Mang Không Gian Xuyên Sách Thập Niên 70 Cự Tuyệt Kịch Bản Nữ Phụ Bi Thảm Dựng Đế Chế Tỷ Đô

Mang Không Gian Xuyên Sách Thập Niên 70 Cự Tuyệt Kịch Bản Nữ Phụ Bi Thảm Dựng Đế Chế Tỷ Đô

Tiểu Mai full 09/08/2026 274 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Khôi Phục Cao Khảo Thập Niên 70: Vợ Chồng Tô Cẩn Ngôn và Triệu Nguyên Nhất Nắm Tay Lên Phố! 🌾💖

Đứng trước cơ hội trở về thành phố phồn hoa, bạn sẽ bỏ lại người vợ hay người chồng nơi nông thôn nghèo khó, hay kiên quyết nắm tay họ cùng tiến lên phía trước?

Tháng 10 năm 1977, tiếng loa rè rang như rọi sáng lớp sương của đại đội Hồng Kỳ, mang theo thông điệp làm chấn động cả nước: Khôi phục kỳ thi đại học! Khắp các con đường quê bỗng rạo rực âm thanh hỗn độn: tiếng lật sách sột soạt thâu đêm, tiếng cãi vã nảy lửa và cả tiếng khóc nấc khi giấy báo trúng tuyển bỗng hoá thành “tờ giấy từ hôn”. Giữa vòng xoáy gian nan của thời kỳ ấy, vợ chồng Tô Cẩn Ngôn và Triệu Nguyên Nhất đã chọn một lối đi khác. Tiếng còi tàu xình xịch lăn bánh về phía thủ đô sẽ mang theo khát vọng tuổi trẻ của họ, mang theo cả hơi ấm nghĩa tình từ xấp tiền lẻ 123 tệ đẫm mồ hôi mà trưởng thôn và người dân chắt chiu trao tặng.

Điền văn chữa lành cực chill: Không có drama tiểu tam “máu chó”, mạch truyện là bức tranh ấm áp về tình làng nghĩa xóm, nghe tới đâu thấy lòng bình yên tới đấy.

Vibe Thập niên 70 sống động: Trải nghiệm âm thanh đời sống thời bao cấp chân thực đến từng chi tiết, từ cảnh săn công điểm đến không khí ôn thi đại học sục sôi đầy hoài niệm.

“Cơm tró” chất lượng cao: Hai vợ chồng đồng lòng vượt qua mọi thử thách, thủ khoa “kép” cùng nhau nắm tay thăng tiến, làm giàu tại kinh đô và ngọt sâu răng.

Đeo tai nghe vào, pha một tách trà nóng và nhắm mắt lại để trở về những năm tháng thanh xuân rực rỡ và chân thành nhất! Nhấn PLAY ngay để đắm chìm vào bộ truyện Ngôn Tình Điền Văn cực phẩm này trên Truyện Ngôn Tình Điền Văn trên tfullaudio.net thôi nào! 🎧🚂

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Mang Không Gian Xuyên Sách Thập Niên 70 Cự Tuyệt Kịch Bản Nữ Phụ Bi Thảm Dựng Đế Chế Tỷ Đô cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Tháng 10 năm 1977, thi đại học (cao khảo) bị hủy bỏ suốt năm cuối cùng đã được khôi phục.
ban xuống, khắp cả nước chìm niềm sướng. Bất kể kiến thức còn đọng lại hay không, ai nấy đều nỗ lực nắm lấy cơ hội này, từ những đã bốn, năm mươi cho đến những thiếu mấy đôi mươi.
Sau hai tháng chiến đấu cam go, các sĩ tử ôn tập tốt hay chưa tốt đều tích cực tham gia kỳ thi, đặc biệt các thanh niên thức (tri ) ở khắp nơi. Đâybot_an_cap là hy nhất đượcleech_txt_ngu về thành phố.
Thế nhưng sau kỳ thi, khi điểm số được bố, các vùng nông thôn trên cả rơi vào cảnh bibot_an_cap thương và loạn, ngày nào cũng đầy mùileech_txt_ngu thuốc súng của những tranh cãi.
Đã mười năm rồi. Những thanh niên tri từ thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố về nôngleech_txt_ngu giúp dân dựng quê hương năm nào, giờ đây đã chẳng còn bầu nhiệt huyết ban đầu. Người đi lâu thì năm, ít cũng hai ba năm; kẻbot_an_cap gả chồng, người cưới vợ, họ chẳng còn thấy chút hy vọng trong .
Giờvi_pham_ban_quyen đây số đã , người đỗ đại học nhất định về thành phố đi học, người không đỗ cũng nhờleech_txt_ngu vả giabot_an_cap đình tìm cách để được .
Việc về thànhvi_pham_ban_quyen này kéo theo : có mangvi_pham_ban_quyen vợ quê, hay quê và con cái đi cùng hay không.
Đại đội Kỳ, trấn Hắcvi_pham_ban_quyen Gia Bảo, Diên An ngoại lệ.
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà dân làng có cưới tri thanh, có ngườibot_an_cap tri thanh, mấy ngày nay ngày nào cũng đánh chửi nhau. Có mấy nhà còn trói nghiến con dâu trong nhà hàng ngày, thì xảy ra án mạng. Đại đội trưởng bận rộn đến mức chân không chạm đất, tóc rụng từng nắm một.
Tại họleech_txt_ngu Triệu.
Ngôn , đây là năm mươi tệ, em lên trường cứ yên tâm học tậpleech_txt_ngu, các con đã có anh và mẹ .
Trong căn phòng tối mờ, nặc mùileech_txt_ngu đèn hỏa, một người ông mặc áo bạc màu lên tiếng. đặt mộtleech_txt_ngu xấp tiền đủ loại sắc.
Ngồi một chiếc chănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cô gái tết tóc đuôi sam, làn da ngần mịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màng. Không, có thể nói một phụ trẻ. Cô ấy và mọi thứ trong căn nhà này dường như hoàn toàn lạc lõng với nhau. Cô giống như tiên nữ trên trời rơi xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đống tro bụibot_an_cap của trần gian, dù vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
Lúcleech_txt_ngu này, cô gái ngồi ôm gối một cách , vùi đầu vào đầu gối, không động.
Thấy vậy, đauvi_pham_ban_quyen trong mắt ông ra ngoài. Anh mím , nhìn sâu vào cô gái, muốn khắc dáng hình cô vào tim mãi. Trong lòng anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắng chát vừa nếm phải đắng.
Anh biết, cô là thiên kim đại tiểu ở thànhvi_pham_ban_quyen phố, lần này , rất có thể không bao giờ trở lại . Kể từ khi có thông báo về thi đại học, cô học đêm học ngày chính là vìbot_an_cap ngày nay. Cô thông , xinh , xuất sắc, đã thi đỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một ngôi trường quốc gia. Đâu có như , dù dạy bảo, anh cũng chỉ đỗ vào một trường bình .
Trong nhà còn hai đứa nhỏ, cha thìbot_an_cap gãy một chân, mẹ thì lòa một mắt, anh trai chia tài còn lại. Anh vốn là cột trong nhà, sao có thể đi được
Cô muốn đi, không ngăn cản. Không dám xa cầu cô sẽ tục sống cùng anh, nhưng anh hy vọng cô có thể nhớ đến các convi_pham_ban_quyen, chỉ là thỉnh thoảngvi_pham_ban_quyen gọi một cuộc điện thoại về.
Nhìnleech_txt_ngu cô gái đối diện nhìn không chán, anh nuốt nước mắt đắng vào trong: Ngôn , sau sau này có rảnh thì gọi điện cho bọn trẻ, để được nghe giọng em. Ngày nghỉ thìleech_txt_ngu về thăm chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Anh biết câu nói này có phần xa xỉ, có thừa thãi, nhưng anh vẫn vọng côbot_an_cap vì nể các con mà mủi .
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng ai cũng ra tán , cười nhạo anh rằng con hoàng anh nâng niu bao bay rồi. Phượng hoàng một khi đã bay đi, gì có ngày trở Hơn nữa, ngay từ đầu cô vốn không thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh, có lẽ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chán ghét đến tận cùng cái gia đình nặng nàyleech_txt_ngu rồi.
Xôi bỏng không, trong càng cười nhạo anh . không muốn níu kéo cô, không muốn thấy cô phải khổ sở hay không vui dù chỉ một chútvi_pham_ban_quyen, không muốn cô oán hậnbot_an_cap anh.
Đó anh yêu . Anh chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần có hai con là đủ rồi.
Lúcbot_an_cap đầu óc Tô Cẩn Ngôn vẫn ong ongbot_an_cap. Những lời của người bên tai và cốt truyện trong sách cứ lặp lặp đầu cô. Sau hơn một tiếng đồng , cuối cùngleech_txt_ngu cô cũng xác định được một điều: Cô đãleech_txt_ngu rồi.
vào một vật nhỏ vừa ( bạc) vừa không có trong sách.
Trong sách, nguyên chủ là một pháo hôi đi nam thần trường , kết cục rất bi . Cha nguyên chủ bị ung thư, mẹ vào ; cô bị gãy một chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm trên giường bệnh sinh tự , bất lực nhìn bà mẹ kế vốn là giúp việc đứa con trai đoạt toàn gia sản nhà Tô.
Khi cha nguyên chủ bệnh nặng, cô nhận được thông báo lâm , vì vộileech_txt_ngu vàng ra cửa nên bị xe đâmleech_txt_ngu. Chưa kịp đến bệnh việnleech_txt_ngu thìbot_an_cap cha . Cùngbot_an_cap hôm đó, người mẹ luôn nỗ lực cống hiếnbot_an_cap cho lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vu cáo bán công nghệ cho nước khác. Cả gia đình ba người, kẻ người , kẻ bắt giữ để điều tra
Mẹ ơi
Đột nhiên, một giọng nói mại đánh thức cô. Cẩn Ngôn cúi đầu nhìn xuống. Khuôn mặt gầy gò và đôi mắt láy đứa trẻ sững sờ hồi lâu. Cô, nữ tốt nghiệp đại , đột ngột bị gọi là mẹ, sự rất khó thích nghi.
Đây là nguyên chủ. Nhưng sau khi nguyên chủ về thành phố, cô taleech_txt_ngu bận rộn giúp mẹ giữ vị trí, bận đấu đá với người đàn bà quyến rũ mình, lại bị gã mai trúc mã giả tạo lừa gạt, cho đến tận tàn phế nằmbot_an_cap giường bệnh cũng chưa từng gặp lại hai đứa lần nào. Càng chưavi_pham_ban_quyen từng nghĩ việc đón chúng về bên cạnh.
Có lẽvi_pham_ban_quyen người đời chỉ trỏ cười chê sauvi_pham_ban_quyen lưng, có lẽ sợbot_an_cap mẹ thất . Trong miêu tả của sách, mỗi khi nhớ lại nguyên chủ thấy tội lỗi, nhưng lại bị cuốn vàobot_an_cap những lông gà vỏ tỏi trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà mà không có bất kỳ hành động nào, hoặc cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ cũng là cái cớ cô ta ra để trốn tránh trách nhiệmleech_txt_ngu.
Và thời đại thông tin cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hậu, nguyên chủ chưa từng đi đăng kết hôn, nên gia đình nguyên chủ hoàn biết cô đã kết hôn thôn và có hai đứa con.
, mẹ sao vậy Sao mẹbot_an_cap lại khóc Đến đây, Kỳ thổi cho mẹ nhé.
vi_pham_ban_quyen mắt để lệ ngừng rơi. Chính cô không biết mình đang khóc cho đứa trẻ tội nghiệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay khóc cho sự đen đủi của chính mình. Cô cũng mới là một đứa trẻ mà thôi! Chưa từng mùi vị đàn ông là gì đã bị ép làm mẹ rồi
Nhìn đứa đầy vẻ dặt, cô lại càng dữ hơn. Từng thấy nhiều đứa trẻ phải sống dưới bàn tay , cô lo lắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cơ thể nàyleech_txt_ngu sau này cũng sẽ có mẹ kế mất thôi! leech_txt_ngu sẽ bị cắn rứt!
Tiếng khóc càng lớn hơn. Cô này là bị trói chặt rồi! khóc, đứa trẻ cũng sợ hãi khóc theo. Tiếngbot_an_cap khóc dội làmvi_pham_ban_quyen lũ chó xung quanh sủa ầm ĩ, cả ngôi làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏbot_an_cap lại có thêm những tiếng khóc mới.
tim Triệu Nguyên Nhất chìm xuốngleech_txt_ngu đáy vực, nhíu mày, lạnh lùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: khóc , anh sẽleech_txt_ngu không giữ em lại đâu.
Hồi lâu , Tô Cẩn Ngônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấc lên một tiếng, lau nước mắt cho con, nặn ra một cười gượng gạo: Mẹ không sao, nào, mẹ bế.
Đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ sợ phát khiếp, tiếng của hai làm đứa con gáileech_txt_ngu nhỏ thức giấc, Triệu Nguyên Nhất lên dỗ . Còn những lời Triệu Nhất vừa nói, cô chìm đắm trongbot_an_cap sự đủi của mình nên hoàn toàn không nghe thấy. Cô đắc tội với ai chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Đứa nhỏ sà vào lòng cô, thút thít hỏi: Mẹ, cóleech_txt_ngu phải mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp đi rồi không Mẹ đi rồi khi nào mẹ về
Mẹ ơi, mẹ đừng đi có , Kỳ Kỳ sẽ nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ lắm.
Giọng mềm khiến trái tim Tô Ngôn mềm nhũn trong mắt. Tô Cẩn Ngôn thấy mùi xàbot_an_cap phòng trên người đứa trẻ, sụt sịt mũi: Mẹ phảivi_pham_ban_quyen đileech_txt_ngu học, vậy Kỳ Kỳ, con có muốn đi cùng mẹ không Chúng ta Bắc Kinh nhé
Triệu Kỳ rỡ ngay lập tức: Mẹ, mẹ đưa con đi cùng sao không Kỳvi_pham_ban_quyen Kỳ nữa saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Đến cả đứa cũng biết cô sắp đi. thể đứa bé gầy gò, sờ vào lưng thấy toàn , máivi_pham_ban_quyen tóc vàng hoe khô xơ bết vào đầu lại rất sạch sẽ. Đây không phải vì nguyên là ngườibot_an_cap mẹ đảm đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà vì người cha rất chu đáo.
Kiếp trước, của nguyên chủ đã viết thư đến trường cho cô ta, nhưng đều bị ta tiêu hủy. Trong trường rất tri thanh kết hôn ở quê giống cô ta, sau khi về thành phố đều không mang theo /chồng và con , lâu dần ta lại đó là điều hiển nhiên. chủ cảm họ đã không còn cùng một thế giới nữa, buộcvi_pham_ban_quyen ở bên nhau cũng không hạnh phúc, thứbot_an_cap ta muốn là người bạn đời cách mạngvi_pham_ban_quyen có cùng hướng!
Cẩn Ngôn muốn mắng vài câuvi_pham_ban_quyen, nhưng lại khôngvi_pham_ban_quyen thốtleech_txt_ngu lên lời, cái nồi nàyleech_txt_ngu của nguyên chủ, cô muốn gánh cũng phải gánh. Mà cũng không , tại thời điểm này, mọi chuyện chưa ra.
Tất nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, con làvi_pham_ban_quyen bảo của mẹ, cũng không nỡ xa convi_pham_ban_quyen.
Lần tiên Triệu Kỳ nghe Tô Cẩn Ngôn mình như , mừng ôm chặt cô không buông. Nhưng vui một , cậu bé quay lại nhìn Triệuvi_pham_ban_quyen Nhất bên kia giường: Vậy mẹ ơi, mẹ có đưa cha đi cùng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa em đi không
này Tô Cẩn Ngôn mới quay sang nhìn người đàn ông đối . Triệu Nguyên Nhất đang cúi đầu, khuôn mặt góc cạnh không chút biểu cảm, kiênleech_txt_ngu nhẫn dỗ đứa con gái nhỏ đang khócleech_txt_ngu. Anh muốn ngăn cô để không gieo giấc mộng trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net; con sẽ vui đấy, nhưng cô đi rồi, con sẽ càng đau khổ hơn. Nhưng nhìn khuôn mặt rạng rỡ của con, cuối cùng anh lại không đành lòng.
Xuống nông thôn năm, hôn bốn năm, con trai lớn Triệu Kỳ ba tuổi, con gái nhỏ Triệu Họa tám tháng tuổi. bốn năm này, Triệu Nguyên Nhất chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để nguyên chủ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồngbot_an_cap làm việc một ngày nào, mẹ chồng cũng chưa từng để phải tay vào việc nhà, thậm chí còn chăm con giúp cô. Cả nhà thiếu tôn thờ cô lên, vậy mà nguyên lại thản nhiên phủi mông bỏ đi!
Dù lúc đầu ta không hề tự gả cho anh. vì khi nông thôn, nguyên chủ theo không ít tiền và , mặc quần áo mới tinh, ngày ngon lại còn nấu riêng, không biết đối nhân xử thế nên đắc tội với không ít người ở khu tập thể tri thanh. Ngoài , cô tavi_pham_ban_quyenbot_an_cap ngoài ngào mềm mại, giọng nói trong trẻo nịu khiến cũng muốn , da trắng như búp bê tranh rất được các trai trong làngvi_pham_ban_quyen chú ý. Nhiều tranh làm nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tặng cô trứng quý giá, bánh bao , bánh ngô nguyên chất
càng được các chàngbot_an_cap trai làng săn đón bao lại càng bịvi_pham_ban_quyen các cô gái ghét bỏ bấy nhiêu. Cuối cùng, côvi_pham_ban_quyen ta bị mấy cô gái ở khu thanh và các cô gái trong làng cô lập, thêu dệt điều tiếng hủy hoại danh dự. Kết cục là Triệu Nguyênbot_an_cap Nhất cưới người con gái thanh đã mất trắng là cô.
Lúc , nguyên chủ chọn Triệu Nguyên , một vì anh là người đẹp nhất vùng, là vì tính tình anh ngang tàng, là đại ca làng, cha anh lại là cựu chiến binh, người trong làng ai cũng ba phần. Nguyên chủ chọn anh người trong không điều tiếng mình nữa.
Haiz, mang danh tiếng , cô ra ngoài cũng thấy rát hết cả mặt! trước cô xinh đẹp, EQ lại cao, nhân duyên rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt, vậy mà nguyên chủ này có thể nói bị cả làngvi_pham_ban_quyen ghét bỏ, ngoại trừ mấy anh chàng chỉ nhìn .
Tô Cẩn Ngôn thở dài trong lòng. Ngoài việc không biết cư xử, còn lý donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa là nguyên chủ quá đẹp, khiến bao chàng trai dù đã kết hay chưa đều bị hớp hồn, nênbot_an_cap phẫnleech_txt_ngu nộ trong cộng đồng. Đẹpvi_pham_ban_quyen quá cũng là cái tội.
Nhìn xấp tiền đủ mệnh giá năm hàoleech_txt_ngu, một tệ, hai tệ, mười tệ trên , cô nhíu mày, hai má theo thói quen lên. Đây năm mươi đấy! tiền này lớn là nhà Triệu Nguyên Nhất đi vay từng nhà , còn có cả cha chồng cô muối mặt vay những người đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội cũ! Bảo là vay, nhưng baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ mới nổi Vậy mà nguyên chủ cứ thế dày cầm đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Ở nông thôn, vất vả năm, cuối năm tính công đổi lấy thực thì chẳng còn dư được bao , nhất làbot_an_cap khi họ Triệu chỉ có mình Triệu là lao chính, lại một ngườileech_txt_ngu phảileech_txt_ngu uống thuốc quanh năm.
Triệu Nguyên Nhất nhìn thấyleech_txt_ngu Ngôn như vậy, càng chắc chắn cô không những không quay lại mà có thểvi_pham_ban_quyen mang con trai . timnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chìm xuống đáy vực, đau đớn khôn , nhưng dù vậy anh vẫn không nỡ một kéo. là phượng hoàng, không nên ở cái làng nhỏ này.
Đã mười giờ đêm, Triệu Kỳ nhanh chóng đi lần nữa. Tô Cẩn Ngôn đặt con xuống , chăn thận, xoa xoa cánh tay đã tê rần. Suy nghĩ hồi lâu, cuối cô hạ quyết tâm nói:
Nguyên Nhất, maibot_an_cap chúng mình đi đăng ký kết hôn đi.
Cô không phải nguyên , không thể làm kẻ bạc tình.
Hơnbot_an_cap , người đàn ông này thật sự rất tốt, tình cảm chung thủy, không cổ hủvi_pham_ban_quyen, không hiếu thảo mù quáng, óc lại hoạt. Quan trọng hơn hết anh đối xử với nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ vô cùng chiều chuộng, yêu thương đến tận xương tủy.
Khi sách, cô đã từng ngưỡng mộ Tô Cẩn Ngôn có một đàn ông mình thế, đồng thời cũng mắng chủ là đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại ngốc biết trọng baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lầnvi_pham_ban_quyen.
Giờ , yêu đã thuộc vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô. Một kẻ độc thân suốt hơn hai mươi năm như cô, từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tậnbot_an_cap đáy lòng luôn khao khát một yêu sâu đậm thế này, muốn ai đó nâng lòng bàn tay, dù thế nào cũng phải nắm giữ cho đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Câu nói bất của cô khiến Triệu Nguyên Nhất ngẩn người.
Hồi lâu sauvi_pham_ban_quyen anh phản ứng lại, không dám mà hỏi: Ngôn, nói gì cơ
Tô Cẩn Ngôn ngẩng đầu người đàn ông trước mặt, nghiêm túc nói: Ngày mai chúngvi_pham_ban_quyen ta ký kết hôn!
Giọng mềm mại củaleech_txt_ngu cô gái lên rõ mồn một. Triệu Nguyên nuốt nước , lòng vừa kinh ngạc, vừa kích động vừa xótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa.
Câu này, anh đã chờ đợi suốtbot_an_cap bốn năm!
Giờ đây
Anh có chút không dám tin vào tai mình, không kìm được mà hỏi lại nữa.
Một lúc lâuleech_txt_ngu sau, Triệu Nguyên Nhất ngẩng đầu, trên khuôn mặt góc cạnh hiện lên một nụ cười gạo: Không cần đâu Ngôn Ngôn, có này của em, Triệu Nguyên Nhất anh này coi như xứng đáng !
Thật sự xứng đáng rồi.
Ngay cả khi rằng đâybot_an_cap có thể một lời nói dối đẹp đẽ trước lúcvi_pham_ban_quyen cô rời đi.
Cô chưa bao giờ nói lờibot_an_cap ngọt với anhleech_txt_ngu, cứ coi như chính là đó .
Đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là lời nói dối ngọt ngào vàleech_txt_ngu đẹp đẽ nhất mà anh từng ngheleech_txt_ngu.
Tô Cẩn Ngôn lại nở nụ cười rạng , giọng mềmleech_txt_ngu mại nhưng ẩn chứa vẻ kiên định: Cần , đương nhiên làvi_pham_ban_quyen cần. Chúng ta chỉ phải đăngleech_txt_ngu hôn, còn phải cùng nhau đi học đại học!
Nhìn đôi lông mày nhíu của Triệu Nguyên Nhấtleech_txt_ngu, cô nói: Nguyên Nhất, anhbot_an_cap nghevi_pham_ban_quyen em nói này.
điệu củaleech_txt_ngu cô vô cùng tự nhiên, không hề chút gượng . Ngay bản thân cô cũng thầm thán phục năng thích nghi của chính mình.
Anh thông minh, đầu óc linh hoạt, lần này chỉ với tấmvi_pham_ban_quyen bằng cấp hai mà anh cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỗ đại học, so với những kẻ tốt nghiệp cấpvi_pham_ban_quyen ba mà thi trượt thì giỏi hơn không biết bao nhiêu !
đồ của anh, tương lainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của , không nên chôn đất này.
Còn về con cái và cha , em cũng đã tính rồi. Chúng ta cứ Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kinh nhập học, ổn định trước, sauvi_pham_ban_quyen đó sẽ đón cha và các conleech_txt_ngu .
Anh cũng đừng lắng về vấn sinh kế. Ở Bắc Kinh cơ hộileech_txt_ngu rất nhiều, dù có lút đi nhặt đồng nát thì cũng khá khẩm hơn làm ruộng vất vả, huống chúng tavi_pham_ban_quyen thểleech_txt_ngu nỗ lực học tập để lấy học bổng.
Em chưa kể anh về đình em đúng
Cha phục vụ trong quân độileech_txt_ngu, mẹ em làm cứu khoa học. vốn có một ngườileech_txt_ngu anh trai hơn em sáu , nhưng vào năm hai khi em xuống nông thôn, anh ấy đã mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tích một lần làm nhiệmbot_an_cap vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đơn vị báo tin về nói anh ấy đã hy sinh, tuy cả em không tin nhưng đến giờleech_txt_ngu vẫn vô âm , coi như là chấp nhận .
Vào sinh nhật mười sáu tuổi, nộileech_txt_ngu đã tặng emvi_pham_ban_quyen một căn nhà không Đại Kinh là mấy, mụcbot_an_cap là muốn sau này em thi đỗ đó. Sân vườn rộng, đến lúc đó cha mẹ sẽ có chỗ ở.
điều nhiều như vậy không có ai ở, bà đã đem cho thuê , chúngleech_txt_ngu phải về đòi lại nhà trước.
Ưm, không được, vậy cũng ổn. Tô Cẩn Ngôn nhíu suy nghĩ, một lúc sau mới nói: quên mất cha mẹ từng đi tàu hỏa, hai người họ theo bọn chắc chắn sẽ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuận tiện, vậy thì
Vậy thì chúng ta cứ đi cùng nhau đi, cùng lắm thìbot_an_cap Bắc Kinh cho cha mẹ ở nhà khách trước, đòi lại được nhà rồi thì dọnbot_an_cap về .
Cẩn Ngôn tự mình một hồi lâu mới phát hiện Triệu Nguyên Nhất ở đối đang đỏ hoe mắt nhìn cô. Thấy cô ngẩng đầu, anh mới khàn giọng gọi: Ngôn Ngôn
Anh không ngờ, thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngờ tương lai của cô lại có anh, có , và có cả mẹ anh. Anh không ngờ lại suy tính toàn đến thếbot_an_cap.
thời gianvi_pham_ban_quyen quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô chưa từng hé răng lấy mộtvi_pham_ban_quyen lời.
Ngay cả mẹ anh cũng bầm rằng Tô Cẩnbot_an_cap lần này đi chắcleech_txt_ngu chắn sẽvi_pham_ban_quyen không lại nữa. Không ngờ cô lại định đưa cả gia đình anh đi cùng!
Vẻ Triệu Nhất bình thản, nhưng trong lòng lại vừa chua xót vừa vui sướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Người vợ như khiến anh càng muốn trao cả thế giới cho cô.
Tô Cẩn Ngôn cởileech_txt_ngu áo bông và quần bông ra, nhét tiền trên gối xuống dưới , nhanh chóng chui tọt vào : Ngày mai đem tiền đi trả hết đi, gian trước bố mẹ có gửi cho em , không phải anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết sao Ngủ thôi, chúng tavi_pham_ban_quyen cố gắng về Bắcvi_pham_ban_quyen Kinh trước Tết. gần ba năm em chưa được gặp bốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ rồi, anh cũng nên gặp nhạc phụbot_an_cap nhạc mẫu mình đi thôi.
chính là nhà họ Triệu, dù biết nguyên chủ không ít tiền và phiếu, cũng cô có khả năng ra không trở lại, nhưng vẫn bị cô một khoản phí không nhỏ.
Ngônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngôn
Nguyên Nhất cúi người, cẩn thận ôm lấybot_an_cap cả người lẫn chăn của Tô Cẩn Ngôn thật chặt: Cảm ơn em.
Cảm ơn em đã không vứt bỏ anh.
Chỉ cầnvi_pham_ban_quyen em không rời bỏ, em nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì anh cũng nghe theo!
Cả người Tô Cẩn Ngôn đờ. Mùi vị đàn phả vào mặt khiến cô độc thân hơn hai năm cô đỏ bừng mặt ngay lập tức.
Mùi trên không khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngửi, đó là mùi xà bình thường, còn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một mùi cơ rấtbot_an_cap khiết.
Một chàng trai nông , sợ cô chê bai mà ngay cả mùa đông, mỗi trước khi lên giường đều một lượt, còn lau rửa sạch sẽ cả bọnleech_txt_ngu trẻ.
Có lẽ cảm nhận được tình cảm chân thành của người đàn ông này, cô bỗng thấy mùi xà phòng Gấu Trúc giá một hào thật dễ .
Nguyên chủ đúng là có thật, bỏ mặc người đàn ông toàn tâm toàn ý yêu mình đến tận xương không cần, bị những lời đường mật của tên cặn kia lừa gạt suốt mấy năm trời. Ngay khi biết cô đã kết hôn và , hắn vẫn hứa hẹn đủ điềuleech_txt_ngu ho. Sau khi tốt nghiệp, hắn lợi dụng chức vụ của cô đểvi_pham_ban_quyen tìm được côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc tốt, rồi dần dần ra bản mặt thật, mặt quay sang cưới gái của lãnh đạo.
Lúc đó nguyên chủ mới biết, ngay từ học đại học, hắn đã cóvi_pham_ban_quyen gái khácbot_an_cap.
Đúng là tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền của để nuôi người phụ nữ khác, vậy mà nguyên chủ vẫn như mộtleech_txt_ngu con ngốc không hề hay biếtleech_txt_ngu .
Trải qua thời đại hoa với tỉ ly hôn cao ở kiếp , cô rất khao khát một tình yêu thủy chung đến chết không đổi.
Cái miệng dẻo nhẹt việcbot_an_cap dỗ cho mình vui vẻ, thỏa hư vinhvi_pham_ban_quyen hời thì được tích gì. có người đàn ông trong mắt trong lòng toàn là , luôn coi mình là ưu tiên hàng như Nguyên Nhất mới là chân thựcleech_txt_ngu nhất, khiến người ta cảm thấy an tâm nhất.
Triệu Nguyên Nhấtleech_txt_ngu nhận dựa sát Tô Cẩn Ngôn , sợ cô không thích nên vội vàng đứng dậy, tém lại góc cô: Ngủ , anh đi thêm than vào lò.
giờ than đá không chỉ đắt mà phiếu, công nhân thành khó kiếm, vậy mà suốt bốn năm qua, năm nào Triệu Nguyên Nhất cũng kiếmbot_an_cap than cho nguyên chủ, không để cô bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh chút .
Dù vậy, nguyên chủ cũng mấy kích, ngược lại còn coi đó điều hiểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên.
Không được, càng nghĩ tức, nguyên chủ là đồ đại !
Nguyên chủ cảm thấy uất ức lòng, thấy mình là thiên kim đại tiểu thư Bắc Kinh màleech_txt_ngu phải gả cho một kẻ chân lấm tay bùn là chuyện mất mặt, nên chưa baovi_pham_ban_quyen giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dụng tâm đối đãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với người đàn này và gia đình anh. Với con có yêu, nhưng cũng không yêu chính bản mình.
Tô Cẩn Ngôn nhìn người đàn ông với đường nét cạnhbot_an_cap trước mặt, khẽ mỉm cười. Như có ma xuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quỷ khiếnleech_txt_ngu, cô đưa tayleech_txt_ngu ôm lấyvi_pham_ban_quyen cổ anh, kéo xuống rồi lên đôi môi mỏng anh.
thú dâng , nhìn người đàn gần trong tấc càng càng , cô chợt muốn một cái.
Muốn thì , việc gì phải ngược đãi bản thân
đàn ông này, nguyên chủ không cần thì cô !
Nhữngbot_an_cap người xem phim Hàn hay đọc tiểu nhiều thường sẽ ngưỡng mộ tình yêu sâu đậm của người khác. đây côleech_txt_ngu chẳng cần phải mộ nữa, người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đã vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Quan trọng hơn hết là không vì sao, hễ nhìn người đàn này, côleech_txt_ngu lại cảm thấy thích từ tận đáy lòng.
Hôn là điều mà người đàn ông nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn khao , nhưng vào những ngày đầu mới cưới, nguyên chủ đã một câu rằng hơi thở anh có , từ đó về sau anh chẳng bao giờ dám hônleech_txt_ngu cô nữa. Triệu đờ cả người, sợ hãi đếnleech_txt_ngu mức không dám động , mặc Tô Cẩn Ngôn hôn lạivi_pham_ban_quyen cắn, rồi vụng về cạy mở răng anh, mút lấy đôi môi ấybot_an_cap.
hôn , Tô Cẩn Ngôn cũng rất lạbot_an_cap lẫm, chỉ có thể chậm rãi lần mò. kẻ độc từ trong bụng suốt hai mươi năm như Tô Cẩn Ngôn cảm thấy hương vị này dường như cũng không tệ.
đàn trưởng thành trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặtbot_an_cap người phụ nữ mình yêuleech_txt_ngu thì sức tự chủ hoàn toàn không. Sau bừng , anh bắt đầu màn phản công nhanh chóng và bá . Chẳng chốc, không khí phòng nóng . Tô Cẩn Ngôn người bị phản công bỗng xấu hổ, cả ngườivi_pham_ban_quyen bị trêu chọc đến nhũn ra như bùn.
Nguyên Nhất
Cô khẽ đẩy tay anh ra, gọi mộtleech_txt_ngu tiếng mềmvi_pham_ban_quyen . Âm thanh thốt khiến chính cô cũng chẳngbot_an_cap tin giọng của mình. Nguyên Nhất nghe thấy giọng nói nũng nịu ấy lại càng thêm cuồng nhiệtvi_pham_ban_quyen.
Ngôn Ngôn, anh thương , anh không muốn xa em.
Ngônleech_txt_ngu Ngôn, đừng rời bỏ anh không
Anh sẽ phát điên mất anh sự phát điên mất.
Nóivi_pham_ban_quyen cuối cùng, từng giọt mồ hôi của người đàn ông rơi xuốngvi_pham_ban_quyen mặt côvi_pham_ban_quyen, khiến người ta vừa xót xa lưu luyến.
Đó là một đêm đầy quyến rũ, cũng là khởi đầu của một đoạn tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãnh liệt và đầy nhiệt huyết
Sáng hôm sau, Ngôn tỉnh dậy thì đã quá giờ ăn sáng. Triệu Nhất và hai đứa trẻ đều không có . Ngọn lửa than lò sắt dướivi_pham_ban_quyen đất hừng hực, khiến cả căn phòng ấm áp lạ .
Nhìn những tờ báo cũ dán trần vách tường, nhớ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm giác chưa từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có đêm qua, cô vừa vui sướngleech_txt_ngu vừa ngượng ngùng. Sự khó chịu trênleech_txt_ngu cơ thể càng khiến mặt cô nóng bừngleech_txt_ngu. Nhưng nghĩ đến Triệu Nguyên , trong lòng cô lại thấy bìnhleech_txt_ngu yên và hạnh phúc.
Ôi, độc thânbot_an_cap suốt hai mươi năm cuối cũng kiếp đơn rồi! Nếu thời hiện đại, chắc chắn phải tụ tập cô bạn quẩy một trận tưng bừng!
Sau một hồi mơ mộng, Tô Cẩn Ngôn nằm chăn hồi tưởng lạibot_an_cap nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dung cuốn sách. Nguyên rời đi chính vào ngàyleech_txt_ngu hôm nay. Chưa nửa tháng sau khi nhà, cô giúpvi_pham_ban_quyen việc nhà cô đã nhânvi_pham_ban_quyen lúc mẹ cô bận rộn không về mà trèo lên giường ba cô.
Ngày hôm đó, nguyên chủ tình cờ đi ănvi_pham_ban_quyen uống với người bạn thanh trúc mã. Lúc đến nhà, cô thấy khóc thút . Cô chạy tới xem thì thấy ba mình khướt không biết gì, áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường vươngleech_txt_ngu vãi khắp nơi. Người đàn bà kia khóc lóc kể lể rằng do ba côvi_pham_ban_quyen uống quá chén nên cưỡng đoạt bà !
Bất luận thật giả ra sao, sự việc cũng đã rồi. Nguyên chủ lúc đó lôi người bà kia ra khỏi chăn, muốn dùng giảileech_txt_ngu quyết, nhưng bà ta lại khóc lóc nói mình đã đi sự trong trắng, thể giữ tiết hạnh vì chồng nữa nên đòi đòi chết. Nếu gia đình đưa một lời giải thích thỏa đáng, bà tavi_pham_ban_quyen sẽ cho chuyệnleech_txt_ngu này rùm beng ai ai cũng biết.
Mẹ nguyên sau biết chuyệnvi_pham_ban_quyen đoán được gài bẫy, nhưng tin tưởng thì cóvi_pham_ban_quyen ích gì Vì lai chồng, bà đành ly hôn. Nếu không, ba không chỉ mất sự nghiệp mà cơ ngồi . Thế là người đàn bà kia đường hoàng dẫn theo con trai tám tuổi vào nhà cô.
Nhưng một tháng sau mới vỡ lở ra rằng đànbot_an_cap vốn không đoan chính, chẳng biết mang thai với ai đã lợi dụng lúc ba cô say rượu để ăn vạ. Ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời đại này, góa phụleech_txt_ngu thaivi_pham_ban_quyen là chuyện tàyvi_pham_ban_quyen đình, bị bêu riếu và chìm trong bọtbot_an_cap đời. Lúcvi_pham_ban_quyen kết hôn với ba cô, bà ta đã mang thai được gần ba rồi.
Vị trí ba nguyên chủ có rất nhiều người nhòm ngó, nênbot_an_cap lối sống đạo là cực kỳ quan trọng. Chỉ vì chuyện vừa ly hôn đã tái ngaybot_an_cap lập tức mà ba cô bị giáng xuống hai cấp, sau này sự nghiệp trắc trở, bị cấp chèn ép dữ dộivi_pham_ban_quyen nên phải nghỉvi_pham_ban_quyen hưu sớm để doanh. Dù sau này ba Tô và người đàn bà kia luôn thân nhưng cũng chẳng thể cứu được mẹ Tô
Mẹ Tô vì đau lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà vùi đầu vào nghiên cứu khoaleech_txt_ngu học. Còn nguyên thì ngày ngày đấu đá với tiểu tam và con trai của , kiệt sức đến nỗi việc họcbot_an_cap sa sútleech_txt_ngu nghiêm trọng, suýt chút nữa không thể tốt .
Cô phải trở về sớm trần âm của ngườileech_txt_ngu bà kia, đồng thời không được làm ảnh hưởngbot_an_cap đếnvi_pham_ban_quyen gia đình mình. không xử lý tốt, người đàn bà kia sẽ quay lại cắn ngược mộtbot_an_cap cái, vẫn bám lấy ba Tô thì đã muộn.
nguyên chủ rấtleech_txt_ngu yêu thương nhau, gia đình rất ấm ápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô không muốn tổ ấmleech_txt_ngu bị một mụbot_an_cap giúp việc thấp hèn phá hoại. Người bên vốn thích nghe thị phi, thèm quan tâm thật giảvi_pham_ban_quyen, chỉ hóng hớt chovi_pham_ban_quyen vuibot_an_cap, có thểvi_pham_ban_quyen nói không thành có, chuyện chưa xảy cũng thể thêuleech_txt_ngu dệt như thật!
Nghĩ nội dung trong , Tô Cẩn nhanh chóng mặc quần áo rồi bước giường. Lúc nàyleech_txt_ngu nhậnbot_an_cap ra chăn đệm của những người khác được xếp gọn gàng tủbot_an_cap, chỉ vẫn còn bừa bộn. Hồi tưởng , số lần nguyên gấp chăn mànbot_an_cap ở nhà họ Triệu đúng đếm trên đầu ngón .
Cô vội trèo lên giường xếp đệm. Đúngleech_txt_ngu lúc đó, Triệu Nguyên Nhất bưng chậu nước rửa mặt vào .
Ngôn Ngôn, để đó , em xuống rửa mặt này.
Gương mặt Triệu Nguyên Nhất rạng rỡ niềm vui, miệng đến tận mang tai. Sự hạnh toát ra từ tận xương tủy của anh khiến cô thấy vui lây.
Tô Cẩn Ngônvi_pham_ban_quyen mỉm cười gật đầu, vẫn xếp gọn chăn đệm rồi phủbot_an_cap rèm che : Nguyên Nhấtvi_pham_ban_quyen, là mấy giờ rồi bò trong đã đi chưa ta đi đăng ký kết thôi.
Triệu Nguyên Nhất mừngbot_an_cap mái tóc húi cua của mình: Hôm nay ôngvi_pham_ban_quyen ba không đánh nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, anhbot_an_cap ông là mìnhleech_txt_ngu muốn lên nên dắt xe về rồi, tối đến cho bò ăn thêm hai bó cỏ được.
Nói đoạn, anh lấy từbot_an_cap trong tủ một chiếc áo bông màu đỏ: Ngôn Ngôn, lát nữa mặc chiếc này đi. Chúng lĩnh chứng xong thì đi chụp ảnh nhé
Kết hôn bốn năm, hai người họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay một tấm ảnhbot_an_cap cướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không có.
Tô Cẩn Ngôn khựng lại một chút rồi nói: Em muốn sớm quay về Kinh . Chụp ảnh xong phải đợileech_txt_ngu mấy ngày mới lấy được nhỉ Hay là hôm nay chúng ta đăng ký trước, Kinh rồi chụp sau
Triệu Nguyênbot_an_cap Nhất ngập ngừng nhưng kiên trì: Chụp hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , trả thêm xu là mai lấy được . Ngôn Ngôn, nếu ta thật sự đi thì cũng dọn dẹp nhà cửa mất hai ngày.
Cẩn Ngôn gật đầu. Có vẻ đàn ông này rất muốnleech_txt_ngu có mộtvi_pham_ban_quyen tấm ảnh. Tuy cô đang gấp gáp nhưng cũng hiểu gia đìnhleech_txt_ngu không thể đi là ngay được. Trong nhà nuôi , còn có con lợn nữa. Chuyến nàyvi_pham_ban_quyen đi biết bao giờ mớileech_txt_ngu quay lại, thuvi_pham_ban_quyen xếp cho thỏa mới .
, đượcleech_txt_ngu ạ.
Nói rồi, cô xuống cạnh mép giườngvi_pham_ban_quyen, ngoắcleech_txt_ngu ngoắc ngón tay: Nguyên Nhất, lại đây ôm em cái nào.
Nguyên Nhất gãi , nhìn ra ngoài cửa rồi lại lo lắng nhìn phía cửa ra , mới ngượngvi_pham_ban_quyen ngùng đi đến bên cạnh Tô Cẩnbot_an_cap , bế bổng cô lên như bế đứa trẻ. Tô Cẩnleech_txt_ngu Ngôn hì hì, thật sự là thơ quá đi mất.
ôm anh, hai chân quấn hông anh, cúi đầu tấn công đôi anh. Côbot_an_cap chạm nhẹ rồi tách ra: Ưm, sáng anh ăn mà ngọt hả Hửm
Triệu Nguyên Nhất hôn đến đỏ bừng hai má, có chút lúng túng không hiểu vì vợ mình bỗng dưng lại thay đổi như vậy.
Ngôn Ngôn, em
Em cuộc làm sao .
Dù rấtvi_pham_ban_quyen nhưng đổi đột ngột này lòng anh có bất .
Cẩn mỉm cười nhéo gương mặt săn chắc của anh, sau đó ngồi lên giường, nghiêm túc nói: Nguyên Nhất, trước đây là do em tự làm khổ mình, cứ mãi không thông suốt. Em nghĩleech_txt_ngu mình người Kinh thành, gia thế không tệ, gả cho một người nông dân anh thì thật mất mặt, lại sợ cha mẹ trách mắng. sao lúc xuống nông thôn, họ đã dặn dò lưỡng là không cho em kết ở đây. Không họ chê đàn nông không tốt, mà là hai khác biệt, quan sống khác nhau, sợ saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này em sống không hạnh phúc. Mấy ngày nay em đã suy nghĩ rất nhiều. Trong đại độibot_an_cap có mấyvi_pham_ban_quyen thanh niên tri kết hôn xong đều bỏ chồng bỏ con mà đi, em cũng từng nghĩ chuyện đó. Nhưng giờ sắp phải đi rồi, trái tim em mới bừng , em không sống thiếu anh .
Nguyên , không biết từ nào yêu anh sâu đậm, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dựa vào anh, muốn cùng đi hết cuộc đời này. Huống hồ em cũng khôngbot_an_cap để con mình không có mẹ. Nếu ta đã định sẵn là sẽ bên nhau trọn đời, vậy thì em đương phải yêu anh thật tốt. Em muốn nhận thức lại về em, về tính này của em. Không biết anh có thích không
Triệu Nguyên Nhất nuốt nước bọt, một lâu mới khàn giọng nói: Em như thế nào anh cũng thích!
Đúng vậy, bất kểvi_pham_ban_quyen em có dáng vẻ thế nào, anh đều thích!!
đếnvi_pham_ban_quyen nhiều , Tô Ngôn mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận sâu sắc câu nói này.
Bất kể cô trông ra sao, dù đivi_pham_ban_quyen, dù sau khi sinh con tình trở nóng nảy, anh trước sau nhưvi_pham_ban_quyen một đối với cô.
Một lúc lâu sau, hai người mới ra. Tô Ngôn hôn lên anh, sau đó nhảy xuống giườngleech_txt_ngu để vệ sinh cá nhân. Triệuvi_pham_ban_quyen Nhất đã chuẩn sẵn khăn , xà , cốc và chải đánh răng. Sự chu đáo ấy khiến một người vốn thích tự vận động như Tô Cẩn Ngôn phải thấy ngạileech_txt_ngu ngùng.
Nhìn nước súc đã rót sẵn, kem đánh răng đã nặn xong, nội tâm Tô Cẩn Ngôn phức cực điểm.
Đêm qua điên rồi sao Kiếp trước thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông đến phát điên rồi
Đối với Triệu Nguyên Nhấtleech_txt_ngu, cô có thích Cô vừa mới đây, ngoài việc anh có không tệ, vóc dáng chuẩn, gu cô ra, thì nói là yêu tạm thời vẫn chưa là vậy. Nhưng dù không, cô đều phải nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
thể thực sự làm một người phụ nữ tồi tệ bỏ chồng bỏ được, đặc biệt là ở thời đại này, định kiếnleech_txt_ngu với nữ ly hôn rất khắt khe.
Còn một điểm , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc chắn sẽ giúp cô thoát khỏi phận làm vật hy trong sách tốt hơn.
Tô Cẩnvi_pham_ban_quyen Ngôn vừa rửa mặt với tâm trạng phức tạp, vừa hồi tưởng lại cốt truyện đầu.
Lúc này, Nguyên Nhất đang ngồivi_pham_ban_quyen bên mép giường cô vệ sinh cá nhân. Gương mặt đỏbot_an_cap bừng đến tận cổ trông giống như mèo vụng trộm, còn thuần tình hơnleech_txt_ngu cả nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai trẻ mới biết đầu.
ngước lườm anh một cáibot_an_cap, đúng là không chịu nổi trêu .
mới hôn một cái mà cả đã như nổ tung, khôngbot_an_cap biết bao nhiêu năm qua anh sống thế nào, chẳng lẽ nhịn đến hỏng luôn rồi
Tuybot_an_cap nhiên, lòng cũng thấy ngọt ngào cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nhìn Triệu Nguyênbot_an_cap Nhất lấy một chiếc áo che lên đùivi_pham_ban_quyen, cô mỉm cười vui vẻ.
Chiến quả không tệ!
Bấtleech_txt_ngu chợt, cô nhíu mày sờ, nhận ra sao mìnhbot_an_cap lại ngốc thế này
Còn chưa kịp yêubot_an_cap đương được kèm một ông chồng và con, thay đổi đột chỉ trong ngày mà cô lại có thể thản nhiên chấp nhận, không não thì là gì
Chẳng lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ứng nghiệm với câu: nữ khi yêu đều trở nên ngốc nghếch
Mà cô đã chưa
Mộtvi_pham_ban_quyen điều đáng mừng là Triệu Nguyên Nhất không xấu, những không xấu còn rất ưa nhìn, thuộc kiểu ngườivi_pham_ban_quyen càng nhìn càng thấyvi_pham_ban_quyen đẹp.
Thân hình cao ráo, nhìn thì gầy nhưng sờ vào rất săn , đúng chuẩn di động, người mẫubot_an_cap thực thụ. Da anh có màu lúanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạch do dãi nắng dầm sương lâu ngày, rất nam tính cứng . lông mày rậm, mắt to, mắt đen lạnh lùng ngày thường trông có vẻ hơi hung dữ ngoại trừ khi cô ra. Hàng mi dày, sống mũi cao thẳng, đôi cũng là kiểu mỏng đầy quyến rũ của đàn .
Nếu không vì anh đẹp trai, tiểu thư mắt hơn như chủ cũng chẳng chịu bợ như vậy.
khi vệ xong, Triệu Nguyên Nhất đã bày sẵn trên giường, bưng thức ănvi_pham_ban_quyen vào.
Bữa cái bánh bao , một bát cháo kê một quả trứng luộc.
, dù cháo kê này hơi loãng trong chỉ có nguyên con trai là ăn, cha mẹ chồng và Triệu Nguyên Nhất đều phải cháo ngô loãng đến mức thấy cả đáy bát.
là ngày cơm bưng nước rót.
Đã ba bốn năm trôileech_txt_ngu qua thế rồi, cô cũng chẳngleech_txt_ngu để tâm thêm buổi sáng này nữa. Cô ngồi bên mép giường, nhanh chóng húp bát , ănbot_an_cap một cái bánh quả trứng, rồi chia chiếc bánh bao cònvi_pham_ban_quyen lại cho Nguyên Nhấtvi_pham_ban_quyen.
Ăn xong, Tô Cẩn Ngôn nhàng nói: Nguyên Nhất, chúng ta đi thôi.
Ơi, được, em mặc thêm vào đi, hôm nay lạnh lắmvi_pham_ban_quyen, phải mặc cho thật dày.
Triệu Nguyên Nhất vui vẻ đáp lời, dùng khăn lau bàn rồi bưng bát đũa phòng.
Tô Cẩn Ngôn mặc áo tế, cấtvi_pham_ban_quyen sốvi_pham_ban_quyen Nguyên Nhất đưa hôm qua vào người, lại thêm tệ cùng phiếu vải thước, nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cân phiếu đường, hai cân phiếu và nămbot_an_cap phiếu thực, sau đó mớivi_pham_ban_quyen bước ra khỏi .
Nguyên Nhất sắp vào kinh thành học đại học, nhất định phải có một bộ quần áo đàng hoàng. Hơn hơn nữa, rất thể vừa xe là gặp người nhà họ , cô thểvi_pham_ban_quyen để anh phải rơi vào tình cảnh lúng túng.
Hiện tại phiếu vải của cô không , chỉ đủ mua bộ quần . Nguyên chủ và bọn trẻ năm cũng có đồ mới nên không cần mua, số phiếu còn lại cô định cho cha mẹ , trong trí nhớ của nguyên , chưa từng thấy họ bộ đồ nàovi_pham_ban_quyen mà không vá chằng vánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đụp.
Giữa đông một chuyến vất vả như vậy, buổi trưa chắc chắn phải ăn miếng gì đó nóng hổi, nên cần phải chuẩn bị thật chu đáo.
Ra khỏi phòng, cô nghevi_pham_ban_quyen thấy từ phòng phía Đông vọng tiếng con traileech_txt_ngu đang trêu em gái cười đùavi_pham_ban_quyen, cùng tiếng nói chuyện củavi_pham_ban_quyen mẹ chồng Tôn thị.
Cô suy nghĩ một rồi bước chânvi_pham_ban_quyen vào phòng phía Đông.
Trước đây nguyên chủ rất hiếm khi vào căn phòng này.
Vừa vào cửa, Kỳ đang chơi đùa với em gái trên giường đã nhào tới chỗ Tô Cẩn Ngôn: Mẹ , mẹ sắp lên ạ Chobot_an_cap con đi với, cho con đi với được !
Ngôn véo má nó: Bên ngoài lạnh lắm, vạn một bị nhiễmleech_txt_ngu hàn biết làm sao Đợi hai ngày nữa, mẹ sẽ đưa con đi.
Kỳ phụng phịu không vui, nhưng ngoan ngoãn không đòi theo nữa.
Được rồi, lúc về mẹ mua ăn ngon cho con.
Trên giường, cha chồng đang ngồi tựa vào tủ gỗ, mẹ chồng thì đang bế cô con gái tám tháng tuổi đùa nghịch.
Người cha chồng này không mấy cảm với nguyên chủ. Kết hôn hơn bốn năm, tổng số câu hai người với nhau quá mười câu.
Cô con gáivi_pham_ban_quyen nhỏ thấy cô thì khua tay múa chân, ê reo hò, vẻ mặt rất vui .
Phòng phía Đông là nhà cũ, thấp bé, xập xệ. Cửa sổ dán giấy đã năm nay chưa , vàng ố xỉn màu. nhà cũng loang lổ lộbot_an_cap cảleech_txt_ngu lớp đất nệnleech_txt_ngu, nứt ra mấy đường lớn. Sống trong căn phòng thế thời gian dài thực sự rất bức bối.
Mặc trong ức của chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có hình ảnh về cha mẹ , khivi_pham_ban_quyen tận mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìnleech_txt_ngu thấyleech_txt_ngu Tôn thị gầy , quần áoleech_txt_ngu rách rưới vá víuleech_txt_ngu, cha chồng đôi chân chiếc nhỏ đầy mảnh vá, tóc bạcleech_txt_ngu trắng, mặt vàng vọt, vẫn thấy khó lòng chấp nhận.
dù không ra trong gia đình quý, nhưng cô tầng lớp khá giả. Sau , nhờ lực của bảnvi_pham_ban_quyen thân, cô đã có studio riêng, có nhà có , sung túc. Vậy mà chỉ sau một đêm, cô lại trở thành người của khu ổ chuột thế này sao
Thầm thở dài một tiếng, côleech_txt_ngu liên tự trấn anleech_txt_ngu mình: Không được chạy trốn, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là do mình ra, là người yêu mình, đã đến phải yên ổn .
Nhìn con nhỏ tay ênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net a đòileech_txt_ngu bế, cô mím môi tiến , cẩn đón lấy trẻ từ tay Tôn : Mẹ, để con bế cho.
gái ngoài giống nguyên chủ, trắng trẻo, mắt hạnh to tròn, chúm chím, đáng yêu đến mứcbot_an_cap khiến trái tim cô tan chảy.
Những người làngleech_txt_ngu vốn không thích nguyên , nhưng khi nhìn thấy hai đứa trẻ này cũng dành lời khen ngợi.
Tôn thị thấy Tô Cẩn Ngôn như vậy thì mừng rỡ vừa mang theo vẻ dè dặt lấy lòng: Ngôn, các con sắp đi rồi sao Mẹ đã sưởi chăn đệm rồi, lát mang lênleech_txt_ngu xe cho ấm.
Triệubot_an_cap Quân vàbot_an_cap Tôn thị đều biết hôm nay hai người đi đăng ký kết , đã nghe con trai nói về dự định của Tô Cẩn trong lòng đều rất vui mừng.
Họ có cảm giác như trút bỏ vận rủi, mây tan thấy ánh mặt trời. Cuối cùng cũng thể ngẩng cao làng, cuối cùng xả được một cơn giận bấy lâu.
Dù nói đất quê khó rời, nhưng vì con trai, vì để có thể hãnh trước mặt những người ở nhà kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bảo họ đi đến nơi khách quê ngườileech_txt_ngu sao
Tôn thị nói xong lại từ trong túi lấy ra một tệ: Cẩn Ngôn, con cầm lấy tiền này, lên thị trấn mua bát nóng mà .
Miệng nói vậy nhưng trong lòng bà rất áy náy. Bảo là đi mì, nhưng bà ngay cả phiếubot_an_cap lương thực cũng chẳng có.
Nhìn tờ một tệ được vuốt phẳng phiu, Tô Cẩn chút cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động.
Hai ông bà cụleech_txt_ngu này nghèo mức mỗi ngày ăn một bữa, khi cô thị trấn lại cho cô một tệ. Một tệ có thể mua được hơn mười cân bột ngô đấy!
, con có mà.
Nói rồi cô lấy số lẻ năm mươi tệ ra, đặt thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai mươi tệ đoàn kết vào: Cha, mẹ, chúng con sắp đi rồi, không để người ta để lại lời ra tiếng vào được. Đây là tiền Nguyên Nhất đưa cho con, còn mươi tệ này, mẹ cho người trong làng đi, những khoản mượn củavi_pham_ban_quyen người ta cũng trả hết đi ạ.
Thế không được, Cẩn Ngôn, là ngườivi_pham_ban_quyen sắp đi học đại học, taybot_an_cap saoleech_txt_ngu thể không có tiền chứ. Hơn nữa, giờ Nguyên cũng phải học, số tiền chúng ta để sau hãy trả.
Tô Cẩn lắc đầu. Nhà họ Triệu cả đời là những thiện, danh trong làng cũng rất , không thể để trước khi đi họ để lại ấn tượng xấu.
Cuộc sống của dân đều dễ dàng , họ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể có tiền tay rồi cứ thế cuốn gói bỏ đi, khiến dân làng phải lắng biết có đòi tiền hay .
Trong tay có tiền mà, mẹ cứ yên .
Cha, , đã với hai người rồi chứ Hai ngườileech_txt_ngu có bằng lòng cùng chúng con về thành không
Cái đứa trẻ này Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thị , tay dụi mắt bên mắtbot_an_cap nhìn rõ: cần con vàvi_pham_ban_quyen Nguyên chung sống tốt đẹp, mẹ thế cũng được, cha mẹ đều nghe theo sự sắp xếp của con.
Con trai có thể học đại họcbot_an_cap, hai ôngbot_an_cap bà đều rất vui vẻ, đương nhiên là sẵn lòng đi theo để trông cháu.
Lúc này, Triệu Nhấtbot_an_cap bước phòng, nghe lời của Tôn thị thì nhíu mày, không vui : Mẹbot_an_cap, mẹ nói thế.
Tôn ngại ngùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo: Phải phải phải, biết nói chuyện. Cẩn Ngôn mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lương thiện lắm, không giống mấy đứabot_an_cap niên tri thức kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu, nhận được giấy thông báovi_pham_ban_quyen là xách mông chạy , bỏ cả , vợ lại.
Mấy ngày nay, trong đội có mấy người được giấy báo trúng đại học đều đã đi rồi. Những người đã kết hôn, trước khi đi có người trựcbot_an_cap tiếp ly , có thì nói lời ngon ngọt bảo về trước để thu , đủ mọibot_an_cap lý do, nhưng dẫn theo vợ chồng và con cái đi cùng thì thực sựbot_an_cap chẳng có ai.
Mẹ, số tiền này mẹ cứ cầm lấy đi. Hôm nay nợ, rồi ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà dọn đồ đạc. Hôm nay chúng con đi xem có mua được vé ngày , con muốn ngày sẽ khởi hành.
Được được đượcvi_pham_ban_quyen, con cứleech_txt_ngu yên tâm, đồ đạc trong nhà không nhiều, hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ sẽ đâu vào đấy.
Tuy nhà nghèo đến mức chẳng có gì, đến trộm cũng chê, nhưng khi thực sự phải rời đi, thấy gì cũng đáng tiền.
mẹ, hai người cứ thu dọn những vật dụng quan trọng thôi, còn mấy thứ không dùng đến thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng dọn nữa. Đến kinh thành rồi cũng không cần trồng ruộng nuôi gia cầm gì , mang cũng chẳng để làm gì.
người nghèo khổ cả đời, nỡ vứt bỏ nhà cửa Nhưng dù của, họ vẫn vui vẻ gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Về phần căn nhà hiện tại, là nhàbot_an_cap cũ của họ Triệu, xập xệ cũ nát, chẳng có gì luyến tiếc.
Cặp cha mẹ này đối xử với nguyên chủ thật lòng rất tốt. Nguyên chủ không biết trân trọng, nhưng cô nhất định sẽ hiếu với họ. Lần sau trở lại, cô địnhleech_txt_ngu sẽ khiếnvi_pham_ban_quyen họ trở rạng , khiến người ở cũ kiavi_pham_ban_quyen phải hối hận và làm cho làng phải ngưỡng mộ.
Tô Cẩn Ngôn trêu đùa con gái một lát giao bé cho Tôn thị.
Sữa của cô không tốt, hai đều phải cai sữa từ khi hơn sáu tháng. Con gái nhỏ bây giờ đang uống bột, tất đều là do Triệu Nguyên Nhất tìm cách mua về.
Từng đọc sách nên cô biếtbot_an_cap, Triệu Nguyên Nhất đi làm việc ở đội sản xuất theo kiểu ba ngày , hai ngày lưới không phải vì lười biếng, mà bởi vì chỉleech_txt_ngu dựa vào mấy điểm công kialeech_txt_ngu thì căn bản nuôi nổi gia đình trẻ lớnleech_txt_ngu bé đau ốm này. nênvi_pham_ban_quyen thườngvi_pham_ban_quyen xuyên trà trộn vào chợ đen, mua đi bán lạileech_txt_ngu đồ đạc đểleech_txt_ngu ăn chênh lệch.
cũng làbot_an_cap lý do vì không cần ra một xu nào mà vẫn có cháo kê ăn hàng ngày, thỉnh thoảng còn có bột mì trắng, con và con gái lạibot_an_cap có sữavi_pham_ban_quyen bột để .
Triệu Nguyên Nhất trải chăn đệm lên xe , Tô Cẩn Ngôn chui vào trong chăn. Dưới sự lưỡng của Tôn thị, người bắt đầuleech_txt_ngu lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường tới thị trấn.
Cẩn Ngôn vốn không hòa hợp với người làng, Triệu Nguyên Nhất khôngleech_txt_ngu muốn vợ phải chịu ấm ức nghe họ xì xào bàn nên ý đi theo đường làng, quãng đường không mặt .
Nơi Tô Cẩn xuống thôn là Đại đội Kỳ, thuộc trấn Hắc Gia Bảo, huyện Xuyên, phố Diên An, Thiểm Bắc.
nghĩa là vùng cao nguyên vàng với những con lượn quanh co, nào trong thôn cũng nhà .
Tuy nói nhà hầm hạ mátleech_txt_ngu nhưng thực lại chẳng hề dễ như . Mùa hè tuy oi nhưng vẫn chấp nhận được, mùa đông thì thật sự rất . Trên cửa sổ và bệ kết những băng dày, những nhà có điều kiện hoặc chăm đều lửa sưởi ấm. Nhà họ không có lửa, đã chuẩn cho nguyên một chiếc lò sắt, ngày ngày than củi, không ít người trong thôn mắng cô là tiểu thư ẹo. Đám con dâu trẻ thì tị đến đỏ cảbot_an_cap mắt.
Tiếng xấu về một hồ ly , đàn bà lười biếng của cô vang xa khắp mấy đại đội xung quanh.
Nguyên chủ vốn có mối hệbot_an_cap không mấy tốt đẹp với làng và thanh niên tri thức. Cô không bao giờleech_txt_ngu đi làm công điểm, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng mấy khi ra khỏi cửa, thế nên bị người dân trong thôn gán cho cái danh lười biếng.
Xe bò lảo đi hơn hai tiếng đồng hồ mới tới được trấn trên. Triệu Nguyên Nhất đi làm thủ tục ngay mà đánh đếnvi_pham_ban_quyen tác xã mua bán. Anh chạy vào trong mua nửa cân hoa quả, vừa ra khỏi cửa đã nhét ngay một viên vào miệng cô.
Tô Cẩn mỉm cười, bọc giấy xi măng lấy ra một viênleech_txt_ngu kẹo, bóc rồi cũng nhét miệng anh.
nhìn nhau cười, viên kẹo hoa quả bình thường mà vị ngọt như lan tỏa tận tâm canvi_pham_ban_quyen.
Tô Cẩn Ngôn như lần đầu nếm trải dư vị tình yêu, bị cứng người nhưng trong lại thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng hạnh phúc.
Tính ra, cô và người đàn ông này đã chính thức kết hôn rồi.
trụ sở công xã, phòng nội vụ.
Khi hai người vào trong, ngoài bốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân viên công tác thì không có ai khác.
Vừa vào cửa, Triệu Nguyên Nhất phát cho mỗi người hai kẹo: Chào các đồng chí, hôm nay và vợ đi đăng ký kết hôn, mời mọi ăn kẹo mừng.
Người đàn ông cao ráo, tuấn tú dù ít khi cườibot_an_cap nói nhưng mọileech_txt_ngu người vẫn cảm nhận được tâm trạng của anh đang rất tốt.
người này không lạ mấy kẹo, nhưng ở thời đại này, hiếm có ai đếnbot_an_cap làm giấy chứng mà còn phát kẹo như vậy. Ai nấy đều nụ cười tươi rói, sau vài câu trêu đùa chúc phúc cho hai người đầu bạc răng long, sớm sinhleech_txt_ngu quý tử.
hì, chàng trai này kết hôn vui đến mức miệngleech_txt_ngu cười không khép lại được, nhìn là biết tình cảm của trẻ rất tốtvi_pham_ban_quyen rồi.
Chàng , cô gái, chúc mừng hai cháu nhé.
Cháu trai, thật phúc đó, cô dâu xinh quá, phải vùng này đúng không
Ha ha, mừng chúc mừng, kẹo này chúng tôi nhận để lấy chút hơi hỷleech_txt_ngu sự. Hai cháu đưa hộ giấy giới thiệu đây, tôi làm thủ tục cho.
Nguyên đầu đáp lại từng người, lấy sổ hộvi_pham_ban_quyen giới đã chuẩn bị sẵnleech_txt_ngu ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tô Cẩn Ngôn cũng lấy sổ khẩu của mình đưa cho nhân công .
Chỉ mấy viên kẹo mà tốc độ làm của haibot_an_cap người nhanh đến lạ thường. đầy mười phút , dấu đỏ đã xuống, mỗi người nhận được một tờ giấy trắng có in .
Chỉ là một tờ giấy trắng, trông giống loại ngày xưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nguyên cầm lấy, ngây cười một lâu, đến mứcbot_an_cap bị viên công tác trêu cho ngượng ngùng mới dắt Tô Cẩn Ngôn chạy khỏi văn phòng.
Cẩn Ngôn, chúng mình đi chụp ảnh nhé
Tô Cẩn Ngôn mỉm cười gật . Hai người gửi xe bò ở sân trụ sởbot_an_cap công rồi đi đến tiệmvi_pham_ban_quyen chụp ảnh.
Điều Cẩn Ngôn không ngờ tớileech_txt_ngu là tiệm ảnh nhỏ còn chuẩn bị cảvi_pham_ban_quyen áobot_an_cap và hoa cài đầu cho người đến chụp ảnh cưới.
mặc quần áo tiệm thì một đồng một tấmvi_pham_ban_quyen, không mặc thì sáu hào một tấm.
Xem ra thời nào cũng vậy, người biết làm kinh doanhbot_an_cap thực rất nhiều.
Trang phục là áo bông màu phối với đen, còn có một bộ quân phục màu xanh lá. Trang phục nam là đại trung kiểu Trung Sơn màu xanh đậm và một bộ màu quân .
Đã đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, người quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định mặc cả haileech_txt_ngu bộ, chụp hai tấm ảnh chung và tấm ảnh .
Rời khỏi tiệm ảnh đã là mười một rưỡi . Tô Cẩn bưu điệnbot_an_cap vẫn chưa nghỉ làm nên nói: Nguyên Nhất, gọi điện thoại cho ba .
Chuyệnvi_pham_ban_quyen cô kết báo trước một tiếng, ngộ nhỡ đưa thẳng về nhà làm họ sợ thì sao
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, cô nghe thấy giọng nói quen trong ký ức, đó là Tô Quốcvi_pham_ban_quyen.
Trong sách, Tô Thành Quốc vì chuyện ly hôn mà luôn . sau này sự kinhbot_an_cap doanh khởi sắc nhưng sức khỏe cũng đã suy , đời sau luôn chịu đựng bệnh tật hành hạ, sống rất khổ sở.
Ba.
Nghe thấyvi_pham_ban_quyen giọng Cẩn Ngôn, Tô Thành Quốc vui vẻ hỏi: Tiểu Ngôn, hôm nay con xe vềbot_an_cap rồileech_txt_ngu à
Dạ chưabot_an_cap, chắc phải một hai ngày nữa. Con sợ mọi người chờ sốt ruột nên gọi báo trướcleech_txt_ngu.
Ồ, Tiểu , con có chuyện gì sao Ba giọng con có thế.
Đầu dây bên kia lênbot_an_cap giọng nóibot_an_cap lắng của Tôleech_txt_ngu Thành Quốc. Tô Cẩn Ngôn thầm thở dài, cô sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không để những chuyện trong sáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xảy ra nữa.
có gì đâu ạ, là con hơi nhớ mọi người .
Đúng rồivi_pham_ban_quyen ba, có chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này con muốn với mọi người.
Tô Thành Quốc ở đầu dây bên kia lập tức nênvi_pham_ban_quyen nghiêm túc: Chuyện gì phải đại khó dễ chuyện chuyển hộ khẩu của không
Ngôn phì cười, thầmleech_txt_ngu nghĩ ba là hay lo xa: Làm gì ạ, con gái ba là thủ khoa thành phố, làleech_txt_ngu viên đại học Bắc Kinh, đại đội sao dám ngăn cản con về thành phố chứ
Thật ra, nguyên vốn không phải kiểu học siêu cấp gì. Lầnvi_pham_ban_quyen này thileech_txt_ngu tốt vậy là nhờ năm đầu tiên khôi phục kỳ thi đại , nhiều thí sinh đã chữ choleech_txt_ngu thầy cô từ lâu. Bà nộileech_txt_ngu của nguyênvi_pham_ban_quyen chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giáovi_pham_ban_quyen sư đại học, rất coi trọng việc , từ cấp hai đến cấp ba đều bảo nên nền kiến của nguyên chủ rất .
Ngay khi thông báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôi phục kỳ thi đại học được , gia đình gửi sách vở đề thi đến, bà nội tự tay soạn nhiều bộ đề qua bưu điện, đó mới là lý do nguyên chủ thi tốt nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy.
Chỉ là, ba ơi, có một chuyện bấy lâu nay con không nói vì sợ mọi người lo .
Con kết hôn rồi, thứ xuống nông thôn con đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kết hôn. Hiện giờ ba đã có một đứa trai tuổi đứa cháu ngoại gái tuổi .
Chồng con cũng thivi_pham_ban_quyen đỗ vào Học viện Y Bắcleech_txt_ngu Kinh. Lần này về thành phố, con dự định đưa cả nhà họleech_txt_ngu cùng .
Cái cái gì!
Thành Quốc ở đầu dây bên kia khi định thần lại thì kinh ngạc đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức , chiếc ghế rầm một đổ nhào xuống đất, động chói tai.
Chuyện này thế nào Có người trong thôn bắt nạt con Ép con phải lấy chồng không
Tô Cẩn Ngôn nhìn Triệu Nguyên Nhất đang đứng đó một métvi_pham_ban_quyen, vội vàng trấn an: có đâu ba, không ai ép cảvi_pham_ban_quyen. Chuyện này nói ra thì lắm, qua điện không tiện.
Những năm qua, ba mẹ chồng xử với con cực kỳ tốt, chồng con cũng . Anh ấy chưa từngbot_an_cap để con phải xuống đồng làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc, cũng không bắt con động tay vào việc nhà, thực sự rất tốt ạ.
Ba chồng khỏe không , làm lụng được nữa, lại cũng chẳng gì làm. Con nghĩ hay làleech_txt_ngu để vào phố cùng, tụi con đi , họ có thể giúp nom lũ trẻ.
Quốc rõ ràng chấp nhận chuyện này. Khi Tô Cẩn xuống nông thôn, gia đình đã dặnvi_pham_ban_quyen đi lại ngàn lần là đừng kết hôn . Lúc họ chỉ sợ cô không chịu khổ cực, không muốn làm ruộng nên sẽ nhắm mắt đưa chân lấy đại một người.
Lo bao cuối cùng vẫn xảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bấy nhiêu, lại còn giấu giếm suốt bốn năm trời, đến con cái cũng đã cóbot_an_cap rồi!
Không phải lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói ngườileech_txt_ngu dân không tốt, mà đôi khi quan niệm sống quá biệt, chung sống chưa chắc đã hạnh phúc.
Hồi sau, Tô Thành mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiếng: Được rồibot_an_cap, ba biết rồi. Mua vé xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì gọi báo .
Nói xong, ông cạch một cái cúp máy, rõ ràng là bị hề nhẹ.
Dù không thành việcbot_an_cap gái gả cho một người đàn ông nông thôn, nếu đã kết hôn và có con rồi, ông cũng thể nhẫn tâm để con gái mình bỏ chồng con .
Sauvi_pham_ban_quyen khi kết thúc, vẻ mặt Triệu Nhất bình thản nhưng Tô Cẩn Ngôn vẫn nhận ra đangbot_an_cap rất căng thẳng.
Qua điện thoại, thái của ba Tô không hề tốt.
Nguyên Nhất, xin lỗi anh. Trước em không nói chuyện kết hôn với gia đình là vì không muốn họ phảivi_pham_ban_quyen lo lắng. Bây giờ đột nhiên biết chuyện, banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em nhất thời chưa chấp nhận được ngay. Anh yên tâm, ba mẹ em là người tốt, thời gian trôi qua, họ sẽ thấy được cái tốt thôi.
Triệu Nguyên Nhất trong bồn , nhưng bên ngoài vẫn giả vờ như không có chuyện gì, gật đầu: Đi thôi, đưa em đi ăn cơm.
Đây chính là cảm của con rể lần đầu ra mắt nhạc phụ, dù chỉ qua điện thoại nhưng tim anhleech_txt_ngu vẫn thình thịch vì . Quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng hơn hết, anh sợ nhà họ Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ tìm cách chia rẽ họ.
Tô Cẩn dắt Triệu Nguyên đến hợp tác xã mua cho anh một quần áo nhạtbot_an_cap, lại mua cho ba mẹ chồng mỗi người một chiếc áo khoác. Cô mua thêm hai thịt lợn và ba cân xương không cần , sau ra galeech_txt_ngu tàu hỏa mua bốn chiếc vé chuyến trưa ngày . Trong đó hai giường nằm được muavi_pham_ban_quyen bằng giấy báo nhập học đại học. Cuối , hai vào tiệm cơm doanh, mỗileech_txt_ngu người một bát mì.
đến nhà, Tôn thị không đợi được , cứ đòi xem giấy nhận kết hôn .
Khi nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy tờ ấy, bà bậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóc vui mừng, cẩn thận lên mặt : , tốt quá. Hai đứa bây giờ mới chính thức là vợ chồng. Mẹ hầm rồi, tí cán thêm ít mì trắng, nhà mìnhbot_an_cap ăn mừng trận.
Cẩn Ngôn đặt túi mayleech_txt_ngu từ bao lên giường lò: , con mua thịt rồi, nhà vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn mấy cân bột mì trắng, chúng ta sủi cảo thịt cải đi ạbot_an_cap. Còn mấy khúc xương này mai hầm canh uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mẹ nhiều nhiều chút nhé.
Tôn thị sững ngườivi_pham_ban_quyen một lát, rồi tức tươi gật đầu: Ơi, , mẹ gói thật nhiều.
Tô Cẩn cả đời trước lẫn đời này đều không nấu ăn nên cũng không nhúng tay vào. Cô lấyvi_pham_ban_quyen quần áo mới mua ra cho ông bà, kích rộng để mấy ngày tới mặc lồng ngoài áo là vừa khéo.
Thấy Tôn thị rưng rưng nước mắt, động lặp đi lặp tốt quá, tốt quá, cô vội vàng bế con về phòng mình.
Cô là người sợ nhất thấy ai đó khóc trước mặt mình.
Buổi tối.
Bànleech_txt_ngu ăn hôm thịnh soạn thấy.
Tôn thị dùng nửa con gà già để hầm canh, nửavi_pham_ban_quyen con còn lại hầm với khoai tây và nấm; thịt thì kho cùng khoai lang và miếnbot_an_cap; ngoài ra còn có một hành lá và nửa sủi cảo.
Nhìn bàn thức ăn đầy ắp, Tô Cẩnleech_txt_ngu Ngôn không khỏi giật giật khóe miệng.
nay Tôn thị đúngbot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã chơi lớn, nhưng tổng cộng chỉ hai cân thịt, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cân để với khoai lang, một cân dùng gói sủi cảo.
Một cân thịt mà gói đầy cả nửa sủi cảo lớn, thì thịt trong nhân ít đến nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng có thể đoán được.
Xửng hấp này không phải loại đặt trên nồileech_txt_ngu cơm điện thời sau, là loại xửng lớn đặt trên nồi gang to ở nông thôn.
thường Tôn thị nấu ăn rất , ngoại trừ cô mấy đứa nhỏvi_pham_ban_quyen, bà cùng cha chồng và Triệu Nguyên Nhất chỉ ăn no chừng sáu bảy phần, mà chủ yếu là uống nước cho đầy bụngleech_txt_ngu.
Hôm nay lại cho phépvi_pham_ban_quyen ăn uống thoải mái sao
Đang suy nghĩ, thấy Tôn thị trước tiên múc ra một bát canhvi_pham_ban_quyen gà lớn, vào đó sáu miếng thịt gà nhỏ. Tiếp đó, bà lấy ra một chiếc bát lớn khác, vào một ít thịt gà hầm khoai tây nấm, lại thêm ít thịt kho khoai lang miến, cuối cùng lên mười chiếc sủi cảo.
Nguyên Nhất, hai bát con mang nhà đại đội , cảm ơn gia đìnhbot_an_cap họ mấy năm nay đã giúp đỡ .
Sau đó, bà lại lấy ra một chiếc bát khác, mười cái sủi cảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bên trênleech_txt_ngu phủ hai cái chân gà để nấu canh nãy. Bát này thì mang sang cho ông bà nội của con. với họ là naybot_an_cap con Cẩn Ngôn đã đăng ký kết hôn rồi, nhà có làm chút đồ ngon, mời hai lấy thảo cho vui.
Nhìn hai cái chân gàbot_an_cap gầyvi_pham_ban_quyen guộc nằm chỏng chơ bên trênleech_txt_ngu, Tô Cẩn Ngônleech_txt_ngu cạn . Cô vốn biết hệ giữa nhà mình vàvi_pham_ban_quyen nội khôngvi_pham_ban_quyen tốt, nhưng đến hôm nay mới thực sự được chứng kiến tận mắt.
cái chân gà này khác nào một sự nhục.
Mộtbot_an_cap bátbot_an_cap chưaleech_txt_ngu đầy, đãi so với nhà đạivi_pham_ban_quyen đội trưởng đúng là một trời một vực.
Thế nhưng Triệu Quân trên đầubot_an_cap giường lại không nửa điểm không .
Họ không hề thành tâm mang sủi cảo cho hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông bà nội, mà chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn trút ra cơn giận dồn nén bấy lâu.
gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây, phía nhà nội là ồn ào nhất, đâu cũng rêu rao điều tiếng, nói loại tiểu thư các như Tô Cẩn Ngôn sớm muộn cũng bỏ chồng bỏ con để về thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố .
Họ bảoleech_txt_ngu nhà họ Triệu tưởng vớ được thỏi vàng, kết lại xôi hỏng bỏng .
Không phải Tôn thị không hiếu với cha mẹ chồng, cũngbot_an_cap phải Chínhvi_pham_ban_quyen hiếu với song thân, mà chính trước đây họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiếu , tin thânbot_an_cap, nên cái giá phải trả mới khiến họ hoànbot_an_cap toàn sụp đổ nhận thức về tình .
vợ chồng vốn mang tiếng ngu hiếu ấy, vì nào cũng gửi tiền về nhà nên bao giờ được bộ mặt của họ Triệu.
Đến khi Triệu Chính Quân vàbot_an_cap Tôn thị lâm người tàn phế, vi_pham_ban_quyen , cả gia đình già lớn bé tật đầy mình một xu dính túi thì bị ra khỏi cửa. chí một cân lương thực họ cũng không chia cho. Nếu không phải có đại đội đứng ra , e rằng ngay cả chăn đệm vài bao khoai tây cùng căn nhà cũ này họ cũng chẳng giữ nổi.
Ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả như vậy, khi tiền trợ cấp thương tật trợ cấp xuất ngũ của Triệu Chính được gửi về, họ vẫn đòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy một nửa với lý do duy nhất: đạo.
Chữ Hiếu treo lơ như thanh gươmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên đầu, không chết cũng phải lột đi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tầng .
Ở thời đại này, mang tiếng bất hiếu thì danh dự coi như tiêu tan.
Cuối cùng, Triệu Chínhvi_pham_ban_quyen Quân đã một nửa số tiềnbot_an_cap đó, tức là nghìn năm trăm đồng, để muavi_pham_ban_quyen gọi là tình thân này, có cả giấy đoạn tuyệt quan hệ do đội chứng kiếnbot_an_cap.
Cứ từ nay đình nhỏ có yên ổn, không ngờ ca và tẩu của Triệu Nguyên Nhấtleech_txt_ngu thấyleech_txt_ngu mắt. Họ lo người cha tàn tật và người bán mù tiêu tiền vàobot_an_cap thuốc thang rồi sau bắt họ phải phụng dưỡng, nên liền đề phân gia.
Một nghìn năm trăm đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị chia mất năm . Lúc đó, chân của Triệu Chính Quân đang là lúc trịbot_an_cap nhất. Từ viện thành phố chuyển xuống bệnh viện huyệnvi_pham_ban_quyen, rồi từ huyện về trấn, cuối cùng thấy tiền còn bao , Triệu Chính Quân dứt khoát bỏ dở điều trị để về nhà. Ông dùng chút tiền ít còn lạivi_pham_ban_quyen tu sửa căn nhà cũ và xây thêmbot_an_cap một gian .
Chẳng lẽ chữa bệnh sau này cả nhà không sống nổi sao
Cứ như vậy, chân trái củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Triệu Chính tàn phế hoàn . Còn mắt của Tôn thị cũng không phải sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã mù, là khi nghe tin Triệu Chính bịvi_pham_ban_quyen thương, đang làm đồng kinh hãi ngã , bị cọng rơm đâm vào mắt. Triệu chịu chi chobot_an_cap viện, bản thân bà không tiền, nên sau này mắt cứ ngày một đi.
Nghĩ đến những việc đám người nhà nội đã làm, trong mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Cẩn Ngôn thoáng lên ý cười.
, làm tốt .
Triệu Nhất rấtleech_txt_ngu nhanh đã cơm cho hai nhà trở về. Anh truyềnleech_txt_ngu đạt của đại đội trưởng, còn về phía nhà nội, anhleech_txt_ngu tuyệt nhiên không nhắc đến một chữ.
Chuyện không vui thì chẳng ai muốn nhắc, cả nhà bắt đầu dùng bữabot_an_cap trong hòa thuận.
Trên bàn ăn, Tôn thị – người đã nghèo khó cả đời – cứ gắp thịt chia cho mọileech_txt_ngu ngườileech_txt_ngu, bản bà lại không ăn một miếng nào.
Thực tế, Tô Ngôn không quá đồng tình điểm sống này.
Cô gắp mấy miếng thịt lợn và thịt gà bỏ vào bát bà: Mẹ, mẹ cũng ăn đi ạ. Sau này mẹ còn phải chăm sóc hai đứa nhỏ, phải giữ gìn sức cho tốt mới được.
thị ngẩn người, cảm thấy hôm nay Cẩn thay đổi quávi_pham_ban_quyen lớnleech_txt_ngu. Triệu Chính Quân vốn ít nói đầy vẻ thắc , ông liếc nhìn Triệu Nguyên Nhất rồi lắc , không hiểu đôi vợ chồng trẻ này đang định làm gì.
Tuy nhiênvi_pham_ban_quyen, thấy tình cảm hai đứa đột tốt lên, không còn là sự đơnleech_txt_ngu phương từ phía con trai mình nữa, Triệu Chính cũng cảm thấy mãn nguyện.
Được đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ ănleech_txt_ngu.
Tôn vẻbot_an_cap đáp, nói ăn một miếng thịt .
Chẳng biết thịt có vị gì, bà chỉ cảm thấy vui đến mức quay cuồng, trong lòng là vị ngọt.
Hôm đúng là một ngày đại cát.
dâu bà đi , những đi cùng con trai bà đăng hôn, lại còn muốn đưa hai thân già này đi cùng!
Tôn thị vừa vừa cười khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khép được miệng.
Thức ăn do thiếu dầu mỡ nên vị hơi khô, không hẳn là . Một cân gói cho hơn nửa xửng sủi cảo nênleech_txt_ngu lượng thịt bên trong ít đến thảm thương, cộng thêm việc thiếu gia vị nên thực sự không vừa miệng.
Nếu Tô dùng cụmbot_an_cap từ khó nuốt để hình dung thì cũng không quá lời.
Xem ra cô họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu ăn thôi. Đời trước ngoại là cô tin nhất, còn các nấu cũng chỉ ở mức bình thường.
Nhưng dù bình thường thì chắc chắn vẫn ngon hơn món Tôn thị làm.
Sau cơm.
Dưới mờ ảo, khuônbot_an_cap mặt Tôn thị rạng rỡ niềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vui.
Cẩn Ngôn, nay mẹ đã trả hết cho người trong thôn rồi. Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số tiền cha mượn, khi nào lên thị trấn, chúng ta ra bưu điện gửi chuyển sau.
Tiếp , Tônvi_pham_ban_quyen thịvi_pham_ban_quyen bắt tính toán sổ sách cô: Nhà mình có hai con gà, hôm nay mộtbot_an_cap , con lạivi_pham_ban_quyen bán cho người trong thôn được hai đồng rưỡileech_txt_ngu. Mẹ bán được banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mươi quả trứng. Còn con lợn nhiệm vụleech_txt_ngu nặng một trăm tám cân, đại đội trưởng cũng đổi trước thành công điểm rồibot_an_cap ra tiền cho nhà mìnhvi_pham_ban_quyen. Cộng với công của Nguyên Nhất đi làm năm nay, đạivi_pham_ban_quyen đội cho chúng ta tổng cộng bốn mươi chín đồng năm hào. Mẹ đã ra mười sáu năm hào để mua năm mươi cân lương thực tinh và năm mươi cân thực thô đểbot_an_cap mang theo khi lên Kinh thành.
Cộng với hai mươileech_txt_ngu đưabot_an_cap lúc sáng và một ít tiền tích cóp trước đây của nhà mình, hiện chúng ta tất cả sáu mươi đồng. Hôm nay con vàbot_an_cap Nguyên Nhất coi như đã chính thức thành vợ chồng rồi, mẹ cha con đãbot_an_cap bàn bạc, sau này trong nhà này cứ để con làm chủ.
nói, Tôn thị đẩy xấp tiền lẻ đủ loại mệnh giá đến trước mặt Cẩn Ngôn.
Tô Cẩn Ngôn ngẩn ra lúc lâu phản ứng kịp, vội xấp tiền phía Tôn thị: Mẹ, không được ạ. Chúng con còn phải đi học, mọi chuyện lớn nhỏleech_txt_ngu trong nhà vẫn cần mẹ và cha .
Hơn nữa, làm gì có chuyện còn đó mà để bối làm gia .
Đùa gì chứ, không muốn ngày ngày phải đầu tính toán chuyện củi dầu muối đâu.
Tôn thị mỉm cười, thầm nghĩ đúng là tiểu thư nhà giàu, thấy số thế này mà mắt không hề chớp một cái. Ở trong thônbot_an_cap này, có nàng mới nào thấy tiền không muốn lấy ngay
dâu nào mà mong được tay chìa
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được một người con dâu như vậy, nằm mơ chắc cũng phải cười mất .
Tôn thị đôi mắt , cười hớn hở rồi lại đẩy tiền phía Tô Cẩn Ngôn: Mẹ và cha con già rồi, không còn lực để chuyện tiền nữa. Sau này cứ chủ, nếu cần mẹ đi mua lương thực hay raubot_an_cap cỏ thì đưa tiền sinh hoạtbot_an_cap phí cho mẹ là được.
đến Kinh thành, cáileech_txt_ngu không biết, hơn nữa hộ khẩu chúng ta không ở đó, không được nhận lương thực phân phối, tất đều phải vào con và Nguyên Nhất. Cha mẹ làm gánh nặng cho các rồi.
Hai ông bà già cũng có những tính toán .
Địnhleech_txt_ngu mức lương thực của họ không chuyển đi được, lên Kinh thành ăn uống chi tiêu đều là con dâu bỏ ra, họleech_txt_ngu chẳng có gì trong thì làm chủ gì được
Đến Kinh thành địa bàn con dâu, mọi việc cứ để con dâu quyết định, họ chỉleech_txt_ngu cần giúp trông nom, dỗ dành mấy đứa nhỏ là tốt rồi.
Tô Cẩn Ngôn lập tức hiểu ra lo lắng của Tôn và Triệu Chính Quân.
bot_an_cap mỉm cười, dịu dàng trấnbot_an_cap : Mẹ, khôngleech_txt_ngu đâu, cha nghĩvi_pham_ban_quyen vậy. lớn không giống với địa phương nhỏ, nơi có thể ra tiềnbot_an_cap rất . Chúng ta là người , cha mẹvi_pham_ban_quyen tạo áp lực nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho mình.
Hơn nữa, con nghe tin nội bộ rằng nhà thay đổi chính , kỳ đại học cũng đã khôi phụcleech_txt_ngu rồi. Bây giờ đất nước cần phục kinhleech_txt_ngu tế, rất có thể người dân chúng ta sắp được phép làm ăn buôn bán rồi đấy ạ.
lúc đó, thu nhập có khi cònbot_an_cap nhiều hơn cả một năm làm ở nông thôn của cha mẹ nữa.
Tôn thị không hiểu chuyện này, nhưng Triệu Nguyên Nhất vốn lăn lộn ở chợ đen bấy lâu nay thì mắt sáng rực : Thật sao Cẩn Ngôn, tin tức có đáng tin không em
Tô Cẩn quay đầu , ôn tồn nóivi_pham_ban_quyen: Tám chín phần mười là thật, nhưng chuyện này không được rêu rao ra ngoài.
Chậm nhất năm, một năm nữa, chúng ta sẽ thấy kết quả .
Triệu Nguyên Nhất trầm ngâm suy nghĩ một hồi. Tuy nhiên, dù sao anh sinh ra thời đại này chứ không phải người trọng , nên trong vẫn còn thấp thỏm.
cùng, dưới sự trì của Tônbot_an_cap thịleech_txt_ngu Chính Quân, Cẩn đã nhận sáu mươi kia, như chính quản quán xuyến gia đình này.
Đến tối, Tôn thị quyết giữ hai đứa trẻ ngủ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông bà, bà bảo lâu không ngủ cùngbot_an_cap chúng nên lắm.
trẻ vốn do bà nội chăm từ nhỏ nên cũng không đối mà ở lạileech_txt_ngu luôn.
Mãi đến khi Tô Cẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngôn bước ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa, thấy Tôn thịvi_pham_ban_quyen nháy mắt Triệu Nhất mấy cái, mới hiểu ra bà tính chuyện gìvi_pham_ban_quyen! xấu hổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mức vội vãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy về .
Thật là! đã kết bốn năm rồi, chẳng lẽ chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì đi lấybot_an_cap lại cái giấy chứng kết lại biến thành tân hônbot_an_cap sao
Gian nhà phía Tây.
bot_an_cap Cẩn Ngônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về , thẳng giường lò rồi trải chăn đệm ra.
Một lúc sau, Triệu Nguyên Nhất mộtbot_an_cap chậu , cầm theo khăn mặt và đồ đánh răng vào . Anh để Tô Cẩn Ngônbot_an_cap rửa tay chân, còn rót sẵn cả nước súc miệng cô.
Thấy anh sũng nước, chắc hẳnvi_pham_ban_quyen là anh đã tắm rửa xong rồi.
Cẩn Ngôn, này tặng .
Triệu Nguyên Nhấtvi_pham_ban_quyen xòe ra, trên chiếc khăn màu xanh trongbot_an_cap lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn tay một chiếc phỉ thúy lục đế .
Dưới ánh đèn dầu mờ ảo, chiếc tỏa ra ánh sáng rực rỡ đến mê hồn.
Tô Cẩn Ngôn dùngbot_an_cap ngónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trỏ móc lấy, cái giữ , đưa chiếcbot_an_cap vòng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầnleech_txt_ngu dầu tò mò quan sát.
Vừa , cô vừa tò hỏi: Chiếcbot_an_cap vòng này anh ra thế
Chỉ nhìn một cái cô đã có thể khẳng định đây là hàng lục vương. Thời đại này chắc chưa có loại vòng giả làm từ thủy hay nguyên liệu hóa học.
Nước ngọc rất , giác căng mọng như keo, chất băngvi_pham_ban_quyen chủng năm. Cóvi_pham_ban_quyen thể chiếc vòng này đã được người đeo rất lâu, các vân ngọc bên đã , màu sắc lại càng thêm đẹp mắtbot_an_cap.
Ngọc tốt càng linh tính, thôi đã thú. Trong sách, Triệu Nguyên Nhất không hề đưa chiếc vòng này cho nguyên chủ. cầm nó trong tay, cô bỗngbot_an_cap thấy có cảmbot_an_cap giác rất gần gũi.
Câu hỏi đưa ra mà được lời hồi đápleech_txt_ngu, Cẩn Ngôn tò mò nhìn sang thì thấy Triệu Nguyên Nhất đang môi, căng thẳng nhìn cô: Em có thích
Tô Cẩn nhướn gật đầu: Vâng, em rấtbot_an_cap thích. Nhưng lấy ở đâu ra vậy
Hôm nay khi lên thị trấn, haivi_pham_ban_quyen người từng tách rời nhau, chứng tỏ chiếc này đã có từ đó rồi. Ít nhất là trước ngày hôm nay.
Triệu Nguyên Nhất cân nhắc lâu, trong sắp ngôn lần này đến khác: Cẩn , anh nói ra em đừng giận nhé.
Vâng.
Anh trộm đấy.
Trộm ư!
Ngôn trố mắt nhìn anh đầy vẻ tinbot_an_cap nổi.
Triệu Nguyên Nhấtvi_pham_ban_quyen sợ cô giận nên vội giải thích: Cẩn Ngôn, em nghe anh nói, những kẻ lòng tối kia đem món đồ tốt thế này bán cho lũ giặc lùn. nghe nói đây đều từ trong cung đình ra, của các quý từng đeo. Chiếc vòng này là của hoàng hậu nào từng đeo đấy. Đồ tổ tiên chúng ta, sao thể để rơi vào giặc được Thế nên anh mới trộmbot_an_cap long tráo , đánh tráo bằng mấy hòn đá vụn cho bọnbot_an_cap chúng.
Cẩn Ngôn, nếu em không muốn
Em thíchleech_txt_ngu lắm.
Hả
Tô Cẩn Ngôn bỗng mỉm cười, đeo chiếc vòng vào tay. Cô sự cảm thấy nó rất đẹp, liền lặp lại lần nữa: thích, rất thích.
Huống hồ, vòng dù không phải của vị hoàng hậu nào đeo đi chăng nữa, mấy chục năm sau cũngbot_an_cap đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muavi_pham_ban_quyen được một cănleech_txt_ngu nhà lớn. Triệu Nhất cuối cùng cũng nhẹ nhõm, nãy giờ anh sợ muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết.
Không ngờ vừabot_an_cap vặn thế nhỉ
hì, ông xã, làm lắm!
Cẩn Ngôn giơ cánh lên lắc lắc, chânleech_txt_ngu thành khen ngợi, đó lại đưa tay lên ánh đèn dầu ngắm nghía bênbot_an_cap trái bên phải, càng nhìnbot_an_cap càng thấy . Thật không ngờ kích cỡ chiếcleech_txt_ngu vòng lại vừa khít như .
Những thứ này Ý là vẫn còn nhiều nữa sao
Triệu Nguyên Nhất mím môi, sát nét mặt Tô Cẩn Ngôn rồi khẽ nói: Ừm, đang chônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở sau vườn ấy.
Nhiều không Sao không mang vào đây cho em với
Triệu Nguyên Nhất thấy Tô Ngôn không hề giận dữ thì rụt rè : Em không giận anhleech_txt_ngu sao
Sao phải giận chứ Đã vào tay anh thìleech_txt_ngu cũng em, chẳng phải của em và của các con chúng ta Dù sao cũng là đưa cho lũ quỷ phương Tây kia
Triệu nghebot_an_cap vậy liền vui mừng híp mắt cười: Đượcleech_txt_ngu, vậy em cứ tắm , anh bê vào cho em xem.
Khoảng hơnvi_pham_ban_quyen hai phút saubot_an_cap, Nguyên Nhất khệ bê hai rương gỗ vào phòng.
Rương khôngleech_txt_ngu lắm, chiều dài, rộng và cao tầm nửa mét. Anh thận đặt xuống đất rồi lần lượt mở ra.
Anh anh thế mà lạivi_pham_ban_quyen có nhiều này ư
Nhìn thấy những thứ bên trong, Tô Cẩn Ngôn suýt chút hoa cả .
Hai chiếc rương, chiếc toàn là các vòng tay vàng, trâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cài vàng, hoa vàng, , nạm vàng Chiếc còn lại là đủ loại vòng tay ngọc, nhẫn , mặt dây chuyền và các loại ngọc trai màu sắc.
Anh nghĩ mấy thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này dù sao cũng từ cung đìnhleech_txt_ngu , biết đâu sau này lại đáng giá. Mà không đáng giá thì để làm gia bảo cho con cái cũng tốt.
mà không đáng giá sao Thôi bỏ đi, người không biết không tội. hồ, thời đại này, những thứ này quả thật không đángleech_txt_ngu tiền, không những thế còn là họa.
Triệu Nhất, anh nói thật , có phải nếu hôm em bỏ đi thì anh định không cho đúng không Hửmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Tô Cẩnleech_txt_ngu Ngôn túm lấyleech_txt_ngu cổ áo anh kéo lại, kiễng ghé sát mặt vào, hừleech_txt_ngu hỏi .
Trong sách chưa từng xuất hiện chiếc tay .
Cẩn Ngôn, những thứ là từ phía thành chuyển tới. Em mang kinh thành rất dễ rước vào thân. Hơn nữa, anh cũng lo sẽ chê .
Dù sao thì gốc củavi_pham_ban_quyen cũng không được minh .
Khoảng cách gần khiến Triệu Nguyênbot_an_cap Nhất đỏ mặt tai, đứng đơ ra như khúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , khôngleech_txt_ngu biết đặt vào đâubot_an_cap, mặc cho Tô Cẩn Ngôn nhìn mình bằng ánh mắt đầy ý vị.
Được rồi, coi như lý do này của anh thôngleech_txt_ngu qua.
Nói xong, Tô Cẩn Ngôn anh ra. Trong lòng cô thầm tò mò, đồ trong hoàng cung lạivi_pham_ban_quyen trôi dạt đến tậnleech_txt_ngu Triệuvi_pham_ban_quyen Nguyênleech_txt_ngu Nhất ở nơi xôi thế này Nhưng aileech_txt_ngu cũngbot_an_cap có bí mật riêng, anh khôngvi_pham_ban_quyen nói, cũng không hỏi thêm.
Chúng ta sắp rồi, những thứ này không mang sao
Có chứ, lúc đó giấu chăn đi vậy.
Tô Cẩn Ngôn lấy từng món trang sức hai chiếc rương xem mộtvi_pham_ban_quyen lượt. Cô không mặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho lắmvi_pham_ban_quyen, nhưng lại đặc biệt thích ngọcvi_pham_ban_quyen thạch và ngọc trai.
Những thứ , mấy năm sau tùy tiện lấy ra một món cũng mua đượcvi_pham_ban_quyen một căn nhà .
Đêm đó, trong cơn mơ, Tô Cẩn Ngônvi_pham_ban_quyen cảm thấy không thoải máivi_pham_ban_quyen chút nào.
Cô luôn cảm giác mình đang trôi bềnh bồng trên mặt nước, lúc lại nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước đi trên mây, cảm thực thực hư hư ấy khiến vô cùng khó chịu. Cô trở mình một cái, đột cơ thể tự do từ trên cao xuống, lại mà khôngleech_txt_ngu tài nào mở mắt được.
Tùm một tiếng!
giật mình mở bừngleech_txt_ngu mắt, cuối cùng cũng táo lại, nhưng vào mắt lại toàn là nước. Cô vàng khua chân múa ngoi lên, một sau nhô được đầu mặt nước.
sạch nước trên mặt, nhìn phía trước, phát hiện mình thật sự đang ở dưới nước. Nơi cô đang là một con sông rộng hai mét, nước trong vắt thấy đáy, những con cá chừng ba bốn cân bơi qua bơi lạileech_txt_ngu. Nhìn môi trường xa lạ xung quanh, cô suy nghĩ một lát rồi bơi phía bờ.
Lên rồi, cô kinh ngạc và nghi hoặc giá tứ phía.
Cách chừng mười tòa đạibot_an_cap trạch, nhìn qua thấy xanh ngói lưu ly, cửa gỗ đỏ lớnvi_pham_ban_quyen, trông mộc mạcbot_an_cap mà không kémbot_an_cap phần sang trọng. Trước sân có bốn mảnh đất nhỏ trồng , những bông lúa vàng ươm trĩu hạt đãbot_an_cap cúi đầu, chỉ chờ ngàybot_an_cap thu hoạch.
Ngôn chậm rãivi_pham_ban_quyen bước đi, phát hiện cạnh ruộng có cả chuồng gà, chuồng vịt, chuồng ngan, chuồng lợn, chuồng cừu và chuồng bò. Tiến lại gần, thấy bên nuôi nhiều cầm, gia súc. Chuồng , vịt, nganbot_an_cap mỗi loại có bốn cái; chuồng lợn, cừu, bò mỗi loại hai . bãi cỏ cạnh ruộng lúa, một ngựa đen vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một con ngựa vàng đang thong dong gặm cỏ.
Nhìn tướngvi_pham_ban_quyen mạo đôi ngựa đó làvi_pham_ban_quyen ngay không phải . Đám gia cầm đều yên tĩnh, nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện trong mángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn và máng nước đềubot_an_cap có sẵnvi_pham_ban_quyen thức và nước uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chẳng lẽ nơi này có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Tô Cẩn Ngôn ngoái lại tòa đại trạch một hồi, rồi lại nhìn bộ quần áo ướt đẫm trên người mình, nhất thời không biết phải làmvi_pham_ban_quyen sao. ngủ ngon lành, sao đột nhiên lại chạy nơi này lẽ không lần
một lúc cũng khôngbot_an_cap bóng dáng ai, cô đi dạo một vòng quanh nhà cũng không gặp người nào. Hơn nữa, tòa đại trạch này ra thì còn ngôi nào . Chẳng còn cách nào, cô đành phải gõ cửavi_pham_ban_quyen. Dù cũng phải biết cách làm thế để rời khỏi đây chứ
Gõ cửa mấy tiếng không thấy aileech_txt_ngu trả lời, côbot_an_cap đẩy một cái, cửa liền mở ra. Tô Cẩn Ngôn ló đầu nhìn vào trong, vẫn thấy bóng người, cô gọi một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳng ai đáp lại. Không hiểu sao tim cô đầu đập nhanh, chẳng lẽ là nhà ma
chuyện quá kỳ quái.
Mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô cuốivi_pham_ban_quyen cùng cũng hết can đảm chậm rãi vào trong. Ngôi nhà là một hợp viện tiến, cô đi vòng quanhvi_pham_ban_quyen sân một lượt không thấy ai, bèn đẩy cửa tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sảnh vào.
Vừa cửa, cô làbot_an_cap một bức họa hậu cao hai mét vô nổi bật, cạnhbot_an_cap bức họa vàbot_an_cap trên hai bức treo đầy các loại tranh khác. Sở dĩ Tô Cẩn Ngôn nhận ra đó là hậu là bởi người nữ trong tranh phượng quan.
Hoàng hậuleech_txt_ngu trong tranh đứng giữa rừng hoa đào, gương mặt còn rất nớt, chưa đầy hai tuổi, ngoài ôn nhu dịu dàng nhưng mắt lại có nét tinh nghịch đáng yêu. Chỉ là, càng nhìn Tô Cẩn Ngôn thấy mông lung. cứbot_an_cap cảm thấy gương mặt này giống gương kiếp trước của mình đến chín mươi lăm phần trăm vậy Chẳng lẽ mới xuyên không hai ngày mà cô đã quên mất mặtbot_an_cap mũi của mình rồi sao
Điều đáng ý hơn là chiếc vòng trên gái trong tranh chiếc vòng mà Triệu Nguyên Nhất đã đưa cô!
Tô Cẩn Ngôn thầm đoán, hiện tại của chiếc vòng tay này mà có
Quan sát một lúc, đột nhiên thấy trên chiếc bàn đặt trước họabot_an_cap tờ giấy, cô như bị xui quỷ khiến tiến lại gần cầm lên .
Chàobot_an_cap , tôi là Na Lạp Lệ Na. Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn có thể tiến vào không gian này nhìn thấy tờ giấy này, điều chứng tỏ bạn là kiếp sau của , hoặc là huyết mạch đích thân, hoặc là một dạng chuyển thế của huyết mạch đích thân. Dù trường hợp nào, cũng rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vui mừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì không gian này có tiếp tụcbot_an_cap đượcleech_txt_ngu kế , điều đó chứng tỏ gia tộc Nanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lạp chúng ta không bị tuyệt diệt.
Nhưng có một điều kiện tiên quyết, ngoại con gái đích thân có tiếp kế thừa, không được phép nói cho kỳ , gồm cả chồng bạn, con trai bạn. Không sẽ đóng ngay khoảnh khắcbot_an_cap bạn nói ra bí mật.
Không gian này là sự thừa của gia tộc Na Lạp, ở trong tay tôi đã qua hàng nghìn năm thừa. Sau đây tôi sẽ giải thích cho một chút.
Không rộng ba nghìn trượng, có tám ngọn núileech_txt_ngu, một dòng sông, một viện tử ba tiến bốn mẫu ruộng. Rừng đào sau nhà và gia cầm gia súc do tôi khai , vật nuôi không cần cho ănvi_pham_ban_quyen, không cần dẹp, đồ ănvi_pham_ban_quyen trong kho sẽ tự động bổ sung, nếu bạn không muốn nuôi có thể thịt. Đối với nông sản trong , bạn có dùngleech_txt_ngu ý nghĩ để thu , táchbot_an_cap vỏ, xay bột, gieo trồng, làm cỏ hay tướivi_pham_ban_quyen nướcvi_pham_ban_quyen.
Trong viện có một miệng giếng, giếng là linh tuyền, có thể giữ gìn nhannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc, chữa bệnh, hồi phụcleech_txt_ngu thương do đao kiếm, dưỡng sinh khỏe , tuyệt đối không được nói cho người khác biết để tránh mang sát thân.
Ngoài ra, giabot_an_cap tộc Na Lạp chúng ta đời đời nghiên cứu về thiện để chữa bệnh cứu người. Những kinh điển y dược và phương thuốc dược thiệnbot_an_cap thư phòng bạn phải học choleech_txt_ngu kỹ. núi có thảo dược do các bậc tiền nhân trồng, mong bạn thể truyền lại nền y họcleech_txt_ngu của gia tộc Na Lạp, có thể dạy cho người khác để phát dương quang đạivi_pham_ban_quyen, điều này không cưỡng cầu.
Hậu viện có một khonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưu trữ hai nghìn mét vuông, bên trong chứa đủ loại vật tư mà mấy đời nhà Na Lạp tích trữ. Nếu gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiên taibot_an_cap, bạn có lấy ravi_pham_ban_quyen cứu trợ. Thờivi_pham_ban_quyen gian tĩnhChỉ, vật tư sẽ bịbot_an_cap hư hỏng
Tờ giấy viết đầy dòng chữ nhắn, cô cuối cùng cũng đã hiểu ra mọi . Tuy không biết vì sao mình trở ngườivi_pham_ban_quyen nhà Navi_pham_ban_quyen Lạp, nhưng cô vẫn thấy thật mắn khi cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được một không gian như nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
đã mà, chuyện thần kỳ như không còn rabot_an_cap được, thì tay vàng nên có cũng phải xuất hiện chứ
Nhìn chiếc bồ đoàn phía trước, Tô Cẩn Ngônleech_txt_ngu đặt tờ giấy xuống, quỳ lên bồleech_txt_ngu đoàn thànhbot_an_cap tâm dập đầu ba cái: Dù con làbot_an_cap kiếp sau của người, hay là sau củaleech_txt_ngu con gái thân của người, con rấtleech_txt_ngu vui khi không này.
Người yên tâm, bí mật không gian con sẽ nói cho biết, càng không cầm thứ quan trọng thế này đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thử lòng người.
Còn về thiện người nói, con sẽ xem và học tậpleech_txt_ngu, nhưng con phải là người có tố chất hay không thì con , con chỉ có thể cố gắng hết thôi, dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao con cũng chưa từng tiếp .
Dập xong, Tô Cẩn dậy liền rời khỏi không gian. Dù sao bên cạnh cô có một Triệu Nguyên Nhất.
Triệu Nguyên Nhất đêm như thức trắng, ban ngày cũng không ngủleech_txt_ngu giờ đang ngủ rất . May màleech_txt_ngu cô lo xa, rồi là thần thức đi vào nên quần áo khôngbot_an_cap hề bị ướt. Sau khi ra không gian, côleech_txt_ngu thấy buồn ngủ rũ , còn sức lực để tiếp tục khámbot_an_cap phá kho hàng , liền đổ gục xuống ngủ . Có không gian này rồi, gần như không phải ăn uống nữa.
sớm hôm sau.
Ngôn đang ngủ thì mộtvi_pham_ban_quyen trận ồn ào đánh thức.
Lão , đồ câm như hến kia, nói một câu xem nào! Một thằng ông đại trượng mà để đàn bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưỡi đầu , đồ vô , lão nương nuôi anh có ích gì!
hạ không có cha mẹ nào sai cả, trước đây chúng tôi làm gì không đúng, nhưng tôi anh đã nuôi anh khôn lớn từng này, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không bỏ mặc chúng tôi để lên kinh thànhbot_an_cap hưởng phúc được!
Hu , cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ bất hiếu nhà anh, lính mười mấy , quốcbot_an_cap gia giáo dục anh mười mấy năm là để dạy anh bất hiếu Tôi phải lên đơn vị của các anh mà hỏi xem, làm gì có đứa con nào không phụng dưỡng cha mẹ!
Triệu Lý thị, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quên tờ giấy đoạn tuyệt một nghìn năm tệ rồi à
Còn cả tám nămleech_txt_ngu tiền trợ cấp của cha tôi nữa
bà quên thì chỗ đại đội trưởng vẫn còn giữ đấy.
Nhổ vào! Cái thằng ranh này, chính mày giục cha mẹ không dưỡng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net già chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì! Đoạn tuyệt cái gì Đấy là lúc ấy đồ mới viết, hơn nữa tiền trợ của mày không nên chia người làm này một phần
chật chội, với anh màybot_an_cap đều phải cưới vợ, không có ở nên mới để cácvi_pham_ban_quyen mày ra ngoài ở thôi! Làm gì có chuyện đoạn tuyệt phân gia
Lão , anh sắp lên đại họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, chắc anh cũng chẳngbot_an_cap muốn để ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta biết mình là kẻ bất nhỉ
Đúng Nguyên Nhất, dù nói thế nào bà nội cũng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu với anh trai đến năm mười lăm , nhỏ lúcleech_txt_ngu trông các cháu mấy năm , nhường cả cháo trong miệng cho cháuleech_txt_ngu. Giờ cháu sắp phất lên rồi là muốn vứt bỏ chúng ta sao
cũng không cầu gì khác, chỉ muốn theo các cháu lên kinh thành tầm mắt. Nhà vợ cháuvi_pham_ban_quyen không rất lợi hạileech_txt_ngu saovi_pham_ban_quyen Bảo cô ấy tìm cho cô một việc, tiện thể tìm cho đối tượng tốt. Cô mà lấy được người chồng tốt thì ở kinh thành chẳngleech_txt_ngu phải cũng có chỗ dựa sao
tiếngleech_txt_ngu gào thét lọt qua cửa sổ truyền vào trong phòng. Nghevi_pham_ban_quyen một lát, đã hiểu ra ngọn ngành sự việc.
Những này nói đúng một điểm. Họ sắp lên học, thể mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net danh bất hiếu, nếu không trường có chuyện tốt thì tra lý sẽ không quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.
Nghĩ thông , Tô Cẩn Ngôn nhanh chóng mặc quần áo, vừa vừa buộc lại bước ra cửa.
Nguyên Nhất, ông bà nội và cô nói đấy, dù nào cũngbot_an_cap thể không hiếu kính người già.
Ngôn Ngôn, sao em lại ra ngoài rồi
Triệu Nhất thấy Tô Cẩn Ngôn ra liền vội vàng tháo chiếc mũ lông đầu mình độibot_an_cap lênleech_txt_ngu đầu cô: Trời lạnh.
Cẩn Ngôn lườm anh một cái: Xấubot_an_cap.
Triệu Nguyên ngăn tay cô định tháo mũ xuống: Ngoan, lạnh lắm, đội đi.
Tô Cẩn Ngôn nắm cánh tay anh một cáileech_txt_ngu, rồi nhìn về phía những người sân đám dân làng đang tụ tập náo nhiệt ngoài cổng. Xấu thì xấu vậy.
Ông, bà, cô nhỏ, mọi người đến rồi nhà ngồi, cứ đứng đây vã khôngleech_txt_ngu người ngoài trò cười sao
Hừ, cứ nói ở đây luônbot_an_cap. Cô để dân xem , Tô tri thanh, cô đã ra rồi thì hỏi côvi_pham_ban_quyen, có phải cô định cha mẹ chồng lên kinh thành hưởng phúc không!
Tô Cẩn Ngôn lạnh trong lòng, đúng là ngu ngốc hết chỗ nói.
Cô mỉm cười, ôn tồn nói: Bà nội, bà thật khéo đùa. Con và Nguyên Nhất đều phải đi học đại học, bọn trẻ đương nhiên phải có trông .
Nếu không đưa theo con nhỏ và già, bọn trẻ một năm không được gặp cha mẹ thì sao chịu nổi Hơn nữa, bệnh của giờ ngày , con muốn đưa họ lên kinh thành kiểm tra sức khỏe, xem lại cho cha.
mà bà nội, con nói chuyện đó, những bà vừa nói con rất tán . Thiên hạ có cha mẹ nào sai, cái làm gì có chuyện không hiếu thuận với cha mẹ chứ
Bà cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yên tâm, chabot_an_cap mẹ và Nguyên Nhất nhất định sẽ hiếu thuận. đến khi bà và ông giàbot_an_cap yếu không cử động nữa, con sẽ dưỡng hai người.
Bà nội của Triệu Nguyên Nhất Lý Đôngleech_txt_ngu vừa nghe Tô Cẩn Ngôn lòng phụng tuổi già, mặt cuối cùng cũng dịu đi đôi . ta thu lại dạng ngoa khắc nghiệt, lên tiếng: Chẳng trách là đứa trẻ lớn lên ở thành lớn, đúng khác hẳn. Đúng đấy, nói cho cùngvi_pham_ban_quyen chúng ta đều là người một , làm thù để bụng qualeech_txt_ngu đêm, bây giờ
Hì hì, đúng vậy bà nhỉ Người một nhà chúng ta, có ầm hay cãi thế nào thì gì có mối nào để bụng qua đêm đâu Tô Cẩn Ngôn cười hì hì cắt ngang lời bà ta, lại tiếp tục : Nãi, con biết ngay bà là người ngoài cứng mềm mà, sao bà có thể trơ mắt nhìn gia đình chúng con lâm vào đường cùng cho đượcbot_an_cap
Cảm ơn bà, Nãi, cuối cùng chịu giúp đỡ con rồi. Con và Nguyên sẽ ghi ơn đức của bà suốt đời.
Lý Đông Hoa ngẩn ngườileech_txt_ngu, càng nghe thấy sai sai, ngây ngô hỏi : ta chịu giúp đỡ nhà các ngươi
Giúp nhà thứ Giúp gì mà
Tô Cẩn Ngôn cũng ngơ ngác hỏi lại: Khôngleech_txt_ngu phải tối qua Nguyên Nhất đã thưa với bà là chúng con định đưa cha Bắc Kinh bệnh sao Việcvi_pham_ban_quyen bệnh, đi học, thuênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà rồi sinh hoạt phí chắc chắn đều cần đến tiền. lẽ sớm nay bà và ông nội đến đây phải để đưa tiền cho chúng con sao
, còn cô nữa, không phảivi_pham_ban_quyen Kỳ Kỳ và Họa Họa không người nên mới để cô út theo giúp sao Tiện thể giúp chúng nấu cơm, dọn nhà cửa luôn
Thối tha! Nhổ vàovi_pham_ban_quyen!
Lý Đông vừa nói vừa hung hăng nhổ một bãi nước bọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống đất, Cái đồ tiểu nương bì không biết xấu ! Sao ngươi dám mơ tưởng hay thế!
Con gái lão nương lai là để gả cho giàu làm bà lớn, sao thể đi hầu hạ ngươibot_an_cap! Ngươi còn cần mặt mũibot_an_cap không hả! Cái đồ cháu dâu như ngươi, không lo hầu hạleech_txt_ngu cho tốt mà còn muốn nó như ở! Sao ngươi khôngbot_an_cap lười chết luôn đi!!
Ánh mắt Tô Cẩn Ngôn lạnh xuống, cô ngăn bàn tay đang định đưa ra củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Triệu Nguyên Nhất, khẽ nhếch môibot_an_cap, giọng điệu vẫn thân thiệnleech_txt_ngu, không vội vàng, giận dữ mà nói: , đây là chính miệng nói nhé, người một nhà là phải giúp đỡleech_txt_ngu lẫn nhau.
Năm , cha con nghìn năm trăm tệ chữa để tiền dưỡng già , dẫn đến việc cùng không có tiền chạy chữa mà thành tàn tật. Sau bao nhiêu , cha con đã ngóngbot_an_cap khắp , vất vả lắm mới tìm được một bác sĩ giỏi là có thể chữa cho cha và mắt cho mẹ. Có điều, phẫu thuật phải tốn đến bốn năm nghìn .
Nãi, trong nhà giờ chỉ còn lại tiền tàu xe, sắp phải đi Bắc Kinh rồi, cha mẹ Nguyên Nhất đến một bộ quần áo ra không có, Bắc Kinh ổn định chỗ ở cũng cần một khoản chi phí lớn, cộng thêm khám bệnh nữa
Ở nhà cha thường nói bà người ngoàivi_pham_ban_quyen cứng mềm, saoleech_txt_ngu có thể là hạng người sắt đá của con rồi còn đuổi chúng con ra khỏi cửa cho được Trong lòng bà chắc chắn vẫn luôn lo lắng cho nhà con chúng connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
hiện giờ ta vẫn phân gialeech_txt_ngu, hay là bà cứ đưa trước cho con nghìn tệ để ứng phó lúc khẩn cấp đi.
Nhìn thấy Lý Đông Hoa và Triệu Phỉ đỏ mặt tía , hung hăng muốn thốt ra những lời nhơ bẩn, cô liền nhanh chóng nói tiếp: Nãi, bà yênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm, bảo chúng đưa cô út , chúng sẽ đưa đi. Bà không muốn giúp con trẻbot_an_cap thìleech_txt_ngu thôi giúp nữa. Bà tìm việc ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc Kinh, tìm một người đàn ông tốt, chúng con vừa đến Bắc Kinh sẽ ngay xem nào tuyển người chưa tốt lớp ba tiểu học. Còn về phần đàn ông làm quan, chỉ cần cần côbot_an_cap út mắt ai, đi nghe ngóng, dù có vứt bỏ da mặt con cũng phải cho điện thoại và địa chỉ của người ta để đến tận nhà cầu thân cho út.
Lời còn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dứt, dân làng quanh đã ồ lênvi_pham_ban_quyen.
Cháu dâu đi hỏi vợ cho cô á
Cái cô trí thức Tô này đúng là làm người ta cười chết mất!
Lý Đông Hoa, bà cũng giỏi thật đấy. trấn mình tuyển công nhân còn cầu tốt nghiệp cấpbot_an_cap hai cấp ba, da mặt bà dày đến mức nào mà để cục vàng chưa học hết lớp nhà bà lên Bắc đi làm
Ha ha , nói bậy gì đó, chưa tốt nghiệp lớp ba thì Xấu xí thìleech_txt_ngu sao, lười một chút thì có làm sao là thiên kim của Lý Đông Hoa đấy, nhìn trúng quan nào thì đó là phúc đức đời của người ta!
Ha ha ha, đúng đúng đúng, đến lúc đó Triệu Hiểu Phỉ nhìn trúng xưởng nào, cứ để Lý Đông đến tìm xưởng là được. Cùng lắm nếu không sắp xếp việc cho con bà ta thì bà ta lại giở bài một khóc, hai nháo, ba thắt cổ.
Cần gì khóc nháo thắt cổ Cứ trực tiếp lột sạch quần áobot_an_cap rồileech_txt_ngu hô hoán bị sàm sỡ, bị cưỡng bức không phải là xong Biết đâu lại tự mình kiếm được cái danh phu nhân nhà quan cũng !
Chậcleech_txt_ngu, cái gìleech_txt_ngu mà Lý Đông Hoa chẳng dám Năm đuổi người ta khỏi cửa, giờ thấy nhà người ta phất lên liền vác cái mặt dày đến chuyện
ngữ con gái vừa lười vừa ăn như Hiểu Phỉ, có cho nó một suất nhân , liệu nó có chịu khổ được không
Người ta lai làbot_an_cap phu nhà quan đấy, có cần phải chịu khổ không
Mấy bà cô bà thímleech_txt_ngu thay nhau mỉa mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, châm chọc, xem náo nhiệt chẳng ngại chuyện . nhiên, trong lòng mọi đều đã nhìn khác về Tô Ngôn.
cô cũng đã làm rạng này, là Thủ khoa của thànhleech_txt_ngu phố, đỗ vào đại học tốt nhất Bắc Kinh. chỉ vậy, giờ sắp về thành phố vi_pham_ban_quyen vẫn muốn theo chồng và cha mẹ chồng đi cùng.
Đám dân bỗngvi_pham_ban_quyen cảm thấy bao nhiêu nay mình đã nhìn lầm người.
Đại đội trưởng đến rồi, Đại đội trưởng đến !
Trong đámvi_pham_ban_quyen đông nhiên xôn , ngay sauvi_pham_ban_quyen đó là giọng nói uy nghiêm của người đàn ông niên truyền đến.
Làm gì mà xúm lại nhảm thế hả Nhà ai rảnh rỗibot_an_cap không có việc gì làm thì làm việc tập thể !
Trong lúc nóibot_an_cap chuyện, một người ông hơn bốn mươi tuổi bước vào cổng.
Đó chính là Đại đội trưởng của , Triệu Trường Thanh, cũng là họ của Nguyên Nhấtleech_txt_ngu. Ông ta cóbot_an_cap vóc cao lớn, khuôn mặt nghiêm nghị người dân trong ai nấy có phần kiêng dè, cười nhạo lúc cũng dần đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chú hai, hai, hai người đã đoạn tuyệt quan hệ với bọn Chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân rồi, hôm nay đến đây gây cái gì Hay là thím cảm thấy tờ tuyệt quan hệ mà tôi xã xác là không có hiệubot_an_cap lực
Triệu Vệ sợ người em họ này, Lý Đông trong cũng chút sợ, nhưng so với lợi ích có thể đạt được thì chút lo lắng đó đáng là bao.
Đại đội trưởng nóibot_an_cap gì vậy, giấy mà thể cắt đứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được huyếtleech_txt_ngu thống sao Thế còn gọi gì là quan máuvi_pham_ban_quyen mủ
Đó là con nặng đẻ đau mười tháng, suýt mất nửa mạng mới sinh ra được, một tay nấng khôn lớn, làm sao nói dứt là dứt đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhà chẳng có mâu thuẫn, con làm gì có mối thù để bụngleech_txt_ngu qua đêm Thằng hai dù có oán hận làm mẹ là ta đến mấy, thì nhiêu năm qua cơn giận cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải nguôi ngoai chứ
Hu hu, có ai nhẫn tâm đoạn thật sựbot_an_cap với con trai mình chứ Đó là ruột ta vất vả lắm mới sinh ra mà
Nói đi cũng phải nói , chung quy cũng tại nhà nghèo quá. Năm đó chân thằng hai , mắt vợ nó thì , ta cũng chữa cho chúng nó , nhưng trong nhà còn gia thằng cả, thằng ba, thằng tư, còn cô út của Nguyên nữa. thì lấy vợ, đứa thì chồng, tốn biết bao nhiêu là tiền
ngón tay nối liền tim, ngón nào cũng là thịt cả, nhưng không thể vì một ngón tay bỏ cảbot_an_cap hai bàn tayleech_txt_ngu được! Thếleech_txt_ngu nên chỉ có thể chặt bỏ đi một ngón thôi!
Hu , , không nghèovi_pham_ban_quyen thì sao nỡ để con trai ruột, cháu nội ruột ở căn nhà nát này chứ
Mỗi nghĩ đến việc chúng nó phải ởbot_an_cap trong nátleech_txt_ngu này, ta trằn trọc cả đêm không !
Lý Đông Hoa khóc kể lể nghe vô cùng thảm thiết, khiếnleech_txt_ngu làng có phần .
Phải rồi, đều là do cái nghèo mà ra.
nhiên, gia Triệu Quân đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá chai với những điều này, tấtbot_an_cap cả đều lạnh nhạt đứng nhìn Lý Hoa diễn kịchvi_pham_ban_quyen.
Chưa từng chịu khổ như người ta, thì đừng khuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ta lương .
Khóe miệng Triệu Trường Thanh giật giật, ông biết bà thím này ăn nói, nhưng không ngờ lại thể trắng thay giỏi đến thế.
Triệu Nguyên Nhất nhìn với ánh mắt lạnh lẽo, trầm giọng nói: Đã chặt bỏ rồi thì đừngvi_pham_ban_quyen nhặtvi_pham_ban_quyen lại nữa.
cũng cầnleech_txt_ngu ở đây khóc lócvi_pham_ban_quyen gào thét, giả vờ làm người mẹ hiền, người bà tốt làm gì. Nếu mọi ngón đều là leech_txt_ngu, vậy tại con bác cả, chú ba đều được đi học, ngược lại cha tôi tháng nào mang tiền về nhàleech_txt_ngu nhưng anh em tôi lại không được đi họcleech_txt_ngu
Đều là cháu ruột thịt, tại sao mỗi lần có lương thực tinh, có trứng gà, có , bà lại lén lút gọi cô út và mấy anh em họ phòng bà để mảnh Những thứ đó đều dùng và phiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cha tôi gửi . Lúc bọn ăn mảnh, bà có bao giờ để chúng tôi được húp một cháo ngô cho no bụng chưa
Mấy em họ đi , tốn bao bà cũng cung phụngbot_an_cap, dốt cũng vẫn cho học, phải đi làm việc đồngvi_pham_ban_quyen áng hay nhà. tôi năm nàoleech_txt_ngu cũng đứng nhất, lần nào cũng được điểm tuyệt đối, nhưng mỗi ngày tan học về đều phải lên núi cắt cỏ, củi, gánh nước cho đình thì mới được tiếp đi học
Nãi ruột của ơi, chắc bà không quênbot_an_cap những chuyện này chứ
Con thấy mình không phải là ngón tayvi_pham_ban_quyen của bà, mà là kẻ thù của bà thì đúng hơn
Triệu Nguyên Nhất vừa dứt lời, những xung quanh cũng nhớ lại sự ngược đãi mà nhà anh từng phải đựng, chút lòng trắc đồng cảm dấy lên trong họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức tan thành mây khói.
Lòng lạnh, vốn chẳng phải cái rét của một ngày.
nhưng Đông là kẻ không biết xấu hổ, da mặt đối với bà ta chẳngleech_txt_ngu có tác dụng gì.
hu, bà ngay là các người vẫn còn thù hằn chuyện lông gà này mà. Nhất à, cháu chỉ bà lén lút bồi bổ cho họ, chứ không thấyleech_txt_ngu thân hình gầy yếu củabot_an_cap họ sao
út của cháu lúc sinh ra gầy như con kiến, bà không bồi bổ cho nó thì lớn nổi không Cháu nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem, bồi bao nhiêu năm nay mà vẫn chẳng lên được.
Triệu Nguyên lạnh hừ một tiếng: Cô ta cao lên được, phải di truyền từ nhà họ Lý bà sao
Bẩm sinh đã lùn thì dù có uống canh xương mỗi ngày chỉ đếnleech_txt_ngu thế thôi.
Thật đâm trúng tim đen!
độc địa!
leech_txt_ngu Đông Hoa vốn lùn hơn người khác nửa cái đầu, nghe vậy thì nghẹn , giận bốc ngùn ngụt, tứcleech_txt_ngu lời.
Bà ta nhất là aivi_pham_ban_quyen chê lùn!
Nghiến răng một hồi, bà ta định gào . Bây giờ khôngleech_txt_ngu thể làm loạn, chỉ thể tranh thủ sự đồng cảm để họ đưa con gái bà ta lên thành phố lớn hưởng phúc!
Cẩn Ngôn cũng chẳng muốn nghe nữa, thật đúng là lãng phí thời gian.
Bà nội, bà đừng khóc nữa. Đãvi_pham_ban_quyen muốnbot_an_cap quyết cứ lôi mấy chuyện xưa cũ ra có ích gì đúng không
Hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà đã mang đạo hiếu , thì tôi cũng đã bảo rồi, bà nói chưaleech_txt_ngu đoạn tuyệt quan hệ, phân gia, thì cha tôi địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụng . Cha mẹ tôi cũng và Nguyên Nhất không phải hạng hiếu. Vậy nên, đã chuyện dưỡng ta cứ theo tắc mà làm.
Bà nói chưa đoạn quan hệ, vậy được, lúc viết giấy đoạn thân, bà đòi cha mẹ tôi một ngàn năm trăm , số tiền có phải trả lại
tôi đi mười tám năm, năm năm đầu coi tiền trợ cấp dùng để báo đáp công ơn nuôi của bà nội. Chúng ta cứ tính mười năm sau đi, tiền cấp không tính theo mức đại đội trưởng của ông ấy, mà cứ tính như một lính bình thường, mỗi tháng ba mươi tệ, năm là trăm sáu mươi tệ, mười ba năm là ngàn sáu tám mươi .
Trong mười ba năm , mẹbot_an_cap tôi và hai anh em Nguyên đều đi làm, điểm lũy được cũng đủ nuôi sống mẹ họ. Vậy số tiền bốn ngàn sáu támvi_pham_ban_quyen kia, cứ là hai anh em Nguyên Nhất đi học hết ngàn tệ, thì vẫn còn ba ngàn sáu trăm tám mươi tệ.
Triệu Nguyên Nhất lạnh lùng xen vàobot_an_cap: Từ lúc học tiểu học khi tốt nghiệp cấpleech_txt_ngu , tổng cộng bốn mươi tệ bảy hào tiền học các khoản tạp phí. Trong đó ba mươi sáu tệ mẹ tôi mượn của đại đội rồi dùng điểm để trừ , cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền sách vở, tiền bút chì đều là do tôi cắt cỏ, nhặt phân bò đổi điểm công với đại đội mà có. Anh trai tôi lớp hai tiểuleech_txt_ngu học, tổngleech_txt_ngu cộng tiêu hết hơnvi_pham_ban_quyen ba tệ.
Được rồi, là cô nông cạn rồi.
Ngôn nhìn người đàn ông trước mặt, thầm chậc lưỡi, thời đại này đi học rẻ đấy. bù cho , riêng ba nămvi_pham_ban_quyen mẫu giáo đã tiêu tốn hơn ngàn tệ, chỉ làleech_txt_ngu gia đình kháleech_txt_ngu giả, còn những nhà giàu có thì trường mẫu giáo chẳng phải tốn triệu tệ sao
Được , vậy tiền học cứ xông chobot_an_cap bà nội là năm trăm tệleech_txt_ngu đibot_an_cap, vậy tiền trợ cấp của cha nhất còn hơn bốn ngàn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm tệ.
Bà nội, bốn ngànvi_pham_ban_quyen một trăm tệ này trừ số , còn bốn ngàn tệ. Theo luật pháp nước tavi_pham_ban_quyen, đàn ông kiếm , nhiệm đầu vợ con, thứ hai mớivi_pham_ban_quyen thảo với chabot_an_cap mẹ. Cha tôi hiếu thảo, trích một nửa tiền trợ cấp để phụng dưỡng bà ông nội, tức là hai ngàn , ngàn tệ còn lại bà hãy cha mẹ .
Ba ngàn năm , bà trả lại cho chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi, vậy chúng ta vẫn là một giavi_pham_ban_quyen đình hòa thuận. cha tôi sau này giàu sang hay nghèo hèn đều sẽ phụng dưỡng haileech_txt_ngu người.
Đợi sau này chúng tôi ổn định ở Bắc Kinhleech_txt_ngu, để Nguyên Nhất đón bà Kinh ở cũng chẳng thành vấn đề. sao phụng dưỡng cha mẹ là lẽ đương nhiên, chúng tabot_an_cap đều phải tuân theo đức tính truyền thống của Trung Hoa.
Phi! Con ranh kia, tao chẳng thốt ra được lời nào tốt đẹp mà!
Ba ngàn năm trăm tệ Sao mày đi cướp luôn đi! nhiêu năm nay, cả một gia đình không phải ăn uống sao
Nụ cười trên Ngôn không đổi: Bà , tôi đang tế nói chuyện với , bà việc gì phải chửi bới Tôi cứ ngỡ bà là một già văn minh, hiền từ cơ đấy.
Cả gia đình ăn uống Việc đó quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến cha mẹ tôileech_txt_ngu Ông ấy là con trai, có nghĩa vụ dưỡng cha , chứ chẳng điều luật quy phảivi_pham_ban_quyen cả anh chị em cả. Huống , cha tôi cái nhà này còn phải nuôi cả chị , em dâu rồi cháubot_an_cap traileech_txt_ngu, cháu gái nữa đúng
Đàn ông mà có năng nuôi vợ con thì đừng có sinh con. Nuôi không mà còn đẻ hết đứa này đến đứa , lấy vợ sinh con xong bắt anh em mình nuôi, chẳng ở có cái thóivi_pham_ban_quyen ấy cả, thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng là mặt dày!
Thế gian rộng lớn, hạng người nào cũng có.
Thôn này nhỏ, phần là người trong họ , mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người bình thường ngại không nói ra mặt, nhưng không có nghĩa là họ ngu, không có nghĩa là họ khôngleech_txt_ngu cườivi_pham_ban_quyen nhạo. Vậy mà bà còn lấy đó làm vinh dự, thấy việc để cha tôi cả anh trai, em trai, em gái vợ con của họ là niềm vinh dựvi_pham_ban_quyen của tôi sao
Phải, này nhà nào , nhà nào cũng khó khăn, nhưng dù khó khănvi_pham_ban_quyen đến đâu cũng chưa thấy nhà ai có cái đạo lý đứaleech_txt_ngu con trai ruột đang bị thương ra nhà rồi cướp sạch tiền phí cả.
Bây và Nguyên Nhất sắp đi Bắc Kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà chỉ dựa vào mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu chưa đoạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyệt quan hệ màbot_an_cap bắtbot_an_cap chúngvi_pham_ban_quyen tôi mang cô út đi cùng Sao nào, bà bà cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể chu cấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cô út ăn ở tại Bắc Kinh Hay là hai đứa sinh chúngvi_pham_ban_quyen tôi có nuôi nổivi_pham_ban_quyen cô ta
Còn đòi tìm việc làm, tìm chồng cho cô út nữa Thật coibot_an_cap gái mình tiên nữ hạ phàm, thiên hạ cũng tranh , hay là tưởng người Bắc đều là lũ ngốc, đầu có vấn đề cả rồi
Mày con đĩ non, để cho mày nói xằng nói bậy, tao xé xác mày ra
Triệu Hiểu Phỉ tức đến đỏ mặt tía tai, thịt trên mặt rung lên bần bật. Cha mẹ ngày nào cũng khen cô tabot_an_cap xinh , , sau này chắc chắn là nhânleech_txt_ngu quan lớn, cô ta nghĩ như vậyvi_pham_ban_quyen. Những lời của Tô Cẩn Ngôn chẳng khác tát mặtleech_txt_ngu dân làng, cô ta xấu đến mức muốn xé nát miệng cô.
Vừa dứtvi_pham_ban_quyen lời, cô ta đã vụt về phía Tô Cẩn Ngônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giơ tay cào khuôn mặt khiến cô ta đố kỵ kia.
Triệu Nhấtbot_an_cap kéo Tô Cẩn Ngôn ra sauvi_pham_ban_quyen lưng, vừa giơ lên thì không ngờ Phỉ quá lười biếng, ngày chẳng mấy khi vận động lại còn béo , là tự vấp ngã nhào xuống đất.
Tô Cẩn Ngôn kéo Triệu Nguyên Nhất lùi lạileech_txt_ngu một , tránh xa: Côleech_txt_ngu , cô đừng có dàn cảnh ăn vạ nhé. Tôi và Nguyên Nhất còn đứng cách cô xavi_pham_ban_quyen lắm, thúc các dì trong thôn đang nhìn cả đấy.
ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuy hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ dàn ăn vạ nghĩa là gì, kết hợp vớibot_an_cap tình cảnh hiện tại thì cũng hiểu ngay ý tứ câu nói .
Thanh niên tri thức Tô, yên tâm, chúng tôi đều nhìn cả, hai người chẳng chạm vào nó!
đúng, yên tâm đi, không có chạm vào đâu!
ha , thanh niên tri thức Tô, cái ‘dànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh ăn vạ’ này là có ý bảo nó ngã rồi đổ thừa phải không
Tiếng cười lên đám đông khiến Triệu Hiểu càng khóc dữ dội .
Do dinh dưỡng quá , Triệu Hiểubot_an_cap caoleech_txt_ngu hơn mét nhưng nặng tới bảy mươileech_txt_ngu ký, ngày thường lườileech_txt_ngu vận động nên hình không linh , cú ngã này không nhẹ. Cô ta nằm bò trên đất một hồi vẫn hồn, không hiểu sao mình lại bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngã.
Lý Đông Hoa ngẩn người ra mộtbot_an_cap , rồi sợ hãi vút tới, ôm lấy hìnhvi_pham_ban_quyen mập của Triệu Hiểu Phỉ màbot_an_cap kiểm tra tới : Phỉ à, sao rồi con, mẹ xem nào, ôi trời ơibot_an_cap, thật là cái mạng già của mà!
Xem con gái cưng của bị ngã trầybot_an_cap cả danội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi này.
Đồ con ranh, con hôm nay mà mệnh hệ gì, tao không yên cho mày đâu!
Ôi trời ơi, tôi không sống nổi nữa rồi! Lũ giết các người, Triệu Chính Quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thật thấtleech_txt_ngu đức, lão nương một tay ông khôn lớn, vậy mà em gái ông , lại đi nuôivi_pham_ban_quyen mấy người ngoài!
Ông không thiết mẹ ruột, không thân thiết với anh em nhà, để xem khi ông Bắc Kinh bịvi_pham_ban_quyen nhà người ta bắt đến chết thì đòi công bằng cho ông
Tôi em gái đi theovi_pham_ban_quyen chẳng phải là để chống lưng ông sao
Khóe môi Tô Cẩn Ngôn nhếch , nực nói: Bà nội, bà như vậy hơi đáng rồi đấy. út tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định đánhvi_pham_ban_quyen tôivi_pham_ban_quyen rồi tự , từ đầu đến cuốibot_an_cap tôi còn chưa chạm vào một sợi tóc của , vậy mà bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng lên đầu tôi được sao Thật sự coi tôivi_pham_ban_quyen là kẻ bắt nạt à
Nguyên Nhất là con trai thành người ngoài, còn gái lại là người nhà sao Kiến thức của là uyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật .
Ngay sau đó, giọng cô hẳn đi, ý cười khôngleech_txt_ngu đến mắt: Bà hở ra là mắng ‘đồ mặt dày’, hở ravi_pham_ban_quyen đĩ non’, bà có tin tôi lên đồn công an kiệnvi_pham_ban_quyen bà tội ‘tấn công cá nhân’, bắt bà phải bồi thườngvi_pham_ban_quyen thiệt hại dự tổn tinh thần cho tôi
Mọi người xungvi_pham_ban_quyen quanh: Học được rồi !
Không ngờ bị chửi mà cũngleech_txt_ngu có thể đi công kiện tội tổn thất danh dự và tinh thần. Họ không hiểu rõleech_txt_ngu là gì, nhưng dù sao viênleech_txt_ngu đại học đã nói vậy thì chắc chắn là có thể bắt bồi thường tiền!
Đây có phải của bạn học Cẩn Ngôn không
Độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên, một giọng nam lên ngắt lời Tô Cẩn Ngôn.
Bạn học Tô Cẩn Ngôn
Mọi người sân đều đầu về phát ra thanh.
chợt, từ cổng có bảy người ùa vàoleech_txt_ngu, nấyleech_txt_ngu đều mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn sạch sẽ, nhìn qua đã là những vậtleech_txt_ngu tầm cỡ.
Mọi giật , chưa kịp phản ứng gì thì người vừa lên tiếng lại hỏi : Đây có phải nhà Tô Cẩn Ngôn không
Tô Cẩn Ngôn lên vài bước, vừa thầm giá những ngườibot_an_cap này vừa khẽ gật đầu: Chào các vị, tôivi_pham_ban_quyen là Tô Cẩn Ngôn.
Người kia nhìn thấy Cẩn Ngôn ngẩn ra một lúc. Mặc bot_an_cap liệu cho biết Tô Cẩn Ngôn một thanh niên tri thức, nhưng ông ngờ cô thanh niên tri thức lại trẻo và xinh đẹp đến thế.
Ông ta nhìn hồi lâu mớivi_pham_ban_quyen nghi hoặc hỏi: Cô chính là Tô Cẩn Ngôn đã thi được 509 ở thành chúng ta đóbot_an_cap sao
Tô Cẩn Ngôn lục lại ký ức trong đầu, lúc này mới biết nguyên chủ 509 điểm trong kỳ thinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại học.
Thật quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cừ khôi! Bởi vì năm đầu tiên khôi phục kỳ thivi_pham_ban_quyen học, tính cả 30 điểm môn tiếng Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì tổng điểm cũng có 530.
Vâng.
Tô Cẩn Ngôn bình tĩnh gật đầu. Không mấy người đàn ông trung niên vừa bước vào lại trở nên phấn khích, thi nhau tới.
Đi đầuleech_txt_ngu chính là đàn ông vừa lênbot_an_cap , ông ta tay ra bắt tay với Cẩn : Thật là giỏi , thật là giỏi .
Cẩn Ngônvi_pham_ban_quyen đưa tay phải ra nhẹ nhàng lấy, khẽ đầu: Chú quá khen rồi ạ.
Tần Hiệu trưởng, ông làm Tô bạn học sợ rồi đấy.
Một người bên cạnh bướcvi_pham_ban_quyen , cười hà hà nói một tiếng, rồi giới thiệuleech_txt_ngu: Chào cháu, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn học, tôi Trần Học Niên ở Cụcbot_an_cap Giáo dục thành phố. Ngườibot_an_cap vừa bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay cháu là Tần Hiệu trưởng trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trung học số 1 huyện Xuyên.
Vị này là Trương bí thư của Văn phòng Thành ủy, này là Lý Phó Huyện trưởng, vị Cục Cục dục huyện, còn đây là Lưubot_an_cap giả vàvi_pham_ban_quyen Hồ ký giả báo thành phố
Sau khi Trần Học Niên giới thiệu từng người, Tô Cẩn cũng lần lượtleech_txt_ngu gật đầu chào hỏi. Suốt quá trình đó, cô không hề có chút sủng nhược kinhbot_an_cap hay nhút nhát nào, khiến mọi người nảy sinh thiện cảmvi_pham_ban_quyen.
Chúng tôi đến hôm nay chủ yếu là để thưởng cho !
Trao thưởng
Dân làng xung quanh lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức xôn xao. Tô Cẩnvi_pham_ban_quyen Ngôn nhướng màyvi_pham_ban_quyen, trong lòng hơi kinh . lẽ trong không hề đến tiết này.
mới đểbot_an_cap ý, một người số họ một tấm vải đỏ gấp gọn gàng, chắc hẳn là băng rôn hoặc cờ thi đua gì đó. Thấy dáng tĩnh, không màng danh lợi của Tô Cẩnbot_an_cap Ngôn, các đạo càng hài lòng hơn. Đúng đến từ thànhleech_txt_ngu phố lớn, khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chất nàyvi_pham_ban_quyen được nuôi dưỡng từ nhỏ, dù xuống nông thôn nhiêu cũng khôngvi_pham_ban_quyen đổi được.
Lúc này, Trương bí thư mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, quét quanh một lượt, thản hỏi: Tô bạn học, không biết chỗ có vấn đề sao Lúc nãy có người mắng , là đang mắng à
Trước mặt bao nhiêu vật lớn, đừng nói đến Lý thịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang giả vờ làm rùa rụt cổ, ngay cả đại đội trưởng cũng thấy chộtleech_txt_ngu dạ. Để đại đội quản lý loạn đến mức , những người cần một câu nói là ôngleech_txt_ngu ta phải chức.
Nhưng ông cũng nhận ra, họ đến vì Thủ khoa của phố ở thônvi_pham_ban_quyen mình, rất có thể sẽ đứng ra bảo cô.
Trấn tĩnh lại, ông tiến lên gật đầu chào mọi người: Chào các vị đạo, là đại đội trưởng. Thật hổ , là do tôi không lý tốt dân làng.
Chẳng là, Tô tri thanh thi đỗ đại học, chồng cô ấy cũng đỗ, nênleech_txt_ngu hai người dự định đưa cả mẹ lên Bắc Kinh cầu . Nhưleech_txt_ngu vậy đứa trẻ không phải xa cha mẹ, mà cũng người trông nom. Thế nhà chồng Tô tri thanh, chính là Lý thịbot_an_cap kia, bà ta nghe nói cả sắp đi Bắc Kinh thì lại làm loạn, bắt họ dắt theo cảvi_pham_ban_quyen cô útvi_pham_ban_quyen đi , Tô tri thanh tìm và tìm cho cô trên đó.
Chỉ vài , Triệu Trường đã giải thích xong trọng điểm. Các lãnh đạo nhìn Cẩn Ngôn, cô gái định mang theo cả chồng con và bố chồng về thành phố sao
Vẻ mặt Trương bí thư dịu lại, nhìn Ngôn cười nói: Tô thanh khi về thành định mang theo cả và bố mẹ chồng sao
Thời gian qua, họ đau đầu vì những vụ tri về thành rơi vợ hoặc chồng con. Khôngleech_txt_ngu chỉ này mà nông cả nước đều một than. Giờ đột nhiên nghe thấy có tri thanh về không chỉ mang chồng con mà còn bố chồng, làm sao họ không khỏi ngạc nhiên chobot_an_cap được
Tô Cẩn mím môi, khẽleech_txt_ngu cười: Vâng ạ, trẻ còn quá nhỏ, xa cha mẹ lâu ngày khôngleech_txt_ngu tốt. Hơn , bố chồng cháu năm xưa lính làm nhiệm vụ bị thương ở , bấy lâu chưa được điều trị tử tế. Lần về Bắc , cháu định đưa kiểm tra cẩn thận. của mẹ chồng cháu cũng phải chữa trị. Vì lý do sức khỏe, họ không thể tiếp tục làm trên đồng nên cháu muốn về Bắc Kinh chữa , nhân tiện giúp chúng cháu trôngbot_an_cap con .
Dân làng , chỉ cần đại đội này là bắt buộc phải làmvi_pham_ban_quyen việcleech_txt_ngu, nên Tô Cẩn Ngôn nhân tiện giải thích luôn lýbot_an_cap họ không làm việc nữa.
Nhưng mà chú cũng thấy đấy, nhà cháu rớt mồng tơivi_pham_ban_quyen. yêu cầu chúng cháu phải hiếu thảo, đưa út về Bắc Kinh, chúng cháu thực sự bất . Hơn nữa, lúc phân gia, nãi đã lấy đi .500 tệ tiềnvi_pham_ban_quyen chữa bệnh của bố chồng cháu, số còn lại mấy năm qua cũng đã tiêu sạch thuốc thang rồi. Chi để ổn định cuộc sống ở Bắc Kinh cháu đang đauvi_pham_ban_quyen đầu, thực không có khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năng hiếu kính cô út
Tô Cẩn Ngôn vừa vừa cười , đầy bất lực vì bị dồn vào đường cùng. Kết hợp với dáng vẻ yểu điệu, mong manh này, ai cũng có thể thấy thường cô đã bắt nạt đến mức nào.
Những thành phố huyện đến thăm hỏi, đương nhiên đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm trước một số tình hình, như này đã kết hôn chưa, có con hayleech_txt_ngu chưa, quê quán ở đâu , họ cũng biết Tô chồng gãy chân mẹ chồng mù .
Trương bí thư nhíu , đưa mắt nghiêm nghị nhìn quanh, thản nhiên nói: Tôi nghe chủ công xã của các anh nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap đoạn , chứ khôngvi_pham_ban_quyen phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phân gia đúng
Lúc nãy đi bộ từ ngoài vào, từ đằng xa đã nghe thấy tiếng chửi , nghe bot_an_cap Cẩn Ngôn tính toán rạch ròi từng khoản tiền 3.500 tệ cùng lời lẽ sắc bén của côbot_an_cap. Đúng là một người mồm mép hoạt, không ai bắt nạtbot_an_cap mình vô cớ.
mớileech_txt_ngu là phong thái mà nhi nữ Hoa Hạ nên có. bắt người khác, nhưng nếu khác bắt nạt mình, nhấtbot_an_cap định phải trảbot_an_cap! Người vậy có học hành đỗ đạt mới ích cho đất nước. Nếu không, học giỏi đến đâu mà , bị người ứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phản kháng sau này bước ra xã hội thể làm nên trò trống gì
Lý Đông Hoa thót tim, bất chợt nhìn Trương bí thư. Thấy đôi mắt lạnh kia, bà sợ hãi cúi đầu, nhí biện minh: Con mà, sao nói đoạn là đoạn ngay được.
Ý bà cái chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoạn thân này, bà thích là đoạn, không thích là không đoạn
Vừaleech_txt_ngu rồi Tô bạn đã rất độ lượng cho bà lựa chọn . Bà nói đoạn , còn nếu nói không đoạn, , đưa ra .500 tệ, này sẽ phụng tuổi già.
Lý thị thắtleech_txt_ngu tim lại, sau đóvi_pham_ban_quyen ngồi bệt xuống đất, vỗ đùi định khóc lóc omnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sòm: đâu ra chứ
Mụ đàn bà điêu ngoa, nếu bà dám gào khóc, tôi không ngại đồngleech_txt_ngu chí công an đưa bà đi trà đâu.
Trương bí thư chưa kịp nói gì, Lý Phó Huyện trưởng đãleech_txt_ngu tiến lên lạnh lùng tuyên bố.
Hôm thậtvi_pham_ban_quyen là mấtbot_an_cap mặt, dù sao đây cũng là địa ông quản lý, lại còn có mấy ký giả ở . Để cấp dân làng ức hiếp tri thanh, ức khoa thành phố, thì ban lãnh đạo huyện cũng chẳng yênleech_txt_ngu ổn .
Triệu đội trưởng, đoạn thân. Sao nào, dấu của đại đội trưởng và công xã các anh không còn tác nữa à không có tác dụng cứ lên huyện, thêm cho dấu nữavi_pham_ban_quyen!
bí thư cùng vịbot_an_cap cục trưởng, trưởng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc quan trọng cần bàn với Tô bạn , anh giải tán dân làng đi.
trưởng sợ chuyện này càng náo loạn càng thu nên vàng ra .
Triệu Trường Thanh gật đầu: Vâng, thưa Lý Huyện trưởng.
Nói , ông về phía Lý Đông Hoa và những người nhà họ Triệu rùanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rụt cổ: Triệu Đại Cương, mau cha mẹ và em gái anh về đi. ngày hôm naybot_an_cap sauleech_txt_ngu này bao giờ nhắc lại nữa, đoạn chính đoạn thân.
Những người khác giải tán mau .
lời của trưởng, chẳng ai dám nán lại thêm. Lý Đông Hoa, Triệu Hiểu Phỉ dù trong lòng cam tâm cũng chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể cụp đuôi tháo chạy.
Mời các vị lãnh đạo vào nhà.
nhà rách nátleech_txt_ngu, đồ lại càng xập xệ, nhưng chẳng thể để người tabot_an_cap lặn lội đường xa đến đây mà lại phải ngoài sân hóng gió bấc đượcbot_an_cap.
Một nhóm người tiến vào gian chínhvi_pham_ban_quyen, Triệu Nguyên Nhất bưng mấyleech_txt_ngu chiếc ghế dài ra, lau chùi sạch sẽ mời mọi người ngồi.
thị nước gừng đường rót cho người một bát, sau đóbot_an_cap lui phòng.
Tô Cẩn Ngôn mỉm cười nói: các vị lãnh đạo lượng thứvi_pham_ban_quyen cho, cha chồng tôi bị tật ở chân, không tiện ra đón mọivi_pham_ban_quyen người.
Các vị lãnh đạo đều thấu hiểu đáp: Không sao .
Hiệu đưa mắt nhìnleech_txt_ngu phíaleech_txt_ngu Nguyênvi_pham_ban_quyen Nhất: Cậu là chồng của bạn Chính là Triệu Nguyên Nhất, người chưa nghiệp cấp hai đã đỗ vào Học Y Kinh Thành sao
Vâng.
Triệu Nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhất vôvi_pham_ban_quyen cùng bìnhvi_pham_ban_quyen tĩnh, anh không cảm thấy có gì đáng để vui , vợ anh mới là thiên tài đỗ vào ngôi trường danh giá nhất kia.
Ha ha, hậu sinh khả úy, thật đáng nể, đáng nể quá.
Mọi người đều tin rằng, nếubot_an_cap Triệu Nguyên Nhất tốt nghiệp cấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba, nhất cũng có thể đỗ vào Thanh Hoa hay Bắc Đại.
Bạn học Tô, chúng tôi đếnleech_txt_ngu đâyleech_txt_ngu yếu là để trao thưởng cho em. Học Niên từ Cục Giáo dục thành phố đi thẳng vào vấn đề chính.
Thay mặt Cục Giáo dục thành , tôi đặcvi_pham_ban_quyen biệt khen thưởng bạn học Tô Cẩn Ngôn – khoa của phố – ba trăm đồng cùng một phiếu lương thực, cân phiếu , thước phiếu vải và mười tờvi_pham_ban_quyen phiếu nghiệp. Hy này em sẽ nỗ lực học tập hơn nữa để báo đáp xã , thành một đồng chí có ích cho đất nước.
Tô Cẩnvi_pham_ban_quyen Ngôn đứng dậy, nghiêmbot_an_cap túc hai tay đón lấy xấp tiền Đại Đoàn Kết mớileech_txt_ngu cứng, cúi người hành lễ, trả một cách rất chính quy: Cảm ơn , em nhất định lực học tập, tương lai báo đáp tổ quốc, không phụ sự đắp của đất nước.
Trần Học Niên mỉmleech_txt_ngu cười gật đầu, raleech_txt_ngu hiệu cho ngồi .
Tô Cẩn Ngôn còn chưa kịp ngồi, Lý Phó Trưởng đứng dậy: Bạn Tô, qua bàn bạc giữa Huyện ủy Cục Giáo dục huyện, lần này đặc cấp choleech_txt_ngu thủ khoa phố chúng ta hai đồng, năm mươi cân thực và mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiếu xe đạp. sau khi đến trường, sẽ không còn nỗi lo lưng, lực cầu học, tương lai cống hiến cho nước.
Tô Cẩn Ngôn thầm nghĩ: Người thời đại này thật chất phácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, câu nào cũng là báo đápvi_pham_ban_quyen đất nước, trở thành có ích cho quốcvi_pham_ban_quyen gia.
Cô hai tay đónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy, hơi người, vôbot_an_cap cùng cảm kích nói: Cảm ơn Lý Huyện , cảmbot_an_cap ơn Hoàng Cục trưởng, em nhất sẽ không phụ tâm huyết của các lãnh đạo, nhất địnhleech_txt_ngu tập thật tốtleech_txt_ngu.
Bề ngoàivi_pham_ban_quyen tuy tĩnh, nhưng trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòngbot_an_cap cô lại kích động đến mức muốn ôm lấy xấp tiền Đại Đoàn kia mà hôn hôn để.
Tiền trênleech_txt_ngu trời rơi xuống mà!
Năm trăm đồng đấy! Cả tiếtleech_txt_ngu kiệm một chút thì chi tiêu Kinh Thành trong hai năm cũng không thành vấn đề!
Huyện trưởng mỉm cười gật đầu, cô bé này biếtbot_an_cap ăn nóibot_an_cap.
Ông mở lá cờ đua đang cầm trên tayvi_pham_ban_quyen đưa cho Tô Cẩn : Được rồi, còn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai vị phóng viênvi_pham_ban_quyen muốn ảnh và phỏng vấn một chút.
Tiếp theo đó, căn phòng tối tăm cũ nát , Tô dự cùng nhóm lãnh đạo thành phố và huyện chụp ảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đồng tiếp nhận cuộc phỏng vấn ngắn gọn của hai phóng viên từ soạn báo thành phố.
Có nhiều lãnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạo lớn vậy, Tôn thị đặc biệtvi_pham_ban_quyen sang hàng xóm mộtvi_pham_ban_quyen convi_pham_ban_quyen gà để thịt nấu canh, nhưng lãnh đạo làm tăng thêm nặng cho một gia nghèo khó như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Sau khi phỏng vấn xong, tất cả đều rời đi.
Nhưng lãnh đạo đi rồi, Triệu Chính Quân thị vẫnleech_txt_ngu không nổi niềm vui sướng, định bụng buổi tối sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mời những người trong thôn thường xuyên giúp gia đến dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bữa.
Tô Cẩn Ngônbot_an_cap , đã mời thì chắc chắn thể chỉ ănvi_pham_ban_quyen một con gà.
Cô lấy ra một ít phiếu thịt và phiếu thực thành phố thưởng, bảobot_an_cap Triệu Nguyên Nhất mượn đạp của đội trưởng lên công xã mua thịtleech_txt_ngu, xương ống, bột mì trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và gia vị.
Tônvi_pham_ban_quyen thị tính tình tiết kiệm, gia vị trongleech_txt_ngu nhà có muối và , nước tương cũng ít.
tối do Tô Cẩn Ngôn xuống bếp. Triệuvi_pham_ban_quyen Nguyên Nhất đi mời vợ chồng Đại đội trưởng, mấy vị tộc lão họ Triệu trong thôn, cùng với gia đình Đại gia và Tam gia vốn vẫnvi_pham_ban_quyen rất tốt.
Tô Cẩn Ngôn chưa bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu ăn ở nhà họ Triệu, nên ai biết côvi_pham_ban_quyen có biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu nướng hay không.
Hôm nay vừa ra tay, cô đã sự Tôn thị – người đang nhóm lửa phụ bếp – phải .
Bà thật sự không ngờ, cô con dâu đuối mảnh mai này, ngày thường đến nước rửa mặt cũng do con trai bà bưng , mà nấu ăn lại thơm đến !
Dù có hơi tốn nguyên liệu một .
Kiếp trước Tô Cẩn Ngônbot_an_cap sinh trong gialeech_txt_ngu đình bình thường, từ cấp hai đã biết nấu vài món , lên cấpvi_pham_ban_quyen ba bắt tành nấu nướng, sau khi tốt nghiệp học thì thường xuyên tự mình vào bếp. Tay nghề tuy không thể coi là tuyệt , so Tôn thị thì giỏi hơn không chỉ mộtbot_an_cap bậc.
Cho bữa tối, Tô Ngôn dùng con gà hầm khoai nấm, nửa con lại làm món Cung đơn giản, ngoài ra còn có xương hầm tương, thịt hầm miến, thịt kho tàu, thịt lát thủy chử, đậu phụ Ma Bà, nhĩ xào bot_an_cap thịt . chính cô trựcleech_txt_ngu nấu cơm cho tiện.
Nhà chật, một mâm đặt trên giường lò, một mâm đặtleech_txt_ngu dưới đất.
Căn tối tăm cũng khôngvi_pham_ban_quyen giấu được hương ngào ngạt của ăn.
Thật không ngờ, tay nghề nấu nướng của thanh niên tri thức lại giỏi thế này.
Ha , đây mới gọi là cao nhân bất lộ tướng chứ. ra mộtbot_an_cap cái là mangbot_an_cap cho đại đội ta một vị thủ khoavi_pham_ban_quyen phố, còn có bao lãnh đạo .
vậy, Chính Quân, gia đình cuối cùng cũng qua bĩ cực rồi, sau này cứ chờ mà hưởng phúc thôi!
Mọi người chuyện một látvi_pham_ban_quyen, Thanh thấy Tô Cẩn Ngôn bưng cơm lên chuẩn bị khaileech_txt_ngu tiệc, bèn xua xua tay: Mọi người dừng một chút, tôi có lời nói.
Vợ Nguyên Nhất này, khi lãnh đạo thành phố và đi rồi, chú đã biệt chạy một chuyến lên công xã để xin thêm phần thưởng cháu.
Phần thưởng của thành phố và huyện không hề ít, phía công xã bàn bạc lại, quyết định thưởng cho hai trăm đồng, ba mươi cân phiếu lương thực, năm cânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiếu thịt, mười phiếu vải. Anh em trong đại độileech_txt_ngu cũng bàn nhau, gom góp được cho cháu mươi đồng.
thôn mấy nay mùa màng tuy có khá khẩm hơn, nhưng các hộ gia đình cũng chỉ vừa đủ ăn, hy vọng cháu cảm.
Triệu Trường Thanh vừa nói vừa lấy hai trăm mươi đồng cùng một xấp phiếu ra đặt lên bàn ăn.
Năm mươi đồng này, phần lớn là nể mặt Nguyên Nhất Chính Quân mới gom được. Còn phía công , cũng là vì Tô Cẩn Ngôn định mang gia đình em họ đi cùng, không bỏ mặc cháu trai và chắt của ông, nên ông mới bận rộn chạy vạy khắp nơi.
Nếu Tô Cẩn Ngôn giống như những thanh niên tri thức , bỏ chồng bỏ con mà đi, thì mặc kệ cô là thủ khoa thành phố hay thủ khoa toàn quốc, học giỏi đến mấy phẩm không ra thì Triệu Trường Thanh ông cũng chẳng rảnh rỗileech_txt_ngu bao đồng!
Những người phụ ngồi quanh bàn dưới đất đều ra ánh mắt ngưỡng .
Hèn người tavi_pham_ban_quyen cứ bảo đi học mới có ích.
nói đến phần của thành huyện, chỉ riêng phần công xã thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn thu nhập cả hai năm của rồi.
Phần thưởng của công xã, lẽ đương nhiên cô sẽ không từ chối, nhưng cuộcleech_txt_ngu sống nghèo khó của dân làng Ngôn chỉ cần nhìn họ Triệu là đủ hiểu.
Thấy chưa, phải học tập chị dâu con ấy, chỉ có học giỏi mới kiếm được nhiều tiền.
Dưới đất, một người phụ nữ vỗ bép một cái vào con trai bên cạnh, tan bầu khôngleech_txt_ngu khí im lặng.
Ngôn thản nhiên nhận tiền: Cảm chú.
Cô không là Đại đội trưởng, vìvi_pham_ban_quyen cô biết người tavi_pham_ban_quyen bận rộn nhưleech_txt_ngu vậy không phải vì nể mặt thủ khoa phố, mà Triệu Nhất.
tám tờ Đoàn Kết rồi đặt lại lên : ạ, tám mươi đồng này như cháu vàvi_pham_ban_quyen Nguyên Nhấtbot_an_cap ủng hộ cho những đứa trẻ nghèo trong .
Không chỉ năm nayvi_pham_ban_quyen, mà sau này, năm chúng con đều sẽ gửi về làng tám mươi đồng để hỗleech_txt_ngu trợ các em nhỏ trong thôn đi học.
Chỉ cần các muốn đi học, đặc biệt là những em học giỏi, tiến thủ, dù tiểu , học hay học phổ , chúng con đều sẵn lòng giúp đỡ. Hy vọng làng thể xuất hiện thêm nhiều sinh viên đại học, từ bước chânleech_txt_ngu ra khỏi ngôi làng nhỏ này.
Điều này…
Tuyên bố này của Tô Cẩn Ngôn tựa như quả bom, trực tiếp khiến cả căn phòng sững sờ.
Trong phòng bỗng chốc im phăng phắc, người đưa mắt nhìn đầy kinhvi_pham_ban_quyen ngạc.
Họ vừa nghe thấy gì cơ
đấy!
Cứ thế đưa cho thôn saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
chỉ năm nay, mà là năm nào cũng vậy
Đây là việc thiện mà Tô Cẩn Ngôn đột muốnleech_txt_ngu thực hiện. Có thể trọng sinh chính là ơn trời ban cho, làm thêm nhiều việc thiện tích đức sẽ giúp cuộcvi_pham_ban_quyen sống của cô trở nên đẹp và hạnh phúc hơn.
sau, Triệu Nguyên Nhấtbot_an_cap ứng lại, lên tiếng: Bác cả, bác cứ nhận lấy đi ạ, dùng sốbot_an_cap tiền này để mua đồ dùng học cho bọn trẻvi_pham_ban_quyen trong thôn.
Lúc này, một người phụ nữ ngồi dưới đất tặc lưỡi, hỏi với vẻ không tin nổi: Tô tri thanh, sau này năm nào cô đưa dân làng tám mươi đồng thật sao
Đối bà ta, mươi đồng đủ cho cả nhàvi_pham_ban_quyen sinh hoạt hơn nửa năm trời. Nhà bàbot_an_cap ta cũng chỉ có trai đi học, con gái thì chẳng nỡ đi. Nếu có sự hỗvi_pham_ban_quyen trợ của Tô Cẩnbot_an_cap Ngôn, bà ta sẽ để con gái mình tới trường.
Tô Cẩn Ngôn người, mỉm cười đầu: Là cho bọn trẻbot_an_cap trong thôn ạ.
Người phụ nữ cô đã từng gặp nhưng không nhớ tên. Nhìn thấy khát khao trong đôi mắt của cô bé tám chín tuổi bên cạnh bà ta, cô hỏi: Em gái, em đã đi học
Cô bé lắc đầu, nhìn người phụ nữ bên rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rè hỏi: , em muốn đi học.
Tô Cẩn Ngôn mỉm cười nhướng mày, nhìn về phía ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ nữ: Thím àbot_an_cap, con gái có học hành thì tương mới có công việc , thậm chí là gả được vào nhà tế. Thím cũng muốn con gái sau ngày ngày mặt cho đất bánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng cho trời, nôi đến vàng vọt đen nhẻm chứ
Học hành tử tế, dù đỗ được trungleech_txt_ngu học thông có thể lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thị trấn việc. Hơn nữa, là con gái, mặt chữ vẫn tốt hơn.
Người phụ nữ cười gượng gạo: Đạo lý thì ai hiểu, nhưng nhà nghèo quá, nuôi thằng con trai mà cònbot_an_cap nợ tiền học phí của trường, muốn nuôi con đi học cũng bất tòng tâm.
Mấy người phụ nữ bên cạnh cũng thở ngắn than dài phụ họa theo.
Đúng vậy, mà chẳngleech_txt_ngu con cái được học. Con trai thì cònleech_txt_ngu cố được, con gái mà đi họcleech_txt_ngu thì ai trông emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho lợnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho gà ăn Cứ đến xuân là người lớn bắt đầu đi làm đồng, việc trong nhà chẳng phảibot_an_cap đềubot_an_cap do con gái quán xuyến
đó, như nhà tôi đây, nhà chú ba có bốn đứa, bác cả năm đứa, nhà chú hai ba đứa, chú tư haibot_an_cap đứa. ấy miệng ăn, mở mắt ra là phải cái bỏ mồm. mấy đứa lớn đi học hết, cha mẹ lại phải ở nhà trông thì cả nhà khí trời mà sống .
Từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một kể về nỗi khổ tâm, không khí trở nên nặng nề vô cùng.
vậy, sinh kế luôn là vấn đề thực tế nhất. Ở thời này, trẻ con sinh ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ như lợn conbot_an_cap, đứa này đến đứa khác, ít thì ba bốn đứa, nhiều thì bảy tám anh chị em. khẩu đồng nghĩa với việc phải làm lụng không ngừng nghỉ để kiếm tiền.
nhà đừng nói người lớn, ngay cả những đứa mười tuổivi_pham_ban_quyen cũng phải ra đồng làm việc mỗi ngày, không dám nghỉbot_an_cap nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nghỉ nghĩa là mất đi vài miếng ăn.
Tô Cẩn Ngôn khẽleech_txt_ngu đầu, nhìn trưởng thôn và các bậc trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang ngồi trên giường lò: Không biết các cụ và cả đã nghe qua từ ‘nhà trẻ’ baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ chưa ạ
Thấy mấy người bọn họ mờ lắc , cô mím môivi_pham_ban_quyen nói: đề mà mọi người vừa nêu, người thành phố cũng gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải tương tự.
Không chỉ trong thôn đông con, người phố cũng đông con, nênleech_txt_ngu phải nỗ lực làm việc.
Mà muốn việcbot_an_cap thì phải có trông trẻ.
vậy thành phố đều có nhà trẻ, đó nơi chuyên dành cho trẻ em từ hai tuổi rưỡi đến sáu tuổi học tập vui chơi.
Nhà ai không có người trông đều sẽbot_an_cap gửi con vào đó, có giáo sóc tập trung, cònvi_pham_ban_quyen có thể dạy khả năng ngôn ngữ đơn giản, hát nhảy múaleech_txt_ngu.
mình muốn bồi dưỡng tàivi_pham_ban_quyen thì phải nghĩ cách thôi ạ.
Chi phí để một nhà trẻ hề nhỏ, hiện tại cũng chưa khả năng đó nên nói ra chỉ nói vậy thôi.
Thôi, người mau ăn cơm đi kẻo thức ăn nguội hết.
cơm diễn ra khá , dù sao thì món thịt thà thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này rất hiếm khi được thấy.
Sau bữa ăn, Tô Cẩn Ngôn về phòng thu dọn số bút chì, tẩy và những cuốn vở chủ còn lại, đưa tất cả cho cô bé muốn đi học lúc nãy. Cô thì thầm bảo cô bé rằng học tập là do mình tự giành lấy, nhắc bé hãy đến chỗvi_pham_ban_quyen trưởng thôn để đăng ký.
Tô Cẩn không biết rằng, chính vài cây bút chì và vài lời nói của đã trực tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bồi dưỡng cho quốc giabot_an_cap thêmleech_txt_ngu một trạng nguyên của thành phố sau này. Nhiều năm về sau, khivi_pham_ban_quyen cô bé ấy mang theo một vali bằng quỳ trước mặtbot_an_cap mình, vẫn còn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết ngàng.
Sau bữaleech_txt_ngu cơm, ngườileech_txt_ngu phụ nữ trong thôn giúp Tôn thị dọn dẹp xong xuôi mớivi_pham_ban_quyen ra về. Vì ngày mai sẽ rờibot_an_cap đi, Triệu Nguyên Nhất bị mấy vị trưởng bối và trưởng thôn kéo nói chuyện, mấy đứa trẻvi_pham_ban_quyen được Tôn thị giữ lại, Tô Cẩn Ngôn trở về .
Mệt mỏi cả ngày, khi xuống giường lò, bắt đầu thấy phấn khi đến mình có một gian. Cô thử đưa cả cơ thể vào không gian, không ngờbot_an_cap , nhưng rồi cô vội vàng đi ra ngay vìleech_txt_ngu sợ Triệu Nguyên Nhất đột ngột về.
Khi ý tiến vào không gian, theo lời giới thiệu của Na Lạp hoàng hậu, thẳng kho ngầm lớn ở hậu viện.
Theo bước cô tiến tới, ánh đèn điện trên tường dọc cầu thang lập tức bật sángleech_txt_ngu. những chiếc đèn cảm biến thanhbot_an_cap giống hệt đời sau, trong mắt Cẩn Ngôn thoáng qua vẻ nghibot_an_cap hoặcbot_an_cap. Cô nhìn lầm, chiếc đèn này y hệt đèn cảm biến từng thấy ở hiện đại, chỉ là nhạy hơn nhiều, chỉ cần bước chân là có thể phát sáng, xua cảm giác lẽo ban nãy.
Càng đi sâu xuống dưới, ánh đènvi_pham_ban_quyen trong kho dưới bậc cũng tức bật sáng.
đứng trước kho hàng, sững sờ khi thấy dãyvi_pham_ban_quyen vật tư được gọn gàng trên các kệ sắtbot_an_cap. Mọi thứ khác xa cô tưởng tượng, quá đỗi ngăn nắp. Kho hàng rộng mông không thấy điểm , nếu kiểm tra chắc chắn sẽ tốnvi_pham_ban_quyen không ít thời gian. Đang lúc Tô Ngônbot_an_cap lo lắng không làm sao nắm rõ bên trong có những gì, bị thu bởi chiếc bàn ở bên trái cửa kho.
Đó là một chiếc bàn gỗ hồng , bên trên đặt những hồ sơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dày cộm, còn có cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẻ tre và sổ tay đóng thủ . Cô bước , ngay lập tức thu hút bởi những tập tài liệu và hộp đựng văn kiện mà cô từng sử dụng đây.
Cái này…
rút ra một màu xanh, bên trên ghibot_an_cap: ‘Thành Văn Tĩnh Dòng vật tư sưu tầm từ năm 2018 đếnleech_txt_ngu 2028’.
2018 đến 2028
Tim Ngôn thắt lại, nơi này từng được một người hiện đại thừa . Thành Văn Tĩnh này chắc hẳn cũng là một người thuộc tộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Na Lạp thế chăng Đến cô còn thể tiếp nhận chiếc vòng khôngbot_an_cap gian này, thì người khác cũng phảibot_an_cap là không thể.
Gần chỉ trong hai giây đã chấp thật này, cô nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng mở hộp văn kiện ra, trong có hơn hai mươi trang giấy viết thư bằng bút bi, nét chữ trên giấy rất đẹpvi_pham_ban_quyen.
Năm 2018:
nguyên vỏ: 6800 cân (68 bao, 100 cân/bao)
Gạo đã vỏ: 6 tấn (120leech_txt_ngu , cân/bao)
Bột mì trắngleech_txt_ngu: tấn (120 bao, 50 cân/)
Kê: 1 tấn (200 bao, 10 cân/bao)
Đọc xong từng dòng, Tô Cẩn Ngôn tức phấn lên, cô ngồi xuống ghế cườileech_txt_ngu lớn đầy kích động. Cười một hồi cô mới thấy cười to trong không gian trốngbot_an_cap trải có chút kỳ quái.
Văn Tĩnh này quả thực là vị cứu tinh cô. Chỉ riêng số vật tư thu thập trong năm 2018 thôi cũng đủ để dùng mấy đời rồi. Quan trọng hơn là đồ đạc bên trong vô cùng đầy đủ, không chỉ có lương thực thô, , nước, mà còn có loại sữaleech_txt_ngu, giải khát, thực phẩm ăn liền, đồ , vải vócbot_an_cap, , giày dép, nhu yếu phẩm hàng ngày từ nhỏ như bàn chải, khăn mặt đếnbot_an_cap lớn màn, ga giường. Còn cóbot_an_cap rất nhiều đồ dùng trẻ em, chí năm 2018 cô còn thu vào hai chiếc xe GClass và một chiếc địa hình.
Quá đỗi hào phóng! cô không chỉ kiếm tiền tích trữ thêm vật tư thìbot_an_cap thật có lỗi với tiền bối!
Hồ sơ tư mà Thành Văn Tĩnh tích trữ có 6 túi vàvi_pham_ban_quyen 3 , đồ đạc bên trong nhiều không kể xiết. Ngôn không xem , chỉ biết thời điểm bắt đầu trữ sớm nhất là từ năm 1980. Trong năm này, Thành Văn Tĩnh đã tích trữ không ít tem nguyên tấm, các loại và tiền tệ.
Thông qua lời gợi ý của Thành Văn Tĩnh, cũng đã thấy được số vật tư đó. Thành Văn Tĩnh này chắn là một vật rấtleech_txt_ngu lợi hại, toàn bộ vật tư cô ấy tích trữ đều đã được xửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bao bì của tất cả món đồ đều không ghi kỳleech_txt_ngu nghĩa nào. Muốn lấy đồ gì chỉ cần dùng ý niệm, hơn trên hàng nhãn ghi tên vật tư và gian sản xuất.
Tô Cẩn Ngôn đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khu thực phẩm , nhìn món ngon được ghi trên mà không khỏi nuốt nước . Ừmbot_an_cap, thế giới của người giàu cô không hiểu lắm, ngoài bánh , , cơm trắng, thịt kho tàu quen thuộc ra, những tên khác cô chưa từng nghe bao .
Cô mở vài cơm tinh xảo, thấy thức ăn bên trong vẫn còn bốc khói nghi ngút, cơn ăn nổi lên nhưng nghĩ đến việc mình đang ởbot_an_cap dạng ý thức nên đành thôi.
Thôi vậy, ngày thángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài. tốt như thế , ở cái thời thiếu thốn vật tư này, côvi_pham_ban_quyen hoàn toàn có thểvi_pham_ban_quyen sống sung sướng đến cuối đời rồi.
Sáng sớm hôm sau.
Tô Cẩn Ngôn vừa mở mắt ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thấy Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyên ở ngay sát bên cạnh.
Triệu Nguyên Nhất đã tỉnh từ lâu, anh nhìn người xinh đẹp đang trongvi_pham_ban_quyen chăn, chẳng muốn cử động chút .
Tỉnh rồi à
Tô Cẩn Ngôn mím cười, vươn tay má anh: Sao hôm nay anh vẫn dậy
Muốn ngắm em thêm chút .
Triệu Nguyên thản nhiên nói, nhưng Tô lại thấy thẹn thùng: nào mà chẳng , có gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp đâu mà nhìn.
, sáng ra đã bị một gáo lời đường mật, cô ngượng đến mức muốn chui tọt vào .
mãi cũng chán.
Lại nữa rồi! Lại nữa ! Triệu Nguyên Nhất, trước đây saovi_pham_ban_quyen em không phát hiện ra miệng anh ngọt thế nhỉ!
Quả thực, ký ức của nguyên chủ, Triệu Nguyên Nhất chưa bao giờ nói với cô những lời . Hay nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng hơn, hai rất ít khi giao tiếp, cả chuyệnleech_txt_ngu chăn gối suốt bốn qua chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ cũng tỏ thái độ tình nguyện.
Nguyên Nhất nói gì, đôi mắt hơi trầm xuống, chẳng rõ đang nghĩ đến điều gì khiến bầu không khí bỗngleech_txt_ngu chốc . Một lúc , anh đưa vuốt lại máileech_txt_ngu tóc rối Tô Cẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngôn: Em nằm thêm lát nữa đi, để anh đốt lònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấm rồi hãy . cơm chúng ta đi, lên trấn gửi đồ trước.
Nghĩ đến việc đi Kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành, trong lòng Triệu Nguyên Nhất cũng không mấy tự tin.
Không phải anh lo lắng về môibot_an_cap trường xa lạ, cũng không phải lo về vấnbot_an_cap đề sinh kếbot_an_cap, mà là lo gia đình họ Tôleech_txt_ngu sẽ không chấp nhận anh.
Trắngleech_txt_ngu đã , lại còn mang theo cha mẹ tàn tật, phỏng chừng ai muốn con gái cho một người .
Cũng chẳng trách Tô Cẩn Ngôn suốt mấy năm trời thểvi_pham_ban_quyen chấp nhận gia đình này, lại càng không báo tin cho người nhà.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cẩn Ngôn nắm lấy tay Triệu Nguyên Nhất khi anh định ngồi dậy. Thấy vẻ mặt thắc mắc của anh, cô bóp ráp ấy, nở nụ cười rỡ: Nguyên Nhất, thực trong lòng em luôn cảm anh giỏi.
Ừm, không chỉ trai năng lực còn mạnh nữa, em rất .
Có những lời nguyên rõ ràng biết nhưng chưa bao giờ nói ra, thậm chí còn chẳng buồn bận tâm, nhưng cô thì phải nói.
Cô nhớ kiếp mẹ cô bảo, đàn ông nhận khen ngợi, như vậy mới thêm tự tin và động lực.
Chaleech_txt_ngu mẹ Triệu Nguyên Nhất hiện quanh phải uống thuốc sắc, con trai lớn uống sữa đếnleech_txt_ngu hai tuổi, con gái nhỏ giờ cũng đã uống được hai rồi. Thêm đó, thoảng thị còn pha sữa cho cô và Triệu Kỳ uống, đối với người dân nói, đây là khoản chi tiêu không nhỏ.
Hơn nữa, Triệu Nguyên Nhất không muốn cô phải chịu . hônvi_pham_ban_quyen bốn năm, cô hầu như toàn ăn lươngleech_txt_ngu thực tinh, thỉnh thoảng anh còn mua bánh quy, bánh ngọt mấy thứvi_pham_ban_quyen đồ ăn vặt.
Dù trong nhà không có tiền tiết , cô cũng không thể phủ nhận rằng trongbot_an_cap thời mà ai nấy đều ăn không đủ no này, Nguyên Nhất đã cừ khôi rồileech_txt_ngu.
Triệu Nguyên Nhất ngẩn người, sau đó bật cười, búng nhẹ lên cô một cái: Anh thấy không phải miệng , mà là miệng em mới ngọt đấy.
Bầu không khí trầm mặc ban nãy tan ngay khắc.
Quả , đàn ông vẫn là cần được khen mà.
Đợi đến Nguyên Nhất đốt lò cho ấm hẳn, Tô Cẩn Ngôn mới bò ra khỏi để mặc quần áo.
Trong lúc mặc đồ, Triệu Nguyên nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng trèonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường xếpbot_an_cap chănleech_txt_ngu đệm, tay bọcvi_pham_ban_quyen số trang sức qua mang vào phòngvi_pham_ban_quyen chăn, rồi nhét tất cả vào bao tải.
Bữa sáng, Tôn nấu mì thủ công, còn làm thêm xấp bánh hành rất dày để mang theo ăn dọc đường.
Cả vội vàng thì Triệu Tuấn Hoa, con trai củavi_pham_ban_quyen đại trưởng, cũng đánh bò tới.
Không chỉvi_pham_ban_quyen Triệu Tuấn Hoa mà ngay cả đại đội trưởng cũng đi cùng.
Chú, anh.
Triệu Tuấn Hoa dừng xe bòvi_pham_ban_quyen xong liền chạy vào nhà giúp đồ.
Triệu Tuấn Hoa vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi theo Triệu Nguyên Nhất làm ăn ở chợ đen nên quan hệ giữa hai người rất . Lần này Nguyên Nhất đi, anh đã để lại chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuấnbot_an_cap Hoa mấy mốivi_pham_ban_quyen khách quen và nguồn lấy hàng, trong lòng ta tự nhiên thấy rất vui.
Mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen hỏi thăm nhau vài câu, Triệu Nguyên Nhất đưa chìa khóa nhà cho Trường Thanh: Bác, đây là chìa khóa nhà. Giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cháu thì cứ đó, còn phòng của cha mẹ cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gian chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và bếp mọi người cứ việc sử .
Chuyến này đi, cơ hội quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về là rất thấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dù có về thì cũng phảibot_an_cap sau khi Triệu Nguyên Nhất và Cẩn Ngônvi_pham_ban_quyen tốt nghiệp đạivi_pham_ban_quyen học. Vì vậy, Triệu Nguyên Nhất đưa chìa khóa cho Trường Thanh, nếu ai làng muốn vào ở cũng được.
Tất nhiên, ngoại trừ đám ngườivi_pham_ban_quyen ở nhà cũ ra, Triệu Trường Thanh cũng chẳng ngốc mức để hạng người đó dọn vào.
Nhà phải có người ở mới không bị hư hỏng.
, cháu cứ yên tâm. Đến Kinh thành nhớ gọi điện làng cho bác một cái địanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ hoặc số thoại, sau này có chuyện gì bác còn báo tinleech_txt_ngu cho người biết.
Thời gian không , mọi người cũng không nói gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm, tất cả cùng lên xe bò rời đi.
Triệu Tuấn Hoa đánh xe bò, cả nhà vừa đến đầu , ai đều sững sờbot_an_cap trước cảnh tượng trước mắt.
Dân đứng chật kín đầu , thấy họ đi tới, mọi người liền đốt pháo treo trên tường.
Tạch tạch tạch, đùng đùngvi_pham_ban_quyen
Tiếng pháo nổ vang trời kèm theo vỗ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dân . Tôn thị lén nước mắt, rồi vẫy tay chào mọi người.
Rời xa nơi gắn bó mấy chục nămbot_an_cap, phần vì lo sợ môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trường xa lạ, phần vì luyến tiếc quê người quen cũ.
Xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dừng hẳn, Nguyên Nhất và Ngôn bước xuống xe. Một trưởng bối trong tộc bước tới, nắm tay anh vỗ nhẹ: Cháu àleech_txt_ngu, đi Kinh thành thì cố gắng học tập, cần cù, nỗ lực, đối không chuyện xấu.
Đừng , dù cháu đibot_an_cap đâu thì vẫn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa con của thôn họ Triệu chúng ta, không được làm tổ tiên mấtbot_an_cap mặt!
Triệu Nguyên Nhất gật đầu: Đại gia gia, ông yên tâm, tuyệt đối không làm hổ thẹn tổ tông, mọi hãy đợi đến cháu làm rạng danh dòng tộc.
Triệu Nguyên Nhất vẫn luôn ghi nhớ chuyệnvi_pham_ban_quyen làng xóm đã giúpvi_pham_ban_quyen đỡ gia đình anh khi bà nội Lý thị ngược đãi. Bình thường săn được con mồi, anh đều chia nhỏ ra đem biếu nhàbot_an_cap này một ít, nhà kia một chút. Nhà ai có người sinh đẻ, cưới , lễ nghĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa cũng hềleech_txt_ngu nhẹ. Hơn nữa, biết nhà ai khó khăn đứt bữa, anh lại lén gửi vài cân lương thực thô đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ ứng phó qua ngày.
Chuyến này anh , chẳngleech_txt_ngu trách cả đều ra tiễn.
Tộc trưởng đầu, từ túi áo lấy ra một xấp tiền lẻ toàn những tờ tệ, hai tệ tiền hào đưa cho Nguyên Nhất: là một trăm haibot_an_cap mươi ba tệ dân làng đã gom góp cả qua, cháu cầm lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.
Không, trưởng, tiền này cháu không thể nhận.
Thôn họ Triệu là một ngôi làngvi_pham_ban_quyen nhỏ, cộng támvi_pham_ban_quyen hai hộ gia , một trăm hai mươi ba tệ sự là con không hề nhỏ.
Công điểm dân hầu như đều đổi lương , tiền mặt chỉ có việc bán trứng gà hoặc bán lợn vào mùa đông, số tiền này cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho một chi tiêuvi_pham_ban_quyen.
Lúc này, Cẩn Ngôn lên tiếng: Đúng thế ạ, ông trưởng, số này chúng thực sự không thể nhận. Tấm của dân làng chúng cháu , ôngvi_pham_ban_quyen hãy trả lại cho mọi người đileech_txt_ngu . Hơn nữa, trên thành phố và đều đã trao tiền thưởng cháu rồileech_txt_ngu, việc ổn cuộc sống ở thành không có vấn đề gì đâu ạ.
Tộc trưởng lại nghiêm mặt, dứt khoát nhét tiềnvi_pham_ban_quyen tay Nhất: Bảo cầm thì cứ lấy. Cháuleech_txt_ngu là sinh viên đại học duy nhất của thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Triệu chúng ta, leech_txt_ngu tiền rồi thì đừng quên tổ .
mắt người địa phương, thanh niên tri thức không được tính là người làng họ.
Triệu Nguyên là người duy nhất trong thôn thi đỗ đại học năm nay.
Nguyên Nhất sờ xấp tiền trong túi, trọng gật đầu: Cảm ơn đại gia gia, biết rồi ạ!

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (1)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
kimnhungtran890

kimnhungtran890

19/4/2026 lúc 3:57 sáng

bạn ơi gia thêm chương đi ạ🙏🙏