NÀNG NỮ CƯỜNG XUYÊN VỀ NẠN ĐÓI, CÔ QUYẾT LÀM LẠI ĐỂ CỨU ĐƯỢC BỐ VÀ HAI ĐỨA CON

NÀNG NỮ CƯỜNG XUYÊN VỀ NẠN ĐÓI, CÔ QUYẾT LÀM LẠI ĐỂ CỨU ĐƯỢC BỐ VÀ HAI ĐỨA CON

Tiểu Tịch Dao on-going 09/08/2026 407 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Xuyên Về Năm Đói Để Trở Thành “Chị Đại”: Vả Mặt Đỉnh Cao, Nuôi Con Thành Tài! 🎧🔥

“Mở mắt thấy mình đang giữa nạn đói, bố già bị đuổi khỏi mái nhà, hai con thơ thoi thóp… Bạn sẽ khuất phục hay đứng lên lật đổ vận mệnh?”

“Đầu hàng kịch bản nữ chính yếu đuối? Không nữa. Một linh hồn nữ kiên cường từ hiện đại vừa ghé thăm và nắm quyền sở hữu thân xác để đặt lại trật tự. Đừng bỏ lỡ hành trình thay đổi định mệnh đầy háo hức, nơi nạn đói không so được với sự kiên quyết của một người phụ nữ kiên cường.”

“Cô Gái Nữ Cường Xuyên Về Năm Đói Cổ đưa bạn vào một không gian thính giác sống động: tiếng gió rít qua khe cửa nhà tranh dột nát, tiếng hò reo của đám dân làng tham lam và cả tiếng “chát” đanh thép khi nữ chính trừng trị kẻ tiểu nhân.” Giữa bối cảnh xuyên không đầy thử thách, cô không chỉ đối mặt với nạn đói mà còn phải đụng độ với các âm mưu sâu thẳm của các gia tộc quyền lực. Mỗi bước chân của cô trên nền đất khô cằn như ngân lên nhịp hồi sinh, từ việc săn tìm nguồn lương thực quý hiếm cho tổ ấm đến cách cô giữ ấm cho gia đình nhỏ.”

Tại sao audio này khiến bạn mê mẩn?

  • Đánh bật đối thủ căng thẳng: Không có chỗ cho sự nhẫn nại, những kẻ trà xanh hay họ hàng kiêu ngạo sẽ bị nữ chính xử đẹp chỉ trong một nhịp chớp. ⚔️
  • Phá vỡ nghèo khó nhanh chóng: Xem cách “chị đại” vận dụng tri thức hiện đại để “hack” cuộc sống cổ đại, từ số 0 thành phú bà khiến ai cũng phải ngước nhìn. 💰
  • Đấu não cực kỳ căng thẳng: Những pha đối đầu trí tuệ đỉnh cao, phơi bày âm mưu đầy kịch tính, nghe tới đâu là cuốn hút tới đó, khó có thể dừng lại. 🧠

Hãy đeo tai nghe, tìm một góc thư giãn và nhấn PLAY trên tfullaudio.net Giọng kể đầy cảm xúc và khả năng biến hóa linh hoạt sẽ dẫn bạn qua mọi cung bậc cảm xúc, từ sự phẫn nộ tới niềm mãn nguyện sâu sắc. Thử ngay bộ truyện audio nữ cường tuyệt phẩm này nhé! 🎧✨

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
NÀNG NỮ CƯỜNG XUYÊN VỀ NẠN ĐÓI, CÔ QUYẾT LÀM LẠI ĐỂ CỨU ĐƯỢC BỐ VÀ HAI ĐỨA CON cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Triều Đại Yến.
Trinh Đức mười lăm, tháng , tại Vân Châu.
Thằng nhỏ mềm, con lớn chắc ngon.
Dứt lời, còn có tiếng miếng ừng ực.
Ăn , luộc nó lên. Hai nhỏ kia thịt mềm, hợp để nướng.
Một giọng nói khàn khàn khác vang lên, mài dao cũng nhanh lại.
Ăn ăn tôi đừng đừng ăn con gái tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Giọng nói thứ ba, đứt quãng nhưng đầy phẫn nộ.
Mạnh Thanh vừa mắt đã nghe thấy cuộc thoại kinh hoàng trên.
Ký ức ồ ạt tràn về, Mạnh Thanh La sợ toátbot_an_cap mồ hôi lạnh.
Đậu má!
Cái người hai tên kialeech_txt_ngu đang xem ăn thế nào lại là cô ?
vốn làbot_an_cap một đặcleech_txt_ngu công, kiêm luôn quân y. Hôm , cô mượn thân phận bác để cứu con tin, ai ngờ tên tội đột nhiênvi_pham_ban_quyen nổi điênleech_txt_ngu, một quả bom tiễn cô và con cùng bay về trời.
Tiếp theo là phần phong hầu bái tướng, Mạc Thiên nhìn, khóe miệng nở nụ cười, vôvi_pham_ban_quyen cùng hài lòng.
Thôi được, bị bom nổ xácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa đủ, ông trời còn cho cô bắt kịp trend xuyên không, nhập vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân xác của một côvi_pham_ban_quyen gái là Mạnh Thanh La.
Tên y chang tên cô, chỉ trên chữ La có thêm bộ Thảo trên đầu, chữ . Cái bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thảo này, đọc đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tíbot_an_cap thì thành từ chửi thề quen thuộc. Quả là với trạng vạn đang phi nướcbot_an_cap đại trong lòngbot_an_cap cô lúc này.
chủ là người làng Mạnh Gia, Thất Ninh, phủ Tây nước Đại Yến, nay vừa tròn sáu tuổi. Lẽbot_an_cap ra giờ này cô ấy phải cùng trên đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy nạn, ai ngờ hai ngày trước bị lạc người nhà, rồi bị hai tên ác nhân bắt đến nhà nát này, định bụng luộc lên cho no bụng.
Nói về Tây Châu, vốn là một nơi phồn hoa phú quý, ai ngờ ba taibot_an_cap đã biến ngàn dặm đất mỡ thành vùng đất cằn cỗivi_pham_ban_quyen.
Số đủ nhọ. kia ngậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lụt, năm ngoái châu chấu, năm nay lại đến đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạn hán.
Thôi thì, xẻo, sao có cho đen đủi như côbot_an_cap chứ!
Đừng đừng đừng ăn A
nói gấp gáp vừa hoảng sợbot_an_cap đã kéo Mạnh Thanh đang suy nghĩ vẩn vơ về tại.
bật phắtbot_an_cap dậy, dọa tên đang cầm con dao phay sáng loáng suýt đánh rơi cả xuống đất.
còn lại cũng kinh kêu lên một tiếng Hửm?.
Gắng hếtvi_pham_ban_quyen ngồi dậy, cô lập nhìn rõ tình cảnh của mình.
Hai tên đói khát cùng hung cực ác, ngườileech_txt_ngu bốc mùi hôi thối đến nôn, mắt đỏ ngầu như sắp ăn tươi nuốt sống người khác.
Người luôn kêu ăn tôi, con gái, A La chính là ông bốleech_txt_ngu ngốc của nguyên chủ. Lúc , đang bị hai kia trói quặt tay vào cột nhà, cố sống cố giãy giụa hòng thoát ra cô.
Cách đó không xa, cạnh cổng sân cái gùi, trong mỗi gùi là một đứa bé chưa đầy một tuổi, chínhbot_an_cap là hai đứa con của nguyên chủ.
Ối chàbot_an_cap, con thối này cũng cứng vía , thế mà còn tỉnh lại được!
Hai tên kia bị lùi lại hai , nhưng nhanh chóng lại, ánh mắt đánhleech_txt_ngu giá thân cô, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh mắt khiến người ghêleech_txt_ngu tởm.
Đại ca, nếu nóleech_txt_ngu đã tỉnh thì cứ giữ lại đã, chúngleech_txt_ngu ta ăn đứa trướcvi_pham_ban_quyen đi? Dù sao hai . Gã gầy gò lại liếc Mạnh Thanh La bằng ánh mắt bẩn thỉu.
được gọi là đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ca sao không biết tên kia đang có ý đồ xấu xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, bèn cười một cách dâm đãng: Nghe lời chú mày.
Hai tên này chẳng hề lo Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh La sẽ bỏ trốn, vì chúng choleech_txt_ngu rằng cô không thể trốn, cũng không trốn.
Thế nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bàn bạc xong, cả cùng quay người đi về phía hai cái gùi, bị chọn một đứa.
Hừ
Mạnh Thanhbot_an_cap La cười lạnh .
Dám dùng mắtbot_an_cap để sỉ nhục coi thường một binh vương từng đánh đâu thắng đó trong quân doanh kiếp trước ư? Cái phảivi_pham_ban_quyen trả !
Cô nhanh chóng đảo mắt một vòng. Sân trống , chẳng gì cả. Gậy gộc, gạch đá đến một viên sỏi cũng không có.
Ánh mắt cô dừng lạivi_pham_ban_quyen trên con dao phay to trong con.
Ừm, chính là nó!
Mạnh La như con báo rìnhleech_txt_ngu trong đêm, găm chặt ánh mắt vào lưng hai kia, tìm kiếm hội dao.
Bànvi_pham_ban_quyen tay bẩn thỉu của gã đãleech_txt_ngu một trong hai gùi.
Dường như cảm nhận được nguy hiểm, đứa đồng loạtbot_an_cap .
Tiếngbot_an_cap khócbot_an_cap ấy tim Mạnh Thanhleech_txt_ngu La nhói đau.
Cô biết đây là ý còn sót lại .
Ánh mắt Mạnh Thanh La đi, cô vụt về phía gã đô con.
Một mànbot_an_cap tay không đoạt đao hoàn hảo được trình diễn!
Sau đó, sống dao thuậnbot_an_cap thế chém vào gáy gã gầybot_an_cap.
Gã gầy ngã vật xuống không kịp kêu một tiếng. Chưabot_an_cap đợi gã đôbot_an_cap con kịp phản ứng, dao của Mạnh Thanh La đã vung về phía hắnvi_pham_ban_quyen, và hắn cũng lăn ra .
tên đã hạ gục, Thanh La cởi dây trói cho ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bố ngốc, rồi tróileech_txt_ngu hai tên lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tựa vào nhau, buộc chặt vào nhà.
Trói người xong, cô nhặt con dao phay cạnh mình rồibot_an_cap ngồi phịch xuống bên cái gùi.
Lúc này cô cảm rất tệ, dạ dày đói đến phát , họng khô khốc như bốc khóibot_an_cap, cả người mệt lả, đầu quay cuồng, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
chủ không có vết thương mạng.
Cô ấy bị bỏ đói đến chớt.
cảm nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được hơi ấm của mẹ, tiếng khóc của trẻ trong gùi .
La, La Cha sợ, sợ lắm
Ông bố ngồi trước mặtvi_pham_ban_quyen Mạnh Thanh La, tay chỉ vào hai tên trói trên cột.
Nghỉ một lát, dùleech_txt_ngu cảm giác đói vẫn rất chịu nhưng đầu đã đỡ choáng váng hơn.
Cô liếc nhìn hai tên ác nhân đang bất tỉnh, nhẹ giọng anleech_txt_ngu ủi: Không sao cha, chúng khôngleech_txt_ngu động được nữa rồi, con trói lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồivi_pham_ban_quyen.
. Ông bố ngốc ngoan ngoãn gật đầu.
Ngay saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, lại xoavi_pham_ban_quyen bụng: A La, cha con cũngbot_an_cap đói
Mạnh Labot_an_cap cười khổ.
Cô biết ông đói, hai đứa trẻ cũng đói.
Bởi vì, chính cô đang đến phát đây!
Vừa xếp lại ký ức chủ, cô biết mình, ông bố ngốc và hai đứa con đã bị lạc gia đình hai trước, sau đó bị bắt đến đây. Hai ngày hai đêm họ chưa có một hạt cơm vào bụng, chưa một giọt nước.
Thậm chí còn suýt thành thức ăn miệng khác.
Lúc này, đói đến mức toàn thân rủn, cô chỉ muốn nằmvi_pham_ban_quyen thẳng cẳng tại chỗbot_an_cap cho xong.
Nhưng cô biết, nếu cô nằm xuống, là sẽ giống nguyên chủ, không bao giờ dậy nổi nữa. ông bố và hai đứa connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng sẽ chớt đóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo , hoặc tục trở thành thực choleech_txt_ngu kẻvi_pham_ban_quyen khác.
tìm cách kiếm ăn.
Ánh mắt cô rơi vào hai tên ác nhânleech_txt_ngu bị trói.
đứng dậy đi tới, thò tay lục trên người chúng, tìm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba mảnh bạc vụn và hai miếng bánh rau khô xíu.
Bạc được cô chùi vạt áo rồi ném vào tay nải mang theo người. Nhìn hai bánhvi_pham_ban_quyen rau khô, ánh mắt đầy ghét bỏ, vẫn cho ông bố ngốc.
Cho dù có , chớt khát, nhảy từ núi , cô cũng quyết không ăn thứ bánh mốc meo đã bị ủ trong lòng tên ác nhân cho bốc mùi!
Haizz đói quá! Giá mà có một cái bánh bao thật to ăn tốt mấy! Mạnh Thanh La ôm cái bụng đang đói đến phát , giữ chút kiên cường cuối cùng.
nhưng,
khoảnh khắc tiếp theo, như giấc mơ!
Trong tay xuất hiện một cái bánh bao hổi, trắng phau!
Cô tưởng mình hoa mắt, nhưng hơileech_txt_ngu nóng áp vào lòng bàn tay vô chân thật.
Lẽ nào
Nghĩ đến khả năng đó, tim Mạnh Thanhvi_pham_ban_quyen La thình thịch, toàn thân, đến từng lỗ chân lông cũng như đang reo lên sướng.
Kiếp trước, tuy cô là bông hoa bá vương trongbot_an_cap quân đội, nhưng cũng có một trái tim thiếu nữ. Nhữngleech_txt_ngu không huấn luyện, cô cũng hay cùng đồng đội lướt điện đọc tiểuvi_pham_ban_quyen thuyết.
chẳng phải làvi_pham_ban_quyen bàn tay vàng trong truyền mà mấyvi_pham_ban_quyen cuốn thuyết hay nhắc tới saoleech_txt_ngu?
Thanh La chỉ muốn ngửa mặt cười ba tiếng ha hả.
Người xưa nói quả không sai, tốt ắt phúc . Đối với một đình đời đều là liệt sĩ, cả mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng cống chovi_pham_ban_quyen đất nước cô, sao có thể xui xẻo thế được!
ăn, hỏng rồi, vào chớt .
Mạnh Thanh La sau cơn phấn , người lảo đảo ngồi phịch xuống.
ngồi nghỉ nghỉ .
Ông ngốc con gái, nghe lời cô, đưa miếng bánh rau khô vào thôi, trả lại cho cô. là, ánh mắt nhìn miếng đầy nuối.
Vâng!
Mạnh Thanh La ngồi , nhắmvi_pham_ban_quyen mắt lại, trong đầu nghĩ: Bánh bao!
Quả nhiên, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng bàn tay lại hiện một cái bánh bao nữa.
Lúc này, không dám thử mình có vàobot_an_cap không gian hay không, dùng ý thức kiểm tra.
Kết quả vừa nhìn, ôi trời đất ơi, thể tin nổi.
Cái trung tâm thương mại lớn nơi cô theo cô đến đây.
thưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời dành cho hành động xả thân người của sao?
Trung tâm mại , không có gian xem xét .
Mạnh Thanh La chỉ liếcleech_txt_ngu vàivi_pham_ban_quyen chỗ, rồi tiếc nuối thubot_an_cap hồi ý thức.
Cha ơi, chúng ta đi tìm đồ ăn.
Có lẽ vì đối phương ngây thơ như con, cũng có lẽ vì sự quan tâm chân thành của ông chobot_an_cap mình, Mạnh Thanh La gọi tiếng cha này không chút ngượng , vô cùng miệng.
Được, được tìm . Ông bố ngốc vừa nghe đến tìm đồ ăn, khuôn mặt liền ra nụ cười ngây thơ chỉ trẻ con mới cóbot_an_cap.
Trước , nghĩ đến những nguy hiểm có thể gặp phải trên , Mạnh Thanh La quyết định dạy ông bố cách dùng dùi cuibot_an_cap điện. Vào thời khắc mấu chốt, ít ông cũng có thể bảo vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình.
Dùi điệnbot_an_cap không khó sử dụng, chỉ cần tự chích vào mình là được.
phòng bảo vệ của trung tâm thương mại trong gian, thứ này không thiếu.
Nhìn hai tên bị trên , khóe miệng Thanh nhếch một nụ cười .
Kiếp trước, cô coi việc cứu ngườileech_txt_ngu trách nhiệm của , tuy sẽ không tự tay giết chúng, nhưng với ác đãleech_txt_ngu ăn người thành quen , cô cũng tuyệt đối không nương tay.
một ý niệm.
Một cây kimnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạc dàileech_txt_ngu sáng loángleech_txt_ngu xuất hiện trong tay cô.
Tốt , hộp cụ ybot_an_cap tế cô cũng theo cô đến đây rồi!
Cô dùng kim bạc châm chúng tỉnh lại.
Ông bố ngốc dùng dùi cui điện chích.
Lặp đileech_txt_ngu lặp lại vài lần, xen lẫn những rên hừ hừ.
Ông bố ngốc đã học được năng phòng thân.
hai tên trói lại ngất đi, ngốc hài nhìn dùi tay, mắt lấp lánh : A , cái nàyvi_pham_ban_quyen .
Nhìn dáng ngốc cha, Mạnh Thanh La một nụ cười hiếmvi_pham_ban_quyen hoi.
Vâng. Cha , chúng ta thôi.
Đi.
Ông bố ngốc Mạnh Cân cẩn thận giúp Mạnh La đeo gùi có , sau đó ông cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đeo gùi có đứa trẻ còn lại.
Ngoài hai cái gùi, còn tay nải nhỏ.
Bên trong tay nảivi_pham_ban_quyen thường chỉ đựng ít lương khô và quần cũ.
Lúc cô mở ra, còn lại vài bộ áo cũ ráchvi_pham_ban_quyen của nguyên chủ, ăn thì không còn một mẩu.
Bây giờ, bên trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thêm rau khô và ba mảnh bạc lột được từ hai tên ác nhân.
Bạc thì có thể giữ lại dùng, còn đồ ăn, một khi đã có không gian, thứ đồ trên loại ngườivi_pham_ban_quyen đó cô không ăn, cũng không cho ăn.
Nhưng cô vẫn bỏ chúng vào tay nải.
Phải biết rằng, một bánh rau khô nhỏ đáng kể này cũng có thể đổi được một đứa trẻ.
Mạnh Thanh La tay xách tay nải, một tay cầm dao phay, địu con bước ra căn nhà hoang suýt nữa đã cướp đi mạng sống bốn người .
Ông bố ngốc một cầm dùi cui điện, lưng địu con theo sau cô.
Vừa bước một chân khỏi cổng, La bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dừng lại rồi quay trở .
Hai ác nhân sau mấy lần bị dùi cui chích đã thoi thóp. Mạnh Thanh La chỉ cần một ý niệm, câybot_an_cap bạc xuất hiện tay, ánh mắt cô lạnh , câynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kim bạc trong taybot_an_cap lần lượt đâm vào tử huyệt của hai tên kia.
Dù đã có kývi_pham_ban_quyen ức của chủ và biết hạn hán rất trọng, nhưng cảnh tượng ngoài vẫn khiến Mạnh Thanh La kinh hãi.
Giữa mùa hè mà bên thấy một mảng xanh, chỉ toàn một màu vàng úa.
Đất khô nẻ, xa lòng sông đã cạn trơ đáy, ngoài cát đá ra thì chẳng còn gì.
Trời đất ơi! Đây là Mạnh La há hốc miệng, mãi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khép lại được.
Nơibot_an_cap họ đứng làleech_txt_ngu bên ngoài một nhà nát trên núi.
nói tiếng người, cả hót cũng không có, tĩnh lặng đến mức khiến ta hoảng .
Cô không dám ở lại đây , mặt trời đã xế chiều, họ phải tìm một nơi trú chân trước khi trời tối.
Chỉleech_txt_ngu một niệm.
Mạnh Thanh La lấy ra hai cái bánh bao ngũleech_txt_ngu cốc từ gian, bánh đã nguộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hai cái bánh bao trắng lúc nãy đã bị cô lén bỏ lại vào khôngbot_an_cap gian.
Cô vô may vì cha ngốc, con còn nhỏ, nếu không cô chẳng dám ngang lấy đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ không gian ra ăn.
cha ngốc, nhưng cẩn thận, cô không lấy nóng, chỉ lấy đồ nguội.
Cha, ăn .
Cô đưa cái bánh bao tay cho ông bố ngốc.
Ông bốleech_txt_ngu thấy con gái lục lọileech_txt_ngu trong tay nải, ra cái bánh bao, mắt liền sáng rực.
Con gái đi
Ông bố ngốc khăn rụt bàn tay chìa định lấy bánh bao lại.
Lòng Mạnh Thanh La ấm , cô nhét cái bánh bao vào tay : Conbot_an_cap còn một cái nữa.
Ông bố này của nguyên chủ tuy ngốc, nhưng lại vô yêu cô.
Còn nữa à?
Ông nhìn cô, thấy Thanh La quả thật lại lấy ra một cái nữa từ tay nải, lúc này nghiến ăn.
Mạnh Thanh La cũng đói , ăn hết cái bánh bao trong vài , rồi lại lấy ra hai chai nước từ không . Một chai cô mở nắp, đổ vào ống tre trong gùi cho cha , còn mìnhleech_txt_ngu uống chai kia.
Uống xong, chai nước lại được ném về không gian.
Bụng có cái lót dạ, giác bủn , dạ dày nóng ran đã biến mất, sức lực cũng quay trở lại.
Lúc này, hai đứa trong gùi đang ngủ mê mệt vì đói.
Nhưng đây bốn bề trống trải, Mạnh Thanh La không dám cho đứa nhỏ uống gì ở đây.
Cô rảo bước nhanh .
Trước khi trời tối hẳn, khi xuống đến chân , họ cuối cũng tìm một hang động nhỏ.
trí hang động khá kín đáo, trước cửa có dại và bụi gai cheleech_txt_ngu khuất, điều nàyleech_txt_ngu khiến Mạnh Thanh rất lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bốn người họ, một ngốc, hai nhỏ, , bất kỳbot_an_cap nhỏ nào cũng có thể cướp đi mạng sống củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ.
Hai người địu lách qua bụi cỏ vào hang. Hang không lớn, có nhìn rõ mọi thứ trong.
Không gian chỉ đủ cho ba người nằm nghỉ, cao chừng một haivi_pham_ban_quyen mét, bên trong có ít cỏ khôbot_an_cap, nhưng may là có mùi lạ.
Chắc là hang động tự nhiên, hang thúleech_txt_ngu.
Vào trong hang, Mạnh Thanh La ngụy trang lại cửa hang nữa, nếu có người tìm đến sẽ khó hiện hơn.
rộn một hồi, ngơi , Mạnh La mới có dịp nhìnbot_an_cap kỹ hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứaleech_txt_ngu nhỏleech_txt_ngu trongvi_pham_ban_quyen gùi.
Cả hai đều là con trai, sinh đôi, trông rất gầy yếu, mặt mày lem nên trông đen nhẻm. Trong ký ức, đứa đã gần một tuổi.
Hai đứa trẻ sinh nonleech_txt_ngu, nguyên chủ không có nhiều sữa, từ khi thiên tai xảy ra cũng không để ăn, bữa đói bữa no, nên hai đứa ngày càng đi.
Nói đứa chỉ sáu, bảy thángleech_txt_ngu tuổibot_an_cap, La cũng tin.
Hai đứa trẻ này là con của nguyênvi_pham_ban_quyen chủ khi chưa kết hôn, cha là aivi_pham_ban_quyen rõ.
nhữngvi_pham_ban_quyen gì nguyên chủ đã trải qua, Thanh La khẽ thở dài, vụng bế Đại Bảo ra, ôm vào lòng.
Cha, con bé bú.
nghe vậy, rất ăn ý người đi, lưng về phía .
Lúc này pha sữa bột bằng nước nóng là tế, Mạnh Thanh La lấy ra hộp sữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấy dành cho trẻ nhỏ từ không gian, lấy thêm một cái bình sữa, đổ sữa vào bình rồibot_an_cap cho Đại Bảo .
Núm vú vừa đưa vào miệngvi_pham_ban_quyen, Đại Bảo mút lấy mút , gần như hút bẹp cả núm vú.
Nghe tiếng thằng bé ừng ực nuốt sữa, Thanh La chua xót.
Tình cảm này có của nguyên chủ, cũng có của chính cô.
Thậtbot_an_cap tội nghiệp đứa trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Đại Bảo, vốn đang nhắm ngủ li bìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau khi ăn no liền mắt ra. Đôi mắt nó rất , đen láy như quả nho, còn tặng cho Mạnh Thanh La một nụ cười vô .
Mạnh Thanh La:
Kiếp trước, độc thânleech_txt_ngu suốt hai sáubot_an_cap , cô không thểbot_an_cap diễn tả cảm giác này là gì.
Vừa hạnh phúc, vừa mãn nguyện, mềm nhũn như nước mùa xuân.
Được , anh rồi thìleech_txt_ngu đi ngủ, còn đói, phải cho em ăn nữa.
Mạnh Thanh La đặt anh trai vào lại gùi.
Chẳng mấy chốc, em cũng ăn no, vẻ mặt vô thỏa mãn. hệt anh trai, sau khi uống xongvi_pham_ban_quyen có sức lực, nóbot_an_cap cũng mắt ra, tòbot_an_cap mò nhìn Mạnh Thanh La không chớp mắt, như không nhận ra người mẹ này của nữa.
Hàng mi dài chớp chớp, yêu không chịu nổi.
Trái tim Mạnh La lập bị hai nhóc tì này chiếm trọn.
Tiểu Bảo cũng ăn no rồi, đi ngủ thôivi_pham_ban_quyen.
Cô đặt đứa trẻ vào gùi. Có lẽ đã no bụng, hai đứa khóc quấy, một lát sau đã ngủ thiếp đi.
Ngẩng đầu trời bên , đã tối đen như mựcvi_pham_ban_quyen.
Một bánh , đối với người đã đói mấy ngày thì vàovi_pham_ban_quyen . Lại đi bộ gần nửa ngày, Mạnh Thanh lại đói.
răng, quyết định phản ứng của cha lần nữa.
thểleech_txt_ngu núi vàng . Hơn nữa, con còn nhỏ, cha lại ngốc, không thể dùng cách để tìm ăn được.
Tạm thời chỉ có thể dựa .
Cha , con cho các xong rồi.
Ồ.
Ông ngốc Mạnh Ngũ Cân, người vẫn quay lưng về phía Mạnhleech_txt_ngu Thanh La, lúc này mới lại.
Cha, ăn đi.
Mạnh Thanh La ngay mặt cha, lấy bốn cái bánh bao từ cái tay nải rách, đưaleech_txt_ngu cho ông ba cáibot_an_cap, mình cái.
Đồ đồ ăn?
Cân mắt rỡ, liếc thấy trong conleech_txt_ngu gái cũng một cái, liền đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay nhận .
Mạnh Thanhvi_pham_ban_quyen La chăm chú quan sát phản ứng của ông bố ngốc. mắt ông veo, ngoàibot_an_cap sự vui mừng ra không có gì khác, không mộtvi_pham_ban_quyen chút nghi ngờ.
hỏivi_pham_ban_quyen bánh bao từ đâu ra, điều nàybot_an_cap Mạnh Thanh phào nhẹ .
bot_an_cap không muốn lần đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn ra lại phải giải thích với ông mộtleech_txt_ngu lần.
Xem ravi_pham_ban_quyen, ông bố ngốc chỉ cần có đồ ăn là được.
Ngốc một chút cũng không sao, miễn là nghe lời.
Suy nghĩ một lát, Mạnh Thanh vẫn chỉ vào bánh bao và dặn ông một câu: Cha, này được nói cho người xấu biết.
Thanh vừa dứt lời, đồng tửleech_txt_ngu của ông bố ngốc co lạibot_an_cap, nhớ đến hai tên ác nhân định ăn thịt họ, sợ đếnvi_pham_ban_quyen mức lắc đầu như trống bỏi: Không nói, cha không nói, sợ lắm
Thanh La ăn một bánh bao lớn, thêm một ítleech_txt_ngu sữa trongbot_an_cap ống tre, bụng cuối cùng cũng no được quá nửa.
bố ngốc ăn cái bánh bao, uống phần sữa còn lại trong ống tre.
Uống xong, ông liếm môi: A La, ngon quá!
Mạnh Thanh La cười : Cha chưa?
No ! Ông ngốc vui vẻ gật đầu, tay vỗ vỗ vào .
Ăn rồi, Mạnh Thanh La quyết định ngủ một látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, để ông bố ngốc canh nửa đêm đầu, cô canh nửa đêmleech_txt_ngu sau.
Nhìn cha một dao phay, một tay dùi cui điện, đứng gác trước cửa hang một vị thần giữ cửa, Mạnh Thanh Laleech_txt_ngu dời hai đứa trẻ vào sâu cùng củaleech_txt_ngu hang, cô nằm ở phía ngoài, rồi lấy tay nải gối đầu, nhắm mắt lại.
có gì là quen.
Điều này phải cảm ơn nghiệp ở kiếp trước của .
quân nhân, việc trại và huấn luyện ngoài trời là thường tình.
Mạnh Thanh La không ngủ ngay, tâm trạng khá phức tạp.
Cô hy sinh khi đang cứu người, rồi xuyên không đến đây.
Xuyên không đúng vào lúc ngàn cân treo sợi tóc đã đành, lại còn mang theo khôngbot_an_cap gian.
Cô không hiểu tại sao lại có chuyện này?
chủ là con gái lớn của bố Mạnh Ngũ và mẹ nuôi Dương thị.
Nhưng, không phải con ruột.
Hai nămbot_an_cap trước, gia đình của nguyên chủ tìm đến và nhậnleech_txt_ngu cô về.
Cha ruột của nguyên chủ một vị tướng quân, quanh năm trấn giữ , mẹ là chủ mẫu của phủ tướng quân.
Lẽ ra ấy phải là đại tiểu thư đích xuất của phủ tướng quân, nhưng lại lưu lạc ở làng Mạnh Gia mười mấy năm.
Chỉ không biết vì sao, hơn một sau, nguyên chủ lại bị gia đình trả về.
Gửi trả gửi trả, chủ lại mang thai, bảy tháng thì sinh ra song sinh, chưa kịp đặt tên, chỉ là Đại Bảo, Bảo.
Sau khi trở về, nguyên chủ luôn uất, nhưng đối với hai đứa con lại cùngvi_pham_ban_quyen yêu thương.
về thời gian nguyên chủ ở phủ quân rất hồ, chỉ còn lại vài mảnh . Có thể nguyênbot_an_cap chủ rất xích khoảng gian đó.
Nguyênvi_pham_ban_quyen bài xíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Mạnh Lavi_pham_ban_quyen cũng lười tốn công sức chắp , hồileech_txt_ngu tưởng.
leech_txt_ngu sao đi nữa, một cặp cha mẹ từbot_an_cap nhỏbot_an_cap đã để lạc con, về rồi lại không bảo vệ được con, cô chẳng thèm nghĩ tới.
Bên gia đình cha nuôi có nhiều người.
Ông bà nộibot_an_cap vẫn mạnh.
Bác cả, bác cả, bác hai, bác dâu hai, bác baleech_txt_ngu, bác dâuvi_pham_ban_quyen ba, cùng các con của họ, và cả cô cả, cô đã lấy chồng.
Cha cô là con út trong nhà.
Tuybot_an_cap ngốc, nhưng lại cha mẹ hết mực cưng chiều.
Vì vậyleech_txt_ngu, khi ông bố ngốc tuổi trưởng thành, bà nội đã chi khoản tiền lớn, mười bạc mua một người – Dương thị, cũng chính là mẹ của cô.
Cha mẹ nuôi được người con trai, là đứa em trai .
Cả gia đình vốn đang ở cùng nhau.
Ai ngờ lại những người chạy khác và thổ phỉ làm cho tan tác ởbot_an_cap một nơi gọi Quất Bao.
biết những bây giờleech_txt_ngu , nhưngbot_an_cap nghĩ đến gia ấm áp đó, mắtvi_pham_ban_quyen Mạnh La cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút ươn ướt.
lên giọt lệ nơi khóe mắt.
Mạnh Lavi_pham_ban_quyen khựng lại, đâybot_an_cap tình của nguyên chủ.
Cô ấy không nỡ xa .
, nàyleech_txt_ngu cả gia đình cũng đang lo lắng tìm kiếm mấy họ.
Ngày mai, sớm , cô sẽ đưa họ.
Đêmleech_txt_ngu yên tĩnh, Mạnh Thanh Labot_an_cap chợp mắt một rồi tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy.
ra.
Thấy ông bố ngốc vẫn kiên trì ngồi ở cửa hangbot_an_cap, một tayleech_txt_ngu cầmvi_pham_ban_quyen daonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một tay cầm dùi cui , mắt mở to nhìnvi_pham_ban_quyen chằm chằm ra ngoài, tai còn vểnh lên, dường đangbot_an_cap nghe động bên ngoài.
Dáng vẻ ngốc nghếch của ông khiến cô vừa buồn cười, vừa cảmleech_txt_ngu động vô cùng.
Thanh La lại nhắm mắt, đưa ý thức chìm vào khôngleech_txt_ngu gian.
Đối trung tâm thương mại này, côbot_an_cap rất quen thuộc.
Khi lên hoạch đổi tin ở đây, cô đãbot_an_cap cải trang đến quan sát địa hình.
Trung tâm thương mại có tổng cộng ba tầng.
Tầng một, có cửa hàng 4S bán ô , nhà thuốc, cửa hàngvi_pham_ban_quyen thời trang và giày dép, còn có tiệm vàng đá quý
, siêu lớn, đồ ăn thức uống, hải , trái , rau củ, thịt, đồ ăn chín, xe điện, xe đạp
Tầng ba, là khu vực quản lý của siêubot_an_cap thịvi_pham_ban_quyen.
Phía saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trung tâm có một khoảngvi_pham_ban_quyen sân không lớn không nhỏ, xung kho và kho lạnh, dùng để chứa hàng cho bán phía trước.
Mạnh Thanh La không biết liệuvi_pham_ban_quyen tất những này có theo cô đến đây không, nên cô phải xem xét kỹ.
Kiểm xong, Mạnh La không khỏi lè lưỡi.
trừ cánh cửa lên khu quản lý ở tầng ba không mởleech_txt_ngu được, những thứ khác theo .
Cô còn phát hiện ở giữa sân nhỏ phía sau lại xuất hiện một giếng, là cái giếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổ, trong giếng nước suốivi_pham_ban_quyen trong vắt.
dĩ ở đó .
rõ.
A có người có người
Giọng của ông bố ngốc đột ngột Mạnh Thanh La đang chìm trong không gian trở về thực tại.
người đến?
Mạnh Thanh La giật mình ngồibot_an_cap bật dậy.
Lắng tai nghe, quả thật có tiếng bước chân, nhưng không dừng lại, nhanh chóng xa.
Một phen hú vía, Thanh La thở phào nhẹ .
Nhưng qua lần giật mình , cô kinh ngạc phát hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thính giácbot_an_cap của ông bố ngốc dường như không tầm thường.
Cha, cha ngủ đi, con canhleech_txt_ngu .
bot_an_cap.
bố ngốc trợn mắt cũng đã mỏi, ngoan ngoãn đưa cui điện và daovi_pham_ban_quyen phay cho cô, rồi ngảvi_pham_ban_quyen người xuống đất ngủvi_pham_ban_quyen thiếpbot_an_cap .
Nhìn ông ngay tắp lự, Mạnh Thanh La giật giật khóe miệng, vừa thương vừa ghen tị.
Nếu là người , sao thể ngay được, dù mệt đến đâu cũng canh trong lòng.
Đúng là có phúc của .
Mạnh Thanh La dùi điện và dao phay bên cạnh, nhìn hai đứa con ngủ say, nghĩ một , rồi lần lượt Đại Bảo vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Bảo lên.
Cô lay chúngbot_an_cap dậy trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, dùng cách tự cho mỗi đứa uống một hộp trẻ em, rồi cho tè xong mới đặt lại gùi.
và Tiểu Bảo vừa nhắm mắt sữa, mắt đivi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen.
Dáng vẻ mặc cho mẹ tùy ý vầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến miệng Thanhbot_an_cap La cong lên, đứa quá, mập mạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút còn đáng yêuleech_txt_ngu nữa.
Con ngủ rồi, cũng ngủ rồi.
Xung quanh rất yên .
Mạnh Thanh La trong ký của nguyên chủ, nhưng không được nhiều thông hữu ích.
Chỉ nước nàybot_an_cap tên là Yến, kinh thành ở bắc, cách Tây Châu rất xa.
Quê hương của nguyên chủ là trung của đợt hạn hán lần này.
Mục tiêu củavi_pham_ban_quyen gia đình Mạnh và người làng Mạnh Gia là chạy nạn đến kinh thành hoặc một nơi nào gầnvi_pham_ban_quyen kinh thành bị hạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hán để định cư.
Gia đình Mạnh rất đoàn , dưới sự dẫn dắt của , một ai rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ Tây Châu, đến Vânbot_an_cap Châu.
Nhìn tình hình nơi đây, hạn hán cũng chẳng khá hơn Tây Châu là bao.
Trong lúc Mạnh Thanh La liên tụcbot_an_cap tiếp nhận và sắp xếp lại thực tại trước và sau khi xuyên , thời gian trôi qua rất nhanh.
Khi trời đầu hửng sáng, Thanh La thử vào trung tâm thương mại dùng ấm siêu tốc đunvi_pham_ban_quyen một ấm nước nóng.
Cô vô cùng khích, điện trong trung tâm thương mại vẫn dùngleech_txt_ngu được, không bị ngắt, vòi nước cũng có nước, và nước chảy không ngừng.
còn hiện, không gian này còn có chứcvi_pham_ban_quyen năngbot_an_cap tự bổ , cứ thứ gì cô lấy dùng đều sẽ tự được lấp .
Lấy hết, dùng không cạn.
Mạnh Thanh La trước tiên một ấm nước đổ vào tre mang theo, ống tre đủ lớn cả cô và cha dùng .
Ấm 2 lít, đổleech_txt_ngu một ấm mới đầy ốngleech_txt_ngu tre, sau đó cô cho thêm một ít muối và đường.
Chuẩn bị nước cho ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn, còn nhócvi_pham_ban_quyen tì nữa.
Cô lại vào siêu thị một túi nước bằng da lớn, rửa sạch, rồi quấn chặt quần áo rách của mình bên ngoài người khác không nhận ra liệu. Bình sữa của hai đứa nhỏ cũng được cô ngụy trang.
Nước để thành nước ấm rồi pha bột trẻ vào, lắc đều, vậy là đã có đủ khẩu phần bé hôm nay.
Đến khi Mạnh Thanh La chuẩn bị xong xuôi, cho haibot_an_cap trẻbot_an_cap ăn xong, ông bố tỉnh.
Cha , dậy ăn thôi.
Ồ.
Vừa có đồ ăn, cha cô tỉnhbot_an_cap ngay .
Với mái đứng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tay nải của Mạnh Thanh La.
Bởi vì đồ ăn ngon của gái được lấy ra từ đó.
Lần này, Thanhvi_pham_ban_quyen La không thăm dò , trực tiếp lấy ra ba bánh bao thịt lớn cho ông.
Ông bố ngốc thấyvi_pham_ban_quyen trong tayleech_txt_ngu con gái cũng có, liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vui vẻ nhận lấy ba cái bánh bao phức, rồi tự mình suy diễn, vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt lấy lòng nói với Mạnh Thanh : Con gái, chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người xấu, không nói.
Mạnh Thanh La nghe mà da mặt co rúm :
Cô không phải người , thật đấy!
Đeo gùi, tay nải, Mạnh Thanh đưa con cha ngốc xuống núi, đi ra đường cáibot_an_cap quan.
Cô không đi thẳng về hướng kinh thành, mà dựa theo ký ứcvi_pham_ban_quyen của nguyên để Khổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quất Bao. Trong khu rừng nhỏ bên ngoài Khổ Quất Bao, người nhà đang họ.
Lúc rời làng Mạnh nạn, ông nội đã dặn dặn lại, lỡ ai bị , gia sẽ tìm cách ở lại nơi đó đợi ba ngày.
Hôm nay đã là ngày thứ ba.
Nếu cô có thể đưa cha và các con quay về kịp trong hôm nay, sẽ được đoàn tụ với đình.
Ông nội cô trẻ từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm tiêu sư, đi khắp nam bắc, kiến thức và võ không tồi.
Cô chính do ông nhặt được trên đường áp tiêu, rồi đưa cho cha mẹ nuôi lúc đó đã cưới nhau mấy năm chưa có con.
Bà nội cô làvi_pham_ban_quyen gái của thầy langbot_an_cap trong làng, chút yleech_txt_ngu thuật, ngày thường chỉ bệnh cho người , thỉnh thoảng có hàng xómleech_txt_ngu láng đến nhờ thì cũng xem giúp.
Mấy người bác trai đều anh hòa thuận, không cha ngốc bắt nạt, lại còn nhiều nhất.
Bác hai năm trước bị gọi đi lính, đến nay vẫn chưa về.
ơn bạnbot_an_cap vì đã nghe truyện tại Tịch Dao, chúcvi_pham_ban_quyen bạn có phút giây thưởng thức tuyệt vời!
thỉnh thoảng vẫn có thư gửi về, chắc là vẫn còn sống.
Bác ba vì lên núi săn hổ bị thương ở chânleech_txt_ngu, đi lại hơi khập khiễng.
A La, đi đi đâu?
Ông bố ngốc nhìn con đường phía trước, dobot_an_cap dự hỏi cô.
Cha, đừng sợ, chúngbot_an_cap ta đi bà nội.
Mạnh La biết cha đang sợ gì, vì trên đường đã đầu xuất hiện lác đác người chạy nạn.
Nhìn thấy người, lạivi_pham_ban_quyen nhớ đến hai tên kia.
Được, tìm cha, mẹ. Mắt bố ngốc lập tức sáng lên.
Vâng, chúng ta đi nhanh lên.
Một là phải rút lên đến nơi hẹn, hai là phải tranh thủ mặt trời chưa lên cao để đi được nhiều hơn.
Cái tháng bảy giữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưa thật sự không phải người có thể chịu . Nắng gắt , nướng người ta đến chảy mỡ, có khi chỉleech_txt_ngu thiếuleech_txt_ngu mỗi ít bột thì là nữa là thànhleech_txt_ngu mónbot_an_cap nướng luôn rồi.
Cùng lúc đó.
Trongvi_pham_ban_quyen khu nhỏ ở Khổ Quất .
gia đình họ Mạnh, còn có người Mạnh Gia.
trận hỗn loạn của dân chạy nạn và thổ phỉ cướp bóc giết người này, có người mất tích hoặc bị giết.
Những người khác đều đãleech_txt_ngu bỏ đibot_an_cap.
Chỉ có người làng Mạnh Gia, sau khi tìmbot_an_cap nơi ẩn nấp một gian, đều quay trở lại đây.
Mọi có chung một suy nghĩ, họ có thể đợi một chút, người còn sống, nhất định sẽ tìm về đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nếu rời đi, thời buổi loạn lạc này, không chớt thì đời này e cũng khó gặp lại.
vậy, gia đình họ , người làng Mạnh Gia dưới sự dẫn dắt của , cũng đợi ở đây.
Họ nghe theo lời khuyên củabot_an_cap ông và lý trưởng: nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi toàn nhất.
Khi lần lượt người làng tìm về, họ thấy suy nghĩ của ông Mạnh vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đúng, may mà đã nghe lời họ, hoảng bỏ chạy như những người khác.
làng Mạnh Gia để người già, em và nữ ở giữa, đàn ông vòng ngoài, ngày đêm đều có người canh gác.
Cứ như vậy, họ đã an toànvi_pham_ban_quyen trải qua hai ngày haivi_pham_ban_quyen đêm.
Trời hửng sáng, ngày thứvi_pham_ban_quyen ba đã đếnleech_txt_ngu.
Dương thị tỉnh dậy sớm nhất.
Vừa tỉnh, bà liền đưa tay sờ ba đứa bên .
Thấy ba đứa vẫn còn nguyên vẹn, bàvi_pham_ban_quyen mới thở phào .
Chỉ là, vừa nghĩbot_an_cap đến chồng, con gái lớn và hai đứa cháu ngoại vẫn chưa tìm thấy, nước mắt bà lại tuôn .
Hai ngày nay, bác cảbot_an_cap Mạnh, bác ba Mạnh, các con trai của bác cả là Mạnh Đại Lang, Mạnh Nhị Lang, Mạnh Tam thay phiênbot_an_cap nhau đi tìm.
Họ đã tìm thấy Thất Lang bị lạc trong lúc hỗn , còn có con của Lang là Đại Nha, nhưng vẫn không tìm thấy bà và mấy đứa trẻvi_pham_ban_quyen.
Nếuvi_pham_ban_quyen hôm nay vẫn tìm thấy, ngày mọi người sẽ không đợi nữa.
Huleech_txt_ngu hu
Dương thị úp mặt vào lòng nức nở.
Tiếng khóc củabot_an_cap bà làm bà cụ Mạnhvi_pham_ban_quyen tỉnh giấc. Bà cụ chưa mở mắt, mắt đãvi_pham_ban_quyen đỏ hoe.
Bâyleech_txt_ngu giờ cả nhà đã tìm , chỉ thiếu đứa con trai út, cháu gái lớn và đứa chắt nhỏ.
Nghĩ đến người họ có thể nguy hiểm này nguy hiểm khác, chí trở thành thứcleech_txt_ngu ăn trong miệng người khác, tim bà cụ bị ai bóp nghẹt.
Giữaleech_txt_ngu nơi dã, lòng người hoang mang, ai cũngleech_txt_ngu ngủ không sâu giấc.
Một người , mọi đều tỉnh.
nữ chuẩn bị bữa sángvi_pham_ban_quyen đơn .
Đàn ông bàn bạc chuyện tìm nước, tìm đồ ăn, tìm người.
Cha, hôm nay vẫn để con và Đại Lang đi tìm người nhé?
Bác cảbot_an_cap Mạnh hỏi ý cha mình.
tuy còn khỏe, nhưngbot_an_cap liên tục mệt mỏi, ông thật sự sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cha mình sẽ kiệt sức.
Được, vậy ta và Nhị Lang người làng đi nước đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn, ba và Tam Lang ở đây chừng bọn . Ông Mạnh suy nghĩ rồi gật đầu ý.
Bốn người ănbot_an_cap vội hai cái bánh khô với canh rau dại đun sôi rồi lên đường.
Dương thị đămbot_an_cap nhìn bác và Mạnh Đại Langbot_an_cap rời đi. Bà muốn đi tìm, nhưng đứa con nhỏ, bà thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi được.
Bát của bà mười tuổi, Cửu Lang tám tuổi, Thập Lang mới sáu tuổi.
Mẹ, hôm nay bác cả và anh cả nhất định sẽ tìm được cha và chị phải không ạ? Bát Lang đãbot_an_cap hiểu chuyện, lúc nãy bị tiếng khóc của mẹ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho giấc.
Cậu biết, mẹ khóc vì lo cho cha và chị cả.
Cậu cũng !
, định sẽ được.
Dương thị an ủi con trai, cũng là tựleech_txt_ngu mình.
Mẹ ơivi_pham_ban_quyen, con muốn đi tìm cha chị. Cửu Lang ngẩng đầu nhìn xin.
Không , ông nói chúng nhỏ, không giúp được gì, bên ngoài hiểm lắm. Thập Lang ra vẻ ông cụ trả lời thay mẹ.
Giọng non nớt của cậu bé những người trong gia Mạnh đều im .
Ai mà không lo lắng chứ?
Ai cũng lo cho sự an nguy bốn người họ.
Nhưng cái buổi quỷ quái này
Nó bắt bạn phải nằm, bạn phải , bạn phải bò, bạn phải bò.
Mặt trời lại lặn về .
Dù là người đibot_an_cap tìm người, hay người đi tìm thức ăn và nước uống, đều đã trở về.
Người đi tìm ăn và nước uống tay không, người đi tìm người, phía sau cũng không thêm ai.
Ông cụ Mạnh và Nhị Lang về trước, nhìn hai bàn tay trống không của họ, những khuôn mặt đầy hy vọng bỗng chốc trầm xuống.
Lúc gia đình ông cụ Mạnh rời đi, người đông, xe cũng nhiều, chí còn có một lừa, một xe .
Đương nhiên, lương cũng không ít.
Nhưng thể chịu nổi vì nhà Mạnh đông người, lại cậu trai đang tuổi ăn tuổi lớn.
Khi vào phận Vân , lương thực của nhà đã vơi hơn một nửa.
Vốn nếu kiệm một , trên đường tìmvi_pham_ban_quyen rau , cũng có thể miễn no bụng mà đi tiếp.
Nhưng ai , hạn hán ở Vân Châu nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn Tây Châu là bao, trên đường đào rau dại cũng không có mà , chút lá cây cũng không biết đã bị bao nhiêu người đào xới.
Kinh khủng hơn , trận của dân chạy nạn và thổ phỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cướp bóc mấy ngày trước, lương thực của nhà họ Mạnh cũng bị cướp gần hết.
Gia đình họ Mạnh có người biết võ công cònleech_txt_ngu nhưleech_txt_ngu vậy, huống chi nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia đìnhvi_pham_ban_quyen khácleech_txt_ngu trong làng.
Ông nó ơi, tìm thấy chút nào sao?
vi_pham_ban_quyen cụ Mạnh đến môi cũng run lên.
cụ Mạnh thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài, lặng lẽ ngồi xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh bà, liếc nhìn cháu trai thứ hai đang tái mặt ngồi con dâu .
Điều ông không muốn nói là, trên đường về, họ gặp một nhóm người đang đổi con nhau để ăn thịt.
Chỉ một miếng bánh rau khô đen sì, đã đổi được một bé mấy tháng tuổi.
đã tuổi, từng trải nhiều, sức đựng tâm lý tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn cháu trai, chứ cháu hai ọe ngay tại chỗ.
Nhị Lang, con à?
dâu Phan thị nhìn mặt tái nhợt của con trai, đau lòng .
Nhị Lang lắc đầu, trả lời , trong đầu vẫn ảnh tượng gặp đường về.
Dù đã được ông khuyên , trong lòng cậu đã khá hơn.
Nhưng, cảm giác bất lực và khó đó đè nặng trong lòng, khiến cậuvi_pham_ban_quyen không còn sức để , chỉ cúi đầu ngây ngốc nhìn ngón chân mình.
Thế hệ của Mạnh Thanhvi_pham_ban_quyen , chỉ có cô là con gái, mười người còn lại đều là con trai.
Bác cả và bác dâu cả Phan thị sinh được người con trai.
Mạnh Đại Lang năm nay , đã thành , vợ là tiểu Phan , cháu gáivi_pham_ban_quyen của Phan thị, hai người có một cô con gáileech_txt_ngu hơn một tuổi, tên ở nhàbot_an_cap là Đại Nha.
Mạnh Nhị Lang, năm nay mười sáubot_an_cap, lớn hơn Mạnh Thanh hai tháng, chưa thành thân. Trước khi chạy nạn vốn mắt, nhưng vì chạy nạn nên đành gác .
Mạnh Tam Lang năm nay mười bốn, còn là mộtbot_an_cap thiếu niên.
Nhà bác hai có hai trai, Tứ Lang và Ngũ Lang là song , mười ba tuổi.
Nhà bác cũng có con trai, Lang mười , Thất một tuổi.
Hôm hỗn loạn , Đại Nha suýt bị ta tiện tay bế đi, Mạnh Lang và Phan thị như phátvi_pham_ban_quyen điên đuổi theo , cuối cùng hai người tìm và giành lại .
Nghĩ đến đây, tiểu Phan thị lại chặt Đại Nha trong lòng, lòng vẫn còn sợ hãi.
mắt cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lobot_an_cap lắng nhìn ra ngoài, chaleech_txt_ngu chồng và vẫn chưa về, trời sắp tối rồi.
Dương cũng sốtbot_an_cap đợi.
mấy chốc, bóng của bácleech_txt_ngu cả và Mạnh Đại Lang xuất hiện trong tầm hai người.
Chỉbot_an_cap là, phía sau hai người họ cũng giống như những người khác trở về.
Trống không.
Không có ai!
Dương thị đứng dậy, định đi hỏi, nhưng nhìn, chân mềm nhũn.
Sau đó, chỉ nghe thấy tiếngbot_an_cap khóc oán của .
Đến này, hy vọng hóa thành vọng, không, là tuyệt vọng.
Tuyệt vọng sâu sắc.
Bà khóc, ba đứa con cũng khóc.
Những người khác trong nhà lau mắt.
Ngũ Cânleech_txt_ngu A La, Cân của mẹ, A La của bà Bà cụ Mạnh không thể kìm được nữa, nức trong đau .
Miệng bà cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặp lặp lại mấy câu đó.
Đứa con trai út bà yêu thương nhất khôngleech_txt_ngu về rồi!
Đứa cháu gái La bà yêu quý nhất cũng không về nữa rồi!
Còn hai đứa chắt nhỏ ngoan ngoãn, đáng yêu kia nữa!
Cha, trong vòng mấy dặm, ngày nay đều đã tìm hết rồi không có ai cả! cả Mạnh hoe mắt ngồi trước mặtvi_pham_ban_quyen ông cụ Mạnh.
Bác cả Mạnh khôngvi_pham_ban_quyen dám nói ra, rằng em trai và cháu bốn họ có lẽ lành dữ .
Cả , không trách nhà ta già trẻ lớn , đã cố hết sức rồi.
Ông cụ Mạnh đỏ hoe mắt, đưa tay vỗ vai con trai cả.
Ông biết, mấybot_an_cap ngày nay trai cả đã tự mình rất nhiều.
Hômbot_an_cap đó, đầubot_an_cap là Thất Lang bị dòng người xô đẩy lạc mấtleech_txt_ngu, con trai cả đi tìm Thất .
Đến khi hỗn qua , cả nhà mới kinh hoàng phát hiện thiếu mất đứa út, cháu gái lớn và hai đứa trẻ trên .
Con útbot_an_cap ngốc, phản ứng chậm, không nghe thấy nó la hétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cháu gái từ khi sinh trở về, ngày càng trầmbot_an_cap mặc, có lúc ngồi ngẩn ngơ cả buổi, cũng không nghe thấy tiếng kêu cứu của nó.
Hai đứa trẻ nhỏ thì không biết nói.
Cứ như vậy, đã bị cả nhà bỏ quên.
Con trai trách, sự của cũng không hề ít.
Dòng thời gian quay trở lại buổi sáng cùng .
Ăn no uống đủ, ông bố vừa nghe nói sắp được về tìm người nhà, lập hăng hái hẳn lên, sải bước trên đườngbot_an_cap.
Ông bốvi_pham_ban_quyen ngốc giốngleech_txt_ngu ông nội, mặt mũi tuấn tú, dáng người cao lớn, khoảng một tám bảy.
Chỉ tiếc là sau khileech_txt_ngu chạy nạn gầy đi không ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khi ông không nói , mặt tanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cầm dao phay sáng loáng, cũng rất dọa người.
Trên đường, những người chạy nạn thực sự, dù chỉ có hai cha , không ai dám đến cướp.
Do thói quen nghề nghiệp từ kiếp trước, Mạnh Thanh có khả năng hướng rất tốt, tìm đường.
Sau khileech_txt_ngu đi vòng hai lần, lúc mặt trời lên cao, họ đã không còn xa Khổ Quất nữa.
Chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phía trước có một ngôi miếuleech_txt_ngu , chúng ta vào tránh nắng, ăn chút gì rồi nghỉ ngơi đi.
Được.
Ông bố ngốc ngoan ngoãn gật .
Mạnh Thanh Laleech_txt_ngu ước tính quãng đường.
Lúc đó, hai tên ác nhân chắc là sợ người nhà họ đến tìm, nên đã một bắt người họ đến một cách Khổ khoảngleech_txt_ngu hơn ba mươi dặm.
giờ, cô và cha đã đi được khoảng hai mươibot_an_cap , buổi có thể ngơi lâu hơnvi_pham_ban_quyen một chút.
Buổi chiều không còn nhiều phải đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trước khi trời tối nhất định có thể đến Khổ Quất Bao đoàn tụ với gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình.
Nắng to, nhiệt độ cao, lại còn địu con đi đường, Mạnh Thanhvi_pham_ban_quyen La sớm đã mồ hôi đầm đìa, hoa mắt chóng mặt.
Nếu không có nước muối đường trong không để bổ sung thể lực, với cơleech_txt_ngu thể yếu ớt , e khó mà trụ nổileech_txt_ngu.
Bước vào ngôi miếu hoangleech_txt_ngu, Mạnh Thanh La khựng .
Bởi vì bên trong đã có một người đang nghỉ chân.
Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người bên trong thấy có người đi vào, cảnh giác nhìn họ, nhưng khi thấy chỉ có một người đàn ông và một phụ yếu đuối, lại địu đứa trẻ nhỏ, nhóm người đó liền thả lỏng.
Thậm chí cóleech_txt_ngu hai người còn nhìn chằm chằm vào cái gùi trên lưngvi_pham_ban_quyen Mạnh Thanh Lavi_pham_ban_quyen và cha , trong mắt tràn đầy khao khát.
Mạnh Thanh La cảm thấy mình khôngbot_an_cap nhìn nhầm, dù chỉ là trong khoảnh khắc.
tổng cộng bốn người đang ngồi quây quần, ba nam một , nhìn chằm chằm vào một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nồileech_txt_ngu sắt lớn.
Trong đang nấu đó, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đàn ông dùng xẻng gỗleech_txt_ngu khuấy đều, còn lại nuốt nước bọt nhìn chằm chằm vào nồi, mắt không .
Vô tình, cũng do tò mò, Mạnh nhìn kỹ một cái.
Là hai cái cẳng chân trắng hếu!
Đối với một người vừa là đặc công, vừa là quân y, thị lực lại như cô, rất dễ dàng biệt là chân gì.
Mạnh Thanh Laleech_txt_ngu suýt nôn ọe tại chỗ, chỉ hận không tự chọc mù mắt mình.
Cho mày cái mắt tọc mạch, cho tò mò!
lại cơn buồn nôn, cô kéo tay cha: Cha, chúng nhanh lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, trời tối mà chưa đến nơibot_an_cap, ông bà nội và mẹ sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo lắng lắm.
Ông bố ngốc nhìn cô: A mệt!
Con không mệt.
Ồ.
bố ngốc rất nghe lời con gái, Mạnh Thanh La nói là nấy.
Hai nhanh chóng rời ngôi miếu hoang, đội nắng gắt đi .
Dù đã từng qua, nhưng không gì có thể so với cú sốc khi tận mắt chứng kiến.
Dưới nắng thiêu đốt, Mạnh Thanh La mới cảm thấy buốt toàn đi.
Đây cuộc là một thế giới bi đến mứcleech_txt_ngu ?
Triều đình làm ?
Không quan tâm sự sống chớt của người dân ?
Ông bố ngốc không hiểu thế sự, còn Mạnh Thanh La lúc này đến để hỏi cũng không có.
Đi vội được khoảng hai dặm.
Hu hu mẹ cha
đường, vang tiếng khóc của trẻ con.
Mạnh Thanh La nhìnbot_an_cap rõ, lớn nằm bất động trên đất, một khoảng ba, bốn đang gục người mẹ khóc nở.
Mạnh Thanh nhìn quanh một lượt, không thấy có chạy nạn nào khác bènnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗ ba người họ. Hai người lớn soài trên đất, chắc là đã ngất đi vì đói khát. Nếubot_an_cap hai người lớn này chớt, nghĩ đến cảnh tượng kinh hoàng trongbot_an_cap ngôi hoang nãy, kết củaleech_txt_ngu đứa bé trai trước mắt Cô rùng mình một cái, dám nghĩ tiếp nữa!
Sau khi sẽ không gây nguy hiểm cho mình, con, cô mới ngồi xuống bắt mạch cho haileech_txt_ngu , rồi vạch mí mắt họ ra .
Người phụ nữ đã chớt được vài giờ, không thể cứu vãn. mắn là người đàn vẫn cứu được.
gỡ ống tre trên người người phụ ra, nhiên bên trong trống không. Cô dốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngược xuống lắc lắc, giọt nước cũng không còn.
Mạnh Thanh lẽ gỡ ống tre trên người mình xuốngvi_pham_ban_quyen, đổ đầy muối đường đã bị từ sáng vào ống của đình ba người họ, rồi đưa cho cậu bé đang khátbot_an_cap đến nứt cả môi uống trước.
Từ mấy người Mạnh Thanh La gần, cậu bé đã khóc, mắt ngấn lệ bất lực nhìnbot_an_cap cô.
Cho mẹ uống. Cậu bé uống được thì đột nhiên ngón nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xíu chỉ người đãleech_txt_ngu từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu đang nằm trên đất.
Mạnh Thanh La bỗng sống mũi cay cay, cô đổ nước trong ống tre vào người đànbot_an_cap ôngvi_pham_ban_quyen.
đàn ông không có thương, trong túi lương thực của anh còn hơn túi lương khô, chứng tỏ anh ta ngất đi khát.
Người đàn ông cuối cũng tỉnh lại.
Vừa mắt đã khuôn mặt phóng đại của ông bố ngốc cao lớn, anh ta giật mình ngồibot_an_cap bật dậy, theo bản năng cậu trai đang ngồi ăn bên cạnh giấu ra sau , ánh mắt cảnh giác nhìn họ.
Ông bố bị dọa đến mức ngã xuống đất, sau đó bò , ánh mắt người . Ông ông chỉ muốn giúp gái xem ta tỉnh chưa thôi màleech_txt_ngu.
Anh tỉnh rồi ? Mạnh La bình hỏi.
Cô các ngườileech_txt_ngu là? Giọng người đàn lộ vẻ hoảng , người conội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rúm lại.
Là chúng tôi cứu anh! Mạnh La đi vào vấn .
hai cái ống trên đất và tay nải được gói kỹ: Đây là chút nước và lương khô ít ỏi còn lại của chúng tôi, anhvi_pham_ban_quyen cất kỹ đi đừng để ai thấy. Đứa bé đã mất rồi, nó mất cả cha nữa, hãy bảo vệ nó và nuôi nó khôn lớn!
Người đànvi_pham_ban_quyen ôngbot_an_cap còn chưa kịp hoàn hồn, Mạnh Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net La đã cha đi xa.
Người đàn ông sau này mới nhận ra, chủ yếu là tavi_pham_ban_quyen không ngờ trong buổi này lại khôngbot_an_cap gặp phải kẻ cướp nước và lương thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà chủ động cho anh nước và đồ ăn.
Hai ống tre của nhà anh ta đã được đầy , tay vừa mở ra, bên trong có hai cái bánh rau khô, mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái bánh bột ngô hấp, hơn mười bao cốc, thoảng mùi của thực. Cuối cùng, dưới đáy tay nải một cái cuốc mỏ nhọn sáng loáng.
Lúc này, trong bàn tay đen nhẻmbot_an_cap của con trai anh ta đang là một cái bánh bột ngô hấp.
Gã đàn ông trước tiên là sờ, sau run rẩy tay nải lại, rồi quay người hướng Mạnh La đi, quỳ xuống dập đầu ba cái: Thần tiên ơi, tôi gặp thần tiên Cảm ơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ân nhân, cảm ơn ơn cứu mạng của thần tiên, cả này biết đáp, nhưng Nhị Tử này xin thề, nếu lần này hai con may mắn sống sót, này nhất định sẽ tích đức làm việc !
đàn ông rưng nước mắt, tìm một chỗ gần đó cuốc đào hố chôn vợ, đó làm một dấu hiệu, chỉ mong cuối đời có quay lại đón hài cốt của vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về.
Sau khi đưa conleech_txt_ngu lạy vợ , anh đặtbot_an_cap con vào gùi, kỹ ăn nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Labot_an_cap cho đặt dưới mông con, sau đó đeo gùi lên, một tay xách tay nải, một tay cầm cuốc sải bước rời .
Đi tiếp đoạn, Mạnh Thanh La cuối cũng mộtleech_txt_ngu lùmleech_txt_ngu cây nhỏ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể che nắng.
Cô tìmvi_pham_ban_quyen một gốc cây lớn ngồivi_pham_ban_quyen xuống. Cây cổ thụ chịu hạn , lá trên cây cũng đã úa, vẫn để ngồi dưới tránh nắng lúc.
Cô đặt hai đứaleech_txt_ngu con xuống.
Đầu tiên cho chúng một ít , sau đó cho bú rồi đặt lại vào gùi.
Hai đứa trẻ sự rất ngoan, chỉ cần ăn no là nằm gùi, không khóc không quấy, tự chơi với ngón chân, gặm tay, trừ khi cần đi vệ sinh mới ư ử tiếng báo lớn.
như cũng hiểubot_an_cap được sự vất của người lớn và sự gian nan của thời thế.
Cô vẫn lấy ra ba cái bánh bao thịt lớn từ tay đưa cho ông bố ngốc, còn mình thì chỉ gặm hai cái bánh chay, uống thêm chút nước để đè nén cảm giác buồn nôn trong dạ dày.
Cảnh ban nãy, cú sốc thị giác đó khiến cô thời không thể nuốt nổi thịt.
Có lẽ vì con đường này đến Khổ Quất Bao, phải đường chính lên phía bắc, nên trên đường khôngbot_an_cap gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiềuleech_txt_ngu người nạn.
Giống như giờ, xung quanh một bóng người.
Trong mắt, chỉ một màu vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net úa.
Vừa xuyên không đã khuyến mãi làm mẹ, Mạnh Thanhbot_an_cap La nhìn hai đứa con trong gùi xuất thần.
Vật tư không của rất , lại còn dùng không hết.
Cô cho rằng, cô và đình đã có những cống hiến cho đất , thậm chí đã hy sinh cả tínhbot_an_cap mạng, nhưng vẫn chưa đến mức được phúc lớn như vậy.
Vậy ông trời cho cô một không hữu dụng này, lại ném cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến , nhất địnhvi_pham_ban_quyen là cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý.
Vậy tiếp theo, cô phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm thế nào có thể lấy những thứvi_pham_ban_quyen này một kín đáo, giúp đỡ gia , những người xung quanh, và ngườibot_an_cap dân đang lầm than kia.
Đến mức người ăn thịt người, thế này đã trở thành luyện ngục trần .
Không cô có lòng thánh mẫu, mà là nền giáo dục côleech_txt_ngu được tiếp nhận kiếpvi_pham_ban_quyen trước không cho phép cô chỉ lo cho bản thân mình.
Cô tin rằng chỉ đúng cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có bàn tay vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là không gian này, tuy không thể giúp hết , nhưng giúp mộtbot_an_cap một người.
Con gái A La
Đột nhiên, chaleech_txt_ngu thẳng gọi, kéo Mạnh Thanh La đang chìm trong tỉnh lại.
Hóa ra là lại có người đến.
Mộtleech_txt_ngu chiếcvi_pham_ban_quyen , người đánh xe là một người đàn ông niên.
Trời nóng nực, xe đóng kín, trong là ai, có mấy .
Không cảm nhận được nguy hiểm gì.
Mạnh Thanh La liếc mộtvi_pham_ban_quyen cái rồi thu hồi ánh mắt.
Cha, đừng sợ, đâu
Cô thầm thởbot_an_cap dài, chuyện bị bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cócbot_an_cap quả thực đã để lại một vết sẹo tâm lý không nhỏ cho ông bố .
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe, Yến Tu Trúc nhìn khuônleech_txt_ngu mặt tái nhợt của cháu trai, vén rèmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoàivi_pham_ban_quyen.
nhỏ yên tĩnh, một cây cổ thụ sừng sững.
có hai người chạy nạn đang ngồi nghỉ ở đó, cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ảnh hưởngbot_an_cap gì.
Nguyên thúc, dừng xe nghỉ một lát đi.
Từ Trung Nguyên nghe lệnh của chủ tửleech_txt_ngu, nhìn cảnh tượng trướcbot_an_cap mắt, liền hiểu ý.
Vâng, đại .
Xe dừng lại phía bên kia cây thụ, cách cha con Mạnh Thanh La chỉ vài mét.
Mạnh Thanh La thấy xe đến gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong lòng cũng hơi thẳng, người trên xe dường như không có ý định làm phiền họ.
Lúc nàyvi_pham_ban_quyen cô mới thận quan sát phương.
Người đàn ông đánh xe khoảng bốn mươi lăm , da trắngvi_pham_ban_quyen trẻo, mập, ăn mặc không tồibot_an_cap.
Sau khi xe dừng, ta bế xuống một cậu bé khoảng năm tuổi.
Cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé được bế xuống, chân trông mềm oặt, mắt cho người đàn trung bế trong lòng.
Cuối cùng xuống xe là một thanh mười , mười chín tuổi.
Người này mộtvi_pham_ban_quyen bộ trường bào màuleech_txt_ngu da trời, tóc được buộc cao bằng dải lụa cùng màu.
đeo bội, chân đi giày .
Phong thái như , phiêu dật thanh .
Nhìn lại khuôn mặt đó
Mạnh Thanh La rõ khuôn mặt , bởi chỉ một cái liếc mắt, cô thấy tim mình thình thịch.
Chuyện này, bình thường.
hiểu tạivi_pham_ban_quyen sao, khuôn mặt đó vừa kinh diễm lại vừa mơ , lại cho cô một cảm giác quen thuộc.
Chắcvi_pham_ban_quyen trước mình có một đồng nghiệp nào đó trông hơi giống, hoặc là một sao nào đó trên TV ?
Mạnh Thanh thầm nghĩ.
Chàng thanh niên dường như cảmvi_pham_ban_quyen nhận được ánh xét của Mạnh La, ánh mắt sắcbot_an_cap bén nhìn lại.
mắt thật sắc bén, Mạnh La giật .
Cô đè nénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm giác kỳ lạ trong lòng, nhanhleech_txt_ngu chóngvi_pham_ban_quyen thu hồi ánh mắt.
Trong thời buổi loạn này, giết người dễ như bóp chớt , đối phươngvi_pham_ban_quyen vừa nhìnleech_txt_ngu đã thân phận không tầm thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
không muốn vì chút tò mòvi_pham_ban_quyen mà bị người ta chớt không một tiếng động rồi vứt xác nơi hoang dã.
Mân Mân nhi, con lại đi, ăn chút gì đi.
Chàng thanh niên nhẹ nhàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu bé trong lòng.
Gọi mãi, cậu bé cũng hé mắt nhìnleech_txt_ngu một cái rồi lạibot_an_cap thiếp .
Công tửvi_pham_ban_quyen, phải làm sao bây giờ? Người đàn trung niên có vẻ rất lo lắng. Nếu không tìm được Tiết thần y tiểu công tử không biết có qua khỏi không?
Tiết thần y y và độc thuật đều tuyệtvi_pham_ban_quyen , danh tiếng lẫy lừng ở triềuvi_pham_ban_quyen Đại Yến, nhưng nơivi_pham_ban_quyen ở không bí ẩn, nếu không phải vì thiênvi_pham_ban_quyen tai, chắc chắnvi_pham_ban_quyen rất dễ tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng bây giờ vì thiên tai, người chạy nạn đổ về phương bắc, thần đã đi mất.
Chắc làvi_pham_ban_quyen không nỡ nhìn cảnh thảm thương châu, nên đã đi làm y du hành cứu .
Hoàng thượng lo lắng ngãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh, mấy vị vương gia lại không yên phận, tình hình này còn công lẫn nhau, cóvi_pham_ban_quyen hiệu khởi tạo phản, triều đìnhvi_pham_ban_quyen đại loạn, tiểu công tử nhà họ đương nhiên vạ lây.
Thời buổi này thật khó khăn!
Dân chúng khổ, hoàng thượng khó.
Nhấtvi_pham_ban_quyen định sẽ tìm ông ấy!
mắt Yến Tu Trúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiên định.
Vì khoảng cách gần, cuộc đối hai người sót một chữ lọt vào tai La.
Mạnh Thanh La trong lòng khẽ động, cẩn thận quan sát công tử.
mặtvi_pham_ban_quyen trắng , môi tím đen.
Mạnh Thanh La nhíu mày, tiểu công tử này đâu phải bị bệnh, rõ là dấu hiệu trúng rất .
Gia đình quyền quý quả nhiên kịch liệt.
đứa trẻ mới mấy tuổi mà cũng ra tay tàn độc!
Chắc là có người xem qua, chế được độc tố, nhưngleech_txt_ngu không giải đượcleech_txt_ngu hết, nếu không đã chớt từ lâu .
Mạnh Thanh vốn không muốnleech_txt_ngu xen chuyện của người khác.
Nhưng nghĩ đến gia đình cha ruột của nguyên chủ, và tình hỗn loạn hiện tại, cô cần một cái đùi vàng để ôm.
như nhìn nhầm, người này không phải vàng, ít nhất cô cứu mạng đứa bé.
Một đứa trẻ mới mấy tuổi, không đáng phải chớt .
Hơnleech_txt_ngu , ông đã đây, cô làm gì đó mới không uổng công sống lại mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần.
Mạnh Thanh La đứng dậy, đi về ba người họ.
Yến Tu Trúc đang lo lắng sức khỏe của cháu trai, nhất thời không để ý đến cận của Thanh La, còn Từ Trung Nguyên thì có chút kinh ngạc.
Cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai mét, Mạnh Thanh La dừng , quan sát cậu bé ly gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc, cũng không nói nhiều, nhìn thẳng vào Yến Tu Trúc: Tiểu công tử rồi, phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độc, khánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó chữaleech_txt_ngu, nếu khôngvi_pham_ban_quyen giải độc ngay, e là không còn thời gian.
Lời của Thanh La như sét đánh bên tai hai người.
Một lúc lâu sau, hai người mớileech_txt_ngu hoànleech_txt_ngu hồn, không thể tin được .
Khuôn mặt Phật Di Lặc tươi cười của Từ Trung Nguyên đột biến sắcbot_an_cap, ông ta rút thanh nhuyễn kiếm bên hông ra, sát khí vào Mạnh Thanh La: To gan, ngươi là ai? Ai phái ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến?
Trong mắt, xung Mạnh Thanh La, ông bố ngốc đứa , có hơn hắc y vây .
Chứng kiến thủ của Từ Trung Nguyên vàbot_an_cap trận này, Mạnh Thanh La không những không sợ, ngược lại trong lòng còn vui hơn.
Người này nhìn đã biết là nô bộc vịbot_an_cap côngvi_pham_ban_quyen tử trẻ tuổi, một nô bộc có thân thủvi_pham_ban_quyen như vậy, trong bóngleech_txt_ngu còn có nhiều ám , phận của chủ tử chắcbot_an_cap chắn không thấp.
, cái vàng này cô ôm chắc .
Mạnh vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngẩng khuôn mặt đen nhẻm lên cười với Trung Nguyên, mắt hồ ly xinh đẹp sáng như trời.
cười của Mạnh Thanh La khiến Từ ngẩn , làm Yến Tu Trúc kinh .
chỉ là một cô thôn nhỏ bé, da bị nắng cháy đen, người gầy gò, gan không nhỏ.
Chẳng lẽ thật sựleech_txt_ngu là gián điệp của phương?
Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị không cần nghi ngờ thân phận của tôileech_txt_ngu. Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh La viện mộtbot_an_cap do, thản nhiên nói: Chẳng quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng có con nhỏ, thấy trẻ con chịu khổ nên không lòng thôi.
Mạnh Thanh La về sau.
Vị kia là cha , trí tuệ chỉ như trẻ mấy tuổi. Thanh La chỉ vào đầubot_an_cap mình.
Yến Tu Trúc và Trung Nguyên tuy không chữ trí tuệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là gì, nhưng tác của Mạnh Thanh La thì họ hiểu.
Cộngvi_pham_ban_quyen thêm ánh mắt của ông bố ngốc nhìn họ, trongleech_txt_ngu veo và ngây thơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như trẻ con.
Trong hai cái gùi kiabot_an_cap là haibot_an_cap đứa con của , chưa đầy một tuổi.
Để lấy được lòng tin củaleech_txt_ngu người trước mắt, để ôm được đùi vàng, Mạnh Thanh La cũngbot_an_cap .
Yến Tu Trúc nhìn , đã tin hơn nửa.

Mục đích cô giúp ta không phải như cô ! Giọng điệu khẳng .
Mẹ nó!
Người này thật khó đốibot_an_cap phó.
Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh La cười hì hì, trong lòng chửi thầm.
Được rồi! Mạnh Thanhleech_txt_ngu đan hai tay vào nhau, : thừa nhận tôi tiểu tử muốn các vị mang tôi. thấy công thân chắc phú , mong saubot_an_cap này tôi nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể được các vị giúp đỡ. Đương nhiên, các vị không cần lo tôi ỷ ơn báo đáp, chỉ cần giúp việc nhỏ là được, không cần phải giết phóng hỏa.
Ừm, chính là như vậy đó!
Mạnhleech_txt_ngu Thanh La nói đến mức chính mình cũng tin.
Từ Trung Nguyên nhíunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày.
Cònbot_an_cap không ơn báo đáp?
Chưa chữa khỏi cho tiểu công tử mà đã nghĩ báo đáp rồi.
Yếnbot_an_cap Tu tức đến bật cười.
Phong thái tuyệt trần đột nhiên bộc , suýt nữa làm Mạnh Thanh La mắt.
trai chớt tiệt, người này lúc mặt lạnh cô không thấy gì, cười lên lại hồn đoạt phách.
Được! Ánh mắt Yến Tu Trúc vẻ chọc. Nếu không chữa khỏi, không cô, mà cả cha cô và hai đứa con của cô sẽ phảivi_pham_ban_quyen chớt.
Vừa nói, anh ta vừa làm độngvi_pham_ban_quyen tác chém đầu.
Ngươi còn chữa không?
tửvi_pham_ban_quyen
Từ Nguyên khôngbot_an_cap muốn giao của tiểu tử cho một người phụleech_txt_ngu nữ không rõ lai lịch, đã biết là dân nạn.
Yến Tu Trúc tay với ông ta, Từ Trung Nguyênvi_pham_ban_quyen đành bất lực lùi , ngón đặt trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếm vẫn chưa hề buông ra.
Mời.
Chờ một chút.
Mạnh Thanh La đã sớm nghĩ ra cách trị.
Lúc châm cứu hai tên ác , cô đãleech_txt_ngu dùng ý thứcvi_pham_ban_quyen điều độngbot_an_cap kim bạc.
Vậy nên, hộp y tế của cô cũng ở đây.
Trong y có kim bạc và thuốc cô cần.
y tế không có, nhà thuốc lớn ở tầng một tâm thương mại chắc chắn có.
vậy mới dám mạnh dạn nhận lời thức này.
Thế là, Yến Trúc nhìn cô gái nhỏ chạy về, ôm một nải rách .
đó đặt tay xuống, mở ra một nửa.
rách rưới
Anh ta nhíu mày ghét bỏ.
Nhìn lại, ánh mắt ghét bỏ một nửa lại biến kinh ngạc.
Bên trongleech_txt_ngu có một đựng kim bạc, bàn tay mở nó ra trước mặt anh ta, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây bạc loáng lớn , dày mỏngvi_pham_ban_quyen, có đến mấy chục câybot_an_cap.
Từ Trung Nguyên nhìn rõ cũng trợn mắt,
Bàn tay mập mạp vung lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hơn hai mươi hắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net y nhân biến mất trong mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
kim bạc ra, Thanh La lại vo tròn tay nải lại.
sao bên trong cũng căng phồngleech_txt_ngu, không biết chứa những gì.
Không hiểu sao, lúc này Yến Tu Trúc đột nhiênleech_txt_ngu nải ráchvi_pham_ban_quyen này dường như không còn rách nữa, chí còn có cảm giác như cái châu .
Mạnh Thanh La không quan tâm đến ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai .
Cô ra : Bế tiểuvi_pham_ban_quyen tử xe ngựa, đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằmleech_txt_ngu thẳng, cởinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo ra, tôi cần cứu.
Từ Trung Nguyên làm theo, Tu Trúc theobot_an_cap sát phía sau.
Hai ở ngoài xe, không được làm phiền tôi châm cứu.
Hai định theo vào xe thìleech_txt_ngu bị Mạnh Thanhvi_pham_ban_quyen La ngăn lại.
Cácvi_pham_ban_quyen người đã để , thì phải tin tôi.
Rèm được hạ , không nhìn thấy bên trong, Từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trung lo lắng nhìn Yến Tunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trúc.
Yến Tubot_an_cap Trúc hoàn toàn tưởng một người lạ gặp đường, chắc chắn làbot_an_cap .
Thế là anh ta liếc về phía gốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây.
Từbot_an_cap Trung Nguyên hiểu ý.
Ông ta sải bước đến bên ông bố ngốcvi_pham_ban_quyen và hai đứa trẻ, đứngvi_pham_ban_quyen thẳng động.
Động tĩnh bên ngoài, Mạnh Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net La đều biết.
.
Đứng đó cũng tốt, tiện thể giúp chừng con và cha.
Châm cứu, rútleech_txt_ngu máu độc.
Cho thuốc, rồi cho thêm một nước suối trong cổ.
Nước trong giếng cổ đột nhiên xuất không những leech_txt_ngu độc, rất ngọt và mát. Có công năng gì không, chưa thử chưa biết.
Chỉ cần không có hại cho tiểu công , thì cứ thử trước đã.
Coi như là giải khát cho cậu cũng được.
Mạnh Thanh La vừa phát hiện, người này tuy ăn mặc sang trọng, trôngvi_pham_ban_quyen không thiếu lương thực, đôi môi khô nẻ lại thấybot_an_cap họ bắt đầu thiếu nước.
Cũng , dù có trữ nước, trên xe có thể trữ được bao nhiêu.
Trên đường hạn hán, thể bổ nước, người như vậyvi_pham_ban_quyen cần uống, ngựa cũng cần uống, lại cònbot_an_cap phải vội tìm vì tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công trúng độc, chắc là sắp cạn nước rồi.
Nhìnvi_pham_ban_quyen quanh xe, thấy túileech_txt_ngu nước lớn đã xẹp lép, Mạnh Thanh La cảmvi_pham_ban_quyen thấy đã đoán đúng.
Nửa canh giờ trôi qua.
Từ Trung Nguyên sốt ruột, nhưng công tử không cóvi_pham_ban_quyen biểu hiện gì, ông đành yên tại chỗ.
Một canh giờ trôi qua.
Ngay cả ruột.
Ông bố ngốc cũng , không biết tại sao Mạnh Thanh La vẫn ra khỏi .
Nếu không phải A đã dặn ông, ngồi đây trông chừng các bé ngoan sẽ cho ăn bánh ngọt, đã không ngồi yênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được rồi.
A La con gái con gái
Ông bố ngốc nghển cổ gọi.
Rèm xe được vén lên, Mạnh Thanh nhảy xe.
Mồ hôi đầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô lảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đảo suýt ngã.
Cẩn thận!
Yến Tu Trúc phi thân túm lấy áo sau lưng cô.
của anh ta, nhỏ bé , cú xách này khiến hai chân rời mặtleech_txt_ngu đất.
Giống như một con mèo con bị người ta xách gáy!
Mạnh.Mèo con.Thanh La:
Anh cao, anh !
Cảm ơn! Mạnh Thanh La ấm ức nói . Biết vị sốt ruột rồi, độc tố của tiểu công tử đã lan khắp cơ thể, chỉ thiếu chút nữa là tấn công vào timnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thật sự khó đối phó. Bây giờbot_an_cap rồi, vào đi.
Mạnh Thanh La đứng vững, nói một câu rồi lê đôi chân tê cứng về phía cha mình. Chân cô tê rần .
La khôngvi_pham_ban_quyen chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Ông bố ngốc thấy con thì yên tâm, nhưng vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chằmvi_pham_ban_quyen chằm vào mặt cô lo lắng gọi tên.
Mạnh Thanh La hiểu cha, cười với rồi ngồi xuống bên cạnh nghỉ ngơi: A La sao.
Ồ.
Cha cô gật đầu.
Trong xe , tiểu tử tỉnh, ánh mắt quyến luyến nhìn thúc mình.
Từ Nguyên quỳ nửa cạnh, tay đặt trên mạch tử.
Ánh biến thành kinh ngạc.
nhi nó thế nào rồi?
tửleech_txt_ngu, tạ ơn trời đất, độc tiểu tử đã giải, chúng ta không cần tìm thần y nữa.
Không trách gái đó dùng hai canh giờ.
Thần y à, Đại Yến của chúng ta lại xuất hiện một vị thần yvi_pham_ban_quyen!
Yến Tu trong lòng rất kích độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cũngleech_txt_ngu rất vui. Kích động vì độc của cháu cuối cùng đã đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giải, vui vì chuyến đi này không công.
Nhưng mặt không hề biểuvi_pham_ban_quyen lộ.
Tốt, rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt!
Một khi đã gái đó muốn anh ta ơn, vậy thì cứ như ý cô ta.
Công tử, ngài gái nhỏ có phải là đệ tử của Tiết thần ? Người có bản lĩnh thường không lộ mặt.
Không biết! Yến Tu Trúc lắc đầu.
Mặc cô ta cóvi_pham_ban_quyen phải hay không, khỏi bệnh Mân nhi, chính là ân nhân cứu mạng của họbot_an_cap.
Xe ngựa tiếp tụcbot_an_cap đi về phíaleech_txt_ngu trước, vẫn là Từ Nguyên xe, chỉ có , bên cạnh ta một người, là vị công tử trẻ tuổi Yến Tu Trúc.
Trong xe, tiểu công tử Yếnbot_an_cap yên lặng đó, tò mò quan sát bốn người Mạnh Thanh La.
Ông bốbot_an_cap ngốc cũng tòbot_an_cap mò quanleech_txt_ngu sát xe ngựa, và cả tiểu công tử trên giường mềm.
Ông từng thấy ngựa, ngồi ngựa, thấy ngựa, cưỡi ngựa.
Chỉ , đó còn nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khi ông cụ làm sư.
Sau này, ông cụ Mạnh không làm tiêu sư nữa, cũng lớn lên, những hồi nhỏ, ông quên mất.
vậy, ngồi trên xe ngựa, bố ngốc thấy vô cùng mới lạ, bên trái, bên phải.
Nhìn vẻ của cha, khóe miệng Mạnh Thanh La lại khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cong lên.
gùi, ăn no ngủ kỹ xong đã tỉnh.
, rất nhanh, Đại Bảo bắt đầuleech_txt_ngu ử.
Đại Bảo vừa ư ử, Bảo cũng ư ử .
Biết hai thằng nhóc này định làm gì, kiếp trướcleech_txt_ngu chưa chưa , xuyên không qua đã được khuyến mãi làmvi_pham_ban_quyen mẹ vẫn quen, La không khỏi ôm trán.
Cô đỏleech_txt_ngu mặt ngại ngùng gọi ra ngoàileech_txt_ngu: Cái cái đó chú ơi, đứa nhỏ nhà tôi chắc là muốn tè, phiền dừng xe một chút.
Bàn tay to của Từ Trung Nguyên lại, mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giật giật mấy cái, rồi dừng xe.
Tiếng ư ử của Đại càng lớn hơn, Thanh La nhanh nhẹn nhảyvi_pham_ban_quyen xuống xe, nếu không nhanh nữa, chắc sắp lụt trong xe rồi.
Nhưng cuối cùng vẫn chậm một .
Đến khi Mạnh Thanh La bế Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi tè xong, Tiểu Bảo không đợi được nữa đã tặng cho Yếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tu đang giúp cô một món khóleech_txt_ngu quên cả đời.
Một là vì trong lòng cảm kích, hai thấy cô gái nhỏ yếu, nhảy lên nhảy ngựa không đành lòng.
Trúc, người vừa quyết giúp đỡ, hóa đá tại chỗ.
Từ Trung cũng hóa đá.
Công tử rất ưa sạch sẽ, đừng nói là trẻ con, dù chỉ giọt nước bẩn bắn lên ngườileech_txt_ngu cũng phải thay quần áo.
Mạnh Thanh La ngạcbot_an_cap.
Nhìn Tiểu Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang trong tay Yến Tu Trúc nở một nụ cười vô sỉ với mình, cô không biết nói gì cho phải.
A, xin lỗi, xin lỗi
Mạnh Thanh La vội vàng giằng lấy Tiểu , liên xin lỗi, Yến Tunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trúcbot_an_cap nổi giận ném Tiểu Bảo đi mất.
Yến Trúc rấtvi_pham_ban_quyen muốn nổi giận.
Nhưng, nhìn đôi mắt , có , láy như khuôn mặt nhỏ bẩn của trẻ, không hiểu sao cơn giận đó, anh ta lại không phát ra được.
không là thật, nhưng tuyệt đối không hềbot_an_cap có ý ghét bỏ trong lòngbot_an_cap.
giác xa lạ , đến chínhvi_pham_ban_quyen cũng thấy kỳ lạ.
Không sao, chỉ là nước tiểu trẻ thôi, trời sắp tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, đưa các người đến Khổ Quất Bao trước, lát nữa ta quần áo sau.
Từ Trung Nguyên, người đang chờ công tử nổi giận, những lờivi_pham_ban_quyen này, óc nhất thời không theo kịp.
Không nổi giận?
thôi?
Sao ông ta lại đến !
Mạnhleech_txt_ngu Thanh La phào nhẹ nhõm, vội vàng bế Tiểu Bảo lên xe, lại vào gùi.
Cô véo mũi Tiểu : Đồ quỷ nhỏ, con tè bậy hả, lầnleech_txt_ngu sau còn thế nữa, mẹ cắt ‘chim’ của con bây giờ.
Tiểu Bảo tưởng đang chơi với mình, cười khúc khích thành .
Tiểu Bảo cười, Đại Bảo cũngleech_txt_ngu cười theo.
Yến Trúc, vốn đang ngượng ngùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi nghe những lời nói có phần thô của Thanh La, bất giác cũng nhếch cười.
con mà, cũng không đáng ghét đến thế!
Khi đến rừng nhỏ Khổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bao, trời tối đen như mực.
Vàobot_an_cap tìm đi, chúng ta đợi cô đây một nén nhang, nếu không tìm thì mau quay lại.
Yến Tu Trúc dặn dò Mạnh Thanh La.
Mạnh Thanh đầu: Không cần đâu, cảm ý tốt của tử, nhà tôi sẽ đợi, nhất định sẽ đợi. Trên đường không an toàn, các đi.
Xe , mặc sang , trong mắt một số ngườibot_an_cap chính là những con cừu béo.
Mạnh Thanh La rời đi.
Yến vẫn kiên trì đợibot_an_cap đó một nén nhang, thấy ngườivi_pham_ban_quyen không quay mới bảo Trung Nguyên đánh xe đi.
xe thay quần áo, Yến Tu Trúc lấy ra lọ sứ nhỏ Mạnh Thanh La đưa, mở ra, mùi thuốc thanh nhã, đều , có màu sắc.
Đây là thứ cô gái đó để lại Mânleech_txt_ngu nhi, nói là lần hai , ngày hai lần, mười ngày sau, cơ thể Mân sẽ mạnh như người thường.
xoa lọ thuốc trong , ánh mắt Yến Tu Trúc lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dừng trên hai túi lớn.
Anh nhớ nước đã uống cạn, sao bây giờ lại nhưbot_an_cap đầy ắp?
Nhấc túi nước lên, khá nặng.
phải ảo giác của anh ta.
Mân , nước trong túi nàyleech_txt_ngu ra?
Là chị gái đổ vào ạ!
Cậu bé Yến Mân quả quyết trả lời tiểu thúc củavi_pham_ban_quyen mình.
Ngon lắm !
Nước có vị rất ngon, ngọtleech_txt_ngu mát.
Sau khi chị đổ , cậu đã lén một ngụm.
Tay Yến Tu Trúc lại, anh cầm túi lên thử.
Quả thật, rất ngon!
Anh ta không ngờ cô gáileech_txt_ngu đó lại quan sát tinhbot_an_cap đến vậy, được tình cảnh khó khăn của họ.
Trong thời tiết đại hạn này, hai túi nước này quý hơn ngàn vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
đã đi xa, Yến Tu Trúc quyết nhận món quà của cô gái đó.
Đó là mộtvi_pham_ban_quyen người có bản lĩnh.
Một khi cô ấy cóleech_txt_ngu thể hào , chắc hẳn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách giải quyết vấn nước uống của mình.
Mẹ ơi
Ông ơi, bàvi_pham_ban_quyen ơi
Mẹ, cha
Vào trong , Mạnh Thanh và ông bố nhìn thấy gia đình họ Mạnh ngồi bên đống lửa từ xa.
Dương thị mình, đứng bật dậy.
Cha, mẹ sao con cứ như nghe thấy tiếng của chồng A La vậy?
Dương thị sợ mình vìleech_txt_ngu quá nhớ nhung mà nghe nhầm.
Convi_pham_ban_quyen cũng như nghe thấy tiếng của cha và chị cả. Bát lập tức nói.
Bà cũng nghe thấy.
Bà cụ Mạnh động, run cố dậy.
Cha, mẹ về, về rồi
Ông, bà,
Là Ngũ Cân!
La
Cha
Chị
phút chốc, gia đình họ Mạnh, vốn đang chìm trong buồn và không khí nặng nề, bỗng vỡ òa.
Mọi người lần lượt đứng dậy, về phía có tiếng gọi.
Mẹ ơi, đúng là cha vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị cả về rồi
Cửu Lang, cậu bé lợi nhanh , nhìn hai ngườivi_pham_ban_quyen xuất trong tầm mắt, động hét lớn.
ơi con gái ơi
Dương thị nức nở khóc, chạyvi_pham_ban_quyen như bay về phía hai người.
Dương thị chầm lấy Mạnh Thanh La.
cụ Mạnh ôm chặt lấy đứa con trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net út: Ngũ Cân, conbot_an_cap mẹ tưởng lại con nữa, hu
A La, A La của mẹ, con và cha đã đi đâu? Chúng ta đã connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày, ông nội, bác cả, anh cả cũng đã tìm các con ba ngày oa
Dương thị chặt con gái, cảm nhận hơi từ người con, biết mình không đangvi_pham_ban_quyen mơ, cảm xúc vỡ òa, nức nở.
Mạnh La cảm nhận được tình yêu thương Dương thị và sự lo gia đìnhvi_pham_ban_quyen, lòng ấm , sốngbot_an_cap mũi cay , nước mắt cũng tuôn ra.
Phần là tình cảm của nguyên chủ.
Ông, bác cả, bác ba, anh Đại Lang con và cha gặp chút chuyện, con sẽ kể từ từbot_an_cap cho người Đối mặt với ánh mắt quan tâm lo lắng của người , Mạnh Thanh La lên tiếng an ủi.
, con dâu út, mau, khóc , để A La ngồi xuống nghỉ một lát, mấy ngày nay ngoài chắc sợ hãi, mệt mỏi lắm cụ vừa thấy Mạnh Thanh , liền biết mấy ngày nay đã xảy ra không ít , tức kéo bà cụ Mạnh ôm Mạnh Cân khóc nức nở ra.
Gia đình họ Mạnh lại .
Mọi người lau nước mắt, chờ Mạnh Thanh kể .
Thế làvi_pham_ban_quyen, Mạnh La kể lại chuyện bốn người bị ácleech_txt_ngu nhân lên sườn núi, đó làm nào tự cứu mình, rồi làm thế nào tìm đường , trên đường gặp được tốt cho đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhờ ngựa vân, những gì có thể nóibot_an_cap đều nói, những gì không thể nói, cô đổi thành một cách nói người có thể chấp nhận .
nói bốn người bịbot_an_cap ác nhân cố ý bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, suýt nữa luộc ăn thịt, cả nhà sợ đến tái mặt.
Đặc biệt Mạnh Nhị Lang, nghĩ đến cảnh tượng thấy hôm nay, trong lòng càng thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương xót Mạnh Thanh La, này trên đường đi, cậu nhất định sẽ không A La và hai đứaleech_txt_ngu cháu ngoại , không để xấu lại nhắm vào họ.
Bà cụ Mạnh càng chen , ôm Mạnh Thanh La vào lòng an ủi: A La, chúng ta không sợ nữa nhé, sau này, có nhà đây, sẽ không để con nữa
Bác dâu cả và bác hai lần bế hai đứa bé lên, ôm vào , xót xa kiểm tra xem cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị thương ở đâu không. tra không vết thương, hai đứa trẻ tinh cũng tốt, lúc này mới yên tâmleech_txt_ngu.
A La nhà ta thật lợi hại!
Mạnh không ngờ, cô bé ngày thường im lặng, tình bướng bỉnh, vào thời khắc mấu chốt lại cóbot_an_cap thể bộc phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra năng lượng lớn như vậy.
Có thể nhân lúc kẻ xấu coi thường, không để ý, dùng gậy lớn đánh hai rồi trói lại.
Lại còn thể ở một nơi xa , chạy hơn ba mươi dặm đường tìm về.
Nghe nội khennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mười cháu trai đều nhìn Mạnh Thanhvi_pham_ban_quyen La bằng rực lửa, trong mắtvi_pham_ban_quyen tràn đầy sùng bái, trong đầu nghĩ: quảbot_an_cap không hổ là con gái của phủ tướng quân.
Nghe mẹ nói, A La là conleech_txt_ngu gái của phủ tướng quânbot_an_cap.
Còn tại sao lúc đầu bị phủ quân vứt bỏ, lại bị gửi trả về, chúng không rõ.
Đương nhiên, cũng không phải rõ, phủ tướng quân không cần A La, nhà họ cần, A La chính là chị (em ) của chúng, không ai có thể thay thế!
A La, lạibot_an_cap đâyvi_pham_ban_quyen, uống chút nước, ăn chút gì đi.
Dươngvi_pham_ban_quyen thị khi khóc xong là vui mừng, chồng và A La đã an , bà cảm tạ trờibot_an_cap đất, cảm tạ Bồ tát.
Cảm họ đưa người quan trọng nhất của bà trở về bênbot_an_cap cạnh.
Mẹ, con đói, cũng không khát, vừa nãy trên xe của người tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng kia ăn rồi, rồi.
Mạnh Thanh La lập tức xua tay.
cái cớ xấu và người tốt, một số thứ phải được hợp thức hóa, sau này mới dễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng.
Gia đình quây , những nhà khác xa, Mạnh Thanh La không lo khác nhìn thấyvi_pham_ban_quyen.
Cô nhanh chóng lấy ra không ít thứ từ trong gùi.
Ba thanh đao sáng loáng, một thanh là dao phay được từ hai tên kia, hai thanh là dao mổ lợn dài và nhọn, lấy từ quầy thịt siêu thị không gian. Có một món vũvi_pham_ban_quyen khí sắc bén, người nhà sẽ bớt đi một phần nguy hiểm.
Một cây gậy sì, nhân vẫn là ông bố ngốc.
Ông bố ngốc cây đen sì, cười toét.
Trời tối, lại là một cây gậy đen, mọi người cũng không để ý, thấy ông thích, càng không ai giậtleech_txt_ngu lấy xem .
Hai cân đường, cân muối, một túi gạo khoảng mươi cân, một túi mì khoảng mười cân, đâybot_an_cap là lúc đi, Tu Trúc tặng cô.
Những thứ khác, bao gồm ba mươi cái bao ngũ cốc, ba mươi cái bánh bột ngô hấp, năm cân thịt lợnbot_an_cap muối, đều cô lấy từ không ra.
không dám lấy ra nhiều , cũng không lấy nước, vì cô người tốt bụng trên xe ngựa leech_txt_ngu vì thiếu nước nên tiểu công tử mớileech_txt_ngu đi, cô đã lấy nước cướp được từ ác nhân cho cậu bé uống, cứu cậu bé, nên đưa cô .
Nhìn đống ăn , cả nhà họbot_an_cap Mạnh đều người.
A La và mọi người đâybot_an_cap là trong họa có ?
Bị bắt đi, người không những trở về, mà còn mang về một đống đồ.
Phải biết rằng, hôm ra ngoài tìm được đồ ăn, cả nhà vừa lo cho người, vừa lo cho lương thực.
Trong chớp mắt, người đã về, lương có.
Mỗi Mạnh Thanh La lấy ra một thứ, cô lại nói theo một câu: Của người xấu, lấy ra thứ khác, lại nói: Của người tốt!
Mạnh Thanh La cười, với dáng của ông bố ngốc, căn bản không cần cô thích nhiều, người nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạnhbot_an_cap đều cho rằng, những thứ này không phải lấy từ người xấu, thì cũng là người tốt bụng tặng.
À, đúng rồi, ông ơi, ba mảnh bạc vụn này là lấy được từ người xấu đó.
Thanh La lấy hết ra, nghĩ látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không mọi người phản ứng, lại nhét ba mảnh bạc vụn vào tay ông nội.
Còn một số đồ lặt vặt khác, chưa , cứvi_pham_ban_quyen đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết ở chỗ con, cần con sẽ lấy ra.
này, Mạnh La là đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọn đường cho lấy từ không ra sau này.
Nhanh, cất đồ đi giấu kỹ.
Ông Mạnh còn chưa kịp biểu cảm nghĩ, nghe tiếng bước chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi về phía nhà mình.
Ông lập nhét bạc vụn vào , vội vàng ra cho gia đình.
Mọi người bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành động, dưới sự che chở của màn đêm, cất hết lương thựcleech_txt_ngu Mạnh Thanh La mang vào túi đựng lương thực cũ, gói , giấu xe.
Trởbot_an_cap về bên gia đình, tâm trạng Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh tốt hơnbot_an_cap, nhiều thứ như vậy, bao gồmvi_pham_ban_quyen cả túi nước và bình sữa của hai tì đều được hợp thức , nói của Yến Tu Trúc họ , chuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng cho hai bé uống nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau này cho con uống nước, uống sữa cũng cần giấu giếmleech_txt_ngu.
Bác , nghe nói Ngũ Cân và A nhà bácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về rồi à?
Hóa ra người đến là lý trưởng làng Mạnh Gia, lúc Laleech_txt_ngu bốn người về đã gặp con trai út của lý trưởng là Mạnh Thường Lễ.
Lý trưởng nghe con trai út nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu không tin, nghĩ con trai tối nhìn nhầm người.
Trên đường , người nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau, không thấy, hoặc không tự quay , này tìm.
Suyleech_txt_ngu nghĩ một lát, ông quyết định vẫnleech_txt_ngu đích hỏibot_an_cap thămvi_pham_ban_quyen.
Phải, phải, Đầu, là cháu à? Bọn rồivi_pham_ban_quyen, thật sự là phù hộ!
cụ Mạnh lập tức nhiệt tình .
Lý trưởng là vai con cháu của ông cụ Mạnh, vì đầu đặc biệt to, mọi người ông bằng danh Đại Đầu, gọi quen rồi nên cứ gọi mãi.
Nhìn Mạnh Ngũ Cân và Mạnh Thanh La đang đó, còn đứa trẻ đang được bế trong lòng, lý trưởngvi_pham_ban_quyen lúc này mới tin.
Vui mừng thay gia đình họ Mạnh, miệng không ngớt lời kinh ngạc: Bác ba, A La và mọi ngườivi_pham_ban_quyen mấy ngày nay đi đâu ?
Ông cụ Mạnh bèn kể lại qua chuyện Mạnh Thanh La bị bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, rồi làm thế nào trốn về.
Đương nhiên, chuyện lấy được bạc, tặng ăn, kể.
Thằng nhóc Ngũvi_pham_ban_quyen Cân, A La, cháu đều là trẻ có phúc, quá, quá, nạn có phúc về saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Lý trưởng ngợi vài .
Mạnh Thanh bẽn lẽn cười với ông, trở tính cách của nguyên chủ, Mạnh Ngũ Cân cũng ngây ngô tiếng.
Bác ba à, không ngờ tình hình hạnbot_an_cap hán không nhẹ Tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Châu, nhiều nhà không còn bao nhiêu thực, bên ngoài lại không tìm được gì ăn, đường đến kinh thànhleech_txt_ngu còn mấy ngàn dặmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải làm giờ?
Làng Mạnh Gia, toàn người họ , không có họ khác.
gồm cả nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạnh Thanh La, tổng cộng hai mươi hộ, hơn mộtbot_an_cap ba mươi người. Sau những tổn thất đườngbot_an_cap trận bạo loạnbot_an_cap lầnleech_txt_ngu , bị lạc, bị , bây giờ một trăm .
Mạnhbot_an_cap La nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà kinh ngạc, chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi được năm trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dặm đã tổn hơn mươi người!
Người làng Mạnh Gia là cùng mộtleech_txt_ngu tộc, tuy lúc ở không tránh va và cãi vã, nhưng người trong làng đối ngoại đoàn kết.
Một giabot_an_cap tộc đoàn kết mà tổn thất lớn như vậy, người đi một mình, những gia đình không đồng lòng thì sao?
chớt nhà?
Đại Đầu, sáng sớm , chúng ta lại cử thêm một số trai tráng ra ngoài tìm, nhà ta cử thêm mấy người, tìm được nhiêu nước và đồ ăn thì tìm, hẹn một canh giờ, dù tìm được hay không, ngườivi_pham_ban_quyen đều quay về đây, đó chúng lập tức xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát rời đi, khôngbot_an_cap thể ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây thêm nữa.
Ở một nơi quávi_pham_ban_quyen , lại không tìm được đồ tiếp tế, là một đạileech_txt_ngu kỵ.
Nhưng vì đợi người nhà trở về, vì tìm người , họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn cách nào khác.
Ông Mạnh cảm thấy may mắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mayvi_pham_ban_quyen mà họ đã ra quy tắc , nói đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba là đợi , mới đợi được A La bốn họ trở .
Là vì người đã về, A La mang về lương thực, tâm trạng ông cụ Mạnh tốt hơn, đầu óc vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net linh hoạt cũng lại, cũng sẵn lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng gánh václeech_txt_ngu một số công việc.
Cũng để cảm ơn nhữngleech_txt_ngu gia đình trong làng có đủ người mà vẫn cùng đợi.
Lý trưởng rời đi, tổ chức người.
Ông ơi, sáng mai con đi cùng.
Mạnh Thanh nhiên nói.
Khôngbot_an_cap được!
Mấy người đồng nói.
Dương thịbot_an_cap, ông , bà nội, bác cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lang
Ông ơi, con đi theo sau mọi người, không lung . Mạnh tiếp nói. Còn nữa, ông ơi, con nghĩ lần sau chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghỉ chân rồi hãy tìm đồ và nước tốt hơn ở đây.
Thứ nhất, nơi này trước đây đã có rất nhiều dân nạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tụ ; thứ hai, mọi người đã tìm ba ngày , một khi đã không tìm thấy, tìmvi_pham_ban_quyen tiếp e cũng vô ích; thứ ba, nơi này quá bằng phẳng, có núibot_an_cap sâu, nếu nói bây giờ có đồ ăn, có nguồn nước, chỉ cóleech_txt_ngu núi sâu thôi.
Mạnh Thanh La liên tiếp ra mấy lý do. Trước đó không nói, là vì trước mặt lý , tạm giữ cách của chủ, không thể gây chú ý quá , nhưng trước ông , có sự chuẩn từ trước, cô không cầnleech_txt_ngu phải cẩn thận vậy.
cụ Mạnh suy nghĩ một lát: A La nói đúng, ta đi tìm của con, là ta nãy nghĩleech_txt_ngu sai rồi.
ông nội ý, Thanh La mừng.
Tìmleech_txt_ngu phạm vi gần, sao được?
Đồ không gian của cô làm sao lấy ra?
Dù có tìm vứt, cũng là nơi người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đi qua tìm mấy lần, quá lộ liễu, dễ xảy ra vấn đề.
Ông cụ Mạnh và trưởng đã chấp đề nghị, sáng sớm hôm sau lập tức xuất phát.
Nhờ có lương thực Mạnh Thanh La mang về, bữa sáng cảleech_txt_ngu nhàbot_an_cap Mạnh đều ănbot_an_cap , chỉ nước không còn nhiều.
Cả nhà họ tinh thần chấnbot_an_cap đi cùng.
Nhà lý trưởng đi đầu, nhàleech_txt_ngu ông đi .
Tối qua trời tối, Mạnh để ý nhiều.
Bây giờ quan sát , Thanh La thầmvi_pham_ban_quyen thở dàivi_pham_ban_quyen.
đoàn , tỷ đàn ông trưởng thành khỏe mạnh quá ít, hơn ba mươileech_txt_ngu người.
Cũng không trách được trong trận hỗn loạn lần trướcbot_an_cap, họ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất đi nhiềuvi_pham_ban_quyen người như vậy.
Người già, trẻ nhỏ, nữ yếu tay mềm, làm sao màleech_txt_ngu bảo vệ cho !
Những đứa trẻ vài , mười mấy đứa nào đứavi_pham_ban_quyen nấy quần áo rách rướibot_an_cap, bù tóc , chân trần hoặc đi đôi cỏ đã mòn vẹt, cố gắng bám đoàn người. Mùa hè tuy , nhưng da thịt hở rabot_an_cap ngoài đều chi chít những nốt mẩn do muỗi và côn độc cắn. Có lẽ vì quá ngứa, gãi đến trầy xước, rồi trùng cả vàng.
Dù còn nhỏ, chúng cũng khôngvi_pham_ban_quyen có xe để .
Lúc mới xuất phát, trong làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có không ít có bò, có la, khi thiếu nước, họ đã giết gia súc . Nước cho người uống còn không có, lấy đâu nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho chúng.
Thế nên, càngleech_txt_ngu đi sau, thiếu thốn không là đồbot_an_cap , lại là .
Ba ngày trước, đám phỉ cướp bóc mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trận, họ không chỉ mất hết nước, mà đồ ăn cũng bị cướp gần sạch.
tranh thủ trời đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh lên, đợi mặt trời lên cao lại khó đi đấy! Lýbot_an_cap trưởng Mạnh trước rống lên.
Lời thúc giục ấy khiến bước chân của mọi càng nhanh .
Mạnh Thanh địu Tiểu Bảo, bước đi nặng nề. Nếu là kiếp trước, hành quân cấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốc năm cây số với leech_txt_ngu ba mươi cũng chẳng làm khó được cô, nhưng bây giờ đổi sang một cơ khác, thân thể của nguyên chủ yếu , khiến cô rất không quen.
Ông bố ngốc địu Đại Bảo, ôm dùibot_an_cap điện đi sát bên cạnh Thanh . Phía trước là Dương thị, một tay Thập Lang, một tay dắt Cửu Lang.
Bát Lang đi họ.
Dương thị thỉnh thoảng lại đầu nhìn bốn người Mạnh Thanh La.
Ba tuyệtbot_an_cap vọng và đó khiến bà không bao giờleech_txt_ngu muốn trải thêm một lần nào nữa.
Nhà Mạnh Thanh La còn lại một chiếc xe lừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Đại Langvi_pham_ban_quyen đang đánhleech_txt_ngu xe, trên xe chất nồi niêu xoong , lương thực những thứ quý giá nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ngoài ra còn có ba chiếc xe đẩy, do bác cả, bácleech_txt_ngu ba và ông nội đẩy.
Trên xe đẩy là quần áo bốn mùa của nhà, chăn mền và một số đồ lặt khác, bà cụ Mạnh cũng đang ngồi trên đó.
Bà cụ Mạnh thời , nhà mẹ đẻ khá giả, chịu khổ.
Gả về Mạnh, cụ cũng hết mực yêu thương bà, trừ mấy đứa còn nhỏ có chịu khổ cực, thì gần như chưa nếm mùi gian khổ.
Bây giờvi_pham_ban_quyen về già, lại phải theo mọivi_pham_ban_quyen người chạy nạn, thể lực hoàn toàn không theo kịp.
Cộng thêm việc lo vì mấy người Mạnh Thanh La mất tích ba , rồi lúc họ về lại mừng quá , tối bà cònleech_txt_ngu cố , đó thì rũ rượi cả người.
Nhị Lang giúp chị dâu cả Phan thị bế Đạivi_pham_ban_quyen , thoảng lạibot_an_cap thủ quay đầu mấy người Mạnh Thanh một cái, sợ họ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biến mất.
Những người cũng người một tay nải, một cái .
Sống trong gia , đồ đạc của nhà thì mangvi_pham_ban_quyen đi không nhiều, nhưng mỗi người gánh trên vai lại không hề ít.
Không gian Mạnh Thanh La có lấy đồ rabot_an_cap, bản cô cóvi_pham_ban_quyen thể vào, đồ trên tay cũng có thể bỏ vào, nhưng có bao nhiêu mắt đang nhìn, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào dám bỏ vào.
Còn về vật sống, đến giờ cô vẫn chưa có cơ thử mang vào không, hay vào rồi mang ra có tác dụng phụ gì không?
lẽ vì đã nghỉ tại chỗ , nên tinh thần của mọi vẫn khá tốt.
Trước khibot_an_cap mặt trời nên gay gắt, mọi người đã đượcvi_pham_ban_quyen một quãng đường khá xa.
Chỉ là đến giữa trưa, ai đều bắt đầu đi không .
Người lớn cắn răng chịu đựng, trẻ con thì bắt lóc ỉ ôi.
Cha ơi, con đi không nổi
Mẹ ơi, bụng đói
Ông ơi, Nha Nha
Tiếng kêu than vang khắp nơi.
Người lớn quen với cảnh này, cũng biết tính nết của con nhà mình.
lẽ mềm mỏng dỗ dành: , chúng ta đi thêm một lát nữa nhé, đi một lát nữa là được nghỉ ăn cơm rồi
Hoặc dùng biện mạnh, quát lên: không nổi cũngvi_pham_ban_quyen phải đi, tụt lại phía người bắt đi, bị người xấu cướp đi bán mất
Mạnh Thanh La nhìn trong nhà, ngoài ba đứa đang được địu trên lưng, thì em út Thập Lang là nhỏ nhất.
Có lẽ cha chúng không giống cha người ta, nên babot_an_cap đứabot_an_cap em này tuy mỗi tính, nhưng từ đã ngoãn chuyện.
Lúc này, cái gùivi_pham_ban_quyen lưng cô đã bị Dươngleech_txt_ngu thị giành lấy, nhẹ đi không ít.
Nhìn Lang mặt mày trắng bệch, mồ hôi nhễvi_pham_ban_quyen nhại, đôi ngắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cỡnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cố gắng theo mọi người, mím chặt, cô không khỏileech_txt_ngu đaubot_an_cap lòng.
Lang, lại đây, uốngleech_txt_ngu chút nước.
Thập đã nghe nội bác cả nói nhà mình không còn bao nhiêu nước, lại chưa tìm được nguồn nước mới. khô nứt, cậu bé vẫn cố gắng kìm nén , đầu.
Chịvi_pham_ban_quyen ơi, ông nội nói, ta phải cố đến chỗ nghỉ mới được uống.
Mạnh Thanh La im lặng kéo cậu bé lại gần, mở nắpleech_txt_ngu túi nước có sẵn đường muối, ghé vào tai cậu bé nói nhỏ: Uống nhanh đi, ông nội nói , ta sắpleech_txt_ngu đến chỗ nghỉ rồi, nhưng còn nhỏ, uống sớm một chút không đâu.
Dạ, vậy con uống ạ!
Thập Lang còn nhỏ, lập tức ghé miệng vào tay chị, uống ừng ực mấy ngụm lớn.
Chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , quá Cậu bé liếm môi, sáng rỡ, giọng .
Thập Lang ngoan quá!
Mạnh Thanh La thuận tay nhét một viên kẹo cứng vị cam trong không gian vào miệng cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé.
Bị nhét ngột một miệng, Thập Lang kịp phản ứng, vị cam ngọt đã lan khắp khoang miệng.
Chị
Suỵt Mạnh Thanh raleech_txt_ngu lặng. Người tốt cho , đừng ai biết.
Thập Langleech_txt_ngu lập tứcvi_pham_ban_quyen tay che miệng, gật đầu lia lịa, tỏ vẻ đã hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hai người nói thì thầm, người không nghe thấy, nhưng Bát Lang, Cửu Lang và thị đều nghe thấy.
bố ngốc nghe thấy, không có phản ứng gìbot_an_cap, chỉ thỉnh thoảng liếc taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ trên tay con bằng ánh mắt tủi thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đồ ngon trongvi_pham_ban_quyen tay nải con gái hết rồi, bị ông ăn hết rồi.
Thanh Lavi_pham_ban_quyen nhân lúc những người khácbot_an_cap mệt mỏi không để ý, dùng cách tươngbot_an_cap tự cho họ uống mấy , rồi tiện cho mỗi người viên kẹo trái cây.
Dương phụ nữ, sức yếu, Mạnh Thanhvi_pham_ban_quyen La cho bà uống một viên nhân sâm trong nhà thuốc không gian, được bào chế thànhleech_txt_ngu từng viên như thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâyvi_pham_ban_quyen, lượng nhân sâm rất cao.
Dương thị từng ăn nhân sâm, nhưng đã ngửi qua sâm trong thuốcvi_pham_ban_quyen của nhà.
Hửm?
Dương môi, mắt hạnh xinh đẹp nhìn chằm chằm Mạnh Thanh , trong hiện ba dấu hỏi chấm to đùng.
Mạnh Thanh cười với bà, khẩu nói: Mẹ, không được mở miệng.
! Dương thị vội ngậm miệng gật .
Những người khác trong nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạnh, Mạnh Thanh La cho uống nước.
Nhưng chút kẹo thì vẫn có thể, viện người bụng hômvi_pham_ban_quyen .
Thế là, người lớn nhà họ Mạnh mỗi người được nhét vào miệng một viên kẹovi_pham_ban_quyen sâm, trẻ con thì được một viên cứng trái .
Hành động của Mạnh Thanh La đơn giản và thô bạo, nhét thẳng vào miệng, chỉvi_pham_ban_quyen thể , không được nhìn, chưa ăn xong được nói chuyện, càng được nhổ ra.
Sau một , Mạnh Thanh La bận rộn không ngớt, cả nhàleech_txt_ngu cô lại cho tỉnh táo hẳn lên, bước chân vốn đã chậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại rõ rệt lập tức trở lại bình thường.
nấy mắt sáng lanh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Mạnh Thanh La đầy biết ơn.
Đặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biệt là bà Mạnh, một viên kẹo nhân sâm vào bụng, đầu không , mắt không hoa, người không còn mệt mỏi, giác mình có thể sống thêm năm năm nữa.
Trong lòng bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm cảm thán, nhà giàu đúng làvi_pham_ban_quyen nhà giàu, mặc kệ thiên tai thế nào, các ông bà chủ, cậu ấm cô trong nhà có thể ăn kẹo nhân sâm đắtvi_pham_ban_quyen tiền như vậy!
nhà đang vui hòa thuận.
Đột nhiên, phía trước lại.
Sao ? Sao lại dừng lại? Ông cụvi_pham_ban_quyen hỏi.
Con ra phía trước xem sao. cả Mạnh đặt xe đẩy xuống chạy phía trước.
Chẳng mấy chốc, đã quay lại, theo sau là con trai cả của lý trưởng Mạnhleech_txt_ngu, Mạnh Thường Hiếu.
Mạnh Thường Hiếu đứa trai ba tuổi của mình, Tử.
Chưa đến gần, Mạnh Thường Hiếu đã la lớn: , bà ơi, cứubot_an_cap Trụ Tử nhà con với, nó sắp qua khỏi
Mạnh Hiếu lo mức giọng đặc, xen lẫn tiếng .
Mau, đặt lên xe đẩy để ta xem.
Bà cụ Mạnh vừa hay sức, lập tức được bác cả Mạnh đỡvi_pham_ban_quyen , ra hiệu đặt đứa bé lên.
Mạnh Thanh La đến gần xem, đứa mày trắng bệch, trán vã mồvi_pham_ban_quyen lạnh. bà nội đang bắt mạch, cô lấy bàn nhỏ của đứa bé, thực chất là đang ngầm bắt mạch.
Trời quá nóng, bị say nắng rồi.
Bà nộibot_an_cap vừa bắt mạch vừa hỏi han tình hình đứa bé, sau đó tay ra.
Hiếu àbot_an_cap, bé bị trúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nắng, say nắng nặng , nhà có mang theo thuốc không?
Cái không có ! Mạnh Thường Hiếu đầu thất vọng, rồi lại ngẩng lên. Bà ba, còn khác ạ?
Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.netvi_pham_ban_quyen ngày thường bà có, lên núi hái ít thuốc lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được, con xung đây một cọng xanh cũng không thấy. Bà cụ Mạnhleech_txt_ngu bất lực .
Ôngleech_txt_ngu nội và cha là thầy , hai người rất thoáng, hồi nhỏ bà theo sau học được ít y thuật.
thể nhận biết thuốc, cũng có bắt mạch, xem một số bệnh đơn giản, nhưng nhiều hơn thì bà không dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lý trưởng Mạnh và mẹ của bé cũngbot_an_cap theo sau đến, vừa nghe vậy, mẹ đứa bé đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóc nức nởbot_an_cap: Tử ơi cục cưng mẹ là không tốt, là mẹ không chăm sóc tốt cho con, hu hu
Bác ba, thím ba
trưởng Mạnh, người đàn ông hơn năm tuổi, lúc lại lúng túng nhưleech_txt_ngu một đứa ba tuổi, trông mong nhìn hai vợ chồng ông cụ Mạnh, cầu xin ý kiến.
Trụ Tử là cháu đích của ông, có mệnh hệ gì, họ vất vả chạy nạn đến đây còn có ý nghĩa gì nữa?
, con có thuốc, là vị công tử tốt bụng hôm qua chobot_an_cap, nhưng không nhiều, đủ cho Tử uống ba lần thôi.
khi Trụ Tử bị nắng, Thanh Laleech_txt_ngu đã nhân lúc sự chú ý của mọi người Trụ Tử và bà nội, thò tay vào tay nải, lén lấyleech_txt_ngu ra ba thuốc từ không gian, mở ra đổ một lọ sứ nhỏleech_txt_ngu.
Trong ký ức củaleech_txt_ngu nguyên chủ, nước có đồ sứ, kỹ thuật sứ còn rất cao, thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và thực phẩm quý đều dùng lọ sứ, miệng lọ thường được nút bằng gỗ.
Thuốc cho tiểu công hôm qua uống cũng được đựng trong sứ.
Cô phải cảm ơn tâm thương mạileech_txt_ngu trong không gianbot_an_cap, đến thứ này cũng có.
Bà cụ Mạnh nghe , đưa tay thuốc, đặt dưới ngửi, gật : Có hoắc hương, đúng thuốc chữa say nắng. A La, vị tử đóleech_txt_ngu có nói cách ?
ạ, một lọ ba lần uống, ngày một hoặc hai lần, uống ba lần là sẽ thôileech_txt_ngu ạ.
Tốt,
Bà cụ lắc thuốc, ước lượng liều , rồi thành cho Trụ Tử uống một phần.
Phần còn lại đưa cho Mạnh Hiếu: Hiếu, cầm lấy, tốivi_pham_ban_quyen đi ngủ cho nó uống thêm . này là của một công tử tốt bụng A La nên cho, bà ba vừa ngửi rồi, là thuốc tốt.
Cảm ơn bà ba, ơn A La. đàn ông cao bảy thước cảm kích đến rưngleech_txt_ngu rưng mắt.
Thanh chủ động cho Trụ mấy ngụm nước, là nước suối trong giếng cổ, không pha tạp.
lạ, thuốc và vào chưa được bao , bé Trụ Tửvi_pham_ban_quyen đã mắt ra, khóc ré lên: , ơi
Tỉnh lại là , mọi người thởbot_an_cap phào nhẹ nhõm.
Mạnh liên tục ơn Mạnh Thanh .
Trước đây, Mạnh La cũng là một cô bé hoạt yêu, từ khi được người của tướng nhận về rồi lại trảbot_an_cap, chưa thành có thaibot_an_cap, con bé trở nên u uất, cả người toát ra luồng khí âm u, trongleech_txt_ngu mắt lộ ra vẻ oán hận.
Cũng không tráchvi_pham_ban_quyen con bé, lớn như vậy, thỉnh thoảng có mấy bà nhiều chuyện nói là đứa cha thương đoái hoài, lại còn nói nó
Tóm lạivi_pham_ban_quyen là những lờileech_txt_ngu không hay .
A La à, cháu leech_txt_ngu có phúc nếu không có cháuleech_txt_ngu và thím ba, Trụbot_an_cap Tử nhàbot_an_cap ta nay đã gay go rồi. Sau này, có chuyện gì ta giúp được, cháu cứ đến tìm ta. Lý trưởng Mạnh tay xoaleech_txt_ngu đầu Mạnh Thanh La, trìu mến nói.
Cảm ơn chú lý trưởng, Thanh La biết rồi ạ. Nhưng tiết quá, vẫn nên nhắc nhở người, nếu ai còn đường, cho một chút vào nước uống, có nhiệt, phòng say nắng ạ.
Được, được, ta nói .
Gia đình lý trưởng Mạnh đi đầu, sau khi cảm ơn một lầnleech_txt_ngu nữa, họ bế Trụ Tử rời đi.
họ đi rồi, bác dâu ba mới nói nhỏ: A , thà , quý như vậy lấy ra hếtvi_pham_ban_quyen, con lấy một phần cũng được mà, lỡ nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhàbot_an_cap có người , chẳng phải là hết thuốc sao.
Mạnh Thanh La mím môi.
Cô hiểu ý của bác dâu , nếuleech_txt_ngu cô không có không gian, lẽ cô thật sự sẽ làm như bà nói, chỉ ra một liều thuốc để cứu mạng, hoặc có lẽ sẽ lấy ra.
, người bảo vệ cô chỉ có gia đình, cũng chỉ bảo vệ những người thiết nhất.
Nhưng vìleech_txt_ngu ông trời đã cho cô không gianvi_pham_ban_quyen quý báu đó, trước khi hiểu rõ tình hình, cô không không thể thấyleech_txt_ngu chớt khôngvi_pham_ban_quyen .
Em ? đẩy xe giúp đi!
ba liếc mắt nhìn bác dâu ba cái.
Thuốc đã cho đi , nói nữa chẳng phải làm La khó xử ?
Bác dâu ba tuy là người keo kiệt, tính toán, nhưng lại là người phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết mực nghe lời chồng. bác ba liếc một , bà lập ngoan ngoãn chạy về, cúi đầu đẩy xe.
A, a
Đột nhiên phía có mấy tiếng hét thất , người lại dừng lại.
làm sao ? Ông vui .
Con lại xem.
Bác cả Mạnh lại xe đẩy xuống.
Chẳng mấy chốc, cảleech_txt_ngu Mạnh đỏ hoe mắt quay vềbot_an_cap.
Sao thế? chuyện lớn à? Lông mày Mạnh giật giật.
cả liếc nhìn một vòng những người phụ nhà, lời nói mắc kẹt cổ họng cuối cùng cũng thốt ra: Cha, phía nhiều ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chớt chắc những người chạy thoát sau khi bị cướp ở Khổ Quất Bao, họ còn đồ ăn, không còn nước, cố gắng đi đến đây thì khôngbot_an_cap nổileech_txt_ngu nữa, nên, đã hết rồi.
Đi , mọi người đừng dừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nhìn, đi nhanh lên! Lý Mạnh phía trước rống .
Đoàn người tiếp tục đi phía trước, gia họleech_txt_ngu Mạnh , Mạnh Thanh La đều nhìn .
đường có khoảng hai, ba mươi xác , nằm ngangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dọc, , sấp, tựa vào ven đường
trời gay , nhiệt độ cao, không khí nóng hập, phầnbot_an_cap thi thể đã phânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hủy, ra hôi đến buồn nôn, trên đó còn cóbot_an_cap thứ màu trắng đang ngọ nguậy.
Trời ơi, Di Đà Phậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Tạo nghiệt quá!
Kiếp này chịu khổ, kiếpbot_an_cap sau nhất phải đầu thaivi_pham_ban_quyen vào nhà tốt.
Mạnh Thanh La chỉ cái rồi quay đi, không nỡ nhìn.
Cô kéo Lang bên cạnh, dùng tay che mắt cậu bé: Đừng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Bát Lang, Cửu các con cũng đừng nhìn. người phíaleech_txt_ngu trước, tăng tốc lên, đi qua nhanh, lên!
Câu cuối cùng, Mạnh Thanh La đã lên.
Trong cả mọi người ở đây, không ai hiểu rõ sự nguy hiểm của những thi thể này hơn cô!
Sau đại nạn dễ có đại dịch!
Trên con đường phía trước, cứ đi vài trăm bước, họ lại gặp phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thileech_txt_ngu thểleech_txt_ngu, rất nhiều thi thể, , của lớn, nhưng gặp một người sống, một vật sống nào.
Lúcbot_an_cap , Mạnh Thanh La không còn quan đến việc phải giữ hình tượngvi_pham_ban_quyen e thẹn của một thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ như nguyên chủ nữa, cô đi đến bên ông bà nội, mặt nghiêm túc: Ông ơi, phải nói với chú lý trưởng, chúngbot_an_cap ta phải nhanh chóngvi_pham_ban_quyen đi khu vực này, không được chậm lại, không những không chậm mà còn tăng tốc. Hơn nữa, bảo mọi người đoàn lấy miệng mũileech_txt_ngu lại, dù là lấy , , miễn đượcbot_an_cap miệng mũi là được.
A La, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo là? cụvi_pham_ban_quyen Mạnh nhìn cháu , rồi lại nhìn vợ mình.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạnh và Thanh La nhìn , rồi lại nhìn cụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạnh, đầu: Ông nó à, A La lo không sai đâu, bảo mọi che lại hết đi, tốt cho người.
Ông đi lên phía đầu người. Gia họ Mạnhleech_txt_ngu sự chỉ dẫn Mạnh Thanh La, không bước, vừa đi vừa lôi những áo rách trong tay nải ravi_pham_ban_quyen, dùng kéo cắtleech_txt_ngu lỗvi_pham_ban_quyen nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trênleech_txt_ngu , trùm đầu, thành một cái mũ trùm đầu giản mà hữubot_an_cap dụng.
Lý trưởng Mạnh nghe ông nói tình hình này dễ xảyleech_txt_ngu dịch , lập tức tin .
Bởi vì ba biết y thuật, mà bác ba Mạnh thời trẻ cũng từng đi khắp nam bắc, kiến thứcvi_pham_ban_quyen rộngvi_pham_ban_quyen, ông liền lên dặn dò dân làng: Mọi người lấy đồ mặt, chenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chân cũng đừng dừng, ta đi nhanh lên, chỗ không có người hẵng nghỉ.
nhà khác làng thấy nhà Mạnh Thanh La làm như vậy, đơn giản mà tiện lợi, cũng bắt chước làm theo, đội lên những chiếc trùm đầu phiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản cổ đơn giản.
Thấybot_an_cap mọi người đều đã che lại, Thanh La và bà Mạnh cùng thở phào nhẹ nhõm.
Vẫn là La nhà ta có kiến có mắt nhìn.
Đi kinh thành một chuyến, cuối cùngleech_txt_ngu vẫn là khác.
cụ Mạnh đưa tay véo cánhleech_txt_ngu tay gầy của Mạnh Thanh La, trong lòng thầm dài.
Mạnh Thanh La nhiên hiểu có kiến thức trong lời bà là từ đâu ra. Sau khi nguyên chủ trở về, kỵ nhắc hai chữ kinh thành, cũng như nghe chuyện ởleech_txt_ngu kinh thành, người nhà họ Mạnh đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nên cũng cố gắng không nhắc đến trước mặt cô.
giờ, bà nội và gia đình có thể coi cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiến thức của là học được từ lúc ởvi_pham_ban_quyen kinh thành, là nhất rồi, cho công tìm .
Mạnh Thanh La suy một lát, lấy ra ba hộp dầuleech_txt_ngu cù là từ nhà thuốc không , loạibot_an_cap hộp , bên trong làbot_an_cap cao.
Cô mở nắp, cẩn thận bôi lên tay, , trán haibot_an_cap đứa trẻ gùi, để phòng muỗi và cônleech_txt_ngu trùng đã người , súc vật chớt đến đốt hai nhóc tì.
Bôivi_pham_ban_quyen xong, cô lạivi_pham_ban_quyen dùngvi_pham_ban_quyen một tấm vải mỏng che kín người hai đứa, chỉ để lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn đông ngó tây.
Lúc cô , không hề giấu giếm người nhà.
Chị dâu, chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Đại Nha đi, bôi xong còn thừa thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự bôi một ít, cả nhà ai cũng phải bôi nhanh lên, để nhà khác thấy, có ba hộp thôi, cho nhà khác đủ đâu. Mạnhbot_an_cap La đưa một hộp choleech_txt_ngu tiểu Phan thị, nhỏ dặn dò.
Tiểu Phan thị vậy, hiểu , cù là lên trán và người Đại Nha.
Một hộp khác cô cho Dươngbot_an_cap thị: Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ bôivi_pham_ban_quyen đi, bôi xong rồi Lục Lang, cha mọi người bôi.
Dương thị nghe lời thì thầm của Thanh La tiểu Phan thị, không nói gì nhận lấy rồi bôivi_pham_ban_quyen cho mình và người nhà, lên mặt, cổ, tay.
Còn hộp cô đưa nội, để bà và ôngvi_pham_ban_quyen nội bôi.
Bà cụ Mạnh lấy , nhìn lớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao trong suốt, gật đầu nói nhỏ: của công tử nhà giàu dùng đúng là khác, là đồ tốt!
Hít Thập Lang hít hơi khí lạnh, cười toe toét để lộ răng sữa, chạy đến bên Mạnh Thanh La nói nhỏ: Chịleech_txt_ngu ơi, bôi này lên người mát quá !
Mạnh Thanh La không nói gì, cười xoa đầu cậu bé, chỉ là, ừmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, quá!
Tất cả mọi người, đã nửa tháng không tắm, không biết đến bao họ mớibot_an_cap được tắm?
Thôi bỏ đi, còn tắm rửa gì nữa, bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước còn không có, nghĩ gì đến tắm?
Thấy nhà đều đã bôi xong, ông cụ Mạnh nhìn hộp dầu nhỏ tay còn hơnleech_txt_ngu nửa, đấu tranh một lúc, cuối cùng vẫn nắm chặt trong bàn taybot_an_cap, lên phía đầu đoàn ngườileech_txt_ngu.
Ông nhétleech_txt_ngu thứ tay Mạnh, nói nhỏ: Cho mấy đứa nhỏ bôi trước một ít, còn lại người lớn bôi, A La được hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộp, vị công tử phòng muỗi
Đều là người thông minh, không cần nói , ông cụ dặn dò xong quay đi.
Lý trưởng Mạnh nhìn bóng lưng cụ Mạnh rời đi, cảm đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rơi nước mắt.
Chabot_an_cap, sao vậy? Mạnh Thườngbot_an_cap đến gần hỏi.
Bác ba của con lúc cũng nghĩ cho ta! Cầm lấy, nói là phòng muỗi, bôi trán, tay, cổ cho Trụ Tử và mấy nhỏ, không cần nhiều, mỗi chỗ một ít là được, còn lại chúng ta bôi, tay lên, đừng người khác thấy, chỉ có nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, để ta thấy sẽ nói chúng ta lý trưởng mà có lòng riêng. Lý trưởng lấy áo lau nước mắt, nhét đồ vào con trai.
Chaleech_txt_ngu, con biết rồi, con đi .
Mạnh Thường Hiếu hiểu ra, lúc A La được vị công kia cho ít thuốc chống say nắng, không giấu giếm mà lấy ra chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trụ Tử nhà ông uống, bâyvi_pham_ban_quyen lại là thuốc phòng muỗi A La được, vì quá , bác ba có thể đưa cho họ dùng.
Mạnh thấy ông cụ Mạnh đi lên phía trước, biết ông đi làm .
hiểu sao ông lại làm vậy.
vì cả , phải dựaleech_txt_ngu vào lý trưởng lo liệu, phải dựa vào ông ấy quản lý. Ông , cũng có thể quản người, dù sao cũng đã lớn tuổi, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn sức để lo những chuyệnbot_an_cap đó.
Nếu trưởng xảy ra chuyện, Mạnh Gia mất đi người lãnh đạo, người nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý trưởng có chuyện gì, lý trưởng cũng sẽ suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sụp, còn tâm trạng đâu mà quản việc?
Mọi trĩu tâm trạng tiếp tục đi về phía . Vốn đã đi cả một buổi sáng, lúc phải nghỉ ngơi.
Nhưng vì những xác trên đường, ai dám nghỉ, không ai dám dừng .
Mặt trời lặn về phía tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vẫn đang đi.
Mẹ ơi con đi không nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , thật sự đi nổi nữa!
Người đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiên nổi là Lang mới sáu tuổi, cậu bé được Dương thịleech_txt_ngu đi, đôi chân ngắn cũn làm sao đi kịp ngườibot_an_cap lớn.
Người lớn , cậu phải chạy.
Đi nổi cũng phải ! Dương thị liếc nhìn thi thể đã gần hóa thành xương trắngleech_txt_ngu đó không xa, nhẫn tâmbot_an_cap nói.
Hu oa để chớt đi cho rồi, để con chớtvi_pham_ban_quyen đi cho rồi, muốn đi nữa, không đi nữa đi không nổi, đi nổi, oa
Nửa tháng nay, nào cũng đi bộ, ăn không no, không yên, thời tiết nóng người, bây giờ thỉnh thoảng lại phải thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người chớt, vừa mệt vừa sợ, Lang người tiên suybot_an_cap sụp.
Cậu bé khóc đến nước mắt nước tèm lem.
Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh La:
Nhóc con chớt chóc chứ, giọng điệu đó toàn là học theoleech_txt_ngu mấyvi_pham_ban_quyen bà thím hay ăn vạ trong làngvi_pham_ban_quyen.
Thập Lang, lại đây với bà! Bà cụ thương cháu trai , vẫy tay gọi cậu bé.
Mạnh Thanh La nhìn Thập Lang mày trắng bệch, nước mũi tèm lem, rồi lo lắng nhìn bà nội, cô bế Bảo từ trong gùi trên lưng ông bố ngốc ra, đến chỗ bà cụ Mạnh đang ngồi trên xe lừa: ơi, bà chịu bế Đại Bảo một lát, để cha địu Thập Lang.
Được! Bà Mạnh nóngbot_an_cap đến hôi đầm đìa, đưa tay nhận lấy Đại từ tayvi_pham_ban_quyen Thanh La, vẻ mặt đầy yêu thương: Ôi chao, cục cưng Bảobot_an_cap, lại đây nào, bà cố bế nhé.
Được bế khỏi , Đại Bảo chỉ chép miệng, ánh mắt cao ngạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn trời, không có phản ứng lớn.
Nằm im mặc người bế!
Xe lừa nhỏ, trên đó đồ đạc, bà cụ Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phảivi_pham_ban_quyen chen lắm ngồi lên , hai chân không duỗi ra , cả người co quắp, đừng nói bế Thập Lang, ngay một đứaleech_txt_ngu trẻ sinh cũng rất vất vảleech_txt_ngu. Nhưng không cáchvi_pham_ban_quyen nào khác, cả nhà không tay không, lưng trống.
Ai cũng lực bất tòng tâm.
Lang được như ý nguyện trèo lên lưng ông ngốc, lau nước mắt, lập tức cười toe toét để lộ hàm răngbot_an_cap sữa. Cửu nhìn em trai bằng ánh mắt ghen tị, nhưng hiểu chuyện nên khôngvi_pham_ban_quyen đòi cha địu.
Lang liếc nhìn Cửu đangleech_txt_ngu ghen tị, đivi_pham_ban_quyen đến trướcvi_pham_ban_quyen bé, cúi xuống: chín, anh tám cõng em!
Không cần, anh tám cõng không em đâu, đừng có làm cả hai cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngã. Cửu vẻ mặt bỏ, lách anh trai tiếp tục lê đôi chân ngắn về phía trước.
Thấy em trai không nể tình, Bát Lang đứng thẳng người dậy, xoa bụng mình, tiếc nói: Không phải em chín đừng ghét bỏ anh tám mà, em biết đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh tám khỏe lắmvi_pham_ban_quyen, thật cõng nổi em, haizz chỉ là bây giờ trong bụng anh chẳng có dầu mỡ nào, sức lực này ừmvi_pham_ban_quyen, có không trụ nổi!
Thế thìbot_an_cap thôi vấn chẳng có tí dầu mỡ cho anh ăn cả! Cửu Lang cúi đầu đi, lại cà khịavi_pham_ban_quyen anh trai một câuleech_txt_ngu.
Phụt một tiếng, cả nhà đều bị chọc cười, cười tạm thời xua tan đi đám mây u trên đầu mọi .
Mạnh Thanh La bật cười đầu, đứa em trai hờ này của cô đúngvi_pham_ban_quyen là ba cây hài động.
Bát tính tình thẳng thắn, nói nấy, muốn làm thìvi_pham_ban_quyen làm. Ưu điểm là sức khỏe, ănvi_pham_ban_quyen nhiều, ở nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bữa ăn năm cơm lớn, trênvi_pham_ban_quyen đường chạy nạn, cậu chưa bao giờ dám ăn no.
Vì khỏe, lại thích võ công, nên cậu luôn theo ông nội học võ.
Cửu Lang là một cậu nhóc lanh lợi, không bao giờ chịu , ai muốn chiếm chút lợi của là điều không , lại đặc giữ đồ ăn. Từ nhỏ Bát Lang đã đủ cớ để đồ cậu, nên mới có cảnh cậu không nể nang cà khịa anh trai như trên.
Cửu Lang lúc ở Mạnh Gia đã cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh lớn đi học vỡ lòng, biết không ít chữ.
Thập còn nhỏ, thông minh, lưỡileech_txt_ngu lẹ, nói năng rõ ràng, lời người khác nói không chỉ nghe không quênbot_an_cap học theo y hệt, thuộc trẻ biết khóc thì có sữa uống.
Sợ bà nội và cha mệt, Mạnh Thanh La ép hai mấy ngụm , mỗi người được nhét một kẹo nhân sâm vào miệng.
nhà họvi_pham_ban_quyen Mạnh, có Thanh La uống nước, cho ăn viên nhân sâm, mà mệt đến không chịu nổi.
Huống chi những người khác trong làng. theo, tiếngbot_an_cap khóc của trẻ con, tiếng mắng , dỗ dành của người lớn ồn àovi_pham_ban_quyen một mảng.
Mạnhbot_an_cap Thanh La vừa đi vừa cúi người đấm chân, chân cô tê đến không là của nữa.
Thấy vất vả, Nhị Lang Đại Nha cho Phan , đến nhận lấy cái gùi trên lưng cô, địu Tiểu Bảo giúp .
Mạnh Thanh La cũng không khách sáo Nhị Lang, cô thật sựleech_txt_ngu leech_txt_ngu thể này lại đến ngã quỵ.
Đi thêm quãng đường nữa, phía trước vừa hay có một khu rừng nhỏ, lý trưởng cho mọi người lại nghỉ ngơi.
Lúc này, sươngleech_txt_ngu đã buông, trời sắp tối.
đã đi bộ suốt một ngày, vượt qua hạn của mấy trước cộng lại.
Ai nấy chân phồng rộp, khô nứt, thở hổn hển như cá thiếu nước.
Bao gồm Mạnh Thanh La, đều tìm một gốc phịch xuống, người thậm chí luôn đất, không tâm đất có nóng hay không.
Mệt chớt tôi !
Mười đứa cháu trai, trừ Đại Lang và Lang tĩnh hơnvi_pham_ban_quyen, mấy đứa còn lại đều ôm chân kêu la.
Nhà họbot_an_cap Mạnh không thiếu ăn, gặm hai cái bánh ngũ cốc lót dạ, là dùng ngũ cốcvi_pham_ban_quyen và bột mì Thanh La về làm, làm từ sáng, đến giờ còn mềm, mọi người ăn rất .
Nhưng nước trong ống tre thì không còn nhiều, mỗi nhà dùng chung một hoặc hai ống tre, tay, lần lượt ngụm nhỏ, xong lại cho tiếp theo.
Khiến Mạnh Thanh La đến văn Một quả táo đỏ vi_pham_ban_quyen trường thời hiện đại.
Lúc đó, những người lính trẻ cũng như , nỡ ăn, một quả táo cứ thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyền tay nhau.
Đương nhiênbot_an_cap, nhà La khá hơn mộtvi_pham_ban_quyen chút, vì ống tre và túi nước do cô quản , uống hết, cô đổ thêm một ít vào, không đổ nhiều, đủ người uống mấy ngụm lớn, không dễ bị hiện.
cụ Mạnh uống mấy ngụmvi_pham_ban_quyen nhỏ, lắc lắc, cạn rồi.
Trời , phải làm sao đây?
Nếu không đượcvi_pham_ban_quyen nước, đừng kinhbot_an_cap thành, e là sẽ giống như những người kia, chớt khát hết bên đường.
Mạnh Thanh La cho hai đứa trẻ uống ít và sữa xong, nhìn lừa đang dưới gốc cây cách đó không xa.
Đây là phương tiện giao thông duy nhất, còn sống của nhà họ, nếu nó chớt , nặng trên vai người nhà sẽ nặngbot_an_cap hơn.
Mẹ, mẹ Đại , Tiểu Bảo một lát, lừa đi tìm ít cỏ khôvi_pham_ban_quyen.
Cả nhà đều mệt nằm ra đất không động, tiện thể cô cơ .
, con đừng đi quáleech_txt_ngu là được.
Xung quanh đều là người trong làng, Dương thịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng sợ xảyvi_pham_ban_quyen chuyện gì bất trắc.
Mạnh Thanh La dắt lừavi_pham_ban_quyen của nhà đi, ra tầm mắt của gia đình và dân làng, dưới sự che chở của hoàng hôn, lén cho lừa uống ít nước và đồ ăn, dám cho nhiều, chỉ cho ăn no quá .
ăn xong, cô lại thong thả dắt nó về, buộc lại chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũ.
A , có tìm được đồvi_pham_ban_quyen ăn cho lừa không? Bà cụ Mạnh thấy gái lớn của mình vận may tồi, nên hỏi thêm một câu.
Bà ơi, được rồi ạ, cũng coi như con may mắn, tìm được cỏ khô nó ăn quá rồi.
Mạnh La trảvi_pham_ban_quyen lời bà nội, còn chỉ vào cọng khô còn sót lại bên mép lừa.
Nghe nói đã chobot_an_cap ăn, cả nhà tâm, tiếp tục nhắm nghỉ ngơi.
Mạnh La cho lừa ăn xong, nhân lúc nhà đang nhắm mắt nghỉ ngơi, cô mở nắp cái vạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn trên lừa, là vại trữ nấu ăn của nhà họ, nước trong vại thấybot_an_cap đáy rồi.
Ước chừng xong bữa tối nay hết nước.
Mạnh Thanh La im lặng lát.
họ đã nước, vậy những nhà khácleech_txt_ngu trong làng thì sao?
Chắc chắn cũng vậy.
Mạnh Thanh La thêm một ít vào vạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dám đổ nhiều, chỉ đổ nửa vại nhỏ.
Ít nhất nấu bữa hôm nay, ngày mai mọi người vẫn có sôi vào ống tre.
Làm xongleech_txt_ngu những này, Mạnh Thanh La mớibot_an_cap ngồi lạivi_pham_ban_quyen bênvi_pham_ban_quyen cạnh Dương thị và ông bố ngốc, cũng nhắm mắt nghỉ .
Nghỉ được khoảng canhvi_pham_ban_quyen giờ, mọi ngườivi_pham_ban_quyen lại cố gắng gượng dậy lên .
Đi tiếp phía trước, người chớt bên đường ít đi, nhưng người chạy nạn lại nhiều lên.
Aileech_txt_ngu nấy đều , mắt vô hồn.
Những đông người như làng Mạnh Gialeech_txt_ngu, bị nhìnleech_txt_ngu bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.
làng Mạnh Gia đồng lòng, nên nào cũng còn chút đồ , xe , thậm chí còn có hai chiếc xe lừa.
Ngoài nhà Mạnh Thanh La, nhàleech_txt_ngu lý trưởngbot_an_cap Mạnh cũng còn một chiếc xe lừaleech_txt_ngu.
Mọi người xốc lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tinh thần, cầm chắc vũ khí và đuốc trong tayleech_txt_ngu.
trưởng Mạnh lập tức hétbot_an_cap nhở mọi người.
Trong nháy mắt, trẻ con, người già, xe cộ được những đàn ông phụ nữ trẻ khỏe mạnhvi_pham_ban_quyen trong làng vây vào giữa.
Mạnh Thanhvi_pham_ban_quyen La và Dương thị mỗi người địu mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa trẻ, được người nhà họ vây quanh.
Gia đình họ Mạnh đi sau cùng, là vì nhà họ có người biết võvi_pham_ban_quyen công, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông trưởng thành lại cao to vạm vỡ, nhiên, cũng là do ông cụ Mạnh yêu cầu.
Bây giờ tay lại có vũ khí sắcvi_pham_ban_quyen bénleech_txt_ngu, những người chạy nạn rục rịch nhìn mấy thanh đao sáng loáng trong tay họ phản ánh lửa lạnh lẽo, trông không dễ chọc, đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Ông bố cầm cây dùi cui điện nhỏ của mình, ưỡn ngực cao, ánh ghét bỏ liếc nhìn những người kia.
Muốn cướp A La và các bé ông, cũng xem cây gậy tay ông có không.
Đến ác nhân còn bị ông đánh ngất, ông không sợ.
Trong tình trạng cảnhvi_pham_ban_quyen giác này, ngườivi_pham_ban_quyen lại đi mệt mỏivi_pham_ban_quyen.
Đi trong đêm thêm một canhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ nữa, họ cuối cùng tìm nơi thích hợp để nghỉ đêm.
Lúc nấu tối.
Bác dâu cả Phan thị mở nắp vại.
Sao bà cảm thấy nước vại nhà mình nhiềuvi_pham_ban_quyen hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút?
Nhưng lại không chắc chắn, sáng nay không phải bà nấu , là vợ chồng ba nấu.
Vợ chồng chú ba là người tínhbot_an_cap toán chibot_an_cap linội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chắc là dùng nước rất tiết kiệm.
Nghĩ vậy, bác dâu cả Phan thị liền bỏ qua.
chồng cả, tối naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm có đủ nước ?
Ngược lại, ông cụ Mạnh vẫn luôn lo lắng không có nước, nên hỏi một .
Cha, không cần lo đâu ạ, nướcbot_an_cap nấu cơm nayleech_txt_ngu , tiết kiệmleech_txt_ngu một chút, nước uống tối nay ngày mai vẫn cònbot_an_cap.
Ông cụ Mạnh nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm.
Hy vọng mai như lời cháu gái lớn nói, có thể tìm nước trên núi.
không tìm được, ít ngày mai cả cũng không phải khát.
Nghe cuộc đối thoại của hai người, Mạnh Thanh cũng thở , phát hiện raleech_txt_ngu bất thường tốt rồi.
Không còn gì phải lắng, Mạnh Thanh La lại bắt đầu trò chơi nhét kẹo cho nhà ăn.
Trẻ con kẹo , lớn kẹo nhân sâm, để bổ sung thể lực cho mọi người.
Vẫn cách đơn giản thô bạo, đượcvi_pham_ban_quyen ăn không được nhìn, nhét miệng đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhổ ra, ngậm miệng ăn hết mới được nói chuyện.
Người nhà họ Mạnh đều tưởng Mạnh Thanh La bị những nhà khác trong , nên đều phối hợp, lẳng lặng ăn hết mới là lựa chọn đắn.
Nhìn vi_pham_ban_quyen mà nhìn?
Mặc kệ nó thếvi_pham_ban_quyen nào, có cái là tốt , còn nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trẻ con thường ở cũng được ăn kẹo, huống chi là trên đường nạn, đứa nào đứa nấy ngọtbot_an_cap đến híp mắtbot_an_cap, cảm thấy đang rơi vào thiên đường hạnh phúc.
ítbot_an_cap khi ăn nhân , kẹo thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng chưa từng , ăn xong cảm thấy mọi mệt mỏileech_txt_ngu đều tan biến.
Chị , sau này nếu chúng ta thường xuyên có ăn thì tốt quá! Tứ cảm thán với Mạnh La một câu.
Mạnh La ngẩng mắt lên.
Chỉ thấy , Ngũ Lang mệt lả, vào nhau, hai anh em khuôn mặt giống hệt, nhìn qua như người.
Người ngoài phân ai là anh , người nhàvi_pham_ban_quyen lại rất dễ phân , là vì tính cách hai một trời một vực, một lười, chăm chỉ.
Ở nhà, người chạy ra ngoài chơi chắc chắn là Tứ Lang, trốn nhà đọc sách chắc chắn là Ngũ Lang.
Hai người lớn hơn Cửu , Thậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lang tuổi, nhưng cũng chỉ là những cậu bé mười ba tuổi, đang ở tuổi mơ.
Một lúc , Mạnh Thanh cười nhẹ: Chíleech_txt_ngu hướng của em tư nhà ta từ khi nào lạibot_an_cap bé thế?
Chị, chị chí hướng của nó có thể lớn đến ? Vẫnvi_pham_ban_quyen luôn nhỏ bé vậy! Ngũ Lang thẳng người dậy khỏi , vẻ mặt khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vui. Anh trai em từ nhỏ nói, không muốn võ công, cũng không muốn thi công danh, muốn cưới một người vợ giàu có, anh ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ, uống của vợ.
Dịch theo cách nói hiện đại, đó chính ăn vợ, chỉ cần có ăn, có uống, có tiền tiêu, nằm im mặc người chế giễu.
Mạnh Thanh La ngạc nhiên, sao không biết tư nhà mình lại có chí hướng vĩ đại như vậy.
Nhìn lại Lang, Tứ Lang lại bình thản nhìn cô, dườngbot_an_cap lời nói em trai không làm tổn thương đến lòng tự trọng của cậu.
Đúng là một kẻ muốn ăn bám vợ thật!
khuôn mặt tuấn , dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao ráo của Tứ Lang hầy, nói không chừng cậu tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật sự có đạt được nguyện vọng cả đời của mình!
Mạnh Thanh La quyếtbot_an_cap định đả cậu nhóc phen: Muốn cưới vợ giàu cũng không phải không được, nhưng bảnbot_an_cap thân có chút bản lĩnh nào, nhà nào lại con gái cho em chịu khổ? Cô ấyvi_pham_ban_quyen thể trông mong gì ở em?
Này, tư, anh đi, đi không chỉ mẹ nói đâu nhé, bây cả nói vậy, kiến thức của chị , ngoài ông ra thì người có kiến thức nhất nhà , ngay cả bác cũng không .
Em thấy anh á, nạn xong rồi vẫnvi_pham_ban_quyen nên chăm chỉ học chữ là , nhà giàu nào lạibot_an_cap gả con gái cho một thằng nhóc nghèo không bản lĩnh, lại còn mù chữ. Ngũ Lang tỉnh táo như người trần gianleech_txt_ngu, khuôn mặt tú, dang ra trướcbot_an_cap anh .
Mạnh Thanh La suýt nữa cười lăn ra đất, đứavi_pham_ban_quyen cháu trai khác , Thập Lang còn nói giọng non nớt: Anh xấu hổ, anh hai chưa vợ nữa là, đã đến chuyện cưới vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuôi mình rồi!
Lang lúc mới đỏ bừng nói: Các người cứ chờ , đừng nói khôngleech_txt_ngu cưới được gái nhà , lúc đó không tôi còn cưới cho người một cô công chúa, quận chúa làm chị dâu (em dâu) về !
Ối chà!
Chí hướng không nhỏ thật!
, được chị chờbot_an_cap, chờ em cưới cho chị một cô em dâu công chúa , được thơm lây! Mạnhleech_txt_ngu Thanhvi_pham_ban_quyen La thấy cậu ta tức đến đỏ mặtvi_pham_ban_quyen, cũng trêu .
Vâng, đi, em để chị được hưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phúc, em còn phải lưng cho chị, bắt nạt lại hết những kẻ kinh đã bắt nạt chị!
Tứ Lang gật đầu nghiêm túc, vô tình ra những lời đã giấu trong lòng đi nói lại cả ngàn lần.
Mạnh Thanh La:
Cô đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đột nhiên rất ghen với nguyên chủ, phải làm sao đây.
Chàovi_pham_ban_quyen mừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn không gian kể của Tiểu Tịch Dao, chúc bạn nghe truyện thật thư giãn!
đúngbot_an_cap, bây giờ cô chính nguyên chủ .
Anh tư
Anh tư
Đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có mấy kêu kinh ngạc, Ngũ Lang đưa tay véo mạnh vào mu bàn tay Tứ mộtleech_txt_ngu cái, đến mứcvi_pham_ban_quyen Lang nhăn mặt, ánh liếc nhìn Mạnh Thanh La đang im lặng, đầu nghĩ điều gì đó.
Sắc mặt cậu trắng bệch, vàng nói: Chị, xin lỗi Cậu cố nhắc đến những đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
khi Mạnh Thanh La hoàn hồn khỏi sự ghen , mới phát hiện mấybot_an_cap đứa đang cẩn thận nhìn cô, trong mắtleech_txt_ngu Tứ Lang tràn đầy áy .
Mạnh đầu tiên là ngẩn người, sau đó nở một nụ cười rạng rỡ mọi , chân thành cảm Tứ : Chị cảm ơn em, cảm ơnvi_pham_ban_quyen em lúc nào cũng cho chị.
Nhìn nụ cười của , mấy đứa cháu trai đều thở phào nhẹ nhõm. cả đã thayvi_pham_ban_quyen rồi, không còn vì nhắc đến những người ở kinh thành mà lặngvi_pham_ban_quyen lẽ bỏ , rồi một mình hờn dỗibot_an_cap .
Có lẽ thời gian đã lâu, chị cả đã quên đi, người chị cả hay cười hay nói ngày xưa đã trở lạileech_txt_ngu.
Có tiếngleech_txt_ngu bước chân đi phía họ, mấy liền bặt.
Bác ba, mấy nhàleech_txt_ngu đã hết nước nấu cơm rồi. Lý Mạnh đi tới, ngồi xuống bên ông cụ Mạnh, vẻ mặt lắng. Tôi đã lấy một ít nước nhà mình ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi tìm thêm mấy cònvi_pham_ban_quyen chút nước gom lại cho họ, nhà bác có nước nấu cơm không?
Có, nước nấu cơm nay đủ, phiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu lo lắng. Ông cụ gật đầu.
A La, cầm lấy, chị dâu Thường Hiếu của con nhờ ta mang cho con. ông cụ trả lời , lý trưởng đưavi_pham_ban_quyen tay nhét một thứ tay Mạnh Thanh La.
hai quả vịt muối trong lòng bàn tay, Mạnh Thanh ngẩng đầu nhìn ông nội.
lấy đi, là tấm lòng của chị dâu Thường Hiếu conbot_an_cap, lúc ở nhà là tay nuôi giỏi, mỗi năm đều muốileech_txt_ngu không ít trứng vịt muối đi bán. Ông cụ gật đầu với Mạnh La, ra hiệu cho cô nhậnbot_an_cap lấy.
Cảm ơn chú lýleech_txt_ngu trưởng, Tửbot_an_cap nó khá hơn chưa ạ? Mạnh Thanh La cười cảm ơn.
Khỏi rồi, nhiều rồi, nó đang nấu cơm, nó đang chơi cạnh đấy!
Lý trưởng Mạnh không ngờ thuốc Mạnhvi_pham_ban_quyen Thanh lại nghiệm đến vậy, thuốc vừa uống , đứa không tỉnh ngay, bâyleech_txt_ngu giờ còn có thể chạy nhảy ngợm trướcleech_txt_ngu.
Con dâu của ông vô cùng cảm kích Mạnh Thanh La, nhờ mang hai quả trứng vịt qua ơn cô.
Đừng quả trứng , trên con đường nạn thiếu nước, thiếu muối, thiếu lương , nó là thứleech_txt_ngu tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một quả trứng vịt có thể cứu một mạng người cũng ngoa.
là tốt , chú và ông nội nói chuyện đi, con ra phía trước xem sao. Mạnhbot_an_cap Thanh cầm trứng vịt đứng dậy rời đi.
trưởng Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông cụ Mạnh và bác cả Mạnh đang bànleech_txt_ngu bạc tìm nước, lương thực, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạnh La thìleech_txt_ngu cầm trứng vịt đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác dâu Phan .
Hai trứng vịt khôngbot_an_cap cho cả nhà chia, Mạnh Thanh La lại lấy thêm bốn quả từ không gian ra, sáu quả, mỗi quả làm bốn miếng, hai mươi tư , mỗi người được miếngleech_txt_ngu.
Bữa tối vẫn là cháo rau dại, trong bát cháo của mỗi người có một miếng trứng vịt muối. Mười đứabot_an_cap cháu trai ăn từng miếng nhỏ, liếm láp không nỡ ăn hết một lúc.
Không một đứa nào hỏi trứng từ đâu ra, đã với việcvi_pham_ban_quyen có đồ ăn thì cứ ăn, đừng hỏi , hỏivi_pham_ban_quyen nhiều lắm mồm, đáng người lớn phạt.
Người lớn cũng không hỏi, vì họ đã thấy trưởng Mạnh nhét đồ Mạnh Thanh , sau đó Mạnh Thanh La đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáu quả trứng vịt muối cho Phan thị.
Vì vậy, ngoài ông cụ ra, ai phát hiện Mạnh Thanh đã thêm bốn quả vịt, người đều tưởng là của nhà lýbot_an_cap Mạnh cho.
Còn ông cụ Mạnh tuy phát hiện ra, tự suy do công tử tốt bụng kia cho Mạnh Labot_an_cap, đó Mạnh Thanh La không lấy ra, có thể làleech_txt_ngu con bé giữ lại ăn riêng, bây giờ lại ra cho mọi người cùngleech_txt_ngu , cũng không có gì đáng hỏi, đó là đồ của A La, nó tự quyết.
Hơn nữa, A La cứu người một lần, mới ít đồ tốt, mấybot_an_cap ngàybot_an_cap nay đã lấy ra ít, là sắpvi_pham_ban_quyen hết rồi.
A La nhà đúng là một cô bé tốt , người khác chưa chắc đãvi_pham_ban_quyen được như vậy.
Đêm đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rất yên tĩnh, ngoài những người đàn ông đi tuần, những người đều ngủ say.
Quá mệt mỏi, dù còn lo lắng, nhưng vừa nằm xuống đã ngủ say chớt.
Điều họ không biết lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngoài những người đàn ông gác đêm, còn có Mạnh La. Cô lén lút , một quanh dân làng, rắc một vòng bột thuốc đuổi muỗi vàleech_txt_ngu rắnbot_an_cap rết.
Bên phía nhà mình, cô còn rắc thêm một vòng người nhà.
Thật sự là ban ngày thấy mấy đứa trẻ bị cắn tội nghiệp quá, lại sợ bị sẽ lây bệnh.
Hơn nữa cô cũng sợ hai cụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưng nhàbot_an_cap mình bị cắn.
Một đêm trôivi_pham_ban_quyen nhanh chóng, trời vừa sáng, mọi đã dậy.
Lạivi_pham_ban_quyen lên đườngbot_an_cap, con đường trước dài, không biết điều gìbot_an_cap đang chờ đợi mọi người.
Chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu nước như một tảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đá lớn đè nặng trong tất cả mọi người.
xong bữa sáng, đun nước uống ống tre mỗi nhà, vại nhà Mạnh Thanh La cũng cạn .
một canh giờ, đội người đi tìm nước đã trở về.
Hiếu lắcbot_an_cap đầu với trưởng Mạnh và ông cụ Mạnh, mặt lộ vẻ khổ .
Nghe nói vẫn không tìm được nước, ai nấy trong làng lộ rõ vẻ thất vọng, đầu đi, sức lực như bị rút cạn!
Trời ơi ông trời ơi, đây là muốn lấyleech_txt_ngu mạng chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi !
Bà tư Mạnhvi_pham_ban_quyen Thanh La, bà thím Hồ, ngồi phịch xuống đất, đập đùi gào khóc.
Ông ông mang bà giànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đi, bà giàbot_an_cap này chớt để đổivi_pham_ban_quyen lấy mạng cho cháu vàng cháu ngọc của bà
bot_an_cap ta vừa vừa ngã lăn ra đất, làm cả người náo loạn.
Trong ký nguyênbot_an_cap chủ bà tư này. Ông tư mất sớm, người có trai một gái, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái gả đi xa, conleech_txt_ngu trai sau khi thành thân chỉ sinh được đứa cháu trai là Bảo Miêu, là độc đinh nhấtvi_pham_ban_quyen, nângleech_txt_ngu như trứng mỏng.
Mọi người nghỉ tại chỗ đi! Lý trưởng Mạnh bất lực nói với dân làng.
Trời nắng thế này, nắng chớt người, nghỉ thế được? Dân làng lẩm , nhưng vẫn ngồi xuống tại chỗ.
Bà thímnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồ thời trẻleech_txt_ngu đã góa chồng, là người đanh đá chơi, người chồng đã là anh em với ông cụ Mạnh, ông cụ Mạnh làm chỗ dựa, người ta không muốn gây sự với bà ta.
Nói không nước thì ai cũng không có, phải chỉ một mình bà không có, bà làm gì? Ông Mạnh bị lý trưởng Mạnh đẩy phía trước, đi mắng.
à, anh phải giúp em nhà emvi_pham_ban_quyen tối quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước rồi, sáng nay không có nước nấu cơm, càng có nước , anh xem, xem Miêu nhà em, mặt mày trắng , môi cũng khôbot_an_cap đến chảy máu, không được uống , lovi_pham_ban_quyen em lo nó ! Hu hubot_an_cap
Bà thím Hồleech_txt_ngu khóc thương tâm.
trưởng Mạnh đáng thương co rúm sau lưng ông cụ Mạnh, ông ta không dám gâyleech_txt_ngu sự với bà ta, lại bị cào cho một trận, lại có chỗ kêu oan, cào là bị oan.
Ông cụ thở dài, máu ruột rà. Lúc tư còn sống, hai người tuy là anh họ, thân thiết như em ruộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hồi nhỏ, em tư từng trộm bánh bao của cho ông ăn, cũng từng trộm dưa quả trong vườn nhàbot_an_cap cho embot_an_cap ăn.
Trướcleech_txt_ngu khi em tư mất, không yên tâm chính phụ này, dặn đi dặn lại ông phải chăm bà ta, không để bà ta và con cái bắt nạt.
Ông lấy ống tre trên người ra: Đưa đây!
Dạ. Bà thím Hồ lập tức nín khóc, lồm cồm bò dậy từ dưới đất, của mình cho ông .
Ông cụ đổ hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước trong ống tre của mình vàoleech_txt_ngu đó rồi đưa lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà ta: Cùng bọn trẻ uống tiết kiệm đi, nhà ta cũng hết rồi, vại cũng thấy đáy rồivi_pham_ban_quyen.
Cảm ơn ba! Nghe nói nhà họ Mạnh cũng hết nước, mặt bà thím Hồ này mới ra chút ngại ngùng.
Ông cụ Mạnh xua tay rời đi, nói với lý trưởng Mạnh co rúm sau lưng mình: Bảo mọi người đi tiếp đi, dướivi_pham_ban_quyen trời nắng này ra làm sao.
Mạnh Thanh nhìn ông nội đã hơn sáunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuổi vẻ mặt bất lực, có chút đau lòng cho ông. cả đều là do trời hạn hánleech_txt_ngu không có gây ra, nhưng cô sự không được cớ để lấy nhiều nước từ không gian ra.
Giúp người quanleech_txt_ngu trọng, tính mạng của cũng quan trọng.
Khó khăn lắm được sống lại một lần, phải biết trọng mạng sống, đúng không?
Ông ơi, cho ông !
Mạnh Thanh La lấy tre đã cạn của ông nội từ trong gùi , đổ hết trong ống trebot_an_cap của mình cho ông.
Ông , bà con cònvi_pham_ban_quyen một ít, và bà con uống tiết kiệm chút, người già rồi, không khát đến . Ông cụ cười lắc đầu, bàn tay dàng xoa đầu Mạnh Thanh La.
Đứa cháu gái lớn nàybot_an_cap của ông, chẳngbot_an_cap giống như phải người nhà chút nào, đáng yêu vô cùng, còn đáng yêu đứa con trai, đám cháu traivi_pham_ban_quyen , cũng thân thiết với ôngbot_an_cap nhất, còn thân cả vớileech_txt_ngu cụ.
Ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi, phải lấy, ông là trụ cột của nhà, ông khỏe thì chúng con mới khỏe. Con chỉ đổ một ít cho ông thôibot_an_cap, trong ống còn mà! Mạnh Thanh La cứng rắn nhétbot_an_cap ống vào tay ông cụ rồi quay về chỗ mình.
Bà cụ đau lòng nhìn cảnh tượng trước mắt, lại liếc nhìn thím đang lững thững đi phía trước, khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở . Bà tuy phải người nhen, nhưng cả đời này, ông nhà bà vì tình nghĩa anh em, chăm sócvi_pham_ban_quyen cho gia đình đó không ít.
Lúc trẻ còn , dù nhà sắp hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạo, chỉ cần bà ta đến làm loạn, gạo bà cũng phải chia cho nhà họ một ít.
Nhưng bà thím Hồ là người không biết điều, không biết ơn, thân toàn gây chuyện phiền phức, lại không dạy con cháu cho tốt, nào cũng cho rằng nhà bà sóc nhà là lẽ đương nhiên. năm rồi, chút nghĩa anh em của nhàleech_txt_ngu bà cũng bào mòn hết.
nên trên đường chạy , chỉ cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà tabot_an_cap không đến làm loạn, gia đình đó không chớt đói chớt khát, ông nhà bà cũng quan tâm nữa, coi như không thấy.
Mới thiếu nước ngày tiên, bàleech_txt_ngu ta đã đến làm loạn, sau này nếu không được , lại bám lấy nhà bà, làm con cháu nhà mình không có nước uống, bà Mạnh đầu xoa xoa thái dương.
ba Triệu thị, chằm chằm vào bóng lưng bà thím Hồ, trong mắt toàn là oán niệm, trong lòng rủa: Mụ già chớt tiệt, nếu không phải là trưởng bối, tôi đã kéo em dâubot_an_cap tư đến cào nát mặt . Nhà bà không , nhà tôi có nước chắc? Hại A La thương nó, vi_pham_ban_quyen tự mình không nỡbot_an_cap uống nước.
A , nếu con khát thì uống ! Dương thị nhẹ giọng nói Thanh La.
Mẹ không lo, trongbot_an_cap ống còn, không đổ nhiều cho ông đâu. chứng lờileech_txt_ngu mình là , côvi_pham_ban_quyen đưa ống tre của mình cho Dương thị cầm thử.
đưa tay thử, đúng là có nước, còn không ítleech_txt_ngu, liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net im lặng không nói gì nữa.
Mặt trời lên cao, không khí nóng hầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hập.
Trời quang tạnh, lại một ngày nóng nực không gió.
A La, khát ? Lại , uốngvi_pham_ban_quyen của bác cả. Phan thị đưa ống tre của nhà mình cho Mạnh Thanh La.
nhà đều tưởng nước trong ống tre Mạnh Thanh La đã đổ hết cho ông nội, Mạnh Thanh La cũng không giảibot_an_cap thích, ơn rồi sáo nhận lấy, động tác của côvi_pham_ban_quyen đang nước, nhưng chất không uống, lén đổ thêm ít vào ống tre.
Cứ như vậy, cảvi_pham_ban_quyen giavi_pham_ban_quyen đình đoàn kết đồng lòng đều qua tay Thanh La. Điều mọi người không ngờ tới là Mạnh Thanhbot_an_cap La không phải đang uốngbot_an_cap nước, mà lại đang đổ thêm một ít vào ống tre.
Bác ba Triệu thị ý, lúc cầm ống tre lên uống nước, tay khựng một . Sao bà cảm thấy nước trong ống tre nhà mình ? Suy nghĩ một , bà tự cho là đã hiểu ra, ánh mắt đầy tình cảm nhìn chồngleech_txt_ngu mình, mắt đó dịu dàng mức thể ra nướcleech_txt_ngu.
Bác ba bịleech_txt_ngu vợ nhìn chằm đến khó hiểu: Em cứ nhìn chằm anh làm gì?
Ánh mắt đó
Sao giống hệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh mắt lúc họ mới cưới nhìn ông, lúc đó ông cảm thấy ngọt ngào bao nhiêuvi_pham_ban_quyen, bây giờ ông cảm thấy rợn người bấy nhiêu.
Lại nhắm trúng thứ gì trên người ông rồi?
Haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là muốn ông muabot_an_cap cho cái gì?
Không đúng, trên đường chạy nạn này ngoài xác chớtleech_txt_ngu ra, có gì cả.
Đồ quỷ Bác ba véo vào cánh bác ba, làm nũng: Anh là trụ cột của gia đình, sao có thể tiết kiệm không uống ? , uống mấy ngụm đileech_txt_ngu, anh xem, mồ hôi đầm đìa, cũng toàn mồbot_an_cap hôi mệt phải không?
Bác dâu ba đưa tay mạnh mẽ tự mình chovi_pham_ban_quyen ba uống mấy ngụm nước lớnleech_txt_ngu, rồi vạt áobot_an_cap nhẹ nhàng mồ cho ông.
Bác ba:
Mụ đàn bà nàybot_an_cap bị điên , đột nhiên trởvi_pham_ban_quyen dàng như đừng nói, sự này có chút không đỡ .
Cho Lục Lang, Thấtvi_pham_ban_quyen Lang uống một ít! Bác ba đỏ bừng tai, đề.
Vâng! Bác dâu ba ngọt ngào đáp, hào phóng đưa ống tre cho hai đứa con.
Lang, Thất Lang:
Mẹ hôm có chút khác, àbot_an_cap không, là bây giờ có chút khác.
Mộtbot_an_cap canh giờ trước, kiệt giữ ốngbot_an_cap , miệng hai dặn dò: Lục Lang, Thất Lang, chỉ từng này nước thôi, không được uống nhiều, đứa uốngleech_txt_ngu một ngụm cho đỡ khô họng .
Nói mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngụm chovi_pham_ban_quyen đỡ khô họng, quả vừa chạm nước, tre đã bị giật đi.
Bây , vẻ mặt dịu dàng: Lang, Thất Lang, , cầm lấy uống đi, thêm hai , hai anh em đừng để khát, là chabot_an_cap con tiết kiệm chobot_an_cap các con .
Mạnh Thanh La nhìn thấy hết hành động của đình ba, vừa buồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười vừa có cảmbot_an_cap thán, sự hiểu lầm đẹp đẽ này là do một .
Bênleech_txt_ngu kia một mảnh ấm áp, bên này, chỉ nghe thị đột nhiên lẩm bẩm: Thôi rồi, toang !
Hửm?
Mạnh Thanh La liếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt.
đến gần Dương thị: , sao ạ?
Dương thị là người thẳng thắn, nghe con gái tâm, không hề e dè, chủ yếu là không thời gian bot_an_cap, bà ghé vào tai Mạnhvi_pham_ban_quyen Thanh La, giọng như sắp khóc: gái , mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tháng rồi, làm sao bây giờ?
Đến tháng?
Cái ?
giây sau, nhìn mắt hạnh xinh đẹp của mẹ chớp chớp, Mạnh Thanh La đột nhiên hiểu : Mẹ, mẹ có nguyệt ạ?
, , gái xem có phải là toang ? Sớm không , muộn không đến, đang đi đường, lại thiếu , nó lại đến! Quần áo không thay , cũng không buộc được trời ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ra rồi, ra rồi, trào ra , thôi rồi, toang rồileech_txt_ngu.
Dương thị sắp khóc, đến chỉ muốn lửng mật đào một cái hố chui xuống.
khổ quá mà!
sao bây giờ?
Con gái, làm sao bây giờ?
Mẹ, đừng vội, con có cách!
Thật không? Nghe con gái nóibot_an_cap có cách, giọt mắt rơi ra khóe mắt Dương thịbot_an_cap lại bị ép ngược vào trong.
Thanh giao Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo trên lưng cho Nhị Lang, rồi báo với nội bác cả, là muốn mẹ đi sinh mộtbot_an_cap lát, sẽ nhanhleech_txt_ngu chóng quay lại đuổi kịp đoàn người. Nói xong, cô taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo Bát , một Dươngleech_txt_ngu thịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhanh chóng rời , tìm chỗvi_pham_ban_quyen khuất .
Bát Lang, giang cái áo dài của cha ra, che lại, rồi nhắm mắt lạibot_an_cap, chị không gọi thì không mở mắt.
, em rồi. Công cụbot_an_cap người Bát Lang làm theo, giũ cái áo dài, giang tay, nhắm mắt.
Mẹ, trong đóbot_an_cap quần lót ra vứt xuống đất, mẹ không cần lo, con sẽ xử lý. Mẹ mặc cái này vào, giống như mặc quần lót vậy, mặc bên trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quần.
Mẹ nhìn rõ chưa? Trước tiên xévi_pham_ban_quyen , mặc vào rồi lại lại, cái này dính lắm, còn chắc hơn cả buộc dây, không lo bị bung, bị rơi đâu.
Mẹ biếtvi_pham_ban_quyen rồi!
Dương thị hoảng loạn nhận lấy thứ trong tay con gái, liệu giống giấy, giống vải, lại giống , không giống vải, tóm lại là gì.
không tìm hiểubot_an_cap , theo lời con , cởi quần lót vứt xuống đất, được Mạnh Thanhbot_an_cap nhặt đi đào một hố nhỏ chôn xuống đất.
Ba mẹ nhanh chóng quay lại đoànvi_pham_ban_quyen người, ông cụ chỉ liếc một cái rồi thu hồi ánh .
đi của thị có chút gượng gạo, bà nhỏ giọng hỏi Mạnhbot_an_cap Thanh Laleech_txt_ngu: A La, cái quần lót này sự không sợ máu à? Mấy canh cũng không sợ?
đâu, mẹ tinbot_an_cap con đi, đến lúc thì thay cái khác !
Thứ cho Dương thị là tã người lớnvi_pham_ban_quyen từ trung tâm thương trong gian.
Vốnbot_an_cap định lấy băng vệ , nhưng nghĩ trên đi có nhiều thời để thay, bằng dùng cho tiện, tốtbot_an_cap hơn nhiều với miếng vải lót tro thời .
Còn về đồ từ đâu ra?
Chỉ cần Dương thị hỏi, tuyệt đối không chủ động giải thích.
Nếu bà hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sẽ nói đồ tốt lấy được từ kinhvi_pham_ban_quyen thành, vốn là cho trẻ con mặcvi_pham_ban_quyen lót tã đêm.
Thứvi_pham_ban_quyen mà Đại Yến này vốnbot_an_cap không có, dù bà ai, cũng sẽ không nghĩ đến là cô lấy từ không gian ra. À, có lẽ, thứ nói không thật sự có.
Mạnh La đã cược đúng, được con gái giúp tình khó xử, cảm tràn trề, làm còn đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ ra.
gái bà, lấy đồ tốt ra , bà còn lắmleech_txt_ngu mồm hỏi nguồn chẳng phải làmleech_txt_ngu tổn thương tình cảm mẹ con sao.
biết rằng, A La nhà ghét nhất là nhắc đến chữ kinh thànhbot_an_cap, hận nhất là những người thân trong phủ tướng quân vô tình đó.
Sau khi A La bị phủvi_pham_ban_quyen quân gửi trả về, đã ôm bà khóc , nói: Mẹ , điều A La hối hận nhất là đã đến kinh thành. Từbot_an_cap về , chính là mẹ ruột con, cha chính là cha ruột của con, làng Mạnh Gia chính nhà của con, những người ở phủ tướng quân đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, A La coi như chưaleech_txt_ngu từng có!
Dươngbot_an_cap thị đang nghĩ về quá khứ, Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net La nghĩ hiện tại.
Mạnh Thanh La đang nghĩ, là phụ nữ, cô cũng sẽ đến tháng, cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn ông trời đã cho cô một không gian quýbot_an_cap .
không cần lo sau khi đi vệ sinh có giấy lau, như mọi ở đây, dùng que, cạo, dùng lá cây lau, cũngleech_txt_ngu không đến tháng không có băng vệ sinh dùng, phải dùng lót bếp xưa .
cảm thấy, mình chính con gái ruột củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông trời, ông trời cô đến thế cực này trải nghiệm cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống, lại sợ lúc trải nghiệm xảy ra sai sót lại chớt lầnvi_pham_ban_quyen nữa, ngại việc đưa cô đi đầuvi_pham_ban_quyen thai quá phiền phứcleech_txt_ngu, nên cho cô không gian quý báu.
Mạnh Thanh La đang vui mừngvi_pham_ban_quyen phía trướcbot_an_cap đoàn người lại xảy ra .
Cháu cưng của bà thím Hồ, cậu bé Mạnh Miêu nóng, ngược, ngã lăn ra đất bất động, giống hệt Trụ Tử đó.
Làm bà thím Hồ sợ đến kêuvi_pham_ban_quyen cha gọi mẹ, suýt nữabot_an_cap cũng theo.
May thuốc Mạnh La cho Trụ nhà trưởng , Trụ chưa uống hết đã khỏi, còn khoảng một nửa.
Họ ép phần còn lại vào bụng Bảo Miêuleech_txt_ngu.
Trong lúc đó, mọi người đều ngồi tại chỗ chờvi_pham_ban_quyen đợi, Mạnh Thanh La nghebot_an_cap thấy trẻ con kêu: Mẹ , con khát chớt mất, cho con uống thêm ngụm nữa, chỉ một ngụmleech_txt_ngu thôi.
Người mẹ: Không uống nữa, một ngụm cũng không được, bây giờ chưa tìm nước, phải lại một ít để thấm môi.
Mẹ , đầu ngứa, ngứa quá mẹ gãi cho . Là một bé gái cầu xin.
Gãi cái gìleech_txt_ngu? Nợ nhiều không lo, chấy nhiều không ! Muốn gãi thì tự gãi đi, mẹ phải nghỉ một lát, mệt chớt mẹ rồi hu hu đến bao giờ mớileech_txt_ngu hết cảnh này đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Không có , không có uống hu hu
Người phụ nữ nói suy sụp.
Tiếng khóc lớnbot_an_cap của người phụ nữ xen lẫn tiếng gãi đầu bé gái, trong nháy mắt làm Mạnh La toàn thân tê dại, như điểm .
Mọi người đã không tắm gội, trời nóng ra mồ hôi, cả người ra mùi chua, trong tóc chắc chắn đã đầy chấy.
Nên mới ngứa đến thế.
Mẹ ơi
Mạnh Thanh La không dám nghĩ, vừa nghĩ cô cảm thấy không chỉ đầu ngứa, cả người cũng bắt đầu ngứa .
Một lúc sau, cô lại bật dậy, lật tung đầu hai cục cưng mình trong gùi ra kiểm tra kỹ lưỡng, kiểm xong đứng dậy vỗ ngực, may quá, tóc hai tuy có mùi khó ngửi, nhưng không thấy chấy.
Hai cục cưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong gùi ngơ ngác: Mẹ lật đầu hai làm ?
Trong Mạnh Thanh La đang lo lắng về vấn chấy rận, lý trưởng Mạnh chạy tìm ông cụ: Bác ba, thiếu nước thì phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm sao? Trời nóng không có nước, trẻ nữ dễ bị nắngleech_txt_ngu lắm! ba nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phảileech_txt_ngu đi bao xa nữa mới cóleech_txt_ngu núi cao khe sâu không?
Lý trưởngbot_an_cap Mạnh hỏi vậy, là vì ông cụ áp tiêu đến kinh thành.
Ông cụ Mạnh im một lát, liếc nhìn Mạnh Thanh La rồi thu hồi ánh mắtvi_pham_ban_quyen, lắc đầu: Đó làleech_txt_ngu chuyện mười lăm năm trước rồi, áp tiêu thẳng , đâu có cố nhớ những chuyện liên quan, lại còn núi non trên đường ngàn , bây giờ nghĩ lại chút hồ, mờ nhớ là gần đây có, nhưng xa bao nhiêu, còn phải mấy ngày nữa, thì ta không nhớ rõ, rồi, nhớleech_txt_ngu không tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Không nhận được câu trả lời mìnhvi_pham_ban_quyen muốn, lý trưởng Mạnh thất vọng rời .
Bảo đã , đang nằm trong lòng mẹ, lý trưởng Mạnh một lát, thấy không sao rồi, lại hô hào mọi người lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường đi tiếp.
Có nướcbot_an_cap phải đi, không nước phải .
Đileech_txt_ngu, mới có hy vọng tìm được nước.
Lại ngày qua, lại một trại.
này, niêu xoong của nhiều nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong làng cần dỡ , gồm cả nhà Mạnh Thanh La.
Hết nước , lấy gì mà ?
Trong ống còn lạileech_txt_ngu mấy ngụm nướcvi_pham_ban_quyen, phải để lại để thấmbot_an_cap môi, đỡ khô họng.
Lý trưởng Mạnh lại đến, cùng với con trai cả Mạnh Thường Hiếu, và ba thanh niên trai tráng trong làng, chính làleech_txt_ngu mấy thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niên sáng sớm tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước.
Bác ba, cháu vừa nghĩleech_txt_ngu rồi, phải cử ngườibot_an_cap tìm ban đêm, không, ngày mai mọi người không quavi_pham_ban_quyen nổivi_pham_ban_quyen đâu.
Được! Ông cụ Mạnh gật đầu. Để thằng cả nhàvi_pham_ban_quyen ta đi cùng, nó biết võbot_an_cap, gặp chuyện gì có thể đỡ .
Mạnh không ngờ đi hai một đêm, ngay cảleech_txt_ngu một ngọn núi cũng không thấy, điều này cũng ngoài dự đoán của Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh La. Cô vốn nghĩ có núileech_txt_ngu thì cô sẽ dễ dàng trò, lấy nước không gian ra.
Ông , đi cùng họ nhé. Mạnh Thanh La lên.
được! Ôngvi_pham_ban_quyen cụ Mạnh quả từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chối. Tối như mựcbot_an_cap, con không giúp được gì, đi còn thêm loạn.
Con trai cả đi đãvi_pham_ban_quyen lo phen, huống chi là đứa cháu gái lớn yếu ớt.
Lý trưởng Mạnh , đã hiểu ý ông ta, trai cảleech_txt_ngu có võ công, có nó cùng sẽ bớt nhiều nguy hiểm.
Mạnh Thanh La lại nhìn những người khác, lý trưởngleech_txt_ngu Mạnh sờvi_pham_ban_quyen sờ mũi, tránh mắtvi_pham_ban_quyen của cô. Suy nghĩ của ông như bác : không giúp được gì, còn thêm loạn!
Mạnh Thanh La nhìn bác cả Mạnh, bác cả Mạnh đầy vẻ cầu sinh, lùi xa cô bước mới nói: A La con đừng nhìn ta, bác cả cũng không đồng ý, để con biết đồng ý, bà ấy sẽ cho ta một trận, đá cho mấy phát đấy.
Mạnh Thanh :
Được rồi, được rồi, cô không đi nữa làbot_an_cap được gì?
Không đi không đi, bác cả, lại đây với con mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lát! Mạnh Thanh La giảleech_txt_ngu vờ bĩu môi giận dỗi, vẫy tay với ông.
Bác Mạnh nhìn ông , mắt nói: xem đi, A La giận rồi!
Nhìn ta có ra hoa được ? conleech_txt_ngu đi thì đi, xem A nó muốn làm ? Ông cụ liếc con trai cả cái, rồi lại lo nhìn đứa cháu gái hực bỏ đi.
Ông biết La có ý tốt, nhưng ông lo cho nguy của nó, mấy ngày nó bịleech_txt_ngu bắtbot_an_cap đi, ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy lòng mình trống rỗng.
Lúc bác Mạnh đến, hay thấy Mạnh Thanh La đậy chiếc hộp gỗ tinh xảo vẫnbot_an_cap như báu lại.
Chiếc gỗ này, là Anội dung ăn cắp từ tfullaudio.net La mang về từ kinh thành, bên trong có những gì, không biếtvi_pham_ban_quyen, mọi người đều biết chiếcvi_pham_ban_quyen hộp đó ngoài A La ra, không ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được đụng vào.
Cho đến lầnleech_txt_ngu ba lên núi gặp hổ, toàn thân máu me be bét được người ta khiêng xuốngleech_txt_ngu núi, cha chuẩn bị dù có phải vay nợ cũng phải chữa trị cho chú .
bụng mang dạleech_txt_ngu chửa, chiếc hộp trong ra khỏi phòng, tay cầm một đôi vòng vàng cho chabot_an_cap: Ông ơi, cầmvi_pham_ban_quyen lấy! Chữa trị bác ba.
Lúc đó cha và mẹ cảm đến rơi nước mắt, nói gì không nhậnbot_an_cap. Ông nhớ sau đó A giận: Ông bà không coi con là cháu gái nữa sao? Không phải ? Vậy đi ngay bây giờ, rời khỏi Mạnhvi_pham_ban_quyen Gia này!
Cha mẹ đâu nỡ để nó , cuối cùng vẫn nhận lấy, nhưng hai người sau lưngvi_pham_ban_quyen đã thầm bàn bạc, đợi A La tìm được một người chồng tốt để đi, của hồi định phải thêm một đôi vòngbot_an_cap vàng thật nặng.
Bác cả, ơ bácbot_an_cap cả bác đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ gì thế?
Thanh La thứ trong tay cho , không ngờ bác cả lại nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ thấtvi_pham_ban_quyen thần.
À! Bác đang nghe đâyvi_pham_ban_quyen. Bác cả Mạnh hồn, nhìn thứ đã được đưabot_an_cap tayvi_pham_ban_quyen mình, vẻ mặt ngác. A La, đây là cái gì? lại lấy báu vật gì của con nữa vậy, bác cả không cầnleech_txt_ngu, cất đi.
Mạnh Thanh La vậy hiểu bácleech_txt_ngu cả đang gì. Chiếc hộp này là của nguyên chủ, vẫn luôn được mang theo như báu vật. Ngày bị bắt đi, may mà gùi Dương thị địu, được bảo quản tốt đến bâyvi_pham_ban_quyen giờ.
Cô đã mở xem rồi, thực ra bên trong cũng chẳng có gì đáng tiền.
Một đôi bông tai bạc, một đôi bôngvi_pham_ban_quyen tai vàng, mộtleech_txt_ngu cây bạc, miếng ngọc bội. Trang sứcleech_txt_ngu mộtbot_an_cap tiểu thư đích xuất phủ quân chỉ có đó, à không, lúc đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn có đôi vòng vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đã bị nguyên chủ đưa ông nội để cứu mạng bác ba.
Có ýbot_an_cap nghĩa hai miếng ngọc bội.
Mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nguyên chủ, mặt sau khắc một chữ La, con phủ tướng quân ai cũng cóbot_an_cap mộtbot_an_cap miếng, đại diện thân phận tiểu thưbot_an_cap đích xuất phủ của cô.
miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là nguyên chủ nhặt trong phòng sau tỉnh lại vào đêm bị thất thân, chắc là đồ gã đàn ông chóleech_txt_ngu đó. Nếu không phải sau này nguyên chủ có thai, muốn đợi con lớn , nếu muốn nhận cha thì để đứa làm tín vật đi tìm gã đàn ông chó má đó, thì sớm nguyên chủ nát, giẫm bẹp, hòa vàoleech_txt_ngu làm một đất mẹ .
Mạnh Thanh La không còn là Mạnh Thanh La của trước kia, những người ở phủ tướng quân đối với cô chỉ là xa lạ. Nghe lời bác cảleech_txt_ngu Mạnh, cô vẻ mặt không tâm xua tay: Bác cả đừng vội nói không cần, hai này báu vật, bây giờ ra dùng là đúng lúc nhất.
Một khi đã là báu vậtvi_pham_ban_quyen, con còn đưa cho ? Con muốn ta bị ông tát, bị bác dâu con ?
Nhìn con muốn hại ta của bác cả Mạnh, Mạnh Thanh La dở khóc dở cườibot_an_cap: Bác cả, làm chứ? Hai thứleech_txt_ngu này một gọi là đèn pin, buổi tối có chiếu rất xa, một gọi là thiên lý , tuy không nhìn được ngàn dặm, nhưng , tám dặm không thành vấn đề.
Đèn pin bác cảbot_an_cap Mạnh chưa từng nghe , nhưng thiên lý nhãn ông đã từng , đó đó không phải là thứ chỉ có tướng soái trong quân mới dùng sao?
A ở đâu ra?
của cha ruột nó?
Đồng bác cả Mạnh co rútvi_pham_ban_quyen , căng thẳng nhìn côvi_pham_ban_quyen.
cả không cần lo, con lấy được từ thư phòng của gã cặn bã chỉ biết lo biên cương trung với mà không quan tâm đến vi_pham_ban_quyen phủ tướng quân trước khi con về. Bọn họ đã không cần convi_pham_ban_quyen nữa, con lấy hai thứ quý giá của ông có saovi_pham_ban_quyen? cònbot_an_cap chưa đốt thư phòngbot_an_cap của ông ta đấy!
Vẻ mặt ngạo thản nhiên của Mạnh Thanh La khiếnbot_an_cap bác cả đau lòng lòng.
A La đã dám nhắcvi_pham_ban_quyen , vậy là trong lòng đãvi_pham_ban_quyen thật sự không còn để tâm nữa, đứa trẻ đáng thương!
Bác cả cầm lấy, bác xem, đènbot_an_cap pin dùng như thế này, đây có cái công tắc, đẩy về phía trước xem, sángbot_an_cap chưa? Lại gạt về phía sau, xem, tắt .
Mạnh Thanh La dạy bác cả Mạnh cách sử dụng đèn pin và ống nhòm xong, phủi mông bỏ . Không cho cô đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm nước cùng, cô phải cáchvi_pham_ban_quyen khác để lấy nước từ không gian ra, thật đầu, cô không muốn để ý đến họ nữa.
Mạnh La không biết, lúc này trong lòng bác cả Mạnh đang biển , xô sóng trước, dập dồn khôngleech_txt_ngu ngớt.
Cái gọi là đèn pinleech_txt_ngu, có thể chiếu xa chục trượng, sáng hơn cả đuốc của cả làng họ. Cái thiên lý kia, quả không hổ đồ dùng trong quân đội, buổi tối trời tối tuy không được xa, nhưng so với mắt thường thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt hơn nhiều. Đến ban ngày, thể tưởng tượng được, có thể nhìn xa.
ơi, báu vật quý như vậy, ông cầmbot_an_cap mà tay run
Ánh sáng mạnh của đèn pinvi_pham_ban_quyen đã thu hút sự chú ý một làng, họ nhìn về phía này. Lý trưởng Mạnh và ông cụ Mạnh nhìn dáng hai bácvi_pham_ban_quyen cháu, vừa nhìn đã biết là từ taybot_an_cap họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát ra.
Mọi người cứ ở tại chỗ, ai làm việc nấy!
Lý trưởng Mạnh xua tay những người , con trai ba trai tráng, cùng ông cụ đi chỗ bác đang .
Cả? A La nói gì thế?
, mọi người theo con lạivi_pham_ban_quyen đây!
Bác Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn họ xa hơn một chút, khuất tầm của dân làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, này bật đèn pin: Cha, lý trưởng, mọi người
Hít đây làvi_pham_ban_quyen báu vật gì vậyvi_pham_ban_quyen? Sao lạibot_an_cap sáng ? Đây là chất liệu gìvi_pham_ban_quyen?
Mọi người tròn mắtbot_an_cap, lývi_pham_ban_quyen trưởng Mạnh hỏi liền ba câu.
Bác cả thuật lạileech_txt_ngu lời của Mạnh Thanh La choleech_txt_ngu , hai món đồ dùng như thế nào, quả ra , cũng trình lại năm người xem.
Đây vốn là vật của cha A La, hai món đồ này Đại Yến ta không có, nghe nói là cha nó nhờ người từ bên kia biển, chính là Tây Dương, con bé A La tính tình nóng nảy, khi rời phủ quân, đã chạybot_an_cap vào thư phòng cha nó lấy trộm món quý nàyleech_txt_ngu!
Ông cụ nghevi_pham_ban_quyen thở , rồi lại giận nói: cần con bé trong lòngleech_txt_ngu thoải mái, muốn làm gì thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm, không chỉ là hai món đồ, có đốt phủ tướng , ta thấy cũng chẳngvi_pham_ban_quyen sao.
Bác Mạnh:
Nếu không phải kinh thành xa, lúc đó cha đã thật sự đi lén phủ tướng quân trút giận cho La rồi. Ngày nàovi_pham_ban_quyen thở dài tiếc nuối, hôm naybot_an_cap cuối cùng cũng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra được lời trong lòng.
Vậy cha? thứ này con có nhận không?
A La đã cho thì cứ tạm thời lấy, trên chạy nạnvi_pham_ban_quyen được. Hơn vi_pham_ban_quyen muốn đi tìm nước cùng con, ta không , nó không giúp được gì trong lòng bội. Cái gọi là đèn pinbot_an_cap là để cho bốn người các con chiếu sáng, thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý nhãnleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen để các con nhìn xa, tóm lại là sợ các con ban đêm nguy , lo cho an nguy của con.
Con bé La này thật ngoan ngoãn hiểu chuyện, yêu, trách bác ba và ba cả nhà các người chenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chở nó, chiều nó! Lý trưởng Mạnh hiểu ravi_pham_ban_quyen, lập tức tiếp lời ông cụ, thật lòng khen Mạnh Thanhleech_txt_ngu La một câu nữa.
, anh Đại , năm người chúng con đây.
Ừm, đi sớm về ! Ông cụ xua tay. Dao mổ lợn, dao phay đều mang theo rồi chứ?
Mang rồi !
Năm đáp rời khỏileech_txt_ngu khu rừng.
là điều mấy người không tới , họ đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến , năm người đibot_an_cap tìm nước vẫn .
Phụ nữ và trẻvi_pham_ban_quyen em nghỉ ngơi, bot_an_cap nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đàn gác đêm đang giới quanh dân làng, đuốc đi .
Mạnh Thanh La cũng đã nghỉ, hai cái gùi của hai đứa trẻ được đặt giữaleech_txt_ngu cô và Dương thị, chúng thỉnh thoảngleech_txt_ngu còn ngáy khò khò, có còn chép miệng, ngủ ngon lànhvi_pham_ban_quyen.
Khiến Mạnh Thanh La thoảng lại ghé vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mép gùi hôn lên má chúng, lòng tràn đầy dịu dàng.
Cha, ba xảy ra chuyện rồi, đánh nhau rồi
Cha, bác ba đánh nhau rồi, đánh nhau rồi
Mạnh Thanh La vi_pham_ban_quyen người đang gọi chính là con trai cả của lý Mạnh. Cô mắt ra khi nghe thấy tiếng chân vội vã củavi_pham_ban_quyen phương.
Nghe sao giống thằng bé Thường Hiếu thế?
Chínhbot_an_cap là nó, sao vậy?
Xảy ra lớn rồi?
Cả làng đều tỉnh giấcbot_an_cap, ai nấyvi_pham_ban_quyen ngồi , vẻ mặt lo lắng hỏi han. Ai cũng biết năm người đó tối nay đã mạo hiểm đi nước.
Lý trưởng Mạnh ông cụ Mạnh xỏ vội giày tới: Thường Hiếu, sao vậy? Gặp phải chạy khác ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Mạnh Hiếu chạy đến thở không ra hơi, thở hổn hển: Không phải người chạy nạn, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải chạy nạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là gặp phải quý nhân qua đường lên thành cũng nước, người chúng con vừa tìm được ít nước, bị họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát , họ muốn chúng conbot_an_cap nhường cho họ, là dùng bạc mua, chúng con nói, chúng con không cầnvi_pham_ban_quyen bạc, chỉ cần nước sau đó thì đánh nhau.
Cha, bác ba, họ hơn hai mươi hộ chú Sinh Tử (tên của bác cả Mạnh là Sinh Tử) thấy tình không , đã nhét đèn pin thiên lý con, bảo con nhanh về báobot_an_cap tin. Cha, bác ba, mau người đi, đi muộn, mấy người họ sẽ bị đánh chớt mất.
Còn , họ họ nói họ là người nhà họ Mạnh của phủ Uy Mãnh tướng quân ở kinh , chúng ta không nổi. Chúleech_txt_ngu Sinh Tử lúc đầu còn bình tĩnh, vừaleech_txt_ngu ngheleech_txt_ngu họ là người của Uy Mãnh tướng quân, lập tức nổi giận cãi nhau với
Đừng vội, đừng hoảng, chúng ta đivi_pham_ban_quyen ngay. Đại , Nhị , hai con ở lại trông chừng các , chú , đi ta.
Ông cụ bên nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang sắp , lý Mạnh bên kia cũng nhanh chóng gọi một thanh niên tráng trong làng, khoảng mười mấy người, dưới sự dắt của Thường Hiếu, mang theo vũ khí, cầm đuốc rời đi.
Một náo loạn, không ai còn ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được nữa.
Thanh cũng tưởng là cả họ gặp phải người nạn, không ngờ tới , họ gặp phải người của phủ tướng quânvi_pham_ban_quyen kinh thành, người thân ruột thịt của nguyên chủ.
Anh cả, anh hai, cha, mẹ mọi giúp con chămbot_an_cap sóc hai đứa trẻ, đợi con về. Mạnh Thanh La xong, cũng không quan tâm họ có đồng ýbot_an_cap hay không, quay bỏ .
Hộ của phủ quân có hơn hai mươi người, về số lượng đã chiếm , hơn nữa họvi_pham_ban_quyen giống những vệ của các gia đình quyềnbot_an_cap quý khácleech_txt_ngu, đó đều là những người được chavi_pham_ban_quyen ruột của chủ chọn từ trong đội của mình, đều là những đã từng ra chiến trường, kinh trăm trận, tắm máu mà thànhbot_an_cap.
Nếuleech_txt_ngu thật sự động thủ, người bác cả đối phải là của họ. Dù ông nội dẫn người đến, hai bên khó tránh khỏi một chiến, chắc chắn sẽ người chớt bị thương.
Trên chạy nạn, một khi đã đến đây, côvi_pham_ban_quyen không phép làng Mạnh và nhà họ Mạnh thiếu thêm một người nữa.
Hơn nữa đó làvi_pham_ban_quyen người của phủ quân mà nguyên chủvi_pham_ban_quyen đến chớt vẫn hận xương, cô phải đi.
, về con về đi! Dương thị lập tức luống cuống, hét lớn.
Mẹ, con đi đuổi theo ông nội chú lý , sẽ không có nguy hiểm đâu, giúp con trông chừng Đại Bảo, Bảo! Mạnh dứt , đã không còn thấy bóng dáng cô đâu nữa.
Anh cả, em đi theo A La Mạnh Nhị Lang đứng dậy nói.
Không kịp nữa rồi Đại Langnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắc đầu. Tính cách của A La em không biết sao, chuyện nó đã quyếtbot_an_cap định có khuyên được không? Hơn , đối phương là người của phủ Uy Mãnh tướng , em có đuổi kịp nó, không khuyên được đâu. Chúng ta ở đây trông chừng Đạibot_an_cap Bảo, Tiểu Bảo cho tốt, yên tâm, lần này dù thế nào ông nội và cũng sẽ bảo vệ A , không nó xảy ra chuyện.
Vợ chồng út, con yên tâm, có ông cụvi_pham_ban_quyen trông chừng, A La an toàn trở về. tiếp lời con trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả Dương .
Dương lau nước mắt: Con bé này con bé này cứ nghe thấy những đó xuất hiện, là như phát điên!
Bácbot_an_cap dâu ba Triệu hậm hực nói: Bọnleech_txt_ngu họ ở yên trong kinh , đi khắp nơi khoe khoang cái gì, muốnvi_pham_ban_quyen nước chúng ta khăn lắm mới tìm được, đẹp mặt quá nhỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, taleech_txt_ngu thấy cả phủ đó chớt hết mới yên tâm!
Bác dâu hai Hứa thị nhẹbot_an_cap nhàng nói: Thượng bất chính hạleech_txt_ngu tắc loạn, có bà thái quân tự tư tự lợi, lòng độcbot_an_cap ác vậy, những người khác trong phủ có thể tốt được sao? Chỉ có La lớn lên ở nhà ta, vừa tốt bụng vừa chu đáo, vừa đã chịu oan ức lớn, làm saoleech_txt_ngu đấu lại được đám sói lang báo đó.
leech_txt_ngu nội Mạnh mở miệng, trước mấy người con và con cháu, cùng vẫn không nói ra những khó nghe vềvi_pham_ban_quyen phủ quân.
Mạnh Lang Mạnh Nhị Lang đều tưởngleech_txt_ngu Mạnh Thanhbot_an_cap La đi đuổi theo ông Mạnh họ, thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra không , cô có kế hoạch của riêng mình.
Sau khi đuổi kịp họ, Mạnh Thanh La không xuất hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà đi theo saubot_an_cap họ, nhìn hướng đuốc của dân đang di chuyển, cô chiếc ống nhòm thường dùng trong quân đội từ không gian, nhìn về phía con đường cái quan ở , lờ mờ thấy ánh bóng người đang di chuyểnbot_an_cap.
Đúng vậy, thứ cô đưa bác cả là ống nhòm bán một cửa hàng đồ dã ngoại trong không gian, chiếc ống nhòm cóbot_an_cap độ phóng đại cao, dùng trong quân đội hiệnbot_an_cap đại của cô thì côbot_an_cap giữ lại.
Chính là ở đó, những người đó ở đó.
Mạnh Thanh La thoáng một đã vào không gian, thay một bộ quần đen, đội mũ bảo hiểm, kéobot_an_cap mũ xuống, trèovi_pham_ban_quyen lênleech_txt_ngu xe điện, ra khỏi không gian, tăng tốc lao về phía đích.
Nếu khôngleech_txt_ngu sợ tĩnh quá lớn động nội đang đi đêm phía trước, cô đã định lái chiếc ô tô hàng 4S ở tầng một ra khoe một phen rồi.
Ủa, cái gì thế?
Dân làng đangbot_an_cap lòng như lửa đốt cũng không ai nhìn đông ngó tây, cầm đuốc cúi đầu đi vội vềbot_an_cap phía .
Mạnh Thanh La cưỡi xe điện lao đi như , vút một cáileech_txt_ngu đã lướt qua con đường quan cách đó không .
Vừa hay có một người ngẩng đầu , thấy có một vệt sáng như mũi tên qua, trong mơ hồ còn thấy cả bóng người, sợ hết hồn.
Đâu cơ?
Đằng kia kìa
Mặc kệ nóleech_txt_ngu gì, giờ là lúc nào rồi? rảnh rỗi mà nhìn đông ngóvi_pham_ban_quyen tây à? Lo mà nhìn đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người gấp kìa.
Lý trưởng một tiếng, dậpleech_txt_ngu tắt chút tò mò củaleech_txt_ngu hai người.
Mọi người lại cúi đầu nhìn đường, lỡ một khung cảnh mà họ từng thấy bao giờ.
còn đích một , Mạnh Thanh đã tắt đèn, xe điện và mũ bảo hiểm vào gian, sau đó tiện một chiếc mặt nạ trong không gian.
Là loại mặt nạ đồ chơi của trẻ con, Trư Bát Giới, Tôn Không.
Vừa giơ lên trước mắt, Mạnh Thanh La:
Sao vừa vớvi_pham_ban_quyen một cái đã trúng ngay mặt nạ của Nhị Sư huynh này?
Mạnh Thanh La mặt nạ Bát Giới, vungleech_txt_ngu Gậy Như Ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củaleech_txt_ngu Sư huynh, xông thẳng vào đámbot_an_cap vệbot_an_cap của phủ Uy tướng quân.
Chiêu nào chiêu nấy hiểm hóc, gậy gậy không chút nương tình.
Bác cả Mạnh người còn lại, vốn đang bị hơn mươi hộ ép cho lạileech_txt_ngu liên tục, dù bị thương phải chống đỡ, bỗng nhẹ nhõm hẳn.
Cây gậyleech_txt_ngu Mạnh Thanh La đã chặn đứng suýtleech_txt_ngu bổ xuống đầu bác , đánh lệch giáo đâm vào cổ một thanh trong làng, một cước đá bay tên cầm đầu đám hộ đang định kiếm vào ngực một người khác.
Tất dừng tayvi_pham_ban_quyen, bỏ vũ xuống, không tay ta sẽ cắt cổ bà ta! Một tiếng hét đột nhiên vang khiến tất mọi dừng lại.
Đám hộ vệ nhìn về phía cô, chỉ thấy một niên gầy gò mặc bộ đồ kỳ lạ, mặt đeo mặt nạ heo, ra tay tàn độc, đang kề vào chiếc cổ thon mềm của lão thái quân nhà họ, mẹ ruột của Uy Mãnh tướng quân.
Thanh kiếm là do Mạnh La đoạt được từ tay tên đầu.
Việc làm nhất và cũng giỏi nhất chính là tay đao.
xuống, mau xuống Bà già sợ đếnbot_an_cap chân run lẩy , vội vàng ra lệnh.
Đám hộ vệ rắp tuân lệnh, hết vũleech_txt_ngu khíleech_txt_ngu xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất.
Cảm ơnbot_an_cap thiếu đã ra taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cảm ơn ơn cứu mạng của thiếu hiệp!
Bácleech_txt_ngu cả bước lênvi_pham_ban_quyen , cúi người hành cảmvi_pham_ban_quyen tạ Mạnh Thanh La.
Ông đã nghĩ hôm nay mạng của bốn người họ coi như bỏ lại đây, không ngờ bước ngoặt của số phận lại đến đột ngột như vậy, ông còn chưa kịp suy nghĩ gì, trận hỗn chiến đã thúc.
Nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của họ, các người còn muốn nữa không? Mạnh Thanh La gật đầuvi_pham_ban_quyen với bác cả Mạnh ý bảo không cần cảm ơn, sau đó sang hỏi bà già chớt tiệt kia.
Ký ức của Mạnh Thanh La về kinh vốn rất mơ hồ, nhưng vừa thấy mụ đàn ác này, trong đầu cô bỗng ùa về vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ký ức.
Những ký ức không muốn nhớ lại đó, cô vừa vô cùng thương xót cho nguyên , vừa tức giậnleech_txt_ngu.
Mụ già chớt này chính là kẻ đầu sỏbot_an_cap ra số phậnvi_pham_ban_quyen bất của nguyên , không ngờvi_pham_ban_quyen trên con đường chạy nạn này lại bà ta tiên một cách cực như vậy.
Duyên với chả chó má gì chứ!
Lúc , già tiệt đâu còn uy phong cao ngạo như ở tướng quân, mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày trắng bệch, môi khô nứt rỉ máu, máivi_pham_ban_quyen tóc hoa búi rối sau đầu, không một món trang châu ngọcbot_an_cap nào, trông hại vô cùng.
là bị người chạy nạn cướp bóc trên đường ?
Đôi mày chiếc nạ Bát Giới của Mạnh Thanh La nhướng lên.
Đáng đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Không cần nữa, không nữa, để họ đi, để họ đi!
Mụ đàn bà độc ác vội vàng trừng mắt đámleech_txt_ngu hộ vệ, ta cả đời này hưởng phúc còn đủ, sao cóbot_an_cap thể chớt được?
Vậy các người lấy rồi mau rời khỏi đây. Mạnh Thanh La nói với bốnleech_txt_ngu người bác cả Mạnh.
Thiếu hiệp, chúng tôi đi rồi, vậy ngài Bácleech_txt_ngu cả Mạnh lo lắng.
Đi đi, người cứ đi đi, họ có thêm ba mươi người nữa cũng không phải là đối thủ của ta. Mạnh Thanh La vung tay, một viên châu màu đen trong tay bay về phía tảng đá xanh khổng lồ ven đường.
Một tiếng nổ lớn vang lên, đávi_pham_ban_quyen bay tung , tiếng nổvi_pham_ban_quyen vang trời.
Mọi người: ???
vệ phủ Tướngbot_an_cap quân:
Lúc người này ra tay họ đúng là đã nương tìnhbot_an_cap, nếu chiêu này họbot_an_cap, cả người lẫn ngựa của họ đều đã đi gặp Diêm Vương rồi.
Thiếu hiệp trọng, ơn mạng này nếu sau có thể gặp lại, Mạnh mỗ nhất định sẽ kết ngậm đáp.
Bác cả Mạnh là thông minh, thiếu ra tay như vậy là để phương, để bảo họbot_an_cap đừng ở đây gây thêm phứcleech_txt_ngu.
Tam , Ngưu Tử, Hổ Tử, chúng ta !
Bác cả Mạnh và ba người còn lại nước rồi chuẩn nhanh chóng đi.
Bóng lưng bốn người biến mất, mụ đàn bà độc ác lắp bắp: Đạivi_pham_ban_quyen hiệp, đại hiệp, họ rồi, có, có thể tha cho chúng tôi chưa ạ?
Hơi lạnh từ lưỡi kiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến bà ta rợn tóc gáy, toàn thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toát.
Hừ. Mạnh Thanh La hừ lạnh một tiếng. Gieo gió ắt , lần này tha cho ngươi, để ta gặp lại các ngươi oai tác quái, cướp bóc của dân lành, ta sẽ ngươi ngay tức.
Mạnh Thanh dí lưỡinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếm một chút, rồi tay, biến mất ngay trước mặt họ.
Mọi người chỉ cảm thấy bóng đen lóe lên rồi biến mất. già sợ mức quỳ sụp xe ngựa: Cảm ơn đạibot_an_cap hiệp đã nương tay, cảm ơn đại đã nương tay, lão thân nhất định sẽ làm nhiều việc thiện, sửa xây
Trong không gian, La khinh bỉ cười thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
đường xây cầu?
Lo cho xong mấy chuyện vớ vẩn nhà mình đi đã làleech_txt_ngu tốt lắm rồi.
Đi mau, rời khỏileech_txt_ngu đây. Bà già lạy trời ba lạy, lồm cồm bò vào xe ngựa, vừa thúc giục hạ đánh xe .
Đây là cái nơi quỷ quái vậy, qua bị chạy nạn cướp bóc, hôm nay lại bị người tavi_pham_ban_quyen kề kiếm cổ.
Bà nội, con thuốc cho bà nhé? Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net run rẩy bò ra từ dưới gầm bàn , nhìn vết máuleech_txt_ngu trên cổ bà nội, yếu ớt hỏi câu.
Hừ, bôi thuốc? Bà hừ một tiếng, ánh xa tạp nhìn cô ta.
cháu gái này đứa cháu bà ta thương , nhưng đến việcbot_an_cap hai ngày nay hễ gặp nguy là nó tự mình trốn đi, để bà ta ra mặt đối phó, bà thấyvi_pham_ban_quyen lạnh .
, con, con Đôi mắt của Thanh Bích ngấn đầybot_an_cap nước mắt.
Được rồi, ta còn chưa chớt, khóc aibot_an_cap xem?
Mạnhleech_txt_ngu Thanh Bích:
Xe ngựa rời đi, Mạnh Thanh La từ trong không gianvi_pham_ban_quyen ra.
Cuộc đối thoại trong xe, cô nghe rất rõ, hóa ra không chỉ có bà già ở đó, mà cô em gáileech_txt_ngu tốtvi_pham_ban_quyen của cô ta cũng ở .
Khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, chỉ một ý niệmbot_an_cap, cây kim bạc nhỏ trong vung lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính xác, bay về phía mông ngựa!
Một leech_txt_ngu vang, con ngựanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo xe đâm sầm tảng đá lớn ven đường, sau một tiếng rầm lớn, thùng xe vỡ toác, những người bên trong lănleech_txt_ngu lông lốc ra .
Ái da, ái da daleech_txt_ngu, chân của ta, gãy chân rồi, gãy chân rồi Là giọng của bà già.
Oa mặt của ta, máu rồivi_pham_ban_quyen, chảy máu rồi Khóc cha chớt, là cô em gái tốt cô ta.
Mạnh Thanh La ẩnleech_txt_ngu mình trong bóng đêm, lặngvi_pham_ban_quyen lẽ nhìn cảnh hỗn loạn bên đó, rồi lại ngước nhìn .
Bây giờ còn chưa thểleech_txt_ngu giết họ, cứ đã, coi nhưleech_txt_ngu đòi nguyên chủ đáng thương!
Nghiêng mặt nhìn về phía đầu có ánh đuốc lờ mờ đang đến , biết nội họ cũng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnvi_pham_ban_quyen, Mạnh Thanhvi_pham_ban_quyen La nhân lúc tối lén lút tiếp cậnleech_txt_ngu đoàn người làngbot_an_cap Mạnh .
Cha, anh Đại Đầu?
Bác cả Mạnh nhìn thấy ánh đuốc phía trước, dò gọi một tiếng.
Cả, Hổ Tử thật sự là các con à? Giọng ông cụ đầy kinh ngạc.
Cha, là chúng con, chúng con về rồi!
Chú Sinh Tử, chú thế nào ? Họ không làm khó các chú chứ? thấy bốn người không , tưởng là người của tướng quân đã tha cho .
bên gặp nhau, bác Mạnh hừ một tiếng: lại không khó? ta suýt đã mạng bốn người đó. Mụ già nhà phủ tướng quân lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạ ác lắm, chính bà tavi_pham_ban_quyen đã ra lệnh cho hộ vệ không được tay, có chớt thì vứt xác, bà ta gánh.
Chuyện này Mạnh Thanh La , nếuleech_txt_ngu cô biết, hôm định bà già và con nhỏ bạch liên hoa chảy nhiều máu .
Sinh Tử, vậy bốn người các con làm sao thoát ? Có bị thương không? Lý trưởng nghe vậy, lo lắng hỏi.
Bốn người chúng con đều thương ít nhiều, nhưng chỉ vết thương ngoài da, về để mẹ rắc ít thuốc bột băng lại là được. Bác cả Mạnh xua .
Hôm nay cũng là bốnvi_pham_ban_quyen ngườileech_txt_ngu chúng con mạng lớn, ngay họ ra tay tàn độc, thiếu hiệp đồ đen, đeo mặt nạ heonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ đã ra tay giúp chúng con. Vịbot_an_cap thiếu hiệp đó võ công cao đến đáng , chỉ thấy hình nhỏ bé của ngài ấyleech_txt_ngu lướt đám đông, rồi nhảy lên ngựa khống chế được mụleech_txt_ngu già kia.
Mụ già sợ chớtbot_an_cap, đám hộ vệ của bà ta không dám phản kháng, đều bỏ vũ khí xuống. Sau đó thiếu hiệp bảo chúng con mang đi trước, chúng con lo cho ấy, trước khileech_txt_ngu đileech_txt_ngu ngài đã cho con xem một chiêu, một , là một chưởng nhỏ, chưởng nhỏ vung lên, một tảng đá xanh lớn đã thành từng mảnhbot_an_cap, công đó, trời ạ, thật người ta thèmleech_txt_ngu .
Nếu phải vội về đưa nước, lại sợbot_an_cap người của phủvi_pham_ban_quyen tướngvi_pham_ban_quyen quân giở trò, đã quỳbot_an_cap xuống xin thiếu hiệp nhận đệ tử rồi
Phải, phải tôi cũng lắm, nếu chúng ta nỉ một chút, nói không chừng ngài ấy sự sẽ nhận, vị thiếu hiệp nhỏ đó vừa nhìn biết là người lòng yếuvi_pham_ban_quyen, trực, hành hiệp trượng nghĩa, thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ.
người:
Những người mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tưởng bốn người họ sẽ sợ chân mềm không đi nổi, kết quả nhìn xem họ có sợ hãi nào , ai nấy mặt mày hớn hở, anh một câu tôivi_pham_ban_quyen một câu, chỉ hận không được quay lại đánhleech_txt_ngu một trận nữaleech_txt_ngu.
Mạnh La lẳng lặng hòa vào sau:
Chưởng nhỏ?
Nhận nhận đệ tử?
Trí tưởng tượng phong phú!
Được rồi, được rồi, không có chuyện , người nhà còn đang lo , chúng mau về thôi, vừa đi vừaleech_txt_ngu nói. Ôngleech_txt_ngu cụ Mạnh xua tay, đứng cuộc thảo luận của bốn người.
Sinh Tử, hôm nay các conleech_txt_ngu tìm nước rồi àvi_pham_ban_quyen? Lý trưởng Mạnh hỏi câu mà ai cũng quan tâm nhất.
rồi, , mọi người tự xem đi. người bác cả Mạnh thùng , ống tre, túi nước tay cho mọi người .
Thật sự tìm được nước rồi, chúng được cứu rồi! Mọi người lập vỡ òa.
Nhưng, chỉ có từng thôi, là được dưới vách , chắc là nước rỉ ra từ kẽ đá đọng lại thành một nhỏ, chúng múc hết rồi.
Tối nay rỉ thêm đêm, mai lại có, chúng ta xuất phát đi qua đó rồibot_an_cap múc tiếp. Lý trưởng Mạnh vui vẻ nói.
Hết rồi, không múc được nữa, kẽ đá đã không còn nước rồi. Chút vừa bịleech_txt_ngu chúngleech_txt_ngu con gặp được, nếu tối nay không múc, với thời tiết quỷ quái này, ngày mai nó tự khô , nếu ngườivi_pham_ban_quyen của phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tướng không tranh giành với chúng ta làm gì, họ ngồi đó đợi mộtleech_txt_ngu đêmbot_an_cap, mai múc chẳng phải là được sao.
Hết hết rồi? Lý vẻ mặt thất vọng.
Tìmbot_an_cap được từng này là tốt lắm rồi, đây đều là may của chúng ta. Mang về mai đun sôi, bên hấpvi_pham_ban_quyen lương khô, nước đun sôi bên dưới mọi người uống kiệm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , có thể cầm được một ngày, sau lại tiếp tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ông , người nãy giờ vẫn imbot_an_cap lặng, rất bình tĩnh.
này nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, phải kể công A La. Mạnhvi_pham_ban_quyen Thường Hiếu tiếpbot_an_cap . Nếu phải báu A La cho đủ sáng, làm sao có nhìn vũng nước như vậy.
A La nhà ta là một đứa trẻleech_txt_ngu phúc khổvi_pham_ban_quyen trước sau! Ông mục đích cảm thán một .
, đúng, bác ba nói không , connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé đó có phúc khí, lại không giấu giếm Lý trưởng cũng thán theo.
Aleech_txt_ngu La nhỏ đã ngoan, đầu thai nhầm chỗleech_txt_ngu, không gặp được người nhàbot_an_cap
Người của phủ tướng đối không tốt với nó, gia đình bác ba đốibot_an_cap xử tốt với nó đủbot_an_cap rồi, không cần phải cố sống cố chớt đi họ , những người đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mắt cao hơn , coi thường dân ta.
Thế là, câu chuyện nói đivi_pham_ban_quyen nói lại lạc đề.
Mạnh Thanh La đi cuối đoàn người, nghe mọi người bàn tán, rất muốn quay lại tìm vũng đó đổ đầy nước, nhưng lại không tìm được thể, lại sợ không về cùng người nhà sẽ lo lắng, trong taileech_txt_ngu còn văngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẳng giọng nói của mẹ, nghĩ vẫn từ bỏ cơ hội này.
Mọi trởbot_an_cap về nơi nghỉ chân, thấy năm người đi nước đều đã về, tay ai cũng xách theo đồ đựng đầy nước, aileech_txt_ngu nấy đều mừng vây , han đủ điều.
Dương thị đến nước cũng quan tâm , chen vào đám đông, hỏi ông cụ: Cha, A La đâu ạ?
Ông cụ bà hỏi đến ngẩn người: A La không ở cùng các sao? Sao lại hỏi ta?
Cái gì?
Thấy Dương thị sắp đập đùi, lăn đất khóc, Mạnh Thanh La vội vàng chen ra đám đông: Mẹ, ông, ở đây!
A La, con đi vậy? con đi theo ông nội họvi_pham_ban_quyen sao? Dương thị tiến túm lấy tay cô, chỉ sợ biến mất như không khí.
Đúng vậy, A La, vậy? nội hỏi.
Ông ơi, con đi cùng ngườibot_an_cap, về cùng mọi người mà? Mạnh Thanh Labot_an_cap nghiêng đầu nhìn nội.
Ông cụ Mạnh:
Ta tin ngươi mới làvi_pham_ban_quyen quỷ!
Mọi người: ???
Ôngvi_pham_ban_quyen không tin, ông anh Sơn Tử xem, phía anh ấy có ai đi theo không? Mạnh Thanh La vào một thanh niên da ngăm đen trong đám đông.
Sơn nhìn cô, rồi lại nhìn mọi người, chớp chớp mắt: Phía sau ta lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô màvi_pham_ban_quyen, còn tưởng là thằng Quần Tùng chứ!
Tao ở tít đằng trước, sau mày lúc nào? Thằng ngốc . Người tên Quần Tùng mở miệng chửi. Nếu La là người xấu, mạng nhỏ của mày toi lâu !
Sơn Tử trước tiênbot_an_cap là đỏ mặt, sauleech_txt_ngu .

Mạnh Thanh La đan tay vào nhau, xin lỗi anh Sơn Tử nhé, vì sự tìm nước vĩ đại của chúng , cái tiếng xấuleech_txt_ngu anh giùmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em vậy.
Hồ ! Ông nội mắng cháu một , rồi với mọi : Được , nước uống ngày mai đã quyết xong, mọi người nghỉ ngơi đi. Thằng cả nhà ta, còn Hổ Tử mấy đứa bị thương, đến tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net băng vết , lỡ bị cảm lạnh thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phức.
Nhàbot_an_cap bác ba còn không ạ? Lý Mạnh hỏi.
Ông cụ gật đầu với ông ta, tỏ ý thuốc chữa vết thương ngoài da cho bốn người .
Bà cụ Mạnh băngleech_txt_ngu bó vết thươngbot_an_cap bốn , Mạnh Thanh La bên cạnh an ủi Dương thịbot_an_cap. Lần này Dương thị thật sự tức giận, lưng phía Mạnh Thanh Laleech_txt_ngu, cúi đầu lau nước mắt, bóng trông không thể dỗ được.
Ông cụ cách không trung tay vào Mạnh Thanh La, không nói gì thêm.
Mẹvi_pham_ban_quyen ơi, con không phải lo cho bác cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap ông nội họ sao mẹ đừng nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau này con không dám , con đi đâu nhất định sẽ xin phép mẹ, được ạ?
Con có gì mà không dám? Con to lắm. Dương thị nức nở hừ nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng.
Mẹ xem, không phảileech_txt_ngu là ngoan ngoãn theo, rồivi_pham_ban_quyen ngoan về cùng sao, đóleech_txt_ngu chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn , trên đường con không nói một câu nào trong mắtvi_pham_ban_quyen trong lòng con, chỉ có mẹ, cha, nội, ôngleech_txt_ngu nội thôi
Con chỉ dỗ mẹ, đầu, cũngvi_pham_ban_quyen nói không về, kết quả phải vẫn ngoan ngoãn về theo sao. Vềbot_an_cap thì thôi đi, con mà tốt thì ta cũng nói gì, kết quả cái đồ dụng, bị ta bắt đếnleech_txt_ngu thế mẹ ở đây lòng lắm, con là do mẹ một tay nuôi lớn, họ vào cái gì? Dựa vào cái gì chứ?
Mẹ con cũng vô dụng, trong lòng đau thì làm gì? Không quyền không , đánh không lại, giết cũng không được, chỉ thể trơ mắt nhìn buồn, con chịu khổ hu hu La đáng của mẹ
Dương thị vừa vừa đấm xuống đất, hận không thể tả.
Mẹ ơi Thanh La đưa tay ôm lấy đôi vai gầy yếu của người phụvi_pham_ban_quyen nữ trước mắt, ôm bà vào lòng, sống mũi cay cay. Mẹ, sau sẽ không thế nữa, đối không. Sau nàyleech_txt_ngu chỉ có Mạnh La con bắt người khác, chứ không bắt được con nữa. Ai dám bắt nạt , con nhất định sẽvi_pham_ban_quyen khiến họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có đi không .
Đừng nữa mẹ, mẹ khóc lòng con cũng buồn theo đấy, Avi_pham_ban_quyen xin mẹ, tim con nát vì mẹ khóc mất. Mạnh La đưaleech_txt_ngu ngón tay lau nước mắt thị.
Mạnh Thanh La biết, từ khi chủ trở về, cả nhà đều buồn theo nguyên chủleech_txt_ngu, lại sợ chủ đau , nênbot_an_cap với cô rất cẩn thận, chuyện cũng dám nhắc, không dám nói.
Dù có tức giận tướng quân đến đâu, đóleech_txt_ngu cũng là gia đình thịt nguyên chủ, hơn nữa họ cóleech_txt_ngu quyền có thế, thù không thể báo, oán không tiêu.
Hôm nay, Dương đã trút hết những lời lòng ra.
Cô thề, từ phút này, cô chỉ làm cho mẹ cô vui cười, sẽleech_txt_ngu không bao giờ để bà vì cô mà rơi một giọt nước mắt đau nào nữa.
dám làm cô rơi một giọt nước mắt, cô sẽ kẻ đó ngày ngày phải khóc!
Đến lúc này, Mạnhleech_txt_ngu Thanh La mới thật sự chấp nhận thân phận của mình, từ tận đáy công nhận người nhà họ Mạnh, nhận Dươngleech_txt_ngu thị là mẹ nuôi, xếp tất cả họ vào vòng tròn mình: người của mình.
Ở kiếp trước, đồng đội của Mạnhbot_an_cap Thanh Labot_an_cap đều biết, trong mắt binh vương đặc công, thánh quân y Mạnh Thanh La, chỉ ba người: của mình, kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địch, và người không liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan!
Đối vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người của mình, cô bảo vệ hết mực;
Đối với kẻ địch, tànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẫn vô tình;
Đối với người không liên quan, thờ nhẹ.
Được , dâu út, đừng nói những chuyện vẩn nữa, đêm đã khuya, ngườileech_txt_ngu đều phải nghỉ ngơi. Ông cụleech_txt_ngu Mạnh hoe mắt dò một câu, rồi nguyên quần áo nằm .
Ông cụ quay lưng về phía gia đình, lưng có chút hiu quạnh.
Mạnh Thanh La dỗ dành xong, lại liếc người nhà, thấy người bác dâuvi_pham_ban_quyen và bà nội đều hoe mắt, mấy emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai mặt còn vương mắt.
Mạnh Thanh La cũng giả vờ khôngvi_pham_ban_quyen thấy, quay về phía mọi người nằm xuống, đặt lên ngực, nơi đó rất chịu, khó chịu đến mức cô muốn một trận thật to.
Yênvi_pham_ban_quyen tâm đi đầu thai đi, đừng buồn nữa, gia đình và conbot_an_cap của tôi sẽleech_txt_ngu chăm sóc tốt, tôi sẽ coi họ là thân quan trọng nhất đời, coi các con như con ruột, cũng sẽ thù cho cô.
Mạnh Thanh La thầm niệm rồi ngủ thiếp . Sau khi ngủ, cô mơ giấc .
Trong mơ, một thiếu nữ mặc áo xanh, tóc dàibot_an_cap bay phấp phới, giống cô, đang mỉmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười với cô: Thanh La, ta đi đây, sauleech_txt_ngu này cô nhất định phải đối xử tốtleech_txt_ngu với gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình ta ở làngbot_an_cap Mạnh , đối với hai trẻ. người ở kinh thành, thể báo thù cho ta thì , nếu không thể, thì đừng , cô tốt mới lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan trọng!
Cô là ?
Ta là Mạnhvi_pham_ban_quyen La đây! Chúng ta tuy cùng tênbot_an_cap, khác mệnh, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khívi_pham_ban_quyen vận, thân thể của cho , gia đình của ta giao cô, ta yên tâm rồi, đây là may mắn của ta, vĩnh biệt Mạnh Thanh La.
Cô gái cúi người hành lễ với cô, rồi phiêu diêu bay đi.
Này cô đừng đi, đừng , tôi chỉ hỏi, làm sao tôileech_txt_ngu lại đến thế giới này?
Con gái, dậy đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dậy đi Mạnh bị Dương thị lay tỉnh.
A , con mơ thấyleech_txt_ngu gì vậy? Miệng bẩm cái gì thế?
Không, không mơ gì cả
Mạnh Thanh đó, vềleech_txt_ngu gái trongleech_txt_ngu mơ mà ngẩn người một lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới từ từ mặc quần đứng dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Có nướcbot_an_cap, là hy vọng.
Phụ dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuẩn bị bữa sáng và lương khô cả , đun nước đổvi_pham_ban_quyen vào ống tre. Nhà nào có muối thì cho thêm một ít, nào có đường cũng thêm một .
uống xong xuôi, mọi ngườivi_pham_ban_quyen lại lên đường.
Mọi người hục bộ hơn nửa ngày.
núi cao rồi, thấy núi rồi ơi, chị ơi, con thấy núi rồi
Bát Lang, cổ đeo ống , có thể leo cao, đứng trên một cành cây cao, phấn khích hét .
Hét xong, cậu bé vèo một tuột xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây, chạy đoàn người.
Bát , thật sự núi cao rồi à?
Thật, thật ạ, mọi thấy không, báu vật trên cổleech_txt_ngu con, là báu của chị con, gọi là thiên lý nhãn, nó có nhìn thấy những nơi rất xa, mắt thường không nhìn được, có nó là nhìn thấy.
Sau khi nhậnvi_pham_ban_quyen nhiệm vụ trinh sát, Bát Lang đắc đến mức cũng thấy đóibot_an_cap .
Rất xa? xa đến đâu? Lại cóvi_pham_ban_quyen hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu.
này con không biết, con đi hỏi chị con đã. Bát Lang ton chạy đến trước mặt Mạnh Thanh , ánh mắt ngưỡng mộ nhìn cô: Chị ơi, con thấy núi , nó cách bao xa ạ?
Mạnh Thanhleech_txt_ngu La cườivi_pham_ban_quyen nhìn cậu: Cóvi_pham_ban_quyen một câu gọi là: non chạy chớt ngựa! Em cóvi_pham_ban_quyen biết nghĩa là không?
Bát Lang suy nghĩ lát, lắc đầu: Không biết ạ!
Ngũ Lang tỉnh như trần gian, mặt lạnh nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Em tám, ý nhìnleech_txt_ngu ngọnvi_pham_ban_quyen núi đó có gần chúng ta, nhưng đi thật thì lại rất xa, nói quá lên là xa đến mức có thể một con ngựa chạy đến chớt.
Bát Lang nhíuleech_txt_ngu mày: Chị ơi, có phải ý đó không ạ?
Anh năm con nói đúng rồi, thế nên, đợibot_an_cap chúng tabot_an_cap ổn định rồi, Bát con không chỉleech_txt_ngu theo ông nội luyện , mà còn phải học chữ, đọc sách, nếu không, sau con muốn làm tướng quân cũng không được đâu.
Bát Lang gãi đầu. Chị gì cũng , là chuyện sau này, còn bây giờ là núi nhìn còn cách chúng bao ạ?
Dựa khoảngleech_txt_ngu cách nhìn thấy ống nhòm, Mạnh Thanh tính nhẩm trong đầu, rồi lạileech_txt_ngu trời: Hôm chắc làbot_an_cap đến kịp, ngày mai nhất định sẽ đến.
Dạ, đi mọi người! Bát Lang lập tức chấnvi_pham_ban_quyen nói.
Không cần đâu, chúng ta đều thấy rồi.
Lý trưởng đã đi theo từ lúc cậuvi_pham_ban_quyen bé la hét, lúc này đang cùng cụ Mạnh đứng đó, cười tủm tỉm nhìn họ.
Nghe nói ngày mai có thể đến mộtbot_an_cap ngọn núi, trênvi_pham_ban_quyen có thể tìm được nước và đồ ăn, dân làng ai nấy vui ra mặt, bước chân trở nên nhanh nhẹn .
Ngàybot_an_cap sau, xế chiều, quả nhiên họ chân núi.
Dân làng tìm nơi khuất gió và phẳng dưới chân núi để cắm trạileech_txt_ngu!
Nghỉ ngơi một , ngày hôm , việc mỗi nhà để người trông đồ, những người đều lên núivi_pham_ban_quyen tìm nước và đồ ăn.
họ Mạnh đồ đạc nhiều, để lại bác cả đứa cháu trai trông coi.
Ông Mạnh dẫn theo những phụ nữ nhà, và Mạnh La cùng lên núi.
Lên , hai ngườileech_txt_ngu một nhóm, chia nhau ra tìm.
sắp này rất ý Mạnh Thanh La, cô cóbot_an_capvi_pham_ban_quyen dùng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian để gian .
Cô biết nếu không tìm cơ hội , lấy lương thực ra, người làngvi_pham_ban_quyen Mạnh Gia sẽ lại bắt đầu thiếu thiếu thực.
Ông đi tìm cùng con nhé?
Ông cụ Mạnh vẫn không yên tâm về đứa gái lớn.
Vâng ạ!
đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ không mẹ, Đại Bảo do Dươngleech_txt_ngu thị địu, Tiểu Bảo do Mạnh Thanh La tự địubot_an_cap.
Ông cụ Mạnh nhận lấy Đại Bảo từ Dương thị, cùng Thanh lên .
Ông ơi, chúng ta đi dọc khe suối lên ạ.
Trước đây là một dòng suối nhỏ, giờ không có nước, đãvi_pham_ban_quyen biến thành một khe núi khô cằnbot_an_cap.
Ừm, nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy sai.
Ông cụ gật .
Hai cháu chủ yếu phụ trách nước.
Bốn dâu của Dương thị phụ trách tìm rau dại, cây, lá cây có thể ăn được
Hai ông đi bộ hơn nửa ngày, men theo khe núi lên, khe núi thành cát bụi, hoàn toàn không có nước, càng đừng nói đến rau dại quả dại có ănleech_txt_ngu được.
Ông ơi, con rồi, nghỉ một đi ạleech_txt_ngu?
Vậy, vậy thì một
Ông Mạnh lúc đầu cònvi_pham_ban_quyen rất hăng , nhưng càng về càng thất vọng, tinh thần dần sa .
Lại đến lúc cho con bú, cho con uống , Mạnhvi_pham_ban_quyen La cho hai nhóc tì ăn, quan sát nơi mình đã nhắm trước, chuẩn bị tìm cớ lấy nước từ gianvi_pham_ban_quyen ra.
Ông ơi, ông trông hai bé nhé, con có việc , gấp rồi
Ông cụ Mạnh còn chưa kịp đáp lời, đãbot_an_cap thấy cháu co chạy đi, bóng nhanh thỏ.
Khóe ôngleech_txt_ngu cụ giật giật, gấp đến thế sao?
Thực ra Mạnh Thanh La đã nhắm rồi, cô phát hiện một vách đá nhỏ trước đây là thác nước, dưới vách đá là một nước nhỏ. nhiên, bây giờ trong đó đã không còn , nhưngleech_txt_ngu đáy vũng còn hơi ẩm và có đá xanh.
Như vậybot_an_cap tốt, lúc xả nước, nước không ngấm hết đất, cô thời gian như vậy.
Vũng nước không quá cạn, nhưng cũng không quá sâu, lớn nhỏ có chútleech_txt_ngu giống cái giếng chung làng Mạnh Gia, có lẽ còn lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn.
Lượng nước của cái giếng đó quanh năm cung cấp đủ nước ăn cho , chỉ cần đầy vũng nước này, chỉ giải quyết được vấn đề nước của cả làng trong mấyvi_pham_ban_quyen tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà còn có thừa để rửa mặt, lau người.
Cònbot_an_cap về này, sau này tiếp.
Có chút mệt mỏi, cảm giác ngồi núi vàng không thể lấy báu vật ra thật không chịu chút nào.
tiết kiệm thời gian, lóe vào không gian, nối ống da vào tất các vòi nước trong không gian, đồng thời xả nước vào .
Cuối cùng cũng đổ đầy nước, nhìn dòng trong thấy đáy, Mạnh Thanh La suýt .
Cô có dễ dàng gì đâu!
giở mánh khoénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi mà khó quá đi!
Một nén nhang trôi , Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh vẫn , ông cụ Mạnh sốt ruột.
A Laleech_txt_ngu, Anội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi, cháu gái
Nghe tiếng gọi lo lắng của ông , Mạnh Thanh La lồm dậy xuất trước mặt ôngvi_pham_ban_quyen.
Ông ơi, con tìm được nước, tìm được nước rồi
Hành động của Mạnh Thanh La, hợp với vẻvi_pham_ban_quyen mặt kích của cô, diễn xuất như thật, nếu ở kiếp trước, chắc chắn sẽ đoạt giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Oscar.
Cái gì? Tìm được nước rồi?
Ông cụleech_txt_ngu Mạnh kích , chặt lấy cánh tay Mạnh , sức lực lớn đến mức Mạnhbot_an_cap Thanh La hít hơi khí lạnh.
A, xin lỗi, lỗi, A Lanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông kích động quá làm conleech_txt_ngu đau rồi.
Ông cụ Mạnh liên tục xin lỗi.
Nhanh, đưa ông xembot_an_cap.
Ông ơi, ở ngay kia thôi, không cần vội đâu ạ.
Haivi_pham_ban_quyen ông cháu Bảo Tiểu Bảo, đi đến bên vũng nước nhỏ.
Nhìn vũng nước trong vắt ắp, Mạnhbot_an_cap đã khóc, thật sự đã khóc.
cụ khóc đến vai run lên, nước mắt nước tèm lem.
Đưa tay lau nước mắt già nua: La, nếu phảibot_an_cap con có việc gấp, vũng này leech_txt_ngu nơi hẻo lánh như vậy, chắc ôngleech_txt_ngu cháu mình đã bỏ
ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khóc nữabot_an_cap, mau người xuống núi báo tin, và đồ lên lấy nước. Đợi trời , chạy lên, nếu bị ngườibot_an_cap khác thấy, họ đến cướp
Ông biết rồi, ông đi tìm người , ở đây một mình phải cẩn thận !
Ông cụ Mạnh vội vàng xuống núi, ông không yên tâm để cháu gái ở đây một mình.
Chỉ là ông đi chưa được bao xa, đã gặp convi_pham_ban_quyen trai cảbot_an_cap của lý Mạnh làbot_an_cap Mạnh Hiếu và con trai út Mạnhbot_an_cap Thường Lễ cũng đang đi vềleech_txt_ngu hướng này tìm nước.
Thấy , ông cụ tức họ lại, kể chuyện tìm được nước, hai chạy như bay xuống núi, ông cụ quay người trở về.
Ông Mạnh vừa đileech_txt_ngu, Mạnh Thanh La lại lấy nướcleech_txt_ngu từ giếng ra, đổ thêmleech_txt_ngu một ít vũng.
Đến nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn chưa có thời gian nghiên cứu dụng sự của nước giếng , nhưng sau khi uống, cô cảmleech_txt_ngu thấy nước có thể nâng cao tinh thần.
Trênbot_an_cap đi, và các em trai, còn có hai cục cưng nhỏ đã uống nước có pha nước giếng của cô, chịu , chịu mệt tốt hơn người khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
bé Trụ Tử uống xong, cũng tỉnh lại rất nhanh.
Tóm lại, chắc là cũng chút tác dụngbot_an_cap, trời sẽ không vô vô cớ cho cô một cái giếng vô dụng.
giếng chảy không ngừng, cô ngại nhân lúc ai phát hiện cung cho dân làng ít, để tăng cường thể lực trên nạn, giúp họ kiên trì đến được đích.
A La, A La , ông về rồi
Mạnh Thanh La không ngờ nội lại về nhanh như vậy, cô mới vừabot_an_cap đổ thêm nước giếng xongvi_pham_ban_quyen.
Ông ơi, ông lại về ?
Giọng của chủ mềm mạivi_pham_ban_quyen ngọt ngào, trước mặt người nhà luôn là một cô ngoan ngoãn dịu .
Gặp hai thằng nhóc nhà Đại Đầu, bảo chúng rồi.
Dạ, ơi, trông nước, trước tiên tự mình uống cho no, rửa mặtleech_txt_ngu, trôngbot_an_cap chừng Đại , Tiểu Bảo, con đi chỗ khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem có tìm được chút ăn không.
, nhưng đừng chạy xa nhé. Ông cụ Mạnh lấy ra cây sáo xương từ cổ, đưa cho cô. Gặp nguy thì thổi sáo.
Cây sáo xương không cụ Mạnh lấy được từ đâu, chỉ biết ông rất thích, mấy năm ông luôn mang bên mình.
Con biết rồi, ơivi_pham_ban_quyen!
Mạnh Thanh La đưa tay nhận lấy, đeo lên cổ rồileech_txt_ngu đivi_pham_ban_quyen.
Có lẽ trời giúp, cũng có lẽ là tổ tiên nhà họ tích đức.
Mạnh Thanh La không ngờ chưa được bao xa, đã phát hiệnbot_an_cap một ngôi nhà đá nát. Ngôi nhàleech_txt_ngu đá năm, sập một nửa, phía sau nhà, thông với lại là một động lớn , sáu mươi mét vuông.
Trong khô ráo, tuy có mọc ít , trông chút hoang tàn, nhưng vẫn có thể thấy là do con người đào ra, và có đã từngbot_an_cap người ở.
Có người ở qua, thì làm rồi.
Mạnh Thanh La lóe mình không gian, đi ra , đến kholeech_txt_ngu chứa lương thực.
Tìm mãi, toàn làleech_txt_ngu gạo mịn, đến căn phòngleech_txt_ngu cuối , lại phát hiện một phòng chứa đầy bao tảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạo cũ, thóc cũleech_txt_ngu.
Bao tải, triều Đại vi_pham_ban_quyen, bao cũng vật dụng chính để đựng lương thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Đạibot_an_cap Yến.
Hơn nữa bao rất tốt, trên không bất kỳ dấu hiệu nào, hoàn toàn không cần vất vả một thay bao bì để che giấu nguồn gốc.
tay kéo thử, ước lượng trọng lượng, theo thói quen đóng kiếp trước, một bao này chắc là một trăm cân.
Thanh La suy nghĩ một , trong làng có một người, nếu mỗi được chia mười cânleech_txt_ngu thực, ăn tiết , một thời gian dài sắp tới, dân làng không phải lo lắng về lương thực, cô cũng cần vắt óc cách lấyvi_pham_ban_quyen lương thực ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài.
Quyết xong, Mạnh Thanh chóng lấy rabot_an_cap tám bao gạo cũ, hai bao thóc cũ.
Chỉ cóvi_pham_ban_quyen hai bao thócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là vì cô muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẫn ít thóc để mọi ngườivi_pham_ban_quyen tin hơn rằng đây đồ do người ở trong nhà đá trước đây tích trữ. Nhưng nếu xen lẫn quá, cô không muốn ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thócbot_an_cap cũ chưa xay.
Thứ đó, ăn khé cổ lắm.
Đặt mười lương thực xong, Mạnh La phủ lên một ít cỏ, cành cây để che giấu, rồi lại phủ một lớp bụi dày, chỉ để lại một bao, cô kéo và mở miệng bao ra.
Ngụy trang, là sởbot_an_cap trường của côvi_pham_ban_quyen.
Hoặc là làm, đã làm, thì phải làm người ta tin mười mươi.
Làm xong, Mạnh Thanh La bụi trên tay và người, ra khỏi đá.
A La, con về rồi, không tìm được đồ ăn phải ? Không được cũng sao, có những thứ con về, nhà ta có thể ăn được nhiều ngày. Lát nữa lấy nước về rồi, các con về chờ, ông sẽ đưa bác cả con vào sâu núi hơn, trong sâu chắc vẫn còn thú rừng.
Suy củavi_pham_ban_quyen ông cụ Mạnh rất đơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , một khi trong còn có nước, vậy vẫn còn động vật.
La mỉm cười với ông nội. Kiếp trướcvi_pham_ban_quyen mất sớm, muốn gọibot_an_cap ông nội, nội cũng không có nơi nào để gọi.
Ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nội của nguyên chủ đối xử với nguyên chủ rất tốt, dù cô lớn thế nào, vẫn luôn cưng chiều gọi La nhỏ, A La nhỏ.
Nguyên chủ mất rồi, cô , tất cả sự cưng chiều đó đều dành cho .
Mạnh Thanh La cườibot_an_cap đi đến bên nội, ghé vào tai ông nói nhỏ vài câu.
? A La, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói thật à?
kinh ngạc trợn trònbot_an_cap , dậy.
Đương nhiên, ông ơi, A La phátleech_txt_ngu hiện từ sau khi bị bắtvi_pham_ban_quyen tỉnh lạivi_pham_ban_quyen, vận của con hơn nhiều đấy ạ!
Nếu là thật, vậy La nhỏ đúng là khổ cam rồi La, con ngồi đây trông chừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi xem.
Ông ơi, từ đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi lên hai trăm , rồi sang khoảng trăm bước nữa, có ngôi nhà đổ nát, phía sau nhà có một hang động thông vớivi_pham_ban_quyen chính là
Ừ, ừ biết rồi.
Ông cụ Mạnh chạy như bay, đâu giống một lão hơn sáu mươi tuổi.
Mạnh Thanh La mỉm cười, đưa tay bế Tiểu Bảo ra, trêu đùa với bé.
Hai đứa trẻbot_an_cap tuy là song sinh, nhưng trông không giống nhau, tính cũng khác.
Đại chắc là giống người cha cặn bã của , cao, mắt to, lông rậm, không thích cười, một đứa trẻ sơ sinh mà đã lạnh , trăm không cườileech_txt_ngu mộtvi_pham_ban_quyen .
Tiểu là giống chủ, mềm mại ngọt ngào, rất thích cười, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần cô trêu một cái là cười toe toét.
Chẳng chốc, ông cụ Mạnh đã trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Vẻ mặt vô cùng kích động.
Con bévi_pham_ban_quyen, thật là lương thực, ông ước có đến cả ngàn cân đấy.
Giọng ông rất nhỏ, chỉ sợ có người khác nghe thấy.
Vâng. Ông , lúc nãy con xem qua rồi, ước chừng từng đó. Lần này mỗi người trong làng chia một ít, mọi người không lương thực trong một thời gian dàibot_an_cap.
Mạnh Thanh La thăm dò nói, chỉ thấy ông Mạnh gật đầu lia lịa.
Ông hềleech_txt_ngu nghĩ rằng nước lương là do hai ông cháu tìm được, thì nhà mình phải được chia nhiều .
Gia đình họ có thể đoàn kết vậyvi_pham_ban_quyen, anh em hòa thuận, uy tín trong làng không kém lý trưởng Mạnh, đều nhờ ông nội là chính trực.
Khi dân nghe nói đã tìmbot_an_cap được , lại còn ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ai nấy đều mừng phát điên.
Lý trưởng Mạnh mỗi nhà chọn hai người lao chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mang theo vại, thùng , ống tre đựng nước tóm lại bất cứvi_pham_ban_quyen thứ có thể nước, treo trên , vác trên vai, xách tay.
Đây, đây
Lý trưởng Mạnh từ xa đã thấy ông cụ vẫy với họ.
Mọi người hò reovi_pham_ban_quyen chạy tới.
Bác ba, thật sựbot_an_cap nước rồi à? Còn ít? Lý trưởng Mạnh đến vẫn không dám tin.
Đương nhiên, bác ba còn lừa cháu được sao! Mau lại đây
Khi mọi người vũng nước trong vắt, ai đều há hốc miệng, thậm chí có người không tin dụi dụi mắtbot_an_cap.
Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không , không , thật có nước.
Ngay tại chỗ, có mấyvi_pham_ban_quyen người đã , mấy người đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười.
khóc hay cười, cuối cùng đều nằmleech_txt_ngu rạp xuống.
Tại sao?
Còn có thể tại sao nữa?
Mau uống mới là trọng.
Bác ba, đây là trời không tuyệt đường sống làng Mạnh Gia chúng ta mà Mạnh rưng rưng nước mắt nói, dùng tay vốc mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốc nước nếm .
Thật !
Chuyện này, lạileech_txt_ngu phải cảm La nhỏ nhà ta, nếu phải A La, vũng nước nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ta chưa chắc đã tìm được
Thế là, ông cụ kể lại chuyện Mạnh Thanh La vì đi vệ sinh mà tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được nước.
Núi như vậy, họ lại , không nước theo rà soát được, vũng nước này giấu ở nơi hẻo như vậy, ai mà tìm được?
Đương nhiên có Anội dung ăn cắp từ tfullaudio.net La nhỏ có khí nhà ôngleech_txt_ngu.
Mạnh Thanh La:
Không chứ, ông , chuyện mắc này có thể không nói được ?
mắt của mọi người biết nhìn vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía Mạnh La, đầu cũng nghĩ như ông cụ Mạnh.
mắc nàyvi_pham_ban_quyen của A La đúng đúng lúc, đúng chỗ, đúng là mắc đầy phúc khí!
Được rồivi_pham_ban_quyen, mọi người đừng nói nữa, mau lấy đi, nhiều đủ dùng, mọi người mang đồ đựng đầy thì đựng đầy, đầy rồi uống cho đã, ta còn có chuyện tốt muốn nói với Đại Đầu.
Ông Mạnh vung tayvi_pham_ban_quyen, khí thế hơn cả đại tướng chỉ huy ngàn vạn mã trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiến trường, khí phách nuốt trôi sông núi.
Nhà Mạnh Thanh La đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấybot_an_cap nước bác cả Mạnh và Nhị Lang, nhữngvi_pham_ban_quyen người khác ở dưới núi trông đồ. Ngay cả mấy chị dâu của Dương thị trên núi gặp nhà biết đã tìm được nước, cũng tiếp tục tìm ăn , xuống trông chừng bọn trẻ.
Mọi người đang lấy nước, ông cụ Mạnh dẫn lý trưởng Mạnh vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạnh Hiếu đến hangleech_txt_ngu động.
Mạnh Thanh La cũng đi , nếu có chỗ nào giải thôngvi_pham_ban_quyen, phải kịp thờibot_an_cap giải thíchleech_txt_ngu.
Chỉ là, cô đã nghĩ rồi.
năm đói kém như vậy, tìm được đồ ăn đã báu vật, mặc kệ nó từleech_txt_ngu đâuvi_pham_ban_quyen ra.
Đồ có chủ còn cướp, huống chi là đồ vô chủ.
Đại , cháubot_an_cap , gạo là gạo tốt, cũ mấy năm, nhưng hang khôvi_pham_ban_quyen ráo, bảo quản rất tốt cụ Mạnh đưa tay vốc vốc gạo ngả vàng lên .
Người ởvi_pham_ban_quyen trong đá này, người nhà giàu nào đó trốn ở đây một thời gian, mua số gạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này không ănbot_an_cap hết, đi cũng không để tâm, cứ vứt lại đây, không ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng Gia chúng ta có phúc đượcbot_an_cap hưởng.
Lý trưởng Mạnh cũng gật lia lịa, đừng nói là gạo , nhà đóivi_pham_ban_quyen đến mức ăn cả đất sét, rễ cây, vỏ .
Ông , đây cũng là ông tìm à? Mạnh Thường Hiếu mắt mộ nhìn ông cụ Mạnh, không tráchvi_pham_ban_quyen cha lúc nào cũng nói ông ba hại, phải luôn giữ mối hệ tốt với nhà ông.
Không phải ta, A La nhỏ nhà ta phát hiện đây là ông trời không nỡ để Anội dung ăn cắp từ tfullaudio.net La nhỏ nhà ta khổ, liên ban phúc cho connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé đấy.
Ông cụ Mạnh vẻleech_txt_ngu mặt kiêu ngạo, còn tự hàobot_an_cap hơn chính mình .
Mạnh Thanh La nhìn vẻ mặt kiêu ngạo của ông nội, cười một tiếng: ơi, lý trưởng, vẫn nên mau để mọi người mang nước và lương thực xuống đi, trời sắp sáng rồi, người chạy nạn chắc cũng sắp dậy đườngleech_txt_ngu rồi.
Người làng Mạnh Gia lên lúc trời còn tốileech_txt_ngu, nên dù đã mất một khoảngleech_txt_ngu thời gian, trời vẫn còn sớm.
Chim sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có sâu ăn!
Đúng, đúng, La nói đúng!
Rất nhanh, những lấy nước lại tìm được lương , trong ai nấy đều vui mừngvi_pham_ban_quyen khôn xiết.
Mọi người mang theo đồ đựng, cái nào có thể đựng được đều đựng hết, rồi lại ngồi xổm bên vũng nước uốngvi_pham_ban_quyen cho no.
Mọi người phânvi_pham_ban_quyen nhau, người khỏe nhất, mỗi người vác một hoặc hai bao gạo, những người còn lại đều xách nước, cũng không biệt nhàleech_txt_ngu nhà nữa.
Mạnh Thanh đi cuối cùng, lại tìm cớ đau bụng ở lại phía sau, để thêm mấy bao vào gócleech_txt_ngu hang động, rồi lại đổ đầy vũng nước, lúc này mới đuổi kịp dân làng xuống núi.
Số gạo và nước này, cứ để lại cho người có .
Dù mọileech_txt_ngu người đã hết sức thận, nhưngvi_pham_ban_quyen tĩnh này nói không chừng vẫn sẽ kinh động đến nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người chạy nạn khác.
Những người dám cướp của họ, chắc chắn sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc núi may. Cô phải để lại ít cho , cũng là để làm bước chân củabot_an_cap họ, tránh phiền phức cho người Mạnh Gia.
Trên đường xuống núi, Mạnh Thanh La nhân lúc dân làng đểleech_txt_ngu ý, vứt vào bụi cỏ ven đường một lứt, ngũ cốc được đựng những túi vải nhỏ.
Sau khi xuống núi, những người đi tìm nước, tìm đồ ăn của làng Mạnh Gia cơ bản đều đã xuống núi. Những người xuống, người nhà cũng vàng đi tìm gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống.
Khivi_pham_ban_quyen mọi người biết được nhờ vận may của nhà Mạnh mà họ đã tìm lương thực nước uống, tất cả đều vô cùng cảm kích gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình họ Mạnh.
Mạnh, ông cụ Mạnh sợ chuyện quá gây chú ý, liền ra lệnh cho mọi người sau khi đóng gói lương thực và nước xong, lập tức lên đường.
Sự lắng của họ khôngvi_pham_ban_quyen phải là không có cơ sở. Lúc xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núi, xách theo thùng nước, vác theo tải, quả thật đã có người nhìn thấy.
Cha, chúng đi, họbot_an_cap đượcvi_pham_ban_quyen , chúng ta cũng thể được.
Một thanh niên cao gầy mắt bình nhìn lên núi, nói với mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đượcbot_an_cap, con dẫn mấy người đi tìm.
Ông lão cũng gậtvi_pham_ban_quyen đầu, nước của họ đã , lương thực cũng chỉ còn lại hơn mười cái bánh khô, cần có tia hy vọng họ cũng không bỏ qua.
Nhóm người này của họ, khoảng mươi người, lúc xuất phát cũng hơn sáu mươi , kết quả
nhanh, người đàn cao gầy đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn người lên núi, men dấu vết của dân làng Mạnh Thanh La lại mà tìm đượcleech_txt_ngu vũng nước.
Anh ơi, không ngờ họ thật sự được nước một thanh niên khác kích động la lên.
gầy lạnh gậtbot_an_cap đầu, nheo đôi mắt có phần sắc bén lại: cậu mau lấy nước đi, tôi đi xem quanh.
Dựa vào vài dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làngvi_pham_ban_quyen Mạnh Thanhvi_pham_ban_quyen La vô tình làm rơi, tabot_an_cap tìm đượcleech_txt_ngu nhà , rồi tìm được hang động, cũng được bao lương thực bên trong.
Nhìn bavi_pham_ban_quyen bao tảileech_txt_ngu mấy nổi bật chất ở góc tường, trong lòng người thanh cao gầy vôbot_an_cap cùng may mắn vì quyết định , cũng may mắn nhóm người trước có lẽ vì động hoặc hoảng loạn, đã bỏ sót lại ba bao gạo.
Ba bao, trăm cânleech_txt_ngu lương , cộng thêm nước, được cứu rồi.
Nghĩ đến cái chớt ngày hôm qua
Người thanh niên cao gầy ba baobot_an_cap gạo nước mắt buồn.
Mẹ ơi, thể cố thêmvi_pham_ban_quyen một ngày nữavi_pham_ban_quyen, chỉ cần cố thêm mộtvi_pham_ban_quyen ngày nữa thôileech_txt_ngu mẹ sẽ không chớt nếu mẹ có sống, biết bao!
Người thanh niên cao giống như Mạnh Thanh La họ, dẫn ngườibot_an_cap lấy đầy nước, václeech_txt_ngu babot_an_cap bao thực núi rồi lập tức rời đi.
Những người khác còn do dự, đã tìm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, liền như phát điên xông lên núi.
Những người đi sớm, xông nhanh, đã tìm được một ít ngũ cốc thô, bột ngũ cốc, ngũ cốc hai bên đường núi.
Còn nước, vẫn còn một ít chưabot_an_cap bị ba mươi người hết, họ cũng được một .
Những người tìm được đồ và nước, vội vàng xuống núi bỏ chạy.
Những người không chạy kịp, với những người đến sau, đã nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ai có sức, ai nắm đấm to thì người đó được đồ ăn và nước .
Những người chạy nạn biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng vừa nghe nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên núi có ngườileech_txt_ngu tìm được nước và lương thực, tất cả như nghe thấy tiếng kèn xungleech_txt_ngu , đồng xông lên núi.
Đến cùng, ngoài những thứ Mạnh Thanhbot_an_cap La vứt lại, những người đó thật sự tìm được mộtbot_an_cap ít nước ăn những nơi khác.
đồ ăn chỉ là một rau quả dại, nước cũng không nhiều.
Cứ như vậy, những thứ Mạnh Thanhvi_pham_ban_quyen La lại, coi như đã mang lạileech_txt_ngu hy vọng sống cho một bộ phận ngườibot_an_cap, đương nhiên, cũng vì thế mà làm chậm bước chân của họ, người làng Mạnh Gia an toàn đi đến trấn theo.
Mạnhbot_an_cap Thanh La được gợileech_txt_ngu ý, trên con đường phía sau, chỉ cần có thời điểm thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hợp, ý và gây nguy hiểm cho người Mạnh Gia và bản thân, cô sẽ vứt một ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lương thực và nước cho những người đáng thương đóleech_txt_ngu.
Cứu được một người hay một người, cứu được một đôi hay một đôi!
Phía trước, chính là phủ thành Vân Châu. Ôngvi_pham_ban_quyen Mạnh launội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mồ hôi trên mặt, nói với người nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mạnh Thanh nhìn về phía xa, quả tòa nga sừng sững ởvi_pham_ban_quyen đó, trong hoàngvi_pham_ban_quyen hôn, giống như một con mãnh thú lặng lẽ nằm phục.
Đi qua phủ thành, chúng ta tiếp đi về phía , đi thêm mấy ngày nữa, chúng ta sẽ ra khỏi phủ Vân , vọng saubot_an_cap khi ra khỏi Vân Châu, tình hình hạn hán châu tiếp theo sẽ chút. Ông cụ Mạnh lại nói.
Hy vọng ít nhất có thể tìm ít nước, được ít quả dại gì đó lót .
Hy vậy!
Mạnh Thanh La và cả nhà gật đầu theo.
Gia đình Mạnh La nghĩ như vậy, những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dân làng khác cũng vậy, trưởng đi đầu cũng đang nói chuyện này gia đình và làng.
Nhìn tòa thành ở xa, trong lòng mọi lên cánh buồmleech_txt_ngu hy vọng.
Không cần lý Mạnh thúc giục, chân mọi người nhanh , nhanh, đã bên thành.
Ngoài , đâu cũng là người chạy nạn, dân di cư , nằm, đứngleech_txt_ngu.
Cảnhbot_an_cap tượng này khiến trong lòng Mạnh Thanh La dấy lên một dự cảmvi_pham_ban_quyen lành.
Ông ơi, họ vào thành?
Tim ông cụ Mạnh cũng một tiếng, cười trên mặt biến mất.
Ta đi tìm Đại Đầu.
Ông cụ Mạnh bước đi về phía trước.
Chẳng mấy chốc, đã nghe thấy lývi_pham_ban_quyen trưởng Mạnh ở phía nói: Mọi người vội, tiên tìm nghỉ chân, ta và bác ba ra trướcbot_an_cap thăm tình hình.
Những người dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng đã đi một tháng, sớm đã mỏi rã rời. Nếu không phải Mạnh La cho thêm giếng cổ vào nước uống, lại tìm đượcleech_txt_ngu lương thực, trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường đi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã ngã xuống bao nhiêu người.
Nhìn những thể nằm liệt đường, nhữngvi_pham_ban_quyen gia đình dắt díu nhau cuốileech_txt_ngu cùng chỉ lại một hai , hoặc không ai làleech_txt_ngu biết.
Nghe lý trưởng Mạnh nói có nghỉ , mọi người liền chỗ ngồi xuống tại .
Không thể vàovi_pham_ban_quyen thành , trong lòng mọi người tuy , nhưng một ai có ý , ngoan ngoãn ngơi tại chỗ.
Gia đìnhleech_txt_ngu Mạnh Thanh La cũng tìm mộtbot_an_cap nơi phẳng xuống.
đầu tiên Lavi_pham_ban_quyen làm ngồi xuống là bế Bảo và Tiểu Bảo cho bú, cho uống nước, cho chúng đi tè.
không qua cũng chỉ mới nửa tháng, hai tì gầy yếu đã được cô nuôi mập không , tình cảm của cô với đứa trẻ cũng có sự đổi lớnleech_txt_ngu, từ thương hại đầu, đến , rồi cưng chiều.
Bây giờ, hai chúng giống nhưbot_an_cap con ruột của cô vậy.
Rời khỏi tầm mắt cô lát, cô sẽ nhớ chúng.
Không biết cô , cô út của các con, bây giờ đã đến đây chưa? Trên đường có gặp nguy hiểm gì không! Bà cụ Mạnh lẩm bẩm vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con cháu ngồi bên cạnh.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả, cô , là hai người tuổi trong thế hệ của cha cô, là chị gái của bốn anh em cô.
Nhà cô cả ở huyện thành, nhà chồng cô cảbot_an_cap mở tiêu cục.
Nhà cô út cũng ở huyện thành, cô út là tú , dạy học ở huyện.
Nói theo cách hiện đại, thìvi_pham_ban_quyen nhà cô cả là mở công tynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net logistics, giao , chồng cô út là viên.
Lúc đầu nạnbot_an_cap, cả, cô út nói muốn đi cùng nhà Mạnh, nhưng từ chối.
đóleech_txt_ngu nhà cô cả, cô cùng nhau xuấtbot_an_cap trước hai ba ngày.
Lúc đó, nguyên chủ không hiểu tại sao ông nội , tưởng ông nội sợ hai nhà cô liên lụy đến gia đình.
Nhưngbot_an_cap giờbot_an_cap Mạnh Thanh La nghĩ lại, mới hiểu ra ông không phải sợ hai nhà cô liên đến gia đình, mà ngược , sợ nhà Mạnh, người làng Mạnh Gia làm liên lụy đến họ.
Hai người cô họ Mạnh, hai người dượng cũng là người tốt, họ có anh em và cha mẹ.
Mọi người ở cùng nhau, nảy sinh mâu thuẫn.
Chắc là lại không yên tâm về hai cô con gái, nên hẹn gặp hai người cô phủ thành Châu.
Theo lý, đi trước hai ba ngày, đoàn Mạnh Thanh La trên đườngbot_an_cap lại chậm trễ ba ngày, họ đáng lẽ đến từ lâu.
Mẹ, con và chú banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi dạo vòng, xem có tìm được chị họ . Bác cả Mạnhleech_txt_ngu đứng dậy, kéo bác ba Mạnh đi tìm người.
Ừ, đi sớm sớm, không tìm được thì về, đừng xa quá. Bà gọi một tiếng.
Biết rồi, mẹ!
Lý trưởng Mạnh và ôngvi_pham_ban_quyen cụleech_txt_ngu chưa vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cũng biết bây giờ tình hình thế nào, Mạnh Thanh La phải trông chừng đứa con của mình, không dám dàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rời đi.
Bên cổng thành, người chạy nạn quá đông, càng không thiếu kẻ thừa nước đục thả câu.
Mấy đứa cháu trai cũng bị giữ chặt bên cạnh, không cho chạy lung .
Mọi người tận mắt chứng kiến vợleech_txt_ngu chồng ở cách đó xa, đã đổi đứa con mười tuổivi_pham_ban_quyen xinhbot_an_cap xắn của mình một túi thực nhỏ, sau đó cô bé bị nhóm người dẫn đi.
Nhóm người đó dẫn đi, chỉ mấy cô bé, mà còn có năm sáu cậuleech_txt_ngubot_an_cap xinh xắn.
Lúc đi, khóc đến nước mắt đầm đìanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, quỳ xuống cầu xin cha mẹ đừng mình, sau cô không ăn bánh, không uống nước đều nhường cho em trai, cầu đừng bán cô đi.
Cặp cha đó mặt vô , liếc nhìn convi_pham_ban_quyen trai nhỏ bên cạnh, nhắm mắtbot_an_cap lại, nhẫn dắt con người rời đi.
Cảnh tượng này, tất cả mọi người đều nhìn thấy, hoặc là vô cảm, hoặc là mắt hại.
Nhưng cuối cùng cũng chỉ hóa thành một tiếng thở dài, bản thân họ còn khó giữ?
Ai có tay giúp được?
dám tay?
Bao cả Mạnh Thanh La, chỉ có thể trơ mắt nhìn nhóm đó dẫn đám trẻ xinh lên xe ngựa chuẩn bị rời đi.
Tạo nghiệt quá tạo nghiệt
leech_txt_ngu cụ Mạnh đỏ hoe mắt, tức giận đập đùi.
Anh họ, anh , là anh Tuấn nhà
Cửu tinh, lanh lợi đột hét lên.
Tiếngleech_txt_ngu hét lớn khiến nhà họ Mạnh giật mình vừa vui .
Mọi người theo bản năng chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng là cô cả, cô út đã tìm đến!
Cửu Lang, cô cả, , Tuấn của con ở đâu? Bà cụ Mạnh nhìn quanh một vòng, không thấyleech_txt_ngu người, vẻ mặt nghi hoặc hỏi Cửu Lang.
, chị ơi, mau Tuấn ở trong xe ngựa của những người đó, con chỉ thấy một mình anh ấy, không thấy khác. Cửu Lang co giò phía xe ngựa của nhóm người .
ngựa?
Mạnh Thanh giật mình.
Cha, , chăm sóc Đại Bảo, Tiểu Bảo!
Thanh La miệng dặn dò cha mẹ, người cũng đã đuổi theo Cửu .
ngựa ở đây, chỉ có một, không có hai.
Bà ơi, mọi người ngồi đừngleech_txt_ngu , con đibot_an_cap giúp A La anh ở đây trông . Lang mặt túcvi_pham_ban_quyen đứng dậyvi_pham_ban_quyen.
Nhị Langleech_txt_ngu, con đi nhanh đi, chăm sóc tốt cho bà và người.
Nhìnleech_txt_ngu hướngvi_pham_ban_quyen đi của Cửu Lang và Mạnh Thanh La, người trong lòng ravi_pham_ban_quyen điều gì đó, Đại Lang vội nói.
Mấy người lớn trong nhà không có ởbot_an_cap đây, Mạnh Đạibot_an_cap Lang dù có vội cũng dám rời đi.
Tay bà cụ Mạnh run lên, hy vọng không phải như bà , trời phù hộ, Bồ tát phù hộ.
Cửu Lang chạy , Mạnh Thanh La kịp cậu bé, cậu đã vén rèm lên, hét : Anh Tuấn, chúng ta đến rồi!
Đứa trẻ ở đâu ? La hét cái gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Nhóm người đang vui mừng vì đã mua được mấy mầm non tốt với giá rẻ, chưa kịp phản ứng, Cửu Lang đã vén rèm xe lên.
Tuấnvi_pham_ban_quyen, hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu Lang tháng, nghe giọng nói thuộc, đang ngồi lo lắng bất an, nhìn thấy Cửu , lậpvi_pham_ban_quyen tức đứng dậy nhảy xuống xe.
Cũng không quan tâm có bị ngã hay không.
Cậubot_an_cap đã lạc cha mấy ngày rồi, sau đó bị nhóm này nhắm lại, cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo đến mức biết làm nào.
Lúcleech_txt_ngu này không nhảybot_an_cap thì còn đợi nào!
La không ngờ em họ nhỏ của mình lại khá lanh lợi, vừa thấy nhảy xuống, cô đã chóng đỡ lấy.
Chạy !
Lúc cậu bé, cô nói vào tai cậu.
Cung Lăng nghe vậy, chân vừa chạm đất đã được phối hợp kéo chạy.
Ba chạy về, những người đó đuổi theo.
Dù sao đối phương toànbot_an_cap là người lớn, nhanh, chạy chưa được bao lâu, ba người đã bị kịp, và vây lại.
Đối có tổng cộng mười người, sáu namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốn nữ.
Chỉ để hai nam một nữ trông xe ngựa, những người còn lại đều theo.
Bảy ngườileech_txt_ngu vâybot_an_cap quanh họ.
ông mặt đầy thịt ngangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánh mắt hungbot_an_cap dữ ba người: Chạy? Chạy đi đâu? Người tay Vương Báo Tử mà còn chạy thoát , viết ngược chữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương.
Hai đứa nhỏ vẻ mặt căng thẳng, một trái một Mạnh Thanh La, hình nhỏ bé run rẩy. Nhị Lang đã đuổi kịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cậu không xông lên , mà trước tiên bên cạnh quan .
Mạnh Thanh La ánh mắt lạnh lùng liếc hắn một cái.
Hừ chữ viết ngược lại vẫn là họ Vương.
Lăng Tuấn, chabot_an_cap con đâu? Tại sao con lại trên xe ngựa của họ?
Mạnh hề để tâm sự bao vây của đối phương, mà quay đầu hỏi Cung Lăng .
Nhà chồng cô út ở huyện thành, có chút tàileech_txt_ngu sản, chồng cô út lại tú tài, dạy học, cuộc sống khá giả, dù có chạy nạn cũng không đến mức phải bán con.
Trên đườngleech_txt_ngu con gặp đám cướp rất đông cha mẹvi_pham_ban_quyen giấu con đi, đợi con ra ngoài, họ đã không thấy đâu . Sau con đi một mìnhvi_pham_ban_quyen, thì gặp họ, họ trói con lại, vứt lên xe ngựa.
Cung Lăng Tuấn đã tám tuổi, ở nhà đã đầu học chữvi_pham_ban_quyen, nên diễn đạt rõ ràng.
Mạnh Thanh La hỏi nguyên xong, ngẩng đầu nhìn Vương Báo Tử, bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu đàm phán với hắn: Vị hảo hánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, ngài cũng nghe rõ rồi, lúc đầu là các người ép buộc bắt em trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôibot_an_cap, không phải gia bán cho các người, bây tôi muốnvi_pham_ban_quyen đưa nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về.
Vừa nãy tôi cũng thấy rồi, người không phải mua bán ép buộc, làvi_pham_ban_quyen cha mẹ củabot_an_cap đứa trẻ đó đồng ý lương thực để đổi, tôi không quy bán con, nên xin các người cao đánh khẽ, để em tôi về nhà.
Mạnh Thanh La cố dùng giọng điệu hòavi_pham_ban_quyen , nếu không vạn đắc dĩ, cô không muốn gây chuyện với họ.
Nhóm này trông không dễ chọc, có một cô thì , cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng thực lực nói chuyệnvi_pham_ban_quyen. Nhưng cô còn có hai cục , cả nhà họ Mạnh, chí cả làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Gia.
Cô bé nói hay lắm, thằng nhóc này không phải cha mẹ , nhưng chúng ta coi như tiếp cứu một mạng, trên đường đi ăn của ta, uống của chúng ta, chúng ta đối xử với nó nhưleech_txt_ngu thiếu gia, số lương thực nước đó ít hơn cho những nhà đâu. ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ nữ có vẻ ngoài quyến phía Vươngleech_txt_ngu Báo Tử bước ra nóibot_an_cap.
Người phụ nóivi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu , Mạnh Thanhbot_an_cap La vừa đã Cung Lăng Tuấn, thấy cậu bé thân thủ linh hoạt, khá nhanh, trên đường đi chắc là không chịu khổ gì.
Vị mỹ nữbot_an_cap tỷ tỷ này nói phải, không trai tôi theo các vị mấy ngày nay, đã ăn bao nhiêu lương thực, uống bao nhiêu nước? nhà chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn một chút, chúng tôi nhất định sẽ đền bù.
Hừ bé miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng ngọt thật!
Tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỹ nữ tỷ này khiến người phụ đó trong lòngbot_an_cap khá vui, ánh mắt trên dưới quét quavi_pham_ban_quyen Mạnh Thanh La.
Chậc chậc, cô bé gầy yếu quá, ngực không có, mông cũng không!
Mạnh Thanh La lại rất cảm nhận ra ý tứ trongvi_pham_ban_quyen ánh mắt của đối phươngvi_pham_ban_quyen.

Cô, cô chỉ là chạy nạn nên gầy đi thôi!
người khác!
Sẽ có một ngày cô có ngực có mông, hừ.
Cung Lăng Tuấn giống chavi_pham_ban_quyen, ngoại hình coi như là thanh tú, nói là đẹp trai thì tuyệt đối không.
Vì vậy, trong năm đói kém này, đối nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người chuyên mua bán trẻ con, họbot_an_cap sự không nhất thiết phải mang Cung Lăng Tuấn đi.
Lúc trước qua là thấy tốn tiền, tiện tay bắt đi.
Bây giờ thấy người nhà cậu bé biết điều như vậy, phụ nữ quyến rũ thẳng thắn nói: Chúng ta không thiếu lương thực, cũng không thiếu nước, muốn nó đi cũng không phải được, mười lạng bạc, người mang đi!
Mười lạng bạc!
Những người xung quanh hít hơi khí lạnh.
Mười lạng bạc vào thời bình, cũng là chi tiêu mấy năm một gia đình bình thường.
chi là trong nămvi_pham_ban_quyen kém ?
Mạnh Thanh La trên không bạc, mảnh bạc vụn đã đưa ông nộibot_an_cap.
Nhưng dù đối phương đòi mười lạng, hay năm lạng, đối với cô đều như nhau.
Tại sao?
Trước mặt bao nhiêu người, cô dám lộ ra của cải?
Lộ của cải ngoài là đại kỵ.
biệt là trong tình hình có nhiều người chạy nhìn chằm như hổ đói.
Mỹ tỷ tỷ, chúng tôi từ Tây Châu đến xa vậy, nhà chúng tôi sớm đã không còn bạc như vậy nữa rồi, có thể bớt một chút được không ạ? Mạnh La thay đổi sắc mặt trong mắt, đáng thương nói.
Không được, không có nhiều bạc, lấy đổi cũng được.
phụ nữ rũ cảm thấy hôm nay mình thật lương thiện, lại có thể kiên nói chuyện với một cô bé.
Điều cô ta không muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thừa nhận là, cô ta muốn nghe cô bé mắt này ngọt ngào gọi cô ta thêm một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỹ tỷ tỷ.
tôi cố gắng góp vậy, mỹ nữ , ngoài bạc ra, chị có muốn dưỡng nhan thượng hạng ? Tôi thấy vị mỹ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỷ xinh đẹp vậy, lên nhất định vừa thơm đẹp có thể say đắm cả một đám đàn ôngvi_pham_ban_quyen.
Mạnh Thanh La vừa nói, đừng nói là người đangbot_an_cap nói chuyện trước mắt, hai người còn lại không gì cũng chút động lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô có? Lấy ở đâu ra?
Có, có là nửa tháng trước tôi cứu một vị công tử tộc từ kinh thành đi qua, ngài ấy , nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quê chúng tôi cái đó cũng khôngbot_an_cap có tác dụng gì, mấy vị tỷ dùng là hợp , nghe bà nội tôi nói loại cao nhan này cực hiếm, nghe phải mấy lạng bạc một lọ đấy!
Cô đi lấy đến , chúng ta xem, thật sự hiếm, thì dùng cao dưỡng nhan đổi.
Được! Cửu Lang, em đi nhanh , lấy cái tay nải đựng quần áo củavi_pham_ban_quyen chị đến đây, đi nhanh về nhanh, mẹ và bà nội có , thì nói lát nữa chị về giải thích vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ!
Mạnh Nhị Lang hôm nay sẽbot_an_cap một trận ác với nhómvi_pham_ban_quyen trước mắt mới cứu được em họ, không ngờ chị câu hai đã nói đối phương vui vẻ, còn đồng ý lấy đổi.
Chỉ , chị sự có cái cao dưỡng nhan thần đó sao?
Cửu Lang bây giờ người nghe lời nhất, ngoài ông nội ra, chính là chị gái cậu.
Trên đi chị gái tiết nước cho họ uống, họ ănvi_pham_ban_quyen .
Vì vậy Mạnh Thanhbot_an_cap La vừa tiếng, cậuleech_txt_ngu đã như convi_pham_ban_quyen chạy như bayvi_pham_ban_quyen bên cha, vớ lấy cái tay nảivi_pham_ban_quyen rách của Thanh Laleech_txt_ngu rồi chạyleech_txt_ngu, vừa vừa chuyển lời của Mạnh Thanh La cho người nhà.
Đại Lang, hay là, con cũng đi ?
Dươngleech_txt_ngu thị cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút sốt ruột.
Mấy Mạnhvi_pham_ban_quyen Thanh La họ có thể nhìn thấy từ xa, nhưng thấy mấy người đang nói , đang giao thiệp với phương, Nhịbot_an_cap Lang đó không có động tĩnh gì, khôngvi_pham_ban_quyen cầu cứu, họ liền ngồi tại chỗ chờ, để không làm kế hoạch người của A La.
Thímbot_an_cap tư không cần vội, A La không phải đã truyền vềvi_pham_ban_quyen sao? Còn có Cửu có thể chạy đi chạy lại, tỏ họ không sao. Đại Lang an ủi thị.
Không phải lòng dạ rộng, mà là cậu sớm đã phát hiện em gái này của mình sau khivi_pham_ban_quyen bị bắt đi tự tìm về được, đã rất khác , có chủ kiến, cẩn quan tâm đến từng người trong nhà, dỗ dành họ vuibot_an_cap vẻ suốt đường đi, tin cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mạnh Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net La đã sớm nghĩ kỹ, nhà thuốc ở tầng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net siêu có bán mỹ phẩm dược liệu, loại mỹ phẩm ở kiếp trước rất nổi tiếng, cũng có tác , đã từng thời gian, dưỡng da rất tốt.
Mùi thơm tao xen lẫn một chút thuốc thoang thoảng, cô rất thích.
Để đẳng cấp, loại mỹ phẩm đó được đựng trong lọ sứ, trên thân lọ không có dấu hiệu , dấu và ngày sản xuất đều ở trên nắp lọ, thiết kế của lọ cũng mang phong cách xưa.
Cô chỉ cần thay nắp lọ thành nút là được.
Chị, đây ạ.
Cậu bé Cửu Lang chạy đếnleech_txt_ngu thở hổn hển, mặt đỏ bừng.
, Cửu Lang ngoan.
Mạnh Thanh La nhận lấy tay nảileech_txt_ngu, đưa hai tay , chỉ ý , ba lọ phẩm đã ở trong .
Mở nắp, thay nút gỗ, chỉ mất giây.
xong, Mạnh Thanh ý mở rộng tay nải rách ra trước mọi người, kem dưỡng da, chỉ có hai bộ áo rách cô.
Chặn đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những ánh mắt tham lam xung .
Mỹ nữ tỷ, đây ạ!
ba lọ mỹ phẩm ra, hai tay dâng cho người phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyến rũ đó.
Động hề do dự, nhưng vẻ đầy tiếc .
có thể thấy, trong nhóm người này, người phụ nữ này là người đứng đầu.
Chỉ cần người phụ nữ này vui vẻ, Cung Tuấn sẽ được giải quyết.
Quả nhiên người phụ nữ đó còn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì khác, vừa nhìn thấy cái lọ mắtvi_pham_ban_quyen đã lên.
Chưa nói bên trong nào, ba cáileech_txt_ngu lọ sứ lượng và ngoại hình thượng này, đã gần một hai bạc một cái.
Lại nhìn vẻ mặt cùng tiếc nuối của cô bé, trong lòng càng vui hơn.
phụ nữ quyến rũ nhiên biết hàng, cô trước đây đã thấy không ít đồ .
Người phụ nữ đó ngay trướcleech_txt_ngu mặt mọi người rút nút gỗ ra, lậpleech_txt_ngu tức một mùi thanh tao trong lọ bayvi_pham_ban_quyen .
Thơm quá
Là mùi hoa ?
Hoa maibot_an_cap? Hoa lan? hoa mẫu đơn?
Những người xung quanh bàn tán xôn xao, nhìn vềbot_an_cap phíabot_an_cap có mùi thơm.
Người phụ quyến rũ đó đã được sự giúp đỡ của hai người phụ nữleech_txt_ngu khác, mở hết ba nút lọ .
Ba lọ kem dưỡng da, ba mùi thơm khác nhau.
phụ đó dùng tay lấy một ít ra, rồi bôi lên mu bàn , nhàng thoa đều, massage cho thẩm thấu.
Mạnh Thanh thấy động tác của cô ta rất chuyên , không cần cô phải nhiều lời .
Đại khái thể đoánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mấy người phụ nữ này làm nghề gì rồi.
Chỉ nghe một người phụ nữ làm nũng với người phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ quyến rũ: Tỷvi_pham_ban_quyen tỷ, lọ mùi hoa lan này, thích, chị tặng em đi.
Một phụ nữ khác cũng làm nũng: Tỷ tỷ, lọ mùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoa mẫu đơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này hợp với chị nhất, lọ mùi hoa mai này tặng em đi.
Người phụ nữ quyến rũ liếc hai người một cái: Lấy đi lấy đi, coi như hai đứa còn có lương tâm, biết để lại một lọ cho ta.
Mạnh Thanh La:
Cứ thế này mà của ngayleech_txt_ngu trước mặt tôi, được ?
Ba vị tỷ , vị hảovi_pham_ban_quyen hán này, tôi đưa em trai tôi đây. Thanh La lập tức nói.
Đibot_an_cap đi, đi đi cô , hữu duyên tái ngộ!
Thanh La một tay dắt một đứa em, nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng quay về.
Ai muốn tái vớileech_txt_ngu ?
Tái ngộ làvi_pham_ban_quyen không thể tái ngộ, cả đời này chúng cũng không thể tái ngộ.
Mấy người Mạnh Thanh La rời đi, Vương Báo đến gầnbot_an_cap: Tỷ tỷ, ba người các thì đồ , còn .
Sao lại thế? Người phụ nữ quyến rũ vẻ mặt nghiêm lại. Ngươi xem cái lọ sứ này, đáng không bạc, đợi ba chúng ta dùng nhan bên trong, ba cái lọ sứ sẽ ngươi mang đi bán, bạc được anh em các ngươi chia nhau.
phụ nữ đầu: Tử, kiến của ngươi thật nôngleech_txt_ngu cạn, không nghe cô bé đó nói, sứ này là từ kinh thành đến, do vị công tử quý tộc , loại đồ sứ trắng vừa mỏng này, nói không chừng là từ nơi đó ra, giá trị thật không thấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ý ngươi từ hoàng cung
Suỵt, nhỏ thôi, thu hoạchbot_an_cap hôm nay không nhỏ, mau rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi thôi. Ngườivi_pham_ban_quyen phụ trừng mắt nói.
Được, đi .
Xe ngựa rời đi, đứa xe đều Lăng Tuấn theo gia đình mình đi bằng mắt ghen tị.
Mạnh Thanh La đưa hai đứa về bên gia đình, thấy xe ngựa đã rời đi, trong lòng lúc này mới thở nhõm.
Lang theo về, ánh mắt phục nhìn Mạnh Thanh Laleech_txt_ngu: gái, em thật lợi hại!
Những người đó, đànleech_txt_ngu ông thì hung thần ác , phụ thì ma quỷ quái, em gái thể bình tĩnhbot_an_cap lượng vớivi_pham_ban_quyen họ, và thành Tuấn .
Thanh La cười nhìn cậu: Khôngvi_pham_ban_quyen phải em lợi hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là vì biết các ở ngay sau em, các bảo vệ em, em không cần phải .
Em sẽ vệ chị cảvi_pham_ban_quyen!
không hiểu chuyện gì, nghe được mấy chữ bảo vệ chị , liền tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên.
Em cũng sẽ bảo vệ chị cả.
Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng sẽ
theobot_an_cap là Cửu Lang, Bát Lang cũng giơ tay lên.
Ba đứa trai đã lên tiếng, những cháu trai khác cũng lần lượt tỏbot_an_cap lòng trung thành.
Lời của mấyleech_txt_ngu đứa , làm Mạnh Thanh Lanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười khúc khích.
Bên kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cụ Mạnh đang ôm Cung Lăng Tuấn khócbot_an_cap mướt cũng bịleech_txt_ngu chọc cười, chuyển khóc thành cười.
Chuyện rồi thế nào, cậu bé Cửu Lang lợi kểleech_txt_ngu lạibot_an_cap từ đến , những chỗleech_txt_ngu không rõ ràng có Nhị Langnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bổ sung.
Nghe nói Thanh La lại dùng của vị công tử quý tộc tặng để Cung Lăng , bác dâu ba có chút nuối: A La, đồ của vị công tử đó tặng con chắc là rồi phải không!
Vâng, không còn một chút nào! Nhưng cóbot_an_cap thể bìnhleech_txt_ngu an đưa A về, nhiêu đồ cũng đáng.
A La nhỏ nhà ta, lúcleech_txt_ngu cũng hiểu chuyện, chu đáo!
Mạnh cảm thán, khôngbot_an_cap hổ đứa trẻ bà ông nhà bà chiều từ nhỏ, dù đã về nhà hai , trở về vẫn trước, những này làbot_an_cap người thân của mình.
Ông cụ Mạnh và lý trưởng Mạnh hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã trở về, sắc mặt hai người tốt.
mắt cụ Mạnh vừa thấy Cung Tuấn lập tức vui mừngleech_txt_ngu: Tuấn nhi, con đến rồi, cha mẹ con đâu? Những ngườivi_pham_ban_quyen khác đâu? Họ ở đâu?
Ông ngoại, con không biết ở đâu!
Cung Lăng Tuấn nước mắt tủi thân rơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lã chã.
Sao vậy? lại không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Lúc nàyvi_pham_ban_quyen, bác cả Mạnh bác ba đã trở .
, các tìm được chị cảbot_an_cap, chị hai họ rồi à?
Bác cả Mạnh, bác baleech_txt_ngu Mạnh không tìm được người, đang vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt chán .
Thấy đứa cháu nhỏ đangleech_txt_ngu khóc trong lòng cụ, giọng hỏi lớn hơn.
Nghe câu của hai ngườivi_pham_ban_quyen, sắc mặt mọi người trở nên nặng nề.
Họbot_an_cap đều không tìm hai đình .
Oa
Cung Tuấn, người đã hãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinh hoàng mấy ngày nay, thấy đình ông ngoại, không kìm được nữa, khóc nức .
Hôm nay thật sựbot_an_cap là mộtbot_an_cap ngày không có tin tốt.
Cháu ngoại suýt nữa đã bị những kẻ xấu xa đó mang .
Nếu không gái lanh lợi, để cứu cháu ngoại nhỏ, nay họ đã đánh nhau một trậnleech_txt_ngu sống chớt đám người đóvi_pham_ban_quyen.
Hai nhà con gái trên đường lại xảyleech_txt_ngu ra chuyệnvi_pham_ban_quyen lớn như vậy, bây giờ hoàn toàn không thể biết sự sống của hai giabot_an_cap .
Cổng thành phủ Vân Châu đóng chặt.
Không thể vào thành, làm sao đi về bắc?
Ông cụ Mạnh vẻleech_txt_ngu sầu não ngồi đó.
Lý trưởng Mạnh vẻ mặt ngưng trọng.
Vẻ của dân làngvi_pham_ban_quyen hiện lên tuyệt vọng.
làng Mạnh Gia díu nhau xuất , trên đường trải qua bao nhiêu khổ, đã được thành Vânvi_pham_ban_quyen Châu, kết quả lại bảo họ cổng thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở, không cho ngườivi_pham_ban_quyen vào.
Bà cụbot_an_cap ngay tại chỗ đã , ôm đầu nằm trên xe đẩy khẽ rên rỉ.
ơi, đi phía bắc ngoài con đường vào thành nàyvi_pham_ban_quyen, còn con đường nào khácleech_txt_ngu không ạ?
Mạnh Thanh La một lúc lâu mới tiếng hỏi ông .
Hoặc làbot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều kiện gì, người có thể vào thành, phủ Vân Châu lớn vậyleech_txt_ngu, không thể nào từ chối tất cả mọi người ở ngoài.
Vẻ sầu não trên mặt cụ biếnvi_pham_ban_quyen mất: A Labot_an_cap, đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ thì có, nhưng ông vừa hỏi rồileech_txt_ngu, con đường nhỏ qua thành Vân Châu phải qua ngọn lớn kialeech_txt_ngu, núi non trở, khó đibot_an_cap qua, nữa phải đi vòngleech_txt_ngu khá xa, trong núi sâu nói không chừng có dữ lớn.
Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net La hiểu rồi, đầu tiên, muốn đi đường nhỏ thì xe đẩyleech_txt_ngu xe lừa hiện có của nhà đều phảileech_txt_ngu xử lý, tất cả đồ đạc đều phải do người mang, không mang nổi phải vứt.
Đã từ quê nhà Tây Châu kéo đến đây rồi, bây giờ phảibot_an_cap vứtvi_pham_ban_quyen đi.
Người già sao nỡ?
Thứvi_pham_ban_quyen , đi xa, thời gian lâu, đồ ăn, đồ uống tốn kém , người mệt.
Thứ ba, nếu trong núi sâu có thú dữ lớn, trong trẻ con và người già chiếm tỷ lệ không nhỏ, tấtvi_pham_ban_quyen cả mọi người lại phải đối mặt với nguy cơ bị thịt.
Đã đến đây , lại bị thú dữ điểm , quávi_pham_ban_quyen.
Không trách ông nội và chú lý trưởng không dám dễ dàng đưa quyết định dân làngvi_pham_ban_quyen đi vòng đường nhỏ.
Còn điều kiện thì cũng có, mỗi phải có giấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông hành và hộ tịch, rồi mỗi ngườibot_an_cap nộp , là có thành. Nói xong, ông cụ Mạnh khổ một tiếng.
Giấy thông hành và hộ tịch, nhà nào có, nhưng, bạcleech_txt_ngu thì khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
trải hạn , thời gian chuẩn bị chạy nạn dư dảbot_an_cap, tự nhiên trước đi đã mang theo tịch của nhà, trưởng Mạnh thay mỗi nhà đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huyện nhavi_pham_ban_quyen làm giấy thông hành về, đều giấu trong .
Đến nha làm giấy hành, cũng phải tốn .
Lúc trước đã bạc, chuẩn đồ đạc trên đường cũng tốn bạc.
Mỗibot_an_cap người banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạng bạc, làng Gia có một trăm người, cộng Cung Lăng Tuấn mới đến, đó là một con thiên .
Có nhà, có lẽ cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà mới tích cóp được một hai bạc, lúc dùng, bây giờ trên người còn lại ít tiền đồng đã là rồi.
Có lẽ cả một gia đình lớnvi_pham_ban_quyen nhưbot_an_cap nhà Mạnh, hơn mươi , mộtleech_txt_ngu lúc bỏ ra sáu bảy mươi lạng bạc, cũng không thể ra được.
Dù có, bỏ ra hết, đường sau gặp chuyện lớn chuyện thì làm sao?
nơi rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại lấy gì để an cư?
Đây là một lựa chọn khó khăn!
Nếu có một mình nhà họ Mạnh, Mạnh Thanh La tìm vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cớ lấy ít trong tiệm gian cầm cố gom góp một , lần nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể vượt qua khó .
Nhưng làng Mạnh thì saovi_pham_ban_quyen?
Những người dânvi_pham_ban_quyen làng đó đều họ Mạnh, là người cùng một tộc, người quan niệm gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất nặng.
Bảo ông cụ ra quyếtleech_txt_ngu định từ bỏ ngườileech_txt_ngu khác, một mình gia đình vào thành, cô căn bản không cần phảibot_an_cap lãng phí nước .
Ông ơi, một khi như vậy, vậy chúng ta chỉ có một convi_pham_ban_quyen để đi, đó là đi vòng đườngvi_pham_ban_quyen nhỏbot_an_cap, thứ cần bỏ thì hết, đợi khỏi phủ Vânleech_txt_ngu , thị trấn phía sau, chúng ta lại nghĩ cách sắm sửa lại, từng bước một?
A La , để ông nghĩ thêm đã.
Chỉ là không cam tâm.
Quan lại phủ Vân Châu rõ không người nạn vào thành, lại sợ bạo động, nên cách khó người ta .
Mạnh Thanhvi_pham_ban_quyen La ông đã nghe vào, liền đứng dậy đi đến xe đẩy: , đầu có đỡ đau hơn ạ?
Bà cụ Mạnh vẫnvi_pham_ban_quyen khẽ rên rỉ: Ừ, A La à, đây là cũ của bà, đợi bà nghỉ một lát là khỏi.
Vậy bà uống chút , con xoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bóp cho bà.
Mạnh Thanh La đưa ống tre, bên trong là nước giếngvi_pham_ban_quyen cổ.
Bà không uống, A La giữ lại từ từbot_an_cap uống, đường phía sau còn dài
, bà không thể không nỡ đâu, sức khỏe không tốt làm sao đi đường? Vừa nãy ông nói rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chúng ta phải đi qua núi lớn vòng đường nhỏ qua phủleech_txt_ngu Vân Châunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thật sự phải nhỏvi_pham_ban_quyen à?
Vâng, không đi đượcbot_an_cap, vào thành mỗi người phải nộpvi_pham_ban_quyen ba lạng bạc, cả làng cộng lại hơn ba trăm bạc, ? cả làng có gom đủ, cũng không thể lấy ra, sau chúngbot_an_cap ta đến còn phải anleech_txt_ngu cư, đúng không ạ?
Vậy thì không .
cụ Mạnh gái lẩm bẩm, vẫn dậy uống ngụm nước.
Đợi bà , Mạnh Thanh La lại nhét một viên kẹo nhân sâm vào miệng bà, còn tinh nghịch nháy mắt vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà: Chỉ lại viên cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng thôi, A La cố để lại cho bà, người khác khôngbot_an_cap .
A Lavi_pham_ban_quyen nhỏ của bà ơi, thật chu đáo đến mức bà muốn khóc, sao cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể để bà không cưng chiều con được Bà Mạnh bị sự tinh nghịch của cô làm cho bật cười.
nằm xuống đi, con xoa bóp cho bà, tay của A La chuẩn lắm, đảm bảo đầu bà một lát nữa sẽ không đau .
Mạnh Thanh dùng sức ngón , miệng nói những chuyện vớ vẩn, dỗ bà cụ Mạnh vui.
Chẳng mấy chốc, chỉ khoảng thời ăn hết một viên kẹo, dướivi_pham_ban_quyen tay Mạnh Thanh đã vang lên tiếng ngáy khò khò của bà nội.
Mạnh Thanh La mỉm cườivi_pham_ban_quyen buông tay, lại bênleech_txt_ngu cạnh hai đứa trẻ trông .
Cơn đau của bà nội là do tin tức bất ngờ của haivi_pham_ban_quyen nhà cả, út thích, lại thêm trước lo lắngvi_pham_ban_quyen cho cô và Tuấn mấy , ngủ một giấc, từ từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ khỏi.
Haizz, biết cô cả, cô út bây giờ thế nào rồi?
Lúc nguyên chủ đến nhà họ Mạnh, haibot_an_cap người cô đã lấy .
Nhưngvi_pham_ban_quyen mỗi dịp lễ tết người về, đều mang cho nguyên ít đồ ăn, đồ , đồ mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vải vóc, đôi giày nhỏ tự làm, hoa càibot_an_cap tóc gì đó.
biệt làleech_txt_ngu nhà mở tiêu , cóvi_pham_ban_quyen thể tìm được nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net món đồ hiếmvi_pham_ban_quyen lạ.
Chỉ cần có, sẽ cho người mang về cho nguyên chủ, cho bọn trong nhà.
Mạnh Thanh Lavi_pham_ban_quyen có ký ức, thật lòng hy vọng người họ không có chuyện gì!
Nghe nói phải vòng đường nhỏ qua phủ Vân Châu.
Những người làng vốn luôn hợp , có người không đồng ý.
leech_txt_ngu tiếc của.
Nghe tiếng la hét phía trước, Mạnh Thanh không gần, đây là chuyện cô đã lường trước.
Rất lâu sau, ông cụ Mạnh trở về.
này, trời sắp tối.
Lý trưởng Mạnh và ông cụ Mạnh hai người chỉ có thể định nghỉ ngơi tại chỗ.
Lý trưởng Mạnh dẫn cả làng tìm một nơi tương đối hẻo lánh vàleech_txt_ngu yên tĩnh cách xabot_an_cap cổng thành, nơi này khuất , cũng là để xa người chạy nạn khác.
Nhìn những người nạn gầy trơ xương, môi khô nứt nẻ, vi_pham_ban_quyen vẻ mặt vô , hoặc là ánh mắt u ámvi_pham_ban_quyen mang theo sự , cả làng Mạnh Gia trong lòngbot_an_cap đềubot_an_cap sợ hãi.
Họ vì gia đình ba (bác ba ông) mắn, trên núi có được lương thực, trên đường đi có vất vả, cũng thể đượcvi_pham_ban_quyen nửabot_an_cap bụngvi_pham_ban_quyen.
Uống nước cũng vậy, cứ khoảng bốn, ngày sắp , nhà ông ba Mạnh lại có tìm được một ít để sung cho mọi người, nên đến giờ nước của họ chưa , thể uống no, uống đã, nhưng cũng có thể duy trì nước thiết cơ thể.
Đến bây giờ, mỗi họ đều còn ít lương và nước, tuy nhiều, nhưng với những người chờ chớt tốt nhiều.
Sắc mặt họ vẻ mỏi vì đường, không có bất thường khác, vì vậy, phải luôn đề phòng người khác đến cướp, đến trộm thực và nước của họ.
Ông ơi, những người khi đuổi chúng , vẫn đi theo sau chúng tavi_pham_ban_quyen, lại không thấy họ có động tĩnh gì với chúng ta, ông nóibot_an_cap xem họ làm gì?
Đột nhiên, Mạnh Đại Lang chỉ vào một nhóm , ba mươi cũng đang nghỉ chân cách đó không xa.
Người đầu một thanh niên cao gầy hai mươi tuổi vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một ông lão hơn năm mươi tuổi.
Cả theo lời của Đại Lang nhìn phía nhữngleech_txt_ngu người đó, Mạnh Thanh La nhìn về hướng anh cả chỉ.
Thanh La quét qua những người đóbot_an_cap một lượt, cuối cùng mắt cô dừng lại trên bao tải đang được ông lão ngồi lên, khóe bất giác khẽ cong lên.
thực trong hang động hóa ra họ tìm thấy, có khả năng bảo vệ được.
Là một nhóm người lợi.
Ông cụ Mạnh một lúc lâu, rồi lắc đầu trai lớn: Nhìn sắc của những ngườileech_txt_ngu đóvi_pham_ban_quyen không tệ, cũng không thấy quá thảm hại, có chútbot_an_cap khác biệt so với những người chạy nạn khác, có thấy họ thiếu lương thực và nước, có lẽ là thấy chúng ta đi cùngleech_txt_ngu một hướng, đông người, đi theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sauleech_txt_ngu chúng muốn tìm chút cảm giác toàn.
Theo Mạnh Thanh La nghe, ý của nội là những người có ý mượn thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cáo mượn hùm.
Nhưng, điều này thấy lãnh rất thông minh.
Dường như cảm nhận đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt xét của Mạnh Thanhleech_txt_ngu La, người thanh niên cao đó nhìn về phía Mạnh Thanh La từ xa.
Tiếcvi_pham_ban_quyen là dưới sự che chởbot_an_cap của màn đêm, khoảng cách có chút xa, anh ta không tìm thấy đôi mắt đang dò xét mình.
Người thanh cao gầy thu hồi mắt, nói với ông lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Cha, vừa nãy con đi rồi, vào thành cần mỗi người ba lạng bạc, chúng ta là không lấy ra được, nóivi_pham_ban_quyen xem phải làmvi_pham_ban_quyen sao?
Ông lão im một lúc, nhìn về phía làng Mạnh Gia: Chúng ta vẫn như trước, đi theo họ, cha con sống đến từng này tuổi, coi như đã nhìn ra, trong nhóm người này có nhânbot_an_cap có đạibot_an_cap khí vận, chúng ta đi theo không sai.
Cha, cha nói à?
Em trai củabot_an_cap người thanh niên cao gầy thò cổ, vẻ không tin.
Ông lão mắt nhìn conbot_an_cap trai út: leech_txt_ngu là đồ , biết cái gì? nghĩ lại những chuyện xảy ra trên đường đi, chỉ cần nơi nào họ tìm được chúng ta lập tức theoleech_txt_ngu sau, tuyệt đối sẽ tìm được , điều nói gì?
không phải anh cả mày lanh , chúng ta đến đây còn lại được bao người, trời mới biết!
Đây là trời không tuyệt đường sống của nhà họ Trần chúng ta! lãobot_an_cap cuối cùng lại cảm thán tiếng.
Được, chúng ta vẫn đi họ. Người thanhbot_an_cap niên cao gầy không phản bác, gật đầu.
Ông lão tiếp tục : Nếu họ cũng chọn đi vòng đườngvi_pham_ban_quyen , trong núi gia đình chúng ta thân thủ tốt hơn họ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút, nếu họ có nguy hiểm gì, chúng phải động lên giúp , cũng không uổng công trên đường đã mượnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được phúc khí của quý nhân .
Vâng, con biết !
cha và anh cả vẻ mặt nghiêm túc như , Trần Tiểu Ngũ dùng ánh mắt tò mò quan sát người làng Mạnh Gia.
Chỉ là, cậu ta nhìn đi lại, những người đó cũng chỉ là nhữngbot_an_cap người dân làng giống như họ mà thôi, đâu ra người có phúc khí gì chứ?
Sự khác biệt duy nhất lẽ là họ là những người thợ săn trong núi , còn đối phương là những người nông dân chân đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trần Tiểu Ngũ môi, chán nản quay đi ánh mắt tò mò, ngáp cái rồi nằm xuống baovi_pham_ban_quyen tải ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ông ơi, ngày mai chúng tavi_pham_ban_quyen vẫn vào thành một . Mạnh Thanh đếnvi_pham_ban_quyen gần ông cụ Mạnh, nhỏ giọng nói.
Vào mỗi người ba lạng bạc, A nhỏ vào thành gì? Ông cụ Mạnh ánh mắt hiền từ nhìn đứavi_pham_ban_quyen cháu gái lớn.
Đứa cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái lớn này từ sau khi trở từ Khổ Quất Bao, đột như được cao nhân chuyển vận, vận kinhbot_an_cap ngạc.
Trên đường đi là nó tìm được lương thực và nguồnbot_an_cap .
Lúc đầu vì mục oan cho cháu gái, không giấu dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làngleech_txt_ngu.
Sau này số lần nhiều lên, ông không dám để nó quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bật bị người ta nhắm trúng, luôn đổ những chuyện tốtleech_txt_ngu lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những người khác trong nhà.
Cứ như vậy, người ta chỉ cảm thấy là đình họ Mạnh mayleech_txt_ngu mắn, không ai còn nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một mình A nữa.
ơi, tuy trong làng có mộtbot_an_cap số người vẫn không muốn đi đường nhỏ, cuối cùng vẫn phải chọn đi vòng đường núi. Bây giờ đang là mùa hè, trên núi rắn , kiến, thú dữ sẽ không ít, ta phải vào thành mua ít thuốc , thuốc nước dựvi_pham_ban_quyen trữ, nếu không, bị những thứ đó cắn một cái, không thuốc, vìbot_an_cap thế mà mất mạng cũng có thể.
Nghe Mạnh Thanh La nói, ông Mạnh quay bà cụ Mạnh một câu, này mới biết thuốc bộtleech_txt_ngu mangvi_pham_ban_quyen theo trong nhà quả thật dùng hết trên đường.
Ta đi chú lý trưởng của con, để mỗi nhà gom ít bạc, ngày cử người đại vào thành mua ít đồvi_pham_ban_quyen ra. Ông lập dậy, đi tìm trưởng .
Trời đã tối, những người chạy nạn khác đầu nấu .
Người làng Mạnh Gia cũng dựng nồi lênbot_an_cap đầu nấu cơm, mọibot_an_cap đều nấu cơm, như vậy mới gây chúleech_txt_ngu ý.
Hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhà họ Mạnh đến lượt dâu hai nấu cơm .
Bác dâu thị khácbot_an_cap với sự thẳng thắn, hào phóng của bác dâu cả Phan thị, sự toán, keo kiệt của bác dâu Triệu , và sự đá của mẹ nguyên chủ Dương thị, bà là một người phụ nữ hiền lành, dịu dàng, nói chuyện cũng không dám nóibot_an_cap to.
Bác hai Mạnh năm năm không ở nhà, bà thế lẽ sống cùng hai con trai .
Thanh La liếcvi_pham_ban_quyen nhìn hai thằng nhóc đã ăn no uống đủ ngoan ngoãn nằm cha mẹ, rồi đi đến bên cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác dâu hai.
Bác hai, đang nấu cơm ạ?
Hứa thị mỉm cười với cô: Avi_pham_ban_quyen La đói rồi phải không? Cơm xong rồi, đợi thêm một lát ăn được.
Bác hai nấu gì vậy ạ?
Mạnh Thanh La không đợi Hứa thị lời, đưa tay mở nồi gỗ trên chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắt lớn duy của nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bên trên là bánh kẹp rau khô, bên dưới là dại.
Haizz thứ này ăn vào chẳng cóleech_txt_ngu tí dầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỡ nào!
Tuy trong có lương cô mang về, và lương thực tìm được trên núi sau đó, nhà họ quá đông người, lại hơn một nửa là những cậu trai đang tuổi ăn tuổi lớn.
lớn nửa nhỏ, ăn hết tiền của bố.
vậy, trong nhà không có cơm để ăn.
Bên trong luôn phải trộn thêm , lúc khá thì bánh bao ngũ cốc và bộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hấp cô mang về, rau khô nhà phơi, lúc kém thì là rauleech_txt_ngu dại, hoặc lá cây non thoảng tìm được ngoài đồng
Chỉbot_an_cap cần ăn được, không có độc, đều bị họ ra ănvi_pham_ban_quyen.
trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nồi không giống nhà người khác, một nửa là nước, một nửa là gạo, mà là gạo hơn một nửa, chưabot_an_cap đến một nửa.
Đối với nhà họ Mạnh, bây giờ nước còn khó tìm hơn, đương nhiên, cũng là vì đồ ăn tốt hơn nhà khác một .
Bác hai, cònleech_txt_ngu có món khác khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Mạnh Thanh La thật sự muốn thừa mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm thịt.
Ở kiếp trước, cô chỉ thích các loại hải như cá, tôm, cua, đối với thịt, cô có nhiều hứng thú.
huấn luyện, mới cắn ăn thêm một chút.
khôngleech_txt_ngu mùi tanh của thịt.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây rồi, ngoài ngày đó ông bố ngốc bánhleech_txt_ngu bao thịt, đó chưaleech_txt_ngu được ăn thịt .
Năm cân thịt lợn muối cô mang , đã bị bác dâu ba keo kiệt Triệu thị giấu kỹ, nói gì cũng không lấybot_an_cap ra nấu ăn.
mới xuyên không có cơ ăn thịt, cô không biết trân trọng.
Sau thèm thịt, ngày nào ăn ngủ cùng nhà, đâu có cơ vào không gian ăn thịtbot_an_cap.
Hu hu hu
Khổ quá, cô khổ quá màvi_pham_ban_quyen!
Ngày cũng đi bộ bốn, năm mươi cây số đã đành, còn phải cái bụng không có dầu chạy, cô bây giờ thèm đến mức cũng muốn ăn. Lúc này nếu có món thịt kho ngấy ở kiếp trước, cô chắc chắn cóbot_an_cap thể ăn hết bát lớn!
Không đúng, ngoài thịt ra, còn thèm xanh mơn mởn.
Thèm đến xanh lè!
Hứa thị ngẩng đầu nhìn cô một cái, lập tức hiểu ý cô.
Ánh mắt đầy thương hạivi_pham_ban_quyen, nhỏ nhẹ nói: Hết rồi, thịt đó biết tính của ba con đấy, nói là sợ trên đường ăn có người ngửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy mùi đến cướp, đợi đến nơi ổn định rồi ăn.
Ừmvi_pham_ban_quyen
Mạnh Thanh La không phải là đứa trẻ không hiểu chuyệnvi_pham_ban_quyen, tự nhiên hiểu được sự của bác dâu ba.
Nhưng cô biết, bácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba lo lắng một chuyện, lớn hơn là bác ba đó sinh thiếu cảm giácleech_txt_ngu anbot_an_cap toàn, có tốt trong tay, trong lòng mới có cảm giác đảm bảo.
Lúc ở nhà, bà quản việc nhà nữa, do bác dâu cả Phan thị .
Bây giờ trên đường, bà nội cô không buông tay, còn về chuyện bác dâu giấu thịt, bác dâu cả cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết, chắc là bác dâu cả cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc làm của bà, lại biết tính của bà, nên cũngvi_pham_ban_quyen mặc .
Mạnh Thanh La ủ rũ quay về, ngồi xuống bên cạnh Dươngleech_txt_ngu thị, ngẩng độ nhìn những ngôi sao lấp lánh trờibot_an_cap, nghĩ xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế để có thể lén lút vào không lấy ít thịt ăn.
nhưvi_pham_ban_quyen, bánh bao thịt lớn thơm , quay, vịt thơm
được, không thể nữa, càng càng thèm, chớt .
Thanh cảmbot_an_cap thấy nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọt trong miệng sắp ra .
Ngày sau, dân làng gom được ít bạc, nhà lý trưởng Mạnh ôngvi_pham_ban_quyen cụ Mạnhvi_pham_ban_quyen góp phần lớn, do Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thường , cả Mạnh Thanh La ba người làm diện vào mua đồ cần thiết ra, thể mang thứ thãi còn đáng mỗi nhà vào bán đi.
dĩ là để ông cụbot_an_cap cùng vào thành, nhưng ông cụ Mạnh không từ chối lời đề nghị của cháuleech_txt_ngu , hơn nữa, đứa cháu này của ông có phúc khí, vào thành thử vận may cũng tốt.
Ông cụ Mạnhbot_an_cap để La vào thành, và đã nói chuyện với dân làng và lý trưởng Mạnh.
vào thành của Thanh Lavi_pham_ban_quyen do nhà ông chi, không chiếm bạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của dân gom góp.
Ông cụ Mạnh làm vậy, là để chặn miệng những người dân làng khác.
Mạnh La là gái, đẩy đồ không nổi, địu cũng nổi.
Ngoài Đại Lang, Nhị Langleech_txt_ngu điềm tĩnh, tám đứa cháu trai lại nhìn Mạnh Thanh bằng ánh mắtleech_txt_ngu ghen tị. cả lại xem, không biết trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ thành Vân Châu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh tượng phồn hoa gì?!
Tiếc là, họ đến cổng cũng không vào được.
ánh mắt ghen tị củaleech_txt_ngu em, khóe miệng Mạnh La giật giật, thựcvi_pham_ban_quyen ra muốn vào thành, thà ngồi tại chỗ nghỉ ngơileech_txt_ngu thêm một lát.
Cô xúi giục nội cho vàoleech_txt_ngu thành, qua muốn tìm cơ hội để có lấy ra một ít đồ , thức uốngleech_txt_ngu thuốc men trong không gian với một do nào đó.
đường phía sau dài .
Chị vào thành mua kẹo, mua bánh cho các em ăn!
Mạnh La liếc nhìn xungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh, không có ai khác, bèn hạ giọng nói với mấy đứa trai.
Thật ạ?
Ngoài Đại Lang, Nhị Lang cho mình đã , ba, bốn mười, tám cháu trai còn lại mắt sáng như vàng.
Thời gian này kẹo chị cả cho họ ăn vừa vừa .
Ừm, ừm!
Mạnh Thanh La đầu đảm bảo.
Con con cha cũng ăn.
Ông bố ngốc thấy ánh của con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều dồn vào mấyvi_pham_ban_quyen đứa cháu trai, hoàn toàn nhìn mình, lo đến mức kéo tay áo .
, cũng ăn!
Mạnh La thấy ánh mắt vừa lo vừa tủi thân của bố ngốc, cười vội vàng nhỏ giọng ủi ông.
lớn trong nhà nhìn dángbot_an_cap vẻ của mấy đứa trẻ, đều nở nụ cười.
A La trở lại dáng vẻ hoạt , ngọt như trước, díu bọn trẻ trong nhà trên đường chạy nạn cũng có thể vui vẻ.
Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thường Hiếu và bác cả người đẩy phía trước, Mạnh Thanh La xách tay nải, lưng địu một cái gùi lớn đi sau hai . Mỗi ngườibot_an_cap nộp lạng , giấy thông hành và hộ rồi vào .
Trong thành, phồn hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như họ tưởng tượngleech_txt_ngu.
cửa hàng hai bên tuybot_an_cap vẫn mở, nhưng người trên đườngvi_pham_ban_quyen lại ít đến đáng thương, rất vắng vẻ.
Bác Mạnhbot_an_cap đường người ta, trước tiên đến chợ, bày chiếc xe đẩy, xevi_pham_ban_quyen cút kít, vại, chăn bông dày mà dân làng buộc phải bỏ .
Hai lừa của nhà cuối cùng vẫn không nỡ bán, hơn , cũng có thể leo núi, chỉ tháo chiếc xe đẩy sau lưng lừa ra bán.
Để có thể bán đồ nhanh, tất cả đạc rẻ hơnbot_an_cap một nửa so với lúc mua.
Có người bán, tự có người mua.
Quan trọng là rẻ.
Bán hết tất cả đồ đạc, tay bác cả Mạnh có thêm mười lạng bạc vụn.
Bác Mạnh tiếc nuối : Đợi khỏi phủbot_an_cap Vân , những này phải sắm lại, chừng phải hơn hai mươi lạng , gần ba lạng mua được.
Hai chúng ta nộp sáu vào thành, như hơn một tiềnbot_an_cap bán đồ đã nộp vào phí vào . Mạnh Thường Hiếu cũng vẻ mặt lòng.
Bác cả, anh Hiếu, đây là chuyệnvi_pham_ban_quyen không thểleech_txt_ngu tránh khỏi, hai người cũngbot_an_cap đừng nữa, chúng ta vẫnbot_an_cap nhanh chóng mua những thứ cần mua rồi về sớm, kẻonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ngoài chờ sốt ruột.
thành, tìm chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi đồ, mấy canhbot_an_cap giờ đã trôi .
Bác Mạnh đầu nhìn mặt trời sắp lên đến đỉnh, gật đầu: A La nói đúng, chúng ta đi tìm hiệu thuốc mua thuốc thông thường đã.
Thanh La đibot_an_cap sau hai người, cùng đến hiệu thuốc.
Hiệu thuốc cũng vắng vẻ, không mấy người.
Thấy ba người , tiểuleech_txt_ngu nhị hiệu thuốc rất vui tiến lên chào hỏi: Không biết vị đến khám bệnh, hay bốc ?
Chúng tôi bốc thuốc.
Cần thuốc gì ạ?
Tám lọ bột đuổi côn và rắn, năm lọ chống nắng, năm lọ thuốc chữa vết thương da, thuốc dược phòngbot_an_cap cảm lạnh, cảm hàn mỗi loại năm thang.
Bác Mạnh răng, đọc ra con đã bàn bạc trước đó.
Tiểu liếc nhìn trang phục của Mạnh Thanh La, rồi lại nhìn cái gùi rách lưng họ, trong lòng hiểu ra, mấy vị này chắc là Tây chạy đến, không có nhiều bạc để tất cả mọi người thành, đây là chuẩn bị đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng đường nhỏ.
đường núi, cửu tử nhất sinh, trong lòng không khỏibot_an_cap dấy lòng thương hại, thái độ càng thêm thân thiện.
, ba vị xin một lát.
nhịleech_txt_ngu hiệu nhanh nhẹn gói ghém những thứ bavi_pham_ban_quyen Mạnh Thanh La cần, rồi lại cầm bàn tính lách một , lúc này ngẩng đầu nói: Thuốc bột , ba mươi văn một lọ, tám lọ hai bốnbot_an_cap mươi văn, thuốc chữa vết thương ngoài da đắt, mộtbot_an_cap lọ trăm văn, năm hai trăm năm mươi văn tấtvi_pham_ban_quyen cả thuốc cộng lại, tổng cộng mười lạng bạc.
Mười lạng?
Mạnh Thường Hiếubot_an_capbot_an_cap bác cả Mạnh hai người hơi khí lạnh.
Thanh La cũng giật mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dựa vào ký ức của nguyên chủ, Mạnh La biết một lạng ở triều đại này tương đương với khoảng ngànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệ ởvi_pham_ban_quyen trước.
lạng bạcleech_txt_ngu, ngàn tệ.
Trong nhà thuốc không gian của cô, những thuốc này nhiều nhất không quá một ngàn .
Trời ạ, gấp mười lần, thuốc thờileech_txt_ngu cổ đại thật đắtleech_txt_ngu.
Không trách có những gia nghèo khổ bị , thà kéo dài, đợi tự chứ không đi khám bácvi_pham_ban_quyen sĩ, bốc thuốc uống.
Tiểu nhìn vẻ trợn kinh của ba người, cũng tức giận, tốt giải thích: vị cũng thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , phải biết rằng quỷ này gây ra hạn hán mấy châu, thiếu nước, dược liệubot_an_cap khó sinh trưởng, giá dược liệu tăng, thuốc bào chếbot_an_cap ra tự nhiên cũng đắt, còn chủ nhà chúngleech_txt_ngu tôi , các đi hỏi các hiệu khác xem, loại thuốc các vị không có mười lạng thì mua được .
Bác cả Mạnh nói thêm, lấy ra mười lạng cho tiểu , bỏ cả thuốc vào gùi lớn địu , ba người lẽ ra khỏi cửa hiệu thuốc.
Tối quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những khác trong làng, tổng cộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gomvi_pham_ban_quyen được sáuleech_txt_ngu lạng bạc, ông cụ Mạnh và trưởng Mạnh góp phần lớn, mỗi nhà góp bạc, tổng cộng mười lạng .
Bán đồ được mười lạng.
Trừ sáu lạng vào của bác cả Mạnh và Mạnh Thường Hiếu, bây giờ mua mười lạng, trên người họ chỉ còn lại bốn lạngbot_an_cap bạc.
Bạc vào thành của Mạnh Thanh Lavi_pham_ban_quyen không tính, mảnh bạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụn cô tự mình được người xấu, ông cụ Mạnh đã cho cô.
đường đi lương thực, trong lòng bác cả Mạnh và Mạnh Thường Hiếu thấp thỏm không .
Cái này còn không biết lương thựcleech_txt_ngu đã tăng bao nhiêu!
Mạnh Thường Hiếu lòng đầy lắng, nếu đây ở quê , bốn lạng bạc có thể không ít gạo và bột mì tạp.
Nhưng, bây giờ ai mà biết mua được nhiêu?
Thanh La nhìn vẻ mặt ngưng trọng của hai , đầu óc cũng quay cuồng.
Lương thực trong không gian của cô giờ không dám dưng lấy .
Cách tốt nhất bây giờ là, giải quyết đề bạc lương thực.
?
Bạc?
Trong lúc đầu óc Thanh La toàn là bạc, ba người đã bước vào một hàng lương thực.
Bác cả Hiếu hai người vào hỏi, kết quả, mặtleech_txt_ngu mày trắng bệch.
Gạo lứt ngày thường khoảng năm văn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cânbot_an_cap, đã bán lên ba mươi văn một , bột mì tạp khoảng bốn cân, cũng phải hai mươi văn một cân.
Bốn lạng , chỉ thể được hai cânbot_an_cap bột mì tạp.
Làng họ bây có một trăm một người, trừ mấy đứa trẻ sơ sữa, mỗi cũng chỉ được chia khoảng hai cân bột mì tạp.
Hai cân, được mấy bữa?!
Các người mua hay ? Mua thì mua , không mua thì đi !
Tiểu nhị cửa hàng thực lòng nhân từ của thầy thuốc như tiểu nhị hiệu thuốc, một đôi mắt xếch bỉ ba người, bịt mũi lùi lại mấy bước.
Mạnh La:
không qua rồi cô cũng chỉ mới rửa , rửa mặt, lau người, thay một quần áo làm trò xả nước trên núi cao.
Đã nửa tháng không tắm rửa quần áo rồi, cô cũng mùi trên người dễleech_txt_ngu ngửi!
Mặt trời đang ở trên đỉnh đầu, nóng khôngbot_an_cap chịu nổileech_txt_ngu.
Bácvi_pham_ban_quyen Mạnh nhìn Mạnh Thanh La mặt mày đầm mồ hôi, thương cô, muốn mua sớm để ra khỏi , không tâm đến thái độ của , ra bốn lạngleech_txt_ngu bạc: Mua, mua bột tạp.
Tên tiểu nhị đó vừa thấy bạc trắng, thái độ lập tức thay đổi, mặt mày tươi cười: ạ, tôi đi bột cho hai vị ngay.
Một trăm cân bột, đựng trong một bao tải lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cả Mạnh vácbot_an_cap trên vai, như vác một đứa trẻ, hề thấy có chút vảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào.
Bao bột mì còn Thường Hiếu cũng dễ dàng vác trên vai, không đỏ, tim đập nhanh.
Điềuleech_txt_ngu này khiếnvi_pham_ban_quyen Mạnh Thanh La không khỏi nhìn anh ta thêm mấy , trai nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức lực đấy.
A La cứ haivi_pham_ban_quyen chúng tôi làm gì?
Mạnh Hiếubot_an_cap chú ý đến ánh mắt củavi_pham_ban_quyen , cười hỏi.
thuốc của Mạnh La, con trai anh ta sau khi say nắng mới sống sót, Thanh La chính là ân nhân cứu mạng con trai anh ta, trong lòng anh ta vẫn luôn cảm kích.
Không có ! Mạnh Thanh Labot_an_cap cũng cười. Tôi thấy anh Thường Hiếu bác cả người sức lực thật lớn, một trăm cân đồ vác trên vaileech_txt_ngu như không vác gì cả.
Lời của Mạnhvi_pham_ban_quyen Thanh La, làm người bật cười ha , cô bé gầy yếu như cô đương nhiên không vác nổi.
một , Mạnh Thường Hiếu , đây lương thực, không phải đáleech_txt_ngu, cho anh ta thêm hai cân nữa, anh ta vẫnbot_an_cap đi nhanh như bay.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta không nói, bác cả Mạnh lại : A La à, anh Hiếu của con là vuivi_pham_ban_quyen .
Vui?
Mạnh Thanh Labot_an_cap , nghibot_an_cap hoặc nhìn bác cả.
Bác Mạnh lại cười ha hả: A La ngốc rồi àleech_txt_ngu, trên vai chúng vác là gì?
Lương chứ gì!
Ồ!
Mạnh Thanh bừng tỉnh, trên vai họ vác là lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực, cũng là hy sống của cả làng, hai người đương vui rồi.
Anh Thường Hiếu, bác cả, hai người rốt vác được bao cân vậy?
Mạnh Thanh La giả vờ hứng thú và tò mò hỏi người, trong lòng lại đang tính nữa cô nên chuẩn bị lấy ra bao nhiêu bạc.
A con nhớ à? Bác cả con một mình con rừng hơn trăm cân từ núi về cũng không thành đề, còn anh Hiếu ta, tuybot_an_cap không khỏe bằng bác cả con, nhưng cho ta trăm cân, cũng vác được.
Anh Thường Hiếu và cả thật lợi hại!
Mạnh Thanh mắt sáng như sao, người xưa nhiều, sức cũng khỏe.
, người hiện đại chắc là đã thoái hóa rồi, chỉ dùng trí óc, khôngleech_txt_ngu dùng thể lực.
Ai nấy vai gánh nổi, tay không .
Hai mươi cân xách lên tầng năm cũng phải thở hổn hển.
Ánh mắt kính phục của Mạnh Thanh La, làm người đàn ông lớn lên một luồng hàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí.
Đúng là lợi hại!
Đi được một đoạnbot_an_cap, cơ hội của Mạnh Thanh La đã đến.
Ba người đi một tiệm bạc trí sang trọng, bên trong bóng dáng yểu điệu phu nhân, tiểu thư giàu.
Mạnh Thường cảm thán một câuvi_pham_ban_quyen: Dù có thiên thế nào, cũng không ảnh hưởng đến tâm tư yêu cáivi_pham_ban_quyen đẹp của cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phu nhân, tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư nhàbot_an_cap quan lớn!
Đi một , bên một connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người.
Mạnh Thanh La kéo tay áovi_pham_ban_quyen cả: Bác cả, Thường Hiếu, hai người nghỉ một lát đi, vừa nãy đi qua bạc con có nhặt được ítbot_an_cap đồ, hai người xem là gìleech_txt_ngu.
Bác cả Mạnh Thường Hiếu hai ngườibot_an_cap đặt lương thực vai xuống.
Bácbot_an_cap cả Mạnh có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tò mò đưa tay nhận lấy chiếc hộp trong tay Thanh La, chiếc hộp gỗ khá tinh , không biếtbot_an_cap bên trong là gì?
Mạnh Thường Hiếu tò mò thò đầu ra : được? Là ?
Trông có vẻ giống sức. Bác Mạnhleech_txt_ngu vẫn không mấy tâm, vừa nói vừa mở .
Khi ông mở hộp ra hoàn toàn, hai đôi mắt tò mònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức kinh ngạc.
Một lúc lâu sau, bác cả Mạnh mới hoàn hồn, ánh mắt có chút phức tạp nhìn Mạnh Thanh La, ông đột nhiên hiểu ra tại sao cha lại A La theo vào thành.
Vòng vàng? Mạnh Thường Hiếu lưỡi líuvi_pham_ban_quyen lại. A con, con nhặt được?
Vâng.
Mạnh La cũng vẻ kinh ngạc, gật đầu: Vừa thôi, lúc đi đường cảm thấy chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đá phải cái gì đó, nhặt lên thấy đẹp, nên tò mò cầm lấy, chỉ là mở ra xem là gì, không ngờ lại là một đôi vòng vàng.
Chậc A La con vậnleech_txt_ngu may này không còn nói!
Mạnhbot_an_cap Thường Hiếu chậc chậc kinh ngạc, đầu, ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong veo, không vẻ lam và ghen tị.
Bác cả Mạnh lấy đôi vòng vàng ra cân trong tay: đặc, ướcvi_pham_ban_quyen khoảng ba lạng, kiểubot_an_cap dáng đẹp, chắcleech_txt_ngu đáng không ítleech_txt_ngu tiền. A La, đồ con nhặt được, con giữ lấy đi.
Bác cả xong, đặt vòng vào lại , rất tự nhiên nhét hộp vào nải của Mạnh Thanh .
, đúng, đồ con nhặt được, A La cầm lấy đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đây là vận may của A , lại sau nàybot_an_cap làm của môn. Mạnh Hiếu cũng lập tức nói.
Biểu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người, tuy phần trong dự đoán của Mạnh Thanh La, nhưng vẫn lòng cảm thấy hài lòng.
Mạnh Thanh La không trả lời ngay, mà nghiêng giả vờ suy nghĩ một lát rồi nói: Anh Thường Hiếuvi_pham_ban_quyen, bác cả, tuy này là con nhặt được, là vận may của , nhưng cũng chưa không phải vận may của cả nhà họ Mạnh chúng ta, vận may ngườivi_pham_ban_quyen làng Mạnh Gia.
La con nói vậy là ý gì?
Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nhìn cô.
Vừa nãy con thấy bác cả và anh Thường Hiếu lo lắng vì tiền mua thực, con đã nghĩ nếu mìnhleech_txt_ngu bạc thì rồi, thể giúp được hai người. Không ngờ ông trời như nghe thấy tiếng lòng củavi_pham_ban_quyen , tức gửi đến cho ta.
Chúng ta mang đôi vòng này đi cầm đồ đi? Số bạc có được được baobot_an_cap nhiêu, chúng ta lạileech_txt_ngu tính toán tiếp, được khôngbot_an_cap?
Lanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con không suy nghĩ lại à? Đây là vòng vàng .
Nghe quyết của Mạnh Thanh La, hai người đàn to lớn cảm động đến suýt khócbot_an_cap.
Không suy nghĩ nữa, con nói rồi, đây là ông trời thiên vị người Mạnh Gia chúng , nếu con giữ hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng phải là làm ông trời thấtleech_txt_ngu vọng sao?
Mạnh Thanh La nhặt được, nghe cô nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, Mạnh Thường cả Mạnh hai người không tiện nói thêm gì nữa, là đồ của cô thì do cô quyết định.
Ba người tìm được tiệm cầm đồ, Mạnh Thanhvi_pham_ban_quyen La lấy vòng ra, giữ lại chiếc hộp bỏ vào tay nải, thực chất là cô đã ném vào gian, chiếc hộp là công lận cô, không muốn cớ tặngbot_an_cap cho người tiệm cầm đồ.
vòng vàng được một khăn rách, như vậy phù hợp với thân phận người nạn của họ.
Bác cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bác vào đi, con và anh Thường ở cửa đợi .
Bác cả Mạnh cầm đồ tiệm đồ, sau vang lên lời dặn dòleech_txt_ngu của Thanh La: Bác cảvi_pham_ban_quyen, bác nhớ mặc cả .
Bác cả Mạnh lúc đó đã cườivi_pham_ban_quyen, A La nhỏ ông chưa từng trải đời à: Biết rồi, con xa.
Chẳng mấy , bác cả Mạnh đã ra ngoài, nụ trên mặt không thể nén được.
Nhìn mặt ông, Mạnh Thanh La biết làbot_an_cap đã cầm đượcleech_txt_ngu giá tốt.
Đến một nơi không có người, Thanh La hỏi ông: Bác cả, cầm đồ cho bao nhiêu?
Không ngờ, bác cả cười : Con đoán xem?
Mười lạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Bác cả Mạnh lắc , cườivi_pham_ban_quyen toe toét: La, vận may của chúng ta thật tốt, vòng đó vì kiểu dáng mới lạ, lại còn mới chưa từng đeo, đã được một công tử bên cạnh chưởng quỹ tiệm cầm đồ để , nói là muốn mua cho vợ mình làm quà sinh .
Nói xong, bác cả mở khăn tay ra, ba thỏi bạc sáng chóivi_pham_ban_quyen lóa Mạnh Thanh xuất hiện trước mặt ba người.
Mạnh Thanh La:
Ông trời quá thương cô rồi.
Một lạng mười lạng , cộng thêm tiền công, đôi vòng vàng này quả thật giá hơn ba mươi lạng bạc.
Theo kế hoạch đầu cô, tiệm cầm đồ không thể cho giá cao, chừng khoảng mười lạng bạc, nhiều nhấtbot_an_cap là mười ba, bốn lạng.
Kết quả
Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh lập tức cười mắt.
Cô lấy ra một thỏi bạc từ tay nải đưa cho Hiếu, một thỏi cho bác Mạnh, cô tự giữ một thỏi.
Nàyleech_txt_ngu, này, có thấy có phần, con giữ lạng, hai mươi này hai ngườivi_pham_ban_quyen bàn bạc mua bao thực, còn thì mình .
Cái này
Cái này
Bác cả Mạnh và Thường Hiếu hai người mắt to trừng mắt nhỏ, nhìn bạc, nhìn đối phương.
, không nhận đây?
A La hào phóng rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
cả, anh Thường Hiếu, đi thôi, nhìn gì nữa?
A La, chúng tavi_pham_ban_quyen lấy ít mua lương là được, còn lại chúng ta không cần. Hai đồng thanh nói.
Hai người cần, được thôi, mười lạng bạc con cũng không , mua lương thực đi.
Mạnh Thanh La làm bộ muốn lấy ra thỏi bạc đã nhét vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nải.
Được, , chúng tavi_pham_ban_quyen nhận
Họ cũng không ngốc, chăm dân làng là một chuyện, mua hếtbot_an_cap lương thực chia làng, đừng làm hư.
Lời ông cụ Mạnh và lý trưởng Mạnh nói: một hạt gạo ân, một đấu gạo oán.
Thường Hiếu và bác cả Mạnh hai người bàn bạc, quyết định hai mỗi người bỏbot_an_cap ra sáu lạng bạc mua thêmleech_txt_ngu ít và bột mìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạp về, rồi mỗi người giữ lại bốn lạng bạc mang nhà.
Tối quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hai nhà họ mỗi bỏ ra lạng bạc, bây tiết được nào hay chút đó.
Nghe hai người bàn bạc, Mạnh La thấyvi_pham_ban_quyen có thể mua thêm không ít lương thực và bột mì tạp, cũng yên tâm.
Anh Thường Hiếu, bác cả, hai người đi mua lương , kia mua ít đồ khác. Mạnh Thanh La chỉ vào đầu nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với hai người.
Con là gái không được một mình, muốn mua gì lát cả ta đi cùng con . Bác cả Mạnh đồng .
Bác , ở ngay đầu phố kia thôi, con đóibot_an_cap rồi, mua ít bánh bao ăn, không đi xa . Mạnh La nói xong, đãleech_txt_ngu co giò chạy .
cả Mạnh liếc nhìn tiệm bánh bao, quả thật ở ngay đầu phố, Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Laleech_txt_ngu lại lon ton chạy rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, biết con bé này thèm thịt, nên không gì thêm.
Thường Hiếu, mau mua lươngvi_pham_ban_quyen thực đi, khôngleech_txt_ngu để A La một mình ở đó.
Được!
Hai người nhanhvi_pham_ban_quyen tay .
Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Laleech_txt_ngu chạy qua như trận, bánh bao thịt, bánh chay, con gà quay, một cân thịt kho
Mỗi thứ mua không nhiều, mua xong gói ghém cẩn thận bỏ vào gùi, rồi lại nhân lúc không ai ý, lén lút chuyển một ít đồ trong không giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra để chung.
Vừa làm xong, bác cả Mạnhvi_pham_ban_quyen hai mỗi người vác hai bao lương thực qua.
Mạnh Thanh La thấy số lượng không , hai người có ý khác, không trước mặt mọi người.
Bác cảleech_txt_ngu, anh Thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , mau, lại đây ăn , hoànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thánh nhà này ngon .
Mạnh hai người liếc nhìn bàn trước mặt Mạnh Thanh La.
Cô đãvi_pham_ban_quyen bắt đầuleech_txt_ngu ăn rồi, trên bàn còn có bát hoành thánh lớn.
ràng là chuẩn bị cho hai người họ.
Trong bát lớn giữa bàn có sáu cái bánh bao thịt lớn, còn có ba cái bánh rán thơm mùi trứngbot_an_cap.
Bác cả Mạnh ngồi xuống, Mạnh Thường cũng ngồi , mặt chút ngùng.
Bác cả, anh Hiếu, mau ăn đi? Do dự gì nữa? Bao rồi chưa được ăn thịt, conleech_txt_ngu thèm mất, hôm nay con mời, hai người rồi đấy (con vừa được một khoản bạc không nhỏ), ngại.
Sự ngại của hai người cuối cũng không thắng nổibot_an_cap mùi thơm hấp dẫn.
Hai người không sáo bưng ăn.
hu
Ngon quávi_pham_ban_quyen!
Họ đãbot_an_cap gần không được ăn novi_pham_ban_quyen, càng không được ăn thịt!
Thấy hai người cúi đầu ăn, Mạnh La tay gắp một cái bánh rán trứng cho vàoleech_txt_ngu miệng.
Ừm, thơm!
Chưa có lúc nào cảm thấy ăn một cái bánh có vị trứngleech_txt_ngu lại hạnh phúc đến vậy.
Một trận gió cuốn , khi tất cả đồ trên đã hết, ba người cũngvi_pham_ban_quyen đã .
Nhìn mặt bàn sạch bong, bácbot_an_cap cả Mạnh hai người có chút người, mặtvi_pham_ban_quyen hơi đỏ.
Hai người họ nói không ăn, kết quảbot_an_cap còn ngonleech_txt_ngu hơn, nhanh hơn ai hết.
A La, con con no chưa? Ta đi mua hai cái cho con.
Mạnh Thường Hiếu có ngùng đưa tay sờ vào bạc trên người.
No rồi, chúng ta đileech_txt_ngu thôi!
Cuối cùng cũng ăn , ăn trứng, giải được cơn , tâm trạng Mạnh Thanh La tốt.
Được, !
Ăn cũng đã ăn rồi, dù sao cũng là của cháu mình, chút của bác cả sớm đã bay biến, đứng dậy đi đầu quán.
lúc không có người, Mạnh La người mới biết một phần thực để lại trong quán.
Bác cả Mạnh sợ lúc vác hết thực ra ngoài quá gây chú ývi_pham_ban_quyen, nên định vác một phần ra khỏi cổngleech_txt_ngu trước.
cổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ông cụ Mạnh lý trưởng Mạnh sẽ cử người đến đón ba người họvi_pham_ban_quyen.
Kênh Dao gửi lời chúc đến bạn: nghe truyện thật vui và đầy cảm hứng!
Vào thành phảileech_txt_ngu bạc, ra thì không ai quản.
Đến trước cổng thànhvi_pham_ban_quyen, nhiên ông cụ Mạnh và lý Mạnh hai người đã dẫn theo không ítvi_pham_ban_quyen người chờ sẵn ở đó.
Giao thực người cho họ xong, bác cả Mạnh và Mạnh Thường Hiếu hai lập tức trở lại .
Lính gác thànhvi_pham_ban_quyen hai người là họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng trongbot_an_cap thành đến đưa lương , liếc nhìn , không ngăn .
Mạnh La theo hai người quay lại nữa, nhiệm vụ của cô đã hoàn thành, tiếp theo là lương thực còn lại về, bác cả họ hai làm được.
Trong khôngbot_an_cap có nhiều người chạy , tương đối vẫn rất anbot_an_cap toàn.
Theo sau đoàn người ôngleech_txt_ngu cụ Mạnh về giữa dân làng Gia.
đoạn ngắn, một người nhìn chằm chằm vào thựcleech_txt_ngu trên dân làng Mạnh Gia, mắt đỏ hoe.
Nhưng nhìn những thanh đao sáng loáng trong tay người vây quanh người vácvi_pham_ban_quyen lương , người đó ngoài nuốt nước bọt, vẫn co rúm lùi lại không dám tiến lên.
người nhìn hai bao , hai bao gạo , ai nấy đều lộvi_pham_ban_quyen vẻ mừng, khi nghebot_an_cap nóivi_pham_ban_quyen trong thành còn một phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ, trong lòng càng vui .
Đượcbot_an_cap rồi, mọi người không cần vây ở đây nữa. Mạnh xua . Đợi Hiếu và người họ về, nhà lại cử một người đến, chia lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực người.
Dân làng tản ra.
Tại chỗ còn lại gia đình họ Mạnh, và lý trưởng Mạnh.
A La, các con vào thành có thuận lợi khôngleech_txt_ngu? Ông cụ Mạnh quan tâm hỏi.
Mạnh Thanh La đầu: Ông ơi, rất thuận lợi .
Chi bạc có biết không? Lý trưởng Mạnh cô.
Biết một ít, nhưng cụ thể chúvi_pham_ban_quyen vẫn nênbot_an_cap đợi anh Thường Hiếu và cả con , rồi để họ tính cho .
Mạnhbot_an_cap Thanh La khôngleech_txt_ngu muốnbot_an_cap xen vào.
Còn chuyện nhặtleech_txt_ngu được vòng, phải nói với dân làng thế nào, ông nội có thể xử lý tốt.
Được!
trưởng Mạnh nghĩ cũng đúng, là ông ta vội vàng .
Lý trưởng Mạnhleech_txt_ngu vừa , thị đã bưngbot_an_cap một bát cháo, cầm một cái bánh bột mì tạp đến đưa cho cô.
A La, đói rồi phải không?
Mẹ, con không đóileech_txt_ngu, trong con ăn rồi, để tối . La xua .
Nghe nói cô đã ăn , cả nhà cô một cái, nhưng không ai lên tiếngleech_txt_ngu .
Họ kinh ngạc Mạnhleech_txt_ngu Thanh La đâu ravi_pham_ban_quyen bạc mua đồ ăn?
Sau lại nghĩ, có thể là bác cả cho, lúc đi, La còn nói muốn mua kẹo, mua bánh về ăn.
Thanh La nhìn xung quanh, thấy không ai chú ý đến gia đình họ, cô lấy ra gói từ trong , mỗi người nhét viên vào .
Ngay cả ông cụleech_txt_ngu, Mạnhvi_pham_ban_quyen Thanh La cũng ép ông ăn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viên.
Thực ra là kẹo sữaleech_txt_ngu trong gian Mạnh Thanh La, cô đã bóc giấy bên , dùng giấy da bò gói lại.
Mẹ ơi, ngon quá ạ!
Thấtbot_an_cap Lang mắt sáng long lanh vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng mẹ.
ăn nhanh đi, kẻo bị người ta mất.
Bác dâu ba miệng cũng ngậm một viên, líu dặn dò con trai.
Bà đương nhiên cũngbot_an_cap thấy ngon, kẹo này kẹo cả mang về ngày thường, trong miệng có mùi sữaleech_txt_ngu thơm .
Lời của bà nhắc nhở mấy đứa cháu trai, cũng nhắc nhở ông bố ngốc.
đứa cháu trai , lén lút ăn kẹo, ông bố ngốc thấy vậy, cũng học theo, to che miệng, một đôi mắt to trong veo cònvi_pham_ban_quyen đảo đi đảo lại.
Mạnh Thanh La nhịn được khóe cong lên.
Đợi mọi ăn xong, lại lútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy ra một gói giấy dầu, bên trong là bông lan trứng gà, Đại Lương có, nguyên chủ đãvi_pham_ban_quyen từng ăn kinh , cô không cần phải nguồn gốc của này.
Bánh con đã mọi người, mọi người cầm lấy, ăn đi.
Mạnh Thanh La chia cho mỗi người trong nhà một cái.
Mọi nhận lấy, nghe dặn dò của cô, trẻ connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng đã .
Bánh bông lan trứngbot_an_cap gà nhỏ, người lớn một miếng một cái.
Bọn trẻ cảm thấy vô cùng hạnh phúc, được ăn kẹo, được ăn bánh.
ở quê nhà, nhà họleech_txt_ngu cũng phảibot_an_cap đến lễ tết mới được ăn.
nhà nghèo trong làngvi_pham_ban_quyen, lễ tết cũng không mà ăn.
Nếu không phải quanh toàn là người chạy nạn, chúng đã tưởngbot_an_cap mình không phải đangbot_an_cap trên đường chạy nạn, mà là đi lịch xa!
Chị ơi, gì ngon nữa không ạ?
Bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Langbot_an_cap nhỏ giọng hỏi Mạnh Thanh La, ánh mắt nhỏ nhìn chằm chằm vào cái gùi của Mạnh Thanh La không rờibot_an_cap.
Mấy đứa cháu khác nghe thấy, đều nhìn về phía Mạnh Thanh La.
Mạnh Thanh :
Mười đôileech_txt_ngu mắtleech_txt_ngu nhìn chằm chằm như hổ đói!
Cô cảm thấy bị xúc phạm, cảm ơn.
Con nghĩ thế! thị nhỏ giọng Bát Lang, đưa tay véovi_pham_ban_quyen tai bé. Chị con trên người không có tiền, cảbot_an_cap con mua những này, đều là ông ấy thương các chỉ có con là tham ăn.
Abot_an_cap, a mẹ, mẹ, nhẹleech_txt_ngu thôi, đau, đau chị ơibot_an_cap, em!
Mấy người khác, bao gồm cả ông cụ cười lắc đầu, không lênbot_an_cap tiếng , mười đứa con trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ có nó là ăn nhiều nhất, tham ăn nhất, Thập Lang nhỏ hơn , còn hiểu chuyện hơn nó.
Mạnh Thanh La cười đưa tay giải cứu tai cậu khỏi tay mẹ.
Nhỏ giọng nói: Còn đồ ngon bây thể lấy ra , mùi quá, bị người khác thấy đến cướp thìvi_pham_ban_quyen không hay!
Câu trả lời của Mạnh Thanh La làm mọi người ngẩn người, thật còn đồ ngon?
vi_pham_ban_quyen cụ Mạnh, người không quan tâm chuyện trong nhà ngõ, cũng nhìn cô, hạ giọng nói: A La, bác cả con và hai người họ không mang theo bạc vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành, mua lương thực nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, vào thành còn phảivi_pham_ban_quyen mỗi người ba lạngvi_pham_ban_quyen bạc, vậy những thứ này là từ đâu ra?
Bà ơi, những thứ này đều là con mua. Mạnh Thanh La cười trả lời bà.
Con gái, con lại nhặt được gì rồi?
Dương thịvi_pham_ban_quyen kinh ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mạnh Thanh La cười gật đầu với mẹ, ông nội cả nhà: Con lại được ít đồ, đến tiệm cầm đồ cầm được ít bạc, một phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho bác cả họ đi mua lương thực rồi, một phần con tự giữ lại, mua ítbot_an_cap đồ về, cho người giải tỏa cơn thèm.
khi người nhà đãleech_txt_ngu hỏi, Mạnh La không giếm, dù sao đợi bác cảleech_txt_ngu họ hai , mọi người cũng biếtbot_an_cap.
Nghe lời cô, bác dâu ba thị khẽ thở dài: A La thật tốt, đến chúng được thơm lây, sao ta lại không có vận may tốt như vậy chứ?
Lời bà thành công lại rước lấy một cái trừng mắt bác ba Mạnh.
Ông cụ Mạnh lại vẻ mặt nghiêm túc: Chuyện này mọi ngườileech_txt_ngu khôngbot_an_cap được nói ra ngoài, đợi hai người vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta sẽ với họ, nói với dân làng thìvi_pham_ban_quyen nói là ba người họ cùng nhặt .
Ông (cha), chúng con biết rồileech_txt_ngu. Mọi người đồng thanh đáp.
Có thêm bạc, thêm lương thựcbot_an_cap như vậy, chắc không giếm mọi ngườivi_pham_ban_quyen, là công lao sẽ ba người họ gánh, không để một mình Lavi_pham_ban_quyen lộ diện trước mặt mọi người.
Mạnh Thanh La rất cảm kíchbot_an_cap bảovi_pham_ban_quyen vệleech_txt_ngu của ông nội và gia đình đối với cô, không hề phản đối sắp xếp ông nội.
Lúc này, cô, chưa thể tự bảo vệ , quả thật cần phải khiêm tốnleech_txt_ngu hơn nữa.
Trời lại tối .
trưởng cử đi đã đón bác cả Mạnh và Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thường Hiếu một cáchleech_txt_ngu an toàn.
thêm nhiều lương thực vậy, cũng vì lý trưởng Mạnh và cụ Mạnh lo lắng chuyện mua lương thực gây chú , quyếtvi_pham_ban_quyen định xuất ngay trongvi_pham_ban_quyen đêm, rời khỏi nơi thị phi này.
đó mỗi đều không tiếc, ăn mộtvi_pham_ban_quyen bữa no.
Nhà Mạnh Thanh La là thịnh soạnleech_txt_ngu nhất, nấu gạo trắng đặcleech_txt_ngu, lần đầu không cho rau dạibot_an_cap.
cháo trắng, còn có bánh bao thịt lớn, rán trứng, một con gà quay Mạnh La mang về.
Sợ mùi thịt , ba món dám hâmleech_txt_ngu nóng, trực tiếp ăn cùng nóng, hoặc là gặm trực .
Mùa hè, ăn đồ lạnh cũng không bị bụng.
Người ta là lặng lẽ tài, họ là lặng lẽ đạibot_an_cap tiệc.
Mười cháu trai, ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bố ngốc ai nấy đều ăn đến miệng bóng nhẫy, ngoài tiếng húp sùm sụp của cháo, nhai không có âm thanh khác.
Bác cả Mạnh buổi được ăn một bữa ngon, nhớ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không ngờ, buổi tối lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một bữa đại tiệc.
Cuộc sống thế này, tiên cũng không đổi.
Nếu không phải thời điểm không thích hợp, ông muốn cùng cha, chú ba uống một lyvi_pham_ban_quyen .
Mạnh Thanh La nhìn thỏa mãn của nhà, ngoài việc ngầm cảnh tiếng bướcbot_an_cap chân của người đến gần, trongbot_an_cap lòng cũng vui vẻ.
Cô nguyện dùng năng lực hạn mình để bảo vệ họleech_txt_ngu.
Để họ trên đường chạy nạn có thể ăn hơn, mặc ấm hơn nhà khác!
trước, cô có ông bà nội, anh của ông bà nội, cha mẹ, em của chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ.
ông nội, cha mẹ còn sống, cũng là một gia đình rấtvi_pham_ban_quyen đoàn kết, rất lòng.
Tiếc là cha mẹ mất sớm, giờ mình đếnbot_an_cap đây.
Những người và anh chị em bênvi_pham_ban_quyen đó chắc chắn đau lòng.
Rất nhanh sẽ đến rằm tám đoàn viên, cô cũng họ.
Tiếc là, cô không thể trở .
A La, mau đi.
Dương thấy Mạnh Thanh La dừng đũa suy đóvi_pham_ban_quyen, vội vàng gắp cho miếng bánh cuối cùng vào bát.
, no rồi, không ăn nổi nữa.
Thanh La hoàn hồnvi_pham_ban_quyen, gắp miếng bánh vào bát ông bố ngốc.
Ông bố ngốc là đànbot_an_cap ông, dạ dày lớn, thêm một miếng bánh cũng ăn được.
Ông bố ngốc nhìn miếng rơi vào bát mình, ngây ngôbot_an_cap cườivi_pham_ban_quyen với : La tốt con tốt!
Mạnh Thanh La cười, ừm, đương nhiênleech_txt_ngu rồi!
cụbot_an_cap Mạnh, người đã ăn xong, nhìn cảnh cha hiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net conleech_txt_ngu hiếu của hai chavi_pham_ban_quyen con, không khỏi toét cười, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nghĩ đến điều gì đó, mắt đỏ hoe.
nhà đang ăn uống hạnh phúc thỏa mãn, độtvi_pham_ban_quyen nhiên nghe thấy tiếng khóc nức nở khe khẽ, tất đều đầu nhìn.
ơi, sao lại khóc ạ? Thập Lang bên cạnh bà Mạnh, đưa tay nhỏleech_txt_ngu lau nước mắt cho bà.
Mạnh vừa khóc, mọi người lập tức cảm thấy đồbot_an_cap ăn trong miệng vô vị, may mà mọi người cũng đã ăn gần xong.
sao bà cụ Mạnh khóc, trong lòng mọi người đều hiểu.
Bà lo lắng cho cả và cô út .
đã đến ngoài thành hơn một ngày rồi, vẫn không thấy bóng dáng cô cảbot_an_cap và cô út họ.
Không lúc đó có thoát được kiếp nạn đó không?
Nếuvi_pham_ban_quyen thoát được, có vào thành rồileech_txt_ngu rời đi không?
Dù sao họ đi sau họ, lại chậm trễ ba ngày ở Khổ Quất Bao.
vào gian và điểm xảy raleech_txt_ngu cướpvi_pham_ban_quyen của bọn thổ phỉ mà Cung Lăng cung cấp, cho thấy tốc độ đi của đoànbot_an_cap người họ nhanh nhiều so với người làng Gia.
Bà đừng khóc, nói khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chừngvi_pham_ban_quyen cô cả và út họvi_pham_ban_quyen đợileech_txt_ngu chúng ta không được, đã thành rồi lại thànhleech_txt_ngu đi về phía bắc rồi, nhà không đông , vào thành có thể chi trả được. Mạnh Thanh La lên tiếng an ủi bà cụ.
đấy, bà nó đừngleech_txt_ngu nữa, A La nhỏ nói đúng đấybot_an_cap! Bà khóc, A cũng khóc theo bà
quay đầu nhìn, thấybot_an_cap Cung Tuấn ngoanvi_pham_ban_quyen ngoãn ngồi đó, mắt rưng rưng nhìnleech_txt_ngu .
Bà vội nín , thu lo lắng, đầu: Bà A La, A La nhà ta là đứa có phúc khí con dọn , bịleech_txt_ngu đi thôivi_pham_ban_quyen.
Bên kia lý trưởng đã thúc giục dân làng dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị lên đường.
Dưới sựvi_pham_ban_quyen chở của màn đêm, làng Mạnh lặng rời đi, tiếp tục bước trên connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường chinh phục phương bắc.
Còn một nhóm người khác, người làng Mạnh Gia lẽ rời đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, động đến nhữngbot_an_cap khác cũng lặng lẽ đi theo sau.
Một giờ sau, người Mạnh Thanh đã đến chân núi.
ngọn núibot_an_cap cao chọc trời, lòng Mạnh Thanh La chìm xuống vực .
Ngọn núi này cao , rừng cũng .
Có lẽ ưu điểm duy nhất là ởleech_txt_ngu trong núi sâu như vậy, không không tìm được nước suối, cũng không không tìm được dại, quả dại, thậm là dược liệuleech_txt_ngu.
Đươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên, điềuvi_pham_ban_quyen kiện là, bạn phải không sợ chớt!
Bạn phải có bản lĩnh đó!
Mạnh Thanh La từ từleech_txt_ngu thở ra một khí đục, cô rất muốn quay người trở về, đưa cả nhà Mạnh trở vềbot_an_cap, nộp mấy chục lạng bạc, thẳng thành!
Đó sẽ là một chuyện hạnh phúc biết bao!
Nhìn ngọn cao này, chút ngờ trong lòng Mạnh Thanh đều đượcvi_pham_ban_quyen đáp, tại sao những người chạy nạnvi_pham_ban_quyen thà chờ đợi vô vọng ngoài phủ thành Vân Châu, chứ không chịubot_an_cap tìm đườngleech_txt_ngu nhỏ đileech_txt_ngu .
vì, với gầy trơ xươngbot_an_cap của họ, không cóleech_txt_ngu mãnh , họ cũng không có sức để đi qua.
Gặp phải mãnh thú, thì càng là một cái chớt.
Đợi ngoài thành, nói không chừng còn có nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giàu, hoặc quan phủ họ đáng thương mà ra phát , có lẽ còn nhặt được một mạng.
Trời ơi cao đến không thấy đỉnh! Làm mà vượt quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được chứ? chớt mất
Phía trước, đã có những người nữ trong làng la lên.
Xa khỏi đám đông người chạy nạn ngoài phủvi_pham_ban_quyen thành Vân Châu, ở đây ngoài Mạnh ra không còn aivi_pham_ban_quyen khác, dân không cần phải cẩn thận mọi việc, ngay tiếng nói lớn hơn.
, đó suy nghĩ của làng.
Sau khi xuất phát không lâu, Mạnh La đã phát hiện có người theo họ.
Nhữngvi_pham_ban_quyen người đó luôn giữ khoảng cách với khoảng 500nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mét, dường như sợ kinhvi_pham_ban_quyen động đến họ.
Cô suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ một lát, biết là nhóm người nào rồi.
Chỉ cần họ không có ý với họ, hoặc có ý định làm hại người làng Mạnh Gia, họ muốn đi theo thì cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi theo.
Con đường này cũng không phải do cô xâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đường hai bên, mỗi người đi một lối.
Im miệngbot_an_cap! Mụ bà chớt , laleech_txt_ngu cái gì, không đileech_txt_ngu đường núi, bà có tiền đileech_txt_ngu đường lớn à? Là tiếng một người đàn ông mắng vợ mình.
phụ nữ im miệngvi_pham_ban_quyen, nhưng trong làng có người cùng suyvi_pham_ban_quyen nghĩ không chỉ có một mình bà.
Có dân làng đến trước mặt Mạnh và lý trưởng Mạnh: Bác ba, chú lý trưởng, núi này, chúng ta có qua được không?
Ông cụ Mạnh nhướng mí mắt, không nói gì.
Lý trưởng thì mắt nhìn người đến: Không qua được? Các cònbot_an_cap có cách nào tốt sao?
Người không nói , người nhìn nhau.
Họ có cách hơn thì đã đến tìm người họ.
Không có? Một đã không , vì để sống sót, ta cắn răng cũng phải qua. Lý trưởng Mạnh trầm giọng nói. Hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, các người không cần lắng, ta đông người, lại chuẩn bị men và lương thực, trong cũng có thể tìm được , vì được hưởng vận maybot_an_cap của nhà bác , chúng ta tốt hơn nhiều so với những người chờ chớt ngoài thành, các phải tin, chỉ cần cả làng chúng ta đồng lòng, định có thể vượt qua ngọn núi này.
Dân đều ý đến động tĩnh bên nàybot_an_cap, mấy người đó không nói gì thêm, lời lý trưởng Mạnh cũng an ủi họ, tiếpleech_txt_ngu theo còn ai có ý kiến gì nữa.
người tìm một nơi khuất gió ngơi đi, sáng sớm , chúngvi_pham_ban_quyen đầu vượt núi, tối nay người nghỉbot_an_cap ngơi cho , nhưng đây là dưới núi, mọi vẫn phải cảnh giác thú xuống núi, theo quy tắc cũ, hôm nay đến nhà nào thì mỗi nhà cử một người gác đêm, nửa đầu tám , nửa đêm saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người.
vi_pham_ban_quyen trưởng Mạnh sắp xếp xong, ngồi về phía nhà mình nghỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngơi.
ông trẻ ôngleech_txt_ngu cụ Mạnh không , nhưng cũng làm ông nội rồi, đi bộ liên tục hơn tháng, lại phải lo lắng mọi , thật sự cảm thấy mệt mỏi.
Nhưng vì gia tộc, lại không thể gánh vác gánh nặng này.
May mắn là, ông còn có gia đình bác ba giúp đỡ.
Nếu không, ông cũng không biết mình đủ tâm sức để chống đỡ đến được thành hayvi_pham_ban_quyen không.
Tìm được một mái nhà mới để an cư.
Cơm đã rồi.
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn việc gì bận rộn, người đều trải đồ củaleech_txt_ngu nhà mình nằm ngủ nghỉ.
Mạnh Thanh La cho hai cưng ăn xong, đắp chăn nhỏ cho chúng, cô cũng trải một cái , gối đầu lên tay nải bị ngủ.
Hôm nay đến lượt nhà Mạnh La gác đêm.
Nửa là Mạnh Đại Lang, đêm sau là bác baleech_txt_ngu .
Mạnh La liếc bóng lưngleech_txt_ngu cao của trai xa, yên tâm nhắm mắt lại.
đó yên bình, không có thú dữ xuống , cũng không có nguy hiểm gì khác.
Trong ánh bình minh, những người làng đang say đã mở mắt.
Khoảnh khắc mở mắt, trong lòng mọibot_an_cap người chỉ có một suy duy nhất, may mắn là họ lạivi_pham_ban_quyen bình an trải qua một đêmbot_an_cap nữa.
nữ vàng nấu bữa sáng, rồi làm ítvi_pham_ban_quyen bánh gì , để trên đường.
Sau khi lên núi, buổi cơ bản sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nấu cơm trưa, sợ tốn thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian, cũng là để kiệm lương thựcvi_pham_ban_quyen.
Vì vậy phải làm ít và lương khôleech_txt_ngu, đến lúc đói có thể dạ.
Mạnh Thanh La mắt cố gắng ngồi .
Việc đầu tiên là cho hai đứa trẻ ăn noleech_txt_ngu.
Sáng nay là Dương thị nấu bữa sáng.
Dương thị dùng vại hầm cháo, bên trong thêm ít rau khô.
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiếc nồi sắt khác, đang rang gạobot_an_cap, gạo rang , để nguộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi cho túi vải làmleech_txt_ngu lương khô.
Lúc đói, vốc nắm cho vàovi_pham_ban_quyen miệng nhai, rồi uống ít nước, giải đói.
Mạnh Thanhbot_an_cap La cho con xong, chạy đến cạnh Dương đang nấu cơm.
Mẹ, đang làm gì vậy ạ?
Nấu cháo rau dại, mẹ thêm ít gạo để ăn trên đường. Dương thị dịu dàng nhìn một cái, trả lời.
Dương thị đá, tất sự dịu dàng đều dành cô con gái nàyleech_txt_ngu, mấy con trai nếu làm cô giận, mắng là nhẹ, véo tai, đánh mông là chuyện thường tình.
Không khácleech_txt_ngu ạ? Chỉ thôi sao? Mạnh Thanh Lanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhíu mày. Mẹ, chỉ uống cháo, bụng không no .
Con bé ngốc, tối qua mọi người đồ con , trong bụng vẫn dầu mỡ, sáng nay không cần như vậy. nữa, số thực đó trông thì nhiều, nhưng thì không được bao nhiêu, phải để dành từ từ ăn.
Dương thị tiếp tục nhỏ nhẹ giải thích, nếu làvi_pham_ban_quyen ba đứa con trai, chắc là bà đã dựng lên, rồi véo taileech_txt_ngu một trận rồi.
Mẹ, mẹ con.
Mạnh Thanh đi đến gùi của mình, ra hai mươi bánh bao thịt, mươi cái bánh bao chay , hai hai cái bánh trứng bóng mỡ.
Trông thì khá nhiều, nhưng chia cho nhà, mỗi người cũng chỉ được một cái mỗi loại.
họ Mạnh vốn có hai bốn người, bây giờ lại Cung Lăng , tổng mươi lăm người.
Ba đứa trẻ sơ sinh không ăn, mỗi một cái cần hai mươivi_pham_ban_quyen hai , Mạnh La lúc lấy đồ ra đã tính toán rồi.
A Laleech_txt_ngu, con mua nhiêu vậy?
thị lại kinh ngạc nhìn .
Bữa sáng chỉ có từngbot_an_cap này thôi, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ khác còn một ít, để tối ăn. Mạnh Thanh La đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ xuống. Hôm nay phải đi bộ cả ngày, mẹ hâm nóng những thứ nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, để cả nhà ăn no có sức đi đường.
Cái này có cần để lại mộtbot_an_cap ít sáng mai ăn không?
Dương thị nỡ, do nóibot_an_cap.
Trời nóng, bánh bao và bánh rán trứng không được lâu, sáng nay phải hết, bánh bao chay bao chay mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cất đi, sáng mai ăn.
Vậy , vậy được!
Dương thị vui vẻ cất bánh chay đi, những thứ khác lên trên nóng để .
cháo thơm, xen lẫn mùi trứng, mùi thịt, từ từ bay ra.
Mạnh Lang đang ngủ, mặt ngác, tức ngồi dậy.
Cậu bé hít hít , nhìn ông bố ngốc cũng đang ngơ với mái bù: Cha ơi, thịt lạivi_pham_ban_quyen có thịt ăn rồi.
Ông ngốc lập tức , sáng rực: Thậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lang thịt A
Lời , Thập Lang nghe hiểu, đầu lịa: Phảivi_pham_ban_quyen, phải, cha ơi, chị cả tốt nhất, chị mua cho chúng ta ăn, mua bánh ăn, còn có bánh bao thịt, gà quay
Mạnh Thanh La , ngheleech_txt_ngu thấy lớn một nhỏ hai kẻ tham ăn đang bàn ăn uống, tâm trạng rất tốt tiến lên xoa xoa tóc rối bù củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thập Lang.
Ông bố ngốc nhìn bàn tay nhỏ của Thanh La đầu Thập Lang, suy nghĩ một lát, rồi đưa cái đầu to của mình vềvi_pham_ban_quyen cô.
Nhìn cái đầu tobot_an_cap nhiên đưa về mình, Mạnh La ngẩn người.
Làmleech_txt_ngu gì vậy?
Aleech_txt_ngu La con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Ông bố lo đến mức lắc đầu.
Mạnh La lúc này mới ý củaleech_txt_ngu bố ngốc, khẽ cong khóe miệng đưa bàn nhẻm lên vuốtvi_pham_ban_quyen mái tóc dài rối bù của ông: Cha ngoan
Ừm, ngoan ngoan
Ông bố cười toe toét, ánh mắt còn ý nhìn Thập Lang đối diện.
Lang diện ngơ ngác chớp chớpbot_an_cap mắt, toàn không ý của ông bố ngốc gì.
Thanh La hiểu được thì suýt nữa bật cười.
ông bố ngốc của cô đáng yêu thế này?
Mùi thơm bay ra từ trong nồi, cũng thu hút những người khác trong nhà .
Trong lòng tất các cháu trai đều kích động, họ lại có đồ ngon rồi.
Mùi thơm cũng mũileech_txt_ngu nhữngvi_pham_ban_quyen người dân làng gần đó.
Ừm quá! Nhà ai đang ăn trứng, hay là thịtvi_pham_ban_quyen vậy?
Nhìn hướng, không phải nhà lý trưởng, thì là bác ba, hai nhà họ hôm qua vào thành, có dư bạc, chắc là mua ít đồ ngon cho bọn trẻ ăn.
Haizz thật ghen tị không nổi, nhà người ta con trai nhiều, biết kiếm tiền, chúng ta không bằng, không bằng đâu.
May mà nhà này, cũng chỉ lén lút tán vài , trong chỉ ghen tị, không ai thật sự chạy qua nhàbot_an_cap họ Mạnh họ gì, hoặc xin một ít cho nhà mình ăn.
ra không phải họ không muốn, mà uy nghiêm của ông cụ ở đó, họ không dám làm .
Ông cụ vai vế cao, lại là người từng trải, con trai cháu trai nhiều, con gái gả đi tốt.
Trên đường đi luôn đi cuối đoàn, chăm sóc họ mọi mặt.
Nếu làm ông cụ nổi giận, đểbot_an_cap lý trưởng đuổi họ ra khỏi đoàn, cả họ sẽ đường sống.
Ôngleech_txt_ngu cụ Mạnh cũng nghe thấy tiếng bànbot_an_cap tán của dân làng, liền nói với Dương thị: xong chưa? Xong thìvi_pham_ban_quyen ăn nhanh đi, đừng để có .
Vâng rồi, xong rồi, vậy mọi người tự lấy bát tự cháo, A La vừa rồi, người một cái bao thịt, một cái bánh , một bát cháo rau khô, no.
Ăn mới là an toàn nhấtbot_an_cap.
Những cậu trai nửa nhỏ nhà Mạnh, cũng không sợ , người nhanh nhẹn vớ một bánh bao , một miếngbot_an_cap bánh , rồi bưng bátvi_pham_ban_quyen cháo, đặt xuống , ngồi xuống cúibot_an_cap người, vừa gặm bánh bao, ăn rán, vừa húp sùm .
Chỉ , bảy , của đứa cháu trai đều đã vào bụng.
Thanh La:
Nhìn bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháo raunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khô trong bát, rồi lại miếng bánh rán chưa ănleech_txt_ngu trong tay.
Cô ăn chậm đến thế ?
Kiếp cô là quân nhân, ăn nhanh là trong những kỹ buộc cô.
Thịt, con muốn ăn thịt
Bảo Miêu bốn tuổi nhà bà tư Hồ, lê đôi , lảo đảo đi tới, miệng lẩm bẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt.
Phía là bà của cậu bé, bà thím Hồ.
A La, ăn nhanh đi.
Dương dùng mắt ra hiệu cho La miếng rán còn vào .
Hừ, đây là ngửi thấy rồi à? Bác dâu ba húp nốt ngụm cháo cuối cùng, dậy đi rửa bát.
Bác dâu cả Phan thị vàbot_an_cap bác dâu hai Hứa thị cũng không chịu thua kém, húp lớn cháo rồi cũng đứng dậy đi theo sau bác dâu ba.
Nhìn Dương , bát của bà cũng đã không.
nhìn làmvi_pham_ban_quyen gì? Mau hết cháo đi, không uống nữa khác đấy. Dương thị tức giận liếc con gái một cái.
Thanh La:
Cô vội vàng nhét miếng bánh rán vào miệng hai ba miếng, cùng với trong bát đều đã bụng.
Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thị xong, lấy bát trong tay cô, đứng dậy chạy đi như có chónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi sau .
ba, chị ba, hai ăn sáng à? Bà thím Hồ một khuôn nuabot_an_cap cười như đóa hoa cúc nở trong gió thu.
thấy à? Bà nội nhướng mí mắt, thản đáp, không nhanh chậm ăn bát cháo khô của mình.
Tuấn nhi, ăn đi, con ăn chậm mấy anh em connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều đấy!
Mạnh Bảo Miêu đã đứng trước mặt Cung Lăng , ánh mắt nhìn chằm chằm vào cái bánh thịt trong tay cậu bé, bà nội tứcleech_txt_ngu giận mắng một câu.
Anh ba, nhà anh mua bánh bao thịt à? Chắc tốn không ít tiền không như nhà em, ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì nhiều, làm thì ít, thằng bé Miêu này đã lâu không được ăn thứ giá như vậy . Bà thím Hồ thấy nội không thèm để ý đến mình, lại quay sang nhìnvi_pham_ban_quyen ông nội, thương .
Mạnh Thanh La nhìn ông nội, rồi lại nội, cô suýt nữa bật .
Ông nội cái bánh bao thịt chưa ăn , vẻ mặt cứng đờ, ăn cũng không được, không ăn cũng không xong, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà nội thì quay lưng về phía thím Hồ, liếc ôngvi_pham_ban_quyen nộileech_txt_ngu mấy cái, cáileech_txt_ngu liếc mắt đó rất có kỹ .
Cuốivi_pham_ban_quyen cùng, nửa cái bánh bao của ông nội khôngleech_txt_ngu thể ăn vào miệng, đưa cho Mạnh Bảo Miêu.
không khí vô đón của nhà họ Mạnh, bà thímvi_pham_ban_quyen cũng không chiếm được lợi lộc gì, dắt trai rời đi.
Ăn xong, nữ đầu dọn dẹp, lên núi.
Mạnh La đi đến hai con gia súc duy nhất – hai con lừa.
Dắtvi_pham_ban_quyen chúng ra khỏi tầm mắt của dân làng, cho hai connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lừa uống nước, ăn đồ ăn.
Lý do cho cả hai cùng ăn, là Mạnh Thanh La muốn con lừa của nhà trưởng làng gầy trơ xương, còn con lừa nhà mình thì béo mập bóng mỡ, tạo sự tương phản rõ rệt, gây nghi .
Sự ấm áp chỉ là tạm thời, ngay lúc mấy người thím và mẹ trong nhà đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọn dọn, độtvi_pham_ban_quyen nhiên, nhóm người luôn đi theo sau họ đột nhiên chạy phía họ.
Mạnh Thanh La đã cho lừa ăn .
Cô cũng giống như những người dân làng khác, đang ngồi chờ người nhà xong việc.
Có chuyện!
ngườileech_txt_ngu đàn ông phát hiện có người chạy đến, ai nấy đều cầm vũ khí trong tay đứng thành một hàng, bảo vệleech_txt_ngu trẻ con và phụ nữ phía sauleech_txt_ngu.
Mạnh La đứng , xa đã thấy niên gầy đầu.
Ông ơi, đó!
Đại Lang lập tức nói.
, là họ!
Ông cụ Mạnhvi_pham_ban_quyen đầu.
Ông và con cả, lý trưởng Mạnh mấy người cũng đã phát hiện có người đi theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ.
Nhưng biết là nhómvi_pham_ban_quyen vẫn đi sau họ, hơn nữa, những người đó còn cố ý khoảng cách với họ, trong lòng tuy luôn cảnh giác, nhưng không để dân làng lo lắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nên không nói.
biết tại saobot_an_cap đột nhiên họ lạivi_pham_ban_quyen thayleech_txt_ngu đổi hoạch ban đầu mà đuổi ?
Mạnh Thanh La nhíu mày, phán đoán trước đó của cô không sai.
Những này đột nhiên đến, chắc là đã xảy chuyện lớn?
, những người đó chỉ cách Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh La họ khoảng 100 mét.
Thấy đoàn họ cảnh giác, biết họ đã hiểu lầm.
Người thanh niên caovi_pham_ban_quyen gầy, một , hai người bảo người của mình dừng , rồi lại nói vài câu gì .
Tiếp , chỉ có hai người họ tiếnvi_pham_ban_quyen lên.
Ông lão đến gần, chắp tay hành lễ với ông cụ Mạnh và lý trưởng Mạnh mới nói: Vị lão huynh và huynh đệ này không cần căng thẳng, chúng có ác ý!
lão tuổi lớn hơn lý trưởng Mạnh một chút, huynh ông là ông cụ , huynh là lý Mạnh.
gọi là ai đánh người mặt , thấy người đến thái độ thiện, dân làng thở phào nhõm, ông cụ bot_an_cap trưởng Mạnh hai người cũng đáp : Khôngvi_pham_ban_quyen hai vị đến có việc gì?
Tại hạ họ Trần, là một người thợ săn, nhàleech_txt_ngu ở Tây , đây là trai cả tôi, Trần Do , những người , là đình và anh con cháuleech_txt_ngu của tôi, cũngleech_txt_ngu giống như các vị, vì tai ở Châu không thể ở quê nhà, mới chạy nạn đến đây.
Tại hạ thấy dân làng các ai đều giữ quy củ, đoàn kết đồng lòng, có thể thấy lý trưởng và các lão quản lý có phương , vì để có thêm một phần cơ hội sống sót, tại không tài, đồng ý của các vị đã luônbot_an_cap đi theo saubot_an_cap các vị xa, vốn không muốn đến làm phiền các vị, nhưng vừa chúng nhận được tin, tối chúng tôi rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, nửa đêm người chạy nạn ngoài phủ thành Vân Châu bạo động, muốn ép xông vào thành.
Phủ nha đã cử nha dịch, bộ đầu, quân gác thành đã cử binh lính, ra ngoài thành xua đuổi người chạy nạn, người chạy nạn có nhiều người và bị thương, những người chạy nạn nghỉ chân ở đó bị ảnh hưởng, không ít chạy nạn vốn không muốn đi đường nhỏ không còn cách nào khác, trời vừa sáng đã đi về phía này, để tránh gặpleech_txt_ngu phải họ, chúng phải tăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốc đileech_txt_ngu trước .
Mọi người vừa thở phào nhẹ nhõm, nghe của Trần, lại treo lên.
Ông cụ Mạnh Mạnh tục cảm hai vị, rồi quay thúc làng mau lên đường.
Maybot_an_cap mà bữa sáng đã ăn xong, đồ cũng dẹp xong, làng người địu, người gánh, xách
Bắt đầu leo núi.
chạy nạnvi_pham_ban_quyen xảy bạo không phải chuyện tốt, trong lòng ai cũng .
Mạnh Thanh La vẫn địu Tiểu Bảo, xách tay của mình.
Đại Bảo do Dương thị địu, không còn xe đẩy và xe lừa, đồ nặng trong nhà đều do ông .
Cha ngốc, nhưng có sức khỏe, nồi sắt lớn vại nấu cơm được gùi để ông .
thực trong nhà nặng nhất, cũng quan trọng nhất, bác cả Mạnh vác vai, xách trong tay.
Ngoài ba đứa trẻ nhỏ, tất cả mọi người trong nhà tay, lưng, vai có đồ.
cân thịt muối dâu thị coi nhưleech_txt_ngu báunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật giấu trong gùi địu theo, cho ai.
Mạnh Thanh La vẻ mặt bất lực liếc bà một cái, mặn, bị hỏng, nếu khôngleech_txt_ngu đã sớm mọc rêu xanh .
Mạnhbot_an_cap Gia hai ngày nay nghỉ ngơi tốt, ăn , lại không bị khát, ai nấy chân đi nhanh như bayvi_pham_ban_quyen.
cả trẻ con cũng được người lớn khích, đôi chân ngắn cố gắng hết sứcvi_pham_ban_quyen.
Tối không bị muỗi , con , nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗ bị muỗibot_an_cap đốt viêm trên người, đã được Mạnh Thanh La và bà nội từng đứa một lại nước thuốc rửa, rồi mỡ, giờ không chảy vàng, cũng không ngứa đến .
Một số thuốcbot_an_cap là mua trong thành, một sốvi_pham_ban_quyen thuốc là Mạnh Thanh La nhânvi_pham_ban_quyen cơ hội lấy từ không gian dùng chung.
bà nội biết thuật, những loại thuốc mua đượcvi_pham_ban_quyen đều đểbot_an_cap ở nhàvi_pham_ban_quyen Mạnh Thanh La, Thanh La chủ động nhận lấy thuốc, bỏ gùi củaleech_txt_ngu mình địu theo, vì vậy, thuốc có gì, bớt gì, không kiểm kỹ về cơ bản không phát .
Người làng Mạnh đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh phía , nhóm người nhà họ Trần cũng đi nhanh phía sau, nhưng khoảng cách với họ vài trăm mét, tự giác.
Họ làm vậyvi_pham_ban_quyen, khiến trong lòng cụ Mạnh, lý , và Mạnh Thanh La đều rất hài lòng.
không cùng một họ, lại không quen biết, trong thời buổi đặc này không dám toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ.
Dưới chân núi, vẫnleech_txt_ngu khô cây khô khắp nơi, đợi đoàn người Thanh La đi hơn nửa ngày, cây cối trên bắtbot_an_cap đầu xanh tươi.
Mẹ ơi, mẹ xem, mẹbot_an_cap xem, có rau dại
trẻ vui mừng la lên.
, cha ơi, cha xem, chavi_pham_ban_quyen xem, thỏ Thất Lang đi Mạnh Thanh La cũng phấn khích la lên.
Mọi người ngồi xuống nghỉ ngơi, chút gì . Lý nhìn xung quanh, một bãi cỏ xanh hiếm có.
Leo núi cả một buổi sáng, mọi người cũng mệt rồi, hơn đi lên , đường núi gập ghềnh, đến lúc đó muốn nghỉ cũng tìm được chỗ nghỉ.
Nửa buổi sáng mọileech_txt_ngu một mạch đi được không ít đường, đã bỏ xa người chạy nạn khác dưới chân núi.
Họ không nhớ đã baobot_an_cap lâu không thấy màu xanh, mọi người nhìn màu xanh tươi trước mắt, tâm trạng cũng nên vui .
Giabot_an_cap đình họ Mạnh tìm một , từ tay nải, gùi, ra những đệm, chăn, hoặc bao thường ngày để ngủ, trảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Cả nhà hoặc ngồi xếp bằng, hoặc ngồi, hoặc nằmleech_txt_ngu thổi gió núi rượileech_txt_ngu, lương , uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhắm nghỉ ngơi.
Ông cụ Mạnh liếc nhìn Mạnh Thanh La đang đùanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Bảo, rồi Đại đang im lặng trongleech_txt_ngu con út, đầu tò mònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn xung quanh.
gõ gõ tẩu trong , cháu gái: A La.
Dạ? Mạnh La nhìn ông cụ.
Trước đây hai đứa còn nhỏ, cũngbot_an_cap chưabot_an_cap đặt tên thức, càng vào gia phả, đợi chúng ổn định rồi, phải cho chúng phả, vào hộvi_pham_ban_quyen tịch, trên đường con phải nghĩ tên cho chúng, con thấy nào?
Ông do dự lát, nhưng vẫn nói ra, trước đây ông không dám nhắc, là vì tâm bệnh của connội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap.
gian này, ông thấy con bé đã dầnleech_txt_ngu dần quên đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện ở kinh thành, bệnh dườngvi_pham_ban_quyen như cũng đã mở ra, lúc này mới dám nhắc đến.
Dạ được, con xem. Mạnhvi_pham_ban_quyen Thanh La mặt mày tươi cười nhận lờivi_pham_ban_quyen, nghiêng đầu nghĩ một lâu. Bảo sau này gọibot_an_cap là Mạnh Trường , Tiểu Bảo sau này gọi là Mạnh Trường An đi ạ.
cái tên này có chút bình thường, nhưng cả đời này con không mong chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netvi_pham_ban_quyen phải danh, chỉleech_txt_ngu mong cả đời chúng bình an, khỏe là được.
Đây là nguyện của mỗi làm , mong cái cóbot_an_cap baoleech_txt_ngu nhiêu thành tựu, chỉ cả đời chúng nó vui vẻ, an khang.
Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứ Trường Bình, Trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An tên này hay! Ông cụ liên tụcbot_an_cap gật đầubot_an_cap, nhìn Đại trong con trai ngốc, trêu cậu bé: Đại Bảo à, sau này cục cưng của ông tên là Trường Bình nhé, con thích tên này ?
Đôi đang nhìn xung quanh củabot_an_cap Đại Bảo bỗng dừngbot_an_cap lại nhìn ông cố, khuôn mặt nhỏ lạnh lùng có chút độngvi_pham_ban_quyen tĩnh, nói với ôngvi_pham_ban_quyen:
Ôi, Bình chúng ta nói chuyện rồi, nó nói nó đấy, phải khôngleech_txt_ngu?
Anội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Bình lại đáp một tiếng.
cụ cười, La cũng cười, Đại Bảo thật sựvi_pham_ban_quyen nghe hiểu rồi, đúng là đang trả lời ông nội.
Ha, Đại Bảo thích tên mẹ cho, còn Tiểu Bảo thì sao? Con có thích không? Mạnh Thanh La ôm Tiểu Bảo, để mặt cậu diện với mình, ánh mắt nhìn cậu bé.
A, a
Thích, tên của con hay hơn tênvi_pham_ban_quyen của anh!
Khúc khích Mạnh Thanhleech_txt_ngu La vui mừng cười khúc khích mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng, cười như gà mái vừa đẻ trứng, còn đưa miệng hôn lên má Tiểu Bảo mấy .
Ông cụ:
Đứa cháu của ông càng ngàybot_an_cap càng không để ý đến hình tượng của mình , con gái nhà quý ở kinh thành không phải là cười không hở răng sao?
bỏ , cái gì mà quyền quý, nhà giàu, A La của ông sau này chính người nhà , là gái nông dân đất, không bất kỳ quan gì với những nhà quyền quý .
, a,
Cảm nhận được niềm vui của mẹ, Bảo phấn khích, miệng liên tụcvi_pham_ban_quyen la lên, tay vung khôngbot_an_cap , đôi nhỏ trên đùi La liên tục.
Bảo tĩnh nhìn em trai phấn , liếc một cái khinh bỉ: Trẻ conleech_txt_ngu!
Giây tiếp theo: A, a, a
Mẹ còn chưa hôn convi_pham_ban_quyen mà?
Mạnh Thanh La kinh ngạc nhìn Đại Bảo đang la lên , hiểu được ý của con trai lớn, đây là ghen Tiểu Bảo sao?
Ừm, thể thiên , một bát nước phải bưng cho bằng.
Thanh La bế Tiểu Bảo đưa ông nội, đưa tay nhận lấy Đại Bảo tay ông bố ngốc, hôn lên cậu mấy cái.
Đại Bảo lúc này mới hài lòng, trong lòngvi_pham_ban_quyen nhắm ngủ gật.
Người nhà nghe nói Mạnh Thanh La đã đặt tên chính thức cho hai đứa trẻ, đều nói tên đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay, vừa haybot_an_cap ý nghĩa.
Không như tên của con nhà người khácvi_pham_ban_quyen, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai thìvi_pham_ban_quyen toàn Cẩu Đản, Tam Mao, Trụ Tử, Tài, Lainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo, Kim Tử con gái thì , Lê, Hoa, Hương.
, mẹ vệ sinh, con không? đến cô.
Đi .
Hai mẹ con trước một sau, đi vào khu rừng bên cạnh.
A, a
Rừng cây rậm , lá dày , Dương thị đi phía trước giẫmleech_txt_ngu một bước, nhiên lại nhảy lên la lớn.
Sao vậy? Sao ?
Con gái, người chớt, người chớt, giẫm phải người chớt rồi!
Dương thịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ vào người trên đất, mặt trắng bệch.
La nhíu mày nhìn xuống chân bà một : Mẹ, người sống!
A? Sống à? rồi.
Dương thị lòng còn sợ hãi vỗ vỗ ngực.
Mạnh Thanhvi_pham_ban_quyen La bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực trên đất, khuôn mặt bịvi_pham_ban_quyen mẹ giẫm bẹp, còn lưu lại nửa dấu giày.
Mẹ ơi, mặt của ông lão trên đất bị giẫm bẹp rồi kìa, ha ha Mạnh Thanh La được, bật cười thành tiếng.
Này, thối, con đừng cười , mau nghĩbot_an_cap cứu đi xem không chớt sao lại không lên tiếng? Dương thị lòng có chút áy , lần đầu tiên vào chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của người khác.
Được, con xem, mẹ tìm chỗ đi vệ trước đileech_txt_ngu, người này nếu tỉnh lại không đi được nữa.
Ồ.
thị chạy đi.
đi xa quá, có chuyện gì thì gọi .
.
Dắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương thị đi rồi, Mạnh Thanh La đưa bắt cho người trên đất.
Lại là bị ngã ngất?
nằm đó tuy có tuổi, nhưng thể chất lại khá tốt, không phải ngất khát, cũng không ngất vì đói.
Quần áo trên người chất liệu không tốt lắm, nhưng cũng không , nhưng áo bị rách, tay, mặt, cổ đều bị trầy xước.
Hơn , Mạnh Thanh La còn ngửi thấy mùi thuốc thảo dược thoang thoảng ông lão.
Nghĩ đến gì đó, Mạnh Thanh La đứng dậy xem xét quanh một lượt, quả , dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gốc cây cách đó không xa tìm thấy một cái nhỏ, xung quanh gùi rảibot_an_cap rác thuốc thảo dược, cuốc đào thuốc, dây thừng dài để leoleech_txt_ngu trèo.
thứ chứng minh cho suy Thanh La, ông đất không phải người trồng , thì là thầy thuốc.
Không biết sao lạileech_txt_ngu núi, tự mình ngã đến ngất đi.
Lật người ta xem, sau quả nhiên có cục sưng lớn, rỉ .
Vếtbot_an_cap thương ngoài da trên ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là vết trầyleech_txt_ngu xước, không trọng, vết thương chính ở tay trái và .
Tay trái gãy, sau đầu cụcleech_txt_ngu sưng.
Nhân Dương thị chưa qua, Mạnh Laleech_txt_ngu cho lão uống ít giếng cổ, châm cứu mộtbot_an_cap lần, vết thương ngoài daleech_txt_ngu đợi về rồi nội lý.
A , nào rồi? Người tỉnh chưa?
Chưa, sau đầu ông lão bị va mạnh, ta khiêng người về, để bàbot_an_cap nội xem mới được.
Được, được, con đi vệ sinh trước đi, con xong, hai mẹ con mình khiêng về.
Ông lão ngườivi_pham_ban_quyen không cao lớn, cũng không , Mạnh Thanh La và Dương thị một người khiêngvi_pham_ban_quyen đầu, một người khiêng , cứ khiêngvi_pham_ban_quyen về.
Vợ chồng út, Thanh , hai đứa sao lại khiêng người chớt vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Xui xẻo quá! Trên đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về vừa hay bà thím Hồ vệ sinh về.
Tiết tỉnh lại, phát hiện mình đang được người khiêng đi.
óc đang hồibot_an_cap tưởng chuyện ra, ức cuối cùng của ông còn dừng lạileech_txt_ngu ở khoảnh trượt ngã
nhanh ông đã hiểu ra, ông chắc là đã được người ta cứu, đang lên tiếng ơn đang mìnhvi_pham_ban_quyen, không ngờ lại nghe thấy bà thím Hồ nói một câu âm u như vậy.
lão lòng đầy bực tức, tiểu vũ trụ bùng nổ, hai mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trừng , quay phía có tiếng nói, mởbot_an_cap miệng chửi: Ai là người chớt? Ai xui xẻo? Hả? thấy mụ già chớt tiệt mới là người , ngươi mới xui xẻo!
A xác chớt vùng , chớt vùng dậy, cứu mạng bà thím run lên, co giò chạy, chạy vừa la thảm .
Dương:
Dương :
La:
Hai mẹ con nhìn nhau, rất ăn đi, kệ người tỉnh hay chưa, dù sao cũng bị , cứ khiêng về đã.
người thả ta xuống, tự được.
Dương tỉnh rồi, cảm thấy không tiện để ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tục khiêng.
Đi cái gì đi? Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thị trừng mắt. Đầu có sưng, cũng gãy, cả người toàn vết thương.
Tiết Dương:
Hu hu, hung dữ quá!
Còn hung dữ hơn cả vợ ông năm xưa.
tĩnhleech_txt_ngu lớn của bà thím Hồ cũng kinh những người đang nghỉ ngơi trên bãi .
nói lộn xộn của ta, người cuối cùng cũng hiểuvi_pham_ban_quyen ra ý gìleech_txt_ngu.
La hétvi_pham_ban_quyen cái gì?
Ông cụ Mạnh mắng bà ta một , cùng cả Mạnh hai người lập tức dậy đi về phía Mạnh Thanh La họ. Hai người thấyvi_pham_ban_quyen họ thật khiêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một người, hỏi tình hình xong, suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ một lát, nhận lấy người rồi lên.
Bế Tiết Dương bãi cỏbot_an_cap .
Tiết Dương giụa đối vô ích: hu cướp, thổ phỉ, cả nhà đềuleech_txt_ngu hung dữvi_pham_ban_quyen, quá không nói lý lẽ!
Tuy cứu ông một mạng, nhưng lại làm lỗi với , về già rồi, còn đàn ông ôm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần.
bẩn rồi!
Ông không còn trongleech_txt_ngu nữa!
Đây chẳng lẽ là người nói, tuổi già mất trinh?
Nếu Mạnh Thanh La biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông lão tóc bạc phơ trong đầu cònleech_txt_ngu có nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suy hồng phấn như , chắc lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ cười cả .
Nếu bác Mạnh biết, chắc là sẽ sợ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ném xuống núi ngaybot_an_cap tại .
Tiếp theo, trong đoàn chạy nạn của Thanh La, có thêm một ông lão kỳ quái.
Tóc trắng râubot_an_cap trắng, cổ nghiêng về bên phảibot_an_cap, tay treo ngực, chân đi khập khiễng, lưng cái gùi thuốc quý báu của mình.
Bà cụ không biết chữa vết thương do ngã, Thanh La biết nhưng thể lộ ra trước mặt người , cả là do ông lão chỉ huy ngườileech_txt_ngu nhà cô làm, thuốc dùng cũng là thuốcleech_txt_ngu trongleech_txt_ngu gùi thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạnh Thanh La giúp ông nhặt về.
Tiết Dương , ông là thầy thuốc, thấy mấy châu đại hạn, vốn định đi làm lang y du hành cứu người, kết quả lương thực, nước uống, bạc của đều bị người chạy nạn cướp mất.
tốt không đượcbot_an_cap báo đáp!
Ông không còn cách nào khác đành núi hái ít liệu chuẩn bị đi bánbot_an_cap, hoặc chữa bệnh cho người ta lấy ít đồ ăn, không cẩn thận trượt chân, lăn xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núi.
khi hôn mê, suy nghĩ duy nhất của là: xong rồi, người khác chưa cứu được, đã tự mình toi đời.
Vốn dĩ, thêm một người phải thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một phần lương thực và nước, dân làng có ý muốn đuổi ông lão đi, sau nghe lý trưởng nói ông một thuốc thuật minh, đều miệng.
Cô bé, có phải cô biếtvi_pham_ban_quyen y thuật không? Ông lão thầnvi_pham_ban_quyen bí đến gần Mạnh La hỏi.
Đều là người trong nghề, trước khi tỉnh lạibot_an_cap cứu, không thể giấuleech_txt_ngu ông, hơn nữa chỉ có cô và ở đó, rất dễ liên tưởng đến cô.
Mạnh Thanhbot_an_cap không phủ nhận trực , chỉ liếc ông một cái bằng đôibot_an_cap hồleech_txt_ngu ly đẹp, trong toàn là cảnh cáo.
Ý tứ rất : ông lão có chuyện không? Nhiều chuyện thì đuổi đi!
Tiết không biết tại không muốn lộ thuật của , nhưng rất biết điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: yên tâm, ta không nói với khác đâu!
Cô bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kim bạc của cô giấu ở đâu?
Ông muốn làm gì? Mạnh Thanh La cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác ông.
tâm, yên tâm, ta không có ý gì khác, ta chỉ cảm thấy ta không có gì màbot_an_cap đi theo nhà các cô, ăn của nhà nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, uống của nhà các cô, ngoài một y thuật còn tạm ta thấyleech_txt_ngu cha cô, chắc không phải sinh ra đã , làvi_pham_ban_quyen hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ bị ngã không? Kim bạc trong gùi của ta lúc ngã xuống núi không rơi đâuvi_pham_ban_quyen mất rồi, ta biết có, cô cho ta mượn dùng.
Ồ, không tồi đấy, ! Ông đây là muốn xem đầu cho cha tôi à?
Mạnh Thanh sáng lên, dựa vào ký ức của nguyên , cô đã sớm nhớ , cha cô phải trời sinh nghếch.
Nghe bà nộivi_pham_ban_quyen nói, cha cô lúc hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuổi bị ngãleech_txt_ngu một cú, giống như ông lãoleech_txt_ngu, sau đầu có một cục sưng lớn. Từ lúc đóleech_txt_ngu tỉnh chỉ lớn , không lớn trí.
nội còn nói, cha cô hồi nhỏ cũng thông lợi, ăn hoạt , Thập Lang rất giống ông.
Mỗi nhắc đến chuyện này, bà nội cảmvi_pham_ban_quyen thấyleech_txt_ngu tiếc nuối, ông nộivi_pham_ban_quyen áy náy, lúc nào cảm thấy là họ không chămvi_pham_ban_quyen sóc tốt cho ông, làm lỡ cảbot_an_cap đời .
hơn ba mươi tuổi rồi, càng xem sớm càngvi_pham_ban_quyen tốt, cô không tiện ra tay chữa trị cho , y thuật của ông lão chắc là không tồi, có thể ra , thì tốt quá .
Đó là
Ông lão kiêu ngạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngẩng cổ, cô bé ta không muốn để lộ thânvi_pham_ban_quyen phậnvi_pham_ban_quyen, nếu không dọa chớt , đến lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó cô phải lóc cầu xin ta xem đầu cho cha cô đấy.
Hừ Mạnh Thanh La cười nhẹ một tiếng. à, ông họ ?
vi_pham_ban_quyen khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan trọng. Tiếtbot_an_cap Dương xua tay.
trọng chứ, một khi sau này người đi cùng nhau không ít thời , tôi không thể cứ gọi ông ông lão, người nhà tôi không thể cứ gọi ông là ôngleech_txt_ngu lão, đúng không?
Tiết! Ông bật ra mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữ, không nói thêm.
Tiết?
Sao lại thế?
Cô hình như đã ai đó nhắc đến họ này, suy nghĩ một lát lại không nhớ ra.
tuổi cũng ngang với ông nội tôi, sau này tôi gọi ông là ôngbot_an_cap Tiết ?
Tùy cô! Nhưng tavi_pham_ban_quyen phải sửa lại, ta lớn hơn ông nội cô nhiều, không có ngang nhau, lão già ta năm nay bảy mươi sáu, lớn hơn ông cô bảy tuổi , đã là nửa lớn nửa nhỏ rồi!
Bảy tuổi còn là trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con, hiện vừa mới vào học, đâu ra nửa lớn nửa nhỏ.
Mạnh Thanh La không cãi ông, liếc một , lon ton chạy về phía nhàbot_an_cap.
ơi, bàvi_pham_ban_quyen ơi, mẹleech_txt_ngu ơi Tiết, à, chính là ông lão vừa cứu, ông ấy nói ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy họ Tiết, năm nay mươi sáu tuổi rồi, ấy còn nói ông chữa khỏi bệnh cho cha
Ông Tiết cách đó không xa:
Sao con bé này lại lắm ?
Lời ông nói không sót một chữ đã ba hoa ngoài.
Còn nữa, ta nói có thể khỏi hoàn toàn lúc nào?
Ông lão Tiết còn chưa kịp lẩm xong, ràovi_pham_ban_quyen một tiếng, ông đã bị hơn hai mươi người nhà vây .
Thần , thật sự có thể bệnh cho con trai út của tôi sao? Ông cụ vẻ kích .
Thần y Ánh mắt bà Mạnh tràn đầy hy vọng.
Không thể không nói, hai vợ chồng ông cụ gọi đúng , ông phải là được người đời gọi là thần y , trên hoàng , dưới đếnvi_pham_ban_quyen dân chúng, câubot_an_cap chuyện ông được tụng thần kỳ.
Nuốt nước bọt, thậtvi_pham_ban_quyen sự ánh mắt của nhà Mạnh nhìn ông làm ông có chút sợ hãi, như muốn ăn thịt ông vậy: Ta tuy khôngbot_an_cap chắc chắn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể chữa hoàn , nhưng cho ta ba tháng, tình trạng của thằng bé chắc chắn sẽ tốt hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bây !
Được, được Ông vui mừng đến xoa tay. Thần y, chúngvi_pham_ban_quyen ta cũngleech_txt_ngu không cầu thể như chúng ta, chỉ cần tốt hơn bây giờ là .
Đúng, thần , ông cứ , cứ , trong lòng không cần có áp lực Bà nội thấu tình đạt lý thêm .

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay