Mùa năm 1976.
Trên chuyếnbot_an_cap tàu hỏa từ Khai Dương đi Đài Thạch, tại toa số 4.
Một tội phạm đang dùng súng khống chế một nữ đồng chí, giằng co căng với công an sắt.
“Xình xịch Xìnhleech_txt_ngu xịch”
Chiếc tàu hỏa vỏ lắc lư chầm chậmvi_pham_ban_quyen tiến vềvi_pham_ban_quyen phía trước, trong toa xe nồng nặc mùi hôi chân tan hết quyện cùng mùi muối chua loét. Nữ đồng chí bị bắt giữ đột nhiên cựa quậyvi_pham_ban_quyen.
“Tống Đại Tráng! Mày thả cô gái , tao sẽ làm tin cho mày!”
Con tin?
Đầu Tầnvi_pham_ban_quyen Thư đauvi_pham_ban_quyen như búa bổ, cô khó mở mắt ra. Đập vào mắt là những ghế ngồi màu xanhvi_pham_ban_quyen lục, phía chỗ nốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toa đối diện có người đang giơ súng
Và họng súng đen ngòm chĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phíavi_pham_ban_quyen cô!
Tần Thư còn kịp phản ứng, luồng kýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ức lạ bất não .
Sau khi tiếp nhận xong ức, Tần Thư mím môi, trong lòng tĩnh lại.
Cô vốn là một y của thời đại mới. Trong một lần làm nhiệm vụ cùng bộ đội, cô tậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoàn ma túy hãm. giây phút , cô đãbot_an_cap kích nổ , đồng quy tận cùng lũ tội phạmbot_an_cap.
Có lẽ ông trời thương cô ngườibot_an_cap lập vô số nên đã ban cho một hội xuyên không.
Cô đã quá khứ, năm 1976.
Nguyên cũng tên là Tầnvi_pham_ban_quyen Thư, cùng tên cùng họ với cô, đang ngồi hỏa đến đơn vị bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội để tìm vị hôn phu.
Nói chính xác là “thay mận đổi đào”, đi lấy thay cho người chị không huyết thống tên là Tần Mộ Daoleech_txt_ngu.
Tần Mộ và trai trưởng nhà họ Minh là Minh Trường Viễn có hôn ước từ bé. Minh Trường Viễn sau khi tốt cấp khôngbot_an_cap đỗbot_an_cap cấp ba nên gia đình sắp xếp vào quân đội, từ đó đến nay vẫn luôn ở trong quân ngũ.
Năm ngoái, Mộ Dao thi xong tốt nghiệp, giành được suất đề cử vào đại học Nông Binh, thành đại học.
Nhà họ Minh biết tin con dâu tươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lai thành sinh , sợ nuôi ong tay áo năm rồi chạy mất, bèn yêu thực hiện hôn ước.
Tần Mộ Daobot_an_cap nhất quyết không chịu cưới, nhà họ Tần lại không trảbot_an_cap nổi sốleech_txt_ngu tiền nhà họ Minh chu cấp hàng năm, nên nuôi đã đánh lên đầu nguyên chủ, cô đi lấy .
Nguyên chủ là đứa trẻ được ông Tần nhặt vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuôi, không có chút máu mủ nào với nhà họ . nuôi lấy lý do công dưỡng dục bao năm qua để vừa đấm vừa xoa. Thấy nói ngọt không , họ nhốt nguyên chủ , cắt bỏ .
Nguyên chủ đói lả hai ngày, chịu nữa đành gật đồng ý chuyện thay chị lấy chồng. Cô vừa đồng ý, cha mẹ lập tức mang đồ ra thết đãi, ăn liền dúi cho tấm vé tàu đã mua sẵn, đóng gói cô tống thẳngleech_txt_ngu ga.
Trên ra ga lại gặpbot_an_cap mưa tovi_pham_ban_quyen, nguyên chủ ướt nhưleech_txt_ngu chuột lột. Dù tàu đã thay quần áo nhưng vẫn bị nhiễm lạnh, cao hai ngày liền rồi ngất lịm .
mắt ra lần nữa thì đã là tình cảnh hiện tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô Thư hiện đại rồi.
sau lưng cô lên : “Đội trưởng Lý, ông đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếch phải thằng ngu, có sẵn con tin không dùng lại đổi chác với mày à?”
Người diện hét lại: “Tống Đại ! Trên toàn là người của chúng tôi, anh chạy đằng trời! Bây bỏ xuống coi tự thú, nước hồng độ lượng, biết đâu còn mở cho anh một con đường sống!”
Tống Đại lên: “Chạy? Ông đây đếchvi_pham_ban_quyen thèm chạy! Có chết thì cũng phải một đứa đệm lưng!”
Tần Thư môi, hạ thấp giọng nói chỉ đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người nghe: “Làm một cuộc giao dịch thế nào?”
Tống sững người: “Cái gì?”
Thư nói nhanh: “Tôi giúp anh chạy trốn, anh tha cho tôi mạng.”
Tống Đại lờ mờ cảm thấy có sai sai, bản năng cầu khiến muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoát thân.
Thấy lên , Tần Thư bồi thêm: “Lát nữa tàu sẽ đến ga cuối Đài Thạch, đến ga cuối họ buộc phảibot_an_cap mở cửa. Anh cứ kẹp cổ lùi dần ra cửa toa, cửa vừa thì anh khống chế tôi xuống.”
“Xuống tàu xong chạy ngay, sânvi_pham_ban_quyen ga đông người, họ muốn đuổi anh khó.”
Tống Đại cườibot_an_cap : “ giúp tao mà không sợ bị bọn họ quy là đồng à?”
“Nói không là nói dối.” Tần Thư khổ. “Nhưng cái mạng trọng hơn hay bị nghi quan hơn? Tôi muốn sống, không chết.”
Tống Đại Tráng răng: “Được, ông tin mày một .”
rũ mắt, đáy mắt xẹtleech_txt_ngu quavi_pham_ban_quyen một tia giảo hoạt. Cuối cùng cũng cắn câu.
Tống chế cô dần về phía cửa nối toanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía sau.
Tàu đãbot_an_cap vào galeech_txt_ngu, cửa xe ngay trong gang tấc. Thời này cửa tàu hỏa chưa phải cửa tự động, cần viên tàu mở bằng .
Tống Đại cổ lên: “Nhân viên tàu! Thằng nhân tàu đâu, lăn đây! Lăn ra đây đứng này!”
Tần Thư liếc nhìn nhân viên tàu đang trốn ở toa bên : “Anh ta sợ chết khiếp rồi, chắc không dám qua đâu, anh ta chìa khóa sang .”
Tống Tráng ngẩn ra một chút rồi : “Ném chìa khóa qua đây!”
“Ném chìa khóa cho anh cũng vô dụng, anhbot_an_cap biết mở không?” Đội trưởng Lý tiếng. “Để tôi mở cho, tôi bỏ súng xuống đất.”
Nói xong, trưởng Lý ngồi xổm xuống, đặt khẩu súng tay .
Sắc mặt mấy bên cạnh biến đổi: “Đội trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Tống Đại Tráng cười hiểm: “! Mày qua đây, đội trưởng Lý.”
Đội trưởng Lý lấy chìa khóa từ chỗ nhân viên tàu, sải bước đi tớileech_txt_ngu.
Tàu cập bến, từ dừng lại.
Đội Lý mở toa, chậm rãi lùi sang một bên.
Đại Tráng cổ Tần Thư, thận trọng ra cửa . Lúc xuống xe sợleech_txt_ngu bước hụt, hắn liếc mắt nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống chân cảnh giác.
Tần Thưbot_an_cap bắt được mắt của đội Lý, tay bất ngờ chộp lấy cổ tay cầm súng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn, đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạnh lên caoleech_txt_ngu, họngvi_pham_ban_quyen súng chỉ thẳng lên trời.
Đồng , cô tung một cú móc thẳng vào mắt Tống Đại Tráng.
“!”
“Á!”
“!!!”
Tiếngleech_txt_ngu nổ, tiếng kêu thảm thiết của Tống Đại Tráng và tiếng hét của đám cùng lúc .
Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư nhanh như cắt bẻ ngược cổ tay cầm súng của , dùng lực vặn mạnh.
“Rắc!”
“Ááá!”
Lại thêm một tiếng hétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thảm . Khẩu súng văng ra, rơi xuống đường ray.
lúc , Tần Thư và Tống Đại Tráng cùng lăn cửa toa xuống sân ga.
Tần Thư ngã đến hoa mày chóng mặt, trước mắt tối , bên vẳng tiếng rên rỉ đau đớn tiếng chửi của Tống Đại Tráng: “A! Conleech_txt_ngu khốn! Chết tiệt”
Tần Thư cố mắt, nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tên “thằng rùa” vừavi_pham_ban_quyen dùng súng dí vào đầu mình đang nằm cạnh, cơn bùng lên. Cô túm lấy Tống Đại Tráng, sức đập mạnh đầu hắn xuống đất, liênvi_pham_ban_quyen tiếp .
Đang đập tiếp thì phía sau truyền đến giọng nói: “Đồng chí, hắn ngấtleech_txt_ngu rồi, đừng đánh nữa, giao cho tôi xử là được.”
Tầnbot_an_cap Thư đầu, vừa định thu thì tiếng hô hoảng vang lên: “Nữ chí! Cẩn thận !”
Tần Thư nhận được luồng gió mạnh phía sau gáy, quay phắt lại, một con dao găm đang lao tới.
nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay chộp lấy cổ kẻ đánh lén. Cùng lúc đó, đội trưởng Lý và mấy nữa nhảy xuống tàu, lao vào khống chế hắn.
Thấy kẻ đó đè nghiến xuống đất, Tần Thư mới phào nhẹ nhõm.
bóng mặc quân phục màu xanhleech_txt_ngu nghe tiếng súng chạy vội tới phía sau Tần Thư.
Một người lên tiếng: “Đồng chí, xin hỏi”
Tần Thư nghe tiếng gọi, quay đầu . chỉ kịp thấy hai đôi dàibot_an_cap miên man trong quần phục, rồi trước mắt sầm, cả người đổ ập về trước.
Mục Dã nhìnvi_pham_ban_quyen thấy một gương đỏ , còn kịp nhìn rõ dung mạo người nọ ngã nhào anh.
Lẽ ra anh nên lùi lại tránh né, nhưng ma xui khiến thế nào lại cúi người xuống đỡ, khiến cô gái trọn vào lòng anhbot_an_cap.
“Ái chà!” Cố Trường đứng bên cạnh sợ hết hồn: “Đồng chí!”
Khi Tần Thư tỉnh lần nữa, đã nằm trong viện.
Bứcleech_txt_ngu tường vàng, chai truyền dịchvi_pham_ban_quyen vạch chia độ và sợi dây cao su vàng như ngón tay út trẻ con cắm mu bàn taybot_an_cap tất cảbot_an_cap đều nhắc rằng mình đã thực sựbot_an_cap quay năm 1976.
trân nhìn chai nước trênbot_an_cap , lúc thì nghĩ xem khi mình đi tên Đại kia có bị bắt không, lúcleech_txt_ngu lại chuyện của Trường Viễn.
Nhà họ Tần nói đã lấy tên nguyên chủ đăng ký kết hôn với Trường Viễn, cô chắc phải gặp mặt anh ta một lần. Không , phải nghĩ cách ly hôn.
Tiếng cửa phòng bệnh ra.
quay đầu nhìn.
Bước vào là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gái hai tuổi, ngũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan ưa nhưng da hơi ngăm đen, mặc cảnh phục công an, tóc tết hai bím, tay phải cầm cái bát, tay trái xách phích nước vỏ tre.
Chu Đan Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa phòng đã người giường đang nhìn mình chằm chằm, đôi mắt sángbot_an_cap longvi_pham_ban_quyen lanh, làn da trắng nõn như đậu phụ .
Chà lúc đưa vào đây cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra nữ chí này xinh thếleech_txt_ngu ? Nhất là làn da kia, cứleech_txt_ngu như búngbot_an_cap ra nước . Nhìn lại làn da đen nhẻm của mình, côvi_pham_ban_quyen dài.
Mà ! Cô có người yêu , nghĩ linh tinh cái gì thế không biết? Nghĩ vậy, lòng Đan Thanh lại phơi phới trở lại.
Cô bước nhanh vào, cười toe : “Đồng chí, cô tỉnhleech_txt_ngu rồi . Muốnvi_pham_ban_quyen uống nước không? Để tôi rót .”
Chu Thanh đặt nước xuống đất, định nước.
Tần Thư định ngồivi_pham_ban_quyen dậy: “Để tôi tự .”
Sắc mặt Chu Đan Thanh thay đổi, giọng caoleech_txt_ngu vút: “Đồng chí, đừng cử động!”
Tần khựng lại, ngơ ngác nhìn Chu Đan Thanh.
Chuleech_txt_ngu Đan Thanh căng : “Cô truyền nước ! Muốn uống nước rótvi_pham_ban_quyen cho là được mà.”
Vừa nói, Chu Đan Thanh vừa mở phích.
Thư thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không trì nữa, cười: “Vậy làm phiềnbot_an_cap cô.”
Chu Đan Thanh nước xuống: “Rót cốc thì phiền , nói ra chúngvi_pham_ban_quyen tôi còn ơn đồng chí đấy chứ. Nếu không nhờ thân thủ của thì chúng tôi chắc đã tóm gọn tên phạm kia.”
“Mà nói đi cũng phải nói lại, đồng chí họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đâu thế?”
Chu Thanh đưa bát nướcleech_txt_ngu đã xong tới. Nằm thì uống được, vẫn phải ngồivi_pham_ban_quyen .
Tần nhỏm dậy, Chu Đan Thanhvi_pham_ban_quyen một tay bưng bát, một tay cô.
Tần Thư vững, đáp: “Ông nội tôi kia là dân quân tự vệ, có võ nghệ, rảnh rỗi thì lôi rabot_an_cap luyện cùng, luyện nhiều thành quen thôi.”
Ông cụ Tần lúc còn sống đúng đội trưởng dân quân, cũng biếtbot_an_cap võ, quả thựcbot_an_cap có dạy nguyên chủvi_pham_ban_quyen vài . Chỉ làbot_an_cap nguyên chủ không được, chứ nếu học được thì đã chẳng bị lấy chồng thay, hai đấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đủ cho bố mẹ ván rồi.
Chubot_an_cap Đan Thanh gật gù ra chiều đã : “Ra là thế”
nhớ ra gì đó, cô đổi chủ đề: “À đúng rồi, chí , tôi ngheleech_txt_ngu mọi người côvi_pham_ban_quyen đến đây để theo quân à?”
Thư đápbot_an_cap: “Ừ.”
Mắt Chu Đan Thanh sángbot_an_cap rực, đang định mở miệng hỏi tiếp thì cửa phòng bệnh lại bị đẩy ra.
Cả Tần Thư và Chu Đan Thanh cùng quay ra nhìn.
Người vào là Đội trưởng Lý mà Tần Thưleech_txt_ngu gặp trên tàu.
“Tiểu , Tần” Lý định hỏi Thư tỉnh chưa, nhưng lời dứt đã thấy Tần Thư đang to mắt nhìn mình.
đổi giọng: “ chí Tần tỉnh rồi à?”
Tần Thư: “Vâng.”
trưởng Lý cười tươi: “Đồng chí , cảm thấy thế nào ? Còn khó chịu ? sốt chưa?”
Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư chưa kịp lời thì Chu Đan Thanh đã nhanh nhảu: “Chú Lý”
Vừa thốt ra, Chu Đan Thanh biết mìnhvi_pham_ban_quyen lỡ lời, vội ngay: “À không, trưởng Lý! Đồng chí Tần đã hạ sốt rồi.”
chỉ tay chai truyền dịch: “Y tá bảo truyềnleech_txt_ngu hết là có thểvi_pham_ban_quyen viện.”
“Tốt.” trưởng Lý nhìn chai nước biển, rồibot_an_cap lại nhìn Tần Thư: “Đồng chí Tần, không biết đối tượng của cô tên gì? Có chúng tôi báo một tiếng để anh ấy đón cô không?”
Tần Thư theo phản xạ định từ chối.
Chu Đan Thanh lại xen vàovi_pham_ban_quyen: “Đội trưởng Lý, vìleech_txt_ngu thông báo, chi bằng chú sắp chiếc xe đưa thẳng đồng chí Tần đó , đỡ mất công yêu cô ấy phải chạy đi chạy lại.”
Đội trưởng Lý: “”
Chu Đan Thanh thao thao bất tuyệt: “Người trong quân đội đâu có rảnh rỗi như chúng ta? Với lại giờ đã hơn 5 giờ chiều rồi, chai nước này của đồng chí Tần mới cắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào, ít nhất cũng phảivi_pham_ban_quyen hơn tiếng nữa mới xong. Từ bệnh viện đến doanh đi đạp mất tiếng, cả đi cảleech_txt_ngu là hai tiếng, lúc về đến nơi thì tối đen như . Rồi người đồng chí lại phải đưa ấy ? xe thì đỡ, không có xe mà đi bộ đường đêm thì không ổn đâu.”
Tần Thư: “”
Cô gái này nói lòng cô hết , cô chẳng cần nói nữa nhỉ?
Đội Lý: “”
Ông hít một hơi, nén sự hỗn loạn trong xuống, bấtleech_txt_ngu lực nói: “Tiểu , đang đồngbot_an_cap chí Tần mà.”
Chu Thanh quay sang nhìn Thư: “Đồng chí Tần, thấy nói khôngleech_txt_ngu?”
Tần Thư vốn cũng không muốn báo cho Minh Trường Viễn biết, đương nhiên sẽ không phụ tốt Chu Đan Thanhleech_txt_ngu.
“Ừm, cũng có lý.” Cô , nhìn Đội trưởng Lý. “Đội trưởng Lý, tôi cũng không sao rồi, không cần báo cho anh đâu, anh ấybot_an_cap đang làm nhiệm lại phiền. Với người tôi vẫn còn hơi khó chịu, ở bệnh viện nghỉ ngơi một xem mai có đỡ hơn không. mai đỡ rồi tôi sẽ tự đến đơn vị.”
“Được.” Đội trưởng Lý khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiện nói thêm, gật đầu. “Vậy đồngbot_an_cap chí Tần ngơi cho khỏe, tôi không làm phiền nữa.”
Trước khi ngoài, Đội trưởng Lý nhìn Chu Đan Thanh: “Tiểu , ra đây vớivi_pham_ban_quyen tôi một lát.”
Chubot_an_cap Đan Thanh “dạ” một tiếng rồi lẽo đẽo theo sau.
Cửa phòng bệnh lại. Tầnleech_txt_ngu Thư thở dài, không ngoài dự đoán thì cô sát nhiệt kia mắng vốn rồi.
bệnh yên tĩnh trở lại, Tần Thư nước xong, đặt sang một bên nhắmleech_txt_ngu mắt dưỡng thần.
Đang lúc màng sắp thì giọng nói quen thuộc vang lên: “Đồng chí !”
Thư mở choàng mắt, thấy là Đan Thanh, ánh mắt sắc bén tức thu lại: “Đồng chí Chu, cô”
Thanh híp mắt cười: “Tưởng tôi về rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hả?”
Cô giơ cái túi lưới trên tay lên, bên trong có hai cơm nhôm: “Tôi chưa về, tôi đi mua cho côbot_an_cap đấy, chắc cô rồi. Nào, để tôi mở ra cho.”
Chuleech_txt_ngu Đan đặt túi lưới lên đầu giườngvi_pham_ban_quyen, lấy hộp cơm bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên ra, mở cho Tần Thư: “Nghĩ là cô đang ốm nên tôi mua món thanh thôi. Nhưng cô nhạt miệng nên tôi xin thêm ít cải muối cay.”
lấy, thấy có cải thảo xào, củ sợi xào vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củ khô muối. “Đồng chí Chu, cô chu đáo quá.”
Chu Đan cầm hộp cơm còn lại, ngồi xuống bên cạnh bắt đầu : “Không phải tôi chu đáo đâu, là chú à Đội trưởng của tôi chu đáo đấy, ổng dặn sao tôi làm vậy, tiền phiếu cũng là chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nhưng đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí Tần cứ yên tâm mà ăn, đâyleech_txt_ngu phần cô xứng đáng được hưởng. Mấy đồng chí cục bảo cô Tống Đại Tráng bắt con tin coi như là sơ củabot_an_cap chúngleech_txt_ngu tôileech_txt_ngu. ra toa xevi_pham_ban_quyen đã sơ hết, công bao hai đầu toa bắt hắnvi_pham_ban_quyen, chẳng hiểu cô vẫn cònleech_txt_ngu ở đó.”
Tần khựng lại: “Có sơ tán à?”
Thư vừa hỏi vừa nhanh tưởng lại tình huống lúc đó.
Đúng là khi ấy toa xe cô ngồi vắng tanh không một bóng người.
Nguyên chủ không đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, e là lúc sơ tán thì đã “” rồi (quavi_pham_ban_quyen đời vì cao).
“ nhiên là có!” Chu Đan nóileech_txt_ngu. “Đồng chí Tần, cô không để là toavi_pham_ban_quyen mình ngồi chẳng aivi_pham_ban_quyen ?”
Tần đáp: “ đó tôi đau đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quáleech_txt_ngu nên ngủ thiếp đi, mắt ra đã nằm trong tay hắn , sau đó thì Đội trưởng Lý”
Chu Đanbot_an_cap Thanh gật gùleech_txt_ngu: “Ra là .”
Hai người tán gẫu thêm chuyện tinh, xong cơm thì bình truyền dịch .
Đan Thanh gọi y tá vào rút kim, dặn dò Tần Thư vài câu rồi mới .
Ra đến , côvi_pham_ban_quyen nhớ mình nói chuyện nãy giờ mà chưa giới thiệu tên.
Cô quay lại: “À quên, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tên là Chu Đan . Đan thanh mặc đan ấy.”
Tần Thư ngẩn người một chút cười: “Tần Thư. Tần trong nhà Tần, Thư trong thư thái.”
“Được, về đây, sáng mai lạivi_pham_ban_quyen thăm cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Chu Đanleech_txt_ngu Thanh lại một chút rồi nháy mắt với Tầnleech_txt_ngu Thư: “Tần Thư.”
Tần Thư gật đầu: “Được.”
Sáng sớm hôm sau, Tần Thưbot_an_cap thức bởi cô y tá bước .
Y tá cũng giật mình khi cô bậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như lòbot_an_cap xo, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó hỏi thăm hình xem có cần truyền dịch tiếp không.
Tần Thư lắc đầu bảo không , y tá cũng không nói thêm, quay người đi ra.
Y tá đi khỏi, Tần Thư dậy rửa mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng nước lạnh, vuốt lại mái tócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi tết đại bím, chào y tábot_an_cap trựcleech_txt_ngu ban rồi xuống căng .
Trong người cô có 5 phiếu lương thực toàn quốc và 20 đồng.
Định mua cháo nhưng không có cà mèn đựng nên thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mất 2 hào và một phiếu lương thực, cô mua hai cái bánh rauvi_pham_ban_quyen mang về phòng bệnh, ăn cùng nước nóng trong phích.
Ăn sáng , ngồi đợi Chu Thanh. Nhưng mãi, đợi khi mặt trời lênbot_an_cap vẫn khôngleech_txt_ngu thấy bóng dáng ấy đâu.
Tần Thư đoán Chu Đan Thanh có việc , không biết khi nào mới , mà cô thì cần xuất phát đến vị bộ rồi.
Tần Thư cầm bát và phích nước ra quầy tá, hỏi thanh toán .
Kết đúng như Chu Đan Thanh nói hômvi_pham_ban_quyen qua, Đội trưởng Lý thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toán rồi, thậm cònvi_pham_ban_quyen dư tiền.
Tần Thư lấy số tiền đã trả đưaleech_txt_ngu cho yvi_pham_ban_quyen tá, nhờ chuyển lại Đội trưởng Lý hoặc Chu Thanh.
Y tá nhất quyết không , bảo Tần cứ đợi ở đây chờ hai người họ rồi tự đưa, hoặc mang thẳng đến đồnleech_txt_ngu .
chưa kịp nói , cô y đã tay xé tờ giấy từ cuốn sổ tay, viết nguệch ngoạc chỉvi_pham_ban_quyen rồi vào cô.
Vừa đưa xong thì có người nhà bệnh , cô tá vội chạy biến .
Tần Thư nhìn địa chỉ trên tayleech_txt_ngu, quyết định xuống lầuleech_txt_ngu, đi thẳng đến đồnbot_an_cap công anleech_txt_ngu.
Trong y tá viết địa chỉ, cô chợt nhớ ra một việc: Hành lý của cô còn trên tàu hỏa. Phải đibot_an_cap hỏi xem Đội trưởng Lý để ý thấy không, hoặc nhân viên tàu dẹp có thu giữ giúp không.
Rời bệnh viện, Tần Thư vừa đi vừa hỏi đường đồn an nơi Đội trưởng làm việcleech_txt_ngu.
Khivi_pham_ban_quyen đi ngang qua một hẻm nhỏ khu cưvi_pham_ban_quyen, bên trong bỗng vang lên tiếng hét thất thanh.
“Á!”
Tần Thư lại, quay nhìn vào .
Tiếng người phụleech_txt_ngu nữ hét lên lần nữa: “Mày làm cái gì !”
“Á!”
“ đâu! Cứu tôi với!”
Ánh mắt Tần Thư trầm xuống, cô lập tức vào hẻm.
Chạy đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài bước, cô chạm mặt đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầy đội mũ lưỡi đang chạy ngượcleech_txt_ngu chiều ra, trên tay cầm một túi vảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân đội xanhvi_pham_ban_quyen.
Bốn mắt nhìn nhau.
Từ sâu trong hẻm, bà thím lảo chạy ra hét lớn: “Cướp túi!”
“Côbot_an_cap gái ơi! Chặn nó lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp tôi, nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cướpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túi của tôi!”
đàn ông nhìnvi_pham_ban_quyen chằmleech_txt_ngu vào mặt Tần Thưbot_an_cap, tay trái thò trong ngực áo.
Cùng lúc đó, phía Tần Thư vang tiếng chân dồn dập và giọng nói: “ , nghe anh khuyên câu, có chuyện bao . Lo chuyện bao đồng mất mạng như .”
“Thế à?” Tần Thư không quay lại, mỉm cười cao gầy đang rút dao ra trước mặt. “Nếu tôi thích lo thì sao?”
Sắc mặt gã cao gầy trở nên tợn, rút con sáng loáng lao thẳng về phía Tần Thư: “Thế thì chết !”
Nụ trên mặtbot_an_cap Thư vụtleech_txt_ngu tắt, chân cô di chuyển, lao thẳng tới đón đầu, tay chộp lấy cổ tay cầm dao của gã, thế quật qua vai.
Gã cao gầy bị quật ngã sấp mặt xuống đất, hự một tiếng đớn.
Tần Thư thêm một cú đạp thẳng vào ngực hắn.
“Áaaaa!”
Tần Thư định luôn tay tên này thì tiếng bước chân phía sau đã áp sát, kèm tiếng gầm: “Chán sống !”
người né sang bên, tránh được lưỡi dao của gãbot_an_cap đồng bọn vừa chém tới.
Bà kia thấy hai đánh một lại có cả thì tái .
“Cô gái, cẩn thận nhé!” Bà vừa lùi lại vừa hét với Thư. “Để tôi gọi người! Người đâu! Có ! Cướp tiền!”
Tên cao bị Tần Thư quật ngã lồm bò , nhìn bà thím nghiến răng ken két: “ kêu nữa à, tinbot_an_cap ông giết chết mày không!”
Nói rồi hắn vọt chạy phía bà thím.
“Á!!!” thím sợ quá đầu thục mạngbot_an_cap, vừa chạy vừa gào: “Cứu với!”
“Cướp tiền! Giết ngườileech_txt_ngu rồi!”
“Giếtleech_txt_ngu người rồi bà con ơi!!!”
Nghe tiếng động sau, Tần Thư vung tay đấm mạnh vào mặt gã lùn trước mặt.
“!” lùnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kêu thảm, theo phảnleech_txt_ngu ôm lại chửi bới: “Con”
Tần Thư túm lấy cánh tay hắn, quậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngã hắn đất cái rầm.
Gã đến mức cong như con tôm, kịp kêu lên thì Tầnleech_txt_ngu Thư đã giật mạnh cánhleech_txt_ngu tay hắn.
“Rắc!”
“Rắc!”
Tiếng xương khớp trật vị trí vang lên liên tiếp.
Tiếng hét xé của gã vọng khắp connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẻm: “!!!!”
Hai tay gã lùn rũ rượileech_txt_ngu lực, cả người hắn đau đớn lộn trên mặt đất.
Tiếng hô hoảng hốt vang : “Đồng chí, cẩn thận sau !”
Tần Thư đã nghe thấy tiếng bước chân, thờivi_pham_ban_quyen cơ, xoay người tung cước đạp trúng giữa ngực tên cao gầy đang định .
Hắn bị đá bay ra ngoài, ngã đập lưng xuống .
Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sải lao tới.
Tên cao gầybot_an_cap mặt không còn giọt máu, hoàng nhìn Tần Thư, lê lết lại vừa bắp: “ không không!”
“Hiểu ! Hiểu lầm! Đồng ơi, hiểu lầm thôi”
“Lần đầu làm, đầu thôi, tha mạng thanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”
Hắn chợt thấy con rơi dưới đất, ánh mắt lóe lên hung ác, chồm người lấy.
Nhưng tay còn chưa chạmvi_pham_ban_quyen vào cán dao thì ngực hắn đã đau nhói, cả người lại bay lên trung nện xuống đấtvi_pham_ban_quyen lần nữa.
“Hựleech_txt_ngu!”
Chưa kịp hoàn , Tần Thư đứng sững trước mặt , lấy cánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tayleech_txt_ngu hắn, mạnh.
“Rắc!”
Tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xương gãy giòn tan hòa cùng tiếngbot_an_cap hét thiết.
“Áááá!”
Vẫn còn một tay nữa.
Tên cao gầy sợ đến vỡ mật, toàn thân runleech_txt_ngu : “Em sai rồi, em sai”
Tần Thư mặtleech_txt_ngu lạnh nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , túm nốt cánh tay còn lại, mạnh cái. “Áááá!!!!”
Gã lùnvi_pham_ban_quyen bị tháo khớpleech_txt_ngu tay nằm bênbot_an_cap kiavi_pham_ban_quyen nhìn cảnh này mà sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net run người, hai chúng nó rốt cuộc đã chọcbot_an_cap phải thứ dữ dằn gì thế này!
thím núp góc tường cũngbot_an_cap rùng ớnvi_pham_ban_quyen lạnhleech_txt_ngu. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái này nhìnbot_an_cap thì liễu yếuleech_txt_ngu đào tơ mà saobot_an_cap tay tàn bạo thế?
Tần Thư xác định hai tên này hết đường chạy, cô đứng dậy, định bảo bị hại đileech_txt_ngu gọi công an gần nhất tới hốt ổ.
Vừa thẳng người thì tiếng bước chân dồn dập vang lênvi_pham_ban_quyen, kèm theo tiếng quátvi_pham_ban_quyen: “Làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy!”
Thư quay đầu, thấy ba đồng chí công trẻ tuổi đang lao vào.
Thấy hai người nằm lanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liệt dưới , ba công an nhận ra sự bất thường, mắt dán chặt Tần Thư, tay đặt lên : “Cô đang làm gì?”
Mộtvi_pham_ban_quyen người rút súng chĩa vào Tần : “Không được cử động!”
Thư: “”
Bà thím nấpvi_pham_ban_quyen bên cạnh thấy công đến vội ra: “Đồngvi_pham_ban_quyen chí công ! Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an! Hiểu lầm, hiểu lầm!”
“Nghe nói, sự việc là thế này”
Một công an bước lạivi_pham_ban_quyen gần, nhìn Tần Thư thấy quen, hệt đồng chí bị cóc trên tàu hôm .
“Đồng đồng chí Tần?” Anh ta thăm dò: “Cô là Thư?”
Hai công an kia ngơ ngác: “?”
Một người hỏi: “ Vi, cậu ấy à?”
Thư nhìn người tên Đại Vi: “Tôi là Tần Thư, còn anh là?”
Đại thấy nhận nhầm người liền phào: “Hôm qua trên tàu, cô bị Tống Tráng bắt giữbot_an_cap, tôi đứng ngay ở phía sau .”
Anh ta thu súng , bảo hai người : “ súng đi, cô ấy chính đồng chí Tần Thư, người hôm qua đấm Đại Tráng u đầu chảy máu mũi đấy.”
Hai đồng chí kia sững sờ, cô gáileech_txt_ngu mảnh mai xinh xắnbot_an_cap trước mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại là “nữ hiệpvi_pham_ban_quyen” được đội trưởng khen nức nở.
trưởng còn bảo đám ông các anh không bằngvi_pham_ban_quyen một góc của nữ đồng chí này.
Anh em trong cục nghe thế thì không phụcvi_pham_ban_quyen lắm, nhưng nhìn hiện tại enội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đội trưởng nói đúng thật.
Thư thản nhiên liếc nhìn hai tên nằm đất: “Các đồng chí công an đến đúng lúc lắm, hai tên này dùng dao cướp của.”
Dùng dao cướp của?
mặt ba Đại Vi lập tức lại, trở nên nghiêm túc.
Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư chỉ tay vào cái dưới đất: “Tang vật là cái túileech_txt_ngu kia.”
Ánhbot_an_cap mắt ba người đổ dồn về phía cái túi.
Tần nhìn sang thím đang đi tới: “Cái túi đó của bà ấy.”
“Đúng đúng đúng!” Bà gật đầu lia , định nhặt túi . “Túi của tôi.”
“Khoan đã.” Đại Vi ngăn lại. “Mang về đồnvi_pham_ban_quyen rồi tính.”
Bà thím biến sắc, vẻ lo lắng: “Không được đâu đồng chí công anvi_pham_ban_quyen, tôi có việc gấp! Trong túi là tiền sính lễ cưới cho con trai tôi, tôi phải mang sang nhà gái nộp sính lễ, có thể cho tôi”
Mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công an ngắt lời: “Khôngbot_an_cap được.”
Bà thím người.
Đồng chíleech_txt_ngu công an nói: “Bác à, bác tự nghĩ xem, nhờ đồng chí Tần đây rabot_an_cap tay giúp đỡ thì tiền của bác có còn giữ được không? dâubot_an_cap lai của bácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếu là người hiểu chuyện, biết bác gặp thế chắc chắn sẽ thông cảm thôi.”
Bà thím nhìn Tần Thư, máy môi định nói gì đó nhưng lại thôi.
Dù sao công an cũng đúng, nếu không có cô gái nhỏ này hôm nay e là
Đại Vi lấy còng tay định còng lùn lại, ngờleech_txt_ngu vừabot_an_cap chạm vào tay .
Hắn đã hét toáng lên: “ đau đau đừng động , gãy rồi, gãy rồi.”
Đại Vi nhíu màyleech_txt_ngu.
Đồng chí công anbot_an_cap khác hắn giả vờ, quát lớn túm lấy cổ xốc hắn : “Gãy cũng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng lên!”
Gã lùn lại hét thảm: “Á!”
Tần Thư lên tiếng: “Đồng chí, chờ chút.”
Dưới ánh của mọi người, bước tới: “Để tôi nắn lại cho hắn rồi các anh hẵng còng.”
người Vi ngác, chưa hiểu ý Tần .
Tần Thư thích: “ nãy không xửbot_an_cap lý kịp tên mộtleech_txt_ngu lúc nên tôi bẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trật khớp tay hắn rồi.”
Babot_an_cap người trố mắt nhìn : “Bẻ trật khớp?”
Tần Thư mặt tỉnh bơ: “, nắn lại là ấy mà.”
Dứt lời, Tần Thư nắm lấy hai cánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay gã lùn, đẩy mạnh một cái.
Gã lùn sợ quá lại hétleech_txt_ngu lên: “Á!”
Vi: “”
Bà : “”
Cô gái này may mà phải con dâubot_an_cap mình.
Tần Thư xong cho gã lùn, lại đi sang tênbot_an_cap gầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nắn lại khớp tay cho hắn.
Tay chân lành lặn , công an lập tức còng tay, áp giải hai về đồn.
Thư chân trước vừa bước vào đồn công an, chân sau đã ngaybot_an_cap Đội trưởng Lý.
Đội Lý Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư thì ngạc nhiênbot_an_cap, hỏi sao cô không ở bệnh viện mà lại chạy ra đây, Chu Thanh vừa đi tìm cô rồi.
Tần Thư kể lại ngắn gọn sự việc.
Đội Lý nghe tin Tần Thư tiện tay tóm gọn tên cướp, hỏi ra chỉ nơi bắt được, sắc mặt ông thay đổi hẳn. Ôngbot_an_cap dặn dò nhómleech_txt_ngu Đại thẩm nghiêm rồi nhiệt tình mời Tần Thư vào văn phòng.
Vào , trưởng Lý hành lý của cô đâu, sao xuống xevi_pham_ban_quyen không lấy?
ông nhận ra mình hỏi thừa, bèn hỏi đặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điểm hành lý của cô.
Tần Thư miêu tả lại màu sắc, hình dáng cái túi vàvi_pham_ban_quyen quần áo bên trong.
Cô vừa dứt lời, Đội trưởng Lý lôi ngay một cái lô to từ tủ ra đặt trước mặt cô.
Ông định nói gì đó thì có tiếng gõ cửa, Độibot_an_cap trưởng phải ngoài giải quyết công việc.
Tần Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi một mình trong văn phòng, lát sau Vi đẩy cửa rót mời , bảo Đội trưởng Lý đang bận , nhờ cô đợi một .
Tần Thư gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khoảng nửa tiếng sau, Độivi_pham_ban_quyen trưởng Lý lại, nhìn cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười tủm tỉm rồi buôngvi_pham_ban_quyen câu xanh rờn:
“Đồng chí Tần này, thủ cô giỏi như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có bao giờ đến chuyện công an khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Tần Thư lắc đầuvi_pham_ban_quyen: “Chưa từng nghĩ tới.”
Võ cô cũng khá, nhưng sở trường cô là chữa bệnh, cô là quân y mà.
Đội trưởng Lývi_pham_ban_quyen : “Hayleech_txt_ngu là đồng chí suy nghĩ chút xem ? Cân nhắc thử ?”
“Hôm qua cô giúp chúng tôi bắt tội phạm ma túy, hôm nay lại giúp phá một án lớn.”
Tần Thư thắc : “Án lớn?”
“Đúng, hai tên đó không lần đầu đi cướp”
Tần Thư được biết con hẻm đó thường xuyên xảy ra cướp , thậm án mạng, nhưng an mãi chưa bắt được thủ phạm.
Lần này xui cho nó đụng phải Tần , mà không biết có phảivi_pham_ban_quyen bị cô đánhbot_an_cap sợ quá không màbot_an_cap mới thẩm sơ qua gã lùn đã khai sanh.
Hai tên chínhvi_pham_ban_quyen là đầu sỏ!
Tần Thư bắt được chúng là lập đại , sẽ được khen thưởng, cô hoàn toàn có thể nhờ đó mà được tuyển ngành công an.
Đội trưởng Lý sợ Tần Thư từleech_txt_ngu chối nên thêm, bảo đừng vội quyết định, về bàn bạc với người yêu, thời buổi này nữ chí làm côngbot_an_cap an oách lắm chứ bộ
Thư ngẫm nghĩ. Cô biết chữa bệnh nhưng ở thời đại này không có bằng , không chứng chỉ hành nghềleech_txt_ngu thì không vào bệnh viện được.
Bây giờ học đại học phải có giấy giới thiệu xét tuyển Nông Binh, phải sang năm mới khôi phục đại học.
Cô và Minh Viễn không có tình cảm, ly hôn xong cô sẽ không quay về nhà họ .
Làm việc ở đồn công an, chờ đến khi khôi phục thi đại học thi vào trườngleech_txt_ngu Y để quay lại nghề cũ làleech_txt_ngu án hay.
định xong, Tần Thư nhìn Đội trưởng Lý, định bảo mai sẽ lời.
Nhưng lời chưa kịp thốt ra thì cửa văn phòng bị đẩy mạnh.
Thư Đội trưởng Lý cùng quay nhìn.
Là Chuleech_txt_ngu Đan Thanh.
Côbot_an_cap chống tay lên khung cửa, khuôn mặt ngăm đen đỏ bừng, thở hồng hộc không ra hơi.
nhìn Tần Thư ngồileech_txt_ngu đó, vẻ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy oán trách: “Tần ! Đã sáng nay tôi đón mà? Sao không chạy đến đây? Cô có biết từ đây phi ra bệnh viện, rồi nghe y tá bảo cô đến đây, tôi nó như thế không hả?”
Tần Thư định giải thích: “Tôi”
Chu Đanvi_pham_ban_quyen Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngắt : “ thôi, tôivi_pham_ban_quyen đèo đơn vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tranh thủ giờ này gắt, látvi_pham_ban_quyen nữavi_pham_ban_quyen làvi_pham_ban_quyen vỡ đầu đấy.”
Tần Thư từ chối: “Không cần phiền thế đâu, tôi tựleech_txt_ngu bắt xe đi là được.”
“Cô vào uống miếng nước đi đã, chạy vội thế chắc khát rồivi_pham_ban_quyen.”
Chu Đan Thanh liếc Đội Lý đangleech_txt_ngu đứng bên cạnh: “ phiền, là chú à Đội trưởng dặn đấy.”
Tần Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “ hai người, mình cô con gái đạp xe tôi không an toàn.”
“Tôi sắp xếp thêm người đi là được chứ gì.” Độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng Lý lên . “Quyết định vậy đi, Tiểu Chu đưa đồng chí Tần đếnbot_an_cap đơn vị.”
“Đồng Tần cứ cân nhắc tôi nói nhé, tôi đi làm việc đây.”
Độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởngleech_txt_ngu Lý nói xong liềnvi_pham_ban_quyen rời đi.
Chu Đan Thanh bước tới, kéo tay Tần Thư .
Thư đành đeo banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lô lên , theo Chu Đan ra khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net văn phòng.
Xe đạp là loại Phượng Hoàng sườn ngangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net (xe nam).
Đồng chí công cùng đi xe đạp loại lớn, tiện thể chở giúp cái ba lônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần Thư.
Chu Đan Thanh trèo lên xe, đạp lấy đà vài cái rồi bảo Tần Thư chạy theo lên.
Tần Thư nhảy phóc lên yên công.
Chu Đan Thanh : “Ngồivi_pham_ban_quyen vững nhé.”
Tần đáp: “.”
Ra khỏi đồn công an, đạp bánh ra khỏi thành phốleech_txt_ngu.
Cảnh quanh dần trở hoang vu, ngoài lớn thì xung quanh là ruộng đồng và câyleech_txt_ngu cối.
Trên đường hằn rõ những bánh xe tải nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tầnbot_an_cap Thư âm thầm nhớ đường .
Chu Đanvi_pham_ban_quyen Thanh vang lên trong gió: “ rồi.”
Tần Thư nhận điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó: “Đan Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô rànhbot_an_cap đường ở đây nhỉ? Hay đến à?”
Tai Đan Thanhbot_an_cap lênleech_txt_ngu: “Không rành, không hay đến.”
Tần Thư biết nàng nói nhưng không vạch , tiếp nhớ đường.
Phíaleech_txt_ngu sau có độngbot_an_cap tô.
Tần Thư ngoái lại nhìn, một tải sự đang chạy tới từ xa. Cô thu lại tầm mắtleech_txt_ngu.
Xe tải ngày đến gần.
Tàivi_pham_ban_quyen lái xe nhìn thấy Chu Thanh đang đạp xe phía trước, bèn nói với người đang dưỡngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thần ở ghế phụ: “Trường Chinh, cậu nhìn xem người đạp xe đằng có phải tượng của Toàn An không?”
Cố Trường Chinh không thèm mở mắt: “Không phải nói chứ, Phong Niên cậu cứ chằm chằm yêu Trương Toàn An làm cái gì?”
Đặngleech_txt_ngu Phong Niên nhìn bóng lưng yểu điệu ngồi sau đạp cười hề: “Người yêu Trương An đang chở thêm một nữ đồng chí nữa kìa.”
“Nữ đồng chí?” Cố Trường Chinh mở bừng , ngồi dậy: “ tôivi_pham_ban_quyen xem nào!”
Đặng Phong Niên cười: “Trường Chinh, từ , để tôi còi cái .”
“!”
“ bim!”
Tần Chu Đan Thanh đồng loạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quaybot_an_cap lại.
Chu Đan Thanh tấp vào lề dừng , định chờ xe sự qua rồi tiếp.
Cố Trường Chinh thấy gương mặt Tần Thư, nhận ra tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tim đập thịch cái.
Xe quân sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lướt qua.
Tần đề nghị đổi lái, để cô đạp xe còn Đan Thanh ngồi chỉ đường.
Chu Đan Thanh từ chối, bảo chỉ còn mấy phút nữa làbot_an_cap tới nơi rồi. Tần Thư cũng không kiên trì nữa.
Hai người đợi một lúc cho xe tải đi xa mới tiếpvi_pham_ban_quyen đường.
Trên xe tải, Phong vừa lái xe vừa tấm : “ chí đó xinh đấy! Lát nữa phải xem cô ấy gì của người yêu Trương Toàn An mới đượcbot_an_cap”
“Đừng nữa.” Cố Trường Chinh nói. “Cô ấy có rồi.”
Đặng Phong Niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liếc nhanh sang Cố Trường Chinh: “Sao cậu ?”
Cố Trườngleech_txt_ngu Chinh mặt nghiêm nghị: “Hômbot_an_cap đi cùng Thủ trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở ga tàu.”
Phong Niên thở dài thượt, vẻ mặt thất vọng giấu diếm: “Tiếc thế, tôi còn mình có cơ .”
Cố Trường Chinh bạn: “Cậubot_an_cap đừng mơ, kể cô ấy chưa có người yêu thì cậu khôngleech_txt_ngu có cửa đâu.”
Đặng Phong Niên không phục: “Sao lại thế! Người ta chưa có người yêu thì không được quyền”
Cố Trường Chinh phũ phàng ngắt lời: “Cậuleech_txt_ngu không đòn nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.”
Đặng Phong Niên ngớ người: “Hả?”
“Tôi chịubot_an_cap đòn nổi?” Phảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ứng lại, tavi_pham_ban_quyen bật , lườm Cố Trườngleech_txt_ngu : “Trường , cậu nghe xem cậu nói cái tiếng gì ?”
Phảnbot_an_cap ứng của Đặng Phong Niên cũngleech_txt_ngu dễ hiểu, Cố Trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chinh không nhiênvi_pham_ban_quyen. Ai ngờ được một cô gái liễu yếubot_an_cap đào tơ như thế có thể đánh cho tên tội phạm một trận thừa sống thiếu chết chứ.
gian còn dài, nếu có gì bất thì chí Tần hình như họ Tần nhỉ? Chắc chắn sẽvi_pham_ban_quyen nổi tiếng khắp quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khu. Chỉ không biết đối tượng của cô ấy có đòn giỏi không thôi.
Cố Trường Chinh nói: “Tôivi_pham_ban_quyen không thích nói xấu lưng người khác, người yêu của cô ở vị mình, sau này cậu sẽleech_txt_ngu biết.”
Đặng Phongbot_an_cap Niên đảo mắt: “”
Chu Đan Thanh đạp thêm hơn nữa thì đến cổng doanh .
Một trẻ mặc phục từ ra, vừa khéo gặp Thanh tới.
ta lên tiếng : “Đồng chí , đến nữa à, tìm đồng chí Trương phải không? Nhưng cô không đúng rồi, Trương vừa rabot_an_cap ngoài xong.”
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư nghe vậy liền hiểu ra. Người yêu của Chu Đan Thanh cũng là bộ đội ở đây, hèn chi cô nàng rành đường thế.
Chu Đan Thanh hơi , lúc Thư hỏi cô còn chối, giờ thì lộ tẩy rồi.
Cô dừng xe, quay bảo Tần Thư xuống xe với lính gácleech_txt_ngu: “Vương Kiến Quân, hôm nay tôi không tìm Trương Toàn An, là cô ấy .”
Vương Kiến Quân thấy Tầnleech_txt_ngu , hai mắt rực lên như đèn pha, nhiệt tình hỏi: “Vị đồng chí là?”
Tần Thư mỉm cười: “Chào đồng chí Vương, tôi tên Thư, tôi đến tìm Minh Trường .”
Nghe tênvi_pham_ban_quyen Minh Trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Vương Quân lại: “Đồng chí Minh?”
gật .
Vương Kiến Quân nhìn Tần Thư rồi lại nhìn Chu Đan Thanh: “Không rồi, đồng chí Minh ngoài cùng đồng . Cô là họ hàng của Minh Trường Viễn à? giấy giới hay thư chứngleech_txt_ngu , tôi có đưa côvi_pham_ban_quyen qua khu gia đình gặp chị dâu Minh.”
Tần bắt được điểm: “Chịvi_pham_ban_quyen dâu Minh?”
Trong quân đội, “chị ” của đội. là vợ của Minh Trường Viễn?
Minh Trường kết hôn rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Tần Thư thấy Vương Kiến nhìn mình chằm chằm, tưởng cô không hiểubot_an_cap ý nghĩa từ “chị dâu Minh”, bèn nhiệt tình giải thích lại: “Chính là vợ của đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí Minh ấy.”
Tầnbot_an_cap Thư: “”
Minh Trường Viễn kết hôn , thế cái giấy kết của nguyên và ta ở quê đào đâu ?
Tần Thư cảm thấy có gì đó sai , cố gắng mặt tĩnh, đồng thời quyết định tạm thời không tiết lộvi_pham_ban_quyen mối quan hệ giữa mình và Trường Viễn, cứ tìm hiểu rõ sự tình đã.
Cô vừa mởvi_pham_ban_quyen miệng hỏi mộtleech_txt_ngu chiếc xe tải chạy tới, dừng lại ngay cổng doanh trại.
Chu Đan Thanh cũng lờ mờ nhận điều bất , định lên tiếng bị chiếc xe tải thu hút sự chú ý.
Vương Quân cũng quay đầu nhìn theo.
Cửa xe mở .
Đầu tiên là một đứa bévi_pham_ban_quyen ba tuổi nhảy , theo sau là thai phụ bụng bầu vượt mặt.
Thai phụ trạc hai mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba tuổi, thận trọng xuốngvi_pham_ban_quyen xe.
Ánh Tần Thư vô thức vào chiếc to tướng của người , thai nhi đã tụt xuống thấpvi_pham_ban_quyen, sinh rồi.
Đồng lái xe nhoài người qua đóng , dặn : “Chị dâu, về cẩn thận nhébot_an_cap.”
“Được rồi.” Lữ dắt tay con , lùi lại vài bước, mỉm cườivi_pham_ban_quyen nhìn chiếc xe chở nhu yếu phẩm rời đi.
Quân nhìn thấy Lữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tố Hoan, chỉ tay : “Đó là chị dâu Minh!”
Tần : “??????”
Vương Kiến Quân vẫy gọi lớn: “Chị dâu Minh!”
“Ơi!” Lữ Tốleech_txt_ngu Hoan tiếng gọi thì đầu lại. “Có chuyện gì khôngvi_pham_ban_quyen đồng chí Vương?”
Tần Thư nhìn người phụ nữ bụng mang dạ chửa đang dắt tay con đi về phía này, khóe môi khẽvi_pham_ban_quyen nhếch lên một cười đầy ẩn ý.
Thú vị thật. Một bên thì lật lọng tìm người gả thay, bên thì đã vợ con đề huề trongleech_txt_ngu quân đội, lại còn sắp đẻ thứ haileech_txt_ngu nữa .
Vương Kiến Quân cười nói: “Chị dâu Minh, đây có đồng chí họ tìm Trung đội trưởng Minh.”
Họ Tầnvi_pham_ban_quyen?
Bước chân Lữ Tố Hoan khựng lại, tay nắm tay con trai bấtvi_pham_ban_quyen giác siết chặtbot_an_cap hơn.
“À, tìm Trường Viễn nhà chúng tôi hả.”
Cô ấy lần lượt nhìn Chu Đan rồi Tần Thư. Khi rõ dung mạo Thư, trong lòng cô ấy “thịchleech_txt_ngu” một cái, vẻ mặt lộ rõ sự nghi hoặc: “Hai người aileech_txt_ngu là người cần tìm?”
Tần Thưvi_pham_ban_quyen lên tiếng: “Chào chị, tôi làleech_txt_ngu Tần Thư.”
“!” Lữ cười rạng . “Hóa ra là Tần Thư à! từng nghe Viễn nhắc đến cô.”
Tần Thư: “?”
Minh Trường từng nhắc đến ? Có nhắc thì cũng phải nhắc đến Mộ Dao chứ? Khoan ! Chẳng lẽ Lữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tố Hoan biết của nhà họ ?
Lữ Tố Hoan giá Tần Thư đầu đến chân: “Chà, cô gái này xinh xắn thật .”
“Cô đến tìm Trường Viễn chắc là có việc nhỉ?”
Tần Thư còn chưa kịp nói gì, Tố Hoan nhiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình kéo tay : “Đi đi đi, chúng về khu gia đình rồi chuyện.”
Lữ Tố Hoan một dắt con, tay kéo Tần Thư đi về phía gia đình.
Thư không từ chối. Ởbot_an_cap đây đông người không tiện nói chuyện, hơn nữaleech_txt_ngu Chu Đan Thanh biết cô đến đây để tìm đối tượng kết hôn, lỡ như toạcvi_pham_ban_quyen ra mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người thì khôngvi_pham_ban_quyen hay.
Người ở đây chẳng ai ngốc, nghe qua là đoán đượcvi_pham_ban_quyen sự tình.
Cô không chắc Lữ Tố Hoan có về hôn ước nhà họ Minh và nhà hay không. Nhưng nhìn cái bụng bầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vượt mặt sắp kia, côbot_an_cap nào để Lữ Hoan biết sự phũ phàng này?
Nhỡ cô ấy không biết nội , nghe kích động làm động thai, xảy chuyện gì thì rắc rối to.
Thế nên về khu gia đình cũngbot_an_cap tốt. Đợi Trường Viễn về, cửa bảo nhau giải quyết thấm là được. Không cần phải làm ĩ để thiên hạ chê .
Bé Minh Dịch tò mò ngước nhìn người chị đẹp trước mặt: “Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi, chị này là thếbot_an_cap ạ?”
Tố Hoan dịu dàng đáp: “Đây là chị Tần con ạvi_pham_ban_quyen.”
Đồng chí công trẻ đi cùng xách hành lý Tần Thư tớileech_txt_ngu: “Đồng chí Tần, hành lý của cô đây.”
“Vâng, cảm ơn anh.” Tần Thư thu lại dòng nghĩ, nhậnleech_txt_ngu lấy hành , cười cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Nhìn gương mặt trắng hồng rạng rỡ của Tần Thư, tai anh chàng công an bừng: “Không không có gì.”
Tần Thư cười, ngước mắt nhìn Chuleech_txt_ngu Đan Thanh: “Đan , chuyện hôm nay làm phiền côleech_txt_ngu quá, nào rảnh chúng ta chuyện sau nhé.”
Chu Đan Thanh cười sảng : “Bạn tốt khách sáo cái , cô cứ lo việc của cô đi, rảnh lại sau.”
Thư gật đầu: “Đượcleech_txt_ngu.”
Nói xong, Tần Thư xách lý theo Lữ Tố Hoan.
Chu Đan Thanh đứng chân tại chỗ, nhìn bóng Tần Thưleech_txt_ngu, nhíu chặt: “Sao cứ cảm thấy có chỗ sai sai ấy ”
Đồng công an trẻ đi tới: “Đan , đồng chí Tần đã đưa đến nơi rồi, chúngbot_an_cap ta nên đồn thôi.”
Chu Đan bị cắt ngang suy nghĩ cũng không nghĩ ngợi nhiều , ừ một , quay chào Vương Quân rồi leo lên xe đạp về đồn.
Trên vào khu gia đình.
Lữ Tố Hoan đầu nhìn Thư: “Đồng chí Tần mới đến hôm nay à?”
Thư đáp: “Vâng.”
Phía trước có một người phụ nữ trung niên rau đi tới.
Chị Lưu nhìn Lữ Tố Hoan hỏi: “Tố Hoanbot_an_cap, đi bệnh viện về rồi đấy à? sĩ bảo sao? Có nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi nào sinh ?”
Lữ Tố Hoan cười đáp: “Chị Lưu, bácbot_an_cap sĩ khám bảo không , chắc chỉ trong hai ba ngày là sinh thôi.”
“Hai ba ngày nữa à! Thế thì em phải bảobot_an_cap chú Minh Trường Viễn nghỉ phép ở nhà mà túc trực, đẻ đứa thứ hai hơn đứa đầu nhiều đấy”
Chị Lưu tới gần mới chú đến Tần Thư. Nhìn mạo gái lạ, chị ta một chút rồi nghi hoặc : “Ủa? Cô đồng chí nhỏ nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ai thế?”
Bé Minh Dịch nhanh nhảunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Chị đến tìm bố cháu ạ.”
nhìn chằm Tần Thư, mày nhíu lại: “Tìm Minh Trường Viễn á?”
gái này xinh đẹp mơn mởn thế kia, lại đến Trường Viễn, trong khi Lữ Tố Hoan lại đang bụngleech_txt_ngu mang dạ chửa.
Tục ngữ có câu, đàn bà chửa đẻ là lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông dễ phạm lỗi .
Đừng là Minh Trường Viễn “ăn vụng” bên ngoài rồi ta tìm đến tận cửa nhé? Thế chuyện lớn rồi!
Tần Thư thấy đôi mắt Lưu như cái máy quét radar cứ lờ trên ngườileech_txt_ngu mình, hận không thể soi thủng mộtleech_txt_ngu lỗ. Nhìn biểu cảm thayleech_txt_ngu đổi liên tục của bà chị này là cô đoán ngay trong đầu chị ta đang diễn kịch bản gì.
Tần Thư đang định lên tiếng thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lữ Tố Hoan đã nhanh miệng nói : “À, cô là hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên nhà Trường Viễn, có việc ngang qua đây nên tiện thể ghé thăm chúng emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Chị Lưu nhìn Tần Thư, vẻ vẫn còn chút nghi ngờ: “Ra là thế”
Tố Hoan gật đầu: “Vângbot_an_cap, thôivi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen buôn nữa, embot_an_cap về trước đây. Cô ấy đi đường xa đến chắc cũng mệt và khát rồi, phải về nghỉ ngơivi_pham_ban_quyen uống chút nước .”
“ rồi, về đi.”
Tách khỏi chị Lưu, đi bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm gần hai mươi phút nữa mới vào đến khuvi_pham_ban_quyen đình.
Vừa vào đến , Tần Thư đã nghe tiếng cười nói rả. Nhìn về gốc râm mát, thấy có năm sáu người ngồileech_txt_ngu túm tụm, người nhặtleech_txt_ngu rau, người đan len, có người còn đang bế con.
Cô nhìn , họ cũng nhìn lạivi_pham_ban_quyen cô, ánh mắt đồng loạt đổ người .
Người phụ nữ đang đan len cười hỏi: “Tố , convi_pham_ban_quyen gái nhà ai mà xinh thế em!”
Lữ Tố Hoan chưa trả lời, ngồi nhặt bên cạnh đã xen vào: “Chị Chu hỏi thừa thế, cùng Hoan vềleech_txt_ngu chắc chắn là hàng nhà Hoan hoặc nhàvi_pham_ban_quyen chú Trường rồi.”
“Phải khôngvi_pham_ban_quyen Tố Hoan?”
Lữ Tố Hoan cười: “Vâng, là họ đằng nhà anh Trường Viễn, tiện đường ghé thăm ạ.”
là họ hàng, mấy kia không hỏi nữa màleech_txt_ngu chủ đề: “Tố Hoan, thế mẹ em baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ lên? Bụng thế kia chắc sắp đẻ rồi ?”
“Đừng để đến con chui ra rồi mà bà nội vẫn đến, lúc không ai hầu cữ đâu đấy.”
Lữ Tố Hoan : “ Trường gửi về rồi, chắc một hai hôm nữa lên tới nơi.”
“ ngồi chơi , em về nhà trước đây.”
người kia thanh: “Ừ vềbot_an_cap đi.”
Thư theo Lữbot_an_cap Tố Hoan vào sâu trong khu gia .
bà đằng sau vẫnleech_txt_ngu nhìn chằm chằmbot_an_cap theo bóng lưng Tần Thư.
“!” Người đan len lưỡi. “Con bé đó thật đấy.”
nhặt rau bĩu : “Xinh thì mài ra mà ăn à, chẳng biết xửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự gìvi_pham_ban_quyen cả. Mấy chị em mình nói vớibot_an_cap Tố Hoan cả buổi mà nó cứ im thin thít như hến, chẳng thèm nhả lấy một câu.”
người khác ngẩn ra, không nói gì.
Người nhặt rau lại bồi : “Người bình thường ít nhất phải chào hỏi một tiếng chứ?”
đan len cười : “Người ta lạ nước lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không chào hỏi cũng là bình thường. Cơ màbot_an_cap tôi thấy cô bé đó xách cái to tướng, khéo là đến ăn nhờ ở đậu nhàbot_an_cap Tố Hoan đấy?”
Tần Thư và Lữ Tố Hoan đã đi xa, không nghe thấy cuộc bàn tán sau lưng.
Cô theo Lữ Hoan đến căn nhà đầu tiên của dãy cuối cùng.
Lữ Tố Hoan chìa khóa mở cửa, quay lại bảo Tần : “Đồng chí , vào nhà đi.”
Tần Thư gật đầu bước vào.
Căn nhà trí đơn sơ nhưng được dọn dẹp rất sạch , gọn gàng.
Cô hành lý xuống đất.
Tố Hoan một chiếc ghế đẩu đến trước mặt : “Ngồi đi.”
Tần Thư chưa kịp mở lời, Lữ Tố đã nói tiếp: “ ngồi nghỉ một , đi rót .”
Tần Thư từbot_an_cap chối: “Để tôi tự rót là được, chịleech_txt_ngu mang dạ chửa thế kia, ngồi nghỉ ạ.”
Nghe hai tiếng “chị dâu” (trong ý nghĩ của Tầnleech_txt_ngu là gọi vợ của anh), Tố Hoan thoáng , rồi nhưvi_pham_ban_quyen nghĩ ra điều gì đó, cô xòabot_an_cap: “Rót cốc thôi , có gì đâuleech_txt_ngu.”
Bé Minh Dịch ton lại: “Mẹ , mẹ nghỉ , để rót nước cho .”
Ánh Thư dừng lại trên người cậuvi_pham_ban_quyen hiểu chuyện.
Lữ Tố Hoan xoa đầu trai: “Minh Dịch ngoan, con raleech_txt_ngu kia ngồi chơi đi. Nước trong phích nóng lắm, để mẹ rót kẻo connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị bỏng.”
Lữ Tố Hoan bảo: “Con ra với chị Tần đi.”
“Vâng ạ.”
Minh Dịch dạ vângleech_txt_ngu xong liền quay sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Tần Thư với đôi mắt sáng lánh: “Chị ơi, chị xinh thật đấy. Chị tên là gì ?”
Ánh mắt Tần Thư dịu lại đứa trẻ: “Chị Tần .”
Minh Dịch nghiêng đầu: “Thư thì em biết, sách đọc. Thế còn Tần là Tần nào ?”
Tần Thư đưa tay kéo bàn nhỏ xíu của Minh Dịch lại, ngón tay viết chữ “Tần” vào lòng bàn taybot_an_cap cậu bé: “Làvi_pham_ban_quyen Tần này.”
Minh Dịch ngơ ngác lắc đầu: “Em không thấy.”
Thư định giải thích thì reo lên: “ đúng rồi, em cóvi_pham_ban_quyen bút , chị vào vở giúp em không?”
Đối diện với mắt háo hức của đứa trẻ, Tần Thư thực không nỡ từ chối: “Đương nhiên là đượcleech_txt_ngu rồi.”
Được đồng ý, Dịch quay người chạy đi lấy vở: “Để em đi lấy bút vở!”
Tầnleech_txt_ngu Thưleech_txt_ngu nhìn lưng nhỏ của Minh Dịch, bật cười bất lực rồi quay lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống ghế.
Vừa ngồi xuống, Lữ Tố Hoan đã bưng bát nước đến mặt: “Đồng chí Tần, mời nước.”
Tần đứng dậy đón lấy: “Cảm ơn chị, làm phiền chị quá.”
Lữ Tố Hoan cười đầu: “Phiền gì .”
Minh Dịch cầm bút và cuốn vởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra: “Chị Tần ơi, bút vởbot_an_cap đến rồi đây!”
Cậu bé chìa bút và ra trước mặt Tần Thư: “Đây , chị Tần.”
“Được rồi.”
Tần Thư đành đặt nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tủ bên cạnh, nhận lấy bút vở.
mở vởleech_txt_ngu ra, cầm bút nót viết từng nét chữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net “Tần”. “Đây là chữ Tần.”
Lữ Tố Hoan đứng bên cạnh ngẩn nhìn cảnh tượng ấm áp .
“Thư.”
“Hả?” Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn chữ “Thư” vừa được viết ra, không giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữ “Thư” (sách) mà cậu biết, nhíu lại: “Hóa ra không phải sách đọc ạ?”
Tần giải thích: “, để đọc khác, chữ Thư chị là từ ‘thưleech_txt_ngu thái’, nghĩavi_pham_ban_quyen lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoải mái, dễ chịu”
Lữ Tố thấy mùi thơm bay từ nhà , sực đã đến giờ cơm trưa: “Đồng chí Tần, trưa nay cô thích ăn cơm hay mì?”
Tay viết của Thư khựng lại, côvi_pham_ban_quyen ngước lên nhìn Lữ Tố Hoan: “Chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi, đồng Minh giờ mới về ạ?”
Lữ Tố ngẫm nghĩ: “ nay ấy đi làm nhiệm vụ rồi, nhanh thì chiều nay về, còn chậm thì chắc phải mất vài .”
Tần Thư nhíu mày.
Lữ Tố Hoan nói: “Hay là đồng chí Tần cứ đợi đến chiều xem , nếu chiều nay Trường Viễn chưa về thì tiếpbot_an_cap.”
Tần Thưleech_txt_ngu đang định từ chối thì Dịch lại chìa cuốn lịch ngày ra trước mặt cô, ngón tay xíu chỉ vào chữ “Nhật”: “Chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần ơi, chữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đọcbot_an_cap là gì ạ?”
Tần Thư liếc , miệng: “Nhật.” (Ngày/Mặt trời)
lại chỉ vào chữ “Lịch”: “ còn này?”
Lữ Hoan nhân cơ hội nói: “Minh Dịch, con chơi với Tần nhé, để mẹ đi nấu cơm.”
Tần Thư đứng dậy: “Chị , không cần phức thế đâuleech_txt_ngu. không chắc chắnleech_txt_ngu khi nào đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về thì tôi xin phép về huyện trước. sẽ để lại địa chỉ cho chị, khi nào”
gọi thất thanh từ bên ngoài cắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngangleech_txt_ngu lời Thư: “ Hoan!”
“Tố ! Tố Hoan!”
Lữ Tố Hoan vội nói: “Đồng Tần, một lát nhé.”
“Ơi!” Cô ấy nóibot_an_cap vọng ravi_pham_ban_quyen ngoài. “ ngay đây.”
Nói rồi, Lữ Tố Hoan vội vàng đi ra .
Thư ra cửa, nhíu lại.
Giọng Minh Dịch vang lên: “Chị Tần ơi, chị giỏi à. đừng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội được không? Chơi với em thêm lúc nữa đi?”
Tần Thư lại mắt, nhìn Minh Dịchbot_an_cap dịu dàng: “Chị cũng muốn chơi em lắm, nhưng chị có phải đi . này cơ chị sẽ chơi với em, chịu không?”
Cô xé một trang giấy từ cuốn vở vừa viết, ghi lại địa chỉ đồn công an rồi đưa Dịch: “Đây là địa chỉ nơi chị ở, có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm thấy chị ở đó. Lát nữa mẹ vào, nhớleech_txt_ngu đưa cái cho mẹ nhé. Minh cũng có thểvi_pham_ban_quyen đến đó tìm chị.”
Minh Dịch ngơ cầm tờ , gật đầu: “Vâng ạ.”
Tần xoa đầu cậu bé: “Ngoan lắm, chị đi đây.”
Cô xách hành lý bước ra ngoài.
“?” Minh Dịch vội đuổi theo. “ không đợi mẹ em vào ạ?”
Tần Thư lắc : “Không.”
Tần Thư vừabot_an_cap bước ra khỏileech_txt_ngu cửa thấy Lữ Tố Hoan bầu vượtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt đang đi vào, haileech_txt_ngu tay hai túi vải nặng trịch.
Bên cạnh Lữ Tố Hoan là một , đeo một cái ba lô to đùng, miệng đang càm ràm: “Đã bảo là tao tìm được đường, không cần mày ra đón, tao bảo mày bụng đi lại bất tiện rồi, thế mà chúng nó cứ bắt mày phải ra”
Tần Thư nhìn lão kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phản ứng đầu tiên là đây chắc là mẹ của Trường Viễn, tức là của Lữ Tố .
lưỡng lự xem có hỏi bà cụ này về Minh Trường Viễn không, nhưng lại sợ bà già này thuộc dạng ghê gớm không nói lý lẽ, lúc đó chưa hỏi được gì đã ầm thì khổ.
Lưu Xuân càm ràm dở thìleech_txt_ngu ngẩng đầu lên, thấy Tần Thưbot_an_cap từ trong nhà mình đi ra.
“?” Bà ta dừng lại, trừng mắt nhìn Tần Thư. “Con nhà ai ? lại đi từ nhà mình ra? Đâyleech_txt_ngu là nhà mình đúng khôngbot_an_cap?”
Lữ ngẩng lên thấy Tần Thư xách hành lý đi ra, rõbot_an_cap ràng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.
Cô ấy lại rồi gật đầu: “Vâng, đúng là nhà mình.”
Kế trợn mắt: “Thế thì là ăn trộm rồi! Tay nó xách cái túi to thế kia, chắc chắn làbot_an_cap đồ ăn cắp từ nhàleech_txt_ngu mình ra.”
Không đợi Lữ Tố Hoan kịp giải thích, bà ta đã lao phía Tần .
Lữ Tố Hoan cuống lên: “Kìa !”
“Mày mày mày!” Lưu Kế Xuân chỉ mặt Thư. “Conbot_an_cap ranh ăn , đứng lại cho bà!”
Bước chân Tần Thư khựng lại: “?”
Ăn trộm?
Nói cô á?
Lưu Kế Xuân quát: “Đúng! yên đấy đừng có nhúc nhích!”
Bàbot_an_cap lao đến trước mặt Thư, đưa taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định giậtleech_txt_ngu lấy túi hành lý: “Cái con ranh này, tí tuổi đầu không học cái tốt, lại đivi_pham_ban_quyen trộm cắp hả!”
Lữ Hoan vội can: “Mẹ, cô ấy là chí Tần, không phải trộm đâu.”
Minh Dịchbot_an_cap cũng chạy ra bênh vực: “Bà nộibot_an_cap ơi, chị Tần việc đến tìm bố, không phải ăn ạ.”
“Tần?” Lưu Kế Xuân thấy chữ Tần, lập tức nhớ đến lábot_an_cap thưvi_pham_ban_quyen mình được, ánh mắt găm chặt vào người Tần Thưleech_txt_ngu: “Mày Mộ Dao? Tần Cương là bố mày ?”
Thư mở miệng định nói.
ngờ Lưu Kế Xuân đã gân cổbot_an_cap lên hét: “Mày tìm thằng Trường Viễn là có ý gì hảbot_an_cap? Chẳngleech_txt_ngu phải năm nào nhà tao gửi tiền về rồi ? Bây mày mò đến đây tìm nó làleech_txt_ngu muốn cái gì? Nhà Tần chúng mày ép nhà tao hả?”
Tần Thư nhìn bà già đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửa giận trước mặt, nhanh chóng nắm bắt trọng điểm trong lời nói bà ta.
Ý lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà họ biết Minh Trường đã kếtvi_pham_ban_quyen , nên dùng chuyện này để uy hiếp nhà Minh, nhà họ phải cống tiền hàng năm?
Nhưng nhìn bộ dạng hung hăngvi_pham_ban_quyen của bà cụ này, nói chuyện nhẹ nhàng tế chắc chắn xong rồi.
Bên cạnh có tiếng hàng xóm hỏi vọngvi_pham_ban_quyen sang: “ Hoan ơi, có chuyện gì thế?”
Là người trong cùng khu viện.
Lữ Tố sợ chuyện bé , vội lênleech_txt_ngu kéo tay Lưu Kế Xuân, giọng: “Mẹ, chúng ta vào nhà rồi nói.”
Tần lại suy nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhìn vào Lưu Kế Xuân: “Cháu tên Tần Thư, không phải Tần Mộ Dao”
Lời còn chưa dứt đã bịleech_txt_ngu Lưu Kế Xuân gay cắt ngang: “Taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần mày Tần , cứ họ Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chẳng phảivi_pham_ban_quyen thứ tốt , toàn lũ lòng lang dạ thú, đồ không biết xấu hổ, liều mạng với mày!”
Kế Xuân càng nói càng hăng, vung tay phịch cái ba lô trên xuống đất, lao vào định Tần Thư.
Lữ Tố Hoan vứt luôn đồbot_an_cap trênvi_pham_ban_quyen tay, lao tới ngăn cản: “Mẹvi_pham_ban_quyen! ! Mẹ bình tĩnh! Có gì từ từ nói, đừng động thủ!”
Lưu Kế Xuân mặt đỏ vì giận: “Tốbot_an_cap Hoan! Con có biết thứ không biết hổ này đến đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm không”
Tần Thư cao : “Bà thím kia!”
Cả Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kế và Lữ Hoan đều sững lại, ánh mắt đổ dồn về Tần Thư.
Tần Thư nhìn thẳng vào hai ngườibot_an_cap: “Nói với các người, tôi cũng là bị nhà họ Tần đến đây thôi.”
Lưu Kế Xuân không tin, vung tay tát thẳng vào mặt Tần Thư: “Bị lừa á? Mày tưởng già này là trẻ lên ba chắc”
Lữ Tố Hoan sợ hãi hét lên: “Mẹ!”
Tần Thư taybot_an_cap chộp lấyleech_txt_ngu cổ tay đang vung tới của Lưu Kế Xuân.
Lưu Kế Xuân đánh được người lại bị tóm chặt tay, giằng mãi không ra, bà ta tức tối chửi đổng: “Đồ mất dạy, bà ra!”
Thư siết tay, giọng đanh : “Vào chuyện, ngườibot_an_cap trong đại viện ra xem rồi kìa. Chuyện này mà làm lên thì chỉ có bất lợi con bà, Minh Trường Viễn .”
Lưu Xuân trợnvi_pham_ban_quyen trừng như đồng: “Mày”
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư nhếch mép cười lạnh: “ là , chắc không muốn con mình mất đường thăngbot_an_cap tiến chứ?”
Con ranh con khốn nạn này lại còn dám hiếp !!!
Lưu Kế Xuân tức đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổ phổi, hận không thể vào cào cái mặt kia ra.
“Mẹ” Lữ Tố Hoan cũng vội vàng khuyên can. “Mẹ coi như vì tốt anh Trường Viễn , vàovi_pham_ban_quyen nhà nói.”
Lưu Kế Xuân cũng sợ đến tiền của con trai, hằn học lườm Thư một cái, rít kẽ răng: “Được!”
Thư buông tay ta ra.
Lưu Kế Xuân lườm nguýt Thư thêm cái nữa, khănbot_an_cap cúi xuống cái ba lô to đùng lên vai, choạng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Minh Dịch đứng ở cửa vộibot_an_cap tránh sang một bên bà nội .
cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành lý lên, chuẩn bị vào nhà ba mặt lời bà cụ này cho ra ngô khoai.
Vụ ầm ĩ nãy không nhỏ, người trongbot_an_cap đại viện nghe thấy động đều tò mò ló đầu có chuyện gì.
Lữ Tố Hoanleech_txt_ngu gượng cười, nói mấy người đang hóng chuyện: “Các chị, các thím , hiểu lầm trong nhà thôi ạ, bảo việc xấu trong nhà”
dở, Lữ Tố Hoanbot_an_cap cảm thấy một nước ấm nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ồ ạt xuống chân.
Người cô cứng đờ, ánh mắt hoảng loạn nhìn xuống dưới. Quần ướt sũng rồi.
Mấy bà thím tinh mắt nhận ra sự bất thường của Lữ Tố , vội hỏi: “Tố Hoan sao thế?”
“Tố ơi em saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ướt thế kia?”
“Đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo là sắp đẻ rồi nhé?”
Tần Thư khựng lại, quay đầu nhìn thấy quần Lữ Tố Hoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ướt đẫm, sắc mặt lập tứcvi_pham_ban_quyen trở nên nghiêm trọng.
Cô vứt phịch hành xuống đấtleech_txt_ngu, như đến cạnh Lữ Tố Hoan: “Vỡ ối rồi, chị vào trước đãbot_an_cap”
Vừa nói, cô vừa đưa tay định đỡ Lữleech_txt_ngu Tố Hoan vào nhà.
Nàobot_an_cap ngờ, tay còn chưa kịp người Hoan.
Lưu Kế Xuân từ đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lao tới, đẩy mạnh Tần Thư một cái: “Cút ra”
bà thím đangvi_pham_ban_quyen xem tình hình cảnh này dọa cho toáng lên: “!”
Lữ Tố Hoan sợ đến thót : “Đồng chí Tần!”
Dịch hét lên: “Chị Tần!”
Tần Thư ứng nhanh, chân lại vài bước mới giữ được thăng bằng, suýt chút nữa thì sóng soàivi_pham_ban_quyen.
mím chặt môi. Bỗng một bàn tay nhỏ xíu nắm lấy tay cô, giọng nói nớt vẻ tức giận lên: “Sao nội lạibot_an_cap người! Chị Tần là người tốt mà!”
Nhìn mặt nhắn đỏ bừng vì giận dữ của Minh Dịch, đôileech_txt_ngu môi đang mím chặt Tần Thư giãn ra.
Lưu Kế Xuân nằm mơ cũng không ngờ đứabot_an_cap đích tôn bà cưng như trứng mỏngleech_txt_ngu đi bênh vực ngoài, mà lại còn cái Tầnleech_txt_ngu kia nữa chứ!
Bà ta tức trố mắt: “Mày”
chị em trong đại viện cũng chạy ùa tới, khuyên Kế Xuân: “ ơi, có gì từ nói, động thủ đánhleech_txt_ngu người không được đâu.”
“Đúng đấy .”
Lưu Xuân mở miệng định giải : “Các người ”
Tố Hoan sang nhìn Tần Thư vẻ lo : “Đồng chí Tần, cô”
Tần Thư nhìn Lữ Tố Hoan an: “Tôi sao, đừngleech_txt_ngu cho . Bây giờvi_pham_ban_quyen chị đừng hoảng, vào nhà nằm ngửa ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống giường, lấy cái gối kê cao lên.”
Thấy mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xungleech_txt_ngu quanh đang mình, Thư bình bịa thêm một câu: “Hồi trước tôi quê, bà tôivi_pham_ban_quyen biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút y thuật, trẻ trong làng gặp tình huống này tôivi_pham_ban_quyen toàn xử lý thế cả.”
Lữ Hoan bắt ánh mắt kiên định củabot_an_cap Tần Thư, gật : “Được, tôi cô.”
Tần Thư quay đám đông: “Các chịleech_txt_ngu ơi, ở có bác sĩ không? Phải gọi bác sĩ ngay lập tứcbot_an_cap.”
Mọi người nhao nhao: “Có có có!”
“Để tôi gọi bác .”
Có người ba chân bốn cẳng chạy đi tìm bác .
khác thì nhanh chóng dìu Lữ Tố Hoan vào nhà: “Tố Hoan, để chị dìu em vào.”
Lữ Tố Hoan động đỏ hoe mắt: “Làm phiền các chị quá.”
hàngleech_txt_ngu : “Cùng một đại viện cả, có gì đâu mà sáo.”
Lưu Kế Xuân thấy con được dìu vào , lại quay ngoắt sang trừng mắt nhìn Tần Thư chằm chằm.
Tần Thư cạn lời với bàbot_an_cap già này. Con dâu sắp đẻ đến nơi rồi lo vào giúp, lại cứ đứng đây lườm nguýtbot_an_cap cô.
Người bên cạnh thấy thế cũng ngẩm lên tiếng: “Bác à, bác đừng nhìn người ta nữa, giờ Hoan trọng nhất, có chuyện gì để mẹ trònleech_txt_ngu vuông tính, maubot_an_cap vào đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Lúc này Lưu Kế Xuân mới hoàn hồn, một rồi luốngvi_pham_ban_quyen cuống chạy vào nhà.
Ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người trong đại viện này dồn phía Tần Thư.
Có người tiếng: “Đồng chí, cô với”
Tiếng gọi thất lên: “Tần Thư!”
“Tần !”
Tần Thư và mọi người trong đều ra nhìn.
Bốn người đang chạy hộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới.
Dẫn đầu là Chu Đan , theo sau là Đội Lý, anh công an trẻ và chí bộ đội quân phục.
Tần Thư khó hiểu Chu Đan : “Đan Thanh?”
Chu Đan soi Tần Thư từ đầu đến chân, không sứt mẻ miếng nào mới thở phào nhẹ nhõm: “ sao chứ? Hai người chưa đánh nhau ? Minh Trường có phải là cái gã”
Thấy Chu Thanh sắp lỡ miệng nói ra.
Tần Thư tức quát: “Chu Đan Thanh!”
Chu Đan Thanh ngớ .
Tần Thư cơ hội sát tai Đan Thanh, hạ giọng thầm: “Chuyện này có hiểu lầm, tôi muốn giải quyết .”
Chu Đan Thanh nhìn Thư với ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa khó hiểu.
Tần Thư đành bồi thêm mộtleech_txt_ngu câu: “Chị dâu Minh bị thai, sắp sinh rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Chu Đan Thanh: “!”
Tần Thư liếcbot_an_cap mắt về phía ngôivi_pham_ban_quyen nhà: “Người ở trong đó.”
Chu Thanh nhìn theo, gật gù ra chiều đã , rồi quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìnbot_an_cap Thư, cũng hạ giọng thì thầm:
“Được rồi, thế cô nói thật cho tôi biết, đối tượng kết hôn của cô có phải Minh Trường Viễn không? Nói nhỏ cho , tôi không kểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai đâu.”
Tần đầu: “Phải.”
Chu Đan Thanhbot_an_cap lộ vẻ mặt “tôi biết mà”, nhưng câu tiếp của Thư khiến cô nàng chết lặng: “Nhưng tôi là người gả thay.”
“Người thực sự có hôn ước với Minh Trường Viễnleech_txt_ngu là con gái của cha mẹ nuôi tôi, tức là chị gái tôi Tần Mộ Dao”
“!??” Mắt Chu Đan Thanh trợn tròn, nhìn Tần Thư như nhìn ngườivi_pham_ban_quyen ngoài .
Tần Thư coi như không thấy cảm của bạn, tục thì thầm giải thích.
Chu Đan Thanh hoàn “đứng hình”: “????”
Đội trưởng Lý thu biểu cảm của Chu Đan vào mắt, trong nóng nhưleech_txt_ngu lửa đốt, tò khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết Tần Thư nói quái mà làm Chu Đan Thanh sốc thế
nói trầmleech_txt_ngu thấp, lạnhleech_txt_ngu lùng vang lên: “Có chuyện gì vậy?”
Đội trưởng Lý giọng nói quen này thì tim thót lại, vội vàngbot_an_cap quay đầu nhìn người mới tới: “Thủ trưởng Mục.”
Các chí bộ đội vội chào: “Thủ trưởng.”
Người trong đạivi_pham_ban_quyen nhao: “Thủ trưởng Mục.”
Chu Đan Thanh hai chữ “Thủ trưởng”, mặt cắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không còn giọt máu, lén lút liếc nhìn một cái. định đúng là vị “Sát thần” kia, cô vội quay lại, sợ bị Mục Dã thấy.
Thủ trưởng?
Tần Thư tò mò đầu lại. Ấn tượng đầu tiên: trai.
Ấn thứvi_pham_ban_quyen hai: Chân dài miên man!
tượng thứ : Cao métleech_txt_ngu chín, ca quân chân dài phẩm.
Ấn tượng thứleech_txt_ngu tưvi_pham_ban_quyen: Vị lãnhvi_pham_ban_quyen đạo này sát nặng quá, taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc chắn dính không ít máu.
Nhưng cũng thường thôi, người trước mặt này chỉ tầm hai lăm hai sáu tuổi mà đã leo lên chức Trung đoàn trưởng, chắc chắn đi lên từ mưa bão đạn, lấyvi_pham_ban_quyen mạng ra mà đổi lấy quân hàm.
Mục Dã bước tới, ánh mắt lạnh nhạtbot_an_cap lướt gương mặt trắngvi_pham_ban_quyen hồng của Tần Thư. người mảnh khảnh, trôngleech_txt_ngu có vẻ đuối mong manh
Bốn chữ “yếu đuối mong manh” vừa hiện lên trong đầu thì hình ảnh cô gái này hôm qua tay không đấm tội phạm hộc .
Mục Dã: “”
Cố Trường Chinh đi cùng nhận ra Tần Thư: “Cô! cô lại ở đây?”
Ngheleech_txt_ngu tiếng Cố Trường Chinh, Tầnbot_an_cap Thư quay sang nhìn.
Cô nhìn chằm chằm Cố Trường Chinh hai , chắn mình chưa gặp người này bao giờ.
Cố Trường Chinhvi_pham_ban_quyen nhìn Tần : “Không đi ”
Giọngleech_txt_ngu lạnh lùng của Mục Dã vang lên: “ Trường Chinh!”
Cốleech_txt_ngu Trường Chinh lập tức đứng nghiêm: “!”
Mục Dã liếc Cố Trường cái sắc lẹm: “Ngậm miệng lại.”
Sống lưng Chinh lạnh toát: “Rõ!”
Ánh mắt thanh lãnh của Mục Dã dừng lại trên mặt Tần Thư: “Cô đến tìm Minh Trường Viễnvi_pham_ban_quyen?”
Cố Chinh ngẩn , như hiểu điều gì, ánh mắt vẻ không thể tin .
Tần Thư đối diện với ánh mắt của Mục Dã: “Phải.”
Mắt Mục trầm xuống: “Minh Trường Viễn đâu?”
Không ai lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mục nghiêng nhìn Cố Trường : “ hỏi cậu Trường Viễn đâu?”
mếu máo: “Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được nói rồi hả Thủ trưởng?”
Mục Dã: “Nói.”
Cố Trường Chinh vội đáp: “Minh Trườngvi_pham_ban_quyen Viễn đi làm nhiệm vụ ạ.”
Mục Dã hỏi: “Bao giờvi_pham_ban_quyen về?”
Cố Trường Chinh ngẫm nghĩ: “Chắc tối nay.”
Mục Dã không nói gì thêm.
Anh mím môi, liếc thấy hành lý đất, định bảo Cố Trường Chinh xách đồ, đưa Tần Thư đi theo .
Lời chưa kịp nói ra tiếng hô hoảng hốt vang lên: “Bác sĩ Lưu đến rồi! Bác sĩ Lưu đến rồi!”
Tần Thư ngước lên, thấy nữ bác sĩ tầm hơn hai mươi tuổi xách hòm thuốc chạy theo mấy bà thím trong đại viện .
Thế nhưng cô bác sĩ này đến nơi không lo vào nhà xem bệnh nhân ngay mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại lại trước mặt Mục Dã, nói dịu dàng chảyvi_pham_ban_quyen nước: “Thủ trưởng.”
“Thủ trưởng, rồi ạ”
Mục đáp một tiếng không mặn nhạt: “Ừ.”
Tần Thư cô sĩ này dán vào vị Thủ trưởng Mục kia keo dính chuột, mày cô cau .
Người này quên mất đang có việc trọng à?
Thấy thái hờ hững của Mục Dã, nữ sĩ thoáng thất vọng, định mở miệng nói : “Thủ”
Bà thím viện cắt ngang, kéo tay Lưu Linh lôi tuột vào : “Bác sĩ Lưu, đừng nhìn trưởng nữa, bên trong vỡ ối rồi, sắp đẻ rồi kìa.”
“À ừ.” Lưu Linh hoàn hồn. “Cứu người trước, người trước.”
Lưu Linh xáchleech_txt_ngu hòmvi_pham_ban_quyen thuốc chạy biến vào trong.
Mục Dã sải bước trước mặt Tần Thư.
Tần Thư nhìn người đàn ông cao hơn mình cả cái đầu, nói chuyện phải ngửa cổ lên mới thấy mặt. mắt anh taleech_txt_ngu lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhạt cách, áp lực tỏa ra ngùn ngụt.
Tần Thư: “Anh”
Mục Dãbot_an_cap: “Mục”
Hai đồng lên tiếng rồi cùng lúc im bặt.
“Áaaaa!”
nhà lên tiếng thất thanh củavi_pham_ban_quyen Linh.
mặt Tần Thư biến đổi, cô lao ngay vào trong.
Mục Dã theo phản xạ định , chân bước được một bước lại nhớ ra trong phòng có sản phụ, đành rụt lại.
Tần Thư vừa vào nơi đã thấy bác sĩ Lưu xách thuốc định chuồn: “Tôi không đỡ được, ca này chịu, bụng cô không ổnbot_an_cap.”
Mấy bà thím hỏi dồn: “ không ổn là sao?”
Lưu Kếleech_txt_ngu Xuân ngồi bên : “Bụng nó bình thường thế này cơ mà? Sao lạibot_an_cap không đỡ được?”
Mặt bác sĩ Lưu tái mét: “Là là là thai ngược! Thai ngược!”
Ngôi thai ?
Thư nhìn Tố Hoan đang nằm trên giườngvi_pham_ban_quyen. naybot_an_cap cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấybot_an_cap mới khám ở bệnh viện huyện, nếu thai ngược thì bác sĩ ở đó chắc chắn phải nói chứ.
Là bác sĩ huyện không ra? Hay bác sĩ nói rồi Lữ Tố Hoan không tin?
Dù là kết quả nào thì Lữ Tố Hoan cũng không được xảy ra chuyện!
Nếubot_an_cap Lữ Tố Hoan thật có mệnh hệ gì, chuyện giữa và Minhvi_pham_ban_quyen Trường Viễnvi_pham_ban_quyen sẽ nảy sinh cố lớn!
Tần thu lại nghĩ, định bước lên kiểm tình của Lữleech_txt_ngu Tố Hoan.
Đúng lúc này, có người hét lên: “Thai ngược không đẻ được đâu, đẻ khó là chết người đấy! Mau đưa bệnh việnvi_pham_ban_quyen huyện!”
“ đi đi!” Lưu Kế Xuân mặt cắt không còn giọt máu. “Mau đưa lên viện huyện!”
Thấy mọi người quyết định đưa Lữleech_txt_ngu Tố Hoan lên tuyến trên, Tần Thư dừng ý định can .
Xe quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy nhanh thì đến bệnh huyện chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nửa tiếngvi_pham_ban_quyen.
Từ lúc Lữ Tố vỡleech_txt_ngu đến giờ đầy nửa tiếng, vẫn còn kịp.
Mấy bà không biết kiếm đâu ra cái , cẩn thận khiêng Lữ Tốleech_txt_ngu Hoan lên.
Tần Thư nhìn cảnh này, lặng lẽ ngoài.
Ra đến , Mục Dã, Độivi_pham_ban_quyen trưởng Lý, Chu Đan Thanh vẫn còn đứng .
Chu Đan Thanh sánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại gần: “Tần Thư, tình trong thế rồi? Có nguy không?”
Tần kịp trả lời thì Lữ Tố Hoan đã được khiêng ra, Lưu Kế Xuân chạy sau, miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóc: “Tố ! Tố ! Con không được có hệ gì đấy!”
Nhìn thấy Tần Thư, sắc mặt Lưu Xuân đổi rụp: “Cái con ranh không biết xấubot_an_cap hổ kia, tại màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tất, tại mày mà con Tố nhà tao mới ra nông nỗi này, tao”
nói, bà ta lao vào định đánh Tần Thư tiếp.
Tần Thư định phản đòn thì một cánh rắn chắc đã chắn ngang, tóm chặt lấy tay Lưu Kế Xuân, giọng nói lạnh băng lên: “ gì từ nói.”
Tần nhìn người đàn ông ra tay giúp mình, trong mắt hiện lên tia nghileech_txt_ngu hoặc. Không sao anh ta lại .
Lưu Kế Xuân bị Mục Dã liếc mộtleech_txt_ngu cái, lông tócbot_an_cap toàn thân dựng đứng: “Tôi”
Người trong đại viện thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lênvi_pham_ban_quyen tiếng: “Thủ trưởng”
“Thủ ?” Mắt Lưu Xuân sáng lên, lại gào mồm vạ. “Lãnh ơi, ngài không biết đâu! Con dâu tôi thế là tại con ranh này hết”
Mục Dã lạnh lùng cắt ngang: “Sự thật thế nào, quân sẽ tự điều tra.”
“Việc quan trọng bây bà đi theo chăm sóc đồng chí Lữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Mọi người cũng hùa : “Đúng đấy! Mau đi Tố Hoan thế nàovi_pham_ban_quyen đi.”
Lúc này Lưu Kế Xuân nhớ ra con dâu đã bị khiêng đi , vội đuổi theo, miệngleech_txt_ngu vẫn gào: “ Hoan! Tố Hoan của mẹ! Con đừng có làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao nhé!”
Chu Đan Thanh trợn mắt: “Bà già này, không có chuyệnleech_txt_ngu gì bị cho thành cóleech_txt_ngu chuyện.”
Lý sợ hết hồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhở: “ Chubot_an_cap! Không được nói tinh!”
Thư bóng lưng Kế Xuân, lưỡng lự xemvi_pham_ban_quyen có nên đi theo không.
“Chị Tần” Giọng Minh Dịch vang lên. “Mẹ em có bị làm sao không ạ?”
Lúc này Tần mới ý Minh Dịch không đi theo xe đến bệnh viện.
Cô đưa tay xoaleech_txt_ngu đầu bé: “Yên tâm, mẹ em sẽ không sao .”
Minh Dịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngướcleech_txt_ngu nhìn Tần Thư: “ Tần ơi, em muốn đi thăm mẹ, chị đưa em đi được không?”
Mấy người hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xóm nói chen vào: “Minh Dịch ngoan, mẹ đi sinh em bé cho con đấy, đẻ xong là về ngay thôi, con đi.”
“!” Minh Dịchbot_an_cap ôm chặt chân Tần Thư. “Cháu muốn mẹ!”
bé khócbot_an_cap nức nở: “ muốn mẹ cơ!”
Tần không đành lòng: “Được, đưa em đi.”
Thấy Minh Dịch khócleech_txt_ngu, Dã cũng lên tiếng: “Tôi đưa .”
Hai giọng nói vang cùng .
Tần Thư: “?”
Dã: “?”
Hai người nhìn .
Chu Đan Thanhvi_pham_ban_quyen liếc nhanh qua hai người, như nghĩ điều gì , khóe tủm tỉm cười.
“Chị Tần tốt !” ý, Minh nínnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười toe toét. “ Thủ trưởng cũng tốt nữa.”
Tần Thư dắt tay Minh Dịch đi ra ngoài, Chu Đan Thanh bám sát bên cạnh.
Nhóm Mục Dã, trưởng đi phía .
“Thủ trưởng!” Cố Trường Chinh chạy bước nhỏ quay lại. “Xe chở đồng Lữvi_pham_ban_quyen đãleech_txt_ngu rồi ạ.”
“Ừleech_txt_ngu.” Giọng Mục Dã thản. “ thêm nữa, lái xe qua đây, tôi đưa đồng chí Tần và Minh Dịch đến bệnh viện huyệnbot_an_cap.”
“” Nụ cười trên mặt Cố Trường Chinh cứng đờ, nhưng vẫn to: “Rõ!”
Nhờ phúc của Mục Dã, Tần Thưbot_an_cap và Minh Dịch được xe sự.
nhóm Chu Đan Thanh đến bằng thìleech_txt_ngu về bằng nấy.
Nửa tiếng sau, xe đến bệnh viện.
Vừa vào cổng đã nghe tiếng Lưuvi_pham_ban_quyen Kế Xuân bới om sòm: “Các người có phải bệnh viện không đấy hả! một bác sĩ đỡ đẻ cũng không !”
“Các người muốn giết chết con dâu tôi à!”
“Tôi nói cho các người ”
Lưubot_an_cap Xuân đang nhảy dựng lên mặt bác sĩ y tá mà lóc ầm ĩ, xung quanh có rất đông người xem, mấy hàng xóm đivi_pham_ban_quyen cùng đang cố khuyên can ta bỏ ngoài tai hết.
Dã liếc Cố Chinh, Cố Trường ý, tiến lên gọi hàng xóm .
Mục Dã hỏi: “Tình hình thế nào?”
Người thấy Mục thì kinh ngạc: “Thủ trưởng? Sao ngài ”
Mục Dã ngắt lời: “Nói vào việc chính.”
Người nọ vội vàng kể lại đầu đuôi: “Thủ trưởng, chuyện là này”
Hóa ra cả cái bệnh viện huyện này có một bác sĩ có khả năng đỡ đẻ ngôi ngược.
Xui xẻo thay, bác sĩ này đang ăn trưa thì bị gọi đi ngoại viện gấp, không biết bao giờ mới về.
Các bác khác trong viện không dám nhận ca thế này, đang tìm cách gọi bác sĩ về thì Lưubot_an_cap Kế làm .
Nghe xong, Thư thấy may mắn mình đã đi theo.
Tình hình cô bắtleech_txt_ngu buộc phải ra tay rồi.
Cô hàng xómbot_an_cap: “Chị ơileech_txt_ngu, Lữ Hoan đang ở ?”
Chị xómbot_an_cap đáp: “Trong phòng bệnh.”
quay sang Mục Dã: “Thủ trưởng Mục, có thể giúp tôi một việc được không?”
Mục Dã nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô: “Việc ?”
Tần Thư nói chắc : “Tôi sẽ vào đỡ cho Lữ Tố Hoan, cần mượn danh nghĩa bị của bệnh viện.”
Chị hàng xóm nhíu mày, ngơ ngác nhìn Tần Thư: “Cô gái, cô”
Tần ngắt lời: “Bà nội tôi ở là thầy thuốc chân đất, chuyên chữa bệnh cho người ta. Trẻ con trong làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy làng bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh đều do bàbot_an_cap đỡ đẻ cả. Tôi đi theo bà từ bé nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học đượcbot_an_cap chút bản lĩnh.”
Chịvi_pham_ban_quyen hàng xóm thắc mắc: “Thế lúc ở nhà cô không nói luôn?”
Tần Thư giải thích: “ bác sĩ không đỡ tôi đã định ra tay rồi, nhưng nghe các chị bảo đưa lên bệnh viện huyện, tôi nghĩ bác sĩ trên này chắc chắn có cách nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mớivi_pham_ban_quyen imbot_an_cap lặng.”
“Giờ tình thế nguy cấpbot_an_cap, tôi phải tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Chị hàng xóm nhìn Thư, không nói gì thêm.
Mục Dã môi nhìn chằm chằmvi_pham_ban_quyen Tần Thư.
Tầnvi_pham_ban_quyen quay đầu, đối với đôi sâu thẳm sắc bén của anh: “ Tố Hoan xảy ra chuyện thì chẳng lợi gìbot_an_cap cho tôi cả.”
Câu nói này nhắc nhở Mục Dã về mối hệ cô Minh Trường Viễn.
Đúng vậy, nếu Lữ Tố hệbot_an_cap gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, với thân phậnbot_an_cap của , cô chỉ có thiệt chứ không có lợi.
Nhưng mà lời cô
Tần Thư nhìn thẳng vào vị trưởngleech_txt_ngu trẻ với ánh mắt kiên định, chỉbot_an_cap thiếu nước viết hai chữ “Tin tôi” lên mặt. Cô hy đồng ý, như vậy cô đỡ phải dùng biện pháp mạnh.
Nếu anh từ chối, cô chỉ còn cách liều mạng vào phòng bệnh đểleech_txt_ngu đỡ cho Lữ Hoan.
Dù saobot_an_cap thì Lữ Tố Hoan cũng được phépvi_pham_ban_quyen xảy ra chuyện, cô nhất định phải cứu!
Bốn mắt nhìn nhau.
Vẻ mặt Mục Dã vẫn lạnh tanh không cảm xúc.
Tần Thư thì đầy quyết .
Cố Trường Chinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dắt Minh Dịch đứng bên cạnh cảnh nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứ thấy không khí sai sai thế ấy mà dám ho he.
Đúng lúc cục diện đang rơi vào bế tắc thì bên cạnh bỗng vang lên tiếng hét thất thanh: “Quân Quân! Quân ! Con làm sao này?”
Nghe hét, Tần Thư xạ quay đầu lại.
Mục cũng nhìn .
bệnh viện, một người phụ nữ đang ôm trẻ hai tuổi trong lòng.
Bà ta quay lưng về phía này nên Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư chỉ thấy bà ta mạnh lưng đứa bé, rồivi_pham_ban_quyen thò tay móc họng nó: “Quân Quân há mồm ! Há to ra nàobot_an_cap!”
Dường như không móc được gì ra, bà ngẩng đầu gào lên: “Bác sĩ! Bác !”
“ sĩ mau lại đây! Cháu tôi bị hóc !”
Tần thấy vậy, co chân vọt tới.
Nhưng một bác sĩ nam còn nhanhleech_txt_ngu chân hơn, đến trước bà ta bước. Thấy sắc mặt đứa bé không , anh vội đónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa trẻ, vừavi_pham_ban_quyen mạnhvi_pham_ban_quyen vào vừa hỏi: “Vừa nãy cháu cái gì?”
Người nữ hoảng : “Chả ănbot_an_cap cái gì cả.”
Nam bác sĩ không nói gìvi_pham_ban_quyen nữa, tiếp tục vỗ mạnh vàovi_pham_ban_quyen đứa bé chẳng có tác dụng gì, mặt đứa bé dần chuyển sang tím tái.
“Quân Quânleech_txt_ngu! Quân ơi! Con đừng dọa bà sợ!” phụ nữ khóc lênleech_txt_ngu, quay sang quát bác nam: “Anh được không , nó tím ngắt rồi kìa!”
Tần Thưbot_an_cap chạy nơi, thấyvi_pham_ban_quyen tác của nam bácbot_an_cap sĩ thì lên tiếng: “Anh làm thế không được đâu, đưa đứa bé cho tôi.”
Nam bác sĩ nghe có người nghi ngờ mình thì khó chịu, bật lại ngay: “Tôi là bác”
Mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người quan trọngleech_txt_ngu.
Tần Thư chẳngbot_an_cap thèm đôi co, giật phắt đứa bé từ tay anh .
“Này!” Nam sĩ biến sắc. “Cái cô !”
Tần Thư ôm lấy đứa bé, hai tay phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm ngang bụng, một tayleech_txt_ngu thành , tay kia bao nắm đấm, đặt vào vùng thượng vị giữa vàbot_an_cap xương ức trẻ, dùngbot_an_cap sức mạnhbot_an_cap, ấn dứt vào bụng đứa bé theo lên trên.
Nam bác sĩ chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng thấy động tác này bao giờ, định mở miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng lại ngập ngừng.
Dã sải bước dài , vừa khéo chứng cảnh Tần Thư cấp cứu cho đứa trẻ.
Rất người trong bệnh cũng lại xem.
“Cạch!”
Một tiếng động lanh lảnh vang lên, vật gì rơi xuống sàn nhà.
Mọi ánh mắt đều dồnleech_txt_ngu xuống : Một viênvi_pham_ban_quyen kẹo cứng lăn lóc.
Nam bác nhìn chằm chằm viên kẹo, mắt sáng lên: Dị vật ra rồi?
Tiếng khóc của đứa vangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên: “Oa! Oa!”
Nghe khóc, tảng đá nặng lòng Tần Thư mới được trút bỏ.
trao trảbot_an_cap bé cho bà nội nó: “Kẹo ra rồi, sao đâu ạ.”
Khương Phúc Nguyệt đỏ hoe mắt, gật lia lấy trai , giọng nghẹn ngào dỗ dành: “ ôi ôi Quân Quân khóc, Quân Quânbot_an_cap ngoan nào.”
Dỗ cháu được câu, quay sang Tầnbot_an_cap Thư: “Cảm ơn cô, cảm ơn cô nhiều lắm.”
Tần Thư mỉm cười: “Chuyện làm , bác đừng khách sáo.”
Khương Phúc Nguyệt nhìn Thư, đangleech_txt_ngu định nói thêm gì đó: “Đồng chí”
Mới thốt ra được chữ thì đứa cháu lại khóc ré lên gọi : “Bà ơi”
Hết cách, đành quayleech_txt_ngu dỗ cháu trước, cảm đành để lát nói saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tần Thư thấy đứa bé đã bình an vô , đang định quay lại Mục Dã xem anh đã nghĩ xong chưa.
Cô vừa xoay được mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nửa thì giọng nói quen thuộc từbot_an_cap trên đỉnh đầu dội xuống: “Nắm chắc bao nhiêu phần?”
Tần Thư rực, phắt lại. Nhưng vì đối phương quá cao nên cô chỉ nhìn thấy của anh ta. Cô ngẩn ra giây rồi vội cổ : “Không dám nói chắcleech_txt_ngu chắn trăm phần , nhưng thì có.”
Mục vào đôi mắt tin sáng ngời ấy, dường như mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịp.
Anh thản nhiên thu mắt: “Đi theo tôi.”
Nói xong.
Mục Dã quay người đi.
“Rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!” Tần Thư mừng rỡ, biết là cá đã cắn câu, cô vội vàng chạy theovi_pham_ban_quyen.
chạy qua, cô thấy Minh Dịch đang nắm Cố Trường Chinh.
Cô dặn dò: “Minh Dịch, em với chú một lát nhévi_pham_ban_quyen, chị vào xem mẹ em thế nào.”
Minh Dịch ngoan gật : “Vângvi_pham_ban_quyen ạ.”
Nhận câubot_an_cap trả , Tần Thư mỉm cười cậu quay rảo bước đuổi theo Dã.
Mục Dã băngvi_pham_ban_quyen qua sảnh bệnh viện, rẽ vào góc hành đi lên lầu.
Tại sảnh .
Khương Phúc Nguyệt vừa cháu đi đi lại lại vừa dỗ dànhvi_pham_ban_quyen. Không có phải bị dọa sợ quá không mà bé cứ khóc ngằn ngặtleech_txt_ngu mãi không nín.
Nhìn trai khóc đỏ cả mặtvi_pham_ban_quyen, Khương Phúc Nguyệt xót xa, mắt lại đỏ lên. Nghĩ đến ông chồng đi hàng lấy số mãi chưa thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt mũibot_an_cap đâubot_an_cap, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà lạibot_an_cap bốc hỏa.
Định bụng lát nữa lão già kia về, bà phải một khói lửaleech_txt_ngu dạ.
Vừaleech_txt_ngu đến Tào Tháo thì Tào Tháovi_pham_ban_quyen đến, tiếng càm của ông vangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên: “Tôi mới đi có một tí, sao nó lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi?”
“Chẳng phải tôi nó ăn kẹo rồi ?”
“Kẹo?” Khương Phúc Nguyệt phản lại, quay sang nhìn ông chồng đang đi tới, chỉ muốnleech_txt_ngu cho lão một cái: “Hóa ra là cái lão già chết tiệt ông thằng Quân ăn kẹo! Ông có biết ông suýt hại chếtbot_an_cap thằng bé rồi không!”
Quân Quân nhìn ông nội: “ ”
Giang Hướng Quân cháu thảm thế kia thì xót ruột: “Ôi giời ơi! Đừng ! Đừng khóc nào”
Khương Phúc Nguyệt trừng mắt nhìn : “Cháu đích tôn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suýt nữa thì đi chầu ông vải rồi đấy, tại cái viên kẹo ông cho mà bị hóc, mặt tím tái, trợn ngược mắt lên rồi kìa!”
“Nếu không gái lúc nãy”
Khương Phúc Nguyệt quay đầu lại, nhưng chẳng thấy bóng dángleech_txt_ngu Tần Thư nữa.
Bà ngẩn người: “Ủa?”
Bà nhìn quanh một vòngvi_pham_ban_quyen, người qua kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đông nhưng tuyệt không thấy bóng ân nhân đâu: “Cô gái nãy đâu ?”
Không tìm thấy Tần Thư, Khương Phúc Nguyệt càng tức điên người, quay sangvi_pham_ban_quyen mắng chồng xối xả: “Ông thấybot_an_cap chưa! Tại ông tất! Tại ông về ! Hại ân nhân đi mất rồi, tôi còn kịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi tênvi_pham_ban_quyen địa chỉ người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”
“Người ta cứubot_an_cap mạng Quân Quân nhàbot_an_cap mình, thếleech_txt_ngu mà chúng ta một lời cảm ơn cũng không có, chắcvi_pham_ban_quyen chắn người ta sẽ nghĩ chúng ta loạibot_an_cap người ơn bạc Tại ông cả , cả là tại ông!”
Khương Phúc Nguyệt tức đến đỏ mặt tía tai.
Giang Hướng Quân thấy giận thật, vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cúi đầu nhận lỗi: “Rồi rồi rồi, lỗi của tôi, của tôileech_txt_ngu . Bà đừng nóng, nhất định sẽleech_txt_ngu tìm bằng được cô béleech_txt_ngu đó.”
Sắc mặt Khương Nguyệt lúc này mới dịu đi đôi : “Là ông nóivi_pham_ban_quyen đấy nhé.”
Giang Hướng Quân đầu lia lịabot_an_cap: “Tôi nói, tôi nói mà.”
Khương Nguyệt hừ một tiếng: “Không tìm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liệu hồn với tôi.”
“Ừ ừ.” Giang Hướng Quân gật đầu vừa tới khoác vainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ. “Đăng kýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khám xong rồi, mình đưabot_an_cap Quân Quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi khám đã.”
“Được.” Khương Phúcleech_txt_ngu đáp lời, này để ý thấy Quânleech_txt_ngu đã nín khóc, đôi mắt tròn xoe đang nhìn ông bà nội.
Bà bật cườivi_pham_ban_quyen: “Thằng này, thấy bà cãi nhau là nín .”
Giang Hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân cũng cười theo: “Nín là tốtvi_pham_ban_quyen rồi. Nào Quân Quân, ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bế.”
Quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân ngoắt đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Không!”
Giang Hướng Quân sợ cháu khóc, rụt tayleech_txt_ngu vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Rồi , ông bế, không bế nữa, cháu đừng khóc nhé!”
Khương Phúc Nguyệt cười: “Quân ngoan, không cho ông bế, chúng ta đi.”
Thư không biết Khương Phúc Nguyệt đang tìm mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô theo Dã lên ba.
Mục Dãbot_an_cap cô trước một phòng, bảo côleech_txt_ngu đợi bên ngoài một lát rồi gõ cửa, không trong trả lời đã đẩy vào.
Cánh cửa đóng ngay trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt Tần Thư.
Lát sau, cửa mở ra. Tần Thư tưởng Mục Dã đi ra, đang định mở miệng thì thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người bước ra không phải Mục mà là một đàn ông khoảng ba mươi tuổi.
Người đàn ông nhìn thấy cô thì sững lại một chút rồi cười: “Tần , đồng Tần phải không?”
Tần Thư đầu: “, là tôi.”
đàn ông : “Đồng Mục đã nói rõvi_pham_ban_quyen tình hìnhbot_an_cap với tôi rồi, côvi_pham_ban_quyen đi theo tôi.”
Nói xong, ông ta quay người đi .
Tần Thư rảo bước theovi_pham_ban_quyen sau: “Vâng.”
Người ông dẫn cô đến khoa sản, tìm một y tá đỡ đẻ trẻ tuổi tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nói với cô ấy rằng Tần Thư có thể giải của Lữ Tố Hoan trực tiếp đỡ đẻ.
Dặn dò xong, mặc kệ mặt ngơleech_txt_ngu của y tá Triệu, ông ta bảo ấy tức đưa Thư đi thay đồ vôbot_an_cap trùng và vào phòng sinh.
Y tánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chằm chằm gương mặt non choẹt của Tần Thư, thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ người này cònvi_pham_ban_quyen trẻ hơn cả mình Nhưng ý nghĩ vừa lóe lên nhớ ra người là do chủ nhiệm Hứa đích thân đưa tới, chắc không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vấn đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì.
Cô ấy cũng không nhiều, dẫnleech_txt_ngu Tần Thư đi ngay.
Lữ Tố Hoan là con rạ (sinh con thứ ), tình huống lại khẩn cấp.
Y tá Triệubot_an_cap đưa Tần vào thẳng phòng thay đồ cạnh phòng sinh, bảo cô thay quần áo.
Còn mình thì chạy sang phòng bệnh Lữ Tố Hoan vào phòng sinh.
Lữ Tố được đẩy vào phòng sinh, đập vào mắt là Tần Thư đã mặc áo blouse trắng chỉnh tề.
ấy ngẩn người, nhìn đi lại, càng càng thấy vị bác sĩ quen .
Đặc biệt là đôi kia.
Đôi mắt!
Trong đầu Lữ hiện lên hai chữ “Tần Thư”, cô miệng thốt lên: “Đồng chí Tần?”
Tần Thư không ngờ khẩu trang kín mít thế này mà Lữ Tố Hoan vẫn nhận ra, cô gật đầu.
Lữ Tố Hoan định hỏi sao Tần Thư lại thành bác sĩ: “Cô”
Thư ngắt lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giọng kiên định: “Yên tâm, có tôi ở đây, đảm bảo chị và con sẽ mẹ tròn con vuông.”
Trấn Lữ Tố Hoan xong, Tầnvi_pham_ban_quyen Thư đầuleech_txt_ngu thăm .
Quả nhiên thaivi_pham_ban_quyen .
Là ngôi mông.
ra các số khác thường.
Tần đứng thẳng , nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt nhợt của Lữ Tố Hoan: “Bây giờ tôi sẽvi_pham_ban_quyen xoay ngôi thai, có thể sẽ hơi đau, chị cứ hét lên.”
Y tá đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh trợ thấy thế thì giật mình, trố mắt nhìn Tầnleech_txt_ngu Thư.
gái này xoaybot_an_cap ngôi thai saoleech_txt_ngu?
cô biết, cả cái Đài Thạch này chỉ mỗi bác sĩ Dương Quyênvi_pham_ban_quyen là biết thuật này. Mà bác sĩ ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì bị gọi đi mất mới
Thảo nào chủvi_pham_ban_quyen nhiệm Hứa bảo cô gái trẻ này có thể đỡ .
Hoan hoặc: “ ngôi thai?”
“.” Tần Thư đáp. “Tôi bắt đây.”
tay Thư đặt lênbot_an_cap bụng Lữ Tố Hoan, từ chuyển, ấn và xoay.
Cơn đau dội ập đến, đồng tử Tố Hoan co rút lại, hai tay chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy ga trải .
“!”
“Áaaaa!”
hét đau đớn vang vọng khắp phòng sinh.
Bên ngoài phòng sinh cũng nghe rõ mồn mộtvi_pham_ban_quyen.
Lưu Kế Xuân vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy đến hành lang thì nghe tiếng hét thảm .
Bà ta gào lên: “ phải bảovi_pham_ban_quyen không đỡ đẻ được sao? Sao lại đưa Hoan tôi vào phòng sinh rồi!”
Lưu Kế đến cửa phòng sinh, đập cửa ầm ầm: “Ai đang đỡ đẻ ở trong đó hả!”
“Định giết người hay !”
Chị Trần hàng xóm cùng vội can ngăn: “ ơi đừng , là đồngleech_txt_ngu chí Tần, chí Tần đang ở trong đó, côbot_an_cap ấy lúc nãy”
“Tần?” Lưu Kế Xuân quay ngoắt lại, túm áo chị Trần. “ con ranh ở đại viện đó hả?”
Trần bị phản ứng của Xuân sợ, theoleech_txt_ngu năng đầu: “Vâng.”
Lưu Kế Xuân rú lên: “Sao lại để nó trong ? Nó thù với nhà tôi, nó muốn giết chết con Tố Hoan nhà đấy!”
Chị Trần ngơ ngác.
Lưuvi_pham_ban_quyen Kế Xuân vừa tức vừa , nắm tay đấm thùm thụp vào phòngbot_an_cap sinh: “Rầm! Rầm!”
“Ra đây!”
“Ra ngayleech_txt_ngu!”
“Mở cửa ra cho tao!”
Trong phòng , Tần Thư, Lữ Tố Hoan và y tá Triệu đều nghe thấy tiếng đập cửa rầm rầm.
ngôi thai đang quanbot_an_cap trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tần Thư không dám phân tâm.
Lữ Tố Hoan đau đến nhắm nghiềnleech_txt_ngu mắt, hai tay bấu chặt ga , xanh mu bàn nổi cuồn cuộn.
Sắc mặt y tá Triệu : “ tôi ra xem sao.”
Bên ngoài, chị thấy Kế Xuân lên cơn điên thì hối hận vì lúc nãy không về cùng người chobot_an_cap rồi.
Thấy nhiều người đang nhìnbot_an_cap về phía này, chị vội giữ Lưu Kế Xuân lại, giải thíchbot_an_cap: “Bác ơi, đồng chí Tần bảo bà nội cô ấy trước kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm nghề đỡ đẻ”
Lưu Kế Xuân mạnh chị Trần ra: “Nói láo toétvi_pham_ban_quyen! Bà nội con ranh họ Tần đó chết năm sáu rồi, lúc ấy nó còn vắt mũi chưa sạch, biết cái đếch gì mà đỡ đẻ!”
Bà ta tay vào mặt chị : “Là cô cho nó vào gì! Tôi nói cho cô biết, con Tố Hoan nhà tôi mà hệ gì”
Cửa phòng sinh bất ngờ mở toang.
Y tá Triệu quát vào mặt Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kế Xuân: “Làm gì đấy! Làm cái gì đấy !”
“Không biết trong đang nở à?”
“Khu vực phòng sinh cần yên tĩnh, bà mà còn la lối om sòm thì tôi gọi bảo vệ cổ bà ngoài!”
Lưu Kế Xuân bị quát người: “Ơ”
đôi mắtvi_pham_ban_quyen trừng trừng như trâu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net y Triệu, ta nuốt nước bọt cái ực, rụt rè hỏi: “ , tôi muốn hỏi chút”
nói câuleech_txt_ngu.
Y Triệu đóng cửa lại ngay trước mũi ta. “Rầm!”
Lưu Kế Xuân mình run bắn người.
Chị thấy bộ dạng rúm ró của Lưu Kế Xuân thì bĩu môi, chẳng nói gì nữa, quay người đileech_txt_ngu ghế ngồi chờ.
Kế Xuân bị y Triệu quát cho một trận nên không dám làm nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ dám đi lại cửa phòng . Điều khiến bàvi_pham_ban_quyen ta yên tâm phần nào là không còn nghe tiếng Lữ Tố hét thảm thiết như lúc nãy nữa.
phòng sinh, ngôi thai đã thuận.
Vừa xoaybot_an_cap xong thai, đứa bé đã nóng lòng chui ra.
Sinh con vừavi_pham_ban_quyen đau vừa phải dùng sức
Tiếng đau đớn của Lữ Tố Hoan lại vang lên: “Á!”
“Á hự”
Bên ngoài, Kế Xuân lo lắngbot_an_cap nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín, miệng lẩm bẩmvi_pham_ban_quyen: “Tố Hoan”
Lữ Tố hết sinh rặn một : “Áaaaa!”
Thư : “Tốt lắm, đầu ra rồileech_txt_ngu.”
Nghe thấy con ra rồi, Lữ Tố Hoanleech_txt_ngu lỏng toàn thân, trong đầu chỉ một ý nghĩ duy nhất: Không đẻ nữa, cạch đến già! Đau chết mất !
Xoay ngôi cũng đau, đẻ cũng đau!
“Bép!” Thư vỗ nhẹ vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mông đứa bé.
Đứa trẻ cong người khóc lên, tiếng khóc vọng phòng sinh.
Y tá nhanh tay cầm dụng cụ đã chuẩn bị , cắt dây rốn.
Lưu và chị Trần ngoài nghe tiếng trẻ con khóc mắt sáng rực .
“Đẻ rồi!” Lưu Kếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuân mừng rỡ reo lên. “Đẻ rồi đẻ rồi đẻ rồi!”
“Đẻ rồi, quá.”
Tần Thư đặt đứa bé đã được quấn khăn cẩn cạnh Lữ Tố : “ mừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị, nếp tẻ đủ cả, làbot_an_cap một bé gái, 2 cân 9 (5 cân 8 lạng ).”
Lữ Tố Hoan nhìn con nằm trong vòng tay, ánh mắt ngập yêu thương.
Cô ngước nhìn Tần Thư: “Cảm ơnvi_pham_ban_quyen , Tần Thư.”
Tần Thưleech_txt_ngu đáp: “Không có gì, bình an là rồi.”
Lữ Tố Hoan nhìn tá Triệu: “Cảm cả sĩ Triệu nữa.”
Động tác thu dọn của y tá khựng lại, liếc nhìn Lữ Tố : “Tôi ra ngoài báo bà mẹ chồng của chị tiếng đã, rồi quay lại với . Phảibot_an_cap báo mẹ tròn con vuông ngay kẻo bà ấy ruột lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đập cửa.”
Lữ Tố Hoan ngượng xin lỗi: “Ngại quáleech_txt_ngu bác sĩ, tính tình tôi hơi nảy”
“Ừ.”
Y tá Triệu ừnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng rồi quay sang Tần Thư: “Đồng chí Tần, phiền cô trông ở đây mộtbot_an_cap lát.”
Tần Thư: “Được.”
Y tá Triệu quay người đi , mở cửa phòng sinh. “”
“Cửa !” Lưu Kế Xuân thấy cửa mở thì lao tới. “Cửa !”
Y tá Triệu chỉ tay vào Lưu Kế Xuân: “Bà yên đấy, cấmbot_an_cap cử .”
Lưu Xuânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay tức .
Y tá Triệu bà ta với vẻ mặt không mấy thiện cảm: “Mẹ tròn con vuông, nhưng bây giờ phụ chưa ra được, cần theo dõi trong phòng sinh 30 phút. Bên có bác sĩ rồi, nửa tiếng sẽ lại đẩy sản về phòng . Thế nhé.”
Nóileech_txt_ngu xong, y tá Triệu quay người bỏ đi.
“Ơ kìa!” Lưu Kế Xuân lúc phản ứng , chỉ tay theo bóngvi_pham_ban_quyen lưng tá Triệu: “Cô”
Y tá đi đến cầu thang, định lên tìm chủ nhiệm Hứa báo cáo tình .
Bỗng dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai có tiếng độngleech_txt_ngu, như tiếng ai đó chạy lên: “ đâu? Bệnh nhân đâu rồi?”
Ynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tá Triệu ngheleech_txt_ngu quen quen, hình như là bác Dương .
Cô dừngvi_pham_ban_quyen bước, nhìn xuống dưới.
khéo bác sĩ Dương ở dưới ngước lên.
Bốn mắt nhìn nhau.
sĩ Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫy gọi: “Này! Tiểu , Tiểu Triệu!”
Y tá Triệu đáp: “Bác sĩ Dương, chị về rồi à.”
Bác sĩ Dương vừa leo hỏi dồn: “Tiểu Triệu, có bệnh viện vừa tiếp sản phụ ngôi ngược không? Tên là Lữ Hoan phải không? Giờleech_txt_ngu người đang ở đâu? Tình hình thế nào rồi?”
Bác sĩ Dương bắn liên thanh bốn câu hỏi.
Y Triệu bắt trọng điểm: Sao bác sĩ Dương vừa đi ngoại viện về lại bệnh nhân tên là Tố Hoan?
Cô đem thắc mắc lại: “Bác sĩ Dương, chị vừa về sao biết cô tên Lữ Tố Hoan?”
“Haizz!” sĩ Dương lên tầng hai, chống vào hông thở hổhel: “ cô ấy đến viện khám mộtleech_txt_ngu lần rồi, lúc đó tôi đã nghi làbot_an_cap ngôi thai ngược, bảo cô đi làm xét nghiệm xong quay lại tìm tôi. Kết quả tôi ngồi ở phòng đợi dài cổ chẳng thấy mặt mũi đâu”
Trong phòng .
Cả Tần Thư và Lữ Tố Hoan đều im lặng, không gian yên tĩnh đến nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Tố Hoan nhìn Tần Thư, miệng mấp máy muốn nói rồi lại , cuối cùng hít một hơi sâu: “Đồng Tần.”
Tần Thư thu lại suy nghĩ: “Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế?”
Lữ Tố Hoan nói: “Thực ra tôi biết lý do cô đến tìm Trường .”
Tần Thư nhìn Lữ Tố Hoan không đápbot_an_cap. ra ngay từ đầu cô đã nghi ngờ rồi, cho đến Lưu Xuân định đánh cô Lữ Tố Hoan cứ ra sức can ngăn, rồi bảo nhà nói chuyện, cô mới chắc chắn là Lữ Tố Hoan biết chuyện này.
Lữ Tố Hoan cười : “ đến vìbot_an_cap chuyện ước không?”
Tần Thư cũng thẳng : “Là Minh Trường Viễn đã kể chị trướcbot_an_cap đây ?”
Lữ Tố Hoan gật : “Ừ, không chỉ Viễn nói, cảleech_txt_ngu bố mẹ chồng tôi, cả nhà ngồi nói chuyện với tôi về nàybot_an_cap. Lúc mọi người bảo giải quyết êm , Trường Viễn cũng bảo cứ để anh ấy lo.”
“Sau đó không họ dùng gì, nhưng rồi Trường Viễn nộp đơn xin kết hôn, đi đăngvi_pham_ban_quyen ký, rồi sinh Minh Dịch.”
“Tôi cứ tưởng chuyện đã xuôi rồi, cho đến hôm nay cô hiện. Nghe thấy cô họ , phản ứng đầu tiên của tôi là nghĩ ngay đến chuyện đó. Tôi sợ cô làm ĩ ở doanhvi_pham_ban_quyen trại ảnh hưởng không tốt, nên mới muốn đưa côvi_pham_ban_quyen về nhà. Đợi Trường về, chúng ta ba mặt lời nói chuyện rõ ràng. Không ngờ mẹ chồng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà ấy”
Lữ Tố Hoan đang dở thì Tần Thư nghe tiếng bước , tiếng chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng gần, dường có người vào phòng sinh.
tiếng bước chân thì không phải y Triệu quay lại, mà là người .
Cô quay nhìn, người phụ nữ trung niênbot_an_cap nhanh vào, gọi tên sản phụ: “Đồng chí Lữleech_txt_ngu Tố Hoan.”
Tố Hoan thấy Dương Quyên bước vào, vẻ thoáng tự : “Bác bác sĩ Dương, tôi”
Tần Thư nhận sự lúng túng của Lữ Tố Hoan, trong lên nghi hoặc.
Giọng bác sĩ Dương cóbot_an_cap chút trách móc bất lực: “Cô xem cô này, sáng nay đến khám tôi đã bảo nghi ngôi thai ngược, bảo côleech_txt_ngu đi kiểm tra lại, cô thì hay rồi, chẳng thèm kiểm gì sất đã chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất tăm.”
Nghe Tần Thư mới hiểu ra, vị bác sĩ trước chính là ngườileech_txt_ngu thai cho Lữ Hoan sáng .
Dương Quyên liếc nhìn Thư: “May cô gặp được Tầnbot_an_cap đây, nếu không hậu quả thật tưởng tượng.”
Tố Hoan xấu hổ: “Bác sĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói , do tôi chủ quan.”
Dương nói: “Thôi vừa sinh , không nhiều nữa.”
Bà nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần Thư: “ là đồng chí Tần?”
Tần Thư đáp: “Vâng, Tần .”
Quyên cười với Tần Thư: “Tôi là Dương Quyên.”
Tần Thư cười giao: “Hóa ra là bác Dương.”
Dương Quyên hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dò: “ chí tốt nghiệp trường Y nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậybot_an_cap?”
Tần Thư đáp gọn lỏn: “Trongbot_an_cap nhà người y.”
“Ồ” Dương Quyên nhìn Tần Thư chiêu: “Ra thế.”
Tần Thư: “Vâng.”
Quyên lại nhìn Lữ Tố : “Hết giờ rồi, có thể ra ngoài .”
“Vâng.”
Tần Thư tưởng bácvi_pham_ban_quyen Dương nói xong sẽ đi luôn, ai ngờ bà ta không không đi mà còn cùng cô đưa Lữ Tố về phòng .
Lữ Tố Hoan về đã có Lưu Kế Xuân chăm sóc.
Tần Thư nghĩ mình xong việc rồi, giờ phải đibot_an_cap tìm anh chàngvi_pham_ban_quyen chân dài .
quay người định khỏi phòng bệnh, bên cạnh vang lên tiếng gọi: “Đồng chí Tần, có rảnh không?”
Tần Thư quay lại, thấyvi_pham_ban_quyen bác sĩ Dương đang tươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net roi rói nhìn mình.
Côleech_txt_ngu hơi ngạc nhiên: “ sĩ Dương?”
Dương Quyên cười: “Nói chuyện chút được không?”
Tần Thư hỏi: “Bác sĩ muốn gì?”
Dương Quyên híp mắt cười: “Ở đây người không tiện, sang văn tôi nhé?”
Tần Thư gật đầu: “Đượcvi_pham_ban_quyen.”
đồng ý, Dương Quyên người dẫn đường vềvi_pham_ban_quyen văn phòng, Tần Thư sau.
Đến cửa văn phòng, Dương Quyên lấy chìa mở cửa, bước .
Tần Thư vào , thấy Dương Quyên đã ngồileech_txt_ngu bàn làm việc, bắt đầu xếp đồ đạc trên bàn.
Tần Thư kịp mở , Dương Quyên đã nói: “Đóng cửa lại giúp tôi.”
Tần Thư nhìn Dương , ta cắm cúi dọn bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không nhìn .
cũng không nói gì, đẩy đóng lại.
Cửa vừa đóng.
Tần Thư lên tiếng trước: “Bác sĩ Dương có gì cứ thẳng.”
Động tác của Dương Quyên khựng lại, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tầnleech_txt_ngu Thư vài giâyvi_pham_ban_quyen rồi ngồi thẳng dậy, trên mặt nở nụ như ban nãy: “Xem ra chí Tần là người thẳng thắn, vậy tôi cũng đi thẳng vấn đề.”
“Không biết hiện giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần công tác ởbot_an_cap đơn vị nào?”
Tần Thư nhạt: “Không giấu gì bác sĩleech_txt_ngu Dươngvi_pham_ban_quyen, tôi không có việc làm.”
Nụ cười trên mặt Dương Quyên lại trong giây , rồi chuyển sang nghi : “Không việc làm?”
Tần Thư: “ .”
Quyên không lắm: “Cô xoay ngôi thai đỡ đẻ như mà nghiệp ? là đang đi học?”
Tần Thư: “Trước kia có , thìbot_an_cap thôi rồi.”
Dương Quyên im lặng, ánh mắt dò xét quét Tần Thư từleech_txt_ngu đầu đến chân.
Tần Thưleech_txt_ngu thích cái kiểu soi này, hỏi ngược lại: “Bác sĩ Dương, bà không nhận ra giọng nói tôi sao?”
Quyên ngớ người, nhất thời chưa hiểu ý Thư.
Mười mấyleech_txt_ngu giây sau, bà ta mới phản ứng .
“À!” Bà tabot_an_cap cười rạng rỡ nhìn Tần . “ không phải người địa phương, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có việc nên mới đến đây đúng không?”
Tần Thư: “Vâng, loại thế.”
“Haizz” Nụ cười trên mặt Dương Quyên tắt, thay vào đó là thất vọng tràn trề, bà ta thở thượt. “Thì ra là , tôi còn đang tính xem côvi_pham_ban_quyen có hứng thú về làm dưới trướng tôi không.”
Lông mày Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư khẽ giật.
Dương Quyên ngừng một chút rồi bồi thêm: “Nhưng cô chỉ có việc ghé qua đây thìbot_an_cap chắc chắn không lại lâu được rồi.”
lời, lại là tiếng thở dài não nề: “Haizz”
Thư nhìn Dương Quyên không đáp.
Dương Quyên dường như lại nghĩ ra gì, tiếp: “Đúng rồi, đồng Tần trước giờ chưa được đào tạo khoa chính quy à? Chỉ học theo bà nội thôi sao?”
Tần Thư đáp: “Vâng, chỉ học lỏm của bà thôi.”
Dương Quyên làm vẻ mặtvi_pham_ban_quyen nghiêm túc: “Đồng chí Tần này, tôi thấy cô rất năng khiếu đấy. bảo cô không có việc làm. Tôi nghĩ sau về quêleech_txt_ngu, cô nên bệnh viện địa phương hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem có lớp đào tạo sĩ chân không. Nếu có thìleech_txt_ngu tìm cách xin vào học, lấy được chứng thìvi_pham_ban_quyen về làm tếbot_an_cap phường hoặc làm bác sĩ trạm xá nhà máy cũngvi_pham_ban_quyen .”
“Thế chẳng phải là việc làm ổn rồi ?”
Tần Thư cười : “Cảm ơn bác sĩ Dươngleech_txt_ngu đã chỉ dẫn tậnbot_an_cap .”
“ có gì.” Quyên lắc đầuvi_pham_ban_quyen. “Vốn dĩ muốn mời về làm cùng tôi cơ.”
Cửa vănvi_pham_ban_quyen phòng đột vang lên tiếng gõ: “Cốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cốc”
Tiếng người bên ngoài vọng vào: “ sĩ Dương có trong đó không?”
“Có.” đáp. “Vào đi.”
Cửa mởleech_txt_ngu, một y tá bước .
Thấy Tần Thư, cô ybot_an_cap tá khựngvi_pham_ban_quyen lại, ánh mắt thắc mắc: “Đây là”
Tần Thư thức thời lên tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Bác sĩ Dươngbot_an_cap cứ làm việc, tôi phép đi .”
Lần Dương đến liếc cũng chẳng liếc Tần Thư lấy một cái, thái độ cũng chẳng còn nhiệt tình , chỉ lùng: “Ừ.”
Tần mở cửa đi ravi_pham_ban_quyen, định lên tầng ba Mục Dã.
Vừa đến cầu thang, cô đã thấy một bóng dáng quen thuộc đứng ở đó.
Nhìn kỹ lại, đây chẳng phải là anh chàng chân dài cô đang tìm sao?
Sao lại đứng đây nhỉ?
Tần Thư ngạc nhiên: “Thủ trưởng?”
Dã dùng mắt đen láy sâu thẳm, lạnh nhạt liếc cô một cái, ra : “Mục Dã.”
Rồi bồi : “Mục trong đồng, Dã trong hoang dã.”
Thư cười: “Hóa Thủ trưởng , tôi tên Thư.”
“Tầnbot_an_cap trong nhà Tầnleech_txt_ngu, Thư trong thư thái.”
Cô hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thắc mắc trong lòng: “Sao Thủ Mục lại ở đây?”
Giọng Mục Dã vẫn đều đều: “Y tá Triệu tìmbot_an_cap chủ nhiệm Hứa báo Lữ Tố Hoan đã sinh, mẹ tròn con vuông. Tôi xuống tìm cô hỏivi_pham_ban_quyen hình thì nghe nói bác sĩ Dương gọi đi .”
Anh liếc mắt về phía văn phòng cuối hành lang: “ sĩ Dương có làm cô không?”
Tần Thư lắc : “Không có.”
Mục tiếp: “Ừ, có là tốtvi_pham_ban_quyen, cô làm gì?”
Tần Thư trả qua loa: “Cũng không có gì, hỏi tôi có hứng thú việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới trướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà thôi.”
Mục Dã nhíu mày: “Cô đồng ý rồi?”
Tần Thư lắc đầu: “Không.”
Lông mày Mục Dã giãn ra ngay khắc: “Ừ.”
Tần Thư nhạy bén bắt cảm vi mô trên gươngleech_txt_ngu Mục Dã, từ đoán ra vị bác sĩ Dương kia chắc chẳng tốt đẹp như vẻ bề ngoài.
Mục Dã liếc cô: “Xuống lầu .”
Tần Thư gật đầu, vừa định quay người đi Mục Dã xuống .
Nào ngờ, vừa quay ngườivi_pham_ban_quyen lại thì người mặc quân phục đang hộc tốc chạy lên cầu thang, haileech_txt_ngu bước mộtleech_txt_ngu bậc.
Nhìn leo cầu thang của người , ánh mắt Tần vô thức dán vào đôi chân dài kia.
Cô thầmvi_pham_ban_quyen đánh giá: Chân này mà sải bậc chắc thừa nhỉ.
Minh Viễn đang phi bay lên lầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thấy Mục Dã phanh gấp, đứng nghiêm tại bậc thang : “Thủ trưởng!”
Thư thấy thế thì thắc mắc: Lính của anh ta à?
Mục Dã nhìn Trường Viễn, ánh mắt trầm , nhưng cũng không nói gì nhiều: “Cậu vào thăm đồng chí Lữ trước đi, thăm xong qualeech_txt_ngu tôi, tôi .”
Minh Viễn đáp: “Rõ!”
Nghĩ đến vợ con, Minh Trường Viễn ba chân cẳng phi lên lầu.
Lên đến , anh ta liếc thấy Tần đứng lưngleech_txt_ngu Mục Dã. Nhìn mặt Tần Thư, mắt anh ta rực lên.
Thủvi_pham_ban_quyen trưởng đấy chứ! Kiếm được cô bạn gái xinh như mộng này! Xem sắp được uống rượu mừng của Thủ trưởng rồi.
Tần thấy chàng này cứvi_pham_ban_quyen nhìn cười cười, rồi người đi thẳng.
Cô khó hiểu: Cha này cười cái gì thế nhỉ?
Mục Dãvi_pham_ban_quyen mọi chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào tầm mắt, Minh Trường Viễn cười chào Tần Thưleech_txt_ngu (theo cách hiểu của anh).
Còn Thư dường cũng nhận ra Minh Trường .
Anh lênleech_txt_ngu tiếng hỏi: “Cô và Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trường Viễn chưa gặp bao giờ à?”
Tần Thư ngơ ngác, sao tự nhiên lại nhắc đến Minh Trường Viễn.
Thắc mắc thì mắc nhưng vẫn trả lời: “.”
Cố Trường Chinh không biết từ đâuvi_pham_ban_quyen ra xen vào: “Hai người từng gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , thế quái Minh lại thành đối hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của được?”
Tần ngước mắt nhìn Cố Trường Chinh.
Cố Trường Chinh nhìn Tần Thư đầy thù địch: “ nữa đồng đã kết hôn bavi_pham_ban_quyen nămbot_an_cap trước rồi, cả đơn vị cũng .”
Giọng Mục Dã lạnh băng: “Cố Trường Chinh.”
Trường Chinh máo nhìn Mục Dã: “ trưởng, tôi nói thật mà. Với lại Minh Trường Viễn là lính của anh, phải”
Mục Dã lạnhleech_txt_ngu ngắt : “Cậu phạm lỗi thì phải xử lý theo quân pháp.”
Dưới cầu vọng lên một giọng nói: “Trung đoàn trưởng Mục nói xử lý quân pháp, nhưngvi_pham_ban_quyen đếnbot_an_cap lúc đó có thực sự công tâm được không đây?”
Tầnleech_txt_ngu nhìn , thấy hai người mặc quân phục đang đi lên. Đi trướcvi_pham_ban_quyen là một đàn ông trung niên hơn ba mươi tuổi, theoleech_txt_ngu sau là một cậuvi_pham_ban_quyen lính trẻ.
Mục Dã nhìn Lý Thành Quân đang đi lên vẻ mặt dửng .
Cố Trường thấy người đàn ông đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì mặt sa sầm lại. Sao cái lão Trung trưởng Lý lại mò đến đây?
Lão Lý này ưa Thủ nhàvi_pham_ban_quyen mình, nếu chuyện của Minh Viễn thì chắc chắn cách dìm chết Thủ trưởng cho xem!
Trung đoàn trưởng Lý bước lên, cười giả lả nhìn Dã: “Dù sao Minh Trường là mộtvi_pham_ban_quyen trong lính coivi_pham_ban_quyen trọng nhất mà nhỉ?”
Giọng Mục Dã lạnh tanhleech_txt_ngu: “Trung đoàn trưởng Lý có việc gì không?”
Trung trưởng?
Tần Thư ngạc nhiên, đàn ông trung niên trước mặt này cũng là Trung đoàn trưởng.
Nhưng xét về tuổi tác thì Mục Dã hơn đứt, vì anh còn trẻ, gian phát triển saubot_an_cap còn rộng mở hơn .
“Đươngbot_an_cap nhiên là .” Trung đoàn trưởng Lý ưỡn ngực. “Tôi đặc biệt để thông cho Trung đoàn trưởng Mục biết, đoàn trưởng Giang, Chính ủy Trần và các lãnh đạo khác đợi cậu và Minh Trường Viễn vị .”
Tim Tần Thư thót lại một cái. Lữleech_txt_ngu , Chính ủy đều chuyện rồi ư? Rắc to rồi đây.
Mục nhíu mày, anh không ngờ tức lại truyền đến tai Lữ đoàn trưởng và Chính ủy nhanh vậy.
Cố Trường thầm kêu khổ, chuyện này lại kinh động đến tận Lữ đoàn trưởng Giang!
Chuyện mới xảy ra lúc , thế mà giờ đã đến tai các sếp lớn, chắc chắn có kẻ cố tình châm thổi gió!
kẻvi_pham_ban_quyen đó rõ ràng là cái lão đang đứng lù lù mặt này! Lý Thành Quân!!!
Trung đoàn Lý liếc mắt nhìn Tần Thư, thấy nhan sắc của cô thì nghĩleech_txt_ngu thầm bảo sao thằng ranh Minh Trường Viễn dámbot_an_cap bắt cá hai tay, quan nam nữ bất chính!
Hóa ra là kiếm đượcvi_pham_ban_quyen một em ngon thế này! Trường Viễn dám làm bại này đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi như xong rồi.
Hừ!
Tên Mục Dã kia chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải rất coi thằng Minh Trường sao? Còn đề cử nó để cấpbot_an_cap trên duyệt thăng chứcleech_txt_ngu!
Giờ lòi ra cái phốt to đùng , xem thằng Trường Viễn còn thăng kiểuleech_txt_ngu gì, có được cái ghế trongleech_txt_ngu quân đội hay không còn là vấn đề đấy!
Trung đoàn nhìn Tần : “ là đồng chí Tần Thư phải không?”
Tần đáp: “Vângleech_txt_ngu.”
Mặt Trung đoàn nghiêm lại: “Đồng chí Tần, chuyện của cô và Minh Trường Viễn đơn đã được. Cô tâm, đơn vị nhất định sẽ xử lý nghiêm minh việc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tuy nhiên, mời đồng chí Tần đi cùng tôi đơn vị một chuyếnvi_pham_ban_quyen để tường trình rõ ràng tình hình giữa và Minhbot_an_cap Trường Viễn, như vậy đơn vị có căn cứ đưa hình thức kỷ luật thích đáng đối với đồng chí .”
“Vì vậy, phiền đồng chí Tần đi theo tôi.”
Tần Thư ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta: “Chuyện này có chút lầm, muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giải riêng, cần”
Trung trưởng Lý cắt ngang cô: “ hiểuleech_txt_ngu lầm thì tốt, đến trước mặt trưởng trình bày cũng thôi.”
Tần Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “”
Cô đến trình bày cái con khỉ khô ấy, nói lý thì cô cũng là bên , cô là người gả cơ mà! Phá hoại hôn nhân quân nhân đấy!
muốn đóng bảo nhauvi_pham_ban_quyen giảileech_txt_ngu quyết êm đẹp, sao tự nhiên lại thành chuyện tày đình thế này?
Cô mà muốn làm ầm ĩ thì lúc thấy cái bầu Lữ Tố Hoan cô đã làm rồi.
Cô muốn quyết riêng tư, giờ lại bị lôi đến trước mặt các sếp lớn.
Trước kia cô là , nhiên rõ chuyện này mà đến taivi_pham_ban_quyen cấp trên thì hậu nghiêm thế
Tần Thư nhất bí , ma xui quỷ khiến thế lại mắt nhìn Mục Dã.
Khoảnh khắc nhìn Mục Dã, mắtleech_txt_ngu cô sángleech_txt_ngu lên.
Đúng rồi!
Minh Trường Viễn là lính của anh , chắc anh ta sẽ bảo vệ lính mình chứ nhỉleech_txt_ngu?
Nào ngờvi_pham_ban_quyen, hành động cầu cứu của cô vào mắt Trung đoàn trưởng Lý lại ra cô sợ hãi Dã, không dám đibot_an_cap.
Trung đoàn Lý tức nóileech_txt_ngu: “Đồng chí Tần, cô không cần sợ Trung đoàn Mục, nàybot_an_cap Lữ đoàn trưởng đã biết rồi, chắc chắn sẽ lý .”
Tần : “”
mở miệng định giải thích thì một giọng vừa lạ vang lên: “Thủ trưởng.”
Tần Thư quay đầu lại, là ông lúc nãy chạy lên lầu.
Tiếng Trung đoàn Lý vang lên từ phía sau cô: “ Trườngvi_pham_ban_quyen Viễnbot_an_cap, đến đúng lúc lắm, đi theo tôi về đơnvi_pham_ban_quyen vị luôn.”
Tần Thư chấn : “??????”
Minh Trường Viễn?
Anh ta là Trường Viễn ????
Tần Minh Trường Viễn chằm chằm. mạo bình thường, chiềuvi_pham_ban_quyen cao , một người đàn ông nhạt nhòa không gì nổi .
Thế là thế
Trường Viễn Tần cứ nhìn mình, nghĩ đến quan hệ giữa cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Thủ trưởng (như anh ta lầm tưởng), chỉ nghĩ cô tòvi_pham_ban_quyen mò nên không để bụng.
Nhìn thấy Lý Thành , anhbot_an_cap ta ràng không vui, nhưng vìvi_pham_ban_quyen bậc nênvi_pham_ban_quyen vẫn chào: “Trung trưởng Lý.”
Trung đoàn trưởng Lý hừ lạnh: “Khỏi chào, đi , đến giải trình với các Thủ về việc tốt đẹp cậu làm đi.”
“?” Minh Trường Viễn ngác: “ cơ?”
Trung đoàn trưởng cườivi_pham_ban_quyen khẩy, định nói gì đó thì thanh vang lên: “Trường Viễn!”
“Trường Viễn ơi!”
Tần Thư nghe giọng biết ngay ai đến, mẹ củavi_pham_ban_quyen Minh Trường Viễn, Lưu Kế Xuân.
Lưu Kế Xuân chạy : “Còn một việc , mẹ quên với connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”
Nói được một , bà tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thấy Dã, lập tức đổileech_txt_ngu giọng, cười nịnh nọt: “Lãnh đạo cũng ở ạ.”
Mục Dã không đáp.
Bà tabot_an_cap nhìn thấy Tần Thư, mặt lập tức xầm xuống. Bà ta định chửi, nhưng nhớ ravi_pham_ban_quyen là do Tần Thư đỡ đẻ, lại đành nuốt cục tức vào trong.
quay sang cười cầu tài với Mục Dã: “Lãnh đạo, tôibot_an_cap muốn nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net riêng với thằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trường Viễn hai câu.”
Trung đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý lời: “Không nói được, bây giờ cậu ta phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về đơn vị ngay lập tức.”
Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kế Xuânleech_txt_ngu khó hiểubot_an_cap: “Tại sao ạ?”
Trung Lý nghiêm mặt: “Vì trai bà phạm lỗi! Phải về đơn vị chịu tra!”
Minh Trường bất mãn nhìn Trung đoàn trưởng Lý: “Trung đoàn Lý, lỗi gì?”
“Diễn, diễn đi!” Trung đoàn trưởng Lý cười lạnh. “ ta tìm đến tận mặt rồi, Minh Trường Viễn còn giả vờ cái gì nữa?”
Lưu Xuânbot_an_cap nghe tin cưngbot_an_cap phạm , lại bị thẩm tra, nhất thời hoảng loạn: “Lãnh đạo, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể ăn bừa nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời không thể nói bừa đâu ạ, con tôi vừa đi làm vụ , sao có thể phạm lỗivi_pham_ban_quyen !”
Trung Lý nói toạc móng : “Con bà quan hệ nam bất chính, hưởng rất xấu quân đội”
Giọng Mục Dã lạnh lùng vang lên: “ trưởngvi_pham_ban_quyen Lý, sự việc còn chưa điều tra, anh đã vội định tội rồi sao?”
Trung đoàn trưởng Lý ngẩng đầu nhìn Mục Dã, vừa chạm phải ánh mắt anh, không hiểu sao ông tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại thấy rợn tóc gáy, lạnh toát.
Ông ta cứng cổ: “Trung đoàn trưởng Mục, còn cầnvi_pham_ban_quyen điều tra gì nữa? Nữ chí kia đã tìm đến tận cửa rồi.”
Minh Trường Viễn vẫn ngơ ngác như bò đội nón, chẳng mô tê gì.
Lưu Kế Xuân nghe đến đây thìleech_txt_ngu phắtleech_txt_ngu sang nhìn Tần Thư, nanh múa vuốt lao vào cô: “Hóa ra là mày, cái đồ khôngvi_pham_ban_quyen biết xấu hổ! Mày muốn hại chết thằng Trường nhà tao hả!”
Trường Viễn phản ứng nhanh, túm chặt lấy mẹ: “Mẹ, làm cái gì thế!”
Lưu Kế chỉ tay vào mặt Tần Thư, gào lênbot_an_cap: “Trường Viễn, nó là người nhà họ Tần đấy!”
Minh Trường sững sờ nhìn Tần Thư. Vậy ra cô khôngvi_pham_ban_quyen bạn gái của Thủ trưởng mà là người nhà họ Tần?
Nghĩ đến những chuyện nhà họ Tần đã làm, sắc mặt Minh Trường Viễn sa sầm xuống: “Cô Tần Mộbot_an_cap Dao?”
“Không phải côbot_an_cap đi học đại rồi sao?”
Tần vừa định phủ nhận.
Trung đoàn trưởng Lý lại nhảy vào : “ quảnvi_pham_ban_quyen người ta đi học hay không làm .”
Ông quay sangbot_an_cap Mục Dãvi_pham_ban_quyen: “Trung đoàn trưởng Mục, xem lính của cậu biết rõ chuyện này lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nàoleech_txt_ngu đấy.”
Thư miệng định giải thích: “Tôi”
Mới thốt ra được một chữ, giọng nói lạnh lùng của Mục Dã đã vang lên cắt ngang: “ rồi, có gì về đơn vịleech_txt_ngu nói.”
Cùng đó, Thư cảm thấyleech_txt_ngu tay áoleech_txt_ngu mình ai đó giật nhẹ.
Mục Dã đang đứng ngay cạnh cô, nên
Mục Dã ra : “ Trường Viễn, về vị.”
Minh Trường Viễn đáp: “!”
Trung đoàn trưởng Lý đi về phía Tần : “Đồng chí Tần, đi theo tôi.”
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư ngước mắt nhìn Mục Dã.
Trung đoàn nói: “ chí , cô không cần nhìn Trung đoàn trưởng Mục, không phải sợ cậu ta.”
Lưu Kế cuống quýt: “Lãnh đạo lãnh đạo! Con trai tôi không cóleech_txt_ngu , có quan hệ bấtvi_pham_ban_quyen chính gì cả, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai tôi với nó”
Trung đoàn trưởng Lý gạt : “Bác gái à, đơnleech_txt_ngu sẽbot_an_cap điều .”
“Mẹ.” Viễn kéo tay Kế Xuân . “Mẹ đừng nói nữa, mẹ về với Tố Hoan , cô vừa sinh xong, đừngvi_pham_ban_quyen nói chuyện này cho cô ấy biết, đừng để cô ấy lovi_pham_ban_quyen lắng.”
Lưu Kế Xuânleech_txt_ngu hoe mắt nhìn con trai, sợ con mình xảy ra chuyện, ta nắm chặt tay con khôngbot_an_cap buông.
Minh Viễn vỗ vỗ tay mẹ, gượngbot_an_cap trấn anbot_an_cap: “Mẹ yên , con sẽ giải thích rõ , các Thủ trưởng đều rất công minh, không có chuyện gì .”
“Mẹ về Tố Hoan đileech_txt_ngu, cô ấy người túc trực .”
Lưu Kế Xuân rơm rớm nước mắt gật đầu, buông tay con ra: “Được rồi.”
Trung đoàn trưởng liếc Minh Trường Viễn, giụcvi_pham_ban_quyen: “ thôi.”
Tần Thư đi theo đám người xuống lầu.
Trung đoàn trưởng Lýbot_an_cap sợ cô bị nhóm Mục Dã, Cố Chinh, Minh Trường Viễn ép Tần Thư phải ngồi với ông ta.
Tần Thư suy tính đến việc látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa có thể phải đối chất, nếu cô ngồi cùng xebot_an_cap với Dã, lỡ sau này lão Lý này khăng khăng bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô bị nhóm Mụcvi_pham_ban_quyen đe mua chuộc cô cũng hết đường chối cãi.
Cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô chọn ngồi của Trung trưởng Lý.
Dã ở ghế phụ xe mình, nhìn bóng mảnh mai leo lên xe của Thành Quân, môi mỏng mím .
Xe lăn , doanh .
Cố Chinh vừa lái xe chửi thề: “Minh Trường Viễn, đừng bảo với tôi là cậu bắt cá hai tay thật đấyvi_pham_ban_quyen nhé mẹ ?”
Minh Viễnleech_txt_ngu cười khổvi_pham_ban_quyen: “Lãnh đạo Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi cũngleech_txt_ngu có thời gian mà bắt cá hai tay chứ.”
Mắt Cố Trường Chinh lên: “Nghĩa là có?”
“Nghĩa conleech_txt_ngu kia nói dối?”
“Quả nhiên đàn bà xinh đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì càng”
Mục Dã quay sang, lạnh lùng liếc Cố Trường Chinh: “Lái xe thì đừng nói , chuyện thì đừng lái xe.”
“ gìbot_an_cap đơn vịleech_txt_ngu hẵng nói.”
Cố Trường Chinh im .
xe Trung đoàn trưởng Lý.
ngồi một mình ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghế .
Trung đoàn trưởng Lý ghếvi_pham_ban_quyen phụ, một chiến sĩ khác lái xe.
Tần Thư cụp mắt, rà bộ những lời Hoan và Lưu Kế Xuân đã nói trong đầu, lọc ra những thông tin quan .
phản của Lưu Kế Xuân và lời kể của Lữ Tố Hoanvi_pham_ban_quyen, có khả năng rất cao là trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh Trường Viễn hôn Lữ Tốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhà họ Minhvi_pham_ban_quyen đã từng tìm gặp nhà họ Tần để bạc hoặc giảileech_txt_ngu quyếtleech_txt_ngu chuyện ước.
Nhưng nếu hôn ước được giải quyết từ , tại sao nhà họ Tần còn bắt đến ?
Mục đích họ là gì?
Theo hìnhvi_pham_ban_quyen hiện tại, đề có lẽ nằm ở phía nhà .
Nhà họ Minh đã chủ động nói này với Lữ Tố Hoan hứa giải quyết ổn thỏa.
Chắc chắn là phải giải quyết xong xuôi rồi Minh Trường Viễn mới dámleech_txt_ngu kết hôn với Lữ Tố Hoan. Anh ta là bộ đội, sống cái thời đại , thừa hiểu việcleech_txt_ngu có hôn mà vẫn cưới người khác sẽ bị kỷ nặng nề thế nào.
Bây giờ cô có khẳng định chắc chắn, vấn đề nằm ở nhà họ Tần.
Nhưng không hiểuleech_txt_ngu, sao nhà họ Tần phải làm ? Mạoleech_txt_ngu hiểm phạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tội phá hoại hôn nhânbot_an_cap quân nhân ép cô đi lấy chồng thay.
Tội không chỉ mình cô chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , mà cả nhà họ Tần cũng bị liên lụy.
đầu Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỗng lóe lên một tia sáng.
Lợi ích!
Đúng rồi! Lợi ích!
Nhà họ Tần mạo hiểmvi_pham_ban_quyen như vậy, trừ họvi_pham_ban_quyen nhận được một lợi ích còn to lớn hơn cái giá phải trả.
Nghĩ thông này, nhưng lại đặt ra trước mặt Tần Thư: Lợi ích đó là cái gì?
Giọng nói của Trung đoàn trưởng Lý đột ngột vang lên: “Đồng chí Tần, lát nữa cô không cần sợ hãi, cứ nói hết những gì biết ra là đượcbot_an_cap.”
Tần Thư ngước , thấy ta đang quay đầu nhìn .
Cô gật đầu: “Vâng.”
Trung đoàn trưởng dặn dò: “Nhớ là không cần sợ tên Mục Dã kia, có các Thủ ở đó, Mục Dã có ghê gớm đến mấy cũng vô dụng thôi, biết chưa chí Tần?”
Ngaybot_an_cap từ đầu Tần đã ra lão Lý này không ưa , lại còn mong Minh Trường Viễn gặp hạn.
Cô gật đầu: “Tôi .”
Sợ ông ta lải nhải mãi, cô thêm: “Cảm ơn Trung trưởng Lý, biết phải làm gì, cứ yên tâm.”
vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Trung đoàn trưởng Lý cũng không tiện thêm gì nữa, gật gù: “Ừ, biết là .”
Ông ta quay người lên.
sau, xe dừng lại.
Trung đoàn trưởng Lý mở cửa xuống xe: “Đồng chí Tần, đến nơi rồi, xuống xe .”
“Vâng.”
Tần Thư mở cửa bước xuống.
Vừa xuống xe, cô thấy Mục Dã cũng bước xuống.
Tuyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vời hơn là xe của hai người cạnh nhau.
Bốn nhìn nhau, rồi cả hai cùng điềmbot_an_cap nhiên lại ánh nhìn.
Tần Thư còn thấy cả Cố Trường Chinh và Minh Trường Viễn.
Cố Trường Chinh còn khó coi hơn cả Minh Viễn, nhìn Tần Thư với vẻ chẳng mấy thiện cảm.
Thư im lặng.
Tóm lại chẳng ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói với câu , đoàn đi thẳng vào doanh trại, rẽ ngang rẽ dọc một hồi thì đến một tòa nhà .
Trừ Trường Chinh và lính của Trung đoàn trưởng ở ngoài, những người còn lại đều đi vào trong.
Vừa vào phòng, Thư thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiếc bàn dài lớn đặt phòng.
trong đã cóvi_pham_ban_quyen năm người đàn ngồi sẵn.
Người ngồivi_pham_ban_quyen đầuleech_txt_ngu bàn tuổi nhất, khoảng bốnleech_txt_ngu năm tuổi, bốn người cònvi_pham_ban_quyen đều hơn ba mươi.
Tầnleech_txt_ngu vừa bước vào, ánh của cả năm người họ lập tức găm vào người cô, những ánh nhìnvi_pham_ban_quyen sắc bén như nhìn thấu tâm can người đối .
Quả nhiên khí thế của những quavi_pham_ban_quyen chiến trường thật khác biệt.
Trung trưởng Lý lên : “Báo cáo Lữ đoàn trưởng, báo cáo Chính ủy, Minh Viễn và đồng chí Tần đã .”
Năm người gật đáp lại.
Trung đoàn trưởng nhìnleech_txt_ngu sang Mục Dã, khẩy: “Trung đoàn trưởng Mục không yên tâm nên đến theo.”
Mụcvi_pham_ban_quyen Dã thèm cái giọng điệu mỉa mai của Lý Thành Quân.
Anh quét mắt nhìn năm vị lãnh đạo, giọng nghiêm nghị: “Báo cáo đoàn trưởng, báo Chính ủy, đi lính quan trọng là kỷ , bất kể Minh Trường Viễn là lính của tôi hay không thì cũng phải côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự bạn. Tôi xin phép ngồi dự thính, không phát , các đồng cứ việc vấn.”
Giang Hướng Quân ngồi trí chủ tọanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Mục , ừ một tiếng coi như đồng ý.
Mục Dã đi đến một góc phòng, kéo ghế ngồi .
Trungbot_an_cap trưởng Lý cũng chỗ ngồi.
Chỉ còn Minh Trường Viễn và Tần Thư vẫn .
Một người nói: “Minh Trường Viễn, ngồi .”
“Rõ!”
Trường Viễn ngồi .
Chỉ còn trơ trọibot_an_cap mình Tần Thư.
Giang Hướng Quân nhìn Tần Thư hiền hậu: “Cô nhỏ tên gì nhỉ?”
Tần Thư đáp: “Tần Thưleech_txt_ngu.”
Minh Trường : “?”
Không phải Tần Mộ Dao?
Giang Quân đầu: “Được rồi, đồng chí Tần cũng ngồi .”
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư kéo ngồi xuống.
người ngay: “Đồng chí Tần, nghe cô đến đây để theo quân kết hôn, Minh Viễnbot_an_cap là đối tượng hôn của cô, có phải không?”
Lời thốt ra, ký đã bắt .
Thấy vậy, Tần Thưbot_an_cap thẩm vấn đã chính thức bắt đầu.
Dưới ánh mắt chăm chúvi_pham_ban_quyen của mọi , cô lắc đầu: “Không, người có hôn ước với Trường Viễn là Tần Mộ Dao, không phải tôi.”
Các vị lãnh đạo loạt ngơ ngác: “?”
Lông mày Mục khẽ nhếch lên.
Sự hoặc mắt Trường nhanh chóng tan biến. Anh ta bảo , người đính ước mình tên là Tần Mộ Dao, không phải Tần Thư. Vừa nãy anh ta còn tưởng cô đổi chứ.
Trung đoàn lúc này cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang tột độ: “?”
Ông ta nhạy bén nhận rabot_an_cap có điều gì đó không ổn, vội hỏi dồn: “Không phải cô? Sao lại không phải cô? không có hôn ước với Minh Trường Viễn thì sao cô lại nói đến đây hônbot_an_cap theo quânbot_an_cap, tìm Minh Trường Viễn?”
Ông ta cauvi_pham_ban_quyen mày: “Đồng Tần, cô đừng vì sợ Trung đoàn trưởng mà”
Thư ngắt lời ông ta: “Tôi không sợ anh ấy.”
Trung đoàn trưởng Lý toàn tập: “?”
Lúc nãy trên xe cô đâu cóvi_pham_ban_quyen thế này!
Tần Thư nhìn ông ta với ánh mắt khó hiểu: “Tại sao tôi phải Trung đoànleech_txt_ngu trưởng Mụcvi_pham_ban_quyen?”
Trung đoàn trưởng Lý định nói rằngbot_an_cap thái độ trước đó của cô rõ ràng là sợ Mục Dã.
Nhưng lời chưa kịp thốt thì Tần Thư đã nóileech_txt_ngu : “Trung đoàn trưởng Lý, tôi biết ông đang sốt ruột, nhưng xin ông đừng vộileech_txt_ngu, hãy để tôi nói hết đã.”
xong, cô chuyển nhìn sang các vị lãnh đạo: “Thưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các Thủ , chuyện này có chút phức tạp, thểleech_txt_ngu cho phép tôi từ từ trình bàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõvi_pham_ban_quyen ràng được không ?”
Lữ đoàn trưởng Giang mỉm cười hiền : “Đương nhiên là được.”
Lữ trưởng lên tiếng, những người còn lại cũngleech_txt_ngu gật đầu: “.”
Ông dặn dò thêm: “ chí Tần cứ từ từ nói, không .”
Tần Thư gật đầu: “, vậy tôi xin bày .”
“Tầnvi_pham_ban_quyen Mộ Dao conbot_an_cap gái ruột của mẹ tôi, năm ngoái chị ấy nhậnvi_pham_ban_quyen được suấtbot_an_cap đề cử, đã đi học đại học rồi.”
“Cách đây không lâu, gia đình họ Minh gửi thư yêu cầu Mộ Dao thực hôn năm . Tần Mộ Dao không chịu, Tần tôi ra làm thế thânvi_pham_ban_quyen, tôi thay Tần gảvi_pham_ban_quyen cho Minh Trường Viễnvi_pham_ban_quyen, còn nói đã tên tôi để đăng ký kết hôn với anh ấy rồi.”
“Tôi khôngvi_pham_ban_quyen chịu gả, nhà họ Tần nhốt tôi trong nhà, bỏ đóileech_txt_ngu tôi. Sau tôi đói không chịu nổi đành phải đồng chuyện thay mận đổi đào, lên tàu đến .”
Ánh mắt lạnh lùng của Mục Dã thoáng qua một tia phức tạp, môi mỏng lại.
Minh Trường Viễn ngẩn nhìn Tầnvi_pham_ban_quyen Thư, không ngờvi_pham_ban_quyen nhà họ Tần làm ra chuyện đức đến thế, thật quá đáng!
Sắc mặt vị lãnh đạo cũng trở nên nghiêm trọng, nhìn Tần Thư với ánh mắt xót xa hơn. Cô gái nhỏ này vì này mà phải chịu khổ sở như vậy, gia đình cha mẹ nuôi kia thật tàn nhẫnleech_txt_ngu.
Chính ủy Trần nhìn Minhleech_txt_ngu Trường Viễn: “Minh Trường Viễn, cậu có viết thư cho nhà họ Tần không?”
Minh Trường hoànbot_an_cap , phủ nhận ngay: “Không có.”
Lữ đoàn Giang ôn tồn hỏi Tần Thư: “Đồng chí Tần, cô đã bao giờ nhìn thấy lá nhà họ Minh gửibot_an_cap chưa? Còn cái giấy kết hôn mà nóileech_txt_ngu nữa, có không?”
Tần Thư đầu: “Thư thấy, giấy hôn chưa thấyvi_pham_ban_quyen bao giờ.”
Thư và giấy kết hôn chưaleech_txt_ngu từng thấy Chuyện này
Thực tế thì lá thư họ Minh gửi, nguyên chủ đúng là chưa từng nhìn thấy. Cònbot_an_cap cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi là giấy kếtvi_pham_ban_quyen hôn , nguyên chủleech_txt_ngu cũng chỉ nghe người nhà họbot_an_cap Tần nói chứ tận chứng kiến.
Các vị lãnh đạovi_pham_ban_quyen nhìn nhau, ai nấy đều lộ hoang mang bất .
Chính ủybot_an_cap Trần : “Vậy có bằng chứng gì?”
Tần Thư đáp: “ chứng minh thân phận, và giấy chứng hôn ước Minh Trường và Tần Mộ Dao năm xưa.”
Nghe vậy, sắc mặt Trường biến đổi, nhìn Thư vẻ tin nổi.
ước năm xưa đã xé bỏ rồi mà, chínhbot_an_cap mắt anh ta nhìn !
lẽ nhà họ Tần còn lại một bản , anh ta xé là giả?
“Giấy chứng nhận hôn ước?” Chính ủy Trần hỏi lại. “Đồng chí Tần, cô chắc chắn trên người giấy nhận hôn ước chứ?”
Tần Thư nhìn thẳng vào mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chính ủy Trần, gậtvi_pham_ban_quyen đầu chắc : “Chắc chắn.”
Cô vỗ vào túi : “Đang ở trên người tôi .”
Chính ủy Trần nghiêm mặt nhìn Minh Trường Viễn: “Minh Viễn, việc đến nước này, cậu còn gì muốn nói không?”
Trường Viễn liếc Tần , rồi nhìn thẳng vào Chínhvi_pham_ban_quyen ủy Trần: “Tôi thừa nhận tôi và Tần từng có ước.”
mặt vị lãnh lập tức trở khó .
Đáy Trung đoàn trưởng Lý lên tia sướng.
Mục Dã nhắm ngồibot_an_cap đó, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như , có bất phảnvi_pham_ban_quyen ứng nào.
Minh Trường Viễn nói tiếp: “Nhưng”
Anh ta ngừng lại một chút, nhìn mọi người, rồi bắt kể lại đầu câu chuyện một cách rành mạch:
“Trước khi tôi và đồng chí Lữ Tố Hoan kết hôn, tôi đã đến nhà Tần hủy bỏ hôn ước. Lúc đó nhàvi_pham_ban_quyen họ Tần chúng tôi tám trăm đồng, nói là hôn sẽ bị bỏ. Việc hủy bỏ này chỉ là thỏa thuận miệng, không xé bỏ hôn ước vì phía nhà họ Tầnvi_pham_ban_quyen nói giấy tờ đã bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thất lạc. Phía chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không nghĩ , hơn nhà họ cũng viết giấybot_an_cap làm , nên nghĩ là sau này sẽ không có chuyện gì nữa.”
“Tờ giấy làm chứng hiện đang ởvi_pham_ban_quyen nhà tôi, trên có chữ ký và tay của cha mẹ hai bên.”
Trong mắt thoáng qua một tia khác lạ nhưng mất nhanh.
nhiên đúng như cô dự đoán, vấn đề nằm ở phía họ Tần.
họ tìm đến nhà họ Tần, và bên đạt thỏa thuận hủy hôn ước.
Tần đang suy nghĩ thì giọng Minh Trường Viễn lại lên: “Sau đó”
Nghe giọng này là biết vẫn còn chuyện phía sau, cô vội thu lại dòng suy nghĩ, vểnh tai nghe.
Quả , Minh Trường Viễn tiếp: “Sau khoảnvi_pham_ban_quyen trăm đó, tức là sau khi tôi và Lữ Tố Hoan kếtleech_txt_ngu hôn, lúc mang thai, nhà họ Tần lại gửi thư đến, nói là đã tìm thấy tờ hôn ước năm xưa, còn nói đã biết tôi kết hôn trong quân đội. Nếubot_an_cap không muốn họ lên đơn vị làm ầm ĩvi_pham_ban_quyen thìleech_txt_ngu phải đưa cho họ thêm một ngàn đồng.”
“Chúng tôi lại đưavi_pham_ban_quyen cho họ Tần một ngàn đồng nữa, này chính tay tôi đã bỏ tờ giấy hôn ước kiabot_an_cap. Bằng chứng họvi_pham_ban_quyen nhận tiền, tôi cũngleech_txt_ngu giữ.”
Tần Thư: “”
Đã hủy hôn ước từ trước, lại còn biết Minh Trường Viễn đã kết hôn và có .
Nhà họ Tần cái gì cũng biết, chỉ chủ là ngu ngơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không biết gì cả.
Rốt cuộc nhà họ muốn làm gì? Cứ thế đẩy nguyên chủ vào hố sao?
Khoan đã!
Nếu họ Tần biết Lữ Tố Hoanleech_txt_ngu mang đầu, vậy có phải họ cũng biết cô ấy mang thainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa thứ không?
Vậy thì họ Tần không chỉ muốn đẩy nguyên chủ hố lửa, mà là nguyên chủ phải chết!
Không bắt nguyên chủ đi theo quân sớm hơn, lại đúng lúc Lữ Hoan sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh để bắt cô đi.
Nguyên chủ vốnleech_txt_ngu đã ấm ức lòng, đến đơn biết Minh Trường Viễn đã vợ con đề huề thì chắc sẽ loạn lên, điều này khôngvi_pham_ban_quyen cần cãi.
Lữ Tố đang sắp sinh, lại chịu cú sốc này động thai, cộng thêm thai ngôi ngược bác viện huyện mặt, Lữ Tố chắn sẽ nguy hiểm.
Một khi Lữ Tố Hoan xảy ra chuyện, đó là hai mạng , nguyên chủ có cục tốt đẹp được sao?
Rốt cuộc nguyênvi_pham_ban_quyen chủ đã đắc gì vợ chồng Tần Cương và Trần Thu Liên? Đến mức họ muốn dồn cô chỗ chết?
Nhưng trong ký ứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nguyên chủ
Giọng Minh Trường Viễn cắt ngang suy nghĩ củabot_an_cap : “Đồng chí Tần, tôi và Tố đã đăng ký kết hôn từ ba năm trướcbot_an_cap, không thể đăng ký hôn với côleech_txt_ngu được nữa.”
“Còn nữa, chuyện hôn ước đúng là tôi vi phạm , nhưng khi tôi tìm đến nhà họ Tần, và Hoan hoàn toàn trong sáng, chưaleech_txt_ngu đi đến bước thổ tình cảm. Tôi sợ mình không giải quyết ổn thỏa chuyện này, nhà họ đồng hủy hôn thì hôn ước phải tục.”
“Tôi đã nếu nhà Tần không đồng ý hủy hôn, thì chuyện giữa tôi Tố Hoan coi xong, xem như chưa có gì xảy .”
“Kết quả là nhà Tần đồng ý, đồng nhận bồi thường và hủy bỏ hôn ước.”
“Hai bên đã thống nhất hủy , tôi đã đưa bồi thường, sauleech_txt_ngu khi trở về đơn vị tôi mới chính thức đến với Tố Hoan.”
Tần Thư bị ngang dòng suy , đành gác lại, đợi giảileech_txt_ngu quyết xong chuyện mắt rồi từ tính tiếp.
Độtbot_an_cap nhiên Minh Trường Viễn bồi thêm một câu: “Còn nữa, ba năm trước khi tôi nhà họ Tầnleech_txt_ngu, hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn không nhìn thấy cô, cũng không hề biết nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Tần con .”
Tần Thư: “”
Thế ý là anh ta đang nghi ngờ phận của cô à?
Tần Thư nhìn thẳng vào mắt Minh Trườngleech_txt_ngu Viễn, dõng : “Ngày 19 tháng 8 năm 1974vi_pham_ban_quyen, tôi mới chuyển thành sốngbot_an_cap cùng gia đình Tầnbot_an_cap Mộ Dao. Trước đó, tôi vẫn luôn sống ông bàbot_an_cap Tần thôn Thủy Ngư. Ông lần lượt qua đời, không còn ai chăm sóc, Tần Cương mới đón tôi lên thành phố.”
“Sau đó tôi đỗ cấp , ở nội trú trong trường, ít khivi_pham_ban_quyen về nhà.”
“Điềuleech_txt_ngu này anh hoàn toàn có thể đi điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net travi_pham_ban_quyen.”
Tần Thư tin rằng với năng lực của những người ngồi đây, việc xác minh thông tin này dễ như trở bàn tay.
Trường Viễn cẩn thận đối chiếu mốc thời gian Tần Thư nóivi_pham_ban_quyen, anh ta nhớ lại ngày mình đếnbot_an_cap nhà họ Tần, quả thực thời điểm Thư nói là ở giai đoạn sau đó.
Tần Thư ngừng một chút rồi nói :
“ anh và Tần Mộbot_an_cap Dao có hôn ước, tôi hoàn không biết gì, đến khi họ bắt tôi thay Tần Mộ Dao đi lấy tôi mới biết. Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện anh đã đưa tiền cho họ Tần để hủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn, tôi biết chuyện đóvi_pham_ban_quyen thì tôi lặn lội đến đây làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì?”
Minh Trường Viễn cứng họng.
Cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị lãnh nhìnleech_txt_ngu nhau, dường như đang thăm dònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý kiến của đối phương.
Họ cũng không ngờ việc rắc rối tạp đến này.
bênleech_txt_ngu là gả thay, một khẳng định đã hủy hôn.
Trung đoàn Lý đột nhiên lên tiếng: “ Trường , đang nói dối!”
Lời vừa thốt ra, mọi mắt đều đổ dồn phía Lý Thành .
Ông ta trừngleech_txt_ngu mắt nhìn Minh Trường Viễn: “Nếu nhà họ Tần đã với cậu từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu, sao họ còn đồng chí Tần lặn lội đường xa đến đây?”
Minh Trường Viễn nhìn Tần Thư: “Câu hỏi này, Trungvi_pham_ban_quyen đoàn trưởng Lý nên hỏi đồng chí Tần, hỏi nhà họ Tần mới đúng.”
“Tôi đã nói là ở nhà tôi làmvi_pham_ban_quyen , cả giấy nhận tiền lúc đó, nếu đoàn trưởng Lý không tin thì có cử cùng tôi về lấy.”
Lý Thành Quân ngay tắp lự: “ lấy .”
Minh Trường Viễn không nói gì, quay sang nhìn đoàn trưởng Giang.
Lữ đoàn gậtvi_pham_ban_quyen đầu, bảo Minh Viễn đi lấy bằng chứng.
Lý Thành yên tâmvi_pham_ban_quyen, sợ Minh Trường Viễn giở trò, bènnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin cùng để sát.
Lữ đoàn trưởng Giang đồng .
Vậy là Lý Quân và Minh Trường Viễn rời đi để lấy bằng chứng.
Khoảng hai mươi phút sau, họ quay lại.
Sắc Lývi_pham_ban_quyen Thành khá khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi, bởi ông tavi_pham_ban_quyen mắt thấy Minh Trường Viễnvi_pham_ban_quyen lôi từ đáy hòm ra mấy tờ , cộngleech_txt_ngu thêm thái độ chắc nịch của Minh Trường Viễn, ta gì Minh Viễn nói là sự thật, không hề nói dốileech_txt_ngu.
Tần Thư quay đầu nhìn Minh Trường Viễn vừa lại.
Minh Viễn cũng vòng , đặt hết giấy tờ chứng minh, biên lai lên bàn, đẩy về phía các vị lãnhvi_pham_ban_quyen đạo: “Báo cáo Thủ trưởng, báo cáo Chính , đây giấy làm chứng và biên lai.”
Các vị lãnh đạo đổi ánh mắt rồi cầm giấy lên xem.
Lữ đoàn trưởng Giangvi_pham_ban_quyen cầm lên xem lúc, đặt xuống rồi nhìn Tần Thư:
“Đồng chí Tần, cô nói cô cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ước và giấy thân phận, thể đưa ra được không?”
Tần Thư đáp: “ nhiên là được ạ.”
Nóivi_pham_ban_quyen xong, cô từ trong lớp lót ra tờ giấy hôn ước và giấy chứng minh thân phậnvi_pham_ban_quyen mình, đặt lên bànvi_pham_ban_quyen rồi vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía trước.
Lữ trưởng cầm lấy hai tờ giấybot_an_cap Tầnbot_an_cap Thư vừa đưa.
, ông nhíu .
Không gì, ông hai tờ giấy sang cho Chính ủy .
Chính ủy Trần cầm lên xem, sắc mặt cũng y hệt Lữ đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang.
Các vị lãnh đạo còn lại xem qua cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biểu cảm tự.
Một vị lãnhvi_pham_ban_quyen đạo cười lạnh, đập mạnh tờ giấyleech_txt_ngu xuống bàn: “ tính toán thật đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Chính ủy Trần dài: “Cả hai bên đều có bằng chứng.”
Lữ đoàn trưởng Giang Tần Thư rồi lại nhìn Minh Trường Viễn: “Theobot_an_cap tình hình hiện tại, vấn nằm phía nhàvi_pham_ban_quyen họ Tần. Tức là nhà họ Tần đã lừa cả đồng chí Tần và đồng chí Minhleech_txt_ngu.”
Trung đoàn trưởng Lý xen vào: “Thủbot_an_cap , chứng của Minh Trường Viễn là giả thì sao? Cậu ta đoán trước nhà họ Tần sẽ gây rắc rối nên cố tình giả mấy bằng này từ trước?”
Câu nóivi_pham_ban_quyen này khiến vị lãnh đạo sững lại, là khả năng họ chưa nghĩ tới.
Nhưng đúng là cũng có khả năng này, phải không?
Minh Trường Viễn thấy mặt các lãnh đạo thay đổi, trong lòng loleech_txt_ngu lắng, định miệng biện minh.
giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói của Tần Thư vang lên: “Tôi nghĩ những bằngleech_txt_ngu không phải giả , bởi vì lúc Tần Cương bắt đi lấy chồng, ông ta có nói họ nhận của nhà họ Minh rất nhiều tiền mà không trả .”
Minh Trường Viễn quay đầu, ngỡ ngàng nhìn Thư. Cô ấy đang đỡ cho anh?
đoàn Lý cũngvi_pham_ban_quyen hốc mồm, sao đồng chí Tần này lại quay sang bênh Viễn rồi?
Rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng ông ta đang giúp cô ta cơ mà? Saovi_pham_ban_quyen cô ta lại chạy sang phe Minh Trường Viễn!!!
Các vị lãnh đạo cũng không ngờ Tần Thư nói giúp Minh Viễn.
Một vị lãnh đạo màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Đồng chí , lúc nãy cô không nói chi tiết này?”
Tần Thư tỉnh bơ: “Vừa mới nhớ ạ.”
Vị đạo há miệng nói gì đó nhưng lại thôi.
Các lãnh đạo không hỏi thêm Tần Thư vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh Trường nữaleech_txt_ngu. Họ chụm đầu vào Giang, giọng bàn , dường đang thảo luận kết quả lý cùng.
Trong lúc chờ đợi, Tần Thư dường như nghĩ điềuleech_txt_ngu gì, ánh liếc phía góc phòng.
Mục Dã vẫn ngồi vững như bàn thạch ở đó, nhắm mắt, không biết là đang dưỡng thần đã ngủ gật rồi.
Tầnleech_txt_ngu Thư ngắm nhìn gương mặt đẹp trai hoàn kia, thầm cảm thán: Anh chân dài nàyleech_txt_ngu giữ lời thật đấy, bảo lên tiếng là im thin thít luôn.
Ngồi trongleech_txt_ngu góc không nói một lời, cứ nhưleech_txt_ngu người vô hình vậy.
Giọng Chính ủyvi_pham_ban_quyen Trần vang lên: “Minh Trường Viễn.”
Có kết quả rồi.
Tần Thư vội thu lại tầm , nhìn về phía vị lãnh .
lãnh đạo đã ngồi lại ngay ngắn vào trí.
Thư, Minh Trường Viễn Lý Thành Quân đều nhìnbot_an_cap ủy Trần.
Chính ủy Trần giọng: “Chuyện dù sao cũng người có lỗi , hơn nữa việc đã truyền trong , hưởng không tốt. Trước phạt cậu giam lỏng 5 ngày”
Giam lỏng!
Từng là quân y, Tần Thư hiểu rất rõ bị giam lỏng (cấmbot_an_cap túc) trong quân đội nghĩa là gì.
đợi Chính nói hết câu, cô lời : “Lãnh đạo, tôi cóvi_pham_ban_quyen ý kiến.”
ủy Trần bịleech_txt_ngu ngắt lời thì ra một chútleech_txt_ngu, nhưng không giận mà ôn tồn bảo: “Đồng chí Tần nói.”
Tần Thư nhìn thẳng vào Chính ủy Trần: “Đồng chí Minh đúng đã vi phạm hônleech_txt_ngu ước, nhưng anh đã chịu phạt rồi, hình phạt là khoản một tám đồng bồi thường cho Tần.”
“Còn về ảnh không tốt mà lãnh đạo nói, ývi_pham_ban_quyen chỉ việc chí Minhbot_an_cap quanvi_pham_ban_quyen hệ nam nữ bất chính. Vậy định nghĩa quan hệ nam bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính là gì? Trong chuyện đồng chí có quan hệ bất chính không?”
Các vị lãnh đạo cứng họng.
Trong lòng họ cũng biết rõ Minh Viễn hề quan hệ nam nữ bất chính.
Minh Trường Viễn ở trong quân đội, ngoài lúc đi nhiệm vụ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì quanh quẩn trong doanh trại và khu gia đình, cuộc sống ba điểm , chưa từng đi khácvi_pham_ban_quyen.
Những điều này đều rõ, chỉ là bây giờ chuyện này đã đồn đại khắp đơn vị rồi.
Tần ngừng một , rồi tự trả lời thay họ: “Không .”
Tần tiếp tục: “Vậy nếu các lãnh đạo phạt giam lỏng đồng chí Minh, chẳng khác nào mặc nhiên thừa nhận chuyện chí Minh quan hệbot_an_cap nam nữ bất chính là thật? Như thế chẳng phải là oan uổng cho chí Minh sao? Hơn vợ của đồng chí Minh là đồng chí Lữ vừavi_pham_ban_quyen sinh convi_pham_ban_quyen xong, nếu biết chuyện mình oan hệ bấtleech_txt_ngu chính, kích động nghĩ quẩn, thì lúc đó không chỉ là oan uổng nữa, mà là chuyện liên quan đến tính mạng con đấy ạ.”
“Chưa trong chuyện này, cóbot_an_cap lỗi. mạo người khácleech_txt_ngu để kết hôn với nhân, cũng được tính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗi chứ ạ?”
Trung đoàn trưởng Lý: “!”
Nghe câu cuối của Tần , Lý Thành Quân chỉ cảm thấy người phụ nữ này !
Cô ta nói đỡ cho Minh Trườngbot_an_cap Viễnleech_txt_ngu thì thôi đi, đằngbot_an_cap này lại còn tự nhận lỗi về mình!
bình thường gặp chuyện sạch quanbot_an_cap hệ còn kịp, ta lại nhận vơ vào ?
Mục ngồi trongleech_txt_ngu góc, mí mắt khẽ đậy.
Minh Trường Viễn ngẩn nhìn Tần .
Lữ đoàn trưởng Tần Thư thêm vàivi_pham_ban_quyen phần thưởng.
Ông ôn tồn : “ của đồng chí Tần là không muốn đồng chí Minh bị phạt?”
Tần đáp dứt : “Đúng vậy.”
Lữ trưởng Giang cau mày, vẻ mặt khó xử: “Đồng chí , bênvi_pham_ban_quyen ngoài đã đồn ầm lên chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net côleech_txt_ngu và Minh Trường Viễn, ai cũng biết đối tượng của cô là Minh Trường Viễn”
Tần Thư nhìn vào mắt đoàn trưởng: “Thủ trưởng, hôm nay tôi đến đại viện, số người gặpvi_pham_ban_quyen tôi chỉ đếm trên đầu ngón , hơn nữa chị dâu Tố cũng đã giới với mọi người tôi là họ hàng của Trường Viễn.”
ủy Trần nghiêm túc nói: “Đồng chí Tần, lúc mọi người có thể không để ý nói ấy, nhưng giờleech_txt_ngu bên ngoài tin đãbot_an_cap như thế. Quân đội là nơileech_txt_ngu kỷ luật minh, chuyện này ảnh rất , nên chí Minh”
Thư ngắt lời: “Đã là tin đồn, thì dập tắt tin đồn xong.”
Dập tắt tin đồn?
Các lãnh đạo lại nhau.
Quân đội đông ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, một đồnbot_an_cap mười, mười đồn trăm, tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lành đồn gần tiếng dữ đồn xa, chẳng mấy chốc cũng biếtvi_pham_ban_quyen, còn tam sao thất bản nữa chứ.
Nếu dập tin đồn dễ thế thì họbot_an_cap chẳng định giam lỏng Trường Viễn trước tính tiếp.
Lữ đoàn trưởng Giang dường như ra ýleech_txt_ngu gì đó, nói ngay: “Đồng Tần, tôi có một cách vừa giúp đồngbot_an_cap Minh bị , vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tắt tin đồn, chỉ không đồng chí Tần đồng ý không thôi.”
Tần hỏivi_pham_ban_quyen: “Cách gì ạ?”
đoàn trưởng cười tủm tỉm: “Đồng chí Tần, trong đơn vị chúng tôi còn nhiềuvi_pham_ban_quyen thanh niên độc tú, có thể để đồng chí tùy ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọn.”
Thư: “?”
Lữbot_an_cap trưởng Giang vừa dứt lời, những người khác tức hiểu ra dụng ý của ông.
Đúng là gừng càng già càng , đoàn trưởng nghĩ ra cách hay thật!
Bên đồn Minh Trường Viễn là tượng Tần , đổi cho Tần Thư một đối tượng khác là xong chứ gì?
Chỉ cần ngườivi_pham_ban_quyen đó không phảileech_txt_ngu Minh Trường thì tin đồn tự khắc tan biến!
Một vị lãnhvi_pham_ban_quyen đạo theo: “Đúng đấy, đồng chí Tần. đồn Trường Viễn là đối tượng kết của cô, cô là người khác, tin đồn kia sẽ tự bị phá vỡ thôi.”
Tần Thưvi_pham_ban_quyen: “”
Cô hiểu rồi, cách này chính là tìm cho cô mộtvi_pham_ban_quyen người đàn ông khác.
Mắt Chính ủy Trần sáng rực. Trước đó Lữ đoàn trưởng còn bảo trong đơn vị nhiều lính quá, ông tìm quyết vấn đề cá nhân cho anh em.
Cơ rồi đây chứ ! Giải quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được một người cũng tốt!
Hơn nữa đồng chí Tần lại xinh xắn thế này, chắn tìm được người phù hợp!
Chính vội nói: “Đồng chí Tần, cô xem, cô đến vốn dĩ là đểvi_pham_ban_quyen kết hôn đúng không? Bây giờ đổi người khác cũng thế cả thôi .”
Tần , bồi thêm: “Chỉ cần đồngleech_txt_ngu chí Tần ý, các chí trong đơn vị chúng tôi cô cứ việc chọnbot_an_cap, đảm bảo tốt hơn Minhleech_txt_ngu Viễn nhiều.”
Thư: “”
Tùy chọn á? Nói thìbot_an_cap hay lắm đến lúc đó không biết giới thiệu cho cô ông nào nữa.
Cô phải tự mình , phải tìm anh nào vừa trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chân lại dài, cơ bụng thứ thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lính tráng ai chẳng có.
Đẹp , chân dài
Khoan đã!
Trong phòng này phải đang sẵn một phẩm sao?
Tần Thư liếc mắt nhìn về phía “anh chàng chân dài” trong góc.
càng ưng, lại còn sếp sòng của Minh Trường Viễn nữa chứ.
Hay là chọn anh thử xem?
Nhỡ người có người rồi thì sao? Hoặc kể cả chưa có, nhỡ bị từ chối thì sao?
Bị từ trước mặt bao nhiêuvi_pham_ban_quyen người thế này cũng quê lắm
Mục Dã bén cảm nhận được ánh mắt đang vào mìnhbot_an_cap, mi tâm khẽ giật, khóe môi lên một nụ khó phát hiện.
Lữ đoàn trưởng Giang bắt được ánhvi_pham_ban_quyen mắt của Tần Thư, đáy mắt lên ý cười.
Cô bé tinh mắt thật, nhìn phát trúng ngay “món ngon nhất”.
Cũng phải, đúng lúc mọibot_an_cap người đang lo sốt vó về vấn đề cá thằng nhóc Mục Dã, nếu giải quyết được thì cả đôi đường.
Nhưng mà sợ thằng nhóc từ chối. Trước giới bao cô nó có thèm gặp mặt đâu.
Nhưng nói cũng phảivi_pham_ban_quyen nói lại, cô bé này nhan sắc thuộc cực phẩmbot_an_cap, xinh đẹp hiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có.
Xứng đôi vừa lứa với Mục Dã quá còn gì.
Nếu thằng nhóc này không đồng ý, ông sẽ thiệu bé cho cháu ngoạibot_an_cap ông.
Cháu ông cũng ở trong quân đội, tuy kém Mục Dã một tí tẹo, nhìn chung không tệ.
Trung đoàn Lý ngơ ngác toàn tập. Chẳng phải phê bình Minh Trường sao? Sao tự nhiên lạivi_pham_ban_quyen sangleech_txt_ngu tiết mục mai mối rồi?
Từ từ! Giới thiệu tượng?
Ông nhớ con trai nhàvi_pham_ban_quyen ông cậu bên vợ đang nhờ người giới thiệuvi_pham_ban_quyen đối tượng mà nhỉ?
Đồngleech_txt_ngu Tần này trông cũng mơn !
Thành Quân sáng lên, vội tranh lời: “Đồng Tần, tôi”
Vừa mở miệng đã bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lữ đoàn Giang chặn họng: “Tiểu Lý , đồng chí Tần dung mạo xuất chúng, xứng đáng với người tốt hơn.”
Lý Thành Quân đành ngậm miệng.
Chính ủy Trần lôi cả sách lính độc đã chuẩn bị từ trước ra: “Đồng chí , trongbot_an_cap tay tôi đang sách các đồng chí độc thân đây, tôi thể”
Tần Thư quyết địnhbot_an_cap chơi lớn, “chấmvi_pham_ban_quyen” anh chàng chân dài kia.
Biết đâu mèo cá rán, anh ta ý sao?
Tần Thư ngắt lờibot_an_cap Chính ủyleech_txt_ngu Trầnbot_an_cap: “Không cần đâu đạo.”
Chính ủy Trần lại. Sao lại không cần? Chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ chí không chịu dùng cách này?
Thế thì gay go to.
Chính ủy Trần nhìn sang Lữ đoàn trưởng Giang cầu .
Lữ đoàn Giang ra hiệu cho ông cứ bình .
Đúng lúc , giọng Tần Thư vang lên: “Trong lòng tôi đãvi_pham_ban_quyen có người được chọn rồileech_txt_ngu.”
Tần Thư nói đã có người chọn, người kia đều ngẩn ra.
Một vị lãnh đạo hỏi ngay: “Có rồi á?”
Chính ủy Trần mắt sáng rỡ: “Là ai?”
Tần Thư đáp: “ ởvi_pham_ban_quyen ngay trong phòng này.”
Ngay trongleech_txt_ngu phòng này?
Ai cơ?
Mấy người nhìn nhau ngơ , họ convi_pham_ban_quyen huề .
Đồng chíleech_txt_ngu Tần mà làvi_pham_ban_quyen hỏng bét!
mắt Tần Thư từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ di chuyển về phía góc phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vô lướt qualeech_txt_ngu một vị lãnh .
Vị lãnh đạo đó tưởng mình bị “điểm danh”, hoảng hốt: “Đồng chí , tôi không”
Chưa kịpvi_pham_ban_quyen thanhleech_txt_ngu minh xong, Tần Thư đã chỉ tay thẳng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mục Dã đang ngồi trong góc: “Tôi muốn anh ấy.”
Mọi ngườibot_an_cap nhìn theo hướng Tần Thưvi_pham_ban_quyen, Mục Dã.
Lữ đoàn trưởng Giang sớm đoán được ý đồbot_an_cap Tần Thư nên vẻ mặt không nhiều.
Còn những người khác thì sắc đổi đặc sắc vô cùng.
Chính ủy Trần sốcbot_an_cap: “!”
vị lãnh đạo khác trợnvi_pham_ban_quyen tròn : “!”
Trung đoàn trưởng Lý là người phảnbot_an_cap ứng dữ dội nhất, mắt trợn trừng như chuông đồng, suýt chút nữa thì dựng lên: “!!!!!”
Trường Viễn thì hoàn toàn hóa đá, cũng không ngờ Thư lại chỉ thẳng mặt Thủ trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình!
Tần Thư đã lường trước phản ứng của mọi người, vẻ mặt rất bìnhvi_pham_ban_quyen thản, ngồi đợivi_pham_ban_quyen câu trả .
vị lãnh đạo lại đổi ánh mắt, giaoleech_txt_ngu lưu bằng mắt, không ai lên , căn phòng chìm vào im lặng ngắn ngủi.
Tần Thư nhẫn chờ đợi, không vội lên tiếng.
Sau một hồi “nháy mắt đưa tình”, Trần nhìn Tần Thư với ánh mắt phức tạp, định miệng thuyết cô đổi người : “Hay là”
Nào ngờ mới thốt ra chữ.
Một giọng nói lạnh lùng, trầm thấp vang lên: “Được.”
Giọng này?
Trung đoàn trưởng Mục?
Tất cả người trong đồng quay đầu nhìn Mục Dã.
Lúc này Tần Thư mới hiện Mục Dã vốn nhắm không biết từ lúc nào đã mở mắt , nhìn chằm chằmvi_pham_ban_quyen.
Chạm phải mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh, mặt vẫn lạnhleech_txt_ngu lùng cũ, Tần Thư không đoánbot_an_cap được anh đang nghĩ gì, nhất thời không chắc chữ “được” kia là đồng chỉvi_pham_ban_quyen là buột miệng nói trùng hợp.
Chính ủyvi_pham_ban_quyen Trần: “?”
Chữ “được” này nghĩa là đồng á?
Mục Dã bắt được sự nghi hoặc trong mắt cô gái nhỏ, thêm ba chữ chắc nịch: “Tôi ý.”
Tần Thư nãy giờ vẫn lo bị từ chối, tim treo lửng.
Nghe được của Mục Dã, đá trong lòng cô đất, khóe môi cong lên một nụ .
đoàn trưởng Giang nghe xong mắt sáng rỡ. Thằng nhóc này đồng ý thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đừng là đã tăm tia con bé Tần này từ trước rồi nhé?
Trung đoàn trưởng Lý: “???”
Cái gì thế này? huốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì đây? Mục Dã tốt lành cái nỗi gì? cái ?
Đồng ý cái Tần Thư kia á?
chẳng phải ta không những không ngáng chân đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó, mà còn vô tình se duyên cho nóvi_pham_ban_quyen à???
Tần Thư quay sang nhìn cácleech_txt_ngu lãnh đạo: “Anh ấy ý rồi, vậy anh là đối tượng của , vấn đề đã được giải quyết.”
Lữ đoànvi_pham_ban_quyen Giang là người tiên tay: “Tốt!”
Ông dậy, cười hípleech_txt_ngu nhìn Mục Dã: “Tiểu Mục à Trong tuầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này tôi muốn nhìn thấy đơn xin hôn nhé ”
“Thủ trưởng, không trong tuần, lát về tôi viết , mai nộp.” Mục Dã ngừng một chút, nhìn sang Tần Thư. “Đương nhiên, nếu đồng chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần không ngại.”
Lữ đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen Giang cười lớn: “Đồng chí đã cậu thì chắcvi_pham_ban_quyen chắn là không ngại rồi, đúng khôngbot_an_cap đồng Tần?”
Tần Thư thất thầnleech_txt_ngu, tự nhiên bị hỏi bất ngờ, cô ngơ ngác: “?”
Chính ủy Trầnvi_pham_ban_quyen tay cái bốp: “Thấy chưa! Đồng chí Tần đồng ý rồi.”
Thư: “?”
Cô đồng cái cơ? Họ đang nói cái gì vậyleech_txt_ngu? Cô chỉ đễnh một thôi mà sao cảm tình hình đi xa quáleech_txt_ngu ?
Tần Thưleech_txt_ngu mở miệng định hỏi.
“Tốt!” Lữ Giang đứng phắt dậy. “ tôibot_an_cap muốn thấy đơn xin kết hôn trên bàn, tôi và Chính Trần sẽ đích thân phê duyệt cho cậu.”
Đáy mắt thoáng hiện lên ýleech_txt_ngu cười: “Rõ!”
Lữ đoàn trưởng Giang việc đã giải xong xuôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông cũng tranh thủ bế cháu đích tôn.
muộn tí là Quân Quân lại khóc, nó làm bà xã mình, ông về lại bị ăn mắng.
Nghĩ đến đâyvi_pham_ban_quyen, Lữ trưởng Giang vội nói: “ , việc đã giải quyết xong, tán giải tán, ai việc đi.”
“Tôi đi trước đây.”
đợi mọi người kịp ứng, Lữ đoàn trưởng đã co giò chạy biến.
ủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và mấy vị lãnh đạo nhìn bộ của Lữ đoàn trưởng là biết ngay ông lại vội về bế cháu, sợ về muộn bị vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Cả cái đơn vị ai mà chẳng biết đoàn trưởng Giang sợ vợ à nhầm, chiều vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất quả đất.
Chính ủy Trần đang thầm thì thấy Lữ đoàn trưởng Giang vừa chạy đi lại quay lại.
Lữ đoàn trưởng Giang nhìn : “Đồng chí Tần, cô có mắt người lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Mục nhân phẩm tốt, trách nhiệm cao, là một đồng chí . Đã chọn ấy rồi cố gắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống với nhau nhé.”
Tần Thư gật đầu cái rụp: “Rõ! Thưa Thủ trưởng!”
Lữ đoàn trưởng Giangleech_txt_ngu nhìnvi_pham_ban_quyen Tần Thư đầyvi_pham_ban_quyen hài lòng, rồi lại co giò chạy tiếp.
Nhóm Chính ủyvi_pham_ban_quyen Trần: “”
Thế lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thủ trưởng quay lại chỉ đểleech_txt_ngu nói mỗi câu đấy với đồng chí Tần thôi á?
Sự việc đã giải quyết , các vị lãnh đạo cũng lục tục đứng dậy về.
Cuối cùng trong phòng chỉ lại Tần , Mục , Minh Trường Viễn và Trung đoàn Lý.
Mục Dã đứng dậy khỏi góc phòng, sải đôi chân dài bước về phía Tần Thư.
Anh đi đến trước mặt cô, Tần Thư vẫn yên tại chỗ.
Cô ngẩng đầu lên, ngướcleech_txt_ngu nhìn Mục Dã đang đứng sừng trên cao nhìn xuống mình
Bốn mắt nhìn nhau.
Tần Thư cảm thán: Ngước nhìn anh ta thế này cổ thật đấy
Lý Thành Quân đang đi ra ngoài thấy cảnh này, trong đầu tự nhiên nảy ra bốn chữ: Trai tàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái .
Dù ông ta ghét ghét đắng Mục Dã, nhưng không thể nhận nhóc Dã này đẹp trai thật, cô Tần Thư kia cũng xinh đẹp, haivi_pham_ban_quyen đứng cạnh nhau đúng là xứng đôi vừa lứa.
Nhưng mà! Rõ thẩm vấn Minh Trường Viễn! lại thànhvi_pham_ban_quyen buổi mai mối cho Mục Dã, nó vớ được cô vợ xinh như mộng thế này!
Bảo ông ta tức thì là nói dối.
Nhưng nói đi phảileech_txt_ngu nói , chuyện Minh Trường Viễn tuy được miễnvi_pham_ban_quyen phạt lỏng, nhưng cũng đừng hòng mơ tưởng đến chuyện chức nữa, đời binh nghiệp coi như chân tại chỗ, Mục có nâng đỡ kiểu gì cũng vô dụng.
Hừ!
Lý Quân hừ lạnh một tiếng, quay đầu định bỏ đi.
Bất ngờ Mục Dã lên : “Trung đoàn trưởng Lý, cảm ơn nhé.”
Nghe câu này, Thành Quân tứcbot_an_cap người, phổi như sắp nổ tung.
Ông ta phắtbot_an_cap lại, trừng nhìn Mục Dã, nghiếnvi_pham_ban_quyen răng ken két rít qua kẽ răng: “Không dám!”
Dứt lời.
Thành Quân hậm hực bỏ đi.
Lý Quânvi_pham_ban_quyen đi .
Tần Thư đứng , cùng Mục Dã ra khỏi phòng.
Minh Trường Viễn đi cùng.
Dã vừa bước ra, Cố Trường Chinh đã chạy tới: “Thủ trưởng, tình hình thế nào rồi?”
đếnbot_an_cap nơi, Cố Trường nhìn thấy ngay Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư đi sau Mục Dãbot_an_cap.
Thấy Tần Thư, mặt Cố lạnh tanh, hừ tiếng: “Hừ.”
Tần Thư chẳng thèm chấp Cố Trường Chinh, bởi vìbot_an_cap bây giờ anh ta càng “hổ báo” bao nhiêu thì lát nữa sẽ càng “ ngơ” và hận bấy nhiêu.
Cố Trường Chinh lạivi_pham_ban_quyen thấybot_an_cap Trường Viễn đi ra, vội hỏi: “Minh Trường Viễn, sao rồivi_pham_ban_quyen?”
Minh Trường Viễn liếc nhìn Tần Thư, rồi mới nói: “Lãnh đạo Cố, dâu nói đỡ cho tôi, bình vô rồi.”
Cố Chinh hai chữ “chị dâu” đánh cho người: “???”
Anh chỉ tay vào Tầnbot_an_cap : “Cậu gọi cô ta cái gì?”
Minh Trường Viễn nghiêm túc: “Chịbot_an_cap dâu.”
Cố Trườngleech_txt_ngu Chinh hét lên thất thanh: “Chị dâu á????!!!!!”
Anh chỉbot_an_cap Tần Thư, bước: “Cô ta côvi_pham_ban_quyen ta”
Ánh mắt Mục Dã trầm xuống, liếc Cố Chinh một sắc lẹm: “Cố Trường , chỉnh đốn lại thái độ của cậu.”
Sống lưng Cố Trường Chinh lạnh toát, lẳng lặng rụt tay về, cúi gằm .
Mục quay sang Tần , giọng dịu đi đôi chút: “Tôi đưa cô ra ngoài.”
Tần Thư đồng ý ngay: “.”
Mục Dã rời đi.
Cố Trường đứng chôn chân tại chỗleech_txt_ngu, ngẩn ngơ nhìn bóng lưng hai người.
Đầu anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta quay cuồngvi_pham_ban_quyen: “?????”
Rốt cuộc chuyện quái quỷ gì vừa ra vậy?
“Cái này này” Trường Chinh quay sang Minh Trường Viễn. “Đừng bảo với là cô ta thành đôi với Thủ trưởng rồi nhé?”
Trường Viễn gậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu: “Ừ.”
“Thật ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?” Cố nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sét đánh tai, nhưng vẫn không muốn tin sựleech_txt_ngu thật phũ phàng này. “Minh Trường Viễnleech_txt_ngu! là cấp trên của cậu, không lừa tôi đâu đấy!!!”
Minh Viễn mặt nghiêm túc: “Lãnh đạo Cố, tôi không lừa anh.”
Cố Trường Chinh bắt đầu hoảng loạn: “Rốt cuộc là thế nào? là xử lý của sao? Sao lại thành ra se thế này?”
Minh Trường Viễn nhìn theo bóng Thủ trưởng đã đi xa, nói: “Lãnh đạo Cố, hay là vừa đi vừa nói?”
Cố Trường Chinh gật cái rụp: “Được!”
Đi được vài bước, Minh Trường Viễn bắt đầu kểbot_an_cap: “Chuyện là thế này”
Minh Trường Viễn kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Nghe xong, mặt Cố Chinh ngoét như troleech_txt_ngu tàn, đầu chỉ còn lại hai chữ: .
“ ” Mắt anh ta vô , lẩm bẩm. “Toang thật rồi”
Minh Trường Viễn khó hiểu nhìn Cố Trường Chinh.
Cố Trường mếu máo: “Lúc trướcleech_txt_ngu tôi thái độ lồi lõm với ấy như , người ta bảo lòng dạ đàn bà như kim dưới đáy biển, giờ ấyleech_txt_ngu thành với Thủ trưởng rồi, chắc chắn sẽ tìm cách trả thù tôi cho xem.”
Minh Trường Viễn vực Thư: “Lãnhbot_an_cap đạo , chị dâu khôngbot_an_cap phải người thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.”
Trường Chinh định chửi Minh : “Cậubot_an_cap”
Mới thốt ra một chữ, lại nhớvi_pham_ban_quyen chính Thư đã ra nói đỡ cho Minh Viễn, giúp cậu ta tội, coi như giúp họ một việc lớn.
Lời đến miệng nuốtbot_an_cap xuống.
Cuối cùng anh ta thở dài, đổi giọng: “Thôi bỏ , sau này tôi cố gắng tránh mặt cô ấy là được. Cậu không là tốt .”
“Mau đến viện báo bình an đi.”
Minhbot_an_cap Trường Viễn gật đầu.
Minh Viễn đi bệnh viện, Cố Trường Chinh về ký túc xá, hai người đi hai hướng khác nhau.
Tần Thư và Mục Dã đi songbot_an_cap.
Mục Dã nhìn phía trước: “Trong đơn vị không có chỗ ở, tôi lái xe đưa lên huyện, tìm chỗ trọ trước đã.”
Thư đồng ý ngay: “Được.”
Cô nghiêng đầu, hơi lênbot_an_cap nhìn Mục Dã: “Àbot_an_cap rồi, cái đơn xin gì đó mà vị lãnh đạo lúc là gì thế? Lúc đóvi_pham_ban_quyen tôi đang mải nghĩ chuyện khác nên không để ý.”
Mục Dã nhận được của cô, cũng sang nhìn.
Khoảnh khắc bốn mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau, nói trầm ấm của Mục Dã lên: “Đơn xin kết hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Bước chân Tần Thư lại nhịpbot_an_cap, rồi lại tiếpbot_an_cap bước đi: “Đơn xin kết hôn?”
Dã đáp: “Ừ.”
Nếu cô nhớ không nhầm thìleech_txt_ngu Thủbot_an_cap trưởng Giangbot_an_cap Mục Dã ngày đơn luôn?
Tốc phải là nhanh rồi không?
Khoan đã, đại này chắc là như vậy nhỉ? Nhưng mà nào Mục Dã cũng cưới, nhanh hay chậm cũng sao.
Mục Dã thấy Tần Thư lặng, tưởng cô không đăng ký kết hôn với mình.
Môi anhleech_txt_ngu mím lại, giải thích: “ nộp đơn xin kết hôn không được ải của Lữ đoàn trưởng và Chính ủy, chuyện của Viễn sẽ không giải quyết được.”
Điều này Tần Thư biết.
“Ừm” Cô ừ một tiếng, định nói cô biết rồi: “Tôi”
Chưa kịp nói hết câu, đã tiếp lời: “Tôi hiểu cô, cô chọn tôi vì khôngbot_an_cap muốn Trường Viễn bị phạt, đợi chuyện qua đi”
Tần Thư ngước Mục Dã, cười ngắt anh: “Sao không nghĩ tôi chấm anh rồi nhỉ? Thủ trưởng Mục?”
Mục Dã nhìn đôi mắt cười lấp lánh của cô, bên tai vẳng câu nói củaleech_txt_ngu cô, đáy mắt đen láy cũng hiện ý cười: “Thế à?”
Tần Thư nhướn mày: “Thủ khôngvi_pham_ban_quyen lòng bản thân mình saovi_pham_ban_quyen?”
Khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ: “Vậy đồng chí Tầnleech_txt_ngu là ngại tối tôi viết đơn hôn luôn chứ?”
Tần Thư lời dứt khoát: “Đương nhiên là không .”
Vừa nói chuyện, hai người đã đi đến bên chiếc .
Mục mởbot_an_cap cửa ghế phụ: “Được, lên xe trước đi.”
Thư leo lên xe.
Mục Dã đóng cửa xe cho cô, rồi mới vòng sang ghế lái, mở cửa bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên.
Khởi động , chiếc xe bánh về phía thị trấn.
Vào thị trấn, Mục Dã không đến thẳng nhà khách mà dừng xe trước Cửa hàng ăn quốc .
Anh tìm chỗ đỗ xe.
Hai người xuống xe.
Tần Thư nhìn quanh một vòng thấyleech_txt_ngu nhà khách đâu, đang thắc mắc Mục Dã nói: “ cơm đã, ăn xong rồi đến nhà khách.”
Nhắc đến ăn cơm, Tần Thư mới nhớ ra mình mới mỗi bữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng, còn ăn, mà nhìn mặt trời thì giờ chắc cũng tầm bốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm giờ chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồileech_txt_ngu.
Cũng đến giờ ăn tối rồi.
“Được.”
ý ngay, theo chân Mục Dã vào quán cơm quốc doanh.
Vừa bước vào quán, giọng Mục Dã vang lên: “ ăn gì?”
Tần nhìn thực đơn treo trên tường, chọn hoành thánh: “Tôi muốn bát hoành thánh to.”
“Được.”
Mục đáp, rồi đứng hàng xếp hàng.
Tần Thư đứng sau Mục Dã, móc tiền và phiếu lương thực ra, chuẩn bị lát nữa tranh trả tiền.
Xếp hàng một cũng đến lượt.
Mục Dã nói với nhân viên phục : “Haivi_pham_ban_quyen bát hoành thánh to.”
Nhân lúc Mục Dã gọi đồ, Tần Thưleech_txt_ngu chồm địnhleech_txt_ngu đưa tiền.
Kếtvi_pham_ban_quyen quả tay vừabot_an_cap chìa ra đã bị Mục Dã tómnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọn.
Tốc độ nhanhbot_an_cap như chớp, rõ là đã đề từ trướcbot_an_cap.
Mục Dã liếc cô: “Sau này cô cơ hội trả tiềnvi_pham_ban_quyen, không cần lúc này.”
Giây tiếp theo.
Mục Dã đưa tiền và đã chuẩn sẵn ra: “Thu của tôi.”
Nhân viên phục vụ nhìn hai người, cuối cùngvi_pham_ban_quyen nhận tiền của Mục Dã.
Sau khi nhân viên thu tiền phiếu xong, Mục mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buông tay Tần ra.
Sự đã rồi, Tần Thư đành cất tiền và phiếu đileech_txt_ngu: “Được , lần anh trả, lần sau để tôi.”
Mục Dã bảo: “Cô đi chỗ ngồi đi, nữa tôi bưng hoành thánh ra.”
Tần Thư không sáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mục Dã, đầu: “.”
Côvi_pham_ban_quyen quay người tìm một bànleech_txt_ngu trống gần tường, ngồi đợi Mục Dã bưng đồ ăn .
Khoảngvi_pham_ban_quyen mười phút sau.
Mục bưng hai bát hoành thánh ngút khói tớibot_an_cap.
Khi anh đến gần, vội đứng dậy đỡ lấy một bát.
Mục Dã ngồi xuống: “Ăn đi.”
Tần Thư gật đầu, nhìn bát hoành trước , cầm thìa lên bắt đầu ăn.
công nhận hoành thánh thời này nhân dày, nguyên liệu đầy đặn, hương vị cũng tuyệt .
Ăn xong thánh, hai người quay lại xe.
Dã xe đến khách.
Đi được khoảng mười phút, xe tấp .
Tần Thư nhìn ra ngoài tìm biển nhà khách.
Thấy vẻ mặt của cô, Mục Dã nhắc: “Nhà khách ở trước”
Tầnbot_an_cap nhìn trước, nhiên thấy ba chữ “Nhà khách”.
Cô mở cửa định xuống xe.
Mục Dã không ngờ tay côvi_pham_ban_quyen thế, vội : “Tần Thư, tôi chuyện muốn nói cô.”
Động mở cửa của Tần Thư khựng lại: “Nói ở à?”
“.” Mục Dã đáp. “Vào nhà khách nói chuyện ảnh hưởng không tốt đến tiếng của .”
Tần Thư đóng cửa lại, Mục Dã: “Vậy trưởng Mục cứ nói đi.”
Trong xe im lặng một lúc.
Mụcvi_pham_ban_quyen Dã chậm rãi mở : “Hoàn cảnh củaleech_txt_ngu cô đã , nhưng cô vẫnleech_txt_ngu biết cảnh gia đình tôi.”
“Đã quyết định kết hôn, nghĩ nóibot_an_cap rõ cho cô biết về tình hìnhvi_pham_ban_quyen gia đình tôi.”
Thư gật đầu: “Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đi.”
Mục khẽ mở lời: “Tôi tên Mục Dã, haibot_an_cap mươi sáu tuổi, ngườileech_txt_ngu Bắc , con một. Bố mẹvi_pham_ban_quyen tôi làm việc cơ quan nhà nước, từ lúc tôi sinh ra đến giờ, sốvi_pham_ban_quyen lần gặp mặt đếm hết mười đầu ngón tay. Đám cưới chúng ta, năng rất lớn là họ sẽ không có mặt.”
“Tôi cố gắng liênbot_an_cap lạc với họ sao, nhưng liên lạc được rồi thìvi_pham_ban_quyen cũng phải xem họ ra ngoài được không. Nếu không liên lạc được hoặc không thể đến dự đám , mong cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông cảm.”
Hai mươi sáu chưa đến mười , cái “cơ quan nhà ” này chắc là viện nghiên cứu khoa họcbot_an_cap mật rồi.
Tần Thư thầm nghĩ, ngước mắt lên định gì thì thấy trên gương mặt vốn lạnh lùng Mục Dãvi_pham_ban_quyen thoáng hiện vẻ áy náy.
Tim cô thịch một cái, cảm thấy hài lòng thêmvi_pham_ban_quyen một chút. Người đàn ông này được đấy.
Cô lên tiếng: “Chuyện này không sao đâu, dù gì thì bố mẹ nuôi của chắcbot_an_cap chẳng đến dự đám cưới của ta. mẹ anh không đến được thì như huề nhau, đúng không?”
Mục nhìn Tần Thư, không nói gì.
Tần Thư hỏi tiếp: “Ngoài chuyện này cònvi_pham_ban_quyen gì nữa ?”
“Ừ.” Dã đáp. “ khi có giấy đăng ký kết hôn, tôi sẽ đưa cô Bắc Kinh một chuyến ra mắt ông bà nội.”
“Tôi chỉ thế thôi, hết rồi.”
Thư đồng ý ngay tắpvi_pham_ban_quyen lự: “Được.”
Đã kết hôn rồi thì phải ra mắt gia đình.
Thấy Tần Thư ý nhanh gọn, Mục Dã cũng không nói gì thêm.
Anh hỏi: “ hỏi hay không? Cứ nhiên.”
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư trả lời không do dự: “Không.”
nhìn thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào mắt Mục Dã, mỉm cười: “Tôi rất hài lòng về anh.”
Lời nói thẳng thắn khiến đầuleech_txt_ngu óc Mục Dã ong lên một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vành tai hơi ửng đỏ.
Anh giả vờ nhìn ngoài cửa sổ, tránh ánh mắt veo như nướcbot_an_cap hồ thu ấy, cũng sang khác: “Về việc tiệc cưới, cô có tưởng gì không?”
Tần Thư lắc đầuvi_pham_ban_quyen: “Không, cứ tùy ý xếp là được.”
Không cô không có ýbot_an_cap tưởng, mà là cô chưa cướivi_pham_ban_quyen nên chẳng biết phải làm thế nào.
Đừng nói là kết hôn, cô còn chưa từng yêu . Một là vì quáleech_txt_ngu bận, là cô coibot_an_cap quân ngũ , thân quá nên “ tay”.
Tìm người ngoài quân đội thì lại nhau biền biệt, người đàn ông hiểuleech_txt_ngu cho không sao, không hiểu cùng cũng đường ai nấy .
Vốn cấp bảo đợi cô hoànbot_an_cap thành lần này trở sẽ giới thiệu chobot_an_cap một chàng khóa trên cực phẩm, nghe đâu là haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì của ông ấy, như còn là ngôi sao lớn.
Theo khíavi_pham_ban_quyen cạnh nào đó, nhiệm vụ của cô đã hoàn , chỉ tiếc là cô đã “bay màu” (xuyên không).
Nhưng nóibot_an_cap đi cũng phải nói lạibot_an_cap, hiện tại tự mình kiếm được một anh chàng cực phẩm, chỉ đẹpbot_an_cap trai ngời ngời, chân miên mà đồ còn cùng lạn!
Quay lại vấn đề đám cưới hiện , nếu ở hiện đại cô có thể làm theo ý mình. Nhưng cô khôngleech_txt_ngu rõ phong cướibot_an_cap hỏi thời này nào, Mục Dã chắc chắn hơn cô, nên cứ để liệu là tốt nhất.
Hơn nữa ở thời đại này, với thân phậnbot_an_cap hiện tại của Mục Dã, thứ càng đơn giản tốt.
Mục Dã nghe Tần Thư nói vậy, quay lại nhìn cô, thấy cô thực sự có vẻ không bận tâm.
Lông mày anh khẽ nhíubot_an_cap lại, trong đầu bắt đầu nảy sinh một vài ý .
Giọng nói trong cắtbot_an_cap ngang dòng suy nghĩ của : “Tôi tin anh.”
Tim Mục Dã , ngước mắtvi_pham_ban_quyen nhìn vào đôi sáng lánh , trong lòng dâng lên một giác khác lạ, anh đáp: “Được.”
Tần Thư cười tít mắt: “ chưa? ?”
Mục Dã đầu: “Được.”
“Thế tôi xuống xe đây.”
Nóivi_pham_ban_quyen , không đợi Mục Dã trả , đã mở xe.
Cửa mở, Thư đứng dậy xuống.
Thư xuống , Dã cũng dậy theo.
Tần Thư vừa lên chợt nhớ ra một , động tác khựng lạivi_pham_ban_quyen, quay ngoắt lại.
Thấy Mục Dã sắp xe, gọi: “Đợi đã!”
Mục Dã dừng lại, quay đầu cô.
Tần Thư nhanh: “Tôi chợt nhớ ra một việc.”
“.” Mục Dã ngồi lại vào ghế. “Cô nói .”
Tần Thư bảo: “Tôi phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về nhà họ Tần chuyếnvi_pham_ban_quyen.”
nhìn cô: “Vậy tôi cùng cô về họ Tầnleech_txt_ngu trước, rồi mới về Bắc Kinh.”
“ cần.” Thư từ chối. “Tôi muốn về trước, tự mình giải chuyện này.”
Người đàn ông nàybot_an_cap đi cùng thì cô khó mà hành động.
vì đến lúc nếu vợ chồng Cương, Trần Thu Liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chịu nói thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô e phải dùng đến một pháp mạnhvi_pham_ban_quyen .
biện pháp này thời không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mục Dã nhìnvi_pham_ban_quyen thấy, biết hung dữ như thế rồi hối hận thì sao?
Tóm là không được đi.
nói nhanhleech_txt_ngu: “Mai tôi luôn, chúng ta thời gian , tôi để lại địa chỉ nhà họ Tần cho anh, lúc đóvi_pham_ban_quyen gặp nhauleech_txt_ngu ở nhà họ Tần là được.”
Mục Dã chưa kịp nói gì, Tầnbot_an_cap Thư lại hỏi: “Trên có giấy bút không?”
Mục Dã đáp : “Không có.”
Tần Thư định nói thêm gì đó Dã đã chặn : “Muộn rồi, tối nay cô ngơivi_pham_ban_quyen cho khỏe, gì mai nói tiếp.”
Tần gật gù ra chiều suy nghĩ: “Cũng được.”
Hai người xuống xe, đi vào nhà khách.
tân nhà khách là mộtleech_txt_ngu gái khoảng hai hai tuổi.
Phương nhìn thấy vào, hai mắt rực lên như đèn pha tô. Nhưng chú ý đến Tần Thư đi sau, mắt tốileech_txt_ngu lại.
Làm lễ tân ở đây mấy nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, sao cô khôngleech_txt_ngu nhìn ra mối quan hệ giữa hai người này chứ.
Vương Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặtvi_pham_ban_quyen lạnh tanh: “ đồng chí ở chung một phòng cần xuất trình giấy chứng nhận kết hôn.”
Mục Dã giải thích: “Tôi không ở, chỉ mình cô ấy ở thôi.”
Vương Phương nhìn sang Tần Thư: “ mời đồng chí nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuất trình giấy chứng minh thân phận.”
Tần Thư đưa giấy chứng minh của mình ra.
Vương Phương nhận lấy, bắt đăng ký.
Vừa đăng vừa báo các phòng đơn cho Tần Thư.
Phòng nhất là một một đêm, nhất là đồng một .
Tần Thư chưa , Mục Dã đã chọn luôn phòng đơn đắt nhất cho cô và thanh toán tiền.
Tần Thư trả , nhớ ra trong mình chỉ còn có hai mươivi_pham_ban_quyen đồng nên đành thôi, không giụa .
Nhưng chưa bao giờ tiêu tiền ông nên lòng cô cũng hơi lấn cấn. Cô nghĩ lại, người cô cũng sắp là của anh rồi, sắp đi đăng ký kếtleech_txt_ngu rồi, tiêu của anh đâu nhỉ?
Đợi mai cô đi nhận Đội trưởng , vào làm ở đồn công an, phục vụ nhân dân, có lương rồi, lúc tiêu tiền anh cũng thế cả thôi.
Nghĩ thông suốt, chút lấn cấn trong lòng Tần Thư lập tức biến không còn dấu vết.
Mục Dã cầm lấy biên lai và khóa, đưa cho Tần Thư: “Tôi không lên nữa đâu.”
Tần Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy: “Được, đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường ý an , lái xe chậm thôi nhé.”
Mục dặn dò: “Ừbot_an_cap, cô cũng ngủ sớm , sáng mai tôi đón.”
Tần Thư đápleech_txt_ngu: “.”
“Lên đi, tôi nhìn cô lên rồi tôi đi.”
Tần Thư gật đầu, xem biên laileech_txt_ngu, phòng 2 3, đi thẳng lên lầu.
Mục Dã nhìn theo bóngvi_pham_ban_quyen Thư lên lầu, cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai Cho đến nhận ra Tần đi không, biết ở .
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tứcbot_an_cap người, khỏi khách.
Tần Thư lênvi_pham_ban_quyen đến tầng 3, tìm phòng số 2, mở khóa vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòngvi_pham_ban_quyen.
Phòng ốc rất gọn gàng, có một chiếc giường, dưới gầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường để hai đôi nam nữ, mộtleech_txt_ngu bộ bàn ghế.
Trên cóvi_pham_ban_quyen cốc uống nước, nước nóng.
cạnh còn có cái giá rửa mặt kiểu , trên giá đặt một cái tráng men, và treo một tấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gương.
Chăn ga gối đệm trên giường đềuleech_txt_ngu in hình hoa mẫu đơn to đùng đỏ , được gấp vức gọn gàng.
chung cũng khá ổnbot_an_cap.
Tần Thư quan sát căn phòng xong phát hiện ra mộtvi_pham_ban_quyen vấn đề nghiêm trọng: chẳng mang theo cái gì cả, hành lý vẫn để ởvi_pham_ban_quyen nhà Minh Trường Viễn.
Thế là kế hoạch lau người, thay quần áo coi như đi tongleech_txt_ngu.
Thôi xỏ dép tắm qua loanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi ngủ vậy, đợi mai sang đơn vị lấy hànhbot_an_cap về tính sau.
Nghĩ vậy, Tần Thư lôi dép dưới giường ra, xỏ vào, cầm cái chậu tráng men định đi tìm phòng tắm nữ ở tầng .
Mỗi đều có nhà vệbot_an_cap sinh nam nữ và phòng riêng biệt.
Tần Thư vừa đếnvi_pham_ban_quyen cửa, chưa kịp mở thì gõ cửa.
“Cốc.”
Tần Thư hỏi vọng ra: “Ai đấy?”
ngoài vang lên tiếng của tân Vương Phương: “Lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi, thu tiền dưới lầu . Đối của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua chậu với khăn đấy, ấy không tiện lên nên nhờ tôi lên.”
Thư mở .
Vương Phương đứng ngoài cửabot_an_cap, tay bê một chậu tráng men invi_pham_ban_quyen hoa to đùng, bên trongbot_an_cap chậuleech_txt_ngu còn có đồ lỉnh kỉnh. Tần Thư chưavi_pham_ban_quyen kịp nhìn kỹ thì Vươngvi_pham_ban_quyen Phương đãvi_pham_ban_quyen dúi cả cái chậubot_an_cap vào lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô rồi ngoắt đi luôn.
Thư hoàn , nói với theo lưng Phương: “Cảm chị, phiền chị .”
Vương Phương không quay đầu lại, đáp lạnh : “Không gì.”
Nhìn bóng dáng Vương khuất sau , Thư bê chậu vào phòng.
Đóng cửa lạileech_txt_ngu, Thư nhìn vào trong chậu: cốc , khăn mặt, kem đánh răng, bàn chải, , dâyvi_pham_ban_quyen tócbot_an_cap và một đôi dép lê mới.
chiếc cốc và sợi dây buộc tóc màu đen, môi Thư tự chủ được lênleech_txt_ngu. Không ngờ người đàn nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tinh tế đến vậy.
dép mới tội gì không .
Tần Thưleech_txt_ngu thay dép mới, cầm chậu, bàn chải, kem đánhleech_txt_ngu răng, mặt đi phòng tắm.
cá nhân xong xuôi, Tần Thư cầm cái cốc mới xuống lầu tìm Vương Phương xin nước nóng từ phích nước ở quầy lễ tân, rồi mới về phòngleech_txt_ngu khóa cửa, cởi bỏ ngoài, leobot_an_cap lên giường đi ngủ.
Lúc Tần Thư chìm vàobot_an_cap giấc mơbot_an_cap đẹp thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dã đang ngồi ngay ngắn bàn làm việc, chong đèn viếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đơn xin kết hôn. Viết một lúc, trước mắt anh lại hiện lên khuôn trẻo xinh xắn cô, rồi lại nhớ cảnh cô tay đánh tên tội phạm, miệng anh không kìm được mà lên.
Tờvi_pham_ban_quyen giấy dần được lấp đầy bởi những dòng chữ nắn nót, ánh mắt lạnh thường Dã giờ đây cũng trở dịu dàng bao giờ hết.
Đêm đã về khuya, đơn xin kết hôn đã xong.
Mục Dã cầm lên đọc một lượt, chắc chắn không có sai sót gì mới kẹp vào một cuốn sách, cất kỹ lên giường ngủ.
Thời trôi nhanh, trời đã sáng.
“ Thư, mày đáng chết!”
Tần Thư nhìn Mộ Dao cầm dao laonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía mình, khóe miệng nhếch lên nụ cười . Cô đang định cho Tần Mộ Dao nào là lễ độ
Thì chưa kịp ra , bên tai đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiếngbot_an_cap đập cửa rầm rầm.
Tần Thư giật mình tỉnh giấc, mở choàng mắt nhìn bóng đèn trên trần nhà, ngẩn ngơ một lúc.
“ rầm !”
Cửa phòng bị đập rung bần bật.
Thư lên tiếng thì bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài vọng tiếngleech_txt_ngu : “Đồng chí Tần! Đồng chí Tần!”
“Đối tượng của cô bữa sáng đến .”
“Ra ngay đây.” Tần Thư đáp vọng , vơ vội khoác khoác lên người, chạy mở cửa.
Cửa mở.
Vương Phương bên ngoài, thấy bộ dạng đầu bù rối củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần Thư thì cười: “ dậy ?”
“Ừm” Tần ậm , hỏi: “ ơi, anh ấy có ở dưới lầu không?”
“Không, đi rồi.” Vương Phương . “Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy bảo giờ có phải xử lý gấp, trưa anh ấy sẽ qua tìm cô ăn .”
Vương Phương đưa túi trên tay cho Tần Thư: “ là bữa sáng mua cho cô đấy, bảo cô thủ ăn cho nóng.”
Tần Thư nhận lấy, cảm ơn: “Làm phiền chị quá.”
Vương Phương cười xòa: “Phiền gì đâu, ở trọ chỗ chúng tôi, giúp đỡ chút chuyện nên mà.”
“ tôi đây, nhỡ khách trả phòng không thấy người lại .”
Cô ta dặn dò thêm: “ lên, tranh thủ ăn đi cho nóng.”
Tần Thư nhìnvi_pham_ban_quyen túi lướibot_an_cap, bên trong hai cơm .
gật : “.”
Vương Phương người đi, Tần xách túi lưới định vào phòng.
Giọng Vương lại vọng lại: “Mà nói thật nhé, em tìm đượcbot_an_cap đối tượng tốt thật đấy, vừa đẹp trai lại vừa chu , đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tinh tế lắm, cô em phải giữ cho chặt vào.”
Tần Thư cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật đầu: “Em biết rồi chịbot_an_cap.”
Vương Phương cười với cô rồi đi xuống lầu.
Thư đặt túi lưới lênvi_pham_ban_quyen bàn, chải đầu tết gọn gàng, cầm và đồ ra phòng tắm rửa mũi rồi mới quay lại ăn sáng.
Mở hai hộp cơm ra mớibot_an_cap thấy bên dưới còn có một quả trứng .
Một hộp đựng hai cái bánh và muối, hộp kia đựng cháo loãngvi_pham_ban_quyen.
Hai cái bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao, một cáibot_an_cap nhân thịt thường, một nhân sốt tươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vỏ mỏng nhân nhiều, ngon tuyệt cú mèo!
Loáng cái Tần Thư đã giải quyết xong cháo, bánh bao và cả quả .
no , chỉ số hạnh phúc con người ta tăng vọt, càngleech_txt_ngu thấyvi_pham_ban_quyen Mục Dã này cũng được đấy chứ
Đang nghĩ ngợi linh tinh, Tần Thư chợt nhớ Tần Mộ Dao trong giấcleech_txt_ngu mơbot_an_cap, nụ cườivi_pham_ban_quyen trên môi vụt tắt.
Tần Mộ trong mơ muốn giết cô, chỉ tiếc làleech_txt_ngu côbot_an_cap chưa kịp ra tay thì đã tỉnh.
mà côvi_pham_ban_quyen sẽ biếnvi_pham_ban_quyen giấc thành hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực, cô sẽbot_an_cap quay lại họ Tần! Để cho cả nhà họ biết nào là lễ độ!!!
Tuy nhiên trước tiên côbot_an_cap đến đồn côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an một chuyến, trả lời trưởng Lý, xong việcvi_pham_ban_quyen rồi mới đi muabot_an_cap tàu.
Quyết định xong, Tần Thư đứng dậy, rửa sạch hộp cơm, cất vào , khóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa cẩn thận nhanh xuống .
Xuống đến tầng 1, thấy Vương đang đứng ở quầy lễ tân nhìn về phía nàyleech_txt_ngu.
định thì Vương Phương đã nhanh nhảu: “Cô em ra ?”
Tần Thư đáp: “Vâng, em có việc phải ngoài một chút. Chị có giấy bút cho emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mượn, em viết cái địa chỉ, lát nữa anh ấy đến sớm không thấy thì chị địavi_pham_ban_quyen chỉ cho anh giúp , bảobot_an_cap anh đến đó tìm em, không ạ?”
“Đương nhiên là đượcbot_an_cap rồi.” Vương Phương cười, lấy giấyvi_pham_ban_quyen bút đặt lên quầy. “, cô em viết đây.”
Tần Thư bút, cảm ơn rồi nhanh tay viết địa đồn an, thuận miệng nói mình tìm Lý.
Viết xong, cô lại bút và giấy cho Vương Phương.
“.” Vương địa chỉ đồn công an, một chút rồi cười càng tươi hơn. “Cô em giấu nghề ghê nha, người xinh viết cũng đẹp nữa.”
: “Cảm chị đã quá khenleech_txt_ngu.”
Vương Phương cất tờ giấy đi: “Khen , thật nó thế màvi_pham_ban_quyen.”
“Thôi cô em đi lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc đi, nữa đối tượngleech_txt_ngu cô tôi sẽ nhắn lại.”
Tần Thư cảm : “Vâng, cảm ơn chị nhé.”
Phương giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiêm mặt: “Đã bảo đừng kháchleech_txt_ngu sáo .”
Tần Thư vẫy tay: “Vâng, em đi đây ạ, chào chị.”
Vương vẫy tay lại: “Ừ đi đi, đi lo việc đi.”
Tần Thư rời khỏi nhà khách, hỏi đường tìm đến đồn công anbot_an_cap.
Đến , Tần Thư định đi đến phòng Đội trưởng Lý, mới đi được vài .
Phía sau vang lên tiếng gọi quen thuộc: “Tần ?”
Thưleech_txt_ngu dừng , quay lại nhìn, Chu Thanh đang dắt xe vào sân đồn công .
“Đan Thanh?”
Thấy mình không nhận nhầm người, Đan Thanh toe toét: “Đúng là cô , tôi tưởng mình nhìn nhầm. Tần Thư tôi , dựng xe .”
Tần Thư đáp: “.”
Chu Thanh dắt xe vào chỗ để xe, khóa thận rồi vội trước mặt Tần Thư: “Chuyện giải xong chưa? Lãnh đạo đơn vị xử lý tên tra nam kia thế nào?”
Tần Thư liếc nhanh xung , có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua lại.
nhìn Chu Đan Thanh: “Hay là tìm góc nào đó nói chuyện đi.”
Chu Đannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh ngẩn ra rồi hiểu ý Tần , gật tay về một góc khuất: “Được, ra đằng kia đi, không có ai.”
Nói xong, Chu Đan Thanh khoác Tần Thư kéo đi.
Nhưng hai người mới đi vài thì có tiếng gọi: “Chu Đan ! Chu Thanh!”
Cả hai lại, đầu nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Một nam công anbot_an_cap trẻ đứng ở cửa sảnh chính đang nhìn về họleech_txt_ngu.
Chu Đan Thanh kịp hỏi thì người đó đã nói: “Đội trưởng Lý tìm đấy, mau đến văn phòng gặp Đội trưởng đi.”
xong, không đợi Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đan Thanh trả lời, ta quay trong luôn.
Chu Đan quay sang nhìn Tần Thư vẻ áyleech_txt_ngu náy: “ Thư, hay là trưa lúc ăn cơm rồi nói , giờ tôi vào làm việc đã. Trưa nay tôi mời cô ănleech_txt_ngu.”
Tần Thư bảo: “Tôi cùng cô luôn, tiện thể tôi cũng cầnbot_an_cap tìm trưởng .”
Mắt Chu Đan sáng lên: “Đượcleech_txt_ngu quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đi thôi.”
Cô khoác Thư đi vào trong: “Tôi dẫn cho.”
Chu Thanh Thư vào trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồnbot_an_cap, rẽ trái rẽ phải một hồi rồi đến trước cửa phòng Đội trưởng Lý.
“ cốc.”
Chu Đan Thanh , miệng nói: “ trưởng, tôi Chu Đan Thanh đây, có cả đồng Tần Thư nữa ạ.”
Bên trong không có tiếng trả lời.
Tần Thư nhìn chằm cánh , giật giật, cô nghe thấy tiếng bước chân đang đi tớileech_txt_ngu từ trong.
Tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước chân ngày càng gần, đã đến sát cửa.
“Đội trưởng?” thấy trả lời, Chu Đanleech_txt_ngu Thanh gõ cửa hơn, định cửa luôn. “ trong đó ? Tôi vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ”
Tần Thư thấy Đan định đẩy cửa, đang định nhắc là Đội Lý ra đến nơi rồi.
Lời thốt ra thì cửa đã mở từ bên trong.
Đội trưởng Lý nhìn thấy Tần Thư, cười mặt không được.
“Vào , vào đi, chí mau đây.”
trưởngvi_pham_ban_quyen Lý hai nhườngvi_pham_ban_quyen đường Tần Thư vào phòng.
Tần Thư đành đi vào trước.
Chuleech_txt_ngu Đan Thanh thấy Đội Lý nhiệt tình với Tần Thư như vậy thì ngơ ngác.
Đội trưởng Lý hỏi: “Đồng chí , chuyện hôm qua tôi nói cô suy nghĩ thế nào rồi?”
Chu Đan Thanh hồn nghe thấy câuleech_txt_ngu , hai người có chuyện bàn.
Cô hỏi: “ trưởng, giờ tôi vào đợileech_txt_ngu chúleech_txt_ngu nói xong với Tần Thư vào?”
Đội trưởng Lý quay đầu lại, lúc này mới để ý Chu Đan Thanh vẫn đứngvi_pham_ban_quyen ở cửa.
“Ừm” Ông ngập ngừng một lát rồi nói: “ một lát , cô về trí làm việc chờ, tôi nói chuyện với đồngbot_an_cap chí Tần xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ qua tìm cô.”
“Vâng.” Chu Đan Thanh đồng ngay, cẩn thận cửa văn phòng lại rồi mới đi.
Cửa .
Đội Lý quay lạibot_an_cap nhìn Tần Thư: “Đồng chí Tần, vậy cô suy nghĩ thế nàovi_pham_ban_quyen rồi?”
Thư hỏi thẳng: “Đội trưởng Lý, nếu tôi đồng ý thì bao giờ có thể đi làm? Bao lâubot_an_cap chuyển chính thức? Lương lậu thế nào?”
Nghe câu hỏi nàybot_an_cap, trưởng biết cá đã câu.
Ôngvi_pham_ban_quyen vội đáp: “ đồng ý thì hôm nay đi làm luôn cũng được. Chuyển chính thì bình thường xét tùybot_an_cap người, nhưng là do đích thân , có thể đặc cách.”
Ông ba ngón tay : “Trong vòng tháng.”
“ thì thử việc lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười đồng , chính thức là ba mươi đồng.”
Tần Thư hỏivi_pham_ban_quyen lại cho chắc: “Nếu tôi đến làm, Đội trưởng Lý chắc trong ba tháng sẽ lo được cho tôi chuyển chính thức chứ?”
Đội trưởng gật đầu cái rụp: “Tôi đảm bảo.”
Ông cười bồi thêm một câu: “Nhưng đồng Tần cũng đừng để tôi mất mặt quá , cô hiểuleech_txt_ngu tôi chứ?”
Tần Thư là người thông minhleech_txt_ngu, đương nhiênbot_an_cap hiểu ý ông.
Cô cười: “Điều này trưởng Lý cứ tâm.”
trưởng Lý mừng thầm trong bụng, hỏi lại: “Vậy là đồng chí Tần đồng ý rồi?”
Tần Thư gật đầu: “Đồng .”
Nhận được cái gật đầu chắc nịch, trong lòng Đội trưởng nở , nóng muốn Tần bắt vào việc ngay: “Tốt quá, vậy giờ tôi cô làm quen ”
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư ngắt lời: “Đội trưởng, khoan đã, tôi chuyện muốn nói.”
Đội trưởng Lý vội : “Đượcvi_pham_ban_quyen, cô nóileech_txt_ngu đi, đi.”
Tần Thư giải thích: “ nay tôi qua đây chủ yếu là để trả lời Đội thôi, tôi tạm thờivi_pham_ban_quyen chưa đi làm ngay được, tôi phải xin nghỉ phép mấy ngày để giải quyết việc .”
“Ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!” Đội trưởng Lý nghĩ ngay đến chuyện đơn vị bộ đội. “Là chuyện quân đội phải không?”
Tần Thư : “Vâng.”
Đội trưởng Lý hỏi: “Khoảng mấy ngày?”
Tần Thư tính toán: “Ít nhất cũng phải tuần ạ.”
tuần? trưởng Lý ngẩn ra, nghi . Quân độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử lý mấy vụ này đâu cần đến một tuần nhỉ?
Tần Thư nói tiếp: “ vì tôi về một chuyến, rồi cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải cùng đối tượng của về Bắc Kinh ra đình, tổ chức đám rồi mới quay lại.”
hôn?
Độileech_txt_ngu trưởng Lý tưởngleech_txt_ngu nghe nhầm. Ông rõ ràng Đan Thanh kể là Minh đã có vợ con rồi mà?
Chẳng lẽ Đan Thanhbot_an_cap nhầm?
Đội trưởngleech_txt_ngu Lý dè dặt hỏi: “Chẳng phải Trường Viễn đã kết rồi sao?”
Tần giải thích: “Vâng, Minh Trường Viễn đãbot_an_cap hôn rồi, chuyện là hiểu lầm thôi. giờ hiểu lầm đã được tỏa, quân đội đã để tôi chọn một đối tượng mới.”
Lý vỡ : “Hóabot_an_cap ra là vậy.”
Ông ngẫm nghĩ một chút rồi : “Kết hôn đúng là chuyện đại sự, một tuần e là không đủ, tôi cho cô tháng nhé.”
Sợ nửa tháng không đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông hỏi lại: “ tháng chắc đủ rồi nhỉ?”
Tần Thư tính xin một tuần, giờ cho thêm tám ngày nữa, đương nhiên là quá đủ.
“Đủ rồi ạbot_an_cap.”
Đội trưởng Lý gật đầu: “Vậy đồng chí Tần còn thắc mắc gì nữa không? Không có ta chốt thế nhé, hôm nay là mùng , nửa tháng nữa tức là thángbot_an_cap này cô đến nhận việc.”
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư đáp: “Vâng, không còn gì nữavi_pham_ban_quyen .”
Chợt nhớ ra điều gì, Đội trưởng Lý lại hỏi: “Thế giờ đồng chí Tần không chứ? Nếu vộivi_pham_ban_quyen thì tôi đưa cô tham quan làm quen với vị một chút, rồi đi đo cao nặng để may đồng trước, đến đi làm chính có mặc luôn.”
Tần Thưleech_txt_ngu nghĩ ngợi: “Vâng thế cũng được, trước này vào việc cho nhanh.”
Cô nói : “ cứ gọi tôi làvi_pham_ban_quyen Tần Thư rồi.”
“Được.” Lý quay người đi ra. “Vậy đi theo tôi.”
rảo bước theo sau.
Đội trưởng Lý đi trước dẫn , vừa vừa quay lạivi_pham_ban_quyen giới thiệu: “Tôi nói qua cho biết về cấu tổ chức của cục chúng ta nhé.”
Tần Thư đầu.
trưởng : “Chúng ta chủ phụ trách các vụbot_an_cap án hình . Khi có người đến án, ví như trộm , cướp giật, hiếp dâm, án mạng thì chúng ta sẽ xuất xử lý.”
Thư gật gù, hiểu nôm na là giống cảnh hình sự hiện đại.
Đội trưởng Lý cô tòa nhà, đến một khoảng sân rộng.
Ông tay về phía bên trái: “Bộ công an bên thì phụ trách an, hòa , quản lý nhân khẩu, ví dụ mâu hàng xóm láng , mâu thuẫn gia đình, hộ khẩu”
theo hướng tay ông chỉ, bên đó giống như cảnh sát khu vực thời hiện , không phá , nếu có án sự xảy ra trong khu vựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì sẽ chuyển sang cho đội Đội trưởng xử lý.
Giới thiệu xong hai , Đội trưởng Lý bảo: “Tần Thư, đi theo .”
Thư đáp: “Vâng.”
Đội dẫn cô băng qua , đến một cănbot_an_cap phòng lớn.
Trong phòng kê hai dãy bàn dài, mỗi chia nhiều vị trí , hai bên mỗi vị trí đầy sách giấy tờ cao ngất ngưởngbot_an_cap.
dãy bànbot_an_cap có bốn , tổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cộng tám chỗ.
Hiện có năm người đangbot_an_cap ngồi làm việc, hai nữ ba nam.
Trong hai công an có người quen của Tần Thư là Chu Đan .
Có vẻ đây chính là văn phòng làm của Đội trưởng Lý.
Tần Thư và Đội trưởng Lý xuất hiện ở cửa, cả năm đều ngẩng đầu lên nhìn. Trừleech_txt_ngu Chu Đan Thanh ra, người lại đều lộ vẻ tò mò.
Chu Đan Thanh thấy trưởng Lý thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi ngay: “Đội trưởng, chú chuyện với Tần Thư xong ạvi_pham_ban_quyen?”
Đội trưởng Lý nhìn Chu Đan Thanh: “ xong, đợi một lát, tôi giới thiệu sơ qua tình hình chúng ta cho Tần Thư biết .”
Chu Đan Thanhleech_txt_ngu mới để ý Tần Thưvi_pham_ban_quyen đang đứng trưởng Lý.
“Hả?” nàng ngơ ngác hỏi lại: “Giớivi_pham_ban_quyen hình của chúng ta? Nghĩa là sao ạ?”
Hỏi xong không đợi Đội trưởng lời, cô quay sang hỏi Tần Thư: “ Thưleech_txt_ngu, ý là sao?”
Bốn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lạileech_txt_ngu cũng đổ dồnbot_an_cap mắt về phía Tần Thư.
Trần Đại Vi nhìn thấy Tần Thư thì mắt sáng rỡ.
công an còn lại và hai nam công an kia thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhíu tỏ không .
Tần lờ đi mắt của mấy người kia, cười nói với Chuleech_txt_ngu Thanh: “ sau này chúng ta là đồng nghiệp rồi, phải bảo tôi nhiều đấy nhé.”
Cả năm người đều sữngbot_an_cap sờ.
“A! Thật á?” Đan Thanh là người ứng đầu tiên, reo lên sung sướng: “Cô đến làm ở chỗ bọn tôi thật á? Thế thì tuyệt quá rồi!!!”
Cô nàng nhảy cẫngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, lao đến ôm lấy Tần Thư: “Gì mà tôi chỉ bảo cô, côvi_pham_ban_quyen bảobot_an_cap tôi thì có! Cô tôi mấy võ , cái chiêu hôm nọnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô tên Tống Đại mấy phát , dạy tôi chiêu đó nhé.”
Tần Thư gật đầu ý: “Được thôi.”
Đan Thanh ôm chặt Tần Thư, nhảy tưng: “Tôi biếtbot_an_cap ngay lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt nhấtleech_txt_ngu mà.”
Đội trưởng Lý nhìn ngứa mắt quá, đằng hắng nhắc nhở: “Tiểu , chú hình tượng, đangbot_an_cap ở cơ quan đấy.”
Chu Đanleech_txt_ngu Thanh giậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình buông Tần Thư ra, đứng nghiêmbot_an_cap chỉnh lại.
Chu Đan và Trần Đại biết tin Tần Thư đến làm thì rất vui.
Nhưng ba người lại sắc mặt lạivi_pham_ban_quyen đẹp gì.
Bởi vì trong đội có một “ ông cháu cha” (ám chỉ Chu Đan Thanh) vô tích sự , giờ lại thêm một người nữa, lòng họ nhiên không thoải .
Phạm Bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn chằm chằm mặt Tần Thư một lúc, rồi quay sang Đội trưởng Lý: “Đội trưởng, đồng chí này là nghiệp mới ạ?”
Đội trưởng Lý liếc Bình Bình, dõng tuyên bố: “Đã nói đến đây rồi thì thông báo luôn.”
“Giới thiệu với mọi , đây là đồngvi_pham_ban_quyen chí , sắp tới sẽ công tác đội chúng ta, người vỗ tay chào mừng nào.”
Nhóm Phạm Bình Bình: “”
Quả nhiên lại là một đứa đi cửa sau, vào đây để ănleech_txt_ngu hại!
Chu Đan Thanh và Trần Vi tay nhiệt : “Hoan nghênh !”
Phạm Bình Bình hai người thấy Trần Đại Vi cũng vỗ tay thìleech_txt_ngu quay sang ta với ánh mắt không thể nổi.
Thế nhưng Trần Đại Vi thèm quan tâm đến bọn họ, mắt cứ dán chặt vào Tần .
Nhóm Phạm Bình Bình: “”
Đội trưởng đang đứng sờ ra đó, người cũng là do Đội trưởng dẫn , sao cũng phảivi_pham_ban_quyen nể mặt .
Ba người đành miễn cưỡng vỗ lệbot_an_cap.
Đội trưởng Lý thấy mặt miễn của Phạm Bình Bình, Lý Tùng và Quách Hoa Bình, ông hiểu đang nghĩ gì.
Cũng khôngleech_txt_ngu trách họ được, yếu do con bé Đan Thanh này năng lực kémvi_pham_ban_quyen quá, làm hưởng đến uy tín củabot_an_cap ông.
Nhưng không sao, Tần Thư sẽ giúpbot_an_cap ông lấy lại hết thể diện đã mất!
Rồi họ sẽ phải lác mắt cho mà xem.
Chu Đan Thanh lại hô hào, vỗ tay càng to hơn: “Nhiệt chào mừngleech_txt_ngu!”
Trầnleech_txt_ngu Đại cũng hùa theo.
Nhóm Bìnhbot_an_cap Bình vỗ tay vừa nặnleech_txt_ngu ra nụ cười gượng gạo.
Thư ngay Trần Đại Vi, chính anh công anvi_pham_ban_quyen xử lý vụ cướp hôm nọ.
Còn ba mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như đưa đám kia cô chưa gặp bao giờ, nhưng qua quan sát biểu cảm của họ, côleech_txt_ngu cũng đoán được tại sao họ lại có thái độ như vậy.
Tần Thư mỉm cười: “Cảm ơn mọi người, sau này mọi người giúp đỡ nhiều.”
trưởng Lý nhân cơ hội nóibot_an_cap: “Đượcbot_an_cap rồi, mọi ngườileech_txt_ngu tiếp làm việc , tôi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan tiếp.”
Trần Vi và Chu Đan Thanh đồng thanh: “Vâng!”
Thư quay người đi theo Đội trưởng Lý để đo chiều cao cân nặng đồng phục.
Hai người vừabot_an_cap đi khỏi.
Phạm Bình Bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu càm ràm: “Cái cô Tần này nhìn thế kia thì án cái nỗi ?”
Quách Hoa Bình liếc xéo Chu Đan rồi cười : “Ai mà biết được, chắc lại là một đứa đi cửa sau nữa chứ gì.”
Lý Tùng bồi thêm: “Khôngvi_pham_ban_quyen phá ánleech_txt_ngu được thì ngồi ghi chépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sơ cũng được mà.”
Chu Đan Thanh quay phắt lại định bênh vựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tầnbot_an_cap Thư, Đại Vi đã nhanh miệng hơn: “Các đừng nói đồng Tần như thế, ấy không như các cậu nghĩ đâu, đánh đấm giỏi lắm đấy.”
Quách Hoa Bình cười khinh bỉ: “Cái dáng mảnh khảnh mà đánh đấmbot_an_cap nỗivi_pham_ban_quyen gì? Đánh gió à?”
Đan Thanh hừ một tiếng: “ đấm cậu bò ra đấtbot_an_cap .”
Quách Hoa Bình mắt nhìn Chu Đan Thanhbot_an_cap: “Cô”
Hắn định chửi Chu Đan Thanh làleech_txt_ngu con cháu cha, nhưng đắc Đội trưởng nên đành cục tức vào .
Trần giảivi_pham_ban_quyen thích: “Hôm qua tôi với Quốc bắt về hai tên cướp ấy, nói đúng ra không phải chúng tôi bắt , là một mình đồng chí Tần tóm gọn đấy.”
Phạm Bình Bình, Quách Hoa Bình, Lý Tùng: “???”
cặp mắt đổ dồn vào Vi.
Trần Đại Vi người: “Cái bộ dạng thê thảm của hai thằng đó là do bị đồng Tần đánh cho đấy.”
Nhóm Phạm Bình Bình rõ ràng không tin. Họ nhìn thấybot_an_cap hai đó, bị đánh cho tả hoa lá.
Tần Thư nhìn liễu yếu đào tơ, gió thổi là bay, làm sao có thểleech_txt_ngu đánh người ta ra nông nỗi ấy ?
là Trần mê mẩn nhan sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ta nên cố nói khoácbot_an_cap đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng thôi.
Thanh đế thêm vào: “ mới nhớ, cáivi_pham_ban_quyen tên Tráng hôm nọvi_pham_ban_quyen cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do Tần Thư bắt .”
Quách Hoa lập phản bác: “ gì mà cô ta bắt, ta chỉ là hỗ trợ cuối cùng thôi”
Tần Thư vừa xong thông đi ra thì một nam công an chạy hộc tốc đến trước mặt Đội trưởng Lý: “Đội trưởng, Trung trưởng Mục đến tìm .”
Mắt Thư sáng lên, Mục Dã đến tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Đội nghe thấy ba chữ “Trung đoàn trưởng Mục” thì tim đập thình thịch, phải mau ra nghênh đón thôi.
Ông quay Tần Thư: “Đồng chí Tần, vậy chốt thếbot_an_cap nhé, ngày 23 cô đến nhận việc.”
Tần Thư: “Vâng.”
Nhận được câu trả , trưởng Lý quay người địnhleech_txt_ngu đi tìm Mục Dã.
Nào ngờ vừa Mụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang bước tới.
Đội Lý tim, vội chạy ra đón: “Trung trưởngleech_txt_ngu Mục, ngọn nào đưavi_pham_ban_quyen ngàibot_an_cap đến đây thế này?”
Tần Thư nhìn mặt lạnh lùng điển trai kia, thầm cảm thán: Không hổ danh là người đàn ông chọn, trai thật.
Mục Dã nhìn lướt qua Đội trưởng Lý, ánh mắt dừng lại trên người Tần Thư: “Gió đi tìmleech_txt_ngu vợ.”
“Hả?” Đội trưởng tưởng mình nhầm tai. “ đoàn trưởng , tôi không rõ, lại lần nữa được không?”
Tần Thư bước tới: “Đội trưởngbot_an_cap Lý, anhleech_txt_ngu đến tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi.”
Đội trưởng Lý: “?”
quay lại nhìn Tần Thư với mặt ngơ ngác.
Dưới ánh mắt của Đội trưởng Lý, Tần Thư đi đến bên cạnh Mục , khoác anh: “Anh ấy chính là kết hôn của .”
Dã ngờ Tần Thư lại chủ động khoác tay mình, anh cứngleech_txt_ngu lạivi_pham_ban_quyen một chút thả , cúi xuống nhìn cô, khóe môi dần hiện lên nụ cười.
ngẩng lên nhìn : “ , Thủ trưởng Mục?”
ngờvi_pham_ban_quyen chạm phải đôi mắt cười lấp lánh của , timleech_txt_ngu Mục Dã đập nhịp.
giữ vẻ mặt bình thản đáp: “Ừ.”
câu trả lời, trong đầu Đội Lý có quả phát nổ cái “”!!!
Đối tượng kết hôn của Tần Thư là Trung đoàn trưởng ! Chuyện này chuyện này
Hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồn xong, trưởng Lý cũng không chúcvi_pham_ban_quyen mừng: “Trung đoàn trưởng Mục, đồng chí Tần, chúc mừng hai người, mừng chúc mừng, trăm hạnh phúc, sinh quý tử.”
“Cảm ơn.” Giọng Mục Dã lạnh nhạt. “ tôi đi trước.”
Đội trưởng Lý vội nói: “Vâng vâng, hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi thả.”
Mục Dã Tần rời đi.
Độileech_txt_ngu trưởng Lý đứng chôn chân tại theo bóng lưng hai người, trong lòng rối tơ vò.
Đối tượng của Tần Thư là Trung đoànvi_pham_ban_quyen trưởng Mục, Trung đoàn trưởng của quân đấy!
Lại còn trẻ như vậy, tương laileech_txt_ngu chắc chắn không chỉ dừng lại ở Trung trưởng
Xem ra mình rước được vị đại Phật về rồi.
Khoan đã!
Chuyện Tần Thư đến làm ở đồn công an, đoàn trưởng Mục có không?
Tần Thư đã nóileech_txt_ngu với anh ấy chưa?
Mình có nên đi hỏi chovi_pham_ban_quyen chắc không ?
Đội trưởng Lý vừa nghĩ ngợi vừa đi ra ngoài.
Tần Thư và Mục Dã đi ra đến sảnh chính công an.
Nhóm Chuvi_pham_ban_quyen Đan Thanh, Phạm Bình đang cầm hộp cơm đi , chuẩn bị đếnvi_pham_ban_quyen nhà ăn.
người nhìn thấy Thư và Mục Dã.
Đan Thanh nhận ngay Mục Dã, .
Trần Đại Vi thấy Mục Dã quen quen: “Người đi cùng đồng chí Tần kia chẳng phải là là cái anh Trungbot_an_cap đoàn trưởng đó sao?”
Quách Hoa Bình nói: “Trung đoàn trưởng .”
“Đúng đúng đúng!” Đại Vi gật đầu lia . “Hôm ở tàu hình như chính anh ấy.”
Lý Tùng nhìn chằm bóng hai : “Tầnbot_an_cap Thư đi cùngbot_an_cap ta, chẳng lẽ”
Tiếng trưởng Lý vang : “Ừ, Trung đoàn trưởng chính đốibot_an_cap tượng của đồng chí Tần đấy.”
Năm người quay ngoắt lại trưởng Lý .
Đội trưởng Lý nhún vai: “Đừng nhìn tôi, tôi cũng chỉ trước các cô cậu mấy phút thôi.”
Nhóm Chu Đan Thanh: “”
Tần Thư nghiêng nhìn Dã: “Chị Vương bảo có việc bận mà? Xong việc rồi à?”
“Xong .” Mục Dã cúi xuống . “Tôi cô đi cơm.”
Tần Thư đáp: “Được.”
Mục Dã bảo: “Cô đứng đây , tôivi_pham_ban_quyen đi lấy xe đạp.”
Tần Thư bước, đợi.
Cô nhìn Mụcbot_an_cap đi chỗ để xe đạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mở khóa, dắtbot_an_cap ra rồi đạp về cô.
Đến trước mặt cô, hai chân dài chốngvi_pham_ban_quyen xuống đất, xe dừng lại vững vàng.
Mục Dã nhìn Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư: “ đi.”
Tần Thư gật đầu, ngồi yên sauleech_txt_ngu.
Tiếng Mục Dãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vọng lại từ phía trước: “Ngồi xong chưa?”
Tần Thưleech_txt_ngu : “Xong rồi, đi .”
Mục Dã dặn: “Được, đi , ngồi vững nhé.”
“Vâng.”
Chiếc xe đạp lăn bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra khỏi công , hướng về Cửa hàng ăn quốc doanh.
Gió nhẹ thổi qua mang theo se lạnh.
Tần Thư hai tay vào yên , ngắm nhìn kiến trúc của .
Mục Dã hỏi: “Lát muốn ăn gì? Nói với , lát tôi gọi món, cô đi tìm chỗ .”
Tầnleech_txt_ngu Thư hiểu ýleech_txt_ngu, giờ này đang là cao điểm ăn , phải đi chiếm chỗ trước.
Cô nghĩ một chút: “Tôileech_txt_ngu muốn ăn đậu phụ.”
“Với thịt kho tàu.”
“Thế thôi, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tùy anh chọn.”
giọng nói sảng khoái của , trong mắt Mục hiện lên ý .
Anhbot_an_cap thích tính cách thẳng thắn này.
“Được.”
Cửa uống quốc doanh.
Dã đi gửi xe, Tần báo với anh một rồi vào trước để chiếm chỗ.
trong quán đã khá đông, nhiều người đang .
Tần Thư quét mắt một vòng, nhanh chóng xác được hai chỗ trống, đi nhanh tới ngồi xí chỗ.
Vừabot_an_cap ngồi xuống thì Mụcleech_txt_ngu bước vào, anh vừa đi xếp hàng vừa đảo mắt tìm Tần Thưbot_an_cap.
Thấy Mục Dã đang mình, Tần Thư giơ tay vẫy vẫy.
Mục Dãbot_an_cap nhìn thấy, ý cười trong mắt càng , anh giơ vẫy lại báo hiệu đã thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tần Thư thấy vậy tay xuống.
sau, Mục Dã bưng khay cơm quay lại, ngồi đối diện Tần .
Ngoài đậu phụ và thịt kho , còn có một đĩa cải thảo vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net canh thịt viên.
Tần Thư vừa định cầm đũa thì Mục Dã từbot_an_cap trong ngực ra một thứ, cô: “Cái này cô lấy.”
Pttn
5/3/2026 lúc 1:06 chiềuP6 bị lỗi ko nghe đc
Mây Mây Story
5/3/2026 lúc 3:10 chiềuMÌNH SỬA RỒI BẠN VÀO NGHE LẠI NHA
Khanh
27/6/2026 lúc 6:29 chiềup2 bị lỗi mình ko nghe đc ạ
Uyển Mộc
29/6/2026 lúc 8:48 sángphần 2 b chịu khó lên ytb nghe giupd ad nhoaa
linhchivu
7/3/2026 lúc 9:00 chiềup18 bị lỗi ko nghe đc
Mây Mây Story
9/3/2026 lúc 8:35 sángMÌNH SỬA RỒI NHA