óc quay cuồng, choáng váng.
cơn màng, Tưởng Mộng Tình mở mắt ra, chợt thấy một đôi bàn tay thô của đàn ông đang tớivi_pham_ban_quyen cổ áo mình, định cởi cúc áo trên của .
có kẻ muốn xâm hại , cô không kịp suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ nhiều, theo phản xạ tự dùng hết sứcbot_an_cap bình sinh đá mạnh vào giữa hai chân gã đàn đó
“Á”
Một tiếng thét thê lương như heovi_pham_ban_quyen bị chọc tiết vang lên từ miệng gã ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tưởng Mộng Tình ngẩn người.
Chuyện gì thế này?
giọng nghe giống gã chồng cũ Vương Nhị Lại Tử của cô đến vậy?
“Chát”
Một tiếng tát giòn giã vang lên, má tráileech_txt_ngu của cô sưng vù vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốc mắt thường cũng thấy rõ.
Gã đàn ông bị cô đá trúng chỗ hiểm nên thẹn quá hóa giận, tát thẳng vào mặt cô một cái, miệngbot_an_cap rủa:
“Con này, đá đi đâu đấy? lão tử phế rồi thì cô định thủ tiết sớm à?”
Lãnhleech_txt_ngu trọn một cái tát đau điếng, Tưởng Mộng Tìnhbot_an_cap cảm thấy mặtbot_an_cap mình nóng . dĩ đầu óc cònleech_txt_ngu chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh táo, tầm còn mờ mịt, nhưng cáivi_pham_ban_quyen tát này khiến cô hoàn toàn tỉnh.
Saubot_an_cap khi nhìn rõ mặt gã đàn ông, hai cô tức khắc bốc hỏa. Mất lý trí, cô gào lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vớivi_pham_ban_quyen gã:
“Vương Nhị Lại , sao cái đồ hồn bất anh cứ ám tôi mãi thế!”
Năm đó, chính tên lưu manh này đã hủy sựleech_txt_ngu trong trắng của , dùng dư luận épvi_pham_ban_quyen cô phải gả cho .
khi về nhà hắn, cô chỉ phải làm lụng quần quật từ sángleech_txt_ngu sớm đến mịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà chỉ cần hắn và hắn thấy khôngbot_an_cap vừa mắt là sẽ thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với cô.
con đầu lòng của cô cũng chính vì bị tên súc sinh đá vào bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà đi. Khi đó cô bị đại xuất nghiêm trọng, vì không đượcleech_txt_ngu cứu kịp thời đã vĩnh viễn mất đi khả năng sinh nở.
Có vì sợ ra án , đại đội trưởng đã đứng ra trấn an cô và mang đến tin tức vềvi_pham_ban_quyen kỳ . Ông ta chỉ cần cô đỗ đại , ông ta phêbot_an_cap chuẩn cho cô ly hôn với Vương Nhị Lại Tử, để cô bị kẹt lại trong nữa.
Thếleech_txt_ngu là cô lại nhóm hy vọng sống, bắt đầu sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôn tậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chuẩn bị đón một cuộc đời mới. Kết là tên khốn này đãleech_txt_ngu lén lút bán báo nhập học mà cô vất vả thi đỗ được cho ngườibot_an_cap khác!
Hắn đã hủy cô!
Cái đồ súc sinh này
cả khi chết không để cô yên ổn sao!
Nỗi đau từ tận đáy lòngleech_txt_ngu trào dâng, Tưởng Mộng Tình nghĩ giận.
Một người vốn dĩ nhát gan nhu nhược như cô không biết lấy đâu ra sức lực, bất chấp tất cả cuồngbot_an_cap đá gã đàn ông trước mặt.
Đắm chìmbot_an_cap trong xúc của chính mình, cô hoàn toàn không chú ý có một nhóm người đang lặng lẽ đám lau sậy đi tới.
“Chuyện gì này?”
“Không phảibot_an_cap nói người đang chui vào bãi lau sậy làm chuyện không biếtbot_an_cap xấu hổ sao?”
“Sao lại thành Vương Nhị Lại Tử bị thanh niên Tưởng đánh thế kialeech_txt_ngu?”
“Cô Tưởng này thì yếu đuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, làm việc cũng không thạo, mà đánh hung tợn thật đấy, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.”
“Hay là Vương Nhị Lại Tử không được, nên Tưởng mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận?”
đùa bàn tán đột ngột truyền đến khiến Tưởng Mộng Tình sữngleech_txt_ngu người.
Đây là tình huống gì?
Nhìn đông bỗng nhiênbot_an_cap xuất hiện xung , cô dừng tay lại.
Sao tượng này trông quen mắt thế nhỉ?
“Đi đi, ai không được hả? Ngươi mới không được! Cả ngươi đều không !”
Lục Bàvi_pham_ban_quyen đẻ củabot_an_cap Vương Nhị Lại Tử vừa nghe có người con trai mình “không ” liền lập tức mắngbot_an_cap trả lại.
Bà ta lao , thấy trai bị đánh bẹp đất dậy nổi thì xót xa xiết.
Bà ta túm chặt lấy cánh tay Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen Tình buông, giận dữ gào lênvi_pham_ban_quyen:
“Có ai đối xử với chồngleech_txt_ngu mình như không? Mau đền tiền thuốc thang ngay, nếu không hòng bước chân vào cửa nhà họ Vương tôi!”
Tưởng Tình dần bình tĩnhbot_an_cap lại.
Giờ đây, cô có thể khẳng định, côleech_txt_ngu đã sinh rồi.
Cô quay về thờibot_an_cap điểmleech_txt_ngu trước bị Vương Nhị Lại Tử làm nhục và ép gả vào nhà Vương.
Trời xanh có mắt, vậy thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô sẽ khách khí .
Kiếp nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tuyệt đối không nhu nhược như kiếp trước!
mà một chút cho chuyện?
Tất cả những kẻ muốn hại cô, cô đều sẽ không để bọn chúng sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yênbot_an_cap ổn!
Tưởngvi_pham_ban_quyen Mộng Tình lạnh, hất bàn tay đang lấy cánh tay mình ra.
“Bà nói manh này là chồng của ai cơ?”
“Không phải của cô thì là của ai? Hai người đã lộn với nhau trongvi_pham_ban_quyen bãi lau sậy này rồi, định không thừa nhận?”
Ngô Bà đắc ýleech_txt_ngu nói, còn không quên đeleech_txt_ngu dọaleech_txt_ngu cô:
“Tôi nói cho cô , mười đồng thuốc thang không thiếu mộtvi_pham_ban_quyen xu! Nếubot_an_cap không cửavi_pham_ban_quyen nhàvi_pham_ban_quyen Vương. Đến lúc , cái loại loàn cô sẽ bị dìm lồng heo đấy!”
Tưởng Mộng Tình bị chọc cho tức cười.
“Ai thèm vào nhà họ Vương của bà? rồi đã xảy ra chuyện , mắt người không có mù, đều biết rõbot_an_cap cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Tôi muốn báo công ! Tôi sẽ kiện Vương Nhị Lại Tử tội lưu manh!”
Cô hoàn toàn sợ hãi chiêu tròbot_an_cap của Lục .
Thật là nực cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đã trọng sinh rồi, saoleech_txt_ngu thể để lão bà này thao túng lần nữa.
Vương Nhị Lại Tử nghe Tưởng Mộng Tình nói muốn báo công an thì hoảng loạn, vội ống quần mẹ mình.
Hắn tộivi_pham_ban_quyen lưu , tội có thể bị xử chơi.
Ngô Lục cũng , nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh, mắt không ngừng liếc ra bên ngoài.
đại đội trưởng rẽ đám lau sậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội vàng đi vào, bà ta mới thở phào nhẹ .
“ công an cái ? Có chuyện gì không thể ở trong thôn giải quyết ổn thỏa sao? Chút chuyện nhỏ cũng báo công an, không thấybot_an_cap xấu à?”
Đại đội trưởng vừa tới đã nghe Tưởng Mộng Tình báo an, lập tức cáu, vội tiến lên tháo ngăn cản.
Nực cười, nếu mà báo an, nói việc cháu ruột cóbot_an_cap bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử bắnbot_an_cap hayleech_txt_ngu không, thìvi_pham_ban_quyen sau này ông ta còn mặt mũi nào đi họp ở bênleech_txt_ngu ngoài nữa?
Chỉ một con nhóc thôi, ông ta không tin mình khôngleech_txt_ngu ápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chế được cô.
Tưởng Mộng Tình nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những lời của đại đội trưởngbot_an_cap, lòng khỏi nguội lạnh.
Quả nhiên vẫn cái điệu bộ này.
Kiếp , Nhị Lại Tử cứ lởn vởn quanh , danh là làm , nhưng thực chất là cố ý để người nhìn thấy rồi tung tin đồn nhảm.
Khi đó cô vừa xuống nông thôn chưa lâu, đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội trưởng nhờ đòi lại công bằng, ông là do cô quáleech_txt_ngu nhiều.
Thế nhưng, khi cô Vương Nhị Lại Tử làm nhục, lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồn thổi đó trở thành bằng chứng cho việc cô và hắn đang yêu nhau, trở thành vũ khí sắc bén épvi_pham_ban_quyen cô phải cho .
Cô cười lạnh, hỏi lại đội trưởng ba câuleech_txt_ngu liên tiếp:
“Đại đội trưởng, báo công an có gì xấu hổ? Tôivi_pham_ban_quyen là một cô trongvi_pham_ban_quyen sạch, vừa đến thôn chưa được bao lâu đã gặp kẻ lưu manh định giở trò đồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , báo công annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng phải là nên làm ? Chuyện trọng thế này mà muốn xuê cho qua, thì đến lúc lời ra vào đồn thổi nơi, danh dự của tôi còn không?”
Đại đội trưởng tức đến tái mặt, từng lời con bé này nói đều có lý, ông ta biết đáp lại thế nào đây?
Ngô Lục Bà thấy liền sốt sắng, vội vàng trò quấy rối, đổi trắng thay đen:
“Lưuvi_pham_ban_quyen manh chứ? Con nhóc này yêu đương với Nhị Tử nhà tôi, đây là đang giận dỗi thôi. Thôi thì lớn chúng tôi chẳng chấp con, mau chóng cưới nó là xong chuyện.”
Đại đội trưởng nghe vậy thì mắt lên, vội vàng gió bẻ măng:
“Yêu đương giận dỗi thì báo an làm gì? Nếu sợ ảnh hưởng đến danh tiếng mau chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm đám , sau này hai đứa có yếm hay đánh nhau nào cũng hưởng đến danh tiếng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa. Lục, về mau chuẩn bị lễ nghĩa đi thôi.”
Đại đội trưởng tự biết mình đuối lý, nhưng ông ta không thểbot_an_cap trơ mắt nhìnleech_txt_ngu Vương Nhị Lại Tử bịvi_pham_ban_quyen lên an.
Ông ta nghĩ nếu thằng cháu này nhân cơ hội này màleech_txt_ngu lấy vợ, lập đình, có lẽ sau sẽ bớt lông đi.
Còn về ý của Tưởng Mộng Tình, ông ta hoàn toàn không thèm đếm xỉa tới. Cùng lắm thì sau này lúc phân công lao động, ông sẽ sắp xếp cho vài việc nhẹ nhàng là được.
Cô gái nàybot_an_cap thì xinh đẹp đấy, nhưng làm thì là ra sao.
Tìm hiểu nhau sao? Đây là lần tôi nghe nói tên manh suốt ngày bám đuôi, lởn quanh mình thì được gọi là tìm hiểu đấy.
Tưởng Mộng Tình nhìn kẻ đang tự tự diễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt, mỉa maibot_an_cap hỏi lại:
Đại độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng, ông cũng có con gái mà. Theo cáchleech_txt_ngu nói của ông, chẳng lẽ sau tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khốn nào trúng con gáibot_an_cap ông, chỉ cần ngày quấy rối, giở trò lưu manh với cô ta ông cũng lòng gả con gái ?
Tưởng tri thức, hiện đang chuyện của cô, cô đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có vơ đũa cả nắm như thế! Con con lứa sao biếtbot_an_cap giữ mồm giữ miệng chút nào ?
Đại đội trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe Tưởng Mộng Tình nhắc đến con gái mình lập tứcleech_txt_ngu tiếng ngăn cản. Ông ta mình ngăn không kịp thì con gái sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật sự bị khốn mắt nào bám lấy mất.
Tưởng Tình cạn lời.
Người đàn ông này thật là tiêu chuẩn kép đến cực điểm. Con gái nhàleech_txt_ngu người ta thì có thể tùy ý bắt nạt, còn nhắc đến con gái nhà thì lại bắt người ta phải giữ mồm giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng? Dựa vào cái chứ?
mồm giữ miệng? Khi người thừa biết tôi Vương Nhị Lại Tử quấy rối mà vẫn mắt làm ngơ, vìbot_an_cap lương bị chó tha mà thêu dệt tin đồn, lúc đó các người có biết giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ miệng khôngleech_txt_ngu? Bây giờ thấy tôi suýt bị làm nhục, bị vu oan giá họa, các người có biết giữ mồm giữ miệng không?
Sao nào? Còn muốn ép gả cho tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưuleech_txt_ngu thối đó à? họ Vương các người có được một chức đại đội trưởng là thật sự coi là vua một vùng rồi ? Khua môi múa một cái là muốn chỉ hôn cho người khác, các ngườibot_an_cap giỏi lên trời luôn đi!
Thấy càng nói càng kích động, sắc mặt đại đội trưởng kịt lại, ông ta trực tiếp quát tháo:
Tưởng tri ! Nói năng phải biết dùng não! Hôm tâm trạng cô kích động nên tôi chấp nhặt, đi chuẩn kếtvi_pham_ban_quyen cho tốt đi! Sau này còn nói năng bậy nữa, tôi tuyệt đối không tha cho đâu!
Đúng đúngleech_txt_ngu đúng, mau về chuẩn bị cưới . Tiền thuốc men tôi không cần nữa, sính lễ thì cô đừng mơ tới, nhưng của hồi môn thì cô phải chuẩn bị đấy nhé!
Ngôvi_pham_ban_quyen Lục Bà nãy giờ giả , vậy liềnbot_an_cap vội vàng phụ họa thêm vào.
Nắm đấm của Mộng Tình lại lại.
người chưa ngủ sao? Tôi nói lại một lần nữa, các người khôngleech_txt_ngu có quyết định thayvi_pham_ban_quyen tôi! Tôi muốn báo công an!
Báo công an gì! Rượu không lại muốn uống rượu phạt phải không! Để tôi cho cô thấy tôi có quyền đóleech_txt_ngu hay không! Bắt cái con nhỏ không biết trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net caovi_pham_ban_quyen đất dày này lại cho tôi, đem về lại, hôm chức đám cướileech_txt_ngu luôn!
Đại đội quá giận, vừa ra lệnh một tiếng, người nhà họ Vương vây quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tưởng Tình.
Tưởng Mộng Tình gầm với ta:
Ông đây là biết luật mà phạm !
Phạm luật gì mà phạm luật, hai đứa bay tìm hiểu nhau rồi thì kết hôn sớm cũng phạm luật gì hết.
Tôi sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không các người đạt mục đích đâu!
Nói xong, Tưởng Mộng Tình ngườileech_txt_ngu rẽ đám lau sậy chạy trốn. Lúc này chắn không thể để bọn họ bắt được, gia đình này hoàn toàn không đạo đức, cô phải tìm cách chạy thoát để cầu cứu mới .
Bỗngvi_pham_ban_quyen nhiên, dưới chân hẫng một cái.
rồi, chạyleech_txt_ngu nhầm rồi, quên mất bên này là sôngbot_an_cap, còn là khu nước sâu nữa!
mộtleech_txt_ngu tiếng.
Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen rơi xuống sông, cô lại không biết ! Cô vẫy kêu , những người trên bờ vẫn trơ mắt nhìn, không mảy may động lòng.
Tưởng Tình nở nụ cười khổ, vận may mình kiểu gìvi_pham_ban_quyen này? Cô thấy sức lực vùng vẫy ngày càng cạn kiệt, dưỡng khí trong phổi cũng dần biến mất lẽ vừa trọng sinh về đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải chết đuối sao? Có cần bi thảm như vậy ? chết tốt, ít nhất kiếp này mình vẫn còn sạch
Lại một tiếng tõm vang lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mặt nước bị xé toạc
mê man, Tưởng Tình lờ mờ thấy bóng dáng màu xanh lục quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang tiến lại gần mình. Cô cảm nhận được một bàn to lớn, mạnh siết mình, côbot_an_cap vào một lồng rắn rỏi và ấm áp
Lồng nhấnleech_txt_ngu tục, theo đó là một luồng khí truyền miệng qua xúc cảm mại nơi cánh môi. Tưởng Mộng Tình, người vốn tưởng mìnhvi_pham_ban_quyen đã cầm chắc chết, đột nhiên nôn ra đống nước trong cổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họng, rồi sặc sụa.
Saubot_an_cap ho, ngẩng đầu lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đập vàovi_pham_ban_quyen mắt là một mặt đẹp mức khiếnleech_txt_ngu người ta phải nín thở. Người đàn này tuy trai nhưng không nữ tính, bộ quân ướt dán chặt vào cơ thểvi_pham_ban_quyen lưỡng, nước vẫn còn tí tách chảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống
Cô không tiền đồ mà nuốt bọt một cái.
đi.
trầm đầy từ tính của người đàn ông đến, khiến mặt Mộng Tình đỏ bừng lên ngay lập . Thật xấu hổ quá, cô vậy mà quên cả thở!
định đứng dậy cảm ơn nhưng phát hiện cả người bủn rủn, không còn chút sức lực nào. Không quản nhiều như vậy nữa, cơ thể này quá yếu, nếu để mình rơi tay họ một lần thì bao nhiêu công sức chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khổ từ giờ đều đổ sông đổ bể hết.
chính người đàn ông trước mặt đã cứuleech_txt_ngu mình, cô chặt lấy ống áo anh, khoản cầu :
ơn, tôi công an.
người đàn ông gật đầu đồng ý, Tưởng Mộng Tình mới thở phào nhẹ nhõm, rồi vì kiệt sức màvi_pham_ban_quyen lại đivi_pham_ban_quyen.
Hoắc Đình ôm cô gái vừa ngất xỉubot_an_cap lòng, trong mắt thoáng một kỳ . Anh không ngờ được rằng mình chỉ tranh thủ lúc không có gì, qua thăm người bạn thanh mai trúc mã xuống nông thôn ở gần đây, vậy bắt gặp một vở kịch hay thế này.
Nhìn đám người nhà họ Vương đứng đực ra đó, trơ mắt nhìn cô kêu dưới sôngvi_pham_ban_quyen mà không hề lay động, không kịp cảm thấy lạnhleech_txt_ngu lòng mà vàng lao xuống cứu người.
Lúc gái được đưa lên bờ, hơi đã tắt hẳn. Người có thóileech_txt_ngu khiết tỵ nhẹ như anh, sau khi thực ép tim ngoài ngực không hiệu quả, vậy mà lại không chút do dự tiến hành hô hấp nhân tạo cho cô!
Có lẽ là ngườileech_txt_ngu trọng, tạm thời mình quên đi thói khiết tỵbot_an_cap chăng? Anh tự tìm lý do cho bản thân.
Khi tỉnh lại, nhìn bộ dạng ngây ra quên cả thở của cô, anh lại không chút nào, ngược lại thấy có chút đáng yêu.
cô gái hướng về phíavi_pham_ban_quyen anh cầu cứu, nhìn gương mặt tuyệt mỹ màleech_txt_ngu mong manh , ánh mắt ướt átbot_an_cap của cô đã khiến anh người vốn định đưa cô về chỗ ở rời đi, muốn lo chuyệnbot_an_cap bao đồng ma khiến màleech_txt_ngu gậtbot_an_cap đầu đồng ý. Đã hứa giúp thìbot_an_cap cũng ngại giúp chút nữa.
Hoắc Đình nhẹ bế bổng cô lên, cố định cô trên thanhvi_pham_ban_quyen ngang phía trước xe đạp, dự địnhleech_txt_ngu đưa người bệnh viện trước.
Người nhà họ Vương thấy anh muốn mangleech_txt_ngu người đi, vội vàng vây quanh định ngănvi_pham_ban_quyen cản.
Hoắc Đình cười lạnh, lúc người ta nhảy sông thì ai lên , giờ thì không giả câm giả nữa ? Anh nhìn về phía đội trưởng, để cô vào lòng mình rồi nói:
Vương đại , có cần giấy tờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi đểvi_pham_ban_quyen xác nhận thân phận không? trên huyện thángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước chúng ta mới nhau, chắc trí nhớ của ông không tệ đến mức đó chứ?
Hoắc xưởng trưởng, đây là chuyện riêng của thôn chúng tôi, cứ để chúng tôibot_an_cap tự giải quyết đi. người ngoài, can vào không hay đâu.
Đại đội trưởng thầm chửi rủa trong lòng. Cái tên Hoắc Đình này không đi lúc nào, lại nhằmbot_an_cap đúng lúc này mà xuất hiện, lại còn chứng kiến từ đầu đếnbot_an_cap cuối rồi ra tay cứu người, phen này chuyện giấu nổi rồi.
Các người tự giải quyết ? Giải quyết thế nào? Hoắc Đình sa sầm mặt hỏi. Là ép một gái nhỏ đường cùng phải nhảy sông tự vẫn sao?
Đại đội thấy vẻ nghiêm nghị của Hoắc Đình, vội cười xòa nói:
Hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả. Côbot_an_cap gái này tính tình cực đoan, thích đâm đầu vàoleech_txt_ngu cụt, chúng tôi khuyên mãi mà không được.
Đình lạnh một tiếng: Hừ, ông coi tôi là kẻ mù hay người điếc vậy?
Người là do tôi cứu , tôi sẽ chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trách nhiệm đến cùng. Nếu ông thấy tôi làm gì đúng, cứ việc lên công xã mà báo cáo tôi.
Hoắc Đình không tốn với đại trưởng thêmbot_an_cap , anh phớt lờ ánh như giết người của Vương Nhị Lại Tử, lách qua bọn họ, đẩy xe đưa Tưởng Mộng Tình rời đi.
Cách đó không xa, Tôn Hiểu nhìn bóng Tưởng Mộng Tình được Hoắc Đình đưa đi xa, nắm đấm chặt, đến mức tay đâm rách bàn tay cũng không đau.
Ả răng nói:
Tưởng Tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sao mày lại không ngoan ngoãn thế hả? Cứ yên phận gả cho Vươngvi_pham_ban_quyen Nhị Lạileech_txt_ngu Tử tốt sao?
Hoắc Đình nhất định sẽ là của tao. Ông đã cho tao cơ trọng sinh mộtleech_txt_ngu lần nữa, những thứ tao muốnbot_an_cap chắn sẽ thuộc về hết!
Mày lạileech_txt_ngu tao đâu!
Trong giấc mơ, Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng Tình cảm thấyvi_pham_ban_quyen có ánh mắt tha dõi theo mình.
Cô gắng gượng mởleech_txt_ngu mắt, phát hiện bản thân đang trên giường bệnh viện. Trên cánh tay mảnh khảnh vẫn còn cắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiêm, được truyền dịch.
Cô bé, cháu tỉnh rồi à?
Chủ nhân ánh mắt đó thấy Tưởng Mộng mắt thì lập tức hớn hở chào hỏi.
Tưởng Tình chỉleech_txt_ngu cảm thấy toàn thân rã rời, không chút sức lực. Cô nghiêng đầu nhìn vềbot_an_cap phía phátleech_txt_ngu ra thanh, đó một bà lão tóc bạc trắng mặc bộ đồ bệnh nhân, trông tinhleech_txt_ngu thầnbot_an_cap vẫn khá . Bà lão nhìn cô bằng mắt nhiệt khác thường.
Nằm nói chuyện lớn tuổi thì thật bất lịch sự. Tưởng Tình chậm ngồi , tựa lưng vào đầu giường, chút không tự nhiênleech_txt_ngu :
Bà nội, bà, cứ nhìn cháu mãi thế ?
vậy, người ông của cháu ra ngoài lấy nước cho cháu rồi, cậu ấy nhờ bà trông chừng cháu một lát. Bà lão cô với nụ cười đầy ẩn .
Người đàn ông củaleech_txt_ngu mình?!
Tưởng Mộng Tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chấn động. Người đàn ông nào cơ?
Mình đâu ra người đàn ông nào ? Vương Nhị Lại Tử vẫn chưa từ bỏ ý đồ xấu xa sao?
Không , mình phải chạy mau!
Quần áo!
Tưởng Mộng cúi đầu nhìn bộ đồ bệnh nhân ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi ánh mắt về phía bà lão đangleech_txt_ngu trò chuyện với mình. Cô rút kim tiêm trênbot_an_cap cánh tay ra, “bộp” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt bà lãoleech_txt_ngu.
Bà nội, cầu xin bà hãy giúp cháu, cháu biết bà là người tốt.
Bà lão vốn người đầy chính nghĩa, thấy cảnh này thì lòng trắc ẩn trỗi dậy mạnh mẽ, vội vàng đỡ Tưởng Mộng Tình dậy:
Cô bé, tà không thắng chính, cháu cóvi_pham_ban_quyen khó khăn gì cứ với bà, bà sẽ làmvi_pham_ban_quyen chủ cho .
Bà ơi, hôm cháu suýt chút bị tên lưu manh làm nhục, cháu muốn báo an. Nhưng đại đội trưởng lại nói cháu đi báo an là làm nhụcleech_txt_ngu mặt thôn , cứ khăng bảo cháu đang yêu với tên manh đó, ép cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy hắn. Cháu dồn vàobot_an_cap đường cùng, lúc chạy trốn vì hoảng loạn mới rơi xuống sông. Nếu gặp được người tốt, có lẽ giờ cháu đã chết rồi.
Tưởngbot_an_cap Mộng Tình vừa lau nước mắt nói với bà lãovi_pham_ban_quyen:
Bàleech_txt_ngu , cháu muốn đi báo án giờ, nhưng cháu tìm thấy quần áo của mình cả.
Quần áo của cháu à, y tá mang đi phơi giúp cháu rồi. Cháu cứ mặc tạm đồ của bà đi, đi mau đi, bà yểm cho cháu.
Bà lão nhiệt tình đưa quần áo của mình cho Tưởng Mộng Tình. Tưởng Mộng cũng không nề hàbot_an_cap, tức thay đồ ngay.
Đúng là nhìn người không thể nhìn mặt, đạo mạo, tài giỏi là thế, ngờ lại là hạng lưu manh khốn kiếp Bà lão lẩm bẩm một mình.
Nghe lời lẩm bẩm của bà , Tưởng Mộng cảm thấy rùng , thầm nghĩ Nhị Lại Tử mà cũngbot_an_cap được là mạo, tài giỏi sao? Bà lão này chắc là mắt nhìn người không được rồi.
Tưởng Mộng Tình vừa thay đồ xongbot_an_cap, đang định chào bà lão ra cửa thìleech_txt_ngu ở lối vào vang lên một giọng nam.
Cô tỉnh rồi à?
Giọng người đàn ông trầm vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ tính. Tưởng Mộng Tình nghe tiếng liền nhìn ra cửa.
Một người ông cao vạmbot_an_cap vỡ nhưng ngũ quan lại vô cùng tinh xảo đang một bình nóng đứng đó. Bóng hình này trùng khớp với bóngvi_pham_ban_quyen hình trước khi cô hôn mê, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông này chắc hẳn là người cứu cô từ dưới nước lên, là ân nhân cứuvi_pham_ban_quyen mạng của cô.
May quá, không phải Vương Nhị Tử.
Tưởng Mộng Tình còn kịp thở nhẹ nhõmbot_an_cap đã thấy bà lão ở giường cạnh vút lên, chỉ thẳng vào mũi người đàn ông mà xốivi_pham_ban_quyen xả.
nói cho biết , cậu cũng người mà sao chẳng học gìvi_pham_ban_quyen tốt đẹp, lại đi học thói lưu manh, muốn chơi trò cưỡng đoạt nữa hả?
Thôi xong, hiểu lầm lớn rồi. Mộng lúng kéo tay bà lão, bà lão đangvi_pham_ban_quyen mắng đến hăng , đâu có đến cô.
Tôi bảo cho cậu biết, đừng nằm mơvi_pham_ban_quyen! Thời buổi pháp trị, cháubot_an_cap trai tôi chính là công an đấy, tôi ủng hộ cô bé này báo công an. Việc này tôi rồi
Hoắc Đình bà lão đến ngơ ngác, sauvi_pham_ban_quyen nhận ra bà lão hiểu lầm mình, anh chỉ biết bất lực nhìn về phía Tưởng Mộng Tình.
Cảm nhận được ánh mắt của anhbot_an_cap, Tưởng Tình gầm mặt, không dám đối diện với Hoắc Đìnhvi_pham_ban_quyen. Cô cảm thấy bản thân xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ mà chui xuống cho xong. Cô muốn kéo bà đầy tinh thần chiến đấu này lại, nhưng lão lại nắm ngược lấy tay cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trấn an:
Cô bé đừng sợ, đừng sợ hắn, trai bà là côngvi_pham_ban_quyen an, cứ để dựa cho cháubot_an_cap.
An ủi Tưởng Mộng Tình xong, bà lão lại quay sang lườm Hoắc Đình:
tên manh này còn dám dọa người à? To gan thật đấy!
Tưởng Mộng thấy ngăn , đành phải nói lớn:
Bà nội ơi, bà hiểu ! Anh không tên lưu manh đó, anh ấy chính là người tốt đã cứu cháu từ dưới sông lên !
cháu khôngbot_an_cap phải sợ ? Cháu cái ? Cháu nói cậu ta không phải tên lưu manh kia?
Bà lão đang mắng hăng say, nghe Tưởng Mộng Tình đính chínhleech_txt_ngu là mình mắng nhầm thì cũng đờ ra. Nhưng bà phản ứng cực nhanh, tức nở nụ cười niềm nở với Hoắc Đình:
đã bảo mà, cậu thanh niên này là toát vẻ trực rồi, sao có thể làbot_an_cap lưu manh đó được chứ. Chàng traibot_an_cap à, hai đứa cứ thong thả nói chuyện nhé, chợt ra bà lão phòng bên bàbot_an_cap sang chuyện, bà đi trước đây!
Nói xong, bà lão liền chuồn mất.
bệnh còn lại Mộng Tình và Hoắc . Không khí có chút gượng gạo, dù Hoắc Đình người từng trải lần gặp tình huống cũng có chút phản ứng chạp.
Tưởng Mộng Tình thấy anh khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói lời , đành đánh bạo chủ động lên tiếng:
À, tôi tỉnh lại một lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Là anh đã cứu tôi phải khôngbot_an_cap, anh nhé.
Côleech_txt_ngu chân thành gửi lời cảm ơn tới anh.
Không có gì, không cần khách sáo. Cô cứ nghỉ ngơi cho tốt, tôi có mua cháo cho cô đây, nếu thì ăn một chút.
Hoắc Đình có chút bối rối, Tưởng thay xong quần áo, trông nhưleech_txt_ngu đi ra ngoài, anh hỏi:
Cô định đi đâu ?
Tưởng Mộng Tình ngoan ngoãn gật đầu:
, tôi định báo án.
Hoắc Đình cau mày:
Cô nghỉ ngơi đi, lát nữa đi báo án giúp là được.
Tưởng Mộng Tình nhìn vị ân nhân trước mặtleech_txt_ngu, giúpbot_an_cap mình nhiều như vậy mà mình vẫn chưa tên ta ra , bèn tiếng tự thiệu:
Tôi tên lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tưởng Mộng Tình, là thanhleech_txt_ngu niên tri thức đến từ Thượng Hải. Ân cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể choleech_txt_ngu tôi biết tên của anh ?
Tôi Hoắc Đình, cô gọi thẳng tên tôivi_pham_ban_quyen là được.
Mộng Tình nhẩm đi nhẩm lại cái tên Đình lần, khắc sâu nóbot_an_cap vào trong lòng.
Tôi vẫn nên gọi là anh thì . Anh Hoắc, cảm ơn anh đã giúp nhiều như .
Cô mỉm cười nhẹ nhàng, một lần nữa cảm ơn anh.
Hoắc Đình ngùng xoa xoa mũi, trong đầu toàn là ảnh gái lúc sũngbot_an_cap, và thơm thoang trên môi cô lúc ấy.
khách vậy đâu, cô về giường nằm nghỉ đi, bình truyền dịch cô vẫn hết, để tôi đi tìm bác sĩ lại kim cô.
Hoắc, không cần bác sĩ đâu, tôileech_txt_ngu tự làm .
Tưởngleech_txt_ngu Mộng Tình vừa nói vừa lấy kim tiêm, động tác thuần tự cắm lại cho mình. Cắm xong, cô còn khẽ lắc nhẹ cánh với Hoắc Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ra vẻ bảo anh cứ yên tâm.
dáng vẻ đáng yêu cô gái nhỏ, Hoắc Đìnhleech_txt_ngu không kìm lòng được mà tay xoa đầu cô.
Bị xoa đầu, Tưởng Mộng ban sững người lại, sau đó đôi gò má lập tức ửngvi_pham_ban_quyen hồng.
học qua ?
Vâng, ông ngoại tôi là thầy thuốcvi_pham_ban_quyen Đông , mẹ tôi là bác sĩ Tây y, họleech_txt_ngu đều muốn tôi . Thế nên trong khi những đứa trẻ ba tuổi còn đang nghịch đất cát thì tôi đã bắt đầu tập khâu trên da lợn rồi.
Giỏi thật đấy!
Cảm giác chạm vào tóc rất tốt, nhưng khi nhận ra mình đang làm gìbot_an_cap, Hoắc Đình nhanh chóng rụt tay lại, hiếmleech_txt_ngu khi thấy anh chút túng.
Tôi đi báo án giúp trước, nữa sẽ mang cơm tối về cho cô.
Mộng Tình nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, đỏ mặt nhỏ giọng :
Cảm anh. Hiện giờ tôi theo tiền, đợi khi nào tôi về điểm niên tribot_an_cap thức sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gửi cho anh.
Tưởng Mộng Tình nghiêm hẹn, trong lòng thầm tính toán hai mươi đồng ít ỏi của có đủ không, khôngbot_an_cap đủ có lẽ phải thêm của các thanhbot_an_cap niên tri thức một ít.
Không cần trả.
Thế sao được
Tôi đi trước đây, chuyện khác tốileech_txt_ngu về chúng ta nói sau.
Hoắc Đình lời Tưởng Mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tình, thấy cô ngoan gật đầu xoay người, bước chân có chút hỗn rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi bệnh.
Tưởng Mộng Tình cảm thấy Hoắc Đình có chút lạ lùng, nhưng lạ ở chỗ thì cô lại không nói rõleech_txt_ngu được. Nghĩ đến những tương tác giữa mình Hoắc Đình lúc trước, cô lạibot_an_cap không kìmvi_pham_ban_quyen được mà đỏ mặt, tim đập thình thịch.
Bên ngoài bệnh lên tiếng gõ cửa, ngẩng đầu nhìn ra thì thấy Tôn Tri Hiểu đang đứngbot_an_cap ở cửa nghiêng vào . Ánh mắt hai người vừa vặn chạm nhau, Tôn Hiểu nở nụ ngọt ngào cô, cô vàng mờibot_an_cap người vào.
Hồi cô mới đến điểm thanh niên thức, Tôn Hiểubot_an_cap rất quan tâm đến , thường xuyên hỏi han cần. Cộng thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc hai đều là thanh niên tri đến từ Thượng Hải, là đồng hương nên càng có nhiều tiếng nóibot_an_cap , vì vậy ngoài sự tưởng, cô cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thêm vài phần lại vào chị này.
Cô để Tôn Trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu ngồi xuống chiếc ghế giường, vẫn còn chưa hoàn hồn mà nói:
Chị Tri Hiểuleech_txt_ngu, chị không biết đâu, em chút nữa là mạng rồi, đúng là sợ chết khiếp.
Tôn Tri Hiểu nghe cười, vỗ về nói:
Không sao là tốt rồi. Tôi nghe nói lúc mày ngã nước , xem này, tôivi_pham_ban_quyen phải mày ở một mình sẽ lo lắng mới đặc biệt đến bầu bạn với mày sao.
Chị Tri Hiểu, em biết chị đối emvi_pham_ban_quyen là tốt nhất mà!
Tưởngbot_an_cap Mộng Tình nghe vậy vô cùng cảm , hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt lơ , nhìn quanh quất của đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương, cô tự mình an ủi:
chị Tri Hiểu, chị không cần lắng , em khôngvi_pham_ban_quyen sao. Nhà Nhị Lại Tửbot_an_cap có đại đội trưởng lưng, nhưng tà không thắng nổi chính, trên vẫn còn nhiều ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt. Chỉ em không thỏa hiệp, âm sẽ không thể thực hiện được!
Tri Hiểu xong, ngập hỏi:
Mộng Tình, mày thật sự muốn báo công an sao?
Mộng Tình kiên định gật đầu:
Đúng vậy, anh Hoắc đã giúp em đi báo án rồi.
Cái gì?
Tôn Tri Hiểu nghe vậy thì tim thót lại mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cố gắng giữ vẻ bình hỏi Tưởng Mộng Tình:
Anh Hoắcleech_txt_ngu?
Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , là người đã em từ dưới sông lên, anh tốt bụng lắm, không chỉ em đến bệnh viện mà còn trả giúp em tiền viện phí nữa.
Nhìn thấy khóe miệng Tưởng Mộng Tình bất giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cong lên khi nhắc đến Hoắc Đình, Tôn Tri Hiểu thầm ổn, cô ta nhíu mày nói:
Tình, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng người thì không thiếu, dù saobot_an_cap cũng làbot_an_cap người lạ, hơn nữa nam nữ có biệt, mày đừng ỷ lại vào anh ấy, cũng đừng thân thiết quá, biết giữ kẽ một chút.
Tưởng Mộng Tình nghe những lời ngỡ đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương đang tâm mình nên trong lòng cảm thấybot_an_cap ấm áp, liền miệng đồng ý:
Chị tâm đi, chị Tri Hiểu, em tự biết chừng mà.
Tri Hiểu do dự hồi lâu, rốt cuộc cũng mở miệng:
Mộng Tình, haybot_an_cap là mày báo án nữabot_an_cap được không?
Tưởng Mộng Tình nghe xong như bị dội một gáo nước lạnh, hỏi lại:
Tạivi_pham_ban_quyen sao?
Mày làm này là đắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với nhiều người đấy, làm rùm beng lên chút được rồi. Thấy Tưởng Mộng khôngleech_txt_ngu nói gì, Tôn Tri Hiểu lại giải thích: Mày còn trẻ, chưa hiểu chuyện, nhà họ Vương là gia tộc lớn, mày phải biết rằng ở cái thôn Sơn này có đến nửa mang họ Vương. Vì chuyện của mày mà đạivi_pham_ban_quyen đội trưởng cách chức, chắc chắn ông ta sẽ mày. Nếu mày còn báo án, Vương Nhị Tử bị bắt, như bịvi_pham_ban_quyen bắn thì mối thù này của hai bên coi như không bao giờ hóa giải được!
Nghe những lời này, Tưởng Mộng Tình cảm thấy ngực mình lại, cô ngược lại:
Em khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo án thì hiềm khích sẽ không kết lạibot_an_cap saovi_pham_ban_quyen?
Ítvi_pham_ban_quyen nhất vẫn còn đường lùivi_pham_ban_quyen.
Lùi nào? Chẳng lẽ bảo gả cho tên lưu manh đó?
Rồng mạnh khôngleech_txt_ngu ép được địa đầu xà, chúng ta phải chấp nhận số phận , vả lại con gái sớm muộn gì cũng lấy
Ngheleech_txt_ngu Tôn Tri Hiểu nói, Tưởng Mộng Tình không khỏi lạnh . Kiếp trước, ban đầu cô cũng kiên quyết không gả cho Vương Nhị Lại , chính vì nghe khuyên nhủ của cô ta mà mới miễn cưỡng đồng ý, kết quả hủy hoại cả đời mình.
vậy, cô không hận Tôn Tri Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vì nhận của người là hạn, vả lại người ra quyết cuối cùng cũng là chính mình, cô không cần phải lây sang người khác. không giận lây không có nghĩa cô tiếp tục mặc cô khuyên mình nhảy vào hố lửa, cô ngắt lời Tôn Hiểu, thái kiên quyết nói:
Sẽ không có chuyện đó đâu. Nếu em không án, ngậm bồ hòn làm ngọt bọn họ sẽ chỉ nghĩ em đuối dễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nạt, rồi sau sẽ càng lấn tới hơnleech_txt_ngu. Những tên vô khác thôn có khi cũng sẽ họcvi_pham_ban_quyen theo như .
đến những trải nghiệm ở trước, Tưởng Mộng Tình biết lựa chọn của mình khôngbot_an_cap sai, nhưng cô vẫn cảm thấyleech_txt_ngu có chút tủi thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dù sao đối mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng là người mìnhvi_pham_ban_quyen từng tin tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và dựa , cô rưng rưng nước mắt ngược lại:
em giết gà dọa khỉ bảo vệ lợi của là ?
Không sai.
nói của Đình lên từ ngoài cửa.
Anh xách theo một túi táo, nghiêm nghị bước , liếc nhìn Tôn Tri Hiểu một cái nói:
Nếu đã tự xưng là bạn thanh niên thức Tưởng, xin dù không định làm chỗ cho cô ấy thì cũng làm khách cho kẻ muốn hại cô ấy, chuyện này chẳng khác gì đồng phạm cả.
Nói xong với Tôn Hiểu, dịu dàng bảo Tưởng Mộng Tình:
Vừa nãy cổng bệnh viện thấy có bán , tôi nghĩ con gái các cô chắc sẽ thích ăn mấy thứ này nên cho cô mấy quả.
Tưởng Mộng Tình ngheleech_txt_ngu mặt hơi đỏ lên, nỗi tủi thân vừa rồi đã tan biến sau lời nói Đình, nhỏ đáp:
Cảm ơn anh Hoắc.
Thấy dáng vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoan ngoãn của cô gái nhỏ, Hoắc Đình hài lòng, anh tiếp tục nói như xung quanh không còn ai khác:
Để rửa vàibot_an_cap quả để ở đầu giường cho cô, như vậy lúc ăn cũng thuậnbot_an_cap tiện.
Thấy cô gáileech_txt_ngu nhỏleech_txt_ngu gật đầu, đàn ông mãn nguyện chậu đi rửa táonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. cũng không tại sao mình trẻ con như vậy, cố tìnhleech_txt_ngu làm những cử động mật với Tưởng Mộng Tình trước mặt Tôn Hiểu. Có là do nghe thấy Tri Hiểu nói với Tưởng Mộng Tình rằng đừng lại gần anh, bảo phải đề phòng anh.
Anh không muốn gái nhỏ giữ khoảng cách với , anh muốn bảo vệ cô dưới đôi mình, tuy anh không biết tại sao nhưng anh tinvi_pham_ban_quyen mình sẽ từ từ tìm ra câu trả lời.
Tôn Tri Hiểu Hoắc Đình nói cho chộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạ, nhìn thấy sự dàng chu đáo anh dành cho Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen Tình thì ghen tịvi_pham_ban_quyen không thôi. Đợi anh ngoài, cô ta mới sầm mặt lại với Tưởng Mộng Tình.
Mộngbot_an_cap Tình, tao tưởng màyleech_txt_ngu là một đứa con gáivi_pham_ban_quyen tựbot_an_cap trọng, sao mày có thể thân mật người đànbot_an_cap ông lạ mặt như ? Mày không cần danh dự nữa ?
Tưởng Mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe những lời này tuy trong lòng thoải mái cũng nghĩ , cho Tôn Tri bảo thủ, bèn kiên nhẫn giải thích:
đâu, anh Hoắc là ân cứu của em, cũng phải người ngoài, anh ấy cũng chỉ tâm em thôi.
Tôn Tri nghe xong lập tức nổ tung, cô ta nói năng không kiêng nể gì với cô:
Mày phải biết rằng, Vương Nhị Lại Tử trong thôn còn đang mày đấy, mày làm thế này thì loại loàn trắc nết không?
Tưởng Mộngbot_an_cap kinh ngạc nhìn Tôn Tri Hiểu, như đangleech_txt_ngu nhìn một xa lạ. Cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tài nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi, Tôn Tri Hiểu không phải là chị em tốt mình sao? Tại sao rõ ràng đó là hố lửa mà vẫn muốnleech_txt_ngu cô ?
Cô thu nụ cười trên mặt, lùng :
Tôi lăng loàn chỗ nào? Tôi cô gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong sạch, với anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc thì chưa vợ gái chưa chồng, đừng nói là có gì, cho dù cóvi_pham_ban_quyen gì đi nữa thì cũng tự do đương, đến mức bị gọi là lăng loàn chứ? Chuyện này liên quan gì đến tên lưu manh Vương Lại Tử kia? Chị Tri Hiểu, chị không định một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Tôn Tri Hiểu biết lỡ lời, vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữa cháy, cười giảbot_an_cap nói:
Tao biết mày công an không sai, Vương Lại đó cũng là một mạng người , anh ấy lòng màyleech_txt_ngu, chỉ là bày tỏ không đúng thôi.
Hoắc Đình rửa táo xong bước vàobot_an_cap, mai nói:
Thanh tri có đồng cảm như vậy, haybot_an_cap là đi chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhịvi_pham_ban_quyen Lại Tử?
Tônbot_an_cap Tri ngẩn ra, phản xạ có điều kiện :
sao có thể?
Đình tiếp tục giễu cợt:
Cô xót hắnvi_pham_ban_quyen ta như , còn tưởng cô thích hắnleech_txt_ngu rồi chứ.
Tưởngvi_pham_ban_quyen Mộng Tìnhleech_txt_ngu có chút không hiểu nổi mạch não của Tôn Tri Hiểu, tâm trạng nên sa sút. Hoắc Đình thấy vậy liền khách mà ra lệnh đuổi khách với Tôn Trivi_pham_ban_quyen Hiểu:
Thanh niên tri thức , thanh niên thức cần nghỉ ngơi rồi, đây có làm ảnh hưởng đến trạng của ấy, không có lợi cho việc hồi phục khỏe, cho nên cô về đibot_an_cap .
Tri Hiểubot_an_cap chưa đạtvi_pham_ban_quyen được mục đích đươngbot_an_cap nhiên không rời đi, cô ta hướng ánh mắt cầu cứu về phía Tưởng Mộngbot_an_cap Tình.
Tưởng Mộng Tình vì lời nhủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô ta mà trong lòngleech_txt_ngu vô cùngbot_an_cap uất ức. Côbot_an_cap biết với cách Tôn Tri Hiểu, nếu không khuyên được thỏa hiệp thì cô ta tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc. Cô không muốn vào xe đổ của , cũng muốn tiếp tục cái chủ đề vô nghĩa đó nữa, nên cố ý nằm nghiêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người trên giường bệnh, vờ như không thấy ánh cầu cứu kia.
chủ nhân lên tiếng giữ lại, Tôn Tri Hiểu chỉ đành hậm rời đi.
Hoắc kiểm tra bình truyền dịch, thấy dịch đã sắp hết liền giúp cô rút kim tiêm, lại dém lại góc cho cô rồi mới :
“Đừng lo cho nhà họ Vươngvi_pham_ban_quyen, cứ dạn mà làm, tôi sẽ là chỗ dựa cô.”
“Cảm ơn anh, anh Hoắc”
“Nhóc con, côbot_an_cap nhớ kỹ, có nghĩa vụ phải tác thành cho những cầu quá đáng của người khác. Đừngbot_an_cap vì những lời đồn thổi mà để bản thân phải chịu uất ức, hiểu không?”
“Vâng!”
Tưởng Mộng Tình gật đầu thật mạnh. Từ nhỏ đến , điều nghe nhiều nhất luôn là phải nhẫn nhịn, nhường nhịn, Hoắcleech_txt_ngu Đình là người đầu tiên bảo cô đừng đểbot_an_cap bản thân chịu uất ức, khiến sống mũi cô chợtvi_pham_ban_quyen cay .
“Nhóc con, cô nghỉ ngơi cho tốt đi, sáng mai an đến lời khai. Tôi về xưởng trước, ngày mai lại đến thăm cô.”
“Vâng, anh , ơn anh!”
“Không cần khách sáo, đồ ngốc này.”
Tưởng Mộng Tình đưa mắtleech_txt_ngu Hoắc Đình rời đi, một cảm giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mệt mỏi ập đến. Cơ thể vẫn còn yếu, không còn sức để suy nghĩ nhiều, cô lại vào giấc ngủleech_txt_ngu sâu.
“ kìa, bà cái gì ? Coi già này không tại hả? Dám ăn trộm đồ ngay trước mặt .”
“Mau đến xem này, có kẻ trộm ! Bắt lấy kẻ trộm!”
Tưởng Mộng bị bà cụ giường bên lay tỉnh, vừa mở mắt ra đã thấy Ngô Lục Bà và Vương Nhị Tử đang ở trong phòng bệnh.
Lục Bà vừa số táo Đình chobot_an_cap cô bỏ vào túi mìnhleech_txt_ngu, lớn tiếng tranh cãi với bà .
“Bà nói ai là kẻ trộm hả? Tôi đibot_an_cap thăm con tôi, dâu mang đồ về nhà thì sao? Bà quản được chắc?”
“Phi! Bà cứ bịa , cứ tiếp tục bịa đi. Con nhà người ta , con dâu cái nỗi gì. Nhìn cái bộ dạng bỉ ổi con trai bà xem, bộ bà tưởng ai cũng mù !”
Lúc Đình cùng những ngườivi_pham_ban_quyen khác từ cục công an đến bệnh viện, vặn chứng màn kịch huyên náo này.
“ đồ con gái lăng loàn không chính chuyên kia, vừa móc nối được đàn ông mới là muốn hại chết Nhị Lại Tử nhà tôi hả. Nhị Tử nhà tôi có điểm không tốt với cô, việc cô và nó yêu đương thôn này mà khôngleech_txt_ngu thấy. Giờ quen biết thằng đàn lạ hoắc nào đó, không chỉ muốn tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con tôi tù mà còn muốn dồn nó đường chết, côvi_pham_ban_quyen có còn làleech_txt_ngu người không hả”
Ngô Lục Bà ngồi bệt xuống đấtbot_an_cap trongleech_txt_ngu phòng bệnh, vừa lối khóc vừa đổi trắng đenvi_pham_ban_quyen, không ngừng bôi nhọ Tưởng Mộng Tình.
Vương Lại thì ngược lại hoàn với Lục Bà, đứng bên giường bệnh, nhìn Mộng Tình đầy tìnhvi_pham_ban_quyen tứ:
“Mộng Tình, đừng giận dỗi nữa. không bai chuyện cô bị thằng đàn ông hôn hít, sờ mó đâu. gả cho tôi đi, ta sống những ngày tháng tốt đẹp”
Tưởng Mộng Tìnhbot_an_cap trên giường bệnh, nắm chặt nắm , cô sự thấy buồn nôn đến điểm.
Hoắc Đình nhìn thấy Tưởngvi_pham_ban_quyen Mộng lẻ loi ngồi trên giường, tức giận đến mức cả người run rẩy, hắn xa xiết, vội vàng xông vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng bệnh, giữ cô gái nhỏ đang định đứng dậy đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
sa mặt, nghiêm giọng nói với Ngô Lục Bà đang ăn vạ dưới đất:
“ đúng sai thế nào công an tự có phán ! Các người có ở đây gây rốileech_txt_ngu cũng vô ích! chí công an đang ở đây, bà dám vô lý gây chuyện, chúng tôibot_an_cap sẽvi_pham_ban_quyen kiện cảleech_txt_ngu bà đấy!”
Triệu Hàng người anh em cũ của mình, cảm lạ lẫm. khúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gỗ lạnh lùng này từ bao giờ lại dễ nổi giậnvi_pham_ban_quyen như ? Quay sang nhìn Mộng Tình, anh ta liền ra, đây chính là truyền thuyết “nổi giận hồng ” lời sao?
Triệu Hàng dám lấyvi_pham_ban_quyen kinh nghiệm hình sự nhiều năm mình ra đảm , chuyện này đối không giản chỉ là anh hùng mỹ nhân, chắn còn có điều gì đó mà anh ta . Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bây không phải lúc hóng chuyện, phải giải quyết Bà lăn lộn dưới đất này trước .
Anh quát lớn Ngô Lục Bà:
“Làm cái gì đấy? Gây rối , bà tưởngvi_pham_ban_quyen là đâu? Là ngoài đồng ruộng nhà các bà ? bệnh viện! Cấm , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết sao? Lại đâybot_an_cap, nói tôi nghe xem, một cô gái yếu đuối như thế này thì làm sao mà dồn con traibot_an_cap bà vào đường chết được?”
Triệu Hàng kéo chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghế, ngồi rồi nói với công an Tiểu Lưu đi cùng:
“Vốn dĩ định ngày mai thôn lấy lời khai, giờ người đã đến đây thì đừng để mất công, đưa về cục, lấy lời khaileech_txt_ngu rồi tính sau.”
Ngô Bà , không đúng, sao lại muốn ta? Chuyện này không giống với những gì đội trưởng Thiên nói với bà ta. phải nói cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm loạn thật dội, con nhóc kia vì danh cũng phải gảleech_txt_ngu cho con trai bà ta sao? Như vậy tội lưu của con trai bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta sẽ không thành lập, con trai ta sẽ được cứu, sao giờ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn bắt cả bà ta?
Ngô Lục Bà nhìn cảnh lênvi_pham_ban_quyen địnhleech_txt_ngu bắt mìnhbot_an_cap thì , lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức quỳ sụp đất nói:
“Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí cảnhvi_pham_ban_quyen sát, tôi sai , không nên trong bệnh , tôi nhận lỗi, lỗi, xin đừng bắt tôi về cục”
Mọi người nhìn Ngô Lục Bà co được giãn đượcbot_an_cap mà chút câm nín. Đây chính kiểu “nhát gan trong tích tắc” sao? Tốc độ lật mặt này cũng quá nhanh rồi.
Tiểu Lưu nhiều nămvi_pham_ban_quyen, hạng quái đản nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã gặp qua, đương nhiên không ăn bộ này củavi_pham_ban_quyen bà ta. Anh không màng đến lời cầu xin của Ngôleech_txt_ngu Bà, trực tiếp cả bà và Vương Nhị Lại Tử đi.
Sau khi con Vương Nhị Lại Tửbot_an_cap bị đưa đi, phòng tức yên tĩnh trở lại. cụ giường bên biết Tưởng Mộng Tình còn có chính sự nên đã lẩn sang phòng khác tán gẫu.
Trong phòng bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không còn người ngoài, Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng Tình đầu hợp với công an để lấy lời khai.
Cô kể lại bộ gì đã xảy ra tỉnh dậy, không thêm mắm dặm muối, cũng không hề che giấu điều .
Chiến sĩ công an Tiểu Trươngleech_txt_ngu giúp lấy lời khai bắt được điểm nghi vấn trongvi_pham_ban_quyen sự việc, liền mở lời :
“Đồng chí Tưởng, ý là lúc tỉnh cô đã ở bãi sậy rồi?”
Tưởng Mộngbot_an_cap Tình nhớ lại kỹ , gật đầu nói:
“Đúng vậy, vốnleech_txt_ngu dĩ tôi đang nghỉ ngơi ở điểm thanh niên tri , lúc tỉnh lại thì đã ở bãi sậy. Khi tôibot_an_cap thấy Vương Nhị Lại Tử định cởi quần áo mình, tôi liều mạng chống cự mới không để hắn đạt được mục đích. Nếu lúc đó tôi không tỉnh lại, chắc chắn hắn đã thực hiện được vi đó rồi. Nếu quả thực như vậy, khi mẹ hắn dân làng kéo đếnleech_txt_ngu, tôi thật sự có nhảy xuống sông cũng khôngvi_pham_ban_quyen rửa sạch .”
“ phải cô đang nghỉ ở điểm thanh niên tri thức sao? Sao có thể tỉnh dậy bãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được?”
“Chuyện này tôibot_an_cap cũng rõ, lúc cơ thể tôi không khỏe, sau uống một thuốc mà người cùng phòng đưa cho, tôi nằm trên giường nghỉ , khi lại bãi sậy tôi còn tưởng đang mơvi_pham_ban_quyen.”
“Ai thuốc cho cô?”
“ niên tri thức cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng Tri Hiểu, tôi hơi phát sốt, cô ta đưa cho tôi thuốc hạ sốt.”
Triệu Hàng vàleech_txt_ngu Tiểu nhìn nhau, trong lòng thầm hiểu, khileech_txt_ngu chào tạm biệt Tưởng Tình, họ liền tìm bác sĩ để lấy báo cáo khám sứcleech_txt_ngu khỏe của cô.
Trên đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa Tưởng Mộng Tình bệnh viện, Hoắc Đình nhận ra thái của cô không ổn, nên khi vào viện đã đặcleech_txt_ngu dặn bác sĩ lấy máu xét nghiệm xem có dưleech_txt_ngu lượng thuốc nào khác hay .
Vì thế, trongbot_an_cap báo sức khỏe Tiểu Trươngvi_pham_ban_quyen nhận được còn kẹp thêm một tờ kết quả xét nghiệm máu.
Kết quả cho thấy, trong máu của Tưởng Mộng Tình có hàm lượng lớn thành phần thuốc an . Liều lượng của một viên thuốcbot_an_cap hạ sốt thông thườngleech_txt_ngu không thể khiến ta hôn mêvi_pham_ban_quyen đến mứcvi_pham_ban_quyen đó, tình này giống như đã trúng mê hơn.
Hàng cùng đồng nghiệpbot_an_cap cần về cụcvi_pham_ban_quyen để thảo luận vụ án dựa trên lời khai của những người , sauvi_pham_ban_quyen khi chào hỏi Hoắc Đình, họ rời trước.
Khi Hoắc Đình quay phòng bệnh, Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen đang thu dọn đồ đạc.
Cô dự định đợi anh về đi làm tục xuất .
Cô làm gì vậy?
Hoắc Đình nhìn Tưởng Mộng Tình chăn màn, nhịn được mà lên tiếng hỏi.
Anh Hoắc Đình, anh đã về rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Hoắc trở lại, Tưởng Tình nhiệt tình lên chào hỏi.
thấy mình cũng không còn việc , án cũng đã báo xongbot_an_cap rồi nên định xuấtbot_an_cap viện. Hôm nay thật sự cảm anh rất nhiều, đợibot_an_cap tôi về đến điểm thanh niên thức sẽ gửi anh tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện phí.
mặt cô nở nụ cười ngọtbot_an_cap ngào, trông tâm trạng cóleech_txt_ngu vẻ rất tốt.
Giấyvi_pham_ban_quyen giới thiệu tôi đã xin giúp cô rồi, cô có ở lại thêm vài ngày nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không sao.
Hoắc Đình nghĩ đến việc sau khi cô thôn, bản thân chẳng còn lý do gì để đến thăm cô . Một cảm giác bực bội và hụt cớ dâng trong lòng, khiến anh không muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô xuất viện quá sớm.
Ôi chao, người khỏe mạnhbot_an_cap ai lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở viện mãi thế này, anh xem bà cụ giường cũng đã rồi đấy thôi. Hơn nữa nằm viện cũng tốn tiền , khoản nào không đáng thì vẫn nên tiết kiệm thì hơn.
Tưởng Mộng Tình nhà vốn không được ái, những món tốt mà mẹ ngoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để lại trước khi mất đềuleech_txt_ngu kế cướp . Lần này bị cha sửa tuổi đibot_an_cap xuống nôngleech_txt_ngu thôn thay chị ta, ông ấy cũng đưa cho cô một đồng. May mà có nãi nãi ở sát vách không đành , lén nhét cho côbot_an_cap hai mươi đồng, hiệnvi_pham_ban_quyen giờ tiền của cô thật sự rất eo hẹp.
Chí ít cũng phảivi_pham_ban_quyen đợi ngày mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được viện, hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muộn quá . Chuyện tiền nong cô không cầnbot_an_cap lo, tôi đã thanh toán , và tôi đã nói là không cần cô trảleech_txt_ngu lại.
Hoắc Đình nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gái nhỏ lo lắng về tiền viện phí, bất nhẹ nhõmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thế sao được, anh Hoắc Đình đã giúp đỡ tôi rất nhiều rồileech_txt_ngu, sao tôi có thể dùng tiền của chứleech_txt_ngu? Thế thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi thành loại người gì rồibot_an_cap? Tưởng Mộng Tình vội từ chối.
Hoắc Đình thẳng người dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhìn thẳng vào Tưởng Mộng .
Bị Hoắc Đình nhìn chằm chằm, Tưởng Mộng Tình cóleech_txt_ngu chút ngơ ngác, thầm nghĩ mình đã sai gì ?
Đồng chívi_pham_ban_quyen Tưởng Mộng Tình, cô đãleech_txt_ngu có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích chưa? Hoắc Đình nghiêm túc hỏi.
Tưởng Tình khi gọi cả tên để câu hỏi chính thức thì càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm ngơ ngác, chuyện gì thế này?
lòng đầy mắc, nhưng Tưởng Mộng Tình vẫn định nói :
Chưa , tôi chưa có người mình . Anh Hoắc Đình, hỏi chuyện này gìbot_an_cap?
Nghe cô gái nhỏ nói chưa có người trong lòng, Hoắc Đình thở phào nhẹ nhõm, nói tiếp:
cũng chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có người . Lúc tôi cứu cô từ sông lên, cô đã ngừng thở rồi. Tình thế lúc đó vô nguy cấp, tôibot_an_cap chưa được sự đồng ý của cô đã làm hấp tạo cho . Người trong thôn đều đã nhìn thấy cả rồi, cô ý, tôi nguyện ý cưới cô và chịu trách nhiệm với cô.
Sau khi xong hơi đoạn thoạivi_pham_ban_quyen mình đã nhẩm đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẩm lại vô lần trong đầu, Hoắc Đình lo lắng nhìnvi_pham_ban_quyen vào mắt cô gái nhỏ, sợ rằng sự đường đột của sẽ làm cô sợ .
Nhìn vẻvi_pham_ban_quyen động của cô, anh lòng cảm , cưới cô gái làm vợ có lẽ là một lựa chọn không , cuộc sống tương lai chắc hẳn rất vị.
Anh người dây kéo dài, đánh nhanh thắng nhanh vốn là tácvi_pham_ban_quyen phong xưa nay của anh. nhưng, nhìn cô gái nhỏ trước , Hoắc Đình cười khổ, có lẽbot_an_cap anh đã dọaleech_txt_ngu cô sợ thật rồi.
Cái gì cơ!?
Nghevi_pham_ban_quyen những lờibot_an_cap Hoắc Đình nói, đôi gò má vốn đã hơi ửng hồng của Tưởng Mộng Tình tức thì đỏ rực như quả táo .
Tim cô đập liên hồi như , cả người sững sờ tại chỗ.
Anh Hoắc nói muốn chịu nhiệm mình! Muốn cưới mình!
Thế hiện tại anh vì trách nhiệm mà bên cô, nhỡ đâu một ngày nào đó gặp người thực thích, anh hối hận ? Có tráchleech_txt_ngu cô không?
Tâm trạng Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen Tình như đi tàu lượn tốc, lên xuống thường, nhưng nhanh cô đãbot_an_cap lại bình tĩnh.
Cô thừa nhậnleech_txt_ngu mình có thiện cảm với ân nhân cứu mạng là Đình, cô không một bình thường mình có thể xứng đôi với anh.
Cô vốn dám mơ tưởng đến anh, định sẽ chôn giấu tình cảm nàyleech_txt_ngu dưới đáy lòng. Nhưng đây bày muốn ở bên cô, cơ hội đang ngay trước mắt, lẽ nào côleech_txt_ngu lại hèn nhát lùi bước mà bỏ lỡ hộibot_an_cap được ở bên Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Tự hỏi lòng mình, nếu bỏ lỡ cơ này, lỡ ở bên anh, tương cô có hối hận không? Câu trả chắc chắn có.
Đã biết rõ là sẽvi_pham_ban_quyen hối , vậy tại saoleech_txt_ngu bây cô không dũng cảm một lần?
Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tình thầm hạ quyết tâm, kiếp này dù kết quả có thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào, không được nhát nữa, mình phải dũng cảm lấy hạnh phúc chínhvi_pham_ban_quyen mình!
Mộng Tình thầm tự cổ vũ bản thân, ngẩng đầu , nhìn thẳng vào mắt Hoắc Đình và :
Anh Hoắc Đình, tôi thừa mình cóleech_txt_ngu thiện cảm với . Dù sao anh cũng nhân mạng của tôi, còn động viên và đỡ tôi rất nhiều. Đối mặt với một xuất như anh, tôi rất khó để không rung động, nhưng tôi không chắc đó là tình yêu lòng ơn. anh muốn ở tôi, trong lòng tôi thật sự rất vui sướng và hạnh phúc.
Nhưng, anh Hoắc Đình, thật sự thích tôi sao? Nếu anh vì muốn nhiệm ở bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi thì xin từ chối. Tôi anh đang nghĩ tôi, sợ tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải chịu những tiếng vào của người trong , nhưng tôi không muốn anh phải hy sinh vìvi_pham_ban_quyen mình.
Tôi sợ sau anh gặp được người mình thật sự yêu, nhưng vì có tôi mà không thể bên cô ấy rồi lại oán trách . Nếu vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi mà anh bỏ lỡ người mình chân thành yêu thương, tôi cũng sẽ dằn vặt bản thân. Anh Hoắc Đình, tôi khôngbot_an_cap thể là kẻ lấy oán báo ân .
Nghe cô gái nhỏ nhận có thiện với mình, lòng Hoắc Đình chợt lên một niềm vui sướng rộn ràng, rồibot_an_cap khi thấuvi_pham_ban_quyen hiểu những nỗi lo âu của cô, anh lại càng thêm phần nể trọng cô hơn.
Hoắc Đình nắm lấy tay Mộng Tình, túc nói:
Tôivi_pham_ban_quyen làleech_txt_ngu quân nhân, bảo vệbot_an_cap nhân dân là sứ mệnh chúng tôi, nên tôi đã từng cứu rất nhiều ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nếubot_an_cap thiện cảm với cô, cũng sẽ không hỏi xem cô có đồng ý để tôi chịu trách nhiệm hay . ít khi xúc với đồng chí nữ, không biết đây phải là thích hay . Tôi chỉ biết rằng mìnhleech_txt_ngu thực lòngbot_an_cap muốn bảo vệ cô, vậy nên có muốn tìm hiểu nhau với tôi không? Để xem đây rốt là tình yêu hay không?
Lời nói đến nước này, Tưởng Mộng cảm không gật thì sẽ thành ra kiêu kỳ.
Thế là cô đỏ mặt nhẹ nhàng gật đầu: Được, nhưng anh Hoắc Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ta phải giao ước ba điều.
Cô nóivi_pham_ban_quyen đi.
chưa nghĩ , bao giờ nghĩ ra tôi sẽ nói với anh sau!
Nghịch ngợm thật!
Hoắc Đình không nhịn được, đưa tay xoa xoa mái tóc Tưởng Mộng , khiến mặt cô đỏ hơn.
Nhìn cô gái đang thẹn , Hoắc Đình nhìn thấy vị. Nghĩ đến lần đầu gặp gỡ của hai người, vành tai anh cũng không khỏi đỏ. Anh hắng giọng nói:
Để tôi cho cô nhé.
cô gái nhỏ gật đầu, anh liền quả táo lên tỉleech_txt_ngu mỉ gọt vỏ.
Tưởng Mộng Tình nhìn Hoắc Đình trước mặt, bất giác rằng kiếp nàyvi_pham_ban_quyen cóvi_pham_ban_quyen lẽ đã thực sự khác rồi.
Kiếp trước, sau khileech_txt_ngu bị Vương Nhị Tử làm nhục, cô không nơi , mặc cho người ta xâu . Kiếp này, cô đã thành thoát khỏi âm của Nhị Lại Tử, biếtbot_an_cap và kết giao được người ưubot_an_cap tú như Hoắc Đình, mọileech_txt_ngu thứ đều đang phát triển theo chiều tốt đẹp, bản thân cô cũng sẽvi_pham_ban_quyen một tốt hơn thôi.
Có lẽvi_pham_ban_quyen tương lai côbot_an_cap còn gặp nhiều khó khăn, nhưng cô nhất định sẽ nỗ lực vượt qua. Được sốngleech_txt_ngu lại một lần, tuyệt đối sẽ không bao giờ để mình trở thành kẻ xui người ta chà đạp như kiếp trước nữa.
Sau Mộng Tình và Hoắc định quan hệ, cảm giác giữa người đã hoàn khác biệt, lúc nào cũng tỏa ra bầu không khíbot_an_cap ngọtbot_an_cap ngào đầy bong bóng màu hồng.
Hàng mang theo những nghi vấn vộivi_pham_ban_quyen vã chạy tới, kết quả là chưa kịp bước chân vào đã bị nhồi cho một họng cẩu lương đầy bất ngờ.
Trong lòng anh thầm mắng Hoắc Đình không phải con ngườivi_pham_ban_quyen, thì vất vả hắn tra án, còn hắn thì chẳng thèm qua giúp một tay, cứ ru rú bệnh viện để đương.
Màleech_txt_ngu khoan, đây là đãvi_pham_ban_quyen theo đuổi đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi sao?
Triệu Hàng khi nhận ravi_pham_ban_quyen thì càng mắng Hoắc Đìnhvi_pham_ban_quyen quá đáng. Cácleech_txt_ngu phương diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác ưu tú thì thôi đi, đến việc theo đuổi đối tượng cũng thần tốc như vậy, thật không để cho những người thường như họ đường sống nào .
Chửi thì chửi thế , nhưng chính sự vẫn phải làm, anh tay gõ cửa phòng bệnh.
Tưởng Mộng Tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thấy Triệu Hàng ở cửa liền lập tức mời anhleech_txt_ngu vào phòng, sự hỏi:
“Chàoleech_txt_ngu anh, Đội trưởng , anh tìm tôi có việc gì không?”
Triệu Hàng cũng rề rà, trực tiếp nói thẳng ý địnhbot_an_cap đến đây.
“Chào đồng chí Tưởng, vụ án có một vài điểm nghi vấn, lần này qua đây là muốn xác nhận lại với một chút. Cô thật không nhớ tại saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình lạivi_pham_ban_quyen ở đầm sậy sao?”
Tưởng Mộng Tìnhleech_txt_ngu nghe câu hỏi này cũng ngơ ngác, chẳng phải câu hỏi này cô đã trả lời rồi sao? cô đangleech_txt_ngu ngủ điểm thanh niên tri , khi tỉnh dậy đã thấy mình sậy rồi, cũng may nhờ trọng nên cô tỉnh lại sớm một chút
Hồi tưởng lại nửa ngày trời vẫn không nghĩ ra đượcvi_pham_ban_quyen do vìbot_an_cap sao, cô nghiêm túc trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời:
“Chuyện này tôi thật sự không biết. chỉvi_pham_ban_quyen nhớ lúc đó mình cảm thấy mệt nên đã xinvi_pham_ban_quyen nghỉ để ở lại điểm thanh niên tri thức nghỉ ngơi. Khi đóvi_pham_ban_quyen Tri Hiểubot_an_cap ở cùng phòng còn đưa cho tôi một viên Analgin, tôi uống vào rồi ngủ một giấc sẽ khỏe . Chẳng tôi không phải bị Vương Nhị Lại Tử vácvi_pham_ban_quyen đi sao?”
Triệu Hàng nghe vậy thì nhíu mày nói:
“ Nhị Lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tử nói khôngbot_an_cap . Hắn bảo hắn nghe thấy Tônbot_an_cap Tri Hiểu và Vương Ái Liên nói chuyện mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biếtbot_an_cap cô trốn ở đầm sậy ngủ.”
Tưởng Mộng Tình xong liền khẳng định chắc chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
“ đó không nào. Tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi làm chậm nhưng chưa bao giờ biếngbot_an_cap, hơn nữa tôi đã xin nghỉ rồi, cứ ở lại điểm niên tri thức nghỉ ngơi được, không cần thiết phải chạy ngoài kia ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Triệu gật đầu, tóm lược lại:
“Nói cách khác, Vương Nhị Lại Tử bám lấybot_an_cap hẳn làleech_txt_ngu còn kẻ đứng sau màn.”
Tưởng Mộng Tình trầm ngâm một lát rồi lên tiếng:
“Xem ra chuyện này Tôn Hiểu và Vương Ái Liên diện nghi vấn lớn nhất, nhưng độngvi_pham_ban_quyen cơ của họ gì chứ?”
Hàng cười nói:
“Đây cũng chính là lý doleech_txt_ngu đến tìm cô, động cơ họ chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi cũng chưa nghĩ thông suốt.”
Tưởngleech_txt_ngu Mộngbot_an_cap Tình hồi tưởng lại chuyện cũ, không khỏi rơi .
Kiếp trướcvi_pham_ban_quyen cô có thể trốn thoát khỏi nhàbot_an_cap Vương Nhị Lại Tử là nhờ có sự đỡ của Vương Ái Liên.
Khileech_txt_ngu đó Tôn Tri Hiểu đã lấy và rời đi từ lâu, thân cô bị giam hãm ở nhà họ làm trâu làm ngựa nên không biết nhiều về chuyện ở điểmvi_pham_ban_quyen thanh trileech_txt_ngu thức.
Chỉ nghe nói Tôn Tri Hiểu lấy một quân nhân đi theo , mọi người đều khen cô ta số, nhưng biết tại sao cô ta Vương Ái Liênbot_an_cap lại trở mặt với nhau.
lẽ là Vương Ái Liên?
Không giống, Vương Ái Liên đã chồng từ trước khi xuống nông thôn, hơn chồng của Vương Ái Liên rất chiều chuộngvi_pham_ban_quyen cô ấy, cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống của người khá êm đềm.
và Vương Ái Liên căn bản còn không quen biết nhau.
Còn Tôn Tri Hiểu, nghĩ những lời cô ta đã nói khi đến thăm mình hôm trước, tim Tưởng Mộng Tình chợt lại. Chẳng làbot_an_cap cô ta?
Tâm trạng cô vô cùng phức tạp, trước cô rất tin tưởng Tôn Tri Hiểu, chí để cảm ơn sựvi_pham_ban_quyen chăm sóc của cô ta mà côvi_pham_ban_quyen đã giúp đỡvi_pham_ban_quyen cô ta không ít. lẽ mình đã nhận giặc cha ?
Dù trong lòng đã nảy sinhbot_an_cap Tưởng Mộng Tình đánh tiếng. Khi có bằng chứng xác thực, cô không thể nói bừa với công an, vì vậyleech_txt_ngu cô nói với Triệu Hàng:
“Đội trưởng Triệu, tôi cũng không nghĩ ra được ai muốn hại . Tôi không Vương Ái Liên, chỉ cô ấy thanh niên tri thức nữ đã gả cho trong thôn, cô ấy kết hôn trước khi đến đây nên không giao thiệp gì. Còn Tôn Tri Hiểu thì chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở cùng một phòng, trước đây cô ấy với tôi khá tốt, tôi cũng khôngleech_txt_ngu nghĩ ra được cơ hạivi_pham_ban_quyen người của cô ấy. có khi nào là Vương Nhị Lại Tử nói càn, ý chuyển hướngbot_an_cap chú ýbot_an_cap của người để thoát tội không?”
Triệu Hàng nghevi_pham_ban_quyen xong gật đầu bảo:
“Cũng không loại trừ khả này, chúng tôi về vấn lại phen. Nếu có gì ngờ thì có lẽ vụ án sẽ kết thúc như vậy.”
Triệu Hàng biết từ Tưởng Mộng không thêm được gì nữa, bèn ra hiệu bằng mắt với Hoắc Đình rồi đứng dậy cáo từ.
Mộng Tình đứng dậy cảm ơn:
“Vâng, ơn Đội trưởngbot_an_cap Triệu.”
Hoắc Đình thấy Triệu Hàng định đivi_pham_ban_quyen cũng đứng , anh nói với Tưởng Mộng Tình:
“Mộng Tình, em cứ nghỉ ngơi cho tốt, anh cũng , ngày mai lại đến đónbot_an_cap em xuất .”
Mộng Tìnhbot_an_cap thẹn thùng mỉm cười gật đầu với anh:
“Được, anh Hoắc Đình, anh đi làm việc đi, công quan trọng hơn. Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã vì em màvi_pham_ban_quyen mất bao nhiêu thờibot_an_cap gian rồi, em ở một mình cũng được mà.”
Hoắc Đình nhìn Tưởng Mộng Tình ngoan ngoãn hiểu chuyện, không kìm đượcleech_txt_ngu đưa tay xoa đầu cô. Thấy cô gái nhỏ lại đỏ mặt vì hổ, anh dịu dàng nói:
“Nhưng anhleech_txt_ngu muốn đến thăm em.”
Tưởng Tình nghe lời Hoắc nói đỏ bừng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thầm nghĩ người đàn ông này từ khi mà biết tán tỉnh như vậy? Trái tim nhỏ bé của cô không chịu mà.
Triệu Hàng nhìn hai người này mà nổi cả da gà, bị cưỡng ép nhồi thêm một chậu cẩu lương, cảm giác hơi “ngấy” rồi.
Tưởng Tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết Triệu Hàng và Hoắc Đình còn có chuyện muốn đứng tiễn hai người .
Hoắc Đình và Hàng đi vườn hoa dưới lầu bệnh viện, sauleech_txt_ngu khi xác xung quanh không có ai, Hàng mới mở :
“ chắn là có người ở điểm thanhleech_txt_ngu niên bày , nhưng nếu không chứng thì biết là ai làm có cách nào. nhìn biểu cảm của niên tri thức Tưởngleech_txt_ngu thìbot_an_cap thấy trong lòng cô ấy chắc cũng đối tượng ngờ rồi, chỉ làvi_pham_ban_quyen không biết vì nguyên nhân gì mà không nói ra thôileech_txt_ngu.”
“Chắc là vì không có cứ thôi. Không sao, cứ xử lý Vương Nhị Lại Tử để giết gà dọa khỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nếu đối phươngleech_txt_ngu biết điều mà dừng tay thì thôi, nếu dám ra tay lần nữa chặt đứt móngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vuốt của chúng đi.”
Lúc này tâm trạng Đình đang rất tốt, anh dửng dưngbot_an_cap nói.
“ thanh niên tri Tưởng điểm thanh niên tri thức sẽ không an toàn đâu.”
“Không sao, tôi sẽ bảo vệ ấy.”
“Anh tự tính toán là được. Tôi về cục đây, thẩm vấn thêmvi_pham_ban_quyen xem sao. Ngày mai tôi sẽ bảo Tiểu Trương xuống thôn hỏi lần nữa, xem có lừa được gì không.”
“Được rồi người anh em, vất vả cho cậu rồi, hôm nào sẽ cậuvi_pham_ban_quyen đi ăn. về .”
Triệu Hàng nhìn bóng dáng Đình vội đạp xe đi không chútleech_txt_ngu luyến tiếc, không nhịn được mà rùng một cái.
Hóa ra đàn ông luống tuổileech_txt_ngu khi yêu vào có bộ dạng này, đángbot_an_cap sợ.
Ngày hôm sau, Tiểu Trương và những người lại xuống thôn một chuyến, kết đúng như dự đoán Triệu Hàng, chẳng thu hoạch được gì.
Nhưng cũng có tốt, đó Đại trưởng bị cách chức.
Chuyện của Tưởng Mộng Tình suýt chút nữa đã gây ra án mạng, lại bị Hoắc Đình báo cáo lên công xã, sự việc quá nghiêmleech_txt_ngu trọng.
Sau khi bànleech_txt_ngu bạcbot_an_cap, Vương Đức Thuận bị bãi nhiệm chức vụ đội , vịleech_txt_ngu này tạm thời do thôn đại diện, đợi đến sau sẽvi_pham_ban_quyen bầuvi_pham_ban_quyen cử lại.
Vương Nhị Lại Tửleech_txt_ngu bị giam giữ, Ngô Lục Bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau phê bình giáo dục đã biết điều hơn, sự việc coi như tạm khép lại. Hoắc Đình cuối cùng cũng yên tâm Mộng Tình xuất về thôn.
Tưởng Mộng Tình về thôn vẫn là ngồi xe đạpvi_pham_ban_quyen của Hoắc Đình, chỉ có điều khác với lúc đi, lần này nàng đã ngồi ở ghế sau của xe đạp.
Khi quay lại điểm thanh niên tri thức, mọi người vẫnbot_an_cap chưa đi làm về.
Vì xưởng còn việc nên Hoắc Đình chỉ đưa Tưởng Mộng tới nơi rời đi ngay, không nánleech_txt_ngu lâu.
Một ở điểm thanh niên trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứcbot_an_cap, Tưởng Mộngbot_an_cap Tình ngại nếu cứ ngồi không chờ đợi, đi rửa tay chuẩn bị nấu cơm trước cho cả hội.
Hoắc không về xưởng mà rẽ qua bờleech_txt_ngu ruộng tìm Diệp Linh Linh.
Diệp Linh Linh là con trai út nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Diệp đại Kinh Đô, hai người là bạnbot_an_cap nối khố thực thụ. Cậuvi_pham_ban_quyen nhócvi_pham_ban_quyen này bình trông có vẻ lôi thôi lếch thếch nhưng vào lúc mấu chốt lại rất đáng tin.
Chuyện anh hô hấp nhân cho Tưởng Mộng Tình đó nhiều người nhìn thấy, không muốn cô nhỏ phảivi_pham_ban_quyen một mình chịu đựng những phong long trong thôn.
“Anh Đình, sao anhvi_pham_ban_quyen lại tớibot_an_cap ? Nghe hôm đó anh anhbot_an_cap hùng mỹ nhân à?”
Diệp Linh Linh thấy Hoắc Đình rỡ, chạy lại bờ ruộng hỏi vẻbot_an_cap hóng hớt.
“Ừnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi và đồng chí Tưởng Tình hiện đang tìm hiểubot_an_cap nhau. Tôi không ở trong thôn, cậu giúp tôi để mắtbot_an_cap tới cô ấy một chút, điểm thanh niên tri thức không an toàn lắm.”
Hoắc Đình nói thẳng đích củabot_an_cap mình.
“Chăm sóc Tưởng Mộng ? Anh , anh cuối cùng cũngleech_txt_ngu biết rồi sao? khoan, em vừa nghe thấy cái cơ? Hai người đang tìm hiểu ?! Anh Đình, chuyện từ bao giờ thế? Sao em chẳng biết gì vậy?”
Diệp Linh Linh gào lên, khiến các thanh niên tri thức đang làm việc gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó đều ngẩng đầu lên nhìn.
Khổng Khánh Chi nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin Hoắc Đình có đối tượng, lập tức vác cuốc chạy tới với gươngleech_txt_ngu mặt hở, thầmleech_txt_ngu nghĩ phen này lại có chuyện để buôn với mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà dì rồi.
“Anh Đìnhbot_an_cap, anh đối tượng rồi ạ?”
Khổng Chi hỏi đầy vẻ mò.
Hoắc Đình đầy vạch đen trên mặt. Xong rồi, phen chắc cả viện đều biết chuyện anh cóvi_pham_ban_quyen đối tượng . Dù Tình chỉ bảo thử xem sao, nhưng tròn lên thì cũng coi như là rồi, chẳng vào đượcvi_pham_ban_quyen.
Sớm gì phải công khai, truyền rabot_an_cap sớmleech_txt_ngu chút cũng chẳng sao, thế là anh đầu:
“Đúng vậy, tôi đang quen niên trileech_txt_ngu thức Tưởng Mộng Tình ở thôn các cậu. Tôi ở xa, có lẽ chăm sóc chu đáo , mọi giúp để ấy một .”
“Được được, Đình cứ yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc dâu nhỏ thật . Nhà em vẫn còn trống một phòng, hay là đểleech_txt_ngu chị dâu nhỏ chuyển đến ở em đi.”
Khổng Khánh Chi vội gật đầu đồng ý, thời đưa ra lời mời, hận thể bắt ngay Tưởng về nhà để biến nhà mình thành trường hóng hớt một.
Diệp Linh Linh cảm không gì nói. Trước đó lúc từ chối góp gạo thổi cơm chungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Tôn Tri Hiểu thì cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói thế nào ? Nhìn bộ mặt hiện tại của Khánh Chi, cậu khỏi dài : Ôi, đàn bà, đúng là dễ thay đổi.
Hoắc Đình khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết toan tính nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Khổng Chi, mà dù biết cũng thấy không đề gì, anh :
“Lát nữa em qua hỏi cô ấy xem, cô ấy đồng thì để cô ấybot_an_cap dời qua đó ở đi. Để cô ấy ở lại điểm thanh tri thức anh cũngvi_pham_ban_quyen không tâm.”
“Điểm thanh niên tri thức có chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì ạ?” Khổng Khánhbot_an_cap Chi bắt được trọng điểm.
“Tình Tình đang nghỉ ngơi điểm thanh niên thức, lúc tỉnh lại lại đầm lau sậy, hơn nữa đúng lúc đó có người nói chuyện gần chỗ Vương Nhị Lại Tử, bảo Tình Tình đang lười biếng ngủ trong đầm lau.” Hoắc Đình thấp giọng nói.
Khổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chi và Diệp Linhvi_pham_ban_quyen Linh hiểu ngay lập tức. Khổng Khánh Chi bảo Linh:
“Việc còn lại làm giúp nhé, tôi đi đón chị dâu về nhà đây.”
Hoắc Đình nhìn Khổng Khánh hớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, lẩm bẩm:
“Con bé nàybot_an_cap từ khi nào mà hùng thế nhỉ? càngleech_txt_ngu giống ngườivi_pham_ban_quyen nhà họ La, không biết có làm hư Tình nhà mình không nữa.”
Diệp Linh không nhịn được mà lườm Hoắc Đình một cái, thở dài vác đi làm việc.
Hoắcbot_an_cap Đình ngơ ngác nhìn theo hành động củavi_pham_ban_quyen Diệp Linh Linh, chẳng hiểu ra làmleech_txt_ngu sao. cũng kịp nhiều, vộivi_pham_ban_quyen vã xe đi. Xưởngbot_an_cap còn một đống việc, không thể trì hoãn.
Tôn Tri Hiểu theo bóng lưng Hoắc Đình rất lâu, khi bóng ấy hoàn toàn biến mất nở một nụ cười quái .
“Đúngleech_txt_ngu là duyên số định sẵnleech_txt_ngu, nhanh như vậy đã thành một đôi rồi sao? Nếu mày đibot_an_cap, liệu có thể tranh giànhleech_txt_ngu với tao nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Hoắc Đình, này ấy có thể là củavi_pham_ban_quyen tôi!”
Lý Vạn Hồng ngẩng đầu lên đúng lúc thấy nụ cười quái dị trên Tôn Tri , không kìm được mình một cáileech_txt_ngu.
Vương Kiến Quốc bênvi_pham_ban_quyen cạnh tâm hỏi: “ sao thế?”
“Không có gì.”
Khi nhìn lại, Tôn Tri đã cúi đầu tiếp tục làm việc, cứ như mọi chuyện rồi chỉ là ảo giác, chưa từng xảy ra vậy.
Tưởng Mộng Tình đang nấu cơm thì Khánh Chi vã chạy đến điểm tri thức, cô không khỏivi_pham_ban_quyen lấy làm lạ.
Khổng Khánh Chi là thanh niên tri tự xây nhà ra ở riêng, bình ít khi tới đây, lại ghé quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Chưa kịp chào hỏi, cánh tay cô đã bị Khổng Khánhvi_pham_ban_quyen Chi thân ôm lấy.
Tưởng Mộng Tình càng ngẩnleech_txt_ngu , cô và cô thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến thế sao?
Chỉ nghe Khổng Khánh Chi nói: “Chào chịbot_an_cap dâu nhỏ, em xin tự giới thiệu lại, em là Khánh Chi, chị cứ gọi em là Chi . và Diệp Linh đều là bạn nối của anh Đình.”
Tưởng Mộng Tình ra ngay. Nghe thấy hai chữ “chị nhỏ”, mặt cô đỏ nhưng trong lòng lại thấy ngọtleech_txt_ngu ngào.
“Anh Đình nói chị ở một mình tại thanhleech_txt_ngu niên tri thức anh ấy không yên tâm. Vừa hay em cũng mình, phía Tây còn trống. Chị nhỏ, để anh Đình yên , chị dời qua ở cùng em nhé?”
Lời mời lấy Hoắc Đìnhvi_pham_ban_quyen ra làm lý do khiến Tưởng Mộng Tình thực sự khóleech_txt_ngu lòng từ chối.
Hoắc giúp cô quá nhiều, cô cảmleech_txt_ngu thấy mình không nên dựa vào quan hệ này để chiếm hời của bạn anh, thế cô từ chối khéo:
“Chi Chi, và Hoắc Đình cũng mớibot_an_cap định hôm qua thôi. ơnvi_pham_ban_quyen ý tốt của cô, tôi đây thực sự không sao đâuleech_txt_ngu. Nhà là tự bỏ tiền xây, tôivi_pham_ban_quyen quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó ở cùng thì không hay lắmleech_txt_ngu.”
thấy mới xác định quan hệ từ hôm qua, mắt Khổng Khánh Chi sáng rực lênbot_an_cap. Cô dùng chiêu làm nũng với Tưởng Mộng Tình:
“Chị dâu nhỏ, chị đừng lo, kialeech_txt_ngu đểvi_pham_ban_quyen không cũng phíleech_txt_ngu. Đều là nhà cả, tiền nong gì chứ. Nếu chị không ở, năm emleech_txt_ngu đi theo quân đội thì cũng phải biếu không thôn thôi, đến đó Diệp Linh Linh tội nghiệp thậm chí còn chẳng có cơm mà ăn. Với lại, chị ở đây anh Đình sự yên tâm, kẻbot_an_cap giấu mặtleech_txt_ngu ở đây chưa bắt được đâu. Chị cứ qua em ở trước , nếu không quen thì lại về, được không?”
Nói đến nước nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tưởng Mộng thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động lòng.
Thú thật, mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ việc điểm niên thức vẫn còn một mặt muốnleech_txt_ngu mình, cô cũng thấy rợn người.
Thế là cô hỏi:
“ qua đó sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phiền ?”
“Không phiền khôngbot_an_cap phiền, em chỉ mong có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị em ngày ngày trònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện thôivi_pham_ban_quyen, chị dâu qua nhà em ở đi mà.”
Khổng Khánh Chi vốn xinh đẹp, khi làm nũng thì ít ai cưỡngbot_an_cap lại .
Tưởng Mộngleech_txt_ngu Tìnhbot_an_cap cũngleech_txt_ngu không ngoại lệ. Sau nấu cơm xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô dập , dọn hành , để lại một giấy nhắn cho rồi cùng Khổng Khánh Chi về nhà.
Mộng dưới giúp của Khổng Khánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chi đã chuyển hành lý đến nhà của cô ấy. Vừa tới nhà mới, nhìn thấy khung cảnh trước mắt, nàng có chút không dám tin, bèn tự nhéo mình cái. Cảm giác đau đến khiến nàng khỏi kinh thán trong lòng: Chỗ nàyvi_pham_ban_quyen thực quá tốt rồi!
là cănvi_pham_ban_quyen gian xây bằng gạch ngói xám, cửa sổ được khảm kính sáng , tường nhà cũng được quét vôi trắng sạch sẽ. khi cả thôn vẫn dùng giấy sổ, dùng báo cũ dán tường, thì kiện củavi_pham_ban_quyen nhà đúngvi_pham_ban_quyen là độc nhất vô nhị trong thôn này.
Khổng Khánh Chileech_txt_ngu nhiệt tình dẫn nàng gian phòng Tây, :
“Chị dâu nhỏ, gian phòng phía Tây này vốn em dùng làm thư phòng, bình thường ở đây đọc sách, may vá linh tinh. Một lát nữa em sẽ dọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tủ trên giường đất cho chị để , xem còn cần gì nữabot_an_cap không, em sẽ thợ mộc đóng thêm chovi_pham_ban_quyen.”
Tưởng Tình nghe vậy vội vàng đầu, nghiêm túc nói với Khổng Chi:
“Không cần đâu, thế này đã tốt rồi. nhà, chị còn chưa bao giờ được ở phòng lớn thế này. Khánh , cảm ơn em.”
Khổng Khánh Chi cười đápbot_an_cap:
“Chị dâu nhỏ đừng khách sáo. Chị dọn dẹp một chút rồi nghỉ ngơi đi, em đi nấubot_an_cap cơmbot_an_cap đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ăn xong em sẽ chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sangleech_txt_ngu chỗ trưởng để báo danh đi làm .”
Sau khi Khổng Khánh ôm đồ đạc trong tủ rời đi, Tưởng Mộng Tình mớibot_an_cap bắt đầu quan kỹ căn phòng này.
Phòng rất rộng, cửa sổ lớn nên ánh sáng kỳ . Sát cửa sổbot_an_cap giường đất, phía tườngbot_an_cap mạn Tây kê dãy giá sách nhiều , bên trên bày các sách. Giữa phòng đặt một chiếc dài haivi_pham_ban_quyen mét, một cạnh sát tường phía Nam. Cạnh tường phía Đông đặt chiếc may và một chiếc vắt sổ. Mọi cách bài trí trong phòng đều cho thấy tinh tếvi_pham_ban_quyen trong lối sống của chủ nhân.
Tưởng Mộng Tình thầm cười khổ, chẳng phải mình lại nợ Hoắc Đình tình lớn saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Nếu không có anh Hoắc Đình, có lẽ mình đã bỏ mạng dưới dòng sông kia rồi. Nếu kiếp trước mình có đủ can để nhảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống sông, liệu mệnh có đi không?
giờ nghĩ nhiều chẳng để làm gì, quan nhất là sau phải sống thật tốt, khôngbot_an_cap phụ lòng anh Hoắc Đình và người đã đỡ mình.
Nghĩ thông suốt, Tưởng Mộng Tình thở phào một cái rồi bắt đầu sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành lý. Đã quyết định nhận hảo ý củavi_pham_ban_quyen Khổng Khánh Chi thì khôngvi_pham_ban_quyen nên câu nệ . Được sống lại một lần, kiếp này nàng kiên quyết không bao giờ làm kẻ nhu nhược như kia.
Đồ của Tưởng Tìnhleech_txt_ngu không nhiều nên loáng cái đã xong. Nghe Khổng Chi đang bận rộn ở gian , lập tức chạy đến trước bếp lò giúp cô ấy nhóm lửa.
Khổng Chi tính tình hoạt , cười không , điều này khiến Tưởng Tình nhẹ nhõm hẳn, nàng vốn sợ hai người sẽ khó hòa hợp.
Cơm nước vừaleech_txt_ngu chuẩn bị xong thì Diệp Linh Linh cũng tới. Lúc này Mộng Tình mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết hóa Diệp Linh Linh cũng ăn chungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở nhà Khánh Chi. Đồ ăn của họ Khổng so với điểm thanh niên tri thức thì tốt hơn gấp vạn lần.
Từvi_pham_ban_quyen khi nàng đến điểm thanh niên tri thức, ngày nào cũng chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngô với cháo khoai , thêm một mónvi_pham_ban_quyen rauleech_txt_ngu xào bạc. Nhưng ở nhà họ Khổng thì khác, có bánh màn thầu mì trắng, cà chua xàobot_an_cap trứng, xanh tóp mỡ, lại còn thêm một đĩa gà kho tàu.
Tình không biết vì mình đến nên cơmleech_txt_ngu mới soạn thế này không, khiến nàng nhất không dám động đũa. Khánh Chi nhận ra sự gượng gạo nàng, vừa gắp thức ăn cho nàng vừa giục ăn nhiều vào. Trong bữa ăn, có Diệp Linh góp chuyện bầu không cũng sôi nổi hẳnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cơm xong , Tưởng Mộng Tình dưới sự hộ của Khổng Khánhleech_txt_ngu Chi đã đến nhà thôn để báo danh. Vợ trưởng đang bị hắt nước, người đến thì vẻ chào :
“Thanh niên tri thức Tưởng về rồi đấy ? Sức hồi phục hẳn chưa? Hôm nay gió nào thổi tôi lại đón hai cô đại mỹ nữ lúc thế này, ha hanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“ à, cháu đưa Tình sang gặp bác thôn trưởng để báo đi làm lại. Tìnhleech_txt_ngu Tình giờ chuyển sang ở cháu rồi nênvi_pham_ban_quyen cũng qua thưa tiếng. cứ trêu bọn cháu mãi.”
Khổng Khánh Chi rõ ràng rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiết với thôn trưởng. Tưởng Mộng Tình đi , bẽn lẽn nhìn Chi trò chuyện phóng khoáng với bà, trong lòng thầm mộ. Nghĩ về bản mình ở kiếpvi_pham_ban_quyen trước, nàng tự nhủ sau này nhất định phải học hỏi Khánh Chi nhiều .
“Mau vào đi, nhà tôi ở gian chính đấy.” Vợ trưởng đon đả mời người vào trong.
trưởng thấy cô gái đi sau vợ mình thì đặt tẩu đang định châm .
“Thônbot_an_cap trưởng, Tình xuất về rồi, đưa chị ấy thưa với tiếng. Sau này chị ấy không ở điểm niên thức nữa mà về ở cùng cháu.”
Khổng Khánh Chi vừa vào nhà đãbot_an_cap thẳng thắn rõ mục , chẳng chútvi_pham_ban_quyen khách sáo. Tưởng Mộng Tình bộ dạng che chở như “gà mẹ bảo vệbot_an_cap con” của Khổng Khánh mà không khỏi cảm động.
Thôn trưởng quay sangvi_pham_ban_quyen nhìn Tưởng Tình, hỏi:
“Cái Tưởng này, sức khỏe sao rồi? Có cần nghỉ thêmbot_an_cap ngày không?”
“Cảm ơnvi_pham_ban_quyen bác, không sao nữa rồi ạ, ngày mai cháu thể đi làm được ngay.” Tưởng Mộng Tình hơileech_txt_ngu đỏ .
“Chaoleech_txt_ngu ôi, cái con bévi_pham_ban_quyen này sao dột thế, dù có chuyện gì cũng không được nhảy sông , sống dở cònvi_pham_ban_quyen hơnleech_txt_ngu chết . Cháu chuyển về ở Khánh Chi cũng yên tâm. này có khó gì cứvi_pham_ban_quyen tìm bác, đối đừng nghĩ quẩn nữa, rõ chưa?”
Tưởngleech_txt_ngu Mộng Tình thấy thôn trưởng hiểu lầm, vội vàng thích:
“Thôn trưởng, cháu khôngbot_an_cap ý nhảy đâu ạ. Lúc đó cháu bị dồn vào cùng, lúc chạy trốn không kịp nhìn đường mới ngã xuống sông thôileech_txt_ngu. Vừa rơi xuống cháu đã hối hận rồi, sớm biết đằng có sông thì cháu đã chạy hướng khác.”
Lời dặn dò của thôn trưởng khiến Tưởng Mộng Tình ấm áp hẳn lên. Nàng nghĩ thầm, kiếp trước mìnhleech_txt_ngu tìm thôn trưởng giúp kết quảvi_pham_ban_quyen liệu có khác đi không? Nhưngleech_txt_ngu thôi, nghĩ làm gì nữa? Phải tại, giờ đây mọi thứ đã khác xưa, nàng không gảvi_pham_ban_quyen cho Vương Nhị Lại Tử, sẽ tham kỳ thi đại học, lại còn quen biết anh Đình
Nghĩ đến bản thân sẽ một cuộc đời mới, mặt Tưởng Mộng Tình hiện lên nụ cười rạng , đẹp đến nao lòng.
“Khụ, con bé nàybot_an_cap, chắc là cũng sợ hãi nhiều rồi. về nghỉ đi, ngày mai bác đưa cháu qua chỗ căn nhà cũ của lão Dư xem nào, lúc đó thiếu cái gì bác.”
Khổng Khánh Chi tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn trưởng muốn chia nhà riêng Tưởng Tình, bèn vộileech_txt_ngu hỏi:
“Thôn trưởng, dưng đi xem cũ lão Dư làm gì ạ? mai khôngleech_txt_ngu phải làm sao?”
Thôn trưởng thấy bộ dạng sốt sắng của Khổng Khánh Chi thì khôngvi_pham_ban_quyen nhịn được mà trêu:
“Cái cô ‘ bá vương’ này từ khi mà nhiệtleech_txt_ngu tình thế hả? Yên tâm đi, là chuyện tốt. Thôn mình sắp lập trạm xá, đơn đăng của thanh niên tri thứcvi_pham_ban_quyen trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóleech_txt_ngu đã được duyệt rồi. Sau tập huấn về, cô ấy là vệ viên của thôn mình, này cần ra đồng nữa, mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày điểm côngvi_pham_ban_quyen.”
Khổng Khánh Chi thấy phải có người tranh chỗleech_txt_ngu với thì thở , nịu nói:
“Thôn trưởng, cháuleech_txt_ngu là hoi, sao lại là tiểu bá chứ? Sau này cháu mà không gả đi được là cháu đến bắt đền bác đấy. Cái bác già thật chẳng đángleech_txt_ngu chút nào, không thèm chấp bác . Chị dâu nhỏ, chúng ta mau về .”
Khánh Chibot_an_cap vừa vừa kéo Tưởng Mộng Tình đi ra ngoài. Thôn trưởng cười ha Khổng Khánh Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tưởng Mộng Tình chạy biến ra cửa.
Tưởng Tình vẫn còn đang ngơvi_pham_ban_quyen ngác tiêu hóa lời thôn trưởng nói, vẻ mặt đầy mờ mịt. Nàng bị đi nhưng vẫn kịp ngoái đầu chào thôn trưởng tiếng rồi mới theo Khổng Khánh Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoài.
“Mẹ , không xong rồi, Bảo bị nghẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạc rồi!”
Con dâu thứ của thôn trưởng bếvi_pham_ban_quyen conbot_an_cap trai lao từ trong phòng ra ngoài.
Tưởng Mộng Tình đầu nhìn lại, mặt đứa trẻbot_an_cap tím tái đến chuyển sang sắc đen, nếu không thời cứu chữa, e rằng chỉ lát nữa thôi nó sẽ bị ngạt chết.
Vợ thôn trưởng vừa thấy vậy cũng hoảng hốt, sắng hỏi:
“Móc ra chưa? Mau móc nóbot_an_cap ra đi!”
Cô con dâu thứ ôm lấyvi_pham_ban_quyen Tiểu Bảo, hồn siêu phách tán mà gào khóc:
“Tiểu Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mẹ ơi”
Lão trưởng cũng từ nhà chạy ra, nhìn đứa cháu nội sắc mặt tái mà cuống như bò trên chảo nóng.
Nhìn người đang hỗn loạn một , Tưởng Mộng Tình không kìm được, bước lên phía trước nói với vợ thôn trưởng:
“Thímvi_pham_ban_quyen ơi, có thể để cháu thử xem sao không?”
Vợ thôn trưởng mừng rỡ hỏi lại:
“Cháu biếtbot_an_cap cứu người ?”
Mộng Tình gật đầu, vợ trưởngvi_pham_ban_quyen không nhiều, trực tiếp giao cháu nội vào tay .
Tưởng Mộng bế đứa bé ngồi , để nó nằm sấp lên đầu gối mình, sau đó dùng lực vỗ mạnh vào lưng đứa trẻ.
“Khụbot_an_cap khụ Oa”
Hạt lạc bị văng ra ngoài, đứa bé bắt thở dốc, sắc mặt cũng dần trở nên hồng hào thấy bằng thường. Có lẽ vì quá khó chịu, sau khi thởleech_txt_ngu lại được, đứa trẻ liềnbot_an_cap “oa” một tiếng khóc nấc . Tiếng khóc vang dội khắp , khiến mọi người cóvi_pham_ban_quyen mặt ở đó đều không chủ được thở phào nhẹ nhõm.
Con dâu thứ của thôn trưởng con trai mình đã bình an vô , kích động muốn quỳ xuống tạ ơn Tưởng Mộng Tình. Tưởng Mộng Tình sợ tới mức chịvi_pham_ban_quyen ta dậy. Vốn là người chút chứng sợ xã hội, cô thật sự chỉ muốn quay đầu bỏ chạy ngay lập tức.
Ý nghĩ kịp thực hiện ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổng sân đã truyền đến tiếng của Vương Đại .
“Thôn trưởng, vợ sinh con bịbot_an_cap băng huyết không cầm được , cháuleech_txt_ngu muốn mượn xe đạp đưa cô đi bệnh viện có được không ạ?”
Tưởng Tình sực nhớ lại chuyện kiếp trước. Tại thôn Kháo Sơn này có hai “người nổi tiếng” họ Vương. Một Vương Nhị Tử, chuyên môn lừa gạtbot_an_cap trộm cắp, ai thấy cũng ghét.
Người còn là “Vương điên”, khiến ai nấy đều phải . Vương điên tên là Vương Đại , vốn là rất siêng năng, nhưng vì trong có người mẹleech_txt_ngu già liệt giường phải uống thuốc quanh năm cuộc sống vôleech_txt_ngu cùng túng quẫn.
của Vương Đại anh làbot_an_cap thanh mai trúc mã, sau khi gả vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh thì làm lụng vất vả, không một lời , tình cảm củavi_pham_ban_quyen haibot_an_cap vợ chồng cực kỳ sâu đậm.
Thế nhưng ngày ngắn chẳng tày gang, vợ Vương Đại Trụ sinh con tại nhà, sau khi sinh bị đại mà qua đời, trẻ cũng vì suy dinh dưỡng và không được chăm sóc chu mà chết yểu.
Mẹ già của anh cảm thấy chính mìnhvi_pham_ban_quyen làm liên lụyleech_txt_ngu đến con trai và con dâu nên đã thắt cổ tự tử.
Chỉ trong thời gian ngắn mà mất cả vợ, con và , Vương Đại Trụ cuối cùng không chịuvi_pham_ban_quyen cú sốc, tinh suy sụp rồi hóa điên.
đến kết của Vương Đại Trụ, Mộng Tình không khỏi lòng ẩn. Bản cô nhờ có giúp đỡ của Hoắc Đình mà mệnh đã thay đổi, vậy thì cô có ra tay giúp đỡ Vương Đại Trụleech_txt_ngu này, giúp anh thoát khỏi số phận thảm khốc đó hay ?
Cảm thấy việc này khả , liền đi tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt Vương Đại Trụ, cất lời:
“Anh Đại , từ đạp xe đến bệnh viện mất hơn một tiếng đồng hồ, không kịp ”
Vương Đại hoàn toàn suy lời , gào lên trong vô vọng:
“Không kịp tôi phải chứ! Tôi không thể tay đứng nhìn vợ chờ được, cô ấy tôi chưa đượcvi_pham_ban_quyen hưởng một phúcvi_pham_ban_quyen nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”
Tưởng Mộngbot_an_cap Tình nhìn người đàn ông cứng rỏi tâm, hoàn đắm trongbot_an_cap thế đau khổ của riêng mình, đành cứng rắn lớn tiếng với anhbot_an_cap:
“ tôi là, đã biết không kịp gian, thay vì để chị ấyvi_pham_ban_quyen chết vìleech_txt_ngu mất máu quá nhiều đường đi bệnh viện, chi hãyleech_txt_ngu đánh một lần, để tôi xem sao!”
Vương Đại Trụ nghe thấy lời Mộng Tình, mắt lại nhen nhóm hyvi_pham_ban_quyen vọng, giốngleech_txt_ngu như túm cọng rơm cứu , nhìn cô đầy khẩn thiết, vội vãleech_txt_ngu hỏi:
“Cái gì? Cô biết thuật ?”
“Đã từng học nhưng tinh thông, tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Tưởng Tình thở dài, quay đầu nói với Khổng Chi:
“ Chi, đi xem hình , trong hành lý của mình một bộ ngân châm, phiền lấy giúp mình với.”
“Được, mình tìm thấy kim châm sẽ mang thẳng đếnvi_pham_ban_quyen Vương Đại Trụ ngay!”
Khổng Khánh Chi cũng người có tính lanh , nói xong đi ngay.
Mộng Tình cùng Đại Trụvi_pham_ban_quyen chạy về phía nhà anh.
Thôn trưởng từ phía sau lớn:
“Đi xe đi! Cho nhanh!”
Sau một hồivi_pham_ban_quyen chạy đến nhà Vương Đại Trụ, Tình rửa tay sạch sẽ rồi lao thẳng vào phòng đẻ.
Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là phòng đẻ, thực chínhbot_an_cap là Đại vợ ngày. Đó một ngôi nhà vách đất, những chỗ giấy dán cửa sổ không kín bị gióvi_pham_ban_quyen lùa vào.
Nhìn điều kiện khắcleech_txt_ngu nghiệt trước , Tưởng Mộng Tình không khỏi nhíu mày.
Cô cẩn thận kiểmvi_pham_ban_quyen traleech_txt_ngu tình trạng của vợ Vương Trụ, không đến chuyện khác, vội vàng liên tục ấn vào mấy huyệt vị cầm trên người cô ấy.
hình hiện tại đối với Đại Trụ mà nói, cầm máu giữ mạng mớivi_pham_ban_quyen là quan trọng nhất, việc phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngừa nhiễm trùng gì đó đều là chuyệnleech_txt_ngu tính sau.
Thông qua việc tục ấn , tình trạng đã có chuyển biến tốt rõ rệt, bà vui mừng kêubot_an_cap lênvi_pham_ban_quyen:
“Thanh niên tri thức Tưởng, máu chảy lại rồi!”
Tưởng Mộng Tình quan sát lượng máu chảy ra, tiếp tục ấn cácleech_txt_ngu huyệt cầm máu, không dám lơ là dù một chút.
Khổng Khánh Chi xách theo hành lý của Tưởng Mộng Tình tới, ở ngoài cửa gọi vớileech_txt_ngu vào: “Kim đến rồi đây!”
Tưởng Mộng vội vàng ra lấy hành lý, lấy ngân châm ra bắt châm cứu cho vợ Đại Trụ.
ai biết lúc này Tưởng Mộng Tình căng thẳng đến mức nào, đây là lần tiên triển khai châm lên người khác ngoài chính thân mình.
bình lại, loại bỏ những tạp trong đầu, nghiêm túc nhớ lại phương pháp vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các huyệt vị cầm máu mà ông từng dạy, sau đó dứt khoát hạ kim
Một khắc sauleech_txt_ngu, đỡ kích động reo : “Máu cầm được rồi!”
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ , nhưng Tưởngvi_pham_ban_quyen Mộng Tìnhvi_pham_ban_quyen lại vì tinhbot_an_cap thần quá căng thẳng mà đến lả người. Cô ráng gượng dậy bắt mạch lại cho sản phụ và emvi_pham_ban_quyen bébot_an_cap, thấy hình của cả đều đã định mới thực yên .
Cô tựa vào người Khánh Chi, dò Vương một số lưuleech_txt_ngu ý cho người và trẻ nhỏ, hẹn có chuyện gì thì đến nhà Khổng Khánh Chi tìm rồi mới thuleech_txt_ngu dọn đồ rời đi.
Không phải cô không muốn ở lạivi_pham_ban_quyen tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp đỡ, mà thực là cơ thể nàyvi_pham_ban_quyen quá yếu, cô cảm thấy giờ mình thể ngất đi bất cứ lúc nào.
Nhờ vào lực Khổng Khánh Chi, sau khi trở về gian nhà phía , Tưởng Mộng Tình liền nằm vậtvi_pham_ban_quyen ra sưởi mà thiếp đi.
Khổng Khánh Chivi_pham_ban_quyen biết đã quá mệtbot_an_cap mỏileech_txt_ngu, lặng lẽ đắp chăn cho cô, lúc đi ra cũng không thuận khép cửa lại.
Tưởng Mộng Tình mơ một giấc , mơ thấy mình đang quỳ trong một điện thờleech_txt_ngu kính, một vị Nữ với gương mặt hiền từ đang ngồi ở phía trên.
“ bé là hậu duệ họ Tưởng sao?”
“Vãn bối Tưởng Tình xin bái kiến tiền bối.”
“ là một cô bé thú vị, nay ta sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net truyềnvi_pham_ban_quyen thụ những gì ta đã học cả đời cho con. sau khi nhận đượcvi_pham_ban_quyen truyền thừa của ta, con sẽ bản tâm, chống lại những cám dỗ của gian.”
“Phúc hề họa sở , hề phục, tái ông mã yên tri phi phúc, giữ , thiện niệm, vạn vật sẽ sáng tươi.”
“Cô bé, tâm củabot_an_cap ta đã hoàn , phải đi đâyleech_txt_ngu, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãy bảo !”
Một tử quang phátvi_pham_ban_quyen ra từ mặtvi_pham_ban_quyen dây chuyền gỗ tử đàn trên cổ Tưởng Mộng Tình, nhập vàobot_an_cap giữa chân mày cô, cơ thể cô biến mấtvi_pham_ban_quyen ngay chỗ.
Mộng Tình cảm lượng thông khổng lồ nổ tung trong nãoleech_txt_ngu, cô chịu đựng nổi lậpvi_pham_ban_quyen ngấtbot_an_cap đi.
Khi tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, cô ngâm trong một cái mờ mịt sương khói, bên một con hồ ly nhỏ đang má cô.
Thấy cô tỉnh lại, tiểu hồ ly vui mừng nói: “Chủ nhân, người tỉnh rồi sao?”
Hồ mà cũng biết nói chuyện?
Phải bình ! Đến chuyện trọng sinh mình còn qua được, thìvi_pham_ban_quyen hồ ly nói chuyện hình như không phải là không thểbot_an_cap chấp nhận, vả đâu chỉ là một giấc mơ .
Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen vừa tự trấn an tâm lý, vừa hỏi tiểu hồ ly:
“Mày ai?”
“Chủ nhân, tôi là linh của không gian, Tuyết Đoàn đây!”
“Khí linh không gian?”
“ vậy, sao đến giờ chủ nhân mới kích hoạt không gian vậy? Mấy trăm năm rồi có ai nói chuyện với tôileech_txt_ngu, tôi sắp thở chết đây này.”
“Kích hoạtleech_txt_ngu không gian?”
“Đúng thế, lẽ chủ hoàn toàn không biết phương pháp mà chỉ là trùng hợp thôi sao?”
Tưởng Mộng Tình im lặng.
“Không thể ? Không lẽ chủ nhân thật sự chỉ dựa vào vận may thôi à? Thế người vất vả quá rồi!” Tiểu hồ ly nhảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô kêu lên.
Côbot_an_cap thửvi_pham_ban_quyen hỏi: “Vậy phương pháp kích hoạt không gian là gì?”
“Chỉ chủ nhân trải qua sinh tử mà tâm tính không đổi, thi châm cứu người, tích lũy đủ điểm công đức là kích không gian thôi, khó lắm sao?” Tiểu hồ ly lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt đầy mắc Tưởng Mộng .
Lúc , Mộng Tình chỉ muốnleech_txt_ngu đáp lại nóleech_txt_ngu hai “hì hìleech_txt_ngu”. Bảo nó bị nhốt suốt trămleech_txt_ngu năm. Theo cái thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, có cả ngàn năm không ai kích được cũng gì .
Tưởng Mộng Tình vừa nghĩ vừa định trèo khỏi ao, không ngờ hồ lại ngăn cản:
“Chủ nhân, người nên thêm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lát nữa đi. Thể chất của người quáleech_txt_ngu kém, thường ngâm mình trongvi_pham_ban_quyen ao thể cải thiện thể chất đấy.”
“ có công hiệu này sao?”
“Tất nhiên , nước linh tuyền trongleech_txt_ngu ao này khôngbot_an_cap tầm thường đâu, thuốc có thể trị đấy. Nhưng nhân không được tùy tiện cho lạ dùng đâu nhé. Nghĩ lại năm đó, lão chủleech_txt_ngu cũng vì lòng mềm yếu, dùng nước aoleech_txt_ngu này cứu quá người, sau chuyệnvi_pham_ban_quyen ngoài đã bị người ngónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bịvi_pham_ban_quyen tính mức uvi_pham_ban_quyen uất mà chết. Vì lão nhân mới đặt ra nhiều hạn chế để mở không gian nhưleech_txt_ngu thế.”
“Năm đó xảy ra chuyện gì?”
“Ôi, cũng không rõ , đại khái là giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồ đồn đạileech_txt_ngu trên ngườileech_txt_ngu lão chủ nhân có thần thủy bệnh, kéo dài tuổi thọleech_txt_ngu, là lũ lượt đến cầu xin. Cầu không thì bắt đầu uy , người thân bạn bè của lão chủ nhân để đe dọa, thậm chí có kẻ còn tiếp đến cướp đoạt. Lão chủ không chịu nổi phiền nhiễu, đành nghiến răng tích.”
Tưởng Mộng rơi vào trầm tư, có chút thấu hiểu tâm trạng củavi_pham_ban_quyen vị chủ nhân trước khi đặt raleech_txt_ngu những chế .
Đườngvi_pham_ban_quyen có thể cứu người cũng có thể hại người, mang mình bảo vật quý giá, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm tính vững rất dễ rước họa vào thân, đúng là khổ tâm vả.
“Chủ nhân, gian đủ rồi, người có thể khỏi ao rồi .”
hồ ly vừa lanh chanh nói kéo một chiếc choàngleech_txt_ngu trắng về phía Tưởng Mộng Tình, dáng vẻ buồn cười.
Tưởng Mộng Tình bước khỏi ao, cầm lấy choàng đi sauvi_pham_ban_quyen bình phong thay đồ. hồ ly cứ quấn quýtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh chân, Tưởng Mộng Tình không để ý tới nó, phơi quần áo xong mới bắt đầu quan sát gian này.
Nơi cô vừa là một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suối núi , bên cạnh ao có mảnh ruộng , trồng đủ loại liệu quý hiếm. lẽ vì được nhận truyền thừa nên Mộng thấy mình có một sự gắn kết thân thuộc đặc biệtleech_txt_ngu đống dược .
Tuyết ao có chức năng thanh lọc, dược trong ruộng luôn được tưới bằng nước ấy, nên trong không gian dù xét về màu sắc dược tính đềuvi_pham_ban_quyen tốt hơn bên ngoài rất nhiều.
Cạnh ruộng thuốc có một nhà nhỏ mang phong cách cổ , Mộng thì thấy trong rộng lớn hơn vẻ ngoài nhiều. Ngoài phòng ngủ, , nhà bếp, nhà vệ sinh đầy đủ ra, có phòng bào chế thuốc và khobot_an_cap chứa đồ riêng biệt.
Kho đồ là một không gian lưu trữ vô tận, thời gian bên trong là tĩnh lặng, có thể chứa đồ đạc vô hạn mà vẫn giữ độ tươi . Trong phòng bào chếbot_an_cap có không ít dược liệu, nhưng kho lại trống không.
Tưởng Mộng nghĩleech_txt_ngu, xemleech_txt_ngu ra này mình phải lực tích trữ thật nhiều thứ vào khovi_pham_ban_quyen mới được. Quyết định xong, hỏi tiểu lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
“Tuyết Đoàn, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra vào gian?”
“Sau khibot_an_cap kích hoạt, không gian sẽ theobot_an_cap ývi_pham_ban_quyen nghĩ chủ nhân. Ngườivi_pham_ban_quyen chỉ cần niệm thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ‘ra’ hoặc ‘vào’ trong lòng là được.”
Nghe , Tưởng Mộng Tình niệm thầm “ra”, cô chỉ thấy mắt nhòe đi, bản thân đã ngồi lại trên giường đất, chăn đệm lúc nằm đã hơi .
Cô mạnh vào đùi mình mộtvi_pham_ban_quyen cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đau đến mức nhíu mày, rõ ràng đây không phải lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mơ. Cô nén lại xúc động tột độ, niệm thầm “vào”, quả lại thấy mìnhvi_pham_ban_quyen đứng trong không gian, hỏi:
“Tuyết Đoàn, ta có thể dược liệu trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ra ngoài dùng không?”
“Tất là đượcleech_txt_ngu chủ nhân, chỉ người phải đặc biệt lưu ý, nhất địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải tìm một nguồn gốc hợp lý cho chúng, đừng rước họa vào như lão chủ nhân.”
Tưởngleech_txt_ngu Mộng Tình gật với hồ ly, cô đào một củ nhân sâm trăm năm từ ruộng thuốc, sau niệm thầm “ra”, trong nháy mắt đã lại chăn trên giường đất.
vớivi_pham_ban_quyen lúc trước, trong côvi_pham_ban_quyen giờ nắm chặt củ nhân trăm năm vừa đào.
Lúc , trạng phấn khíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Mộng Tình không lời nào tả xiết, nếu có đôi cánh, chắc cô sẽ bay vài vòng quanh thônvi_pham_ban_quyen mất. Bây rất muốn đến trước mặt Hoắc Đình mà nói:
“ ơi, có tiền đồ rồi! Sau này không cần anh nữa, em có không gian rồi, sauvi_pham_ban_quyen này em chỉ nuôi được thân mà còn nuôi cả anh nữa!”
khi trọng sinh, tâm trạng của Tưởng Mộng Tình thực tế vẫn rất bất an. Mặc dù cô đã tự nhủ hết lần này đến lần khác đời này đã khác rồi, cô đã thoát khỏi tên Nhị Lại kẻ từng hủy hoại đời mình. Cô còn đối tượng tuyệt vời, bên cạnh cũng có những người bạn tốtvi_pham_ban_quyen, nhưng cảm giác lo sợ vẫn không hề tan biến.
Nhưng khi không , Tưởng Mộng Tình nhận ra áp vô hình trong lòng đã biến mất, cả trở nên hơn nhiều.
Tưởng Mộng Tình quay lại gian, nghiêm túc thực hiện cácvi_pham_ban_quyen bước bào chế sâm ký ứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thừa. Tiểu hồ ly cứ chạy quanh cô, thấy cô không để ý tới mình, cuốivi_pham_ban_quyen cùng nó không nhịn được mà hỏi:
“Chủ nhân, người không ra trên người mình thay đổi sao?”
“Thay đổi gì? thể khỏe hơn, tinh thần tốt , ?” Tưởng Mộng Tình vừa bận rộn làm việc vừa nói, hoàn toàn không để tâm của hồ ly.
“Không phải, chủbot_an_cap nhân cảm thấy một luồng áp lực đã biến mất sao?”
“Áp ? Sự bất an có tính không?”
“Tất nhiên là tính!”
“Vậy saovi_pham_ban_quyen?” Tưởng Tình dừng động tác taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cúi xuống tiểu hồ đầy túc.
hồ ly chân trước gãi gãi tai nói:
“Tôi cũng không chắc lắm, hình như từng có một luồng mạnh thần bí đó đangvi_pham_ban_quyen đánh cắp khí vận của chủ nhân. chủ nhân đừng , sau người liên kết vớileech_txt_ngu không gian, khívi_pham_ban_quyen vận đã chảy về rồi. Tôi đoán không lâu nữa, kẻ trộm khí vận của ngườibot_an_cap sẽ bị phản thôi.”
“Có người trộm khí vận của ta? Mày chắc chứ?”
Tưởng Mộng Tình cất tiếng hỏi con cáo nhỏbot_an_cap, sauleech_txt_ngu khi nhận đượcbot_an_cap câu trả định, nàng không khỏi cảm thấy phiền muộnvi_pham_ban_quyen.
Kẻ nào mà lại mù quáng đi cắp vận nàng cơ ? trước nàng đã đủ xui xẻo lắm
Khoan đã!
Phải cái thê thảm kiếp trước của nàngleech_txt_ngu có liên quan đến việc bị cắp khí vận?
Càng rùng mình!
Là ai ở kiếp trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thầm giở trò với khí vận của ?
không cần phải hoảng loạn, Tuyết chẳng phải đã nói rồileech_txt_ngu sao, kẻ trộm vận của nàng muộn cũng sẽ bị phệ. Kẻ thủvi_pham_ban_quyen nhất sẽ tựleech_txt_ngu lộ sơ hở mà đến cửa, việc của nàng giờ chỉ là kiên nhẫn chờ đợi.
Sau khileech_txt_ngu suốt mọi chuyện, lại tiếp tụcbot_an_cap tập trung cao độ vàobot_an_cap việc bàovi_pham_ban_quyen củ nhân sâm trăm năm kialeech_txt_ngu. Nàng muốn tìm cơ hội bán nó đi để đổi lấy một ít tiền.
Thứ là vì tại nàng chẳng có chút tiền tiết kiệm nào, thật sự quá . Thứ hai, cũng muốn chiếm quá nhiều tiện của đám Khổng Khánh Chi.
Dẫu sao thì anh embot_an_cap ruột thịt cũng cần sòng phẳng, không lợi dụng lẫn là đạo trì tình bền lâu.
Còn về phần Đình, dù sao hai người chưa kết hôn, chưa cưới mà đã tiền anh thì cũng không hay cho lắmvi_pham_ban_quyen.
Cuộc hôn nhân không bình đẳng ở đã khiếnbot_an_cap nàng nếm đủ cay đắng. Được sống lại một đời, nàng không muốn đi vào vết xe đổ, không muốn thuộc vào đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông nữa. được hiên ngang sánh bước bênbot_an_cap cạnh người mình yêu.
Mải nghĩ, tiếng gà gáy từ sân sau vọng , trời đã sáng.
Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phải ngâm mình trong nước không mà sau một đêm vất vả, Tưởng Mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tình không hề cảm thấy mệt mỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trái lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tinh thần vô minh mẫn.
mặt mũi xong xuôi, thấy chưa có việc gì làm, quyết định chuẩn bị bữa sáng cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người.
Chi từng chỉ cho để đồ nhà, nên nàng dễ dàng tìm thấy lương thực và trứng gà.
Tưởng ra sân sau hái vài quả , rửa sạch rồi thái . Sau đó nàng nhào bột làm mì, nhóm lửa, phi thơm hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỏi rồi thêm , mọi động tác vô cùng thành thục và loát.
Khi Khổng Khánh ngủ dậy, nồi nước trên bếp đã sùng sục.
Tưởng Tình thả mì nồi, giục Khổngbot_an_cap Khánh Chi mau đi rửa , tiện thể gọileech_txt_ngu luôn Diệp Linh Linh ăn sáng.
Diệp Linh Linh và Khổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khánh Chi nếm thửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net món mì chua trứng do Tưởng Mộng Tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu, hai đều sáng rực lên.
Diệp Linh Linh thốtbot_an_cap lên:
“Cứ tưởng tay nghề của Chi đã là lắm rồi, ngờ dâu nấu ăn còn đỉnh hơn. Ngon đến muốn ‘đập chậu hoa’ củaleech_txt_ngu Đình luôn rồi, phải làm đây?”
“ gì mà khoa trương thếvi_pham_ban_quyen, cô lại trêu tôi .”
Mộng ngượng ngùng đáp lời, thời cũng gắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng mì lên miệng.
?
Hình nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay nghề của mình thựcbot_an_cap sự đã tiến hơn , quả thật rất ngon.
Dường như sau khi nhận truyền thừa, cơ nàngbot_an_cap đã thức một lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới. với dược liệu, đối với các loạivi_pham_ban_quyen thực vật khác, nàng nảy sinh một cảm giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân thuộc kỳ lạ, có thể phán đoán chính xác hỏa hầu cũng nhưvi_pham_ban_quyen cách nêm nếm gia vị khi nấu nướng.
“Khoa chỗ nào chứ? Nếu em mà là đànvi_pham_ban_quyen ông thì em bắt đầu hành động . Phải công nhận anh Đình thật sự rất có người.”
Khổng Chi lần nữa cảm thấy quyết định Tưởng Mộng về hoàn toàn đúng . Vừa được hóng chuyện ở khoảng cách gần, vừa được ăn ngon, tính thế nào thấy quá hời.
Tưởng Mộng Tình bị Khánh Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói đỏleech_txt_ngu bừng mặt, nàng hờn dỗi:
“Hai mà như thế này nữa lần sau tôi không nữa đâu nhé.”
“Đừng mà, chị dâu nhỏ, tụi em sai rồi.”
Diệp Linh Linh và Khổng Khánh Chi đồng thanh đáp.
Ăn , cả ba người cùng nhau ra khỏi cửa. Diệpvi_pham_ban_quyen Linhbot_an_cap Linh và Khổng Khánhleech_txt_ngu Chi đi việc trên đồng, còn Tưởng Mộng Tình thì đi tìm thôn để xét địa trạm y tế thôn.
Ngôi nhà của Lão Dưleech_txt_ngu mà thôn trưởng nhắc tới nàng có biết. Ngôi nhà nằm văn phòng đại củabot_an_cap thôn, sau khi Dư lão mất thìleech_txt_ngu hoang đến tận bâyleech_txt_ngu giờ. Tuy không rộng lắm nhưng đó là kiểu nhà gạch ngói hiếm hoi trong thôn.
Kiếp trước, trạm tế cũng được xây dựng tại đó. Lúc Tôn Tri Hiểu nhân viên ybot_an_cap tế, nàng thường xuyênleech_txt_ngu đến để dạy thuật vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp đỡ cô ta.
Tưởng Mộng Tình không khỏi lắc đầu cười khổ. Nghĩ trước đây nàng và Tôn Tri Hiểubot_an_cap vốn là quan hệ cạnh tranh, vậy khi ta đưa ra những lời khuyên cho nàng, liệu có ẩn chứa tư tâm nào đó không?
chân thôn trưởng tham quan ngôi nhà cũ một lượt. Đây là kiểu nhà trưng của vùng nông thôn.
Nhà tọa lạc hướng Bắc nhìn về hướng Nam, hai Đôngvi_pham_ban_quyen Tây là phòng chính, gian chính giữa là phòng khách có hai bếp lò, dẫn thẳng ra giường của hai phòng. Cửa khách ra sân sau rộng gần hai phần diện tích đất.
Mộng Tình vô cùngleech_txt_ngu lòng với mảnh sân sau nàybot_an_cap. Nàng có thể khai khẩn để trồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một số loại dược liệu thông dụng, vậy khi dân làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có đau đầu nhức mỏi việc dùng thuốcleech_txt_ngu tiệnleech_txt_ngu .
Sau khi nghe nàng chia sẻ ý tưởng, thôn cũng vô cùng tánvi_pham_ban_quyen .
Vốn dĩ việc thôn dành suất nhânleech_txt_ngu viên tế này Mộng là tâm lý bù đắp cho nàng, chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳng kỳ vọng nàng có thể đóng gì to tát.
Thế nhưng Tưởng Mộng Tình quả đã mang lại cho ông một bất ngờ không hềvi_pham_ban_quyen nhỏ.
Tây y đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là có hiệu quả nhanh, nhưng phải có và phải có . Thôn họ nghèo, nhiều người bị toàn cắn răng chịu đựngvi_pham_ban_quyen, vượt qua được thì tốt, thì lại thành nặng.
Tưởng Mộng Tình đề xuất kết hợp Tây y lại là khác. Một số bệnh vặt có thể dùng thảo để chữa, mà thảo dược thì trên núi đầy rẫy. vậy, dân làng sẽ không còn lo không có tiềnvi_pham_ban_quyen mualeech_txt_ngu thuốc .
cũng không một ítbot_an_cap định mức thuốc Tây mà phải tranhbot_an_cap cãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỏ mặt tía tai với Lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lưu ở thôn bên cạnh nữa.
Càng nghĩ càng thấy viễn tương lai tốt đẹp, vị thôn trưởng già toe toét miệng cười Tưởng Mộng .
“Tiểu Tưởng trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, căn nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cần sửa sang thế nào cháu cứ bảo chú, cần nội thất gì cũng cứ nói, ngay chiều chú sẽ nề với thợ mộc đến làm cho cháu !”
dáng vẻ phấn khích trưởng, Tưởng Mộng Tình cóbot_an_cap chút mờ mịt. Dù sao trước lúc cải tạo y tế nàng cũng có giúp tay, nhưng có thấy thôn trưởng tích cực đến này.
Nàng thôn bàn bạc hồi lâu, cuối cùng quyếtbot_an_cap địnhbot_an_cap: Giường sưởivi_pham_ban_quyen ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòngleech_txt_ngu phía Đông giữ nguyên để nàng nghỉ ngơi, nhờ mộcbot_an_cap đóng một dãy tủ áp tường đểbot_an_cap cất giữ những loại thuốc quý .
Phòng phía Tâyleech_txt_ngu dùng làm phòng khám bệnh, phá bỏ giường , thợ mộc sẽ đóng một giường đơn, một bàn làm , hai chiếcvi_pham_ban_quyen ghế và một dãy nhiều ngăn dụng để đựng thuốc Đông y sát tường.
Thôn trưởng vội vã rời đi, nói là phải đi gọi thợvi_pham_ban_quyen mộc và thợ nề đến chuẩn bị công .
Mộng nhìn theo mà có chút ngẩn ngơ, nhưng đây cũng là chuyện tốt. y sớm đưa vào sử dụng thì làng sớm hưởng lợi, nàng cũng không có kiến gì.
Thấy thời gian vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm, tản đến nhà Vương Đại Trụ. Vợ Đại Trụ hơi nhẹbot_an_cap, còn lại đều ổn, nàng mới bỏ được gánh nặng trong lòng.
Phải nói là vợ Đại Trụ rất may mắn, sinh con trongleech_txt_ngu điều kiện khắc nghiệt như vậy mà khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiễm trùng.
Còn việc sốt nhẹ tạm thời là bìnhbot_an_cap , không cần lo lắng, chỉ cần bồi bổ đầy đủ thì cơ thể sẽ phục hồi nhanh.
Vương Đại Trụ đã đi làm, đứa nhỏ đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặt trong củavi_pham_ban_quyen bà .
Tưởng Tình vào phòngbot_an_cap bà để kiểm tra cho đứa bé, tình của bé vẫn .
Bà cụ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ chưa có sữa nên cho uống nước cơm. Đứa trẻ này rất , không quấy khóc, khá nuôi.
Tình nhân cơ hội mạch cho bàleech_txt_ngu cụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Sau khi hỏi về những loại thuốc bà vẫn uống hằng , nàng phát hiện ra một chuyệnvi_pham_ban_quyen kỳ lạ: Bà cụ không mắc bệnhleech_txt_ngu gì nghiêm trọng, tại sao bao nhiêu năm qua vẫn khôngvi_pham_ban_quyen chữa ?
Hơn nữa, thuốc bà uống suốt mấyvi_pham_ban_quyen năm nay hoàn toàn không đúng bệnh. Cũng may tính dược không mạnh, nếu không thì chẳng phải đã khiến bà mạng rồi sao.
gái à, bệnh của bác xem ở chỗ vị bác sĩ đó bao nhiêu năm rồi mà không thuyên , bác chưa nghĩ tớivi_pham_ban_quyen việcvi_pham_ban_quyen lên bệnh lớn khám sao?
Tưởng Mộng Tình ướm lời hỏi về nỗi thắc trong lòng mình.
cụ cười khổ, lắc đầu :
Đi bệnh lớn tốn lắm, hạng người nhưleech_txt_ngu nhà ta sao mà đi nổi. Cái thân già nàyleech_txt_ngu của tôi không muốn gánh nặng cho thằng Trụ . Vị đại kia cũng có nhân đức, lấy giá rẻ, bao nhiêu năm qua cũng hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ bệnh tình của tôi, nên Đại vẫnvi_pham_ban_quyen luôn bốc thuốc ở chỗ ông ấy.
Tưởng Tình thầm nghĩ, giá có rẻ hay không cô không biết, nhưng chuyện lang băm hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, làm lỡ dở điều trị và phí tiền thì đã rành ngay trước .
Dẫu saoleech_txt_ngu cũng đã gặp rồi, vậybot_an_cap thì thôi.
Nàng cười nói với bà cụ:
thẩm này, giờ cháuvi_pham_ban_quyen đã là bác sĩ của thôn mìnhbot_an_cap rồi, sau này bệnh bác cứvi_pham_ban_quyen để cháu trị chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đừng để anh Đại Trụ phải tìm người khác tốn tiền muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa nhé.
Vậy thì tốt quá, Tiểu Tưởng thanh trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứcleech_txt_ngu, cháu ân nhân cứu mạng của nhà bác, y thuật cháu bác đương nhiên tưởng rồi.
Sau khi được Vương lão thái tháivi_pham_ban_quyen gật đầu đồng ý, Tưởng Mộng Tình mới rời đi.
không vạch trần chuyện thuốcbot_an_cap không đúng với bà cụ, vì cô chưa rõ tình bên trong không thể tùy tiệnbot_an_cap đánh giá khác.
Cô dự tính chiều nay sẽ lên hái ít thảo dược dự phòng, sẵn tiện thu thập một số loại dược liệu thường dùng để trồng vào ruộng thuốc trong không .
Mặcvi_pham_ban_quyen dùvi_pham_ban_quyen nước không gian có hiệu quả điều trị nhanh và tốt , nhưng nếu chưa đến mức bất khả kháng, vẫn muốn dùng y của mình để giúp mọi người, cố gắng ít phụ thuộc vào không gian nhất có thể.
Trên đường về , tình cờ gặp Khổng Khánh Chi và Linh Linh vừa tan làm, trên tay Diệp Linh Linhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn xách hai con cá lớnleech_txt_ngu.
Tưởng Mộng Tình cá màleech_txt_ngu , lúc nãybot_an_cap cô còn lo chuyện bồi bổbot_an_cap gọi cho vợ Đại Trụ, đây chẳng là có giải pháp sao.
Cô chỉ vào mấy , hỏi người:
người muốn ăn thế ?
Người nấu ăn là lớn nhất, chị dâu nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghe theo chị ! Khổng Khánh Chi ôm cánh tay Mộng Tình nũng nịu.
Vậy tôi có thể mang tặng mộtvi_pham_ban_quyen cáibot_an_cap đầu cá cho người khác không?
Tưởng Mộng Tình hỏileech_txt_ngu. Vợ Đại Trụ có sữa, canh đầu cá là nhất để sữa về, nhưng cá không phải của , cô không thể lấy của người khác phúc mình được.
đầu cá thôi sao? Có keonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiệt quá không?
Diệp Linh Linh hơi ngẩn , đây là lần anh nghe thấy có người keo kiệtbot_an_cap đến mức không con mà chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tặng cái , nói xongleech_txt_ngu không đúng, liền thận bổ sung:
Đồng chí Tưởng Mộng Tình, hay chúng ta tặng hẳn con đi, thứ này dưới sông đầy ra đóbot_an_cap, lát nữabot_an_cap em có thể bắt cả giỏ.
Tưởng Mộng Tình không khỏi vỗ , thôi được rồi, do tầm nhìn của cô hẹp rồi.
Ba người về đến nhà, Tưởng Mộng Tình bảo hai người họ tắm rửa cho mát, còn mình thì bắt đầu chuẩn bị bữa .
Bản thân cũng rất thích ăn cá, cá ở tỉnh Hắc lại có kích thước lớn, cô dự định thực đơn đa dạng từ cá để ăn cho đã đời.
Món kho hồng thiêu truyền chắc chắn là không thểbot_an_cap thiếu, cô còn dánvi_pham_ban_quyen một vòng quanh miệng nồi.
hình sóc và nhúng cay là những món cô đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm từ lâu, thấy có nguyên liệu, cô không ngần ngại mà bắt tay vào làm luôn.
Khibot_an_cap bưng bátleech_txt_ngu canh đầu cá cuối cùng trắng như sữa lên , Diệp Linh Linh đang nhìn chằm mấy đĩa cá trên bàn nuốt nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng.
Khổng Khánh Chi canh chừng Linh Linh không cho anhbot_an_cap ăn vụng, phải đợi Tưởng Mộng Tình đến mớileech_txt_ngu được khai đũa.
Khi thấy ánh mắt lấp như sao của người dành cho mình, Tưởng Mộng Tình thở phào nhẹ nhõm, xem ra họ không trách côbot_an_cap lãng phí gia vị, liền nhẹ nhàng nói:
Còn đợi gì nữa, hai người không đói sao? Mau ăn thôi.
Được rồi!
Diệp Linh Linhbot_an_cap nghe Tưởng Mộng bảo ăn cơmbot_an_cap là lập tức động , Khổng Khánh Chi nhìn cái dạng không tiền của anh mà tức đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức trắng , nhưng độ tay của cô chẳng hơn Diệp Linh Linh là bao.
Cá hồng thiêu đậm đàvi_pham_ban_quyen ngấm vịleech_txt_ngu, cá sóc chua ngọt vừa miệng, giòn tan, cá nhúngvi_pham_ban_quyen thì tê cay mượt, canh đầu cá thì ngon thanh khiết
Sau bữa cơm, cả ba người đềubot_an_cap vô cùng thỏa mãn.
Diệp Linh xoabot_an_cap bụng mãn nguyện : Quốc yến chắc cũng chỉ đến thế này nhỉ.
Nói xong còn lên mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái rõ to.
Khổng Khánh Chi khá hơn Diệp Linh Linh một chút, vẫn còn có thể trì Tưởngbot_an_cap Mộng Tình rửa bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
lẽ đã bịleech_txt_ngu chinh phục bởi món ngon, Khổng Khánh Chi đặc biệt thích gần gũi và trò với Tình.
Chị , chiều chị có dự địnhleech_txt_ngu gì không?
sao? trạm y tế cũng không cóbot_an_cap việc gì nữa, chiều nay tôi muốn lên núi xem sao.
Lên núi?! nhỏ, chị đi một mình không an toàn đâu, để em cùng chị.
Chiều nay em không phải đi làmbot_an_cap sao?
Việc cũng xong hòm hòm rồi, để Diệp Linh Linh thu dọn là được. Quyết định đi, em vào núi với , biết đâu chúng ta còn được gà rừng hay thỏ rừng về cải bữa ăn.
Diệp Linh Linh vừa bưng nướcbot_an_cap qua định giúp đỡ thì nghe thấy cuộc đối thoạibot_an_cap của hai người, anh đau khổ bản thân còn kịp xen vào thể hiện thì đã bị đâu ra .
Tình múc phần canh cá còn lại trong ra, chuẩn bị mangvi_pham_ban_quyen sang nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại Trụ.
Khổng Chi ngăn cô lại, lấybot_an_cap thêm một đườngleech_txt_ngu đỏvi_pham_ban_quyen, rồi hét lên với Diệp Linh Linh:
Nhanh lên, phải nhìn việc mà làm chứ.
Diệp Linh đón lấy túi đỏ trong tay cô, sau mới nói với Tưởng Mộng Tình:
chí Mộng Tình, cứ cho em, đảm bảo thành nhiệm vụ. và Chi Chi cứ yên tâm mà lên , việc ngoài cứ để em hết.
Tưởng Mộng Tình bị chọc cười, : Vất vả cho Linh , tối nay sẽ làm món ngon cho cậu!
Diệp Linh Linh nghe thấy có ngon, mắt tức rực : Không vất vả chút nào, chỉvi_pham_ban_quyen cần đồ , em làm gì được!
Nói xong, chân lênvi_pham_ban_quyen chạy đi đưa đồ.
Tưởng Mộng Tình nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của Diệp Linhleech_txt_ngu Linh mà không khỏi lo lắng, sao cô cứ cảm giác đứa trẻ nàyleech_txt_ngu chỉ cần cho miếng là bị lừa mất vậy, trông không được minh chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Hay làleech_txt_ngu mìnhvi_pham_ban_quyen châm kim vào xem có giúp cậu tavi_pham_ban_quyen thông minh lên được chút nào không nhỉ?
lên núi thì đương chuẩn bị trước, hai cô gái mỗi người một , trong gùi dây thừng, xẻng và dao đi rừng.
Nhìn Khổng Khánh soạn ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bộ dụng cụ săn bắn, Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng Tình mới sực nhớ ra.
trách Diệp Linh Linh lại quả quyết rằng sẽ được con mồi về, nhìn tư thế này của Khánh là biết dân chuyên nghiệp rồi.
Lúc trước cònleech_txt_ngu tưởng cô nói bắt thú rừng là nói đùa, giờbot_an_cap xem ra cô nàng này là nhắm vào đi săn.
Hai người chuẩn bị xong xuôi, vừa nói vừa cười đi cửavi_pham_ban_quyen, ngờ ngay cổng lại chạm mặt Tôn Tri Hiểu.
Tưởng Mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn nên đối đãi với cô ta bằng tâm thếleech_txt_ngu và thái độ , định chỉ gật đầu chào một tiếng rồi rời đi.
Nhưng Tôn Tri Hiểu không chịu, đưa tay níu lấy Tưởng Tình, hỏi:
Tình Tình, màyleech_txt_ngu làm sao ? Tại sao từ nằm viện về giờ mày lại không còn thân thiết tao nữa?
Tưởng nhẹ nhàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạt tay ta ra, nói:
Không cóvi_pham_ban_quyen , chị Tri Hiểu, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải chị nghĩ nhiều không?
Vậy tại sao chuyện lớn như việc mày chuyển ra khỏi điểm thanh niên tri thức mà mày cũng bàn bạc với tao lấy mộtvi_pham_ban_quyen lời?
Anh ấy cùng với em gái anh , ngườibot_an_cap chúng tôi thương lượng xong là được rồi, có gì mà bạc với .
Khổng Khánh Chi không chịu bộ dạng làm bộ làm tịch của Tri Hiểu, nhịn không được mà trực tiếp lên tiếng họng.
Tưởng Mộng Tìnhleech_txt_ngu giữ tay Khánh Chi lại cô định tiến lên thêm vài câu, cười híp mắt nói với Tônvi_pham_ban_quyen Tri Hiểu:
Chị , đừng nghĩ nhiều, tôi vừa xuất viện chị cũng biết rồi đấy. Hoắc Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho sức khỏe tôi nên để tôi dọn đến ở cùng Chi Chi, anh bảo như mới yên tâm, nên tôi dọnvi_pham_ban_quyen đi thôi. Dù sao sớm muộn cũng phải dọn, chẳng phải chuyện gì to tát.
Vậy tại sao mày mọi người biết chuyện màyvi_pham_ban_quyen y ? Không phải đã rồi sao, hai đứa mình sẽ cùng đứng trên một vạch xuất phát công bằng để tranh làm nhân viên y tếvi_pham_ban_quyen này?
Tưởng Mộng Tình bật cười vì tức giậnbot_an_cap, cô cũng chẳng buồnbot_an_cap giải thích nữa, thẳng thừng đáp:
khôngvi_pham_ban_quyen biết cái gọi côngvi_pham_ban_quyen bằng mà chị nói là gì, vì việc che y thuật vốn dĩ là bất công vớileech_txt_ngu tôi rồivi_pham_ban_quyen. Dù , tôi cũng từng cố ý nói với ai chuyện mình biết y thuật. Nếu khôngbot_an_cap phải gặp quan tính mạngleech_txt_ngu con người, có lẽ tôi vẫn sẽ giữ lời hứa mà không ra tay, nhưng tôi không biết ý nghĩa của lời đóbot_an_cap nằm ở đâu nữa. Chị Tri Hiểu, chị thể nói cho tôi biết ?
Tôn Tri Hiểu ngẩn người, có lẽ cô cũng không ngờ Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen Tình lại vặn hỏi mình như vậy. Cô ta bỏ lại : Tình à, mày thay đổi ! khóc lóc chạy đi.
Màn này khiếnvi_pham_ban_quyen Tưởng Mộng Tình và Khổng Khánh Chi đứng hình mất vài giây.
Tưởng Mộng Tình bắt nghi ngờ năng lựcbot_an_cap nhìn của mình. Chỉ cóleech_txt_ngu thế sao? lẽ mắt nhìn cô kém đến vậy? Ôi, nghĩ đến mà bực mình. Cô tự giễu lắc đầu, kéo Khổng Khánh Chi tiếp tục đi lên núi.
của Khổng Khánh Chi được xây ngay dưới chân phía sau, nên việc núi vô thuận tiện. Đi một ngã ba, Khổng Khánh Chi bỗng rabot_an_cap vẻ mật hỏi cô:
Chị dâu nhỏleech_txt_ngu, chị có thích ăn nấm không?
Nghe đến nấm, Tưởng Mộng Tình nuốt miếng, cô cũng đã lâubot_an_cap lắm rồi chưa được ăn nấm. Cô gật đầu đáp:
Thích ! Nếu hômvi_pham_ban_quyen nay gặp được thì hái một ít về, nay chịbot_an_cap làm món nấm cho hai đứa em ăn.
Khổng Khánh Chi được câu trả lời khẳng định đôi mắt sáng rực lên, tiếp:
Vậy chắc chắn chị phân biệt nấm độc và nấm không độc đúng không?
Đó là điều đương nhiên, nấm chị hái chắn không có độc.
Chị dâu nhỏ, ngày mai chúng ta hãy đi hái thuốc, hôm nay đi hái nấm trước đi!
Nhìn bộ dạng làm nũng của Khổng Khánh Chi, Tưởng Mộng Tình không được mà gật đầu. Biết sao được, ai có thể từ chối thỉnh cầuleech_txt_ngu của một cô đẹp còn nũng nịu cơ chứ?
Có ý của cô, Khổng Khánh Chivi_pham_ban_quyen cười đến cong cả mắt, tình dẫn đường trước. Tưởng Mộng Tình cũng không nhớ đã đi bao nhiêu khúc quanh, cuối khi côbot_an_cap định bỏ cuộc cũng đến được khu Khổng Khánhbot_an_cap Chi nói.
đất ơi, đây là vùngleech_txt_ngu đất bảo vật thế này!
Tưởng Tình màng hình tượng lao thẳng vào rừng. Khu rừng này đúngvi_pham_ban_quyen là nơi đâu cũng báu.
Chi Chi, lát nữa chúng taleech_txt_ngu có để làm rồi, nhiều một chút mang về. Bao nhiêu đồ thế mà để thối rữa dưới đất thì đúng là phí .
Được thôi! Lát nữa phụ trách hái, phụ trách chuyển. Nấm tươi ăn không hết thì phơi khô dành mùa đông ăn, nếu còn dư để tên Diệp Linh Linh kia mang ra chợ đen bán lấy . Chịleech_txt_ngu phải hái nhanh lên nhé, em đileech_txt_ngu nhanh lắm đấy!
Khổng Khánh Chi nói vậy nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nghỉ, cô nhặt vài mẫu từ trong gùi của Tưởng Mộng Tình rồi bắt hái .
Chợ đen? Diệp Linh rành chợ đen lắm ?
Đúng vậy, nếu không chị dâu nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ cuộcleech_txt_ngu sống sung túc của tụi em từ đâu ra? Dựa hết gia đình ? Dù sự tiếp tế từ nhà cũng đủ dùng, nhưng tụi em lớn này rồi, tiền tự kiếm ra mới thơm chứ.
Đúng thật, khi nào bảo Linh dẫn chị đi xem thử.
Cái cơ? Khổng Khánh Chi lên : Chị nhỏ, chị muốnleech_txt_ngu để anh Đình đánh gãy chân Linh Linh sao? Chỉ dựa vào gương này của chị thì từ bỏ ý định đó đi.
Mặt chị làm sao? Không đủbot_an_cap tư cách đi đen à? Tưởng Mộng Tình khó hiểu.
dâu nhỏ, phải chị không đủ tư cách, mà là cả hai đều không đủ tư cách. Đôi khi quá xinh đẹp cũng là một rắc rối đấy.
Thì ra vì hai người họ có gương mặt quá dễ nhận diện. Nghĩ cũng đúng, chợ vàng thau lộn, họ quả thực bật. Thôi vậy, cũng muốn chuốc thêm rắc rối.
Tốc độ của Tưởng Mộng Tình nhanh, thậm chí không cần nhìn kỹ cũng biết loạileech_txt_ngu nàoleech_txt_ngu ăn được, loại nàobot_an_cap . Chỉ một lát sau, cô hái đầy một gùi.
Khổng Khánh Chi vài cây nấm trong gùi mình, rồi nhìn sang cái gùi đầy ắp vừa được chuyển qua, khóe miệng giật giật. Cô cõng gùi lên, bắt đầu công việc vận chuyển.
Tưởng Mộng Tình cầm một cái gùi khác tiếp tục hái nấm, lúc Khổng Khánh Chi vắng mặt, cô bí mật đưa một ítbot_an_cap nấm vào không gian.
Khổng Khánh Chi cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải cứng nhắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lúc lại cô đẩy theo mộtvi_pham_ban_quyen xe đạp, trên xe treovi_pham_ban_quyen hai chiếc sọt lớn. Thế là người hái, một người xếp lên xe vận . Hai ngườivi_pham_ban_quyen bận rộn suốt hai tiếng đồng hồ mới chuyến cuối cùng để cùng nhau về nhà.
Trên đường về, Khổng Khánh Chi không quên kiểm cái cô đặt ven đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngờ lại bắtvi_pham_ban_quyen được một con thỏ rừngleech_txt_ngu một con gà , vận may quả thực rất tốt.
Khổng Khánh Chi thuần thục con mồi lại, ném vào , dùng những loại liệu Tưởng Mộng tiện tay hái ven lên, rồi tiếp tục vộibot_an_cap vã về nhà.
Thời buổi này, đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấm hay rau dại thì ta bảo là chăm chỉ, nhặt được nhiều thì là may mắn, nhưng có ăn thì lại chuyện khác, nên phải tránh của mọi người một .
Về đếnleech_txt_ngu nhà, Tưởng Mộng Tình sững sờ nhìn đống nấm chất caobot_an_cap như núi. Hai người họ lại về nhiều đến thế sao?
Trời ạ, thật là có cảm giác thành tựu. Chúng ta chỗ nấm đâu bây giờ?
Sân sauvi_pham_ban_quyen đi chị, nhưng không chắc chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.
Hai người lại bận rộn một hồi, sau khi đầy những chỗ cóvi_pham_ban_quyen thể phơi ở sân sau, họ phải mang sang sân trước nhà Diệp Linh và Khổng Khánh Chi phơi một ít mới thôi.
Nhìn chỗ nấmleech_txt_ngu lại, Tưởng Mộng chia hai phần, một phần để tối mình ăn, phần định mang sang biếu nhà thôn trưởng. Chuyệnleech_txt_ngu của cô dù ông ấy không nói ra, nhưng chắn là có giúp .
Chào Khổng Khánh Chi một , Tưởng Mộng Tình xách giỏ ra khỏi cửa. Nhà thôn trưởng xa, khi cô đến nơi thôn trưởng đang chuẩn bị đi ra ngoài. thấy cô đến, gương mặt già của ông cười tươivi_pham_ban_quyen như hoa cúc.
Tiểu Tưởng thanh niên tri đấy à, cháu đến đúng lúc lắm, ta đang định đi tìm cháu đâybot_an_cap. Cháu xem, cháu cũng biết yleech_txt_ngu thuật, hay là đừng đợi đợt tập huấn nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viên y tế nữa, cứ trực tiếpbot_an_cap gia kỳ thi bác sĩ vào ngày mai đi.
Tưởng Mộng cạn lời trước ý tưởng viển của thôn trưởng, sau đó cô lại nghe giọngbot_an_cap ông :
Ta đăng ký cho cháu rồi đấy! bất ngờ không?
Tưởng Tình cảm thấy muốn người, cố nén cơn bốc hỏa muốn úp sọt nấm lên ông này, mỉm nói:
Thôn , liệu cóleech_txt_ngu vội quá không? là kỳ thi bác sĩ đấy ạ.
Không vội, Tưởng à, ta cóvi_pham_ban_quyen lòng tin ở cháu!
Ờ
Ôi dào, Tiểu Tưởng này, cháu nghe ta nói, tabot_an_cap nghĩ thế này: dù sao họ cũng bảo kỳbot_an_cap thi bác sĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này ai đỗ ngay lần đầu , thi cũng không xấu hổ. Cháu cứ đi xem đề trước, vạn nhất biết làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà đỗ thì làng ta có bác chân đất rồi. Còn nếu đỗ cũng chẳng sao, vẫn vị trí nhân viên y tế phòng mà, chúng ta tích lũy kinh nghiệm, sang năm chiến đấubot_an_cap tiếp.
Mộng Tình bỗng thấy lời thôn trưởng nóileech_txt_ngu cũng có lý. Kỳ thi bác mỗi năm chỉ có một , lần này phải đợi thêm một năm nữa, bằng cứ cược phen xem sao.
Được rồi, vậyvi_pham_ban_quyen cháu sẽ thử ạ.
Sáng mai sáu trung ở làng, ta sẽ sắp xe chuyên chở đi thi!
cần thế đâu .
long trọng đâu, già này ngày mai đích thân hộ tống cháu đi.
Thôn trưởng, ngài làm vậy cháu thấybot_an_cap áp lực lắm ạ
Con này đừng nghĩ nhiều, là đi tìmleech_txt_ngu lão Lưu ở thôn bên cạnh trò chuyện thôi.
Tưởng Tình hoàn từ bỏ việc phản kháng, vì cô nhận ra lão nàybot_an_cap luôn có đủ lý do để đáp lại mình.
Vâng , trưởng, hôm núi hái được ít nấm, mang sang biếubot_an_cap nhà mình một ít ăn thảo.
Thôn trưởng nhìn nấm, nóibot_an_cap:
Đây không nấm thông saobot_an_cap? tốt đấy.
nên mới mang sang mọileech_txt_ngu người ạ. Thôn trưởng, ngài vào bếp đi. mai rồi, cháu phải về sách chút, nước đến mới nhảy vậy.
Ông lão giúp cô trút nấm ra, rồi đặt vào trong một cuốn “Sổ tay sĩ chân đất”, nói:
Lão già nàyleech_txt_ngu chỉ có thể giúp cháu đây thôi.
Nhìn cuốn sổ trong giỏ, Tưởng Mộng Tình trịnh trọng cúi người chào thôn trưởng rồi nói:
Thôn trưởng, cháu sẽbot_an_cap cố gắng hết sức!
Sau khi Tưởng Mộng Tình đến nhà, bữa tối cũng hề bị ảnh hưởng bởi kỳ thi sắp tới. lớn hầmbot_an_cap nấm, sau còn thổi thêmvi_pham_ban_quyen một nồi cơm trắng phức.
Đợi đến mọi ngườivi_pham_ban_quyen đều đã ăn uốngvi_pham_ban_quyen no nê, cô tuyên bố ngày mình sẽ đi thi.
Khổng Khánh Chi Linh Linh đều ngẩn người ra, còn cóvi_pham_ban_quyen thao tác bá đạo này sao?
phản ứng của người bọn , Tưởng Mộng Tìnhvi_pham_ban_quyen mới thấyvi_pham_ban_quyen cân bằng trở lại, đây lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ứng người bình thường chứ.
Dưới sự thúc giục Khổng Khánh Chileech_txt_ngu Diệpleech_txt_ngu Linh Linh, Tưởng Mộng đành miễn cưỡng cuốn sổ tay thuốc đất về để “nước đến chân mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhảy”.
Tưởng Mộng Tình tự nhủ chẳng thiết đến mức đó, không biết có phải vì được nhận truyền thừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay không nhớ củabot_an_cap cô trở nên đặc biệt tốt.
Lúc nấu cơm cô chỉ sơ qua cuốn sách trong tay, vậy mà đã thấy bộ kiến thức trong đều đãbot_an_cap đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nạp vào não bộ, thậm chí còn khơi gợi những điểm kiến thứcvi_pham_ban_quyen Tây y khô khan, khó hiểu cô từng tự học ở kiếp trước, xâu chuỗi chúng lại với nhau.
Hiện tại cô thậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí đã bắt đầu có chút mong chờ vào kỳ thi ngày mai.
trong lúc mọi người đều nghĩ Tưởng Mộng thức đêm đọc sách ônbot_an_cap tập, thì cô lại ngủ một giấc cựcleech_txt_ngu kỳ lành.
Sáng sớm hôm sau, Tưởng Tình tâm trạng vẻ một xửng bánh lớn, tự mình gói mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy cái vào giỏ rồi ra khỏileech_txt_ngu cửa.
Không khí sáng sớm đặc biệt , khi cô đến đầu , thôn trưởng và xe đã sẵnleech_txt_ngu ở đó.
Thôn trưởng nhìn thấy Tưởng Mộng Tình, lập tức vẫy tay gọi: “Nha đầu, ở đây này.”
“Thôn , mọi người đến quá, ăn chưa ?”
“Chú mang theo phiếu lương thực, lát nữa sẽ dẫn cháu lên huyện ăn mì.”
“Ăn mì gì chứ ạ, sao mà ngon bằng baoleech_txt_ngu nhà mình tự làmleech_txt_ngu được? Hai nếm thử tay nghề của cháu đi.”
Tưởng Mộng Tình vừa nói vừa bao cho trưởng vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lái xe mỗi một cái, thấy họ không nhận, cô thẳng vào tayleech_txt_ngu họ.
Thời này bột mì trắngbot_an_cap thứ quý giá, nhưng nói cũng không sai, có tiềnvi_pham_ban_quyen phiếu ăn ở tiệm thì thà mua bột mì về nhà làm cũng đủ cho cả nhà ăn no rồi.
Thôn trưởng ngại đón lấy chiếc bao, cắn một miếng, đôi mắt tức sáng rực lên.
“Nha , cáileech_txt_ngu này lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu làm sao? Sao mà ngon thế này, này trộn kiểu gì vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Chú ăn thấy không thịt nhưng cảm giác còn ngon hơn cả thịt.”
“Chỉ với tương thôi , lần sau cháu hấpleech_txt_ngu bao sẽ gọi thím đi cùng, thím chỉ qua ngay ấy mà.”
Lão lái xe thấy thôn trưởng đã ăn, lão cũng không khách sáo nữaleech_txt_ngu, bánh trôi xuống bụng, lão nhịn mà thốt lên: “Trời đất ơi, còn thầy thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân đất làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì nữa, làm đầu bếp có còn tốt hơn.”
Tưởng Mộng Tình trêu lão lái xe: “Trương , chưa nghe người ta sao?”
“Nói cái gì?”
“Thanh tri thức thì không thể trở thành đại phu giỏi .”
“Thế thì cháu chắc chắn làm được rồi, nấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đầu bếp nhà hàngleech_txt_ngu quốc doanh ăn xong cũng phải khóc lócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo cầu bái cháu làm thầy mất thôi.”
Thôn trưởng nhìn dáng vẻ Tưởng Mộng Tình nghiêm túc trêu chọc Lãobot_an_cap Trương Đầu, không thầm nghĩ, nếubot_an_cap đây là con nhà mình thì tốt biết mấy. Nhưng ngay sau liền tự tát mình cái, mình đúng dám thật, mấy thằng con đầu gỗ mình làm sao mà xứng được với cô nương nhà ta chứ.
Suốt dọc đường nói vui vẻ, cuối cùng cũng đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điểm thi. Lão Trương Đầu đưa họ đến nơi rồi đánh xe bò quay về. Họ tìm một râm, Tưởng Mộng Tình lấy trong giỏ ra hai quả cà chua lớn, thôn trưởng mỗi người quả ngồi xổm đường gặm.
“, ai này, đến đây dã ngoại à?”
thôn trưởng của thônvi_pham_ban_quyen bên cạnh dắt theo đứa trai đivi_pham_ban_quyen đến trước mặt họ, mỉa mai nói.
trưởng thấy cũng không giận, gặm thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài miếng cho xong quả cà chua rồi lấy tay lau , thong thả lên tiếng:
“Đúng vậy, thôn chúng tôi chẳng sắp xây trạm y tế saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nên tôi đưa nhân viên y tế của thôn đi mở mang tầm mắt. Sao các ông lại đếnleech_txt_ngu nữa rồi? vẫn chưa đỗ ? Đãvi_pham_ban_quyen bao nhiêu năm rồi nhỉ, nếu thực sự có thiên phú thì thôi đivi_pham_ban_quyen cho rồi.”
Tưởng Tình vừa gặm cà vừa xem náo nhiệt, nghe thôn trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà mình đáp trả mà không nhịn được thầm giơ cái tánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Thôn trưởng mình đúng làleech_txt_ngu thâm thật, nhắm ngay chỗ mà đánh, đâm thẳng vào tim người ta luôn.
Sắc Lưu trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức khó coi hẳn , ông nóivi_pham_ban_quyen:
“Kỳ thi y sĩ gì có chuyện thi lần là ngay , chắc phải làm tích lũybot_an_cap kinh nghiệm rồi mới thi chứvi_pham_ban_quyen. Cái võ phu như ông, ông cũng chẳng hiểu đâu, hừ!”
Lưu trưởng xong kéo cháu trai đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng.
Mộng nhìn cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiểu cãi lại là vốn dĩ quen thuộc này, không nhịn hỏi thôn trưởng:
“Chú này, chú có thấy ông Lưuleech_txt_ngu thôn trưởng vừa hơi ẻo lả không?”
Lão thôn nghe cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn, đáp: “Chẳng phảivi_pham_ban_quyen là điệu đàn , lại còn hẹp hòi nữa chứ.”
nói chuyện thì cửa thi mở , các thí sinh bắtleech_txt_ngu đầu cầm giấy báo và thư giớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiệu để vào thi.
trưởng lấy giấy báo và thư giới thiệu từ túi đưa cho Mộng Tình, dò:
“Nha , đừng căng , chúng ta coi như đến đây mở mang tầm mắt, lấy thêm kinh nghiệm , lần này không đỗ thì sang năm chúng ta lại đến!”
“Thôn trưởngleech_txt_ngu, ngộ nhỡ cháu không thận mà thi đỗ thìbot_an_cap tính sao ạ?”
“Thế tính sao đượcleech_txt_ngu? Có thưởng!”
“Được ạ, thế thôn trưởng cứ nghĩ xem đóleech_txt_ngu thưởng cho cái gì nhé, cháu đi thi đây. đưa chú này, bên trong có dưa , cà chua với bao, chú đói hay khát thì tự lấy mà ăn.”
“Đi mau đi, cái con bé chỉ giỏi lo hão, chú thế này rồi mà còn để mình chịu thiệt được .”
Tưởngvi_pham_ban_quyen Tình làm quỷ với thôn trưởng rồi quay người chạy phòng . Vừa cô vừa vỗ ngực, không phải vì căng thẳng do thi cử, mà là vì chính cũngbot_an_cap thấyvi_pham_ban_quyen bất với bản thân.
Đã bao năm rồi cô không làm mặt quỷ cơ chứ, không biết có phải vìbot_an_cap ở cùng Khổng Khánh Chi lâu haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không mà cô thấy tính cách mình bắt đầu dần trở nên hoạt bát hay nũng nịu hơn, nhưng cảm giác cũng không tệ.
sinh đãvi_pham_ban_quyen tập trung đông đủ, cuộc thi chóng bắt đầu. Tưởng Mộng Tình xem qua một lượt đề bài, trong lòng đã cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm sự tự tin.
Đề thi chia thành hai : kiến cơ bản và phân minh thực hành.
Phần cơ Tưởng Mộng Tình điền rất nhanh, cô dành phần lớnbot_an_cap thời vào phần viết minh.
cẩn luận chứng từng năng của mỗi loại bệnh trạng như phương án điều trị, viết say mêvi_pham_ban_quyen đến mức giámbot_an_cap đứng cạnh bên mà cô cũng không hề hay .
Giámleech_txt_ngu thị nhìn luậnleech_txt_ngu của cô, càng xembot_an_cap càng động, nếu không phải đang trong giờ thi, ông đã muốn thảo cô mộtbot_an_cap phen rồi. “ Mộng Tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”, ông thầm ghi cái tên này, những gìvi_pham_ban_quyen cô viết đều là kiến thức y học của chính mình, thì cô gái này tuyệt đối là một tài y họcleech_txt_ngu hiếm .
thi chóng kết thúc, Mộng Tình làm bài xong liền thở phào một cái. Cô ra cổng lớn tìm thônbot_an_cap trưởng nhà mình, thấy ông lão đang ôm trò chuyện với ông khác mà cô không quen.
Vì kết quả sẽ cóleech_txt_ngu ngay vàobot_an_cap chiều ngày , nênbot_an_cap ngườibot_an_cap đều sẽ đợi đây cho đến khi có điểm mới đi. Những thôn giàu có sẽ nhà hàng trưa, thôn không mấy dư dả mang theo lương khôbot_an_cap ăn .
Lão thôn thấy Tưởng Mộng Tình đi ra vàng đón lấy, nói muốn đưa vàobot_an_cap nhà hàng ăn cơm.
Tưởng Mộng Tình nhìn lãoleech_txt_ngu thôn trưởng, nói:
“Chú định đưa cháu vào nhà hàng phá quán người ta à? Cơm nhà hàng sao mà bằng bánhbot_an_cap bao cháu hấp được. Đi thôi, chúng tìm bóng râm nào đó ngồivi_pham_ban_quyen ăn bánh bao thôi.”
Tưởng Mộng Tình lấy từ trong giỏ ra một tấm nilon trải xuống bóng cây, đem bánh bao, dưa chuột, cà chua, bình nước và bát đã chuẩn từ sớm ra, bày biện từng thứ một.
vẫy tay gọi lão thôn : “Chú ơi, mau ăn thôi, đi quán xá thì chẳngvi_pham_ban_quyen phải cháu chuẩn bịvi_pham_ban_quyen uổng rồi sao.”
Lão thôn trưởng nghĩ đến hương vị của bánh bao, không kìmleech_txt_ngu được mà nuốt miếng. biết cô gái nhỏ muốn tiết kiệm tiềnleech_txt_ngu cho mình nên đileech_txt_ngu tới tấm nilon, đưa tay lấy một cái bánh bao. Dù ngại ăn đồ của cô nhưng vẫn cứng :
“Cháu xembot_an_cap cháu kìa, đi mà mang theo rõ lắm đồ ăn, chú đã nói với cháu rồi, hôm nay sẽleech_txt_ngu dẫn cháu đi ăn tiệm.”
“Vâng vâng, cháu biết rồi, nhưng chú ơi, cháu đã lỡ mang đi rồi, khôngvi_pham_ban_quyen ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì phí lắm, hay để lần sau chúng ta đi ăn tiệm nhé?”
Tưởng Mộng khéo léo tìm thang cho lão trưởng đi xuống, gương mặt già ông cười tươi như hoa cúc, miệng đápvi_pham_ban_quyen:
“Được, lần chú nhất định sẽ cháu tiệm ăn một thật lớn!”
người xung quanh bị chú cháu này làm cho ngẩn ngơ, ai nấy đều thầm đoán xem dạo này thôn Sơn phải vừa phát tài lớn không, nếu sao lão già lại hào phóngvi_pham_ban_quyen đi ăn tiệm thế ? Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng Tình không để ý đến những suy đoán, cô lấy bát ra cho lão trưởng bát nước đun sôi để nguội.
Lão trưởng một miếng bao, một miếng dưa chuột, lại thêm một ngụm nước, ăn mới sảng khoái làm . Những người xung quanh thấy lão thôn trưởng ăn ngonleech_txt_ngu lành, bỗng chốc cảm thấy bánh bao trắng trong mình chẳng còn thơm nữa, đồng loạt nhìn chằm chằm về phía Tình và lão thôn . Mùi thơm của bánh lan tỏaleech_txt_ngu, khiến người không nhịn được mà nuốt nước , càng thèm thuồng hơn.
Một lão già thân thiết với lão thôn trưởng mặt dày đi tới, vớibot_an_cap :
“ Lưu nhà thật không ra sao, có đồ ngon mà không việc chia cho một miếng, phí côngvi_pham_ban_quyen tôi có chuyện tốt gì cũng nhớ ông!”
“ phải tự ngửi mùi mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mòbot_an_cap tới , còn cần tôi gọi chắc? Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tưởng này, là chú Từ của cháu, thôn trưởngbot_an_cap của thôn cách chúng ta một dải đấy.”
“Cái gì mà thôn cách một dảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Thôn Từ Gia chúng tôi không xứng có tênleech_txt_ngu à?”
Tưởng Mộng Tình nhìn hai ông đấu khẩu, rất tinh ýleech_txt_ngu đưa cho Từ thôn trưởng và thanh niên đi phía sau ông mỗi người một cái bánh bao.
“Chúvi_pham_ban_quyen Từ, cũng nếm thử tay nghề của cháuvi_pham_ban_quyen .”
“Cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơn , cô này thật xinh xắn, lại cònleech_txt_ngu nhanh .”
thônbot_an_cap trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa nhận bánh bao vừa khen ngợi Tưởng Mộngbot_an_cap Tình. Cắn một miếng bánh , mắt Từ trưởng sáng rực .
“Cái ngon quá, cô bé, là cháu làm sao?”
“Nói nhảm, không phải con bé làm thì chẳng lẽ là làm?”
Lão thấy điệu bộ của Từ thôn trưởng biết ngay lão ta làm gì, bèn chặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họng luôn.
“Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão già này, nói với con bé câu thìvi_pham_ban_quyen ông gấp cái gì?”
thôn trưởng bị mắngvi_pham_ban_quyen cũng không giận, mắt hỏi Tưởng Mộng Tình:
“Cô bé đã hứa hôn với nhà ai chưa? Xem cháu trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi nào? Hai đều y, chắc chắn sẽ có tiếng chung.”
Thanh niênbot_an_cap bên cạnh thôn trưởng thẹn đỏ mặt, nhưng vẫn lén nhìn Tưởng Mộng Tình, rõ là anh ta rất hài lòng với sự mối của .
Tưởng Mộng Tình ra, chuyện gì thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này? Chẳng phải việc làm mai là đặc quyền của các bà các thím thôn sao? Từ bao giờ các thôn cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu nhiệt tình mốileech_txt_ngu thế này?
Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của cô, lão thôn trưởngleech_txt_ngu không nhịn được cười, trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp nói với thôn trưởng:
“Cho ông ăn bánh còn chưa đủ, lại còn muốn đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người của thôn tôi đi, da mặt lão ông đúng là ngày càngvi_pham_ban_quyen dày rồi!”
“Nhà có gái trăm , bé vừavi_pham_ban_quyen xinh đẹp, nấu ngon, lại có họcleech_txt_ngu thức biết thuật, lão này đến từng tuổi rồi chưa thấy gái nào xuất như vậy, cần da mặt làm gì nữa.”
Tưởng Mộngbot_an_cap Tình thấy Từ thônvi_pham_ban_quyen trưởng cổ nói một cách đầy lý , không cảm thấy buồn .
“Chú Từ, cảm ơn ý tốt của chú, đã có đối rồi ạ.”
Lão thôn trưởng còn bồi thêm một câu giới thiệuvi_pham_ban_quyen:
“Đối tượng của bé ông cũng từng gặp đấy, là , trưởng của nông trường Hồng Tinh.”
trưởng nghe xong cũng không bực, hỏi:
“Có phải là chàng thanh niên khôi ngô mà lần trước chúng đi họp trên huyện thấy không?”
Sau khi nhận trả lời khẳng định, Từ trưởng vỗ đùi nói:
“Traivi_pham_ban_quyen tài gái sắc, lắm, cậu thanh niên đó rất tú.”
Mộng Tình Từ trưởng với vẻ mặt mãn nguyện, có chút không nổi, lẽ ra ông ấy phải không vui mới đúng chứ? Đây là tìnhleech_txt_ngu huống gì ?
Hai chuyện vui , nhận của Tưởng Mộng Tình lại một lần nữa bị đảo , hóa đàn ông cũng thích buônleech_txt_ngu chuyện như vậyleech_txt_ngu.
Có lẽbot_an_cap các viên tại điểm thi biết mọi người đều đang đợi kết quả ngoài cửa nên tốc chấm bài rất nhanh. Không lâu sau bữa trưa, mộtleech_txt_ngu nhân viên cầm tờ lớn bảng trước cổng điểm thi dán.
“Có quả rồi!” thôn trưởng nói.
Hai ông lão bước chânvi_pham_ban_quyen nhanh nhẹn lao phía báo, chen vào đầu tiên của đám đông. Nhìn hai “lão già trẻ con”, Mộngvi_pham_ban_quyen Tình bất lắc đầu, dọn đồ cho vào giỏ rồi đi về phía đám đôngvi_pham_ban_quyen.
“ Mộng Tình hạng nhất! Con bé Tưởng của ta được nhất rồi!”
nói phấn khích lão thôn trưởng truyền ra từ trong đám đông.
“Chúc mừng ông nhé, thôn ông lần này có sĩ rồi.”
“Kiến Quân cũng đỗ , thôn các ông cũng có bác , cùng vui.”
Tưởng Tình và Từ Kiến đi bên cạnh nhìn nhau, không nhịn được đều mỉm cười.
“ mừng côbot_an_cap đạt nhấtleech_txt_ngu.” Từ Kiến Quân chúc mừng Tưởng Mộng Tình.
“Cảm , chúc mừng anh đã qualeech_txt_ngu kỳleech_txt_ngu thi .”
“Cô có muốnbot_an_cap tự mình lại bảng điểm không?”
“Vâng, một cái cho chắc ăn, nhỡ đâu hai lão già nhầm thì sao.”
Tưởng Tình vừa chen vào đám đông, Từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến Quânleech_txt_ngu ở cạnh bảo vệ cô, hộ sứ giả.
Nhìn cái tên mình trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tờ hồngvi_pham_ban_quyen, dù quả đã nằm trong dự tính nhưng Mộng Tình vẫn không nén được niềm vui, từ hôm nay trở đi, cô đãbot_an_cap có thể trở thành một sĩ.
Các thủ tiếp ra thuận lợi hơn nhiều, thi đỗ là có thể nhận ngay chứng chỉ hành y. Đây là do các nhân viên cân nhắc đường xá đến các thôn quá xa, để tránh mọi người phải đi vất vả nên đã đặcvi_pham_ban_quyen biệt sắp xếp như vậy, rất nhân văn.
Cầm chứng chỉ hành y mới ravi_pham_ban_quyen lò, Tưởng Mộng Tình thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão thôn trưởng còn hơn cả mình, khuôn bình thườngbot_an_cap khá nghiêmleech_txt_ngu nghị giờ cứ cười toe toét mãi.
Mộng Tình bò của thôn vẫn chưa , bèn đề nghị với lão thôn trưởng là mình muốn đi dạo quanh huyện chút. Lão thôn trưởng lập tức gật đầuleech_txt_ngu đồng ý, cô cứ dạo xong rồi quay lại tập hợp là được, ông sẽ đợi ở chỗ cũ.
Mộng chủ yếu muốn xem các tiệm thuốc Bắc trong huyện, tuyleech_txt_ngu nhiều thảo dược có thểleech_txt_ngu lên núi hái nhưng một số liệu miền Nam mà miền không hái được, nên cuối vẫn phải ít ở tiệm thuốc. Cô muốn đi sát trước, sẵn tiện hỏi con bán sâm cũng như tiêu thụ dược liệu.
Qua tìm hiểu, trong huyện duy nhất một tiệm thuốc tên là Hòa Thuận Đường, nghe uy rất .
Vị trí tiệm thuốc rất tìm, nằm ngay phía xéo đối diện cửa hàng bách tổngvi_pham_ban_quyen hợp.
Tưởng Mộng Tình cửa thấy một tiểu nhị trẻ tuổi lau bàn. Thấy vào, anh ta liền đon đả đón tiếp.
“Chào cô, không biết cô đến khám bệnh hay bốc ạ?”
Tiểu nhị vừa cười hì hỏi Tưởng Mộng Tình, vừa ngoái gọi vào trong: “ nội, có khách này!”
Một cụ giàbot_an_cap tóc trắng xóa nhưng tinh thần vẫn rất từ phòng trong bước ra. Ông cụ cười hiền từ, hỏi Tưởng Mộng Tình: “ nương khí sắc hồng hào, trông không giống đến bệnh, không biết cô cần gì?”
“Thưa , chuyện là thế này, chúng cháubot_an_cap sắp xây trạm y tế, nên sau này có lẽ mua một số dượcleech_txt_ngu liệu phương Nam. Cháu đến hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước xem cần chuẩn bị những thủ tục gì.”
“, này thì lúc cô cứvi_pham_ban_quyen mangbot_an_cap theo thư giới thiệu của và đến là đượcbot_an_cap. Bây giờ các trạm y tế chẳng toàn dùng thuốc sao? Thôn cô ngườivi_pham_ban_quyen biếtleech_txt_ngu Đông y àvi_pham_ban_quyen?”
“Vâng, cháu có một chút. Nguồn thuốc Tây còn khá khan hiếm, dânvi_pham_ban_quyen làng cũng không dư dả, một dược trên có sẵn, tự lên hái thì không tốn tiền. Những loại trên núi không có cháu mới đến tiệm mình mua, như vậy sẽ tiết kiệm cho bà con .”
Nghe Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen lên hái thuốc, ông cụ hơi do dự chút rồi bảo: “ cô nương lên núi hái thuốc, có thể giúp lão phu việc không?”
“Thưa ông, ông cứ nói ạ, giúp được gì nhất sẽ .”
“Cô có thể lưu ý giúp xem có câynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân sâm hoang dã lâu năm không?”
“Nhân hoang dã ạ?”
“ vậy, lão cũng là lời vả của người tìm hộ. Về giá cả thì cô cứ yên tâm, bên kia khôngleech_txt_ngu thiếu , tuyệt đối bằng.”
Tình không khỏi may củavi_pham_ban_quyen mình thật tốt, vừa mớivi_pham_ban_quyen địnhbot_an_cap bán thì có hỏi mua.
Cô ngâm một rồi nói: “ tươi thì cháu chưa , nhưng cháu một củ sâm trăm năm tổ tiên truyền lại, không biết bên kiavi_pham_ban_quyen có cần không? Hôm nay cháu vừa khéo mangvi_pham_ban_quyen theo, ông có thể xem trước.”
, cô mượn chiếc giỏ làm vật che chắn, lấy từ trong không gian ravi_pham_ban_quyen củ sâm trăm năm định bán cho ông cụ.
cụ nghe thấy sâm năm, đón lấy tấm vải sâm, vô cùng cẩn trọng ra xem.
“Bảo vật đây ! Dương Quân tôi cũng không phải hạng chưa từng thấy qua đồ tốt, nhưng củ sâm năm có phẩm chất thế này thì đúng đầu tiên được thấy. Tiểu nương, củ sâm này cô định bán nhiêu?” cụ động nói.
“Cháu cũng không rành giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả hiện nay, phiền định giá cháu ạbot_an_cap.”
Tưởng Mộng Tình thực sự không biết giá sâm bây giờ bao nhiêu. Thấy ông Dương hiền hậu, dễ mến, cô để ông báo giábot_an_cap. Côvi_pham_ban_quyen hợp lý thì bán, thì thôi, quyết định vẫn nằm trong tay mình sợbot_an_cap.
Ông cụ thấybot_an_cap tinbot_an_cap tưởng mình như vậy, bèn thành thật nói: “Cô nương à, giá bây không thấp, nhưng với trước đây thì cũng cao bằng. Nhân sâmleech_txt_ngu ít thông khoảng 120vi_pham_ban_quyen tệ một củ. ba bốn mươi năm thì tùy phẩm , có thể bánleech_txt_ngu từ đếnbot_an_cap 1200 tệ. Sâm trăm năm có thể bán được từ 2000 đến 3000 tệ. Nhưng củ này của côbot_an_cap rất biệt, dù là hình dáng hay kỹ thuật sơ chế đều vô tinhleech_txt_ngu xảo, bảo tồn và phát huy hoàn tính của nó, nên lão nghĩ có thể bán được . Cô thấy thế nào?”
Mộng Tình gật đầu, quả nhiên cô không nhìn lầm ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cụ thậtleech_txt_ngu thà và đưabot_an_cap giá công .
kiếp trước, thợ săn Lý Đạibot_an_cap Đảm trong thônleech_txt_ngu đào được một sâm trăm năm mang ra chợ đen cũng chỉ bán được 800 tệ, lúc đó gây chấn động cả thôn .
Cô vốn nghĩ củ sâm này bán được một hai ngàn tệ đã lắm , sao vật giá và tiền thời này chỉ vậybot_an_cap. chưa đến tám một cân, dân làng làm lụng cả nămbot_an_cap đủ công điểm cũng chỉ được chia vài chục tệ, nhân chính thức lương tháng cao lắm cũngvi_pham_ban_quyen chỉ 36 tệ.
Thế nên cái giá 5000 tệ ông cụ đưa ra rất hời.
Tưởngleech_txt_ngu Mộng Tình nói thẳng với cụ: “Thưa ông, thấy giá này rất bằng, có thể bánvi_pham_ban_quyen ạ.”
Thấy cô khoái, ông cụ cũng rất vui mừng.
“ chúng ta giao dịch có được không?”
“Hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không sao ạ?”
“Cô nươngleech_txt_ngu à, cô cũngvi_pham_ban_quyen phải lãoleech_txt_ngu thời gian chuẩn bị tiền chứ?”
Á, hớ rồi, Tưởng Mộng Tình sực ra, ngàn tệ chứ có năm mươi đâu, ai lại để sẵn nhiều tiền như vậy tiệm.
“Ha ha, ôngbot_an_cap đúng ạ, vậy sáng mai cháu lại qua.”
“Được, lão tên là Dương Hồng Quân, tiểu nhị này là cháu nội lão, Dương Khả . Ngày mai cô đến cứ bảo nó dẫn vào hậu viện tìm .”
“, vậy chào ông Dương, hẹn gặp lại ông ngày mai ạleech_txt_ngu!”
“Hẹn gặp lại!”
việc , Tưởng Mộng Tình rời tiệm thuốc, đi thẳng vào cửa hàng bách hóa đối diện. Quầy thịt lợn đã hết nạc, chỉ còn lại một đống nội tạngleech_txt_ngu và xương đại ống đã lọc sạch .
Tưởng Mộng Tình hỏi nhân viên bán hàng: “Đồng chí, chỗ nội tạng và nàybot_an_cap bán thế nào ạ?”
“Hai hào cân, phiếu. Cô muốn lấy bao nhiêu?”
“Góivi_pham_ban_quyen hết cho tôileech_txt_ngu đi.” Tưởngvi_pham_ban_quyen Mộng Tình ướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chừng chỗ này khoảng ba bốn mươi , trong tay cô có hai mươi tệ, chắc là đủ.
“Lấy hết ?”
Nghe cô gái trẻ thản nhiên nói vậy, nhân bán sửng sốt, tốt bụng khuyên nhủ: “Cô nương ơi, không thịt nào cũng ngon đâu. Haybot_an_cap cô cứ ít về ăn thử trước? Không tôi tiếc không bán, tôi còn bán hết sớm để tan làmleech_txt_ngu đây, nhưng thật lòng nội tạng này khó ăn .”
Tưởng Mộng thấy người bán hàng này thật thà đến đáng yêu, bèn nụ cười ngọt ngào với tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“ đồngvi_pham_ban_quyen chí đã nhở, đồng chí , tôi có cáchbot_an_cap chế biến rất ngon. không tin, mai tôi lên huyện làm sẽleech_txt_ngu mang cho đồng chí mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bát thử.”
Nhân viên bán đã có thiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm với cô xinh đẹp này, nụ cười của cô càng làm anhbot_an_cap ta lóa mắt. Nghe cô nói có cách ngon, anh ta khuyên nữa mà ngoan ngoãn hàng.
“Tổng 42 cân, cô hết tínhvi_pham_ban_quyen tròn 40 cân , tất cả tám tệ.”
“Vâng, cảm ơn .”
lấy từ khăn ra một tờ mười tệ đưa anh . Anh ta đưa lại hai tệleech_txt_ngu tiền lẻ vừa hỏi: “Cô có gì đựng ? Có cần dùng túi của tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?”
“Được ?”
Đang phân vân không biết nhét thế nào hết đống này vào giỏ, nghe vậy mắt Tưởng Tình lên, vội nhìn anh .
Nhânbot_an_cap viên bán hàng cười nói: “Chẳng phải cô bảo mai mang thịt cho nếm sao? đó mang túivi_pham_ban_quyen tôi là được.”
“Tuyệt quábot_an_cap, cảm ơn đồng chí!”
Khi Tưởng Mộng Tình đồ quayvi_pham_ban_quyen về điểm tập kết, xe bò của lão Trương Đầu đã đến. thôn đang ngồi trên , vừa hút thuốc vừa tán gẫu vớileech_txt_ngu lão Trương Đầu, trông tâm trạng vô cùng tốt.
“, về rồi đây! Chắc mọi người đợi lâu rồi ạ?”
Mộng Tình nhanh chân chạy đến trước xe bò, đặt đồ đạc trước mới leo lên xe.
“ gìbot_an_cap mà , lão Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng vừa mới thôi. Cứ con trâu nó thở dốc mộtleech_txt_ngu látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đừng có vội, chậm thôi cháu!”
thôn Tưởng Mộng Tình chạy hộc, vội nhở, chỉ sợ cô vấp ngã ở đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó. Đây hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là viên ngọc quý của thônvi_pham_ban_quyen bọn , nay thực đã giúp ông được nở mày nở mặt một phen.
Lão Trương Đầu nhìn Tưởng Mộng Tình cũng cười hớn hở, nói: “Con bébot_an_cap này giỏi thật đấy, thi bác sĩ mà được nhất luôn, sau này mình có bác sĩ rồi.”
“Hì hì, chẳng phải là nhờ chú trưởng thôn đâyleech_txt_ngu dạy tốt saoleech_txt_ngu .”
Tưởng Mộng vẻ nịnh nọt một câu. Tuyleech_txt_ngu lời nịnh bợ này quá rõ ràng, nhưng nụbot_an_cap cười trên mặt trưởng thôn vẫn khôngleech_txt_ngu hề giảm bớt, bộ dạng như thể cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nói gì cũng đều đúng cảbot_an_cap.
Lão Trương Đầu cũng vui lây, thấy Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen đã về liền thúc xe bò bắtleech_txt_ngu đầu quay về thôn.
Tưởng Mộng Tình quayvi_pham_ban_quyen sang hỏi trưởng thôn: “Chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi, này cháu là bác sĩ chân đất mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi phải không ạ? Vậy thôn mình còn suấtbot_an_cap cho viên y tế không chúvi_pham_ban_quyen?”
“Saovi_pham_ban_quyen thế? Cháu muốn đề cử Tôn Tri làm nhân viên y tế ?”
Tưởng Mộng Tìnhbot_an_cap thầm đảo mắt cái trong lòng. Đời trước bị chenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt nên cô không nhận ra, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đãvi_pham_ban_quyen biết rõ Tôn Tri Hiểu chẳng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạng người tốt lành gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đề Tôn Tri Hiểu ư? Trừ cô bịbot_an_cap điên.
muốn đề cử là người phụ nữ có phận khổ từng cứu cô một mạng đời trước. Tínhbot_an_cap toán thời gian thì có lẽvi_pham_ban_quyen chị ấy cũngvi_pham_ban_quyen vừa mớileech_txt_ngu bị đuổi ra khỏi nhà không lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tưởng Mộng Tình sắp xếp lại suy nghĩ, cười nói với trưởng thôn:
“Không phải , ý muốn nói là, y của thôn mình liệu có chọn người trong thôn không? Thanh niên tri thức sớm muộn gì ngày quay về thành phố, nên cháu muốn đề cử Ngôleech_txt_ngu Tử.”
“Ngô phụ sao?”
“Vâng ạ. Cháu nghe chồng chị Ngôleech_txt_ngu Tử vì bảo vệ tài sản tập thểleech_txt_ngu của thôn mới gặp . Giờ mẹ chồng chị ấy lại dung em chồng chiếm nhà, đuổi con chị ấy ra căn nhà nát sau núi ở. Hai mẹ côi cút đó quá nguy hiểmleech_txt_ngu, bây giờ là mùa hè thì còn đỡ, chứ đợi đến mùa đôngbot_an_cap, căn nhà dột nát gió lùa phía đó chắc chắn sẽ chết mất. Chuyện lớn như vậy, ban quảnvi_pham_ban_quyen lý thôn mình không thể không quản được đúng không ạ? Nhưng tục có câu ‘quan thanh cũngbot_an_cap khó phân xử việc nhà’, thay vì cứ để chú phải đi làm công cho nhà chị ấy lần này đến , chẳng thàbot_an_cap tách hẳn mẹleech_txt_ngu chị ra.”
“Nếu chị ấy làm nhân viên y tế thì sẽ có điểm công sống, tự nuôi con . nữa, để chị ấy dẫn theo con ở luôn tại trạm y tế vừa giải quyết được vấn đề chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở, vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo buổi tối trạm tế có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trực, đúng là một công đôi việc. Hoàn cảnh nhà chị ấy người trong ai cũng biết, để mọi người thấy mình chăm sóc mẹ con chị ấy như thế nào, cũng để làng biết rằng thôn ghi nhớ sự hy sinh của họ. Cháu nghĩ không phản đâu .”
“Ngô quả phụ thì đúng là người tốt, chỉ chăm chỉ mà còn dạ, cẩn , tính tìnhleech_txt_ngu cũng hiền lànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thế nhưng cô ấy chưa từng đi học, không biết chữ .”
Tưởng Mộng Tình nói cho xiêu lòng, vẫn lý trí nêu ra vấn thực nhất.
Vị trí nhân viên y tế như vậy, lại để hời cho đám thanh niên tri thức? Chẳng vì dân làng mình không có thứcvi_pham_ban_quyen, chữ đôi không biết, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết mặt cho đất bán lưng cho trời đó .
“, chẳng phải còn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ? Cháu có thể dạy chị Ngô Tử học chữ mà. tìmbot_an_cap người biếtvi_pham_ban_quyen chữ thì cũng phải dạy từvi_pham_ban_quyen đầu thôi. Đằng nào cũng phải dạy, dạy vài mặt chữ chẳng đáng là bao.”
Nghe Tưởng Mộng Tình nói vậy, tâm tư trưởng thôn bắt đầu lay động. Con bé không sai, thanh tri thức tuy học thức nhưng hễ có cơ hội làbot_an_cap bọn họ sẽ thành phố, lúc đó mình cũng thể giữ người ta lại được. thôn gì chứbot_an_cap? Chẳng qua là không biết chữ thôi. Trừ đó ra thì dân mìnhvi_pham_ban_quyen hơn hẳn đám thanh tri thức kia, vừa thạo việc lại có trách nhiệm . Có việc tốt sao không ưu tiên cho người nhà trước? đến bọn họ xong bản sự, có hội về thành phố liền phủi bỏ đi, chẳng phải thôn mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xôi hỏng bỏng sao?
đúng là cái kiểu “lá che khuất ”, vấn đề mà một cô bé như này còn nhìn thấu, mình không nhìn ra, đúng là càng càng lúleech_txt_ngu lẫn.
Nghĩ thông rồi, trưởng hở bảo:
“Tưởng đầu, thấy chuyện cháu nói khả thi đấy. Lát về chú sẽ triệu tập bộ thôn họp để biểu quyết chuyện này.”
“Trưởng , cũng biết là muốn đỡ đám thanh tri thức cháu. Phần lớn bọn họ làm việc còn không bằng một đứa trẻ, nếu chú không giúp đỡ thì e là người một đã sớm nhịn đói rồi. Tuy nhiên, dù họ làm việc đồng áng không giỏi, nhưng ưu thế là đã qua trường lớp, biết chữ, hay là chúng ta tận dụng triệt điểm này đi ạ.”
Trưởng thôn tuy bình ít tiếp xúc với Tưởng Mộng Tình, nhưng qua một ngày hôm coi như đã khá , biết ngay con này lại có chủ ý quái quỷ gì rồi.
“Có cao gì thì nói mau đi, đừng có úp úp mở mở nữa!”
“Chú, thôn mình lớp xóa mù chữ đi .”
“ gìleech_txt_ngu?”
“Lớp xóa mù chữ!”
“Chú biết rồileech_txt_ngu, tai già này chưa có điếc, chú bảo cháu nói chi tiết hơn xem nào!”
“ cũngbot_an_cap rồi , dân mình biết chữ, còn thanh niên tri thức thì biết. mình nên lập lớp xóa mù , để đám thanh niên tri dạy dân làng . Dân làng tự nguyện ký, sau này thôn có công việc gì cần đến người biết chữ thì cứ ưu tiên chọn những người đã học qua lớp này.”
“Thế đám thanh niên tri thức chịuvi_pham_ban_quyen không?”
“Thanh niên tri thức nào làm giáo dạy cũng cóleech_txt_ngu thể tự nguyện đăng ký, sẽ thưởng . Điểm công không cần quá nhiều, chỉ đủ bù vào số họ còn thôn hàng năm được. Ai có thành tích giảng dạy tú, này khi tiểu họcbot_an_cap của thôn được dựng thì ưuvi_pham_ban_quyen tiên tuyển dụng làm giáo viên chính .”
“Trường học? Đào đâu ra trường tiểu học?”
Trưởng thôn lại mờ mịt, định khởi xây trường từ bao giờ? Tiền đâu ra mà xây? Sao ông lại không gì nhỉ?
Tưởng Tình nhìn vẻ mặtleech_txt_ngu thậtleech_txt_ngu thà của thôn, hì nói:
“Phải có chứ ạ, biết đâu một ngày nào lại thành hiện thực thì sao.”
Trưởng lúc này mới phản ứng , hóa ra convi_pham_ban_quyen bé này dạy ông cách “ bánh” để khích lệbot_an_cap mọivi_pham_ban_quyen người đây mà. Ông thở dài bất lực, :
“Thực ra thôn cũng đã xây trường tiểu học từ lâu rồi, ngay cả xây trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chọn xong xuôi rồi, nhưng thôn mình quá, thực không có tiền mà xây.”
“Chú ơi, chuyện tiền nong cứ gác lại một bên, tục lập trường có dễ làm không ạ?”
“Tất nhiênbot_an_cap đượcbot_an_cap, lãnh đạo trên coi giáo dụcbot_an_cap lắm, thủ tục đã được phê duyệt từ lâu rồi.”
“ thấy đấy, biện pháp nhiều hơn khó khăn . Chú xem, giờ thônleech_txt_ngu chẳng phải đã có y tế rồi sao, cứ đà này có trường tiểu học cũng còn xa đâu.”
“Cái bé này chỉ được cái khéo , nhưng mà lão này thích nghe!”
“Chú ơi, cứ mở cuộc họp vận động đã để xem ýbot_an_cap củaleech_txt_ngu mọi ngườivi_pham_ban_quyen thế nào. Không ép buộcbot_an_cap tất phải tham gia, nhưng nói trước họ rõ, ai tự mình bỏ thì sau này mất đi cơ tốt đừng có tráchvi_pham_ban_quyen người khác.”
“Ha ha, sao trước đây chú không nhậnvi_pham_ban_quyen ra con bé này lại khôn như ranh thế nhỉ. Nhưng cháu nói đúng, chuyện sau nàyleech_txt_ngu ai mà biết được? Giờ mình không lực, sau nàybot_an_cap lỡ mất cơ hội thì cũng đángleech_txt_ngu đời . Lát nữa về sẽ với bọn họ để thông báo chuyện này.”
thôn cười khépbot_an_cap miệng, thấy ngày hôm nay toàn là chuyện tốt lành.
Chiếc xe bò lộc cộc bánh vào thôn, lão thôn trưởng vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vã hô hào mọi đi , lúc đi cũng không quên quaybot_an_cap đầu dặn dò Tưởng Mộng Tình mấy ngày tới cho tốt, đợi khi trạm tế sửaleech_txt_ngu sang xong sẽ báo cho cô sau.
Tưởng Mộng Tìnhvi_pham_ban_quyen ngoan ngoãn tiễn thôn trưởng đi khuất, sau mới chào tạm biệt lão Trương Đầu đang đánh xe, một mình địunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy cân đồ đạc đi về nhà.
Lúcbot_an_cap cô đến nhà, Khổng Khánh Chi và Diệp Linh Linh vẫn chưa tan làm. Tiện món phá lấu xương hầm đềuleech_txt_ngu cần thời gian, cô bắtvi_pham_ban_quyen tay vào làm việc ngay.
Trong gian chính có hai chiếc lớn, một nồi đang xương, nồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lại thì đang phá lấu.
Xem lại thời gian, cô ước chừng khoảngvi_pham_ban_quyen nửa tiếng nữa là Diệp Linh Linh và Khổng Khánh Chi sẽ làm về.
Cô đi vòng qua sân sau sang nhà Diệp Linh , dùng bếp cô để nấu một nồibot_an_cap cơm lớn, nồi bên cạnh đun mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước nóng.
Bố cục nhà Diệp Linh Linh và Khổng Khánh Chi giống hệt nhau. Trước đó Khổng Khánh Chi đã nói với rằngbot_an_cap, nếu hai bếp bên phía cô đều bận không đủ dùng thì việc sang trưng dụng bếp bên nhàbot_an_cap Diệp Linh Linh.
Tưởng Mộng Tình rửa sạch gan lợn và tim lợn, lại ra sau vườnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hái thêm ít rau phụ trợ, chỉleech_txt_ngu đợi hai người kia tan làm là có thể xào nấu.
“ quá, chắc chắn là chị dâu nhỏ về !”
chưa thấy đâu nhưng giọng của Linh Linh đã truyền vào trước: “Chị dâu nhỏ ơi, chị làm món ngon thế!”
Diệp Linh Linh vừa từ ngoài sân chạy gian chính đã hỏi Tưởng Mộng Tình, vừa hỏi vừa hít hà không khíleech_txt_ngu.
“ dâu nhỏ, em ngửi thấy thịt rồi!”
Khổng Chi đi theo sau, thật sựleech_txt_ngu không nhịn được nữa, bèn vào sau Diệp Linh Linh cái.
“Ănleech_txt_ngu ăn ăn! Diệp Lão Lục, cậu ma đầu thai à? Sao quan tâm xem chị dâubot_an_cap nhỏ thi cử nào trước đã?”
“À đúng , chị dâu nhỏ ơi, chị thi thếleech_txt_ngu nào rồi?”
Tưởng Tình nhìn cô nàng tinh nghịch này, không được mà miệng cười.
“Thi cũng ổn, được hạng . Đợi trạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong, chịbot_an_cap sẽ là bác sĩ chân đấtbot_an_cap của thôn chúng .”
“Embot_an_cap chị dâu nhỏ của em chắn không vấn đề gì mà, cậu cứ suốt ngày lo lắng vớ vẩn.”
Nghe tin Tưởng Mộng Tình đỗ nhất, Diệp Linh Linh lập tức quay lại nhìn Khổng Khánh Chi, kết quả lại bị Khổng Khánh Chi không nương tay vỗ một phát .
“ chị dâu nhỏ chắn được, nhưng cũng hỏi thăm một chút , đồ hamleech_txt_ngu ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như cậu thì biết cái gì!”
“Phải phải, cô nãi nãi, cô cũng đúng, nhưng tay nhẹ chút đượcleech_txt_ngu ? Tôi sắp bị cô đánh tan xác rồi này!”
“Cậu tan xác thử xem nào!”
Khổng Khánh Chi làm bộ định đánh tiếp, dọa Linh Linh vội trốn lưng Mộng Tình. Tưởng Mộng hết cách, đành phải đứng ra làm người hòa giảibot_an_cap.
“Được được rồi, đừng quậy nữa, hai đứa làm lụng cả ngày rồi, không thấy mệt ?”
“Chị ơi, bánh bao nhân chay sáng nay chị làm ngon quá đi mất, ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong là hết đau lưng mỏi gối, làm việc hăng hái, chẳng thấy mệt chút .”
Nghe Diệp Linh Linh lẻo mép, Tưởng Mộng Tình nói:
“Bánh chay mà có dụng lớn vậy sao? thì tối nay em tiếp tục ăn chay , kẻo ăn thịt vào lại quá hóa rồ thì rắc rối lắm.”
Nhìn bộ dạng nuối của Diệp Linh Linh, Tưởng Mộng Tình và Khổng Khánh Chi được một phen nghiêng .
“Được rồi, bên bếp nhà Linh Linh có nóng đấy, hai đứa đi lấy nước tắm rửa đi, để chị xào thức ăn.”
“Tuân lệnh!”
Hai đồng thanh đáp xách đi lấy tắm.
Tưởng Mộng Tình nhìn theo hai người, khóe môi tự chủ được mà cong . Cô cảm thấy từ sống chung với hai họ, cách của mình cũng nên bát và đùa giỡn hơn.
Cô làm mónbot_an_cap lợn xào tái và gan lợn xào. Đây đều là những món ăn gia đình thường làm ở kiếpvi_pham_ban_quyen , trong hoàn cảnh hiện tại, chúng được coi là những món mỹ vị hiếm có.
Thức ăn dọn ra , Diệp Linh Linh sướng rơn: “Xa xỉ quávi_pham_ban_quyen đi mất, em không phải mơ đấy chứ?”
Tưởng Tình hơi ngại ngùng nóileech_txt_ngu:
“Vốn chị định ít thịt ngon về ăn, nhưng kết ra thì quá, cửa hàng cung ứng chỉ còn lạileech_txt_ngu mấy khúc xương và lòng này . Hai đứa thử , thấy cũng ngon hơn thịt đấy.”
Diệp Linh Linh và Khổng Chi cũng chẳng khách sáoleech_txt_ngu. Đũa của Diệp Linh Linh thẳngvi_pham_ban_quyen vào đĩa đại tràng lấu đã cắtvi_pham_ban_quyen , còn Khổng Khánh Chi thì một miếng gan xào.
Tưởng Mộng Tình nhìn hai người ăn đến nỗi không thèm ngẩng đầu lên, hỏi:
“Thếbot_an_cap nào?”
“, ngon lắm!” Hai người đồng đáp.
“Chị dâu nhỏ, đây là đại lợn thậtbot_an_cap sao? Béo mà không ngấy, thơm quá đi mất.”
Diệp Linh Linh vừa hỏi gắp thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một miếng đại tràng bỏ vào miệng, vẻ mặt đầy hưởng.
“ vậy, nhưng hai đứa yên tâm, chị đã rửa năm sáu lần rồi, sạch sẽ lắm.”
“Thật ?! Chị dâu , tay nghề của đúng là tuyệt đỉnh. Sau này có cơ hội về thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố, chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng nhau mở tiệm ăn đi, chắc chắn sẽ phất !”
“Đúng đúng, chị dâuleech_txt_ngu nhỏ, Diệp Lão đúng đấy, lúc đó chúng ta sẽ mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một quán riêng, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặt trướcbot_an_cap lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thèm tiếp luôn!”
“Xem hai đứa giỏi chưa , mau ăn đi. , ngày hai đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có dùng xe đạp không?”
“Chị dâu cần dùng thì cứ lấy mà , em với Diệp Lão Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm suốt, chẳng dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến bao đâu.”
“ đó chị dâu, chị cứ dùng tự nhiên, lúc nào em sẽ báo trước.”
“, ngày mai chị còn phải lên một chuyến. Nghĩ xe bò chậm quá mượn đạp của .”
“Chị dâu, chúng ta là người một nhà , với gì chứ. Đồ của tụi em là chị, cứ dùng thoải máivi_pham_ban_quyen.”
“Được, cảm ơn hai đứa.”
Bữa khiến người đều vô cùng thỏa mãn.
Diệp Linh cầm một khúc xương ống đã gặmleech_txt_ngu sạch thịt, hút làm cọngleech_txt_ngu tủy cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng rồi thở dài luyến tiếc.
“Tại sao vậy chứ? Cái bụng bảo em là nó no rồi, nhưng cái miệng lại bảo nó vẫn ăn tiếpvi_pham_ban_quyen?”
Khổng Khánh Chi đang dọn nghe vậy nhịn được mà mắng:
“Còn vìvi_pham_ban_quyen sao nữa? Chắc chắnvi_pham_ban_quyen vì tham ăn rồi.”
“Không thể là vì chị dâu nhỏ quá ngon sao?”
“Thế thì vẫn là vì cậu tham ăn .”
Nghe hai người bắt đầu đấu khẩu kiểu trẻbot_an_cap con, trong lòng Tưởng Mộng Tình dâng lên một nỗi mãn nguyện tảvi_pham_ban_quyen. Có lẽ đây chính là cảm giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của . Kể khi mẹ ông ngoại lượt qua đời, cô chưa bao giờ cảmbot_an_cap thấy nhõm như này.
Cô không chủ nghĩ đến Hoắc Đình, người đàn ông đã cứu mạng cô và chịu trách nhiệmbot_an_cap với cô.
Nếu không có anh, có lẽ cô đã chết chìm dưới dòng lạnh lẽo đó rồi. Anh đã cứu mạng cô, vàbot_an_cap theo cách của riêng , âm thầm chăm sóc cho cô.
Có thích anh không? cũng không biết. Tuy kiếp trước từng trải qua hai cuộc hôn nhân, nhưngleech_txt_ngu không cuộc là cô tự nguyện, nênvi_pham_ban_quyen cũng chẳng rõ thế nào mới thực sự là thích.
chỉ biết rằng thỉnh thoảng mình lại nghĩ anh. Khileech_txt_ngu gặp chuyện vui, người cô muốn chia sẻ cùng nhất là anh. Nghĩleech_txt_ngu đến tương lai sẽ kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn với anh, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy rất vui vẻ.
“Chị dâu nhỏ, chị đang nhớ Đình của em đấy ?”
Giọng nói Linh Linhbot_an_cap vang lên từ khiến cô mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Làm gì có? Sao em biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Tưởng Mộng Tình muốn vả miệng mình, sao lại lỡ nói ravi_pham_ban_quyen thế không biết, khuôn mặtleech_txt_ngu cô đỏ bừng lên trông .
“Ái chà, mỗi lầnvi_pham_ban_quyen Chi Chivi_pham_ban_quyen nhớ anh Túc nhà cậu ấy đều có cái tư này đây”
“Cậuvi_pham_ban_quyen cái gì hả?!”
Giọng nói nghiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net răng nghiến lợi Khổng Khánh Chi vang lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngắt lời Diệp Linh Linh.
Diệp Linh cảm thấy sự không ổn, lập tức đánh trống lảng.
“Hôm thời đẹp quá, ăn no rồivi_pham_ban_quyen, ra ngoài đi dạo tiêuvi_pham_ban_quyen đây. Chi Chi, chị dâu nhỏ, hai người nghỉ sớm đi nhé, mai gặp lại!”
Nóivi_pham_ban_quyen xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô nàng chạy biến đi . Mộng Tình không biết thẹn thùng hay bựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bội nữa, thầm nghĩ lần tới khi Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Linh Linh bị Khổng Chi đập, mình có nên nhảy giúp một tay nhỉ.
Bị bỏ giữa sân, Tưởng Mộng Tình Khổng Khánh Chi ngơleech_txt_ngu ngác nhìnvi_pham_ban_quyen nhau một hồi lâu, rồi không nhịn mà cùng .
Tưởng Mộng Tình thầm nghĩ, có lẽ mình cũng cảm tình với Hoắc thật. phải Diệp Linh Linh đãleech_txt_ngu nói rồi , dáng vẻ của khi nhớ đến Hoắc Đình hoàn toàn giống hệt biểu cảm của Chileech_txt_ngu khi về mộng. Còn những chuyện khác, nàng tự bỏ quavi_pham_ban_quyen, coi như không nghevi_pham_ban_quyen thấy, cũng chẳng hề biết.
Khổng Khánh Chi đưa một chiếc nhỏ quấn trong khăn tay đến trước mặt Tưởng Mộng . Thấy nàng nhìn mình với ánh mắt nghi hoặc, Khổng Chi mỉm cười giải :
“Trong này là một và tiền. Chị dâu nhỏ, chẳng phải mai chị định lênbot_an_cap huyện sao? Nếu có đi ngang qua cửa hóa thì tiện thể mua thêm ít thịt về nhé, cái ham ăn Diệp Linh kia vẫn còn đang ngóngbot_an_cap lắm đấy.”
Nghe Khổng Khánh Chi giải thích xong, Tưởng Mộng Tình vội vàng xua tay:
“Thôi, cầnbot_an_cap đâu, tôi có tiền mà. Sáng mai tôi sẽ ghé cửa bách hóa xem sao, nếuleech_txt_ngu có heovi_pham_ban_quyen thì mua mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái về, chúng ta làm đầu heo . heo không cần dùng phiếu, mà ăn còn ngon hơn thịt ở những chỗ khác nữa.”
“Chị dâu nhỏ, chị cứ cầm lấy , em với Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Linh Linh không thể cứ để bỏ tiền được.”
“Mãi chỗ nào chứ, mới chỉ mua đồ một lần thôi mà, có cần phải tính toán rạch thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Sao hai người tính chuyện tôi còn đang ở nhờ nhà cô, lại ăn ké gạo trắng mì trắng nữa?”
“Chị dâu, chuyển đến đây ở là chúng em được thơm lây . Với , sức ăn của chị nhỏ nhưleech_txt_ngu thế thì tốn bao nhiêu đâu. Em và Diệp Linhleech_txt_ngu Linh trước đây đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buôn bán ở chợleech_txt_ngu đen cũng được kha khá, chị thật sự đừng khách sáo với em.”
Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khổng Khánh Chi vôleech_txt_ngu cùng kiên trì, Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen Tìnhbot_an_cap đành bàn bạc với cô:
“Thế này đi, lần này thôi, sau này tôi sẽ cùng hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đi kiếm tiền, đến lúc đó không cần sáo nữa, chi phí sinh hoạt cứ khấu trừ trực tiếp từ tiền kiếm được, có được không?”
Khổng Khánh Chi suy nghĩ lát về đề của Tưởng Mộng Tình rồi thấy khả thi. Việc hái là việc kỹ thuật, không thể thiếu sự của Tưởng Tình, thế nên cô gật đầu đồng .
Hai cô trò chuyện thêm một lát ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài rồi ai nấy phòng nghỉ ngơi. Ở vùng nông thônbot_an_cap thời này có điện, thế nên sau khi trời tốivi_pham_ban_quyen cũng chẳng có động giải nàobot_an_cap, cơ bản ai không việc gì đều về đi ngủ.
Một đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộng mị, Tưởng Mộng Tình dậy từ rất sớm, dùng nước nấu mìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Khổng Khánh Chileech_txt_ngu và Diệpvi_pham_ban_quyen ăn sáng xong liền đi làm ngay.
Tưởng Mộng Tình xếp một cơm đựng đại tràng và phổi heo đã sẵn vào gùi, sau đó đặt gùi lên thồ sau xe đạp. Khóa cửa xong xuôi, nàng đạp xe hướng thẳng vềleech_txt_ngu phía huyện lỵ.
Ngồi trênbot_an_cap xe đạp, tâm trạng của Tưởng Mộng Tình cùng tốt, nàng vô thức ngâm nga mộtvi_pham_ban_quyen nhạc nhỏ.
Sau giao dịch ngày hôm nay thành công, nàng trở một tiểu phú bà. Không phải nàng quá yêu tiền, yếu là có rất nhiều việc nếu không có tiền thì không thể làm được.
Với năm nghìn tệ nhân sâm này, nàng sẽ không cần lo lắng về tiền bạc trong vài năm tới. Nàng có tâm sinh sốngbot_an_cap, học tập và khởi nghiệp, hoàn toàn thoát khỏi cáileech_txt_ngu hút máu . Chỉ cần nghĩ đến thôibot_an_cap là nàngleech_txt_ngu thấy vẻ rồi.
Tốc độ của xe đạp nhanh hơn nàng tưởng. Khi đến huyệnbot_an_cap, cửa hàng bách hóa vẫn chưa mở cửa, nhưng tiệm thì lại mởbot_an_cap cửa khá sớm. Vìleech_txt_ngu vậy, nàng khóa xe đạp ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa tiệm thuốc, đeo gùi vào trong.
Dương Khả Ký nàng đến thì tình đón vào hậu viện.
Dương lão gia tử đang luyện Thái Quyềnbot_an_cap ở . Tưởng Mộng Tình ngăn Dương Khả Ký gọi ông lại, nàng tự một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngồi một bên lặng lẽ lão gia tử đi quyền.
Nhìn ông cụ, nàng không kìm được mà nhớ ông của . Nămbot_an_cap đó ông luyện quyền ở trong sân, nàng ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này mà xem. Nghĩleech_txt_ngu đến đây, đôi nàng bỗng đỏ hoe.
Dương lão gia tử luyện xong quyền, thấy cô nương nhỏ ngồi trên ghế đẩu với đôi đỏ hoe thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giật mình kinh hãi. Ông cứ đãleech_txt_ngu xảy ra chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, vộileech_txt_ngu vàng tiến lên hỏi han:
“Cô nương, sao này? Có chuyệnvi_pham_ban_quyen xảy ra sao? khóc rồi?”
Yến Nhi
4/5/2026 lúc 3:57 chiềuNgủm 1 lần rồi mà vẫn ngu vậy