Mùa đông ở vươngleech_txt_ngu triều Đại Tấn nào cũng lạnh xương. Tuyết bay trắng trời, gió từng cơn lạnh lẽo, cành khô khốc gầy guộc, vạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật nhuốm tàn lụi, ẩn hiệnleech_txt_ngu vài phần tiêu điều khổ cực.
một ngày tuyết phủ âm u, Vương phủ, ngôi viện hẻo lánh ít người qua lại càng thêm phần quạnh quẽ thê . Khắp sân đầy lá rụngvi_pham_ban_quyen khô, cả khóm mai dại nơi góc tường cũng chẳng buồn nở rộ, lặng lẽ héo tàn.
Diệp nằm trên giường bệnh, đắp một lớpbot_an_cap thô màu xanh xám, trong phòng nồng nặc mùi hắc than củi đã cháy sạch trong lònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sưởi.
Thược vất vả bưng chậu nước đặtbot_an_cap lên lò, nhặt mấy khúc củi thêm vào bên trong. Còn chưa kịp đứng thẳngbot_an_cap , trên giường bệnh, Vãn kịch ho lên, sắc mặt trắng bệch.
kịp nghĩ ngợi gì khác, Thược Dược nhanh chóng rút từ trong tay áo một chiếc khăn lụa thô trắng, đưa đến bên môi Diệpvi_pham_ban_quyen Phi Vãn: Tiểu thư, người không chứ? làm Thược Dược sợ
Nhìn ngươi kìa, cứ cuống quýt . Diệp Phi Vãn yếu ớt gạt khăn trong tay Thược Dược ra. Gương mặt tú giờ gầyleech_txt_ngu rộc, tái nhợt như tờ giấy, mái tóc dài rối bời xõa gối, càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôn thêm vẻ không chút sắc.
Tiểu thư Thược Dược định nóibot_an_cap gì đó, tay bỗng run lên. Chiếc khăn trắng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị máu tươi nhuộm đỏ, xen lẫn cả cục máu bầm vừa ho ravi_pham_ban_quyen, trông vô cùng kinh hãi. lập tức, mắt lã rơi xuống: Tiểu thư, người đã ho ra máu rồi, thân thể vốn đã yếu, sao cóvi_pham_ban_quyen chịu đựng sự giày này
Thược Dược, Diệp Phi Vãn chỉ cảmbot_an_cap lồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngựcbot_an_cap mình như lửa đốt, giống như có ai cầm dao găm từng nhát róc thịt nơi đầu quả tim, đến hơi thở cũng trở nên khó khăn, Ta không sao.
sao mà không sao cho được Thược Dược lấy sưởi bên cạnh đặt lên ngực Diệp Phi Vãn để ủleech_txt_ngu ấm, thư, người hãy nói lờivi_pham_ban_quyen tốt với Vương gia đi. Ngài ấy đối đãi với người tốt như vậy, nhất định đón ngườileech_txt_ngu ra viện lạnh lẽo này
Vương gia miệng Thược Dược chính là Phong Khanh, Tĩnh Vương triều, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là hoàng tử thứ bảy của đương kim thánh thượng. Hắn phongbot_an_cap thái nhành lan cây ngọc, tục tuyệt trần, là một tài tử phong lưu, là người có trị .
là đãi với nàng tốt nhưvi_pham_ban_quyen vậy sao? Diệp Phi Vãn nghe xong, đôi mắtbot_an_cap vốn lặng như cạnbot_an_cap khẽ động đậy, như mặt nước chết gợn sóng lănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tăn. Hắn đối nàng chẳng qua cũng chỉ là tốt của Vương gia cho Vương mà thôi, cho nàng quyền thế, địa vị tiền bạc.
Nàng là phi tử của hắn, chỉ mà thôi. Nếu là khác ngồi vào vị trí này, hắnleech_txt_ngu cũng sẽ đãivi_pham_ban_quyen với người đó tốt như vậy. , vị này là do nài nỉ ngườileech_txt_ngu cha vốn là phú giàu nhất nước đi cầu xin bệ ban cho một tờ hôn ước, là nàng đã ép hắn phải mình.
trong lòng hắn lại có khác. vốn rằng sau khi gả cho hắn, hắn nàng cử án tề mi, hắn đưa nàng đi du ngoạn Bắc, tuần dunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương , trao nàng quyền thế địa vị là vì yêu.
Nhưng không phải, hắn không yêubot_an_cap nàng, dù chỉ chút.
Diệp Phi Vãn từng nghĩ, dù không yêu, nếu hắn cứ đối tốt , một đời một kiếp một đôi người, nàng cũng ý.
Nhưng! Sau khi nàng Vương phi được ba năm, hắn nạp Liễu Như Yên làm Trắc phibot_an_cap, mỹ nhân đó có dung mạo ngườivi_pham_ban_quyen trong lòng .
là nàng đố kỵ, nàng muốn đẩy thị xuống hồ sen, muốn cô tavi_pham_ban_quyen biến mất vĩnh viễn bên cạnh Phongvi_pham_ban_quyen . Nhưng còn chưa kịp ravi_pham_ban_quyen tay, Liễu thị đã tự ngã xuống. Nhìn Liễu thị vùng vẫy dưới hồ sen, trong lòng nàng chỉ thấyvi_pham_ban_quyen khoái cảm. Phong Khanh vội vã chạy đến cứu Liễu Như Yênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, hết lòng chởbot_an_cap che cho người đàn đó.
Sau một trận cãi vã liệtvi_pham_ban_quyen, nàng đâm trâm bạc trong tay vào ngực bụng , còn bản thân thì phạt chuyểnleech_txt_ngu lãnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện.
Đến nay đã gần một năm, hai người rất ít khi gặp , cũng không muốn gặp lại nhau nữa.
Tiểu thư Thược Dược vẫn đang khẽ gọi nàng.
Diệp Phi Vãn ngước , nén cơn thấu tận xương , đưa bàn tayleech_txt_ngu chỉ còn da bọc xương run rẩy nắm tay Thược Dược: Mấy nay theo , ngươi chịu khổ rồi.
Thược không khổ! Dược lắc đầu nguầy nguậy, nhưng mắt lại chảy càng hăng, Tiểu thư, người hãy nghỉ ngơi cho tốt, đi bưng thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho người, rồi giúp người súcvi_pham_ban_quyen miệng rửa mặt. dĩ luôn sẽ mà
Nói , nàng cẩn thận đặt tay tiểu thư túi sưởi, quay người múc một chén nước ấm từ nước trên lò, tay kia bát nóng hổi: Tiểu , người hãy súc miệng trước, rồi mới uống thuốc Trong miệngleech_txt_ngu tiểu thư giờ toàn là vết máu.
Diệp Phi Vãn vậy chỉ lắc đầu, gượng cười một tiếng: Thuốc cònleech_txt_ngu đang khói nóng, để đó đã. Nàng đón lấy chén nước , súc miệng xong liền ngoảnh đầu nhìnleech_txt_ngu ra cửa sổ bên giường bệnh, Thược Dược, ta ngắm bên ngoài cửa sổ
Tiểu thư, trời lạnh thế này
Thược Dược ngoan, ta đã bí bách trên giường này tháng rồi, hãy cho nhìn . Diệp Phi Vãn nheo đầy cầu khẩn, đôi mắt cong lại vầng trăng khuyết.
Thược Dược lại, cuối cùng không đành lòng: Chỉ một lát thôi nhé, tiểu thư phải ôm chặt túi sưởi vào.
Ừ.
Cửa sổ vừa hé mở một nhỏ đã bị gió đôngbot_an_cap đập mạnh vào, cuồng cuốn theo bay tràn trong phòng.
Diệp Phi Vãn ngây người nhìn ngoài cửa sổ thật , đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cất tiếng: Thược Dược, cái cây cổ thụ vẹo cổ kia vẫn còn đóbot_an_cap nhỉ
Vângvi_pham_ban_quyen, Thược cũng như ngẩn ra, nhìn ra ngoài cửa sổ nhất thời quên đóng lại, Lúc chúng ta mới tới đâyvi_pham_ban_quyen, tiểu và nô tỳ còn ngồi trên cái cây vẹo cổ đó ngắm trăng đấy thôileech_txt_ngu.
Diệp Phileech_txt_ngu đáp lại, Thược , ngươi nói , cha từ nhỏ đã dặn dò ta, vàng này là quan nhất, kết cục saoleech_txt_ngu lại vì tình mà rơi vào thảm cảnh này Giọng nàng nghe như lạc lõng giữa mịt mùng.
Thược Dược nghe vậy dường như càng thêm lòng: Tiểu thư, người nhớ lão gia phải không? đến khi Vương gia chịu thảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ta đi, tiểu thư, chúng ta đi mộ lão Nói đến đây, nàng đưa tay quệt nước mắt. gia rốt cuộc vì tài sản quá lớn gây nghi, bị chính Vương gia tước đoạt thân phận, đày Giang Nam, nhưng lại bệnhvi_pham_ban_quyen chết đường.
Đợi hắn thả chúng ta đi, đợi hắn thả chúng đi Diệpleech_txt_ngu Vãn lẩm bẩm, nhưng nước mắt trong không kìm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa mà lã rơi xuống, Hắn sẽ không thả đâu, Thược Dượcbot_an_cap, sẽbot_an_cap không thả
trước khi bị tống vào lãnh này, nàng đã tìm đến Phong Khanh hắn thái y chữa trị vết thương do chiếcvi_pham_ban_quyen trâm nàng đâm phải. quỳ trước cửa phòng hắn suốt một canh giờ, sau khi hắn bước ra, nàng đã dập đầu thật mạnh ba cái, chỉ cầu xin một phong thư ly hôn.
hắn không buông tha cho nàng. Hắn bảovi_pham_ban_quyen nàng muốn xin một phong thư ly đang nằm mơ, hắn nói dù có chết hắn không buông tha nàng.
Giờ , chẳng còn hắn quyếtleech_txt_ngu việc buôngvi_pham_ban_quyen tha hay không nữa .
Nàng hất chăn ra, đặt hai tay ngay ngắn chồng lên nhau trước thân , nằm ngay ngắn trên , đôi lông mày nhíu chặt dãn ra, nàng giữ thế bình thản, nét mặt điềm nhiên. Cơn đau tận xương tủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dường như nhạt bớt, cáileech_txt_ngu lạnh giá của gió cũng dần biến mất
Tiểu thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gió lạnh tuyết băng, không thể mởvi_pham_ban_quyen cửa lâu được, nô tỳ cửa đâyleech_txt_ngu. Nói xongbot_an_cap, tay đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy cạnh cửa sổ.
không tiếng trảbot_an_cap lời.
Dược run bắn lên, sổ một lần nữa gió tuyết đập mở. Bầu trời u ám, tiếng gió rít gào, tuyết lạnh thấu xương, và trên giường, đôi của người nữ tử thanh tú đang dần mờ đục
Tiểu , tiểu thư Nàng gọi bằng giọng khản , thanh âm vỡ vụn.
cuộc hạn của nàng đã tới. Diệp Phi Vãn lặng lẽ nghĩ. Một ở lãnh viện, vốn chỉ là một hàn, ai ngờ ngấm vào phổi thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứng lao. Hắn vì nể mũi Vương nên vẫn sai người bốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốcvi_pham_ban_quyen để duy mạng sống cho nàng, nhưng chẳng muốn chữa trị nữa, chỉ phó với thái y, còn thuốc sắc đưa hằng đều bị nàng đổ đi hết
Cứ thế này đileech_txt_ngu, này đi nàng nghĩ.
Nếu có kiếp sau, chỉ mong chỉ mong không bao giờ tự bản thân mình nữa
Trong thư phòng cạnh chính sảnh Vương phủ, Tĩnh Nguyên Vương Khanh cởibot_an_cap bỏ áo choàng lông cáo, để lộ bộ mãng bào màu tímbot_an_cap, dáng ngồi bàn thư án, trước mặt ngậpbot_an_cap tràn các bản chương chínhleech_txt_ngu .
Hắn năm xưa bị phụ phong Vươngvi_pham_ban_quyen , cắt đứt đường lui tới ngai vàng, nào ngờ được giờ đây hoàng tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tác đã cao, hoàng huynh là kẻ , hiện tại hắn là người giám quốc.
Đêm nay lẽ ra phải vô cùng rộn, nhưng lúc này chẳng hiểu sao, hắn lại chẳng thể tập vào bất việc gì.
Vương gia, của Liễu phi bên viện phụ đưa trà bánh tới đang đợi bên ngoài, nói người bậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộn chắc chắn sẽ mệt mỏi, mong người giữ gìn long thể. Cao Phong, thuộc hạ hầu , kính thưa.
Phong Khanh lạivi_pham_ban_quyen chẳngvi_pham_ban_quyen hề đáp lời, cầm bút lông đỏ nhìn bản tấu trước mặt, nửa ngày hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi một chữ.
Vương , phía lãnh viện đằng sauleech_txt_ngu Lời của Cao Phong còn chưa dứt, liền thấy bút lông trong tay Phong Khanh khựng lại, một giọt mực rơi xuống tấu chương, loang một .
Cao Phong đập mạnh một nhịp, tiếp tục nói: Phía lãnh việnleech_txt_ngu sau có tin báo, Vương phi bệnh chưa thuyên giảm.
gì bản vương? Đôi mắt Phong Khanh chợt lại, giọng nói lạnh lùng, Chẳng qua là cô tabot_an_cap làm tự chịu thôi! Dứt lời, hắn không tự chủ được đưa vào trí lồng . Vết thương do trâm đâm đã , nhưng hiểu hôm nayleech_txt_ngu lại đau âm ỉ.
Đúng lúc này, bên ngoài phòng truyền đến một trận ồn ào.
Phong Khanh vốn đã không có trí tấu chương, lại bị sự ào này , lòng càng thêm bội: Đi xem. Hắn không vui ra lệnh.
Rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cao Phong gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi về phía cửa.
Ngoài cửa hai người hạ nhân, mộtbot_an_cap đứng một quỳ. Người đứng Cao vừa rồi đã thấy, chính là Đỗ Quyên hạ của Liễu phi bên viện phụ, tay đang bưng một hộp ăn, thoảng mùi thơm ngọt.
Đỗ Quyên cô , Vương gia hômleech_txt_ngu nay không có tâm trí dùng trà bánh, mời cho. Cao Phong xua với Quyên. Đỗ Quyên liếc nhìn vào trong thư phòng một cái, dù sao đây cũng chẳng phải lầnvi_pham_ban_quyen đầu Vương từ , thế là cô cười bỉ nhìn người phụ nữ đang bên cạnh, rồileech_txt_ngu che giấy dầu, chặt áo bông bước vàovi_pham_ban_quyen màn tuyết.
Phong lúc này tay nhìn sang người đang quỳ. Bộ quần áo mỏng manh giữa trời tuyết này trông thật đáng thương, gió thổi qua e là có thể cuốn bay người tử gầy gò ấy. rơi lên người hóa thành nước, làm ướt dài xõa , trông vô cùng nhếch nhác. mặt nàng ta bị đông cứng đến xanh tím, đôi bàn tay đầy vếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nứt nẻ vì , nhưng nàng ta lại chẳng có cảm giác, đầy tử khí.
Thược Dược cô nương, Vương gia hôm nay tâm trạng không tốt, e là sẽ không muốn chuyện của Vương đâu, Cao Phong lắc thở một tiếng, Sáng mai ta sai người gửibot_an_cap ít thảo dược đó. Thái y , bệnh này Vương phi phải dưỡng
Đối với lãnh viện, họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không dám là, bởi vì thiên hạ , có thể đâm bị thương Vương gia mà còn khiến Vương gia giấu giếm không cho bất kỳ ai truy cứu tội , e là chỉ có Vương phi .
Cao tổng , Thược Dược nghe vậyleech_txt_ngu nhưng gương mặt vẫn không chút biểu cảm, nàng ngẩng đầu, giọng như đã chết lặng, thư đi rồi.
Chát
Trong thư phòng đột nhiên vangbot_an_cap lên một tiếng động lớn, khiến mọi người ngoài cửa đồng loạt cúileech_txt_ngu đầu. Giữa tháng chạp giá rét, tinh lương vệ quỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy mặt đất.
Thược Dược cô , ngươi vừa mới nói cái gì? Cao cảm thấy có lẽ mình đã nghe lầm. nữ tử từng hoạt bát rượt đuổi theo Vương khắp kinh thành ấy, sao có thể nói là đi được?
Tiểu thưvi_pham_ban_quyen đi rồi. Thược Dược lặp lại một lần nữa, mắt rơi xuống nền tuyết, tạo thành những hố nhỏ tròn xoe.
Cao Phong biết mình vào thư phòng bằng cách nào, chỉ mơ hồ đi đến mặt Vương gia, Vương gia vẫn đang siếtvi_pham_ban_quyen chặt cây bút lông đỏ, vẫn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viếtleech_txt_ngu một chữ nào: Vương gia, vừa rồi Thược Dược cô nương nói, nói
cái gì, hắn bỗng không thốt nênleech_txt_ngu lời.
Tĩnh Nguyên Vương vốn luôn mất kiên nhẫn, lúc này lại không hề thúc giục, vẫn ngồi bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động.
Vương phi rồi. Câu nói chỉnh cuối cùng cũng được thốt ra.
Trong lòng bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phong Khanh, cây bút gãy đôi, mực đỏ bắn tung tóe, máu từ bàn tay rỉ ra, nhuộm đỏ một mảng tấu chương.
Ừ. Cuối cùng, hắn khẽ đáp, Lôi ra ngoài đi.
Nhưng khoảnh khắc Cao Phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người rời đi, hắn cũng đứng bật dậy: đàn bà đó xưa luôn đa mưu túcleech_txt_ngu kế, bản vương nhất định phải đích thân chứng kiến côvi_pham_ban_quyen tavi_pham_ban_quyen nhập thổ!
lời, chưa kịp áo choàng, hắn đã bước nhanh ra khỏi thư phòng, bóng dáng lộ rõ vài phần hoảng loạn.
Cơn mưa dài suốt một ngày một đêm vẫn dứt, thỉnh thoảng lạileech_txt_ngu vang lên vài tiếng sấm kinh .
vương phủ đến Diệp chỉ cách chừng ba dặm đường. Trên đường phố thưa thớt bóng người, không kẻ dùng ống tay áo che đầu thay ô, bước chạy nhanh rồi biến mất trong màn khói mịt mù.
Diệp Phileech_txt_ngu Vãn chậm rãi bước đi trong màn mưa, thần sắc có phần thong dong.
Thân thể cực khó chịu, thắt và lưng đau nhức khôn nguôi, cả phần thân dưới, lần cử động đều thấy đau vô cùng. Mưa tạtvi_pham_ban_quyen vào người, mang theo từng đợt hơi lạnh thấu xươngleech_txt_ngu.
mấy chốc, gấu váy bằng lụanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thượng hạng đã bịleech_txt_ngu nước mưa ướt, dán chặt vào người. Thế nhưng nàng như không hề hay biết.
Nàng không hiểu, tại sao mình lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng sinh vào đúng này. Nếubot_an_cap hơn ngày, và Phong Khanhleech_txt_ngu hoànbot_an_cap toàn thể đường nấy đi, nhưng giờbot_an_cap đây, thánh chỉ hôn đã hạ, sự trong trắng cũng chẳng còn.
“ Vãn?” Một tiếng khẽ vang bên cạnh, chẳng biết lúc nào, trên đầuleech_txt_ngu đã có thêm một chiếc ô dầu.
Diệp Phi Vãn ngơ ngác quay đầu.
Chỉ thấy một nam tử cầm giấy đang đứng bên cạnh. Hắn mặc chiếc bào màu xanh thanh , một bên vai bị nước làm ướt, lông mày dịuleech_txt_ngu dàng, khóe môi một nụ cười nhạt, khí chất quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân đầy vẻ thư hương.
Mặc, Diệp Phi Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn nhận thức được người này. Kiếp hắn học rộng tài , hiềm nỗi gia cảnh bần hàn, nhà còn một tiểu đệ cần chăm sóc. Cha nàng mến mộ tài năngbot_an_cap nên vẫn luôn chu cấp tiền hắn ăn học. Hắn cũng nỗ lực, sau này đỗ Trạng nguyên, vào triềubot_an_cap làm quan, thăng tiến đến tậnvi_pham_ban_quyen chức Hình bộ thư.
, nhìn cầm chiếc ô có in “Diệp”, chắc là ra ngoài nàng.
“Nam đại ca.” Diệp Phi mỉm cười.
“Vừa rồivi_pham_ban_quyen hạ đến Diệp gia, thấy hai nha hoàn thân cận của muội đang đợi ở cửa mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết đã ra ngoài. Sẵn lúc nhàn rỗi không có việc gì, tại hạ bèn đường đi tìm .” Nam Mặc giải một hồi, khi thấy y phụcbot_an_cap của Diệp Phi Vãn dán vào ngườivi_pham_ban_quyen, gương mặt không khỏi hơi ửng đỏ.
” .” Phi Vãn không nghĩ ngợi gì nhiềuleech_txt_ngu, khẽ đáp lời.
Dườngvi_pham_ban_quyen như nhận ra sự ít nói nàng, Mặc đầu gương mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phần nhợt nhạt của , đưa chạm lên : “Có phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muội bệnh ?”
Diệp Phi Vãn cứng đờ người, định né tránh, hắn đã rút tay : “Cũng không phát sốt, nhà phải nghỉbot_an_cap ngơi cho thật tốt mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.”
” Vâng, đa tạ Nam đại ca.” Diệp Phi Vãn khựng lại rồi mỉm cười. Kiếp trước, hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối xử với nàng .
Trên đầuleech_txt_ngu, chiếc ô giấy dầu chebot_an_cap chắn hoàn toàn cho nữ tử, phần vai của nam tử lộ ra ngoài ô, dễ nước mưa thấm đẫm. Hai người sóng bước bên , về phía trước.
Một bóng người chậm rãi hiện ở sau, một tay cầmleech_txt_ngu ô, tay kialeech_txt_ngu cũng cầm một chiếc khác. Sau đó người ấyvi_pham_ban_quyen quay ngườibot_an_cap, chóng về vương phủ, đặt chiếcvi_pham_ban_quyen ô giấy trước cửa nội tẩm: “Vương .”
“Sao vậy?” Phong Khanh liếc mắt nhìn chiếc ô kia cái.
“Môn sinhbot_an_cap nhà họ Diệp Nam Mặc đã đến đón Diệp cô nương rồibot_an_cap.” Cao Phong cung kínhleech_txt_ngu báoleech_txt_ngu .
“Chính là thư sinh mà Diệp Phi Vãn từng chủ cận, muốn làm bản vương ghen tuông đó saobot_an_cap?” Phong Khanh nhướn mày hỏi.
“.”
“Hừ” khẽ cười mỉa, “ nhiên vẫn bỏ những tâm cơ thủ đoạn , đến chiêu lạt mềm buộc cũng dùng tới rồi.”
Diệp Phi Vãn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn có thể nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ đệ nghiêm của Diệp phủ. Nhà Diệp vốn gia giàu nhất Đại Lăngleech_txt_ngu, phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự nhiên cũng cực xa hoa. Trên tấm ngự tứ cóleech_txt_ngu bốn chữ “Trung Nghĩa Diệp Cư” dovi_pham_ban_quyen chínhvi_pham_ban_quyen tay viết, ngayvi_pham_ban_quyen cả cửa lớn được làm từ gỗ tử đàn giá.
Lúc này, trước cửa , ngoài hộ viện canh giữ có hai nữ tử trong trang phục nha hoàn.
“Vãn Vãn, tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạ nhớ còn vài quyển sách chưa đọc xong nên không vào , hôm khác tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạ nhất định sẽ đích thân đến bái phỏng.” Nam Mặc dừng bước. Hắn vốn không phải thực sự nhàn rỗi hay thuận , chẳng quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm đi sách lấy đi ngang qua Diệp gia, nàng chưa về trong lòng lo lắng mới cầm ô đón nàng, “ nhi mấy ngày nayvi_pham_ban_quyen cũng nháo đòi gặp Vãn , biết vài ngày tới muội có thờibot_an_cap gian không?”
Hi nhi chính là Hi, đệ đệ Nam Mặcbot_an_cap.
Nghĩ đến đứa trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôi ngô như tạc bằng phấn kia, trong lòng Diệpvi_pham_ban_quyen Phi Vãn dâng lên mấy phần dàng. trước nàng có phúc phần làm mẹ, với trẻ con càng thêm phần khao khát.
“Tự nhiên là có rồi.” Diệp Phi Vãn gật đầu, mỉm cười nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Vậy thì tốt quá.” Nam Mặc chắp tay, xoay người rời đi.
Thấy Nam đã rời , hoàn đứng phía trước phủ lập tức xông lên, vẻ đầy lo lắng: “Tiểu thư, người cuối cùng cũng về rồi, làm Đỗ Quyên đi được!”
xong, ả giật lấy túi sưởi từ trong lòng nha hoàn phía sau: “Tiểu thư, người mau làm ấm người đi, lại sinh bệnh.”
Nha hoàn phía thấy hành động của Đỗ Quyên, mấp máy môi nhưng cuối lại cúi đầu, không nói lời nào.
Diệp nhìn kẻ đang nịnhleech_txt_ngu hót trước mặt, trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không khỏi cười lạnh. Đỗ Quyên này thực sự rất biết quan sắc mặt. Kiếp trước, hai khi bị đày vào lãnh viện, ả tìm đến trắc phi Liễu , chắc hẳn cấu kếtvi_pham_ban_quyen ta từ trước.
Nàng không đếm xỉa đến túileech_txt_ngu sưởi mà Đỗ Quyên đưa , càng né tránh bàn định chạm mình. Diệp Phi tự mình đi đến bên cạnh nha hoàn saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Thược , dìu ta một chút, ta thấy chịu.”
Dược, con bé ngốc nghếch này đã theo đến tận giây phút cuối cùng.
nghe vậy, kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên, trong mắt toàn làleech_txt_ngu vẻ không thể tin nổi. Miệng mồm nàng vụng về, không biết lời hay ý đẹpleech_txt_ngu nhưleech_txt_ngu Đỗ Quyên, chỉ biết lẳng lặngleech_txt_ngu đi theo sau làm việc thực tế.
nàng biết tiểu thư là người tốt. mẹ đều qua đời, chính tiểubot_an_cap thư đã cho nàng tiền để an táng họ. Nàng báo , nhưngleech_txt_ngu Đỗ Quyên quá khéo mồm khéo , khiến nàng trông thật ngu ngốc. Không ngờ, tiểu thể thấy nàng.
“A?!” Nàngleech_txt_ngu ngẩn người một hồi lâu mới ứng lại, tiến lên đỡvi_pham_ban_quyen tayvi_pham_ban_quyen Diệp Phi Vãn.
Phía sau, sắc mặt Đỗ lập tức xanh mét.
Có lẽ vì Diệp Phi Vãn sáng sớm đã khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy bóng dáng, lúc trong phòng nàng, cha nàng làbot_an_cap Lâm ca Diệp Tiễn Ngư đều có mặt.
Diệp Phi Vãn vào cửa đãleech_txt_ngu bắtbot_an_cap gặp ánh mắt hai người. Trường Lâm đứng bật dậy: “Vãn nhi, sớm con đã đi đâuleech_txt_ngu vậy hả!” điệu tuy trách cứ nhưng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi sự lắng.
“Cha” Diệp Phivi_pham_ban_quyen Vãn thì thầm, hốc mắt khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự chủ mà đỏ hoe.
Kiếp trước, sau khi Phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khanh giám quốc, việc tiên làm chính là giáng chức cả gia đình họvi_pham_ban_quyen Diệp Giang Namvi_pham_ban_quyen. Lúc qua đời, nàng cũng chỉ kịp nhìn mặt ông lần cuối. Ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông yêu thương nàng nhất trên đời này, kiếp nàybot_an_cap vẫn còn sống khỏe mạnh.
Nàng chưa từng nghĩ tới mình lại có thể gặpleech_txt_ngu lại ông.
Diệp Trường Lâm vốn đã chuẩn bị sẵn một bụng trách mắng, nay con gái nhỏ lệ, ông cũngbot_an_cap chẳng màng nói gì : “Làm sao ? Có phải tiểu vương kia lại bắt nạt không? Nói với cha, cha sẽ làm chủ cho con!”
Hắn quả thực đã bắt nạt nàng, nàng không phải khóc vì chuyện đó. Diệp Phi Vãn lắcvi_pham_ban_quyen đầu: “Không có, chavi_pham_ban_quyen, nữ nhi là người thôi.” Nói , nàng sà lòng Diệp Trườngbot_an_cap Lâm, che đi đôi mắt đẫm lệ.
Diệp không biết đã xảy ra chuyện gì, lấy con gái nhỏ mà ủi.
, tử nhà họ là Diệp Tiễn Ngư, tay cầm chiếc quạt xếp, làm bộ hào phong nhã mà phẩy phẩy: “Cha, muội muội chẳng phải đã về rồi , người cứ lắng hão huyền.”
“Conbot_an_cap còn nói nữa, có người ca nào thấy muội muội mất tích mà không lo lắng không?” Diệp Trường Lâm trừng mắt nhìn Diệp Tiễn .
“Con oan ức quá, trong lòng con lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắng lắm !” Diệp Tiễn Ngư liên tục tay, không chọc, “Nếuvi_pham_ban_quyen là con mất tíchvi_pham_ban_quyen, e là đến tối cũng có nửa bóng người đi tìm đâu!”
“Muội muội con lúc tâm trạng đang sa sút, vậy mà con còn tâm trí để đùabot_an_cap giỡn!” Trường Lâm rabot_an_cap bộ muốn đánh hắn.
“Chẳng qua cũng chỉ chuyện củavi_pham_ban_quyen Phong mà,” Diệp Ngư cười cười, tùy ý tránh, “Hôm con sẽ gửi tới phủ hắn ít trân dị bảo, cứ tấm lòng của muội muội”
“Đừng!” Hắn chưa nói dứt , Diệp Phi Vãn rúc trong lòng Diệp Lâm đã thẳng người dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn, “ canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đừng tặng đồ cho hắn nữa, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được lấy danh nghĩa của muội!”
Kiếp trước, những chuyện ngu ngốc như vậy đã làm quá nhiều rồi. Nàng hận thể cho cả kinh thành biết nàng thích Phong . Là thiênbot_an_cap tiểu của nhà giàu Đại Lăng, kỳ trân dị gì mà chẳng mua ? Vậy mà nàng lại cứ nườm nượp gửi tới vương phủ, cứ không mất tiền vậy.
“Muội muội, không phải muộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh rồi đấy chứvi_pham_ban_quyen?” Diệp Tiễn Ngư nghe nàng nói vậy, kinh ngạc trợn tròn mắt, đưa tay sờ trán Diệp Phi Vãn. Trước đây, muội muội này chỉ hận khôngbot_an_cap thể cả bám theo hắn để hỏi thăm tin về Khanh.
“Muội nói túc đấy.” Diệp Phi Vãn gạt tay Diệp Tiễn Ngư xuống, quay đầu nghiêm túc nhìn Diệp Trường Lâm, “Cha, con con không thích Phong Khanh nữa!”
Diệp Trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm nghe con gái nói vậy, sắc mặt lập tức thay .
Nhắc đến Phong Khanh, mẫu gia của vốn là tướng quốc, nhưng sau bị hoàng đế gánleech_txt_ngu cho tội mưu phản mà tịch gia sản. Khanh cũng sớm bị làm Tĩnh Nguyên Vươngbot_an_cap, đoạn tuyệt hoàn toàn ý định đích, cả đời này có hắn cũng một vị nhàn vương phóng túng mà .
Thế nhưng ba năm trước, Diệp Phi Vãn lại nhất kiến chung tình với vị “nhàn vương” này, náonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạn đến thành đều biết. Sau khi cập kê, nàng lại càng khóc lócleech_txt_ngu, làm mình làm mẩy, thậm chí cổ tự để đòi sính củaleech_txt_ngu hắnbot_an_cap. Diệp Trường Lâm cuối cùng không con gái tuyệt thực nhiều ngày đến mức rộc đi, đành quyên lương hiến bạc, vất lắm mới xin Thánh thượng ban hôn. Vậy mà giờ đây, con gái ông lại nói “ thích Phong Khanh nữa”.
“Vãn nhi, cơm có thể bừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lời thì không thể bậy đâu.” Diệp Trường Lâm nhìn conbot_an_cap gái trong , “Chẳng phải con yêu Phong Khanh đến chết sống lại sao? Vì hắn, con đã tuyệt thựcvi_pham_ban_quyen ngày trời đấy!”
“” Diệp Phi Vãn khựng . Đúng làleech_txt_ngu vậyvi_pham_ban_quyen, kiếp trước để được gả Phong Khanh, nàng đã nhịn ăn đến mức đi trông thấy, cuối cùng cha nàng vì xót lòng mủi dạ. “Nhưng cha, giờ con nghĩ thông suốt rồi mà”
“Thật không?” Diệp Trường Lâm đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ hoài nghi. Trước đây không phải nàng chưa từng bịvi_pham_ban_quyen Phong Khanh từ chối, mỗi lần về nhà giận đùng đùng nói “nếu thích Phong Khanh nữabot_an_cap ta là đồ heo chó”. “Nếu nói sớm hai ngày thì cha đã không nói gì, nhưng giờ Thiên tử đã hạ chỉ hôn”
Đầu ócbot_an_cap Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phi Vãn bỗng chốc tỉnh lại.
Đúng , thânleech_txt_ngu hoàng thượngleech_txt_ngu xuống, đâu phải hủybot_an_cap là được ngay?
” Tuy , nếu thực nghĩ thông ” Diệp Trường Lâm còn đang lầm bầm.
“Cha!” Diệp Vãn ngắt ông, gượng cười một , “ chỉ là nói đùa thôi.” Kháng chỉ bất tuân là đại , kiếp trước cha đã vì mà chịu khổ, này không nên như vậy nữa.
“Hửm?”
“Thật sự chỉ là đùa thôi mà.” Diệp Phi gật đầu thật mạnh, “Con chỉ nói lời lẫyleech_txt_ngu lòng thôi. Cha xem, con chàng như vậy, vất vả lắm mới có thành thân với , có thể dễ dàng từ bỏ được chứ!”
vì nghĩ đến những chuyện táonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạo và ngang ngược mà nàng làm Phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khanh trước đây, Trường Lâm không mảy nghi ngờ. hiệu nhà họ Diệp trải khắp cảvi_pham_ban_quyen nước, ông cóbot_an_cap rất nhiều việc phải lo toan, dặn dò Diệp Phi Vãn thêm một câu rồi vội vàng đi.
Ngược lại, Tiễn Ngư nãy giờ vẫn im lặng đứng bên cạnhvi_pham_ban_quyen, sau tiễn Diệp rời đi, đột lời kinh ngạc: “Giữa muội và Phong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tim Phi Vãn khẽ run lên: “Giữa muội và chàng thìvi_pham_ban_quyen chuyệnleech_txt_ngu gì được chứ?”
“ đây nhắc đến hắn, muội không thẹn thùngleech_txt_ngu e lệ thì cũng nghiến răng nghiến lợi, mà bây giờ” Diệp Tiễn Ngư đi vòng quanh muội muội , ” lại thoang thoảng oán hận thế kia?”
Diệp Phi Vãn lập tức nhưleech_txt_ngu con mèo bị phải đuôi, lùi lại vài bướcvi_pham_ban_quyen: “Oánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net oán hận gì chứ? chỉ toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói bừa.”
“Đã là nói , sao muội lại kích động thế?” Diệp Tiễn Ngư làm vẻ phong vẫy vẫy chiếc quạt xếp. Nếu là các tiểu trong kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thấy cảnh chắc hẳn sẽ trao trọn trái timleech_txt_ngu, nhưng Diệp Phileech_txt_ngu Vãn chỉ có giác muốn đảo khinh bỉ.
“Muội không hận chàng.” này, Phi cực kỳ nghiêm túc.
Nàng thực không hậnleech_txt_ngu Phong Khanh. Kiếp , hắn đối xử với ra tệ, cho nàng tất cả gì Vương phi cầnvi_pham_ban_quyen , thậmbot_an_cap chí còn tốt hơn đôi . Hắn chỉ là không yêu nàng mà thôivi_pham_ban_quyen. Thử hỏi, không yêu một người thì có lỗi gìbot_an_cap chứ?
Diệp Tiễn Ngư lại nhìn nàng mộtvi_pham_ban_quyen lượt, nhận ra những lời nàng nói đều là thật lòng mới thu hồi ánh mắt: “Như thì tốt.” Nói xong, hắn gập quạt lại: “Xem ra là ca muội nhiều chuyện .”
lời, tà áo khẽ động, hắn cũng khoáng xoay định .
“Ca” Diệpvi_pham_ban_quyen Phi gọi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, “Huynh vẫn nên thu tâm lại đi, hãy để hơn đến người bên cạnh mình, kẻo sau này phải khổ”
Kiếp trước, đại nàng rất phong lưu, ngày ngày lướt qua ngàn hoavi_pham_ban_quyen. đại tẩu tương laibot_an_cap chính là nha hoàn của huynh ấy. Đến khi đại ca cuối cùng cũng nhận ra tình của thì đại tẩu đã sớm nguội lòng, chuẩn gả cho khác. ca suy sụp mộtbot_an_cap thời dài, nếu không phải do bị đi Nam đại tẩu cưỡi ngựa đuổi theo, e rằng hai người đã viễn chia lìa.
“Nha đầu , lại còn dám dạy bảo cả đại ca mình cơ đấy!” Diệp Tiễn Ngư hừ một tiếng mấy để tâm. Vừa đi ra đến cửa, nhìn nha thân cận đang đi bên cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, cười nói: “Huyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tố nha đầu, hôm nay cùng gia đến Lăng Các ngồi một chút”
Nhanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tên Huyềnbot_an_cap Tố chỉ bình thản đáp . Khi xoay người, nàng lướt nhìn về phía Diệpvi_pham_ban_quyen Phi . Câu nói “hãy để tâmbot_an_cap hơn đến bên cạnh” của tiểu thưleech_txt_ngu ban nãy, không hiểu sao lại khiến cảm thấy ám chỉ điều đó.
Diệp Phi Vãn mỉm cười gật đầu với nàng, gọi một tiếng “đại tẩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” trong lòng.
cùng mọi người cũng giải hết.
Diệp Phi Vãn thở hắt raleech_txt_ngu mộtbot_an_cap hơi : “Thược Dược, Dược” .
“ thư?” Hai nha hoàn đồng thời xuất hiện ở cửa.
Diệp Phi Vãn thèm Đỗ Quyên: “Một mình Dược hầu hạ được rồi.”
Lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói này làm Đỗ Quyên xanh lẫn, một lúc sau mới khôngvi_pham_ban_quyen cam tâm tình nguyện mà hành lễ lui xuống.
“ thư, người có gì dặn ?” Thược Dược rón lên.
“Không cần phải cẩn trọng quá như vậy.” Diệp Phi Vãn bước , nhẹ nhàng mu bàn tay , “Em yên tâmleech_txt_ngu, Thược Dược, lòng tốt của em ta đều tạc trong lòng.”
Thược Dược nghe xong, hốc hoe: “Tiểuvi_pham_ban_quyen thư, nô tỳ vụng miệng, tiểu thưbot_an_cap tâm tư linh lung, sau này tiểu thư có chuyện gì, nô tỳ dù phải mạng cũng sẽ hoàn thành”
“Ta nào có tốt thế.” Diệp Phi Vãnleech_txt_ngu khựng lại, “Mạng là của em. giờ ta chỉ muốn tắm rửa chút”
“Nô tỳ đi chuẩn bị nước ngay đây ạ.”
Nước ấm trong bồn tắm đã chuẩn bị xong chỉ một trà. Diệp Phi Vãnleech_txt_ngu từ trút bỏ ngoại y, vừa nghiêng đầu đã thấy dưới cổ và trên bả vai vẫn còn lưu nhữngvi_pham_ban_quyen dấu vết hoan ái đêm qua.
“ thư” Thược Dược ngơ ngẩn nhìn tiểu thư đang ngồi trong bồn tắm và dấu vết trên lưng nàng. Tuyvi_pham_ban_quyen nàng không hiểu biết nhiều, nhưng cũng biết những dấubot_an_cap vết này không thể tự in lên .
“Chuyện này, đừng nhắc với bất ai.” Đối với Dược, Diệp Phi Vãn không khỏi nảy sinh vài ỷ lại từ kiếp trước. chậm tựa vào thành tắm, “Ta coi nhưvi_pham_ban_quyen chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
” Vâng.”
Diệp Phi Vãn nhắm lại, nhưng trong đầu không chuyển. Cuộc hôn nhân ngự này, nhà họ không thể kháng chỉ, nàng cũngbot_an_cap không muốn đẩy gia đình vào vòng nguy hiểm. Nhưng nếu như
Nàng mở mắt, nếu như Khanh chủ động thoái hôn, vậy thì mọi chuyện đẹp! Dù sao hiện giờ Phong Khanh cũng chỉ một vị “nhàn vương” không được Thánh để tới, dù saoleech_txt_ngu hắn cũng chẳng muốn cưới nàng!
Nghĩ thông suốt điểm này, Diệp Phi Vãn nén xuống hụt hẫng bé mức có thể phớt lờ nơi góc khuất trong tim, rồi từ từ mỉm cười.
Lúc này, trong Tĩnh Vương phủ.
Tiễn Ngư vừa nãyleech_txt_ngu còn ở , nay khoácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên mình bộ bào phục bằng lụa, đang ngồi trên ghế dài trongbot_an_cap thư phòng, nhìn nam áo trắng đối diện: “Ngươi và Phi Vãn rốt cuộc nói gì?”
Phong Khanh hơi nhíu mày, không hiểu nghĩ đến sự chủ động củavi_pham_ban_quyen người đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia đêm , yết hầu khẽ chuyển động: “Nói gì là nói gì?” Trước thành thân màbot_an_cap làm chuyện hoan áivi_pham_ban_quyen, dù người đàn bà có ngang ngược đâu, chắc hẳn cũng chẳng dámleech_txt_ngu côngbot_an_cap khai chuyệnbot_an_cap .
“Sao ấy độtbot_an_cap nhiên lại nói ngươi nữa?” Diệp Tiễn thuật lạivi_pham_ban_quyen nguyên vănbot_an_cap.
Ánh mắt Phong Khanh ngưng trệ, hồi lâu sau cười giễu một tiếng: “ là lần đầu cô ta nói vậy sao?” Chỉ tính riêng lần chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tai hắn cũng không dưới năm lần, nhưng lần nào nói xong, chưa ba ngày sau cô taleech_txt_ngu lại bámvi_pham_ban_quyen lấyleech_txt_ngu hắn.
Diệp Tiễn Ngư lời này chặn họng, cũng chỉ biết lắc bất lực, lấy từ trong tay áo một tấm thiệp : “Ngày mai, ta có với mấy vị thế tử, ngươi cũng đến đi.”
Phong Khanh liếc nhìn tấm thiệp: “Lại là của cô ta à?”
“Oan uổng quá.” Diệp Tiễn Ngư xua tay liênvi_pham_ban_quyen tục, “Phi Vãn toàn hay biết gì, đều là do ta mời. Lúc đó, tiểu tướng quân, con trai Binh bộ thượng thư đều sẽ tới, thế nào, có đi không?”
Đều là người quen cả.
Phong Khanh đầu: “Tất nhiên rồi.”
Ngày hôm sau.
Diệp Phi Vãn vừa dùng bữa sáng, đã thấy một bóng dáng nhỏ bé từ ngoài cửa lao vào, nhào vào lòngvi_pham_ban_quyen .
Cúi đầu nhìn khuôn nhỏ nhắn ấy, Diệp Vãn nởvi_pham_ban_quyen cười. Nam Hi đang rúc vàovi_pham_ban_quyen không , đôi mắt trên khuôn mặt trẻo sáng lấp lánh.
“Hi sao thế này?” Diệp Phi Vãn xoa đứavi_pham_ban_quyen , giọng nói dịu dàng.
Kiếp , nàng cùng Phong Khanh thành thân babot_an_cap năm, đừng là mang , ngay cảvi_pham_ban_quyen lần Phong chạm vàobot_an_cap nàng cũng chỉ đếm trên đầuleech_txt_ngu ngón tay. suy cho cùng, nàng rất yêu thíchbot_an_cap trẻ .
Nghĩ đến , sắc mặt Diệp Phi Vãn bỗng trắng bệch, ngón tay cũng run rẩy .
“Vãn Vãnbot_an_cap tỷ, phải tỷ không Hi nữa không!” Một lúc lâu sauleech_txt_ngu, Hi mới lý trong lòng nàng.
“Hi nhi nói gì vậy chứ,” Diệp Vãn không nhịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mà bật cười, “Ta sao lại không cần con?”
“ mà bọn họ nói tỷ sắpbot_an_cap gả cho người ta rồi, tỷ đừng gả cho người khác có được không? Ca ca con”
“ !” Namleech_txt_ngu Hi chưa kịp nói hết câu đãleech_txt_ngu bị một người ở cửa ngắt lời. Nam Mặc tới, kéo Nam Hi khỏi của Diệp Vãn: “Không thấy sắc mặt Vãn Vãn tỷ không tốt sao, còn quấn lấy muội ấy vậy.”
“Conleech_txt_ngu” Bị anh trai mắng, khuôn mặtleech_txt_ngu nhỏ của Nam Hi lộ vẻ ủy khuất.
“Tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không sao đâu, Nam đại ca.” Vãn lên tiếng hòa .
“Sắc mặtbot_an_cap trắng bệch thế này, có phải trận mưa hôm qua vẫn khỏi không?” Nam Mặc mắt nhìn nàng, vẻ nghiêm nghị hoàn toàn biến mất.
“Hômbot_an_cap qua vốn đã không rồi.” Phi Vãn mỉm cười đầu, thoáng thấy bộ dạng sắp khóc đến nơi Namvi_pham_ban_quyen , nàng mềm lại: “Đi , Vãn Vãn tỷ đưa ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hậu viện chơi xích đu!”
Hậuleech_txt_ngu viện họ Diệp rộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớnbot_an_cap không kém gì ngự uyển, trên giàn hoa có chiếc xích đặtvi_pham_ban_quyen cạnh nhau, Diệp Phi và Nam Hi mỗi người một chiếcleech_txt_ngu.
“Ca ca, mau đẩy em, em muốn cao hơnvi_pham_ban_quyen Vãn Vãnbot_an_cap ” Quả nhiên là trẻ con, vừa chơi là nỗi ủy khuất lúc nãy đã tan biến sẽ.
dáng vẻ phấn chấn của Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lòng Diệp Phi Vãnbot_an_cap cũng nảy sinh chút hứng . Kiếp trước trên giường bệnh quá lâuvi_pham_ban_quyen, tâm tính đều bị mài mòn, kiếp thân thể nhõm, tính cách dường như cũng trở nên hơn. Nàng dùng đạp đất, chiếc xích đu bay lên cao.
“ lớn rồileech_txt_ngu mà sao vẫn còn con như vậy!” Nam Mặcbot_an_cap nhìn dáng vẻ dồn sức của nàng, bất đắc dĩ lắc đầu. Nói thì nói vậy, huynh vẫn bước tới, nhẹ nhàng đẩy sau lưng nàng. Nhìn gò má phấn khích mà ửng hồng của thiếu nữ, huynhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâng cảm giác ngọt ngàoleech_txt_ngu viên mãn, nhưng rồi chợt ra nàng đã hôn, tâm tư trầm xuống vài phần.
“Không hổbot_an_cap là nhàleech_txt_ngu của đại phúvi_pham_ban_quyen gia, cảnh thế này, ta cũng chỉ mới thấy trong mà thôi” Đúng lúc , ở cửa hậu hoa viên, một nhóm bốn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuất hiện.
Diệp Tiễn Ngư mặc một bộ bào tử bằng lụa màu ngọc, đúng chuẩn phong thái của mộtvi_pham_ban_quyen tử hào hoa. Bên ấy là một nam tử mặc huyền y chỉnh tề, thần sắc vô cùng lùng, diện mạo đoan chính, chính là con trai út của Lý tướng quân Lý Quảng Lăng. Người bên phải thì mặc trường bào màu xanh chàm, gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt trắng trẻo đáng yêu, dù năm nay đã hai mươi hai tuổi nhưng lại sở hữu một gương mặt trẻ con, đang hoa chân múa tay chính là con trai Binh bộ thư Trịnh Hoan.
phía sau ba người họ, một nam tử mặcleech_txt_ngu yleech_txt_ngu phục trắng muốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sắc mặt nhạt nhòa nhưng đôi lông mày và ánh mắt lại đẹp rỡ, dung hoa lệ mức khiến người ta phải thở. Chàng khẽ môi, chậm sau, đó chính là Phong Khanh.
Đối với phủ, chàng vốn không xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạ. Diệp Phi đã không mượn danh nghĩa của Diệp Trường Lâm hay Diệpvi_pham_ban_quyen Tiễn Ngư để mời chàng tới. Tuy nhiên nay, chàng đã có mặt ở Diệp phủ nửa ngày mà vẫn chưa từng lộleech_txt_ngu diện, tình này chưa xảy ra đây.
Phía trước vang tiếng cười nói trẻo của nữ tử, mấy đồng loạt mắt nhìn .
Chỉ thấy dưới hoa đằng, một thiếu nữ váy lụa màu đang trên xíchbot_an_cap đu, nụ cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỡ, thần thái rạng ngời, tiếng cười êm ái như tiếng chuông ngân. Khuôn mặt vốn dĩ chỉ được coi là thanh tiểu gia bích ngọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giờ đây nhờ thần thái thuần khiết ấy mà thêm vài tuyệt diễm.
“Hèn chi hôm qua ta đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mời Nam huynh, Nam lại bảo hôm nay có việc bận, hóa ra bầu bạn với Diệp muội muội!” Trịnh Hoan mang gương trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con lên trêu chọc.
Diệp Phi Vãn nghe tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay đầu lại, lập tứcleech_txt_ngu thấy bóng phía sau, cổ họng nàngbot_an_cap lại, đầuvi_pham_ban_quyen ngón khẽ , nhưng nàng nhanh chóng trấn tĩnh, giả vờ bình thường nhìn về phía những khác.
Kiếp trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng bị giam cầm trong Vương phủ quá , những người này nàng chỉ nhớbot_an_cap mang máng. tiểu tướng quân này là cánhvi_pham_ban_quyen tay của Phong , cònvi_pham_ban_quyen Trịnh Hoan nàyleech_txt_ngu, thực sự không nhớ nhiều.
“ quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lờileech_txt_ngu rồi,” Nam Mặc nghe vậy chỉ khẽ hành lễ kiểu thư sinh, “Xá đệ cứ nhắc đếnleech_txt_ngu Vãn mãi, ta đã hứa với từ , sao có thể được.”
Vãn Vãn
Phong Khanh nheonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi mắt phượng, trước chàng thấy hai chữ này chướng đến ? Còn Diệp Phi Vãn kia , nếu nói chỉ đang diễn kịch, thì nụ cười rồi nàng chẳng là quá mật sao!
“Đừng là tiểu đệ của nhắc đến Diệp muội muội,” Trịnh Hoan ghé sát lại gần Phi Vãn, “Ta vừa thấy dáng vẻ của muội, tim cũng lỡ mấtvi_pham_ban_quyen vài nhịp. Thật đáng tiếc, muội muội sao lại để hời cho người khác vậy” Nói đoạn, gã liếc nhìn về Phong Khanh.
saubot_an_cap vẫn chút biểu cảm.
“Trịnh công tử nói đùa ,” Diệp Vãn sắc thản nhiên, thậm chí còn cười thành tiếng, “Trái tim này nếu không đập, chẳng phải người đã chết rồi sao?”
“” Trịnh Hoan bị một câu của nàng làm choleech_txt_ngu nghẹn họng, đỏ mặt tía tai không thốt nên lời.
“Hừleech_txt_ngu” Đứng bên cạnh, Quảng lạnh lùng hừ một tiếng.
Trịnh Hoan vồ lấy cơ hội, trút giận lên Lý Quảng .
Diệp Tiễn là người phản ứng nhanh nhất, lướtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua Nam Mặc đang hơi đỏ mặt, rồi lại nhìn Phong Khanh với sắc mặtleech_txt_ngu không mấy tốt đẹp, bước tới nói: “Nếu Hi nhi đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp muội muội rồi, thì Nam huynh có nóileech_txt_ngu gìleech_txt_ngu cũng phải cùng chúng ta ra tụ tập một chuyến, không được từ chối đâu đấy!”
Nói xong, mấy người lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa kéo, cuối cùng cũng thuyết phục được Nam Mặc rờibot_an_cap đibot_an_cap.
Thấy mọi người đã giải tán, Diệp Vãn định đứng dậy rời đi, không ngờ vừa bước đến lối ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì một bóng người đã ngang đường.
“A” Vãn giậtbot_an_cap mìnhbot_an_cap kêu khẽ một tiếng, nhìn kỹbot_an_cap lại, người đứng trước mặt không Phong thì là ai?
“Vương gia có việc gì sao?” Nàng cụp mắt hỏivi_pham_ban_quyen.
“” Chẳng ngờ Khanh không nói gì, chỉ đặt tầmleech_txt_ngu mắt lên .
Mãi không thấy đáp, Diệpbot_an_cap Phi Vãn ngước , nhìn theo hướng củaleech_txt_ngu . Hóa lúc từ xích đu xuống, y của xộc xệch, một vếtvi_pham_ban_quyen tíchbot_an_cap mập mờ cổ. Nàng vội vàng lại váynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo, khuôn mặt không kìm được mà ửng hồng vì thùng.
“Ta cứ Diệpbot_an_cap côleech_txt_ngu nương vốn dĩ đã quen, chẳng hềbot_an_cap bận tâm để người khác biết đã làm những gì chứ.” Khanh thấy nàng như vậy, lạnh lùng cười .
“Đã làm chuyện gì?” Diệp Phi Vãn ngược , “Hạ thuốc Vương ngài, xoayvi_pham_ban_quyen như chong chóng trong lòng bàn tay sao?”
“Diệp Phi Vãn!”
“Vương gia cứ yên tâm,” Diệp Phi tươi, “ chỉ chuyện đêm đó chưa từng ra! Đương nhiên, Vươngbot_an_cap gia vẫn vươngleech_txt_ngu vấn đó”
“Bản vương rõ đêm đó nàng đã sỉ đến mức nàobot_an_cap!” Giọng nói của Phong Khanh càng thêm lạnh lẽo.
Lòng Vãn khẽ thắt lại, nhưngvi_pham_ban_quyen ngoài mặt nàng vẫn cười rạng rỡ hơn: “Đã như vậy” Nói , nàng tới bên cạnh Phong Khanh, vòng qua nửa vòng: “Vương đích thân đi xin Thánh hủy bỏ hôn này đi? Ngài cứ yên tâm, chỉ cần hủy, nhất định sẽ đồng ý!”
Câu này, nàng thốt ra vô cùng dứt .
thực sự rồi, trước yêu chàng ba , ba năm, tổng sáu năm gian, kiếp này cuối cùng nàng cũngleech_txt_ngu đã biết sợ.
Sợ phải dây dưa với chàng!
Nhưng nghe vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nheo mắt, đáy mắt đầy hoài nghi. Một lúc lâu sau, chàng nhìn nàng rồi đột nhiên bật cười, nụ cười rực rỡ như hoa tràvi_pham_ban_quyen gặp nước nóngvi_pham_ban_quyen bung nở, vô cùng hoabot_an_cap lệ: “Diệp cô nương, chiêu trò dục cầm cố dùng nhiều sẽ khiến người ta chánvi_pham_ban_quyen ghét. Nữ tử, nên an phận một chút thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt hơn!”
Dứt lời, chàng xoay người rời đi, không thèm liếc nhìn nàng một lần nào nữa.
Diệp Phi Vãn nghe những lời này của Phong Khanh, trong lòng không khỏi phẫn . Hắn lúc cũng dùng tâm tư bỉ ổi nhất về nàng.
Nhưng cuối cùng, nàng vẫnbot_an_cap thể phát !
Hắn tuy chỉ là một “Vương gia nhàn tản”, nhưng dù sao cũng mang tướcbot_an_cap vịbot_an_cap trên , là dòng dõi hoàng tộc cao quý. Còn Diệp là đại phúleech_txt_ngu hào bậc nhất, quy cũng chỉ làleech_txt_ngu tầng lớp thương nhânbot_an_cap. Huống hồ, hiện tại nàng còn có chuyện trọngvi_pham_ban_quyen hơn làm.
“Thược Dược,” Phi Vãn nhanh chóng người, bước chân có chút vã.
“Tiểu thư?” Thược Dược tất tả đuổi theoleech_txt_ngu.
“Thược Dược, em có biết trong kinh thành này, đại phu nhà nào có y thuật tinhleech_txt_ngu thông nhất không?” Cũng may lúc nãyvi_pham_ban_quyen sựvi_pham_ban_quyen xuất hiện của Nam Hi đã nhắc nhở nàng. trước nàng có thai là vì sau đêm thuốc phát , ngay hôm sau Phong Khanh đã sai thuốc thai đến cho nàngvi_pham_ban_quyen.
Nhưng hôm Phong Khanh đưa tới, nàng lại càng không thể để bản thân . Đêm đó, nàng chỉ coi như một lần phong lưu, cùng thì kiếp này nàng không gả cho ai nữa là được!
“Đại phu Diệp gia chúng y thuật vốn đã tốt rồi mà, tuy không sánh với Ngự cũngvi_pham_ban_quyen lừng lẫy tiếng tăm” Thược Dược bối rối, chỉ riêng y quán dưới danh nghĩa Diệp gia đã cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mấy chục tiệm.
“Không dùngvi_pham_ban_quyen người của Diệp .” Diệp Phi Vãn vội vàngbot_an_cap từ chối. Khi nhận ra sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình, nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới quay đầu nhìn Thược , nở nụ cười nịnhleech_txt_ngu nọt: “Em giúp nghe ngóng chút đi, đi cùng ta một chuyến, Thược Dược tốt của ta.”
Thược Dược tuy không biết tiểu mình định gì, nhưng dáng vẻ nũng nịu ấy, lòng khỏi lại: “Phía Tây thành có một tiệm là An Đường, nghe người ta đại phu ở đó lòng dạ nhân lại có y cao ”
“Chính là chỗ đó!” Diệp Phi Vãn quyết định ngay tức, dẫn theo Thược Dược rờibot_an_cap khỏi phủ.
Cảnh sắc phố phường kinh , nàng đã lâu rồi được . Khắp nơi , tiếng người ã, tiếng rao hàng của tiểu thương ven đườngbot_an_cap, cùng những cửa hiệubot_an_cap sanbot_an_cap nhau. So với viện nhỏ lạnh lẽo Vương phủ, này tràn đầy hơi thở nhân gian hơn nhiều.
Chỉ nhìn thôi mà nàng đã cảm thấy mũi hơi cay.
“ thưleech_txt_ngu, chính chỗ kia” Dược chỉ vào nơi không xa, tấm biển “Dưỡng An Đường” treo phía trên ba chữ ngay ngắn rõ ràng.
Lúc này đang là , bên trong Dưỡng An Đường không có một bóng người. Phi Vãn bảo Thược Dượcbot_an_cap đứng canh ởleech_txt_ngu cửa, một mình vào gian trong.
“Cô nươngbot_an_cap cảm thấy trong người không khỏe sao?” Một lúc sau, một vị lão tiênvi_pham_ban_quyen sinh bước ra, dáng vẻ tiên đạo .
“Đại phu, tôi đến bắt mạch, thời muốn hỏi một câu” Nói đến , Diệp Phi Vãn cúi . Nàng dù cũngbot_an_cap là phận nữ nhi, nóileech_txt_ngu ra lời trong lòng không tránh thùng, “Không biết bao lâu thì có thể bắt ra mang ?”
Lão tiên sinh nghe vậy cũng thoáng kinh . Ông tóc của cô nương vẫn là kiểuleech_txt_ngu thiếu nữ, làm gì có vẻ đã có chồng? Nhưng rốt cuộc ông hỏi nhiều: “Mạch thai phải hơn một tháng mới có bắt . Cô nương muốn chẩnvi_pham_ban_quyen tay hay chẩn qua chỉ?”
“Chẩn tay là rồi.” Diệp Phi Vãn đưa cổ tay phải ra, cổ tay thanh mảnh dường chỉ cần một bàn tay là có thể .
Đại phu lấy một lụa trắng lên cổ tay nàng, sau đó mới đặt tay lên tỉ mỉ bắt mạch: “Cơ thể cô nương hơi hư nhược, người nhiễm hàn, ngoàibot_an_cap không bệnh trạng gì khác, cô nương nên bồi bổ điều độ”
“Đại phu, cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một thang thuốc tránh .” Diệp Phibot_an_cap Vãn cúi đầu, thấy đại phu ngừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời, nàng mới khẽ khàng nói.
Lời này vừa ra, lão tiên sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự mình: “Cô nương vừa nói cái gì?”
“Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn cầu một thang thuốc tránh thai.” Diệp Phi Vãnleech_txt_ngu cắn môi, lại bổ sung thêmvi_pham_ban_quyen: “Chuyện này mong tiên sinh đừng cho người .”
“Chuyện này tránh thai phá thai vốn là tráivi_pham_ban_quyen thiên luân”
“Nhưng nếuvi_pham_ban_quyen một hài nhi không được yêu mà sinh , đời cô độc khổ cực, liệu thiên luân có đành lòng nhìn thấy cảnh ấy chăng?” Phi Vãn phản bác.
Lão sinh bị luận điểm của nàng làm cho kinh ngạc, lặng đi một hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xoaybot_an_cap người chậm rãi đi vào gian trong. Khoảng nửa tuần nhangleech_txt_ngu sau, ông cầm một gói giấy màu nâu.
“Đem thuốc sắc thang, mỗi ngàybot_an_cap một lần, uống trong năm ngày là được. Thuốcvi_pham_ban_quyen tránh thai cực kỳ có hại choleech_txt_ngu cơ thể, chỗ thuốc tôi chọn đều là những loại ít gây thương nhất, nên thời cần sẽ dàileech_txt_ngu hơn một . Trong đoạn thời gian này, cô tuyệt đối không được chạm vào đồ uống lạnh, càng kiêng kỵ giận bạo tính, nên đi lại nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để thuốc phát huy tác dụng”
Những còn lại chẳng qua chỉ là một số điều kiêng thông thường.
“Đa tạ phu.” Diệp Phi trả tiềnleech_txt_ngu, cầm thuốc cùng Thược vội vã đi.
Ngay khoảnh khắc nàng rờibot_an_cap đi, Cao Phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ một con hẻm hẹp bênbot_an_cap cạnh chậm bước ra. Hôm nay ngoài thành chút việc Vương , ngờ trên đường về lại Diệp nương.
thuộc hạ bọn hắn, tuy không thích việc Diệp cô nương ép Vương gia, nhưng đối với cá nhân nàng vẫn có chút hảo cảm. Không vì gì khác, chỉ vì Diệp cô nương đốileech_txt_ngu đãi với những người thân cận bên cạnh Vương gia vô cùng lượng.
Giờ đây, Diệp cô lại bỏ qua những đại tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Diệp gia mà tìm Dưỡng phía Tây thành này. Nghĩ đến , Cao Phong tung người lẻnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào bên trong y quán.
Đêm đến, tại Tĩnh Nguyên Vương phủ, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư phòng.
Mấy ngọn nến khẽ động. Cao Phong lặng lẽ đầu đứng trước họa, phía sau bàn chính là Phong Khanh trong bộ bào màu trắng.
“Vương gia, phía Nam có tin tức truyềnvi_pham_ban_quyen đến, chỉ nói là nhìn cục diện kinh thành hành sự, thamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia vào triều .”
Phong Khanh cầm bức trong tay, nhếch cười: “Đúng là một lão cáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net già, nào thắngvi_pham_ban_quyen, ông ta sẽ giúp bên .”
“Vậy Vương ”
“Phụ hoàng hiện nay phái người đi khắp tìmvi_pham_ban_quyen thuốc trường sinh bất tử, vị hoàng dưới trướng đấu đá đến mức không thể tháo gỡ, e là ôngvi_pham_ban_quyen ấy cũng không có tâm đâu mà để ý, huống chi là một vốn dĩ đã bị đuổi khỏi hoàng cung như ta?” Phong Khanh lạnh lùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười. Gia tộc của mẫu hậu công cao lấn chủ, phụ hoàng liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu gia sản mẫu hậu, còn có bàbot_an_cap ấy nữa, từng món nợ , hắn nhớ rấtvi_pham_ban_quyen rõ .
“” Cao Phong imbot_an_cap , vốn định lui ra, nhưng lại nghĩ đến chuyệnvi_pham_ban_quyen gì đó: “Vương , hôm nay đã gặp Diệp côbot_an_cap nương ở Dưỡng An phía Tây thành.”
Diệp Phi Vãn?
Phong mày, không sao lại nghĩ những lời nàng với vẻ mất kiên nhẫn lúc ngày, dáng vẻ Nam Mặc đẩy nàng chơi xích đu, nụ cười rạng rỡ như . Nàng bao giờ như trước mặt hắn, trước hắn, nàng chỉ có cung kính, thận trọng và lấy lòng.
“Cô ta chuyện đáng nói sao?” Nghĩ đến đâybot_an_cap, sắcleech_txt_ngu Phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khanh lạnh đi, dứt lời liền xua tay cho luinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống, nhưng ngay sau đó hắn như nhớ ra điềubot_an_cap gì: “Ngươi vừa nói Dưỡng An Đường?” Đó là một y quánleech_txt_ngu!
“Vâng!”
“ đi hỏi người ở Dưỡng An Đường xem Diệp Phi Vãn đến đó để làm gì ?” Khanh ghét nhất là bị người khác uy hiếp, nhưng Diệp Phi Vãn này hết lần này lần khác phá vỡbot_an_cap ranh giới của hắn.
Đại phú hào Đại Tấn tuy có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ítvi_pham_ban_quyen, nhưng hiểu sao, mỗi khi đôi mắt tạp niệm của ngườibot_an_cap đànleech_txt_ngu bà kia, trong lòng hắn lại nảy sinh sự bực bội và chánvi_pham_ban_quyen ghét, chỉ muốn làm đôi mắt nên hỗn loạn!
“Thuộc hạ hỏi nhị Dưỡngbot_an_cap Đường,” Cao Phong nói đến đây, trán hiểu sao lại tấm mồ hôi lạnh, “Tiểu nhị đó , Diệpvi_pham_ban_quyen cô nương đến đó là để hỏi chuyện mang . Thuộc hỏi kỹbot_an_cap thì hắn cũng biết nữa”
Mang thai!
Đôi mắt Phong Khanh đột ngột nheo lạileech_txt_ngu, bàn tay đặt bàn cũng nắm chặt thành quyền.
Khoảng từ đêm đó đến nay mới có hai ngày, nàng đã nóng lòng đi kiểm tra chuyện mang thai nhưbot_an_cap vậy, chẳng lẽvi_pham_ban_quyen là đã nảy sinh tâm dùng thainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhi để uy hiếp ? Nghĩ đến đây, hắn không khỏi cười lạnh trong lòng.
Hồi ban ngày, còn nói cái gì màleech_txt_ngu “Nếu hắn thoái hôn, nàng nhất định sẽ đồng ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”, quả nhiên chỉ là lời nói dối, chẳng qua là một thủ khác mà nàng bày ra thôi!
Người đàn đó, chiêu trò lạt mềm chặt xem ra càng càng tinh vi rồi!
Xem phải đi dò xét xem sao.
Diệp Phi Vãn hai ngày qua vẫn luôn ở phủ.
Một là vì còn phải uống tránh thaivi_pham_ban_quyen, hai là vì chuyện ban hôn của đã khắp kinh thành. Không biết nàng theo đuổi Phong Khanh không buông, cuối cùng cũng có danhvi_pham_ban_quyen phận, đang chờ xem tròleech_txt_ngu cười của Diệp gia.
hôm nay, uốngleech_txt_ngu xong thuốc tránh thai, nàng cảm thấy lồng ngực bí bách, cộng thêm mấy ngày không chân ra khỏi , lòng dạ u uất, bèn gọi Thược cùng ra ngoài tản bộ.
May mắn , nơi phố thị tấpbot_an_cap , nhà nào cũng có nỗi khổ riêng, những giai thoại Diệp Phi nói qua rồi cũng thôi, chẳng ai còn chấp nhặt. đường ngắm nghía mấyleech_txt_ngu món đồ chơi nhỏ, đi dạo hít thở khí trời, lồng quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực đã mái hơn đôi chút.
Đến giờ cơm trưa, Diệp Phi Vãn định ăn quán lề là xong, chẳng ngờ Thược Dược lại hết sức kỹ tính chuyện ănvi_pham_ban_quyen uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xem đại phu dặn như thánh chỉ, bảo rằngleech_txt_ngu thân thể nàng không tốt, đồ thanh đạm nhẹ nhàng.
Cuối cùng, hai ngườileech_txt_ngu tìm Tiên Lâu, tửu phồn hoa nhất thành này.
Kiếp trước, trong vương phủ có ngự thiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng từ trong cung , cộng thêm việc nàng và bất hòa, ra khỏi phủ xinbot_an_cap phép hắn, nên sau đó chưa từng bước ra ngoài lấy lần. đây trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại Tiên Lâu, nhất thời nhìn cái gì cũng thấy mới lạ.
“Hai vị khách quan, dùng gì ạ?” Tiểu nhị cung kính vô .
“Trên lầu phòng riêng không?” Thược Dược hỏivi_pham_ban_quyen.
Tiểuvi_pham_ban_quyen nhị mặt khó xử: “Bây là giờ Ngọ, khách đông, phòng riêng đã hết sạch rồi.”
“Không có phòng riêng, nhã chắc vẫn chứ?”
Mắt nhị sáng lên: “Nhã tọa còn một chỗ, mời hai vị vào trong!” lời bèn dẫn đường phía trước.
Diệp Phi Vãn vừa bước lên , không ngờ va phải một bóng ở rẽ. Người nọ vô ớt, lùi lại vài bước, may mà người đỡ kịp: “Tiểu thư, người có sao không?”
Diệp Phi Vãn địnhvi_pham_ban_quyen thần nhìnbot_an_cap lại, thấy một nữ tử mặc váy lụa hồngvi_pham_ban_quyen, mày thanh túvi_pham_ban_quyen dịu dàng, đang được một nha hoàn áo xanhleech_txt_ngu đỡ lấy, khuôn mặt nhắn đầy vẻ hãi, thật khiến người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xót.
“ người đi đứng kiểu gì màbot_an_cap khôngbot_an_cap nhìn người ?” Nha kia ngẩng đầu, quát tháonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người.
“Rõ ràng là hai đứng lưng góc rẽ, sao lại trách người khác?” Thược Dược thấy nha hoàn kia trừng , lập tức tiến lên che chở.
“Thanh , không được vô lễ,” tử yếu ớt kia tiến ngăn nha hoàn xanh lại, “Vừa rồi là ta và ngươi quay lại rẽ” Tiếng nói bỗng khựng lại khi nhìn thấyvi_pham_ban_quyen Diệp Phi Vãn, lúc sau mới mỉm nhẹ nhàng: “Thì ra là Diệp cô nương.”
Diệp Phi Vãn caunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày: “Ngươi biết ta sao?” ký của nàng chưa từng có người này.
“Ta là Giang Nhã , con gái của Thái thú kinh thành. điều Diệp cô nương là gái của đại hào Đại Tấn, đến cả Thánh thượng cũng phải nể vài phần, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ nữ cũng là lẽ đương nhiên.” Tuy làleech_txt_ngu lời khiêm tốnbot_an_cap, nhưng giọng điệu của Vân rõ ràng theo vài phần cao ngạo.
Sĩ nông công thương, Diệp Phi Vãn nhiên biết thương gia hạng thấp kém nhất, nhưng đạt đến mức một bước chân có thể ảnh hưởng đến vậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mệnh quốc gia, thì còn trọng cao thấp nữa. Diệp chính là như vậy.
Thế nên, Diệp Phi Vãn chỉ thuận thế gật đầu: “Ta quả thực không ngươi.”
mặt Giang Vân quả nhiên khó hơn mấy phần, nhưng vẫn giữ nụ cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Lời đồn trong thành quả nhiên khôngbot_an_cap sai.”
“ đồn gì?”
“Tĩnh Nguyên Vương thoát khỏi lòng bàn tay của Diệp cô nương mà,” nói đếnbot_an_cap đâyvi_pham_ban_quyen, Nhã Vân miệng cười, đáy mắt vẻ bực tức, “Vương gia vừa mới đến Lâu, Diệp cô nương đã bám theo sau .”
Phong Khanh ở Túy Tiên Lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Bước chân Diệp Phi Vãn khựngbot_an_cap lại, lúc lâu sau mới gượng cười: “Giang cô nương quá rồi.” lời, nàng quay đầu định , lúc này nàng chỉ mongbot_an_cap tránh xa hắn càng !
“Tiểu thư?” Thược Dược khẽ lên.
“Chúng ta mau rời khỏi !” Phi Vãn miệng nói, chân không dừngleech_txt_ngu bước.
“Diệp muội muội vội vàngbot_an_cap đi đâu thế?” Đúngbot_an_cap lúc này, một người mặc trường bào màubot_an_cap đỏ thẫm thả xuất hiện, gương mặt trẻ con đầy vẻ tươi cười, chính là Hoan.
Nhưng trong mắt Phi Vãn, hắnbot_an_cap còn đáng sợ hơn cả ma quỷ, bước chân nàng đột ngột dừng : “Chỉ là nhiên nhớ ra trong nhà việc gấp”
“Đại ca muội đang ở trong phòng, sao ấy lại không biết trongleech_txt_ngu nhà việc gấpbot_an_cap?” Hoan mày, nhìn về phía trước, sáng lên: “Giang cô nương cũng ở đây ? Vừa hay làm bạn với Diệpleech_txt_ngu muội muội, bữa trưa đi.”
Giang Nhã này đối với Phong có tình ývi_pham_ban_quyen chebot_an_cap giấu , ngặt nỗi da mặt mỏng, không thể đanh táo như Diệp Phi , chỉ lút cận để nhìn Phong Khanh một cái.
đây hai nhânvi_pham_ban_quyen tụ họpleech_txt_ngu, e là vô cùng náo nhiệt.
Hắn mang tâm thế xem kịch vui, đâu biết rằng linh hồn trong Diệp Phi Vãn đã thay đổi. Nàngleech_txt_ngu bất đắc dĩ bị chặn dẫn vào phòng riêng, quả nhiênleech_txt_ngu thấy Phong Khanhleech_txt_ngu, Tiễn Ngư và Lý Quảng Lăng đã ở trong.
Thấy Trịnhvi_pham_ban_quyen Hoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn theo hai côvi_pham_ban_quyen nương vào, ba người sắc mặt mỗi người một vẻ.
Diệp Tiễn chỉ nghĩ muội muộileech_txt_ngu nhà mình quả nhiên khẩu tâm phi, nói cái gì mà không thíchvi_pham_ban_quyen Phong , chẳng phải vẫn bám theo đó sao.
Sắc mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phong Khanh thực sự trầm xuống. Từ lúc biết Diệp Phi Vãn hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện mang thai, hắn đã cảm thấy nữ này có mưu đồ, lại nghe Diệp Tiễn Ngư nói mấy ngày nayleech_txt_ngu nàng ở nhà rất phận, tình cũng trầmleech_txt_ngu lặng hơn, trong lòng càngvi_pham_ban_quyen nghi hoặc. Giờ đây mình khi ra ngoài lần, nàng đã bám theo, thật đúng là tốt đẹp gì đâu, rõ thật biết liêm sỉ!
Diệp Phi Vãn không cần nhìn Phong Khanh cũng trong lòng hắn đang gì, vô phi cũng chỉ là nàngvi_pham_ban_quyen hạ ra sao thôi.
Trịnh Hoan đã đẩy Lý Quảng Lăng rabot_an_cap, nhường chỗ ngồi đối diện Phong Khanh, rồi dưới ánh mắt lạnh như băng của Phong Khanh, hắn nhìn về phía Diệp Phivi_pham_ban_quyen Vãn. Nếu trước kia, đã sớm tiến lên lấy vịvi_pham_ban_quyen trí này.
hôm nay
“Giang cô nương mời!” Diệp Phi Vãn nghiêngbot_an_cap , ra hiệu cho Giang Nhãvi_pham_ban_quyen Vân phía sau.
Dứt lời, căn phòng im phăng phắc, bàn tay đang buông thõng Phong Khanh hơi siết lại, khí trường quanh thân vô thức lạnh thêm mấy phần.
“Cái gì?” Trong lòng Giang Nhã Vân đang đầy oánvi_pham_ban_quyen hận, bị Diệp Phi Vãn làm vậy nhất thời ngẩn ra.
“Ta ngày thường vốn đanh đá, lúc ăn uống cũng chẳng ý tứ gì, tin cô nương cứ hỏi đại ca ta xem?” Diệp Phi Vãn nhìn về phía Diệp Tiễn Ngư.
Diệp Tiễn Ngư nhìn đầy thâm ý, lại liếc phía Phong Khanh ngồi bên trong, mỉm cười: “Đúng là chẳng ýleech_txt_ngu gì .”
“Thế nên, ta ngồi bên là được , tránh làm đến mọi người.” xong, nàng thản nhiên xuống đối Trịnh Hoanbot_an_cap.
Nụ cườileech_txt_ngu hóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hớt trên mặt Trịnh Hoan cứng đờ, đột nhiên cảm thấy toànleech_txt_ngu thân lẽo, nhìn theo luồng khí lạnh , chỉ thấy mộtbot_an_cap Phong Khanh sắc như thường.
“Đã vậy, Vân xin cung kính không bằng tuân mệnh.” Tuy trong Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân vẫn còn nghi hoặc, nhưng hiếm khi được tiếp cận Phong Khanh thế này nên cũng không nghĩ nhiều, đến trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dịu dàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi một tiếng: “Vương gia.” Giọng nói còn uyển hơn cả chim oanh hót.
Bàn tay đang cầm chén trà của Phi Vãn khựng lại, nhưng nhanh chóng nở nụ cười.
Đó chẳng là chút phản còn lại từ kiếp trước mà thôi. vốn dĩ rất , không chịu nổi nữ tử khác tiếp Phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khanhbot_an_cap một yếu đuối mong manh như . Thậm chí từng con gái của một vị thần tặng Phong một chiếc khăn , Diệp Phi Vãn đã cắt nát chiếc khăn đó sai người vứt lại phủ vịbot_an_cap đại thần kia.
Kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này thì khác rồi, sự kỵ của nàng quá mức xấu . không làm Vương phi đó nữa, người nàng làmvi_pham_ban_quyen, chỉ là Diệp Phi Vãn màvi_pham_ban_quyen thôi!
phòng, bầu không khí vô cùng quái dị.
Đặc biệt là Phong Khanh, sau khi bắt gặp nụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười thoáng của Diệp Phi Vãn qua khóe mắt, sắc mặt hắn lại càng thêm âm trầm.
ta vậy mà lại hắn cho người khác. Ý nghĩ này thực sự khiến hắn bực bộileech_txt_ngu.
Nhưng khi phản ứng lại, sau lưng hắn bỗng một tầng mồ hôi lạnh. Hắn đang làm cái gì vậy? Chẳng lẽ sự nhịn củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đàn bà kialeech_txt_ngu mà nảy sinh lòng bực dọc? Sao có thể như được?
Nghĩ đến đây, vẻ lạnh lùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Phong Khanh vơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi phần, thậm khẽleech_txt_ngu gật đầu ra hiệu với Giang Nhã Vân.
Giang đỏ mặt, dáng vẻ càng yêu kiều nhu mì.
“Diệp muội muộibot_an_cap, nếu ta là , ta sẽvi_pham_ban_quyen nhịn đâu.” Trịnh một tay che môi, lại trước mặt Diệp Vãn ngồi đối diện, hạ thấp nói.
Lúcleech_txt_ngu , Phi Vãn đang gắp một thịt vịt kho, nghe vậy liền khẽ cười: “ công tử, huynh không là ta.”
“Chẳng lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay muội uống nhầm thuốc rồi sao?” Trịnh Hoan càng thêm kinh ngạc, lại gần Diệp Phi hơn , “Chiêu lấy lùi làm tiến này, hai tháng trước muội đã rồi mà.”
“Khụ khụ ” Tiễn ngồi bên cạnh khẽ ho hai tiếng: “Hai vị đang trò chuyện gì thế?” Nếu hắn còn không tiếng, sợ vị Vương gia ngồi bên kia bị “đội nón xanh” nơi rồi.
“Ta có giở tròbot_an_cap gì cả.” Diệp Phi Vãn liếc Trịnh một cái, bỏ miếng thịt vịt vào , nhiên là hương vị đậm đà thơm ngon.
cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa nuốt , đã nghe thấy của Thược Dược đang đứng hầu phía sau: “Tiểu thư, đại đã dặn rồi, người không được ăn những món dầu mỡ như thếleech_txt_ngu .”
khựng lại, vội vàng nuốt , quay đầu cười nịnh nọt: “Chỉ lần này thôi!”
Thược Dược bất dĩ lắc đầu: “Vậy lần sau không đượcbot_an_cap như thế nữa.”
“ người thật là to gan,” Hoan trêu chọc, “Diệp muội, muội bảo hạ nhân không nghiêmleech_txt_ngu rồi, sao đếnvi_pham_ban_quyen chuyện ăn gì mà cũng không tự mình định được thế?”
Thược bị những lời này làm đỏ mặt tía taibot_an_cap, khí trong sương phòng nhờ vậy mà cũng hoạt lên đôi .
Duy chỉ có Phong Khanh, khi nghe thấy lời vừa rồi của Thược đôi mắt khẽ híp lại. Không nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dầu mỡ? Lại đến việc nàngleech_txt_ngu đi khámvi_pham_ban_quyen thai
“Đang gì vậy?” Diệp Tiễn Ngư cầm lấy bình , định rót Phong Khanh.
Phong Khanh thuận tay lấy bình rượu, một chiếc ly không, rót đầy một ly rồi đưa thẳng tới trước mặt Diệp Phi Vãn: “Diệp cô nương, .”
dứt, cả phòng chìm vào tĩnh lặng. Dù sao, đâyleech_txt_ngu cũng là đầu tiên Khanh rót rượuvi_pham_ban_quyen Phi Vãn.
Diệp Phi Vãn biết uống rượu, chỉ là tửu lượng không caovi_pham_ban_quyen. Nếu là ngày thường hắn đích thân rót rượu, nàng chắc chắn sẽvi_pham_ban_quyen vui sướng nhận lấy, ai khôngbot_an_cap cản nổi.
Thế nhưng hôm nay, nàng chỉ nhìn chằmvi_pham_ban_quyen chằm rượu trong tay Phongleech_txt_ngu , rồi hờ hững lên tiếng: “Tiểu thân không khỏe, không uống được rượu, xin Vương gia lượng thứ.” Nói xong, nàng không nhìn hắn thêm lần nào .
vậy mà lại để Phong Khanh bẽ mặt sang một bên. Mọi người một lần nữa ngạc, ngay cả người xưa nay ít nói như Lý Quảng Lăng cũng phải liếc nhìn Diệp Phi Vãn một cái.
Quả nhiên là thế!
Phong Khanh vẫn nhận ra ánh mắt của những người xung quanh, chỉ thầm cười nhạo trong . Không được ăn đồ dầubot_an_cap mỡ, không được uống rượu, thậm những món nàngbot_an_cap vừa ăn đều né cay nóng, rõ ràng là đang dưỡng thai!
Người đàn bà này, thật sự đã nảy sinh ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định dùng cái để uy hiếp hắn!
Từ từ đặt ly rượu xuốngbot_an_cap, Phong Khanh hừ lạnh một tiếng. Chỉ là không hiểu sao, sự bực bộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nảy sinh sự phớt lờ cố của nàng banvi_pham_ban_quyen nãy lại đi vài phần, tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trí cũng thoải mái không ít.
“Vương gialeech_txt_ngu, món bánh đậu vàng của Túy Tiên Lâu này phẩm, ngài cũng nếm đi” Phía đối diện, Giang Nhã Vân phá vỡ imbot_an_cap lặng, giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng. lời, nàng ta cầm đũa gắpvi_pham_ban_quyen một miếng bánh đậu vàng bỏ bátleech_txt_ngu của Phong Khanh.
Mọi người bị thanh này thubot_an_cap hút, đưa mắt nhìn sang. Phi Vãn cũng vậy, nhưng khi nhìn thấy cảnh đó, nàng không khỏi lạnh trong lòng.
Giang Nhã Vân này thật đúng là ngu ngốc. Thứ nhất, Phong xưabot_an_cap nay không thích đồ ngọt; thứ hai, cái tên này mắc sạch sẽ vô cùng nghiêm trọng. trước, hai thành thân tròn một năm, mới có thể nhậnvi_pham_ban_quyen việc nàng không dùng đũa chung để gắp thức ăn cho hắn.
đây, Giangbot_an_cap Nhã Vân đã phạm phải tất cả những điềuleech_txt_ngu kiêng kỵ của hắn.
Nhưng ngay khoảnh sau, Diệp Phi lộ vẻleech_txt_ngu kinh ngạc. Ánh mắt Khanh dường có như lướt qua nàng, sau đó hắn rãi gắp miếng đậu vàng kia lên và ăn hết.
Hắn rõ ràng là đang mỉa nàng!
Sắc mặt Diệp Phi Vãn lập tức lạnh lùng trở lại. Cái gì màbot_an_cap sạch sẽ, chẳng qua là vì hắn chán ghét nàng thôi! nhiên, quyết định xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn là đắn!
Nghĩ đây, ngay cả những sơn hào hải vị trước cũng mất đi hương vị. Nàng buông đũa xuống, nhẹ nhàng lau khóe môi: “Mọi người, ta dùng xong .”
Diệp khẽ mày: “Sao muội ăn ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế? Chẳng lẽ lại muốn nhịnvi_pham_ban_quyen ăn để lấy cái eo thon kia sao?”
“Huynh nóibot_an_cap gì vậy, ta dù có nhịn cho eo thon đến thì cũng chẳng có ai xem,” Diệp Phi Vãn cười, “Ta đang nóng lòng muốn xem chiếc vòng ngọc về của tiệm trang sức kìa.”
“Vòng ngọc gì mà khiến Diệpvi_pham_ban_quyen muội muội củavi_pham_ban_quyen chúng ta đến cơm cũng ăn đã vội đi mua ?” Trịnh Hoan miệng hỏi, nhưng lòng lại nghĩ chắc hẳn cô nàng này đang ghen đây mà.
“Chỉ chiếc vòng xanh mới Thúy Ngọc Hiên thôi. Trịnh công tử từ bao giờ lại có với đồ của nữ thế?” Phi Vãn vừa nói vừa đứng .
“Cũng không hẳn là có hứng thú với đồ nữ nhi, chỉ là có hứng thú với con mắt nhìn của Diệp muội muội thôi.” Trịnh Hoan nói, đầy ý liếc nhìnleech_txt_ngu Phong Khanh một cái.
“ mắt nhìn của ta trước kia, quả thực không tốt lắm.” Diệp Phi Vãn nhưleech_txt_ngu ý mà nhìn vị Vương gia nào đó, nhếch môibot_an_cap cười nhạt, người gọi rời khỏi nơi này.
Mấy ngày nay nàng vốn vì tác dụng của thuốc mà chán ăn, lại còn ngồi cùngbot_an_cap phòng với Phong Khanh, khẩu vị càng mất sạch. Giờ ra ngoài rồi, nàng mới cảm thấy nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhõm được đôi chút.
“Tiểu thư, Thúy Hiên không có hàng mới về mà.” Thược vẻ khó hiểu. Nàng cảm tiểuvi_pham_ban_quyen thư hôm nay vô cùng lạ lùng, không chỗ ngồi diện Vương cho người phụ nữ khác, mà lúc nãy gia đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rót rượu cho tiểu thư, đó tiến triển lớn giữaleech_txt_ngu người, sao tiểu thư lạivi_pham_ban_quyen vội vàng bỏ như vậy?
“Thược Dược ngốc,” Phi Vãn gõ nhẹ vào trán Thược Dược, “ là không muốn gặp cái tên mặt lạnh kia .”
“ lạnh” Thược Dược lại, trợn tròn mắt: “Người nói là Vương gia sao?”
Phi Vãn gật đầu.
“Nhưngleech_txt_ngu không phải người không phải”
” Không phải ta đuổi theo hắn đến mức cả thành đều biết, còn mặt dày ban hôn sao?” Phi tiếp nàng.
Thược gật đầu.
“Nếu ta , bây giờ ta tránh hắn còn không kịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không muốn thành thân với hắn thì sao?” Diệp Vãn ý nói, về phía phố xánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uất.
Thược Dược như bị lời nàng nói cho kinh hãi, dù sao là chuyện lớn liên quan đến việc kháng chỉ, nhưng khi suy nghĩ hồi, nàng vẫn sát bên cạnh Diệp Vãn và nói: “Nô tỳ sẽ mãi mãi theo tiểu .”
chân Diệp Phi Vãn khựng lại. Nếu là kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, nàng e là vẫn chưa hiểu được sức nặng lời nói này củavi_pham_ban_quyen Thượcbot_an_cap Dượcleech_txt_ngu, nhưng kiếp nàyvi_pham_ban_quyen, nàng lại biết rõ Thược Dược thực sẽ mãivi_pham_ban_quyen đi theo nàng. Cho dù là ở trongleech_txt_ngu căn lạnh lẽo cũng vậy.
“ thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người thế?” Dược sợleech_txt_ngu mình nói sai điều gì, vội vàng hỏi.
“Không gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Diệp Phi Vãn lắc đầu, “Chỉ cảm em ngốc như vậy, ta càng không thể để thân rơi cảnh , tránh để em cũng bị ta bắt nạt theo.”
“Tiểu thư” Thượcvi_pham_ban_quyen đầy vẻ cảm động.
“Được rồi, nay khóvi_pham_ban_quyen khăn lắm mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoài một chuyến, phải chơi cho thật .” Diệp Phibot_an_cap Vãnbot_an_cap vỗ tay một cái, xoay người Thược Dược chạy về phía phố chợ.
người vừavi_pham_ban_quyen đi vừa đùa giỡn, thiết hơnvi_pham_ban_quyen nhiều. Thược Dược vốn dĩ giữ kẽ chuyện chủ tớ, nhưng sau buổi chiều cũng thoải mái hẳn.
Đợi đến khi màn đêm sắp buông xuống, Diệp Phi Vãn vẫn ghé Thúy Ngọc Hiên một chuyến, để nếu Diệp Tiễn Ngưvi_pham_ban_quyen có hỏi chiếc vòng tay nàng mua đâu thì nàng có để .
Chỉ là, mới tiến lại gần Thúy Ngọc Hiên, nàng đã nghe thấy tiếng nói nũng nịu, mềm mại như không xương ra bên : “Phong công tử, ngài xem, tiểuleech_txt_ngu nữ chiếc trâm này thấy thế nào?”
này quả thật mềm mỏng quyến rũ khônvi_pham_ban_quyen cùng.
Diệpvi_pham_ban_quyen Phi Vãn chân vào Thúy Ngọc Hiên, cả người đã bủn . Nhìn về phía trước, nam nữ kia không phải Phong và Giang Nhã Vân thì ai?
Ngay khoảnh khắc sau, nàng liền muốn rời đi. Vòng tay thì lúc mua chẳng được, gặpbot_an_cap phải kẻ khiến mình chướng mắt thế này, né được lúc nào hay lúc ấy là tốt nhất.
Nào ngờ nàng còn chưa kịpleech_txt_ngu quay người, chưởng quỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên kia đã tinh mắt ra nàng: “Tiểu thư, người tới rồi ạ?” Giọng điệu hết sức cung kính.
Hai người kia cũng nhìn phía nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Không né tránh được nữa, Diệp Vãnvi_pham_ban_quyen đành phải cứng đầu quay người , trừng mắt nhìn chưởng quỹ .
Chưởng quỹ ngác, không hiểu mình đã làm sai gì?
Phong , trong lòng thầm cười khẩy. Người phụ nữ này quả nhiênbot_an_cap đuôi rất sát, nhưng chẳng vì , chân mày đang nhíu chặt hắn lại hơi giãn ra.
Lúc nãy rời khỏi Túy Tiên Lâu, trong lòng hắn vốn đã khó chịu. biệt là ba người đám Diệp Tiễn Ngư vừa khỏi cửa đã nhanh chóng đi, để lại chủ tớ Giang Nhã Vân bắt hắn hộ tống.
Hắn vốn định bỏ đi luôn, nhưng sau khi nghe Giang Nhã Vân nói muốn Thúy Ngọc Hiên mua trang sức, bước chân hắn lại khựng lại.
hắn nhớ không lầm, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ nữ thường dùng hèn hôm nay cũng đến Thúy Ngọc Hiên, thế là hắn cứ thế đi theo.
Nào ngờ Giangvi_pham_ban_quyen Nhã Vân ở Thúy Hiên lại nghèo nàn tiểu khí, lựa chọn nửabot_an_cap ngàybot_an_cap trời mà Diệp Phi Vãn vẫn chưa tăm hơi, khiến lòng hắn càng thêm bực .
Thế đúng lúc này, người phụbot_an_cap nữ kia đã đến. Tuy khibot_an_cap nhìn thấy hắn, sắc mặt nàng không được tốt cho lắm, nhưng ai được đây phải chiêu trò mới của hay ?
“Diệp cô nương, cũng đếnleech_txt_ngu đây saobot_an_cap?” Giang Nhã Vân nhìn thấy Diệp Phi Vãn, cũng trở nên cẩn hơn, nhưng ngoài mặt vẫn vẻ từ đức độ.
“.” Phi hờ hững gật đầu. Tuy nàng không về phía sauvi_pham_ban_quyen Giang Nhã Vân, nhưng cảmbot_an_cap nhận được ánh mắt như có như không của Phong Khanh ở bên cạnh. “Câyvi_pham_ban_quyen trâm trên đầu Giang cô , ngọc thạch trong suốt, sắc xanh thuần khiết, quả thật vô cùng đẽbot_an_cap. Chắc hẳn đeo cho ý trung nhânleech_txt_ngu ngắm đúng không?”
Dứt lời, nàng cười duyên một tiếng, nghênh ánh mắt củabot_an_cap Phong .
Phong Khanh hơi màybot_an_cap.
Giang Nhã nghe vậyleech_txt_ngu, sắc mặt lúc xanh trắng, chỉ cho rằng Diệp Vãn đang mai mình, bèn lập tức tháo cây trâm : “Tôi lại thấy cây trâm quá đơn điệubot_an_cap”
Phi mày, quay đầu dặn dò Thược Dược: “Thược Dược, gói cây trâm này lại.”
Sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt Nhãbot_an_cap Vân sa sầm xuống. Diệp Phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vãn rõ ràng đang sỉ nhục cô ta. Cô ta quay lạivi_pham_ban_quyen, đôi mắt tự được mà lộ ủy khuất: “Phong công tử, hôm nay có lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muội không còn tâm trí , chúng ta đi thôi.”
Mỹ nhân lời nũng nịu, Khanh tự nhiên tiến lên , liếc nhìn Diệp Phi Vãn một cái: “Vật tốt xứng mỹ . trâm kia, ta thấy Giang cô đeo vào trông rất dịu dàng, Diệp cô thấy sao?” Giọngleech_txt_ngu nói mang đậm ý vị khiêu khích.
Người phụ này nếu là trước đây nghe thấy lời này, e là sẽ đập nát cây trâm ngay chỗ.
Chẳng ngờ lúc nàybot_an_cap Phi Vãn nghe xong, chỉ nheo mắt cười thêm vui vẻ: “Phong tử đã thì nên sớm chứ. Nào” Nói đoạn, nàng giật lấy cây trâm ngọc từ tay Thược Dược, nhét mạnh vào tay Giang Nhã Vân, vẻ mặt đầy sự ghét bỏ: “Vật này, coi như ta mượn hoa dâng Phậtbot_an_cap, thay Phong tặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cô nương !”
Sắc mặt Phong Khanh nên lạnh lùng. càng lúc càng không thấuleech_txt_ngu được người phụ nữ nàybot_an_cap. Thứ nàng đã trúng, đây lần đầu tiên nàng nhường cho người một cách dễ dàng như vậy!
Cảm giác này thật không mấy dễ chịu!
Nhưng bên kia, Diệp Vãn đã đi tới trước quầy bày vòng ngọcvi_pham_ban_quyen, chỉ vào mấy chiếcvi_pham_ban_quyen vòng vàng nạm ngọc thô : “ cái này cả cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này nữa” Vừa quay đầu lại, nàng liền thấy Giang Nhã Vân đang cầmbot_an_cap cây trâm lúc nãy đứng trướcvi_pham_ban_quyen mặt mình.
Diệp Phileech_txt_ngu Vãn mình, trấnvi_pham_ban_quyen lại rồi mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không vui nhíu mày: “Giang cô nương còn ở đây sao?”
“Bổng của gia phụ không cao, nhưng cũng không cần cô nương tặng vật này.” Giang Vân đặt bạc lên quầy, quênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉa mai mấy chiếc vòng ngọc Diệp Phi Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa chọn: “Gu của Diệp cô nương, cũng chỉ đến mà thôi!”
Diệp Phileech_txt_ngu Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Giang Nhã Vân cái, rồi lại nhìn đống bạc, thong thả nói vớibot_an_cap chưởng quỹ: “Những thứ tôi vừa chọn đều không lấy, số cònbot_an_cap lại gửi hết đến Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ cho tôi.”
“Rõ,” chưởngvi_pham_ban_quyen vội vàng đáp , “Tiểu thư, sau này việc như thế này, người cứ sai hạ nhânleech_txt_ngu báo một tiếng là được. Khi có đợt hàng mới, tôi sẽ trực tiếp cho ngườileech_txt_ngu xem qua trước”
“Cái đó thì không cần đâu,” Diệp Phi Vãn cười tươi, “Dù sao gu thẩm mỹ của ta không tốt, lỡ như làm hỏng việc kinh doanh của nhà mình, cha sẽ trách tội ta mất.”
Dứt lời, Diệp Phi sắc mặt Giang Nhã Vân xanh lúc đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong càng thêm vui sướng. Nàng quay đầu bước ngoài, lúc đi ngangleech_txt_ngu qua Khanh, miệng còn lẩm bẩm: “Ta đúng là gu thẩm tốt mà”
Nhã Vân đâuleech_txt_ngu ngờ được bàn tay Diệp gia lại vươn dài đến thế. Thúy Hiên nơi các quý tộc thành đều phải mặt vài phần là tài sản của Diệp gia. Cây trâm ngọc trong tay cô ta chốc nên nóng bỏng tay.
Nhưng dù không cam lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mấy, vẫn nhu mì bước đến mặt Phong Khanh: “Phong công tử”
Lời nói hết đã bị cắt ngang: “Phongleech_txt_ngu còn có việc , xin phép không làm phiền nữa.” Người đã sải bước dài ra khỏi Thúy Ngọc Hiên, gương không biểu cảm.
“Tiểu thư, người thấy đâu, biểu cảm của gia lúc nãy cứ như muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn tươi nuốtbot_an_cap sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ta vậy!” Trên , Thược Dược vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa hoànbot_an_cap hồn.
“Hắn là quen người ta cung phụng rồi, nên không chịu nổi sự lạnh nhạt thôi.” Phi Vãn cười lạnh tiếng, “Thật là kiêu kỳ!”
Thược trấn tĩnh lại rồi nói: “Cũng không nói như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Tiểu thư, em thấy gia tiểu thư không tuyệt tình như lời đồn ” nãy, nàng cứ cảm thấy gia cứ dõi mắt tiểu thư . Không chỉ vừa rồi, mà ngay cả hôm ở Túy Tiên , khi tiểu thư đứng gần Trịnh công tử như , Vương gia đã uốngbot_an_cap liền chén rượu, sắc sa hẳn đi.
Nghe vậy, bước chân Diệp Phi Vãn khựng lại, nhưng chớp mắt đã khôi phục vẻ bình thường.
Kiếp trước, hắn có thể vào lúc chán nhất mà rước về dinh trên lưng ngựa cao, đội mũ phượng quàng khăn , trao cho nàng họ của hắn;
Cũng có thể vào không thích nàng, hắn vẫn dành cho nàng muôn vàn dịu , răn đe cả Vương phủ nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương quán xuyến việc nhà, mọi người đều phục tùng;
Thậm chí có thể vào lúc không yêu , hắn lại hứa hẹn “Nàng không , không phụ”. Nhưng cuối cùng, lại vứt bỏleech_txt_ngu nàng, nạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắc phibot_an_cap.
Hắn luôn nói nàng thích diễn trò “lạt mềm buộc chặt” mặt hắn, kẻ giỏi diễn kịch nhất chính là ! Kẻ giỏi lợi dụng chân tâm của người khác nhất chính là hắn!
“Đều là giả tạo thôi, Thược Dược, cả đều là giả tạo!” Nàng nói, giọng điệu phẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uất, bước cũng nhanh hơn vài phần.
“Giả tạo gì cơ?” Phía trước cổng Diệp phủ, một nam tử mặc hắc , tay cầm quạt xếp trắng, đang lười nhác tựa người ở đó.
Diệp Phi Vãn sửng sốt, nhìn kỹ lại thì chínhbot_an_cap là Diệp Tiễn Ngư. Nàng khẽ nhíu mày: “Huynh đứng đó gì?”
“Muội muội của ta khá !” Diệp Tiễn Ngư tiến lại gần, dùng gõ nhẹ lên đầu nàng, “Chiêu lấy lùi tiến này, ta thấy cuối cùng cũng có tác dụng rồi.”
“Lấy lùi làm tiến gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ?” Phi khó chịu.
“Chẳng phải muội nói muộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yêu Phong Khanh đến mức không nỡ hủy hôn ? Quả nhiên mấy lời nói thích hắn trước đó và những chuyện hôm nayleech_txt_ngu đều là kế sách cả đúng không?” Diệp Tiễn vừa nói vừa lắc đầu đắc .
Diệp Vãn , định phản bác nhưng chợt nhớ ra ông anh trai này củabot_an_cap mình sống đến hai mươi ba tuổi sự biết yêu một người, mình nhặtvi_pham_ban_quyen huynh ấy làm gì?
“Đại thấy là được.” Cười ra tiếng một , Diệp Phivi_pham_ban_quyen Vãn xoay người đibot_an_cap vào trong phủ.
Cách đó không , trên bờ tường, một mặc bạchleech_txt_ngu y cười lạnh một tiếngbot_an_cap, mình bay về hướng Tĩnh Nguyên Vương phủ.
Phong tục tập quán nước Đại Tấn vốn cởi mở, trong kinh thành lại càng thịnh hành phong tụ họpbot_an_cap dăm ba nhóm nhỏ. Một phần là để các tử giai nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có cơ làmbot_an_cap quen, phần khác là để không ít quý nhân tìm kiếm mối lương duyên tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho con cái nhà mình.
Diệp Phi Vãn vừa uống xong thuốc tránh thai ngày cuối cùng thì nhận được thiệp mời từ An Bình Quận chúa. Hiện đương cuối xuân hạ, muôn hoa đầu nở, tiết cũng đặc thanh tao, vốn là thời điểm thích hợp nhất để tụ họp.
Vị An Bình Quận chúa này là muội muội họ của Thánh thượng, Trấn Nam Vương. Nào ngờ Trấn Nam Vương đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hy sinhbot_an_cap bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định loạn lạc ở phương Namleech_txt_ngu, An Quận chúa liền được đón về kinh thành. Thời gian trôi qua, gối bà con không cái, kỳ nhiệt tình với việc đứng ra tổ những buổi hội ngộ cho nam thanh nữ tú.
Diệp Phi tuy xuất thân từ nhà nhân, nhưng lại lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái của đại phú hào bậc nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vì thế lần nàng cũng không bị bỏ . trước, nàng hiếm khi tham dự những tiệc thế này, bởileech_txt_ngu lẽ Phong Khanh bao giờvi_pham_ban_quyen xuấtleech_txt_ngu hiện ở nơi như vậy. lần này, nàng lại nảy sinh hứng thú.
Phong Khanh đã đi, nàng giải khuây. Huống hồ, sau nàng nhất định sẽ không cùng Phong Khanh đi hết còn lại, nếu có thể gặp được người vừa mắt thì cũng là chuyện tốt.
Ngày hôm sau chính là diễn ra yến .
Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phi Vãn dậy thật sớm, mời hai thợ trang điểm, người trang điểm da mặt, một người lo liệu phục . Thược Dược toàn bộ y phụcvi_pham_ban_quyen vàvi_pham_ban_quyen trang sức đến, gương lớn ngay , từng bộ quần áo được ướm thử trên người nàng.
Không được, bộbot_an_cap này quá , là sẽ bị người ta phớt lờ mất! Phi Vãn nhìn người trongleech_txt_ngu gương , dung mạo nàngleech_txt_ngu vốn không quá kinh , y màu nhạt thế này thì e rằng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn chút giác tồn tại nào.
Cũng không được, bộ này mặc lên chẳng sẽ thành con bướm hoa sao? Phi Vãn bất lực, thật không kiếp trước vì sao nàng lại chọn bộ đồ này nữa.
Son môi có thể đậm thêm một chút, cho mặt tươi hơn Do ngày nay dùngvi_pham_ban_quyen thuốc nên sắc mặt nàng có phần hơi nhợt nhạt.
Thược Dượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốnleech_txt_ngu tính tình hiền lành, nhưng lúc này có phần không tâm ý của tiểu thư mình: Tiểu thư, người đã có hôn ước , giờ còn kỳ công sửa soạn vậy làm gì ạleech_txt_ngu?
Có hôn ước thì đã sao? Diệp Vãn nhẹ chỉnh lại chiếc bộ dao bằng vàng búi tóc, Ta trang điểm là để bản thân mình ngắm Đã lâu lắm nàng không trịnh trọng như thế này, lại trước, dường như vẫn là khi Phong Khanh trắc phi.
Nhưng cóvi_pham_ban_quyen cốvi_pham_ban_quyen ý ăn diện thì sao? Người cũ suy chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng chẳng bằng người mới được!
thư, xe ngựa đã chờ sẵn rồi ạ. Thược Dược nói.
tiệcleech_txt_ngu bắt đầu vào buổi trưa.
Khi Diệp Phi Vãn thì vừa vặn gần đến giờ Ngọ, ấy An Bình chúa đang cùng quan khách hàn huyên.
hạ nhân tên Diệpbot_an_cap Phi Vãn, các tiểu thư mặt tại đó không tránh khỏi vài phần caoleech_txt_ngu ngạo. Nghe đồn Diệp Phi Vãn kia mạo hết sức bìnhvi_pham_ban_quyen thường, lại xuất thânvi_pham_ban_quyen , phải gia tài bạc vạn thìleech_txt_ngu e là tư cách đến đây cũng có. Huống chi, Tĩnh Nguyên Vương Phong Khanh tuy không được Thánh sủng nhưng sinh ra vớivi_pham_ban_quyen dung mạo kinh tài tuyệt diễm, khiếnbot_an_cap không ít nữ thầmleech_txt_ngu thương trộm nhớ, vậy mà lại bị nhà họ Diệp này cướp mất, lòng họ lại càng thêm oán hậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nào ngờ, khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp Phi Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lộ diện, trong mọi người đều lộ rõ kinh ngạc. Diệp Phi Vãn coi nhạt nhòa, từ bao trở nên xinh đẹp thế này? Giữa đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày ẩn hiện vài phần thanh tú, y phục hoa lệ không rườm rà, cách trang điểm lại càng đậm hàivi_pham_ban_quyen hòa.
Diệp Phi Vãn tự nhiên biết rõ ánh mắt củabot_an_cap nhữngvi_pham_ban_quyen xungleech_txt_ngu , nhưng nàng vẫn nhiên hành lễ với An Bình Quận chúa. An Bình Quận chúa thăm cha nàng vài , sau đó để nàngbot_an_cap cùng các thiếu nữ khác đi thưởng hoa.
Phải nói rằng phủ Quận chúa cũngleech_txt_ngu coi xa hoa, trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoa đua nở khiến người lóa mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tiếc thay ở nhà họ Diệp, Phi Vãn chẳng có gì tiền, vườn nhà nàng còn lớn hơn nơi này một vòng, hoa cũng nhiều hơn. Do đó, lúc nói nàng đang thưởng hoa, chi nói nàng đang ngắm người thì đúng hơnvi_pham_ban_quyen. Ngắm tử miệng thì gọi nhau tỷ muội, nhưng thực chất lại âm đuanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc .
Này, nghe nói gì chưa? Hôm nay ở tiền bên kia có không công tử đến dự đấy Bên cạnh vang lên tiếng nữ tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì thầm to nhỏ.
Diệp Phi Vãn cười. Yến tiệc này tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tổleech_txt_ngu chức thanh nữ tú, nhưng cuộc namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ vẫn có biệt, khi khai tiệc, nam tử tụ tập ở tiền đình, nữ tử nghỉ ngơi tại hậu , là quy củ. Tuy nhiên không cấm những ai gan dạ lén tiền liếc một cái.
là trước kia, nàng chắc chắn là kẻ gan dạ đóvi_pham_ban_quyen, nhưng hôm nay không hiểu lại mệt mỏi. Uống chút rượu lạnh, nơi ngực bụng truyền đếnleech_txt_ngu cảm giác nóng , khó chịu.
tiểu thư đến rồi! Đúng này, có người khẽ hô lên tiếng, thu hút ánh nhìn của mọi người.
Diệp Phi Vãn khẽ chớp mắt, nhìn theo hướng phát âm thanh, chỉ một cái liếc mắt từbot_an_cap xa, bàn tay đang cầm lybot_an_cap rượu của nàng không kiềm được mà cứng lại.
Tiểuvi_pham_ban_quyen thư, vị Liễu tiểu thư này nghe nói là thiên kim của Hộ bộ Thị lang. Hiện nay Hộ Thị langnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là sủng thần trước mặt Thánh , Liễu tiểuleech_txt_ngu thư kia cũng sinh ra với dung quốc thiên hương, tài học càng uyên , ít tiên sinh cũng phải tự hổ thẹn không bằng đấy Thược Dược nhỏ giọng báo cho nàng biết.
Vãn chằm chằm vào đó, đầu ngón lạnh .
Nàng nhiên biết Liễu tiểu thư ai.
Liễu Như Yên.
Trắc phi mà Phong Khanh đã sắc phong ở kiếp trước.
thực tế, dù Liễu Như có dung mạo quốc sắc thiên hương nhường nào thì vẫn khôngbot_an_cap thể sánh người trong lòng của Phong Khanh. Suy cho cùng, cô ta cũng chỉ có sáu phần giống nọ mà thôi.
Bên cạnh Như Yên là Nhã mà Diệp Phi Vãn đã gặp hôm đó. Chỉ nhìn riêng thì Nhã Vân coi xinh , nhưng lúc này đứng cạnh Liễu Như Yên, trông chẳng khác nào một nha .
Nhận ra ánh mắt của Diệpvi_pham_ban_quyen Phi Vãn, Giang Vân trừng nhìn nàng một .
Diệp Phi lại chẳng thèm chia cho cô ta lấy một ánh nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chăm chú quan sát Liễu Như Yênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
trước nàng tham dự yến tiệc này, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ đầu tiên tham dự ở kiếp này lại mặt cô ta.
Như Yên nhưbot_an_cap cũng cảm được, nghiêng , ánh mắt long lanh như nướcvi_pham_ban_quyen nhìn về , sau đó mỉm cười gật , vẻ cùng dịu hào nhưng không kém phần thanh lệ thoát tục, bước chân hướng về phía nàng.
Chân mày Phi khẽ động, sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết vậy nàng đã chẳng nhìn ta làm gì.
Liễu Như Yên che giấu sự kinh ngạc trong lòng rất tốt. Trong ấn tượng của cô ta, Diệp Phi Vãn dĩ nhẽo vô vị lại còn ngang ngược hống hách, khôngleech_txt_ngu ngờ hôm nay gặp mặt lại đẹp hơn nhiều so với tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tượng, một viên ngọc quý, tuy không chói lòa nhưng khiến người ta khó mà ngó lơ hào quang nó.
Bấy lâu nayleech_txt_ngu, cô ta kể không ít chuyện Khanhleech_txt_ngu, đối với nam nhân ấy cũng nảy chút hảo cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đặcbot_an_cap biệt khi hai người gặp mặt, Phong Khanh đối đãi với cô ta luôn dịu dàng hơn nữ tử khác một . Sự đãi ngộ đặc biệt này đủ thỏa mãn lòng hư vinhvi_pham_ban_quyen của một nữ tử.
Nhưng không ngờ tới, Phi Vãn này lại chẳng màng đến dè dặt nữ nhi mà đi xin thượng hôn, khiếnvi_pham_ban_quyen trong lòng cô tràn khó chịu.
nương. Trong suy nghĩ, Liễu Như Yên đã đi trước mặt Diệp Phi Vãn, lịch sự gật đầu chào.
Nếu luận về địa vị, Diệp Phi Vãn là dân thường, hành lễ với phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ như Liễu Như .
Nhưng Diệp Phi Vãn nhìn người phụ nữ ở kiếp trước đã gián mình bị vào lãnh rồi u mà này, trong rốt cuộcbot_an_cap chẳng có một tia cảm, chỉ gật đầu đáp lại một tiếng: Liễu cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Mộtleech_txt_ngu tia gượng gạo lan tỏa giữaleech_txt_ngu đám , nhưngleech_txt_ngu không đã hô một tiếng: Yến tiệc sắp bắt đầu rồibot_an_cap, vị công tử tới kìa
Các tiểu thư nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quý bấy giờ mới vội tản ra, chỉnh đốn lại mạo.
Khôngbot_an_cap lâu sau, cánh cửa tiền đình được tiểu sai từ từ mở ra, một nhóm nam tử trẻ tuổi thả bước vàobot_an_cap.
Diệp Phi Vãn liếc mắt nhìn qua, thấy người quen nào, ngay giây tiếp theo, nàng trông thấy trong đám có một nam tử mặc thanh , mang đậm khí chất thư sinh, ôn nhu nhặn, chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Nam . lại cũng phải, hắn mạo song toàn lại là cửleech_txt_ngu viên sáng giá cho vị nguyên, xuất hiện ở đây cũng là chuyện thường tình.
Các vị công tử đãbot_an_cap vào bên trong, nhưng sai đóng . Trong lòng Diệp Vãn chợt lên một tia sáng, chỉ thấy một bóngleech_txt_ngu trường bào màu thong tiến lại, rồi sau đó dáng thanh cao quyến rũ hiện ra, dung mạo thoát tục.
này, chính là Phong Khanh.
Phong Khanh xưa nay vốn chẳng mặn mà với những buổi yến tiệc thế này, ngay cả do những người giao hảo với hắn tổ chức, hắn cũng khi dự.
Thế nhưng , khi người ta kháo nhau rằng nhị tiểu thư đanh đá nhà họ Diệp dù đã có hôn ước nhưng vẫn nhất quyết góp mặt trong buổi tiệc lần , lòng hắn bỗng lên một nỗi khó chịu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tên.
Loại tùng nhỏ thế này vốn là nơi để nam nữ tú tìm hiểu nhau. Trước , chưa có hôn , người nữvi_pham_ban_quyen nhân kia luôn tránh né, nay đã có hôn ước mình lại còn đòi tham giavi_pham_ban_quyen, nếu để kẻ khác biết được, đang vỗ thẳng vào mặt hắn sao?
Đúng vậy, hắn đến đây chỉ vì nể mặt mũivi_pham_ban_quyen của mình mà thôi. Phong Khanh tự nhủ như thế.
bước vào nội đìnhbot_an_cap, đã cảm được một ánh nhìn u oán mà mềm mại quấn quýt lấy mình. Hắn nhìn lại, thần sắc thoáng sững sờ.
Nữ tử kia tên là Liễu Như phải. Lần đầu tiên thấy nàng ta, hắn kinhleech_txt_ngu ngạc và dành cho nàng ta không ít sự chiếu cốbot_an_cap. Nhìn chânbot_an_cap mày lá liễu, mắt tựa sao trời, khí chất mong manh tựa khói sương, hệt như tiên tử thoát . Chỉ tiếc là đôi hơi nhỏ, mũi hơi thấp, nếu ngũ quan giống thêm vài phần thì đã chínbot_an_cap phần tương đồng với người ấy rồi.
“Hừ!” Bên cạnhleech_txt_ngu Liễu Yên, một tiếng cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh có không vang lên.
Phong Khanh chợt người, ánh mắt lại lần nữa ngẩn ngơ, là một ngọn giận âm ỉ cháy.
Hắn chưavi_pham_ban_quyen từng thấy Diệp Phi Vãn phục sức cầu kỳ như hôm nay. Đôi tô điểm rực rỡ, đôi mắt lấp lánh như sóng nước, khác hẳn vẻ mạc ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường, hôm nay nàng thêm vài phần diễm lệ. Nhưngleech_txt_ngu ngay sau đó lại nghĩ đến việc nàng biết rõ đây là nơi mai mối cho nam nữ chưa chồng chưa vợ mà vẫn ăn vận lộng lẫy đến đây, hắn càng thêm phẫn nộ.
Quả nhiên là không biếtvi_pham_ban_quyen xấubot_an_cap hổ!
Diệp Phileech_txt_ngu Vãn nào biết trong lòng Phong Khanh đang xoay chuyển bao nhiêu ý nghĩ, nàng chỉ thấy hắn vừa nhìn Liễu Như Yên đến ngẩn người, nàng được một trận buốt giá.
Quả nhiên, bất kể là kiếp trước hay kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, người có khiến hắn lòng nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế luôn luôn chỉ có người kia! Những năm nàng si tâm với hắn, hóa chỉ như mộtvi_pham_ban_quyen trò cười!
khoát ngoảnh đi, không nhìn hắn nữa, chỉ hướng mắt về phía đám công tử nhà giàu kia.
“Nha đầu ngược nhà họ Diệp kia, trang kỹ càng cũng không tệ” Trong đám công tử, có người thì thầm bàn tán. Nhan sắcvi_pham_ban_quyen rạng rỡ này so với vẻ thanh nhã của đại nhân họ lại có phần bắt mắt hẳn.
Nam Mặc từ lúc bước vào nội đình vẫn chưa nhìn về phía các nữ lấy một lần. Một vì tại hắn chưa có chức tước gì, tiện từ lời mời; hai là vốn chẳng có tâm tư gì với chuyện đình.
thấy lời bàn tán, hắn bất giác ngẩng đầu nhìn về phía bên kia.
Quả nhiên, hắn trông thấy Diệpleech_txt_ngu Vãn. Trong đáy mắt hiện sự kinh diễm, nàng của ngày hôm nay thực sự đã khác trước rất .
Phía bên , Diệp Phi Vãn cũng bắt gặp ánh mắt củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam Mặc. Thấy sờ một lát rồi khẽ gật đầu, cánh môi một nụleech_txt_ngu cười ấm áp với mình.
Nụ cười ấy giống với những cười sáo xung , trong ánh mắt hắn mang theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài phần chân thành.
Diệp Phi Vãn khẽ run . Kiếp trước nàng chỉ biết Nam sau khi Trạng nguyên thì vào triều làm , đóvi_pham_ban_quyen tiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vùn vụt. là không rõ vì sao sau đó hắn lại bị Phong Khanh điều chuyển từ tuần phủ thành Giang Nam Ngự sử, danh tuy thăng nhưng thực quyền lại bị tước bỏ, từ đó người không còn gặp lại nhau nữaleech_txt_ngu.
Ngay khi hai người nhìn nhauleech_txt_ngu từ xa, Phong Khanh đang tùy tựa vào lan , chẳng biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì cớ gì lại bước lên phía trướcleech_txt_ngu hai bước, lướt qua bên cạnh Nam Mặcvi_pham_ban_quyen một cách đầy ẩn ý rồi đứng sang một bên.
Chỉ là một động nhỏ này chung quy cũng chẳng ai để .
“ nói Liễu cô vì buổi này của chúng ta mà đã chuẩn bị một Thường. Những đến hômvi_pham_ban_quyen nay là có phúc phần rồi, đặc biệt vị công tử đây” An Bình ngồi ở chủ tọa, caobot_an_cap giọng nói để khuấy động không khí.
Lời này vừa thốt ra khiến mọi người dần im lặng, ánh đồng loạt đổ dồn về phía Liễu Yên.
Dù sao nàngbot_an_cap ta cũng là đại nhân tiếng kinh kỳ, phụ lại là người đang được thánh thượng dụngvi_pham_ban_quyen. Bình thường ta vốn caoleech_txt_ngu ngạo, nay có thể xem nàng ta múa một khúc cũng là tốt.
Liễu Như Yên cũng không có vẻ e thẹn như nữ tử thôngbot_an_cap . An Bìnhvi_pham_ban_quyen Quận chúa điểm danh, nàng chỉ nhẹ đứng dậy. Tà áo trắng thướt tha như khói lướt trước mắt người, nàng đã ung dung tiến vào tiệc.
trời vốn đang sảng khoái, một khúc Nghê Thường, một điệu Nghê Thường vũ lặng lẽ nở trước mắt bao người.
Đám công tử đối diện chăm chú quan sát, sợ bỏ bất kỳ tác nào. Chỉ đại mỹ Liễu thân hìnhbot_an_cap nhẹ tựa yến, chẳng giống người mắt thịt chút nàoleech_txt_ngu.
Bên phía quyến, thần sắc mỗileech_txt_ngu người một vẻ. Không ít người ngoàivi_pham_ban_quyen mặt tươi cười nhưng trong lại đầy rẫy sự đố kỵ hoặc ngưỡng mộ. Chỉ có Diệp Phi Vãn là vẫnleech_txt_ngu bưng chén rượu nhạt, nhấp từng ngụm nhỏ, dáng vẻ như thể chuyện chẳng liên quan đếnbot_an_cap mình.
Điệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net múa kết thúc, thanh tú của Liễu Như Yên hồng, hơibot_an_cap thở có phần gấp gáp, lại phần kiều diễm động người. hướng về phía An Bình Quận hành lễ: “Thần nữ đã múa vụng, khiến mọi chê cười rồi!”
Lời vừa dứt, mọi mới bừng tỉnh khỏi cơn mê. An Bình Quận chúa tục khen mấy tiếng “Tốt”, rồi sai người mang sức thượng hạng đến ban thưởng, xung quanh vang lên không ngớt lời nịnh.
Liễuvi_pham_ban_quyen Như Yên chỉ cúi đầu cười: “Quận chúa quá khen rồi, Như Yên cũng chỉ là ném dẫn mà thôi. Ai mà biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các vị tiểu thư đâyleech_txt_ngu là những người nghệ sâu chưa lộ diện chứ”
Câu nói này đã léo tâng bốc tất cả vị tiểu thư cóbot_an_cap mặt. Diệp Phi lại rót chovi_pham_ban_quyen mình thêm một chén rượu, trong lòng cười lạnh một tiếng.
Nào ngờ ngay khoảnh khắc tiếp theo, Liễu Như Yên ngột chuyển câu chuyện: “Nghe danh Diệp tiểu thư Diệp Phi Vãn thường ngàyleech_txt_ngu cầm kỳ thi họa thông, trước đây Diệp cô nương khi xuất hiện, nay cuối cùng cũng dịp tương kiến, biết Diệp cô nương sẵn lòng nể mặt” nói cứ ngập ngừng nửaleech_txt_ngu chừng đầyleech_txt_ngu ẩn ý.
Ánh mắt mọi đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổ về phía Diệp Phi .
Khanh và Nam Mặc ngồi đối diện cũng sững sờ.
Phongvi_pham_ban_quyen Khanh tuy không mấy hiểu rõ Diệp Phi Vãn, nhưng cũngvi_pham_ban_quyen biết nữ tử này xưa vốn ngạo ngang tàng, nàng ta thì biết về những thứ cầm thi họa của đám nữ nhân này? Nghĩ đây, hắn cười lạnh một tiếng, ngồi chờ nàng mất .
Còn Mặc hiểu Diệp Phi . Nếu bảo nàng trèo cây hay thưởng thứcbot_an_cap thực thì được, chứ còn cầm kỳ thi họavi_pham_ban_quyen mắt không khỏi lộ ra vài phần lo lắng.
đang cầmbot_an_cap chén rượu của Diệp Phi Vãn lại. Một lúc lâu , thong thả đặt chén rượu xuống. Kiếp trước, đừng kỳ thi họaleech_txt_ngu, ngay cả mắm muối tương giấm là nàng cũng biệt nổi. “Mười ngón tay không chạmleech_txt_ngu nước xuân” có lẽ chính để ám chỉ loại người như nàng.
Lời nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Liễu Như Yên ngoài mặt là bảo nàng “nể mặt”, nhưng thực chất cái “mặt” này lại là dành cho An Bình Quận chúa. Nếu nàng không nể, là công khai làm mất mặt Quận ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại chỗ.
Chiêu này quả chẳng gì kiếp .
“Ta cũng không Diệp cô nương lại có tài nghệ như vậy, mau mau trổ tài cho mọi xem đi.” Quảvi_pham_ban_quyen nhiên, ngayleech_txt_ngu sau đó, An Bình Quận chúa về nàng.
Diệp Vãn chậm rãi đứng , mỉm cười lịch thiệp: “Vài ngày trước ta quảvi_pham_ban_quyen thực có học tranh vài ngày, không ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Liễu cô nương lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hayleech_txt_ngu tin nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến vậy. Quận chúa muốn xem, Phi Vãn cũng chỉ đành cung kính không bằng tuân mệnh.” Nói đoạn, nàng ngẩng đầu, giọng điệu trở nên linh hoạt: “Chỉ là, mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải cẩn cái tai chút, nếu ổn thì cứ ra hiệu cho ta, lại làm chấn mọi người”
Lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phần hóm hỉnh ấy đã khiến cả Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bình Quận chúa cũng bật cười: “Được, mọi người đều cẩn thận cái tai của nhé.”
Đàn , không nàng mới vài ngày trước. Đó là quãng thời gian ba năm trong Vương phủ ở kiếp trước, nàngbot_an_cap đã học vào nhữngvi_pham_ban_quyen lúc mònleech_txt_ngu mỏi chờ đợi hắn trở về. Mỗivi_pham_ban_quyen khileech_txt_ngu không hắn, nàng lại gảy một khúc đàn.
Những ngày tháng không được gặp hắn quá , đếnleech_txt_ngu mức nghệ đàn tranh của nàng đã thăng vượt .
Hạ nhân phủ Quận chúa làm việc rất nhanh nhẹn, chẳngvi_pham_ban_quyen mấy đã chuẩn bị xong đàn tranh.
Diệp Phi Vãn tĩnh lặng một bên. Một lúc lâu sau, nàng hờ mắt lại, mở mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần nữa, tựa như đã biến một người khác, không còn vẻ ngược thường , thay vào đó là phần u tĩnh và trầm mặc đến lạ lùng.
mắt Phong Khanh chợt khựng .
Tiếng đàn vang , u uẩnbot_an_cap không giấu được vẻ hân hoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thiếu nữ đang mong ngóng ý trung nhân, vừa khấp khởi vui mừng vừa mang theo tâm tư ấp.
Phi Vãn lặng gảy , nghĩ về ngày tháng chờ vô tận kia. Ban đầu quả tràn đầy niềm vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nàng gả chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườibot_an_cap yêu nhất đời , nàng cứ ngỡ mình sẽ được hạnh phúc
Tiếng đàn bỗng nhiên trầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống, sâu lắng mà u tịch, tựa như một nữ tử si tình cùng ruồng bỏ, tiếngvi_pham_ban_quyen đàn nhưleech_txt_ngu khóc như than, động lòng .
Diệpbot_an_cap Phi Vãn khẽ rũ mắt. Về , nàng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần như tuyệt vọng, chờ từ lúc trời tối khi sáng, lúc sáng đến tối, đã quá lâu rồi
Ngay sau đó, tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột ngột vút cao, như hưngleech_txt_ngu phấn, tựa như bất bình, âm thanh lời tố , đâm thấu tâm người .
Gương Diệp Phi Vãn vẫn bình thản. Trong trận vã lớn năm đó Phong , nàng đãleech_txt_ngu trực tiếp rút trâm đầu ra, vốn định đâm vàoleech_txt_ngu hắn. nghĩ hắn đã không yêubot_an_cap nàng, sẽ hủy hoại hắn, nhưng cuốivi_pham_ban_quyen cùng nàng lại không đành lòngbot_an_cap
Cuối cùng, tiếngbot_an_cap đàn trở nên thanh thản, không yêu cũng chẳng hận, cho khi mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳn, âm vẫn còn vảng không tan.
Khóevi_pham_ban_quyen môi Diệp Phi Vãn khẽvi_pham_ban_quyen nhếch lên. Khoảnh hơi tàn lực kiệt trong lãnh viện đó, là giây phút vui vẻ nhất nàng trong một năm cuối đời ấy
đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dứt, mọi người im phắc.
Diệp Phi Vãnbot_an_cap ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi đang đắm trong âm trầmleech_txt_ngu của Khanh ở phía đối diện. Nhìn quanh một , thấy không ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người vẫn còn ngẩn ngơ như thể chưa thoát ra khỏi khúc nhạc.
“Tốt!” Trên ghế chủ tọanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, An Bình Quận chúa vỗleech_txt_ngu , giọng nóivi_pham_ban_quyen có hơi khàn đi vì xúc động.
Mọi người cùngbot_an_cap cũng bừng khỏi tiếng cầm, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt, nữ quyến thậm chí còn lấy khăn lụa lau nước mắt quanh khóe mắt.
Diệp Phi Vãn chậm rãi dậy, hành lễ với An Bình Quận chúaleech_txt_ngu: “Đa tạ Quận chúa đã ưu ái.”
An Quận chúa cũng không vòng vo, trước đây tuy có nghe không ít lời đồnvi_pham_ban_quyen thổi về Diệp Phi Vãn, nhưng nghe là giả mắt thấy mới là thật, giờ đây tận mắt chứng kiến, chỉ cảm thấy những kẻ ngoài nói năng hồ , Diệp Phi Vãn này nào là đá ngang ngược chứ? Cộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm việc bản thân nàng còn trẻ đã phải thủ tiết, tuy nói đã gần hai năm, nhưng suy cho cùngbot_an_cap cũng từng chịu đựng qua những đàm tiếu, nên đối với Phi Vãn lại càngbot_an_cap thêm vài phần gần gũi.
“Ngươi muốn thưởng gì, cứ việc nói!” Lời này so phần ban thưởng Như Yên lúc nãy còn nặng ký hơn nhiều.
Mọi người nhìn nhau, lòng đều hiểu rõ Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phi Vãnvi_pham_ban_quyen này e đã trúng Quận chúa rồi.
“Phivi_pham_ban_quyen Vãn không cần ban thưởng gìvi_pham_ban_quyen cả.” Diệp lắc , “ nhạc này là vì Quận chúa mà đàn, nếu nhận thưởng, chẳng giống Phi đang mưuleech_txt_ngu đồ gì đó sao.”
Lời này nói ra thật tinh , nữa dồnleech_txt_ngu ánh mắt vào Liễu Như Yên đang cầm phần trên tay.
Sắc Liễubot_an_cap Như Yên lúc xanh trắng, nhưng mỹ dù có tức giận vẫn là mỹ nhân, không nỡ để người ta trò cười, nên đám đông lại lần lượt dời mắt đi.
“ Vãn thật có lòng.” Nghe Diệp Phi Vãn nói vậy, chúa vui vẻ, cả cách xưng hô cũng trở nên thân mật hơnbot_an_cap hẳn.
Diệp Phi Vãn người hành lễ, đi về chỗ ngồi xuống.
“ nay người vừa được mãn nhãn lại vừa được mãn nhĩ ,” An Bình Quận chúa phất , “Mọileech_txt_ngu người đã đến đâyvi_pham_ban_quyen thì không cần câu lễ , cứ để đám trẻ các ngươi ở đi.” Dứt lời, nàng đã dẫn đi về phía lối ra, đi được nửa không quên ngoái đầu lại, “Phi Vãn à, khác có thời gian thì đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ ta đàn tranh cho ta giải khuây nhé.”
“.” Diệp Phi vội vàng đáp lời. Kiếp trước từng nghe nói An Bình Quận tình thẳng thắn, không có qua gì, không nay kết được duyên này.
Bậc tiền đã rời đi, giữa nam thanh tú cuộc cũng thoải mái hơn, không ít nữ tửleech_txt_ngu dạn đã sang phía nam tử, cùng người mình có ý bàn luận về thơ ca nhạc họa, bên cạnh Liễu Yên cũng vây quanh vài nam tử. Chỉ là phần lớn vẫn nữ quyến tụ tụ ba, các công tử tụ tập nơi đình hóng gió.
làleech_txt_ngu kiếp trước, Diệp Phi e làvi_pham_ban_quyen đã sớm sàleech_txt_ngu vào bên cạnh Phong , khôngbot_an_cap chỉ vậy, còn đuổi sạch những nữ tử xung quanh hắn, nhưng hôm nay, nàng nhìn những nữ tử đang liếc mắt đưa tình , chỉ thầm cười lạnh trong lòng.
Cái người lạnh vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm , ai sưởi ấm thì cứ việc, nàng không thèm vào nữa!
Ngược lạileech_txt_ngu ở phía đình hóng gió, các vị công tử đang lấy Phong ra làm trò đùa.
“Vương gia, sao trước đây chưa từng nghe nói vị nương tử ngự tứ của ngài lại nghệ như vậy?”
“Đúngleech_txt_ngu vậy, Vương gia, ngài giấu giếm đôi bàn tay khéo léo này quá đấy”
Về phần Khanh, ban đầu khi nghe tiếng cầm của Diệp , lòng hắn cũng đầy kinh ngạc, nhưngleech_txt_ngu nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy đám đàn ông xung quanh đến , trong lòng lại sinh vài phần không vui, mà phát tác, đã cục tức một lúc lâu, giờ bị ta trêu chọc, trạng càng thêm bực bội, mặt lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net âmleech_txt_ngu trầm xuống vài .
“Có gì đáng nói đâu? qua chỉ là một nữ tử tầm thường mà thôi!” Hắn , giọng điệu khinh bạc.
Mọi người thấy vậy, vị “Nhàn Vương” này là “ Vương”, nhưng dù sao vẫn tửvi_pham_ban_quyen, lại nghe nói Phong Khanh kỳ chán ghét Phi Vãn, liềnvi_pham_ban_quyen thay nhau chĩa mũi dùi sang Mặc:
“ huynh, huynh vốnleech_txt_ngu dĩ giao hảo với cô nương, quen biết đã sáu bảyvi_pham_ban_quyen , có biết cô ấy có bản lĩnh này không?”
Mặc cũng sững người, mỉm cười nhàng: “Vãn Vãn vốn dĩ thông minh.” Nhưng trong lòng cuối cùng vẫn thấy lạ , Phi Vãn thông minh là thật, nhưng những năm qua từng đàn tranh, mà tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn hôm nay, tuy lực không tính là dày, nhưng chan chứa tình cảm chân thành, không như kiểu nước đến chân mới nhảy
Thấy Mặc cũng muốn nói nhiều, mọi ngườibot_an_cap cũng hiểu ý, liền ríu rít chuyển đề, lại rơi vàoleech_txt_ngu nữ đằng kia, bàn tán quyến nhà đang được sủng ái, nữ nào diện mạo khả ái, nữ quyến nàovi_pham_ban_quyen tài học xuất chúngbot_an_cap
Nam Mặc độtbot_an_cap nhiên cảm taybot_an_cap mình thắt , có người nhét một vào tay hắn.
Nhìn quanh quất một lượt, chỉ thấy dáng hầu đang vội vàng rời đi , Thược Dược bên cạnh Diệp Phi .
nơi không , Mặc mảnh giấy rabot_an_cap, trên chỉ có mấyvi_pham_ban_quyen : Tới hòn non bộ bên sen, Vãn.
Vãn Vãn tìm hắn?
Lòng Mặc khẽ động, đặc biệt khi nhìn thấy chữ “tớivi_pham_ban_quyen ngay” kia, có phải nàng chuyện gìvi_pham_ban_quyen gấp khôngbot_an_cap? Nhưng Nam Mặc khẽ nhíu , người hầu vừa rồi không phải nha hoàn của Vãn Vãn, nếu là người khác tớibot_an_cap, cô nam quả nữ với Vãn Vãn, giờ Vãn Vãn cũng có , cũng không cho danh tiếng của
đến đây, tâm trí Nam Mặc hơi thắt , đang lúc lưỡng lự không quyết, nghe hònbot_an_cap non dường như có kêu kinh hãi. Thôi , cứ đứng từ xa nhìnvi_pham_ban_quyen , chuyện thì diện, không có chuyện thì quay về!
Nghĩ đoạn, hắn bỏ lại người hóng gió, lẽ rời đi.
Ở một bên, Phong Khanh nhìn theo bóng Nam Mặc cẩn thận tránh né mọi người, đôivi_pham_ban_quyen mắt khẽ nheo lại, không hiểu sao, luônbot_an_cap cảm thấy có liên quan đến người phụ nữ kia!
Diệp Phi không có cảm với hồ sen.
Kiếp trướcvi_pham_ban_quyen, Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Yên đã cố ý xuống hồ sen trong phủ, đổ oan cho nàng, cơn giậnvi_pham_ban_quyen tụleech_txt_ngu bấy lâu vì việc Phong Khanh nạp trắc hoàn toàn bùng phát.
Giờ đâyvi_pham_ban_quyen, hồ sen này cũng đại tiểu dị, sen nở rộ, không ít nữ ngâm thơ đối chữ khen ngợi một phen, khi nhận được ánhvi_pham_ban_quyen nhìn từ các công đằng kia thì càng thêm đắc ý, càng ra vẻ phong .
Diệp Phi Vãn xong, chỉ thầm chê bai trong lòng. Ban đầu nàng còn ý tìm một trong , nhưng sau khi gặp Khanhvi_pham_ban_quyen, mọi tâm trạng tốt đẹp đều biến sạch , muốn yến tiệc nhanh chóng kết thúc!
Cuối cùng, sự chịu nổi cảnh các tiểu thư này tâng bốc lẫn nhau, thêm lúc nãy uống vài rượu nhạt, đầu óc hơi váng, nàng liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảovi_pham_ban_quyen Thược Dược đi lấy ít trà nóng, mình thì một thân mình đi sang hòn non bộ.
Không biết có phải do liên quan đến thuốc tránh thai mấy ngày trước hay không, nàng luôn cảm thấy bụng dưới đau ỉ, về sau cơnleech_txt_ngu đau càng rõ rệt , trên rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
“Rắc” Đúng lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, sau vang lên tiếng cànhvi_pham_ban_quyen cây giẫm gãy rất nhỏ.
Phileech_txt_ngu Vãn khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn lại, nhưng kịp người, lưng bị ai đó đẩy mạnh một cái, người lao thẳng về phía hồ sen.
Nàng thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự không thích hồ sen, trước khi rơi xuống nước, nàng tĩnh lặng nghĩ ngợi.
Nhưng sự không thích này, chỉ vìbot_an_cap chuyện kiếp trước, còn vì một nguyên nhân nữa nàng không bơi.
“Tiểu thư, thư” Thược Dược bưng trà nóng quay lại hòn non bộ, thấy tiểu thư nhà mình xuống hồ, tay lên đánh rơi tách trà, giọngbot_an_cap nói lạc đi hoảng sợ, khổ nỗi nàng cũng biết bơi, nhìn quanh không thấy ai, nàngleech_txt_ngu nghiến định lao xuống.
ngờ cạnh hiện một bóng , bóng người ấy không còn vẻ ôn hòaleech_txt_ngu ngày, mà thay vào đó làvi_pham_ban_quyen sự nôn nóng: “Có chuyện gì vậy?”
“Nam công tử,” Thược Dược nhìn thấy cứu tinh, mặt đầy mắt, “Mau cứu lấy thư nhà ta”
Dẫu sao cũng đã cuối xuân đầu hạ, nước trong hồ sen vẫn còn mang hơi thấu xương.
Vãn chìm nổi giữa , chân không được tới đáy, tay lại chẳng thể víu vào bất cứ thứ , ngay cả việc mở mắt cũng không làm nổileech_txt_ngu, chỉ cảm thấy cơ thể mình ngày càng nặng nề.
Nàng kêu cứu, nhưng nước lạnh lẽo lập tức tràn vào miệng, khiến nàng chẳng thểbot_an_cap phát ra âm thanh nàoleech_txt_ngu.
Lúc này, lại có chút khâm phục Liễu Như Yên. Để hãm hại nàng, cô cam nguyện chịu đựng tai kiếp đỉnh này, nhiên là một kẻ tàn nhẫn.
Cơ thể nàng ngày càng trầm xuống, Diệp Phi cảm thấy ngay cả sức lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vùngbot_an_cap vẫy cũng dần biến mất, đôi tay rũ rượi bị nước lên, cả người từbot_an_cap từ chìm sâu lòng hồ
Ngay khoảnh khắc ấy, bàn tay lớn nhiên siết chặt eo nàng. Bàn tay vô cùng mạnh mẽ, ngay sau nàng được kéo vàobot_an_cap lòng một người, người nọ nâng nàng hướng về phía mặt nước.
“Abot_an_cap” Khó khăn lắm chạm được vào không khí, Diệp há dốc, giây tiếp theo, nước lại tràn tới.
“Vãn Vãn, đừngleech_txt_ngu sợ.” Bên tai, dường như có tiếng ai đó trầm thấp vỗ về.
Diệpleech_txt_ngu Phi Vãn sững người. Giọng nói ôn hòa như thế nàng vốn rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quen thuộc, nhưng đã quá , quá lâu rồi không có đứng bảo vệ và nói nàng rằng “ Vãn sợ”. Nàng sớm đã quên mất cảm giác được che chở là như thế nào.
Giờ , khi vệ mình như vậy, nàng bỗng cảm thấy sống mũileech_txt_ngu cay cay.
“Nam đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ca” Nàng bẩm.
Thực ra biết, cha nàng đỡ Nam đại , thậm dưỡng cả Hi Nhi, không chỉ vì Nam đại ca tài cao học rộng, tương lai chắc chắn là nhân tài, màvi_pham_ban_quyen còn vì cha muốn nàng ấy.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc đó trong lòng nàng Phong Khanh, cộng thêm việc Namleech_txt_ngu đại ca nói “đối xử với nàng emleech_txt_ngu gái ruột”, mới thôi ý định đó.
Hiện giờ bảo vệ thế này, nàng thấy nếu kiếp này định sẵn không tình yêu, thì có tình thân bầu cả cũng chẳng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì
mắt nàng dường như càng lúc càng sầm lại
“Cẩn kéo muội ấy lên.” Giọng Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mặc thêm vài phần khàn đặc, ra lệnh cho đang đứng trên bờ.
Thược Dược rẩy chặt lấy y của Diệp Phi Vãn, Mặc ở phía sau đẩy lên, cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng cứu được Diệp Phi Vãn lên , nhưng nàng vẫn mê bất tỉnh.
“ , Vãn Vãnleech_txt_ngu” Mặc khẽ mấy tiếng.
mặt Diệp Phi trắng bệch, nằm imleech_txt_ngu bất động.
“Nam công tử” Thược càng thêm lo lắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, “Tiểu thư, tiểu thư bị làm saoleech_txt_ngu vậyleech_txt_ngu?”
Nam Mặc đáp , chỉ khựng lại một chút, rồi hai trướcleech_txt_ngu ngực Phi Vãn, nhấn mạnh mấy cái, động tác không giấu nổi vẻ hoảng loạn.
“Khụ khụ” Không biết đã nhấn lâu, Diệp Phi Vãn ho một tiếng, ho ra mấy ngụm nước đục, nhưng ý thức mơ hồ.
Nam Mặc trầm ngâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giây lát, khoát bế ngang người phụ trong lên, sải bước đi ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoàibot_an_cap phía hòn bộ.
“Định đi đâuleech_txt_ngu?” Một người đột nhiên chặn đường.
Người nọ mặc trường bằng lụa trắng, vóc dáng cao ráo, lông mày và ánh mắt đẹp như tranh vẽ lại mang theo vài phần lệ khí.
Nam Mặc sững , cúi đầu: “Vương gia.” Người này phải còn là ai?
Ánh Phong Khanh liếc người trong lòng Nam Mặc, sắc mặt càng tệ hơn. Quả nhiên người hẹn gặp Nam Mặc chính là người đàn bà Diệp Phi Vãn này. Lúc này đây nàng ta đang ướt sũng toàn thân, y xộc xệch nằm trong lòng , lớp áo dính sát vào người, thấp thoáng lên đường cong uyển chuyển.
Nhưng , ánh mắt hắn bỗng lại, từ từ lại nơi vạt váy của Diệp Phi Vãn. Ở đó bị nhuốm một mảng đỏ , vì y phục ướt đẫm nên vết máu dễ dàng rộng ra.
Đầu ngón Khanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẽ run, hắn bước nhanh tới, đón lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp Phi Vãn.
Đôi đang bế Vãn của Nam Mặc khẽ lùi lại.
“Sao nào, ngươi muốn để mọi người đều nhìn thấy ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bế vị hônbot_an_cap thê của bản vương sao?”
Ba chữ “vị hôn thê” vừabot_an_cap thốt ra, cánh tay Nam Mặc cứng đờ, cuối cùng cũng ngườileech_txt_ngu nữ trong lòng ra.
Xung quanh đã có người nghe thấy động tĩnhbot_an_cap mà tụ lại, cũng chỉ thấyvi_pham_ban_quyen một mình Nam đứng đó với bộ thanh y ướt đẫm, còn Phong Khanh thì đang bế một nữ áo đỏleech_txt_ngu lao nhanh về phía nội tẩm của chúa phủ.
Chẳng bao lâu sau, đạileech_txt_ngu phu đã được mời đến.
Phong Khanh đứng lặng yên cửa nội tẩm, sắc đầy vẻ lẽo.
Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi không nhìn , trên vạt váy của người đàn bà đầy vết máu. Cộng thêm cách đây không lâu ta còn về chuyệnleech_txt_ngu mang thai
Không , rõ ràng hắnvi_pham_ban_quyen rất ghét việc nàng lấy cái thai để uy hiếp, nhưngbot_an_cap là sảy thai, lòng hắn lại dâng lên vài phần lệ khí.
Hắn thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút nóng nảy rồi, lại quên , có mang thaileech_txt_ngu thì lúc này cũng còn quá .
“Chuyện gì thế này?” Bình chúa cũng tin, vội vàng tới. Dẫu sao người cũng gặp chuyện ở phủ của bà, là thiên của thủ phú, bà vốn có cảm Phi Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lời tràn đầy vẻ lắng.
“ đang chẩn trị.” Phong Khanh cau chặt mày.
An Bình Quận nghe , cũng chỉ đành chờ ngoài, bước chân sốt ruột đi lại lại.
“Két” Không qua bao lâu, cửa từ bên mở , đại phu đứng ở ngưỡng cửa.
“Sao rồi?” An Bìnhleech_txt_ngu Quận nhanh chóng tiến lên.
“Người đã khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao, chỉ là bị nhiễm lạnh, bồi bổ cơ thể nhiều là được.” Đại phu hành lễ, cung kính thưaleech_txt_ngu.
“Vậy thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vậy tốt” An Bình Quận chúa cuối cùngleech_txt_ngu cũng phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt Phong động, chỉ cảm thấy lời này đại phu là do Diệp dặn dò ông ta nói ra, bèn chủ động tiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lênleech_txt_ngu: “Cô mẫubot_an_cap, nếu đã không sao, để cháu ở trông nom là được.” Nói đoạn, không nhìn về phía đại : “Ta còn có việc khác muốn hỏi đại phu, mờivi_pham_ban_quyen dừng .”
An Bình Quận chúa là em họ của Thánh , Phong gọi một cô mẫu cũng không có gì sai. Nghe Phong Khanhvi_pham_ban_quyen nóivi_pham_ban_quyen vậy, lại nghĩ đến hai người đã cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn ướcvi_pham_ban_quyen, bà cũng không làm phiền nhã hứng của đôi trẻ, gật đầu rồi đi về phía đình viện.
Ở quận chúa phủ mà lạibot_an_cap xảy ra chuyện này, bà nhất định sẽ nương tay!
Trong , Diệp Vãn vẫn nằm trên giường, được thay một bộ y phục mới, Thược Dược đang ở bên cạnh hầu hạ.
Thấy Phong Khanh đi vào, Thượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dược vội vàng hành lễ, nhưng Phong chẳng liếc nhìn, thẳng đến bênleech_txt_ngu giường. Trên giường, sắc mặt nữ tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng bệch, mái tóc ướt dính bên mặt, màu đi vài phần, ngay cả vẻ kinh diễm trước kia cũng bị sự bệnh yếu ớt lúc này thế.
Đã quen với vẻleech_txt_ngu kiêu ngạo hống hách của nàng, giờ đâybot_an_cap trông nàng lại ẩn hiện phần mong manh.
Quay đầu lạivi_pham_ban_quyen, Phong Khanh ánh mắt sắc lẹm nhìn vềvi_pham_ban_quyen đại , nói lạnh như băng: “Đồ lang băm to gan, lúc nãy ngươi rốt cuộc đã che giấu ?” Vị đại phu này, ràng lúc khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề nói thật.
Đại phu nghe vậy, vội vàng quỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống: “Vương mạngvi_pham_ban_quyen, hạ quan cũng là cũng là chịu sự nhờ vả của người khácbot_an_cap”
“Bản vương chỉ hỏi ngươi, rốt cuộc đã che giấu điều gì?” Lời của Phong Khanh thêm vài phần thiếu kiên nhẫn, hắn nhìn gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt Diệpleech_txt_ngu Phi Vãn, tâm trạng càng phiền muộn.
“Hạ đã che việc” Đại phu liếc Thược Dược một cái, cùng thấy giữ mạng vẫn quan trọng , “Diệp cô thân thể suyvi_pham_ban_quyen nhược mấy ngày trước uốngleech_txt_ngu thuốc, dẫnvi_pham_ban_quyen đến nguyệt đến sớm”
Nguyệt sự? Phong Khanh sững người, lại chỉ nguyệt sự thôi sao? Vậy hắn vừa nghĩ chuyện sảy thai
Chẳng sao, trong hắn nảy sinh vài phần chật vật. Hắn đang làm vậy? Lo cho người đàn bà thủ đoạn đê tiện sao? Sao có !
“Thuốc gì?” Hắn tùy ý hỏi, không tự chủ được mà đứng cách giường hơn một chút.
“ quan được biết, thêmvi_pham_ban_quyen mạch tượng của Diệp cô nương, thuốc Diệp cô nương đã uống chắc hẳn ” Nói đến đây, người đại phu run rẩy. Ai mà chẳng biết vị gia trước mắt này và Diệp cô nương có hôn , lập tức dập đầu thật mạnh:
” tránh thai.”
Thuốc tránh .
Phong Khanh chưa nghĩ tới, thấy , thứ trào dâng trong lòng mình lại là phẫn nộ.
Hắn giận chính mình vài ngày trướcbot_an_cap cưỡng ép nàng, lại còn nghĩ tử tâm trầm, mưu dùng đứa để thượng vị; hắn nộ bởileech_txt_ngu người nữleech_txt_ngu tử luôn miệng nói yêu hắn, tốn bao công sức cầu xin hôn sự này, lại khôngbot_an_cap muốnvi_pham_ban_quyen mang thai con của hắn đến thế!
Lúc này, nữ tử kia đang trên , sắc mặt vẫn tái nhợt như đã tỉnh táo lại. Đôi mắt nàng bình nhìn , sâu trong đáy mắt dường như còn thấp thoáng vài phần mỉa mai.
Phong Khanh như bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái nhìn mai đâmleech_txt_ngu tâm tư: “Diệp cô nương quả là không hề để tâm đến tiếng của mình !” Ngày đó, nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tiệm giữa phố xá sầm uất, là để mua thuốc tránh thai!
là kiếp trước, Phi Vãn định sẵn sẽ cảm thấy lồng ngực đau nhói như kim , nhưng hiện , nàng dường đã chết : “Cũng là kịpbot_an_cap thời quay đầu, để lại hậu họa.”
Hậu , tự nhiên là ám chỉ thaivi_pham_ban_quyen nhi.
Phong Khanh không , hiểu được tứ của : “Diệp Vãn!” mở lời, nhấn mạnh từng chữ một, giọngbot_an_cap nói âm lãnh thấu xương.
Thật quen thuộc.
Diệp Phi không kìm được mà nheo đôi lại. Kiếp , khi quỳ trước cửa phòng hắn cầu xin một tờ “hòa ly thư”, hắn cũng như thế này, nghiến răngvi_pham_ban_quyen nghiến lợi tên nàng, tựa hồ nàng thấu xương, giận nàng đến cực điểm.
cạnh, phu quỳ trên mặt đất không dám đầu.
“Vương , tiểu thư thân khỏenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” Thược Dượcleech_txt_ngu tiến lên phíaleech_txt_ngu trướcbot_an_cap, muốn cầu tình.
“Cút!” Phongbot_an_cap Khanh nhìn cũng không nhìn, gầm lên đầy nghiêm lệ.
Diệp Phi Vãn mắt, gượng cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Thược : “Thược Dược, lui ra ngoài trước đi, ta có chuyện muốn cùng Vương gia.”
“Tiểu thư”
“Ngoan nàobot_an_cap Thược Dược” Giọng Phi Vãn dịu đi vài phần.
Dù Dược có không tâm mứcbot_an_cap nào, cuối cùngvi_pham_ban_quyen vẫn vừa đi vừa ngoảnh đầu lại mà ngoàibot_an_cap.
Trong thất rộng lớn, chỉ còn lại người.
Phong Khanh nhìn chằm chằm nữ tử trên . Nàng dường như có chút khác , không còn vẻ ngang lẫm liệt như trước, trái lại mang vài phần dịu dàng.
“ , ta biết chàng từ trước đến nay vốn thích ta.” Diệp Phi Vãnleech_txt_ngu nhìnbot_an_cap màn trên đỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu, sự dịu dàng trong giọng nói biến sạch sanh.
Phong Khanhleech_txt_ngu độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên hoàn hồn, hơi mày, vì xử khác biệt của nàng mà thấy chịu trong lòng.
“Dùng tận tâm cơ, mọi thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoạn cầu được đạo hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư của Thánh thượng, trong lòng chàng chắc chắn khinh ta đến cực điểm phải không?” đến đây, Diệp Phi Vãn quay đầu nhìn hắn mộtvi_pham_ban_quyen cái. Những chuyện này, kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước nàngvi_pham_ban_quyen đã sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết rõ, nhưng kiếp trước với tính thấy quan tàibot_an_cap chưa đổ lệ, vẫn đâm đầu vào. Đến nay nàng cuốivi_pham_ban_quyen cùng đã biết , biết quay đầuvi_pham_ban_quyen rồi
“” mày Phong Khanh càng cau hơn, hắn nhận ra mình dường như càng lúc càng không nhìn thấu được nữ tử này.
“ chưa từng nghĩ tới sẽ đileech_txt_ngu đến bước này,” Diệp Vãn nói là sựvi_pham_ban_quyen thật, nàng tưởng kiếp trước chết thì đã chếtvi_pham_ban_quyen rồi, nào ngờ lại trọng sinh, mà còn trọng sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào ngày cùng hắn mưa.
Nhưng nghebot_an_cap vào tai Phong Khanh, lại mang một tầng nghĩa khácleech_txt_ngu: “Diệp cô nói mình chưa từng nghĩ tới sẽ đi đến bước nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?” Hắn mở lời, giọng nói đầy rẫy châm chọc, “Đem chuyện riêng của bản náo đến mức cả kinh thành , khóc lóc om sòm ép Diệp Trường Lâm cầu xin hôn, chẳng ngươi không , từ lúc chiếu thưvi_pham_ban_quyen ban hôn hạ , kết cục chúng ta đi bước này đã được định sẵn rồi sao!”
“Vậy tại sao chàng không thoái hôn!” Diệp Phi đột tiếng, giọng nói đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang theo ý tội.
“” Ngay cả Phong cũng có khắc sờ, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, “Ngươi nói gì?”
“Chàng ghét ta, hận ta, không thích cuộc hôn ban nàyleech_txt_ngu, vậy tại sao đi tìm Thánh thượng để thoái hôn? Chàng cũng không muốn cưới , phải sao?”
Phong Khanh mắt, đánh giá nữ tử đang nằm trên . Vì xúc động màbot_an_cap lúc này nàng hơi ửng hồng, đáy mắt không có bất thường, nhưng cáivi_pham_ban_quyen nhìn soi mói của lại lộ vẻ chột dạ, đến mức không dám diện với đôileech_txt_ngu mắtvi_pham_ban_quyen hắn. Hắn cười lạnh trong lòngbot_an_cap: “Diệp cô nương, chiêu lạt mềm buộc chặt này, ngươi đã dùng quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều rồi.”
Hắn , nàng vẫn đang thủ đoạn mà thôi.
Diệp Phi Vãn vừa rồi bị Phong Khanh nhìn chằm chằm như vậy, lòng nhiên chút thấp thỏm, lo sợ bị hắn nhìn ra manh mối. bịvi_pham_ban_quyen hắn nói một thế, lòng nàng lại lỏng hẳn ra. Hóa ra, không yêu nàng, thì cả những lời nói thật lòng nhất của nàng cũng bị coi là thủ đoạn tâm cơ.
Thật đáng , kiếp trước sao nàng lại một một dạ yêu hắn sâu , mà từng lấy chính bản mình?
“Nếu ta thật sự muốn lạt mềm buộc chặt, ta có uống thuốc tránhleech_txt_ngu thai không?” Diệp Phi Vãn cười nhẹ, sắc môi tái mà hiện lên vài yếuvi_pham_ban_quyen đuốileech_txt_ngu, “Nếu ta thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự muốn chiêu đó, ta phải tốn công sức để mang thai con của chàng, đó đường đường chính chính trởvi_pham_ban_quyen thành Nguyên , không phải sao?”
Lòng Phong Khanh vốn dĩ đã nghẹn vì chuyện thuốc tránh thai, bị nàng nói như vậy, càng giận đến mứcvi_pham_ban_quyen bật : “Ai biết được Diệp cô nương hiện tại lại đang giở thủ đoạn gì?”
“Nếu ta thật sự giở đoạn, ta cũng chỉ muốn thoái hôn!” Diệp Phi Vãn biết hắnbot_an_cap đã mặc định nàng là kế đa đoan, cũng lười bạch thêm, “Tại sao hễbot_an_cap nhắc đến chuyện thoái hôn, Vương lại tránh như vậy? Sao nào? Chẳng lẽ đột nhiên đổi tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phát hiện ra ta cũng không tệ, nên tâm đến rồi?”
Nghe lời nàng , Phong Khanh khôngleech_txt_ngu hề cử động, nhìn chằm chằm vào mắt , thần sắc không chút gợn sóng.
Diệpbot_an_cap Phi Vãn luôn , đôi mắt của Phong Khanh kỳ , tử đen sâu thẳm, đôi phượng quyến rũ nhưng lại lạnh lùng. Chỉ cần bị ánh hắn lướt , liền cảm thấy lòng mình lạnh đi vài phần. Kiếp trước vì cái nhìn này của hắn, nàng trả giá rất nhiều.
Giờ đây bị nhìn như vậyleech_txt_ngu, nàng chỉ thấybot_an_cap .
“” Không bao sau, Phong Khanh cười nhạt tiếng, “Để ngươi? Ngươi xứng ?”
Chỉ vài đơn giản, lại dàng sắc mặt Diệp Vãn bệch.
Hắn vẫn như vậy, không bao giờ biết nói tùy tiện của làm tổn thương người khác thếleech_txt_ngu nào. Không, có lẽ hắn biết, hắn cố ý dùng những gây tổn nhất nói ra.
“Ta đã không xứng, vậy Vương gia nên hủy bỏ cuộc hôn nhân , rước người chàngvi_pham_ban_quyen muốn cưới về, chẳng phải sao?”
“Hủy bỏ cuộc nhân này” Phong Khanhleech_txt_ngu như vừa nghe một câu chuyện , chậm rãi tiến về phía bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài bước.
Phi dịch ngườivi_pham_ban_quyen vào phía trong. Phong Khanh đã đóng giả một nhàn vương quá , đến mức mọi người đều biết, hắn võ cường, so với các cao thủ đỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiêm chốn võ lâm còn có phần nhỉnh hơn.
này, cũng sau khi người kết hôn được một năm ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếp trước, thế lực của Phong Khanh lộleech_txt_ngu , trong mộtbot_an_cap cuộc bắn của hoàng gia, vì để bảo vệ người kia mà hắn đã để lộ ra.
“Giờ đã biết sợ rồi?” Phongleech_txt_ngu Khanh đi bên giườngvi_pham_ban_quyen, từ trên cao xuống nàng, “Diệp cô nương, ban đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen đuổi sau ta chạy khắp thành là ai?” Hắn hơi cúi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Lông mibot_an_cap Diệp Vãn , là nàng.
“Diệp cô nương, người rao rằng nương nhà dám có ý đồ với thì nhất định sẽ không nương taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ?”
Hai tay Diệp Phi Vãn siết chặtleech_txt_ngu, tay như găm vào lòng bàn tay, cũng làbot_an_cap .
“Diệp cô nương, người dùng mười vạn lượng vàng đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông đườngbot_an_cap nhập cung cho Khúc gia là ai?”
Lần này Diệp Phi Vãnbot_an_cap không phản ứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì nữa.
Nàng , cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng đãleech_txt_ngu biết tại sao Phongbot_an_cap Khanh lại ghétbot_an_cap nàng đến vậy. Hóa ra dù là kiếp trước kiếp này, hắn vẫnleech_txt_ngu luôn rằng, đã ra mười vạn lượng vàng để giúp con gái của thứ nhỏ bé kia vào cung Hóa ra vậy
Khóe môi khẽ nhếch, Diệp Phi Vãn chỉ cười như khôngvi_pham_ban_quyen nhìn Phong Khanh một : “Tại sao chàng không ngăn cản?” Khanhbot_an_cap, từ khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được phong vương, đã âm thầm bồi thế lực, lẽ nào không có chút quyền thế ? Nếu hắn thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn ngăn cản, dốc hết sức mà ngăn cản được, giống như nàng kiếp trước vậy, hết sức để gả cho hắn!
Phong Khanh bị nàngbot_an_cap hỏi ngượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , sắc mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi biến đổi, nhưng rất đã phản ứng kịp, một bàn tay nhẹ nhàng đưa ra, tựa đang dịuvi_pham_ban_quyen dàng vuốt má nàng.
Diệp Phi cảmleech_txt_ngu thấy nổi gà, ngón cực kỳ , lạnh thấuvi_pham_ban_quyen tủy.
“Cuộc hôn làvi_pham_ban_quyen do ngươi cầu xin được cho, nói gì cũng muộnleech_txt_ngu rồi. Nỗi khổ này, ngươi cũng tự mình nuốt trôileech_txt_ngu !”
Nỗi khổ này, nàng cũng nuốt xuống.
Phi Vãnleech_txt_ngu nghe lời này của Phong , khóe môi nở nụ cười cợt. trước, nàng đã đem nỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khổ nàyvi_pham_ban_quyen hòa cùng trái tim mình mà nuốt xuống từng chút mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kiếp còn sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì nữa?
Nàng ngẩng đầu nhìn nam tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo trắngvi_pham_ban_quyen trước : “Vương gia đã muốn cưới, ta có mà không dám gả?”
Phong Khanh nhíu mày, vừa rồi hắn nhiên nhìn chút cảm xúc nào trong đáy mắt nàng!
“Tiểu thư, Vương ,” chưa đợi hắn kịp suy nghĩ kỹ, ngoài đã vang lên tiếng động dập.
mặt Phong Khanh hiện rõ vẻ vui, nhưng Diệp Phibot_an_cap Vãn đã dậy: “Thược Dược, đi.” Người đến là Thược Dược.
“Tiểu thư, Bình Quận đã tìm thấy hoàn đẩy người xuống nước rồi, đang thẩm vấn ở sảnh. Nói nếu người thấy khỏe hơn sang đó nhận mặt.” Thược Dược bước vào, cuộc vẫn e sợ khí chất cao quý tỏa ra từ Phong Khanh, chỉ cúi đầu báo cáo.
Diệp Vãn tập trung suy nghĩ, người đẩy nàng nước, nàng vốnvi_pham_ban_quyen nhìn rõ, thấp thoáng thấy một bóng dángvi_pham_ban_quyen màu xanh lục: “ có biết nha hoàn đó là ai không?” Nàng gắng gượng chống người xuống giường, nhưng đang kinhvi_pham_ban_quyen nguyệt nên bụng nhói lên một trận đớn, mồ hôi mỏng lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rịn ra trên trán.
Phong Khanhleech_txt_ngu là ý nhường nào, gần như ngay lập tức nhận ra nàng không khỏe, hắn quay đầu nàng một cái đầy và lạnh lùng, rồi chẳng thèm đếm xỉa nữa.
“Là là hoàn thân cận của Liễu tiểu thư.”
gì?
Diệp Phi Vãn thực sự ngạc nhiên. cả kiếp trước, Liễu Như Yên cũng luônleech_txt_ngu dùng vẻ yếu để lấy lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khác, sao có thể làm ngu ngốc như vậy? nữa kiếp này ân oán người còn chưa hạ, cô ta hãm nàng làm gì? giác mách bảo rằng chuyệnbot_an_cap này nhất định có tình.
Khôngleech_txt_ngu chỉ Diệp Phi Vãn, ngay Phong Khanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở bên cạnh cũng khẽ nhíu mày.
Diệp Phi Vãn nhìn Phong Khanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dù sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn nở nụ cười đầy ác ý: “ ra chân tướng, Dược, đi thôi, chúng ta nhận một phen.”
Mặc Thược Dược cẩn thận mình, Diệp Vãn quấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt áo choàng, chậm rãi bước về phía tiền sảnh.
Phía , biết từ lúc đã có thêm một bóng hình. Diệp Phi cười mai, không cần quay đầu nàng cũng biết là ai. Người đàn ông này quả nhiên hoàn toàn không có sức kháng cự gương mặt đó!
“Quận , thực sự không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như Yên khiếnvi_pham_ban_quyen Lục Nhi đẩy Diệp cô nước. Lúc đó Như Yên đang cùng mọi người ngâm đối đáp ở đìnhleech_txt_ngu nghỉvi_pham_ban_quyen mát”
Diệp Vãn vừa đi đến cửa chính sảnh đã nghe thấy lời này. Ngước mắtbot_an_cap , nàng Liễu Như Yên đứng giữa sảnh, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, đôi mày khẽ nhíu, mắt lệ, vẻ người ta thương xót.
Cạnh cô ta là một nha hoàn đang , mặc yleech_txt_ngu phục màu xanh lục, cúi gập đầu, thân hình gầy yếu đang run rẩy.
Thấyvi_pham_ban_quyen Diệp Vãn , mọi người đồng nhìn sang. Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng sắc mặt nhợt nhạt, khác hẳn vẻ rực rỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc mới đến, trong mắt họ lộ ra vài tiếc nuối. Thấy Phong Khanhleech_txt_ngu cũng theo , họ mới vội vàng dời mắt đi.
“Phi Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngươi đến rồi.” An Bình Quận chúa thấy nàng vội vàng đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy khỏi ghế tọa. Không hẳn chỉ vì khúc nãy làm hài lòng, bởi Diệp Phi Vãn dù sao cũng thiênbot_an_cap của hào, để xảy chuyện này ở phủ mình, bà đương nhiên thể chậm trễ.
“Quận chúa.” Diệp Vãn hành lễ.
“Thân thể ngươivi_pham_ban_quyen không khỏe, miễn lễ đi,” An Bình Quận chúa đỡ lấy nàng, quay nhìn Khanh, “Phi Vãn khó ở trong người, ngươi là vị hôn phu chẳng biết dìu dắt chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử tế!”
Tuy là lời oán trách nhưng cuộc bàbot_an_cap không nỡ trách mắng nặng lời, chỉ quở trách tượng trưng vài câu.
Bên , Liễu Yên khẽ ngước nhìn Phong Khanh, đáy mắt đầy vẻ đángbot_an_cap thương.
Phong Khanh, người vừa nãy bị An Bình Quận chúa trách mà không cảm gì, này lạivi_pham_ban_quyen nhíu mày: “Cô mẫu, chuyện này cần phải thẩm vấn kỹ càng .”
“Hơ” Diệp Phi cười . Quả là Phong Khanh, hệt kiếp trước, cứ nhìn thấy đôi mắt là lại bảo vệ mù quáng.
cười của nàng thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hútvi_pham_ban_quyen sự chú ý của mọi người xung .
Diệp Phi Vãn rãi đầu: “Quận chúa không cần vấn thêm nữa, bây giờ ta có chỉ nhận ngay,” nói đoạn, ngón tay nàng thanh thoát chỉ về phía nha hoàn dướileech_txt_ngu đất, “Người ta chính là Lục này!”
Lời vừa dứt, Lục run rẩy càng dữ dội, sắc mặt Liễu cũng khó coi thêm vài phần.
“Phi Vãn, ngươi nhìn kỹ chưa?” An Bình Quậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúa đảo mắt nhìn quanh, ra dáng nghiêm của một quận chúa.
“Lúc đầu ta cũngleech_txt_ngu chưa dám khẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địnhleech_txt_ngu, vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc ngã xuốngleech_txt_ngu chỉ thấy một bóng xanh lướt qua. Nhưng nhìn khắp đám nha hoàn đây, chỉ có Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhi cô mặc áo , sao cóvi_pham_ban_quyen thể ?” Nhìn những nha hoàn khác, đa số đều mặc vải thô màu hạt , đứng trong đám rất mờ nhạt. Chỉ có nha hoàn của Liễu Như Yên là khácbot_an_cap biệt, giống như chủ tử của mình, đồ mặc đồ đeo đều rất quý giá, đặcleech_txt_ngu biệt là
Diệp Phi Vãn nheoleech_txt_ngu mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biệt là cây trâm trên đầu Lục , trông rất quen mắt
“Liễu thư, giờ nhân chứng vật chứng rành rành, còn gì nói?” Anbot_an_cap Bình Quận chúa quay người chủ , giọng nói vẻ nghiêm.
Liễu Yên sợ hãi nhìn Phong Khanh, quỳ rạp xuống đất: “ chúa minh xét, Như oan ức.” Vừa dứt lời, nước mắt đã rơi lã .
Vãn nheo mắt nhìn nhân trước mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hận kiếp trước mình thà bị đẩy vào lãnh viện cũng không rơi một giọt lệ, không chịu hạ mình, chịu nhận sai trước mặt Phong , để rồi hắn nghĩ nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vĩnh không đau
Thấy Liễu Như Yên kiên quyết không nhận, mặt tuyệt mỹ lệ, cộng việc cô ta là con gái của Hộ bộ Thị lang, An Bình Quận lâm vào khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử, nhất thời cũng không được không phạt cũng không xong: “ tiểu thư, ngươi không phải ngươi, có ai chứng kiến?”
Liễu Như Yên chớp mắt: “Lúc đó Như Yênleech_txt_ngu ở đình nghỉ mát ngâm thơ đối đáp cùng mọi , Tĩnh Nguyên Vương cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng nhìn thấy và gật chào Yên mà!”
Tĩnh Nguyên Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính là Phong Khanh, cũng là vị hôn phu của Diệp Phi Vãn.
Lời nói ra rõ ràng là ám chỉ Diệp Phi vìbot_an_cap tuông mà hãm hại cô ta. Dẫu sao với tính cách trước đây của Diệp Phi Vãn, tuyệt đối có khả năng làm ra như vậy!
Về khoản ănbot_an_cap nóileech_txt_ngu kín kẽ, Diệp Vãn rốt cuộc vẫn phải phục Liễu Như Yên.
Bên cạnh, Phong Khanh nghe vậy định tiến lên xác nhận.
Nhưng Diệp Phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột ngột bước nhanh mấy bước, vừa vặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặn ngaybot_an_cap trướcleech_txt_ngu Phong Khanh.
Phongbot_an_cap Khanh nhíu mày, nhìnleech_txt_ngu người phụ vẫn đau mà khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám đứng thẳng lưng , không hiểu sao đột nhiên nghĩ đếnbot_an_cap buổi sáng hoan lạc đó, dáng kỳ lạ của nàng, hắn bỗngleech_txt_ngu chútvi_pham_ban_quyen nóng , hắn vàng thu thầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Quận chúa, ta nói người đẩy ta là Lục Nhi, nhưng từng Lục Nhi là do Liễu cô nươngleech_txt_ngu sai nha!” Diệp Phi Vãn thành tiếngleech_txt_ngu, giọng nói có phần mềm hơn.
“Hửm?” An Bình chúa khốn hoặc.
“Lục Nhi này tuy là nha của Liễu côleech_txt_ngu nương, nhưng cây trên đầu cô ta vẻ quá phô trương rồi. Ta thấy nó như hàng thượng phẩm của Thúy Ngọc Hiên.” Dứt , ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn mái tóc của Nhi.
Quả nhiên của Thúy Ngọc Hiên, chất trong suốt, thuộcleech_txt_ngu hàng quý giá.
Lụcbot_an_cap Nhi nghe vậy sắc mặt lập tức trắng bệch. số các thiên kim tiểu phía kia, có một tử sắc mặt cũng đại biến.
Diệp Phi Vãn chậm rãi liếc mắt nhìn về phía các tiểu thư khuê các: “Mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày trước, khi Tĩnh Nguyên Vươngbot_an_cap cùng ta đến Thúyleech_txt_ngu Ngọc Hiên, có thấy tiểu thư của Thái thú là Giang Nhã Vân Giang tiểu thư mua cây trâm này mà!”
Giang Vân chính là nữ tử gặp ở Túy Tiên mấy ngày trước.
Nghe lời này của Diệp Phi Vãn, Giang lập tức đứng dậy, chỉ tay vào nàng quátbot_an_cap lớn: “Diệp Vãn, ngươi ngậm máu phun ngườivi_pham_ban_quyen, ngươi ràng”
“Ta ngậm máu phun người hay không, Nguyên Vương thử xem?” Diệp Vãn dứt khoát đẩy sang cho Khanh, dù sao hắnbot_an_cap cũng muốn hùng cứu mỹ nhân mà.
Phong Khanh nheo mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát Diệp Phi Vãn, rồi khẽ gật đầu một cách khó nhận ra.
Vương đã đích thân chứng , chuyện này như đã vánbot_an_cap đóng thuyền. Giang Vân bề ngoài giao hảo với Liễu Yên nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực chất trong lòngvi_pham_ban_quyen đố kỵ, bèn mua nha hoàn của Liễu Như Yên để đẩy Diệp Phi Vãn xuống nước. Vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định một mũi tên trúng hai đích, không ngờ câyleech_txt_ngu trâm lại làm bạibot_an_cap .
Sự việc đã ràng, Lục Nhi lẽ phải vào ngục, Giang Nhã Vân là kim quan gia nên sẽ có gia pháp xử lý.
Mọi lục đục giải tán.
“Đa tạ Vương gia, đa Diệp cô nương.” Phía bên kia, Liễu Như Yên đã , hành lễ với Phong Khanh, giọng nói uyển chuyển khiến người mụ mị cả người.
Diệp Phi Vãn cười: “Liễu nương ơn Vương là được rồi, dù sao ta chỉ là bán cái ân tình, đểleech_txt_ngu anh hùng cứu mỹ nhân thôi!”
Lời này vừa nói ra, mặt Liễu Như Yên càng thêm thẹn đỏ.
“Thược Dược, chúng ta đi.” Diệp Phi Vãn mắtvi_pham_ban_quyen, nàng chẳng muốn ở nhìn hai người kia liếc mắt đưa tìnhvi_pham_ban_quyen, người để Thược Dược dìu ra khỏivi_pham_ban_quyen chính sảnh.
ra chính sảnh, phía sau lời chọc: “Diệp cô nương quả nhiên một làm một nẻo.” cái mà muốn hủy hôn, hôm nay chẳngbot_an_cap phải vẫn khẳng định chủ quyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cáchbot_an_cap hắn cùng nàng đi Thúy Ngọc Hiên đó sao? Ngày hôm đó, rõ hắn cùng Giang Nhã Vân!
Bước chân Diệp Phi Vãnleech_txt_ngu khựng lại, không hiểu saovi_pham_ban_quyen lại hiểu ẩn ý lời của Phong . Nàng khẽ quay người, thấy Liễuvi_pham_ban_quyen Như Yên vẫn đứng trong chính sảnh nhìn về phía mình, cảm xúcleech_txt_ngu trong mắt không rõ ràng nhưng thấp vẻ u oán.
Nàngleech_txt_ngu chậm rãi bước trước Phong Khanh, khẽ kiễng chân, giọng nói bình thản: “Vương , đồ của , ta có thể sẵn sàng nhường bất cứ lúc nào, nhưng tuyệt đối không phépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ khác cướp đoạt!”
Diệp Phi Vãn định nói, đối với Phong Khanh, nàng từ lâu đã muốn nhường lại rồi. , nàng trêu chọc không nổi, chẳng trêu chọc thêm nữa. Nhưng lúc này vào Liễu Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Yênbot_an_cap, lời thế nào không thốt ra đượcleech_txt_ngu. Nhìn vẻ tứ của mỹ nhân yểu điệu phía sau, nàng mà là nam tử thì hẳn cũng sẽ nảy thương xót.
Đángleech_txt_ngu tiếc, nàng không phải.
Thế là, Diệp Phi Vãn , sát vào bên Phong Khanh. ngờ lần này Phong Khanh không né tránhbot_an_cap như trước, mà chỉ khẽ nhướng mày.
“Bao gồm cả chàng, Phong Khanh.” Diệp Phi khẽ nói, bờ lướt nhẹ qua vành tai Phong Khanh rồi lùi lại, chỉ để lại một làn hương thiếu nữ thoang thoảng. “ , chúng đi thôi.”
Tại phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quậnbot_an_cap chúa xảy raleech_txt_ngu chuyện thế này, nàng cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ở lại.
Phía sau, Phong Khanh vẫn nguyên tại chỗbot_an_cap, đôi mày càngbot_an_cap nhíu chặt hơn. Khoảnh khắc bờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi nàng lướt tai tựa trêu chọc, hắn chợt cảm thấy lồng ngực mình hơileech_txt_ngu nhói lên.
Diệp Phi Vãn, từ bao giờ lại nên mê người như vậy? Thật , chút thú vị
“Đa Vương đã vây” Phía truyền đến giọng nói mềm mại của nữ tử.
Phong Khanh thần, nhìn giai tuyệt trước mặt, trong lòng bỗng thấy nàng ta quá mức giữ kẽ. Dáng vẻ của một đại tiểu thư khuê các này, có người từng hiện đến mức xuất thần nhập hóavi_pham_ban_quyen, mặc cho kẻ có chước thế nào cũng chẳng học được phân túy, cho dù đôi mắt có giốngbot_an_cap đến nhường nào đi nữa.
“Liễu tiểu thư muốn tạ ơn thì tự có ngườivi_pham_ban_quyen khác.” Phong gật đầu, lạnh lùng đáp lại rồi xoay người rời đi. Tà áo trắng thấp thoáng giữa khu vườn tinh xảo, tựa như nhân hạ giới.
Như nhìn theo lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy, lòng lên nỗi bực dọc. Một người như thiên tiên nhường , vậy mà lại bị kẻ phàm phu tục tử như Diệp Phi Vãn hái !
Khi Phi Vãn về đến Diệp phủ, trời đã gần tối.
Nàng đến chỗ Diệp Trường Lâm trònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lát. Trên đường về, nàngleech_txt_ngu dặn dặn lại Thược Dược không được kể chuyện này cho cha biết. Tuy hoàng thân quốc thích đều nể mặt cha nàng vài phần, nhưng giữa thương quan trường dù sao cũng có khoảng cách. Tính tình nàng nay vốnbot_an_cap ngay thẳng, nếu biết nàng đẩybot_an_cap , e rằng gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nhà họ Giang sẽ khôngvi_pham_ban_quyen vài lời chỉ trích.
không hay này xảy ra An Bình chúa, chắc chắn Quận chúa cũng chẳng muốn làm lớn chuyện. Giang Vân là kẻ khơi mào, lại càng không chủ động nhắcvi_pham_ban_quyen tới.
Chuyện này, coi như .
Xem thái của Phong Khanh hôm nay, khái hắn sẽ chủ động hủy hôn. Nàng cứ giữ lấy những toan tính nhỏ này, đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến khi trở thành Vương phi rồi mới phá, tin hắn có thể nhẫn nhịn được!
Đi chỗ Diệp Trường Lâm, phải băng hậu hoaleech_txt_ngu viên Diệp .
“Đang nghĩ gì mà nhập tâm thế?” Phía trước truyền đến giọng nói lườivi_pham_ban_quyen nhác.
Diệp Phi Vãn giật , ngẩng đầu lên liền thấy Diệp Tiễn Ngư đang tựa lưng vào non bộ, taybot_an_cap cầm nắm thức ăn rải xuống hồ sen, bên cạnh là Huyền Tố đứng đợi.
“Không nghĩbot_an_cap gìvi_pham_ban_quyen cả,” Phi Vãn lắc , “Muộn thế này rồi mà còn ở đây cho cá ăn sao?”
“Muộn thế này rồi muội cũng mới về phủ đó thôi?” Diệp Tiễn Ngư số thức ăn trongleech_txt_ngu xuống hồ, phủi phủi tay: “Vừa nãy Mặc có gửi đến mấy thang thuốc cảm, muội ?”
Mặc
Diệpbot_an_cap Vãn sững lại. Chẳngleech_txt_ngu hiểu sao từ được Nam Mặc cứu ở phủ Quận chúa, nàng bỗng nảy ra ý nghĩ, nếu sống một đời không yêu không hận, đượcvi_pham_ban_quyen người ta chebot_an_cap chở như vậy thì cũng tốt Nếu là Nam Mặc, sau dù hắn có bị giáng , chắc chắn cũng sẽ không để nàng phải chịu khổ.
Chẳng giống Phong Khanh
“Muộibot_an_cap muội, không lẽleech_txt_ngu muội thay lòng đổi dạ rồivi_pham_ban_quyen ?” Diệp Tiễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngư trợn tròn mắt, đầy kinh ngạc. Trước đây khi hắn nhắc đến Nam Mặc, nàng chưa giờ thẩn thờ như thế.
“Nói bậy gì đó!” Diệp Phileech_txt_ngu Vãn liếc một cái, xoay người đi về phía viện của mình.
“Hôm nay ở phủ Quận chúa đã chuyện ?” Diệp Tiễn Ngư đuổi theo, chỉbot_an_cap lười nhác hỏi vọng lại.
Diệp Phi Vãn cũng chẳng đầu: “Chẳng có xảy ra !” Dứt , nàng đã rẽ sang góc tường, quay về viện.
Diệp Tiễn bật cười, sang nhìn Huyền : “Huyền Tố này, đi thôi, đến Tĩnh Nguyên Vương phủ một .”
“Vâng.” Huyền Tố lời.
“Không hỏi tại sao ?”
“Chủ tử tự có tính của mình.”
Ngư nhướng mày: “ người không cần gọi ta là chủ tử.” Sau đó, mày hắn giãn ra, khẽ cười một tiếng: “Nếu Phong Khanh đó ngay tiểu thư nhà họ Diệp cũng không bảo vệ nổi, thì họ Diệp ta gả muội ấy cho hắn làm gì?”
Tĩnh Nguyên Vương phủ.
Phong Khanh vừa về phủ, đang cởi ngoại y thì hạ nhân “Diệp Tiễn Ngư cầu ”. Suy nghĩbot_an_cap một , liền đối phương vì chuyện gìbot_an_cap mà tới. Sau rửa tay và mặtvi_pham_ban_quyen xong, hắn mới bướcbot_an_cap vào thư phòng.
Diệp Tiễn Ngư vào đề: “ nói Phi Vãn bị người hồ nướcleech_txt_ngu?”
“.” Khanh gật , không phủ nhận cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng né tránh.
“Ta đã nói , ngươi có thể vô tình với muội ấy, nhưng không được để ấy gặp nguy hiểm.” Diệpvi_pham_ban_quyen Tiễnleech_txt_ngu Ngư nhíu mày.
Phong Khanh hơi lại: “Cô tự có người khác bảo vệ.” Nói đếnvi_pham_ban_quyen đây, hắn chợt lại dáng Nam Mặc khi bế Diệp Phi Vãn, vẻ nhu thường ngày hoàn toàn biến mất, thay đó là sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo lắng hiện rõleech_txt_ngu trên mặtbot_an_cap, sự khác với bình thường.
“Ai bảo vệ” Diệp Tiễn Ngư đầu thắc , nhưng đến đây thì bỗng hiểu , vỗ cười : “Hèn chi chiều nay Nam Mặc lạileech_txt_ngu gửi thuốc cảmbot_an_cap đến phủ, hắn thật có lòng, thật có lòng!” Nếu không cóleech_txt_ngu Khanh, nếu muội muội thích Phong Khanh, hắn thấy Nam Mặc cũng là một nhân trung long phụngvi_pham_ban_quyen.
Gửi thuốc cảm Đôi Phong Khanh càng nhíu chặt hơn.
Diệp Tiễn Ngư nhìn thần sắc của Phong Khanh lúc này, có lẽ chínhvi_pham_ban_quyen bản thân cũng không nhận ra mình đang khó chịu đến nhường nào: “Như , yên tâm rồileech_txt_ngu.” Diệp Tiễn Ngư bỏ lại một câu nói đầy ẩn ý rồi quaybot_an_cap rời .
“Nói Diệp Phi Vãn,” Phong Khanh như sực nhớ gì, độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên cắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước chân của hắn.
“Hửm?”
“Thuốc, thứ không nên đừng có uống, tránhleech_txt_ngu làm phiền đếnleech_txt_ngu khác!”
Ý hắn nói tất nhiên làbot_an_cap loại thuốc tránh thai kia. Việc ngườivi_pham_ban_quyen phụ đó uống thuốc tránh thaivi_pham_ban_quyen giống như một cái gai đâm vào tim hắn, vô cùng khó chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Nhưng lọt vào tai Diệp Tiễn thì lại không phải như . Hắn chỉ cho rằng Phong Khanh đang không vui vì chuyện Nam Mặc gửi cảm, thầm ngợi thủ đoạn “lạtbot_an_cap mềm buộc chặt” củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muội mình ngày càng điêu luyện, thật sự đã hút được sự chú ý của Phong Khanh.
hôm sau.
đã đánh giá quá cao sức khỏe của mình, trận phong hànbot_an_cap đã âm đến. Sáng sớmbot_an_cap, nàng uốngvi_pham_ban_quyen xong bát thuốc y do Thược Dược sắc, Thược Dược lại mời đại phu đến bắt . Đại phu chỉ nói nàng khí huyết không , điều dưỡng vài ngày là không gì đáng ngại.
Có lẽ do kỳ kinh thể nàngvi_pham_ban_quyen cũng trở nên yếu ớt hơn.
“Tiểu , đều tại Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhã Vân đó, cô ta là độc ác,” Dược ngồi bên giường bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình thay nàng, “Sức tiểu thư vốn rất tốt, nếu không hôm qua bị cô ta hãmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hại thì làm sao màleech_txt_ngu đổ được”
“Trước đây em đâu có nói như thế” Phi Vãn cười. Kiếp trước, khi trong lãnh viện, Thược Dược ngày nào nói “Tiểu thư, vốn yếu ớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hãy uống thêm một ngụm thuốc đi, uống thêm một ngụm nữa thôi”.
“ gìleech_txt_ngu cơ ?” Thược Dượcvi_pham_ban_quyen ngơ ngác, rõ ràngvi_pham_ban_quyen là không hiểu ý nàng.
“Không cóvi_pham_ban_quyen gì.” Diệp Phi Vãn lắc đầu. Nằm trên giường để Thược Dượcleech_txt_ngu bón thuốc, bỗng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác như đang ở kiếp trước.
“Tiểu thư thật lạ” Thược Dược bẩm một tiếng, “Nhưng Vương gia cũng thật là, tại sao lại cứ bảo vệ , đối xử tệ thư như vậy”
“ này em nói ta thì , tuyệt đừng nói ra .” Diệp Phi Vãn giọng dặn dò. Phong Khanh không phảileech_txt_ngu hạng người nhân từ nương tay, chưa bao giờ .
“Vâng.”
“Chàng bảo người khác cũng chẳng có lạ” Diệp Phi Vãn dịu giọng, khẽ lẩmvi_pham_ban_quyen bẩm.
Đến giờ, rốt cuộc nàng cũng hiểu vì sao kiếp trước Phong Khanh lại chán ghét nàng đếnvi_pham_ban_quyen vậy. Hóa ra hắn luôn nghĩ chính nàng đã dùng thủvi_pham_ban_quyen đoạn, mua chuộc quanleech_txt_ngu lại để thông đường cho Khúc gia đưa Khúc vào
Nàng đã có thể tưởng hắn, mình là một kẻ đê tiện nhường .
“Rầm rầm” Bên ngoài đột ngột vang lên tiếng bướcbot_an_cap chân dồn dập, cắt ngang suy nghĩ của Diệp Phi Vãn.
“Cộc ” Ngay sau đó làvi_pham_ban_quyen tiếng gõ cửa.
“Tiểu thư, người trong cung ạbot_an_cap.” Là tiếng của hộ viện Diệp phủ.
Tiếp theo , giọng nói uốn éo như bóp nghẹt cuống họng một thái giám truyền vào: “Diệp côbot_an_cap nươngvi_pham_ban_quyen, có khẩuvi_pham_ban_quyen dụ của Quý nương nương, mời cô vào mặt.”
Hoàng Quý phi, khuê danh Khúc .
Chính là người nhà họ Khúc mà Phong ngỡ rằng nhà Diệp đã trợ giúp đưa vào . Cũng chính nốt chu sa trong lòng Phong .
Diệp lên chiếc kiệu do thái giám gọi tới, một đường xóc nảy hướng về phíabot_an_cap hoàng cung.
Trước khi , nàng vẫn giữ một sự đề phòng. Nàng Quý trong vốn không có tình, nếu nói có liên thì cũng chỉ thôngbot_an_cap qua Phong Khanh. Vì thế, nàng đặc biệt dặn Thược Dược phủ Tĩnh Vương báo Phongvi_pham_ban_quyen Khanh mộtbot_an_cap tiếng.
Nàng tự nhiên chẳng trông mong việc Phong Khanh vì nàng mà vàoleech_txt_ngu cung, nhưng vì đối phương Khúc Yên, nàng có đủ tự tin hắn đến.
Phải tốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ít công sức mới vào được cungbot_an_cap, khi đã vào rồi, Diệp Phi Vãnvi_pham_ban_quyen cũng không dám tùy tiện, lặng đi theo saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu thái giám.
Kiếp , nàng raleech_txt_ngu vào này không lần, yến tiệc đình cũng tham giavi_pham_ban_quyen thường xuyên. Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về , khi đã ra tâm ý của Phong Khanh dành cho Khúc Yên, nàng cũng chẳng còn thú, càng lười cùng hắn xuất hiện tại các buổi yến tiệc nữa.
Cả đoàn người cuối dừng lại trước cửa một điện.
Diệpbot_an_cap cô nương cứ chờ , để ta vào bẩm với Quý nương nương một tiếng
Tiểu phất phất cây phất trần rồi bước điện.
Diệp Phi Vãn một mình đứng đợi trước cửa điện chừngbot_an_cap một nén nhang, đứng đến mức trên trán tấm một lớpbot_an_cap mồ mỏng, bắp chân hơi mỏi nhừ, tiểu thái giám kia mới chậm chạp đi , cất giọngvi_pham_ban_quyen lảnh: Quý phi nương nương lời mời
Diệp Phi Vãn được dẫn vào trong điện, nơi đều là sự hoa lệ đập vào mắt. Chỉ là những thứ này đối với nàng mà nói cũng không có hiếm lạ, nếu thì chính là ghế phượng loan phía trước .
Long phụng là vật linh thiêng của hoàng gia, dân thường không được tự tiện sử dụng.
này, trên chiếc ghế phượng ấy, một tử dựa người đầy ung dung.
Dù trước đã biết đến sự tồn của Khúc Yên, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên Diệp Phibot_an_cap Vãn được nhìn thấy nàng ta ở khoảng cách gần như .
Nàngbot_an_cap mặc cung phục lộng lẫy, trang điểm vô cùng nhã nhặn, đôi mắt hơi nhếch lên đầy phong tình, đôi môi đỏ mọng điểm tô thêmvi_pham_ban_quyen vài phần lười . Nhưng đôi lông lại nét anh khívi_pham_ban_quyen, khiến sựvi_pham_ban_quyen quyến rũ vơi đi vài phần, thay vào đó là chút đặc biệt khác lạ.
Một nữ tử đẹp đến mức vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vặn. Nếu nhìn kỹleech_txt_ngu ngũ quan ấy, Liễuleech_txt_ngu Như Yên quả giống nàng ta đến cực điểm. Chỉ là Khúc Yên tinh và sắc sảo hơn mà thôi.
Gỗn xược, còn không mau kiến phi nương nương! Tiểu thái giám phất trần, tiếng quát tháo.
Diệp Phileech_txt_ngu Vãn quỳ đất: nữ bái kiến Quý phi nương nương, Quý nương nương , vạn tuế.
Thế nhưng Khúc chỉ im lặng, một tay khẽ chỉnh lại trâmleech_txt_ngu ngọc trên trán, tay kia cầm chén bên , ống tay áo rộng che lại, dongbot_an_cap nhấp hết một trà rồi mới từ tốn đặt .
Diệp Phi Vãn nhíu màyleech_txt_ngu, nàng rất hiếm khi quỳ. Ở nhà họ Diệp không có nhiều như vậy, khi ra ngoài, có cha nàng cũng ít khi phải lạy ai. Thậm chíbot_an_cap là kiếp trước với thân Tĩnh Vương phi, cũng không có ai dámvi_pham_ban_quyen nhận đại lễ của nàng. Vậy mà giờ đây, nàng phải quỳ thời gian uống một tách trà.
Nhưng nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại thì, chỉ trong vòng hai năm ngủi, Khúc Yên từ một Tài nhân mới nhập cung đến Chiêu , rồi phong , giờ lại làleech_txt_ngu Quý , tự nhiên khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải là hạng người tầm thường.
Không biết bao lâu
Ngẩng đầu lên cho bản cungbot_an_cap xem nào Giọng nói của Khúc cực kỳ êm tai, trong vẻ biếng lại theo sự thâm tình, giống như lời nàng ta chỉ dành riêng cho một mình người nghe vậy.
Diệp Phi Vãn chậm rãi ngẩng đầu, này mới có thể nhìn rõbot_an_cap diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạo của Yên.
qua nghe nói Diệp cô nương đã trổ tài tại phủvi_pham_ban_quyen Quận chúa, bản cung sinh vài phần hiếu kỳ, Khúc đánh giá nàng hồi rồi mới từ từ dời mắtbot_an_cap đi, Nghĩ lại thì, cuộc hôn này củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàngleech_txt_ngu và , ta cũng vào tai Hoàng thượng không ít lời, đương nhiên phải để tâm tới Diệp cô nương nhiều hơn một chút.
Khúc Yên cũng thúc đẩy cuộc hôn nhân của nàng sao? Diệp Phi Vãnleech_txt_ngu kinh , tại sao? Nàng rõ ràng nghe nói cung, Khúcbot_an_cap vàleech_txt_ngu Phong Khanh vốn tình đầu ý hợp
Nhưng nàng cũngbot_an_cap đã hiểu vì sao Phong Khanh không chịu thoái , nếu thoái hôn, e rằng Khúc Yên sẽbot_an_cap bị .
Kinh ngạc lắm sao? Khúc mỉm cười, đó ta nhập cung, nhà họ Diệp đã ra không tiền và , Diệp cô nương có chuyện, ta đương nhiên cũng phải tận tâm tận lực rồi.
Diệpleech_txt_ngu Phi Vãn ngẩn người, ngay cả bản thân Yên cũng nghĩ họ đã dùng tiền để đả thông quan hệ cho nàngleech_txt_ngu tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net saobot_an_cap?
Xem cái trí nhớ của ta này Khúc Yênleech_txt_ngu đột nhiên nhớ ra gì đó, vỗ vỗ tay, Chỉ mải nói vãn mà lại để Diệp cô nương mãi thế này sao? đâu, ban tọa!
ta rõ ràng không phải quên, mà là cốleech_txt_ngu ý.
Diệp Vãn sát chỉ của Khúc Yên, nếu là người vậy, nàng định sẽ thấy thật giả tạo, nhưng những độngleech_txt_ngu này Khúc Yên thực lại khiến người ta cảm vốn dĩleech_txt_ngu như thế.
Chẳng một người vậy, kiếp trước lẫn kiếp này đều nắm giữ trái tim của Phong Khanh.
Cung nữ bên mang tới một chiếc ghế tử đàn, Phi Vãn lẳng lặng xuống. Bên trong cung của Khúc vô áp lực, nếu không có ai lênleech_txt_ngu tiếng thì ngay cả một động nhỏ cũng không có.
Đúng rồi, nghe nói hôm phủ Quận chúa, nương liếc mắt một nhận ra cây trâm trên đầu nha Lục Nhi kia là hàng thượng phẩm, Khúc phất áo, Mau đi lấy chiếc vòng ngọc Hoàng thượng ngự banvi_pham_ban_quyen cách đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lâu tới đây, để Diệp nương giúp ta phẩm bình một chút.
Dân nữ không dám! Diệp Phi Vãn vội vàng đứng dậy, trong lòng lại vô cùng chấn kinh. Khúc vậy mà ngay cả chuyện nhặt xảy ra tại phủ Quận chúa ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm qua cũng rõ mười thế
Có mà không dám. Khúc Yên tay.
đã bưng vòng ngọc đi vào, trực đưa tới trước mặt Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phi .
Diệp Phi Vãn còn chưa kịp hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì, đã thấy tay cung nữ kia buông lỏng, chiếc vòng ngọc rơi đất phát ra choảng, vỡ làm hai .
xược! Khúc Yên khẽ đập tay xuống cạnh ghế.
Nương nương tha ! nữ quỳ rạp xuống đất, Là là do Diệp cô nương vừa rồi cầm không chắc, nên vòng ngọc mới ạ
Phi Vãn cảm thấy thật nực cười, nàng đã chạm vào vòng kia lấy nửa phân nào đâu? này quả thực rất biếtleech_txt_ngu dựngleech_txt_ngu chuyện
! Diệp Phi đột nhiên nghĩ đến điều đó, biết dựng chuyện không phải là cung nữ, mà là chậm rãi nhìn phía Khúc Yên, trong đáy mắt nàng tabot_an_cap là sự tự tin vì đã liệu được, nhưngleech_txt_ngu trên mặt lại vẻ giận dữbot_an_cap.
Một nhân tuyệt sắc như vậy, khi diễn kịch cũng khiếnbot_an_cap ta không nỡ vạch trần.
Diệp cô nương, bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoàng thượng ngự ban mà ngươi lại làm , đây là trọng tội đấy! Khúc Yên nhìn Diệp Phi Vãn, nói một cách hững.
Diệp Phi Vãn chau màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa định lên .
Nương , Tĩnh Nguyên Vương cầu kiến! Tiểu thái giám lại bước vào, cung kính bẩm báo.
Diệp Vãn biết có phải là giác của mình hay , nàng cảm thấy ánh của Khúc Yên bỗng chốc thêm vài phần nhẹ nhõm.
Ngày thường hiếm tới, hôm nay Diệp cô nương vừa đến, hắn đã vã chạy rồi. Khúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Yên ngướcbot_an_cap mắt, nhìn Diệp một cái.
Diệp Phi Vãn nhanh chóng cúi đầu.
Cho mời vào.
Tuân lệnh.
bước quen thuộc lên trước cửa , Diệp Phi Vãn vẫn thái độ mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim. Nơi này sân khấu của đôi nam nữ kia, nàng rốt cuộcvi_pham_ban_quyen cũng chỉ kẻ làm nền.
Quýbot_an_cap phi nương. Phong Khanh không quỳ, cũngleech_txt_ngu không nhìn Diệp bên cạnh, chỉ đứng yên tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗ, khẽ gật đầu chào.
Tĩnh Nguyên Vương tới thật đúng lúc, Yên nhẹ giọng , cô nương này đã làm vỡ chiếc vòng ngọc Hoàng thượng ngự banvi_pham_ban_quyen, chàng nói xem, ta nên làm thế nào cho phải đây? Ở cuốibot_an_cap câu nói, nàng ta lại thêm vài phần nũngleech_txt_ngu nịu của nữ .
Phong Khanh rõ ràngleech_txt_ngu đã sớm biết tính cáchleech_txt_ngu của Khúc Yên, thần sắc vẫn bình thản như cũ: Bảnbot_an_cap vương sẽ sai người tìm một chiếc y hệt mang tớivi_pham_ban_quyen.
Lời này là thật chứ?
Thật.
Vậy thì tốt quá. Khúc Yên rạng rỡ, lần này cườivi_pham_ban_quyen cùngbot_an_cap thuần khiết. Nàngvi_pham_ban_quyen ta vẫy , Vậy Phong Khanh, chàng xem, nên phạt Diệp cô nào đây?
Diệp Phi Vãn nghe thấy những lời của Khúc Yên, cuối cùng cũng hiểu được ý đồ của nàng ta là gì.
Khúc Yên nơi cung, hậu phi đảo nhưng Hoàng chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một, nàng phải với biết bao nữ nhân . Thế nhưng qua, nàng ta nghe nói vị hôn thê của người trong mộng lại tỏa sáng rực rỡ, trong lòng tự nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không vui. Hiện giờ, nói ra lời nàyvi_pham_ban_quyen trước mặt Phong Khanh chẳngleech_txt_ngu qualeech_txt_ngu là muốn chứng minh rằng trong lòng Phong Khanh, nàng ta vẫn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người được đặt ở vị trí quan trọng nhất thôi.
Có lẽ hư vinh của nữ , có lẽ là sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cam lòng đối với Phong Khanhbot_an_cap.
Diệp Phileech_txt_ngu chỉ cảm thấy cười, Khúc Yên không cần phải làm như vậy, trong lòng Phong Khanh nàngvi_pham_ban_quyen ta dĩ đã vô cùng biệt rồivi_pham_ban_quyen. Thậm chí Diệp Phi , nếu nàng là nam nhi, nàng cũng sẽ động lòng trước một nữ tử diễn kịch mà hề giả tạo, kỳ nhưng lại đáng yêu thế này.
Khúc Yên rất biết cách bắt tâm tư nam giới, vô cùng chuẩn xác.
Chẳng hạn như Phong Khanh lúc này, hắn chỉ Khúc , chẳng thèm liếc nhìn nàng lấy một cái mà thản nhiên : Đã là bảo ngự ban, vậy thì phạtleech_txt_ngu trước điện một canh giờ đi.
Phạt một canh giờ?
Diệp Phi đột ngột ngẩng đầu, trừng mắt thẳng Phong Khanh.
Đến cả cũng chưa từng phạt nàng như thế, vậy mà hắnvi_pham_ban_quyen lại vì muốn lấy lòng Khúc nhẹ nhàng định tội nàng ?
Thế nhưng mặc cho nàng có trừng mắt thế nào, Phong Khanhbot_an_cap cũng chẳng thèm liếc nhìn nàng lấy một cáivi_pham_ban_quyen.
“Phụt” Khúc Yên che môi cười khẽ, vẻ mặt dường như cực kỳ vui vẻ, “Vừa rồi ta còn thấy Diệp tiểu thư hôm nay sao lại kém phần hoạt bát, hóa ra là tại A Khanh nhà chàng đấy!”
Vừa nói, nàng ta đã đứng dậy đi trước Diệp Phi Vãn, một nhẹ nhàng nâng nàng : “Nhìn đôi mắt này , long lanh thế kia, sao ta nỡ lòng nào phạt cơleech_txt_ngu chứ?”
Diệp Phi Vãn nhíu mày, ánh Phong đứng cạnh cũng liếc sang.
Khúc Yên ngoái đầu nhìn lại phía sau một cái rồi tiếp tục : “ vỡ thì vỡ . Diệp tiểu thư dù sao cũng là công thần đưa ta vào cung, ta sao có thểleech_txt_ngu lấy oán trả ơn.”
Lời này vừa thốt ra đã khiến mắt Phong Khanh lùng hẳn xuống.
“Đa tạ phi nương.” Diệp Phi Vãn cụp mắt tạ , hoàn toàn ngó lơ Phong Khanh.
Khúc Yên phất tay, đibot_an_cap ngược lại ghế ngồi xuống, lười biếng thở dài một tiếng: “Diệp cô nương đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc cũng mệt rồi, ngồi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Diệp Phi Vãn do dự một thoáng: “Tạleech_txt_ngu ơn nương nương.” Nàng người định ngồi xuống.
ngờ chiếc ghế phía sau không biết tại sao dịch vài phân, cơ thể kiểm soát ngã ngửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra sau. Chỗ đó vừa vặnvi_pham_ban_quyen một kệ hoa, trên kệ đặt một bình gốm Thanh Hoa quý đang nằm lặng lẽ.
Đầu Diệp Phi Vãn cứ thế laoleech_txt_ngu thẳng về bình Thanh Hoa.
Thế nhưng ngay vào này, một bóng trắng bên cạnh vụt qua thật nhanh, đôi tay kia cấp ra, chộpvi_pham_ban_quyen lấy bình gốm Thanh Hoa vào lòng.
Trán của Diệp Phi Vãn đập mạnh vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kệ , một cơn đau ập đến. Nàngbot_an_cap khẽ nheo mắt lại, hồi lâu sau mới nhận thấy có chútvi_pham_ban_quyen chất lỏng trượt xuống mắt, đưa tay quệt một cái, mới phát hiện mình đã .
Trong lòng cảm thấy nghẹn thắt , không phảivi_pham_ban_quyen vì đau, mà một cảm giác chua xót rã rời, giống như vết cũ từ kiếp trước vẫn chưa hẳn.
Có lẽ là do nàng đột nhiên nhận ra, chân tình trước của mình hóa ra đều đã đembot_an_cap cho chó ăn hết rồi!
“Diệp cô , ngươi không sao chứ?” Giọng nói củaleech_txt_ngu Khúc Yên vang lên, người cũng đó đứng dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngữ điệu nghe đầy vẻ tâm.
Bên cạnh, Phong Khanh nhìn chằm nhân đang ngã trên mặt đất. Nếu là trước kia, nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc chắn đã bật dậy tiếng chất vấn, nhưng lúc này, nàng lạivi_pham_ban_quyen chỉ im hơi lặng tiếng.
“Đa tạ nương quan tâm, dân nữ saobot_an_cap.” Diệp Phi Vãn dứt dùng ống tay áo lau trên trán rồi đứng dậy.
này, nàng nhìn thấu hoàn toàn ý trong đôi nàng rốt cuộc đã nhẹ rồi. Bởi vì Phong Khanh thà cứu một cái bình còn cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị hôn thê là nàng, Khúc còn gì lắng đây?
Chỉ là, chính nàng đã nhìn thấu được rằng, thân ở trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật nựcbot_an_cap cười.
cả vật chết còn tranh không nổi, còn muốn tranh với sống sao? Thật đúngleech_txt_ngu làbot_an_cap si tâm tưởng.
“Ta thấy trán của Diệp cô nương không giống như là sao .” Lời này của Khúc Yên cuối cùngleech_txt_ngu cũng mang theo vài phần chân .
Diệp Phi Vãn : “ nương tinh quá, quả thực ta có chút không khỏe.”
“Nếu đã , Diệp cô nương mau về tẩm bổ, để lạibot_an_cap sẹo thì không đâu.”
“Đa tạ nương.” Diệp Phi Vãn xoay , vừa vặn trông thấy Khanh bình gốm Thanh Hoa trở lại kệ hoa, nàngvi_pham_ban_quyen cười lạnhvi_pham_ban_quyen trong lòng rồi bước đi.
Khúc nheo mắt nhìn theo bóng lưng Diệp Phi Vãn rời đi, hồi lâu sau mới nóibot_an_cap: “A Khanh, có phải hèn hạ không?”
Khanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khựng lại: “ phải.”
“Ở trong cung, ta dùng đoạn với kẻ khác không chút sơ hở, nhưng trước mặt chàng, tabot_an_cap luôn muốn lộ ra đôi chút vụng về,” Khúcvi_pham_ban_quyen nhẹ nhàng , “Ta đố kỵ với nàng , Avi_pham_ban_quyen Khanh.”
Phong Khanh nhìn nữ nhân trước mặt, nàng ta cực xinh đẹp, thế nhưng hắn lại đếnvi_pham_ban_quyen Diệp Phi Vãn, cùng với hỏi “Tại sao chàng không raleech_txt_ngu tay cản?” năm ấy.
Năm đó, nếu hắn ra tay, hắn đã có thể ngăn cản việc Khúc Yên vào .
Nhưng cuối cùng hắn đã không hề diện.
“A Khanh?” Nhận sự im lặng nam nhân, Khúc Yên lấy làm lạ.
Phong Khanh bất dạ: “Nương nương, nơi này hậu cung, ta ở quá lâu e là không hợp lễ nghi, xin phép cáo từ trước.” lời, không đợi đối đáp , hắn đã xoay người đi.
Phía sau, Khúc Yên nhìn theo bóng lưng người nam nhân, đáy mắt rốt cuộc thêm sâu thẳm.
“Lòng dạ ông là độc ác nhất, cái chết tiệt, hèn gìbot_an_cap kiếp trước tuyệt tự, đáng đời!” Vừa ra khỏi cửa cung, Diệp Phi một tay ôm trán, không nhịn được mà thấp giọng nguyền vài câu.
Phong Khanh yêu thích trẻ con. Kiếp trước khi nàng và hắn chưa , Diệp Phi từng thấy nhìn một vị phu nhân bế hài tại yến tiệc cung đìnhbot_an_cap ánh đầy dàng.
Thế nhưng, lần hắn chạm vào ít đến thảm , nên nàng không có thai. Vậy mà bên cạnh hắn mạo nha thiếu, nàng không hắn có lúc cô đơn. Thích con, mỹ nhân lại nhiều mà vẫn tuyệt , đó quả là báo ứng của Phong Khanh rồi!
“Giờ lại nói nhiều thế sao?” Phía sau vang giọng nam thanh lãnh, cao quý.
Cơ thể Diệp Phi khựngleech_txt_ngu , một lâu sau mới quay đầu nhìn lại, thấy Phong Khanh bộ trường bào trắng sau lưng: “Sao thế? Không cần lại bầu bạn với tình của chàng à?” Nàng mỉa .
Phong ngước lườm nàng, đáy mắtbot_an_cap hiện lên một lớp băng lạnh.
Diệp Phi lại cười lạnh một tiếng, khẽ chạm tay lên trán mình. Phong Khanh chú ý đến động tác nàng, chân mày khẽ nhíu, hơi lạnh trong mắt nhạt đibot_an_cap vài phầnvi_pham_ban_quyen.
“Phong Khanh, ta rốt cuộc đã hiểu tại sao chàng lại” Diệp Phi không ý đến sự thay của hắn, chậm rãi tiến lên, đi đến sát bên cạnh hắn, thì thầm giọng đủ cho hai nghe thấy, “tạibot_an_cap sao cố với vị trí cao kia đến thế.”
lời, nàng chỉ cảm tay mình thắt chặt. Phong siếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổ tay nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kéo tuột nàng vào một con hẻm hẹp, nói âm u: “Ngươi có biết đang nói gì không?” Thứ nàng vừavi_pham_ban_quyen nói chính là đại tội mưu nghịch!
Diệpvi_pham_ban_quyen Phi Vãn mặc kệ cho hắn kéo đi, khóe môi hơi nhếch lên, đáy mắt tăng thêm vài phần châm .
Nàng từng tưởng rằng nhân ai cũng mê quyền , Phongbot_an_cap Khanh không ngoại lệ.
Lão hoàng đế lâm bệnh, khi hắn trở thành người giám quốc, bọn họ trở mặt hoàn toàn. Diệp Phi Vãn sống trong viện lạnh lẽo của phủ, nhưngleech_txt_ngu có một , Phong Khanh đến tìm nàng, nửa như giễu cợt nói rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Nếu vương lên ngôi cao, thật đúng là hời ngươi rồi.”
Nhưng lúc đó, Diệp Phi đã sớm chết tâm, càng không muốn vào cung chứng kiến hắn và Khúc Yên thành đôi thành cặp, nên đáp: “ gia lên ngôi cao, hoặc là phế ta, hoặc là ta.”
Giờ lại, Khanh trèo lên vị trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao nhất kia, thứ nhất vì quyền lực, thứ hai vì Khúc Yên, thứ ba là để sỉ nhục . Chỉ làleech_txt_ngu chovi_pham_ban_quyen lúcvi_pham_ban_quyen chết, nàng vẫn chưa được thấy cảnh hắn lên mình hoàng bào. Sau khi nàng chết, hắn không bị nàng làm bận gì nữa, là đã sớm ép lên ngôi vị thánh thượng ?
Cơn đau từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay truyền đến từng đợt khiến dòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suy của Diệp Phi Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứt quãng.
“ không cần phải giấu giếm ta,” Nàngvi_pham_ban_quyen nhìn nam nhân ánhbot_an_cap mắt lùng trước mặt, hồi lâu khẽ cười một tiếng, nhưleech_txt_ngu thể lời thì của đôi tình nhân, “Phong Khanh, chàng sẽ thành công thôi.”
Phong Khanh nàng, chân mày nhíu chặt.
Diệp Phi Vãn lại càng áp sát hơn: “Này, chàng không chịu hủy hôn, là cuộc hôn nhân này chúng ta là do Khúcbot_an_cap Yên thổi gió bên tai Thánh đúngbot_an_cap không?” hủy hôn, phía Khúc Yên nhất định sẽ những khácvi_pham_ban_quyen trong hậu cung gây khó dễ.
Phong Khanh im lặng.
Tĩnh Nguyên Vương tuyệt đốileech_txt_ngu chịu để người khác vu khống, hắn im lặng nghĩa là đã ngầm thừa nhận.
Diệp Phi Vãn vờ nuối tiếc mà lắc đầu: “ ta còn tưởng rằng Vương có chút để đến ta mới không chịu hủy hôn chứ”
“Để tâmvi_pham_ban_quyen đến ngươi?” Phong Khanh mai, “Cưới ngươi đã là sự bộ lớn nhất của bản vương rồi, đừng mongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầu gì thêm nữa.”
“Rất tốtleech_txt_ngu,” Diệp Phi Vãnleech_txt_ngu gật đầu, “Đã có người vội vã muốn cưới, ta lẽ nào dám ?”
Diệp Phi Vãn chưa bao giờ còn mong cầu nhận đượcbot_an_cap bất cứ điều gì từ Phong Khanh nữa.
Kiếp nàng ngu , nhưng nghĩa là kiếp này nàng sẽ giẫm vào vết xe đổ.
Khổ sở theo sau lưng hắn, náo đến cả kinh thành đều biết, biến bản thân thành trò cười thiên lúc dư tửu .
Bị người nuôi trong Vương phủ như một côngvi_pham_ban_quyen cụ, thì nàng ra ngoài gặp mặt mọi người, khi không cần thì ném nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại một nơi hậu việnleech_txt_ngu, khôngvi_pham_ban_quyen thèm đoái hoài.
Kiếp trước nàng đã sống những ngày như sáu năm, cuối cùng cũng đã mệt mỏi rồi.
Trong lúc nàng đang trầm tư, Khanh cũng đang quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát người nữ tử trước mắt.
Lê Minh
10/4/2026 lúc 2:35 chiềuSống lại rồi mà chán thật