Náo nhiệt rộn ràng, khói lửa lờ.
Giờ Ngọ, tửu lâu đang lúc đông nhất, người rửa , kẻ tháibot_an_cap thịt, tiếng xào , tiếng gọi vang lên không ngớt, nấy đều bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Bên ngoài tiếng vọng vào, người bếp đáp lời lấy từ trên giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống vịt quay vàng óng, mỡ màng, tỏa khói nghi ngút đặt : “ Nhược Hy, lọc con này đi.”
“Được .” Thiếu nữ đứng trước bàn khẽ đápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một tay giữvi_pham_ban_quyen , tayvi_pham_ban_quyen kiavi_pham_ban_quyen cầm lấy con dao bên cạnh.
Đó là một con dao lọc xương mũi nhọnvi_pham_ban_quyen, dáng hơi thonnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài, lên vẻ cùng sắc bén. , bàn đang cầm trắng trẻo mảnh , đốt ngón rõ ràng, có vẻ yếu ớt chút lực đạo.
Chủ nhân của bàn tay ấy cũng vậy, Cảnh Nhược là một thiếu chỉ tầmleech_txt_ngu mười tám, mười tuổi, dáng vẻ thanh tú, tĩnh, gương xinh đẹp nhưng vóc dáng có phầnbot_an_cap gầy gò. Nàng trông chẳng gì vô số những gái nhà nghèo, vì miếng cơm manh mà phải ra ngoài bươn chải từ sớm.
Thế , chính thiếu mảnh khảnh ấy chỉ cần khẽ cử động cổ , dao nhọn bàn tay nàng đã xoay mộtvi_pham_ban_quyen vòng điêu luyện rồng bay phượng múa, rạchbot_an_cap mở lớp da vịt quay.
Động tác của nàngvi_pham_ban_quyen nhanh đến mức khiến hoa mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong chớp mắtleech_txt_ngu, một con vịt nguyên vẹn đã chỉ còn lại bộ khung xương.
xương không hề bịleech_txt_ngu sứt nào, trên đĩa bên cạnh miếng thịt vịt dày mỏng đều chằn chặn, miếng đều dính kèm một lớp da vàng óng ánh.
Độ chính xác ấy hệtvi_pham_ban_quyen như đã được đo bằng thước .
Ở hậu bếp tửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu Hằng Xuân này, Cảnh Nhược Hy vốn là người tạp vụ, nhưng tiền công lại cao hơn những người khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút, nàng cũng không phải làm những việc nặng nhọc như khuân , cả đềubot_an_cap nhờ vào kỹ thuật dùng dao khiến người ta phải kinh này.
“Đao pháp của Hy đúng là tuyệt vờileech_txt_ngu, ngay cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những lão sư phụ làm nghề mấy chục năm chắc chỉ đến mức này là .” Ngay cả Lưu phụ quảnvi_pham_ban_quyen sự nổi khắc cũng không nhịn được mà ngợi một câu, đoán mò: “ hẳn trước kia cô cũng mở cơm, hoặc thì là mổ lợn rồi.”
Nhược Hy cúi đầu cười nhạtbot_an_cap, khẽ nói: “Tiếc là con không nhớ gì cả.”
“Không nhớ được đừng ép bản thân quá, cứ từ từ rồi sẽ có ngày nhớ ra thôi.” phụ nữ đang nhanh nhẹn đồ ăn bên vàng ủi.
Cảnh Nhược Hy vâng một tiếng, ngẩng đầu nàng đưaleech_txt_ngu tay vénvi_pham_ban_quyen lọn tóc , che đi sáng sắc sảo trong mắt chưa kịp lại.
Người phụ nữ bưng hai đĩa lớn tới giúp Cảnh Nhược Hy bày biện, chợt nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy bên ngoài có tiếng ồn ào náo loạn.
Chuyện gì vậy?
Chưa đợi kịp ra xem thử, một tiểu nhị hớt hải xông , mặt cắt không còn máu, miệng lắp bắp: “Ngũ Thẩm, Ngũ Thẩm, ra chuyện lớn rồi, tìm thấy đại rồi.”
“ gì?” Ngườileech_txt_ngu phụ nữ sữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “ ấy ông về rồi sao?”
Vẻ mặt tiểu nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng khó hơn: “Không phải, anh ấyvi_pham_ban_quyen anh ấy”
“Ông làm sao?” Hà Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuống cuồng: “Cậu nói mau lên !”
“Tôi nóivi_pham_ban_quyen chị đừng có .” Tiểubot_an_cap nhị ngập ngừng: “Anh ấy chết rồi.”
“Xoảng” một , chiếc đĩa trong tay Hà Dương rơi xuống đất vỡ tan.
“Ngũ Thẩm, chị đừng vội.” Cảnh Nhược Hy nắm chặt cổ tay Hà Dương, trầm nói: “ cuộc có chuyện gì nói cho rõ ràng. Ngũ đại cabot_an_cap mất tích một nay, sao bỗng nhiên lại nói là chết rồi? tức ở đâu ?”
“Ngay bên ngoài kia kìavi_pham_ban_quyen.” Tiểuleech_txt_ngu mồ hôi trên mặt: “Ở cái ao bên ngoài, vừa nãy có vớt được mấy khúc xương người, thế là báo quan. Rất nhiều bổ khoái đã đến đó, họ nói trên một khúc xương có dínhvi_pham_ban_quyen ngọc bội bị sứt, có người nhận ra là vật đại ca thường mang theo bên mình.”
Thân hình Hà Dương lảo đảo.
có vẻ manh nhưng sức lại rất lớn, nàng một tay đỡ lấy Hà Dương đang khuỵu xuống, quay sang với quản sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Lưu phụ, con đưa Ngũ Thẩm ngoài sao.”
“Được rồi, mau đi đi.” Lưu sư xua tay giã: “ thận một chút đấy.”
Cảnh Nhược gần như dìu Hà Dương đang rủn chân tay ra khỏi cửa, miệng khôngvi_pham_ban_quyen ngừng an : “Ngũ Thẩmvi_pham_ban_quyen chị đừng , trên đời làm gì có chuyện trùng hợp thế được, là họ nhìn nhầm thôi”
Hà Dương gật đầu lia lịa, bước chân thêm dồn dập.
Đó là một cái ao hoang ngay trước tửu lâu, đi không bao xa đã thấy vòng người vây quanh, có cả quanbot_an_cap sai mặc công phục và chúng quanh vùng đến xem náo nhiệt.
Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tinh mắt nhìn thấy Hà , lập tức hô lên: “ đến rồi, Ngũbot_an_cap Thẩm đến rồi!”
Hà Dương chạy bổ bên ao, “phịch” một tiếng sụp xuống.
thảm cỏ ven bờ, quả nhiên mấy mẩu xươngleech_txt_ngu nằm rải rác. bà lão nói: “ nhân, cô ấy là Hà Dương.”
Quan sainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm hỏi: “Ngươi là Hà Dương?”
Dương gật đầu, giọng run rẩy: “Vâng, là tôi.”
Quan đưa ra một miếng ngọc bội chỉ còn lại một nửavi_pham_ban_quyen: “Ngươi nhìn kỹ xem, có nhận ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này không?”
Hà Dương nhận lấy miếng ngọc, nhìn đi nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại kỹ: “Đúng đúng rồi, đây của tướng công ”
“Ngọc bội này mắc đống xương , vậy thì người này chắc là ngươi Ngũ Tân .” Quan sai nói: “ đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo chúng tôi một chuyến.”
Tướng công Hà Dương mất một năm ròng không tin , nhiên tin tử vong, môi chị taleech_txt_ngu run bần bật, rồi đột ngột gào khóc thảm : “Không thể nào không thể nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sao ông ấy lại chết được”
Quan sai có chút mất kiên nhẫn: “Được rồi, đừng khóc nữa, đibot_an_cap theo chúng tôi về đã. Có vài chuyện hỏi ngươi.”
Cảnh Nhược Hy biết mất sạch phươngbot_an_cap hướng, vội vàng chị ta dậy, thấp giọng nói: “Ngũ Thẩmvi_pham_ban_quyen cuống, em đi cùng chị. Nửa miếng ngọc bội cũng chưa lên được điều gì, quan sai chỉ là hỏi hanvi_pham_ban_quyen tình .”
Nhược còn chưa nói dứt lời đã bị ra cái: “ không liên quan tránh ra. Hà , đi thôi!”
Tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia lực tay mạnh, Nhược phòng bị lùi lại mấy bước rồi ngãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống đất. Tay nàng chạm một vật lạnh lẽo, đầu , hóa ra là khúc xương vừa được dưới hồ , trên cả rong rêu.
Sợ hãi tử thi và cái chết là bản năng của con người, dù là thanh thiên bạch nhật, người bình không chịu nổi việc tiếp xúc gần với một bộ xương thế. Thế nhưng Nhược Hy dường như lại dọa đến ngây người, nàng không hề hét lên hay vội vàng chạybot_an_cap đi như những ngườileech_txt_ngu .
mắt Nhược Hyleech_txt_ngu như bị mấy khúc xương kia thu hút, giữa cảnh hỗn này, nàng quan chúng một cách vô cùng tỉ .
Sau đó, nàng khẽ nhíu mày, theo bản năng định đưa tay ra, nhưng khi còn chưa chạm vào xương trắng, một bàn tay đã đột ngột cánh tay nàng.
“Cô nương, không sao ?” giọng nóileech_txt_ngu ôn hòa vang từ phía trên.
Cảnh Nhược mượn tay ấy vộibot_an_cap vàng đứng dậy, người cũng tức buông .
Nàng lại một bước, bấy giờ rõ trước mìnhbot_an_cap một nam trẻ . là một người đàn ông vô cùng tuấn tú, quan thanh tú, mày mắtleech_txt_ngu như họa, tuy khí bức người lạileech_txt_ngu mang theo vẻ ôn như ngọc.
Người nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thủ lĩnh của sai, hắn không mặc quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phục mà diện một bộ trường bào bằng gấm thêu màu đỏ , trông chất liệu thượng hạng, trị hề nhỏ.
Nhược Hy theo thói quen quan sát người đàn ông một chút. Nàng từng tiếp xúc vô số hạng người, tự rằng lực nhìn người của mình vô cùng chuẩn xác.
Người đàn ông này nhất định là một vị công tử xuất thân cao môn đại , từ nhỏvi_pham_ban_quyen đã sống trongleech_txt_ngu lụa, cao tại thượng. Có lẽ vì gia giáo nghiêm khắc nên hắn thường dùng phong thái quân tử để với người . Thế mắt đã phản bội hắnleech_txt_ngu, sâu trong xươngleech_txt_ngu hắn là kẻ tâm cao ngạo. Có do nhỏ đã nhận được quá nhiều sự tán dương và ngưỡng mộ, nên hắn luôn nhìn đời bằng con mắt, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là không thèm biểu lộ ra mà thôi.
Hừnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đúng là một gã ông tự phụ.
An cảm nhận được ánh mắt của Cảnh Nhược đang dừng người , nhưng hắn đã quá quen với cái nhìn của kẻ khác chẳng hề có chút phản ứng nào.
Cảnh Nhược Hy đã tránh đường, hắn liền ra : “Thu dọn hài rồi mang đi.”
“Rõ, thưa Diệp đại nhân.” Ngay tức có quan sai đáp lời rồi lên làm việc.
Đây chứng cứ, cầnleech_txt_ngu phải mang về cho tác kiểm tra.
Hà Dương đã bị quan sai lôibot_an_cap đi, miệng không ngừng gào thét điều đó. Cảnh Nhược Hy vàng theo mấyleech_txt_ngu bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lớn tiếng : “Ngũ Thẩm, đừng sợ! Quan sai đại nhân chỉ muốn hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net han tình hình thôi, việc cứ để lo liệu.”
Hà dường như có đáp lại mộtbot_an_cap tiếngleech_txt_ngu, mà cũng vẻ là không, tất cả đều hỗn loạn vô .
Ngượcleech_txt_ngu lại, Diệp Trường An lại : “Cô là con gái của Hà Dương?”
Cảnh lắc đầu.
“Vậy thì đừng đi theo .” Diệp Trường : “Vụ ánvi_pham_ban_quyen này quan phủ sẽ điều ràng.”
Nói xong, Diệpbot_an_cap Trường An bước trước.
Quan đưa Hà Dương đi khuất, mấy chốc, đám đông người dân tập náo nhiệt cũng bàn tán xôn xao rồi tản đi hết. Cảnh Nhược Hy nặng trĩu tâm tư đầu, chậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rãi đi vềbot_an_cap nhà.
Nàng không hy vọng Hà gặp chuyện. Tuy rằng hai người khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân không thích, nhưng Hà Dương chính là ân nhân của nàng.
Không ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết rằng nàng vốn sinh sống một thời đại khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, từng là một pháp y. Một trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một ngày mưa gió bão bùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nàng bị bắtvi_pham_ban_quyen cóc để thù vì mộtbot_an_cap vụ án. Nàng bị nhốt trong một chiếc container tối tăm không chút ánh sáng suốt ngày trời, chưa được cứu viện thì đã nhận một vụ nổ tan xương nát thịt.
Nàng xuất hiện tại nơi này mà không có bất kỳ dấu hiệu báoleech_txt_ngu trước nào, không biết một tí , có gì tay. đành giả vờ mình bị bọn cướp đả thương dẫn đến mất nhớ, sau đó được Hà Dương tốt bụng thu nhận cưu mang cho đến tận bây giờ.
trạng dù tốt nhưng công việc ở tửu lầu vẫn phải . Cảnh Nhược Hy rộn mãi cho đến khi đêm buông xuống, lúc này mới lê lết thânbot_an_cap thể rã về nhà.
Nơi nàng về chính là nhà của Hà .
Hà Dương cũng là một người đàn bà mệnh. Chồng bà là Ngũ Tân Xuân, làm đồ tể, tuy rằngbot_an_cap giết lợn bán thịt cũng kiếm được chút tiền, cuộc diện khá giả nhiều người, nhưng tínhleech_txt_ngu tình Ngũbot_an_cap Tân Xuân rất thô bạo, Hà Dương bao năm qua luôn sống trong cảnh nhẫn nhục đựng. Ngay cả đứa con duy nhất cũng vì gặp taivi_pham_ban_quyen nạn mà chết yểubot_an_cap năm bảy .
Thế nhưng Dương sự là một người phụ nữ lương thiện. Sau thu nhận kẻ laileech_txt_ngu bất minh, ngay cả cái tên cũng không nói ra được như nàng, bà đã không tiếc tiền bạc công sứcbot_an_cap, chạy chữa thuốc thang cho nàng. Bà ôn hòa hệt như một người chị ruột thịt, chỉ khi đêmbot_an_cap người mới lẽ lén mắt.
Căn nhà này vừa bước vào cửavi_pham_ban_quyen là ba gian , ở giữavi_pham_ban_quyen làleech_txt_ngu phòng khách, hai bên là hai phòng ngủ. Căn phòng của Nhược Hy vốn là phòng của con trai Hà Dương, sau khivi_pham_ban_quyen nàng đến, bà đã dọn dẹp sạch sẽ để dành nàng.
Cảnh Hy bước vào phòng mình, nhìn ra bên trời tối đen như mực, nàng lên giườngleech_txt_ngu thu mình lại, ôm lấy đầuleech_txt_ngu rồi nhắm chặtbot_an_cap mắt.
Khi có người bên cạnh, dù dao kề cổ nàng cũng thể không nhướng màybot_an_cap lấy mộtbot_an_cap cái. Nhưng lúc có một mình, kể từ sauleech_txt_ngu thảm họa đó, nàng đầu sợ bóng tối, sợ ánh mạnh, cả tiếng nổ. Dù bản cũng là một chuyên gia lý, ngày đều tự tưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vấn và ám thị tâm lý chính mình, nhưng đúng là thuốc không tựbot_an_cap chữa cho mình, hiệu quả mang lại chẳng mấy tưởng.
Cảnh Nhược ngủ thiếp không haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cho ánh nắng ban chiếu qua cửa sổ, nàng đột nhiênvi_pham_ban_quyen giật mình tỉnh giấc, tay đều có tê dại.
Xoa xoa , Cảnh Nhược Hy ngồi dậy, chẳngvi_pham_ban_quyen cần nói cũng biết Hà Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn chưa về.
Hômvi_pham_ban_quyen nay chút muộn, Cảnh Hy vội vã thu dọn chạy đến lầu. Vừa bước vào hậu cần, nàng đã thấy gã tiểu tư quen thuộc vẫy tay với mình.
“Có chuyện ?” vàng tới.
Gãvi_pham_ban_quyen tiểu hạ thấp giọng: “Nhượcbot_an_cap , cô đã tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì chưa?”
Cảnh Hybot_an_cap làm lạ: “Chưa, chuyện gì vậy?”
“Người ta nói Ngũ đại là do Ngũ Thẩm giết đấy.” Gãbot_an_cap tiểu tư vẻ mặt bí : “Đêm qua chắc cô lo lắng nên không được, hôm nay mới đến muộn thế này. Sáng sớm nay quan đã đến rồi, ông chủ có hỏi thăm mộtvi_pham_ban_quyen chút, nghe nói Ngũ Thẩm là người cuối cùng gặp đại ca. Lúc bà ngờ Ngũ đại ca người đàn bà khác ở bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài, rồi người xảy ra tranh . Ngũ Thẩm lỡ tay giếtbot_an_cap chết Ngũ đại ca, sau đó xác xuống ao, rồi rêu rao với bên ngoài là lão ấy đã bỏ nhà đi rồivi_pham_ban_quyen.”
“Làm sao có thể như thế được.” Cảnh Nhược Hy cảm thấy thật phi lý: “Họ có bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không?”
“ chứng ồ ồ” Gã tư : “Sau đó quan phủ lại trục vớt thêm lần nữa, dưới đáyleech_txt_ngu nước mò được cây trâm của Ngũ Thẩm. Thế vật chứng rồi.”
“Cái đó mà tính là sao?” Cảnh Nhược Hyleech_txt_ngu lắc đầuleech_txt_ngu: “Vậy còn nhân chứng thì sao?”
Gã tiểu đáp: “Có , nói là đã nhìn thấy đêm đó vợbot_an_cap chồng họ cãi nhauleech_txt_ngu. Bảo là cơn hỏa khí Ngũ Thẩm rất lớn, còn cầm đồ đạc ném Ngũ đại ca, nói những câu như nếu ông đã đi thì đừng bao giờ quaybot_an_cap về nữa thế lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính là nhânvi_pham_ban_quyen chứng rồi nhỉ.”
“Điều cũng chứng minh Ngũ có động cơ , không thể coi là bằng chứng xác thực được, người đó đâu có nhìn bà ấy giết người.” Cảnh Nhược Hy suy nghĩ một chút: “Bất kể Ngũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phải là thủ hay không, bàvi_pham_ban_quyen thu nhận tôi, nay ấyvi_pham_ban_quyen gặp chuyện, tôi không thể tay .”
Gã tiểu tư liên gật đầu: “Tất nhiên rồi, cho dù cho dù Ngũ Thẩm thực sự là hung thủ thì chắc cũng ngộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà ấy là người tốt biết nhường nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Cảnh Nhược Hy trầm mặt gật đầu: “ tìm ông chủ xin , tôi phải đến nha môn thăm Ngũ Thẩm.”
Đừng nói nàng khẳng Ngũ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải hung thủ, dù bà ấy có phải đi chăng nữa, riêng một năm chân thành đối đãi này, Ngũ Thẩm lại không còn người thân thích , Cảnh Nhược Hy cũng sẽ vì bà ấy mà chịu tang, tiễn đưa bà ấy đoạn đường cuối cùng.
“Được, cô mau , việc hôm tôi sẽ trông nom giúp cô.” Gã tư rất tình.
Ông của Túy Hương tên là Giang Lãng , là một người đàn ông ngoài bốn mươi . Lúc này tửu lầu đãvi_pham_ban_quyen bắt có khách rác, đang đứng ở quầy xem sổ sách.
Thấy Cảnh Nhược Hy đi tới, Giang Nguyênleech_txt_ngu cũng không quávi_pham_ban_quyen ngạc nhiên. Ai biết Dươngbot_an_cap ânvi_pham_ban_quyen nhân cứu mạng của Cảnh Nhược Hy, ngày thường nàng cùng cảm kích bà ấy, nếu lúc này mà nàng vẫn dưng thì mớivi_pham_ban_quyen là chuyện lạ.
“Giang lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản.” Cảnh Nhược Hy trước quầy, còn chưa kịp lời.
Lãng Nguyên đã nói : “Muốn xin nghỉ phép sao?”
Nhược Hy gật đầu: “Tôi muốn thăm Thẩm.”
“Ta , đi đi, đó là việc nên .” Người ta thường nói hòa sinh tài, Giangbot_an_cap Lãngvi_pham_ban_quyen Nguyên cũng là vô cùng dễ tính và ôn hòa, tức xua tay: “Chuyện này đúng là quá, không ai ngờ được. Cô cũng đừng quá lo lắng, chobot_an_cap cô nghỉ thêm vài ngày, đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử lý xong xuôi mọi rồi hãy trở làm công.”
Cảm Giang lão bản. Cảnh Nhược khẽ đầu, xoay đi ra ngoài.
Những tin đồn nghe bênvi_pham_ban_quyen ngoài không thể coi là thật, dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao cũng phải tự mình đến nha môn xem thử mộtbot_an_cap chuyến.
Kiếp trước, trong hai mươi tư tiếng một ngày cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mười lăm tiếng nàng dành cho việc phávi_pham_ban_quyen , nhưng kiếp này thực sự chưa có cơ hội đặt chân vào nha môn bước . Sau khi hỏi đường, nàng tìm nơi, nhìn ngắm chốn vừa quen thuộc vừa xa lạ này, dù trong lòng chút không tình nguyện, nàng vẫn nghiến răng bướcbot_an_cap tới.
Trước cửa huyện có hai lính canh đang đứng, Cảnh Nhược Hy tiến lại gần: Vị đại ca này.
Người lính canh quay đầu nhìn nàng, thái độ cũng khá lịch sự: Côvi_pham_ban_quyen nương có chuyện gì?
Cảnh Nhược Hy nói: Chào anh, tôi muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi thăm về Hà , ngườileech_txt_ngu đến đây hôm qua. Cô ấy là thê tử nạn nhân trong vụ án trầm xác tốibot_an_cap qua, là bạn cô ấy.
Ồ, cô phạm à. Đây cũng chẳng phải tức cần mật , ngườivi_pham_ban_quyen lính canh đáp: Sáng sớm nay đạibot_an_cap nhân đã đường xét xử, côleech_txt_ngu ta cũng nhận rồi, nói chính tay mình giết .
Cảnh Nhược Hy sững sờ: Chuyện này sao cóvi_pham_ban_quyen thể, cô ấy nhận tội rồi sao?
Lẽ nào còn giả? Lính nói: Đại nhân hạ xử trảm chỗ, trước tiên đưa ngục , ba ngày sau sẽ hành hình. nương nương không sao chứ?
Sắc mặt Nhược Hy trắng bệch, lúc này óc nàng đang rất rối loạn.
Đây là một án mạng, cho dù hành động có nhanh đến đâu, tra thẩm lý cũng phải mất mươi ngày nửa tháng. Tại mới đưa người đi hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , qua một buổi chiều một buổi sáng mà vụ án đã được định đoạtbot_an_cap, còn nói Hà Dương đã nhậnleech_txt_ngu tội, chẳng lẽ là ép cung ?
Cảnh Nhược Hy ngốc, biết hiện tại mìnhleech_txt_ngu chỉ làbot_an_cap một dân thường thấp cổ bé họng, hơn còn không có thân phận tịch chính , dù có oan ức thấuleech_txt_ngu trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thìvi_pham_ban_quyen việc đối đầu trực diện tuyệt đối không khả thi.
Cụm từ ép cung nhục chỉ có thể nghĩ đầu thể ra, chobot_an_cap dù tận mắt chứng kiến cũng không làm căngvi_pham_ban_quyen. Nếu bọn họ ngang nhiênleech_txt_ngu cung, điều đó chỉ chứng minh rằng tra tấn bức ở đại này là chuyện mà ai nấy đều chấp nhận. Sức một người thể xoay được càn khôn, nàng buộc phải tìm cách khác.
Trước tiên, ít nhất phải làm rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tôi không sao. Cảnh Nhược Hy nói: Đại cavi_pham_ban_quyen, tôi có thể vào xá thăm ấy được ?
Lính đánh giá Cảnh Nhược một lượt: Cô chờ đó, tôi hỏi giúp cô.
Cảnh Nhược Hy thở phào nhõm, may mà người nha môn này xem cũng khá tình đạt lý. Dẫu sao Hà Dương có giết người thì đây cũngleech_txt_ngu không phải án lớn liên quan đến vật quan trọngleech_txt_ngu nào, không có lý gì lạivi_pham_ban_quyen không cho thăm nuôi hay không cho người nhà nghe lời trăn trối để chuẩn sự.
Cảnh Nhược Hy lo lắng đứng chờ ngoài cửa, một lát , lính canh quay : nhân nóileech_txt_ngu có thểbot_an_cap cho cô vào thămbot_an_cap. nói nhà Dương khôngvi_pham_ban_quyen còn ai nữa, nếu cô tốt với cô ta thìvi_pham_ban_quyen cứ lo liệuvi_pham_ban_quyen trước những sau này đi.
Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc mà , đại khái là việc dọn xác và lo sự sau khi Hà bị chém đầu.
Cảnh Nhược có tâm trí quan tâm những chuyện đóvi_pham_ban_quyen, nàng vội vàng đáp lời, phải gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được rồi mới tính .
theo lính canh nha môn, băng qua đại đường, đi qua hai khoảng sân, nàng nhìn một ngôi nhà có vẻ khác hẳn với nhữngvi_pham_ban_quyen nơi khác.
Đến nơi rồi. Lính nói một câu rồibot_an_cap bảo với vệ sĩ gácvi_pham_ban_quyen cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Đây là bạn của Hà Dương bị nhốt vào hôm qua, đại cho phép thăm.
Có lẽ trongvi_pham_ban_quyen lao xá này cũngbot_an_cap không giam giữ trọng phạm nào, tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lính canh cửa nẻo nghiêm ngặtvi_pham_ban_quyen, nhưng đối với người đến thăm thì không quá . Thấy là do đồng liêu dẫn đếnbot_an_cap, ngườileech_txt_ngu gác cửa gật đầu, mở cửa cho Cảnh Nhược Hy trong.
Cứ đi thẳng trong, gianleech_txt_ngu cuối cùng bên tay .
Cảnh Hy cảm ơn rồi bước đi vào.
Lao này tuy phải hầm ngầm, nhưng vì chỉ cửa nhỏ ở trên cao nên quanh chìm trong bóng tối lờ mờ.
vị trong ngục chẳng hề chịu, vì quanh năm không thấy ánh sáng, không không lưu thông nên tụ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ mùi ẩm mốc, thốibot_an_cap rữa khóleech_txt_ngu tan. Hai bên lao xá còn những phạm nhân đã bị giam giữ lâu ngày, thấy có người vào, lại là một cô nương xinh đẹp, cười nói những bẩn thỉu.
Nhưng Cảnh Nhược Hy hoàn không có phản ứng, giống mùi vị này chẳng khác gì mùi trong phòng bếp nơi nàng làm , giống như đó không hề tồn tại, nàng không hề dừng lại một giây mà đi thẳng đến gianvi_pham_ban_quyen ngục cùng.
May mắn thay ở đây đều phòng đơn, góc, Hà đang co rúm một , khôngvi_pham_ban_quyen biết là đang ngủ hay đã tỉnh.
Dù tượng này Cảnh Nhược Hy đã thấy vô số lần, nàng vẫn thầm thở dài trong lòngbot_an_cap, khẽ gọi: Dương.
Hà rùng mình một cái, đầu lên, sau khi nhìn thấy Cảnh Nhược Hy thì lao tới như nhìn thấy cứu .
Nhược Hy. Giọng Hà Dương hơi rẩy: Sao lại tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Tôi đến thăm tỷ. Lúc này Cảnh Nhược Hy bình lạ , nàng đưa mắt sát từ trên dưới một lượt.
Tuy Hà đã thay một bộ tù nhân, nhưng áo không hề có vết máu, dường như không giống như bị hình. Tất nhiên có những loại phạt không lạivi_pham_ban_quyen dấu vếtbot_an_cap bên ngoài, nhưng những thủ đoạn độc đó chỉ dùng để phó với những nhân vật lợivi_pham_ban_quyen hại, Hà chẳng chỉ một người phụ nữ yếu đuốileech_txt_ngu, không đến mức phải thận trọng như vậy.
Nếu nha môn thực sự muốn ép cung nhục hình, theo hiểu biếtbot_an_cap của Cảnh Nhược Hy về tính cách của cô, chỉ cần đè xuống vàibot_an_cap bản tử là cô hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không cần phải tốn công sức đến .
Hà lau nước mắt: “Đến nước này cũng chỉ còn cô tới tôi. Nhược Hy, cô thật là một cô gái tốt.”
“Tôi đương nhiên chị, còn phải xem rốt là chuyện gì.” Cảnh Nhược Hy nói: “Tôi ngheleech_txt_ngu quan sai bảo chị đã tội rồi?”
Đối với sự vấn của Cảnh Nhược Hy, Hà Dương bỗng thấy không tự nhiên.
“ sao?” Nhược Hy gặng : “ ràng phải chị làm, vì saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tội? Bọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng hình với chị sao?”
Hàvi_pham_ban_quyen Dương chậm rãi lắc đầu.
“Vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là vì ?” Cảnh Nhược Hy thực sự không hiểu nổi: “Ngũ Thẩm, đây là án mạng chị có biết ? Nhận tội là phải đền mạng đấyleech_txt_ngu, chuyện không phải chị làm, sao lại nhận? Tôi vừa nghe quan sai , tại công đường đã tuyên án ba ngày xử trảm, có đúng không?”
Hà Dương như rút cạnleech_txt_ngu sức , bỗng rũ rượi hẳn , hồi lâu sau mới nói: “Nhược Hy, cảm ơn cô đã tới tôi, cô là người duy nhất quan tâm tới tôi. Cô đừng quản tôi nữa, chuyện này là làm, cứ để tôi chết đi.”
“Nói bậy, cái chết mà có tùy tiện nóivi_pham_ban_quyen ra sao?” Sắc Cảnh Nhược nghiêm đến đáng sợ: “Chuyện này không thể nào chị làm được. Ngũ Thẩm, rốt cuộc có nỗi tâm gì, hãy cho tôi , chẳng lẽ ngay cả tôi mà chị không tin sao?”
Hàbot_an_cap Dương chỉ : “Tại saoleech_txt_ngu cô lại nghĩ không tôi làm?”
Cảnh Nhược nhíu mày. Nàng tin Hà Dương đương nhiênleech_txt_ngu không phải dựa vào trực giác phụ , nhưng chuyện này thể giải chi tiết cho chị ấy nghe được.
“Tôi không phải là không phải.” Nhược Hy nghiêm giọng: “ ngườileech_txt_ngu từ trước đến vốn rất chuẩn, chưa bao giờ nhìn .”
Đôi khi, sự tin tưởng không lý do tuy không người taleech_txt_ngu phục khuất phục, nhưng lại người độngbot_an_cap lòng.
Nhưng Hà Dương chỉ cắn răng lắc đầu, không muốn nói thêm điều .
Cảnh Nhược Hy nén sự phiền muộn trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng, dịu hỏileech_txt_ngu: “Ngũ Thẩm, chị có nỗi khổ , tôi không hỏi . Vậy tôi chuyện khác, mà Ngũ đại ca thu dọn mang về, tácbot_an_cap đã nghiệm thi chưa?”
Chủ đề thayvi_pham_ban_quyen đổi hơi nhanh, Hà ngẩn người, gật đầu.
“Chị có chắc không?” Cảnh Nhược Hy hỏibot_an_cap: “Chị tận mắt thấy hắn nghiệm thi à?”
“Cái đó không.” Hà Dương đáp: “Quá trình nghiệm thi sao chúng tôi có thể được, nhưng ngỗ tác quả đã tuyên bốbot_an_cap trên công đường, danh tính thivi_pham_ban_quyen thể đã được nhận, không có nghi ngờ cả.”
Cảnh khéo léo dẫn dắt: “Ngỗ tác nói thi được xác nhận không sai, chính là đại ca, có đúng như vậy không?”
Hà Dương suy một chút, hồ gật đầu: “Đại khái là vậy, chính là ý đó.”
“Được, hiểu .” Cảnh Hy đứng dậy: “Ngũ Thẩm, chị nghỉ ngơi đi, tôi đi trước đây.”
Tuy Hà Dương không muốn nói gì, nhưng cũngbot_an_cap không Cảnh Nhược Hy lại đến nhanh đi cũng nhanhbot_an_cap như vậy, chí không hỏibot_an_cap thêm câu nào. Trong ấy tuy có luyến tiếc, lại chẳng lời giữ người lại.
ánh mắt của Hà , Cảnh Nhược Hy nói khẽ: “ Thẩm, chị cứ yên tâm nghỉ ngơi, tôi . Tuy không biết vì chị lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận tội, nhưng tôi không thể trơ nhìn oan.”
Hà Dương sửng , còn chưa ứng thì Cảnh Nhược Hy đã rảo bước rời đi.
Nha môn kinh thành rốt cuộc là nghiêm trangbot_an_cap cấp, ngỗ tác làmbot_an_cap ở đây hẳn phải có kinh nghiệm và năngbot_an_cap lực, Cảnh Hy không bọn lại không nhìnleech_txt_ngu ra sơvi_pham_ban_quyen hở đó.
Ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi nha mônbot_an_cap, Cảnh Nhược Hy tìm thấy một gian hàng nhỏ ven đường chuyênleech_txt_ngu viếtvi_pham_ban_quyen .
“Cô viết gì?” Ông chủ cầm bút lên, cười híp mắt : “Viết cho trung nhân sao? Chuyện này tôi thạo , bảo viết ra ý dạt dào, động thấu xương.”
Đúng là một triều đại có phong khí cởi , Cảnh Nhược Hy nhếch môibot_an_cap: “, nhưng tôi muốn tự viết, mượn bút của ông dùng một chút.”
Chỉ cần trả tiền thì có vấn đề gì, ông chủ được nhàn nhã, lập nhường chỗ.
Cảnh Nhược Hy chỉ xé lấy một mẩu giấy nhỏ, vội vàng viết một chữ, sau đó trả tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi rời đi, quay lại cổng nhabot_an_cap môn.
Chỉ là lần này nàng cóleech_txt_ngu chút , dù sao nàng cũng không biết gìbot_an_cap về tình hình ở đây, sơ hở của ngỗ tác là thật suất hay hành vi cá nhân? Thậmbot_an_cap chí là do cấpvi_pham_ban_quyen trên chỉ thị? Manh mốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất định giao ra, nếu giao nhầm thì trái lạivi_pham_ban_quyen sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện càng rắc rắc rối.
Nhưng thời hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình Dương đãbot_an_cap định, thời gianbot_an_cap gấp rút, không cho phép nàng đi điều kỹ lưỡng.
Đang lúc do dự, mắt nàng chợt sáng lên, nàng thấy một nam tửleech_txt_ngu dẫn theo mấy hạ từ xaleech_txt_ngu đi tới.
là vị Diệp nhân nổi giữa đám dịch kia. Một công tử ca luôn tự cho phong độ ngời ngời, anh tuấn tiêu sái, nhưng mắt Cảnh Nhược Hy lại là kẻ coi trời vung.
Tuy nhiên côngvi_pham_ban_quyen tửbot_an_cap ca cũng có cái của công tử ca, người không thiếu tiền thiếu thế, bấtbot_an_cap kể thanh cao thậtbot_an_cap hay là ra vẻ thanh , đã coi thườngvi_pham_ban_quyen Nhược Hy thìbot_an_cap sẽ coi những chuyện tham tang uổng pháp. Ở một mức nào đó, sự kiêu ngạo khiến không chuyện lén lút mờ ám.
Thấy Diệp Trường An sắp đi đến cổng nha , có lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là định vào trong, Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhược Hy quyết định dứt khoát, rút ra một chiếc khănvi_pham_ban_quyen lụa che mặt lại, cúi đầu thu vai, rảo bước đi tới.
Trường chính là đến để bàn giao côngvi_pham_ban_quyen việc cùngleech_txt_ngu cho vụ án Hà Dương, vụ án này đối với hắn chỉ là một trong vô số vụ án nhỏ không kể, hung thủ đã thuận lợi nhận tội, nên hắn cũng không quá tâm, vừa đi vừa nói chuyện vớileech_txt_ngu thuộc hạ hướng về phía nha môn.
Khi gần đến cổng nha môn, bỗng một thiếu như đốt từ diện rảo bước đi tới. Lúc đến bên cạnh hắn, người bất chợt lảo đảo, một tay nắm lấyvi_pham_ban_quyen ống tay áo hắn mới đứngleech_txt_ngu vững được.
Hy lướt nhẹ tay qua hông Trường Anvi_pham_ban_quyen, mẩu giấy nhỏ vào trong.
Nhưng Diệp Trường An dù sao cũng là người võ công. Ngay lúc nàng định rụtvi_pham_ban_quyen tay để rời đi, hắn đã kịp chộp lấy cánh tay .
Cô nương không saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Diệp Trường An không phát điều gì , hỏi han theo quen của một quân tử.
Tôi không sao. Cảnh Hy dám ngẩngvi_pham_ban_quyen đầu, cổ tay khẽ vùng vẫy, nàng bóp nghẹt giọng liên tục xin lỗi: Xin lỗi, tôi không cố ý, thật ngạivi_pham_ban_quyen vì đã vavi_pham_ban_quyen phải côngleech_txt_ngu tử.
Không sao đâu. Diệp Trường An buông tay, nhìn Cảnh Nhược Hy nhanh chóng biến mất nơi góc con hẻm phía , trong lòng dâng lênleech_txt_ngu một cảm giác kỳ .
Thiếu gia, hạ hỏi, có chuyện gì vậy ạ?
Tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cô nương này hơi quen. Diệp Trường An trầm ngâm: như gặp ở đâu rồi.
Tên thuộc hạ không sợ chọc: Thiếu gia, chắcbot_an_cap làvi_pham_ban_quyen gặp nhiều cô nương quá nên thấy cũng quen mặt đấy thôi.
bậy. Một người khác thêm dầu vào lửa: Thiếu gia dù có quen thì cũng là đại mỹ nhân. con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này làm sao có cơ hội chạm vào vạt áo của thiếu ?
Diệp Trường An gõ đầu mỗi người một cái, bật cười: Đừng có đứng đường nói nhảm nữa, làmvi_pham_ban_quyen việc chính đi.
Thuộc hạ vội vàng lời, nhưng một người bỗng thốt lên: Ơ, thiếu gia, ví tiền của ngài không mất chứvi_pham_ban_quyen? Đồ đạc khác thiếu không? Sao tiểu nhân thấy lúc nãy giống hệt mấy tên du thủ du thực trộm ví tiền thế.
yênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lành bỗng đâm , xong còn không lộ mặt mà biến ngay .
của ta luyện uổng sao để bị kẻ khác chiếm tiện ngay trên phố kinh thành? Diệp Trường An cười một tiếng, nhưng vẫn tự nhiên sờ xuống thắt lưng. Theo thói , hắn ấn nhẹ đai lưng nơi cất miếng lệnh quan .
Vừa ấn vào, vẻ mặt trở nên kỳ lạ. Dưới cái của thuộc hạ, hắn lôi từ bên trong ra một mẩu giấy.
Đây cái gìbot_an_cap vậy? ngạc nhiên: Ai viết thư tình sao?
Cả hai lập tức nhìn phía con phố mà Cảnh Nhược Hy vừa biến mất. Nhưng ràng nơi đó đã chẳng cònbot_an_cap bóng ngườibot_an_cap.
việc nhận thư tình đối với Diệp Trường An là chuyện thường ngày, hắn tuy buồn cười nhưng cũng không quá ngạc nhiênvi_pham_ban_quyen, thong thả mở giấy ra.
Chỉ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa liếc qua, sắc mặt hắn lập tức trở nên trọng.
Trên mẩu giấy viết một dòng : Bộ hài cốt vớt lên từ đầm hoang qua là của một nam một nữ, xương cốt đều khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyên vẹn.
Chuyện này thế nào? Ba nhìn nhau ngơ ngác.
Hồi lâu sau, người mới lên tiếng: Chẳng là cô nươngvi_pham_ban_quyen lúc nãy cơ nhét vào? Nàng ta không phải trộm đồ để báo tin.
Diệp Trường An bóp chặt mẩu giấy: Đi tìm một ngỗ tác khác đây, theo ta vào trong nghiệmleech_txt_ngu thi lại.
Đây khôngbot_an_cap phải là chuyện có thể đem ra đùa , Diệpbot_an_cap Trường Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng nghĩ có lại dám đùa nhưvi_pham_ban_quyen vậy. Bởi vì kinh thành không chỉ có nhất một ngỗ tác, hài cốt là của một người hai người, cần mấy có chuyên môn quabot_an_cap là chân tướng rõ ràng, đó là chuyện căn bản không muốn che giấu cũng che giấu nổi.
Thuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạ lập tức rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, Trường An chìm suy tư. So với việc vụ án này cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net oan tình hay không, còn thúleech_txt_ngu hơn người vừa nhét mẩuleech_txt_ngu giấy nhắc nhở kia ai. Cô nương đó có cao nhân đứng sau chỉ điểm, hay bản thân nàng chính là nhân?
Cảnhbot_an_cap Nhược Hy sauleech_txt_ngu khi mẩu giấy xongvi_pham_ban_quyen liền quay về tửu lầu. Trước khi bước vào cửa, nàng sức dụi mắt, tạo vẻ mặt nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa mới khóc xong.
Nàng có kỳ vọng vào Diệp An, nhưng không thể đặt hết lên người hắn. Thời gian còn lại quá ngắn, không thể đợi việc có kết quả rồi tiếnbot_an_cap hành bước tiếp theo, những việc cần làm phải được tiến hành song song.
Cảnh Hy làm việc ở bếp sau củavi_pham_ban_quyen Túy Hương đã năm, danh tiếng rất . Một cô xinh , việc chăm chỉ, lễ phép lại không gây , lại lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nơi khác đến không nơivi_pham_ban_quyen nương tựa, đương nhiên sẽ khiến người thường nảy lòng mến. Ngoại trừ mấy bà mối thấy nàng khó , ai cập hôn sự cũng quan tâm ra, thì quan hệ của những người khác rất tốt.
Thấy Cảnh Nhược Hy thất bước vàoleech_txt_ngu, mọi người đều thấy xót , không khỏi lại vài câu.
Cô gái nhỏ này và Hà Dương nương tựa lẫn suốt nửa năm qua, đột tin Hà Dương sắp bị xửbot_an_cap tử, có thể lòng cho được.
Cảnh Nhược Hy nước : Quản sự đại nhân.
Quảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự thở dài: Aivi_pham_ban_quyen, ta hiểu mà, chuyện này chẳng ai có nào cả. Nhưng bên cạnh Dương giờ chỉ còn mỗi cô, cô có tâm, là tiễn đưa ấy đường . Mấy ngày tới cô lo việc đi, chuyện bếp ta sẽ sắp xếp, đợi xong hậu sự hãy quayleech_txt_ngu làm việc.
Cảm ơn ông. Cảnh nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: có một muốn thỉnh .
nói đi.
Cảnh Nhược nói: Hà tỷ đối với tôi rất tốt, giống như chị ruột vậy. Chị giờ xảy ra chuyện này, cũng không giúp được gì. Chỉ nghĩ còn mấy ngày nữa, gì cũng để chị ấy ở trong nha mônbot_an_cap đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoải mái một chút. Tôi muốn tặng chút quà đámvi_pham_ban_quyen sai nha.
Tặng quà à. Đây là chuyện thường tình, quản sự : Ừm, cũng nên thế, tặng chút quà để người ta chiếu cố cho, giúp cô ấy ra đi thanh thản .
Cảnh Nhược Hy gậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Nhưng tôi mới đến , lạ nước lạ cái, cũng không rõ nha môn gồm những ai. Mọi đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là dân bản , cho nghe chút ít được không?
Một người thân đang nóng lòng muốn hiểu tình như cô sẽ khiến bất kỳ nảy sinh ngờ.
Thế là đám đông đầu tán xôn xao. họ đều người dân thấp cổ bé họng, bình thường khi được tiếp với người trong phủ, nhưng đúng như Cảnh Nhược Hy nói, họ sinh ra và lớn lên ở đây, sai cũng có đình thânvi_pham_ban_quyen, kiểu gì cũng phải ra ngoài ăn cơm gặp gỡ. Người một , ta một , cuốileech_txt_ngu cùng họ cũng kể ra được tình hình bên trong chính xác đến tám chín phần mười.
Cảnh Nhược Hy vẻ chăm lắng nghe thực chất trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơibot_an_cap khác. Đợi đến khi mọi người nói gần hết, cô mới lên tiếngvi_pham_ban_quyen: Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã tặng thì nên tặng cho đủ, môn còn sótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhỉ? Huyện nhân thì chúng ta không với , còn nha dịch, sư gia, cai ngụcvi_pham_ban_quyen ai khác không?
Dưới gợi ý của Nhược Hy, cuối cũng người lên tiếng: Trong nha môn ngỗ tác tên Hạo, đã ngoài bốn mươi chưa lập gia đình, sống ở con ngõ . Cứ đi vào ngõ, nhà nào sân vườn trống không trồng gì chính là . Tuy hắn không hẳn là quản được việcvi_pham_ban_quyen nàybot_an_cap, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô cứ tặng chút lễ nghĩa cũng , dùvi_pham_ban_quyen sao thì Diêm dễ gặp, tiểu quỷ chơi.
Cảnh Nhược Hy gậtbot_an_cap đầu: Tôi ghi rồi, cảm ơnbot_an_cap mọi nhiều.
Mọi người cuối cùng cũng làm được giúp ích cô, tâm được dịu nên cũng cảm thấy thoải máivi_pham_ban_quyen .
Mặc Hy kiênleech_txt_ngu quyết muốn làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong phần việc của mình, nhưng dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự khuyên nhủ của mọi người, cô chỉ làm đợt cao điểm khách khứa vào buổi tối về nhà.
sập tối, Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy về nhà Hà Dương, ngồi thờ trên ghế. Cô không biết mảnh giấy mình gửi đi hôm nay An đã phát hiện ra chưa, có tin hay không, dạ có chút rối bời. Nhìn phòng trống trải, nghĩ đến cảnh độc của bản thân, khó khỏi cảm thấy trống rỗng lạc lõng.
Đang lúc khi cảm thán thở ngắn dài, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.
Đến đây. Cảnh Nhược Hybot_an_cap ngợi nhiềubot_an_cap, lau mặt rồi ra mở cửa.
Cánh cửa mở ra, bóng hình cao đứng cửa. Cảnh Nhược Hy người một lát, não bộ chuyển cực nhanhbot_an_cap.
Diệp Trường An, sao hắn lạivi_pham_ban_quyen tìm đến đây? Chuyện nhét giấy hôm bị lộ rồi sao?
Tuy , dù lòng đang rối loạn đến đâu, biểu cảm của Cảnh Nhược Hy kínbot_an_cap kẽ như . nhìn Diệp Trường An vẻ ngạc nhiên rất mựcbot_an_cap tự nhiên, lập tức lộ ra chút hoảng hốt: Diệp đại nhân? Ngài sao ngài lại tới đây?
Diệp Trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An không gì, chỉ ở cửa nhìn vào bên trong.
. Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chợt : Diệp nhân, ngài vào trong.
Diệp Trường An bước cửa, phía có hai tiểu sai đi theo. cả thuộc hạ của hắn, từvi_pham_ban_quyen trang phục đếnleech_txt_ngu khí thế cũng hơn hẳn thường.
Người so với ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng là chết đi được, Cảnh Nhược Hy thầm dài trong lòng.
Diệp đại nhân mời ngồi. Cảnh Nhược mời Diệp Trường An ngồi xuống ghế, rồi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rót nước: Nhà nghèo, mongvi_pham_ban_quyen đại nhân đừng chê cười
Hy đặt chén nước trước mặt Diệp Trường An, vẻ mặt đầy mong đợi hắn: đại nhân đêm hôm này qua đây, có phải chuyện của nhà Ngũ có chuyển biếnbot_an_cap gì rồibot_an_cap ?
Ồ, chuyện đó khoan hãy . Diệp An liếc chén thực ra rất sạch sẽ nhưng trong mắt hắn lại vẻ nhem , hoàn toàn có ý định uống, mà chỉ như đang trò chuyện bâng quơ: Hôm ở ngoài môn, ta không phải làm cô thương chứ?
Quả nhiên là vì chuyện mà đến!
Nhược Hy ngơbot_an_cap ngác chớp mắt: Diệp đại nhân định nói gì cơ?
Ta nói là, hôm nay ở ngoài nha mônbot_an_cap, cô đã va phải ta. Khóe miệng Diệp Trường An nở một cười đầy ẩn ý: Tiểu cô nương chân yếuleech_txt_ngu tay mềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại là luyện võ, không cô bị thương chứ?
Nhược Hy đâu học tâm học uổng công. Đừng là đòn tung hỏa mù bất này của Trường An, chovi_pham_ban_quyen dùleech_txt_ngu có dùngleech_txt_ngu hiện nói dối cũng chẳng đo được gì ở , cô tựbot_an_cap có cách để né tránh những từ khóa quan trọng.
hôm nayvi_pham_ban_quyen đâu có va phải tôi.
Không va phải cô sao? Diệp Trường An có lẽ cũng đoán trướcbot_an_cap được Nhược Hy thừa nhận một cách sảng khoái như vậy. Nếuvi_pham_ban_quyen cô định thừa nhận thì đã trực tiếp đến hắn giải tình hình, chứ không phải lén lút nhét giấy như .
Cảnh Nhược Hyvi_pham_ban_quyen vẻ mặt mờ mịt lắc đầu: Hôm nay có đến nha môn một chuyến, nhưng chỉ đến thăm Ngũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thẩm rồi về ngay, không hề gặp Diệp nhân mà.
Cô không gặp ta, nhưng ta lại cô, thế là sao? An vắt chân lên: Cô nói xem là do côvi_pham_ban_quyen mất trí , là doleech_txt_ngu ta nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhầm?
cũng không biết nữa. Biểu cảm của Cảnh Nhược Hy cùng vô tội, rồi mắt cô chợt lên: Chắc là Diệp đại nhân nhận nhầm người rồi, hoặc là aibot_an_cap đó có diện mạo tôi . Có lẽ ngài không biếtvi_pham_ban_quyen, ngay cả chính cũng rõ mình là ai. Một năm trước tôi gặp nạn trên núi, sau khi tỉnh lại thì đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất trí , bấy lâu nay vẫn luôn tìm ngườibot_an_cap thân nhưng đáng tiếc đến giờ vẫn vô âm .
Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trường An là người của nha , muốn điều thânvi_pham_ban_quyen phận của cô là chuyện dễ như trở bàn tay, che đậy hay ngụy tạo đều . Trong tình huống không thể giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích được, cô chỉ cách cắn chết việc mình bị mất trí nhớ.
Dù sao tôi cũng chẳng biết gì cả, các người cứ việc mà tra, tra ra thì tôi thua.
Diệp Trường An cũng không ngờ Cảnh Nhược Hy phản như . Nhìn mặt hy vọng và không chút sợ hãi của cô gái nhỏ, trong lòng hắn cảm có chút nghẹn lời.
Lúc nãy không kịp tóm lấy nàng, giờ đây đôi bên đều không có bằng chứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu Cảnh Nhược Hy khăngleech_txt_ngu khăng nhận nhầm người, hắn nhất thời cũng thật sự chẳng có cách nàovi_pham_ban_quyen, lạivi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen đến mứcvi_pham_ban_quyen vì chuyện này mà nàng về tra tấn dã manleech_txt_ngu. rằngbot_an_cap nàng là người đuối lý.
Thấy Nhược Hy chết sống không thừa nhận, Diệp Trường An lấy mảnh giấy đó ra đặt lên : “Cảnh Nhược Hy, biết chuyện nàng mất trí nhớ là thế nào, nhưng đã đêm hôm khoắt đến đây, tự nhiên có thể khẳng định mình nhận nhầm người. Ta sai người cầm mảnh đi tìm, tìm được cả người đã cho nàng viết , có cần ta gọi hắn đến chất phen ?”
Cảnh Nhược Hy chớp mắt, tình hình hôm nay cấp bách, nàng quả thật đã quá , nếu không sẽ không phạm phải sai lầm này. Tuy nhiên nàng có chút bất ngờ, theo lý mà nói Diệp Trường An đã manh mới, chẳng phải nên dồn hết tâm sức vào việc truy vết vụ án sao, cứ nhìn chằm chằm vào một người dân nhiệt tình cung tin tức như nàngbot_an_cap rốt cuộc là có ý gì.
Cảnh sát thời đại này và sự họ khác biệt quá lớn, thật lòng nắm bắt.
Cảnh Nhược Hy liếc nhìn mảnh giấy, đột ngột chuyểnbot_an_cap chủvi_pham_ban_quyen đề: “Diệp đại nhân, nếu hài đượcleech_txt_ngu hiện là của hai chứ không phải một, vậy phải chứng minh vụ án còn có , sẽ được thẩm lý không?”
“Ồleech_txt_ngu, xem ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng cũng hiểu rõ trình đấy chứ.” Trường An mày cườibot_an_cap: “ phải đây chính là mục đích nàng gửi giấy này sao?”
Cảnh Nhược Hy mím : “Sau khi tôi mất trí nhớ, lưu lạc đến kinh thành, may nhờ Ngũ Thẩm thu lưu, chung sống với bà ấy một trời, tôi cảm thấy bà ấy không thể nào là thủ.”
“ bà đã nhận tội rồi.” Diệp Trường An .
“Nhận tội và có tội là hai chuyện khác nhau.” Cảnh Hy rủ : “Từ xưa đến nay, việc phá án nhân chứng vật chứng, ý chí cá nhân phạm trái lại chỉ là . Nếu chứng vật chứng đầy đủ, bà ấy không nhận tội cũng có thể kết án. , tôi nếu căn bản không bằng xác , dù bà ấy tội cũng thể tính là thật.”
“Nàng nói vậy cũng có lývi_pham_ban_quyen.” Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An đứng dậy, từng bướcvi_pham_ban_quyen tiến về phía Cảnh Nhược Hy cho đến hai người đứng rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần: “Có điều án đã định , muốn lật không phải là không thể, nhưng phiền . Chỉ là một dân mà , đối với nhabot_an_cap , bớt một việc còn hơn thêm việc, nàng chứ?”
Cảnh Nhược Hy càng thêm Diệp Trường An bằng con mắt , một người giữ chức vụ công lại có thể coi rẻ mạng người cách đương nhiên, chút đỏ như thế, nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn một công tử hào hoa phong nhã, được giáo dưỡng tốt từ gia đình giá.
Nhược Hy bị ép phải lùi lại bước, nghiêngvi_pham_ban_quyen mặt đi.
“ Diệp đại nhân khuyabot_an_cap , nghĩa là vụ án vẫn còn chuyển biến.” Cảnh Nhược Hy tĩnh lại, nhưng trong lòng lại dâng lên sự nghi .
“Chuyển biến là nàng.” Diệp Trường An cúi đầu nhìn cô gái thấp hơn mình nửa cái đầu, thấy được mái mềm trên đỉnh đầu: “Nếu nàng lòng nói thật tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ta sẽbot_an_cap để nha môn tra lại án của .”
Cảnh Nhược im lặng lát, lại lùi thêm một bước, lưng tựa vào bức tường lạnh , tỉnh hơn đôi : “Diệp đại nhân cứ hỏi.”
“Mảnhleech_txt_ngu này phải do viết ?”
“.”
“Tại sao ban nãy không thừa nhận?”
“Sợ nói rõ ràng, bớt một việc vẫn hơnvi_pham_ban_quyen thêm một việc.”
“Vậy tại sao bây giờ lại thừa nhận?”
“Ngũ Thẩm là nhân của tôi, mạng của bà ấy đối tôi hiện giờ là quan trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất.”
“Tốt. Những câu trả lời này làm ta rất hài lòng.” Trường Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối cùng không còn dồn ép nữa, lùi lại một bước: “Vậy nàng nói cho ta biết, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao nàng biết được hài cốt ao là của hai ? Ngoại trừ tác, đại khái có hung thủ mới biết điểm này thôi ?”
Cảnh Nhược cuối cùng cũng không giữ được bình tĩnh, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Trường An: “Ý của Diệp đại là hai người này do giết, nên tôi mới biết hài cốt dưới ao hoang không chỉ có một người?”
Sự việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại chuyển sang một lối rẽ kỳ quái nhất, Diệp Trường nửa đêm tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến rắc , hóa là nghi nàng là hung thủ?
“Ta đương nhiên không muốn tin một côbot_an_cap nương xinh nàng lại là hung thủ.” Trường An thản nói: “ này, nàng nhất định phải cho ta một lời giải thích hợp lýbot_an_cap.”
Cảnh Nhược Hy thở dài: “Diệp nhân chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng theo ngỗ tác nghiệm thi bao giờ saovi_pham_ban_quyen?”
Diệp Trường An ngẩn người: “ ngỗ tác nghiệm thi để làm ?”
Tuy Diệp Trường An không người chếtbot_an_cap, nhưng hắn mang phong thái của một quý công tử điển hình, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên ngoài không ngại bẩn nhọc thì thôi, nhưng có những thứ vẫn có kiêng kỵ, hoặc giả không phải kỵ mà là cảm thấy không cần thiết.
Ví như việc ngỗ tác nghiệm thi, nạn nhân đủ loạibot_an_cap hình , người bìnhvi_pham_ban_quyen thường căn bản không thể chịubot_an_cap đựng nổi cảnh tượng thê thảm đó, chưa kể còn thường phải bụng , vì thế ngỗ tác là một tuy quan trọng nhưng bịleech_txt_ngu đời xa lánh. ngỗ tác nghiệm thi, cửa nẻo đều đóng chặt, miễn ngườivi_pham_ban_quyen xem.
Cuối cùng Diệpvi_pham_ban_quyen chỉ nhận được một kết luận, cùng lắm là thêm vài miêu tả quá trình đơn giản, sẽ không hỏi han quá .
Cách biệt như cách biệt vạn trùng sơn, bộ khoái quản việc bắt người, ngỗ tác việc nghiệm thi, huống hồ Diệp An ngay bộ khoáileech_txt_ngu cũng phải, cùng lắm chỉ một con em nhà rảnh rỗi sinh nông nổi, tìm việc đó làm cho tháng mà thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cảnh Nhược Hyleech_txt_ngu nói: “Ngày hôm qua khi vớt hài cốt từ ao lên, tôi nhìnbot_an_cap một .”
“Lúc đó tôi đống hài kia tuy không đầy , nhưng chắc chắn không chỉ có người. Xương cốt của nam vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ vốn , dù số xương bằng nhau nữ thường nhẹ hơn nam, ngoài ra xương chi trên và chi dưới cũng ngắn giới, vóc dáng nữ giới thấp bé hơn. Vì vậy, phần lớn hài cốt đó thuộc vềvi_pham_ban_quyen nam giới, có lẽ là Ngũ Tân mà các người tới. Còn một phần nhỏ thuộc về một người phụ nữ khác. cách , còn một nạn nữa.”
“Tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi hung thủ ai, nhưng Ngũ Tân Xuân giết một người thì chắc chắn là sai lầm. Đã là sai lầm thì sẽ có nghi vấn, mà đã có nghi vấn thì tra từ đầu.”
Diệp Trường An nghe xong liền xoa cằm: “Những lời này cô nói còn thành thục hơn cả ngỗ tác trong nha môn, thật sự chỉ là người làm thuê ở lầu thôi sao?”
“Thật .” Cảnh Nhược Hy nói: “Tôi thái thịt vịt còn thành thục hơn, họ đều bảo lẽ làm nghềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mổ lợn.”
“Mổ ?” Diệp Trường An có vẻ buồn cười: “ cô là, xương lợn và xương người cũng gần giống ?”
“ phải.” Nhược nghiêm nét mặt: “ tôi , chính tôi cũng không biết đây mình làm gì. Nhà tôi có từng , cũng có thể từng làm ngỗ tác, tôi thật sự không biết nữa”
Cảnh Hy khẽ thở dài một tiếng: “ không hiểu được cảm giác mất trí , giống như trước mắt có một cánh cửa khép hờ, dù có dùng sức thếbot_an_cap nào cũng mở ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được, có nhìn qua khe cửa. thứ muốn thấy thì , còn những thứ bày ra trước lại không hiểu là ý gì. Chẳng hạn như đốngvi_pham_ban_quyen hài cốt kia, chỉ nhìn một là khác biệt, nếu hỏi sao, tôi lại chẳng thể trả lời.”
Diệp Trường An Hy, rõ ràng đầy vẻ hoài nghi, nhưng cũng đã từng điều tra qua, những gì nàng nói hoàn toàn khớp với những chuyện xảy ra trong một năm nay, nhất thời không tìm ra sơ hở nào.
“ là lạ.” Trường : “Tabot_an_cap có biết mấy vị đại phu danh tiếng thành, lúc nào rảnhvi_pham_ban_quyen sẽ đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đi xem .”
“Thật sao?” Cảnh Nhược Hy hết kinh ngạc: “Nhưng Diệp đại nhân công việc bận rộn, trăm công nghìn việc, chúng ta không chẳng quen, sao tôi nỡ phiền ?”
“Có đâu, chỉ là tiện tay thôi.” Diệp An đáp.
“Vậy thì thực sự cảm ơn ngài.” Cảnh Nhược Hy biết trong lòng Diệp vẫn còn nghinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoặc, dứt khoát nói luôn một thể: “ còn một thỉnh cầu quá , không biết Diệp đại có thể giúp tôi tìm lại người thân không? Tôi đột ngột mất tích, người chắcleech_txt_ngu rất lo lắng, hoàn không có manh mối nên chẳng biết tìm từ đâuvi_pham_ban_quyen. Diệp đại nhân vị cao quyềnvi_pham_ban_quyen trọng, tin tức nhạy bén, nếu ngài sẵn lòng giúp đỡ, nhất định sẽ đạt được kết gấp bội.”
Diệp An đầu: “Không thànhvi_pham_ban_quyen .”
Bất là ngỗ tác hay thợleech_txt_ngu mổ lợn, hắn đềubot_an_cap cảm Nhược Hy phải là nữ tử tầm . Giờ nhớ lại, lúc ở hiện trường án, người bên cạnh nhìn thấy xương người đều hoàng thất sắcbot_an_cap, chỉ có nàng bình tĩnh đến quá mức, cái sự bình tĩnh ấy có giả vờ cũng không được.
“Đa tạ đại .” Nhược Hy người hành lễ. Ngài cứ việc đi mà tra, cứ thoải mái mà tìm đi.
“Được rồi, cứ thế đã.” Diệp Trường An cũng không nán lại nơi rách nát này lâu hơn, đứng dậy định rời đi.
Cảnh Nhược Hy tiễn hắn ra cửa, Diệp Trường Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỗng dưng ngườileech_txt_ngu lại.
“Diệp nhân còn điều dặn ?”
Diệp trầm ngâm một látleech_txt_ngu: “ cô nương, cô thấy ta người thế nào?”
Cảnh Nhược ngẩn ra: “ Diệp đại nhân đột nhiên hỏi vậy?”
“Cô cứ thành thật trả lời là được.”
“Người .” Cảnh Nhược Hy chút do dự đáp.
“Ngườileech_txt_ngu tốt?” Diệp Trường An lấy làm lạ: “Tại sao?”
Cảnh nói: “Tôi chọn giao mảnh giấy cho Diệp nhân là vì tin rằng là một người sẽ thực thi công lý, giải oan cho dân chúng. Hơn nữa, còn là một người tốt có quyền quyết định ở nha môn.”
“Thật sao?” Trường An chút không tin: “ cô ta thực thi , vậy tại sao vừa nghe ta dọa, khaileech_txt_ngu ra hết rồi?”
Cảnh Nhược Hy thở dài: “Bởi vì tôi không dám đánh cược, tôi cũng không biến Tân Xuân một ván bài giành cao thấp. Diệp đại nhân, ngài ở trí cao nên rất khó thấu hiểu, thực ra đối với những người dân thấp bé họng như chúng tôi, dù làm gì đi nữa cũng chỉ là muốn sống một đời bình an thôi.”
“Dân thường ” Diệp Trường An không biết đang nghĩ gì, chỉ trầm ngâm lặp lại một tiếng rồi mở cửa bước đi.
Bầu trời phất mưa phùn, Cảnh Nhược Hy cửa lạibot_an_cap, đứng bên sổ bóng dáng Diệp Trường hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biến mất sau cửa, trong lòng bỗng thấy bất an.
Người đàn ông này mắt nàng tuy chỉ là một gã công tử bột có vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng nàng luôn cảm thấy đi củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn không đơn thuần chỉ vụ này.
Tuy nhiên, thân phận thấp kémvi_pham_ban_quyen, tức mà Cảnh Nhược được quá ít, nàng không thể suy luận thêm được gì nhiều.
Sáng sớm hôm sau, Cảnh Nhược Hy vẫn đến tửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lầu làm việc như thường . trưa, khivi_pham_ban_quyen đãvi_pham_ban_quyen vãn, nàng xin nghỉ để nha môn nghe ngóng tin tức.
thực sự cảm thấy Diệp Trườngvi_pham_ban_quyen An là một người tốt, người thèm làm chuyện xấu, nhưng người tốt này tin hay thì thật nói. Thậm chí, hắn còn đem lại cho nàng cảm giác không hề đáng tin .
Nhược mang theo đồ ăn thức uống, lấy cớ đến thămvi_pham_ban_quyen nuôi để vào nha môn một lần nữa.
Hà Dương vẫn im lặng như cũ, nàng cũng dứt không hỏi thêmvi_pham_ban_quyen, nhìn cô ấy ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút đồ ăn, an ủi vài câu rồi rời đi.
Lần này đã là lần thứ nên Cảnh Nhược Hy không quá vội vàng. Ngoài phầnvi_pham_ban_quyen cơm mang cho Hà Dương, nàng còn chuẩn bị thêm một phần điểm tâm tinh đặcleech_txt_ngu biệt tặng cho nha dịch canh gácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi thuận miệng chuyện.
Tuy Cảnh Hy thích tán gẫu, nhưng kỹ thăm dò tin của nàng lại vô tế. Hơn Hà Dương vốn chẳng phải vật quan , vụ này cũng chỉ là một án thông nên dịch không mấy đề phòng.
chuyện, Cảnh Nhược Hy liền ướm : “Hoàng đại ca, muội thấy một ngườileech_txt_ngu mặc bào quý khíbot_an_cap bước ra từ môn, người đều gọi ngài ấy là Diệp đại nhân. Vị Diệp đại nhân làbot_an_cap thế nào vậy huynh?”
“ đại nhân à.” Viênbot_an_cap dịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáp: “ đại nhân phải người của nha môn chúng ta, ngài ấy là Đại Lý Tự Thiếu khanh do chính Hoàng thượng đích thân bổ , chỉ có đại ánvi_pham_ban_quyen mới đến đây. Nhưng muội đừng có ý định tìm ngài ấy nhé, tầm như chúng ta không với tới được đâu.”
“Muội biết mà, muội đâu dám tìm Diệp đại nhân.” Cảnh Nhược Hy liên tục gật đầu, cuối cùng cũng vào thẳng vấn đề: “Vậy vụ án cũng do ngài ấy quản sao?”
“Án mạng thì chắc chắn phải qua tay ngài rồi.” Viên nha dịch ngẫm nghĩ: “ điều hình như ngài vừa đi vắngvi_pham_ban_quyen, chẳng biết bao giờ mới về. Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đã định án rồi, chắc không cần chờ ấy về mới thi hành án đâu.”
“Đi vắng?” Cảnh Nhược Hy giật mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Đi vậy huynh?”
Viên nha dịch gãi đầubot_an_cap: “Cái đó thì huynh chịu. Diệpvi_pham_ban_quyen đại đi đâu báo cáo với bọn huynh. Huynh cũng chỉ mới nghe Lâu đại nhân nhắc tới sáng nay thôi.”
đại nhân là Tri phủ phủ Trường An, Cảnh Nhượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hy nhiên chưa xúc qua. Nhưng thờibot_an_cap gian qua cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy dân Đại Lương khá tốt, quan lại kinh thành dù không hẳn thanh liêm chính trực hết mực thì chắc đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức quá bạc. họ chẳng cầnbot_an_cap thiết phảileech_txt_ngu chuyện nhỏ mà uốn cong luật pháp, nếu hành xử quá thô thiển lợi bất cập hại.
Thế nhưng Diệp Trường An lại đi vắng, đạo lý này sao? Chiều mai Hà Dương sẽ bịvi_pham_ban_quyen đưa ra pháp trường chém , mà hiện giờ vụ án chẳng có một hiệu nào của việc thẩm tra lại, trong khi Diệp Trường An người tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua còn thề thốt sẽ tra rõ lại đột nhiên .
Thời đại này đi lại không dễ dàng, dù có cưỡi ngựa nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi nữa, nơi hơi xa một chút cũng mười bữa nửa tháng về được. Lẽ nào tối qua Diệp Trường tìm chỉ để trêu đùa cho vui, hay ngài ấy có việc khẩn phát sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên chẳng màng đến tính của thấp cổ bé họng họ nữa?
lòng Cảnh Nhược Hy nhấtvi_pham_ban_quyen thời không chắn, nàngbot_an_cap từ biệt viên dịch rồi bước ra ngoài. Nàng không ngay tìm một trà đối diện xuống, mắt không rời cửa nha mônvi_pham_ban_quyen.
Mãi đến chiều vẫn thấy bóng dáng Diệp đâu, nhưng lại đợi được người khác.
Chỉ thấy Thôi Hạo từ trong bước ra, vừa chào hỏi mọi người vừa chậm đi ra ngoài.
Trongleech_txt_ngu nha môn số thường trực không nhiều, người không quan phục lại càng ít, ngỗ tác chính là một trong số đó. Tuy Cảnhleech_txt_ngu Nhược Hy chưa từng gặp hắn, nhưng nhìnvi_pham_ban_quyen hộp dụngvi_pham_ban_quyen cụ xách trên tay, nàng cũng đoán ra được tám chín phần.
Thấy bóng dáng Thôi Hạo biến mất nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối đường, Cảnh Nhược lại đợi thêm hơnbot_an_cap một canh , cho đến khi tối hẳn, nha môn đóngbot_an_cap .
Diệp Trường An vẫn trở về. Đây là con đường duy nhấtvi_pham_ban_quyen dẫn phủ của ấy, vậy nên ngài vừa không đến nha môn, cũng không về lại kinh thành. Tuy không biết ngài ấy đi đâu, nhưng vào lúc lửa bỏng , ràng nàng có đủ thời gian để chờ ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nữa.
Cảnh Nhượcbot_an_cap Hy suy nghĩ một lát rồi đứng dậy, đi theo Thôi Hạo vừa biến mấtbot_an_cap.
Vụ này thực ra rất đơn . Trừ ngỗ thực sự là một kẻvi_pham_ban_quyen tài, bằng không hắn đã thêu dệt nên một lời nói dối trời. Cũng khảbot_an_cap năng hắn chính là hung thủ để che đậy tội ác mình, nhưng xác suất đó , khả năng cao nhất là đã bị hung thủ mua chuộc.
Hung thủ ngay khi biết bộ hài cốt bị phát hiện đã nhận ra điểm bấtbot_an_cap thường. Để che giấuleech_txt_ngu danh tính một nạn nhân nữ khác có quan đến mình, đã mua chuộcleech_txt_ngu Thôi Hạo người có tiếng nói nhất trong khám nghiệm. này khiếnbot_an_cap sự chú ý của mọi người tập trung Ngũ Tân Xuân, chồng của Dương, từ đó thành công hướng dư luận.
tại, điều rắc rối nhất không phải là tình tiết án ly kỳ, mà là thân phận của nàng chẳng có chút trọngvi_pham_ban_quyen lượng nào đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiếng.
Cảnhbot_an_cap Nhược Hy vừa đi vừa suy nghĩ, hướng về phía nhà Thôi Hạo. Dù sao đi nữa, trước tìm cách dò xét hắn đã. Nếu Diệp An sự về kịp, nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ còn cách mạo một , chẳng rõ việc đánh trống kêu oan ở này thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng tin hay .
Lúc đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa nhà Thôivi_pham_ban_quyen Hạo, trời đã tối mịt. Đó là một con dài thông phía, Cảnh Nhược Hy còn chưa kịpbot_an_cap đi tới nhìn thấy từ xa một bóng người lướt ra từ một cánh , rồileech_txt_ngu chóng biến mất nơileech_txt_ngu ngõ.
Tim Cảnh Nhược Hy khẽ động, người xuất vào lúc này rất có thể là thủ. Tuy Diệp Trường An đã đi vắng, chắc tối ngài ấy làm gì, chỉ có điều nha môn tin gì truyền ra, chứng ngài ấy hành sự rất kín kẽ. Nếu có chút tin vỉa hè nào đó lọt ngoàibot_an_cap khiến đám thuộcvi_pham_ban_quyen hạ bánvi_pham_ban_quyen tín bán nghi, thìleech_txt_ngu tên thủ kẻ còn quan tâm chuyện này hơn cả nàng chắc chắn sẽ phải đây thám thính hình.
Cánh cửa đó trông giống như nhà ngỗ tác Thôi Hạo, Nhược nheo mắt nhìn hồi lâuvi_pham_ban_quyen, cuối cùng đành tiếc nuối bỏvi_pham_ban_quyen.
xa, trời lại quá , ngoài việc lờ mờ nhận ra đó một người có dáng cao lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có thể đoán là giới, thì dù kinh nghiệm của Nhược Hy có phong phú đến đâu cũng không thể thêm được gì nữa.
Đợi thêm một lúc, Cảnh Nhược Hy mới tiến lại gần, gõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa sân nhà Thôi Hạo.
Lát sau, cửa sân mở ra, Thôi Hạo đứng bên trong nhìnvi_pham_ban_quyen rõ mạo Nhược Hy, lấy hỏi: “Cô nương tìm ai?”
“Ngài có phải là Thôi đại nhân không ?” Cảnh Hy vẻ rụt rè.
“Là tôi.” Thôi Hạo nhất thời hiểu gì: “Cô ?”
“ là xóm của Hà Dương.” Cảnh Nhược Hy đáp.
Sắc mặt Hạo thoáng biến đổi: “Cô tôi có việc gì?”
“Thôi đại nhân.” Nhược Hy nói: “Tôi muốn tình hình của Hà Dương.”
“Vụ án của Hà Dương chẳng đã xử xong rồi sao?” Thôi Hạo nói định đóng cửa: “ tôi là , nhưngbot_an_cap chỉ là tác, giúp gì cho cô đâu.”
Cũng may Cảnh Hy lúc này trông giốngvi_pham_ban_quyen thiếu nữ yếu đuối vô hại, chứ nếu là một gã to xác bặmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì Thôi Hạo chắc chắn đã đóng sầm ngay lập tức.
Nhìn cô thiếu nữ trước mặt người ta nảy sinh lòng thương xót, Cảnh Nhược giữ tay vào cánh cửa, khiến Thôi Hạo cóleech_txt_ngu chút do .
“Tôi biết, tôi biết mà.” Cảnh Hy vội vàng nói: “Tôi biết đã định đoạt, chỉ là muốn xem mình còn có thể làm gì không, ít nhất để Ngũ Xuân được ra đi thanh hơn. Thôi đại , ngài làm ởvi_pham_ban_quyen nha môn bao nhiêu năm nay, chắc chắn biết nhiều, ngài cứ tùy tiện nói với tôi vài , tôibot_an_cap tôi không để phải phí tâm đâu.”
Cảnh Nhược Hy luống cuống túi tiềnvi_pham_ban_quyen bên xuống, dâng bằng hai tay.
Túi tiền trông có vẻ nặng trịch, lại do dự mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút rồi nói: “Vậy cô vào đi.”
Xem ra gần đây Thôi rất thiếu tiền, Cảnh Nhượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hy trầm ngâm suy đoán rồivi_pham_ban_quyen bước vào cửa.
cửa sân lại, dẫn Nhược Hy phòng khách: “Cô nương, côleech_txt_ngu xưng hô thế nào?”
“Tôi họ , trong cảnh.”
“Cô là gì củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương, chỉ là hàng xómleech_txt_ngu thôi sao? Bây hiếm khi thấy người hàng xóm nào nhiệt như cô đấy.”
“Vâng, tôi thân thích nơi nương tựa, gần đây đang ở nhờ Ngũ Thẩm.” Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhược Hy nói: “Bà ấy đối xử tôi rất tốt, nên khi nghe tin Hà Dương ra chuyện, tôi nghĩ dù cũng nên tâm một chút.”
“Ồ.” Nghe Cảnh Nhược Hà Dươngleech_txt_ngu không có quan hệ thân thích thực , Thôi Hạo cũng yên phần nào, hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mời nàng ngồi rồi nói: “Chuyện là thế , nói thật với , quả là không còn cách nào khác đâu. án đã phán rồibot_an_cap, Hà Dương cũng đãbot_an_cap nhận tội. Cô nương đây tâm địa lương thiện, tôi chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể được một việc, đó là đánh tiếng đao phủ, lúc lên đường ra tay dứt khoát để cô ta đau đớn thôi.”
đao cho hơn một chút ?
Cảnh Nhược Hy thầm cười lạnh trong lòng, nhưng ngoàileech_txt_ngu mặt lại lộ vẻ rưng rưng như sắp khóc, hồi lâuleech_txt_ngu mới gật đầu nói: “Dù sao cũng cảm ơn đại nhân. Thực ra tôi cũng chẳng biết mình thể được gì, chỉ là luôn cảm thấy nên làm chút gì đó, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong lòng sẽ yên.”
Ngay khi vừa bước vào, Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy kín đáo quan sát căn phòng một lượt. Có lẽ vì vừa tiếp một khách không thể lộ nên các cửa đều được đóng mít, không lọtbot_an_cap chút gió nào, khiến trong phòng vương lại một mùileech_txt_ngu hương thoang thoảng.
Đó không phải mùi hương trầm, mà là mùi phấn son của .
Thôi Hạo chưa lập gia đình, trong nhà hẳn là có nữ quyến, căn phòngleech_txt_ngu này cũng không thấy dấu vết của phụ .
Mùi hương này từ đâu mà ra?
Thôi Hạo vẻ khá hài lòng với sức nặng của tiền, lại lòng thương hại tự nhiên đối thiếu nữ, nên nhẫn vài câu. Tất nhiên toàn là những lời vô thưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Cảnh Nhược Hy vốn thăm dò thêm, nhưng vì nãyvi_pham_ban_quyen tình cờ gặp nghi phạm vừa rời đi, nàng biết đây lúc Thôi Hạo cảnh giácleech_txt_ngu cao độ nhất, một câu hỏi bóng gió cũng khôngvi_pham_ban_quyen thốt . Chỉ cần hỏi, chắn sẽ bị ngờ, nênbot_an_cap nàng đành gácleech_txt_ngu lại ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định đó.
“Đa tạ Thôi đại nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Cuối cùng, trước khi Thôi Hạoleech_txt_ngu tỏ mất kiên , Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhược Hy đã dậy: “Thật ngại quá, đã muộn thế nàybot_an_cap còn phiền Thôi đại nhân nghỉ ngơi. Tôi xin phép đi trước, nếu cóvi_pham_ban_quyen tin tức , mong Thôi đại nhân chovi_pham_ban_quyen báo một tiếng.”
Thôi Hạo cũng thở nhõm, liên tục đầu Cảnh Nhược Hyleech_txt_ngu ra khỏi cửa.
Ra khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổng, Cảnh Nhược Hy mới tay mũivi_pham_ban_quyen, mùi ấy cứ lởn vởn trong tâm , cảm giác có quen thuộc.
Nhưng nàng quanh năm ở trong bếp tửuleech_txt_ngu lầu, ngày tiếp đều những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lao động nghèo khổ, họ rất ít khi dùng phấn son, mà nếu dùng thì cũng là loại rẻ tiền, mùi vị khác xa với thứ này.
Bóng người rời đi khi rõvi_pham_ban_quyen ràng không phảivi_pham_ban_quyen nữ . Một kẻ có thể dìm chết một gã đồ tể Ngũ Xuân và một người phụ nữ trưởng thành trong ao nước khả năng hung thủ là nữ giới là không lớn. Chỉ đáng tiếc là nàng không cơ hội khám nghiệm kỹ bộ hài cốt, nên không thể suy đoán chính nhân cái chếtleech_txt_ngu của nạn nhân là gìvi_pham_ban_quyen.
Cảnh Nhược Hy vừa đi vừa , nàng chỉ có thể đoán rằng mùi hương ấy không phải bản thân hung thủ, mà có lẽ hắn vừa tiếp xúc với người phụvi_pham_ban_quyen nữ đó nên mùi hương mới người.
Qua bao nhiêu tầngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế , muốn tìm ra người đó lại càng khó khăn hơn.
Cảnh Nhược Hy chậm rãi đi về, tửu lầu thì do dự mộtleech_txt_ngu chút rồi bước vào hậu viện.
Trời đã tối nhưng tửu lầu thường bận rộn đến tận giờ , lúc này đang là lúc náo nhiệt nhất. Nàng đã không có việc gì, thiếu tiền, chẳng có lý do gì để nghỉ việc. Tiền bạc đâu cũng là thứ thể thiếu, nếu nàng có đủ bạc thì cũng chẳng cần phải thận kịch với Thôi Hạo vậy.
bếp lầu đang lúc bận rộn, Cảnh Nhược Hy cửa hậu viện bước , vô tình lướt qua mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ tử.
Một làn hương ngát thoáng qua, Nhược Hy khựng trong giây lát, mùi này chính là mùi thơm thoang thoảng nàng ngửi thấy ở nhà Thôi Hạo sao?
Cảnh Nhược xoay người đuổi theo một bước, gọi khẽ: “Cô nương.”
Nữ tửvi_pham_ban_quyen kia dừng bước, quay đầu lại.
Nhược Hy lấy tay vừa rút ra từ tay áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đưa lên hỏi: “Đây có khăn của cô nương đánh rơi không?”
Nữ tử quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lắcvi_pham_ban_quyen đầu đáp: “Không phải.”
Nói xong, nàng ta liền xoay người rời đi.
Cảnh Hy nhíu màyvi_pham_ban_quyen, tuy nàng không biết tên nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử này, nhưngleech_txt_ngu quả thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông rất quenvi_pham_ban_quyen mắt, dường như đã từng đến tửu lầu vài lần.
Nhưng điều kỳ lạ , nếu là khách , tại sao lại ra vào bằng cửa sau của hậu viện?
Nghe thấy tiếng Nhược Hy nói chuyện, cánh cửa viện lại mở ra, một tiểu tư ló ra ngoài: “Nhược Hyvi_pham_ban_quyen, nàngvi_pham_ban_quyen lại tới đây?”
“Tôi đến làm việc mà.” Hy vừa thấy tư liền vẫy tay: “Vừa một cô nương đi ra, có thấy ?”
“Cô nương vừa ra ngoài sao, ồ, nàng nói Mai cô nương hả?” tư rướn cổ nhìn rabot_an_cap ngoài: “Nàng chưa thấy cô ấy bao giờbot_an_cap à?”
“Trông hơi quen, chỉ là từng đến tửu lầu.” Cảnh Nhược Hy nói: “Nhưng không quen biết, anhleech_txt_ngu có biết cô ấy là ai không?”
“Cũng phải, nàng suốt ngày ở trong bếpvi_pham_ban_quyen không bước chân ra cửa, chắc chắn không biết rồi.” Trên mặt tiểu lộ ra chút ý cười trêu chọc: “Cô ấy là nhân tình của ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ chúng ta, người trong tiệm hầu như ai cũng biết. Nhưng Mai cô nương là ngườileech_txt_ngu có gia đình, nên này mọi người đều ngầm hiểu với nhau, không được nói ra ngoài.”
Tiểuvi_pham_ban_quyen tư dừng một chút: “Sao thế, tự lại hỏi chuyện nàyvi_pham_ban_quyen?”
“Không có gì, vừa nãy ra cửa vô tình va phải ấy thôi.” Cảnh Nhược Hy che giấu: “Chỉ là thấy lạ, khách khứa sao cửaleech_txt_ngu sau trong việnbot_an_cap, nên hỏi bừa thôi.”
“Ồ.” Tiểu tư cũng không gì: “Trong bếp đang bận bùvi_pham_ban_quyen đầu đây, nếu đến rồi thì vào giúp tayleech_txt_ngu đi. Tay nghề dùng dao của ai cũng không bằng , quản bếp vừa còn nổi trận lôi đình, nói bọn thái trông hơn chó gặm.”
“Được.” Nhược Hy vội đáp ứng, rồi thuận miệng hỏi: “Tôi thấy ôngbot_an_cap chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông rất thà mà, sao lạileech_txt_ngu ở cùng một chỗ với phụ đãbot_an_cap có chồng nhỉ? Nói đi cũng , ông chủ tuổileech_txt_ngu này rồi, sao vẫn gia ?”
Bàn tán chuyện phiếm về chủ là quyền lợi củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỗi nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lúc này Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì cũng ai nghi ngờ.
“Ai bảo ông chủ chưa gia .” Tiểu tư nói: “Ông thành thân nhiều năm rồi, chỉ là có con . Có điều chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nàng chưa thấy bà chủvi_pham_ban_quyen bao giờ, bà chủ với ông chủ trước đây hay cãi nhau lắm, nghe nói đã về nhà ngoại được hơn một năm rồi. Ông chủ tuy không dứt được trăng hoa, nhưng vẫn chưa tái hôn, chắc là ly hôn .”
“Về nhàleech_txt_ngu hơn một năm rồi sao? Nhà ngoại bà ấy có không, khoảng thời gian đóleech_txt_ngu quay lại lần nào à?”
“ nói không xa lắm, nhưng quả thực không thấy quay lại.”
mắt Cảnh Nhược Hy giật nảy lên, nàng cảm mình vừa vô tình chạm đúng vào điểm mấu chốt.
Bóng lưng người đànbot_an_cap đi ra từ nhà ngỗ tác, mùi hương trên nữ tử vừa rồi, vợ biệt tích hơn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm nghe nói là đã về nhà ngoại, và bộ hài cốt nữ giới khôngbot_an_cap rõ tính trong hoang, tất cả mọi đều khớp với một cách hoàn .
Thế nhưng Trường An lại không thấy tăm hơibot_an_cap, cho dù nàng đã có tình nghi xác thực, thì phải làm sao giờ?
Hơn chiều tối mai Hà Dương sẽvi_pham_ban_quyen bị hànhvi_pham_ban_quyen , không thời gian để nàng thong thả đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếm chân tướng nữa.
Trong lòng Nhược Hy như sóng cuộn biểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhưng mặt cảm xúc vào bếp.
thế nào đi , nàng phải đi dò xét thái độ của Giang Lãng Nguyên trước đã.
sự hậu bếp bày tỏ sự chào đónvi_pham_ban_quyen nhiệt tình đối sự trở lại Cảnh Hynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người làm việc giỏi giang thì ở đâu cũng được yêu thích.
Cảnh Nhược Hy nén xuống sự nôn nóng trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng, nhanh nhẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái xong haileech_txt_ngu đĩa thức ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi tự mình bưng lên: “ sự, đây là của bàn số ba không? Để tôi mang ra cho, thể látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa tôi đi xin ông chủ nghỉ thêm .”
Quản sựbot_an_cap hậubot_an_cap bếp xua tay: “Đi đi.”
Cảnh Nhượcbot_an_cap Hybot_an_cap bưng thức ăn đi ra ngoài, sau khi lên xong, nàng đảo một vòng quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sảnh nhưng không thấyleech_txt_ngu Giang Lãng Nguyên đâu, liền kéo một tiểu tư lại hỏi: “Diệp ca, ông chủ đâu rồi?”
“Ra ngoài rồi.”
“Ra ngoài? Đi từ nào thế?”
“Lâu rồi.” Tiểu tư một chút: “Lúc đầu có đi ra ngoài một , đó quay lại, nhưng ngồi chưa bao lại đi tiếp. có việc ông ấy à? Lát nữa thấy ông ấy tôi gọi nàng.”
“À, không cần đâu, cũng không có chuyện gì .” Cảnh Nhược Hy nói: “Anh cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bận đi, tôi quay lại bếp đây.”
Ngayleech_txt_ngu thời điểm mấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, Giang Lãng lại đi ra ngoài, hắn còn có thể đi đâu được ?
Cảnh Hy đột nhiên cảm thấy bất an, dạ bồn chồn không yên.
Nhưng tửu lầu đangleech_txt_ngu là lúc bận rộn nhất, trong bếp nóng hừng hực, tay được nghỉ ngơi khắc nào, Cảnh Nhược Hy nhấtvi_pham_ban_quyen thờibot_an_cap cũng không rảnh để nghĩ ngợibot_an_cap nhiều. Đợi đến khi vất vả lắm mới phó xong xuôi thực , nàng định nghỉ để đi trước, thì ngoài vang tiếng ồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ào, như có một nhóm người đông đúc kéo vào.
Cảnh Nhược đang cúi người rửa tay, vừa ngẩng liềnvi_pham_ban_quyen nghe thấy có người hỏi: “Ai Cảnh Nhược Hy?”
Tìm mình sao? Cảnh Nhược Hy đứng thẳng dậy, bước ra đón.
Bước là bốn năm tên bổ khoái đằng đằng sát khí, trong đó có vài gương mặt trông khá , chắc những mặt tại hiện trường đầm hoang hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nọ.
“ là tôi.” Cảnh Nhược Hy cảm thấy có kỳ lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Có chuyện gì vậybot_an_cap?”
“Là cô sao?” khoái dường như cũng không chắn lắm, bèn : “Cả tốivi_pham_ban_quyen nay luôn bếp của tửu lầu à?”
Tim Cảnh Nhược Hy lại cái: “Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải, tôi mới khoảng một giờ trước.”
Trong bếp có nhiêuvi_pham_ban_quyen ngườibot_an_cap như vậy, nàngbot_an_cap đến lúc nào, có ở đó suốt hay không, chuyện nàyleech_txt_ngu không thể nói dối .
“Vậy trước đó cô ?”
Đây là đầu hành thẩm vấn, cần bằng chứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoại phạm rồi, Cảnh Hy trong lòng rất rõ.
“Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở nhà.” Cảnh Nhược Hy nói: “Mấy ngày nay cóbot_an_cap chút chuyện tâm không , đã xin nghỉ việc ở tửu lầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Ởbot_an_cap nhà?” bổ khoáivi_pham_ban_quyen : “Có ai làmbot_an_cap chứng ?”
“Chuyện này” Cảnh Nhược Hy lộ vẻ khó xử: “Trong nhà chỉ có mình , ai có thể làm chứng đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ, cũng đâu thể mỗi lần về nhà đều thông báo lượt với hàng xóm lángleech_txt_ngu giềng.”
Bằng chứng ngoại phạm đôi khi đúng là một nực cười, trừ phi là người có tâm tính toán , không ai mà nào cũng có người cùng. Huống chi đi cùng nếu có quan hệleech_txt_ngu thân thích thì chưa chắc đã được tính, vậy thì ai có thể người để mắt xem mình đangbot_an_cap đâu cho được.
Viên bổ lấy từ ngực áo ra một túi tiền: “Cái này là của cô phải không?”
Đó chính là chiếc túi tiền nhỏ Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhược Hy dùng để bạc đưa cho Thôi Hạo, sao nó lại nằm trong khoái?
Thôi Hạo đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nộp lại bạc hối lộ ? Không thể , đừng nói trông Thôi Hạo chẳng giống hạng người công chính liêm khiết , cho dù cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng là vậy thì này cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng để nửa đêm phái người tới nàng.
Cảnh Nhược lòng trĩu xuống: “ Hạo làm sao vậy?”
“Nóivi_pham_ban_quyen vậy làbot_an_cap của cô rồi?” Viên bổ khoái chằm chằm Cảnh Nhược Hy.
“ của tôi.” Túi này Cảnh Nhược Hy thường mang theovi_pham_ban_quyen bên người, không phải đồ mà là do Hà Dương thêu cho. Chỉ cần hỏi chút biết ngay, không giếm được.
“Mang đi.” Viên bổ khoái phất tay.
Mọi đều ngẩn ra, nhao nhao đã xảy ra chuyện gìbot_an_cap.
“ tác Thôi chết rồi.” Viên bổ khoái lạnh mặt nói: “Có người nhìn thấy Nhượcleech_txt_ngu Hy đi từ nhà hắnbot_an_cap, tại hiện trường cònvi_pham_ban_quyen phát hiện của cô ta”
“Đây đúng của tôi, nhưng chỉ đưa cho Thôi bổ khoái ít bạc, muốn nhờ ông ấy chăm sóc cho Hà Dương một chút .” Hynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội nói: “Tôi có giết !”
“Đi mà nói vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia .” Hai viên bổ khoái bước , mỗi người một bên túm chặt lấy cánh taybot_an_cap Cảnh Nhược Hy.
Đây đúng là tai bay vạ gió, mặt Cảnh Nhược có chút khó coi. Tội giết người là lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng sau náobot_an_cap loạn một trận thế , nàng coi như bị lộleech_txt_ngu. Lãng Nguyên cóbot_an_cap thể sẽ nảy sinh nghi ngờ nàng, muốn thămvi_pham_ban_quyen dò thêm nữa sẽ rất khó khăn.
Ngay khi Cảnh Nhược Hy lôi kéo ra ngoài, các bổ khoái đứng ngoài cửavi_pham_ban_quyen đột nhiên dạt sang hai bên nhường đường, có người nhốn nháo hô lên: “Tránh ra, tránh ra, Diệp đại nhân tới .”
Diệp Trường An cùng cũng đã trở về, Cảnh Hy bỗng có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.
Diệp An phongbot_an_cap trần mệt mỏi, trông như bận rộn cả ngày quay vềleech_txt_ngu. Vừa vào cửa thấy bộ dạng Cảnh Hy bị áp giải, hắn thế mà cười.
Mặc dù gương mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Diệp Trường An vô cùng tuấnvi_pham_ban_quyen tú, nụ cười nhạt này khiến đám nữ quyến trong đám đông ôm cảm thấy váng, nhưng trong mắt Nhược Hyleech_txt_ngu, nàng chỉ muốn quăngbot_an_cap con dao thái thịt vịt vào mặt hắnbot_an_cap.
“Lạivi_pham_ban_quyen chuyện nữa đâybot_an_cap?” Trường An giọngvi_pham_ban_quyen điệuleech_txt_ngu trêu nói: “Nàng dính vào án mạng rồi à? Cảnh Nhược , taleech_txt_ngu thấy phong thủy nhàvi_pham_ban_quyen nàng dạo này không tốt lắm đâu, là đến chùa bái lạy đi?”
“Đa tạ Diệp đại nhân nhắc nhở.” Cảnh Nhược Hy thở : “Đúng là phải chùa thật rồi.”
Kiếp trước là doleech_txt_ngu thân mình chọn thìvi_pham_ban_quyen thôi không nói, kiếp chỉ muốn sống đạm, vậyvi_pham_ban_quyen mà được năm yên ổn, đúng là số khổ.
“Diệp đại nhân?” Thấy hai người còn trò chuyện, viên bổ khoái ngập : “ đại nhân, ngài quenleech_txt_ngu cô sao?”
Mặc dù nghi phạm, nhưng nếu là người quen của Diệp Trường thì lại là chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác, tùy tiện đắc tội được.
“ của Hà .” Diệp Trường An một câu phủi hệ giữa hai người: “Ta không quen, đi, theo trình tựvi_pham_ban_quyen mà vấn.”
Viên bổ khoái thở phàoleech_txt_ngu, lập tức đẩybot_an_cap Cảnh Nhược Hy đi ra ngoài.
Nhất thời xung quanh bàn tánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xôn , đủ lời ra tiếng vào.
Vô số âm thanh của nam nữ già trẻ, sắc lẹm trầm , tiếc rẻ hay mỉa mai đồng loạt lọt vào tai Cảnh Nhược Hy, nàng ra sức lắc đầu, chỉ thấy hơi đau đầu.
“Cảnh Nhược Hyleech_txt_ngu.” Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trường An bên cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gọi tiếng nàng có chútbot_an_cap thẫn thờ không nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giọng gọi lần nữa: “Cảnh Nhược Hy!”
“A.” Cảnh Hy sực tỉnh: “Diệp đại nhân, nói chuyện tôi à?”
“Ta gọi nàng thì đương nhiên là nói với rồi.” Diệp Trường Anvi_pham_ban_quyen có chút không vui: “Nghĩ gì thế?”
“Không có gì, tôi chỉ làvi_pham_ban_quyen đang sợ hãi .” Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói bừa: “Sợ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngây người rồi.”
Trường Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hừ một , rõ ràng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không : “ vừa nghe nàng nói, nàng không thừa nhận mình giết Hạo.”
“Thôi Hạo thật sự phải doleech_txt_ngu giết.” Cảnh Nhược Hy lực: “Tôi giết ta gì, huống hồ tôi cũng không có bản lĩnh đó.”
“ ta vừa mới hỏivi_pham_ban_quyen qua một vòngvi_pham_ban_quyen hàng xóm của , buổi nàng không hề nhà.” Diệp Trường An ngược lại rất tỉ mỉ: “Nàng bóng tối, thường buổi tối đèn trong phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thắp đến rất muộn, thậm đêm không , hôm nay đèn phòng căn bản không hề sáng. Trời âm u thế này sắpvi_pham_ban_quyen mưa đến nơi rồi, om như nút, một mình ở trong phòngvi_pham_ban_quyen làm cái gì?”
Cảnh Nhược Hy ngẩng trời, quả mây đen đang kéo đến âm như sắp đổ mưa. Người hiện đại vốn đã quen dựa vào dự báo thời tiết, cho đã xuyênvi_pham_ban_quyen không tới đây gần một năm, nàng vẫn chưa được thói quen xem sắc trời đoán khí hậu.
Cô giết Thôi Hạo có động cơ, điều này không cần ta phải rõ . Diệp An lên tiếng: Nếu lại không có chứng cứ ngoại phạm xác thực, này sẽ phiền phức lắm đây.
Cảnh Nhược Hy quay đầu nhìn hắn, luôn thấy có chút kỳ lạ.
Giọng điệu này của Diệp An không giống như khẳngvi_pham_ban_quyen định nàng là hung thủ, mà giốngbot_an_cap như ngoài vui, mang vẻ hả hê, như: nhìnleech_txt_ngu , lần này cô có nhảy xuống Hoàngvi_pham_ban_quyen Hà cũngbot_an_cap không rửa sạch tộivi_pham_ban_quyen, làm thế nàobot_an_cap.
Diệp đại nhân. Hy chân thành : Xin chỉ .
Cho một cơ hội để minh oan, đừng bảo là người không thấu tình đạt lý. Trường An nói: Ta cô hiện trường Hạo tử vong để xem thử.
Diệp An đầuleech_txt_ngu dặn dò mấy đám bộvi_pham_ban_quyen khoái bên cạnh, bọn tự nhiên vângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạ. Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhược Hy lại càng thấy lạ lùng hơn.
Dù nàng cũng đến hiện trường xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, trướcbot_an_cap khi phá án, chẳng bị phong tỏa sao? Tại sao lại đưa một kẻ bị tình nghi nàng tớibot_an_cap đó? Chẳng lẽ trong kinh thành Đại Lương này chỉ có mỗi một ngỗ tác là Thôi Hạo, hắn chết rồi thì khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn hiểu rõ tình hiện trường, phải dựa vào kẻ nghi phạm tự mình tẩy trắng tội danh sao?
Hay là, Diệp Trường An đang muốn thử lòng vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mụcvi_pham_ban_quyen đích gì đó?
Trướcbot_an_cap cửa Hạo vẫn có quan canh giữ, bên ngoài lác vài người hàng xóm đứng xembot_an_cap náo nhiệt. nghiệp như hắn bình thường vốn ítbot_an_cap lạileech_txt_ngu với mọi người, tuy là hàng xóm nhưng quan hệ cũng nhạt nhẽo, thếleech_txt_ngu nên đa số chỉ đứng bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tán hóng hớt, chẳng mấy ai thật lòng đau buồn.
Vừa tới cổng , Cảnh Nhược đã ngửi thấy một mùi máu thoang thoảng, nhiên cảm thấy buồn , lồng chịu cuộnbot_an_cap , nàng vội lấy tayleech_txt_ngu che mũi.
Sao vậy? Diệp Trường An nhìn chằm Cảnh Nhượcleech_txt_ngu : Ngửi thấy gì à?
Chẳng phải nói nhảm sao? Cảnh Nhược Hy lắc đầu, dù vẫnbot_an_cap cố ra bình tĩnh nhưng sắc nàng đã có chút khó coi.
Mũi thính vậy saobot_an_cap? Diệp Trườngleech_txt_ngu ra hiệu cho sai đẩy cửa lớn ra: Cách xa thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thấy rồi? Hơn nữa nào cô ở trong bếp xử lý gà sống vịt sống, lại có ứng mạnh với mùi máu như vậy?
Máu người máu gia cầmbot_an_cap cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể đồng sao? Cảnh Nhược Hy không thể giải thíchleech_txt_ngu, đành dứt khoát im , nhưng lồng ngực cứ nhộn nhạo. Tự nàng cảm chưa rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng, nhưng Diệp Trường An lại nhìn thấy rất rõ. Khi cửavi_pham_ban_quyen vừa mở ra, huyết sắc trênbot_an_cap mặt Cảnh Nhượcbot_an_cap Hy liềnleech_txt_ngu biếnbot_an_cap mất sạch sành sanh, rõ ràng vẫn chưa gì mà bộ dạng nàng đã như sắp ngất đi đến nơi.
Nhưng lúc trướcvi_pham_ban_quyen khi nhìn bộ xương khô vớt lên từbot_an_cap đầm hoang, nàng đâu cóbot_an_cap nhát gan như thế này. cách của một người không thể thay nhanh chóng như vậy được, Diệp Trườngbot_an_cap An vẫn luôn quan sát Cảnh Hy, cảm nàng giống như kịchleech_txt_ngu.
Nếu là diễn kịch, thì kỹ năng diễn xuất này chẳng phải là quá tốt rồileech_txt_ngu sao.
vào , cửa phòng đang , Diệp Trường An : Cô vào đi.
Cảnh Nhược Hy thực sự muốn quay đầu bỏleech_txt_ngu chạy, nhưng sau lưng những dịch đeo đao canh giữ, nàng buộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng phải bịt mũi bước vào cửa.
Đồ đạc trong phòng vẫn bày biện như lúc nàng đến, nhưng có chút lộnleech_txt_ngu , bị đổ sang một , Thôi Hạo nằm gục đất, sau lưng cắm một con dao. Con daobot_an_cap đâm vào , chỉ còn trơ lại chuôi.
Phần áo lưng Thôi Hạo đã bị máu nhuộmleech_txt_ngu , dưới đất cũngvi_pham_ban_quyen là vũngleech_txt_ngu máu .
Nhược Hy chân đi vào trong, thận để không chạm vào đồ đạc vương vãi trên sànbot_an_cap, tiến đến trước thi thể Hạo.
Cô nhìn đi. Diệp Trường nóibot_an_cap: Đây chính là hiện trường. Có người nhìn thấy rời khỏi nhà người , lại còn tìm thấy túi của cô tại hiện , tính ra có phải là nhân chứng vật chứng đều đầy không? Hơn nữa cô cũng có độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ giết , vì chuyện của Hà Dương nên cô căm ghét Thôi Hạo, đúng không?
quả có hận Thôi Hạo, hắn chắn đã bị mua chuộc nên mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả tử giả, nhưng sao tôi có thể vì thế mà giết người chứleech_txt_ngu. Cảnh Nhược Hy đau đớn quay đầu Hạo một cái rồi lại dời tầm mắtvi_pham_ban_quyen đi chỗ : Chưa nói đến chuyện khác, ngài trong phòng xộn thế , rõ ràng đã một cuộc xô xát dội. Nghĩa là hung thủ phải là một kẻ khỏe mạnh, có thể dùng thể lực để giằng co với Hạo. Tôibot_an_cap chỉ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nữ tử đuối, không thể làm chuyện đó.
Trong phòng loạn, nhưng cô biết chắc là do xát gây ra? Diệp Trường nói: Cũng có thể khi giết Thôi Hạo, cô đãleech_txt_ngu ý tạo ra hiện trường giả.
Vậy tại sao tôi không tiền đi? Cảnh Nhược vặnbot_an_cap hỏi lại: Tôi đã cẩn thận đến mức làm loạn căn phòng để tạo hiện trường giả, lẽ lại để sót lại chứng cứleech_txt_ngu sao?
Người tính khôngleech_txt_ngu bằng trời tính? Diệp Trườngvi_pham_ban_quyen An xoa : Hung dù có bình tĩnh đến đâu cũng khó tránhbot_an_cap khỏi sơleech_txt_ngu hở, có lẽleech_txt_ngu lúc đó cô căng thẳng nên đã quên .
Điều không hợp . Cảnh Nhược lần theo căn phòng để quan sát: Diệp đại nhân, ngài qua xem.
Gì thế?
Ngài chỗ này. Cảnh Nhược Hy chỉ vào bức tường cạnh cửa: Thấy ?
Là gì? Diệp An nhìn qua, không .
Trên tường này có tích mớileech_txt_ngu bị quệt vào, trên quần áo của Thôi Hạo cũng cóvi_pham_ban_quyen dấu của vôi trắng từ bức .
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể là tự hắn vào đó rồi dính sao?
“ đâu.” Cảnh Nhược nói: “Thôi Hạo tuy là một gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độc thân, nhưngbot_an_cap hắn không giống những kẻ độc thânbot_an_cap khác.”
Diệp Trường An gật đầu: “Nói hơn xem.”
“Cóbot_an_cap lẽ vì ngỗ tác là một nghề nghiệp đặc thù, Thôi là người kỹ tính. Đương không thể được với sự kỹ thiên kim đại tiểu thư, nhưng tuyệt sạch sẽ hơn hẳn nhữngbot_an_cap gã độc thân bình . Y phục của chưa chắc đã tốtvi_pham_ban_quyen, nhưng rất sạch sẽ. Khi đứng, sẽ không bao giờ tựa vàoleech_txt_ngu , khi bị người ta ấn lên đó.”
“Hơn , hãy nhìn vết vôi trên lưng hắn, không chỉ có lớp mà là lớpvi_pham_ban_quyen chồng chéo lên nhau. đó chứng tỏ hắn không chỉ tựa vào tường mà còn ngừng Trừ khi bị người ta dùng lực ấn mạnh, nếu không thì giãy giụabot_an_cap làm ? Nếu là , trước khi đâm dao lưng hắn, sức lực của tôi không thể nào khống chế được Thôi Hạo; sau khi dao đã đâm vào rồi, hắn lại càng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể tựa lưng vào tường được. Diệp đại nhân, ngài thấy tôi nói có đúng không?”
“Có lý, nhưng cũng chưa chắc.” Diệp Trường An nhìn Cảnh Nhược Hy với nụ như có như : “Một người phụ nữ khống chế mộtvi_pham_ban_quyen người đàn ông, thiết có sức mạnh lớn hắn, đúng không?”
Diệp Trường An có ý ám , Nhược Hy xongbot_an_cap suýt thì hộc máu: “Diệp nhân cảm thấy để lộ Thôi Hạo, tôi không những đưa tiền mà còn hắn tường để có ý đồ rũ sao?”
Mặc Trường An đúng là có ý , nhưng bị Cảnh Nhược Hy nói thẳng ra như vậy vẫn khiến hắn hơi bất ngờ. Tuy nhiên, nếu cô nương này đã dám nóileech_txt_ngu thì cũng chẳngbot_an_cap gì mà không dám nghe, bèn tiếp lời: “Cũng không phải là không có khả năng đó, dù sao cô cũng thật lòng muốn cứu Hà .”
Cảnh Nhược Hy nuốt ngược ngụm máu phun ra vào trongleech_txt_ngu, tặng cho Diệp An một mắt như nhìn , rồi lại cúileech_txt_ngu xuống nhìn kỹ vết hằn trên tường, đột lên một .
“Diệp đại , ngài ngài qua đây một chút.” Cảnh Nhược Hy do dự nói: “Phiền ngàivi_pham_ban_quyen đứng thử tư thế của Thôi Hạo được ?”
“Ta? Cô sai bảo ta sao?” Trường An lộ vẻ mặt không tin nổi.
“Không phải sai bảo, mà là tôi một suy đoán, phiền đại nhân phối hợp một chút.” Nhược Hy nói: “Ngài chỗ này có dấu vết tôi có một ý tưởng.”
Diệp An thực cũng khá dễ , dù ngoài mặt lộ vẻ không vẫn bước tới theo Cảnh Nhược Hy, xoay ngườibot_an_cap lưng vào tường.
Cảnh Nhược Hy đặt hai tay lên hắn, nói: “Thấp xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút, ngài hãy nghĩ chiều caoleech_txt_ngu của Thôi , hơi khuỵu chân xuống tí.”
“Chiều cao của ?” Diệp Trường ngẫm lại, Thôi thấp hơn hắn nửa cái , bèn từ khuỵu chân xuống. mộtbot_an_cap độ cao nhất định, Cảnh Nhược Hy đột nhiên lên: “Dừng!”
Diệp Trường An lập tức đứng im không động .
Cảnh Nhược kiễng chân lên, đầu qua vai hắn quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát.
“Cô nhìn cái gì ?” Diệp An vừa câu định quay đầu lại nhìn thì đã bịleech_txt_ngu Cảnh ấn chặt .
“Đừng động đậy.” Cảnh Nhược Hy đặt tay lên vai Diệpleech_txt_ngu An, sau đó liên thay vịbot_an_cap trí bàn phải, di chuyển qua lại, lên xuống, cuối cùng mới nói: “ rồi, ngài nhìn .”
Diệp Trường An cuối cùng cũng quay đầu lại. Hắn thấy tay Nhược Hy đang giữleech_txt_ngu lấy vai mình, ngón tay suýtleech_txt_ngu chút nữa chạm vào tường, mà vị trí tương ứng với ngón tayleech_txt_ngu chính là dấu vết cô vừa nhắc tới.
“Ý cô là” Diệp Trường cuối cũng hiểu ra: “Dấu vết này là donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủ để lại khivi_pham_ban_quyen vai Thôi ấn tường?”
“Đúng vậy, rất có khả .” Cảnh Nhược Hy nói: “Nhìn kỹ thì vếtvi_pham_ban_quyen này giống chiếc nhẫn, trên đó còn có hoa văn. nhìn chiều rộng của dấu hằn này xem, đây nhẫn củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nam giới, người đeo chiếc nhẫn này hẳn ngón tay khá thô. Với góc độ túm lấy vai Thôi Hạo thế nàybot_an_cap, hắn ta phải thấp hơn Thôi Hạo chút rất cường tráng, thì có thể dùng lựcbot_an_cap lớn như vậy lại dấu nhẫn trên bức tường cứng cáp này.”
Tiếcvi_pham_ban_quyen là dấu vết này vẫn chưa đủ rõ , công thời này lại phát , tríchbot_an_cap xuất văn từ dấu nhẫn điều rất khó khăn. Cùng lắm cũng chỉ có thể suy đoán hung thủ có thói quen đeo nhẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tuy nhiên, ở thời đại này đàn ông đeo nhẫn không nhiều, đây đã là một mối rất dụng rồi.
Diệp Trường An ho khan hai tiếng, Cảnh Nhược Hy vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng hắn : “Đại nhânleech_txt_ngu, mạo rồi.”
“Mạo phạmvi_pham_ban_quyen không sao, chỉ cần được hungbot_an_cap thủ là .” Diệp Trường An phủi lớp vôi bám trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay : “ ngờ một nha đầu việc vặt trong bếp như cô mà tư lại tinh tếvi_pham_ban_quyen, quan sát tỉ mỉ đến .”
“Diệp đại nhân quá khen rồi.” Cảnh Hy che miệng: “Tôi chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tình cờ phát hiện ra .”
“Tình cờ?” Diệp An bật cười: “Cảnh Nhược Hy, lời này của cô có phải là coi thường các đầu của ta khôngleech_txt_ngu? Cái ‘tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cờ’ mà cô phát hiện , bọn họ có nghĩ nát óc cũng không ra nổi đâu.”
“Không không, tôi đâu .” Cảnh Nhược Hy vội nói: “ nhân sự lo xa rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi chỉ muốn minh mìnhleech_txt_ngu không phải hung thủ. đã hung thủ là đàn ông, tôi có đileech_txt_ngu chưa?”
“Cô nói là đàn ông thì là đàn sao?” Diệp Trường An nhướng mày: “Cô nghi phạm, nhưngleech_txt_ngu có thể tạm thời không bắt , cô cứ về chờ tin tứcvi_pham_ban_quyen đi.”
“Cảm Diệp đại nhân.” Nhược phào nhẹ nhõm, đột nhiên lại nhớ ra điều gì: “ vụ án của Dương”
“Hửm?”
“Thôi bịleech_txt_ngu giết có thể là khi nhận hối lộ làm giả kết quả, hắn đã sư tử ngoạm, hung thủ khoát giết người diệt khẩu. thì hung thủ không là Dương, liệu có thể minh nàng vô tội không?”
“Đến sự trong chính mình cô minhvi_pham_ban_quyen được, mà đã muốn chứng minh cho nàng ta?” Diệp Trường An : “Đi đi, vụ án Hà Dương chúng ta sẽ theo , cô bớt lo chuyện bao đồng đi.”
“Ồ.” Nhược Hy phậnleech_txt_ngu thấp kémvi_pham_ban_quyen, không dám nói thêmbot_an_cap, Diệp An cho thì lí nhí đáp tiếng xoaybot_an_cap rời đi.
Chỉ là được vài bước, Cảnh Nhược Hyleech_txt_ngu lại dừng , dường như có lời muốn nói.
“Sao thế?” Diệp Trường An đi : “Còn gì thì nói mau đi, còn đang bận.”
Cảnh Nhược thực sự khôngbot_an_cap xen vào việc này, cô vẫn chưavi_pham_ban_quyen thoát cáileech_txt_ngu bóng của kiếp trước, mong duy nhất hiện tại là được trốn ở một nơi yên tĩnh để sống phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời còn lại. Thế nhưng đối với Diệp An vàleech_txt_ngu đám trướng hắn, cô thật sựleech_txt_ngu có chút nào.
Cảnh Nhược Hybot_an_cap thở dài trong lòng, một lũ vô dụngvi_pham_ban_quyen
Cảnh Nhượcleech_txt_ngu Hy nói: “Lúc tôibot_an_cap đến nhà Thôi Hạo nay, tôi có ngửi mùi phấn thơm. Lúc từ nhà hắn quay về tửu lầu, tình cờ đi lướt qua người phụ nữ, trên người ta cũng mùi phấn thơm y hệt. Tôi đã hỏi tiểu nhị trong , họ người phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó quan hệ không bình vớivi_pham_ban_quyen ông chủ Giang Lãng Nguyên.”
“Nói tiếp .”
“Giang Lãng Nguyên có vị phu nhân, tuy mọi người đều bảo nàng ấy đã về nhà ngoại, nhưng nghe nói nhà ngoại nàng ấyleech_txt_ngu không xa, vậy mà hơn một năm nay từng quay vềleech_txt_ngu, cũng chưa từng có aivi_pham_ban_quyen trông nàng ấy cảvi_pham_ban_quyen.”
Cảnh Nhược cảm thấy mình đã nói đủ rõ ràng , nếu Diệp Trường An không hiểu thì hoặc là hắn giả , hoặc là ngu thật, không cần thiếtleech_txt_ngu phải nói thêm nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Quảleech_txt_ngu nhiên, sau khi Cảnh Nhược Hy nói xong, Trường lộ vẻ trầm tư: “Cô biết cũng nhiều đấy. Được rồi, cô về , ta đã rõ.”
Cảnh Nhượcbot_an_cap Hy vẫn vọng Diệp Trường An có nói thêm điều gì đó rõ hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng hắn không có ý . Nàng cũng chẳng còn cách khác, đành thở một tiếng: Vậy xin đi trước, nếu đại nhân cần trợ gì, cứ việc tìm.
Diệp Trường An tùy tiện gật đầu, phẩy tay cho Cảnh Nhược Hy lui ra.
Sau khi Cảnh Nhược Hy rời đi, Diệp Trường An vẫy tay gọibot_an_cap tiểu tư của mình.
Diệp Kỳ vội vàng bước : gia.
Diệp Trường An ghé sát tai Diệp Kỳ, thấp giọng dặn vài câu.
Diệp trợn , có chút do dự.
Nhìn cái ? Diệp Trường An sa sầm mặt: Còn không mau đi.
Tiểu tư vội vã đáp rồi chạy đi ngay. Sắc mặt Diệp Trường An âm bất định, hắn dặn mấy bộ khoái bên câu rồibot_an_cap cũng rời khỏi cửa. Nhưng hắn không về , không tới nha , cũng đến tửu để thu thậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứng cứ.
Cảnh Nhược Hy ra cửa cũngbot_an_cap chẳng muốn quay lại tửu lầuvi_pham_ban_quyen, nàng bước đibot_an_cap. Dùvi_pham_ban_quyen đã rời khỏi ngõ kia, chẳng còn ngửi thấy mùi máu nhưng nàng vẫn thấybot_an_cap hơi buồn . Chỉ là nàng hiểu rõ, thứ thực sự nàng buồn nôn không máu của ai, mà là nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm của chính nàng.
Khi vềbot_an_cap đến nhà, trời đãvi_pham_ban_quyen tối mịt. Việc đầuleech_txt_ngu tiênleech_txt_ngu Cảnh Nhược Hy làm là thắp đèn dầu. Ở thời đại này, đènleech_txt_ngu dầu vật phẩm khá xa xỉ những gia đình bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường, nhưng Cảnh Nhược Hy có thể tiết kiệm ởleech_txt_ngu những khác, riêng khoản này khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nàngbot_an_cap không bận tâm đến áo đẹp, chẳng trang sức hay son. lần nhận tiền công, nàng đều đi mua dầu đèn và nến. này thường khiến Hà Dương không hiểu nổi, nhưng khi hỏileech_txt_ngu , chỉ bảo mình bóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối. Vì vậy, bằng bất giá , đã đi ngủleech_txt_ngu nàng cũng phải thắp đèn. Thà rằng không có ăn, cũngleech_txt_ngu không thể thiếu ánh .
Cảnh Nhược Hy thắp dầu, đến Hạo, nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại thắpvi_pham_ban_quyen thêm một cây nến, đặt bên trái một cái, bên phảileech_txt_ngu một cái, bấy giờ mới tâm ngồi xuống.
Đầu óc nàng chậm rãi rà soát lại sự việc. Trong lòng Cảnh Nhược Hy đã lờbot_an_cap đoán được diễn biến, nàng không phải là , hơn nữa tình cảnh manh mối đãbot_an_cap nói rõ ràng với Trường An như vậy, nếu hắn vẫn không ra hung thủ, điều đó chứng tỏ hắn muốn tìm.
Nếu đã vậy, dù có trói hung thủ áp giải đến trướcbot_an_cap mặt hắn vô dụng.
Cảnh ôm đầu, chống khuỷu tay lên bàn thẩn thờ. biết baoleech_txt_ngu trôi , nhiên cóvi_pham_ban_quyen tiếng gõ cửa.
lẽ Diệp Trường An lại tới? Cảnh Nhược Hy giật mình táo cơn mơ màng, nàng lập đứng : Đến đây.
Người bên ngoài không lên tiếng, khi Cảnh Hybot_an_cap mở cửa raleech_txt_ngu, nàng mới nhận ra mình đã quá suất.
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa không Diệp Trường An, mà làvi_pham_ban_quyen Giang Nguyên.
Ông chủ? Đầu óc Cảnh Nhược nổ vang một tiếng, gần ngay lập tức tỉnh táo hẳn.
Nàng đến đây đã được một năm, Giang Langleech_txt_ngu Nguyên chưa bao giờ tới nhà nàng. Thực tế, quan hệ giữa vốn thân thiết đến mức đó.
Một người là chủ tửu lầu, một người tiểu nha thuê, chẳngbot_an_cap suy xét vị xã hội thời này, ngay cả ở thời đại của , có ông chủ công ty nào lạibot_an_cap đi thăm hỏi nhà nhân viên vệ sinh.
hiệnbot_an_cap tại Lang Nguyên quả thực trước cửa, tay còn xách theo một hộp bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiệm Ngũ Hương Trai nổi tiếng, cười nói hòa nhã.
Tiểu Cảnh à. Giang Lang Nguyên thấy Cảnh Hy ngẩn người liền lên : Tavi_pham_ban_quyen vừa làm xong việc ở quán, tiện ghé qua thăm cô, chỉ là hơi muộn một chút. May phòng côbot_an_cap còn sáng đènbot_an_cap, đoán làbot_an_cap chưa .
Ồ, vậy. Cảnh Nhược tỏ vẻ bừng tỉnh: Giang chủ, thật không ngờ muộn thế mà ngài còn ghé qua, mời ngài trong.
Thực tâm Nhược Hy chẳng muốn cho ông ta chút nào, đứng tận cửa, lại là có sự chuẩn bị từ trước, đuổi cũng chẳng đi được. Hơn nữa, nhìn bộ dạng ông ta có vẻ đứng tùy , nhưng chất đã chặn kín lối vào, một tay xách bánh, tay còn lại giấu trong tay áo như cầm vật gì .
Toàn bộ dây thần kinh của Hy đều căng lên. Diệp Trường An chắc chắn đã đi tìm Lang Nguyên để hỏi han tình hình, khiến rút dây động rừng, vàbot_an_cap ông đến đây là để giết ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diệt khẩu.
Nói là đến thăm hỏi, lời đó chỉ có quỷ mới tin. Huống hồ ai nấy đều biết nàngvi_pham_ban_quyen bị bắt, việc nàng được thả về, cóbot_an_cap kẻleech_txt_ngu được Diệp Trường An tớibot_an_cap như Nguyên biết được.
Ngàn vạn xoay chuyển trong đầu chỉ mắt, Cảnh Nhược Hy đã lùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại một bước, nhường lối cho Giang Lang Nguyên đi vào: chủvi_pham_ban_quyen, mời ngài ngồi.
Thấy Cảnh Nhược Hy không chút phòng bị, Giang Lang không vộibot_an_cap vàng, ông ta ngồi xuống.
Ông chủ kìa. Cảnh Nhượcleech_txt_ngu Hy náy nói: Ngài đột ngột đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm tôi chuẩn bị , để tôi đi pha chén trà cho .
Không cầnbot_an_cap, không cần . Giang Lang nói: Đừng khách khí, ta nói mấy câu đi ngay.
Thế sao được ạ. Cảnh Nhược Hy nghiêm mặt: Ngài là ông chủleech_txt_ngu, khó khănbot_an_cap lắm mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghé qua một lần, dù tôi chẳng có gì đểleech_txt_ngu chiêu đãi thì cũng phải có chén trà nhạt.
đoạn, Nhược Hy cầm lấy ấm trà trên : đợi lát, tôibot_an_cap pha trà ngay.
Thấy Nhược Hy chân thành như vậy, Giang Lang Nguyên cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tiện gì thêm, nàng đi vào bếp.
Nhà cửa chỉ có bấy nhiêu, gian bếp vàleech_txt_ngu phòng khách tuy không cùng một phòng nhưng lại thông nhau. Giang Lang Nguyên ngồi bên phòng khách vẫnvi_pham_ban_quyen luôn cóleech_txt_ngu thể nhìn thấy bóng dáng Cảnh Nhược Hy. khi nhìn thấy, ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn thể nghe tiếng nàng rót nước, mở , vì thế nhất thời cũng không nghĩ ngợi gì nhiều.
Cảnh chậm rãi nhóm lửa, đun nước, nhắc xem làm thế nào.
Giang Lang Nguyên này tới đây chắc chắn là có ýleech_txt_ngu đồ xấu, hắn lại là một gã đàn ông thô , nàng tuyệt không thể sứcvi_pham_ban_quyen mạnh để đối trực diện. ra tay trước còn có hy , nhưng nàng lại không thể raleech_txt_ngu tay trước.
Lỡbot_an_cap như, vạn nhất Giang Lang Nguyên không phải là hung thủ, hoặc Diệp Trường An cho rằng hắn không phải hung thủ, thì mộtleech_txt_ngu khi nàngvi_pham_ban_quyen ravi_pham_ban_quyen tayvi_pham_ban_quyen gây thương tích hoặcvi_pham_ban_quyen giết người, trái lại bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ thành kẻ tình nghi.
Cảnh Nhược Hy đang nhìn ngọn lửa mà xuất thầnleech_txt_ngu, đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Giang Lang Nguyên đứng dậy.
Có lẽ Giang Lang cũng cảm thấy bất an, thấy Cảnh Nhược đun trà mất quá nhiều thời gian liền bước vào trong.
“Tiểu Cảnh này.” Giang Lang Nguyên đứng sau lưng Cảnh Nhược Hy: “Cô không cần bận rộn , ra ta tới đây có chuyện muốn hỏi .”
Cảnh Nhược Hy đột quayleech_txt_ngu đầu lại: “Ông chủ, ngài cứ nói.”
Lang Nguyên cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, đibot_an_cap vào đề: “ nói tối côbot_an_cap bị đám bổ khoái bắtbot_an_cap đi?”
“Phải.” Cảnh Nhượcleech_txt_ngu Hy tĩnh : “Ngỗ Hạo trong nha đã chết, trước đó tôi có tới tìm hắn bị người ta nhìn , nên họ nghi ngờ tôi, gọi tới để thẩm vấn.”
“Vậy cô thếbot_an_cap ?”
“Rõ ràng không phải làmvi_pham_ban_quyen .” Cảnh Nhược Hy ra bộ mặt vô tội: “Tôi trói gà không chặt, có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là của một người đàn khỏe như hắn. Hơn Hà Dương hiện giờ vẫn đang ngồi , tôi người của nha chẳng kịp, sao dám đắc tội bọn họ.”
“Vậy sao?” mặt Giang Lang Nguyên cuối cùng cũng sa xuống: “Nhưng lúcvi_pham_ban_quyen nãy Diệp Trường An tới tìm ta, hắn không nói như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“ ạ?” Cảnh Nhược Hy thầm rủa xả Diệp Trường An trongleech_txt_ngu lòng, chỉ có thể giảleech_txt_ngu ngốc: “Ngài ấy nói gì?”
“ nói gì, chẳng lẽ cô thực sự biết?”
tay vốn luôn giấu trong ống tay áo của Giang Lang Nguyên cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngbot_an_cap lộ , trên tay hắn đang cầm một con dao.
“Ông chủ.” Sắcleech_txt_ngu mặt Cảnh Nhược Hy đổi rõ rệt: “Ngài định vậy, tôi thật sự không nóibot_an_cap với quan phủ cả, tôi không biết , thì có thể nói được gì chứ.”
“Đừng giả vờ nữa.” Giang Lang Nguyên mặtvi_pham_ban_quyen mày âm trầm nóivi_pham_ban_quyen: “Diệp nhân đã nói hết với ta rồi, cô bảo với hắn trên người ta có mùi hương phấn từ phòng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thôi Hạo, phu nhân của ta cũng đã không xuất . Cảnh Nhược , đúng là người không thể mà bắt hình dong, làm việc ở tửu lầu suốtvi_pham_ban_quyen một qua, ai cũng tưởng cô là một con bé nhã , không ngờ lại quan sát mỉ như vậy, đứng trước người chết mà vẫn bìnhbot_an_cap tĩnhbot_an_cap đến thế?”
Những lời này đúng là những gì đã nói với Diệp Trường An. Nếu trước đó Lang Nguyênvi_pham_ban_quyen còn có khả đang lừa , thì khi câu thốt , Cảnh Nhược biết rằng hôm nay mình đã không đường lui.
Hít một hơi sâu, Cảnh Nhược Hy chạmbot_an_cap món đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kim loại lạnh lẽo ống tay áo, sự hoảng vừa rồi tan biến trongleech_txt_ngu nháy mắt, nàng đứng thẳng người lên: “Xem hôm nay tôi lành ít dữ nhiều rồi.”
“Cô cuối cùng cũng thừa .” Lang Nguyên không hiểu sao lại cảm thấy nhẹ : “Cảnh Nhược Hy, cô nóivi_pham_ban_quyen xem đang sống yên lành, tại sao lại phải lo baobot_an_cap đồng?”
Cảnh Nhược Hybot_an_cap thở dài: “ phải vì Hà Dương bị oan, sao tôi lại đi lovi_pham_ban_quyen chuyện đồng làm gì?”
“Hà Dương chết thì gì không tốt cho cô?” Lang Nguyên gắt gỏng: “Ả taleech_txt_ngu không chồng không con, cũng chẳng có người thân thích, nếu ả chết đi, căn này vàleech_txt_ngu gia ả đều thuộc về cô. Chết thì cũng đã chết , cô hà tất phải tốn công tốn đi minh oan cho ả. Để ả làm kẻleech_txt_ngu chết thay là chuyện tốt cho cả sao?”
“Tôi hiểu rồi.” Trong lòng Cảnh Nhượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hy lóe một ý nghĩ: “Tôi từng đi thăm Hà , nàng ta chịu bất hình phạt nào nhưng lại thừa mình người. đó tôi không hiểu, giờ lại, có phải đã Thôi , không chỉ giở khi nghiệm mà còn để Hạo đe dọa nàng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
“Phải, là ta.” Lang Nguyên nói: “ đã đến , cũng chẳng cho chết một cách rõ ràng. Ngũ Tân là do ta giết, đống xương cốt lên ngày hôm không chỉ có một người, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nam một nữ, người còn lại là phu nhân của ta.”
“Một ngày vợ chồng trăm năm ân nghĩa, tại ông lại nhẫn tay cả vợ mình?”
“Vì ả đáng .” Lang Nguyên hãn nói: “Người bà đó tuân thủ đạo vợ, cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống nhung lụa không muốn, lại đi lăng nhăng vớivi_pham_ban_quyen một tên tể bán thịt, còn bịvi_pham_ban_quyen bắt quả tang.”
“Ông vợ ông Ngũ Tân Xuân ?” Lần Cảnh Nhược Hy thực sự ngạc. Mấy nghe mọi người miêu tả, Ngũ Tân Xuân làvi_pham_ban_quyen một đồ tể ngược, không có tiền, ít nhấtleech_txt_ngu là khôngvi_pham_ban_quyen giàu có Giang Lang Nguyên, trông chẳngleech_txt_ngu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì làleech_txt_ngu đầy sức hút, sao người họ lại cấuleech_txt_ngu kết được với nhau.
“Phảileech_txt_ngu, đúng ta đã mắt, đối xử với ả tốt như vậy, cơm ngon áo đẹp cung phụng ả, kết quả , ả dám ngoại ta. Ngoại tình đã đành, lại còn tìm một tên đồ tể.” Dù đã qua năm, Giang Lang Nguyên nhắc lại vẫn nghiến răng nghiến lợi: “Cô xem, saobot_an_cap ta có thể tha chúng?”
“Chuyện này quả thực là họ .” Cảnh Nhược Hy nói.
“Cô cũng thấy nên giết bọn ?” Giang Nguyên có bất ngờ.
“Giết người là không nên, nhưng xét theo sự việc thì bọn họ cóbot_an_cap lỗivi_pham_ban_quyen trước.” Cảnh Nhược Hy nói: “Hôn nhân là phải thành với nhau, một người có vợ, người đã có chồng, nếu thực sự nhau thìvi_pham_ban_quyen kết thúc cuộc hôn nhân mình rồi đường đường chính bên nhau, vậy gọi là có nhiệm.”
“Không ngờ một nương chưa thành như cô lại nhìn thấu đáo chuyện .” Giang Lang thở dài một tiếng: “Thật đángleech_txt_ngu , nếu không phải vì côbot_an_cap biết quá nhiều, ta thực sự chẳng muốn giết .”
“Giờ ông giết tôi, chẳng phải sẽ lớn sao?” Nhược Hy cố gắngbot_an_cap thuyết phục Giang Lang Nguyên: “Lẽ nào ông không sợ ngườibot_an_cap nghi ?”
“Nghi ngờ? Nghi ngờ ai?” Giang Lang Nguyên cười một tiếng: “Ngũ Tân Xuân là do Hà Dương giết, Thôi Hạo là cô giết, còn cô thì vì sợ tộivi_pham_ban_quyen mà tự vẫn, một kết hoàn như thế, còn nghi ngờ nữa?”
“ chỉ là ý nghĩ hãobot_an_cap huyền của ông thôi, ông Diệp Trường An sẽ tin chắc?” Nhược Hy vừa nói vừa đột nghiêng đầu, đang lắng âm gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó.
động nàng Giang Lang Nguyên căng thẳng theo, hắn nghiêng tai nghe ngóng.
Nhưng bên ngoài rất yên tĩnh, có lấyvi_pham_ban_quyen tiếng động.
Giang Lang Nguyên tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọa mình đến toát mồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôi lạnh, vờ trấn tĩnh nói: “Cô từ bỏ ý định đó đivi_pham_ban_quyen, sẽ không có ai cứu cô . Đợi đến khi bị phát hiện vàoleech_txt_ngu ngày mai, đã là một cái xác không hồn rồi.”
“ không đâu.” rồi trong lòng Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngừng rủa Trường An, nhưng lúc nàyleech_txt_ngu lại đột ngột thốt lênvi_pham_ban_quyen: “Tôi tin Diệp đại nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một vị quan tốt, không chỉ chính trực mà còn mưu trí cảm, tinh tường thạo việc. ấy nhất định sẽ không để bất kẻ xấu nào nhởn nhơ ngoài vòng phápvi_pham_ban_quyen luật, cũng sẽ không để ngườileech_txt_ngu tốt nào phải chịu oan ức mà chết.”
“” Giang Lang Nguyên lẽ cũng thấy ngờ, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh lấy tinh thần: “Diệp Trường An có ở đây đâu, tâng bốc hắn thì cóleech_txt_ngu ích gì? nói đi cũng phải nói lại, nếu cô có chết thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hóa thànhvi_pham_ban_quyen quỷ cũng quên tìm hắn, nếu không phảileech_txt_ngu đến tìm ta, ta cũng chẳng tìm đến cô làm gì.”
“ biết rồi.” Cảnh Nhược Hy gật đầu tán đồng, nhiên ho khan hai tiếng, rồivi_pham_ban_quyen hét lớn: “Diệp đại nhân, cứu với!”
Trong thanh vắng, tiếng hét này chẳng khác nào giữa trời , Lang Nguyên nảy mình, lập lao tới, giận dữ quát: “Câm cho ta!”
Cảnh Nhược Hy những không tránh né, trái lại tựa người ra , bí mật đặt con dao trong tay lại lên bàn, còn bản thânleech_txt_ngu thì chỉ mắt hétleech_txt_ngu lên: “Diệp đại nhân”
Con dao trong tay Giang Nguyên trong chớpbot_an_cap mắt đã đâm đến trước mặtvi_pham_ban_quyen Cảnh Nhược Hy, ngay khi sắp thấu lớp áo, một sáng từ ngoài cửa sổ bắn vào, găm thẳng vào cổ tay Giang Nguyên. Hắn rúvi_pham_ban_quyen lên một tiếng thảm thiết, con dao rơi “keng” đất.
Cánh cửa bị tông mạnh ra, Diệp Trường An lướt nhanh vào trong, túm cánh Giang Lang Nguyên quăng rabot_an_cap sau. Theo sau hắn là mấy tên bộ khoái, mọi người xúm lại nghiến xuống.
Cảnh Nhược Hy nghe thấyvi_pham_ban_quyen âm có biến mới mắt ra, gương mặt lộ vẻ kinh ngạc mừng rỡ: “Diệp đại , ngài lại ?”
“Đừng diễn nữavi_pham_ban_quyen.” Diệp Trường An phất tay ra hiệu cho dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Lang Nguyên ra ngoài, sắc mặt nghiêm nói: “Sao cô biết ta sẽ ?”
“Diệpvi_pham_ban_quyen nhân ngài nói vậy?” Hy ngơ ngác: “Làm sao tôi biết ngài tới ?”
“Không biết ta tới mà cô lại gọileech_txt_ngu ta ?”
“ tôi đâu còn ai khác đểvi_pham_ban_quyen gọi đâu.” Cảnhleech_txt_ngu Nhược Hy ra vẻ ủy khuất: “ tài giỏi nhấtbot_an_cap mà tôi quen chính Diệp đại nhân, vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc dầu sôi lửa này, đó là phản xạ tự nhiên thôi. Chứ tôi có gọi Ngũ Tân Xuân cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu có ích gì. Dân chúng tôi, vào thời khắc mấu chốt, vẫn phải trông cậy vào vị đại anh minh thần võ cứu mạng chứ.”
Cảnh Nhược Hy nói bằng giọng vôbot_an_cap cùng chân thành, Diệp Trường An một không tin. Hắn lùng nhìn nàng: “Bịa đi, cô tiếp tục bịa đi? Cảnhbot_an_cap Nhược Hy, có mắt cô ai cũng là kẻ ngốc ? Những lời tâng bốc đó nghe giả đến chính ta chẳng nổi, mà cô còn dám bảo không nói cho ta nghe?”
“Tâng bốc quá lời lắm sao?” Cảnh Nhược Hy : “ ra đều là lời nói từ tận đáy lòng tôi, câu nào cũng thật.”
sắc mặt Diệp Trường An không tốt, Cảnhbot_an_cap Nhược Hy nói tiếp: “Nhưng đúng là tôi có đoán Diệp đại nhân đang ở bên , nên mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dụ Giang Lang Nguyên nói ra tội ác của mình. Tôi đoán dĩ đại nhân đi thẩm vấn ông ta rồi cố ý để lộ hành tung cho ông ta biết, hẳn là vì kế hoạch này.”
“Phải.” Diệp Trường đáp: “Ta có hoạch này, cho nên tuy dùng cô làm mồi nhử nhưng chắc chắn sẽ đảm bảo toàn cho cô. Thế nhưng rõ ràng là đột nhiên nhận ra, muốn hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem, làm sao cô chắc chắn được chúng ta đang ở ngoài? Tavi_pham_ban_quyen và cấpvi_pham_ban_quyen dướibot_an_cap đều cẩn thận, không hề phát ra bất kỳ độngleech_txt_ngu .”
“Chính không phát ra bất kỳ động nào.” Cảnh Nhược Hy nói: “Chính bên ngoài quá đỗi yên tĩnh nên mới nhận thấy điểm bất .”
“Nghĩa là saoleech_txt_ngu?”
“Tôileech_txt_ngu không chỉ các anh đang ở bên ngoài, mà cònbot_an_cap biết Diệp đại nhân ngài đang nấp trên cây, đúng không?” Cảnh chỉ tay ra ngoài cửa sổ: “Ngay cái cây cửa sổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia kìa. Trên cái cành nằm ngangbot_an_cap ấy.”
Nhược nóibot_an_cap như thể tận mắt chứng kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khiến Diệp Trường An không khỏi càng kinh : “Làm sao cô được?”
“Tôi rồi, vìvi_pham_ban_quyen quá yên tĩnh.” Nhược giải thích: “ đêm tôi thường ngủ , hay dậy ăn chút đó giữa , vừavi_pham_ban_quyen ăn trong bếp vừa ra cửa , ngắm cây, trăng.”
“Thế nên tôi biết trên cái cây có mấy cú mèo, ngày ngủ đêm bay, thỉnh thoảng phát ra tiếng kêu. Nhưng đêm nay lại quá tĩnh lặng, từ Giang Langleech_txt_ngu Nguyên bước vào cửa, tôi không hề nghe thấy mộtbot_an_cap tiếng kêu nào, vì vậy tôi bên có người. Giang Lang Nguyên không hành động theo nhómbot_an_cap, nghĩa là ông ta không đồngvi_pham_ban_quyen , vậy người duy tôi có thể nghĩ chỉ có thể là Diệp nhân ngài thôi.”
Nói , Nhược Hy cứ thế nhìn Diệpleech_txt_ngu Trường An. Nàng đã nói thậtbot_an_cap lòng , nhưng còn Diệp Trường An, hắn rốt có bí mật gì?
Ngươi vậy, xem ra cũng có lý. Diệp Trường An nhìn nàng lâu, dường như muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thấu điềuleech_txt_ngu gì đó trên gương nàng, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thu hoạch được , bèn nói: Được rồi, ngươi nghỉ ngơi đi. Nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có gì ngoài ý muốn, sáng mai tới nha môn đón Hà Dương.
tạ . Cảnh Nhượcbot_an_cap cùng cũng chân thành cảm ơn Diệp Trường An một câu: Đại nhân vất vả rồi.
Dù thế nào đi nữa, nửa đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net canh hôm đi bắt tội phạm, Diệp Trường Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng có thể là một vị quan tận tụy với . Người khác chỉ cần ba câu nói, còn mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cả hai mạng người, lờileech_txt_ngu ơn này nhất phải thật lòng.
tại thân, không cần đa tạ. Lúc này Diệp Trườngleech_txt_ngu mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra dáng một vịvi_pham_ban_quyen đại , nghiêm túc đáp lại câu.
Nhìn bóng Trường An rờibot_an_cap đi, Cảnh Nhược Hy cuối cùng cũngleech_txt_ngu phào nhẹ nhõm. Nàng đóng cửa lại, dời nến đènnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dầu vào trongbot_an_cap phòng rồi lên giường đi ngủ.
Ngày hôm sau, Nhược Hy dậy thật sớm, mang theo một bộ áo mới đếnbot_an_cap nha môn. Khi Hà Dương thả từ trong rabot_an_cap, bà gần như không tin tai mình, nhưng nhìn Cảnh Nhược Hy đang đứng mỉm cười một bên, bà không thể không tin đây là sự .
Ngũ Thẩm. Hy nói: Tôi có mang theo quần áo mới chobot_an_cap bà đây, mau thay đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ta về .
Nhượcleech_txt_ngu Hy, Nhược Hy. Hà Dương nheo mắtbot_an_cap nhìn ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời đã lâu thấy, loạng choạng bước tới ômvi_pham_ban_quyen chầm lấy Cảnh Nhược Hy, đột oà lên nức nở.
Cảnhbot_an_cap Hy vỗ lưng Hà Dương: Không sao , tôi đã nói là sẽ không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì mà, đâu có gạt bà.
Là một người cả hiền lành chất phác, bước chân vào cửa nha môn, nỗi khổ sở giày vò của Hàleech_txt_ngu Dương trong lao ngục qua không phải thường có thể thấu hiểu. Bà nhiên không cóvi_pham_ban_quyen ý sắt đá như Cảnh Nhược Hy, lúc này như được từ cõi chết trở về, động đến cũng là lẽ tình.
Sau khi tâm dần bình tĩnh lại, Hà Dương nhìn mặt Cảnh Nhược Hy: Nhược Hy, chuyện lần này chắc đã làm khổ con rồi. phải mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày nay con không hề chợp không?
Mấy ngày không thì thần tiên rồi. Cảnh Nhược Hy : cũng chẳng làm gì cả, đều nhờ Diệp đại nhân anh minh thần võ mới có thể giúp oan khuất của nhà họ Ngũ được rửa. Sau này nếu có cơ hội, ta nhất định phảileech_txt_ngu cảm ơn Diệp nhân.
Phải, phải. Hà vội vàng nói: Còn phải cảm ông trời nữa, ông trời thật có .
Phải. Cảnh Hy không muốn Hà Dương phải mang ơn mình quá nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thà rằng đi cảm ơn ông .
môn, nàngvi_pham_ban_quyen chậm rãi kể lại đầu đuôi sự việc mấy ngày qua Hà Dương nghe, khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà không khỏi cảm thán không thôi, nhất thời cũng chẳngleech_txt_ngu biết nên hận ai, nên đồng cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với ai.
Cũng mayvi_pham_ban_quyen Thôi Hạo lòng tham không đáy, hắn ta lần này đến lần khác Giang Lang Nguyên đòi tiền, ép giết người diệt khẩu. Nếu không, trong một sớm một chiều thật sự chưa đã được đến đầu hắn. Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhược nghĩ lại này cũng thấy cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nguyvi_pham_ban_quyen hiểm: Nhưng đi nữa, đây chuyện còn liên quanleech_txt_ngu chúng ta nữa rồi. Ngũ Thẩm, bà cũngleech_txt_ngu nén bi thương, gì đã qua thì cứ để nó qua đi, nghĩ nhiều nữa, vạn sự hãy nhìn về phía trước.
Hà Dương dài: Nếu ông ấy nhiên mất tích rồi chết, tôi chắc chắn sẽ rất đau lòng, nhưng đã một năm trôi qua, thời gian đau khổ nhất cũng đã . Huống ấy còn Ôi, tóm là vậy, con yên tâm, tôivi_pham_ban_quyen không sao đâu.
Cảnh Nhược Hy gật đầu. Tuy không tiệnleech_txt_ngu ra, nhưng lòng nàng lại có chút khinh . Hà Dương còn định thu lượm hài cốt của Ngũ Tân Xuân, thế này đã là nhân chí tận rồi. đàn ông vừabot_an_cap nghèo vừa xấu lại còn ngoại tình này, không vứt đi cho rảnh nợ còn giữ lại làm gì? Giangleech_txt_ngu Lang Nguyên tuy giết người là saibot_an_cap, nhưng đúng là cũng chịu nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uỷ khuất.
Hà Dương không biết tâm tư của Nhược , bèn nói: Hy, mai con đi cùng tôi đến chùa Thanh Sơn chuyến nhé, tôi muốn lên bái Bồ Tát.
Ngũ Thẩm. Cảnh Nhược Hy lộ vẻ khó xử: Bà biết là tôi không tin những thứ mà.
Tin gì mà trời có mắt, kiếp trước nàng trừng gianleech_txt_ngu diệt ác, bắt giữ biết bao nhiêu hung thủ, chưa từng làm việc xấu nào, nhưng kết quả sao? Đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giết người phóng hỏa đai , tu cầu bồi lộ không xác thây.
Con vẫn là gáibot_an_cap nhỏ, đừng lúc nào cũng lạnh lùng như . Hà Dương kéoleech_txt_ngu cánh tay Cảnh Nhược Hy đi ra ngoài: Hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, con cứ coi như là cùng tôi . Tôi tin, tâm thành ắt linh, tôi cầubot_an_cap thay con, chẳng phải sẽ linh sao.
Hà Dương vừa thoát lớn, Cảnh Nhược cũng không muốn bà mất hứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đành để bà đi.
đến nhà, tắmleech_txt_ngu rửa thay y phục, Hà Dương kéo Cảnh Nhược Hy lải nhải suốt nửa đêm. còn chưaleech_txt_ngu sáng, bà lôi ra khỏi chăn.
Chùa Thanh Sơn nằm ở thành, hai người một chiếc ngựa. Cảnh Nhược Hy ngủ gật suốt hai canh giờ, mãi đến gần giữa trưa mới nhận được xe ngựa dừng , trước mắt hiện ra một vùng núi xanh rì.
Chúng ta cuối cùng cũng không đến muộn. Hànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương thở nhẹ nhõm: Mỗi buổi chiều tối, chùa Thanh Sơn sẽ tổ chức đạileech_txt_ngu lễ cầu phúc. Bây giờ chúng núi, ăn cơm chay trên đóbot_an_cap, đi bái Bồ Tát là vừa kịp dự đại lễ.
Cảnh Nhược Hy chẳng chút hứng thú: Vậy chẳng lẽ chúngvi_pham_ban_quyen ta ngủ trong chùa?
Ồ, đúng vậy. Hà Dương nói: Hôm nay đi về chắn không kịp, nhưngbot_an_cap yên tâm, ở chùa dành riêng cho khách hành hương, không thu phí . Chúng taleech_txt_ngu ở lại một đêm, mai rồi vềvi_pham_ban_quyen.
Hà Dương khởi như vậy, Cảnh Hy cũng chẳng biết nói gì thêm, chỉ có tống bà lên núi. Sau khi ăn cơm xong, nàng nhất quyết không thắp hương bái Phật.
Tôi không có lòng thành đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu bái chẳng phải ngược lại là một sự lừa sao. Cảnh Nhược Hy nói: Ngũ , bà cứ bái đi. Nơi non nước biếc, đi dạo quanh đây cảnh, tối sẽ đi tìm bà.
Dưa hái xanh không ngọt, Hà tuy không lòng nhưng chẳng còn cách nào, đành để Cảnh Nhược Hy .
Chùa Thanh Sơn là chùa lớn vùng ngoại thànhleech_txt_ngu Đại Lương, cũng giống như vươngbot_an_cap triều Lương, nó đã trải qua mấy năm hưngbot_an_cap thịnh suy vongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà vẫn đứng vững không đổvi_pham_ban_quyen, hương thịnh vượng, hành hương đông như trẩy hội.
Cảnh Hy thấy đông người là thấy phiền, sau rời khỏi Hà Dương đi phía sau núi tìm nơi thanh tịnh.
Tháng tưbot_an_cap hươngvi_pham_ban_quyen sắc nhân gian tận, hoa đào tự mới bắt đầu nở. Lúc này cảnh sắcvi_pham_ban_quyen trong núi Thanh đang độ đẹp nhất, hương hoa nồng nàn say đắm. Cảnh Nhược cứ thế đi mãi, đi mệt, nàng tìmleech_txt_ngu tảng đá , tựa lưng vào thânbot_an_cap cây phía sau, định nghỉ ngơi một látbot_an_cap.
Trong mơ màng, như ánh mặt trời đột nhiên bị chenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , trước hiện ra một khoảng bóng râm.
Cảnh Nhược tỉnh mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt.
Phản ứng của là rất nhạy bén đấy. Chẳng từ bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Diệp Trường đứng ngay trước , mấtvi_pham_ban_quyen nắng đang chiếu người Cảnh Nhược Hy.
Phù Cảnh Nhược Hy phào, đứng dậyvi_pham_ban_quyen: Diệp đại nhân, sao ?
Chùa Thanh Sơn, đến được, ta không đến được sao? lưng Diệp Trường An là Diệp , chẳng là đến đây để cảnh đẹp hay là để tra án.
Đến chứ. Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy cười: Vậy tôi làm phiền đại nhân nữa, tôi đi trước đây.
Vị Diệpbot_an_cap Trường An này tuy phải người , nhưng luôn mang lại cho nàng cảm lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hiện tại nàng chỉ sống ngày tháng yên bình, không muốn vướng vào bất cứ chuyện gì, chi bằng đi trước cho .
Đợi đã. Nhưng Diệp Trường An lại không muốn để nàngleech_txt_ngu đi: Ngươi chạybot_an_cap cái gì chứ, có ăn ngươi đâu.
Đại nhân quá lời rồi. Cảnh Nhược Hy rủ : Chỉ là tôi sợ làm phiền đại nhân thôi.
Ta này Trường Anvi_pham_ban_quyen tiến lại gần hai bướcbot_an_cap: cần phải trưng ra cái dạng ôn nhu như nước này ta, người khác tin chứ ta thì không đâu.
Cảnh Hy vẻ mặt ngơ ngác: Không biết đại nhân nói là có ý gì.
Vẫn còn vờ ? Diệp Trường An chỉ chỉ Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen : Nhược , một người phụ nữ có thể đối diện thi bắt chướcleech_txt_ngu lại từng động tác của hung thủ như cô, tuyệt đối lợi hơn đa số nam nhân trên đời này. vẻ thuận nhút nhát đó không hợp với cô đâu.
Cảnh Nhược Hy thở dài: Diệp đại nhân, hiểu lầm tôi rồi. Tôi đivi_pham_ban_quyen Thẩm đến đây thắp hương, hơi ngột ngạt nên mới ra sau núi đi dạo một chút, không ngờ lại gặp ngài.
Diệp An gật đầu, điều này thì hắn tin.
Vậy ngài có gì dặn dò chăng? Nhược chợt động tâm: nhà họ Ngũ lần nàyleech_txt_ngu đa tạleech_txt_ngu Diệp đại nhân, nếu ngài có chỗ nào cần đến tôibot_an_cap thì việc thẳng.
Nàng luôn cảm Diệp Trường có tâm sự, là gì thì không rõ, nhưng mỗi lần hắn chuyện với nàng, ngữ khí luôn có chút khác biệt, trong nói dường như chứa ý dò , nhưng rốt cuộcleech_txt_ngu làvi_pham_ban_quyen dò xét điều gì thì lại không cách nào nói rõ.
Cảnh cô nương đúng người thông minh. Diệpbot_an_cap Trường An khẽ mỉm cười: Hiện tại, quả thực có một muốn nhờ cô đi làm.
Đại nhân cứ nói.
Ta đếnleech_txt_ngu chùa Thanh Sơn quảvi_pham_ban_quyen là có công , không phải để sơn . Diệp Trường An nói: Thanh dạo gần thái bình.
Cảnh Nhược Hy nghe thấy ba chữ thái bình là cảm thấy huyệt thái nhảybot_an_cap thịchbot_an_cap. Ý nghĩ đầu tiên là quay người bỏ đi, nhưng lại việc Diệp An cố tìmvi_pham_ban_quyen mình chắc chắn là đã có chuẩnvi_pham_ban_quyen bị, nhất định sẽ để dễ dàng như vậy, là nàng răng đứng nghe tiếp.
Tháng này, chùa Thanh Sơn đã có bốn vị hương mất tíchvi_pham_ban_quyen. Diệp Trường An nói: Bốn vị này sống không thấy người, thấy xác, đến nay là một vụ án treo. Ta này tới đâyleech_txt_ngu chính làvi_pham_ban_quyen để điều tra vụ đó.
Mất tích những bốn người? Điểm ý của Nhược Hy luôn khác người thường: Mất tích rồi quan phủ mới đầu điều tra sao?
phải, chuyệnleech_txt_ngu ra thì khá phức tạp. người đầu tiên mất tích, nhà báo , nha môn cũng bắt đầu điều tra, nhưng lúc đó không thể định bọn họ mất tích ở đâu. Cho đến khi thứ xuất hiện, mới chắc chắn rằng tất cả đều mất tíchbot_an_cap sau khi lên chùa Sơn thắp hươngvi_pham_ban_quyen.
Vẻ mặt khinh bỉ của Cảnh Nhược Hy suýt chút nữa lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấu được, nàng không nhịn được mà nói: Nhưng tôi hôm nay chùa vẫn có rất đông hương .
Diệp Trường An cảm có bất ổn, ngược lại còn tưởng nàng không hiểu nên giải thích: Chùa Sơn trừ phi tuyết lớn phong sơn, nếu không ngày nào cũng nườm nượp hương khách.
Tôi biết. Cảnh Nhược Hy vẻ mặt đầy khó : Nhưng thời có bốn người mấtbot_an_cap tích, sinh tử chưa rõ, khả năng là chết rồi. sao không lập tức phongbot_an_cap sơn, còn để hương khách ra vào, chẳng phải là tăng nguy cơ có thêm nạn nhân mới ?
? Diệp Trường An thấy khó hơn: Cô có biết chùa Thanh là nơi không?
Nơi ?
Thanh Sơnleech_txt_ngu là ngôi chùa đứng đầu Đại , chính tay vị quốc ban . An nói: Không những khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể phong sơn án, ngaybot_an_cap cảvi_pham_ban_quyen mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụ mất tích nàyleech_txt_ngu cũng không được công bố rộng rãi. Bởi vậy mới phái ta tới , ngay cả người của nhavi_pham_ban_quyen không kinh động.
Hy gật đầu. Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, ở thời đại này Hoàng đế là chí cao vô thượng, chùa Thanh Sơn gắn liền với hoàng quyền, tự nhiên cũng là chí cao thượng. So với mạng sống của vài thường cái danh tiếng đó trọng hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều.
Vậy tôi có thể gì? Cảnh Nhược Hy không có ý đánh giá chuyện này đúng hay sai, càng nói nhiều với Diệp Trường An: Diệp nhân cứ nói thẳng đi.
ta cùng tra án. Diệpleech_txt_ngu Trường An nói.
Tôi? Cảnhleech_txt_ngu Nhược Hy vào : Tôi đâu bộ khoái, cũng chẳng biết võ công, tra thế nào được?
Trà trộn mà tra. Diệp Trường nhiên nói ra một nghe vẻ viểnleech_txt_ngu vông: Ta tin tưởng cô.
Không phải chứ. Cảnh Nhược Hy thấy kỳ quặc: Tại sao lại tin ?
có nghi ngờ một người cần lý do, tin tưởng thì không cần. Diệp Trườngbot_an_cap An nói: Ta tin vào nhìn của mình, cũng cô. Tất nhiên, ta cũng để cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải thiệt .
Nhược Hy có chút nghi hoặc: Có lợi lộc gì sao?
Vàng thật bạc trắngleech_txt_ngu, có tính là lợi lộc không? Trường An môi cười: Nếu cô có thể giúp ta phá được vụ này, ta thưởng cho cô một trăm lượng bạc.
Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhược Hy lần không ngờ tới, lúc lòng nàng lặng nước, chỉ chóngleech_txt_ngu thoát khỏi Diệp Trường An, nhưng khi nghevi_pham_ban_quyen một trăm , trái tim nàng thực sự đã rung .
Nàng đến Đại Lương cũng đã năm rồi, đó thân đầy thương tích trong rừng, được Hà Dương cứu về nhà.
Lúc đầu, tiền chữa bệnh nhiên đều là của Hàvi_pham_ban_quyen Dương, sau này dù nàng cũng đi làm, chân chạy trong quán thì kiếm được bao nhiêu? Cuộc sống không chỉ kém xa trước đây mà còn vô cùng chật vật.
Bản thân nàng thì sao được, nhưngbot_an_cap sức khỏe của Hà Dương vốn không tốt, thấy cô ấyleech_txt_ngu mỗi lần khỏevi_pham_ban_quyen cần uống thuốc khám bệnh mà sợ tốn tiền nênvi_pham_ban_quyen phải cắnvi_pham_ban_quyen răng chịu đựng, trong lòng Cảnh Nhược Hy rất không dễ chịu.
Trậnleech_txt_ngu lao lý lần tuy chỉ vài ngày, nhưng lại là cú sốc lớn vớivi_pham_ban_quyen cảbot_an_cap thân lẫn tinh thần của Hà Dương. Muốn chữa vết thương, chỉvi_pham_ban_quyen có thể dựa vào vàng thật bạc trắng.
Cảnh Nhược Hy mắt suy nghĩ một lát: Được, tôi đồng ý với .
Rất tốt. Diệp Trường vô hài lòngleech_txt_ngu: Cả về tìnhleech_txt_ngu lẫn lý, ta biết Cảnh cô nương sẽ đồng ýbot_an_cap mà.
Bán mạng vì tiền không phải chuyện vẻ cho lắm, không muốn giải thích nhiều: Tôi đồng ý, nhưng nếu đại nhân tôi cùng phá án, tôi phải rõ tình hình cụ của bốn người mất tích. Tuổi tác, thân phận, mất tích khi nào, ở , tình hình cụ củavi_pham_ban_quyen chùa Sơn mà các ngài đang nghi ngờ.
quá đáng. Diệp Trường An ngẫm lại: Những tin này ta đã chỉnh lý xong xuôileech_txt_ngu, lát nữaleech_txt_ngu ta sẽ tìm cô giải chi tiết.
Được. Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy suy nghĩ: Tối tôi ở lại trong chùa, đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân không dặn dò gì khác thì tôi xin đivi_pham_ban_quyen , chờ tin của ngài.
Diệp Trường An gật đầu, Cảnh Nhược Hy quay rời đi.
Đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến khi bóng dáng Cảnh Nhược Hy biến mất hẳn, Diệp Kỳ mới lên tiếng: Thiếu gia, ngài thực sự nghi ngờ cô ấy sao?
Trường An hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngược lại: lẽ cô ta không đáng nghi à?
Đúng là rất đáng nghi. Diệp Kỳ ngẫm nghĩ: Nhưng em dò xét thếvi_pham_ban_quyen này phiền phức quá. là cứbot_an_cap bắt lại, cực hình khảo tra, tự khắc sẽ khai hết thôi.
Diệp Trường An mỉm cườileech_txt_ngu liếc nhìn tiểu tư của : Nếu cô ta sự là người ta đang tìm, thì liệu cóleech_txt_ngu thể dùng cực hình hỏi ra khôngvi_pham_ban_quyen? Chỉ để cô ta lộ ra sơ trong lúc không để ý mà thôi. Còn không phải, côleech_txt_ngu gái này tư tỉ , suy khác người, nói không chừng thực sự có thể giúp chúng ta phá án. Dù là hay khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đối với ta đều chẳng có hại gì.
Vâng. Tiểu vàng nịnh nọt: Thiếu nói chí phải.
Rời khỏi Diệp Trường An, Cảnh Nhược Hy cảm nhẹ nhõmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳn. Nàng vốn định đileech_txt_ngu quanh chút khỏa, nhưng giờ chẳng còn tâm trí nào, chỉ tiếc làleech_txt_ngu tay gần chút tài liệu nào về án , tra cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Suy đi tính lại, Cảnh Nhược Hy quayleech_txt_ngu về chùa Thanh Sơn. Đại lễ cầu phúc hằng ngày đang diễn ra, cửa rộng mở chẳng thu tổnleech_txt_ngu, chỉ cần tâm không quấy phá, dù là vương tôn quý tộc hay kẻ ăn mày sở đều có thể tham gia.
Khi Cảnh Nhược Hy đến nơi, lễ cầu phúc đã bắt đầu. Trong chính điện rộngleech_txt_ngu kín ngườileech_txt_ngu, từng người quỳ sát bên nhau trên tấmbot_an_cap nệm lót. Phía trước, cao tăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chùa Thanh Sơn đang tụng kinh cầu phúc.
Trong còn có vài tăng lữ của chùa lại đám đông, có lẽ là để gìn trật .
Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhược Hy không đi vào trong mà chỉ đứng bên ngoài cửa. Vì chỗ ngồi có hạn nên còn rất nhiều người muộn phải ngoài, nàng trong đó nên không mấy nổi bật, chẳng ai chú ý đến.
Những người đến tham gia cầu phúc đều là thiện nam nữ vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành tâm, thế nênbot_an_cap dùvi_pham_ban_quyen trên sườn núi đúc nhưng im phăng phắc, như đang diễn một vở kịch câm.
Cảnh Nhược Hy im lặng đứng trong đám đông, quan sát từng người một không thấy bất . Nàng đứng chờ cho đến khi mặt trời lặn, vị cao nhiên mở mắt.
lúc này, tiếng chuông ngoài đại điện vang lên, mọi đồng nhìn.
Tiếngleech_txt_ngu từng hồi ngân , vang xa xăm. Vô số chim chóc bị tiếng chuông làm giậtvi_pham_ban_quyen mình, từ trong rừng rậm bay ra, tắm mình trong ánh hoàng lao vút lên bầu trời, tạo nên một khung cảnh tráng lệ và diễm lệ.
Trong tiếng chuôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vịleech_txt_ngu sư trụ trì chậm rãi : “Đại lễ cầu phúc hôm nay đến đây là kết thúc, lòng thànhbot_an_cap của các vị thí chủ, Bồ sẽ chứng giám.”
người lần lượt đứng dậy hành lễ với trụ , rồi theo sự chỉ dẫn của tăng lữ trong điện, lần lượt lui ra ngoài.
Tiếng chuông vang đủ một lẻ tám tiếng. Khi chuông cuối cùng dứt hẳn, người trong điện cũng đã vãn gần hết. Hà Dương mắt, vừa nhìn đã Cảnh đứng bênvi_pham_ban_quyen ngoài, liền vui đi .
“Nhược Hy.” Hà nắm lấy tay nàng: “Tôi còn cô đi chơi lung tung, lát chẳng biết tìm ở đâu .”
“Làm sao thế được.” Cảnh Nhược Hy ngoài miệng đáp , nhưng tầm mắt đảo quanh tứ phía.
“Nhìn thế?” Hà Dương lạ lùng quơvi_pham_ban_quyen tay trước mặt : “Cóvi_pham_ban_quyen nghe nói đấy?”
“Nghe rồi, ngheleech_txt_ngu rồi.” Nhược đẩy tay Hà Dương ra: “Chẳng phải tôi chưa từng thấy nơi nào náo nhiệt thế này hơi tò mò sao?”
“Cũng đúngbot_an_cap, cô xem cô là một cô trẻ saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại thích ra ngoài thế?” Dương cũng làmbot_an_cap lạ: “Người ta có cơ đi thì thôi, hễ bắt được một lần chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn về . Cô thì hay rồi, ngày chỉ muốn rúc ở nhà không chịu nhúc nhích, chẳng biết cô nghĩ nữa.”
Cảnh Nhược biết Dương có ý nên cũng lại, cứ để mặc nàng nhải. Hà Dương là người thích trò chuyện, mấy ngày nay ở trong tử tù không ai bầuvi_pham_ban_quyen bạn, tâm trạng lại u uất, chắc là đã kìm nén lắm rồi.
Để thuận tiện những hương khách ở xa không kịp xuống núi trong ngày, chùa Sơn có dựng một số phòng nghỉ ở phía sau núi. Tất nhiên điều kiện rất sơvi_pham_ban_quyen sài, thể so với quán trọ hay sương phòng thông . Mỗi căn phòng ngăn thành từng ô nhỏ, mỗi ô vừavi_pham_ban_quyen cho mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ở, diện tíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ đặt một chiếc giường, tuy không rộng rãi nhưng cũngvi_pham_ban_quyen đủ để có một chỗleech_txt_ngu dừng chân.
Hà Dương và Cảnh Hy mỗi người một ngăn. Sau ăn xong, cảvi_pham_ban_quyen hai về nghỉ ngơi. Chẳng bao lâu sau, Cảnh Hyvi_pham_ban_quyen đãleech_txt_ngu nghe thấy tiếng ngáy từ vách bên truyền sang.
Đêm qua Dương quá phấn khích, tâm trạng ngang nên ngủ chưa hai canh giờ, lúc này chắc chắn là đã mệt lử rồi.
Nhưng Cảnh Nhược Hy không ngủ được, vạn im lìm, chính là thời tốt.
Vừa lúc nàng định ngồi dậy khỏi giường thì nghe thấy tiếng cửa nhẹ.
“Cảnhvi_pham_ban_quyen cô nương.” Đó giọng của Diệp Kỳ, tiểu tư bên cạnh Diệp Trường An: “Thiếu mời cô qua đó.”
“Đến đây.” Cảnh đáp một tiếng rồi mở cửa.
Diệp Kỳ đứng ngoài cửa: “Cảnh cô nương, gialeech_txt_ngu đã chuẩn bị những liệu muốn xembot_an_cap rồi, mời đi theo tôi.”
Diệp Kỳ có vẻ hơi coi thường nàng, tuy lời lẽ khách khí nhưng trong giọng nói vẫn lộ ra khinh miệt.
Cảnh cũng chẳng bận tâm, nàng đóng theo hắn. Vốn dĩ đây là mối quan hệ hợp tác bên bỏ tiền bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ sức, bênbot_an_cap đều giữ mật riêng, nàng không mongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chờ sự bình đẳng hay thân thiết, chỉ muốn nhận được rồi đường nấy .
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ ràng, ngay cả ở nơi cửa Phật miệng chúng sinh bình đẳng thì cũng chẳng thểleech_txt_ngu thực sự có chuyện cũng như .
Diệp Kỳ dẫn Cảnh Nhược Hy đến một sân nhỏ độc lập. trong có một dãy ba gian phòng, cửa gian giữa đang mở, thoáng thấy một tiểu đang châm trà nước cho Diệp Trường An.
Đây cũng phòng trọ của chùabot_an_cap Thanh Sơn, nhưng rộng rãi và sạch sẽ chẳng khác nào biệt viện nghỉ của đình quyền quý, khiến người ta không khỏi mộ.
Diệp An ở trong vẫy tay với Cảnh Nhược Hy: “Lại đây.” Sau đó quay sang bảo Diệp Kỳ: “Các ngươi ngoài sân, không cho phép vào.”
Hai tư vâng lệnh lui giữa . Cảnh Nhược Hy bước vào phòng rồi khép cửa .
bàn đặtleech_txt_ngu không ítbot_an_cap cuộn hồ sơ, Cảnh Nhược Hy vừa liếc nhìnleech_txt_ngu qua đã nhíu mày đầy vẻ ghét bỏ.
“Sao thế?” Diệp Trườngleech_txt_ngu An ngạc nhiên: “Cô cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem mà đã không hài rồi à?”
Cảnh Nhược Hyvi_pham_ban_quyen không thể nói là mình không hài lòng, mà là nàng đang bai việc truyền đạt thôngvi_pham_ban_quyen thời này quá lạc hậu. dayleech_txt_ngu day thái dương: “Không, tôi không có ý không hài lòng, chỉ là hơi bất ngờ, ngờ đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nhanh đến vậy.”
“Tất nhiên là phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh.” Diệp Trường thản đáp: “ được nạn nhân tiếp theo sẽ xuất hiện khi nào, và tiêu tiếp theo hung thủ là ai?”
Diệp Trường An đứng dậy sau bàn, tiến lại gần Cảnh Nhược Hy, từ cao nhìn xuống nàng: “Cô nói xem, liệu có khi nào làleech_txt_ngu cô không”
Dù đang là đêm khuya thanh vắng, trai đơnbot_an_cap gái chiếc, nhưng giọng nói thấp đầy từ tính của Trường An chỉ khiếnleech_txt_ngu Cảnh Nhược nổi gà. Nàng xoa xoa cánh , né người bước đếnbot_an_cap trước bàn, : “Thôi , chúng ta bắt đầu .”
“Thật là nhạt nhẽo.” Diệp Trườngvi_pham_ban_quyen Anbot_an_cap vai, một chiếc ghế khác xuống cạnh nàng: “Cảnh Nhược Hy, trong mắt côleech_txt_ngu thìvi_pham_ban_quyen ta không có sức hút nào ?”
“Có chứvi_pham_ban_quyen, sao lại không.” Cảnh Nhược Hy đápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lệ, vừa mở cuộn sơ trướcleech_txt_ngu mặt vừa nói: “ đại nhânbot_an_cap trẻ tài , anh tuấn tiêubot_an_cap sáileech_txt_ngu, ngọc thụ lâmleech_txt_ngu phong ”
Cảnh Nhược Hy tuônbot_an_cap ra một tràng ngợi không chút cảm , nhưng ngay khi mở cuộn sơ ra, mặt nàng chợt khựng lại, thốt lên một tiếng kinh ngạc.
“Sao vậy?” Diệp Trường An vội sát lại: “Cô nhìn ra vấn đề gì à?”
“Không phải.” Vẻ mặt Cảnh Nhược vôbot_an_cap cùng phức tạp: ” Diệp đại nhân, ngàibot_an_cap có thể đọc cho tôi nghe ? này viết gì thế rất nhiều chữ tôi không nhận ra.”
“” Diệp Trường An cảm thật nổi: “Cô không biết chữ sao?”
“ không phải hoànleech_txt_ngu toàn không biết chữ.” Cảnh bối rối : “Chỉleech_txt_ngu là biết không nhiều, chữ này tôi biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữ này lại không biết còn có thể đoán nhưng đúng sai thì khó nói”
Cảnh Hy nhìn những con chữ ngoằn ngoèo trên hồ sơ mà cảm thấy sụp đổ, không ngờ có ngày mình lại phiền lòng vìvi_pham_ban_quyen mù chữ.
Cảnh Nhược Hy vốn “con nhà người ta” trong truyền thuyết, từ nhỏ đã toàn diện, nhảy lớp liên tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để vào trường đại họcleech_txt_ngu tiếng quốc tế, khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành tàivi_pham_ban_quyen trởleech_txt_ngu về thì danh tiếng lẫy lừng. trọng tâm không nghiên cứu văn học, nhưng từng tham gia vụ án liên quan đến cổ vật cô có nghiên cứu nhất định về sự hóa của văn tự các nước.
Nhưng nghiên cứu là một chuyện, trải nghìn năm lịch sửleech_txt_ngu, văn tự của bao nhiêu đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thay biết bao nhiêu lần, huống chi đây còn là một triều đại tìmvi_pham_ban_quyen thấy sách sử. Cảnh Nhược Hy chỉ thể dựabot_an_cap vào một số thủ đểleech_txt_ngu nhận diện một phần một mơ hồ, thì được, chứ tài vụ án cần sự nghiêm túc, không được sót một chữ thìleech_txt_ngu tuyệt đối không đoán mòbot_an_cap.
Diệp Trường An cũng có chút bất ngờ. Tuy nói nữ nhi nhà bình dân quả thật không chữ nhiều, nhưng không hiểu sao, hắn lại mặc nhiên cân đến chuyệnleech_txt_ngu này, chỉ cảm thấyvi_pham_ban_quyen một nữ cóleech_txt_ngu cách năng và kiến thức như Cảnh Hy sao có thểvi_pham_ban_quyen không biết chữ cho được.
Hai người bốn mắt nhìn nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến ngẩn ngơ, cuối cùng Cảnh Nhược Hy có chút thẹnvi_pham_ban_quyen quá hóa giận, dứt khoát buông xuôi, mạnh tập hồ lên bàn: “Tôi dĩ là người việc bếp của tửu lầu, tại tôi phải biết chữleech_txt_ngu? Lúc Diệp đại nhân quen biết tôi, chẳng lẽ ngài không biết tôi là làm vụ saobot_an_cap?”
Nói rất có lý, Diệp Trường An nhất thời không nói được gì.
“Được .” Diệp An cuối cùng cũng nhượng bộ: “Tabot_an_cap cho cô nghe.”
Cảnhbot_an_cap Nhược Hy hít sâu một hơi, nén cơn giận, tựa lưng ra sau: “Đọc đivi_pham_ban_quyen.”
Giọng Diệp Trường An khá hay, nhịp độ và bình thản vang trong đêm tối, Cảnh Nhược Hy cũng tĩnh tâm lại, yên lặng lắng nghe.
“Người mấtvi_pham_ban_quyen đầu tiên xuất hiện vào một trước, tức là ngày mùng hai tháng Ba, tên làvi_pham_ban_quyen Mạnh Thường Vãn, , bốn bảy tuổi, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương nhân, đưa thiếp thấtvi_pham_ban_quyen đến thành kinh doanh. mãi không có con đến chùa Thanhleech_txt_ngu Sơn cầu tự. Lúc đó ông cũng ở trong kiểu phòng nhỏ cô vừa ở, ông ta và thiếp thất mỗi một phòng, sáng sớm sau tỉnh thìleech_txt_ngu đã biến mất không dấu vết. nay vẫn bặt vôbot_an_cap âm tín, không rõ sốngleech_txt_ngu chết.”
“Người mất tích thứ là vào ngày mùng bảy tháng Ba, Từ Hào, , mươi hai tuổi, người nơi khác dự thi, cầu công danh. Hôm đó anh ta ở lại chùa Thanh Sơn cùng với đồng hương, ngày hôm sau hương phát hiện anh ta mất nên trình quan .”
“Người mất tích thứ ba là vào hai mươi lăm tháng Ba, Hứa Linh San, nữ, mười lăm tuổi, con nhà chưa gả chồng, gia đình kinh doanh nhỏbot_an_cap, vừa mới đính hôn nên đến chùa tạ, ngày hômvi_pham_ban_quyen sau người nhàleech_txt_ngu thấy cô không phát hiện mất tích.”
“Người mất tích tư là một kẻ lang thang, gian mất tích cụ thể không rõ, chỉ có thể đoán là vào . Chùa Thanh Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ cách một khoảng thờibot_an_cap gian lại dựng lều phát cháo ngườileech_txt_ngu , rất nhiều người ăn xin đến, biến mất đó. Tất hắn chỉ là một kẻ ăn xin, không có ai báo án, là chúng vô tình biết được trong quá trình điều tra.”
Diệp An mìnhbot_an_cap chưa bao giờ nói nhiều một hơi vậy, hắn uống nước, nhìn Cảnh Nhược Hy: “Thế nào, cô gì không?”
“Có thể khẳng bốn người này thực sự mất tích không?” Cảnh Hy gõ gõ lên mặt bàn: “Chùa Thanh Sơn núi non điệp, liệu có dã thú hiện không, có khi nào họ trượt chân rơi xuống núi không? Thí thi có khi nào vì sợvi_pham_ban_quyen , không dám nói ra nên lén lút vềbot_an_cap ? Còn cô nương lấy chồng , liệu có người thương nào khác rồi đó bỏ trốn không?”
“ về lang thang càng khó nóileech_txt_ngu, không thân không thích, muốn đi đâu không ai biết, dù chết ở đâu cũng chưa chắc tìm thấy ngay.”
“Không thể nào.” An lập tức, nhưng khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Ta đã chứng từng việc một, chắc chắn là không. Cho dù có thì không thể hợp , kinh thành quản lý nghiêm ngặt, ít khi ra sự cố, làm sao bốn người cùng gặp chuyện trong vòngbot_an_cap được? Hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa Thanh Sơn người qua kẻ lại, hương khói nghi ngút, không thể có thú lớn xuất hiện, càng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể kéo một người đi hoàn toàn mà không để bất kỳleech_txt_ngu dấu vết nào.”
“Nói như quảleech_txt_ngu thực là quávi_pham_ban_quyen trùng .” Cảnh Nhược Hy ừ tiếng: “Giới tính, tuổi tác, gia thế của bốn người đều không có điểm chung, nhưng thời gian mất lại rất gần nhau, hơn nữa lần cuối cùng xuất hiện là chùa Thanh Sơn, có thể gộp các án lại, xác định là một thủ.”
“Nhưng biết tiêu chuẩn chọn mục tiêu của thủ là gìvi_pham_ban_quyen.”
“Tôi cũng không biết.” Cảnh Nhược thuậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm lấy một cây bút viết đó, nhưng lại đặt xuống: “ cho rằng hung thủ đang náu ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong chùa Thanh Sơn. Hắn phải chọn mục tiêu, chế mục tiêu mà không hiện, rồi xử lý thi thể, nhất định phải thôngbot_an_cap chùa Thanh Sơn.”
Vứt xác rừng hoang núi thẳm thì đúng là dễ, nhưng chùa Thanh khác, hương khói nghi không phải nói chơi, người ở đây không hề ít hơn trong thành, đừng nói ban ngày, ngay cả đêm cũng có tuần núi, muốn lặng lẽ tránh mặt tất cả mọi người thì không dễ dàng vậy.
Cảnh Nhược nói: “Diệpbot_an_cap đại nhân, ngài hãy kể cho tôi nghe về chùa Thanh Sơn đi.”
dương Diệp Trường An giật giậtvi_pham_ban_quyen: “Côleech_txt_ngu không nghivi_pham_ban_quyen ngờ nhân của chùa Thanh Sơn chứ?”
“Tại sao lại không ?” Cảnh Nhược Hy bưng chén lên định uống nước, bưng đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nửa thì phát hiện đó chénbot_an_cap củaleech_txt_ngu Diệp Trường An nên đặt xuống, tiếp tục nói: “Nếu coi chùa Sơn là một khách , trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng một thángbot_an_cap khách sạn này có bốn vị khách mất tích, vậy ngài sẽ nghi ngờ ?”
“Tất khách sạn này là một hắc điếm.”
“Vậy thì đúng rồi.” Cảnh Hy nói: “Cùng một lý lẽ đó, tại sao đổi thành chùa Thanh , Diệp đại lại không nghi ngờ nữa?”
“Ta nói rồi, chùa Thanhvi_pham_ban_quyen Sơn là chùa đứng đầu Đại Lương, do đích thân Hoàng đế khai quốc Đại Lương ban tặng, trong chùa đều là các ” Trườngleech_txt_ngu An đang nói nửa chừng không nói tiếp được nữa: “Cô xua tay làm gì?”
“Những điềubot_an_cap ngài đã với tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.” Cảnh Nhược Hy nói: “Vậy Hoàng đế khai quốc của Đại Lương có thể đảm bảo rằng, qua bao nhiêu năm tháng ngàn đời sau, chùa Thanh Sơn sẽ không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hung thủ xuất hiện không?”
“Gỗn xược!” Diệp Trường An đột sầm mặt: “Cô cái gì vậy, dám bất kính với tiên đế.”
“Tôi không dám kính tiên đế, nhưng Diệp đại , ngài có kính trọngleech_txt_ngu công lý và chính nghĩa hay không?”
“Ý cô là sao?” Sắc mặt Diệp An chút khó coi.
“Tôibot_an_cap thân phận khác biệt, Diệp đại nhân chắc chắn nghĩ nhiều hơn .” Nhược Hy nói: “ tư cách là một tra án, chưa kỳ bằng chứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào, đã loại trừ một nhóm người ra khỏi diện nghi trước, đó là đạo lý ? Vậy vụ án này còn cần thiết điều tra nữa không? Ngài cần ai là hung thì người đó làleech_txt_ngu hung thủ, chẳng phải là rồi sao?”
Cảnh Nhược Hyleech_txt_ngu nói một câu, sắc mặt Diệp Trường lại khó thêm , nói xong cảm thấy khuôn mặt tuấn tú đối diện đen kịt lại.
“Cảnh Nhược , cô thật to gan.” Diệp Trường An lạnh lùng nói: “Cô có chỉ dựa vào mấy này, ta đã cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tống cô vàoleech_txt_ngu không?”
“Tôi .” Cảnh Nhượcleech_txt_ngu Hy tuy biết nhưng cũngbot_an_cap chẳng mấy sợ : “Thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra nếu ngài muốn tống tôi vào ngục thì cần gì tâm tôi đã nói ? Muốn khép tội người khác, lo gì không có lý do.”
Trường An cười lạnh tiếng, ngược lại ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống: “Cô đang dùng phép khích tướng sao?”
“Tôi có thân phận gì mà dùng phép khích tướng.” Nhược thản nhiên nói: “Tôi chỉ là muốn xứng đáng một trăm lượng bạc kia thôi.”
thủ là ai, có tìm raleech_txt_ngu được hay không, thì có liên quan đến chứ.
Thì ra trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây huynh nói nghi ngờ chùa Sơn, không phải là nghi ngờ ngôi chùa , mà là nghi ngờ hung thủ náu trongbot_an_cap. Hy bậtleech_txt_ngu cười trêu chọc: nhắc đến ba chữ chùa Thanh Sơn, huynh vậy lại chẳng dám đụng chạm tới.
Trong nhất thời, bầu không khí phòng trở nên gượng gạo. Cảnh Nhượcleech_txt_ngu Hy không cảm thấy sai, còn Diệp Trường An lại có vẻ hơi mất mặt, ai nói với lời nào.
Cuối cùng, Nhược Hy đứng dậy, thở dài một tiếng: Kiếm tiền thật chẳng dễ dàng gì. Diệp đại nhân, tôi xin cáo từ.
Nói xong, Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy liền bước ra ngoài, nhưng khi vừa đến cửa, nàng đột nhiên nghe thấy Diệp Trường An lên tiếng: Cô đứng lại đó.
Diệp nhân còn có gì sai bảo?
Diệp Trường An day day vầng trán đang đau âm ỉ, nói: Cô muốn tư liệu gì Thanh Sơn?
Cảnh Nhượcbot_an_cap quay trở lạibot_an_cap: có tư liệu gì?
Diệp Trường An tìm trong đống hồ sơ trên bàn ra một cuộn rồi đẩy đến trước mặt Cảnh Nhược Hy, khựng lại một chút, rồi đành chịuleech_txt_ngu mà mở ra.
Hồ sơ chùa Thanh Sơn rất dài, ngôi chùavi_pham_ban_quyen được xây dựng hàng trăm , không chỉ một hai là có thể nói hết được.
Diệp An giọng: Chùa Thanh
Đợi đã, đợi . Cảnh Nhược Hy vội ngắt lời: Chọn ý chính mà thôi. Nếu huynh địnhvi_pham_ban_quyen đọc hết chỗ này, định đọc sáng sao?
Mini
19/4/2026 lúc 7:30 chiềuNày có phải end đâu mà để full…???
Uyển Mộc
20/4/2026 lúc 1:18 chiềuTGIA VIẾT ĐẾN ĐẤY DROP RỒI
Bùi Minh khánh
3/5/2026 lúc 4:23 chiềunó đã giết người còn ăn trộm sâm, mà nữ chính cứ lý luận tẩy trắng cho nó