẻ với Trịnhvi_pham_ban_quyen Dương: Anh Dương ơi, hay là tí mình gặp đại đội xem có được ra ở riêng khôngvi_pham_ban_quyen? Khả Khả thuê nhà to kia, hay là mình xin vào ở cùng, trả tiền phòng cho chị ấy cũng được mà.
Tần Khả thấy tặng ngay một cái mặt: Lâm Tiểu Tiểu, cô có biết mình đáng ghét đến mức không? Bàvi_pham_ban_quyen đây vì không muốn nhìn thấy cái bản hãm tài của cô nên phải dọn ra ở riêng đấy. Thích riêng thì tự bỏ tiền ra mà xây nhà, có mơ mà vác đến chỗ tụi tôi.
Đồng nhỏ trà xanh này nào cũng chực chờ để đâm , ánh mắt cô lạnh toát: Lâm Tiểu Tiểu, không cần biết cô Trịnh Dương có quan hệ gì, nhưng Khả Khả là bạn tôi, tôi lưng cho cậu ấy. cô còn dám trơ trẽn thế , tôi không dạy cô cách làm người !
, cô nhanh như chớp chộpleech_txt_ngu lấy cổ tay Lâm Tiểubot_an_cap Tiểu, trước khi người định thần, cô đã phản thủ vặn ngược cái.
Rắcleech_txt_ngu! Một tan vang lên, kèm theo tiếng như lợn bị tiết của Lâm Tiểu, cổ tay ả rũ xuống một cáchbot_an_cap thê thảm.
Tiểu!
ra tay quávi_pham_ban_quyen nhanh khiến Trịnh Dươngbot_an_cap điếng người, gã xót xa ôm lấy Tiểu Tiểu rồi quay sang quát Ngữ Đồng: Lê Ngữ ! Sao cô thể hành hung mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy? Cô bẻ gãy tay cô ấy rồi, cô phảivi_pham_ban_quyen bồi thường tiền thuốc men!
Ngữ cười lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Trịnh Dương, hèn gì Khả Khả anhvi_pham_ban_quyen là hạng tra nam chính hiệu. Một mặt nhận là vị phu Khả Khả, ăn tiêu tiền của cậu , mặt khác lại lăng nhăng với nhỏ này. Cái loạileech_txt_ngu đàn ông váyleech_txt_ngu phụ nữ anh, bạn chấp. Từ giờ trở đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, liệu mà dắt díu conleech_txt_ngu ‘trà xanh’ này biến cho . còn để tôi thấy ‘bạch ’ nàyvi_pham_ban_quyen nhảy mặtbot_an_cap tôi, cục sẽ đơn giản như hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay đâu.
xong, Ngữbot_an_cap Đồng lại bất ngờ chộp lấy cánh Lâm Tiểu Tiểu, lôi ả lại rồi một vòng như ném rác, đó thuần thục bẻ ngược một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
!
!
Hai tiếng vang lên gần như cùng lúc. Ngữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay, tiện chân đá nhẹ một cái khiến ả nhào vào lòng Trịnh Dương. Gã họ Trịnh không bị, cả hai cùng ngã nhào xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất.
Trịnh Dương cuống kiểm tra tay cho Lâm Tiểu thì thấy cổ tay ả đã cử động bình thường, hoàn toàn lành lặn. Gã nhìn Ngữ Đồng bằng ánh mắt nhìn thấy quỷ dữ. Đám thanh tri thức xung cũng im phăng phắc, chẳng ai dám ho he nửa .
Ngay cả Ngọc Maibot_an_cap cô gái vốnbot_an_cap nói cũng phải nheo mắt sát Ngữ Đồng, rồi âm thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cúi đầu xuống.
Tất cả đều ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Lê Ngữ Đồng không hề muốn bẻ gãy tay Lâm Tiểu Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô làm nó trật rồi gắn lại ngay lậpbot_an_cap tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mục đích để ả nếm cái đau thấu xương thấu như một lời cảnh cáo đanh thép.
Dương, cho kỹ, quản lý tốt con chó điên vào, sau thấy tụi tôi thì biết điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà đi đường vòng!
Lâm Tiểu Tiểu bị dọa cho mặt không còn giọt máu, im như thóc, dám ho he thêm một lời nào nữa.
Vu Chính đứng ra dàn xếp: Được rồi, được rồi, đều là ngườibot_an_cap một khu tập thể cả, đừng để mất hòa khí. Mau đi lĩnh thực thôi.
Mọi người lúc mới lục tục tiếp tục đi về phía ban quản trị đội. Trên đường đi, đám thanh niên tri thức Đồng bằng ánh mắt dè hơn hẳn, chẳng ai còn dám tùy tiện gây hấn với cô .
ban đại đội, đại trưởng phân phát lương cho mọi người. Tiểu Tiểu và Trịnh Dương lầm lũi đứng một , không dámvi_pham_ban_quyen he hay có bất kỳ hành động sụn nào.
Lúc lĩnhvi_pham_ban_quyen xong lương thực quay về, trời bắtvi_pham_ban_quyen đầu lất phất mưa. Mọi người cuống quýt rảo bước, Tiểu Tiểu vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mải đi nhanh nên chân trật khớp, ngã sóng . Trịnh Dương định chạy lại , nhưng liếcbot_an_cap thấy Ngữ Đồng đang nhìn, lại sợ hãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chần chừ không dám tiến lên.
Lê Ngữ Đồng liếc hai kẻ đó một cái, hừ lạnh một tiếng rồi vẫn bước tới, tay xách Lâm Tiểu Tiểu dậy: Đừng có diễn nữa, mau đi đi, đừng để mất thời gian của mọi .
Lâm Tiểu Tiểu đỏ bừng mặtbot_an_cap, chẳng dám nửavi_pham_ban_quyen lời, tập tễnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo đội.
Về đến khu , mưa mỗi lúc một nặng . nấy đều nhanh chóng rút về mình. Lâm Tiểu Tiểu túi lương thực vào góc tường, rồi mệt nằm ra giường sưởi. Khương Ngọc Mai cùng phòng thấyleech_txt_ngu ả tâm trạng không cũng chẳng thèm bắt chuyện, xách túi lương thực mình đi tìm Vu Căn Chính bàn .
Nằm trên giường, đầu óc Lâm Tiểu Tiểu rối tơ vò, ả chẳng những ngày tháng sắp tới sẽ sao. Từ nhỏ đến lớn, ả chưa từng chịu nhục nhã như hôm .
Dù gia cảnh không mấy khá giảleech_txt_ngu, lại sinh ra đình trọng nam khinh , Lâm Tiểu Tiểu từ sớm đã biết nhìn sắc mặt người khác mà sống, thỉnh thoảngleech_txt_ngu lại dùng chút mưu hèn mọn đểleech_txt_ngu mang đồ tốt về cho nhà. Vì thếbot_an_cap, bố mẹ yêu chiều anh trai hơn nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối với ả cũng không đến nỗi tệ.
Năm xưa vì nhà nghèo, bố bảoleech_txt_ngu con gái muộn là người nhà người ta, học nhiều làm gì tốn tiền. Xong cấp hai, họvi_pham_ban_quyen bắt ả nghỉ học ở nhà gả chồng để lấy sính lễbot_an_cap lo vợ cho hai anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai. Nhưng người như ả đời nào chịuvi_pham_ban_quyen vật hy sinh cho kẻleech_txt_ngu khác hưởng lợi? ả dùng banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tấc lưỡi, hết khuyên nhủvi_pham_ban_quyen lại đến phân tích thiệt hơn cho mẹ: Nào là nếu học tiểu học mối quan hệ chỉ quanh quẩn trong làng; học hết cấp hai thì quen trấn; nhưng nếu học xong , vòng bạn bè sẽ mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộng ra cả huyện. Một khi ả cóleech_txt_ngu tiền đồ, lo gì hai anh trai không lấy được vợ xịn?
Bố mẹ bị ả thuyết phục nên cho ả họcleech_txt_ngu cấp ba. ả cũng không phụ kỳ vọng, nghiệp với thành tích tú và quan trọng nhất là quen được Trịnh ở trường. Bố Trịnh Dương là Phó giám đốc nhà máy cơ khí huyện, gia cảnh rất khá. Tần Khả Khả người lớnvi_pham_ban_quyen lên cùng ả gia càng khủng hơn, có đồ gì ngon cũng đều chia cho Trịnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương.
Để tìm cho mình một chỗ dựa vững chắc, Lâm Tiểu Tiểu lập tức nhắm vào Trịnh Dương. thu hút sự chú ý của gã, ả không tiếc tự diễnleech_txt_ngu một màn manh trêu ghẹo ngay trên Trịnh Dương đi qua, gã có cơ hội diễn vai anh hùng cứuleech_txt_ngu mỹ nhân một cách hoàn hảo.
Từ về sau, bám Trịnh để được ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngon mặc đẹp. Trịnh cực kỳ quan tâm ả, còn dỗ dành rằng Tần Khả chỉ là ước do định đoạt, gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng chút tình cảm nào, chẳng qua vì gia nhà họ Tần giúp nên mớivi_pham_ban_quyen phải giả vờ thôi.
Khi đợt thanh niên thức xuống nông thôn, ả không chút do dự chọn đi cùng đến cái nơi khỉ ho cò gáyleech_txt_ngu này. Suốt dọc đường, ả không ngừng giả vờ yếu đuối, đáng thương để đào mỏ từ Tần Khả Khả.
Ai ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tần Khả Khả đột nhiên thành người . Trước đây Khả Khả cứ bám Dương, giờ lại coi gã nhưvi_pham_ban_quyen không khí, thậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn cắt đứt luôn nguồn tiếp tế. Lần này xuống nôngleech_txt_ngu thôn, bố mẹ ả chỉ đưa cho 30 tệ, ả vốn địnhvi_pham_ban_quyen trông chờ vào đống đồ Khả Khả cho , giờ thì tan thành mây khói hết rồi.
Giờ phải tính sao đây? Xem chỉ còn cách gạo nấu thành cơm với Trịnh Dươngleech_txt_ngu, để nhà gã buộcvi_pham_ban_quyen phải chu cấp hoạt phí cả hai thôi. Nghĩ đến đây, Lâm Tiểu Tiểu bỗng phấn chấn hẳn lên, ả lồm cồm bò , hí hửng sang bên tìm Trịnh Dương bàn .
Lại nói về Lê Ngữ Khả . Sau trở về căn nhà thuê, ban Vu Căn Chính nói tối nay sẽ chức đón tân binh khu tập thể để mọi làmbot_an_cap quen, nhưng thấy mưa to quá, hai cô nàng cũng lười chẳng bước raleech_txt_ngu ngoài.
Đồng Đồng này, tụi bot_an_cap qua đó không? Đileech_txt_ngu thì không có ô, ướt như chuột lột mất, mà đi thì sợvi_pham_ban_quyen mọi người lại bảo mình kiêu , gần. Nghĩ mà nản quá đi mất! Tần Khảvi_pham_ban_quyen Khả vò đầu bứt than vãn.
Lê Ngữ Đồng buồn cười nhìn côleech_txt_ngu bạnvi_pham_ban_quyen: đừng vò nữa, sắp hói đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi rồi kìa. Thích , khôngvi_pham_ban_quyen thích thì nhà. Cậu chưa nghe à: Nếubot_an_cap cậu cứ sống mắt ngườileech_txt_ngu khác, sớm muộn gì cũng miệng thế gian.
Mắt Khả sáng rực lên: Đồng Đồng, nói chí lý! Đời ngườibot_an_cap nên một vũ điệu tự do, vươn mình dưới nắng mai, nở rộ vẻ chân nhất. Cứbot_an_cap quá để tâm đến ánh mắt thiên hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng khác nào tự đeo gông xiềng cổ, làm gì cũng thấy gượng gạo.
Lê Ngữ Đồng cười: đồ ‘ biền’ nổi danhleech_txt_ngu căn như cậu mà cũng có lúc sến súa thế này à? Nói năng nghe tịch gớm.
đừng trêu tớ nữa, mau tìm đồ đi đi. Tụi mình qua đó một cho biếtleech_txt_ngu mặt mọi người, kẻo sau này ra đường gặp nhau lại tưởng người lạ. Khả Khả .
Được rồi, chiều ý cậu. Để tớ xem có cái ô không.
Ý thức Lê Ngữ Đồng lẻn không gian Tử Ngọc, lục lọi trongbot_an_cap đồ vét từ nhà họ , mãi mới tìm thấy một chiếc ô giấy cũ.
đây! mình che chung cái này chắc không ướt .
Khi hai mưa đi tới, các lão tri thức đã chuẩn bị xong bữa tối. Thực ra cũng chẳng có gì cao lương mỹ vị, chỉ có mấy cái bánh ngũ cốc thô với một nồibot_an_cap súp raubot_an_cap dại loãng .
Vu Căn hơi ái nói: Bảo mời các đồng mới bữa cơm, nhưng một tháng tụi tôi chỉ có bấy nhiêu điểm công, tự nuôi thân còn khó nên chỉ chuẩn bị đơn sơ này thôi, mong mọi người chê nhé.
Lê Ngữ Đồng cười nhã nhặn: Không sao đâu ạ. Tụi tôi nhà cũng ăn chút đỉnh rồi, qua đây chủ yếu để chào hỏi mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Tôi xin tự giới thiệu, tôi Lê Ngữ Đồng, đến từ thành phố Cẩm Thành, tỉnh . Rất vui được làm quen với mọi ngườivi_pham_ban_quyen.
Khả Khả cũng tươi cười lời: Tôi là Tần Khả Khả, bạn học của , cũng dânbot_an_cap Cẩm Thành. Chân ướt chân ráo mới đến, có gì mong người giúp đỡ ạ.
Sau khi mọi người đã giới thiệu xong xuôi, Lý Quyên một tri cũ nhìn Lê Đồngbot_an_cap với mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tò mòvi_pham_ban_quyen: Đồngbot_an_cap chí Lê , nhìn cái chiêu lúc nãy cậuvi_pham_ban_quyen lý con nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm Tiểu Tiểu, chắc cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng có hiểu biết về y thuật nhỉ? Xem ra tay nghề không phảivi_pham_ban_quyen dạng vừa đâu?
hỏi này chẳng khác nào mởleech_txt_ngu van vòi nước, mọi người xung quanh tức lại hỏi han.
Đúng đấy đồng chí Lê, nhà cậu có ai làm ở bệnh viện không?
Tôi nhà cậu chắc có truyền thống làm y, nhìn cậu tay dứt khoát, chuyên nghiệp thế mà.
Đồng còn chưa kịp mở miệng, Tần Khả Khả nhanh nhảu đáp hộ: Mẹ Ngữ Đồng cực tinh thông y lý luôn. Tuy không làm việc chính thức trong bệnh việnvi_pham_ban_quyen, nhưng công nhân nhà máy dệt Thành hầu như ai từng được mẹ cậu giúp đỡ đấy.
Triệu Hồng gã thanh niên mới ái ngạivi_pham_ban_quyen nhìn cô: Đồng chí , chuyện trên tàu lúc trước là tôi không đúng, có gì mong cậu lượng thứ, đừngvi_pham_ban_quyen để bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhé.
leech_txt_ngu Đồng cười nhạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Không saobot_an_cap đâu, chuyện cũ qua thìvi_pham_ban_quyen thôi. Sau này chúng ta đều có một tên là ‘ niênbot_an_cap tri ’, mong mọi người đỡ lẫn nhau.
Tiêu Trì, nam tri thức , cũng cười : Đồng Lê có lĩnh này thì tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá, sau này anh em ở đây có ai đầu sổ mũi lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải cậy cả vàovi_pham_ban_quyen cậu rồi. người vậy đều nhao nhao hưởng ứng.
Ngữ Đồng gật : Mọi người tâm, trong năng mình, tôi nhất sẽ giúp hết sức.
Đang trò chuyệnleech_txt_ngu rôm rả, bên ngoài vang tiếng ồn ào. Một đứa trẻ trong làng không may vấp ngã rách đầu, máu chảy đìa. Người mẹbot_an_cap hớtbot_an_cap hải chạy đến cầu cứu: Các đồng tri thức ơi, cứu con tôi với! Nó ngã rách đầu nhà chẳng có thuốc men gì, mưa gió này không ra trạm xá công được, cácvi_pham_ban_quyen đồng chí có thuốc gìbot_an_cap cầm máunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không?
Ngữ vậy tức đứng bật dậy: Để tôi sao!
Cô nhanh chân theo người chạy ngoài màn , những cũng tò đuổi theo sau. Mưa mỗi một nặng hạt, đường trơn trượtvi_pham_ban_quyen nhưng Đồng chẳng mảy may để ý. nơi, cô nhanh chóng quỳ xuống kiểm traleech_txt_ngu vết thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên trán đứa bé. Vết rách sâu, máu đang rỉ ra.
Bằng động tác luyện, dùng bông cồn sát trùng rồi băng bó lại thật chắc chắn bằng gạc sạch. Chỉ mất vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phút, máu ngừng chảy, đứa bé cũng thôi khóc, im lòng mẹ. nắmbot_an_cap chặt tay , xúc động nghẹn ngào: ơn đồng chí Lê nhiều lắm, không cô chắc tôi chết mất.
Ngữ Đồng ôn tồn an ủi: gì đâu , vết thương xử xong, vài ngày nữa sẽ ổn thôi. Nhưng nhớ nhắc đừng để thươngbot_an_cap dính nước kẻo nhiễm trùng nhé.
việc thì trời cũng đã tối mịt. Hai cô nàng trở căn nhà thuê, lau rửa sơ qua rồi leo lênleech_txt_ngu giường sưởi đi ngủ. Sau một hành trình dằng dặc từ hỏavi_pham_ban_quyen đếnvi_pham_ban_quyen xe , cả hai đã kiệt sức, vừa đặt lưng xuống là vàoleech_txt_ngu mộng.
Người ta thường bảo đêm cao gió hắc, đêm của kẻbot_an_cap gian, lúc hai người đang ngủ say nhất, một bóng đen rón rén cạy chốt , lẻnbot_an_cap vào bên ngoài phòng của Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngữ Đồng. Hắn dùng mộtvi_pham_ban_quyen trúc nhỏ, khói thuốc mê phòng qua khe cửa.
Kẻ này không ai khác chính là Ngưu Oa con trai củavi_pham_ban_quyen To.
Chuyện là lúc chiều, sau thấy đám tri thức mới về, mụ Lý sai ngay con trai đi nghe ngóng hình. Thấyleech_txt_ngu mấy cô tri thức cô nào cũngbot_an_cap xinh đẹp, mặc sang , mụ đoán chắc nhà họ kiện khá. Khi Ngưu Oa về báo tin hai cô căn nhà ma ám đầu làng và còn vung tiền cả nội thất của bác thợ mộc , mụ Lý mắt rực đèn pha.
Mụ bàn với con: Ngưu Oa, thời tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con ơi! Cái nhà đó mang tiếng có ma, tối nay lẻn vào đấy, ‘gạo thành ’ với một đứa, thế nào nhà nó cũng phải lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho con lên thành phố hưởng phúcvi_pham_ban_quyen. cũng được lây.
Ngưu lúc đầu còn sợ: Nhưng có quyền , sao họ lấy con?
Lý lôi ra gói thuốc mê đưa cho con trai: Đồ ngốc! Bốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con mất sớm, mẹ mình khổ cực baoleech_txt_ngu năm rồi. được vào dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành phố thì khỏi phải bán mặt cho bán lưng cho trời nữa, sau này cưỡi xe đạp đi làm, dắt đi dạo công viên sướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết chừng nào. Đây là mê, con cứ thổi vào phòng nó, đợi nó ngủ say rồi thì chuyện gì xong?
Ngưu Oa vẫn : Mẹbot_an_cap ơi, chuyện này mà bại lộ là bị bắn bỏ vì tội lăng loàn đấy.
Mày đúng là ! nhà ma, ai biết được? có bịbot_an_cap phát hiện, con cứ là đi ngang qua nghe thấy tiếng lạ, tưởng ma nhát hai cô tri thức nên cứu, trong lúc cấp bách không kìm lòng được xong.
Bị mẹbot_an_cap dỗ ngon dỗleech_txt_ngu ngọt, Ngưu cầm thuốc quyết địnhbot_an_cap . Và thế màn kịch tệ này đầu.
Nhưng Ngưu Oa đâu có ngờ, Lê Ngữ Đồng làleech_txt_ngu ai cơ chứ? Kiếp cô là chủng, dù cơ có mệt đâu thì bản năng cảnh đã ăn vào máu thịt. Ngay khắc có kẻ thổi khói vào , cô giấc hoàn toàn. Tuy nhiên, Ngữ Đồng không lập tứcleech_txt_ngu vạch trần mà định tương kế tựu kế xem kẻ này định làm .
Cô nhắm nghiền mắt, thở đều đặn vờ như đã trúng . Oa trong không có động tĩnh gì, hửng cửa bước vào, lòng thầm đắc ý vì mưuvi_pham_ban_quyen kế của mẹ thành công mỹ .
Hì hì, đúng là mẹleech_txt_ngu mình nói chuẩn, gái thành phố trôngbot_an_cap mátvi_pham_ban_quyen thậtvi_pham_ban_quyen, da trắng thế không biết chạm vào sướng thế nào đây. Hắn vừa lẩm bẩm dâm đãng vừa chìa bàn bẩnleech_txt_ngu thỉu ra, định vuốt ve khuôn mặt của Lê Ngữ Đồng.
Ngay khoảnh khắc bàn tayvi_pham_ban_quyen dơ bẩn của Ngưu Oa bị chạm vào làn da màng của Lê Ngữ Đồng, chớp, cô đột ngột mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trừng mắt. Ánh mắt cô dao, găm thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào mặt hắn giữa bóng , kèm theo mộtvi_pham_ban_quyen câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi âm u như vọng ra từ cõi chết: làm gì?
Ngưu Oa giật bắn người, hồn phi . Trái tim hắn như muốnvi_pham_ban_quyen nhảy tót lồng ngực, cổ họng nghẹn đắng, không tài nào thốt ra nổi nửa lời. Trong bóng lờ , đôi mắt của Lê Ngữ Đồng quắc như mắt dã thú đang mồi, khiến hắn rùng mình giácbot_an_cap như mình không phải đang diện với một cô gái thành yếu ớt, mà là tử thần thực sự.
Ma ma hiện hồn!
Hắn lắp bắp, đôi chân nhũn ravi_pham_ban_quyen như bún. Chưa để hắn hội quay đầu bỏ chạy, Lêleech_txt_ngu Ngữ Đồng đã ra tay. vươn tay chộp lấy cổ tay hắn, bóp một cái vặn ra sau.
Áaaa!
tiếng thét thiết vang khắp căn nhà tiếng mabot_an_cap ám, xé màn đêm tĩnh mịch.
Cùng lúc , cửa phòng bên cạnh rầm một cáibot_an_cap mở tung. Khả Khả cầm theo đèn công suất lớn phóngvi_pham_ban_quyen sang, luồng sáng trắng lòa chiếu thẳng vào khuôn mặt đang méo xệch vì đau đớn và sợ hãi của Ngưu Oa.
Ốileech_txt_ngu chà chà, tớ còn đang đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ma nào dám vào đây, hóa ra là một ‘ma sống’ cơ ? Tần Khả Khả tựa cửa, miệng nhếch một nụ cười đầy vẻ giễu cợt.
Lê Ngữ ngồi dậy, tay vẫn chặt Ngưu Oa khiến quỳ rạp xuống đấtleech_txt_ngu, vừa run vừa rên rỉvi_pham_ban_quyen. Cô khinh bỉ liếc nhìnvi_pham_ban_quyen cái ống trúc rơi dưới sàn: Thuốc đấy? con nhà đầu tư gớm nhỉ? Có điều, loại thuốc ‘hàng mã’ này mà đòi gục bà sao?
Ngưu Oa đến mức mắt nước mũi chảy ròng ròngvi_pham_ban_quyen, không vanvi_pham_ban_quyen xin: Hai hai tha mạng! Là mẹ tôi mẹ tôi bảo căn nhà có ma, lo hai cô nên bảo tôi vào vào xem thế nào thôi mà!
Xem thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào mà lại định thò mặt ta? Xem thế nào phải thổi mê? Khả bước tớileech_txt_ngu, chân bồi cho hắn một cái đá mông. Mày tưởng em tao là connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nít baleech_txt_ngu tuổi chắc? loại ‘cóc mà đòi ăn thịt thiên nga’ như mày, không đi bóc đúng là phí của giời.
Ngữ Đồng cười lạnh, lực tay lại một chút khiếnbot_an_cap Ngưu Oa hét lên như heo bị chọc tiết: Nói! mày vui ở đâu? Có phải đợi mày ‘gạo thành cơm’ xong là tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dắt cả đến gian để ép tụi tao phải cưới mày, rước cảleech_txt_ngu nhà mày lên thành phố phúc đúng không?
Bị nói trúng tim đen, Oa câm như , chỉ biết run rẩy như sấy.
Đồng , lý thế nào đây? Hay là tống nó côngleech_txt_ngu xã? Tần Khả Khả hào hứng hỏi.
Ngữ Đồngbot_an_cap nheo mắt, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ýleech_txt_ngu tưởng thú vị lóe lên trong đầu: Gửi công xã thì hời cho nó . Nó muốn diễn kịch, chúng ta sẽ cho nó đóng vai chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong một vở kịch khác haybot_an_cap hơn .
Nói rồi, cô quay sang nhìn Ngưu Oa bằng ánh mắtleech_txt_ngu khiến hắn lạnh thấu xươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Muốn sống muốn chết?
Muốnleech_txt_ngu sống! Cháu muốn sống! Cô bảo gì cháu cũng ạ! Ngưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dập như tế .
Tốt! Bây giờ mày quay về với mẹ là đã thành công, bảo mụ ta bị loa đài, dắt làng đây ‘bắt gian’ vàobot_an_cap lúc tờ mờ sáng mai. Nếu mày dám giở trò Lê Ngữ Đồng khẽbot_an_cap lắc nhẹ , một tiếngleech_txt_ngu rắc nhẹ vang lên khiến Ngưu Oa đau đến chết đivi_pham_ban_quyen sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Cháu không dám! Cháu hứa sẽ làm theo ạ!
Sau khi thả cho Ngưu Oa chạy bán sống bán chết về nhà, Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khả Khả tò mò : Đồngvi_pham_ban_quyen, cậu định làmvi_pham_ban_quyen gì thế? Mụ Lý Mồm mà dắt dân tới thật thì danh dự của tính sao?
Lê Ngữ Đồng nhếch môi, ánh mắt hiện lên vẻ tinh quái của một đội đặc nhiệm: Ai bảo người chúng ta để trên giường là tớ? Cậu quênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là trong khu thể vẫn còn một ‘đóa bạch liên hoa’ nào cũng muốn leo cao sao?
Tần Khả Khả vỗ đánh đét một , cười hố hố: à! Ý cậu là Lâm Tiểu? Vố này mà thành công thì đúng là ‘nhất tiễn hạ song điêu’, vừa trị được mụ Lý, vừa tống khứ được nhỏ xanh kia đi. Đồng , cậu thậtleech_txt_ngu đấy tớ thích!
Sự biến đổi đột ngột này khác nào tiếng sét đánh giữa trời quang, khiến gã Ngưu Oa đang chìm đắm trongvi_pham_ban_quyen ảo mộng dâm sợ đến hồn phi phách tán, ba hồn bảy víabot_an_cap suýt chút nữa thì bay ra khỏi xác.
Cô cô là ma à? Sao màvi_pham_ban_quyen nhátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người kinh thếleech_txt_ngu! Ngưu Oa hoàng bạt vía, giọng nói run rẩy không ngừng.
Ngữ Đồng thấy vậy, sợ tiếng hét của gã sẽ làm thức giấc Tần Khả Khả ở phòng bên, côbot_an_cap liền quyếtleech_txt_ngu định dứt khoát. Nhanh như chớp, cô tóm lấyleech_txt_ngu gã như tóm một conbot_an_cap, lôi xệch gã quăng vào không gian Tử Ngọc.
Cảnh vật đột ngột thay đổi, một thế giới hoàn toàn xa hiện ra trước khiến Ngưu Oaleech_txt_ngu mất phương hướng. Tiếng la hét của gã vang khắp không gian, rẫy sự sợ hãi và bất an.
Lê Ngữ Đồng! Đây là nơi quỷ quái nào? Sao cô lại đưa tôi đến đây? Ngưu run , đôi mắt trợn ngược láo liên nhìn quanh môi trường quái dị này.
Lê Ngữ Đồng lùng nhìn gã: Đây là nơibot_an_cap dành cho kẻ như mày đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để chịu phạt. nay mày dám mê định làm tao, phải cho kỹvi_pham_ban_quyen.
bủnleech_txt_ngu rủn chân taybot_an_cap, quỳ sụp xuống : Lê Ngữleech_txt_ngu Đồng, tôi rồi! Là tôi xúi giục đấy ! Tôi không nênbot_an_cap quỷ ám hồn mà nghe lời bà ấy định ‘gạo thành cơm’ cô. Xinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu đại xá cho tôi lần này thôi!
Lê Ngữ Đồng hừ lạnh: Giờ mới xin à? Muộn rồi. Cô chậm rãi quanh Ngưu Oa: Mày tưởng lôi mẹ mày làm bia đỡ đạn là thoát sao? lười làm ham ăn, chỉ chực đi đường tắt như mày, sống chỉ tổ tốn oxy, chết đi cho sạch đất.
Ngưu Oa mày xám , dập đầu tục. Lê Ngữ Đồng đang tính toán cách trả đũa thì độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên nảy ra mộtleech_txt_ngu ý tưởng. Không gian Tử Ngọc của cần sống những sinh vật tươi mới để duyleech_txt_ngu trì, con người cũng là vật cấp cao, không biết sức sống của một người bằng xương bằng thịt thì sẽ mạnh mẽ đến nhường nào?
Đã cóvi_pham_ban_quyen kẻ chán sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tận , cô cũng chẳng việc gì phải tay. Nghĩ đến , Đồng nở một nụ cười tà mị.
Cô lôi xệch Ngưu Oa đến trí trung tâm không gianvi_pham_ban_quyen nơi đặt cột Kình Thiên. Cô quay sang bảo gã: Thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường có lối mày khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, địa ngục không cửa mày đâm đầu vào. Đã là người trưởng thành thì phải biết chịu tráchbot_an_cap nhiệm cho hành vi của mình, đúng không?
Ngưu nghe vậy thì nhũn như chi bùnleech_txt_ngu, nước mắt nước chảybot_an_cap ròng: Lê Ngữ Đồng, tha mạng, tôi dám nữa !
nhưng Lê Ngữ Đồng chẳng hề may lay động, cô định đẩy gã vào phạm vi phủ của cột Kình Thiên. lúc này, một lực cực mạnhvi_pham_ban_quyen bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưng xuất hiện, giật phắt Ngưu Oa tay cô ra.
Ngưu Oa vùng vẫy điên cuồng, chân đạp loạn xạ lên mặt khiến bụi bay mù mịt. Nhưng gã càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chống cự, hút càng mạnh. Từng chút , gã hút vào cột Kình Thiên. Thân thể gã dần trở nên suốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, linh hồn bị tước đoạt một cách tàn nhẫn.
Đột nhiên, cột Kình Thiên ra một luồng ánh sáng tím rực rỡ tỏa khắp gian. Theo ánh sáng đó, Lê Ngữ Đồng cảm nhận rõ rệt thở trong không đã thay đổi hoàn toàn, đầy linh khí y như trong mấy tiên cô đọc kiếp trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
ra phía những đồng trong không gian, côbot_an_cap thấy hoa màu chín rộ với tốc độ cũng nhìn thấy được. Đám gà con chỉ trong mắt đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành gà trống, gà trưởng thành. Thỏ và cũng lớn nhanh , bắt đầu sinh sôi nở
Đồng thời, một giọng nói trong trẻo vang lên trong thức hải của côleech_txt_ngu: Cột Kình Thiên sau khi nuốt chửng linh hồn kẻ ác sẽ giúp không gian khôivi_pham_ban_quyen phục thần tốc. Hiện tại mức độ đạt 50%, diện tích tăng gấp đôi, một nửa vật phẩm đãvi_pham_ban_quyen trở lại trạng . tiếp tục cố gắng nhé!
Tiếp tục cố ?
Vậy không này còn có chức năng hủy thi diệt tích thần sầuleech_txt_ngu thếbot_an_cap sao? Chỉ cần là ác, cứ đưa đến gần cột Kình sẽ bịleech_txt_ngu xử lý gọn gàngbot_an_cap, còn giúp nâng cấp không gian nữa?
Cô vừa mới nghĩ tới đó, giọng nói lại vang lên: Chúc mừng chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân đoán đúng, nhưngleech_txt_ngu tiếc là phần thưởng đâu !
Lê Ngữ Đồng tò hỏi: Ngươi ai? Sao lại nói chuyện đượcvi_pham_ban_quyen trong đầu tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Giọng nói kia nghịch đápvi_pham_ban_quyen: Ta làleech_txt_ngu Khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net linh của không gian Tử , tên là Hề Hề. Vì chủ nhân ràngbot_an_cap không gian nên ta có thể giao tiếp qua . Sau này chủ nhân cứ gọi ta lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo bối nhé! Chỉ cần chủ nhân mang thêm nhiềubot_an_cap kẻ ác tới cho cột Kình Thiên ‘ăn’, không gian sẽ khôi phục nhanh hơn, lúc đó sẽ mởvi_pham_ban_quyen khóa thêm nhiều năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xịn lắm đấy.
Mắt Lê Đồng sáng rực lên, không ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không gianbot_an_cap lại kỳ đến vậy. Cô hỏi tiếp: Thế hạng người nào thì coi kẻ ?
Hề Hề lời: Những lòng dạ hiểm độc, làm chuyện thương thiên hại lý tính hết. Như tên Ngưu Oa lúc nãy, định dùng thuốc mê hãmleech_txt_ngu chủvi_pham_ban_quyen nhân chính là kẻ .
Ngữ đã có tính toán trongbot_an_cap lòng. Sau hễ gặp kẻ nào quá quắt, độc ác, cô cứ tống vào đây, vừa trừ hại dân cấp nhà mình, đúng là nhất lưỡng tiện.
Ta cóleech_txt_ngu thể hìnhbot_an_cap dáng của ngươi không?
Giờ thì chưa được đâu ạ. không gian khôi phục đến 80% thì mới hiện thân được. Chủ nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cố gắng lên nha!
Kếtvi_pham_ban_quyen thúc cuộc trò chuyện Hề , Lê Đồng bắt đầu quan sự thay đổi của không gian. phát hiện cách cột Kình Thiên không xa xuất một mạch suối linh tuyền, hơileech_txt_ngu nước lãng vây quanh. Nước từ suốivi_pham_ban_quyen chảy ra, thấm vào đen rồi biến mất kỳ ảo.
Gần , một căn thự hiện đại, lẫy như lâu trong bỗng nhiên sừng sững mọc lên. Căn biệtbot_an_cap thự này chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻbot_an_cap ngoài thờibot_an_cap thượngvi_pham_ban_quyen mà nội thất trong cũng đầy từ A đến Z, quả là một cư trú hoàn hảo. Nó khác hoàn toàn căn biệt thự ở kiếp trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô.
Ngữ Đồng tò mòleech_txt_ngu kỳ, không hiểu điện biệt này từ đâu ra khi không thấy ổ cắm hay dây nhợ gì. Nhưng thôi kệ, dùng được là tốt rồi.
ha ha! Lê Ngữ Đồng không kiềm mà cười vang. Có căn biệt thự hiện này, cô tin chắc mình có thể sống thoải mái, sung sướng ngay giữa cái thời đại thốn này.
này, cô khích đến mức muốn nhảy, lăn lộn khắp căn nhà rộng để xả hết niềm vui sướng trongbot_an_cap lòng. Cô cóbot_an_cap thể đi đứng kiểu không nể ai, hay hét hò, gàoleech_txt_ngu rú tùy mà chẳng sợ ai phiền.
Sau khi cơn hưng phấn qua , Đồng tiến gần suối linh tuyền: Nước suối này liệu có dụng ‘tẩy kinh phạt tủy’ như truyền thuyết không nhỉ?
Ýbot_an_cap nghĩ vừa dứt, giọngbot_an_cap Hề Hề lại vang lên: Chủ nhân không cần nghi ngờ đâu ạ. Linh tuyền hiện tại tuy chưa thể tử hoàn sinh hay nối xương liền ngay lập tức, nhưng có khả năng chữa vếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương cực nhanh, giúp thân kiện thể, lại còn tác dụng làm đẹp, dưỡng nhan. Lần đầu uống vào còn giúp thải độc tố và những tiềmleech_txt_ngu ẩn trong cơbot_an_cap thể nữa đấy!
Lê Ngữ Đồng rựcleech_txt_ngu lên. Cô cúi xuống, vục một vốc nước tuyền đưa lên uống vài .
lập tức, một cảm giác thanh mátvi_pham_ban_quyen lan tỏa từ cổ họng đi cơ thể. Trong vi_pham_ban_quyen dường như có một luồng nhiệt luân chuyển, cơ thể vốn đang mệt mỏi rã rời bỗng chốc tràn đầy sức mạnh.
Dần , Lê Ngữ Đồng phát hiện trên bề mặt da mình tiết ra một lớp chất bẩn màu đenleech_txt_ngu sì, nhớtvi_pham_ban_quyen. Cô đưa cánh tay ngửi cái
!
mùi này cũng kinh khủng quá mất!
Đồng chẳng màng gì nữa, ba chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốn cẳng chạy tót vào căn biệt thự để tắm rửa. Bước vào phòng tắm, cô mới thấy bên trong chẳng thiếu thứ gìleech_txt_ngu, ngay cả đồ ngủ cũng có sẵn bộ đúng size với mình.
Được ngâm mình trong nước nóng thư giãn, Lê Ngữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng cảm tinh thần khoáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cực độ, trong người như có nguồn sức mạnh xài không hết.
Lúc nàybot_an_cap, Hề Hề lại lên tiếng: Chủ , người còn có thể dùng linh tuyền để tưới cho cây cối trong không gian nữa đấy. Chúng sẽ lớn hơn, mà quả kết ra cũng sẽ có hiệu biệt.
Lê Ngữ Đồng xong liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành động ngay. Cô tìm đồ đựng, múc đầyvi_pham_ban_quyen nước linh tuyền đi tưới cho đám hoa màu. Quả nhiên, những được tưới linh có tốc độ sinh trưởng nhanh thấy , lá cây cũng trở nên xanh mướt hơn .
Lê Ngữ Đồng mừng rỡ. Có tuyền và không gian này, cuộc sống củaleech_txt_ngu ở cái thời đại chắc chắn sẽ dễ thở hơn nhiều. Tưới nước xong, cô đi chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám gà, vịt, thỏ một chút.
Ăn đi, ăn no rồibot_an_cap đẻ thật nhiều con , để tăng thêm sức sống cho không gian.
Cô đã hạ quyết tâm, sau sẽ cực tìm nhiều kẻvi_pham_ban_quyen để không nhanh chóng khôi phục, mở khóa nhiều chức năng xịn xò, tận cuộc sống khiến người taleech_txt_ngu phải tị.
đến đây, khóe môi cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhếch lên: Ngủ thôi, ngày chắc chắn sẽleech_txt_ngu có rắc rối tự tìm tận cửa cho xembot_an_cap.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngữ Đồng nằm trên chiếc nệm lò xo êm trong biệt thự, đắp tấm chăn lông vũ nhẹ nhàng, chìm sâu vào đẹp.
Trong khi Lê Đồng đang tận cảm sướng như , thì Lý Mồm To ở bên kia lại trằn trọc, thao thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không sao ngủ nổi. Chẳng hiểu sao, ngay khoảnh khắc lúc nãy, tim mụ bỗng lại như bị ai bóp nghẹt, đến khó thởleech_txt_ngu.
lẽ thằng con mình chuyện rồi?
Chắc là không đâu. Thuốc mê của mụ mụ biết nhấtbot_an_cap, hiệu quả thì khỏi phải bàn. Lê Ngữ và Tần Khả Khả gì cũng chỉ là hai con nhãi thành phố, so vớileech_txt_ngu thể hình của con trai mụ thì bọn chúng sao mà đấu lại được. Huốngleech_txt_ngu dính thuốc mê rồi thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nước nằm im trận .
Mụ Lý ôm lấy ngực, cố ép mình bình tĩnh .
Con mình không sao đâu, cùng là việc không thành thôi.
Cứ thếbot_an_cap, mụ Lý tự thôi miên bản thân thành công rồi ngủ lúc nào không hay. Thế nhưng mụ ngủ chẳng yên . Trong , mụ con trai mình bị phủ bởi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh sáng tím , cơ thểbot_an_cap lơ lửngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữa không trung vẫy tay mụ: Mẹ ơi, con đi đây. Mẹ giữ gìn sức khỏenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhé. Thằng con bất hiếu này không dưỡngvi_pham_ban_quyen mẹ được nữa .
Lý giật mình giấc, bật ngồi thở dốc, mới nhận ra đó chỉ là một giấc mơ. Nhưng giấc mơ đó quá chân thựcleech_txt_ngu, cứ đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đầu mụ như một đoạn ảnh. Mụ lau mồ hôi lạnh trên trán, tim vẫn đập thình thịchvi_pham_ban_quyen liên . Dù cố trấn an mình chỉ là , một dự cảm chẳng thế lan tỏa dưới mụ.
Trời vừa hửng sáng, mụ đã hớt hải chạy đến chỗ ở của Lê Ngữ Đồng và Tần Khả Khả. Một đêm lớn đã gột sạch sẽ mọi vết của đêm qua, lại bất kỳ manh mối nào. Mụ Lý rất muốn xông vào gõ cửa xem tình hình thế nào, nhưng chẳng tìm lý do gì đáng, đành phải lủileech_txt_ngu thủi quay về, mong ngóng thằng Ngưu Oa về sớm.
Trong không gian, saubot_an_cap khi nghỉ đủ tiếng, Lê Đồng đã từ sớmvi_pham_ban_quyen. Cô thu hoạch hết hoa màu chínbot_an_cap, rồi gieo thêm vụ mới. Cho đám gia súc ăn xong, cô bắt bài tập thể dục buổi sáng ngay trong không gian.
hít một hơi, điều hòa nhịp thở, rồi bắt đầu diễn luyện các bài Quân thể quyền mình đã thuộc lòng từ kiếp trước. Mỗibot_an_cap động đều chuẩn xác, uy mãnh kém phần uyển chuyển, chảy . Mồ hôi dần thấm ướt trán rồi lăn dài xuống má, động tác của cô không chậm lại, ngược lại càng lúc nhanh, càng dứt khoát .
Cuối cùng, khi hoàn thành động tác cuối cùng, áo sơ mi của cô đã ướt đẫm mồ hôi, hơi . Nghỉ ngơi một , bước vào phòng tắm, nước ấm để dòng nước gộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Sự mỏi dường như biến theo dòng nước, thay vào đó là giác khoái vô cùng.
Tắm xong, cô thoát khỏi gian, quay về phòng mình. lập tức, cô bắt tay vào dọn dẹp thật kỹ dấu vết còn sót của thằng đêm quavi_pham_ban_quyen. Cô không để ai phát hiện ra gã từng vào đây, tránh gây ra những rắc rối không đángleech_txt_ngu có.
gian trôi nhanh, chẳng mấyleech_txt_ngu chốc trời đã sáng hẳn. Tần Khả Khả vươn vai một cái, bước ra khỏi phòng. Lê Ngữ Đồng đang ở giữa sân, nở nụ cười tươi rói. Ngữ Đồng buộc tóc đuôi ngựa , mỗi cử động đều toát ra vẻ năng động và đầy tinh thần.
Khả Khả bước tới, hào hứng nói: Đồng Đồng, haybot_an_cap em mình làm vài chiêu ‘giao lưu’ đi?
Lê Ngữ Đồngbot_an_cap dừng , quay đầu lại nhìn bạn mình, mắt lên tia phấn khích: thôi! Tớ cũng đang muốn tìm người tậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng đây.
Hai người lập tức bày ra thế thủ. Khả Khả chiêu trước, thẳng về phía Đồng. Ngữ Đồng nhẹbot_an_cap nhàng lách người né tránh, thuận thế chộp lấy cánh tay Khả định quật ngã. Nhưng Khả Khả phản cực nhanh, người thoát sự chế rồi tung một cú đá bạt vào bụng đối phương.
nhanh chóng nhảy lùi sau để giãnbot_an_cap cách. Hai ngườibot_an_cap kẻ người , quyền phong vùvi_pham_ban_quyen vù, nhất bất phân thắng bại. Không khíbot_an_cap trong dường như nóng lên theo từng nhịp đánh.
Chớp lấy thời , Khả Khả tung một đòn giả lừa Đồng, rồi bất quất một cú đá vòngbot_an_cap cầu vào chân cô. Ngữ Đồng loạng choạng suýt ngã, nhưng lập tức giữ vững tâm, nhân lúc Khả Khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa kịp liền lao tới, dùng húc mạnh vào ngực Khả Khả, đẩy lùi xa mấy bước.
Tần Khả không , lại lao lên tiếp. Hai người bắt một vòng giao đấu đầy sôi nổi, khiến cái buổileech_txt_ngu sáng trànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức sống.
cô nàng đánh nhau hăng say là thế, mà chẳng hềleech_txt_ngu hay biết bộ những động tác ấy đã vào mắt Diệc Hàn người đang ôm củi đến cho bọn họ.
Anh đứng lặng người ở cổngleech_txt_ngu, trong đầu nảy ra một suy nghĩ chấn : Bọn họ đang đánh Quân thể quyền!
Lục Diệc nghe nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếngbot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang mạnh mẽ từ bên trong máu nóngleech_txt_ngu trong người sôi sùng . Thế nhưng, có thể nói cho anh biết, cô gái này rốt cuộc có lai thế nào?
Sự tò mò trỗi dậy Lục Diệc Hàn sinhleech_txt_ngu hứng thú mãnh liệt với hai người . Anh thầm nghĩ, nhất định phải người tra kỹ lưỡngbot_an_cap bối của hai cô nàng này mới được. Đợi đến khi bên hoàn toàn yên tĩnhvi_pham_ban_quyen, Lục Diệc tiến tớivi_pham_ban_quyen gõ cửa.
Aivi_pham_ban_quyen đấy? Giọng nói trong trẻo nhưng đầy lạnh lùng của Lê Ngữ Đồng vọng ra.
Là tôi, Lục Diệc .
Nghe anh tự báo tính, Lê Ngữ Đồng hơi thắc mắc, khôngleech_txt_ngu hiểu sao chàng lại mò đến đây sớm thế. Dù nghi hoặc cô vẫn ra mở cửa. vào ảnhleech_txt_ngu Lục Diệc Hàn đang vác một bó củi lớn, người đứng thẳng tắp như cây tùng trước cổng.
cô vừa mới đây, chắcvi_pham_ban_quyen chắn là chưa có củi khô, lấy ít dự của ông nộivi_pham_ban_quyen mang sang hai người tạm. Lục Diệc Hàn vừa nói vừa củi xuống cạnh cửa.
Đồng hơi sững người. Cô không ngờ anh lại chu đáo vậy, trong lòng bỗng dâng lên luồng hơi ấm lạ : Anh vào nhà chơi đi. Đường xá sau cơn mưa còn bùn lầy, đi lại vất vả quá.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang một bên mời Lục Diệc Hàn nhà. , Tần Khả Khả đang ngồi bên , thấy Lục Diệc Hàn bước vào liền nhướng mày đầy tinh quái. Hừm, đúng là túy chi ý bất tửu, đưa củi là phụ, nhìn ta mới là chính đây mà!
Lục Diệc Hàn đưa mắt nhìn quanh một lượt, khi phải ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần Khả Khả, sự hiếu trong lòng anh lại càng tăng thêm.
Cảm anh , tụi tôi đúng là đang thiếu củi, anh mang đến thật đúngvi_pham_ban_quyen , chẳng khác mang than sưởi giữa ngày tuyết cả. Lê Đồng rót một chén trà đưa cho Diệc .
đón trà: Không cóvi_pham_ban_quyen gì. mưa đêm qua lớn, căn này lại bỏ hoang đã lâu, không biết chỗ bị dột không?
Lê Ngữ đápbot_an_cap: Chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tụi tôi cũng để ý kỹ, nhưng hai phòng ngủ thì vẫn , không nướcleech_txt_ngu vào.
Tần Khả Khả bước tới góp lời: vừa qua rồi, gian phòng kho cóvi_pham_ban_quyen hơi nhẹ một chút, chưa mức nghiêm trọng lắm.
Nghe thấy có chỗ dột, Lục Hàn đứng phắt dậy: Để tôi xem . Tiện hôm nay tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng rảnh, để tôi giúp hai lại mái nhà . này mưa thất thường, không xử lý dứt điểm thì này phức .
Nói là làm, Hàn đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng gian kho. Quả nhiên, có vài tấm ngói bị xê dịch mưa len qua khe hở thấm xuốngleech_txt_ngu, tạo thành một vũng nướcvi_pham_ban_quyen nhỏ trên sàn. Sau khi kiểm trabot_an_cap kỹ, anh luận chỉ là do ngói lỏng lẻo cục bộ, có hư hại gì quá .
Anh bước ra bảo hai cô : Chỉ là mấy tấm ngói bị lệch thôi, tí là xong ngay. cô đừng lo, tôi xử lý được. lời, anh bắt đầu dụng cụ và ngóileech_txt_ngu dự phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cũng may quanh nhà còn sót lại ít đồ cũ, tìm mấy tấm ngóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn tốt. Lục Diệc Hàn thuần thục leo lên mái nhà, cẩn thận sắp xếp lại những tấm ngói lệch rồi chúng chắn. Để đảm bảo an toàn, anh cònvi_pham_ban_quyen kiểm tra luôn cả những vùng xung quanh và cố thêm chỗleech_txt_ngu yếu.
Nắng bắt đầu lên cao, mồleech_txt_ngu hôi nhanh chóng thấm ướt lưng áo, nhưng anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn tập trung caobot_an_cap độ công việc, tay chân không ngơi nghỉ. Ở dưới sân, Ngữ Đồng và Khả nhìn bóng dáng bận rộn của anh mà lòng đầy cảm độngbot_an_cap.
Tần Khả cảm : May mà có Lục Diệc Hàn, chứ mấy vụ leo trèo sửa mái tụinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình đúng là chịu chết.
Lê Ngữ Đồng gật đầu: vậy. Hay là lát nữa tụileech_txt_ngu nấu cơm anh ấy một bữa để cảm đi.
Ok luônvi_pham_ban_quyen! Tớ vào bếp nấu cơm, cậu ở đây phụ anh ấy một tay nhé.
Tần thừa biết anh chàng họ này có với bạn mình, nên rất biết ý rút lui để tạo không gian riêng cho . Một lúc sau, Lục Diệc Hàn từ trên mái nhà xuống, phủi bụi bặm trên người: rồi đấy, không nữa đâu. Có điều căn nhà này cũng rồi, này có đề gì cứ gọi tôi bất cứ lúc nào.
Lê Ngữ Đồng luôn miệng cảmvi_pham_ban_quyen ơn, Lục Diệc Hàn chỉ xua tay cười: Chuyện nhỏ thôi mà, kháchbot_an_cap .
Tần Khả Khả trong bếp ló ra: Đồng chí Lục ơi, anh vừa đưa củi lại sửa giúp tụi tôi, lát nhớ ở lại cơm nhé, tôileech_txt_ngu sắp nấu rồi đâyleech_txt_ngu.
Lục Diệc Hàn liếc nhìn Lê Ngữ Đồng một cái rồi từ chối: , ông nội tôi đang ở nhà một mình, tôi phải về nấu cho cụ nữa.
Ngữ nghe thấy cụ chỉ có một mình cười bảo: sao, lát cơm chín cứ xách một phần về cho cụ là được mà.
Thấy cô nhiệt tình nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, cũng muốn nhân hội tìm hiểu về Lê Ngữ Đồng, Diệc Hànleech_txt_ngu liền cười đáp: Vậy thì tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin cung kính không bằng tuân mệnh.
Anh ngồi chiếc ghế trong phòngbot_an_cap khách: chí Lê, mới tới đây môi trường có thíchbot_an_cap nghi được ?
Cũng tạm ổn anh ạ. Tụi tôi mới đến hôm qua nên cũng chưa đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lao động, cũng không biết ở đây bà con thường loại cây gì?
Lục Diệc Hàn giải : Ở yếuleech_txt_ngu trồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúa mì, ngô và lang. Ngoàivi_pham_ban_quyen ra còn có một bông vải. Sản mì và ở đây khá ổn, khoai lang cũng rất ngon. Đợi vài nữa rảnh, tôi sẽ dẫn hai cô ra đồng xem qua, sẵn tiệnvi_pham_ban_quyen chỉ cho cách gieo trồng luôn.
Lê Ngữ sáng rực : Thế thì tốt quávi_pham_ban_quyen, cảm anh nhiều nhé. Mà đồng chí Lục này, anh ông ở đây, vậy quê gốcvi_pham_ban_quyen của anh ở vùng này saovi_pham_ban_quyen?
Lục Diệc Hàn đầu: Không phải, nhà tôi ở thủ đô Bắc . Ông nội tôi chuyển đến từ năm năm trước, lý do cụ thể thì cho phép tôi không tiết lộ. Lần này tranh thủ kỳ nghỉ phép đểvi_pham_ban_quyen về cụ.
Lê Ngữ Đồngvi_pham_ban_quyen gật đầu, cô hiểu quy tắc quen sơ khôngleech_txt_ngu nói chuyện sâu, nên khéo chuyển chủ : Đồng Lục, tôi mới chân ướt chân đến, anh có thể giới thiệu sơ quabot_an_cap về phong tục tập quán ở đây được khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Tất nhiên là được. Lục Diệc Hàn mỉm : Tuân thuộc vùng núi phía Bắc tỉnh S, vì dân leo thường xuyên nên dáng đi họ có khác biệt với người vùng bằng. Hơn nữabot_an_cap đây chuộng các món từ bột mì như mì sợi, bánhleech_txt_ngu bao, rất ít khi ăn cơm gạo.
Đang trò chuyện thì Tần Khả Khả bưng mâm nóng bước ra: Mời mọi người nếm thử nghề của tôi, không có hợp khẩu vị vùng không nữa.
Diệc Hàn đứng dậy bày biện bát đũa. Sau khi nếm thử một miếng, mắt anh lên: Ngonleech_txt_ngu lắm, không đồng chí Tần có khiếu nướng như vậy.
Khả cười tươi: Ở nhà tôi làm cũng quen tay thôi mà.
cơm giản dị, người trò chuyện rôm rả, bầu không khí vô cùng hòa . Thi thoảng, ánh mắt Lục Diệc Hàn lại lén nhìn về phía Lê Ngữ Đồng, trong mắt tràn đầy vẻ dịu dàng.
Diệcbot_an_cap Hàn vừa hỏi: Hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn thanh niên thức mới đến sẽ có một ngày nghỉbot_an_cap, hai người có dự định gì không?
Lê Ngữ Đồng nuốt miếng cơm miệng rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới đáp: Tụi định trấn một chuyến để sắm sửa thêm ít đồ dùng trong nhà, sẵn tiện gửi thư báo bình anvi_pham_ban_quyen kiện bưu phẩm .
Khả cũng tươi cười tiếp lời: Đúng thế, tụi tôi muốn đi thamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút, cơ mà không biết từ lên trấn thì bao xa nhỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Lục Diệc Hàn ăn rất nhanh, loáng cái bát cơm đã sạch bách: Để tôi mang cơm về cho ôngbot_an_cap nội trước, sau đó sẽ cùng hai người lên trấn. đây có xe chuyên người, tụi ngồi xe đó đi cho tiện.
Lê Ngữ Đồng chuyến này lên trấn thực chất là muốn hợp thức hóa chiếc đạp giấu trong không gian. Nhân Lục Hàn về đưa cơm, cô kéo Tần Khả vào thì thầm:
Khả Khả, tớ mang theo chiếc xe đạp lão Lê Tiễn Hành trong không gian, nhưng không thể cứ đùng lôi ra được. tính hôm nay lên trấnleech_txt_ngu, về sẽ dắt xe về rồi bảo lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ gia đình gửi bưu điện tới.
Tần Khả phấn khích suýt nhảy dựng lên: Đồng Đồng, cậu là tụi mình đạp riêng á? Ôi trời, đỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá !
Ở cáileech_txt_ngu cũng phải cuốc bộ thế này, nếu một chiếc xe đạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng làbot_an_cap sang chảnh và mức.
Khả Khả, vấn là làm sao đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lôi nó ra không ai nghi ngờ đây? Lê hơi lo lắng.
Tần Khả Khả đầu suy một lát rồi nảy ra hay: Thế đi, tranh thủ lúc gã họ Lục kia chưa quaybot_an_cap lại, tụi mình lôi xe ra hết linh , bọc vải kínbot_an_cap mít . lúc lấy bưu phẩm thì cứ bảo linh kiệnleech_txt_ngu đình gửi, nhờ anh ta lắp ráp , thế là ‘hợp thức hóa’ 100%!
Lê Ngữ gõ nhẹ vào đầu Khả Khả, cười trêu: Không ngờ cái đầu gỗ của cậu cũng có nảy nhanh thế, duyệt! Cứ thế mà làm.
Ngữ Đồng lôibot_an_cap xe đạp từ gian ra, hai nàng gia tháo dỡ ra tay thình thịch, loáng cái chiếc đã biến thành một đống linh kiện rời rạc.
Đồng Đồng nhìn , tay nghề tháonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có giống lúc tháonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net súng không? Khả Khả đắc tự luyến.
Đồng cườivi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen hiểm: Yên tâm đi Khả Khả, chẳng bao lâu nữa đây sẽ chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một khẩu Desert Eagle để cưng tha hồ màvi_pham_ban_quyen nghịch.
Vừa lúc hai người bọc kín đống linh kiện lại thì Lục Hàn lại. Lê Ngữ Đồng dùng thu đốngleech_txt_ngu đồ vào khôngvi_pham_ban_quyen gian rồi thản nhiên nói: Anh đến nhanh thật đấy, đợi tôi khóa cửa mình luôn.
Ngay ba người bị ra cổng, loavi_pham_ban_quyen phát thanhvi_pham_ban_quyen của làng bỗng vang lên oang: Loa loa! Bà con lối xóm chú , qua anh Ngưu Oa bị mất tích, ai thấy ở đâu xin cho gia đình và ban quản trị đại !
Nghe thấy tin này, Lê Ngữ Đồng vẫn không có chuyện gì: Một người thế kia mà cũng lạc được àvi_pham_ban_quyen? Hay lại làm chuyện xấu ở đâu rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ta bắt nhốt lại rồi?
Tần thì ngơ ngác hỏi: Ngưu là ai ? Đêm qua mưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap đó còn đi đâu được ?
Lục Diệc Hàn ngâm: Ngưu Oa con trai mụ Lý Mồm To. mẹ đó nổi tiếng là hạng mặt dày trong làng. Mụbot_an_cap Lý thì chuyên đi mượn đồ không trả, còn thằng Ngưu Oa thì là hạng du côn chuyên rình rậpbot_an_cap trêu ghẹo con gái nhà người , tóm lại một tên lưu chính hiệu.
vờ như không biết, hỏi quơ: Thế tụi mình có cần đi tìm giúpbot_an_cap không? Dù sao cũng đại đội.
Hừ, các người có đào sâu ba thước đất cũngbot_an_cap chẳng tìm , ai bảo gã chán sống dám đụng đến bà đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Không cần đâu, hai người tới không mặt mũi ai, có cũngleech_txt_ngu chẳng nhận ra. Tốt là nhanh lên trấn lấy bưu phẩm đi, từ mai là phải ra đồng lao động rồi, muốn đi cũng khó lắm. Lục Diệc Hàn giục.
Baleech_txt_ngu ngườibot_an_cap ra khỏi và may mắn bắt kịp chuyến xe bò. Trên xevi_pham_ban_quyen, gặp thanh trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức đi cùng hôm qua. Lâm Tiểu vừa thấy Tần Khả Khả định mỉa mai vài câu, nhưngbot_an_cap liếc sang thấy Lê Ngữ Đồng đang lạnh mặt , nhớ tới trận đònleech_txt_ngu hôm qua nênvi_pham_ban_quyen sợ hãi ngậm chặt miệng.
Trịnh Dươngbot_an_cap thì vẫn dở cái giọng thân thiết: Khả Khả, hai người cũng lên trấn à? Tíleech_txt_ngu lấy đồ xong bốnbot_an_cap đứa ra quốc doanh ăn cơm nhé?
Tần Khả Khả cái đầy khinh : Ăn thì chắc chắn là có ăn, nhưng không phải ăn với cácleech_txt_ngu người. Đừng có tưởng tôi không biết anh đang tính gì, bắt tôi ‘máy rút tiền’ baoleech_txt_ngu các người ăn chứ gìvi_pham_ban_quyen? Mơ đi nhé!
Lâm Tiểu Tiểu không nhịn , đốp lại ngay: Chị Khả, sao chị lại nói Dương như thế? Mời ấy bữa cơm thì chết ai đâu, không biết hồi trước là ai cứ đuôi anh Dương đuổi không ?
Khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khả cười lạnh: Hồi là tôi mù, không thấy rõ cái bản chất bám váy ông gã. Giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi sáng rồi, đời nào tiền qua cửa sổ nữa. Từ giờbot_an_cap đường ai nấy đi, đừng có mà xán lại gần .
Lâm Tiểu định cãi tiếp nhưng thấy sắc mặt Trịnh Dương tối sầm lại nên đànhleech_txt_ngu im lặng. Không còn tiếng ruồi muỗi vo ve bên tai, Khả bỗng nhớ tới vụ Ngưu Oa: Mà biết gã Ngưu Oa kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biến đi đâu nhỉ, nghĩ cũng tội.
Lê Ngữ Đồng khẽ hắng giọng: Làm nhiều việc thì gặp báo ứng thôi.
Lục Diệc Hàn khẽ mỉmvi_pham_ban_quyen cười, không gia vào câu chuyện.
đến trấn, ghéleech_txt_ngu bưu điện lấy bưubot_an_cap phẩmbot_an_cap và gửi thư. Lê Ngữvi_pham_ban_quyen Đồng gửi thư cho Lan An Ninh báo tình . Sau đó, cô canh lúc thích hợp lôi đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiện đạp từ không ra, giả vờ xách đến chỗ Lục Diệc Hàn: Anh Lục, đây là linh kiện xe đạp nhà tôi gửi , anh khéo tay giúp tụibot_an_cap tôi lắp nó lại được không?
Lục Hàn sảng khoái ý ngayvi_pham_ban_quyen, tìm một trống bắt tay vào lắpleech_txt_ngu ráp. Chẳng mấy chốc, mộtvi_pham_ban_quyen chiếc xe đạp coóng đã thành.
Tần Khả Khả hào hứng nhảy lên đi thử một vòng: , xe này là sản lớn đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tụi mình phải mua ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai cái khóa thật xịn mới được.
Lê Ngữ gật đầu: Ừ, tí nữa tớ quên mất chuyện bảo mật. Đi muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi mình ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiệm doanhvi_pham_ban_quyen đánh chén một .
Lục Diệc Hàn thấy cô nàngleech_txt_ngu cẩn thậnvi_pham_ban_quyen như vậy thì cười : Hai người cứ mua đồ đi, tôi có chút việc riêng cần xử lýleech_txt_ngu, đạp đi một lát , nữa hẹn ở tiệm quốc doanh.
Lê Ngữ Đồng đoán Diệcleech_txt_ngu Hàn đến đây chắc chắn có nhiệm vụ bí mật chứ khôngbot_an_cap đơn thuần thăm thân, nên không hỏi nhiều: Được, anh lo việc đi, tụi mình nhau ra .
Lê Ngữ Đồngvi_pham_ban_quyen cùng Tần Khả Khả đivi_pham_ban_quyen ba cái ổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóa thật lớn: một cái cổng chính, hai cáileech_txt_ngu còn lại để khóa phòng ngủ của mỗi người cho chắc .
Vốnbot_an_cap Đồng định ghé qua khu chợ đen đây xem tình hìnhbot_an_cap thế nào, nhưng vì hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nayvi_pham_ban_quyen đi cùng Lục Diệc Hàn, để làm anh sinh nghi, đành tự thôi thì để dịp khác vậybot_an_cap.
Khi hai người đến nhà hàng doanh, Lục Diệc Hàn vẫn chưa lại, nhưng đám thanh niên tri thứcbot_an_cap lúc sáng đã có mặtbot_an_cap đủ. Triệu Hồng Bân Khương Ngọc Mai mỉm cười chào hỏi hai người một tiếngvi_pham_ban_quyen rồi tìm một chiếc bàn ngồi đợi cơm.
cô nàng hoàn toàn coi Lâm Tiểu Tiểu Trịnh Dươngleech_txt_ngu khí, đi thẳng tới quầy phục . Liếc qua bảng thực nay, Lê Ngữ dứt khoát gọi món: Cho tôi một phần thịt tàu, một cà tímbot_an_cap xào, một khoai tây sợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một trứng xào cà chua, một canh đậu đầu cá và trắng. Cảmvi_pham_ban_quyen ơn!
Nhân viên phục vụ ngước lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìnbot_an_cap hai cô bằng ánh mắt lạ lẫm: cộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai đồng bảy . mà hai cô ăn hết ngần này à?
Tần Khảvi_pham_ban_quyen Khả cười đáp: Không sao , tụi tôi một người nữa, ăn được mà.
Vừa mới gọi món xong thì Lục Diệc Hàn vừa vặn tới nơi. Anh sảivi_pham_ban_quyen bước quầy, gạt tay Lê Ngữ Đồng đang định trả tiền sang một bên, rút ví lấy ra hai bảy hào đưa cho nhân viênbot_an_cap.
Cứbot_an_cap thu của tôi đi!
Nhân viên phục vụ nhìn Lục Diệc Hàn đầy tán thưởng rồi nhận lấy tiền của : ra kia ngồi đợi nhé, lát nữa xong sẽ gọi.
Lâm Tiểu Tiểu ngồi gần , nhìn bàn bên cạnh gọi mâm cơm thịnh soạn, trong khi ả vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trịnh chỉ gọi chung một bát mì, bỗng dângvi_pham_ban_quyen lên cảm giác hụt hẫngleech_txt_ngu và khó chịu tột độ. ả Trịnh Dươngvi_pham_ban_quyen bằng ánh mắt nũng nịu: Anh Dương ơi, muốn ăn thịt kho quá
Trịnh Dương quay nhìn ả, bất lực thở dài: này anh mangvi_pham_ban_quyen theo không nhiều tiền. Anh vốn tưởng Tần Khả vẫn nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chu cấp thêm cho anh, ai ngờ ta lại tuyệt tình đòi hủy . Giờ mình phải thắt lưng buộc bụng thôi em.
Lâm Tiểu Tiểu nghe vậy liền trề môi, vành mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào trông cùng tội nghiệp: Anh Dương, anh cách gì đi mà, lâu lắm chưa được miếng thịt vào , thèm chết đi được
Bị ả mè nheo, Trịnh Dương thấy hơi bội nhưng vẫn cố kìm chế, vỗ về: nhịn chút đi, sau nàybot_an_cap tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách kiếm thêm tiền rồi nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định sẽ thịt cho em ăn, nhé?
Đúng đó, loa phát của nhà hàng vang lên: Số 28 có đồ ăn rồi, mời đến nhận!
Lục Diệc Hàn vừa đứng dậybot_an_cap đi bưng khay, lên thấy Tiểuleech_txt_ngu Tiểu đang nhìn chằmleech_txt_ngu chằm vào mâm cơm nhà mình bằng ánh thèm thuồng đếnvi_pham_ban_quyen tội nghiệp. lắc đầu cười thầm, thản nhiên đi bưng ăn về.
Đồng nhận ra nhìn Lâm Tiểu Tiểu, cô nhếch mép cười lạnh, cố nói to cho cả khu nghe thấy: Tụi mình ăn nhanh thôi, món này phải ăn nóngleech_txt_ngu ngon!
Thế là ba người đầu đánh chén ngon lành, mùi thơm ngào ngạt củaleech_txt_ngu thịt kho tàu lanleech_txt_ngu tỏa khắp phòng. Lâm Tiểu Tiểu nhìn họ ăn uống phủ phê mà lòng đau như cắtleech_txt_ngu, vỡleech_txt_ngu tuôn ra ròng ròng, ả không nhịn được mà bắt đầu sụt sùi nức nở.
Thấy Lâm Tiểu Tiểu khóc lóc thảm thiết, Trịnh vừa giận vừa bấtvi_pham_ban_quyen lực. Gã một dỗ dành nàng thơ, một mặt cái nhìn đầy oán hậnleech_txt_ngu về đang ăn uống kia, thầm họ sao mà máu lạnh đến thế. Thếvi_pham_ban_quyen nhưng Ngữ Đồng, Tần Khả Khả và Lục Diệc Hàn vẫn coi như không thấybot_an_cap, chỉ vào thưởng thức cao lương mỹ vị, tiếng khóc của ả chẳng may liên đến họ.
Ăn uống noleech_txt_ngu, ba người mãn nguyện rời khỏi nhà hàng. Lê Ngữ Đồng vào đống hành lý dưới đất, bảo Lục Diệcbot_an_cap Hàn: Anh Lục này, anh chịu khó đạp xe chở bưu về giúp tụinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi nhé, đây là chìa khóa nhà.
Lục Diệc Hàn đầuleech_txt_ngu nhận chìa . Ngay khi chuẩn bị dắt xe đi, nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gọi mình là anh Lục (Lục đồng chí), anh khựng lại, thẳng vào mắt Ngữ Đồng rồi nghiêm túc nói: Ngữ Đồng, em có thể gọi thẳng tên tôi là Lục Diệc được khôngbot_an_cap?
Tần Khả Khả đứng bên cạnh nghe câu này thì không nhịn được mà phì cười một tiếng.
Lê Ngữ Đồng có chút lúng túng, côleech_txt_ngu lườm một cái: Tôi anh tên Lục Hàn rồi, nhưng tụi mình đã thân thiết đến ấy đâu.
Khóe môi Diệc nhếch lên, mang theo cười trêu : cứ dần cho nó thân, em gọi thử xem nào.
Ngữ Đồng bị cái vẻvi_pham_ban_quyen dày của anh làm dở dở cười, cô hừ một tiếng quay mặt đi chỗleech_txt_ngu : Tôi không gọi.
Khả Khả thêm một câu: Đồng Đồng, gọi đại đi, biết đâu gọi riết rồi lại thấy thuận miệng đấy.
Đồng lườm bạn: Cậu đừng có hùa theo anh ta!
này, Trịnh Dương dắt Tiểu bước ra, thấy cảnh tượng trước liền buông lời âm dương quáileech_txt_ngu khí: , xem ra mọi chung sống hòa thuận quá nhỉ?
Ngữ Đồngvi_pham_ban_quyen chẳng chấp gã, quay bảo Lục Diệc Hàn: Anh mauleech_txt_ngu chở về đi, trờivi_pham_ban_quyen sắp tối đấy.
Lục Diệc Hàn gật đầu, buộc hành lý chắc chắn sau xe, khi đạp đi còn không quên quay lại dặn: Lê Ngữ Đồng, nhớ đấy, sau phải gọi tên tôi!
Ngữ Đồng theo bóng lưng anh khuất dần, lẩm bẩm: Ai thèmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh chứ Nhưng chẳngbot_an_cap hiểu sao, hai bên gò má cô lại ửng hồng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách lạ lùng.
Sau đó, hai cô nàng tiếnbot_an_cap về phía chiếc xebot_an_cap bò. Lão Lưu xe đang dưới cây to gặm bánh khô, Ngữ Đồng túi ra mấy Thỏ đưa cho : Ông , biếu ông viên kẹo này mang về cho các cháu ở nhà ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng ạ.
Lão Lưu vàng đứngvi_pham_ban_quyen dậy xua tay: Thôi thôi, cái này quý giá lắm, quê tôi sao ăn thứbot_an_cap này.
Tần Khả Khả cười giúp bạn: Ông cầm lấy ạ, tụi cháu muabot_an_cap ở cửa hóavi_pham_ban_quyen nhiều lắm.
Thấy chân thành, lão Lưu không từ chối : Được rồi, vậy lão nhận. Mấy đứa nhỏleech_txt_ngu nhà lão dạo cứ đòi ăn kẹo suốt. Hai đứa lên xe ngồi phía cho đỡ xócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhé.
Hai người cảm ông, trả hào tiền xe rồi leo lên chỗ ngồi. Chiếc xe bò chậm rãi lắc lư trên làng. gian yên tĩnh, người lặng lẽ ngắm nhìn cảnhleech_txt_ngu sắc đồng quê khi hoàng buông xuống.
Khi về đến làng, đã chập choạng tối. Thế nhưng, dân đang tụleech_txt_ngu tập nghịt dưới gốc cây hòe lớn đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tiếng bàn tán xôn xaoleech_txt_ngu, tranh kịch liệt chuyện đó có vẻ rất trọng đạibot_an_cap.
Hóng biến vốn là thiên tính của con người, huống chibot_an_cap Ngữ Đồng và Tần lại là hai con lợn lòng hoạt bát nhất trongbot_an_cap giới hóng hớt.
Cả hai chẳng hẹn màleech_txt_ngu cùngvi_pham_ban_quyen xán lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám đông đang bàn tán xôn xao, nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không sót một chữ nàobot_an_cap nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời bàn ra tán vào của dân .
Mấy bà bảo thằng Ngưu Oa nó biến đâu được ? Cả làng mình lùng suốt một ngày rồi mà chẳng thấy tăm hơi đâu cả.
Thế mới lạ chứ, mộtleech_txt_ngu người cái tịnh kia mà bốc hơi không dấu vết à? Vả , với cái thân hình hộ pháp của thằng Ngưu Oa, trong làm gì có ai dám đụng vào nó.
Hay nó mò rừng sâu rồi bị thú dữ tha đi rồi?
Tôi thì tôi đồ rằng, căn nhà hai đứa tri thức về vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang có ma, hay là đêm thằng Ngưu Oa đivi_pham_ban_quyen ngang qua đó rồi bị ‘ma ’ đi rồi?
Đúng lúc này, mụ Lý To kéo tay Vương Trụ vừa khóc lóc thảm thiết tới. Vừa nhác thấy bóng dáng Lê và Tần Khả Khả, mụ ta như phát điên, lao bổ về phía hai cô nàng.
Lũ hồ tinh các người! Vừa mới chân ráo đến đã quyến con trai bàbot_an_cap! Nói mau, người giấu con trai bà ở đâu rồi?
nói này vừa thốt ra, bao nhiêu ánh mắt đều đổ dồn vềleech_txt_ngu phía Lê Ngữ Đồng và Tần Khả Khảleech_txt_ngu. Tần Khả nghệt mặt ra, hoàn toàn khôngvi_pham_ban_quyen hiểu chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quái gì đang xảy .
bà cô kia, bà nói năng cho cẩn thận, đừng có mà ngậm máu phun ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nhé! Tụi tôi chiều qua mới , đến cái bản mặt con méo ra còn chẳng nữa là.
Lê Ngữ Đồng thì chẳng mảy may bối rối, thản bước tới trước mặt mụ Lý: Bà cô này, cơm có thể ăn chứleech_txt_ngu lời nói bậyvi_pham_ban_quyen nhé. Đúng như Khả nói, tụi tôi mới đến, lấy đâu ra thời gian gặp con bà, nóibot_an_cap quyến rũ? ‘lăng loàn’ này lắm, bà có mà oan người tốt!
bot_an_cap Mồm To lúc này vì lo cho connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà tâm trí đã loạn cả , nghe Ngữ Đồng lại thì chỉ thẳng mặt cô mà chửi rủa: Đồ con ranh hồ lyleech_txt_ngu ! Chính mày thấy bà khỏe mạnhbot_an_cap mới mê mẩn, rồi hẹn nó đêm qua đi tư thông không? Mày mau, mày làm gì nó rồileech_txt_ngu?
Ngữ chát một cái gạt phắt tay : Bỏ cái tay bẩn bà raleech_txt_ngu khỏileech_txt_ngu tôi. Tôi ghét nhất dùng ngón tay chỉ vào mình đấy. cái móng nhẻmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này chỉ trỏ nữa là tôi bẻ luônvi_pham_ban_quyen đấybot_an_cap tin không? Bà bảo tôi mê mẩn con trai bà, bảo tôi hẹn hò tư thông, vậy bằng chứng đâu? Nếu không có bằng , Khả Khả, cậu lên đồn công an ngay cho tớ, báo người vu khống nhục mạ, bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ xuống giải quyết mộtvi_pham_ban_quyen thể.
! Tớ đi ngay!
Tần Khả Khả chẳng nói lời, quay sang hétbot_an_cap lớn với Lục Diệcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hàn đang đi tới từ đằng xabot_an_cap: Anh Lục! Xe đạp rồi? Cho em mượn để lên đồn công an một chuyến, ở đây có già đang vu oan Ngữ Đồng này!
Thấy Tần định làm thật, mụ Lý Mồm To lập chột dạ, tim đập chânbot_an_cap run. Nếu công an mà xuống , lùng ra cái trò mèo bày cho con trai đêm qua thìbot_an_cap tù cả lũ.
Vương Thiết Trụ vộileech_txt_ngu vàng ngăn Khả Khả lại: ra tobot_an_cap làm gì, có gì đâu mà phải báo công an, chúng ta cứ đóng cửa bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau ở đây là được rồi.
Lý thấy đại đội trưởng đứng ra bảo thìleech_txt_ngu lại : Giải quyết tại chỗvi_pham_ban_quyen cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được, nhưng hai đứa phải trả con trai lại cho tôi!
Lê Ngữ Đồng cười lạnh: Tôi nói lần cuối, tôi từng thấy mặt mũi con trai bà bao giờ. Nếu bàbot_an_cap còn tiếp tục ăn vạ vô lý, tôi sẽ không gì đâu.
Lúc , trong đông có người lẩm bẩm: Hay là thằng Ngưubot_an_cap lại tót sang làng nhân tình rồi?
, có lý đấy, trước đây xảy suốtbot_an_cap mà.
Tôi nó còn dắtbot_an_cap gái đi chơi biền biệt mấy ngày mới václeech_txt_ngu mặt về. Lần này mới có một ngày, chắc dăm bữa nữa nó lại tự lù lù hiện ra thôi.
Vương Thiết Trụ cũng tiếp lời: Đúng là chuyện đó, lần trước chính tôi là người ký giấybot_an_cap thiệu chobot_an_cap nó đi mà.
Mụ Lý Mồm Tovi_pham_ban_quyen vậy thì ngẩn người, ánh mắt bắt đầu láo rối.
Đại đội trưởng : Mọi người đừng đoán mò , thằng Ngưu Oabot_an_cap mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn chắc sao đâu. Mồm , bà cũng bớt cái lại, có bằng chứng thì mà cắn .
Mụ Lý định cãi thêm vài câu nhưng Lục Hàn đột lạnh lùng lên tiếng: Bà cô , nếu con traibot_an_capbot_an_cap mất tích thật, mọi người sẽ cùng tìm giúp. Nhưng nếubot_an_cap dám vu khống Ngữ Đồng và Khả Khả, sẽ không ngồi yênleech_txt_ngu đứng nhìn đâubot_an_cap.
Bị khí thế của Lục Diệc Hàn dọa cho sợ khiếp vía, mụ Lý không dám thét nữa, chỉ dám lầm bầm trong miệng: Thìbot_an_cap cứ xemleech_txt_ngu, chắcleech_txt_ngu chắn là quan tụi
Lê Ngữ chẳng thèm chấp mụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô cùng Khả Khả và Lục Diệc Hàn theo dân làng tìm loanh quanh thêm một lúc. cho đến khi trời tối mịt vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng thấy bóng dáng Ngưu Oa đâu, dân làng vừa mệt vừa đói đành phải giải tán.
Lục Hàn đưa Lê Ngữ Đồng và Khả Khả về tận cửa: Hai cũng chạy chạy đáo cả ngày , sớmbot_an_cap đi, là bắt đầu thứcleech_txt_ngu ra đồng độngvi_pham_ban_quyen đấy.
Ngữ gật đầuleech_txt_ngu, Khả tươi cười: Anh Lục, cảm ơn anh đã đưa em về. Trời muộn rồi nên tụi em không mời anh uống trà , mai nhé.
Đượcbot_an_cap, hai người vào đi, cũng phải về với ông nộivi_pham_ban_quyen đây.
Lục Diệc Hàn vẫy chào, liếcvi_pham_ban_quyen nhìn Ngữ Đồng mộtbot_an_cap đầy thâm ý rồi quay lưng rời đi.
Vào đến nhà, Khả vẫn thắc mắc, quay hỏi Ngữ Đồng: Này, cậu thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạbot_an_cap không? Một thằng người đùng mà bỗng dưng biến mất không một dấu vết, cứ như bốc hơi khỏi trái đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy.
Ngữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng vốn định nói cho bạn biết, nhưng nghĩ , chuyệnvi_pham_ban_quyen cái không gian Tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuốt ngườivi_pham_ban_quyen thật sự quábot_an_cap kinh , đành đánh trống lảng: Tớ cũng thấybot_an_cap lạ thậtbot_an_cap. Nhưng tụi mình mới chân chân tới đây, nhiều chưa rõ, đâu thằng Ngưu Oa đúng như lời dân làng nói, đang đâu thì sao?
Tầnbot_an_cap cauvi_pham_ban_quyen mày: Nhưng mụ Lývi_pham_ban_quyen cứ khăng khăng đổ tộibot_an_cap cho tụi mình, đúng là điên khùng.
Ngữ Đồng an ủi: Kệ mụ đi, mụ lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá hóa rồ nên cắn càn . Tụi mình làm tốtbot_an_cap việc của mìnhleech_txt_ngu là được.
Khả Khả thở dài: Hy vọng gã đó sớm vác mặt về cho dân làng đỡ khổ, mà mụ Lý cũng sủa bậy với tụi mình.
Lê Ngữ gật đầu: Ừ, gã mà về được thì mọivi_pham_ban_quyen chuyện rõ ràng ngay. , đi tắm rửa rồi ngơi , lấy sức màbot_an_cap đi .
Sau khi dành Khả Khả đi ngủ, Lê Ngữ Đồng quay về phòng , khóa chặt cửa nẻo rồi lập tức lách mình không gian.
Trong khôngbot_an_cap gian, mọi thứ đang bừng sức : những sóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúa mì vàng , mầmleech_txt_ngu ngô xanh mướt cột Kình Thiên vẫn tỏa ra luồng ánh sáng huyền .
Lê Ngữ Đồng đã chuẩn thức ăn cho gà, vịt, thỏ, đồng thời thu hoạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong lứa hoa đã chín. Chợt cô nhớ lại lời Lục Hàn nói rằng trongvi_pham_ban_quyen thôn trồng cả bông nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cải dầu.
Đã trồng được thì chắc chắn phải có hạt giống. Ngày mai mình sẽ hỏi Thiết xem có thểbot_an_cap mua một ít hạt giống về không.
Nghĩ làm, cô chừa ra đất trốngvi_pham_ban_quyen, uống vài ngụm nước tuyền cho tỉnh người rồi mới vào biệt thự tắm rửa.
Tắm xong, nằm dài chiếc nệm lò xo êm ái, bật iPad tìm bộ phim truyền hình yêu thích để . Trênleech_txt_ngu giường là một ly trà và đĩa trái cây tươi . Cô nhón một quả nho bỏleech_txt_ngu vào miệng, bộ phim yêu thích hiện ra đúng phân Ung Chính đăng cơbot_an_cap. Nghe những lời thoại quen thuộc, Ngữ Đồng khẽ dài đầy : Đâyleech_txt_ngu mới đúng là tậnleech_txt_ngu hưởng cuộc sống chứ!
Xem hai tập phim, tắt iPad và chìm vào giấc ngủ sâu.
Sáng hôm sau, Lê Ngữ Đồng thoát khỏi gian. Tần Khả Khả đã dậy từ bao giờ, thấy cô ra gọi: Đồng, nấu bữa sáng rồi, tụi mình ăn nhanh rồi ra gốc cây hòe lớn tập trung. Ngày đi , không được đến muộn đâu đấy.
Ngữ Đồng đáp , sinh cá nhân giản ngồi vào bàn. Bữa sáng chỉ có cháo và màn thầu lại ngon miệng đến lạbot_an_cap. Ăn xong, hai cô nàng trang bị đồ bảo hộ đơn vội chạyleech_txt_ngu ra điểm .
Khi đến , dân làng đã tập trung khá đông. Thấyvi_pham_ban_quyen Lê Ngữ Đồng Tầnvi_pham_ban_quyen Khả Khả xuấtbot_an_cap hiện, bao ánh mắt tò lại đổ dồn về phía hai cô. Đại đội trưởng Vương Thiết Trụleech_txt_ngu thấy mọi đã đông đủ, cầm chiếcleech_txt_ngu loa sắt oang oang thông báo:
Mọi người đều biết rồi đấy, ta vừa đón thêm một đợt thanh niên tri thức mới. nói luôn, một khi các đồng chí đã đặt chân đến đây thì chính là một thành viên của đội Dương Hòe. Trừ những ngàyleech_txt_ngu mưa bão, còn lại ngày nào cũng phải ra . Điểm công sẽ được tính theo khối lượng và chất lượng công việc, tối đa là điểm một . Thanh niên tri thức mỗi tháng được nghỉ hai ngày. Tôivi_pham_ban_quyen có vài lời nói thẳng nói thật trước: ai làm tốt thì , ai định lười biếng, làm bát nháo mà kế viên phát ra thì đừng trách tại sao không có điểm công nhé.
Trong lúc Vương Thiết Trụ trên bục biểu, đám niên được một phen tắm trong những ánh săm soi của dân làng. chàng như Dương hay Triệu Bân vừa xuấtleech_txt_ngu hiện đã khiến cô con gái, bà vợ trẻ trong làng liếc mắt tình, cô cònbot_an_cap đỏ mặt thẹn thùng nhìn lén.
Ngữ Đồng và Khả thì vẫn thản nhiên như không. Thiết Trụ tiếp tục:
Trận mưa hôm làm đất còn khá bùn , chưa thể cày cấy ngay được. thế hôm nay tất cả mọivi_pham_ban_quyen người ra ruộng bông phía để bắt sâu. Năm nay mưa nhiều, sâu xanh phát triển nhanh lắm. Chúng phải tranhvi_pham_ban_quyen thủ hai ngày này tập trung tiêu diệt chúng, không để phá hoại nụ bông.
Nghe thấy nhiệm vụ là bắt sâu, mắt Lê Ngữ bỗng sáng . Không gian của đang rất cần sinh vật sốngvi_pham_ban_quyen để tăng cường sức sống mà!
Theo lệnh của đại trưởng, mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người cầm một chiếc lọ thủy , vừa đi vừa nói cười rôm rả hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía ruộng bông. Trên đường đi, Ngữ Đồng lân la chuyện một người phụ niên đivi_pham_ban_quyen : Dì ơi, hôm nay bắt sâu xong thì đại đội xử lý chúng thế nào ạ?
Người phụ nữ này chính là bà Trương Thúyleech_txt_ngu Hoa, mẹ của Trụ. Bà cười đáp: Mấy đứa nhỏ thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố chắc chưa thấy sâu baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ nhỉ? đây nào chả vậy, bắt vềbot_an_cap sẽ được thu gom lại rồi đem trại của xã. Đám gà đó mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Lê Ngữ Đồng mừng thầm. Vậy là cô có thể thaleech_txt_ngu hồ tuồn sâu không mà chẳng sợ ai nghi ngờ.
Đến ruộng bông, mọi người ra làm việc. Đám tri thức cũ đã quen vớivi_pham_ban_quyen việcleech_txt_ngu đồng áng nên bắt vào làm rất thuần thục. Lê Ngữ Đồng nhanh tay lẹ mắt, chẳng mấy chốc lọ đã một nửa. Nhân lúc ai chú ý, cô bí mật con sâu vào khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian. Cộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên dường như có ma lực, sâu vào đến nơi là mất tămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dấu vết.
Ngược lại, đámleech_txt_ngu thanh niên mới, đặc biệt Lâmleech_txt_ngu Tiểu Tiểu, nhìn mấy con sâu xanh mướt đang bò lổmleech_txt_ngu ngổm trên lá thì mặt cắt không còn giọt , hét lên kinh :
Đại trưởng ơi, mấy này kinh tởm quá, tôi không làm việc này đâu!
Vương Thiết Trụbot_an_cap vốn xuất thân quân ngũleech_txt_ngu, ghét nhất cái hạng ẹo làm màu . Anh lạnh lùng :
Đã muốn bắt sâu thì đi gánh phân. Cả tháng việc gánh phân dọn hố xí củaleech_txt_ngu làng giao đồng chí hết đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
làng , lời đại đội trưởng chẳng khác nào thánh chỉ. Trịnh Dương thấy thơ sắp phải gánh phân vội vàng chạy lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỡ lờivi_pham_ban_quyen: Tiểu Tiểu à, này gì đáng sợ đâu, embot_an_cap cứ coi chúng như mấy con tằm nhỏ là được mà.
Lâm Tiểu Tiểu mày, nước mắt trào, giậm chân bình bịch: Em không chúng là tằm ! Em bắt !
Thiết Trụ hừ : Được, thì đi gánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phân , đừng đứng đây cản trở người làm việc nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lâm Tiểu uất ức bật khóc nức nở. Trịnh Dương xót xa nài nỉ: Đại đội trưởng, mong anhbot_an_cap cho Tiểu cơ hội, cô ấy mới đến nên chưa quen thôivi_pham_ban_quyen ạ.
Vương Thiết Trụ mảy maybot_an_cap lay : Đây không phải chuyện quen không, ai cũng làm được mà cô đòi ngoại à? Cứ theo quy định mà .
Ngữ đứng gần đó kiến toàn bộ màn kịchleech_txt_ngu, tay thoăn thoắt , thoảng lại lén tiếp tế cho không gian. Tần Khả Khả thào tai cô: nhỏ Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Tiểu đúng là làm trò, giờ thì hay , chuẩn bị hít mùi phân cả tháng nhé.
Ngữleech_txt_ngu Đồng bật cười khẽ: Hạng người đó dạy cho bài mới ra được. Đến đây rồi còn đòi làm thư đài cho xem.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánh nhìn của nhiêu người, Lâm Tiểu Tiểuvi_pham_ban_quyen lủi thủi phía khu dọn vệ sinh. Vương Thiết Trụ một câu vi_pham_ban_quyen thanh niên trong làng: Đảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cậu đi theo giám ta. Nếu cô ta dám lười hay gian lận thì báo ngay tôi.
Tiểuleech_txt_ngu Tiểu định bụng đi phân cho có rồi ngồibot_an_cap , ai ngờ lại gắn camera chạy bằng cơm ngay sau lưng, ả tức đến muốn ngất xỉu: Trời ơi, có người ta sốngbot_an_cap nữa không cơ chứ!
Về phía Lê Ngữ Đồng, suốt cảvi_pham_ban_quyen buổi sángleech_txt_ngu đã thuvi_pham_ban_quyen hoạch một lượng lớn năng lượng sống cho không gian. có sâu bông, cô còn mắnvi_pham_ban_quyen tóm được con rắn cỏ xanh đang lẩn khuất dưới gốc cây thẳng vào nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình.
Trongvi_pham_ban_quyen lúc nghỉ giải lao, Lê Ngữ Đồng tranh lân la hỏi chuyện bà Trương Thúy Hoa về hạt giống bông và cải dầu.
Dì ơi, làng mình trồng nhiều bông với cải thế này, hạt giống thường lấybot_an_cap ở đâu hả dì?
Thúy Hoa cả buổi sáng làm việc sát Ngữ Đồng, rất có cảm tình với bé trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mớivi_pham_ban_quyen này, nghe hỏi liền cườileech_txt_ngu đáp:
Mấy cái hạt giống đó ở kho của đại đội thiếu gì, phải làm đơn mới được cháu . Mà đấy đồ công, ngườibot_an_cap ngoài được tự ý lấy đâu.
Lê Ngữ Đồng thầm tính , hạt giống quý giá kia, không có cách nào lấy được thì làm saobot_an_cap trồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong không gian? Bỗng nhiên mắt sáng lên, không có thì mình thử trồng . Không biết đất đen khôngbot_an_cap gian nuốt trôi được mấy cái cây bán này không nhỉ? Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà trồng sống được thì đúng là hốt bạc!
Nghĩ là làm, nhân lúc người không , cô lén nhổ một cây bông nhỏ rồi dùng ý niệm tống vào không gian.
Vừa mới thổ, Ngữ Đồng đã cảm nhận được một luồng sức mạnh bí bao trùm lấy bông. cây vốn đang hơi héo rũ bỗng chốc sinh tốc mặt, cành lá xanh mướt, vươn cao vùn . Chỉ trong nháy mắt, cây bông đã trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành, bông trắng muốt mây nở bung trên .
sướng rơn, ngờ đất đen không gian lại thần kỳ đến thế! Cô vội vàng thubot_an_cap hoạch đó, thử tách hạt rồi gieo lạivi_pham_ban_quyen một lần nữa. Trong đầu cô bắt vẽ ra một kế hoạch lớn: Có không này, cô có thể tạo ra những giống trồng siêu hạng cho cả làng. Chẳng phải mấy ngôn tình hay viết là Hàng không gian, chắn là cực phẩm đó sao?
Đợivi_pham_ban_quyen tối vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô sẽ thử tiếp với cây cải dầu. Lúc , mang thành quả đi khoe với đại đội trưởng, chứng minh năng lực củavi_pham_ban_quyen mình, bảo đảm sẽ tạo chỗ đứng vững chắc ở cái làng này, tha hồ mà gây dựngbot_an_cap sự .
Nghĩ đến cảnh tương lai rực rỡ, khóe môi Ngữ Đồng vô thức nhếch lên. Khả Khả thấy bạn mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ cười tỉmvi_pham_ban_quyen liền trêu: Đồng Đồng, đang mơ thấy nào hay sao mà đến mang tai thế kia?
Ngữ Đồng lườm một cáivi_pham_ban_quyen: Lo mà làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc đi, kẻo trưởng lạileech_txt_ngu đi gánh phân bây giờ. Lúc đó mà vác cái mùi ‘hương đồng gió nội’ ấy về là tớ không cửa cho vào nhà đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhéleech_txt_ngu.
Tần Khả thè lưỡi: Còn nhé! Tớleech_txt_ngu vừa làm nói vẫn nhanh nhất đội đấy, nhìn , hai đứa mình đang dẫnvi_pham_ban_quyen đầu .
Bắt sâu không chỉ cần nhanh còn phải kỹ. Phải vạch từng kẽ lá mà tìm, chứ cái kiểu cưỡi ngựa hoa của cậu thì cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sót đầy sâu ra đấy.
Bà Trương Hoa đứng cạnh nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy liền gật đầu tán thưởng: Đồng chí nói đúng . Cái việc bắtbot_an_cap sâu này, nhanh là một chuyện, quan trọng nhất là phải sạch.
Đúng lúc đó, Thiết ngang qua, nhìn tiến độ của hai cô rồi gật đầu hài : Hai đồng chí làm tốt lắm. Hiện tại trên đang giục chúng ta nâng cao sản lượng , mọi ngườileech_txt_ngu cố gắng thêm chút nữa nhé.
Ngữleech_txt_ngu Đồng nảy ra ý hay, dũng cảm lên tiếng: Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi có ý tưởng. Tôi muốn thử nghiên cứu lai tạo giống chất lượng cao hơn, đâu lại giúp tăng sản lượng chovi_pham_ban_quyen đội .
Vương Thiết Trụ hơi nghi nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô: Một mình đồng chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm liệu có ổn không? Nhưng nếu đồngvi_pham_ban_quyen chí cách thật thì tốt quá, thử xem sao.
Đồng mỉm cười khiêm tốn: Vâng, ra tôi cũng mới nảy ra ý định này thôi. Thanh niên tri thức chúng là mangbot_an_cap theo kiến thức và hoài , nên việc vận dụng những gì đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học vào xây dựng nông thôn chính cách tốt nhất cống hiến ạ.
Lục Diệc Hàn đang phụ giúp ông nội cách đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa, nghe thấy những lời này thì khóe hơi cong lên. phụ nữ anh nhìnbot_an_cap trúng quả nhiên có giác ngộ rất .
Vương Thiết Trụ cười bảo: Được, tôi rất mong chờ kết quả của đồng chí.
Ngày đi làm, Lê Ngữ và Tần Khả Khả nhờ thể hiện xuất sắc nên được hưởng trọn 10 điểm . hai đều phấn khởi vô cùng, số điểm ấy đáng làbot_an_cap bao đó hũ vàng đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ tay kiếm được ở thế giới này.
Tin tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nàng thành phố xinh đẹp mà lại làm việc thình thịch như máyvi_pham_ban_quyen nhanh chóng lan khắp đại đội Dương Giác . nhà có con traivi_pham_ban_quyen bắtvi_pham_ban_quyen đầu rụcvi_pham_ban_quyen tính toán: Con bé tri thức không chỉ đẹp như hoa như ngọc mà còn thạo việc đồng , đúng là phẩm con dâu! Nếu đượcleech_txt_ngu về thì chẳng khác nào quạ thành công, nhà họ là tổ tiên tích đức.
Hai nàng hoàn không biết mình đã thành tượng săn lùng của các bà mẹ tương lai, mà dù có biết chắc cũng chỉ buông một câu: mà ngủ , trong mơ cái gì cũng !
Cuối cùng cũng đợi được đến lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tan làm. Sau bữa tối, khi Tần Khả Khả đã ngủ say, Lê Ngữ Đồng lặng lẽ lẻn ra ngoài hái mầm cải dầu rồi chui khôngleech_txt_ngu gian trồng thử. , cải lớn nhanh như thổi, chẳng mấy chốc đã kết hạt căng mẩy.
Ngữ Đồng phấn khíchvi_pham_ban_quyen độ: Không gian thật sự! Kiểubot_an_cap này bà đây sắpvi_pham_ban_quyen bá chủ thiên hạ đến nơi rồi, ha!
Trái vui củavi_pham_ban_quyen Đồng, không khí bên phía Lê Tiễn Hành vô cùng thê thảm. chínhbot_an_cap là ngày gã phápbot_an_cap . Chẳng có người nào đến tiễn đưa, cũng chẳng ai thèm xác.
Quỳ trênvi_pham_ban_quyen bắn, gã hồi tưởng lại cuộc đời mình mà lòng đầy cay đắngvi_pham_ban_quyen. Gã là conbot_an_cap cả, mất nên từ nhỏ đã phải gánh vác gia đình. Nhưng bà mẹ lại thiên vị em trai khiến gãbot_an_cap u uất, rồi sa vào con du đãng, nắm đấm để ngoileech_txt_ngu lên làm đại ca.
đó gã gặp Ngọcbot_an_cap Linh Lung cô gái dịu , xinh mang theo cả núi tài sản. Gã hối hận vô , giá như đó gã bằngvi_pham_ban_quyen lòng sống yên bên bà thì đâu đến nỗi này. Nhưng lòng tham vô đáy khiến gã đâm đầu vào nịnh bợleech_txt_ngu Lạc Chấn Bang, nguyện con chó cho lão, để rồi đi vào con đường không có ngày về.
Có lẽ sắp tiếng kêu bi thương, người sắp chết lời nói lương thiện, ngayleech_txt_ngu khoảnh khắc tiếng súng vang lên, đã gào lên tiếng cuối cùng: Ngữleech_txt_ngu Đồngbot_an_cap, bố xin lỗi !
Lê Ngữ đang ở đại rùng một lạnh sống lưng. xoa xoa mũi, lẩm : Sao nhiên lạnh thếbot_an_cap nhỉ, hay là sắp đổi mùa rồi?
Cô cũng chẳng tâmvi_pham_ban_quyen mấy, lại tiếp tục chìm đắm vào niềm mà không gian mang lại. Sáng sớm hôm sau, Ngữ Đồng dậy thật sớm để gieo thêm một đợt hạt giống bông và cải dầu chất vừa thu hoạchbot_an_cap được, mục đích làleech_txt_ngu để giống ra số lượng lớn hơn.
Công việc hôm nay vẫn là bắtbot_an_cap sâu. sáng sớm, Lục Diệc Hàn có mặt ở chỗ hai nàng.
Ngữ Đồng, hôm nay vẫnleech_txt_ngu tiếp tục bắt sâu nhé. Đại đội rất hài với biểu hiện của hai em, nay anh hai đứa dẫn dắt mọi người cùng làm.
Mắt Lê Ngữ Đồng sáng lên, cô nở nụ tự tin: Được , bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!
Khả Khả đứng bên cạnh cười tủm tỉmvi_pham_ban_quyen. Cô thừa biết cái quả này chắc tay của Lục Hàn tác động vào rồi. Hiện tạibot_an_cap cô có thể khẳng %, anh chàng họ Lụcbot_an_cap đã rơi lưới tình với Ngữ Đồng nhà cô.
Khả nháy mắt nghịch : Anh Lục này, tụi em mới chân ướt chân ráo đến, liệu mọi nghe của hai đứa gái thành phố này không?
Lục Diệc khẽ mỉm : đứaleech_txt_ngu cứ ‘cáo mượn oaibot_an_cap hùm’ đi, lôi đội ra dọa là được.
Ngữ Đồng bật cười: Anhvi_pham_ban_quyen bảo tụi tôi dùng chiêu ‘ oai ’, hay định bắt tụi tôi ‘ chế thiên tử để chư hầu’ ?
Lục Hàn gật đầu vẻ nghiêm túc: Đúng là ý đó đấy. Dù sao cũng là lệnh của đại đội , phục cũng phải chịuvi_pham_ban_quyen thôi.
Ba giỡn lát rồi cùng nhau đi tập hợp dân làng. Khi mọi người đã đông đủ, Lê Ngữ Đồng dạc nói: Hôm chúng ta phảivi_pham_ban_quyen làm kỹ hơn hôm nhé mọi người, sạch sâu thì mùa màng mới bội thu, đời sống bà con mình khá lên được!
Dân làng xôn xao gật đầu, cũng có kẻ buôngleech_txt_ngu lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉa mai: Chà, đám ‘chân lấm bùn’ tụi tôi giờ lại nghe lệnh một con bé vắt mũi chưa sạch chỉ huy sao? Thôi thìvi_pham_ban_quyen mèo hay đen, bắtvi_pham_ban_quyen được chuột là mèo tốt tất.
Đồng thầm nghĩ: Ông là mèo, cả nhà ông mới là mèo ấy.
Bà Trương Hoa nghe thấy tiếng xì xào thì lập tứcleech_txt_ngu đứng ra bênh vựcbot_an_cap: Thằng Thiết Trụ nhà tôi hôm nay bận việc , nó giao nhiệm vụ bắt sâu cho đồng chí Lê chỉ . Ai mà khôngvi_pham_ban_quyen phục tùng thìbot_an_cap đừng trách bà già này không nểvi_pham_ban_quyen làng nghĩa xóm nhé!
Lúc , mộtleech_txt_ngu cụ già trông vẫn tráng , quắc bước ra. Cụ cầm tẩu thuốc làovi_pham_ban_quyen, quétleech_txt_ngu mắt đám đông một . Cả đại độileech_txt_ngu ai đều gọi cụ một tiếng Cụvi_pham_ban_quyen Đại.
Con bé cứ mạnh dạn mà làm. Có lão già này ở đây, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa nào dám ho he gì đâu.
Ngữ Đồng cười cảm : Dạ, cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cụ. Vậy cháu xinleech_txt_ngu phép dẫn bà con ra làm việc .
Banbot_an_cap đầu, mọi người vẫn rất hái như hôm qua. Nhưng chỉ được một lúc, vài người bắt đầu giở thóibot_an_cap lười biếng, túm năm tụm banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng buôn chuyện.
Lê Ngữ Đồng nhíu mày, bước tớileech_txt_ngu nhẹ nhàng nhắc nhở: Mấy dì ơi, trời nắng chang chang thế này, đứng đây tán gẫu chỉ tổ mệt thêm thôi. Chi tập trung làm nhanh cho xong, này thu hoạch tốt thì ai cũng được hưởngleech_txt_ngu .
Mấy bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe thì hơi sượng . Họ là dân làm nông hiệu mà giác ngộvi_pham_ban_quyen xem ra còn chẳng bằng một cô bé tri thứcvi_pham_ban_quyen thành phố.
Thôi làm tiếp đi, kẻo cụ Đại ngang thấy thì khốn.
Cụ Đại miệngvi_pham_ban_quyen mọi người thực chất làleech_txt_ngu trai của địa chủ , tênbot_an_cap Vương Hải. Dù gia đình cụ bị xếp thành phần địa chủ, nhưng cụ không giống loại địa chủ ôn bóc lột dân nghèo. Cha cụleech_txt_ngu xưa là người có , văn song toàn lại giàu có. Ông dùng tiền mua đất rồivi_pham_ban_quyen cho dân làng thuê với rẻ mạt để giúp đỡ họ.
Sau giải phóng, đất bị chia lại , nhưng vì cụ tình thẳng, sống tử tế nên làng vẫn rất kính có phần nể sợ cụ. Hễbot_an_cap trong có việc không giải quyết được, họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều tìm đến cụ xin ý kiến. Vì thế, thấy bóng dáng cụ thấp thoáng đằng xa, bà cô đang buôn chuyện tức giải tán, ai về chỗ nấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm việc thình thịch.
Dưới sự dẫn dắt Ngữ Đồng và Khả Khả, hiệu suấtleech_txt_ngu công việcbot_an_cap tăng lên rõ . Giữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , khi Thiết Trụ đến kiểm tra, thấy quả mỹ mãn liền giơ ngón taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái tán thưởng: Khá lắm, cứ thế huy!
xong, anh còn liếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Lục Diệcvi_pham_ban_quyen Hàn với ẩn ý: Chú em cóleech_txt_ngu mắt nhìn người đấy!
Lê Ngữ Đồng Tần Khả nhìn cười. Được lòng người đứng đầu đây là bước khởi đầuvi_pham_ban_quyen không tồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tuy nhiên, giữa khí đang hào hứng, một giọng nói chướng bỗng vang lênvi_pham_ban_quyen:
gì mà đắc ý chứ, chẳng quabot_an_cap là cáo mượn oai hùm . mình thật sự có bản lĩnh ra lệnh dân làng chắc?
Kẻ vừabot_an_cap lênleech_txt_ngu tiếng là Phàn Mỹ Quyênvi_pham_ban_quyen, một nữ tri thức cũ tiếng xấu tính, hở là mỉa mai người khác. Ngữ Đồng chiếm hết tâm điểm của đội, ả ta không nổi mà nhảy gây sự.
Đồng liếc ảbot_an_cap một cái, nhạt: Mượn đượcleech_txt_ngu oai hùm mà dùng đến mức thượng thừa thìbot_an_cap cũngbot_an_cap là một loại bản lĩnh đấy chị ạ.
Phàn Mỹ Quyên bỉ bĩu môi: Đừng tự dát vàng lên mặt mình. Ai mà chả biết dùng cái bản mặt hồ ly đó để quyến rũ đàn ông. quên mụ Lý Mồm To đã nói gì, vừa mới đến quyến rũ con trai mụvi_pham_ban_quyen rồi giấu nhẹm gã đi đâu mất tích. Ôi, hay là cô định ‘kim ốc tàng kiều’, trai trong nhà ?
Mụ Lý Mồm To vốn rĩ vì mất con, nghe thấy vậyleech_txt_ngu liền như , nhảy lên: Đại đội trưởng! Anh đòi lại bằng cho tôi! Hèn gì hai đứa nó vừa đến đòi dọn ra ở riêng, hóa ra ủ mưu đồ đồi bạibot_an_cap như vậy!
Tần Khả vốn tính nóng như kem, nghe thấy họ vu khống trắng trợn như vậy thì điên tiết. Cô xông tới trước mặt Phàn Quyên, chát một cáileech_txt_ngu tát nảyvi_pham_ban_quyen đom đóm mắt vào mặt ả ta.
Mỹ Quyên! Sáng nay cô ăn phân hay mà cái mồm thế? Con mắt nào của cô thấy tụi tôi quyến rũbot_an_cap aileech_txt_ngu? lấy cái bụng dạ đen tối của mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà đi đonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng người tốt!
Phàn Mỹ Quyên bị cái đom làm cho ngây người, mất vài giây sau mới địnhvi_pham_ban_quyen thần lại , ả ôm lấy gò má đang sưng vù, gào lên chói tai: Mày đánh tao! Tao xé xác mày ra!
Nói đoạnvi_pham_ban_quyen, lao cấu xé Khả Khả. Diệc Hàn nhanh tay lẹ mắt bước lên chắn ngang: Có lý đi khắp thiên hạ, vôvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu bước khó bước. Cóvi_pham_ban_quyen chuyện gì thì cho rõ , có động chân động .
Đại đội Vương Thiết Trụ cũng sa sầm mặt tới quát lớn: Mấy định làm cái gì đấy hả? Phàn Mỹ Quyên, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói không bằng không chứngleech_txt_ngu, ra thể thống gì nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Mụ Lý Mồm To đứngbot_an_cap bên vẫn cố thọcleech_txt_ngu: Đại đội trưởng, trai tích đến chưa thấy tăm hơi, chắc chắn là có quan đến hai đứa nó!
bình thản : Lý Mồm To, con mất tích không liên quan gìbot_an_cap đến tụivi_pham_ban_quyen tôi, chúng câyleech_txt_ngu ngay sợ chết đứng. Còn Mỹ Quyên, côbot_an_cap tình bôi nhọ danh dự của tôi, rắp gây chuyệnbot_an_cap đúng ?
xong, cô quayvi_pham_ban_quyen sang hỏi Vương Thiết Trụ: Đại đội , đại đội có quy định nào cấm thanh niên tri thức ra ở riêng không ạ?
Vươngbot_an_cap Thiết Trụ lắc đầu: Không có. Làng có khu tập thể, nhưng muốn ở chung tự thuê nhà ngoài, điều vấn đề an toàn thì đại đội chịu trách nhiệm.
Lê Ngữ Đồng gật đầu, hỏi : nay chỉ huy bà con bắt sâu là do anh giao cho đúng không?
Đúng, là tôi giao, có vấn đề gì ? Vương Thiết Trụ xác nhận.
Đồng khẽ mỉm cười, sang nhìn thẳng Phàn Mỹ Quyên: Cô nghe thấy hết rồi đấy. Tụi nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không vi phạm quy , công việc hôm nay cũng là Đại đội trưởng giaoleech_txt_ngu phó. Cô dựa vàovi_pham_ban_quyen cái gì mà dám bảo tụi tôi dùng thủ đoạn rũ người khác? Nếu hôm nay cô không cho ra ngô ra khoai, thì đừng trách tôi tuyệtleech_txt_ngu tình.
Hừ, tri thức cũ tụi tôileech_txt_ngu mấy trời còn chẳngbot_an_cap được ra ở riêng, cũng chẳng baobot_an_cap giờ được đội trọng dụng. Cô vừa mới vác mặt đến đã thuê được , lại còn được làm ‘tướng’ chỉ huy, không dùng thủ đoạn mờ thì là cái gì?
Phàn Mỹ Quyên vừa vừa trưng ra vẻ khinh bỉ tột độ.
Rầm!
Lê Ngữ Đồng ném mạnh dụngleech_txt_ngu cụ xuống đất, sải bước dài như một gióleech_txt_ngu, thoắt cái đã đứng ngayleech_txt_ngu trước mặt Phàn Mỹ Quyên: Cô trưng cái vẻ gì đấy? Có giỏi lại lần nào.
Khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bức người của Ngữ Đồng khiến Phàn Mỹ Quyên sợ hãi lùi một bước: mày định gì?
Xin lỗi ngay lập tức!
, xinbot_an_cap lỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay! Tần Khả cũng tiến lên, ánh mắt hình viên đạn găm thẳng vào đối phương.
Vợ Vương Thiết Trụ là cũng bước , gắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên: Phàn Mỹ Quyên, cô nói rõ xem nào, đồng chí Lê dùng thủvi_pham_ban_quyen đoạn gì để quyến rũ chồng tôi hả?
tri thức cũ thấy tình hình căng căng, chạy ra can ngăn: Mọi bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tĩnh, có gì từ từ nói.
từ cái gì từ từ? Một con nhãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mà mát ăn bát vàng, lại còn cưỡi đầu cổ dânbot_an_cap làng à? hôm nay nó không nói rõ ràng, bà đây nó vào hố xí cho biết mặt!
Liễu Mai Anh nổi tiếngvi_pham_ban_quyen là sư tử Hà Đông làng, nếu không giải quyết êm đẹp, bà ta thật chứleech_txt_ngu chẳng .
Ánh Lê Ngữ Đồng lạnh đến thấubot_an_cap xương: Tôi cho cô cơ hội cuối cùng: Xin lỗi!
Nếu là mấy chuyện vãnh, Ngữleech_txt_ngu Đồng cóleech_txt_ngu thể quabot_an_cap, nhưng loại vu khống trợn, hủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoại danh dự người khác thế này, cô tuyệt đối không . Cô rõ mẹ của chủ đã phải chết thảm vì lời đồn vô căn , cô cực kỳ căm ghét hạng người này.
Cổ nhân nóileech_txt_ngu sai: Nhân ngôn khả úy, chúng khẩu thạc (Lời nói đáng sợ, miệng làm tan cả kim loại). Cô hiểu tànbot_an_cap của dư luận, chỉ chút rơi vực thẳm đáy. Vì vậy, cô quyết định phải bóp chết cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mầm mống nàyleech_txt_ngu từ lúc nó vừa mới nhú lên. Dù có phải mang hung dữ hay tàn nhẫn, cô chẳng nề .
nơi đất khách quê người này, cô phải cho mọi người không hồng mềm đểvi_pham_ban_quyen ai muốn thì . Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chủ gây sự, nhưng kẻ nào dám động đến vảy của côvi_pham_ban_quyen, cô khiến kẻ phải hối hận vì đã ra trên đời.
Thấy đông người đứng , Phàn Mỹ đinh ninhleech_txt_ngu Ngữ Đồng dám làm mình, ả nghênh mặt lên cười lạnh: Lê Ngữ Đồng, muốn người ta không biết trừ phi mình đừng . Ruồi không đậu chỗ không có vết, mụ Lý không nói khác mà lại chỉ danh quyến rũ con trai mụ? Chắc chắn mày phải làmvi_pham_ban_quyen cái trò gìvi_pham_ban_quyen đó thì người ta mới
Ả chưa kịp dứt lời, Ngữ ra tayvi_pham_ban_quyen nhanh như chớp, túm chặt lấy mớ tóc của .
Áaaa!
Cơn đau đột ngột khiến Phàn Quyên hét lên . Ngữ chẳng nói chẳng rằng, quấn bím tóc ả vàovi_pham_ban_quyen như dây thừng, rồi cứ xệch ả hướng phía phân của đạileech_txt_ngu đội.
! Lêleech_txt_ngu Ngữ Đồng, buông ra! Mày định làm gì hả?
Phàn Mỹ Quyên vừa gào khóc vừa nhìnvi_pham_ban_quyen cầu cứu, nhưng dân làng lúc này bị màn ra tay tàn bạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Ngữ Đồng làm cho choáng váng. Vương Thiết Trụ vì bực mình trước những lời nói bậy của ả Phàn cũng làm , lẳng lặng đi theo để đề phòng xảyleech_txt_ngu ra án mạng.
Đámleech_txt_ngu tri thức nhìn nhau ngơ ngác, có hỏi: Vu Căn Chính, giờ sao đây?
cái gì mà tính! Cho ả chừa cái thói mồm mép giải đi!
Vunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Căn Chính cũng ngán tận cổ miệng thối củavi_pham_ban_quyen Phàn Mỹ Quyên , giờ có người dỗ ả, ta chỉ hả lòng hả dạ.
Lê Ngữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng lôi xệch Phàn Mỹ Quyên sát hố phân nồng nặc mùi: Phàn Mỹ Quyên, cơ hội cuốileech_txt_ngu cùng: !
Sắc Phàn Mỹ Quyên lúc này đã trắng bệch như tờvi_pham_ban_quyen , chân nhũn ra như nhưng vẫn cố cứng họng: Tao không xin lỗi đấy! Mày mày giỏi thì đẩy , mày không dám đâu!
Lê Ngữ cười nhạt, đôi tay siết mạnh, làm bộ đẩy mạnh ả về phía miệng hố.
Đừng! Đừng đẩy! Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi mà! Phàn Mỹ Quyênbot_an_cap rốt cuộc vỡ mật, gào lênleech_txt_ngu trong tuyệt .
Nói to cả thấy! Ngữ Đồngleech_txt_ngu không hề tay.
Ả vừa vừa mếu máo: Tôi sai rồi! Ngữ Đồng, tôi không nên lấybot_an_cap bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, không nên vu ác hai cô. Mấy lời vừa rồi đều là tôi nói nhảm, tôi biết lỗi rồi, cầu xin cô tha cho này!
Đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc , Ngữ Đồng mới buông tay, quăng ả sangleech_txt_ngu một bên như quăng một đống rác rưởi.
Từ giờ trở đi, tôi còn nghe thấy cô sủa bậy chó điên thêm một lần nào nữaleech_txt_ngu, cục không chỉ đơn giản là đứng bên hố phân này đâu! Giọng Ngữ lạnh , vô cảmleech_txt_ngu, cứvi_pham_ban_quyen đang nói chuyệnbot_an_cap với con sâu bọ gớm .
Đúng đó, Vương Tiểu Mãn cháu nội của cụ bỗng từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu chạy tới như một cơn gió, miệng hét lớn điều gì đó.
Mãn tuy còn nhỏ nhưng đôi chân chạybot_an_cap nhanh , chỉ chớp mắtleech_txt_ngu đã đến bên cụ nội. Thằng bé chặt lấy taybot_an_cap ông, ngẩng khuôn mặt bầu bĩnh lên, mắt đầy vẻ tò mò Lê Ngữ Đồng, rồi cất giọng :
Ông nội , phải kia muốn dỗ Phàn vì chị ấy hay nhìn trộm bọn con trai tụi con đi khôngleech_txt_ngu ?
hỏi của đứa trẻ chẳng khác nào một tia sét đánh ngang tai, khiến cả đám đông đang ào bỗng lặng phắt, ai nấy đều bị đến đứng hình. Mọi ánh mắt ngay lập tức đổ dồn về phía Mỹ Quyên, cứ như thể đang một sinh vật lạleech_txt_ngu đầy tởm lợm.
Những người lúc trước còn chút lòng hại cho Mỹ Quyên cũng bắtbot_an_cap nảy sinh nghi hoặc.
Trời đấtleech_txt_ngu, không ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dân thành phố có cái sở thích quái đản thế, đi xem con đi tè. Có người xì xào .
Đúng là người không thể mặt mà bắt dong, cô tri này lại biến thái đến thế. Kẻ khác thêm một câu đầy khinh bỉ.
Dân làngleech_txt_ngu mỗi một câu, cho Phàn Mỹleech_txt_ngu Quyên đỏ bừng sắp rỉ máu.
Tôibot_an_cap có! Đừng có nghe đứa nít này bậy! Phàn Mỹ Quyên gào lên chế.
không hề nói bậy! Tiểu Mãn chỉ taybot_an_cap vào mặt ả, dõng nói: Hôm nọ cháu với thằng Cún, thằng Đốm, thằng Tí đang chơi nặn pháonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất trên sườn núi. Tụi cháu đang ‘tè’ vào đất để nặn thì chị đi ngang qua, cứ đứng trân trân nhìn tụi cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chớp mắt. Tụi cháuvi_pham_ban_quyen mắng chịleech_txt_ngu vô liêm sỉ, chị còn : ‘Mấy cáileech_txt_ngu chim bé tí tụi mày thì có mà nhìn’!
Ôi vãi!
Khả Khả đang đứng Phàn Mỹ Quyên, nghe xong câu đó liềnvi_pham_ban_quyen nhảy bắn ra xa như thể vừa chạm phải dịch bệnh: Mỹ Quyên, hóa ra kẻ tâm xà dạ độc, biến thái biến dạng là cô à! Thật biết xấuleech_txt_ngu !
Lúc này, đám phụ huynh trong làng đều không giữ nổi bình tĩnh nữa. Mẹ nó, con cái nhà người ta mới tíleech_txt_ngu tuổi đầu đãvi_pham_ban_quyen bị con manhvi_pham_ban_quyen này sạch sành sanh, bảo họ làm sao mà nuốt trôi tức này cơ !
Eo ôi! Kinh tởm thật sự!
Giữa vòng vây chỉ trích, Phàn Mỹ Quyên bỗng mắt, trừng mắt nhìn Tiểu Mãn đầy ác độc: Thằng ranh , chắc chắn là có kẻ dạy mày nói thế đúng ? Có là con nhỏ xinh đẹp kia không? Nó cho mày cái gì mà mày dám ngậm máu phun người hả!
Mọi người lại xoay sang nhìn Đồng vẻ hoài nghi.
Lê Ngữ Đồng nhạtleech_txt_ngu: Tôi rảnh đâu mà dạy trẻ con nói dối. Chuyện làm thì chỉ có trời biết, đất và chính biết thôi.
Tiểu Mãnbot_an_cap tức đến đỏ cả mặt: Cháu không nói dối! Chính mắt cháu thấy chị nhìn trộm tụi cháu mà!
Lúc , cụ Đại mớileech_txt_ngu thong thả lên tiếng: Cháu nội tôi từ nhỏ đến chưa từng biết nói dối làvi_pham_ban_quyen gì. Đồng chí Phàn, nếu cô mình trong sạchbot_an_cap thì cứ đưa ra bằng chứng đivi_pham_ban_quyen.
Phàn Mỹ Quyên nghẹn đến mức không thốt lời, mồ hột vã ra như . Miệng cayleech_txt_ngu độc những lời chỉ trích như sóng trường giang tới khiến ả nhũn cả chân, suýt chút nữa là đổ gục xuống đất, mắt tràn ngập hoảng và bất lực.
Trong khi đóleech_txt_ngu, Đồng vẫn thảnbot_an_cap đứng ngoài vòng chiếnvi_pham_ban_quyen, lặng lẽ quan sátbot_an_cap màn đang đi đến cao trào.
Mọi ngườileech_txt_ngu lại dồn ánh mắt về phía Vương Thiết Trụ, đợi phán quyết cuối cùng của anh.
Nói thật, Vươngbot_an_cap Thiết Trụ cũng ngẩm cô nàng Phànbot_an_cap này tận cổ. Từ ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về đây, chuyện lớn không nhưng chuyện nhỏ thì gây ra vô số , chẳng qua là không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do xác . Nhưng hôm , nếu không giải quyết dứt điểm, ebot_an_cap là sẽ làm hỏng cả bầu không khí đoàn kết củabot_an_cap làng.
là Vương Thiết Trụ sa sầm mặt, dạc tuyênleech_txt_ngu bố: Phàn Mỹ Quyênvi_pham_ban_quyen! Từbot_an_cap hôm nay, cô chuyển sang phụ chuồng ! hết, trong tháng này côbot_an_cap phải tiến hành tự kiểm điểm sâu sắc, mỗi ngày nộpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tôi một bản cáo tư tưởng, ghi rõ thức sai hướng sửa đổi.
Anh dừng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút để Mỹ Quyên thấm thía phạt đầy mùi vị này, rồi gằn giọng cảnh cáo: Ngoài ra, tôi cảnh cáo cô lần cuối, nếu sau này còn không mồm giữ miệng, đi rêu rao lung tung phá hoại đoàn kết, đừng trách tôi tuyệt tình. sẽ ghi tội trạng vào hồ sơ cá nhân , ảnhvi_pham_ban_quyen hưởng đến tương thế nào cô tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết lấy!
lắm!
Dân đồng loạt tayleech_txt_ngu tán thưởngbot_an_cap kết quả này rồi chóng tản đi. Lê Ngữ và Tần Khả Khả cũng gật đầuvi_pham_ban_quyen chào Vương rồi thong thả về trưa.
Vương Thiết Trụ đi đến cạnh Lụcbot_an_cap Diệc Hàn, khẽ khà: Mắt chú em tinh đấy. Con bé Lê Ngữ không phải hạng vừa đâu, chẳng cần phải chăm sóc đặcleech_txt_ngu biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả. Chỉ cần cô nàng không quậy cho cái đại này đảo điên là tôi ơn trời đất rồi.
Lục Hàn : Côvi_pham_ban_quyen ấy đúng là có bản lĩnh thật.
Vương Thiết Trụ vỗ vai bạn: Chú em tựbot_an_cap liệu mà tính. Có điều nhỏleech_txt_ngu Phàn Mỹ Quyên kia chắc chắn sẽ không để đâu, bảo Lê Ngữ Đồng cẩn thận chút.
Lục Diệc Hàn gật đầu, trong thoáng hiện vẻ lo .
Hết giờ nghỉvi_pham_ban_quyen trưa, Lê Ngữ và Tần Khả Khảleech_txt_ngu lại ra làm việc. Lục Diệc Hàn cũng lù lù đi tới.
Ruộng bông cũng sắp xong , chắc nay là dọn dẹp sạch thôi.
Lê Ngữ Đồng gật đầu, Tần Khả Khả tò mò : Anh Lục này, anh về thăm người thân mà, sao cũng phải ra đồng lao động vất vả thế?
Lục Hàn mỉm cười, liếc nhìn Đồng: Ông anh phải ra đồng, mà hômleech_txt_ngu cụ chóng mặt nên anh đibot_an_cap cụleech_txt_ngu.
Nghe thấy cụ ông bị chóng mặt, Lê Ngữ Đồng liền sốt hỏi: Cụ bị triệu chứng thế nào hả anh?
Lục Diệc ngẫm nghĩ rồi đáp: Mấy bữa nay cụ cứ kêu hoa , nhìn người khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chân tay lại bủn rủnvi_pham_ban_quyen không sức.
Ngữ Đồng trầm ngâm một lát: Triệu chứng này có thể là do khíbot_an_cap huyết không đủ, hoặc là vấn đề về tuần hoàn máu não. qua y thuật, nếu tiện thì anh dẫn qua xem cho cụ nhé?
Mắt Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệc Hàn sáng lên: thế thì tốt , phiền .
Lê Ngữbot_an_cap Đồng theo Lục Diệc Hàn về nơi ở của ông cụ. Vừa bước vào , cô đã thấy một già đang ngồi trên ghế, thần sắc mệt mỏi, uể oải. Đồng tiến lại gần, cẩn thận bắt mạch cho cụ, sau đó quan sát sắc và rêu lưỡi cách tỉ mỉ.
Xong , cô rút từbot_an_cap trong túi áo ra bộ kim bạc luôn mang theo bên mình, sát trùng kỹbot_an_cap lưỡng rồi bắt đầu châm cứu cho ông cụ.
Sau mũi châm, sắc mặt của ông cụ rõ ràng đã hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hào hơnbot_an_cap, ánh mắt còn vẻ đục ngầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mờ mịt như trước.
Ông ơi, đây là do làm việc quá sức dẫnleech_txt_ngu nội hư. Cháu kê cho ông một đơn thuốc, ông bốc vài thang về , kết hợp nghỉ ngơi một gian là khỏe lại thôi ạ. Lê Ngữ Đồng túc dặn dò.
cụ nhìn cô bằng ánh mắt đầy cảm kích: Cô bé, cảm ơn cháu nhiều nhé.
Lục Diệc Hàn cũng không giấu nổi sự biếtbot_an_cap ơnvi_pham_ban_quyen xen lẫn thán phục: Ngữ Đồng, lần này tạ em quá. Rốt cuộc anh bị làm vậy?
Lê Ngữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng gật đầu, bắt đầu giải thích bằng giọng môn: Ông nội tuổi đãleech_txt_ngu cao, các năng thể vốn đã suy giảmleech_txt_ngu. Dạo gần chắc cụ làm lụng làm tăng nặng lên thể, cộng thêm nội hư nên mới xảy ra tìnhleech_txt_ngu trạng này. Lao làm hao khí huyết, mà nội hưbot_an_cap cơ thể không kịp phục hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, huyết thông không thuận lợi đến thần oải, sắc .
Châm cứu giúp thông kinh lạc, điều khí huyết. Mấy mũi châm lúc của đã kích thích vào các đạo tương ứng, giúp tuần hoàn được cải nào, nên mặt và ánh mắt cụ mới khá hơn. đây chỉ giải tạm thời, muốn khỏi hẳn thì dùng thuốc trị và nghỉ đầy đủ.
thuốc em yếu là bổ khí huyết, kiện vị. Tỳ vị là cái gốcbot_an_cap của hậu thiên, là nguồn sinh hóa khí huyết; điều hòa tốt tỳ vị sẽ giúp hấp thụ chất dinh dưỡng tốt hơnleech_txt_ngu. Ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thêm một ít dượcbot_an_cap thần giúp cụ ngủ . Giấc ngủ tốt thì khả năng phục hồi của cơ thể mới mạnh được.
Thời này ông cần tránhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc nặng, đảm ngủ đủ . ăn uống, nên dùng thực phẩm dễ , giàu dinh hoài sơn, hồng táovi_pham_ban_quyen, long Chúng đều có tác dụng bồi bổ rất . Quan trọng nhấtleech_txt_ngu là giữ tâm trạng thoải mái, vì cảm xúc ảnh hưởng lớn đến hồi phụcleech_txt_ngu.
Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệc Hàn chăm chú lắng nghe, ngừng gật đầu, lòng càng thêm khâm phục này: Ngữ , em giỏi thật đấy. Nếuvi_pham_ban_quyen , anhleech_txt_ngu thậtvi_pham_ban_quyen biết tính sao. Sau này sức khỏebot_an_cap của ông nội, anh đànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự nhờ để mắt tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ông cụ nắm tay Ngữ Đồng, đầy vẻ từ: Cháu vừa có tài vừa có tâm. ơn , không cháu ra tay thời cái thân già này còn khổ .
Lê Ngữ Đồng : Ông đừng sáo ạ, đây làvi_pham_ban_quyen cháu nên làm mà. Ông cứ yên tâm dưỡng bệnh, khỏe lại ông nhé.
Nói đoạn, cô đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đơn thuốc đã viếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong cho Diệc Hàn, không quên dặn kỹ cách sắc thuốc. Nhìn hai cháuvi_pham_ban_quyen, ánh mắt cô tràn đầyvi_pham_ban_quyen sự quan tâm chân thành.
Thế nhưng, cảnh tượng này lạileech_txt_ngu lọt vào mắt Phànbot_an_cap Mỹ Quyên khi ả đi ngang qua. Một tia đố kỵ xẹt qua ánh mắt ả, một âm mưu mới lại bắt đầu nhen nhóm.
, Đồng, tưởng cô thanh cao thế , ra chỉ là hạng ly quyến Lục Diệc Hàn. Anh ấy là người tôi đã nhắm trúng. Cô cứ đợi , tôi sẽ không để yên đâu.
Ngữ Đồng toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hay biết bị kẻbot_an_cap xấu nhắm vào. Rời khỏi nhà họ Lục, cô quay lại đồng làm nốt việc. Cả chiều trôivi_pham_ban_quyen qua trong bình lặng, không có thêm rốibot_an_cap nào ra.
Màn buông xuống, dân làng kết một ngày làm việc mệt mỏi, nấy hối hả trởbot_an_cap về . Khả Khả cũng lết cái thân rãvi_pham_ban_quyen rời về căn nhàleech_txt_ngu thuê. Cô vào bếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu hai bát mì nóng hổi, thêmbot_an_cap một đĩa rau xanh xào, hai em ăn uống đơn giản rồi ngồi tán dóc.
Đồng , cậu nhìn dân làng xem, nhà nào cũng có mảnh vườnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ trước hoặc sau nhà đủ rau, vừa tiện vừa . Sau mình cũng có khoảnh đất trống đấy, hay tụi mình cuốc đất lên ít rau đi?
Lê Ngữ Đồng thấy ý kiến này khá hay: Được đấy, để hôm nào tụi mình cỏ mua ít giống về gieo.
Tầnleech_txt_ngu Khả Khả hào hứng tiếp lời: , tớ còn thế này, lúc nào chị mình lẻn vào rừng một chuyến đi. Cứ ăn thanh đạm thế này mãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao chịu nổibot_an_cap. Vào rừng săn được thú rừng thìbot_an_cap hồ mà có ăn!
Lê Ngữ cười: Tớ cũng đang tính thế. Với của hai mình, gà rừng hay con thỏ chắc khôngvi_pham_ban_quyen thành đề. Lúc đó thaleech_txt_ngu hồ cải thiện bữa ăn.
Đúng đúng! Săn nhiều thì tống vào nhẫn trữ đồ của tớ, có chức năng bảo quảnvi_pham_ban_quyen nên chẳng lo hỏng đâu. Khả Khả khoái chí.
Ừ, nhưng phảivi_pham_ban_quyen cẩn đấy, núi sâu rừng thẳm không biết dã thú nguy hiểm gì không .
Lo gì, tớ là thợ lão mà! Khả Khảvi_pham_ban_quyen vỗ ngực tự tin.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (2)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
carotbaby2003

carotbaby2003

4/2/2026 lúc 3:20 sáng

bộ này ra hết chưa vậy ad