NỮ QUÂN Y XUYÊN KHÔNG THÀNH ÁC PHỤ MANG BÀN TAY VÀNG LẬT ĐỔ KỊCH BẢN PHÁO HÔI THÀNH VỢ THỢ SĂN

NỮ QUÂN Y XUYÊN KHÔNG THÀNH ÁC PHỤ MANG BÀN TAY VÀNG LẬT ĐỔ KỊCH BẢN PHÁO HÔI THÀNH VỢ THỢ SĂN

Tiểu Lăng full 09/08/2026 294 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🚀 Nữ Quân Y Xuyên Không Thành Ác Phụ: Kích Hoạt Mode Gánh Tạ, Giải Cứu Phu Quân Thợ Săn Lạnh Lùng!

Vừa mở mắt đã thấy mình đang ở chốn rừng thiêng nước độc, lại còn bị gã tra nam cặn bã giở trò xúi giục “tư bôn”? Đừng đùa! Hạ Vân Hi – nữ quân y tinh nhuệ thời hiện đại vơ ngay cục đá táng vỡ đầu gã lưu manh, hiên ngang xé nát kịch bản nương tử ngoại tình!

Xuyên không hạ cánh ngay “địa ngục độ khó S”: Gia cảnh bần nông nghèo rớt mồng tơi, mẹ chồng liệt giường chờ chết, một bầy 4 đứa em chồng suy dinh dưỡng ghét mình như hắt nước đổ đi, cộng thêm ông chồng thợ săn Lục Ngạn lạnh hơn cả tảng băng trôi. Đã thế, nguyên chủ còn để lại cái danh “ác phụ lười biếng” khét lẹt.

Nhưng sợ gì chứ? Hạ Vân Hi xắn tay áo, bắt đầu chuỗi ngày nghịch tập lật bàn! Nàng trổ tài nấu ăn thần sầu, biến những thứ rau dại, nấm độc, nội tạng lợn bỏ đi thành những đĩa mỹ thực thơm nức mũi với tiếng chảo xèo xèo giòn rụm vang lên vui tai. Nàng thi triển y thuật châm cứu, bốc thuốc cứu người từ cõi chết trở về. Từ một mụ độc phụ bị cả làng hắt hủi, nàng tung hoành chốn núi rừng, biến những ngày tháng thắt lưng buộc bụng thành chuỗi ngày no nê sảng khoái, từng bước vạ mặt những kẻ khinh thường và thu phục trọn vẹn trái tim của cả gia đình khó chiều này.

🔥 Tại sao bạn không thể bỏ lỡ siêu phẩm Điền Văn – Xuyên Không này?
Nữ cường “não to”, combat cực gắt: Main chính là quân y kiêm lính đặc nhiệm hiện đại, võ công tự vệ đầy mình, y thuật chóp bu. Không bánh bèo thỏ đế, không chịu uất ức, dám làm dám chịu, dùng thực lực lấp kín miệng mấy bà thím hàng xóm sân si!
Trải nghiệm mỹ thực ASMR qua tai: Từ bánh áp chảo mỡ lợn, mộc nhĩ xào cay cay xé lưỡi, đến canh rắn hầm nấm ngọt lịm… Từng câu chữ miêu tả âm thanh nhào bột, xào nấu đảm bảo sẽ khiến bạn nghe buổi đêm là bụng réo ùng ục! Kịch bản điền văn làm giàu “chữa lành” cực cuốn.
Tuyến tình cảm “Slow-burn” ngọt lịm: Ông chồng Lục Ngạn ngoài mặt lạnh nhạt nhưng bên trong ân cần, mang thân phận bí ẩn (thợ săn tài ba kiêm Đồng sinh che giấu thực lực). Hành trình từ chán ghét, nghi ngờ đến tự vả và “nghiện vợ” chắc chắn sẽ làm dân tình quắn quéo.

🎧 Đeo ngay tai nghe vào, chuẩn bị một tâm hồn đẹp (và một gói snack lót dạ) để đắm chìm vào không gian đồng quê cổ đại sống động từng chi tiết. Bấm PLAY ngay để cày cấp làm giàu cùng Hạ Vân Hi và thưởng thức giọng đọc truyền cảm nhất! 👇 Tải app hoặc nghe trực tiếp ngay hôm nay!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
NỮ QUÂN Y XUYÊN KHÔNG THÀNH ÁC PHỤ MANG BÀN TAY VÀNG LẬT ĐỔ KỊCH BẢN PHÁO HÔI THÀNH VỢ THỢ SĂN cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Đầu quá!
Trongvi_pham_ban_quyen cơn mê muội, Hạ Vân Hi cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cóvi_pham_ban_quyen ai đó sờ soạng trên người mình. thầm chửi trong lòng, muốn đẩy kẻ ra nhưng phát hiện thân vô lực. Chỉ cần cô khẽ cửbot_an_cap động, đầuleech_txt_ngu óc lại choáng váng không thôi.
Gặp lở đất mà mình vẫn còn sống sao?
người cứu mạng cô cũng không nên sờ vào vòng phẳng lì của cô chứ?
“Hi nhi ngoan, vừa rồi ngươi còn nói không thích, giờ thì đang tận hưởng lắm phải không?” Một nói nhờn nhụa vang lên bên tai khiến Hạ Vân Hi bàng hoàng hẳn. Quả nhiên cóleech_txt_ngu kẻ giở trò trên người !
Sờ cái nội ngươi ấy!
Hạ Vân Hi lực mắt, tầm nhìn vẫn còn mờvi_pham_ban_quyen mịt, chỉ thấy thấp thoáng bóng dáng người đàn ông. cô quờ quạngvi_pham_ban_quyen trúng đá, cô liền cầm lấy hòn đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhắm vào bóng người kia đập tới.
“A”
Kẻ đó không ngờ Hạ Vân Hi dùng đá đập mình, hắn ôm trán lùi lạivi_pham_ban_quyen một bước, chân trái vấp chân phải rồi ngã ngửa ra sau.
Hạ Vân Hi dậy ngồi lên, cảm thấyvi_pham_ban_quyen sau gáy truyền đến một cơn đau , lập tức hiểu ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu mình đã bị thương, dẫn đến chấn động não.
“Hạ Vân Hileech_txt_ngu, ngươi điên sao?” Người đàn ông ôm đầu, quát lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với cô.
Hạ Vân nhìnbot_an_cap phía gã, ánh mắt khựng lại.
Tóc dài búi cao, áo rộng tay dài.
Người cổ đại?
Cô cúi đầu nhìn lại trang phục của mình, tuy đơn nhưng vẫn nhận ra kiểu dáng. Áo chẽn tay hoa văn, cũng là đồ cổ đại.
Nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ đi một số và đen hơn vài tông, lòng cô càng thêm kinh hãi. Chẳngleech_txt_ngu lẽ mình thật đã mất mạng vụ sạt lở đất kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Sau gáy lại nhói lên cơn đau, hàng loạt ký ức ùa về như ngựa chạy đại lộ, đau đến mức khiến cô hoài nghi nhân sinh. Dù khó chịu, cô kịp chắt được thông tin trọng nhất.
Cô đãvi_pham_ban_quyen không xác một người phụ nữ đã có chồng mới mười lăm tuổi, mà hiện tại cô đangbot_an_cap cùng người đàn ông trước mặt này tư !
Khởi đầu ngay đường tư ?
Cáivi_pham_ban_quyen kịch bản gì này?
Đây làbot_an_cap thời đại mà phụ chỉ cầnvi_pham_ban_quyen chút vết nhơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi cũng sẽ bị thả trôi sông đấy!
Mà ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông trước mặtleech_txt_ngu này chính là đối tượng tư bôn của . Hai người đi tới đây, hắnleech_txt_ngu liền nảy sinh thú tính, muốn mây một trận ngay chốn hoang dã này. Nguyên dù sao còn chút liêm sỉ nên đồng ý, kếtleech_txt_ngu trong lúc giằng co đã bị vào đá mà chết, để một hiện đại như cô xuyên qua.
“Hạbot_an_cap Vân Hi, ngươi dám đánh tử?” Hoàng Chung lồm cồm bò dậy từ mặt đất, lao định dạybot_an_cap cho Hạ Vânbot_an_cap Hi mộtbot_an_cap bài , lại bị mắt sắc lạnh của cô làm cho đứng khựng chỗ.
Cái con ngốc kia sao có thể có ánh mắt sắc bénleech_txt_ngu như vậyleech_txt_ngu được?
Hạ Vân chằm nhìn Hoàng Chung, gằn giọng: “Ngươi mà dám qua đây, sẽ phế đi chânleech_txt_ngu ba của ngươi!”
Bị lời dọa này làm cho chột dạ, nhưng Hoàng Chungleech_txt_ngu chợt ra đây lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơileech_txt_ngu hoang vắng, việc gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn một người đàn bà trói gà không chặt?
“Hạ Vân Hi, dọa lão tử? Ngươi đã cùng lão tử tư bôn rồi, còn bày đặt giả làm liệt nữ thanh cho ai xem?” Hoàng Chung chửi bới, tiếp tục tiến cô.
“Tư bôn? Ta chẳng qua là muốn lên trấn một chuyến, vô tình phải hạng lưu manh như ngươi ở đây mà thôivi_pham_ban_quyen.” Hạ Vânleech_txt_ngu nhìn hắn tiến lại, siết chặt hòn trong tay.
“Giờ ngươi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thừa nhận sao? Không sao cả, đợi chúng ta gạo nấu thành cơm, ngươi biết sự của lão tử ngay .”
Hoàng Chungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước tới, giơ tay định xé áo cô. Vân Hi cầm đập vào đầu hắn, nhưng đá chạm tới thìbot_an_cap cánh tay đã bị tóm chặt.
“Hừ, một lần, ngươi tưởng còn đập được lần chắc?”
“Tại sao không?” Hạ Hi nới lỏng tay, hòn đá rơi khỏi lòng tay rồi được tay bắt lấy, ngay tứcvi_pham_ban_quyen khắc đập vào phía bên kia đầu .
“A”
Cơn choáng váng tồi tệ của Vân đã qua đi, lúc này thấy nhưng ít nhất cô đã có chút sức lực. lúc Hoàng chưa kịp phản ứng, cô dồn lực đập liênbot_an_cap tiếp lên người hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
nhắm vào những huyệt gây đau cực độ. Hoàng đổ gục xuống đất, đau đớn đến mức không thể bò dậy nổi.
“A”
Phía ngoài rừng nhỏ, những người vừa đuổivi_pham_ban_quyen tới nghe tiếng kêu đó liền biến .
“Đó có phải tiếng của Vân Hi tỷ tỷ không?” nữ mười bốn mười tuổi hoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hốt kêu lên: “Lục đại ca, có phải Vân Hi tỷ tỷ gặp chuyện rồi không? Chúng ta mau vào xem đi.”
Lục Ngạn liếc nhìn cô ta cái, lạnh lùng nóibot_an_cap: “Nhị Nha, đây là tiếng đàn ông.”
Vương Nhị Nha sữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ra vẻ tủi thân: “Muội muội cũng là vìleech_txt_ngu cho Vân Hi tỷ tỷ. Tỷ ấy đã mất tích lâu như vậy, vạn nhất”
“Lục Ngạn, Nhị cũng lo cho con mụ vợ lười biếng của ngươi thôi. Cái tính nết đó của vợ ngươi, nếu phải Nhị Nha lắng nhờ ta tìm, bọn ta mới thèm đâu.” Một gã đi cùng lên .
“Đúng thế, ngươi đi nửa đường gặp tụi này nên không biết Nhị Nha lo vợ ngươi nhường đâu.”
“Vân Hi tỷ tỷ đối xử với tốt nhất, muội lo lắng cũng là lẽ thường.” Vương Nhị mỉm cười có ngượng ngùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
nói cho mà , con Hạ Vân Hi đó chắc chắn là theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai bôn rồi.” Một mụ đàn bà lắm chuyện trong thôn chuabot_an_cap ngoa nói.
Lục Ngạn nhíu mày: “Vương Tam thẩm, hãy cẩn trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời nói.”
“Lục Ngạn, thẩm đây có nói điêu đâu. Vợ nhà ngươi trước cửa đóng then cài, nhà ngươi sa cơ lỡ vận cũng chẳng thấy ra ngoài phụ giúp gìleech_txt_ngu, còn bảo ở nhà ngoại siêng năng lắm, ta thấy toàn là giả dối cả. Lầnleech_txt_ngu ngươi vừa đi vắng vài ngày, phải là Hơn nữa, lần trước ta cònbot_an_cap tận mắt thấy nó đứngbot_an_cap nói chuyện với một người đàn ông ở saubot_an_cap núi đấy.”
Môi Lục Ngạn mím chặt hơn, định nói gì đó lại nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy giọng đàn lúc hét : “Hạ Vân Hi, mẹvi_pham_ban_quyen kiếp ngươi đúng là đồ !”
Mọi người sờ. Có , có Hạ Vân Hi, lẽ nào sự là tư bôn?
“Qua đó xem . Nếu cô ta thật sự làm chuyện đồi bại như , chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối không thể dung thứ!” Người lên tiếng là Vương Nghĩa, thôn trưởng và cũng là người lớn nhất ở .
Mọi người nhanh chân chạy , chưa thấy người đã nghe thấy tiếng rên hừ hừvi_pham_ban_quyen, nghe qua có chút giống động trên giường đêm khuya.
Sắc mặt ai đen lại.
“Giữa thanh thiên bạch mà lại dám ra chuyện như vậy, các ngươi” Những lời tiếp theo Vương Nghĩa bị cảnh tượng mắt làm cho nghẹn ứ nơi cổ họng.
“Chuyện chuyện này làm có thể?” Vương Nhị Nha thốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên.
Trongleech_txt_ngu cây quả thực một nam một nữ, nhưng người đàn ông bẹp dưới đất, cònbot_an_cap Hạ Vân Hi đứng bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tay vịn vào thân cây, chân ngừng đá vào kẻ nằm .
Nghe tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động, quay đầu lạivi_pham_ban_quyen, thấy mười mấy người đến thì ngẩn ra một chút. Khi thấy Lục Ngạn đứng đám đông, ánh mắt cô khẽ chuyển động, đột nhiên chạy tới mấy bướcvi_pham_ban_quyen, túm lấy cánh tay anh, hốt hoảng lên: “Tướng , cứu ta!”
Lụcbot_an_cap Ngạn cúi đầu nhìn thoáng qua bàn tay đang nắm chặt cánh tay mình, trong mắt lóe lên sự chán ghét, không chút dự rút ra, hỏi: “Chuyện này là sao? Tại sao ngươi không ở nhà, mà lại cùng một đàn xuất hiện ở đây?”
“Đúng đó đúng , ngườivi_pham_ban_quyen họ , không phải cô theo đàn ông tư bôn đấy chứ? lại”
Tam!” Vân Hi lớn tiếng, “Sao ông có thểbot_an_cap vu khống tôi tư bôn với người ta?”
“Chẳng lẽ không phải saoleech_txt_ngu? Ngày thường cô chẳng bước chân ra khỏi cửa, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phải đivi_pham_ban_quyen , sao tới chỗ này? Đã vậy còn theovi_pham_ban_quyen cả tay nải.” Vương gào lên.
Vân đảo mắt trắng dã, nói: “ người đã thấy ai đi tư bôn mà lại đánh ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưavi_pham_ban_quyen? Tôi mà muốn đi với hắn, tôi đánh hắn làm gì?”
Ơ, hình như cũng đúng?
“Rốt cuộc là ra chuyện gì?” Nghĩa lên hỏi.
“Tôibot_an_cap chỉ lên trấn một , ai ngờ đi đến dốcbot_an_cap đồi thì bị xuống, đập trúng sau gáy rồi đi. đến lại, tôi người này đang cạnh định cướp tay nải của mình. Trong lúc cấp bách, tay đánh hắnbot_an_cap.” Hạ .
sao?” Nghĩa nhìn chằmvi_pham_ban_quyen chằm cô, vẻ mặt có dữ, trông khá đáng sợ.
đầu: “Thật mà. Nếu không tôi việc gì phải đánh hắn? tin mọi người cứ hỏi hắn đi.”
Tất cả người đổ dồn ánh mắt về phía Hoàng Chung.
“Hắn nói có đúng khôngleech_txt_ngu?” Vương Nhị Nha kêu lên, “Ngươi phải thật , đừng có cho Vân Hi tỷbot_an_cap tỷ.”
Nghe thì có vẻ như đang lo lắng cho Hạ Vân Hi, nhưng tế thì
Hạ Vân Hi liếc nhìn ả một cái.
Hoàng Chungbot_an_cap miệng định nói bọn họ định đi tư bôn, nhưng vừa ngẩng đã gặp ánh mắt lạnh của Hạ Vân Hi, nghĩ đến những lời nói lúc đánh mình khi nãy, hắn lại do dự.
như cô đã , chuyện ngoại Nhị Nha ra không biết, mà Vương chắc chắnleech_txt_ngu không dám nói ra, nếu không ả ta cũng đừng mong có chỗ trong làngleech_txt_ngu.
Vả lại, cô đánh hắn, người khác căn bản sẽ không tin lời hắn nói bọn họ đi bôn.
Ai đời tư bôn lại đánh gian của mìnhvi_pham_ban_quyen chứ?
nên, người khác sẽ không tin đâu.
Chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, hắn có thể nuốt hận vào bụng.
Mà tình cảnh trước phải đốivi_pham_ban_quyen phó thế nào, hắn mới có thể xoay chuyển đây?
Vân Hi, ta với ngươi , ta thấy ngất ở đây nên mới xem thử, muốn đỡ ngươi dậy. hai ngươi cứ ôm khư khư cái tay nải, ta mới địnhleech_txt_ngu cầm bên trước, ai biết ta vừa chạm tay thì ngươi đã tỉnh lại. Sau đó chẳng phân biệt trắng đen gì đã ra đánh ta.” Chungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói.
Vương Nhị Nha sững sờ.
Sao hắn lại như vậy?
Ả định nháy mắt với Hoàng Chung nhưng sợ bị khác phát hiện, chỉ có thể sốt ruột trong lòng.
Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Hi cười, hắn nói như vậy, kết hợp với những gì mọi người vừa thấy, chuyện nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi như đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngã ngũ.
Tư bôn chứ, không hề có chuyện đó.
Tốt lắm, cô sẽ không phải vừa mới trọng sinh bị ngâm lồng heoleech_txt_ngu.
Nghĩ đây, thể cô thả lỏng ra, đó cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy trời đất quay cuồng, trong lòng không ngừng nao, cô nghiêng đầu sang mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên rồivi_pham_ban_quyen nôn tháo.
Ngạn đang đứngvi_pham_ban_quyen bên cạnh, những thứ dơ bẩn không thể khỏi mà dính lên hắn một .
Mặt lập tức đen lại: “Ngươi”
Lời còn chưa dứt, hắn đã thấy Hạ Hi ngã nhào về phía mình.
Vân Hi tỉnh lại, người đã trên giường ở nhà.
Cô khẽ cử động, cảm thấy đầu vẫn còn rất choáng váng, vẫn hơi buồn , nhưng so với lúc mới xuyên qua đã tốt hơn .
Trong miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắng , chắc hẳn là đã được uống thuốc.
Bên ngoài có nói , nghe như là Lục đang hỏi mấy nhỏ về tình trong nhà.
Đợt này hắnleech_txt_ngu lên núi săn bắn rồi đi bán , đi mất năm sáu ngày, nênleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình ở hiện ra .
Mấy đứa líu lo nói chuyện với hắn.
vào phòng, đúng lúc cho cô thời để sắp xếp lại ức, một khắc sau, cô thở dài một hơi dài thườn thượt.
Tình cảnh hiện tại của cô rất không ổn nha!
Ký ức đầu cô chỉ cóleech_txt_ngu năm năm trướcvi_pham_ban_quyen, trước tuổi thì hoàn toàn trống .
Năm cô mười tuổi, thôn trưởng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia ở cách đây mấy nhặt được cô khi đang hôn mêvi_pham_ban_quyen bất tỉnh trong rừng sâu. Sau khi tỉnh , ngoạibot_an_cap biết mình tên là Hạ Vân Hi, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn nhớ gì cả.
Dân làng thôn Lý gia thuần hậu, gia đình thôn đã thu nhận cô, cô trở thành nuôi của Lý Trường Phú con trai thứ của Lý Chí Quý.
Mặc dù không con ruột, nhưngbot_an_cap người nhà khôngvi_pham_ban_quyen hềvi_pham_ban_quyen ghét bỏ cô, những năm qua cô sống cũng ổn.
Cho đến nửa năm , thợ săn Lục Ngạn củabot_an_cap làng họ tìm cửa hỏi cưới, tìm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để xung hỷ người đang tình nguy kịch.
Nhưng lúc nàyleech_txt_ngu nhà họvi_pham_ban_quyen Lục rớt mồng , lại là hộ từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi khác đến, lại còn là thợ săn có ruộng đất, ai thèm gả hắn?
Cuối cùng, Chí Quý vì ơn cứu mạng năm xưa của người nhà Lục nên gả Hạ Vân qua đây.
Lúc đó Hạ Vân Hi vốn không đồng , nhưng Lý Quý Lục Ngạn sau này sẽ có tiền đồ, gả đó sẽ không để cô chịu thiệt thòi gì đâuvi_pham_ban_quyen, còn đưa cho cô hai lượng bạc làm của hồi môn, cô mới miễn cưỡng đồng ýleech_txt_ngu.
Nhưngleech_txt_ngu sau khi đến, thấy hiện trạng nhà Lục, cô mới biết nghèo rớt mồng tơi cũngvi_pham_ban_quyen không đủ để miêu tả cái nhà này.
Căn bản là muốn cái gì không có cái đó, mỗi hai bữa cơm còn không đảm bảo được, hơn nữa còn một mẹ chồng nằm liệt giườngleech_txt_ngu, một đứa em chồngvi_pham_ban_quyen mười hai mười ba tuổileech_txt_ngu, hai cặp sinh đôi một cặpvi_pham_ban_quyen tuổi, một cặp bốn tuổi.
Bốn đứa trẻ sinh đôi không phải là em , không biết từ đâu tới, lại cũng từ nhỏ lớn lên ở nhà họ Lục, gọi Lụcleech_txt_ngu Ngạn là , Liễu thị là mẹ.
Cộng thêm Lục Ngạn và mẹ chồng Liễu thị, nhà miệng ăn, mỗibot_an_cap tiêu tốn bao lương thực, mà trong nhà bản lấy đâu ra nhiều đồ ăn vậy.
Nhìn thấy cảnh này, lòng cô sao màbot_an_cap chấp nhận nổi? Thế là sau gả qua đây nửa năm, cô ở trong nhà quậy đến mức trời long đất lở, cứleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì không thuận ý là côbot_an_cap chửi, chửi trời chửi đất chửileech_txt_ngu mấy đứa , lúc Ngạn không có nhà thì ngay cả mẹ chồng trên giường bệnh cô cũng . thoảng dùng tiền hồi môn của mình chút đồ ngon, cô cũngvi_pham_ban_quyen chỉ ăn một mình, tuyệt không chia cho người trong nhà.
Còn việc nhà thì chẳng giờ đụng tay, hai đứa trẻ bốn tuổi còn biết cơm rửabot_an_cap bát, vậy mà đến cái đổ cũng thèm lên. trạng tốt đem mấy đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ trong nhà ra trút .
Mà ngay cả nhà nuôi nấng côleech_txt_ngu bị cô đem lòng oán hận, cho rằng bọn họ vì báo ânbot_an_cap mà không màng đến sống chết của cô, quả nhiên không phảileech_txt_ngu con ruột thì sẽ không lòng xót thương.
Cho nên sau khi giá nửabot_an_cap năm, cô từngbot_an_cap quay về mộtleech_txt_ngu lần nào. Ngay khi người nhà họ qua thăm cô, mang đồbot_an_cap đến, cũng chẳng nể mặt mũi gì.
Mà người nhà họ Lục cũng chẳng ưa nổi cô. Nếu không phải vì cô gả tới xung hỷ, mà Liễu thị quả thật sau khi côbot_an_cap đến trông đã khá hơn đôi chút, loại đàn bà này chắc chắn đã bị bỏ rồi.
Xuyên vào một người thế nàyleech_txt_ngu, những ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháng sau này biết sống sao ?
Tình trạng thực sự đáng lo ngại nha!
“Cótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Cánh cửa cũ nát bị ra, phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra tiếng động chói tai, kéo những suy nghĩ còn chưa kịp định hình của cô .
Ánh hoàng hắt qua khung cửa, phủ lên bóng người đang đứng đó. Vì đứng ngượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng nên trông hắn thêm vài phần bí ẩn.
Ngạn bát đi vào, thấy nàng , bước tớileech_txt_ngu bát lênbot_an_cap tủ đầu giường rồi không nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời, đi ra ngoài.
Nàng cảm nhận được sự chán nồng từ hắn.
Cũng phải thôi, nguyên thân chêleech_txt_ngu Lục gia nghèo, còn Lục Ngạn cũng chán ghét sự ích kỷ, ngang ngược, thích làm mình làmvi_pham_ban_quyen mẩy của nàng ta.
Không biết đã bao lâu chưa ăn , bụng nàng sớm đã đói đến cồn cào. Nàng gồng mình ngồi dậy, lại váng không chịu nổi. Chốngvi_pham_ban_quyen tay giường nghỉ lát, nàng mới đưa bưng bát.
Nhìn bát , nàng sững người một chút.
Dù bát này đến mức cá cũng có thể bơileech_txt_ngu lội tăng được, nhưng đây là nấu từ gạo trắng đấy, loại ngộ vốn dành cho Liễu thị ốm đau.
Xem ra, Lục Ngạn này cũng được coivi_pham_ban_quyen là người tốt. Dù rất ghét nàng, nhưng khi nàng bị thương, hắn cho nàng ăn đồ tốt.
Ừm, người đàn ông rất có trách nhiệm.
Nàng hết bát cháo từ từ nằm xuống.
Cái chấn thương não nàyleech_txt_ngu không phải chuyện đùa, vẫnvi_pham_ban_quyen nên nghỉ ngơi cho tốt.
Một lát , nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lim dim mắt thấy một côbot_an_cap đẩy cửa đi vào. bé dường như rất sợ nàng, ra rón rén lại gần, lấy bát rồi lao như bay, cứ như nếu lại thêm một giây nữavi_pham_ban_quyen sẽ bị vật thịt mất vậy.
Cũng đúng, nguyên thân trước đây với con bé quả thực chẳng khác nào hồng thủy mãnh thú.
Nàng thở trong , cuộc mình đã xuyên vào loại người gì thế này!
Trước khi trời tối , Ngạn lại vào phòng một lần nữa, bưng một bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc đặt lên đầu giường. Hạ Vân Hi vốn định giả vờleech_txt_ngu ngủ lần trước, nhưng vì bụng quá đói, nàng đành mở mắt ra : “Tướng công.”
Lục Ngạn nhìn nàng bằng ánh mắt đạm mạc, không đáp lời, đặt bát thuốc xuống định xoay người ngay, chẳng áo lại chặt.
Hắn nhìn chằm chằm áo bị kéo, đôi môi mím chặt, ánh mắt chán ghét vô cùng.
“Buông tay.”
Giọng lạnhbot_an_cap lùngbot_an_cap đến mức khiến nàng muốn rùng mình.
“Tướng công, ta đói.” Hạ Vân Hi thương nhìn hắn, nhấtbot_an_cap quyết không buông .
biết làm vậy rất mất mặt, vì trước đâybot_an_cap khi đi làm nhiệm vụ cùng quân đội bị lạc đường, ba ngày không ăn gì, từ đó về saubot_an_cap nàngvi_pham_ban_quyen không chịu cơn , cứ đói là timbot_an_cap lại loạn.
Vì thế, đứng cái đói, mặt mũi đó tồn tại.
“Hạ Vân Hi, ngươi vừa mới ăn xong đã lại đói? Ngươi là heo sao?” Lụcvi_pham_ban_quyen Ngạn chọc.
Hạ Vân Hi thầm vãn trong lòng, chút nước loãng đó cũng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Chẳng thấm thía vào đâu cả!
Nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tiện nói ra lời này, chỉ nhìn chằm chằm vào miệng hắn: “Ta thực sự đói.”
Lục Ngạn nhìn ánhleech_txt_ngu mắt của nàng, imbot_an_cap một lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Không còn cháo nữa, còn nửa cái bánh ngô đen thôi.”
“Vậy cũng lấy.”
Chỉ cần có thểvi_pham_ban_quyen lấp đầy , bánh ngô đen cũng được!
Lục Ngạn rút vạt áo , xoay ra ngoài, rấtvi_pham_ban_quyen đó đã cầm nửa cái bánh bao đen quay lại, rồi đứng sang bên quan sát.
Hạ Vân Hi cầm lấy bánh ngôbot_an_cap đen cứng như đá kia, khóe miệng khẽ giật giật.
Nàng rất hoài nghi, loại bánh này làm ra kiểu gì vậyvi_pham_ban_quyen? thực sự làm từ bột ngô đen chứ không phảileech_txt_ngu bột đá đấy chứ?
“Sao thế, ăn không trôi à?” Lục Ngạn mỉanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
“Hừ, làm sao chuyện đó.” Hạ Vân Hi bây giờ đến mức cũngleech_txt_ngu có thể nuốt trôi, huống đây chỉ là cái bánh ngô đen giống mà thôi.
Hơn nữa này chắc nịch như vậy, sẽ khiến nàng no bụng.
Nàng dùng sức cắn một miếng, kết quả cũngleech_txt_ngu chỉ gặm ra được mẩuvi_pham_ban_quyen nhỏ, thể thấy cứng của cái bánh ngô này đã làm mới nhận thức củaleech_txt_ngu .
Nửa cái bánh đen, kích cỡ chưa nửa nắm tay, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến nàng phải gặm mất một khắc mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong. Trong thời gian đó, chỉ ngồivi_pham_ban_quyen trên một cái ghế thấp làmbot_an_cap bằng khúc gỗ, không nói lời nào, nhìn nàng với ánh mắt không rõ đang gì.
“Cái đó, tướng công, có thể lấy cho ta chút nước được không?” Ăn xong, bụng Hạ Vân Hi cùng cũng không đói nữa, chỉ là cổ họng khô khốc như muốn bốc khói.
Lần này Lục Ngạnbot_an_cap không gì thêm, trực tiếp đi ra ngoài.
Vân Hi nghĩ việc cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia đình này mỗi ngày hai ăn thứ này, ngay cả đứa trẻ bốn tuổi cũng vậy, liềnbot_an_cap biết cuộc sống này gian khổ đến mức nào.
Lục Ngạn bưng nước về đưa cho nàng, lạnh lùng nói: “Bỏ trốn thành công, có phải rất vọng không?”
Khụ khụ”
trong miệng Hạ Vân Hi lậpleech_txt_ngu tức , mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít sặc vào thanh quản khiến nàngbot_an_cap ho dữ dội, ho đến mức chứng chấn thương càng thêm trầm trọng.
không muốn bị bắt đi dìm lồng heo đâu.
túm lấy áo Lục Ngạn, đáng nói: “Tướng , chàng nói gì vậy? Sao ta có thể đi được? Đi bỏ trốn mà lại đánh sao?”
“Hừ, biết là ngươi hận?”
“Khôngbot_an_cap thể nào, gã đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó vừa già xấu, sao có thể bỏ trốn cùngbot_an_cap hắn .” Hạvi_pham_ban_quyen Vân không cần suy nghĩ đã thốt ra.
? nếu hắn trông mã thì sẽ bỏ trốn hắn sao?”
“Làm sao đó!” Hạ Vân Hi lập tức , “Ta đã gả cho chàng rồi, chính là thêvi_pham_ban_quyen tử chàng, có thể bỏ trốn cùng người khác? Ta sống là người củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chàng, chết là manội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của chàng.”
hì.” Lần Lục Ngạn bật cười hai tiếng mỉa mai: “Ngươi cảm thấy lời này, chính ngươi có tin khôngleech_txt_ngu?”
Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Hi gật đầu, tin chứ, nàng cóbot_an_cap phải nguyên thân đâu, cho nên thật sự không thể bỏ trốnbot_an_cap cùng cả.
Lục Ngạn cúi nhìnleech_txt_ngu vào sáng ngời của nàng, đôivi_pham_ban_quyen mắt này chưa bao giờ trong trẻo đến thế.
mím môi: “Vậy ngươi nói cho ta , ngươi trấnleech_txt_ngu trên làm gì? Còn mang theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tất cả đồ đạc mình nữa?”
Vân Hi một vòng, nói: “Cái đó, ta thấy chàng bao nhiêu về, đứa nhỏ đều đói mức không có ăn, nương cũng sắp hết rồi, nên ta mang của hồi môn của mìnhvi_pham_ban_quyen lên huyện thành cầm cố, đổi lấy ít tiền mua lương thực và men.”
“Thật sao?”
Hạ Vân Hi gật đầu, thấy Ngạn không tin, nàng giơ nói: “Ta thề, ta thật sự không hề đến việc với ai cả, nếu không sẽ thiên lôi đánh chếtvi_pham_ban_quyen.”
Dù sao người bỏ trốnvi_pham_ban_quyen không phải nàng, nàng sợ phát thề.
Không biết có phải vì cổ đại khá tin vào điều hay mà khí thế trên người Lục Ngạn đã đi .
Đâyleech_txt_ngu là đã tin mình rồi sao?
Hạ Vân Hi thầm thở phào nhẹ nhõm, liền nghe Lục Ngạn nói: “Một kẻ dùng của hồi môn mua bánh khôngleech_txt_ngu nỡ bọn nhỏleech_txt_ngu ngửi miếng ngươi, mà lại nỡ cầm củaleech_txt_ngu môn mua thuốc mua lương sao?”
Hạ Vân Hi nghe xong biết hắn vẫn chưa tin mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
suy nghĩ một chút, nắm chặt áo hắn, thái độ khẩn nói: “Tướng , ta biết trước đây tavi_pham_ban_quyen đã làm nhiều chuyện đúng. Đó là bởi vì ta mới gả vào nhà chàng, tế xa dự tính, nhất thời nghĩ thông suốt được. Bâybot_an_cap giờ ta đã rồi, ta đã là người một nhà, là sự thật không thể thay đổi. Thay vì oán tráchbot_an_cap, chi bằng hãy chấp nhậnvi_pham_ban_quyen, rồi tính xembot_an_cap làm thếleech_txt_ngu nào để sống tốt hơn. Đã là người một , hiện tại đình gặp khó khăn, ta của hồi môn cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chuyện nên làm.”
“Ngươi đây nửa năm rồi, bây giờ đột nghĩ thông suốt sao?” Giọng của Lục Ngạn nghe giận, cũngbot_an_cap không biết hắn tin nàng hay .
Vân Hi chớp chớp mắt nhìn hắn: “Tướng công, biết có lẽ không tin lời ta nói, nhưng chàng cứ nhìn biểu hiện sau này là đượcleech_txt_ngu, đúng không?”
Lục im lặng một hồi, rút y phục mình ra rồi xoay người đi thẳng. Đến tận cửa, hắn mới buông lại câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: chúng ta cứ mà xem.
Sau khi hắn đi, Vân Hi mệt lả nằmleech_txt_ngu vật giường.
phải trên núi sao? ông lớn lên ở chốn quê chính hiệu? Sao trông chẳng giống nông thôn chút nào vậybot_an_cap? Cô lẩm bẩm, Ở với hắn đúng thật.
Trước khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ngủ, Lục Ngạn bưng vào cô một bát thuốc. Côbot_an_cap ngồi uống , tặc lưỡi một cái đã nhận ra ngay trong thuốc có vị . Dược tuy không phải loại thượng hạng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất có ích cho vết thươngleech_txt_ngu tại của cô.
Trongleech_txt_ngu thuốc có thànhvi_pham_ban_quyen phần an thần, chẳng mấyvi_pham_ban_quyen chốc cô đã chìmvi_pham_ban_quyen vào giấc ngủ. Trong cơnbot_an_cap mơ màng, cô cảm thấy có người nằm xuống bên cạnh, dường như còn định chạm vào người mình. Theo phản xạ tự , cơ thể cô lập tức phản , tungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay một cú đấm về phía đó. Cảm giác tay bắt , cô liền chân . Đối phương tay chặn chân cô, nhưng bị cô một góc độ khácvi_pham_ban_quyen rồi bồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm một cú nữa, đá văng người kiavi_pham_ban_quyen ra xa.
Không còn ai quấy rầy nữa, giờ thì an toànleech_txt_ngu rồi. Nghĩ vậy, cô lại chìm sâu giấc ngủ.
sàn giường, Lục Ngạn không ngờ mình lại bị người đàn bà kia đá văng đất. Hắn chằm chằm người đang ngủ say trên giườngbot_an_cap, u ám.
Một lúc sau, hắn từ dướibot_an_cap đất đứng dậy, tiến bên giường, phục của cô ra. Dưới ánh trăng mờ ảo, hắn nhìn thấy một vết sẹo hình trăng khuyết nằm cách xương quai xanh của cô chừng ba tấc.
hôm sau, Hạ Vân Hi đói làm cho tỉnh giấc.
nhận tình thể mình một chút, tuy vẫn còn chóng mặt nhưng khôngleech_txt_ngu cònleech_txt_ngu ảnh hưởng gìbot_an_cap lớn, sức lực đã hồi .
Đóibot_an_cap quá. Cô xoa bụng, bò dậy khỏi giường, định bụng xuống bếp tìm có gì ăn không.
Vừa ra khỏi cửa phòng, cô đã nghe thấyleech_txt_ngu tiếng ho dội vọng ra từ căn phòng bên cạnh.
kiểu này như muốn nổ tung lá nơi rồi.
Suy nghĩ lát, côvi_pham_ban_quyen vẫn quyết định cửa đi vào.
Khác căn của chỉ có một chiếc giườngbot_an_cap, một cái tủ một chiếc ghếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phòng nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn thêm bàn và một lò . Trong vẫn còn hơi , bên đặt một ấm nước.
Một người phụ nữ trung niên đường tinh tế nhưng gương mặt đầy vẻ bệnh tật đang nằm trên giường, đó chính là mẹ nguyên thân Liễu thị.
Cô cầm ấm nước và cái chén trenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên bànvi_pham_ban_quyen lên, một chén nước rồi đi giường đưa cho bà.
chút nước đi, sẽ dịu bớt đấy. Cô nói.
Liễu ho đến hụt hơi, nghe tiếng động cứ ngỡ là trai cả hoặc mấy đứa nhỏ, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi nghe thấy giọng của Vân Hi, bà kinh ngạc ngẩng phắt đầu .
Trước đây, Hạ Vân Hi chưaleech_txt_ngu bao giờ chân vào này, cô ta chê trong phòng mùi thuốc nặng nề, có đứng chửi bới cũngvi_pham_ban_quyen chỉ đứng ngoài cửa mà chửi. hôm nay lại vào đây?
Hạ thấy bà nhìn mình như thấy ma thì khẽ hắng , nói: họng bà bị khô nên mới dữ vậy, uống chút nướcleech_txt_ngu sẽ khá hơn.
Thái của Vân Hileech_txt_ngu khác trước kia, trong lúc bà còn ngỡ ngàng, chén tre đã đưa đến tận môi. Bà ngẩn , nương theo tay cô mà uống cạn chén nước.
Một chén nước ấm vào bụng, bà quả nhiên cảm thấy dễ nhiều.
Khi đãvi_pham_ban_quyen lấy lại hơi, bà lạnhleech_txt_ngu lùngleech_txt_ngu hỏivi_pham_ban_quyen: đây làm ?
ho dữ quá tôi vào xem . Hạ Vân Hi đâu phải không sự chán ghét trong thái độ của Liễu , đến việc nguyên đây toàn chỉ tận mà mắng nhiếc, Liễu có thái độ thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng là lẽ thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thấy đã , cô lại đi rót một chén nước nữa đưa bà: Uống thêm nữa đi. Ấm hết , để đi đun .
Nói xong, cô ấn chén tre vào tay xách ấm ra ngoài.
Liễu nhìn theo lưngvi_pham_ban_quyen rời , có chút .
rồi trong mắt cô ta không hề có sự chán ghét, có thật sự là mụ đàn bà đanh đá Vân Hi ?
Chẳng lẽ bị thương một lần mà tính nết thay đổi theo sao?
Hạ Vân Hi bước vào bếp, bé đang đứng trên gỗ chật vật rửa bát thấy cô đi vào, vừa thấy cô định mởbot_an_cap miệng liền hét lên một tiếng A, bỏbot_an_cap đũa đó chạy biến ra ngoài.
Hạ Vân Hi: Cô chỉ định hỏi trong nhà cònvi_pham_ban_quyen nướcbot_an_cap sôi không thôi mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
lúc nàyleech_txt_ngu, từ bên ngoài một bóng dáng bé chạy xộc vào, túm lấy y phục cô mà đấm đá túi bụi, vừa đánh vừa hét: Đồ độc phụ, lại bắt Khanh! Ta chếtleech_txt_ngu ngươi!
Đứa nhỏ này là Lục Kỳ, cậu anh trai bốn tuổi cặp sinh đôileech_txt_ngu, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô bé vừa chạy mất là emvi_pham_ban_quyen út Lụcvi_pham_ban_quyen Vân .
Thằng bé còn , sức lực chẳng đáng là baobot_an_cap, đánh không đau nhưng Hạ Vân Hi cũng không cứleech_txt_ngu bị người ta . Cô đưa giữ chặt con lại, nhìn vẻ mặt hung dữ của nó, thản nhiên nói: Hôm nay ta chưa hề đánh mắng conleech_txt_ngu bé, là nóvi_pham_ban_quyen tự chạy đi đấy chứ.
Khôngbot_an_cap đời nào! Đồ độc phụ nhà ngươi lần nào mà không đánh Khanh Khanh !
Lục Kỳ không tin, vẫn muốn lao vào đánh cô. Nhưng vì suy dinh dưỡng lâu , nhóc vừa gầy bé, Hạ Vân Hinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉleech_txt_ngu cầnbot_an_cap một tay giữ vai làleech_txt_ngu hai tay hai ngắn ngủn của nó chỉ cóbot_an_cap thể khua khoắng trong không trung, ngay cả vạt áo của cô cũng không chạm tới .
Cộng thêm vẻ mặt hung hãn , trông thật sự rất buồn cười.
Hạ Vân Hi bị bộ dạng của nó làm cho bật cười, nói: Nương vừa mới ho đấy, ta định đun ít nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho ấyvi_pham_ban_quyen, ngươi mà nữa là lát bà ấy khôngleech_txt_ngu có nước uống đâu.
Lục Kỳ sững người, lập tức mắng: Đồ độc phụ, có phải ngươi định nhân lúc đun nước độc, muốnvi_pham_ban_quyen hại chết nương không?
Hạ Vân Hi đưa hai tay búng nhẹvi_pham_ban_quyen vào trán nó một cái, nói: Người thì tí tẹo mà suốt ngày đâu khôngbot_an_cap vậy! Tránh ra, đừngleech_txt_ngu đường ta. Hay là ngươi tự đi mà nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ta đun đun! Lục Kỳ giật ấm nước trong tay , mang ra ngoài dùng nước rửa đi lại từ trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoài mấy lần, đó hứng nước vào mang đivi_pham_ban_quyen đun, chỉ sợ cô độc thật.
Hạ Vân :
Thôi kệ, không chấp nhặt với cái hạt nhỏ này nữa, tìm cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì ăn trước đã.
nhấc cái mẹt đậy bàn ăn ra, cơm thừa hàng ngày thường được để ở đây. Mở ra, quả khôngbot_an_cap nằm ngoài dự đoán, chỉ có nửa cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màn bột đen và nửa bát canh rau dại trông chẳng có chút cảmvi_pham_ban_quyen giác thèm ăn nào.
là cái nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật rồi!
Cô cũng không thấy thất vọngbot_an_cap, dù saobot_an_cap đây cũng là khẩu tiêu chuẩn hiện tại của gia.
Chẳng biết đây là đồ ăn thừabot_an_cap hay Lục Ngạn cố ý để lại cho cô. Cô đoán chừng chắc đầu thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng tối qua vì đói chịu nổi cô mới nuốt trôi cái bánh cứng như đá kia, hôm nay bản thân đã tỉnh táo hơn, cái đá này cô không nhịn nữa.
Cô dùng gáo múc một nước vào nồileech_txt_ngu, đó đi bếp châm lửa. Cô chưa từng dùng ống hỏa chí này, thân thì biết, lửaleech_txt_ngu cũng chẳng tốn chút sức nào.
Một bát nước nhanh chóng sôi sùng sục, cô đổ canh vào đun sôi, lại bẻ vụnleech_txt_ngu nửa cái màn thầu kia quẳng tất cả vào trong, nấu thành cháonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sệt rồi múc ra.
Nửa cái màn biến nửa bát sệt, xem như cũng ổn.
Bụng đói cồn cào, cô lên sạch sành sanh trong nháy mắt.
độ nhanh đến mức làm cái hạt nhỏ cũngleech_txt_ngu sờleech_txt_ngu.
Thô lỗ!
chê baileech_txt_ngu vang lên, Hạ Vân Hi đặt bát xuống, mỉm cười với nó, lại một câu đầy vẻleech_txt_ngu trêu chọc: Ta thế đấy!
! Nhóc con khinh khỉnh một tiếng, thấy nước đã sôi liền xách ấm nước đi về phía Liễu thị.
Nhìn bộ dạng chật vật nó, Hi thu lại vẻ mặt cợt nhả, thầm thở dài một tiếng trong lòng.
Ở thời hiện đại, những trẻ bốn tuổi đang làm gì? Chắc hẳn không ít đứa vẫn còn cần người lớn cơm mới chịu ăn.
Vậy mà cái bóng này đã biết đun nước để chăm Liễuleech_txt_ngu thị đang đau ốm rồi.
Vì đầu vẫn còn choáng váng, sau khi rửa xong bát và đốngbot_an_cap bát đĩa Lục Vân chưa , nàng liền quay về phòng nghỉ ngơi.
Nàng biết chứng chấn thương não mìnhbot_an_cap nặng không nặng, nói nhẹ , nhưng đều phải dưỡng thật .
phòng khác, thấy Hạ Vân Hi đóng cửa, Lục Vânbot_an_cap Khanh mớileech_txt_ngu thở phào nhẹ , mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ra ngoài rửa nốt chỗ bát lúcbot_an_cap nãy.
nhanh đó bé quay lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hỏi: “Ngũleech_txt_ngu ca, huynh rửa bát rồi à?”
“Làm gì có? Sao thếvi_pham_ban_quyen?” Lục hỏi .
không ? Nhưngbot_an_cap đũa đều sạch cả rồi. huynh thì là ai rửa chứ?” Lục Vân Khanhbot_an_cap tuy bị suy dưỡng nhưng đôi mắt vừa to tròn, trông vôbot_an_cap đáng yêu.
Lục Kỳ lắc đầu: “Tabot_an_cap không .”
Bây giờ nhà có mấy người bọn , bọn họ đều không rửa, là người độc phụ kia?
đời nào! Từ gả vào đây, biết hoànvi_pham_ban_quyen cảnh gia đình này, ngay cả nhà bếp nàng ta còn chẳngleech_txt_ngu buồn vào, sao có thể mình rửa bát ?
Nhưng nếu phải taleech_txt_ngu thì lạibot_an_cap chẳng giải đượcleech_txt_ngu sao.
Dù sao hắn cũng chẳng tin là người độc làm.
Hạ Hi đánh một giấc, lúc tỉnh dậy đã trưa.
Nàng xoa xoa cái bụng, thở dài một tiếng.
Chậc, lại đói rồi.
nữa vì ngày phải ăn cám nuốt rau, trong bụngvi_pham_ban_quyen chẳngleech_txt_ngu có chút dầu mỡ nào, nàng thấy từng bào cơ thể mình đều gào đòibot_an_cap thịt.
Nàng có cảm giác, có khi một mìnhbot_an_cap nàng cũng đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức ăn đến sập cái mất.
Thở dài thêm lần nữa, nàng bò khỏi giường, đi xuống , ít bột mì đen, kèm theo số dại trong rổ, nấu nồi hồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bột mì đen. Ăn xong mộtleech_txt_ngu bát, lúcbot_an_cap rửa bát xong đi ra, nàng nhìn thấy cái nhỏ đang lấp ló sau cửa phòng thị, bèn nói: “Ta có một bát hồ đấy, vẫn còn nóng, hai đứa ănvi_pham_ban_quyen đi.”
Nói xong, nàng xách chiếc gùi đặt rồi ra .
Vị lý của Vương thôn không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt lắm, thị và huyện khá xa, phía trước địa thế tương phẳng nhưng phía sau lại là núi non trùng điệp. Vì gần núi lớn nên đất đai ở đây khá cằn cỗi, người dân canh tác chẳng thu hoạch được bao . Trong rừng sâu lại có nhiều thú dữ, mọi người chẳngvi_pham_ban_quyen ai dám vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thế nên dân Vương gia thôn đều khá .
Nhà Lục nằm ởleech_txt_ngu lưng chừng núi cuối thôn. Nơi này đã thuộc phạm vi của dãy núi nên người qua lại không nhiều.
Hạ Vân Hi đứng ở lưng chừng núi, nhìn những ngôi nhà thấp bé, nát dưới chân , bất giác thở dài .
Nghèo thật sự!
So ra nhà họ Lục vẫn còn khá khẩm chán, ít nhất ngước lên không thấy trời, tường vách bốn phía không bị rò giónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tuy đông người nhưng đủ chỗ , còn dư ra được một gian chứa .
Vả vì nơi này nằmvi_pham_ban_quyen tách , núi phía sau lại dốc dân làng cơ bản không lên từ phía này mà đi đầuvi_pham_ban_quyen thôn kia. ngăn thú dữ xuống núi làmleech_txt_ngu hại , tường rào nhà họ Lục được đắpbot_an_cap bằng đá và bùn cao, bên ngoài hoàn toàn không nhìn thấy tình hình bên .
Vân sát môi trường xung một rồi đi theo con đường mòn lên núi.
Bước vào trongbot_an_cap rừng, hít bầu không khí trong lành, nàng thấy cơn chóng mặt dịu đi không ít.
rừng mùa hạ tràn những món quà của tự nhiên. lên tới chỗ cao hơnvi_pham_ban_quyen một chút, nàng đã rất nhiều nấm rừng và rau dại, thậm còn thấy không liệu.
Nhìn thấy những vị thuốc này, nàng cảm thấy vôbot_an_cap vô cùng thân . Thấy nhiều loại liệu thông thường, nàng hái nhưng nghĩ đến thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phận đành kìm lòng .
“Các ngươi ngoan ở đây, đợi lần ta lại ‘sủng hạnh’ .” luyến tiếc vuốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ve những vị thuốc đó, hái một loại dùng ngay lúc này rời .
Sau đó nàng đi hái một ít nấm ăn được, lại thấy không ít mộc nhĩvi_pham_ban_quyen tươi, cũng có một số đã khô lại. Nàng vui xiết, tiến lại gần sạch bách. đó nàng thấy một ít rau dớn, hái mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nắm lớn mang vềbot_an_cap, dựvi_pham_ban_quyen định tối nay sẽ làm món rau dớn và mộc nhĩ luộc.
Nếu bắt con gà , làm món gà hầm nấm tốt biết . Không thì thỏ khovi_pham_ban_quyen được.
ôi, thèm quábot_an_cap đi mất!
nghĩ càng thèm.
Nghĩ kiếp trước mình vốn làvi_pham_ban_quyen một kẻ sành ăn trong giới quân y, có bao giờ phải khổ vì chuyện ăn uống thế này đâu? hiện tại xem, muốn ăn gì cũng khôngbot_an_cap có, thôi cũng thấy xót .
nhiên khivi_pham_ban_quyen còn ở trong quân đội, nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng từng tham gia luyện cùng các binh khác, thân thủ khá, khiến luyện viên muốn lôi nàng bỏ nghề quân y để sang lượng đặc biệt.
Hiện tại chẳng qua là thương não chưa khỏi hẳn, có thèm cũng phải nhịn. Đợi khoẻ lại, nàng nhất định phải vào thịt ăn!
Suốt dọc đường cứ mơ tưởng về bát canh gà, chưa bước chân vào cửavi_pham_ban_quyen nàng đã nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy tiếng “cục ta cục tác” vang lên.
“Trời ạ, lẽ thèm đến mức xuất hiện ảo giác ?” Nàng bỉ bản thân, chưa bao giờ thấy mình thèmleech_txt_ngu thuồng đếnvi_pham_ban_quyen mức này.
Đẩy cửa vào, mới nhìn thấy gà rừng đang ra sức vùng giữa sân, mắt lập tức rực lên.
rừng!
rừng thật!
Không phải ảo giác của nàng!
Ánh quá đỗi rực cháy, hai con ngươi cứ như muốn dính chặt lấy con . Lục Minh đang con chuẩn bị cắtbot_an_cap dọa cho giật mình, suýt chút nữa thì vào tayvi_pham_ban_quyen mình.
“Nhị đệ, cẩn chút chứ!” Vânvi_pham_ban_quyen Hi kêu lên, “Ngươi có biết giết gà không đấy? Không biết thì để ta!”
Lục thoắt cái đen sầm lại, thế mà lại bị người độc nhục!
Thúbot_an_cap rừng trong nhà có bao xử không tốt ?
Vừa nếu không mắt nàng ta quá đáng sợ thì sao hắn lại bịvi_pham_ban_quyen lỡ tay được?
Lục Ngạn đứng ở cửa bếp, nhìn thấy nàng gùi đi vào, nhìn gà rừng mắt sáng đến người, lại không giống kiểu trước đâyvi_pham_ban_quyen.
Từ sau lần gặp ở khu rừng ngày hôm , ánh mắt nàng đã không còn giống trước kia nữa.
Vân thấy Lục Minh định tay gà, lại gọi: “Nhị đệ, ngươi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định giết gà như thế chứleech_txt_ngu?”
Tay Lục Minh lại run lên cái, gầm lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Chứ không saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Hạ Vân Hi ngạc nhiên: “Máu gà ngươi không à?”
“Thứ máu này có được đâu, lấy làm gì?”
“Ngươi đợi chút.” Hạ Vân Hi đặt gùi xuống, chạy vào bếp lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái bát trước mặt hắn, “ máu gà vào đây.”
Lục Minh để ý nàng, định trực tiếp cắt cổ gà, Hạ Vân Hibot_an_cap bèn nói: “Cái bát hơi nhỏ, chắc ngươi không nhắm được đâu nhỉvi_pham_ban_quyen?”
“Có gì mà khó.” Lụcbot_an_cap Minh bị nàng khích tướng, cứa quabot_an_cap cổ gà, máu bắn ra, hắn chuẩn vào chiếcvi_pham_ban_quyen bát lớn, máubot_an_cap gà đều đã hứng trọn vào bát.
Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân mỉm cười hài lòng.
Hừ, đồ nhóc con, niên mới lớn, ngươivi_pham_ban_quyen vẫn còn non lắm!
Nàng bưng bát lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, biểu cảm đắc ý bỗng lại khi chạm phải ánh mắt sâu thẳm củaleech_txt_ngu Lục Ngạn.
Lục Ngạn nhớ lại những gì Lão Ngũ và Lãobot_an_cap Lục vừa kể với mình vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những việc nàng làm hôm nay, nhìn độ thayleech_txt_ngu đổi sắc mặt nhanh nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chớp của nàng, tay giấu sau xoay hai vòng.
Liếc nhìn raunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dại dại trong gùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mắt anh qua một tia khác lạ, trầmbot_an_cap giọng : “Ngươi đâu về đó?”
Buổi chiều tỉnh dậy thấy người khỏe hơn nhiều, ta muốn tìm chút gì đó để ăn. Hạ Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hi .
Chị dâu, sao chị toàn tìm mấyleech_txt_ngu thứ không ăn được thế này? Lục Vân Kiều nhìn cái đặt trên đất, chê bai: Trước đây chắc chịvi_pham_ban_quyen chưabot_an_cap lên núi bao giờ ? loại raunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dại nào không ăn được mà biết? Mấy thứ này ngay cả tiểu Ngũ, tiểu còn rõ mồnvi_pham_ban_quyen một.
Giọng điệu tràn đầy vẻ ghétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ, Lụcbot_an_cap Kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Khanh đứng bên cạnh xem náo nhiệt cũng phối hợp gật theo.
Là con trong nhà Lục, Lục Vân Kiều hề có chútleech_txt_ngu tính khí tiểu thư nào, ngược lại còn như một đứa connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tính lanh chanh, bộpbot_an_cap chộp. Đối với một hay gâyleech_txt_ngu chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như Hạ Vân Hi, cô nàng chẳng bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi một sắc .
Nếu không phải vì sự diện của nguyên thân xung thực sự giúp sức khỏe của thị khởibot_an_cap hơn đôi chút, lại sợ ta rời đi sẽ bệnh tình của nương chuyển biến xấu, thì cô đã sớm tống khứ người phụ nữ này ra khỏi nhà .
Tứ tỷ, tỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lạ gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, người ta là thiên kimbot_an_cap tiểubot_an_cap nhà thôn trưởng, chưa từng ở trong núi bao giờ, đâu có biết gì ăn đượcvi_pham_ban_quyen nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Lục Vũ mỉa mai.
Lục Vũ và Lục Vân Kiều là anh em song , nhưng tính hai người hoàn toàn khác biệt. Nếu Vân Kiều bốc Lục Vũ lại trầmvi_pham_ban_quyen mặc, chững chạc, chẳng giống trẻ tuổi chút nào.
Những thứ này đều ăn cả. Hạ Hi khẳng định.
Này nhé Lục Vân Kiều chỉ vào đống mộc nhĩ cô vừa hái, loại rau đenvi_pham_ban_quyenbot_an_cap này ăn vào là sẽ bị ngứa da, còn đám tử thảoleech_txt_ngu này mùi vị rất tệ, còn mấy loại nấm này nữa, vào là chết người như . Người trongvi_pham_ban_quyen chẳng giờ thèm hái mấy thứ này ăn đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chẳng trách cô cần vào sâu trong núi mà vẫn tìm được nhiều dại đến thế, hóa ra là vì người dân ở căn bản không biết ăn, thấy cũng chẳng hái.
thứ này sự ăn được. Hạ Vân kiên nhẫn giải thích, nhĩ tươileech_txt_ngu ăn vào đúng là sẽ gây khó chịu cho cơ , nhưng nếu phơi khô rồi ngâm nước nở thì sẽ không cả. Rau quyết chỉ cần làm đúng cách thì vị sẽ rất ngon. về những loại nấm hái, tất cả không độc.
Độcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , có phải muốn đầu độc chết cả nhà chúng để dễ đường bỏ trốn không? quát lên.
Hạ đen mặt: Nếu các ngươi nguy thì đừng có .
Chắc chắn là không ăn rồi. Ai mà biết được ngươileech_txt_ngu đang ấp ủ tâm gì? Kỳ như một bánh pháo nhỏ, không cần châm cũng tự nổ.
Ngươi không ăn thì càng được ănbot_an_cap nhiều! Hạ Vân Hi nói, Có điều, các ngươi chia cho ta một ít gà đi. Ta muốn để hầm nấm.
Không nào! Đó là để bồi bổ cơ thể cho nương! Lục Vân Kiều lên.
Ta cũng đang bị , cần được tẩm bổ. Hạ Vân Hi mặt dày nói.
người imbot_an_cap lặng, cô quả thật đang là một người bệnh. Nhìn dáng vẻ nhót lúc nãy cô, họ đều quên sạch chuyện này .
Ánh mắt mọi người đồng hướng về phía Lục Ngạn. Lục im lặng lát rồibot_an_cap nói: Cho cô ta đầu gàbot_an_cap phao câu.
Đầu gà và phao Hạ Vân Hi giật khóe miệng, Phao câu thì ta không lấy đâu, ta thêm cái cổ đi, không thìleech_txt_ngu cho hai cái gà cũng được.
Lục Vân Kiều mắt, con gà rừng chỉ lớn bấy nhiêu, nhiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng ăn thế này, sao cô lạileech_txt_ngu mặt dày cổ gà chứ?
Hạbot_an_cap Vân Hi thực sự rất mặt dày, vì cô đang bị thương mà. Cô thèm đôi co với Lục , sang nhìn Ngạn.
Ngạn nhìn vào đôi mắt sáng rực của cô, trầm ngâm một rồi cũng ý, nhưng bằng lòng cho cô hai cái chân . Cổ gàbot_an_cap nhiều thịt thế, đưa cho cô thì thật lãng phí.
ít nhưng có vẫn còn hơn không.
Chân gà cũng được. Lục Minh, huynh giúp ta chặtleech_txt_ngu đầu gà và ra đi. Vân Hi gọi.
Lục Minh không vui, nhưng con gà rừng này là do đại ca bắt về, huynh ấy sắp xếpvi_pham_ban_quyen như vậy thì dù không cam , hắn cũng phải chặt đầu hai cái chân gà đưa cô.
rừng không lớn nên đầu và gà cũng nhỏ đến đáng thương, hoàn toàn không thể so bì với gà công nghiệp ởleech_txt_ngu kiếp trước. Nhưng này Hạ Vân Hi cũng không có tư cách kén chọn, cô cất gọn đầu và chân gà, đem mộc nhĩ đileech_txt_ngu ngâm nước, sau đó đi xử lý .
Tiết gà phải cho thêm một chút muốibot_an_cap khi còn nóng, nửa bát tiết này chỉ vài hạt muối là đủ.
Làm xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiết gà, đem nấm đi rửa sạchbot_an_cap, sau đó một chiếc nồi nhỏ và bếp lò, chần qua đầu chân gà rồi trút nấm vào hầm chung. Cô lục lọi trong bếp được một củ gừng già, thái hai lát thảy vào .
Tiếp đó, đi rửa rau quyết, nhặt sạch rồi cho vào lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đun nước qua, sau đóvi_pham_ban_quyen đem rửa lại lạnh nhiều lần. Làm như vậy sẽ khử được vị chát, giúp rau quyết giữ được độbot_an_cap giòn .
Làm những việc này, Lục Vân Kiều cũng đã xử lý xong chuẩn bị đem hầm. Thấy cô nàng nhìn mình chằm chằm đầy cảnh giác, Hạ Vân Hi định bụng nàng cách chần thịt cũng luôn.
Thôi bỏ đi, dù sao cô đâu có được ăn. nữabot_an_cap mối quan hệ giữa thân và bọn họbot_an_cap, cô có nói gì chắc họ cũngbot_an_cap chẳng thèm nghe.
ra ngoài vo rửa mộc nhĩ, này cô mới cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong sân có một giếng là điều tuyệt vời thế nào.
nhỏ cô từng về nội, khivi_pham_ban_quyen nông thôn còn lạcvi_pham_ban_quyen hậu, không nhà nào cũng có riêng mà cả thôn chung nhau một cái . Thôn Vương gia này cũng vậy, dân đều phải ra cái giữa thôn để gánh nước. Nhưng nhà họ Lục khi xây nhà đã người đào một cái giếng ngay trongvi_pham_ban_quyen sân, nên họ không cần xuống núi mà vẫn có dùng.
Múc nước , soi bóng dưới mặt nước để nhìn kỹ diện mạo tại.
Chà, đẹp đến bấtvi_pham_ban_quyen ngờ!
đỏ răng vàng, tuy rất gầy nhưng ngũ quan sự rất tế, dù nước da không trắng, tóc tai không đen mượt nhưng nhìn vẫn rất xinh đẹp. Chẳng trách trước đâybot_an_cap người ta gọi côleech_txt_ngu là đóa hoa của thôn Cái Câu.
Hơn nữavi_pham_ban_quyen, mạo này có nét tương đồng cô năm mười mấy tuổi, chỉ là khi đó cô trông bụ bẫm hơn, còn bây thì gầy nhom. Được rồi, cô khá hài với ngoại hình này. Còn về vòng một phẳng lì , cô tự ủi rằng mình vẫn nhỏ, sau này sẽ phát triển thôi vậy?
Vừa nghĩ ngợi nhặt sạch gỗ bám trên mộc , cô rửa thì đã bắt đầu tối mịt. thấy ho truyền ra từ gian nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính, cô lục trong gùi ra một ít tang bì, sạch rồi đi bếp. trong bếp không có ai, cô trực tiếp bỏ chúng vào nồi đang đun .
Ngươi làm gì đó? Phía sau đột vang nói lạnh lùng của Lục Ngạn, cô giật mình suýt chút nữa rơi nắp nồi.
tiếng động làm gì thế? Định hù chết người ta à! Hạ Vân Hileech_txt_ngu đậy nắp nồi lại, vỗ ngực rồi ngước mắt lườm hắn một cái.
Sắc mặt Lục Ngạn rất coi, ánh mắtleech_txt_ngu hắn nhìn u như muốn nhỏ ra nước: Tavi_pham_ban_quyen hỏi ngươi, ngươi đang làm cái gì?
Thấy sắc hắn như vậy, Hạ Vân Hi giải thích: Đun nước nóng cho nương thôi, huynh không thấy sao?
Ngươi vừa bỏ thứ gì vào trong đó?
Tang bạch bì. Lúcleech_txt_ngu chiều lên núi hái rau dại tavi_pham_ban_quyen thấy được. Hạ Vân Hi nói, Thứ này có dụng giảm , có thể giúp nương cảm dễvi_pham_ban_quyen chịu hơn.
Thật saoleech_txt_ngu?
Tất nhiên. Huynh tin thì tự nhìn đi. Hạ Vân Hi mở nắp , nhìn , nhiên thấy một loại vỏ cây mà hắn đã từng .
Tuy nhiênbot_an_cap, hắnbot_an_cap vẫn không toàn tin tưởng lời cô nói.
Nước này sôi rồi còn phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đun thêm một lát nữa. chàng không tin, đợi sắc xong, ta uống cho chàng xem lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được chứ . Hạ Vân Hi biết nguyên thân vốn chẳng biết gì, càngvi_pham_ban_quyen không quanvi_pham_ban_quyen tâm đến gia đình này, giờvi_pham_ban_quyen nhiên nói những , Lục Ngạn chắc chắn sẽvi_pham_ban_quyen không dễ dàng tin tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nói xong, cô cũng chẳng buồn ý đến hắn, đổbot_an_cap nhĩ đã sạch nồi canh chân gà, rồi thêm củi lò. Thấy thời gian đã hòm hòm, cô vớt lá bạc hà ra, lấy một bỏ miệng nhainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau đó rót một bát nước sôi nhỏ, tráng qua hai lần rồi uống .
Đấy? Côbot_an_cap lật ngược cái bát cho Lục Ngạn xem.
Lục Ngạn nhìn cô một látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi bát sôi đi ra .
Tính thật . Hi lẩmbot_an_cap bẩm một , rồi bắt tay vào chuẩn bị gia vị.
Muối có muối thô.
tương không có.
Giấm không có.
Hạt nêm không .
tam càng không có.
Hành có, gừng có. Tỏi ởbot_an_cap thời đại này cũng , nhưng Lục gia thì không.
Cái đại đáng này thật khiến người não mà!
ra sườn núi họ hái một ít , xắt đầy một . Đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khivi_pham_ban_quyen mộc nhĩ đã chín tới, cô cho muối và hành vào, sau đó múc một cái chậu gốm.
Nhờ có chân gà và các loạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấm, mộc , dù chỉ có gừng giàbot_an_cap, muối và hành, nồi canh này vẫn hương thơmbot_an_cap nức mũi.
ăn vàoleech_txt_ngu phòng ănleech_txt_ngu, mùi hương bay xa khiến đứa nhỏ trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sân kìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà hít .
Thơm quá đi! Lục Vân Khanh vừa nói nhìn về phía Hạ Vân Hi.
Lục Kỳ rất thơm, nhưng nó vẫn giữ được lývi_pham_ban_quyen trí, nắm bàn tay nhỏ của Lục Vân Khanh nói: thứ đó đều có độc, thơm đếnvi_pham_ban_quyen mấy không được ăn.
Vâng ạ, muội khôngvi_pham_ban_quyen ăn đâu. Lục Vân Khanh gật đầu, nhưng ánh mắt nhỏ vẫn cứ không tự chủ được mà liếc về phía phòng ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lúc Lục Kiều cũngbot_an_cap đã nấu xong bữa tối, bảo Lục Minh .
Nhà chỉ có một chiếc bànleech_txt_ngu, đương nhiên mọi người đều ngồi ănleech_txt_ngu chung.
Thức ăn của họ cũng tương tự, thịt gà hầm, sau đó nấu thêm một ít rau dại hái được hôm nay.
Trông thì có vẻ nhau, nhưng mùi vị thì khác biệt một trời một vực.
Lục Vân Kiều chia cho mỗi ngườibot_an_cap hai miếng thịt và nửa bát canh. Lục Ngạn và Lục mỗi ngườileech_txt_ngu một cái màn thầu đen, mấy đứa nhỏ hơn được nửa cái. Phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Liễu thị thì được bưng vào tận .
Vân Hi cũng được chia cái màn thầu đen, nhìn miếng màn thầuvi_pham_ban_quyen , cô hào phóng hỏi: Mọivi_pham_ban_quyen người có muốn ăn thử món của ta không?
Không! Trừ Ngạn, mấy còn lại đồng thanh từ chối.
còn chưa muốn chết đâu.
Về phần Lục Ngạn, hắn không nói gì, nhưng đã dùng hành động thực tế để chối.
Được thôi, là các người tự mình không muốn, không phải cô ăn mảnh đâu nhé.
Nghĩ vậy, Hạ Vân Hi thản nhiên bắt đầu .
So với thứ đã ăn ban ngày, bữa tối này quả thựcbot_an_cap thể coi là mỹ vị. Cô ăn rất ngon lành, nhưng lại làmvi_pham_ban_quyen khổ mấy đứa nhỏ bên cạnh.
Món của đại tẩuvi_pham_ban_quyen trông , so với nó, gà bốc mùivi_pham_ban_quyen tanh ngòm của họ thật sự mà nuốt trôi.
ràng trước đây họ đều thấy canh gà thế ngon rồi.
Lục Vân Khanh rất sợ cô, nhưng thấy cô ngon lành như vậy, vẫn kìm được mà nhìn cô nuốt nước .
Hạ Vân Hibot_an_cap thấy cảm của cơ nàybot_an_cap rất nhạy , bị nhìn chằm như vậy, cô muốn lờ đi khôngbot_an_cap được. Cô ngẩng đầu nhìn qua, Lục Vân Khanh tưởng cô sắp mình, tới mức rụt cổ .
Hạ Vân Hi:
Cô chỉ định hỏi con có muốn một chút không thôi mà.
Mấy thứ này sự không có độc, các người chắn không ăn thử món của ta ? tốt bụngvi_pham_ban_quyen hỏi lần .
Cô vẫn chưa nghĩ kỹ hoàn cảnh hiện tại, nhưng hiện giờbot_an_cap cô và họ vẫn là người sống chung dưới một nhà.
cần, sẽ không . Lục Kỳ lớnvi_pham_ban_quyen tiếng kêuleech_txt_ngu lên.
Được thôi, vậy ta ăn hết đấy nhé? Hạ Vân Hi nấu không ít, nhưng cũng thực sự đói, thấy người khác không ăn, cô liền không khách khí mà xử sạch.
Dù sao cô cũng đã hỏi hai rồi, không thể vi_pham_ban_quyen ăn mảnh được.
Tốc độ cô rất nhanh, chẳng mấy chốc chậu thức ăn đã bị cô quét sạch, thực là một bữa nê.
này cũng đã bắt đầu sập .
Cơ thể vẫn chưa hoàn toàn bình phục, lại bận rộn cả buổi chiềubot_an_cap, cô chào Lục một tiếng về phòng đi ngủ.
Dáng an phận không bóng gió mắng của khiến cả mọi ngườibot_an_cap đều cảm không thể tin nổi.
Vũ nhìn sang Lục Ngạn: Đại ca, có thấy đạileech_txt_ngu tẩu có gì đó không đúng không?
Có sao? tình Lục vô tư, chưa kịp phản ứng gì.
mắng người , còn lên núi tìmleech_txt_ngu đồ , cũng không thịt gà với chúng ta, lại nấu đồ ăn nữa. Còn hỏi chúng ta có ăn không. Lục Vũ kê.
Nghe chừng là đã khác xưa.
Có lẽ là bị thương nênleech_txt_ngu không còn sức để mắng người chăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Lụcleech_txt_ngu Minh hỏi.
Lụcvi_pham_ban_quyen Ngạn im lặng một lát nói: Tối cô ấy có bảo sau này sẽ sốngvi_pham_ban_quyen tử tế, không bắt nạt các em nữa.
Thật giả vậy? Có phải cô ta bị đậpleech_txt_ngu trúng đầu nên ngốc rồi ? Lục Vân Kiều thốt ra.
Hạ Vân Hi định quay lấy ít nước phòng: Ngươi mới ngốc !
Không thèm chấpbot_an_cap lũ trẻ con này.
Cô hít sâu hơi, quay người trở về phòng.
Lục Ngạn nhìn ra cửa, khẽ nhướn .
Lần này vậy mà không xông vào mắng .
Những người khác không biết cô từng lạibot_an_cap, tiếp tục trò cho đến khi trời tối hẳn mớibot_an_cap tán về phòng đi .
Hạ Vân nằm phòngvi_pham_ban_quyen, đã ăn no uống đủ, cô mới có tâmleech_txt_ngu trí nghĩ đến lai.
Cô và Lụcbot_an_cap Ngạn đã thành thân, ngoại hìnhleech_txt_ngu của Ngạn cũng rất ổn, nhưng cô không có ý định làm chồng với một người lạ. Ở thời đại này, nếuvi_pham_ban_quyen nữ tử bị quân bỏleech_txt_ngu (hưu thê), nhà đẻ sẽ không nhận, nhaleech_txt_ngu mônleech_txt_ngu cũng không cho chuyển hộ tịch , trừ khi nhà đẻleech_txt_ngu tình nguyện tiếp nhận. Nhưng thôngleech_txt_ngu thường khi , nhà đẻ đều thấy xấu hổ, người có thể chấpvi_pham_ban_quyen là cực kỳvi_pham_ban_quyen hiếm.
Không có hộ tịch thì không thể sinh bình thường, không đượcbot_an_cap ruộng đất, không tìm được việc làm, cuối cùngbot_an_cap không bị bán thì cũng bị xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net aoleech_txt_ngu (trầm đường).
Nếu là hòa ly, ngay khi nhà đẻ không nhận, nữ tử vẫn có thể tự lập nữ hộ, chỉ nộp đủ là được. Đương nhiên, tiền này đối với người bình chẳng khác nào một con số trên , nhưngbot_an_cap dù sao đóleech_txt_ngu cũng một lốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoát.
Có được hộ là cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể sắm sửa ruộng , cũng có thể nhavi_pham_ban_quyen môn đăng mở cửa tiệmbot_an_cap.
Vân Hi thấyleech_txt_ngu phương án này rất tốt. Đợi khi cô và Lục Ngạn hòa ly xong, cô sẽ đi lập hộ, sau mua ruộng đất, tự mình tận sống nhỏ bé của riêng mình.
Chỉ là biết nếu cô đề nghị hòa , Lục Ngạnbot_an_cap có đồng ý không.
Ban đầu cưới cô là để xung hỷ mẫubot_an_cap thân hắn, thường cuộc hôn nhân này sẽ không dễ dàng hòa ly, vì sợ sau khi con dâu đi rồi, sức khỏe của được hỷ sẽ hơn. cô trực đềleech_txt_ngu nghịbot_an_cap hòa , hắn chắc chắn đồngbot_an_cap ý.
nếu cô chữa bệnh cho Liễu thị thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
vậy chắc hắn sẽ đồng ý thôi nhỉ?
Cô càng càng khả quan, dự định đợi Lục Ngạn vềvi_pham_ban_quyen phòngleech_txt_ngu sẽ thươngleech_txt_ngu lượng chuyện này với hắn.
nhưng cô cứ đợi , đợi đến buồn ngủ díu cả vẫn không thấy hắn về, thếbot_an_cap cô ngủ đi trước.
Ngàyleech_txt_ngu hôm sau, khi trời đã lên cô mới tỉnh dậy, nhìn phía bên kia giường vẫn gọn ngăn nắp, cô Ngạn đã cả không phòng.
Nàng cảm thấy này tốt, ngủ cùng một ngườibot_an_cap lạ, nàng nửa đêm bản thân sẽ vô đá phăng người ta giường.
khi ngủ dậy và thu dọn , mở bước ra ngoài, thấy Lục Vân Khanh đang quét sân liền hỏi: “Tiểu Lục, đại ca của muội đâu ?”
Vân Khanh thấy nàng không sao, tò mò chớp mắt, rụt hỏi: “Đại tẩu, tẩu không sao chứ?”
Hi thấy vẻ mặt cô bé liền biếtvi_pham_ban_quyen ngay muội ấy đang nghĩ , bèn nóibot_an_cap: “Ta không sao. Ta đã nói mấy thứ đó đều ăn được mà. Đại ca muội đâu?”
“Đại lên núi sau nhà rồi ạ.” Lục Vân đáp.
“Ta biết rồi, cảm ơn .” Vân Hi gật đầu với cô bé, rồi tìm một cành cây làm chải đánh răng tạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời, múc nước súcbot_an_cap miệng.
Nguyên thân không có thói quen đánh răng, nhưngbot_an_cap nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì nổi. tiếc là cành cây cũng chẳng dễ , sau nàyleech_txt_ngu nhất phải tìm cách làm ít bàn chải kem đánh răng mới được.
Lụcbot_an_cap Khanh chổi, trân trân nhìn Hạ Vân . bé cảm thấy phụ nữ này thực sự đã khác trước. Hôm nay ấy vẫn không mắng mỏ mình, vừa rồi còn nói lời cảm ơn, cảm giác giống hệt hôm qua.
Chẳng lẽ tẩu ấy thực sự đã thay tính đổi nết rồi saobot_an_cap?
Ánh mắt của Lục Vân Khanh quá trực diện, làm sao Hạ Vân Hi không nhận ra. Nhưng đó chỉ một , nàng chẳng tâmvi_pham_ban_quyen.
Sau khi vệ vi_pham_ban_quyen nhân xong, nàng vào bếp nấuvi_pham_ban_quyen ít cháo đen, thêm vào một ít nấm và nước dùng còn sót lại từ tối qua, mùi tỏa khá hấp dẫn.
Lục Vân Khanh vừa vừa .
Lúc nàyleech_txt_ngu, tiếng mở cổng , cô bévi_pham_ban_quyen đầu ra nhìn, thấy mấy anh em cùng nhau về.
Lục Ngạn trên vainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vác một bó củi, tay một con thỏ và hai con gà rừng. Theo sau là Lục Minh, trên lưng gùi rau dại hái được sáng nayvi_pham_ban_quyen, còn có cả một ít tang bạch bì.
Nhìn thấy tang bạch bì nằm phía trên, Hạ Vân không hề kinh , hẳn là thị đã nói với hắnleech_txt_ngu rằng uống thứ này vào dễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu hơn.
hơi đỏ mặt, ngay cả một trẻ như Kỳ còn dậy sớm đi hái rau dại, mà nàng lại ngủ đến tận khi trời sáng rõ.
“Đại , người đã về rồi.” Lục Vân Khanh về phía Ngạn, “Tối nay lại có gà rừng và ạ!”
“Ừ, nhưng những con thú rừng nàyleech_txt_ngu không thể đem ra ăn được.” Ngạn đối với muội muội rất ônbot_an_cap hòa.
“Muộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết rồi, phải mang lên trấn lấy tiền.” Lục Vân Khanh gật đầuvi_pham_ban_quyen, nhưngleech_txt_ngu trong vẫn tràn đầy thèm thuồng.
Hạ Hi thấy buồn cười, ngờ cô bé này lại là một tâm ăn uống hiệu.
Nàng từ trong bếp bước ra, nói: “Ta nấu bữa sáng , các người có muốn ăn không?”
Mấy người họ cảm lạ lẫm: “ nấu sáng sao? Bột mì đenbot_an_cap chẳng còn lại bao nhiêu .”
“Chẳng phải vẫn còn một bát sao?” Hạ Vân Hi nói, “Tabot_an_cap có thêm nước canh nấm tối qualeech_txt_ngu, cùng một ít mộc nhĩ và rau dại vào, ăn chắc cũng đủ lót dạ . Các người ăn không?”
Lục Ngạn thấy tinh thần nàng tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn cả hôm qua, không có vẻ gì là bị trúng độc, liền do dự một lát rồi đáp: “Ăn.”
người khác thấy nàng không bịleech_txt_ngu trúng độc thì cũng hết sợ, từng người một vào bếp, người bưng một bát rồi ra bàn ăn, lần lượt ngồi xuống.
Hạ Vân Hileech_txt_ngu nhận ra nhà họ Lục tuy nghèo nhưng giáo của đám trẻ này thực sự tốt, thậm chí còn giữ quy củ khi ăn không nói chuyệnleech_txt_ngu.
So , tướng ăn của nàng có phần thô lỗ hơn.
Cũng chẳng còn cách khác, kiếp trước nàng đi làm nhiệm vụ cùngbot_an_cap đơn , việc ăn uống luôn là tranh thủ từng giây từng , tốc độ tự nhiên là rấtvi_pham_ban_quyen nhanh, bây giờbot_an_cap bảo nàng sửa cũng chẳng sửa . Còn về chuyện giữleech_txt_ngu lễ nghi khi ăn, kiếp trước ông nội cũng chưa từng buộc nàng.
“Một lát nữa mọi người lên trấn sao?” Nàng Lục Ngạn.
“Ừ, lát nữabot_an_cap đểbot_an_cap lão nhị đi một chuyến. Bán ít thú rừng rồi mua gạo bột về.” Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngạn đáp.
“Ngươi không đi ?” Vânbot_an_cap Hi hỏi.
“Đồ không nhiều, để lão nhị đi là được. còn có khác.”
.” Hạ húp vài ngụm bát cháo, nàng đứng dậy phòng, chóng mang ra một cáivi_pham_ban_quyen bọc nhỏ đặt lên chỗ trống trên bàn.
Mọi người nhìn cái bọc với vẻ mặt kinh ngạc.
“Đây là một ít của hồi ta, có mấy xấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt và trang sức, ngươi mang lên cầm đồ trên trấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau đó mua ít lương thực về.” Hạ Vân Hi nói.
Thật ra nguyên thân vẫnbot_an_cap còn hai lượng bạc, nhưng hôm trước nàng đã lỡ nói là muốn đi bán đồ hồi môn, bây giờ không tiện đổi lời.
?” Minh đầu, “Không được, tôi đi còn có việc phải làm, cô muốn bán thì tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi mà bán.”
Đồ của người phụ hắn mới chẳng thèm động vào. Đến lúc bán mà nàng ta thấy không vừa ý thì làm sao? Khi đó lại làm loạn lên thì phiền mất.
Hạ Vân Hi không ngờ Lục lại từ chối dứt khoát nhưvi_pham_ban_quyen vậy, nàng sững người hai giây rồi gật đầu nói: “Vậy đợivi_pham_ban_quyen nào ta khỏi hẳn, ta sẽ đi.”
Hôm quabot_an_cap đã hái được thảo dược, hôm sắcleech_txt_ngu thuốc uống, chắc hai ngày nữaleech_txt_ngu là ổn . Chỉ là phải ăn bánh bao bột mì đen thêm hai ngày nữa vậyvi_pham_ban_quyen.
Lục Ngạn Hạ Vân Hi không hề vì sự từ chối của Lục Minh mà tức giận, ánh hơi trầm xuống.
Hạ Hi mang cất đi, lúc lại thì Lục Ngạn đã ăn .
“Lục Ngạn, ta có chuyện muốn nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngươivi_pham_ban_quyen.” Hạbot_an_cap Vân Hi Lụcleech_txt_ngu Ngạn nói.
Lục Ngạn liếc nhìn nàngvi_pham_ban_quyen một cái, rồi đứng dậy theo nàng ra ngoàibot_an_cap.
Khi đến sânvi_pham_ban_quyen, nghe thấy tiếng ho truyền ra phòngvi_pham_ban_quyen của Liễu thị. Sức của Liễu thị thực sự quá kém .
Đợi tiếng ho trongleech_txt_ngu phòngleech_txt_ngu , nàng nói Lục Ngạn: “Chúng ra ngoài nóileech_txt_ngu đi.”
Lúc ra cửa, nàngvi_pham_ban_quyen tiện tay khoác chiếc ở cửa lên vaibot_an_cap.
Hai người rời khỏi cổng, đi phía núinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau. Ban đầu chẳngvi_pham_ban_quyen ai nói với ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu nào. xác là Hạ Vân Hi không biết mở lời ra sao, Lục Ngạn thì vẫn đợi lên tiếngbot_an_cap.
người chậm đi đến sườn núi, dọc đường Hạ Vân thấy mấy tai nấm liền tiện tayvi_pham_ban_quyen hái . Lụcleech_txt_ngu Ngạn thấy nàng loại hái, có loại không, liền biết chắc những loại kia vi_pham_ban_quyen có độc.
Nàng thế lại có thể phân biệt được loại nấm nào có độc, loại nào không? Điều này thật giống nàng chút nào.
Sau khi hái được một ít, thấy Lục Ngạn không ý định giúp , Hạ Vân Hi bĩu môi. Người đàn này thực chán nguyên chủ.
Suy một lát, chỉ những cây không hái, giải thích: “Mấy thứ là nấm Hoàng, còn được gọi là Lạt Tử, vị cay nồng, độc. Ăn vào thường triệu chứng về đường ruột như buồn nôn, mửa, , tiêu chảy; có người còn bị loạn thần, mặtleech_txt_ngu hoa mắt, nói năng lảm nhảm. Loại nấm này có thời gian ủ bệnh , phát bệnh nhanh, thường sau khi ăn nửa canh giờ là tính sẽ phát tác.”
Lục Ngạn im lặng , rồi hỏi câu mà mong đợi: “Sao cô biết những chuyện này?”
“Ta cũng chẳngvi_pham_ban_quyen vì saobot_an_cap mình nữa.” Hạ Vân Hi nói, “Hôm trước bị đụng đầu, trong đầu ta dường như xuất hiện rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều ký ức, ta nghĩ cóbot_an_cap đó ký ức trước năm mười tuổi của mình.”
“Cô khôi phục trí nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi sao?” Lục Ngạn hỏi.
không hẳn.” Hạ Vân Hi đáp, “Chỉ có thêm một vài ký thôi, nhưng tavi_pham_ban_quyen, tại sao lại xuất ở thôn Lý Gia, ta vẫn chưa nhớ .”
bây giờ cô ra được những ?”
“Ta cũng khôngbot_an_cap biết trước mình làm gì, nhưng có như ta biết yvi_pham_ban_quyen thuật.” Vân nói, “Hôm ta đã xembot_an_cap qua tình trạng của nương, ta cảm thấy củavi_pham_ban_quyen nương, trị.”
“Rắc ”
Lụcleech_txt_ngu Ngạn phải một cành cây khô, âm thanh ra đặc biệt rõ ràng giữa khu rừng yên tĩnh.
Lục Ngạn nhìn chằm chằm Hạ Vân , muốn từ trong đôi mắt nàng ra điều gì đó. Thế nhưng ngoại trừ việc thấy nàng có chút khác xưa, hắn nhìn . Về lý , hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tin những lời nàng nói, khi nghĩ đến việc các vị thần y lừng danh bảo nương chỉ có thể sống cầm cự qua ngày, hắn lại hy những gì nàng nói thật.
Hạ Vân Hi cố gắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ vẻ bình thản, nhưng mắt của Lục Ngạnleech_txt_ngu sắc bén, khiến nàng có cảm giác như mọi tâm tư đều bịleech_txt_ngu thấu. Ngay khi nàng sắp không trụ vững được nữa, nàng nghe thấy Lục hỏi: “Cô cóbot_an_cap mấy phần nắm chắc?”
“Bảy .” Hạ Vân Hi không nói quá vơi, “Tuy nhiên đây làleech_txt_ngu một chiến trường kỳ, một hai tháng là có thể khỏi ngay được.”
“Có thể chữa khỏi hoàn toàn không?”
“Khôi phục được bảy tám phần?” Hạ Hi vẫn giữ độ trọng.
“Như vậy nương có sống được bao ?”
khỏe lại được bảy támleech_txt_ngu sống thêm mười mấy năm nữa là chuyện không thành đề. Nếu có thể chữa khỏi toàn thì sẽ lâuvi_pham_ban_quyen hơn.” Hạ Vân Hi nói, “Còn tục như hiện , ấy chỉ thể gắng gượng thêm nhất là một năm nữa .”
Người Lục Ngạn chấn động, mốc thời gian hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trùng khớp với lời vị thần y kia nóibot_an_cap. Chuyện này thần y chỉ nói với riêng mình , mấy đứa trong nhà đều không hay biết. Vậy mà nàng lại có thể nói ra mộtvi_pham_ban_quyen khoảng thời xác như thế.
Lục Ngạn một lát rồi : “Cần phải điều trị ?”
Vân Hibot_an_cap hơi bất ngờ, đồng ý rồi sao? Dễ dàng tinbot_an_cap lờivi_pham_ban_quyen vậy ưbot_an_cap?
“Ta một bộ châmleech_txt_ngu, ngoài rabot_an_cap, chàng có thể tìm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu đã để trên nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không. Còn về những dược liệu khác, sau này ta sẽ nói cụ thể với chàng.” Hạ Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hi .
“Được.” Lục Ngạn đáp lời, “ châm ta sẽ cố gắng tìm cho cô sớm nhất có thể, còn ngải cứuleech_txt_ngu, cô đibot_an_cap theo ta.”
quay người đi xuốngbot_an_cap núi, Hạ Hi cũng bước theo sauleech_txt_ngu. Hai người đi đường tắt dẫn tới mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngôi nhà bỏleech_txt_ngu phía sau thôn. Ngôi nhà trông rất xập xệ, gian đã sập mất một nửa, gian còn lại chưa sập nhưng cũngvi_pham_ban_quyen lung lay sắp đổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hạ Vân có chút tò mò không biết hắn đưa mình đến đây làm gì.
Ngạn không giải , hắn đẩy cánh cửa khép hờ ra, Hạ Vân Hi lập tức nhìn thấy đống ngải cứu bên trong. Những bóleech_txt_ngu ngải cứu đó qua là biết để từ rất lâu rồi.
“Sao ở lại có cứu khô thế này?” Hạ Vân Hi hiếu .
này trước kia có một bà lãoleech_txt_ngu neo đơnleech_txt_ngu sinh sống. mỗi dịp Đoan ngọ, bà ấy thường cắt rất nhiều cứu mang bán. Ba năm trước, người phát hiện bà ấy đã qua đời ở ngoàibot_an_cap .” Lục Ngạn giải , “Số ngải cứu này đều do bà ấy bị từ trước, đến nay đãleech_txt_ngu được ba năm .”
ngải này nhìn thì nhiều nhưng thực chất không đượm lửa, có mùi rất . Nhà bọn họ dựa lưng núi, không thiếu đốt nên cũng chẳng ai ngó ngàng đến đống ngải cứu , nhờ vậy mà chúng mới lưu lại đến giờ.
Hạ Vân Hi nhìn ngải cứu, đôi mắt sáng rực lên. Lục Ngạn thấy vẻ mặt nàng vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sướng như vậy hỏi: “Đây là dược liệu sao?”
Hạ Hi gật đầu: “Đây không phải dược bình thường đâu, là bảo bối cả đấy!”
“Ồ?”
Hi thấy không tin bèn nói: “Ngải cứu tính vị đắng, cay, ấm, tỳ, can, thận. ‘Bản thảo cương mục’ có chép: lấy lá làm thuốc, tínhvi_pham_ban_quyen ấm, vị đắng, độc, mang tính thuần dương, mười hai kinh, có công hiệu hồi dương, lý khí huyết, trục thấp hàn, chỉ huyết an thai, cũng được dùng trong châm cứu. ‘Bản thảo tòng tân’ nói: Lábot_an_cap ngảivi_pham_ban_quyen vị đắng cay, sốngvi_pham_ban_quyen thì ấm, chín thì nóng, tính thuần dươngbot_an_cap, có thể cứu vãn phần dương đã suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiệt, thông mười hai kinh, đi vào tam âm, điều hòa khí huyết, xua tan thấp, làm ấm tử cung Dùng để đốt lửa cứu, thể thấu qua các kinh mạch mà trừ bách bệnh.”
“Lợi hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến thế sao?”
“Đó là đương , ngải cứu ở đây rất phổ biến.” Hạ Vânleech_txt_ngu Hi nói, “Nhiều trường đềuvi_pham_ban_quyen có thể dùngleech_txt_ngu ngải cứu điều trị.”
“Vậy ngải cứu dùng như thế ?”
ngải nghiền nát chế thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngải nhung, sau đó cuộn lại thành điếu ngải, lửa đốt rồi huyệt vị khác nhau sẽ mang lại hiệu quả nhauleech_txt_ngu.” Hạ Vân Hi giải thích, “ thể mẹ hao tổn quá , nếu chỉ uống thuốc thì rất khó hấp thụ. Nhưng nếu dùng ngải cứu, hiệu sẽ vô cùng rõ . nhiên, không phải ngải nào cũng dùng được, định phải loại đã để qua ba năm.”
“Vậy chúng ta mang này về.”
Nghebot_an_cap nói có hiệu quả với thị, Lục lập tức quyết định chuyển toàn bộ đống ngải cứu vềvi_pham_ban_quyen. Chỗ ngải cứu trong không ít, Lục Ngạn đi một chuyến cũng mới chuyển được một phần nhỏ. Đến lần tiếp theo, sau hắnleech_txt_ngu đã có thêm ba cái đuôi .
Lục đã đi trấn, người đến giúp là Lục Vũ, Vân Kỳ. Tuy ba đứa người không lớn nhưng ngải nhẹ, mỗi cũng có bó. Cộng thêm Hi và Lục Ngạn, cả ngườileech_txt_ngu mang nốt số còn lại về nhà.
Chừng này ngải đủ để Liễu thị dùng chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến khi cơleech_txt_ngu thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi phục. Đợi đến mùa sau, nàng sẽ có nhiều ngải cứu hơn nữa.
Nhìn Ngạn cõng bó lớn cuối cùng trênbot_an_cap lưng, cảm thán: “Nhiều thế , bà lão đó bán hết được sao?”
“Một để bán, một phần để lửa thôi.” Lục Ngạn nói, “ tác đã cao, bà ấy không thể lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núi củi, dùng cái này thì nhẹ nhàng hơn.”
“Vậy thì hời cho chúng ta rồi.” Hạ Vân Hi cảm thấy vui , “Về đến sẽ bắt đầuvi_pham_ban_quyen làm điếu ngải, lúc đó bắt đầu trị liệu cho mẹ.”
Lục Ngạn : “Ngân châm sẽ cho nhanh có thểbot_an_cap.”
“Được. và cứu, hai thứ phối hợp với nhau thì hiệu quả mới tốt nhấtvi_pham_ban_quyen.” Vân Hi nói.
Nghe nàng nói vậy, Lục càng thêm để tâm. Hắn định ngày mai sẽ vào rừng xem , săn được con lớn thì sẽ có mua ngân châm nàngbot_an_cap sớm hơn.
Họ chóng trở về nhà lưng chừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núi. Trước khi vào cửa, Hạ Hi gọi Lục lại: “ Ngạn.”
Ngạn đầu nhìn , nghe nàng : “Lục , nếu ta có chữa khỏi bệnh cho mẹleech_txt_ngu, chàng hứa với ta một việc cóleech_txt_ngu không?”
“Việc gì?”
“Một việc cho cả chàng và ta.” Hạ Hi nở một cười, “Thế nào?”
Hạ Vân Hi lúc này tuy chưa thể coi là tuyệt sắc nhưng nụ cười mặt nàng lại khiến Lục có chút sững sờ. Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net im lặng hồi lâu rồi đáp: “Nếu không chạm đến giới hạn của ta, ta thểvi_pham_ban_quyen đồng .”
“Không đâu, không đâu.” Vân Hi xua tay, “Chắc chắn sẽ không khiến chàng phải khó xử.”
Nàng biết Lục Ngạn cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất ghét nguyên thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vì nàng về để xung hỷ giúp Liễu thị cóvi_pham_ban_quyen chút khởi sắc, có lẽ sớm nàng rồi. Chỉ cần sau này sức khỏe của mẹ lên, nàng nghị hòa ly, hẳn hắn sẽ không phản đối.
được hứa của Lục Ngạn, Vân Hi vô vui vẻ, cửa bước vào.
“Đại ca, đống cỏ khô nàybot_an_cap để lửa ạleech_txt_ngu?” Vân hỏi.
“Không , là để chữa bệnh cho nương.” Ngạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đápbot_an_cap.
“Cỏ khô này mà cũng chữa được bệnh sao?” Không chỉ Lục Vân Khanh, ba đứa nhỏ lại cũng mang vẻ mặt không tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
nhiênvi_pham_ban_quyen là chữa được rồi.” Hạ Vân Hi nói, “Nếu em không có việc gì thì tuốt xuống cho chị, chị chỉ . Chị đi sắc thuốc trước , uống thuốc xong rồi sẽ cùng làm ngải.”
Nói , quay vào bếp, lấy số dược đào được hôm qua ra bắt .
Lục Vũ hỏi: “Đại ca, không Lưu đại phu chỉ kê thuốc cho một ngày thôi ? Sao tẩu ấyleech_txt_ngu vẫn thuốc nhỉ?”
Lục Ngạn nhìn đống ngải cứu trong sân: “Chắcbot_an_cap qua cô ta tự lên núi đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy.”
thảo dược sao? Cô ta mà cũng biết thảo dược là gì à? Chẳng lẽ lại đào mấy thứ dại về?” Vũ mỉa mai.
“Cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói hômvi_pham_ban_quyen đậpvi_pham_ban_quyen đầu xong nhớ mình biếtleech_txt_ngu y thuật.” Lục Ngạn nói.
“Cô ta biết y thuật? Chuyện này sao có thể?” Lục Vân không tin lời Hạ Vân Hi, “Chẳng lẽ những thứ là cô ta định dùng để chữa bệnh?”
“Ừ. Cô ấy thử cho nương.” Lục Ngạn đáp.
“Đại ca, huynh tinleech_txt_ngu sao?” Vân Kiều kinh mắt nhìn Lụcvi_pham_ban_quyen Ngạn.
Lục Ngạn không định nói cho họ tình trạng sức của Liễu thị. Nếu họ thần y bà chỉ sống được một năm, e bọn trẻ sẽ không chịu nổi. Hơn nữa, chúng biết che giấu cảm xúc, nếu để thị biết mình chẳng còn bao nhiêu thời gian mà sinh ra u uất trong lòng, bệnh tình sẽ càng chuyển biến .
“Cô ấy quả thật biết phân biệt nấm , cũng tìm được tang bạch bì .” Lục nói, “Nương bệnhvi_pham_ban_quyen lâu như vậy, đại bình thường xem qua đều đã vô phương cứu chữa, vạn cô ấy thực chữa khỏi cho nương thì sao?”
“Nếu cô ta sự chữa khỏi cho nương, dù cô ta có đánh muội cả đời, muội cam lòng.” Lục Vân Kiều .
Chỉ sợ tabot_an_cap là kẻ lừa đảo .
Lục Ngạn nhìn ra nỗi lo của muội muội, định thêm gì nhiều, đầu cô bé rồi : “ lá ngải cứu xuống đi.”
Hắn vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiếng, bốn đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ đều đi bưng ghế đẩu làm bằng gốc cây ra, ngồi giữa sân tuốt lávi_pham_ban_quyen cứu.
Hạ Vân Hi uống thuốc đi ra thì Lục Ngạn đã , chỉ đứa đã tuốt không ít .
chạm tay vào đống lá , số ngảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu Lục Ngạn mang về lần đầu đã đủ khô. Sau khi lọc một ít, cô bảo bốn đứa nhỏ mang số còn lại raleech_txt_ngu sân phơi. Bản thân cô thì nhặt lại, loại bỏ cuống và tạp chất, sau mang cối , bỏ lá vàoleech_txt_ngu giã.
cối này không lớn, mỗi chỉbot_an_cap giãbot_an_cap lá. vì chỉ dùng cho một Liễu thịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên lượng dùng nhiều, một cái cối hoàn toàn dùng.
Sau khi giã nát lá, cô bỏ thêm ít vào, khoảng hai sau, lá đó hoàn toàn giãbot_an_cap ngải .
“Lục Vũ, đi lấy một tờ giấy đại ca đệ hay dùng ra đây.” Cô bảovi_pham_ban_quyen Lục Vũ.
Lục Vũ nhớleech_txt_ngu lời ca dặn trước khi đi là phải nghe lời người nữ này, tuy không tình đi lấy một tờ giấy ra.
Cô dùng chút bột duy nhất còn lại trong , nấu một bát hồ nhỏ, sauleech_txt_ngu đó dùng giấy gói chặt số ngải nhung kia lại, rồi hồ giấy vào, một điếu đã hoàn thành.
“Đây là giấy ca rất trân trọng, bìnhleech_txt_ngu thường huynh ấy còn không nỡ dùng. Số bột mì này cũng bột cuối cùng trong nhà rồi.” Lục nói, “Ngươi đem những quý giá nhưleech_txt_ngu vậy để làm ravi_pham_ban_quyen một cái que không biết là thứ gì thế này?”
Giọng điệu của Lục Vân Kiều rất không thân thiện, nhưng Hạ Vân Hi không hề tức giận. đứa trẻ sáu bảy đã biết bảo vệ gialeech_txt_ngu đình này, thật là đáng quý.
cười: “Muội yên tâm, những thứ này đều có cả. Giá trị của chúng sẽ lớn nhiều đấy.”
“Thật sao?” Lục Vân Kiều không tin.
“Tất nhiên rồi. Những thứ này đều là chữa bệnh cho nương. Chỉ cần cơ thể nương lại, muội nói xem nó có giá không?” Hạ Hi lấy thêm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lá ngảileech_txt_ngu cứu ra giã, bị làm thêm hai điếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để dùng cho hai ngày tới.
này thựcvi_pham_ban_quyen chất là việc nhọc, vậy ra cô phải thấy mỏi tay mới , nhưng lại chẳng thấy mệt mỏi chút nào.
“Ngươi thực sự biết chữa bệnh ?” Lục Vân Kiều hỏi.
“Biết.” Vân đầu, “Hôm trước đập đầu xong thì nhớ ra được một số chuyện, đều là về y thuật và ăn uống. Nếu không sao ta biết được những thứ kia có thể ăn được chứ.”
“Vậy ngươi đã ra mình là ai chưa?”
“Chưa. Chỉ là trong đầu hiện ra thêm kiến thức y thuật vàvi_pham_ban_quyen đồ ăn thôi.” Hạ nói, “Những thứ đó trong não ta, chắc là ký ứcleech_txt_ngu trước kia của ta nhỉ?”
“Ký ức trước nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười tuổi ngươi ? Chẳng lẽ đã biết y thuật từvi_pham_ban_quyen trước năm mười tuổi rồi?” không tin cô, ai có thể họcbot_an_cap y thuậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi mới mười tuổibot_an_cap chứbot_an_cap?
Hạ Hi nhìn thấy nghi giấu trên bọn trẻ, đưa tay sờ sờ mặt mình: “Có lẽ, là do tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn ? Có khivi_pham_ban_quyen ta là một thiên tài việcleech_txt_ngu học đấy.”
Bốn đứa nhỏ: “” Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ nữ thật mặt dày.
Vân Hi thấy chúng đồng loạt cạn lời thì mỉm , giã ngải.
Rõ ràng bốn đứa nhóc tì mà cứleech_txt_ngu giả vờ già dặn. Trêu chọc một chút cũng thấy khá vui.
Thấy trẻ đã mệt, Hạ Vân bảobot_an_cap chúng hôm naybot_an_cap đến đây thôi, mang số còn lại vào kho, bản thân cô làm thêm mồi ngải mới cảm thấy cánh tay mỏi.
Lúc cũng đã đến trưa, bọn trẻ đều có ý định ăn trưa, mà trong cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có gì cho chúngleech_txt_ngu ăn.
Năm nay mất mùa, mọi người đều núi đào , hiện dưới chân nhiều đã đào gần hết, muốn đào rau thì chỉ có cách đi sâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào trong núi hơn.
Chúng có thể đợi Lục Minh bán đồ mua thức ăn về thì bữa tối mới có cái ăn.
Bụng của Hạvi_pham_ban_quyen Vân cũng đúng , cô mấy đứa nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều vọt gầyvi_pham_ban_quyen yếu, nhìn qua là biết bị suy dinh . Cô vungvi_pham_ban_quyen vẩy cánh tay hơi mỏi, nói: “Chúng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hái nấm ?”
“Hái nấm sao?”
. Sáng nay tavi_pham_ban_quyen cùng đại ca các ra phía sau, thấy còn không nấm có ăn được, phần lớn đều là loại sáng nay ta đã ăn. Cònvi_pham_ban_quyen mộc nhĩ qua ta cũng chưa hái hết, vẫn còn nhiều lắm.”
Lục Vũ và Vân Kiều nhìn nhau, : “Chúng muội đi cùngbot_an_cap ngươivi_pham_ban_quyen.”
qua cô ta ăn không sao, sáng chúng ăn cũng không sao, điều đó chứng những loại cô hái hôm qua có thể ăn . Chúng chỉ cần đúngleech_txt_ngu những loại hôm qua thì không sợ trúng độc.
Lục vào nói với Liễu thị một tiếng, lại dặn hai đứa nhỏ ở nhà chăm bà, rồi mới đeo gùi lên núi.
Vào núi không lâu, họ đã đến mảnh rừng mà cô nói. Quả nhiên vẫn còn ít mấy nấm hôm qua đã .
nhiều nấm nhưbot_an_cap vậy, vẫn thắc mắc: “Nấm này phải tất cả đều có , tại sao không có ai hái nhỉ?”
Thấybot_an_cap nhiều nấm, nghĩ đến việc lại có thể ăn được hai bữa, tâm Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân rất tốt, sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lườm cô một cái thì vẫn giải đáp mắc: “Các cụ xưa nay đềubot_an_cap nóivi_pham_ban_quyen nấm không được. Hai năm trước có người đói , rau dại cũng chẳng còn gì, bèn hái một ítleech_txt_ngu nấm ăn, kết quả là đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả nhà bốn bọn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều đi tong . Từ đó sau, loại nấm cũng ai ăn nữa.”
Hạ Hi biết, cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở thế giới phát triển như kiếp trước, mùa hè năm nào có người chết vì ăn nấm. Huống chi là ở thời đại vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hóa tưởng lạc hậu này.
Vậy thì hời cho bọn cô rồi.
Họ hái được nhiềuleech_txt_ngu, đi loanh quanh một vòng hái được nửa gùi nấm, Hạ Vân Hi lại dẫn bọn trẻleech_txt_ngu đi hái mộc nhĩ.
Lục Vân Kiều hái được một ítleech_txt_ngu định bỏ để đất thì thấy Hạ Vânvi_pham_ban_quyen đang trầm mặt chằm chằm nhìn mình. Cô bé còn chưa kịp nói thì Hạ Vân đã quăng cái liềm tay về phía .
“A ”
Lục Vân Kiều mới là một đứavi_pham_ban_quyen trẻ chưa đầy bảy tuổi, chứng kiến cảnh này liềnbot_an_cap không kịp phản ứng. Cô bé định né sang bên nhưng vì quá sợ hãi cả người đờ, chỉ biết hét để giải tỏa nỗi khiếp .
“Tam tỷ!” Lục Vũ bị tiếng hét của côvi_pham_ban_quyen bé làm cho giật mình, vội vàng chạy tới: “ chuyện gì vậy?”
Lục Vân Kiều còn đang ngây dại, cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác liềmleech_txt_ngu qua mang thật sự quá đỗi hoàng. Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục Vũ lắng mình, bé đờ đẫn gọi “Tứ đệ”, sau đó lên khóc nức nở.
“Ngươi là đồ độc , ngươi đã làm gì Tam tỷ tavi_pham_ban_quyen?” Lục đứng chắn trước mặt Lục Vân Kiều, u ám lườm Vân Hi.
“Chẳng làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứu bé thôi.” Vân Hi thản nhiên lướt qua hai đứa trẻ, đi tới lấy chiếc đang cắm trên thân phía . Hai nhóc quay đầu lại, bấy mới nhìn thấy một rắn độc đang bị Hạ Vân Hi tóm gọn trong tay.
“Đây làleech_txt_ngu bảy .” Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vũ thốt lên kinh hãi, “Trước đây có người bị cắn một miếng, không bao lâu sau là chết .”
Lục Vân không giọt máu. Con rắn bảy bước này khi nãy nằm tầm cao ngang cổ cô bé, lại còn ở sát thânleech_txt_ngu cây như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nếu một miếngvi_pham_ban_quyen, chắc chắn nay mạng cô bé bỏ lại này rồi.
ra, vừa rồi Hạ Hi không phải muốn giết mình, mà là cứu mình.
Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Hi thấy gương nhỏ nhắn của cô bé trắng , tưởng rằng cô con rắn độc làm kinh sợ, bèn nói: “ cần phải sợ đến thế. vật tương sinh tương , ở có rắn độc thường sẽ có thảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dược giải độc ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần đó. Chỉ tìm được thuốc, dù không thể giải hết độc toàn thìbot_an_cap ít nhất cũng giữ được mạng.”
“Đây cũng là điều ngươi biết từ ức đã phục sao?” Lục Vân Kiều .
“Phải đó.” Hạ Vân Hi một tiếng, mắt sáng rực nhìn con bước trong tay, “Khá lắm, ước chừng được hơn một cân, đem về canh rắn, mọi người đều có húp một .”
“Ngươi định thịt rắn bảy bước sao? Ngươi không sợ bị độc chết à?” Lụcbot_an_cap Kiều kêu lên.
“Thịt không có . Chỉ cần xử lý đúng cách thì sẽ saobot_an_cap cả.” Hạ Vân một sợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vỏ cây, xâu con rắn lại: “Giúp ta mang trông chừng, tìm ít dược liệu dùngvi_pham_ban_quyen.”
“Ta đi cùng ngươi.”
“Không , trời sắp , một ta cho nhanh.” Vân Hi nói, “Nhớ về rồi đừng chạm vào lung tung.”
Nói xong, nàng đeo gùi đi thẳng lên núi.
Lục Vân Kiềubot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục Vũ nhìn sắc trời, rõ ràng vẫn còn sớm, nàng ta chỉ không muốn đi cùng nênbot_an_cap mới kiếm cớ .
Nhưng bọn họ quả thực không đuổi Hạ Hi, chỉ đành xách con rắn độc quay về nhà.
Vừa vềvi_pham_ban_quyen đến nhà, Lục Vân Khanh và Lục đã vây lại. Lục Vân Khanh sà vào lòng : “Tam tỷ, Tứ , hai người đã về rồi!”
“Ừ.” Lục Vũbot_an_cap ôm lấy Lục Vân Khanh để bé khỏi ngã.
“Tam tỷ, Tứ ca, hai người hái được nấm sao?” Lục Kỳ hỏi.
“Ừ, hái loại mà hôm qua đại tẩu đã hái.” Lục Vân Kiều đáp.
Lục Vân Khanh rời khỏi vòng tay Lục Vũ, nhìn thấy con rắnleech_txt_ngu bước trong Vân Kiều sợ hãi lên: “A rắn!”
Lục Vũ ôm Lụcleech_txt_ngu Vân Khanh, vỗ về lưng cô bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Đừng sợ, chết rồi.”
Nghe nói rắn chết, sắc Lục Vân Khanhleech_txt_ngu và Lục Kỳ mới hơn, nhưng vẫn còn rất sợ hãi.
“Tam , hai người lại bắt mộtvi_pham_ban_quyen con ?” Lục Kỳ hỏi, “Con rắn này có độc phải không?”
“Đây là rắn bước, rắn cực độc đấy.” Lục Kiều nhớbot_an_cap lại cảnh tượng nguy lúc nãy mà còn chưa hoàn hồn, sắc mặt không tựvi_pham_ban_quyen nhiênleech_txt_ngu nói: “Là tẩu cứu .”
“Đại tẩu con? Chuyện là nào? Con gặp hiểm sao?” Giọng thị ra từ cửa phòng. Bốn đứa trẻ , thấy Liễu đang tựa vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa nhìn chúng.
nươngbot_an_cap ra ngoài rồi?” Lục Vân Kiềuvi_pham_ban_quyen đặt con rắn xuống, chạy lại Liễu thị.
“Vũ , cácleech_txt_ngu con đã gặp nguy gì vậy?” Liễu thị hỏi.
Lục liền kể lại chuyện vừa ra.
“May mà có đại tẩu ở đó, nếu Tam tỷ nguy hiểm rồi.” Lục Khanh nói, “Đại tẩu tríbot_an_cap nhớ lợi hại thậtleech_txt_ngu đấy, còn giết được cả rắn nữa.”
, cũng mayvi_pham_ban_quyen là có tẩu các .” Liễu xoa đầu , “ nàybot_an_cap lênvi_pham_ban_quyen núi phải cảnh giác chút, chú an toàn.”
“Chúng con biếtleech_txt_ngu rồi, nương, người vào trong nghỉ đibot_an_cap, con đi nấu ítleech_txt_ngu rau dại cho mọi người ăn.” Lục Vân Kiều dìu Liễu thị trong, chỉ một đoạn ngắn cũng khiến bà hơi thở dốc.
Lục Vân Kiều ít nấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cả nhà, tuy chỉ bỏbot_an_cap một chút muốibot_an_cap nhưng nấm vẫn ngon hơn rau dạibot_an_cap , bốn đứavi_pham_ban_quyen ănleech_txt_ngu rất ngon lành.
Khi trời gần tối, Minh đeo một gùi đồ đạc trở về. thấy rắn độc treo trong sân, hắn cũng giật mình. Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi nói Hạ Vân cứu Lục Vân Kiều, hắn tỏ vẻ không tin.
Vân Hi sao có thể thân thủ tốt như vậy ?
Một lúc sau, tối mịt, Lục Vân Kiều đã nấu xong cơm Hạ Vân Hi vẫn chưa thấy về.
Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vũ ngồi ở cửa, chốc nhìn ra con đường lên núi.
Lục Kỳ từ trong đi ra, ghé sát tai Lục Vũ nhỏ giọng hỏi: “Tứ ca, mụ phụ à, đại tẩu cóleech_txt_ngu bỏ trốn rồi không?”
không chắc chắn. Lúc đi thực rất dứt khoát, chẳng lẽ đi thật rồi?
Nếu khôngbot_an_cap, sao nàng nhất định từ chối không cho bọn đi cùng?
Nàng được gả về để xung hỷ cho nươngbot_an_cap, sao có thể để nàng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất được?
Nghĩ đến đây, mặt Lục Vũ liền trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó coi: “Côleech_txt_ngu ta dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy, tôi sẽ đánh gãy chân cô ta!”
Lục Kỳ phụ họa: “Tôi giúp huynh giữ chặt bà ta.”
“Chậc khôngvi_pham_ban_quyen ra , tuổi còn nhỏ mà lòng dạ cũng độc ác !” Giọng của Hạ Vân Hi vang lên ngay bên cạnh khiến hai đứa trẻ giật bắn .
“Ngươi đi đứng kiểu gì không có tiếng động thế?” Lục kêu lên.
“Là ngươi mải mê nghĩ đánh gãy chân ta quá đấy .” Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hi , gõ nhẹ vào đầuleech_txt_ngu mỗi đứabot_an_cap một cái: “Tuổi còn nhỏ, lòng phải về phía mặt trời, đừng có đenbot_an_cap tối như vậy.”
“Hừ.” Lục Vũ và Lục Kỳ cùng hừvi_pham_ban_quyen lạnh một tiếng.
Không có phải vì cứu Vân Kiều ban ngày hay không mà nàng cảm thấy tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hừ lạnh của hai nhócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này dường không lạnh lẽo trước nữa.
“Đại tẩubot_an_cap về , khai cơm thôi.” Lục Vân thấy Hạ Vân Hi trở về, thần sắc có dịuvi_pham_ban_quyen đi, nói với nàng một câu.
cứ trước đi, ta phải xử lý con rắn này , lát nữa là tối rồi.” Vân Hi gùi xuống, vào bếp lấy dao rồi ra xử lý con rắn bảy bước.
dùng một chiếc bát nhỏ hứng lấy nọc rắn, sau đó lột , mổ bụng, mật rắn cũngvi_pham_ban_quyen được nàng giữ . Dưới ánh , nàng chặt rắn thành từng đoạn, chiếc lò ra giữa sân, dùngleech_txt_ngu nồi hầm thịt rắn. Lo liệuleech_txt_ngu xong xuôi mọi , nàng đi cơm.
Những người khác đã ăn gần .
Hi từ sớm đói cồn cào, nhưng cơm Lục Vân Kiều nấu nàng không dám khen ngợi. Miễn cưỡng ăn vài miếng, nàng lên tiếng: “Sau này để ta nấu cơm cho. Nếu lòng cùng , ta phần của các ngươi. Còn nếu không thích ăn đồ ta nấu, ta sẽ tự nấu riêng.”
Mặt Lục Kiều bỗng chốc đỏ bừng, may mà tối nên không ai nhìn thấyleech_txt_ngu.
Những khác đều không bày tỏ thái độ gì. Cuốileech_txt_ngu cùng, Lục Vân thấy mùi thơm bay vào ngoài, nuốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng, yếu ớt hỏi một câu: “Đại , ăn nấu, tẩu mắng muội không?”
Tối qua món đại tẩu nấu từ đầu chân gà thơm lừng, là canhvi_pham_ban_quyen gà mà Tam lại chẳng ngon bằng. Sáng món cháo nấm cũng rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyệt, giờ nồi canh rắn ngoàileech_txt_ngu kia lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỏa hương ngào ngạt.
Nếu như, nếu như tẩu cứ như hai nay mắng chửi người nữabot_an_cap, con bé vẫn rất lòng ăn cơm do nàng nấuvi_pham_ban_quyen.
“Ừ, không mắng muội nữa. này đều sẽ không mắng .” Vân nói.
“Thật sao?”
“Ta đảm.” Hạ Vân ôn tồn, “Trước đây là do ta không hiểu , vừa rồi bị ngã va đầu một cái, sực lạivi_pham_ban_quyen vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ký ức trước kia, khiến ta cảm thấy cùng hối hận về những hành động trước đây của mình. có thể tha cho ta ?”
Lục Vân Khanh suy nghĩ một chút rồi gật cái đầu nhỏ: “Nể tình đại tẩu đã xin lỗi, sẽ tha cho tẩu. Vậy mai muội sẽ ăn cơm cùng tẩu.”
Ánh trăng rọi qua cửavi_pham_ban_quyen sổ, đôi mắt nhỏ của Lục Vân Khanh lấp lánh trong đêm, trông vô cùng đáng yêu. Hạ Vân Hi thấy cô bé này quá đỗi dễ thương, kìm được màleech_txt_ngu đưa tay xoa đầu con bé: “Được. này đại tẩu sẽ nhiều món ngon cho muội.”
Hôm nàng đã nhận con bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này có chút cách của sành ăn, không ngờ mới một ngày đã dỗ dành xongbot_an_cap xuôi. Đúng làvi_pham_ban_quyen quá đỗi thơvi_pham_ban_quyen, cứ thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi bị ta bắt cóc đi lúc nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không biết.
“Còn các đệ thì sao?” Nàng quay sang hỏi những người khác.
“Nếu đã nấu thì đại tẩu nấu luôn cho cả nhà đi.” Minh tiếng.
Hạ Vân Hi những khác không phản đối, như đã mặc : “Được thôi, sau này bếp núc cứ để lo.”
“Vậy thì làm phiền đại tẩuvi_pham_ban_quyen rồi. Nhưng nấu nướng vất vảleech_txt_ngu, hay là cứ để tỷ cùng làm với tẩu đi.” Lục Vũ nói.
Để Hạ Vân Hi một , khôngvi_pham_ban_quyen yên tâm, phải để tỷ mắt tới nàng mới được.
Hạ Vân Hi sao lại không nhìn ra ý đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của hắn, nhưng nàng cũng định hạ độc ai, canh thì cứ việc.
“Đại , canh rắn đó thật sự uống sao?” Lục Vân Khanh hỏi.
“Được chứ, nhưng giờ vẫn chưaleech_txt_ngu hầm xong, đợi lát nữa nấu xong rồi .”
“Vâng ạ.” Lục Vân Khanh nhận ra Hạ thậtbot_an_cap sựbot_an_cap đã trở nên rất dễ , gan cũng lớn hơn nhiều.
Hạ Vân Hi ngửi thấy mùi thơm của canh rắn, chiếc bánh baobot_an_cap ngô trên tay bỗng trở nên nhạt nhẽobot_an_cap khôn tả, nàng dứt khoát xuống, đợivi_pham_ban_quyen nữa dùng canh rắn để ăn kèm.
Hầm lửa nhỏ khoảng canh giờ, canh rắn đã chín. Nàng cho chútvi_pham_ban_quyen muối, có gừng già nấm át mùi tanh, hương vị tỏa rất .
Dưới ánh trăng, nàng múc canh đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Bátvi_pham_ban_quyen này chỉ cóvi_pham_ban_quyen dùng, không có thịt rắn hay nấm.
“Nương sức khỏe không tốt, buổi không nên ăn quá nhiều kẻo khó chịu. Cho bà uống một bát canh này là được rồi. Lão Nhị, đệ vào cho nương đi.”
Lục Minhbot_an_cap cũng biết nương mình buổi tối không thể ăn quá no, liền bưng bát vào phòng Liễu thị, đặt rồi đi ra ngay.
Hạ Hi đã chia phần cho mấy anh em, nàng đang bẻbot_an_cap bánh baobot_an_cap ngô thả vào của . Mấy đứa ngồi bên , mỗi đứa bưng một ngon lành.
“Của nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vânbot_an_cap Hi chỉ vào bát dưới đất. Lụcbot_an_cap Minhbot_an_cap nhận ra phần của là nhiều nhất, còn nhiều hơn cả phần của Hạ Vân Hibot_an_cap.
trước thật ra hắn đã no, ngửi thấy thơm của thịtvi_pham_ban_quyen rắn, hắn lại bụng đói cồn cào.
tẩu, canh này ngon quá!” Lục Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khanh hớpleech_txt_ngu một ngụmvi_pham_ban_quyen canh, hípnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt cườileech_txt_ngu nói.
“Còn nóng đấy, uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chậm .” Hạvi_pham_ban_quyen Vânbot_an_cap Hi nói, “Giờ gia vị chưa đủbot_an_cap, có dầu ăn, đem thịt rắnvi_pham_ban_quyen chiên sơ qua, rồi chút rượu ănleech_txt_ngu và hạt tiêu để khử tanh thì nước canhvi_pham_ban_quyen sẽ trắng như sữa và không chút mùi , lúc đó mới thật là tuyệt phẩm.”
Vân Khanh nuốt nước miếng, mắt tràn đầy khao khát nhưng không nói gì.
nghèo thế , sao có được dầu hay hạt tiêu chứ.
Vân nhìn dáng vẻ đó của con thấy xót xa, bảo: “Yên tâm đi, đại tẩu sẽ nỗ kiếm tiền, để Tiểu Lục ta saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này có thật nhiều ngon để ăn.”
“Đại tẩu, thật tốt!” Lục Vân Khanh cười toe toét.
Thế này mà đã là tốt sao?
Sáng hôm qua nàng, con bé còn sợ hãi lẩn tránh cơ mà.
Đúng là trẻ con!
Sau khi mọi người ănbot_an_cap xong và đã thực sự no bụng, Hạ Vân Hi bảo bọn trẻ đi ngủvi_pham_ban_quyen, còn mình thì ánh trăng múc nước rửa sạch số dược liệu hái được hồi chiều.
Dưới ánh sáng mờ ảo, nàng thấy ánh điện ở hiện .
Dù là đèn dầu hỏa như nàng từng thấy kia cũng tốt biết bao!
Nghĩ đến dãyleech_txt_ngu đại ngàn phía sau, ra khi có thời gian phải vào sâu bên trong thám thính một .
Sau rửa sạch và đem dược liệu đi , nàng tự sắc cho mình một thang thuốc uống rồi mới đi nghỉ. Sáng hôm sau tỉnh dậy, nàng cơ thể cơ bản đã hồi phục, không còn chút dấu hiệu chóng mặt hay khó nào nữa.
Lúc ngủ dậy, nàng hiện Lục Ngạn đang .
“Chàng lúc nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế?” Nàng tựa vào , lười biếng ngápleech_txt_ngu một .
“Vừa vềleech_txt_ngu.” Lục Ngạn , “ qua không phải cô bảo muốn lên huyện sao?”
Đôi mắt Hạ Vân Hi sáng rực: “Chàng định ta đi à?”
“Đi thôi.”
ta một lát.” Hạ Vân Hi nhanh vệ sinh cá nhân, vào phòng lọi một hồi, cuối cùng chỉ cầm theo một chiếc vòng rồi bước .
bot_an_cap của nguyên ngàyvi_pham_ban_quyen trước. Gia đình họ Lý khi được nàng đã không lấy những này, tổng cộng có ba món: một cây trâm ngọc, một chiếc vòng ngọc và một miếng ngọc bội. Lúc nguyên đibot_an_cap lấy chồng, mẫu thân nuôi đưa hết cho nàngvi_pham_ban_quyen.
Người nhà họ Lý không hiểu về ngọc, nghe nói ngọc phải biếc trong suốtvi_pham_ban_quyen, mà babot_an_cap này đều màu trắng đục, nên chỉ hơi quý một , nguyên chủ tưởng chỉ đáng giá chútbot_an_cap tiền.
Nhưng Vân Hi trước đây đã tiếp nhiều với ngọc, nàng biết ngọc mỡ dê thượng hạng, cực kỳ giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trị. Mang một đi cầm chắc cũng đủ chống đỡ được một thời gian. Mà khoảngbot_an_cap thời gian đó để nàng tìm ra một con đường sinh tồn rồileech_txt_ngu.
Nàng cất chiếc vòng vàobot_an_cap trong áo rồi đi ra ngoài.
Lục Ngạn thấy nàng đi tay ra cũngbot_an_cap nói , hắn chưa bao vi_pham_ban_quyen định dùng của hồi môn của nàng.
.” Lục Ngạn khoácvi_pham_ban_quyen gùi lên , lúc này Hạ Vân Hinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới nhậnleech_txt_ngu ra bên trong cóleech_txt_ngu vài con săn.
Xem qua hắn vắng nhà là để lên núi săn .
Nàng cũng không nhìn kỹ, lẳng lặng theo chân Lục Ngạn ra khỏi cửa. Lục không dẫn nàng đi xuyên qua thôn mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại hướng về phía ngọn núi sau mà leo lên.
Hạ Vân hắn vượt qua hai ngọn núi, trong lòng có nghi hoặc, lên tiếng hỏi: “Chúng ta phải đi lên huyện sao?”
“Đi men mấy ngọn núi sẽ tiết kiệm được hơn nửa quãng đường.” Lục Ngạn giải thích, “Mấy ngọn núi này đều nằm ngoài, không có dã thú lớn, không nguy hiểm đâu.”
“Ồ.” Hạ Vân ra, có những convi_pham_ban_quyen đường vốn không xa nhưng nếu đi vòng dưới chân núi sẽ rất . Tuy nhiên, việc trèo đèo lội suối cũng không phải ai cũng làm .
Nhìn lại bản thân thở hểnvi_pham_ban_quyen, trong khi Ngạn cõng cả gùi thú săn mà bước đi vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vữngvi_pham_ban_quyen vàng không.
Nàng thầm tặcbot_an_cap lưỡi, lực của này đúng tốt thật.
Bây giờ vết thương lành, nàng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải đầu rèn luyện thân thể thôi.
lòng Lục Ngạn cũng chấn độngbot_an_cap không kém. cả Lão Nhị theo hắnbot_an_cap ngần này ngọn núi cũng sớm mệt lử, chỉ hơi loạnbot_an_cap nhịp thở, thậm chẳng nghỉ ngơi.
Sức bền này không phảileech_txt_ngu một ngườileech_txt_ngu bình thường.
nhớ đến đêm hôm mình bị nàng bê từ giường xuống Hắn khẽ nheo mắt.
Xem ra hắn thật sự chẳng hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì về nương tử của mình.
Tốc độ của hai người không chậm, trên đường đi Lục Ngạn còn được hai gà rừng. Hạ Vân nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn bắn tên, phát hắn nhắm rất chuẩn, không giống một thuần.
“Lục Ngạn, chàng săn giỏi quá, là từ vậy?”
“Hồng Bá.”
Vân Hi lục lại ký ức về vật Hồng Bá này, phát hiện ông ấy là một nhân của Lục gia, năm xưa bảo vệ Liễuleech_txt_ngu thị Lục Ngạn đếnleech_txt_ngu làng Vương gia. Khi có ôngvi_pham_ban_quyen , cuộc sống của mẹ con Lục Ngạn khá ổn thỏa, nhờ vậy Lục Ngạn mới được gửi lên huyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đọc sách, bệnhvi_pham_ban_quyen tình của Liễu thị cũng có thuốc thang dưỡng lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hai năm trước Hồng Bá qua , cuộc Lục gialeech_txt_ngu lập trở túng quẫn. thị dường như bị đả kích lớn, bệnh tình nặng , tiêu bộ tiết kiệm trong nháy , từ đó cảnh nhà Lục gia mới biếnleech_txt_ngu nông nỗi này.
thịbot_an_cap sức khỏe yếu, hầu không ra khỏi cửa, trongbot_an_cap làng ít ai gặp bà, nhiều việc đều một tay Hồng Bá đứng ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử lý.
Giờ xem , Hồng này e rằng không phải là hạ nhân bình .
người vượt núi nửa canh giờ, lạileech_txt_ngu đi bộ trên đường làngleech_txt_ngu thêm nửa canh giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, chừng một canh giờ rưỡi là đến được huyện thành.
là nhờ tốc độ của cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai đều nhanh, nếu người bình thường không mất hai canh giờ rưỡi là không tới nơi được.
Tuy nhiên, điềuvi_pham_ban_quyen này khiến Hạ Vân Hi vô cùng hoài niệm xe hơi vàleech_txt_ngu máy bay ở trước.
Sau khi mỗi người nộp mộtbot_an_cap văn tiền phí thành, Hạ Vân đã được chiêm ngưỡng một huyện thành cổ đại đích thực.
với những kiến trúc cổ đại tinh xảo trên tivi, những ngôi nhà này chỉ có kiểu dáng hơi cũ kỹ, trông như những cổvi_pham_ban_quyen trấn chưa bị thương mại hóa trước đây, là quy mô lớn hơn nhiều.
Đi qua một sạp bánh , nhìn thấy chiếc bánh bao ngoại hình không mấy bắt mắt, bụng đang đói cào của ai đó bỗng chốc không bước nổivi_pham_ban_quyen .
“Ông chủ, cho hai cái bánh baoleech_txt_ngu.” Vân Hi gọi ông , sực Lục Ngạn cũng chưa ăn gì liền ý: “Bốn , lấy bốn cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đileech_txt_ngu.”
“Bánh bao ba văn tiền một cáivi_pham_ban_quyen, bốn cái tổng cộng mười hai văn.” Ông chủ cườibot_an_cap hớn hở gói bốn chiếc bánh bao đưa cho nàng.
Hạ Vân Hi chia hai cái chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục Ngạn, thấy hắn không nói , nàng nhét vào hắn, rồi cầm phần mình lên gặmvi_pham_ban_quyen.
Trông thì không ngon lắm, ăn vào thì cũng rất bình thường. Vỏ bánh chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chưa bot_an_cap lênvi_pham_ban_quyen men nên khá dai, nhân cũng chẳng ra saoleech_txt_ngu, nhưng sao vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thịt. thời đại , có thịt đã rất tốt rồi, lại còn được làm từ bộtvi_pham_ban_quyen.
Đợi khi nào điều kiện, nàng nhất định mình nấu nướng, giờ thì ăn tạm .
Ăn xong hai bánh bao, hai người cũng đileech_txt_ngu tới trung tâm huyện thành.
Ngạn, tiệm cầm đồ ở đâu vậy?”
ngay cạnh y quán Vĩnh An.” Lục Ngạn nói, “Chúng ta cùng qua đó.”
“Ồ, được.”
bên ngoài tiệm thuốc, Lục Ngạn hỏi: “ cần ta đi cùng cô vàovi_pham_ban_quyen trong không?”
“Không cầnbot_an_cap đâu. Ta tiệm cầm đồ, đi con mồileech_txt_ngu, như vậy có thể tiếtleech_txt_ngu kiệm chút thời gian. Lát nữa xong việcleech_txt_ngu, ta còn muốn đi muabot_an_cap ít đồ sinh hoạtbot_an_cap mang về.” Hạ Vân Hi nói.
Lục tưởng nàng không muốn để mình cảnh nàng cầm cố đồ đạc nên cũng khôngbot_an_cap , xoay đi vào tiệm thuốc.
Hạ Vân Hi đi thêm mấy chục métnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tới cầm đồ, lúc đến nơi bên trong đang có hai đang cầm đồ, nàng bèn đứng một látbot_an_cap. Đợi họ đi rồi, người phía sau quầy mới hỏi: “Ngươi muốn cầm đồ sao?”
“Phải.” Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân bước tới, lấy chiếc vòng ngọc từ trong ngực ra đặtvi_pham_ban_quyen bàn.
Quản nhìn thấy chiếc vòng của Hạ Vân Hi thì sáng lên, như thế này rất khó gặp ở huyện thành.
“Đây làvi_pham_ban_quyen mỡ dê, phẩmbot_an_cap chấtvi_pham_ban_quyen rất tốt. Cầm cố ba mươi lạng, bán đứt sáu mươi lạng. Ngươi muốn cầm cố bán đứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Hạ Vân Hi cau mày, cái này chênh lệch rất lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net so với giá trị thật chiếc vòng. Nhưng cầmbot_an_cap đồ chắc chắn không bao giờ đượcleech_txt_ngu giá như mua bán bình .
“Năm mươi lạng, cầm cố, thời hạn nửa nămleech_txt_ngu.”
Sau một hồi mặc , cuối cùng nàng cầm bốn lạng bạc rời đi.
tới tiệm thuốc, Ngạn thấy nàng liền vẫyvi_pham_ban_quyen tay ra hiệu cho nàng vào trong.
“Mục Thần Y ở đây một bộ châm , cô xem bot_an_cap dùng đượcvi_pham_ban_quyen không?” Lụcbot_an_cap hỏi.
Hạ Vân Hi không ngờ lại nhanh nhẹn nhưbot_an_cap vậy, đã tìm đượcbot_an_cap châm rồi, vui mừng tiến lại xem bộ đặt trước mặt.
lượng châm khá đầy đủ, chất lượngvi_pham_ban_quyen cũng tạm . Tuy kém xa những nàng dùng quen ở kiếp , nhưngbot_an_cap thời không , với điều hiện tại củaleech_txt_ngu , tìm được thế đã là rất tốt rồi.
Đợi sau này , sẽvi_pham_ban_quyen đặt mộtbot_an_cap bộ châm bạc tốt hơn.
này dùng , để chữa bệnh cho là đủ rồi.” Hạ Vân Hi nói, “Cái này chắc không rẻ đâu nhỉ?”
Châm khôngvi_pham_ban_quyen phải là bạc vụn, phải ai cũng dùng được. Ở thời đại y học lạc hậu này, với tư cách là công cụleech_txt_ngu chữa bệnh, giá của nó luônbot_an_cap ở mức cao ngất ngưởng.
“Ừ.” Lục Ngạn đáp một tiếng, “ cái này không tốn tiền.”
“Không tốn tiền?” Hạ Vânbot_an_cap Hi ngạc nhiên hắn mộtbot_an_cap cái, chẳng lẽ vì hắn quá đẹp trai nên người tặng cho sao?
Ánh nàng quá đỗileech_txt_ngu trực tiếpvi_pham_ban_quyen, sắc mặt Lục lập tức đen lại.
“Ta đã là dùng để chữa bệnh cho nương. Mục Thần Y hiếu kỳ về cách điều trịbot_an_cap, nói rằng nếu có kết quả thì cho ông ấy mang tầmvi_pham_ban_quyen mắt một không. thật sự có quả, sau này bộ châm bạc sẽ cho cô. Nếu không hiệu quả phải trảleech_txt_ngu lại.”
“Mục Thần Y này tốtleech_txt_ngu bụng quá.” Hạ Vân Hi .
Lúc này, từ phía sau phòng thuốc có mộtleech_txt_ngu người đàn ông trung niên bước rabot_an_cap, khi nhìn thấy Vân Hi có chút ngạc.
Cách nàng cầm châm bạc, nhìn là biết không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay mới.
Ông cười Lục Ngạn: “Lục côngbot_an_cap , vị chính là phu nhân ngài?”
“Phải. , đây là Mục Thần Y, trước đây tìnhvi_pham_ban_quyen nương đều do ông ấy xem cho. Bộ là của ông ấy.” Lục Ngạn giới thiệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hạ Vân Hi hành lễ với : “Chào Thần Y. Đa tạ bộ châm bạc của ngài.”
Mục Khiêm cười khà khà: “Hì hì, ta đang chờ xem châm này ngươi có thể mang về luôn, hay phải trả cho ta .”
Thần sắc Mục Khiêm hiền từ, khiến người ta cảm thấy rất gần gũi.
khi khỏi tiệm thuốc, Hạ Hileech_txt_ngu hỏi Lục Ngạn: “Chàng làm thếvi_pham_ban_quyen nào mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuyết phục được Mục Thần Y vậy?”
Lụcbot_an_cap Ngạn đáp: “Ta nói vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng có mộtleech_txt_ngu nói y hệt như ông ấy, vị đóbot_an_cap nóibot_an_cap có thể khỏi bệnh cho nương ta, muốn tìm một bộ châm bạc nên ta hỏi ông ấy có nơi nào giới thiệu . Tình trạng của ta ông ấy đều rõ, nghe có người chữa được liền bảo châm bạc bây khó tìm, cóbot_an_cap thể cho mượn bộ này trước.”
“Chàng không nói là ta chứ?”
“Không.”
Hạ Vân Hi trông quá trẻ, nói ra ai tin. Nếu không phải vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình của mẹ đến cả Mục Thần Y cũng bó tay, hắn cũng sẽ khôngvi_pham_ban_quyen đồng để ra tay.
Hạ Vân Hi cũng không tâm, hỏi tiếp: “ của chàng chưa? phải đi mồi không?”
“Ừ. thuốc chỉ hương, những mồi khác phải mang tới tửu lầu kia.” Ngạn nói.
“Được, vậy đi bán conbot_an_cap đi, ta đi mua ítvi_pham_ban_quyen đồ cần gia đình.” Hạ Vân Hi nói.
Lục suy một chút, đưa cho nàng nửa xâu tiền, “ cái này mà muavi_pham_ban_quyen.”
Hạ Vân Hi nghĩ bụng những thứ mua cũng không phải mình ăn, nên hào phóng nhận lấy tiền. nhớ ra ở thời cổ đại nhiều loại hương liệu được xem như liệu, nàng liền trở lại tiệm thuốc.
Hạ Vân Hi ra khỏi thuốc, lòng mừng rỡ lại vừa .
Mừng làvi_pham_ban_quyen vì đãleech_txt_ngu mua được vài loại gia vị, nào là đại hồi, tiêu đều đủ; còn xót là bởi giá cả thật sựbot_an_cap quá đắt đỏ. Nếu hôm nay trong túi không có chút tiền, thật sự chẳng mua những này.
Sau đó, ghé qua tiệm lương thực hỏivi_pham_ban_quyen giá, lập tức hiểu được tại sao đám ngườivi_pham_ban_quyen Lục lại phải ăn bột suốt qua.
Bột đenleech_txt_ngu thực chất không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là loại bộtvi_pham_ban_quyen màu đen, mà là các loại ngũ thô xay thành bộtleech_txt_ngu rồi trộn với nhau. Vị của nó rất tệ, có độ nở, bánh ra cứng nhưvi_pham_ban_quyen đá.
Loại bột khó nuốt như vậy người có tiền sẽ không bao giờ tới. Nhưng ưu điểm là giá rẻ, một cân chỉ có năm văn , tức là năm đồng xu, vốn là lương thực chính của rất nhiều người nghèo.
Trong khi đó, bột mì kém nhất cũng phải mười văn cân, loại ngon hơn thì lên đến hai mươi . Ở đây hiếm nên giá còn đắt hơn vài văn.
Nhà họ Lục đông người, một bữa đến hai ba lương thực, nên chỉ có thể mua loại bột đen thôi.
Hạ Vân Hi không muốn ăn bột đen nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nàng mua mươi cân mì loại trung bình và ba mươi cân gạo, tổng cộng hết một bạc. Cộng thêmvi_pham_ban_quyen một lượngbot_an_cap bạc vừa dùng mua vị, chỉ trong chớp mắt đã tiêu tốn hai lượng rồi.
Ôi, dù thời đại nào thì tiền cũng chẳng chịu nổi chi tiêu mà! Hạ Vân than thở tiếng.
Sáu mươi cân đồ đạc nàng ngỡ mình xách không nổi, định bụng dời ra cửa đợi Lục tới, kết quả vừa nhấc lên, đã xách bổng .
Hửm?
Nàngleech_txt_ngu biến thành đại lực sĩ từ bao giờ thế?
Nàng bị làm cho giật , lục tìm trong ký , phát hiện vốn dĩ không có sức như vậy.
Chẳng lẽ đâybot_an_cap là cái gọi là bàn tay vàng khi xuyên không?
Nếu đúng là thế thì tốt quá rồi!
Sau nếu Lục Ngạn không chịu đưa thư hòa ly cho , nàng sẽ biểu diễn cho hắn xem màn ngực đậpbot_an_cap vỡ luôn?
Ha ha, nghĩ thôi đã .
Nàng xách hai túi lương thựcleech_txt_ngu đi tới tiệm tạp hóa cách đó không đểbot_an_cap mua thêm gia vị. Hỏi tương, cái giá một văn một cânvi_pham_ban_quyen khiến nàng khiếp vía. Sau đó mới biết, nước tương này phải loại như thời hiện đại nàngvi_pham_ban_quyen vẫn ăn, mà đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chế biến từ thịt, trình lạivi_pham_ban_quyen rấtleech_txt_ngu phức tạp, vậy.
đến điều kiện hiện tại, nàng răng mua một cân, rồi mua thêm muối. Dầu ăn thì không ép từ nguyên liệu , mùi không thơm bằng dầu hạt cải hay lạc, giá lại cao nên nàng không mua.
Đường cũng đắt, loại kém cũng hai ba mươi văn, trông ngon và ít tạp thì gần bốn mươi văn. mua hai loại bình thường.
Sau một hồi sắm, hơn ba trăm văn nữa lại ra đi.
Gia vị đắt như vậy, thời này thường chỉ ăn rau luộc nước trắng. Chẳng bất cứ thứ gia vị nào, sôi thì thả vào nấu, lúc vớt ra thì rắc chút muối, nhà kiện kém hơn thì ngay cả muối cũng chẳng nỡ bỏ.
cũng dễ hiểu, năng suất lao động thời này thấp, lạc hậu, sản phẩm làm ra ít giá đương nhiên cao. có nhưvi_pham_ban_quyen thời hiện đại, thông tin , muốn gì chỉ cần mạng tìm một cái ra cả đống.
Nàng vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải kiểu người chỉ biết vẹt, nếu không hồi nhỏ đã chẳng ông nội chạy đôn chạy đáo khắp nơi. , lúc , nàng cũng học làm vài thứ. Nhữngleech_txt_ngu điều cực kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đơn ở hiện đại lại là bí mật kinh doanh ở thời đại .
nghĩ, ngay cả khi không dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến y thuật, vẫn có thể dựa vào kiến thức hiệnvi_pham_ban_quyen để .
lát sau, nàng gặp Lục Ngạn, con mồi trong gùi của hắn đã bán hết, nàng không khách sáo mà trútbot_an_cap hết đồ mình mua vào gùi của hắn.
Ngạn nhìn đống đồleech_txt_ngu nàng mua, định nói gìleech_txt_ngu đó nhưng cuối cùng lại .
Đốngbot_an_cap này hơi nặng, cõng nổi không? Hay để giúp một tay? Hạ Vânbot_an_cap .
Lụcleech_txt_ngu một cái khoác gùi lên vai.
Hạ Vân Hi thấy cõng hơn mươileech_txt_ngu cân đồ mà chân mày chẳng thèm nhíu lại, chốc cảm thấy việc mình xách nổi sáu mươi cân hìnhvi_pham_ban_quyen như cũng chẳng có gì ghê gớm .
Mua hết chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Lụcleech_txt_ngu Ngạn hỏi.
Chưa, còn thứ nữaleech_txt_ngu.
lăm phút sau, haileech_txt_ngu người đứng sạp thịt lợn.
Ông , đống mỡ tôi lấy hết, lấy cân thịt ba chỉ nữavi_pham_ban_quyen. Hạ Vân Hi gọi ôngbot_an_cap chủ .
Được rồi, có . Ông chủ sạp thịt nhanh thoăn thoắt cắt hai cân thịt, rồi cânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỡ lá, Mỡ lá năm cân một lạng, mươi văn một cân, tổng một trăm linh hai văn. Hai cân thịt ba , cân đủ cho cô luôn, haileech_txt_ngu lăm văn một , hai cân là năm mươi văn. cộng hếtbot_an_cap một trăm năm mươi hai văn tiền.
Vân Hi tay định lấy túi tiền của mình thì một bàn tay đã một xâu rưỡi tiền qua.
Đây rồi, cậu lấy . Ông chủ đưabot_an_cap thịt qua nhận tiền đồng đếm lại.
Hạ Vân Hi không ngờ Lục Ngạn lại nhanh tay đến vậy, liền : Để ta đưa tiền lạibot_an_cap cho huynh.
Không cần. Ngạn thản nhiên đáp một tiếng, đem thịt và mỡbot_an_cap lá bỏ vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gùi.
Thịt nàyleech_txt_ngu là ta muốn mua, nênvi_pham_ban_quyen dùng tiền của ta mới đúng. Hạ Vân Hi .
Nàng sở dĩ mua hào phóng như vậy là vì định dùng tiền của mình. biết hắn tiền, nàng đã không mua nhiều thế này.
Không cầnleech_txt_ngu. Lục Ngạn từ chối, Chỉ cần cô chữa khỏi cho mẹ là được. nữa cũng nên chovi_pham_ban_quyen mấy đứa nhỏ ăn chút gì ngon rồi.
Mấy đứa nhỏ nhà hai năm qua theo hắn sống thực sự có chút đáng thương, sao hắn lại không nhận ra chúng đang bịleech_txt_ngu suy dưỡngvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ?
Nhưng mẹ cần tiền trị bệnh, cho dù hắn không đi , dành phần lớn lên núi bắn thì số tiền kiếm được cũng đủvi_pham_ban_quyen để cả không bị chết đói mà thôi.
Hôm qua hắn gặp may bắtbot_an_cap được một con hươu xạ, vốn định tiền bán được đểvi_pham_ban_quyen mua bạc, không ngờ bạc lại chẳng tốnleech_txt_ngu tiền, điều này giúp hắn dư ra một ít.
Nghĩ đến năm đứa nào nấy xanh xao vọt, Hạ Vân Hi nói với ông chủ : Ông , lấy cho tôi thêm hai cân thịt nữabot_an_cap.
Tay Lục Ngạn khựng lại: Trời nóng thế này, mua nhiều quá ăn không hết sẽ hỏng mất.
Không sao, nhà đông , người một ít là hết ngay thôi. Hạvi_pham_ban_quyen Hi nói, Hôm nay ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt vai, ăn mỡ.
mỡvi_pham_ban_quyen cũngvi_pham_ban_quyen đểvi_pham_ban_quyen lâu .
Ta có cách mà. Ông chủbot_an_cap, lấy hai cân vai.
Được rồi! Ông chủ sạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịtvi_pham_ban_quyen rất vẻ, bình thường người ta mua thịt chỉ vài lạng, mấy nhà giàu có ra, đây là lần đầu lão gặp khách hàng mua nhiều như thế này.
Vân Hi nhìn thấy một cái xô nhỏ đặt cạnh sạp, mắt sáng , phấn khích hỏi: Ông , cái này bán thế ?
Đó là nội tạng lợn, toànvi_pham_ban_quyen mùi hôi thôi, tôi định mang về nấu nước chó ăn. Ông chủ sạp thịt nói, Cô đã mua nhiều thịt thế này, nếu muốn chỗ đưa tôibot_an_cap năm văn tiền rồi mang hết đi.
Vân Hi nghe lời ông chủ mà khóe miệng giật giật, thầmbot_an_cap nghĩ người này thật thà quá mức, không sợ nói là đồ cho chónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn thì nàng sẽ không sao?
Ông chủ, tôi đưa thêm cho ông hai văn tiền nữa, ông đưa cái xô gỗ cho nhé?
Được thôivi_pham_ban_quyen. sảng khoái đồng , đưa luôn cả cái xô gỗ cũ cho họ.
Hạ Vân Hi hở xách xô không buông tay.
Lục Ngạn nhìn nàng vui vẻ như vậy, hoàn toàn không nào hiểu nổi niềm vui củavi_pham_ban_quyen nàng.
Mua thịt xong, hai người lên đườngvi_pham_ban_quyen trở về nhà. trên lưng nặng thêm, quãng đường họ chậm hơn, mất nhiều hơn lúc nửa canh giờ.
Hạ Vân Hi đã lâu lắm rồi không đileech_txt_ngu bộ quãng đườngbot_an_cap dài như thế, khi về đến nhà, cô cảm cả người như muốn rã rời.
Trong lòng cô hoặcbot_an_cap, theo vận nay, cơ thể này đáng lẽ mệt lử mới . ngoại trừ mỏi, người không sức lực ra, cô không có phản ứng nào lớn hơn.
“Đại , chị dâu, hai người về rồi!” Mấy đứavi_pham_ban_quyen nhỏ thấy người về tới thì đều vâybot_an_cap quanh . Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đống đồ trong gùi, đứa nào đứa nấy cũng đều kinh ngạcbot_an_cap đến ngây người.
Lụcvi_pham_ban_quyen Vân Kiều nhìn những thứ đó, sửng sốt hỏi: “ , hôm quabot_an_cap mới mua bao nhiêu thô vớileech_txt_ngu bộtbot_an_cap mì đen, sao huynh lại mua thêm nhiều lương thực về thế ?”
“Mấy thứ này đều chị cácbot_an_cap em mua đấy.” Lục Ngạnvi_pham_ban_quyen đáp lại một câu, khiến những khác đều đổ ánh mắt về phía Hạ Vân Hi.
Đây đều chị dâu sao?
Vẻ mặt của mấy đứa nhỏ nhạt đi tám phần. Trước đây cô cũng từng bắt họ giúp mua , chưa bao giờ chia cho bọn ăn, thế nên chỗ trắng, gạo , thịt và đường này chắc chắn chẳng liênbot_an_cap quan gì bọn họ rồi.
Vân Hi ra, loại đường này không mịn như đường hiệnbot_an_cap đại mà như đường phèn kiếp trước. Cô lấyleech_txt_ngu một viên, nhét vào Lục Vân : “Ngon không?”
Lục Vân Khanh đầu: “Ngon ạ!”
hỏi mấy đứa nhỏ còn lại: “Các em muốn ăn không?”
Mấy nhỏ lắc đầu.
Trước đây nhìn mua mà thèm là sẽ bị mắng, đừng nói đến chuyện được ăn. Tuy rằng chị dâu có vẻ không giống trước, nhưng bọnleech_txt_ngu họleech_txt_ngu vẫn không dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn, lỡ như lại bị thì sao?
Vân Hi nhìnbot_an_cap dáng vẻ rõ ràng là rất muốn ăn nhưng lại cố từ chối của , trong lòng cảm thấy có chút xót xa.
Ở kiếp trước, những đứa cô từng gặp dù điều kiện có kém đến đâu vẫn có thể ăn được viên kẹo. Đâu cóbot_an_cap như bọn nhỏ lúc , đè nén bản tính con của mình đến mức ấy.
Hạ Vân Hi lấyleech_txt_ngu rabot_an_cap ba viênbot_an_cap đườngleech_txt_ngu, nhét vào miệng đứa một viên rồi : “Được rồi, đã đường của ta thì phải giúp ta làm . Giờ thì ta mang này vào đi.”
Lục Kiều còn chưa nhìn rõ cô ra tay thế nào mà đường đã nằm gọn trong mìnhbot_an_cap. Cô bé , nhưngbot_an_cap nghevi_pham_ban_quyen thấy Hạ Vân Hi nói khôngbot_an_cap định nhổ nữaleech_txt_ngu. Cô bé xắn tay , cùng mấy đứa nhỏ đầu thu dọn đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạc trong .
Nhìn thấy mấy gói hương liệu, Lục Vân Kiều hỏi: “Chịleech_txt_ngu dâu, đây làleech_txt_ngu thuốc chị bốc sao? Saoleech_txt_ngu lại gói riêng từngbot_an_cap loại thế này?”
“Đây là dược liệu, nhưng cũng có thể làm gia vị để nấu .” Vân trả lời.
“Dùng dược liệu làm gia vị sao? Liệu cóbot_an_cap chết người không ạ?”
“Tất nhiên là không rồi. Đây đâu phải độc dược, sao mà chết người được?” Hạ Vân Hi rất thích những loại gia vị này, nói đến sáng rực lên, “Mỗi lần nấu ăn chỉ cho một chút để tăng hương vị, lượng không nhiều sẽ không sao đâu. Hơn nữa thỉnh ăn những thứ này còn tốt sức khỏe .”
“Còn có thể sao? Chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dược liệu vào thức ăn, không sẽ rất khó ăn saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
“Dĩ nhiên là không rồi, nếu thì ta mua về làm gì?” Hạbot_an_cap Vân Hi nói, “Đợi lát nữa taleech_txt_ngu nấu cho các em ăn, các em sẽ biếtbot_an_cap nó có vị thế nào, chắc chắn sẽ thích cho mà .”
Mấy nhỏ nửa nửa ngờ, đều thầm nghĩ nếu khó ăn thì sẽ không ănvi_pham_ban_quyen.
“Chị dâu, cái này hôi quá, chị mua về làm gì vậy?” Lục Minh chỉ vào thùng đựng nội tạng heo hỏi.
“Để ăn chứ !” Hạ Vân Hi nói, “Vừa hay, Lục Minh, em lại đây giúpleech_txt_ngu ta rửa sạchvi_pham_ban_quyen đại tràng này đi.”
“Cái gìvi_pham_ban_quyen?” Lục Minh chấn động, dứt lắc đầu từ chối, “ chết đi , em không đâu.”
Hạ Vân Hi thở dài : “Ta còn phải chuẩn bị làm cơm tối, nếu rửa thì ta chỉ đành nhờ ca em rửa thôi.”
Lục Minh kỳ sùng bái Lục Ngạn, làm sao có thể để huynh ấy đi cái thứ hôi hám này được, thế là cậu đen mặt xách đồ ravi_pham_ban_quyen cạnh giếng để rửa.
Lục Vân Khanh kéo kéo áo Hạ Vân Hi: “Chị dâu, cái đó hôi , nấu ra toàn mùi phânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, khó ăn kỳ.”
Hạ con bé này giờ gan cũng lớn rồi, dám kéo áo mình.
“Em ăn rồi à?”
Lục Vân lắc đầu, nghiêm túcbot_an_cap nói: “Chưa ạvi_pham_ban_quyen. Nhưng Ngưu trong thôn ăn rồi, cậu bảo khó ăn lắm. Lần đó ngửi mồm cậu ấy toàn mùi hôi thôi. người từng ăn cũng đều bảo là hôi.”
Hạ Vân Hi đầu cô , nói: “Đó là họ rửa không sạch, cách làm không đúng .”
“Cái đó rửa sạch được đâu, rửa thế nào cũng vẫn hôi.”
“Em cứ đợi xem.” Hạ Vânleech_txt_ngu nói xong, lấy cái mẹt bếp không tro bếp , mặt Lục Minh: “Dùng cái này mà rửa.”
“Dùng cái này rửa đại tràng heo sao?”
dâu không phải bị đụng đầu đến ngốc luôn rồi đấybot_an_cap ?
“Cứ dùng cái này đi.” Hạ Vân Hi nói, “Rửa sạch bên ngoàivi_pham_ban_quyen xong còn phải lộn ra, tước bỏ hết lớp mỡ bên trong , rồi dùng tro bếp rửa lại vài lần.”
“Cái này có thể rửa sạch được sao?”
“Được.”
Lục Minh thấy Hạ Vân Hi kiên trì, đành phải nghe cô, dùng tro bếp để rửa chỗ đại kia.
Hạ Vân thực ra cũng hơi ngại dùng tro bếp, trước cô dùng bột mì để rửa. Nhưng bây thì không còn cách nàoleech_txt_ngu khác, chỗ mì kia còn chẳng đủ, nói gì đến việc mang rửa ruột .
Lục Vân Kiềuleech_txt_ngu đứa nhỏ đã chuyển đồleech_txt_ngu xong, hỏi: “Chị dâuvi_pham_ban_quyen, bọn em làm tiếp ạ?”
“Không làm gì cả, cứ là được.” Hạ Vân Hi nói, “Nếu em thấy ngại thì vào phụ bếp cho ta.”
“Vâng ạ.”
Hạ Vân Hi vào bếp, lấy thịt và mỡ lá ra đưa cho Lục rửa sạch. Khi cô bé quay lại, Hạ Hinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô bé lấy cối giã nát chỗ đường kia. Còn bản thân cô thì thái mỡ thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng miếng nhỏ, đổ hết nồi, thêm nước rồi lửa thắng mỡ.
“Chị dâu, để em giúp chị nhóm lửa.” Lục Vân Khanh đi tới cửa lò, thànhvi_pham_ban_quyen thạo nhóm lửavi_pham_ban_quyen, xem việc bé làmvi_pham_ban_quyen không ít .
“Được rồi, cảm ơn emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái nhévi_pham_ban_quyen.”
Lục Vân hơi ngượng đáp: “Không có gì , dâu.”
Trong lòng cô bé , chị dâu bây giờ đã nói lời cảm ơn rồibot_an_cap cơ đấy.
Trong lúc thắng mỡ, Hạ Vân Hi lại thái thịt ba chỉ thành từng , để riêng một phần thịtvi_pham_ban_quyen , chỗ còn đều nhỏ. cô băm nhỏ đống dại hái được hôm nay trộn cùng thịt, bảo Lục Kiều giã một ít hương liệu , rồi cho , tương, liệu cùng hành gừng vào trộn đều.
Lúc này mỡ lợn cũng đã thắng gần xong, nước mỡ vốn hơi đục nay trở nên trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vắt, mỡ cũng đã thành những tóp mỡ vàng ươm.
vớt tóp mỡ ra, đổ mỡ vào hũ gốm, sau đó lại cho ba chỉ vàoleech_txt_ngu chiên , sau khi thịtvi_pham_ban_quyen ra bớt mỡ thì múc ra bát, vào chạn thức ăn.
Lục Vân Khanh ngửi thấy mùi thịt thơm phức, cứ chực trào ra. Thấy cô cất thịt đi, ánh con bé qua vẻ thất vọng: “Chị dâu, nay không ăn thịt saoleech_txt_ngu ạ?”
“Chỗ đó để dành cho mai ngày .” Hạbot_an_cap Vân Hi , “Tối nay chúng ta ăn sủi .”
Mắt Lục Khanh lập tức sáng lên: “Ăn sủi cảo ạ?”
“Ừ. Vân Kiều, tạm thời không cần đốt lửa nữa, chúng ta đi nhào bột thôi.”
Hạ Vân Hi vừa mới nhào bột xong thì Lục Minhvi_pham_ban_quyen xách chỗ nội hôi hám đi , mặt mũi đen , tâm trạng cùng tệ hại.
Nếu nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật sự thể biến thứ này thành món thì cònbot_an_cap đỡ, bằng không, hắn nhất sẽ nổi trận lôi đình.
“Cái làm bây giờ luôn sao?”
“Đúng . Vừa bộtvi_pham_ban_quyen mì cũng cần để lát.” Hạ Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hi .
? Chẳng lẽ bột mì bây giờ đang ngủ sao?” Lụcvi_pham_ban_quyen Vân Khanh mò hỏi.
“Hahaha, không phải ngủ đâu. Là vì hiện giờ bột mì còn chặt, để một lúc cho nó ra thì sẽ xốp , ăn cũng ngon hơn.” Hạ Hi giải thích, “Giờ giúp ta nhé.”
Họ đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một khác đun nước, Hạ Vân Hi nhớ trước Lục Ngạn một ítbot_an_cap rượu trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, liền bảo Lục Minh đi .
Lục Minh giật mình nhảy dựng lên: “Ngươi số rượu đắt thế nào không?”
“Ta chỉ dùng một chút thôi.” Hạ Vân Hi nói.
“Một chútleech_txt_ngu cũng không được.” Lục Minh căn bản không tin nàng thể làm ra món ngon lành, còn muốn lãng phíbot_an_cap rượu trắng đại huynh, đừng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mơ.
“Ngươi thì ta tự đi.”
“Cũng không . Có ta đây, ngươileech_txt_ngu đừng hòng chạm vàoleech_txt_ngu.”
“Hay là lát nữa ta mua trả lại cho ngươi?”
“Vẫn không đượcvi_pham_ban_quyen.” Lục Minh vốn chẳng tin lời nàng.
Bây giờ thì nói hay , dùngvi_pham_ban_quyen xong rồi không mua thì ? hắn lại đi móc từ trong bụng nàng ra chắc?
Hạ Vân Hi cạn lời, “ mà”
“Có chuyện gì ?” Lục từ bên ngoài đi vào, trên tay một nắm bạc hà.
“Ta muốn dùng một ít rượu trắng, lão nhị không đồng ý.” Hạ Hi nói, “Ta chỉ dùng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút thôi mà.”
Lục liếc nàng một cái, rồi với Minh: “Đi lấyvi_pham_ban_quyen đi.”
Lục Minh trợn tròn mắt nhìn Ngạn, không hiểuleech_txt_ngu sao huynh ấy đột nhiên lại tốt với Hạ Vân vậy.
Trước đây huynh ấy thậm chí còn chẳng buồn nói với nàng ta câu , giờ ngay cả rượu trắng mặc kệ cho nàng ta phung phí sao?
Đại sao biến thế này rồi?
Hắn đối, nhưng vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạm phải ánh mắt của Lục Ngạn, hắn đi lấy.
Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vânbot_an_cap Hi mỉm cười với Ngạn, “Cảm ơn.”
Lục Ngạn “ừleech_txt_ngu tiếng, đưa tang bạch bì cho Lục Vân Kiều đi ngoài.
Lục Minh mang rượu trắng , lườm Hạ Vânbot_an_cap Hi cái, đầy vẻvi_pham_ban_quyen lưu luyến khôngvi_pham_ban_quyen rời mà đưa vò rượu cho nàng.
Hạ Vân Hi nhặt với hắn, nàng đem đại đi chần nước sôi, dùngvi_pham_ban_quyen rượu khử mùi tanh, sauvi_pham_ban_quyen đó mới bắt xào nước hàng để làm đồ kho. Đợi nước dùng chuẩn bịbot_an_cap xong, nàng mới bỏ nguyên liệu vào khovi_pham_ban_quyen. gia vị cònbot_an_cap thiếu thốn đôi chút, nhưng mùi hương tỏa ra chừng cũng rất khá.
Lục Vân Kiều hít mấy hơi, nói: “Mùi này ngửi lạ đấy.”
như hôi mà không phải , thơm cũng không phải kiểuleech_txt_ngu thơm nức mũi, lại rất kỳ quái.
nàyleech_txt_ngu Hạ Vân Hi chuyển sang gói sủi cảo, tốc độ của nàng không nhanh , nhưng sủi cảo gói rabot_an_cap có nếp gấp rõ ràng, bụng tròn vo, trông rấtleech_txt_ngu đáng yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lục Vân Khanh nhìn thấy tò mò, muốn gói , Hạ Vân Hi đưa cho cô bé mộtvi_pham_ban_quyen miếng vỏ , bảo cô bé tự .
Lục Khanh muốnleech_txt_ngu đưa tay ra nhưng lại dám, đôi mắt tròn xoe nhìn : “ làm được thậtleech_txt_ngu ạ?”
“Tất nhiên là được rồi. Chỉ gói nhân thịt này vào, đó khép vỏ bánh lạileech_txt_ngu là xong.” Hạ Vân Hi nói, “Lúc đầu gói chưa cũng không , sau này quen tay sẽ ổn thôi.”
Nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh mắt khích lệ của nàng, Vân Khanh mới nhận lấy vỏ bánh, động tác vụng bắt đầu gói.
Cô bé không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạo nếp gấp như Hạ Vân Hi, cũng thành công dán mặt vỏ bánh lại vớileech_txt_ngu nhau.
cũng tham gia nữa.” Lục Vân Kiều thêm vài thanh củi vào bếp, rửa sạch tay rồi nhập hội. Tuy khôngleech_txt_ngu đẹp cho lắm, nhưng cũng đủleech_txt_ngu để ăn.
Đợi đến khi gói xongvi_pham_ban_quyen, trời cũng đã bắt đầu sập .
“Bâyleech_txt_ngu nấu sủi cảo thôi.” Hạ Vân Hi bảo Lục Kiều đun nước trong nồi lớn, khi nước sôi thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thả hết vào, lúc chín vớt ra được tám , chia vừa vặn cho nhà.
Hạ Vân Hi thở , sức của gia đình này thật nhỏ!
Thừa lúc Lục Vân Kiều và các em bát ra phòng ăn, nàng phần đại tràng kho xong ra, thái miếng vừa ăn rồi bày đĩa mang theo.
“Xong , giờ có thể ăn đượcleech_txt_ngu rồi.” Hạ Hi đặt đĩa đồ kho bàn, thu hútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh nhìn của tất cả mọi người, nhưng chẳng ai dám nếm thử.
Hạ Vân Hi cũng không gì thêm, tự mình gắp miếngvi_pham_ban_quyen đại tràng ăn .
, vị cũng tạm ổn.
Lục Vân Khanh là người thứ hai thử, lúc nàng đang cô bé đã ănbot_an_cap lắm rồi.
“Tiểu muội, muội không sợ phân sao?” Lục Kỳ nhìn cô bé, ánh mắt đầy vẻ khó tả.
“Đại tẩu ăn rồi màvi_pham_ban_quyen.” Lục Vân Khanh nói xong liền bỏ miếng đại tràng vào miệng. Vốn dĩ cô sẽ thấy hôi hám, hương đó lại đến mức khiến mắt trợn tròn.
Ngon quá đi mất!
nhai mấy cái rồi nuốt xuống, kíchbot_an_cap nói với Hạ Vân Hi: “Đại tẩu, sao thứ này lại ngon ạ? Chẳng có chút mùi hôi nào cả!”
“Tất nhiên , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ai .” Hạ Vân Hi cho côleech_txt_ngu gan heo kho, “Ăn thêm gan heo , bổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máu .”
Vân Khanh ăn gan heo, vui đến híp cả mắt lại.
“Thật sự ăn được sao?” Lục Minh chằmleech_txt_ngu chằm nhìn Lục Khanh, muốn xem có phải cô bé đã bị Hạ Vân Hi chuộc rồi hay không.
sựleech_txt_ngu rất !” Lục Vân Khanh vừabot_an_cap nói vừa một miếng Lục Ngạn, “Đại huynh, huynh ăn đi.”
Lục Ngạn nhìn miếng đại tràng trong bát, đôi mày hơi , nhưng vẫn gắp lên ăn.
Một mùi vị lẫm, nhưng lại ngon đếnleech_txt_ngu ngờ.
Thấy ngay cả Lục Ngạn ăn, đám Lục Minh cũng thử gắp một miếng, sau tất cả đều phải công là quá tuyệt.
“Không ngờ cái thứ hôi hám lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngon vậy.” Lục Vân Kiều cảmbot_an_cap thán.
“Tất nhiên rồi, không nhìn đã cho bao nhiêu vào đó saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Lục nghĩ đến chỗ rượu trắng kia mà lòng vẫn còn đau cắt.
Lượng Hạvi_pham_ban_quyen thái ra không , mọi ngườileech_txt_ngu gắp vài đũa là hết sạch.
Lục Vân Khanh nhìn Hạ Vân Hi: “Đại tẩu, muội vẫn ăn .”
bụngbot_an_cap nhỏ của các em chỉ có bấy nhiêu thôi, còn cảo chưa ăn kìa.” Hạ Vân Hi nói, “Ngày các em ăn đồ mỡ, ăn quá nhiều một lúc coi bị đau bụng. Hôm ăn chừng này , lại ăn tiếp.”
Nói đoạn, dầm một sủi cảo ra, mùi thơm của nhân bánhvi_pham_ban_quyen lập tức ra ngạt. Mùi hương hấp ấy khiến những người vừavi_pham_ban_quyen rồi còn luyến tiếc kho lập tức quên sạchbot_an_cap bách.
Cắn một miếng sủi cảo, hương thịt hương rau hòa quyện nổ trongleech_txt_ngu khoang miệng, khiến đầu óc họ có trống rỗng.
“Oa, đại tẩu, món ngon quá! Muội chưa bao giờ đượcbot_an_cap ăn món thịt nào ngon thế này!” Lục Vân vui vẻ reo lên.
Hạ Vânleech_txt_ngu Hi mỉm cười, đúng là một cô béleech_txt_ngu thỏa mãn mà!
Sau cơm , đám Lục Minh hoàn bịleech_txt_ngu chinh phục bởi tài của nàng.
Có điều, ngon thì ngon thật, nhưng có chút tốn kém nha!
Ăn xong tối, trời cũng đã hẳn, người ra sân dạo cho tiêu cơm, Hạleech_txt_ngu Hi Lục Ngạn vào bếp.
“Ngươi chỗ kho này bỏvi_pham_ban_quyen giỏ, thả xuống nước đi.”
Lục Ngạn nhướng mày: “Cô muốn tìm có nhiệt độ thấp quản sao?”
“Ừm. giờ nhiệt độ không thấp lắm, để một đêm không nỗi hỏng, đến trưa mai thì là không được.” Hạ Hi nói.
sau có một cái hầm ngầm, nhiệt độ ở đó thấp hơn.” cho biết.
“Thật sao? Chúngvi_pham_ban_quyen ta đi xem thử đi?” Hạ Vân Hi chưa từng thấy hầm bao giờ, nghe nói hầm ngầm mùa đông ấm mùa hè mát, nàng thấy tò mò lắm.
Lục Ngạn một câyleech_txt_ngu đuốc, Hạ Vân Hi rừng nhỏ không mấy bắt mắt phía sau nhà.
Phía sau nhà Lục là một rừng nhỏ, rộngvi_pham_ban_quyen khoảng năm mươi mét, dài ba mươi mét, đó là một vách núivi_pham_ban_quyen dựng . thế nơi này rất kín đáo, ngoài người nhà họ Lục ra, bình thường chẳng có ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới.
Hầm chứa nằm ngay dưới chân núi. Băng qua cánh rừng nhỏ đến sát vách , Lục Ngạn thấy một chiếc vòng sắt đất ở một góc khuất, kéo một cái liền mở ra một lối vào.
Hắn đặt tấm cửa gỗ sang một bên, cầm đuốc soi xuống, để lộ ra một lối thang dẫn dưới.
“Ta xuống trước, cô đi theo .”
Lục Ngạn cầm đuốc xuống, Hạ Vân Hi bám sát theo sau. Cầu thang này đào nghiêng vào lòng , giống như hang độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân tạo xuống .
xuốngbot_an_cap tới , nàng phát hiện cái rộngbot_an_cap lớn biết bao. đâu chỉ là hầm chứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kho hàng cũng không quá . Điều khiến nàng ngạc nhiên tường hầm đều được ốp bằng phiến đá phẳngvi_pham_ban_quyen phiu, trôngvi_pham_ban_quyen cực gọn .
là do thờivi_pham_ban_quyen đã lâu nên trên mặt đá có chút rêu xanh.
“Trời ạ, cái hầm này cao cấp quá.” Hạ Vân Hi trồ, “Để đào được cái thế này chắc không dễ dàng đâu ?”
“Đây do Hồng Bá làm từbot_an_cap khi ta còn nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Lục Ngạn nói, “Đồbot_an_cap cứ lên kia đi.”
Đồ đạc trong hầm không nhiều, có hai cái kệ, phía trong còn vại lớn. Hạ Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hi đặt chậu đồ tay lên kệ, khẽ xoa xoa cánh tay: “Nhiệt độ ởvi_pham_ban_quyen thấp thậtvi_pham_ban_quyen đấy, vài độ thôi. Nhiệt độ hầm chứa có thấp mức này sao?”
“Trong mấy cái vại kia còn ít , nên nhiệt độ mới thấp hơn một chút.” Lục Ngạn .
Vân Hi há hốc mồm: “Bây giờ vẫn còn băng sao?”
“Là băng tích trữ từ mùa đông. Vốn năm nào cũngbot_an_cap để dành chobot_an_cap mẹ , nhưng năm nay sức khỏe của mẹ hơnvi_pham_ban_quyen, Mục Thần Y nói không được lạnh nên số băng đó mới giữ lại đây.” Lục Ngạn thích, “Giờ cũng đã quábot_an_cap nửa rồi.”
Vân Hi dĩ nhiên biết trữleech_txt_ngu mùa đông để dùng cho mùa hè, nhưng kiến thức hạn từ thuyết và ảnh, hình như chỉ có những nhà giàu có xa xỉ như vậy thôileech_txt_ngu phải ?
Cái hầm thế này, phươngvi_pham_ban_quyen pháp trữ băng này, chậc chậc, nàng đột nhiên cảm nhà họ Lục e không hềvi_pham_ban_quyen tầm thường. Chỉ không biết năm đó đã tội với mà phải trốn đến chốn thâm sơnbot_an_cap cùng cốc nghèo này.
“Nếu trong nhà có băng, sao mọi dùng?” Nàng tò mò hỏi.
“Số này dự trữ cho . Mấy đứa trong nhà còn quá bé, sợ chúng không biết chừng mực, hít phải quá nhiều hàn khí sinh bệnhbot_an_cap, nên nhất là mọi người đều dùngleech_txt_ngu.” Lụcleech_txt_ngu Ngạn thích.
Hạ Vân Hi gật đầu tỏ ý đã hiểu. Ở thời đạibot_an_cap này, một trận phong hàn đơnbot_an_cap giản có thể lấy đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng người.
Cất đồ xuôi, hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khỏi hầm. Ngạn đặt tấm ván gỗ về chỗ , nếu không nhìn kỹ thì khó lòng phát hiện ra kẽ hở, càng thể đoán này có hầm. Cộng thêm địa đặc thù và sự che chắn của ngôi nhà trước, ngườileech_txt_ngu lại càng lòng phát hiện.
“Đây đúng là một nơi cất đồ tuyệt .” Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân thưởng, “Hồng chọn điểm thậtleech_txt_ngu tâm huyết.”
Nàng có chút mò về vị Hồng Bá này, tiếc là người đã không còn, tò mòvi_pham_ban_quyen cũng vô dụng.
Hai người theo cửa sau trở về nhà, mấy đứa nhỏ đã rửa chân xong xuôi chuẩn bị đi ngủ. Hạ Hinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng vệ sinh cá một lượt rồi lênvi_pham_ban_quyen giường nằm.
Lục Ngạn vẫn chưa vào, Hạ nằm trên giường phân tích tình hình hiện .
ức củabot_an_cap nguyên chủ, biết đất nước nàng ở gọi Đại Lương, nhưng không nước Lương trong lịch . Thôn Vương gia thuộc trấn , trên trấn Phong là huyện Nhạn Giang, chính là nơi hôm nàng đã đi dạo.
Cao hơn nữa là châu, rồi đến phủ. Hạ Hi cảm thấy thống này cũng đương với huyện, thành phố và tỉnh bây giờ. Có điều nguyên chủ chưa từng đi nên không biết những đó có phồn hoaleech_txt_ngu hay không.
Nàngbot_an_cap thấy huyện Nhạn Giang , nhưng Lục Ngạnleech_txt_ngu nói so vùng xung quanh thìvi_pham_ban_quyen nơi đây vẫn còn khá khẩm hơn, chứng tỏ mức sống tổng của thời này thấp đến nào. Hôm nay ở hiệu thuốc, nàng có qua tủ thuốc, liệu không nhiều, cho thấy y học không mấy phát triển.
Nàng không biết tại sao mình lại đến không gian này. bị ông nội ép học rất nhiều thứ, sau này làm quân y lại thường bị điều đi thực hiện nhiệm vụ như mộtleech_txt_ngu lính tác . Tuy cuộc sống sung túc quả nàng chẳng có thời gian riêng tư cho thân.
Bây giờ đến đây, nàng coi như mìnhvi_pham_ban_quyen đã được “ dự nghỉ hưu”, thời gian sau này là của chínhvi_pham_ban_quyen mìnhvi_pham_ban_quyen, muốn làm gì thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm. Nghĩ , cảm giácvi_pham_ban_quyen cũng không tệ lắm.
“Đang nghĩ vậy?” Lục Ngạn bướcleech_txt_ngu vào, thấy nàng vẫn chưa ngủ bèn hỏi.
Đang nghĩ về tương lai rực rỡ của chị đâu!
“Đang nghĩ chuyệnleech_txt_ngu ngày mai chữa bệnh chobot_an_cap mẹ.”
Lục Ngạnleech_txt_ngu mím : “ chuẩn bị gìvi_pham_ban_quyen không?”
tại thì chưa cần gì. Ngày mai và ngày kia ta sẽ châm và cứu ngải cho mẹ, sau đó tình hình của bà mà đơn, lúc đó ngươi hãy lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huyện bốc thuốc.” Hạ Vân Hi nói, “Nhớleech_txt_ngu theo nhiều bạc chút, dược liệu tốt cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc chắnbot_an_cap không rẻ.”
“Ừ.”
Hạ Hi thấy hắn cởi áo khoác ngoài, nàng vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để đối với việc ngủ chung giường người đàn ông xa lạ, cơ thể bỗng chốc trở nên cứng đờ. Lục Ngạn nhận ra phản ứng củabot_an_cap nàng, im lặng một lát rồi lầnleech_txt_ngu bóngbot_an_cap tối lấyleech_txt_ngu một bộ áo ngắn trong tủ ravi_pham_ban_quyen thay, bảo: “Ta ngoài luyện công một lát, cô trước đi.”
Nói xong liền bước ra .
Hạ Vân Hi hắn rời đi, thở phào nhõm.
Trai đẹp vẫn chỉ nên ngắm từ xa, chứ thể chung giường !
thôi ngủ , sớm dậy sớm, tất cả những giấc ngủ thiếu hụt kiếp trước.
Sáng sớm hôm , nàng dậy nấu cháo thịtbot_an_cap nạc với nấm rừng, dùng bột mì đen mua hôm trước trộn với dại, dùng mỡ lợn chiên được haibot_an_cap lớn bánh áp chảo. nhỏ vừa thức dậy đã bị mùi hấp dẫn, dạ lập cồn cào.
Rõ ràng ăn rất no, không giống như trước toàn phải đi ngủ trong trạng thái bụng đói .
“Đại tẩu, thơm đi!” Lục Vân Khanh chạy vào, nhìn nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng vàng ruộm trên bếp, khẽ nước miếng.
Hạ Vân Hi mẻvi_pham_ban_quyen bánh cuối cùng ra , xoa đầu cô bé nói: “Đi rửa mặt mũi đã, rồi phòng khách ăn .”
” Vâng ạ, đại tẩu.” Lục Vân Khanh vui chạy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài. mọi người vệ sinh , Hạ Vân đã bưng cả cháo và bánh lên bàn.
Mấy đứa nhỏ lần lượtvi_pham_ban_quyen ngồi vào bàn ăn, nhìn bát cháo thịt nạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thơm lừng và những vàng , nấy đều cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút hư ảo.
Chúng bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ có ngày lại nhận được sự chăm sóc đúng nghĩa của người “đại ” từ Hạ Vân .
Lục Ngạn là người cuối cùng , cháobot_an_cap và bánh bàn sững người lát.
Vân Hi múc một bát cháo đưa tận tay hắn: “Ngươi bưng qua cho mẹ trước đi, dạ dày không tốt, bánh này chỉ nên ăn nửavi_pham_ban_quyen . thể nói với bà một tiếng về chuyện lát nữa sẽ bắt chữa bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Lục Ngạn bưng bát đi ra, một sau quay lạibot_an_cap thì thấy Hạ Vân Hibot_an_cap đã xong rồi.
Tốcbot_an_cap độ này thật là
Hạ Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hi thấy hắn thì lau miệng nói: “Ngươi ăn trước đi, ta ngoài chuẩn bị thêm chút.”
Lục ngồi , Minh lên tiếng hỏi: “Đại ca, huynh thật sựbot_an_cap định để đại tẩu bệnh cho mẹ sao?”
“Ừ.”
Minh rất lo lắng: “Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại cavi_pham_ban_quyen, chobot_an_cap dù trí nhớ trước năm mười tuổi của tỷ ấy có khôi phụcleech_txt_ngu được một chút, có thể giỏi hơn Mục Thần Y ? Để tỷ chữa cho mẹ, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?”
Lục Ngạn im lặng một lát, thấy mọi người đềubot_an_cap đãleech_txt_ngu gần xong, bèn bảo Lục Vânvi_pham_ban_quyen Khanh vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục Kỳ ra ngoài, sau đó với Lục Minh, Lục và Lục Vũ: Mục Thần Y nóivi_pham_ban_quyen, nươngleech_txt_ngu chỉ còn được nhiều nhất là một nữa thôi.
Cái gì?! Cả ba người cùng thốtbot_an_cap lênvi_pham_ban_quyen, bị tin tức này làm cho kinh không ít.
Đại ca, nương sẽ không đúng không? Lục Vân Kiều nhìn Ngạn, nước mắt khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngừng rơi xuống, Thần Y không có cách nào saobot_an_cap? Ông ấy phải thần y sao?
Đại ca, Mục Thần Y nói từ lúc nào? Nếu ông không có cách, chúng sẽ Liêu đạileech_txt_ngu phu hơn. Lục Minh nóileech_txt_ngu.
Y thuậtvi_pham_ban_quyen của Mụcbot_an_cap Thần Y là tầm cao mà cácleech_txt_ngu phu ở Châu đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không sánh . Lục Ngạn .
Đại phu ởleech_txt_ngu thành không được thì chúng ta đi phủ thành. Lục Vũ tuy còn nhỏ nhưng khá bình tĩnh, dù khuôn mặt nhỏ nhắn bệch đã tiết sự hoảng loạn trong , Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành chắc chắn có cách chữa khỏi cho nương.
Lục Ngạn nhìn đôi mắt đỏ hoe của ba đứa emvi_pham_ban_quyen, khẽ thở một tiếng, nói: Mục Y đây chính đại phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ thành, sau này mới đếnleech_txt_ngu trấn Nhạn Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.
Ba đứabot_an_cap nhỏ im , Lục Vũ mím môi: dù lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, cũng không thể để dày vòbot_an_cap nương. Lang băm sẽ chữa chết người mất.
Tuổi của cô ấy đúngbot_an_cap là không khiến ta tin vào y thuật, nhưng ấy là người nói ra chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nương chỉ còn chưa đầy một năm nữa. Lục Ngạn nói, Ta đã hỏivi_pham_ban_quyen quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thần Yvi_pham_ban_quyen, ấy nói nếu có người nhìn ra được tìnhleech_txt_ngu trạng của nương thì có thể thử một lần.
Lục Minh Lục Vân Kiều trợn mắt, Lục Vũ nhíu mày: Liệu có phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta nghe lỏm được từ đâu không?
Chuyện này ngay cả em biết, cô ấy làm sao biết được? Lục Ngạn nói.
Lục Vân Kiều lau nước mắt trên mặt, hỏi: Đại ca, đại tẩu nói tẩu ấy có thể chữa khỏi bệnh cho nương ?
Cô ấy nói ít chữa được bảy tám phần, như vậy có thể sống thêm mười mấy năm nữa. Lục nói, Mục Thần Y đã nói tình hình của nương hiện giờ không còn lạc quan, nếu có phương pháp điều trị thì phải thực sớm càng tốt. Nếu còn kéo dài, evi_pham_ban_quyen rằng sẽ thật sự chữa.
anh trai nói vậy, nước mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục Vân càng rơi dữ hơn: bây giờ có thể để tẩu thử sao?
Cô ấy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìnhleech_txt_ngu trạng của nương, chúng chỉ có thểvi_pham_ban_quyen cược một phen. Lục Ngạn dặn dò, nói với các em này là muốn em đừng khó dễ cho tẩu. Các em mau thu lại nước mắt đi, đừng để tiểu tiểu Lục biết, cũng đừng để nương nhận ra điều gì. Nếu lúc nào không kiềm chế được thìvi_pham_ban_quyen đừng đến trước mặt nương.
Vâng vâng. Lục Kiều cuống lau mắt, Nếu thật có thể chữavi_pham_ban_quyen khỏi nương, bảo muộileech_txt_ngu hầu hạ tẩu ấy cả đờivi_pham_ban_quyen muội cũng cam lòngbot_an_cap.
xoa đầu bé: Các ở đây một lát ra ngoài. đi cô ấy có giúp đỡ gì khôngbot_an_cap.
Ba người tâm trạng vẫn chưa ổn định nên cũng không đi .
Hạ Vân Hi ở trong sân trùng kim , thấy anh đi ra, cô khôngleech_txt_ngu hỏi bọn họ vừa nói gì trong phòng mà nói: dùng chỗ sót lại của chàng rồi.
Lục Ngạn không bận tâm chút rượu trắng đó, hỏi: Có ?
Không cần.
Hạ Vân không yêu cầu, Lục Ngạn liền đứng bên cạnh quan sát. Sau khử trùng bộ kimleech_txt_ngu , cô lại ngải cứu ra kiểm tra số lượng. bị xuôi, cô lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi bốc mộc nhĩ .
Cái này là để chữa bệnh cho nương sao? Lục Vũ không biết đã ra ngoài từ lúc nàoleech_txt_ngu, nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những miếng mộc kia hỏi.
Không phải. Đây là để trưa.
Buổi trưa không cần ăn cơm. Vũ nhàn nhạt nói.
Nhà họ Lục trước đây nghèo , nên cũngvi_pham_ban_quyen lược bớt. Nhưng thấy Lụcvi_pham_ban_quyen Vũ không ngạc nhiên, có lẽ trước khi Hồng Bá , họ Lục hẳn cũng ngàyleech_txt_ngu ba .
Các em đều còn nhỏ, đang tuổi lớn, phải ăn no thì mới có mà cao lớn được. Hi nói, Ăn không đủvi_pham_ban_quyen no, sau này các emvi_pham_ban_quyen sẽ thành lùn cả đấy.
Hảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Lục Vân Khanh nghe thấy lời cô thì thốt lên kinh , đôi mắt đỏ hoe nói: Hèn Tứ Nhanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại hơn muội, hóa ra vì bạn ấy ăn nhiều hơn muội. hu, muội muốn làm nấm lùn đâu.
Hạ Vân Hi thấy cô bé khóc đáng thương, tới bế lên, dỗ dành: Khanh Khanhleech_txt_ngu đừng khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau này tẩu chovi_pham_ban_quyen em nhiều món , em cao lớn !
Lục Vân Khanh sụtbot_an_cap sịt : không thành nấm chứ?
Đại chắc chắn để em thành nấm lùn đâu. Hạ Vân xoa cô bé trấn an.
Lúc này Lục Vân Khanh mới mỉm cười.
Lục Vũ thì liếc nhìn Lục Minh một cái, thầm nghĩbot_an_cap đại ca và nhị ca khá cao, lại thấp bé, có vi_pham_ban_quyen trước đây cuộcbot_an_cap sống tốt, ăn no, còn hai năm ăn không đủ nên mình không lớn không?
Vân Hi dỗ dành Lục Vânvi_pham_ban_quyen Khanh xong, lúcleech_txt_ngu Liễu thị đã ăn cơm xong được hơn nửa canh giờ, có thể bắt đầu liệu.
Sau một hồi náo động, cảm xúc Lục và Lục Kiều cũng đã dịu đi nhiều. Thấy cô sắp đầu trịvi_pham_ban_quyen liệu, tấtleech_txt_ngu mọi người đều chen chúc vào trong phòng của thị.
Hạ Vân cũng không đuổi ai ngoài, cô nói với Liễu thị: Nương, con bắt mạch cho người lần nữa.
Hai ngày trước đã bắt mạch Liễu , lần này tình hình cũng không có thay đổivi_pham_ban_quyen gì lớn.
Nương, tình trạng của ngườibot_an_cap hiệnbot_an_cap giờ vẫn cònvi_pham_ban_quyen khá tốt, lát nữa sẽ châm cứu cho người, sau đó ngải hơ một chút, bốc ít thuốc uống là được. Hạ Vân Hi nói với Liễu thịbot_an_cap, Hiện giờ thời tốt, khi đôngvi_pham_ban_quyen là có phục hồi được phần.
Liễu thị vốn dĩ không tin Hạ Vân biếtleech_txt_ngu chữa bệnh, chỉ vì Lục Ngạn bảo bà cứ thửbot_an_cap xem nên bà đồng ý. Bây giờ nghe Hạ Vân Hi nói nhẹ nhàng như vậyleech_txt_ngu, bà càngvi_pham_ban_quyen cảm thấy cô đang nói .
Hạ Vân Hi không biết suy nghĩ củabot_an_cap bà, quaybot_an_cap sang nói với Lụcbot_an_cap Ngạn: Châm cứu cần phải cởi áo, tam muội ở lại là được, người ra ngoài đi.
Lục Ngạn gật đầu với , dẫn những người khác ra ngoài.
Hạ Vân bảo Kiều giúp Liễu thị cởi áo, phải cởi trước gái và conleech_txt_ngu , Liễu không tự nhiên.
Hạ Vân Hi nhận ra sự túng của bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, liền nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Nương, chúng ta đều là nhân với nhau, có gì phải đâu, người cứ thả lỏng ra.
Nói xong, cô dùng khăn thấm rượu mạnh lau sạch da cho bà, rồi lấy kim châm .
Liễu thị làm sao mà thả lỏng được, thấy cô lấy ra những cây kim dài vậy, trong càng thêm sợbot_an_cap hãi.
Hạ Vân đã gặp quá nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhânbot_an_cap như thế này, cô trấn an: Nương, cây kim này nhìn dài vậy thôi chứ không đau đâu. Nhiều nhất chỉ có cảm giác là lạ, kiểu như hơi căng tức . yên tâm đi.
Liễu không làm nữa, Lục Kiều liền nắm lấybot_an_cap tay , : Nương, người cứ nắm tay con, sẽ không sợ nữa đâu.
Lục Vânvi_pham_ban_quyen Kiều nhìn thấy những cây kim dài kia cũng sợ, nhưng nghĩ đến việc Thần Y nói nương chỉ cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một thọ mệnh, dù sợvi_pham_ban_quyen cô bé cũng để chữa trị.
Hạ Vân Hi biết ai châm cứu lần đầu cũng đều sợ, nên không giải nhiều mà trực tiếp hạ châm.
Liễu cònleech_txt_ngu đang mải do dự thì kim đãvi_pham_ban_quyen đâm xuống rồi, thật sự khôngleech_txt_ngu đau chút . như cô nói, hơi căng một , cái đau đó còn không bằng bị kiến cắn.
Thậtvi_pham_ban_quyen sự không đau lắm. thị không kinh ngạc, Nhưng mà, saobot_an_cap thế được?
Mấy cây châm này chỉ là trông thì sợ thôi. Hạ Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hi nói: Nương, người nằm ngay ngắn, con phải tiếp tục châm cứu cho người đây.
Liễu thị gật , trong lòng đã thả lỏng hơn .
Bấtleech_txt_ngu kể cách trị có hiệu quả hay không, nhấtleech_txt_ngu thì chẳng thấy đau.
Vân Hi nhanh châm kim khắp người bà một con nhím, thỉnh xoay xoay búng nhẹ vào những kim , khiến thị và Lục Vân Kiềuvi_pham_ban_quyen không tò mò.
Đại tẩu, tỷ kimbot_an_cap đó làm gì vậy? Lục Vân Kiều tò hỏi.
Cái này gọi là vê kim, để kích thích huyệt đạo nhằm đạt được hơn. Vân Hi đáp.
Vậy tại sao thỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoảng tỷ lại búng vào ?
Các huyệt đạo khác , kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cỡ kim khác nhau thìbot_an_cap cách thức kích thích cũng khác nhau. Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Hi giải thích.
Ồ. Lục Vân : Hìnhbot_an_cap như hơi phức tạp một .
Cũng không hẳn, có khẩu quyết cả đấy. Hạ Vân nói.
Đại tẩubot_an_cap, tỷ có dạy không? Lục Vân Kiều hỏi, nói xong lại chút ngượng ngùng.
Muội từng nói các y quán trên trấn hay trên huyện đều không dễ dàng nhận đồ đệ, nói chi đến việcbot_an_cap truyền dạy y thuật. tự ý đề đạt thế này, chắn đại tẩu sẽ đồng ý đâu.
nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, muội còn là phận nữ nhi.
Muội muốn sao? chứ! Hạ Vân đáp lời: Đợi sau này thời gian, ta sẽ dạy muội.
Lục Vân Kiều nhìn nàng: Thật sự có thể sao?
Tất nhiên được. Hạ Vân nói: Muộileech_txt_ngu muốn , tại sao ta lại không dạy? Chỉ là học rất khô khan, nếu muội đã học thì phải kiên trì đến cùng.
Muội sẽ làm được. Lục Vânvi_pham_ban_quyen Kiều phấn khích nói: Muội nhất định sẽ làm được.
Vân Kiều muốn học, trong đợi, nàng liền giảng cho muội ấybot_an_cap nghe về các huyệt đạo. Hôm châm những huyệt nào, tác dụng gì, đều nói hếtbot_an_cap, sau đó còn thích huyệt đạo là gì.
Lục Kiềubot_an_cap lần tiên biết cơ thểbot_an_cap con người lại kỳ như , ánhleech_txt_ngu mắt tràn đầy sự mới mẻ. Muội ấy cũngleech_txt_ngu cố nhớ những huyệt đạo thườngleech_txt_ngu dùng mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạ Vân Hi chỉ.
Đến giờ, Vân Hi rút kim ra: Nương, tiếp theo con sẽ cứu ngải . Lần đầu cứu ngải thể sẽ có phản ứng chịu như buồn nôn hay , đóvi_pham_ban_quyen tượng bình thường. Cứu thêm vài lần nữavi_pham_ban_quyen sẽ ổn .
Đại tẩu, tại lại có như vậy? Vân Kiều hỏi.
mạch vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huyệt đạo của bị tắc nghẽn nhiều, cứu ngải sẽ dẫn dắtbot_an_cap cơ thể thông chỗ bế tắc đó. Khí của cơ nên dễ dẫn thiếu máu thiếu khí ở những chỗ khác, gây ra khó chịu. Hạ Vân Hi giảibot_an_cap thích: Sau vài lần cứu ngải, thể thông suốt thìleech_txt_ngu tự sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết thôi.
Liễu thị thấy Hạ Vân Hi nói năng mạch lạc, đạo lý ràng, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng không khỏi ngạc.
thì bà từng qua, nhưng vì là phận nhi, mà đại phu toàn là nam nhân bà chưa bao giờbot_an_cap châm cứu. Nhưng bà sống bấy nhiêu năm nay, cũng chưa từng nghe qua cách chữa bệnh bằng cứu này.
Hạ Vânbot_an_cap Hi bảo Lục Vân Kiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net pha bát nước đường cho Liễu uống, Vân Kiều vừa ra đã bị mọi người vâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Tam tỷ, bên trong thế nào rồi? Sao tỷ lại ? Vũ hỏi.
Đạibot_an_cap tẩu vừa châm cứu cho nương xong, lát nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải cứu ngải. Tỷ ra cho nương bát nước . Lục Vân Kiều nói.
Tinh hiện thế nào? Lụcvi_pham_ban_quyen Ngạn hỏi.
Vẫn tốt ạ.
Lục Minh vẫnvi_pham_ban_quyen chưa tin vào y thuật của Hạvi_pham_ban_quyen Vân Hi: Đại tẩu thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sựbot_an_cap biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu sao?
Tất nhiên rồi. tẩu biết lắmleech_txt_ngu, tỷ ấyleech_txt_ngu còn nói sau này sẽ dạyvi_pham_ban_quyen y cho tỷ nữa cơ! Lụcbot_an_cap Vân Kiều đã tận mắt kiến bản lĩnh của Hạ Vân Hi nên càng thêm tinleech_txt_ngu tưởng: Tỷ đi pha nước đường cho nương đây.
Thái của muội ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người yên tâm hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều.
Muội ấy bưng bát nước đường vào, sau khi Liễu thị , Hạ Vân Hivi_pham_ban_quyen bắt đầu cứu ngải cho .
Phía trước sau, trên trước dưới . Vì mỗi lần có thể hai huyệt, mỗileech_txt_ngu huyệt mất một khắc đồng hồ, nàngvi_pham_ban_quyen phải mất hơn nửa canh giờ mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngải xong.
Trong lúc cứu ngải, tình trạng củaleech_txt_ngu Liễu thị vẫn ổn, chỉ hơi mặt một không có gì khó chịu khác. Vân Hi bảo bà đi ngủ, sau khi kết thúc liền đắp chăn cẩn thận chobot_an_capvi_pham_ban_quyen, rồi nhẹ nhàng cùng Lục Vân Kiều bước ra ngoài.
Mọi người trong sân tức , Hạ Vân Hi nói: Tình củabot_an_cap nương khá ổn, hiện giờ người đã ngủ rồi, khi người lại người hãy vào thăm. Lục Ngạn, ta cần viếtbot_an_cap đơn .
Đileech_txt_ngu theo ta.
Lục Ngạn dẫn nàng đến phòng của , nơi này bình thường khóa kín, nguyên chưa bao vào, Vân Hi cũng làvi_pham_ban_quyen lần đầu tiên đặt chân đến.
Ngạn bày sẵn bút mực nghiên rồi để nàngbot_an_cap viết, Hạ Vân Hi vừabot_an_cap bút lên đã lại.
Chữ thư nàng từng học qua, nhưng là chữ phồn thể, nhận mặt chữ hết được.
đó, ta xấu lắm, hay là để chàng . Hạ Vân Hi đứng dậy, nhét bút vào tay : đọc, chàng viết.
Lục Ngạn ngồi xuống, Hạ Vân Hi đọc gì hắn viết nấy.
Nhìn thấy nét chữ của , Vân Hi không khỏi trầm trồ.
Chữ của quá đẹp, nét ngang bằngvi_pham_ban_quyen, nét sổbot_an_cap , cứng đầy lực, hơn nữa chữ đều tăm tắp như thể bản in .
Chà, chữ của chàng sự rất đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. thành khen ngợi.
Lụcvi_pham_ban_quyen Ngạn thường xuyên đi bốc thuốc cho Liễu thị, hắn nhìn qua là biết phần lớn các thuốc có tác dụng gì. Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài vị thuốc hắn quen thuộc, nhưng thể khẳng định đơn thuốc này không phải nàng viết bừa.
nhiên, chi phí bốc thuốc này chắc cũng không rẻ.
Hắn gấp đơn thuốc lại: Ta để lão nhị đi huyện một chuyến.
Nếu có thể, hãy mua thêm một ít dược liệuvi_pham_ban_quyen vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hạleech_txt_ngu Vân lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báobot_an_cap thêm tên vài vị nữa: Những này dùng để canh dưỡng , đừng để lẫn lộn với thuốc đơn nhé.
Ừm. Lục Ngạn ra , giao đơn thuốc cho Lục Minh, lại đưa bộ bạc nhà chobot_an_cap đệ ấy, bảo đệ ấy lên huyện bốc thuốc.
Đợi một lát hãyleech_txt_ngu đi. Tẩu rán cái bánh cho đệ mang theo dọc đường. Hạ Vân Hi nói xong liền vào bếp.
Lụcvi_pham_ban_quyen có mười hai tuổi, đang tuổi ăn lớn, không ăn no sao được.
Lục Minh định nói cần, nhưng món bánh rán nay, đệ ấy lại thôi.
Làm bánh rán rất nhanh, Vânbot_an_cap Hi sớm đã rán xong mấy cái bánh, dùng lá lại, còn cho đệ ấy một ống tre nước, tất cả bỏ vào gùi.
Bánh để đi đường đói thì ăn, ngoài ra có chuẩn bị thêm ít nước đun sôi để nguội, thì uống . Nướcleech_txt_ngu dưới mương rãnh đường sao cũng không vệ sinh. Hạ Hi nói, rồi thuận miệng dặn dò: Đi đường chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý nhéleech_txt_ngu.
Lụcbot_an_cap Minh Hạ Vân Hi làm những việc này một cách tự nhiên, đệ bĩuleech_txt_ngu môi, cuối cùng cũng đáp một ừ rồivi_pham_ban_quyen cõng gùi ra khỏi sân.
Hiện giờ thờileech_txt_ngu tiết nóngbot_an_cap , giữa trưaleech_txt_ngu nắng sẽ to hơn, nếu đường gặp xe bònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cứ ngồi xe mà . Hạvi_pham_ban_quyen : cũng đợi đệ bốc thuốc về sắc đấy.
biết . Lục Minh này đápleech_txt_ngu lại một câu rồi mới xuống núi.
Đệ ấy không sợ nóng, nhưng ngồi xe bò sẽ nhanh hơn nhiều, nghĩ đến việc đang đợi thuốc về, nếu gặp xe bò thì ngồibot_an_cap vậy.
Đại tẩu! Khanh lại, ômleech_txt_ngu lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân Hạ Vân Hi, rất tươi.
Hạleech_txt_ngu Vân gõ nhẹ cái đầu nhỏ của cô bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cười hỏi: vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ này, có chuyện đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mừngbot_an_cap sao?
“Không có ạ, chỉ là muội thấy đại tẩu vậy thật tốt, muội thích tẩu của bây giờ lắm!” Lục Vân leech_txt_ngu hì nói.
Hạ Hi véo nhẹ cái mũi nhỏ cô bé, trêu : “Giờ tabot_an_cap là bỏ chạy sao?”
“Không chạy, không chạy đâu, thấy đại tẩu là muội muốn hôn mộtleech_txt_ngu cái cơ.” Nói đoạn, cô bé Hạ Vânleech_txt_ngu Hi xuống, hôn chùn chụt mặt .
Lục Vân tính tình thuần, cảm nhận về sự thay đổi của Hạ Vân Hi là trực quan nhất, cũng biết bày tỏ nghĩ một cách thẳng thắn nhất.
Kiếp trước Hạ Vân Hi con một trong gia đình có truyền thống Đông y lâu đời, ông bà nội đều là người truyền thống cổ hủ, nhỏ đã bắt nàng học đủ thứ, ngoàivi_pham_ban_quyen y thuật còn có cầm kỳ thi họa.
Nàng sống ông bà từ , vì hiếu thảo phần lớn thời gian đều làm theo yêu cầu của họ. Việc chọn Tây y đại học làm bác sĩ quân y có lẽ là lần hiếm nàng làm trái ý ông .
Môi trường sống như vậy nàng trước đây khi xúc với trẻ con, nhìn mấy đứa nhỏvi_pham_ban_quyen đáng yêu thế nàyvi_pham_ban_quyen, nàng biệt yêu thích.
“Đại tẩu, trưa nay chúng ta ăn mộc nhĩ ?” Ngoan ngoãn được một lúc, bản tính ham ănbot_an_cap củabot_an_cap Lục Vân lại trỗi dậy.
“Lão có nhà, trưa nay không mộc nhĩ, đại tẩu làm cán tay cho muội ăn nhé?”
Lụcbot_an_cap Vân nghiêng đầu hỏi: “Mì cán tay là gì ạvi_pham_ban_quyen?”
muội sẽ biết thôi.”
Làmvi_pham_ban_quyen tay dễ thì dễbot_an_cap, nhưng lại thuộc rất nhiều vào kỹ thuật nhào bột, bột nhào kỹ thì sợi mì nấu ra mới dai ngon.
“Lục Ngạn, chàng giúp ta vào hầm lấy qua cất vào ra đây mộtleech_txt_ngu chút.” Hạ Vân Hi nói với Lục Ngạn một tiếng rồi đi vào bếp.
Nàng thao tác rất nhanh, nước kho gia vị, tháibot_an_cap thêm ít phì tràng lên trên, thế món mìvi_pham_ban_quyen cán tay phì tràng hoàn thành.
Mì tuy đơn giản nhưng hương thơm khiến mấy đứa nhỏ cứ phảivi_pham_ban_quyen nuốt nước miếng .
Vừa Liễu cũng tỉnh giấc, Hạ Vân Hileech_txt_ngu Lục Ngạn mang vào cho bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , sau đó cả nhà mới bắt đầu dùng bữa.
Gia giáo nhà họ Lục thực sự rất tốt, thèm đến mức không chịu nổi nhưng động tác của mấy vẫn rất nhã nhặn, chỉ có Hạbot_an_cap Vân Hi là ăn uống khoáng nhất.
Hạ Vân Hi đặt bát xuống, hơi tiếc nuối nói: “Tiếc là không có , nếu không ăn mới đã đời.”
“Ớt là cái gì ạ?” Lục Vân Kiều hỏi.
Hạ Vân Hi mô tả qua về trái ớt, Lục Vân Kiều liền nói: “Đây chẳng phải là quả quỷ trên núi sao?”
“Quả quỷ?”
, đúng như đại tẩu nói luôn, lần trước ca đã thử rồi, mộtleech_txt_ngu quả mà khó chịu đấy ạ.”
Mắt Hạ Vân Hi sáng rực lên: “Các muội thấy ? Mau dẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đi xem.”
Lục Vân Kiều: “ trước muội đi cùng ca vào núi thì thấy, chắc chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại ca mới biết ở đâu thôi.”
Hạ Vân Hinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền nhìn về Lục Ngạn.
“Ăn xong ta dẫn cô đi.”
“Đượcbot_an_cap, chàng cứ thong thả ăn, không vội.” Vân Hi nói miệng thì vậy, nhưng mắtbot_an_cap cứ chằm chằm Lục , khiến hắn không tự chủ được đẩy nhanh độ.
Lục Ngạn ăn xong, Hạ Vân Hi đã đứng sẵn ở sân, đeo gùi chờ đợi.
Lụcleech_txt_ngu Ngạn: “”
Nơi Lục Vân Kiều nói khá xa, phải vượt qua hai phía sau tìm thấy một vạt ớt trongbot_an_cap một khe núi. Nhìn thấy đó, Hạ Vân Hi phấn khích đến mức muốn ngửa mặtvi_pham_ban_quyen lênleech_txt_ngu trời hú dài một tiếng.
Là một người không caybot_an_cap không vui, mấy ngày nay miệng nàng nhẽo vô cùng, kho cảm thấy không ngon . Giờ có ớt rồivi_pham_ban_quyen, lại còn cả vùng rộng thế này, nàng cảm thấyvi_pham_ban_quyen mình như đang ở thiên đường phúc.
“Đây bot_an_cap cái thứ ớt ?” Lục hỏi.
“Ừm ừm.” Vânleech_txt_ngu gật đầu lia lịa, “Mấy quả đỏ kia lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, hái được rồi.”
Hạvi_pham_ban_quyen hái một , cắn ngay một , cay đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước mắt trào ravi_pham_ban_quyen, vừa phì phò vừa không ngừng tay.
ống tre đựng nước đưa , nàng lấyvi_pham_ban_quyen uống ực hai ngụm mới thấy đỡ hơn.
Ớt ma quỷ !
Nàngvi_pham_ban_quyen thích đi mất!
Chỉ là nguyên thân chưa từng cayvi_pham_ban_quyen, nhất thời chịu không nổi.
Ngạn nhìn nàng vừa khóc cườivi_pham_ban_quyen, không tài hiểu nổi suy của nàng.
Hạ Vân Hi đợi miệng dễ chịu hơn một chút là lao vào hái những quả đỏ. Vạt ớt trênleech_txt_ngu sườn dốcvi_pham_ban_quyen nhỏ, tính quả chín đãleech_txt_ngu được đầy một gùi.
Lục Ngạnvi_pham_ban_quyen nhắc nhở: “ thế này, ăn không hết đâu.”
“Không sao, phơi khô làm thành ớt khô thì để được lâu. Hơn có thể làm tương nữa.” Hi nhìn đám ớt , đầu đã nảy ra bao nhiêu ý tưởng.
Lục Ngạn cũng mặc nàng, giúp nàng cõng một gùi ớt về. Về đến nhà thì Minh lại, Lục Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiều đangleech_txt_ngu sắc thuốc.
Thấy Lục Ngạn về, Lụcvi_pham_ban_quyen Minh gọi họ vào trong , nói: “ ca, đại , hôm nay bốc hết nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạc. Đây mới chỉ là lượngbot_an_cap dùng cho mười ngày thôi.”
Mười ngày đã nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượng , dược liệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này quả thực đắt đỏ không phải dạng vừa.
“Đơn thuốc ta có vài vị khá hiếm, giáleech_txt_ngu không thấp đâu. Nhưng cũng chỉ đắt trong hơn một tháng thôi, nhiều nhất là hai tháng sau sẽ dùng liệu đắtbot_an_cap tiền như thế nữa.” Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Hi tính toán, trong tay còn hơn mươi bạc, đủ dùng cho một hai tháng .
“Chuyệnbot_an_cap bạc nong không cần lo, ta sẽ giải quyết.” Lục Ngạn thản nói.
.” Lục Minh đáp một tiếng, mím môi nói: “Đại ca, hôm nay các bạn cùngbot_an_cap học ở thư viện, họ bao huynh mới quay lại .”
Lục không đáp .
“Đại ca, huynh thực sự không đến thư viện nữa sao?” không cam lòng hỏi.
“Ừ.”
Ngạn đápbot_an_cap một rồi đi ra ngoài, Hạ Vân Hi quay đầu , thấy cậu nhóc Lục Minh thế mà lại đang rơm rớm mắt, thấy nàng nhìn thì ngại ngùng đi ra .
nhớ lại, việc Lục Ngạn ở thư viện thì nguyên thân không hề hay biết. như khi người thành thân, Lục chưa từng nhắc đến chuyện học hành.
Hóa ra, hắn theoleech_txt_ngu tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư viện ? Trước đó nàng cứ hắn chỉ học ở một thục nào thôi.
Thành Nhạn Giang một tòa thư viện tiếng trong cả phủ quận, bởi vì trưởng là kinh thành lão hương, nghe nói từng vào đến Lâm viện, người từ các châu khác cũng mộ danh tìm đến không ít.
Muốn vào viện đó, ít nhất phải là Đồng . Còn tư thì cần đưabot_an_cap tiềnbot_an_cap là vào .
Vậy , Lục Ngạn là mộtleech_txt_ngu Đồng sinh cơ đấy!
, kín tiếng thật, đúng là không nhận raleech_txt_ngu.
Tuy nhiên, tình cảnh nhà họ Lục hiện tại, Lục Ngạn chắcleech_txt_ngu là không định tiếp tục đileech_txt_ngu họcleech_txt_ngu nữa.
Lục Ngạn cũng mới chỉ mười sáu, mười bảy tuổi thôi, một Đồngvi_pham_ban_quyen sinh trẻ tuổi thếvi_pham_ban_quyen này ở thờibot_an_cap đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả là hiếm có.
Nếu không đi học thì thật đáng . Nếu sau này có tiền, mình sẽ giúp đóng học phí, không vậy chuyện hòa ly có dễ dàng hơn không.
“Đại , tốileech_txt_ngu nay chúng ta ăn gì ạ?” Lục Vân Kiều thò đầu vào hỏi.
đãbot_an_cap sắp tối rồi, không nấu nhanh là lát nữa sẽ không nhìn thấy gì nữa.
“Đi , nay ăn mộc xào thịt hồi oa.” Hạ Vân Hi nghĩ đến ớt mới hái về, nước miếng đã muốn ứa ra, nàng dắt Lục Vân Kiều đi vào bếp.
Đầu tiên là nấu cơm, sau bốc một nắm làm tương ớt băm, rồi lấy miếng thịt ba từ hôm ra xào cùng mộc nhĩ. Xào xong, nàng múc phần lớn rabot_an_cap đĩa, để một phần nhỏ, thêm một thìa nhỏ ớt vào đảo vài cái rồi mới cho riêng. Tiếp đó là phì tràng xào lăn, chiên thêm một đĩabot_an_cap bánh đen, nấu một canh rau dại, bữa thế xong xuôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hạ Vân Hi bưng thức lên, mọi vừa ngửi mộc nhĩ xào thịt có bỏ ớt đãleech_txt_ngu bắt đầu sặcleech_txt_ngu sụa.
Đây là kếtleech_txt_ngu quả khi nàng thấy mọi từng ăn cay nên chỉ vào một .
không bỏ ớt. Đĩa này thì một chút, nếu mọi người sợ cayvi_pham_ban_quyen thì đĩabot_an_cap không .”
Nói xong, nàng tự gắp một miếng mộc nhĩ có , nếm vị , khắc này nàng cảm mình sự sống lại.
Những người khác banbot_an_cap đầu đều không dám đụng vào , cả đều gắp đĩa không . đĩa thức ăn quét , Lục Minh vẫn chưa ăn đã , Hạ Vân Hi ăn ngon như , bèn thử ăn một miếng ớt.
Ngonleech_txt_ngu tuyệt!
Lục Minh cảm thấy mộc nhĩ và thịt ba chỉ xào ớt càng thơm hơn, vả giốngbot_an_cap lần trước mình tự thử đến mức cay sưng cảvi_pham_ban_quyen miệng, mức độ nàyleech_txt_ngu vẫn có thể chấp nhận được, thế là hắn lại gắp miếng thứ hai.
Mấy người còn lại thấy hắn không sợ nữa, cũng đều ănleech_txt_ngu một chút.
quá, chỉ là cáibot_an_cap miệng hơi khó chịu thôi.” Lục Vân Khanh vừa hà hơi vừa nói.
Hạ Vân Hi đưa cho cô bé nước đun sôi để nguội đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuẩn bị : “ còn nhỏ, cay thấy chịu thì đừng ăn nữa.”
“Ngon !” Lục Vân Khanh uống nước lại ăn thêm một miếng.
Hạ Vân Hi sợ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn vào sẽvi_pham_ban_quyen đau bụng nên không địnhbot_an_cap cho quá nhiều. May đồ ăn cũng chỉ có chừng đó, mấy người gắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm vài đũa là hết sạch.
“Nội tạng xàobot_an_cap tái như thế này cũng ngon hơn nhiềuvi_pham_ban_quyen.” Lục Minh nói.
Thế rồi, mấy chốc, nội cũng biến mất.
Có cơm trắng, có bánh áp chảo, thêmvi_pham_ban_quyen canh rau dại và mộc nhĩbot_an_cap , tối nay lại là bữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net no nê.
“Đại tẩu, ngày mai chúng ta ăn gì?” Vân Khanh hỏi.
“Vừa mới buông đã nghĩ đến ngày mai .” Hạ Vân Hi đưa tay gõ nhẹ vào đầu cô bé: “Chuyện mai ngày mai tính, giờ ta cũng chẳng biết ăn gì. nay ănleech_txt_ngu nhiềuvi_pham_ban_quyen này, ra sân dạo cho tiêu thực đi.”
Thế , mấy đứa trẻ đều ra sân đi dạoleech_txt_ngu cho xuôi bụng.
Ngày hôm sau, Hạ Vân Hi châm cứu và bọc ngải cho Liễu thị trước, sau đó nhìn giỏ ớt mà trầm , có người gõ cửa nàng cũng không chú ý tới.
Lục Vân Kiều mở cửa, thấy ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài liền quay đầu gọi: “Đại tẩu, có ngườileech_txt_ngu tẩu này.”
Hạ Vân Hi đầu , ồ, đây chẳng Nhị Nha, kẻvi_pham_ban_quyen đã dụ nguyên thân tư bôn sao?
Vương Nhị Nha Hạ Hi, mỉm cười về phía nàng: “Vân Hi, tỷ đang làm gìleech_txt_ngu thế?”
, sao muội lại tới ?”
“Lần trước tỷ bị thương , muội đến thăm tỷ.” Vương Nhị thấy thái độ của nàng với mình nhạt hơn hẳn kia, liền giải thích: “Mấy ngày nay ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoại muội bị bệnh, cùng qua đó, hôm qua mới về. Vân Hi, mấy ngày nay muội khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thăm được, tỷ đừng muội .”
“Ta không giận.” Hạ Vân thản nhiên nói.
“Vân Hi, chúng ta ra ngoài hái đi?” Vương Nhị Nha rê.
Hạ Vân Hi , mỗi lần nguyên thân và Vương Nhị có chuyện gì mờ ám muốn nói đều dùng cái cớ này. Hạ Vân Hi biết ả ta có chuyện muốn nói nên đi theo ra ngoài, nhưng không đi , chỉ đứng ngay đoạn đường nhỏ xuống núi.
“Vânleech_txt_ngu Hi, tỷ”
Nhị Nha, theo vai vế trong thôn, muội nên gọi ta một tiếng Lục đại tẩu.”
“Lục đạibot_an_cap ? Vân Hi, sao tỷ lại” Vương Nha bị lời của nàng làm cho kinh , thức khẽ một tiếng, chợtvi_pham_ban_quyen nhớ đây là bên ngoài Lục gia nên lập tức hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấp , vào nàng thì thầm: “Vân Hi, chẳng phải không cho muội gọi là Lục đại tẩu sao?”
“Đó trước kia, ta nghĩ thông suốt rồi, cảm thấy ở đây cũng .” Hạ Vân Hi : “Dù Lục Ngạn cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuấn tú như , lại biết lo cho gia đình, chắc chắn sẽ là một người chồng .”
“Nhưng không phải Lục gia quá nghèo sao?” Vương Nhị Nha nói: “Cứ thế này này tỷ tính sao đây?”
Hạ Vân Hileech_txt_ngu nhìn mặt đầy vẻ đồng nhưng đáy mắt lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không giấu được sự đố kỵ củaleech_txt_ngu ả, thầm thời đạivi_pham_ban_quyen này thật sự trưởng thành sớm đến đáng .
Một cô bé mười banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười bốn tuổi, ở kiếp mới vừa lên hai nhỉ? Vậy mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại này đã hiểu biết hết thảy, còn biết lắt léo mưu đồ, và cả người không máu!
Nàng nhún vai: “Còn tính sao nữa? Cứ , dù sao cũng chẳng chết đóibot_an_cap được.”
Vương Nhị Nha sốt ruột: “ tỷ không nữa ?”
“Ừm. Không đi nữa.”
“Vậy Hoàng công tử sao? Trước đây tỷ hắn lắm mà.”
Hạ Vân Hi lắc đầu: “Ta với hắnvi_pham_ban_quyen tổng cộng mới nhau vài lần, có thể thích hắn ?”
Vương Nhị Nha thốt lên: “Hôm không phải tỷ định bôn với hắn sao?”
“Làm sao có thể?” Hạ Vân Hi kiên quyết không thừa nhận đó: “Ta chỉ là muốn lên trấn, cờ gặp .”
“Nhưng mà”
“Nhưng mà cái ? lẽ hắn nói với đưa ta đi tư bôn?” Hạ Vân Hi nghiêng đầu: “ hệ hai tốt đến thế cơ à?”
“Làm sao có thể!” Vương Nhị Nha không cần suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ liền phủ nhận. Đó người ông ả tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạ Hi, sao ả có thừa nhận quan hệ giữa và hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt đến mức nói những lời này.
Hạ Vân Hi cười như không cười hỏi: “Vậy hắn không nói với muộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đưa đi tư bôn, sao lại khẳng định chắc nịch là ta định đi tư bôn?”
Vương Nhịvi_pham_ban_quyen Nha vô thức đáp: “ phải tỷ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net saoleech_txt_ngu?”
“Ta nói khi nào?” Hạ Vân Hi hỏi: “Muội nghe ta nói thế bao giờleech_txt_ngu?”
Vương Nhị Nha nghẹn lời, nhớ lại những lời nàng nói trước đây, quả thực chưa bao giờ nói sẽ tư với người ta. Mà là do xúi giục Hoàng Chung, vừa nói Hạ Vân Hi cóleech_txt_ngu không ít của hồi môn là Hoàng Chung đồng ý ngay, nói là đảm sẽ đưa đi tư bôn. Đến lúcvi_pham_ban_quyen đó dù nàng có hối hận cũng không cách nào về Lục được nữa.
Sau đó, Hoàng cũng nói với ả rằng Hạ Vân Hi thiện cảm với hắnvi_pham_ban_quyen, rồi sau đó nữa là đồng ý tư bôn cùng hắnleech_txt_ngu. quả bâyvi_pham_ban_quyen giờ, Hạ Vân Hi lại không thừa nhận.
Mà hôm Hoàng Chung cũng đã mặt đối mặtvi_pham_ban_quyen phủ chuyện tư bôn, sau này dùleech_txt_ngu hắn cóbot_an_cap đổi nói vốn dĩ định tư bôn thì cũng chẳng ai tin nữa. Huống hồ, lúc đó nàng còn đánh Chung ra nông nỗi kia, có đổi cũng chẳng ai tin.
Trong mắt Vương Nhị Nha xẹt qua vẻ không cam lòng. Rõ ràng sắpleech_txt_ngu thành công rồi, sao nhiên lại thay chứ?
Ả đánh giá Hạ một lượt, thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thần sắc rất khác so với trước kia, không còn không lòng và oán hận vô cùng bình thảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, điều này khiến ả mình kinh hãi.
nàng thật sự chấp nhận số phận, không đi tư bôn với Chung nữa?
Nàng không đi thì làm sao cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ hội?
Trước Hạ Vân Hi vừa nhắc đến Hoàng Chung đã đỏ mặt thẹn , ánh mắt lấp lánh, thể nào đột nhiên lại hết thích được.
Có lẽ chỉ còn cách đểvi_pham_ban_quyen Chung đến thử xem sao.
Hạ Vân Hi sắc mặt ả tốt, “ân ” hỏi: “Sắc mặt muội khó thế? gì vậy?”
Nhị Nha hoàn hồn, : “ ông ngoại , chúng muội về khỏe ông vẫnbot_an_cap chưa hồi phục hẳn. Muội hơi lo cho ông.”
“Có gì đâu, giờ vụ mùa cũng qua , muội thể lại đến ông ngoại ở thêm vài ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Vâng, muội sẽ nói với nương.” Vương Nha lúc tâm trạng không tốt, không muốn lãng phí lời nói với Hạ Vân Hi nữa, tìm một cái cớ rồi bỏ đi.
Hạ Hi ngồi xuống tảng đá bênleech_txt_ngu lềleech_txt_ngu đường, tay chống cằm nhìn theo lưng Vương Nhịvi_pham_ban_quyen Nha, thầm tính xem nên đối phó với nàng này thế nào.
Nhị Nha tội ác tày trời thì cũng không hẳn. Ngoài việc xúi Hạ Vân Hi tư bôn ra, cô ta cũng việc ác nào khác.
trựcvi_pham_ban_quyen tiếp trừng trị Vương Nhị Nha, Hạ Vân Hi cảm thấy chưa đến mức . Hơn nữa nguyênleech_txt_ngu thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng lòng theo người ta tư bônleech_txt_ngu cũng là do bản ấy ngu ngốc.
Nhưng dù saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyên thân cũng vì này mà mất mạng, mình đã chiếm thân xác thì không thể như chưa từng chuyện xảy ra.
Ôileech_txt_ngu, phân vân quá đivi_pham_ban_quyen.
“Cô làm gì ở ?”
Giọng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh lùng của Ngạn vang từ phía sau. Hạbot_an_cap Vân quay đầu , thấy anh đang xách thỏ rừng đứng đó.
“Nhị Nha vừa mới qua đâybot_an_cap, tôi trò chuyện với muội ấy lát.” Hạ Vânbot_an_cap Hi đứng bụi trênvi_pham_ban_quyen mông, “Hai thỏ này béo thật đấy, trưa nay làm món thỏ kho nhé?”
Lục Ngạn mím môi: ” Được.”
Hạ Vân Hileech_txt_ngu vui vẻ hẳn lên: “Vậy anh đi giết thỏ đi, tôi đi băm .”
Ớt nhiều, ăn không hết nênleech_txt_ngu cô định phơi khô một phần, sau đó nghiền nát làm dầu ớt. Một phần đem băm làm tương ớt, sau này tìm thêm ít đậu tằm để làm tương bản.
vi_pham_ban_quyen nhớ trong thôn có đậu tằm.
vào phòng lấy rồi gọi Lục : “Lục , đệ ra trong thôn giúp tằm khô về đây.”
“Mua tằm làm gì ạ?” Lục , “Đậu khô ăn ngon đâu.”
có việc cần dùng.” Hạ Vân Hi nói, “Mua nhiều một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Sau khi Hạ Vân Hi bắt đầu chữa trị cho Liễu thị, địa vị của cô trong nhà đã vọt lên hàng thứ ba, ngoài Lục Ngạn và Liễu thị thì lời nóibot_an_cap leech_txt_ngu lực nhất.
Lục Minh cầm túi ra ngoài, chẳng mấy chốc đã mang về một baovi_pham_ban_quyen đậu .

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay