XUYÊN SÁCH THẬP NIÊN 50: TỪ NGƯỜI VỢ BỊ BỎ RƠI DẪN CON LÀM GIÀU, LÀM LẠI CUỘC ĐỜI

XUYÊN SÁCH THẬP NIÊN 50: TỪ NGƯỜI VỢ BỊ BỎ RƠI DẪN CON LÀM GIÀU, LÀM LẠI CUỘC ĐỜI

Cún Rù Review on-going 09/08/2026 119 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

XUYÊN KHÔNG THẬP NIÊN 70: MẸ ĐƠN THÂN DẪN CON ĐI TÌM CHỒNG ĐOÀN TRƯỞNG! 🎧💥

Đang yên lành bỗng dưng xuyên về thời nhà tranh vách đất và nhận thêm hai đứa nhỏ gầy gò gọi bằng mẹ. Đỉnh điểm của cú sốc là khi người chồng được xem là liệt sĩ từ lâu bỗng sống dậy, oai phong nổi bật trên trang nhất báo với danh hiệu Anh hùng chiến đấu! 😱

Tô Chiêu Chiêu – một cô nàng 25 tuổi hiện đại, độc thân, bất đắc dĩ phải gánh vác vai trò của góa phụ Tô Chiêu Đệ giữa bối cảnh thiếu thốn. Trước lời dị nghị và họ hàng đầy toan tính, Chiêu Chiêu quyết định ra tay táo bạo: dùng số tiền cuối cùng để dẫn hai con vượt ngàn dặm đến đơn vị quân đội nơi chồng đang công tác.

Tại đây, âm thanh của chuyến tàu hỏa xuyên bang, tiếng động cơ Jeep mạnh mẽ và nhất là sự xuất hiện của Cố Hành – Đoàn trưởng với “hormone di động” khiến bạn không thể bỏ lỡ. Liệu lần gặp gỡ này sẽ ngọt ngào, ấm áp hay là cuộc đối đầu nảy lửa giữa người vợ hiện đại và người chồng quân nhân sắt đá?

TẠI SAO BẠN PHẢI BẤM “PLAY” NGAY? ✨

Nữ chính não to, tư duy 4.0: kiên cường, không chịu nhục, đối đáp với họ hàng cực phẩm bằng trí tuệ hiện đại sắc bén. 🔥

Nam chính Đoàn trưởng “cực phẩm”: cao 1m85, gương mặt góc cạnh, vẻ lạnh lùng bên ngoài nhưng bên trong lại sủng vợ tận trời. ⚔️

Motif nuôi con thập niên cực sảng: hành trình từ nhà tranh đến khu đại viện quân đội, làm giàu và chăm con đầy cảm hứng, cùng những twist khó lường. 💎

Đeo tai nghe và tắt đèn để cùng Chiêu Chiêu bắt đầu hành trình “đổi đời” đầy kịch tính. Bấm PLAY để lắng nghe giọng đọc truyền cảm dẫn bạn vào thế giới quân hôn thập niên đầy lôi cuốn tại tfullaudio.net! 🎧✨

 

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
XUYÊN SÁCH THẬP NIÊN 50: TỪ NGƯỜI VỢ BỊ BỎ RƠI DẪN CON LÀM GIÀU, LÀM LẠI CUỘC ĐỜI cover

CHƯƠNG 1:

CHƯƠNG 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - CHƯƠNG 1:

Tạm dừng cuộn

Tiểu Niệm à, nương con đã đỡ hơn chút nào chưa?
Niệm xách giỏ rau dại, đầu vội vã về nhà. đi ngang qua cổng một ngôi nhà, cô bé bị một người phụ niên từ trong nhà đi rabot_an_cap gọi lại.
Quách đại . Cố Niệm dừngleech_txt_ngu bước, ngoan ngoãn chào hỏi, Nương đỡbot_an_cap hơnbot_an_cap rồi ạ
Chỉ là có chút quái Cứ hễ nhớ lại, đôileech_txt_ngu chân mày nhỏ nhắn của cô bé lại vô thức nhíu hình chữ xuyên, trong lòng lắng khôn .
Đỡ hơn là rồi. Gương mặt sạm đen vì nắng của Quách đại nương hiện lên , với nương con một , bảo cô ấy nghỉvi_pham_ban_quyen ngơi thêm ngày. thu quabot_an_cap rồi, việc đồng áng cũng không còn nhiều, không cần vội xuống ruộng đâu. tác xã mình thiếu đàn ông sức dài rộng làm việcleech_txt_ngu.
Vâng, con biết rồi ạ.
Đợi Cố Niệm đi khỏi, một người đàn ông trung niên vác cuốc từ sau nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước ra, Bà chuyện đấyleech_txt_ngu?
Con Tiểu Niệm. Quáchbot_an_cap đại nương tiến tới phủi bụi cỏ trên áo chồng, Chẳng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nương nó kia bị ngất xỉu đó sao, tôi định bụng látbot_an_cap qua xem thế nào. Vừa thấy Tiểu Niệm ngang qua nên dặn bé vài , bảo nương nó nghỉ thêm nữa, đừng vội xuống ruộng.
đàn ông đặt xuống, vỗ bụi đất trên ốngbot_an_cap , tiếng, Bà cũng biết sắp xếp việc gớm nhỉ, cái xã trưởng để làm luôn chovi_pham_ban_quyen .
Người này chính là Tô Căn , thôn trưởng kiêm xã trưởng tác xã thôn Tô Gia Câu, cũng là chồngvi_pham_ban_quyen của Quách nương.
Quách nương lườm ông một cái, Sao? Tôi sắpvi_pham_ban_quyen xếp thế không được à? ngoái nếu không vì thiếu một phiếu đó, cái chức xã trưởngleech_txt_ngu này chưaleech_txt_ngu biết là ai làm đâu!
Nhắc đến lá phiếuleech_txt_ngu còn thiếu, Quách đại nương lại đầy bụngbot_an_cap oánvi_pham_ban_quyen ca, luôn cảm thấy phiếu đó bị mình mờ ám đi.
Khụ! Tô Căn Sinh hơi chột dạ ho khan một tiếng, đi, cứ chuyện đó làm gì? Ông vội chuyển , Nếu rảnh sang thăm nương Tiểu Niệm đi. Một người đànbot_an_cap bà dắt díu hai đứa chẳng dàng gì, lại không có ai giúp một tay. Thằng Tô Lai Bảo là loại dụngvi_pham_ban_quyen, không quản nổi vợ, ngay cả một câu nói với chị gái không dám, đừng chuyện đỡ.
biết rồi, lát nữa tôi sẽ qua. Quáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại nương đáp lời, liềmvi_pham_ban_quyen ra vườn rau cạnh nhà cắtvi_pham_ban_quyen rau cho trưa, vẫn lầm bầm: Nếu nương Tiểuleech_txt_ngu Niệm tìm được ai đó thì đã không lụng đến đổ . nhà không người đàn ông gánh vác đúng là xong.
Tô Căn Sinh ghế ngồi xuống sân, tiện tay cầm lấy cái sọt đang đan cạnh, Bàleech_txt_ngu đừng đứng trước mặt người ta nhắcbot_an_cap chuyện này, coi chừng cô ấy lại mắng ngược lại cho đấy.
Mắng thìleech_txt_ngu mắng, chuyện cần nhắc phải nhắc. Dù sao người họ, ai lo nghĩ cho mẹ con họ thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông là cán bộ, lạibot_an_capbot_an_cap người cùng tộc, cũng phải cho ta chứ!
Quách đại nương thẳng lưng, rũ bùn rau, Mấy cô ấy không là vì sợ tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối xử không tốt với hai đứa trẻ, cũng ai mà nuôi thêm hai miệngleech_txt_ngu ăn nhỏ. con cái lớnvi_pham_ban_quyen rồi, biết làm việc, lại ngoan ngoãn chăm chỉ, biết đâu lại dễ tìm . vài năm nữa Tiểu Niệm gả , Tiểu Tưởng vợ lập thân, tìm được dựa dẫm cũng có chỗ mà nương tựa.
một hồi lâu, Căn Sinh nghe đến đau cả , chủ đề vừa chuyển, Quách đại nươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu bàn với chồng xem ai là người phù hợp.
Được rồi, chính chủ còn chưa mở miệng mà đã ngày đến .
Cáivi_pham_ban_quyen bà nhà này nói nhiều , may mà không để bà ấy làm xã trưởng, nếu không xã viên bị bà ấybot_an_cap lải nhải đến chết .
Thì tôi chẳng phải đang bàn với ông sao, nói thật đi, mấyvi_pham_ban_quyen người tôi nhắc ông thấy thế ?
Chẳngleech_txt_ngu raleech_txt_ngu sao cả.
Ông thật Trưa nayleech_txt_ngu ăn cháo ? Tôi làm thêm món rau trộn
Quách đại nương và chồng chuyện rôm rả, còn người mà bà gọi là nương Tiểuleech_txt_ngu lúc này ngồi trước cửa nhà, nhìn cây táoleech_txt_ngu dại trong sân thẩn thờ.
Ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẫn, hai mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô hồn, chính là dáng vẻ hiện tại Chiêu Chiêu.
Cô chỉ vì thức đêm một cuốn truyện quân , ai ngờ vừa mở raleech_txt_ngu đã căn hộ nhỏ xinh đẹp của xuyên đến nhà tranh rớt mồng , đến con chuột nhìn thấy cũng phải quay đầu bỏ chạy này.
Trong tranh còn có hai trẻ, may thay, hai đứa nhỏ này lại là con của cô.
Một nữ 25 , độc thân từ trong trứng nước, bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chốc trở thành mẹ của đứa trẻ, mà người mẹ này còn lớn cô hẳn hai tuổi!
Lúc soi gương, Tô Chiêu Chiêu suýt chút đã đập nát cái !
Cô không tin nổi người bà đen nhẻm, gò trong gương lại là mình. Nhìn vẻ ngoài này, nói là lớn hơn tuổi cái gìvi_pham_ban_quyen chứ, bảo hơn mười mấy tuổi cũng người tin.
Điểm an ủi duy nhất là ngũ quan trông vẫn thanh tú, nếu được chăm sóc chắcbot_an_cap chắn sẽ ưa nhìn, nhưng cái nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghèo đếnvi_pham_ban_quyen mức chuột chẳng buồn đào hang này thì lấy gì nuôi?
Tệ hơn nữa, thân không chỉ là là một góabot_an_cap phụ đã thủ tiết nhiều năm.
Khi vừavi_pham_ban_quyen tỉnh lại, Tô Chiêu Chiêu đã bị nhồi nhét một đống ký ức của nguyên thân. khi nhận , cô dùng một câu để tóm phận củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân: Một đàn bà mệnh khổ.
Nguyên thân tên là Tô Đệ, nhìn cái tên là đủ sinh ra trong một đình cực kỳ khinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ. Dưới cô còn một em gái tên Tôbot_an_cap Lai Đệ và một cậu em trai tên Tô Lai Bảo.
mấy nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, cha mẹ họ trên đường chạy nạn đã lầnleech_txt_ngu lượt bán đi hai chị em họ .
Lainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kể từ khoảnh bán đi là vô âm tín, còn Tô trở thành con dâu nuôi từ bé.
Maybot_an_cap gia đình mua cô cũngbot_an_cap khá , giúp sống yên ổnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Năm mười tuổi, cô được cha mẹ chồng sắp thành người đàn ông mới gặp vài lần. Ngày thứ hai sau khi thành thân, người đàn ông đó đã bỏ trốn.
Không cần nghĩ cũng biết người ông kia không cam lòng.
( Chiêu Chiêu: Không cam lòng mà còn động phòng hoa chúc? đồ tranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nam!)
tháng sau, Tô Chiêu Đệ được chẩn đoán mang thai. Cả nhà còn chưa vuivi_pham_ban_quyen mừng thì nhận được tin người đàn ông chết.
Sét đánh ngang tai!
Còn chết như thế nào thì nguyên thân cũng chỉ biết đạivi_pham_ban_quyen . Có người tang nói rằng thấy ta ở bị trúngleech_txt_ngu bom của quân địch. Cha chồng lặn lội lên tỉnh một chuyến cũng không được xác con trai về, chỉ biết thời gian đó thực có khôngbot_an_cap kích, nhiều người thiệt mạng.
Đứa con trong bụng Tô Chiêu Đệvi_pham_ban_quyen chưa kịp chào đời đã trở trụ tinh thần duy nhất của cả gia đình.
Nếu cứ như vậy thì ít nhất cả nhà vẫn có sống địnhbot_an_cap. tiếc, một trận phỉ đã phá hủyleech_txt_ngu tất cả.
Ngôi làng nhỏ bị thiêu rụileech_txt_ngu trong mộtvi_pham_ban_quyen đêm!
Tô Chiêu Đệ cha mẹ chồng giấu dưới mới giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được một mạng.
Nếu không, cô cũng sẽ giống như hầu hết phụ nữ trẻ trong làng, bị bắt đi bán, sống chết khôn lường.
Còn hai người già mất mạng trận loạn đó, ngọn đến mức không nhận ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình dạng.
Làng bị cháy, nhà cũng mất, Tô Chiêu Đệ bụng mang dạ chửa không nơi nương tựa. Vì cha chồng năm cũng là để tránh chiến loạn mới định cư ở nhỏ này xung chẳng tìm được một thânbot_an_cap nào giúp đỡ. Sợ thổ phỉ quay lại, những người sống sót trong làng đều tháo chạy ra ngoài, Tô Chiêu Đệ lúc này hoàn mất phương hướng, biết vội vã rời làng, thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào con đường tìmvi_pham_ban_quyen về mẹ đẻ.
Vì đi vội vàng, ngay cả việc chôn cha mẹ chồng cô cũng không kịp làm, đây luôn là nút thắt khóbot_an_cap gỡ trong lòng Tô Chiêu Đệ.
Đường về nhà mẹ đẻ không gần, dù không xa nghìn dặm thìleech_txt_ngu cũng phải vài trăm dặm. Một thai chỉ dựa vào đôi chân và sự bố thí những người tốt bụng trên đường, mãi đến trước khi sinh nở mới về quê nhà.
con gái mất lạc mấy năm đột nhiênvi_pham_ban_quyen bụng mang dạ chửaleech_txt_ngu trở về, cha họ Tô không hề vui mừng khôn xiết. Hai ông bà vốn trọng thể diện, sợ ta nghị nên miễn cưỡng tiếp nhận đứa con gái lẻ bóng về nương tựa này.
Đợi đứa trẻ vừa sinh ra, trong nhà bỗng dưng thêm hai miệng ăn. Sợ con không lấy được vợ, cha mẹ họ Tô vừa đợi Chiêu Đệ hết tháng ở cữ đã vội vã cô và conbot_an_cap căn nhàvi_pham_ban_quyen cũ nátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ lâu.
Con gả đi như nước đổ đầu vịt, hai ông bà cảm thấy mình tận tính nghĩa .
Một người đàn bà mang theo hai đứavi_pham_ban_quyen còn đỏ hỏn, cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống khó khăn thế nào có thể tưởng tượng được.
Những năm thángbot_an_cap gian khổ nhất, cô chút nữa đã phải bế con đi ăn xin.
May mắn thay, sau này đất nước phóng, Tô Chiêu là con gái đã gả đi được nhập hộ khẩu và chia ruộng . ngày tháng vẫn còn vất vả nhưng không đến mức không lúcleech_txt_ngu nào sẽ đói.
Mấy năm , chavi_pham_ban_quyen mẹ họ Tô lần lượt qua đời bệnh tật.
Năm ngoái thôn thànhvi_pham_ban_quyen hợp tác xã, giúp đỡ lẫn nhau, nhau giàu. Vì trong chỉ có mình cô lao động chính, Tôbot_an_cap Chiêu Đệ người taleech_txt_ngu nói mình chiếm hờivi_pham_ban_quyen nên cứ như con trâu con mà dốc sức làmbot_an_cap . Kết quả là saubot_an_cap một vụ thu hoạch, người đã việc đến sức mà đi, Tô Chiêu Chiêu tiếp nhận thân này cách không vết.
Sau khileech_txt_ngu tiếp nhận kýleech_txt_ngu ứcbot_an_cap của nguyên , Tô Chiêu Chiêu vô thức liên với cuốn tiểu thuyết mà mình đã thức đêm đọc trước khi .
Trùng hợp thay, chồng nguyên thân tên là Cố Hành, tên mụ là Cố Thạch Đầu, mà chính tiểu thuyết cũng . Có phải Cố Thạch Đầu hay không thì rõ vì sách , ta tên là Cố Hành.
Vị chính tên Cố này mẹ mất sớm, nguyên cũng là do phỉ, cùng lúc còn có người vợ củaleech_txt_ngu anh ta.
Trong sách, phần giới về vợ trước của Cố Hànhbot_an_cap có thể nói là qua một chóng vánh, thậm chí có cả tên, chỉ gọi là cha Cố, mẹ Cố vợ .
Còn do tại Cố lại rời nhà vào ngàyleech_txt_ngu thứ hai sau cưới vì anhleech_txt_ngu đã bí mật tham gia Đảng từ nhiều năm , do có nhiệm vụ nên mới phải vội vã đi ngay. ngờ vừa không còn liên lạc được với người nhà, khi anh quay về thì chỉ thấy ngôi bị thiêu rụi và làng được dựng . Từ miệng nhữngbot_an_cap dân làng sống , anh nhận được tin bộ người nhà đã qua đời, ngayvi_pham_ban_quyen cả một ngôileech_txt_ngu mộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng có.
Đứng ở vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngôi nhà cũ, anh bốc ba nắm đất cho vào bình gốm rồi nhà trở về đơn vị, từ đó khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao giờ quay lại nữa.
Sau đó, cuốn sách này không mấy khi nhắc đến họ, chỉ viết về sống hôn , hoạt đời của nữ chính.
leech_txt_ngu Chiêu Chiêu khi đọc cuốn sách đã buông chê bai vài câu, cảm thấy vợ trước của chính thật đángbot_an_cap thương, vừa kết hôn chồng đã chạy mất. Kiểuleech_txt_ngu nam chính thành , yêu gia đình đều là chuẩn bị nữ chính, còn vợ trước hy sinhbot_an_cap.
Mà tác dụng của vật hy sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính là để thỉnh thoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ chính ghen tuông chút, dỗi với một .
lẽ vì lý này mà cô bỗng xuyên không?
Không biết tại sao, có lẽ là trực giác của nữ, chỉ dựa vào chút thông tin này cô đã thấy mình xuyên vào sách rồi.
Ông trời thật không có mắt mà!
Người ta không không làm công chúa thì cũng làm gia, còn cô lại hy .
Vật hy sinh thì thôi đi, lạileech_txt_ngu còn là một vật hy sinh đã chết nhiều năm trong lòng và trí nhớ của chính.
Bao nhiêu người muốn xuyên không , lại để một người bao giờ nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện không như phải .
Ông , ông cái gì vậy?
Ngay cả khi cha mẹ lyvi_pham_ban_quyen hôn, cô bị đá qua nhưvi_pham_ban_quyen quả bóng rồi tống vào trường nội trú, sau tốt nghiệp mỗi némbot_an_cap cho cô mười vạn tệ để bảo sau này ít lạc thôi, tài sản nhà liên quan gì , cô hề trách đất cơ mà.
Quaybot_an_cap lại, cô dùng hai mươi vạn cộng với số tiền thêm và sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoạt phí chắt bóp năm qua để mua một căn nhỏ không thể nhỏ hơn.
sao cũng nhà rồi không phải sao, cô vẫn rất yêu nó. Có nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có việc làm, một tự do tự tạivi_pham_ban_quyen không ai quản , chẳng biết thoải mái bao nhiêu.
kể là thời cổ hay thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào, cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyệnleech_txt_ngu rờileech_txt_ngu xa thế kỷ hai mươi mốt !
Nói đi cũng phải , hồn cô đã nhập vào xác người rồi, vậy có phải cô đãleech_txt_ngu rồi không?
Hay như những cuốn tiểubot_an_cap thuyết , chỉ cần ở đây là có thể quay về cơ thể ?
Tô Chiêu Chiêu muốn chết một phen.
Tốt nhất là kiểu chết quay ấy.
Lỡ như chết mà không về được sao?
con dao đặt lên cổ tay tĩnh lặng trong vòng 2, , Tô Chiêu Chiêu bỏ .
Đặt xuốngbot_an_cap, cô không kìm được mà nước giàn , biên vừa mới thi đỗ xong !
Khó khăn lắm mới từ thân phận bị bóc lột thành người có cơm sắt, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa kịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến trước mặt tên sếp hống hách mà khoe một chút
Bữa thịnh soạn còn chưabot_an_cap kịp đưa vào miệng nguội lạnh mất rồi.
Thảm! Quá thảm!
Ôm cái bụng đang réo lên ùng ục, Tô Chiêu lại muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóc.
Căn nhà , biên của cô
Bên ngoài rào, hai anh emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cố Tưởng và Cố Niệm đầy vẻ lo âu. Từ lúc tỉnh lại hôm qua đến giờ, nương cứ thẫn thờ suốt, chẳng biết có phải lúc ngã đã va trúng đầu rồi không?
ơi, có phải nương vẫn chưa khỏe không, hay là ra trấn mời thầy về xem sao.
Cố Tưởng nhíu đôi mày, lo lắng không thôi: Ừ, chiều nay sẽ đi một chuyến.
Vậy nhà mình còn tiền không anh? Gương mặt nhắn của Niệm nhăn nhó như cái bánh bao, mờivi_pham_ban_quyen thuốc tốn kém lắm.
Còn, nương bị tiền học phí cho hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa mình, anh tạm thời không đi học nữa, lấy số tiềnbot_an_cap đóleech_txt_ngu để chữa bệnh cho nươngvi_pham_ban_quyen, sang năm có tiềnvi_pham_ban_quyen rồi họcleech_txt_ngu tiếp.
Không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cố vội vàng lắc đầu, Anh đileech_txt_ngu đi, em nghỉ. Conbot_an_cap gái trong thôn chẳng có mấy người đi học, em học năm thế nàyleech_txt_ngu tốt rồibot_an_cap. Em cũng chẳng thích đi đâu, ở nhà giúp nương làm việc được.
Không được! Em phải đi. Nói không thích họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn lời nói dối, nếu em không thích sao lại được tận điểm?

Anh là , phải lời anh. Biết đâu trước khi khai anh lại kiếm đủ tiền học phí thì , yên tâm đi, anh có cách
Lương thực trong nhà không đem bán, là cái ăn cho cả năm, nếu bán đi thì cả phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đói. Ve quanh đây đều đã bị rồi, xem ra phải lên núi một chuyến thôi.
Tưởng như một thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏbot_an_cap, đang thầm tính toán sinh nhai chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia đình.
Biết khỏe lại ngay bây giờ thì sao
Mang theo nhỏ , hai anh em bước vào sân.
Nương, chúng con về rồi đây.
Cố Niệm nhanh chân chạy mặt Tô Chiêu Chiêu, đưa cái giỏ ra như đang bảo vật: Nương này, con đào được bao nhiêu lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rauvi_pham_ban_quyen dại trên , còn có cả bồ công anh nữa. Thầy giáo bảo loại thanh độc, ăn vàoleech_txt_ngu mùa nóng tốt nhất đấy ạ.
Cô bé lạibot_an_cap chỉ vào mấyleech_txt_ngu con cá tay Cố Tưởng: Anh còn ra sông bắt đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con cá, chúng con nấu canh cá cho nương uống để tẩm . Nói xong, cô bé dè dặt quan sát sắc mặt của Chiêu , sợ bà chỉ ừ hử một tiếng rồi im lặng như trước.
Tiếng gọi khiến Tô Chiêuleech_txt_ngu sực tỉnh. Cô cúi đầu giỏ rau hơi già, lại nhìn hai con cá nhỏ chưa hai ngón tay, khẽ thở dài: rồi, trẻ con đừng có ra sông, nguy hiểm lắm.
Cá vẫn còn , Cố Tưởng múc một chậu nước thảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng vào: Không sao đâu nương, con bơi giỏi lắm. Đợi mai con lại đi tiếp, canh cá thơm lắm nương ạ.
Để một trẻ chưa đầy mười tuổileech_txt_ngu xuống sông bắt cá mình , dù lúc này Tô Chiêu có oán trách ông trời bất cô cũng chẳng đành lòng. Tục ngữ có câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người đuối toàn là bơi.
Đừngleech_txt_ngu đi , nghe lời nương.
Cốbot_an_cap Tưởng toe toét cười: biết rồi ạ. Nương cứ nghỉ ngơi , với em đi nấu cơm.
đấy nương, nương cứ nghỉ đi, lát nữa là có cơm ăn thôi.
Tô Chiêu Chiêu nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền mấy câuleech_txt_ngu khiến hai anh em khôn , điều này chứng tỏ khỏe của bàbot_an_cap không có đề gì lớn.
Thở dài một tiếng thườn thượtbot_an_cap, Tô Chiêu lê thân hình rã rời đứngbot_an_cap dậy đi theo vàoleech_txt_ngu bếp.
Đã đến đây rồi thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đành phải chấp nhận thôi, không chấp nhận chẳng còn cách nào khác. đã này, cô đã xác hoàn hồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì dù thế nào cũng phải thay ta chăm sóc hai đứa trẻ này cho tốt. Cứ để bọn chăm sóc mình mãibot_an_cap, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng nguyên nửa đêm hiện về đưa mình đi luôn.
Tô Chiêu Chiêu đành chấp nhận số phậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nương, sao nương lại vào đây?
Cố Niệm đang nhóm , còn Tưởng thì nửa nắm gạo túi định nấu cháo.
Để nương nhóm lửa cho. Đối cái bếp lò này, Tô Chiêu Chiêu chưa dùng giờ, cô định quan trước mới , tránh để chân tay luống cuống.
Cứ để con làm cho .
Tô Chiêu Chiêu khựng lại một chút: Cũng được, ngồi bên cạnh cho ấm người.
Lúc này mới là giữa tháng Tám, tuy đã lập thu nhưng thời tiết vẫn chẳng khác gì leech_txt_ngu, đun bếp nấu cơm là nhễ nhại ngay.
Hai anh em lại bắt đầu lo lắng, sức khỏe của nương yếu rồi.
Tô Chiêu Chiêu không biết suy nghĩ của hai đứa nhỏ, cô kéo một ghế đẩu thấp rồi ngồi xuống. Thấy Cố chỉ bốc nắm gạo đã định đem đi vo, cô liền : Nấuvi_pham_ban_quyen cháo rau à? thế có ít quá con?
Không đâu nương, cháo dành cho nương ăn, bọn con ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồ hồ là được rồi.
Hồ hồ gì cơ?
Cố Tưởng lấy một cái bát khác, múc hơn nửa thứ .
Chiêu Chiêu nhìn qua: là cám à?
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cám mịn ạ, cám thô thì còn ráp hơn nhiều.
Chẳng phải đều là cám saoleech_txt_ngu? còn thấy cả những mảnh trấu chưa đượcbot_an_cap nghiền kỹ kia kìa.
xát thời này khôngvi_pham_ban_quyen bằng đời sau, gạo trắng xát hai lần sạch vỏvi_pham_ban_quyen. Lần đầu là loại cám , lần thứ hai mới là cám mịn, bên trong có lẫn một ít tấm vụn, buổi nàyvi_pham_ban_quyen chẳng ai nỡ vứt đi . Ở hiện đại, có người ăn cám các loại ngũ cốc thô để dưỡngvi_pham_ban_quyen sinh, nhưng ràngbot_an_cap hai khái này hoàn toàn nhau. là thực phẩm đã qua chế biến để cải thiện vị, còn mộtbot_an_cap bên hoàn toàn là thứ cám ráp nghẹn họng.
Cố Tưởng nghi hoặc Tô Chiêu Chiêu: Nương, sao nương lại không ra cám gạo nữabot_an_cap rồi?
Chiêu Chiêu chớp mắt: Nhận chứ, sao lại không nhận ra được, nương chỉ lơ đãng chút thôi. Mà này, cái này tạm ăn , trưa nay chúng ta cơm trắng , mùa gặt rồi, trong nhà cóvi_pham_ban_quyen lương thực .
Từ quabot_an_cap đến toàn húp cháo rau, cô thật sự không húp nữa, từ nhỏ cô đã ghét nhất là ăn cháo loãng. ra hai ngày nay haileech_txt_ngu đứa nhỏ cháo cho cô, còn bản chúng ănbot_an_cap cám nấu thành hồ hồbot_an_cap.
hào phóng của Tô Chiêu Chiêu khiến Cố Tưởng và Cố giật kinh hãi!
trắng thường chỉ được ăn dịp Tết hoặc sinh nhật của hai anh . Bình thường trên ruộng có gì thì nấy, ngô, lang, , rau dại. Những loại lương thực tinh như gạo là thứbot_an_cap cực kỳ quý giá, thỉnh thoảng được ăn một bữa cũng phải độn thêm khoai lang raunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Chỗ này cũng là cámbot_an_cap từ mới năm đấy, cám cũ đã ăn hết từ lâu rồileech_txt_ngu. Bình thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng phải nương là người giữ lương thực chặt nhất ?
Nương, đầuleech_txt_ngu nương còn chóng mặt không? nữa ănbot_an_cap cơm , con với anh ra trấn thầy thuốc khám nương nhévi_pham_ban_quyen? Cố Niệm Tô Chiêu Chiêu không mắt.
Lục lại ký ức của thân, Tô Chiêu nhìn hai đứavi_pham_ban_quyen đang lo âu: Nương khôngleech_txt_ngu , không cần mời thầy đâu. Nương cảmleech_txt_ngu thấy hômleech_txt_ngu nay nên ăn ngon một chút thôi. Cá Tiểu Tưởng bắt được thì đem nấu canh, bồ công anh Tiểuleech_txt_ngu thì đem trộn nộm, cả mình cùng bồi bổ sức khỏe.
Khó khăn quá, thời đại này được ăn một bữa trắng đã gọi bồi bổ . Cả đều suy dinh dưỡng hết cả.
Dòng thời gian chính của cuốn tiểu thuyết này làbot_an_cap từ thời kỳ đầu giải phóng đến lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cải cách mở cửa, cảnh chuyện dựaleech_txt_ngu trên những kiện xã hội có thật. Màbot_an_cap thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện tại mùa thu , chưa có giống lúa lai cao sản, sản không thể đạt mức nghìn cân mỗi . Nhà Tô Chiêu Đệ lại ít ruộng, hai mẫu ruộng nước, còn lại toàn là cạn. Vùng này thuộc phía Tây Nam, lúa chỉ trồng được một mỗi nămleech_txt_ngu, cả năm cũng chỉ thu hoạch được vàivi_pham_ban_quyen trăm cân thóc. Đó là trọngvi_pham_ban_quyen lượng chưa , lại còn phải nộp một phầnleech_txt_ngu lương thực công, mọi chi tiêu ăn uống trong nhà đều trông chờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào mấy mảnh ruộng đó. Cộng thêm loại hoa màu khác, quanh năm suốt tháng cũng chỉ đủ ăn dạ, hèn chi đến cả cám cũng là thứ quý báu.
Trong , con của nữ chính từ nhỏ đã sống hạnh , là trong thời đại thiếu thốn này cũng chưa bao giờ phải chịu đói. Sữa, kẹo, bánh quy, đồ chơi trong nhà thứ gì cũng . Còn hai đứa trẻ chưa bao giờ đếnvi_pham_ban_quyen trong sách này, một năm không được ăn nổi một , lớn ngần này rồi mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa từng được ăn mộtleech_txt_ngu viên kẹo vẹn, nhịn đóileech_txt_ngu là chuyện thường tình. Hai anh em gầy gò như cây treleech_txt_ngu, nhìn qua biết suy dinh dưỡng, sự khác biệt thật đúng là một trời một vực.
Trong mấy chục năm tới, dù có baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiêu sóng gió thì gia đình nam nữ chính cũng chẳng hề hưởngvi_pham_ban_quyen chút nào. Đến cuối truyện, chính cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành thủ trưởng đại quân khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn nữ chính thì thừa kế một tài sảnleech_txt_ngu khổng lồ ở nước ngoài, con cái của đềuleech_txt_ngu đạt được những thành tựu phi phàm lĩnh vực khác . Cònbot_an_cap hai đứavi_pham_ban_quyen con của thân, lai không cần nghĩ cũng biết, là quanh quẩn với miếngleech_txt_ngu manh áo thôi. Nếu không đến, nếu nguyên thân qua đời, tháng của hai đứa trẻ này e là còn .
vào cái gì ? Số phận thậtleech_txt_ngu quá đỗibot_an_cap bất công.
Tô Chiêu nghĩ đến thân mình, lẽ nào cô không phảibot_an_cap là con ba mẹ cô sao? Dù có lạc quan đến đâu, dù có tự không được nghĩ đến, nhưng khi đối đềleech_txt_ngu về gia đình gốc, cô không tài nào tâm được. Chẳng biết sau khi cô chết, họ có đau lòng vì cô không, hậnleech_txt_ngu không.
Tất nhiên, nam chính vẫn một điểm đángbot_an_cap được tha thứ, đó là ta không hề biết đến sự tồn tại của hai đứa trẻ này.
Ở mốc thời gian này, nam chính và chính đã kết hôn ? Cô phảibot_an_cap cố gắng nhớ lại cho mới được.
Dưới sự kiên trì của Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chiêu Chiêu, cuối cùng họ ăn một bữa cơmleech_txt_ngu gạo trắng.
Hai đứa trẻ không dám xa xỉ bỏ nhiều gạo, bèn trộn thêm khoainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lang khô vào nấu cùng chovi_pham_ban_quyen chắc dạ. Canh cá và rau bồ anh trộn là do Tô Chiêu Chiêu ngứa nên tự tay xuống bếpleech_txt_ngu làm. Nói về khoản nấuvi_pham_ban_quyen nướng, cô chút tay nghề, khoảnh khắc cầm lấy xẻng nấu , cơ nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như có ký ức, tự nhiênvi_pham_ban_quyen biết phải làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế , lúng túng khiến lũ trẻ phải nghi .
Thật là vạn hạnh!
Sau khuyên nhủ được hai đứa nhỏ đòi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầy thuốc mình, Chiêu xoa cái bụng cuối cùng cũng đã thôi kêu gào, bắt đầu nhìn ngắm quanh nhà.
chẳng có gì đáng xem, một mảnh sân nhỏ baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng rào tre, bên khoảnhbot_an_cap đang nhú mầm xanh. Giữavi_pham_ban_quyen sân nhà , một gian là phòng chính kiêm nấu, gian cònvi_pham_ban_quyen lại là phòng ba mẹ con.
Ở gócbot_an_cap phòng chính ngay cửa là gian bếp, đặt một chum nước và tủ bát. Phía tường đối diện một bàn gỗ cũ thiếu mất không biết đãvi_pham_ban_quyen dùng được nhiêu đời, hai chiếcleech_txt_ngu ghế , cùng một đồ vật lặtleech_txt_ngu vặt chất đống ở góc .
Trong ngủ chỉ có duy nhất một . Tối qua Tô Chiêu Chiêu đã ngủ cùng hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa trẻ, nhưng lúcleech_txt_ngu đầu óc còn mụ mẫm, chỉ mải mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm sao mắng ông trời để đượcbot_an_cap về, nên chẳng cảm nhận được gì.
Nghĩ đến việc tối nay phải ngủ chung
khi hiểu chuyện nay chưa từng ngủ chung với ai, Chiêu Chiêu thực sự không quen chút nàovi_pham_ban_quyen.
Nhưng không quen cũngvi_pham_ban_quyen phải tập cho quen, ai bảo cô .
phòng ngủ còn có một chiếc tủ gỗvi_pham_ban_quyen lớn, phải đứng lên ghế mới mở . Trong tủ đựng lương thực cảleech_txt_ngu nhà, cũng là thứ nhất trong gia đình này.
Quần áo trong nhàvi_pham_ban_quyen cũng chẳng có mấy bộ, đựng trong một mây. Cô lật giở sơ qua, bộ nào cũng đầy những , cả nhữngleech_txt_ngu họ đang mặc người.
Quần áobot_an_capbot_an_cap Chiêu Chiêu đang mặc tuy rách nhưng sao cũng vừa vặn, cònbot_an_cap áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên người hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa trẻ thì khôngleech_txt_ngu nào vừa cả, đều ngắn cũn cỡn.
Dưới , Tô Chiêu Chiêu tìm thấy mộtvi_pham_ban_quyen chiếc khănvi_pham_ban_quyen tay tiền. kỹ, tổng cộng có mười tám vạn năm hào sáu phân. Thoạt đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô giật mình, sau đó mới nhớ , trong này các tờ giá một nghìn, năm nghìn và mười nghìn , đều là bộ dân tệ thứ nhất. Chỉ có phần tiền lẻ năm hào sáu phânbot_an_cap là bộ thứ hai phát hành vào nửabot_an_cap năm 1955.
Mệnh nhìn thì lớn, nhưng mười nghìn đồng chỉ tương với một đồng mà thôi.
Chiêu số ngắm nghía một hồi. Số tiền này mà đến thế kỷ hai mươi thì đáng giá lắm đâyvi_pham_ban_quyen!
Cha ruột vốn là một nhàbot_an_cap sưu nghiệp dư thích tập tem và tiền tệ. Mỗi lần gặp ăn cơm, ông nói nhiều nhất chính là bộ củavi_pham_ban_quyen mình. Từ miệng ông, Tô Chiêuvi_pham_ban_quyen Chiêu biết giá trị sưu tầm bộ Nhân dân tệ thứ nhất.
Bộ tiền phát hành 48 có các mệnh giá 1 đồng, 5 đồng, đồng, 20 đồng, đồng, 100 đồng, đồng, 500bot_an_cap đồngleech_txt_ngu, 1000 đồng, 5000 đồng, 10000 đồngleech_txt_ngu, . Mỗi lại chia thànhvi_pham_ban_quyen nhiều phiên bản, cộng có tất cả 62 phiên . Và bộ tiền này, trong sum họp gia đình cuối cùng với cha mẹ hai năm trước, cha cô đã nói giá của nó lên tới năm triệu tệ.
, cha cô không sở hữu bộ này, vì mỗi khi nhắc tới, ông đều lộ vẻ ngưỡng mộ.
Sau này nhất định phải sưu tầm lại! tranh thủ lúcleech_txt_ngu thiên thời địa nàyleech_txt_ngu sưu tầm thêm vài bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nếu tiểu thuyết viết trên bối cảnh hội thực tế, bộ tiền chắc chắn cũng sẽ rất giá trị, dù cóvi_pham_ban_quyen kém thì cũng chẳngbot_an_cap đáng là bao.
Ngay khi cô sống nổi đến lúc nó giá năm triệu, thì cũng có thể để lại cho hậu duệ làm bảo vật gia truyền!
Tất nhiên, tiền đề là sau này cô chút tiền mới .
Con số mười tám vạn năm sáu phân (tức mười tám năm hào phân) này khiến cô hoàn toàn vi_pham_ban_quyen khả năngleech_txt_ngu làm một sưu .
Trong nhà nuôibot_an_cap convi_pham_ban_quyen , ăn cơm xong Cố Niệm rộn đi cho gà . Con bé băm nhỏ rễ rau dại, trộnbot_an_cap với cám thô thu được từ đợt gạo đầu tiênvi_pham_ban_quyen để cho gà ăn.
Phía trước gian nhà tranh không xa ba gian nhà xây đá gạch bùn. Trong lúc Niệm đang cho gà ăn, từ cửa sau ngôileech_txt_ngu nhà đó đi ra một ông gầy nhỏ. Chỉ có mấyleech_txt_ngu bước mà người đàn ông ấy vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại .
Đến bên ngoài hàng rào tre, người đàn ông cũng không vào, khẽ gọi Cố Niệm đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho gà , rồi từleech_txt_ngu trong túi móc ra một quả trứng gà.
Mau cầm lấy.
Cố Niệm gọi một tiếng , hai tay nhỏ bé giấu ra sau lưng lắc đầu. Con bé không nhận đồ của cậu nữa, nếuleech_txt_ngu mợ biết sẽ làm loạn đến trời lệch, rồi còn đòi đồ về chovi_pham_ban_quyen bằng được. Nương cũng cho hai anh em nhận đồ cậu, bất kể là thứ gì cũng không được lấy.
Bảo địnhleech_txt_ngu bước vào sân để nhét trứng vào tay con bé, thì đằng sau đã lên giọng nóibot_an_cap oang của vợ hắn.
Tô Lai Bảo! Ông đang làm cái gì đấy?!
Lai Bảo giật nảybot_an_cap mình, theo bản năng nhét quả trứng lại vàoleech_txt_ngu , quay đầu lại: Có gì đâu, tôi chỉ đến xem đại tỷvi_pham_ban_quyen thế nào rồi.
Niêu tin hắn, mụ bước tới, ánh mắt nghi ngờ quét tới quét lui: Đừng ông ba phải nuôi đấy! Nhà mình không có tiếpvi_pham_ban_quyen tế cho đám họ hàng nghèo đâu!
Bị vợ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất mặt trước mặt cháu gái, mặt Tô Lai Bảo nóngvi_pham_ban_quyen bừng lên, nhưng hắn không dám với Hứa Đại Niêu, đành phụ : rồi, biết rồi mà.
Niệm mím môi hờn dỗi, con bé mới không phải họ hàng nghèo.
Đi, về nhà.
Ơ . Vốn tưởng chỉ thế, ngờ hắn người, Hứa Đại Niêu bất ngờ chộp lấy tay hắn đang để trong túi kéo ra, quả gà trong lòng bàn tay cũng theo đó mà lộ ra.
Haybot_an_cap ông! Hứa Đại Niêu nổi trận lôi !
Ngày phòng phòng, nhà khó phòng! đã sao mấy hôm nay gà nhà mình đẻ trứng đileech_txt_ngu, hóa ra là cóleech_txt_ngu kẻ trộm trong nhà!
Hứa Đại Niêu đoạt lấy , chỉ vào mặt Tôleech_txt_ngu Laibot_an_cap Bảo chửi rủa ầm ĩ.
Lão nương cực khổ quán cái nhà này, việc trong ngoài một tay tôi lo , đến chết đi sống lại mới nuôi được mấy con , chỉ vào mấy quảbot_an_cap trứng nàyleech_txt_ngu để muối ăn. Ông thì hay rồi! Đem đồ nhà mình đi tuồn ra , đúng là loại ăn cây táo rào ! Tôi quẩy tám đời mới lấy phải hạng đàn vô dụng như ông. Ông cưới sinh con làm gì? lắm, hai ta hôn đi, ông về mà ở với chị ông cho rảnh nợ!
Không có chuyện đó, đã định cho đâu, bà đừng mắng nữavi_pham_ban_quyen Tô Lai Bảo xấu hổ đến mặt tía tai, ánh mắt nhìnvi_pham_ban_quyen quanh quất, chỉ sợ tiếng chửi bới làm ta kéo xem trò .
Người ngoài thấy , nhưng đã kéo được Tô Chiêu Chiêu ra ngoài.
Muốn mắng muốn thì làm về nhà mình, đừng có ở đây gây ô nhiễm tiếng ồn.
Cố lon ton lại gần: Nương, con không nhận trứng của cho đâu.
Tô Chiêu Chiêu xoa đầu con bé: Anh con ? Lúc nhà còn thấy đó mà.
Anh đi ve sầu rồibot_an_cap ạ.
bot_an_cap Lai kéo Hứa muốn bỏ đi, nhưng Hứa Đại Niêu không chịu nhúcbot_an_cap nhích. liếc xéo Tô Chiêu Chiêu một cái, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Lai : Ôngbot_an_cap ông cho trứng thì ta sẽ nhớ cái tốt của ông chắc? Có người ấy mà, có không biếtvi_pham_ban_quyen hưởng, đángleech_txt_ngu số khổ. Cái số này là do ông trời định , đám họ chúng giúp người ta cũng chẳng thèm ghi ơn, cho mụ thà vứt xuống rãnh nước thối còn nghe được tiếng bõm!
Câu nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phúc không biết hưởng vốn dĩ có nguyên do. Năm khi Hứa Niêu mới gả đến, mụ cũng không có ác cảm gì với người cô bên đã về nhà đẻ này. Dùleech_txt_ngu saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc đó Chiêu Đệ đã bị đuổi khỏi nhà, dẫn theo con cái tự mình sống, không ra đe gì cho , ngày thườngleech_txt_ngu gặp mặt vẫn sẽ mỉm cười chào hỏi một tiếng.
Đến Hứa Đại Niêu sinh được con trai cho họ Tô, tự thấy mình đã đứng vững gót chân, thị đầu chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay năm ngónleech_txt_ngu vào mọi chuyện lớn trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà, bao gồm cả người không sống cùng này.
chồng ông, embot_an_cap thì phảileech_txt_ngu đứng ra lo liệu.
Chẳng lâu sau, mụ tìm được một gã đàn ông góanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở làng mẹ đẻ của . Gã kia không chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn hơn Tô Chiêubot_an_cap Đệ mười mấy tuổi, mà bên còn bảy đứa . Người vợ trước sinh đẻ mà mất mạng, gia cảnh thì nghèo rớt mồng tơi. Thế nhưng cầu của người ta lại cao, biết Chiêu Đệ có haileech_txt_ngu đứa nhỏ thì tuyên bố chỉ nhận con trai chứ không nhận con gái. Con trai thể làm việc, còn con gái nuôileech_txt_ngu lớn là bát nước đổleech_txt_ngu đi, vốn! Hứa Đại Niêu tự tiệnvi_pham_ban_quyen quyết , thậm chí thèm với Tô Chiêu Đệ một lời đã vội vã ý.
Thị tự rằng Tô Chiêu Đệ là mộtbot_an_cap góa phụ kéo theo hai cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuôi, ngoài việc chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhan thì chẳng có cả, năm nào cũng phải dựa vào đất của địa chủ để sống qua ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Người ta chịu nhận một đã là chuyệnleech_txt_ngu tốt bằng trời rồi. Vừa hay làng bên có người muốn nuôi con dâu nuôi từ bé, điều kiện gia đình cũng khá, thị liền tự chủ trương sẵn nhà chồng cho Cố Niệm. Mụ nghĩ bụng chỗ gần, lúc nào cũng có thể sang thăm, chắc chắnleech_txt_ngu Đệ sẽ không phản đối.
Bản Tô Chiêu cũng làm con nuôi từ , con theo gót mẹ cũng tốt thôi.
Khileech_txt_ngu đó Cố Niệm mới có bốn tuổi.
khi đã sắp xếp xuôi , thị quay đầu hớn hở sangvi_pham_ban_quyen làm mốibot_an_cap cho Tô Chiêuvi_pham_ban_quyen Đệ. Tô Chiêu Đệ vốn không muốn tái giá, chỉ nuôi lớn đứa con. Sợ mất lòng cô embot_an_cap dâu này, lúc đầu nàng vẫn còn nhỏ nhẹ tiếp đón, đến khi nghe mụ nói muốn đem Cố Niệm đi làm con dâu nuôi từ bé, Tô Chiêu Đệ không chịu nữa!
Một người vốn tính tình hiền lành như nàng đã thẳng tay đuổi Hứa Đại Niêuvi_pham_ban_quyen ra khỏi cửa.
này, cha mẹ họ Tô còn kéo đến mắng Tô Chiêu Đệ mộtbot_an_cap trận, nói nàng không nên đuổi dâu, khôngleech_txt_ngu biếtbot_an_cap tốt xấu gì.
Từ đó về sau, Hứa Đại Niêu nhìn Tô Chiêu với ánh mắt đầy hằn , cái cứ như thể sẽ làm bẩn mắt thị khôngbot_an_cap . Miệng mụ xuyên mắng Tô Chiêu Đệ và hai nhỏ là lũ nghèo hèn.
Hồi phóng chia ruộng đất mụ còn làm loạn một trận, muốn Tô Chiêu Đệ đemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẫu nước loại tốt vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được chia đổi cho nhà họ Tô, còn nói nàng là con gái đã gả đi thì không có tư cách đất ở làng mẹ đẻ.
Trong làng không chỉ một mụ nghĩ như vậy, may mà cán bộ trong làng là những người việc thụ, khôngbot_an_cap nghe những tiếu này, thậm chí còn giáo huấn kẻ hayvi_pham_ban_quyen nói ra nói vào một trận.
Vừa nhìn thấy hai này, ký ức về trong đầu Tô Chiêu đã hiện ra một lượt.
Mụ em dâu đúng là tùy tâm sinh, đôileech_txt_ngu mắt tam giác, lông mày xếch, đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ dạng chua ngoa khắc nghiệt.
Còn Bảo thì ravi_pham_ban_quyen thấp bé, vóc dáng cũng chỉ tương đương với người chị Tô Chiêu , cao chừng mét . Chiều cao này đối với nữ thì còn được, nhưng với đàn ông hơi lùn. hắn nhu nhược, không quyết việc gì, lấy được cô vợ ghê gớm cũng coi như là trừ cho nhau.
Tô Chiêu Chiêu nhướng : Số mệnh gì chứ? Ngươi tưởng bây giờ vẫn còn ở chế ? Cách đây không lâu làng mình vừabot_an_cap mở đại hội đã nói rồi, phải bài trừleech_txt_ngu mê tín đoan. mở miệng ra là do ôngbot_an_cap trời định mệnh, vậy ngươi đặt vị Lãnh tụ đại, vị Tổng thủ đang dắt chúng ta cưỡi sóng đạp gió tiến tới cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Chẳng lẽ ngươibot_an_cap còn hoài niệm cuộc sống đi làm cho địa chủ lão tài ngày ? Đồng chí Hứavi_pham_ban_quyen Đại , tưởng của vấn rất lớn !
Hứa Đại :
Thị đang lải nhải cái quái gì vậy?
Nghe hiểu lắm, nhưng không hiểu sao, Hứa Niêu lại vô thức ngậm miệng .
Hứa Đạivi_pham_ban_quyen Niêu không hiểu, Tô Lai Bảo đi học vài ngày thì hiểu.
Chị cả, không thể nói bừavi_pham_ban_quyen đâu, không có ý đó. Sức khỏe chị sao rồi? đỡ hơn chút nào chưa? Hắn vàng chủ đề, nhưng ánh mắt nhìn Tô Chiêu Chiêu lại ra vẻ nghi .
Chiêu nuốt xuống những định mắngbot_an_cap chửi đang chực trào ra: Chưa chết được.
Nguyên với người em trai vẫn cònleech_txt_ngu rất nhiều cảm. Từ khi hắn mới sinh ravi_pham_ban_quyen đã đượcbot_an_cap nàng cõng bếbot_an_cap, sau cha mẹ họ Tô bắt Tô Chiêu Đệ ra ở riêng, hắn cũng giúp sửa sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nhà cửa. Tuy nhiên cũng chỉ đến thế thôi, thỉnh thoảng hắn mới phát lòng một lần nhưng hiếm khi thành công, ngược lại còn khiến Tô Chiêu Đệ bị Hứa Đại mắng chửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ít. vậy, Tô Chiêu Đệ cũng chưa từngbot_an_cap trách hắn, vẫn nhớ tốt hắn.
Nhưng Tô Chiêuvi_pham_ban_quyen không Tô Chiêu Đệ, không có những thứ tình cảm phức tạp đó với hắn.
Hứa Đại Niêu còn muốn nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tô Lai Bảo đã kéo thị về phía nhà mình, sợ thị làm loạn thêm thì khó : Về nhà thôi, gà ở nhà còn chưa ăn kìa
Lần này Hứa Đại Niêu lạibot_an_cap mặt hắn, trong lòng nén một cục tức, vừa về đến nhà đãbot_an_cap : Hồi nãy chị ta nói thế là có ý gì? Tư tưởng với chẳng không tưởng? Rồi lại liên quan gì đến tụ? lại lôi cả địa chủ lão tàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào nữa?
Tô Lai Bảo thị : ấy nói bà tin vào dịvi_pham_ban_quyen đoan, tin Lãnh tụ, lòng không tôn kính Lãnh tụ, cảm thấy địa chủ lão tài tốt
Phi! Hứa Đại Niêu nhảy dựng , Tôi nóivi_pham_ban_quyen câu đó bao giờ? Conleech_txt_ngu mụ Tô Chiêu Đệ phát điên rồileech_txt_ngu hảvi_pham_ban_quyen?
Nói thị định quay lại cự cãi Tô Chiêu Chiêubot_an_cap, nhưngleech_txt_ngu Tô Lai Bảo đã thị lại: Lời bà nói nghe ra đúng là có ý đó thật. lần trước bảo phải nghiêm túc kích mê tín đoan , bà đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạn nữa, cẩn bị đi học lớp giáo dục đấy
chuyện phải đi học lớp giáo dục, Hứabot_an_cap Niêu không dám làm loạn nữa. sợvi_pham_ban_quyen nhất là đi học, nhìnbot_an_cap thấy cái bảng đen là đã hoa mắt chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt. Thị nghi lẩm bẩm: Chị của ông trước đây chẳng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là loại người cạy miệng không ra nửa lời sao? Sao ngất xỉu một trận xong cái miệng như được khai quang , toàn nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhữngleech_txt_ngu lời bịa đặt Hay là ta bị ma nhập rồi?
Càng thị càngvi_pham_ban_quyen thấy giống, bất chợt nhớ lại những chuyện ma quỷ mà người già thường , khiến da gànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net da vịtbot_an_cap nổi hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả lên.
Tô Lai xua tay: Bà đừng nói bậy, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mê tín dị đoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trong hắn cảm thấy không đúng: cũng thấy những lời đó khôngbot_an_cap giống lời chị cả hay nói, chắcvi_pham_ban_quyen là chấn thương đầu thật rồi
Tô Chiêu Chiêu không vào nhà , ánh mắt nghinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoặc của Tô Lai Bảo lúc nãy cô đã nhìn thấy. Tính cách của nguyên thân vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác lớn, hiện thu liễm lại mộtvi_pham_ban_quyen chút, không thể muốn nói gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấy, phải tiến hành từ từ để tránh người khác thấy kỳ quặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nếu không phải sợ bị nghi ngờ, cô đã chẳng thèm , làm hại cô phát huy không đúng phong .
tay đang thõng bên hông bị bàn tay nhỏbot_an_cap nhắn kéo kéo: Nương, đây là lầnbot_an_cap đầu tiên như vậy đấy, bình thườngleech_txt_ngu mợ phải làm loạn rất lâu cơ.
lần mợ làm loạn, nương đều rầu mặt , thở than dài.
không có nhiều suy nghĩ như người lớn, nàng chỉ thấy nương trở nên thật lợi ! Nàng thích nương lợi hại để có thể mợ đi, chứ thích nương cứ luôn não rồi khuyên nàng chuyện gì phải .
Chiêu cúi mỉm cười: Nương ngã bệnh một trận nên nghĩ thông suốt rồi, chúng ta không cứ mãi để người tabot_an_cap ức hiếp, nên đáp trả thì phải đáp trả, nên ra tay thì phảileech_txt_ngu tay.
Cố Niệm đầu thật mạnh: Vângbot_an_cap!
làng ai dám bắt nàng cả, vì anh nàng sẽ đánh họ, chỉ tiếc là trai còn nhỏ quá, không đánh lại được lớn.
trai lúc nào muốn đánh mợ và những kẻ hay nói xấu làng.
nguyên thân suy yếu trầm , mới đứng lát đã thấy rã rời, Tô Chiêu Chiêu vội vàng ngồi xuống.
rồi nương, nương bảo con nhắn lại làbot_an_cap nương ngơi thêm ngày, đừng vội đồng.
Quách đạivi_pham_ban_quyen nương là ai?
Chiêu Chiêu sục trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ức, đó làvi_pham_ban_quyen vợ của , một người rất tình giúpvi_pham_ban_quyen họ khávi_pham_ban_quyen nhiều. Nguyên thân vốn tính tình nhu nhược, không thích gây chuyện, bà ấy vẫn thường khuyên thân nên đá lên một chút.
Được rồi, nương rồi.
Nói xong, Cố Niệm lại bận rộn cầm sân. Ánh mắt Tô Chiêu Chiêu dõi theo bé, thật là chăm chỉ quá đi, chẳng cần ai nhở.
Cái sân , loáng một cái đã . Cố chổi xuống, lại định lên: Nương, trong cũng không có gì nữa, con núi dại nhé.
Tô Chiêuvi_pham_ban_quyen Chiêu trời: Buổi chiều nắng gắt, rau dại héo hếtbot_an_cap rồi, nữa.
Cố Niệm buông giỏ xuống: Vậy conleech_txt_ngu đi tìm anh, cùng anh đi xácbot_an_cap ve.
leech_txt_ngu Chiêu Chiêu thán, lũ trẻ thời thật chẳng biết lười biếng là , tay chân lúc nào cũng chẳng ngơi nghỉ được.
Tiểu Niệm này, này đừng gọi là nương nữa. Xã hội mới rồi, chúng ta cáchbot_an_cap gọi , gọi làvi_pham_ban_quyen mama .
Bất kể là mama, cô đều không quenvi_pham_ban_quyen lắm. mỗi nghe trẻ gọi , nhìn cái nhà tranh chút hơi thở đại , có cảm giác mình chứ không những năm tháng này.
Vâng ạ, mama. Cố Niệm gật đầu không chút do dự. Trong sách giáo khoa đều gọileech_txt_ngu nương là mama, nghe nói người thành phố giờ không gọi nương với cha nữabot_an_cap, gọi là mama và papaleech_txt_ngu.
Nhớ nói với cả con nữa nhé.
Vângbot_an_cap ạ.
Sau khi Cố Niệm ra ngoài, Tô Chiêu đứng dậy phòngbot_an_cap nằm nghỉ. Không biết đã ngủ bao lâuvi_pham_ban_quyen, trong cơn mơ màng cô nghe thấy có tiếng ai đó gọi Chiêu Đệ. Đến khi mở mắt ra, đậpvi_pham_ban_quyen vào mắt cô là một bóng cao lớn.
Cô giật bắn mình! Tô Chiêu Chiêu ôm ngực vội vàng ngồi dậy.
Bóng người ngược sáng, lúc mới nhìn chỉ thấy một khối đen ngòm, định thần nhìn kỹ : Quách đại nương?
Trời đất ! Sao bà ấy lại vào phòng thế này?
Ơi, là tôi đây. Quách đại nương chẳng may mình vừa làm người ta khiếp vía, bà ngồi giường: Thế nào rồi? Đầu còn choáng không?
choáng, không choáng chút nàoleech_txt_ngu. thìvi_pham_ban_quyen không choáng, nhưng ngườibot_an_cap thì bị bà dọa cho chết ngất rồi, Tô Chiêu thầm than thở .
Ở cái thôn vậy, quan hệbot_an_cap tốt một chút là xem như nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, cứ thế mà vào thôi.
Không choáng là tốt . Sáng ra đã định ghénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thăm cô, nhưng bận tối tối mũi. Hồi sáng gặp Tiểu Niệm có hỏi con một chút, bảo nó nhắn vớileech_txt_ngu cô, nó nói chưa?
Nói rồi , cảm ơn bà đã tâm.
Quách đại xua tay: Gớmvi_pham_ban_quyen! sáo thế làm gì?
Tô Chiêubot_an_cap Chiêu tiện nằm tiếp, liền xuống giường dẫn bà ra chính ngồi nói chuyện.
Quách nương đưa mắtvi_pham_ban_quyen nhìn quanh nhà lượt: Nhà dọn dẹp sạch sẽ .
Đều là hai đứa nhỏ làm cả đấy ạleech_txt_ngu.
Trong nhà không chén bát tử tế, Tô Chiêu Chiêu lấy bát cho bà mộtvi_pham_ban_quyen bát nước đun để nguội. thứ như đường haybot_an_cap tràvi_pham_ban_quyen thì nhà này chẳng bao giờ có, muốn bỏ một chút vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không đượcvi_pham_ban_quyen.
Kìa cô xem, kháchvi_pham_ban_quyen khí thế làm gì, để tôi tự là được rồi. vừa nói vừa đón lấy , tu một cạn sạch. Cả buổi chiều khôngvi_pham_ban_quyen giọt nước nào, khát cả cổ.
Để cháu rót thêm bát nữa cho bà .
Quách đại nươngvi_pham_ban_quyen xua tay: Thôi, đủ . đợi Tô Chiêu Chiêu kịp ứng, bà đã nhanh thoăn thoắt múc nước dưới vại, tráng bát rồi cất vào chạn.
Thật là nhanh nhẹn!
Mẹ Tiểu Niệm này, cô đừng trách tôi lắm chuyện, một mình cô nuôi đứa trẻ vẫn vất quá. Cô nhìn xem lần này đấyvi_pham_ban_quyen, trong nhà mà đỡ đần thì cô đã chẳng vì vụ hoạch mùa thu mà làm việc sức đổ . Giải tỏa cơn khát xong, Quách nương bắt đầubot_an_cap mởleech_txt_ngu .
Mụcvi_pham_ban_quyen đích hôm nay tôi tới, là để xem cô thế nào, hai là muốn khuyên tính chuyện tươngleech_txt_ngu , tìm một người đàn ông trụ cột trong nhàvi_pham_ban_quyen.
Quách đại
Quách hoàn toàn không cho Tô Chiêu hội chen lời: Tôi biết cô nghĩ gì, sợ khác lại không tốt với cái. Đúng là có ông như thế thật, nhưng người tốt đâu có ?
Bà nắm lấy tay Tô Chiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chiêu vỗ vỗleech_txt_ngu: Chẳng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứ nhìn Lý Nhịleech_txt_ngu Trụ trong thôn mình xem, người ngợmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vạmleech_txt_ngu vỡ, lại chăm làm. Vợ anh ta mất năm ngoái, người vợ trước cũng rổ cạp lại, cưới còn dắt theo một đứa gái riêng, vềbot_an_cap ta cũng chẳng sinh , cưng chiều con như bảo bối ấy. Giờ anh ta đang có ý định tìm một người
Còn cả Vương Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuân bênleech_txt_ngu thôn cạnh nữa, cũng to khỏe mạnh, cùng tuổi với cô đấy, năm nay hai mươi , giờ vẫn chưa lấy vợ. Không phải người đề gì , mà là năm trước nhà , lại gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh tang rồi đếnleech_txt_ngu tang mẹ nên lỡvi_pham_ban_quyen dở. Nghèo thì có thậtvi_pham_ban_quyen, nhưng không có cha mẹ , cưới hai vợ chồng cùng chung sức đồng lòng, vàivi_pham_ban_quyen năm khấm khá ngay thôi
Giờ phát triển hợp tác xã, trung cũng hộ, bản hướng dẫn cơ ! Nghe nói nhiều nơi cònleech_txt_ngu được cấp cả máy kéo để hỗ xây dựng nữa! Chẳng mấy đến thôn mình , ngàyvi_pham_ban_quyen tháng sau này lên chứ không có đi đâu!
đại nương mồm nói không ngơi nghỉ, liến thoắng làm Tô Chiêu Chiêu nghe mà ùleech_txt_ngu tai.
Tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô lại hiền lành, trong có người ông thì mới bị nạt
tôi nói có không? Trong hai người đó cô ai được? Nếu cô có ý, tôi nhất định sẽ đứng mối ! Đừng nói là không muốn tìm nữa nhé, đêm dài dằng dặc nằm một mình quạnh hiu lắm. cuối cùng, bà nháy mắt ra hiệu, hạ thấp giọng xuống. Đều là ngườibot_an_cap cả rồi, mà chẳng .
Trời đất ơi, cuối bà cũng miệng rồi. Bà à hình nhưleech_txt_ngu vẫn còn sống.
Thì đấy Cái gì cơ? ứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu tiên củaleech_txt_ngu Quách đại nương là tưởng cô đồng ý tìm người: còn sống?
Cha của nhỏ nhà cháu ạ.
đại nương sững sờleech_txt_ngu, mồm chữ Onội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt A: Chẳng phải bọn nhỏ chết rồi sao? Nếu bà nhớ không lầm, hồi đó Tô Chiêu Đệ nhếch nhác như kẻ ăn mày quay về, đã nói là chồng bị địch thả bom từ máy bay trúng chết rồi, sau đó không lâu cha mẹ chồng cũng bị thổ phỉ hại chết, thế nên mới không còn nơi nương phải chạy mẹ đẻ.
Tôi lúleech_txt_ngu lẫn mất . Quách đại nương vỗ : Sao lại còn sống? Tôi không hiểu gì cả.
Cháu cũng biết cách đây không thôi. Tô Chiêu Chiêu vội vàng đem kịch bản đã ra nói: nọ cháu trấn mua đồ, mệt nên nghỉ chân trước cửa bưu điện, đúng lúc có người đang dọn dẹp đống báo cũ. Cháu tò nhìn qua cái, ai ngờ lại thấy chồng cháu trên một tờ báo
Nói đến đây, cô dừng lại liếc nhìn Quách nương một cái. Quách đại nương đã cuống cả lên: Rồi sao nữa?
Sau đó phiền người ta cho xem tờ báo đó, đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật là anhbot_an_cap ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Dù đã qua bao rồi nhưngvi_pham_ban_quyen không thay mấy, anhleech_txt_ngu ấy mặc phục cơ, trông oai phong lắm. Trênvi_pham_ban_quyen báo còn viết vềbot_an_cap chiến anh của anh ấy nữa.
Quách đại vội : Thếleech_txt_ngu tờ báo đâu rồi?
Người taleech_txt_ngu đi mất rồi .
cái lývi_pham_ban_quyen do quá tuyệt vời!
Trong sách đoạn miêu tảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trước khi nam chính, nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính đã sưu tập những tờ báo đăng chiến công hào của anh ta. Ngay từ cái nhìn đầu qua ảnh, cô ta đã có cảm . Sau nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có người làm mối, biết đó là vị anh hùng trên báo mới đồng ý gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt. Nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính thường nói tờ báo đó chính là bà mối đầu tiên của họ.
Tô Chiêu Chiêu chẳng khách sáo gì mà dùng luôn, tính thời gian thì điểm này chắn đã đăng lâu .
Còn tại sao nguyên thân trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sách không nhìn , dẫn việc chưa từng xuất truyện, cóleech_txt_ngu lẽ vì báo chí là thứ tốn tiềnbot_an_cap, lại dành cho người có học, ở cái thôn nhỏ này hiếm khi thấy .
Hơn nữa, thôn này chỉ có Tô Chiêu Đệ biết mũi nam chính ra sao, những người khác cho dù có thấy cũng biết đó là người chồng đãvi_pham_ban_quyen chết sớm của cô.
Trời ạ! không bảo cậu đưa tờ báo ! Quách đại nương cònbot_an_cap cuống quýt hơn cô, Trên đó có viết cậu ấy ở đơn vị nào không?
Tô Chiêu Đệ: …… nhớ rõ, nàng có được báo đâu.
Tôi để ý, lúc đó lòng dạ hoảng loạn, chẳng còn tâm trí đâu nữa, đến khi định thần lại thì người ta đã cầm tờbot_an_cap báo đi mất rồi. Gương mặt cô lộ rõ vẻ sầuleech_txt_ngu não, cực .
Cái bé ngốc ! Quách đại nương ruột vỗ , nhưng rồi lập phản ứngleech_txt_ngu lại: Mà cũng không sao! Chỉ cần cậu ấy lên báo, chúng ta nhất định sẽ tìm được tờ báo đó. Ởvi_pham_ban_quyen trấn không thì lên huyện, tôivi_pham_ban_quyen không tin là không tìm được một tờ báo. Cho dù trên báo khôngvi_pham_ban_quyen địa chỉ cũng hề gì, chúng ta hỏi, hỏi từng cấp một, kiểu gì cũng được! Chắc chắn sẽ tìm được cho cô!
Chiêu Chiêu trước tiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cảm động nói lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm ơn, sau đó lại một tiếng: Đã nhiêu năm trôi qua rồi, biết anh có cưới vợ khác . Dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao năm trong có thổ phỉ vào, tôibot_an_cap lại đi gấpvi_pham_ban_quyen vậy, anh ấy chắc nghĩ tôi không còn rồi. Ngay đứa nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này anh ấy cũng không biết hiện diện của . Nếu như anh ấy… Tôi nghĩ hay là thôi đi, một mìnhbot_an_cap tôi cũng có nuôi lớn hai con, dù sao tôi cũng sẽ không tái giá nữa.
Thôi làvi_pham_ban_quyen thế nào thôi được, côbot_an_cap là một kẻ vô trong đồng áng, chân tay lóng ngóng, lúa mạch với cỏ dại còn phân nổi, sau này làm sao sống nổi ở nông thôn?
Cây trồng ngoài ruộng cô chẳng biết được mấy loại, càng đừng nói đếnvi_pham_ban_quyen mùa thời tiết, lịch âm dương cô đang mơ hồ đây. Cho dù có ký ức của nguyên thân thì cô cũng chưa chắc đã làm việc nặng.
Hai năm nay trong thôn đang hợp tác xã, đó chính thân của công xã dân. Vài năm nữa thôivi_pham_ban_quyen, đầu tiên là Đại nhảy vọt bắt đầu ăn cơm tập thể, đó là năm thiên tai tự nhiên, cả nước thiếu lương thực, nạn đói kéo dài ba năm, tháng khivi_pham_ban_quyen đó còn khổ hơn giờ nhiều.
Cô phải đi ômvi_pham_ban_quyen đùi, để nam nuôi con.
Đàn ông quan trọng hay không không thành vấn đềleech_txt_ngu, quan là không được để bụng đói!
như trên quân đội có sắpleech_txt_ngu xếp cho thân quân nhân như cô một việc, cho một cơm sắt thì càng .
Tô Chiêu Chiêu nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy đẹp lòng, được vậy cái chế của cô chẳng phải quay rồi sao.
Dựa vào cái gì chứ? Cô không được nghĩ như vậy! Quách nương khuyên cô, sao cô cũng đã sinh cho nhà họ Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cặp long phụng cơ mà! Những năm qua vì hai nhỏ, cô đã chịu bao khổ cực, bao tủi nhục. Cho ấy có vợ khác đi nữa thì cậu vẫn cha lũ trẻ, có nghĩa vụleech_txt_ngu phải nuôibot_an_cap nấng chúng! Đâu thể để bọn trẻ mang cậu ấy một cách vô ích được, không thể làm cho như thế! Kể cả người không còn, chúng ta cũng phải đòi tiền!
Chiêu cúi đầu, hốc mắt đỏ hoe: Tôi không nghĩ nhiều như vậy, chỉ sợ làm xáo cuộc sốngbot_an_cap của anh .
Thấy cô như vậy, Quách đại nương không khỏi thở dài: Cô đấy, tính tình hiềnleech_txt_ngu , lòng dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá lương thiện, chuyện gì cũng chỉ cho cho con, không cho bản thân mình ? nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện lớn thế này mà cứ giấu kín trong lòng không nói ra. Bà nhớ không nhầm thì Tô Chiêuleech_txt_ngu Đệ đi lên trấn cũng đã là chuyện của nửa tháng trước rồi.
Lần này cô xỉu chắc cũng là do trong lòng chuyện này .
Tô Chiêuvi_pham_ban_quyen Chiêu: , liên quanbot_an_cap gì đến đó cả, chỉ là do nhược cơ thể vì mệt thôi.
Cô sụt sịtvi_pham_ban_quyen mũi: Tôi không biết phải nói thế nào, trong lòng cứ lo , đêm cả đêm không ngủ được.
Quách đại vỗ vỗ tayvi_pham_ban_quyen cô: Côleech_txt_ngu cũng đừng ngợi quá nhiều, chúng ta cứ tìm trước đã, tìm thấy rồi hãy tính. Dù nói thế nào cô cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ chính thất, cho dù cưới ai thì quân đội cũng sẽ đứng làm chủ cho cô, không dân nghèo chúng phải chịu thiệt thòi đâu.
Tô Chiêu Chiêubot_an_cap khựng lại lát rồi gật đầu.
Chị , này chị đừng vội rùm lên , tôi sợ trong bàn tán.
Biết rồi! không phải hạng người lẻo mép , yên đi!
Mấy mụ đàn bà trong vốn dĩ lắm chuyện, việc mà cái mồm cũng không chịu nghỉ, suốt ngày soi mói chuyện nhà người tavi_pham_ban_quyen. Năm đó Tô Chiêu Đệ vác bầu lủi thủi quay về, đám người đó đã bắt đầu đủ điều, kẻ thì bảo nhà họ Cố chết, nàng bị nhà chồng đi; lại nói một người đàn bà đi đường xa như thế, trên đường về không gặp chuyện gì, đứa trong bụng chẳng biết là của ai, rồi lại bảo nàng khắc .
Những qua Chiêu Đệvi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu tái giá, lại vì nhan nên đám đàn bà đó cứ sợ nàng quyến đàn ông nhà mình, khiến nàng chẳng dám nhận sự đỡ ai, đến lời cũngvi_pham_ban_quyen không nói nhiều hai câu. Cũng maybot_an_cap nhà bà là người cùng họ, lại là bộ thônbot_an_cap nên mới đi gần một .
Nếu Chiêuleech_txt_ngu sự như lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn họ những năm qua nàng có thể cực khổ mình nuôi hai đứa nhỏ ?
hạng người có lòng dạ đen tối thì nhìn cái cũng thấy bẩn thỉu.
Quách đại nương đùi dậy: Tôi về đây, để lão Tô lên tìm báo trước, văn trên trấn chắc là sẽ .
Làm phiền chị quá. Chiêu vội vàng tiễn bà: Chị dâu đi thong thả.
Đợi Quách nương đi khuất, cô vui sướng hát một câu: một đẹp trời mọi điều ước nguyện đều thành hiện thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cuối cùng cũng tiến thêm được bước nhỏ.
đại nương vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vã chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến trụ sở thôn, trên đường gặp người chào hỏi, bà tay đáp lại cho chuyện, tất tả đi tìm chồng mình.
Sinh đang túng cầm cây bút , bò ra bànvi_pham_ban_quyen viết báo cáo. Thấy bà bước , ông hỏi: Làm gì màvi_pham_ban_quyen vội vàng thế, sau lưng ma đuổi àleech_txt_ngu?
Quách đại nương lườm ông một cái: Mồm chó mọc ngà voi, ông xem có giống lời một vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng nói không? Đừng viết , tôi chuyện này nói vớibot_an_cap ông.
? Tô Cănvi_pham_ban_quyen Sinh cẩn thận đậy nắp bút, kẹp vào trong sổ.
Trong văn phòng có ai khác nên cần phải nói khẽ, Quách nương liền thuật lại đầu đuôi sự việc.
Lại chuyện như vậy sao? Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sinh kinh ngạc, Không nhìn nhầm đấy ?
Quách đại : Ông nói nhảm gì thế, phụ chúng tôi làm saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể nhìn nhầm chồng mình được! Chắcleech_txt_ngu chắn không sai đâu! năm chiến tranh loạn lạc trước , chuyện nhiều lắm, ông đúng là thấy nên mới .
Tô Căn Sinh cũng không giận: thật sự được thì ba mẹ con cô ấy cũng coi như có chỗ dựa.
Quách đại nương thúc : Ông mau lên trấn một chuyến, tìm giúp cô ấy, rồi nghe ngóng thêm xem. Nếu chúng ta thì mộtvi_pham_ban_quyen đàn bà chẳng hiểu biết gì cô ấy, dù biếtbot_an_cap chồng sống cũng chẳng biết nào mà tìm. hôm nay không phải nói chuyện đưa đẩy thì không bao ấy mới chịu hé răng đấy.
Tô Căn chỉ tay vào cuốn sổ mặt: Bàvi_pham_ban_quyen tôi viết xong cái này đã, ngày mai tôi cũng phải lên trấn báo công tác thu mùa thu, tiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể làm luôn.
trấn cũng đâu có xa, ông hôm nay thì chết ai?
là mấybot_an_cap giờ rồi? Báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cáo tôi còn xong, nhỡleech_txt_ngu Trấn trưởng muốn tôi báo ngay thì sao? Cái mụ này thật là, cũngbot_an_cap đâu phải chuyện như cháy nhà, sớm mộtleech_txt_ngu muộn một thì có làm sao?
Quách đại nương nhìn cuốn sổ trên bàn với vẻvi_pham_ban_quyen khinh bỉ: Nghiền ngẫm cả ngày rồi mà chẳng viết ra được chữ nào, cầm bút còn vất vả hơn cuốc.
Nhìn trời cũng quả không còn sớm nữabot_an_cap, lên còn phải gian tìm kiếm, Thôi được , hôm nay bỏ qua, sớm mai ông đi ngay đấy nhé! Đừng có trì hoãn.
Tô Căn Sinh xua tay: Biết rồi biết rồi, về đi, làm phiền tôi làm việc.
Quách đại nương bĩu môi, không làm phiền thì ông cũng viết nổi đâu.
Sáng sớm hôm sau, Tô Căn Sinh bị vợ giục lên trấn từ sớm, mãi đến khi tối mịt mới về. Sau khi về nhà nói chuyện với vợ một , vội vàng ăn bát cơm tối rồi hai vợ chồng lần mò trong bóng sang nhà .
Mẹ con Tô Chiêu cũng vừa mới ăn xong, bữa tối là món mì vắt. này cũng trồng lúa mạch, năng lượng không cao, trồng cũng bao nhiêu nên cả năm gia đình được ăn mấy lần.
Tô Chiêu Chiêu lụcleech_txt_ngu trong hòm thực thấy một túi bột mì nhỏ, một lần hết gần nửa. Hai đứa trẻ vào xót trong lòng, bát mì thơm cũng không ủi tâm hồn chúng. Cơm trắng còn chưa tiêu hóa hết đã lạivi_pham_ban_quyen mì, đình kiểu thế ?
Gương mặt nhỏ của Cố nhăn nhónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như bánh , vừa rửa bát vừa giọng hỏi Tưởng: Anh ơi, cứ thế này thì lương thực nhà mình đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn đến sang năm khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tưởng liếc nhìn Tôbot_an_cap Chiêu Chiêu ngồi hóng mát ngoài sân: Nương cơ thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yếu, cần phải chút đồ tốtbot_an_cap.
bé lập tức vỗ vào khuônleech_txt_ngu gầy gò của mình: Cơ con lắm, để , để mẹ bồi đi, ăn cháo loãng là được rồi, cũng thơm lắm.
không cho, nói không được ăn mảnh Chắcvi_pham_ban_quyen vài ngày nữa làleech_txt_ngu ổn thôi. Chờ đến khi mẹ bắt đầu tiết kiệm, cuộc sống tínhbot_an_cap toán chi li hơn chút là sẽ đủ, chỉ cần không cứ mãi thế này là được.
Khi vợ chồng Quách đại nương đến, Chiêubot_an_cap đang ngửa đầu ngắm sao. Bầu trời hậu luôn mù , đến vệ tinh khó đến sao, đã lâu lắm rồi không được những ngôi sao sáng đến thế này.
cổ nhìn cái đấy? Quách đại nương đẩy cửa bước vào sân, theo sau là Căn .
Chịbot_an_cap dâu, Xã trưởng. Tô Chiêu Chiêu vội đứng dậyvi_pham_ban_quyen, Trời tối thế này người không thắp đèn?
Quách đại chỉ tay trăng trên trời: Chẳng đang soi sáng đó sao? Xem kìa, sáng thế cơvi_pham_ban_quyen . Đèn pin tốn pin lắm, không dámleech_txt_ngu dùng đâu.
Trong thôn chẳngvi_pham_ban_quyen có mấy nhà có đènnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net pin, nhà Quách đại nương một trong số đó, còn nhà Chiêu Đệ thuộc về số đông không có.
Tô Chiêu Chiêu mời vào nhà, Tưởng và Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Niệm đã rửa bát xong, bếp núc cũng dọn dẹp sạch sẽ, ngoan ngoãn chào người lớn.
Ngoan lắm.
Hai anh em bưngleech_txt_ngu ghế họ , biết người lớn chắc chắn có chuyện bàn nên không làm ngoài sân.
Tô Căn vừa ngồi xuống đã rút từ áo ra tờ gấp vuông vức, mở ra đưa tới: Cô xem xem có phải tờleech_txt_ngu .
Tô Chiêu vội đón lấy. Trong nhà chỉ có một đèn dầu hỏa, nàng ghé sát vào nhìn kỹ. Một trang báo lớn viết về chiến công củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh hùng chiến đấu, chính giữa là ảnh một đàn ông mặc quân phục, gương chính trực.
Ồ! Đẹp phết! Đẹp hơn hẳnleech_txt_ngu so với dáng vẻ trong ức thân.
Dù sao là nam , chắc chắn không xấu được. Trong sách tuy miêu tả quá nhiều về hình nam chính, nhưng cũng có thể thấy là người rất khôi ngô, nếu không cũng chẳng thể khiến nữ chỉ nhìn qua báo đã đem lòng rung động.
Tô Chiêu xem tên tuổi, sau khi khớp thông tin liền tức điều chỉnhvi_pham_ban_quyen cảm xúc, mắt đỏ hoe: Lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ấy, đúng là anh ấy rồi.
Quách nương vội vàng tay nàng an ủi: Có tờ này rồi, chắn sẽ tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đượcvi_pham_ban_quyen người. Nhìn kỹ thì Tưởng, Tiểu trông rất bố chúng.
Tô Chiêu Chiêu cầm tờ báo quan sátleech_txt_ngu , là rất .
Tô Cănvi_pham_ban_quyen Sinh nói: Tờvi_pham_ban_quyen báo này ba năm trước rồi, cũngleech_txt_ngu may có thói quen lưu trữ báo chí của các tòa soạn. Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kể chuyện của cô, Trấn trưởng rất coi trọng, đã dẫn mấy cán bộ tìm trong kho mấy tiếng đồng hồ mới thấy được tờ có tên trùng khớp này. Cũng là may mắn, vốn họ ngày nữa sẽ đem đi thanh lý hết.
bot_an_cap Chiêu ôm tờ trước ngực, sụt sịt : ơn, cảm ơn ông nhiều lắmvi_pham_ban_quyen. Xã trưởng nhắn tôi cảm ơn tới trưởng và mọi người đã giúp đỡleech_txt_ngu.
Lời này tôi chắc chắn sẽ chuyển tới. Tô Căn Sinhbot_an_cap nói tiếp: báo không ghi phiên đơn , không có địa chỉ cụ thể. trên phải báo lên huyện trước, rồivi_pham_ban_quyen để huyện liên lạcvi_pham_ban_quyen, ước phải vài nữa bot_an_cap tin tức.
báo, phiên thường được thay bằng cụm đơn vị X đội .
Chiêu lau khóe mắt: Bao nhiêu năm đã đợi được , thiếu một lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này nữa.
vi_pham_ban_quyen Căn Sinh gật đầu, thấy nàng vậy cũng khỏi cảm thán. Nhớ lại lúc ở trên trấn, các cánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ khi có tán gẫu vài lời đoánleech_txt_ngu, ông không lo : Vị anh hùng chiến đấu này nếu thật sự đã vợ khác thì phải làm sao?
Khó đây!
Ông cho Tô Chiêu Đệ, cũng lo cho cả vị anh hùng này, thấy tờ báo này sớm hơn chút nữa?
Sớm hai ba năm thì có lẽ chưa cưới , giờ thì chưa chắcbot_an_cap, bởi vì quan ưu tú như , chẳng thiếu người nhắm đến.
Vợ chồng Tô Căn Sinh cáo từ, Tô Chiêu Chiêu đứng định tiễn thì mắt bỗng tối sầm lại.
Quách đại nương sợ vội ôm chầm lấyleech_txt_ngu nàng: Sao thế? Sao thế này?
Tô Căn Sinh: Mau đỡ cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường nằm đi.
Tưởng vàbot_an_cap Cố Niệm nghe thấy tĩnh vội vào, hai anh em mặt cắt khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn giọt máu.
Mẹ, mẹ ơi
Nương, hu hunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ ơi.
Cố Niệm nhát gan bật khóc nức nở.
Không sao, không đâu, nương các con chắc chắn không sao! Quách đại nương vừaleech_txt_ngu trấn lũ trẻ, vừa cùng chúng đỡ Tô Chiêu Chiêu lên giường.
Tô Căn là đàn ông không tiện động tay vào, may Quách đại nương khỏe mạnh, Tô Chiêu Chiêu gầy nên việc đỡ lên giường cũng không quá khó khăn.
Đợi Tô Chiêu Chiêu nằm yên , Quách đại nương vội bảo Cố đi , còn bà thìvi_pham_ban_quyen bấm mạnh vào huyệt khẩu của nàng.
Trời ạ! Đau thật!
Hổ khẩu bấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điếngbot_an_cap, thâm tím cả lại.
Tô Chiêu Chiêu đau đến nhíu mày.
Đừng nghi ngờ, nàng không hề giả vờ ngất. Lúc đứngvi_pham_ban_quyen lên nãy, mắt thật sự sầm, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khống chế được ngã xuống.
Nhưng nàng chưa đến mức ngất lịm đi không biết gì, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỡ vẫn có thể tự đi vài bước.
Cơ thể này thực sự quá yếu, hơn cả những gì Tô Chiêu tưởng tượng. Lúc này nàng chẳng còn nghi nữa, nếu không xuyên tới đây, Tô Chiêu Đệ chắc chắn đã mạng thật rồi.
Chiêu Đệ à, cô thấy thế nào? Đãvi_pham_ban_quyen đỡ hơn chưa?
Chiêu yếu ớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật đầu: Đỡ nhiều rồi ạ. hai đứa đang hãi, nàng nói: không , chỉ lúc nãy nhanh quá nên hơi chóng mặt thôi, nằm lát là ổn.
Cố Niệm mắtleech_txt_ngu rưng rưng lệ: Mẹ , con lắm.
Đừng , đừngvi_pham_ban_quyen sợ, nương sự không sao mà.
Tay cầm bát nước của Cố Tưởngleech_txt_ngu run: Nương, nương chút nước đi.
Nhìn hai đứa trẻbot_an_cap sợ đến mức , lòng Tô Chiêu Chiêu xót xa vừa mềm yếu. người quan tâm và thương xót thật sự là một chuyện vô hạnh phúc! Có vẻ như lần xuyên không này cũng không đến nỗi quá tệ.
Quách đại nương Cố Tưởng: Trong nhà có không? Hòa chút nước nhất.
Cố Tưởng lắc đầu, đường là thứ quý giá, chỉ đến nương mới mua một ít.
đại nương dài trong lòng, cũng vừa hỏi một câu ngớ ngẩn: Không sao, nhà bác có, lát nữaleech_txt_ngu bác mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang cho các con.
Tô Căn Sinh: Để đi cho, bà đây trông nom. Nói ông liền đi ra cửa.
Quách đại : Ngày mai vẫn nên đi trạm xá khám xem sao tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mới có mấy ngàybot_an_cap đã lần rồi.
Chiêu Chiêu ngồi dậy một nửa: Không cần tốn tiền đó đâuleech_txt_ngu , chẳng là những năm qua cơ thể lao lực quá, lại vừa mệt trận, suy dinh ra thôi.
Người nàng không đau, chỉ thấy bủn rủn, chóng mặt, chắc là do hạ đường huyết.
Từ nhỏ Tô Chiêubot_an_cap Chiêu đã mắc bệnh này, không ănvi_pham_ban_quyen sáng là xỉu, cảm xúc thay đổi lớn cũng xỉu. mới ởbot_an_cap trường trú, nàng thường hay khóc, cũng khóc đến mức ngất xỉu phải tìm bác sĩ trường. Cô giáo điện cho bố mẹ, ban họ còn đến xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng một , hai lần, đến lần thứ ba thì thoại được nhưng người đến. Từ đó về sau, nàngleech_txt_ngu không bao giờ khóc đến ngất xỉu nữa, chứng hạ đường huyết cũng dần dần hẳn.
Quách đại nương dài một : Ước chừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là vậy, những năm qua cô vất vả quá rồi, tranh thủ thời gian này nghỉ ngơi cho khỏe, việc ngoài đồng đừng lo, để tôi sắpvi_pham_ban_quyen xếp cho.
Trướcbot_an_cap khi giải phóng, ngoại trừ chủ ra thì nhà nào trong thôn cũng nghèo, cũng thường hay bị chóng mặt hoa mắt đói kém.
Lại làm phiền bà rồi. phải xuống đồng làm việc, Tô Chiêu như cái có cái mayleech_txt_ngu, cô cũng đang lo lắng về việc nàyvi_pham_ban_quyen.
Tô Căn Sinh quay rất nhanh, trên ôm cái hũ nhỏ lòng bàn tay, bênleech_txt_ngu trong còn khoảng nửa hũ đường trắng.
Múc nửa muỗng đường pha vào nướcvi_pham_ban_quyen, Tôleech_txt_ngu Chiêu Chiêu bưng bát uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạn một hơi.
nhỏ cô không thích ăn , nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc này uống đường này lại cảm thấy đây là mỹ vị nhân gian! Cơ thể này cô đang thiếu hụt thứ này trầm .
Trong hũ còn một ít, mấy ngày tới mỗi ngày cô cứ một mà uống, nằm nghỉ ngơi nhiều vào, việc trong nhà cứleech_txt_ngu bọn trẻ làm, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện cứ gọi chúng tôi.
Tô Chiêu Chiêu vội vàng cảm ơn, lại nói: đường trắngvi_pham_ban_quyen này đợi tới lên trấn trên mua được cháu trả lại tẩu tử.
, không sao đâu, chút đường thôileech_txt_ngu mà, không cần trả.
Thời buổi này đường là thứleech_txt_ngu , ai nỡ đem ra tiêu xài hoang , đại nương có nói ra lời này chứng bà rất hào phóng. Nhưng Tô Chiêu Chiêu không thểvi_pham_ban_quyen thật sự nghe theo không trả, côvi_pham_ban_quyen ghi nhớ này trong lòng, thầm khi đi phải trả lại.
Vợ chồng Quách đại nương ngồi một lát, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nữa mới rời đi.
Đợi họ vừa đi, hai emleech_txt_ngu liền vây quanh giường: ơi, đầu nương còn chóng mặt ?
Không chóng nữa rồi, đợi ngủ giấc dậy là nương sẽ lại khỏe mạnh như thường ngay. Uốngvi_pham_ban_quyen nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào, cơleech_txt_ngu thể cũng đã có thêm sức lực.
Chiêu mang tờ báo lên giường, cầm và lật mặt có chụp cho đứa trẻ xem.
Đây là ai ạ? Cố .
liếc nhìn một cái: Trên báo có viết này, là anh hùng chiến đấu bảo tổ quốc.
Thật oai phong, đợi khi nào , cậu cũng muốn làm anh hùng, để nương và em gái hào về mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Tô Chiêu vào ảnh trên báo: Anh ấy chính là cha của các con.
Cố Tưởng, Cố Niệm:
Hai anh em nhìn nhau, nương đang nói gì vậy? Chẳng phải bọn không có cha sao?
Thấy các con không tin, Tô Chiêu Chiêu nhắcleech_txt_ngu lại lần : Nương thật đấy, anh ấy đúng là cha của các con, anh ấy chưa , vẫnbot_an_cap còn .
, cô kể lại chuyện mình lên trấn tìnhvi_pham_ban_quyen cờ thấy tấm ảnh trên báo như thế , rồi trưởng lại lên trấnleech_txt_ngu tìm tờ báo sao.
Lúc đầu nương không nói cho hai đứa vì sợ mình nhìn nhầm, các con phải mừng hụt.
Tim Niệm đập thình , đôi mắt to tròn nhìn trân trân vào người trên báo: Anh ấy thật sự là của con ?
Thật sự! Chiêu Chiêu gật đầu mạnh, cònvi_pham_ban_quyen thật cả vàng ròng!
Cố cũng nhìn chằmbot_an_cap chằm tờ báo không chớp mắt: tại sao anh ấy không đếnbot_an_cap tìm chúng tabot_an_cap?
Hóa ra cha chưa , cậubot_an_cap và em gái khôngbot_an_cap phải làleech_txt_ngu những đứa trẻ không cha, giấc mơ của và em gái đã trở sự thật rồi.
Tưởng cảm tủi thân, anh ấy chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tại sao không về nhà?
Trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con cònvi_pham_ban_quyen nhỏ, nhiều chuyện không hiểu rõ lắm, kia Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đệ cũng không nói quá nhiều, chỉ bảo cha chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất rồi, gặp thổ , bà nội không còn. Chiêu Chiêu lại tỉ mỉ kể cho chúng nghe về những sự hiểu lầmleech_txt_ngu trở năm xưa.
cô không thể nói cha chúng cưới xong hôm đãbot_an_cap bỏ , chỉ bảo là đi làm việc đại sựbot_an_cap.
Vậy phải cha không biết có con và anh trai không ạ? Cố lo : Liệu anh ấy có nhận chúng ?
Cố Tưởng chặt môi: Không nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì thôi, chúng ta cứ thế mà sống.
Miệng thì những bướng bỉnh, nhưng mắt lại chưa từng rời khỏi tờ báo.
Anh ấy là cha các con, sao có không chứ! con đừng lo mấy chuyện này.
Thiết lập nhân vật của nam chính đều là những người trách nhiệm và đảm , bỏ vợ con là kịch bản của nhân phản diện. Tô Chiêu Chiêu để mặc cho chúng tờ báo: Nào, nhìn cho kỹ vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kỹ cha các con, đừng sau này lại mà không ra.
Hai anh cầm tờ báo xem rất lâu, còn đọc báo, chỉvi_pham_ban_quyen là có nhiều chữ biết.
Cho đến khi Tô Chiêu thúc , hai đứa mới đi rửa đi ngủ. Đối với hai anh em, chắc chắn là một đêm mất ngủ.
Tô Chiêu Chiêu thì ngược lại, xuống là ngay, một mạch đến tận sáng bạch nhật.
Khi cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức , hai đứa trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã chuẩn bị bữa , cháo gạo trắng khoai lang được đếnleech_txt_ngu tận cô, còn kèm theo một đường .
Chiêu vô cùng cảm độngvi_pham_ban_quyen, thấyvi_pham_ban_quyen hai không bàn: Các ăn chưabot_an_cap?
Chúng con rồi, chúng dậy nên ăn từ lâu rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cố Tưởng một đĩa dưa muối nhỏ đặt trước cô.
gì thế? Chiêu Chiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Ánh mắt Cố Tưởng hơi né tránh: Cháo gạo , thơm lắmvi_pham_ban_quyen, và em gái ăn hẳn một bát to!
Cố Niệm gật , không nhìn nương.
Hai kẻ nói dối nhỏ này.
Tô Chiêu Chiêu còn gì mà không hiểu , hai đứa trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc chắn không nỡ ăn cháo: Đợi chúng ta tìm đượcvi_pham_ban_quyen , ngày nào cũng sẽ được ăn cơm trắng!
Hai anh em nhìn nhau, có chút không tin: Vậy thì cứ đợi tìm được cha rồi tính ạ.
Tô Chiêu Chiêu xong, nhìn bát đường trước mặt: Tiểu Niệm, lấy nương một bát nữa.
Làm gì vậy nương? Miệng nhưng Niệm vẫn đưa bát qua.
Tô Chiêu Chiêu rót nửa bát ra, chỉ vào bát lớn nói: Bát này con và anh trai uống đi.
Cố Tưởng tiếp từ chối: Không được!
Cố Niệm cũng chắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau lưng : Cái này để bồi bổ cơ thể cho nương mà, uống đi.
Tô Chiêu Chiêu xoa bụng: Nương vừa uống một bát cháonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn rồi, không uống nổi nữa.
Vậy thì lát nữa , chúng con không uống nước đường đâu. Tưởng Cố Niệm đồng thanh.
Làm gì có đứa trẻ không thích uống nước đường chứ. Tô Chiêu Chiêu lúc nãy vừa phát hiện Tiểu Niệm đang len lén hít hà mùileech_txt_ngu ngọt thoang thoảngbot_an_cap trong khí, vậybot_an_cap mà bảo chúng uống, chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại bảo không thích.
Để đóvi_pham_ban_quyen sẽ thu hút kiến đấy, mau lại đây uống đi, nghe nương. Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai đứa không nhúc nhích, Tô Chiêu cau mày: Lời nương nói mà không nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Hai anh này mề đi tới, bưng bát lên, người một ngụm ta ngụm uống nước đường.
Tô Chiêu Cố Tưởng làm trai ngay cả khi uống nước đường cũng đang chămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sóc gái, mỗi lần lượt , nhấp một ngụm nhỏ, rồi luôn miệng bảo Tiểu Niệm uống nhiều thêm .
Sao hai đứa lại ngoãn đếnleech_txt_ngu nhỉ?
Tô Chiêu Chiêu tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia đình nguyên hạnh phúc, nhưng cô chưa bao giờ có ý nghĩ không sinh con, chỉ là mãi không tìm bạn trai thích hợp. Trước cô từng nếu không tìm người hợp để kết hôn thì nhất địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải sinh một đứa con, yêu thương nó thật tốt, dành hết tình yêu mìnhbot_an_cap chưa từng nhận cho nó.
Một lần xuyên không, cô không đau đớn mà được làm mẹ, có được hai đứa con, hai đứa trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại hiểu chuyện và ngoan đến vậy. Sự quan tâmvi_pham_ban_quyen chăm mà cô chưa từng có được, hóa lại nhận được từ trên ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai trẻ.
kể thời đại sao, đối với cô, có hai đứa trẻ chính là sựvi_pham_ban_quyen may mắn của cô.
Hiện , chúng là con của Tô Chiêu Chiêu này rồi.
Sau cô nhất định để chúng ngàybot_an_cap ngày được ăn đường, dĩ nhiên là loạileech_txt_ngu không gây sâu răng.
Thời gian lại trôi qua ngày, ba ngày này Tô Chiêu Chiêu vẫn ra khỏi cửa, cùng lắm đi loanh quanh trước sau nhà, phần lớn thời nằm trênleech_txt_ngu giường ngủ. Không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ bổ thì nghỉ ngơi thật nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tranh thủ sớm hồi phục khỏe để bọn trẻ.
Trước đây khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đọcvi_pham_ban_quyen tiểu thuyết, cô thường thấy cácleech_txt_ngu nữ nam chính xuyên không về thời khăn thường lên núi săn gà thỏ hoang, xuống sông bắt cá này , đó không nghĩ ngợi , xem cho vui thôi.
giờ thật sự xuyên không rồi mới , tình hình là đừng nói gà thỏ hoang, ngay cả chuột cũng chẳng thấy mấy , nếu thấy thì người ta bắt ăn thịt .
Cònvi_pham_ban_quyen cá dưới sông sớm bị người ta bắt sạch sành sanh, vận tốt lắm mới bắt được vài con tôm nhỏ cá lòng tong.
đại trù phú thì vật tư mới phong , thời kỳ khó thì chỗ nào cũng khó khăn.
Tô Chiêu Chiêu vốn tưởng còn phải nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày nữa, không ngờ tối hôm đó vợ Quáchvi_pham_ban_quyen đại nương lạibot_an_cap đến một lần nữa.
Vừa nhìn thấy vẻ mừng trên khuôn mặt hai người, liền biết chắn có tinbot_an_cap tốt.
Quả nhiên.
Trên trấn có tin rồi. Quách đại hớn hở, xong liền giục Tô Căn Sinh kể lại những gì nghe được trên trấn cho Tô Chiêu .
Tô Căn Sinh tiếp lờivi_pham_ban_quyen: Sáng sớm hôm nay trên huyện đã gọi điện cho , nói là đã tìm thấy đơn vị Cố Hành công tác rồi, cũng liên lạc vớibot_an_cap phíavi_pham_ban_quyen đơn . Còn về phần Cố Hành thì hiệnvi_pham_ban_quyen vẫn chưa liên lạc trực tiếp được, nghe nói là không mặt đơn , cụ thể thì không tiết lộ. Phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên kia chuyện này cũng rấtbot_an_cap coi trọng, là đợi Cố Hành về đơn sẽ để anh ấy lạc với các cô ngay.
Quách đại nương nói: Cònvi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen chuyện tốt hơn nữa này! Cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cố Hành này chưa có kết hôn với khác đâu!
Tô Chiêu Chiêu sáng lên: sao?
là thật rồi! tức từ trên huyện gửi sao mà được? Người tabot_an_cap đã đặc ý hỏi giúp rồi đấy.
Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai cũng có chút tâm lý hóng hớt, vợ chồng xa cách bao nhiêu năm không tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức, ai mà chẳng nghĩ đến việc liệuvi_pham_ban_quyen đối vi_pham_ban_quyen tái hay cưới vợ khác hay không.
Sau khi nhận đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin từ trấn báo lên, đã đặc biệt sắp xếp bộ đi liên lạc, muốn tìm được ngườileech_txt_ngu với tốc độ nhanh nhất. qua nhiêu cấp, không biết đã gọi bao nhiêu cuộc điện thoại, sau khi liên lạc đượcbot_an_cap xác kỹ lưỡng xem có nhầm người không. Sau khi khớp thông tin, cán bộ còn tiện miệng hỏi thêm câu, thế là nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được một tin vui trọn vẹn cho cả đôi .
Chiêu Chiêu môileech_txt_ngu cười, gắng diễn tròn một nhỏ vừa biết tin chồng mình bao qua vẫn giữ như ngọc.
Khổ cam rồi! Chiêu , phúc khí cô cònvi_pham_ban_quyen sau đấy! Nghe nói cha Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Niệm còn là quân kìa!
Tô Căn cười rút một điếu thuốc lào tự cuốn ra châm lửa: Là chiến đấu được lên cơ mà! Tiền không thấp đâu, sau này dù thế nào đi nữa, tháng cũng sẽ không khó khăn, bây chỉ việc đợi người về thôi.
Cháu muốn dẫn các convi_pham_ban_quyen đi tìm anh . Tôleech_txt_ngu Chiêu nói ra dự định của mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Quách đạibot_an_cap nương và Tô Sinh nhìn : Đường xá xa xôi thế nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đợi cậu ấy giải quyết xong việc rồi về tìm mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con cô cũng vậy .
muốn đợi thêm nữa, cơ thể cô mấy ngày nay bồi dưỡng cũng đã tạm , việc ngoài đồng không thể tìm lý dovi_pham_ban_quyen trốn tránh được. Đợi Cố Hành tìm đến thì phải đợi bao giờ?
Vạn lại cóvi_pham_ban_quyen chuyện khác xảy thì sao?
Vạn nhất tình tiết trong sách vẫn diễn ra tầm soát thì sao?
Hơn , đến lúc đó anh ta cho cô mang theo con đi quân thì tính sao?
Haileech_txt_ngu đứa trẻ biết cha chúng còn , mấy nay vui không kể xiết, cháu muốn cho chúng được cha.
nương lo cho sức khỏe của cô: Một mình cô mang theo hai đứa nhỏ liệubot_an_cap có ổn không? Ở tận khác đấy, đi tàu hỏa cũng phải mất mấy ngày trời.
Người trong thôn phần lớn ngay cả huyện còn chưa đi, nói ra tỉnh. Để cô dẫn theo hai đứa trẻ đi xa hàng nghìn dặm như thếvi_pham_ban_quyen, bà nghĩ thôi cũng thấy run thay.
Được mà, khỏe hơn nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không đề gì đâu ạ.
Người ta muốn dẫn con tìm , cũng không ngăn cản. Tô Căn Sinh rít hai hơi : Để tôi báo với trấnvi_pham_ban_quyen một tiếng, liên lạc vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cấp trên xem sao.
nương: Sao cơ? Đi qua còn được huyện và đơn vị đồng à?
leech_txt_ngu Sinh liếc bà một cái: Nói tiếng vẫn hơn chứ, nếu không xuống tàu hỏa , cô còn phải vừa đi đường, báoleech_txt_ngu lên trên chút, biết đâu người ta còn sắp xếp người ra ga tàu đónleech_txt_ngu, mẹ con Chiêu Đệ cũng đỡ vất vả.
Nghĩ thậtbot_an_cap chu đáo quá đỗi.
Tô Chiêu lại vội vàng cảm ơn.
Tô Căn Sinh xua tay: Cô cứ dọn dẹp , đợi ngàyvi_pham_ban_quyen tôi báo tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho.
Buổi hoàng hôn.
Cố Tưởngvi_pham_ban_quyen và Cố Niệm người xách túi vải gai, người xách giỏ vào cổng nhà.
Chiêu đang ở trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bếp nấu , nghe thấy tiếng ra hỏi: Hômvi_pham_ban_quyen nay hoạch thế nào?
Hai đứa này suốt ngày không lúc nào chịu ngơi , bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng nghỉ ngơi cũng không được, cô ngăn cản vài lần không xong nên cũng thôi.
Nhộng ve sầu không còn nhiều nữa, cả buổi chiều chẳng nhặt được bao . Cố Tưởngbot_an_cap đổ nhộng ve trong túi ra để chung với số đã nhặt trước đó, được khoảng hơn nửa túi.
Tô Chiêu Chiêu vừa khuấy nồi cháo vừa nói: Mấy các con ngày nào cũng trèo cây, còn nhiều mới là lạ đấy.
Niệmbot_an_cap thu hoạch đượcbot_an_cap một giỏ rau và mười mấy quả lê gai, con bé lấy một , chùi lớp gai mịn bên trênvi_pham_ban_quyen rồi nhét vào miệngleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chiêu .
Tô Chiêubot_an_cap Chiêu mạnh một cái, khoảnh khắc tiếp liền chua mức mặt mày méo xệch một trái chanh thực thụ.
Trời , chua đi mất.
Niệm lại ăn một cách ngonbot_an_cap lành.
Nương, có tin tức chưa ạ?
Kể khi biết cha , đây đã trở thành câu hỏi hằng ngày của hai anh em. Chẳng biết riêngbot_an_cap tư với nhau, hai đứa nhỏ đãbot_an_cap luận bao nhiêu chủ đề về cha mình rồi.
, ta đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định với các con đây. Hai ngày này chúng ta dọn đồ đạc, ta sẽ đưa các con đi tìm cha!
Đôi mắtbot_an_cap hai em ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên sự kinh lẫn vui : Thật ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
!
Tô Chiêu Chiêu nhìn hai gà đang thongvi_pham_ban_quyen dong đi dạo trong sân: Tối nay hai con gà này đi.
anh emvi_pham_ban_quyen đang vui , nghe thấy bảo muốn thịt gà thì khựng lại.
Nương, sao lại thế ạ? Thịt gà không có trứng ăn nữa. Sợ mẹvi_pham_ban_quyen lại định sát , Niệmleech_txt_ngu bước nhỏ gần chắn tầm mắt cô.
Đều đi tìm cha các con cả rồi, gà làm gì nữa? Để nhà cũngbot_an_cap chẳng cho ăn.
Cố Tưởng : Chúng ta không về ?
Đúng vậy, về nữa.
Vậy cònleech_txt_ngu nhà của ta thì sao? Cố Niệm hỏi.
Tô Chiêu Chiêu cười đáp: Chúng ta sẽ có nhà mới.
Hai anh em cănleech_txt_ngu bản chưa từng nghĩ đến tìm cha rồi sẽ bỏ cái nhà này, hai đứa nhìn nhau hồi lâu: Ngộ nhỡ cha không cần chúng ta thì sao?
Hai đứa trẻ này là hay lo mất, Tô Chiêu Chiêu dài trongleech_txt_ngu lòng: Không đâu, hắnleech_txt_ngu không cần thì con vẫn còn có nương mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nương sẽ đưa các con đi sống những ngày tháng tốt đẹp.
Cố Niệm quay đầu nhìn hai con đangbot_an_cap cục tác: Có thể bán lấy mà.
Tô Chiêu Chiêu hỏi: Không muốnbot_an_cap ăn sao?
Cố Niệm miếng, Không muốn.
Tưởng cũng lắc đầu.
Nhưng nương muốn ăn.
Làm sao mà không muốn chobot_an_cap được? Hai đứa trẻ này chỉ là khôngvi_pham_ban_quyen nỡbot_an_cap. Dù thì cô thèm đến phát điên rồi.
Quyết định thế đi, tối nay thịt gà, nghe !
Tô Chiêu Chiêu chưa bao giết gà, dưới sự cám dỗ của món thịt gà phức, cô như được đả thông kinh mạch, sau bữa tối hôm đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã xử lýleech_txt_ngu xong xuôi con gà một cách hoàn mỹ. Con cô giữvi_pham_ban_quyen lại, dự trước khi đi cũng sẽ ăn nốt.
Sáng hôm sau, Tô Chiêu Chiêu dậy sớm hầm gà. Đầu tiên là xàoleech_txt_ngu qua với lửa lớn, sau đó thêm nước hầm nhỏ , mấy chốc mùi thơm đã bay ra, khiến hai anh em tối qua bảo không muốn ăn giờ thèm đến chảy nước miếng.
mạnh của thịt thật là vĩ đại.
Người thèm không chỉ có Tưởng và Cố Niệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà còn có cả Tô Lai Bảo sống ở dãy nhà phía trước.
Tô Lai Bảo bưng bát hít hà: Nhà ai hầm gà ?
Hứa Đạibot_an_cap Niêu đang bưng bát đút cho con gái nhỏ, nghe vậy liền nói: Sáng sớm nhà ai mà gà? Chẳng lễ tết gì, thèm gà đến phát điên rồi chắc!
mà, không ngửi kỹ xem.
Đại Niêu cũng hít hít mũileech_txt_ngu: Đúng thơm thật, nhà ai thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỉ? Không sống nữa à? Sáng ngày đã hầm gà, làm thèmleech_txt_ngu chết ai ?
trai thị là Đại Trụ Tử tonleech_txt_ngu chạy tới: U ơi, thơm quá!
Tô Lai Bảo: Chẳng lẽ nhà đại đang hầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gà? Hai bọn nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau nhất.
Hứaleech_txt_ngu Đạibot_an_cap Niêu cười khẩy: Cái ngữ nghèo kiết xác như nó ? Cơm còn chẳng có mà ăn nói gì ăn , có mà ănbot_an_cap rắm ! Chắc chắn nhà lão phía trước, quanh đây ngoài nhà lão ra thì chẳng ai ăn nổi gà .
Sáng sớm ngửi thấy mùi thơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chỉ nhà Laibot_an_cap , mà còn những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác sống đó. Từng người một hầu như bưng bát đứng thơm khôngvi_pham_ban_quyen biết từ nhà nào ra, đoán già đoánleech_txt_ngu non này nhà kia, nhưng tuyệt nhiên không đoán là nhà Tô Chiêu Đệ.
Tô Chiêu Chiêu cùng hai đứa nhỏ đánh một bữa gà linh đình, một con gà đượcleech_txt_ngu ba con ăn .
Nương ơi, thịt gà ngon quá! Cố Niệm bưng húp ngụm canhvi_pham_ban_quyen cuối , thỏa mãn nấc lên tiếng.
Đợi tìm được cha con, chúng ta ngày khụ, mỗi tháng ăn mộtbot_an_cap lần! Tô Chiêu Chiêubot_an_cap chẳng hề khách khí mà ứng trước tiền lươngvi_pham_ban_quyen của nam chính hứa hẹn các con.
Cố Niệm bưng , cảm thấy nương đang dỗ trẻbot_an_cap con. Dạo này nươngleech_txt_ngu rất thích dỗ anh em chúng.
gà duy lại trong sân giờ đã không dám khỏi chuồng. qua vẫn còn tốt đẹp, ngủ dậy giấc là bạn đồng hành biến mất, leech_txt_ngu sợ chết khiếp.
Chiều hôm , Quáchvi_pham_ban_quyen đại nương mang tinvi_pham_ban_quyen tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, việc Tô Chiêu Chiêu đưa cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con lên bộ thăm đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên đó phê chuẩn, bảo có thể đi cứ lúc nào, còn dặn khi đi thì điện báo một tiếng: Ta đoán bênbot_an_cap sẽ sắp xếp người ở nhà ga đấy.
thì mai chúng tôi đi .
Vội vàng thế sao? đại nương giật mìnhvi_pham_ban_quyen, Nhà cửa côvi_pham_ban_quyen không xếp chút ?
Cũng chẳng có cần sắp xếp ạ. Tô Chiêu Chiêu nóileech_txt_ngu ra định của mình, Lần này qua đó nếu có thể theo , tôi sẽ con đivi_pham_ban_quyen quân luôn.
Vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện này Quách đại nươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không mấy nhiên, tối qua bà còn bàn với ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà mình về việc này: Nếu thựcbot_an_cap sự quân được thì tốt, vẫn nên một chỗ mới phải. Thế còn ruộng đất ở nhà côvi_pham_ban_quyen tính thế nào?
để hợp tác xã sắp đi ạ, mỗi năm thu hoạch thực thì chia cho tôi ít thực mới là được. đất vẫn còn là cá nhân, nhưng đến nămleech_txt_ngu tám làvi_pham_ban_quyen tập thểleech_txt_ngu rồi, cũng chẳng leech_txt_ngu sắp xếp, đến lúc hộ khẩu của và các con còn chẳng biết ở đâu nữavi_pham_ban_quyen.
Còn phải chị mộtbot_an_cap nữa, thực trong nhà lần này tôi chắn không hết được. Đợi tôileech_txt_ngu ổn định bên kia sẽ viết thư cho chị, phiềnbot_an_cap chị gửi qua giúp tôi. Trước khi đi đưa chìa khóa nhà cho chị, lại phải làm phiềnvi_pham_ban_quyen chị .
Đừng có khách khí với ta, Quách đại nương nói: Chuyện ruộng đất cứ hãy nói ngoài, ta đợi tin của cô.
Nếu xã viên đều biết cả rồileech_txt_ngu cùng lại theoleech_txt_ngu quân được, thì chẳng biết phải nghe bao nhiêu lời ra tiếng vào.
Tô Chiêu Chiêu nhận cảm của bà: chị .
Mai đã đi rồi, con lại chắc không kịp thịt nữa, Tô Chiêu Chiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định tặng cho Quách đạileech_txt_ngu nương nhưng bà không nhận. Hai người đùn đẩy một hồi, cuối cùng cô bán lại Quách đại nương với thấp hơn thị trường.
Tối hôm đó, Tô Chiêuleech_txt_ngu Chiêu cùng hai đứa nhỏleech_txt_ngu bận rộn bị lương khô ăn dọc . Bột mì còn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong nhà nướng bánh, lại dùng gạo lên, ăn hay pha nước đều được.
Khi thu hành lý, Tô Chiêu Chiêu chỉ lấy vài bộ quần áovi_pham_ban_quyen hơi rách nát , những thứ khác đều không mang theo. Hai đứa nhỏ còn không nỡ, muốn hết quần áo đi, cô lại lấy lý sẽ mua đồ mớileech_txt_ngu để ngăn .
Cha các có tiền lương
( cách xa hàng ngàn dặm, Cố Hành vẫn chưa hay biết gì bỗng hắt hơi liên tục)
Sángvi_pham_ban_quyen sớm hôm sauvi_pham_ban_quyen.
Chiêu Chiêu khóa kỹ nhà, dẫn theo những đứa trẻleech_txt_ngu cứ ngoảnh đầu nhìn lại mãi, rời khỏi nhà.
Tay xáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này là định đi đâu đấy?
Dọcvi_pham_ban_quyen , hầu như ai gặp họ cũng hỏi một câu như vậy.
Từ khi đến đây, Tô Chiêu Chiêu chưa từng ra khỏi cửa, những người đường lúc này cô đều phải lục lọi ký ức hồi mới khớp được tên.
à, mẹbot_an_cap con ta đi xa một chuyến.
Đi xa? Đi thế? Chẳng nghe nói nhà họ còn người nào xa cơ mà?
cũng chẳng phải giếm nữa, thăm thân ở đơn vị, đi tìm cho mấy đứa nhỏ.
xong câu , Tô Chiêu Chiêu dẫn theo các con tiếp bước tiếp, để mặc người vừa nghe còn đang đứng ngây ra đóvi_pham_ban_quyen, nghi ngờ không biết taibot_an_cap mình cóleech_txt_ngu nghe nhầm hay không.
Tô Chiêu không đi thẳng ra làng mà ghévi_pham_ban_quyen qua trụ sở thôn để xin giấy giới thiệu trước. Tô Căn Sinh đã chuẩn bị sẵn chovi_pham_ban_quyen : đường đi nhớ chú ý toàn, có chuyện cứ tìm mặc đồng là chắc chắn không sai đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chiêu Chiêu nhận lấy giấy rồi liên tục cảm ơn.
cô chắc chắn sẽ ghé qua trụ thôn, đại nương sau khi dọn dẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong cũng xách giỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi . Trên đường gặp mấy xã viên vừa mới sực tỉnh sau tin sốc, bà bèn giải thích một .
Đúng thế, là đi tìm cha củavi_pham_ban_quyen em Tiểu Niệm đấy!
phải đã nhiềuleech_txt_ngu năm rồi ?
Mau miệng lại đi, đừng nói mấy lời xui xẻo đó . Ngườibot_an_cap ta sống sờ sờ ra đấy, còn là anh hùng chiến đấu được lên báo, đang làm sĩ trong quân đấy!
Thế là liên lạc được chứ gì! Cái đó gọi là duyên phận, trời đã định gia đình họ không tan tán được.
Phen này chắc chắn là đi hưởng phúcbot_an_cap rồibot_an_cap, xem này còn ai Chiêu Đệvi_pham_ban_quyen mệnh khổ, khắc người nữa !
Quách đại nương nói cho đã miệng rồi xách tới trụ sở thôn quân với Tô , cả nhóm nhau đi lên trấnleech_txt_ngu.
xã viên hiếu kỳ còn chạyvi_pham_ban_quyen thẳng tới nhà Tô Lai Bảo: anh vẫn còn đang ăn cơm à?
Gia đình Tô Bảo nay ăn cơm hơi , nghe thấy vậy cũng không nghĩ ngợi : ăn đây, sáng sớm tôi ra đồng một lát, anh ăn chưa?
Người nọ cố ý hỏi: Đại tỷ của anh đi xa, sao nhà anh không đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiễn một đoạn?
Đi cái gì? Tô Lainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo ngơ ngác.
Hứa Đại Niêu húp một ngụm cháo loãng: Ả thì đi được chứ? Chắc là lên trấn bán trứng gà thôi.
Thấy họ chẳng biết gì, cười: Tôi lại cứ chị biếtbot_an_cap rồi nên mới tới hỏi chút, ra anh chị chẳng cái gì cả!
Nói chuyện lạ lùng , chúng tôi phải biết cái cơ?
Chao ôi! Người nọ vỗ tay cái đét, Ngườibot_an_cap đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông của Chiêu Đệ chưa chết, tìm thấy rồileech_txt_ngu! Người ta còn là anh hùng chiếnbot_an_cap đấuvi_pham_ban_quyen, được lên hẳn hoi, đang làm sĩ ở đơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị đấy! Côbot_an_cap ta đang hai nhỏvi_pham_ban_quyen đi thăm thân rồi!
Hứa Đại trợnleech_txt_ngu mắt: Ma quỷ ám ! Thị đời nào thèm tin! Với cái mệnh đó của Tô Chiêu Đệ, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao có chuyện như thế được?
Lừa anh làm gì? Chính miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta nói ra , trụ sở thôn cũng đã cấp giấyvi_pham_ban_quyen giới thiệu , cả làng biết, chỉ có hai ngườibot_an_cap là không biết thôi, còn người thân nhé
Sau khi để lại tin tức chấn động chẳng gì quả bom, người nọ chắp tay sau lưng đi.
Chỉ còn Hứa Đại Niêu và Tô Bảo ngơ nhìn nhau.
Tôi đã bảo mà, sao hai hôm trước con mụ Chiêu Đệ bỗng dưng đổi tính đổi nết, hóa ra là có chỗ dựa rồi!
Hứa Đại Niêu lúc đầu chấn động, sau đó chuyển sang tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận: Anh xem , có ai làm như ả không? Chuyện lớn thế này màbot_an_cap một câu chẳng nói với chúng , cứ thế giấu giếm, sao thế? Sợ chúng bám lấy ả chắc
Lai Bảo không muốn nghe thị nhải, đặt bát xuống liền đuổi theo làng, tiếc là khi hắn nơi thì bóng người đã đi xa mất rồi
lên trấn nói xa xa, nóibot_an_cap gần chẳng gần. Đối Tô Chiêu Chiêu thìleech_txt_ngu xa, nhưng với Quách đại nương thì chỉbot_an_cap một tiếng đồng hồ thôi, gần chán!
Đến được trấn, hai chân Tô Chiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chiêu đã bủn rủn. Tới trước cửa tác xã mua bán, cô chẳngbot_an_cap màng hình tượng gì nữa, tựa tường ngồi bệt xuống đấtbot_an_cap.
Vẫn ổn chứ? Quách đại nươngbot_an_cap hỏi.
Tô Chiêu Chiêu gật đầu, hơi thở : Để tôi nghỉleech_txt_ngu lát.
đấybot_an_cap, sức khỏe vẫn chưa được, chưa lạibot_an_cap. lúc tới đơn vị, nhất định phải bảo cha Tiểu Niệm mua món gì ngon ngonleech_txt_ngu mà bồi bổ.
Nói , bà lại dặn dò Tưởng vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cố Niệmbot_an_cap: Thấy cha các con phải cho ông ấyleech_txt_ngu nghe sức khỏe nương các con, còn những ngày khổ cực mấy năm qua . leech_txt_ngu như cái câm cái gì cũng nghẹn trongbot_an_cap lòng, phải nói để các con biết đường mà xót, mớileech_txt_ngu biết nương các con thế .
Hai anh em đầu, tỏ vẻ đã học rồi, nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ thật kỹ.
Chiêu Chiêuvi_pham_ban_quyen thầm cười trong lòng, vốn dĩleech_txt_nguleech_txt_ngu cũng chẳng định làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái bầu câm trước mặt nam chínhleech_txt_ngu. khổbot_an_cap cực mà nguyên thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và bọn trẻ chịu vốn dĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên để anh ta biếtleech_txt_ngu, mà để trẻ nói ra thì lại càng hơn.
Chiêu Chiêu không quênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc mình còn Quách đại nương một đường trắng, cô đứng dậy đi vào hợp xã.
Đồng chí, phiền chị cân tôi một đường trắng.
Bảy hào tám cân.
. Thấy trong lọ thủy tinh cóvi_pham_ban_quyen những viênbot_an_cap kẹo lấp lánh bọc trong giấy kính trong , cô chỉ tay bảovi_pham_ban_quyen: Lấy thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tôi cân cái này nữa.
Người bán hàngvi_pham_ban_quyen ngẩng nhìn cô một cái, quần áo đầy mảnh vá mà hào phóng gớm.
Kẹo hoa quả một đồng hai một , nửa sáu hào, tổng cộng là một đồng ba hào .
Quách cũng đi vào, bà không nghĩ gì nhiều, thấy xấp vải hoa bày trên thì mắt sáng lên: Ôi! Vải hoa này quá!
Người bán hàng vừa vừa nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Hàng mới về hôm qua đấy, hợp tác xã vất vả lắm mới tranh được vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. chưa , chứ đến ngày chắcvi_pham_ban_quyen chắn bán hết sạch , bà có muốn mua không?
Quách đại nương cũng muốn mua: Có cần vải không?
Cầnbot_an_cap chứ! Đây là vải cotton . Chị ta chỉ vào xấp vải bênbot_an_cap cạnh, , vải thô bên kia mới tem .
Hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quách đại nương tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây vốn định mua vải thô.
vải này vốn là do nông dân tự , dệt cho trạm thu mua lấy chút tiền. sau khi thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ vài công nhuộm hoặc in hoa rồi mới đưa xuống hợp tác xã để bán lại.
Tôi làm gì có tem vải, thôi, cứ vải thôvi_pham_ban_quyen vậybot_an_cap. Đo cho tôi hai thước loạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nền xanh trắngbot_an_cap
Tô Chiêu Chiêu tiền, rồi hứng thúleech_txt_ngu đứng xem bán đo Quách đại nương.
Hồi còn học, vì cần tư liệu làm luậnvi_pham_ban_quyen văn nên đã hiểu về sử phát triển của thời tem phiếu.
Từ năm 1955leech_txt_ngu đến năm 1993, bốn mươi năm, sống của người dân không thể tách rời loại tem phiếu.
Không phải ngay từ đầu bất kỳ món nào cũngleech_txt_ngu cần phiếu. xác nói, hai loại lớn là phiếu và tem thư đã bắt 1953, đến năm loại hàng hóa cần tem phiếu tăng , chính bước vào đại tem phiếu.
Nhưng lúc này các loại thực phẩmbot_an_cap phụ vẫn chưa cần phiếu, dụ như cô vừa .
Tuy nhiên, ba nămbot_an_cap tai sau đó đã khiến đời sống dân thêm khó khăn, vật tư vô thiếu hụt, các loại thực phẩm phụ như , sản phẩm từ đậu, gia vị, bánhbot_an_cap , đường cũng bắt đầu được cung ứng chế theo tem phiếu.
Đến những năm sáu mươi, bảy mươi đạt tới đỉnh điểm, từ cái kim sợi đều cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tem phiếu, cư dân thành thị nếu không có phiếu thì nửa cũng khó đi.
Quách đại nương mua vải xong, vừa bước ra khỏi hợp tác xã, Tô Chiêu Chiêu liền nhét cân đường trắng vào lòng .
đại nương giật mình: Làm cái gì thế này?
Trả đường trắng cho bà mà.
Quách đại nương vội vàng nhét lại vào lòng cô: Không lấy không lấy! Đã bảo là không cần trả rồi, chútvi_pham_ban_quyen đường trắngleech_txt_ngu bõ bèn gì, đâu cô phải trảbot_an_cap cả một thế nàyvi_pham_ban_quyen.
Thấy Chiêu không nhận, bà lại định nhét đường vào lòngleech_txt_ngu hai đứa trẻ. Hai đứa nhỏ nhanh chóng giấu hai tay ra sau lưng, né .
Quách đại nươngbot_an_cap sợ đổ đường thìleech_txt_ngu củabot_an_cap, nhét lại cũng không được cầm chẳng xong:
Cái này thật là tôi nhận được đâuvi_pham_ban_quyen, cô mau lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Tô Chiêu Chiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉm cười nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Bà cứ cầm đi, chẳng đáng là bao . Những năm qua đa tạ mọi người đã , mấy ngày nay bà còn tất bật ngược xuôi giúp tìm cha bọn trẻ, tôi chẳng phải cảm ơn thế nào cho hết.
Cảm ơn gì chứ? Cùng , lại còn là người trong họ, giúp một tay có gì đâuleech_txt_ngu.
Nói nói vậy, nhưngvi_pham_ban_quyen bao năm quavi_pham_ban_quyen ngoài , tôi chẳng thấy khác giúp đỡ cả. Ân tình Chiêu Đệ ghi nhớ trong lòng. Chúng tôi rồi, sau này còn một đống việc phải làm phiền đến bà, bà còn từ chốibot_an_cap thì tôi chẳng dám mở nhờ vả nữa.
Quách đại nương cầm gói đường mà lo lắngleech_txt_ngu: Cô nói thôi được! tôi đành nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy, sau này không được khách sáo thế nữa đâu nhé.
Tô Chiêu Chiêu mỉm cười gật , lại trong túi lấy ra khóa nhà đưa cho bà: Làm phiền rồi.
Quách đại nương đón lấy: Cô yên tâm, nhà cửa tôi nhất định sẽ trông cẩn thận, bảo đảm không mất một hạt lương nào.
Trước khi đi một việc phải làm, là đến trạm y tế một chuyến để túi xác ve mà mẹ con Cố nhặt được dạobot_an_cap trước.
Trạm ynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tế không xa, đi hai phút là tới. Một xác ve lớn cũng chỉ bán được sáuvi_pham_ban_quyen hào xu, bằng giá nửa kẹo hoa .
Cố đưa tiền cho Tô Chiêu, nhưng bà bảo cậu cứ giữ lấy: Con tự cất trên người đi.
Quách đại nương nói thêm: Đúng đấy, giắt ít trong người, nhỡ chẳng may ngoài đườngleech_txt_ngu có lạc nhau thì còn cóbot_an_cap tiền bắt .
Tưởng nghĩ ngợi mộtvi_pham_ban_quyen lát chia cho Cố Niệm ba bốn xu cô bé mang theo.
Quách đại nương cười khen : Có dáng của một người làm đấy!
Bên cạnh y tế chính là văn phòngbot_an_cap chính quyền thị trấn, lúc đi ngang qua cửa lớn, Quách đại nương liếc nhìn trong: Chờleech_txt_ngu cô đi rồi, phảivi_pham_ban_quyen trong đó nói tiếng, để trên trấn gọi điện đội.
Sắc mặt Tô Chiêu Chiêu động: Cán bộ trên trấn vẫn chưa biết hôm nay chúng tôi đi nhỉ?
Chưa biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi gấp quá màleech_txt_ngu.
Tô Chiêu Chiêu cười: Đã đến đây rồileech_txt_ngu, hay là để tôi vào cảm tiếng.
Quách đại mắt sáng lên, đươngvi_pham_ban_quyen nhiên là được rồi!
Nói xong, gọi Tô Chiêu Chiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng đi vào cổng văn phòng chính quyền.
nương cũng chút biết, có chức chính thức nhưng cũng được coi đại diện phụvi_pham_ban_quyen nữ của Tô Gia Câu, có nói trong . Đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net văn phòng chính quyền cũng chẳng hề e , thuộc đường lối dẫn mẹ Tô Chiêu Chiêu vào thẳng bên trong.
Cán sự Tiểu Vương.
Tiểu Vương đang ngồi văn phòng gần cửa nhất, nghe thấy có gọi liền ngẩng đầuleech_txt_ngu lên: À, là chị Quách đấy à, chị đến có việc gì không?
Quách nương tươi cười, kéo Tô Chiêu Chiêu đang đứng sau cửavi_pham_ban_quyen ra: Chuyện là thế này
Bà tóm tắt giới thiệu Chiêu , rồi nói rõ lý doleech_txt_ngu đến đây.
Cán sự Tiểuvi_pham_ban_quyen Vương tỏ ra tò mò về Chiêu Chiêu, đánh giá bàbot_an_cap vài : Đi gấp sao? Thật không may, sáng sớm Trấn trưởng và các cán bộ đã lên huyện họp hết rồi. Nếu các người đến một chútbot_an_cap thì có khi còn đi nhờ được xe máy lên huyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
đại nương vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt đầy tiếc nuối: Biết thế chúng tôi xuất phát hơn.
Không nhờ xevi_pham_ban_quyen, Chiêu Chiêu cũng thấy tiếc. trấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ này đến cả xe khách huyện cũng không , đối với những người không xe đạp, muốn lên huyện thìleech_txt_ngu ngoài việc cuốc bộ chỉ còn cách bỏ ngồi xe la .
Xe máy dù sao cũng nhanh hơn .
Vậy chúng đi trước đây, còn lên huyện cho kịp.
! chút.
Cán sự Vương vẫy tay gọi họleech_txt_ngu lại: Tôi đang định lúc nào rảnh thì gửi về Tô Gia , vừa hay cô đã đếnbot_an_cap đây thì đưa luôn cho cô .
Vừa nói, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa kéo ngăn , ra hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tờ phiếu lương thực toàn quốc loại một cân đưa cho Tô Chiêu Chiêu: Đây là trấn đặc biệt phêvi_pham_ban_quyen duyệt cho cô. Trấn rồi, bên ngoài không giống như , lương thực mỡ đều cần có , phiếu này không nhiều, cầm lấy dùng khẩn cấp.
Đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng là vui ngờ!
Cán bộ trên trấn thật là chu đáo!
Tô Chiêu Chiêu vội vàng nhận lấy: ơn cán sự Vương, phiền anh chuyển ơn tới Trấn trưởng và các cán bộ trên trấn.
Cán sự Tiểu Vương gật đầu: Được rồi, đừng trì hoãn nữa, mau xuất phát đibot_an_cap.
Mấy người vui vẻ ra khỏi cửa, Quách đại nương nói: Thấy chưa, khôngvi_pham_ban_quyen vào mà cứ thế đi thẳng thì số phiếu lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực này chẳng đến được tay mẹ con cô rồi.
Tô Chiêu Chiêu cất kỹ phiếu lương thực, đổileech_txt_ngu tay xách chiếc rương mây: Cán bộ trên trấn thật tốtleech_txt_ngu quá.
nhiên rồileech_txt_ngu! Bây là xã hộibot_an_cap mới, không như bọn lại thời cũ chẳng làmvi_pham_ban_quyen được dân chúngbot_an_cap đâu. Quách đại về phía trấn, vội vàng giục: Mau lên! Xe la của lão Lý như sắp rồi.
Bà vừa chạy vừa vẫy tayleech_txt_ngu gọi lão Lý đầu đang đánh : Ông đợi một lát, còn có người!
Tô Chiêu đứa trẻ chạy theo phía sau.
Lão Lý đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chừng hơn sáu tuổi, mặc áo ngắn vạt chéo kiểu , thắt dây lưng, bên còn giắt một tẩu .
Gấp gì chứ, đủ người chưa đâu. Lão Lý đầu hở nóibot_an_cap. Một lão già đơn như lão, quanh năm việc đánh xe, sống tự tại hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả làm cánvi_pham_ban_quyen bộ.
Trên xe chỉ có một ván, ngay cả ghế ngồi cũng không có. Trênbot_an_cap đã có hai một lớn một nhỏ. Tô Chiêu Chiêu đỡ hai đứa trẻ xe rồi mình mớibot_an_cap leo lên sau.
định hành lý kê xuống dưới cho đỡ đau, hành lýbot_an_cap mang theo chỉ có một chiếc rương mây và một bọc . Trong bọc vải là khô để dọc đường, trong rương mây thì áo, bà chỉ sợ ngồi lên một cái là cái rương sẽ rã ra .
Đành phải ngồi bệt xuống ván xe: Bà về đi, chúng tôi đi đây.
Lão Lý đầu đã bắt đầu vung roi la.
đại nương bước theo vài bước: Đi đường chú ý an nhévi_pham_ban_quyen! Tiểuvi_pham_ban_quyen Tưởng, Tiểu Niệm theo sátvi_pham_ban_quyen nương đấy, đừng để bị lạc!
Con biết rồi ạ, chào Quách đại nương!
Đến nơi nhớ viết thưbot_an_cap
Mãi cho đến khileech_txt_ngu xe la rẽ ngoặt, không còn trông thấy bóng người nữa, ba mẹ con mới hạ bàn tay đang vẫy .
Chiêu Chiêu hít một hơi thật sâu: Chúng ta phát đây, các con sợleech_txt_ngu ?
Tưởng và Niệm đều lắc đầu, cácvi_pham_ban_quyen không sợ, chỉ là thấy bồn chồnleech_txt_ngu, không biết cha có thích con không?
Xe la lắc lư tiến huyện lỵ. Đi được nửa đường, thấy có ngườibot_an_cap đạp xe vượt qua họ rồi nhanh chóng biến phía xa, Chiêu không khỏi ngưỡng mộ, đầu óc sắp bị cái xe này lắc cho thành cháo loãng luôn rồi.
Đến khi tới huyện đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là hơn mộtleech_txt_ngu giờ trưa, hai hành kia xe ở trong thành, Tô Chiêu Chiêu bảo lão Lý đầu họ đến ga tàu hỏa.
nơi, bà hỏi: Hết bao nhiêu tiền ạ?
Năm , lớn hai hào, trẻ con một hào.
Tay lấy tiền của Tô Chiêu Chiêuvi_pham_ban_quyen khựng lại: Lẽ ra phải bốn hào chứ ông?
Lý đầu liếc bà một cái: thêm một đoạn , tínhvi_pham_ban_quyen một .
Thật là Tô Chiêu Chiêuleech_txt_ngu mỉm cười: Được, năm hào thì năm hào.
túi bà vừa hay có năm hào tiền , bà liền cho lão.
Lão Lý đầu nhận tiền xong cũng không đi ngay, tẩu thuốc ravi_pham_ban_quyen, miệng vẫn còn rao: Có ai về huyện lỵvi_pham_ban_quyen không, về trấn Phượng Hoàng đây, xuất phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây
Đồng , cho mua vévi_pham_ban_quyen đi Hảileech_txt_ngu Thành chuyến gần nhất, một người lớn, hai trẻ nhỏ.
Nhân viên bán vé khung cửavi_pham_ban_quyen sổ cao ngất liếc mắt nhìn xuống, Giấy giới thiệu.
Tô Chiêu Chiêu đưa tờ giấy giới thiệu đã chuẩn bị qua.
Xem xong giấy giới thiệu, nhân viênleech_txt_ngu bán vé gõ bàn tínhvi_pham_ban_quyen lạch cạch, Đến Hải Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người lớn một tờ bảy đồng ba hào, hai trẻ nhỏ nửa giá là hai tờ, tổng cộng mười đồng hào.
nghe thấy giá vé này, Tô Chiêu Chiêu suýt chút nữa là thổ huyết!
Lúc mới đến, toàn bộ gia sản của cô đổi tiền mới cũng chỉ được mười tám đồng hào sáu xu, mấyvi_pham_ban_quyen con bán được hai , vừa ở trên trấn mua kẹo hết một ba hào tám xu, xe hết năm , trên người còn lại mười tám đồng sáu hào tám xu. đưa ra, chỉ còn thừa lại bốn đồng xu, đợi đến nơi , là một cũng chẳng còn.
Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trách thời buổi này mọi người đều không thích đi , thử hỏi chuyến đi xa ai gánh nổi?
Thấy mặt cô còn , nhân bán vé liền hỏi: lấy vé ?
Tô Chiêu Chiêu mệt mỏi thốt , Lấy.
Cô vội vàng qua.
viên vé nhận lấy tiền, Sao cô còn dùng thế này?
Tô Chiêu Chiêu mày, Không dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được nữa sao?
Thì không phải, ở chỗ chúng ta thì vẫn ổn, nghe nói ở các lớn ngừng dụng rồi, ai có tiền cũ đều phải đến ngânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổi mới dùng được. Tôi thấy cô đến là thành phố lớn, nếu người còn cũ thì mau đi đổileech_txt_ngu đi, kẻo đibot_an_cap lại tiện.
! Vậy phải cô muốn thập tiền cũ sẽ rất phiền phức sao?
Nhìn bốn vạn tám xu trong tay, Tô Chiêu nở nụ cười tươibot_an_cap rói, Đồng chí, cô xem tôi phải đi ngay rồi, có thời ngân hàng, hay là giúp tôi tay, đổi giúp tôi có đượcbot_an_cap không?
Nói đoạn, cô đưa tờ tiền mệnh giá bốn vàovi_pham_ban_quyen trong.
Nhân viên bán vé vốn đồng ý, thấy cô đưa có bấyleech_txt_ngu nhiêu tiền nên cũng chấp thuận, đổi cho cô bốn lẻ, Tôi đổi cho cô tiền lẻ, dùng tiện.
Một đồng ở thời đại này đã là tờ tiền mệnhvi_pham_ban_quyen giá rồi, mua ăn cơm, dùng nhiều nhất là hào và xu.
Tô Chiêu cảm kích thôi, nhận lấy vé tiền, nhìn thời gian trên vé là năm giờ rưỡi chiều, vẫn còn vài đồngbot_an_cap hồ nữa.
, quá ạ! chỉ Tôvi_pham_ban_quyen Chiêu Chiêu, anh cũng giật mình, đắt hơn tiền học phí đi học.
Tô Chiêu Chiêu dẫn hai con ngồi xuống ghế gỗ ở khuvi_pham_ban_quyen vực chờleech_txt_ngu , Chẳng còn cách , nơi chúng ta xabot_an_cap quá mà.
mặt nhỏ của hai em đều nhăn nhó như bánh baovi_pham_ban_quyen, đắt quá, bọn họ sắpbot_an_cap hết sạch tiền rồi, nếu không tìm thấy cha thì biết làm sao đây?
Tô Chiêu Chiêu không biết sự của hai trẻleech_txt_ngu, cô lấy trong túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng nướng qua, đưa cho mỗi đứa một miếng, Mau ăn đi, đói quãng đường rồi.
Không chỉ đói, bọn họ còn khát, Chiêu Chiêu lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái bát mang theo bên mình ra, định đâu đó hứng nước về .
Hỏi tại sao lại dùng bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Đó bởi vì trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà mức không cóleech_txt_ngu lấy một cái chénleech_txt_ngu, ngay cả một cái ca tráng men cũng không có, nếu không dùng thì dọc đường đi bọn họ một vật dụng chứa nước cũng chẳngvi_pham_ban_quyen tìm ra.
Khuôn viênleech_txt_ngu chờ không người lắm, có viên công tác ngồi sau bàn, Tô Chiêu Chiêu bảo hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông coi hành lý, cầm tìm đến chỗ đó, một lát sau đã bưng về một bát sôi.
Ăn lương khô uống nước xong, Tô Chiêu Chiêu ba viên kẹo trái cây mua lúc trướcleech_txt_ngu ra, Ăn đi.
Nương giữ lại mà ăn. Hai anh em biết sức khỏe cô yếu, cần ăn để bồi bổvi_pham_ban_quyen, cho nên lúc mua kẹo ở tácvi_pham_ban_quyen xã cungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiêu, bọn không hềvi_pham_ban_quyen thấy tiếc tiền hay không chút nào.
Tô Chiêu Chiêu trựcbot_an_cap tiếp bóc vỏ kẹo nhét vào miệng mỗi đứa một viên, vỗ vỗ cái , Vẫn còn mà, đủ cho ngày tới mỗi ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ta ăn một viên.
cũng bóc một viên , viên mang hương cây vừa vào miệng, tâm trạng đềubot_an_cap trở nên tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đúng là cảm của hạnhbot_an_cap phúc mà!
Trước khi xuyên , nếu có ai bảo cô ăn một kẹo cóbot_an_cap thể làmbot_an_cap cô hạnh phúc, cô kiểu gì cũng tặng cho hắn một chưởng.
ấy hả, thơm thật!
Cố Tưởng và Cố Niệm ngậm kẹo ngọt trong , mắt vẫn dánvi_pham_ban_quyen chặt vào tờ giấy gói kẹo trên tay Tô Chiêu Chiêu.
Tô Chiêu Chiêuleech_txt_ngu đưa cho hai con.
Ở cái thời đại vật tư thiếu thốnbot_an_cap này, giấy gói kẹo cũng trở thành món đồ chơi khiến lũ trẻ yêu thích không rời tay.
Bên ánh nắng đang , Cố Niệm cầm giấy góivi_pham_ban_quyen kẹo đặt trước mắt, xuyên qua cửa sổ nhìn bầu trời bên , ánh nắng bầu xanh qua mắt côvi_pham_ban_quyen bé liền thành những màu sắc khác lạ.
Đẹp quá đi mất!
Tàu hỏa đến muộn, giờ mới bắt đầuleech_txt_ngu soát vé lên tàu, Cố Tưởng xách túi, tay dắt em gái, bám sát theo sau nương.
Người lên tàu ở ga không nhiều, lên xe rồi, Tô Chiêu cầm vé tìm chỗ , Ở đây.
Ba chỗ liền nhau, cô để hai đứa trẻ trong, bản thân vốn định mây giá lý, nghĩ lại một hồi vẫn đặt ở dưới chân.
Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vải đựng lương khô thì được Cố Tưởng ôm khư khư trước ngựcleech_txt_ngu.
Đối diệnleech_txt_ngu bọn họ hai nữ đồng chí ăn mặc sành điệu với chiếc váy Bulajie, thấy ba mẹ con đối , họ bịt mũi một cái, có lẽ thấy được sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng bỏ xuống.
Tô Chiêu Chiêu liếc mắt nhìn qua.
Niệm co rúm mũi chânleech_txt_ngu, thu chân lại, sợ không cẩn thận chạm phải đôi giàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net da sạch sẽ đẹp nữ đồng chí diện.
Tô Chiêu Chiêu vỗ chân cô bé, Thảleech_txt_ngu lỏng đi, cứ thế này thì mệt lắm.
Cố Niệm ngước mắt nhìn người đối diện, cẩn thậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân thẳng xuống.
chuyển động, một lát sau có viên đường sắt đẩyvi_pham_ban_quyen xe cơm bán đồ ăn, chủng không nhiều, chỉ có bánh màn thầu, bao từ bột hỗn hợp và cháo ngũ cốc .
Màn ba xu, bánh bao bốn xu, cháo ngũ cốc xu không cần phiếu đây!
Hai nữ đồng chí đối diệnbot_an_cap tiền ra mỗi mua hai cáivi_pham_ban_quyen bánh bao.
So vớileech_txt_ngu giá này, vé tàu đúng là đắt , xe lừa chẳng rẻ gì.
Chiêuvi_pham_ban_quyen Chiêu không đồ ăn, bát nhờ nhân viên rót cho bát nướcbot_an_cap, bữa tối cứ uống nước ăn nửa miếng bánh nướng cùng với gạo rang.
tối, ngủ nghê trở vấn đề nan giải, Tô Chiêu ngồi đến lưng đauvi_pham_ban_quyen eo mỏi, cũng chỉ có thể răng chịu đựng, cô để hai trẻ thay phiên nhau gối đầu lên chân nằmleech_txt_ngu lát.
Cứ ngồi tàu hỏa như vậy suốt ba ngày ba đêm, mãi đến trưa ngày hôm đó mới tới ga Hải Thànhbot_an_cap.
Nhà ga rất đông người, mẹ theo dòng người ra khỏi , ở nơi lạ này, Niệm chặt tay Chiêu Chiêu không buông, Nương, cha có đến đón chúng ta không ạ?
Nương không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nam chính này còn chưa biết đã vềvi_pham_ban_quyen đơn vị hay nữa, ánh mắt Tô Chiêu Chiêu đảo mộtbot_an_cap vòng, Không người đón cũng không sao, chúng ta có địa chỉ, gọi xe quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó. Xem ra mong muốnleech_txt_ngu có người của đơn vị đón đã thất bại rồi.
Vừa xe, hai anh em đều mím , xe đắt lắm!
Thành phố lớn và địa phương hẻo lánh có khác biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất lớn, nhìn lúc vẫn còn trong thời kỳ khó khăn, vừa ra khỏi nhà ga, trên váy , giày nhỏ, mặcbot_an_cap áo sơ mi thật sự ít, màu sắcbot_an_cap quần không hề u ám như những năm sáu bảy mươi, xanh, vàng rồi hoa nhí, nhìn bằng convi_pham_ban_quyen mắt của kỷ mươi mốt thì cách của số người cũng không là quê mùa.
Tất nhiên cũng có người mặc quần áo vá chằng vá đụp, đa phần là những người bước xuống từ đoàn tàu, nhưng dù là Chiêu cúi đầu nhìn quần áo trên người ba mẹ con mìnhvi_pham_ban_quyen, ai có miếng vá áo bằng họ cả!
Đến đường, Tô Chiêu lấy địa ra, đang định người hỏi thăm thì thấy một chiếc xe Jeep thắng gấpbot_an_cap một bên lề đường, một thanh niên mặc phục bước xuống.
Chàng trai dáng người cao ráo, bước những bước dài, chạy vù qua trước mặt Tô Chiêu Chiêu như một cơn gió.
Đồng chí! chí quân nhân ơi. Tô Chiêu Chiêu vàng gọi anh ta lại.
Chàng trai bước, quay người chỉ vào mình: Chị gọi tôi ạ?
Lần đầu tiên bị gọi chị dâu, Tô Chiêu Chiêu:
, đồng chí đến nhà ga để?
trai nhìn Chiêu Chiêu, lại nhìn hai đứa nhỏ mong chờ mình, lập tức phản ứng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Tôi đến để người, chị không phải đồngleech_txt_ngu chí Tô Chiêu Đệ đấy chứleech_txt_ngu?
Chị dâu Chiêu Chiêu cười gượng hai tiếng: Khéo thật, chính là tôi đây.
Chàng trai nở nụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười rạng , để lộ hàm răng đều: Ôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chao! là chịleech_txt_ngu dâu rồi! Anh lại nhìn sangvi_pham_ban_quyen Tưởng Cố Niệm: Đây chắc là con của Đoàn trưởng Cố nhà chúng tôi nhỉ! Trông giống nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật đấy! Mau, lên xe thôi.
Anh ta nhiệt tình đón lấy chiếc rương trongvi_pham_ban_quyen tay Tô Chiêu, lại taybot_an_cap lấy cái túi trên lưng Cố Tưởng. Cố Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn chưa kịp phản ứng thì túi đã bị lấy đi mất.
Anh đẩy Cố Tưởng vàleech_txt_ngu Cố Niệm lên , Tô Chiêu Chiêu theo rồi đóng cửa : Chị dâu, thật ngại quá, tôi xuất phát muộn, chút nữa thì lỡ .
Không sớm muộn, vừa vặn lắm. Ngồi lên xevi_pham_ban_quyen, Tô Chiêu Chiêu hoàn thảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỏng. Không cần phải đường thì còn gì bằng, dù sao thì cô cũng chẳng còn bao nhiêu tiềnbot_an_cap.
Đoàn trưởng Cố của chúng tôi thật có phúcvi_pham_ban_quyen! dâu không đâu, trước khi đivi_pham_ban_quyen tôi được biết là đi đón mọi người. Nghe nói là đónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ trưởng Cố, tôi đã giật mình một phen đấy! Dù sao thì Đoàn trưởng Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở quân đội nổi tiếng là gã độc thân
Tô Chiêu Chiêu thầm nghĩ, nếu cô không , vị Đoàn trưởng Cố này của anh năm nay đã lấy vợ mới rồi.
Đoàn Cố của cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh chưa sao?
chưa ạ.
Vậy giờ anh ấy mới về?
Cái này thì không biết . dâu, chỉ làvi_pham_ban_quyen láileech_txt_ngu xe thôi, chuyện của các thủ chúng tôi không rõ lắm.
Chiếc xe ra khỏi khu vực thành, hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía ngoại ô.
Tiểu Phương vừa lái xe, vừa lén họ gương chiếu hậu. Trong lòng anh ta rẫy mắc, sao Đoàn trưởng Cố đột ngột lại có vợ con thế này?
Người mắc không có anh ta, mà có những khác.
Cái gì? Cố Hành vợ con rồi? Vu Tuệ bật dậy khỏileech_txt_ngu ghế , Chẳng phải cậu ấy thân bấy lâu sao? Ở đâu ra vợ con ?
Nghiêm cởi mũ treo lên: từ trước rồi. Năm đó làng bị thổ phỉ càn , cứ ngỡ không còn nữaleech_txt_ngu, ai ngờ bao nămbot_an_cap qualeech_txt_ngu tìm thấy đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Người ta còn sinh cho lão Cố một cặp cơ đấy, bọn trẻ gần mườileech_txt_ngu tuổi rồi.
Vu Tuệ Tâm nhíu chặt : Sớm không thấy, muộn không thấy, lạileech_txt_ngu tìm đến vào lúcbot_an_cap này? Thế còn Thư Lan thì tính sao?
Nghiêm Quang liếc nhìn một cái rồivi_pham_ban_quyen ngồi xuống bàn ăn: Bà sau này đừng nhắc đến nữa. mà đôi bên còn chưa chính thứcvi_pham_ban_quyen xem mặt, xem xác quan hệ thì lão Cố sẽ phạm sai lầm đấy.
Lúc trước không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ lão Cố còn sống, Diệp Thư Lan nhiên là một đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tượng , ông cũng sẵn lòng giúp vun vén. giờ vợ người ta đã tìm rồi, vợ chồng vẫn là nguyên phối thì tốt hơnbot_an_cap.
Vợ lão Cố những năm qua sống rất vả, một mìnhvi_pham_ban_quyen nuôi hai đứa con không đi bước , không ngờ nhiều năm vẫn còn liên lạc .
Vu đưa bát đũa cho ông: Sao tự nhiên lạivi_pham_ban_quyen liên lạc được?
Mấy nămbot_an_cap trước phải lão Cố có báovi_pham_ban_quyen một lần sao, cô nhìn thấybot_an_cap trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo đấyleech_txt_ngu Nghiêm Quang kể gì mình biết, Thật chẳng dễ . Tư biết người ta đến thăm , còn bảo phái xe đi đón.
Vu Tâm cạch một tiếng đặt bát : Ý ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cô ta sắp đến nơi ?
Nghiêm Quang bà: là hôm đến, sáng nay tôi gọi Tiểu Phương đi đón người, này sắp tới rồi.
Ôngvi_pham_ban_quyen lại dặn dò: Đợi người ta đến, bà cũng qua giúp đỡ một tay. Dù sao mới lạ lẫm cái cũng khôngleech_txt_ngu biết, Cố chưa về. Dựabot_an_cap vào quan hệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của chúng ta với lão Cố, bà phải đối xử tốt với ta.
Vu Tuệ Tâm phẩy , lòngvi_pham_ban_quyen đầy bực bội, việc khiến biết ăn nóibot_an_cap thế nào với Thư Lan đây?
Đã hẹn làvi_pham_ban_quyen đợi Cố Hành về sẽ xem mặt, vì chuyện này mà Thư Lan còn may sẵn cả quần áo mới để mặt rồibot_an_cap.
Vu Tuệ Tâm phiền muộn đến mức chẳng ăn cơm, lùa vài rồileech_txt_ngu đặt đũa xuống. Đợi người đến, bà nhất định phải xem xem, người phụ nữ này cuộc trông như thế nào?
Nơi đóng của Cố Hành ở vùng ô, cách khá xa khu vực trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm Hải Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ra khỏi nội thành, dần dần không thấy bóng dáng nhà cửa, hai đường là cánh đồng trồng màu. Đi một đoạn còn thấy những lão nông dắt trâu đi ven đường, tinh thần dân ở đây có vẻ hơn nhiều với làng của .
Đồngbot_an_cap chí Tiểu Phương, bao nữa chúng ta mới đến nơi? Xe đãleech_txt_ngu chạy trên đường gầnvi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen đồng hồ, giữa chừng còn đi ngang một thị trấn . Nhìn dáng vẻ của lái xe, như vẫn còn một lúc nữa mới .
rồi , nửa tiếng nữa thôi. Chị dâu và các cháu chắc là đói rồi, đến nơi sẽ đưa người ra nhà ăn dùng bữa. Đừng thấy nơi đóng của chúng tôi hẻo lánh, nhưng ở đó gì cũng có, từ nhà ăn, cửa hàng cung , chợ đến nhà tắm công đều đủ cảleech_txt_ngu, không kém gì thành phố . Sợ chị dâu chê nơi này hẻo lánh, xeleech_txt_ngu Phương vội vàng giới thiệu những điểmleech_txt_ngu tốt của đơn vị.
chúng tôi ở rất gần thôn xóm lân cận, bình thường muavi_pham_ban_quyen gà vịt của thì cứ hỏi mua của bà conleech_txt_ngu, tiện lắm
vi_pham_ban_quyen Chiêu Chiêu vừa vừa đầu. Trong sách cô cũng từng đọc , trong còn có họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho con em cánleech_txt_ngu bộ, nên cần lo lắng chuyện của anh em Cố Tưởng. Nếu không có trường thì lại phảibot_an_cap vào thôn hoặc ra thị trấn để học.
đi thêm nửa tiếng , cũng thấy bóng dáng của khu doanh trại, trông giống một thị nhỏ.
Chiếc xe chạy xuyên qua đó, dừng lại bên ngoài một tòa nhà nhỏ hai tầng.
Chị , ta đến nơi .
Tô Chiêu Chiêu cùng hai đứa trẻ xuống xe: Đây là đâu vậy?
Ngẩng đầu lên nhìn, cổng ba chữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sángleech_txt_ngu choang: Chiêu .
Đồng chí Tiểu Phương xách lý xuống: Đây là chiêubot_an_cap đãi sở của đơn vị. Mọi người cứ cất hành lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rửa mặt cho sạch đã, lát tôi dẫn mọi người đi ăn cơm.
Phòng ở tầngvi_pham_ban_quyen hai, sau khi đưa vào phòng, Tiểu liền lầu.
Căn phòng trí đơn , có hai giường sắt, bàn viết và một giá để chậu rửa mặt, nhà vệ sinh nằm ở cuối hành lang.
Trên có một phích nước nóng, Tô Chiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rót nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấm nước chậu, lấy khăn , ba mẹ con cùng nhau rửa mặt thậtvi_pham_ban_quyen sạch.
Từ lúc lên xe đến giờ, Cố và Cốbot_an_cap Niệm đều im lặng, này bắt đầu lời.
Nương, căn lầu nhỏ này mới thật . Cố Niệm chạy đến bên cửa sổ nhìn .
Xây mới thì đương nhiên mới rồi. Cô đoán chừng cũng chỉ mới xây được hai năm thôi.
Vậy sau này cũng ở trong căn nhà như thế này ạ? Cố Tưởng hỏi.
Có lẽ hiện tại thì chưa ở được
chạy dọc đường, Tô Chiêu Chiêu không ngừng quan sát bên ngoài. Ở đây không mấy tòa nhà cao tầng, chúng mọcvi_pham_ban_quyen khá tập trung, còn lại đa số là cấp bốn, nhiều căn vẫn là nhàleech_txt_ngu cũ xây bằng bùn đất.
Cô nhớ sách có nói, chính và nữ chính mới kết hôn rồileech_txt_ngu cấp nhà , sống trong một căn nhà cấp bốn cũ kỹ, đến sau này khi đại viện dành cho thânvi_pham_ban_quyen nhân quân đội mớivi_pham_ban_quyen dựng, mới chuyển vào lầu.
Sau khi vệ sinhleech_txt_ngu cá nhân xong và xuống , Tiểu Phương dẫn họ đi quanh co một thì đến tin.
Giờ này căn tin đã không mấy , đồng chí Tiểu Phương bảo họ ngồi đợi, còn mình thì đivi_pham_ban_quyen về phía cửa sổ phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụ.
Một lát sau, anh bưng ba bát mì đibot_an_cap tới: Chị dâu, căn tin không còn mấy món mặn nữa, tôi đầu bếp nấu mì sợi, mọi người ăn tạm nhé.
Đặtbot_an_cap bát mì trước mặt họbot_an_cap xong, đồng chí Tiểu Phương quay lại trả , rồi mình cầm bánh bao một gặm.
Tô Chiêu vậyleech_txt_ngu thì rất ngại: Đồng chí Phương, mấy bát mì này hết bao nhiêu ? Để tôi gửi lại cho anh.
Tiểu Phương vội vàng xua tay: Không cần không cần đâu, Nghiêm phó đoàn trưởng đã đưabot_an_cap tiền và phiếu cho tôi rồi, vẫn còn dư mà. Bình tôi không ăn ở , đơn có căn tin riêng, còn đây là căn tin của khu thânvi_pham_ban_quyen , phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụ người ngoàibot_an_cap . các chị dâu không muốn nấu cơm thì cứ đến đây cơm.
Chiêu Chiêu gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý đã hiểu.
Ăn xong, Tiểu Phương mới đưa vào trại gặp đạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhìn cánh sắt lớn trước mắt và những đang gác cổng, Tô Chiêu Chiêu biết đây mới thực sự là khu đóng quân của đơn vị, còn khu vực họ vừa đi qua thuộc về sinh hoạtvi_pham_ban_quyen.
Việc vào doanh rất nghiêm ngặt, cần phải đăng ký. Khi ngườileech_txt_ngu lính phụ trách đăng nghe cô là vợ của Hành, đôi anh ta trợn ngược lên vì kinh ngạc!
mắt anh ta đảo qua lại giữa khuôn mặt của Tô Chiêu Chiêuleech_txt_ngu anh em Cố Tưởng, Cố .
Có vài binh sĩ đi ngang thấy chuyện , ngay một tiếngvi_pham_ban_quyen chị dâu cũng chẳng mà đã vắt chân lên cổ chạy biến.
Tô Chiêu Chiêu:
này, Cố đang ở trong trại.
Sau khi kết thúc vụ trởleech_txt_ngu về, về kýbot_an_cap túc xá thaybot_an_cap một bộ quần áo rồi đi tìm để báo cáo công việc. Vừa đi đến dưới lầu tòa nhà hành chính
trưởng! Đoàn trưởng! Có đại sự không ổn rồi!
Cần vụ Hướng Bắc Phương chạy nhanh bay về phía anh, vừa chạy vừa hét lớn.
Cố Hành mày: Lửa mông cậu à?
Bắc vộibot_an_cap xua tay: Không phải, không đâu đoàn trưởng! ngoài có người phụvi_pham_ban_quyen nữ theo hai đứa nhỏ, của anh!
Cố Hành cau mày: Nói !
Là thật đấy! mắt tôi nhìn thấy! Đang đăng ký ở cổng kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kìa!
Cố Hành hoàn toàn không tin, ra vợ con chứ?
Chẳng lẽ kẻ đảo dẫn xác đến tận quân đội ?
Gan cũng lớn !
Hừ! Cố Hành cười một tiếng, Cậu qua đó một chuyến, trông chừng người cho kỹ, để vào đây. Nói , anh xoay người đi lên lầu.
Hướng Bắc Phương đầu lịa: Rõ! Bảo đảm hoàn thành vụ! Nói lại chạy đi mất.
Trong lúc báo công việc, Cố Hành cứ cảm thấy ánh mắt của quân trưởng và chính ủyleech_txt_ngu nhìn có chút kỳ , như đang có chuyệnvi_pham_ban_quyen gì đóbot_an_cap rất muốn nói với anh.
báo cáo xong, chính ủy mới mở lời: Cố này, có việc phải nói với cậu, đã tìm thấy vợ cậu .
Cố Hành chính ủy rồi nhìn sang quân .
Chúng tôi biết giờ cậu đang rất hoang mangbot_an_cap, cảm thấy sợ là có kẻ đảo. Nói , lúc mới biết tin chúng cũng có cùng nghĩleech_txt_ngu với cậu
Đơnvi_pham_ban_quyen vị huyện đã liên lạc với chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, này không thể làm giả được. Chúng tôi đã xem kỹ hồ của cậu, biết đây ở quê cậu đúng là đã từng cưới vợ
Đơn vị bên kia đã báo cáo chi tiết tin của Tô Chiêu Đệvi_pham_ban_quyen trong những năm qua cho tôi, chiếu lại thì đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy
Thật chẳng dễ dàng gì, mộtvi_pham_ban_quyen người phụ nữ một hai đứa nhỏ
Trong lòng Cố Hành chấn động, Đệ vẫn còn sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Họ sắp rồi, cậu
Cố Hành cái đứng bật dậy!
Anh giơ tay chào hai thủ , rồi xoay người sải đi.
Chính ủy cười hì hì chỉ tay ra cửa: cậu Tiểu Cố này, chắc là mừng đến phát điên rồi.
Nếu là tôi, tôi mừng, bỗng chốc có cả vợ lẫn con
Tô Chiêu Chiêu chặn lại ở cổng .
đăng xong, bước vào được mấy bước, đã thấy một binh sĩ trẻ tuổi chạy thục mạng tới, dang hai tay họ lại.
Hướngbot_an_cap Bắc Phương, cậu làm cái gì vậy? Đồng chí Tiểu Phương cũng cảm thấy này thật khó hiểu, vội vàng tiến lên gạt tay anh ta ra.
Hướng Bắc nhìn chằm chằm vào Tô Chiêu , ánh mắt đó cứ nhưleech_txt_ngu đang nhìn gián điệp : Cậu còn hỏi tôi làm gì? Tôi còn chưa hỏi cậu đấy! cho phép đưa họ doanh trại? Khu vực quân sự trọng yếu mà muốn chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườileech_txt_ngu vào là vào saobot_an_cap? Vạn nhất là gián điệp thì tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
lại lôi cả gián điệp vào đây rồi? Tiểu Phương vội nói: Là Nghiêm phó đoànvi_pham_ban_quyen trưởng bảo tôi ra ga đón mẹ con dâu, nói là vợ con của đoàn , chuyện còn giả được sao? ấy còn tôi đưa họ qua , cậu khôngleech_txt_ngu tin thì đi mà hỏi Nghiêm phó đoàn trưởng ấy!
Hướng Bắc Phương hừ: Đoàn trưởng của chúng tôi vừa đích thân nói rồi, không hề có đó!
Cố Hành rồi à?
trưởng về rồi ?
Chiêu Chiêu và đồng chí Tiểu Phương cùng thanh hỏi.
Tất ! Đoàn trưởng còn nói , bảo tôi phải trông chừng các ngườibot_an_cap, anh sẽ đến ngay bây giờ. Hướng Phương nhìn chằm chằm Chiêu Chiêu: Thành thật thì được khoan hồng, ngoan cố thì nghiêm trị!
Tô Chiêu Chiêu suýt nữa thì thốt lời không hay, thành thật khoan hồng chứ?
Thân phận cô thoắt cái từ chị dâu thành tội phạm rồi sao?
Cố Tưởng và Cố Niệmvi_pham_ban_quyen đều bị dọa sợ, chúng nắm lấy áo của Tô Chiêu Chiêu.
Vành mắt Cố Niệm đỏ hoe: Có phải không cần chúng con khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Khóe môi Cố Tưởng mím : cần thì thôi! Chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về nhà.
Chiêu thở dài, mặt gầy sạm buồn : Đồng chí à, anh nhìn tôi người xấu lắm sao?
Hướng Phương nhìn người này rồi nhìn người kia, đúng là giống lắm, nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra!
Kẻ địch rất xảo quyệtleech_txt_ngu, người ta không bị, biết đâu đây chính là hỏa mù do kẻ địch tung ra, muốn lợileech_txt_ngu dụng lúc trưởng không có mặt ở đơn vị để mạo danh nhằm động gián điệp!
Cũng may là Cố đoàn trưởng đã sớm.
Kẻ địch chưa bao giờ từ bỏ dã tâm tiêu chúng ta!
Nhiệm vụ của thế hệ chúng ta nặng nề.
Đừng có nói chuyện giống hay khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giống, mọi việc phải bằng thật, các người đừng có ngụy biện
chí Tiểu Phương thấy anh ta nói năng quá đáng, liền vội ngắt : là chúng ta đi tìm Nghiêm tới đây đi?
Đoàn của chúng ngay
Đang
Hướng Phương.
Có! Hướng Bắc Phương quay người lại, sáng rực: Đoàn trưởng! Anh chỉ tay về phía mẹ con Tô Chiêu Chiêu: Anh xem, chính họ, cũng may là tôi đến lúc, nếu không thì
Cố Hành giơ tay lời ta, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Tô Chiêu Chiêu lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau đó dời xuống nhìn đứabot_an_cap trẻ.
Một nép saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng mẹ, rụt rè lén nhìn anh; một đứa dưới cái của anhleech_txt_ngu thì chắn mặt mẹ, cũng mắt nhìn lại anhbot_an_cap, giống như một sói nhỏ.
timvi_pham_ban_quyen Cố Hành như bị va nhẹ vào, khiến lòng anh mềm yếu và có chút xót xa.
.
Tô Chiêu Chiêu ngẩn người một lát mới đáp: À, là tôi.
không có tiền đồ, cô vừa vẻ nam tính đầy phong trần của nam chính sải bước tới làm cho choángbot_an_cap ngợp.
Quân nhân thép trông như thế nào?
Chínhleech_txt_ngu là nhưleech_txt_ngu thếvi_pham_ban_quyen này!
Vóc cao chãi, đôi chân tay kia e là phải đến mét támnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mươi lăm. Cái nhịp điệu vung nhấc chân khi sải sao mà thuận mắt đến thế?
Gương mặt cạnh cương nghị kia còn đẹp trai hơn trên báo.
Bộ quân phục xanh mặc trên người hắn, so với bất nambot_an_cap chính truyền hình hiện đại nào mà cô xem phong độ nhiều!
Những con chữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miêubot_an_cap trong sách và ảnh trênbot_an_cap báo chẳng thể sánh với sự động mà thực tế mang lại cho cô.
Hormone nam tính cứ thế phả vào mặt!
Tô Chiêu Chiêu cảm thấy mình lại có thể rồi, thực toàn có thể vừa ôm đồm công việc vừa cả đàn .
Ăn cơm ?
Lời hỏi thăm bình dị khiến Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chiêu Chiêu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ trong những bóng màu .
Ăn ăn rồi.
Tiếp đó là sự im lặng
Cảnh thân này chẳng lẽ bình tĩnh quá mức thế sao?
nên khóc một chút?
lao vào lòng hắn tiện tay sờ soạng nam chính cái?
Hướng Bắc Phương lắp bắp, mắt nhìn qua nhìn lại: Đoàn Đoàn trưởng, nhận ra người quen sao?
Hành liếc hắn mộtleech_txt_ngu : Tẩu tử của cậu đấy.
Ôi thôi!
Hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc Phương cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy mình sắp tiêuvi_pham_ban_quyen đời rồi!
Hỏng rồi, đắc tội với tẩu tử mất rồi.
Tẩu tẩu tử Không phải tôi đâuvi_pham_ban_quyen, là trưởng bảo tôi chặn mọi người lại đấy.
Phương rất có mắt nhìn, lập tứcvi_pham_ban_quyen hắn rời đi.
Bắc vừa đi vừa ngoái đầubot_an_cap lại : Tôi còn chưa tẩu tử mà.
Thôi , sau thiếu cơ hội, mau đi thôi, đừng làm phiền gia Cố đoàn đoàn tụ
Chiêu ngượng ngùng ho khan hai , vỗ nhẹ vào hai đứa trẻ đang đứng đờvi_pham_ban_quyen ra phỗng: Đây là cha của các con.
Cố Tưởng và Cố Niệm không lên tiếngvi_pham_ban_quyen, chỉ im lặng nhìn Cố Hành.
Tô Chiêu cười gượng: Hì hì, trẻ con mặt người lạ, quen rồi là ổn thôi.
Cố Hành quỳ một chân xuống, chặt tay hơi runbot_an_cap rẩy, nhìn vào mắt trẻ: Các tên là gì?
Cố Niệm nhìn anh trai, rồi ngước lên nhìn nương, giọng nhỏ xíu: Cố Niệm.
Cố Tưởng hất cằm: Con là Cốvi_pham_ban_quyen Tưởng.
Niệm, Cố Tưởng. Cố đi lặp lại hai cái tên này nhiều lần trong lòng.
Tiểu Tưởng là anh phải không?
Cố : Đúng thế. Một vẻ mặt kiêu ngạo như muốn nói Coi như ông mắt nhìn.
miệng Cố Hành hơi cử động, mỉm cười, đưa tay xoa hai đứa trẻ rồi đứng dậybot_an_cap: Đã sắp ở chưa?
Chiêu Chiêu: Có rồi, ở nhà khách.
Vậy đến nhà trước đã.
Đồng chí Tiểu Phương nói muốn đưa chúng tôi đi gặp lãnh đạo
Không cần đi nữa, sau này có cơ hội. Nói xong, hắnbot_an_cap dắt tay Cố Tưởng Cố Niệm bước về phía trước.
Tô Chiêu Chiêu rớt lại phía sau.
Cô không được bĩu môi, , với vợ thì quả nhiên con cái vẫn là trọng nhất.
hai đứa con của cô tốt , nhìn xem, chúng cứ sợ cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theovi_pham_ban_quyen kịp mà không ngừngbot_an_cap ngoái đầu lại nhìn kìa.
Lại nói, nam chính bình mức rồi đấy? Chẳngbot_an_cap lẽ không xúc động chút nào sao?
Vẻ mặt lùng, chẳng nhìn ra được tâm tư gì, đúng y như trong tiểu thuyết viết, kiểu nam trầm ổn đạm.
Vàoleech_txt_ngu nhà khách, Cố Hành quay đầu nhìn Tô Chiêu một cái.
Chiêu Chiêu ý ngay: Ở lầu, phòng 202.
Cố Hành sải lên lầu.
Đến trước , hắn đứng Tô Chiêu Chiêu lấy chìa khóa mở cửa.
Mở cửa bước vào phòng, hắn mới buông tay Cố Tưởng và Cố Niệm ra.
Tôi chuyện muốn hỏi cô.
Thất lạc nhiều năm, đột nhiên lại thêm đứa con, nam chính nảy sinh nghi hoặc cũng là lẽ thường. Chiêu Chiêu đầu, ngồi xuống giường: Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi đi.
Cố Hành nhìn trẻ, tựa người bàn viết: Năm đó ở trong thôn rốt cuộc đã xảy ra gì? Cha và nươngleech_txt_ngu, họ
Chiêu lục ký ức của nguyênleech_txt_ngu thânvi_pham_ban_quyen: Năm đó khi anh đi, cha nương đều tưởng anhleech_txt_ngu lên thành làm thuê cũng không nghĩ ngợi . Ai ngờ mới qua hai tháng, có người tin về tỉnh thành bị ném bom, anh không còn , họ nói có đầu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuôi lắm
Nương suýt nữa thì khóc mù cả mắt, hai cụ lặn lội lên tỉnh chuyếnleech_txt_ngu nhưngleech_txt_ngu cũng tìm thi cốt của anh May mà trước đó tôi đã đoán ra có thai, hai cụ cũng coi có chút an ủi
Nói đếnbot_an_cap , Tô Chiêu Chiêu thở dài một tiếng: Ai ngờ không lâu sau, chẳng biết từ đâu có một thổ tràn , nửa đêm xông vào thôn. Cha nương không sâu nên sớm, trước khi đám phỉbot_an_cap phá cửa tôi vào hầm đất nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới thoát được một kiếp. ngỡ đám phỉ này cướp xong đi , ngờ lúc tôivi_pham_ban_quyen ra cha nương
mắt đỏ hoe, những giọt lệvi_pham_ban_quyen xuống, Tô Chiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chiêu càng nói xúc . là cảm củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyên thân đang ảnh hưởng cô. Khoảnh khắc này, những gì cô nói không giống như ký ức của nguyên thânbot_an_cap, mà giống như chính cô đã từng trải quabot_an_cap vậy.
Kinh hoàng, bi thương, hoảng loạn khôngvi_pham_ban_quyen nơileech_txt_ngu nươngbot_an_cap tựa
Tô Chiêu bỗng nổi gà, côleech_txt_ngu đến đây lâu như vậy rồi mà giờleech_txt_ngu có cảm giác này, chẳng lẽ ý thức của nguyên thân vẫn ở trong cơvi_pham_ban_quyen thể này ?
Tô Chiêu Chiêu không khống chế được nữa, côleech_txt_ngu vẫn tiếp tục nói: Tôi gọi cha nhưng thưa, bụng cha bị chém , đầu nương đầy máu. Trong thôn chỗ nào cũng là lửa, mìnhleech_txt_ngu cũng bị , lương thực và tiền bạc nhà đều bị cướp sạch.
người đều tháo chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra vì sợ quay lại. Tôi không biết phải làm sao, đành chạy theo. Cũng biết chạy bao lâu, chỉ khi sắp sáng thì trên đường chỉ còn lại một mình tôi
Tôi muốn vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn xem nhưng lại không dám. nhà mình ở trong thôn cũng chẳng có hàng thích, giờ tôi chỉ có mộtbot_an_cap mình, mất rồi, lại nghe người ta nói mấy thôn lân cận có thổ phỉ nhiễu, đâu cũng loạnbot_an_cap lạc, nghĩ lại tôi quay về nhà mẹ đẻleech_txt_ngu
Tôi xin dọc đường không biết bao lâu mới đến nơi, lúc đó thìleech_txt_ngu sinh rồi. Vì không lĩnh kiếm ăn hai đứa không có dinh dưỡng, lúc như conleech_txt_ngu , tôi thật sự sợ không nuôi nổi chúng
Tôi nghĩ việc luôn nhớ mong anh, nhớ mong ông bà nội của chúng nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới đặt tênvi_pham_ban_quyen là Cố , Cố
Tất cả những năm tháng sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cực và biến cố trải qua đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô kể ra từngleech_txt_ngu chữ từng câu.
Tưởng và Cố Niệm nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt đầmbot_an_cap , Cố Hành imbot_an_cap lặng, bàn tay đặt trên đùi siết chặt đến mức nổibot_an_cap đầy gân xanh.
Anh Thạch, em vẫn luôn không tin là anh mất. Trời khẩn cầu cho emvi_pham_ban_quyen tìm được thì tốt quá. Em đã đưa hai đứa con đến anh rồi, lòng em không còn gì hối tiếc nữa
lời, Tô Chiêu Chiêu mắt mộtleech_txt_ngu cái rồi ngất lịm đi.
Nương! Nương! Hu
Chiêu Đệ!
Chẳng màng tớileech_txt_ngu việc cô xỉu hai và Cố Hành hoảng hốt thế nào, chỉ nói riêng Tô Chiêu Chiêu, lúc này bản thân cô cũng sợ đến xanh mặt.
gương mặt mà đến tận bây giờ cô vẫn chưa nhìn quen trước mắt, Tô Chiêu Chiêu hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Cô là Chiêu Đệ?
Tô Chiêu Đệ ở đốibot_an_cap diện gật đầu.
Mẹ ơi! Chuyện tâm linh !
Tô Chiêu Chiêu giờbot_an_cap biết mình đang ở đâu, một không đen kịt, sợ chết đi : Cô định lại à?
Cô quay lại thì tôi đi là vừa đẹp, hai đứa trẻ tuy đáng lại đáng , nhưng cuộc đại vẫn khiến nhung nhớ hơn.
Tô Chiêu Đệ ở đối diện lắc đầu: Tôi không quay lại được nữa.
Tô Chiêubot_an_cap Chiêu thất vọng: Vậy là ý gì?
Tôi chỉ gặp mặt để cảm ơn cô, cảm ơn cô đối tốt với các con, cô đã đưa chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi tìm cha. có cô đến, đời nàybot_an_cap chúng cũng không biết sống, tôi chết cũng thể gặp lại anh ấy
Cô đây là cảm ơn tôi hay là đang dọa tôi ?
bộ dạng này, mà tôi xử tốt vớibot_an_cap lũ trẻ, có khi cô dắt tôi đi thật ấy chứ!
Tô Chiêu Đệ cúi đầu chào cô thật sâu: Tôi đi , này trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậy cả vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, cô là một người tốt
Nói xong, dáng ấyvi_pham_ban_quyen dần biến.
Cô đừng đi! Tôi còn chuyện muốn hỏi, tôi còn quay về đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Này!
Cùng với Này ấy, Tô Chiêu Chiêu bỗng choàng tỉnh, mở bừng mắt ra!
Suy dinh dưỡng, cộngbot_an_cap thêm cảm xúc thay đổi thất thường
Tô Chiêu mở mắt ra, điều đầu tiên nhìn thấy chính là bóng lưng của Cố .
Hắn đang nói chuyện với ai đó, vóc dáng cao lớn che khuất hoàn toàn ở cửa, chỉ để lộ ra mộtbot_an_cap góc áo trắng, thể đoán được đang nói chuyện là bác sĩ.
Cơ thể suy nhược nghiêm trọng, cứ tiếp tục thế này sẽ tổn thọ đấybot_an_cap Giọng vị bác sĩ mang theo trách, giống như đang trách cứ sao để người ta tiều tụy đến nông nỗi .
Đừng tiếc rẻ, hãy ăn nhiều đồ bổ vào, tốt nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỗi ngày một , sung thêm dinh dưỡng, bồi bổ một hai năm thì đại khái sẽ ổn thôi. Đợi người tỉnh lại là có thể xuất viện rồi
Cố Hành tục gật đầuvi_pham_ban_quyen. Đợi bác sĩ khỏi, hắn xoay ngườivi_pham_ban_quyen lại mới phát hiện cô đã tỉnh.
Cảm thấy thế nào rồi? Đã đỡ hơn chút nào chưa?
Tô Chiêu Chiêu , định ngồi , Cố Hành liền tiến tới đỡ cô.
Niệm và Cố đâu rồi? Trong phòng bệnh thấy hai đứavi_pham_ban_quyen trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Saubot_an_cap khi đỡ cô ngồi vững, Cố Hành rót cho côvi_pham_ban_quyen một ly nước: Tôi bảo Hướng dẫn hai đi mua đồ rồi. Sợ cô không biết tiểu Hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ai, nói thêm: vi_pham_ban_quyen Bắc Phương, người chặn các con ở cổng doanh trại đấy.
, là cậu à. Tô Chiêu nhận lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ly nước, uống hai , vị ngọt lịm, bên trong có pha đường trắng.
lỗi.
Hả? Tô Chiêu Chiêu chớpleech_txt_ngu chớp , saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự nhiênvi_pham_ban_quyen lại xin lỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Chuyện năm đó, và cả những năm qua, dù thế nào nữa tôi cũng phảivi_pham_ban_quyen xin lỗi . Năm đó tôi quá vội vàng. Ngoài ra, tôi phải cảm ơn cô đã nuôi dưỡng cho hai đứa con ngoan như vậy. Đã bao nhiêu năm rồi, tôi không trênbot_an_cap này mình còn có thân.
leech_txt_ngu Chiêu Chiêu rũ mắt xuống, những này vốn nên để cô . Thật tiếc, Đệ thậtleech_txt_ngu sự đã không còn nữa, cô còn chưa kịp nghe nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời này đã vĩnh viễn ra đi.
Cố Hành ngồi bên giường, nhìn côbot_an_cap: Cố tôi hứa với cô, đời sẽ sóc cô thật tốt, tuyệt phụ lòng cô.
Nghe lời này, Tô Chiêu cảm thấy cắn rứt lương tâm: Chỉ cần anh nhận đứa trẻ, chăm sóc thật tốt, Chiêu Đệ đã mãn nguyện lắm rồi.
Cố Hành đâu biết Chiêu Đệ này không phải Chiêu Đệ kia, hắn khẳng : Cô yên tâm.
Vào khoảnh khắc , Tô Chiêu Chiêu đột nhiên rất muốn thay nguyên thân một câu: Năm đó, anh thật sự muốn khôngvi_pham_ban_quyen?
Cô có ký ức của nguyên thân, trong lòng nguyên thân, anh Thạch Đầu của cô ấy không hề thích ấyleech_txt_ngu. Nếu thích, anh đã chẳng rời nhà ngay ngày thứ hai sau hôn.
đã sống ởleech_txt_ngu họ Cố nhiều năm, nhưng Cố Hành thời thiếubot_an_cap niên đãvi_pham_ban_quyen luôn ở tỉnh nghề nên rất hiếm khi gặp . Thế nhưng từ mới đến nhà họ , cô đã biết mình sẽ làm vợ anhbot_an_cap Thạch Đầu.
Trong lòng tiểu Chiêu Đệ, cô ấy thích anh Thạch của mình, từng đến việc mình sẽ không cho anh. Vìbot_an_cap vậy, dưới sự sắp xếp của cha chồng, vào năm mười bảyleech_txt_ngu tuổi, cô ấy đã trở thành tân nương của anh Thạchvi_pham_ban_quyen Đầu.
Ngày thành hôn đã rất hạnh phúc, nhưng niềm phúcleech_txt_ngu ấy lại đột ngột dừng vào ngày hôm sau.
Suốt bao nhiêu năm qua, cô ấy luôn có một thắt trong , đó là: Anh ấy không cam tâm tình nguyện.
Chiêu đã đọc qua sách, biết nam chính vì nhiệm vụ nên vội vàng rời đi, nhưng nguyên thân thìvi_pham_ban_quyen không biết.
Cô cũng thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyên thân hỏi cho ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ nút thắtbot_an_cap lòng năm này.
Ánh nhìn , hắn khôngbot_an_cap ngờ cô lại hỏi điều này.
Tất nhiên . Hắnvi_pham_ban_quyen đáp.
Xin lỗi, năm đó tôi chưa kịpbot_an_cap nói với mọi người, từ nhiều năm tôi đã bí mật gia nhập Đảng. hôm nhận được vụ khẩn cấp nên mới phải vội vã rời nhà. Ở tỉnh thành, tôi quả thực đã gặp trận oanh tạc bị thương, sau đó đi theo đại quân chuyển nơi khác. có viếtleech_txt_ngu thư về nhưng chưa bao giờ nhận được âm. Đợi khi chiến tranh lợivi_pham_ban_quyen, tôi quay lại làng thì chỉ nhận được các người đã đời loạn phỉ
Chiêu , tôi cố ý rời vào ngày hai sau khi cưới, thật sự làvi_pham_ban_quyen do tình thế bắt buộc. Hắn giải thích.
Lệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cha mẹ, lại là vợ được nuôi dưỡng từvi_pham_ban_quyen nhỏ trong , tuy tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngleech_txt_ngu nhiều, hiểu không sâu, nhưng Cố cũng giống đại đabot_an_cap số thanh niên bấy giờ, dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự sắp xếp của chavi_pham_ban_quyen mẹ, đến tuổi thì kết , rồi thế sống cả đời.
Nói là tình mãnh nồng không hẳn, nhưng bảo không có cảm nào thì cũng là nói dối.
Chiêu Chiêu hiểu, cô nghĩ nếu Chiêu Đệ nghe được câu trả lời này cũng sẽ thấy lòng. Anh Thạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đầu của cô ấy từng nghĩ sẽ không sống đời với cô ấy.
Anh ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã tự nguyện kết hôn với cô ấy.
Tô Chiêu Chiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉm cười: Tôi biết .
Mẹ ơi, mẹ tỉnh rồi! Cánh cửa phòng bệnhleech_txt_ngu khép hờ bị đẩy ra, Cố Niệm và Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy ùa vàovi_pham_ban_quyen, xuống bênbot_an_cap giườngvi_pham_ban_quyen: ơi, mẹ thấy đỡ hơn chưa?
Cố Niệm thút thít: Mẹ ơi, mẹ làm con chết , là lần thứ ba mẹ ngất xỉu rồi đấy.
Tô Chiêu Chiêu đưa tay lau nước mắt trên mặt cô bé: Không sao, mẹ hơn nhiều rồi.
Cố mày: Lần trước mẹ cũng nói , lẽ ra không nên nghe lờibot_an_cap , phải tìm sĩ sớm hơn đúng.
Thật sự không sao mà. Tô Chiêu Chiêu chột dạ: Không tin thì hỏi convi_pham_ban_quyen xem.
Tô Chiêu đẩy quả bóng trách nhiệm cho Cố Hành.
Hai anh em đồngvi_pham_ban_quyen loạt về phía Cố .
Cố Hành: Bácbot_an_cap nói sau này ăn uống bồi bổ nhiều tốt vào là thôi.
Nói , hắn lại nhìn Tô Chiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: đây từng ngất xỉu sao? Sao không đi khám bác ? Trong mắt hắn hiện lên tán thành.
Tô Chiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chiêu thở dài một tiếng: Đào đâu ra điều kiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó .
Một câu nói khiến Hành nghẹn lời.
có tiền đi khám, khám xong cũng chẳng điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiện để bồileech_txt_ngu cơ thể.
Sau này sẽ thế nữa. Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hành trầm giọng nói.
Đoàn trưởng. Bắc Phương vẫn đứng cửa nãy cất tiếng gọi. Đợi Cố Hành nhìn sang, nhấc đống trên tay lên: Đồ về rồi đây ạ.
Mắt Cố Niệm sáng rựcvi_pham_ban_quyen lên: , chú Hướng dẫn tụinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con mua nhiêu lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn ! Có kẹo này, bánh trứng , còn cả nhũvi_pham_ban_quyen nữa.
Chiêu Chiêu mỉm cười: Vậy sao? Thế thì phảibot_an_cap cảm ơn đồng chí tiểu Hướng rồi.
Hướng Bắc Phươngvi_pham_ban_quyen đồ lên chiếc bàn giường, cười hì hì : Chị dâu, em là người chạy vặt thôi, thứ đều là Đoàn trưởng bảo mua ạ.
Sợ Tô Chiêu Chiêu còn thù dai chuyện cũvi_pham_ban_quyen, nụ cười trênleech_txt_ngu mặt cậu taleech_txt_ngu đặc biệtvi_pham_ban_quyen rạng rỡ.
cũng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm ơn cậu, làm cậu đã chạy một chuyến rồileech_txt_ngu.
Bắc Phương xua tay: Không phiền, leech_txt_ngu. Cậu ta vội vàng đưavi_pham_ban_quyen số tiền và phiếu dưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cho Cố Hành: Cái đó Đoàn trưởng, nếu không việc gì nữa thì em xin phép đi trước nhé?
Đi đi.
Dạ! Nói xong cậu chạy biến như làn khói.
Tô Chiêu Chiêu cảm thán: Đồng chí Hướng ở trong quân đội chắc chắn là quánbot_an_cap quân chạy bền.
Cố nhìn cô một cái đầy ẩn ý.
Hắn vào đống , nói với Cố Tưởng và Cố Niệm: Có món muốn ăn thì tự lấy đi.
Niệm: Để dành cho mẹ ăn ạ.
Cố Tưởng: Con không , để mẹ bồi bổ cơ .
Tô Chiêu Chiêu trực vươn tay lấy hai cái bánh trứng cho hai đứa trẻ: Ăn đi, cha các con có tiền, nhà mình này khôngleech_txt_ngu thiếu những thứ này đâu.
Cố Hành lại nhìn cô một cái: Mẹ các con nói đúngleech_txt_ngu đấy.
Hai anh em lúc này mới cầm lấy bánh , rón ăn từng chút một. Sợ vụn bánh rơi đất thì uổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phí, hai đứa lấy hứng bên dưới, mỗi miếng ăn trong miệng thật lâu.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (1)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Nhu Quynh

Nhu Quynh

27/5/2026 lúc 9:55 sáng

Thương Cố Tưởng, Cố Niệm quá. Cả tuổi thơ nghèo đói cơ cực nên đến phân của bản thân cũng muốn tích trữ :))