Vương triều Đại . Tại Dương phủ.
Tam phu , to rồi! thiếubot_an_cap gia bị người Lưu Vân trại bắt đi mất rồi! Một tên gia đinh hớt chạy vào, thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẩm báo.
Trước bàn trang điểm là mộtbot_an_cap nữ nhân có vẻ trưởng thành ngồi ngay ngắn. Một nữ cầm lượcbot_an_cap gỗ, động tác nhẹ nhàng chải chuốt mái tóc đen nhánh như thác nước của bà . Trong gương đồng phản chiếu một khuôn mặt kiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diễm, khuynh khuynh thành.
Lưu Vân trại? Nàng tavi_pham_ban_quyen khẽleech_txt_ngu mày thúy liễubot_an_cap: Bọn chúng bắt Lục thiếu gialeech_txt_ngu làm gì?
Tên gia đinh liều mạng lắc đầu, giọng run: Ban nãy Lục thiếu cùng tiểu nhân đang đi dạo sông, ai ngờ chúng độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xông ra, nói chẳng rằng đã tóm luôn thiếu gia đi mất.
Nàng ta nghe vậy liền khẽ thở phào một hơi, đôi mắt lượn đầy toan tính: Chuyện này tiên đừng báo với gia.
Khôngbot_an_cap bẩm vớibot_an_cap lão sao? Lục thiếu giavi_pham_ban_quyen tuy hay lại kỹ viện , nhưng nhỡ Lưubot_an_cap Vânleech_txt_ngu trại nổi điên lên đòi xé vé số (giết conbot_an_cap ) sao gia đinh kinh hãi nhìn người phụ nữ trước mặt, lưng giác lạnh toát. Quả nhiên khôngleech_txt_ngu phải con đẻ thì chẳng xót xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nào!
A! Dương Phàm bừng tỉnh. Đau đầu quá.
Rõ ràng trước đó hắn đang làm nhiệm vụ thủvi_pham_ban_quyen cơ mà, mạng sống cân treo sợi tóc, hắn còn mình đang dạo bước trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường xuống Hoàng Tuyền rồi. Thế quái nàoleech_txt_ngu tỉnh lại, lại nằm ở cáibot_an_cap chốn ho cò gáy này?
Đậpleech_txt_ngu vào mắt hắn là một căn nhà gỗ mộcleech_txt_ngu mạc. Mái nhà lợp cỏ tranh dày đặcvi_pham_ban_quyen, vài bệ cửa sổ chạm tinh xảo, vách được ghép từ những ván gỗ nhẵn bóng.
Đệch mợ! Xuyên khôngleech_txt_ngu rồi ?
Đột nhiên! Một luồng ký ức cuồn cuộn ập vào .
Nguyênleech_txt_ngu của thân xác này là Lục thiếu gia của Dương phủ. Cha hắn, Dương Cảnh Huy, là một đại Nho sĩ nức chốn kinh kỳ, dạy mười học trò thì tám người Cửleech_txt_ngu nhân, một buổi học của ông ta là ngàn vàng khó cầu. Thế nhưng, cậu conbot_an_cap trai thứ của ông lại là một kẻ mùbot_an_cap chữbot_an_cap thấtvi_pham_ban_quyen học! Chuyện nàybot_an_cap cũng không thể trách nguyên chủvi_pham_ban_quyen đượcvi_pham_ban_quyen, mẹ hắn qua đời sớm, đúng chuẩn không thương, còn. Hắn cũng tự cam chịu sa ngã, ngày loanh quanh chốn lầu xanh ngõ đỏ, ăn chơi táng.
Hành vi như vậy càng khiến người trong khinh bỉ. Đặc biệt là Tam nhân, con trai bà ta Tứ thiếu gia cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tài có tiếng ở kinh thành. Mẹ quýleech_txt_ngu nhờ , địa vị của bà ta ở Dương cực kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc, đương nhiên là mắtbot_an_cap nhất cái Lụcleech_txt_ngu thiếu gia biết ăn tàn phá hại này.
Ây da, thằng ranh con tỉnh kìa!
tiếng hô vang lên. Chớp mắt, một đám mặt bặm trợn, chuẩn đã lao tới quây kín hắn.
Đại ca! Thằng gầy nhom, nhìn mặt mũi như thận hư thế này, liệu có vắt ra tiền được đấy? Một tên thổ phỉ mặt sẹo đầy mỡ nghi hoặcleech_txt_ngu hỏi.
Hắn con trai út Dương Cảnh Huy, nói xem có đáng tiền không? Một giọng nữ đầy uy lực cất lên.
Dương nhìn theo hướng phát ra âm thanh, bất hít một ngụm khí lạnh. Má ơi! đại củabot_an_cap cáibot_an_cap thổ này là một cô nương? Lạivi_pham_ban_quyen còn là một mỹ nhân cực phẩm nữa chứ!
thấy Trại chủ Lưu Vân trại Lôi Phương vận bộ đồ ôm sát, tônleech_txt_ngu cong cơ thể bốc lửavi_pham_ban_quyen đến từng centimet. Tuổi không lớn toàn thân lại toát phong vị thành quyến rũ. Bầu ngực phập phồng theo từng nhịp thở, chặt mọi ánh . Thêm một phần thì béo, bớt phần thì gầy.
Nhìn lại khuôn mặt kia, đúng là đẹp tựa tiên! Mũi dọc thanh , đôi môi anh đào chúm chím. Mái đen như suối buộc cao, càng tăng thêm vẻ tiêu sái, ngông cuồngbot_an_cap.
Phàm không nhịn được mà buộtvi_pham_ban_quyen miệng cảm thán: Người đẹp thế này, làm gì chẳng ra tiền! Sao cứ phải làm cái giếtbot_an_cap người của cơ chứ!
Cái thằng quả hồng mềm nhà ngươi mà cũng dám xì xào về lão đại bọn ta à! Tên hán tử lực lưỡng trừng mắt, giơ tay cao. một tiếng, một tát đom đóm mắt giáng xuống!
Dương Phàm xây mặtvi_pham_ban_quyen mày. Mẹ kiếp, đánh thật à! Hắn định rút tayvi_pham_ban_quyen phản kháng phát ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bị quấn bởi mười mấy vòng dây thừng to tướng. Nhúc nhích cũng xong!
Các người rốt cuộc muốn gì?
Cũng chẳngbot_an_cap có gì, một tên thổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phỉ đáp, Chỉ mượn ngươi để cha bạc thôi.
Đại ca, nói xem Thái phó thì đáng giá bao nhiêu?
Chỉ Lôi Phương Phi giơ một ngón trắng như bạch ngọc lên: Một lạng.
Một triệu lạng? Dương Phàm trợn tròn mắt. Bà nội nó , mình mà đáng giá một triệu lạng á? Có bán cả hai quả thận đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳng gom số ! Trong lòng hắn khóc thétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Với cái vị hiu của ở Dương phủ, chó nó thèm bỏ ra một triệu lạng để chuộc!
Dương Phàm rụt rè hỏi: Thế nhỡ họ không đưa thì sao?
Lôi Phương Phi liền bật cười. Nàng ta bước từng bước uyểnleech_txt_ngu chuyển tới gần, rút ra dao găm sắc lẹm, nhẹ nhàng lướt má hắn.
Dù tim đập chân run, nhưng nhìn gần phụ nữ , mẹ , đẹp nhức ! là đôi mắt sáng như sao sa kia, thẳmvi_pham_ban_quyen bíleech_txt_ngu , tưởng như thể hút trọn linh hồn hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào trong đóbot_an_cap.
Không đưa? Thì xé số ! Lôi Phương Phi nói nhẹ bẫng tựa lông hồng. Đám xung quanhvi_pham_ban_quyen lập tức lên cười hô hố.
Dương Phàm nhìn đám người ngông cuồng như ác quỷ nàyvi_pham_ban_quyen, tim đập thình thịch như đánh trống. Cái nhà họ Dương liệu có nôn ra một triệu lạng không đây? Nhỡ họ không đưa, đám ác ônbot_an_cap này chắc chắnleech_txt_ngu dám làm thịtleech_txt_ngu hắn thật! Xong vứt xác xó xỉnh nào đóbot_an_cap, có trời mới biết!
Không được! chết lãng nhách thế này! Ông trời khó khăn lắm mới cho mình cơ hội reset cuộc đời! Vận mệnh của ông ông đây tự giữ!
Người đẹp! Ta cách hay hơn, kiếm được cả một triệu lạng ! Phàm hết dũng khí .
Ha ha ha, thằng nhãi này là không có niềm tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào ông bôvi_pham_ban_quyen nó rồi! Đám thổ phỉ xung quanh cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ầm lên.
hai người đẹp lại khiếnleech_txt_ngu Lôi Phương Phi chốc ngượng ngùng. Khuôn mặt vốn lạnh như băng của nàng ta ửng lên một vệt hồng nhạt.
Cách gì? Nàngleech_txt_ngu hỏi.
Bán hàng! một tháng, ta chắc chắn sẽ được một triệu lạng! Dương Phàm chém đinh chặt sắt.
Một lạng? Một tháng? Nằm mơ giữa ban ngày à! Đám xong được mẻ cười bò.
Nhìn vị Lục thiếu ngây thơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ta kìa!
Việc phải công tốn sức thế? ta cứ đòi thẳng Dương Thái phó chẳng phải nhanh hơn sao?
Cho ta cơ hội! Dương Phàm nônvi_pham_ban_quyen nóng. Nếu ta kiếm được nhiều hơn, tất cả thuộc về các người!
Lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phương Phibot_an_cap hừ lạnh: Đừng tưởng ta không biếtleech_txt_ngu bụng ngươi cái tính toán gì! Đến lúc đó ngươi bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trốn, bọn tabot_an_cap chẳng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công dãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tràng sao? Bắt được ngươi đâu có dễ, sao thả ngươi chạy được!
Ta tuyệtbot_an_cap đối không chạy! Người đẹp, nàng không tin ta, có thể để ngườileech_txt_ngu khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi bán! Đồ do ta làm rabot_an_cap, ta tự tin một trăm phần là đắt hàng! Nếu ta mà chạy, người cứ chặt hết mấy ‘chỗ ra’ trên người ta đem đi ngâm !
Lời này ra, mắt của tất cả mọi người bất giác dồn hết về phía hắn. Người anh em nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ác với thân quá!
Được! Lôi Phương nghe hắn nói , suy nghĩ một lát rồi gật đầu. Con của bậc thầybot_an_cap học đầu óc cũng chẳng tồi! Nếu thậtvi_pham_ban_quyen sự kiếm được nhiều tiền, thì sau này còn đi bắt cóc làm cái quái gì nữaleech_txt_ngu! nhốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn lại vắt kiệt động là xong!
Trong Lôi Phương lóe lên tia tinh ranh: Ngươi định bán cái gì?
Ngọc Cơ Tuyết Nhan! Dương Phàm dõng dạc. Đây là bí phương gia truyền nhà ta! Uống vào giúp da dẻ trắng trẻo, mịn màng, hiệu quả thì!
phụ nữ, nghe đến làm đẹp nàng ta hứng thú : sự tốt thế sao?
Hắn tin gậtvi_pham_ban_quyen đầubot_an_cap: ta làm xong, mượn một cô nương trại ngài dùng thử, có hiệu quả hay không nhìn là biết!
Lôibot_an_cap Phương Phi lập tức sai : Đưaleech_txt_ngu hắn vào thuốc, bảovi_pham_ban_quyen Nhiễmbot_an_cap Nhiễm qua đó trông chừng!
Nhiễm Nhiễm? Tên thuộc hạ lộ vẻ e ngại, khẽ hỏi: Dương Phàm dù sao cũng đàn ông, đương gia ở cùng có thiệt thòi không ạ?
Lôi Phương Phi phì cười. Cô em gái Lôi Nhiễm Nhiễm củaleech_txt_ngu nàng khoái nhất là tiểu kiểm trắng trẻoleech_txt_ngu này! Con bé đó hễ thấy là như hổ đói vồ mồi, xưa chỉ nó đi chiếm tiện nghi người khác! Hơn nữa nó cũngbot_an_cap rành dược lývi_pham_ban_quyen, lúc đó aivi_pham_ban_quyen thiệt còn chưa biết đâu!
Yên tâm đi, không sao.
Rõ!
Dương Phàm bị đẩy dúivi_pham_ban_quyen dụi vào phòng của Lưu Vân trại. Vào ! Hai gã to con tung một cú đẩy mạnh. Hắn ngã nhào qua , nằm bò càng mặt đất.
Vừa ngẩng đầu lên, đập vào mắt lại là một khung cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuân sắc rựcleech_txt_ngu rỡ! chân ngọc ngà thonnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thả đang lấp ló ngay trước mặt. Đôi chân ấy thẳng tắp, nuột như một phẩm thuật được điêu khắc tỉ mỉ. Làn trắng như tuyết, dướibot_an_cap ánh sáng mờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỏa ra thứ ánh sáng ngọc ngà, mịn màng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kém mỡ dê.
vội vàng bò dậy. Nhìnbot_an_cap kỹ cô nương , nhan sắc hề kém cạnh Lôi Phương Phi chút nào! Gương mặtvi_pham_ban_quyen kiều diễm tựa đóa mới nở, dáng ngây thơ vô tội trông rõ là đáng thương. Nhìn mà trái tim hắn run rẩy, dâng niềm thương hoa tiếc ngọc mãnh liệt.
Cái quái gì thế này? Gái ở đây sao cô nào cũng xinh mộng vậy? Mình vào tơ rồi sao? Hắn thận đánh giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên dưới gái, thấy ăn mặc rất thường. Cũng phải thôi, bị lôi ra làm vậtvi_pham_ban_quyen thí nghiệmleech_txt_ngu cho tin như hắn thì chắcbot_an_cap trại này nàng cũng chỉ là phận bèo bọt. , kẻ của kẻ thù là bạn!
Hắn chủ động bắt : Cô nương, làmvi_pham_ban_quyen người ở đây, khó khăn lắm nhỉ.
Nhiễm Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe vậyvi_pham_ban_quyen, rõ ràng sờ. Người ? Ta á?
Không sao đâu, nếu cô giúp trốn thoát, hai ta có thể caoleech_txt_ngu chạy xa bay! Hắn tưởng nàng sợ không dám nói, liền ủi thêm: họ Dươngleech_txt_ngu ta cũng gọi là tí tiền, sau này đảm bảo cô mặc sướng!
Nhiễm Nhiễm suýt nữa thì phì cười. Cái tên trói gà không chặt này, hiểu lấy ra cái sự tự tin đó! Nhưng tỷ tỷ đã cố tình đưa ta đến, thì bà sẽ chơi ngươi một phen!
thưa công ! , nàng lấy tay áo khẽ chấm những giọt nước vô . Bọn thổ phỉ ở đây hung tàn lắm, sống khổ cực vô ! Côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cóleech_txt_ngu thể cứu ta khỏi khổ này không? Dáng vẻ vô cùngvi_pham_ban_quyen yểu điệu, làm làm tịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đương nhiên là được, nhưng cô phải lời . Đợi ta chế ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái Nước Ngọc Cơ Nhanbot_an_cap này, kiếm được cỡ một vạn tám ngàn đã. Bọn làbot_an_cap cảnh giác, hai ta sẽ chuồn! Hắn vỗ thề thốt.
Nhiễm Nhiễm bĩu môi. Còn một vạn tám ngàn lạng cơ ! Đúng là đại thiếu gia, tưởng kiếm tiền dễ thếvi_pham_ban_quyen chắc! Nàng vẫn vờ to đôi mắt chớp, tò mò hỏileech_txt_ngu: Nước Ngọc Tuyết Nhan? Uống vào sẽ đẹp lên ?
Chứ còn gì ! Hắn vỗ ngực cam đoan. Hiểu biết về dược lý là kỹ năng cơ bản của sát thủ mà! là lâu không xài, giờ có gượng tay.
Bước một làm ấy nhỉ? Hắn lẩm bẩm, bắt đầu luống cuống lục tìm dược .
Thấy hắn rít như vậy, Nhiễm Nhiễm lại càng nghibot_an_cap ngờ. Tên này có biết dược liệu để làm gì không ? Cứ như nấu bãi ấy! Nàng lén lướt qua những hắn chuẩn bị. Tuyết liên, bột ngọc trai, linh chi, đúng là toàn tẩm bổ cho phụ .
Hắn ngăn kéo đựng Bạch Thược. Ể? Đây là Bạch Thược à? Trông có hơi khác nha! Dương Phàm vàileech_txt_ngu nhánh lên, nhíu . Chắcvi_pham_ban_quyen Bạch Thược thời cổ mọc khác thời đạibot_an_cap. Hắn không nghĩ , ném thẳng vào nồi.
Chốc sau, nồi thuốcvi_pham_ban_quyen sùng sục, tỏaleech_txt_ngu nghi ngút. Hắn từ từ chắt ra bát, mặt đầy mong đợi. Cô nương, đi! Đảm bảo trẻ ra năm tuổi, hiệu quả tức thìvi_pham_ban_quyen!
Thần thế cơ á? Nhiễmleech_txt_ngu Nhiễm nhìn bát thuốc, trong đánh lô tô. Chẳng qua là mấy vị thuốcleech_txt_ngu bình thường phối nhau. Theo thường thì làm sao mà có công hiệu kỳ như vậy được. Tuy nghi mình, nàng vẫn bánbot_an_cap tín nghi bưng lên cạn.
Thế ? Dương Phàm mắt nhìn chằm chằm, nôn nóng hỏi.
Chẳng có cảm giác , nàng thẳng. Chỉ là hơi nóng.
Hắn vội : Nóng rồi, chứng tỏ máu huyết đang lưu thông!
Không , không phải cái kiểu nóng đó! Khuôn mặt nàng ửng , đầu luống cuống tìm cách cởibot_an_cap cúc .
Dương Phàm nhìn chớp , tận mắt thấy ánh mắt của dầnleech_txt_ngu trở nên mơ màng. Đôi mắt veo lúc trước giờ phủ một tầng sương mờ mịt. Cơ thể cũng dầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỏ ửng. đỏ lan từ cổ lên má, rồibot_an_cap lan ra toàn thân.
Điều khiến Dương Phàm sốc óc là: Nàng ta lại tự cởi áo mình! Những ngón hơi vụng về lóng ngóng cởi từng chiếc cúc, áo dần mở bung.
Hắn trố mắt kinh hãi, vội vàng nhìn lại dược liệu vừa bốc. Trong lòng lẩm nhẩm: Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liên, bột ngọcleech_txt_ngu traileech_txt_ngu, linh , Bạch Thược Đúng mà!
Bạch ? Đợi đã lẽ nào thứ đó không phải Thược? Mà là loại dây giống hệtleech_txt_ngu nó Mị Hương Đằng? Đó là món xuân dược (thuốc kích dục) tiếng chốn giang mà!
Hắn bừng đại ngộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Chắcbot_an_cap chắn bọn hái thuốc nhìn nhầm, bỏ nhầm Mị Hương Đằng vào đây .
Cô nương, cô đừng đừng cởi chứ! Dương Phàm ngoài miệng thì kêu oai oái, nhưng tay chân thì tuyệt nhiên không có ý định cản. hắn dính chặt vào người nàng không ra nổi. Khung cảnh xuân sắc mơn mởn này lập khiến máu nóng trào dâng, mạch sôi! khô nóng cơ thể cũng nhanh chóng lan tỏa, tim đập thình thịch!
Không được! Lát nữa màbot_an_cap ai nghe xông vào, hắnbot_an_cap có cái cũng nhảy sông Hoàng rửa không sạch. Đối mặt với một đại mỹ mọng nước thế này! Bảo hắn không ý, đến còn chả tin!
Chát! tự vả mình mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cú đau điếng để hồn . Không được nhìn nữa! Cứ dán mắt vào cái cảnh tượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốc lửa này, nữa hắn có muốn phanh cũng phanh khôngleech_txt_ngu ! Hắn xoay người đứng dậy, mặc cho Nhiễm đang uốn éo vặn vẹo trên .
đâu! Có chuyện rồi!
Côbot_an_cap nương này trúng độc đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định sỡ ta này!
Dương gân cổ lên gào thét.
cửa, Lôi Phương Phi động tĩnh trongvi_pham_ban_quyen nhà, khóe môi khẽ nhếch cười hắc hắc. ngươi không ai được ! Kẻ nào phá hỏng tốt của muội muội ta, coi chừng ta lột ! Nàng nghiêm mặt cảnh cáo.
! Đám thủ ngoài cửa thanh đáp. Nghe những âm thanh đầy mờ lọt ra, tên tên mặt đỏ phừng phừng, thở cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không mạnh. Nhị đương gia nhà ta, đúng không biết tiết chế gì ! Họ lầm bầm.
Trong nhà, Phàm gào đến khản cả cổ mà vẫnvi_pham_ban_quyen chẳng có ma nào thèm đáp lời. Không đúng nha! Bảo cô ta trúng độc rồi mà ai quan tâm sao? là bọn họ cố tình không vào? Hay địaleech_txt_ngu vị cô gái này thấp kém đến chết mặc ? Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vò đầu bứt tai, nghĩ nát óc cũng không ra.
Đang mải suy , hắn quay lại định nhìn cô kia một cái. Nào ngờ nàng ta đã lù lù đứng saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng hắn từ lúc nào! Khoảng gần gang tấc khiến hắn giật thót tim. nàng càng càng đỏ bừng như quả táo chín. Quần áo trên người đã bị chính nàng ta xé ráchvi_pham_ban_quyen tơi xộc ! Bờ vai thả ló, làn da trắng ngần dưới ánh sáng mờ ảo lại càng tỏa sức quyến rũ người. Trên người nàng còn vài vệt đỏ do tự cào xước, hằn trên nềnbot_an_cap da tuyết trắng trông đến là chói mắt. Thế nhưng tay vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
cuồng lấy nàng, sắng bảo: Đừng cào nữa! Làn da non mịn thế càonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm là rách đấy.
Ai ! Nhiễm thuận thế túm chặt tay hắn, kéoleech_txt_ngu mạnh về phía sau. hai không kịp phòng bị, cùng ngã nhào xuống đất. Vì thể áp sát chặt chẽ, hắn cảm nhận rõ một từng đường cong bốc lửa của nàng. Thân hình bốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửa thế này, bị giấu sau bộleech_txt_ngu quần quêbot_an_cap mùa đúng là phí phạm tài !
hết rồi! Hôm nay dùvi_pham_ban_quyen có là thánhleech_txt_ngu nhânvi_pham_ban_quyen hạ phàm cũng phải xin hàng! Người đẹp này còn dâng tận , thằng đàn ông nào chịu cho thấu!
Mặc ! Chết dưới mẫuvi_pham_ban_quyen đơn, làm quỷ cũng phong lưu! Chết thì chết! Hắn cắn răng, nhắm mắt đưa chân, bắt đầu thuận nước đẩy thuyền
Đám línhleech_txt_ngu gác ngoài cửa tên tên nấy im như thóc, không dám ho he. Đứng đó thì ngượng ngùng đỏ mặt tía tai. bỏ đi thì cái sự tò mò trong lòng lại gào thét không cho ! Cứ muốn ở lại nghe tiếp diễn biến.
Một canh giờ trôi qua. Tiếng la hétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong phòng không những tắt mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chiều hướng mãnh liệt hơn
Phải nói vị đương gia của Lưu Vân đúng kẻ ăn không hết lần chẳng ra. Nhị gia Lôi Nhiễm mà gặp trai đẹp là phóngvi_pham_ban_quyen túng bộc lộ bản tính dã! Đại đương gia Phương thì ngược lại. hơn embot_an_cap gái mấyleech_txt_ngu , sắp qua tuổi cập kê đẹp nhất rồi mà có tình vắt vai. Thế gãbot_an_cap ông trong trại mới nhòm ngó hổ . Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng bọn chúng tính toán: Nếu Lôi Phương Phi chọn một thằng nhu nhược nào đóvi_pham_ban_quyen, chắc chắn bọn chúng sẽ nhân lễleech_txt_ngu cưới tung cái trại này lên.
Rạng sáng .
Hắn lờ mờ mở mắt. Chỉ thấy Lôi Nhiễm Nhiễm bên cạnh đã quần áo tề, đang chống cằm lặng lẽ nhìnbot_an_cap hắn.
Ờm Hắn cứng , nhất không biết nói gìvi_pham_ban_quyen.
Ta ta sẽ chịu nhiệm với nàng. Hắn lắp bắp, trong ánh mắtleech_txt_ngu mang theo vài phần kiên định.
Dù ta chỉ là một đứa hầu gái ở Lưu Vân trại? Nàng tócvi_pham_ban_quyen mình, nhẹ nhàng quét qua má hắn. Động tác mơn trớn đầyleech_txt_ngu trêu .
Dù nàng có là ăn mày, hai ta đã gạo nấu thành , ta cũng sẽ chịu trách nhiệm đến cùng! Dương Phàm ưỡn ngực, vẻ quả quyết. Hắn cũng có khí phách namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhi chứ bộ, huống hồ đối phương lại một tuyệt sắc giai nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Hắn không muốn bị mangvi_pham_ban_quyen tiếng là ăn ốc đổ vỏ.
Nhiễm Nhiễm tức kéo hắn dậy. Đi!
đâu? Hắn ngơ ngác.
Nàng đi tới một , bên trong Lôi Phương Phi nói chuyện cùng gã đàn ông.
Ô kìa! Đây chẳng phải là Dương Lục gia sao? gã công tử bộtvi_pham_ban_quyen khoác lác đòi một tháng một triệu lạng đấy à? Gã đàn ông vẻleech_txt_ngu mặt khinh khỉnh, lời mỉa mai chua ngoa. Tên này là Tân , vật có thựcvi_pham_ban_quyen lực mạnh nhấtbot_an_cap Lưu Vân trại chỉ xếp sau hai vị đươngvi_pham_ban_quyen gia. Bình thường gã hay cợt nhả, buông lời đụng chạm hai chị em họ Lôi, trong tâm đã tự huyễn hoặc thân là ông của cái trại ! Ngông cuồngleech_txt_ngu ngạo hết biết.
Ngươi mà dám nắm tay Nhiễm Nhiễm cô nương sao? Hắn sải bước tới, mắt trợn hung tợn, vung tay đập mạnh vào tay Dương Phàm. Lựcvi_pham_ban_quyen đạo thô bạo tứcleech_txt_ngu khiến hai đang đan vào nhau phải buông ra.
Nhiễm cô nương là người để loại như ngươi chạm vào à? cái bộ gầyvi_pham_ban_quyen con nhái bén kìa! Gã liếc xéo Dương , mặt đầyvi_pham_ban_quyen khinh bỉ ổi.
Phương Phi thấy gái nắm tay Dương , trong mắtleech_txt_ngu cũngbot_an_cap xẹt qua tia ngạc. phảileech_txt_ngu conleech_txt_ngu bé này trước giờ luôn ‘vạn bụi hoa bay qua, một chiếc lá không dính ’ sao?
Tân Ôn tay vồ lấy tay Nhiễmbot_an_cap Nhiễm, xoa xoa vừa nói giọng nhão nhoét: Làm Nhiễm của chúng ta rồi! Lại ! Ôn ca ca lau cho muội nhé. Điệu bộ dâm dê đó khiến người buồn nôn.
Lôi vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định lên tiếng ngăn chợt nghe một tiếng quát
Buông cô ấy ra!
người ngẩng đầu, phát hiện ngườibot_an_cap lên lại chính làbot_an_cap Dương Phàm! Hắn tuy gầy gò, nhưng giờ phút này lại toát ra uy nghiêm khó tả. Quanh người tỏabot_an_cap ra một loại khí tràng mạnh khiến người ta dám xem thường!
Ái chà! Nhái nổi giận kìa! Nhiễm Nhiễm chưa lên tiếng, đến lượt ngươi sủa à! Tân Ôn quát lớn. Thịtbot_an_cap trên mặt run lên bần vì .
nhiên là đến lượt ta! Bởi vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từvi_pham_ban_quyen nay về sau Nhiễm là người củavi_pham_ban_quyen ta! Dương Phàm không chùn bước, nhìn vào Tân Ôn.
Người của ngươi? Ha ha ha ha, đây đúng là chuyện nực cười nhất tao từng nghe! Bản thân mày ở đây nhỏ còn khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ, còn tưởng bảo vệ khác! Về mơ giữa ban đi! Cũng không mở to mắt ra mà xem Tân gia đây là ai! Ôn cười habot_an_cap hả, vẻ nhạo báng.
Không tin à? Phàm nhướng mày.
cứ tin đấy! Tân Ôn sấn tới, xắn tay áo xoa quyền, chuẩn bị cho Dương tay.
Nói thì chậm mà thì nhanh. Tân Ôn tung ngay một cú đấm ngàn cân mang theo tiếng gió rít thẳng vào mặt Dương . Hắn mặt không đổi sắc, chỉ khẽleech_txt_ngu nghiêng người một cái đã né gọn cú đánh hùng hổ. Tân Ôn thấybot_an_cap đấm trượt, lập tức tung một cú đá sét!
Dương Phàm nhanh tay lẹ mắt, vung tay nhẹ nhàng gạt ra. Động tác này lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tứcleech_txt_ngu Tân Ôn mất thăng bằng, lảo đảoleech_txt_ngu về phía vài bước. Hắn thẹn quá hóa giận, laovi_pham_ban_quyen vào Dương Phàm lần nữa, hai đấm lia lịaleech_txt_ngu mưa sa bão táp nện xuống. Dương Phàm né tránh linh hoạt, hình nhẹ như chim én, luồn lách tự do giữa hàng loạt đòn .
Đột , chộp chuẩn xácvi_pham_ban_quyen sơ hở của Tân Ôn, vươn tay ra. Nhìn như một cúvi_pham_ban_quyen đẩy nhẹ hều, thựcbot_an_cap lại chứa kình lực xảo diệu! Tân Ôn bị thứ sức mạnh thoạt nhìn nhũn đẩy cho lùi lại liên tục.
Phàm thừa xông lên, người vòng cực , tung cú đá móc hông Tân . Cú đá nhanh như chớp, Tân Ôn xoay xở không kịp. Bịch một tiếng đục! Gã to xác ngã nhào đất, bộ kỳ hại.
Mọi người há hốc mồm, dụi mắt nhìn kỹ lại: từ đầu đến cuối Dương Phàm còn chưa xêvi_pham_ban_quyen dịch khỏi vị trí đứng nửa bước!
Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai của một Nholeech_txt_ngu gia dạy , võ lại cao cường đến thế? Mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều tròn mắt mồm. Nếuleech_txt_ngu phải Lưu Vân trại đông người, lại toàn mấy gã hộ pháp thích dùng sức trâu, Phương Phi thực không chắc có thể được hắn. Người này nhìn ngoài thư sinh trói không , mà lại có thân thủ người nàybot_an_cap! là ngoài sức tưởng tượng của nàng.
Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm cũng toàn tập, đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt xinh đẹp mở to hết . mỏng dính thế này mà mạnh bạo dã man! Theo thức của nàng, cái cơ thể ốm yếu kia đáng ra phải bị gió thổi bay cơ. Thể trọng của Ôn đôi chả ngoa.
Thực Dương Phàm chẳng thấy mình đánh xuất sắcvi_pham_ban_quyen gì cho . xác này gầy gò ốmvi_pham_ban_quyen yếu quá, thiếu trọng , dẫn đến nhiều chiêu sát thủ vốn có lực sát thươngvi_pham_ban_quyen khủng lại không thể thi triển mượt mà được. Vừa nãy hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ yếu xài kỹ năngvi_pham_ban_quyen võ thuật MMA cận chiến hiện đại màbot_an_cap thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mày! Mày có biết tao là ai không? Tao là nhân vật đếm trên đầu ngón tay ở Lưu Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trại này ! Đắc tộibot_an_cap Tân Ôn tao, ở trại tao cho màyleech_txt_ngu sống không bằng ! Ôn điên tiết rống lên, cái mặt đỏ gay như gan lợn.
trên đầuvi_pham_ban_quyen ngón tay á? Cỡ màleech_txt_ngu cũng dám vỗ ngực xưng tên à? Dương Phàm mỉa mai không nể mặt. Cái thực lực mèo , cả con ‘nhái bén’ như tao còn đánh không lại, bớt nổ đi!
Lôi Nhiễm Nhiễm thấy ra mặt vì mình, trong lòng dâng lên cảm động. Nàng đang cầm khăn tay lau , ánh mắt nhìn Dương Phàm chứa chan sự tán thưởng.
Dương nhìn bàn tay Nhiễm Nhiễm, nhớ ra điều gì. Tân Ôn đúngbot_an_cap không? Xin lỗi nàng ấy đi! Hắn trừng mắt nhìn Ôn, tay chỉ vềbot_an_cap phía Lôi Nhiễm Nhiễm.
Bắt Tânleech_txt_ngu xinvi_pham_ban_quyen lỗivi_pham_ban_quyen? Nằm mơ đi! Tân Ôn cắn răng, đau, vẫn cố miệng.
Dương Phàmbot_an_cap cười : Đã thế chobot_an_cap chừa! Nói xong, hắn bước sải tới, giẫm mạnh một cước lên cổ tay Tân Ôn. Là cái này đúng không! Dứt lời, hắn bắt đầu nghiến gót chân lên cổ tay gã, hoàn toàn không tiếc.
Chưa đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấybot_an_cap giâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tay Tân Ôn đã tím . Mặt gã coleech_txt_ngu vì đau đớn, mồ tuôn như tắm.
Tao lỗi! Tao ! Tân Ôn chịu hết , cuốibot_an_cap cùng phải nhận túng tha. sai rồileech_txt_ngu, saubot_an_cap này không dám phạm hai người nữa. Gã mếu máo kêu la: Tao chừa rồi, xin thả tao ra.
Dương Phàm ngửa cổ cười sảng khoái. Biết rồi? Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khắc sâu bài học này vào não, sau còn dám hó hé nửa lời, tao thế đâu!
Phương Phi thấy cảnh này thìleech_txt_ngu ưng cáibot_an_cap bụng vô cùng. Nàng đã ngứa mắt muốn dạy cái tên Tân Ôn hách này từ lâu, chỉ chưa có cơ hội hợp.
nào Nhiễm Nhiễm, vừa lòng chưa? Dương Phàm quay sang nhìn Lôi Nhiễm Nhiễm, bá khí ngùn ngụt.
lòng lắm! Công , ngài ngầu cháy chét luôn! Lôi Nhiễm Nhiễm mặt đầy mộ. Dáng vẻ ban nãy của ngài đúng là vô song!
Phàm tự tin khoanh tay trước ngực: Chút tài mọn, cóleech_txt_ngu đáng nhắc tới!
Nhiễm Nhiễm quay sang Lôi Phương Phi, ánh mắt nôn đầy hy : Trại chủ, xem, chàng ấy đã giúpbot_an_cap dạy dỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn, liệu có thể thả ta đi ?
câu này, trong lòng Dương trào dâng một dòng nước ấm. Đêm qua bỏ công sứcvi_pham_ban_quyen ra là không uổngleech_txt_ngu phí tí nào! Nhưng Lôi Phương Phi vẫnvi_pham_ban_quyen mặt như tiền. Có thể sống sót rời , còn phải trong một tháng hắn có kiếm đủ một triệu lạng không đã. Nước Ngọc Cơ Tuyết Nhan ngươi chuẩn bị xong chưa? Lôi Phương Phi gặng hỏi.
Chuẩn xong rồi. Vừabot_an_cap nhắc tới thứ nước quỷ quái này, hắn lại nhớ tới một đêm mây mưa trọc cùng Nhiễm .
, thấy hôm nay biểu hiện khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tồi, ngày mai ngươivi_pham_ban_quyen thể đích thân ra chợ để bán. Lôi Phương gật đầu, sắc mặt dịu đôi chútvi_pham_ban_quyen.
vừa mừng vừa ngạc nhiên, dám vào tai mình: Nói vậy các người tin ta rồi?
Tất nhiên là ta phái thêm rất nhiều giám ngươi. Nếu ngươi còn dám chân cổ mà chạy, anh em của vẫn thái chỗ ra trên người ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ngâm rượu . Khóe Phương Phi lên một nụ cười rợn người.
Dương Phàm không giấu được sự hưng phấn. Đến lúc đó thì phải xem các người có đánh lại ta đã! Đám thổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phỉ ất ơ không qua đào tạo này, hắnvi_pham_ban_quyen gục đứa cùng cũng là chuyện nhỏ! Xem ra ngày vùng lên của ông đây đến ! sống ănvi_pham_ban_quyen chơi trác táng, say sưa quên sầu ơi, ôngbot_an_cap tới đây!
Đợi Dương Phàm đi khỏi, Lôi Phi đổi thái độ cứng rắn nãy. Muội muội, muội lại ưng hắn thế? Bọn đàn em sau lưng đang , hắn là cái đồ mặt hoa da phấn kìa! Còn bảo nhìn mặt hắn cứ như , chả cóbot_an_cap bản lĩnh đàn ông nào.
Lôi Nhiễm Nhiễm khẽ ngẩng , ánh mắt kỳ kiên định: Tỷleech_txt_ngu tỷ, muội thấy chàng ấy rất tốt. Có khí phách, có trách nhiệm, lúc then chốt còn dám mặtleech_txt_ngu bảo vệ ta! Hơn , của ấy Nàng hơi đỏ mặt, giọng lí nhí hẳn đi: không hư nào đâu.
Ngày , tại khu chợ sầm uất.
ba tên bặm trợn của Lưu Vân trại thườngvi_pham_ban_quyen , lẽo đẽo theo sau Dương Phàm phụ . Xung quanh còn có hơn chục to con khác lén lút mai phục, chỉ đợi hắn bỏ chạy là lao ra tóm sống.
Hắn Nhiễm Nhiễm chọn một vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắc địa ở khu vực náo nhiệt nhất, xếp mấy lọ Nước Cơ Tuyếtbot_an_cap ngay ngắn. Dương Phàm liếc nhìn xung quanh, căng thẳng ghé sát tai Nhiễm Nhiễm thì thầm: Bây giờ người vẫnbot_an_cap chưa đông , lát nữa đông người lên, ta kéo nàng, hai ta trực tiếp !
Nhưng muội không biết võ, chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại bọn thì ? Lôi Nhiễm Nhiễm tỏ vẻ lo lắng.
Yên tâm, ta chạy nhanh lắm! Lúc đó sẽ hét lên ‘Cứu mạng với! Lưu Vân bắtvi_pham_ban_quyen cóc!’, rồi ta kéo chạy! Dươngleech_txt_ngu Phàmvi_pham_ban_quyen ánh mắt kiên định, nắm chặt lấy Nhiễm Nhiễm.
Lôi Nhiễm Nhiễm trầm đầu.
Mại dzô! Mại dzô! Mời bà con cô ghé qua xem thử! Nước Ngọc Cơleech_txt_ngu Tuyết Nhan đây! Hàng mỹ phẩm xò tiên nữ trên trời lưu lạc xuống nhân gian đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! thình lình gân cổ gào to. Tiếng bất ngờ làm Lôi Nhiễm Nhiễm giật mình. Nàng cứ tưởng một gia nhà giàu nhưvi_pham_ban_quyen hắn ngại ngùng không dám mở miệng bán . hắn rao còn to cả tiếng mấy bà bán cá hàng xóm!
Cácvi_pham_ban_quyen vị tiểu thư, phuleech_txt_ngu nhân bế nguyệt tunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , trầm ngư lạc nhạn mau bơi vào đây xem nào! Nước Ngọc Tuyết này, thầnbot_an_cap kỳ đừng ! Dùng xong nếp nhăn mặt bay , trơn láng nhưvi_pham_ban_quyen đậu hũ non mới ra lò! Námnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen, nhọt gì bayleech_txt_ngu biến hết, đảm bảo mặt chị em sẽ sáng trắng bóc hơn cả trăngleech_txt_ngu ! Hắn hoa chân múa , mặt mày hớn hởvi_pham_ban_quyen tung trời.
Chỉ một chốc, gian hàng đãvi_pham_ban_quyen xúm xít đông người. Cácvi_pham_ban_quyen chị nhao nhao hỏi han, Dương Phàm bậnbot_an_cap tối mũi, mồ hôi ròngbot_an_cap ròng.
Thần kỳ đến mức đấy cơ á? Một vị phu nhân ăn mặc hoa lệ bán tín bánvi_pham_ban_quyen nghi hỏibot_an_cap.
Phu ơi, con mà lời dối trá, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành con cóc ghẻ, ngày ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lăn dưới cống nước mương! Ngài dùng thử là biết! Đây là phương do Hoa Đà tái thế, Thước trùng sinh đích thân pha chế đấy, hiệu quả thì khỏi bàn! Hắn tươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nịnh nọt, thốt chắc .
Cô nha hoàn đi theo phu nhân kia bước , chống nạnh, mặt đầy khinh bỉ: Ai biết người bán cái thứ mớ ba mớ bảy gì! Phu nhân nhà ta cành vàng lá ngọc, thịt quý ngà! Lỡ bôi thứ của các lên hỏng mặt các người nổi không?
đấy! Một cô gái mặc đồ lụa cạnh cũng hùa theo. Nhìn dạng phèn chua người thì làm có đồ tốt! rởm ra đi lừa người!
Phải ! Không tin bừa được đâu!
Đámbot_an_cap đông tức phụ họa, mồm năm miệng mười bàn tán xôn xao.
Lỡ có vấn đề gì thì biết aibot_an_cap bắt !
Đừng hòng thứ linh tinhvi_pham_ban_quyen ra !
Nghe mấy lời chất vấn, Dương Phàm khẽ cười hì , thần sắc vẫn bình , đầy mình. Ông đây đã tính trước các người không dễ tin rồi! Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có bài cả !
Mọi người xin hãy nhìn vị cô nương này! Có sắc cũng khá, ngặt nỗi dẻ hơi sần , đen nhẻm ? Hắn đưa tay chỉ về Nhiễm Nhiễm sau lưng, dõng dạc nói. Ánh mắt cả đông lập tức chĩa thẳng vào mặt nàng. Bị bao nhiêu cặp mắt soi mói, Lôi Nhiễm Nhiễm có chút xấuvi_pham_ban_quyen hổ, khẽ cúi đầu.
Đúng là vừa thô vừa đen thật. Ai đó đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đông tặc hô lên. Nhiễm Nhiễm nghe xong thì méo xệchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mồm, trong thầm oán hận. Đenvi_pham_ban_quyen cái chắc! Trước lúc xuất phát, Dương Phàm nàngbot_an_cap trét cả đống nhọ nhọ lên mặt mất cả canh giờ đồng hồ. Nào là bôi trong, trát lớp ngoài! Đến mức xa gần đều thấy đen Công chịu thôi. này mà khôngvi_pham_ban_quyen đenbot_an_cap thì mới !
cứ tùy ý chọn một Nước Ngọc Cơ ở sạp của ta! Ngay bây giờ ta dùng nó vị cô nương nàyleech_txt_ngu! Nếu không có hiệu quả, ta dẹp tiệm chuồn thẳng! Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyên bố hùng .
Mọi người chọn ra chai đưa cho hắn. Hắn mở nắp, cho Nhiễm Nhiễm uống một nửa, nửa còn lại để bôi ngoài da. thuốc lạnh trong hắn từng từng chút thoa đều lên mặt Lôi . Kỳ thay, đến đâu, vùng da chỗ đó lập trắng lên với tốc mắt thường cũng thấy ! Đợi đến khi bôi cả khuôn mặt, làn da của nàng đã trở nên trắng nõn nà, rạngleech_txt_ngu rỡ! Cứ như ngọc Dương Chi, tỏa ra ánh mê người!
Ối giờivi_pham_ban_quyen ! Hiệu quả đỉnh của chóp! Một phu nhân đẫy đà không kìm được thét chói tai.
Đúng thế, y như biến thànhbot_an_cap người khác ! Một tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ tuổi đứng cạnh cũng nhiên há hốcbot_an_cap .
Nước Ngọc Cơ Tuyết này thần kỳleech_txt_ngu , ta phải mua vài chai!
Ta cũng mua, ta cũng mua! Cho tavi_pham_ban_quyen chai!
Ta lấy mười chai!
Chỉ trong mắt, hội chị em trước sạpvi_pham_ban_quyen hàng sung phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điên. Kẻleech_txt_ngu xô người đẩy tranh nhau mua, có người quất luôn mấy chai.
Đừng chen, đừng chen, ai cũng có phần! Dương Phàm và Lôivi_pham_ban_quyen Nhiễm Nhiễm như chong chóng, mặt tươi rói tràn hạnhvi_pham_ban_quyen phúc.
là thần dược có, ta phải hốt thêm ít để dành mới được.
Đồ tốt thế này bỏ lỡ thì phí cả đời.
Đám đông mồmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mép ríu rítbot_an_cap, cả góc sôibot_an_cap sục một nồi sôi.
Cùng lúc , tại Dương phủ.
Tam phu nhân, nô hình như vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy Lục thiếu gia rồi! lãoleech_txt_ngu gia nhân vội chạy về, hoảngleech_txt_ngu hốt bẩm báo.
Nó không phải bị Lưu Vân trại bắt đi rồi sao? Tam phu nhânvi_pham_ban_quyen mày.
Nhưng lão nô cậu ta đang cùng người Lưu trại mở sạp bán phấn đó cho đàn bà chợ Lãobot_an_cap gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân thở , nói đứt quãng.
Bán phấn sáp á? Đúng là cái thứ không lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi mặt bàn! Lại còn cấu với thổ phỉ! Chúng ta cứ vờ như không biết, đợi hắn gây ra chuyện tày đình không thể vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thì chờ lão gia đuổi cổ hắn ra khỏi cửa ! Kẻ nào cũng đừng tranhleech_txt_ngu giành gia tài với con ta!
chợ lúc này người bu đông nghẹt, ồn ào náo độngbot_an_cap khắp nơi. Dương Phàmvi_pham_ban_quyen nháy mắt ranh với Lôi Nhiễmbot_an_cap Nhiễm, giọng: Đến lúc rồi!
Hắn rón rén nắm tay , chân bôi , cắm đầu cắm cổ cúp đuôi chạybot_an_cap thụt mạng về phía đám đông!
Không xong rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Đám tử giám sát đằng sau sắc, hét toáng lên: Hắn trốn !
Thấy cả bọn lố đuổibot_an_cap theo, Phàm bấm bụng tính , dân tình mà nghe thấy động đánh lộn thì thế nào cũng dừng lại hóng hớt, cản đường bọn chúng, làm sao mà đuổi kịp được nữa. Hắn vừa hé miệng gào lên kêu cứu.
Ai ngờleech_txt_ngu, cái miệng vừa há ra!
Cứu
Sau gáy đột nhiên truyền đến một lực đập mạnh như tạ! Mắt hắn lạivi_pham_ban_quyen, người lịm đi mất ý thức ngay . thế là vừa vặn gục vào tay Nhiễm .
ra , hắn hốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát hiện mình lại đang nằm chềnh trong Lưu Vân trại.
Mẹvi_pham_ban_quyen kiếp! phòng bềvi_pham_ban_quyen, ngờ lại phải đề cảleech_txt_ngu người nằm chung gốivi_pham_ban_quyen! Hắn tức anh ách, đập tay thùm thụp xuống sàn. Thảo nào an tâm mình ra chợ nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, thì ra là cài đòn hiểm ngay bên cạnh!
Cái ngày ởbot_an_cap phòng thuốc, nàng ta làm ra vẻ thương yếu đuối, chắc mẩm là cố tình dụ dỗ mình tròng! Lại còn diễn vai thâm tình trước mặt Lôi Phương Phi nữa chứ! đệch, mà mình còn ra mặt bảo vệ nàng ta! Nghĩ kỹ , dù ngày đó không lấy nhầm Mị Hương Đằng thay cho Bạch Thược, e là kết cục cũng chang này thôi!
Giang hồ hiểm ác, đúng là phòng bất thắng phòng! Ta đây đường một đấng nam nhi trượng phu, ngày đầu tiên trọngvi_pham_ban_quyen sinh lại bị gái lừa gạt đi thân trong trắng!
Số khổ a!!! Dương Phàm ngửa mặt lên trờileech_txt_ngu than vãn thảm thiết!
Kêu gàobot_an_cap cái gì! Chỉ nghe tiếng quát chói tai, một người phụ nữbot_an_cap đạpvi_pham_ban_quyen cửa xông vào. tới không ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác chính là Lôi Phương Phi.
Phàm lồm cồm bò dậy, mới phát hiện cả người mình lại bị trói như đòn bánh tét.
Cô cô định làm gì? Hắn ra sức vặnbot_an_cap vẹo cơ thể con dòi. Trông thảm thôi rồi!
Đương nhiên thực hiện lời nói của ngươi rồi! mắt Lôi Phương Phi tóe ra tia lạnh lẽo.
Lời cơ?
Một khi bỏ , đem mấy chỗ lồi ra trên người chặt hết, ngươi quên rồibot_an_cap sao? Vừa hay mấy người anh em củaleech_txt_ngu ta dạo tẩm bổ, ngươi nói xemvi_pham_ban_quyen, thịt người ngâm rượuvi_pham_ban_quyen liệu có bổ khôngvi_pham_ban_quyen ?
Vừa nói, ta vừa cầm con dao găm sắc lẻm khua khoắng trước ngực hắn. Hơn , mũi dao dường như còn có xu lướtleech_txt_ngu xuống phía dưới
Cảm giác lạnh sắc lẹm khiến Dương không kìm được mà rùng mình lưng.
Khoan đã! Khoan !
Thấy mũi dao ngày càng hạ thấp, cần lún thêm mộtleech_txt_ngu thôi là của quý sẽ đi đứt theo nhátbot_an_cap chém, Dương Phàm sợ hãi tột độ, cố uốn éo cái thân hình bị trói cứng .
Của chỉ có một , lỡ mà tiêu thìleech_txt_ngu sau gái đẹp cũng chỉ ngó suông thôi!
Còn rừng xanh lo gì thiếu củi đốt. Hôm nay nói thì nói cũng phải lấp cho qua chuyện .
Lôi Phương Phi dừng mũi daobot_an_cap: Ngươi gì để trănvi_pham_ban_quyen trối không?
Ta lúc đó thật ra không phải ta muốn trốn. Não Dương Phàm nhảy số liên tục, vắt óc tìm mộtvi_pham_ban_quyen cái cớ hợp lý.
Đối vớibot_an_cap cái cớ này, Lôi Phương Phi chỉ khinh bỉ cộng thêm .
Lúc nãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy Dương Phàm ra tay dạy dỗ Tân Ôn, còn tưởng hắn có chút khí nam nhi, giờ ra cũng chỉ đến , vẫn phường tham sống sợ chết.
Thấy nàng không đáp lời, Dương Phàm đành biên tự diễn lý do vừa bịa ra: Lúc ta tưởng Nhiễm Nhiễm cô nương bị các bắtleech_txt_ngu tới, ta là để cứu nàng ấy mà!
Phương Phi sữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người: Ngươi muốn cứu con bé?
Chuyện này Lôi Nhiễm Nhiễm từng nhắc tới, không những nhắc mà còn Lôi Phương Phileech_txt_ngu lên kế hoạch đàng hoàng: Nếu Phàm đột nhiên bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trốn, anh em trong trại không đuổi thì Lôi Nhiễmbot_an_cap Nhiễm sẽ raleech_txt_ngu taybot_an_cap hạ gục .
Và sự thật đã diễn ra như vậybot_an_cap.
Thế , Lôi Phi cóc thèm , lạnh: Rõ ràngleech_txt_ngu là tự trốn, lại còn lôi Nhiễm Nhiễm ra làm phong. Ta dễ bị mũi thế sao?
Dương Phàm vẫn cãi chày cãi : Ta không chạy thì Nhiễm Nhiễm chạy kiểu gì?
Lôibot_an_cap Phương Phi phản pháo tắp lự: Ngươi thể giữ chân anh em trong trại để Nhiễm Nhiễm chạy mà!
Hắn đúng là không nên đôi co cái chủ đề này đàn bà! Phàmvi_pham_ban_quyen chưa tính tới nước này, định thêm chữa thì Lôi Phương Phi đã hoàn toàn hết niềm tinleech_txt_ngu vào những lời xảo biện của hắn.
Hếtvi_pham_ban_quyen chữa rồi chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì!
Lôi Phương vung găm lên, phát đứt lưng Dương Phàm. Quần lót tụt tuốt luốt, trên người hắn giờ chỉ còn độc cái quần đùi vải bốn góc.
Trời cao đất dày , sao ông nỡ đối xửleech_txt_ngu bất công với tôi thế này! ngửa mặt lên gào thét thảm thiết! Cứ tưởngvi_pham_ban_quyen xuyên không tới lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn trác táng, say tối . Nào ngờ, bị một đêm làmvi_pham_ban_quyen mờ mắt, nhận nữ thổ phỉ thành gái nhà lành! Thếleech_txt_ngu nàyleech_txt_ngu khác gì vì một cây mà mất cả khu rừng đâu! Sự đã rồileech_txt_ngu, Dương Phàm có hối cũng không kịp nữa, nước tủi thân ràn rụa trên .
Đàn ông con trai, cóleech_txt_ngu gì mà phải khóc bùleech_txt_ngu lu bù loavi_pham_ban_quyen thế! Có đòi mạng ngươi đâu! Giọng nóibot_an_cap uy lực của Lôi Phương Phibot_an_cap vang lên quở trách. Vừa hay trong đang thiếu một thái giám để hầu hạ ta và Nhiễm Nhiễm, nay ngươi làm thái giám cho bọn ta đibot_an_cap.
Mũi găm hất lên, mảnh che thân cuối cùngvi_pham_ban_quyen của Dương Phàmleech_txt_ngu , trần như nhộngbot_an_cap mặt Lôi Phương Phi. Nhưng chẳng thèm may bận , trở tay vung dao xuống!
Xong đời! Giờ phút nàybot_an_cap, Dương Phàm khóc không thành tiếng. Thà quách hắn đi cho xong!
Khoan đã!
tiếng gọi lanh lảnh vang lên, Lôi Nhiễmleech_txt_ngu từ ngoài cửa lao vào, hai tay nắm chặt lấy cổ tay Lôi Phương Phi.
Nhiễm Nhiễm? Lôi Phương Phi mơ cũng không ngờbot_an_cap người cản mình lại chính là em gái ruột.
Lúc Dương Phàm chạy thành bịvi_pham_ban_quyen đánh ngất lôi trại, Lôi Phương Phi bàn bạc cách lý hắn với Lôi Nhiễm Nhiễm cơ mà. Lúc đó, đối quyết của Lôi Phương Phi, Nhiễm Nhiễm đâu có nửa lời phản đối. Giờ nhiên nhảy xổ ra thế này, chắc chắn là có lý do!
Nhiễm Nhiễm, muội không cần nữa, tỷ biết cả rồi! Lôi Phương Phi đinh ninh mình hiểu ra vấn đề. Thằng nhãi này đã làm ô uế thanh danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của , chỉ thiến đi cái của nợ đó thôi làm sao nguôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được cơn giận. Muội nói đi, còn muốn xẻo chỗ nào nó nữa?
Lòng dạ đàn quả là ác nhấtbot_an_cap trần đời, sai!
Dương lòng hối hận xanh ruột, lúc đó mình ngu ngốc coi Lôi Nhiễm Nhiễmvi_pham_ban_quyen là bị bắt cóc, còn đòi chịu trách với , rốt cuộc lại nhận cái kết đắng nghét thếbot_an_cap này!
tỷ, tha cho chàng ấy được không? Câu nói của Lôi Nhiễm Nhiễm khiến cả hai người hóa đá, Dươngvi_pham_ban_quyen Phàm và Phương Phi đồng loạt ngoái nhìn nàng.
Muội muốn cho hắn? Lôi Phương Phi không thể tin vào tai mình.
thường con bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cứ thấy ôngbot_an_cap là như hổ đói vồ , ăn sạch sành sanh chừa xương, chưa bao giờ có nửa điểm chần chừ. Sao lần này đụng phải thằng nhãi Dương Phàm lại trở nên ướt át mềm mỏng thế này, không nắm tay nắm chân mà còn cầuvi_pham_ban_quyen xin cho hắn nữa chứ. Chuyện này đúng ngàn năm có một.
Nhiễm , có phải muội bị ranhbot_an_cap này nắmvi_pham_ban_quyen thópleech_txt_ngu gì không? Chỉ có một khả năng này thôi, nếu không Nhiễm Nhiễm sao cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể thay đổi mặt như vậy.
Dươngbot_an_cap Phàm có điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì tốt cơ ? Đẹp trai thì cũng tàm tạm, đến mức làm ngả đất trời; người gầy nhom, làm gì có bụng nào.
Ánh mắt Lôi Phương Phi quét xuống phần của Dương Phàm.
Có vẻ hơi khác thật! Nhưng Nhiễm Nhiễm lăn lộn đã lâu, làm sao cóvi_pham_ban_quyen thể ngã gục trước cái chiếc gậy nhỏ củabot_an_cap Dương Phàm được.
tỷ, muội Lôi Nhiễm Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngập ngừng mãi, cuối cùng nói thật: Khoái cảm chàng ấy mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cho muội giống những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác.
nhiên là thế! Lôi Phi vừa tức vừa bực, vì một gậy nhỏ mà em họleech_txt_ngu ngược đường nhau!
Nàng ta giơ đạp cú, Dương đau đớn kêu oai oái.
Tỷ tỷ! Sợ Dương Phàm thương thêm, Lôi Nhiễm Nhiễm dang tay chắnleech_txt_ngu trước mặt , khẩn khoản cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Tha chàng đi tỷ.
Dù một đêm, Lôi Nhiễm khắc cốtleech_txt_ngu ghi tâm. Đêm đó nàng có uống xuân dược, thế mà Dương Phàm không những giải sạch sành sanh độc tính cho nàng, ngày hôm vẫn còn tinh lực dồi dào, chỉ đã hạ Tân Ôn. đâu ra một người đàn ông dũng mãnh, oai nhường này! chuẩn áo , cởi áo ra toàn cơ bắp.
Vừa xoa nắn chỗ bị đạp đau cho Dương Phàm, vừa rỉ tai dạy hắn lời ngon ngọt: Mau xin lỗi tỷ tỷ !
Dương Phàm đang ở thái đớn và sung sướng đan xen: Phi tỷ tỷ, là ta saileech_txt_ngu, ta nên lật . Nhưng ta thật lòng muốn để Nhiễm Nhiễm chạy thoát, chỉ là chưa nghĩ ra cách như tỷbot_an_cap thôi!
Phi, ai là tỷvi_pham_ban_quyen tỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ngươi! Lôi Phương Phi thở sườn sượt, cũng đànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bất lực. Không thể vì một đàn ông mà chị em sứt mẻ được.
Hiểu được ý tỷ tỷ, Lôi Nhiễm Nhiễm mừng rỡ ra mặt, tự tay cởi cho Phàm.
Lúc này, Lôileech_txt_ngu Phương Phi mới lên : cho ngươi lần cũng được, nhưng ngươi phải hứa với ta một điều.
Đừng nói một điều, dù mười điều trăm điều ta hứa! Giữ được bảo vuibot_an_cap rồi, ngày ăn chơi trác táng vẫn đang vẫy gọi phía trước, bảo hắn gọi Lôi Phi là tổ tông cũng được tuốt.
Không cần nhiều thế, một điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ! Lôi Phươngbot_an_cap Phi nghiêm mặt, giọng điệu đanh thép: và em gái có một đêm ái, bé cũng thích ngươi, sẵn bảo vệ ngươi, vậy thì ngươi phải thành thân với nó. Nếu dám nói ‘không’, hôm nay dù chị em ta có từ mặt nhau, ta cũng phải ngươi, trừ hậu họa cho những cô gái khác và để em ta đau lòng!
Hả? Điều này nằm ngoài dự liệu của Dương Phàm. Bán Nước Ngọc Cơ Tuyết Nhan cho sơn trại là để khỏi bị xé vé số; ái một đêm với Lôi Nhiễm Nhiễm là do lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc dùng saibot_an_cap liệu. Tất cả đều là tình thế buộc. Giờ kếtbot_an_cap hônbot_an_cap với Nhiễm Nhiễm, phải sau này hắnleech_txt_ngu cũng thành thổ phỉbot_an_cap luôn sao??! Thế thì sao mà được!
Sao, ngươi không đồng ý? Thấy hắn chần chừ, Lôi Phương Phi trợn ngược đôi mắt phượng, con dao găm lại thoắt cái xuất hiện trên tay.
Đồng ý, đồng ! Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gượng cười gượng gạo. Nhiễm Nhiễm cô nương xinh nhường này, dàng, chu đáo, ta đương nhiên ý thân nàng!
Tốtvi_pham_ban_quyen! Đối với kết quả này Lôi Phương Phi vô cùng hàileech_txt_ngu , vỗ tay bốp, dõng dạc ra lệnh: Người đâu, mau đi chuẩn bị sính lễ hôn, tối nay cho và em gái taleech_txt_ngu thành !
Lúc chạng vạng.
Lưu trại ràng tiếng chiêng trống, đèn hoa rỡ. Tiệc rượu linh đình bày ra trước sảnh Tụ Nghĩa, đám thổ phỉbot_an_cap hò dô ăn uống rượu, chơi trò oẳn tù , náo nhiệt vôvi_pham_ban_quyen cùng.
Trong Nghĩa Đường ngập tràn sắc đỏ. Dương Phàm khoác choàng đỏ , trước hoaleech_txt_ngu lụa lớn tưng bừng. Bên hắn là Nhiễm Nhiễm, cũng một thân đỏ rực, đầu mũ phượng khăn voan. Ngồi chễm chệ trên ghế sưleech_txt_ngu chính diện lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lôi Phi, chễm chệ ở trí bề trên; lại còn thêm một đầu mục ra làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ hôn. Nếu không tính hai tên thổ phỉbot_an_cap đứng canh chừng Dương Phàm thì đâybot_an_cap đúng chuẩn là một buổi lễ thành hoàn chỉnh.
Lớn đầu mục kéo tới mặt cô dâu chú rể, sảnh Tụ Nghĩa rộn rã tiếng cười nói. Chỉ có điều, đằngleech_txt_ngu sau cây cột khuất bóng cách không , một người đang nấp trong góc tối, đăm nhìn hai sắp sửa bái vớivi_pham_ban_quyen ánh mắt hằn học, ghen tị ngút ngàn.
Tân Ôn gia Lưu Vân trại đã nămleech_txt_ngu, chính vào nhanbot_an_cap sắc mặn mà của hai chị em họ Lôi. Để chiếm hai mỹ nhân, ba năm qua, taleech_txt_ngu không ngại đóng vai cún con , nhưng đến cọng lông cũng chưa xơ múi được.
Lôi Phươngleech_txt_ngu Phi bề ngoài thân , với ai cũng huynh gọi đệbot_an_cap, thậm chí chủ động khoác vai bá cổ. Hồi đầu Tân cũng tưởng ta dễ , tìm đủ hội tiếp . Cho đến một lần, sơn trại mở 23 năm thành , Phương Phi uốngleech_txt_ngu say khướt, Tân Ôn gạt phắt mọi người, xung phong đưa Lôi Phương Phi vềbot_an_cap phòngbot_an_cap. đâu nhân cơ hội này đượcleech_txt_ngu ôm ấp người đẹp, khi tỉnh cũng đã nấu thành cơm. Ngờ Lôi Phương Phi người say tâm không say, Tân Ôn vừa định giở trò sàm sỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị nàng cho một no , liệt giường nửa tháng trời.
Bị chị hủi, Tân Ôn quay sang tìm em gái để đắp, có hay không có chuyện cũng mò tới phòng của Lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm Nhiễm tán gẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chí còn hùa theo nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luyện thuốc. Lôi Nhiễmleech_txt_ngu thì vốn tính đùa, lại còn hay liếc mắt đưa tình, làm Tân Ôn sướng rơnbot_an_cap, tưởng bở nàng ý với mình nên càng được thể lấn . Lôi Nhiễm Nhiễm cũng thèm từ chối, chỉ chế cho gã một thang thuốc bắt uống cạn, rỉ tai bảo là thuốc cường bản đàn ông.
Tân Ôn dạvi_pham_ban_quyen tin, một hơi sạch. Lôi Nhiễm Nhiễm quả thực không lừa gã, thuốcleech_txt_ngu đó đến mức khiến gã cương suốt ba ngày . Khổ , Lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm Nhiễm tịt gã trong phòng một mình, phải chịu suốt ba ! Lần đó Tân Ôn suýt phát điên. Từ dạo ấy, hễbot_an_cap thấy mặt Lôi Nhiễm Nhiễm gã lại nuốt nước bọt cái ực.
Vậy mà cục mỡ gã không với tới được, Dương Phàmbot_an_cap một thằng ất ơ từ đâu chui , lại làleech_txt_ngu con tin bị cóc, mới lên núi có ngày đã ung dung rước Lôi Nhiễm Nhiễm về rinh! Đúng khoảng cách giữa người với người sao mà cách biệtleech_txt_ngu trời vực đến thế! Tân đến ngứa răng, chỉ hận không thểvi_pham_ban_quyen thay Dương Phàm bái đường. Kể cả chỉ đêm với Lôi Nhiễm Nhiễm, gã cũng cam lòng!
Giờ đãbot_an_cap đến, tân tân đường!
Tiếng xướng ngôn viên cất lên, Lôi Nhiễm thùng cúi lạy. Dương Phàm vừa thoáng chần chừ, hai tên thổ phỉ phía sau đã tức ấn đè bắt hắn quỳ xuống, đập xuống đất kêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái cộp rõ . với tiếng hô Nhất bái thiên địa, nhị bái đường, phu thê giao bái, Dương Phàm đầu mẻ trán dập đầu cái kêu, trán sưng chù .
Khóe môi Lôi Phương lên nụ cười hài lòng.
Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Lưu Vân trại, mọi quy trong trại phải tuân thủ ngặt. Sau này ngoài có nàovi_pham_ban_quyen dám bắt nạt, cứ xưng danh Lưu Vân trại cho ta. Cuối , nhắc lại lần nữa, nếu còn dám có ý định trốnleech_txt_ngu chạy, ta chắc chắn sẽ biếnleech_txt_ngu lời thề của ngươi sự thật!
Một tràng giáo huấn vừa đấm vừa xoa, đe dọa vừa dụ dỗ. Sau câu Lễ thành của chủ hôn, Dương Phàm và Lôi Nhiễm Nhiễm bị vàoleech_txt_ngu động phòng, cửa nẻo đóngbot_an_cap sập. cưới xin bình thường, lúc này Dương Phàm phải ra uống rượu mọi người, uống đến khi khách khứavi_pham_ban_quyen rabot_an_cap về hết mới về động phòng. Nhưng nểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình hắn phận chó chui gầm chạn, Lôi Phi cách miễn cho hắn khoản .
Tướng công! đợi gỡ khăn trùm đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lôi Nhiễm đã tự tay gạt ra, đôi mắt ướt đuối hắn. Hai ta đã thành thân, từ nay sau chính là phu rồi!
Phải, phu thê. Dương Phàm ậm ừ, nhưng cảm giác câu này ẩn chứa thâm ý gì đóleech_txt_ngu. Ánh mắt Lôi Nhiễm nhìn hắn lúc này đói bỏ ăn ba ngày.
Đêm xuân đáng giá ngàn ! Thấy Dương Phàm vẫn đực mặt ra, Nhiễm Nhiễmvi_pham_ban_quyen đành chủ động ý lần .
Lần này thì Dương Phàm vỡ lẽ. qua Lôi Nhiễm Nhiễm uống nhầm thuốc, hắnvi_pham_ban_quyen phải thức cả giải độc cho nàng mới yên, giờ này rồi mà độc tính vẫn tan hết saoleech_txt_ngu?
Tướng ! Lôivi_pham_ban_quyen Nhiễm Nhiễm nũng gọi một , lả lơi trút bỏ xiêm y. Không giống qua, hômvi_pham_ban_quyen là do dược lực xui , thần trí phần mơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , hôm nay nàng hoàn toàn nguyệnvi_pham_ban_quyen. Ánh mắt lúng tình, dáng điệu lả lơi mời gọi, hơi thở gấp gáp, tất cả hòa quyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùngleech_txt_ngu khao khát và nhiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình hừng hực.
Ngoài cửa, Lôi Phương Phi nghe ngóng động tĩnh bên trong, tảng đá đèbot_an_cap nặng trong lòng cuối cùng cũng xuống. Xem ra thằng nhãi này thành thân với Nhiễm Nhiễm thật, không giở lươn lẹo , thế là rồi. quay lại Tụ Nghĩa Đường, hào hô : Anh em ơi, dô !
Sáng hôm sau Dương Phàm tỉnh dậy, ngỡ lạc trong một giấc . Phảibot_an_cap công nhận, vóc dáng của Nhiễm Nhiễm quá ư là , lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn trung phơi phới, mọng nước như quả đào . Xem ra xuyên qua đây rồi bị bắt cóc cũng chẳng phải chuyện cho lắm. Dù sao thì nếu không bị bắt, làm sao hắn có được báuleech_txt_ngu vật nhường .
Vuốt ve làn dabot_an_cap mịn màng như mỡ dê của Lôibot_an_cap Nhiễm Nhiễm, thú tính trong Phàm lại trỗi dậyleech_txt_ngu.
Tướng công, chàng làm gì thế? Đúng lúc này, Lôi Nhiễm Nhiễm tỉnh giấc, vừa mở đã thào lơi .
Tất nhiên là làm việc phải làm rồi. Dương Phàm biến câu hỏi lời khẳng địnhbot_an_cap, đôi tay lại đầu sự.
côngvi_pham_ban_quyen, chàng tuyệt !
Chuyện nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con thỏ. Dương Phàm vênh mặt tự đắc, vỗ ngực khoácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lác về tích huy hoàng của nguyên chủ, toàn vứt thựcbot_an_cap phũ phàng rằng mình vẫn chỉ là một kẻ tù binh.
Ta thân với nàng rồi, nàng là trại chủ, thì ta ít nhất cũng phải là Tam trại chủ chứvi_pham_ban_quyen nhỉ?
Nghe hắn nhắc đến này, đôileech_txt_ngu mày liễu của Lôi Nhiễm Nhiễm khẽ nhíu lại, dường nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có điều khó .
Sao , không lẽ cái tên Ôn kia mới là Tam chủ à? Nhắc tới Tân Ôn, Dương Phàm có chút bực mình. Cùng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông với nhau, sao hắn không đi guốc trong bụng cái gãbot_an_cap Tân kia chứ. Giờbot_an_cap Nhiễm đã là người củaleech_txt_ngu , hắn đốileech_txt_ngu không để cho thằng chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia xơ múi miếng nào.
Tướngbot_an_cap công, tình hình trong trại phức tạp một chút. Đã là người một nhà, Lôi Nhiễm chẳng buồn giấu giếm, áp sát vào vòm ngực rắn của Dương , thủ thỉ về nội tình Lưu Vân trại.
Lưu Vân trại nằm trên đỉnh Đan Thê thuộc ngọn Hùng Nhĩ sơn. Dãy Nhĩ sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài tám trăm , đỉnh Đan Thê chỉ chiếm một góc bé xíu. Lưu Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trại ra, trên núi Hùng Nhĩ còn nhan nhản ba mươivi_pham_ban_quyen bảy sơn như Liênleech_txt_ngu Vân trại, Ẩm Mã hà, Kim Sa than, Lý gia trang Tính cả Lưu Vân trại nữa là tròn ba mươi tám nhóm.
Hùng Nhĩ chỉ có lối đileech_txt_ngu chính, mỗi năm thương lại cũng chỉ loanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh tám trăm đoàn. Cảnh sư nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháo ít, trại nào cũng phải vắt chân lên mà đi cướp mớivi_pham_ban_quyen mong có miếngbot_an_cap bỏ vào mồm. đến mấy chuyện này, Lôi Nhiễm thở dài thườn thượt, bất lực vô cùng.
Dương nghe mà mắt chữ A mồm chữ : Làm thổ phỉ mà cũng cạnh tranh liệt thế cơ á?
đầu xác nhận, Lôi Nhiễm Nhiễm tiếp lời: Để lo cơm ăn áo mặc cho anh , muội vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại tỷ đầu vắt nghĩ đủ . Cách của đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cóc tốngbot_an_cap tiền, nhanhleech_txt_ngu, gọn, lẹ.
Đến nước này thì Dương Phàm đã vỡ lẽ, hóa cái vụ hắn thong dong dạo sông tự dưng bị tóm cổ về đây đều là một tay Lôi Phương đạo diễn. Đúng là cái tính sỗ sàng, thẳngleech_txt_ngu ngựa của nàng ta.
ý nàng thì sao? Dương Phàm .
Muội thấy làm gì cũng phải tính dài, bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cóc tống tiền tuy kiếm , nhưngleech_txt_ngu toàn là mối làm ăn đánh nhanh rút gọn, conbot_an_cap tin cứ bắt mãi rồi cũng cóleech_txt_ngu ngày cạn kiệt. Hơn nữa, biết đường bắt cóc thì sơn trại khácvi_pham_ban_quyen cũng học theo, dựa vào cái này không bền được.
Thế thì sau khi tiền chuộc, mình thả ta ravi_pham_ban_quyen rồi lại bắt tiếp!
suy nghĩ ngây ngô của một tấm chiếu hắn, Lôi Nhiễm Nhiễm phì cười. Làm thế là phá vỡ củ giang hồ, sau này muốn đòi tiền chuộc cũng khó như hái saobot_an_cap trên trời vậy.
Dương Phàm ồ một tiếng, không chõ mõm , ngoan ngoãn dỏng tai lên Lôi Nhiễm Nhiễmbot_an_cap phân trần.
Vẫn là bán thuốc là ổn áp nhất. Đã là thì đau bệnh tật là lẽ thường tình, ốm thì phải uống thuốc, ai cũng cần hết. Muội cũng la hỏi , người ta chẳng quan tâm thuốc ra từ tiệm thuốc hay sơnbot_an_cap trại đâu, miễn sao chữa khỏivi_pham_ban_quyen bệnh là được.
Lôi Nhiễm Nhiễm tuôn tràng những trăn trong lòng. Ngày ở sơn trại, Lôi Nhiễm Nhiễm chẳng có ma nào để bầu dốc bầu sự. Dù là em ruột thịt với Phi, nhưng haivi_pham_ban_quyen người một võ, nói dăm ba câu thì được, chứ dông dài thì gì cũng trống đánh xuôi thổi ngược. trong chuyện lái sơnvi_pham_ban_quyen trại, ai cũng khăng khăng cho là cách của mình nhất. Giờ thành thân với Dươngvi_pham_ban_quyen Phàm, Lôi Nhiễm Nhiễm coi như ruột thịt, bao nhiêu sự chất chứa bấyvi_pham_ban_quyen lâu nay ra nhưleech_txt_ngu suối.
Dương Phàm lờ đoán ra vì sao lầnbot_an_cap đầu đụng Lôi Nhiễm là trong thuốcbot_an_cap.
thì phu nhân cứ yên tâm nhớnleech_txt_ngu. Vuốt ve đôi gò bồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọng của Lôi Nhiễm Nhiễmleech_txt_ngu, Dương Phàm vỗ ngựcbot_an_cap cái rụpbot_an_cap, tin ngút ngàn: Có Nước Ngọc Cơ Tuyết thần thánh này, dù có móm nguyên một cướp mống thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khách , không bắt được mạngleech_txt_ngu con tin nào, sơnvi_pham_ban_quyen trại vẫn sống khỏe re. Chẳng những sống lay lắt mà còn ăn sungvi_pham_ban_quyen sướng là đằng khác!
Thế thì còn gì bằng. Lôi Nhiễm Nhiễm vẫn ỉu , lại lôi một mớ bòng bong nữa giãi bày. Phía Bắc núi giáp ranh kinh thànhbot_an_cap, Lưu Vân trại phi ngựa đến kinh chưa tới mươileech_txt_ngu dặm, ba bữa nửa tháng lại có quan binh rồng rắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiễu trừ thổ phỉ, mà cứ hễ đi tiễu phỉ là lôi Lưu Vân trại ta rabot_an_cap bia đỡ đầu tiên, của trong trại chủ yếu toàn đổ sông đổ vào việc chống trảbot_an_cap bọn quan binh.
Ưm Vừa chân ướt chân ráonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuyên không tới đây, Phàm vẫn còn mù tịt về hình triều đình và phủ, đành im lặng vểnhleech_txt_ngu tiếp.
Lôi Nhiễm Nhiễm đổi hơi, nép vào người hắn thêm nữa, thốt muộn cuối cùng. ba chuyện thù trong giặc ngoài ấy, nội bộ trại cũng đang lục đục gớm .
Nội bộ mà cũng lụcleech_txt_ngu đục á? Nghe nàng nói , Dương Phàm mới ngửi thấy mùi nguy hiểm, phần nào thấu được gánh nặng đè lên đôi vai chị em Lôi Phương Phi và Lôi Nhiễm .
Chính là Tân Ôn bị chàng dần cho một trận thừa sống thiếu chết ấy, gã ta vẫn tăm tia, có ý đồ tối với muội và tỷ tỷ
Ta lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng động trời gì cơ chứ. Dương Phàm tặcbot_an_cap lưỡi coi thường. Ba cái của Tân Ôn, hắn chỉ cần khua tay múa vài cái là gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đo vánvi_pham_ban_quyen ngay, có gì phải xoắn. Nếu Lôi Nhiễmvi_pham_ban_quyen Nhiễm sợ hắn đích ra tay nhỡ sứt đầu trán, thì cứ sai mấy tên đầuleech_txt_ngu mục dẫn vài tên hạ trói Ôn lại làleech_txt_ngu xong .
Không dễ xơi đâu. Lôi Nhiễm Nhiễm bắt đầubot_an_cap kể lểleech_txt_ngu ngọnbot_an_cap ngành.
Ba năm trước, Tân Ôn vốn trại Thanh Phong trại trên núi Hùng Nhĩ, trong một lần gia đại hội tỷ võ các băng thổ phỉleech_txt_ngu năm năm lần, gã vô tình chạm mặt Lôi Phi và Nhiễm Nhiễm, lập tức trúng tiếng sét áivi_pham_ban_quyen . Gã vứt bỏ luôn Thanh Phong trại cũ, dắtbot_an_cap đám đàn em đến xin nhập Vân trại.
đó tỷ tỷ vừa mới tiếp quản sơn trại chưa được bao lâu, lại đợt quan binh triều đình kéo đến tiễu phỉ, sợ chống không đành nhắm mắt ý thu nhận gã. Nhắc tới quyết định dại dột năm xưa, Lôi Nhiễm Nhiễm đauleech_txt_ngu như . Cái lão đó vừa chân ướt chân vào trại đã giở trò lôi kéo, chuộc người của ta khắp nơi. Đểbot_an_cap ngăn tay sơn trại, muội và tỷ tỷ cũng ngấm ngầm chiêu mộ lại ngườileech_txt_ngu của gã. Đến cơ sự này thì sơn trại thật lẫn lộn, là quân ta, ai là quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng rõleech_txt_ngu ràngleech_txt_ngu nữa. Nếu đường đột xử lý Tân Ôn, e rằng gây ra loạn trong trại.
xanh rau má, y như phim Vô Gian ! Phàm nghe xong thấy nhức , cái bòng bong nàyleech_txt_ngu ai mà nhảy vào trong một sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiều cho được. Thôi dẹp, chỉ ép làm trại chủ, rỗi hơi đâu mà ômvi_pham_ban_quyen rơm rặm bụng, thà để tâm trí thụ thì .
Nương tử à, đời người ngắn ngủi, tội tình gì vắt óc nghĩ ngợi chuyện nhức đầu ấy, bằng chúng ta cứ vui được lúc nào hay lúc ấy. Dương xoay người đè Lôi Nhiễm giường, đôi uyên ương lại laoleech_txt_ngu vào một trậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mây mưa cuồng .
Lúc tỉnh dậy thì mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, có vài tên laleech_txt_ngu la thập thò ngoài cửa réo gọi người ra ăn trưa. Phòng Lôi Nhiễm Nhiễmleech_txt_ngu tít mù trên núi phía sau, cốt để lấy sự thanh tịnh, còn sảnhbot_an_cap Tụ Nghĩa nằm chình ình ở núi , nhau chừng bốn năm trăm mét, cũng chẳng xa xôi gì cho cam.
Lần đầubot_an_cap đặt chân tới phòng thuốc, Dương Phàm bị xoay như chong chóng, mất phương hướng chẳng đường nàoleech_txt_ngu mà lần. Tối qua lúc thành trờileech_txt_ngu lại tối om như hũ nút, xa gần thế nào chịu chết. Giờ bước thong dong mới thấy quãng đường cũng hơi xa xa, may có Nhiễm Nhiễm kề vai sát cánh, tay trong tay thỉ nhỏbot_an_cap nên cũng vơi phần nào tẻ nhạt.
Lôi Nhiễm Nhiễm cho hắn nghe dăm mẩu chuyện vụn vặt trên núi, hắn thi thoảng chêm vào vài mẩu chuyệnbot_an_cap lẫm Lôi Nhiễm chưa từng nghe. Đang rôm bỗng chân vấp phải thứ đó, loạng choạng ngã mặt, cúi nhìn thì hóa ra là một cục đá đen sì, xám xịt. Lôi Nhiễm Nhiễm chẳng mảy bận tâm, chân đá văng cục đá ra xa.
Từ từ hẵng. Phàm dò bước nhặt cụcvi_pham_ban_quyen lên, ngắm nghía cẩn thận.
dào, chỉ là hòn sỏi thôi mà, trên núi gì, có gì hay ho đâu mà ngắm.
Phàm ừm tiếng, ném cục xuốngvi_pham_ban_quyen, tiệnvi_pham_ban_quyen thể lia mắt quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát xung quanh. nhiên như lời Lôi Nhiễm nói, đâu đâu cũng la liệt những cục đen xám này, dưới ánh mặt trời soi rọi còn lấp lánh phản chiếu những tia sáng li ti.
Ai ngờ , đây lại một ngọn núi chứa đầy bạc báu cơ chứ. Dương Phàm liếc mắt là nhận ra ngay lự, đá lổn nhổn chính quặng sắt quý . Ở cái thời cổ đại này, quặngbot_an_cap sắt đâu thứ cỏ rác mà muốn đào là đào, muối và đều do nhà nước độc quyền, chơi bài lũng đoạn thị cả đấy. Nếu đểvi_pham_ban_quyen tánh bình thường nắm quyền khai thác, thì ngai vàngvi_pham_ban_quyen triều đình lung layvi_pham_ban_quyen là cái chắc.
Bước vào sảnh Tụ , Lôi Phương Phi đã chực chờ sẵn kiếp nào.
Muội muội, đêm qua ngủ nghê có ngon giấc không? Chị em gái với chẳng kiêng dè gì, Lôi Phương chọc vài câu thả phanh. Quay sangbot_an_cap nhìnbot_an_cap bản mặt Dương Phàm, sắc mặt nàng ta liền sầm lạnh tanh. thành thân với em gái ta là phúc đức ba đời nhà , nếu nhà ngươi dám vắt chanh vỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ta sẽ băm nát cái thứ ‘dưleech_txt_ngu thừavi_pham_ban_quyen’ của ngươi ra!
Dương Phàm gào thétleech_txt_ngu kêu oan: Ta đã cùng Nhiễm Nhiễm bái thiên địa, chính thành người của sơn trại , cớ vẫn đối xử với ta như phường con tin hảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lôi Nhiễm cũng lời: Tỷ tỷ bớt bòleech_txt_ngu trắng răngbot_an_cap đi, trên núi này ngoài tỷ ra thì có mống nữ nhân nào , chàng lấy đâu ra cơ hội mà phản muộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Aivi_pham_ban_quyen biết được nhỡ lại xách dép xuống núi thì sao!
yên tâm trăm phần trăm , chàng ấy đã thề cùng trại đồng cam cộng khổ rồi.
Dựa cái bảnbot_an_cap mặt hắn á? Lôi Phương Phi bĩu môi không thèmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin. lúc ra tay bắt cóc, nàng đã điều tra lý lịch ba đời của hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, Dương Phàm là quý tử thứ sáu của Dương Cảnh Huy, cái bất vô dụng, suốt ngày đắm chìmleech_txt_ngu trong lầu xanh, sắc. Nếu không phải nể tình lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cha có tí tiền , nàngvi_pham_ban_quyen còn khước mới dính líu tới hắn.
Tự dưng bịleech_txt_ngu coi không tiếc, Dương Phàm có chút nóng máu: Dựa vào thì làm sao, không được à?
Ngươi thì làm tròvi_pham_ban_quyen gì ngoài cái việc chế ra ba cái thứ bôi mặt mũi kia? Ồ, suýt quên, ngươi còn biết đánh với Tân Ôn nữa cơ đấy. Đang lúc không cóbot_an_cap Tân Ôn đây, Phương Phi cứ thế mà buông lời cay độc, chẳng thèm nể nang sất. Nàng ta đảo mắt nhìn Phàm từ đến chân, ánh mắt dừngbot_an_cap lại ở ‘chỗ hiểm’ của hắn ẩn ý: được cái ngoài làm em gái ta phải mủi lòng tha mạng. Ngươi đừngvi_pham_ban_quyen bảo là định dựa vào cái ‘vốn liếng’ đó để chấnvi_pham_ban_quyen hưng sơnbot_an_cap trại đấy nhé?
Ơ kìa! Nói cái kiểu gì thế không biết!
Bản thân mình đã định bụng yên bề gia thất ở lại sơn trại rồi, ai dè Lôi Phi lại khinh người đáng. Đù má, ông đây đường đường là dân xuyên không tới, không chovi_pham_ban_quyen nàng ta nếm mùi thìvi_pham_ban_quyen nàng ta tưởng mình là giun cái dế.
Ta là định cùng sơn trại nên đồ đấy. Dương Phàm vẻo gác lên bàn, bắt đầu thivi_pham_ban_quyen triển thuật tẩy não ‘ công họcvi_pham_ban_quyen’ thời hiện đại để ‘bơm đểu’ Lôi Phương Phi. Chuyện trong trại, Nhiễmbot_an_cap Nhiễm kể hết với ta , ba cái riu, chả là đinh . Nửa năm , cứ lo ổn định sơn đi ; ba tiếp, ta quét sạch ba mươi cái trại lèo tèo trên núi Hùng Nhĩ này; tám năm , ta thu toàn thiên lòng bàn tay. Từ nay sau, Lưu Vân trại sẽ là Đệ nhất sơn trại thiên hạ, nàng, sẽ là tỷ của Đệ nhất sơn trại chủ.
lời nổ banh xác của hắnleech_txt_ngu khiến Lôi Phương Phi ôm bụng cười bò: Lại còn Đệ nhất sơn trại thiên hạ đấy, thận nổ tung trời bây giờ! Nếu đã mạnh mồm thế, sủa ra bước đầu tiên định làmvi_pham_ban_quyen gì?
Cái thì Dương Phàm chưa mường tượng ra, nhưng làm sao làm khó được cái mỏ ‘chém giónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ’ của , hắn bèn bịa đại lý do: Đương nhiên là phải chấn chỉnh quân trang, rèn luyện kỷ rồileech_txt_ngu. Thời nào cũng thế, muốn lớn thì cái nền tảng quân sự vững chắc là tối trọng. Nghe hợp lý vãi chưởng, chẳng chê vào đâu được.
Lôibot_an_cap Phi sững sờ, nàng ta tình hỏi xoáyleech_txt_ngu để bắt nổ banh xác. Ai dè Dương Phàm đáp tuột, lại còn mạch lạc ra đấy. Chẳng lẽ, tên có bản lĩnh thật?
Nghĩ vậy, chiều hôm đó Phương Phi dẫnleech_txt_ngu Dương Phàm ra thao , ở đó tầmvi_pham_ban_quyen năm sáu chục tên thổ phỉbot_an_cap đang chiabot_an_cap từng toán nhỏ tập. Lưu Vân trại này là cơ ngơi do phụ thân Lôi Phi để , thao trườngleech_txt_ngu này cũng dựng từ đời thuở nào, giờ tàn tạ tebot_an_cap tua lắm rồi. Đã thế, vũ khí của đám tiểu la la kia thì thôi rồi lượm ơi, thập cẩmbot_an_cap đủ , đứa thì vác dao phay, đứa thì vung gậy , đứa thì chĩa chĩa cái chĩa cỏ. Giáp luộm thuộm lếch thếch, đứa bận vải, đứa mặc da tự , đứa thì chỉ đội mỗi cái mũ sắt tàng , đứa lại khoác áo choàng rách . Nhìn bao một lượt, gomvi_pham_ban_quyen cả chục mạngbot_an_cap lại cũng chẳngleech_txt_ngu nổi một bộ giáp khí tươmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Tình cảnh sơn trại thế nào, Lôi Phương Phileech_txt_ngu chả cũng rành rẽ trong tay, cốt yếu là muốn xem phản ứng và cao kiến của Phàm ra sao.
Đúng là nát bét! Phàm vừa mở miệng đã buông lời phũ phàng, Lôi Phương tức khói nhưng cố kìm nén, vặn lại: Chẳng ngươi rao là cách hay sao.
Muốn sắt phải sắm búa, muốn cày ruộng phải có trâu. Dương Phàm buông một câu chữ nghĩa thúy. Lôi Phương Phi mù tịt chữ nghĩaleech_txt_ngu, xong cứ như vịt nghe sấm: Cứ huỵch toẹtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra đi, định làm cái gì?
Thứ nhất, nâng cấp vũ khí bị, có đồ ngon thì mới có sức chiến đấu; Thứ hai, cách luyện hiện tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lởm khởm quá, phải thay máu toàn !
Cách huấn luyện lởm ? Nóibot_an_cap nâng cấp vũ khí thì Lôi Phương gật gù đồng , chứ bảo luyện của sơn trại rác rưởi thì ta kiên quyết không . Đámbot_an_cap này vẫn đang tập tành theo đúng giáo án do nàng để lại, bị Dương Phàm phán một câu xanh rờn là đồ bỏ đi, saobot_an_cap mà nuốt được!
Không đượcbot_an_cap.
Giọng điệu Dương Phàm vô cùng chắc : Tố chất bọn này cũng không đến nỗi tệ, dụng phương huấn luyện cường độleech_txt_ngu cao, sức chiến chắc sẽ tăng vọt!
Lần này thì Phương Phi bắt đầu hoang mang dao động, nghi ngờ chính bản thân mình: Lẽ nào giáo án của cha để lại thật sự hết thờileech_txt_ngu rồi?
Tỷ tỷ, hay là cứ để chàng áp dụng thửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương pháp chàng xem sao? Lôi Nhiễm Nhiễm nhỏ dỗ dành.
Ngẫm nghĩ một chốc, Lôi Phương Phi gật đầu ưngbot_an_cap : Ta sẽ giao cho tên, cứ huấn luyện theo của ngươi, một tháng sau, ta sẽ tổ chức trận tỷ thí, xem mèo nào cắn nào.
, có mười mạng, nàng coi thường ai đấy.
Dương cũng chẳng thèm cò bớt một thêm : Mười thì mười người.
Ngay tắp lự, Lôi Phương Phi chỉ định mười đàn em, tuyên bố dõng dạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Trong vòngbot_an_cap một tháng tới, nhất nhất theo mệnh lệnh Dương . Đám thảo trại nghe phong thanh chuyện tênleech_txt_ngu con mới bị không những nẫng mất Nhị gia mà còn được Đại đương gia phái mười tên đàn em để huấnbot_an_cap luyện, tò mò kéo nhau đến đông như trẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hội. Chớp , trườngvi_pham_ban_quyen đã chật ních ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dương Phàm chẳng thèm nao núng, ra dáng chỉ huy mười tên lính mới tò te.
Nghỉ! Nghiêm! Bước đều bước. mấy bài huấn luyện quân vỡ lòng hồi đại học của hắn. Mười gã thổ phỉ mắt mắt dẹt, chưa từngvi_pham_ban_quyen chứng kiến rèn luyện kỳ quặc này bao giờ. Hắn lại giải thích kẽ thế nào là nghỉvi_pham_ban_quyen, thế nào là bước đều, thế quay quay phải.
Lúc Lôi Phương cũng mò như bao khác, muốn xem cái phương pháp huấn thầnvi_pham_ban_quyen thánh của Dương Phàm nó vi diệu , nhưng nhòm một lại nhạt toẹt. Cứ quanh quay trái phải, bước đều bước. Luyện tập ba cái trò vớ mà đòi tạo ra những chiến tinh nhuệ á? Lôibot_an_cap Phương Phi hứ không thèm tin, xem chán rồi bỏ đi thẳng.
Đám thổ phỉleech_txt_ngu thấy có gì đặc sắc lục giải tán. Lôi Nhiễm Nhiễm thì lủi về phòng thuốc tục chế linh đan diệu dược. Trên thao trường lúc này còn trơ trọi Dươngleech_txt_ngu Phàm mười tiểu đệ.
Lúc này, Dương Phàm mới bắt đầu chiêu thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự.
Nghỉ, giải lao mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phút.
Đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lính quỵ lụy ngồi phịch xuống đất, Dương Phàmleech_txt_ngu bắt đầu lân la bắt : Ngươi tên gì?
Cô gia, tiểu nhân tên Đại .
Còn ngươi?
Cô gia, tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tên Nhị Cẩu.
một lượt mười mạng, toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy cái tên , chẳng lấy một tên cho tử tế. bọn cùng đinh khổ sai ! Dươngbot_an_cap Phàm thấy cái danh xưng ‘Cô ’ nghe phèn chúa, y đàn ông bám váy vợvi_pham_ban_quyen.
Từ giờ trở đi, phải gọi ta là Tư . học đại học đi học quân sự, Dương Phàm đãleech_txt_ngu nuôi mộng Tư lệnh, giờ có cơ thỏa ước nguyện, tội gì mà bỏ .
Tư lệnh làleech_txt_ngu cáibot_an_cap quái gì ?
ta chỉ biết Tướng quân, Đại soái, chứ Tư lệnh thì chưa nghe bao giờ.
Tư lệnh nôm na kẻ lệnh, các ngươi chỉ việc răm rắp nghe lời , sẽ chỉ đâu đánh đó.
lính thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì vỡ lẽ, răm rắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổi cách gọi.
Dương Phàm lại : Một thángbot_an_cap nữa chúng ta tỷ với bọn chúng, các ngươi muốn thắng không?
Muốn! Cả bọn đồng thanh hô to.
Huấn luyện là một , vũ khí trang bị lại là khác. Để tăng hiệu quả, chúng ta phảileech_txt_ngu sắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ chơi thôi!
Dương Phàm đãvi_pham_ban_quyen mường tượng kịch trong đầu, trên núi cả đống sắt, gom về trang bị, không rèn được vũ khí thì đúc áoleech_txt_ngu giáp cũng ngon lành. Lúc giaoleech_txt_ngu chiến, bên giáp tận răng, bên trần như nhộng, phần thắngvi_pham_ban_quyen nghiêngbot_an_cap về ai đã rõ mười mươi.
Nghe bảo đi sắm chơi, đám lính mặt mày bí xị, ngập chần chừ đứng lên.
Các ngươi sợ quái gì?
Tư lệnh ơi, dưới huyện chí ít cũng phải có năm quan binh, bọn ta lèo tèo mười mạng, xuống đó khác nào nạp mạng.
Dương Phàm chợt nhận ra bọn chúng tưởng mình định đibot_an_cap trấn trang bị quan binh dưới huyện, bất giác cười. Ta dẫn ngươi lên núi phía sau, chứ thèm mò xuống huyện làm .
Bọn lính phào nhẹ nhõm, đứng dậy lẽo theo Phàmleech_txt_ngu, cơ mà vẫn lấn cấn tò , trên núi sau rặt màu đá tảng, lấy đâu ravi_pham_ban_quyen trang bị.
Dương Phàm nụ cười bí hiểm: Đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc đó ngươi sẽ tự khắc biết.
Sau núi, đám phỉ đưa nhìn la liệt những khối ngổn ngang trên mặt đất, rồi lại nhìn quanhbot_an_cap quất bụi cỏ dại, rặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xanh, mặt đứa đứa nấy càng thêm ngơ ngác.
Tư lệnh, trang bị giấu ở chỗ nào vậy?
Ngay tại đây thôi. Dương Phàm quơ tay chỉ một đá trên mặt đất.
Mười gã thổ phỉ trợn trònbot_an_cap mắt, chúi tìm kiếm trên đất. Sinh vật sống thì ôi chao là nhiều, châu chấu, dế mènleech_txt_ngu, sâu bọ, có cả rắnvi_pham_ban_quyen to chảng, thế nhưngbot_an_cap bói đâu ra cái gọi là trang bị mà Dương nhắc tới.
Đại Tráng lên tiếng hỏi: Tư lệnhvi_pham_ban_quyen, trang bị mà ngài nói là Gậy Như Ý của Tôn Ngộ Không à?
Vài gã thổ phỉ bật , Dương Phàm cũng cười theo.
vi diệu hơn cả Gậy Như Ý Tôn Ngộ Không nữa kìa.
hắn nói với vẻ nghiêm túc, mấy tên thổ phỉ lại căngbot_an_cap , soi mói từng ngóc trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất, bới móc cả trong đám cỏ . Nhưng kết quả vẫn chỉ là một đống đá.
Chính chúng nó đấy. Dương Phàmbot_an_cap chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy cục quặng sắt, Bọn chúng thểleech_txt_ngu biến hóa thành trang bịvi_pham_ban_quyen.
mà cũng hóa thành trang được á? Mấy tên phỉ đứng mặt .
Biết cóbot_an_cap giải thích lúc này bọn chúngleech_txt_ngu cũng lơ mơ, Dương Phàm quyết định hành động thiết thực luôn cho nhanh, xua tay chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám lính đi thu lượm quặng sắt. Việc quặng sắt nằm lăn lócvi_pham_ban_quyen bên dưới là một lộ thiên. Cơbot_an_cap mà mười bộ trang cho tụi này cũng chả tốn baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiêu quặng, nên Dương Phàm vội đụngleech_txt_ngu chạm gì đến việc khai thác quy mô lớnbot_an_cap.
Hắn lại hỏi: Trên núi này có cốileech_txt_ngu giã không?
Dạ có! Ở cái thời này ngoài nông thì vẫn cứ nông , đi đâu cũng phải có giã gạo. Lưu Vân trại tuy chuyên nghề ăn cướp, nhưng giãvi_pham_ban_quyen gạo thì trên núi vẫn có . Đem tiền ăn cướp được xuống núi mua lúa, rồi mang về tự giã gạo.
Đi, đi giã đá nào!
Cái xưởng giã gạo bình mốc , Dương Phàm xua lính tới, dạy bọn chúng lấybot_an_cap búa đập quặngvi_pham_ban_quyen, xong rồi cho vào cối giã nát thành bột.
Những hạt bột quặng sắt nhỏ xíu lấp lánh dưới ánh trời.
Lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cẩu mới lờ mờbot_an_cap đoán ra vấn đề, nhưng vẫn chưa dám chắc mẩm, rụt rè hỏibot_an_cap : Tư lệnh, cái này là quặng sắt không ngài?
Ngươi đoán trúng phóc rồi.
Dương Phàm bắt đầu chú ý đến Cẩubot_an_cap. Dân bần nông, chữ bẻ đôi không biết, thức thì nông cạn, lại nhận ravi_pham_ban_quyen quặng , kể ra cũngbot_an_cap là lợi.
Nhị Cẩu hớn : Hồi khi núi, làng tiểu nhân có ông thợ rèn, tiểu từng nhìn thấy ở ông ấy.
Thế ngươi đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao thấy ông ấy luyện sắt chưa?
Dạ rồi, thấy cả ổng đánh nữa.
Cứ tưởng phải tự tay cầm tay chỉ việc cho tụi nó, nay Nhị thấy heo chạy thế đỡ nhọcvi_pham_ban_quyen thân bao nhiêu. Dương Phàm liền giao việc ngay: bọn đi rửa quặng sắt đi, mang nấu.
Nhị hơi ngần ngại: Rửa bột quặng thì dễ , trên núi có giếngleech_txt_ngu, không thiếu nước. Khổ nỗi trên núi đào đâu ra lò luyện sắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chà Dương Phàm ngẫm nghĩ một lúc rồi : Trên núi có đất sét không?
Dạ có, núi Thúy Bình đằng sau núi ấy, hồi trước cái sảnh Tụ Nghĩa lấybot_an_cap đất từ đó về.
là ngon ơ . Phàm mười tên ra làmvi_pham_ban_quyen hai đội, một đội tám người đòn gánh sang núi Bìnhvi_pham_ban_quyen xúc đất sétbot_an_cap, hai tên cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đảm nhiệm việc rửa sắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bên hì hục làm việc, bọnbot_an_cap canh gác đã mật báo với Lôi Phương Phi.
Đại đương gia, thằng Dương Phàm đang bắt người mài .
Đại đương gia, thằng Dương Phàm sai người đi xúc đất .
Tên này rốt cuộc địnhbot_an_cap giởvi_pham_ban_quyen trò gì thế nhỉ? Lôi Phi không tò mò. Trước giờ lúc sơn ế ẩm, cũng từng đi cócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhưng chưa từng vớ phải tin nào quái như Phàm. Từ lời ăn tiếng nói đến hành động, mảy may chẳng giống ai.
Nàng ta chỉ thị bọn canh gác: Tiếp tục theoleech_txt_ngu dõi, có báo lại ngay.
Chập tối đó, một chiếc lò luyện sắt thủ công kiểu nguyên thủy đã thành . Lò cao hai mét rưỡi, cộng thêm bệ đỡ thì cũng tầm hai mét , đường kính đáy một , miệng lò trên cùngleech_txt_ngu cỡ sáu mươi phân. Lò luyện sắt được thiết kế hai cửa hút gió, một cái cách bệ ba mươi phân, cái kia cách sáu mươi phân. Để đề phòng lò nổ tannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc luyện , Phàm còn gia thêm một lớp bảo vệ. Dùng dây bện làm cốt, trát đất sét lên, rồi lại lấy dây thừng quấn thêm vòng nữa bên .
Đốt lò trước đi, cho nó ráo cái đã.
Lửa lên, được tiếp vào, ngọn lửa hừng hực liếm láp khiến lò luyện dần khô , vững chãi và chịu nhiệt tốtleech_txt_ngu .
Nhìn trời nhá nhem tối, Dươngbot_an_cap Phàm vỗ tay ra hiệu cho bọn phỉ: Hôm nay làm đây thôi, sáng mai chạy việt năm câybot_an_cap số khởi động, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới lại luyện sắt!
Trong Tụ Nghĩa, Lôi Phi nghe tin mà mừng như bắt được vàng: việt dã năm số quáibot_an_cap gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ hảbot_an_cap? Không ngờ thằng nhãi lại biết luyện sắt cơ đấy. Vật tư trên sơn trại lâu nay luôn thiếuvi_pham_ban_quyen thốn triền miênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, từ Lôi Phi biết nhận thức thế rồi. Thếvi_pham_ban_quyen nên trang của thổ phỉ mới chắp vá lôm côm xộn này. Xuống cướp bóc, toàn dựa số đôngvi_pham_ban_quyen để thị uy là . Chẳng Lôi Phương Phi không muốn nâng cấp vũ khí, mà ngặt nỗi cái ví nó lép.
Vũ khí đắt đỏ đến nghẹt thở, một tàm tạm cũng ngốn ngang tiền công một năm của người thuêbot_an_cap. Vũ khí đắt thì vẫn còn lói tia vọng, chứ giáp thìvi_pham_ban_quyen có tiền tấn cũng chẳng chỗ mà mua. Triều đình tiệt, tàng trữ áo giáp làvi_pham_ban_quyen tội mất đầu, mualeech_txt_ngu bán áo giáp cũng chung số phận. Ba cái mũ bảo , giày danội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tụi la là hàng chỉa quan binh, hoặc là đi ăn trộm có. Dùng xẻo bao nhiêu năm, mấy miếng sắt mòn cả rồi. Đường đường là trại chủ như nàng, đành ngậm ngùi lấyleech_txt_ngu bộbot_an_cap đồ bó sát làm áo giáp.
đã khó, còn tự chế thì thôi, coi như bít cửa. Đám thợ từ thôn quê đến huyện thị đều bị quản lý chặt chẽ, phải có giấy tờ tùy thân mới được hành nghề. Lò rèn mỗi tháng dùng bao nhiêu sắt, đúc ra mónbot_an_cap gìbot_an_cap đều bị ghi chépleech_txt_ngu rành rành. Chưa kểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rèn cũng y bao nghề khác, cha truyền con nối, cấm tiệt ra ngoài. Sơn trại muốn đâu ra thợ cũng đỏ con mắt. Ngờ đâu, Dương Phàm lại là tay sành sỏi luyện sắt.
Bằng mọi giá, phải giữ chặt tên này lại! Dù nhà họ Dương có vácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net triệu lạng bạc trắng tới , cũng quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thả người! Thế nhưng nghĩ đến cái bộ dạng hống hách vênh váo của Dương Phàm, Phương Phi lại thấy ngứa mắt. lại cũng phải cho bớt ngông cuồng mới !
Truyền lệnh xuống, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có của ta, cấm lảng vảng khu vực của Dương Phàm. Lôi Phương Phi đã tính bài cả rồi, cứ giả bộ ngó lơ, mặc Dương Phàm tung hoành. Nhỡ may mười phỉ kia được thay bị, vác hàng xịn, cũng coi như tàileech_txt_ngu sản sơn trại chứ đi đâu mà thiệt!
về Dương Phàm, tan tầm lêvi_pham_ban_quyen lết về thuốc, vừa xô cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào đã đập vào mắt hình ảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lôi Nhiễm Nhiễm má phấn môi , ánh đưa tình lúng , đonbot_an_cap đả ân cần phục dịch.
Tướng công, chàng về rồi à!
Nước tabot_an_cap nấu sôi sẵn đây, chàng mặt đi cho mát.
Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân xuôi có , thái lật như lật bánh tráng. Không những nhàng rỉ tai nói lời đường , mà còn cư xử e ấp ngoan ngoãn như một vợ hiền chiều chồng.
Nhưng Phàm đã mừng hụt quá sớm, lau xong cái mặt, Lôi Nhiễm Nhiễm lộ ngay nguyên hình.
Tướng công, trời cũng khuya rồi, chúng ta thôi.
Mới chập tối mà.
Thì là khuya rồivi_pham_ban_quyen.
Xiêm lả lơi trút xuống, thân hình bốc lửa hiện ra lồ lộ mắt Dương Phàm, Lôi Nhiễm Nhiễm như mãnh thú vồ mồi, chồm lên đè Dương Phàm xuống .
Đến lúc Dương Phàm mới thếbot_an_cap nào là thân bất do kỷ. ngày cày cuốc sấp mặt, đêm chẳngvi_pham_ban_quyen được tha, đây nào phải là cuộc sống dành cho con người chứ. Cày mệt mỏi cả , lại bị vắt kiệt sức cả đêm, Dương Phàm một giấc tới tận trật trưa trờ hôm sau vẫn chưa thèm mở mắt. Đang giấc nồng, bỗng cảm giác có người mình.
Đừng nữa, cho ta ngủ thêm tí đi. Dương Phàm vươn quàng lấy Lôi Nhiễm, nhưng lúc chạmleech_txt_ngu vào lại thấy lành lạnh. Da dẻleech_txt_ngu Lôi Nhiễm Nhiễm rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mịn màng, đâu có cái kiểu lạnh như thế này.
Bên tai chợt vang giọng nói gầm gừ oai phong: tay mi còn muốn giữ lại nữa không!
Vừa mở ravi_pham_ban_quyen, hắn đã giật nảy mình. đang nằm trong hắn, thế quái nào lại Lôi . Vẫn y chang lần chạm mặt, vận đồ đen bó sát sạt, phô diễn đường cong lửa, vòng nào ra vòng nấy, quyến rũ đến .
Thảo nào ta cứ thấy êmvi_pham_ban_quyen , trơn láng thế cơ chứ. Phàm cười hề hề, buông tayvi_pham_ban_quyen dậy, nhưng thấy sắc mặt Lôi Phương Phi đen xì như đít nồi.
Bổn cô nương lộn giang hồ bao năm, trò gì mà từng thấy, giở trò mèo với ta !
Cúi nhìn lại, Dương Phàm mới người nhớ ra, đêm qua vừa đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba trăm hiệp với Lôi Nhiễm Nhiễm xong, trên người lấy ra mảnh vải che thân.
Là cô tự xông vào phòng ta đấy ! Dương Phàm lý, đứng bật dậy, thản nhiênvi_pham_ban_quyen mặc ngay trước mặt Lôi Phương Phi. Đâu hắn ép nàng , tự nàng vác mặt vào đòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn đấy chứ.
Lôi Phương Phi thìvi_pham_ban_quyen đãvi_pham_ban_quyen thức trắng đêm qua, chính xác hơn là trằn trọc không chợp nổi. Đâu phải nàng tò chuyện mây mưa của Dươngbot_an_cap Phàm và Lôi Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm. Sống trên đỉnh núi với đám thảo khấu lọt , ba chuyện phối giống của gia súc, hay cảnh đám thổ phỉ cướp về hành sự hoang trên núi, đã nhẵn mặt từ lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhĩ với thị giác sớm miễn nhiễm.
Thứ khiến mất ngủ là cái tài sắt của Dương Phàmleech_txt_ngu. Nếu chuyện này là thật, thì ngày Lưu Vân trại xưng võ lâm còn nữa. Sinh thời, phụvi_pham_ban_quyen thân nàng luônleech_txt_ngu ấp ủ giấc mộng phục hưng sơn trại, tiếc là đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn chưa thể toạibot_an_cap nguyện. Nay cơ hội trời cho đang rành rành ngay trướcbot_an_cap mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong lòng nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có trăm ngàn con kiến bò, ngứa ngáy râm ran. Nàng chỉ hận không thể tận chứng kiến cảnh Dương Phàm xưởng mẻ sắt đầu , rènvi_pham_ban_quyen giáp kiếm cho mười tên .
Vật vã mãi mớivi_pham_ban_quyen rạng sáng, lồm cồm bò dậy sửa soạn, tùy tùng, một thân một mình rón rén chuồn đến xưởng giã gạo, đặt lò luyện sắt của Dương Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nhìn cái cao chót hai mét bảy, da Lôi Phương tê rần rần. Thằng chả này biếtleech_txt_ngu sắt thật! cần nói nhiều, cái dáng dấp và độ hoàn thiện của cái lò là đủ biết độ chuyên môn cỡ nào. còn đống bột sắt được phân loại gọn rành rẽ nằm kế bên chứ.
Nàng ăn dầm nằm dề ngọn núi này suốt mười chín năm mà có biết trên núi có quặng sắt đâu. Thằng mới tới ba bốn ngày mà còn rành rẽ địa bàn hơn cả nàng! Ngắm nghía cái luyện sắt xongbot_an_cap, máu trong người Lôi Phương Phi càng sục , quyết chí chui vào góc tối rình xem Dương Phàm trổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tài sắt ra sao.
Aivi_pham_ban_quyen dènội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đợi mỏi mòn con mắt, đợi đến lúc đám Đại Tráng, Nhị Cẩu chạy thục xong năm số việt dã, hợp quanh cái lò luyện sắt rồi, mà cái bản mặt Dương vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tăm. Sốt ruột , nàng lội ngượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phòng thuốc tìm hắn. Gõ cửa năm bảy lượt không thấy động tĩnh, nàng làm liều xôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ngờ lại bị tên Dương ngái ngủ ôm chầm lấy, dính sát sạt vào nhau.
Là ta tới tìm ngươi thìbot_an_cap sao ! khoản khí thế, Lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phương Phi trước nay chưa từng vế ai bao giờ. Ta tới ngươi có sợ sun vòi không tỷ thí với ta hay không! Nếu sợ thì nhận sớm , nể tình Nhiễm Nhiễm, ta cũng thèm chấp với ngươi.
mà phải nhận thua á? Tốt nhất là vắt óc nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xembot_an_cap lúc thua sẽ chống chế thế nào .
Dương Phàm ung bước ra phòng, vừa vặn đụng ngay Lôi Nhiễm Nhiễm đang hì hụcbot_an_cap sọt thuốc về.
Tướng công, lên núi háibot_an_cap được cả thuốc bổ đây này! Lôi Nhiễm lặn lội sương gió từbot_an_cap mờ sáng tới tận giờ mới lết xác về. Khuônvi_pham_ban_quyen ửng hồng phấn khởinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, làn da thanh như thể chỉ cần bóp nhẹ là rỉ nướcbot_an_cap, hớn hở bê ra khoe tíchvi_pham_ban_quyen với Dương Phàm.
Tướng công nhìn nè, đây là cẩu kỷ, đây là dâm dương hoắc, đây là hẹ.
Nguyên một sọtleech_txt_ngu đầy ắp, rặt toàn thần dược tráng dương bổ . Cuối , nàng moi từ sọt ra một củ hà thủ ô to bự chảng bằng bắp tay: Củ này là thiếp phải lộileech_txt_ngu đèo lội suối, lậtvi_pham_ban_quyen tung cả bảy quả đồi đào được đấy!
Dương Phàm nhìn mà xây xẩm mặt mày, hoa mắt chóng mặt. Nàng ta định biến hắn thành cái máybot_an_cap vắt nước sinh tố chắc, mà xui xẻo thay, hắn lại chính là cái tráileech_txt_ngu bị vắt đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiệt quệ. Ngược lại với hắn, Lôi Nhiễm cười rạng rỡ, ngập tràn hạnh phúc ngọt ngào.
Tướng công, chàng cứ đi làm việc của chàng đi, thiếp đi sắc thuốc cho chàngbot_an_cap, tối về nhớ uống cạn nha!
Tại xưởng luyện sắt, mười tênbot_an_cap đàn em vừa bóng Dương Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tăm tắp đứngbot_an_cap nghiêm chào. Đây là bài học vỡ lòng Dương Phàm rèn cho chúng: kể lúc , hễ mặt Tư lệnh là phải dập gót đứng nghiêm.
Sáng nay hoàn thành năm số việt dã chưa?
Báobot_an_cap cáo Tư lệnh, đã hoànvi_pham_ban_quyen thành!
Tốt lắm. Hômbot_an_cap nayleech_txt_ngu chúng ta sẽ chính thức bắt tayvi_pham_ban_quyen vào luyện .
Hôm qua bận tối mắt tối mũileech_txt_ngu đắp lò luyện sắt, còn thiếu cái ống bễ để lửa. Cái món này thì đám Đại quá , nhà nhóm lửa thổi , ống bễ là vật bất ly thân, mà trên núi thìleech_txt_ngu thiếu gì thú. Chẳng mấy chốc, hai cái ống bễ khổng thành hình, kéo một phátbot_an_cap gió thổi .
đầu luyện sắt anh em!
Khâu đầu tiên là nung quặng . Dùng xẻng xúc quặng bột, đổ ụp vào miệng lò, lửa cháynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hực nung quặng, thế là ra lò mẻ sơ nhất.
Tư lệnh, tiếp theo làm gì ?
Đến lúc Dương Phàm mới nhớ ra, béng khoản chuẩn bị than củi. Babot_an_cap cái xâybot_an_cap lò, luyện này hắn toàn đọc trên mạng chứ đãvi_pham_ban_quyen đụng tay bao đâu. Lần đầu thực hành, lóng ngóng bình .
Thêm ít than củi là chuyển sang bước tiếp rồi!
Đám Đại Tráng đưa mắt nhau ngác. Than củi thì bọn hắn thừa, nhưng làm thế nào ra được than củi thì chịu chết.
Chúng ta xây thêm một lò hầm than.
Chẳng phải đã lò luyện sắt chình ra đấy sao, ném vào đó đốt là xong mà. Đám Đại Tráng gãi đầu gãi tai không hiểu, thì cũng là củi thôibot_an_cap, xài lò nào chảbot_an_cap thế.
Khác nhau một trời một vực. Phàm bắt đầu lên mặt dạy đám lính lác. Làm việc gì cũng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có tínhleech_txt_ngu chuyên môn mới ra hồn . Đũa là thanh gỗ, cành cây cũngvi_pham_ban_quyen là thanh gỗ, nhưng cầm cành lên gắp cơm ăn có giống cầm đũa không?
Nghe ví dụ này đám Đại gật gù vỡ lẽ.
Xây lò hầm than thì dễ ợt. Cũng dùng đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sét, trên cùng là buồng đốt, dưới đáy là bếp lửabot_an_cap, chỉ chừa lại cáileech_txt_ngu lỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông hơi nhỏ xíu trên cùng, mấu chốt là căn chỉnh sao cho nhiệt độ lúc nào cũng liu riu.
Gần trưaleech_txt_ngu, giờ cơm, cái lò hầm than thành sứ mệnh. củi khô vào gàng, trát miệng lò phía , lửa ở dưới đáy, thế là bắt đầu hầm than.
Dương Phàm cắt luân phiên nhau đi ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm, chừa người lại canh chừng lò , dặn đivi_pham_ban_quyen dặn lại: kỹ, đừng để lửa bùng đấy!
Giao việc xong xuôi, Dương Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dắt tám tên đi ăn cơm, để Nhị Cẩu và một gã Tam Nha Tử ở lại trực chiến. hễ thấy ngọn lửa có vẻ hừng hực lên là hai đứa lại lấy đá bớt cửa lòvi_pham_ban_quyen, lửa lụi đi thì lại kéo viên đá ra.
Bỗng mộtbot_an_cap bóng người lù lù xuất hiện, Nhị Cẩu và Tam Nha Tử vội vãvi_pham_ban_quyen giập gót đứng nghiêm, lớn tiếng chào hỏi: Đại đương gia!
Cái điệu bộ răm , tác phong quân đội này làm Lôi Phương Phi giật thót tim, nhưng trấn tĩnh lại thì thấy cũng phong phết. Trước giờ đám thổ phỉ trong trại có quy củ này, mặt thủ , cùng lắm gật gùleech_txt_ngu chào tiếng là xongbot_an_cap, làm gì có chuyện đứng nghiêm bạt mạng thếbot_an_cap . Nhưng từ lúc Dương Phàm khởi xướng cái luật này thì mọi chuyện hẳn. Đứng nghiêm trông người cứng , khíbot_an_cap thế sơn cũng oai hùng lên hẳn, nhìn mà sướngleech_txt_ngu con mắt. Nàng quyết lát nữa phải bắt mấy tên đầu mục huấn đám lâu la yvi_pham_ban_quyen chang thế này!
Đang làm đấy? Lôi Phương giấu nhẹm suy nghĩ trong lòng, hất hàm hỏi Nhị Cẩu. Từ lúc đắp cái lò đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc bắt đầu đốtleech_txt_ngu than, Lôi Phi trong góc tối thu vào tầm mắt bộ, nhưng kiểu đốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net than này thì nàng chưa chứng kiến. xa quá nên chẳng nghe lọt tai được bọn Dương Phàm nói gì, chết không hiểu hắn đang giở trò .
lệnh sai bọn tiểu nhân hầmbot_an_cap ạ.
? Hầm than thì Lôi Phương Phi rành, chứ cái danh xưng Tư lệnh thì đây là lần đầu được nghe.
Là hắn bắt bọn ngươi gọi như vậy ? Định réo tên Phàm, nhưng lại thấy không haybot_an_cap cho lắm, đành dùng đại từ nhân xưng.
Tư lệnh , Tư lệnh có nghĩa người nắm quyền sinh sát, hô mưa gọi , tiểu nhân phải răm rắp theo mệnhbot_an_cap lệnh của ngàivi_pham_ban_quyen ấy.
Thằng chảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đúng con nhà nòi của lão nho, cái xưng hô nghĩ ra cũngvi_pham_ban_quyen khác người . Lúc đầu Lôi Phương Phi còn tưởng là danh xưng lấy từ trong sách cổ ra, nhưng ngẫm lại thấy sai, kinh thành sầm uất thếvi_pham_ban_quyen cũng có ai hô kiểu này đâu. Nếu trong sách có ghi, dân tình đã miệng rần rần từ rồi. Thế thì đào đâu cái danh xưng quáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gở này ? Nàng vò đầubot_an_cap cũng không sao hiểu nổi. Tóm , conbot_an_cap người Phàm chỗ nào cũng lên vẻ bí ẩn khó lường. Cứ như thể phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con tin bịvi_pham_ban_quyen bắt cóc lên núi, mà là binh tướng từ trên trời xuống vậy.
Hầm để làm gì? Phương đi thẳng vào vấn đềbot_an_cap chính.
Tư lệnh bảo luyện sắt thì phải dùng than củi.
Thằng chả luyện được sắt kìa!
Lôi Phươngvi_pham_ban_quyen Phi một lần nữa củng cốbot_an_cap niềm mãnh liệt này, lông mao người dựng đứng lên phấnleech_txt_ngu khích. được sắt, thì chế đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vũ khí, thì rèn được áo giáp. Một thanh kiếm tàng tàng cũng đã đắt lòi mắt, nếu mà nguyên bộ giápbot_an_cap, cả chắc chắn trên trờivi_pham_ban_quyen. Lưu Vân trại sắp phất như diều gặp gió ! Càng nghĩ Lôi Phương Phibot_an_cap càng sướng rơn.
Nhị Cẩu và Tam Tử ngẩn tò te, rõ ràng chỉ hỏi đúngleech_txt_ngu một câu, Đại đương gia tự dưng cười hềnh hệch như dở hơi, không lẽbot_an_cap bị trúng tà ?! Hai gã không dám hó hé hỏi han, cũng chả dám nhắc nhở, cứ đực mặt ra đấy.
tỉnh khỏi cơn mộng tưởng, Lôivi_pham_ban_quyen Phương Phi vội vàng lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạibot_an_cap vẻ mặt lùng: Không có gì, bọn ngươi tiếp tục đi. Nàng trừng mắt dặn dò thêm: Cấm tuyệt đối không được bép xép với hắnbot_an_cap là ta đã tới đâyleech_txt_ngu! Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để lộ nửa lời, coi chừng mạng quèn của bọn ngươi! Dù ếch hiểu sao Đại đương lại dặn thừa thãi thế, Nhị Cẩu và Tam Nha Tử vẫn ngoan ngoãn gật đầu cái rụp, nhìn theo Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phi vừa vừa ngân ngabot_an_cap khúc hát.
nghêu ngao vài , đến Tụ Nghĩa, đã thấy một gã đầu mục tả ra bẩm báo. Đại đươngvi_pham_ban_quyen gia, dưới núi có đoàn thương gia đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ngang qua, lùa đến ba chục con la!
Một con bèo nhất cũngbot_an_cap được ba năm trăm cân hàng, ba chục con vị chi là cả cân. Đúng là một vố làmvi_pham_ban_quyen ăn béo bở!
Phi sáng rực lênbot_an_cap saovi_pham_ban_quyen trời: chúng baovi_pham_ban_quyen nhiêu mạng?
bảy chục mạng! Tên đầu mục bồi thêm: Trên tay đứa nào lăm lăm hung khí!
ba đồ chơi nhằm nhò gì, nghề thổ phỉ vốn đã liếm máu trên đao rồi.
tất cả anh em lại, hôm nay chúng ta chơi một vố để đờibot_an_cap!
Lưu Vân trại tức nhốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nháo ong tổ, trừ nhóm mười người của Đại Tráng đang làm nhiệm vụ, 173 gã thổ phỉ còn lại răm rắp tập hợp.
Lôi Phương Phi đứng trên bục cao dõng tuyênvi_pham_ban_quyen bố: Dướibot_an_cap chânleech_txt_ngu núi có một toán thương gia béo ngậy, theo ba chục con la, chỉ cần trọn này, anh em chúng nửa năm tha hồ ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net no rửng mỡ!
Cướp! Cướp! ! Đám thổ phỉ gào rú sung , vungvi_pham_ban_quyen vẩy vũ khí nhót điên cuồng, đội hình vốn đã lôm côm càng thêm bát .
Lôi Phi bất giác nhớ tư thế đứng oai phong lẫm liệt của Nhịleech_txt_ngu và Tam Nha Tử lúc nãy. Người thì thẳngleech_txt_ngu tắp như tùng, đội hình thì vuông vức đâu ra đấy, dẫu có hai ngoe nhưng toát lênvi_pham_ban_quyen khí thế của quân triều . Nhìn lại đám lâu la nhốn trước mặt, đúng là còn phèn hơn cả tạp binh cắc ké. Thôi bỏ đi, chuyện mần ăn là trên hết!
Xuất phát!
Vứt lại mấy mạng gác trại, hơn trăm con người ào ào tràn ra khỏi cổng trại, rầm rập lao xuống núi như thácvi_pham_ban_quyen đổ.
Lúc Dương Phàm xỉa răngvi_pham_ban_quyen xong bước khỏi sảnh Tụ Nghĩa, quang bên ngoài đã vắng hoe vắng hoắt. Người đâu hết rồi?
mẩm có ăn lớn, bọn họbot_an_cap kéo nhau đi kiếm rồi! Đại Tráng đứng bên cạnh giải thích.
Ồ. Dương chỉ ừleech_txt_ngu một tiếng hờleech_txt_ngu hữngbot_an_cap. Mặc xác họ, ai nấy lo, làm việc của ta.
Trở lại sắt, hắn cắt cửvi_pham_ban_quyen người ca cho và Tam Nha Tử nạp năng lượng, người khác tiếp tục thay phiênbot_an_cap nhau canh chừng lò than.
Đến nửa buổi chiều, thỏi thô đầu tiên chính ra lò. Đemvi_pham_ban_quyen than củi đã hầm xong nát thành bộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , trộn lẫn với thô, rồileech_txt_ngu lại lò nung lần hai. Lần , thứ chảy ra nung chính là tinh luyện. Đương nhiên, nếu với kỹ luyện kim hiện đại thì nóbot_an_cap còn thua xa lắc lơ, nhưng đối với sơn trại hay chí là cả cái núi Hùng Nhĩ này, đây đích là loại sắt thượng phẩm.
Đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại Tráng sướng rơn người. Làm thổ phỉ bao nhiêu năm nay, chẳng ngờ có ngày lại đụng vào nghề công mỹ nghệ này. Sau lỡ giảileech_txt_ngu nghệ làm phỉ nữa, ra ngoài cũngvi_pham_ban_quyen có cái nghề lận lưng để kiếm cơm!
Khiêng cáileech_txt_ngu đe sắt lại , chúng ta vũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí ngayvi_pham_ban_quyen và luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dương Phàm hạ lệnh, nhưng đám Tráng cứ như phỗngleech_txt_ngu, rục rịch. lệnh ơi, trong trại làm quái gì có cái đe .
Để rèn sắt , đe sắt là vật ly thân. Nung đỏ thỏi sắt rồi đặt lên đe, cái búa tạ, một cái búa con thay nhau nện bùm bụp thì mới thànhbot_an_cap hình . Giờ không có , rèn bằng niềm à.
Chuyến này Dương Phàm đau đầu thật sự. Đevi_pham_ban_quyen làm bằng sắt khốibot_an_cap, tốnbot_an_cap mớ sắt cực lớn, dồn số sắtvi_pham_ban_quyen vừa luyện xong cũng bõ bèn . Xem ra lại phải cất công lên núi nhặt quặng sắt nữa rồi. Dẫn lâu la lên núi phía sau vét hếtleech_txt_ngu đống quặng lộ , gom góp lại cũng chẳng đầy được hai sọt.
Tínhvi_pham_ban_quyen sao ? Đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tráng tuy không nói ra miệng nhưng mắt thì rõ vẻ hoang mang.
trừng trừng đất, Dương Phàm quyết tâm làm một vố : Đi lấy cuốc đến đây, chúng ta đào đá!
được mang , Dương Phàm họng trânvi_pham_ban_quyen trối. Hắn từngleech_txt_ngu thấy cuốc , cuốc đá đây là đầu rộng tầm mắt.
Các ngươi định dùng cái thứ của nợ để á?
Thế không dùng cái này thì dùngleech_txt_ngu cái gì? Đám Đại Tráng nhìn Dương Phàm sinh vật lạ ngoài hành tinh.
Hai bênbot_an_cap đúng là ông nói gà bà nói vịt.
Dươngleech_txt_ngu Phàm vuốt lại mạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suy nghĩ: thường bọn ngươi khai quặng kiểu gì?
Thì dùng búa sắt với đục thôivi_pham_ban_quyen.
Dương Phàm xây xẩm mặt mày. Sống quen thời đại công nghiệp .0 tiện nghi ngập mặt, dùng sức vác cuốc sắt ra bổ đã làvi_pham_ban_quyen giới hạn tưởng tượng nhất của hắn rồi. Aibot_an_cap màbot_an_cap ngờ người cổ đại còn nguyên thủy cả thủy.
Thế thì đi lấy với đục lại đây!
trạibot_an_cap mình làm gì có mấy món đó.
Dương Phàm cạn lời. Loanh quanh một hồi, mọi thứ lại quay trở về vạch xuất phát: cái đe sắt!
Không có đe sắt thì lấy đâu ra búa sắt với đục; mà muốnbot_an_cap đúc đe sắt thì lại phải có búa với để quặng. như cái vòng luẩn quẩn con gà quả trứng.
Cứ lấy đá mà bổ, đào đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao nhiêu hayleech_txt_ngu bấy nhiêu!
Bỏ mặc đám Đại Tráng hì hục bổ đá, Dương Phàm lủi quay lại lò luyện sắt, đi loanh quanh cái lò ba chục vòng không nảy raleech_txt_ngu kế hoạch nào hay ho. Mặc xác nóbot_an_cap đi, về phòngbot_an_cap thuốc đánh giấc cho sướng.
Về phòng thuốc chả phải mặtvi_pham_ban_quyen Lôi Nhiễm Nhiễm. Dù nàng ta là cái máy vắt sinh tố, nhưng bản thân hắnvi_pham_ban_quyen cũng hừng hực tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh xuân, có đẹpleech_txt_ngu mơnbot_an_cap mởn dâng tận miệng mà , chẳng lẽ lại Đạt Ma sư tổ ngồi diện sao? Hơn nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có mớ thuốc bổ tráng dương của Lôivi_pham_ban_quyen Nhiễm Nhiễm chống lưng nữa cơ màleech_txt_ngu.
Nhiễm Nhiễm, vi phu về rồi .
Bước vào phòng , bắt gặp Lôi Nhiễm đang cuống lục tung các rương thuốc, tiếng hắn gọi mà chẳng thèm ngẩng đầu lên, cũng có vẻ gì rưng rưng đôi át hắn như hôm qua. Thái độ lồi lõm gì ?
Dương Phàm lập lại: Tướng công nàng về rồi đây này!
Lần Lôi Nhiễmbot_an_cap Nhiễm chỉ ừmvi_pham_ban_quyen một hời hợt, rồileech_txt_ngu lại tiếp tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cắm mặt tìm đồ.
Dương thấy lạ bènvi_pham_ban_quyen hỏi: rộn chuyện thế?
thương nhân đi ngang qua chân núi, tỷ dẫn anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em đi chặnvi_pham_ban_quyen đường cướp của, bị tụi khốn khiếp đóleech_txt_ngu đánh bị thương rồi! Nhiễm Nhiễm két, chó chết ấy, chỉ cướp của chúng chút đỉnh đạc thôi mà, có cần phảibot_an_cap liều thế không !
cùng nàng cũng moi ra được lọ kim sang dược (thuốc trị thương), chộp vụt . Dương Phàm cũng ba bốn cẳng đuổi theo: Ta cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi xem hình thế nào.
Lưu Vân Trúc.
Đây là sào huyệtleech_txt_ngu Lôi Phương Phi, khuất phía sau sảnh Tụ Nghĩa, là một khoảng sân nhỏ nhắn với ba gian phòng khang trang.
Lôi Phương Phi đang nằm thoi thóp trên giường, khuôn tái mét , đùi quấn kín những dải máu, ống quần bê bết một màu đỏ ối. Bên cạnh chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con nhóc tỳ tỳ nữ chừng mười haileech_txt_ngu, mười ba tuổivi_pham_ban_quyen, ca luống cuống, tay chân bủn rủn chẳng biết phải làmbot_an_cap nào. Không phải đám phỉ tình vô nghĩa không muốn đến thăm, mà Lôi Phương Phi cấm tiệt.
Lớn lên từ bé trong cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nôi thổ phỉ, nàng rành rẽ ai hết cái bản tính cầm thú của bọn chúngvi_pham_ban_quyen. sắc lang đó cứ thấy gái làvi_pham_ban_quyen sáng mắt lên, nếu phép bọn chúng vởn quanh khu này, sớm muộn gìvi_pham_ban_quyen nàng cũng thành món đồ chơi giải khuây cho chúng.
Chính vì vậy, mỗibot_an_cap lần đối mặt với đám thổ phỉ, nàng luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, uy nghiêmvi_pham_ban_quyen đáng sợ. đã lập một luật lệ thép: Kẻ nào tự xông vào Lưu Vân Trúc, chết tha!
, đệ tìm thấy rồi đây!
Lôi Nhiễm Nhiễm lao như một cơn lốc phòng.
bôi thuốc cho tỷ ngay !
Lôi Nhiễm chẳngleech_txt_ngu nói rằng, cùng con nhóc tỳ nữ đỡ Lôi Phương , xúm xít đồ nàng ta. Bị thương đã lâu, máu mebot_an_cap đông cứng dính chặt quần vào miệng vết thương, mạnh một phát là thấu trời ông địa. Lôi Nhiễm lôi kéo rẹt một cái dùng cắt toạc chiếc quần, lúc bấy giờ mới lột ra .
Đùi Lôi Phương Phi bị thương te tua, đùi phải thì bình an vôvi_pham_ban_quyen sự. Một bên me bét, bênleech_txt_ngu thì trắng nõn nà như .
, đúng là cành mai đỏ nởleech_txt_ngu giữa nền tuyết trắng. giọng trầm cất lên phá vỡ bầu không khí tĩnh . Phương Phi cứ ngỡ tên râubot_an_cap nào gan, đôi mày thanh tú lại, uy nghiêm quát lớn: Kẻ to gan dámleech_txt_ngu vào Lưu Trúc, muốn chầu Diêm Vương rồi !
ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó Dương ! Lôi Nhiễm Nhiễm cắm đầu cắm chạy phía trước, hắn tà tà theo sau, bước vào đãleech_txt_ngu ngưỡng trọn vẹn cảnh xuânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phơi phới.
Đã bị thương thê thảm thế này vẫn còn hung hăng cơ à. Dương nhún vai, chẳng thèm mảy may bận tâm đến cặp trắng bóc kia. Xuyên không trước kia, hắn ngắm chân dài chê rồi. Nào là váy ngắn cũn cỡn một gang tay, mốt giấu quần sexy gợi cảm, nhân danh nghệ thuật mà khoe giò trắng miên man đến tận eo, ba thứ này nhằm nhò gì.
Nhưng Lôi Phương Phi giận tím mặtbot_an_cap. Phòng the khuê nữ nam nhân xông vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Lại còn bị nhìn trộm ngọc thể nữa chứ! Cút ngay ra ngoài, ai cho phép ngươi vác xác vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây!
Ta xem thương của cô . Dương Phàm bơ, cổ săm soi vết thương. Khá là nặng đô đấy, lúc nãy cắt , Lôi Nhiễm tiện tay tiện kéo luôn mớ băng gạc rách nát quấn quanh đùi. Vết thương vừa mới khép miệng giờ toang hoácleech_txt_ngu , máu thi nhau ra như suối, bột kim sang dược vừa rắc xuống đã bị trôi sạch sành sanh.
Rối vì lo lắng, Lôi Nhiễm Nhiễm lúng túng tay chân, vốn đã lóng ngóng lại không biết xoay xởvi_pham_ban_quyen ra , máu xối xả không có hiệu .
Nhìn gì mà nhìn, xéo ngay ta! Lôi Phương Phi cắn răng ken két, toàn thân rãbot_an_cap rời không còn chút sức lực, nếu không cố nghiến răng là ngất ngay tức khắc.
Làm như thế này thì gì! Dương Phàm phớt lờ ta, vớ đại một mảnh vải xé toạc từ rèm cửa, buộc chặt rịt Lôi Phương Phi. Mạch máu chính bị khóa, máu chảy ngay lập tức. Nhưng nỗi, tay hắn lại soạng chà xát Lôi Phương Phi, sờvi_pham_ban_quyen thẳng da thịt chứ chẳng chơi.
Ngươi Lôi Phương Phi á khẩu, không phải vì tức lên mà vì mất máu quá nhiều, kiệt không nênleech_txt_ngu lời.
Ta đang cứu cô đấy. Thấy Lôi Nhiễm Nhiễm lại lăm lăm rắc thuốc, hắn vội cản lại. , sát trùng trước!
Sát trùng cái gì? Lôi Nhiễm Nhiễm ngẩn . Nghiênbot_an_cap cứu y học mười mấy năm trờibot_an_cap, nàng chưa qua cái từ ngữ kỳ quặc này.
Nômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net na là để vết thương không bị trùng mưng mủ.
Bấy giờ Lôi Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới vỡ , ngặt nỗi rabot_an_cap đồ sát .
Dươngleech_txt_ngu Phàm liếc mắt đảo một vòng, bàn chễm chệ một cây nến và một bình rượu, bình còn ngót nghét nửa. Hắn quay sang xin con bé tỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ đá đánh lửa, xẹt một cái nến sáng .
Chàng làm trò vậy? Lôi Nhiễm hoang mang cực độ.
Yên tâm, ta không có sở thích biến thái dâm, đang trùng cho tỷ nàng thôi. Dương Phàm bê , ào ào vết thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lôi Phương Phi. Đau như xé thịt lột da khiến nàngbot_an_cap ta giật nảy mình, vết thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm bỏng rát. Chẳng chừ, Phàm áp ngọn nến vào vết thương. một cái, lửa bùng lên hừng hực. Lôi Phi rốt cục không chịu nổi , ngất lịm đi.
Lôi Nhiễm Nhiễm cuống cuồngleech_txt_ngu co giậtvi_pham_ban_quyen ngọn nến: Chàng làm gì này! Nhưng mất rồi, vết thương bốc cháy phừng phừng, vùng da xung quanh lây, chỗ nào chảy qua là chỗ đó liếm sạch. Dương Phàm vẫn bình như , không naoleech_txt_ngu núng, lấy tay vuốt ve vuốt mấy vùngbot_an_cap da xung quanh để dậpleech_txt_ngu . Thật ra không đốt cũng chẳng saovi_pham_ban_quyen, xét thấy rượu cổ nồng độ cồn thấp tè, cho thêm tí lửa sát khuẩn chobot_an_cap chắc cú, khỏi lo nhiễm trùng.
Giành lấy kim sang từ tay Nhiễm , hắn rắc tỉ lên vết thương, xuôi dặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dò con bé tỳ nữ: múc nước ấm lau đùi cho nàng ta, lau sạch hết mấy vết máu than đen thui .
Lại dặn Lôi Nhiễm Nhiễm: Giờ chưa nới lỏng cái vảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buộc ở được đâu, cũng không được rời mắt khỏi nàng ta, nàng tốt nhất túc trực ở đây đi.
Rời khỏileech_txt_ngu Lưu Vân Trúc, Dương Phàm không về phòng thuốc màleech_txt_ngu tạt qua xem chiến lợi phẩm vừa cướp được. Trênvi_pham_ban_quyen trường trước sảnh Tụ Nghĩa, ba mươi con laleech_txt_ngu chễm chệ không thiếu , Ôn đang vênh sai đám la la dỡ hàng. Thấy Dương Phàm, gã quẳng luôn việc đang làm, sấnbot_an_cap : ai, hóa là phò mã ở .
Đám thổ phỉ xungvi_pham_ban_quyen quanh rúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên ha hảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ở rể nào phải chuyện vẻ vang gì cam, đường là nam nhi đại trượng phu lại đàn bà cưới về, đúng làbot_an_cap nỗi nhục ê chề. Thàbot_an_cap đi ăn mày còn hơn là chui gầm .
Dương Phàm bơ ruồi. xã hội hiện đại, nam nữ đẳng, ai mà thèmleech_txt_ngu so đo . Cứ chăm chăm cao thấp thì sống sao cho nổi. Cướp được mẻ khẳm phết nhỉ.
Chứ còn sao nữa! Tân Ôn chỉbot_an_cap tay vào la khoe mẽ, cần bày vẽ huấn luyện cướp về cả đống.
Bọn lâu la đều ngửi thấy mùi kháy đểu việc huấn luyện của Dương Phàm, được thể cười ồ .
lơ đẹp câu xáchbot_an_cap mé, hỏi thẳng: Đại đương gia hốt đượcbot_an_cap mấy con?
Chuyện đương , Đại gia hốt nhiều nhất! tới Lôi Phương Phi, Tân lại lộ vẻ hâm mộ tột độ. Thân nhi mà phong mình hơnvi_pham_ban_quyen cả bọn . Ba thằng hộ vệ khó nhất đoàn thương nhân đều do một tay Lôi Phương Phi chém gục. Bởi vậy nên ngài ấy mới bị thương te nhất! Tân Ônvi_pham_ban_quyen chêm , còn ngónbot_an_cap cái lênleech_txt_ngu bày tỏ sự thán phục.
Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy có là ngươi chẳng sơ múi được con nào hả? Nhìn Tân Ônleech_txt_ngu trơn tuột chẳng xát mảng da nào, Dương Phàm đá đểuvi_pham_ban_quyen một câu, đám lâu nhịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nổi cười phì, nhưng vì sợ cái uy gã nên đành bụm miệng ráng nín.
Tân Ôn mặt xámvi_pham_ban_quyen ngoétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vốn châm chọc Dương Phàm aivi_pham_ban_quyen dè bị đập lại đau điếng. Gã đành cốbot_an_cap vớt vát thể diện: có cướp ít thì cũng ra tử sát cánh cùng Đại đương gia!
Dương Phàm cười nhạt: Ta thì chảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phước đấu cùng đương gia, ta chỉ là người rửa vết thương cho nàng ấy. Phải công nhận, chân ấy trắng nõn nà.
Một cục tức nghẹn ứ nơi cổ họng Tân . Gia nhập Lưu trại ba năm trời ròng rã, cái mép cửa Lưu Vân gã còn chưa được dẫm lên. oắt Dương chân ướt chân ráo tới ba không những hoàng bước vào Lưu Trúc mà còn được ngắm đùi Lôi Phi! Hắn đâu tiện bô bô kể lể vụ ôm nhầm Lôi Phương Phi sáng nay.
bay dỡ hàng tiếp đi, ta đi nghỉ đây. Tân Ôn loạng choạng bước đi.
Dương Phàm lân gạn đám thổ phỉ về trận hỗn chiến dướivi_pham_ban_quyen chân núi. Lôi Phương Phi xông pha dũng mãnh, đánh đấm liều , đi phong lao toán thương nhân, chuyên lùng bọn hộ vệ cộm cán mà tẩn, hèn chi thương tíchvi_pham_ban_quyen nặng nhất.
Đại đương gia nhà chúng ta liều như chẳngleech_txt_ngu có, anh em ai cũng phục sát đất! Dương Phàm nể phục . Thân gái dặm trường thống lĩnh cả cái ổbot_an_cap thổ phỉ đã là phi thường, đằng này còn quản lýbot_an_cap chỉn chu thì càng thường hơn.
Đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến, Phàm trằn trọc lẻ bóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong thuốc. Thiếu cái máybot_an_cap sinh tố Lôi Nhiễm Nhiễm, hắn lại ra những đêm bị vắt sức. Lôi Nhiễm đúng là cực phẩm, mlemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kỹ năng thượng thừa, nếu không sợ bị hút khô thành xác ướp ngày nào cũng bị vắt một phát đã cáibot_an_cap nư.
Hai ngày qua, Dương Phàm vò đầu bứt với bài toánvi_pham_ban_quyen khai thác quặng . Dùng cuốc đá đào thì ôi thôileech_txt_ngu bò, chất lượng đồ nghề lại thuộc dạng phế vật, gõ được mươi lăm phút là mẻ mẻ . Muốn cử Đại Trángbot_an_cap xuống hốtbot_an_cap mớ búa tạvi_pham_ban_quyen xà beng sắt thì thứ nhất là túi, thứ hai không có lệnh bài của Lôi Phương Phi thì cấm đứa nào tự tiện xuống núi. Quy định nàyvi_pham_ban_quyen vừa để chống đào tẩu, vừa có nằm vùng tuồn tin cho quan phủ. Ban ngày thì điếc đầuleech_txt_ngu vì , ban đêm thì quạnh đìu . Lôi Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túc trựcvi_pham_ban_quyen chăm Lôi Phươngleech_txt_ngu Phi, đêmvi_pham_ban_quyen nào ngủ Lưu Vân Trúc. Đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu thì Dương còn thấy thoải mái tự do, đêm thứ haileech_txt_ngu làbot_an_cap bắt đầu rực ngứa ngáy. không nể nang Phi đấyleech_txt_ngu bất tiện bề hànhvi_pham_ban_quyen , hắn đã tót sang tìm Lôi Nhiễm rồi.
đó, Dương Phàm lên núi phía sau nghiêng Đại Tráng đào quặng tình cờ hóng được tin tức hổi: Nghe đồn Đại đương gia đi lại được rồi đấy! Vết của Lôi Phương Phi thuộc hàng nặng đô, thế mà hai hômbot_an_cap đã lò dò xuống giường, đúng là khả năng hồi thuộc dạng trâu bò. Dương Phàm quyết định thân chinh đếnleech_txt_ngu Lưu Trúc, xin xỏ Lôi Phương xuống núi.
Cổng viện Lưu Vân Trúc lúc nào cũng mở toang hoác, nhưng có thằng thổ phỉ nào to nổi nửa bước vào trong. Dương Phàmleech_txt_ngu vừa hiên ngangvi_pham_ban_quyen đi vào vừa gọi toáng lên: Lôi ơi, ta việc tìm cô đây. bước vào phòng, mỗi Lôi Phương Phi và con ranh . Lôi Nhiễm chắc lại lên hái thuốc, hái thuốc buổi sớm là cực phẩm nhất mà.
Không người ngoài, Lôi chỉ độcvi_pham_ban_quyen cái đào hờ hững, đùi trái quấn băngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Thấy Dương thò mặt vào, Lôi Phươngvi_pham_ban_quyen Phi sầm mặt xuống: Ai phép ngươi tự tiện vào đây? Lần ta đã cấm bước chân vào rồi cơ mà! Ngươi tưởng dám chém đầu ngươivi_pham_ban_quyen ?
Ta có việc gấp mới , vả lại ta đã lên tiếng xin rồi mà. Đùi Lôi Phương Phi thì trắng, ngực lại trắng lốp, Dương Phàm mải nói chuyện lơ đảo mắt ngó thêm một cái.
Bọn đàn ông các ngươi là một lũ sắc thối tha! Lôi Phương Phi ra hiệu lấy áo choàng che chắnvi_pham_ban_quyen. Ta đâu cóbot_an_cap cố ý săm soi, phản xạ tự nhiên thấy là ngắm . Cứ gái hiện mới mắc bệnh công chúa ảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng, ngờ đâubot_an_cap thời cổ đại cũng có.
Phàm lờ tịt , vào thẳng vấn đề chính: Cho cái lệnh bài xuống núi.
Lại định bày mưu bỏ trốn?
Ta đâubot_an_cap có xuống, bảo Đại Tráng đi.
Ngươibot_an_cap thu mua Đại Tráng rồi à? Lôi Phương giật thót mình, chống gậy định đứng , vì dùngleech_txt_ngu quá trớn vết thương ở đùi lại toạc ra. Miệng vết thương tuy nhỏ nhưng máu tứa nhuộm đỏbot_an_cap cả lớpbot_an_cap băng. Con nhóc tỳ nữ cuống tay chân, mặt cắt không còn một giọt máu. Dương liềnbot_an_cap sai nó đi lấy gạc và kim sang dược.
Ngươi định làm gì?
Thay cho .
Không cần ngươi vào! Cơ mà Lôi Phi có tự được đâu, cuối cùng vẫn phải cậy nhờ Dương .
Thay thì thay, cấm nhìn trộm!
Không nhìn thì bằng niềm tin ? Dương Phàm bơ đẹp cái yêu cầu ơi đất hỡi này, ngồi xổmleech_txt_ngu xuống tỉ gỡ băng cũbot_an_cap. Băng gạc dính bếtvi_pham_ban_quyen máu đông cứng lạileech_txt_ngu, phải dùng nhích từng tí . Đoạn băng dính chặt miệng thương không cắt được thì phải tẩm cho mềm ra mới bóc được. Dươngbot_an_cap Phàmvi_pham_ban_quyen xin ít rượu, rưới từng giọtleech_txt_ngu, nhẹ bóc lớp băng ra, Lôi Phương Phi xót rên hừnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hừ.
Đợi lão lành lặn lại, nương sẽvi_pham_ban_quyen móc cặp mắt chó của ngươi!
tưởng ta thèm ngắm lắm chắc, Nhiễm Nhiễm trắng hơn cô bội phần!
Con bé lấy đâu ra mà hơn ta! Đụng đến chuyện , đàn con gái ai tự ái ngút , cho là , chị ruột cũng không nhượng bộ.
Vật vã nửa giờ mới xong xuôi vết thương. Vẫnleech_txt_ngu quy trình cũ: rửa cồn cồn, châm lửa đốt, rắc thuốc, quấn băng. Làm xong một , Dương Phàm toát mồ hôi hột.
Đúng là mắc nợ cô.
Lãoleech_txt_ngu nương bịleech_txt_ngu ngươi ngắm nghía sạch báchvi_pham_ban_quyen rồi, đã vụng còn la làng! Quả thật, cái yếm đào thiết kế đúng kiểu không nhà , kín sau hở, chỉ cần góc nhìn li là lồ lộ . Cơ mà Lôi Phương Phileech_txt_ngu cũng thừa biết, từ đầu cuối Dương Phàm ánh mắt đoan chính, tránh không đụng chạm vào đùi nàng ta. Trong nàng lấn cấn nghi ngờ, chẳng lẽ ta không bằng Nhiễm thật? Nhưng lúc chung hai chị em so kè rồi, rõ rành rành ta trắng hơn hẳn mà. Tay trắng Nhiễmleech_txt_ngu, đùi trắng hơn Nhiễm , da dẻ toàn thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại càng trắng Nhiễm Nhiễm!
Dương Phàm quay lại câu chuyện đang dang dở: Tabot_an_cap sai Đại xuống mua cái sắt, ngoài cái bài ra, cô cho mượn ít lưng, xong việc ta trả.
Đồ mã ở rể đào ra cắc bạc mà đòi mượn với trả? Lôi Phươngvi_pham_ban_quyen Phi tỏng Dương Phàm muốn rèn vũ khí cho trại, liền sai con ranh tỳ nữ hộp trang sức ra. Chợt nàng nảy ra một ý: Lấy cái danh sách chiến lợi phẩmbot_an_cap ra xem nào. Là cái danh cướp được từvi_pham_ban_quyen bọnbot_an_cap thương . Hôm cướp , Tân trình lên ngay, Phương nhớ mang máng trong có ghi cái đeleech_txt_ngu sắt. thì đúng y chang.
Thế êm chuyện, mớ tiền oan uổng, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chả lệnh bài làm . Ngươi đi gặp Ôn, là của , cái đe sắt đó giao cho ngươi sử dụng. Ở sơn trại lệ làng là thế, nhắnleech_txt_ngu miệng là xong chuyện, chuyện điêu toabot_an_cap lừa gạt gì sất.
Dương thấy cấn: Nên có một khẩu dụ viết tay hơn.
Khẩu dụ viết tay là cái quái gì?
mệnh lệnh được viết trên giấy ấy. Lôi Phương Phi tứcleech_txt_ngu nổbot_an_cap đóm mắt, nàng ta nghĩa bẻ không biết, Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm lại bắt nàng múa bút, đúng là chọc đúng chỗ ngứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Không có viết lách gì hết, khẩu dụ bằng miệng thôi, lấy thì không lấy thì biến! Lôileech_txt_ngu Phương Phi vùngvi_pham_ban_quyen vằng hờn dỗi trèo giường , con hầu thả rèm xuống xua đuổi.
Dương Phàm ngùi ôm cái khẩu dụ bằngleech_txt_ngu miệng đến gặp Tân Ôn. Đại đương gia thực sự nói thế á? Tân Ôn chần chừ chưa vội xuất hàng, hỏi kỹ lại cặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẽ. Thậtvi_pham_ban_quyen ra hỏi han gì, gã đang kiếm cớ Dương Phàm thôi.
Cô tavi_pham_ban_quyen trực tiếp nói với ta. Dương biết tỏng ruột , cốbot_an_cap tình chọcbot_an_cap tức: thương của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta nứt toạc, ta đang thay thuốc, cô ta dặn dò ngay tại .
Ngay trận! Thay thuốc! Tân Ôn tức , ngực nghẹn ứ, suýt thì ngất xỉu. Cặp đùi nõn nà của đương gia, thằng oắt con Dương Phàm muốn ngắm lúc nào thì ngắm, khoảng giữa với người sao lại xa vợi thế này!
Đe sắt đâu. Dương Phàmleech_txt_ngu hối thúc.
Đe sắt có, đangbot_an_cap vứt chỏng chơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong . Ganh không lại Dương Phàm, Tân Ôn đành giở trò tiểu , lệnh bọn canh kho: Ngoài Dương Phàm ra, cấm ngặt không cho đứa nào lai vãng vào kho, nhỡ mất tài sảnvi_pham_ban_quyen thì lấy gì đền.
Kho chứa rộng mênh mông, chia làm tám gian, mỗi gian ngang dọc bảy mét , cao như núi toàn hàng ăn cướp. Dương Phàm đứng cáileech_txt_ngu đe sắt chà bávi_pham_ban_quyen, sau lưng là đám kho. Cái đe sắt nặng hai tạ, bọn canh kho chỉ đứng nhìn lom lom cấm có phụleech_txt_ngu một tay. Trọng lượng cỡ này, cộng thêm cái hình thù mịchbot_an_cap, thằngbot_an_cap cao to vạm vỡ nhất Lưuleech_txt_ngu Vân trại còn hụtvi_pham_ban_quyen , nói gì cái thân tàn tạ của Dương Phàm. chết người sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Dương Phàm hỏi: Có phản gỗ không? gậy sáp không? ngớ ngườibot_an_cap, có thứ lặt đấy thì vác nổi cái đe sắt chắc? Có. Gậy thân sáp vuốt thín, dẻo dai vô đối, không mũi thì làm đánh chó, gắn vào thì thành trường sắc bén.
Dương Phàm tỉ xếp chừng năm chục gậy sáp thành hàng ngay ngắnvi_pham_ban_quyen, đặt gỗ lên trên, rồi ì ạchvi_pham_ban_quyen cái đe sắt leo lên, ấn nhẹ một cái. Lộc cộc lộc cộcvi_pham_ban_quyen, dàn gậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáp lăn tăn tăn đưa đe trôi tuốt luốt một cách nhẹ nhàng. trong ra đến cửa kho ngót nghét ba bốn chục mét, mà hắnbot_an_cap đẩy tớivi_pham_ban_quyen một nén nhang. Bọn há : Dễ òm thế á?
Vác được ra kho thì khỏi vòng kìm kẹp của Tân Ôn, đám Đạileech_txt_ngu Cẩu đã trực sẵn ngoài, hùa nhau hì hụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiêng cái đe về xưởng luyện. sắt rồi, tiếng nện chát vang lên đặn, từng thỏi nung đỏ lộtvi_pham_ban_quyen xác thành búa, thành đục. ít thì ưu tiên đúc đồ nghề đào quặng trước, có nhiều rồi mới rèn vũ khí giáp trụ. Đồvi_pham_ban_quyen xịn, người cũng hăng hái. Mười mạng, mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ đồ nghề xịn xò, mấy vách quặng sắt trước kia cứng như đá giờbot_an_cap ngoãn vỡ vụn, chỉ đâu đánh đó. Quặng sắt đục xuống thành đống cao như núi .
Tiếp theo chuyền: giã , nghiền bột, đãi bột, nung thô, tinh luyện, và cuối cùng là đúc khuôn. Năm ngày sau, tức làvi_pham_ban_quyen ngày thứ tám tính từ lúc Dương Phàm mở lò huấn luyện, bộ vũ khí giápleech_txt_ngu trụ xịn xò đầu tiên đã chính thức rabot_an_cap lò.
Đại Tráng oai vệ với thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếm sắt trong tay, đầu đội mũ , thân bận sắt bóng . Tất nhiên, nhà làm nên thô sơ lắm. Dương Phàm mù tịt nghề rèn, chẳng rèn áo giáp vảy cá hay giáp bạc gì , đám Đại Tráng cũng mù tịt nốt, gò sắt thành từng phiến mỏng. Lấy dây thừng xâu chuỗi mấy sắt lại với nhau thế là thành cái áo giáp.
Đạileech_txt_ngu Tráng rơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước mắt vì quá xúc . Gia nhập băng đảng hơn hai năm trời, đây là đầu tiên được khoác lên người bộ giáp, lại còn là giáp sắt xịn xò. Nhị , bổ một phát nào! giương cao thanh kiếm, vung chém xuống, Keng một tiếng chúa, Đại Tráng đứng vững như thạch, trên miếng sắt chỉ để lại vệt xước trắng lờ mờ. Hehe, ta đao thương bất nhập rồi! Đại Tráng cười hềnh hệch, sướng rơn.
ra lệnh: gian sắp hết, chúng ta cày ngày cày đêm, rèn đủ mười bộ giáp, mỗi đứa ! Cẩu và đồng bọn lập tức lao vào công việc. Ròng rã hai ngày liền, gà chưa gáy đã dậy, tối mịt chịu mắt, người nghỉ chứ búa đe không được phép ngừng. Cuối cùng, mười bộleech_txt_ngu giáp cũng hoàn .
Kỳ hạn mười ngày, Lôi Phi vẫn nhớ như invi_pham_ban_quyen, đám thổ phỉ chả aivi_pham_ban_quyen quên, Tân Ôn lại càng cốt tâm. Thao trường sảnh Tụ Nghĩa đông như trẩy hội. Một bên phe Dương Phàm cùng mười đàn em oai phong lẫm , một bên là Tân Ôn dắt đội anh của sơn trại, chễm chệ giữa sảnh là Lôi Phương Phi và Lôi . Dưỡng thương mười ngày trời, vết thương của Lôi Phi chưa hẳnvi_pham_ban_quyen, cũng tắcvi_pham_ban_quyen đileech_txt_ngu lại được, tất nhiên chống gậy hỗ trợ. Nàng diệnleech_txt_ngu váy xếpleech_txt_ngu ly thướt tha, phối cùng chiếc áo khoác ngắnvi_pham_ban_quyen màu rực rỡ, trông khí phách ngút ngàn, dứt khoát vứt xó bộ đồ đen bó sát hằng ngày.
Trậnbot_an_cap tỷ võ hôm nay chỉ là lưu xát, nương tay cho nhau, đều là anhleech_txt_ngu em một , đứa nào sứt mẻ ta cũng xót. Phi đưa mắt nhìn Dương , rồi liếc sang Ôn. Ban đầu tỷ võ này đâu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phân ai đại diện sơn trại, là do Tân xung ra trận, Lôi Phương tiện thể gật đầu ưng thuận luôn. Đại đương gia cứ an tâmvi_pham_ban_quyen, ta sẽ khôngbot_an_cap để anh em trong trại sứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẻ sợivi_pham_ban_quyen lông nào! Tân Ônbot_an_cap cố nhấn mạnh chữ em trong trại một cách đầy mỉa mai. Đại Tráng mạng anh em trong , còn Phàm thì éo phải.
Lôi Phương Phi phất cờ: võ bắt !
Phe Dương Phàm cửvi_pham_ban_quyen Đại Tráng ra trận, phe Tân Ôn điều động Lão lên thớt. Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con thứ sáu trong nhà nên gọi thế, chứ không phải điệu bộ láu cá của mấy thằng lão lục, tay lăm thanh kiếm nham nhở, trên người khoác bộ giáp gỗ ọp ẹp. Ngó Đại Tráng, kiếm sắt sáng loáng chói lòa, giáp kiên cố dày cộp.
Khoan đã! Chưa khai chiến, Tân Ôn đã réo lên đòi dừng. đương gia, kiếm bọn bén , lỡ chém ta bị thì làmvi_pham_ban_quyen sao?
Phương Phi tủm tỉm cười đắcvi_pham_ban_quyen ý, trận nàyleech_txt_ngu dĩ là làm màu thôi, vờn nhau chán chê rồi phán phe Dương Phàm thắng là xong. Đã cam tâm tình nguyện làm rể sơn trạivi_pham_ban_quyen, thì Dương Phàm người của trại, hắn thắng tức là sơn trại đại thắng. phải bàn cãi, từ trở đi, trại có bị xịn xò để dùng!
Tam đương gia thấy sao?
Quăng khí đi, đánh đấm tay đôi thôi!
Thế thì theo ý Tam đương gia!
Mệnh lệnh ban , lợi thế của Đại Tráng bay mất phân nửa. chó gì, Dương Phàm hô hào kích tinh thần: Có giáp sắt bảo kê, cứ đứng im cho chúng nện cũng chả xi gì.
Quả là nện khôngbot_an_cap xi nhêbot_an_cap. Vừaleech_txt_ngu lâm trận, Lão đã xoay mòng quanh Đại Trángvi_pham_ban_quyen như chóng, Đại Trángvi_pham_ban_quyen kềnh bộ giáp cũng nguyênbot_an_cap tại chỗ theo. Một đứa chạy vòng ngoài, một vòng trong, quỹ đạo changnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau nhưngleech_txt_ngu cách thì chênh lệch một trời một vực. Chạy ròng mười mấy vòng, Lão mồ hôi vã ra như tắm, Đại Tráng vẫn thở đều nhàng.
Lão Lục, ra đi! Tânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thét chỉ đạo từ bên ngoài. Lão Lục vụt tớibot_an_cap, cú đấm trời giáng, Đại đứng trơ như tượng, ưỡn ngực nghênh đón đòn tấn công bằng bộ giáp sắt. Tay người thịt sao đọ sắtleech_txt_ngu , Lục đấm một điếng , đau đến rớt nước .
Đánh vào nó! Tân Ôn lại hò hét chuyển hướng. Dưới chân cũng bọc giáp sắt nốt. Đây là phát minh vĩ đại Dương Phàm. xưa nay chỉ bảoleech_txt_ngu vệ ngực và đầu, lấy ra bảo hộ ; nhưng Dương Phàm thì chế cái này. Có chân mới đi đứng được, Lôi Phương Phi cũng diện quả này thì làm cóleech_txt_ngu chuyện đùi bị . Giáp chânvi_pham_ban_quyen thiết kế hai đoạn: đoạn đùileech_txt_ngu và đoạn cẳng chân, chừa phần gối trống để dễ di . Lụcbot_an_cap thấp người, một cú sa chưởng. Đại Tráng đứng nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thạch, Lão Lục ôm chân nhảy lò cò la oái.
Hiệp một, đội Dương phò ! Tên đầu mục tài phất cờ hô vangleech_txt_ngu.
Hiệp hai, phe Dương Phàm Nhị Cẩu lên sàn; Tân Ônbot_an_cap phái Điển Uy xuất . Điển Uy cóbot_an_cap vóc chang Điển thời Tam Quốc, cao tovi_pham_ban_quyen lực lưỡng, địch thiên hạ trong sơnbot_an_cap trại. Đáng lẽ Tân Ôn địnhbot_an_cap ủ Điển Uy chobot_an_cap vòngbot_an_cap chung kết, nhưng thấy tình hình thất hiệp đầu nên tungvi_pham_ban_quyen ra để vớt vát thể diện. Nhị Cẩu nhỏ con Đại Tráng, ốm nhom ốm nhách, đứng cạnh gã khổng lồ Uy như thằng nhóc tì. Trận đấu vừa khai màn, Điển Uy thèm múa vờn vòng , ngay đấm sấm sét. Đấm vào ngực thì bị giáp , Điển Uy ỷ chiều cao táng thẳng nắm đấm vào Cẩu. Nhị Cẩubot_an_cap gầy nhưng lỳ , cúi đầu húc thẳng vào nắm đấm Điển Uy. Keng mộtbot_an_cap tiếng chát chúa, Nhị Cẩu ong ong đầu , nắm đấm Uy sưng vù đỏ ửng. Á! Điển rống một tiếngvi_pham_ban_quyen, dịp Nhị đang choáng váng, sấn tới ôm ngang lưng Nhị Cẩu toan quật ngãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống đất. những trận cướp , Điển Uy nổi với chiêu vật người, một người đang khỏe mạnh bị quật phát là đôi, chếtvi_pham_ban_quyen tươi tại . Nhị Cẩu biết tỏng sự hại của gã, dang cả chân lẫnvi_pham_ban_quyen tay ôm chặt cứng Điển Uy, không cho gã quật ngã. Một đứa nhỏ con, lanh lẹ; một đứa to xác, cục mịch; hai đứa cứ ôm chặt lấy nhau cứng ngắc trênleech_txt_ngu sân, đứavi_pham_ban_quyen hạ bệ được đứa nào.
Hiệp hai, hòa! Giao tranh giằng co nửa nén , trọng tài chiêng kếtleech_txt_ngu thúc.
Mười hiệp giao đấu, Tân Ôn thảm bại bảy hiệpbot_an_cap, ba hiệp lại huề làng. Mất bầu , Tân gào thét ăn vạ: Chơi ăn gian, bọn chúng cóvi_pham_ban_quyen giáp!
Dương Phàm phản : Có luật nào cấm mặc . Tân Ôn ấm ức vì làm gì có giáp mà mặc, một cục tức to đùng chặn ngang họng.
Lôi Phương Phi hớn hở ra mặt: Tỷ võ thắng thua là chuyện nhỏbot_an_cap, cái chính làleech_txt_ngu sơn chúng ta đã có khả rèn áo giáp!
Khoan đã! Phàm chặn ngang lời nàng, Giáp này do ta tự tay chế tạo, sao lại tự thuộc về sơn trại?
Lôi Phi mỉm cười đầy ẩn ý, chỉ tay sang Lôi Nhiễm Nhiễm: Tặng không cho ngươi cô nương Nhị đương gia kiều diễm thế , còn tính toán chi libot_an_cap đồ của ngươi với đồ của ta làm , đường đường đấng nhi saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại hòi thế?
Tướng công! Lôi Nhiễm Nhiễm nũng nịu gọi ngọt lịm, đá lông nheoleech_txt_ngu đưa với Dương .
ngày nhịn nhục không động phòng, khao khát bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vắt kiệt sinh lực của Dương Phàm đã dâng trào tột độ. Tânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ônleech_txt_ngu không khuất phục được hắn, Lôi Nhiễm Nhiễm chỉ liếcbot_an_cap mắt một đã hạ gục hắn cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rụp.
Lôi Phương Phi chống gậy đứng dậy, dõng dạc tuyên : Bắt đầu từ ngày hômvi_pham_ban_quyen , anh em trong trạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ tập theo phương của Dương Phàm, và cũng rèn áo giáp theo cách của hắn! Bọn thổ phỉ vỗ tay rào ủng . Chịu thiệt thòi một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà chẳng chút nào. Cơ mà vẫn sai sai ở đâu đó, Dương Phàm ngẫm nghĩ mãi mà chưa moi ra được chỗ nào sai.
Chợt có tên tiểu la la hớt hải chạy vào bẩm báo: đương gia, có một toánbot_an_cap quan binh tới tiễubot_an_cap phỉ rồi!
Đang yên đang lành, sao tự dưng lại quan binh kéo lên đây tiễu ?
Tên lâu ấp úng: như kẻ dẫn đường là đám thương nhân mới thoát mấy hôm trướcleech_txt_ngu!
ngày trước, đám thương nhân bị diệt sạch . Cướp bóc chỉ là để mưu sinh, giết chócleech_txt_ngu phải mục đích cùng, phương châm sống còn của Lôi Phương là hạn chế giết người đến mức tối đa. Ít nghiệp chướng, nhưng rước họa vào thânbot_an_cap. Cái bọn đang lò dò lên núi chính là mớ rắc rối to đùng.
Quan binh có bao người?
Tầm trăm mạng.
Lưu trại có gần hai trăm tay súngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, số đông đảo hơn hẳn; nhưngvi_pham_ban_quyen quan binh lại đượcbot_an_cap trang bị vũ khí xịn xò. Lôi Phương Phi đanh mặt ra lệnh: Đóng chặt cổng trại, sẵn sàngleech_txt_ngu ứng chiến!
Đối phó binh, cố thủ trong trại luôn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bài tủ của Lưu Vân trại. nay đã khác, Tân Ôn khăng: Giáp sắt của Dương Phàm lợibot_an_cap hại như vậy, sao để dẫnleech_txt_ngu xung phong, dằn mặt quan một trận cho bọn chúng biếtbot_an_cap !
Phương Phibot_an_cap có phần do . Cố thủvi_pham_ban_quyen thì an thật , nhưng sĩ khí anh em lại sụt giảm; phải nàng từng nghĩ đến chuyện chủ động xuất , ngặt nỗi rủi quá lớn, sơn gánh không nổi hậu . Nhưng bây sắt Dương Phàm hậu thuẫn, sòng phẳng một với quan binh cũng không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chuyện viển vông. Khổ nỗivi_pham_ban_quyen giáp chỉ vọn vẹn mười , sơ sẩy một cái là đi tong cả đám.
Giáp trụ ít quá, vẫn nên thủ thì hơn!
Để ta dẫn người ra ngoài ! Phàm lên tiếng bác .
Không được! Lôi gạt phắt đi. Nàng đã suy tính kỹ càng, Dương Phàm giờ là báu vật của trại, thà để kẻ khác mạo hiểm chứ quyết không để hắn một cọng !
đương , rành đường lối lại , dẫn theo vài anh em ra ngoài do thám tình hình đi.
Tự vácvi_pham_ban_quyen đá ghè mình, Tân Ôn nghẹn họng trân trối, tức ngang cổbot_an_cap thốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên lời. Gã im ỉm, Lôi Phương Phi mặc định gã đồng ý, liền vung điềuvi_pham_ban_quyen binh khiển tướng: Đại Tráng, mười người ngươi theo Tam đương gia xuất quân, cũng đi theovi_pham_ban_quyen, nhớ vệ Tam đương chobot_an_cap thận.
Tân Ôn hậm hực dẫn quân đi, Phương Phi không trở Lưu Vân Trúc mà chống gậy chậm bước lên tường trạivi_pham_ban_quyen. tường đất nện cao chừngleech_txt_ngu ba bốn mét, mặt ngoài ốp một lớp đá tảng, trông cũng khá cố vững chãi. Cứ cách dăm babot_an_cap mét lại chất đống tảng đá hộc và mấy bình dầu, sẵn sàng ném đá hoặc hỏa ngăn chặn binh công phá.
Lôi Phi dõng khích lệ tinh thần anh em: Anh em nghe , đây là nhà của chúng ta, thành lũy cuối cùng của chúng ta, tuyệt đối không để bọnleech_txt_ngu quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net binh giẫm đạp !
Lôi Phương không về phòng, Dương cũng đành đẽo theo nàng và Nhiễm Nhiễm lên tường trại. Lôi Phương Phi đứngleech_txt_ngu hô hào, Dương Phàm đứng sau lén lút mân mê bàn tayvi_pham_ban_quyen nhỏ bé Lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm Nhiễm.
Nương , có nhớ ta không?
Nhớ !
Nhớ ở đâu cơ?
Lôi Nhiễm Nhiễmvi_pham_ban_quyen mặt rần rần. Nàng vốn hổ đói thèm thịt đấy, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt bao anh em trong trại, sao nàng có thể bô bôleech_txt_ngu cái miệng ra được.
Phàm vẫn mặt dày hỏi: Rốt nào?
Nhớ tim.
Chỉ trong tim sao?
Còn
Cònvi_pham_ban_quyen chỗ nữa?
Thấy Nhiễm Nhiễm ngượng ngùng im bặt, Dương Phàmleech_txt_ngu chỉ tay về xa xa: Kìa, có con dê lăn kìa.
Dê nào chết cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Lôi Nhiễm nheo mắt nhìn hướng tay , chỉ thấy rặt một cỏvi_pham_ban_quyen cây hoa .
Dương Phàm nhướng , sát tai thì thầm: Nàng đoán xem con dê chết.
lúc này Nhiễm Nhiễm mới vỡ lẽ trò chơi chữ thâm thúy của (dê dương), đôi mắt ướt át như chực nhỏ nước, nàng đưa tay véo mạnh một cái đau vào tay Dương Phàm.
Đợi đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi xong bọn quan , chàng phảileech_txt_ngu cứu sống con đó ! Lôi Nhiễm lườm yêu.
Lưng núi lên tiếng hò hét chém giết inh ỏi, phóng tầm mắt nhìn xuống, Tân Ôn chục huynh đệ đang giáp lá cà ác liệt với đội tiên phong của quan binh. Đường núi nhỏ hẹp hiểm trở, quan binh không kịp trận, lại bị đánh úp bất ngờ nên rốivi_pham_ban_quyen loạn một phen. Nhưng vừa địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thần lại, phe Tân Ôn tức lépleech_txt_ngu vế, đành đánh vừa lùi, chớp đã bị dồn đến tận tường trại.
cổng trại, cho Tam gia và anh em vào! Lôi Phươngbot_an_cap Phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra lệnh. Bọn quan binh bám gót truy sátbot_an_cap sát nút, chỉ nhóm Tân Ônleech_txt_ngu mươi lăm mét, nếu mở cổng lúc này, kiểu gì chúng cũng ùa theo như ong vỡ tổ. Nhưng lệnh của Đại đương gia ban ra, đố ai dám lệnh.
Sao không dùng tên bắn mẹ bọn quan binh đi? Phàm thắc mắc. Giờ phút dầu sôi lửa bỏng này, xả một tên, không những chặn đứng của quan binh mà còn khiến bọn chúng tổn thất nặng .
Đào đâu cung tên. Lôi Phương Phi chẳng buồn giải thích dông dài, quay ngoắt sang chỉ đám thổ phỉ ném đá ầm xuống, cản bước như bão quan binh.
đá thì cũng vỡ đầu mẻ trán , ngặt nỗi ném trậtbot_an_cap lất, lại còn tốn sức lực, mà tốc độ rùa bò. Nhómbot_an_cap Tân Ôn vừa lếtbot_an_cap được mạng về trại, thì y hai ba chục tên quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng ùa theo vào, phía sau quan binh vẫn đang ùn kéo tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như nước vỡ .
Anh em, theo tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xông lên, quét sạch lũ chó quan ngoài! Lôi Phương Phi quẳng đôi , rút thanh kiếm sắt, dũngleech_txt_ngu lao xuốngleech_txt_ngu tường trại.
, thương tích chưa lành, chảy máu nhiều quá thăng thiên đấy! Phàm theo phía .
Tỷ tỷ vốn dĩ là thế, lúc nào cũngleech_txt_ngu mạng bạt mạng! Lôi Nhiễm Nhiễm quản vai chỉ của Lôi Phương Phi, đôn đốc thổ phỉ ném đá xối xả cản bước quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net binh.
Khốc liệt! Thật sự quábot_an_cap khốc ! Đám quan trang bị tận răng, đội đá xông pha vào trận, phỉ thì tử thủ phòng tuyến cuối , liều bảo gia . Tiếng la hét rung chuyển trời đất, máu thịt văng tứ tung.
Cuối cùng, bọn binh bị đánh bật ra ngoài, cổngbot_an_cap trại đóng kiên cố. Bọn quan binh đành bài. trại tuy không cao lắm, nhưng thiếu thang công thành thì cũng chẳng mọc cánh mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bay qua được. Chúng đành xả một loạt tên vớt vát dưới chân , rồi ôm theo vong lục rụcleech_txt_ngu rút .
em, ta đã giữ vững được gia viên! Khuôn mặt Lôi Phương Phi nhợt nhạt như xác chết, lấm tấm mồ hôi hột lạnh toát. Trận huyết chiến ban nãy xé toạc toàn bộ vết thương , chưa kể còn dính vài vết chém mới.
người trâu bò thật! Dương Phàm vừa giơ cáileech_txt_ngu khen ngợi vừa ôm nôn thốc nôn . Lần đầu tiênbot_an_cap tận mắt kiến cảnh tượng đẫmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máu tàn khốc cỡ này, thị giác tra tấn, khứu bị ! tay khắp nơi, mùi máu tanh nồng nặc lên não, cảnh tượng ám ảnh này có lẽ năm tám mươi tuổi Dương Phàm cũng không nhòa.
là vài cái xác chết thôi mà, gì nônleech_txt_ngu xanh vàng thế. Lôi Phương Phi cuối cùng cũng vớt vát lại được chút thể diện. Nàng vừa dứt lời, cơ thể mềm nhũn đổ ụp xuốngbot_an_cap, lịm ngay khắc.
Đại đươngbot_an_cap gia! Đạivi_pham_ban_quyen đương gia! Đám thổ phỉ nhốn nháo như ong vỡ tổ.
Nàng ta mất máu nhiều nên xỉunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, phải cấp cứu ngay. Dương Phàm vừa nôn khan vừa thều thào.
Bênbot_an_cap trong Vân Trúc, Lôi Phương Phi sõng soài trên giường, chiếc váy xếp ly và áo khoác ngắn đã được phăng, người chỉ còn sót lại chiếc yếm . Lôi Nhiễm Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang hì hục cầm máu cho tỷ tỷ. Vết thương mạng trên đùi vỡ lần hai, việc cầm máu thêm gian nan, đùi non đã siết chặt băng vảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà máu ồ ạt trào ra, kim sang dược vừa rắc lên đã bị rửa trôi không còn dấu vết.
taleech_txt_ngu! Phàm đứng ngứa mắt quá, bèn xắn tay áo bước tới, dạng hai chân Lôi Phileech_txt_ngu ra, sờ soạng tìm động mạch chủ ở bẹnleech_txt_ngu rồi ấn mạnh xuống. Máu lập tức ngừng , Lôi Nhiễm đứng hình chết trân. phải nàng há hốcbot_an_cap mồmbot_an_cap vì Dương Phàm rành rẽ huyệt đạo mạch chủ, là cái tư thế dạng háng này của hắn, coibot_an_cap nhưbot_an_cap Lôi Phương Phi bị lột sạchleech_txt_ngu sành sanh trước mắt hắn còn gì. Yếm đào manh vốn chỉ che hờ hững phía , bên dưới làm gì có mảnh vải thân nào
thuốc nhanh lên! đầuvi_pham_ban_quyen Dương Phàm lúc trong sáng như gương, không cầm máu kịp thời thì người cõileech_txt_ngu âm vẫy gọi mất!
Lôi Nhiễm vội vàng rắc thuốc, cuối cùng máu cũng chịu ngừng chảy! Nhưng Dương Phàm đố buông tay, mà cứ giữ cái tư thế nhạy cảm này cũng chướng mắt, hắnbot_an_cap bèn ngoắc con nhóc tỳ nữ lại, chỉ điểm tận vị trí cần .
Cứ chặtbot_an_cap vào chỗ này, không lơi tay ra!
Con bé tỳ nữ rắpbot_an_cap làmvi_pham_ban_quyen theo, Phàm ấn trật nhịp nên hai người cùng đè lên một lúc, đợi bé ấn chắc nịch rồi mới rụt tay lại.
giữ bao lâu ? Lôi Nhiễm Nhiễm hỏi.
Chắc cốp thì tầm một đến hai . Hai người thay phiên nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà ấn.
Nhiễm Nhiễm gật gùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dặn dò con nhóc: Lát nữa Đại gia tỉnh lạibot_an_cap, bảo ta cầm máu cho ngài ấy, rõ !
Hôm nọ Dươngleech_txt_ngu Phàm mới nghía sơ cặp đùi nà của Lôi Phương làm nàng tức hộc , nay màbot_an_cap biết bịvi_pham_ban_quyen Dương nhìn trọn bộ thế này, chắc chắn nàng ta sẽ xách daoleech_txt_ngu liều chết với hắn .
Bước khỏi Trúc, Dương chẳng màng về phòngleech_txt_ngu thuốc, trong lòng đang cấn một chuyện. Bên cổng trại, đámbot_an_cap la la đang tất tả dọn tàn , xác chết và tay chân rơi rụng được tẩu tán, mùi máu tanh vẫn phảng phất nhưng đã loãng đi nhiều.
Dương Phàm tóm cổ một tên lâu lại hỏi: không cóleech_txt_ngu một tên nào ?
Thực ra cung tên Dương Phàm gạnbot_an_cap hỏi Lôi Phương Phibot_an_cap rồi, nhưng lúc đó nàng ta mải chém giết hăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máu, chỉ quăng một câu cụtbot_an_cap Đào đâu . Hắn bán tín bán nghi. tên đâu có nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắtvi_pham_ban_quyen mà bị triều đình quyền, chỉ gỗ tốtbot_an_cap, gân bò dẻo là chế được . Thế mà sơn trại lại không có một .
Tên lâu gãi thích lý do củ chuối: Lấy đâu ra nhiều bò vàng thế mà lấy .
Hóa ra trong trại vàibot_an_cap cây cung, nhưng toàn là cungvi_pham_ban_quyen mềm oặt ẹo, muốn chế cung cứng thì phảivi_pham_ban_quyen xài gân bò . Muốn có gânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì phải nuôi bò, mà trại thì lấy đâu ra tiền mà nuôi. Đừng nói trại, nông dân thui cũngvi_pham_ban_quyen chả đủ sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuôi bòleech_txt_ngu, bọnbot_an_cap có tiền nuôi bò đều là đám địa chủ rủng rỉnh.
Vậy lấy sứcleech_txt_ngu đâu ra cày ruộng?
Thì người kéo, không thì dùng , hoặc xài lừa.
Bấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương Phàm mới vỡ mộng, hóa ra cái cổ đại dùng trâu bò cày ruộng búa trên sách toàn là chuyện tiếu lâm, ảo y như chuyện người giàu tốtleech_txt_ngu bụng tiền cho kẻ nghèo vậy.
Không có toang thật đấy. Dương Phàm vừa lẩm bẩm bước.
Mãi đến chiều hôm sau Lôi Phương Phi tỉnh lại, câu đầu nàng bật ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là: Ai cầm máu ta vậy!?
Con tỳ nữ không dám hénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net răng nửa lời, cứ theo bài Lôi Nhiễm Nhiễm dặn: Nhị đương gia ạ.
Lôi Phi thở phào nhẹ nhõm. Mới bị thằng chả Dươngvi_pham_ban_quyen Phàmbot_an_cap nhìn trộm đùi hai lần phát bực, nếu bị nhìn thêm lần ba, sau này đâu ra mặt mà lấy chồng. Xong vụ này, nàng lại trăn trở về trận chiến vừa qua. Quan binh kéo tiễu phỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như cơm bữa, nhưngvi_pham_ban_quyen sơn trại chưa bao giờ thiệtvi_pham_ban_quyen hại nhân . Bí quyết nằm chỗ: thân biết phận, biết thực có hạn chưaleech_txt_ngu dại dột xông ra khỏi trại nghênh chiến. Lần cậy có mười bộ giáp sắt của Dương Phàm chống lưng, mới hùng hổ xông pha. Coi bộ dù sauleech_txt_ngu này anh giáp sắt tận răng, cũng không thể húng xông ngoài được.
Đang mải suy nghĩ, tiếng Lôi Nhiễm vang lên ngoài cửa: Nhi ơi, đắp chăn cẩn thận cho Đại đương đi.
tên thân mật Lôi Phươngvi_pham_ban_quyen Phi cho con nhóc tỳ . Nhiễm Nhiễm đến thăm mà lại bắt đắp chănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net che chắn, nào
Ngay sau đó, vàoleech_txt_ngu mắt Lôi Phương làvi_pham_ban_quyen cảnh Dương và Lôi Nhiễm Nhiễm tay trong tay tình chàng ý thiếp bước vào. Ánh mắt Lôi Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm lúng đưa nhìn Dương Phàm, ướt đến mức không biết còn tưởng vừa được tưới tẩm đẫm đìa.
Mà sự thật là Lôi Nhiễm Nhiễm đượcvi_pham_ban_quyen tưới tẩm đẫm . Túc trực rã mười ngày trong Lưuleech_txt_ngu Vân Trúc, con đói Lôi Nhiễm Nhiễm sớm đã bứt rứt không yên, ngày hôm qua gặp Dương Phàm là y nhưleech_txt_ngu thiên nổ đất, lửa tình cháy không sao kìmbot_an_cap nén nổi.
Vừa nãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng tất tả chạy đi tìm Dương Phàm, hắn đang giám sát Đại Trángvi_pham_ban_quyen đẽo quặng ở ngọn núi sau. Hai ánh mắt nhau là chớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đùng đùng, màng dắt nhau về phòng thuốc, kéo ra góc mây mưa nhiệt một trận hoa lá. Lôi Nhiễm Nhiễm sướng rơn người.
Từ nay cấm tiệt không cho hắn vác mặt đây nữa! Lôi Phương Phi tống cổ Phàm ngoài, nhưng lại bất lực vì đang nằm liệt giường.
Lôi Nhiễm Nhiễm đỡ lời: Tỷ , Tướng có chuyện quan trọng muốn bàn tỷ.
Sau những giây phút mây mưa mặn , Dương Phàm và Lôi Nhiễm ôm nhau âu yếm trên tảng đá lớn, rủ rỉvi_pham_ban_quyen chuyện trận chiến ngày hôm quabot_an_cap, rồi lan man sang chuyện cung tên. Nghe Dương Phàm khoe tài chếbot_an_cap cung tên, Lôi Nhiễm Nhiễm thêm sùng bái, lôi tuột hắn đến diện kiếnbot_an_cap Lôi Phương Phi.
Chuyện gì? có việc chính sự, thái độ Lôi Phương Phi bớt góc .
muốn vài cây cung nỏ cho anh em trong trại.
Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gìleech_txt_ngu cơ? Không phảivi_pham_ban_quyen Lôi Phương Phi tai, mà nàngleech_txt_ngu đinh mình . Rèn sắt giápbot_an_cap thì nhờ sẵn quặngleech_txt_ngu trên ; chế cung thì phải bò, không những thế còn phải có ngỗng, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ cũngvi_pham_ban_quyen vứt. nói Lưu Vân trại nghèo rớt tơi, ngay cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bá Vương nhất sơn trại núi Hùng Nhĩ cũng nổi con bò con ngỗng.
Ta bảo là ta muốn tạo cung nỏ.
Thì cứvi_pham_ban_quyen việc. Lôi Phương Phi gật gùvi_pham_ban_quyen, nhưng cũng rào trước sau: Sơn trại ta bòvi_pham_ban_quyen không có lấy một con, ngỗng không có lấy mộtvi_pham_ban_quyen , ngươi tự đi xoay xởbot_an_cap!
Dương nhếch mép: Chẳng cần dùng đến ngỗng.
Lôi Phương Phi hốc mồm, Lôi Nhiễm Nhiễm cũng trố mắt ngạc nhiên. Không xài gân bò lôngbot_an_cap ngỗng chế được cungleech_txt_ngu , khác gì con người không hít thở sống nhăn .
Tướng công, chàng có tuyệt chiêu àbot_an_cap? Nhiễm Nhiễm luôn dành cho Dương Phàm tin tuyệt đối, người đàn ông chạm phần sâu kín nhất trong tâm hồn nàng, sao có là tầm được.
Dương Phàm tỉnh queobot_an_cap: Chế cung nỏ có với sắt là đủ xài rồileech_txt_ngu.
Khoan đã! Ngươi nói là cung nỏ sao? Bấy giờ Lôi Phương Phi mới nhận ra khác . Cung tên cung nỏ tuy chỉ khác nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chữ, nhưng cơbot_an_cap chế hoạt động, nguyên lý chế tạo vàleech_txt_ngu vật liệu hoàn toàn khác biệt.
Ta vẫn luôn nói cung nỏ .
mà biết chế cung nỏ ?! Lôi Phương Phi kích tột độ, bật ngồi , tấm áo choàng phủ hờ hững tuốt luốt, phơi bày bầu ngực trắng nà không che đậy. Nhưng Lôi Phương chẳng thèm bận tâm, ánh mắt dán chặt vào Dương Phàm như muốn ăn tươi nuốt sống: Ngươi thực sự biết cung ?!
Cung thuộc dạng kỹ thuật cấp, khó nhằn hơn bội phần. Chế cung tên khó ở tìm kiếm nguyên , còn cung nỏ là bàileech_txt_ngu toánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hóc búa chế tác. Cái món nàybot_an_cap cũng y xì đúc giáp, triều đình cấm tiệt, tàng trữ là ánleech_txt_ngu đầu.
cái nỏ tép riu có gì to tátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu. tặc lưỡi coi thường, hắn đường đường là dân xuyên không, lưng dăm ba tài lẻ mới không làm mất mặt giới xuyên không .
Lôi Phương sướng đến phát rồ, vồ lấy Dương Phàm nắm chặt cứng: Ngươi gì cứ miệng, ta nhất nhất chiều theo ý ngươi!
Chẳng cần gì tobot_an_cap tát, chỉ xin cái quyền được tự do vào Lưu Vânbot_an_cap Trúc là đượcvi_pham_ban_quyen.
Duyệt luôn! Lôi Phương Phi lấy uyvi_pham_ban_quyen danh trại raleech_txt_ngu thề thốt: Từ giờ này, ngươi thích vào lúc nào thì ra vào! Đêm ngủ lại đây ta cũng !
Ngủ xin kiếu, chẳng dại gì chen chúc cô.
Trong phòng Lôi Phương Phi độc mỗi cái giường, gian sương phòng phía Tâyleech_txt_ngu thì có thêm cáileech_txt_ngu giường của nhóc nữ. Nếu là mấy hôm trước Dương Phàm nói câu , Lôi Phương Phi đã xẻo thịt hắn rồi. Nhưng nay cờ đã đổi, Dương Phàm làmbot_an_cap tới thì nàng cũng cam lòng. Cùng lắm thì nàng trải chiếu đất, miễn sao Dương Phàm nặn raleech_txt_ngu được cái cung nỏ cho nàng!
Ta cử thêm vài anh em phụ ngươi nhé?
Có mười anh em của Đại Tráng là dư rồi, này cũng chẳng cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đông người làm gì. Ngẫm nghĩ một lát, Dương Phàm : Điều vài người đào sắt cũng được.
Lực lượng trại được phân lại. Cộng thêmleech_txt_ngu nhóm Đại Tráng, vơ vét tổng nămvi_pham_ban_quyen chục đàn em, nắm giữ non phần ba quân số sơn trại. Bốn mươi tay lính te do haileech_txt_ngu đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mục Thôi Canh và Trần Tam Thất (một gầy một béo) dẫn dắt, được Dương Phàm phái đi đào quặng ở núi . Việc xảo như chế nỏ thì phó cho đám Đại Tráng lo liệu.
Tin đồn rể quýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Nhị đương gia đang bí chế tạo vũ khí hạng nặng nhanh chóng lan truyền khắp sơn trại. thổ phỉ tòbot_an_cap mò muốn lòi con mắt, lân la đến xemvi_pham_ban_quyen thức rèn đúc, nhưng Dương đuổi như đuổi , lấy cớ bảo mật sự.
Lôi Phương Phi cũng tò không kémleech_txt_ngu, nằm ình trên giường ba ngày, vừa lết chân xuống được là gậyvi_pham_ban_quyen lọnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọ đến xưởng luyện sắt. kia ở đây chỉ trơ trọi cái lò luyện, từ Dương Phàm mở dự án cung nỏ, Lôi Phương Phi đã hạleech_txt_ngu lệnh dựng một cái lán trại. Gọi là lán sang mồm chứ nó che nắng che mưa thì , còn gió thì thổi lồng lộng. Cơ mà lúc luyện nhiệt độ hầm hập, gió lùa lại mát mẻ, hợp lý phết.
cây nỏ hoàn chỉnh đã ra , Phương Phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vớ lấy, giương lên thử nghiệm, dáng dấp cũng oai phong lẫm liệt ra trò. Nhưng soi kỹleech_txt_ngu thì cấu tạo hoắc, chẳng giống cung truyền thống tẹo nào.
hoạt động của nỏ khác hẳn cung, nhưngvi_pham_ban_quyen điểm chung là phải có dây nỏ. dùng sức kéo, nỏ thì xài lẫy họcbot_an_cap kéo dây. Cái nỏ kỳ quặc Dương chế tạo trụi lủi, chẳng có lấy một sợi dây nỏ nào, chỉ lèo tèo vài cái lò xo và bánh răng.
Lôi Phương gặng hỏi: Tầmvi_pham_ban_quyen xa bao nhiêu?
lắp xong, hàng demo, chưa test thử. Dây cung nỏ truyền cũng gân bò, nỗi trên núi đào đâu ra bò, nên Dương Phàm độ lại thiết kế.
Cung nỏ độ của Dương Phàm vừa không xài dây nỏ, tất nhiên cũng vứtbot_an_cap xó luôn cung, nhìn qua na ná trường hiện đại.
Rãnh trượt mũi tênvi_pham_ban_quyen được thiết dài hơn hẳn cung nỏ thường. Phần rãnh nối đó nhét một cái lò xo , bên hông là bánh răng gắn chốt khóa ngược, trên bánh răng còn một cái tay quay mà. Lôi Phương Phi trố mắt nhìn nửa ngày trời cũng mù chẳng cái nỏ của Phàm hoạt động kiểu quái gì.
Xoay cái tayvi_pham_ban_quyen quay này. Dương Phàm cầm tay chỉbot_an_cap việc cho Lôi Phi. Bánh răng chuyển động, lò xovi_pham_ban_quyen bị ép chặt lại, nén đến cực hạn rồi thì lắp mũi tên vào . Giống hệt cung nỏ truyền thống, tên nỏ khôngvi_pham_ban_quyen đuôi định hướng, thân mũi tên tiện bằng gỗleech_txt_ngu nguyên khối, gắn thêm đầu mũi tên bằng sắt hoắt.
Dương Phàm: Cô bắn thử phát xem sao.
Lôi Phươngvi_pham_ban_quyen Phi nhắm thẳngleech_txt_ngu tắp ngọn cây bạch cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó năm bước chân, nơi chúbot_an_cap chim sẻ xẻo đang . Siết , xé vút qua, chú sẻ cái xuống đất.
Tài bắnvi_pham_ban_quyen cung của cô phết nhỉ. Dương Phàm vỗ tay khen ngợi.
Nhờ cung nỏ của ngươi xịn xò đấy . Lôivi_pham_ban_quyen Phương Phi cũng không tiếc lời tụng.
Nhiễmleech_txt_ngu Nhiễm đứng cạnh phì cười: Haivi_pham_ban_quyen người bốc nhau hay tự đấy?
Cái cung nỏ này quávi_pham_ban_quyen đỉnh! Lôi Phương Phi tột . Giáp sắt dắt lưng, cung nỏ trong tay, cònbot_an_cap ngán thằng quan nào nữa? Nàng chỉ vào mấy bộ phận lạ hoắc trênvi_pham_ban_quyen cung nỏ hỏi: Mấyleech_txt_ngu đồ yêu này cái gì?
: Bánh răng, lò xo. Hai cái lạ hoắc này, Lôi Phương Phileech_txt_ngu chưa nghe qua. Lôi Phương mù tịt, Lôibot_an_cap Nhiễm Nhiễm cũng điếc tịt, đám thổ phỉ trong trại lại càng tịt ngòi. Phương Phi tò mònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi cặn kẽ cách làm, là bí kíp độc quyềnvi_pham_ban_quyen của Dương Phàm, không truyền ra ngoài, sau này để dành truyền lại cho con hắn, người ngoài hỏi han lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi mất . Nàng không , nhưng Dương Phàm tự động tuôn ra lèo: Cái bánh răng này rèn chua xót lắm. Ta phải bắt Đại rèn ra một miếng sắt tròn xoebot_an_cap, rồi đục đẽo tỉ mẩn từng cái răng cưa.
có máy móc đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỗ trợ, đục đẽo thủ công bằng tay vừa vắt kiệt thể , vừa đòi hỏi độ chính xác tuyệt đối. Phải hì hục mất hơn nửa ngày trời mới lắp ráp xong một cây nỏ. Phàm lại cái lò xo: Cái lò xo nàyvi_pham_ban_quyen phải rèn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cọng dây kẽm dai dẳng, đó
Stopvi_pham_ban_quyen, stop! Ngươi miệng lại ngay! Lôi Phươngbot_an_cap Phi cuống cuồng ngắt lời Dương Phàmvi_pham_ban_quyen, không muốn quy giang hồ.
Thôi cứ để giải trìnhleech_txt_ngu , một thân mình giám sát tiến độ oải lắm, mà nắmleech_txt_ngu được trình thì rảnh rang qua đỡ ta một tay. Liếc xéo cái chân tễnh của Lôi Phương Phi, Dương Phàm thêm: cái chân què kialeech_txt_ngu thì cô cũng chả ănbot_an_cap gì được đâu, ngồi làm quản đốc chuẩn .
Dương Phàm dứt lời, hai chị em đã đồng thanh gắt ầm lên.
Ngươi có ý gì?
Là sao, ý gìbot_an_cap là ý gì? Dương nghệch mặt ra nổi hai cô nươngvi_pham_ban_quyen này đang lên cơn gì. Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của hai chị em, cứ như thể đang đứng một rẽbot_an_cap cuộc đời hệ trọng hơn cả cái lễ thành thân với Lôi Nhiễm hôm nọ.
Sao tự dưng ngươi lại muốn truyền thụ kíp cho ta? Lôi Phương truy vấn.
Thì ta giải thích rồi , một ta gánh vác việc giám sát quá tải, cô lại đang bó bột không làm ăn được gì, haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phó nháy giám sát ta.
Chàng đang có ý đồ rước tỷ về làm vợ lẽ đúng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Lôi Nhiễm thì huỵch toẹt thẳng vào vấn đề.
Dương Phàm càng nghe càng loạn não. Mình chỉ đạt lại quy trìnhvi_pham_ban_quyen sản xuất thôi mà, lại dính đến chuyện rước Phươngbot_an_cap Phi vềbot_an_cap làm vợ lẽ thế nào? Thấyvi_pham_ban_quyen vẻ mặt ngáo ngơ của Dương Phàm không giống đang diễnbot_an_cap kịch, Lôi Nhiễm Nhiễm mới vạch trần .
Cái này là bí kíp độc quyền chàng, nguyên tắc bất bất dịch là truyền không nữ, giờ chàng phá truyền cho tỷ tỷ, chẳng phải là muốn rước tỷ ấy về sao?
ra là vậy, Dương Phàm bừng tỉnh. Sống ở cái thời cổ lỗ sĩ này, bất cứ bí kíp nghệ nào cũng được coi là bảo vật gia truyền, giấu nhẹm như mèo giấu cứt.
cáivi_pham_ban_quyen trò này cóleech_txt_ngu gì mà bí mật, Nhiễm nàng cũng vểnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net taivi_pham_ban_quyen lên mà nghe, sau này mở rộng quy mô sản xuất hàng loạt, nàng cũng tay áovi_pham_ban_quyen lên làm quản đấy.
Lờ ứng chị , Phàm cứ bô giảng chi tiết các công đoạn rèn đúc bánh răng và lò , nhấn những chỗ cần lưuvi_pham_ban_quyen ý. Giảng giải một mạch, hắn sangleech_txt_ngu khảo bài Lôi Phương Phi trước, Cô tường thuật lại quy trình rèn xo xem nào.
Lôi Phương Phi ngoan trả bài y như học sinh tiểu học, Quá trình rèn lò xo bắt đầu bằng việc rèn dây kẽm, nung dây kẽm đỏ rực lên rồi quấn chặt quanh sắt trụ, sau đó uốn quặp hai đầu lại cho chắc .
Điểm mấu chốt gì?
Trong trình quấn lò xo, phải nhiệt độ lò xo rực lửa.
Chuẩn không cần .
Dương gật tán thưởng, quayleech_txt_ngu sang sát Lôi Nhiễmvi_pham_ban_quyen: trả bài trìnhvi_pham_ban_quyen chế tạo răng và những điểm cần ý xem nào. Lôi Nhiễm Nhiễm cũng nghiêm túc trả bài không trật một chữ.
Cả hai nương đều bài rất vững. Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm tiếp tục khen . Đám Đại Tráng đứng hóng chuyện mà người ra: bộ dạng hống hách của Dương Phàm y chang Đại đương gia, rốt cuộc ai mới là thủ lĩnh tối caoleech_txt_ngu của sơn trại này?!!
Tin tức rèn đúc thành công nỏ lanleech_txt_ngu truyền như khắp ngõ ngách sơn trại, thổ phỉ không được bén mảng lại gần xưởng luyện sắt, đành tò mò hóng từ xa. Phương Phi phải tựbot_an_cap tay cầm nỏleech_txt_ngu ra võleech_txt_ngu dương oai cho đám lâu lavi_pham_ban_quyen chiêm ngưỡng.
Nhìn cái nỏ này dị hợm ?
Không cungvi_pham_ban_quyen chả có dây , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chừng là mã lòe thiên hạbot_an_cap thôi?
Đám lâu la lần đầu tiên trong đời mục sở thị loại nỏ kỳ lạ này, bàn xao rôm rả. Kẻ ném đá giấu tay tìnhvi_pham_ban_quyen là Tân Ôn, Đại đương gia, coi chừng sập ranh con đó! Cỡ con nhà nòi hủ nho như nó, đâu tài rèn sắt, đúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi lại chế nỏ siêu phàm đến thế.
Lôi Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phi nhếch mép khẩy, Lúc nãy ta vừa bắn thử rồi, mũi tên cắm phập gốc cây cách năm mươi , hay là gia làm bia đỡ đạnleech_txt_ngu, thử xem nó có phóng tới cộtleech_txt_ngu một trăm bước nhé.
Trên trường rộng thênh thang trước sảnh Nghĩa, Lôi Phương Phi đứng oai vệ trước sảnh, chống lăm lăm cây cung nỏ trên tay; Ôn thì co ro phía cuối thaobot_an_cap trường, đầu đội quả táo, cách giữa hai người đo bằng thước làvi_pham_ban_quyen chuẩn một trăm bước chân.
Tam đương gia, chuẩn bị thần chưa? Khoảng cách khá xa nên Lôi Phương Phi gào lên, đám lâu laleech_txt_ngu thì truyềnleech_txt_ngu lời loa phát thanh. Ôn mặt xám ngoét, chân đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lô tô. thế này thì câm chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong!
Chuẩn bị xong rồi! Giờ phút này, vãi ra quần cũng cắn răng mà nói xong rồi. Chứ lòi cáileech_txt_ngu đuôi hèn nhát ra, sau này hét ra lửa cũng đéo thèm nghe.
Tỷ tỷ, định dùng lão ta làm bia tập bắn thật á? Lôi Nhiễm Nhiễm lo ngáy. Không phải nàng nghi ngờ tầm bắnleech_txt_ngu cung , mà là nàng lỡ như mũi tên đi chệch quỹ đạo, không găm trúng quả táo găm trúng sọ Tânbot_an_cap thì toangleech_txt_ngu. Gần một phần ba đám la trong là đệ tử ruột của Tân Ôn, nếu gã tiên, sơn trại tất dấybot_an_cap binh biến.
Lôi Phương Phi lạnh lùng đáp: Nhân cơ hộileech_txt_ngu này dằn mặt lão ta một trận. Dám đứng ta mà dìm Dương Phàm, phải cho lão nếm mùi lợi hại! Giươngbot_an_cap cungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nỏ, ngắm mục tiêu, điều thở, siết cò dứt khoát. Tiếng xé gió rít lên tai, quả đỉnh đầu Tân Ôn vỡ toác mấy .
Đỉnh quá! Tiếng hò reo vang dậy cả thao trường, lâu la vỗ tay rào ràobot_an_cap. Nể phục tài thiện xạ Lôi Phương Phi một phần, nể phục tầm bắn xa tít mù tắp của cung nỏ mười phần. Lôi Phương cũng phảibot_an_cap bật thốt lên chữ Tuyệt, tâm đắc sức mạnh của cây cung nỏ. Tầm bắn cungvi_pham_ban_quyen nỏ độ vượt mặt cung cứngvi_pham_ban_quyen truyền thống, sánh ngang với hàng của quan binh. Nếu mỗi anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em trong trại được trang một cây, thì Vân trại không chỉ làm gỏibot_an_cap mươi bảy trại bắp trên núi Hùng Nhĩ, mà giáp lá với quan binh cũng chả việc gì phải xoắn.
Dương Phàm, từ giờ trở đi, ngươi được bổ làm tổng công trình sư chế tạo cung .
Dương Phàm: Thế còn án giáp sắt thì sao?
Lôi Phương gạt đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: tạm , hoàn tất lô cung nỏ rồi tiếp.
Chốt hạ xong phương án, Phi ngoái nhìn, Tân Ôn vẫn đứng chết trân ở cuối thao trường như pho đá. Lôi Phương Phi lên tiếng gọi: Tam gia, buổi test vũ khí kết thúc, ngươivi_pham_ban_quyen lui về được rồi, cảm ơn màn biểu diễn của ngươi! Đám laleech_txt_ngu truyền lời rát cả mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tân Ôn đứng đực mặt ra đấy. Dương Phàm chạy tới coi thử, ra lão ta vãi mật, cả người cứng đơ như khúc gỗ. Lôi Nhiễm Nhiễm hít mũi ngửi ngửi: gì khai rình thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? kỹ lại mới thấy, Tân Ôn sợ đái ra lúc nào không hay. Lôibot_an_cap Phương Phi lắc đầu ngán : Mau mau khiêng Tam đương gia dọn dẹpvi_pham_ban_quyen chiến trường đi!
Kế hoạch mỗi người một cung nỏ thành mây khói. Sangvi_pham_ban_quyen ngày thứ năm khai thác quặng, Thôi Canh về cấp báo: mỏ quặng cạn kiệt rồi. Dươngvi_pham_ban_quyen Phàm không tin vàoleech_txt_ngu tai mình, đùa à, mới lên được hơn quặng, mỏ lộ thiên gì bé như lỗ mũi thế này. Lên núi kiểm tra thì ôi thôi, mỏ quặng bốc hơi sạch bách thật, sự khác biệt màu sắc đất đá xung quanh mồn .
Tai họa đến một mình, số quặng sắt đào được đợt đầu hàm lượng sắt thô khá khẩm, chứ mớ quặng đợt sau thì tạp chất nhiều như sao trên , lượng sắt lèo tèo thảm hại. Đốt hết cả quặng, chắtbot_an_cap rabot_an_cap được vỏn vẹn năm trăm cân sắt thô, đembot_an_cap đi luyện lại thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắt tinh thì hụtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ còn đầy năm cân. Rèn mười bộ giáp sắt ngốn bay ba trăm cân, số dư để nỏ chỉ vỏn vẹn hai trăm cânvi_pham_ban_quyen.
Một cây cung nỏ xài sắt chẳng tốn nhiêuvi_pham_ban_quyen, chỉ vài cái bánh , lò xo. Khổbot_an_cap nỗi tên nỏ mới là kẻ tàn phá . đầu mũi tên be bé, chẳng ngốn mấybot_an_cap sắt, nhưng tên nỏleech_txt_ngu bắn ra là một đi trở lại. Mỗi cung nỏ sắm bèo bèo cũng phải trăm mũi tên dự trữ. đi tính lại, hai trăm cân cũng đẻ ra được chục cung nỏ là kịch kim.
Dư rồi! Lôi Phương Phi lại hàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng với kết quả này. Năm mươi cây nỏ đủleech_txt_ngu để vác đi san thiên , nhưng phòng thủ sơn trại thì đúng muỗi.
Chỉ cần sơn trại vững vàng, tương laibot_an_cap khắc có hy vọng!
Dương Phàmbot_an_cap lại đi ngược dòng dư luận: Cứ đem thủ trại thì phí của .
Phương vặn lại: Rèn cung nỏ khôngvi_pham_ban_quyen giữ nhà thì để trưng à?
Dương Phàmbot_an_cap xòe bài ngửa: Đem đi bán làm gì. cây cung nỏ định giá sươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sương cũng phải cả ngàn lạngbot_an_cap bạcvi_pham_ban_quyen, hàng độc quyền có tiền chưa được. Năm chục cây, là vớ năm vạn . Hắn tiếp tục vạch ra chiến lược: Bán chác tiền rồi lại gom sắt, đúc thêm cung nỏ, cứ thế mà xoay.
Nhưng kế này lập tức bị giộibot_an_cap một gáo nước lạnh. Ngặt nỗi bán ai?
Lôi Phương Phi vắt óc kê toàn bộ khách hàng tiềm năng. Bán cho ba mươi thổ phỉ trên Hùng Nhĩ là tự đào huyệt chôn mình, vừa giao hàng xong bọn nó quay ngoắtbot_an_cap lại nã Lưu Vân trại. Đám phỉ ở phương xa cũng chẳng khá , biết đâu tụi nó lại là họ hàng hang hốc với bọn trên núi này. binh lại càng kỵ, quân quy khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trang bị đến răng, đời nào thèm ngó ngàng ba món hàng chợ đen tự chế, có khi lại xíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổ tống vào ngục. thì bán ai được? Dân đen đói nghèo lấy đâu ra tiền mà đú món chơi xa xỉ này.
Chào hàng cho bọnleech_txt_ngu địa chủ , bọn nhà giàu lúcleech_txt_ngu nào chả cần hàng nóng để bảo vệ tư dinh. Dương Phàm hiến kế.
Lôi Phi tiếp gạt phăng: Trangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị tận cho bọn địa chủ, lỡ kém lấy ai ra mà cướp?
Cả bọn dài thườn . Cầm trong cỗ máy in tiền đành ngậm ngùi bất lực, cay đắng !
Hay là hàngvi_pham_ban_quyen cho Bắc Man? Lôi Nhiễm Nhiễm đềbot_an_cap xuất một ý tưởngbot_an_cap lóevi_pham_ban_quyen sáng, nghe chừng khả thi phết. Núi Hùng Nhĩ nằm tít ngoài ải, lãnh địa Bắc Man vỏn vẹn bảy dặm, phi ngựa quất roi ngược hướng Bắc, xuyên qua Thành là tới tận nơi, lâu la lắm chỉ mất haibot_an_cap ngày đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dương Phàm chần chừ: Bọnbot_an_cap Man là thù không đội trời chung, lại tuồn hàng cấm cho bọn chúng?
Lôi Phương Phi lại gật gù ý: Bắc Man quẩn đánh quan binh, quan binh rình diệt chúng ta, kẻ thù của kẻ là bạn cốt. Đẩy hàng cho Man, nước cờ quá !
Lôi Nhiễm Nhiễm : Bắc Man khan hiếm sắt thép, hét cao vót nóvi_pham_ban_quyen phải bấm bụng mua, một vốn bốn !
Dương Phàm chẹp miệng: Lãi mỏng tang sao đọ lại ‘Nước Ngọc Cơ Tuyết Nhan’ của .
Phương Phi cười khẩyleech_txt_ngu: Thôi bớt nổ , cái thứ ất ơ của ngươi hái ra tiền mới là chuyện lạ, rêu rao cả ngày trời có thu được cắc nào đâu.
Hôm rình rang Ngọc Cơ Nhan, doanh số nổ ầm ầm thậtvi_pham_ban_quyen, nhưng Dương Phàm lẹo tính bài chuồn nên mớ tiền được vứt lại lộnleech_txt_ngu xộn, mất tăm mất . Lôi Phương Phi mỉa mai mộtbot_an_cap cắc không kiếmleech_txt_ngu chẳng sainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm Nhiễmvi_pham_ban_quyen cũng hùabot_an_cap theo chọc : pr sản phẩm, mặt ta trát đen sì nhưbot_an_cap đít nồi. thứ nước thần tiên đó có công hiệu thật không đấy?
Hiệu %! Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắcbot_an_cap nịch. Đơn thuốc Nước Ngọc Cơ Tuyết Nhan này là hắn cất công sao chép từ sách truyền kỳ . Hơn nữa, nữ ai chả khát khao làm đẹp, cứvi_pham_ban_quyen treo biển mỹ phẩm lão hoàn đồng, đắt cỡ nào cũng nhau hốt.
Có áo giáp sắt cung làm bằng chứng sống, Lôi Phương Phi lạileech_txt_ngu đặt cược niềm tin vào hắn một lần .
Quyết định đi, hôm ngươi đi điều chế thuốc đibot_an_cap, ngàybot_an_cap mai xách xuống núi bán, bán đồng nào hay đồng . Lôi Phươngbot_an_cap Phi đã lên hoạch đâu ra đấy. Phân côngleech_txt_ngu Dương đánh lẻ đi bán Nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc Cơ Tuyết Nhan, thời cắt cử nhân phi sang Bắc Man tuồn cungbot_an_cap , vàbot_an_cap ứng viên sáng giá cho chức vụ này không ai chính là Tân Ôn. Gã hiện vẫn ung dung giữ đương gia của Vân trại, trong khi chưa nắm chắc phần thắng để trừ khử gãbot_an_cap, tốt là cứ tung mù, cho gã ảo tưởng sức mạnh mình nhân vật cỡ.
không sợ ta chuồn mất hút à? Phàm hỏi dò.
Lôi Phương tự tin tuyên bố: Ngươi nỡ lòng nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vứt bỏ Nhiễm Nhiễm ? Bọn tai mắt đã rỉ Lôi Phương Phi vụ hai đứa diễn cảnh xuân rực rỡ núi rồi. Lôi Phi thừa , không chỉ Lôi Nhiễmleech_txt_ngu Nhiễm mê mệt Dương Phàm, mà Dương Phàm cũng đắm đuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lôi Nhiễm Nhiễm kém. Chí ít là trong thời điểmbot_an_cap hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại.
Tướngleech_txt_ngu công! Lôi Nhiễm Nhiễm ôm choàng lấy Dương Phàm, thỏ thẻ tiếng , ngọt ngào mật vào tai ngọn lửa trongbot_an_cap Phàm bùng lên rực rỡ. Ai bảo người xưa cổ phong kiếnbot_an_cap, khoángbot_an_cap mãnh lắm bộ??!! Mấy cái tư thếleech_txt_ngu uốn éo điệu nghệ của Lôi Nhiễm Nhiễm, Dương Phàm mới chiêm ngưỡng lần đời.
Ta đi tuần tra trạileech_txt_ngu đây. Lôi Phương Phi thức thời rút lui khỏi Lưu Vân Trúcvi_pham_ban_quyen, không quên lôi theo con bé tỳ , nhường lại sàn diễn cho và Nhiễm mặc sức ân ái. Dưới gầm trời này kẻ nào dám cấm bước vào Lưu Vân Trúc chứ Dương Phàm thì , không những vô ra vào mà cònbot_an_cap tự do hành sự ngay trong khuê phòng. Bỏ qua chuyện giường chăn gối, mấy cái quy củnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vớ vẩn của Lưu Trúc đáng giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một xu gì.
Nhận được lệnh bài đi Bắc Man bán cung nỏ, Tân Ôn mừngvi_pham_ban_quyen rỡ như bắt vàng. Phen này sơn không thểleech_txt_ngu sống thiếu gã, Lôi Phương Phi lại càng phải dựa dẫm gã. Vụ này cũng cáibot_an_cap cớ hoàn hảo chuồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi sơn trại một dạo, chờ cái phốt sợ té ra quần vàovi_pham_ban_quyen dĩ vãng.
Đại gia cứ yên kê cao gối mà ngủ, chuyến nàyleech_txt_ngu xuất sang Bắc Man, ta thề sẽ đội giá lên chín tầng mây!
Lôi Phi nghiêm mặt dặn dò: Đường sang Bắc Man xa xôi vạn dặm, bủa vâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trùng trùng điệp điệp, nhớ ngụy trang cungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nỏ cho , kẻo lộ tẩy rơi vào tayleech_txt_ngu quan binh thì toang.
quyết xong xuôi phi là phải hỏa tốc sơn trại, tuyệt đối không được la cà đàn đúm bên ngoài.
Lôi Phương cắt hai mươi lâu la nhuệ tùng , kèm theo mườivi_pham_ban_quyen con la thồ chính chiến lợi phẩm từ chuyến cướp bóc đợt . Trên lưng chất lỉnh kỉnh sọt hàng, bên trong lót lớp kê và rau khô ngụy . Tân Ôn và băng đảng hóa trang thành buôn bán, rảo bước xuống núi Đan Thênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thẳng tiến về Bắc bán cung nỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lại về Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , sau trận chiến kịch liệt với Lôi Nhiễm Nhiễm trong Lưu Vân Trúc, cảm xúc thăng hoa.
Chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng tâm phết, hẳn Lưu Vân Trúc cho chúng ta mây mưa.
Tỷ tỷ bảo chàng là bậcvi_pham_ban_quyen kỳ tài ngàn năm có một, bằng giá phải giữ chân chàng lại. Mở toang cánh cửa trái tim, Lôi Nhiễm Nhiễm tuôn ra những lời ruột gan.
Dương Phàm tỉm cười: Thế nàng, có muốn giữ ta không?
Lôi Nhiễm Nhiễm e : Muốn chứ!
Dương Phàm lấn tới: Giữ bằng cách nào đây?
Lôi Nhiễm Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạch bốn vòi, quấn lấy Dương , cơ thể dính chặt vào nhau như hình với bóng. Tướng công, thiếp nỡ chàng nửa bước, cứ trì cái tư thế này mà đi hái thuốc nhé.
thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì ô kê con dê, nhưng lết về thuốc kiểu đây? Lưu Vânvi_pham_ban_quyen Trúc ngữ phía trước núi, phòng thuốc nằm tuốt phía núi, khoảng cách sương sương ba bốn dặm đường, toàn thổ phỉ tuần tra. Kiểu gì cũngleech_txt_ngu phải tách nhau ra thôi, Lôi Nhiễm Nhiễmbot_an_cap liền nảy raleech_txt_ngu tối kiến.
Tướng công, loại thuốc kích thích chàng pha hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bữa, nay cho xin một nữa đibot_an_cap.
Đậuvi_pham_ban_quyen xanh! Dương bắt đầu lo ngay , cái đà này không sớm , cũng bị hút khô cạn kiệt lực biến thành ướp khô cho xem. Lôi Nhiễm Nhiễm không chỉ giỏi chiêu trò hút cạn, mà còn biết xót cho tình lang, Ngày mai thiếp công đi sục thêm mớ Hà Ô, bữa tẩm bổ cho chàng sung sức!
Dương Phàm toát mồ : Tìm nhiềubot_an_cap thảo dược để pha chế Nước Ngọc Cơ Tuyết Nhan thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hốt hết thảo dượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hốt cả Hà Thủ luôn!
Đỉnh núi Đan Thê, đóng đô Vân , kéo dài hàng dặm với hơn ba mươi ngọn núi nhấp nhô, ngọn nào ngọn nấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng cỏ hoa , thảo dược nhiều kể. ngàyvi_pham_ban_quyen, Lôi Nhiễm Nhiễm chỉ quanh hái thuốc ởbot_an_cap những khu vực gần gũi. Rừng nước , dã thú rình rậpleech_txt_ngu, một cô nương yếu liễu đào tơ lại mù tịt võ công như nàng, hái gần nhà an là thượng sách.
nay gió đổi chiều, Lôi Nhiễm Nhiễm dắt Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm rừng lội suối, tiến thẳng đến núi sừng ở phía Đông đỉnh Đan Thê. Ngọn núinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này uy nghi tráng lệ, hình dáng hệt con cóc lồ đang nằm rạp, nên chết tên núi Cóc. Đoạn đường bay từ Đan Thê núivi_pham_ban_quyen Cóc ước chừng bảy dặm, nghe thì ngắn ngủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng lội đèo suối thì chẳng khác hành xác.
Chỗbot_an_cap này cỏ thuốc phú lắm hả? Dương Phàm lơ như bò đeo với địa hình đâyvi_pham_ban_quyen, Nhiễm Nhiễmleech_txt_ngu chỉ hắn đileech_txt_ngu nấy.
Nhiều hay không phụ thuộcleech_txt_ngu vào biểu hiện củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Lôi Nhiễm Nhiễm dừng bước trước một đá xanh khổng lồ, tung ánh nhìnbot_an_cap lúng liếng đưa tình.
Dương Phàm ngớ : Phụ vào ?
Lôi Nhiễm Nhiễm cười lả đầy dụ dỗ: Đươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên rồi. Chàng mà sung sức thì hái được cả thúng thuốc. Nàng nhẹ nhàng bỏ xiêm y, dáng ngọc ngà ngả ngớnvi_pham_ban_quyen trên tảng đábot_an_cap xanh. hình nà, trắng ngần như một nhánh Ngọc Linhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chi khiết, e ấp ôm lấy nhụy Nhục Đậu Khấu thơm tho, khêu Dương Phàm mau mau lượm.
Thì ra lôi đến cái chốn khỉ hobot_an_cap cò gáy này làbot_an_cap có mục đích mờ ám cả. Hôm qua vừa mới đọ sức kịch liệt ở núi sau, hôm nay nàng đã chủ động khiêu chiến, xem ra cô nàng mùi rồi. Giónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núi hây hây thổi, Linh lay động gọi mờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Dương Phàm thuốc, chuyênvi_pham_ban_quyen tâmleech_txt_ngu đắm chìm vào công cuộc thu Linh Chi. Cơn lốc tình ái quét qua, cảvi_pham_ban_quyen mệt lả ôm nhau say giấc nồng trên đá xanh, lúc mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt đã xế chiều.
Bụng Dương Phàm reo réo biểu tình. Chàng đói rồi. Nhiễm Nhiễm rẫm bụng Dương Phàmvi_pham_ban_quyen, rồi lại giởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trò hư hỏng quờ quạng nhạy cảm.
Dương Phàm tay nàng lại: Ta ‘hái thuốc’ cả buổi sáng rồi còn gì.
Để thiếp đi kiếm chút gì dạ cho chàng! Lôi Nhiễm Nhiễm bật dậy nhanh như chớp, chẳng thèm mặcleech_txt_ngu đồleech_txt_ngu, cứ trần truồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy tung tăng tìm kiếm thứcleech_txt_ngu ăn. Nơi thâm sơn cùng cốcbot_an_cap này, có vắt chân lên cổ cũng chẳng ma nàoleech_txt_ngu dòm ngó. sau, Lôi Nhiễm Nhiễm quay lại tảng đá , tay xách theo bảy tám củ lạ , nhìn dưa củ gừng, lại hao hao sâm.
Lôi Nhiễm hớn hở khoe: Vận chàng ghê , thiếp lùng sục khu này bao bận chẳng mảy may phát hiện, chàng vừa thò mặt đến là kiếm đượcbot_an_cap mớ này!
Dương Phàm tò mò: Củ gì thế này?
Hoàng Tinh đấy. Đồ siêu bổ, vào là bốc lửa hừng hực! Dương chỉ việc nằm phè phỡn trên tảng đá xanh, Lôi Nhiễm Nhiễm tự tay lột vỏ Hoàng , dội rửa sạch sẽ rồi đút tận miệng phục vụ .
Sung sướng như bậc đế vương. Dương Phàm ngả ngớn hưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống hoàng gia.
Lôi Nhiễm Nhiễm cười khúc khích: Hồi nãy hiến thiếp no nê, giờ đến lượt thiếp chăm chàng.
Ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống no , buổi chiềuvi_pham_ban_quyen hai bắt tay vào việc hái thuốc. Nhiễm Nhiễm rành rẽ dược như lòng bànvi_pham_ban_quyen tay. Đầy rẫy những nhánh cây ngọn cỏvi_pham_ban_quyen dướibot_an_cap Dươngvi_pham_ban_quyen Phàm chỉ là đám cỏ dại vô danh, nhưng lăng kính của Lôi Nhiễm Nhiễm lại hiện nguyên là linh đan diệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dược.
Thạch kìa! mặt xuất khóm cây lạ, mỗi gốc mọc đều đặn bảy chiếc lá. Nhiễm Nhiễm mừng rỡ lên, cẩn thận nhổbot_an_cap gốc.
Dương Phàm hỏi: Cây này quý hiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm à?
Nguyễn Phát Tài
17/5/2026 lúc 10:56 chiềuKhông ra nữa à? Mấy bộ hay thì ko ra mà ra toàn mấy bộ mỳ ăn liền rác rưởi thế