Chương 1vi_pham_ban_quyen: May quá, suýt chút nữa là phải lấy chồng
Hay là cứ gả đibot_an_cap vậy?
Gả đi? Ninh Hiểu Hiểu giật mình mắt.
Trước mắt cô một bàvi_pham_ban_quyen lão mặt xám xịt, đang dùng bàn tay gầy ve cô, đôi mắt đỏ hoe.
Phía sau bà là một gian nhà đất rách nát, dán đầy cũ, giữa treo một bức chân dung Chủ tịch Mao .
Ninhvi_pham_ban_quyen Hiểu Hiểu bừng tỉnh chốc lát. tượng này giống hệt chương đầu của cuốn tiểu thuyết Thập niên 60: Cuộc sống mặn nồng tôi và Đoàn trưởng Phónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Xong đời .
Cô xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không vào sách, lạileech_txt_ngu còn thành cô hôn thê thôn quê có số phận bi thảm của nam chính.
Đừng hỏi tại sao cô chỉ nhìn qua đã biết, bởi vì cô cũng chỉ mới đọc một truyện thời đại này .
Nguyên chủ trùng tên trùng họ với cô, cái tên Ninh Hiểu nàyleech_txt_ngu do chính nam chính đặt cho. Anh ta nói cô trông nhỏ bé gầy gò, nên gọi là Hiểu , nghĩa lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net minh phương Đông, tượng trưng cho hy vọng.
Ninh Hiểu và nam chính là thanh mai trúc mã, đã đính ước từ bé.
Nhưng người tính không bằng trời tính, cha của nam chính người thân duy nhất anh đột ngột qua đời. Năm ba tuổi, nam một mình ra ngoài bôn ba rồi không bao giờ trở lại nữa.
Cô sở suốt mười hai năm, vị hôn vẫn bặt vô âm tín.
Cho đến 1961, năm cuối cùng của nạn đói ba , trong nhà đã hết sạch lương thực. Rau cỏ trong thôn bị đào sạch, vỏ cây cũng lột không còn miếng nào. Ngay cả gia sắp đói, cô gái thôn người nhất gả lên trấn đột nhiên quay về, bảo muốn làm mai cho cô với mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người trên phố, có ăn việc làm đàng hoàng.
Sính lễ là hai gạo cao lương.
Lúc đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyên chủ vì đói mà ngất đi, khi tỉnh lại nhìn thấy mẹ và em traivi_pham_ban_quyen thoinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô đã rơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước mắt chọn đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ đổi lấy hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cân lương cứu mạng cho gia đình.
Gã đàn ông đó là mộtleech_txt_ngu tên khốn hiệu. Cuộc sống sau khi kết hôn của chủ khổ không bề nào tả xiết, chịu đủ mọi sự hành hạ.
Đến khivi_pham_ban_quyen thai sáunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháng, cô bị chồng say rượu trúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng, dẫn đến sảy thai mà chớt.
Đáng nhất là hôm sau khi cô gả đi, nam chính trở về. Hai người lướt qua nhau, có không phận, số phận thật trớ như một vở kịch.
gả!
Ninh Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu nhớ cốt xong liền buột miệng ra.
Thời điểm cô xuyên thật quá đúngvi_pham_ban_quyen lúc, chậm nữa thôi là thành bia đỡ đạn rồi, đến mà mồ hột.
Nhị à, con nhiên ngất xỉu làm mẹ sợ chớt, mẹ sự sợ con lại được nữa, hu hu.
Người mẹ là Vương Quế vừa lauvi_pham_ban_quyen nước mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa quãng :
Tiểu Thảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gả lên trấn con cũngbot_an_cap biết rồi, hôm nay chị ta bàn chuyệnbot_an_cap hôn sự cho con, bảo ngay thể con vào phố. Hayleech_txt_ngu là cứ gả đi vậy. sao cũng có miếngleech_txt_ngu ăn, tốt hơn là ở nhà chờ chớt đói. Thời buổi , ba mẹ con mình sống nào hay đứa nấy, lo cho .
Quế Hoa nghẹn . hai ngày rồi bàbot_an_cap không có gì vào bụng, con gái thì đóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến ngất đi. phải nhà họ không giữ lời hứa mà đem con gái gả hai lầnleech_txt_ngu, thậtbot_an_cap sự là đã cùng rồi.
khi Vương Quế Hoa đang nén thươngleech_txt_ngu, một thiếu gầy gò bướcbot_an_cap tới, vẻ mặt gượng gạo nói:
Đừng chờ đợi ngớbot_an_cap ngẩn nữa, người đàn ông đính hôn chắc chớt từ tám đời rồi, chị cứ bỏ tôi với mẹ mà vào hưởng phúc đi.
Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu Hiểu quay nhìn thiếu niên, đây là em trai côvi_pham_ban_quyen, Thạch Đầu.
Cậu bé bốn tuổi, trải qua ba nămvi_pham_ban_quyen thiên tai chỉ như mới mười tuổi, vàng vọt hác, dabot_an_cap bọc lấy xương, dường chỉ cần một gió thổi qua là sẽ .
Trong sáchbot_an_cap, cậu thiếu yếu ớt này khi nghe tin chị gáivi_pham_ban_quyen bị hành hạ đến chớt đã cầm dao phay thẳng lên trấn chém tên anh rểleech_txt_ngu.
Cậu thà bỏ cũng báo thù chị mình.
Ninh Hiểu Hiểubot_an_cap gượng ngồi dậy, xoa mái tóc xơ xác của em trai, dịu dàng nói:
Chị không hưởng đâu, chị ở với em và mẹ, có chớt nhà mình cũng cùng nhau.
Cậu thiếu quay mặt đi, lúng nhìn cô. Người chị vốnleech_txt_ngu ítbot_an_cap nói đột nhiên thốt ra những lời cảm động như khiến cậu thấy không quen, cậu bĩu môi:
Hừ, ai thèm chị ở cùng chứ, chị tôi với mẹ còn được húp thêm miếngleech_txt_ngu cháo, mau gả cho rồi, đừng ở lương thựcleech_txt_ngu.
Trong nhà đứt bữa, đừng nói là gạo, ngay cả cháo rau dại cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không . Cậu em trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bướng bỉnh này là vì thương , sợ cô ở lại nhà đói.
Mẹ, Thạch Đầu, con đã ước, nhà Phó mười năm trước đã trao lễ . Làm người không thể thất tín, con dù chớt đói cũng không thể đánh mất đứcleech_txt_ngu hạnh.
Ninh Hiểu hùng cambot_an_cap , nói ra suýt nữabot_an_cap thì làm chính mình cũng cảm động.
Nghe đến nhà họ Phó, Vương Quế Hoa không kìm được , nước chảy khuôn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhăn nheo, khóc nói:
Huvi_pham_ban_quyen hu, mẹ biết, trong lòng con vẫn không được thằng bé nhà họ Phó. Đó là một đứa trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoan, mẹ cũng hy vọng hai có thể thành đôi, nhưng mười hai năm rồi, con đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợivi_pham_ban_quyen mười haileech_txt_ngu năm rồi, cứ đợi tiếp thì mạng cũng chẳng còn.
Hiểu Hiểu dụi dụi khóevi_pham_ban_quyen mắt chẳng lấy một giọt lệ, cố tình day cho đỏ lên để tiếp tục diễn vai chung tình:
Con sống là nhà họleech_txt_ngu Phó, là nhà họ Phó, thà đói chứ gả cho người khác. Hu hu, có phải mọi người ghét bỏ con, muốn đuổi con đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Nếu cái nhàleech_txt_ngu nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có chỗbot_an_cap cho dung , thà đâm đầuvi_pham_ban_quyen chớt ngay tại đây.
Thạch đenleech_txt_ngu mặt: Khóc cái gì màleech_txt_ngu khóc! Không gả thì thôi, cùng lắmvi_pham_ban_quyen thì cả nhà cùng chớt , xuốngbot_an_cap suối vàng vẫn có bạn.
Trời cao đất dày
Vương Quế Hoa một hồi rồi lau khô nước mắt, một tay ôm con gái, một tay dắtbot_an_cap con trai, nghiến răng nói:
Không gả thôibot_an_cap, chớt thì nhà ta chớt cùng nhau!
Ninh Hiểu lòng cảm động, nguy cơ tạm thờileech_txt_ngu được tỏa, điều quan trọng nhất hiện là làm sao đểbot_an_cap lấp đầy cái bụng.
cố gắng nhớ lại tình tiết trong sách, lương thực cứu lúc này đã về đến trấn, chẳng bao sẽ đến .
Theo cốt truyện, tên cặn kia biết lương thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu trợ đã tới nên mới vội cưới trong hôm nay. Qua ngàyvi_pham_ban_quyen hômleech_txt_ngu nay, làm gì chuyện dùng hai lương thực thô mà được nữa?
Trong sách, nguyên chủ đã gả đi. Ngàyleech_txt_ngu cô đi, Thạch Đầu đuổi theo đến tận đầu thôn, nhét vào cô một củ khoai lang cònvi_pham_ban_quyen dính bùn, nói đó là của hồi môn.
Chính là đào đượcleech_txt_ngu trong hôm !
Đi, chúng đi lang.
Ninh Hiểu Hiểu kéo tay em định đi, Chị gia đình mình sẽ chớt đói, đất nước rồi, lãnh tụ vĩ luôn quan tâm đến nhân , chị tin chắc ngày mai nhất định có thực cứu trợ.
Chỉ có chị là nói.
Đầu hừ lạnh một tiếng, nếubot_an_cap không phải sợ lời phạm đến lãnh tụ, thế cũngleech_txt_ngu phải nói vài câu châm chọc.
là đói đến lẫn rồileech_txt_ngu, đất đai lật tung lên mấy lượt , làm gì còn khoai lang nữa.
Nhìn ánh mắt kiên định của chị gái, Thạch Đầu tuy miệng nói lời bai nhưng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dần tâm, nhen nhóm tia hy vọng. Có lẽbot_an_cap lãnh tụ thật sự sẽ nhớ đếnbot_an_cap .
Chị từ khi lại biết nói chuyện như vậy? Khí thế cũng khác hẳn trước kia.
Đúng đói đếnvi_pham_ban_quyen ngốc luôn rồi.
Ừm, một tốt, còn hơn là trước đây chỉ biết khóc lóc.
Hai em ra đến cánh đồng, ngồibot_an_cap bệt xuống đất, bới tìm trong đống bùn đất.
Tiểu Thảo, người làm mai cho cô, liền đuổi theo tớibot_an_cap nơi:
Làm vậy? Đói đến điên rồi haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao mà đi ăn đất? Mau đi theo tôi, đến nhà họ Lưu rồi sẽ không thiếu cho chị một miếng ăn đâu.
2: Nam đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về
Bà đi, chị tôi khôngvi_pham_ban_quyen đâu. ngẩng cao cổ nói.
Cái gì?
Tiểu Thảo không tin nổi vào tai mình, buổi nàybot_an_cap mà có người không muốn gảleech_txt_ngu vào thành phố sao?
nhị nhà họ Lưu không đã Nhị Nha ở đâu, nghe nói hai người cùng làng nênvi_pham_ban_quyen mới nhờ ả giúp mai mối, hẹn nếu thành công sẽ trả công bằng bát gạo.
Ảvi_pham_ban_quyen đã vỗ ngực bảo đảm nhà họ .
Thấy sắp hỏng, cuống quýt: Năm nay cô cũng đã hai rồi đúng không? Từngvi_pham_ban_quyen đính , tác lớn rồi, người ở phố ăn cơm nhà nước mà cô còn không ưng? các người đến nước cháo cũng chẳng có mà húp, gặp nhà tốt thế này, sau này cô có đốt đuốc cũng chẳng tìmbot_an_cap đâu ra. Cứ trì hoãn thêm nữa, đừngleech_txt_ngu nói vào , dù là gả trong thôn thì cũng chỉ tìm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạng đàn ông chớt vợ đang nuôi thôi.
Thạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đầu giận bốcvi_pham_ban_quyen một đất hất phía ả: Chị tôi không cần bà quản, anh tương lai của tôi kiểu gì cũng mạnh hơn chồng bà, ít nhất bị rỗ đầy mặt.
Tiểu Thảo ngạo nhất là việc gảvi_pham_ban_quyen được vào phố, ả là người tốt nhất trong thôn, mỗi lần về nhà đềuvi_pham_ban_quyen vênh váo tự đắc, nhưng người mặt rỗ lại là cấm kỵ của ả. Ả bị phảivi_pham_ban_quyen đuôi, nhảy dựng chửi rủa: Vẫn còn tốtvi_pham_ban_quyen hơn là loạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô làm chớt chồng, sau này mà lấy nữa không khéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngleech_txt_ngu bị chị ta khắc thôi.
Ninh Hiểu Hiểu lạnh lùng lên tiếng: Chị mắt thấy người ta chớt à? tin đồn nhảm, gây chuyện thị phivi_pham_ban_quyen, tôi đi lên trấn đấy. Mê dị đoan không thể chấp nhận được, phụ nữ Trung mới đã được phóng từ lâu rồi, chị bôi tôi, tôi sẽ thư tố gửi lên Phụ nữ.
Cô
Tiểu Thảo run rẩy tay Ninh Hiểu Hiểu, nửa ngày trời mắng ra được câu nào. Ả không người trước mặt là Hiểu Hiểu, không lẽ ma quỷ thân rồi sao?
Ninh Hiểu liếc xéo ả: không đi? Đợi tôi báo cáo ngay bây giờ à?
Mặt Tiểu Thảo hếtvi_pham_ban_quyen đỏ lại trắng, hậm hực taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ , bẩm: Để xem cô gả được cho hạng người ?
Thạch Đầu kinh ngạc nhìn chị gái, đây chị nó ? Nó nghe nói có đói đến hóa ngốc, chứ chưa nghe nói đói mà lại thông minh ra? Đói một trậnvi_pham_ban_quyen mà người chị vốn nhútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhát, yếu đuối bỗng nhiên lại mép lanhvi_pham_ban_quyen thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.
Nhưng người chị như thế nó càng thích .
Đôi bàn tay đang rệu rã của Thạch Đầu bỗng đầy sức lực, nó tăng tốc đào đất tìm khoai lang.
A! Mắt Thạch Đầu sáng rực lên.
Ninh Hiểu Hiểu tay nhanh mắt bịt chặt miệng em trai .
Đừng lên tiếng, chúngleech_txt_ngu ta lặng lẽ về nhà nấu cháo uống.
Hai chị em chẳng kịp phủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất, giấu củ khoai lang còn dính đầy bùn vào trong áo vải thô, tránh mặt người đi về . Lúc trong thôn cũng chẳng có mấy người, vì đói quá nên ai nằm được ở nhà đều không ngoài.
Mẹ, đừng rau nữa, về nhà thôi.
Ninh Hiểu Hiểu thấybot_an_cap Quế , khẽ nháy mắt.
Chỉvi_pham_ban_quyen ánh mắt, Vương Quế Hoa lập tức hiểu ngay, nụ cười bò lên khuôn mặt đầy nếp nhăn, ánh mắt đục cũng trở nên rỡ.
Hai mẹ con rảo bước về nhà, Thạch Đầu đã lửa.
Mẹ nấu cháo cho các con ăn. Tay Vương Quếbot_an_cap run lên vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xúc .
Ninh Hiểu Hiểu Thạch Đầu chăm chú nhìn vào , ánh mắt thành kính, ngửi mùi thơm nức mũi mà miếng cứ chảy ra.
Cẩn thận nóngvi_pham_ban_quyen, từ từ thôi.
Vương Quế , múc cho mỗibot_an_cap đứa con một trước.
Ninh Hiểu cẩn thận đón lấy, chẳng màng đến nóng, húp một ngụm cháo khoai đến mức không có nổi một hạt gạo. khoai lang sao ngào đến thế, uống vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy dịu đi hẳn.
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng tĩnh , chỉ nghe rõ húp cháo xì xụp của ba người.
Một khoai lang nhỏ, ba người chia nhau , qua cũng chỉ là lót dạ, không thể nào no đượcbot_an_cap, nhưng cơ thể đã có thêm chút sức .
Đến lúc này, Ninh Hiểu Hiểu mới bắt suy nghĩ kỹ về cảnh của . chủ là người nông thôn, nhưng kiếp trước là người thành , làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ruộng, cứ ở lại đây sớm cũng lộ tẩy. Nghĩ đến sau này ngày nào phải khoainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lang bánh ngô, không thịt, , không quà
Ninh Hiểu Hiểu rùng mình một cái, côleech_txt_ngu nhất định phải ôm chặt đùi nam chính, không gả anh thì gả cho ai! Sau này nam chính chính là ông cô, anh bảo đi hướng cô tuyệt đối khôngleech_txt_ngu đi hướng tây, nhất định phải một kẻ tay sai trung thành chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông chủ. Cứ rời khỏi làng trước rồi tính, sau này nếu thích nữ chính, cô tìm được rồi sẽ ý ly hôn.
Ba mẹ con vừa mới lót xongbot_an_cap, mới no được một , để tránh tiêu hóa quá , trời vừa chập choạng tối họ lên đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ.
Ngày hôm sau, trong lúc Ninh Hiểu Hiểu mơ màng thì như nghe thấy tiếng gõ chiêngleech_txt_ngu. Cô bậtbot_an_cap dậy như cá chép hóa rồng, phấnbot_an_cap khích hét : Lương thực rồi!
Không có việc lớn thì trong thôn sẽ không chiêng trung, chắc chắn lương thực đến rồi.
Lương thực? Mẹ con Vương Hoa và Thạch Đầu chẳng kịp suy nghĩ gì nữa, chạy biến đi thật nhanh.
Rầm , ngoài lên tiếng gõ cửa.
Thạch Đầu: Người đưa lương thực đến rồi!
Vương Quếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa: Mau, mau cửavi_pham_ban_quyen!
Cánh cổng mở ra, mộtbot_an_cap người đàn ông quân phục đứng thẳng tắp.
Người đàn ông cao một mét tám, rộng eo thon, dáng hiên ngang, lồng ngực vạm vỡ toát ra một luồng chính khí lẫm liệt, chân dài săn chắc, tràn đầy sức mạnh. Gương anh tuấn tú, ngũ rệt, đường nét cương nghị, mắt sáng ngời toátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên vẻ định và trầm ổn.
Ninhbot_an_cap Hiểu Hiểu nhìn ngây người, trong mắt lánh những vì sao, thở cũng có phần trệ. Những gì miêu sách không bằng một người , vóc dáng cao lớnvi_pham_ban_quyen, cơ bắp rắn chắc, sống mũi cao thẳng đôi mỏng quyến rũ đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mỗi một nét đều hoàn hảo, hoàn toàn đúng gu thẩm mỹ của cô.
Oa, anh lính! Đây chính ước mơ kiếp trước của cô, người đàn ông yêu màbot_an_cap được, chỉ thấy trên tivi. nguyện ý gả, thề với trời, này đời này yêu một mình anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tuyệt đối không ly hôn. Nữ chính ơi, lỗi nhé.
Mẹ, con về rồi.
nóileech_txt_ngu trong trẻo của người đàn ôngleech_txt_ngu phá tan không khí tĩnh lặng, hai anh xách hai vải lớn, sau lưng còn chiếc lô màu xanh lục quân đội. Ba cái nặng trịch trên người anh anh vẫn đi nhẹ nhàng, không hề cóbot_an_cap chút nặng nào, thế vẫn hiên ngang cương nghị.
Gia Minh? mắt thay đổi quá lớn, Vương Quế Hoa có chút không dám nhận.
Vâng, con về rồi.
đàn ông xách đồbot_an_cap sải bước vào , bắt đầu sắp xếp đồ đạc, thuộc thể nhà mình, chẳng hề coi mình là người ngoài.
Ninh Hiểu Hiểu: Cô là khí sao? mới tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên saobot_an_cap. Nhưng không đúng, họ còn chưa hôn , sao đã gọi mẹ nhanh thế?
Hiểu Hiểu, bao diêm trong nhà để đâu? Phó Gia Minh xổm trước gang lớn, lấy kê ra, chuẩn bị nấu cháo.
Ninh Hiểu Hiểu: Cuối cùng anh cũng nhớ đến cô rồi.
Chân nhanh hơn não, giây tiếp theo, diêm đã được đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới với tốc độ tên lửa, nhân cô lén ngắm nhìn gương mặt điểnleech_txt_ngu .
Xin lỗi, anh về muộnbot_an_cap, để mọi người phải chịu khổ rồi, sau này sẽ không thế . Phó Gia Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy bao diêm, ngước nhìn cô cái. Ánh mắt người chạm nhau, chưa kịp tóe lửa thì Phó Gia Minh cúi đầu nhóm lửa nấu cơm.
Vương Quế Hoa cuối cùng cũng định thần lạivi_pham_ban_quyen, chạy nhỏ đến: Gia Minh, mau nhà nghỉ ngơi đi, sao có thể con cơm được, để mẹ, mẹ làm cho.
nghe truyện tại tiểu tiên , nghe truyện tại link ở bình luận
sao đâu, chắc mọi người đói lắm rồi, con nấu ít cháo loãng trước để cả nhà lót dạ. Phó Gia Minh động nhanh thoắt, trong lúc nhịn nhau thì lửa đã bén, cũng đã vào .
Quế Hoa quyết đòi canh nồi, bảo anh vào nhà.
Phó Gia Minh đứng dậy: Cũng được, thực cứu tế đến rồi, con đi lĩnh lương thực của nhà mình.
Tiếng chiêng bên ngoàibot_an_cap vẫn đang vang , ngoài sân ồn , những tiếng hò , tiếng nức nở, tiếng vui mừng ơn Đảng, ơn tụ vang từng hồi.
Phó Gia Minh lênleech_txt_ngu tiếng, cả nhà mới sực tỉnh, chú ý những biến động ngoài sân. Thật sự có thực tế!
Gia Minh đã ba chiếc túi vải màuvi_pham_ban_quyen xanh đã dọn trống ra ngoài. Thạchvi_pham_ban_quyen theo .
Ninh Hiểu Hiểu ra ngoài sân, bỏ đi, ta đi rồi, đôi chân gầy nhỏ này của theo không kịpvi_pham_ban_quyen. Cô thu dọn , chuẩn ăn cơm. nhà chẳng có gì để dọn dẹp, trong một bàn gỗ và cái ghế đẩu thì chỉ có một cái chậu rửa mặt bằng gỗ.
Đống đồ Phó Gia Minh về là thứ duy nhất nổi nhàvi_pham_ban_quyen. Ninh Hiểu Hiểu bước tới thu dọn, mấy cái túi vải thô đựng đủ loạibot_an_cap và bột: có kê, gạo cao lương, bột , khoai lang, còn có một túi nhỏ gạo và bột mì .
Hiện giờ nạn , khắp nơi thiếu thực, có tiền cũng không mua được, cái thời mua gì cũng cần phiếu mà anh đào đâu raleech_txt_ngu lắm lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực thế này? Lại còn kiếm cả lương thực tinh nữa.
Tiếp tục dọn , một thùng dầu, mười trứng vịt muối, sữa Thỏ , còn một gói đường cục màu nâu sẫm. Ninh tò mò lấy một hộp sắt, trên hộp in hình con gà , bên trong chắc là bánh quy. Hai cái hộp sắt khác là tinhleech_txt_ngu chất mạch nha Cường Hóabot_an_cap Thượng . Còn có mật ong, hai đường đỏ.
Gói cùng được buộc thô rất chặt, không nặng, chạm vào thấy mềm mại. cái gì vậy?
Chương 3: Đơn xin kết hôn
Ninh Hiểu Hiểubot_an_cap nghĩ thầm thôi thì cứ thu dọn hết . Cô bọc vải ra, đập vào mắt một màu đỏ tươi rỡ của bộ phục gấp lại ngay ngắn.
sao?
Trong khôngbot_an_cap viết lúc nam chính trởleech_txt_ngu về bị áo cưới hay khôngbot_an_cap, chỉ viết hai người đã lỡ mất nhau, vị hôn lúc đó đã lấy chồng rồi.
Thế nhưng anh vẫn xem Vương như mẹ vợ mà hết lòng hiếu thảo.
Sau này Thạch Đầu gây họa , Vương Quế Hoa mấtleech_txt_ngu đi con trai, đã đặc biệt về giúpbot_an_cap lo hậu sự, nói sau anh chính là con trai ruột của bà, anh sẽ phụng dưỡng lúc tuổi , muốn bà theo quân.
Vương Quế Hoa chớt sống đi, bà không muốn phiền phức cho anh. Vì chuyện của gái mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà luôn cảm thấy hổ thẹn anhbot_an_cap, nên ra sức khuyên anh cưới .
Sau , cứ mỗi Tết đến xuân , anh đều nữ chính về thăm bà, mang theo bao bao nhỏ đồ ăn thức uống, còn giúp việc nhà và sửa lại cửa.
Người trong làng ai cũng anh nhân nghĩa, nói nguyên chủ không có phúcbot_an_cap phận.
Lúc đầu nữ chính đối xử với Quế Hoa rấtvi_pham_ban_quyen tốt, nhưng về sau số lần về thăm tăng lên, nữ chính đầu ghen tuông, nói Gia Minhbot_an_cap còn tình cũ với nguyên chủ, thế hai người cãi nhau.
Hiểu Hiểu vỗ trán, Phó Gia Minh đã giải thế nào nhỉ? làm sao làm hòa được?
, cô đọc nhảy chương rồi nên không biết đoạn đó.
Cô vốn không thích xem nam nữ chính hiểu lầm hay cãi vã nên đã trực tiếp bỏ .
hối hận chớt , cô thề, này theo dõi truyện tuyệt đối sẽ không đọc chương nữa.
Ninh Hiểu Hiểu cử động, từ trong bộ áo cưới rơi ra một tờ giấy gấp .
Trên mặt giấy trắng là những dòng chữleech_txt_ngu đỏ, nổi bậtleech_txt_ngu mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữ : Đơn xin kết hôn. của hai người, bên trên còn in một đoạn trích lời của Mao tịch:
Lực lượng nòng cốt lãnh đạo sự nghiệp của chúng ta là Đảng Cộng sản Trung Quốc, cơ sở luận chỉ tư tưởng của chúng ta là chủ nghĩa Lênin.
Nhìn xuống phía dưới, hai chữ lớn lênleech_txt_ngu vô ràng: Đồng ý. Bên cạnhbot_an_cap đóng đỏleech_txt_ngu của đơn vị quân đội.
Đơn xin kết hôn cũng đã làm , bảo saobot_an_cap vừa gặp đã gọi mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Cô cứ như vậy mà kết xong rồi ?
Nguyênbot_an_cap chủ là bạch của anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Phải chăngbot_an_cap tất cả những điềuvi_pham_ban_quyen tốt đẹp anh dànhbot_an_cap Vương Quế Hoavi_pham_ban_quyen đều là để bù đắp cho nguyên chủ?
Biết trước xuyên không sáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đã chẳng đọc nhảy chương, nhất định phải soi kỹ từng chữ một mới đúng.
Nhị Nha, ăn cơm thôi.
Ninh Hiểu Hiểu giật mình tỉnhbot_an_cap táo lại, cất kỹ quần áoleech_txt_ngu, bưng bát xới cháo.
Phó Gia và Thạch Đầu vừa vặn trở .
Phó Gia Minh địu trên lưng một bao lương thực , đường nétbot_an_cap cơ hiện rõ, lưng thẳng tắp, sắc mặt điềm nhiên, trên mặt không hề một giọt mồ hôi, trông nhẹ nhàng như thể chỉ đang đeo cây súngvi_pham_ban_quyen bên người.
Thạch hậm hực đi phía sau, tay trống .
Về rồi , vừa lúc cơm luôn.
Vương Quế Hoa chào mời ăn , nhưng bản thân lại chạy vềbot_an_cap phía số lươngvi_pham_ban_quyen thực vừa nhận về.
Sự trân quý với thực đã ăn sâu vào xương tủy người nôngvi_pham_ban_quyen dân, huống lại là năm mất mùa đói kém thế này.
Bà cúi người, cẩn thận nâng một vốc gạo cao lương lên, đôi mắt lệ: Có cứuvi_pham_ban_quyen rồi, nhà ta có cứu rồi
Thạch : Lãnh tụ luôn ghi nhớ chúng !
Nó đón gạo từ tay mẹ, giống một trụ cột trong gia đình, nhanh nhẹn thu dọn lương thực, dùng bờ vai gầy yếu vác bao gạo , lảo đảo đặt lên giá lương .
Nó bướng bỉnh không cần Phó Gia giúp đỡ.
Ninh Hiểu Hiểu xoa Thạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đầu: Lãnh tụ nhớ đến ta, các chiến sĩ quân đội cũng nhớ đến chúng ta. Không có các anh đội đổ máu chiến đấu thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao chúng ta có được những năm tháng bình này.
Cô đã sớmvi_pham_ban_quyen nhận ra sự bất của Thạch Đầu đối với Phó Gia Minh, nóleech_txt_ngu đang bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thay cô. Phó Gia Minh suốt mười hai năm bặt vô âmbot_an_cap tín, đã khiến cô phải chịuleech_txt_ngu không ít lờileech_txt_ngu ra tiếng vào.
Thạch bỉnh quay đầubot_an_cap , nhưng thay lại không hề phản bác.
Lòng Phó Gia Minh xao , không ngờ cô lại nghĩ như vậy.
Anh nhìn lên, nhút nhát đi theo nào giờ đây đã xinh đẹp.
Cô cao rồivi_pham_ban_quyen, lại gầy đến đáng , trông như bị suy nghiêm trọng.
Trên mặt cô nở nụ , phải có một đồng tiền , trông thật dịu dàng.
Bênbot_an_cap bàn ăn rất yên tĩnh.
Có lẽ vì mọi người còn lạ lẫm, cũng lẽ vì hương vị cháo quá thơm, cả mấy người đều cúi .
Vương Quế uống hết một bát cháo, dạ dày cảm thấy dễ chịu , bà ngại ngùng nóileech_txt_ngu:
Gia , để con cười rồi, lần đầu con đến nhà mà chẳng cóleech_txt_ngu ngon , cả nhà lại còn ăn lương thực con mang về.
Phó Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáp: đã nóivi_pham_ban_quyen con cũng là cái trong nhà, mẹ còn sáo với con mình làm gì.
Ninh Hiểu Hiểu cằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn anh, trong đôi mắt đenvi_pham_ban_quyen lánh của , cô dường như nhìn đượcbot_an_cap tình cảm kính yêu chân thành.
Phó Minh tiếp lời: Con đã nộp cáo kết hôn với đơn vị, trên đã . Lần này con về là để đón mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ và em cùng con quân nhé.
Tác quân nhân dứt khoát, lời nói nhảy vọt quá lớn khiến Vươngvi_pham_ban_quyen Quế hơi ngẩn người, bà lắp :
Không cần, không cần đâu, con con Nhị Nha đi lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được rồi.
mắt Gia Minh xẹt qua một tia thất vọng, nhưng anh không cưỡng:
Vâng, con đưa Hiểu Hiểu trước, đợi chúng con ổn định xong sẽ đón mẹ và sang .
Vương Quế Hoa không biết nên tiếp lời thế nào, nói tiếp:
Hậu nhật chúng con đi rồi, mẹ yên tâm, con sẽ đối xử tốt với Hiểu .
Ừ, mẹ yên tâm.
Vương Quế Hoa chuyển sang quan tâm hỏi: Những năm qua conleech_txt_ngu đã đi đâu?
nhập ngũ, đó lượng đặc biệt, luôn thực hiện các bí mật. mẹleech_txt_ngu yên tâm, hiện giờ con đã chuyển về đơn vị địa rồi, sẽ không mất tích nữa đâu.
Vành mắt Vương Quế Hoa hơi đỏ lên, bà xótbot_an_cap : Lúc đó còn là một đứa trẻ, nămvi_pham_ban_quyen qua chẳng dễ dàng , chắc con phải chịu khổ lắm nhỉ?
Cũng bình thường ạ, quân đội sóc con tốt.
Phó Gia Minh cáchleech_txt_ngu nhẹ tênh, Hiểu Hiểuleech_txt_ngu nhớ trong có viết về những vết trên người nam .
Để mẹ dọn phòng choleech_txt_ngu , tối nay cứbot_an_cap ở lại nhà mà nghỉ ngơi cho khỏe.
Vương Quế Hoa dậy.
Gia đình Gia làvi_pham_ban_quyen người nơivi_pham_ban_quyen khác chuyển đến làng Lý sau này, nhà chỉ có và cha. Cha anh đã đời, anh thì không rõ tung tích, lại chẳng có họ hàngbot_an_cap thân thích nên làng đã thu hồi căn đó từ lâu.
Không dọn dẹp đâu ạ, con ở cùng Đầu là được.
Thạch Đầu bĩu môi: Ai ở cùng anh chứ?
Anh quảleech_txt_ngu thực ở cùng phòng với Thạch Đầu. Nhà nhỏ có chỗ, may chị cả đã đi lấy chồng còn dư một bộ chăn nệm cũ.
Trời còn chưa hẳn, cả nhà đã bị nghỉ ngơi.
Đây đều quen hình thành từ những thiếu thốn lương , ít vận động thì sẽ ít tốn sức, đỡ thấy .
Ninh Hiểu Hiểuleech_txt_ngu rửa bát xong, thấy Phó Gia Minh đangbot_an_cap đun nước, nghĩ anh tắm rửa quay người vào phòng để nhường anh.
Cô vừabot_an_cap phòng Phó Minh cửa, bưng hai bát mạch nhũ tinh nóng hổi, từ xavi_pham_ban_quyen cô đã thấy mùi thơm.
Mẹ, Hiểu Hiểu, mọi người nếm thử xem, người thànhleech_txt_ngu phố uống này, bảo là bổ dưỡng lắmvi_pham_ban_quyen, sau này mỗi mọi người hãy uốngvi_pham_ban_quyen một bát.
Vương Hoa nhìn món đồ quý giá này, không nỡ uống, muốn bảo mang về đơn vị, nhưng chưa kịp mở lời thì
Ninh Hiểu Hiểu mỉm cườibot_an_cap : Cảm ơn anh, anh đã pha cho mình chưa? đànleech_txt_ngu ông trước mặt trông rắn rỏi là thế, mà lại rấtbot_an_cap chu đáo.
người uống đi, lát nữa uống sau.
Phó Gia đặt một xuốngvi_pham_ban_quyen, lạileech_txt_ngu bưng bát khác về phòng cho Thạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Ninh ép mẹ uống , rồi nằm bên cạnh bà vòi vĩnh trò chuyện.
Trong sách chỉ viết một câu chính có người vợ chưa cưới thanh mai trúc mã quê đi lấy chồng, không hề có chi nào , cô phải tranh thủ ngày này tìm hiểu để tránhvi_pham_ban_quyen bị lộ tẩy.
, hồi trước mình thân với nhà họ lắm ạ?
Nhà họ Phó chuyển đến , ở ngay sát vách nhàleech_txt_ngu mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mẹ nó mất , mẹ cũng không tiệnvi_pham_ban_quyen qua lại nhiều với nhà bên đó. Sau cha cũng mất, cảnh góa phụ người đàn ôngleech_txt_ngu độc thân sợ người ta dị nghị nên tuy là hàng xóm mà cũng với được mấy câu.
Vậy sao hai đứa con lại cùng nhau lớn từ nhỏ ạ?
Chương 4: Chuyện cũ năm xưa
Con không nhớ sao?
Vương Quế Hoa nhìn , rồi bồi hồi nhớ chuyện cũ.
Người anh trai cố của con vốn cùng lứabot_an_cap với nó, hai nó ngày nào cũng chạy nhảy nô đùanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với nhau. Minh là đứa trẻ mồ , trông tội nghiệp vô cùngbot_an_cap. Mỗi vá áo cho anh trai con, mẹ lại tiện tay vá luôn cho nó.
Cáivi_pham_ban_quyen thằng bé đó ấy à, cứ thích chạyvi_pham_ban_quyen sang nhà mình suốt, chơi mệt rồi cũng về, còn mang cả thực sang nhà ăn chực. Sau này khi anh trai con mấtvi_pham_ban_quyen rồi
Ninh Hiểu Hiểu nép vào vai mẹ, áy náy nói:
Con lại gợi lại chuyện buồn mẹ .
Chao ôi, cái buổi này, ai chẳng đi một hai đứa trẻ. đó xót xa lắm, nhưng giờ thấy các con đều đã trưởng thành cả rồi, mẹ cũngleech_txt_ngu thấy nhẹ lòng .
Vương Quế Hoa xoa đầu cô. Nhị Nha sắp đi rồi, bà thấy không nỡ chút , cứ thế sùi trò chuyện cô:
Gia Minh là đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ có nhân có nghĩa, cho nó mẹ cũng yên tâmvi_pham_ban_quyen.
Từ khi anh trai con mất, nó đến nữa vì sợ nhìn thấy lại nhớ đến anh con mà đau lòng.
Thế nhưng vẫn thường xuyên giúp nhà mình làm việc đồng áng. Mẹ biết nó, nhưng nó cứ trốn tránh thôi.
Lúc đó con còn nhỏ, tính tình hiền lành, hay ta bắt nạt. Trướcbot_an_cap đây là trai bảo vệ , sau này lại bảo vệ con.
Con à, lúc nào cũng thích bám đuôi nó, nó đi học convi_pham_ban_quyen nằm bò ngoài cửa sổ vào trong. Tan học lại kéo tay nó đòi cùng về nhà.
Vì con cứ quấn quýt không rời nên nó lại thường xuyên nhà mình, vừabot_an_cap dạyvi_pham_ban_quyen con chữ, vừa giúp làm việc, còn vải vóc nhờ mẹ quần cho.
Cha nó là thợ , cũng làvi_pham_ban_quyen giáo, ông ấy để cùng đi họcvi_pham_ban_quyen luôn.
Mẹ làm sao để con đi như thế, ông ấy bèn bảo, đứa thân thiết với nhau như vậy, hay là đính từ thuở nhỏ luôn đi.
Ninh Hiểu đắm chìm chuyện, cảm thấy tình này cũng thật lãng mạn.
gian phòng đối diện, Phó Gia Minh cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang kể , kể những ngày anh xông pha giết .
Thạch Đầu mắt sáng rực, đầy ngưỡng , nhưng tính bỉnh khiến nó chẳng ra được lấy một lờileech_txt_ngu khen ngợi.
Thấy Phó Gia Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nó buông một câu khô khốc: Anh có khát khôngleech_txt_ngu, để tôi rót cho chén ?
Phó Gia : Không cần đâu, nghỉ đi. Sáng dậy sớm, anh đưa em núi săn .
Ừ.
Thạch Đầu mình, để một bóng lưng gầy gò cho anh.
Thực ra nó vẫn chưaleech_txt_ngu nghe , câu chuyện ly kỳ kích thích thế này, có cả đêm nó cũng thấy buồn ngủ.
Phó Gia Minh nằm trên giường, cảm vô cùng bình .
Đâyvi_pham_ban_quyen là mái ấm mà suốt mười hai năm qua anh luôn hằng ao ước, là levi_pham_ban_quyen lói những năm tháng gian khổ, là động lực để anh gắng tỉnh khi bị thương.
Chính ngàyleech_txt_ngu nay, anh đã thể đường đường chính gọi một tiếng Mẹ, tiếng gọibot_an_cap đè nén trong lòng suốt mười mấy năm trời.
Trong tâm trí anh là hình ảnh bà dịu dàng nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hậu. Khi họ lăn đất, bà sẽ lau sạch bụi bẩn cho họ; họ leo cây lấy trứng , bà sẽ vá áo quần rách cho họ.
Bà chưa bao giờ đánh ai, lúc nào cũng tĩnh lặng dịu dàng.
Nếu mẹ anh còn sống, chắc chắn cũng sẽ giống bàleech_txt_ngu vậy. Cha nói, mẹ anh là dịu dàng nhất trên đời.
Từ nhỏ anh đã hy vọng là của mình. Sau khi cả của Hiểu Hiểu đời, anh không còn cái cớ để chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang nhà cô , lòng buồn bực khôn nguôi.
Sau đó Hiểu Hiểu cứ bám lấy anh, ngày nào cũng kéo anh về nhà, trong lòng biết đã vui sướng nhường nào.
Khi cha nói có thể hôn từ nhỏleech_txt_ngu cho đứa, anh đã rất hạnh phúcleech_txt_ngu. Thành thân rồi, anh có thể danh chính ngôn thuận mà gọi mẹ.
Một đêm ngon giấc.
Khi mặt trăngvi_pham_ban_quyen lặn xuống núi, Phó Gia đã tắm rửa xong xuôi, trong đang nấu cháo.
Thạch Đầu trở , tay quạng thấy bên cạnh , lòng hừ một tiếng. lẽ ta nói lời không lấybot_an_cap lời, không đợi nó mà đã mình đi săn rồi sao?
Nóvi_pham_ban_quyen xỏ vội đôileech_txt_ngu dépvi_pham_ban_quyen , chạy vội ra sân.
Phó Gia Minhbot_an_cap vẫy tay nó: húp bát đã, có cả trứng vịt muối , ăn cho ấm bụng, trưa chúng ta ăn món ngon.
Ninh Hiểu Hiểu Quế trò chuyện khuya. Có lương thực trong nhà nên lòng dạ cũng yên ổn, mãi đến khi trờileech_txt_ngu sáng rõ mới thức dậyleech_txt_ngu.
nắp nồi lớn ra đã thấy cháo đã nấu chín, bên còn đặt hai trứng vịt và thùng bánhleech_txt_ngu quy.
Gia Minh, Thạch Đầu!
Quế Hoa gọi một vòng từ sân vàovi_pham_ban_quyen nhưng thấy ai:
Tại mẹ dậy muộn quá, chắc là Gia Minh nấu cơm rồi. Thằng bébot_an_cap này mười mấy năm mới mà chẳng chịu nghỉ ngơi cả, maibot_an_cap mẹbot_an_cap phải dậy sớm hơn được.
Đi một vòng quay lại, Ninh Hiểu Hiểu đã bóc bánh quy và bóc xong trứng vịt muối.
Vươngbot_an_cap Quế Hoa vậy thì xót xa, Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thay đổi rồi, trước đây biết chắt bóp chi tiêu lắmleech_txt_ngu, chẳng nỡ ăn cũng nỡ .
Nghĩ đến những vất vả Nhị Nha đã chịu, Vương Quế Hoa thấy , thôi thì cứ để con ăn đi, người đàn ông của nó mang về là để nó ăn mà.
Vương Quế Hoa đang , bỗng nhiên trong bát có thêm nửa quả trứng vịtleech_txt_ngu muối và một miếng , vừa ngước mắt lên đã thấy nụ cười của Ninh Hiểu Hiểu.
Mẹ đừng chỉ húp cháo không, ăn kèm với cái nàyvi_pham_ban_quyen đi ạ.
Mẹ không ănbot_an_cap đâubot_an_cap, con ăn đi.
Mẹ ơi, sức khỏe củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ta giờ đang suy kiệt, phải bồi bổ cho tốt, nếu sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ đấy. Mẹ phải sống thêm nhiều năm nữa, Thạch còn nhỏ, vợ mà. Sau này còn cậy mẹ bế cháu nội cho nữa chứ.
Quếbot_an_cap Hoa nhìn gái, sao Nhị Nha càng lúc càng khác xưa thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? những gì nói cũng đúng, bà phảivi_pham_ban_quyen sống thật tốt được.
Mấy đứa con của bà số khổ, mất cha từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ, không thể để mất sớm được.
Đồ thành phố ngon thật đấy, ngọt lịm. Vương Quế Hoa nhấm nháp từng một, không nỡ ăn miếng lớn.
Ninh Hiểu : Ngon thì mẹ ăn nhiều vào, đừng tiếc. thành con sẽ tìm việc ngay, đợi kiếm được tiền mua thậtvi_pham_ban_quyen nhiều đồ về cho mọi người.
Đượcvi_pham_ban_quyen, mẹ đợi con.
Trong lòng Vương Quế Hoa vui mừng khôn xiết. Con rể về rồi, sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt Nhị Nha cũng hồng hào hơn, lại nói hay , đứa trẻ cuối cùng tận cam lai.
Cũng may hôm bà không hồ đồ, nếu cứ nhắm mắt gả đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi thì giờ hối hận kịp.
Một lát sau, mộtbot_an_cap người phụ nữ làng tựa cửa, vừa cắn hạt đậu vừa nghiêng vào trong.
Quế Hoa, con rể nhà bà về rồi đấy à? Trông khôi ngô tuấn tú quá, Nhị Nha nhà bà như cũng hết rồi.
Nếu không phải hôm qua bận lương thực cứu tế, nhà nào cũng vội về nấu thì làng đã kéo đến xem náo nhiệt từ hôm qua rồi.
Bộ quân phục tôn vóc dáng vạm vỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia thực sự quá nổi bật, họ đã bàn tánleech_txt_ngu xôn xao suốt sáng đếnleech_txt_ngu giờ.
Về rồi ạ, chị dâu vào đây ngồi chơi.
phụ vừa mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước chân vào sân đã vội người chạybot_an_cap biến.
Ninhvi_pham_ban_quyen Hiểu Hiểu ngẩng đầu lên, thấy Phó Gia Minh đang vác một con lợn rừng khổng lồ trở về, cái đầu lợn đenbot_an_cap gục trên vai anh.
Vác trên mìnhbot_an_cap vật nặng hàng trăm cân mà dáng người vẫn ngang như tùng.
Thạch Đầu không rảnh rỗi, trênleech_txt_ngu người treo ba gà rừng, bốn thỏ, cả hai thu hoạch đầy mình trở về.
Phó Gia vào sân, động tác nhẹn lột da xẻ thịt:
nhà mình ăn .
Thạch Đầu trútleech_txt_ngu bỏ gánh nặng trên người, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ngang qua Ninh Hiểu Hiểu, nó nói khẽ một câu:
Anh ta cũng được đấy.
Ninh Hiểu Hiểu bật cười, Phó Giabot_an_cap Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực như mà chỉ nhận được một cũng được, haleech_txt_ngu ha, thực chẳng dàng gì.
Cái người cũng kia thoăn thoắt lột , phóng, băm thịtvi_pham_ban_quyen
Sau lo đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thú rừng, anhbot_an_cap lại trèo lên mái nhà sửa sang , mọi công việc qua anh đều trở nên dễ dàng, làm vừa khéo.
Vương Quế cuống quýt bảovi_pham_ban_quyen: Mau xuống đi , không cần con làm đâu, vào nhà nghỉ ngơi đi.
Gia Minh người làm việc, tay không ngừng nghỉ: Không sao đâu , trước khi đi convi_pham_ban_quyen phải sửa sang lại hết, kẻo trời mưa lại dột.
Vương Quế Hoavi_pham_ban_quyen thấy không được bèn bắt đầu hầm thịt, lạileech_txt_ngu thổi thêm một nồi cơm trộn.
Gia Minh một thân một mình ở ngoài bao nhiêu năm dễ gìbot_an_cap, trước khi đi phảileech_txt_ngu cho thằng bé ăn mộtvi_pham_ban_quyen bữa thật ngon.
Trong sân thơm mùi thịt.
Vương Quếvi_pham_ban_quyen Hoa gọi: Ăn cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, lại đây, lúc còn nóng ngon.
Phó Gia Minh vừabot_an_cap hay xong việc, anh rửa tay rồi vào bàn ăn.
Vương : Mẹ hầmleech_txt_ngu nhiều lắm, lát nữa con và Nha bưng một ít lên núi thăm cha mẹ con nhé.
5: Bữa tiệc hỷ nhỏ
Đã quá lâu rồi mới được thấy chút váng mỡ, cảbot_an_cap nhà ăn uống ngon lành, trừ phần để dànhbot_an_cap mang đi tảo mộ, cơm đều được quét sạch sanh.
Vương Quế Hoa của nói: Con này béo thật, thắng ra khối , mỡ trong nhà cũng đủ . Gia Minh , đừng núi nữa, gặp phảivi_pham_ban_quyen dữbot_an_cap không chuyện đùa đâu.
Thạch Đầu ợ một rõ to: Gặp phải thì hổ cũng phải nằm rạp xuống thôi, ấy là tay súng thần, bách phát bách đấy.
Vươngvi_pham_ban_quyen Quếleech_txt_ngu Hoa vỗ Thạch một phát: Số chẳng có chỗ mà để đâu. Dùng muối ướp cũng chẳng để được bao lâu.
Gia Minh: Vâng, thế này là đủ dùng rồibot_an_cap, chỗ không hết hay để con và Hiểu làm cưới. cho nhà trongbot_an_cap thôn một miếng , coi góp vui.
Vương Hoa phấn khởi: thế, vẫnleech_txt_ngu là con chu đáo. Con gái bà có phúc.
Ninhleech_txt_ngu Hiểu đi theo Phó Giabot_an_cap lên núi.
Hai người đứng nhau đúng là gái , trông rất xứng đôi, còn vô cùng ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý, đến chân cũng nhịp nhàng như một.
Đám dân làng hớt tụ tậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chỗbot_an_cap, liếc nhìn họ rồi cúi đầu bàn tán:
Thằng chạ nhà họ Phó quân phục kìa, là lính đấy.
lính thì tốt quá rồi, nghe trong đội chẳng thiếu cáivi_pham_ban_quyen ăn cái mặc, bữa nào cũng có thịt.
Không ngờ tới đấy, con bé Hiểu Hiểu lại cái phúc nàybot_an_cap.
Chứ còn gì nữa, nghevi_pham_ban_quyen bảo mấy trước chút nữa làleech_txt_ngu bị bán đi để đổi lấy hai cân thực .
Phó Gia Minh chậm bước chân lại, nhìn phía Ninh Hiểu.
còn giống như lúc nhỏ cứvi_pham_ban_quyen chạy lăng xăng sau anh nữaleech_txt_ngu, mà là hiên đứng ngay cạnh anh.
lên rồi, khí chất cũng hẳn.
Suốt đường không ai nói gì, chẳng mấy chốc đã lên đến núi.
Phó Giavi_pham_ban_quyen Minh nhìn thấy bia mộ sạch sẽbot_an_cap gọn gàng thì ngẩn người, xung quanh đến một ngọn cỏ dại cũng chẳng thấy đâu.
Là mọi người làm sao ơn em.
Phó Gia Minh xúc động, anh đã mười hai năm về, mà đám ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu Hiểu vẫn luôn nhớ kỹ anh.
Trong ngổn ngang mối, nhưng hơn cả là sự day dứt.
Ninh Hiểu Hiểu gặp ánh mắt đen láy rực cháy anh, liền cười lại.
Cô vừa xuyên không , cô đâu gì, nhưng nghĩ chắc do nguyên đã làm.
Phó Gia đặtvi_pham_ban_quyen lễ vật lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kéo Hiểu Hiểu tiến lên trước, trịnh báivi_pham_ban_quyen tế: Bố mẹ, con đưa vợ đến thăm haibot_an_cap người đây.
Ninh Hiểu Hiểu hào gọi theo một câu: mẹ, con dâu đến thăm ạ.
Mãi một lúc sau, Phó Gia Minh mới nhận ra mình vẫnvi_pham_ban_quyen còn đang nắm tay Hiểu Hiểu.
Lòng bàn truyền đến một trận nóng rực, lập tức ra, gươngbot_an_cap mặt tuấn thoáng hiện rặng mây hồng.
Ninh Hiểu Hiểu đứng dậy, né bên để khôngbot_an_cap gian riêng cho anh, chắc hẳn anh có nhiều lời muốnvi_pham_ban_quyen nóivi_pham_ban_quyen với bốleech_txt_ngu mẹ mình.
Phó Gia đứng lên và , anh thấy Ninh Hiểu Hiểu đang tắm mình dưới ánh nắng trời, thật yên và tốtleech_txt_ngu đẹp.
như cóvi_pham_ban_quyen một người luôn đứng sau lưng, lặng bầu bạn với mình như vậy không tệ.
đối xử tốt với cô với em ruột của mình.
thôi.
Lên núi dễ xuống núi khó, Phó Gia Minh để Ninh Hiểu đi phía trước, còn mình đi sau vệ.
Lên núi thắp hương đấy à?
Sáng sớm đã thấy cậuvi_pham_ban_quyen được bao nhiêu là con mồi rồi.
làng lạileech_txt_ngu bắt chuyện, họ ngửi thấy mùi thịt thơm nước miếng sắp trào ra, bụng dạbot_an_cap đã rồi không được nếm chút mỡ .
Phó Gia Minh: Vâng ạ, látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa con vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu sẽ mang qua biếu mọi người một ít, coi như là tiệc mừng đám cưới.
Ha ha, chúc mừng, chúc mừng nhé.
Tân hôn vui vẻvi_pham_ban_quyen.
Sớm sinh quý .
Không ngờ mình có phần, họ vui mừng đến những lời hay đẹp cứ thế tuôn ra không tiếc lời.
Thằng chạ nhà họ Phó này đúng là càng nhìn thấy thuậnvi_pham_ban_quyen mắt, sao ngày xưa họ không ra tay trước đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân cho con gáivi_pham_ban_quyen nhỉ.
Khi về đến nhà, Vương Quếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Thạchleech_txt_ngu Đầu đã sớm chia thịt thành từng miếng nhỏ. Ngườibot_an_cap trong thôn không nhiều, một con lợn chia ra cũng chẳng được bao nhiêu, mỗi nhà được một miếng bé.
Gia Minh lại ra một túi kẹo, là loại kẹo viên vuông.
bạn nghe truyện tại kênh tiểu tiên linh, nghe full truyện tại link ghim ở luận
Vương Quếbot_an_cap Hoa còn rang một chậu , bảo là để cho bà con lối xóm ăn vặtbot_an_cap.
Ninh Hiểu Hiểu cầm kẹo, Phó Gia Minh đậu, mẹ con Vươngvi_pham_ban_quyen Quế Hoa và Thạch Đầu thì đeonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt trên lưng, cả gia bốn hânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoan ra khỏi cửa.
Quế Hoa mặt , cửa từng nhà: tẩu , con xuất giá, tôi phát kẹo mừng đây.
Cảm ơn nhé, chúc mừng bà, Gia Minh nhìnleech_txt_ngu qua thấy thạo việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, thật có .
Những nhà phía sau cổ nhìn sang phía này, chẳng cần phải gõ cửabot_an_cap nữa.
Chúc nhé, chúng tôi cũng xin hưởng chút hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỷ.
Để tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bê giúp tay.
Bà con lối đều đến giúp đỡ, lũ trẻ con thì chạy qua chạy lại vui.
Ninh Hiểu Hiểu phát cho mỗi trẻ nhỏ một viên kẹo, Phó Gia Minhbot_an_cap thì bốc cho lớn hơn nắm đậu rang.
Cả ngập không khí vui tươi, nhịp.
Ai nấy đều khen một câu: Hiểu Hiểu có phúc, Gia Minhleech_txt_ngu giỏi giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ngày hôm nay trở thành một ngày trọng đại cả thôn, mọi người đều nếm vị thịt, lũ trẻ thì được ngọt miệng.
nói ngày mai họ sẽ đi, Bí thư đại đội đã giấy giới thiệu, còn khẳng định ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mai nhất định sẽ ra tận đầu thôn tiễn .
Tiểu : Chẳng qua chỉ là một thằng lính, nói mất tích là mất tích ngay, có phúc gì chứ? Sao bằng cô ta lên thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố làm cho ổn định. Đầu óc cũng thật ngu ngốcbot_an_cap, bao nhiêuvi_pham_ban_quyen thịt với kẹo thế, để tự mình không tốt sao? Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là sĩ diện hão.
rộn cả ngàybot_an_cap, nhà Ninh Hiểu đến nơi lại bắt đầu thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọn hành lý.
Ninh Hiểu lục tìm quần áo, bộ nàoleech_txt_ngu bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấy cũng đều vá chằng vá , lớp này đè lên kia, toàn không nhìn .
muốn lấy một bộ miếng vá hơn mà cũng chọn không ra, có nào cả.
Gia tưởng cô không biết mang theo cái gì, nhắc một :
Đơn vị phía Bắc, trời lắm, em mang theo một chiếc áo dày, những thứ đến nơi sẽ may đồ mới choleech_txt_ngu em.
Ninh Hiểu rất nghe lời, chỉ lấy một áo dày, còn lạibot_an_cap đều để hết, mặc rách rưới quá cũng ảnh hưởng đến hình tượng của anh.
Quế cũng bậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo, con đi xa mẹ hiền lo lắng, cái gì bà cũng muốn mang cho họ.
kẹo sữa Phó Gia mang về, mật ong chưa nắp, rồi mấy gói lương thực đều bị Vương Hoa nhét vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong túi màu xanhvi_pham_ban_quyen quân độileech_txt_ngu.
lút nhét vào, một lát sau Phó Gia Minh lấy ra, cảbot_an_cap buổi cứ những việc .
Phó Minh kiên nhẫn giải : Mẹ, mẹ cứ yên đi, cáibot_an_cap gì cũng chẳng thiếu, cái gì cũng mua được hết, , thực tinh đều cả, không thì mẹ cứ đi cùng bọn con sang đó ở một thời gian.
Vương Quế rụt bàn taybot_an_cap đang nhét hộp sữa mạch nha vào lại:
Mẹ đi đâu, lương thực tế đến rồi, tới phải xuống đồng kiếm điểm công .
không muốn đi gây thêm phiền phứcleech_txt_ngu, chỉ cần hai sống tốt là vui rồi.
Ninh Hiểu tay mẹ trò chuyện, tranh thủvi_pham_ban_quyen cơ hội để tìm hiểuvi_pham_ban_quyen thêm về chuyện gia đình và chuyện hồi nhỏ.
Vương Quế Hoa thích nhất là kể chuyện các con lúc bé, mỗi khivi_pham_ban_quyen nói đến đều không giấu nổi nụ trên môi.
Con gái rời nhà , trong lòng bàleech_txt_ngu cũng thấy nỡ, bao nhiêu muốn nói mãi hết, cảm giác mới nói được câu mà trời tối mịt.
Phó Gia Minh hai bát mạch nha tới, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong ngựcleech_txt_ngu ra một xấp tiền và phiếu:
, con về rồi, sau để con nuôibot_an_cap gia đình, mẹ đừng lụng vất quá nữa, sau này xuống đồng thì chọn việc nào nhẹ nhàng mà làm.
Vương Quế Hoa nhìn tờ Đại dày cộp mà sốt, phải bao nhiêubot_an_cap tờbot_an_cap chứ?
Con, con lấy đâu ra mà nhiều tiền thế này?
Đây tiền lương con bao năm qualeech_txt_ngu, con ở một mình cũng chẳng cóleech_txt_ngu chỗ nào để tiêu, mẹ cầm , sau làm việc thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để gìn sức khỏe.
Vương Quế Hoa liên tục từ : Mẹ không lấy đâu, hai đứa nhỏ mới cưới nhau, cứ giữ lại mà làm vốn liếng.
Con vẫn còn , đủ cho chúng conbot_an_cap sinh hoạt. Gia Minh không cho bà phân bua mà nhét thẳng tay bà.
Đây có cảvi_pham_ban_quyen phiếu nữa, mẹ cứ cầm lấyvi_pham_ban_quyen hợp tác xã trên trấn mà thịtbot_an_cap vớivi_pham_ban_quyen lương thực tinh về .
Vương Hoa kinh ngạc không nói nên lời: Phiếu này cũng là góp à?
, có là tích góp, có cái đổi với người khác, mẹ đừng có tiếc không tiêu, sau này tháng con đều gửi vềvi_pham_ban_quyen nhà. Mẹ đừng đẩy ra , mười hai nămvi_pham_ban_quyen con không vềbot_an_cap, như đây là đắp cho mười hai năm trước. Sau hãy để Thạch Đầu tiếp tục đi , học nhiều chữ vào.
Phó Gia Minh sợ từ , chớp mắt một cái người đã biến mấtbot_an_cap tiêu.
Anhvi_pham_ban_quyen đã nỗ lực nhiều năm, tích gópleech_txt_ngu nhiều năm, chính làvi_pham_ban_quyen muốn để hiếu kính mẹ, để bà được những ngày tháng đẹp.
6: Theo
Vương Quế Hoa mắt rơmleech_txt_ngu rớm: Thằng bé Minh này đáng , hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuổi mất mẹ, mười ba tuổi mấtbot_an_cap cha, một mình lộn bôn babot_an_cap ngoài, chẳng dễ dàng gì.
đoạn, bà tiền phiếu vào tay Ninh Hiểu Hiểu, nhất bắt cô mang theo.
Nửa đêm, Ninh Hiểu Hiểu lén nhét dưới gối, không ngờ sáng ra lại thấy nằm trong gói hành .
Cô lặng lẽ nhét vào trong chăn , lúc bước ra ngoàivi_pham_ban_quyen thì Vương Quế đã nấu xong cơm.
sáng mà lại có trắng và thịt, một thau lớn và nồi trắng đầy ắp.
Vương Quế Hoa cứ liên tục giục người ăn, bảo phảibot_an_cap ăn nhiều vàobot_an_cap.
Phó Gia bị hết ba bát lớn.
Bà còn bánh nướng bột mì trắng cho họ mang theo, rồi lại gói đùi gà, trứng muối, còn bốc một nắm lớn kẹo sữa.
Hai đứa ănbot_an_cap đường nhé, đường sá xa xôi, không được để bụng đóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Phó Gia Minh lấy kẹo sữa ra: Dọc đường có bánvi_pham_ban_quyen, chúng con sẽ mua , chỗ này cứ để lại cho Thạch Đầu .
Thạch Đầu xụ mặt: Em có phải trẻleech_txt_ngu con .
Ninhvi_pham_ban_quyen Hiểu Hiểu áo đỏ bước ra khỏileech_txt_ngu cửa, bộ đồ rấtleech_txt_ngu rực và hân hoan. qua hai kiếp người, đây lần đầu tiên cô được mặc áo cưới.
Bộ quần áo hơi rộng, là do Vương Quế Hoa đã thức đêm sửa lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp cô.
Phó Gia nắm lấy tay cô, lòng bàn tay anh ấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áp và mạnh mẽ.
Ninh Hiểuvi_pham_ban_quyen Hiểu nghĩ, hôm nay bước qua cánh cửa này, coibot_an_cap như đã thức đi lấy chồng.
nhà này mớileech_txt_ngu chỉ ở vỏn vẹn ba ngày, nhưng trong lòng lại đầy rẫy sự luyến tiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vương Quế Hoa nước mắt chực trào, tiễn họ tận đầu làng.
Phó Gia Minh dõng nói: Mẹ, mẹleech_txt_ngu yên , con sẽ đối xử tốt với Hiểu Hiểu. Cứ có kỳ là chúng con về thăm mẹ ngay.
Yên tâm, mẹ không lo cho nóvi_pham_ban_quyen, mẹ chỉ lo cho con thôi. Con phảileech_txt_ngu biết chăm sóc mình, khi làm vụ nhớ ý an toàn, đừng quá vướng bận chuyện nhà.
Vương Quế Hoa nắm tay Ninh Hiểu Hiểuvi_pham_ban_quyen dặn dò: Nhị Nha à, con phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chăm Gia Minh hơn, phải xửvi_pham_ban_quyen tốt với , biết quan tâmleech_txt_ngu săn sóc .
Dân làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo đến rất để tiễn chânbot_an_cap:
Nhị Nha hôm nay xinh đẹp quá.
Áo cưới rực rỡ thật, là Minh .
này nhớ xuyên về làng chơi nhé.
Cứbot_an_cap yên tâm đi, tôi sẽ giúp cô trông nom mẹ, không phải lo đâu.
Bí thư đại độibot_an_cap cầm đưa tới: Trong nhà chẳng có gì quý giá, chỉleech_txt_ngu có ít rau rừng và khô, coi như là quê nhà, khi nàoleech_txt_ngu nhớ nhà thì mang ra ăn.
Từ , một chiếc xe tải quân sự tiến về phía đầu làng, dân làng kích động reovi_pham_ban_quyen lên:
Không lẽ lại cóleech_txt_ngu thực cứu trợ tới sao?
Gia Minh vừa về một cái là làng mình đổi vận ngay, ngày càng lúc càng có hy rồi.
Chiếc xe tải quân sự vững chãi ở đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng, một thanh niên quân phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ trên xe nhảy xuống, nhanh nhẹn chào kiểu quânvi_pham_ban_quyen đội:
Phó Đoàn, mời anh xeleech_txt_ngu.
Vất vả cậu rồibot_an_cap.
Phó Gia Minh vỗ vai anh lính trẻleech_txt_ngu, rồi Ninh Hiểu lên .
lính gãi đầu cười hì hìleech_txt_ngu: Chúc anh chị tân hôn hạnh .
Dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng đồng loạt hóa . Cái khung cảnh này, cả đời họ mới được thấy lần .
Hóa ra là xe quân đội đến đón dâu.
xebot_an_cap này trông phong thật .
Này cậu em, các cậu đi sao quần áo lại mặc thế? người dân gan , nhân tiện sờ thử vào chiếcleech_txt_ngu xe quân sự vài cái.
Anh lính : Cháu chỉ là lính lái xe thôi, còn Phó Đoàn là , quânbot_an_cap phục đương nhiên phải chứ. Nếu lính với Đoàn trưởng mà mặc đồ hệt nhau biệt thế nào được?
làng hóa đá lần nữa. Gia đi mấy năm, vậy mà đã làm quan rồi.
người nôn nóng hỏi: Đoàn trưởng là cấp bậc gì? to hơn Bí thư đại đội của làng ?
Anh lính cười: Không so được .
Dân làngbot_an_cap thở : , chắc cũng là quan riu thôi, còn thế kia mà, cũng thườngbot_an_cap thôi.
línhvi_pham_ban_quyen bồi một câu: Tương đương với Huyện trưởng của huyện .
Dân làng ngạc đến mức nuốt nước ừng ực:
Làng mình có ngườibot_an_cap làm rồi!
Ngày hôm qua tôi nói chuyện vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Huyện trưởng câu đấy.
Tôi còn được đi dự tiệc cưới của Huyện trưởng nữa cơ.
Rất nhiều người quay sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúc mừng Vương Quế Hoa, vây quanh bà nói cười không ngớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Họ dường như đã quên sạch những lời tiếu ác ý Nhị Nha mà họ từng nói sau lưng bà kia.
Ngay trước lúc xe bánh, Thạch Đầu chạy tới, nhét tay Ninh Hiểu Hiểu mộtleech_txt_ngu nắm kẹo sữa Thỏ Trắng:
Chị ăn trên đường đi. này, em sẽ thêm của hồi cho chị.
Ninh Hiểu nở nụ cười rạng rỡ: , chị chờ em.
xuyên không tới đây, thay đổi được tình tiết trong sách, hy Thạch Đầu sẽ có một kết tốt đẹp.
Phó Gia Minh : Gắng học hành cho tốt, hai nămvi_pham_ban_quyen nữa anh giới thiệu em vào quân đội.
Thạch Đầu chạy biến đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nấp nhìn chiếc xe quân sự đi xa dần, trong mắt lấp lánh ánh hy vọng. Cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng có thể đi lính sao?
Ngày hôm đó, cả ngôi làng như nổ .
Xe quân độivi_pham_ban_quyen đón dâu đấy, ông bàbot_an_cap không thấy sao?
nhà họ Phó kia, thoắt cái đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biến thành Huyện rồi.
Những không chứng thì lòng bồn chồn, cứ túm lấy người khác mà hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net han, nghe đi lại nhiêu lần vẫn không thấyleech_txt_ngu chán, tò mò vô cùng.
Lại còn người đem ra sonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sánh:
Nha là đứa có phúc nhất làng , giỏi giangleech_txt_ngu hơn bé Tiểu Thảo nhiều.
Không so được đâu, ta gả choleech_txt_ngu Đoàn trưởng cơvi_pham_ban_quyen mà.
Không chỉ làleech_txt_ngu Đoàn trưởng , ngườibot_an_cap ta còn đẹp trai phong độ , trong làng chẳng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai khôi ngô bằng Phó Đoàn.
Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vóc dáng đóbot_an_cap là khỏe mạnhvi_pham_ban_quyen, cường tráng, Nhị Nha sau này được nhờ rồi. Người nói cười hớn hở, như thể được hưởng phúc là chính bà ta .
Tiểu Thảo tức giận đóng sầm lại: con ranh Nhị Nha đó, dựa vào mà nó lại tốt đến thế!
.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lính lái xe một người rất hoạt , suốt dọc đườngvi_pham_ban_quyen cái miệng không lúc nàovi_pham_ban_quyen ngơi nghỉ:
Chị dâubot_an_cap, em nói cho chị biết, Phó Đoàn làleech_txt_ngu tay súng thần công đấy, chỉ đánh đó, bách bách trúng. Kể cả là một con , anh ấy nói bắn chân con ruồi là tuyệt không vào cánh nó luôn.
Lần này bắt giữ gián điệp nước ngoài, cũng nhờleech_txt_ngu Đoàn hỗ trợ. Lãnh tụi làm đơn xin thưởng chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ấy nhưng ấy không nhận, chỉ nói là muốn xe thôi. Hì hìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Phó Đoàn đối xử với chị tốt thật đấy.
Ninh Hiểu Hiểu chẳngleech_txt_ngu cầnbot_an_cap hỏi, những muốn biết muốn biết đều đã nghe hết sạch.
Đột nhiên nói im bặt, dừng lại.
Nhìn vẻ nhăn nhó của anh lính trẻ, Ninh Hiểu hỏi:
Có chuyện gì ?
hỏng rồi, chị cứ ngồi yên đấy, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em xuống sửa. Anh nhanh nhẹn nhảy xuống xe.
Phó Gia Minh cuối cùng cũng có cơ hội lên tiếng, anh ủi: Đừng sợ, xe này hay hỏng vặt , một lát là sửa xong thôi.
Ninh Hiểu Hiểu gật đầu ra vẻ nép mình bé nhỏ.
lòng cô thầm nghĩ: Ai mà sợ chứ? Có phải máy giữa đâu mà lo.
Phó Gia Minh bóc cho cô một viên kẹo sữa Thỏ , Ninh Hiểu Hiểu không lấy mà chỉ một rồi há miệng chờ.
Anh lính nhiên mở cửa : Phó Đoàn, anh giúp em một tay .
À, anh cứ bận việc củabot_an_cap anh đi, anh tự nhiên, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không gấp, không gấp đâu. Anh lính vộivi_pham_ban_quyen vàng đóng cửa lại.
Phó Gia Minh nhanh chóng nhét kẹo vào miệng cô rồi xuống xe.
Hai người hí hoáy một hồi lâu, cuối cùng sửa xongvi_pham_ban_quyen xe và tiếp khởi hành.
Anh lính vẫn liến thoắng như : Phó Đoàn đúng là cưng vợ thật, sau này em mà lấy vợ, em cũng bóc kẹo cho cô ấy ăn.
Phó Đoàn, anh còn chiêu nào để theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi con gái không? Dạy embot_an_cap , em vẫn chưa có vợ đây này.
Gia Minh: im chút được không?
Hiểu Hiểu cảm thấy, sau khi rờibot_an_cap khỏi nhà, Phó Gia Minh dường như hơn, cũng lạnh lùng đi nhiều.
Cô vốn người không giờ để nói ai bị xuống đất, bèn vui vẻ giúp anh lính hiến kế:
Cậu cô gái nào thầm thương trộm nhớ rồi sao? Con gáileech_txt_ngu thường thích nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tình, cậu cứ ngày gửi một bức, bảo đảm sẽ theo đuổi được .
Anh lính quay đầu lại hỏi: Phó Đoàn, anh đã viết bao nhiêu bức thư tình rồi?
Phó Gia Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnhleech_txt_ngu giọng: trung lái xe .
Anh lính trẻ cứ thế thao bất tuyệt suốt dọc đường, đến lúc tới ga tàu thì đã muộn mất rồi.
Cậu gãi đầu áy náy: Tàu chạy rồi, chuyến tiếp phải ngày mới có Thật sựleech_txt_ngu xinvi_pham_ban_quyen anh chị, hai ngày tới, định sẽ tiếp đãi anh chị thật chu đáo.
mặt Phó Minh đen lại: Không cần đâu.
línhleech_txt_ngu vội vàng: Cần chứ, cần chứ, lãnh đã dặn embot_an_cap là chăm sócleech_txt_ngu anh chị thật tốt mà. tại em cả, em đưa anh chị khách ngay đây.
Chương 7: cái đùi gà thôi mà
Ninh Hiểu Hiểu lấy từ trong túi vải màu xanh lục quân ra hai đùi gà, đưa cho cậu chiến sĩ để cảm ơn:
Đồng chí, vất vả , chúng tôi tự đi dạo là được rồi. Cậu chắc vẫn còn công việc khác đúng không, mau đi thôi.
Phó Gia Minh nhét vào tay cậu ta một nắm kẹo sữa Thỏ Trắng, rồi tiện tay cầm luôn hai cái đùi về.
Ninh Hiểu :
Gì vậy trời? Hắn ăn gà đến thế sao?
Chàng trai trẻ cũng đầy một bụng thắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắc, ghé sát Ninh Hiểu Hiểu hỏi nhỏ: tử, bảobot_an_cap có phải Phó Đoàn ghét em rồivi_pham_ban_quyen không?
có, anh ấy là vì lòng với công , thấy tôileech_txt_ngu tặng đùi gà thìvi_pham_ban_quyen lễ mọn quá, không thôi. Ninh Hiểu Hiểu nói hươu nói vượn đại câu.
Nhưng ở thời đại này, kẹo sữa Thỏ Trắng quảleech_txt_ngu còn quý đùileech_txt_ngu gà.
Chàng trai trẻ lập tức tươi tỉnh trở lại, hớn nói:
Tẩu tử, em tên Lưu Băng, lần sau anh chị về cứ nhắn em một tiếng, em lại đến đón.
Đoàn, vậy em về trước đây, có việc gì anh cứ gọi em bất cứ lúc nào.
Phó Gia Minh phẩy tay, hai người chào tạm biệt xong, Lưu Băng lại quay ngoắt trở lại.
Cậu ta cười hỏi Ninh Hiểu Hiểu: Tẩu , rốt Phó Đoàn đã viết chị bao nhiêu thư tình thế?
Ánh sắc như dao của Phó Gia Minh tới.
Lưu Băng cổ, sao cứ thấy lạnh sống lưng thế này nhỉ, Em chẳng qua là không có nghiệmvi_pham_ban_quyen, phải viết bao nhiêu bức thư thì mới theo đuổi được đồng chí nữ mà.
Một trăm bức . Ninh Hiểu Hiểu cười mãnh.
thế cơ ạ? Phó Đoàn thật lợi hại.
Lưu Băng giơ ngón tay cái thán phục, rồi khi bị ăn đòn, cậu ta rốt cuộc cũng chân lên cổ mà chạy.
Ninh Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu nhìn đường phố, con đường ở huyện lỵ không rộng, rải xỉleech_txt_ngu than nên chẳng mấy bằng , trên đường người đi tấp nập, nhiên không thấyvi_pham_ban_quyen dáng chiếc đạpbot_an_cap .
Phóng tầm mắt ra xa, đa là những dãy nhà cấp bốn thấp bé, ngoài cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quét vôi dòng chữ Chủ vạn tuế.
Lác đác thấy vài tòa nhà lầu, kéo kéoleech_txt_ngu Phóvi_pham_ban_quyen Gia Minh tò mò hỏi:
Mấy tòa kia là để làm vậy?
Có trung tâm bách hóa, bên trong thứ gì cũng . Chúng ta đi tìm nhà phòng trước , nữa anh em đi dạo.
Họ men theo những dãy nhà, cuối dừng lại trước một tòa kiến trúc có hình khốileech_txt_ngu nhô cao ởvi_pham_ban_quyen chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữa.
Trên cổng lớn có đề dòng chữ: Nhà khách Ủy ban Nhân dân huyện XX.
Bên trong khuôn viên là một nhà chính ba , kiểu nhà ống xây theo lối kiến trúc Xô, bên cạnhbot_an_cap còn có một dãy nhà cấp bốn.
Hai vào làm thủ tục nhận phòng, nhânbot_an_cap viên mặc phục màu xanh lá cây, kiểm tra giấy giới thiệuvi_pham_ban_quyen họ.
Có đăng kết hôn không?
Phó Gia Minh mở một tờ giấy ra: Có đơn xin kết hôn.
Nhân viên phục vụ liếc mắt nhìn: Không được, không có giấy kết hôn khôngvi_pham_ban_quyen được ở chung phòng. Tôi mở cho hai phòng, đúng rồi, phảivi_pham_ban_quyen ở ghépbot_an_cap , lát nữa có thể sẽ đồng chí khác vào ở cùng.
Phó Gia gật đầu.
Mở cho chị hai sát nhau tầng hai. viên phục sổ ghi chép gì đó, sau lấy hai chiếc chìa khóa.
Phó Gia Minh: Cảm ơn.
cộng làvi_pham_ban_quyen một đồng hào.
Phó Gia Minh trả , xách hành lý Ninh Hiểu lên trước.
Lên đến hai là một dãy lang dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa rộng, hai bên có rất nhiều phòng.
Lúc qua phòng lấy nước, Phó Gia Minh chỉ tay bảo:
Đây là phòng , có thể nướcvi_pham_ban_quyen rửa mặt, đối diện nhà vệ sinh, bên này làleech_txt_ngu nhà vệ sinh , đừng đi nhé. Anh giải vô cùng chi tiết.
Ninh Hiểu Hiểu gật đầu: Yên tâm đi, nhớ rồi.
Khôngbot_an_cap saoleech_txt_ngu, em rửa uống nước thì đi lấy cho, em cứ trong phòng nghỉ ngơi đi.
Đi đến cửavi_pham_ban_quyen Ninh Hiểu , Phó Gia Minh đưa cho cô một cái túi vải nhỏ:
có đói không? Trong này là đồ ăn mẹ chuẩn bị , em cầm ăn lót dạ rồi nghỉ mộtvi_pham_ban_quyen látleech_txt_ngu, sau chúng ta ra cơm quốc doanh ăn tối.
Nói đoạn, lạileech_txt_ngu thêmvi_pham_ban_quyen cho cô tiền: Cấtleech_txt_ngu vào đi, đừng để mất, em cứ giữ lấy, lỡ có chuyện gì khẩnvi_pham_ban_quyen cấp còn cái dùng.
Ninh Hiểu Hiểu lấy ra cái đùi gà, nghĩ ngợi hồi lại đưa thêm cho anh bánh nướng:
Anh cầm lấy màbot_an_cap ăn.
Ninh Hiểu Hiểu chìa khóa mở cửa phòng, nhưng vào rồi cô lại không cửa ngay mà đứng đó quay đầubot_an_cap nhìn anh.
Nhìn gương mặt tuấn tú kia, thực sự muốn véo một cái
Tất nhiên, cô gan nghĩbot_an_cap không có gan .
Phó Gia Minh ôn tồn an ủi: Đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ, anh ở ngay phòng bên cạnh, chuyện gì cứ gọi một tiếng là anh ra ngaybot_an_cap.
Ninh Hiểu Hiểu: Ai mà ? Đúng đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hiểu phong tình. Thật muốn đóng cửa vào mặt cho rồi.
Nhưngvi_pham_ban_quyen mặt cô vẫn cười ngọt ngào: Vâng.
Việc đầu tiên saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi vào phòng là chặt cửa và đầu tiền.
Xấp cả tiền lẻ tiền chẵn, vặn trònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một trăm đồng. Ở thời đại này, một trăm đồng là số tiền lớn, lương của một sốleech_txt_ngu công nhân cũngleech_txt_ngu chỉ có mười mấy .
Hiểu Hiểu cất kỹ tiền vào người, trong trào dâng một cảmbot_an_cap xúc đặc , đây lần đầu tiên cô tiêu tiền của đàn , giác cũng không tệ lắm.
Cất tiền chưa bao lâu thì có tiếng gõ cửa.
Bạn cùng phòng đến sao?
Vừa cửa đã Phó Gia Minh đang bưng một chậu nước nóng đứng đó: Em rửa mặt , nếu không mệt thì chúng ta ra ngoàibot_an_cap dạo một vòngbot_an_cap. Rửa xong cứ chậu ở cửa, anh sẽbot_an_cap đi đổ nước.
Ninh Hiểu Hiểu cảm mình chẳng khác nào một đứa trẻ , người đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấm áp nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chu quá khiến cô có chút không thích nghi kịp.
Cảm ơn, anh cũng nghỉ ngơi một lát .
Ninh Hiểu Hiểu rửa mặt, ănvi_pham_ban_quyen vài miếng bánh nướng khốc mẹ cho.
Bánhbot_an_cap nướng quảvi_pham_ban_quyen thực rất khô, ăn vào nghẹn bứ cổ.
Quế Hoa nướng bánh thật khô để sợ đi đường bánh bị .
thu xếp thỏa, bộ quần áo vải đầy mảnh vá. Chẳng còn cách nào khác, đi dạo phố thì không thể mặcbot_an_cap bộ đồ cưới đỏ rực .
Hai người tập ở cửa rồi cùng nhau lầu.
viên phục dưới chớp chớp đôi mắt tò mò, lén nhìn họ, nhìn theovi_pham_ban_quyen khi người ra khỏi nhà mới trộm cười:
Hai này song hàng, chỉ thiếu nước nắm nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa thôi.
Ở thời , vợ chồng đi ngoài đường trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau cách nhau một xa, trông cứ nhưleech_txt_ngu khôngvi_pham_ban_quyen quen biết. Đi nhau mà muốn nắm tay cũng phải lén lén lút lút vì sợ người ta nhìn thấy.
Đây là thời mà nam nữ với nhau một câu cũng đủ đỏ mặt tíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tai.
Ninh Hiểu mảy may ra điều , hiên đi bên cạnh Phó Gia vào trung tâm bách hóa.
Trung hóa tổng cộng có ba tầng, một bán thực phẩm, quần áoleech_txt_ngu, giày dép, túi xách; tầng haivi_pham_ban_quyen làleech_txt_ngu đồvi_pham_ban_quyen gia dụng lớn như radio, máy may; tầng ba là khu , khách không được vào.
Họ đi thẳng đến khu quầnleech_txt_ngu áo và vải vócleech_txt_ngu ở tầng .
Con gái vốn dĩ có bản thích mua sắmvi_pham_ban_quyen, Hiểu đã nhanh bước tới quầy hàng trước bước.
Nhân viên phục đứng sau quầy, liếc bộ quần áo đầy mảnh vánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Ninh Hiểu Hiểu, hất tay một cái: Mua vải thì sang bên .
Cô ta có quyền ngạo, vì quầy hàng của cô ta bánbot_an_cap quần áo may sẵn, toàn là hàng cao cấp.
Ở tầng một này, đây là vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trí hạ nhấtvi_pham_ban_quyen, ngày chẳng tiếp được vị khách, phần lớn mọileech_txt_ngu người đến hỏi cũng chẳng hỏi một câu.
Phó Minh sau, liếc cô ta cái: tôi mua đồ may sẵn, không mua vải.
Nhân phục vụ lập tức trưng ra bộvi_pham_ban_quyen mặt tươi cười, người đàn phục trước mắt này thật quá trai, đẹp hơn tất cả những người đàn ông cô ta từngbot_an_cap , khí chất mạnh mẽbot_an_cap, vừa cất trung tâm bách hóa ồn ào dường như cũng im ắng đi vài .
Không biết anh ấy đã có đối tượng ? cảnh mình tốt, côngbot_an_cap việc tốt, diện cũng chẳng kém ai.
Lấy cho tôi xem áo khoác caro đỏ kia.
Phó Gia Minh đứng cạnh Hiểu Hiểu, chỉ vào món đồ đẹp nhất trong tủ kính, giọng nói lùng.
viên phục vụ nhiệt tình lênbot_an_cap: Anh thật khéo chọn, đây là mới về đấy, đang hành các thành phố lớn, cả này vềvi_pham_ban_quyen có ba chiếc, chínhleech_txt_ngu tôi cũng giữ mộtleech_txt_ngu chiếc cho mình.
Ninh Hiểu Hiểu nhìn chiếc áo caro đỏ xám kia, giữa rừng áo xanh lục, xám, xanhleech_txt_ngu , chiếc áo này quả thực là nổi bật nhất.
Cô do dự hỏi: Có rực rỡ quá không?
Không sao, chúng ta mới cưới, nên mặc tươi sáng một chút.
Mới cưới? Phó Giabot_an_cap Minh vừa dứt lời, trái tim của cô nhân viên phục nhưbot_an_cap tan .
Cô ta nhìn sang Ninh Hiểu Hiểu bên cạnh, gầy rộc người, da bọcleech_txt_ngu lấy xương, sao mà đôi cho được.
Cô ta hậm hực nói: Mười chín đồng tám hào, theo hai phiếu vải. Còn có loạileech_txt_ngu hơn , có muốn ?
Chương 8: Mua quá nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quần áo bịvi_pham_ban_quyen báo cáo
Lấy thêm mấy bộ ra cho tôi xem.
bạn nghe truyện tại kênh tiểu linh, nghe full truyện tại link ghim bình luận
Nghe Phó Gia Minh nhắc đến những bộ khác, tâm lý cô viênvi_pham_ban_quyen bánbot_an_cap hàng mới cân bằng lại đôi chút. Cô ta thầm nghĩ, biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay anh chẳng nỡ mua bộ đắt kia mà.
Phó Gia Minh nhìn sang Hiểu Hiểu, giọng dịu dàng hẳn xuống: Em chọn bộ nữa đi, để có thay đổi.
Ninh Hiểu Hiểu cũng chẳng khách sáo, hiện tại cô sự đang thiếu quần áo trầm trọng. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọn một bộ đồ kiểu Lênin xám và một áo sọc thủy xanhvi_pham_ban_quyen trắng.
Phó Minh giơ tay chỉ vào tủ kính: Mấy bộ nàyleech_txt_ngu , lấy raleech_txt_ngu xem thử.
Ninh Hiểu Hiểu giữ tay anh lại: Đừng nữa, đến khu quân đội rồi mua cũng kịp mà. nhiều quá hành lý cồng , mang được đâu.
Nhân bán hàng hậm hựcleech_txt_ngu gói ba quần lại, bộ đắt nhất kia. cộng hết 48 tệ, kèm theo sáu thước phiếu vải, hơn một thángleech_txt_ngu lương của cô ta.
Trên lối đileech_txt_ngu, cặp mẹ con đi qua quầy quần may . Cô con gái mắt , liếc thấy ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoác caro xám.
Mẹ, con cũng muốn mua quần áo.
thấy giống bộ quần áo đấy. Cứ mơ hão!
Con thi đỗ rồi mà, mua bộ quần cũng không sao?
thôi, lên phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mua vải về may cho, tự may rẻ nhiều. Nhìn là đôi vợ chồng cưới kia không biết liệu cuộc rồi.
Hai kẻ không biết lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liệu ấy lúc này lại đang ở quầy bên cạnh để giày.
Ninh Hiểu Hiểu chọn một đôi vải giải phóng, vừa bền vừa dễ đi, lại thoải mái khi chuyển. Nhưng Gia Minh nhất quyết đòi mua cho một đôi giày da.
Hành lý không nhétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi nữa rồi, chúng ta đến gần khu quân đội rồi mua sau. Với lại đường mà mang giày da cũng chẳng thoải mái gì.
Không nhét sao? Phó Gia Minh dắt cô thẳng tiến đến quầy xách, mua chiếc túi lớn nữa.
Ninh Hiểu Hiểu:
Cuối cùng, bọn họ không chỉ mua giày da mà còn mualeech_txt_ngu rất nhiều đồbot_an_cap : kẹo sữa Thỏ Trắng, sữa nha, quýt đóng hộp, bánh quy Kimbot_an_cap Kê nhétvi_pham_ban_quyen đầy một túi lớn.
Phó Minh bảo: Em gầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá, phải bồibot_an_cap bổ thêm.
Cô nhân viên ở quầy quần cứ nhìn chằm chằm theo họ, càng thấybot_an_cap bất bình. Họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền thì cô ta còn chấp nhận được, lấy đâu mà lắm chứ?
Hừ, nhìnvi_pham_ban_quyen thì có vẻ là quân nhân, chắn là tham ô công quỹ rồivi_pham_ban_quyen. Chủbot_an_cap tịch Mao đã dạybot_an_cap, phải gian khổ, cần kiệm liêm chính.
Tay xách nách mang, ngườibot_an_cap khỏi bách hóa, bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiệm quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net doanh.
Phó Gia Minh hỏi: Em muốn gì?
Ninhbot_an_cap Hiểu Hiểu suy nghĩbot_an_cap một lát: Ăn bánh bao nhân thịt .
Dạo đây đã ăn thịt gà, thịt lợnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cũng đã ăn cơm trắng, bỗng thấy nhớ bánh bao nhân là bữabot_an_cap sáng ngày ở kiếp trướcleech_txt_ngu.
Gia Minh còn chưa kịp gọi món, nhân viên ở cửa sổ đã thẳng thừng ngắt lời: Không có. Hôm có những món gìvi_pham_ban_quyen thì đều viết trên bảng kìa.
Trên bảng không có nhiều món, món mặn duy nhất là thịtbot_an_cap tàu, còn lại đều là món chay. Lương thực tinh chỉ màn thầu, cònvi_pham_ban_quyen lại toàn là lương thực thô. chỉ được giới một đĩa thịt.
gọi một bát thịt kho tàu, hai món và hai đĩa màn thầu.
Trong lúc chờ món, viên vụ tán gẫu với nhau:
Mấy ngày tình hình khá lên đôi chút. Chứ nếu đến sớm thì một miếng thịt cũng có, lương thực tinh cũng không. nói vụ thu nămleech_txt_ngu chỗ mình mất , cũng may nơi khác mùa nên mới có thực cứu tế .
Phó Gia Minh bưng ăn về, lượngbot_an_cap thức ăn khá , đầy ắp ba đĩa lớn. Ninh Hiểu Hiểu cảm thấy hơi quá tay, người ăn hai đĩa là đủ rồi, như thế hơi lãng phí, mà họ lại mang cặp lồng để đựng về.
Đĩa thịt kho tàu bóng bẩy, mỡ màng, tỏa ra mùi hương mời gọi khó cưỡng. Ninh Hiểu Hiểu gắp miếng, tan trong miệng, cực thơm ngon.
trước cô vốn người bao giờ ăn thịt mỡ, mà sau khi xuyên không, cô lại yêu cái cảm giác béo ngậy này đến lạ.
Chẳng bao lâu sau, ba đĩa thức ăn chỉ còn lại nước sốt. Ngay nước mỡ của thịt kho cũng không bị lãng phí, hai người dùng màn thầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chấm sạch sành sanh, đĩa bóng như mới rửa.
Ninh Hiểu Hiểu cái bụng căngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tròn, thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rútbot_an_cap lại lời nói lúc nãy. Đúng là chẳng lãng phí chút nào. Cơ thể này thực sự thiếu hụt dầu mỡ trầm .
Hai người thong thả đi bộ về, coi đi dạo để tiêu thực.
Đường phố mang đậm hơi thở thời đại những dãy nhà cấp bốn thấp tè xen lẫn tòa nhà tập thể hai ba tầng. Cả con phố chẳng có mấy hàng.
Khi đi đến lầu khách, Hiểu Hiểu bỗng vỗ đầu một cái: Quên mua bình rồileech_txt_ngu!
Nhìn thấy chữ Nhà khách, cô chợt nhớ đến lúc ăn bánh bị nghẹn. Thếbot_an_cap là hai người lại quay lại muabot_an_cap bình nước.
Phó Giabot_an_cap Minh nói: Lấy cho tôi một cái bình nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân dụng.
Ninh Hiểu Hiểu giơ tay: Lấy cái . Anh cũng phải uống nước mà.
Phó Gia Minh vốn tính xuề xòa, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi chuyện uống , định bụng nói mình khôngleech_txt_ngu cần. Nhưng giác được người khác quan cũng không , dù sao anh là người có gia rồi.
Ninh Hiểu Hiểu sực ra nên hỏi: Anh cóleech_txt_ngu muốn mua quần áo không? Em thấyvi_pham_ban_quyen trong hành lý của anh toàn là quân phục thôi.
Không cầnleech_txt_ngu đâu, quân phục của anh đủ mặc rồi. Phiếu vải phải để dành để mua cho cô và mẹ.
Sợ cô lại ép mình đồ, Phó Minh Ninh Hiểu Hiểu đi thẳng.
Ninh Hiểu Hiểu : Thôi được , dù sao anh mặc quân phục cũng rất soái, đợi đếnvi_pham_ban_quyen đại viện quân khu rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô sẽvi_pham_ban_quyen mua vảibot_an_cap về may anh sau.
Cô lấy một chiếc bình quân dụng ra đeo chéo, chiều dây đeo vừa vặn, cảm cũng giống như đang đeo một chiếc túi nhỏ ở thế. Đợi khi nào rảnh, cô khâu một cái bao đựng bình nước, có thể nhét thêm vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ lặt vặt cạnh.
Sau khi đeo xong, Ninh Hiểu Hiểu lại chiếcvi_pham_ban_quyen bình nước còn lại định cho Phó Gia Minh. Chẳngvi_pham_ban_quyen ngờ, côleech_txt_ngu kiễng cả chân lên mà vẫn không với tớileech_txt_ngu. đâu có lùn, cũng tầm một mét chứ.
cao bao nhiêu thế?
Phó Minh cúi người xuống để cô đeo : mét tám mươi tám.
Ninh Hiểu Hiểuvi_pham_ban_quyen chiếc bìnhleech_txt_ngu nước trên người anhbot_an_cap mà chỉ muốn cười. Dây quá , trông khó tả. Người taleech_txt_ngu thì đeo ngang hông, còn anh thì đeonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tót lên ngực.
Ha ha ha, anh tháo xuống đi.
Phó Gia ngượng tháo ravi_pham_ban_quyen, bên là tiếng cườileech_txt_ngu giã như chuông bạc.
cười của cô rỡ và ấm áp ánh mặt trời, đôi đồng tiềnvi_pham_ban_quyen nhỏ ẩn thoắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện dưới nắng trông thật đẹpleech_txt_ngu. Cô bây giờ hoàn toàn khác với hình ảnh người luôn đầu khép nép trong tríbot_an_cap nhớ .
Chỉ là hơi , sau này anh nhất định phảileech_txt_ngu nuôivi_pham_ban_quyen cho cô béo lên một chút, chắc chắn sẽ còn đẹp hơn .
Hai người vai vai bước lên tầng hai khách dưới cái nhìn của viên trựcbot_an_cap ban. Phó Gia Minh đưa cô về phòng: Đưa bình nước đây, anh đi lấyvi_pham_ban_quyen nước cho.
Ninh Hiểu vào phòng, nhận thấy vẫn chưa có bạn cùng phòng mới. May mắn thật, đêm độc chiếm căn phòng rồi.
Gia Minh gõ , bưng vào một chậu rửa mặt rồi đưa nước cho .
Bên trong là sữa mạch nha đấy, nhớ uống trước khi ngủ.
Buổi tối khóa kỹ cửa, đừng sợ, anh ở phòng bên cạnh, em chỉ cần gọi một tiếng là anh qua ngay. ràngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh cũng đã nhận ra đêm cô không có bạn cùng phòng.
Ninh Hiểu Hiểu gật đầu lia lịa. Nguyên chủ là lần đi , chứ cô thì không. Kiếp trước côleech_txt_ngu từng một mình du lịchbot_an_cap khắp nơi rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Phó Gia Minh vẫn yên . Trong ký ức của anh, Ninh Hiểu vốn rất nhát gan, nào cũng chỉ dám trốn sau lưng không dám ra ngoài. Do dự một lát, cuối cùng cũng giúp cô đóng cửabot_an_cap lạivi_pham_ban_quyen.
Hiểu nhướn mày, không nỡ đi thì cứ ở lại đây đi .
Pằng pằng pằng! tra phòng, mở ra!
Không ngờ đến nửa lại cóbot_an_cap người đi kiểm tra phòng thật!
Ninh Hiểubot_an_cap Hiểu mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắm mắt mở ngồi dậy. Vừa mở cửa thấy Phó Gia Minh cũng đứng hành , anh trấn an cô:
Đừng sợ, nhà kiểm tra định kỳ thôi. Em vào ngủ tiếp đi.
Ninh Hiểuleech_txt_ngu lộ ra lúm đồng tiền nhỏ, chớp mắt nói: Chúc anh ngủ ngon.
Chương 9: Người đàn ông quá đỗi ấm áp khiến phát hờn
Một không mộng mị, Ninh Hiểu Hiểu kéo cửa , ánh nắng rực sưởi ấm cả phòng.
Dọn dẹp đơn giảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát hiện phòng bên cạnh không có người.
Phó Gia Minh đi đâu ?
Ninh Hiểu Hiểu định hỏi thăm, nhưng chưa kịp bước cầu thang, Băng đã hở lấy:
Tẩu tử, cuối cùng cũng chịbot_an_cap. Tôi đến từ sớm, hỏi ra mới Phó trưởng không có nhà, thế là tôi đây đợi, không ngờ lại gặp chị trước. lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ tôi làmbot_an_cap, tôi mang đến cho hai , một phần là bữa sáng, một để hai người mang theo ăn dọc đường.
Ninhbot_an_cap Hiểu Hiểu từ chối, nhưngleech_txt_ngu Lưu Băng cứ nhất quyết bắt cô nhận, đây là chút tấm lòng, chẳng hai người cũng đã cho cậu nắmleech_txt_ngu kẹo đó sao.
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc đẩy, Phó Gia Minh về, tay xách một chiếcvi_pham_ban_quyen cặp lồng nhôm.
Phó Đoàn, anh về rồi, tôi qua đây tiễnbot_an_cap hai . Lưu Băng chào điều lệnh.
cần phiền phức thế đâu, vảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cậu chạy mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyến rồibot_an_cap. Phó Gia lồng Ninh Hiểu Hiểu.
Không phiền, không vả gì hết, tôi nghĩ hành lý của hai người , có xe ra ga cũng tiện, qua tại mà hai người lỡ chuyến tàu
Lưu liến thoắng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cùng hộp cơm cậu ta mang đều do Phóleech_txt_ngu Minh hết, để cậu kịp mang cặp về.
Ninh Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu mở cặp lồng raleech_txt_ngu, bên trongbot_an_cap là hai cái bánh bao nhân thịt lớn, vừa mở nắp, một mùi của thịt đã xộc vào mũi.
Chuyện mới nói qua, không ngờ anh lại đến thế. sớm không thấy người, hóa ra là đi muabot_an_cap baoleech_txt_ngu sao?
Cái bánh này to, trông thực chất hơn hẳn thời hậu thế. chỉ có hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái, mà lại có ba người
Ninh Hiểu hai người cùng ăn, nhưng cả hai đều ăn, nhất quyết nhường cho cô.
Lưu Băng hì: là Phó Đoàn đặc biệt mua cho chị đấy, chị biết đâu, bánh bao nhân buổi sáng ở tiệm cơm quốc doanh phải có người xếp hàng từ khi trời chưa sáng, mỗi người còn bị hạn chế chỉ được mua hai cái thôi. Phó Đoàn đối với chịleech_txt_ngu thật tốt.
Ninh Hiểu Hiểu mỉmleech_txt_ngu cười cắn một miếng, nhân thịt bên trong rất , cảm giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt tràn ra miệng. thời này, buổi sáng được ăn mộtbot_an_cap miếng bánh bao nhân thịt thực là một điều phúc.
Cô xé cáibot_an_cap lại, định chia hai người mỗi người một nửa, nhưng cuối cùng cũng không được, đều chui vào bụng cô.
Cái miệng Lưu Băng chẳng lúc nào ngơi nghỉ: Phó , tẩu tử, hai biết không? Hôm quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có viên bán hàng ở bách đến đơn vị tố cáo hai người, nóileech_txt_ngu hai người mua rất nhiều đồ, phiếu chắc chắn là từ nguồn gốc khôngvi_pham_ban_quyen chính đángbot_an_cap. Mọi người xem cô ta là hạng người gì chứ? Chiến sĩ ưu tú nhất củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân đội Nhân dân chúng ta lạibot_an_cap là hạng người đóbot_an_cap sao? đạo của chúng tôi tức đến nổ đom đóm , số phiếu chính là phần thưởng do chính tayvi_pham_ban_quyen ấy trao hai ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, ông mắng cô ta saubot_an_cap này bớt tọc mạch chuyện của quân nhân đi. Lúc tiễn ta ra ngoài, cô ta thếleech_txt_ngu mà còn muốn tìm một nhân, đơn chúng có ai còn độc thân không? Thật là chẳng biết xấu hổ.
Ninh Hiểubot_an_cap Hiểu ngờ chỉ thêm đồ mà cũng bị tố cáo, sau nhất định phải ý, phải khiêm tốn hơn được.
Băng phẫn nộ nói : Chuyện kịch tính hơn ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phíaleech_txt_ngu sau . Buổi tối dì bảy của tôi nhà, bảo muốn giới tượngleech_txt_ngu cho tôi, nói gái đó xinhbot_an_cap đẹp, công việc , lại còn ba nữa. Tôi cũng thấy động rồi, quả mọi người đoán xem là ai? Chính là cô bán đã đi tố kia. Vừa nghe tên là tôi từ chối thẳng thừng, người có nhân phẩm không ra không .
Ăn xong, nghe kể chuyệnvi_pham_ban_quyen hết sáng, họ sớm lên đường ra tàu . Vì hôm qua đã lỡ chuyến nên hôm nay phải đến ga chờ từ sớm.
Lưu Băngvi_pham_ban_quyen tranh lấy hànhleech_txt_ngu lý giúp họ, hoàn toàn kệ sự từbot_an_cap chối Phó Gia Minh. Saubot_an_cap khi len lỏi vào được ga tàu là đến lúc tàu, Phó Gia Minh cậu ta hộp quýt đóng hộp, bảo cậu ta về trước.
Lưu Băng vô cùng tình, kiên trì đòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiễn họ lên tàu, đòi giúp xách đồ. Mãi đếnbot_an_cap khi tàu đóng lại và chuyển bánh, Lưu Băng vẫn còn đuổi theo tàu vẫy tay, gào lớn:
Phó Đoàn, tôi có thể viết thư cho anh để học viết thư tình ?
Minh đến một cái liếc mắt cũng chẳng thèm cậu ta, coi như không quen biết.
Họ mua vé giường , một giường tầng dưới và một giường giữa. Phó Gia nhườngleech_txt_ngu Ninh Hiểu nằm , cấtbot_an_cap lý gầm giường xong là định .
Ninh Hiểu Hiểu kéo anh lại: Cứ ngồi dưới này trước đi, tối hãy lên. Anh cao lớn thế kia, lên trên thì căn bản không được.
Hai người cùng ngồi giường , Phó Gia Minh dường nhưvi_pham_ban_quyen nào để tay chân rảnh rỗi, cứ chốc lấy ra một thứ đưa cô ăn.
Xung quanh Ninh Hiểu Hiểu bày la liệt nào là bánh Kim Kê, quýt đóng hộp, kẹo Thỏ Trắng, hạt , hạt lạc
Cô cảm thấy mình đang ngồi hạng nhất trên máy bay, hoàn không chút mệt mỏi nào củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường xa. Suốt quãng đường cô cứ thong thả hạt dưa, lúc nào khát thì nhấp vài ngụm nước quýt.
Phó Gia Minh lại cầm bình nước của cô đi lấy nước nóng, trong pha thêmvi_pham_ban_quyen bột mạch sữa.
Hiểu Hiểu bóc một nắm nhân hạt dưa, ấn vào tay Phó Gia Minh: Cho anh ăn này. Cô cười rạng rỡ, lúm đồng tiền nhỏ , đôi mắt to chớp chớp, con ngươi sáng long lanhleech_txt_ngu.
Lòng tay Phó Gia Minh ấm nóng, anh ăn xong chút một, rồi như được công việc , bắt đầu tẩn mẩn bóc nhân hạtleech_txt_ngu dưa, nhânvi_pham_ban_quyen lạc cho Hiểu Hiểu.
Ninh Hiểu Hiểu ăn không nổi nữa, từ chối: Anh ăn đi, không ăn được .
Phóleech_txt_ngu Gia Minh đặt nắmleech_txt_ngu nhân hạt dưa đã bóc xong , vặn mở bình nước quân dụng của : ngụm nước cho trôi.
Bình nước vừa mở ra, mùi sữa nồng nàn tỏa ra khắp .
gái ở giường dưới phía đối diện quay lưng nằm xuống, bịt mũi lại, nuốt nước ừng ực. Mắt không thấy, mũi không ngửi, tâm mới .
vợ trẻ đối gia đình kiểu gì ? Những món đồ tốt thế kia, ngay cả ngày ta cũng chưa thấy được đầy đủ như vậy. Suốt cả quãng đường, cái miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô chưabot_an_cap lúc nào ngừng nghỉ.
Trong lòng côleech_txt_ngu ta dâng lên chút chua xót, không chualeech_txt_ngu xót vì điều kiện đình, mà là tại người đàn ông người lại đối xử với vợ thế chứ, sóc tỉ mỉbot_an_cap không thiếu thứ gì.
Nghĩ đến người đàn ông nhà , nằm giường là biết có việc ngủvi_pham_ban_quyen, như một con lợn chớt vậybot_an_cap, thật muốn đá cho hắn một cái cho tỉnh ra.
tối dần, hai người Ninh Hiểu Hiểu đã ăn nonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đồ đạc cũng thu dọn lại. Phó Minh cô gác chân lên , ngồi lâuvi_pham_ban_quyen như vậy rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dễ bị sưngbot_an_cap.
Ninh Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người biết nghe lời, vả lại ngồi xe lâu thế này chân cô thực sự rất mỏi, vừa đau vừa nhức, cơ thể vốn dĩ quá yếu ớt.
Gia Minh bảo cô thẳng chân ra, anh ghé cạnh, cô xoa bóp đôi chân.
đỡ hơn chút nào chưa?
Ninh Hiểu Hiểuleech_txt_ngu thầm nghĩ: Oa, thật thoải mái, kỹ thuật của anh thật dàng, anhvi_pham_ban_quyen tuyệt đối là người ấm áp nhấtvi_pham_ban_quyen trong các quân nhân.
Anh có mỏi không? cho anh.
Ninh Hiểu Hiểu hưởng thụ đủ rồi, chủ động bò dậy, cô làbot_an_cap người biết có qua lại: Anh nằm xuốngbot_an_cap đây đi.
Gương mặt Phó Gia Minh hơi , toa tàu ombot_an_cap, nhìn không . Hiểu Hiểu vừa xuống thì lại khăn mặt chạy đi mất.
Anh đưa chiếc khăn đã thấm ướt cho cô: Lau mặt đi rồi sớm, lên trên đây, cóleech_txt_ngu chuyện thì gọi anh.
gái đối diện không tài đựng thêm được nữa, bật dậy tát bộp thức người đàn ông phía trên.
Người đàn ông ở giường giữa đối đang mơ màng, vừa nhỏm dậy thì bốp một cái vào giường tầngleech_txt_ngu trên, anh ta ômleech_txt_ngu đầu ngơ ngácbot_an_cap hỏi: Sao thế, sao thế ?
Cô gái lườm anh ta một cái sắc lẹm, ngồi phịch xuống.
Người đàn ông của cô ta bẩm: Đúng quái lạ, mình trúng tà ?
gái đối diện thầm nghĩ: Côvi_pham_ban_quyen không chê anh ta gánh nặng, anh chị emleech_txt_ngu một bầy, chấp nhận lấyleech_txt_ngu chồngbot_an_cap xaleech_txt_ngu theo anh ta về quê sinh , hừ, thế mà anh ta lại chẳng biếtbot_an_cap thương hoa tiếc ngọc chút nào. Từ lúcleech_txt_ngu lên xe chỉ biết ngủ, chẳng quan tâm xem cô có mệt , có mỏi không, chưa từng lấy cô ngụm nước, chưa từng đưa cho cô một chiếc khăn tay.
Chương 10: Tới quân khu
Sự rung lắc của như một chiếc nôi tự nhiên, Ninh Hiểu Hiểu chạm gối đã ngủ thiếp đi, lúc mở mắt ra thì trời đã sáng rõ.
Ninh Hiểu vùi mình trong chăn, ngủ thêm .
Cơ thể này quá yếu , lúc nào cũng thấy mệt mỏi, nên côvi_pham_ban_quyen đành phải bất đắc dĩ nằm lười trên giường.
Bà cụ đi dạo trong toa tàu giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉa mai: Chà, con nhà ai mà mặt trời chiếu đến mông vẫn còn ngủ thế kia, nếubot_an_cap ở dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quê thì đã cày xong hai ruộng đấy.
Gia nhíu màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Con bà cưới vợvi_pham_ban_quyen là cưới trâu vậy? Tôi lấy vợ về là để cô ấy hưởng phúc, chứ không phải để làm trâu .
Cô gáibot_an_cap ở giường đối cắnvi_pham_ban_quyen môi: Cô là trâu ngựa ?
Nghĩ lại xót xa hơn, đêm qua cô ta thao thức nửa không ngủ được, trời vừa sáng, mẹ chồng đã tới ném cho một miếng , bảo cô ta quần áo.
Có nhà ai đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa mà vẫn còn mang theo việc may vábot_an_cap ?
Bà cụ mắt, ngồi phịch giường đối diện, hất hàm với con mình:
Sau này chị phải chăm chỉ một chút, đừng có theo cáileech_txt_ngu loại người kia. Tôi mười lăm tuổi đã cho bố anh, trời chưa sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã phải dậy nấu cho cảvi_pham_ban_quyen , ăn xong là phải ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng làm việc, tối về phải vá, giặt cho cả gia . chị về làm dâu rồi, tôi cũng có thể nghỉ ngơi, hưởngbot_an_cap phúc của con dâu.
Chàng trai giường giữa ló đầu , thật thà nói: Mẹ, Tiểu nhất định sẽ hiếu thảo với mẹ, sau này mẹ sẽ ngon giấc.
Ninh Hiểu Hiểu cảm ồn quá, vươn vai một cái rồi ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy.
Phó Gia : Không , ngủ thêm chút nữa đi.
Ninh Hiểu lắc đầu: Em đủ rồi.
Sau cô rửa mặt trở về, Phó Gia Minh vặn bình quân đội, một hương ngào ngạt lan tỏa không khí, mãi không tanleech_txt_ngu.
Ăn chút gì , trưa nay chúng ta sẽ ăn hộp.
Ninh Hiểu Hiểu vừa uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạch nhũ tinh, vừa ăn bánh bột mìvi_pham_ban_quyen trắng, theo sợi thịt khô nướng.
Đây là cáivi_pham_ban_quyen ăn tạm Phó Gia Minh nói.
Ăn xong không lâu, nhân viên hàng trên đẩy xe cơm đi bán.
Họ lại mua thêm suất cơm hộp, bên trong có ba món, mặn là thịt xào.
Vừa mở cơm , mùi đã xộc vào mũibot_an_cap. Ở đại này, trên tàu còn thơm hơn cả ăn liền ở đời sau.
Ninh Hiểu vừa mới ăn xong không lâu lại mùi làm cho thuồng.
Bà cụ giường đối diện nuốtleech_txt_ngu miếng cái : Các ở đây nhé, mẹ về đây.
Dặn dò con trai con dâu một câu xong, chạy biến đi thật nhanh, sợ nếu nán lại chút nữa, mình sẽ không kìm được mà mặt dày tiến tớileech_txt_ngu hỏi một câu: Có ngon không?
Trở về giường của mình, trong đầu bà không thể xua đi ảnh những miếng thịt mỡ bóng loángleech_txt_ngu, miếng không biết ra từ lúc nào.
Đều tại cảvi_pham_ban_quyen, cứ đòileech_txt_ngu mua vé giườngleech_txt_ngu nằm cho bà, có số này muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng thịt ăn không phải tốt hơn sao?
Buổi chiều, hai Hiểu Hiểu tàu, cặp vợ chồng trẻ ở giường diện đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Phó Gia Minhvi_pham_ban_quyen túi lớn túi nhỏ hành lý, che chắn cho Ninh Hiểu đi phía , đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám đông va chạm vàovi_pham_ban_quyen cô.
Đừng sợ, khỏi galeech_txt_ngu là không còn nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người thế này nữa đâu, anh đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay sau em, không lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được .
Ninh Hiểu Hiểu muốn giúp anh lý, nhưng Gia Minh sợ cô mệt nên cứ khăng khăng tự cầm.
Hai người một người cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành lý ởbot_an_cap dưới, một người xách ở trên, người người , lấy hành làm sợi dây kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thuận lợi đi ra khỏi ga thủ đô.
Ninh Hiểu hít một hơi thật sâu không khí bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài, phóng tầm mắt nhìn ra xa. Tuy không có những tòa nhà cao tầng sanleech_txt_ngu sát hay cộ đông đúc đời sau, nhưng cô cũng thấy cảnh tượng phồn khác hẳn quê nhà.
Đầu nhiều nhà cửa, có nhà cấp bốn, có nhà , cao thấp xen.
ga một đạp, rất nhiều người đang kiễng chân ngó nghiêng vào trong, chắcvi_pham_ban_quyen là đến đón người .
Phía bên kia đường có xe đang đỗ, trên nóc xe thồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiếc túi khí lớn. Đây là mẫu xe khách nội địa đầu tiên Trung Quốc, mang đặcbot_an_cap trưng của thời đại.
Nghe nói tiết kiệm nhiên liệu, người ta đã dùng khí biogas.
Phó Minh giơ tay xem đồng hồ, tiếc nuối nói: sắp vào ga rồi, lần đến thủ đô, có cơ hội anh sẽbot_an_cap đưa em đến trước Thiên An Môn xem lễ kéo cờ.
Ninh Hiểu Hiểu gật đầu, đi theo anh vào ga.
Không biết lễ kéo cờ này trông như thế nào. Kiếp trước cô du Bắc Kinh, dậy từ bốn giờ sáng để xem cờ vẫn không chen nổi lênleech_txt_ngu phía trước, người đông như nêm, trải nghiệm chẳng tốt chút nào.
Hai người vừa mới thở chút khí xong định vào ga thì bà cụvi_pham_ban_quyen xách cái túi vải, hạ thấp giọng nóibot_an_cap:
Có nếm thử đậu trát Kinh ? Không phiếu, ba xu một cốc.
Ninh Hiểu Hiểu vội vàng ngăn Gia Minh lại: Không cần đâu ạ.
Kiếp trước cô may mắn nếm thử một ngụm, suýt chút nữa thì nôn ra, người nơi thực sự không uống quen, thôi đừng làm khó thân mình, dù sao này lương thực , lãng không tốt.
Minh nói: Cóleech_txt_ngu cơ hội chúng ta sẽvi_pham_ban_quyen đến tiệm ăn quốc doanh uống. Thời phép buôn bán , bán lénleech_txt_ngu lút ở ga tàu là phạm pháp luật.
Ninh Hiểu Hiểu nghĩ: Thật khôngleech_txt_ngu cần thiết đâu.
Hai người lại tàu hỏa thêm đêmbot_an_cap , cuối cùng cũng tới Thẩm .
Tàu hỏa thời này thật sựbot_an_cap rất chậm.
Đến khi ngồi lên xe khách liên tỉnh, Ninh Hiểu Hiểu mớileech_txt_ngu thấy mình phàn nànvi_pham_ban_quyen hơi , xe ô tô thực sự là chậmbot_an_cap.
Đường xá không tốt, cả quãngleech_txt_ngu đường xóc nảy dữ dội, mở cửa sổ thì coibot_an_cap ăn bụi, gió vừa to vừa lạnh; không mở cửa sổ thì mùibot_an_cap xe thực không chịu nổi.
Mùi bàn chân thối, hành , mùi dưa chua, mùi tương đại mạch chẳng biết mùi gì, tất cả trộn lẫn vào .
Ninh Hiểu Hiểu không bị nôn, đó là nhờ có tầm nhìn xa trông rộng, không ăn gì cả.
Đời có những nơi chưa có tàu hỏa, môi trường trên xe đường dài cũng rất tệ, huống chi là thời đại .
Phónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh lộ lỗi: Nơi này hẻovi_pham_ban_quyen lánh quá, để em phải chịu khổ theo anh rồi.
Ninh Hiểu quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu nhìn anh: Anh bảoleech_txt_ngu vệ tổ không sợ khổ, tôi ở hậu phương hưởng có gì mà khổ .
Chiếc xe cuối cũng dừng lại trước khi trời tối, họ đã tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một thành nhỏ.
Phó Gia Minh đưa cô nhà khách, lúc này đã hết xe rồi, bôn ba cả ngày trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh sợ đi không nổi.
Chúng ta nghỉ ngơi một đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngày mai bắt buýt về doanhvi_pham_ban_quyen trại. lạnh không?
Không lạnh, quen được mà.
Hiểu Hiểu đương nhiên là quen, vùng Đông Bắc chính là quê hương kiếp trước của cô. giờ là thu, vẫn chưa đến lúc nhất.
Buổi tối họ không đi tiệm ăn quốc doanh, vì hơivi_pham_ban_quyen say xe nên Ninh Hiểu ăn hết hai quýt đóng hộp tỉnh táo lại .
Lúc rửa mặt, cô soi gương thì phát hiện bôn ba bao như vậy mà mình còn béo lên một chút, trên mặt có thịt rồi.
bổ thêm chút cô cũng sẽ một đại mỹvi_pham_ban_quyen nhân, vốn dĩ nền tảng của cô đã tốt, da trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mắtvi_pham_ban_quyen hai míbot_an_cap, đẹp hơn bản thân mình ở kiếp trước nhiều, chỉ là hơi .
Sáng sớm hôm sau, hai người cùng nhau đến tiệm quốc doanh xếp hàng, mua được bốn chiếc bánh bao thịt lớn, ăn cùng cháo kê muối, một bữa sáng ngon .
Phó Gia Minh hỏibot_an_cap cô có muốn dạo trung tâm thương mại rồi mới về khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ninh Hiểubot_an_cap Hiểu từ chối, về sớm nghỉ ngơi sớm, anh cũng còn công việc đang vội vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thành phố cũng không xa, nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái gì thì lần sau cô lại lên sắm.
Lên buýt, sau một hành trình dài dằng dặc, cuối họ cũngleech_txt_ngu tới quân .
Quân khu nằmbot_an_cap giữa một vùng làngvi_pham_ban_quyen mạc xung quanh nên vô cùng nổi , mấy lớn Quân khu mỗ mỗ càng thêm trang nghiêm, túc mục.
Cổng quân khu đóng , hai người gác cầm súng ở cửa, ưỡn ngực đứng thẳng tắp, không hề lay động.
Tường rào cao vút, haivi_pham_ban_quyen bên tường sơn những khẩu hiệu màu đỏ:
sàng chiến đấu, chuẩn bị chống đói vì nhân dân, không sợ hy , không ngại khổ.
Nghe lời Chủleech_txt_ngu Mao, làm chiến sĩ giỏi của Chủ tịch .
Phó Gia Minh dẫn Ninh Hiểu Hiểu đi tới, trình tờ mình ra.
Người sau khi kiểm tra kỹ lưỡng chào theo quân lễ: Chào Đoàn .
Chương : Anh không vội nhưngleech_txt_ngu vội
Sau khi kiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tra giấy tờ của Ninh Hiểu, hai người cùng cũng được vào trong.
Ninh Hiểu Hiểu thầm nghĩ: Sao cứ thấy anh ấy không quen thuộc quân khu này nhỉ?
Phó Minh giải thích: Anhleech_txt_ngu vừa phân công về đây, sau khi nộp xin nhà ở vẫn chưa đi xem, để anh đưa em đến nhà khách nghỉ ngơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước.
Ninh Hiểu Hiểu gật , ra khi phân công công , việc đầu tiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm là về quê đón nguyên chủleech_txt_ngu ngay.
Gia Minh!
Một quân nhân từ xa nhiệt tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chào , sải bước tiến lại , vỗ mạnh một phát vào vai Phó Minh:
Cậu về rồi đấy à, cả bọn đang đợi để rượu mừngleech_txt_ngu cậu đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đâyleech_txt_ngu là dâu phải không? Vừa , người đó quay sang Ninh Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Ninhvi_pham_ban_quyen Hiểu Hiểuvi_pham_ban_quyen mỉm ra hiệu. Người đàn ông trước mặt dáng người nhỏ nhắn, chỉleech_txt_ngu cao mét sáu chút, nhưng lại toát ra uy áp của quân nhân, ánh mắt sắc lẹm như một con báo săn.
đấm anh ta vào vai Phó Gia Minh, nếu là đánh lên cô, e rằng xương cốt cũng nát vụn mất.
Gia Minh giới thiệu: Hiểu, đây là Vệ đoàn .
đoàn trưởng xua tay: Chúng tôi là ở vị đặcvi_pham_ban_quyen chiến, cả đơn vị về đâyvi_pham_ban_quyen mỗi ba người chúng tôi, tình nghĩa đương nhiên khác biệt. Tôi là Vệ Long, em dâu cứ gọi tôi anh Vệ là đượcvi_pham_ban_quyen. Đi thôi, để tôi đưa hai người đến nhà khách, vị thê của cũng ở đó.
Ninh Hiểu nghĩ: Long? Que cay sao?
Cô nuốt nước bọt, chào một tiếng: Vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoàn trưởng.
Vệ đoàn trưởng nhiệt tình, nhưng cô luôn cảm Phó Gia Minh đối với ta có tình đồng chí sâu cho lắm, dường nhưleech_txt_ngu có sự xa cách nhất định.
Vệ đoàn trưởng nói: Gia Minh cái gì cũng tốt, mỗi tội tính tình hơi lạnh nhạt, em dâu ráng khó bao dung cậu ấy nhévi_pham_ban_quyen.
Ninh Hiểu Hiểuleech_txt_ngu nở nụ cười chuyên thay cho trả lời.
Cô và Phó Gia chung sống vài ngày qua, anh đối đãi với người nhà vô tỉ mỉ, chu đáo, lạnh nhạt chỗ nào chứ?
Phó chuyển chủ đề: Cậu có vị hôn thê rồi à?
Ha ha, tôi phân về sớm hơn cậu một tháng, lãnh thiệu cho một đối tượng là người thànhvi_pham_ban_quyen , còn cấp ba nữa cơ. Cô ấy vừa đến ngày quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đang đợi các cậu để cùng chức đám cưới đấy.
Vệ đắc ý, mặt mày rạng , nhắc đến hônleech_txt_ngu thê vô cùng tự hào.
ta bước đi rất nhanh, Phó Minh đi, giục giã: Mau đưa em dâu đến khách nghỉ đi, rồi cậu đi cùng sang chỗvi_pham_ban_quyen Chínhvi_pham_ban_quyen ủy báo cáo một tiếng, ngày mai chúng ta tổ chức cưới .
Gia Minh đivi_pham_ban_quyen chậm lại chờbot_an_cap Ninh Hiểu , hỏi: Vội gì chứ?
Hì, em dâu xinh xắn thế mà cậu không vội à? Được rồi được , ý chí cậu kiên định, là tôi vội, được ? Đối tượng của xinh đẹp lắm, nhìn được chẳng múi được , tôi có thể không vội sao?
Câu Ninh nghe không rõ lắm, nhưng tâmleech_txt_ngu cấp bách của anh thì cô , không biết đối tượng của anh ta xinh đẹp đến nhường nàoleech_txt_ngu.
Sau khi làm xong thủ nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Ninh Hiểu đã gặp người .
Cô gái ấy mặc một váy liền thân, chiếc váy ômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát tôn lên vóc dáng mảnh mai, đường cong rõleech_txt_ngu rệt.
Dưới chân một đôi ủng da cao màu trắng, giày được lau bong không một hạt bụi, đôi chân dài thẳng tắp và thon gọn.
Máivi_pham_ban_quyen tóc uốn sóng lớn sành điệu xõa ngang vai, trên đầu cài một chiếc kẹp tóc hình nơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màu đỏ.
Thời buổi này khôngvi_pham_ban_quyen có nhiều người ăn như vậy, trông quả thực rấtleech_txt_ngu nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bật.
ha, đây là vị hôn thê tôi, Tống Ngọc . Ngọc Lan, đây là Phó đoàn trưởng em dâu. Vệ nhìn thấy vị hôn thê, cảm thấy vô nở mày nở mặt.
Trong đại viện này, vợ anh ta chắc chắn sẽ là bông hoa rực rỡ nhất. Lúc xem ảnh để xem mắt, anh ta đã ưng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Ngọc , mới đến, em giúp cô ấy một nhé. Tôi Phó đoàn đi báo cáo một tiếng, ngày mai chúng ta làm đám cưới.
Sau khi chào hỏi, Phó Minh mang hành lý phòng: Làm phiền dâu rồi.
Anh lại quay đầu với Ninh Hiểu Hiểu: Đừng , anh về ngay, em nghỉ ngơi một lát đi.
Minh muốn dò thêm vài câu đã Vệ Long lôi đivi_pham_ban_quyen mất.
Ninh Hiểu ở chung phòng với Tống Ngọc Lan, trong phòng có hai chiếc giường đơnvi_pham_ban_quyen và hai chiếc tủ đầu giường.
Chiếc giường sát cửa sổ được trải ga trải giường nhiều màu sắc, sắp xếp rất cúng, trên tủ đầu giườngvi_pham_ban_quyen bàybot_an_cap biện đủ loạibot_an_cap chaibot_an_cap lọ.
Chiếc còn lại trải ga xanh quân đội, trên giường chất đầy đồ đạc xộn.
Ninh Hiểu Hiểuvi_pham_ban_quyen đi về phía giường gần cửa, Tống Ngọc Lan như mới sực tỉnh, áy náy :
Chị không biết người vào ở, chịleech_txt_ngu dọn đồ đi chỗ khác.
Hai người cùng nhau dọn dẹp giường chiếu, Ngọc Lan làm cho có , mắt cứ liếc Ninh Hiểu Hiểu từ trên xuống dướibot_an_cap, dò hỏi:
Quê dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đâu thế?
Em tên Ninh Hiểu Hiểu, quê ở nông thônbot_an_cap ạleech_txt_ngu.
Ồ, nhà ởvi_pham_ban_quyen thành phố Thẩm , bố mẹ đều là giáo sư đại . Xem trí nhớ của chị này, để pha cho em ly phê nhé?
Tống Ngọc Lan tránbot_an_cap một cái, lùi vàibot_an_cap , lần này ngay cả cho có lệ cũng không làm nữa, đó quan Ninh Hiểu chứ chẳng hề đi pha cà phê.
Lan cần khách sáo đâu, không uống cà phê.
Ninh Hiểu Hiểu bê từng món đồ xếp đống bên cạnh giường của mình, Tống Ngọc Lan còn chưa nhậnbot_an_cap ra cạnh giường mình sắp không còn chỗbot_an_cap để chân .
chú ý của cô ta đều dồn Ninh Hiểu Hiểu, cô trước gò đến đáng thươngbot_an_cap, nhìn qua là biết xuất thân khó, từ nhỏ lớn chưa ăn bữa nào no.
Lại còn hai bím tóc, trông thật mùa, hoàn toàn xứng với Phó đoàn trưởng cao lớn hiên ngang .
Tống Ngọc Lan hiện lên khuôn mặt tuấn tú của Phó đoàn trưởng, không ngờ trong quân lại vị đoàn đẹp trai đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế, sao lúc đầu không giớibot_an_cap thiệu cho cô ta chứ.
mắt chỉ có ảnh chụp, cô ta đâu có biết Vệ Long lại thấp như vậy, côbot_an_cap đi giày cao vào cònbot_an_cap cao hơn cả anh .
Lòng nảy sinh sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất cân bằng, lại dò :
Em và Phó đoàn trưởng quen nhau nhưleech_txt_ngu thế nào?
Chúng em là thanh mai trúc mã. Ninh Hiểu Hiểu tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu dọn.
Nhà Phó đoàn trưởng cũng ở nông thôn à?
nói bố mẹ chồng ở nông là khó chiều nhất, lúc nào cũng gây khóbot_an_cap dễ con dâu, người nhà quê lạileech_txt_ngu không chịu tách hộ, hễ một người thành đạt là cả nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xúm lại hút máu. Thật không ngờ Phó đoàn trưởng cao ráo đẹp lại có thân nghèo khổ ở nông thôn.
So ra thì Long nhà ta vẫn tốt hơn, Vệ Long có hộ khẩu thành phố, bố là côngleech_txt_ngu nhân, cả nhàbot_an_cap đều ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành .
Đẹp trai cũng chẳng đểbot_an_cap gì, chồng phải nhìn vào điều kiện gia đình. Gia đìnhbot_an_cap nhà trai có điều kiện thì cô ta mới không phải chịu khổ.
tavi_pham_ban_quyen mân tay, tình để lộ chiếc đồng hồ: , là Vệ đoàn trưởng tặng chị đấy, lần đầu gặp mặtvi_pham_ban_quyen ấy đã đeo vào cho chị rồi.
Ninh Hiểu Hiểu không nhìn , cô không để ngẩng đầu lên.
Trongbot_an_cap lòng Tống Ngọc Lan lẩmvi_pham_ban_quyen mộtleech_txt_ngu câu: Đúng là đồ nhà quê.
phải thôi, cầm túi LV khoe vớibot_an_cap người nhà quê, kết người ta không biết đó là gì nên không ra được, đúng là bực mình.
Tống Ngọc Lan tiếp tục dò hỏivi_pham_ban_quyen: Nhà Phó đoàn có mấy người? Mẹbot_an_cap chồng và các em trai em cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định chuyển đến đây theo quân không?
Bố mẹ chồng em mất rồi, cũng không em trai. Bên ngoại có mẹ và em trai em, năng gian tới chuyển đến.
Ngọc Lan nghẹn một cục tức trongleech_txt_ngu ngựcbot_an_cap, điều kiện cô ta như vậy, sao lại không gặp được gia đình mà bố chồng đã mất, lại không có chồng cơ chứ.
Em từng học chưa? Đã có việc gì chưa?
rồi ạ, em nghiệp tiểu học, mấy ngày nữa sẽvi_pham_ban_quyen đi tìm việc. Ninh Hiểu Hiểu ném món đồ cuối cùng , cuối cùng cũng được dáng ban đầu của giường.
Chị thì tốt nghiệp cấp ba, đang làm ở tác cung tiêu, công đã chuyển về đây rồi, mấy ngày nữa sẽ đi làm ở hợp tác trong đại viện chúng ta, sau này muốn mua cứ tìm chị.
Ngọc thấy dễ thở hơn đôi , cô ta mạnh hơn cái đồ quênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mắt này nhiều.
Quay đầu nhìn lại, cô lại nghẹn , đồ đạc của mình đều nằm đất, chất đầy bên cạnh , đến lênvi_pham_ban_quyen xuống giường cũng không cóvi_pham_ban_quyen.
Cô ta vừa nhét từng vàoleech_txt_ngu gầm giường, lẩm trong lòng, người nhà quê cả dọn dẹp phòng ốc cũng không biết, Phó đoàn trưởng lấy phảibot_an_cap cô ta là xui xẻo.
Chương 12: Nhà tắm ở Đông Bắc
Ninh Hiểu Hiểu cầm khănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt và xà phòng đến phòng nước để rửa mặt mũi.
quay về, cô cởi bỏ bộ quần áo bẩn, một bộ sẽ, cảm thấy cảleech_txt_ngu người nhẹleech_txt_ngu nhõm hơn hẳn.
Tống Ngọc Lan vẻ mặt ghét bỏ: Cô không tự theo ga giường à? Đồ ở đây chẳng biết đã qua tay bao nhiêu người dùng rồi nữa.
Nghĩ phải, ở nôngleech_txt_ngu thôn vải quý giá vô cùng, đâu ra tiền mà sửa ga giường .
Ninh Hiểu một ngụm nướcbot_an_cap: Đây khách, có ghi rõ là phục vụ dân, cô cảm thấy ga bẩn sao? Là đang chê bai sự của quân khu không tốt àbot_an_cap? Chủ tịch Mao đã nhấn phải giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khổ phác thực, thói hoa của tư bản là không thể chấp nhận được đâu.
Tôibot_an_cap tôi có chê bai gì, cô đừng có bừa. Bố mẹ tôi đều là viên, không phải quân tư bản. Tống Ngọc vội vàng giải thích, cô ta không ngờ một cô gái nông thôn mà miệng lại lợi hại .
Ninh Hiểu chẳng để ý đến cô tavi_pham_ban_quyen, ngơi.
Thấy Tống Ngọc Lan sau khi bị mắng thì không nói gì , đúng là vừa hợp cô.
bạn nghe tại kênh tiểu tiên , nghe full link ghim ở bình
Ninh Hiểu Hiểu đánh mộtbot_an_cap giấc, lúc tỉnh dậy cảm thấy đói, đang định lấy hành tìm chút đồ ăn vặt bên vang lên gõ cửaleech_txt_ngu.
mở cửa, Phó Gia Minh đã đứng sẵn bên , đưa cho cô một chiếcleech_txt_ngu cặp :
Anh lấy cơm cho em , em ăn trước đi. Đưa bình đây cho anh, anh pha mạch tinh cho .
Ninh Hiểu Hiểu tặng một nụ cười rạng rỡ, tán thưởng: Anh thật tốt.
Sự tán dương nhiệt tình đột ngột Ninh Hiểu Hiểu khiến Phó Gia có chút không nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng nụ cười ánh nắng đã rọi vào trái tim cô .
Hiểu Hiểu lồng ra, thơm tỏa ra ngạt, bên trongbot_an_cap có món mặn một món , là thịt heo xào sừng và bắp cải xào khoai tây, món chính cơm .
Nếm thử miếng, thật sự rất ngon, đó thơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặc trưng của gạo vùng Bắc.
Nơi này đúng là thật.
Tống Ngọcbot_an_cap Lan nghiến răng nghiến lợi, chẳngbot_an_cap biết Vệ Long đã đi đâu, cô tavi_pham_ban_quyen cũngleech_txt_ngu chẳng hỏi. Phó đoànleech_txt_ngu trưởng người ta còn biếtbot_an_cap mang cơm tới, cònbot_an_cap anh thì rồi, đưa cô ta mấy phiếu ăn.
Lại một hồi chuôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa vang lên, Tống Ngọc Lan chạy thật nhanh.
Vệvi_pham_ban_quyen Long mang cho cô ta rồi, cô ta biết ngay anh sẽ đến mà.
Chị dâu, phiền chị đưa cho Hiểu giúp tôi. Ngoài , Phó Gia Minh đứng thẳng tắp như một cây tùng.
Tống Ngọc Lan cười một tiếng: ra ngoài đi một vòng, anh tự cho cô ấy đi. Cô ta siết lòng bàn tay rồi ra ngoài.
Ninhleech_txt_ngu Hiểu Hiểu cũng đi tới, cô biết đó Phó Gia Minh, chỉ là đặtvi_pham_ban_quyen đũa xuốngbot_an_cap một chút thôi.
Gia đưa bình nướcleech_txt_ngu : Uống một , tối anh pha em. Lát xong anh em đến nhà tắm công cộng.
Tống Ngọc tốc bước chân, cô ta muốn nghe thêm nữa, càng càng bực mình. Hôm qua cô ta phải tự mình đi hỏi vị trí tắm rồi đi đấy thôi!
Ninhvi_pham_ban_quyen Hiểu Hiểu ăn cơm thật nhanh vì sợ anh phải lâu.
Sau đó, hai người mang khăn mặt và xà phòng vềleech_txt_ngu phía nhà tắm.
Quân khu rất , từng dãy nhà gạch mái ngói sắp xếp ngăn nắp trật tự, trông rất uy nghiêm và trọng.
Trên đường đi qua nhà ăn, cửa hàng cung , bệnh viện, khu ở của gia đình quân nhân Phó Gia Minh đều lần lượt giới thiệu cho cô.
Nơi chẳng khác nào một thị trấnbot_an_cap nhỏ, những nhu cầu sinh hoạt cơvi_pham_ban_quyen bảnvi_pham_ban_quyen đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể được đáp ứng mà không cần ra khỏi đại viện.
Trên đường không gặp người quen , Phó Minh vừa mới tớivi_pham_ban_quyen đã quay về đón cô, ước chừng cũng chẳng có mấy ai nhận ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh.
nhà , nam bên trái nữ bên phải, Phó Gia Minh chỉ đường cho cô:
Nhà tắm ở bên kia, tắm xong sẽ em ở đây. Chắc là đông người, đừngbot_an_cap sợ, đây quân khu, rất an toàn.
Ninh Hiểu Hiểu gật đầuvi_pham_ban_quyen, sải đi vào.
Cô nhanh nhẹn cởi quần áoleech_txt_ngu, đường hoàng bước vào trong.
Bên trong là một cái lớn, ở giữa những tường ngănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trên tường treo vòi hoa sen.
Dưới mỗi vòi hoa sen đều là những thân hình trắng hếu trần .
đi vào sâu trong lúc lâu mới tìm được vòi sen trống, tháo bím tóc đuôi tômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra rồi bắt gội đầu.
tượng cô đãleech_txt_ngu còn lạ , công ở các đại học vùng Đông Bắc thế này cả, kiếp cô tắm suốt bốnbot_an_cap nên đã quá quen rồi.
Những người bạn học miền Nam lúc mới đến còn thấy ngại ngùng, sau đó ai nấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều nhau kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đông còn phải mấy ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chung một vòi sen nữa là.
Dùbot_an_cap khôngbot_an_cap mảnh vải thân cũng chẳng ngănleech_txt_ngu được họ đùa cười nói, khác ở trong ký túc xá, lúc vui quá đà còn chạy nhảy khắp nhà tắm nữa kia.
Ninh Hiểu Hiểu vừa gội đầu vừa nhớ nhung dầu gội đầu, khi nào có gian nhất định phải mua một chai.
Lúc kỳ , phát hiện lại cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ ghét, chỉ có thể tắmvi_pham_ban_quyen rửa đơn giản.
Cô dịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụ trọnbot_an_cap gói từbot_an_cap tắm rửa đến ở trước, nào là kỳ ghét bằng giấm, bằngvi_pham_ban_quyen , còn có công đoạn vỗ , lúc ra ngoài người mịn màng nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lụa, cực kỳ dưỡng da.
Tắm thoảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máibot_an_cap xong, Ninh Hiểu Hiểu lau , quần áo rồi đi ra ngoài hội .
Phó Gia Minh ra từ sớmvi_pham_ban_quyen, mái tóc còn ướt sũng tiến lại đón cô: Em có không? Trong giọng lộ rõ lo lắng.
Nếu không quen cũng không , nhà cửa dọn dẹpbot_an_cap hòm hòm rồi, chúng ta sẽ sắm một cái bồn tắmbot_an_cap gỗ, sau này tắm ở nhà.
Anh yên tâm đi, em tắm sạch lắm. Hiểu Hiểu nháy mắt với , mái tóc ướt át được vén sau xõa xuống, trông hoàn toàn hẳn với lúc tết tôm.
Phó Gia sữngleech_txt_ngu sờ một thoáng, quay mặt đi chỗ khác, lấy chiếc mũ quân nhânleech_txt_ngu của mình đội lên đầu cô: Đừng để gió thổi mà cảm lạnh.
Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nhau bộ về, Phó Gia Minh hỏi: Ngày mai ta chức đám cưới, em muốn mặc phục không? Anh có thể đổileech_txt_ngu cho em bộ.
Được chứ, hai chúng ta cùng quân phục, đứngleech_txt_ngu sẽ xứng đôi .
Kết hôn bằng quân còn thịnh hànhleech_txt_ngu hơn trong năm tới. Lúc ra khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng cô đã mặc váy cưới màu đỏ rồi, giờ cô càng phục hơn.
Phó Gia Minh ngờ ý tưởng của hai người lại tâm đầu hợp vậy, anh Hiểu Hiểu dường như còn ăn ý cả mười hai năm trước.
Chuyện trang điểm em cứ tâm, anhvi_pham_ban_quyen sẽ chí nữ chuyên trang điểm cho đoàn vănvi_pham_ban_quyen công đến giúp.
Vâng.
Đến trước cửa phòng nhà khách, Ninh Hiểu Hiểu kiễng chân, vịnh vai anh, cuối cùng cũng đội được chiếc mũ đầu anh.
kiễng chân quáleech_txt_ngu cao nên trọng tâm vững, cô vào lồng ngựcleech_txt_ngu rắn chắc như đá của anh, được một đôi bàn tay vững chãi và mạnh đỡ lấy mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng vững được.
Ngày mai, người đàn ông đẹp trai với thân hình mê hoặc sẽ làbot_an_cap của cô rồi.
Tâm trạng Ninh Hiểuleech_txt_ngu Hiểu rất , cô khoát phóng khoáng: Hẹn ngày mai gặp lại.
Phó Gia vô thức bước tới một bước, cánh cửa gỗ dày nặng vừa vặn lại, ngay sát mũi .
Trong phòng, Tống Ngọc Lan đã cơm xong và quay lại, cô ta tắm rửa từ sớm và đang thoa kem dưỡng .
Về rồi đấy à.
Thấy Hiểu Hiểu đi , ta cố ý bưng hũ kembot_an_cap tuyết lên, ngẩng tỉ mỉ thoa, thoa ròng rã suốt năm phút đồng hồ mà vẫn không thấybot_an_cap Ninh Hiểu hỏi han gì, côbot_an_cap ta không nhịn đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiếng:
Phụ mình mà, biết chăm sóc da cho thật tốt. nào tôi phải thoa sáng tối, da dẻ trắng trẻo mịn màng này đấy, thoa lên còn phức, ngửi thôi trạng cũng tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn.
Ừm. Ninh Hiểu Hiểu vừa chải đầu vừa miệng đáp lại.
Ngọc Lan không tin là không ngưỡng mộ, phụ nữ nào mà chẳng yêu cái đẹp. Cô ta lại lấy ra một thỏi sonnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi, vặn ra nhưng khôngvi_pham_ban_quyen đánh, cứ thế đung đưa trên tay:
Đánh cáileech_txt_ngu này lên thần thái sẽ tốt hẳn. mua ở đại bách hóa Thẩm Dương đấy, đặc biệt mang theo để trang điểm đám . đừng nhìn nó nhỏ thế , một thỏi tận mấy chục đồng đấy.
Bằng cả tháng của một người rồi, cô ta đã nhắm từ lâu mà mãi chẳng nỡ mua, nếu không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn thì mẹ cô ta cũng chẳng đời ý mua cho.
Đám người nông thôn chắc là nghe còn từng nghe qua.
Đúng khá đắt.
Ninh Hiểu Hiểu đơn giản, rồi tiếp tục thu dọn đồ đạc mìnhvi_pham_ban_quyen.
Tống Ngọc Lan nghẹn cục tức trongbot_an_cap , cô đúng là chẳng thể nói nổi cái đồ nhà này, nói ra cô cũng chẳng được cái gì.
Chương 13: Sao anh ta rỗi thế
Buổi , sau khi giặt giũ , Ninh Hiểu đợi tócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳn mới lấy đôi giàybot_an_cap ra đặt ngay ngắn, thứ đều gọn lại rồi đi ngủ sớm. Cô ngủbot_an_cap một giấc thật ngon để dưỡng nhan.
Ngọc Lan thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chán cũng nằm xuống sớm. Nhìn đôi danội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường Ninh Hiểu Hiểu, cô ta tỏ vẻ khinh khỉnh, thầm nghĩ chắc chắn là mua đường đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làmleech_txt_ngu màu cho đám cưới .
Hừng đông, mặt trời đỏ rực chiếu vào trong phòng, điểm thêm sắc màu cho bộ chăn màn rực rỡ. Tống Ngọc Lan thoa kem dưỡng xong, cầm phiếu ăn hỏi Ninh Hiểu Hiểu câu: Đi sáng ?
Ninh thu dọn quần áo đãbot_an_cap khô, đáp lại: Tôi không phiếu ăn, cô đi trước .
Tống Ngọc Lan thầm nghĩ: Phó đoàn trưởng nhìn thì có vẻ chu đáo, nhưng tế cũng thường thôi, cả phiếu ăn cũng đưa. Cô ta cầm xấp phiếu ăn Vệ Long đưa cho, hãnh diện ra khỏi cửa phòng. trưởng ta xem vẫn tốt .
Chưa raleech_txt_ngu khỏi nhà khách, cô ta lại mặt Phó Gia Minh.
Phó đoàn .
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉmbot_an_cap chào , trong lại thầm : Phó đoàn trưởng rảnh rỗi đến sao? Nhìn hộp cơm nhôm trên tay Phó Gia Minh, xấp phiếu ăn trong tay cô ta bỗng chốcbot_an_cap chẳng còn thơm .
Hiểu có ở trong phòng không?
Vâng, tôi vừavi_pham_ban_quyen rủ cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi nhưng cô ấy không có phiếu, tôi cònleech_txt_ngu lấy giúpleech_txt_ngu cô một phần đây.
Cảm ơn chị dâu, mang đến cho cô ấy rồi. Minh hộp cơm đi vào trongvi_pham_ban_quyen.
Lúc nhau, Tống Lan thật sự muốn dừng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra lẽvi_pham_ban_quyen xem Vệ đoàn trưởng đã đi đâu . là đoàn trưởng mà anh ấy rộnleech_txt_ngu cứ như thủ tướng vậy.
Tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căng tin, rốt cuộc cô ta gặp được Vệ Longvi_pham_ban_quyen. bê khay thức ăn, chẳng thèm liếc lấy cái.
Vệ Long bỏ mặc chiến hữu, sáp lạileech_txt_ngu gần: Sao khôngbot_an_cap vui ?
Chiều qua với sáng nay đi đâu thế?
Anh ở trong đơn mà, có đi đâu đâu, không tin em cứ hỏi họ xem. Vệ cuống , tưởng có ai đó đặt nói xấu mình. Trời đất chứng giám, anh chưa từng nói chuyện với cô gái nào .
Tống Ngọc Lan lườm anh: Thế sao Phó đoàn trưởng lại có thời gian đi đưa cơm?
Long người: , cậu ta xin phép mà, đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về đơn vị đâu. Anh không được nghỉ, khôngleech_txt_ngu anh cũng đưa cơm cho em từng rồi. Đừng nữa, hôm nay ta cưới , này ngàybot_an_cap bữa anh đềuvi_pham_ban_quyen sẽ ăn cùng em.
Thấy Tống Ngọc Lan mỉmleech_txt_ngu cười, Vệ thở phào nhẹ . sao biết tại sao Phó Gia lại thế chứ? Trong lòng nhủ: Cái cậu Phó Gia Minh này, mà rảnh thế không biết, cứ thích thể .
Phó Gia đứng ngoài phòng đểbot_an_cap lấy lại hộp , tay pha cho Ninh Hiểu Hiểuleech_txt_ngu ly sữa mạch nha. Vừa cửa, một chiếc bình tông quân dụng đã được tới.
Cầm lấy hộp cơm để anh đi rửa. Lát nữa Tôn tỷ qua trang điểm giúp em, trưa nay anh khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đón được, sợ, chị sẽ em đến lễbot_an_cap đường. Đóivi_pham_ban_quyen thì ăn chút đồ ăn vặt lót , hành cứ để , tốibot_an_cap anh qua lấy.
mới vài ngày màbot_an_cap Ninh Hiểu đã dần quen với sự chăm sóc , côbot_an_cap thuận tay đưa hộp cơm nhôm anh: Hẹn gặp lạibot_an_cap buổi trưa.
Sau khi Phó Minh đivi_pham_ban_quyen, côbot_an_cap quân , đi giày vào. Một lúc sau, tiếng gõ cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang lên.
là người đoàn văn công đến trang điểmvi_pham_ban_quyen, tôi Tôn. Xin hỏivi_pham_ban_quyen đây có phải là phòng đồng Ninh Hiểu Hiểu không?
Mở cửa là một nữ tầm bốn mươi , để tóc ngắn ngang tai, mặc quân phục, trôngbot_an_cap rất có chất.
Chào Tôn tỷ, là Ninh Hiểu , chị vào đi ạvi_pham_ban_quyen.
chí xinh đẹp , thấy có phúc rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hôm qua Phó đoàn trưởng nhờ chịvi_pham_ban_quyen trang điểm, chị còn nghĩ Phó đoàn trưởng thế thì vợ anh ấy trông thế nào, hôm nay được thấy tận . Đúng là trời sinh xinh đẹp, không trang điểm chẳng vấn đề .
Tôn rất ănvi_pham_ban_quyen nói, vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay Ninh Hiểu Hiểu vừa không ngớt. Ninh Hiểu Hiểubot_an_cap đon chị ăn kẹo hỷ.
cô , Tôn tỷ lại khen đến Phó Gia Minh: Đàn ông mà tâm lý thế này hiếm lắm. Phó đoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng em trai không, nếu có thì giới thiệu cho con gái chị với.
Ninh Hiểu Hiểu cườileech_txt_ngu bảo không . Tôn tỷ tiếc nuối nhún vai, mặt đầy vẻ thất vọng. Tôn tỷ dẻo miệng, kỹ lại tốt, trong quân đội hễ nhà ai có hỷ sự đều thích nhờ chị giúpleech_txt_ngu đỡ. Chị cũng nhiệt tình, chẳng giờ từ chối.
Vừa trò , tỷ vừa mở chiếcbot_an_cap túi vải màu lục , bí mật nói: xem trong túi chị có nào?
Ninh Hiểu Hiểu phối hợp đáp: Mỹ phẩm ạ?
Tôn tỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười đầy huyền bí, lấy từng ra giới thiệu: Kem Tuyết Hoa, phấn nén, môi, phấn , mascara.
Ninh Hiểu Hiểu quan sát từng mónbot_an_cap một, đây chính là của những năm đầu thập 60, bao đa số sắc rực rỡ, bên vẽ những nhân vật trông giống tranh Tết, hơi thờivi_pham_ban_quyen đại. Thật không ngờ phẩm thời này đầy đủvi_pham_ban_quyen. Có vài vẫn còn nguyên tem mác, Tôn tỷ bảo cô tự mở ra.
Ninh Hiểu Hiểu ngạc khi thấy đó là đồ mới, cô tưởng là đồ dùng chungbot_an_cap.
Đừng ngạc nhiên, những món chưa bóc tem là trưởng tặng em đấy. Hôm qua anh ấy cứ gặng chị cần những để mua mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho em, nhưng tầm này thì đi đâu mà mua được? Chị lại đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẵn có mấy món chưa dùng nên lại anh ấy.
Ninh Hiểu Hiểu nhìn những đồ còn nguyên baovi_pham_ban_quyen bì: Tuyết Hoa, phấn , son môi ba món này cộng lại cũng hai tháng lương của nhiều người rồivi_pham_ban_quyen. Anh ấy thật sự hào phóng với cô.
Chị đã khuyên hết lời, bảo anh ấy là phấn mắt với mascara chẳng mấy khi dùng, diễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần đâu. Thế mà đoàn trưởng nhà em hỏi chị xem kết thì cần mua những gì cho đằng gái , chu đáo cực kỳ.
Tônvi_pham_ban_quyen tỷ chuẩn trang điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Ninh Hiểu Hiểu thì Ngọc Lan trở về.
Tôn nhiệt tình chàovi_pham_ban_quyen hỏi: Cô dâu kia rồi à. Nghe hôm nay là đámleech_txt_ngu cưới tập thểleech_txt_ngu, hai cùngleech_txt_ngu tổ chức. Cô dâu nào cũng đẹp hơn người thế .
Tống Ngọc Lan ra, còn có đến tậnvi_pham_ban_quyen nơi trang điểm sao? chẳng lẽ đống mỹ phẩmbot_an_cap cô ta tự mua là tiền rồi?
Tôn tỷleech_txt_ngu thích: Phó đoàn nhờ tôi giúpleech_txt_ngu . Đồng chí này tên gì nhỉ? Có tôi trang giúp không? Tôi làm nhanh , Hiểu sẽ cho cô luôn.
Tôn tỷ vốn tính nhiệt tình, dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vệ đoàn trưởng không nhờ nhưng gặp ở đây, giúp một tayleech_txt_ngu cũng đáng gì, chị không nỡ đứng nhìn.
Tống Ngọc Lan cảmbot_an_cap thấy không vui. Mỹ phẩm cô có, trang điểm ta cũng biết, không phải dùng ké của người khác. Hừ, đúng là đồ nhà quê cần người giúp, Phó đoàn trưởng sợ cô làm mấtvi_pham_ban_quyen mặt đâybot_an_cap mà.
nhạt giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Không cần đâu, tôi tự làm được.
Tôn tỷ bị từ chối lạnh khôngvi_pham_ban_quyen nói thêm chuyện giúp đỡ , sang bôi kem Tuyết Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Hiểu, tỉ mỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dặnleech_txt_ngu dò: mỗi tối và sáng sau khi rửa mặt sạch thì bôi lên để dưỡng da. Da vốnbot_an_cap đã trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứ trì dùng thì chắc chắn sẽ trắng hồng rạng rỡ.
Đến lúc đánh phấn, chị lại giảng giải: Đây là phấn che khuyết điểm, sau nàyleech_txt_ngu có trang điểm cứ tán thế này.
Để mày, chị diêm, đốt cháy rồi thổi , dùng đầu que đen vẽ. Phấn mắtleech_txt_ngu được tán rất nhẹbot_an_cap, chỉ là lớp mỏng.
Lông mi em dài sẵn rồi, chị bấm cong một chút là được, không cần chải đâu. Em vốn đã đẹp nhiên rồi, thế này là xinh nhất.
Ninh Hiểu có cảm nhận được tay nghề của Tôn tỷ rất tốt, hề biến thành yêu tinh loẹt.
Phó đoàn trưởng dặn kỹ chị phải chỉ cho em cách dùng, Hiểu kỹ chưa? Chỗ hiểu cứ hỏi chị. tỷ quen hơn nên không đồng chí nữa mà gọi thẳng tên cô.
yên tâm, nhớ rồi ạ.
Son môi em có muốnleech_txt_ngu tự thử không? Phó trưởng đã chi bộn để mua đấy, sau này nhớ dùng thường xuyên, đừng có cất dưới đáy hòm.
Tôn tỷ bảo cô tự vì sợ sau này cô biết dùng. vừa định dạy thì thấy Ninh Hiểu Hiểu một lớp mỏng, rồi ngón tay tán nhẹ vài cái, màu son lên trông còn tự nhiên hơn cả chị làm.
Tôn tỷ khen : xinh thật .
Tống Ngọc Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng bên cạnh cảm thấy khó chịu vô cùng. Chỉ là đồ nhà quê thôi, dùng mỹ phẩm tốt đến mấy thì vẫn cứ là đồ nhà quê.
Chương 14: Đám cưới
Ninh Hiểu Hiểu nhìn mình trongbot_an_cap , ngoại trừ hơi gầy ra thật sự rất xinh đẹp.
Taybot_an_cap của Tôn tỷ cũng thật .
Cô mời Tôn tỷ ăn chút đồ vặt rồi nghỉ ngơi một lát.
Tống Ngọc Lan chiếc váy bulaji đỏ thẫmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thêmleech_txt_ngu màu son rực. Son thời này có màu sắc rất chuẩn, chính là sắc đỏ tươi .
Thấy thời gian đã gần đến, Tôn dẫn hai người đi về phía lễ đường, dọc đườngvi_pham_ban_quyen đi mọi người cứ liên tục ngoái nhìn.
Khôngvi_pham_ban_quyen ít người hỏi chuyện, họ không quenleech_txt_ngu biết hai cô biết rõ Tôn tỷ.
Đây chính là hai cô dâu hôm nay đấy à?
Đẹp quá.
Tay nghề của Tôn tốt thật đấy.
Chúng tôi cũng đang đi xem đám cưới đây, tới góp vui chút .
Lúcleech_txt_ngu ra chỉ có ba người, đến khi tới lễ đường đã kéo theo cả một đông. Người thờileech_txt_ngu này rất nhiệt tình, bất kể quen lạ, hễ nghe nói ở lễ đường tổ đám cướivi_pham_ban_quyen là đều đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chungvi_pham_ban_quyen vui.
Ninh Hiểu Hiểubot_an_cap được vây quanh đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàovi_pham_ban_quyen .
Lễ đường rất rộng, trang trí đơn , trên tường treo Đảng huy và quân kỳ, giữa lễ đài treo Chủ tịch Mao, phíavi_pham_ban_quyen trên viết dòng chữ: Nghe lời Chủ tịch Mao, làm chiếnleech_txt_ngu sĩvi_pham_ban_quyen của Mao.
Phía sân khấu làvi_pham_ban_quyen một bông hoa đỏvi_pham_ban_quyen , hai bên hai dải , mang đậm đặc trưng đại, trong mộc toát lên vẻ trang nghiêm, mục của quânleech_txt_ngu đội.
Ninh Hiểu Hiểu trò chuyện với chị dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thìbot_an_cap một quân nhân lớn bước .
Bước của họ chỉnh tề nhất trí, ai nấy ưỡn ngực ngẩng cao đầu, vóc cao lớn vững chãi núi , dưới quân vừa vặn là những thân hình cường , lực lưỡng.
Ninh Hiểu Hiểu chợt tới lời đùa vui cư dân mạng kiếp trước: Phân phốivi_pham_ban_quyen nhiên trai, phụcvi_pham_ban_quyen tùng điều động.
Ở đây đúng là anh nào ra anh nấy, đều là kiểu đàn chuẩn mẫu, gươngbot_an_cap mặt hay chiều cao cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể khác nhau nhưngbot_an_cap vóc dáng thì thật sự rất tuyệtvi_pham_ban_quyen, hơi thở hormone nam tính ập đến mạnh .
Hì hì, làm vợ lính đúng là hạnh phúc.
Trật tự một chút, hôn chuẩn bị bắt đầu.
Một quan trung niên đen bước lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sân khấu trước tiên, điều chỉnh micro.
Chiếc micro kiểu cũ thời này là loại có dây, mỗi khi kéo lại phát ra tiếng xè xè, A lô, a lô một hồi lâu xong.
Tôi là lão , nay hôn của hai cặp đôi mới sẽ do tôi chủ trì, dưới sự lãnh của tịch
Quách Chính Ủy nhắc đến Chủ tịch Mao là thao thao tuyệt không .
Dưới lễ đường im phắc, mỗi người đềuleech_txt_ngu tràn đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng kính trọng đốileech_txt_ngu với Chủ tịch Mao, không một ai cảm thấy ông dòng.
Quách Chính Ủy nói mười phút mới tuyên bố mời hai cặp đôi lên sân khấu.
Không khí hiện trường trở nên náo nhiệt, khán giả bên dưới vừa cắnvi_pham_ban_quyen hạt dưa vừa nói cười vui .
Trong thời đại vật tư hiếm này, tổ chức mời khách ăn cơm sự rất khó, người quá đông, lương thực nhà ai không đủ, nên chỗvi_pham_ban_quyen chỉ bị hạt dưa và kẹo.
Kẹo bọc trong lớp vỏ màu hồng, màu đỏ, rất hân .
Đây là đám cưới thứ ba Quách Chínhleech_txt_ngu Ủy chủ trì trong năm rồi, hay là ông ấy làm bà mai cho xong, ha ha ha.
Cặp đôi này thật đấy, nhìn cậu niên bên tráivi_pham_ban_quyen kìa, dáng cao ráo, tinh anh .
Cậu niên này sao đây chưa thấy nhỉ? Nếu thấy sớm thì kiểu gì tôi phải thiệu cho em gáivi_pham_ban_quyen mình.
Ninh theo Phó Gia Minh bướcbot_an_cap đài, cô ngẩng đầuleech_txt_ngu đứng bênleech_txt_ngu cạnh anh, bộ trênbot_an_cap người toát lên vẻ hiên , sảng khoái.
Bên tai thoáng nghe thấy vài câu khen của các chịleech_txt_ngu em dâu dành cho Phó Minh, cô khẽ nhếch môi mỉm cười, lại nhích sát vào anh hơn một chút.
Ngưỡng mộ cũng vô ích thôi, đàn ông này là của cô .
Quách Chính Ủy dường như có nói mãi không hết chuyện, chẳng cần cầm bản thảo, cứ thế liến thoắng thêm mười phút nữa, cùngvi_pham_ban_quyen mới nhớ hai cặp đôi mới.
Ông kéo theo chiếc micro có dây, phía Vệ Long ở bên phải trước, chọc hỏi: Vệ đoàn trưởng, lấy được vợ có vui ?
Vui! Vệ Long chẳng cần micro, tiếng hét vang dội tạo tiếng vang khắp cả lễ đường.
Bây giờ có lời muốn với vợ không? Quách Chính Ủy lùi lạileech_txt_ngu một bước, tiếng hét kia chóibot_an_cap tai .
Vợ ơi, gả cho anh đi! Vệ Long nhìnbot_an_cap thẳng phía trước, ngẩng hét lớn.
Ninh Hiểu Hiểu đứng trên sân khấu xem náo nhiệt, nhịn cả ngườileech_txt_ngu. Ngẩng caoleech_txt_ngu như thế, vợ anh ở trên trời chắc? Ha ha ha.
Tống Ngọc Lan đứng bên phải cúi đầu, mặt đỏ ửng, nhìn chiếc micro trước một tiếng.
Khiến các chị em dâu dướivi_pham_ban_quyen đài được phen trêu chọc: Ha ha, cô dâu thẹn thùng .
Vệ đoàn trưởng to như thế, đừng để cô vợ xinh đẹp sợleech_txt_ngu mất .
Trong lúc Tống Ngọc cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang đắm chìm trong thế ngọt ngào lệ, Quách Chính đã xách dây micro phía hai người Gia Minh.
Chính Ủy hắng giọng, hỏi Phó Gia Minh: lành thế này, đoàn trưởng có điều gìbot_an_cap muốn nói với vợ không?
nói ông vừabot_an_cap lùi lại hai bước, ông già rồi, sợvi_pham_ban_quyen lỗ taileech_txt_ngu không chịu nổi.
Phó Gia Minhvi_pham_ban_quyen xoay lại, đối mặt với Ninh Hiểu Hiểu, đôi mắt đen lánhvi_pham_ban_quyen như có lửa, giọngleech_txt_ngu điệu lạnh lùng thường ngày nay lại thấm đượm vẻ dịu dàng, tình cảm chân thành:
Cảm em đã cho mái ấm.
Hiểu Hiểu nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bóng hìnhbot_an_cap mìnhbot_an_cap đôi mắt đen lánh của anh, khoảnh khắc này cô bịbot_an_cap tình chân thành ấy làm cho động, có chút cảm động, có chút xa.
Phó Minhleech_txt_ngu một bônvi_pham_ban_quyen ba bên ngoài mười năm, không có người thân, sau này cô chính là người anh, cô phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối tốt anh một chút.
Cũng cảm ơn đã cho em một mái ấm.
Hiểu Hiểu nhìn anh đầy tình cảm. Người đàn ông thật chỗ để chê, cô tình nguyện thử cùngvi_pham_ban_quyen anh sống những ngày tháng đẹp. nàybot_an_cap, cô cũng là một kẻ lang thang không nơi nương . Có , từ khoảnh khắc trở đi, cô có rồi.
Hai người rất gần nhau, cung kính cúi chào trước ảnh Chủ tịch Mao.
Khán giả bên dưới nghe rõ họ nói , lễ thành vỗ tayleech_txt_ngu liệt, tiếng chúc mừng vang khôngvi_pham_ban_quyen ngớt.
Kết thúc hôn lễ lúc mọi ngườibot_an_cap cùng hát vangbot_an_cap bài Xã hộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ nghĩa tốt.
Ninh Hiểu Hiểu cuối cùng cũngleech_txt_ngu cầm được tờ giấy chứng nhận kết của thời này. Gọi là chứng nhận thực chất chỉ là một tờ giấy, có đóng đỏ, bên trên cònvi_pham_ban_quyen in lời dạy của tịch Mao. Hình ảnh hai con phượng mang theo hồng kỳ, trông giống hệt như hai tờ giấy khen.
Phó Gia Minh cẩn thận tờ giấy đi: Lát nữa anhleech_txt_ngu tìm cái khung lồng nó lại. Đi thôi, về xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tổ ấm nhỏ của chúng ta.
Đám cưới tổ chức rất đơn giản, khách khứa là ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong đại viện quân khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phần lớn họ đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không quen biết, chỉ đơn vài câu, nhiệt gửi lời chúc rồi lát cũng tản ra.
Hai người kề vai, cùng bước đường về nhà.
Nếu không phải bông hoa đỏ trướcleech_txt_ngu ngực quá gây chú , Ninh Hiểu Hiểu thậtleech_txt_ngu sự muốn lén nắm lấy anh, tay anh nhất định sẽ rất ấm áp và mạnh mẽ.
Ninh Hiểu cũng tràn đầy mong chờ vàoleech_txt_ngu ngôi nhà mới, cô còn chưa thấy ngôi nhà được phân như thế nào. Sau này có tổ ấm nhỏ rồi, cô có thể bắt vào trang .
mặc quân phục, bước đi nhàng qua dãy nhà thuộc cấp.
nhà nào cũng ở cấp bốn, có kèm một cái sân nhỏ, ước chừng là chưa xây nhà tập thể cao tầng.
Hiểu Hiểu rất hài , không thích khu nhà tập thể chật hẹp, nghe nói đếnbot_an_cap phòng bếp cũng phải dùng . là kiểu sân nhỏ độc lập thế này tốt hơn, lại chút chẳng khác gì biệt thự.
Đến rồi, đây là nhà chúng ta.
Giọng nói của Phó Gia Minh kéo Ninhbot_an_cap Hiểu đang thẫn thờ lại.
Ngẩng đầu nhìn lên, cổng sân dán chữ Hỷ rất lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là kiểu chữ Song đỏ truyền thống.
Sân sạch sẽbot_an_cap gọn gàng, thậm chí không lấy một chiếc rụng, trông không giống như nơi lâu ngày không có người ở.
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước vào trong nhà, trên cửa lớn và cửa sổvi_pham_ban_quyen nhà đều dán chữ Song Hỷ, trông rất hân hoan.
Căn nhà dài được ngăn thành ba phần, giữaleech_txt_ngu phòng khách, là bếp, hai bên là , trong phòng ngủ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắp giường đất Đông Bắc.
Bố cục ngôi mang đậm hơi thời đạibot_an_cap. đó, nhữngbot_an_cap cặp vợ chồng mới cưới có điều kiện tốt một chút sẽ có phòng ngủ riêng, ở đốibot_an_cap diện với phòng của bố mẹ chồng. điều kiện hơnbot_an_cap, thậm chí còn phảileech_txt_ngu ngủ giườngleech_txt_ngu với mẹ, ở giữa chỉ kéo một tấm rèm.
ư? Ơ? Căn nhà này không chỉ sạch sẽ, mà ngay rèm cửa cũng đã treo , có tấm rèm bằng chiếu cỏ đã là rất tốt rồi.
Chương : Chung một phòng
Là anh em giúp trangvi_pham_ban_quyen , em xem chỗ nào không hợp mình sửa lại.
Phó Gia Minh nhận ra vẻ nghi trong mắt Ninh Hiểu Hiểu nên giải thích:
Anh có một người chiếnbot_an_cap hữu lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượng đặc cũng điều đến đây, trước khi về anh đã nhờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy dọn dẹp nhà cửa trước.
Dọn tốt quá, chúng ta ổn định rồi thì mời anhvi_pham_ban_quyen ấy nhà cơm nhé.
Ninh Hiểu Hiểu nghe tình chiến hữu nồng thắm quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng của Gia Minh. này là Cường Tử, người anh emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào sinh ra tử của anh trongvi_pham_ban_quyen nguyên .
cửa được giúp họ tiết nhiêu công sức. Tổng thể nhà mang đậm phong cách quân đội tối , ngăn nắp và trậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự.
Phòng có một cái bàn chiếc ghế. Trong ngủ chính, trên giường đất đặt một cái kháng với hoa rỡ sắc màu.
Đó là kiểu chănleech_txt_ngu cũ mà thời trước Đông Bắc nhà nào cũng có, dùng để chăn nệm. Trên tủ còn được khéo léo thiết kế vài ngăn kéo.
thời gian ngắn mà có thể bài trí được thế này thật không dễ dàng, đúng anh tốt.
Gia Minh nhìn một vòng, chỉ khoảng trong phòng ngủleech_txt_ngu nói: Chỗ này mình thể một cái và kệ sách.
Trong đầu Ninh Hiểu Hiểu lập tức hiện lên thiết kế học hợp tủ quần áo tích hợp của hậu .
thất thời ngoài bàn ghế thì chỉ có tủ kháng, thực sự không chứa được bao nhiêu đồ đạc.
Chúng ta nhờ ai đóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỉ? Em từng thấy một tấm hình trên báo, bàn và tủ quần áo nhau, vừa đẹp tiện dụng.
Ninh Hiểu Hiểu hứng thú chỉ lên phía cao: Tủ đóng cao thế này, quần áo đều có thể treo lên đượcleech_txt_ngu.
Phó Gia Minh lắng nghe: , anh ghi nhớ rồi.
Hai người cùng bàn cách bài trí nhà cửa, chẳng chốc bụngbot_an_cap đã bắt đầu kêu ùng ục.
Bước vào bếp, bát, than ong đều đầy cả, trong góc còn xếp vài túi lương thực cùng dầu muối.
Ninh Hiểu thầm tán thưởng, không hổbot_an_cap anh Phó Gia Minh, làm việc thật đáng tin cậy.
Gia Minh mở túi bộtleech_txt_ngu mì, thoăn thoắt nhào bột: Anh làm mì sợi cho em .
Anh cũng làm saoleech_txt_ngu? Mắt Ninh Hiểu Hiểu lánh sự ngưỡng mộ.
Đúng là người đàn của đình, có phúc ănvi_pham_ban_quyen rồi.
Gia Minh nhào bột, Ninh Hiểu Hiểu thèm thuồng vây quanh anh.
Anh rất tận cảm giác này, cảm giác nấu cơm cho người thật tuyệt vời.
Nhưng Ninhbot_an_cap Hiểu Hiểu không quanh quẩn bên anh quá lâu, khối bột trong sắp thành hình, xách bếp than raleech_txt_ngu chuẩn đun nước.
Bếp thời này dùng than ong, khói nhiềuvi_pham_ban_quyen không thể trong nhà. Lúcbot_an_cap trời không lạnh, nào xách bếp ra nấu nướngbot_an_cap.
Ninh Hiểu Hiểu quẹt một , dùng mẩu giấy mồi vào đống củi khô, ra sức quạt. Khói mịt cuộn bốc lên khiến nước cô chảy ròng ròng.
Để anh.
Gia Minh xong đi ra, sải bước tới định thế cô.
Khụ khụ, không sao, cháy rồi, lát nữa là ổn thôi.
Ninh Hiểu ho hai tiếng. Bếp than là vậy, lúc nhóm thì cay mắt, khivi_pham_ban_quyen đã cháynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều thì sẽ ổn.
Mùa đông sẽ đỡleech_txt_ngu vất vả hơn vì có giường , bếp nối liền với có ốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cứ thế mà luôn, không cần nhóm bếp .
Phó Gia Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bếp nước, dặn dò: Sau này mấy việc này cứ anh làm.
Ninh Hiểu Hiểu vui vẻ đồng ý. Trong sách viết nam chínhvi_pham_ban_quyen nấu ăn ngon, cô muốn nếm một bữa thật ra trò.
Cô mang bát mới ra rửa sạch một lượt, lúc của Phó Gia ra lò.
Sợi mì trắng phau, không quá dày cũng không quá mỏng, điều hiếm thấy là sợi nào sợibot_an_cap nấy đều tắp.
nước dùng lấm tấm vài giọt váng mỡ, điểm xuyết hành lá xanh và hai quả trứng ốp la, nhìnleech_txt_ngu rất thèm .
Ừm, ngon quá. Ninh Hiểu Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóng lòng cắn một mìleech_txt_ngu rồi húp một ngụm canh nóng . Sợi mì dai ngon, cảm giác thật ấm áp.
Ngon thật đấy, làvi_pham_ban_quyen tay đạivi_pham_ban_quyen đầu . Hiểu Hiểu tiếc lời khen . đàn ông nhà ai mà nấu ăn giỏi này nhỉ? Nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô , hì hì.
Gia Minh ăn rất nhanh, sắcbot_an_cap mặt bình nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặng lẽ làm chậm tốcbot_an_cap , từng ngụm canh nhỏ.
Đây chính làvi_pham_ban_quyen cảm giác của một gia đình, thật kỳ diệu, anh muốn tận hưởng khoảnh khắc này hơn .
nấubot_an_cap ăn đâu vậy? Ninh Hiểu Hiểu ăn no nê, hớp từng ngụm canh nhỏ tò mò hỏi.
Gia Minh không trả lời, dọn bát đũa đi . Một mình bônbot_an_cap bên ngoài nhiều năm, việc gì cũng tự tay làm, nấu ăn chút chuyện nhỏ này không cần phải học.
Emleech_txt_ngu nghỉ ngơi đi, lát nữa anh đi lấy đồ ở nhà khách về.
Ninh Hiểu Hiểuleech_txt_ngu thu lại tòbot_an_cap mò. Anh không muốn nói thì thôi vậy, mườileech_txt_ngu mất tích sách không hề nhắc tới, hẳnvi_pham_ban_quyen là chẳng dễ gì.
Người đàn ông quábot_an_cap chăm chỉ, chủ động nấu cơm rửavi_pham_ban_quyen , lại thành rảnh rỗi.
Đi một vòng, cửa đã được dọnbot_an_cap sạch bong, không cần lau .
Ninh Hiểu mở kháng, bên là chăn nệm quân độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn có một bộ phục của Phó Minh.
Quân phục được gấp vức, không một nếp nhăn. Cô thầm khâm phục, còn đẹp hơn nhân viên ở trung tâm thương mại cao cấp .
lại những sợi mìvi_pham_ban_quyen đều tăm tắpvi_pham_ban_quyen lúc nãy, Phó Gia quả thực là một cực kỳ tỉ .
Thấy chăn nệm đã đầy đủ, cô tranh thủ lúc trời chưa tối hẳn để đi vệ sinh cá nhân.
Thời này hay mất điện, đội lại càng tắt đèn sớm, ngày mai cô phải mấy cây nến phòng.
Thay bộ quân phục trên người ra, tẩy trang và rửa mặt. Lúc nước từ ra, cô mới sực nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là mìnhleech_txt_ngu chưa thấy vòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước đâu cả.
một vòng quanh sân cũng không thấy giếng.
là họ phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nướcleech_txt_ngu sao?
Cô lặng đổ lại nửa gáo nước vào chum, sau này phải dùng tiết kiệm thôi.
dẹp xong xuôi, Ninh Hiểu Hiểu ngồi trênbot_an_cap giường đất tỉ mẩn thoa kem dưỡng . một lúcvi_pham_ban_quyen, ngón vô thức xuống dưới, thoa lên từng tấc da trên cổ.
Ừm, rất .
Trời đã tối , lòng cô kích động, mong chờ lại lo lắng.
Kiếp trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phim ảnh không ít nhưng cô hành bao giờ.
Người đàn ông trai thếvi_pham_ban_quyen này, nay cô rồi. hình cao , cơ bắp chắc, lồng ngực cứng cáp cùng đôivi_pham_ban_quyen mẽ kia
Cô quá.
Trái tim kích động, bàn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net run
Đang thoa kem, cánh vô ý chạm vào phi trường của mình, tâm tư lập tức tắt ngúm.
cảm thấy tự ti.
Cô gầy quá, chỉ có da xương, chẳng có chút đường nào cả.
Cô nhất định phải tẩm bổ, ăn cho béo lên mới được. Nét cô vốn xinh đẹpbot_an_cap, nếu vóc dáng đầy đặn hơn thì chắc chắn sẽ không tệ.
lúc Ninh Hiểu Hiểu đang mơ mộng hão huyền thì Phó Gia Minh xách hành về.
Anh vào nhà là bắtleech_txt_ngu đầu dọn dẹpleech_txt_ngu ngay, xếp đồ đạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củabot_an_cap cô từng món vào chỗ cũ, quần áo gấp phẳng lỳ như chănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân .
Ninh Hiểu định bảo để mình làm rồi lại thôi, côleech_txt_ngu chẳng thể nào gấp đẹp đượcvi_pham_ban_quyen như thế.
Phó Gia Minh làm việc , nói lời nào, căn phòng yên thường.
Trời mỗi lúc một tối, Ninh Hiểu Hiểu cảm thấybot_an_cap không có chút gượng gạo, giống như cảm giácbot_an_cap của hai người lạ chung một giữaleech_txt_ngu đêm khuyabot_an_cap.
Họ có lạ lẫm ?
Suốt dọc đường , Phó Gia quan cô hết mực, khiến cứ tưởng anh cũng là người nói nhiều.
Giờ nghĩ lại, ngoài việc dặn dò và quan tâm cô ra, người thực sự chưa nói chuyện phiếm với nhau bao .
Gia Minh dọn dẹp xong thì đi tắm rửa.
Hiểu Hiểu chủ động trải chăn nệm, hai chăn đơn cô lại với nhau.
Chắc đây làvi_pham_ban_quyen đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội phát trước, ngày mai cô sẽ đibot_an_cap làm một chiếc chăn đôi.
Chương 16: của thế , không bị đánh đấy chứ?
Hiểu Hiểu mặc nguyên quần áo giường đất, trằn trọc mãi không thôi.
Tiếng nước chảy rócvi_pham_ban_quyen rách vọng lại từ phòng khách. Ừmbot_an_cap, đúng là người ưa , tắmbot_an_cap rửa lâu thật đấy.
Nghĩ ngợi một hồi, buồn ngủ ập đến, cô chẳng biết mình thiếp từ lúc nào.
Tiếng kèn hiệu bất ngờ vang khiến Ninh Hiểu giật mình. Vừabot_an_cap mở mắt ra, trước là một khoảng .
Một vòng tay ấm áp và mạnh mẽ ôm lấy cô, nói trấn anbot_an_cap từ trên đỉnh truyền đến: Đừng sợ, trong đội xuyên tập hợpbot_an_cap đêm, anh đi xem nào, em cứ ngủ tiếp đi.
Phó Gia Minh nhanh nhẹn ngồi dậy, đếnbot_an_cap mức Ninh Hiểu còn chưa kịp ứng thì dáng anh đã mất.
Ninh Hiểu Hiểu người, cuộn đôi chân, nằm nghiêng giữa hai tấm chăn, đầu cách đoạn xa.
Cô chợt nhận ra, với tư thế nàyvi_pham_ban_quyen, chẳng lẽ lúc nãy cô vừavi_pham_ban_quyen rúc vào lòng Gia ngủ sao?
Cô có làm gì quá phận không nhỉ?
Trong lòng hơi chộtvi_pham_ban_quyen dạ, lại thấy cái thân thể này thật chẳng ra sao, lại ngủ mất tiêu rồi, cô còn kịp lén sờ vào khuôn săn kia .
Ninh Hiểu Hiểu nằm ngửa lại về phía chăn của , rồi chìm vào ngủ.
Côbot_an_cap không để ý rằng, cơ thể này yếu ớt đến mức ngày nào cũng ngủ không đủ giấc.
Cóbot_an_cap lẽ do rèm cửa che sángbot_an_cap quá tốt, cô ngủ một mạch đến tận sángvi_pham_ban_quyen bạch. Sờ tay sang cạnh, chỗ đó đã không.
Ninh Hiểu Hiểu cứ ngỡ Phó Minh chưa về, vào đến phòngleech_txt_ngu khách thì thấy giấy trên bàn: vẫn còn ấm trong nồi, ăn nhé. Trưa anhvi_pham_ban_quyen sẽ lấy cơm ở nhà ăn về, em không cần nấu cơm đâu. Có thể ra ngoài dạo chơi, muốn mua gì cứ mua.
Phía tờ giấyleech_txt_ngu một phiếu, loại nào cũng có, chẳng biết lấy đâu ra lắm phiếu thế không biết.
Anh đã về, lại còn làmvi_pham_ban_quyen cả bữa sáng, mà cô chẳng hề hay .
Bộ quân phục hai người mặc hôm qua cũng đã giặt sạch, không rõ là giặt từ đêm qua hay sáng sớm nay.
Ninhleech_txt_ngu Hiểu Hiểu cảm thấy hổ thẹn, ở đại , cô chắn bị là một con dâu lười biếng.
Cô múcleech_txt_ngu bát , cháo vẫn còn hơi ấm, ăn vào rất vừa , cháo kê đường đỏ lịm. Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thêm một đĩa dưa chuột đập kèm cháo.
Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu húp trọn hai lớn, không sótbot_an_cap lại một hạt nào. Cô phải ăn thật nhiều để tẩm bổ cho cơ thể này.
sạch bát đũa, cầm theo tiền và phiếu, định cửa hàng cung tiêu trong đạileech_txt_ngu viện xem sao.
Cô mớileech_txt_ngu đến dọc đường không gặp người quen nào, thế vừa đi vừa hỏi đườngvi_pham_ban_quyen mới được cửa hàng cung tiêu.
Cửa cung tiêu của viện là một gạch đỏ mái ngói, cánh cửa gỗ lớn đang mở rộng, hai bên cửa viết dòng chữ: Phát triển kinh tế, bảo đảm cung ứng.
hàng không lớn, chỉvi_pham_ban_quyen duy nhất một gian phòng, hàng hóa chất đầy ắp, người đến cũng . Trong phòng có vàileech_txt_ngu người đang chọn đồ.
Tống Ngọc cũng ở đó, thấy bước vào liền đứng thẳng lưng, ra dángbot_an_cap vẻ của nhân viên phục vụ:
Đồng chíleech_txt_ngu Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến rồi à, muốn mua gì khôngvi_pham_ban_quyen?
Ninh Hiểu Hiểu gặp người quen thì vẫn phải giữ phép lịch sự, bèn bắt chuyện:
Chị Lan sớm ? Đúng là với công việc.
Tống Ngọc Lan khoe khoang: cưới xong rồi, ở nhà cũng chẳng có gì làm nên tôi đến giúp sớm một chút. Côvi_pham_ban_quyen đã tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được việc chưa? Có cần tôi hỏi giúp xem cửa hàng cung tiêu còn tuyển người ?
Ninh Hiểu nở nụ cười xa cách rồibot_an_cap chối: Không đâu ạ, chỉ thử, ở đây có vải may quần áo không?
Ở thời đại này, việc trong cửa tiêu là công việcleech_txt_ngu nhất, yêu cầu bằng cấp cũng caoleech_txt_ngu, người ta chẳng đời tuyển . Cô thừa Tống Ngọc Lan đang cố khoe khoang.
Tống Ngọcleech_txt_ngu Lan được một vố, tâm trạng khá tốt, thái độ phục cũng niềm nở hơn. Cô ta lấy ra một súc vải rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói:
Đây nhung kẻ, loại nhất ở cửa hàng đấy, người đến tôi chẳng lấy đâu.
Ninh Hiểu Hiểu chạm thử, cảm giác mại, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhữngvi_pham_ban_quyen gân dọc, trông rất dày dặn, quả phù hợp với thời tiết vùng Đông Bắc. mục đích hôm nay của cô là vải đồ ngủvi_pham_ban_quyen.
Tống Ngọc Lan nâng niu sờ tấm vải: cũng tốt, mỗi tội đắt thôi. Tôi cũng giữ lại mấy thước, bụng may một bộ.
Hiểu Hiểu hỏi: Có vải không ?
Khóe môi Tống Ngọc Lan nhếch lên, đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ nhà quê, ngay là côvi_pham_ban_quyen ta chẳng mua mà, đến giá còn chẳng dám hỏi. Cô ta cười : Cô nói gì , vải bông là phổ biến nhất, sao lại không có được.
Lấy tôi mười lăm thước vải bông màu xanh.
cơ? Tống Lan kinh ngạc hỏi , chắc chắn là cô ta nhầm rồi.
Thời này mỗi năm ba thước phiếu vải, phiếu củabot_an_cap haibot_an_cap người cộng lại mới miễnvi_pham_ban_quyen cưỡng được một bộ quần áo.
Ba nămbot_an_cap mặc mới, ba năm mặc cũ, khâu vá vá lại thêm . Không có phiếu vải một chiếc áo anh mặc xong em , miếng vá này đè vá kia, rất ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa bao giờ được mặc quần áo mới.
Ninh Hiểu Hiểu đáp: Mười lăm thước, đàn ông nhà cao , mua ít quá không đủ may hai bộ.
Tống Ngọcvi_pham_ban_quyen Lan cạn lời, quân đội phát quân phục rồi, còn may thêm quần làm gì, mà còn hẳn hai bộleech_txt_ngu.
Cô ta liếc nhìn Ninh Hiểu Hiểu mấy cái. Đúng là từ lên, chẳng biết diện gì cả. nữ phải biết tiền cho bản thân, đẹp đẽ thì đàn mới thích .
Sau này phiếu vải của cô ta vàvi_pham_ban_quyen Vệ , cô ta giữ lại để đồ cho , đàn ông đẹp làm gì.
Cô mang đủ phiếu không đấy?
Tống Ngọc Lan vải ra, nhận tiền và cắt chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô lăm thước.
Trong lòng thầm nghĩ, chắc chỗ phiếu này là nhà cô ta tích cóp mấyleech_txt_ngu năm trời mới có được, giờ đem ra may áoleech_txt_ngu cho Phó đoàn trưởng hết cả. Cũng đúng , nhìn cái bộ dạng gầy tong kia, nếu khéo léo lấy lòng thì sao Phó .
Ninh Hiểuleech_txt_ngu mua xong lại tiếp dạo quanh.
mua nến, cô lại nhìnleech_txt_ngu thấy đèn dầu hỏa.
Khung bằng đồng, ở giữa là bóng thủy , rất cổ . Ừm, cô thích cái này, trông có vẻ dùng hơn nến.
Mua một cái.
Có dầu không chị? Ninh Hiểu không thấy bán.
Không , cái đó phải lên bách tổng hợp trênleech_txt_ngu phố mới có. Tống Ngọc liếc cô một cái, cô ta không tin ở dưới quê côvi_pham_ban_quyen lại dầu đầu để gội.
Đừngleech_txt_ngu là dầu gội đầu, ngay cả xà phòng cũng người chẳng dùng, giờ vẫn còn người dùng tro bếp để gội đấybot_an_cap thôi.
mua được dầu gội, Ninh Hiểu Hiểuleech_txt_ngu định ngày mai lênvi_pham_ban_quyen phố dạo một chuyến. Cô mua thêm một gói bánh quy đào và vài thứ linh rồi chuẩn bị về. Mua nhiều quá lúc cô sợ mình xách không nổi, cái thân hình nhỏ bé này còn yếu ớt lắm.
Xách đồ ra cửa, cô nhớ ra còn phải làm một tấm chăn bông đôi nữa, bèn quay trở lạivi_pham_ban_quyen.
Có bông không chị?
Vừa khéovi_pham_ban_quyen đợt bông mới về, đông rồi, nhà nào cũng chuẩn bị quần áo mùa đông.
Tống Ngọc thuận miệngleech_txt_ngu hỏi:
Định may áo bông Phó đoàn trưởng nhà cô à?
Tôi muốn làm chăn bông, cho mười cân. Ninh Hiểu Hiểu thực ra mua thêm, trong nhà còn nhiều thứ cần làm lắm, sợ gây chú ý quá nên không dám mua một lượt.
Tốngvi_pham_ban_quyen Ngọc Lan: Chỉ được mua tối đa tám cân thôi, mua hết thì người sau lấy đâu ra nữa.
Xem ra Phó đoàn trưởng cũng trọng cô nhà quê này lắm, cưới xin gì ngay cả màn mới cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng chuẩn bị cho.
Vệ Long nhà cô ta thì khác, cho cô ta một tấm chăn bông mới màu đỏ chót, mềm vừa rực rỡ, đêm qua
Đôi má Tống Ngọc Lan bừng, cô ta cúi đầu lấy bông để che giấu sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngượng ngùng.
Ninh Hiểu mualeech_txt_ngu bông xongbot_an_cap thì phải mua thêm vảivi_pham_ban_quyen lót, cô ưng ý tấmvi_pham_ban_quyen vải hoa nhí màu đỏ, ừm, rất hợp cái tủbot_an_cap giường ở nhà.
Vải hoa đỏ đậm nét đặc trưng của vùng Đông thời bấy giờ, trông vui mắt.
Dù sao cũng là cô dâu , về chuyện tiền nong cô tuyệt đối không để bản thân chịu thiệt, thích là mua. Bây giờ sau lưng cô đã có anh chồng quân nhân bá đạo, vợ người ta thì cũng giống như đi thuêbot_an_cap thôi, tiêu chút tiền của ông chủ chắc cũng không vấn đề gì đâu .
Nhẩm tính kích trong đầu, giường đất ở nhà rộng, cô muốn làm một bộ ga gối đôi thật lớn, giống như cỡ một nhân mét ở hậu thế.
Lấy mười tám thước vải.
con thì có vẻ nhiều, nhưngleech_txt_ngu làm một bộ ga gối hoàn chỉnh chưa đủ, hay là thôi không vỏ vội, để sau vậy.
Tống Ngọc Lan cạn lời.
Cái gia đình gì , sao mà phá của không , một ngày mua hơn ba mươi thước vải. Cô ta là người thành phố có công ăn việc làm hẳnbot_an_cap hoi mà còn chẳng dám tiêu xài như vậy.
Tống Ngọc Lan liếc cô cái: đoàn trưởng có đồng ý đấy? Cô về nhàleech_txt_ngu không bị đánh đấyvi_pham_ban_quyen ?
Bây giờ cô ta bắt đầu thấy cảm thông cho Phó đoàn trưởng rồi, lấy phải cô vợ phá gia chi tử quá.
cộng còn hai mươi thước, cô lấy nốt đi, tôi cắt. Không , biết đâu chừng này cô ta còn lại trả được.
Cô ta chỉ sợ Phó đoàn tan làm tìm đến cửa hàng cung tiêu, nói cô ta dỗ ngon ngọt lừa nhà quê mua lung tung.
Chương : tưởng rất hay, chỉ quá phá của
Ninh Hiểu Hiểu hồ hởi ôm đống vải chạy biến, chỉ sợ Tốngleech_txt_ngu Ngọc Lanvi_pham_ban_quyen ý mà .
Lần này đồ đạc thực sự hơi nhiều, người cô ôm rồi treoleech_txt_ngu lỉnh kỉnh đủ thứ vải vóc và . Đồ tuy quá nặng nhưng nhìn lại rất đồ . Dáng người gầyvi_pham_ban_quyen gò cô cõng cái bọc to tướng, trên tay còn theo đèn dầu hỏa và bánh đào .
Đi đến tiệmvi_pham_ban_quyen maynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thổi gió thu suốt dọc đường nhưng trán cô vẫn tấm hôi.
Hàng cuối cùng cũng giao đến rồi à. Ông lão tiệm may mở cửa đón khách, thấy Ninh Hiểu Hiểu lọt thỏm dưới cái bọc lớn lẩm bẩm: người giao hàng lại đổi thành phụ nữ thế ?
Ninh Hiểu Hiểu:
Trông cô người giao hàng lắm sao?
Chào đồngvi_pham_ban_quyen chí, tôi đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để may quần áo. Ninh Hiểu Hiểu hỏi. Ở thời đại nàyleech_txt_ngu, bất kểleech_txt_ngu giàleech_txt_ngu trẻ lớn bé, cứ gọibot_an_cap chí không bao giờ sai.
Ôngbot_an_cap thợ may nhìn cái bọc to đùng đặt trên mặt đất, mí mắt giật. Vừa mới nhận một hàng lớn chưa làm xong, giờleech_txt_ngu lại một đơn nữa.
Đồng chíbot_an_cap ởbot_an_cap đơn nào?
Ninh Hiểu Hiểu ngẩnvi_pham_ban_quyen , may áo mà phải báo cáo đơn vị sao?
Cô ngập ngừng đáp: Tôi vẫn chưa có việc làm, tôi là vợ quân nhân, tôi làm việc trong đội. Như vậy có làm được không ạ?
Thấy ông lão thợ may nói gì, Hiểu lại hỏi thêm: Có cần đích thân ấy đến không?
Tất cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do bóng mavi_pham_ban_quyen tâm lý mà các ngân hàng đời sau để lại cho cô, việc gì bắt chính chủ phải có mặt.
Ông lão thợ may cuối cũng phản ứngbot_an_cap lại, hóa ra cô vợ này muốn tự may đồ chứ không phải vị đặt may đồng phục tập thể.
xua tay liên tục: Không cần, tôi chỉ . Đồng chí muốn đồ ?
Tôi muốn làm một cái chăn bông lớn, một cái nệm lớn, cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gối, rồi may thêm vỏ cho nữa. Kích thướcvi_pham_ban_quyen tôi đã viết ở đây .
lão thợ may thước cô mà nhíu chặt mày: Kích thước này của cô lớn ? Bây giờ chẳng ai làmleech_txt_ngu chăn bông to thế này .
Ninh Hiểu Hiểu hiểu điều đó. Ở thời đại này, bông vải nào cũng , mọi đều cố làm nhỏ lại chứ chẳng to .
Càngleech_txt_ngu không có làm đôi, bởi vì thời này chưa có ga giường hay vỏ chăn rời. Giặt mộtleech_txt_ngu cái chăn bông rất tốn công, phải tháo hết đường chỉ, gỡ lớp vải ra giặt, phơi khô rồi lại kimvi_pham_ban_quyen chỉ khâu lại từng mũi một.
đơnvi_pham_ban_quyen nhiên dễ giặt hơn đôi.
Nhưng cô lại thíchvi_pham_ban_quyen chăn đôi, chăn rộng đắp thoải mái, nệm to cũngvi_pham_ban_quyen cho lăn qua lăn lạivi_pham_ban_quyen.
Cho nên tôivi_pham_ban_quyen mới muốn làm vỏ chăn, như vậy giặt giũ sẽ tiện hơn.
Ninh Hiểu kiên nhẫn giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích. không có kéo, chỉ thểvi_pham_ban_quyen khâu miệng vỏ , nào giặt thì tháo ra. Chỉ cần tháo một đường là , tiện hơn nhiều so với việc tháo tung cả cái .
Cô biết lúc khóa kéo có dễ mua không, thấy quần áo mọi người đều đơm . Sau này khóa kéo, cô sẽ vào, thế là khỏi phải tháo tháonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khâu khâu mỗi lần giặt.
việc không khó, ông lão thợ may nghe qua là hiểu ngay. Vỏ , gavi_pham_ban_quyen giường rất làm, ông có máy , vài đường là xong.
Ông may ngẩng đầu nhìn Ninh Hiểu Hiểu, thầm nghĩ là người nhà của ai mà ý hay thậtbot_an_cap đấy, mỗi quá phá của.
Nhà ai mà dám dùng vảileech_txt_ngu kiểu này chứ.
Biết rồi, ngày sau qua lấy nhé. Cái vỏ này thì , nhưng bật bông phải mất .
Cảm ơn đồng chí.
Ninh Hiểu trảvi_pham_ban_quyen mười đồng sáu hào tiền công, số tiền này tương với nửa lương của đa số mọi .
Chẳng trách tuy tiệm may nhưng phần lớn mọi đều chọn tự làm chăn đệm tại nhà.
Tiền bậtleech_txt_ngu bông là một đồng hào một cân, tám chăn đệm riêng tiền công đã mất chín đồng sáu hào. là còn chưa tính tiền . Bông ba đồng sáu hào một cân, tám cân bông hết hai mươi tám đồng hào.
thêmvi_pham_ban_quyen đống vải vóc này nữa, một bộ chăn tốn gần hai tháng lương củaleech_txt_ngu một người.
Hèn chi ở đại này, nhà bình thường kết hôn chỉ sắmvi_pham_ban_quyen được một bộ chăn đệm. Nhà nào điều kiện kém hơn dùng bông cũ bật lại, chỉ cái vỏ chăn mới mà thôi.
Ninh Hiểu Hiểu xách thứ còn lại đi về nhà.
Đường vềbot_an_cap nhẹ nhàng hơn nhiềuleech_txt_ngu, định sẽ tự may đồ ngủ.
Kiếp công việc thong thả nên cô học rất nhiều kỹ , may vánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô cũng từng học qua. Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều lúc đó không phải để làm việc nhà mà để tu dưỡng tính.
Cô từng học cả thiết kế phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhưng giờ thì không dùng đến được rồi.
đến nhà, việc đầu tiên Ninhbot_an_cap Hiểu Hiểu làm là đếm . Tiền sạch hơn , lòng cô đau như .
Là ai nói thời này lương nhưng vật giá cũng thấp, ba mươi đồng tiền lương có thể nuôi sống cả gia đình năm sáu miệngvi_pham_ban_quyen ăn hả?
Tính theo tỉ lương, vật giá thời này đắt hơn nhiều. Có ai đời làm một cái chăn bông mà mất hơn mộtleech_txt_ngu tháng không?
Nghĩ thì nước nóng chưa mua, phải mua thêm vài cái để dùng khi tắm rửa ở nhà. Mùa ở Đông Bắc rất lạnh, rửa mặt cũngleech_txt_ngu cần nóng.
Trongvi_pham_ban_quyen nhà còn bao nhiêu cần sắm sửa. cũ còn đáng giá vạn tiền, chứ nhà mới thìvi_pham_ban_quyen thứ.
Một trăm đồng tưởng là nhiều, nhưng nếu sạch quá nhanh lạivi_pham_ban_quyen ngửa tay xin tiền sinh hoạt thì có vẻ không hay lắm.
Ninh Hiểu quyết định ngày mai không lên phố , mà trước tiên đi nghe ngóng chuyện công việc đã.
Nghỉ được baovi_pham_ban_quyen lâu thì Gia Minh xách hai chiếc cặp lồng về.
Thấy đống đồ đạc lớn nhỏ, anh mởleech_txt_ngu lời: nặng lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Cần món đồ nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ bảo anh, để anh đi mua cho, em chỉ cần mua mấy lặt .
Nhìn người mảnh khảnh của Ninh , Phó Gia Minh lúc nào cũng sợ cô làm việc sức.
Anh xếp gọn đồ dưới đất, rồi từbot_an_cap tủ ra một chiếc hộpbot_an_cap. Mở ra, bên trong sổ tiết kiệm và tiền mặt.
Anh đưa cho Ninh Hiểu Hiểu : Đây là gia sản của chúng ta. Tối qua em ngủ quá nên chưa kịp . Những năm qua anh cũng tích góp được kha tiền và phiếu, em muốn mua gìleech_txt_ngu cứ mua, đừng tốn . Anh là cấp phó trung đoàn, lương tháng 127 đồng, còn có phụ cấp nữa, sau này lương về anh đều giao cho quản lý.
Ninh Hiểu Hiểu nâng chiếc , cảm thấy nó nặng . Kiếp trước cô chỉ có một mình, chưabot_an_cap từng quán xuyến gia cho ai bao giờ. Được giao phó gia tàileech_txt_ngu, cô thấy hơi mất tự nhiên:
cũng vậy, muốn muavi_pham_ban_quyen gì thì cứ mua, không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi em đâu.
Côbot_an_cap bỏ số tiền vàleech_txt_ngu phiếu lại trong, nhét trở lại chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong tủ.
Được, đợi khi nghỉ phép, chúng ta lên mua một chiếc đồng hồ đeo tay. cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi.
Phó Gia Minh mở cặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lồng, trong ắp cơm và thức ăn.
Sáng nay Ninh Hiểu Hiểu ăn hơi nhiều nên chưa đói . rằng Phó Gia Minh lẽ ăn không đủ, trước khi động đũa, cô muốn sớt bớt một nửa phần cho anh.
Phóleech_txt_ngu Gia Minh bưng lấy cặp lồng từ chốileech_txt_ngu: Em nhiều vào một để tẩm bổ cho cơ thể.
Không nhường , Ninh Hiểu chỉ còn cách cắm cúi ăn.
Cô xuyên không đến đại nghèo này, lương thực cực kỳ quý giá, không có khái niệm thức ăn thừa, chỉ người ăn không đủ no.
Ở dưới quê cô suýt thì chớt đói, mới đến quân ngũ được hai ngày, được mấy bữa no đã bảo không trôi thì làm hỏng hình tượng, khiến người ta nghi ngờ mất.
Thôi thì ăn vậybot_an_cap. Hiểu Hiểu vùi đầu vào ăn, suýt thì nghẹn chớt.
Thời này các đầu bếp múc cơm không run tay ?
Đợi cô ăn xong, Phó Gia Minh cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi rửa sẽ.
Ninh Hiểu Hiểu sợ anh ăn một hộpvi_pham_ban_quyen không đủ no, đưa miếng bánh đào tô qua: Em mới mua , anh thử đi.
Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở nhà cứ việc ăn, ăn nhiều vàoleech_txt_ngu cho lại người.
Phó Gia Minh không ăn. Tết này về quê, phải mẹ thấy một Hiểu Hiểu có da thịt mới được.
, ấy lên một chắc chắn sẽ đẹp hơn. Nghĩ tối qua
rúc vào lồng ngực , như chú mèovi_pham_ban_quyen con, gò đến mức khiến ta xót .
Anh thậm chí chẳng dám mạnh vàoleech_txt_ngu cô, chỉ sợ cô ra mất.
Ninh Hiểubot_an_cap Hiểu ợ một cái rõ to, cô khôngvi_pham_ban_quyen thêm nổi nữa, ăn nữa heo .
Phó Gia Minh một lát rồi lại ra .
Ninh Hiểu thấy đầy bụng quá, giấcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ trưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi như bỏ bèn, đành ra sân đi loanh quanh cơm.
Muốn tìm việc để làm, nhưng trong nhà sạch bong kinvi_pham_ban_quyen , gọn gàng như thể chưa người vậy.
Lúc về, Phó Gia Minh đã xếp gọn đống đồ mới mua cô, rồi lại gấp chăn màn vức như miếng đậu phụ.
Cô tự nhận mình là một cô gái sạch sẽ ngăn nắp, nhưng sao Gia còn sạch sẽ ngăn nắp hơnleech_txt_ngu cả thế này.
Bộ anh thay ra hôm qua, cô định mới mặc có một ngày, mà chỗ này lấy nước cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiện nên định cứ để đó đã. Kết quả là sáng nay nó đã được giặt sạch và phơi ngay ngắn ngoài sân rồi.
Chương 18: vợ quá biết cách vun vén
Gánh nước ưbot_an_cap? Hiểu Hiểu nhớ hôm qua Phó Gia tắm lâuleech_txt_ngu như vậy, nước chắc cũng sắp hết rồi? Cô định đi gánh ít về.
trước chum nước xem thửbot_an_cap, thì nước vẫn đầy.
Cô chợt nhớ ra, lúc sáng thức dậy chum nước đã đầy ắp, biết anh gánh lúc nào.
Suy mộtbot_an_cap chút, Ninh Hiểu Hiểu chuẩnleech_txt_ngu lấy và phiếu, đi đến hợp tác xã cungbot_an_cap tiêu một chuyến nữa.
Mởleech_txt_ngu chiếc hộp ra, mới sực nhớ trưa nay giao hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia cho cô đột ngột quá, làm cô choáng váng người, vẫn chưa kịp xemvi_pham_ban_quyen số dư bên trong.
Bên có một cuốn sổ tiết kiệm, Hiểu Hiểu lấy ngắm nghía. Đối với cô, đây chẳng nào món đồ cổ, cô chưa từng thấy sổ tiết kiệm của thời đại bao giờ.
Giấy , không như sau , bên khẩu : Đẩy mạnh tăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia , tiết kiệm tích lũy nguồn vốnbot_an_cap cho công nghiệp hóa xã hội chủ . Phía dưới còn in hình một tòaleech_txt_ngu tháp sắt.
Ánh quavi_pham_ban_quyen, con số trên đó khiến cô hoa cả mắt.
Bắt đầu bằng số bốn, đằng sau còn ba chữ số , hơn nghìn ! Ở thời đại , đây chắc chắn là một khoản tiền khổng lồ rồi.
Trong hộp tiền mặt lẻ cũng không , còn có cả xấp tiền dày cộm anh cho cô hôm trước nữa.
Hóa hôm đó anh nói anh còn tiền, đủ để lo cho gia đình nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ, là thật.
Nhữngvi_pham_ban_quyen năm qua, lương của tiêu một nào mà đều dành dụm lại hết sao?
Ninh lấy tiền và phiếu, giấu kỹ chiếc hộp, khóa cẩn thận rồi còn quay lại một lần nữa, ừm, khóa chắc rồi.
xã .
Tống Ngọc Lan ngẩng đầu lên: Sao cô lại đến nữa rồi? Không là định hỏi có trả hàng không chứ?
Ninh Hiểu Hiểu quầy : Tôi đến muavi_pham_ban_quyen phích .
Phích nước do Trung Tinh Thượng Hải sản xuất, vỏ sắt, thân phích đỏ rực như quét sơn, nắp phích màu bạc, trông dung tích không lớn lắm.
Lấy haivi_pham_ban_quyen .
Thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra cô muốn mua nhiều hơn một chút, cái nàyleech_txt_ngu trông chẳng đựng được bao nhiêu nước. Nhưng thôi cứ từ từ vậy, không quá gây chú .
Cô mua thêm hai cái chậu men lớn, văn rất vui mắt, đáy một cái in Song đôi uyên , đáy cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lại in chữ Song Hỷ và hai connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồng.
bạn nghe truyện tại tiểu tiên linh, nghe full truyện tại bình luận
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay