TRỌNG SINH THIÊN KIM: BỊ NHÀ RUỒNG BỎ, LẬT KÈO THÂN PHẬN LÀM “EM GÁI GIẢ” SỤP ĐỔ!

TRỌNG SINH THIÊN KIM: BỊ NHÀ RUỒNG BỎ, LẬT KÈO THÂN PHẬN LÀM “EM GÁI GIẢ” SỤP ĐỔ!

Cún Rù Review on-going 09/08/2026 216 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

TRỌNG SINH VỀ THẬP NIÊN 70: CÓ KHÔNG GIAN TRONG TAY ĐỂ NUÔI CON VÀ VẢ MẶT NHỮNG KẺ ÁC! 🎧🔥

Mở mắt thấy mình trở về những năm 70 nghèo nàn, bên cạnh là đứa con thơ gầy guộc đang khóc thét vì đói? Đừng lo, bàn tay vàng Không Gian tùy thân đã mở màn cho màn lật kèo kinh điển của lịch sử! ⚔️💎

Kiếp trước cô phải gánh chịu áp lực từ gia đình nhà chồng được xem là đỉnh của đỉnh, kiệt sức lao động, đứa con tội nghiệp bị ghẻ lạnh đến mức chết thảm. Trọng sinh đúng lúc khó khăn nhất, cô không còn là người con dâu cam chịu nữa. Với kho báu Không Gian đầy ắp lương thực và tư duy hiện đại, cô bắt đầu hành trình bảo vệ con, trừng trị những kẻ độc ác và làm giàu giữa thời đại bao cấp.

Tiếng bước chân vội vã trên đường làng, âm thanh rầm rộ của những màn “vả mặt” và hơi ấm của tình mẫu tử sẽ được tái hiện chân thực qua giọng kể truyền cảm. Bạn sẽ cảm nhận được cái lạnh thấu xương của mùa đông miền Bắc và vị ngọt của những miếng thịt kho cô lén lấy từ Không Gian bí mật để bồi bổ cho con. Từng chương truyện là một sự bùng nổ cảm xúc, từ uất ức đến sảng khoái tột độ khi chứng kiến nữ chính từng bước thay đổi vận mệnh.

Tại sao bạn nên nghe ngay lúc này?

🚀 Bàn tay vàng cực đỉnh: Không Gian tùy thân chứa cả thế giới giúp nữ chính “hack game” làm giàu thần tốc giữa thời đại thiếu thốn.

⚡ Vả mặt cực gắt: Tuyệt đối không thánh mẫu! Những kẻ nợ cô kiếp trước sẽ phải trả giá đắt dưới sự thông minh và đanh đá của cô nàng trọng sinh.

👶 Nuôi con siêu ngọt: Hành trình bù đắp và nuôi dưỡng đứa trẻ của cô sẽ khiến bạn phải “tan chảy” vì quá đỗi ấm áp.

Hãy đeo tai nghe vào, chọn một góc thật chill và nhấn PLAY để cùng cô nàng xuyên qua thời gian quậy tung thập niên 70. Đừng bỏ lỡ siêu phẩm ngôn tình điền văn siêu cuốn này ngay tại tfullaudio.net! 🎧💰🏠

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
TRỌNG SINH THIÊN KIM: BỊ NHÀ RUỒNG BỎ, LẬT KÈO THÂN PHẬN LÀM “EM GÁI GIẢ” SỤP ĐỔ! cover

CHƯƠNG 1:

CHƯƠNG 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - CHƯƠNG 1:

Tạm dừng cuộn

năm 1976.
Tháng Bảy, thời tiết vừavi_pham_ban_quyen bức vừa ngạt, trên tàu hỏa da xanh chật ních những người.
Mùi mồ hôi, hôi chân, mùi trứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luộc quyện vào nhau nồng nặc không gian nhỏ hẹp.
Mấy gã đàn cởi đang đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bài, miệng ngớt văng ra lời chửi thề thô . Người thì về quê thăm thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kẻ thì ra ngoàivi_pham_ban_quyen tìm việc làm, lại có cả những sinh viên đang trên đường về nhà.
Tô Tiểu Lạc được sự giúp đỡ của nhân viên vé đã tìm thấy chỗ ngồi mình. Cô đặt chiếc ba lô trên rồi ngoan ngoãn nói lời cảm ơn.
nữ có làn davi_pham_ban_quyen trắng ngầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như trứng gà bóc. Mái tóc đen dài xoăn tự nhiên được tết thành hai bím tóc đuôi tôm, đôi mắt xoe linh lợi, trông tinh tếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng khác nào một .
Dẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho nhân viênbot_an_cap vé đã đi Nam Bắc, gặp không ít cô gái xinh đẹp, một người đẹp có linh khí cô gái này thì anh ta mới thấy lần đầu. Thấy cô gái mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân một mình đi xa, anh không khỏivi_pham_ban_quyen dò thêm vài câu: Trên đường nhiều kẻ xấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm, đừng có tùy tiệnleech_txt_ngu bắt chuyện với người lạ. Lúc nào tới Vệ Thành, tôi lại đây gọi côvi_pham_ban_quyen.
nhân viênleech_txt_ngu chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo lắng, biết cha mẹvi_pham_ban_quyenbot_an_cap bé này nghĩ gì lại để con gái một mình ra ngoài thế này, không sợ bị kẻ xấu bắt nạt sao?
Tô Tiểu Lạc nghe vậy thì mắt chợtvi_pham_ban_quyen sáng lên.
kẻ ư?
Có xấuleech_txt_ngu cô khôngleech_txt_ngu nhỉ?
Cô ở trên núi mười lăm năm, sư phụ bảo kẻ xấu nhất núi chính là cô, đến con mèo lớn trên đó vừaleech_txt_ngu thấy cô là đã chạy mất dạng. Chẳng biết xấu dưới núileech_txt_ngu trông như thế nào.
Cô ngọt ngào : Em cảm ơn anh soát vé ạ.
Cô gái nhỏ người đẹp tiếng cũng ngọt, tiếng anh soát này nghe thật mát lòng mát dạ, anh vẻ đi.
Tô Tiểu Lạc nhìn ra ngoài cửa sổ, bất chợt nhớ đến cảnh tượng biệt sưbot_an_cap phụ lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãyleech_txt_ngu, khóe mắtleech_txt_ngu khẽ ửng hồng. Sư phụ nhặt được bênvi_pham_ban_quyen bờ sông khi cô mới babot_an_cap tuổi.
Cô cầm chiếcleech_txt_ngu bao trắng trong , mạnh một miếng, thơm thật. Đồ ăn dưới núi đúng là quá ngon !
Trên suốt đường này, cô đã mua chiếc bao lớn, một chai ngọt, ba que kem và một túi sữa Thỏ Trắng. Số leech_txt_ngu đưa cho cô cũng đi quá nửa. nghe phụ nói, gia đìnhbot_an_cap đến tìm cô chắc là giàu có lắm, bữa nào cũng sẽ có thịt ăn.
Mấy con thú chạy được trên núi đều bị cô sạch rồi, con còn sót lại thì quá , có cũng được mấy lạng thịt. đã lâu lắm rồi không được ăn thịt, nếu không vì lý này, cô nhất quyết sẽ không xuống núi rời xa sư phụ. Sauleech_txt_ngu khi nhận người thânvi_pham_ban_quyen, cô định phải kéo cả một xe thịt lên núi để hiếu kínhvi_pham_ban_quyen sư phụ mớibot_an_cap được.
Chẳng mấy chốc, quanh Tô Lạc đã ngồi người.
Cô bé, cháu đi một mình ? Một đại ngồi đối diện Tô Tiểu Lạc niềm nở .
Tô Tiểu Lạc liếc nhìn bà ta một . Ánh mắt bất chính, xương lông mày cao, hai không chút thịt. Kẻ dưới núi đều trông thế này ?
Hơi xấu xí, Tô Tiểuvi_pham_ban_quyen Lạc khẽ nhíu mày, lộ rõ vẻ chêleech_txt_ngu .
Đại nương thấy Tô Tiểu Lạc không nói nào, liền tỏ vẻ nuối: Xinh xắn thế này mà quá, hóa ra lại làbot_an_cap câm.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Lạc chẳng thích, lại tầm mắt bên ngoài. kia giăng kín, bão tố kéo đến .
Này cô bé, ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net táo , táo nhà trồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy, ngọt lắm! Đại nương đưa một táo đỏ mọng đến trước mặtleech_txt_ngu Lạc, trên mặt theo vẻ bợ lộ .
Tô Tiểuleech_txt_ngu không tự chủ được mà nuốt nước miếng, quả táo nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỏ đều, trông có vẻ rất ngon. Cô cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, đón lấy rồi ăn một cáchvi_pham_ban_quyen ngon lành.
Người này có phải bị ngốc không nhỉ, sư phụ nói táo cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể tiền mà. dưng lại đem cho người khác này, kẻ xấu dưới núi đúng làbot_an_cap ngốc thật !
Đại nương cười híp mắt nhìn Tôleech_txt_ngu Tiểu ănbot_an_cap táo, càng càng thấy ý, convi_pham_ban_quyen bé này xinh đẹp quá đỗi. Bà ta thậm chí nỡ giao cô gái choleech_txt_ngu bọn buôn người nữa, là lừa về nhà làm cháu dâu cho mình nhỉ.
Nghĩ đến đây, bà tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đưa thêm cho Tô Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lạc một quả táo nữa.
Tô Tiểu Lạc nở nụ cười ngọt ngào với bà ta, trái tim đại nương như tan chảy, trong lòng thậm chí nghĩ sẵn cả tên cho đứa chắtvi_pham_ban_quyen rồi.
vang một tiếngbot_an_cap ầm, một tia chớpvi_pham_ban_quyen xé trời, những hạt mưa bắt đầu quất hồi xuống mặt đất. Khoang tàu ngột tứcbot_an_cap khắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở mát mẻleech_txt_ngu hơn đôi chút.
Cơn mưa này kéo dài khá lâu. Tô Tiểu đang nhắm mắt dưỡng thần thì đột nhiên cảm nhận được một luồng lạnh lẽo thấu xương, cô liền mở mắt .
Ở cửa toa tàu có một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa lên, người này mặc áo mưa, đầu nón lá. Một tia chớp loé , khuôn mặt hắn lúc ẩn hiện, trôngleech_txt_ngu đángleech_txt_ngu .
Gã đàn ông khoảng chừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốn mươi tuổi, dưới lớp mưa không đang giấu thứ gì. Một mùi tưởi của cá trộn lẫn với mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, khiến mọi người xungvi_pham_ban_quyen quanh khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự chủ mà bịt mũi lại.
Đồng chí, anh mang theo cá ươn đấy ? Nhân viên soát vé hỏi.
Gã đàn ông không để ý đến câu hỏi đó, đi thẳng đến phía đối diện Tô Tiểu Lạc rồibot_an_cap ngồi xuống cạnh đại nương kia.
Đại nương giật nảy mình, lên tiếng mắng mỏ: Cái chí này, sao cởi áo mưa ra? Trên bốc ra cái mùi gì thế?
Gã đàn ông quay mặt sang mắtvi_pham_ban_quyen nhìn bà một cái, bà ta lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net im bặt. Gã da mặt vàng vọt, ánh mắt hung ácvi_pham_ban_quyen, biệt là vết sẹo trên lông vô cùng dữ .
Tiểu Lạc vốn mắt âm dương bẩm , cô nhìn luồng hắc quấn trên vai hắn. Người này đã bị quỷ thân, không sống nổi qua mười hai đêm nay.
Tô Tiểu Lạc độtvi_pham_ban_quyen rời khỏi chỗ ngồi rồi tàu. Cô thẳng đến sạp bán rang, mua một lạc vừa mới ra lò. Chỉ một túi lạc này thôi mà mất tận một đồng haileech_txt_ngu, tiêu tốn mất một phần ba số tiền tích của cô.
rũ nghĩ thầm, tiền đúng là chẳng thấm vào đâu!
Đang mải suy nghĩ, một nhiên lao tới đâm vào Tô Tiểu Lạc. Túibot_an_cap rơi vãi khắp nơi, lấm lem đất ngấm nước .
Xin nhé. Người đàn ông buôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin lỗi định bỏ đi, Tôvi_pham_ban_quyen Tiểu Lạc vội vàng tóm chặt lấy anh ta, xòevi_pham_ban_quyen bàn tay nhỏleech_txt_ngu nhắn trắng trẻo ra, mày nói: Một đồng hai!
Chúng tôi bắt trộm, lát nữa sẽ đền cho cô. Người đàn ông có chútleech_txt_ngu ngạc nhiên vì sức lực của cô gái nhỏ khá lớn.
được! Tô Lạc dứt , Ấn đường của anh đen kịt, gặp đổ máu rồi, không đền thì anh không đâu!
Lúc này, một người khác vượt qua họ, lao nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào đám đông.
Thiếu Đình, giao cho cậuvi_pham_ban_quyen đấy! Người đàn hét lên tiếng, sau đó nhìn về phía Tô Tiểu Lạc: Tôi cô bé trông cũng xinh xắn, dĩ không muốn chấp nhặt làm gì, vậy mà cô dám tôi chết à? gái nhỏ nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang nguyền tôi đấy phỏngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Trẻ người non dạ không học điều , lại ở hành nghề lừa bịp, tin tôi bắt vào đồn vài ngày ?
Lạc thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhbot_an_cap ta thì cũng chẳng thèm tranh , bỉnh đòi lại tiền mua lạc: Một đồng hai.
Người đànvi_pham_ban_quyen nhịn được , ta rút trong túi ra một tờ Đại kết đưa cho gái: Cô nói tôi biết tên cô gì, sẽ đền cho cô.
Đây là đầu tiên Tô Tiểu Lạc thấy tờ đồng, mắt cô sáng rực lên, nhưng vẫn giả bộ trấn tĩnh nóibot_an_cap: Anh đại ập đến đầu rồi, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bán cho anh mộtleech_txt_ngu lá bùa để giữ mạng!
có biết thân phận củavi_pham_ban_quyen tôi là không mà dám lừa đảo đến tận đầu tôi hả? Người đàn ông không khỏi thấy cười, nếu không phải vì cô bé này đẹp, anh đã tống vào đồn rồi.
Bất kể anh là ai, nếu anh không mua lá , chết chắc ! Tô Tiểu Lạc khẳng định chắc nịch.
Đường Tiểu Thiên!
Phía xa, Phó Thiếu Đình đã tóm được tên trộm, vẫy tay gọi hắn.
Tiểu Thiên mộtleech_txt_ngu tiếng. Dùleech_txt_ngu saobot_an_cap cũng chẳng đồng , hắn đưa tờ tiền cho Tô Lạc: Thôi, cho cô này.
Tô Tiểu Lạc kéo giật hắn lại, đặt hộ thân phù vào tay hắn, nói: Sư phụ bảo vô công bất thụ lộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đạo hộ thân phù này anh hãy giữvi_pham_ban_quyen lấy, có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo toàn tính mạngvi_pham_ban_quyen, được ương.
Lạc cũng chẳng màng hắn nghĩ gì, mua lại một túi phộng vội vã lên .
Đường Tiểu Thiên không nhịnleech_txt_ngu được mà mỉm lắc đầu, sải bước về phía Phó Thiếu Đình.
Đồng chí Phóvi_pham_ban_quyen, thậtvi_pham_ban_quyen sự cảm ơn hai anh quá, các anh đã giúp một việc lớn rồi.
Tiệnvi_pham_ban_quyen thôi.
Trưởng ga khách khí ơn, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn bộ trên người hai chàng trai. Năm xưa ông cũng muốn làm phi côngvi_pham_ban_quyen không đỗ, đó luôn làbot_an_cap nuối tiếc đời . Có thể trở thành phi công, phải những đứavi_pham_ban_quyen con cưng của trời.
biệt là chí trông còn rất trước mặt này, cầu vaibot_an_cap với đôi cánh đại bàng vàng kim lấy quân huy Bát Nhất, vậy mà lại là một Thiếu tướng.
Đình, không hổ là anh! Đườngbot_an_cap Tiểu Thiên giơ ngón tay cái với Phó Thiếu Đình.
Cậu làm sao thế? Phó hỏi.
Hại, va một cô làm cô ấy rơi hết xuống đất, cô ấy cứ nhất quyết đòi bồi . Tiểu Thiên nói tiếp, Cô bé này thú vị thật, bảo tôi sắp gặp họa huyết quang, là hành nghề lừa đảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thế không bắt cô ta lại àleech_txt_ngu? Phó Đình ghét nhất là những kẻ tuyên truyền mê dị đoan.
Thôi, thấy cô ấy cũng xinh xắn, chắc là lỡ lầm đi vào đường lạc lối thôi. Tôi đã giáo huấnbot_an_cap cho một rồi, sau chắc không dám nữa đâu. Đường Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên cười, tiện nhét thân phù vào túi áo, như chợt nhớ ra gì, hắn : Mà cô gọi gấpvi_pham_ban_quyen thế để làm gì vậy?
Không liên đến cậu, bớt tò mò đi. Phó Thiếu Đình sa sầm mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , mang theo vẻ lạnh lùng bước lên tàu.
Đường Tiểu sợ hắn, vẫn theo sau tụcleech_txt_ngu tọc mạch: Hai có nghe cô bảo làvi_pham_ban_quyen đã thấy người có hôn ước từ bé với rồi, nuôi trong một ni cô viện, còn gửi không ít tiềnvi_pham_ban_quyen đó nữa! Năm nay cô nàng vừaleech_txt_ngu tròn mười tám , khôngvi_pham_ban_quyen lẽ là xuống tìm anh đấy chứ!
Đường Tiểu Thiên có chút hả hê trước nỗivi_pham_ban_quyen khổ người khác, anh họ của hắn từ phương diện nào cũng xuất chúngleech_txt_ngu. Sau khi trúng tuyển phibot_an_cap công lại tiếp lập đại , mới hai mươi bốn trởleech_txt_ngu thành Thiếu tướng. Anh là niềm tự hào của tộc, là mẫu của hắn, hoàn hảo đến mứcvi_pham_ban_quyen khó tin.
Hiếm gặp được chuyện dở khóc dở cười thế này, làm sao Tiểu Thiên có thể bỏ lỡbot_an_cap hội trêu được.
Phó Thiếu Đình chân dài, nhanh chóng rộng cách với hắn. Tiểu Thiên chậm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước, bị đông chen lấn tụt lại phía sau.
Cơn mưa ngoài mỗi lúc một lớn, đoàn tàu bắt chuyển bánh. Đây là chuyến tàu đường , đến đêm người nói chuyện thưa dần, thậm chí những người ngủ sớm đã bắt đầu ngáy khò .
Tiểu Lạc gói kỹ chỗ đậu phộng còn lại, cất vào chiếc túi nhỏ của mìnhleech_txt_ngu.
Mấy kẻ đánhleech_txt_ngu bài vẫn chưa có ý định dừng tay, ồn ào khiến cả toa xe khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai nổi.
Đúng này, viên sắt tới đèn, cảnhleech_txt_ngu cáo: Đừng làm ồn nữa.
Khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đibot_an_cap ngang qua mấy đánh , nhân viên đường không biết bịleech_txt_ngu ai ngáng chân, cả đổ lên người đàn ông mặc .
Tayleech_txt_ngu anh chạm vào một nháp, một mùi hôileech_txt_ngu nồng nặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào mũi, khiến anh ta chưa kịp xin lỗi vội vã bò sang bên cạnh nôn nôn tháo.
này!
Mấy đại hán cởi trần bắt đầu chửi rủa, nhân viên đường sắt chật vật dậy, còn chưa đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vững đã bị người ta túm lấy cổ áo.
Mày muốn chết phảibot_an_cap ? Nhân viên sắt vừa địnhbot_an_cap lên tiếng thì một con dao găm đã kề cổ. Nộp hết tiền ra!
khách trongbot_an_cap toa lập tức cả ngủ, đại hánleech_txt_ngu chia nhau đứng canh lốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi để đề phòng người bỏ chạy.
tên cầm đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu tiền. nhà, đa số mọi người đều mang theo tiền mặt trong người.
Cô bé, phản kháng, đưa tiền cho chúng đi. nương ngồi đối diện Tô Tiểu Lạc khẽ nói. Bà ta bằng nghề buôn , đi nam về bắc chứng ít cảnh tượng thếvi_pham_ban_quyen này. Đám người này cầu tài, cơ bản không lấy mạngvi_pham_ban_quyen người.
Cô bé này sinh ra đã xinh đẹpbot_an_cap, lại rất ngoanbot_an_cap , mỗi tộileech_txt_ngu là kẻ . Trong lòng nương nảy sinh chút thương hại, muốn bảo vệ cô nên mới nhắc nhở.
Tô Tiểu Lạc khẽ mày, lần đầuleech_txt_ngu tiên có được một tờ đồng, tại sao phải nộp ra?
Thì thầm cái gì đấy? muốn chết à? Tên đại hán nộ khí xung hét lớn.
Không dám, không dám. Đạivi_pham_ban_quyen nương lôi hết tiền trên người ra. Đây là cháu gái tôi, nó bị câm, nó không tiền đâu.
Bớt lôi thôi ! Tên hán mất kiên nhẫn lên, dùng găm gõ vào người mặc mưa hai cái: Mày mang cái gì , nộp ra đây.
! bên ngoài giật sấmleech_txt_ngu vang. Đoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tàu đột ngột dừng lại, toa chốc trở nên lạnh lẽo lạ thường.
Chếtvi_pham_ban_quyen… chết… Người mặc áo lầm bầm, giọng nói phát ra như vọng về từ dưới địa ngục.
Mày bớt giả thần giả quỷ đi, đưa đồbot_an_cap đây cho lão tử. Tên hán nàybot_an_cap không phảivi_pham_ban_quyen kẻ mới vào nghề, vươn tay ra định giằng kéo.
Anh đừng động vào ông ấy. Tô Tiểu Lạc khẽ .
Tên đại hán lườm Tôbot_an_cap Tiểu Lạc một cái, lại nhìn sang nương bên cạnh, tức giận nói: Cháu gái bà? Bị câm à?
Đại nươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quýt taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lắp bắp không nói lờileech_txt_ngu.
Tao thấy chúng mày sống rồi! Đại người họ là cùng một phebot_an_cap, dứt lời liền định bổng người mặc áo mưa dậy.
Chiếc áo mưa bị xé rách, bên trong lộ ra ngoài. Một hình cầu thắt áo của hắn rơi xuống, lăn lông lốc đến chân tên đại hánvi_pham_ban_quyen.
Cùng với một tia chớp rạch ngang , tên đại nhìn rõ vật đó là gì, sợ đến mức bệt đất.
, ơi!
Mày gào cái gì thế? Đồng bọn của hắn không nhịn được hét lên. Khó khăn lắm mới khống chế được tàuleech_txt_ngu nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bọn chúng sợ hắn làm kinh động người các toa khác.
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net… đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen! Đại hán chỉ thứ đenvi_pham_ban_quyen ngòm dưới , mặtvi_pham_ban_quyen cắt không còn máu.
Mấy đại hán này trên cũng đã từng dính máu, cảnh tượng rợn người thế này thì đây là tiên chúng gặp.
Á! Người trong toa cũng nhìn , sợ hãi hét lên thất thanh.
Bên ngoài mưa gió bão nhưngvi_pham_ban_quyen cũng không át được tiếng la của đám .
Câm miệng, tất cả câm miệng cho tao! Tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn cầm dao găm bị thương một người địnhvi_pham_ban_quyen ra , hung tợn hét lớn: Ngồi yên hết chovi_pham_ban_quyen taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Mấy tên đại hán muốn ổn định hình, biến ở đây đã đến toa bên .
Thiếu Đình, cướpleech_txt_ngu. Tiểu Thiên nói , hắn không muốn làm kinh động đến những khác trong toa tránh gây hoảng loạn.
Phó Thiếu Đình ra hiệu cho hắn, hai người chuẩnvi_pham_ban_quyen bị nhập toa xe từ phía bên ngoài để cứu viện. là phi nhưng cường huấn của bọn họ không hề thấp .
Hai người tác nhanh , dưới giúp của nhân viên đường sắt đã lên nóc tàu. Họ phủ phục trên đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đợi thời cơ vào toa xe.
Tốc độ đoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tàu cũng chậm lại, để đánh rắn động cỏ nên tàu dừngbot_an_cap hẳn.
Đường Tiểu qua cửa sổ nhìn thấy cô bé đã tống tiền mình, chân mày khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi nhíu lại.
trông vẻbot_an_cap yểu điệu yếuvi_pham_ban_quyen, chắc chắn là sợ khiếp víanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi. Lát nữa hắn từ trên trời rơi , biết cô bé biết bấm quẻ kia sẽ có biểu cảm gì đây.
Tình hình bên trong phức tạp hơn nhiều so với những gì họ tưởng tượng.
Kẻ áo mưa thủ cấp, gã đại ở trần cầm dao găm, cùngleech_txt_ngu đám đang hoảng loạn độ.
Và cả cái đầu rữa với gương mặt vặn vẹo trên sàn tàu.
Trong toa xe ngạt, ai nấy mồ nhễ nhại, trừ Tô Tiểu Lạc.
Tô Tiểu Lạc thầm oán trách trong lòng, vốn dĩ hai oan hồn này tìm đàn ông kia để mạng, chỉ cần qua mười hai đêm là gã chắc chắn phải chết.
Nhưng lúc này, haibot_an_cap oan hồn lại ý. Chúng lơ lửng trước mặt Tô Tiểu Lạc, hắc khí quanhbot_an_cap.
Chúng muốn gã đàn ông kia phải đền tội trước luật, nỗi khuất mình phơi bày ánh sángleech_txt_ngu. Nếu thật sự hóa thành quỷ dữ đòi mạng, chúng cũng sẽ mất đi cơ hội chuyển kiếp thai.
Lạc không phải , cũng chẳng thích phức. Oan có đầu nợ có , người đều có nhân quả tuần hoàn riêng.
Đại ca, giờ sao đây? Một trong cướp lau mặt, đầu mất phương hướng.
Chuyện này quá quái . Tuy bên ngoài đang mưa, nhưng độleech_txt_ngu trong toa tàu đột giảm xuống thể xuống mười mấy độ, khiến lưng họ lạnh , lòng chồn không .
Vứt cái đầu đó ra ngoài. Gã đại ca dẫn thấy mọi chuyện đen đủi đều do đầu kia mà ra.
, mày đi. Hắn chỉleech_txt_ngu vào nhân viên đường , épbot_an_cap cái đầu đi.
Cái đầu kia trông vô cùng đáng sợ, nhân viên đường sắt đã nônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnbot_an_cap mức dạ rỗng, kiên quyếtleech_txt_ngu chống đối. Mặc cho con dao của đại hánbot_an_cap kề ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổ, anh ta nhất quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không bước .
Anh viên ơi, anh đừng sợ, em mở cửa sổ ra, anh chỉleech_txt_ngu cần nhặt nó lên rồi ném rabot_an_cap ngoài được rồi.
Giọng nói trẻo của cô gái trong xe. Chẳng biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phải ảo giác hay không, nhưng tiếng nói ấy dường như đã xua tan bầu không kinh , khiến lòng người bình tâm lại .
Tô Tiểu mở cửa sổ ra.
Những mưa theo tạt trong, thổi bớt mùi tử khí thối rữa trong toa.
So với mấy đại hán này, hành khách trên tàu hiển sợ cái đầubot_an_cap hơn. Những ánh mắt dồnleech_txt_ngu về phía nhânbot_an_cap đường sắt, hy vọng ta có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vứt cáivi_pham_ban_quyen đầu đi cho xong.
Thấy anh vẫn không dám cử động, Tô Lạc đảo mắt, khẩn : Anh nhân viên , cái đầu kiavi_pham_ban_quyen trông đáng sợ quá, anh giúp em nhặt nó vứt đi không?
mỏng ngào, mang theo chút nài nỉ khiến người ta nảy che chở, không nỡ .
Nhân đường sắt run rẩy, trong lòng bỗng dâng lên dũng cảm muốn làm anh cứu mỹ nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh ta lảo bước về phía trước.
Không chú ý hai bóng người vừa lẻn từ phía cửa .
Trong chớp mắt, hai người nọ nhanh cắt đã khống chế hai tên đồ.
Những tên còn lại loạn tay , khi không còn con tin trong tay, chúng nhanh bị hai người có thân thủ bén hạ gục.
viên, anhleech_txt_ngu không sao chứbot_an_cap? Tô Tiểu khẽ hỏi.
Lúc này viên đường sắt mới hoàn hồn, lí đáp: Vừa, vừa rồi…
Hóa ra rồi chính Tô Lạc đã giúp anh ta thoátleech_txt_ngu khỏi sự khốngbot_an_cap chế của bọn chúng. Anh chằm chằm khuôn mặt cònleech_txt_ngu nét ngây thơ của Tô Tiểu Lạc, thầm nghĩ liệubot_an_cap đây có thực sự chỉ là trùng hợp?
Cô bé này cũng quan tâm người khác gớm nhỉ. Đường hậm hực nói. Sao chẳng thấy cô quan tâm đến anh chút nào, dù sao anh đã đưa cho cô một tờ mườileech_txt_ngu cơ màleech_txt_ngu.
!
Trong đám đông bỗng có tiếng thét kinh . Hóa ra trên ghế ngồi vẫn còn một tên bọn của đám cướp, đang cầm găm đâm thẳng vào Tiểu Thiên.
Ánh thép lạnh lóe lên.
Đường Tiểu Thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn toànleech_txt_ngu không kịp ứng.
Ngay tại anh phát ra một luồng kim quang. Một tiếng beng vang lên, con dao ngờ rơi xuống đất.
Không chỉvi_pham_ban_quyen Đường , mà cả kẻ tấn công cũng ngâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người kinh ngạc.
Cảm giác vừa rồi như thể con dao đâm phải một tấm , động mức hai tay tê dại.
Phó Thiếu Đình lập tức đè đó xuống, ngẩng đầu lo lắng hỏi: Cậu có không?
Đường Tiểu Thiên hơibot_an_cap , dường như ra điều gì, anh móc từ túi áo ngựcbot_an_cap ra lá bùa hộ mệnh nọ. Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối, lá bùa tỏa ra một kim quang nhạt vàng úa rồi dần dần tan vào không trung.
Ấn đường anh đen kịt, quang.
Lá bùa này anh cầmvi_pham_ban_quyen lấy, có thể bảo vệ anh tính mạng an.
Bên tai anh vọng lại nói mềm mại của cô gái . sững sờ trong giâybot_an_cap lát, ánh bắt đầu tìm kiếm bóng dáng Tô Tiểu Lạc.
Lúc này, có người bật toa xe, cửa toavi_pham_ban_quyen kế bên cũng được mở , hành khách lần lượt di bên cạnh. Đường Tiểu Thiên chỉ kịp thấy sau của Tiểu Lạc, anh muốn đuổi hỏi cho rõ ràng nhưng bị dòng người chặn lối.
Tàu lại ở Vệ , Phó Thiếu Đình vàvi_pham_ban_quyen Đường Tiểu Thiên hỗ trợ xử lý đám cướp này. Trạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng vô cùng cảm kích, sẽ viết thư cảm ơn gửi đơn của họ.
Nhân viên sắt đãleech_txt_ngu tố giác Đại nương, trên xevi_pham_ban_quyen vẫn còn đồng bọn của bà ta. Bị chuyện xảy ra trong xe cho khiếp , hai kẻ đó đã khai ra tất cảvi_pham_ban_quyen.
Riêng về gã ông mang thủ cấp, tinh thần hắn đã toàn bấtvi_pham_ban_quyen ổn, không thể hỏi thêm thông tinleech_txt_ngu chi tiết nào.
Trong lúc mọi người bế tắc, nhân viên đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang tới thư.
Nét chữ trên thư thanh nhã, như in, khiến nhóm của Phó Thiếubot_an_cap Đình khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi ngẩn ngơ.
Mà nội dung trong thư lại càng khiến ta không sao tin nổi.
Trong thưbot_an_cap không chỉ có địa chỉ nơi ở của gã ông, mà thậm chí còn có cả thông tin nạn nhân.
Hóa ra nạn nhân là hai mẹ con. Người mẹ dẫn con gái nhỏ qua ngày, chồng làm việc trong mỏ không may qua đời. Nhà mỏ cho cô một khoản tiền bồi thường, lúc này gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn kia xuất hiện. giúp lo liệu hậu sự chồng, chăm sóc hai mẹ con vô cùng chu đáo. Điều khiến cô đang trong cơn tuyệt vọng thấy hy vọng, thế dưới những lời đường mật hắn, cô đã gả cho .
Nào ngờ vừa cưới xong, đã thay đổi hoàn toàn bộ . Qua lời hàng xóm, cô mới biết gã là một kẻ nghiện cờ bạc và rượu chè. thua tiền, uống rượu là hắn lại đánhleech_txt_ngu người, người vợ trước của hắn cũng vì bị đánh mà phảileech_txt_ngu chạy.
Dù hối hận nhưng cô lọt vào hang sói. Nếu ly hôn, cô không có nơi nào để đi, lại còn bị người đời cười chê. Vì thế cô đã ra một ý, giấu kỹ số bồi thường gã lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.
Đêm đó, gã đàn ông thua bạc đến đỏ mắt, về nhà người lại đánh , ép cô phải giao tiền ra. Đứa con bảo vệ mẹbot_an_cap mà bị đẩy ngã, đầu cạnh bàn rồi mất mạng. Gã đàn ông lênleech_txt_ngu cơn điên cuồng, đã phóng laovi_pham_ban_quyen thì phảivi_pham_ban_quyen theobot_an_cap , gã giết luôn cả người vợ.
Gã phân xác rồi trong nhà vệ sinh của mình. Oan khí của họbot_an_cap quá nặng khiến tinh thần gã ảnh hưởng. Lúc này gã mới mang theo thủ cấp, muốn bắt tàu đi thật xa để vứt .
Đọc xong những thông tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, mọi người không khỏi thở dài cảm thán.
Phó Thiếu Đình cau mày: Ai đưa này anh?
Nhânbot_an_cap viên đường sắt đáp: Chính là cô gái trẻ lúc nãy.
Là cô ấy? Đường Tiểu Thiên lộ vẻ vui mừng, Cô ấy đâu rồi?
xuống ga rồi, nghe nói cô ấy đến Vệbot_an_cap Thành để nhận thân. Nhân viên đườngvi_pham_ban_quyen sắt trả lời.
Hồ đồ! Cô ta cũng là nghi phạmvi_pham_ban_quyen! Những chuyện này, nếu khôngvi_pham_ban_quyen phải người trong cuộc thì sao có thể biếtbot_an_cap thế? Phó Thiếu Đình bất nói, Anh phối hợp với công an vẽ lại chân cô ta, phát lệnh truy nã toànleech_txt_ngu phố!
Phóbot_an_cap Thiếuleech_txt_ngu , saobot_an_cap cô bé đóleech_txt_ngu có thể là được! Tiểu Thiên nhíu mày. Phó Thiếu Đìnhbot_an_cap vốn có trực giácleech_txt_ngu bén phi thường, bao giờ nghi ngờ, nhưng lần nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh không thể tình.
Có vô tội hay không, tìm được người rồi rõ. Phó Thiếu Đình lạnhbot_an_cap lùng nói, Đường Tiểu , cậu làvi_pham_ban_quyen quân nhân, được người qua vẻ bề ngoài.
Đường Tiểu Thiên im lặng, không phản bác. Nhưng chuyện xảy ra với anh sự quá quái, từ dao găm, lá bùa cho đến dáng nghiêm túc gái nhỏ kiabot_an_cap.
Xưa nay chẳng chuyện quỷ thần, vậy mà lúc này tâm điểm của anh cũng bắt đầu lung lay.
Nhưngleech_txt_ngu Thiếu Đình kỳ ghét thứ mê tín đoan, Đường Tiểu Thiên không muốn lại bị mắng thêm một trận nên đành giữ kín trong lòng, thầm hy vọng cácleech_txt_ngu đồng an sớm tìm cô gáileech_txt_ngu đó để anh có thể hỏi cho ra .
Bước ra khỏi nhà ga, Tiểu Lạc vẫn chưa hề hay biết mình đã trở thành đối tượng bị truy tìm.
Sau một đêm dài bôn trên tàu, đầu thấy . Buổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở Vệ Thành các sạp đồ sáng. Cô gọi bát hoành thánh và một bát tào . không vì lo số mang theo không đủ, cô còn muốn gọi thêm cho mình một cái gà.
Cô bé, ăn từ từ thôi xem có ngonleech_txt_ngu nhé.
Chủ sạp đặt hoành thánh hổi xuống trước mặt Tô Tiểu . Bên trên lác đác vài cọng hành hoa xanh mướt cùng chút dầu mè thơm nức. Tiểu Lạc vốn đã đói bụng từ , lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức nở nụ rạng rỡ: Cháu cảm ơn ạ.
gái nhỏ trông xinhbot_an_cap xắn lại khéo miệng, chủ sạp hào phóng cho thêm nhiều tôm nõn, còn tặng kèm một ít dưa nhàbot_an_cap làm.
Lạc dùng thìa sắt múc một hoành thánh, thổi nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi đưa miệng. Thịt mềm mướt, nước dùng đượcbot_an_cap ninh từ ống đậm đà, thơm ngon. Cô động mức suýtbot_an_cap rơi nước mắt.
Lần này đi quả không uổng công!
Tào phớ được bưng ra, Tô Lạcbot_an_cap nóng lòng muốn thử. Vị tào phớ thanh taovi_pham_ban_quyen, mềm , vừa đầu đã tan ra, vị ngọt dịu tỏa khắp khoang lòng cô dâng lên một cảm giác vui sướng khó tả.
Đình Đình, bảo anh tới đây người, hayvi_pham_ban_quyenbot_an_cap chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ga đón trước rồi hãy đi ăn sáng?
Anh vội cái gì chứ? Chẳng qua cũng là một con bé quê thô kệch. Tô Bình, những gì Tô Vãn đối xử tốt với anh từ trước đến nay, anh quên hết rồi ? sốt sắng nịnh bợ người như thế, thật khiến người đau lòng đấy.
Trongbot_an_cap lúc trò chuyện, ba người đã ngồi xuống đối diện Tô Tiểu Lạc.
Ôn Đình, cậu nói thế nữa, dù sao cô ấy mới là em gái ruộtbot_an_cap anh Bảy.
không biết, Tô Vãn, tớ chỉ nhận mỗi cậu thôi. Mười cậu vớileech_txt_ngu mấy anh nhàleech_txt_ngu họ Tô thế nào tớ đều thấy cả. Cô taleech_txt_ngu vừa muốn đi tất cả, vào gì chứ? Cậu và Phó Thiếu Đìnhbot_an_cap bao lâu , lấy ta vừa xuất hiện đãvi_pham_ban_quyen chiếm đoạt hôn ước . Ôn Đình hậm hực nói, thay bạn thân đòi lại công bằng.
Trong lòng Vãnbot_an_cap sao có thể khôngbot_an_cap buồn cho đượcleech_txt_ngu.
Năm tám đến nhà họ Tô, đã biết gia đình này một cô con gái thấtleech_txt_ngu lạc bênbot_an_cap ngoài. Với con gái nuôi, cô luôn giữ đúng bổn phận, thầm lặng cống hiến cho đình. Suốt mười năm ấy, ngườibot_an_cap con gáileech_txt_ngu kia bặt vô âm tín.
Cô từng lén vui mừng nghĩ rằng sẽ trở thành đứa con gái danh chính ngôn của nhà họ Tô. Kết quả là lễ trưởng thành năm mười tám , cô đột nhiên nhận được một bức thư tự xưng là con gáibot_an_cap nhà Tô.
năm qua, nhà họ Tô được những bức thư như thế này không dưới một ngàn bức, nội dung đủ mọi kiểu cách, mục đích chung quy cũng chỉ vì tiền bạc của nhà họ Tô.
Nhưng bức thư này lại đập tan ảo mộng của cô.
Kèm theo bức thư làleech_txt_ngu món vật.
Cha tỏ ra khá bìnhbot_an_cap thảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sao tìm kiếm mười năm, mỗi lần nghe tin đều hy vọng ra đi thất vọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở .
Bảy người anh trai nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Tô trong những năm tháng tiếp xúc đã sớm coi Tô Vãn như em gái ruột, cũng chẳng mặn mà gì tin này.
Còn mẹ Tô nội Tô – người vốn không thích cô, vì bị kích động nên cha Tô đã tạm thờibot_an_cap giấu kín chuyện này.
vậy, trách đi đón người đã đổ lên vai cô và anh Bảy Bình.
Ôn Đìnhvi_pham_ban_quyen là bạn thân nhất của cô, tin này cũng đi theo bằng đượcbot_an_cap.
Tô Bình có sốt nói: Cô ấy một thân một mình đây, đường xá lạ lẫm, hay là hai đứa ngồi đây ăn thánh, anh người trước nhé?
Tô Bình hẳn có tình cảm gì với đứa em gáibot_an_cap chưa từng gặp mặt này, chỉ là bình thườngvi_pham_ban_quyen vốn không xuất sắc các anh trai, chuyện nhỏ nhặt này nếu làm không xong, về nhà chắc chắn sẽ bị trách.
Dáng vẻ đứng ngồi không yên của anhbot_an_cap khiến Ôn Đình nổi , cô ta nhíu mày : Để đibot_an_cap đón ta, bọn emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã dậy từ sáng sớm, đến bữa sáng còn kịp ăn. Anh định để hai đứa con gái em ở đây, lỡ gặp phải kẻ xấu thì tính sao?
Em đừng giậnbot_an_cap, vậy chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn sáng xong rồi đi. vốn Ôn Đình nên chẳng bác, cũng không giải thích gì thêm.
Thấy anh không khăng đi , Ôn Đìnhvi_pham_ban_quyen mớileech_txt_ngu nở nụ cười: Cô ta đến Vệ là để hưởng phúc, bắt cô ta đợi một lát có saoleech_txt_ngu?
Tô Tiểu Lạc vẫn chưa ăn no, nhưng cuộc trò chuyện của ba người đối diện mà cô thấy no luôn rồi.
Con bé nhà quê thô kệch?
vi_pham_ban_quyen đánh mắt quan kỹ Tô Bình, đây là Bảy của cô sao?
Nhận thấy ánh mắt của Tiểu Lạc, Ôn Đình bấy giờ mới chú ý cô. Lạc mặc một chiếc áo hoa xanh, quần xanh và đôi giày vải đen. Trang phục Ôn Đình thấy rất thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuyên, mấy cô giúpvi_pham_ban_quyen việc nhà cô ta mặc như .
Nhưng da của Tiểu trắng, bộ quần áo quê mùa này lên người lại mang đếnleech_txt_ngu một cảmleech_txt_ngu giác thanh khiết, thoát tục lạ .
Mày nhìn cái gì? Đồ nhà quê! Ôn Đình có chút khó chịu thấy cô gái này quá xinh đẹp. Cách ăn này chắc họ hàng ở dưới quê của nhà đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên làm . Trẻ trung xinh thế này, vạn bị gia quyền quý nào để mắt tớibot_an_cap thì chẳng phải là gà hóa phượng sao?
họ viện quân , những chuyện dơ bẩn như thế đã thấy , ánh nhìn cô bỉ.
Tô Tiểu Lạc cười nói: Không có gì, chỉ là đôileech_txt_ngu mắt vị anh trai này u ám, tướng mạo tài của, xem ví tiền của mình cònvi_pham_ban_quyen không.
Tô Bình vội sờ vào túi quần, ví tiền quảleech_txt_ngu nhiên không thấy đâu nữa.
Đây, ví của tôi đâu rồi?
trộm! Ôn hét lên chói tai, Chủ hàng, mau bắt lấy con trộm này!
hét của Đình lập tức thu hút rất nhiều chạy lại . Mọi người quây thành vòngleech_txt_ngu , chủ sạp đứng bên tỏ vẻ khóvi_pham_ban_quyen xử: Này cô gái, côleech_txt_ngu cô bé này là kẻ trộm, có bằng chứngbot_an_cap gì không?
Trong lòng chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sạp thiên vị Tô Tiểu Lạc . Cô bé này vừa lễ phép vừavi_pham_ban_quyen ngoan , khôngleech_txt_ngu như cô tiểu , vừa đến tỏ thái độ thượngvi_pham_ban_quyen , còn chê bai đồ ăn khôngleech_txt_ngu ngon thì khôngvi_pham_ban_quyen trả tiền.
Đúng đấy! trông trắngvi_pham_ban_quyen trẻo sẽ kia, nhìn không giống kẻ trộm chút nào!
người xung quanh cũng phụ theo. người thường có lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao dung quá với những gì xinhbot_an_cap . Khi thấy bằng chứng, họ cách nào liên tưởng cô gái nhỏ này một kẻ cắp.
Các người thì biết gì? Nhìn được mặt, cha mẹ đều là Tư lệnh quân khu, chẳng còn lạ gì hạng này? Chúng tôi vừa ngồi xuống đây, nó đã nói tiền anh tôi mất, không phải nó thì còn ai vào đây ?
Mọi người nghe thấy ba người này là con nhà lệnh thì lập tức tin sái cổ.
Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái Tư lệnh lẽbot_an_cap lại nói dối?
Cô bé , mau trả lại tiền cho người ta đi, ngay cả ví tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai Tư lệnh mà cô cũng trộm.
Còn nhỏvi_pham_ban_quyen tuổi mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã khôngleech_txt_ngu học điều tốt!
Mọi người người câu, lời ra tiếng vào như đóng đinh vào , trực tiếp định tội cho Tôleech_txt_ngu Tiểu Lạc.
Lạc bị mọi người chỉ trích như vậy, thực sự đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ lời người soát vé nói có rất nhiều kẻ xấu nghĩa là gì.
bé, chúng tôi thấy cô cũng đáng thương. Chỉ cần cô giao tiền ra, chuyện này coi như xong. Tô Vãn dịu dàng nói.
Tuy tận đáy lòng không muốn đón đứa gái thật sự nhà Tô về, nhưngvi_pham_ban_quyen cha đã việc này cho cô ta anh bảy, cô ta cũng không muốn vì chuyện khác mà làm việc đón .
Quả không hổ con gái Tư lệnh, chỉ hào phóng, lại có lòng bao dung.
Khí chất thật .
Trong đám đông rộ lên những tán thưởng như triều dâng.
cười nói: Vãn Vãn nhà chúng tôi là ngườileech_txt_ngu đứng đầu khối, là sinh đại học tươngleech_txt_ngu lai của năm sau .
, giỏi thật.
bé này tương lai tiền đồ vô !
Ôn Đình thích cảm được chú ý, người khen không phải mình nhưng đứng bên cạnh cô ta thấy nởbot_an_cap nở mặt.
Cô ta khinh bỉ nhìn Tô Tiểu Lạc, không ngờ con bé đó dung thản húp từng tào phớ, như thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi xung quanh chẳng hềbot_an_cap ảnh hưởng gì đến .
Đồ vô liêm sỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Ôn Đình lạnh, chưavi_pham_ban_quyen ai mặt thế , đã bị bắt quả tang rồi mà vẫn còn tâm trạng ngồi ăn tào phớ.
Cũng đúng thôi, không ăn bây giờ thì sauvi_pham_ban_quyen làm gì cơ hội mà ăn nữa.
Tô Tiểu Lạc đầu hỏi: Nếu tôi chứng được ví tiềnbot_an_cap do tôi trộm, cô định xin lỗi tôi thế nào?
Ôn cười rộ lên, mỉa mai đáp: Nếu mày chứng minh được không , tao sẽ ăn luôn cái ví nàyvi_pham_ban_quyen ngay trước mặt mày.
Tô Tiểu Lạc gật , cười nói: Mọi người làm chứng nhé, con gái Tư lệnh nói nếu được mình không trộm ví, cô ta sẽ ăn luôn ví tạivi_pham_ban_quyen chỗ. Hy vọng lát khi ví được mang , con gái Tư lệnh đừng nuốt lời, làmvi_pham_ban_quyen mất mặt mũi của ngài Tư lệnh.
tiền mang tới? Hừ, còn nói không mày trộm sao? mang ví tới chắc chắn là đồng bọn của mày! Ôn Đình hừ lạnh một .
Vãn kéo Ônleech_txt_ngu Đình sang bên, nhỏ giọng : Đình Đình, cậu trương quá rồi, nếu sựleech_txt_ngu mang ví đến, chẳng phải sẽbot_an_cap làm xấu mặt cha chú chúng ?
Vãn và Ôn Đình ở vị thế khácbot_an_cap nhau, Đình là Tư lệnh hàng thật giá thật, còn ta chỉ làvi_pham_ban_quyen con gái , không thể không cẩn trọng hành sự.
Vãn Vãn, cậu cái gì. Látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa đứa đến đưa ví chắc chắn là đồng bọn củabot_an_cap , thật sự có người tới, chúng ta đông người thế này nhất sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt hắn giải đồn công an. Ôn Đình nói , cố ý cho Tô Lạc nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy. Mày chứng minh đivi_pham_ban_quyen! Tao nhất định nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được làm được!
cái , thêm năm phút nữa! Tôvi_pham_ban_quyen Tiểu Lạc thong thả nói.
Được, nể mày mà chờ thêm năm . Ôn Đìnhbot_an_cap thấy cô chết đến nơi còn cứng miệng, nhất định phải mắt nhìn thấy cô bị bắt đi.
Tô Bình đứng ngồi yên, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồvi_pham_ban_quyen, anh khó xử nói: Hay anh đón người trước.
đón cái gì, con nhỏ nông đó quan trọng với anh thế à? Anh đi đi! Đi rồi thì đừng có tìm nữa. Đình chịu lườm ta một cái.
Tô Bình ngay lập tức re.
Tiểu không khỏi thở . Ban đầu côleech_txt_ngu vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nhận thân, nào ngờ đình người ta căn bản không hề đón côvi_pham_ban_quyen.
Hay là mua vé Nam Thành, tục làm sơn đại vương cô cho rồi?
muốn đến rước bực người.
Dù là cha mẹ ruột thì đãleech_txt_ngu saobot_an_cap? em ruột thì đã sao? Ngay cả việc đón cô mà còn chậm trễ thế này, liệu họ thậtleech_txt_ngu lòng đối tốt với cô không?
Tô Tiểu Lạc cụp mắt, thầm hạ : Cái thân này, không nhận !
Ôn Đình thấy cô im lặng, bènvi_pham_ban_quyen châm chọc: Sắp hết gian rồi đó, nếu bây nhậnvi_pham_ban_quyen lỗi với
Cô câm miệng đi! Tâm trạng Tô Lạc đang không , mất kiên , Dù bây giờ cô có nhận lỗi, tôi cũng sẽ không cho cô cơ hội đâu, tôi muốn tận mắtleech_txt_ngu thấy cô nuốt cái ví đóleech_txt_ngu bụng!
Ôn tứcvi_pham_ban_quyen đến mức không nói lời: Được, để mày còn cứng miệng được bao ! Còn mộtbot_an_cap phút nữa , màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn chứng minh được mình trong sạch, chúng tao sẽ bắt đồn. Bây giờ đang đợt trấn mạnh, mày mươi năm năm rồi xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày còn cứng miệng nữa không!
Đúng này, một an áp giải người đàn ông tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Anh cả! Ôn Đình mừng rỡ , mặt mày hớn hở. Cô ta đắc ý nhìn Tô Tiểubot_an_cap Lạc, có người nhà chống lưng, cô ta muốn xem Tô Tiểuvi_pham_ban_quyen Lạc còn có ngông cuồng đến mức nào.
Ơ, người này trông quenleech_txt_ngu quen. Tô Bình nhìn bắt.
Người nàybot_an_cap… người này chẳng phải lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ vừa va vào anh sao? Vãn nhận ra.
Các em đấy, nghiệm xã hội quá ít. Nhất là những nơi như nhàbot_an_cap thế này, kẻ đặc biệt nhiều. Mau xem lạivi_pham_ban_quyen đi, phảibot_an_cap ví tiền rồi không?
Ôn Dữ mấy chiếc ví ra, không để ý thấy sắc mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của họ thay đổi.
Tô Tiểu Lạc cũng đã ăn xong phớ, cười đứng dậy: Đếnleech_txt_ngu đây nào! Mọi người cùng xem con gái Tư nuốt sống tiền nàobot_an_cap đây.
Sắc mặt Ôn Đìnhvi_pham_ban_quyen trở nên trắng bệch, cô ta nhìn tên trộm, nói: Mày đồng bọnbot_an_cap đúng , con nhỏ này có phải đồng bọn của mày không?
Tên trộm ngẩng đầu nhìn Tô Tiểu Lạc một cái, đang định lắc đầu thì giọng của Ôn Đìnhvi_pham_ban_quyen lại lên: Mày phạm tội thì kháng cự sẽ bị xử , thành khẩn sẽ được khoanvi_pham_ban_quyen . Muốn được xử nhẹ thì lập công chuộc tội, tố giác đồng bọn chính là công.
Lạc nhướng mày, Ôn Đình này quyết hắt nước lên người mình mà!
Chơi sao?
có ai xấu được trên đầu cô đâu.
Tô Tiểu Lạc bấm một khẩu quyết, tên trộm run lên bần bật, ánh mắt thay đổi.
Phải, tôi có bọn.
Nghe hắn nói vậy, Ôn Đình lập tức phấn khích hỏi: Đồng của mày có ở đây không?
Tên trộm dõng dạc nói: Đồng bọn đang ở ngay đây.
Tốt lắm, mày chỉ ra đi. Ôn cười nói, bên cạnhleech_txt_ngu mày là anh tao, chỉ cầnvi_pham_ban_quyen mày khai ra đồng , anh ấy nhất định xin giảm nhẹ cho mày.
Ôn Đình nhìn về phía Tô Tiểu Lạc, muốn một hoảng loạn trên khuôn .
mắt Tô Tiểu Lạc trong veo, không hề thấy sợ hãi, trái lại rất thản nhiên tự tại.
Con thôn chết này, lát sẽ có cho mày phải khócleech_txt_ngu.
Cô bé nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thực sự là đồng sao!
Trông xinh xắn thế kia, tiếc là lại làm trộmvi_pham_ban_quyen.
Nếu mà phải đi mươi năm tám năm thật là đáng tiếc.
Mọi người bàn ra tán vào, nấy đều lộ ra vẻ mặt nuối .
Tên trộm ngẩng đầu nhìn quanhvi_pham_ban_quyen một vòng, rồibot_an_cap tay lên.
Mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô thức nín thở đầy căng thẳng.
Ôn Dữ chú đến cô gái nhỏ trước , quả rất xinh đẹpleech_txt_ngu. Anh khẽ nhíu mày, chưa hiểu hình cho lắm.
Nhưng nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý tứ củabot_an_cap em , cô gái chính đồng bọn.
Đang mải suy nghĩ, xungvi_pham_ban_quyen quanh bỗng rộ những tiếng xì xào. Ôn liếc mắt nhìnbot_an_cap sang, taybot_an_cap của tên trộm chỉ thẳngleech_txt_ngu vào Ôn Đình.
Ôn Đình di chuyển đâu, chỉ theo đến .
Đình cuống quýt: Tao bảo màyleech_txt_ngu chỉ mặt đồng bọn, mày chỉ tao làm cái gì?
trộm nói như máy: Cô chínhvi_pham_ban_quyen là đồng bọn của mà!
Trời ơi, chuyện gì thế ?
Con gái Tư lệnh lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn sao?
Thế mà vừabot_an_cap rồi cô ta đứng đó bắt nạt cô bé kia?
Con gái Tư lệnh mà lại vô liêm sỉ đến mức này à?
tênvi_pham_ban_quyen trộm đã chỉ mặt gọi tên, hoàn toàn đảo ngược nhận thức của mọi người. Ánh mắt họ nhìn Ôn Đình con gái ngài Tư lệnh thêm dò xét. sự khác biệt giữa quan và dân vốn đã luôn nhạy cảm.
Cháu người từ nông thôn lên, nhưng cháu không trộm cũng không cướp. người con trai con gái nhà Tư lệnh, cũng thể thấy cháu cô độc không nơi nương mà ức hiếp vậy chứ!
Tô Tiểu đầu, giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn ngào, thật khiến người nghe đau lòng, kẻ thấy rơi lệ.
Người dân lao động mà truy ngược lên đời thì nào chẳng có nông thôn. Bản thân vấn đề cấp đã rất nhạy cảm, nay cô bé này bắt nạt, cơn nộ của đám đông lập tức ngòi.
Cậy mình con gái Tư lệnh mà muốn bắt nạt nạt saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
nào mà ghê vậy?
Đúng đó, cô bé đừng sợ, chúngleech_txt_ngu tôi đều làm chứngvi_pham_ban_quyen cho cháu.
là con gái Tư lệnh đi nữa thì cũng đâubot_an_cap có chức tước gì trong người, vậy màleech_txt_ngu dám ngậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máu phun ngườivi_pham_ban_quyen khống cho ngườibot_an_cap , bộ khôngbot_an_cap có phápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luật nữa hay sao?
Người quanh bừng lửa giận. Ai nấy đều có con cái, nếu con mình ra ngoài cũng bị đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con ôngbot_an_cap cháu cha nạt thếleech_txt_ngu này, sao thấu. Cảm giác đồng cảm lúc này vôleech_txt_ngu cùng mạnh mẽ.
tình hình sắp mất soát, Ôn Đình chưa từng chứng kiến cảnh tượng này bao giờ, liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẹn quá hóavi_pham_ban_quyen giận: Các bị ngốc hết rồi à? Không thấy nó giả vờ đáng sao? tên này của nó, cùng nhau vu oan cho tôi đấy.
chúvi_pham_ban_quyen các dì ơi, cháu cảm ơn mọi người bảo vệ cháu. Chỉ là là con cái nhà Tư lệnh, muốn vu khống ai dễ . Cuộc sống của mọi người chẳng dễ dàng , đừng cháubot_an_cap mà đối đầu với quan chức, đấubot_an_cap lại họ đâu ạ. Tô nói bằng giọng vô cùng thương.
với thái độ vô lễ của Ôn Đình, Tôvi_pham_ban_quyen Tiểu Lạc cứ một câu gọibot_an_cap dì, hai câu gọi chú, lại còn hết nghĩ cho , khiến những người xung quanh càng thấy nhất định phảibot_an_cap cô bé tội nghiệp này một tay.
Cô bé đừng sợ, chú làm việc ở tòa soạnbot_an_cap báo, nếu côngvi_pham_ban_quyen an không cho chúng ta một trả thỏa đáng, chuyện này sẽ không xong .
Đúngleech_txt_ngu thế, không giải quyếtbot_an_cap ra ngô là chúng tôi đưa lên báo ngay. Để bọn họvi_pham_ban_quyen dám bao che cho nhau, không để cho dân nghèo con đường sống không.
Mọi người sôi phẫn , muốn đem chuyện này khai ngay tức.
Tô Bình và Vãn vốn chỉ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ga tàu đón người, không ngờ một chuyện nhỏ lại ra rối lớn thế này cho chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhất thời cả haibot_an_cap đều hoảng loạn.
Anh Ôn Dữ, phải làm sao đây? Vãn tủi thân hỏi.
Nhà họ Tô nhà họ Ôn vốn thế , Ôn Dữ lớn hơn Tô Vãn năm tuổi, coi như nhìn hai anh em họ lớn lên. Nhận thấy tình hình đã phát mức , anhbot_an_cap vội lên tiếng: Mọi người xin hãy tĩnh, em gái tôi và này trước nay chưa từng gặp mặt, không oán thù, sao em ấy lại vô duyên vô cớ bắt nạt cô được? Chuyện này chắc chắn có hiểu lầm, để tôi hỏi rồi chúng ta tiếp được không?
Mọi người đưaleech_txt_ngu mắt nhau.
Thực tế thì cảnh hiệnleech_txt_ngu tại đã quá rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng , chẳng qua là đứa trẻ này tình gây dễ cho cô bé .
Đúng vậy ạ, thưa chú các dì. Cháu và họ chưa từng quen biết, cũng chẳng oán thù gì. Họ chẳng có chứng gì khăng khăng bảo cháu là trộm, chắc là do mặt mũi cháu trông kẻ trộmbot_an_cap thôi, lỗi tại cháu, đều tại cháu . Tô Tiểu Lạc trưng ra dạng nén đựng, khiến ai nhìn vào thấy xót xa.
Cô bé đôi mắt to tròn long lanh, trong vắt như nước suối, cả toát vẻ lanh lợi. Nếu mặt này màbot_an_cap còn bị coi là gian xảo, trộm cắp, thì e là tất những người có mặt ở đây đều là kẻ ác ôn rồi.
Mọi người đừng để nó lừa, nóbot_an_cap chính là ăn…
Ôn Đình chưa nói dứt câu đã bị Dữ tát một cái đau . Trên Ôn hiện rõ dấu bàn tay, cô ta rơm rớmvi_pham_ban_quyen nước , không thể tin nổi mà nhìn anh trai vốn luônbot_an_cap yêu hết mực: Anh… anh đánh em?
Ôn Dữbot_an_cap siết chặt nắm đấmbot_an_cap, trong mắt thoáng qua xót xa, nhưngleech_txt_ngu diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại không còn là lúc để cô ta làm gì làm nữa.
Em không có chứng mà ăn nói , mau xin lỗi cô bé này ngay.
Anh!
Hômbot_an_cap em không xin lỗi thì đừng người anh này nữa. Ôn nhận rằng, lúc này chỉ có cách xoa dịu cô bé đối diện thì mới có thể kiểm soát được tình hình.
Nếu chuyện này thực sự ầm ĩ đến tòa soạn báo, hệ lụy sẽ vô cùng lớnvi_pham_ban_quyen.
Ôn Đình căm hận nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Tiểu , răng kèn kẹt. lòng côbot_an_cap ta vô cùng cam tâm, mãi không chịu mở miệng.
bot_an_cap Vãn kéo Ôn Đình, nói khẽ: Bây giờ đông người, đừng gây thêm rối gia đình .
Ánh mắt Ôn Đìnhvi_pham_ban_quyen lóe lênbot_an_cap, thầm hạ tâm, lúc vắng người cô ta nhất định dạy cho con nhỏ biết trời cao đất dày một bài học.
lỗi.
Hử? Nghe không rõ, cô nói gì cơ? Tô Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lạc bằng giọng trêu ngươi.
Từ nhỏ đến lớn Ôn chưa phải chịu uất ức như thếbot_an_cap bao giờ, ngay lập tức địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóa, nhưng vừa chạm phảivi_pham_ban_quyen ánh mắt của anh trai, cô ta liền lập tức thu mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, lí nhí nói: Xin , là tôi nói bậy.
Lạc gật gật đầu, dáng bề trên nói: Đi ra thì thận lời ăn tiếng nói. Côbot_an_cap tuy là con gái Tư , nhưng một che bầu trời được đâu, hiểu chưa?
Ôn Đình tức phổi, cô ta quay mặt đi chỗ , muốn nói thêm lời nào với Tô Tiểu Lạc.
Ôn vội vàng đỡ lời: Em nói đúng, cũng mong con sau giám côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc của chúng tôi, để chúng tôi phục nhân tốt hơn.
Những lời này của Ôn Dữ đã lấy lại được không ít cảm, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xóa tan phần lớn sự bất mãn lòng người.
Đúng vậy, nhất là cái nhà cán bộ thì phải biết thương xótbot_an_cap chúng.
Hy các ngườileech_txt_ngu nói được làm được.
Dữ cúi đầu chịu nghebot_an_cap dạy bảo hồi mà không hề cãi lại lấy một câu. Ôn Đình đỏ hoe mắt nhìn Tô Tiểu Lạc, chỉ lao xé xác cô ra.
Ôn Dữ luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niềm tự của cô ta, tốt nghiệp trung họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền vào trường quân đội, sau đó bằng thực lực mình mà nên danh tiếng trong lực lượng đặc nhiệm. Nếu thương trong một nhiệm vụ trọng, anh đã không bị điều chuyển về đồn côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để phải đứng đây nghe đám dốt này chỉ tay năm ngón.
Lạc đã xin lỗi nên cũng không làm khóleech_txt_ngu thêm, liền nói: Nếu các người đã ra lỗi của mình, vậy thì chuyện con gái lệnh đòi nuốt chửng cái ví lúc nãy coi như xong .
Tô Tiểu Lạc nhắc lại chuyệnvi_pham_ban_quyen cũ, lại điểm thiện cảm .
này tốt quá! Bị oan làvi_pham_ban_quyen trộm mà có thể đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượng bỏ như vậy!
Cháu cảm các chú các dì đã nói lời công đạo, vô cùng cảm ơn ạbot_an_cap.
làm mà, không có gì đâu cháu.
Ai chẳng thích nghe tai, được Tô Tiểu Lạc tâng bốc như , người quanh đều cười rạng rỡ.
Tô Tiểu Lạc chắp tay làm lễ: Núi cao sông dài, hẹn ngày gặp lại.
Thấy Tô Tiểuleech_txt_ngu rời đi, Ôn Dữ hỏi lại tên trộm, hắn ta lúcbot_an_cap nàyleech_txt_ngu đã tỉnh hơn, lắc đầuvi_pham_ban_quyen khẳng định có đồng bọn, mọi người lúc này mới giải tán.
Ôn Dữ dò ba người họ vài câu rồibot_an_cap vội vàng giảileech_txt_ngu tên trộm về đồn.
Trong khi đó, Ôn Đìnhleech_txt_ngu bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Tô Bình đi đón người, còn mình thì lẳng lặng theo hướng Tô Tiểu Lạc vừa đi. Khi đi ngang quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một hẻmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ, cô bất ngờ thấy Tiểu đang đợi sẵnbot_an_cap ở đó.
Ôn Đình từ đã học võ vẽ từ người , cô ta hống hách nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Mày cũng gan đấy, đây không có ai qua lại đâu, còn ai được mày nữa.
Tiểu Lạc khẽ môi cười, trong mắt lóe lên tia nguy hiểm. Con mèo trắng lớn ở tận Nam Thành mà thấyleech_txt_ngu vẻ mặt của thì chắc chạy mất dép lâu rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đúng là người thành phố hiếu kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không những không chạy còn tự dẫn xác trướcleech_txt_ngu mặt cô.
Trùng hợp , tôi cũng là nợ gì trả nấy, có thù tất báo.
xem lát nữa mày còn cứng miệng được không. Đình lao .
Mười sau, Tiểu Lạc vừa phủi tay vừa thong thả bước ra khỏi con hẻm, đúng mặt Tô Bình và Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vãn đang đuổi tới.
Tô Vãn hỏi: có thấy…
Tô Tiểu Lạc tốt bụng chỉleech_txt_ngu vào sâu hẻm, nói: Bảoleech_txt_ngu ta lầnbot_an_cap saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở to mắt ra mà nhìn, đừng đụng vào người không nên đụng. Tôi báo thù không bao giờ chờ đến ngày mai đâu!
Tô Bình và Vãn lao vào bên trong, Ôn Đình đang nằm bẹp dưới đất, mặt mũi sưng vù tím , miệng thì bị nhét những tiền mệnh giá .
thấy hai người , Ôn Đình lập tức ư… … rồi khóc nức nở.
Mẹvi_pham_ban_quyen , đáng quá đi mất!
Hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không còn tâm trí đâubot_an_cap mà đón người nữa, vội đưa Ôn Đình bệnh viện. May mà đềuleech_txt_ngu vết thương ngoài da, quá nghiêm trọng.
Tô Bình mặt mày ủ rũ, không biết phải ăn nóibot_an_cap thế nào với nhà. Họ đi đến ga tàu đón người, nhưng ở đó đã chẳng còn bóng ai.
Đình, chuyện có nên nói với anh không? Tô Vãn hỏi.
Tô Vãn saoleech_txt_ngu lại không biết tính của Ôn Đình, thấy cô đuổi theo là đã biết chuyện gì xảy ra. Nhưng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé kia thực sự đáng ghét, nên cô ta cũng không ngăn cản. Dẫu sao trẻ con trong viện đều có thân khá , sẽ không chịu thiệt.
Nào ngờ Ôn lại bị ta đánh cho mặt mũi biến dạng, phen này về biết ăn nói thế nào bác trai bác gái họ Ôn đây?
Chẳng cần nhóm Tô Vãn thông báo, cha Ôn đã nhanhbot_an_cap chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy đến. Họ vốn luôn cưng cô con này, nhìn thấy bộleech_txt_ngu dạng này thì lập tức nổi lôi đình, :
này là thế nào? xảy ra chuyện ?
Ôn Đình nhào lòng mẹ Ôn, khóc lóc kể lể: Mẹ, con bị một con nhỏleech_txt_ngu từ quê kích, nó thừa con không chúvi_pham_ban_quyen ý trong ngõ nhỏ đã đánh con.
Ôn Đình không dám nói sự thật, là vì thấy mất mặtvi_pham_ban_quyen, hai là sợ bị trách .
Rốt cuộc là chuyện gì? Ôn . Ông không ngờ giữa ban ngày banbot_an_cap mặt mà gái mình lại bị người phục , trị an bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã tệ đến mức rồi sao?
Tô Vãn đành kể lại diễn biến sự việc, nhưng lược bỏ đi phần họ gây sự vô căn cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, toàn đều lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do Tô Tiểu Lạc ý kiếmbot_an_cap chuyện, không phối hợp điều tra.
Ôn tục gật đầuleech_txt_ngu: Đúng vậy, nhưleech_txt_ngu Vãn nói.
Anh cả con làm kiểu gì thế? Ngay cả em gái cũng bảo vệ nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn làm cảnh sát nhân dân cái gì nữa! Cha Ôn xưa nay luônvi_pham_ban_quyen nghiêm khắc đặt nhiều kỳ vào Ôn Dữ, nhưng sau khi bị thương, vọng đã biến thất vọng. Tôi đi tìm nó đây.
Cha, không liên quan đếnvi_pham_ban_quyen anh cả đâu. Lúc đó đông quá, con nhỏ đó lại còn khéo . Ôn Đình không vì mình mà liên lụy anh trai nên vội vàng ngăn cản.
Nhưng cha Ôn đã hạ quyết tâm, những còn cũng không ngăn được, phải đi cùng đến đồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh sátleech_txt_ngu.
Sau khi Ôn Dữ bàn giao trộmbot_an_cap cho đồngleech_txt_ngu nghiệp, anh nhậnvi_pham_ban_quyen được chỉ thị từ cấp trên. Một tờleech_txt_ngu lệnh truy nã có của một cô gái trẻ. Anh khẽ mày, cảm thấy dường đã gặp ở rồi.
Trẻ thế này sao? Thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tham gia cướp bóc à?
Nghi phạm mà, con gái càng đẹp thì càng nguy hiểm. Đồng nghiệp không nhịn được trêu chọc một câu.
Đang chuyện thì cha Ôn đã dẫn người hầm hầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước vào. Những người khác đều biết tình của Ôn Dữ không muốn anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó xử, đồng luivi_pham_ban_quyen khỏi vănbot_an_cap .
Dữ nhìn thấy mặt của Ôn Đình, không khỏi hỏi: Đình Đình, mặt em sao thế ?
Sao với cái gì? Anh còn có mặtvi_pham_ban_quyen mũi mà hỏi à? Emleech_txt_ngu gái anh bị ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đánh rồi, chính là con nhỏ mà đấy, anh hài lòng chưa? Cha Ôn không kìmleech_txt_ngu được lời khiểnbot_an_cap trách.
Sao có thể chứ? Ôn Dữ nhíu mày, vấn: Em lại tìm người ta gây sự à?
Em không có, anh cả, là nó phục kích em. Lúcleech_txt_ngu này Ôn Đình thấy tờ lệnh nã trên tay Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dữ, cô ta kích động giật lấy nói: Là , chính là nó! Anh cả, nó tội phạm truy nã. Em , nó là kẻ sát nhân đấy!
Ôn Dữ lấy lại tờ lệnh truy nã, nhíu mày trước cách nói thiếu chuẩn xác của ta: Côleech_txt_ngu ấy chỉ là phạm, không phải là…
Bản quân nhân của anh rồi? Anh đã thả đi một kẻ có năng là sátleech_txt_ngu nhân đấy! Cha Ôn chỉ trích.
Thôi đi, đừng nói nữa, con trai cũng đâu có muốnbot_an_cap thế. Mẹ Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiếng bảo vệ.
vậy, là tại con nhỏ đó quá xảo quyệt. Tâm trạng Ôn lúc này đã trởbot_an_cap nên khá tốt, chỉ cần bắt được con nhỏ đó vào trong, nhấtvi_pham_ban_quyen định phảileech_txt_ngu khiến nó ngồi tù mọt gọng.
Đình Đình, lần sau gặp người đó, em nhất định phải tránh thật xa nhé! Tô Vãn bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại vẫn thấy hơi . Nếu thựcleech_txt_ngu sự là kẻ sát nhân, giếtleech_txt_ngu một người cũng là giết, dồn vào đường cùng không biết sẽ làm ra chuyện gì đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Ônleech_txt_ngu Đình cam đoan hết này đến lần rằng mình sẽvi_pham_ban_quyen đi vòng, nhưng trong lòng đã rục muốn tự tay bắt lấy Tô Tiểu Lạc.
nàybot_an_cap Tô Tiểu Lạc đang đứng lề đường ăn kem. Tuybot_an_cap ý định nhận thân không mãnh liệt nữa, nhưng đã đến đây rồi thì đi dạo đã mới .
suy nghĩ một cô gái ăn gần giống Tô Tiểu Lạc bị mộtleech_txt_ngu chàng trai kéo lại, anh tavi_pham_ban_quyen ném cái bọc trong tay cô gái xuống lề đường, dưới chân Tô Tiểu Lạcleech_txt_ngu.
Phương, em đi với anh, anh chắc sẽ em.
Anh Thiết Ngưu, mẹ bảo em đi làm bảo mẫu thay dì
Bảo mẫu chẳng leech_txt_ngu đi hầu ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta sao? Nếu em anh thì đileech_txt_ngu với . Đợi anh thành danhvi_pham_ban_quyen toại rồi, nhất định em về thăm quê.
Phương Phương nặng nề gật đầu, lên xe đạp của Thiết Ngưu, vù đã biến mất .
Tô Tiểu Lạc bấm ngón tính toán, đôi này khá , có thể bạc đầu giai lão, tương lai còn sinh năm đứa con trai.
chính làbot_an_cap Tiểu La đến làm bảobot_an_cap mẫu thay cho Hoàng nhà tôi sao?
chiếc xe Hồng dừng trước mặt Tô Lạc, một cô gái xuống , nhìn Tiểu Lạc đến chân lượt. lông mày thanh tú không khỏi nhíu lại thành một cục. Nhà cô muốn tìm một mẫu, lại đến cô gái kiều diễm thế này.
Tô Tiểuvi_pham_ban_quyen Lạc còn đang hơi ngơ ngác, đứng đần tại chỗ.
Tôi tên là Phó Nhiễm, nhìn cô có vẻ nhỏ hơn tôi, cứ gọi tôi là Nhiễm là được. Côbot_an_cap gái vừa tự giới thiệu, vừa nhặt dưới đất lên, lấy giấy giới thiệu ra xem qua để xác nhậnleech_txt_ngu phận. Cô đã đến dì Hoàng thì làm cho tốt, đừng để dì Hoàng mất , lên đi!
mở cửa cho Tô Tiểu Lạc.
Lúc tàu hỏa, Tô Tiểu đã bị cái xa đó dọa cho một trận, nếu không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viên phục vụ đi theo chắc chắn cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bêu xấu rồi. xa thu trước mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, không có đường ray cũng chạy được ? Nén lại sự ngạc trong lòng, vẫn ngoan ngoãnleech_txt_ngu ngồi vào ghế sau.
Phó Nhiễm thấy bộ dạng cẩn thận của cô thì không khỏi mỉm cười, dặn dò:
Anh trai là phi công, thường xuyên ngày nửa tháng không về nhà. Anh ấy tính tình không tốt, cô đừng có chọc vào anh ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là được. Cha tôi thường xuyên không ởleech_txt_ngu nhà, còn tôi…
Nói , Phó Nhiễmbot_an_cap khựng lại một chút nói tiếp: Mẹ tôi bà ấy nói, thường bà nhà là nhiều nhất. Việc cơm nước trong nhà có người lo , dì Hoàng cũng chứ, nhiệm vụ của côbot_an_cap là trông nom tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lạcbot_an_cap ghi tất cả, đặc biệt là sau khi nghe tiềnvi_pham_ban_quyen lương có tới ba đồng thì càng hài lòng hơn. làmleech_txt_ngu trước tháng xem sao.
Cô liếc nhìn vịleech_txt_ngu trí ghế phụ, ở đó cóbot_an_cap một linh thể mờ nhạt thoắtleech_txt_ngu thoắt hiện, từ nãy đến người đó vẫn luôn đi Phó Nhiễm, nhưng không có ác .
nhanh, xe đã vào đại viện khu. Nhà đây đều là biệt thự đơn lập, trúc giống nhau, cái thì to hơn cái thì nhỏbot_an_cap hơn chút. Cuối cùng, xe dừng trước một ngôi sân cực lớn.
Gâu, gâu gâu!
Phó như sực nhớ điều gì, nói: Nhà tôi có nuôi một conleech_txt_ngu chó bécgiêvi_pham_ban_quyen lớn, khá dữ, để tôi xích nó lại cô mới…
Phó Nhiễm vừa quay đầu lại đã Tô Tiểu Lạc đã bước vào trong sân, khỏi thất sắc hãi: Đừng vào!
Phó Nhiễm đuổi theo, định bụng sẽ che chở cho Lạc trước khi Đại Mao lao . Nào ngờ khi bước vào , cô hoàn toàn không thấy bóng đâu .
Thật lạ.
Trong lòng Nhiễm thoáng nghi hoặc, cô dẫnbot_an_cap Tô Tiểu Lạc đi về phía nhà chính.
“Bác Trương, mẹ cháu đâu rồi ạ?” Phó Nhiễm hỏi.
“Phu nhân đang ở ngoài vườn, ngồi đó cũng một lúc rồi. nhân vào nhà gọi mãi bà phản gì.” Trương lộ rõ vẻ lo lắng.
“Để cháu đi xem sao.” Phó Nhiễm bồn chồn, Tô Tiểu Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạivi_pham_ban_quyen cho Trương má, “Đây là Lạc, đến để thay vị trí của dì Hoàng, bác hướng dẫn cho cô ấy nhé.”
má làvi_pham_ban_quyen có sốvi_pham_ban_quyen phận khổ cực, không không cái. Sau khi được nhà cứu giúp, bà đã ở lại , tận mắt chứng kiếnbot_an_cap baleech_txt_ngu anh em nhà Phó khôn , nênvi_pham_ban_quyen địabot_an_cap của bà gia đình này rất cao.
Bà bảo Tô Lạc đi theo mình đến một căn phòngvi_pham_ban_quyen rộng lắm, rồi giới thiệu: “ Hoàng cô trước ở căn phòng này. Con dâu bà ấy đang mang thai đứa thứ ba, chẳng biết lần này có toại nguyện sinh mụn con trai không nữa.”
Trương má vừa làm vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẩm bẩm kể chuyện.
Tô Tiểu Lạc bấm ngón tay tính toán hồi rồi nói: “Chắc là không được đâu ạ.”
“Lời này cô để dì nghe thấy nhé, bà ấy mong có cháu trai lâubot_an_cap rồi. lần vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải, chắc bà ấy thấtvi_pham_ban_quyen lắm!” Trương thở dài bất lực.
Dì Hoàng người dưới , tuy nói thờivi_pham_ban_quyen đại mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nam nữ bình đẳng, nhưng trong nhà không nối dõi đường vẫn sẽ bị dân làng xa , coi thường.
Lạc nhún vai, nhà dì Hoàng có vận đinh không , thật muốn bếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu trai thì e rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh thêm hai đứa cháu gáileech_txt_ngu nữa mới đến lượt.
Nhưng không nói ra điều đó.
Trương má đưa cô đi tham quan vòng họ Phónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tại khách, Tôleech_txt_ngu Tiểu Lạc bức ảnh chụp chung của cả gia đình năm người.
Trương má u sầu nói: “Phó Vân Hảivi_pham_ban_quyen một trẻ ưu tú, niềm tự và cũng là nỗi của nhà họ Phó. Ba trước, lúc tham gia cứu trợ lũ lụt, ấy đã hy sinh khi cứu người. Đến nay chưa tìm thấy thi thể, phu nhân cũng vì chuyện này mà u uất không .”
Hóa ra là vậy!
Tô Tiểu Lạc gật , cô liếc nhìn bóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net linh hồn ẩn hiện bên cạnh. Nói chínhvi_pham_ban_quyen xác hơn, đây không phảivi_pham_ban_quyen là một linh hồn hoàn chỉnh, chỉ là phách.
“Cũng vì chuyện này mà phu nhân đòileech_txt_ngu ly với Phó tưleech_txt_ngu lệnh. Hazzi, một gia đình đang êm ấm cứ thế mà tan nát.” Trương đau lòng nói.
“Thật ra cậu cả nhà Phó vẫn chưa chết .” Tô Tiểu lênvi_pham_ban_quyen tiếng.
“Cô nói cái gì? Con trai tôivi_pham_ban_quyen chết sao!” Phu nhân bước tới, rõ đã nghebot_an_cap thấy lời của Tô Tiểu Lạc, cảm trở nên vô cùng kích động. Bà túm chặt lấy cánh tay Tiểu Lạc như thể đang nắm chiếc phao mạng cùng.
“Mẹ, mẹ quá, mẹ làm Tiểu Lạc sợ đấy.” Nhiễm vội vàng kéo nhân ra.
mặt phu trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệch, ánh mắt trống rỗng như bị ai đó linh hồn, rồi đi. Phó vội bảo nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sĩ gia đình tới.
Bác đến kiểm tra rồi kê vài thang thuốc Đông y an thần. Trương má đi bốc thuốc, bận một lâu nhân ổn định lại và chìm vàoleech_txt_ngu giấc ngủ sâu.
Tiểu Lạc thu hồi tầm mắt. Xung quanh Bảo Trân bao phủ một luồng hắc khí nhạt, chắc hẳn đã bị đó hạ cổ. Loại cổ này không gây chết người lập nhưng sẽ khiến cả đời bị bệnh tật thân.
“Tiểu Lạcleech_txt_ngu, này những lời như vậy đừngvi_pham_ban_quyen nói mặt phu nhân nữa nhé.” Trương má dặn dò.
tìm kiếm gần ba tháng trời mà có tin tức gì, là không còn hy vọng nữaleech_txt_ngu, chỉ là không ai dám nói thẳng mặt phu nhân mà thôi.
“Bác Trương, sao ạ?” Ngoàileech_txt_ngu cửa có hai người vội vã đi vào, cả hai đều mặc quân , chính là Phó Thiếu Đình Đường Tiểu Thiên mà Tô Tiểu đã gặp trên tàu hỏa.
uống thuốc đang nghỉ trong phòng, có Nhiễm Nhiễm ở bên cạnhvi_pham_ban_quyen rồi ạ!” Trương má dẫn đường đi trước.
Đường Tiểu Thiên đã nhìn Tô Tiểuvi_pham_ban_quyen Lạc, anhbot_an_cap tranh thủ lúc không ai chú ý gọi cô lại: “Này, sao cô ở đây?”
Tô Tiểu Lạc nhìn anh, thành thật đáp: “ làm việc ở đây.”
“Làm giúp việc? Cô ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?” Đường Tiểu Thiên đánh giá Tô Tiểu Lạc từ trên xuống dưới một lượt rồi : “Chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ cô khôngvi_pham_ban_quyen biết cảnhvi_pham_ban_quyen sát ráo riết tìm cô sao?”
Tô Tiểu Lạc khó hiểu: “Tìm tôi làm ?”
Đường Thiên bất lựcvi_pham_ban_quyen nói: “Thì anh chàng vừa đi trong kia kìa, ấy đòi bắt là đồng phạm. haybot_an_cap thậtvi_pham_ban_quyen đấy, còn dám đến nhà anh ấy làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp việc.”
“Thế sao anh không bắt tôi?” Tô Tiểu Lạc tò mò hơn.
“Lá bùa bình an đó đưa cho tôi rốt cuộc gì vậy?” Đường Tiểu Thiên lảng sang chuyện khác. Khoan hãy nóibot_an_cap đến việc cô gái này đã mở cửa sổ trên tàu và cứu nhân viên đườngvi_pham_ban_quyen sắt, chỉ riêng ngoại hình thôi cũng chẳng liên quan gì đến kẻ xấu cả. Chắc chỉ có kiểu đàn ông sắt thép như Phó Thiếu Đình mới đi khó một gái nhỏ nhắn thế này.
“Bùa bình an, theo nghĩa đen thôi, là để bình an .” Đôi tonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tròn của Tô Tiểu Lạc hiện rõ vẻ anh ngốc thật.
…” Đường Thiên nhớ lại cảnh tượngleech_txt_ngu kinh hôm qua, đến giờ lòng vẫn runvi_pham_ban_quyen rẩy, anh bèn hạ thấp giọng hỏi: “Còn không? Cho tôi một cái nữa!”
“Năm đồng cái, già trẻ không lừa.” Tôvi_pham_ban_quyen Tiểu Lạc xòe lòng bàn tay ra, lộ rõ vẻ của một con mọt tiền nhỏ.
Tiểu Thiên một phi công, mỗi lần thựcbot_an_cap hiện nhiệm đều lại thư chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình vì sống chết khó lường. Lương tháng của họleech_txt_ngu khoảng bảy tám mươi đồng, chưa các khoản phụ cấp khác, nên năm đồng đối vớivi_pham_ban_quyen tháp gì.
biệt sau khi anh cả Phó Vân Hải gặp chuyện, anh cảm thấy không gì sự bình an.
tôi mười cái đi.”
“Anh định nhập sỉ của tôi về bán lại đấy à?” Tô Tiểu Lạc lườm anh .
“Tôi tặng cho người thân bạn bè mà.” Đường Tiểu Thiên cười hì hì.
“Hiện giờ trong tay tôi toàn bùa bình an bình thường, không có hiệuleech_txt_ngu quả như cái hôm .” Tôleech_txt_ngu Tiểu Lạc nói, “Loại bùa đó cần làm riêng, thấy anh sắp họa đổ máu mới cho anh thôi. Nếu loại giữ mạng đó, ít nhất cũng phải…”
Tiểu một ngón tay lên.
“Một trăm đồng? Được, hợpvi_pham_ban_quyen lý!” Gia nhàleech_txt_ngu Đường Tiểu Thiên không tệ, dùng một trăm đồng để đổi lấy một mạng sống thì thực sự là quá rẻ. “Cho tôi hai cái loạivi_pham_ban_quyen giữ mạng đó, khi thì làm xongvi_pham_ban_quyen?”
Tô Tiểu Lạc há hốc mồm, đôi môi nhỏleech_txt_ngu mấp máy mãi thốt nên lời. Vốn dĩ cô định nói mười đồng một cái, không giá lại bay tận trời, gấp hẳn mườivi_pham_ban_quyen lần.
Người này chắc không phải là thần tài sống đấy chứ, một tờ một trăm đồng, từ nhỏ đến lớn chưa từng tiền như vậy.
“Một tuần nữa.”
“Được, đây là một trăm đồng, coi tiền .” Đường Tiểu Thiên từ trong vívi_pham_ban_quyen ra mười tờ Đạivi_pham_ban_quyen đoànleech_txt_ngu kết đưabot_an_cap cho Tô Tiểu Lạc.
Tô Tiểu Lạc cầm xấp tiền dày cộp trong tay, lòngvi_pham_ban_quyen vui như mở hội. Nếubot_an_cap ai cũng khờ khạo như anh ta, chẳng phải cô sẽ phát tài saobot_an_cap?
“Anh tâm, tôi sẽ làm xong sớm nhất có thể.”
Sợ đổi ý, cô vội vàng nhét tiền vào túi .
Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên thấy cô cười như một con cáo nhỏ, không nhịn được mà cười theo.
“Khi nào cô rảnh, tôi đưa cô đếnleech_txt_ngu đồn cảnh sát chuyến để giải thích rõ mọi chuyệnbot_an_cap.”
“Để mai đi!”
người xuôibot_an_cap, Đường Thiên liền đi lên lầu thăm cô mình. Phó Thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình và Đường Tiểu Thiên trongvi_pham_ban_quyen phòng bước , gương mặt tuấn tú bao phủ vẻ u sầu, đuôi mắt hơi ửng đỏ.
Bọn họ đi làm nhiệm vụ bên ngoài, gia đình nhẹm Phó Vân Hải gặp nạn.
“Nén bi thương nhé.” Đường Thiên vỗ vai anh.
“Tối uống với tôileech_txt_ngu vài ly.” Lòng Thiếu Đình lại vì .
Phó Thiếu Đình và Đường Tiểu Thiên được nghỉ ngơi tại nhà tuần. Trương má dẫn Tô Tiểu Lạc đi hợp tác xã mua sắm đồ đạc. Tô Tiểu Lạc nhân tiện mua ít chu sa và giấy vàng, Trương má ngỡ cô muốn mua về để cúng cho cậu cả họ Phó nên trong lòng thấy rất an ủi.
Đường Tiểu Thiênbot_an_cap đang ngồi trong vườn hoa cùng Phó Đình thì Đại nhiên lao tới, khiến cả giật nảy mình.
Đại Mao là chú chó cưng của Phó Vân Hải, ngoại trừ người họ Phó, hễ có người lạ là nó sẽ gừ tấn . Bình thường mỗi khi nhà có khách, Đại Mao đều bị nhốt trong lồng. Hôm nay Đại Maovi_pham_ban_quyen lạ lại rất ngoan ngoãn, nên cứ ngỡ đã bị nhốt rồi.
Tiểu Thiên! Thiếu Đình gọi một tiếng, gương mặt tuấn tú hơi trầm xuống, giọng nói run rẩy khó lòng nhận : maunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhốt Đại Maoleech_txt_ngu .
Cậu đùa cái gì thếvi_pham_ban_quyen? Đường Thiên nhỏ đã sợ chó, đương nhiên là không đời nào chịu gần.
Đại Mao thè lưỡi, vẫybot_an_cap đuôivi_pham_ban_quyen rối rítbot_an_cap với hai người.
Thiếu Đình phản ứng nhanh nhất, hắn trèo ngay lên táo trong vườn, ngồi vắt vẻo trên . Còn Tiểu không giành được tiên cơ, chỉ có thể chật đứng trên ghế.
Thiếu Đình, Thiên, nay bà mua được con gà đi bộ chuẩn , tối nay sẽ hầm canh gà cho các cháu uống. Trương má tay một con gà, dẫn Tiểu Lạc bước vào sân.
Trươngleech_txt_ngu má nhìn thấy Đại Maobot_an_cap trong sân mới sực ra nó chưa được nhốt lạibot_an_cap.
Trương má, mau, mau nhốt Đạileech_txt_ngu Mao lại. Đường Thiên gầnbot_an_cap như phát .
Trương má con gà xuống đất, phản ứng đầu chắn chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Tiểu . Với quen thì Đại Mao không tấn công, nhưng vớileech_txt_ngu người lạ thì nó chẳngleech_txt_ngu nể nang chút nào.
Tiểu Lạc nhìn Thiếu Đình đang trốn trên cây, khóevi_pham_ban_quyen không tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ được mà nhếch lên, ra nụ tinh . Người này chính là thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phạm khiến cô thành tội phạm truy nã đây mà.
Trương má, chẳng lẽ vẫn còn người sợ mấyleech_txt_ngu chó con mèo này sao? Dân quê chúng cháu không nhát gan thế đâu, thường lũ mèo này thấy chúng cháu đều phải đi đường vòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết.
Cô, cô đừng có đây, con Đại Mao này hung dữ lắm. Đường Tiểu Thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa sợ vừa lo lắngleech_txt_ngu: Con Đại Mao là chónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiệp vụ ngũ đấy, hồi lúc bắt tội phạm nó từng cắn đối phương rồi.
Phó Thiếu Đình thấy Tiểu Lạc khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những không sợ mà còn lại gần Đại Mao thêm vài bước. Hắn từ trên cây xuống, trước mặt cô.
Chiều cao một tám lăm che khuất cả một khoảng nắng lớn, Tô Tiểu Lạc nhận ra mình cao đến hắn, cô buộc phải ngước mặt lên mới nhìn thấy hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhìn kỹ lại, người này trông cũng khá đẹp trai. Dái tai lớn, là người hiếu thắng và sự nghiệp hanh thông. Sống mũibot_an_cap cao thẳng, càng về già càng có phúc. lông mày caovi_pham_ban_quyen, vinh hoa quý không phải nghĩ, mặt khí chất caovi_pham_ban_quyen quý. Xương má dựng đứng, nhân tướng học thời cổ đại đây là đế vương, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy đủ độc , nhưng cũng độc.
là một nhân vật đầy chính nghĩa.
Tô Tiểu Lạcvi_pham_ban_quyen khẽ nhíu , cô chỉ có thể thông qua ngoại để phán đoán sơ bộ, chứ không thể nhìn thấu được vận người này.
má, mau nhốt Đại Mao lại đi. Phó Thiếu cố tỏ ra bình tĩnhbot_an_cap .
Trươngvi_pham_ban_quyen tỉnh, nhìn ra sau lưng họ thì chẳng bóng Đại Mao đâu nữa, bà lẩm bẩm: Đại đi rồi?
lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút, hóa Đại Mao đang phủ phục dưới gầm bàn, toàn thân run bần bật.
Đây là chuyện chưa từng xảy ra bao giờ.
Đạibot_an_cap Mao, Đại Mao.
Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếngleech_txt_ngu, Đại Mao run dữ dội hơn, không nhúc . Trương mábot_an_cap phải vào kéo vòng cổ của , kết quả là nó ngã cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà.
Đại thật kỳ lạ! Bình thường oai phong lắm mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sao giờ lại nhát thế kia? Đường Tiểu Thiên cảm thấy lạ lùng.
Gâu gâu! Đại Mao hướng phía Đường Tiểu Thiên nhe răng sủa một .
Đường Tiểu Thiên đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không vững, tiếp ngã lộn nhào từ trên ghế .
Phụtleech_txt_ngu! Tô Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhịn được bật cười, cô cười mứcbot_an_cap gập cả người lại, ánh nắng rơi khuôn mặt rạng rỡ của cô, trông biệt nổi bật.
Những côleech_txt_ngu quanh Phó Đình đều rất giữ kẽ, chưa từng có rạng rỡleech_txt_ngu đến thếbot_an_cap, khiến hắn thời ngẩn ngơ. Đôi mắt Phó Thiếu Đình dài hẹp, đuôi mắt hơi xếch lên, khi cúi nhìn aivi_pham_ban_quyen đó luôn mang theo vẻ chămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó tả.
Chẳng vì lý , Tô Tiểu Lạc cảm thấy mặt mình nóng ran. Cô đi lướt qua Đình, bướcvi_pham_ban_quyen đếnbot_an_cap trước bàn, búng tay một cái rồi huýt sáo.
Đại Mao ngoan ngoãn chạy tótbot_an_cap vào sắt trong góc sân.
Tiểu thấy lạ, không nhịn được hỏi: Cô làm cách nào vậy?
Tôi đi nấu cơm với Trươngvi_pham_ban_quyen má đâyvi_pham_ban_quyen, hai anh cứ từ từ màbot_an_cap cứu. Tô Tiểu Lạc vẫn đang để tâm đến bộ kia, cô đã lâu lắm rồi chưa được ăn một bữa ra trò.
Trương má không mua gà mà còn thịt ba chỉ loại rau củ mà cô không biếtleech_txt_ngu tên.
Đúng rồi, hôm nay sẽ có kháchbot_an_cap đến. má đã nhận được lời dặn dò từ sớm của chủ Phónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chính Uybot_an_cap: Người nhà họ Tô qua bữa cùng chúng .
Tô Tiểu Lạc Trương vào bếp, đun nước nóng để lát gà vặt lông. Một lát sau, Phó xuống phụ giúpvi_pham_ban_quyen.
Ngoài sân, Phó Đình Đường Tiểu Thiên ngồi đó uống trà trò chuyện, dáng vẻ cùng thong dong.
Đường Tiểu cười nói: biết cô nương ni cậu trông nào nhỉ.
Cái gì mà của ? Bây giờ thời đại mới rồi, chủ tự do hôn nhân. Cuộc hôn sự này tôi sẽ thừa nhận đâu, tối nay tôi sẽ nói rõ ràng bọn họ. Phó Đình đenvi_pham_ban_quyen lại.
giúp việc nhỏ nhà cậu trông xắn đấy , cậu có thấy cô ấy trông quen ? Đường Tiểu Thiên ướm hỏi.
Thiếu Đình nhìn theo tầm mắt của cậu ta, thấy Tô Tiểu Lạc túm cánh gànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có vẻ như đang rầu rĩ chuyện giết gà. Hắn hơi mắt nói: Cô ta đây làm giúp việcleech_txt_ngu cho Trương má, nếu cô ta biếtbot_an_cap an thì nhà tôi sẽ không bạc đãi. nếu cô tư khác, thì tuyệt đối không giữ .
Tiểu Thiên hiểu ý Phó Thiếu , trong đại viện xảy ra một chuyện bê bối. Một cô giúp nhỏ đã lên giường của một vị trung , chuyện nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ầm ĩ đến ai ai cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết. Vợ vị đoàn trưởng kết hôn nhiều năm không con, cô giúp việc sau mang thai đã thành công thượng . Chuyệnbot_an_cap này xảy ra cách đây không lâu nên mọi người vẫn còn nhớ nhưvi_pham_ban_quyen in.
Cậu đúng là đanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi , tớvi_pham_ban_quyen lại thấy cô ấy khá ngây thơ đáng yêu.
Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Thiênvi_pham_ban_quyen mỉm cười nhìn về phía Tô Tiểu Lạc, chỉ thấy cô nhẹn hạ dao, gà trong tay hai rồi nằm im bất động, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta há hốc mồm.
Ngây thơ? yêu? Phó Đình mày.
Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Thiên sờ mũi, hì cười nói: Không chỉ ngây , mà rất dũng mãnh nữaleech_txt_ngu.
Kể cả những cô gái trong quân đội cũngbot_an_cap không có ai thủ pháp dứt khoát như Tô .
Bọn họ làm sao biết được Tô Lạc từ nhỏ lên núi cao, những con thú chạy dưới đất hay chim bay trên trời hễ thấybot_an_cap cô là chạy mất dép, kẻbot_an_cap bị bắt được thì kết cục là bị vặt món .
Tô Tiểu cẩn thận vặt lông gà, vừa nãy nói với Trương má là nhớ để dành cái đùi gàleech_txt_ngu. Cô làm vừa ngân nga giai , trông vô cùng vui vẻ.
Cần giúp gì không? Đường Tiểu Thiên hỏi.
Không cần, không cần đâu. Tô Tiểubot_an_cap Lạc cười nói, Cái này tôi rành lắm.
Dáng vẻ tràn đầy sức sống của Tô Tiểu Lạc rất dễ những xung quanh bị lay động.
lúc này, chiếc xe . Mấy người bước xuống xe, Tô Vãn và Tô Bình tay xách ngọt và đào đóng hộp, đi cùng còn có một phu nhân với sắc mặt .
Anh Thiếu Đình. Vãn khẽ gọi một , Mấy của em đều có việc bận không đếnleech_txt_ngu được, bảo nhắn lại với anh .
Không sao, chỉ là bữa cơm gia đình thôi . Bác gái, dạo này sức bác vẫn tốt ? Thiếu Đình đón lấy đồvi_pham_ban_quyen mang tới, hỏi thăm.
Đềubot_an_cap cả, có gì đáng ngại. Nhã đã ngoài năm mươi nhưng thanh mảnh, nước da trắng trẻo, trông chỉ như mới ngoài bốn mươi. Từ khi lạc mất con gái, bà mắc chứng đau thắt ngực. cháu saovi_pham_ban_quyen rồi? Tâm trạng đã khá hơnbot_an_cap chút nào chưa?
Phó Thiếu Đình : Vừa uống thuốc xong mới ổn định được một chút.
Haivi_pham_ban_quyen là thế , nghe tin Phó Hải gặp chuyện, Trình Nhã cũng chẳng dễ chịu gì. Bà nói: bác vào thăm bà ấy.
Tô Tiểu Lạc đứng từ xa nhìn theo bóng lưng họ rời đi. Dù ngoài miệng nói không quan tâm, nhưng ngườileech_txt_ngu phụ nữ đó chính mẹ ruột của cô.
xong lôngleech_txt_ngu gà, Tô Lạc định quay lại bếp. Tô Bìnhbot_an_cap bưng một chiếcvi_pham_ban_quyen đĩabot_an_cap cùng táo đi ra, bảo: Này chí , giúp rửa mấy quả với.
Tự đi mà rửa. Tô Lạc liếc anh một cái, xách con gà đi ngang qua, nước trên mình gà bắn tung lên người anh ta.
Ơleech_txt_ngu, cái cô này… Tô Bình tính ôn hòa, chỉ hơi một chút. Nhưng khi nhìn rõ Tô Tiểu Lạc, miệng anh ta há hốc thành hình chữ O. Cô, sao lại cô?
Tô Tiểu Lạc hừ một , không thèm đếm xỉa đến anh .
leech_txt_ngu vốn dĩ có thành kiến với người anh thứ bảy này, đến em gái ruột còn chẳng để tâm, lại cứ sấn sổ đi nịnh bợ người không thân thích.
cả cũng chẳngleech_txt_ngu rửa, lao thẳng vào phòng khách, lắp bắp nói: Cái … sao mọi người lại để kẻ sát nhân vào nhà thế nàyleech_txt_ngu?
Sát nhân nào? Thiếuvi_pham_ban_quyen Đình khẽ cau mày.
Thì là, là người trên lệnh truy nã ấy. Tô Bình thích.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cậu nói Tiểu Lạc à. Tiểu Thiên dĩ nhiênvi_pham_ban_quyen chuyện, nhìn Phó Thiếu Đình, phải tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiếu Đình làm quá lên, khăng khăng người ta là nghi sao.
biết rõ quá nhỉ? Phó Thiếu Đình khoanh , thong dong nhìn Đường Tiểubot_an_cap Thiên. nhà tôi mà tôi không biết?
Thì cô bảo trên tàu hỏa ấy. Đường Tiểu nhắc nhở, Cô ấy đã giúp chúng taleech_txt_ngu phábot_an_cap một án lớn đấy.
Giờ đây phận của Tô Lạc đã xác minh, Đường Tiểu đemvi_pham_ban_quyen đầu đuôi câu chuyện kể lại cho họ nghe. Cuối cùng bổ sung: Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cậu không được nhắm vào Tiểu Lạc nữa đâu đấy, thân phận cô trong sạch, lạivi_pham_ban_quyen còn chúng ta nhiềuvi_pham_ban_quyen việc vậy.
Còn cậu? Saoleech_txt_ngu cậu lại quen cô ấy? Thiếu Đình nhìn sang Tô Bình.
Tô Bình tóm lại quá trình quen biết. người vốn thiết, lại thật thà nên hết mọi chuyện kể .
Nghe chuyện Ôn Đình bịleech_txt_ngu nhét đầy mồm tiền Kết, Đườngbot_an_cap Thiên không nhịn được màvi_pham_ban_quyen cười ha hả.
Con bé nhà Ôn đó đúng là nên bị dạy dỗ một trận.
Ôn Đình là ớt chỉ thiên có tiếng vùng, nhiều người trong từng bị cô ta bắt , giờ nghe tin cô chịu thiệt, ai nấy đều có chút hả .
Anh Thiên này. Tô Bình có chút không vui, chuyện mà Ôn Đình còn chẳng nhìn mặt anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta nữa.
Trong đại viện gì con gái xinh xắn, cứ đầu vào thích cô ta! Đường Thiên bấtvi_pham_ban_quyen lực nói. Sau này còn khổ dài dài.
Chuyện Tô Bình Ôn Đình ai ai biết, có nói Đình bảo ta đi hướng đông, anh ta tuyệt đối dám đi tây.
Mối quan hệ giữa mấy gia đìnhbot_an_cap vốnbot_an_cap tốt đẹpbot_an_cap, nên cũng nhận chuyện hônbot_an_cap sự tương lai của hai người. không có gì thay , cuối năm nay lẽ sẽ hôn.
Chỉ cần cô ấy vuileech_txt_ngu là được. Tôbot_an_cap Bình vẻ mặt chịu.
Đúng rồi, các cậu đónleech_txt_ngu người, người rồi? Đường Tiểu Thiên hóng xem thế nào.
Không đón được, có cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻleech_txt_ngu lừa đảo thôi. Tô Bình rè nóileech_txt_ngu.
Lần này không mọi khi, ta cứ thấy bấtbot_an_cap anvi_pham_ban_quyen trong lòng, như thể đã lỡ điều gì . Nhưng giống như Ônvi_pham_ban_quyen Đình nói, nhận thân quan trọng như vậy, nếu là thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì lại không xuất hiện?
Phó Thiếu Đình vẫn đặtbot_an_cap tâm trí lên người Tô Tiểu Lạc. Cô vừa đến đã gây bao nhiêu chuyện, thật sự chỉ đến nhà Phó làm bảo thôi sao?
Trong phòng, phu nhân Trịnh Bảo Trân nhìn thấy người chị thiết bao năm qua của mình là Trình Nhã, không kìm lại khóc đỏ cả mắt.
Nén bi thương nhé. Trình Nhã vỗ vai , an .
Trên đời này thảm nhất không gìvi_pham_ban_quyen bằng cảnh ngườivi_pham_ban_quyen đầu bạc tiễn . Trình Nhã nhớbot_an_cap đến đứa con gái đang lưu lạc ngoài, chưa rõ sống chết ra , cũng không nước .
Trình Nhã, chị bảo chị em mình số khổ không . Nhìn con cái trưởng thành, sắp đến lúc dựng vợ gả chồng rồi thì lại xảy ra này. Trịnh Bảo Trân u uất lòng khó tan.
Dù sao nữa, đã ở bên cháu nó hai mươi năm. Con gái đến vẫn bặt vô âm tín, chẳng con bé sống có không. Trình Nhã nói xong, cơn đau thắt ngực lại ập đếnvi_pham_ban_quyen.
Mẹ, mẹ buồn quá, nhất định sẽ tìm được chị ấy mà. Tô Vãn an ủi.
Trong lòng Tô Vãn thấy rất khó chịu, dù cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã ở Tô mười năm, nhưng trong lòng Trình Nhã luôn đau về đứa con ruột.
Nếu thật tìmleech_txt_ngu rồi, cô ta phải làm sao? Cô ta sẽ đi đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về ?
Trịnh Bảo Trân cũng biết mình lỡ lời, vội nói: Không có tin tức gì cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt rồi. Vãn Vãn đứa trẻ này cũng rất ngoan, có những chuyện không nên quábot_an_cap cầu.
Mọi người trò chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc, đến giờ cơm cùngbot_an_cap nhau đi ra.
Ôn Dữ dẫn theo Ôn Đình đến sau, Ôn Đình nhấtvi_pham_ban_quyen định đòi đây góp vui, Trương má đành dọn thêm hai bộ bát .
Trương má và Tô Tiểu Lạc thường ngày không ngồi cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn lớn, họ để nước trong bếp. Tiểu Lạc thấy chiếc đùivi_pham_ban_quyen gà lớn, nước miếng sắp chảy ravi_pham_ban_quyen đến nơi.
vi_pham_ban_quyen cười cảm ơn: Cảm bác Trương, Trương đối với cháu tốtvi_pham_ban_quyen quá.
vẻ ngoan này Trương má không nhịn được mà đầu cô, cườivi_pham_ban_quyen : Để mai lại mua con nữa.
Tô Tiểu Lạc sao lại biết, phận làm bảo mẫu nhỏ thì được ăn quá nhiều. giữ lại chiếc đùi gà này, Trương má còn chẳng để lại cho mình lấy hai miếng thịt .
Lạc là kiểu người có thù tất báo, có ơn tất đền, liền bẻ chiếc đùi gà ra làm đôi. đưa cho má, một nửa giữ cho mình: Bác Trương, bác cũng ăn đibot_an_cap.
Không cần đâu, cháu cứ ăn đi. Trương má hớn hở nói, từbot_an_cap lòng đã yêu quý cô bé thạo việc lại nhẹnbot_an_cap .
Hayleech_txt_ngu lắm! Hai người dám giấu đùi gà để ăn vụng, tôi có đi tố cáo không này! Ôn Đìnhvi_pham_ban_quyen biết đã đứng ở cửa bếp từ lúc nào, thấy miếng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong tay hai , lửa giận bốc lên ngùn .
cô cứ đi tố cáo. Tiểu Lạc nguy hiểm nheo mắt lại, xem ra cái cô Ôn Đình chưa rút ravi_pham_ban_quyen được bài học.
Là… là ! Ôn đứng ởbot_an_cap cửa, đột nhiên cảm một luồng nguy cơ. Đặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biệt sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Lạc là tội phạm , lòng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng thêm sợ hãi. Cô lùi ra cửa, hét lớn bên ngoài: Anh ơi, kẻ sát nhân ở đâyvi_pham_ban_quyen này!
Tô Tiểu Lạc thong ăn nốt miếng đùi gà, ung dung đợi người Ôn Dữ kéo đến.
Ôn Đình thấy bộ đó thì tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nói: đi, cô ăn cho thỏa đi! Đợi lúc vào tù rồi thì không cơ hội đâu!
Tô Tiểu Lạc nhìn cái rồi không thèm để ýleech_txt_ngu, trái lại Trương má có chútleech_txt_ngu hoảng loạn.
Bà nhỏ giọng hỏi: Tiểu Lạc, chuyện này là sao?
Trương má, không đâuvi_pham_ban_quyen. Tô Tiểu Lạc trấn an.
Ôn Đình nghe tiếng chân liền lập tức tới, giật lấy bát Tô Tiểuvi_pham_ban_quyen Lạc đổ sạch xuống đất. Cơm thịt vương vãi khắp nơi, một mảnh độn.
Ôn Đình vẻ mặt đầy khiêu khích nhìn Tô Tiểu , cậy thế sợ .
Đình Đình, chuyện gì thế này? Ôn là người chạy tới đầu tiên.
Anh, anh nhìn . Ôn Đình chỉ vào Tô Tiểu Lạc.
Ôn Dữ nhìn thấy mặt của Tiểu kinhleech_txt_ngu ngạc, đây là kẻ tình mà anh đã thả đi sao? Sao lại xuất hiện ở nhà họbot_an_cap Phó?
Tô Tiểu đau nhìn đống thức ăn dưới đất, giận dữ nhìn Đình: Lãng thực là đáng hổ thẹn, mẹ cô rồi, chẳng lẽ cô cũng mất rồi sao? cả giáo dưỡng cơ bản nhất cũng không dạy?
Tô Tiểu Lạc vừa thốt ra này, mọi người đều ngẩn ra.
Lúc Ôn Đình mới chào đời, mẹ ta đã qua đời vì khó đẻ. đó ba của Ôn Đình cưới người vợ tại và luôn giữ kín chuyện này, ngay cả Ôn Đình cũng không biết thân thế mình.
Cô gái nhỏ làm sao biết được?
Ôn Dữ kinh ngạc khôn xiết.
Đình thì gào lên giận dữ: mới mất ! Cả nhà mới chết hết rồi!
Tô Tiểu Lạc liếc nhìn Trình Nhã một , hừ một tiếngvi_pham_ban_quyen rồi nói: Nếu người nhà không dạy, vậy để tôi dạy cô.
Tô Tiểu Lạc bấm quyết, đọc một câu khẩu quyết. Ôn Đình vốn dĩ đang hungleech_txt_ngu tợn, biểu cảm trên bỗng trở nên đờ , ánh mắt cũng bắt đầu tan rã.
Lãng phí lương thực là đáng hổ thẹn!
ta lẩm bẩm hết này đến lần , thầnbot_an_cap tình ngây dại tiến về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm canh vãi đầyleech_txt_ngu đất.
Đình Đình, em thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Dữ ở gần , muốn Ôn Đình lại, khôngleech_txt_ngu ngờ sức của Ôn Đình cực lớn, ngã sang một bên.
Thiếuleech_txt_ngu Đình và Đường Tiểu Thiên tiến lên định ngăn Ôn Đình lại, vất vả lắm mới giữ nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta.
Cô đã làm cô ấy? Phó Thiếu Đình về phíavi_pham_ban_quyen Tô Tiểu Lạc.
Dạy cô taleech_txt_ngu làm người! Khóe miệng Tô Tiểu nở một nụ cười xấu xa, Tôi khuyên các anh nên buông ta ra, nếu không đôi tay của cô taleech_txt_ngu sẽ không giữ được đâu.
Phó Đình bấy giờ mới phát Ôn đỏ bừng, cánh tay cũng đang dùng sức, giống nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bịbot_an_cap trúng tà . Anh và Đường Thiên liếc nhìn nhau, chỉbot_an_cap đành buông người ra .
Đình mất kiểm soát, rạp dưới đất một conleech_txt_ngu , ăn sạch sẽ chút một đống ăn dưới sàn.
Đáng ! thấy em gái mình chịu nhục như vậy, tới định khốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chế Tô Tiểu Lạc.
leech_txt_ngu Tiểu Lạc bấm quyết, Ôn Dữ đứng tại chỗ, cả người run rẩyleech_txt_ngu như không thể kiểm soát.
Phó Thiếu Đình và Đường Tiểu Thiên cũng thủ, Tô Tiểu Lạc dễ dàng chế được Thiên, nhưng cô phát pháp thuật của mình có tác dụng với Phóvi_pham_ban_quyen Đình.
Phó Thiếu Đình áp tới, Tô Tiểu Lạc lần đầu tiên hối hận vì đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học võ đàngvi_pham_ban_quyen hoàng trên núi. cô biết chút võ vẽ, nhưng trước mặt Phó Thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình thì hoàn toàn không đủ nhìn.
Rất nhanh cô đã bại trận, hai bị quặt ra lưng.
Mau thả họ ra. Phó Đình hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng lực ép cánh tay cô xuống.
Đau! Tô Tiểu từ nhỏ đến lần đầu tiên chịu thiệt, nước mắt vòng quanh trong hốc mắt. Anhbot_an_cap tôi ra, tôi mớibot_an_cap giải bọn .
Cô đừng có giở trò! Phó Thiếu Đình dùngleech_txt_ngu lực đẩy cô vềvi_pham_ban_quyen phía .
Tiểu Lạc vừa chuyển ý nghĩ, bấm một đạo khẩu quyết vào giữa mày của hai người Đường Thiên. Cơ thểvi_pham_ban_quyen Đường Tiểu vi_pham_ban_quyen Ôn Dữ run rẩy, sau đó lại trực tiếp về phía Phó Thiếu Đình đánh nhau.
Tô Tiểu Lạc ngồi trên , nâng chén trà nhấp một ngụm, vỗ tay khen ngợi: Đánh hay lắm!
Đường Tiểu Thiên Ôn Dữ cũng là người có , người đánh một Phó Thiếu Đình, Phó Thiếu Đình không dễ chống đỡ. Lúc đầubot_an_cap anh nương tay, dần dần chỉ đành lấy ra thực thật sự.
Tô Tiểu Lạc nhìn đến hoa mắt, tục khen hay.
Cuối cùng Phó Thiếu Đình đánh Đường Tiểu Thiên và Ôn Dữ, lúc này cuộc ẩu đả mới kết thúc.
Tiểu Lạc không ngờ Phó Thiếu lợi hại như vậy, bấy giờ mới cảm thấy hơi sợ, cô bị ép lùi từng , mặt đầy vẻvi_pham_ban_quyen vô tội: Tôi với anh điều traleech_txt_ngu, anhvi_pham_ban_quyen không đánh tôi, nếu không sẽ làvi_pham_ban_quyen cung đấy.
Ánh Phó Thiếu Đình âm , đôi mắt linh động của cô gái lấp lánh tia sáng tinh , nhưng lại cố bày ra dáng vẻ đáng thương.
Anhbot_an_cap xưa nay tin thần thánh ma , nhưng chuyện xảy ra hôm nay thực sự khiến anh có chút không nổi, anh nhớ lại nhữngvi_pham_ban_quyen gì đã thấy trong , không khỏi hỏi: Cái cô dùng gọi là thuật thôi sao?
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói sao thì là vậy. Tô Tiểu Lạc chẳng thèmbot_an_cap giải thích với anh.
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này Đình cũng khôi phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thần trí, phát hiện mà lại đang ăn đồ bẩn trên sàn, ngừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nôn ọe.
Nhất thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong phòng bếp mùi nồng nặcbot_an_cap.
Ôi chao, gì thế này! Tô Tiểu Lạc phẩy mũi, vẻ mặt đầy chê bai, định đivi_pham_ban_quyen đồn cảnh sát sao, nhanh lên đi, một giây cũng khôngbot_an_cap nổi.
Tao, tao phải giết mày! Ôn Đình hétvi_pham_ban_quyen lên điên cuồng.
Giết người làvi_pham_ban_quyen phạm pháp đấy, đồng Ôn Dữ, anh nên giáo dục embot_an_cap gái mình tốt đi. Tô Tiểu Lạc nói giọng mỉa mai.
Ôn Đình bị kích động xông , kết quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân trượt một cái, cả người nằm sấp lên đống bẩn thỉu kia.
A…!
Tiếng hét thê lương vang vọng trên trời viện nhà họleech_txt_ngu Phó.
Bảo Trân, giúp việc nhỏ thật sự hơi quá đáng. Trình Nhã nảy lòng không nỡ, ai yêu cái đẹp, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho thảm này, trong chắn rất uất ức.
Đặc biệt Ôn là đứa trẻ họ nhìn lớn lên, đương nhiên hướng về Đình.
Thiếu , giúp việc nhỏ này làleech_txt_ngu tình gì? Saovi_pham_ban_quyen lại ở trong nhà chúng ta? Trịnhvi_pham_ban_quyen Bảo Trân nghi hoặc hỏi.
đến thay thế Hoàng di ạ. Phó Nhiễm giải thích.
Dì Trình, con không sống nữa. Ôn Đình nằm dưới Trình Nhã khóc lóc thảm thiết, chuyện nàybot_an_cap mà truyền ra ngoài thì ta mặt mũi nào nhìn ?
mắt Tiểu Lạc rơi trên người Trình Nhã, thầm đợi bà ta sẽ nói gì đó.
Đã kẻ tình thì đến đồn cảnh đi! Trình Nhã lên tiếng, Nhiễm, mau đưa Đình Đình đi rửa sạch, tiện thể thay bộ quần áo sạch sẽ.
Khóe miệng Tô Tiểu Lạc nhếch đầyleech_txt_ngu ẩn ý, cô đang mong đợi cái gì chứ?
Thiếu Đình, con đi xem rốt cuộc là tình hình nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trịnh Bảo Trân dặn dò.
Anh Thiếu Đình, anh cẩn thận một chút. Tô Vãn gọi Phónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiếu Đình lại, uyển chuyển quan .
Phó Thiếu Đình gật , áp giải Tô Tiểu Lạc lên xe.
Ôn Dữ lái xe, Tô Lạc kẹp giữa Phó Thiếu Đình vàleech_txt_ngu Đường Tiểu Thiên.
Anh Thiếu Đình, anh có thể xê qua một chút không, hơi chật. Tô Tiểu Lạc học theo giọng của Tô Vãn, hỏi.
Giọng nói của vốn dĩ đã mềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mại, điệu bộbot_an_cap cố ý này giống như móng vuốt mèo gãibot_an_cap vàoleech_txt_ngu tim, khiếnbot_an_cap cả xe đều không thể bình tĩnh nổi.
Đường Tiểu Thiên lời: Cô nói chuyện bình thường được không?
Tô Tiểu Lạc nhún vai giải : Tôi còn tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái thành phốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cácleech_txt_ngu anh đều nóibot_an_cap chuyện như vậy chứ!
Phó Thiếu Đình theo bản năng sang bên cạnh, lạnh giọng: Vô vị.
Ôn Dữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe động tĩnh saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánh mắt nhìn ra xa, cô biết được mẹ của anh em đã mất?
Đến cục cảnh sát, Dữ nhậnvi_pham_ban_quyen được thông báo xảyleech_txt_ngu ra một án diệt môn nghiêm trọng. Nhân lực trong cục không đủ, Dữ để Phó Thiếu Đình và Thiên đợi đây, còn mình đồng nghiệp vội vã chạy hiện trường vụ án.
Tiểu Lạc nhốt lại, cô cũng không hềleech_txt_ngu tỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra bực , cởi áovi_pham_ban_quyen khoác trải lên ghế thần.
Đườngvi_pham_ban_quyen Tiểu Thiên đứng bên ngoài cười nói: Cô vẫn cònleech_txt_ngu ?
Tô Tiểu Lạc liếc nhìn chiếc đồng trên tường, đáp: Đừng phiềnbot_an_cap tôi ngủ, vẫn còn ngủ được sáu tiếng nữa đấy.
Sáu tiếng? Không cần đâu, hiệu suất làm việc của Ôn Dữ , chắc khoảng hai tiếng là thôi. Đường Tiểu Thiên rấtvi_pham_ban_quyen hiểu Ôn Dữ.
Tô Tiểu ngáp một cái, không thèm để ý đến anh ta.
Đường Tiểu thấy cô thật, không khỏi mỉm cười, quay trở lại chỗ ngồi nhìn chằm vào Thiếu .
Chờ đợi hồi, vậy mà sự đã trôi qua tiếngvi_pham_ban_quyen đồngbot_an_cap hồ.
Đường Tiểu Thiên Phó Thiếu Đình ngồi trên ghế, buồn ngủ rũ rượi.
Ôn Dữ cùng đồng nghiệp kéo lê thân thể mệt mỏi trở về, sắc mặt người đều trắng bệch, vẻ mặt vô nghiêm trọng.
Ôn Dữ, vụ án gì làm lâu ? Thiên tò mò hỏi.
Sắc Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dữ trầm xuống, nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy, anh thật sự không được lại chạy ngoài.
Tô Tiểu Lạc ngáp một cái rồi ngồi dậy trên ghế. Cô liếc nhìn vị trí Ôn Dữ vừaleech_txt_ngu , có ba hình đầy máu, ba người sao?
Phó Đình vô thức liếc đồng hồ đeo tay.
Không hơn kém, đúng sáu tiếng đồng hồ!
Làm sao cô ta biết được?
Chỉ là trùng hợp thôi sao?
Đường Tiểu Thiên cũng nhận ra điều đó, anh ta đi tới hỏi: Sao cô bọn Dữ cần sáu mới xong việc?
Anh muốn ? Tô Lạc híp mắt cườibot_an_cap.
Tiểu gật đầu, bắt đầu nảy sinh lòng hiếuleech_txt_ngu kỳ nồng nhiệt đối với Tô Tiểu Lạc.
Tôi có bấm độn, chuyện này có là gì đâu? Tôbot_an_cap Lạc vai một , thản nhiên nói: Tôi giúp các anh phá án, các không những không khen thưởng mà còn bắt nhốt tôivi_pham_ban_quyen. Tôi học hành ít, có câu thành ngữ gì nhỉ? Chó cắn Động Tân…
Không biết lòng tốt. Đường Tiểu Thiên thuận miệng nối tiếp, vừa dứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời liền nhận mình đã mắc bẫy của Tiểu Lạc.
Đó là câu đố gian, không thành ngữ. Phó liếc nhìn Tiểu Thiên, sau đó chuyển ánh mắt sang khuôn Tô Tiểu Lạc. Nếu thật sự có bấm độn, sao không tính ra được mìnhvi_pham_ban_quyen sẽ bị đưa tới đây?
Tô Tiểu Lạc bị nghẹn họng không nói được lời . tài bấm độn nhưng lại không thể tự tính cho mình, cả người ông đáng ghét mặtvi_pham_ban_quyen này cô cũng thấu được.
leech_txt_ngu đi tới sát song sắt, nói: Mặc dù tôi không được thân, nhưng tôi anh trai của anh vẫn chưa chết đâu!
Phó Thiếu Đình tốc độ nhanhleech_txt_ngu như đã bóp lấy Lạc, lạnh lùng nói: Tôi không quan tâm cô bịp thế , nhưng đừng lấy người thân của tôi ra làm trò !
Khụ! Mặt Tô Tiểu đỏ bừng, hô trở khó khăn, khốn pháp thuật củaleech_txt_ngu cô lại không có tác với Phó Thiếu Đình, cô thể nắm chặt cổ tay cố gắng vùng vẫy.
Thiếu Đình, cậu cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra đi, cô ấy sắp không thở nổivi_pham_ban_quyen rồi. Đường Tiểu Thiên vàng can ngăn, Phó Thiếu Đình lúc này buông tay. Tô Tiểu Lạc ho một hồibot_an_cap lâu mới thấy khá hơn một chút.
Cô phẫn nộ Phó Thiếu , lùi xa khỏi song sắt một khoảng rồi nói: Đúng là chó Lã Động Tân, biết lòng người tốt.
Cô đừng chọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào cậu ấy nữa. Đường Tiểu Thiên vội vàng ngăn cản.
Ai thèm quan tâm chứ. Tô Tiểu Lạc giận dỗi.
Dữ bước , mệt xuống , nhớ cảnh tượng thảm vừa thấy không nhắm mắt lại.
Vụ án lần nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dị, một gia đình người thì người gặp nạn. Cha chồng, con trai, dâu đều bị sát hại. Pháp y kiểm tra, thi thể phát hiện thấy chất lỏng lạ.
Nói cách khác, ba người này trước khi chết bị xâm hại.
Vụ án này chỗ nào toát rabot_an_cap kỳ quái.
hiện trường vụ án, ngoại chân và vân tay của gia đình họ, không hề vết của người lạleech_txt_ngu.
Có thể gọi đây làbot_an_cap một vụ tội phạm hoàn hảo.
Làm sát bao nhiêu năm rồi, án này tôi mới gặp đầu, đúngvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu gặp . Lão Trương đã vào nghề mười năm, lần đầu tiên gặp phải vụ án hóc búa này. Xem ra lại sắp treo .
Những năm trước đãleech_txt_ngu tích tụ không ít vụ án , dù có số bằng nhưng điều kiện thuật có hạn nên cũng đành để .
Những năm gần đây trấn áp mạnh tay, tỷ tội phạm đã giảm xuống đôi , vụ thảm ánvi_pham_ban_quyen môn này là vụ án lớn mà họ từng tiếp nhận.
phải còn người sót sao? Đường Thiên hỏi.
Bà ấy đi ra ngoài mua thức ăn nên tránh được tai họa lần nàyleech_txt_ngu, phải chứng kiến kiến, không có dụng gì. Dữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực nói, Bà ấy là người tái , đối với quan hệ nhânleech_txt_ngu sinh của này cũng không rõ lắm.
Đường Tiểu Thiên vò đầu bứt tai, cũng thấy phiền , ánh mắt anh ta dừng lại trên người Tiểu Lạc. Vụ án mang theo đầu người trên tàu hỏa chính là nhờ manh mối cô cấp.
Lạc, giúp anh bạn tôi với. Lần này nếu cậu ấy không phá được , e là về lại sống không yên ổn đâu.
Địa vị của Ôn đã không còn như , người em trai cùngvi_pham_ban_quyen cha khác mẹ của anh là Ôn Viễn hiện đã thi đỗ phi công, ở Ôn gia càng không có tiếng nói.
Chuyện đó thì quan gì đến tôi? Tiểu Lạc nhướng màyvi_pham_ban_quyen.
Đường , thức củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu học đi đâu hết rồi? Phó Thiếu Đình nhíu mày, Cô ta chẳng qua chỉ là mèo mù vớ phải cá rán, mà cậu cũng tin?
Thực ra Đường Tiểu vẫn luôn không hiểu Tô Tiểu Lạc đã phá vụ đó bằng cách nào, cứ như thểleech_txt_ngu chính mắt cô đã nhìn thấy vậy.
Nhưng biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giải thích thế nào vớibot_an_cap người anh em tốt của mình đây.
Anh tin…
Được, nếu phá được vụ án này, anh tính sao? Tô Tiểu Lạc chịu nổi vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao ngạo lạnh lùng của hắn, nhất định phải cho hắn một bài học.
được vụ án này? Thiếu Đình cười lạnh một tiếng, Chỉ vào cô?
Tô Tiểu Lạc đến nghiến răng , lần đầu tiên trong đời người làm chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát điên như . Khốn nỗi lại chẳng làm gì hắn, tức này cô đành phải nuốt xuống trước.
Nếu cô có thểvi_pham_ban_quyen phá án, tôi sẽ mời đi ănbot_an_cap sạch những món ngon ở Vệ . Đường Tiểu Thiên cười .
Tôi không cầnleech_txt_ngu anh mời. Tô Tiểu Lạc hừ một tiếng, chỉ tay về phía Phó Thiếu Đình: Tôi muốn hắn , không chỉ mời ăn, mà còn phải xách túi làm em tôi.
Nói khoác biết ngượng. Phó Thiếu Đình vẻ mặt thường.
, không dámvi_pham_ban_quyen thì cứ là không dám, ở ra vẻvi_pham_ban_quyen cái gì? Tô Tiểu Lạc bĩu môi.
Thiếuleech_txt_ngu Đình, cậu cứ giúp Ôn Dữ đi, nói vài câu. Thiên kéo tay Phó Thiếu Đình, Cậu cứ chịu thiệt mộtvi_pham_ban_quyen , sao cậu không tin cô ấy phá được, cứ ý đi.
Phó Thiếu Đình khẽ cau mày, gật nói: Được, chỉ cần phá được án, cô muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nàovi_pham_ban_quyen cũng được.
Tô Tiểu Lạc nhướng mày: Tôi cũng không lợi dụng anh, nếubot_an_cap không phánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đượcleech_txt_ngu, cũng tùy anh xử .
Nếu không phá được, sau này không được phép đi lừa bịpbot_an_cap thiênvi_pham_ban_quyen hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa. Phó Đình lạnh lùng nói.
Anh mới là kẻ lừaleech_txt_ngu bịp ấy. Tô Tiểuleech_txt_ngu Lạc tức chân, gắt gỏng nói: Còn không mau thả tôi ra.
Ôn Dữ thả Tiểu Lạc rabot_an_cap, cô xuống bàn, giấy và bút: Để những người khácbot_an_cap raleech_txt_ngu ngoài đi.
Ôn Dữ bảo các đồng nghiệp khác về nhà nghỉ ngơi trước, chốc văn phòng rộng lớn chỉ còn lạibot_an_cap bốn người bọn họ.
Tiểu Lạc chắp lại, lẩm bẩm vái.
Bày đặt làm trò. Phónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiếu nhíu mày, không hiểu Đường Tiểu Thiên lại tin tưởng ta.
Câm miệng, cóvi_pham_ban_quyen muốn phá không? Tô Tiểu Lạc lườm hắn.
Cô!
Thiếu Đình, cậu bớt nói vài câu đi. Đường Tiểu Thiênleech_txt_ngu vội kéo Thiếu Đình lại, cười xòa nói: Cô tiếp tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, tiếp đi.
Thiếu Đình từ trước đến nay vào chuyện ma quỷ, lạivi_pham_ban_quyen càng không chấp nhận việc người dám bày trò thần huyền bí ngay trước mặt mình.
Tô Tiểu Lạcvi_pham_ban_quyen hỏi: Nói đi, cácleech_txt_ngu người như thế nào?
Ôn cảm thấy sốngleech_txt_ngu lưngbot_an_cap lạnh toát, khẽ hỏi: Cô ấy đang nói chuyện với ai vậy?
Phó Đình lạnh lùng hừ một tiếng, : Không .
Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu lùi lại nửa bước, bầu không quả thực anh cảm thấy có chút rợn người.
Tô Tiểu Lạc loằng ngoằng đầy một trang giấy, sau đó đưa cho Ôn Dữ: Anh đi bắt người đi!
Dữ nhìn chằm vào những dòng chữbot_an_cap trên giấy, đôi lông mày nhíu chặt lại. Chủ yếu là nội dung trên giấy này quá đỗi hoang đường, hơn nữa kẻ nhân cũng là… một sự thật khó lòng tin nổi.
Đường Thiên nói đùa: Chữ của cô viết cũng đẹp đấy .
Tô Tiểu Lạc liếc xéo anh ta , : Sao thế, các anh đều tin tôi à?
Không phảibot_an_cap không tin, chỉ là… Đường Thiênvi_pham_ban_quyen ngập , sát nhân này quả thực quá sức tưởng tượng.
Thếbot_an_cap gian này chuyện kỳ quái nhiều vô kể, các anh chưa gặp qua không có nghĩa là nó không tồn tại. Tiểu Lạcleech_txt_ngu cười nhạo bọn họ thiển cận. Dùvi_pham_ban_quyen sao thì đây sự thật, cácleech_txt_ngu tin hayleech_txt_ngu không tùy.
vốn không tin, Đường Tiểuleech_txt_ngu Thiên cũng nảy vài nghi .
Phó Thiếu xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua biênbot_an_cap bản chép của Ôn Dữ, trầm một lát rồi ra : bắt .
Thiếu Đình? Dữ ngạc nhiên nhìn anh, rõ ràngleech_txt_ngu không ngờ anh lại lên tiếng giúp Tô Lạc.
Tôi không phải tin cô ta, tôi chỉ tin vào trực giác của mình. Phó Thiếu thản nhiên nói.
Cô tabot_an_cap là một phụ nữ, sao gây được? Hiện trường giải thích thế nào đây? Ôn Dữ nhíu . Không chỉ con dâu bị xâm hại, mà ngay cả hai người đàn trong nhàvi_pham_ban_quyen cũngbot_an_cap xâm hại.
thế! Đườngbot_an_cap Tiểu vốn xưa luôn tin tưởng tuyệt đối vào củaleech_txt_ngu Phó Thiếu Đình, lúc này dao . Chuyện này bản không logic.
Não là một thứ tốt, tiếcvi_pham_ban_quyen là các anh không có. Tiểu nhướng mày, cái tên Phó Thiếu Đình này tuy lời nói khó nghe không phủ nhận là vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút bản lĩnh. Cô ta là người song tính, các anh bắt được cô ta sẽ rõ thôi.
Người song tính?
Chuyện này đối với bọn họ mà nói quả thực là chưa từng thấy.
Ôn Dữ không chần chừ thêm , lập tức xuất đưa người sống sót đang ở khách sạn đến bệnh viện kiểm tra. Mọi chuyện quả thực đúng như lời Tô Tiểu Lạc nói, người sống sót người song tính.
sự thẩm vấn gao của bọn họ, chẳng chốc kẻ thủ ác khai nhận toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ chi tiết quá trình phạm tội.
chóng chấn động thành Vệ, từ lúc ra vụ án đếnbot_an_cap khi phá ánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa hai mươi tưvi_pham_ban_quyen giờ. Ôn Dữ thậm chí còn được tụng là Holmes hiện đại, danh tiếng nổi cồn, sớm đã lên mặt báovi_pham_ban_quyen.
Tiểu Lạc đợi bọn họ ở đồn công an, gục bàn ngủ đi.
nhóm ba người Phó Đình , ánh nắng vàng rạng rỡleech_txt_ngu hắt gương mặt thanh tú của cô, hàng lông cong vút như chiếc quạt , đổbot_an_cap bóng xuống bọng mắt.
Cái miệng nhắnvi_pham_ban_quyen hơi vểnh lên, vệt nước miếng nơi khóe môi lấp dưới ánh mặt trời.
bao nhỏ, đùi gà, bao nước, kho, ngon quá…
thấy lầm bầm của , cả ba người không nhịn được mà bậtvi_pham_ban_quyen cườileech_txt_ngu. Xem ra cô nhóc này quả thực đã thèm đến điên rồi.
Đường Tiểu nói: Thiếu Đình, nếu cậu không có thời gian thì để tôi đưa cô ấy đi .
Phó Thiếu thu lại ánh nhìn, khẽ ho một tiếng, nhàn nhạt đáp: Không , thua thìleech_txt_ngu chịu.
Anh bước tới, dùng ngón tay chọc vào vai Tô Tiểu . Tô Tiểu Lạc bất ngờ chộp lấy taybot_an_cap , không báo cắn một cái mạnh.
Cứng thật .
Tô Tiểu Lạc giật mình mở mắt, va một đôi mắt đen thẳm như . Sau khi nhìn rõ thứ mình đang không phải đùi gà, cô vội vàng ghét bỏ némvi_pham_ban_quyen ra.
Phó Đình giấu tay ra sauleech_txt_ngu lưng, hơi nhíuleech_txt_ngu mày nói: Không phải muốn đi sao, còn không mau đi?
Tô Tiểu Lạcbot_an_cap cầm lấy chiếc túi nhỏ của mình, vẫy vẫy tay chào và Đường Tiểu rồi theo.
Tô Tiểu Lạc chưabot_an_cap bao giờ đi xe buýt, cô lủi thủi theo sau Phó Thiếu Đình bước lên . Nhân viên bánleech_txt_ngu vé đibot_an_cap đến trước mặt Tô Tiểu Lạc, cô chỉ tay về phía Phó Thiếu Đình nói: Anh vé.
vé nhìn cô với ánh mắt đầy ngưỡng mộ: Đối tượng của cháu thật khôi ngô!
Không đối tượng! người thanh đáp lại, nhìn nhau một cái rồi vội vàng dời mắt đi chỗ .
Nhân viên bán vé nở nụ cười đầy ý, cười nói: cái gì mà chẳng , chắc là mớibot_an_cap tìm hiểu nhau chứ gìleech_txt_ngu! Qua một thời gian nữa ổn thôi !
Dì hiểu lầm rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô ấy không phải người tôi. Thiếu Đình vội vàng muốn phủi sạch quan hệ với .
Dì ơi nói nữa, anh ấy đang đấy. Tô Tiểu Lạc giả vờvi_pham_ban_quyen e thẹn .
Hiểu rồi, dì hiểu mà, một đứa con trai mà còn hay thẹn thùng hơn con gái. bán vé nhận tiền rồi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua khác. Ông dì hồi mới yêu hay ngại thế đấy, lâu rồi là thay đổi ngay !
Mọi người trên xe đều hiểu ý cười rộ lên.
Thiếu Đình liếc xéo Tô Tiểu Lạc một , cố lờ đi không nhìn anh.
Xe bắt đầu chuyển bánh, cô không để ý nên cả ngã nhào vào Phó Thiếu Đình. Mũi vào ngực anh điếng.
Phóvi_pham_ban_quyen Thiếu Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cau , đưa một ngón tay ấn lên , đẩy cô giữ một khoảng nhất định vớileech_txt_ngu mình.
Tô Tiểu Lạc xoa xoa mũi, vội vàng nắm lấy thanh vịn.
Sau khi xuống xe, Tô Tiểu Lạcbot_an_cap lấy ra một cuốn sổ nhỏ, bên trên viết chi chít . Đâybot_an_cap tin cô hỏi được Trương má, hy vọng món bánh bao chiên ở đây thực sự ngon như lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồn.
Nơi này có rất sạp hàngvi_pham_ban_quyen rong vì gần đó có trường trung học và vài nhà máy.
Phó Thiếuvi_pham_ban_quyen Đình nhận ra Tô Tiểu dường nhưvi_pham_ban_quyen rất quen thuộc vớivi_pham_ban_quyen nơi này. Thường thì chỉ cóleech_txt_ngu người địa phương mới biết quán nào ngonleech_txt_ngu nhất, nhưng Tô Tiểu mới đến thành phố vài ngày đã rõ như lòng bàn tay.
Tô Tiểu Lạc trách mua, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiếu phụ tráchvi_pham_ban_quyen trả tiền, chẳng mấy trên tay anh đã xách các túileech_txt_ngu lớn túi nhỏ.
Chàng trai , các cháu mua này liệu có hết không? sạp là bà lão đãleech_txt_ngubot_an_cap tuổi, giữ thái độ tiết kiệm là sáchbot_an_cap nên nhịn được hỏi thêm một câu.
Cô ấy thích là được ạ. Phó Thiếu Đình chỉ lo việc trả tiền.
Mới yêu đương đã chiều chuộng thế này, này tính sao? Bà lão lẩm bẩm, bà có tư tưởng truyềnvi_pham_ban_quyen thống, cho rằng không nên chiều . nhà tôi đây , dâu tôi chưa giờ dám nói .
Chẳng trách lúc chồng bà bệnh nặng, bàbot_an_cap không nói một lời , thậm chí còn đóng lại. Lạc miệng nhai đầy thức ăn, chằm chằm vào cái bóng phía sau lưng bà lão mà nói.
Cháu… cháu bậy bạ gì đó? lão chột dạ cao giọng.
Cháu có nóibot_an_cap bậy hay , trong lòngbot_an_cap bà không biết ? Tô Tiểu Lạc nuốt thức ăn xuống rồi nói: Gia đìnhvi_pham_ban_quyen bà dạo này gì cũng không thuận đúng không? Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn không thành tâm hối cải, trai bà gặp đạivi_pham_ban_quyen hạn .
… đừng có xằngleech_txt_ngu nói bậy. Bà lão giận đến phát điên. Các người đi đi, thứ tôi không bán nữa.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình, chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đi thôi, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳng muốn ăn nữa! Tô Lạc kéo Phóvi_pham_ban_quyen Thiếu Đìnhvi_pham_ban_quyen, quay làm quỷ vớibot_an_cap.
Cô thở nói: Đúng là bà sao làm khổ đàn bà.
Phóvi_pham_ban_quyen Thiếu Đình tò mò hỏi: Cô nói con trai bà ta gặp chuyện, là chuyện gì?
Tô Tiểu Lạc tỏ vẻ thần bí: cứ coi tôi đang nhảm đi.
Tô Tiểu Lạc không nói, Phó Thiếu Đình cũng không hỏi thêm. Tô Tiểu Lạc từng nhỏ ăn bánh bao chiên nước, đợi đến khi cô làm xong bùa bình an, cô sẽbot_an_cap còn đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ăn thêm vài lần nữa.
Hai dừng chân trước sạp hoành thánh , Thiếu Đình gọi một bát.
Tô Tiểu Lạc cắm cúi ănbot_an_cap ăn để, thỉnh thoảng lén nhìn Phó Thiếu . Dáng vẻ ăn uống của Phó Thiếu Đình nhã nhặn, khí chất người anh vốn đã cao quý, nên chỉ là ăn hoành thánh nhưng trôngvi_pham_ban_quyen đang thưởng thức sơn hào hải vị .
Cho tôi một bát nữa!
Tô Tiểu Lạc với người chủ quán.
Cô chắc chứ? Thiếu Đình nhướng mày, nhìn đống đồ ăn cô mualeech_txt_ngu đang chất trên .
Chắc ! Tô Tiểu Lạcbot_an_cap mặt không sắc.
Chẳng mấy chốc, quán đã bưngleech_txt_ngu lên một bát hoành nóng hổi. Tô Tiểu Lạc nóng lòng cắn một , vị thịt thơm nức lan tỏa trong miệng. Đúng là ngon thật!
Cô đẩyvi_pham_ban_quyen túi bánh bao chiên nước mình mua trước mặt Phó Thiếu .
Phó Thiếu Đình nhướng hỏi: Cô không nổi ?
Rõ ràng là biết rồi !
Suốt dọc , Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Lạc đã một hoa quế, năm cái bao chiên, một cái đùi gà , giờ lại gọileech_txt_ngu thêm một bát hoành . Dù sức ăn có tốt đến đâu thì giờ cô cũng đã no .
Anh là nam đồng chí cao tận mét tám lăm, một hoành thánh sao mà no được? Tôi đây là đang sẻ với anh đấy.
Phó Đình cũng không trần . Vừa nãy không biết là ai cứ khư khư cái túi, sợ người cướp mất.
Tôi ăn một bát là rồi, những mónvi_pham_ban_quyen ngon này cô cứ giữ lại mà thong thả thưởng thức.
Tô Tiểu Lạc tặc lưỡi, này mặt lạnh đã , sao lời nói ra còn băng hơn.
Đúng lúc đó, một xe đỗ lại bên lề đường. Tôleech_txt_ngu Vãn cùngvi_pham_ban_quyen mấy người bước xuống, Ôn Đình vừaleech_txt_ngu thấy Tô Tiểu Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền lạnh một tiếngleech_txt_ngu khó chịuvi_pham_ban_quyen: xấu hổ!
Lạc lườm cô ta một cái, Ôn Đình theo bản năng liền nép sau lưng Đường Tiểu Thiên.
Đường Thiên cười nói: Mọi người nói hai người đi dạo phố nên muốn đi cùng, anh chị không phiền chứ?
Sao mà phiền được? Tô Tiểu Lạc vội vẫy tay gọi Đường Tiểu Thiên , Bánh bao chiên này ngon lắm, anh nếm đi.
Đường Tiểu Thiên có chút thụ sủng nhược kinh ngồi xuống, dưới cái nhìn Tô Tiểu Lạc, anh taleech_txt_ngu cứ thế ăn từng một.
Anh Thiếu Đình, cũngleech_txt_ngu phải mời em và Vãn Vãn chứ! Ôn Đình không phục lên tiếng.
Phó Thiếu Đình và nhà họ Tô có hônleech_txt_ngu ước từ , nếu không thấy Tô Tiểu thì người hônvi_pham_ban_quyen với anh sẽ . Bây giờ Phó Thiếu Đình lại một con bé giúpvi_pham_ban_quyen việc dạo phố là có ý gì chứ?
bot_an_cap đâu, muốn ăn gì thì cứ muavi_pham_ban_quyen thôi. Đường Tiểu Thiên không hề nhận ra bầu khí kỳ quặc lúc này, mờileech_txt_ngu Tô Vãn vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn Đình ngồi xuống.
Tôi không muốn ngồi cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một con bé giúp việc. Ôn Đình lộ rõ vẻ chê bai, ngồi một đứa giúp thì mặt chết đi được.
Hôm nay anh Thiếu thuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về tôi . Nếu cô muốn ngồi thì hẹn dịp khác đi. Tô Tiểubot_an_cap Lạc cười, bắt chước điệu đỏng đảnh của Ôn Đình.
Mày! Đồ trơ ! Anh Thiếu Đình sao có thể thuộc vềleech_txt_ngu mày ? Đình kéo tay Tô Vãn.
Anh Thiếu Đình, anh nói xem hôm nay anh thuộc ai? Tô Lạc cằm, đôi mắt trong nhìn Phó Thiếu Đình, hỏi.
Đường Tiểu Thiên há hốc mồm kinh ngạc, ánh mắt đảo qua đảo lại Phó Thiếu Đình và Tô Tiểuleech_txt_ngu Lạc, không hình lại trở nên phức thế này.
Phó Thiếuvi_pham_ban_quyen Đình nói: Muốn thì ăn , đừng nói chuyện đâuleech_txt_ngu đâu.
Tô Tiểu Lạc phụ họa : đấy, ăn thì ăn, ăn thì đi. Kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà tám, chưa làm đủ hay sao?
Mày mới là bà tám! Vốn dĩ vì Phó Thiếu Đình không giúp nên Đình đã bực bội, giờleech_txt_ngu Tô Tiểu Lạc mắng, cô ta lập tức nổi : nhà mày đều là bà tám!
Đã mắng người nhà tôi thì không được mắng tôileech_txt_ngu nữa đấyvi_pham_ban_quyen. Tiểu Lạc đeleech_txt_ngu dọa.
Cứ mắng đấy! Cái loại không biết trời cao nhà … ưvi_pham_ban_quyen ư…
Ôn Đình nói một nửa bỗng không phát ra tiếng nữa, đôi mắt xoe kinh hãi.
Ôn Đình, cậu sao thếvi_pham_ban_quyen? Tô lo lắng .
Ư ư . Ôn Đình vào miệng mình, không nói được.
Chẳng phải đã nói rồileech_txt_ngu sao, kẻ ăn nói không có sẽ bị báo ứng đấy. Tô Tiểu khẽ nhướng mi.
Anh Thiếu Đình, giúp emleech_txt_ngu đưa Ôn Đình đến bệnh viện được không? Vãn van nài.
Lạc túm lấy vạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo Phó Thiếu Đình, : Không được đi, nhiệm vụleech_txt_ngu hôm nay củavi_pham_ban_quyen anh làvi_pham_ban_quyen cùng tôi.
Phóleech_txt_ngu Thiếu Đình hơi nhíuvi_pham_ban_quyen mày, bảo: Tiểu Thiên, đi đi.
Đường Tiểu Thiên bị gọi tên, vội đứngleech_txt_ngu dậy. Vãn nhìn Đình lần rồi mới không cam rời đi.
Cô làm ? Phó Thiếu Đình hỏi.
không sao đâu, một lát là khôi phục thôi. muốn họ làm chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi mà. Tô Tiểu Lạc không giấu nổi vẻ đắc ý, khóe môi hơi lên, gương mặt toát lênleech_txt_ngu tinh quái.
Phó Thiếu dời mắt đi khác, thanh toán tiền xong hỏi: Còn muốn đi đâu nữa ?
Lạc xoa cái bụng trònbot_an_cap vo, cười nói: Cứ đi dạo thôi, vừa đi vừa nghĩleech_txt_ngu.
Phó Thiếubot_an_cap Đình cũng thúc giục, cứ thế sau cô.
Phòng bóng là gì thế? Tô Tiểu Lạc chỉ vào cửa hiệu bên cạnh hỏi.
Là nơi phim. Phó Thiếu đáp.
Phim là gì? Có ăn được không? Tô Tiểu Lạc ngây ngô .
Phó Đình: …
Phó Thiếu Đình dẫn Tô Tiểu Lạc vào phòng chiếu bóng, lúc đó đang chiếu một bộ kinhvi_pham_ban_quyen dị. Vừabot_an_cap bước vào bên trong, một không gian tối đen mực trùm.
Lạc vàoleech_txt_ngu nhận được một luồngleech_txt_ngu khí lạnh lẽo . Phóng tầm mắt nhìn qua, cô thấy những hàng đầu người đen kịt.
Phim này chắc không được rồi.
Gì cơ? Phó Thiếu Đình không hiểu ý cô, lúc này phim bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu chiếu.
Lạc ngồi trên mặt đất, lẩm nhẩm ngữ, xung quanh thân hình tỏa ra một kimbot_an_cap nhạt.
Thiếu kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngạc phát hiện những người xung quanh như đều đứng yên bất động, mà ở phía cuối chiếu bóng bỗng xuất hiện cánh lớn. Ánh sáng chói mắt khiến Phó Thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình phải tay lên che.
Khi ánh sáng dần tản đi, từng đenbot_an_cap bắtleech_txt_ngu đầubot_an_cap tiến về phía cánh cửa đó. Phó Thiếu Đình nheo mắt lại, những hình bóng ấy anh không tự chủ được nhòe đi.
Trên họ, người thì quấn băng gạc, người thì mang đầy thương tích, người lại cụt tay mất chân. Nhưngleech_txt_ngu tay họ đều cầm khívi_pham_ban_quyen, từ súng ống đến gậy gộc…
Bảo gia.
Không thể để ứcbot_an_cap hiếp dân mình.
Dù phải hy sinh tính mạng, cũng quân thù ra khỏi cõi.
Anh em, ta không được ngã xuống.

Những tiếng nói vang lên từ sâuvi_pham_ban_quyen thẳm linh hồn, đó là tín ngưỡng của họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là động lực nâng họbot_an_cap về phía trước. Họ nỡ rời đi, vẫn muốn dùng sống để canh giữbot_an_cap tổ quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bảo vệ nhân . Dẫu trên đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rẫy những vết thương, họ vẫn bao giờ quênbot_an_cap đi sứ mệnh của .
Thiếu Đình giơ tay lên, nghiêm theo nghi quân đội.
Các đồng chívi_pham_ban_quyen, các anh chiến , các anh cóbot_an_cap thể yên nghỉ được rồi.
Ngay khi lời Phó Thiếu Đình vừa dứt, những hình bóng dườngvi_pham_ban_quyen như được dát mộtleech_txt_ngu lớp kim quang. Họ xúc động lệ, bướcvi_pham_ban_quyen chân vềvi_pham_ban_quyen phía cánh cửa lớn. Từng bóng người dần dần tan biến.
Chỉvi_pham_ban_quyen lại một bóng hình cứ quanh quẩn trướcbot_an_cap cửa, không nỡ rời .
Tô Tiểu Lạc mắt ra, : Anh còn tâm nguyện gì chưa hoàn thành ?
“Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một vịvi_pham_ban_quyen hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thê vẫn đang đợi tôi trở về, muốn được cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm một lần nữaleech_txt_ngu.”
Tô Tiểu Lạc nhìn chằm chằm vào mặt anh ta, người này tầm khoảng hai mươi tuổi. Anh đã mấtbot_an_cap được bốn mươi năm, nhưng vẫn giữ dáng vẻ khôi ngô của thời trai trẻ.
han vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu rồi đồng ý với thỉnh cầu của anh .
Lạc tiễn nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net linh này đi đã tiêu tốn không pháp lực. Trên cô rịn ra một lớpleech_txt_ngu mồ hôi mỏng, khi đứng dậy thì mắt tối sầm lại, chân nhũn ra định ngã nhào sang một bên.
Phó Thiếu Đình nhanh tay lẹleech_txt_ngu mắt đỡ lấy .
“Để tôi nghỉ một lát.” Tô Tiểu Lạc .
Phó Thiếu Đình xuống ghế, mình thì ngồi bên cạnh. Xung quanh đã khôi lại thường, bộ phim bắt đầu được chiếu.
Thế nhưng lòng anh vẫn không sao bình lặng nổi.
Cảnh tượng vừa xảy khiến anh không tin vào mắt mình, thậm niềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bấy lâu nay như cũng bắt đầu dao động. Những chuyện xảy ra mấy ngày quả quá đỗi hoang đường.
Anh nghiêng đầu nhìn Tô Tiểu , thấy cô đang ngoẹo đầu, tựa vào vai mìnhvi_pham_ban_quyen ngủ .
Phó Thiếu Đình ngồi im bất độngleech_txt_ngu, sợ làm cô tỉnh giấc. qua anh cũng không ngủvi_pham_ban_quyen , nên chẳng mấy chốc cũngvi_pham_ban_quyen chìm vào giấc ngủ sâu.
Khi Tô Tiểu Lạc tỉnh , cô phát hiện mình đang tựa vào Phó Thiếu Đình. Bờ anh rộng và vững , mang cảm giác annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn đặc .
Cô khẽ ngẩng đầu, ánh sáng từ màn hình chiếu lênvi_pham_ban_quyen mặtvi_pham_ban_quyen . Góc với nét sâu và rõ rệt khiến tim cô bỗng dưng đi một nhịp.
Người này trông trai thật đấy!
Trong chốc, Tôbot_an_cap Tiểu Lạc nhìn đến ngẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
“Hay lắm! Giở trò lưu nhé! tôi bắt quả tang rồi nhé!”
Tiếng của một bà thímnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang lên, Tô Tiểu Lạc vộivi_pham_ban_quyen vàng đứng bật , thanh minh : “Cháu không có.”
Phó Thiếu mởleech_txt_ngu mắt, cũng đứng dậy. Một luồng ánh sáng từ đèn chiếuvi_pham_ban_quyen thẳng mặt họ, rồi cuối cùng dừng lại ở ghế sau. Một cặp nam nữ ngồi hàng sau lấy tayleech_txt_ngu che mặt.
thanh thiên bạch nhật, chốn đông người này mà không biết hổleech_txt_ngu à?” Bà tiếng vấn đầy nghĩa.
“Bác ơi, chúng cháu .” Anh thanhbot_an_cap niên thanh minh.
“Còn nói không có, chính mắt tôi thấy người hôn nhau rồi!” Bà cao giọngbot_an_cap, mọi người xung quanh ngoái lại nhìn.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái trẻ da mỏng, lên tiếng xin: “Bác đừng nói nữa, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa mà.”
“Hai người theo tôi, viết kiểm .” Bà thím vừa nói vừa dẫn họ rabot_an_cap ngoài.
Tô Tiểu Lạc một phen hú vía, cô nói: “Chúng ta cũngvi_pham_ban_quyen xem nữa, đi thôi!”
ra khỏi rạp chiếu phim . Thiếu Đìnhbot_an_cap đi theo Tô Tiểu Lạc, cô rảo bước nhanh hơn và nói: “Bánh ngọt ở Ngự Quế Hiên chắc vừa ra lò rồi, tôi muốn mua về cho Trương má.”
Tô Tiểu Lạc một ít kẹo lạc giòn và bánh bơ, giờ mới hài lòng đi. người xe buýt trở về đại việnleech_txt_ngu, Tô Tiểu Lạc đem số bánh ngọt mua được đưa hết cho Trươngbot_an_cap má.
Trương má cười tươi , nói: “Mấy thứ này chắc không rẻ đâuvi_pham_ban_quyen nhỉ! Con giữ lại mà ăn!”
không bao nhiêu tiền ạ, có người hàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phóng mời con ăn đấy.” Tô Tiểu Lạc liếc nhìn người đàn ông đang đứng ở đầu cầu , khóe miệng nhếch lên.
“Là nam hay nữ? Con gái con phải chú , đừng người ta lợi dụng đấy.” Trương má đã gặp quá nhiều cô gái những gã đàn ông tồi tệ lừa gạt, kết cục đều rất thảm thương.
Tiểu Lạc là một cô bé đáng yêu, Trương không muốn cô bị người ta bắt nạt.
“Hì hì, anh ấy phải loại người đó đâu.” Tiểu cười nói, “Trương , mai muốn xin nghỉ thêm một ngày có được không ạ?”
“Cái con bé này! Lại muốn lười biếng rồibot_an_cap sao?” Trương má nhéo má , bảo: “Ngày không được đâu, ngày mai người đơn sẽ đến trao huân chương cho thằng bé, tang sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng trong mấy nàyleech_txt_ngu thôi.”
Tiểu Lạc mình cóbot_an_cap nói gì thì họ cũng sẽ không tin, nên dứt khoát không nói nữabot_an_cap. Cứ bận rộn xong mấy này rồi hãy đi hoànbot_an_cap thành tâm nguyệnleech_txt_ngu vong hồn .
miệng Tô Tiểu Lạc nãy giờ ngừng nghỉ, bữa tối cô chẳng ăn được bao , giúp Trương máleech_txt_ngu dẹp xong liền đi lên lầu. đi qua phòng Phó phuleech_txt_ngu , cô nghe thấy tiếng thổn thức vọng ra từ bên trong.
Chắc là bà đang khóc thương đứa con “đoản mệnh” mình rồi!
Đang định nhìn Phó Thiếu Đình từ trong phòng ra.
Tô Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lạc chạm mắt với anh, khẽ mím môi, rời đi thì bị Phó Thiếu gọi .
“Cô…”
“Gì vậy?”
“Thôi, không có gì.”
Phó Thiếu Đình quay người , lại một mình Tô Tiểu Lạc . Cô bĩu , thầm nghĩ người này thật là kỳ quặc.
Trở về phòng, Tô Tiểu Lạc và chu sa ra, bắt đầu nghiêm túc làm bùa bình an.
Dưới sân, Phó Thiếu Đình ngồi trên , ánh mắt rựcbot_an_cap cháy nhìn chằm chằm vào sổ Tô Tiểu Lạc. Bên trong ra ánh vàngvi_pham_ban_quyen nhạt ớt. Nghĩ lại xảy ra mấy ngày qua, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi day dứt day chân mày.
Việc cả gặp chuyện khiến cả gia đình bao trùm trong bầu không khí ám khó . Đặc biệt là sức khỏeleech_txt_ngu củaleech_txt_ngu mẹ anh, vì cú sốc này mà ngày một sa sút.
hai.” Phó Nhiễm cầm một chai đưa cho anh rồi ngồi xuống .
vi_pham_ban_quyen nhìn lên ánh trăng trên bầu trời, thở dài: “ nhớ anh cả .”
“Anh cũng vậy.” Ánh Phó Thiếu Đình buồn, một nghĩ sâu lòng anh đã lâu. Nhưng niềm bấy lâu nay lại khiến anh phải đè nén nóleech_txt_ngu xuống, anh nắm nắm đấm.
“Anh hai, em luôn cảm giác anh cả chưa đi, anh vẫn còn ở quanh đây.” Mắt Phó Nhiễm bắt đầu nhòe đi. Phó Vân Hải hơn cô tám , ngày nhỏ cha mẹ đềubot_an_cap cốngleech_txt_ngu hiến hết thời gian và tâm sức cho , chính Vân Hải đã một tay nuôi nấng hai anh em trưởng .
Trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phó , Vân vừa là anhvi_pham_ban_quyen cả, vừa như một .
Khi anh gặp chuyệnvi_pham_ban_quyen, người lòng nhất chính là Phó Nhiễm. vì mẹ dám biểuvi_pham_ban_quyen hiện ra ngoàibot_an_cap, chỉ có tìm kiếm một an ủi nơi anh hai Phó Thiếuleech_txt_ngu Đình.
Phó Thiếu Đình hạ quyếtbot_an_cap tâm, bước dài đi vào trong nhà.
Anh vốn là giỏi chịu đựng, Nhiễm cứ ngỡ anh cũng đau lòngbot_an_cap nên mới rời đi. quay mặt đi, lau vệt nước mắt trên .
Phó Thiếu Đình lưỡng mãi, cuối cùng vẫn gõ cửa phòng Tô Tiểu Lạc.
Lạcvi_pham_ban_quyen vừa làm xong bùa bìnhleech_txt_ngu anleech_txt_ngu, nhìn anh với vẻ mặt đầy thắc mắcvi_pham_ban_quyen.
Phó Thiếu Đình cô chằm chằm, như thểvi_pham_ban_quyen hạvi_pham_ban_quyen quyết tâm lớn lắm mới hỏi: “Ngày mai cô có việc gì không?”
“Ngày mai ạ? Nghe Trương má việc rất nhiều, vì người bênbot_an_cap đội sẽ tới, nên phải chuẩn bị cơm nước tiếp đãi họ nữa.” Tiểu Lạc trả .
Chân mày Phó Thiếu Đình gần như thắt lại thành một cục, nắmbot_an_cap đấm cũng siết chặt.
Tô Tiểu Lạc không biết anh định nói gì, cũng thấy căng thẳng theo.
“Anh còn có việc gì nữa không?”
“Cô có thể tìm anh cả của tôi không?” Phó Thiếu Đình cuối cùng cũng lên tiếng, “Dù hay chết, cũng muốn biết tung tích củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ấybot_an_cap.”
môi Tô Tiểu Lạc khẽ , cô hỏi: “Sao , không bảo tôi giả thần giả quỷ nữa à? Không sợvi_pham_ban_quyen tôi lừa bịp bợmbot_an_cap nữa sao?”
Gương mặt lạnh lùng Phó Đình hơi nóng lên, anh mím môi nói: “Thôi quên đi, cứvi_pham_ban_quyen coi như tôi đangleech_txt_ngu nói nhảm.”
Anh quay người định đi, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểuleech_txt_ngu Lạc cuống quýt nắm lấy cổ tay anh.
Cô mỉm cười hỏi: “Nếu tôi tìm thấy, thì có ích gì không?”
muốn lợi ích ?” Phó Thiếu Đình khẽ hỏivi_pham_ban_quyen.
Đòi tiền?
Tô Tiểu Lạc đã có trăm tệ của Đường Tiểu , tạm thời không thiếu tiền. Hơn nữa cũng nhậnvi_pham_ban_quyen ravi_pham_ban_quyen rằng, ở Vệ Thành có tiền cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn phải có thế nữa. Nếu không, cứ ai cũng bắt cô vào đồn cảnh sátleech_txt_ngu, ghế gỗ ở đó cứng lạnh, ngủ chẳng yên giấc chút nào.
Đình làbot_an_cap tướng trẻ tuổi đầy triển vọng, cha anh lại là Tư , có câu dựavi_pham_ban_quyen gốc cây lớn thì dễ hưởng bóng mát, Tô Tiểu Lạc nhất định phải tìm cho mình một chỗ dựa vững chắc. cô đoán khôngvi_pham_ban_quyen lầm, Phó Thiếu Đình này chính là vị hôn phu mà sư phụ đã nhắc tới.
Nhìn sơ thì cũng được. Diện mạo ổn, thế tốt, năng lực bản thân cũng không tồi.
“Tôi tạm thời chưa ra, nào nghĩ xong báo cho anh.” Thấy Phó Thiếu cau mày, Tiểuleech_txt_ngu Lạc giải thích thêm: “Chắc chắn sẽ không khiến khó xửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vàbot_an_cap cũng nằm trongvi_pham_ban_quyen phạm năng của anh.”
thực sự có thể tìm lại anh
“Được.”
Lời nóibot_an_cap đã định.
Lạc mỉm cười nhìn chằm chằm vào mặt , không ngờ tảng băng trôi lại dễ nói đến vậy.
“Vậy còn chờ gìvi_pham_ban_quyen nữa? Đợi đến sáng mai người của quân đội đến thì sẽ khó thu xếp .”
Xuống , Phó Thiếu Đình dặn dò Phó Nhiễm vài rồi xe đưa Tô Tiểu Lạc đường tìm kiếm Phó Vân Hải.
Phó Nhiễm vẫn còn ngơ ngácleech_txt_ngu chưa hiểu chuyện gì, Phó Thiếubot_an_cap Đình bảo cô đừng nói , cũng không nói rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa cô giúp việc nhỏ đi . Chẳng lẽ anh hai bỏ trốn cùng cô giúp việcvi_pham_ban_quyen rồi? Không thểvi_pham_ban_quyen nào! Cho dù côleech_txt_ngu việc kia có xinh đẹp thật, hai đâu phải hạng người muội vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc!
Phó lo lắng đi tới đi lui, sáng maibot_an_cap người của vị rồi, anh hai không thể phạm sai lầm lúc này được!
Nơi Phó Vân Hải nạn Vệ sáu giờ lái xe, sau khi xuống xe còn phải đi một núi. được nửa đường, đen giăng kín, trời bỗngvi_pham_ban_quyen đổ mưa tầm tã.
Lúc phát, Tiểu Lạc bảo Phó Thiếu Đình bị sẵn áo . Haibot_an_cap người áo mưa , Phóvi_pham_ban_quyen Đình hỏivi_pham_ban_quyen: “Trời mưa, cô cũng biết sao?”
“Tránh hung gặp cátvi_pham_ban_quyen là kỹ năng cơ bản thôi mà!” Tô Tiểu Lạc thản nhiên đáp.
Phó Thiếuvi_pham_ban_quyen Đìnhleech_txt_ngu nhìn vàoleech_txt_ngu rừng cây xanh mướt, trong lòng đầy nghibot_an_cap . Anh cuốn trôi, tại lại phải lên tìm? Tô Tiểu Lạc nhìn thoáng qua ánh mắt anh lại đầu nghi ngờ. Nhưng anh không hỏi, côleech_txt_ngu cũng lười giải thích.
“Cẩn .”
Phó Thiếu Đình đưa bàn tay lớn đỡ lấy eo Tôbot_an_cap Tiểu Lạc khi cô chân, khiếnvi_pham_ban_quyen cô ngã nhào vào lòng . Đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng vững, mới thu tay lại: “Xem ra tránh gặp cát cũng không phải lúc nào cũng có dụng.”
Tô Tiểu Lạc mặt, nói: “Chẳng tôi đang đi anh cả của anh sao? Nếu anh không gấp thì chúng ta thong thả mà đi.”
“Tôi đi trước, cô theo sau tôi.”
Thân thủ của Phó Thiếu Đình cực tốt, ngay cả trong đêm mưa cũng không hềvi_pham_ban_quyen ảnh . Anh dẫn trước, Tô Tiểu Lạc theo sau, chẳng mấy chốc đã vài hộ thấp thoáng.
Trên núi toàn là nhà tre, những ngôi nhà ấy ẩn trong rừng cây. Sương mù buổi sớm cộng với lànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mưa gột rửa khiến Tô Lạc nhớ đếnleech_txt_ngu sư phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Không biết thế nào rồi.
“Đi nào?” Phó Thiếu Đìnhvi_pham_ban_quyen quay mặt lạileech_txt_ngu, đúng lúc thấyleech_txt_ngu đôi vi_pham_ban_quyen Tiểu Lạc đỏ hoe như mắt thỏ. Anh tưởng lời trêu chọc vừa rồi làm cô tổn thương, vội vàng nói: “ không có ý giễu cợt , chỉ là tôi…”
“Anhleech_txt_ngu làm sao?” Tô Tiểu Lạc ngược lại.
“Sau này không nói vậy nữa.” Phó Thiếu Đình cũng không hiểu sao, nhìn thấy cô khóc, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy lồng ngực mình có chút nghèn nghẹn.
“Phụt!” Tô Tiểu Lạc không nhịn cười, nói: “ đâu hòi thế, tôi chỉ là nhớ sư phụ thôi. Mau thôi, căn nhà chính là nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Sáng sau, Trương má dậy sớm chuẩn nguyênbot_an_cap liệu nấu ăn thì phát hiện Tô Tiểu Lạc không có trong phòng. Chẳng lẽ vì bà không phê chuẩn cho phép nên côvi_pham_ban_quyen tức giận bỏ đi rồi?
Trong lòng Trương má không khỏi lo . Tuy chỉ mới chung sống vài ngày nhưng Tôvi_pham_ban_quyen Tiểu miệng ngọt ngào, biếtbot_an_cap thương . coi như con gái , giờ cô ra đi không một lời từ biệt khiến bà vừa vừa lo.
Phó phu nhân Trịnh Bảo Trân thấy có mình Trương má rộn, liền hỏi: “Cô giúp nhỏ thay cho dì Hoàng đâu rồi?”
“Cô …” má căng thẳngleech_txt_ngu nói, “Chắc là hôm qua bị nhiễm , sợ lâybot_an_cap cho mọi người nên đang nghỉ trong phòng ạ!”
Trịnh Bảo Trân thở dài, : “Đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ bây chẳng bằng chúng ngày xưa, manh yếu đuối quá.”
Bà tuy có phàn nàn vài câuleech_txt_ngu nhưng là không truy cứu thêm, Trương má thầm thở phào nhẹ nhõm. Hy vọng Tô Tiểu Lạc về.
Dù đã ba tháng nhưng Trịnh Bảo Trân vẫn chưa thoát khỏi nỗi đau mất con trai cả. Gương mặt hốc , hai mắt mọng hạt quả óc chó.
“Bảo Trân, sắc mặt bà không tốtleech_txt_ngu, đi nghỉ thêm đi, ở đây cứ để tôi lo.”
“Tôi muốn làm cuối cho Vân Hải, để nó đi được thanh thản và đàng .” Trịnh Trân ánh mắt kiên , “Lần cứu hộ Vân Hải đã cứu đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tất cả tám , là một đứa trẻ ngoan.”
Nói đoạn, mắt lại đỏ hoe.
“Mẹ, con tự hào về anh cả.” Phó Nhiễm khoác tay Trịnh Bảo Trân, đầu vào vai , nghẹnvi_pham_ban_quyen ngào nói. “Người yêu của anh cả, hôm nay con cũng báo cho chịbot_an_cap ấy tới ?”
“Không được! Bấtleech_txt_ngu ai cũng có thể tới, nhưng cô ta tuyệt đối không được!” Trịnh Bảo Trân kích động nói.
“Được rồi, , không mời nữa, mẹ kích động.” Phó Nhiễm vội vàng trấn anbot_an_cap.
Ba người đầubot_an_cap chuẩn bị đồ ăn. Chờ khi tâm trạng Trân bình tĩnh , Phó Nhiễm tranh thủ ra ngoài một chuyến, cốvi_pham_ban_quyen khuyên người phụ nữ đang kia rờileech_txt_ngu đi.
“Thi thể trai tôi vẫn chưa tìm thấy, chị có ở lại đây cũng vô ích thôi.”
“Tôi chỉ cho anh ấy chút cuối cùng.” Người phụ cầu xin.
“Tôi hiểu tấm lòng của chị, … mẹ tôi không muốnleech_txt_ngu thấy chị.” Phó Nhiễm lo lắng bị hiện, vội vã nói: “Anh cả tôi cũng sẽ không muốn thấy chị phải chịu khuất thế này đâu, chị đi đi!”
Người yêu của Phó Hải là do anh tự tìmleech_txt_ngu hiểu, tên Bình. Phó Nhiễm từng gặp qua, đóbot_an_cap một người ôn hòa và khiêm tốn. Người này là vợ của liệt vốnvi_pham_ban_quyen đồng đội Phó Hải, cô còn dắt theo một đứa con. Trịnh Bảo Trânleech_txt_ngu tuyệt đối khôngbot_an_cap đời nào chấp nhận một cô gái có gia cảnh như vậy.
Phó Vân Hải là một người hiếubot_an_cap thảo, không làm mẹ khó xửleech_txt_ngu nên không khăng khăng đòi cưới. anh cũngbot_an_cap giữ lời hứa, đội hy sinh đã giao phó vợ con cho anh chăm sóc, vì vậy anh cũngbot_an_cap cưới ai khác. Điều nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn đến việc Vân đã hai mươi chín tuổi mà vẫn còn độc thân.
Những năm qua, ở đơn vị hay bạn bè người thân giới thiệu không bot_an_cap gái có điều kiện tốt, Vân Hải nhất quyết . Cho đến khi anh gặp nạn, Trịnh Bảo Trân biết anh sinh vì cứu con của Trương Bình thì lại càng không thể thứ.
Đây đúng một nghiệt duyên! Phó Nhiễm xót xa cho cô ấy, và càng xót xa cho anh cả mình hơnbot_an_cap. Nếu như họ gặp nhau sớm một chút, có lẽ kết cục đã khác.
“Tôi, tôi sắp hôn .” Gương Trương Bình thoáng hiện vẻ khó xử.
Cút! Cô cút đi! Phó khôngvi_pham_ban_quyen tài nào ngờ được người phụ nữ này lại cóvi_pham_ban_quyen thể thốt ra những lời như vậy. Bao năm qua trai tôi đối xử với cô, với trai cô có điểm nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tốt? Có chỗ nào có lỗileech_txt_ngu với cô không? Anh tôi giờ còn chưa thấy, vậy mà cô vội kết hôn rồi sao?
Anh ấy… anh ấy rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt! nữ biện bạch bản thân, Nhưng tôi dù sao cũng là phụ nữ, bao nhiêu năm qua anh chưa từng cho tôi một mái ấm thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Chúng tôi rõ với nhauleech_txt_ngu rồi, anh ấy chỉ là giúp tôi chăm sóc con thôi, tôi có thể đi lấy chồng bất cứ lúc nào. Người hiện tại là đồngvi_pham_ban_quyen nghiệp của tôi, anh ấy đối xửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất tốt. Cho là Vân Hải biết chuyện, chắc chắn anh ấy cũng sẽ thật lòng mừng cho tôi.
Đãbot_an_cap muốn kết hôn , cô còn nhà tôi làm gì nữa? mặt Phó Nhiễm lạnh lùng.
Tôi… Trương Bình cắn môi dưới, nói tiếp: Vân từng nói, anh ấy để dành một khoản tiền cho mẹ con tôi, bảo là sẽ cho tôi.
Phó Nhiễm chếtleech_txt_ngu lặng vì ngạc, phẫn nộ hỏi: Anh trai tôi vì cứu con mới gặp nạn, cô cuộc có còn lương tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hayleech_txt_ngu không hả?
Nhưng mà… là ấy đã hứabot_an_cap với tôi. Bình mình đến không đúng lúcbot_an_cap, nhưng gia đìnhleech_txt_ngu đối tượng hiện của cô ta rất coi thường cô ta, cô ta đang cần gấp khoảnvi_pham_ban_quyen tiền để thể diện. Hơn nữa, quả thậtleech_txt_ngu đó là lời hứa do chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng Phó Vân Hải nói ra năm xưa.
Anh tôi hứa với cô, vậy xuống sông mà anh ấy mà đòi! Phó Nhiễm cảm thấy thật không đáng cho anh mình, trong lòng hạng bà này chỉ tiền chứ chẳng hề có lấy một vị nào dành anh cô.
Phó Nhiễm, cũng là phụ nữ, nên hiểu cho . Bình ra vẻ đáng thương nói.
Cất cái bộ mặt đáng thương đó đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cút ngay, đừngbot_an_cap để tôi một lần nào nữa. Phó lạnh lùng đe dọa, Lát nữa mẹ tôi raleech_txt_ngu đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà ấy không dễ nói chuyện như tôi đâu.
Trương Bình đương nhiên biết sự lợi hại của Trịnh Bảo Trân, ngay từ lần đầu gặp mặt năm cô ta đãvi_pham_ban_quyen biết bà không phải người dễ vào.
Phó Vânbot_an_cap Hải lại là con có hiếu, bao nhiêu năm nay, cô ta dùng đủ mọi cách cũng không thểleech_txt_ngu khiến Phó Vân đồng ý kết . Khi người đồng nghiệp Hoàng Phúc Vinh tỏ tình cảm, cô ta đã lấyleech_txt_ngu chuyện đó kích động Phó Vân Hải, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh không những chân thành chúc phúc mà còn sẽ đưa cho mẹ cô ta một khoản tiền.
Trương cam lòng rời đi.
Nhiễm Nhiễm, là ai thế? Trương má phía sau hỏi.
ạ, ta hỏi đường thôi. Phónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm lénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lau khô nước mắt, Trương má, người của bộ đội bao giờ thì đến ạ?
Chắc là .
một giờbot_an_cap trưa, ngườivi_pham_ban_quyen bộ đến nhà họ Phó để thăm hỏileech_txt_ngu và chia buồn.
Phó Thiếu Đình không xuất hiện, Trịnh Bảo Trân có chút khôngbot_an_cap nhưng không tiện tác. Còn cụ Phó Vệ Quốc vẫn đang ở quân khu chưa kịp về.
Trong nhà chỉbot_an_cap người phụ nữ, Đoàn trưởng Điền Hòa rõ ràng cũng không tới huống này. Vốn dĩ họ định lại dùng cơm trưa, nhưng giờ thì đành phải chờ đợi.
Trình dẫn theo Tô Vãn và Ôn Đình đến, cảbot_an_cap Tô Viễnvi_pham_ban_quyen cũng đã tới nơi. Anh bằng tuổi với Phó Vân Hải, hai cùng nhau lên đạileech_txt_ngu viện quân ngũ. Phó Vânbot_an_cap Hải là trụ cột của nhà họ Phó, còn Tô Viễn gánh vác nhà họ , quan hệ giữa hai người vô cùng thân thiết.
Tô Viễn cóbot_an_cap tính khác với Vân Hải, anh thiên về văn chương hơn, công tác tại cơ quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chức vụ Chính ủy.
Phu nhân Phó , Trịnh Bảo Trân áybot_an_cap náy nói: Ông nhà tôi chưa về, Đình cũng chẳng biếtbot_an_cap đã đi đâu , tiếp không chuvi_pham_ban_quyen đáo, mong mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượng .
Đừng nói ngốc thế, hai nhà chúng ta còn khách sáo gì chuyện này. Trình Nhãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay bàbot_an_cap cùngbot_an_cap đi vào trong.
Vãn đi phía sau, nghe thấy Thiếuleech_txt_ngu Đình có nhàvi_pham_ban_quyen, ánh cô ta đảo quanh lượt cũng không thấy bóng dáng Tiểu Lạc , trong lòng chợt dâng lên một nỗi bất an.
Dì Trịnh, saovi_pham_ban_quyen chỉ có mấy người bận thế này, cô giúp việc nhỏvi_pham_ban_quyen kia đi đâu rồi ạ?
Ồ, con bé bị bệnh . Trịnh Bảo Trân thản nhiên đáp.
Trùng vậy sao? Tô Vãn lẩm bẩm.
con nói cho mà nghe, chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cô Thiếu Đìnhleech_txt_ngu đi chơi rồi. Ôn Đình hậm hực nói, Đúng là hồ ly tinhvi_pham_ban_quyen.
Nhã hơi nhíu mày: Hôm tình hình biệt , Thiếu Đình sẽ không phải người thiếu chừng mực như vậy đâu.
Trịnh Bảo Trân không nghĩ nhiều, nhưng nghe Ôn Đình nói xong, bà liền Trương má ra hỏi thăm tình hình của Tiểu Lạc. Trương má ấp mãi, cuối cùng cũng đành nói sự .
Cái ? Nó biến mất ? Trịnh Bảo Trân bốc trong lòng.
Con trai của bàvi_pham_ban_quyen đãleech_txt_ngu bị một mụ góa phụ dắt mũi rồileech_txt_ngu, Thiếu Đình tuyệt đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không được đi vào xe đó nữa.
Trương má, sao bà có thể giúp con bé giúp việc đó giấu tôi lớn như thế này?
Bảo Trânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à, Tiểu Lạc nó khôngleech_txt_ngu phải hạng người đó đâu. Trương má cuống đến mức mồ hôi ra như tắm.
Trương mávi_pham_ban_quyen, nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khôngbot_an_cap thể mặt đâu. mớileech_txt_ngu quen ta được bao lâu chứ? Anh Đình điều kiện tốt vậy, cô ta muốn mượn cơ này để hóa phượng hoàng cũng là chuyện thường tình ! Đìnhleech_txt_ngu đứng bên cạnh thêm vào .
Thật là quá quắt. Trịnh Bảo Trân càng càngbot_an_cap giận, Đợi lo xong chuyện Vân Hải, cứbot_an_cap để Vãn Vãn và Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đính hôn luôn đi!
Thậtbot_an_cap sao ạ? Ôn trông còn vui mừng hơn cả Tô Vãn, Con luôn cảm thấy Vãn Vãn và anh Thiếu Đình là xứng đôi nhất.
thẹn kéo kéo tay áo Ôn Đình, nhỏ giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Chuyện này còn phải xem ý của anh Thiếu Đình nào đã.
Trình Nhã luôn đối xử với Tô Vãn con gái ruột, đối với Thiếu Đình bà cũng rất ưng ý, chỉ là trongbot_an_cap lòng bà luôn đau đáu về đứa con gái ruột thịt mình.
Năm đó khi bà vừa sinh con gái, Thiếu mới lên sáu tuổi. Cậu bé bò bên cạnh giường, nhìn chằm chằm vào khuônbot_an_cap mặt nhỏ nhắn của đứa bé sinh, ngâyvi_pham_ban_quyen ngô hỏi: Dì , con có thể chạm vào mặt em ?
Dĩ nhiên là được chứ! Trình Nhã cười nói, con phảibot_an_cap bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em cho tốtbot_an_cap nhé.
Em ấy yêu quáleech_txt_ngu, giống hệt nhưbot_an_cap cái bánh vừa mới ra vậy. Thiếu Đình vừa cười vừa nói, Con không muốn làm trai đâu, sau này lớn lên con sẽ lấy em ấy làm cô dâu.
, này để làm vợ con nhé. Trình Nhã trêu đùa.
Vậy thì định thế , đến đó dì đừng có mà tiếcbot_an_cap không nỡ gả đấy. Trịnh Bảo Trân cũng vui.
Từng thước khứ hiện về trước mắt, Trình Nhã kìm được mà rưng rưng nước .
Bảo Trân đương nhiên ra xúc của bạn mình, nắm lấy Trình Nhã nói: Trình Nhã, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đôi khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải chấp nhận số ! Tôi đã chấp nhận rồi, bà đừngleech_txt_ngu cưỡngbot_an_cap cầu .
Đúng ! Vạn sự chẳngvi_pham_ban_quyen chiều người.
Nhã bùi ngùi nói: Cứ để mọi chuyện tùy theo ý của bọn đi vậy.
Trịnh Bảo Trân có chút dỗi: Thiếu Đình cái thằng bé này từ nhỏ đã không tâm lý bằng Vân Hải, nó là anh nó nuôi lớn, vậy mà lúc lại bỏvi_pham_ban_quyen đi chơi, thật là biết gì cả.
Có lẽ Thiếu Đìnhvi_pham_ban_quyen có việc bận thật thì sao. Trình Nhã an ủi, Nó không phải người không biết nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Chắc chắn do cô giúp việc kia quyến rũ anh Đình! lúc ấy quen biết ta, chúngbot_an_cap con đã thay đổi hẳn rồileech_txt_ngu. Ôn Đình chỉ không thể đuổi Tô Lạc khỏi nhà họ Phó ngay tức.
Cả hai đứa bớt nói vài câu đi. Trình Nhã dặn .
Conbot_an_cap sai gì đâu? Cái con Tiểu Lạc chính là con hồ ly tinh! Ôn Đình nháy với Tôbot_an_cap Vãn, nói khẽ: Cậu đừngleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen để cô ta đấy.
Tô Vãnbot_an_cap nhớ lại cảnh tượng Phó Thiếubot_an_cap và Tô Lạc ở bên nhau hômleech_txt_ngu đó, lòng thầm chua xót. Cô ta làm sao mà không muốn chứ! Chỉ là những năm qua, anh Đình dồn tâm tríbot_an_cap vàovi_pham_ban_quyen sự nghiệp, đối xử với cô ta luôn lạnh nhạt, xa cách.
Chẳng lúc anh đang ở đâu, và đang ở bên cạnh .
núi, Phó Thiếu Đình bất thình lình hắt hơi một cái.
Tô Tiểu Lạc mỉm cười trêu chọc: Xem ra có người đang nhớ anh đấy.
Phó Thiếu liếc xéo cô một cái.
Tô Tiểu Lạc thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phó Thiếu Đình không buồn để ý đến mình, tự thấy mấtvi_pham_ban_quyen hứng, bèn chỉ tay vào một căn nhà gỗ phía trước nói: Anh trai anhbot_an_cap ở trong đó, tự đi mà .
Thiếu Đình nghe liền rảo bước đi tới, vừa vặn lúc đóleech_txt_ngu từ bên trong ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Anh thấy Phó Vân Hải đã mất tích bấy lâu, xúc động tiến lên nắm chặt lấy cánh anh trai: Đại , nếubot_an_cap không sao, tại sao không về nhà?
ánh mắt Phó Vân nhìn anh lại vô xa lạ.
Bố Y, anh ta hungleech_txt_ngu dữ quá!
Từ trong bước ra một cô gái đoan trang đại các, trên người bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net váy vải màu xanh, những họa tiết thêu đó rất , hẳn do cô tựvi_pham_ban_quyen taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêu lấy.
A , đừng sợ. A Bố Y dịu dàng , khi nhìn thấy mặt Phó Thiếu Đình, cô không khỏi ngẩnbot_an_cap ra chút, đó mời anh vào trong nhà.
Hóa ra năm đó Phóleech_txt_ngu Vân Hải bị nước cuốn trôi xuống hạ lưu, lúc kiệt đã bám một khúc gỗ trôi dạt vào bờ. Chỉ là dọc đường va phải đá nhọn, chân cũng bị thương.
A Y, gái xinh đẹp trên núi đã cứu anhvi_pham_ban_quyen, hằng ngày sắc thuốc thảo chữa trị cho anh.
Phó Vân Hải đãleech_txt_ngu trí nhớ, trí lựcbot_an_cap hiện tại như một đứa trẻ bảy tám tuổi.
Anh đưa anh ấy đi ? A Y tiếc hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ba tháng chung sống vừa quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, côvi_pham_ban_quyen Hải người thân của mình.
Không, tôi không muốn rời xa Bố Y đâu! Phó Vân ôm chặt lấybot_an_cap cánh tay A Y, hệt nhưleech_txt_ngu một đứa trẻ lớn xác.
Phó Thiếu Đình không nỡ nhìnbot_an_cap cảnh tượng này anhbot_an_cap trai, đành ngoảnh mặt đi chỗ khácvi_pham_ban_quyen.
Ngũ quan của Phó Vân vài phần giống với Thiếu Đình, nhưng nét mềm mại , lạnh lùng nghiêm nghị như em trai. Cộng thêm việc hiện thức chỉ dừng lại ở mức trẻ , nên có phần khạo.
Ngoan, tôi không đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu. A Bố Y cũng rấtvi_pham_ban_quyen không nỡ, cô chỉ vào Phó Thiếubot_an_cap rồi hỏi: A Hải, đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là em trai anh, anh không nhớ sao?
Vân Hải liếc nhìn Phó Thiếu Đình cái rồi đầu, sát vào người A Bố Y hơn.
A Bố cũng hết cách với Phó Hải, cô giải thích: Từ khi tỉnh lại ấy đã như vậy rồi, tôi đâu là anh theo đó.
Phó Thiếu Đình có thể nhìn thấy Vân Hải lần nữa đã là vạn hạnh, trong anh vô cùng cảm A Bố . Quần trên người ca chỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tề, mặt cũng sạch sẽ, có thể thấy được đã được chăm sóc rất chu đáo.
ca, nhà đượcleech_txt_ngu không? Phó Thiếu Đình kiên nhẫn hỏi.
. Phó Vân Hải lắc đầu nguầy nguậy trống bỏi.
Phó Thiếu Đình thực sự không thể chấp nhận được việc người anh trai mà mình hằng kính trọng lại trở nên như này, anh bước ra khỏi căn nhà gỗ, tựa lưng vào một cây lớn rồi một điếu thuốc.
cơn mưa, không khí núi rất trong lành. Tô Tiểu Lạc vừa bắt được hai thỏvi_pham_ban_quyen, đang tai thỏ, vẻleech_txt_ngu mặt mãn nguyện đi tới.
Mái tóc của cô vốn dĩ hơi xù, là kiểu xoăn tự nhiên. Lúc nãyvi_pham_ban_quyen cô vừa lại , mái tóc bồng bềnh xuống làm tôn khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bàn tay, trông cùng đáng yêuvi_pham_ban_quyen.
đứng ngẩn ra đó gì? phụ giúp một thì lát đừng ăn đấy nhé.
Tô Tiểu Lạc vốn rất thèm đồ rừng, núi này làm cô nhớ đến nơi từng sống lúc nhỏ. Thỏ rừng, gà rấtbot_an_cap nhiều, không giống nhưvi_pham_ban_quyen bây giờ, đồi núi lóc chẳng thấy bóng con vật nào.
Phó Đình chẳng có tâm trạng nào để làm những việc này, anh lườm cô một cái, không đáp .
A Bố Y nói: Đểleech_txt_ngu làm cho, để bẩn quần của cô.
Tô Tiểu Lạc rừng cho Bố , đôi cứ xoay chuyển trên mặt cô ấy. Người phụ nữ này có khuôn mặtleech_txt_ngu rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phúc hậu, mày thanh mắt sáng, tính tình lại ôn hòa.
Thiếuleech_txt_ngu Đình hỏi: Gần đây có điện thoại không?
Nhà thưleech_txt_ngu chi điện thoại, A Hải, anh dẫn họ đibot_an_cap đi. A Bố nhiệt tình nói.
Phó Vân Hải vui đồng ý, trước đường. Phó Thiếu Đình đi phía sau, trong đầu hiệnbot_an_cap lênbot_an_cap cười vừa rồi củavi_pham_ban_quyen Phó Vânbot_an_cap Hải, lòng anh ngổnleech_txt_ngu ngang trăm mối. Đã lâu lắm rồi không thấy nụ chân thật như thế trên gương mặt anh trai.
Tô Tiểu thấy họ đi xa, bèn ướm lời hỏi: A Bố , anh ấy đã thành ra thế kia, cô không chê anh ấy sao?
Gươngbot_an_cap mặt trắng trẻo của A Y luôn thường trực nụ cười, cô nói: Tôileech_txt_ngu là đứa được nhặt về nuôi, nếu không ông bà, có tôi đã bị sói tha đi từ lâu rồi. Sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông bà đi, tôi chỉ còn thui thủi một mình. A giống nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh em của tôi vậy, nếu anh ấy sự rời đi, có tôi không nỡ đâu!
Nhưng mà, người nhà củabot_an_cap A Hải có thể tìm đến đây, tôi thật lòng thấy mừng cho anh ấy.
Tô Tiểu Lạc nhìn thấy sự lươngvi_pham_ban_quyen và lòng dung ra từ người cô ấyvi_pham_ban_quyen. Cô thực tâm yêu thích những người như vậy, bèn nép sát bên cạnh Bố Y giúp cô nhặt rau.
Phó Đình đến thôn trình bày mục đích, vị thư vội vàngvi_pham_ban_quyen mời họ gọi điện thoại.
người trong nhà đều đang bận đón lãnh đạo nên Trương má là người nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Phó Đình chỉ kịp thông báo tin đã tìm thấy Phó Hải cho bà. Nhưng cuộc gọi mới đi được chừng thì tínnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiệu đột ngột ngắt, gọi lại thế nào cũng không thông.
Bí thư thônbot_an_cap bảo rằng mất hiệu là chuyện thường tình, vùng này nghèo, chiếc điện thoại này cũng do ông hết lời van nài mớileech_txt_ngu xin lắp được.
Cuộc sống trên rất cực, ngay cả đường thị trấn cũng chưa được rải nhựa, chi đến thông xe.
Phó Thiếu Đình tự láivi_pham_ban_quyen xe đến nên đươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên biết con đường nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó đi mức nào.
Bí thư thôn bảo một chút, lại kể về A Y. Năm nay côbot_an_cap ấy đã hai mươi bảy tuổi, nhưng ông nuôi dưỡng cô trước đây , gánh nặng . Ai cưới cô cũng đồng nghĩa với việc gia đình có thêm ba miệng ăn. Cũng có người không chê bai mà muốn cưới cô, nhưng Bố Y lương thiện, không muốn làm lụy người khác.
Năm kia, ông A Bố Y qua đời, người đếnvi_pham_ban_quyen cầu nhiều hơn nhưng chịu ôngvi_pham_ban_quyen bà ba năm.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (1)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
linhte86

linhte86

10/4/2026 lúc 6:44 chiều

Tiếp đi bạn