Năm 1980, khu đại viện dành cho người nhà quân khu.
“Cứu mạng với!”
Một tiếng la hét thê lương toạc bầu không khí yên tĩnh của đại . Một phụleech_txt_ngu nữ trẻ mặc váy màu vàng, gương kinh tột độ đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ chạy, bộ dạng hoảng loạn hệt như bị ác quỷ rượt phía sau.
Mới chạy được vài bước, “ong ” sau cô ta đã nổi lên tứ phía. Một bầy ong mật đen kịt hung hãn laobot_an_cap thẳng về phía cô ả!
Trong tiếngvi_pham_ban_quyen la hét chói tai, chân đi đôi dép sandal da đế gót vuông của người phụ nữ áo vấp phải nhau.
một tiếng! Côbot_an_cap ả ngã sấp mặt xuống đất, một cú “chó gặm bùn” vô cùng ngoạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mục!
ongvi_pham_ban_quyen mật như tử thi hành mệnh lệnh, ùn kéo tới, thi nhau xuống phần da thịt non mịn phơi ra ngoài của ả ta “tiếp xúc thânbot_an_cap mậtleech_txt_ngu” điên cuồng.
dạngvi_pham_ban_quyen hại của phụ nữ, Tân Viên Viên đứng cách đó không xa, bĩu môi cười khẩy đầyleech_txt_ngu khinh .
Không ngờ trong đại viện quân lại có loại đàn bàleech_txt_ngu điên rồ như . Cô chẳng qua chỉ tình cờleech_txt_ngu đụng mặt, lịch đường xem muốn đàn tên Chu Vân Dãbot_an_cap đi hướng .
con mụ này chẳng nói chẳng rằngleech_txt_ngu, phủ đầu chửi rủa cô xối xả. Ả chửi cô đồ cóc ghẻ đòi ăn thịt thiênbot_an_cap nga, mở ra là mắng cô là đồ ăn mày hám, đồ quê bẩnvi_pham_ban_quyen thỉu. Quá , ả còn nhặt một khúc gỗ định đánh hai mẹ con cô!
cười, chỉ chút bản lĩnh còm của ả mà cũng đòi bắt cô ?
Cô vừa khéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net léo né được cú vụt, dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý niệm hồi ngay một bầy ong đến hầu . chắn phải cho cái loại chó cậy nhà, để trên đỉnh đầu nếm mùi đau khổ.
Nếu phải nể tình luật pháp thập niên 80 đã khá nghiêm , thể tùy tiện đả thương người, cô đã gọivi_pham_ban_quyen thẳng rắn độcbot_an_cap hay côn trùng có độc rabot_an_cap cho ả chầu diêm vương luôn rồivi_pham_ban_quyen!
Cô tay ôm chặt đứa bé đang sợ hãi khóc ré lên vào , dịu dàng hôn trán con để dỗ dành. Sau đó, cô móc ra một chiếc khăn tay cũ kỹ nhưng sạch , cẩn thận lau những giọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước mắt trên khuônvi_pham_ban_quyen mặt nhỏ nhắn.
Một tay bế , tay xách chiếc túi nilon đựng chút hành lý lèo tèo, cô kéo thân nhược, tiếp tục bướcvi_pham_ban_quyen vào trongleech_txt_ngu viện quân khu.
Xuyên không về thập niên 80, may mắn là không gian không gian và dị năng cô cũng đi theo. Khả năng bách chính là một trong những sức mạnh linh của cô.
Cô ném đá , nhẹ nhàng cho ả đàn bà kia một bài học, mà nhìn bề ngoài, chắc chẳng ai đổ lỗi lên cô được.
Dù sao thì mùa hè ong đi lấy đầyleech_txt_ngu , ả lại mặc cái váy màu vàng “trêu ong ghẹo bướm” như thế, bị đốt cho mặt mũi vù thì là đáng đời.
“Mẹ ơi, phải ba không cần mẹ connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình nữa không?”
Con Bình Bình ngước khuôn tèm lem nước mắt lênbot_an_cap, hỏi bằng tủi thân, đáng vô cùng.
“Bình Bình cần có mẹ làvi_pham_ban_quyen đủ rồi.”
Nhìn đứa con gái gầy gò lèo tèo như đỗ trong , Tân Viên xót xa không sao xiếtbot_an_cap.
Đứa bé nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc ra đã chưa từng được gặp Chu Vân Dã. Trẻ sinh non cơ thể vốn đã yếu , chủ (chủ nhân cũ của cơ thể này) mang danh xấu là gái góa tái giá còn “lăng loàn”, nên đường ai cũng muốn đạp cái. Trẻ con trong thôn bị xúi giục, cũng chẳngleech_txt_ngu ai thèm chơi với cô bé.
trong hoànleech_txt_ngu cảnhleech_txt_ngu đó lâubot_an_cap, đứa trẻ sinh ra nhút nhát, hướngbot_an_cap nội, đến cũng chẳng dám nói to.
Đã vậy, bébot_an_cap còn bị dinh dưỡng trầm trọng: mặt vàng , gầy xương, đầu to cổleech_txt_ngu nhỏ. Đứa trẻ ba tuổi mà chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nặng mười cânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cao chưa tới một mét, thoạt nhìn còn không bằng đứa trẻ lên hai, chiều cao cân nặng đều không đạt chuẩn.
Nguyên chủ làm mẹ, lê lết thân tạ ra đứa trẻ, lại một thânbot_an_cap một mình dốc cạn sức lực để nuôi sống sót qua ngày đã kỳ tích rồi. Đứa gầy gò ốm yếu không thể cô ấy được.
Nhưng bây giờ, nếu cô đã xuyên vào làm mẹ của đứa , cô nhất định phải nuôi con bé thật tốt khỏe mạnh. Và cô hoàn toàn có lực làm điều đó!
Trùng hợp thay, nguyên chủ có cùng họ cùng tên với : Tân Viên Viên. Cô ấy quân tẩu (vợ quân nhân), nhưng lại là một quân tẩubot_an_cap mang tiếng xấu muôn đời, bị bỏ ở .
Còn cô của kiếp trước, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một sĩ y của lượng đặc chủng. Hai ngày trước, trongbot_an_cap lúc trực thăng vụ thì gặp tai nạn bất ngờ, chớp mắt một cái, cô nhập vào cơ thể .
Nghĩ lại cuộc đời của chủ, côbot_an_cap không kìm được cái lắc ngán , thầm chửi thề một tiếng vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái số cẩu huyết vãi nồi .
Nguyên chủ tái với Vân Dã, tínhvi_pham_ban_quyen ra là cuộc hôn thứ hai.
Ba năm trước, vào đêm tân , chú rểvi_pham_ban_quyen cũ là Bạch Ngọ Lương sau khi tiễn kháchleech_txt_ngu khứa ra về, vô tình ngã xuống hồ chứavi_pham_ban_quyen nước. Thật sự là sống không thấy người, chết không thấy xác.
Xảy ra đó, dân làng nhiệt tình xúm vào giúpleech_txt_ngu đỡ tìm kiếm. Khi , đối tượng xem mắt em chồng Bạch Chi Chi là Chu Vân Dã vô đang nghỉ về thăm quê. Vốn tính , anh xông xáo đi tìm người gia đình họ đến tận nửa .
Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, anh ta lại mơ hồ lên giường nguyên chủ. người gạo nấu thành cơm, bị họ Bạch bắt gian tại trận.
Chuyện lập tức nổ như bom! Nhà họ Bạch nhảy lên ầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ĩ suốt một , còn hung hăng dọa sẽ cáo chuyện này lên chính quyền.
Thời buổi này, tác phong sinh hoạt mà có vấn đề thì những tương lai sự nghiệp tan , mà còn bị bêu riếu khắp phố phường rồibot_an_cap tống vào tù. Coi như đời tàn!
Bị dồn vào cùng, Chu Vân Dã đành ngậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắng nuốt đồng ý điều kiện của nhà Bạch. Anh nôn ra năm đồng tệ phí bịt miệng, đồng thời rước nguyên chủ về nhà làm vợ.
Lần này thì đến lượt bố mẹ Chu không cam tâm. Bởi lẽ Chu Vân Dã từ khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhập ngũ đã nhiều lần lập , giờ đã là Đại trưởng, tương lai xán lạn vô cùng.
Đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảleech_txt_ngu con gái Bạch Chi Chi xinh như hoa nhà họ mà họ còn chướng mắt không thèm ưng, sao có thể chấp nhận rước một chổi vừabot_an_cap lấy đã góa bụa về cơ chứ?
Huống hồ, ở cái thời đại này, tiền lễ cưới cô nương trong trắng sò nhất cũng cóbot_an_cap hai trăm đồng. Nhà họ Chu một bà mà lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốn đến năm trăm đồng, đúng là vừa sản vừa !
Cảm cục tức này quá lớn, ngaybot_an_cap ngày đầu tiên tân hôn, hai bà già nhà họ Chu đã chửi rủa nguyên tátbot_an_cap nước vào mặt. Nếu không Chu Vân hứa khi về đơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị sẽvi_pham_ban_quyen gửi lại cho họ năm trăm đồng, có lẽ nguyên chủ đã bị ép đến thắt cổ tử .
Có lẽ trongleech_txt_ngu thâm tâmvi_pham_ban_quyen Chu Vân Dã cũng chẳng hề thừa nhậnleech_txt_ngu Tân Viên Viên là mình. Ngayvi_pham_ban_quyen cái đêm rước nguyên chủ về, nửa đêm anh liền dậy đi một mạch.
Từ đó về sau, anh không bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở . Sống chết ra sao bặt vô âm tín, triệt đểbot_an_cap đính kèm nguyên chủ cái “khắc ”.
Mang lưng danh góa phụ khắc phu lại còn lăng loàn thâu nam nhân, nguyên chủ sống không bằng chết. đát hơn, đến tháng hai cô hiện mình có thai. nhưng, hai ông bà nhà họbot_an_cap Chu một mực cắn răng nói đứa bé không giống nhà họ , rồi nhẫn tâm đuổi cô ra khỏi cửavi_pham_ban_quyen.
Nguyên chủ đáng thương ôm chút tia hy vọng cuối cùng quay về mẹ đẻ, mong nhà giúp cô vượt qua cơn khốn khó. Nào ngờ, nhà mẹ đẻ tuyên bố : nếu không nônvi_pham_ban_quyen ra đủ năm trăm đồng tiền sính lễ, họ coi như không có con gái , sống chết mặc bay.
Cô biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy ra năm trăm đồng cơ chứleech_txt_ngu?
Nếu không lúc cùng đường bí lối, cô chạy lên ngọn núi phíaleech_txt_ngu sau định thắt cổ vẫn, rồi may mắn một cặp giáo già bị đây cải tạobot_an_cap cứu sống, thìbot_an_cap e rằng cô một xác hai mạng rồi.
Ba năm , nguyên ôm conbot_an_cap sống lay lắt trong nhà tạm bợ trên núi. Sự vắt kiệt về sức lẫn đòn roi tinh sớm mòn cô đến mức không bằng .
vì băn khoănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho đứa con nhỏ, lẽ nguyên bỏ mạng quèn này từ rồi.
Hai trước, làm đồng, nguyên đột xỉu. Tỉnh dậy thì “cô” trở thành cô ấy.
Thôi thì, đã mượn xác hoàn hồn, phải có trách nhiệm nuôi nấng đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net conbot_an_cap gái này khôn lớn. Việc tiên cô cần làm lúc , chính là tra xem Chu Vân Dã rốt cuộc còn sống hay đã chết.
Nếu chết , cô sẽ danh chính ngôn thuận dùng thân phận người nhà liệt sĩ để đấu tranh lấy một khoản tiền tuất. Nếu sống, cô sẽ lập tức ly hôn, đòi cho bằng được tiền dưỡng nuôi con!
Nuôi đứa trẻ đâu phải chỉ cần mỗi thương, cần rất tiền! Hơn nữa, cô còn định khởi nghiệp thay vận mệnh củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai mẹ con, nên bắt buộc có vốn liếng trong .
Thập niên 80bot_an_cap, bách đãi hưng, mọi rục rịch chuyển mình, cô toàn tự tin có thể cưỡi trên ngọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gió đại này mà tạo nên một chân trời riêng.
“Chít chít”
Mộtbot_an_cap con chuột nhỏvi_pham_ban_quyen bé lấm lét thò đầu ra từ bên đường tiếng, sau đó ba chân bốn cẳngbot_an_cap chuồn mất.
Tân Viên Viên mỉm cười. Chú chuột vừa cho cô biết phía trước chính là văn phòng thủ trưởng, cứ Chính ủy Dương Kiến là được. Người đó tính tình cương trực, làm việc côngleech_txt_ngu minh, định sẽ giúp được cô.
Tân Viên dọc đường để đến hiệuleech_txt_ngu các văn phòng trong doanh trại. Vừa nhìnbot_an_cap thấy căn phòng có biển “Văn phòng Chính ủy”, cô không donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dự gõ cửa .
“ chí, tìm ai?”
Nhìn người phụ nữ dân ăn mặc rách rưới, mặt vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vọt như dân chạyvi_pham_ban_quyen nạn đang đứng trước mặt, Chính ủy Dương Kiến Quốc vội vàng đứng dậy han.
“Chào thủ trưởng, tôi là vợ của Vân Dã. Tôi đến tìm anh ấy.”
Tân Viên Viên siết chặtvi_pham_ban_quyen đứa trong lòngbot_an_cap. Con gái Bình Bình vốn yếu , ngồi xe lửa rã hai hai đêm vôbot_an_cap cùng mệt mỏi và buồn ngủ. May mắn là hai ngày qua, cô đã lén cho con uống chútbot_an_cap tinh chất linh tuyền thủy (nước suối gian), nếu không đứa trẻ đã đổ bệnh từ lâuvi_pham_ban_quyen rồi.
“Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí, cô cô vợ của Vânbot_an_cap sao?”
Kiến Quốc trợn tròn mắt, vẻ mặt tràn đầy sự khó tin. Dù cốvi_pham_ban_quyen thế nào, cũng không thể hình ảnh người phụ nữ nông thôn đen nhẻm, gầy gò, vá vá đụp trước nàyvi_pham_ban_quyen cái tên Chu Dã.
Chu Vân Dã là ai cơ chứ? Cậu ta “Binh bất bại” của toàn quân cơ mà! Phàm là cậu ta nhúng tay vào, thì đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
Cậubot_an_cap ta đi thi nhiệm mật suốt ba nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa mới hoàn trở về cách đây hai hôm. Một mình ôm mộtbot_an_cap Huân chương Đặc công và Huânvi_pham_ban_quyen chương Nhất công, thăng một lèo từ Đại đội trưởng lên Tiểu đoàn trưởng. Là viên sĩleech_txt_ngu quan trẻ tuổi nhất, tiền đồ rực nhất cái quân !
Không chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hữunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tố chất sự thép, ta còn đẹp trai ngời . cáibot_an_cap khu này ai đây có Binh vương bất bạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu Vân Dã dung mạo tựa Phan , bản lĩnh thì đầy !
“Đúng vậy, tôi là vợ Chu Dã. là chứng minh thư, giấy đăng ký kết hôn, giấy thiệu tôivi_pham_ban_quyen. Phiền thủ trưởng tìm anh ấy, nhắn một tiếng, bảo anh ấy ra đây làm thủ tục ly hôn tôi.”
Ra ngoài đi xa, giấy tờ đương nhiên phải chuẩn bị đầy đủ. Trước khi xuất phát, đặc biệt theo một con gà rừng săn được trên núi đến tìm Bí thưbot_an_cap thônleech_txt_ngu. Nhờ vậy mới thuận lợi lấy được giới thiệu, nếu không thì đừng nói là mua vé , ngay cả bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân ra khỏivi_pham_ban_quyen cũng không xong.
Những lờivi_pham_ban_quyen của Tân Viên Viên suýt nữa khiến Dương Kiến bị sét đánhbot_an_cap chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay tại chỗ. tờ rõ rành rành chứng minh cô đúng vợ Chu Dã!
Nhưng cô ấy có biết mình đang gì không? Cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo muốn hôn Chu Vân Dã?!
Cô ấy có thân phận hiện tại Chu Vân Dã không thế?
Đó là chỉ huy quân sự át chủ bài, Binh vương oai phong lẫm liệt danh toàn quân ! Không biết bao nhiêu cô gái đang rỏ dãibot_an_cap, đêm ao ước được làm vợ cậu ta kìa!
Trong số đó phải kể đến Hoàng Vi Vi của người anh thiết với Chu Vân Dã. Côleech_txt_ngu hết tặng quà lại đem cơm, nếu không vì Chu Vân Dã một lòng sắt , tính nghị không chút chuyển, thì đã sớmbot_an_cap bị mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viên đạn bọc đường đó đánh từ lâu !
“Vâng, tôi lặn lội đến tận đây chính là ly hôn với anh ta. Xin thủ trưởng chuyển lời, bảo anh ta không cần phải trốn chui trốn nhủi, sảng khoái ra đây làm cho xong thủ tục đi. Đồng thời yêu cầu anh tiền cấp dưỡng nuôi con đến khi con trưởng thành. Từ nay về sau, đường ai , tôi tuyệt đối sẽ không đường ta.”
Từ ánh mắt của vị thủ trưởng nàybot_an_cap, Tân Viên Viênleech_txt_ngu đã đoán ngay được Dãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn sống. độ của cô thêm phần kiên .
Cô bắt buộc phải ly hôn với tên này.
Một gã tra nam suốt ba không thèm ngó ngàng gì đến vợ con, kệ mẹ mình ức hiếp vợ con đến cùng cực. Không ly hôn chẳng lẽ giữ làm cảnh cho ngứa mắt ?
dù chuyện xảy ra đêm đó nguyên chủ có một nhiệm, nhưng giường tự anh ta bò lên cơ mà! hành sự, anh ta ở bên trên sức dồn cũng không hề nhỏ đâu nhé! Đêmbot_an_cap đó nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ là lần đầu , chẳngbot_an_cap lẽ anh ta cảm nhận được chắc? Chuyện cô sinhbot_an_cap con, nhà Chu lẽ nào không thèm báo cáo với anh ta một tiếng?
giả câm giả điếc, để mặc mẹ họ Chu tống ra khỏi nhà, thì cái cuộc hôn nhân trên danh nghĩa này chẳng còn lý do gì để tại nữa.
Hôn , tiền đòi! họ Chu không nhận đứa trẻ cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhưng Chu Vân Dãleech_txt_ngu thìleech_txt_ngu phải nhận!
Cô đã có dự tính riêng cho mình. Bây giờ đã là thập niên 80, Hoa Quốc chuẩn vào kỷ nguyên cách mở cửavi_pham_ban_quyen, đây chính làvi_pham_ban_quyen hội vàng để làm giàu. Hơnleech_txt_ngu nữa, cô bản lĩnh mình, gì mà treo cổ lên một gốc mục như gã tra nam nàyvi_pham_ban_quyen cho phạm thanh xuân!
Dương Kiếnbot_an_cap mắt nhìn, sau đó lại đưa tay ngoáy ngoáy lỗ tai. nhận mình không nghe nhầm, buộc bản phải nén sựbot_an_cap , kiên nhẫn hỏi kẽ nguyên nhânbot_an_cap vì sao cô muốn hôn.
Chuyệnbot_an_cap Chu Vân Dã năm trước về quê thăm người thân, thế quái nào lại rước ngay cô góa phụ côi làm vợ, từng là tin gây độngvi_pham_ban_quyen một thời.
Cái cậu ta lấy vợ vừa truyền ra, trẻ viện đem lòng cảm mến cậu ta kích động đến mức đòi sống đòi chết, làm cả đại viện náoleech_txt_ngu loạn, chướng khí mù mịt một thời .
lẽ vì thân cũng cảmleech_txt_ngu thấy hổ về việc này, cậu dứt khoát chủ động xin gia nhiệm vụ đặc biệt lần đóvi_pham_ban_quyen.
Ông cứ đinh ninh rằng, phụ nữ khiến Chu Vân mất khả năng kiềm chế mức “chuyệnleech_txt_ngu đã lỡ rồi”, hẳn phải có dung mạo hoa nhường nguyệt cỡ . Nào ngờ phụ nữ trơvi_pham_ban_quyen xương mặt này chẳng có lấy nửa điểm xinh đẹp, thậm chí giống một người phụ nữ bình thường!
Gầy đếnbot_an_cap mức đáng sợ, da bọc xương đúng nghĩa bóng lẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩa . Kiểu sờ vào một cái cũng thấy hoảng hốt, từ trên xuống dướivi_pham_ban_quyen chẳng có điểm nào xứng đôi Chu Vân !
“Thủ trưởng, tôi xưng hô với ngài thế nào”
“Tôi tên Dương Kiến Quốc, là Chính ủy của quân khu. Đồng chí Tân cứ gọi tôi là Chính ủy Dươngleech_txt_ngu được.”
Nhìn biểu kinh ngạc đến hóa đá của thủ trưởng, Tân Viên Viên đãleech_txt_ngu còn lạ lẫm. Đương nhiên cô trong lòng ôngvi_pham_ban_quyen ấy đang nghĩ gì.
Bởi vì cả mới xuyên vào thân thểvi_pham_ban_quyen này, nhìn bộ dạng thảm thương bộ xương khô trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gương, chính cũng tự giật mình cơ mà.
chủ cao một mét bảy, nhưng chỉ nặng hơn ba lăm ký, ngoài ra thì chỉ còn lớp da bọc bên ngoài. Mặt mày vàng vọt, đôi to nhưng vô hồn, hai má hóp sâu hoắm. Chỉ gió thổi hơi mạnh một chút thôi cũng đủ sức quật côbot_an_cap.
nguyên chủ không xấu, ngũ quan rất thanh tú, là những tháng ngày đau khổ mòn cô bộ dạng ma chê quỷ hờn . Cô cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ tự để nuôi lại nhan sắc này từ từ hồi.
Nguyên kéo lê cái thân tàn tạ đó, lên núi Hắc Hổ hoang, cuốc đất, đào rau dại, cắn răng gắng gượng sống sót qua năm trời.
Ba năm đó, dù là nhà mẹ đẻ nguyên chủ, hay nhà họ , hay cả nhà Bạch đã đứt cô giá năm trăm đồng ai nấy đều biết rõ phụleech_txt_ngu nữ vácvi_pham_ban_quyen theo đứa trẻ sốngvi_pham_ban_quyen trên núi khó khăn, cùng cực mức nào, nhưng tuyệt nhiên không một ai chìa tay ra .
Ngay cả vài ngày trước, khi đứa trẻ sốt cao không hạ, nguyên chủ ôm đứa con thoi thóp chạy nhà họvi_pham_ban_quyen Chu, mong họ nể tình đứa làvi_pham_ban_quyen máunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mủ nhàleech_txt_ngu họ Chu mà mượnleech_txt_ngu hai đồng bốc thuốc. Bà già họ Chu chẳng những không cho một , mà thả chó cô.
Choleech_txt_ngu đến bây giờ, trên cánh trái của cô còn in hằn dấu răngleech_txt_ngu chó cắn.
Bí bách quá, cô chạy đến họ Bạch tìmbot_an_cap Bạch Chi Chi . sao, trước khi lấy anh trai Bạch Ngọ Lương của Chi Chileech_txt_ngu, cô và là đôi bạn thân thiết giấu nhau chuyện , Chileech_txt_ngu Chi cũng chính mối se cho cuộc hôn nhân đó.
Cô ngàn vạn lần ngờ tới, Bạch Chi Chi lại trở mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như lật sách. Không giúp , đằng này còn mở miệng chửi rủa cay độc, bảo rằng đây là quả báo cho cái tội đi lăng loàn nam nhân
Những ký ứcvi_pham_ban_quyen ấy ùa về trong tâm , sống mũi Tân Viên đột nhiên cay xè, hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trênbot_an_cap má.
Cô biết, đây chắc chắn là cảm xúc uất ức còn sót lại của nguyên chủ.
Cô lặngbot_an_cap lẽ lên an ủi nguyên chủ trong lòng: tâm đi, những kẻ súc sinh từng chà đạp cô, sẽ tính sổvi_pham_ban_quyen từng đứa một. Chuyện ba năm trước chắc chắn có kẻ tay giở trò. Đợi thời cơ đến, tôi nhất sẽ ra chân tướng sự thật.
Lúc , tâm của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới dần bình phục.
đưa tay quệt ngang dòng mắt, vẻ mặt hiện lên sự quật , kiên định. bé lòng thì đang ôm chặt lấy cổ mẹ, dám ngẩng đầu lên.
“Chính ủy Dương, ba qua, tôi một một mình ômbot_an_cap con sống lay lắt, không tựa. khôngbot_an_cap vì đứa con này, tôi chẳng biết mình đãleech_txt_ngu chết đi sống lại bao nhiêu lần rồi. Đã , trong lòng Chu Vân Dã vốn chẳng có chỗ cho mẹ con tôi, vậy cái cuộc hôn nhân hữu vô thực chẳng có lý do gì tục.”
“Bây là sĩ quan độileech_txt_ngu, còn chỉ là đứa nhàbot_an_cap quê hiệu. Anh ta chướng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chuyệnbot_an_cap hiểu, tôi thông cảm. tôi tuyệt đối sẽ không cản bước tiến thân của anh ta đâu.”
khoát tuyên bố, không mang theo nửa điểm luyến tiếc.
“Đồng chí à, tình tiết cô trìnhleech_txt_ngu bày có sai lệch lớn so với những gì tôi nắm . Việc đồng chí Chu Vân Dã ba năm không về nhà thật, nhưngbot_an_cap là do cậu ấy ra ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thi hành nhiệmbot_an_cap vụ mật. vậy, ba năm qua, tháng nào đồng cũng nhờ chiến hữu gửi về mà.”
Nghe xong, tim Dương Kiến bỗng thắt . Nếu gì Tân Viên Viên sự thật, thì lầnvi_pham_ban_quyen này thằng nhóc Chu Dã sai rànhvi_pham_ban_quyen rành ra !
phụ mang tiếng xấu, theo một đứa con nhỏ, trong khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có lấy cắc, phải sống dựa vào việc trồng trọt, tá túc trong khu lán trại rách nát giữabot_an_cap rừng sâu thẳm, đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đưa tay ra giúp đỡ cũng có. Nghĩ thôi cũng thấy vô lý và tàn nhẫn đến mứcleech_txt_ngu nào!
Là đấng nhi đại trượng phu, bất luận vì lý do gì, đãleech_txt_ngu cưới ngườivi_pham_ban_quyen phải có trách nhiệm! Không muốn sống chung thì có thể ly hôn, này bỏ mặcleech_txt_ngu người chết không thèm ngó ngàng, thế khác nào chôn vùi xuân của con gái nhà người ta?
Còn nữa, bố mẹ nhà họ Chu rốt mangbot_an_cap trái tim rắn rết máu cỡ nào mà nhẫn vứt bỏ chính cháu ruột của mình như thế?
Ông thậm chí bắt hoài nghi trọng Chu Vân Dã có phải là con ruột của họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay không!
Hèn chi con này trông gầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gò ốm yếu chẳng gì dân tị . Thân xác cô ấy khổ một, lòng phải uất ức . Ba năm qua, gánh vác ấy áp lực, cô ấy đã phải nuốt bao nhiêu cay đắng vào bụng?
“Đồng chí Tân, chịu nhiều . Cô cứ yên tâm, này tôi nhất định bắt Chu Vân Dã phải cho cô một lời giải thích ràng”
“ Hoabot_an_cap, cậu đi gọi Vân đến !”
dặn dò xong lính cảnh vệ, Kiến định đứng dậy rót trà mời Tân Viên Viên độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên một cơn đau quặn truyền từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vùng bụng. Ông ôm chầm lấy bụng, gương mặt nhăn vì đau đớn. Xấu hổ xua tay với Tân Viên Viên, ông phịch xuống ghế, tay ấn chặt dạ , cố gắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xoa dịu cơn đau.
Haiz, cái bệnh cũleech_txt_ngu này tái phát không đúng lúc chút , làm trễ nải cả lớn của đồng Tân.
“Chính ủy Dương, có phải dạ dày của ngài đangvi_pham_ban_quyen đau dữ không? Căn này của ngài chắc cũng phải đeonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bám hơn ba rồi, khám qua bao nhiêu bác sĩ, uống cảvi_pham_ban_quyen thuốc nhưngbot_an_cap vẫn chỉ là trịvi_pham_ban_quyen ngọn không trị gốc. Dạo gần đây, bệnh ngày càng tái phát với tần suất dày đặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn. Lúc đau dữ dội thì cảm giác bao tử cứ co rút liên tục, mồ hôi lạnh vã ra khắp người, tay chân bủn rủn chẳng còn chút lực nào, có đúng vậy không?”
Tân Viên Viên chăm chú quan ông một , trong lòng đã nắm chắc bệnh tình. Ca này, cô trị được!
Cô cất giọng tốn.
Dương Kiến chết chỗ. Từng triệu chứng cô kể chính xác đếnvi_pham_ban_quyen từng li tí!
Lẽ nào cô ấy là bác sĩ? Khôngvi_pham_ban_quyen đúng nha, ông nghe Chu Vân Dã kể cô “hờ” này học lẹt , chỉ mới hết hai, nhà cũng chẳng ai theo nghề y cả cơ mà.
Cô ấy còn chưa thèm mạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho ông, sao chỉ liếc mắt một cái đã đọc vanh triệu chứng thếvi_pham_ban_quyen này?
Tân Viên Viên thầm cười đắc ý trong lòng. Muốn biết tình trạng của ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có khó gì, cô dùng ý niệm “hỏi thăm” mấy chim sẻ líu lo ngoài cửa sổvi_pham_ban_quyen là xong. Đừng nói là đau dạ dày, đến cả chuyện Kiến Quốc đội vợleech_txt_ngu đầu cô cũng rõ như lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn taybot_an_cap.
“Chính Dương, nếu ngàileech_txt_ngu tưởng tôi, tôi có châm giúp ngài làmbot_an_cap dịu cơn đau.”
Viên Viên biết đềvi_pham_ban_quyen nghị của mình có hơi đường đột. Dù saobot_an_cap thân hiện tại của cô chỉ là một người nữ nông thôn thấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học, đột nhiên đòi chữa bệnh cho người ta, nghe qua quả thật có chút hoang đường.
Lý do cô chủ ngỏ lời trị bệnh cho Dương Kiến Quốc phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì rỗi sinh nông muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm “ Phong” người tốt việc tốt. Cô đang tính toán ích của chính mình!
Một thân mình nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất khách quê người, chẳng có lấy một vai nương tựa, cô bắt phải nhanh chóng tìm cho một chỗ dựa vững .
Nghe giọng điệu của Dương Kiến Quốc khi nhắc Chu Vân Dãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đủ ấy trân trọng và đánh caoleech_txt_ngu năng lựcbot_an_cap của anh ta đến mức . Dẫu cho Chu Vân Dã có thật sự nợ mẹ convi_pham_ban_quyen cô, nhưng không dính líu vi phạm nguyên tày , chắc chắn Chính ủy Dương sẽ đứng về phía anh ta.
Cuộc hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân của cô vớivi_pham_ban_quyen Chu Vân Dã lạibot_an_cap là quân hôn (hôn nhân đội). Nếu Chu Vân Dã vì lovi_pham_ban_quyen sợ ảnh hưởng đến đồ và danh tiếngvi_pham_ban_quyen mà kiên sống chết khôngbot_an_cap chịu ly , thì một khi anh ta khôngbot_an_cap mở miệng, cái ly hôn này chắc chắnleech_txt_ngu sẽ bị kẹt lại.
nên, phải tận dụng mọi cơ hội lôi nhân mạch về phía mình. Mà Chính ủy Dương đang quại vì đau dạ kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chính làbot_an_cap mộtbot_an_cap phao cứu sinh tuyệt vời nhấtleech_txt_ngu. Bắt buộc ôm lấybot_an_cap cái đùi !
Chỉ cần giúp ông ấy xoa dịu cơn đau, ông ấy ắt hẳn sẽ cáchbot_an_cap báo đáp ân tình này.
“Hồi còn trênvi_pham_ban_quyen , vẫn luôn theo học yvi_pham_ban_quyen thuật vị sư già bị điều xuống tạo. Giáo sư ấy trước đây từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giảng tại việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân y Bắc Kinh, y thuật cao minh . Nếu tôi không học lõm được chút ít thì hai mẹ con tôi đã bệnh chết trên núi rồi”
Cô tiện miệng bịabot_an_cap ra một do vô hợp để đập sự nghi ngờ của Dương Kiến Quốc. Cô đặt connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái ngồi sô pha, rồi lấy từ trong chiếc túi nilon ra hộp kim châm cứu.
Đương nhiên, hộp kim này được cô lấy ra từ trong gianvi_pham_ban_quyen, giả vờ thò tay vào túi nilon chỉ là chiêu trò che mắt thiên hạ. kiếp trước, với tư cách là bác sĩ quân y đặc chủngleech_txt_ngu, không gian của cô được trang bị sẵn một phòng y tế tiên tiến. Dụng y tế trong vô cùng đủ và có khả năng tự động cập nhật theo thời đại.
Không gianvi_pham_ban_quyen này còn có một chức năng ngụy trang cực kỳ vi diệu: cứ vật dụng ra ngoài đều tự động đổi lớpbot_an_cap vỏ bọc cho phù hợp với thời tại. nên, chiếc hộp nhôm đựng kim châm này trông móp , đầy vết xướcleech_txt_ngu xát và lấm những đốm đenbot_an_cap gỉ sét, khiến chẳng ai mảy may ngờ xuất xứ của nó.
“Cũng được, làm đồng chí Tân.”
Công việc trong quân đội bộn bề trăm ngàn mối, đường đường là Chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ủy, ông bận tối mắt tối mũi, chuyện ba bữa cơm ăn không đúng giờ là chuyện cơm bữa. Lâu chày tháng, cái bệnhvi_pham_ban_quyen đau dạ dày này cứ thế bám rễbot_an_cap. như Tân Viên Viên , ông bị bệnh này hành hạ ròng rã ba năm trời, uống thuốc khám bệnh không biết bao nhiêu lần nhưng chưa bao giờ dứt điểm.
Nghĩ bụng sao cũng không chết được, nên ông tặc lưỡi bỏ . Giờ nghe đồng chí Tân phán bệnh chuẩn không cần chỉnh, biết đâu ấy lại có chút bản thật, thử một phen cũng chẳng thiệt thòi gì.
Ông cố nén , với tay kéo ngănleech_txt_ngu kéo bàn làm việc, bốc ra hai viên kẹo sữa Đại Bạch Thố, đứng tiến đến dúi vào đứa bé đang ngồi rúm ró trênvi_pham_ban_quyen pha không dám nhúc nhích.
Đứa trẻ gầybot_an_cap ốm yếu hiểu chuyện đến mức khiến người ta phải xót xa. Rõ ràng phải rời tay , ngồi một mình trên ghế, con bé đến mức hai tay nhỏ xíu bấu chặtleech_txt_ngu vạtvi_pham_ban_quyen áo, nước mắt chực trào nơi khóe nhưng vẫn cắn dám phát ra nửa tiếng nức nở.
Cái lìvi_pham_ban_quyen quật đúng di truyềnbot_an_cap y đúcbot_an_cap từ cha thép Chu Dã của nó. Đã thế, ngũ quan khuôn mặt lại là sao thu nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đúng chuẩn giống nhà họ Chu không sai vào đâubot_an_cap được.
bé hoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ trân nhìn ông, ngừng nhích lùi lại phía sau. Mãi cho khi thấy Tân Viên đầu, mới ngoan ngoãn nhận lấy kẹo.
Đôi mắt ngập tràn sự kinh hoàng của đứa trẻ một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào timnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương Kiến . trời mới biết ba năm qua đứa trẻ này đã những bi kịch kinh khủng nhường nào mới rụt rè và nhút nhát mức này.
Nhìnvi_pham_ban_quyen lại mấy trẻ nghịch như giặc trong đại viện nhà mìnhvi_pham_ban_quyen xem, mỗi lần thấy ông là bọn chúng lại í ới gọi “Bác Dương ơi à” tít mù tắp, chỉ cốt để vòi vĩnh kẹo ăn.
Trong lòng ông lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng thấy phải vị. Lát Chu Vân tới, ông định phải “giáo huấn” cho cậu ta một trận ravi_pham_ban_quyen trò, épvi_pham_ban_quyen cậu ta phải đền bù thất tinh đàng hoàng cho đồng chí Tân!
Tân Viên Viên bảo Dương Kiến Quốc nằm ngửa sô pha. Tay cô cầm kim bạc, kỳ điêu luyện và dứt , lần lượt châm vào huyệtvi_pham_ban_quyen Khí Hộ, Quản, Túc Tam Lý trên bụng ông. Cùng lúc mũi kim đâm huyệt vị, cô công, truyền mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiavi_pham_ban_quyen linhleech_txt_ngu lực từ cơ đi qua mũi kim bạc, chảybot_an_cap thẳng vào các kinh mạch.
Đươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên, quá trình truyền linh lực nàybot_an_cap diễn ra vô cùng kín kẽ. Dù Dương Kiến Quốc có trừng mắt chằm chằm mũi kim vào người, cũng tuyệt đối không thể hiện ra gì bất thường.
Khi Tân Viên Viên nhẹ nhàng vê phần đuôi kim, kim bắt đầu rung lên nhè nhẹ. Cảm giác khó chịu ở dạ dày nhanh chóng giảm rõ rệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ông không khỏi thầm lênbot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen tiếng kỳ diệu.
của Chu Vân Dã quả thật là có bản lĩnh thụ!
“Báo cáo!”
Một giọng nói nam , vang dội và đầy từ tính bất ngờ cấtbot_an_cap lên. Toàn thân Tân Viên Viên không tự mà khẽ run rẩy, mắt phản xạ có điều bắt đầu ươn ướt.
mắt cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoáng lướt qua mộtleech_txt_ngu bóng người lớnvi_pham_ban_quyen, tĩnh tại. Một giọng nói thương gào thét cuồng trong tâm.
Anh đến rồi, cùng anh đến !
Đây là cảm chân thật của nguyên chủ. Tân Viên hít một hơi , nỗ lực đè nén không để xuống.
Thật kỳ lạ, cô có cảm giácbot_an_cap lần xuyên khôngleech_txt_ngu này hoàn toàn khác với những bộ tiểu thuyết mạng cô từng đọc. bi mà nguyên chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng trải qua, động và thực hệt như chính cô vừa trải qua một kiếp người vậy.
Rõ ràng trước khi gặp mặt, lòng ngập tràn hận móc. khi người thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng xương bằng thịt đứngbot_an_cap trước mặt, sâu thẳm trong tim lại dâng lên một cảm xúc áy náy đến lạ lùng.
Dù sao, cái mờ ám ba cũng là nguyên nhân ép Chu phải lấy . Nhưng đổibot_an_cap , nguyên chủ cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổi cả danh và một mạng sống!
Đến tận bây giờ, chân tướng của cái định mệnh đó vẫn còn một bí ẩn có lời giải!
“Tân Viên Viên, cô đang làm cái gì thế! Còn không mau rút kim ra!”
Chu Vân Dã liếc mắt một cáivi_pham_ban_quyen đã ra Tân Viên Viênbot_an_cap đang cắm kim châm cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên Dương Kiến Quốc. Gương màu đồng của anh lập tức , giọng điệu trầm đục cất lên giận dữ để quát .
đến giờ côvi_pham_ban_quyen vẫn cúi gằm mặt, nhưng trực mách bảo anh rằng người phụ chính Tân Viên Viên.
Nhắc mới , anh Viên Viên quả thực lấy gì làm quen thuộc. Cái đêm lửa tắt ấy, anh mơ leo lên giường rồi sinh quan hệ vợ chồng với cô. Lúc bấybot_an_cap giờ, anh thậm chí còn kịp nhìn diện mạo của cô trông tròn ra sao.
Mãi cho lúc bị nhà họ Bạchvi_pham_ban_quyen trận, miễn cưỡng cưới cô trongbot_an_cap sự phẫn nộ. Vì chuyện này mà làng trên xóm dưới đồn ầm lên, trong anh bực bội khôngvi_pham_ban_quyen tả xiết, lấy ra tâm trí mà ý đến dáng vẻ cô.
Nhưng cái cô Tân Viên Viên này kể cũng cười thật. Dù ba năm anh không về nhà thăm cô, nhưng tháng nào anh cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhờ bố mẹ chuleech_txt_ngu cấp tiềnleech_txt_ngu bạc đầyvi_pham_ban_quyen đủ, chưa từngleech_txt_ngu để cô phải chịu thòi.
Không thèm báo trước một tiếng đã lội đến tận quân khu tìm anh thì chớ, lại còn to gan lớn mật dám lấy kim châm bừa người thủleech_txt_ngu trưởng! Cô chỉ là một người phụ nữ nông thôn mới họcleech_txt_ngu hết cấp hai, chưa từng học qua ngày nàobot_an_cap về y lý, lẽ không sợ đâm chết thủ trưởng à?
Tân Viên Viên hoàn toàn tai tức giận của , tay vẫn tiếp tục hành chuẩn xác. Mãi cho đến khi rút cây kim cuối cùng ra, cô vẫn như không nghe thấy giọng Chu Vân Dã, chỉ nhàng quay sang hỏileech_txt_ngu Dương Kiến Quốc:
“Chính ủy Dương, ngài cảm thấy thế nào ?”
“Đúng là thần kỳ thật! Đồng chí Tân, tôi thấy khỏe hơn rất rồi!”
“Mau, Chu , mau trà mời đồng chí ”
Dương Kiến Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bật dậy sô , gương mặt rõ vẻ khó tin.
Chỉ vài mũi châm xuống, cơn đau dày quái ác của ông mà đã thuyên giảm rõ rệt! Thật không thể tin nổibot_an_cap, đây là căn bệnh mãn cả bác sĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoa ở bệnh việnbot_an_cap Bắc còn tay hết chữaleech_txt_ngu cơ mà.
“ ủy Dươngleech_txt_ngu, châmvi_pham_ban_quyen cứu chỉ có giúp ngài tạm cắt cơn đau, không thể diệt trừ tận gốc mầm bệnh. Látleech_txt_ngu nữa tôi sẽ kê cho ngài một toa thuốc, ra tiệm bốc thuốc về trong vòng hai trình. Trong thời gian dùng thuốc, nhất địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải chú ý kiêng khem ăn . hai liệu trình, tôi sẽ vào tình cơ thể của ngài đểleech_txt_ngu gia giảm lại thuốc, đảm bảo bệnh .”
Tân Viên Viên nụ cười với Dương Kiến Quốc. Nhìn mặt kinh ngạc tột của ông, cô thầm đắc ý, biết chắc vụ này đã thành công rực rỡ.
Văn hóa Đông y của Hoa Quốc đã lịch sử ngàn năm, đặcbot_an_cap công hiệu trong việc điều trị các căn bệnh nanbot_an_cap y chữa. Trớ trêu thay, ở thời đại này, Đông y bị chèn ép gắt, đến nỗi những vị lương ynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão dày dạn kinh nghiệm cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng ngang nhiên kê đơn bốc thuốc trị bệnh người. thật rất đáng .
May mắn thayvi_pham_ban_quyen, ra mang lại quảleech_txt_ngu rõ rệt, cô thuận kết giao được một vị thế lực . Cô thầm vuibot_an_cap sướng trong lòng.
“Tốt quá tốt quá, phiền đồng Tân viết thuốc lên đây giúp tôi.”
Kiến Quốc hớnleech_txt_ngu hở đưa cho chiếc bút Parker và một sổ tay. Tân Viên Viên đỡ lấy bằng tay, ngồi xuống cắm cúi viết xoèn xoẹt, không thèm liếc mắt đoái hoài gì đến Chu Vân Dã.
Chu Vân Dã đứng mộtvi_pham_ban_quyen bên thì trực tiếp đá. Cô ấy thế mà lại thật sự chữa khỏi bệnh dàybot_an_cap cho ủy Dương?! pháp kim vừa rồi thoạt nhìn vô cùng nhuần nhuyễn, chuyên nghiệpvi_pham_ban_quyen, không năm rèn luyện thì tuyệt đối không thể được! Cô học y thuật từ lúc nàoleech_txt_ngu vậy?
“ ủy Dương, đơn thuốc kê xong rồi. Đây đều làbot_an_cap những loại dược liệu phổ thông, nhưng không biết đây có bán đầy đủ không. Nếu không mua , tôi có lên núi thuốc ngài.”
Tân Viên Viên bồi một câu, lẽ ở cáileech_txt_ngu thời này, đang bị thắt chặt, tiệmvi_pham_ban_quyen thuốc chưa chắc đã trữ đủ liệu.
Nếu ông ấy cần cô lên núi hái thuốc, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ có lý do chính đáng để ở đây. Rời khỏi thôn Bạch Dương, cô từng có ýleech_txt_ngu định về. cầnvi_pham_ban_quyen tìm một thân để từ từ toán những bước tiếp theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chỉ có cái gật Chính ủy Dương, dẫu cô cóleech_txt_ngu ly hôn với Chu Vân thì cô vẫn có để tạm nương náu.
“Được được , cảm ơn đồng nhiều nhé”
Dương Kiến cầm quyển sổ tay có ghi đơnleech_txt_ngu thuốc, vẻ mặt ngạc nhiên thêm rõ rệt. Nét chữ viết bằng của cô vô cứng cáp, mạnh mẽ, thậm chí còn đẹp hơn cả chữvi_pham_ban_quyen của ông. Đây mà là nét chữ một người phụ nữvi_pham_ban_quyen nông học sao!
Lẽ nào thằng ranh con này cố ý giấu giếm thânvi_pham_ban_quyen phận thật của vợ ? Người phụ nữ có thể Vân Dã chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa gặp mặt một lần đã vội vàng rước về làm , làm sao có thể là hạng bần hàn vô dụng!
lúc Dương Kiến Quốc đang cười, say sưa ngắm nghía tờ đơn , câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp theo của Tân Viên Viên lập tức kéo ông về vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực tại rắc rối.
Viên lặnbot_an_cap lội đến quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là để ly hôn với Chubot_an_cap Dã.
“Chu Vân Dã, tôi đến là để hôn với anhleech_txt_ngu.”
Tân Viên Viên nhìnleech_txt_ngu chằm chằmleech_txt_ngu vào người đàn , rành rọt tuyênbot_an_cap bố.
Người đàn ông có lông mày rậm, mắt to, sống mũi cao thẳng, đôi môibot_an_cap kiên nghị. Kết với da màu đồng rắn rỏi bộ quân phục quan phẳngvi_pham_ban_quyen phiu, toát khí chất lùng, oai phong đặc trưng một línhvi_pham_ban_quyen sương gió. Với diện mạo, khí chất và thân hình này, dù cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặt ở thời đại trước của cô, anh ta cũngbot_an_cap dư sức ở đẳng cấp sao màn bạc.
Chỉ tiếc là, có mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vỏ bọc hoàn hảovi_pham_ban_quyen đến thế, lại mang tim của một tra nam tuyệt tình tuyệt nghĩa.
Ly hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Chu Vân Dã ngờ vực, không biết lỗ tai mình có nghe nhầm không.
Cô hao tâm tổn trí, không từ thủ đoạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để gả cho , chẳng phải vì anh là quân nhân, mỗi tháng đều có trợleech_txt_ngu cấp, cuộc sống chắc chắn sẽ thoải mái hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm góa phụ ở họ Bạch saobot_an_cap? Cớ gì đột nhiên lại hôn? Chẳng lẽ ba năm qua, cô có người đàn ông khác?
Không hiểu , khi nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suy nghĩ lộn xộn ấy xẹt qua đầu, trong lòng anh lại nhen một cảm giác chua khó .
“Ngồi đi, ngồi , cóvi_pham_ban_quyen chuyện gì từ từ nói. Vân Dã, mắt cậu đi đâu thế, không thấy con mình đang ở đây ?”
Thấy tình hình căng thẳng, Dương Kiến vội vàng đánh trống lảng. Một bên là cô vợ lính y cải tửleech_txt_ngu sinh, một là Binh vương hùng bách chiến bách thắng vệ tổ quốc, thâm tâm ông thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không muốn một gia đình tốt đẹp như vậy phải tan .
nữa, trực giác mách bảo ông, chuyện này chắc chắn có khúc. Với tư cách là ủy, ông trách nhiệm giúp họ gỡ . dỡ mườileech_txt_ngu ngôi miếu chứ không phá một cuộc hôn nhân, hồ đây lại là quân hôn được pháp luật bảo vệ nghiêm ngặt.
Nghe Dương Kiến nhắc, Chu Dã mới ý đến một đứa bé nhỏ xíu thuvi_pham_ban_quyen lu trên sô pha. Đứa bé tuy quần áo rưới được giặt giũ rất sẽ. Chỉ là convi_pham_ban_quyen bé gầy quá, cái thì to mà thân hình bé tẹoleech_txt_ngu, sô pha gần như thỏm.
Đứa bé rõ ràng làvi_pham_ban_quyen đang bịbot_an_cap hoảng sợ, mắt to tròn ngập tràn sự kinh hoàng, hai bàn tay nhỏ xíu bấu chặt lấy áo khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buông. May mắn là lúc này Tân Viên Viên đã xong việc. Nhận ra sự sợ hãivi_pham_ban_quyen của con, cô vội vàng bước , tay ômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghì con bé vàobot_an_cap lòng, tayvi_pham_ban_quyen nhẹ lưng để trấnvi_pham_ban_quyen an.
“Bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bình đừng sợ, có mẹ ở đây.”
“Conleech_txt_ngu con gái của tôi?”
Vân Dã gần như khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám tin vào taileech_txt_ngu mình. có con từ lúc nàovi_pham_ban_quyen? Bố mẹ anh chưa hé răng lấy nửa lời về chuyện này!
Cho dù ba năm qua liên tục thực thi nhiệm vụleech_txt_ngu , có mặt ở vị, nhưng tháng nào anh cũng ủy thác chiến hữu vào sinh tử là Hoàng Hữu Long gửi tiền về quê. dịp lễleech_txt_ngu tết, nếu có gian rảnh, Hoàng Hữu Long còn thay mặt anh nhà thăm hỏi bố mẹ. Anh chưa từng nghe Hữu Long nhắc chữ nào về việc anh có !
“ vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con gái của . là giấy sinh của con bé.”
Tân Viên Viên gắt gỏng đáp lời. Một taybot_an_cap ôm con, tay kia lục trong túi lấy một tờ giấy chứng sinh.
Vì đề phòng việc anh ta chối đứa trẻ, nên trước khi xuất phát, Tân Viên Viên gom hết mọi giấy chứng minh thân phận mang theo bên người. Tiền cấp dưỡng nuôi con đến khi trưởng , có muốn quỵtbot_an_cap cũng đừng hòng!
Chu Vân Dã thấy mũi cay cay. Anh đón giấy khai sinh, thậm chẳng buồn xem đặt thẳng lên bàn. Anh ngẩng lênleech_txt_ngu, hai tay ra, muốn ôm bé có ánh mắt nhát kia.
kỹ thì thấy ngũ quan của con bé hệt anh như đúc. Đây là con gái của anh rồi.
Có lẽ nhờ sự gắn kết của huyếtbot_an_cap thống, ngay khoảnh khắc nhìn thấy con, một cảm giác thân thuộc kỳ lạ dâng lên mãnh liệt, thúc anh khao khát được ôm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng giọt máu mủ của mình.
xúc động vươn tay tới
Thế nhưng con bé có vẻ rất sợ anh.
“Mẹvi_pham_ban_quyen ơi”
hoảngleech_txt_ngu sợ rụt ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, thu mình cuộn tròn như một con mèo nhỏ sâu vào lòng mẹ. Cái đầu nhỏ vùi chặt, không dám động đậy, hai tay nắm khư khư viênbot_an_cap kẹo sữa Đại Bạch Thố, chẳng ngẩng lên nhìn nửa cái.
“Ba anh bỏ đi, mẹ con sống thôn chẳng ai đoái hoài thương xót. Chỉ đành chui rúc vào cái chuồng trên núi, ngày ngày ăn không no mặc ấm. Chút điểm công sức làm lụng kiếm được đều bị bố anh tước đoạt sạch sành sanh, đến hột gạo cũng chẳng thí cho tôi.
Họ chửi tôi là , là đồ loàn, chửi Bình là con . họ không chỉ chửi, mà còn giục bọn trẻ con trong làng xúm vào chửi bới con bé. Lớn này, nó đến một đứa bạn chơi cùng cũng chẳng . Lâu dần, con bé trở lì, nhút . ba tuổi rồi màbot_an_cap số nói ra đếm được trên đầu ngón ”
Nói đến đây, giọt nước mắt không kìm được cứ thế thi nhau rơi xuống, lăn dài trên má, giọng nói nghẹn đứt quãng.
Tân Viên Viênbot_an_cap hít một . Rõ ràng cô đã dặn lòngvi_pham_ban_quyen phải thật bình tĩnh, nhưng cứ hễ nhìn thấy bộ mặt của hắn, mọi cảm xúc dồn nén vỡ òa tàivi_pham_ban_quyen nào chế nổi! thậm chí còn có ảo giác, những bi mà nguyên gánh chịu, chính là những gì bản thân cô đã nếm trải!
“Sao lại vậy được! Tháng nào tôi nhờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoàng Hữubot_an_cap Long gửi về nhà năm mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng mà! Tôi tự tay viết thư dặn dò bốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ rất rõ ràng: nămvi_pham_ban_quyen đồng đó, bố mẹ giữ lại hai mươi đồng dưỡng già, đồng còn lại đưa cô làm hoạt phí! lại, họ chưa bao giờvi_pham_ban_quyen nói với tôi về chuyện sinh con!”
Chu Vân sắng giải thích, hai bàn tay buông thõng bên vô thức siết chặt thành nắm , vành mắt cũng đầu đỏ hoe, ướt.
Nên nhớ, ở cái thời này, lương tháng của một công nhân chức nhà máy quốc cũng chỉ vỏn vẹn ba mươi đồng. Ba mươi đồng ấy dư để cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống sung túc! Cộng thêm sự chăm của bốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ hai bên, đáng lý ra cô phải sống an nhàn, ấm phải!
nhìn Viên xương tàn tạ đứng mặt, đôi mắt to lờ đờ trũng sâu, hai má hóp lại chẳngleech_txt_ngu chút thịt. Cộng thêm đứa trẻ bé quắt quay như mèo con trong lòng cô, chứng tỏ mọi lời cô nói đều là thật!
Tim Chu Dã như ngừng đập, đầu óc trống toàn. Anh chết trân tại chỗ, hai mắt trừng trừng, mấp môi nhưng không tài nào thốt lên được nào nữabot_an_cap.
“Ha hả, bốleech_txt_ngu anh mỗi tháng nhận năm mươi đồng là , nhưng họ không nhả ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tôibot_an_cap dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một xu! Đừng là cho tiền, họ cănleech_txt_ngu bản còn coi tôi con người! Tôi cắn miếng bánh nướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi cũng bị chửi suốt cả ! Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó vốn dĩ hề chỗ tôileech_txt_ngu!
Đến tháng hai sau khi anh đi, thấy mang , bố vịn cái cớ trẻ trong tôi là con hoang tống cổ tôi ra khỏi nhà!”
Lúc này, cảm xúc của Viên đã ổn định hơn đôi chútleech_txt_ngu. Cô đỏ hoe mắt, nghiến răng kể tội. Cô bắt buộc phải phơi bày toàn bộ nỗi mà chủ đã phải răng đựngbot_an_cap! Có như , Chính ủy Dương mới đứng làm chủ, giúp cô dành được quyền lợi đa trong vụ ly hôn này!
Lý do nguyên chủ khi mang thai không tự tử chết quách đi, lớn cũng vì đứa trẻ này. Nếu không sinh ra để lấy cứ xác nhận đâybot_an_cap làvi_pham_ban_quyen máu mủ nhà họ Chu, chẳng phải sẽ bị mang chửa hoang đời sao!
“Thế đi, Hoàng Hữu Long công tácleech_txt_ngu rồi, khoảng ba, năm hôm nữa về. Đợi cậu ấy về, tôi sẽ tra hỏi cặn kẽ tình , đó ta sẽ đưa ra quyết định.”
“Nhưng đồng chí Tân , có một chuyện tôi phải thanh minh cho Chu Vân Dã. Cậu ấy babot_an_cap năm không về nhà là vìvi_pham_ban_quyen thi hành nhiệm vụ tuyệt mật của quân , chứ không phải cậu ấy ý ruồng bỏ gia đình đâu.”
Thấy tình căng thẳng, Dương Kiến Quốcbot_an_cap vội vàng lên tiếng nói đỡ cho Chu Dã một câu.
“Điều nàybot_an_cap tôivi_pham_ban_quyen hiểu. Quân lấy phục mệnh lệnh làm chức, không có đất nướcleech_txt_ngu thì lấy đâu ra gia đình. Quân nhân là những người đáng kính nhất, bản thân cũng từng thân phận vợ lính làm niềm tự hào! Nhưng chí , anh ta cũng phải báo cho một tiếng, tôi đâu đến nỗi phải chịu nhiều đắng cay như vậy. Cuộc sống cơ cực tôi có thểleech_txt_ngu răng chịu đựngleech_txt_ngu, con bé có tội tình gì mà phải cùng tôi chịu sự ghẻ lạnh, tủi ?”
Tân Viên đáp trả chẳng kiêu ngạo cũng chẳng tự . Cô muốn Chu Vân Dã phải dằn vặt, phảibot_an_cap sống trong day dứt tột cùng!
“Nghe , đồng chí Tân là hiểu , biết đại cục đến mức ! Đồng Tân cứ yên tâm, mọi đen rõ ràng, định sẽ được làm sáng tỏ!
Đồng chí lặn lội quê lên đây đường xa xôi, chắc hẳn vô cùng vất vả, đứa trẻvi_pham_ban_quyen đi đường cũngbot_an_cap rời rồi. Thế này nhé, nhàvi_pham_ban_quyen trước đây của Tiểu đoàn trưởng Vương ở trong khu gia thuộc vừa hay mới dọn đi để trống. Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dã, cậu đưa chí Tân về đó thu xếp chỗ ở, nghỉ ngơi cho khỏe !”
Chính ủy Dương lập ưu tiên sắpvi_pham_ban_quyen xếp chỗ ở cho Tân Viên. Trước đây Chu Vân sống một mình nên chỉ ở ký túc xá tập củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân đội. Giờ vợ con lên thăm, tất nhiênbot_an_cap quyết ổnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vấn đề nhà .
Thực rabot_an_cap, theo quy định hiện , người quân nhân muốn theo chồng vào khu quân thuộc phải nộp đơn đăng trước cả tháng trời, quabot_an_cap tầng tầng lớp lớp xét duyệt được phân nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
là chết, người sống. Vợ của đoànvi_pham_ban_quyen trưởng Vương là người cẩn , dọn nhà cửa sân sạch sẽ tinh . Họ vừa mới dọn đi, đã có ngay mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàleech_txt_ngu vợ quân nhân khác lân đến ông xin xỏ dọn vào ở, nhưng ông vẫn chưa gật đầu.
Bây giờ Tân Viên Viên ra tay chữa dứt điểm bệnh đau dày cho , còn Chubot_an_cap Vân Dã liên tục lập công khiến ông vô cùng hãnh diện ở quân . nhà , không ưu cho vợ họ thì cho ai vào đây nữa?
hợp này, phảibot_an_cap sóc đặc biệt.
“Cảm Chính ủy Dương”
Tân Viên Viên và Chu Vân Dã gần đồng thanh lên tiếng.
“Được rồi, cậu mau đưa đồng chí Tân về khu thuộc nghỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngơi . hay hai ngày nay cũng không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc gì gấp, tôi cho cậu nghỉ phép ba ngày, ở nhà chăm sóc đồngleech_txt_ngu chí Tân và con cho tốt! , lát nữa tôi gọi chiến sĩ đến cậu chuyển đạc từ ký túc xá nhà luôn. Chứ nếu để bà lắm mồm ở đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện cậu được phân nhà mà vẫn chiếm dụng ký túc xá quân đội, thế nào bọn họ cũng tôi ra đàm !”
Nhìnbot_an_cap Chu Vân Dã và Tân Viên Viên cùngbot_an_cap trẻ đivi_pham_ban_quyen ra ngoài, Dương Quốc tiễn ra tận cửabot_an_cap, khà khà dò.
Hì hì! Vợ chồng cãi nhau, mâu thuẫnvi_pham_ban_quyen chuyện bình thường, đầu giường cãi cuối hòa. Vừa làm làm mẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong lại ngọt ngay ấy mà.
với bà vợ ở nhà đấu khẩuleech_txt_ngu cả đời, lầnleech_txt_ngu nào cãi nhau ông chẳng bị bà ấybot_an_cap mắng cho té tát chửi như . tối đến, chỉ cần chủvi_pham_ban_quyen động chui vào chăn dỗ dành, sáng hôm sau bà ấy lại chẳng dậy sớm giặt giũbot_an_cap nấu , phục vụ ông ngoan ngoãn như mèo con saobot_an_cap?
Chu Vân Dã mà cái bản lĩnh đi thực thi nhiệm vụ ra dụng vào việc dỗbot_an_cap vợ, chẳngbot_an_cap lẽ lại không dẹp yên được?
ngợm khỏe re, tâm trạng khoan khoái, Kiến nghêu ngao một điệuvi_pham_ban_quyen nhạc vui . Ông ngắm nghía tờ đơn thuốc, bị cầm đơn lênleech_txt_ngu tiệm thuốc huyện một chuyến xem có gom đủ thuốc hay không.
Lúc này, Chu Vân Dã xách chiếc túi nilon tèo, sóng vai đi cùng Tân Viên hướng về phía đại viện quân khu.
Khu vực đóng quân và đại viện quân chỉ cách nhauleech_txt_ngu conbot_an_cap đường. Đi bộ tầm mấy phút là .
Chẳng hiểu sao, Chu Vân Dãvi_pham_ban_quyen lại thấy mười mấy này dài dằng dặc. Lén nhìn người nữ gầy yếu mong đi , như thể một trận cũng có thể cuốn bay, lòng Chu Vân Dã ngổn ngang trăm mối tơ vò.
một sự dù cần điều tra cũng đoán ra : bố mẹ nhà họ Chu chắc chắn đã lợi cá nhân, nuốt số trợbot_an_cap cấp anh gửi về! những thế, họ còn mạ, chà đạp, ức hiếp mẹ convi_pham_ban_quyen Tân Viên Viên đủ đường.
Anh thực sự không thể nào hiểu nổi. Dẫu cho họ có căm Tân Viên Viên đếnvi_pham_ban_quyen mấy, thì đứa bé vẫn cốt nhục máu mủ họ Chu. Chỉ cầnvi_pham_ban_quyen mắt chưa mù, cũng có thể nhận đứa bé có giống hệt anh như , sao họ có thể nhẫn tâm xử với máu mủ ?
phi thân anh vốn không phải làvi_pham_ban_quyen con ruột của nhàvi_pham_ban_quyen Chu, mới trong lòng ác cảmbot_an_cap với đứa trẻ này chăng?
Cáibot_an_cap suy nghĩ điên rồ này, thực ngay từ hồi còn bé , đã từng mơ hồ nghĩleech_txt_ngu tới. Bởi nếu , thì vì sao mỗi lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong nhà có đồ ăn ngon, bố mẹleech_txt_ngu đều luôn tìm cáchvi_pham_ban_quyen đuổi khéobot_an_cap anh đi chỗ khác?
Anh thực sự không dám tưởng , ba qua cô xoayleech_txt_ngu sở ra sao gượng đến bây giờ. Mộtvi_pham_ban_quyen thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một mình ôm theo đứa thơ, vừa phải nai lưng kiếm điểm công, vừa lên núi khai hoang trồng trọt.
“ hu hu, trưởng Chu, anh nhìn xem, mặt emvi_pham_ban_quyen bị ong đốt sưng vù hết cả rồi này!”
Ngay trongvi_pham_ban_quyen lòng Dã đang ngổnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm mối tơ , vừa đi vừa dằn vặt xem làm để đắp lỗi lầm, xoa dịu phần nào nỗi tủi hờn Tân Viên Viên, một tiếng khóc thút thít vang lên, cánh tay anh đột nhiên ai đó tóm lấybot_an_cap.
Chu Vân Dã lách tránh cực kỳ nhanh. Nếu không phải nể người anh em tốtbot_an_cap Hoàng Hữu Long, chẳng thèm tới cái cô Vi Vi thần kinh cheng này. Suốt ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn mặc lòe loẹt, õng ẹo chạy ký túc xá của , ảnh hưởng tồi tệ!
Hoàng Vi Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến từ Thượng Hải, vóc dáng ưa nhìn, mặc sành điệu, mở miệng ra là giọng thông pha âm sắc Thượng Hải nũng nịu, ngọt xớt. Hiện tại, cô ả được tụng là “bông hoa của đại việnleech_txt_ngu”, gãvi_pham_ban_quyen đàn ông nào nhìn thấy cũng như bịleech_txt_ngu rễ cây mọc dưới chân, bước nổi.
Nhưng xui cho ả, Dã lại một tảng đá cục mịch tình. kệ ả lượn lờ thả thính ra sao, anh trơ như khúc gỗ!
Hoàngbot_an_cap Vi Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghẹn cục này ở trong lòng. Hừ! Cọc đi tìm trâu thì cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì khóleech_txt_ngu, ả không tinbot_an_cap trên đời này gã đàn ông nào ả không bẫy được!
“Hu hu, trưởng Chu, bị ong đốt, mặtbot_an_cap đau quá, mắt cũng không mở lên nổi nữa, anh thổi phù phù cho em đi mà”
Hoàng Vi Vi vừa ôm mặt khóc lóc, cố tình cọ tấmbot_an_cap thân mặc váy liền áo vào người Chu Vân Dã. mắt ả liếc sang “vợ ” con đứng anh, trong lòng không khỏi thầm bỉ bôi.
Chẳng lẽ, cái con nhà quê ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rách hệt như ăn mày này sự là vợ của Chu Vân Dã?
đến đây, ả thầm cờ bụng. Nếu đúng là anh thì càngleech_txt_ngu tốt! Gầy như bộ xương khô, xấu như quỷ dạ xoa thế kia thì lấy tư cáchvi_pham_ban_quyen gì mà tranh giành với . Đứng cạnhvi_pham_ban_quyen nhau, chẳng phải ả càng trở nên liễu dập dờn, chọc xót hay sao? Ả không ả khóc lóc lê đái vũ thế này mà Vân Dã lại không biết thương hoa tiếc ngọc!
Viên Viên bĩu môi. Phỉ! tiếp nhổ toẹt một bãi nước bọt xuốngbot_an_cap đất.
Trà , lại còn đệ “ xanh”, giám hoàn tất!
Thảo Vân Dã ba bỏ vợ con, hóa ra bên cạnh đã cóbot_an_cap “trà xanh” hầu !
Sự bất bình trong cô lúc này còn lớn hơn cả phẫn nộbot_an_cap. Dẫu sao cô và anh ta chẳngbot_an_cap có tình cảm gì, lần này đến là để ly hôn. hiện tại, trên phápbot_an_cap luật, cô vẫn là vợ hợp pháp của anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta. Ngay trước mặt “chính thất” dám thanh thiên bạch nhật liếc mắt đưa tình, cọ xát lả lơi, coi cô là khúc gỗ biết thở đấy à?
“Anh đi ba năm, họcbot_an_cap được cả cái ngón nghề thổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ‘phù ’ chữa được bách bệnh cơ đấy?”
Cô cười khẩy, buông một đầyvi_pham_ban_quyen móc .
Chu Vân Dã cau mày lùileech_txt_ngu , tình giữ khoảng cách với Hoàng Vi Vi. Ba ngày trước, Hoàng Vivi_pham_ban_quyen vừa đến quân khu, mặc chiếc váy đỏ chót lượn lờ ngoài cái, bị conleech_txt_ngu trâubot_an_cap mộng đồng hương húc lòi ruộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Anh tình cờ đi qua, tóm lấy trâu cứu ả một mạng.
Kể từ dạo , cáileech_txt_ngu cô Hoàng Vi Vi bám dính lấy anh nhưbot_an_cap đỉa đói. nào cũng chạy ký , đưa cơm lạileech_txt_ngu giành giặt quần áo. Ai không biết khéo lạibot_an_cap tưởng hai người cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian tình .
Vốn dĩvi_pham_ban_quyen chuyện về thăm người thân rồi mơ bị ép cưới đã là tin tức chấnbot_an_cap độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn quân khu cách đây ba năm. Đồng đội xung quanh ai đều đánh hận thay anh, xúivi_pham_ban_quyen giục ly hônvi_pham_ban_quyen cưới vợ khác. Tiền đồ xán lạn thế, sao có thể rước một ả góa phụ mang tiếng xấu ở quê ?
Anh kiên quyết không đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý, cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn nhân này mới gắng gượng tại được đến bây . Đã là đàn ông thì phải có trách nhiệm. Nếu bây giờ anh dung túng cho động lơileech_txt_ngu của Vi Vi, chẳng phải sẽ biến lời đồn anhleech_txt_ngu ruồng rẫy người vợ quê thành sự thật sao?
Huống hồ, lạibot_an_cap còn ngay trước mặtvi_pham_ban_quyen vợ mìnhvi_pham_ban_quyen! Dù cuộc hôn của hai người chút đường, nhưng tư cách là một người chồng, người cha, anh phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gánh vác trách nhiệm thuộc vềvi_pham_ban_quyen mình! Vốn dĩ giữa họ đã có nhiều hiểu lầm, Hoàng Vi diễn trò thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng phải đang đổ thêmvi_pham_ban_quyen dầu vào ?
“Không khỏe thì đi bác sĩ! xá khu nằm ngay trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện, đi thẳngvi_pham_ban_quyen rồi rẽ trái, rẽ phải, bộ mười phút là tới!”
Anh lạnh lùng sập mặt xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói.
“Tiểu đoàn trưởng Chu, cùng em đi mà”
Hoàng Vi Vi ngước đôi mắt húp chỉ cònleech_txt_ngu một khe hở lên, hai tay lại vươn ra định chộp tay anh mà lay laybot_an_cap, cái miệng chu nũng bằng giọng Thượng Hải, vẻ đáng thương cầu .
“ a a a a”
Đột nhiên ảleech_txt_ngu hétleech_txt_ngu thất thanh, cuống cuồng buông cánh Vân Dã ra, vẩy chân nhảy chồm chồm, kết hợp với khuôn mặt sưng phù vặn vẹo vì hoảng sợ tột độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trông ả chẳng khác gì mấy bà đồng đang lên cơn nhảy múa!
Sao ả không sợ cho được?
conleech_txt_ngu chuộtbot_an_cap to bằng bàn không biết từ lỗ nẻ nàovi_pham_ban_quyen chui ra, bám vào mắt cá chân đỏ củaleech_txt_ngu ả, cắm đầu cắm cổ bò thoăn thoắt lên bắp chân! đến chỗ “nguyleech_txt_ngu hiểm” rồi mà nó còn tàn nhẫn cào hai nhát!
Viên Viên coi như mù như điếc, bình thản bế con tiếp. Cỗ thân này vốn dĩ đã nhược, vật lộnvi_pham_ban_quyen ngày trời bụng đã đói meo, muốn đi nhanh cũng chẳng còn sức.
He he, đối với mấy conbot_an_cap nhãi trà này cô có thừa cách. Chú chuột nhỏ kia chính là bé chuột đồng Tiểu Hôi mới chỉ đường cho cô lúc . Tiểu Hôi thông minh lanh lợi , đợi cô bài ổn thỏa xong, nhất định phải mangleech_txt_ngu đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn đi thưởng cho .
Tiếng gào thét nhưbot_an_cap heo bị tiết của ả trà xanh làm bé trong lòng Tân Viênvi_pham_ban_quyen giật thót .
Bàn tay xíu của Bình Bình ôm rịt lấyvi_pham_ban_quyen cổ mẹ dám buông, cái bù xù càngleech_txt_ngu chui tọt vào ngực mẹ không ngẩng . Tân Viênvi_pham_ban_quyen Viên vội vã vỗ nhẹ lưng con, rầm rì dỗ :
“Cục cưng sợ, có mẹ đây, không ai dám bắt nạt cục đâu”
“Đừng hiểu lầm, cô ấy là gái của chiến Hoàng Hữu Long. làm vụ rồi, có nhờ tôi thời chiếu cô ấy.”
Chu Vân Dãleech_txt_ngu sải bước đuổi theo, giọng thích, sau sóng vai bước chậm cùng cô.
sau, “lên đồng” của Hoàng Vi Vi công thu hút một đám các bà vợ nhân chạy tới xúm đông xúm đỏ, xì xào bàn tán.
“Ây da, đây chẳng phải làleech_txt_ngu gái của Chính trị viên Hoàng sao? Bình thường để trên đỉnh đầu cơ , sao nay nhìn chằm chằm thế kia?”
“Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng nha, em đồng chí Hoàng chê chị em mình bẩn, thấy chúng là bịt mũi lảng đi mà? trên người lại rớt ra cả cứt chuột thế kia”
Nghe mấy bà giọng Đông Bắc oang bóc phốt phía sau, Tân Viên nhịn cười muốn nội thương, tiếp tục bế con thẳng. Khóe mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô khẽ liếc người đàn ông bênvi_pham_ban_quyen cạnh, giọng điệu nhẽo cất lên:
“ không hiểu lầm. Anh qua lại với người đàn bà quyền tự . dĩ chúng ta cũng chẳng có tìnhvi_pham_ban_quyen cảm gì, lần này tôi đến chính làbot_an_cap để ly hôn.”
“Nhưng màbot_an_cap”
Cô tình kéo dài giọng, khẩy tiếng.
“Tôi vẫn có tốt nhắcvi_pham_ban_quyen nhở anh câu. Chính ủy Dương nói lần này anh lập lớn, tương lai chắc chắn sẽ thăng tiếnleech_txt_ngu. Đừng vì vấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đề tác phongvi_pham_ban_quyen sinh hoạt đứt tiền đồ mình. sao thì, ác dâm vi thủ (trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm cái ác, tà đứng đầu) mà.”
Chu Vân Dã đực mặt ra: Không phải, quái đang diễn ra thế này?
Anh bất giác thở dài thườn thượt. Hiểu giữa bọn họ thực sự sâu rồi. Cho dù nãy trong phòng làm việc Chính ủy đã giúp anh giải thích đôi câu, cô vẫn không hề có ý định tha thứ.
“Tôi thừa nhận, ba năm qua đã không làm tròn trách nhiệm một người chồngleech_txt_ngu, người cha, khiến mẹ con em phải chịu quá nhiều tủi nhục. Bây giờ gia đình mìnhvi_pham_ban_quyen đoàn tụvi_pham_ban_quyen rồi, chúng sống thật tốt với nhau, có không?”
“ sẽ điều tra rõ chân sự việc. Xin em cho tôi chútvi_pham_ban_quyen thời gian, tôileech_txt_ngu định sẽ đòi lại bằng cho hai mẹ con.”
Nhìn thân hình gầy của cô ôm theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa con bé tí teo, mặt mày xanh xao vàng vọt, tim anh như bị vạn mũi kim đâm chọc, đau đớnbot_an_cap khôn tả.
Anh phải nhanh chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều tra rõ ràng chuyện này. Nếu thật sự giống như lời cô nói, ba năm bố mẹ anh tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổleech_txt_ngu cô ra khỏi cửa, bỏ sống chết, nhục mạ chà đủ đường, thì anh nhất định bắt họ phải đưa ra một lời giải thích !
“Ha , chân tướng thật chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là: Nhà họ Chu coi anh như rụng tiền! Bọn họ lấy tiền gửi về để mới cho Kim Phú, cướivi_pham_ban_quyen vợ mới cho Kim , thậm chí còn mua hẳn một suất làm công thời vụ ở Hợp xã cho em gái Chu Kim Hoa của anh. Hai ông bà già đó cũng xây lại nhà để . Còn con tôi, nửa xu cắc bạc cũng được sờbot_an_cap !”
“Mẹ con tôi sống hay chết, không thèm tâm. Cáibot_an_cap sẹo trên cánh tay tôi đây này, là lúc Bình Bình sốt khôngleech_txt_ngu hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi gấp quá chạy đến xin họ hai để mua thuốc. Vậy họ tâm xua chó ra cắn tôi, đểleech_txt_ngu sẹo .”
Vết trên cánh tay trái đã đóng một lớp vảy máu sẫm, chừng mười , rộng cỡ ngón tay, nhìn mà sởn gai ốc.
“ đã đi tiêm phòng ?!”
Trái tim Chu Vân Dã nhảy tót tận cổ họng. Anh bước nhanh hai bước, dang tay chặn đường cô, hai hàng cau chặt, mặt hằn rõ sự lo lắng tột , trầm giọng hỏi. Bị chó cắn không phảileech_txt_ngu chuyệnleech_txt_ngu đùa, không tiêm phòng kịp là cực kỳ nguy hiểm.
Bệnh dại mà phát tác thì mất mạng như chơi!
“ he, tôi đào đâu ra hai đồngleech_txt_ngu để mua thuốc con, anh nghĩ tôi lấy đâu rabot_an_cap tiền màleech_txt_ngu tiêm phòng dại? Nếu không thư thôn thương tình cho mượn mười đồng, tôi còn chẳng có nổi tiền mua vé tàu lên đây nữa là.”
Ba ngày , đứa sốt li bì không hạ. Nguyên chủ sốt ruột như lửabot_an_cap đốt, đường đành lết mặt đến nhàleech_txt_ngu họ Chu vay tiền.
Lão già Lão Căn vừa thấy cô ló mặt tới, chẳng nói chẳng rằng liền con chó to bự ra cắn. không phải nguyên chủ sợ mình chết rồi con gái trẻ mồ côi, dốc toàn lực bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh liều mạng , e mạng quèn cũng chẳng giữ .
Lết đến chuồng vào sau, nguyên chủ lăn đùng ra caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mayvi_pham_ban_quyen sao sốt ngày lại kỳ tích tự khỏi. ấy lê cái tàn tạ đồng bẻ bắp ngô, định đem về nghiền nát nấu cháo ngô cho con ăn. Nào vừa ngãleech_txt_ngu gục xuống một cái, thế đi .
Nghĩ đến những ký này, sốngleech_txt_ngu mũi Tân Viên Viên cay xè, nước mắt chực trào. Cái cảm giác bị vào bước đường cùng chân thực đến như chính cô đã qua, đắng cay cùng cực.
Người ôngvi_pham_ban_quyen không hai , tóm chặt lấy tay cô, quay người lôi đi!
“Đi, tôi đưa em trạm xáleech_txt_ngu khu tiêm phòng dại ngay lập tức!”
Tân Viên Viên bị đi đến choáng . Cái gã nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị điên à? Cô chưa nói hết câu, gấp gáp cái quái gì không ? Kiếp trước cô còn chưavi_pham_ban_quyen từng tiếp xúc thân mật vớivi_pham_ban_quyen đàn ôngleech_txt_ngu này, lúc bàn tay to lớn của ta nắm lấy cánh tay cô, da gà da vịt người cô thi nhau nổi hết cả lên!
“ da, Tiểu đoàn trưởngbot_an_cap Chu, cậu đang lôi lôi kéo kéo vợ nhà ai thế này?”
Ngay lúc Tân Viên vừa há miệng định giải thích, một mặt tròn mập bất thình lình ghé sát vào mặt cô, đôivi_pham_ban_quyen mắt chớp chớp lóe ánh đầy hóng hớt tò mò. này, không ai khácbot_an_cap chính là bà thím có chất giọng Bắc mang đầy tính giải nãy.
“ tôi!”
Dã dạc trả lời.
Tân Viên giật mìnhbot_an_cap. Theo phản xạ, cứ ngỡ anh ta sẽ trừ lảng . bộ dạng cô hiện tại gầy trơ như con ma đói, đứng một nam thần cao lớn điển như ta đũa mốc chòi mâm son. Anh ta nhận cô , không sợ bị ngườibot_an_cap ta cười cho thối mũi à?
nhiên, người bị dọa không chỉ có cô, mà còn cả thím đen bóng, khỏe với chất giọng Đông Bắc đặc sệt kia nữa.
Chị dâu Lưu hồn lùi tọt về sau hai , ngẩng đầu Chu Vân rồileech_txt_ngu lại nhìn chằm chằm Viên Viên. Chị ta thòvi_pham_ban_quyen ngón ngoáy ngoáy tai, nghiêm túc nghi tai mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa bị chậpvi_pham_ban_quyen mạch.
Cái tên Chubot_an_cap Vân Dã ở đại viện quân khu này vang dội sấm . Nghe đồn, từ cô trẻ có chồng đến đám thiếu nữ chưavi_pham_ban_quyen chồng, hễ thấy mặt cậu ta là hai mềm không bước . Đến cả thân già sề baleech_txt_ngu con như chị ta, thỉnh thoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liếc trộm một cái cũng thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sướng con mắt.
Bởibot_an_cap vì cậu ta quá sức đẹp trai!
Lại là Chỉ huy át chủ bài, viên ngọc quýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền vô lượng của quân khu. Vóc caobot_an_cap ráobot_an_cap, mặt mũi tuấn tú, đứngbot_an_cap vào khung hình là y như tài tử điệnvi_pham_ban_quyen ảnh. Một hoàn hảo ấybot_an_cap, vậy mà lạileech_txt_ngu đi rước một vợleech_txt_ngu gầy tong teovi_pham_ban_quyen như cây , thổi cũng bay, mặt mũi xanhvi_pham_ban_quyen xao vàng vọt, thoạt nhìn còn già hơn cậu ta mấy tuổi làm vợ?
Người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồn ba năm trước cậu về quê thăm thân rồibot_an_cap cưới vợ thần tốc. Ai cũng chắc vợ cậu ta phải xinh đẹp cỡ thiên tiên. không thì sao cậu ta gấp gáp cưới vội cưới như thế?
Nhưng nhìn cái cách ăn mặc, cái điệu bộ, cái nhan sắc lẫn vóc dáng nàyvi_pham_ban_quyen, đừng nói là cọ mép với thiên tiên, đem so với ngườivi_pham_ban_quyen bình thường còn chả bằng. Vừa gầy vừa thảm quá đi !
“Chịvi_pham_ban_quyen dâu Lưu, tôi phải đưa vợ tôi đến trạm xá một chuyến, rảnh rỗi nói chuyện sau nhé.”
Chu Vân Dã chẳng buồn nán lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tán gẫu với vợ của đội trưởng Lưu, kéo tay Tân Viên Viên đi thẳng. chị dâu họ Lưu cái gì cũngvi_pham_ban_quyen tốt, chỉ mắc tội chúa tể chuyện. Gà mái nhàleech_txt_ngu ai hôm nay mấy trứng, cô vợ ai nửa đêm rên rỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, chị ta đều nằm vùng hóng hớt rõ mồn một.
nhiều với chị , có khi lại lòi ra cả rổ chuyện rắc rối cho thiên hạ đàm tiếu.
“Không đibot_an_cap . Bị chó xong, đã ăn thảo dượcbot_an_cap rồi, dược mạnh vắcxin phòng dại nữa.”
Viên đành phải nhẫn giải thích. Sau khi xuyên không qua đây, cô chẳng những moi được vắcxinvi_pham_ban_quyen dại trong không gianbot_an_cap ra tiêm, còn thấy cả thuốc mỡ trị sẹo.
Nếu không phải vì muốn lại cái sẹo này làm “đạo cụ” để lột trần bộ mặtleech_txt_ngu rắn độc của hai ông bà già họ Chu, đồng thời sâu sự áy náy của Chu Vân Dã, thì cô đã trét mỡ đặc trị lên rồi, vết thương này đã sớm mịn màng không tì vết.
“Tôi từng theo hai vị giáo sưvi_pham_ban_quyen già học y suốt ba , tôi rất tự tin vào bản lĩnh của mình. Nếu không phải hôm đó con bébot_an_cap sốt quá , thuốc tôi sắc mãi không hạ, tôi sợ con bé xảy ra hệbot_an_cap thìvi_pham_ban_quyen cũng chẳng vác mặt đi mượn tiền làmvi_pham_ban_quyen gì.”
“Anh yênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâmleech_txt_ngu, tôi quý mạng này hơn kỳ ai. Tôibot_an_cap màbot_an_cap chết , con gái tôi sẽ thànhleech_txt_ngu trẻ mồ ”
“Haha, hahaha Vợ của đoànleech_txt_ngu trưởng Chu nói chuyện hước ghê Tiểu đoàn trưởng Chu còn đang sống sờ sờ ra đấy, sao con bé lại thành trẻ côi được! Hai người địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọn vào viện ở đúng không, xin cấp nhà xongbot_an_cap chưa?”
Vương Quế Hoa ( dâu Lưu) chớp mắt, khuôn mặt hóng hớt độ, nhưng trong lòng đang thành tâm khấn vái thầnbot_an_cap : Đừng có phân nhàbot_an_cap ngay cạnh nhà con!
Nhưng trời trêu ngươi, của nàovi_pham_ban_quyen trời trao của nấy. Vừa câu trả lời của Chu Dã, chị ta cảm giácleech_txt_ngu như bầu trời sụp đổ!
“Được rồi, ở ngay sát vách nhà chị dâu đấy. Đợi dọn dẹp thỏa, chịleech_txt_ngu dâu sang tôi uống chén nước.”
Chu Vân Dã đáp lời. cố épleech_txt_ngu cô đi trạm xá nữa. Tận mắt chứng kiến quá trình cô châm cứu Chính ủy Dương và hiệu kỳ của nó, trong tâm anh bỗng sinh sự nể phục y thuật của .
bảo không sao, thì chắc chắn là không sao rồi.
“Được được được, Tiểu Chu, hai vợ chồng cứ bận việc đi nhé, bận nhé”
Biểu cảm trên mặt Vương Quế Hoa bỗng chốc trở nên cực vẹo. Chị ta cười gượng gạobot_an_cap, ba chân bốn cẳng ngoắt người chạy biến.
Chị dâu Lưu buôn chuyện mà lại từ bỏleech_txt_ngu cơbot_an_cap hớt, chuyện này lạbot_an_cap lùng thật đấy!
Chu Vân Dã bất đắc dĩ cười khẽ, giọng giải Tân Viên Viên. Chị Lưu trước đây con ở dưới quê, ba tháng trước mới theo chồng chuyển lên khu gia thuộc, sống ngay căn nhà phía đúng một .
Chị dâu làm lụng thì chăm chỉ, taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân thoăn nhưng cái cũng hoạt công suất. chuyển tới tháng, vì cái miệng trống hoác buôn chuyện không chừng mực mà chị ta đã bị người ta tìm đến tận cửa chửi bớivi_pham_ban_quyen, cãi nhaubot_an_cap to mấy trận rồi.
“Nếu không phải mẹ con em đây quá đột ngột, anh không kịp đơn xin cấp nhà trướcvi_pham_ban_quyen, thì anh nhất định sẽ xét cẩn thậnleech_txt_ngu để chọn một căn nhà có hàng xóm dễvi_pham_ban_quyen một chút.”
“Nhưng nhà này cũng có điểm tốt. của Tiểu trưởng chủ cũ của căn nhà là người ngăn nắp, sân vườn nhàbot_an_cap cửa đều dọn dẹp cực sạch sẽ. Chúng ta dọn là có thể ở ngay được.”
“Tuy nhiên đồ đạc hoạt chắc chắn còn thiếu thốn rất nhiều. Anh đưa mẹ con em về xem nhà trước, sauvi_pham_ban_quyen này từ từ sắm sửa vào. Trạm khách của quân khu nằm ngoài thị , mấy đành để con em chịu khó ra trạm khách ở tạm vài hôm.”
Vân Dã nhẫn phân . sau sống ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây, va chạm với gia quyến quân là không thể tránh khỏi. rõ tính nết hàng trước cũng , đỡ phải dăm ba câu nói mà xảy ra vã với chị dâu Lưu.
đụng vào chạm, hơnvi_pham_ban_quyen Đại đội trưởng Lưu lại là cấp dưới anh, rùm lên thì mặt mũi để đâu hết.
“He hebot_an_cap, năm nay mẹ con toàn chui rúc ở bò, điều kiện của cái nhà chắc là hơn đứt chuồng bò rồi. Nếu anh thật lòng xót , thì đi mua cho con bé sữa bột với hai quần áo sạch để thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.”
Viên Viên không muốn lếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra trạm sống tạm. Hôm nay đi bộ bở hơi tai, bàn chân phồng rộp mấy cục bọng nước to tướng, mỗi đi đều rát như xát muối. Cô chỉ thèm được ngồi bệt xuống nghỉ ngơi cho sướng .
Thực ra, trong khôngvi_pham_ban_quyen gianvi_pham_ban_quyen của cô chứa đầyvi_pham_ban_quyen ắp vật tư phòng đấu. một bác sĩ y chủngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô phải chuẩn bị đối với đủ loại huống. gian ngoài phòng y tế chuyên dụng dược , phần diện tích được dùng để trữ vật tư: ăn, thức uốngvi_pham_ban_quyen, nhu yếu phẩm không thiếu gì.
Trong đương có cả sữa bột cho trẻ em, lại còn là loại sữa chứa thành phần dinh dưỡng vượt trộibot_an_cap gấp vạn lần so với sữa ở đại này. Có điều, cô không thể cứ thế biếnvi_pham_ban_quyen nó ra giữa thanh thiên bạch được.
Chỉ cần đợi Chu Vân Dã hộp bột về, thể quang minh chính đại tráo ruột sữa để pha cho Bình Bình .
Bây giờ bụng hai mẹ sôi réo ùng ục, điều cô muốn nhất lúc này lấp cái dạ dàyvi_pham_ban_quyen bằng một bữa no nê.
Chỉ cần có nồi, có lửa, cô có tuồn thực phẩmvi_pham_ban_quyen tươi ngon trong không gian ra để nấu một cơm mũi. Tất nhiên là phải lúc người đàn ông này vắng mặt, nếu không chẳng biết giải thíchbot_an_cap nguồn gốc đồ ăn đó từ chui ravi_pham_ban_quyen.
Hiển nhiên Vânleech_txt_ngu Dã cũng nhận ra dáng đi khiễng bất thường của cô. Anh gật đầu , vươn tay định đón lấy đứa đã ngủ thiếp đi trong vòng mẹ.
Tânbot_an_cap Viên Viên lắc chốileech_txt_ngu.
“Con bé bị ức hiếp đến sợ rồi, , trừ tôi ra thì ai bế cũng khóc. Con bé ngủ rồi, cứ bế.”
Sở dĩ cô liên tụcleech_txt_ngu lôi chuyện ở chuồng bò vàbot_an_cap con gái bị bắt nạt ra nhai đi lại, thực chất đều nằm trong tính của Tân Viên.
Cô thấu rồi, Chu Vân Dã không giống hai ông bà già lòng lang dạ thú họ . Cô phải cho anh ta biết những đau khổvi_pham_ban_quyen mà nguyên chủ đứa trẻ đã phải gánh chịu. Càng biết nhiều, anh sẽ càng dứtleech_txt_ngu. Đợi đến hôn, mới có thểleech_txt_ngu thâu tóm được nhiều lợi ích hơn.
Dẫu hai ông bà kia có là đồ súc sinh, thì về mặt huyết thốngvi_pham_ban_quyen vẫn là bố ruột anh ta. Ở nông thôn, chuyện vắt kiệt tiền của đứaleech_txt_ngu có tiền đồ để báo cô những đứa con khác là chuyện bình thường như cơm bữa.
Bây nghe chuyện mẹ con cô bị ngược đãi thì anh ta cămvi_pham_ban_quyen thế thôi, nhưng rốt cuộcbot_an_cap họ vẫn là người một nhà, ruột để ngoài da, chặt xương còn vương tơ. Trừ phi anh ta thực sự phải con đẻ nhà Chu.
Tới lúc chạm , hai ông bà cứ diễn nước mắt cá sấuvi_pham_ban_quyen, trắng thay đen, úp lên đầu cô vài cái mũ ngoại tình lăng loàn, e lúc ấy anh lại chẳng trốn cô như trốn !
Bởi lẽ, danh tiếng của thôn Dương đã nát bét như tương bần rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nào con lăng loànbot_an_cap cắm sừng chồng, nào là nay ngủ với ôngleech_txt_ngu già xóm Đông, với gã vợ xóm Đoài Nếu không phải dang bán đổi lấy vài khoai củ sắn, thì mẹ con làm sao sống được tới ngày nay?
Nguyên chủvi_pham_ban_quyen uất ức mà chết, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần lớn cũng vì những lời độc địa ngập này. Và ác nghiệt thay, phần lớn những tin đồn đó đều phát ra từ chính cái miệng của cặp bố mẹ máu lạnh kia.
“, sân nhỏ phía trước kia chính là nhà mình. Em đưa con vào nghỉ ngơi đi”
Chu Vân rảo bước đến cổng viện. Kỳ lạ thay, cổng không hề khóa. Anh đẩy cửa bước vào.
Vừa bước , anh sờ trong giây lát. Giữa vườn raunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong sân có một người đang ngồi hí húi cắt hẹ! Mà đó chẳng ai xa lạ, chính là Quế Hoa bà thím Đông Bắc vừa đườngbot_an_cap ban nãy!
“Hì hì hì Tiểu đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen Chu nhanh thế”
Vương Quế đangbot_an_cap cắm đầu điên cuồng, hoảng hồn vội vàng đứng bật dậy, cười hề hề một cách ngu ngốc, gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt ngượng ngùng chín đỏ.
Vợ của Tiểu trưởng Vương cũ của căn này là siêngleech_txt_ngu năng tháo . Khoảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sân trống được chị cải tạo thành một nhỏ, kín các loại rau củ theo mùa. Nào cà chua, chuột, cà tím, đậu cove, đậu que chẳng thiếu thứ gì. chí chịleech_txt_ngu ấy còn ươm được vàibot_an_cap dưa hấu, lúc này một quả dưa cỡ quả bóng rổ đã nằm chễm chệ trong chiếc rổ bên cạnh.
Vương Quế Hoa được ba tháng, cỏ tự trồng trong hoạch chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bèn gì, làm sao đủ nhét răng năm miệng ăn đang tuổi dài vai rộng. May mà nhà Tiểu đoàn chuyển đi, chị ta bèn lút đánh thêm một cái chìa khóa cổng nhà bên này. Nhờ đám rau củ nhà bên mà được hổng lương thực cho gia đình.
Nghĩ bụng vợ chồng Chu Dã dọn thì mình hết sang hái trộm, nên chị ta cuống vác sang đây “ hoạch mót”. Trách sao đám rau củ trong sân tươi tốt mởn , hái quả này lại tiếc quả kia, ta hận thể bê cả cáileech_txt_ngu vườn rau mang vềleech_txt_ngu nhà mình. hoay mải mê cả thời gian, cuốibot_an_cap bị gia chủ bắt tại trận!
muốn độn thổ, chị cảm thấy cái mặt già này nóng ran ai tát cho mấy bạtbot_an_cap tai.
Đến lúc nàyleech_txt_ngu Chu Vân Dã mới bừng tỉnh ngộ. Thảo lúc anh bảo sẽ ngay cạnh nhà, biểu cảm của chị dâu Lưu cổ quái thế, còn chưa kịp hóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã vắt chân lên mà chạy. Hóa ra là ba chân bốn cẳng sang đây để vơ vét !
Chị không dùng não xem, quãngleech_txt_ngu đường ngắn này, đi phút là , chịvi_pham_ban_quyen vơ vét được bao nhiêu thứ cơ chứ? Đầu óc thế này là hết thuốc chữa!
ít mà bực mình thì nhiều. Chị ta cứ mở lời tế một câu, lẽ nào lại cấm chị ta hái vài rau?
“Chuyện là chuyện là Tiểu đoàn trưởng Chu àleech_txt_ngu Từ lúc nhà Tiểu đoàn trưởng Vương chuyển đi, tôi vẫn luôn ở tưới tắm chăm sócvi_pham_ban_quyen cái vườn này. Cậu , rau được phân gà mọc non mơn mởn kìa! Nay nghe tin cậu đón vợ lên , tôi mới tấtbot_an_cap tả sang cắt chút hẹ, định bụng gói một bữa sủi coi như tiệc tẩy trần hai người!”
Vương Hoa căng thẳngbot_an_cap đến mồ hôi tay tứa ra ròng, ấp úng mãi mới nặn ra được một lý mà gọi hồn quỷ cũng không tin.
Thời buổi này nhà nào nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấy thiếu bột mì trầm trọng, được ăn chút bột ngô pha tạp đã là bữa cơm thịnh soạn rồi. phải dịp lễ , có đánh chết cũngleech_txt_ngu ai dám xa xỉ đi làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sủi bằng bột mì trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyên chất để đãi khách!
“Cảm ơn chị dâu có lòng. Vợ chồng tôi chân chân ráobot_an_cap tới, trời nực thế này, sao dám phiền chị dâu nấu nướng. Chỗ rau này dâu cứ mang về cho các ăn, lát nữa chúng tôi lo cơm nước được.”
mánh lới vụn vặt Vương Quế Hoa làm qua mắt được Tân Viên. Xuất thân bác y đặc công, tâm lý học là môn bắtvi_pham_ban_quyen buộc.
Người ta khi nói dốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánh mắt tuyệt đối nhìn thẳngvi_pham_ban_quyen vào người đối diện, hai tay sẽ thức có những hành động thừa thãi như vò góc áo, vuốt tóc, gãi tai. Những đặc điểmleech_txt_ngu này, chị dâu Lưu hội tụ trượtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát nào.
Cô rất thông cảm. Mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người phụ nông thôn ít học, theo chồng lên quân khu nhưng lại không có ăn việc làm chính thức, ở nhà một nách ba đứa con đang tuổi ăn tuổi . Cổ nhân có câu “nửa cái thằng con trai ăn sập nhà ông bô”, cả năm miệng ăn chỉ chầu chực đồngvi_pham_ban_quyen lươngbot_an_cap ít ỏi của Đại đội trưởng Lưu, sống không chậtbot_an_cap vật mới là lạ.
“ Vân Dã có kể em là chị dâu Lưu chăm sóc vườn tược khéo lắm, nay nhìn vườn rau này mới thấy đúng là danh bất hư truyền!
Nói ra thật hổ, em vụng về , trồng rau chẳng bao giờ lên được. Cho dù có chăm bẵm cỡ nàovi_pham_ban_quyen cái đám rau em trồng cũng hệt như người em , cọc không lớn nổi. Chứ không thì mẹ con em đâu đến nỗi tongvi_pham_ban_quyen teovi_pham_ban_quyen thế này. Sau này chắc chắn em còn phảibot_an_cap chạy sang làm phiền chị dâu dạy em cách trồng nhiều nhiều ạ”
Tân Viên Viên nở nụ cười hòa nhã, xưng hô với Chu Vân Dã cũng tự động chuyển từ “anh ta” sang một tiếng “Vân ” xớt.
Trướcvi_pham_ban_quyen khi chính thức làm xong tục ly hôn, tránh những rắc rối không đáng có, cô tạm thời không muốn rêu rao chuyện này cho người ngoài . Bởi hiện tại cô chưa có việc làm, nếubot_an_cap rời khỏi đây, chuyện tìm chỗ nương đã là cảleech_txt_ngu một bài toán khó.
Trên đường đi, cô đã quan sát rất kỹ rồi. Hệ thống tiện ích của khu gia thuộc quân đội này vô cùng thiện, lại cách thị trấn không xa. Cóvi_pham_ban_quyen đủ nhàvi_pham_ban_quyen , tiểu học, Hợp tác xã mua bán, sinh ở đây cùng thuận tiệnvi_pham_ban_quyen.
Nói thật cô đúng là biết rau, mượn cớ này vừa vặn che lấp đi khuyết điểm của mình.
Bất kể rau này có phải dobot_an_cap chị dâu Lưu chămleech_txt_ngu sóc haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tóm lại khôngbot_an_cap phải công sức cô bỏ ra. bằng mượn hoa hiến Phật, tặng lại cho chị để mua lấy một ân , sau này hàng xóm giềng ra vào cũng dễ bề qua lại.
Sự hàoleech_txt_ngu phóng của Tân Viên Viên khiến cả Chu Vân Dã và Quế Hoa sửng sốt đánh rơi cả !
Chị dâu Lưu há hốc cái miệng rộng ngoác, trố mắt nhìn cô không tin. Chu Vân cũng ngờ thính giác của mình có vấn .
Cô không bới?
cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng làm mình làm mẩy?
Tục ngữ có câu “đói ăn vụng, làm liều”. Trải năm ôm ba thằng trai sống ở vùng khó đã dạy cho Vương Quế Hoa biết: vì một nắm hành xíu xiu hay vài ba quả cà tím mà hàng xóm láng giềng phang nhau vỡ đầu , thù hằn từ đời chabot_an_cap đến đờivi_pham_ban_quyen conleech_txt_ngu là chuyện nhan nhản.
Đến ngay cả bà nội ruột của lũ trẻ, chỉ vì thằng ba nhàleech_txt_ngu chị dâu mạch vào vườn rau của bà ta bứt trộm một dưa chuột ănvi_pham_ban_quyen cho đỡ thèm, mà cái mụ già ác độc đó chửivi_pham_ban_quyen rủavi_pham_ban_quyen những từ ngữ hạ lưu, dơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẩn lôi cả tông ti họ hàng ra tế sống. Mụ còn véo tai thằng nhỏ lôi xềnh đến tận nhà, nhảy lên bồi !
Ai không biết chuyện, khéo lại tưởng thằng là đứa con hoang chị ta tòm tem với trai lạ ra không bằng.
Chính vì vụ đó mà chị ta hoàn toàn nguội lạnh tâm . Chị ta cắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net răng cửa then, xách ba đứa nhỏ lên quân khu . Nếu lão Lưu mà đuổi chị ta về, mụ già ác độc kia không chửi rủa nhiếc móc ta cho đến chết mới lạ! Chị ta làm gì còn hội ngócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu lên sốngvi_pham_ban_quyen ra hồn người?
Cô vợ của Chu Dã này đúng là ân cứu của chị ta!
Nghĩ đến đây, Vương Quế Hoa xúc động đến mức nước rưng rưng, mặt đỏ gay gắt, tự thấy bản thânleech_txt_ngu tham thế đúng là thú.
Chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta quay phắt người lại, xách rổleech_txt_ngu rau mơn mởn đầy ắp đến trước mặtbot_an_cap Tân Viên.
“Em dâu à, lát em nấu cơmbot_an_cap thì cứ dùng số rau này luôn cho tiện. Chỗ này toàn rau quả chín cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, chua với dưabot_an_cap rửa sạch là ăn sống được ngay. Đợi vài bữa nữa, chị đòi tiền phiếu Lưu mua một cân heo về xào mấy món ngon, lúc mời Tiểu trưởng Chu với em dâu sang đánh chén một bữa ”
Nói đoạnleech_txt_ngu, Vương Hoa quả dưavi_pham_ban_quyen tonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bự từ trong rổ ra đặt lên bàn, quệt nước mắt quay đi thẳng vềleech_txt_ngu .
Cô gầy nhom này là người tốtleech_txt_ngu thật đấy! Đổivi_pham_ban_quyen lại là người khác, gì cũng xắn áo lên gàovi_pham_ban_quyen thét cãi lộn chị tavi_pham_ban_quyen một trận tơi bời! Lão Lưu hạ tối hậu thư rồi, nếu chị ta còn sự đánh nhau với người trongleech_txt_ngu viện, lão sẽ cổ chị quê!
Chị ta không đời nào chịu về quê ! Ở quân khu sướng biết bao nhiêu, chẳng phải làm áng bán mặt đất bán lưng cho trời như trâu như ngựa. Không phải sắc mặt mụ mẹ ác độc. ngày chỉ cần giặt giũ, nướng rồi nhã lượn lờ buôn dưa lê, sướng như tiên thế này gì mà về!
Không riêng Vương Hoa mang ơn Tân Viên Viên, sự rộng lượng của cô cũng khiến Vân Dã kinh ngạc tộtleech_txt_ngu độ.
biết rằng thời buổi này nông dưới quê sống kỳ cơ cực, nào nấy chút màu trong vườn quý hơn cả sống. Ai mà dám cướp ăn trôibot_an_cap tới miệng , hậnbot_an_cap không thể liềm ra liềubot_an_cap mạng chết . Mà bà mẹ Lưu Hoa cả đời quần quật ngoài đồng của anh, chính là ví điển hình.
Nhớ ngày trước khi anh nhập ngũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có thèm thuồng quá mới lén vặt trộm một quả dưabot_an_cap chuột trong chính nhà mình. Chẳng biết bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ tai vách mạch rừng làm sao biết được, bà vác theo khúc củi tạ rượt anh chạy thục mạng suốt ba dặm đường. Nếu không phải đột , chân dài man chẳng giốngbot_an_cap cũng chẳng giống mẹ, trốn siêu việt, thì cái mạngvi_pham_ban_quyen anh đã , chân bị đánh gãy làm đôi từ kiếp nào rồi.
Anh thật sự phải cô bằng con mắt khác.
“Em thực sự không chỗ rau đó ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
không nhịn được buột miệngleech_txt_ngu .
Có khi nào vì sống ở nông thôn bị người ta ứcleech_txt_ngu hiếp quen thói, nên cô đã rèn được cái nết nhẫnleech_txt_ngu nhịn chịu đựng vô điều kiện?
Dù sao thì cái bà chị dâu kia cũng là dân Đông Bắc chính hiệu, người to như pháp, vừa đen vừa khỏe, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năng thì oang hệt như con gấu tinh. Còn cô vừa gầy vừa yếu, đánh nhau làm sao lại người ta.
Nếu cô nhượng bộ chỉ vì sợ bịbot_an_cap bắt nạt thì không ổn. Sau này hai mẹ con sẽ lâuvi_pham_ban_quyen dài ở , anh nhấtleech_txt_ngu định phải là chỗ dựa vững chắc cô.
“Có gì màvi_pham_ban_quyen tiếc, rau đó đâu phải do Hơn nữa em thực không trồng được ngon như vậy”
Tân Viên Viên đáp lời bằng vẻ đầy bấtvi_pham_ban_quyen .
Ngẫm lại, cô và nguyên chủ đúng là có quá điểm tương đồng.
Ví dụ như đường tình duyên: cuộc hôn của nguyên chủ thìbot_an_cap trắc trở sóng , còn cô thì cũng chẳng . Ở kiếp trước, tên bạn trai cưới đột nhiên đến khóc lóc ôibot_an_cap, bảo rằng anh vừa phát hiện mình mắc bệnh nan y, không muốn liên lụy cô, vì hạnh của cô nên muốn hủy để làm bạnvi_pham_ban_quyen đời.
Cô cảm động đến mức nước mắt mũi tèm lem, rútbot_an_cap cạn tiền kiệm cho anh ta, khuyên anh chữa , cô nguyện chờ đời. Kết quả, vừa quay lưngbot_an_cap đi, chả đãleech_txt_ngu nhaubot_an_cap ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phường đăng ký kết hôn với cô bạn thân của !
Không chỉ đường tình lận đận, mà đến cáibot_an_cap khoản “không có khiếu trồng ” cũng y chang nhau.
Cô lớnvi_pham_ban_quyen lên ở thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố từ nhỏ, quả từng đụng tay vào cái cuốc cái xẻngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao . Đợt dịch bệnh phải cách lyvi_pham_ban_quyen ở nhà buồn chán, cô học đòi thiên hạ mua hạt giống trồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rau. hục cuốc mất bao sức, cùng tiền thu lại còn chẳng bù tiền mua hạt giống.
Cô không biết trồng trọt thì đã đành, cớ nguyên chủ là cô gái nông thôn rễ bám sâu vào đất mà cũng lóng ngóng vụ này? Bao năm trời mướt mồ hôi khai làm rẫy, mệt chết mà chẳng đủ thực đầy bụng hai mẹ con.
Đúng là nghiệt duyên, giống nhau đến mức diệu thế này thì quả là cạn lời.
“Bán anh em mua láng giềng gần. Dù sống đâuleech_txt_ngu, cư hòa nhã với mọi người xung quanh tuyệt đối không bao giờ .”
Câu nói này của càngbot_an_cap Chu Vân Dãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải nhìn cô ánh mắt nể phụcvi_pham_ban_quyen muôn phần. Cô thực sự khác những vợ chanh chua dưới quê. Cô có một trái tim bao , độ lượngvi_pham_ban_quyen định đúngvi_pham_ban_quyen sai. Nếu không biết cô thân là gái quê chân lấm tayleech_txt_ngu bùn, khéo anh đã nghĩ cô là gái thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố cóleech_txt_ngu học thức cao ngất rồi.
lúc trong đầu Chu Vân Dã đang ra một cơn bão suy nghĩ, tục thay đổi cái về vợ mình, thì Tân Viên Viênleech_txt_ngu đã dắt con bé vào nghỉ chỗ bóng râm trong sân. Cô bốc từleech_txt_ngu trong ra ba quả cà chua đỏ mọng, đùng, đem sẽ, đưa cho Bình Bình một quả, Vân Dã một quả, rồi mình cầm quả còn lại ngồi xuống cắn rào rạo.
Chu Vân Dã hơi sững người, nhưng rồi cũng nhận lấy quả cà chua. Trong thâm tâm thầm nghĩ: cô ấy cũng tinh tế ra phết.
Tân Viên Viên vừa nhaivi_pham_ban_quyen chua vừa đảo mắt đánh tiểu viện, môi không giấuvi_pham_ban_quyen nổi nụbot_an_cap cười hài lòng.
Cô cực kỳ ưng ý nhà này! Ba gian nhà chính được quét tước sạch tinh . Hai phòng ngủleech_txt_ngu hai bên, mỗi phòng đều có một bục giường đất sưởi (kháng) và một giường gỗ. Gianleech_txt_ngu giữa được trívi_pham_ban_quyen một bếp lò và chiếc bàn ăn cũ , coi như tích hợp cả chức năngvi_pham_ban_quyen phòng và phòng khách.
Điểm ăn tiền nhất là khoảng sân rộng rãi, có rau một giếng nước bơm tay!
Có cái giếng này thì việc giặt giũ nấu nướng tưới tiêu tiện lợi cùng. Phía dưới giếng bơm còn cẩn thận xây thêm cái bể nước bằng xi măng, thể trực tiếp quần áo ra đó giặt.
lại phải cảm tạ Chính ủy thật nhiều. He he, cơ mà nói cho cùng thì vẫn phải tự thưởng cho sự nhanh của bản thân. Nếu côbot_an_cap không chớp thời cơ ôm chặt lấy cái đùi vàng là Chính ủy Dương, thì căn nhà tuyệt vời thế này làm gì lượt cô!
Bình Bình mặc dù đóibot_an_cap lả, ăn uống vẫn trì sự từ tốn nhẹ nhàng như mọi khi. Con bé một tay cầm cà chua cắn từng miếng nhỏ nhắn xíunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xiu, tay ngay dưới cằm đỡ nước quả. Thế nênbot_an_cap quả cà chua mọng nước đến mấy, quần áo trên người con bé vẫn sạch thơm tho, không bắnbot_an_cap lấy giọt.
Một cà chua to bằng nắm tay trôi tuột xuống bụng, Tân Viên sướng rơn cả người. Dẫu cho cái thời đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư thiếu thốn, ăn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủvi_pham_ban_quyen no mặc không đủ , nhưng đổi lại thực phẩm thời nay đúng 100% tự nhiên, hương vị nguyên thuần khiết vô !
Cứ lấybot_an_cap quả cà chua làm ví , một miếngbot_an_cap, vị chua chua ngọt ngọt đặc của chua bùng nổ trong khoang miệng, tươi rói rườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rượi! Cáibot_an_cap mùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vịbot_an_cap này, tráinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cà chua công nghiệp ở thời hiện đại xách dép chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo cũng không .
“Mẹ ơi, quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì đây ạ, măm măm ngon ”
Bình Bình cắn từng miếng nhỏ , miệng nhai tóp tép, nhắm tít lại vì sung sướng, khuôn nhỏ bé tràn ngập sự mãn nguyện. Cái quả này vừa đẹp ngon, conbot_an_cap bé chưa bao giờ được ăn thứ gì đến vậy.
Chuavi_pham_ban_quyen chua, ngọtbot_an_cap ngọt, ngon quá đi mất!
“Đây quả . ngoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau này ta sẽvi_pham_ban_quyen sống ở đây, Bình Bình sẽ rất nhiều, rất nhiều đồ ăn ngon nữa. cần Bình thích, thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn no nê thỏa thích”
“Nhưng mà cái bụng nhỏ của Bình yếu lắm, khôngvi_pham_ban_quyen thể ăn nhiềuleech_txt_ngu đồ lạnh cùng một được. Đợi mẹleech_txt_ngu nấu cho con một bữa hổi, thơm phưng , rồi chúng ta từ từ ăn thậtleech_txt_ngu no, không nào?”
“Giá mà có bột cho Bình Bình uống thì tốt biếtbot_an_cap mấy, cái dạ dày bé của con sẽ khỏe thôi”
Khóe mắt thấy Chu Vân Dã vẫn đứng ở đó, Tân Viên lập tức bật mode diễn xuất. Cô khẽ dài thườn thượt, mặt tỏ xót xa, tiếc nuối tột độ.
He he, sự áy náybot_an_cap trongvi_pham_ban_quyen lòng Chu Vân Dã chắc chắn đã vọt lên đỉnh đầu chứ gì! xem kìa, cái gương mặt vốnbot_an_cap mang màu lúa mạch nayvi_pham_ban_quyen đã đỏ au hệt như Quan Công múa võ. Tuyệtleech_txt_ngu vời, hiệu ứng mà cô chính là đây!
“Vâng ạ, lâu lắm rồi Bình không ăn no bụng. Bình sẽ ngoãn nghe lời mẹ”
Chu Vân Dã mà không sao chịu đựng được , sống mũi cay xè, vàng quay mặt đi hướng khác.
Trẻ con ba tuổi không biếtbot_an_cap nói . Chính vì sự là vô tâm của anh, mà đứa con gái nhỏ phải gánh chịu ngầnleech_txt_ngu này đau khổ! Nghĩ cảnh vợ con mình sống không bằng chết suốt năm trời, đến quả cà chua bé tẹo cũngbot_an_cap chưa từng được nếm thử, thậm chí bữa cơm no bụng cũng là thứ xỉ, trái timleech_txt_ngu anh như bị ai dùng dao lam cứa từng nhát .
“Em ở đây nghỉ ngơi đi, anh đi một lát rồi ngay”
Anh ném một rồi chân phóng ngoài cửa.
Tân Viên Viên nhếch mép cười đắc ý. Hevi_pham_ban_quyen he, lão nương chỉ đợi mỗi câu này của anh thôi! Vừa thấy dáng lớn của anh khuất dạng, cô tức vồ cái túi nilon mấy bộ quần áobot_an_cap rách rưới của mình.
Cô luồn tay vào túi làm động tác giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lục lọi, thực chất lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh tay thó nửavi_pham_ban_quyen bánh quy sữa canxi Thanh Thực từ trong không gian ra. loại bánh quy sản danh Đảo, đậm hương vị sữa, kỳ ngon, bổ dưỡng mà lại dễ tiêu hóa. Nó là đồ ăn lót dạ hoànvi_pham_ban_quyen cho hai mẹ con lúc này nhữngbot_an_cap đang suy nhượcleech_txt_ngu cơ thể nghiêm trọng, hệ tiêu hóa chưa kịp phục hồi.
Nếu có nước sôi càng . bánh quy ngâm vào nước nóng, bánh sẽ mềm xốp như bông, đưa vào miệng là tan chảy mịn, chẳng nhaibot_an_cap cũng tự trôi tuột xuống dạ dày, sung sướng phảivi_pham_ban_quyen biết!
“Ây da, Tiểu đoàn Chu rồivi_pham_ban_quyen hả em? Làm vợ bọn mình khổ nhất là cái này! Bảo là không có chồng á? Thế con cái ở đâu rớt xuống! Mà bảo là có chồng á? Hễ có làm nhiệm vụ là nửa đêm canh ba lồm bò dậy phi thẳng đi mất hút!”
“Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấu em! Có cái đợtvi_pham_ban_quyen, Lưu nhà chị đang hì chị, đột nhiên lính liên lạc đập cửa rầm rầm, báo có tập hợp khẩnvi_pham_ban_quyen cấp! Phải đi làm nhiệm vụ đột xuất gì đó! Lão Lưu hoảng quá lăn lông lốc trên chị xuống đất. dạo ấy cái chỗ đó của lão chập cheng luôn!”
Tân Viên Viên còn chưa kịp lôi bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quy ra khỏi túi, một giọng Đông oang oang lên như pháo . Ngẩng đầu lên, đã thấy Quế một tay giỏ tre, tay xách phích nước vỏ sắt màu xanh lá cây, chẳngbot_an_cap thèm gõ mà xồng xộc bước thẳng vào nhà.
Tân Viên Viên đành ngậmbot_an_cap ngùi nhét gói bánhvi_pham_ban_quyen trở lại. Cô ngẩng lên nhìn bàbot_an_cap chị vạm vỡ gấu xám trước , nở nụ cười bất đắc dĩ. Cái bà , nói chuyện người lớn mà chả thèm kiêng dè có con ở , đúng là bạo miệng thật!
Vương Hoa là điển hình của người phụ nữ nông thônvi_pham_ban_quyen Đông Bắc: Dù có chút tính tham lam vặt vãnhleech_txt_ngu vàvi_pham_ban_quyen thích lê đôi mách chuyện người , nhưng bản lại sảng khoái, để da, nghĩ nói nấy. Thuộc cái tuýp người mà nếu bạn đối xử tốt với họ, sẵn sàng mócvi_pham_ban_quyen tim móc phổi ra đền đáp.
Cái tính này tốt , dễ bề sống, chẳng cần phảileech_txt_ngu nơm nớp đề phòng, qua lại rất nhẹ đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“ dâu , hai con chân chân mới lên, nồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niêu chảo có một cái, chắc chắn là nấu cơm rồi. Chị mang sang phích nước nóng, tiện tay nấu hai bát mì, đĩa trứng với , thêm quả cà chua trộn đường trắng hai mẹ dạ.”
“Có , tài nghệ nấu nướng chịbot_an_cap bình lắm, không có hợp khẩu vị của em không, ráng ăn tạm no nhé. À, lúc đun nước, chị tiện tay luộc thêm hai quả trứng gà cho cháu, còn nóng hổi đây này, cho con bé đi”
Chẳng đợi Tân Viên Viên kịp lên tiếng, Vương Quế Hoa đã thoăn thoắt bày đĩa bát, đũa muỗng từ trong rổ đặt lên tảng đá sát góc tường. Chị còn cẩn thậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy một cái ca men sứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nửa nóng phích ra đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang một bên cho nguội bớt.
“, em cảm ơn chị dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều lắm. Đồ ăn thức uống thời buổi này quý giá nhường nào, sao em dám ăn đồ của chị thế này”
Tân Viên Viên chân thành cảm tạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mỉm cười nói với Vương Quế Hoa.
Cô nói không phải lời khách sáo. Thời khó , vật cực kỳ khan hiếm. Cuộc sống ở thành khá khẩm ở quê là bao. Đồ ăn thức đều mua theo tem phiếu định mức, có tiền cũng vô nếu có tem phiếu.
Cả gia đình Đại đội trưởng Lưu có nămbot_an_cap miệng ăn. Dù Quế Hoa đứa con đã dọn lên cùng quân đội, nhưng hộ khẩu vẫn chưa kịp chuyển, nên mọi chi tiêu sinh hoạt đều phải bám víu sổ lương vàvi_pham_ban_quyen lượng tembot_an_cap phiếu ít ỏi Lưu.
tháng chỉ được phát ba mươi phiếu lương thực (khoảng 15kg gạo), nhiêu đó làm sao đủ nhét đầy dạ dày cho năm cái miệng ăn tàn phá hại?
không quẫn, Vương Quế Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu đến mức phảibot_an_cap vứt bỏ liêm vườn hàng xóm hái trộmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
“Ây da, em dâu, em ngàn vạn lần đừng khách sáo với chị! Chuyện hôm nay embot_an_cap đã giúp chị gánh kiếp nạn lớn rồi đấy! Nếu đổi lại là mấy loại chuyệnleech_txt_ngu bé ra to, chắc chắn chị đã bị lão cổ từ lâu rồi!”
“Đừng nói là hai bát mì này, chị còn muốn mời em ăn thịt nữa cơ! Cứ đợi đấy, hôm nào mua được thịt, chị nhất định sẽ nấu mộtvi_pham_ban_quyen bữa thật đãibot_an_cap em!”
“Em mauleech_txt_ngu ăn đi nhé. Ba quỷ sứ nhà chị đang ăn cơm bênbot_an_cap kia Nghe tiếng chưa, lại đánh nữa rồi kia kìa”
Vương Quế Hoa hốibot_an_cap xua chuẩn bị về, thì từ vách tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bênvi_pham_ban_quyen vọng sang tiếng khóc la om sòm thằng ba háu ăn.
“Oa oa oa, ăn trứng, con ăn trứng gà cơ”
“Mày gặm một miếng trứng củavi_pham_ban_quyen , còn đòi ăn cái gì nữa!”
Tiếng khóc lóc ănbot_an_cap vạ càng đinh tai nhức óc. Vương Quế Hoa vỗ đùi bốp vì ruột. Cái thằng ba ranh convi_pham_ban_quyen háu ăn tiệt này, trước khi chạy sangbot_an_cap đây, chị ta đãbot_an_cap chia đều ba anh em mỗi một quảbot_an_cap trứng rồi cơ mà! Chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn là nó lại đivi_pham_ban_quyen cướp của anh lớn nên bị tẩn cho trận !
Chị ta vội vàng vắt chân lên cổ chạy về nhà.
Tân Viên Viênleech_txt_ngu vội lấy hai quả trứngvi_pham_ban_quyen gà nhét trả vào Quế Hoa, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị ta sống chết không chịu nhận. Đồvi_pham_ban_quyen đã mang sang cho người ta, làm gì có cái lý mang về? Tuy chị ta hơi tham , cái đạo lý tối thiểu đó chị ta thừa hiểu!
Một người kiên trả, một người sống chết không nhận. Hai người phụ nữ giằng kịch liệt giữa sân nhà như một trận đấu vậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thế , sức vóc của Viên Viên làm sao đọ lại được với con “gấu xám” Vương Quế Hoa?
Vương Quế Hoa dùng kéo , hất văng Viên Viên bay ra giữa sân. May nhờ võ côngbot_an_cap bản năng kiếp trước theo cô xuyên không , cô lộn vòng cực dẻo, haileech_txt_ngu xuốngvi_pham_ban_quyen đất vững . thể yếu ớt nguyên bản của nguyên chủ, cú hất vừa chắc gãybot_an_cap cẳng chẳng !
giành khước từ đồ ăn này ồn ào mãnh liệt y chang cảnh mấy bà thím đánh lộn dưới quê. Trận chiến làm bé Bình sợ đến rơm nước mắt, rụt cổ thu lu trong như con cútbot_an_cap, âm thầm khóc thútbot_an_cap thít, gan mật suýt nữa thì vỡ tung.
Sợ gái hoảng sợ thêm, Tân Viên Viên giương cờ trắng đầu hàng. Cô phẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiệuleech_txt_ngu chịu , đắc dĩ:
“Chị dâu, hai mẹ con em tỳ vị yếu lắm, ăn chẳng được baobot_an_cap nhiêu . Ăn chung một bát mì no căng bụng rồi, huống hồ còn làm tận hai món ăn kèm nữa. Chị cứ mang trứng gà vớibot_an_cap bát này về cho ”
“Chị mà còn co với em nữa là đám đồ ăn này em không tới một miếng đâu nhé! Sau này chị cũng đừng bước chân sang rau nhà em rau nữa, chúng cắt đứt quan hệ luôn”
“Ái chà cái cô này, cắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứt thì cắt đứt”
Vương Quế Hoa , biểu cảm đầy sự bất lực. Cái cô vợ của đoàn trưởng Chu này nhất quyết không chịu lấn lướt chiếm tiện nghi của ai cơ đấy. Chị tóm lấyvi_pham_ban_quyen hai quả trứngleech_txt_ngu gà nhét tọt vào Bìnhleech_txt_ngu Bình, rồi co cắmleech_txt_ngu đầu cắm chạy tót về y như có con chó dại đuổi sau lưng.
Chu Vân Dã xách lỉnh kỉnh đồ đạc đi chợ về, vừa vặn đụng Quế Hoa hậm hực, thở phì phònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra khỏi nhà mình. Tim anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập thắtvi_pham_ban_quyen .
Chẳng lẽ thừa anhvi_pham_ban_quyen đi vắng, Vương Quế Hoa đã sang bắt nạt mẹ Tân Viên Viên?
khảleech_txt_ngu năng! Nghe đồn bà thím này tình chanh chua, đanh đá khét tiếng. Trước theo chồng lên quân khu, chị ta từng phóng hỏa đốt đống củi nhà mẹ chồng, lại còn đập bétleech_txt_ngu kính nhà bà ấy. Chuyện tày đình này lại do chính miệng chị ta bô bô kể ra, thành thử cả cái đại viện chẳng mấyvi_pham_ban_quyen ai dám động dây dưa qua với chị ta cả.
Với cái thân hình gầy nhom thân cây ngô của Tân Viên, làm sao đọ sức lại chị ta, kiểu gì chẳng chịu thòi lớn!
Sắc mặt anh sầm lại, sải bướcleech_txt_ngu thật dài chạy thục về nhà.
chạy , đã tiếng khóc thút thít trẻ con vọng ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ trong sân.
“Mẹleech_txt_ngu ơi, Bình Bình sợbot_an_cap lắm Người đó đánh người, dì ấy còn dữ hơn cảbot_an_cap bà nội nữa”
“Tay mẹ cả lên rồi, mẹ đau không? Bình thổi phù cho mẹ sẽ đau ngay”
Bé Bìnhvi_pham_ban_quyen khóc đến lạc cả , khuôn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xíu tèm lem mắt. Con bé vươn bàn tay gầy guộc ôm lấy cánh tay mẹvi_pham_ban_quyen, chu mỏ cẩn thổi nhẹ, thi thoảng lại ngước đôi mắt ngập nước nhìn mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy lo âu.
Hu hu , cái dì béo đen đó tợn quá mất! Giọng thì , tính thì cộc, sức thì mạnh, dì ấy túm tay mẹ đỏ ửngleech_txt_ngu cả lên rồi!
“Hu hu hu, mẹ ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, làm sao ? thôn Bạch Dương thì ông nội đánh mẹ, lên chỗ cũng có người đánh ”
“Bìnhbot_an_cap Bình đừng sợ, có ba ở đây ! Ba tuyệt đối khôngvi_pham_ban_quyen cho phép bất ai bắt mẹ con con! Có phải chị dâu Lưu xóm sangvi_pham_ban_quyen chuyện ? mẹ con chờ đó, ba đi sổ với ta ngay đây!”
Mặt màyvi_pham_ban_quyen đen như đít , Chu Vân Dã sải bướcvi_pham_ban_quyen đi tới. vứt phịch đống đồ trên tay xuống đất, ngoắt người đi tìm Quế Hoa nói chuyện phảileech_txt_ngu .
Cái chị dâu Lưu này quá quắt lắmbot_an_cap rồi! Cậy mình , to , sức trâu rồi muốn làm vương làm tướng ở đây ? Tưởng cái viện quân khu này là cái xó xỉnh chị taleech_txt_ngu muốn múa võ giương oai, dùng nắm đấm nói chuyện à?
hiếp người lên tận anh rồi! Có tin chỉ cần anh ném ra câu, ta sẽ phải gói cút khỏi đại viện này vĩnh viễn không!
“Chu Vân Dã, anh hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lầm rồi!”
tình thế cấp bách, Viên Viên vã bật dậy, lấy cánh anh. Cái xúc
Tầm mắt cô bất giác đậu trên cánh tay màu rỏi anh. Đôi mắt cô lập tức mở cỡ!
Trời đất thần ơi! Chu Vân Dã quả hổ danh là Binh vương bất . Bắp tay này săn chắc, mạnh mẽ, cuồn cuộn những thớ cơ , sờ vào như đá , tuyệt nhiênvi_pham_ban_quyen không có lấy một gram mỡ !
người anh đầm đìa hôi, chiếc áo quân ngắn tay bị mồ hôi thấm ướt sũngvi_pham_ban_quyen, dính chặt vàoleech_txt_ngu cơ . Vài lọn tócvi_pham_ban_quyen bết nước dính sát hai bên dương. Yết hầu nam tính động lên xuống nhịp nhàng theo từng nhịpvi_pham_ban_quyen thở và lời nói.
Người đàn ông đang cau mày nén này, toát một mùi hương cực kỳvi_pham_ban_quyen đặc . Đóbot_an_cap là thứ hormone nam tính độc quyền, nguyên thủy hoang dã!
Cô hơi choáng . Gã đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông này ông này sức hút giới tính quá mãnh liệt! Đè bẹp tất cả những chiến hữu hay dàn sao nam mà cô từng ở kiếp trước!
Chu Vân Dã mắt đầy hiểu nhìn . yên đang lành sao tự dưng cô lại đực mặt ra thế? Hiểu lầm cái gì cơ?
“Thất lễ rồi”
Nhận ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình vừa thất thố, Tân Viên hoảng hốt buôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay ra. Hai rặng mây hồng khẽ lướt qua trên khuôn mặt xanh xao vàng của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Anh hiểu lầm chị rồi. Chị ấy sợ mẹ con em đói nên đặc biệt mì sợi, trứng gà với đồ sang cho. Đồ ăn thời này quý giá như vậy, em nào dám nhận, nên hai chị em mới một trận Sức chị ấy quá, hất văng em ra ”
“Lúc ở quê, con bé bị bố anh đánh mắng hoảng hồn hoảng vía rồi, nên thấy lại tưởng chị dâu đang đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau em”
Tân Viên Viên bày ra vẻ mặt bã, tận tình thích.
“Áileech_txt_ngu da”
Một bất ngờ truyền từ mu bàn chân khiến không kìm lên một tiếng. Cúi đầu nhìn , cô mớileech_txt_ngu hiện trênvi_pham_ban_quyen chiếc giày vải rách tươm hở cả ngón chân của mình đang in lù lù một dấu to .
cười khổ. Thảo nào ngón chân đau thế này. Với bàn size 40 hộ phápvi_pham_ban_quyen, cộng thêm khối trọng lượng hơn mươi lăm ký chị dâu Lưu mà giẫm lên mu bàn chân cô, không sưngleech_txt_ngu vù mới lạ!
Chu Vân cạn lời, chỉ bất lực lắc đầu.
Cái sự nhiệt tình thái quá kiểu này anh cũng từng được “lãnh giáo” qua . Lần đầu tiên anh lập công về thăm nhà sau khi nhập ngũ, cả một bầy con hàng từ trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời rơi xuống, ngườivi_pham_ban_quyen quen , kẻ cũng có, xúm đông đỏ quanh anh. Người thì nhét giày, kẻ thì tất. Sợ anh không nhận, cũng giằng co, xô đẩy ầm ĩ y hệt thế này.
Cũng may có bố mẹ bệnh tài, vơ vét sạch sànhleech_txt_ngu sanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đống đồ của hàng tặng trượt món nào, mọi chuyện mới được giải quyết êm .
“Thôi được rồi, đã tấm của chị dâu Lưu thì em nhận đi. vài bữa nữa dọn dẹp ổn thỏa, sắm sửa xong bếp núc, chúngvi_pham_ban_quyen nấu một đàng hoàng mời họ ăn trả lễ là được.”
Lúc này, Vân mới để đến đống đồ đặt trên phiến . lòng anh bỗng dấyleech_txt_ngu lên một sự mò khó hiểu.
mùavi_pham_ban_quyen hè nóng , nhà nàobot_an_cap nấy ruồi cũng bay loạnvi_pham_ban_quyen xạ. Cái lũ ruồi này bẩn thỉu kinh tởm, chỗ nào cũng sà vào bâu đậuvi_pham_ban_quyen. Đangvi_pham_ban_quyen ăn cơm mà tự nhiên có conbot_an_cap ruồi rớt tõm vào mâm thì là tụt hết cảm xúc.
Thế , đống mì trắng tinh vàbot_an_cap thức ăn để tơ hơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở mà tuyệt nhiên không bóng một con ruồi nào bén mảng tới? Đừng nói là ruồi bâu đồ , sân này tìm mỏi cũng chẳng thấy .
Chắcleech_txt_ngu do vợ Tiểu đoàn trưởng Vương ở sạch sẽ, dọnvi_pham_ban_quyen dẹp vườn ngăn nắp nên ruồi nhặng không thèm tới?
“Em còn chưa cơm đúng không? Mì cũng bớt , chúng ta cùng ”
Tân Viên Viên nhìn lướt qua ánh mắt của Chu Vân Dã, lập tức đoán ngay được anh đangbot_an_cap nghĩ gì. hi, trong vắng bóng ruồi nhặng, tất cả là nhờ công laovi_pham_ban_quyen to lớnleech_txt_ngu của cô . đã dùng ý niệm phát lệnhbot_an_cap cảnh nghiêm đến đám “tiếp viên hàng không” này: Tuyệt đốivi_pham_ban_quyen không được bén mảngleech_txt_ngu hạ trại ở sân nhà , nếu không, giết không tha!
Cái âm thanh “o o” của bọn nghe phiền đi ! Cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ùn kéo nhà con ả Hoàng Vi Vi mà làm đi. Trên người ả cả đống nước hoa rẻ tiền nồng nặc, lạileech_txt_ngu thêm mấy vết ong đốt sưngleech_txt_ngu vù sắp mưng mủleech_txt_ngu, đó phải là “mỹ vị nhânvi_pham_ban_quyen ” mà lũ ruồi khoái hay sao!
“Giờ này bếp nhà ăn nghỉ hết rồi. Anh vội vã chạy qua, nhờ sư phụ làm gấp cho đĩa xào với khoai tây thịt ba , hâm nóng lại mấy cái bánh bao. Lúc về đến đạileech_txt_ngu viện, anh tạt nhà Đoàn trưởng Đinh mượn được bịch sữa bột”
Chu Vân Dã xách một chiếc bàn vuông nhỏ xíu, ọp ẹpbot_an_cap trong nhà ra, đặt dưới gốc cây râm mát. Anh cùng Tân Viên Viên dọnleech_txt_ngu hết cả đồ ăn bànvi_pham_ban_quyen.
“Nào nào, Bìnhbot_an_cap Bình ngoan đi rửa tay, chúng ta cùng ăn cơm nhé”
Bình Bình lén nhìn anh bằng ánh mắt đầy hoảng sợ. Bàn tay xíu nắm chặt tay mẹ, dám nhúc nhích.
“Hai mẹ đã rửa tay sạch sẽ rồi. Bình Bình gọi ba cùng ăn đivi_pham_ban_quyen con.”
Tân Viên dắtleech_txt_ngu Bình Bình đến ngồi trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiến đá, nhẹ nhàng khuyến khích con bé gọi ba.
Hôn thì chắc chắn sẽ ly. không có quyền tước đoạt tử của bé. Huống hồ, Chuvi_pham_ban_quyen Vân Dã một quân nhânvi_pham_ban_quyen vô cùng xuất , tương laileech_txt_ngu tiền mở, định sẽ làm tới chức quan cấp cao. Có mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông bố bảnbot_an_cap lĩnh, quyền cao trọng như thế lưng, đường sau này của Bình Bình chắc chắn sẽ bớt đileech_txt_ngu muôn vàn chôngleech_txt_ngu gai.
Hơn nữa, Chu Vân Dã này hoàn khác với cặp bố mẹ rắn độc ở thôn Bạch Dương. Anh không phải là máu lạnh, vô tình như lời đồnvi_pham_ban_quyen. Dù sao cũng là mủ ruộtleech_txt_ngu rà, nếu Bình Bình có thể đánh thức tình cha trong anh, những tháng ngày hai mẹ con tá túc ở đại viện này sẽ dễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở hơn rất nhiều.
“Ba ba”
Bình rụtbot_an_cap rèleech_txt_ngu cất tiếng gọi. Chu Vân Dã mừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỡ, vội vàng đáp lời:
“Ơi Con ngoan, ăn đi. Ăn xong ba phaleech_txt_ngu sữavi_pham_ban_quyen cho con nhé”
“Ở đây làm có bình sữa pha”
Tân Viên Viên dở khóc dở cười. Sữa bột trẻ em phải pha công , nhiệt mới tốt. Nhưng , thứ duy nhất có dùng để đựng nước uống cái nhà này ca men sứt mẻ của Vương vừa sang.
“Anh ít tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt đây, em cứ lấy. Lúc nào rảnh, em ra Hợp tác xã trên thị trấn xem cần sắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sửa gì cứ mua. Món không thì em ghi lại thành danh sáchvi_pham_ban_quyen, để cuối tuần xe lên huyện một thể.”
“Trong này có cả con dấu nhân của . Cứ mười tháng, em mang theo giấy đăng ký kết vàbot_an_cap con dấu này ra Quỹ tín dụng rút lương của anh là được.”
Vân Dã móc từ trongvi_pham_ban_quyen túi áoleech_txt_ngu ngựcvi_pham_ban_quyen ra một phong thư, đặt ngắnvi_pham_ban_quyen trước mặt Viên.
Cô tò mòleech_txt_ngu ra xem, lập tức sửng trố mắt.
Bên trong là một xấp tiền mặt dày cộp, một tem phiếu các loại và dấu nhân của anh!
Tổng có ba trăm đồng tiền mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sáu mươi cân phiếu lương thực, năm cân phiếu , cân phiếu thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phẩm phụ. Đây không phải là nhỏ! Ở cái thậpleech_txt_ngu niên 80 mà mức lương bình quânleech_txt_ngu chỉ loanh ba mươi đồng một tháng, thì xấp tiền này đúng chuẩn là một gia tài kếch xù!
“Ý anh là sao? Khôngleech_txt_ngu những toàn quyền xử số tiền cho tôi, sau này còn giao luôn cho tôi quản lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền lương của anh?”
Tân Viên Viên thấy tin, dứt hỏi thẳng cho rõ ràng.
Dù hai người đã là vợ trên giấy tờ suốt ba năm qua, nhưng thực chất chẳng khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gìleech_txt_ngu người dưngvi_pham_ban_quyen nước lã, hoàn toàn không có chút tình cảm thân thuộc nào.
Chưa , cô đã tuyên bố rõ ràng mụcvi_pham_ban_quyen đíchbot_an_cap đến đây là ly hôn. Trước khileech_txt_ngu thủ tục hoàn tất, anh hoàn toàn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể làm trònleech_txt_ngu bổn phận nuôi ăn ở qua , diễn cho hạ xem khỏi mang tiếng ác là đủ.
Huống hồ, từ khi nhập đến nay, nào anhbot_an_cap ta cũng đều đặn gửi tiền về cho Chu Lão Căn. Bây giờ giao tiền cho cô quản lý, chắc chắn cô sẽbot_an_cap không thèm ra cho đôi vợ chồng già tâm địa đóvi_pham_ban_quyen dù nửaleech_txt_ngu xu. Anh ta cam nguyệnleech_txt_ngu sao?
“Mẹ con emleech_txt_ngu mới lên, nhà cửa trống hoácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cần phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắm sửa nhiều thứ. nong, tem phiếu nếu thiếu thì cứ bảo anh, anh sẽ tìm cách xoay xở thêm. Mấy năm nay, bổng của anh phần lớnbot_an_cap đều về quê cả rồi, xấp tiền phiếu này làvi_pham_ban_quyen anh vừa mượn của Đoàn trưởng Đinh. Vài bữa , quân khu tổ chức đại hộibot_an_cap tuyên khen , anh sẽ được nhận tiềnvi_pham_ban_quyen thưởng, lúc đó rủng rỉnh thì đem trả lại.”
“ chuyện ở quê trước khi điều tra rõ ngọn ngành, anh sẽ tạm ngừng gửi tiền.”
Chu Vân Dã chậm rãi giải . nhìn những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu Tân Viên Viên, anh nói thêm:
“Quân hôn đượcleech_txt_ngu pháp bảo vệ rất nghiêm ngặt. Quy trình ly hôn vô phức và thời gian. Cho dù anh nộp đơn xin ly hôn, đi chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết quy trình mất ít nhất ba tháng. Trong khoảng chờ đợi thủ tục chính thức hoàn tất, vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư cách một người đàn ông, anh phải có trách nhiệm đảm sống cho hai mẹ con.”
Tân Viên khẽ gật đầu, cái nhìn về người đàn ông lại thêm phần thiện cảm. Gã không chỉ có cái mã ngoài đẹp làm người ta no mắt, mà tam quan (nhân sinh quan, thế giới quan, giá quan) cũng cực kỳ thẳng. Cách nói chuyện, cách xử quả chuẩn là một nam nhi đại phu!
Nếu anh ta đã nói thế, thì đống phiếu bắt buộc giữ lại ! Thân cô thế cô ở nơi lạ quê người, không có tiền thì nửa bước cũng . Vật trong nhà phần lớn phải sắm , khoản này quả thực cơn mưa cứu rỗi hạn hán.
Hơn nữa, cô đang gái ruột anh ta cơ mà! cảm cô Bình Bình là toàn chân thật. Tận sâu trong đáy lòng, côvi_pham_ban_quyen yêu thương con bé như chính máu ruột rà mình dứt ruột đẻ ra.
Dùleech_txt_ngu sao thì kiếp trước, vì mắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chứng bệnh về cơ địa, cô vĩnh viễn mất đi thiên chức làm mẹ. hiện diện của Bìnhvi_pham_ban_quyen Bình chẳng khác nào một phép màu giúp cô “hỉ đương mạ” (mừng rỡ làm mẹbot_an_cap), bù đắp trọn vẹn sự tiếc nuối khôn nguôi của kiếp trước. Lẽ , cô nhất định phải dốc hết mình nuôi bé thật tốt.
nuôi con thìleech_txt_ngu đâu thể tính toán so đo dăm ba đồng bạc cắc!
“Được rồi, tôi xin nhận. Sau này khoản chi tiêu tôileech_txt_ngu rõ ràng vào sổ. Đầu tháng nào cũng sẽ chốt sổ, tiết thu chi và sốbot_an_cap dư.”
Tân Viên Viên nhét phong bì vào chiếc túi nilon đựng . Kìleech_txt_ngu thực, cô đã nhanh tay “chuyển ” thẳng phong bì vàoleech_txt_ngu gian dự của mình. Hi hi, chân ướt chân ráo lên đây, cẩn tắc náy. Lỡ ngày trời nào đó ta chứng lật , đòi lại tiền thì sao?
“ cần phiền phức thế đâu, tiền cho thì của , em muốn tiêu xài thế nào là quyền của em. Anh tinleech_txt_ngu tưởng .”
Chu Dã mỉm cười dịu dàng, ánh mắt toát lên sự nhiệm đối.
“Mauleech_txt_ngu ăn cơm đi, đi bộ một quãng đường dài như thế, chắc hai và đói lắm rồi. để nguội trương lên sẽ mất ngon. Hay là ăn chút thức ăn xào với bánh bao đi?”
Chu Vânleech_txt_ngu Dã mở nắp hai chiếcleech_txt_ngu hộp nhôm đựng cơm, đẩy đĩa cà xào trứng khoai tây xào thịt ba chỉ về phía Tân Viênvi_pham_ban_quyen Viênvi_pham_ban_quyen và Bình Bình.
Đôi con bé mởbot_an_cap tobot_an_cap tròn xoe, khuôn mặt lộ rõ vẻ dám tin. Nước miếng ròng ròng chảy khóe miệng. cơn thèm đang thét cồn cào trong bụng, nhưng con bé vẫn nhìn mẹ, không dám tự tiện vươn tay đũa.
rõ nỗi niềm của . Ngày thường có phải lễ tết gì đâu, tự dưng lại có mì ngần, bánh baovi_pham_ban_quyen hấp trắng trẻo, mềm xốp bốc khói nghi ngút. chễm chệ bày bốn món ăn trên bàn, món nào món đều có trứngvi_pham_ban_quyen, có thịt. Đối với một mâm cơm thịnh nhường này, đứa trẻ làm sao dám tùy tiện đũa!
“Ăn chung đi Mẹ con sức ăn yếu, đâu ăn hết ngần này thức ănvi_pham_ban_quyen”
Tân Viên Viên gật cảm kích nhìn anh, thầm nhủ: “Quả là một người đàn ông tinh tế”. Cô cười, mời anh cùng dùng bữa. sao giờ anhbot_an_cap ta đang “bố ”, là Thần Tài tài trợ chi phíbot_an_cap ở của , lấy lòng ta chút cũng chẳng gì sai tráivi_pham_ban_quyen.
“Buổi trưa anh ănbot_an_cap ở nhà ăn rồi, mẹ con em cứ ăn đi. quay lại ký túc xá một chuyến, chăn màn với đồvi_pham_ban_quyen dùng cá nhân sang đây. Bên đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn cái chậu rửa mặt, phích nước với mấy khăn mặt, đem qua đây xàivi_pham_ban_quyen cũng tiện.”
Nói đoạn, Chu Vân Dã lập tức đứng dậy định đi.
Thực tình thì giữabot_an_cap anh và hai mẹ con vẫn cònleech_txt_ngu quá xa . Nếu anh cứ rễ ngồi lỳ , chắc chắn cô thấy gượng mà ăn không ngon miệng. Tốt là anh đánh bài chuồn.
“ Vân Dã, haybot_an_cap là em gọi chị qua ăn chung nhé? Trời nóng thế này, đồ đến chiều hết thì phí lắm.”
Tânbot_an_cap Viên Viên nhỏ giọng thăm dò anh.
Chu Dã chẳng cần nghĩ ngợi, lập tức gậtbot_an_cap đầu đồng .
“Cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được, em cứ ăn trước , để anh tạtleech_txt_ngu qua gọi nhà bên ấy sang. thằng quỷ sứ nhà chị dâu Lưu đứa nào đứa nấy ăn khỏe trâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộng, em nhớ gắp riêng ăn cho hai mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con trước kẻo lạileech_txt_ngu nhịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đói đấy.”
Vốn dĩ anh định tạt chị Lưu mượnbot_an_cap tạm cái xe đẩy tay để kéo đồ từ túc về. Nghe anh lời mời sang ăn cơm, Vương Quế Hoa luống cuống tay chân, lắc đầu xua tay . Chị ta vừa mới càn được một rổ đầy ụ từ vườn nhà ta về, sao mặt nào mồm sang ănbot_an_cap ?
Ngặt nỗi, ba thằng ôn con đang gặm chuột nghe thấy thế, mắt lập sáng rực lên như đèn pha ô tô.
“Mẹ, mẹ Trứng gà con còn chưa kịp đã trôi tuột bụng rồi! cả một đĩa to đùng mà chỉ chừa con có một mẩu bé tí !”
“Con đi ăn! đi ăn! Con muốn mặt thím Chu với gái nhỏ!”
“Xuất phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Chẳng đợi Vương Hoa kịp lên tiếng quát , ba cái đầu trọc lốc đã hò ta đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh vọt như tên bắn. cuống cuồng tọt món đồ đang khâu vá dở xuống giường, tất đuổi theo sau đít lũ , miệng không ngừng labot_an_cap hét oai oái:
“Mấy cái ranh con này, đứng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho bà! Trời cao đấtvi_pham_ban_quyen dày ơi, kiếp trước bà tạo nghiệp gì mà đẻ ra cái thứ chết đói đầu thai này cơ chứ!”
“ chậm thôi, coi chừng em gái nhỏ sợ bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Nghe tiếng ồn ào huyên náo cổng, Tân Viên Viên vội vàng đứng dậyvi_pham_ban_quyen nghênh đón. Côvi_pham_ban_quyen bất giácleech_txt_ngu mỉm cười. ồn ào, có cãi vã thế này mới khói lửa nhân gian. Kết thân với nhàleech_txt_ngu dâu , cuộc sống này ở đại viện chắc chắn sẽ không còn tẻ nhạt .
“Áleech_txt_ngu ! Mẹ ơi, mẹ có nhầm người đấy? này thật sự là vợ chú Chu á? Sao con nhìn giống mẹ chú ấy hơn vậy”
Lưu Đại Ngưu, nhà họ Lưu chạy dẫn đầu đoàn, phanh kít lại ngay sân. Mắt nó trố như ốc nhồi, cổ rướn gào toáng lên, mặt hiện rõ vẻ vọng tràn trề.
Vân là thầnvi_pham_ban_quyen số lòng nó cơ mà! Đẹp traibot_an_cap lồng lộngleech_txt_ngu, võ công cao cường, là Binh vương oai hùng cả quân khu. Trong trí tưởng tượng phong phú của , của Chu Vân Dã chí ít phải đẹp nghiêng nước thành như tiên nữbot_an_cap giáng trần, hay bèo bèo cũng phải được cỡbot_an_cap như bà yêu tinh Hoàng Vileech_txt_ngu Vi lượn lờ dạo trước. Cớvi_pham_ban_quyen sao cái người đàn bà đứng trước mặt nóvi_pham_ban_quyen lại vừa già, vừa đen, vừa xấu ma chê quỷ hờn thế này? Nhìn đi nhìnbot_an_cap lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn thấy không đôi tẹovi_pham_ban_quyen nào!
Trẻ thì có biết suy nghĩ sâu xa gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu, ruột để ngoài , nghĩ gì nói nấy. Nhưng lời vừa dứt, một tát trời giáng bộp thẳng xuống cái đầu trọc lốc của !
Vương Quế Hoa sợ điếng người, thầm kêu trời gọi đất. ranh con này từ bé đã bị thiếu thốn dây thần kinh khôn khéo, sao lại suất nó chạy sang đây trước chứ!
Dù cho vợ Chu Vân có gầy gò, đen đúa, trông dừ hơn tuổi thật nhìn già dặn hơn Chu Vân Dã vài tuổi đi chăng nữa, cũngleech_txt_ngu đến mứcleech_txt_ngu già tàn tạ độ làm mẹvi_pham_ban_quyen ta được!
“Thằng ranh con, mày ăn hàm hồ cái gì thế hả! Thím Chu của mày kỳ tốt nhé! tốt bụng vừa hiền lành! Mở miệng ra là chỉ biết nói bậy bạ, có tin ông mày biết được sẽ đánh mày nhừ tử không!”
Vương Quế Hoa vắt óc suy nghĩ, lục lọi khắp hang cùng ngõ trong não bộ cốt tìm cho ra một ngữ nào đó đểleech_txt_ngu khen nhan sắc Chu Vân . Ngặt nỗi, đối với một người thật chất , ăn nói vụng về chị ta, việc phải thốt ra một lời khen lòng trắng trợn quả là cực hình! Cóleech_txt_ngu chết chị ta cũng không nặn ra đượcleech_txt_ngu nửa câu giả tạo!
Nơm nớp lo sợ những vô của thằng con trời đánh sẽ chọc giậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tân Viênbot_an_cap Viên, chị ta đứng tần ngần giữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sân, đi không dứt mà ở lại cũng không xong. Quẫn trí , ta vung “ gấu” hộ pháp lên, tát thêm mấy bốp vào đầu Đại Ngưuleech_txt_ngu cho bõ .
“, con muốn ăn bánh bao trắng cơ”
“Mẹ, con hẹ xào trứng”
Cặp song sinh Lưuleech_txt_ngu Hổ Lưu Tam Báo nhỏ dãi ròng ròng, hai cặp mắt hau háu dán chặt vào cơm trên bàn. Chúng nó giờ nào còn tâm trí mà quan tâm cái dì gầy nhom kia là vợ hay làleech_txt_ngu mẹ của Chu Vân Dã!
“Chịleech_txt_ngu dâu, mau vào đây, mọi cùng ăn nóng. Anh Vân Dã lỡ mua nhiều đồ ăn nhà ăn , trời nóng nực thế nàybot_an_cap để nửa ngày là thiu hết. Bỏ thì xótbot_an_cap lắm”
“Lại đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào, mỗi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái bánh bao”
Tânleech_txt_ngu Viên Viên mỉm , thân thiện bước tới kéo hai thằng nhóc đầubot_an_cap trọc tầm bảy, tuổi vào bàn ngồi. đó, cô quay sang mời Vương Quế Hoa và Đại Ngưu cùng nhập tiệc.
Vương Quế Hoa đứng chôn chân chỗ, tay véo chặt tai Đại Ngưu định “áp ” thằngvi_pham_ban_quyen con tội đồ nhà. Thấy Tân Viên Viên đon đả mời mọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chị ta ngượng nghịu nặnbot_an_cap ra một nụ cười méo .
!
Chị ta vỗ thêm một cú như trời giáng xuống cái trọc lốc của con lớn, nghiêm giọng quát:
“Mau xin lỗi thímleech_txt_ngu Chu ngaybot_an_cap cho !”
Đại mười tuổi rè liếc trộm Tân Viên Viên, đầu óc mơbot_an_cap hồ không biết phải xin lỗi thế . Ơ hay, nói thật lòng mình cũng một cái tội à? Hừbot_an_cap! dặn rồi, làm không nói dối, phải là một đứa trẻ ngoan và thật thà cơ mà!
“Chị dâu , con vô tư, chị đừng trách mắng cháu nó làm gì. Vàileech_txt_ngu babot_an_cap câu nói vu vơ đâu cần phải lỗi trịnh trọng thế. Mấy nay một nuôivi_pham_ban_quyen con sống cảnh cực khổ, thân thể ốm bệnhleech_txt_ngu tật triền miên người em mới gầy rộcvi_pham_ban_quyen thế này. Đừng nói là thằng bé Đại Ngưu nhìnleech_txt_ngu thấy sợ, mấy bàvi_pham_ban_quyen cô hàng dưới chê cười em già trước tuổi đấy thôi.”
này Đại Ngưu mới rón rén ngồivi_pham_ban_quyen Vương Quế Hoa. kỳ thật, tự dưng nó thấy chú Chu hề xấu xí . Nhìn kìa, đôi mắt to tròn lấp lánh như chứa bầuleech_txt_ngu trời sao, vừa trong veo vừa có , xinh biếtleech_txt_ngu nhường nào!
Tânvi_pham_ban_quyen Viên Viên đưa hai đôi đũa cho Vương Quế Hoa và . Lúc nãy Quế Hoa mang bátbot_an_cap mì sang có theo hai đôi đũa, Vân Dã về cũng mang thêm hai đôi. Hai đứa sinh đôi bốn tuổi thì để Vương Quế Hoa cho ăn, tính ra là vừa vặnvi_pham_ban_quyen đũa.
“Chị dâu, mẹ con em dạ dày nhỏ xíu, chẳng được bao . bát mì này chị dâu với cháu Đại Ngưu ăn giúp em cho nóng. Mấy này cũng phải xử lýbot_an_cap nhanh gọn kẻo phí của trời.”
Thấy Vương Quế Hoabot_an_cap cầm nhưng cứ ngập ngừng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám gắp, Tân Viên Viên nhiệt đẩy thức ăn xào về phía Đại Ngưu. Cô cũng gắp một miếngleech_txt_ngu tây xào thịt chỉ đút vàobot_an_cap cái miệngleech_txt_ngu nhỏ Bình . Bình nhai tópbot_an_cap , khuôn mặt rõ vẻbot_an_cap thỏa mãn cực độ, đôi to tròn híp lại thành một đườngvi_pham_ban_quyen chỉ, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên cười rạng .
“Mẹ ơi, khoai tây xào ngon tuyệt cú luôn, lại còn có thịt nữa nèleech_txt_ngu! Hôm nay là Tết hả mẹ?”
“Không con, mùa đông là Tết cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
gắp thêm một đũa càvi_pham_ban_quyen chua xào trứng cho con bé. Cô nhóc nếm vị trứng chua chua ngọt ngọt thì lập tức sướng rơn đến mụ mị đầu óc, mặt xuống bát ăn , chẳng màng đến việc mở nói .
Sống mũi cô cay xè. Đứa nhỏ này theo nguyên chủ chịu rét, thiếu thốn đủ đường. Đối vớibot_an_cap convi_pham_ban_quyen bé, chỉ một món tây xào hay cà chua xào bình dị đã là lươngleech_txt_ngu mỹ vị rồi.
“Em dâu à, mấy năm nay hai mẹvi_pham_ban_quyen con em sống ở quê khổ hả? Chu Vân Dã chẳng phải nào cũng gửi tiền nhà sao?”
Ngọn lửa hớt trong lòng Quế Hoa lập tức bùng cháy rực rỡ. Tất , thân là người lớn, đâu thể húp sụp như đám trẻ con. Chị ta gắp một ít thức ăn đút lần lượt cho hai thằng nhóc tì, rồi nhìn Viên với ánh mắt mò tột độ.
Thảoleech_txt_ngu hai connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầy trơ xương thế này, hóa ra cuộc sống dưới quê còn thảm cả chị ta! ngày trước ở quê, dù chị ta với bàleech_txt_ngu mẹ chồng già ácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôn có nhau suốt , nhưng chí cái cái mặc chưa bao giờ đến bi đát như .
Lão Lưu tháng nào cũng gửi tiền về, chị toàn lén mua mỡ heo về thắng lấy mỡ nước, còn tóp mỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì để , đổi bữa liên tục cho mấy đứa con ăn. Nếu không nhờbot_an_cap thế thì ba thằng tiểu quỷ làm mà lớn bổng, đứa nào nấy mập , chắc nịch như con lợn con thế này được!
Tân Viên Viên chỉ cười trừ, không đáp. Những góc khuất u tối trong gia họ Chu, cô cần kể cho Chính ủy và Chu Vân Dã nghe củng cố lý do ly hôn là đủ. Vạch áo cho xem lưng, bô bô chuyện nhà với người lạ chẳng mang lại ích lợi gì sất.
“Chịleech_txt_ngu đâu chỉ tay trồng , mà con cũng cực đỉnh nữa! Chị xem, ba nhỏ đứabot_an_cap nào cũng bẫm, khỏe mạnh thế kiabot_an_cap cơ mà!”
“Trời ơi, cái thì phải công nhận! Nuôi con thì chị đây dư ! xưa ở cái xứ Đông Bắc lạnh quéo râu ấy, chị mày biến hóa món ăn chúng nó như làm ảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuật luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Mùa rau củ um tùm ăn không xuể, chị mang phơi khô sạch. Nào đậu khô, tây khô, cà tím khô cái gì phơi được là chị phơi ráo!”
“Đến mùa đông tuyếtvi_pham_ban_quyen phủ trắng xóa, nhà người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh quẩn chỉ có bắp cải với củ cải , nhà chị hôm nay ăn cà tím om, ngày mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm đậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cove xào . nghề chị dẫu có vụng về thì lũ trẻ vẫn cứ tranh nhau ăn cụinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Đợi khi nào rỗi, chị chỉ em cách khô tích trữ rau củ mùa hèleech_txt_ngu. Chuẩn bị lương thực đầy mùa đông sẽ bụng, dễ sống hơn !”
“ rỉ tai em nghe chuyện nè, cái nhà nằm phía Tây bên kia kìavi_pham_ban_quyen, một bệnh rề rề. Thằng tuổi rồi mà ngày nào cũng nằm bẹp trên giường, thanh là lay lắt thảm lắmvi_pham_ban_quyen. Em có biết vì sao trước khi đi, nhà đoànleech_txt_ngu trưởng Vương không hề đụng đếnvi_pham_ban_quyen cọng rau nào trong vườn ?”
“Nghe đâu bệnh của thằng nhỏ đó là bệnh nhiễm Vài bữa nữa bảo Chu Vân Dã xây tường rào cao thêm một khúc, che kínleech_txt_ngu mítleech_txt_ngu lại để virus lây lan. Bé Bình Bình em cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏleech_txt_ngu, sức đề yếu, lỡ dính bệnhbot_an_cap thì ”
“Lại lê đôi mách nhảmleech_txt_ngu nhí cái gì ! Sao cái lưỡi chưa loét ra đi !”
Một đàn ông với mặt ngăm đenleech_txt_ngu bất thình lình thò đầu qua bức tường phía , trừng mắt rống lên mộtbot_an_cap câu quát nạt Quế Hoa. Sau đó, anh ta cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gượng, đầu tạ lỗi với Tân Viên:
“Cô là vợ đoàn trưởng Chu phải ? Tính mẹ thằng nó là đấy, nói nhăng nói cuội, cô đừng có lải nhải Mà sao bà kéo sang nhà Tiểu trưởng trực thế này? Bọn trẻ con không hiểu chuyện chớ, lớn rồi mà ngu đần thế à? Vợ Tiểu đoàn Chu đường vạn dặm mới chân ướt chân ráo tới nơi, thân thể mệt mỏi, ăn xong người ta còn phải nghỉ ngơi chứ! Còn không cuốn gói về đây!”
“Thôi chết! Em dâu, chị phải vọt về lẹ đây, dám chọc giận ổng đâu.”
Thấy chồng , Vươngleech_txt_ngu Quế mặt cắt còn giọt máu, vội vã lôi xềnh xệch mấy đứa con đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy bỏ chạy. Hai đứa sinh đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay vẫn còn khư khư nửa cái bao dở, Đại Ngưu thìbot_an_cap kịp húp sạch sành sanh bát mì không chừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một giọt dùng.
ta trên đời này chẳng trời chẳng sợ đất, chỉ sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỗi ông nổi cơn tam bành. Nhỡ ổng mà lên đuổi chị vềbot_an_cap quê, thì chị ta chỉ còn nước cổ vẫn thôi!
Đợi nhà họ Lưu đi khuất, bé Bìnhbot_an_cap Bình cũng xoa cái bụng nhỏ xíu, hớn báo cáo:
“Mẹ ơi, Bình Bình ăn nobot_an_cap ứ rồi. ăn ở chỗ ba ngon quá quá đất ”
Bình chớp chớp đôi to tròn sáng ngời, mặt nhỏ bébot_an_cap ngập sự mãn nguyện. Bữa cơm nay là cơm ngon nhất trần đời mà con bé từng được ăn! Nghĩ đến lời mẹ hứa, nay về sau cũng được ăn bánh bao trắng tinh thơm đồ ăn ngon, trạng con bé lâng lâng sung đến không thể tả
Con bé khuôn mặt nhỏ nhắn lên, hưng ngắm nhìn mẹ. Hình như nhờleech_txt_ngu ăn no bụng, trạng mẹ lên nên ánh mắt mẹ cũng rỡ, tràn trề sinh lực hẳn!
Không đúng, phải nói là từ ngày mẹ quyết định dắt con bévi_pham_ban_quyen rờivi_pham_ban_quyen khỏi lên tìm , những nét u sầu, bi thương trên khuôn mặt đãbot_an_cap bị mộtbot_an_cap tinh thần quật cường, rạng rỡ nào đó thay thế.
Mẹ thực sự đã thay ! môibot_an_cap mẹ lúc nào cũng nở nụ cười tươi!
“Bình ngoan . Mẹ cũng căng bụng rồi. Đợi mẹ rửa dọn bát đũa xong, hai mẹ con đi một vòng cho tiêu thực, Bình vào nhà ngủ trưa một nhé, được không con?”
“Dạ ạ”
Bình Bình ngoan ngoãn gật đầuvi_pham_ban_quyen rụp, đủng đỉnh đi ra góc nhặt vài viên sỏi nhỏ . Tân Viên Viên tranh thủ nhặt mấy cái baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã cất riêng từ trước, dùng lá dương gói cẩn thận rồi vào một lỗ nhỏ góc tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lát sau, một chú chuột đồng nhỏ nhắn với đôi mắt tinh ranh lỉnh xuất . bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai sau, hai chân trước chắp lại lạy Tân Viên Viên liên tụcbot_an_cap, miệng kêu “ chít” ra chiều tạ. Nhanh như chớp, nó ngậm lấy góivi_pham_ban_quyen bánh béo ngậy rồivi_pham_ban_quyen phóngbot_an_cap mất .
Hehe, người đẹp tâm đẹp, vừa gặp tặng hẳn bánh bao trắng thơm phức thế này. Mang chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ với bố mẹ ở nhà tiệc thôi!
Tân Viên ngẩng nhìn bức tường ngăn cách với nhà bên Tây, bất thở dài một tiếng.
Bé chuột Tiểu vừa qua một vòng và về cho cô tin tình báo nóng hổi. Nó bảo gia đình sống sau bức tường kia e là thuộc loại “ xơi”.
là Phó Đại đội trưởng, vợ thì ở nhà chăm đứa trai bốn tuổi. Do thằng quanh năm bệnh tật ốm yếu, từng bước chân ra khỏi cổng nửa bước, nên lúc nào cũng sực mùi thuốcleech_txt_ngu Bắc đun sắc nặc. Cái đống bã thuốc đổ la liệt ở ngã tư đường đều “tác phẩm” của nhà nàyvi_pham_ban_quyen cả.
Chị vợ lúc nào cũng trưng ra cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ mặt lạnh như băng, lầm lìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít nói, tuyệtbot_an_cap với bộ trong đại viện. Hôm Tiểu đoàn Vương (chủ căn này) mới chuyển đến, có nhã hái ít trên cửa cổng tặng họ. Nào ngờ sáng hôm sau, toàn bộ rau đó gọn lỏn trong thùng rác hẻm.
Bị dội một nước tim, vợ Tiểu đoàn trưởngleech_txt_ngu Vương tức anh ách, mặt không bao giờ thèm dây dưa qua lại với cái nhà đó nữa.
Còn Vương Quế , hồi mới chân ướt chân ráo lên đại viện, nắm nhà này. Hôm nọ đi ra cửa vô tình đụng mặt vợ Phó Đại đội Đinh, đon đả chào hỏi , tiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay kéo hai thằng đôi định xông vàobot_an_cap nhà ta chơi. Kết , cả ba mẹ con bị đuổi thẳng cổ ra cửa không thương tiếc.
Vương Quế uất ứcbot_an_cap không chịu , đứng xỉa xói chửi đổng trước cổng mấy câu. Hậu là bị vợ Phó Đại đội trưởng đứng sau hất nguyên chậu bã Bắc vào người. Vì vụ cãi lộn chấn nàyleech_txt_ngu mà Quế Hoa bị chồng mắng cho té tát. Nếu không Đại độibot_an_cap trưởng Lưu giơ cao đánh , e là chị ta đã ăn một trận đòn nhừ tử rồi.
Tiểu Hôi còn hóng hớt được vụ con ả Hoàng Vi Vi bị ong đốt sưng vù mũi đangbot_an_cap rỉ tiêm ở trạm xá quân . Ả ta mồm năm mười nguyền rủa, vụ này chưa xong . Ả nghi ngờ bị là doleech_txt_ngu Viên Viên giở trò ám hại, ả thề thề chếtvi_pham_ban_quyen phải trả thù cho bằng được.
Nghe vậy, Tân Viên Viên bật cười thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng. Con nhãi trà này có chút bản lĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy chứ. Ngon thì cứ phóng ngựa qua đây, cô đây cũng muốn xem thửvi_pham_ban_quyen ả ta còn giở được trò mèo !
về gia phíabot_an_cap , nếu sựbot_an_cap thật đúng như lời Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quế Hoa Tiểu Hôi kể, cô cũng chẳngvi_pham_ban_quyen hơi mà đi trêu chọc làm gì. xóm láng giềng cốt cái duyên, không hợp thì , giếng phạm nước sông, sống chết mặc .
Rửa bát đũa xuôi, Tân Viên Viên cọ bể chứa nước cẩn thận bơm đầyvi_pham_ban_quyen nước. Ánh nắng mặt trời lúc hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ chiều đang gay gắt nhất. Phơi khoảng tiếng đồng hồ, nước đủ ấm. Đợi Bìnhleech_txt_ngu Bình ngủ trưa dậy, sẽ dùngleech_txt_ngu nước đó rửa sẽ chobot_an_cap con bé.
dẹp xong, Tân Viên dắt tay Bình Bình đi dạo.
Dạ dày con bé vốn yếu ớt, lại lâu chịu cảnh ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kham mặc khổ. Đột nhiên tống một đồ ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bổ dưỡng bụng sợ tiêu hóa nổi, phải đi bộ động một chút cho nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng.
Chỉ có điều, đôi chân phồng rộp vì đi bộ đường dài của cô giờ đây nhức buốt từng cơn.
cắn răng chịu đau, dắt Bình Bình khỏi cổng, thả bộ chầm chậm theo con đường nhỏ, vừa đi vừa quan sát địa khu gia thuộc.
Đại viện này khá rộng, áng chừng chứa ba hộ gia đình. Các ngôi nhà được quy hoạch đồng bộ, mỗi dãy gồmleech_txt_ngu hộ, mỗi hộ từ hai đến ba gian nhà, bao quanh bởi mộtleech_txt_ngu sân xây gạch đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rực .
hết các hộ đều tận dụng khoảng sân để trồng rau, cải thiện bữa ăn đình. lạ thay, trongvi_pham_ban_quyen sân nhà hàng xóm phía Tây lại mọc vài khómleech_txt_ngu hoa củ đậu rực rỡ sắc hồng, , kiêu hãnh vươn mình ra khỏi bức rào, điểm xuyết thêm sức sống rạng rỡ cho không gian.
Tân Viên càng thấy tòleech_txt_ngu mò. người có thú điền , yêu hoa lá cỏ cây thường mang tâm hồn lạc quan, . Cớ sao chủ nhân khóm hoa này lại kẻ lập dị, độc, ghét giao du với mọi người? Thật khó hiểu.
“Mẹbot_an_cap ơi, nhà họleech_txt_ngu đẹp lungbot_an_cap linh luôn kìa”
Bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bình cũng phát hiện ra bông hoa rực rỡ đang khoe sắc. Con bé tròn xoe mắt, đăm nhìn với vẻ khao khát vô bờ.
“Bình Bình hoa à? Đợi mình ổnbot_an_cap chỗ , sẽ trồng một vườn hoa thật đẹp trong sân cho ngắm nhé! Bình Bình thích hoa gì nào?”
Tân Viênvi_pham_ban_quyen Viên cúi người, mỉm cười xoa nhẹ mái tóc tơ mềm mại của .
“Dạ, cứ hoa đẹp Bình Bình thích hết ”
“Kétttleech_txt_ngu”
lúc hai con trò chuyện , cửa cổng nhà hàng xóm phía Tây đột nhiên toang. Một người phụ nữ để ngắn ngang , tay xách chiếc rổ trúc bước ra. ta quẳng bịch đồ gì đó xuống vệ đường, rồi xách theo một thùngleech_txt_ngu rác sặc sụa mùivi_pham_ban_quyen thuốc Bắc lướt qua người.
Từ đầu đến cuối, cô bước đi thẳng tắp, mắt nhìn thẳng, không thèm liếc mẹ Tân Viên Viên lấy nửa cái.
Bàn tay đang định đưa lên chào hỏi Viên khựng lại giữa không trung rồi thu về trong ngượng ngùng. Xem những lờivi_pham_ban_quyen Vương Quế Hoa và Tiểu Hôi kể sai một lyleech_txt_ngu. Cái cô này quả nhiên là một tảng băng trôi năm khó gần.
“Mẹ, mẹ, kìa, chỗ đó có hoa mẹbot_an_cap ơi”
Bình Bình cười khách, đôi chân ngắn cũn cỡn chạy tới. bé nhặt hoabot_an_cap tươi rói được bọc trong một mảnh báo cũ, reo hò nhảy cẫng lên sung sướng.
“Mẹ ơi, hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật nè! Mẹ nhìn xem, có màu hồng, màu đỏ, màu , vàng ! Đẹp quá, đẹp quá đivi_pham_ban_quyen mất! Mẹ ơi, mang vềvi_pham_ban_quyen nhà được không mẹ?”
sinh ra có bản năng yêu cái đẹp, huống hồ là mấy bông nở rộ kiêu sa thế này.
Nhưng nhỡleech_txt_ngu người ta quayvi_pham_ban_quyen tìm thì saoleech_txt_ngu?
thấy khuôn mặtleech_txt_ngu bừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng rạng rỡ vì hạnh của Bình Bình, Viên thật lòng không nỡ con phải vứt lại chỗ cũ. Nhưng cô lại lo vợ Phó Đại đội trưởng Đinh chỉ để tạm ở đó, tiện mang đi chẳng khác nào trộm . Hơn nữa, ta nổi tiếng là người ở, mới dọn đến chưa ấm chỗ đã tội với xóm thì phiền lắm.
Cô đành kiên nhẫn giải thích cặn kẽ cho con:
“Bình Bình àbot_an_cap, chỗ hoa này dì hàng xóm tạm để đây thôi. Chúng ta không được phépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy của người khác. Hai mẹ mang trả lại dì nhé, không con?”
“Tôi vứt đi , cần nữa.”
Tống Tuyết Mai xách thùng rác không về ngang qua, vừa vặnbot_an_cap cuộc của haileech_txt_ngu mẹ con. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tavi_pham_ban_quyen ném lại một lạnh tanh rồi tiếp tục qualeech_txt_ngu .
“Bình Bình, mau nóileech_txt_ngu ơn dì đi con”
“Cháu cảm ơn ạ”
Tiếng cảm nịu, ngọt ngào vang lên phía khiến sống Tống Tuyết Mai bất chợt cay xè.
Từ Tiểu Thành mắc bệnh quái ácleech_txt_ngu, mẹleech_txt_ngu con cô bỗng hóa thành hiện thân của sao chổi, ai cũng tránh như tránh tà. Thậm cóleech_txt_ngu những kẻ mê tín đến mức lén lút thỉnh bùa hộ đeo cho cái, vì lo sợ mầm bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Thành sẽ lây lanbot_an_cap sang chúngvi_pham_ban_quyen.
Sống trong sự ghẻ lâu, đôi khi cô cũng đầu huyễn hoặc bản rằng căn bệnh của con trai mình là thứ chết người có nhiễm. Ròng rã suốt một năm trời vái tứ phương, rải cạn kiệt tiền của, sức để cầu y vấn dược, nhưng tình trạng của con traibot_an_cap không cóleech_txt_ngu lấy tia vọng khả quan.
Hàng xóm mới tới chắc chưa hóng hớt chuyện cô, nên vô tư chào hỏi thân .
Vờ như không nghe thấy, cô không hề lại một tiếng, lẳng lặng bước vào sân, sập mạnh cửa cổng đánh rầm một cái.
“Tiểu Thành, thuốc bớt rồi, ngoan ngoãn uống đi con.”
Trở lại sân nhàbot_an_cap, nhìn cậuvi_pham_ban_quyen con trai nhỏ xíu tên Tiểu Thành ngoan ngoãn ngồi im lìm trên ghế, đôi chân bại liệt không thể nhích chỉ nửa bước, Tống Tuyết Mai cố gắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngược nước mắt mặn chát vàobot_an_cap , nặn ra một nụ cười chua xót dỗ dành con.
“Mẹ ơi, uống xong là Tiểu Thành được chạy ra ngoài phải không mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Hình như bên cạnh có một em gái nhỏ mới chuyển đến, con thể sangleech_txt_ngu chơi với em ấy được ?”
Đôi mắt to tròn của Thành chớp chớp, lấp lánh mong đợi.
“Ừ, Tiểu uống thuốc ngoan, bệnh rồi mẹleech_txt_ngu sẽ cho ngoài chơi .”
Tống Tuyết Mai nở một nụ xệch, giọng ngào như chực khóc.
Nếu những bát thuốc đắng ngắt sự có tácvi_pham_ban_quyen dụng, bệnh tình trai lẽ ra phải thuyên giảm nào mới đúng. Thế nhưng, ròng rã hơn một năm trời nhắm mắt nhắm mũi thuốc, chân thằng bé vẫn mềm nhũn, bất lực, không thể xê dịch dù chỉ một milimet.
Bác sĩ đã kết luậnvi_pham_ban_quyen, căn bệnh Tiểu Thành là nan y vô phương cứu chữa. Nền Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện hoàn toàn bó tay, không đặc trị. Những bát thuốc Bắc chỉ mang tính chấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo thời gian, làm chậm sự phát triển của bệnh mà thôi. Theo đà diễnvi_pham_ban_quyen tiến này, babot_an_cap bốn tháng căn bệnh sẽ di căn lên đôi tay, là hủy hoại bộ não bộ, cuối thằng bé sẽ
“Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc? đừng khóc, Tiểu Thành ngoan, Tiểu Thành uống thuốc liền đây, Tiểu Thành sẽ mau khỏe thôi!”
Tiểu Thành ngoãn bưng thuốc lên, nhắm nghiền mắt ngửa cổvi_pham_ban_quyen ực một hơi cạn sạch thứ nước đen ngòm, đắng chát đến giọng.
Tống Tuyết Mai đau quay mặt đi. Nếu có thể, cô nguyện đổi cả mạng sống của mình để đổileech_txt_ngu lấy sự khỏe mạnh con trai! Ông trời ơi, cô tự thề cả đời này chưa từng làm điều gì đức hại người, cớ sao lại trút hết mọi ươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên đầu đứa vôleech_txt_ngu tội này!
“Tiểu đoàn trưởng Chu, chuyểnleech_txt_ngu đến nhà Phó Đại đội trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à? anh ta là cái gai trong mắt mọi người, khó tính khó nết lắm. Anh đã dặn dò chị dâu cẩn thận chưa? Không có việcbot_an_cap gì thì có trêu chọc vào ổ kiến lửa , cô ta nổi cơnleech_txt_ngu điên lên là cắn càn, bất chấp lẽleech_txt_ngu luôn !”
Tiếng đàn ông oang oang vangbot_an_cap lên từ nhà bên cạnh. Gương mặt Tống Tuyết Mai tối sầm lại. Côvi_pham_ban_quyen vã đưa quệt ngangleech_txt_ngu dòng nước mắt đọng trên mi, bếbot_an_cap thốc Thành lên đi thẳng vào nhà.
Có những nỗi đau, một mình cô gặm nhấm là đủ. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại của Tiểu , cô con trai chỉ cảm được yêu thương, sự vui vẻ bình yên. Khôngvi_pham_ban_quyen được để bất cứ lời đàm ác nào vấy bẩn thế giới của thằng bé.
nhà hàng xóm.
“Lý , khóa cái miệng cậu lại! Đàn ông đàn mồm mép đàn , đi buôn chuyện nhà người ta à! Vợ Phó Đại đội trưởng khó chịu khó , là tự cậu tận mắt chứng kiến hay đã đụng với người ta rồi?”
Chu Vân Dã trừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt lườm tên lính trâu Lý Kiệt, nghiêm khắc giáo huấn. mắng tát, Kiệt hồn xua lia minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
“Tiểu đoàn trưởng Chu, oan cho em quá! này nổi rần rần khu, ai mà chả ! Nghe Phó Đại trưởng Đinh cãi nhau nảy lửa với vợvi_pham_ban_quyen vì chuyện này, hình như còn manh nha đòi ly hôn nữa cơ”
“Ngheleech_txt_ngu bảo, bảovi_pham_ban_quyen Cậu dám ăn nóileech_txt_ngu xằng bậy, tôi cho cậu tậpbot_an_cap luyện cường ngay lập tức!”
“Thôi thôi thôi! Em lạy anh, anh tha cho cái thân tạ này củavi_pham_ban_quyen em đi! Em vừa lết từ thao trường về, chưa thở oxy đã phải hộc tốc chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi dọn nhà phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh rồi. Á ui cái chân em nó biểu rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàyvi_pham_ban_quyen, buốt tận óc. Nãy giờ em phải nghiến răng mà đi đấy”
Thấy Lý Kiệt ômvi_pham_ban_quyen lấy cẳng rên la , mặt màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhăn nhó thống khổ, Chu Dã coi đóleech_txt_ngu là trò mèo, khinh khỉnh liếc ta mộtbot_an_cap sắc lẹm. Cái thằng ranh quê miền Nam này, vóc dáng nhỏ thó mà cái chứa đầy sỏi, mộtleech_txt_ngu cái là nảy ra được mưu hèn kế bẩn. Trênleech_txt_ngu người nó mọc tới một trăm tám mươi tâm nhãn (mưu mô), chắc mẩm lại giở trò trốn tập luyện tăngvi_pham_ban_quyen cường đây mà.
“Anh về rồi à”
Tân Viên Viên đi dạo quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại viện xong, vừa ló ra đã thấy Chu Dãleech_txt_ngu và một anh trẻ măng đang è ạch kéo hai chởvi_pham_ban_quyen lỉnh đồ đạc xa tiến lại. Biết anh đã hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý về, cô vội vàng bước nhanh hơn.
Phải tranh thủ dẹp, trải chăn đệm cho xong sớm để Bình được ngả lưng ngủ trưa.
“Chị chị dâu Đây là?”
Lý Kiệt ngẩngvi_pham_ban_quyen đầubot_an_cap lên, đập vào mắt người phụ nữ ăn mặc tơi, khuôn nhợt nhạt, vàng vọt như lá khô. Cậu ta hết nhìn côleech_txt_ngu quay sang nhìn Chu Vân Dã, mấpbot_an_cap môi mãi mớibot_an_cap raleech_txt_ngu được một câu hỏi.
Thật sự cậu ta không biết hô cho . Gọivi_pham_ban_quyen là chị dâu thì thấy cô taleech_txt_ngu già chát quá, mà gọi bằng thím thì lạileech_txt_ngu thấy mình láo quá.
“Cậu bị ở chân đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Đưa tôi thử.”
Tân Viên Viên lờ đi mắt ngỡ ngàng xen nghivi_pham_ban_quyen hoặc của Lý Kiệt. Những nhìn soi mói cô đã quenvi_pham_ban_quyen thuộcleech_txt_ngu. Chắc mẩm họ thấy cô già nua, đúa, xấu xí lại còn trơ xương, hoàn toàn không xứng đôi vừa lứa nam thần Vân Dã cao to, vạm vỡ, khí phách ngời . vốn cô đến đây để ly hôn, chuyện hay không xứng cô cũng xác.
Cậubot_an_cap lính trẻ nhiệt tình giúp chuyển đồ đạc đến mức bị thương, tình về lý cô không thể nhắm mắt làm ngơ. Hơn nữa, với năng của một sĩ quân y đặc chủng từng vào sinh ra tử trước, thiên chứcvi_pham_ban_quyen người đã ăn sâu vào máu, sao cô có thể thấy chết không cứu?
Cô vừa nói khom người chuẩn bị tra vết thương.
“Không, không cần đâu”
Kiệtbot_an_cap luống cuống thấy rõ. Chuyện cậu bị thương chưa một ai trong đơn vị biết cả. Cuộc thi tỷvi_pham_ban_quyen năng quân sự sửa , ngộ nhỡ tin đồn quèleech_txt_ngu quặt truyềnvi_pham_ban_quyen, thi đấu bị hủy thì bao công sức đổ sông đổ biển hếtvi_pham_ban_quyen sao?
rồi không phải Chu Vân dọa phạt tập luyện tăng cường, đau rụng rời của cậu phải vắt kiệt sức lực nữa, thì có cạy miệng cậu cũng không khai ra chuyện .
“Cứ để vợ tôi xem cho. tôi là bác sĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tay nghề y thuật cao hơn đám băm ngoài nhiều”
Chu Dã phớt lờ thái vùng Lý , bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại gần định bế Bình lên. trẻ giậtleech_txt_ngu mình sợ , vội rúc tịt vào lưng Tânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viên Viên, đôi mắt to tròn mở thao nhìn anh chằm chằm đầy cảnh giác, tay nhỏ xíu chặt bóvi_pham_ban_quyen hoa tươi thắm.
“Bình Bình sang chơi một lát, để mẹ khám chân cho chú nhé”
Viên Viên xoa con gái, nhàngvi_pham_ban_quyen dỗ dành. Đứa còn quá xa lạvi_pham_ban_quyen với Chu Vân Dã, để hai cha con có không gian riêng vun đắp tình .
Nghe mẹ, Bình Bình nhích ra từng bước một. Chu Vân Dã chìa bàn to lớn của mình , nắm lấy bàn tay gầy gò của con gái, dàng bắt chuyện:
“Hoa ở đâu mà quá vậy con? Nhưng Bình nhớ kỹ nhé, con khôngbot_an_cap được tùy tiện hái hoa củavi_pham_ban_quyen người khácvi_pham_ban_quyen đâuvi_pham_ban_quyen đấy”
Theo phản xạ, anh ngước mắt nhìn về sân nhà hàng xóm phía Tây. Cả đại viện này duy nhấtleech_txt_ngu chỉ có bàbot_an_cap vợ phó Đại đội trưởng là có vui trồng hoa. Cô ta cưng hoa như trứng, hứng hoabot_an_cap như hứng hoa, coi hoa quan trọng hơn cả mạng sống. Nếu lũ trẻ lỡ tay ngắt hoa của cô ta, e rằng cái này vừa mới chuyển đến đã phải nổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra một trận chiến nảy rồi.
“Hoa là do mẹ của hàng tặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho con bé. Con gái tôi được giáo đàng hoàng, không bao giờ trộm của người khác.”
Khóe miệng Tân Viênbot_an_cap giật giật. Nếu không phải có Lý Kiệt đang đứng lù lù ở , cô đã xông vào chửi xả cái gã đàn ông thúi này rồibot_an_cap. Đầuvi_pham_ban_quyen đen tối nghĩ thế biết? Ăn nói gì vậy? Ý anh ta làleech_txt_ngu ngờ cô không dạy con ?
“Ý dâu là, Đại đội trưởngbot_an_cap Đinh động tặng hoa cho mẹ con chị?” cả Lý Kiệt cũngleech_txt_ngu nhiên mức há mồm.
Người bà đó vốn nổi danh kẻ lập dị, luôn thu mình vỏ ốc, cự tuyệt mọi dubot_an_cap với người trong đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện. Mấy hôm trước còn vừa cãi nhau chí chóe ỏm tỏi với bà chị vợ béo ị của Đại đội Lưu. Nghe đâu vì chuyện này mà Phó Đại trưởng Đinh còn nung ý định ly hôn.
Một như vậybot_an_cap lại tốt bụng hái hoa Tiểu đoànvi_pham_ban_quyen trưởng Chu? Đúng là có thật trên !
“Ừ”
Tân Viên Viênbot_an_cap gật đầu cho qua chuyện. Cô chẳng buồn đôi giải thích thêm vớivi_pham_ban_quyen Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Dã, cúi gập ngườivi_pham_ban_quyen vén ống quần Lý Kiệt lên đầu gối, cẩn thận quan sát.
Bên ngoài bắp có thương , nhưng mặt bắp chân lại hiện một mảng tụ máu bầm tím, tấy lên thấy . Cô chỉ khẽvi_pham_ban_quyen ngón tay vào, mảng lập chuyển màu sậm hơn.
Trong nháy mắt, não bộ Tân Viên Viên đã phân tích đưa ra kếtvi_pham_ban_quyen luận:
“Vỡ mạch máu ở chân . Tình trạng này gây huyết dưới da diện rộng, lượng máu tụ lại rất lớn. Nếu lập cầm máu, e rằng chân này”
Dù lời nói đã được giảm tránh tối đa, nhưng tính nghiêm trọng của vấn đề cả Lý Kiệt và Chu Vân Dã đều dư sức hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cả hai người đàn ông hồnbot_an_cap tái mặt. Lý Kiệt bàng hoàngbot_an_cap, đứng chết trân tại chỗ.
Chết tiệt! tiệt thật rồi! Chính cậu cảm cái chân có vấn đề không ổnleech_txt_ngu. Chiều nay lúc luyện, nóleech_txt_ngu đaubot_an_cap nhóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào, mỗi đều nặng trĩu. Cậu cứ ảo tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng đêm nay ngủ một giấc, sáng mai mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ sẽ lại bình thường!
Ngờ đâu cơ sự lại nghiêm trọngbot_an_cap đến này!
“Cô em có cách nào cầm máu không cần đụng dao kéo phẫu thuật không?”
lên một bước, ánh mắt căng thẳng, nói run run cất lên.
Chu Vân Dã đang áy náyleech_txt_ngu khônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguôi. Hôm nay về dọn đồleech_txt_ngu, anh tình cờ mặt thằng nhóc Kiệt này đi huấn luyện . Anh liền báo cho cậu ta biết vợ con mình đã lên và anh chuẩn dọn sang khuleech_txt_ngu gia thuộc.
Nghe chị dâu và cháu gái lên thăm, Lý Kiệt cứ nằng nặc đòi sang chào hỏi cho bằng được. Cậu ta còn lôi luôn cái kiện định gửi về quê , trong cơ man nào là chăn gối đệm mới cáu, rồi thau chậu, phích nước, khăn mặt Cậu ta cả vào tay anh, anh mang về cho chị dâu và cháu gái xài tạm.
Nếu không có chỗ đồ , bây chạy đi mua sắm chắc không kịp.
Tất là Chu Dã từ . Thấy , Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiệt cuống cuồng . Cậu ta bảo lần làm vụ trước, nếu không Tiểu đoàn trưởng Chu xảbot_an_cap thân cứu mạng thì cái thân này của cậu ta giờ đã thành bón từ đời thuở nào rồileech_txt_ngu! So với ơn tày đình của Tiểu đoàn trưởng, dăm ba cái lặt vặt đáng là bao! ta còn đangleech_txt_ngu định bụng nào rảnh sẽ lên huyện mua chút quà cáp hoàng để ra mắt chị dâu cơ.
Không đọ lại sự bướng bỉnh của cậu lính , Chu Vân Dãbot_an_cap đành vác đồ về, tính toán tìm hội quyvi_pham_ban_quyen ra tiền mặt trả lại cho ta sau.
Trên đường kéo về khu gia thuộc, Chu Vân Dã đã thấy đi của Lý hơi cà nhắc. Nhưng anh chỉleech_txt_ngu đinh ninh cậu ta trầy xước phần mềm trong lúc huấn luyện, nên cũng chẳng để tâm hỏi han! Đều do anh quá sơ !
Chỉ còn ngày nữa là đến kỳ thi tỷ kỹ năngvi_pham_ban_quyen quân sự. Nếu bây Lý Kiệt phải lên bàn , phải cậu ta sẽ lỡ mất kỳ thi quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng này sao!
Cuộc thi này ý nghĩa sống còn đối với Lý ! Cậu ta mới nhập ngũ được một năm. Nếu đợt được thứ hạng cao, cậu tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có được ở lại phục vụ lâu dàibot_an_cap trong quân đội. Bằng , cậu ta chỉ còn nước giải ngũ, cuốn gói về quê.
Anh thừa khao khát được màu xanh lính củabot_an_cap Lý Kiệt lao đến nhường . Vì kỳ này, ngày nào cậu ta cũngbot_an_cap tự giác ở lại thao trường tập tăng cường. Nếu vì vết thương ở chân mà mất cơ hội ở lại quân đội, cậu sẽ ân cả đời! Và chính anh cũng không thể tha thứ cho sự vô tâm của bảnvi_pham_ban_quyen thân!
“Để tôi thử xem”
Tân Viên Viên dặn Lý Kiệt nằm ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngắn trên giường gỗ trong phòng, rồi lấy gói kim cứu ra. Ngay lúc cô dùng nước sôi để sát kim chuẩn bị hành châm, vấn chợt lóe lên trong đầu.
Cô phải giúpleech_txt_ngu ta cầm đoạn mạch máu bị . Sau khi cầm máu, cô cần phải dẫn lưu phần máu đang ứ đọng trong cơ ra ngoài. Việcbot_an_cap đòi hỏi phải một đường nhỏ xíu trên chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Kiệt. Đồng với việc, cô cần , dung dịch sát trùng và một thuốc tiêu viêm.
Với bộ kim châm , cô thể dễ bịa lý do là đồ được tặng vị giáo sư già bị điều thôn Bạch Dương. Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai rảnh hơi đi xác minh chuyện đó. Nhưng nếu đột nhiên ra dao mổ sắc lẹm, cồn sát trùng y và thuốc Tây y tiêu viêm từ trong túi ra, thì mọi chuyện sẽ trở nên cực kỳ đáng ngờ.
Đang trong thờivi_pham_ban_quyen kỳ nhạy , cẩn tắc vô áy náy hơn.
“Chu Dã, anh chạy ù ra trạm xá quân khu xinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tôi một cây dao mổ, một lọ Povidine trùngleech_txt_ngu và viên thuốc Analgin ( giảm đau hạ ) nhé. Cứ bảo tôi lỡ tay làm đứt tay, đồ để băng thương.”
Viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra sân, dặn dò Chu Vânleech_txt_ngu Dã đang đứng bồn chồn ngoài đó.
“Ừ đi ngay đây Anhvi_pham_ban_quyen chạy bộ đó, cả đi lẫn về mất mười mấy , có lỡleech_txt_ngu việc không ?”
vẻ mặt nghiêm trọng của cô, anh thừa biết vết của Lý Kiệt hề đơn giản. Cứu người cứu hỏaleech_txt_ngu, càng nhanh càngbot_an_cap tốt.
“Cố gắng nhanh nhất có thể nhé”
Ngay lúc đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tiếng chuôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe đạp kính coong vang lên ngoài cổng. Vân Dã và Viên Viên đưa mắt nhìn nhau. vội vã buông tay Bình ra, co giòleech_txt_ngu chạy vụt ra ngoài.
Ngoài cổngbot_an_cap dựng chiếc đạp khung xéo cổ điển, xe còn buộc một dải lụa đỏ thắm. Xe đạp của ai đây nhỉ?
“Âynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net da, đây chẳng phải là xe đạp nhà cái thằng nhóc bệnh tật rề rề kia sao? Mấy hôm trước, nửa đêm nửa hôm ranh con đó lên cơn, haivi_pham_ban_quyen vợ chồng bế con chạy thục mạng ra viện huyện, thì thằng nhỏ đi đứt. Về phát là vợ chồng bấm tậu cái đạp . Tiểubot_an_cap đoàn trưởng Chu, anh mau trả xe cho người tavi_pham_ban_quyen đi, cái bệnh của thằng nhóc đó tà môn lắm, cho người khác như chơi ”
Nghe thấy động, Vương Quếleech_txt_ngu Hoa cũng vác cái bụng bầu vượt chạy ra hóng . Một tay cầm chiếc bánh xèo bột tổ , mồm thì nhai nhóp nhép, leo lẻo bô bô rống lên. Cáileech_txt_ngu giọng oang chị ta cốt để Tống Tuyết Mai bên nhà xóm phía Tây nghe rành chữ.
“Cái mỏ bà ngậm lại cho tôi! suốt ngày rảnh rỗi sinh nôngleech_txt_ngu nổi, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết chọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gậy bánh xe, thị xóm. Mau cút nhà đi, đồ đàn bà thối thây!”
Đại đội trưởng Lưu trong nhà lao ra hậm hực tháo. Lão tức tung một cước thẳng vào mông Vương Quế Hoa, làm chị ta ôm đùi oái.
Cú này làm hỏng chuyện! Tiếng kêu la khiến miếng bánh xèo chưa kịp nhai nát trôi tọt xuống cổ , chặn đứng thở. Vương Quế chôn chânvi_pham_ban_quyen tại chỗ, hai tay ôm lấy cổ, miệng phát những tiếng “ực ực” tắc , hai bắt ngược trắng dã.
Chu Vân Dã lúcleech_txt_ngu này đạp xevi_pham_ban_quyen đi như một cơn lốc, toàn không hay biết chuyện tày đình vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xảy ra sau lưng mình.
Đứng bên cạnh, Đại đội Lưu tức giận đến mức mặt mày lè. Nhìn bộ dạng ục ịch, thảm của , lão không thể vung tay vả cho mấy bạt tai!
“Bà đẻ ba lứa rồi cái không chịu thêm nếp nào là sao hả? Cái mồmbot_an_cap ra ăn , tử tế chứ đâu để thọc, buôn chuyện thiên hạ! Ở vì cái mỏ hỗn của mà đánh lộn chửi bới khắp xóm dưới, làm cả nhà không có ngày nào yên ổn! Lên đây theo chồng rồi vẫn không được cáivi_pham_ban_quyen nết !”
“Cái đồ bôi gionội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trát trấu mặt tôi! Bà mà còn làm trò hề, không chịubot_an_cap chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tôi hôn với bà ngay !”
“Ực ực”
Mặc cho Đại đội trưởng Lưuleech_txt_ngu nổi trận đình, chồm chồm chỉ tay ngón vào mặt chửi xối xả, Vương Quế Hoa đang ôm chặt họng chỉleech_txt_ngu biết trừng mắt, đến nửa biện bạch cũng không nặn nổi.
mặt chị ta tái nhợt dần, hai chân khuỵu xuống. “Bịchbot_an_cap” mộtvi_pham_ban_quyen tiếng, thân hình hộ pháp ngã nhào xuống , nằm co giật, chỉ còn thở khòleech_txt_ngu yếu ớt hắt ra.
“Vương Hoa, bà vờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết đấy à! Bà thấy chưa đủ nhục mặt ? Dậy ngay, đứng dậy cho tôi!”
Lão Lưu càng lúc càng điên tiết, vung chân đá thêm . Nhưng cúi xuống nhìn thấy Vương Quế Hoa sùi bọt mép, mắt ngượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lão tức hoảng hồn luống cuống!
“Quế Hoa Quế Hoa”
Lão lên gọi tên trong hoảng loạn, nhưng Vương Quế Hoa nằm bất động, hoàn toàn mất ý thức.
Trong phòng, Tân Viên Viênleech_txt_ngu vừa châm xong mũi kim cầm máu Kiệt và đangleech_txt_ngu chăm chú theo dõi tình trạng tụ máu. Nghe tiếng ồn ào hỗn loạn ngoài , cô dặn Bình Bình ngồi ngoan bóng râm trong sân, rồi tất tả chạy ra ngoài.
Ngoài cổng lúc này tụ tập một đám đông nhung nhúc người, mồm năm miệng mười bàn tán xôn xao về tình trạng của Vương Quếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa.
“Trời ơi, vợ Đại đội trưởng Lưu bị kinh hay sao thế ? gọi bò chở ra viện lẹ lên”
“Không phải, không đâu! Lúc nãy tôi đứng đây tôi thấy rõ mồn một. Bà ấy đang đứng ăn bánh xèo oang oang cái mồm, vừa nhai vừa cự cãi với Đại đội trưởng Lưu. Đang nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hăng say thì lăn đùng ra, chắc là nghẹn ứ họng rồi”
“ người dạt hết ra, tôi cứu được chị ấy!”
thấy Vương bủa vây mít bởivi_pham_ban_quyen tầng bảy lớp người, thân hình mỏng manh của Viênbot_an_cap Viên dù có lấy đà húc cũng chẳng thể nào chenbot_an_cap vào nổi. Lại nghe những lời xì xầm của đám người hóng hớt, đã nào phán đoán được tình hình.
Cứu như cứu hỏa! Vương Quế Hoa bị nghẹn dị vật, sự sống cái chết lúc chỉ tính bằng phút, giây!
Cô sốt ruột vô cùng, dốc hết sức bình gào lên một tiếng xé toạcbot_an_cap bầu khí. Đám đông giật , lập tức ra nhường một lối đi.
Tân Viên Viên chạy một đến bên cạnh Quế Hoa, đưa tay sờ mạch đậpleech_txt_ngu trên cổ. Cô rút nhanh một cây kim bạc đâm thẳng vào huyệt Tâm Môn để níu giữ chút nguyên cùng, hối thúc Đạibot_an_cap đội Lưu người đang luống cuống đến trí đỡ Vương Hoa dậy.
Cô hướng dẫn lão Lưu vòng tay ôm ghì lấy thân hình đồ sộleech_txt_ngu Quế Hoa từ phía sau. Đôi tay gầy cô khó nhọc vòng qua eovi_pham_ban_quyen chị ta. Một tay nắm chặt thành nắm , phần ngón cái vào vùng bụng giữa và xươngvi_pham_ban_quyen sườn nhân. tay còn lại úp nắm đấmbot_an_cap, hai tay lực ép mạnh, giật lên theo dứt khoát! (Thủ thuật Heimlich)
Một nhát hai nhát ba nhát!
Tám nhát mươi mốt nhát
Có lẽ vì Vương Quế quá béo, lớp mỡ bụng cộm, thể lực của Tân Viên quá , nên dù đã ấn épnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liên hàng chục lần, Vương Quế vẫn nằm bất độngvi_pham_ban_quyen, không có dấu hiệu tỉnh.
hôi vã ra như tắm, Tân Viên Viênbot_an_cap đầu lả đi vì kiệt sức.
“Cái cô này đâu ra thế, chữa thì đừng cóleech_txt_ngu làm bừa, chết người ta bây giờ!”
“ thì đáng ! Cái con Vương Hoa này có phải ngoan hiền cam! Mới vác mặt lên đây ba tháng mà gây lộn um sùm không biết bao nhiêu rồi!”
“Bà thím , bà lớn tuổi mà ăn nói độc mồm độc miệng thế! Thảo nàoleech_txt_ngu con dâu tịt ngòi không nổi ! Có bà mẹ chồng ác khẩu như bà, đứa trẻ nào dám đầu thaivi_pham_ban_quyen làm cháu bàleech_txt_ngu!”
“Đánh rắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Vương Quếvi_pham_ban_quyen Hoa đẻ được baleech_txt_ngu thằng con trai thì đã sao, cũng chết yểu non thôi!”
“Tỉnh rồi, tỉnh rồi! Quế Hoa tỉnh lạibot_an_cap rồi!”
Giữa muôn vàn tiếng ó bỉ bôi, Vương Quế Hoa đột há miệng cái oạch, một cục bánh bột ngô nhai dở văng tung tóe ngoài. Chị ta nhăn nhó, háleech_txt_ngu hốc mồm hít lấy hít để không khí như cá cạn, khó nhọc mở đôi mắtleech_txt_ngu thều thào hỏi:
“Ông lão tôi tôi chưa chết hả?”
“ chết Vợ đoàn trưởng Chu đã mạng bà đấy”
Lúc này, Lưu Đại Trụ hoàn hồn. Khuôn mặt trắng bệch nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác chết của lão rốt cuộcbot_an_cap chút sắc đỏ, hốc mắt ươn ướt. Ngày lão chê vợ lắm mồm, chê xử hồ , nhưng nếu chị ta xảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra bề gì, ba con thơ mất mẹ, thì lão thaleech_txt_ngu thiết .
“Em dâu ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”
Quế Hoa mếu máo, vừa quay đầu lại thấy Tân Viên Viên đang ngồi bệt đất thở dốc, chị ta òa khóc nở.
của Tiểuvi_pham_ban_quyen đoàn Chu đúng là Bồ Tát sốngleech_txt_ngu giáng trần! Mới có nửa ngày mà cứu mạng chị ta những lần!
Chị thầm thề độc trong lòngbot_an_cap, mạng quèn củabot_an_cap Vương này, từ naybot_an_cap về sau thuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về vợ Tiểu trưởng Chu! Kẻ hé răng bắt nạt cô ấy, chị ta xé xác kẻ đó mảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Chị ta vội vàng định đỡ Tân Viên Viên người đang thở hồng hộc ngồi bệt mặt đất đứng dậy. Nào ngờ hai chân chị cứ nhũn ra như bún, đứng còn không vững, suýt nữa lại ngã oạch xuống đất.
“ dâu đừng lo, không sao rồi. Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lưu, rút cây kim bạc tôi cắm ở chóp ức của chị ra đưa tôi, rồivi_pham_ban_quyen mau đưa chị ấy về nghỉ ngơi đi”
Tân Viênleech_txt_ngu mệt lả người, nặn ra một nụ gượng gạo, đưa gạt những lọn tóc bết chặt mồ hôi dính trán. Cứu chị Vương Quế Hoa to như tịnh đúng là rút sứcbot_an_cap lực, suýt chút nữa cô cũng “đăng xuất” theo luôn.
Lưu Đại Trụ gật đầuvi_pham_ban_quyen cảm lia lịa. Dưới sự giúp đỡ của hai bà chị hàng xóm lưỡng, lão mới xốc , dìu Hoavi_pham_ban_quyen lết từng bước một về nhà. thằng con trọc lốc lẵng nhẵng bám sau, đứa đứa nấy khóc ầm ĩbot_an_cap, nước mắt mũi tèm lem nhìn tội.
Nhà họ Lưu vừa , đám lại lập tức dồn sự chú ý vào người phụ nữ gầy nhom, mặc bộ áo chằngleech_txt_ngu đụp, khuôn mặt xanh xao vàng vọt đang bệt dưới kia.
“ cô sự là vợ của Chu Vân Dã sao?”
“Cô giỏi thậtbot_an_cap đấy, biết cả trịvi_pham_ban_quyen bệnh cứu người cơ à!”
“Không đúng nha! nghe đồn Chu Vân Dã mộtvi_pham_ban_quyen cô phụ hai đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng, không có nghề ngỗng gì, chỉ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái chânleech_txt_ngu lấm tay bùn cơ . tự dưng lại biếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành thần y cứu người thế này?”
Một đám các bà cácbot_an_cap chị nhao nhao vây Tân Viên Viên vào giữa, mồm năm miệng mười chất vấn liên hồi. Tânvi_pham_ban_quyen Viên Viên mỉm cười cho qua chuyện. Sức lực đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạn kiệt, lấy ra hơi sức đi giải thích dông vớibot_an_cap mấy bà rảnh rỗi sinh nông nổi này.
Cô tay xuống , khó nhọcvi_pham_ban_quyen chống gối từ từ đứng dậy định đi về. Có hai bà thím nhiệt tình đưa tay đỡ, liền tay ý bảo không cần. hai bước chân thôi, tự lết về được.
Chu Vân Dã đạp xe chân như điên về hướng khu gia . Từ đằng xabot_an_cap đã thấy một đám đông bubot_an_cap đen bu đỏ trước cửa nhà . Linh tính bảo có chẳng lành, cắn răng đạp xe bay như bay. Tới cửa, đập vào mắt anh là cảnhleech_txt_ngu Tân Viên Viên mày nhợt , mồ nhễ nhại đang bệt đất.
Trái tim anh hẫng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Anh nhảy phốc xe, chiếc xe đạp đổ ầm xuốngleech_txt_ngu vang lên tiếng “keng” chói tai. Anhvi_pham_ban_quyen kệ cái nằm chỏng chơ, xông thẳng vào đám đông, bế thốc Viên Viên lên rồi lao thẳng trong sân.
“Sao thế ? Em thấy khó chịu ở ? Có anh đưa ra trạm xá khám không?”
Anh sốt sắng hỏi dồn.
“Vợ Đại đội trưởng Lưu xèo suýt bị nghẹn chết. Vợ cậu vừa ra tay mạng ta, mệt quá lả đấy.”
“Cậu mau bế vợ vào nhà cô ấyvi_pham_ban_quyen nằm nghỉ ”
bà thím nhiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình đứng ngoài sân nhanh lại sự tình. Chu Vân Dã lúc này mới vỡ . Trongvi_pham_ban_quyen lòng xót xa nhưng miệng lại không được mà càu :
“Ngồi tàu hỏa ròng ngày đêm, thể vốn đã suy nhược, còn chưa kịp nghỉ ngơivi_pham_ban_quyen chút nào Sao lại tự rước khổ vào thânbot_an_cap đến mức xỉu thế này”
“Em sao, nghỉ ngơi một lát là khỏe thôi. Anh mượn đủ đồ về chưa?”
Tân Viên Viên ngoan thu mình trong vòng tay vững chãi của anh, gượng chút sức tàn hỏi nhỏ.
Thú , được nằm trong rắn chắc của ngườibot_an_cap đàn ông này thoải mái phết. Cái gã này khỏe thật sự, bế bổng cô lên nhẹ bẫng, bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân thoăn thoắt chẳng chút gìvi_pham_ban_quyen khó .
Cơ thể nguyên chủvi_pham_ban_quyen vốn dĩ đã tiều tụy, chị Quế lại nặng như đá tảng. Việc thi triển thao tác Heimlich để cứu người gần đã vắt kiệt những giọt sinh lực cuối cùng của cô. Bây giờ cô cần được nằm xuống nghỉ ngơi. Chờ vắng người, côvi_pham_ban_quyen uống vài ngụmleech_txt_ngu Linh Tuyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thủy khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian dự trữbot_an_cap, đảm bảobot_an_cap thể lực sẽ phục hồi nhanh chóng.
Nhưng khôi phục hoàn toàn trạng cho cỗ thân thể này, ngoài việc tẩm bổ những món ăn giàuvi_pham_ban_quyen dưỡng vàvi_pham_ban_quyen uống Linh Tuyền Thủy mỗi ngày, còn phải lên núi hít thở mộc khíbot_an_cap để tĩnh dưỡng nữa.
“Ừ, mượn đủ rồi. Em phòng nằm nghỉ một látbot_an_cap đi, anh vào đồ ra ngay đây”
Phòng phía , Lý vẫn đang nằm bất trên phản gỗ chờ làm thuật nhỏ, nên Chu Vân Dã đànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bế Tânleech_txt_ngu Viên Viên sang phòng phía Tây. Khổ nỗi, cái giường sưởi bên này trống trơn, có lấy một tấm đệm. Lâu ngày không có hơi người, đặc thành từng lớp có vẻ .
Anh tính cô vào một góc sạch trên rồi chạy ra sânvi_pham_ban_quyen lấy chiếu trải. lúc đó, mộtvi_pham_ban_quyen phụ nữ trẻ mặc chiếc áo tay ngắn màu xanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lam lầm theo vào nhà.
Cô ấy bọc thuốc nhỏ xuống giường sưởi, chẳng nói rằng lặngbot_an_cap quay ra . Tìm thấy cái khăn rách mớ hành lý chiếc xe , ấy nhanh lau sạch mộtleech_txt_ngu góc sưởi trải một chiếu trúc phẳng phiu lênleech_txt_ngu đó.
Tân Viên Viên lập tức ra ấy. Người nữ có khuôn mặt lạnh lùng băng này chính là Tống , vợ Phó Đại đội trưởngbot_an_cap Đinh bên hàng xóm phía Tây, người mà cô thoáng gặp qua lúc nãy.
“Chị dâu”
Vân Dã ngạc nhiên cất tiếng chào. Tống khẽ gật đầu đáp lễ, rồi chỉ tayvi_pham_ban_quyen bọc thuốc trên giường sưởi.
“ đạp tôi đã dắt về rồi.”
Nói xong, cô ấy cúi đầu lẳng lặng quay gót thẳng.
ngoài cổng, đám thím hóng hớt đang thậpleech_txt_ngu thò sân, vừa thấy Tống Tuyết Mai bước liền hoảng hồn tản ra tứ phía. Tống Tuyết Mai đãbot_an_cap quen tượng này. Bọn coi cô như sao chổi, có tránh xa baleech_txt_ngu thướcbot_an_cap cũng là bình thường.
Khuôn mặt cô vẫn lạnh không biểu . Không thèm đoái hoài những mắt dò xét, cô bước lẳng lặng vào sân nhà mình. “Rầm” một tiếng, cửa đóng chặt lạileech_txt_ngu.
Đám bà thím thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết đi khuất lại rón rén tụ lại trước cổng nhà Chu Vân Dã, tiếp tục ngónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bàn tán xôn xao.
“Trời caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất dày ơi! bà nói xem, cái con mụ gầy tong teo như con mắm đóleech_txt_ngu thật sự là vợ của Chuvi_pham_ban_quyen ở à?”
“Thảo nào cưới nhau ròng rã ba năm trời mà giấu kỹ thế, không thèm đón lên ở . Hóaleech_txt_ngu ra vợ quá, sợ mất mặtbot_an_cap nên không dám mang ra khoe. Mọi người xem kìa, người đenvi_pham_ban_quyen đúa, gò, mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mũi cắt không còn hột máuvi_pham_ban_quyen, áo quần thì rách rưới bẩn thỉu. biết cứ tưởng vừaleech_txt_ngu dưới âm phủ chui lên không .”
“Này bà Lương, mỏ bà thể bớt đi mộtleech_txt_ngu chút được ? Người ta tuy gầy , đen đúa nhưng bản lĩnh đầy nhé! Có thấy tận mắt ấy vừa cứu sống vợ Đại đội trưởng Lưu không? Mới gầy đi một tí mà bà người ta như bò từ dưới âm lênbot_an_cap. Béo tốt như con lợn sữa nhà bà chắc ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cõi trời giáng ?”
Một bà thím tính tình thẳng ruột ngựaleech_txt_ngu, mắt với cái miệng ác độc của cái mụvi_pham_ban_quyen béo ịch kia, lập tức lên tiếng lại.
“Phi! Con dâu tôi ốm yếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầy là do uống thuốc điều trị thuốc để sinh convi_pham_ban_quyen đẻ cái chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu phải để chữa bệnh cứu như nhà ! Mọi người nhìn cáibot_an_cap nhà đó mà xem, bã liệt ở góc , đã thấy xúi quẩy! dâu tôi mãi không nặn ra được mụn con trai, chắc chắn là do đống bã thuốc xui xẻo của cái nhà ám vào đấyleech_txt_ngu!”
“Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net can đen tối cựcbot_an_cap kỳ, biết rõleech_txt_ngu bệnh của con mình là bệnh truyền nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xui xẻo, lây lan mà còn cố chạy rông ngoài đường! Ê này! Tiểu trưởng Chu, sao ngồi lênvi_pham_ban_quyen cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạp thế?
Mụ ta vừa mò vào nhà cậu đấy, cậu mau thuốc khử trùng màbot_an_cap xịt quanh nhà đi! chà, người đàn bà này là vợ thật đấy ? Sao thằng bé con như con hen thế kia”
Lưu Lan của Phónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trung đoàn trưởng vừa đưa mắt dòm ngó đứa đang thu mình rúm ró ở góc tường, vừa môi chế giễu. Mụ thản nhiênvi_pham_ban_quyen dẫn đầu một đám bà thím lắm lời nghênhleech_txt_ngu ngang bước vào trong khoảng sân nhà họ Chu.
tin cô vợ gầy tong teo cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người kia đích làleech_txt_ngu “vợ chính thứcbot_an_cap” của Chu Vân Dã, đám bà thím này đã sớm ngứa ngáy muốn chạy qua xem nhiệt. Nhớ ba năm trước, vụ việc Chu Vân Dã về quê thăm thân rồi đùng một cái luôn cô góa phụ về làm vợ từng làm chấn động cả đại viện.
Lúc đó, ai đều xì xào bàn : cái cô góa phụ kia tuyệt không phải hạng tầm thường! phải kỹ năngleech_txt_ngu giường chiếu xuất chúng nhan sắc cũng phải nghiêng nước nghiêng thành. Nếu không, cớ sao Vân Dã lại từ bỏ biết bao cô nương trẻ đẹp, tương lai sáng lạn để đi một mụ góavi_pham_ban_quyen phụ về làm vợ?
Thế nhưng, vừa nãy thấy người thật thật, aileech_txt_ngu nấy đều thất tràn trề.
Đám đông tò mò cam tâm, quyết săm soi cho bằng được xem rốt cuộc cô vợ này có lực gì mà trói chân được namleech_txt_ngu thần kia. Khổ , nãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có Tống Tuyết Mai xen vào nên bọn họ sợ lây bệnh, nhưvi_pham_ban_quyen thấy tà ma mà lại không dám bén . Dù sao thì lời đồn đứa nhà ấy mang bệnh truyền nhiễm kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quái khiến ai nấy dè chừng.
Sống trên , có kiêng có lành. Mọivi_pham_ban_quyen người đều làleech_txt_ngu những phụ nữ có , yên lành tự nhiên rước mầm bệnh vào người cuộc có nước đổ sông .
Giờ Tuyết Mai đã đi khuất, sao có thể bỏ cơ hội hóng hớt này? Không ngờ, cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mồm không có chốt củaleech_txt_ngu mụ Lưu Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa lại chọc giận Chu Vânvi_pham_ban_quyen Dã điểm.
Nhìn kìa, sắc mặt đã sầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại như đít nồi! Đám đàn bà con gái đi theo phía sau thấy tình thế bất ổn, đồng loạt dừng bướcbot_an_cap, trố nhìn xem sự việc sẽ biếnleech_txt_ngu ravi_pham_ban_quyen sao.
“Bác Lương, suốt ngày ănbot_an_cap không ngồi rồi ra ngoài thêu dệt phi, Phó Trung đoàn trưởng Lương có biếtbot_an_cap chuyện nàyleech_txt_ngu không? Nếu tôi nhớvi_pham_ban_quyen không lầm, vài hôm trước Chính ủy Dương vừa tổ họp mặt các gia đình quân nhân để chấn chỉnh tác phong, yêu mọi người phải đoàn kết , sống chan hòa với nhau, cấm đối việcbot_an_cap tạo nghiệp thêuvi_pham_ban_quyen tin đồn thất thiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay