Đừng giận nữa, tối mua choleech_txt_ngu em.
Tiếng cửa khép lạivi_pham_ban_quyen, giọng biến .
Nguyễn Ngọc màng dậy, chưa mở mắt ngửi mùi ẩm trong không . Cô bịt mũi quanh, thấy căn phòng cũ kỹ ẩm ướt chỉ mười mấy vuôngvi_pham_ban_quyen. Phía trên trái chỉ có nửa khung cửa sổ, dưới làvi_pham_ban_quyen , rõ ràng đây là một cănvi_pham_ban_quyen phòng bán hầm.
Đây là đâu? Chẳng phải cô đọc tiểu trong ký túc xá trường rồi ngủ thiếp đi ?
Nguyễn tay địnhleech_txt_ngu thoại đầu giường, nhưng trong đầu bỗng hiện lên một đoạn ký ức không thuộc vềleech_txt_ngu . giật mình nhảy dựng lên giường, chạy đến trước gương. thấy một bản xa lạ.
Cô gái trong gương mươi, đôi mắt to tròn long lanh, làn da mịn màng như thể , đôi đào mỏngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net manh, nhìn lên trên chút, nơibot_an_cap đuôi còn có một nốtleech_txt_ngu nhỏ. Đẹp đẹp thật, nhưng đâu phải mặt !
Cứu mạng . Hình như gia nhập độileech_txt_ngu quân xuyên sách rồi.
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuyênbot_an_cap vào cuốn tiểu thuyết ngọt sủng đọc trước khi ngủ mangbot_an_cap tên Lạc Kinh Sắc. Nam chính Thừa Vân năm nay mươi sáu tuổi, tốt nghiệp khoa Tài chính Học viện lý Quang Hoa của Đại học Bắc Kinh, là một siêu thiên tài có số IQ . Thời còn đi học, anh bạn bè khởi nghiệp, trongbot_an_cap vòng nămvi_pham_ban_quyen sau khi tốt nghiệp đã vốn hóa công tyleech_txt_ngu lên ba mươi tỷ tệ, trở tân quý nổi bật nhất giới thượng Bắc Kinh.
Nhưng vì một sự cố ngoài ý , ty phá sản. Tân quý công nghệ rực rỡ nhất bỗngleech_txt_ngu gánh món nợ khổng lồ, hồ sơ tínleech_txt_ngu dụng cũng bị liệt vào danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sách đen, không thể tìm được công việcvi_pham_ban_quyen bình thường, ở trong hầm cô bạn gái ác.
Nhưng cô bạn gái không chỉ ham giàu phụ nghèo, còn dùngvi_pham_ban_quyen mọi cách nhục mạleech_txt_ngu, bắt anhbot_an_cap lúc cơ lỡ vận. Cuối cùng ta còn ngoại tình với một đàn ông khác, cả mờ mắt vì tiềnbot_an_cap đã hợp sức chuốc thuốc Lục Vânvi_pham_ban_quyen, định bán anh đi làm trai bao.
mắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thay, nam chính được đại tiểu thư giới thượng lưu Tô Kiềuvi_pham_ban_quyen cứu giúp. Nhờ sự hỗ trợ của nữ chính, nam chính không chỉ quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại trường còn phát hiện mình là thái tử gia lưu lạc một gia tộc quý Bắc Kinh. Có sự ủng hộ của nữ chính và gia đình, anh nhanh chóng lấy lại mọi thứ, đồngleech_txt_ngu thờibot_an_cap ném cô bạn gái cũ ác hãm hại mình vào lũng hẻo lánh nuôivi_pham_ban_quyen lợn.
Cuối cùng, cô bạn gái cũ bệnh kiệt sức, ngãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào đống lợnvi_pham_ban_quyen rồi chết thối.
Nguyễn Ngọc khóc. Tình yêu của nữ cảm động đất trời thật đấy, nhưng kết cục của nữ phụ độc ác thì đâu cần thảm hại đến vậy… Bởi vì, người chính là nữbot_an_cap phụ ác này.
giai đoạn hiện tại, cô đã mắng chửi nam chính ròng rã mấy tháng , cảm đã tăng kịch trần.
đất ơi, mớvi_pham_ban_quyen hỗn gì thế này!
Nguyễn Ngọc sốt sắng đi lại lại trong : Làm sao bây giờ, làm saobot_an_cap giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cái não chết tiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, quay nhanh xem !
Tay nắm phòng nhiênleech_txt_ngu một vòng. Người đàn ông đi bốc gạch đã quay trở . Anh nhíu mày, có vẻ hơi rụt rè, thươngleech_txt_ngu lượng với gái: Nguyễn , trước tiên mua em loại sầu riêng bình thường không?
Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc ngẩng , nhìn thấy Lục Vân. Cô ngẩn người ra.
Người đàn ông cao một mét chínvi_pham_ban_quyen, môi mỏng mắt phượng, ánh mắt sắc sảo có thần, đường xương quai hàm còn rõ nét cảvi_pham_ban_quyen đường nghiệp của cô. Vì làm lâu ngày trên trường nắng gắt, làn da hơi sạm màu đồng, nhưng từng cơ bắp trên người lại cuồn cuộn, săn chắc vô cùng.
Nguyễn Ngọcvi_pham_ban_quyen thấy xấu hổ vì những suy nghĩ không mấy trong sáng raleech_txt_ngu trong đầu, vội vàng cúi đầu một .
Lục Thừa Vân tưởng vẫn còn giận, thấpbot_an_cap thỏm giải thích: Không phải anh không muốn mua ngon cho emvi_pham_ban_quyen, chỉ là ta sắp phải đóng tiền nhà rồivi_pham_ban_quyen. Một quả sầu riêng Kingvi_pham_ban_quyen tận sáu trăm tệ, loại thường chỉ cần trăm thôi. muốn dành dụm thêm ít tiền đổi cho em ở tốt .
Tối qua cãi xong, vì ăn sầu riêng đắt tiền mà Vân có tiền mua. Anh sáng phải dậy từ bảy giờ để đi bốc gạchbot_an_cap ở công trường, sáu giờ tối tan làm ănbot_an_cap vội bátvi_pham_ban_quyen cơm lại đến khu logisticsbot_an_cap công nhân bốc vác hàng nặng, bận bịu đến tận mười hai giờ đêm mới về , vậy mà chủ cònbot_an_cap mắng anh suốt hai tiếng đồng hồ, bảoleech_txt_ngu anh vô dụng, phế , thà đi yêu một con chó còn .
Lục Thừa Vân im lặng lắng nghe, sáng tỉnh dậy bắt đầuleech_txt_ngu kiểm điểmvi_pham_ban_quyen bản thân. Anh thấy lỗi với bạn gái nên bốc đồng nóibot_an_cap sẽ mua sầu riêng, kết quả đi chưa được bao xa lại ra mình không có tiền, đành quay lạileech_txt_ngu thương lượng xem mua loại rẻ có được không.
Ngọc nghe thấy vô áy náy. Nhà nghèobot_an_cap đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải hầm rồi Lục Thừa Vân vẫn lòng mua cho cô quảbot_an_cap sầu riêng sáu trăm tệ, thậm chíleech_txt_ngu dành dụm tiền là để đổi cho cô chỗ ở tốt hơnvi_pham_ban_quyen. Thế cô làm sao nỡ lòng tiếp anh không bằng chó được?
Nguyễn Ngọc chớp đôi mắt trong veo, ấp nói: lại không muốn ăn sầu riêng nữa rồi. Lục Thừa , em muốn ăn dâu tây.
Cô muốn bảo anh đừng mua nữa, nhưng lại sợ làm đổ thiết vật của nguyên chủ, khiếnvi_pham_ban_quyen nam chính chỉ số thông minh cao nghi ngờ thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phận của mình, nên ra một lý để giúp anh kiệm tiền.
Lục Thừa ngẩn ra chút: Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải em không thích ăn dâu sao?
Anh nhớ cô thích tất cả những gì ngọt lịm.
Nguyễn Ngọc mím môi, lí nhí đáp: Lâu rồi không ăn nênbot_an_cap muốn đổi .
Lục Thừa siết , toàn căng cứng, một lúc lâu mớibot_an_cap ừ một tiếng: Vậy hôm mua dâu tây trước, anh sẽ chọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho em loại to nhấtleech_txt_ngu.
Nguyễn Ngọc: Được.
Cửa phòng lại khép lạileech_txt_ngu một lần nữa.
Dáng người cao lớn của Vân dựa cửa, đôi chân dài vắt chéo, những ngón tayleech_txt_ngu rõ khớp nhẹ lên . Anh hơi ngẩng đầu, nhìn cánh cửa đã đóng, trong ánh mắt dò mang vẻ giác, áp lực bỗng dâng cao.
qua Nguyễn Ngọc còn mắng anh dụng, hôm nay đột nhiên lại không đòi sầu nữa, tại sao chứ?
Lục Thừa Vân bỗng ngẩng phắt đầu. Trong đầu hiện lên một ý nghĩ. Chẳng lẽ… Cô cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, muốn bỏ rơi sao?
Lục Thừa Vân chạy vội vềbot_an_cap nhà khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trờileech_txt_ngu đã tối.
Trên tay anh sầu riêng vàvi_pham_ban_quyen dâu tây mua, áo lấm bụi bặm còn chưa kịp phủi sạch. Vừa vào cửa, anh đã vội vã vặnleech_txt_ngu tay cửa căn phòng nhỏ, khi cánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa mở , bên trong lại trống không chẳng cóvi_pham_ban_quyen một bóng người.
thở của Lục Thừa khựng lại.
Đi rồi sao?
Đến cả cô ấy không còn ở đây nữa…
Lục Thừa ngườibot_an_cap vào khung cửa, rõ vẻ mệt mỏi.
Có , chuyện nhất thế chính là tuổi trẻ tài cao nhưng sớm lụi bại, từ biệt thựvi_pham_ban_quyen trọng rơi xuống căn hầm chật , khôngleech_txt_ngu biết từ lúc nào mà cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại trở nên thảm thế này.
Vốn khi Nguyễn Ngọc còn ở đâybot_an_cap, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn nghĩ mìnhleech_txt_ngu có lẽ còn cơ hội để xoay chuyển tình .
Nhưng giờ cô cũng đi rồi.
Người gái họcleech_txt_ngu vấn thấp, đầu óc không thông , lại còn hay nhiếc đánh đập anh này, cũng chính là chỗ dựa duy nhất của anhbot_an_cap .
chăng điều này có nghĩa là cả đời này của chỉ có thể dừng lạibot_an_cap ở đây?
Thừa Vân, emleech_txt_ngu giặt xong quần áo rồi, anh đi tắm đi. Giọng của Nguyễn đột vang lên từ phía .
Lục Thừa Vân sờ.
quay đầu cô, vẻleech_txt_ngu mặt đầy hoài nghi: chưa đi sao?
đâu cơ? Nguyễn Ngọc ngơ ngác một lát rồi suy nghĩ một mới nói: Anh bảo làm ấy hả? Hôm nay em được nghỉ.
Nguyên có bằng tốt nghiệpbot_an_cap trung học, ở một nơi đầy rẫy nhân tài như Bắc Kinh, cô chỉ có tìm được việc ngân siêu . Tuy lương mỗi tháng có tệ, nhưng ít ra cũng không phải dầm dãi nắng, lại còn được đóng bảo hiểm hội.
Lục Thừa cái chậu đang bưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bên trongvi_pham_ban_quyen quần áo vừa mới giặt xong. Anh đường để cô đi đến cửa sổvi_pham_ban_quyen trong phòng đồ.
Nguyễn Ngọc phơileech_txt_ngu , thế anh chủ động tránh mặt đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đợi khivi_pham_ban_quyen phơi xongleech_txt_ngu quần áo, cô quay lại thì thấy trên bàn cóvi_pham_ban_quyen một đĩa dâu tây lớn đã rửa sạch, cùng một sầu riêng rất to.
Nguyễn Ngọcbot_an_cap tiến lại gần nhìn nhãn mác dánvi_pham_ban_quyen trên đó.
loại sầu riêng Musang King giá sáuvi_pham_ban_quyen trăm tệ.
Nguyễn ngây người: Trái cây đắt tiền vậy, sao anh ấy nói mua là mua luôn thế?
chủ vì từng có những ngày tháng giàu sang bênvi_pham_ban_quyen Lục Vân nên mới rẽ các thương hiệu như lòng bàn tay, nhưng ngay cả khi Lục Thừa phá sản, ta muốn duy trì lối sống xa hoa như trước kia.
Lục Thừa Vân đẩy cửa bước vào, tay cầm lau tóc.
Anh vừa mới xong, cả người sạch sẽ thơm tho, mái đen rối bời còn vương những nước. Những giọt nướcleech_txt_ngu men theo gò lăn xuống đường xương hàm, mùi xà phòngbot_an_cap khi tắm quyện cùng hơivi_pham_ban_quyen lạnh tỏaleech_txt_ngu ra. Ngay cả trong khoảnh thư giãn thế , đôi lông của anh vẫn khẽ nhíu .
Nguyễn Ngọc khẽ nuốt nước miếngvi_pham_ban_quyen.
Cô cảm mình đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị dùng mỹ nam kế để mê hoặc.
Nhưng cô có .
… chẳng phải anh nói chỉ mua dâu tâyleech_txt_ngu thôi sao? Nguyễn Ngọc ngẩn ngơ nhắc nhở anh: Sắp đến kỳ tiền nhà rồi đó.
Lục Thừa bình thản đáp: Không sao, mỗi ngày anh có đi bốc vác thêm hai tiếng nữa, sẽ kiếm thôi.
Ngọc chợt , cũng ngủ ít bình thường hai , chẳng qua là vì bị nguyên chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắng chửi mà thôi.
Cho nên anh nghĩ rằng, dù sao bị mắng cũng không ngủ , chi bằng đi bốc vác kiếm tiền?
Nguyễn Ngọc dạ liếc nhìn anh một cái, lầm bầm: ở trong nồi, anh ăn cơm trước đi.
Lục Vân: Ừ.
Anh vào bếp xới cơm, mỗi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtbot_an_cap bát. Ănleech_txt_ngu xongbot_an_cap, Lục Thừa Vân lại vào bếpleech_txt_ngu rửa bátbot_an_cap xoong . Sau khi dọnvi_pham_ban_quyen dẹp sạch sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh mới rời nhà để đến logistics làm côngbot_an_cap bốc vác.
nhìn theo bóng lưng anh.
Lục mặc một chiếc ba lỗ, nhưng vai và cổ đều lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vết bầm tím, ngay cả trên cánh tay cũng có vếtbot_an_cap xước dài, chỉ kịp băng bó sơ sài rồi tiếp tục đi làm.
Một người đầy kiêu hãnh như vậy lại trởleech_txt_ngu nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế , thật khiến người ta xót xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc nhìn sang quả riêng lớn trên , cô gom gói lại rồi dứt khoát đi hàng trái cây trong chung cư.
Chị chủ ơi, đây là quả sầu riêngbot_an_cap bạn trai em mới mua, trả tiền cho em có được không? Nhà em thực đóng tiền phòng rồi.
Bà tiệm vẫn nhớ Nguyễn Ngọc, lần nào tới cũng lấy loại trái ngon nhất, là trong những khách hàng lớn của tiệm. Vốnleech_txt_ngu bà không muốn trả tiền.
Nhưng cô nhỏ hôm nay ăn nói ngọt ngào lạ thường, lại còn nũng nịu cầu khẩn, khiến người phụ nữ ngũ tuần bà cũng không đành lòng từ chối.
Chỉ lại được trăm tám mươi tệleech_txt_ngu thôi nhé, nếu không ai cũng tùy tiện đếnleech_txt_ngu trả lại trái cây thì cửa hàng chẳng kinh doanh nổi nữa. Bà chủ bộ.
Nguyễn Ngọc lập tức gật đầu lia lịa, mừng rỡ nói: Cảm chị chủ, chúc chị làm phát đạt, tiền vào như ạ!
Bà chủ tiệm bịbot_an_cap cô làm bật cười, mỉm cười tiền mặt cho cô.
Nguyễn Ngọc cầm tiền đi về nhà.
Trên đường , cô nhìn một hàng phòng phẩm.
Chợt nghĩ mình có thể thêm việc gì .
Cô là viên học mỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuật, tuy có công chính nhưngbot_an_cap khả năng hội họa vẫn còn đó. Nguyễn Ngọc nghĩ mình có thể đợi sau khi tan sẽ ra chânbot_an_cap cầu bày sạp, kiếm bằng cách bán tranh.
Như , cô và Thừa Vân có thể sớm dọnbot_an_cap ra khỏi cănleech_txt_ngu hầm nàybot_an_cap, không phải những ngày tháng áo giặt mãi không khô, mỗibot_an_cap ngày không ánh mặt ở trong cống thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữaleech_txt_ngu.
Còn về chuyện xa Lục Thừa …
Nguyễn thực sự chưa từng nghĩ tới.
Bởi vì ngoài việc nam chính ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì rơi nam chính cũng là một tội lớn, không thể để nam chính ghivi_pham_ban_quyen hận mình trong thời được.
sách có ghi rằng nam chính sẽ gặp nữ chính sau mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm nữa. Côvi_pham_ban_quyen chỉ cần ở bên cạnh anh thật tốt trong thời gian này, giúp anh thuận lợi gặp gỡ chính, sauleech_txt_ngu đó rútbot_an_cap lui trong êm đẹp là được.
Hai giờvi_pham_ban_quyen sáng, Lục Thừa Vân về đến nhà.
Đúng như lờileech_txt_ngu hứa, mỗi ngày anh bốc vác thêm tiếng đồng hồbot_an_cap để tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bù vào khoản mua sầu riêng.
Giờ này, Nguyễn Ngọc ngủ .
trongleech_txt_ngu đều đã tắt, cònbot_an_cap một chiếc ngủ đặt ở bàn. Dưới ánh đèn dường như có đặt một tờ giấyleech_txt_ngu, bên cạnh là vài tờ tiền lẻ và mấy tờ tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trămbot_an_cap nhân dân .
Chân mày Thừa Vânleech_txt_ngu khẽ động.
Chẳng phải tiền trên cô đã tiêu rồi sao? Vừa phát lương cô đã đi mua một chiếc váy liền ngàn , mua giày cao gót, cùng với mớ chai lọ mỹ phẩm .
Nghĩ đoạn, anh cầm tờ lên.
Đây là lần đầu tiên nhìn thấy nét Nguyễn , thanh mảnh và đẹp.
Lục Thừa Vân, đã bảo là không ăn sầu riêng rồi, sao anh còn muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Em đãvi_pham_ban_quyen bà chủ tiệm trả về được năm trăm tám mươi tệ, có một ít tiền để mua bảng vẽ và giấy phác thảo, chỗ còn lại em để trên bàn.
Lần đừng ý làm như nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Em không thích đâu.
“À đúng rồi, anh đừng muộn như vậy nữa. Sau trước giờ phải có nhà, em ngủ mình thấy sợ lắm.”
Đây là những lời Nguyễn Ngọc cố gắng bắt chước ngữ khí của nguyên chủleech_txt_ngu để viết ra, vừa đưa ra yêu bản thân, vừabot_an_cap phải tỏ ra ngang ngược vô lýbot_an_cap.
Dù côbot_an_cap đã nỗ lực hết sức, nhưng trong Lục Thừa Vân, hành động đó lại như bị móng vuốt của một chú mèovi_pham_ban_quyen con cào nhẹ vài cái đầy nũng nịu. Không đau, chỉ hơi ngứa ngáy.
Nguyễn Ngọc làbot_an_cap cô gái làng với anh, là bạnvi_pham_ban_quyen thanh mai trúc mã từng chơi ngày thuở nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tình cảm cũng chẳng sâu đậm chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cam. Sau này Nguyễn Ngọc đến Bắc Kinh tìm anh, anh chỉ coi cô như em gái hàng xóm mà chăm sóc. Việc lại với cô cũng là vì người phụ nữ vây quanh đều cận với mục đích riêng, cònbot_an_cap Nguyễn Ngọc ít ra cũng là người anh biết rõ gốc gác.
Nhưng lúc này anh lại cảm thấy, mayvi_pham_ban_quyen mắn người ở bên cạnh mình là cô. Nếu khôngvi_pham_ban_quyen, những người phụ nữ kia chắc đã sớm bỏ rơi anh mà chạy mất rồi.
Thừa Vân vệ sinh cá nhân xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên giường, tắt đèn ngủleech_txt_ngu nhỏ mà cô để lại mình, cứ thế yên lặng bên cạnh Nguyễn Ngọcvi_pham_ban_quyen.
Ngày sau, Nguyễn dậy sớm bắt đầu bày biện bảng vẽ, cô đối gương tự chân dung chính mình. Thừa Vân thì đang nấuvi_pham_ban_quyen ăn trong .
Anh là con độc nhất trong gia , mười ngón chưa từng chạm nước xuân. Từ nhỏ đã người mẹ chu nấu cơm cho ăn, sau khi tốt nghiệp khởi nghiệp thành công thì có bảo mẫu lo liệu. sau khi phá sản, anh không còn tiền thuê bảo mẫu, mà Nguyễn Ngọc thường xuyên không nấu , thoảng nấu một bữa là sẽleech_txt_ngu mắng nhiếc anh suốt nửa tiếng đồng hồ.
Lục Thừa muốn bị mắng, làvi_pham_ban_quyen anh học cách nấu ăn. Thực đã chứng , thiên tàibot_an_cap làmleech_txt_ngu việc gì cũng rất xuất sắc.
Sáng sớm hơn bảy giờ, hương thức ăn thơm nức tỏa khắp cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng. Dù cửa đóng chặt, mùi hươngbot_an_cap vẫn lennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỏi qua khe cửa bay vào trong. Nguyễn Ngọcvi_pham_ban_quyen bị mùi thơm làmleech_txt_ngu cho bụng dạ trống liên hồi.
đứng dậy, cầm bút chì chạy tót vào , ló cái đầuvi_pham_ban_quyen nhỏvi_pham_ban_quyen trịa ra, mềm mỏng hỏi: “ Thừa Vân, anh đang làm món gì ngon thế?”
Thiếu nữ buổi sớm chiếc váy ngủ màu trắng, tóc thắtbot_an_cap hai đơn giản thả trước ngực. Đôi mắt sángleech_txt_ngu ngời tròn như hạt nho, thuần khiết và trong trẻo.
Lần đầu Vânvi_pham_ban_quyen cảm thấy Nguyễn trông rất xinh . Giống như một đóa hoa nhài tinh khôi, khiến người ta rất muốn nựng một cái.
Nguyễn Ngọc đưa tay quơ trước mắt : “Ngẩn người ra đó làm ? Ngủ không ngon sao? Nhưng trông anh đâu có quầng mắt đâu?”
Lục Thừa những hỏi dồn dập của làm chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túng không biết nên trả lời câu nào. Vừa vặn cơm trong nồi đã chín, anh tắt bếp, lấy từ trong tủ chén hai người ra rồi xới cơm vào.
“Cơm chiên trứng, em nếm thử xem có .”
Nguyễn Ngọc nhận lấy đĩa, cầm , bưng đĩa phức phòng thưởng thức. đây nhà thuê chung nên phòng kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàbot_an_cap bếp đều là không công cộng. Lúc này phòngleech_txt_ngu khách đã có một gia đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang ngồi ăn, nên người họ đều về phòng mình, người ngồi cạnh giường, người ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên ghế mà .
“ , ngon tuyệt luôn! Lục Thừa Vân, có thực lực của đầu bếp năm sao đấy!” Nguyễn không tiếc khen ngợi.
Lục Thừabot_an_cap Vân nghe xong liền mày. Anh ngược lại: “Chẳng trước em luôn chê tôi nấu ăn dở tệ saoleech_txt_ngu?”
Nguyễn Ngọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “…”
là nguyên chủ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phải tôi nói. Nhưng khileech_txt_ngu nghi ngờ, cô tìm chữa cháy: “ em là ngon bằng ở biệt thựleech_txt_ngu lớnvi_pham_ban_quyen xưa, thế này cũng lợi hại lắm rồi.”
Lục Vân vẫn dễ dàng bị qua mặt như vậy. Anh tục: “Haivi_pham_ban_quyen ngày nay em lạ, nói chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút…”
Anh muốnvi_pham_ban_quyen nói, nhưng lại cảm thấy ngữ đó không phù hợp. Giọng nói của Nguyễn Ngọc dịu dàng mềm mỏng, giống như cô gái miền Nam. Thế nhưng quê gốc lại ởleech_txt_ngu vùng Trung .
Ngọc căng thẳng sắp nhảy ra ngoài. May mà Vân chỉ đầuvi_pham_ban_quyen ăn cơm, ngẩng lên nhìn cô, có vẻ như chỉ là thuận miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói ra vậy thôi.
Cô cảm thấy mình không được rơi vào cái bẫy tự chứng minh. Thếleech_txt_ngu là cô xoay người đặt thìabot_an_cap xuống , chống , làm hung dữ nói: “ anh mà anh không vui, hay anh muốn ngày nào emleech_txt_ngu cũngvi_pham_ban_quyen anh mới hả?”
Lục Thừa Vân ngướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt nhìn cô. Cô gái nhỏ trông yếu manh, cảm nhìn thì có vẻ hung dữ nhưng có chút uy lực nào. Giống như một củ khoai tây nhỏ đang nổi giận.
Lục Thừa Vân cụp mắt xuống: “Thế thì cũng cần thiết.”
Nguyễn Ngọc vẻ cảnh giác, sợ lại bị tên thông minh này nghi ngờ lần nữa.
xong, Lục Thừa Vânleech_txt_ngu lạivi_pham_ban_quyen lẳng lặng rửa bát. Lúc quay , anh thấy cô đang hoay trước bàn trang điểm, chỉ có lần này không là mấy lọ mỹ phẩm mà là dụng cụ tranh. Trên tờ giấy vẽ phác thảo đã ra đường nét Nguyễn . Cô đang vẽ mình, rất tập trung.
Lục Thừa Vân chỉ đang vẽ chơi cho , bèn : “Tôibot_an_cap đi ra công trường đây, embot_an_cap ở nhà cứ từ từ mà chơi.”
“Biết , mười giờ gặp lại, nhớ đừng muộn, đây là giờ giới của nhà mình đấy.” Nguyễnbot_an_cap Ngọc quay đầu lại mà đáp.
Tờ giấy ghi chú cô để bàn đã bị dịch chuyển, chắc chắn Lục Vân đã xembot_an_cap rồi. Dựa vào hiểu biết của cô về hắn, chínhvi_pham_ban_quyen nguyên chủ mắng chửi mức rất nghe lời, hắn chắc chắn sẽ thôi.
Quả nhiên, Lục Thừa Vân đáp: “Ừ.”
Hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc ca tối, sau khi ăn cơm trưa xong mới đi giao , nên buổi sáng trống trải rất thích để ra ngoài bày sạp. Cô đã vẽ xong một chân dung mình, chuẩn bị sẵn vài tờ giấy có phác thảo bối cảnh từ trước, ôm cụ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa.
Mùa hè ở Bắc Kinh nóng nực và hanh khô, có lối hầm đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ dướivi_pham_ban_quyen là mát mẻ và rộng rãi, lại người qua lại. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dựng giá vẽ ngay cạnh một sạp dưa .
Có tình nhân trẻleech_txt_ngu đi ngang qua, cô gái chỉ vào sạp của cô, kinh nói bạn : “ nhìn xem, sạp vẽ phácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thảo này dán sẵn thờileech_txt_ngu gianleech_txt_ngu và giá kìa. Mười phút vẽ xong một bức, một mười , rẻ thật đấy.”
Chàng trai đáp: “Đúng hiếm thấy, trông thật thà, em cóleech_txt_ngu muốn vẽ một tấm không?”
Cô gái tiến lại hỏi: “Vẽ chânleech_txt_ngu dung đôi thì tính phí thế ạ?”
Nguyễn cười híp mắt: “Đúng ra phải thu tiền hai người, nhưng hai bạn là hàng mở hàngvi_pham_ban_quyen cho , nên tôi vẫn chỉ thu mười thôi.”
gái rỡ: “Vậy vẽ tấm , cảm ơn bạn.”
Nguyễn Ngọc đáp: “Không có , bạn chọn bối cảnh đi, tôi chuẩn bị sẵn nhiều mẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tùy ý lựa .”
Hai người chọn bối cảnh cây cầu Kim . Nguyễn bắt đầubot_an_cap phác họa đường nét mặt của họ trước, đó mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo họ biểu cảm. Ông lão bán bên cạnh vừa phe phẩybot_an_cap vừa hì hì đứng xem.
mươi phút sau, bức tranh đôi đã hoàn thành. Chàng trai quét trả cô mười tệ, đôi tình nhân trẻ cầm bức tranh vuibot_an_cap vẻ đi, không lời khen ngợi.
“Đúng là mười phút vẽ xong một người thật, tay nghề tốt .”
“Chắc chắn là sinh viên trường Mỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, trông trẻ thế kia mà.”
“ lẽ sinh viênleech_txt_ngu Học viện Mỹ thuật Trung ương ở đây sao?”
“Không thể nào, sinh viên trường đó vẽ chắc chắn đắt lắmbot_an_cap.”
Nguyễn Ngọcbot_an_cap nhìn tiền nhỏ vừa chuyển tài khoản WeChat, kích độngvi_pham_ban_quyen đến mức trongbot_an_cap tự mình mộtleech_txt_ngu lần.
Các thầy cô kính yêu ơi, mọibot_an_cap người thấy chưa? Em có thể dùng chính tay nghề của mình để kiếm tiềnvi_pham_ban_quyen rồi!
Ông lão dưa hấu bên bán xong một quả, quay đầu lại đã đưa cho chiếc ghế đẩu nhỏ.
hỏi: Cháu gái, lầnbot_an_cap đầu bày sạp à?
Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc , cười hiền lành: Ông nhìn người thật đấybot_an_cap ạ, lần đầu chưa kinh nghiệm, mang mỗi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái ghế cho khách ngồi thôi.
Haha, cho cháu mượn , tiền thể lão bán một mình cũng buồn chán. Ông lão trò chuyện rôm rả với cô, Cháu vẫn còn là sinh viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Nguyễn Ngọc do dự một chút: Dạleech_txt_ngu không, cháu tự vẽ chơi thôi ạ.
Tốt nhất là không nên tiết phận mình, thêm một người biết là thêm một phần nguy hiểm.
Ông lão bán dưa: ? Ông không hiểu lắm về hội họa, nhưngvi_pham_ban_quyen nhìn bức tranh cô vẽ ra rất giống người thật.
Nguyễn Ngọc đầu: Có lẽ là do thiên phú của cháu hơi cao chăng?
Cũng cóvi_pham_ban_quyen lý.
Khoảng chín giờ sáng giờ cao điểm ở Bắc Kinh.
người công sởbot_an_cap trong đường hầm đi bộ qua lại hối , nhiều người chỉ liếc nhìn sạp hàng một cái rồi lại bước nhanh để kịp chuyếnbot_an_cap tàu điện xe buýt.
Tuy , sạp của Nguyễn Ngọc thực sự rất nổi bật.
Vừa rẻ, vừa nhanh lại đẹp.
Thế nên đã có bảo cô rằng ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ đến sớm hơn, còn dặn Nguyễn Ngọc chừa chỗ , đừng nhận khách khác.
Nguyễn Ngọc thấy đượcbot_an_cap ưu ái mà lo , thầm nghĩ mình làm gì mà đắt đến thế.
cô vẫn ngoan ngoãn ứng, hứa sẽ đểvi_pham_ban_quyen dành lịch cho chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái, hoàn toàn không bị cây đến nhường nào.
Lúcvi_pham_ban_quyen Lục Thừa Vânbot_an_cap đi cơmvi_pham_ban_quyen hộp cho công vào , đi ngang qua hầm đi bộ thì nhìn thấy Nguyễn .
Cô vẫn tết tóc đuôi tôm lỏng , chiếc màu vàng nhạt cả nghìnbot_an_cap tệ, đôi mắt hạnh tròn xoe, trong vắt nhưvi_pham_ban_quyen nhìn , đầu còn đội một chiếc mũ cói. Khi gió thổi qua, cô đẹp tựa tranh.
Cô gái nhỏ ngồi trên chiếc ghế đẩu, tranh cho một bà cụ. Bênleech_txt_ngu có một cặp mẹ vừa mới tan học mẫu ngang qua, đứa bé trai đột cướp lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bức Nguyễn Ngọc đang vẽ dở.
Ngọc cuống quýt đứng dậy: Ơ, tranh của tôi!
Côleech_txt_ngu vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa vẽ xong mà!
Không cho cô , không trả đâu! Thằng bé vừa có được món đồ chơi mới , nắm giấy vẽ rồi chạy biến.
Đứa trẻ năm sáu tuổi tuổi nhảy, đến Nguyễn Ngọc đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống đuổi theo thì nó đã chạy được một quãng xa.
Mẹ của đứa mải mê nghịch điện thoại, chẳng mảy may quảnvi_pham_ban_quyen lý.
Thằng bé càng thêm càn quấy, nhanh chóng chạy đầu kia của đường hầm. Chỉ có điều nó mải chạy không nhìn đường, sầm vào một bức tường người vững chãi, lạnh lẽo nhưleech_txt_ngu một cột trụ.
Lục ghét nhất là con, càng ghét những trẻ vô . đứng mặt thằng , dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một mét tự mang theo áp đỉnh điểm, môi mỏng khẽ , giọng điệu lạnh lùngvi_pham_ban_quyen.
Bắt nạt bạn tôi đấy à?
Gương mặt lạnh lùngbot_an_cap của ngườileech_txt_ngu đàn ông không cảm , cộng thêm chiều cao một mét chín, dưới góc nhìn của đứa trẻ thìleech_txt_ngu chẳng nào cao trờivi_pham_ban_quyen.
Thằng bé vô cùng kinh hãi.
Rất sau đó, nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra tiếng khóc thét chói tai: Oa! Mẹ ơi, khủng long hồi sinhleech_txt_ngu ! Nó muốn ăn thịt con!
Nguyễn Ngọc đuổi tới nơi, thấy Lục Thừaleech_txt_ngu Vân thì vô cùng ngạc nhiên.
Nhưng giây tiếp theo, cô bật cười vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự ví von của thằngbot_an_cap bé.
long… Ha ha, Lục Vân, anh đừng nói nhé, nhìn từvi_pham_ban_quyen góc độ của nó thì anh cao đúng bằng con khủng long thật đấy.
Thế giới của con đúng là kỳ lạ.
Mạch suy nghĩ giống người chút nào.
Lụcvi_pham_ban_quyen Thừa không rảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đùa với cô, chỉ đưa tay về phía đứa trẻ, dáng vẻ ấy khác đại ca xã hội đen đang đi trấn lột.
Lấy bạo trị nhiên có tác dụng.
Thằng bé lập tức giao trả bứcleech_txt_ngu tranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã cướp lại ngay tại chỗ.
Lục Thừa chưa chịu qualeech_txt_ngu: Xin lỗivi_pham_ban_quyen.
Thằng bé mắt đẫm lệ, vừa khóc vừa xin lỗi Nguyễn Ngọc: Cháu xin lỗi côvi_pham_ban_quyen!
Lục Vân đưa tờleech_txt_ngu giấy vẽ Ngọc.
Ngọc đón lấy, thấy không bị hư hại gì mới cúi xuống, vừa giáo dục vừa dẫm nhỏ: Bé con, lần này chị có thể tha lỗi cho em, nhưng sau nàybot_an_cap không được tùy tiện cướp đồ của người khác nhé, nếu không con khủng long đáng sợ hơn bắt em đi đấy.
Lục Thừa Vân: …
Thằng bé lại lên một , sợ hãi khóc rống.
Nó quay tìm mẹ đang đi lại phía sau.
Người mẹ không đã nói gì với nó, vỗ mạnh một vào vai, đứa trẻ như bị nút tạmbot_an_cap , lập tức nín bặt.
Nguyễn nhìn mà ngây người.
Đây chẳng lẽbot_an_cap chính là sự áp chế của huyết thống sao?
Lục Vânvi_pham_ban_quyen khẽ nâng mí , hờ hững hỏi: Sao em ở đây?
Thườngbot_an_cap giờ này cô đều đang ở ngủ nướng.
Hoặc là dùng những lọ chai chai kia vỗ lên .
Ngọc ha hả, nhiên nói: Bày bán thôi , đúng rồi, không nói chuyện với nữa, bức nàybot_an_cap của tôi còn chưa vẽ xong.
Nói xongvi_pham_ban_quyen cô quay về sạp hàng, nói một xin vì để bàbot_an_cap cụ lâu, lại ngồi bắt đầu vẽ.
Lục Thừa đứng cách đó không xa quan sát.
Thiếu nữ cúi đầu vẽ tranh, thỉnh thoảng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên nhìn bà cụ một cái, động tác tay rất nhanh. Điều quan trọng là, mỗi nét vẽ cô đưa ra đều không hềleech_txt_ngu xóa.
Một vẽ cực kỳ tự tin.
Rất nhanh sau đó, bức tranh đã hoàn thành, bàbot_an_cap cụ đưa cho cô mười tệ , vô cùng hài lòng: Vẽ đẹp quá, trông như trẻ mười mấyvi_pham_ban_quyen tuổi vậy.
Nguyễn Ngọc cười hì hì: Bà vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dĩ vẫn còn rất trẻ mà ạ.
Bà cụ không khép được miệng, không ngớt lời ngợi: Ngày mai tôileech_txt_ngu sẽ đưa ông nhà tôi nhờbot_an_cap cháu vẽ cho một bức. Cháu gái à, cháu giỏi lắm.
Nguyễn Ngọc cười giòn tan: Cháu cảm ơn bà, lần sau bà lại ghé .
Bà cụ run rẩy cầmbot_an_cap tranh ra về.
Nguyễn Ngọc bắt đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọn bảng vẽ, trước mặt bỗng hiện ra một đôi chân dài, cô ngẩng nói: Mười tệleech_txt_ngu một bức, mười phút có ngay… Lục Thừa Vân? Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhbot_an_cap vẫn chưa đi?
Nguyễn Ngọc mắt, không biết anh đứng đây làm gì.
Thực tế, nếu biết Lục Thừa Vân việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay gần đây, chắc chắn cô đã sớm chuyển chỗ khácleech_txt_ngu.
Nhưng giờ bảo dời đi cô nỡ.
Dù sao cũng có vị khách ngày mai đến tìm côbot_an_cap vẽ tranh rồi.
Mắt công việc kinh doanh nhỏ của mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp phát triển lớn mạnh, ai nỡ từ bỏ chứ?
Ngọc mặc chiếc váy vàng nhạt ngồi trước vẽ, nghiêng đầu anh. Lục Thừa Vân cứ thế đứng trước mặt nhìn xuống, một cao một thấp, khung cảnh vô cùng mỹ .
Ông lão bánleech_txt_ngu dưa hấu bên cạnh ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nụbot_an_cap cười đầy ý.
có lẽ là câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói mà con gái ông thường hay nhắc đến…
thuyền (Ship).
Dùng từ này đúng là không cần chỉnh.
Tôi sang kia cầu lấy cơm hộp choleech_txt_ngu công nhânbot_an_cap, cờ thấy , Lục Thừa Vân nhìn chằm chằm tờ ký họa bảng vẽ cô, hất cằm, Em còn tranh ?
Đầu óc Nguyễn Ngọc xoayvi_pham_ban_quyen chuyển điên .
Để ngăn chặn nam chính nghi ngờ, cô lại một nữa động tấn công một cách hung dữ: Đúng thế, không ngờ tới phải không? Tôi giỏi lắm đấy , tự cũng có thể kiếm tiền thứ mình .
Giọng điệu như chắc là ổn rồi nhỉ? Như vậy minh cô vẫn là cô rất coi trọng vật .
thỏm không yên dưới cái nhìn Lục Thừa Vân.
Không hổ là nam chính từng đưavi_pham_ban_quyen trị thị của công ty lên tới hơnvi_pham_ban_quyen mươi tỷ, ánh mắt của anhvi_pham_ban_quyen khiến cô chột dạ vô cùng, ngồi cũng không yên.
Nguyễn Ngọc quyết định đứng dậy.
Lại bắt đầu một ngày nỗ lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngụy trang theo thiết của nguyên chủ: nay kiếm bốn mươi tệleech_txt_ngu đấy, mai còn có rấtleech_txt_ngu nhiều khách tìm tôi vẽ tranh nữa. Chẳng trông được vào cái vô… vô dụngleech_txt_ngu như anh.
Nguyễn Ngọc nói đến cuối càng thấy chột dạ hơn.
Cứu mạng, cứu mạngvi_pham_ban_quyen với!
Sao miệng cô lại có thể nói những lời khó nghe thế chứ?
Xin lỗi lỗi xin .
Tôi sự không ý đâu!
Nguyễn điên cuồng xin lỗi trong lòng, vẫn phải giả trấn tĩnh, cả người đều đã dại đileech_txt_ngu vì căng thẳng.
Không biết có phải Lục Thừa Vân đã quá quen với việc bị nguyên chủ mắng chửi hay không, đối với câu nóileech_txt_ngu chóibot_an_cap tai này, anh hoàn toàn có ứng gì.
Lục Thừa Vân khẽ ừ một , đôi môi mỏng mấp máy: Em cái gì?
Nguyễn Ngọc ngẩn người. Lúc côvi_pham_ban_quyen mới nhận ra anh đang trả lời hỏi trước đó của mình.
Cô nóileech_txt_ngu muốn kiếm tiền để mua thứ mình .
Cô muốn cái gì?
Bảnleech_txt_ngu thân Nguyễn Ngọc vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có ham muốn vật chất cao, chỉ không đói không lạnh là được, nhưng chủ lại là người cựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ coi trọng chất.
Thế là côleech_txt_ngu vắt ócvi_pham_ban_quyen nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra cái lý do rất nổi tiếng: Em ngồi khóc xe , cười sau xe đạp anh.
Hiện Lục Thừa Vân một ngày làm hai công , dù đều là lao động tay, nhưng số tiền kiếm được mà muốn BMW đúng chuyện viễn vôngleech_txt_ngu.
Lục Thừa Vân: Tôi biếtvi_pham_ban_quyen .
Nguyễn không ý anh là gì, xongbot_an_cap anh liền rời đivi_pham_ban_quyen, chắc là đi lấy hộp cho người bạn làm cùng.
Khi quay lại, Nguyễn Ngọc đang vẽ tranh cho khách, Vân cũng không nói lời nào với cô, thuận tay để lại một phần cơm hộp rồi quay về trường.
Nguyễn Ngọc liếc nhìn bóng lưng anhbot_an_cap. Trong lòng thầm nghĩ, chắc là Thừa Vân vẫn đang giận. Cô vừa mắng anh là phế , lại vừa đòi BMW, là đàn ai chẳng nổi giậnvi_pham_ban_quyen.
Nguyễnvi_pham_ban_quyen Ngọc bồn chồn vẽ xong tranh, này mới mở hộp cơm của mình ra. Chỉ là cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông thật thịnh soạn, món , một món rau. Ở công trườngleech_txt_ngu ăn tốt thế ?
lão bán dưa thấy vẻ nghi hoặc trên mặt cô liền cười hì hì: riêng cho cô đấy, tôi thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên tay ta cơm chobot_an_cap người khác đều khôngleech_txt_ngu giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế .
Ngọc: …
Ban đầu chỉ là thấy dạ, giờbot_an_cap đã chuyển thành áy luôn . Nhưng có vực được đạo, Nguyễn đang lúc áy vẫn ăn sạch từngbot_an_cap cơm.
Ông lão dưa tự mang cơm theo, vừa gặm bánh bao mắc: Cậu thanh niên đó trông bao, lại đốileech_txt_ngu xử tốt với cô vậy, sao cô lại năngleech_txt_ngu với ta đóbot_an_cap?
Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc muốn nói cô cũng chẳng muốn thế . Côvi_pham_ban_quyen im lặng dọn hàng, dài: Ông nóivi_pham_ban_quyen đúng ạ, cháu cũngleech_txt_ngu thấy mình tệ thật.
trả lại cái ghế nhỏ chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông: Cảm ơn ông cho cháu ghế, mai cháu tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ.
Ông lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận lấy: cũng chẳng hiểu giới nghĩ gì, tôi thấy cậu ta có vẻleech_txt_ngu gì là giận đâu, biết đâu lại được cô khích mà quay hăng say hơn đấy.
Nguyễn thầm nghĩ sao mà không cho được. Nam chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quavi_pham_ban_quyen là đang nhẫn nhịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà thôi. Đợi khi sau này anhleech_txt_ngu quyền tay, việc đầu tiên chắn là đưa cô vềleech_txt_ngu chobot_an_cap lợn ăn, cảnh tượng đó cô chẳng dám nghĩ tiếp.
Sau khi dọn hàng, Nguyễnleech_txt_ngu thu dọn giản rồi đến siêu thị . Công việc thu ngân khá giản, chỉ cầnvi_pham_ban_quyen đứng tiếngvi_pham_ban_quyen, may cơ thể nguyên chủ khí huyết dồi dào, đứng cả ngày không thấy đau mỏi gối như tượng.
Chín giờ tối, cô xách theo cái ghế nhỏ mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua tanleech_txt_ngu làm, về nhà tắmbot_an_cap rửa giũ, rộn xong lại vào bàn điểm phác bối cảnh ngày mai.
Cạchbot_an_cap — Cửabot_an_cap phòng bị vặn mở. Thừa Vân cầm khóa đi vào.
Nguyễn Ngọc quay lạileech_txt_ngu nhìn anh. Não bộ cô đứng một giây, đột nhiên nhớ là cô đã yêu cầu anh về nhà mười giờ.
Mười giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi nhanh thế sao?
Nói liền hối hận. Câu này cứ thể không muốn Thừa Vân về sớm . Nhưng chưa để cô nghĩ xem cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên rút lại lời nói không, đã nghe thấy Lục Thừa nói: Hôm nay việc, tôi tắm trước đây.
Nguyễn Ngọc khẽ cau mày, chưa kịp đáp lời Lục Thừa Vân đã đi vào phòng vệ sinh chung ở phòng khách. Cô quay đầu tiếp tục vẽ. Vẫnleech_txt_ngu là vẽ tranh vui hơn, cóvi_pham_ban_quyen thể chuyên tâm không cần nghĩ ngợi .
Nguyễn Ngọc vẽvi_pham_ban_quyen mỗi tấm phácbot_an_cap thảo bình mất năm phút, khi mườivi_pham_ban_quyen mấy tấm thì thời gian mới mười giờ.
Lục Thừa Vân đang ngồivi_pham_ban_quyen trên giường đọc kinh doanh. Anh không có tiền mua điện thoại, thẻ lương đều nằm trongbot_an_cap tay Nguyễn , ngay cả sắp xếp công việc cũng là nhắn quabot_an_cap WeChat của cô. Vớibot_an_cap một người hiện đại không có thoại, ngoài đến thư viện cộng đồng sách về đọc thì trò giải trí khác.
Nguyễn Ngọc nghĩ dù sao cũngbot_an_cap là cùng phòng, cũng nên nói với nhau vài câu, thế thuận hỏi: Lục Thừa , anhbot_an_cap đang đọc sách gì vậyleech_txt_ngu?
Lục Thừa Vân khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhích, môi mỏng khẽ mở: Bản thảo của Charlie nghèo khổ.
Nguyễn Ngọc: …
Cái miệng hại cái thân, bảo sao cứ thích hỏi linh . Chọc chovi_pham_ban_quyen vị tháivi_pham_ban_quyen tử gia này tức đến mức phải sách có chữ luôn rồi.
Nguyễn Ngọc ngượngleech_txt_ngu nhìn quanh, cuối cùng quyết định giả như không nghe thấy, cô leo lên phía bên kia giường, tựa lưng cạnh Lục Thừa Vân, lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính số dư trong nhà. Thừa nóileech_txt_ngu sắp đóng tiền rồi, đợi chuyển tiền choleech_txt_ngu chủ nhà xong, chắn lại trắng tay.
Thấy lên giường, Lục Vân đặt xuống, nhìn cô nói: năng vẽ của emvi_pham_ban_quyen thuần thục, không phải chuyện ngày một ngày hai, em vẽ từ khi nào vậy?
Nguyễn Ngọc che máy tínhleech_txt_ngu trên điện thoại lại, không trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời mà hỏi ngược : Tôi còn hỏi anh học kinh doanh từ nào nữa kìa, sao mới tốt vàileech_txt_ngu năm đã gầy dựng được côngbot_an_cap ty giá trị thị ba mươi tỷ rồi?
Đại học. Lục Thừa nói, Tôi học khoa chính.
Nguyễn Ngọc nghẹn lời, đúng là khoa tài chính của Đại học Kinh rất lợi hại, mặc kệ, dù không có lý cũng phải mạnh miệng. Cô tiếp tục lấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lướt: Vậy saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các bạnleech_txt_ngu cùng lớp khác của anh không giỏi anh? Tôi thấy cái này cũng giống như là côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức ngày một ngày hai đâu.
Chân mày Lục Thừa Vân khẽ nhướng, hỏi lại: Giỏi ? Sau anh xoay chuyển, mặt đầy vẻ tự : Họ cũng đâu có phá hại tôi.
Nguyễn Ngọcvi_pham_ban_quyen im bặt. Đúng thật, nam chính phá sản rất thảm, nợ ngân hàng mấy cũng trả khôngbot_an_cap hếtbot_an_cap. Anh bị hạn tiêu dùngleech_txt_ngu, phong tỏa ngân hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tiền lương chỉ có chuyển vào thẻ của cô, nếu không sẽ bị ngân hàng trừ sạch ngay lập tức.
Nghĩ đây Ngọc thấy anh cũng , ấpbot_an_cap an ủi: Đời anh còn dài màleech_txt_ngu, sau này chắc sẽ đứng lên được thôi.
Dù sao phận thật sự của anh là tử gia của giới kinhleech_txt_ngu , dù không gặp thì phía anh vẫn còn một gia tộc khổngbot_an_cap lồ chống . Chỉ Lụcbot_an_cap Thừa Vân không biết những chuyện nàybot_an_cap.
Lục Thừa Vân nghe vậy, rất muốn cô là còn cơ hội nữa đâu. Nhưngleech_txt_ngu cuối cùng không nói . Bởi vì nếu Nguyễn đượcleech_txt_ngu, chắc chắn sẽ lập tức rời xa anh. Chẳng aivi_pham_ban_quyen muốn ở bên người không có lai .
Vậy anh làm việc gầnbot_an_cap đây à? Nguyễn Ngọc nhớ lại buổi trưa thấy anh đi ngang qua đi bộ.
Lục Thừa Vân nói: không gần lắm, đi bộ nhà mất ba cây sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Xa vậy sao. Nguyễn Ngọc mày, Hay là mua cho anh mộtbot_an_cap chiếc xe nhé, vậy đi làm sẽ thuận tiện .
Lục Thừa Vân: …
Những lờibot_an_cap Nguyễn Ngọc nói lúc còn văng vẳng bên tai anh. ngồi khóc trong xe BMW, hơn ngồi cười sau xe đạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lụcvi_pham_ban_quyen Vân đặt sách xuống, xuống giường đi cửa: Không còn sớm , tôileech_txt_ngu đi tắt đèn, mai em còn phải đi tranh.
Nguyễn Ngọc nhìn đồng hồ, đúng là không còn sớm thật. Nhưng câu chuyện vẫn xong mà. Ánh đèn bị tắt phụt, Lụcleech_txt_ngu Thừaleech_txt_ngu Vân lên giường. Nguyễn Ngọc lặng lẽ lùi sau một chútvi_pham_ban_quyen, túm lấy tấm chăn mỏng hỏi: Anh vẫn trả lờivi_pham_ban_quyen câu củabot_an_cap tôi mà, mai tôi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọn xe đạp cùng anh nhébot_an_cap?
Trong bóng , giọng nói của Lục Thừa cóleech_txt_ngu chút lạnh lẽo.
Ngày mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải nộpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền nhà rồi.
Nguyễn Ngọcvi_pham_ban_quyen nghĩ bụngvi_pham_ban_quyen cũng đúng, vậy đợi nộp tiền xong đã, mình vẽ tranh tích góp thêm chút nữa, này nhất định có thể mua được xe đạp cho anh.
…
Lục hoànleech_txt_ngu toàn bó tay trước sự kiên trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô. Nhưng vẫn bày tỏ: Không đâu, ngủbot_an_cap đi.
Nguyễn Ngọc chưa từng thuê nhà nên không ở nơibot_an_cap tấc đất tấc vàng như Bắc Kinh, ngay cả một căn phòng bán hầm có thể đắt đỏ đến thế. Sau khi chuyển tiền cho chủ nhà, cô mới nhận ra Thừa Vân nói đúng, với kiện hiện tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của họ, chưa nổi xe .
nhiên, Nguyễn Ngọc cảm cuộc sống là phải tràn đầy hy vọng, không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đi làm lụng, chỉ cần chăm chỉ tiền, tiêu tiết kiệmleech_txt_ngu một chút thì kiểuvi_pham_ban_quyen gì có hội để dành được một chiếc xe đạp thôi.
Nghĩ , cô lại bảng ngoài bày .
Không là gái hẹn lịch hôm qua đều đồng loạt cho cô leo cây. Nhưng may mắn là khách hôm nay lại nhiều hôm qua hai người. Một buổi cô vẽ được sáuleech_txt_ngu bức, kiếm được tệ. Lại kiếm được hơn qua hai mươi tệ.
Nguyễn Ngọc thấy bản thân cũng khá cừ.
Đúng lúc cô chuẩn dọn hàng thì bỗng có một nam hồng đi tới, cao khoảng 1m87, bộ thể thao và đi giày toàn màu hồngvi_pham_ban_quyen, khi cười còn ra chiếc khểnh nhỏ.
Chào bạn, có thể vẽ giúp tôi bức không? Nụ cười của chàng trai rất rạng rỡ, lên vẻ cao quý không thuộc về nơi gầm cầu vượt này.
Nguyễn Ngọc chưa từng thấy chàng trai có ánh mắt sạch đến vậy, dường như chỉ cần nhìn anh mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái là có xua tan mọi u ám xung quanh.
Nhưng…
Nguyễn Ngọc áy náy : Rất xin lỗi, chiều nay tôi còn có việc, không kịp vẽ cho bạn rồi, có thể đợi đến sáng mai được ?
Chàng trai áo hồng mỉm cườibot_an_cap gật đầu: Vậy sáng mai mấy giờ bạn đến? Tôi muốn làm vị đầu tiên của bạn.
Tám giờ.
Chàng trai áo hồng đưa tay về phía cô: Tôi tên là Bách Nguyên, viên năm của Học viện Mỹ thuật Trung ương sát váchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rất vui được làm quen bạn.
Tôi tên là Nguyễn Ngọc, nhưng mà… Nguyễn Ngọc rất ngạc nhiên, Bạnvi_pham_ban_quyen là người của Học viện Mỹ thuật Trung ương sao? Kỹ năng vẽ của sinh viên trường đó đỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả nước, bạn còn muốn tôi vẽ cho?
An Bách Nguyên nháy với : Bạn đoán xem?
Ngọc muốn , không lẽ bạn cố tình đếnbot_an_cap đây để khoe kỹ năng với tôi đấy chứ? Để cô biết giá của sinh viên trường Mỹ Trung ương thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làleech_txt_ngu nào sao?
Thế là Nguyễn Ngọc nói: Thậtbot_an_cap ra nếu bạn vẽ chính mình, bạn có thể soi gương tự vẽ, tay nghề của tôi chắc còn chẳng bạn đâu, bạn tìm vẽ lãng phí tệ .
Mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệ, thể đượcleech_txt_ngu rất nhiều thứ .
Bách sững lại một chút, không ngờ cô không hiểu ẩn ý của mình, nhưng này cũng rất đáng yêu: phong cách vẽ của , rất dịu dàng, sẽ không lãng phí tiền đâu.
Được rồi, vậy sáng mai tôi sẽ bạn.
Nguyễn Ngọc nói xong liền vào dọn sạp hàng nhỏ, An Bách Nguyên đứng bên giúpbot_an_cap cô thu dọn những bức tranh làm nền, thỉnh thoảng còn khen cô vài câu, nói những nét phác của cô rất mượt mà, còn hơn nhiều học của .
Nguyễn Ngọc cảm thấy đượcbot_an_cap ưu ái mà lo sợ. Đây sự định từ trường Mỹ thuật ương đấy!
Trong đường hầm, hai người trẻ tuổi trò chuyện rất vui vẻ.
Còn ở cuối đường hầmvi_pham_ban_quyen bên kia, người đàn ông đang đứng đó mím chặt môi, đôi lạnh lùng. Quả cam trong tay bị anh bóp nát lớp vỏ một cách thô bạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
vàng tươi nhỏ xuống đất, phần thịt quả cũng dần bóp méo biến dạng, cuối cùng bay theo một parabol vào thùng rác.
Nguyễn Ngọc cảm thấy Thừa Vân nayvi_pham_ban_quyen có lạ. Vừa về nhà, anh đã lục tung đồ đạc, ra tiếng động rất lớn, khiến một người làm biệt tập trung như cô cũng phải thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh.
Đang tìm gì thế? Cô hỏi.
Lục Vânbot_an_cap nhìn cô với ánhvi_pham_ban_quyen mắt u ám: Không có gìbot_an_cap, tôi quần áo trong tủ đi giặt hết, bị mốc.
Ồ. Nguyễn Ngọc nhận ra gì bất thường, lại đi tiếp tục vẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Một lát sau.
Lục Thừa Vân lại đi vào, cầm cái chaileech_txt_ngu trong vệ sinh hỏi cô: Nguyễn Ngọc, cái nào là xảbot_an_cap?
Nguyễn Ngọc lấy nhìn một cái, rồi nhìnvi_pham_ban_quyen anh với vẻ mặt khó nói hết lời. Tuy đều là chaileech_txt_ngu có chữ tiếng , nhưng anh là thiên tài của Đại học Bắc Kinh kia mà, chẳng lại không đọc được saoleech_txt_ngu?
cô vẫn kiên nhẫn nói: Bên trái là gội, bên phải sữa tắm, dầu xả cái chai Bee Flower màu vàng kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kìa.
Ừvi_pham_ban_quyen, cảm ơn. Lục Thừa Vân lạibot_an_cap đi tìm Bee Flowerleech_txt_ngu.
Lại một lát sau.
Lục Thừa lại gọi cô: Nguyễn Ngọc.
Nguyễn Ngọc không thể được nữa. Cô đặt , hậm hựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Anh lại nữa , ‘đại thư’ tôi ?
Lục Thừa Vân: …
Anh đính chính: Đại tiểu thư là từ dùng cho nữ giới.
Ồ, Nguyễn sửa một cách nghiêm túc, Anh lại sao nữa đây, ‘ thiếu ’ của tôi ơi?
Lục Thừa Vân: …
Lục Thừa Vân im lặng đi tìm sách, leo lên giường yên .
Nhưng Nguyễn Ngọc không chịu bỏ qua. Cô đã mười một giờ rồi, mà bản thảo của mình mới vẽ được có bảy , tất cả là vị đại thiếu gia này cứbot_an_cap luôn ngắt quãng . Thếleech_txt_ngu là cũng trả đũavi_pham_ban_quyen lại, mộtleech_txt_ngu tay vỗ xuống cuốn sách đang che mặt anh: Không cho xem nữa.
Cô gái ngồi trước giường, hậm hực trừng mắt nhìn , đôi hạnh đầy lửa giận, đôi vì giận mà dần trở nên hồng hào. sách bị đánh rơi, vừa rơi trên phần bụng dưới khi anh đang nằm nghiêng, khiến cơ anh cứng .
Đôi mắt đen của Lục Thừa Vân như vực thẳm: Vậy không xem nữaleech_txt_ngu.
Nguyễn Ngọc vẫn chưa chịu , nũngleech_txt_ngu nịu chất vấn anh: Hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh bị làm thế, đột mắc chứng tăng động à?
Khi cô gái nói dịu dàng như thế. Ngay khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trách móc cũng theo vẻ ngây ngô yêu.
Lục Thừa Vân nhận raleech_txt_ngu, anh hoàn toàn không phớt lờ Ngọc như trước được nữa, mỗi khi cô nói chuyện, anh luôn không kìm lòng được mà nhìn cô suốt cả quá trình. Nhìn đôi mày mắt, nhìn đôi môi khi cô nói chuyện. Nhìn sinh động thần khi cô tức giận.
Nói chuyện đi, sao lúc này anh lại vờ câm thế? Nguyễn Ngọc rướn đầu hỏi .
Hơi ấm từ người Nguyễn vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt, mang theo hương dịu nhẹ sữa tắm, thấm vào tâm canvi_pham_ban_quyen anh. Thật lạ lùng, rõ ràng bọn dùng cùngleech_txt_ngu một loại sữa tắm. Nhưng anh lại ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng đầy .
Lục Thừa Vân?
Anh bị điếc ?
Nguyễn Ngọcbot_an_cap tức giận quát đến cuối bắt đầu lo lắng. Thôi rồi. chính chẳng lẽ bị mắng đến mứcvi_pham_ban_quyen rối loạn thầnbot_an_cap luôn rồi sao?
Nghĩleech_txt_ngu đến hậu quả của việc đắc chínhleech_txt_ngu là đến xó xỉnh nào đó để nuôi , Nguyễn Ngọc tức không dám giận nữa. Cô vội vàng lùi lại, cũngleech_txt_ngu không cố chấp bắt Lục Vânvi_pham_ban_quyen phải trả lời mìnhleech_txt_ngu nữaleech_txt_ngu: Anh, anh nếu khỏe thìbot_an_cap ngủ trước đi, tôi đi đèn.
Nguồn trước ngực rời đi. Lục Thừa Vân lại cảm trong người càng khô .
Em cứ vẽ tiếp đi, tôi ra ngoài mua chai nước. Anh hất chăn mỏng xuống giường, nhanh chóng khỏi phòng.
Nguyễn Ngọc ngẩn một lát, cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy thật khó hiểuleech_txt_ngu. Cô lầm bầm: Tự dưng lại ra ngoài nước làmvi_pham_ban_quyen gì?
nghĩ mãi không thông, thế là tiếp tục vẽ của . Trời cao đất dày, kiếm tiền là lớn nhất.
Chỉ là mới vẽ được vài nét, trên mặt giấy xuấtbot_an_cap hiện nước. Nguyễn Ngọc cúi xuống nhìn. Đúng là nước . Chuyện thế này, trong nhà mà cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mưavi_pham_ban_quyen sao?
Cô ngẩng nhìn trần nhà, không nhìn thì thôi, nhìnbot_an_cap rồi mới thấy một hàng nước đang chực chờ rơi xuống!
Nguyễn Ngọc nhanhbot_an_cap chóng phản lại: Lầu trên bị rò nước rồi!
Cô thu , lại vào nhà vệ sinh lấy một chậu đặt lên bàn hứng nước. Tiếng rơi lõm bõm vào trong chậu. Nguyễn thay áo, giày, lên gõ cửa nhà hàngbot_an_cap xóm.
Cóvi_pham_ban_quyen ai nhà không? bạn nước rồi.
Cộc cộc—
rồi ?
bạn rỉ xuống nhà tôi .
Nguyễn gõ cửa hồi lâu, mức kinh động cả hàng xóm bên cạnh, nhưng người sống ở tầng trên vẫn không có phản ứng gì.
Người hàng xómbot_an_cap nói: này hình mấy ngày nay có ai ở, cô gọi điện bảo ban quảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý đến sao.
Vâng. Nguyễn lấy thoại ra, bắt đầu gọi cho quản lý nhà.
Xin chào, tôi là dân phòng B101, Nguyễn Ngọc. Trần tôi đang bị rò nước từ tầng trên xuống. Nhưng nhà đó không có , các có thể qua xem một chút được khôngbot_an_cap?
Nhân viên ban quản lý ngáp một rồi : Rò nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không?
sốt ruột đáp: Lúc đầu chỉ nhỏbot_an_cap giọt, nhưng giờ thấy ngày càng . Tôi là ống nước trên bị vỡ, cứ để thế này thì khôngvi_pham_ban_quyen khéo khác cũng bị ngập mất.
điệu nhân viên vẫn uể oải như cũ: Để gọi điện cư dân phòngvi_pham_ban_quyen 101 xem sao.
! Nguyễn Ngọc cúp , vội vàng chạy về nhà.
Quả nhiên, trạng thấm càng nghiêmbot_an_cap trọng, chí còn có xu hướng lan rộng. Cô lại lấy thêm một chiếc chậu đặtbot_an_cap bên cạnh để hứng nước.
Hai mươi phút trôi qua kể từ khi ban cúp máy, Nguyễn Ngọc vẫn không được điện thoại . Cô lại gọibot_an_cap lần nữa hỏi: Xin anh đã liên lạc được với chủ nhà 101 chưa?
Bannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quản lý: Không liên lạc được.
…
Nguyễn Ngọc chưa từng gặp phải tình cảnh này bao giờvi_pham_ban_quyen. Dù cô đã rất lực xử lý nhưng khó khăn luôn nhiều hơn giải pháp. Mà Lục Thừa Vân nước vẫn chưa thấy về.
Cô muốn gọivi_pham_ban_quyen điện cho anh, nhưng chợt nhớ ra Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thừa Vân ngay cả điện thoại không có. Đây là năm 2024, chứ không phải năm 2004. Nguyễn Ngọc cảm thấy, thứ mua đầu tiên không phải là xe đạp, mà một chiếcvi_pham_ban_quyen điện thoại cho Lục Thừa Vân.
Tầng trên không liên lạc đượcleech_txt_ngu, ban quản lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chịu qua. Nguyễnvi_pham_ban_quyen Ngọc cũng hết cách. Cô đành phải đồ đạc ở chỗ bị thấm nước sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi khác. Nhưng căn phòng nhỏ mười mét , đồ để dưới đất là khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chen chân. Hai chiếc tủ lớn đều chậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ních quần áo của cô, mẫu mã nhiều đến mức trông như một trung tâm mại thu nhỏ.
Nguyễn Ngọc đành phải chuyển hết họa cụ lên . Đúng lúc , một tia trắng đột nhiên lóevi_pham_ban_quyen lên ngoài cửa sổ, soi sáng cả màn kịt. ra là tia chớp, Nguyễn Ngọc vội vàng chạyleech_txt_ngu đileech_txt_ngu kéo rèm cửa lại.
Ngay khoảnh khắc tiếpvi_pham_ban_quyen theoleech_txt_ngu, tiếng sấm đùng đoàng vang dội như phạt. Nhịp của Nguyễn Ngọc trở dồn dập.
Trong ký ức cô, vào những ngày bão, ngoài cửavi_pham_ban_quyen sổ sát đất rộng lớn là sấm chớp đoàng, một bảy tám tuổi co rùm giường khóc nức nở. Bốbot_an_cap mẹ cô quá bận rộn, họ đi làm ăn khắp nơi cả nước, chỉ để lại mình ở nhà.
Bầu trời thật , tiếngbot_an_cap thật vang.
Nỗi sợ hãi trong lòngvi_pham_ban_quyen bị khơi dậy, Ngọc thu người góc giường, nghiền hai mắt, lấy hai tayvi_pham_ban_quyen bịt chặt tai. Các đốt ngón dùng đến mức trắng bệch, cơ khẽ run rẩy.
Lục Thừa Vân mua một chai nước khoáng ướp lạnh rẻ nhất. đàn ông ngồi thiết bị tập thểleech_txt_ngu dục của khu dân cư, lầm lũi . Bắc Kinh về đêm đen thẳm, quanh cao ốc sátvi_pham_ban_quyen lại nhỏ đến mức dường nhưbot_an_cap không dung nạp nổi một con người.
nhỏ gia cảnh anh đã nghèo khó, cha mất sớm, nhưng ông ngoại đã vất vả làm ruộng, làm thuê nuôi anh ăn thành . Là thủ khoa khối tự nhiên của một tỉnh có lệ chọi cao, mỗi thầy cô dạy anh đều lấy anh làm niềm tự hào.
khi vào Đại Bắc Kinh nơi nhân tài hội tụ, anh vẫn dựa vào năng lực xuất chúng mà trở thành đối tượng đượcbot_an_cap bạn bè tranh đi theo. đó khi mới là sinhbot_an_cap viên năm haibot_an_cap, mấy người bạn cùng anh khởi nghiệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. thức trắng đêm làm phần mềm, vậnvi_pham_ban_quyen hành, lên kế hoạch, cũng từng kềleech_txt_ngu vai đấu nhiều năm, đưa công ty đạt giá trị thị hàng chục tỷ tệ.
Nhưng không hiểu vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao, anh bị nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công ty mới nổi cùng lúc bao vây tấnvi_pham_ban_quyen côngbot_an_cap. Anh thất trong cuộc cạnh , gánh vai khoản nợ ngân hàng khổng lồ. Sự nghiệp khởi vốnbot_an_cap thuận buồm xuôi bịleech_txt_ngu bóp nghẹt.
Lục Thừa Vân từng nghi không mình có đắc tội với ai không, ông trùm kinh doanh trong ngành đều rất coivi_pham_ban_quyen trọng anh, mấy muốn đầu tư thêm ty anh, nên không có lý gì để chèn ép anh cả. Nhưng đòn bắn tỉa đột ngột đó tuyệt nhắm vào anh. Lục Thừa không biết đó là ai. Hiện tại khi tay, anh càng không có khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để điều tra.
Người ông uống ngụm khoáng, buốt xuôi theo cổ họng chảy vào dạ dày, khiến suy nghĩ càng thêm tỉnh táo và bình tĩnh. Sau khi phá sản, anh hiếm khi có gian mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình như này. Ngoại trừ lúcvi_pham_ban_quyen ngủ, Nguyễn Ngọc bắt anh đi làm thêm kiếm tiền, hoặc sai bảo anh này kia.
Dạo gần đây cô có vẻ im hơi lặng tiếng hơn, thậm chí còn chủ động muốn tìm việc phụ để làm, thái độ kỳ giống như… rời . Lục Thừa lại đến cảnh tượng nhìn thấy buổi trưa. Nguyễnleech_txt_ngu Ngọc trò chuyện rất hợp rơ với chàng trai mặc áo hồng đóbot_an_cap, nụ trên mặt cũng tự hơn hẳn khi đối anh.
Chai nước khoáng trong tay bị chặt. Vỏ chai dần biến dạng, nửa chai còn lại raleech_txt_ngu ngoài, vấy lên tay anh. Vân vặn chặt nắp chai, ném vào rác. dám thừa nhậnbot_an_cap rằng bản thân thực rất thất bại và cam tâm.
Mãi đến tiếng sấm vang lên, người đàn ông đang cúi bỗng ngẩng lên, rảo bước nhanh về nhà.
Đèn phòng khách đang bật. Lục Vân vặn cửa phòng ngủ, liềnvi_pham_ban_quyen thấy cô gái đang một cục, mặt trắng bệch như đang trải qua nỗi sợ hãi cực độ. Anh nhanhvi_pham_ban_quyen bước lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường, vỗ vai cô: Nguyễn Ngọc, Nguyễn Ngọc, em saovi_pham_ban_quyen thế? Có chuyện xảy ravi_pham_ban_quyen vậy?
Nguyễn Ngọc mở mắt, hốc mắt đỏ hoevi_pham_ban_quyen. Cô nũng nịu oán : Sao anhleech_txt_ngu mới về? Nhà bịvi_pham_ban_quyen rò nước rồi, tầng trên không có , ban quản lý cũng không xem.
Lục Thừa quay đầu nhìn thấy chiếc chậu bàn, nhưng anh cảm thấy phải điểm. điểm ngoài mưa như trút nước, tiếng sấm nổ liên hồi.
Anhbot_an_cap ướm lờivi_pham_ban_quyen hỏi: Em sợ sấm sét àleech_txt_ngu?
Anh đã chú ý , ngón tay bịt tai của Nguyễnleech_txt_ngu Ngọc vẫn chưa buông xuống. tay chỉ có thể làm giảm âm thanh chứ không phải là không nghe thấy. Nguyễnleech_txt_ngu Ngọc do dự chút, khi định sẽ không bị anh ngờ, cô mới gật đầu.
Lúc gậtvi_pham_ban_quyen đầu, cô gáileech_txt_ngu nhỏ vẫn thu mình trong góc, nhỏ xíu như mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con cừu non mềm mại. Lục Thừa nhìn cô sâu sắc, cầm điện thoại của cô gọi cho ban quản , định giải quyết chuyện dột trước.
Lần này phía ban quản lý từ chối thừng , ngay cả giọng điệu cũng không mấy tốt đẹp: Nửa đêm nửa hôm mưa to thế này tôi qua làm được? lại tôi qua cũng có ích gì, tôi đâu có khóa.
Lục Thừa Vân mắng thầm mộtvi_pham_ban_quyen câu, rồi gọi điện báo cảnh sát. đài máy cho anh đến đồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát khu vực.
trách nhiệm lý của ban tòa nhà, chúng chỉ có thể đến tận nơi phối hợp vớibot_an_cap . Nhưngleech_txt_ngu muộn thế này , lại to, hay lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người đi khách sạn tạm…
Sắc mặt Lục Thừa Vân sầmvi_pham_ban_quyen lại, anh cạch một tiếng máy.
Hắn hít một hơi sâu, cố gắng thích nghi với mọi khổ cực mà một kẻ nghèo phải đốivi_pham_ban_quyen mặt.
Tốc độ nước nhỏ xuống ngày một nhanh hơn, trước khi thợ sửa khóa đến làm việc vào sáng , căn nhàbot_an_cap chắc cũng đến mức bị ngập lụt.
Lục Thừa Vân nhận ra Nguyễn Ngọc dọn dẹp sàn một lượt.
Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi ngờ.
Hắn lại đem những tấm ga sắp chạm đất gọn xuống dưới gầm giường, tránh để nước thấm ướt.
Tiếng nước vào chậu nghe khá chói tai.
Hắnleech_txt_ngu lấy hai chiếc áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net len đặt trong chậu, có lớp vải giảm chấn, tiếng ồn sẽ không quá lớn nữa.
nhặt bảng vẽ và bức tranh phác thảo trên giường , ômbot_an_cap chúng đặt lên đỉnh quần áo, vị trí này chỉ có chiều caoleech_txt_ngu của hắn với được.
Lục Thừa Vân leo lên giường, ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Ngọc, thấp nói: Tám giờ sáng mai thợ đến, ngủ trước đi, gần mười hai giờ .
Ngọcleech_txt_ngu thẳng đến mức mồ hôi vã raleech_txt_ngu như tắm.
Cô chậm chạp ngón tay đang bịt tai xuống, còn chưa kịp thả lỏng hoàn toàn, ngoài cửa sổ lên một tia chớp sáng rực, báo hiệu một tiếng sấm lớn hơn sắp giángbot_an_cap xuống.
Sắc mặt càng thêm trắng bệch.
thở cô bắt đầu dồnbot_an_cap dập, cả người cố gắngvi_pham_ban_quyen rúc vào góc tường.
Thế nhưng đã không cònbot_an_cap đường lui.
Cô giống như một tù đợi hành quyết, run rẩy chờ nhát đao kia hạ xuống.
Ầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Ì đùng——
Tiếng sấm vang rền hẳn những tiếng đó.
Nguyễn Ngọc bỗng được kéo vào một vòng tay ấm áp, hương thanh lạnh tươi mát trên người người đàn ông liên tràn vào cánh mũi.
Toàn thân cô được bao bọc bởi cảm giác an toàn.
Nỗi sợ hãi bị xua .
Tiếng tim đập trong ngực minh chứng rằng nguồn áp đang bảo vệ côbot_an_cap là một con người bằng thịt.
Lục vòng ôm lấyleech_txt_ngu vai cô, bàn taybot_an_cap lớn nhẹ vuốt ve lưng cô, giọng nói trầm thấp vang : Đừng sợ, có anh ở rồi.
Đôi mắt Nguyễnleech_txt_ngu Ngọc bỗngvi_pham_ban_quyen chốc đỏ hoe.
đã từng trải qua vô số đêm mưa sấm chớp, từng khao khát cha mẹ sẽ đột nhiên đi côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tác về, ôm cô vào lòng và an ủi cô đừng sợ.
Thế nhưng không có, chưavi_pham_ban_quyen một lần nào đó trở thànhleech_txt_ngu hiện thực.
Giờ đây, người cho hơi ấm lại chỉ làbot_an_cap một nhân vật trong sách.
Một nam chính tiểu thuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định sẵn sẽ không thuộc về cô.
Nhưng hơi ấm này quá đỗileech_txt_ngu hiếm , cô tựa vào lòng hắn, một tay âm nhẹ eo hắn, cố gắng tham lam tận hưởng chút bình yên này chốc lát.
Mùa hè oi bức, máy điều hòa vẫn chạy không nghỉ.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả hai vẫn đổ mồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôi đầm .
Thế nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyễn Ngọc cứ ôm lấy hắn buông.
Lụcvi_pham_ban_quyen Thừa Vân không cử động.
tiếng sấm rền ngoài cửa sổ dường như cũng dần biết ý màvi_pham_ban_quyen nhỏ đi.
Nguyễn Ngọc buông hẳn đôi đang xuống.
Lục Vân hơi lùi lại, khẽ hỏi: đi tắt đèn, bật đèn ngủ cho em nhé?
Nguyễn Ngọc gật đầu.
Khoảnh khắc đèn phòng vụt , cănbot_an_cap chìm vào bóng tối, nhưng khi ánh ngủbot_an_cap vàng nhạt bật lên, cảm giác toàn ấy lại được tìm về phần nào.
lên giường, Lục Thừa Vân lại nằm xuống bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh cô.
hai người mỗi người một giường, như chia ranh giới rõ ràng, không làm phiền ai.
hômbot_an_cap nay Nguyễn Ngọcvi_pham_ban_quyen quá sợ hãi, cả người cứ dính chặt lấy tường mà .
Lục Thừa Vân người hỏi : Nếu em , anhbot_an_cap thể nằm sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào trong một chútbot_an_cap.
Khoảng trống giữa hai người hiện tại đủ đểleech_txt_ngu nằm một người .
Nguyễn Ngọc không nói gì.
Không là đang do dự hay không biết nên mở lời thế nào.
Lục Thừa Vân cứ thế xích lại gần, mùi thanh khiết đầy nam tính trànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , bủa vây mạnhleech_txt_ngu mẽ khiến ta không thể phớt lờ.
bao như vậy, cô cảm thấy dễ buồnleech_txt_ngu .
cứ đến chuyện vẫn đang bị …
Nguyễn Ngọc buồn ngủbot_an_cap mức mơ màng, nhưng vẫn thầm lắng.
Lục Thừa , bảy giờ sáng mai chúng ta mới dậy, liệu nửa nước ngậpleech_txt_ngu lên giường không?
Lục Thừa dịu dàng đáp: Không đâu, nước thấm không nhiều.
Ngọc lại hỏi: Ngày mai tám giờ thợ sửa khóa thật chứ?
Lục Thừa Vân trả lời: Có lẽ còn phải tính thêm thời gian đi đường nữa.
Vậy khi thợ đến, chúng ta đều đi làm rồi.
Không đi .
Nhưng không đi làm chúng ta có tiền.
… Chiều rồi đi.
Nguyễn Ngọc nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Nhờ ánh đèn ngủ, Lục Thừa có thể nhìn thấy hàng dày của cô như hai chiếc bàn nhỏ đang tĩnh trong giấc nồngvi_pham_ban_quyen.
Những lời của Ngọc lòng hắn gợn sóng.
Không có tiền.
Vì khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có tiềnbot_an_cap, dù chuyện xảy ra vẫn phải đi làm.
Vì không có tiền, ngay cả việc chọn kháchvi_pham_ban_quyen sạn không làm được.
Lục Thừa Vân mắt lại, nhưng trằn trọc mãi không ngủ được.
Hắn nghèo đến mức mất ngủ.
sớm hôm sau, Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thừa Vân lại gọi điện cho ban quản lý tòa nhà.
Hai chậubot_an_cap trong nhà đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy nước.
Ngọc định đi đổ nước.
Cứ để , anh đi cho. Lục Thừa Vân một ngăn , một tay gọi điện thoại.
Trời sáng, mưa cũngbot_an_cap đã tạnh.
Ban quản lý mới sốt sắng đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý qua xem xét.
Lục Thừa Vân đemvi_pham_ban_quyen hai chậu nước đổ, Nguyễn Ngọc bếp nấu bữa sáng, hai ngườileech_txt_ngu phân công làm việc rất ăn ý.
Nguyên vốn lớn lên ởbot_an_cap nông nên tay nghề nấu nướng thực ra tốt, nhưng Nguyễn ít khi vào , để không bị phát ra điểmvi_pham_ban_quyen bất thường, chỉ làm mónvi_pham_ban_quyen cơm chiênleech_txt_ngu trứng đơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Khi bữa sáng được bưng vào.
Lục Thừa Vân đang đứng lên , nghiên cứu phạmleech_txt_ngu vi dột nước trên trần nhà.
Nguyễn hỏi hắn: Anh đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xemleech_txt_ngu gì thế?
Chắc phải sơn tường rồi. Lục Vân nói liền bước xuống, lau chiếc ghế.
Phản ứng đầu tiên của Nguyễn Ngọc chính là: Không phải chúngleech_txt_ngu phải tiền ra đấy chứ?
Lục Thừa lắc đầu, đón lấy đĩa cơm từleech_txt_ngu tay cô: Nhà tầng trên bịleech_txt_ngu rò nước, họ mới là có lỗi. Anh vừa gọi điện chủ nhà rồi, ông ấy sẽ đi thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượng bồi thường sau .
Nguyễn Ngọc thở phào nhẹ nhõm: Vậy thì tốt quá.
Lục Thừa Vân hỏi cô: Em ổn chứ?
Hắn ám chỉ chuyện cô sợ sấm sét đêm qua.
Nhưng trong đầu Nguyễn lúc này chỉ hiện lên cái ôm mập mờ qua, mùi hương khiếtbot_an_cap đầy xâm chiếm ấy lại một lần nữa về.
Nguyễn Ngọc thấy mình bắt đầu nóng bừng lên.
Cô mặtleech_txt_ngu nóibot_an_cap: Em ổnvi_pham_ban_quyen, cảm ơn anh.
Lục Thừa Vân nhớ rõ bọn họ quan hệ người yêu.
Nhưng cả hai lạileech_txt_ngu khách sáo thể mới quen.
Hắn ừ một tiếng: Không có .
Đợi thợ sửa khóa đến, dướileech_txt_ngu sựbot_an_cap chứng kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ban quản lýleech_txt_ngu, cửa nhà tầng trên được phá khóa, bên trongleech_txt_ngu không phải bị .
Mà là ngườivi_pham_ban_quyen thuê nhà trước khi rời đi đã không khóa chặt vòi nước.
Nước tràn từ bồnleech_txt_ngu rửa, ngập cả căn phòng, sau đó theo đường ốngvi_pham_ban_quyen thấm xuống tầng dưới.
Chủ của hai cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộ lượtleech_txt_ngu đến, đôi bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thương xong việc bồi và sửa chữa, trong ngày hôm bức tường đã sơn xong.
Nhưng vòng một vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mùi sơn và formaldehyde, nên nhà trên đã thuê cho họ một phòngleech_txt_ngu khách sạn để họ tạm dời ra ngoài.
Nguyễn Ngọc và Lục Thừa Vân đều đồng ý.
Việc chuyển đồ đều do một mình Lục Thừa Vân làm, hắn tay xách mang dọn dẹp sẽ đồ đạc trong , để Nguyễn Ngọc yên tâm làm.
Khách sạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rẻ nhất ở Bắc Kinh cũng hơn một trăm tệ, môi cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng bằngleech_txt_ngu căn hầm của họbot_an_cap, ngay cả một ô sổbot_an_cap cũng không có.
Nhưng ưu điểm là: có thể tiết được một tuần tiền điện hòa, một vệ và phòng tắm nhỏ riêng biệt.
Nhược điểm là…
Vách kính của phòng tắm lại là kính suốt.
Thật muốn mạng mà!
Ngọc thật sự muốnleech_txt_ngu hỏi nhà thiết kế đang nghĩ cáileech_txt_ngu .
Vợ chồng ở khách sạn đều có thể chấp nhận việc đối diện với nhau một cách trần trụi thế này sao?
Dù sao thì không thể.
Cô thậm chí còn từng đi suối nước nóng công bao giờvi_pham_ban_quyen.
Tiếng nước trong phòng tắm vang lên, Lục Vân đãleech_txt_ngu vào tắm.
Nguyễn Ngọc ngồi trên giường quay phía anh, bảng vẽ thầm trong lòng:
Sắc tức không, không tức thị sắc.
sắc, mày không phải kẻ háo sắc.
nghĩ lung tung.
Nhưng dường sợ điều gì thì lại càng nghe rõ điều đó.
nước chảy rào rào hết đợt đợt khác, ngay cả tiếng nhấn vòi sữa tắm cũng có thể nghebot_an_cap thấy rõ ràng.
Chẳng baovi_pham_ban_quyen lâu sau lại là một tiếng nước xối xả.
Nguyễn Ngọc không dám tưởng tượng cảnh nước nóng lướt qua nhữngvi_pham_ban_quyen khối cơ bắp rắn của anh, giọt cơ bụng tám trượt , từng giọtleech_txt_ngu từng giọt rơi trên mặt đất. Hơi nóng bốc lên dường như đang vây quanh bên tai, chính cũngbot_an_cap đầu liên tưởng viển vông.
Nhận ra đầu óc mình đang đi quá xa.
Nguyễn Ngọc vàng vỗ vỗvi_pham_ban_quyen đầu, nhủ: Tỉnh táo lại đi cái đầu tiệtbot_an_cap này, mày đang vẽbot_an_cap tranh đấy!
Cô cầm lại bút , nhưng rồi lại không nhịn được mà muốn vẽ một bức dung, tốt nhất là kiểu không mặc quần áo…
Nguyễn tuyệt vọng .
người nằm vật xuống giường, nhắm nghiền mắt lại.
Đây là sự tự khinh bỉ đối với ý chí khôngvi_pham_ban_quyen kiên của chính .
Lục Vânvi_pham_ban_quyen mặc quần áo xong, đứng bên cạnh giường.
Giọng anh vang lên trên đỉnh đầu côbot_an_cap, và càng lại : Sao không vẽ nữa?
Nguyễn Ngọc mở mắt ra.
Một mặt với khung xương hoàn hảo, sắc nét hiện ra ngay trước mắtbot_an_cap cô. khuônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt đạt chuẩn tỷ lệ vàng, sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thẳm, đẹp đến khiến cô đập loạn nhịp.
Quáleech_txt_ngu phạm quy rồi.
Tác viết mặt thế này, đừng nói là chính sẽ gục ngã, ngay cả đàn ông phụ nữ hay mèo bò chó chạy ngang qua cũng sẽ không kìm mà nhìn thêm vài cái.
Nguyễn Ngọc vội vàng lồm bò dậy, chột dạ nói: đang bị bí ý tưởng.
Lục Thừa nhìn bức tranh phong cảnh trong cô.
Anh đưa ra một lời khuyên: Vậy thì vẽ khác, cũng không phải cũng thích dùng phong cảnh làm hình .
Nguyễn Ngọc đầu lia lịa: Anh nói đúng, để đổi thử xem sao.
Cái bàn xíu chỉ đủ để đặt bát đũa.
Bảngbot_an_cap của cô quá lớn, đành phải dưới đất.
Nguyễn Ngọc ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, lật hình ảnh trên điện thoại để vẽ bối cảnh mới, nhưng tầm mắt cứ vôleech_txt_ngu thức liếc nhìn Lục Thừa Vân.
làm việc chân tay một thời gian, cơ bắp trên người càng săn chắcleech_txt_ngu hơn trước, bắp chân và cánhvi_pham_ban_quyen tay đều cứng như đá.
Đây là một trong những cảm nhận cô sau khi ômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người vào tối .
Nhận ra mình lại nghĩ vềbot_an_cap Lục Thừa Vân, Nguyễn Ngọc vội vàng chuyển sang nghĩ chuyện khác. này, trong đầu cô chợt nhớ tới An Bách Nguyên, người đã bị cô cho cây.
An Bách có vẻ ngoài rất đáng yêu, không khiến người ta không nảy tà niệm mà còn thấy lòng thanh thản.
Nguyễn quyết định vẽ cậu .
ngày mai khi đi bày sạp lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể giao đơn luôn.
Lục Thừa Vân cầm sách đi , chuẩn bị nằm xuống giường .
Nào ngờ vô tình mắt một cáivi_pham_ban_quyen, anh thấy vừa vẽ xong đường nét khuôn mặt của một người đàn ôngbot_an_cap.
Bất kể là dáng mặt kiểu tóc cựcleech_txt_ngu kỳleech_txt_ngu giống chàng traileech_txt_ngu mặc áo hồng trưa hôm qua.
mặt Lục Thừa Vân lập sa sầm .
Bảobot_an_cap cô đừng vẽ phong cảnh, là cô quay đầu đi vẽ người ông khác?
Lục Thừa Vân tức đến bật .
Nhưng vì một bức nổi giận thì tỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra mình quá hẹp hòi.
Thế làbot_an_cap anh giữ vẻ mặt lùng đi tới, giả vô tình hỏivi_pham_ban_quyen: Em đang vẽ ngôi sao nào trong giới giải thế?
thang anh đã bắc sẵn cho cô rồi.
Chỉ cần cô thuận thế bước xuống là được.
Lục Thừa Vân tự thấy mình là một người bạn vô lượng và tâm lý.
Ngờ đâu, Nguyễn Ngọc còn chẳng thèm lên mà nói: Là một khách hàng em, vốn dĩ sáng nay vẽ cho cậu ấy, kếtvi_pham_ban_quyen quả lỡ hẹn .
Diễn biến khôngbot_an_cap hề giống như anh tính.
Lục Thừa Vân giọng điệu kỳ quái: Em cũng chu đáo.
Làm ăn mà, trong đầu phải rõ khách hàng chứ. Ngọc vẫn đang vẽ.
Lục Vân mặt mày u ám, đang suy nghĩleech_txt_ngu xem nên bức tranh của cô cách lịch sự như thế nào để cô không giận.
Đúng lúc này, Nguyễn Ngọc chợt kêu lên: A… em quên mất gương mặt cụ cậu rồi, dáng mắt có phải là nhỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Nắm đấm đang siết chặt của Lục Thừa Vân buông ra.
Cơn giận bỗng chốc tan biến.
À, thì ra là một kẻ qua đường không nhớ rõ mặt mũi.
Có gì mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải giậnvi_pham_ban_quyen chứ?
Lục hào phóng nói: Sau này còn gặpvi_pham_ban_quyen lại, đến lúc đó em vẽ trực người thật sau.
Nguyễn Ngọc gật đầu phụ họa: Cũng được.
Thế cô lại bức tranh dang dở kialeech_txt_ngu, sang vẽ vài nền hình động nhỏ.
Tờ giấy vẽ chưa được hoàn thiện ngũ quan kia bị ném tùy tiện lên giường của hai người.
Lục Thừa Vân lượng càng càng thấy chướng mắt.
Chỉ muốn ném nó vào thùng rác.
Nhưng nhớ đến tính khí của Nguyễn Ngọc, lại nhịn xuống.
Sáng sớm hôm saubot_an_cap, Ngọc tiếp tục đivi_pham_ban_quyen bày sạp.
nay trong đường rất vắng người, ngay cảvi_pham_ban_quyen ôngbot_an_cap cụ dưa cũng không tới.
Nguyễn Ngọc quy củ bày vẽ ra, sàng làm việc, nhưng đợi cả buổi sáng cũng vẽ hai bức.
Nghỉ mà mất sạch cả .
Nguyễn Ngọc nghĩ, hay là đổi sang chỗ nào đông người hơnvi_pham_ban_quyen mộtleech_txt_ngu chút, biết đâu tình hình khởi sắc hơnvi_pham_ban_quyen.
Bách Nguyên đếnbot_an_cap vào côbot_an_cap dọn hàng.
Hôm nay vẫn một bộ đồ màu hồng, Ngọc nhận ra đó là thương hiệu Chanel, hiệu đồng hồ thì cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không rành lắm, nhưng một sinh viên đi học mà đồ hiệu thế này gia cảnh chắc chắn tốt.
Nguyễn Ngọc, trưa nay cuối cùng chị tới rồi, tôi chị đổi chỗ chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
An Bách Nguyênbot_an_cap thấy cô thì rất .
Nguyễn áy náy nói: qua nhà chị có việcvi_pham_ban_quyen đột nên bày sạp được.
An Bách Nguyên cười bảo: Vậy thì tốt , tôi còn tưởngleech_txt_ngu đợi được chị vẽ cho nữa.
Nói xong, cậu nhìn tác thu dọn của cô rồi hỏi: Có phải chị sắp nghỉ rồi không, để tôi lại tới tìm chị nhé?
Nguyễn Ngọc không nỡ để người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải chạy đi chạy lại nhiều lần, bèn nhìn đồng hồ rồi nói: Không , giờ vẽ luôn đi, vừa quabot_an_cap chị đã xongbot_an_cap đường nét của bạnleech_txt_ngu .
Cô lấy giấy trắng còn thiếu ngũ quan kia ra, kẹp lên bảng vẽ.
An Bách Nguyên hơi ngẩn người, sau đó xuống đồng hồ đeo của mình. Xem ra nhận ra mónleech_txt_ngu đồ này, nên đã ghi nhớ cậu từ trước và chuẩn bị sẵn tranh.
An Bách Nguyên cười rạng rỡ , chỉ là ý ấy không chạm tới đáy mắt.
Lần này Nguyễn Ngọc dựa trên thật, cuối nhìn dáng mắt của cậu, quả nhiên là đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt đào .
Nghe nói con trai cóbot_an_cap mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đào hoabot_an_cap rất được phái nữ yêu thích, nhưng phần lớn đều là hạng phong bạc bẽo.
Nguyễn Ngọc chưa biết nhìn người lắm, nhưng luôn cảm thấy ánh mắt của An rất sạch sẽ, chắc không phải hạngleech_txt_ngu lăng nhăng tình đâu.
Nếu không thật đáng .
Bức vẽleech_txt_ngu chỉ mất năm phút là xong, Nguyễn Ngọc đưa tranh cho cậu rồi bắt dọn sạp.
Bách Nguyên cầm bức tranhvi_pham_ban_quyen quan sát kỹ lưỡng, ngoài việc kỹ thuật vẽ rất tốt, trong của còn chứa cảm xúc, bởi vìleech_txt_ngu cô đã vẽ mắt cậu rất sạch sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong như một dòng suối.
Đây là lần An Bách Nguyên thấy mặt mình được như thế này.
Cậu hài lòng.
Sau đó, dứt khoát mã thanh toán tiền.
Tài khoản đã : 10.000 tệ.
Nguyễn Ngọc kinh hoàng đầu.
An Bách Nguyên vẫn mang vẻ mặt vô tội.
Nguyễn yếu ớtvi_pham_ban_quyen : Bạn bấm thừa ba số không à?
Câu này hỏi ra cô cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin.
bình thường cùng lắm là một số , làm sao có thể bấm thừa một lúc ba số .
An Bách Nguyên cười nói: Không có bấm thừa đâu, tôi tranh đáng giá ngần ấy tiền, một vạn còn là rẻ đấy.
Ngọc hoảng hốt: Đừng như vậy, trả lại tiền cho bạn ngay đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
An Bách Nguyên mở trang mã QR cá nhân , đưa tới với thất vọng: Được , vậy chị kết bạn WeChat với tôi đi.
Nguyễn Ngọc không chút do mà kết bạn ngay. Mười nghìn tệ, ai mà chẳng muốn. Nhất là khi gia cảnh nhà cô túng quẫn thế này. Nhưng cô không thể nhận số tiền đóbot_an_cap, An Nguyên trông qua là biết tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí trẻ con, sau này chắc chắn sẽ hối .
Sau kết bạn WeChat, cô chóng chuyển trả số tiền thừa cho ta. Nguyên mỉm cườivi_pham_ban_quyen vẫy vẫy điện thoại với cô: Vậy tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không làm phiền em tan làm nữa, hôm khác tôi sẽ dẫn bạn học tìm em vẽ tranh.
, tạm biệt.
Đợi An Bách Nguyên đi rồi, Nguyễn Ngọc nghĩ càng thấy ổn. Cô nhớ hình như hoàn tiền thì nhất thiếtleech_txt_ngu phải kết bạn WeChat. Cô cauvi_pham_ban_quyen mày, nhìn chằm chằm vàovi_pham_ban_quyen WeChat của Bách Nguyên, cân nhắc hồi lâu rồi nhấn chặn. hiểu sao cô cứ thấy không yên tâm. Nguyễn Ngọc, với tinh cảnh giác cao độ, cảm thấy cái đình nghèo khó của mình không nổi một cú nào đâu.
Lục Thừa Vân bắt gặp An Bách Nguyên trên đường. Bình thường anh sẽ không chú ý đến những không liên nhưleech_txt_ngu vậy, nhưng An Báchvi_pham_ban_quyen mặc quá đỗi bật, cả bộ màu hồng, ngay cả tóc cũng nhuộm hồng, từ xa đã rõ một. Cậu thanh niên đang cúi đầu nghịch điện thoại, dường như không để đến đường. Lục Vân vô tình liếc mắt, thấy trang WeChat đang mở trên điện thoại chính là ảnh đại diện của Nguyễn Ngọc.
Giữa trưa oi , bầu không khí bỗng chốc trở lạnh lẽo. Lục Vân khựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tại chỗ, nắm đấm siết chặt. An Bách Nguyên đi xa phía sau anh, giận trong lòng Lục Thừa Vân càng lúc càngleech_txt_ngu lớn.
Thế mà đã kết bạn WeChat rồi. Thậm chí đến anh chưa có. Dựa cái gì chứ? Thừa nhìn bản trắng , anh nghèo đến mức ngay cả một chiếc điện thoại cũng không có, còn cái thằng tóc kia, trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổ tay lại đeo một chiếc đồng giá bốn triệu tệ.
Đêm đó, Lụcbot_an_cap Thừa Vânbot_an_cap làm việc đếnbot_an_cap rạng sáng. Mồ hôi đầm đìa, tế bào nhưleech_txt_ngu gào thét, cơ quan trong cơ thể vận hànhbot_an_cap . Anh phải tiết tiền mua điện . Những côngbot_an_cap nhân làm cùng thấy vậy đều khiếp . Thanh niên này lấy đâu ra sức trâu thế không biết? Định khiến tất bọn họ mất việc vì khôngleech_txt_ngu chạy đua kịp sao?
Lục như không mệtbot_an_cap mỏi, đến mười haibot_an_cap giờ vẫn muốn tiếp, cho đến người bênbot_an_cap ngoài vọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào: Thừa Vân, cô bạn gái xinh của cậu đến tìm kìa.
Các bạn công nhân đầu trêu :
Nhìn xem, làm muộn thế này, gái xót rồi chứ .
mau đi, để cho chúng tôi con với.
Lục Thừa số thật đấy, để tôi ra xem bạnvi_pham_ban_quyen gái cậu đẹpvi_pham_ban_quyen cỡ nào?
Tôi nữa, tôi cũng xem!
Thừa Vân đương nhiên để họ xem. Anh đẩy đám bạn làm ra sau, đóng sầm cửa lại sải chạy ra .
Ơ , đàn ông con gì mà hẹp hòi thế? cười anh nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọn của đám người phía sau vọng tới.
Cơn giónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai giờ thật mát mẻ, xua đi cái nóng ngày. Nguyễn Ngọc đang mặc một chiếc váy màu sữa đáo, lo đi đi lại lại tại chỗ. Thấy anh ra, cô mới thở phào, hờn dỗi nói: Lục Thừa Vân, không giữ lời!
ràng đã hứa với cô là ngày sẽ về nhà trước mười giờ. Kết bây giờ đã mười hai rồi, anhbot_an_cap vẫn chưa có định về. Nếu không phải biết anh nghèo rớt mồng tơi, cô đã nghi anh đi chơi bời lổng ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu rồi.
Nhìn cô gái đứng lẻ loibot_an_cap cổng, giữa đêm hôm khoắt đến đón mình vềleech_txt_ngu nhà, cơn giận suốt cả buổi chiều của Lục Vân tan biến sạchbot_an_cap sành sanh. Chẳng hiểu sao, trong lòng chợt dâng lên một luồng xung động, nếu cứ thế lao đến ôm lấy , chờ đón anh sẽ là một tay mềm mại cùng hương thơm thanh khiết thấm lòng .
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh đã kiềm chế lại. Quần áo anh bẩn, người anh bẩn, ngay cả cũng bẩn. Một người thỉu như anh làm lấmleech_txt_ngu cô sạch sẽ tinh khôi kia. Lục Vân đứng trước mặt , bịa ra một lý do: Làm việc hăng say quá nên chú ý thời gian.
Nguyễn Ngọc lập tức nổi hỏa: Người ta chỉ nói chơi bời hăng say, chứ làm gì có làm việc khổ hăng say đến thế, vấn đề à?
Cô gái tức đến đỏbot_an_cap mặt, làn da trắng ngần, mắt dù đang bốc hỏanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng là sự quan tâm và lo lắng. Chỉ cần sơ sẩy một chút, thậm chí cô có thể khócleech_txt_ngu ra được. Yếtbot_an_cap khẽ chuyển động, đôi môi mỏng mím , lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu anhvi_pham_ban_quyen chịu nhún nhường: là thế.
Nguyễn Ngọc: … Lại thêm nghi ngờ nam chính mình mắng đến ngốc luôn .
Nhớ đến lời nguyền nuôi heo, cô im lặng chuyển chủ đề: Về nhà thôi, chúngleech_txt_ngu phải đi ngủ rồi.
Lông Lục Vân nhướng lên, nắmbot_an_cap bắt được từ khóa quan trọng. Ngủ… là kiểu ngủ nào? Lục Thừa Vân bắt đầu liên tưởng viển vông.
Khu hậu cần cách chỗ họ ở một cây số, Nguyễn Ngọc đi phía trước thèm ý anh, Lục Thừa Vân giữ khoảng cách xa không gần đi theo . Nhưng vóc dáng anh quá cao lớn, phía trước cô gái ăn mặc sạch sẽ đẹp đi đêm, anhvi_pham_ban_quyen lạileech_txt_ngu lếch thếch bẩn thỉu bám theo sau, giữa đêm hôm khuya khoắt nhìn rấtbot_an_cap giống kẻ biến theo đuôi.
Anh vệ trong bốt trực bên hét lớn về phía anhleech_txt_ngu: Này, làm cái gì đấy?
Nguyễn Ngọc Lục Thừa Vân quay đầu lại, vẻ mặt đầy thắc mắc. Anh bảo vệ đầy tinh thần chính nghĩa, tay cầm bộ đàm bước tới, chỉ Thừa Vân quát: Đây làbot_an_cap Kinh, dám đi theo đuôi cô bé , tin tôi cảnh bắtleech_txt_ngu cậu không!
Nguyễn : …
Lục Thừa Vân: …
Nguyễn Ngọcbot_an_cap muốn cười mà không dám cười. lạch bạch chạy lại, khoác taybot_an_cap Thừa Vân giải : Anh bảo vệ, cảm ơn anh, nhưng anh ấy là bạn trai tôi, phải biến thái theo đuôi đâu ạ.
Anh bảo vệ nhìn sự tương phản rõ rệt giữa hai người, tuy không nói gì biểu cảm trên mặt như đang mắng thầm. Loại thế này tìm được bạn gáivi_pham_ban_quyen sao?
Tâm hồn mong manh Thừa lại bị kích độngbot_an_cap. nắm ngược tay Nguyễn Ngọc, rảo bước về nhà. này cũng chẳng quan tâm mình có bẩn hay không nữa, cùng lắmvi_pham_ban_quyen về bảoleech_txt_ngu cô rửa là , lòng tự trọng của người đàn ông khôngvi_pham_ban_quyen cho phép anh nhẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịn. Dám bảo anh là kẻ theo đuôi, thật quá .
Đèn trong phòng khách sạn vẫn sáng, Lục Thừa Vân vừa cửa đã kéo cô đi tay, kỳ cọ mấy mới thả cô ra. Nguyễn Ngọc đứng đó, trong chỉ câubot_an_cap : Tôi là aileech_txt_ngu, đây là đâu, định làm gì? Người đang giận không phảileech_txt_ngu là cô sao? Sao bỗng chốc lại đổi thành anh rồi?
Nguyễnvi_pham_ban_quyen Ngọc vừa định cãileech_txt_ngu lý với anh, quả vừa quay lại đã thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh cởi áo trongvi_pham_ban_quyen phòngleech_txt_ngu tắm, cơ bụng rệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net múi, cơ ngực lại càng săn chắc đến mức trông còn đáng sợ cả lúc mặc . Nguyễn Ngọcbot_an_cap trợn tròn mắt, vội vàng quay đi. Phi lễ vật thị, phi lễvi_pham_ban_quyen vật thính. Mình phải là kẻ háo sắc!
Thừa Vân ý đến phản ứng của , ngỡ cô ghét bỏ lem luốc , sắc mặt lại trầm xuống. Tiếng nước nóng àobot_an_cap ào chảy. Anh tắm rửa sạch sẽ rồi mới bước ra. Nguyễn Ngọc đã nằm trên giường, quay về phía anh điện thoại. Lục Thừa Vân bỗng nhớ lại chuyện ban sáng. Chẳng lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đang nhắn tin với cái thằng tóc hồng ?
lên thật nhanh chóng. Lục Vân leo lên giường, định nhìn màn hình điện thoạileech_txt_ngu của , kết quả ghé đầu nhìn sang thì thấy màn hình thui. Cô đã ngủ . Lục Vân không thấy được thứ mình , chút thất vọng, lại có chút may mắn. Anh xuống nhìn cô, tiếng cô gái nhẹ đến mức không nghe , yên tĩnh khiến người hơi lo lòng.
Thế là như ma xui quỷ khiến, Lục Thừa Vân đặt ngón tay dưới mũi cô. Một giây, giây. Đến giây thứ ba, cuối cùngleech_txt_ngu mới có luồng hơi thở yếu phả lên tay anh, khiến ngón khẽ run rẩy. Lục Vân yên rồibot_an_cap. Cô vẫn còn sống.
trong chăn, Lục Thừa Vân cảm thấyvi_pham_ban_quyen hơi nóng, anh cứ ngỡ là do chăn của khách sạn quá dày, cho đếnvi_pham_ban_quyen khi trong cơn mơ màng đêm, anh mơ thấy một giấc mơ. chiếc chăn nóng , cánh tay mát của vươn tới, thể tuyệt mỹleech_txt_ngu dán sát vào lồng ngực anh. Đó là sự va chạm giữa băng lửa. có giọng mềm mạibot_an_cap của cô gái hơi bên anh, dụ dỗ đầy ngọt : Lục Thừa , phải muốn đi ngủ sao?
Thừa Vân cảm thấy người càng hơn. Anh tay , cằm cọ tới cọ lui trên cổ cô, thắt lưng cũng áp sát vào cơ thể cô, đôi chân dài quấn chân cô, ngón tay cũng ngủ của cô lên. Cơ con gái mềm mại vừa nớt.
Lục Thừa Vân lật chăn, nhanh cởi bỏbot_an_cap y phục.
Cánh tay thiếu nữ thanh mảnh ôm lấy , khẽ rên rỉ bên tai.
Cơ thể anh cứng như một tảng , cho đến khi cánh cửa cực lạc rốt cuộc cũng mở .
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, khoái tỏa.
Lục Thừa tỉnh dậy với bộ não hoàn toàn trống rỗngbot_an_cap.
Anh thở dốc, nhìn sang côvi_pham_ban_quyen gáileech_txt_ngu bên cạnh.
Nguyễn Ngọc ngủ rất ngoan, gần như không hề thay tư thế, vẫn quay lưng về phía anh, để lộ chiếc trắng ngần cùng vài sợi tóc mai xòa.
Thừa Vân chút ngẩn ngơ.
Đây là đầu tiên anh mơleech_txt_ngu thấy mộng xuân.
Mà nhân vật chính trong giấc mộng ấy lại …
Lục Thừa Vân vốn dân tự nhiên, có anh thể hiểuvi_pham_ban_quyen nổi trong đầu đám viên khoa văn chương lấy đâu ra lắm chuyện yêu đương, phong hoa tuyết nguyệt đến thế.
Anh cũng nghĩ rằng, việc bạn gái chẳng qua là tìm một vợ, cho mình một đứa con, ba người tạo một gia theo đúng nghĩa tục, như vậy coi là một đời viên mãn.
Thế , giữa biến cố phá sản này.
Trong nhà kỹ, chật hẹp và rẻ tiền này.
Anhvi_pham_ban_quyen lại nảy sinh ý niệm ái ân.
Hình như biết thứ mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họbot_an_cap đời để theo đuổi là gì rồi. Đó là hạt nhân của hôn nhân, cũng là tồn tại nằm trên cả hôn nhân.
Lục Thừa , sao anh lại giặt đồ nữa ? Nguyễn Ngọc vừa mở mắt ra đã thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục Thừa Vân đang phơi quần ngủ.
Hắn dụi mắt, thấy giá áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn treo cả quần áo anh giặt xong tối qua.
Lạ , sao chia làm hai lần giặt nhỉ?
Hắn nhớ Lục Thừavi_pham_ban_quyen Vân đồ để thay mà.
Lục Thừa Vân chút tự nhiênbot_an_cap, chẳng quay đầu lại mà nói: Lúc nãy mặt vô tình làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ướt.
Thế sao phải giặt lại cả ? Nguyễn Ngọc đầy thắc , phơi khô là rồi sao?
Lục Thừa : …
Lần đầu tiên anh cảm thấy Nguyễn Ngọc không phải là mộtleech_txt_ngu kẻvi_pham_ban_quyen ngốc.
Khả năng phản ứng của rất nhanh, tư duy logic cũng mạnh.
sinh ưu tú vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net IQ lên tới 160 bị làm cho câm .
Để che giấu thật là mình đang nói dối, anh thốt ra một kéo chỉ số thông minh cách trầm trọng: Học hỏi .
Nguyễn Ngọc cười lớn.
Hắn cười nhạo đầy sảng khoái: Anhbot_an_cap ngốc thật đấy, Thừa Vân, anh chỉ có cái đầu thông minh , chứ kinh nghiệm sống thì chẳng bằng tôi đâu.
Lục Vân: …
là một ngày cảm thấy hổ thẹn thầy giáo chính bản thân .
Hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyễn Ngọc không ra dưới gầm cầu vượt bày sạp mà đi đến hàng điện thoại , tìm một chiếc điện Redmi cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiệu năng trên giá nhất: Cái rẻ nhất là bao tiền?
Kể từ qua, khi chờ mãi không thấy Lục Thừa về, lại còn phải chạy đến tận khu công nghiệp tìm người giữa đêm khuya, Ngọc thấy nhất định mua điện thoại.
viên nhiệtbot_an_cap tình giới thiệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Mẫu này là rẻleech_txt_ngu nhất tiệm em, chỉ có 341 tệ, hợp cho học sinh và người già, đáp ứng tốt nhu cầu sử dụng hàng ngày.
Ngọc bị nghẹn mộtvi_pham_ban_quyen chútleech_txt_ngu.
Dẫu biết điện thoại của Lục Vân lắm là dùng để nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi và dùng WeChat, nhưng để anh dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dòng máy dành cho thì có hơi quá đángvi_pham_ban_quyen không nhỉ?
Nhưng lại, cũng chẳng còn dư dả tiền bạc.
Quá đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì quá đáng vậy.
Tôi lấy cái này, ơn lời thiệu cô.
Sau khi mua điện thoại, Nguyễn Ngọc lại đi tới điểm giao dịchvi_pham_ban_quyen: Cùng một chứng minh thư có thể ký hai số điện thoại không?
Được ạ.
Vậy làm giúp tôi chiếc thẻ SIM. Nguyễn Ngọc chứng minh thư cho viên.
Dù chứng minh thư Lục Thừa Vân không bị ngân hàng đóng băng, nhưng số điện thoại cũ đã bị gọi cháy máy rồi, dùng thông tin của hắn ký vẫn an toàn hơn.
Sau làm xong mọi việc.
Nguyễn Ngọc lại mang bảng vẽ dưới gầm vượt bày . Vốn dĩ hắn muốn đổi khác, nhưng hằng ngày Lục Thừa đều đưa , hắn vẫn chưa nói với anh tiếng.
nay là ngày Lập thu, thời có chútvi_pham_ban_quyen mátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẻ.
Từng đôi tình nhân đi ngang qua tay cầmvi_pham_ban_quyen sữa, hình như là tràoleech_txt_ngu lưu mới Ly trà sữa tiên của thu, thật là có ý .
Nguyễn Ngọc thấy họ thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạnh phúcbot_an_cap.
Hắn thảo lên bảng vẽ góc nghiêng của đôi đang bước đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chàng trai mỉm cười, cô gái cầm ly trà sữa tới bên miệng anh, khung cảnh cực kỳ diễm lệ.
Nguyễn vẽ rất vuivi_pham_ban_quyen vẻ.
Dù cặp đôi kia hề nhờ hắn vẽ, họ chỉ đileech_txt_ngu qua, chỉ là một ngày bình của họ.
Khi Lục Thừa Vân xách hộp cơm đi tới, hắn đangleech_txt_ngu tập trung vẽ tranh, diện cũng chẳng có kháchvi_pham_ban_quyen nào.
Anh đặt hộpbot_an_cap cơm xuống như lệ, không nói lời nào định rời đi.
Nguyễn Ngọc vội gọi anh lại: Đợi đã Lục Thừa Vân, tôi mua cho anh chiếc điện thoại mới .
Thừa Vân khựng .
Anh đầu thấy Nguyễn đang ra, hắn vứt vỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộp , chiếc điện thoại mới đã cài xong cho anh.
điện thoại và tài khoản WeChat đều dùng chứng minh thư của để đăng ký, anh yên mà dùng. Nếu muốn tải thêm ứng dụng cũng có thể dùng danh nghĩa của tôi, số điện thoại tôi gửi vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net WeChat cho anh rồi.
Nguyễn Ngọcbot_an_cap chânvi_pham_ban_quyen nói: biết anh cũng có tài khoản WeChat riêng, nhưng tôi lo sẽvi_pham_ban_quyen người gây phức, nên cứleech_txt_ngu dùng mới này trước đi.
Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân không nhận.
Anh hoặc hỏi: Không phải định để dành tiền mua quần áo thu ? tự nhiên lại nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến chuyện mua điện thoại cho tôi?
Nguyễn Ngọc đã soạn sẵn lý do.
giận dỗi : Tôi không cần sửavi_pham_ban_quyen mái nhà mà chẳngbot_an_cap tìm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh đâu, không muốn nửa đêm còn phải chạy xa như thế để anh tan làm.
Đôi đang nhíu của Lục Thừa Vân giãn ra, ra là vậy.
Anh nhậnvi_pham_ban_quyen lấy điện thoại: Cảm ơn.
Thấy anh nghi ngờ gì, Nguyễn Ngọc mới yên tâm: Vậy anhbot_an_cap về làm việc đivi_pham_ban_quyen, cố màleech_txt_ngu kiếm tiền, tôileech_txt_ngu phải mua áoleech_txt_ngu khoác đại y nữa đấy.
Được.
Lục Vân điện thoại rời đi, suốt dọc cứ mân không rời tay.
Tuy so với chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện thoại anh dùng trướcleech_txt_ngu đây, năng của giản hơn, hệ cũng không mượt mà bằng, nhưng vẫn hơn là có cái nào.
Cho đến khi, một thiếu trước chắn mất đường đi của anh.
Thừa Vân ngước mắt, nhìn thấy mái tóc hồng rực rỡ mắt kia.
Nghĩ đến việc WeChat của Nguyễn Ngọc, sắc mặt Lục Thừa Vân sầm xuống.
An Bách khoanh tay trước ngực, lạnh lùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liếc nhìn điện của anh một cái, mỉaleech_txt_ngu mai:
Anh kiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cô ta bao nhiêu , màbot_an_cap ta chỉ mua cho anhbot_an_cap cái điện thoại rách nát này thôi sao?
Lục Thừa lập tức nghe ra điểm bất thường.
Chẳng phải cậu tabot_an_cap là người theo đuổi Nguyễn Ngọc sao?
Sao lưng lại hạ thấp ấy như vậy?
Liên quan đến cậu? Lục Vân lạnh giọng.
An Bách Nguyên tháo bỏ lớp mặt ngoan ngoãn, đôileech_txt_ngu mắt đào nhếch , giọng điệu khinh miệt: cả dì giúp việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quét dọn nhà sinh nhà tôi cũng dùng này.
trai này, của anh đã khổ sở đến mức này rồi sao?
Lục Thừa Vân cất thoại, nheobot_an_cap mắt lại.
Rốt cuộc là ai?
Hắn không nhớ mình có một đứa emleech_txt_ngu trai nào bất cần đời như này, lại còn mặcvi_pham_ban_quyen toàn đồ đắt tiền trên .
Bách cười nói: Tôi đã tra rồi, mỗibot_an_cap ngày anh phải làm haileech_txt_ngu công việc tay chân, một tháng hơn mười nghìn tệ. Tuy không nhiều lắm ít nhất cũng không đến phải lưu lạc cănbot_an_cap hầm này để . Anh à, đều là do chân anh thôi.
Đừng gọi tôi là , thân, nghe kinh tởm lắm. Lục Thừa Vân chỉ nghe lọt tai đúng một câu trọng tâm .
Anleech_txt_ngu : …
Cậu đổivi_pham_ban_quyen lại cách xưng : Học trưởng Thừa Vânvi_pham_ban_quyen, tôi trốn nhà đây tìm anh đấy. Ông nội nói, cần anh có thể khởi nghiệp thành công một lần nữa, ông sẽ để anh về . Nhưng anh cứ để ta làm vướng chân như thế này thì đến mùa cũng chẳng về được.
Lục Thừa hoàn toàn khôngleech_txt_ngu hiểu cậu tavi_pham_ban_quyen đang nói gì, mất kiên nhíu chặt mày: Nhận nhầmleech_txt_ngu người rồi đúng không?
Nói đoạn, hắn gã tóc hồng sang một bên. Hắn chẳng lãng phí thời gian với hạng người này chút nào.
An Bách Nguyên đuổivi_pham_ban_quyen theo nói: Cô bạn gái đó của anh cực kỳ hám tiền. ta bày hàng ở đây mấy ngày mà kết bạn mỗi mình tôi, anh biết tại sao không? Bởi vì cô ta nhìn ra chiếc đồng hồ đang đeo trị giá mấy triệu tệ, cô ta muốn ngoạileech_txt_ngu tình đấy.
Nhắc chuyện kết bạn WeChat, Lục Thừa Vân lại thấy mình.
Hắn đầu lại : Đó là do cậu cứ nhất quyết đòi chuyển thêm côleech_txt_ngu ấy, cố tìnhvi_pham_ban_quyen lừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô kết bạn.
Đừng tưởng hắn nhìn . nhìn thấy rất ràng.
An Bách Nguyên cười: Chuyển tiền thì cũng đâu phải bạnleech_txt_ngu WeChat, mã nhận tiền ra cũng được mà.
Anh đừng có không tin, đối là hạng nữ hámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền. Không tin để tôi nhắn tin cô ta tối nay đi ăn , anh xem cô ta có không!
Vừa nói, cậu ta vừa cúi đầu soạn nhắn thật nhanh.
Lục Thừa Vân lập tức hỏa: Bạn gái thế không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu đến thử.
Hắn tay định ngăn . Nhưngvi_pham_ban_quyen An Bách Nguyên đã nhanh gửi tin nhắn đi.
Trong lúc hai người đang tranh chấp, trên khung điện thoại bỗng xuất hiện dấu màu đỏ.
phương đãleech_txt_ngu bật năng minh bạn bè, bạn chưa phải là bạn bè của người này. Vui lòngbot_an_cap yêu cầubot_an_cap kết bạn, sau khi phương chấp nhận mới cóleech_txt_ngu thể trò chuyện.
An Bách Nguyên: …
An Nguyên ngơ ngác hỏi: Anh lén lấy của rồi xóa à?
Cậu ta tin lại có cô nào dễ dàng kéo đen một cá lớn mình. Ai mà lại từ chối người theo đuổi vừa đẹp trai nhiều tiền cơ ?
An Bách Nguyên sững sờ một gã hề.
Lục Thừa Vân tiến tới đấm cậu một cú, khiến mặt thằng nhóc này đỏ bừng một mảng.
Hắn cảnh : Tôi không cần biết cậu nhắm ai, hãy xa cô ấy ra, nếu không đừng trách tôi không khách khí.
An Bách Nguyên ôm mặt, nhìn theo bóng lưng của hắn, ức nóibot_an_cap: Anh à, nóng tính quá đấy, em đangbot_an_cap giúp anh mà…
Sau khi Thừa Vân rời đi, càng nghĩ càng thấy chuyện này thật khóbot_an_cap hiểu.
Gã tócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồng đó biết tên hắn thì không có gìbot_an_cap lạ, dù sao trước hắn thường xuyên hiện trong các cuộc phỏng vấn trên tivi, nhưng lạileech_txt_ngu thể điềuvi_pham_ban_quyen tra rõ cả công việcvi_pham_ban_quyen hiện tại của hắn… rốt cuộc là muốn gì?
Lục Vân nhớ mình có thù nào như vậy.
Nghĩ đoạn, hắn nhìn chiếc điện thoại trong tay, bấm một dãy số gọi đi.
Người ở đầu dây bên kia đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bận, bênvi_pham_ban_quyen cạnh còn có người báo cáo công . Lúcbot_an_cap này nhận được một cuộc gọi từ số lạ, giọng điệu anh ta lộ vẻ thiếu : Alo, ai ?
Là tôi, Lục Thừa Vân.
Đầu dây bên kia lập tức vang lên hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỗn loạn, dườngbot_an_cap như thoại bị xuống đất vì quá kinh ngạc, sau đó mới được nhặt lên, giọng trở nên cung kính vô cùng: Học trưởng, anh… anh hiện vẫn ổn chứ?
ở đầu dây bênbot_an_cap kia là học đệ của Lục Thừa Vân, Lương Tuyền. Cũng là một trongbot_an_cap những người đồng sáng lập công ty cũ hắn.
Kể sau khibot_an_cap công ty phánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sản, Thừa mất , bọn họ đều sợ hắnvi_pham_ban_quyen nghĩ quẩn, đã đến đồn cảnh sát báo án không biết bao nhiêu . Giờ đây, cuối cùng cũng có tin tức của Lục Thừabot_an_cap Vân.
Lương Tuyền xúc đến nước mắt chực : Mấy tháng nay hoàn toàn không cóvi_pham_ban_quyen gì của anh, bọn em lo đến phát điên rồi. Học trưởngbot_an_cap, rốt cuộc anh đã đi đâubot_an_cap vậy?
Lục Thừa Vân nghe ra sự lo lắng trong giọng điệu của anh ta, lòng thấy ấm áp, giọng nói cũng dịu đôi chút: Mọi dạo này thế nào?
Lương Tuyềnvi_pham_ban_quyen sụt , nói hơivi_pham_ban_quyen nghẹn ngào: ạ, tốt . Nhóm Cầu đang tái khởi nghiệp, đã được vòng gọi vốn đầu tiên; em thì chọn ổn định, công lớn để làm việc, dưới tay cũng đang dẫn dắtleech_txt_ngu mấy chục người làm dự án.
Nói đến bản thân, anh ta nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nảy ra ý nghĩ: Học trưởng, anh khởi nghiệp rồi sao? Chỉ cần anh cần, em có thể từ bất cứ lúc nào để tham gia .
Lục Thừa Vân im lặng hồivi_pham_ban_quyen lâu. Cuối cùng hắn vẫn hỏi ra câu đó: Tại sao lại tưởng tôi đến thếvi_pham_ban_quyen?
Tuyền nghe vậy thì nực cười, anh dở khóc dởvi_pham_ban_quyen cười đáp: Tất nhiên muốn cùng anh gây dựng nghiệp rồi. Học trưởngbot_an_cap, anh em, em tin rằng tương nhất định có thể tiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra sân chơi đẳng cấp thế .
Vân mới nực . Tuyền quá mù quáng tin tưởng hắn, không rằng tiền hắn nợvi_pham_ban_quyen, mấy kiếp cũng chẳng trả hết được.
Tuy , Lục Thừa không anh ta mất hứng mà chỉ : Tạmleech_txt_ngu thời tôi chưa cóvi_pham_ban_quyen dự đó, cậu cứ làm tốt việc của .
Lương Tuyền lắp bắp: Vậy… vậy trưởng, đây phải số điện thoại mới của không? Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng ? bạnleech_txt_ngu với anh nhé?
, hãy cho người khác biết. Lục Thừa Vân vẫn chưa đủ mặt mũi để đối diện với những anh em từng đi theo mình.
được, học trưởng, em kết bạn ngay ! Lươngvi_pham_ban_quyen nhanh chóng kết bạn WeChat vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn.
Lục Thừa Vân chỉ mới xem tin nhắnleech_txt_ngu một buổi chiều, đến lúc tan nhìn lại thì thấy có hơn 99 nhắn chưa đọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hắn cứ Ngọc xảybot_an_cap gì, mở ra xem thì toàn đều là tinleech_txt_ngu từ một người tên là Tử.
Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân: …
Nghĩ đến những lời cảm động của Lương Tuyền hồi chiều, hắn đã để không tắt thông báo tin nhắn của đối phương.
Lục Thừavi_pham_ban_quyen Vân lướt ngón tay xem người đàn ông để hình đại diện con chó Husky vãn rằng mình đã lo lắng và nhớ hắn đến nhường nào, rồi vềleech_txt_ngu tình hình gần của bản thân, cũng như nần của công ty cũ, từng tin nhắn một cứ thế hiện ra.
đó, anh ta còn ướm hỏi xem Thừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân có cần dùng tiền không, nói rằng trong tay vừa tiết kiệm được mấy trăm nghìn tệ.
Lục Thừa Vân trả lời tin nhắn cùng: cần đâu, cảm .
Lương Tuyền giống như để chế độ thông báo đặc biệt cho , lập trả ngay: Luôn sẵnvi_pham_ban_quyen sàng chờ lệnhbot_an_cap trưởng! / lỉnh/ /lém lỉnh/
Thừa Vân: … Vẫn cái đức hạnh cũ đó.
Hắn nhớ lại chuyện buổi trưa, hỏi thêm một câu: Cậu nhớ chúng từng đắc tội với sinh năm ba tóc hồng nào khôngbot_an_cap?
Hoặc là con nhà đạibot_an_cap gia kinh , họ Anbot_an_cap.
Lươngbot_an_cap Tuyền trả lời rấtvi_pham_ban_quyen nhanh: Tóc hồng họ An? Con trai nhà đại gia nào mà trẻ trâu ? Em chẳngbot_an_cap có gì cả! em hỏi bọnbot_an_cap Tử xem !
Được.
Lục Vânvi_pham_ban_quyen xong liền tắt điện thoại.
Trong đầu hiện câu nói của An Bách Nguyên.
Ông nội nói, chỉ cần anh có thể khởi nghiệp thành công một lần , ông anh nhà.
Ông nội của An Nguyên ai?
Về nhà rốt cuộc có ý gì?
Lục Thừa Vân không nổi, nhưng lại thật nực cười phải lòng vì một chẳng biết từ đâu ra.
Lương Tuyềnvi_pham_ban_quyen nhanh chóng gửi kết quả cho anh: Học trưởng, chúngleech_txt_ngu ta từng đắc tội với ai họ An cả. này hiếm gặp lắm, nhóm Cầu Tử cũng bảo có ấn tượng gì.
Biết rồi.
Lương Tuyền: rồi trưởng, vẫn còn ở bên cạnh người chứ?
Người đó chính là Ngọc.
Mấy em bọn họ đều không thích .
Họ thấy Lục Thừa Vânvi_pham_ban_quyen thừa đôi với người tốt hơn, nhưng người phụ nữ kia lại không biết điều, chẳng những xử không tốt với Lục mà lúc nào cũng bàybot_an_cap ra dáng vẻ của đại tẩubot_an_cap, không bọn họ thôi thìbot_an_cap nói họvi_pham_ban_quyen họcleech_txt_ngu trưởng vì suốt bắt anh tăng ca.
Nhưng dù không thích thì chẳng dám nói xấu đại tẩu lời, chỉ sợ sau này hai người hôn thật thì anh ta sẽ là người chịu trận.
Lục Thừa Vân cũng biết cậu đang nói ai: Chúng tôi vẫn ở bên .
Trái đang lơ lửng củaleech_txt_ngu Lương Tuyền cuối cùng cũng vọng.
Đã đến nước này rồi mà hai người họ vẫn chưa chia tay.
Lương Tuyền hết cách, nhưng ngón chữ thể hiện EQ cao: Vậy thì chị dâu cũng tốt chứ, chị ấy lòngleech_txt_ngu yêu anh.
Lục Thừa Vân thì thầm: Yêuleech_txt_ngu?
Anh nghe thấy từ ngữ có phần xa lạ này.
Một luồng ấmbot_an_cap áp lướt qua tim, nhưng lại cảm thấy không hẳn làleech_txt_ngu vậy.
Nguyễnvi_pham_ban_quyen Ngọc yêu anh… sao?
Lương Tuyền vẫn đang gửi tin nhắn: À đúng , hôm nay là Lập thu, em vừa mời toànbot_an_cap bộ nhân viên trongleech_txt_ngu bộ phận uống trà sữa đầu tiên của mùa thu, học trưởngbot_an_cap anh cũng đừng quên mua cho nhé. Yêu đương là phải có chút lãng mạn, nếu chị ấy chắc giận anh cho xem.
Lục Thừa nhìn mấy dòng chữ đó.
Không hiểu lắm, anh nghĩ nên làm theo.
Vì vậy tan làmbot_an_cap lúc mười giờ, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xách một ly sữa về nhà. Dưới cái đầy hoặc của Nguyễn Ngọc, anh : Mua cho em này.
Nguyễn mở ra xem, sững sờ.
Cô bật cười, cắm ống hút ly tràbot_an_cap sữa, nhấp một ngụm rồibot_an_cap mới chọc: Anh mà cũng biết Lập thu uống trà sữa à, bất ngờ thật . Mới học lỏm trên hôm nay sao?
Lục Thừa Vân bị xem thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lòng không phục.
Anhbot_an_cap cứng miệng nói: Thấy trên đường cũng một ly nên mang em một ly thôi.
Tuyệt đối thể thừa nhận là anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng chú ý đếnleech_txt_ngu đường, thực chất là được Lương Tuyền nhắc nhở.
Nguyễn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống thêmleech_txt_ngu nữa, giơ ngón tay cái tán thưởng anhvi_pham_ban_quyen: Không là , quan sát nhạy bén thật.
Ừ.
Lục Thừa Vân không khiêm tốn mà nhận lời khen này.
Đúngbot_an_cap rồi, nói anh một tiếng, mai đừng đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa cơm cho em . Em định đổi chỗ bày sạp, ở đâyvi_pham_ban_quyen ít người quá.
Lục : Được, em chọn được nào định vị chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , anh đi trước đây.
Vâng, để em tìm quanh đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chỗleech_txt_ngu nào hợp bày sạp không. Nguyễn Ngọc chọn một trí quay lưng về phía phòng tắm, vừa nhâm nhi sữa lướt điện thoại.
Cô tìm kiếm kinh nghiệm vàbot_an_cap Douyin.
Trên Xiaohongshu, đa số mọileech_txt_ngu người đều nên bày ở cổng khu lam thắng cảnh, dunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lịch ở đó có thời gian rỗi để ngồi xuống choleech_txt_ngu cô vẽ.
Ngọc lướt xuống Douyin, thấy một đoạn video ngắn mươi nghìn lượt , phát hiện đối phương vẽ cũng ra sao.
này mà cũng nổi tiếng được ?
Nguyễn Ngọc tò nghiên cứu, mở trang cá của người đóbot_an_cap ra xem, thấy có baleech_txt_ngu nghìn lượt theo dõi. Mỗi bức tranh vẽ ngũ thì giống nhưng thần thái lại không hề đạt, dưới phần bình luận lại có một đống muốn tìm anh ta để .
kênh trên trang cánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân: Mỗi ngày chỉ đơn, lịch đã kín một tháng .
Nguyễn Ngọc tức thì cảm thấy mình cũng được!
Mỗi ngày có thể năm mươi bức!
Hơn nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn vẽ đẹp hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta!
Lục Thừa Vânvi_pham_ban_quyen! Em tìm thấy cách tài ! Em cũng sẽ quay video lên Douyinvi_pham_ban_quyen để quảng bá tranhbot_an_cap của mình!
Nguyễn Ngọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phấn khích báo tin mừng cho Lục Thừa Vân.
Cô nóng lòng muốn chia sẻ niềm vui khám phá cơ hội doanh với anh.
Nào ngờ, vừa quay đầu lại đã nhìn thấyleech_txt_ngu Lục Thừa Vân trong phòng tắm. Vai rộng eonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thon, từng thớ cơ bắp rệt, dưới làn hơibot_an_cap nước mỏng , một giọt nước men theo cơ bụng săn chắc chảy xuống dưới.
Bộp——
Làleech_txt_ngu vòi hoa sen rơi xuống đất.
Bên trong lớp kính phòng tắm trong suốt, người đàn ông bị nhìn không một thứ gì.
tử Ngọc giãn ra, đôi mắt trợn ngược như quả vịt.
Tôi… tôi… tôi…
Anh… … anh…
Tôi, , tôi…
đất ơi!
Mặt Ngọc đỏ bừng lên trongleech_txt_ngu nháy !
Cô tức quay đầu , mắt lại, cố cơn thúc giục muốn hét lên, định lao ra khỏi cửa nhưng lại thấy làm vậy thì lộ liễu .
Trái tim đập thình thịch loạn xạ.
Như một đứa trẻ nghịch ngợm, liều mạng muốn thoát khỏi lồng ngực.
Tai imbot_an_cap phắc.
Nhưng dường như lại có tiếng nổ vang rền.
Cứu mạng với, cứu mạng .
Cô lớn bằng ngần này mà chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng phim giờ.
xem một cái đã trúng bản thực tế thế nàyleech_txt_ngu?
Nguyễn Ngọc hoảng loạn đến mức thở cũng trở nên dồn .
Bình tĩnh, tĩnh, nam chínhleech_txt_ngu chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nhân vật trong sách thôi.
Coi đang xem đi!
Nghĩ thìbot_an_cap nghĩ vậy, nhưng Nguyễn Ngọc chẳng còn mặt mũi nào mà ngẩng lên, vội vàng đứng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẽ phác thảo bốivi_pham_ban_quyen cảnh để tĩnh tâmbot_an_cap.
Khác với hỗn loạn của Nguyễn Ngọc.
Lục Thừa khoảnh khắc hơi thở khi bịvi_pham_ban_quyen cô nhìn bách, sau đó nhìn thấy ứng của cô lại thấy khá thú vị.
Thế này mà đã thấy ngại rồi sao?
Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân vòi hoa senvi_pham_ban_quyen dưới đất lên, tiếp tục sự nghiệp tắm rửa còn dang dở, thoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sữa tắm, nước, lau khô rồi đi ra.
Nguyễn Ngọc nghe thấy tiếng sau đi ra.
Hơi thở khó khăn lắm ổn định được, giờ lại loạnbot_an_cap nhịp.
Cô nhắmbot_an_cap mắt lẩm bẩm đọc chú tĩnh , kết quả là mới đọc đến câu thứ hai đã quên mất đoạn …
Nguyễn Ngọc căng thẳng như thể đang lén lút lẻn vào nhà tắm nam, toàn thân đều thấy không tự . Nhưng may mà Lục Thừa không hề nhắc đến chuyện lúc , chỉ nằm trên giường điện .
Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy mình vẽ không nổi, nhưng cũng chịu lên .
Mãi đến khi Lục Vân đặt điện thoại xuống, gọi : Mười một giờ , đi ngủ thôi.
Ngày họ cũng phải dậy lúc bảy giờ, không thể thức quá khuya.
Đến đây.
Nguyễn Ngọc lút dọn dẹp đạc, chột dạ chui phía trong giường, cả gần như dán chặt vào tường.
Anh tắt đèn đivi_pham_ban_quyen. Nguyễn Ngọc giả vờ bình tĩnh.
Lục Thừa Vân khôngbot_an_cap đi tắt đèn.
lại còn rướn người sang, khó : Em căng thẳng cái gì, chúng chẳng là người yêu sao?
Nguyễn Ngọc nuốt nước bọt.
Lòng bàn tay sắp đổ hôi rồi.
Cô cười gượng: có thẳng, làvi_pham_ban_quyen tại cái kính của nhà nghỉ này gây ngại quá, em nhất thời chưa chuẩn bị tâm lý thôi.
Lục Thừa Vân ồ một tiếng, lại sát người tới thêm chút , còn gần hơn cả trời mưavi_pham_ban_quyen hôm đó, hơi nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ thể sang, mang theo sự xâmvi_pham_ban_quyen chiếm và áp lực.
Nguyễn Ngọc không được lại lùi vềleech_txt_ngu góc tường.
Cứu, cứu mạng.
Nam chính anh ta muốn làm gì ?
Tôi chỉ là một nữ phụ độc ác tương lai sẽ bị anh tống nuôi lợn thôi mà, không lẽ chỉ lỡ nhìn thấy cơ thể anh mà đem xửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm đấy ?
Làm, gìvi_pham_ban_quyen mà dựa sát thế, mùa hè nóng lắm. Trán Nguyễn Ngọc đã rịn mồbot_an_cap hôi.
Lục Thừa Vân giơ tay gạt tóc của cô ra, có chút mồ hôi mỏng, nhưng anh lại ra bầu không khí kỳ lạ.
Nguyễn , em sợleech_txt_ngu tôi. Thừa định chắc nịchleech_txt_ngu.
Anh phải đang hỏi cô.
Không đợi trả lời.
Lục Thừa Vân lại hỏi: Em sợ tôi cái gì, tôi đã làm gì tổn thương em sao?
Nguyễnbot_an_cap Ngọc thầm nghĩ: Vì tương lai anh sẽ làm đấy.
Thấy không lấp liếm chuyện, Nguyễn Ngọc quyết định tung tuyệt chiêu của nguyên chủ.
Thế là cô nhắm mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, bỏ lương tâm, mắng loạn xạ: Thừa Vân, anh trông cứ như gấu trúc ấy, ai mà chẳng thấy sợ chứ!
Nguyên chủ vốn dĩ dùng từ gấu lớn để gọi .
Nhưng Nguyễn Ngọc thấy cách von này thực quá khó nghe, thế là đổi sang một từ gần nghĩa hơn.
Nào ngờ Lục Thừa Vân luôn im lặng chịu mắng, ngực bỗng phập phồng, tiếng cười trầm khe khẽ truyền đến.
Dường anh vừa thấy một câu chuyện đùa nào đó rất thú vị.
Nguyễn Ngọc cảm thấy mình bị sỉ nhục.
Cô dùng sức đẩy mạnh Lục một cái, hung dữ nói: cái gì mà cười, cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ gấu trúc nhà anh!!
Thừa Vân càng cười ngạo nghễ .
Anh tựa vào gối, cánh tay gác lên trán, đôi chân duỗi một co, lồng ngực rung lên bần bật theo suất caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cười không vang lên nhưng còn sống động hơn cả âm thanh.
Bị nhạo, Nguyễn Ngọc lườm một cháy mặtbot_an_cap.
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hực đi chân trần xuống đất, tắt đèn xong lại bực bội chạyleech_txt_ngu tót vào phía giường, phẫn uất chăn kín .
Trong bóng tối.
Lục Thừa Vân nằm , mắt dõi theo cô.
Nhà nghỉ không có cửa sổ, không dưới ánh trăng sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế , chắc chắn có thể nhìn cảm nhỏ nhen đang hờn dỗi củaleech_txt_ngu cô.
Cô nhỏ tức giận nói với anh: Lục Thừa , chia tay , anh dám nhạo tôi.
Nói xong cô lại đột nhiên căng thẳng.
Cảm thấy bản thân giận quá mất khôn, thế mà lại thốt ra lời ruồng bỏ nam chính.
Nếu việcvi_pham_ban_quyen này vào dây thần kinh nhạy cảm củabot_an_cap nam chínhleech_txt_ngu thì phải ?
Thực ra Thừa Vân rất sợ Nguyễn Ngọc chia tayleech_txt_ngu với mình.
Anhbot_an_cap đã dự liệu rấtvi_pham_ban_quyen , cảm thấy bản thân không chấp nhận nổi hậu khi hai chữ nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng khi thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe thấy rồi, lạivi_pham_ban_quyen rất đáng yêu.
Hoàn toàn giốngbot_an_cap với chia tay tuyệt tình trong tưởng của anhbot_an_cap.
Cô giống nhưvi_pham_ban_quyen chú mèo nhỏ làm nũng với anh vậy.
Lục Thừa Vân nhích người vào phía trong giường một chút, nhếch môi hỏi : Vậy định chia tay bao lâu?
Ít nhất phải mười tiếng đồng hồ. hơn nữa thì Nguyễn Ngọc sẽ không trụ vững mất.
Cô nam giận, thù dai mình, bắt cô nuôi thêm nhiều lợn hơn.
Lục Thừa quả nhiên lấn : Mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng thì lâu quá, giảm hai mươi phần trăm đi, anh lần sẽ không cười nữa.
Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồivi_pham_ban_quyen, támleech_txt_ngu thì tám tiếng.
Ngủ giấc vừa là tám tiếng đồng hồ.
Cả hai bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều cảm thấy mình đã hời vố lớn.
Nguyễn Ngọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới không dámvi_pham_ban_quyen thực sự bỏ mặc Lục Thừa Vân mà chạy trốn.
Nếu , thứ đợi cô sẽ là cả một thung lũng đầy những chú lợn con đang chờ đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho ăn.
sáng, Ngọc ngáp cái, vỗ vào lưngbot_an_cap người cạnh: Lục Thừa Vân, anh mau đi muavi_pham_ban_quyen bữa sáng đi, tôileech_txt_ngu đói rồi.
Lục Thừa Vân đã thức dậy từ lâu.
Nhưng anh xoay người lại, nghiêm túc : Đợi chút .
Đợi cái ? Mí mắt Nguyễn Ngọc dim chớp chớp.
Đợi làm hòa. Thừa , Thời hạn chia tay của chúngleech_txt_ngu ta vẫn còn thiếu ba phút nữa mới kết thúc.
Nguyễn Ngọc nghe vậy liền trợn tròn mắt.
Anh… anh còn tính cả thời gian nữa?
Lục Thừa Vân cô sâu sắc và nói: Điều này anh rấtleech_txt_ngu để đến từng nói của .
Nguyễn Ngọc: …
Thế thì hỏng rồi.
Đáng sợ nhất người có nhớ tốtvi_pham_ban_quyen lại còn , Lục Thừa Vân sau này chắc chắn sẽ tính toán nợ nần với cô li từng tí.
Nguyễn Ngọc tức tiunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghỉu.
Tươngleech_txt_ngu lai phía trước mịtbot_an_cap mù tối, khiến người ta chẳng cònleech_txt_ngu chút niềm tin nào.
Vẻ nhỏ sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóc đến nơi, hoàn khác xa với dự tính của Lục Thừa Vân, khác nào làm cho kẻ mù xem.
Lục Thừa Vân lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bò dậy lỗi: Anh đùa với em thôi, anh đi mua đây, chúng ta hòa rồi.
Nói đoạn, anh nhanh mặc quần áo, đóng cửa đi ra .
Nguyễn Ngọc ngơ ngác trước sự thay đổi của anh.
Rốt cuộc đây là thù dai hay không thù dai vậy?
Tâm con người là thứ khó nhất, đặc biệt là tư của thiên tài.
Nguyễn Ngọc định vẫn phải đối xử tốtvi_pham_ban_quyen với Lục Thừa Vân hơn một chút, việc tiếp chính là muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe đạp cho anh, cô phải tranhleech_txt_ngu thủ thời gian kiếm tiết kiệm tiền thôi!
điểm bày sạp mới của Nguyễn Ngọc nằm ở một danh lam cảnh 5A, có đủleech_txt_ngu loại hàng lớn nhỏ, ngay cả sạp vẽ có tới hai cái, cô chọn một chỗ cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa đối thủ cạnh tranhbot_an_cap bày hàng.
Nhờ lượng người qua lại đông đúc, sạp của Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc nhanhbot_an_cap thu hút sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nhiều người.
Một bức chỉ có mười tệ, rẻ quá đi mất.
Vẽ một bức, vẽ cho tôi một bức đi.
Có vẽ ảnh chung được không? Cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia đình ba người chúng tôi cùng vẽ.
Nguyễn đều ý hết, bậnbot_an_cap rộn tranh đến mức không tay.
Đợi đến khi cuối cũng có lúc rảnh rỗi, haileech_txt_ngu nam họa ngoàibot_an_cap bốnvi_pham_ban_quyen mươi tuổileech_txt_ngu ở phía diện cùng nhau đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới.
Một người đó nói mỉa mai: Côbot_an_cap bé này tay thật , bao nhiêu đơn hàng buổi sáng chạy sang chỗ cô hết .
Nguyễn Ngọc bắt đầu căng thẳng theo bản năng.
Cô rất ra xung đột người , trái tim đập thình liên hồi, sợ đối phương sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túm mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh cho một .
Tại cổng soát vé khu duleech_txt_ngu lịch xa, người xếp hàng đông đến mức kết thành những conbot_an_cap rồng dài, nhân viên vé đều bị nhấn chìm trong đám đông.
Nguyễn Ngọc thầm tự cổ vũ thân trong .
tĩnh, đây là Bắc Kinh.
Không ai dám gây chuyện ở thủ đô đâu.
Thế là, cô nuốt nước bọt nói: Có lẽ vì có yếtvi_pham_ban_quyen trên sạp hàng, hàng cảm thấy cả rõ yên hơn.
Gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họa cười lạnh: Giá cả rõbot_an_cap ràng… Cô vẽ một bức mười tệ, vậy bọn tôi còn ăn nữa? Đây không là đang vỡ bát cơm của tôi sao?
Ngọc không hiểu: Nhưng nếu giá cao cũng chẳng có mấy ngườivi_pham_ban_quyen đến vẽ, chẳng thà làm nhiềuvi_pham_ban_quyen hưởng , còn có thể để nhiều người nhìn thấy tranh chúng vẽ hơn.
Làm nhiều hưởng nhiều, trả lương cho tôi chắc? Giọng gã sĩ trở nên hung dữ, còn thuận tay đẩy mạnh mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào giá vẽ của cô.
bản thảo tranh bay tứ mặt đất, bám đầy bụibot_an_cap bẩn.
Nguyễn Ngọc đứng lùi lại, gượng gạo nói: Các người đây là nạt tập thể, tôibot_an_cap cóleech_txt_ngu thể báo cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát đấy.
Gã họa sĩ tỏ vẻ ngang ngược: Cô báo đi, cảnh sát đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chỉ bảo cô loạn trường thôi. Tôi nóivi_pham_ban_quyen cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết, lão đây là người này, cái loạileech_txt_ngu ngoại tỉnh hôi hám như cô… á!
Lờileech_txt_ngu đe dọa họa sĩ còn chưa dứt thì người đã bị nhấcbot_an_cap bổng lên.
Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao một mét bảy, nhưng bị lên như một con gà con.
Làm gì đấy, thả tao xuống! Gãvi_pham_ban_quyen họa sĩ gào thét loạn xạvi_pham_ban_quyen.
Nguyễn Ngọc nhìn người vừa , nỗi hoảng sợ lập tứcvi_pham_ban_quyen tan biến.
Chỉ còn lại cảm giác an toàn tràn đầy.
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mừng reo lên: Lục Thừa Vân!
Cứu tinh đến rồi!
Cô nhớ nam chính từng luyện võ, thân thủ không hề tệ.
Lục Thừa một tay đang hộp cơm, tay còn lại liền quẳng tên kia sang bên. Chiều cao một mét chín này lại cảm giác an toàn đối, đường nét lông mày mắt anh sâu thẳm, không cười trông sẽ dữ tợn.
ăn trước đi, đểleech_txt_ngu anh xử lýleech_txt_ngu. Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân đưa bữa trưa cô.
Nguyễn gật đầu.
Côbot_an_cap vừa mở hộp , vừa theo sát sao tình hình chiến .
Hai người đàn trung niên khibot_an_cap bắt nạt cô gái thì hung hăng càn quấy, nhưng trướcvi_pham_ban_quyen mặt Lục Thừa Vân như cáy, ngay lời đe dọa cũng trở lắp bắp.
Đường… đường nào ?
Nói cho biết, hai chúng là người Bắc Kinh gốc đấy !
Đúng thế, thế lực địa phương của tao rễbot_an_cap sâu lắm!
Mày… mày màyvi_pham_ban_quyen địnhbot_an_cap làm gì, đừng có qua đây!
Vân vốn dĩ muốnvi_pham_ban_quyen ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay đấm cho hai tên này một trận, nhưng ngườileech_txt_ngu cổngvi_pham_ban_quyen khu lịch thực sự quá đông, anh sẽ ảnh hưởng đến Ngọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thế là từ ý định đó.
Nhưng phải nghĩ cách gì đó để hù dọa hai tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.
Như vậy mới có thể giải quyết dứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điểmvi_pham_ban_quyen một lần cho mãi mãi.
Thế là Lục Thừa Vân lạnh lùng đanh mặt, đằng sát khíbot_an_cap danh: Hồi từng giết người, vừa mới thả ra.
Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc: …
Đôi đũaleech_txt_ngu trên tayleech_txt_ngu Ngọc sợ đến mức rơi xuống đất.
lão à, nếu tôileech_txt_ngu khôngbot_an_cap biết rõ lai lịch anh, suýt chút nữa là tôi đã tin .
Kỹ năng diễn xuất này của anh mà không dấn thân vào giới giải thì đúng làbot_an_cap lãng phí năng!
“Mẹ ơi!” Hai đàn ông trung niên kia sợbot_an_cap khiếp .
“Tôi đã bảo người này nhìn hungvi_pham_ban_quyen dữ thế kia, người đầy khí, hóa ra đã từng giết thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Chuyện này… chuyện này mà cũng thả ra sao?”
“Ông không nói là giết người từ lúc nhỏ ? xử nhẹ .”
“Đượcvi_pham_ban_quyen, được, vị hảo này, là anh có mắt không thấy Thái Sơn, chúng biến ngay , biến ngay đây…”
Hai sĩ bỏ chạy, chân người sau dẫm lên chân người trước.
Ngọc đau đầu day day dương, lầm bầm: “Quả lấy bạo trị bạo là hiệu quả nhất.”
Lục Thừa Vân cúi giúp cô thu dọn những bản phácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thảo dưới đất, vỗ bụi từng tờ một rồi cũ cho cô.
“Nếu có kẻ nào đến tìmleech_txt_ngu rắc rối, cứ gọi điện cho tôi.”
Lục Thừa nói xong sung một : “Công trường cho phép xin nghỉ, không ảnh hưởng đến công việc tôi.”
“Được.” Ngọc mỉmbot_an_cap cười nói.
Lục Vân nhận thấy phần phông nền phác thảo của cô vơi đi ít, liền hỏi: “Hôm nay buôn bán tốtvi_pham_ban_quyen lắm sao?”
Nguyễn gật lia lịa, vẻ nói: “Cửa khu danh thắng đông ngườileech_txt_ngu , nay bán được mười bức tranh, trong đó có một bức chân gia đình, kiếm được tệ.”
Lục Thừa thầm nghĩ, hèn gì có kẻ đến cô gây sự.
“Nếu thể duy trì thu nhập ổn định thế này thì tốt quáleech_txt_ngu, như vậy sẽ cần phải đến thị đi làm nữa.”
Lục Thừa Vân hỏileech_txt_ngu cô: “Vẽ cả , tay không đau sao?”
Nguyễn Ngọc khua khua tay: “ vẻ chưa thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau.”
“Không phải tối qua em nói muốn quay video bán tranh sao? Video đã quay xong ?”
Nguyễnbot_an_cap Ngọc nhớ ra câu nói đó là lúc cô đang mải nhìn Lục Thừa Vân vào tối qua, côvi_pham_ban_quyen lập ngượng ngùng lắc đầu: “ chưa kịp quay nữa.”
đưa về phía cô: “Để tôi quay giúp em.”
Ngọc dùng iPhone đời mới nhất, dùng điện thoại của cô quay video là sắcleech_txt_ngu nét nhất.
đầu Nguyễn Ngọc định chỉ quay được rồi.
Nhưng Lục Thừavi_pham_ban_quyen Vân lại giữ lấy , rất nhiều góc nghiêng của cô. Chiếcbot_an_cap mũ cóibot_an_cap nắng lấy vầng tránvi_pham_ban_quyen, chỉ lộ nửa khuôn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cùng đôi cánh tay và những ngón tay thanh mảnh.
Cô mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc váy dài vàng nhạt, đang vẽ những đường nét khuôn mặt trên bảng vẽ, mỗi nét vẽ đều vô cùng mượt mà. Gương mặt tĩnh lặngbot_an_cap của cô đầy nghiêm túc, khiến người xem cảm thấy vô cùng dễ chịubot_an_cap.
Không biết đãvi_pham_ban_quyen ghi hình bao lâu.
Cơ Ngọc bắt đầu hơi cứng đờ, cô nhỏ hỏi: “Lục Thừa Vân, anh chưabot_an_cap quay xong sao?”
Lục Thừa Vân như choàng khỏi mộng.
Anh trả lại cho : “Quay rồi, cần biên tậpleech_txt_ngu cũng có thể nổi tiếng .”
“Thật ?”
Đây chính là sự khẳng định một đại lão trị giá ba mươibot_an_cap tỷ, Nguyễn Ngọc lập tức cười rạng rỡ: “Cảm ơn sự khích lệ củaleech_txt_ngu anh, nay về nhàleech_txt_ngu em đăng ngay!”
Yết Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thừa khẽ động, anhbot_an_cap trầm giọng đáp một tiếng: “Không khách khí.”
Chín tối, Nguyễn Ngọc vừa về đến nhà đã vội cắt ghép sơ qua đoạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net video vài giây, đăng lên Douyin để thăm tình hình.
Đến khi cô rửa sẽ bước ra, điện thoại đã nhảy lênleech_txt_ngu hàng chục báo nhắn, khiến cô kinh ngạc tột độ.
Nguyễn Ngọc mở tin , thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nội dung bên trong: “Chị gái đẹp quá, tranh vẽ rất , nhiêu tiền một bức vậy ạ?”
“Mười tệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không bao gồmvi_pham_ban_quyen vận chuyển.”
Số liệu vẫn tiếp tục tăng lên, tin nhắn Nguyễn Ngọc phải trả lời ngày càng nhiều.
Khi Lục Thừa Vân đẩy cửa bước vào, cô đang nằm bò trên giường, hai bắp chân nhỏ nhắnbot_an_cap co đung qua lại, để lộ đoạn đùi trắng ngần, thẳng , sạch sẽ như ngó sen dưới nước lên.
Nguyễn Ngọc mải mê trả lời tin nhắn đến mức khi nhận ra anh về, Thừa Vân đã lau tóc bước ra từ phòng tắm.
Việc đầu cô làm là chia sẻ niềm vui vớileech_txt_ngu : “Lục Thừa , đã có năm người đặt hàng trên mạngleech_txt_ngu rồi, hình em sắp nổi thật rồi!”
gái trông rất hạnh phúc.
Ngay cả đôi mắt cũng lấp lánh ý cười.
Trái tim Lục Thừa Vân bỗng chốc mất một nhịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mãi một lúc sau khôi phục nhịp đập bìnhleech_txt_ngu thường.
Chia sẻ xong, Nguyễnvi_pham_ban_quyen Ngọcvi_pham_ban_quyen lại tiếp tục hớnbot_an_cap hở gõ bàn phím trả lời.
Thừa Vân ngồi xuống bên cạnh cô, liếc nhìn quavi_pham_ban_quyen màn hình trò chuyện. Cô đã bạn với một dãy dài trên WeChat, đó còn có cả giao dịch khoản lì xì.
“Giao dịch trực tiếp trên WeChatnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn sao?” Thừa Vân khá ngờ.
Nguyễn Ngọc gật đầu: “Đúng vậyleech_txt_ngu, họ đều thấy mười tệ không hề đắt, nên lo lừaleech_txt_ngu.”
“Chuyển phát người nhận trả phí sao?” Lục Thừa thuận lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.
“Đúng, tuy người trả có hơn chút, việc bắt họ hết tiền một lúc thì thế này khiến họ yên tâm hơn.” Nguyễn Ngọc đã cảm thấy rất mãn nguyện.
“Ngày mai em định xin nghỉ một ngày ở vẽ tranh, đợi thu từ vẽ tranh tăng lên, em sẽbot_an_cap nghỉ việc siêu . Ngày nào cũng đứng cả ngày thực sự mệt quáleech_txt_ngu đi mất.” khẽ than vãn.
Lục Thừa Vân đi lấy mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước nóng.
Bưng bên giường, anh nói với cô: “Ngâm chân đi, cho đỡ .”
Nguyễn Ngọc như một chú nai bị giật mình, đôi mắt chớp chớp, chỉ tay vào mình hỏi lại một cách không chắc chắn: “Anh đặc biệt lấy nước cho tôi ngâm chân sao?”
Lục Thừa Vân mòbot_an_cap: “Lấy chân cho bạnleech_txt_ngu gái thì có vấn gì sao?”
Ánh mắt anh quá chân thành.
Ngược lại khiến Nguyễn Ngọc cảm thấy mình quá mức gượng gạo.
Cô luôn mình và Lục Thừa Vân vẫn quá xa lạ, hành động này không có vấn đề gì, nhưng đây chính là thái tử giabot_an_cap tương lai, là người thừa kế của một thế gia lẫy lừng ở kinh đô…
Cô có để anh bưng nước rửa chân không?
Nguyễn Ngọc run rẩy đưa vào chậu.
Nghĩ bụng thế chắc là rồi chứ? Đợi lát nữa ngâm xong, cô sẽ tự mìnhleech_txt_ngu đi đổ.
Nhưng ai , Lục Vânleech_txt_ngu trực tiếp ngồi thụp xuống, tay nắm lấy bàn chân trẻo, nhỏ của .
Nguyễn Ngọc cảm rùng mình một cái, chân run lên.
Anh… anhleech_txt_ngu định gì?
Không lẽ anh còn định rửa chân cô ?
Đừngleech_txt_ngu mà…
chịu nổi, thực sự không chịu nổi .
mắt Ngọc tràn đầy vẻ hoảngbot_an_cap loạn, nhưng không dám lên tiếng, sợ sẽ lộ việc không phải là nguyên chủ.
Cô lo lắng túm chặt lấy ga giường, cả người căng cứng.
Vân không phải đang rửa chân cho cô.
đang cô mátxa chân.
Lực tay của rất lớnleech_txt_ngu, khi xoa bóp cho cô, anh đã kìm bớt lực, bóp nhịp nhàng, thỉnh thoảng cóvi_pham_ban_quyen những chỗ lực hơi mạnh khiến Nguyễn Ngọc đau, anh lại đổi sang xoa nắn nhẹ nhàng hơn.
Nguyễn Ngọc được xoa cảm thấy lâng lâng.
Đến khi bàn chân được lau khô, đặt lại lên giường, cô cảm thấy chân nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẫng như giảm đi mười mấy cân, vô cùng thoải mái.
Lục Thừa Vân lẳng lặngvi_pham_ban_quyen mang chậu nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi đổvi_pham_ban_quyen.
Nguyễn Ngọc lén liếc nhìn anh cái, thấy mình giống như một nàng công chúa nhỏ hoàng tử phục vụ vậyleech_txt_ngu.
Thừa Vân dọn xong quayleech_txt_ngu lại, xoa đầu cô nói: “Không còn sớm nữa, ngủ đi, mai hãy lời tiếp những nhắn này.”
Nguyễn Ngọc ngơ ngác chui vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Lục Thừa Vân định đi tắt đèn.
Nhưng nhìn thấy cô như một chú cừu non lạc lối, ánh vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng yêu vừa thuần khiết. Ánh đèn trong khách sạn màu vàng, nhưng vẫn có thể nhìnbot_an_cap ra làn trắng ngần của , mịnbot_an_cap màng như có thể vắt ra nước.
Ánh mắt anh dời xuống phía , là một đôi mọng nhưbot_an_cap anh đào, nhỏ tinh , hơi hé mở, dường cóleech_txt_ngu thể thấy thấp thoáng hàm răng trắng sứ.
Nguyễn Ngọc nhận ra ánh mắtvi_pham_ban_quyen của anh.
Nó đang lướt theobot_an_cap gương cô, rồi dừng lại nơi cánh .
Ánh anh mang sự xâm chiếm, như muốn nuốt chửng lấy cô.
Lục Vân… anh ấy không định hôn đấy chứ?
Bóng dáng người đàn dần phủ xuống, hơi thởleech_txt_ngu nóng hổi, nhưng lại mang theo sự lý trí và kiềm chế, cuối cùng dừng ở trí cách cô năm centimet.
Hơi thở của anh rất nhẹ, tựa như hoaleech_txt_ngu tuyết.
Cũng rất , tựa như bị lông vũ khẽ lướt qua.
Trái tim Nguyễn Ngọc thình thịch, cô kéo chăn che kín mũi, lí : “Tắt đèn .”
Lục Thừa Vân bật cười.
của bạn gái, đương nhiên phải theo.
Chỉ là khi đèn vừa tắt, xungleech_txt_ngu quanh trở hơn, Nguyễn Ngọc thấy mình có thể nghe rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng đập của mình, còn đáng sợ hơn cả lúc không tắt đèn.
Đúng lúc này, Thừa còn ở cạnh hỏi cô một câu:
“Có ôm em ngủ không?”
Nguyễn Ngọc: Tất nhiên được rồi!
Tôi có phải bạn gái thật đâu!
Nhưng lời thật thì thốt ra. Cô chỉ đành cứng tìm đại một cái cớ để từ : Ôm nhau , em buồn ngủbot_an_cap .
Ừ, đi.
Chẳng được bao lâu, Lụcvi_pham_ban_quyen Thừa hỏi: Ngày mai anh lĩnh , em có món gì muốn mua không?
Câu hỏi buông lơi giữa không trung mãi chẳng cóbot_an_cap người đáp lại. Cô đã chìm ngủ từ lâu.
Lục Thừa đã có điện thoại mới, nhưng tiền lương mỗi tháng vẫn được chuyển thẳng vào thẻ ngân hàng của cô.
Sángleech_txt_ngu sớm sau, Nguyễn vừa giao bản thảo vẽ tay cho nhân viên chuyển phát nhanh thì tin nhắn điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoại đến.
Chín nghìn tệ!
Ngọc gãi đầu, ngờ làm việc ở công trường lại được nhiều tiền như vậy, bằng cả ba tháng lương làm ở siêuvi_pham_ban_quyen thị của cô. Huống hồ, Lục Thừa Vân còn đến khu làm thêm vặtleech_txt_ngu mỗi ngày, tính sơ sơ cả thảy một tháng anh có thể kiếm hơnvi_pham_ban_quyen mười nghìn tệ.
Nguyễn Ngọc thầm nhủ với nguyên chủ: Rốt cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đãbot_an_cap mua cái gì mà số tiền này không đủ vậy…
Thời đại học, tiền sinh hoạt phí mỗi của cô chỉ có hai nghìn , khi vẫn còn dư một chút.
Nhưng … vậy là mình có tiền mua xe đạp cho Lục Thừa Vân sao?
Việc có gia tăng thiện cảm của đại lão thế này, phải làm ngay và luônvi_pham_ban_quyen. Nguyễn Ngọc cất điện thoạileech_txt_ngu, là làm.
Khu chung cư họ ở rất lớn, bên trong một cửa hàng xe đạp, xeleech_txt_ngu lớn xe trẻ . Nguyễn Ngọc chạyleech_txt_ngu thửleech_txt_ngu mấy chiếc có giá dưới năm trăm , nhận ra chúng còn chẳng nhẹ , linh hoạt bằng xe đạpvi_pham_ban_quyen dùng chung.
Còn nào nhẹ hơn nữa không chú?
chỉ vào chiếc xe: Chiếc này đạp nhẹ nhất, nghìn tệ.
Nguyễn Ngọc: …
Vậtleech_txt_ngu giá ở Bắc Kinh sao mà đắt đỏ thế này. Một chiếc xe đạp tương đối tốt cũng hơn hai nghìn tệ, thật chẳng chừa cho người nghèo con đường sốngbot_an_cap mà.
Cô mỉm cười đầu với chủ: cháu xem thêm đã ạ, cảm ơn .
Có lẽ thấy cô quá đỗi sựbot_an_cap, ông tốt bụng nhắc thêm: Raleech_txt_ngu con phố xem xe điện Yadea đi, nghevi_pham_ban_quyen nói dạo này họ có chương trình khuyến mãi, có loại xe điện giá một bảy đấy.
điện ở Bắc Kinh rất rẻ, sạcbot_an_cap xe một chỉ tốn vài hàoleech_txt_ngu, sạc có chạy được mấy chục cây số. Thế nên sau khi chạy thử , Nguyễn Ngọcbot_an_cap quyết mua ngay chiếc. Chờ làm xong biển số, cô dong chạy xe vềvi_pham_ban_quyen nhà.
Vừa lên đến lầu, điệnleech_txt_ngu thoại vang lên, làleech_txt_ngu Lục Thừa Vân gọi tới.
Nguyễn Ngọc hào hứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh: Lục Thừa Vân, em mua cho anh một …
Alo, có bạn gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Thừa Vân không? Thừa Vân gặp tai nạn ở công trường rồi, mau qua đây xem thế nào! Giọng nóivi_pham_ban_quyen của một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông xa lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện thoại vô cùng lo , phía sau còn có những âm thanh ồn ào hỗn loạn.
Nguyễn Ngọc chộp chìa khóa điện rồi chạy mạng lầu.
Quãng đường baleech_txt_ngu cây số, mười mấy mới đến nơi.
Ngừa bước vào công , Ngọc đã thấy Lục Vân bị một nhóm công nhân vây quanh. Anh tựa mộtleech_txt_ngu trụ, gương mặt lấm lem bụi đất, vệt máu dài chảy đuôi chân mày gò má, đôi vô hồn không còn tiêubot_an_cap cựvi_pham_ban_quyen.
Lục Thừa Vânvi_pham_ban_quyen!
Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc lao nhanhbot_an_cap đếnbot_an_cap bên cạnhbot_an_cap , lo lắng đến mức trào nước mắt: Em làleech_txt_ngu Nguyễn Ngọc đây, anh có thấy em nói gì ?
cơn màng, Lục Thừavi_pham_ban_quyen Vân dường nhìn thấy Nguyễn Ngọc đang . Có phải cô đang xót anh không? Anh muốn mở mắt ra nhìn cho thật kỹ, nhưng mí mắt nặngvi_pham_ban_quyen trĩu chẳng thể nào nâng lên nổi.
Nguyễn Ngọc khóc nấc lên, gáp hỏi: Bao giờ thì cứu thương mới đến?
Một người công nhân lắp : Chưa… gọi cứu thương… bảo đừng làm lỡ làm , ấy bảo cứ đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu ấy nghỉ ngơi lát là ổn.
nghiêm trọng này còn quan tâm chuyện làm việc gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Nguyễn Ngọc vừa vừa cuống, lập tức bấm gọi 120nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Có người công nhân lên tiếng trách móc: Chẳng phải tại cô yêu cầu quá nhiều saovi_pham_ban_quyen? Tôi nghe nói Thừa Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dốc sức làm việc như là để dành tiền mua xeleech_txt_ngu cho cô. Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niên khỏe đến mấy khôngleech_txt_ngu phung phí như thế .
…
Ngọc chợt nhớ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với anh rằngleech_txt_ngu, ngồi khóc sau xe BMW còn hơn ngồi cười xe đạpvi_pham_ban_quyen. Chẳng lẽ chínhbot_an_cap vì câu nói đó mà anh liều mạng làm như vậy sao?
Xin , đây là trung tâm cấp cứu 120bot_an_cap. Điện thoại đã có ngườileech_txt_ngu nhấc máy.
Nguyễn Ngọcvi_pham_ban_quyen lập tức địa chỉ: Làm ơn sắp xếp xe cứu thương đến nhanh nhất có thể, anh đã không còn tỉnh táo, vết nằm ở phần đầu, cánh tay lưng, …
Nhómnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công nhân tiếp lời: Bị vật rơi từ trên trúng vào người.
, Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc không dám xê dịch Lục Thừa Vân, chỉ liên tục trò chuyệnleech_txt_ngu với anh, vọng anh có thể giữ được sự tỉnh táo. Người đàn ông từ đến cuối nhìn cô, nhưngbot_an_cap mắt bướng bỉnh không chịu khép lại. Thật ra anh thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng cô. Một giọng nói đầy lo lắng, quan tâm, không còn là nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời nhục hay chánbot_an_cap ghét thuần như trước kialeech_txt_ngu nữa.
, anh đã rất nỗ lực kiếm rồi.
Em sẽ vì anh mà ở lại, đúng không?
Lục Thừa phút cùng rồi hoàn toàn mất đi ý thức.
Xe cứu thương nhanh chóng đến nơi. Lục Thừa Vân được đưa lên cáng, chuyển ngay đến bệnh viện gần nhấtvi_pham_ban_quyen để cấp cứu. Nguyễn Ngọc luôn túc trựcvi_pham_ban_quyen bên cạnh, mãi cho đến khi anh được đưa ra khỏi phòng phẫu , đôi mắt vẫn nhắm nghiền.
Trong bệnh.
Nguyễn Ngọc canh suốt một ngày, cho chập tối Lục Thừa mới khôi ý thức tỉnh lại. Nhìn trần nhà trắng toát, anh mới nhận ra đã nhậpbot_an_cap viện. Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông cau mày, dường như đang tự bản thân cơ thể không đủ mạnh mẽ.
Lục Thừa , anh lại như thế này?
Nguyễn Ngọc chợt nhớ ra tình tiết này. Trong nguyên tác có chép, từng vì cứu người mà đẩy đồng nghiệp ra, thế nên mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị vật nặng đè trúng. Mà nguyên chủ sau khi nhận được điện thoại lại mắng anh là tự chuốc lấy khổ, thậm chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn không đưa anh khámvi_pham_ban_quyen bệnh. Việc này trực tiếp dẫn việc nam chính ngất xỉu ngay tại công trường, suýt chút là cứu vãn được.
Và nam chính tỉnh lại cũng chẳng nhậnleech_txt_ngu được sự quan tâm của nguyên chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà còn bị cô mắng xả vàobot_an_cap mặtvi_pham_ban_quyen: Có hạng bạnbot_an_cap trai vô tích sự như anh, là xui xẻo tám đời mới gặp phải. Cái đồ nghèobot_an_cap hèn, đồ hút máu, không kiếm được tiền thì lại tiêu tiền của tôivi_pham_ban_quyen, uống máu tôi, sao anh không chết quách đi chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi?
Những lời độc địa nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy lên trong trí não Nguyễn . Cô không có ký ức cơ của nguyên , chỉ vì hộibot_an_cap thoại này thường xuyên xuất hiện trong những giấc của nam chính nên đọc sách cô đã thấy qua nhiều lần.
Giờ , tiểu thuyết đã vận vào đời thực. Người phải nói lời cay nghiệt đó lại là Ngọc. Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói ra thì làm tổn thương Lục Thừa Vân, còn nếu không thì lại không phù hợpvi_pham_ban_quyen lập tính cáchbot_an_cap của nguyên chủ, sẽ khiến Thừa Vân nảy sinh nghi ngờ.
Nguyễn Ngọc run rẩy , không thể ra được chữ .
Nhưng Lục Thừa Vân lại là người cúi đầu trướcbot_an_cap, lên tiếng xin cô: em, anh nhanh chóng khỏe lại, cố gắng không làm ảnh hưởng đến việc kiếm tiền.
Nguyễn tức khắc không kìm lòng nổi nữa.
Nước mắt một lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa rơi xuống, trong ánh mắt đều là sự xót xa. Anhbot_an_cap rõ ràng chẳng làm gì sai, tại sao lại phải xin lỗi ?
Nguyễn Ngọc đỏ hoe mắt, ngào nói: Lục Thừa Vân, anh thật không có trách nhiệm, anh bị thương rồi thì sao tiền được nữa, chăm sóc cho em đây… Anh, không được phépvi_pham_ban_quyen bịleech_txt_ngu thương.
Lục Thừa Vân đăm nhìn bằng đôi mắt sâu thẳm. Như muốn qua đôi mắt ấy để nhìn vào trái tim côbot_an_cap.
Khác rồileech_txt_ngu, khác rồi.
Dù vẫn là hối anh kiếm tiền, nhưng Nguyễn Ngọc trước mặt anh lúc này lệ đôi mắt, gương mặt thể che giấu nổi vẻ đau lòng và .
sao cô lại thấy áy náy?
Tại sao cô lại… xót xa anh chứ?
“Đừng , Nguyễn Ngọc.” đang an ủi .
Nguyễn Ngọcbot_an_cap cảm vô cùng uất ức, cô bị cốt truyện ép đến mức tiến thoái lưỡng nan, lại còn phải làm những việc trái với lương tâm mà mình hề thích.
Cô thực muốn ngả bài trực tiếp anh, nhưngbot_an_cap lại sợ anh coi mình là kẻ điên trốn rabot_an_cap từ tâm thần.
Những trí thức cao cấp đều là người theo chủ nghĩa duy vật kiên định, sẽ không tin vào chuyện kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy .
Nguyễn lau nước mắt, ôm hộp cơm trên bàn, “Em đi lấy cơm cho anh.”
Cô gái vội vã đi.
lão giường cạnh chăm sóc đột nhiên hỏi Lục Thừa Vân một câu: “ kia là bạn gái cháu à?”
Lục Thừa Vân “vâng” một tiếng.
Anh nhìn ông cụ nằm trên giường bệnh.
Cặp chồng già này chừng hơn bảy mươi , tóc đãvi_pham_ban_quyen bạc trắng gương mặt , hiền từ, trông rấtleech_txt_ngu dễleech_txt_ngu .
Bà lão : “ trai thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phúc nha, bạn gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu quan tâm cháu lắm đấy. Lúc nào cũng ý bình truyềnbot_an_cap dịch, hết là người ngay, bước cũng chẳng dám đi.”
Lục Thừa Vân khựng lại, “Cô ấy trông cháu từ sáng đến giờ ?”
lão gật đầu: “Đúng vậy, chắc là đến cơm cũng kịp ăn đâu, ta haivi_pham_ban_quyen vào từ lúc một giờ rồi.”
Lục Thừa Vân lần mò tìm chiếc điện thoại ở đầu giường.
Thấy nhắn thoại từ đồng nghiệp là Lão Trươngvi_pham_ban_quyen, chuyển tin nhắn thoại thành vănbot_an_cap bản, miễn cưỡng đọc hiểu được ý tứ: “Thừa Vân, nghe nói bệnh ở Bắc Kinh đắt đỏ lắm, tôi chỉ gom góp ba tệ đưa cậu, không biết có đủ không. Cảm ơn cậu đã cứu tôi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng.”
Trang chuyển tiền màu cam lên con sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: ¥3081.23.
Số tiềnvi_pham_ban_quyen lẻ đếnvi_pham_ban_quyen từng hào.
Rất có thể đây là toàn bộ tài sản của ông .
Lục Thừa Vân nhấn trả, trả : “Không cần đâu, đây là lao động, có thể thanh toán bảo hiểm.”
tin nhắn xong, anh thấy Lương Tuyền cũng có mấy tin nhắn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , bèn tiện tay mởvi_pham_ban_quyen ra:
“Đàn ! Em nhận lương !”
“Một thángleech_txt_ngu thực một ba mươi tệ, có phải rất nhiều tiền khôngvi_pham_ban_quyen?”
“Đã kiệm được năm trăm nghìn, sẵn sàng cùng anh dựng lại sự nghiệpvi_pham_ban_quyen bất cứ nào!”
“ con phấn đấu ( tượng cảm xúc)”
Lục Thừa Vân gõleech_txt_ngu bàn phím điện thoại, gửi đi mấy chữ: “Mượn tiền, trảvi_pham_ban_quyen chậm.”
Tiền bảo hiểm một thời gian nữa mới giải ngân được, anh không có bảo hiểm y tế, chi phí khám chữa bệnh và viện sẽ rất đắt, anh lo số tay Nguyễn không đủ để ứng trước.
Lương Tuyền đã nhiều lần hỏi khéo xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh có cần tiền không, nhưng Lục Thừa Vân vốn kiêu ngạo, không cúi đầu miệngvi_pham_ban_quyen mượn tiền.
Nhưng nếu giờ vẫn không chịu cúi đầuvi_pham_ban_quyen, thì mọi khổ cực sẽ đổ vai Nguyễn Ngọc. Anh có thể hình dung ra cảnh cô thức đêm thức hôm vẽ tranh để gom tiền phí cho .
Vì cái tôibot_an_cap kiêu ngạo mà khiến cô phải chịu khổ, không đáng.
“Kétvi_pham_ban_quyen ——”
Cửa phòng bệnh đẩy , Nguyễn Ngọc xách hộp cơm về.
ăn chobot_an_cap bệnh nhân khá phú, có món mặn, hai món chayvi_pham_ban_quyen và một bát canh sườn củ sen.
Nhưng Vân rất thắc mắc: “ sao phần của em cũng đạm như vậy?”
Hộp cơm của Ngọc y hệt món của anh.
Anh nhớ rõ khẩu vị của cô vốn khá đậm đà.
Ngọc tách đũa, lầm bầm nói: “Vạn nhất anh thèm ăn quá mà đòi cướp cơm em, em cũng có đánh lại anh.”
Thừa Vân: “…”
Anh không loại người như vậy.
Ngược lại, bà lão cạnh đã thấu tất cả.
Bà cười hì hì xen vào một câu: “Con bé sợ cháu cơm một mình không , mới cố ý ăn giống hệt cháu đấy.” Nói xong bà hất hàm về chồng mình, “Lão già nhàleech_txt_ngu cũng thế đấy.”
Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ không tin nổi.
Bà nội , người ta đã khổ lắm rồi, bà đừng có vạch trần được khôngvi_pham_ban_quyen.
Cô dạ dời tầm , nỗ lực thiết lập nhân vật của mình: “Làm gì có, là hôm nay muốn ăn thanh đạm thôi.”
Lục Thừa Vân dạo gần đây biệt thích quan sát Nguyễn Ngọc.
Trước kia, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến anh cảm thấy phiền phức, càng không có tâmvi_pham_ban_quyen đâuleech_txt_ngu mà để ý đến cô.
Bâyvi_pham_ban_quyen giờ tĩnh tâm quan sát, phát hiện cô kiểu người có bao nhiêu tâm sự đều viếtvi_pham_ban_quyen hết lên mặtbot_an_cap. Dù là chột dạ, áy náy, hay là vui vẻ, buồnvi_pham_ban_quyen , kinh hãi, tất cả đềubot_an_cap hiện rõ một, chẳng cần người khác phải tốn công suy đoán.
Lục Thừa cảm trước đây mình đã quá ít quan tâm Nguyễn Ngọc, giờ đây anh muốn hiểu về nhiều .
“Viện phí bao nhiêu?” Thừa Vân hỏi côleech_txt_ngu.
Ngọc nhíu mày nói: “Hơn mười nghìn tệ.”
Biết thế sáng nay không cái xe điện nhỏleech_txt_ngu kia, để giờ còn thiếu mất mấy .
tới Lục Vân còn nằm viện một tuần, ít cũngleech_txt_ngu cần thêm nghìn tệ nữa, đang rầu rĩ khôngleech_txt_ngu biếtvi_pham_ban_quyen đi để gom đây.
Lúc nãy lấy cơm, thủ xem Douyin, có rất nhiều người đặt hàng tranh, chỉ cần mỗi ngày vẽ thêm vài chục bức… hình như cũng không đủ.
Nguyễn Ngọc sầu mức lông màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rũ rượi.
Nghèo , sao connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ta có đến mức này .
Cô thậm bắt nghi ngờ: “Lục Thừa Vân, phải anhleech_txt_ngu quá đủi , vừa phát lương đã gặp , ông trời nhắm thẳng vào anh mà hành hạ à?”
Lục Thừa tiếp một câu: “Nếu không sao người ta lại bảo lúc thì uống ngụm nước lạnh cũng dắt răng?”
Nguyễn Ngọc: “…”
Thật là một câu nói vừa xui xẻo vừa thực tế.
“Nhưng đừngleech_txt_ngu lo,” Lục Thừa cầm điện thoại lên, chuyển khoản cho , “ mượn được tiền .”
Nguyễn Ngọc nhìn sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiềnvi_pham_ban_quyen haivi_pham_ban_quyen mươi nghìn tệ vừa được chuyển đến trong điện thoại.
Đôi cô trợn .
Cô thốt lên: “Anh cũngbot_an_cap được tiền ábot_an_cap?”
Chuyện không đúng nha?
Nguyễn Ngọc nhớ trongbot_an_cap nguyên tác có ghi, chính không bao giờ tiền của ai, dù có vào cảnh mỗi ngày phải làm việc nặng nhọc mười đồng hồ cũng đều nghiến răng tự mình gánh vác.
người kiêu ngạo như anh, đời nào đi mượn .
Nhưng Lục Thừavi_pham_ban_quyen lại nói: “ được chứ, anh một người đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em là Lương Tuyền, em từng gặp rồi đấyleech_txt_ngu.”
Ngọc: “…”
Đó là nguyên thôi, gặp đâu.
Loại pháobot_an_cap hôi ác độc như trong tiểu thuyết thường chỉ nhắc qua loa, nhưng Tuyền thì cô ấnleech_txt_ngu tượng.
thuyết nói đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là sư đệ kiêm cộng của anh, Lục Thừa Vân khôi phục thân phận thái tử gia kinh doanh, anh ta đã thăng chức thành đại số một cạnh anh.
Lục Thừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân đã raleech_txt_ngu tiên, dường như cũng không bận tâm đến việc mượn Lương Tuyền chút tiềnbot_an_cap , “Đợi viện, ta sẽ đổileech_txt_ngu chỗ ở.”
Nguyễn Ngọc: “??”
Anh thay rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nam chính ơileech_txt_ngu.
Chẳng phải anh là người cường độc lập nhất, không dựa vào ai ?
“Lại… lại mượn Tuyềnleech_txt_ngu tiếp ?” Ngọc cảm thấy không thể cứ đè đầu một người mà vặt lông mãi được.
Lục Thừa Vân gật đầuleech_txt_ngu: “Cậu ấy hiện đang làm quản lýleech_txt_ngu cấp cao ở nổi tiếng, tháng mười mấy nghìn tệ.”
“ tháng… mười mấy nghìn?” Nguyễn Ngọc chấn động mức trong đầu như có tiền vàng rơi loảng .
Không hổ là bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão, cũng là đại lão cả.
Vặtvi_pham_ban_quyen đúng con cừu béo này rồi!
Chỉ là…
“Thực sự đợi anh viện là chúng ta dọn ra khỏi căn hầm đó sao?” Nguyễn Ngọc ướm hỏi.
Trong ràng chépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã ở trong căn hầm đóleech_txt_ngu suốt mộtbot_an_cap năm trời, mãibot_an_cap đếnleech_txt_ngu sau nam chính bị vào tiệm vịt mới dọn đi.
lẽ phía sau có biến cố gì khác?
Lục Thừa Vân: “ chứ, nay sẽ tìm nhà trên mạng, chúng ta sang một hộ một phòng ngủ có ban công.”
mặt Nguyễn Ngọc thay đổi thất thường.
“Vâng.” Miệng thì đồng ý nhưng lòng lại không tin.
Dù sao đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng là thế giới trong sách, cảbot_an_cap thứ đềubot_an_cap bị tác giả khống , không nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xảy ra thay đổi lớn trong thời gian ngắn như vậy đượcleech_txt_ngu.
Chấn thương của Lục Thừavi_pham_ban_quyen Vân cần nằm viện tĩnh dưỡng, thuốc của anh có thành phần an thần, phần lớn thời gian anhleech_txt_ngu đều mê mệt.
Nguyễn Ngọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừaleech_txt_ngu hay đã xin nghỉ việc ởvi_pham_ban_quyen , nàng bê cả bảng vẽ , cứ thế việc ngayvi_pham_ban_quyen trước giường bệnh, khi cần thiết thì giúp anh y tá đến thay dịch truyền.
Khi vẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tranh nàng rất tập trung, bản thân không để ý được bình truyền nên đã báo thức, cứ một lát lại nhìn kiểm tra.
Lúc trông nom cũng .
Cuối cùng, ngay cả y cũng xót xa, với nàng: Cô có thể mua máy báo dịch truyền, khi hết nó sẽ nhắcvi_pham_ban_quyen nhở, không cần phải lúc cũng canh chừng như thế.
Nguyễn Ngọc như vừa được raleech_txt_ngu cánh cửa thế giới mới: Còn có đồ dùng chu đáo vậy sao? Có… đắt không ạ?
ứng đầu tiên củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nghèo chính là mua không nổi.
Y tá đáp: Hơi đắt đấy.
Bao nhiêu ? Nguyễn Ngọc thấp thỏm không yên, thầm nghĩ không biết có đến vài trăm tệ không, nếu đắt thì thôi không nữa.
Mười bốnvi_pham_ban_quyen .
Nguyễn Ngọc: …
Cái trong miệng nhân yleech_txt_ngu tế đúng là dọa người sự.
Nguyễn Ngọc lập tức đặt hàng, món thần khí nhanh chóng được giao đến.
Có sự hỗ trợ của nó, Nguyễn Ngọc đã có thể giấc hơn trước, nhưng vì phải dậy lần nên sáng ra khi Thừa Vân mở , anh phát hiện quầngleech_txt_ngu thâm đã hiện rõ trên mắt nàng.
Nguyễn Ngọc dụi mắt, giọngbot_an_cap điệu thiếu tinh thần hỏi: Lục Thừa Vân, anh có chỗ nào không thoảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mái không?
Lục Thừa Vân thấy trong lòng không thoải mái.
Anh xa khi nàng phải chịu mình.
Nghĩ trước kia nàng từng mắng anh là kẻ phế vật.
Nàng mắng đúng, đối với thực không tốt, luôn làm liên lụy đến nàng.
Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh nảy ra ý định muốn để nàng rời , nhưng lời miệng lại không ra được: Thuê người sócleech_txt_ngu đi, em đừng trực đêm nữa.
Nguyễn Ngọc vừa mới làm hộ lý được một ngày bị sa thải.
Trong lòng nàng có chua xót.
Nàng nhíu mày, khổ sở nói: Nhưng ở Bắc Kinh thuê người chăm sócvi_pham_ban_quyen mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày mấtbot_an_cap trăm tệ cơ, em phải làm bao ngày mới được ngần ấy tiềnvi_pham_ban_quyen, hay là để em đi ứng tuyển hộ lý cho viện luôn nhé?
Nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất thành.
Nhưngbot_an_cap dáng vẻ đáng thương khiến Lục Thừa Vân không nỡvi_pham_ban_quyen, cuối anh cũng mở lời giải thích: Anh em vất vả quá, không nghỉbot_an_cap ngơi tốt được.
Ngọc giơ tay: ngày em có thể ngủ bù mà!
Chủ là vì người chăm sự rất đắt.
Một tuần lễ thôi đã mất haibot_an_cap ngàn tệ rồi.
Cứ nghĩ đến đó là nàng cảm thấy như trời sập xuống vậy…
Lục đầu đi, đôi môi mím , tâm trạng không phấn chấn, lông mày sắc trầm mặc đến phát đen.
Lương Tuyền đang bận đến mẻ trán ở công ty, đột nhiên nhận được nhắn của Vân.
mởleech_txt_ngu ravi_pham_ban_quyen xem, mừng khôn xiết!
Học trưởngleech_txt_ngu! Anh cuối cùng cũng chấn lại rồi!!!
Chào mừng, chào mừng! Chào mừng anh quay lại khu vực thống trị của mình!
Em đibot_an_cap cho anhbot_an_cap mấy làm thêm hợp ngay đâyvi_pham_ban_quyen!
Lục Vân tắtleech_txt_ngu màn hìnhleech_txt_ngu thoại, nhìn vào bóng lưngleech_txt_ngu đang vẽ tranh của Nguyễn , đột cảm thấyleech_txt_ngu bản thân từ bỏ nhữngleech_txt_ngu cái gọi là kiên kia cũng tốt.
Lúc công ty phá sản, anh đã nghi ngờ nhân sinh, cảm thấy bản không thể cơm từ internet này được nữa. Khoản hàng tỷ tệ giáng xuống anh thủy chungbot_an_cap không dám lại, chỉ thể ở nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công , khu logistics không ai quenvi_pham_ban_quyen biết làm những côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việcbot_an_cap chân tay không động não.
Điều gì đã khiến suy anh thay đổi?
sự áp bách của sống.
Là bạn gái của anh đêm đêm phải túc trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên giường bệnh thay dịch cho anh, ban ngày còn phải dựa vào việc bán tranhbot_an_cap để tiền nuôi anh.
Là nàng nói một ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẽ vài chục bức tranh rất nhàng, nhưng thường xuyên vì quá lâu mà mỏi tay, vậy mà nàng không than vãn một lời, chỉ vung vẩy cánh tay rồi lại tiếpleech_txt_ngu vẽ.
Lục Thừa Vân phải thừa nhận rằng mình đã sai rồi.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay