BÉ GÁI 3 TUỔI BỊ NHÀ RUỒNG BỎ, ĐÁNH ĐẾN GÃY XƯƠNG – KHÔNG NGỜ TIỂU CÔNG CHÚA NHÀ HÀO MÔN!

BÉ GÁI 3 TUỔI BỊ NHÀ RUỒNG BỎ, ĐÁNH ĐẾN GÃY XƯƠNG – KHÔNG NGỜ TIỂU CÔNG CHÚA NHÀ HÀO MÔN!

Tống Uyển Story on-going 09/08/2026 125 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

HÀO MÔN TRỌNG SINH: TIỂU CÔNG CHÚA LỘ DIỆN SỰ TRỖI DẬY VÀ MÀN BÁO THÙ ĐẦY CAM KẾT 🎧🔥

“Liệu có phải ngươi đã đẩy Thấm Tâm xuống cầu thang?”. Lời hét đầy đau đớn của Lâm lão gia tử vang lên giữa căn biệt thự sang trọng khi Mục Thấm Tâm đang mang thai lăn xuống từ trên cao, để lại vũng máu. Túc Bảo, cô bé mới hơn ba tuổi, ôm chặt con thỏ bông, run rẩy phủ nhận trước ánh mắt lạnh lẽo của người thân. Liệu một linh hồn nhỏ có thể tồn tại khi cả thế giới quay lưng và sự thật đằng sau cú ngã ấy có bị vùi lấp mãi mãi hay không?

Biệt thự Lâm gia đêm Tết Nguyên tiêu vốn rực rỡ đèn hoa bỗng chốc biến thành nơi địa ngục đối với Túc Bảo. Mục Thấm Tâm – người đang nắm giữ trái tim Lâm Phong – đã dùng chính đứa con đang mang thai để dàn dựng một màn kịch tàn độc, đẩy Túc Bảo vào cảnh bị cả gia đình ruồng bỏ.

Thế nhưng kẻ ác không ngờ sự lạnh lùng của họ đã đánh thức bản năng sinh tồn mạnh mẽ của bé. Khi các chú, các bác và thậm chí ông bà nội quay lưng để săn đón đứa trẻ khác, Túc Bảo bắt đầu hành trình đòi lại công lý cho mình. Từ một đứa trẻ bị đánh đập, bị vu oan, cô bé sẽ khiến những người dựa thế phải trả giá đắt cho sự mù quáng của họ. Cuộc chiến hào môn đầy căng thẳng bắt đầu từ chính những giọt nước mắt của một tiểu công chúa!

Tại sao bạn nên nghe ngay bộ truyện này?
⚡ Cú twist ngoạn mục: Màn “vừa ăn cướp vừa la làng” của Mục Thấm Tâm sẽ khiến bạn nghẹn ngào, và phần lật kèo ở cuối sẽ mang lại cảm giác sảng khoái cực kỳ.

🥊 Những cú vả mặt căng đét: Bạn sẽ chứng kiến những kẻ từng khinh miệt Túc Bảo phải hối hận muộn màng khi sự thật về cú ngã cầu thang được phơi bày.

💖 Cảm xúc bùng nổ: Hành trình tìm lại tình yêu thương và sự bảo vệ giữa muôn ngàn âm mưu thâm độc, đảm bảo bạn không thể rời tai khi nghe.

Đeo tai nghe và cùng tfullaudio.net bước vào thế giới hào môn đầy rẫy cạm bẫy. Giọng kể truyền cảm sẽ dẫn bạn khám phá bí mật tối tăm của Lâm gia và chứng kiến màn trỗi dậy đầy mạnh mẽ của bé Túc Bảo! 🎧💎

Nhấn PLAY ngay để không bỏ lỡ chương kịch tính nhất! ⚡🎬

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
BÉ GÁI 3 TUỔI BỊ NHÀ RUỒNG BỎ, ĐÁNH ĐẾN GÃY XƯƠNG – KHÔNG NGỜ TIỂU CÔNG CHÚA NHÀ HÀO MÔN! cover

CHƯƠNG 1:

CHƯƠNG 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - CHƯƠNG 1:

Tạm dừng cuộn

Thành phốvi_pham_ban_quyen Lâm An, khu Hoànvi_pham_ban_quyen 1, Lâm .
Hôm nay là Tết Nguyên tiêu, khắp nơi giăng hoa, điểm tô thêm chút hơi ấm cho biệt gia vốn ngày.
Bất chợt, một thét thất thanh xé toạc màn đêm.
Á
Kèm theo những động va chạm khô khốc, một người nữ bụng bầu lăn từ trên cầu thang xuống!
Mọi người kinh hãi kêu lênbot_an_cap, vội vàng vây quanh.
giám đốc Lâm gia sốt sắng : Thấm Tâm, em sao rồi?
Giữa hai người phụleech_txt_ngu chảy ra những vệt máuleech_txt_ngu tươivi_pham_ban_quyen chói , gương mặt ta trắng bệch, sợ hãi nói: Anh Phong, đau quá con của chúng ta lấy con chúngvi_pham_ban_quyen ta!
Lâm lão phu nhân hốt hoảng, quýt hỏi: Chuyện là thế nào?!
Mục Tâm trào mắt, nhìn lên phía đầu cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thang.
Mọi người loạt ngẩng đầu, chỉ thấy ở bậc cao nhấtleech_txt_ngu có một gái chừng ba tuổi rưỡi đứng đó. Thấy mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nhìn mìnhvi_pham_ban_quyen, con bé không tự chủ được mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm chặt lấy con thỏ bông trong lòng.
Lâm gia tử nổi trận lôi : Có mày đã Thấm Tâm không?!
Bé gái mím môi: Không phải con, con không có.
Mục Thấm Tâmvi_pham_ban_quyen vừa khóc khuyên ngăn: cha, trách Túc Bảo đâu, con bé còn nhỏ không hiểu , nó khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cố ý đâu
Lời nói này khác nào đóng đinh tội trạng cho Bảo.
Ánh mắt Lâm Phong lạnh thấu xương, chẳng buồn hỏivi_pham_ban_quyen han lấyleech_txt_ngu một câu mà ra lệnh ngay lập tứcleech_txt_ngu: Người đâu, nhốt nó vào căn gác mái chobot_an_cap tôi, đợi tôi về sẽ xử lý nó !
Mọi người hớt đưa Mục Thấm đến .
Túc Bảo bị ta lê lên lầu, một chiếc giày bị rơi mất, nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ cóvi_pham_ban_quyen sự bướng bỉnh, không một lờibot_an_cap xin, cũng không hề .
Căn gác mái không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đèn, cũng chẳng có lò sưởi, vừa tối tăm vừa lẽo. Tiếng va đập lạch nghe thể có vật sẽ nhảy ra bất cứ lúc nào
Túc Bảo ôm con thỏ bông, cuộn tròn trong phòng.
Lạnh quá
Nhưngbot_an_cap con bé thật sự đẩy ngườileech_txt_ngu, tạileech_txt_ngu sao không một ai tin ?
Người ta thường bảo rét nàng Bân thấubot_an_cap xương, gió tuyết ngoài kia rít , len lỏi qua khe cửa , đợt đợt vây lấy hình nhỏ bé Túc Bảo.
Nhanh chóng, một ngày một đêm trôi qua.
khoảng thời gian đó, không một ai mảy may quan đến Túc Bảo, ai rằng từ hôm trước con đã bị Mụcbot_an_cap Thấm Tâm phạt không cho ăn nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lúc này con bé đã rơi vào thái man.
Lâm lão gia tử bố, con không sai thì đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được ra ngoài!
Mẹ
Môi tím tái vì lạnh, người run cầm cập, chỉ thể nhắm bầm: Mẹ ơi Túc Bảo không sai, không nhận
Con bé biết đã mất từ một năm trước.
Sau khi mẹ qua đời, tìm một dìleech_txt_ngu khác, và rất đó trong bụng dì đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Người dìvi_pham_ban_quyen này có bộ mặt, khi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác dì sẽ đối xử với rất tốtvi_pham_ban_quyen, nhưng khi không cóvi_pham_ban_quyen ai, dì liền biến thành ác .
Mẹ ơi Túc Bảo nghĩ , siết lấy tai con bông rồi ngất lịm đi.
biết bao lâu sau, cánh cửa bỗng vang lên một tiếng rầm rồi mở toang.
Lâm Phong đầy vẻ phẫn nộbot_an_cap, túm lấy Túc Bảo đang hôn mê, xách ngược con bé lôi xềnh xệch xuống cầu thang, rồi quăng thẳng ra bãi tuyết bên ngoài!
Cái xương khiến Túc rùng mình tỉnh lại, khăn mắt
Ba ơi con đói thốtbot_an_cap theo bản năng.
Lâm Phong cười lạnh: Mày hại chếtvi_pham_ban_quyen đứa em trai bụng Thấm Tâm, mà mày còn vác mặt ra đây đòi đóibot_an_cap à! Lâm tao sao có loại con gái độc ác như mày chứ!
Đôi mắt của Túc Bảo vốn đã bị đông cứng đến đờ đẫn, còn chút thần sắc nào, chẳng thốt lời.
Lâm Phong càng nhìn bộ này của con bé thấy mắt. sai mà cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưng ra cái vẻ bướng bỉnh đó ai xem?
Còn tí tuổi đầu màbot_an_cap tâm đã hiểm độc như thếbot_an_cap!
Con khôngleech_txt_ngu dạy là lỗi tại cha! Bây giờ mày có thể hại chết em trai, lớn lên chẳng lẽ đibot_an_cap giết người ? Hôm nay không dạy dỗ mày chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra trò, tao làm ba màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa!
Nói xongleech_txt_ngu, nhìn quanh , chộp lấy chiếc chổi trong góc, dẫm gãy phần đầu chổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khúc gỗvi_pham_ban_quyen cỡ hai tay giáng mạnh một tiếng chát người Túc Bảo, con bé lập hét lên thảm thiết!
Màyvi_pham_ban_quyen nhậnbot_an_cap không?! Lâm Phong trợn mắt quát.
Không phải con, thật sự không phải con! Túc Bảo cắn môi, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ quật cường.
Lâm Phong nghevi_pham_ban_quyen vậy càng điên tiết hơn: Không phải mày thì chẳng lẽ dì mày tự chắc?! Cô mang sáu tháng rồi, ngã như vậy thì có ích gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho ấy chứ!
Hắn không khỏi nhớ ở bệnh việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Mục Thấm Tâm bị băng huyết, đã hai lần báobot_an_cap tin nguy kịch, vậy mà ranh giới sinh tử, cô ấy vẫn còn dặn hắn trách mắngleech_txt_ngu Túc Bảo!
Cô ấy nói Túc Bảo còn quá nhỏ, đã đáng thươngvi_pham_ban_quyen rồi, sợ em trai ra đời sẽ không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yêu thương mới không cố ý đẩy cô ấy.
Lâm Phong càng nghĩ càng , vừa đánhvi_pham_ban_quyen vừa mắng: Cò cưaleech_txt_ngu này! Còn dám cãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này!
Mỗi lần hắnleech_txt_ngu thốt ra một , gỗ lại giáng xuốngvi_pham_ban_quyen Túc Bảo một .
Hắn quá hăng đến mức điện thoại rơi ra nào không hay. Cho đến khi đánh Túc Bảo nằm lịmvi_pham_ban_quyen trênleech_txt_ngu tuyết, hắn mới dừng tay.
Mày cứ quỳ ở đây cho tao! dì mày xuất viện thì mày mới được đứng dậy!
Lâm Phong xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền nới lỏng cà vạt, vứt khúc gỗ sang mộtleech_txt_ngu bên rồi bỏ đi.
Dạo gần đã quá đủ phiền phức rồi, ty xảy ra lỗ hổng lớn, đi cầu người giúp đỡ suốt nửa tháng trờileech_txt_ngu tăm hơi đâu.
Hôm nay Mục Thấm ngã cầu thang, đứa con trai sảy thai chết yểu, đứa cháu đích mà Lâm gia mỏi cũng chẳng còn.
Hai chuyện ập đến cùng lúc khiếnvi_pham_ban_quyen hắn đầu tắt tối, sao có thể không hỏa tấy được? Hắn trút hết mọi dọc lên người Túc Bảo một đòn thừa sốngleech_txt_ngu thiếu chết.
Con thỏ củabot_an_cap Túc Bảo đã đánh nát từ lâu, con bé khó định bò dậy, lại ngã xuống tuyết
Con cảm thấy, lẽ mình sắp chết rồi.
Chết rồi thì phải sẽ được gặp mẹ ?
Đúng lúc này, bên tai Túc vang một giọng mơ hồ:
【Túc Bảo, mau gọi điện cho cậu của con đi!】
【Cậu nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của con tên Tô Ý Thâmvi_pham_ban_quyen, số điệnleech_txt_ngu thoại là 159xxxx】
Gọi điệnleech_txt_ngu Túc Bảo mắt, nhìn thấy trên nền tuyết có một chiếc điện thoại màu . Bản năng tồn con bé dốc hết sức bình sinh bò về phía đó.
159
Bảo run rẩy, những ngón tay không còn nghe lờivi_pham_ban_quyen điều , không biết nỗ lâu mới bấm được dãy số gọi đi
Cùng đó.
Tại căn nhà cổ tứ hợp viện ở Kinh Đô.
Tô lão gia tử đang lớn tiếng giáo huấn:
một năm nữa trôi rồi, Tô Thâm, anh nói năm nay có thi lấy bác sĩ trưởng khoa được ?!
Tám anh em nhà họ Tô aivi_pham_ban_quyen nấy đều im phăngleech_txt_ngu phắc như phỗng, Tô Ý Thâm khẽ sờvi_pham_ban_quyen mũi.
Bất chợt, lão gia tử đổi giọngleech_txt_ngu, đột hỏi:
Còn nữa, đã tìm bốn rồi, vẫn chưa tìm thấy em gái các anh sao?
Sắc mặt anh nhà họ Tô đồng loạt thay đổi, tất cả mímbot_an_cap môi im lặng. Những người vừa rồi còn vẻ mặt hững hờ thì đều phủ lên một tầng u ám.
gái họ, Tôvi_pham_ban_quyen Ngọc, từ nhỏ đã được đoán mắcvi_pham_ban_quyen bệnh bạch cầu dòng tủy cấp tính, phải truyền máuleech_txt_ngu, trùng, thay tủy xương
Người nhà họ Tô đã cẩn thận nâng niu cô suốt hai mươi năm, nhưng chứng kiến bệnh tình của ngày càngvi_pham_ban_quyen trầm trọng, thậm chí đã ảnh hưởng đến trí nhớ
Bốn năm trước, cô đột nhiên đibot_an_cap .
Tô Ý Thâm là bác điều chính của bệnh viện ung bướunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh, toàn bộ quá trình chữa trị của Tô Ngọc đều do anh .
Ngày hôm đó anh phải cấp cứu cho một bệnh nhân nặng, chỉ duy nhất một lầnleech_txt_ngu đó Tô Cẩm Ngọc đã mất .
Bốn năm qua, tự trách và hối hận luôn giày vò anh. Dẫu cóbot_an_cap năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net y học xuất không bằng, nhưng suốt bốn năm này anh không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiến thêm một bước nào nữa.
Nhàbot_an_cap Tô có tám người con trai, nhất có Tô Cẩm Ngọc là con gái.
khi con gái mấtvi_pham_ban_quyen tích, Tôbot_an_cap lão phu nhânleech_txt_ngu lâm bệnh nặng nằm giường, tính tình Tô lãobot_an_cap gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử cũng trởbot_an_cap nên ngày càng cổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quái.
Trongleech_txt_ngu mỗi người nhà họ Tô đều như bị đè nặng bởi một tảng lớn, khiến không nổi.
trai cả họ Tô Nhất Trần, người nắm giữ đế chế kinh doanh của Tô , dốc sức làm việc ngày đêm khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghỉ, khỏe ngày giảm sút, mỗileech_txt_ngu ngày đều phải duy bằng thuốc.
Con ba nhà họ Tô Việt Phi, cơ trưởng xuất sắc của hãng hàng không , vì không vượt qua được bài kiểm tra tâm lý nên nghỉ ngơi ở nhà điều chỉnh suốt bốn .
trai thứ tư
Căn phòng làm việc rơi bầu không khí tĩnh lặng đến sợ.
Đúng lúc này, điện thoại củaleech_txt_ngu Tô Ý Thâm bỗng nhiên đổ chuông!
gia tử có quy tắc, khi đang họp buổi sáng thì không bật điện .
Tô Ý Thâm vội cầm lấy điện thoại, định ngắt máy lập .
Tô lão gia tử lạnh lùng quát: Nghe!
Tô Ý Thâm khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtvi_pham_ban_quyen tiếng: Ba, là số lạ, con
Tô lão gia tử tách trà xuống, giọng đanh lại: Nghe đi, mở ngoài cho !
Người con thứ ba và thứ tư nhìn Tô Ý Thâm với ánh mắt cảm thông.
Tô Ý Thâm đành phải máy, phóng thanh.
Một giọng nói nhỏ bé cứ thế bất ngờ lọtbot_an_cap vào tai họ:
Alo có phải chú không ạ?
Con là Túc Bảo mẹ Cẩm chú là Tô Ý của con phải không?
nói của cô bé yếu ớt, theo tê dại diễn , giống như một robot nhỏ, không thể ra chút xúc nào.
Sắc mặt mọi người trong Tô gia đột biến đổi!
Lạch nắp bút trong Tô lão gia rơi xuống bàn.
Cổ mọi như bị bóp nghẹt, trong phút chốc không ai được một âm thanh .
Đầu dây bên kia, giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói non lại tiếp tục lên:
Chú ơi Túc Bảo quá, đói quá
Túc Bảo khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẩy dì, họ đều khôngleech_txt_ngu
Ba bắt Túc Bảo nhưng lạnh chú ơi, chú đến đón con được không
Đến cuối cùng, của cô bé càng lịm dần.
Tiếng gió tuyết gào bên kia đầu dây có thể nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy lờ mờ, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng non nớt ấy lại đột im bặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tô Ý cuối cũng phản ứng lại, anh cầm chặt điện thoại, như dán sát vào miệng, kiểm soát gào lên:
Alo, Bảo? Con đang ở đâu, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho chú biết con đangbot_an_cap đâu!
Nhưng bên không hề có tiếng lời.
Tô lão gia tử hoảngbot_an_cap loạn đứng , vẻ nghiêm cứng nhắc lúc nãy tan sạch sành sanh, trông như già đi mười chỉ trong chớp mắt.
Mau! Mau lên! Điều tra cho ta, số điện này, vị ngay lập tức!
Túcbot_an_cap Bảo chưa kịp nói xong ngất , điện thoại rơi xuống nềnleech_txt_ngu .
Không biết đãbot_an_cap bao lâu trôi qua, Lâm Phong đi ra tìm điện thoại, thấy Túc Bảo nằm im bất độngbot_an_cap, hắn vung chân đá nhẹ một .
Chết đi tốt! Hắn hằn học nói.
Bốn năm , hắn nhặt được người phụ nữ, quần áo trên người cô ấy rách rưới, hắn nhất thời động lòng trắc ẩn đã đưa cô về căn hộ của .
Kết quả sau khi người phụ nữ đó rửa sạch sẽ, hắn phát xinh đẹp đến vậy.
Vẻ không nổi điều gì trông cũngvi_pham_ban_quyen có chút ngây ngô, hắn nhất thời muội cảm yêu, thế là còn dỗ dành cô một thời gian dài.
kẻ lụy tình ngu ngốc, hắn cưng chiều nói sẽ không ép buộc cô, quan tâm cô li từng tíleech_txt_ngu
Bây giờ Lâm Phong nhớ lại chỉ buồn nôn.
Một con đàn bà ăn xin lưu lạc, biết lúc đi lang thang đã bị người ta làm nhục rồi.
Nếu không trên người Túc Bảo, chẳng có lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nào hắn?
nghi ngờ, nhưng Lâm Phong chưa giờ có ý đi làmvi_pham_ban_quyen xét nghiệm quan hệ huyết .
vì một khi tra không phải, thành mộtleech_txt_ngu trò cười, trở thành người đàn ông mất mặt nhất Nam Thành!
Lâm Phong nhặt điện thoại rồi thẳng vào trong, đứng trong thư phòng ấm áp liên tục gọi :
Alo Tiêu tổng à, Lâm ! Muốn hỏi một chút, ngài có quen biết ai Tô gia ở Kinh Đô không?
Alovi_pham_ban_quyen, Ngô năm mới vui vẻ nhé! Ngài cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quen của Tô gia ở Kinh Đô khôngleech_txt_ngu? Chả là công ty tôi đang gặp chút rắc rối
Bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài phòng gió tuyết mịt mù, Túc Bảo nằm phụcvi_pham_ban_quyen trên tuyết, thời gian từng chút quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trời sắpleech_txt_ngu tối rồi.
Trong đầu cô bé vẫn còn chút ý thức, nhưng dù cố sức đến đâu cũng không thể mở nổi ra nữa.
từ sau khi mẹ mất, chưa khóc, ngay cả khi bị ba đánh mức đó, cô cũng không rơi lệ.
Nhưng lúc này, cô thấy hơi muốn khóc.
Sau khi gọi điện cho chú, kia chẳng có lấy một tiếng động, có phải họ cũng không cần cô nữa không?
thế này, không có ai thích cô .
Vậy còn mẹ thì sao? Đợibot_an_cap đến khi cô chết đi, mẹ nhìn thấy cô thế này, liệu có xua đuổi không?
Đôi tím tái vì lạnh của Túc Bảo mím chặt, trong không ngừng lặp lại:
ơi Túc Bảo không khóc, Túc ngoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Ngayvi_pham_ban_quyen đó, bên tai vang lên tiếng động gầm rú.
Bên ngoài biệt thự gia, bảy tám chiếc hơi màu đen lao tới, từ chiếc xe dẫn đầu, người đàn ông mặc áoleech_txt_ngu khoác lông vũ đen bước xuống, một cước đạp văng cánh cổng Lâm gia!
Gió quá , lấp cả dáng người của Túc Bảo.
Tô Ý Thâmbot_an_cap lo lắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đảo mắt nhìn một trong thoại, Túc Bảo nói con bé đang quỳ cửa!
Đột nhiên sắc mặt anh biến đổi, anh nhìn thấy một đống nhỏ ngay cửa!
Anh lao thẳng tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cuồng đào tuyết ra, đôi bàn tay bị cóng đến đỏ ửng, cuối cùng cũng thấy được một thân ảnh nhỏ bé bên dưới!
Túc !?
Tô Ý Thâm vàng bế thốc bé lên, ngay khoảnh khắcbot_an_cap nhìn rõ nhỏ nhắn của Túc Bảo, anh đã khẳng định chắc chắn đây chính là Túc Bảo nhà họ bởi vì gương mặt này hệt như em họ còn nhỏ.
Đứa trẻ của người gái mà họ thương xót và cưng chiềubot_an_cap nhất Túc Bảo!
Túc chỉbot_an_cap cảm thấy mình rơi vào một tay ấm áp, người đó còn cởi áo khoác ra bọc lấy cô.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị đông quá lâu, Túc Bảo gần như đã têbot_an_cap , sau khoảnh khắc ấm áp ngắn ngủi là cái lạnh thấu xương vẫn đang bủa vây, khiến cô không tự chủ được mà rẩy liên hồi.
Túc Bảo khó nhọc mở mắt, cuối cùng cũng nhìn rõ người đàn trước , gương mặt ấy có nét vừa giống lại vừa khác .
Túc Bảo mấp máy, ớt hỏi: Chú là phải không ạ
Chú ơi Túc Bảo có đẩy người
Túc gần như thầm thì theo bản năng, cô bé đã không còn .
So với sự động của Tô Ý Thâm, cô bé lại giốngleech_txt_ngu như một con nhỏbot_an_cap không có nhiệtleech_txt_ngu độ, không có .
Nước mắt Tô Ý Thâm chực trào ra.
Đứa trẻ trong lòng chỉ mặc một đồ mỏng manh, loại vải cotton bình , thậm chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn không được lót nỉ.
Khuôn nhỏ nhắn của con bé đã bị đông đến tím tái, môi khô nứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và chuyển sang màu thâm đenbot_an_cap.
Cơ thể bé không thể cử động, giống như một bức tượngleech_txt_ngu tạc từ băng, Thâm không sợ hãi sợ rằng chỉ cần chạm mạnh một là con bé sẽ tan vỡ
Túc Bảo chú đến , chú đón con về nhà.
Tô Ý Thâm không kìm được tiếng nấc nghẹnleech_txt_ngu, anh không dám tượngbot_an_cap làm thế nào mà Túc Bảo lại có một chống chọi qua được.
Càng dám tưởng tượng nếu đến thêm một chút nữa, liệu có Túc
Tô Ý Thâm cẩn thận chặt Túc Bảobot_an_cap, tâm trí chỉ đặt hết lên người con bé, anh bước cao về phía .
Túc , cố gắngbot_an_cap thêm một chút nữa thôi. Tô Thâm khàn : Đừng ngủ.
Túc Bảo, con trả lời chú một tiếng đi ?
Túc Bảo.
Túc Bảo đã lịm đi từ lâu.
Tô lão gia tử run rẩy lao tớileech_txt_ngu, nhìn áo phồng lên lòngbot_an_cap Tô Ý Thâm, lắng hỏi: Thế nào ?
Tô Ý Thâm cuống quýt: Mau! Đi bệnh , đi bệnh viện ngay!
Mọi trong gia timvi_pham_ban_quyen đều treoleech_txt_ngu ngược lên cổ, lập tức lên phóng bệnh việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lúc này, Lâm Phong nhận mới vội vã xuống lầu, trên mặt vẫn còn kìm nén một tia vui mừng khôn xiết và kích động.
Hóa nãybot_an_cap khi người nhà họ Tô xông vào bị bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vệ ngăn lại, Tô Nhất Trần trực danh , bảo vệ liền vội vàng đi thông báo Lâm Phong.
Lâm Phong đang vắt suy nghĩ cách tiếp cận Tô , nghe xong cứ ngỡ mình đang mơ!
biết tại sao Tô gia ngộtleech_txt_ngu ghé thăm, nhưngbot_an_cap bất kể lý là gì, chỉ cầnbot_an_cap đến là hắn đã có cơ .
Lâm gia có cứu rồi!
Đột Lâm ra leech_txt_ngu đó, lập tức quaybot_an_cap sang bảo một người làm: Con nhóc chết tiệt vẫn ở trong sân à? đuổivi_pham_ban_quyen nó ra cho tôi!
Cái thứ chổi này, chết mẹ ruột, giờ lại khắc đến mức công ty hắn sản.
Khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm gặp người của Tô gia, Lâm Phong tuyệt đối không cho con béleech_txt_ngu va chạm làm phật lòng quý nhân.
Mọi chuyện diễn ra nhanh, người nhà họ chưa kịp phản ứngleech_txt_ngu.
Lâm Phong vội vã chạy xuống , không kịp nhìn thấy Tô Ý Thâm bếleech_txt_ngu Túc Bảo đi. Hắn chỉ thấy Tô Nhất Trần ở cửa đang bị lên xe rời đi, lập tức chạy tới.
Ái chà, Tô tổng! Lâm Phong nở nụ nịnh bợ: Cơn đã đưa ngài đây thế này! đại giá lâm, thật khiến Lâm chúng tôi được nở mày nở mặt!
Trong Phong đang nói chuyện, Lâm lãobot_an_cap tử, phu nhân và đám người nhận được tin cũngleech_txt_ngu đã ra , gương mặt ai nấy đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hớn hởvi_pham_ban_quyen nụ cười niềm nởleech_txt_ngu.
Nhìn đàn ông với vẻ lạnh lùng sát khí trước mắt, họ hận không thể cúi đầu sát đất 90 độ.
Trần, người nắm quyền đương nhiệm của gialeech_txt_ngu tộc họ , vị tổng tài mặt lạnh nói một là một, haileech_txt_ngu là hai củavi_pham_ban_quyen thị!
họ là một trong bốn đạivi_pham_ban_quyen gia tộcbot_an_cap ở Kinh Đô, ai mà chẳng muốnleech_txt_ngu nịnh bợ, lòng.
Nhưng những gia tộc hào môn có nền tảng hậubot_an_cap thật như thế này khôngbot_an_cap gặp là gặp được. Người nhà họ Tô vốn kín tiếng và bí ẩn, ngoài chỉ biết nhà Tô có tám người con , hiếm ai từng tận mắt thấy họ.
Cũngvi_pham_ban_quyen chỉ có Tôleech_txt_ngu Nhất Trần thỉnh mới xuất trên trang đầu của các tin tức tài chính, nhờ vậy nhà họ Lâm mới có thể nhận ra.
Tô tổng, mời vào trong, vào trong! Ngoài trời tuyết lạnh lẽo quá, ngài không chênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mời vào tệ xá ngồi . Lâm lão giabot_an_cap tử nhiệt tình mời mọc.
Đúng đúng, mời vào trong uống chén trà nóng! Lâm Phong cũng phụ họa theo.
Đối mặt nhân vật tầm cỡ như trong truyền thuyết, bọn họ hận không thể thành kẻ tôivi_pham_ban_quyen quỵ lụy.
Cuộc khủng của Lâm gia đối với bọn tai họa ngập đầu, nhưng một câu củaleech_txt_ngu Trần, Lâm gia cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể ngay lập cải tử hoàn ! Thậm chí đâu còn thể lọt vào top mười cường thịnh tại Kinh
Tô Nhất Trần không chút cảm, ánh mắt bén xét Lâmbot_an_cap Phong.
Đây chính là cha của Túc Bảo sao?
Đáy mắt và gương mặt anh một chút cảm xúc thừa thãi, lạnh giọng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Nhà họ Lâm, tốt lắm.
Nói đoạn, anhleech_txt_ngu chẳng phí thêm lời nào, lên xe rời đi.
Người nhà họ Lâm ngác đứng chôn tại chỗ, trong lòng vừa mịt mờ hoảng sợ.
Lâmvi_pham_ban_quyen phu nói: Tô tổng nói Lâmbot_an_cap gia chúng ta tốt ? phải làbot_an_cap đang chúng ta không? Có là anh ấy định giúp đỡ Lâm gia chúngleech_txt_ngu ta ?
Lâm lãoleech_txt_ngu gia tử mày: mặt của Tô trông không giống như đang khenleech_txt_ngu chúng ta.
Lâm Phong gọi người đến hỏi chuyện gì vừa xảy ra.
Khi nghe tin người nhà họ Tôvi_pham_ban_quyen đồng loạt xuất hiện đón Bảo đi, một người đàn mặc đồ đen còn cởi áo khoác bọc Túc Bảo, tự xưng là cậu con bé
Lâm Phong bị sét đánh ngang tai, khoảnh khắc bỗng hiểu ra điều gì đó.
Nhà họ Tô có người con trai và cô con gái, đó cô con từ nhỏ sức khỏe khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt, chưabot_an_cap từng xuất trước công .
như vậy, người phụ nữ mà bốn năm trướcleech_txt_ngu hắn nhặtbot_an_cap được chính là cô con gái duy nhất được nhà họ trân quý nhất sao?!
Phản ứng lại được sự , người Lâm vô cùng ảo , hận mức muốn hộc máu!
lão môi run bần bật: Hóa ra trẻ nhà họvi_pham_ban_quyen Maunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mau đón Túc Bảo về
Sớm biết thế này, bọn họ sao dám để Túc Bảo trong tuyếtleech_txt_ngu chứ! Hận thể cung phụngvi_pham_ban_quyen con bé như tổ tông ấy chứ?
Lâm Phong hận tột cùng, nhớ lại việc mình đã đánh Túc Bảo, trongvi_pham_ban_quyen lòng thấy bất an lạ thường.
Hắn bội lên: Đón cái gì mà đónvi_pham_ban_quyen! Bây giờ có phải là lúc chúng ta đón là về được đâu?
Lâm gia tử mày nhíu chặt thành một , trầm tư một nói: sao chúng ta cũng là người thân của Túc Bảo, là ông nội, bà nội ruột con bévi_pham_ban_quyen! Nhà họbot_an_cap Tô có nổi giận thế nào đi nữa cũng không phủ sự thật nàyleech_txt_ngu. Hơn nữa, việc con bé làm Thấm Tâmleech_txt_ngu sảy thai cũng là sự thật
Bọn chẳng qua chỉ đang giáo dục con bé, tránh để nó trở thành một trẻ kiêu căng mạn mà thôi! Chỉ Lâm Phong quá nóng giận, lỡ tay hơi chút xíu mà thôi
Người nhà họ cảm thấy chuyện này hoàn toàn có thể thích rõ ràng, chỉ cần giải thích rõ, thì tương lai hoa phú đang chờ đợi họ
Sau khi đón được Bảo, người họ Tô khôngbot_an_cap quay về Kinh Đô lập tức ngay bệnh viện nhất.
Tại bệnh viện tốt nhất Nam Thànhleech_txt_ngu, tầng VIP luônleech_txt_ngu thanh tĩnh hiện giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạileech_txt_ngu vô cùng hỗn .
Khôngbot_an_cap một ai dám nói tiếng, chỉ có tiếng kêu tít tít của máy móc vàleech_txt_ngu tiếng chân vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vã của sĩ, y tá, bầu không khí căng thẳng đến cực điểm.
gia tử chống gậy đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi lại lại không ngừng, vừa đi vừa hỏi: Sao vẫn chưa ra !
Tô Nhất Trần nhìn hồ, trầm giọng nói: Ba, ngồi xuống trước đi.
Túc sau khi được đến bệnh viện đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trực tiếpbot_an_cap vào cấp cứu, Tô Ý Thâm đi cùng vàoleech_txt_ngu trong, đến giờ vẫn ra.
phòng cấp cứu.
Tô Ý nhìn Túc Bảo toàn thân tím tái, đôi tay anh runvi_pham_ban_quyen rẩy.
Khi bị nhiễm lạnh nghiêm trọng, đáng sợ nhất là gãy xương. Sau khi kiểm tra, phát hiện Túc đã bị đánh một trận nhừ tử, cánh tay, bắp chân, thậm chí cả xương sườn cũng gãy
Khắp trên cơ thể có vô số vết bỏngvi_pham_ban_quyen lạnh, những chỗ nghiêm trọng thậm chí phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cắt bỏ.
Một đứa trẻ mới ba bốn tuổi đầu phải chịu đựng đau đớnleech_txt_ngu như thế này
Mắt Tô Ý đỏ hoe, anh ghé sát Túc Bảo, khẽ gọi:
Túc , nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu út đây, con có nghe thấy cậu nói ?
Nếu nghe , Túc Bảo nhất định phải cố gắng lên, phải vượt qua
Túc Bảo nhắm nghiền mắt, điều kỳ lạ là con bé cảm mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , thân ấm áp, đầu tiên con bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm dễ chịu đến .
Xung quanh rất yênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tĩnh, chỉ có nói không ngừng vang lên bên tai con bé:
Bảo Túc Bảo nhỏ bé
Con có thấy cậu không? Có nghe khôngvi_pham_ban_quyen?
Là ai vậy?
Bảo rất cố gắng mở mắt ra nhưng không thể mở . bé sốt muốn trả lời mình nghe thấy, nhưng cũng không ra được thanh nào.
Ca phẫuleech_txt_ngu thuậtleech_txt_ngu dài suốt tiếng đồng hồ, Túc Bảo thoát nguy hiểm, các bác sĩ đều là một kỳ tích!
Túc được đưa về bệnh, trên người cắm đầyvi_pham_ban_quyen các loại ống truyền.
Tô Ý Thâm mặt lạnh như tiền, đưa bản báo cáo xét cho Tô Nhất Trần. Sau khi xem xong, từng ngườileech_txt_ngu họ Tô đều phải kìm nén cơn dữ trong lòng.
lão tử nghiến răng giận : Tốt lắm! Một trẻ ba tuổi rưỡibot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn chúng cũng có thể tay được!
Tô Nhất Trầnvi_pham_ban_quyen đã sớm điều tra rõvi_pham_ban_quyen ràng về Lâmvi_pham_ban_quyen gia, lùng nói: Sản của Lâm bị phát hiện có nghileech_txt_ngu buôn lậu, đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào khủng hoảng. Thời gian gần bọn chúng vẫn luôn cửa sau để nhờleech_txt_ngu nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô chúng ta giúp đỡ.
Tô lão gia tử cười lạnh: Lão tử khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử chết chúng nó thì chúng nó đã phải niệm Di Đà Phật rồi, còn dámleech_txt_ngu chúng ta giúp !
Lão gia tử thực sự phẫn nộ đến cùng, hận không thể lập tức xé xác người nhà Lâm thành từng mảnh bây giờ.
Tô Nhất Trần nói: tâm, bọn chúng sắp đời rồi.
Tô lão gia môi, im lặng hồi lâu cuối cùng vẫn hỏi: Vậy còn Cẩm Ngọc Cẩm Ngọc làm sao mà
Tô Nhất imvi_pham_ban_quyen lặng, không nói thêm lời nào.
Kinh Đô cách Nam Thành haileech_txt_ngu cây . Bốn năm trước, Tô Ngọc lâm bệnh nặng rồi mất trí nhớ, không hiểu sao lại đi đếnbot_an_cap Nam Thành, được Lâm Phong nhặt về .
Sau đó sinh con, Cẩmleech_txt_ngu Ngọc vào tình trạng kịch, suýt chút không khỏi. lẽ vì đứa trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô lại kỳleech_txt_ngu tích thêm hai , sau khi lâm chung chỉ để lạivi_pham_ban_quyen mình Túc .
Đứa em gái bảo bối mà bọn họ như nâng trứng hứng như hứngbot_an_cap hoa, cứ chết nơi đất khách quê người, chí còn không có lấy một danh phận, chẳng ai hay biết
Tô Nhất kìm được nắm nắm đấm, càng phẫn nộ thì mặt càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh lẽo.
Tô lão gia tử không dám hỏibot_an_cap thêm, sợ thân không chịu đựng .
Thâm hỏi: Tại sao bọn đánh Túc Bảo?
Tô Nhất Trần lạnh giọng: Vợ của Lâm Phong là Mục Thấmbot_an_cap Tâm bị ngã cầu dẫn đến sảy thai, Lâm Phong chobot_an_cap rằng Túc Bảo đã đẩy Mụcvi_pham_ban_quyen Thấm Tâm.
Mọi người nhà họvi_pham_ban_quyen Tô khôngvi_pham_ban_quyen khỏi nhíu màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đang lúc nói chuyện, người nhà họ Lâm lần theo dấuvi_pham_ban_quyen vết tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trợ Tô Nhất Trần vội vã đi vào, nói khẽ: Tô tổng, người nhà họleech_txt_ngu Lâm đến rồi, nói là muốn vào thăm cháu gái
Trần cười lạnh một , lạnh lùng ra : Tắt sưởi bên ngoài này đi, mở hết sổ raleech_txt_ngu, để bọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng đợi ở .
Lâm Phong cùng Lâmbot_an_cap lão gia Lâm lão phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân đã đợi ngoài hành lang tầng VIP rất lâu.
Tầng này có cửa bảo , bọn họ đứng ở ngoài cùng, không vào được. Trợ lý của Tô Nhất Trần chỉ ra nói một câu bảo bọn họ đợi rồi không thấy tăm hơi đâu nữa.
Lâm lão phu nhân nàn: sao không cho chúng ta vào chứ! Dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao nữa đó cũng là cháu gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của chúng ta, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netvi_pham_ban_quyen có đạo nào ngănvi_pham_ban_quyen cản ông bà nội và cha ruột ở ngoài cửa
Lâm Phong phiền não nói: Cứ đợi đi!
Hắn lỡ tay đánh Túc thành ra thếbot_an_cap này, người họ có tức giận là điều hiểu.
Rất nhanh sau đó, người Lâm cảm thấy có gì không ổn, lang ngày càng . Chỗ bọn họ đứng lại sát cửa sổ, gió thổi vù vù vào , lạnh đến mức bọn không nhịn được mà co rúm người lại!
Cái thời tiết quái quỷ gì thế , đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chỗ đểleech_txt_ngu người ở à? Lâm lão nhân vốn quen sống sung sướng là người tiên không chịu nổi.
Lâm Phongvi_pham_ban_quyen, con maubot_an_cap tìm người hỏi xem chuyện này là thế ! Lâm lão tử cũng nhíu mày nói.
Người nhà Tô tức giận, cố ý bắt bọn họ một thì cũng thôi , nhưng sao lại đợi lâu thế này, đã nửa tiếng đồng hồ rồi. Trời thế này, ai mà chịu cho thấu.
Lâm Phong tìm người hỏi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ai nấy đều lắc đầu bảo không biết.
Họ cứ thế run rẩy đứng giữa hành lang lạnh lẽo, người nhà họ Tô lại chẳng gặp mặt, khiến họ cảm vô cùng giày vò.
Lâm lão nhân là người đầu tiên chuồn lẹ: Tôi đi xem Thấm Tâm thế .
Mục Thấm Tâm cũng đang ởleech_txt_ngu bệnh viện , nhưng sản nhi khác.
Phong và Lâm lão gia tử cũng không nổi , lại dám đi, chỉ thể cắn răng chịu đựng
Trong lòng họ không ngừngleech_txt_ngu than vãn, nhưng đâu biết rằng, đây chỉ là khởi đầu!
tai Túc Bảo toàn là tiếng máy kêu tít , người đang nói chuyện, nhưngleech_txt_ngu thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net âm rất mờ .
Tuy nhiên, có một giọng nói lại nghe rất rõ
[Túc Bảo, Bảo nhỏ ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Túc Bảo!]
[Maunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh lại đi, hửm? Cháu mà không lại ta]
Giọng nói đó cứ o o bên tai, Bảo cảm thấy như có một mật đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện cạnh mình, hơi ồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net àobot_an_cap một chút.
Chủ nhân của giọng nói này rốtbot_an_cap cuộc là ai?
Lông mi Bảo rung , cuối cùng cũng mắt ra, đập bé là bứcvi_pham_ban_quyen tường trắng .
Quanh giườngleech_txt_ngu bệnh là một nhóm vây quanh, con mím môi, cẩn thận nhìn một lượt.
leech_txt_ngu Ý Thâm là xúc động nhất, anhvi_pham_ban_quyen người đầu tiên lên : Túc Bảo, con tỉnh rồi! Ta là tiểu cậu con
Những người khác trong thậm chí không , căng thẳng nhìn Túcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo.
Tiểu Túc Bảo : Tiểu ?
Gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt nhỏ nhắn xắn bot_an_cap không nặn ra cảm gì, ánh đẫn, một con búp bê sứ dễ .
Tiếngleech_txt_ngu gọi tiểu cậu này nghe giống nhưvi_pham_ban_quyen lại từ vựng xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạ hơn.
miệng Tô lão gia tử mím chặt thành một đường thẳngleech_txt_ngu. Tiểu Túc Bảo gầy yếu , con bé nằm trên giường bệnh khiến chiếc giường trở rộng thang, còn con bé thì đến tội nghiệp.
Nhìn cảnh tượng , ai nấy đều xót xa đếnbot_an_cap nghẹt .
Tô Ý Thâm hạ giọng, dàng nói: Bảo, ta anh trai nhỏ của mẹ con, tên là Tô Ý Thâm. Lúc trước con đã gọi cho , con còn nhớ ?
Lông mi Túc Bảo khẽ run, hồi lâu sau cuốibot_an_cap cùng một tiếng.
Con bé ra rồi
Con đã gọi điện thoại cho tiểu cậu.
Nhưng họ quan tâm con bé.
phải họ không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con bé sao?
Mọi người là đến đón ạ? Túc Bảo ớt hỏi.
Mấy người đàn ông cao lớn trước bệnh đồng gật đầu mạnh, Việtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: Túc Bảo, taleech_txt_ngu là tam cậu, chúng ta đến đón Túc về nhà.
Cổ tử như bị lại, ông một hơi sâuvi_pham_ban_quyen mới nói được: Đúngvi_pham_ban_quyen, về . Sau này không ai có thể bắt nạt con nữa. Đứa động vào con, ngoại công mạng nó.
Túc Bảo đảo mắt nhìn một quanh phòng.
Về nhà?
Túc Bảo không chắn, sau khi đưa về nhà rồi, liệu họ có bỏ con lần nữa ?
Liệu họ có đánh con, có bỏ đói con không?
Thấy tiểu Bảo im lặng, mấy người ôngbot_an_cap nhà họbot_an_cap Tô sốt ruột thôi.
đều không nghiệm trẻvi_pham_ban_quyen nhỏ, tất cả nhìn về phía Tô Nhất Trần và Tô Tử Lâm.
Anh cả Tô Nhất Trần năm nay đã bốn mươi tuổi, hai đứa con; anh hai Tô Lâm mươi tám tuổi, cũng có hai đứa nhỏ.
Nhưng Tô Nhất vốn chẳng biết dành trẻ con, anh ngập ngừng mộtleech_txt_ngu lát rồi hỏi: Túc Bảo lo lắng gì sao?
Giọng nói của anh vẫn lạnh cứng nhắc như mọi khileech_txt_ngu, dứt đã bị em trai lườm cho cái cháy mặt.
Tô Tử ho khan một , vốn ngườivi_pham_ban_quyen ít nói, nửa ngày không rặn ra chữ .
sốt ruột đến mức suýt chút xoay vòng tại chỗ.
Tô Ý Thâm thở dài, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen vào giường bệnh, yếmbot_an_cap xoa đầu Túc Bảo, tồn hỏi: Túc Bảo, nói với cậu xem, Bảo tên là gì nào?
Túc Bảo nhìn chằm lên trần nhà, im lặng một hồi mới nói: Túc Bảo không tên, Túc Bảo là Túc Bảo thôi.
Ba nói, lười đặt tên cho con, đợi dì sinh em trai rồi sau.
Vì vậy connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có tên, Túc Bảo làvi_pham_ban_quyen tên duy nhất đặt .
Tráileech_txt_ngu tim Tô Ý Thâm nhói đau. Một đứa trẻ cái tên cũng không có, cuộc Lâm con bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải sống những ngày tháng như thế nàoleech_txt_ngu?
Anh âm thầm nén giận trong lòng, lại hỏi: Túc Bảo cho tiểu , con đang nghĩ gìvi_pham_ban_quyen được không?
Túc Bảo cuối cùng cũng dời mắt, khó khăn đầu nhìn người đàn ông tự tiểu cậu trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt.
hôm đó, giới của con bé bị băng giá và bóng tối bao phủ, chính người này đã phá tan mànvi_pham_ban_quyen đêm, giống một tia sáng rọi xuống.
Túc Bảo môi, hỏi khẽ: cậu, nhà Túc có cơm ăn không?
Câu hỏileech_txt_ngu vừa thốt ra, tất cả mọi người có mặt sững sờ.
Về nhà có cơm ăn không
Chưa kịp phản , Túc Bảo nhỏ giọng hỏi thêm: Có đánh con không?
Chỉ hai ngắn ngủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã khiến lão gia tử suýt rơi lệ.
Đứa nhỏ này mà lại đang sợ không có ăn, sợ bị đánh.
Vậy khi Lâm gia, bé đã ngược đãivi_pham_ban_quyen đến mức cơ chứ?!
Ăn không no, mặc không ấm.
Nửa đêm gặp ác tỉnh giấc có ai bênbot_an_cap cạnh, mùa hè mồ hôi ướt đẫm áo cũng chẳng ai đoái hoài.
lão gia tử quay lưng đi, ông mímnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi đến mức cơ đanh lại, cố nước mắt, hốc mắtvi_pham_ban_quyen đỏ hoeleech_txt_ngu.
anh em nhà họ Tô giận đến mức siết chặt nắm đấm, nhưng sợ làm hoảng sợ nên nấy đều không dám biểu hiện ngoài nửa .
Tô Ý Thâm nắm lấy bàn taybot_an_cap nhỏ bé Túc Bảo áp lên mặt mình, khàn giọng nói: Túc ngoan, về nhà rồi con muốnleech_txt_ngu ăn gì thì ăn cái , không ai đánh con đâu.
Con nhìn xem, đây , đây là nhị cậu, tam cậu cũng rất giỏi.
Chúngbot_an_cap ta đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ bảo vệ Túc Bảo, không bao giờ để làm con nữa.
Túc Bảo nắm lấy mép chăn, lặng lâuleech_txt_ngu.
Ngay mọi nhà họ tưởng con bé sẽ không nói gì nữa, bỗng lên tiếng: Tiểu cậu, Túc Bảo có đẩy người, ba và ông bắt Túc Bảo nhận lỗi, nhưng Túc không nhận
Con bé cố chấp lại, nhỏ nhắn hiện lên vẻ bướng bỉnh, ánh mắt thậm còn nhuốmbot_an_cap màu u tối.
Túc Bảo nghĩ, các cậu có sựvi_pham_ban_quyen thích con không?
Nếu biết con bé không chịuleech_txt_ngu nhận lỗi, liệu họ có cần đứa trẻ hư nghe này nữa không?
họngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Ý Thâm bị một cục chặn , mắt anh , lão gia thì không kìm nữa mà đưa tay lauvi_pham_ban_quyen nước mắt nơi khóe mắt.
Tô Nhất tĩnh nóivi_pham_ban_quyen: cậu tin không con làm, con không lỗivi_pham_ban_quyen là đúngleech_txt_ngu.
Thâm cũng gậtvi_pham_ban_quyen đầu: Người là bọn họ, Túc Bảo sai, Bảo làmleech_txt_ngu tốt lắm.
Nghe thấy lời , Túc Bảo đột nhiên mếu máo, nước mắt cứ thế lã chã xuống.
như giọt mắt kìm nén quá , cuối cùng cũng không nghe lời con bé nữa mà tự mình tuôn ra hết thảy.
Gương mặt Túc Bảo vẫn còn nétleech_txt_ngu bướng bỉnh, nhưng đã nghẹn ngào:
ba không tin Túc Bảo.
Ba nói là Túc đã hạibot_an_cap em trai.
Ông nội cũng nóileech_txt_ngu nếu nhận thì cho Túc Bảo ra ngoài.
Đứa nhỏ cuối cùng cũng tìm được người để trút bỏ ấm ức, vừa vừa nói những lời này.
Dẫu sao là một đứa trẻ ba tuổi , dù cóbot_an_cap bướng đếnvi_pham_ban_quyen đâu thì vẫn cảm thấy tủi .
Thâm nén giận nói: Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta không xứng làm ba của con!
Trần trầm giọng lại: Lão bát!
Ý Thâm đành imbot_an_cap lặng, trong lòng tràn ngập nộ khí và bấtvi_pham_ban_quyen . Nghĩ đến Lâm Phong lúc vẫn còn đang đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở bên ngoài, anh chỉ muốn tháo tung chiếc giường sắt này ra, một thanh thép ra ngoài đánh hắn một trận tơi .
Túc nói câu, khóc một trận nhanh chóng chìm vào giấc .
Bên ngoài cửa, Tô Ý không nổivi_pham_ban_quyen bình tĩnh : Anh , cứ thế mà để cho nhà họ Lâmvi_pham_ban_quyen hời vậy sao?
Chỉ là phá sản thôi làm sao mà đủ chứ!
Nhất Trần thong thả cởi cúc măng sét, chậm rãi xắn tay áo lên, thản nhiên đáp: Tám đấu một, có đủ không?
Tám người, đánh một đứa!
Nghe lời Tô Nhất Trần, ánh mắt anh em nhà rực lên, lộ ra vẻ dữ như sói!
Thâm xoay cổ , bẻ ngón tay kêu răng rắc.
Anh năm Tô Doanh Nhĩ làm bên ngành xây dựng, da hơi ngăm , tính cách dĩ nóng nảy, lập tức cười lạnh một tiếng, chẳng biết lôi đâu ra một thanh sắt nguội.
Cơ trưởng Tô phong nho nhã lại ônleech_txt_ngu hòa nói: Xã hội pháp trị, thể người liễu thế được.
Anh nghiêng đầu, chặn một nữ y tá .
Chào cô, khoa mình có bao không?
Nữ tá ngẩn người, bắp đáp: có, trong nhà khonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có bao tải dứa, nhưng cũng thùng giấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Cô tưởng họ muốn đựng đồ, thùng giấy chắc chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt hơn bao tải.
Tô Việt Phi mỉm : Cảm , bao tải là được rồi.
Muốn đánh thì tất nhiên phải trùm tải mới dễ đánh.
Mấy anh em nhà Tô:
Cuối hành lang khu VIP, cách một cánh cửa, gió lạnh thổi hun hút.
sắp rét đến nơi, lòng không ngừng thanvi_pham_ban_quyen vãn. Hắn đã đợivi_pham_ban_quyen cả một đêm, giờ trời đã sáng mà người nhà họ Tôvi_pham_ban_quyen ra.
Lâm lão gia tử đến nửa đêm thì không chịu nổi nữa, trước khi đi còn dặn hắn đợi ở để tỏbot_an_cap lòng thành.
Tiết trời xuân rét nàng Bân, ban đêm còn lạnh hơn cả mùa đông. Lâm Phong cảm thấy mình sắp đóng băng, mệt buồn ngủ. chỉ về nhà tắm nước nóng ngủ một giấc thật sâu.
Nghĩ thế, khôngleech_txt_ngu chịuvi_pham_ban_quyen nổi nữa, một giờ quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định đi về.
Tại đỗ ngầm.
Lâm Phongleech_txt_ngu gọi điện đi: Nhớ canh cho , Tổng giám đốc Tô mà ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo ngay cho
Chữ chưa kịp thốt , Lâm Phong đã thấy tối sầm mặt mũi, bị ai đó trùm bao tải lên đầuleech_txt_ngu! sau , những cú như mưa trút xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hắn không nhịn được hét : Các người làm gì đấy! Các là ai!
Tám anh em nhà họ Tô giẫm đạp Lâm , đánh tới tấp!
Thật chuyện đánh người thế này không cần họ phải ra tay, nếu là chuyệnleech_txt_ngu khác họ làm. Nhưng nghĩ đến những vết thương trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người Túc Bảo, cái cáchleech_txt_ngu con bé dè dặt hỏi về nhà có cơm ăn không, có bị đánhleech_txt_ngu không Cơn giậnbot_an_cap trong lòng họ không thể kìm !
Lâm Phong đánh tới mức kêuvi_pham_ban_quyen la thảm thiết, khôngvi_pham_ban_quyen có sức chống trảvi_pham_ban_quyen, chỉ có nước trận.
Dừng tay
người có biết tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ai không? Tôi là Phong, Tổng giám đốc tập đoàn Bảo Phong! Dám đắc tội với vi_pham_ban_quyen tin tôi
Nhất Trần cười một tiếng, anh lỏng cà vạt, đưa ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiệu dừngvi_pham_ban_quyen.
Anh em họ Tô tức dừng lại. Tô Doanh Nhĩleech_txt_ngu cầm sắt trong tay, nheo
Lâm Phong thấy họ dừng lại, tưởng sợ rồi.
Thế nhưng lúc , một thanh sắt nện vào bắp chân hắn!
Á!!
Tiếng thiết của Lâm Phong vang vọngbot_an_cap khắp đỗ xe ngầm.
Lâmbot_an_cap Phongvi_pham_ban_quyen bị đánh đến mức viện, chính xác là chưa ra khỏi cửa bệnh viện bị khiêng ngược trở vào.
Người hắn đầy thương tích, tứcbot_an_cap biết ai raleech_txt_ngu tay. Có điều tra cũng khôngbot_an_cap ra dấu vết. Đối phương không đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại sơbot_an_cap hở nào, khiến hắn không chỉ đau mà còn tứcbot_an_cap đến hộc máu, suýt thì nôn ra ba lít máubot_an_cap tươi.
Mục Thấm túc trực bên giường Lâm Phong khóc lóc: Anh Phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anhvi_pham_ban_quyen thấy đỡ hơn chưa
Nếu Phong có thể ngồi , chắn sẽ thấy vẻ hờ mắt cô ta. Mục Thấm Tâm vẫn mặc quần bệnh nhân, ra vẻ người vợ hiềnleech_txt_ngu lo lắng hết .
Nhưng lòng côbot_an_cap ta đầy bất an, vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết là đố kỵ!
Tại sao con nhỏ ranh đó bỗng chốc trở thànhleech_txt_ngu kim tiểu thư duy nhất của nhà họ Tô?!
qua nghe Lâm phu nhân nói, tim cô ta đã đánh thót một cái, hoảng loạn cùng.
Lần này sảybot_an_cap thai phải do Túc Bảo đẩy, mà là cô ta tự ngã. Nhà họ Lâm đang lâm khủng hoảng kinh tế, Phong chỉ sắp phá sản mà còn vay nợleech_txt_ngu dụng đen rất nhiều!
Mục Thấm Tâm không muốn vì đứa trong mà chết chìm cùng con tàu họ Lâm này. ta còn trẻ , hoàn toàn có thể tìm người giàu Lâm Phong. Một khileech_txt_ngu có con thì tái giá.
nên côvi_pham_ban_quyen ta phải bỏ đứa bé, đồng thời không để bản thân chịu , vì vậy mới có cảnh Túc Bảo đẩy người.
Ban đầu cô ta nghĩvi_pham_ban_quyen Túc Bảo chỉ đứabot_an_cap trẻ không , nhà họ Lâm chưa với nó, thậm chí Lâm Phong lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net say còn bảo Túc Bảo là nỗi nhục hắn, mong nó biếnbot_an_cap mất khỏi cõi đời này.
Mượn tay Túc Bảo để bỏ cái , cô ta toàn không gặp rủi ro gì. Ai ngờ đâubot_an_cap, Túc Bảo lại là con cháu nhà ! Nhà họ Tô một trong tứ đại gia tộc lẫy lừngleech_txt_ngu trong lời đồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Mục Thấm Tâm rồi, sợ bị điều tra ra.
Phải làm đây?
vi_pham_ban_quyen ta phải nghĩ cách khiến Túc Bảo không thể nói xấu mình
Trong phòng bệnh VIP.
Bảoleech_txt_ngu mở mắt ra, yên tĩnh một bóng người. buồn bã cụp mi, mọi người đã đi . Đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn cực , khuôn mặt nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắn đầy cô đơn
Đúng lúc này, cửa khẽ mở, Tô Thâm bước . Ánh mắt Túc Bảo sáng lên một chút, nhen nhóm lại tia hy vọng.
Hóa ra Tôleech_txt_ngu gia tử quá nhiều người chen chúc trong phòng không không tốt, nên tất cảvi_pham_ban_quyen đều ra phòng khách bên ngoài nghỉ ngơi.
Ý dịu dàng hỏi: Túc Bảo, thấy đỡ hơn chưa? Chú chuẩn bị bữa sáng cho con rồi, con ăn một chút nhé?
Túc Bảo gật đầu.
Tô Ý lập gọi mang vào, những người khác cũng bị đánh thức, lục tục kéo vào.
Tô lão gia tử cẩn thận hỏi: Túc Bảo thích ăn gì? Ở đây cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , bánh cuốn, sườn hấp, bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kim sa
Tô Doanhleech_txt_ngu tính tình nóng nảy , giành : Mì bò xào! Mì bò xào ngon lắm!
Tô lão tử lấy gậy vào bắp chân , : Mì bò cáivi_pham_ban_quyen gì mà mì bò, Túc Bảo mới tỉnh sao ăn bò!
Ông bưng đĩa cuốn đưa tới: Bảo à, ăn chút cuốn nhé? hấp rất mềm, lắm.
Tô Việt Phi bưng bát cháo thịt nạc , cười hiền: Uống chút trước được.
Túc Bảo mím môi, nhìnleech_txt_ngu một vòng, không hiểu sao mũi lại không lời, cay cay, ngưa ngứa. Thật muốn khóc.
Con như thế này là đã có gia đình rồi sao?
Túc Bảo sụt sịt, dè dặt gọi một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ôngleech_txt_ngu ngoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con muốn ăn bánh cuốn
Vành mắt Tô lão gia tử hoe, ông gật đầu lia lịa: ! Được, được, bánh , ănleech_txt_ngu bánh cuốn nào!
Người nhà họ Tô như lại hình ảnh Tô Cẩm Ngọc nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. của họ vô tưvi_pham_ban_quyen , thỉnh còn giận dỗi các anh, vậy mà bé con mặt gọi một tiếng ông ngoại cũng phải dặt từng chút một.
sợ mình gọi không đúng, sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không được yêu thương.
đứa trẻ mới ba tuổibot_an_cap mà đã phải học cách sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt người khác để sống như thế.
Nhà càng thêm xót xa, nhìn Túc Bảo ăn xong ngủ thiếp , họ mới rén bước ra ngoài.
Túc Bảo nhắmbot_an_cap lại chưa được bao lâu, bên tai lại vangvi_pham_ban_quyen lên giọng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó:
[Túc Bảo nhỏ, Bảo !]
Túc Bảo mở mắt, nhìn quanh một lượt. Không có ai cả
Lúc đầu con bé nghĩ mình nằm mơ mới tiếng đóleech_txt_ngu, nhưng vừa nhắm mắt , giọng ấy lại vangleech_txt_ngu lên:
[Túc Bảo, Túc Bảovi_pham_ban_quyen ơi, Túc Bảo à!]
Đứa nhỏ siết tấm ga giường, hơi căng thẳng nhìn về hướngleech_txt_ngu phát ra âm thanh
Trong căn phòngleech_txt_ngu bệnh vắng lặng, phát ra thanh chẳng có lấy một bóng ngườibot_an_cap, đến bóng ma cũng thấy.
Túc Bảo chặt ga trải , : Ông là ai?
Trong con bé có nỗi sợ hãi.
Giọng nói kia vẫn kiên nhẫn dẫn dụ: Ta là sư phụ của con, gọi sư phụ đi.
Gương mặt nhỏ Túc Bảo nhăn lại, hoàn toàn không mắc .
Con vốn dĩ không có sư . Con đáp.
Giọng nóivi_pham_ban_quyen kia dường như lại.
Lúc này, chiếc bàn cạnh giường bệnh, một linh hồn mà người bình thường không thể nhìn thấy đang ngồi đó một tử mặc bào trắng.
Sắc hắn trắng bệch, đôi đenvi_pham_ban_quyen sâu thẳm, mũi cao thẳng, đôi môi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tươi như son, giữa mày ra một khí, cực kỳ tà mị quyến .
Hắn trợn tròn mắt, nhìn chằm vào cả logic nói chuyện còn chưa mạch .
Chậc, chút nào
Thư Hắn lại thử lên tiếng.
Túc Bảo buồn bã đáp lại câu: Con Túc , không phải Thư Bao.
Nam :
Hắn xoa xoa , nói: Ta thật sự là sư phụ của con, lúc mẹ con còn sống đã con cho làm đệ rồi.
Nghe thấy lời này, Túcbot_an_cap kháng cự.
Con bé nói: Mẹ con mới không làm thế.
Mẹ không giờ đem con chovi_pham_ban_quyen người khác, mẹ sẽ không bỏ rơi con.
Nam tử nhất thời không biết gì.
Tô Cẩm Ngọc lâm chung đã nhìn thấy hắn, liền cầu xin hắn vệbot_an_cap và Tô gia sau khi cô .
Lúc đó Túc Bảo mới hai tuổi, cũng khôngleech_txt_ngu nhìn thấy linh của hắn, nhưng bé xác thực đã làm bái sư, hắn chính là phụ của !
Hai ngàybot_an_cap trước, khi Bảo cận kề cái chết, con bé mới nghe thấy được nói của hắn, nhưng bây giờ cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuôi nhỏ này không tin
Nam tử xoa mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dỗ dành: Mẹ con tên là Tô Cẩmbot_an_cap Ngọc, con tên làleech_txt_ngu Túc Bảo, con xemvi_pham_ban_quyen ta đều biết cả đấy.
Túc Bảo : Người khác cũng biết.
Nam tử:
Được rồi, đây là đứa trẻ đến bọn buôn người gặp cũng chào thua, chẳng dễvi_pham_ban_quyen lừa chút nào.
Nếu không phải vì con bé tay chân nhỏ bé không gì được lớnbot_an_cap, lại khát nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một mái ấm nhà họ Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng có cơ hội bắt nạt được nó đâu!
Nam tử tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác nhếch môi, nói: Trẻ con đừng nghĩ nhiều quá. Đợi con khỏe lại, cho ba nén , tế một miếng thịt lợn, lễ bái của ta coi hoàn tất.
Ta tên là Quý Thường, lúc còn là một nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật đấy.
Bảobot_an_cap ngơ ngác nhìn về phía khoảng không bên cạnh.
Quý Thường? Tại sao lại gọi là Quývi_pham_ban_quyen Thường?
Quý Thường biết suy nghĩ của Túc Bảo, thấy vẻ con bé bối rối liền nói: không biết ta cũngbot_an_cap chuyện bình thường, ta phải người cùng thời đại với các con. rất lợi hạibot_an_cap, ta thể dạy rất nhiều thứ, để con không người khác bắt
Túc Bảobot_an_cap đột nhiên hỏi: Nhân vật cũng sẽ chết ?
Thường:
Bảo lại hỏi: Lợi hại vậy, ông lại ?
Quý cứng không biết đối đáp thế nàoleech_txt_ngu, cảm thấy đứa này khó phóleech_txt_ngu.
Túc Bảo túm lấy chăn, hàng khẽ , mím môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi câu cuối cùng: Nếu ông thật sự làvi_pham_ban_quyen, tạibot_an_cap sao bấy lâu nay không ?
Sau mẹ , bất con bé có khóc hay đau thế nào không có để ý đến nó.
Suốt một năm qua, con bé đã được cách nhìn sắc mặt cha, nỗ khiến bản thân không đáng ghét, nhưng chẳng thể thấy một chút yêu thương nào trên khuôn mặt của ông bà nội.
Con bé còn bị dì bí mật đánh đập
Chẳng ai giúp con bé cả.
Quý Thường sững sờ, trong lòng dâng lênvi_pham_ban_quyen giác xa.
Hắn giải thích gì thêm, chỉ lặng lẽ : Ngoan, sau này sư phụ bảo vệ con.
Túc Bảovi_pham_ban_quyen mím môi, mặt đi không nói lời nào nữa.
Quý Thường xoa đầu Túc Bảo, nói: Con nghỉ chovi_pham_ban_quyen tốt , sư lát nữa sẽ quay lại, thứ này coi như quà gặp mặt sư phụ tặng .
Hắn lên đây quá vội vàng, công việc địa phủ chưa giao xong, phải đó một chuyến nữaleech_txt_ngu.
Túc Bảo chỉ cảm thấy trên cổ tay hơi ấm lên, một sợi dây đã được đeo tay con bé.
biết qua bao lâu, trong không còn âm thanh nàovi_pham_ban_quyen nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Túc Bảo mở mắt một vòng phòng, vẫn chẳng bot_an_cap cả.
Nhưng chẳng sao, con bé lại cảm nhận được hơi ấm áp đó, cơn đau trên người giảm bớt đi nhiều!
Thấm thoắt đã mười ngày trôi .
thương trên người Túc Bảo đã lành lặn gần hết, chuẩn bị xuất viện trở về Đôleech_txt_ngu.
Ngoài cửa, loáng thoáng truyền đến tiếng bác sĩ kinh ngạc: Thật không thể tin Vết thương nặngbot_an_cap thế này mà ít nhất cũng ba tháng mới có thể giường
Một lúc sau, Tô Ý Thâm đẩy cửa bước vào, chỉ thấy Túc Bảo trên giường, cúi đầu lặng lẽ nhìn sợi dây đỏ trên cổ tay.
Dáng hình nhỏleech_txt_ngu bé ấy trông cô đơn.
Túc Bảo. Tôvi_pham_ban_quyen Ý Thâm lập tức bước xoaleech_txt_ngu đầu con bé: Sao con?
Nhìn thấy sợi dây đỏ trong tay nóbot_an_cap, anh không khỏi hỏi: Cái nàyleech_txt_ngu là gì vậy?
Anh nhớ nhầm sao? Ngày đầu tiên đưa Túc Bảo vào phòng cấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu, hình như không thấy trên tay con bébot_an_cap sợi dây đỏ này.
Túcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo ngẩng đầu hỏi: Chú ơi, con thỏ nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của conbot_an_cap đâu rồi
Tô Ý Thâm há hốc miệngvi_pham_ban_quyen, lúc Túc hôn mê quả thựcvi_pham_ban_quyen trong lòng có ôm một con thỏ bông cũ nát.
Lúc vì để cấp cứu, anh đã vội vàng sạch trên người Túc Bảo, bao gồm cả con thỏ đó bị anh trong lúc thế cấp báchbot_an_cap ném sang một bên.
Tô Ý Thâm nhẹ giọng hỏi: Túc Bảo, conbot_an_cap thỏ đó quan trọng lắm sao? Nó không thấy nữa rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sau anh bổ sung: mua cho Túc Bảo con thỏ mới nhé? Mua ngay bây giờ luônvi_pham_ban_quyen.
Túc Bảo môi, trong mắt lấp lánh ánh lệ, conbot_an_cap lại cố gắng không để nước mắt rơi xuống.
Giọng bé rất nhỏ: Đó là quà mẹ cho Túc Bảo.
Đồ đạc của mẹ đều bị cha vứt đi hết rồi, chỉleech_txt_ngu còn lại connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thỏ nhỏ đó là duy nhất mẹ lại cho bé.
Bây giờ cũng không còn nữa
Mẹ không còn, sư phụ còn, con thỏ nhỏ cũng không còn.
Tô Nhất Trần bước vào, đúng lúc thấy Tô Ý Thâm làm Túc sắp khóc đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi, anh nhíu mày lạnh lùng hỏi: Có chuyện gì thế?
Thâm vẻ đầy oan : Anh cả, không em! Là con thỏ nhỏ của Túc Bảo để quên ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm gia rồileech_txt_ngu.
Anh không dám nói là mất , sợ đứa nhỏleech_txt_ngu sẽvi_pham_ban_quyen khóc òa lên.
Nói để quên ở gia, nhưng ai biết được nó còn ở đó hay không?
Tô Nhất Trần hạ , nóivi_pham_ban_quyen: Túc ngoan, bác cả mua lại cho con cái mới.
Chỉ là một con thỏ bông thôi, con bé thích, anh có thể mua hết tấtbot_an_cap cả thỏ bông trên toàn thế giới đến mức cháy hàng.
Tô Ý đầu ra hiệu: Đó là thứ duy nhấtleech_txt_ngu Ngọc để chobot_an_cap Túc Bảo.
Tô Nhất Trần khựng , thứ nhất Ngọc Nhi để lại cho Túc Bảo?
Anh đoán nói ngay: Đi, lấy về.
biết con thỏ còn ở đó không, nếu không , dù phải lật các bãi rác ở Nam Thành, anh cũng nhất định sẽ tìm bằng được con thỏ đó về.
Túc Bảo đột nhiên nghĩ điều gìleech_txt_ngu đó, nói: Bác cả Túc Bảo cũng muốn đi.
Ngoài con thỏ nhỏ, con bé có một người bạnbot_an_cap quan trọng, rất quan trọng nữa
Tại Lâm gia, Lâm Phong và Lâm lão gia đang ngồi trên ghế sofa phòng khách tầng một, đầu tóc xù.
Cănleech_txt_ngu biệt huy ngày là một hỗn độn, những đồ vật có giá trị đều đã bị dọn đi hếtleech_txt_ngu.
Lâm Phong râu ria lởm chởm, vẻleech_txt_ngu mặt tụy.
Lâm phu nhân ngồi cạnh khóc thảm thiết: Con ơileech_txt_ngu, sao lại đi vayleech_txt_ngu nhiều tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lãi cao như thế!
này phải sao đây! Huvi_pham_ban_quyen hu hu
Vào cái ngày Lâm bị đánh đến phải nhập viện, Lâm đã phá sản!
Tất cả bất động sản đều bị thế chấp không nóileech_txt_ngu, ngay cả căn biệt thự bọn đang ở cũng sắp bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưỡng chếleech_txt_ngu thi hành án.
Điều này khiến họ sau này biết đâu?
Lâm lão gia tử tức mắng nhiếcleech_txt_ngu: Khóc khóc khóc, khóc cái gì mà khóc! Biết thế này thì lúc trước sao bà không đối tốt với Túc Bảo một chút?
Lâm lão nhân cũng khóc mắng lại: Sao ông chỉ biết nói tôi? Ông còn là ông nội nó kia mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có đốivi_pham_ban_quyen tốt với nó đâu!
Lâm Phong bựcleech_txt_ngu bội gầm lên: rồi, đừng nói !
Hắn đã đủ phiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng , công ty phá sản sau đêm, tòa án cũng đã can thiệp tra, hắn rấtbot_an_cap có thể đối mặt với cảnh tù tội biết đi đâu mà kêu đây?!
Lâm lão phu nhân và Lâm lão gia tử đều im , hối hận đến xanh ruột.
lúc trướcleech_txt_ngu xử tốtleech_txt_ngu với Túc Bảo một chút, bọn họ đâu đến nỗi ?
Biết đâu chừng còn cóvi_pham_ban_quyen thể nhờ mối quan hệ thông gia với Tô gia mà lên diều gặp gió!
lão phu hằn học nói: Cái con ranh chết tiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ! Chim sẻ hóaleech_txt_ngu phượngbot_an_cap hoàng rồi cũng không biết đường quaybot_an_cap nhìn lấy một cái!
Đúng là vong ơn bội , ăn cháo đá , bọn họ dù saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngvi_pham_ban_quyen ông của nó cơ mà!
Người già tuổi đã như vậyvi_pham_ban_quyen rồi, lỗi lầm gì mà thể tha thứ chứ?
nữa bọn họ cũng đâu có lỗi gì, từ đầu chính nó đã Mụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thấm xuống lầu dẫn đến sảy thai, nó còn có lý sao?
Đúng lúc này, Mục Thấmbot_an_cap Tâm từ trên lầu đi xuống, nói: Ba , anhleech_txt_ngu , người đừngbot_an_cap , Túc Bảo nhất sẽ quay lại thôi
Mục Thấm Tâm cầm trên tay một con , chính là thỏ bôngleech_txt_ngu của Bảobot_an_cap.
Ba mẹ, hai người tâm, thỏ của Túc Bảo vẫn còn ở đây, conbot_an_cap bé nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định sẽ quay về lấy.
Người khác không biết con thỏ này quan trọng thế với Túc Bảo, nhưng Tâm thì biết rõ. Đây là di vậtleech_txt_ngu duy nhất mà người mẹ đoản mệnh của Túc Bảo để lại choleech_txt_ngu con bévi_pham_ban_quyen. Con ranh ngày nào cũng ôm khư , dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có bị bà đánh đập tàn nhẫn đến mức nào cũng không taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mục Thấm Tâm còn nhớ có lần, bà tavi_pham_ban_quyen cấu véo thế nào Túc Bảo cũng không khóc, nhưng vừa giật lấy con thỏ rồi cắt phăng tai của , con bé liền khóc đến xé lòng.
Lâmvi_pham_ban_quyen Phong con thỏ bông rách trong tay Mục Thấm , nhíu mày hỏi: Em chắc nó sẽ quay lại chứ?
Hắn không tin nổi một con thỏ rách nát thì đáng để bận tâm.
Mục Thấm Tâm cười dịubot_an_cap dàng: Anh Phong, anh bận rộn không có thời gian ở bên Túc Bảo nên đương nhiên không biết conleech_txt_ngu bé thíchleech_txt_ngu con thỏ này nhất. Đây vật kỷ niệm nhất mẹ nó lại, đối với nó rất quan trọng.
Lâm lão phu ngẫm một , đúng là vậy . Suốt một năm qua, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ranh đó chưabot_an_cap bao giờ rời tay khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con thỏ, ngay đi vệ sinh cũng phải mang theo.
Bà ta vui mừng ra mặt: Tốtbot_an_cap quá rồi, hy vọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó thực sẽ quay lại!
cần con quay lại, một đứa trẻ convi_pham_ban_quyen chẳng lẽ lại không dễ dỗ dành sao?
Mục Tâm rũ mắt, che tia sáng thâm độc vừa xẹt qua.
Túc Bảobot_an_cap nhất định sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay lại. Ngoài con thỏ này, con bé còn bạn nhỏ rất quan ở đây mộtleech_txt_ngu con .
Con vẹt này không vi_pham_ban_quyen của nhà ai đi lạc, vốn sống trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khu rừng phía sau biệt thự Lâm . Người khác không tài nào cận được nó, khi Túc Bảo xuất hiện, con vẹt mới bay tới.
Đây chính là lý do Mục Thấm Tâm khẳng định Túc Bảo chắc chắn sẽ về. Thỏvi_pham_ban_quyen bông có thể sai người đến lấy, nhưngvi_pham_ban_quyen vẹt thì chỉ cóleech_txt_ngu Túc Bảoleech_txt_ngu mới mang đi được.
Mục Thấm Tâm tiếp: Em vừa mới khâuleech_txt_ngu lại và giặt sạch conleech_txt_ngu thỏ rồi, đợi Túcleech_txt_ngu Bảo về chắc chắn conleech_txt_ngu bé sẽ vui lắm.
Lâm Phong cảm động Mục Thấm Tâm: Vất vả cho em quá! Ôi, em thật sự lương thiện. Túc đã hạibot_an_cap em như thế mà em không những không chấp nhặt lại còn giúp khâu thỏ Đợi sau này ta trở được, anh nhất định sẽ bù cho thật tốt.
Mục Tâm tựa vào lòng Lâm Phong, giả vờ thùng: Chỉ cần có thể san sẻ nỗibot_an_cap lo với anh là em vui rồi.
Lâm lão phu nhân sốt sắng thúc giục: Nhanh lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mau dẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa !
Sau khi Lâm gia phá sản, đám người hầu đã đi sạch, hiện tại trong nhà không còn lấy một bóng giúp việc nàovi_pham_ban_quyen. Thế là Lâm Phong, vừa mới nói sẽ bù đắp cho Mục Thấm Tâm, lập tức saibot_an_cap bảo bà ta quét dọn.
Mụcleech_txt_ngu Thấm Tâm ngoan ngoãn làm , ở góc độ họ không nhìn , đáy mắt ta hiện lên vẻ độc ácvi_pham_ban_quyen.
Mấy chiếc Maybach tuyền lại trước cổng biệtleech_txt_ngu thự Lâm gia.
người đàn ông vóc dáng caobot_an_cap lớn, khí phi phàm bước xuống , đượcleech_txt_ngu đỡ xuốngbot_an_cap sau cùng là Tô lão gia . Thế trận này, dùvi_pham_ban_quyen Kinh cũng khiến người ta phảibot_an_cap kinhbot_an_cap ngạc Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà giờ đây, họ đến chỉ để một con thỏ bông.
Mục Thấm Tâmbot_an_cap rất thông minh không xuống nấp trên ban côngvi_pham_ban_quyen tầng ba lén quan sát, tràn đầy vẻ ngưỡng mộleech_txt_ngu và ghen tị. ra đây chính tám người con trai họ Tô!
Nhìn tám người đàn ông khí chất ngời của Tô , Thấm Tâm không khỏi đỏ mắt thèm muốn. Nếu như có thể bám lấy trong
Bỗng nhiên ta sững khi nhìn thấy đàn ông mặc sơ lụa đen. Anh ta mộtvi_pham_ban_quyen tayvi_pham_ban_quyen túi quần, đảo mắt nhìn quanh một rồi thong đẩy gọng kínhbot_an_cap vàng trên sống mũi, toàn thân toát ra chất của một kẻ bại văn nhã.
Là Tô Lạc!
Thấm Tâm lập tức phấn độ. Tô Lạc là Ảnh quốcvi_pham_ban_quyen địa vị không lay chuyển giới trí, cũng nam thần trong mộng của bà ta! Đây là lần tiên bà ta được nhìn nam thần ở khoảng cách gần như vậyleech_txt_ngu. Mục Thấm ôm lồng ngực, tim ngày một nhanh, gươngvi_pham_ban_quyen mặt đỏ bừng vì kích động.
Gia đình họ Lâm đã chờ sẵn ở cửa, thấy ngườileech_txt_ngu của Tô gia thực sự tới liền vội nghênh đón.
Ôi, thông gia! tổng! Quý hóa quá, thật rồng đến nhà
Vừa , Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phong vừa đưa tay định bắt tay với Nhất Trần. Tô Nhất lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, một tay đút túi quần, hoàn toàn không nể mặt.
Lâm gia tử cười nịnh bợ: Ông thông gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đây lần đầu ông đến Nam Thành phải không? bảo này thời tiết Nam Thành sao đẹp thế, ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là vì mọi người ! Maubot_an_cap, mời vào trong!
Tô lão gia tử cười : Thời tiết đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tốt thật đấy, tốt đến mức khiến cháu ngoạibot_an_cap ta tới mức phải nhập , Lâm gia các người giỏi lắm.
Lâm lão gia tử lập tức sượng .
Lâm lão phu cười : Chao ôi, thông gia cứ nói đùa . Chúng tôi đối với Túc Bảo lúc nào cũng tốt lắm. đó con kỉnh với dì nó, ba nó cũng vì muốn tốt nên mới giáo dục nhẹ nhàng một chút
Vừa nói, bà ta vừa nhìn về Túc Bảo với vẻ hiền hậu: Bảo ngoan, mau đây bà nội ôm cái nào! Mấy ngày không gặp, bà nhớbot_an_cap cháu sắp chết rồibot_an_cap đây!
Bảo môi không lời nào, một bàn túmvi_pham_ban_quyen chặt lấy áo sơ Tô Ý .
Tô lão gia tử cười khẩy: Giáo dục nhàng cơ đấy! Đánh cháu ngoạivi_pham_ban_quyen ta đến mức gãy xương, bắt nó quỳ tuyết chỉ một manh áo mỏng, đó mà gọi là giáo dục nhẹ sao?
Sắc mặt người nhà họ Lâm biến , nhất thờibot_an_cap biết nói gì cho . Nhưng dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao Lâm gia cũngvi_pham_ban_quyen đã phá sản, Lâm Phong cũng đã đánh một trận, như vậy là đủ rồi chứ? Dù gì hai cũng thông gia mà!
lão gialeech_txt_ngu tử tiến lên định kéo Tôvi_pham_ban_quyen lão gia vào : Ấy, gì vào nhà rồi nói. Dù sao đi chăng nữa, Lâm Phong cũng là baleech_txt_ngu Túc Bảo đứa trẻ không không ba đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vừa nóileech_txt_ngu ông ta vừa nháy mắt ra hiệu cho Lâm Phong.
Phong nặn ra nụ cười: Đúng , đúng vậy. Túc Bảo, trước đây là ba sai, con cho được không? Dù con có lỗi nhưng ba cũng không nênvi_pham_ban_quyen đánh con như thế.
làm ra vẻ mặt hối lỗi và đau lòng, tiến gầnleech_txt_ngu nhưng đã bị mấy tay vệ sĩ ngănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Túc Bảo áp đầu vào má Tô Ý Thâm, toàn không thèm nhìn Lâm Phong. Trong lòng Lâm Phong vừa sốt ruột vừa bực . Con ranh chết này, không biết lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt này quan trọng Lâm hay sao còn bày đặt giận dỗi!
Túc Bảo. Phong gằn giọng, lời nói ẩn chứa sựleech_txt_ngu đe dọa.
đây cần hắn gọi Túc Bảo như thế, con bé sẽ ngay lập tức ngoãn nghe . Nghe thấy giọng quen , cơ thể nhỏ bé của Túcvi_pham_ban_quyen run lên theo phản xạ.
Mấy anh em nhà họ Tô lập tức mặt lạnh tiền. Họ cảm thấy hôm đóleech_txt_ngu ra tay vẫn quá nhẹ! Không bỏ Lâm Phong đúng là một thiếu sót lớn!
Tô Ý Thâm lạnh lùng nói: Không tốn lời bọnleech_txt_ngu họ, chúng tới lấy đồ.
Tô lão gia tử chống , trầm giọng hỏi: Con thỏ củaleech_txt_ngu Bảo đâu?
Ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão phu nhân lóe lên, vội gật đầuleech_txt_ngu: Có, có chứ. điều nó bị tuyết mất, của Túc Bảo đang cho con bé đấy! Thôngbot_an_cap gia, mọi người cứ ngồi chơi đã!
Nhất Trần giơ , mấy vệ đen lập tức xông thẳng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa. Lâm Phong sợ tưởng mình lại bị đánh nên vội vàng ôm đầu. Thấy vệ sĩ vàobot_an_cap trong, hắn mới ngượng buông tay xuống.
Tô Nhất Trần nhạt: Thế này mà đã sợ rồi sao?
Lúc hắn đánh Túc Bảo, sao không thấy hắn biết sợ gì.
Lâm Phong thấy không còn mặt mũi nào, chỉ đành nhìnvi_pham_ban_quyen về Túc Bảo: Là lỗi của , tất cả là lỗi của ba. Túcvi_pham_ban_quyen Bảo à, chúng ta vào nhà đi có được không?
Tô Ý Thâm đang định từ chối Túc Bảo khẽ giật giật áo anh, lí nhí gọi: Cậu út
Con bé do nhìn vào bên Lâm gia. Tiểu Ngũ của con bé vẫn còn ở đó, người khác không mang nó được.
Người nhà họ Lâm tưởng Túc Bảo đã mủi , trong lòng không khỏi vui mừng xiết! Đúng là trẻ con, dù saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây cũng là nhà của nó, đứaleech_txt_ngu trẻ nào lại không muốn về , không muốn cần ?
Vào đi, vào đi, mời gia ngồibot_an_cap! Lâm gia tử và Lâm lão nhân nhiệtbot_an_cap chào mời, nụ cười hớn hở đầy mặtleech_txt_ngu.
Tô Nhất Trần nhìn Bảo, biết con bé muốn gì, chỉ là nơi bé muốn đến, anh sẽ đưa con bé đi. Người nhà họleech_txt_ngu Tô mặt lạnh lùng bước chân vào Lâm .
Nhìn căn biệt thự tồi tàn này, họ không khỏi nhíu mày với người nhà họ Tô, củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm gia đúng là một đống . Ở một nơi nát thế này, Túc Bảo củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ đã phải sống thế nào chứ?
Vệ nhanh chóng từ trên lầu đi xuống, mang theo tất cả những con thú bông quan trong biệt . Túc Bảo tuột khỏi vòng tay của Tô Ý Thâm, ôm lấy con thỏ bông cũ nátvi_pham_ban_quyen nhất vào lòng.
Gương mặt nhỏ nhắn lộ một chút vui sướng.
Thỏ nhỏ ơi, Túc Bảo đến đón rồi đây. Túcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo nhất định sẽ không rơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn đâu
Túc Bảo ôm chặt con thỏ. Ngoài thỏ nhỏ , con bé còn một người bạn tốt Tiểu nữa. Nghĩ đến , Túc Bảo chạy ra sau, nhưng rồi lại nhanh chóng lại, nắm chặt tay Tô Ý Thâm.
Tại sân .
Thấm Tâm đang nấp trong cây nhỏ, kiên chờ đợi Túc Bảo. Bà con vẹt kia sợ lạ, Bảo chắc sẽ tự mình lẻn ra tìm . khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác , mọi thứ sẽ do ta làm chủ. Bà ta chỉ việc đợi Túc tự chui đầu vào lưới.
Túc Bảo nhìn vào nhỏ, tiếngleech_txt_ngu gọi: Tiểu Ngũ!
Trong lùm cây vang lên một tiếng chim , một con vẹt ngũ sắc rực rỡ vỗ cánh bay . Nó lượn một nhưng không bay lại gần, trái lại còn vỗ cánh bayvi_pham_ban_quyen sâu vào bên trong hơn.
Túc Bảo đưa tay ra hiệu , ghé sát vào taivi_pham_ban_quyen Ý Thâm nói nhỏ: Tiểu Ngũ sợ .
Bàn tay nhỏbot_an_cap của cô bé khumleech_txt_ngu lại như một chiếc loa nhỏ, đôi mắt tonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tròn , trông vô xinh xắn.
Ý Thâm nhìn vào lùm cây, cũng không tự chủ được mà hạ thấp giọng nói: Bảo, để chú gọi người tới bắt được không? Chúng ta trực tiếp đưa Ngũ về.
Túc nhíu đôi lông mày nhỏ, lắc đầu: .
Con bé lập tức nhìn quanh quất, chỉ sợ bị chú nghe thấy.
Đừng bắt Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ không phải chim hư đâu, bắt nó, sẽleech_txt_ngu sợ đấy. Cô thầm.
Tô Ý bỗng thấy buồn cười, nhóc này đáng chừng!
gật đầu: Được.
Bảo ấn vai Tô Thâm, dặn dò: Chú đứng yên đâybot_an_cap đừng cử động nhé.
Túcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo tiến vào trong một chút, lại gọibot_an_cap Tiểu Ngũ một tiếng.
Tiểu Ngũ đậu trên cành cây, kêu gào loạn xạ: Có đồ ngốcbot_an_cap! ngốc!
Túc Bảo nghiêm túc : Tiểu Ngũ, chú không phải ngốc.
Con vẹt lại kêu: Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chó dữ! Có chó !
Túc Bảo tiếp tục kiên trì giải thích: Chú không chó .
Tô Ý Thâm đứng cuộc đối thoại:
Tiểu Ngũ nhất quyết không xuống.
Túc Bảo vô thức đi mộtvi_pham_ban_quyen chút, phía trước có tiếng động nhẹ, bé theo năng nhìn
Lại thấy một đôi mắt quen thuộc đang chằmvi_pham_ban_quyen chằm nhìn mình!
Túc Bảo sợ tới mức run người, định chạy ngay lậpvi_pham_ban_quyen tức, Mục Thấm đã nhanh tay túm lấy cánh tay con bé.
nhé, Túc Cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng mày cũng chịu rồi à.
Túc hét lên, nhưng đã bị Mục Thấm Tâmvi_pham_ban_quyen bịtvi_pham_ban_quyen chặt miệng!
Ả taleech_txt_ngu cười rất dàng, giọng nhỏ : Túc Bảo sao thếbot_an_cap? Sao thấy dì mà con chẳng vậy?
Tâm biết Tô Ý Thâm ở ngay ngoài lùm cây, ả bóp mặt Túc Bảo quay lại.
Ả cười nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chạm tới mắt: Dì không thíchvi_pham_ban_quyen cái kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này con đâu. Dù sao đi nữa, dìvi_pham_ban_quyen cũng được coi là mẹ của mà!
Túc Bảo bản năng giơ tay gạt tay Mục Thấm Tâm ra, quay người định chạy.
Mục Thấm Tâm có chút kinh ngạcvi_pham_ban_quyen, con nhóc chết tiệt này baobot_an_cap giờ mà sức lực lại lớn như vậy?!
Mục Thấm Tâm lập tức tóm lấyvi_pham_ban_quyen Túc Bảo, mộtbot_an_cap lần nữa bịt miệng con bé lại.
Túc Bảo, em trong dì đều bị con hại chết rồi, bây giờ vẫn còn tới thăm con, vậy mà conbot_an_cap lại đối xử với dìvi_pham_ban_quyen này . Mục Thấmleech_txt_ngu Tâm cười lạnh.
Túc Bảo ú ớ lắc đầu.
Thấm mỉm cười híp mắt, biểu cảm hoàn toàn khác hẳn lúcvi_pham_ban_quyen đập Bảo trước kia.
Túc nói không đẩy ư? Nhưng hôm nếu không phải xuất hiện làm dì sợ, dì có thể xuống chứ?
Cho nên con phải chịu trách . giờ dì mất em bé rồi, đã rất rồi chú của convi_pham_ban_quyen có hỏi, nhất định phải là con đẩy dì, nghe chưa?
Mục Thấm Tâm khéo léo , nghĩ một đứa ba rưỡi thì người lớn leech_txt_ngu nó sẽ ngheleech_txt_ngu nấyvi_pham_ban_quyen.
nhiên Túc Bảo lại mím chặt môi, không thốt , đáy mắt đầybot_an_cap sự kháng cự.
Con bé không đẩy , con bé nhất định không nhận.
Mục Thấm Tâm không có nhiều thời gian, ả hết kiên nhẫn!
Ả ghét cay đắng hoang nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lầm lì một khúc gỗ, có tát mấy cái cũng không thèm kêu một tiếng, gì cũng không nghe, thật sự khiếnleech_txt_ngu người ta phát bực.
Tâm sa sầm mặt mày, lạnh: Túc Bảo, thật không biết nghe lời, còn thế này nữa có tin dì con không?!
Chuyện ngày hôm đó không có camera, cũng không ai nhìn thấy, rốt cuộc là có đẩy hay không, nhàvi_pham_ban_quyen Tô chắc sẽ nghe theo lời Bảo.
tuyệtvi_pham_ban_quyen đối không cho phépvi_pham_ban_quyen đó ra, còn phải duy trì hình tượng hoàn mỹ, tìm cách thuleech_txt_ngu hút sự chú ý nam .
Mục Thấm Tâm từng một mẩu tin, có một giáo non đánh một đứa trẻ, sau đó đe dọa đứa bé rằng mình một kính viễn vọng dài, bé nói gì làm gì người đó cũng đều thấy, thế là trẻ thật không dám kể với cha mẹ việc mình bị đánh.
Ánh mắt Mục lóe lên, ra sức đe dọa: nói cho con biết, đừng tưởng con có mấy ông chống lưng là họvi_pham_ban_quyen có thể bảo vệ được ! Dì có ma pháp đấy, dìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể tìm thấy con bất cứ lúc nào!
Không ngờ Túc Bảo đột nhiên há , cắn mạnh một phát vào lòng bàn Mục Thấm Tâm!
Mục Thấm Tâm thét lên một tiếng, theo bản năng vung tay định tát mặt Túc Bảo!
Mắt thấy cái tát rơi xuống mặt Túcvi_pham_ban_quyen Bảo, sợi dây đỏ trên cổ tay con nhiênvi_pham_ban_quyen phát ra một luồng nhạt, dắt bàn tay Túc Bảo về phía Mục Thấm Tâm.
Mục Thấm Tâmbot_an_cap cười lạnh , cái tay chân ngắn cũn thế kia mà cũng đánh người ?
Nhưng giây tiếp , Mục bỗng nghe một tiếng ầm, cả người ả vútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoàibot_an_cap, ngã nhào bụi gai!
Cùng đó, Túc Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được Tô Ý Thâm bế thốc lên!
Túc Bảo người, bàn tay , rồi lại nhìn nhìn chú.
Đáy mắt con bé hiện lên vẻleech_txt_ngu hoang , không biết là nãy mình đã đánh bay , hay lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú đã đá bay dì nữa?
Thâm cũng có một khoảnh khắc ngờ, vừa dường như hắn chưa dùng bao nhiêu lực đã đá Mục Thấm Tâm đi rồi, lạ Chẳng lẽ là ảo giác của hắn sao?
Tô Ý Thâm lạnh lùng Mục Tâm, giọng rét run: Bà dám đánh Túcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo sao?!
Vẻ hung bạo mắt hắn bỗng chốc dâng , hắn bế Túcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo từng bước tiến về trước.
Mục Tâmleech_txt_ngu hoảng , tiệt, Ý Thâm đến từ lúc nào vậy?
Ả vội vàng xua tay: Không phải, anh , anh hiểu lầm rồi, sao tôi có thể đánh Túc Bảo được chứ? Tôivi_pham_ban_quyen, tôi cũng được coi mẹ của Túc Bảo mà
Ánh mắtleech_txt_ngu Tô Ý lạnh lẽovi_pham_ban_quyen, hắn dẫm một chân lên mặt Mục Thấm Tâm!
Mẹ của Túc Bảo? Bà cũng ?!
Tô Ý Thâm dùngbot_an_cap bàn tay che tai Túc Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, ấn đầu con bé vào lòng mình, để con bé nhìn thấy cảnh tượng tiếp theo!
Thấm Tâm nhìn thấy sự tàn nhẫn trong Tô Ý Thâm thì hoảng loạn: Anh Tô
Lời còn chưa kịp ra khỏi miệng, mặt ảvi_pham_ban_quyen đã bị Tôleech_txt_ngu dẫm , mạnh xuống đất!
A Mục Thấm Tâm lên thảm thiết!
ả bị đá dăm rạch , chí còn có một viên sỏi nhỏ vào da thịt, đau đớnvi_pham_ban_quyen!
Con vẹt trên câynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vỗ cánh bay , đậu trên cành cây không xa, cơ thể lắc lư qua lại, gào lớn:
chónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi! chó rồi!
Đồ ngốc! Đồ ngốc!
Mụcbot_an_cap Thấm Tâm đau tới phát khócbot_an_cap, nhưng Tô Ý Thâm chẳng hề có ý định tha cho ả, ả chí còn ngờ đầu mình có bị dẫm nát hay khôngvi_pham_ban_quyen!
Anh Tô, tha cho tôi cho tôi đi! sai , tôi sai rồi! Mục Thấm Tâm vừa khóc xin.
Tô Ý Thâm hừ lạnh một tiếng, Mục Thấm Tâm ra.
Trước trẻ dùngvi_pham_ban_quyen lực là không tốt, hắn nhịn.
Tuy nhiên, hắn vẫn bồi thêm một cái đá mặt Mục Thấm Tâm, khiến xươngbot_an_cap sống của ả .
Cút! Hắn lạnh lùng thốt ra mộtbot_an_cap .
bên mặt Mục Thấm Tâm là máu, đâu còn dámleech_txt_ngu ho he lời nào, cheleech_txt_ngu chạyleech_txt_ngu trốn trối chết.
Chạy về đến phòng, Mục Thấmvi_pham_ban_quyen Tâm thấy mình nóng , sỏi nhỏ vẫn còn găm mặt, ả nén đau khều nó , đau tới mức bật khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nức nở!
Tô Ý Thâm có còn là đàn không vậy, lại đivi_pham_ban_quyen đánh phụ nữ, bạo lực đến thế là cùng!
Suỵt Chỉ cần nhẹ vào cũng đau, Mục Tâm mình trong gương, đãleech_txt_ngu bị vẹo hẳn sang một bên.
Nước ả lã chã rơi, trong lòng thầm nguyền không ngớt.
Vốn dĩ ả Túc còn nhỏ, đe dọa một chút, đánh một trận là con sẽ không dám nói bậy suy cho cùng trước đây luôn như vậy!
nhưng nay chiêu lại còn tác dụng nữa, còn bị Tô Thâm đánh cho một trận tơi bời!
Mục Tâm cẩn thận chạm vào mũi, kết quả đau tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức suýt ngất đi, sụp đổ: Mặt của tôi Mặt của tôi!
Từ trước đến nay, thứvi_pham_ban_quyen tự hào chính là mặt xinh này. bỏ Lâm , ả tin với nhan sắc của mình, việc bám lấy đại giabot_an_cap khác là khó.
vết thương do găm vào trên mặt sâu như vậy, cho dù có lành cũng sẽ để lại sẹo.
Gương đã bị hủybot_an_cap hoại rồi!
A!
Mục Tâm tức giận nát chiếc gương, trong lòngleech_txt_ngu tràn đầy không tâm!
Lại về phía kia, khi đuổi Thấm Tâm đi, Tô Ý Thâm vẫn ở cùng Túc Bảo dụ chim.
Tô Ý Thâm cảm thấy mệt rã rời, được bắt mà chỉ có thể dỗ dành, nhưng vẹt có phải đâu, biết dỗ thế nào đây?
nhỏ, mau xuống đây, cho mày ăn thịt nhé? Tô Ý dùng vụng về để lừa nó.
Con vẹt nhìn chằm chằm Tô Ý Thâmbot_an_cap, lắc lư cái đầu như một kẻ chuyên đi gây hấn đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Không ănleech_txt_ngu thịt, không ăn thịt, ăn thịt mọc thịt thịt!
Nhất quyết không chịubot_an_cap xuống.
Tô Ý Thâm hít sâu một , quyết tung ra chiêu cuối: Túc Bảo, chúng đi , không thèm quan tâm nó nữa!
Túc Bảo cuốngvi_pham_ban_quyen quýt, nắm chặt lấy áo Tô Ý Thâm khẩn cầu: Đừng , chú nhỏ đừng bỏ Tiểu Ngũ lại
Con bé lo đến mức mắt hiện lên một vi_pham_ban_quyen, nhưng không dám khóc.
tim Thâm khẽ thắt lại, lập tức hối hậnbot_an_cap ngay.
vội xin : lỗi, xin con, là chú nhỏ không , chú nhỏ không nên nói như vậy.
Trong thế giới của trẻ , việc dùng lực với bạn nhỏ của bé tương đương với việc dùng bạo lực với chính bé.
Sau khi nhận ra vấn đề này, Tô Ý Thâm hận khôngbot_an_cap thể tự vả cho mình một cái.
ngẩn ra, đây là lần đầu tiên có người nói lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin lỗi với bé
Cục nhỏ chốc nở một nụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười, vỗ vỗ vai Tô Thâm nói: Không sao đâu ạ, nhỏ!
đây bé cũng từng nói rất nhiều câu xin , nhưng chưa nói với bé câu không sao đâu.
Vì thế, bé Túc Bảo lập tức tha cho Ý Thâm, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết những khôngbot_an_cap nhận được mộtvi_pham_ban_quyen câu không sao thật sự rất buồn.
chú cháu lại tục dụ chim.
Túcvi_pham_ban_quyen : Tiểu Ngũ ngoan nào, mau xuống đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, lúc chú nhỏ , chú ấy không phải người xấu .
Tô Ý : Tiểu Ngũ xin lỗi , mày đây ! Chúng ta đi Kinh Đô, ở Kinh Đô rộngbot_an_cap lắm, mày còn thể tìm con mái khụ khụ.
Tô Doanh Nhĩ, Tô Việt Phi và Lạc thấy Bảo mãi không quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, tìm đến hậu viện.
Thế là họ được chứng kiến cảnh kỳ quặc: một một nhỏ đang dỗ con chim.
Sau khi rõ ngọn ngành, mấy người bọn họ cuối cùng cũng , hóa ra mục đích Túc Bảo khăng khăngvi_pham_ban_quyen đòi quay lại Lâm gia chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là vì con này.
là một con vẹtvi_pham_ban_quyen yến phụng bình thường, bộ lông xanh mướt sáng bóng, đôi mắt nhỏ láo liên xoay tròn, đang bọn .
Tô Doanh Nhĩ – tên cai tính – là người đầu tiên mất kiên nhẫn, nói: Tôi thật sự chịu chúvi_pham_ban_quyen luôn rồi lão Bát, một con vẹt màbot_an_cap cũng không dỗ xuống được, đồ rác rưởi!
Tô Việt Phi và Tô Lạc đều không nói gì, lão Bát đã đứng đây ngày trời mà con vẫn khôngvi_pham_ban_quyen chịu xuống, tỏ con chim này quả không dễ lừa.
Quả , con vẹt trên câyleech_txt_ngu lắc lư cái cổ rồi cất : lão Bát, rùa đen nghìn ! Lão Bát lão Bát, thích ăn !
Tô Ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thâm: Mẹ nó chứ.
Giỏi thì anh lên đi! Anh bực bội nóibot_an_cap.
cười ha hả, nhấc tay lên: Xem tôi đây!
~ ô rắc rắc! Ôbot_an_cap rắc rắc rắc! Tô Doanh Nhĩ vừa vỗ cánh tay vừa hét lớn, ra hiệu con vẹt mau bay xuống tay mình.
Túc trợn mắt.
, chú năm trông giống một ươi vậy.
Khóe miệng Tô Việt Phi giật giật.
vi_pham_ban_quyen khoanh tay, nhếch môi: Dỗ con vẹt thôi , dồn mình đến mức biến người nguyên thủy luôn rồi.
Con vẹt trên cây kêu quàng : ngốc! Đồ !
Tô Doanh Nhĩ nóng nảy suýt thì lật bàn, tức giận chỉ tayvi_pham_ban_quyen vào con vẹt: Cái đồ ranh con nàyvi_pham_ban_quyen, xuống đây cho tao!
Con vẹt đứng trên cành cây vỗ cánh: Không đi không đi, đừng lừa nội mày!
nghi nhân sinh, con vẹt này bộ thành tinh rồi chắc?
Túc Bảo che miệng cười trộm, bé tò mò sátvi_pham_ban_quyen người chú năm Tô Nhĩ này.
Chú năm nhìn có vẻ hung dữ, nhưngvi_pham_ban_quyen dường như cũng hung dữ đến thế
Cục bột nhỏ lén lút quan người chú:
Chú nhỏ đều ônbot_an_cap , người nhặn lịch thiệp, một người áp như mặt trời.
Chú bốn nhìn qua thì thư sinh, nhưng lại giống như một nhân vật phản diện lớn Chú nămleech_txt_ngu thì giống như rồng phun lửa, chạm một nổ tung ngay.
Hóa đây chính các anh trai của mẹ sao.
Túc Bảo cảm mình dường thích những người chú này rồi.
không giống với ba, cũng không giống nội nội
Bất , ánh mắt Túc Bảo chạm phải ánh mắt của Tô Lạc.
Bé lập tức quay đầu đi, giả vờ nhưvi_pham_ban_quyen không có gì xảy ra.
nhếch môi, nhóc con , gan thậtvi_pham_ban_quyen đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Anh nói: Lão Ngũ, đừng phí công nữa, vẹt này chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có Túc Bảo mới xuống được thôi.
Doanh Nhĩ khó hiểu: Làm sao chú biết ?
Tô Lạc : Não anh để làm cảnh à?
Tô Doanh phát hỏa thì Tô Việt Phi đã anh lại: Lão Tứ nói đúng đấy, tất lùi phíavi_pham_ban_quyen sau đi.
Tô Ý Thâm đặt Túc Bảo xuống đất, người lùi lại vài bước.
Túc Bảo ôm con thỏ nhỏ, ngẩng đầubot_an_cap nhìn vẹt: Tiểu Ngũ mau lại , chúng ta phải đi rồi! Các chú không phải người xấu đâu ạ!
Nhóm Tô Lạc nhìn cục bột nhỏ.
Cục nhỏ vẫynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫy đôi bàn tay xíu, nói mềm dành con vẹt, dáng vẻ đáng yêu này là điều họ chưa từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấyleech_txt_ngu bao giờ.
Quả nhiên, trẻ khi ở trước mặt nhỏ của mình thật sự rất khác biệt
Trái của gã đàn thô lỗ Tô Doanh Nhĩ cũng bị tan chảy.
yêu quá, Túcbot_an_cap Bảo cũng đáng y như em gáivi_pham_ban_quyen lúc còn nhỏ vậy!
Con vẹt nhìn Túc Bảo, nghiêng đầu, dường như bị thuyếtvi_pham_ban_quyen phục.
Nó vỗ cánh bay về Túc , mắt thấy sắp sửa đậu xuống
Giọng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm lão phu nhân đột ngột lên: Ái chà, mọi người ở đây sao!
Con vẹt mình chuyển hướng, bay lên ngọn cây.
Nhóm Doanh Nhĩ:
Túc Bảo mím môi, thần sắc vừa mới thả lỏng lại căng cứng, vô trốn sang bên Tô Ý Thâm.
Lâm lão phu nhân hoàn toàn nhận ra sự dưvi_pham_ban_quyen thừa của , tươi cười hớn hở nói: vị muốn bắtleech_txt_ngu con vẹt sao? Cứ để tôi! Tôi sẽ gọi người chuyên nghiệp đến bắt ngay lập tức.
Bà ta thấy người nhà đối xử với mình rất lạnh , nên muốn làm điều đó để lấy lòng.
điềubot_an_cap con này chỉ là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con yến bình thường, chủng loại thấp kém quá, chẳng chút nào
Lâm lão phu nhân vừa nói vừa lấy điện ra, bộ như thật sự muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt chim.
bực bội nói: là lắm chuyện, sang một bên cho tôi!
Lâm lão phu nhân sợ tới mức run tay, điện thoại rơi bộp xuống đất.
, sao lại có người thiếu văn hóa này, chẳng kính lão đắc thọ
Tiếng ồnbot_an_cap ào cũng thuleech_txt_ngu hút Tô lão gia tửbot_an_cap và bọn người Tôvi_pham_ban_quyen Nhất đi tớivi_pham_ban_quyen, Lâm gia tử và Lâm Phong miếng cao da chó dính chặtbot_an_cap theo sauvi_pham_ban_quyen.
Thấy cảnh nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, họ liền nói hai mà lập tứcleech_txt_ngu quyết định thay
Lâm gia tử: Con này quái lắmvi_pham_ban_quyen, chúng tôi cho!
Lâm Phong: Đối với chim này không cần khách sáo quá , khó lừa xuống . tổvi_pham_ban_quyen chức cứu trợ động vật có loại lồng dụng, không được bắn thuốc mê cho nó rụng xuống.
Con vẹt dường như nghe hiểu, vỗ cánh bay xa thêm một chút.
Túc Bảo vô cùng lo lắng: Đừng bắn Tiểu Ngũ, ngoan
Tô Ý Thâm lạnh lùng nói: thấy chưa? Ở không cần người giúp đỡ, mời .
Lâm Phong gọi một cuộc thoại, cười nịnh nọt nói: Trẻ con thì cái gì? Con hiểu lầm rồi, chúng tôi bắn chết nó, chỉ là gâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mê thôi mà
Gia đình họ như miếng cao da chó, không hiểu tiếng người, cứ thích tự tiện làm theo ý mình.
Nhất Trần phất tay ra hiệu, bảyleech_txt_ngu tám tên vệ sĩ mặc vest đen phía sau lập xông lên, lôi mấy người họ Lâm ra ngoài.
tiên sinh bảo các người cút đi, không nghe hiểu tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ?
Chỗ nào cũng có các người, đến chó cũng còn chê phiền!
Đám vệ vừa lôi người vừa thấp giọng mắng chửi, ném thẳng nhà họ Lâm ra ngoài cổng biệt thựbot_an_cap!
Vì sự xuất rầm của nhàleech_txt_ngu họ Tô, lúc này xóm xung quanh biệt đều đang vươn dài cổ hóng hớt. Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì giả vờ ngồi trong sânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uốngbot_an_cap trà, kẻ lại vờ dắt chó đi ngang qua, tất cả đều xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trò cười của nhà họ Lâm.
Lâm tử và Lâm lão phu nhân đỏ bừng mặt, chỉ thấy vừa nhục nhã vừa phẫn nộ.
Đây ràng là biệt thự của họ mà!
Người nhà họ Tô sao thể ngang ngược ném ngoài như thế? quá vô !
Nhà họ Lâm vốn quen sung sướng, không chịu nổi ứcleech_txt_ngu này. Nhưng đối phương là nhà họ Tô ở đô, bọn họ nghẹn khuất đâu cũng không dám làm gì, chỉ có thể đứng chực chờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở cổng biệt người nhà họ Tô đi ra.
Không còn người nhà họ Lâm phá đám, Túc Bảo nhỏ tiếp tục dỗ dành con vẹt.
Tiểu Ngũ, Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngũ, lại đây mau! Nhìn đây là cái gì ?
Cục bộtvi_pham_ban_quyen nghiêng đầu, nhiên xòe ra trong lòng bàn tay là một miếng nhỏ. là miếng Tô Ý Thâm gọt con bé lúc xuất sáng nay, con bé mật giấu lại một miếng.
Con vẹt di chuyển ngang trên cành cây, lắc qua lắc lại, đôibot_an_cap nhỏ xoay tròn quan người nhà Tô.
Lúc này người Tô đangleech_txt_ngu đứng cách đó khoảng. Tô lão gia tử gậy, vẻ mặt nghiêm nghị trong ánh mắt thoáng vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căng thẳng.
lại càng sốt ruột hơn, không thể mọc ra một đôi cánh lên bắt lấy con vẹtbot_an_cap, ấn đầu bắt ăn táo! Xem , của cục bộtvi_pham_ban_quyen nhà bọn họ giơ lên đến mức mỏi nhừ rồi!
Tô Ý Thâm không kiếm đâu ra một nắm ngũ cốc chuyên dùng vẹt, xòe tay cùng Túc Bảobot_an_cap tiếp tục dành: Ngũ cốc tươi ngon , có muốn ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Bảo gật đầu thật mạnh: Chú nhỏ không phải người đâu, Tiểuleech_txt_ngu mau lại đây đi, chúng ta phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi rồi.
nhà họ Tôvi_pham_ban_quyen đứng cạnh nhìn Tô Ý Thâm và Túc Bảo, không biết từ lúc nào mà hai người này đã thân thiết như vậy, đột nhiên cảm thấy có chút ghen tị
Đúngleech_txt_ngu lúc này, cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng vỗ bay tới, đôi duỗi ra đạp thẳng đầu Tô Thâm.
Tô Ý Thâm:
Túc Bảo bất chợt bật cười khúc , nhà họ Tôleech_txt_ngu con bé với vẻ không dám tin. Từ bắt đầu, Bảo giống một con rôbốt nhỏ tê dại, nóileech_txt_ngu chẳng có chút thăng trầm nào. Trong mười ngày dưỡng bệnh vừa qua, gương nhỏ nhắn của bé cũng từng nở nụ cười, làm gì cũng cẩn , ngoan ngoãn đếnleech_txt_ngu mức khiến ngườileech_txt_ngu đau lòng.
Bây giờ con bé cuối cùng cũng cười rồi
Mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão gia tử đỏ hoe, ông cảm thấyleech_txt_ngu mình đã già thật rồi, hai ngày nay cứ hở chút là lạivi_pham_ban_quyen muốn rơi nước mắt.
Con vẹt thấy Túc Bảo thì dường nhưleech_txt_ngu càng ý hơn, nó dang cánh lắc lư: Babot_an_cap tám, ba tám!
Thâm:
Túc Bảo khôngbot_an_cap nhịn được cười ngặt nghẽo, nghiêm túc sửa : phải ba támvi_pham_ban_quyen, chú nhỏ!
Con vẹt: Chú chín! Chú chín!
Khóe miệng Tô Ý Thâm giật, rất muốn túmvi_pham_ban_quyen con vẹtleech_txt_ngu này xuống. Một con chim xanh lét sặc đứng đầu mình thì ra thể gì? Nhưng thấyleech_txt_ngu Túc Bảo vui vẻ vậy, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thâm lại chẳng còn chút nảy nào.
Hắn xòe nắm ngũ trong taybot_an_cap ra, lừa con vẹt bay cánh tayvi_pham_ban_quyen mình, rồi nhânleech_txt_ngu lúc nó khôngvi_pham_ban_quyen chúbot_an_cap liền nhanh tay chặt chân .
Con khắc lớn: Cứu ! Cứu mạng! Đừng hầm tôi! Đừng hầm tôi!
Mọi người:
nói là con vẹt này sự rất ồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ào
Cuối cùng, vẹt tạm một sợi xích chân, đi mọi người rời khỏi nhà họ . Túc Bảo xoa xoa chú vẹt nhỏ, ghé vào tai nó nói bằng giọngvi_pham_ban_quyen chỉ đứa thấy: Đừng sợ , đây là cổ đó, Tiểu Ngũ đeo vòng cổ đẹp lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Chờ về nhà mình tháonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra cho !
Tô lão gia tử gậy, đôi mắt đục ngầu quanh căn biệt thự. Đây chính là nơivi_pham_ban_quyen con gái ông đã trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi qua đời, không biết ở đây nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn , ngủ yên không Những lúc bệnh đau đớn, có ai tận tình chăm sóc nó
Mảnh sân sau này nó đã đi chưa? Có nó thường xuyên thờ nhìn cái cây ngoài cửavi_pham_ban_quyen kia ?
Lòng lão gia tử tràn ngập xa. Mấy anh em nhà họ Tô thấy lão gia tử mím môi chậm chạp bước đi, lòng nặng trĩu.
Ngoài cổng thựbot_an_cap.
Lâm Phong thấy bọn họ đi ra liền lập tức đón lấy. Vừa rồi người họ Tô không thèm đếm xỉa đến bọn họ, bây giờ hắn tìm cách đột phá từ chỗ Bảobot_an_cap.
Lâm lão gia tử nịnh nọt: Ái chà, nhiên vẫn là thông gia lợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hại, được rồi kìa.
Lâm Phong cũng cười nói: Túc thích vẹt saobot_an_cap xem babot_an_cap thật đoảng quá, sau này ba mua thật nhiều vẹt cho Túc Bảo nhé?
con cóbot_an_cap lẽ không hiểu nhiều bằng người lớn, nhưng chúng không hề ngốc. Túc nhìnbot_an_cap cười giảleech_txt_ngu tạo Phong, không nói lời nào mà cúi đầu, ôm chặt lấy chú thỏ bông và vẹt.
Con bé không cần thật nhiều vẹt, sau khi mẹ mất, con chỉ muốn được ba ôm một cái. Nhưng luôn không tâm đến convi_pham_ban_quyen bé, còn mắng nhiếc và đập con bé. chí vào ngày hôm đó, bé cảm nhận được ba thực sự muốn đánh chết mình
Túc Bảo rằng mình giống như lời bà nội nói, là ngôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , sẽ chẳng có ai yêu mình đâu. Nhưng trong thời gian nằm viện, ông và các chú đều đối xử với con bé tốt, còn nói với con bé rất , bảo rằng phải lỗi của con bé.
Túc Bảo bây giờ không muốn có ba . Con bé biết mình nghĩ như vậy có phải là đứa trẻ hư không, nét mặt có chút bất . Nhưng con bé vẫn lấy can đảmbot_an_cap, nghiến : Con cần, không cần vẹt mua, cũng không ba !
Lâm sững sờ. Lâm lão gia tử và Lâm lão phu nhân cũng nhíu mày. Đứa nàyvi_pham_ban_quyen, vừa thấy họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô có tiền là lập tức bọn họ sao!?
Phong không nhịn được sabot_an_cap sầm mặt, trầm giọng gọi: Túc Bảo!
Hắn cảm thấy mình đã rất chế rồi, con nhỏleech_txt_ngu Túc Bảo này cònvi_pham_ban_quyen lạ gì nữa? Đầuleech_txt_ngu , không thể đượcleech_txt_ngu!
Lâm lão phu nhân bên cạnh thở dài: Ôi, Túc Bảo à, thườngbot_an_cap ba con quả thật có nghiêm khắc với con chút, nhưng cũng không được nói những lời như vậy chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Làm gì có đứa trẻ nào lại không cần ba!
Lâm lão tử xòa nói với nhà họ Tô: Hì , đúng là trẻ con mà! Nào thông gia, chúng ta cùng đi ăn một cơm nhé? Chúng tôi muốn được đón tiếp các vị tử tế!
Phong lờ cảm nhận của Túc Bảo, cũng theo: Đúng vậyvi_pham_ban_quyen! Nhạc phụ và các anh khó khăn lắm mới chuyến Ôi, Ngọc cái đồ ngốc này, chẳng giờ nhắc với con về mọi người cả.
Người nhà họ Lâm hết mức, người tung kẻ hứng. liến thoắng không ngừng, một mực nhấn mọi người là người nhà, là gia! Lâm Phong còn giả vờ tình, thỉnh thoảng lại chèn một câu Cẩm Ngọc
Tính nóng nảy của Tô Doanh Nhĩ lại không được nữa .
Rắc hắn bẻ khớp ngón , đột nhiên cổ Lâm , mạnh vào biệt thự!
Cho các người mặt mũi quá rồivi_pham_ban_quyen đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không!? xong chưa thôi đúngvi_pham_ban_quyen không!?
Còn thông gia?! Các người tính là gì! Mẹleech_txt_ngu kiếp, đồ rác rưởi!
!
Đầu của Lâm đập vào cánh biệt , âm thanh đó vangbot_an_cap dội hơn tiếng khua chiêngleech_txt_ngu gõ trống. Lâm Phong ngay tức máu đầy mặt!
Tô Ý Thâm lập tức bế Túc Bảo đi: Chúng tôi ra đợi anh trước.
Trận đòn này, không một người nhà họ Tô ngăn cản. Nếu không phải vì Túc Bảo và con vẹt đang dỗ dành con bé, bọn họ đã sớm muốn ra tay rồi!
Lâm Phong tài nàoleech_txt_ngu ngờ tới Tô Doanh Nhĩ lại ngột ra tay, rõ ràng bọn họ vẫn đang nói chuyện tử tế mà!
Dừng
Bốpvi_pham_ban_quyen!
Dừng tay
Binh! Bốp!
Lâm lão gia tử và Lâm lão phu nhân sớm đã sợ đến ngây người. Tô Doanh Nhĩ làleech_txt_ngu một cai thầu ở công trường xây , đương thèm phong thái gì, hắn túm tócvi_pham_ban_quyen Lâm Phong hết lần đến lần khác đập vào tường!
Lâm lão phu nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuống quýt: trời! Có gìvi_pham_ban_quyen thì từbot_an_cap nói, nóileech_txt_ngu mà! Mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều là người một nhà
Lâm lão gia ngăn: Thông gia chúvi_pham_ban_quyen năm àvi_pham_ban_quyen, cậu bình tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút
trừng nhìn hai người một cái, nói: Tao thường không phụ nữ và người già, nhưng trong trường hợp đặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biệt thì thể đánh đấyleech_txt_ngu. nói thêm câu nữa tin hay không tao đánh luôn cả đứa bây ?!
Còn ngườivi_pham_ban_quyen một nhà!? Nhổ vào!
Tô Doanh Nhĩ cuối cùng đập mạnh Lâm vào bức đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tung một cú đá , trực tiếp hắnleech_txt_ngu mất đi tư cách làm cha.
Rắc có tiếng thứ gì bị vỡ vụn.
Tiếng kêu thảm thê lương của vang khắp khu biệt . Những người đứng xem náo từ xa đều sống lưng lạnh toát
Tô Doanh Nhĩ lạnhbot_an_cap , phủi tay rồi rời đi. Kẻ phản bội em hắn, dù có ở xa cũng nhất định phải trị! Giết ngườileech_txt_ngu là phạm , vì một kẻ rác rưởi như thế này không đáng, vậy nên chỉ có thể khiến hắnleech_txt_ngu tuyệt tự tuyệt tôn mà thôi.
Lâm lão gia tử và Lâm lão phu nhân sớm đã sợ đến mức rúm , không thởleech_txt_ngu mạnh! nhà họ Tô đều đãbot_an_cap lên xe rời đi, lúc này mới không kìm bật khóc thành tiếng.
Lâm lãovi_pham_ban_quyen phu nhân: Chuyện này là sao chứ, có còn là không, có thể ra tay nặng như vậy!
Sắc mặt Lâm lão gia tửleech_txt_ngu cũng vô khó coi! Không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được họ Tô lại có một nhânleech_txt_ngu vật thônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạo như Doanh Nhĩ, là chẳng nể nangleech_txt_ngu lý lẽ cảleech_txt_ngu!
khóc ! Mau đưa nó đến viện đi! lão giavi_pham_ban_quyen tử quát.
Lâm lão phu nhân hốt hoảng định gọi điện thoại, mới phát hiện điện sớm bị liên lạc nợ cướcleech_txt_ngu. Mà nhà họ Lâm hiện tại chẳng còn đồng để đi khám bệnh
nằm co quắp lại một con tôm luộc, nôn ra máu
lão phu nhân và Lâm lão gia còn đang luống cuống không biết sao bên ngoài đột nhiên có một nhóm người xông vào!
Ồ! Lâm tổng đúng là gặp nhỉ! Tám mươi triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nợ chúng tôi bao giờ mới định trả đây?
Hóa người của công ty đòi nợ, bọn chúng nhanh chóng vây kín người nhà họ Lâm.
Làm , các định làm cái gì hả?! Lâm nhân vừa cuống vừa giận.
Lâm tử quát lớn: tay! Các người biếtbot_an_cap chúng tôi là ai không? Chúng tôi là thông gia của đấybot_an_cap!
Đáp lại chỉ là làn khói xả từ đuôi những nhà họ đang lăn rời đi.
Hai xe Maybach khí thế ngút trời, người đi đường ai nấy đều phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ .
Tương phản toàn sự hào nhoáng đó chính là bộ dạng thê thảm của nhà họ Lâm này
Mấy gã đại hán đòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nợ cười ha hả: Ái chà, danh lớn gớm nhỉ, là thông gia với Tô gia cơ đấy. Nhìn xem người ta có đếm xỉa đến các không?
Mặt Lâm lão tử đỏ bừng vì nhục nhã!
người công ty đòi toànvi_pham_ban_quyen quân lưu manh, làm gì có chuyện giảng đạo với bọn họ, càng không có chuyện vì thấy già mà không tay.
một tiếng, Lâm lão gia tử và Lâm lão phu khắc bị tát lệch mặt, bị ấn quỳ rạp đất!
Đủvi_pham_ban_quyen mọi chửi bới, đấm đá trút xuống Chẳng mấyvi_pham_ban_quyen , Lâm lão gia tử và Lâmbot_an_cap lão phu đã mặt mũi sưng vùleech_txt_ngu, không ngừng rên rỉleech_txt_ngu than vãn.
Thế là xong, nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ đã tề chỉnh đông đủ
Gia nhà họ Lâm vốn dĩ vẻ vang một thời, nay lại bịbot_an_cap nhục ê chề trước mặt baobot_an_cap nhiêu người đến mức tinh thần suy sụp hoàn . Cuối cùng, căn biệt thự bị niêm phong, toàn bộ hành bị vứt ra ngoài.
lúc đó, Mụcleech_txt_ngu Thấm Tâm với khuôn mặt đầyleech_txt_ngu vết máu cũng bị đuổi ra, cả đình trông nhếch nhác vô cùngleech_txt_ngu!
Hàng xóm xung quanh xem náo nhiệt không khỏi xì tán.
Mọi người không biết ? Con bé xíu nhà họ Lâm chính ngoại của Tô gia ở Kinh Đô đấy!
Cáibot_an_cap?! Đứa bé gầyleech_txt_ngu gò ốm yếu, mới hơn hai tuổi đã mất mẹ đó hả?
Trời đất ơi, thế thì họ Lâm chẳng phải hận đến chết sao, là tôi thì tôibot_an_cap cũng hộc máu mà chết mất!
Đều là tự làm tự chịu ! Có trời nắng chang chang, tôi còn thấy đứa trẻ đó bị phạt đứng ngoài nắng, tôi chỉ nói vài đã bị bà già nhà Lâm mắng cho vuốt mặt không kịp.
Ha ha ha, già đó phải nào cũng rêu raoleech_txt_ngu con bé tinh sao, giờ thì hay rồi, biết thế này thì lúc đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng làm vậy!
Mọi người vi_pham_ban_quyen xem kịch vui, sự hối hận củavi_pham_ban_quyen nhà họ Lâm hiện rõleech_txt_ngu mồn một mặt.
Đúng là đáng đời!
Lâm Phong không ngừng ho khụ khụ, nhổ những ngụm máu bầm, tai lão ù đileech_txt_ngu.
Mục Tâm vừa khóc vừa hỏi: Anh Phong, anh thấy thế nào ?
Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão phu nhân trút lên người cô ta: Khóc lócbot_an_cap tạo gì! Lúc nãy cô hả, không thấy mặt mũi đâu?
Mục Thấmvi_pham_ban_quyen Tâm nghẹn ngào: Con vừa thấy Túc Bảo nên chạy đi cầu xin con bé, xin nể tình ông bà nội tuổi đã cao mà thứ cho hai người Nhưng không chịu
Lâm lão phu nhân căm hận đến cực điểm, bà ta đổ hết mọi nhục nhã ngày hôm nay lên Túc Bảo.
Con ranh chết tiệt kia, sao bọn họ cũng nuôivi_pham_ban_quyen hơn ba rồi cơ mà? chút ơn cũng biếtleech_txt_ngu!
Y hệt nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ nó, đúng là hạng nuôi mãi không thân!
Cái thứ nhỏ mống ấy đã khắc mẹleech_txt_ngu ruột, lại còn khiến convi_pham_ban_quyen trai bà ta pháleech_txt_ngu sản, giờ liên lụy đến cả bọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ, đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là do con nhỏ tai tinh đó ám!
Lâm lão phu nhân càng càng bực bội, chửi rủa: Không chịu thì thôi! Một con nhỏ tai tinh
Bà ta địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói bọn họ chẳng thèm khát gì, nhưng cuộc không thốt ra lời được. Hiện tại bọn họ thèm khát phát điên, không thể bám chặt lấy Túc Bảo không cho bé đi!
Oán khí Lâm lão phu nhân không có chỗ phát tiết, chỉ có thể ngấm nguyền rủa, nguyền rủa mỗi trong Tô gia đều vận rủi!
Trên xe.
Ngónvi_pham_ban_quyen tay Tô Trần nhanh trên màn hình, gửi đi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin : [Xử lý nhà họ Lâm đi.]
Phía bên kia : [ ?]
Tô Nhất lạnh cười , giết ư?
Để bản thân mang tội giết người hạng rưởi thì thật không nào.
Tô gia , dù muốn báo thù cũng phải đòi lại một sạch sẽ, minh bạch.
[Để chúng sống khôngleech_txt_ngu bằng .]
Túc lặng ngồileech_txt_ngu trong xe, một tay ôm chú thỏ , một tay giữ lấy con vẹt.
lão gia tử dịu giọng, cố gắng để bản trông hiền từ nhất có thể: Túc Bảo à, chúng ta về nhà thôi con!
Tô Ý cũng lên tiếng: Nhà chúng ta ở Kinh Đô, lát nữa bay đấy.
Túc Bảo ngoan ngoãn gậtvi_pham_ban_quyen đầu, con bévi_pham_ban_quyen rất tĩnh lặng, vẻ linh động đáng yêu lúc khi dỗ dành con vẹt đã mất tăm.
nhiên, như thế đã tốt hơn lúc rấtbot_an_cap nhiều rồi.
Tô lão gia tử cảm thấybot_an_cap mình từng cơnvi_pham_ban_quyen lại, Túcvi_pham_ban_quyen Bảovi_pham_ban_quyen càng ngoan ngoãn, ông lại càng xót xa.
Chỉ những đứa sống trong môi trường luôn lo sợ, bất an có sự im lặng bất thường nhưleech_txt_ngu . Túc Bảo rốt cuộc đã phảibot_an_cap chịu đựng bao nhiêu khổ cực mới trở nên nàyleech_txt_ngu?
Về nhà Chúng ta về nhà. Lão gia tử lẩm bẩm.
Độtleech_txt_ngu nhiên, Túc Bảo : Ông ngoại Chúng ta cũng mang troleech_txt_ngu cốt của mẹ về nhà không ạbot_an_cap?
Tô lão tử đau gậtvi_pham_ban_quyen đầu: Ừ, cùng nhau nhà.
Túc Bảo lúc này .
Tô gia baovi_pham_ban_quyen trọn một chiếc chuyên cơ, Túc Bảo bầu trời bên , những đámvi_pham_ban_quyen mây giống như đang ở ngay bên cạnh, bay cùng với con .
Nó ghé sát đầu nhìn thật kỹ, rồi đặt chú thỏ xuống, chụm hai bàn tay nhỏ lại, tì lên cửa sổ máyleech_txt_ngu bay nhìn ra ngoàivi_pham_ban_quyen.
Tô Việt Phi cười ôn hòa hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Bảo đang nhìn gì vậy?
Túc Bảo quay đầu lại, hỏi: Cậu ba, bây giờ chúng ta đang ở trên sao ?
Việt Phi gật : Ừ.
Cục bột nhỏ ngay cả máynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bay cũng chưa từng
Lại Túc đột : Vậy, mẹleech_txt_ngu có ở đây không ạ?
Tô Việt Phi và Ý Thâm ngồi gần đó sững sờ: Cái gì?
Túc Bảo rũ mắt, lặng lẽ nhìn trời ngoài, nhỏ giọng nói: Họ nói mẹ chết , đã lên trời rồi Vậy nữa chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta có thể gặp được mẹ không ạ?
Túc Bảo lưng phía mọi , ra ngoài cửa sổ, nước mắt khẽ lặng lẽ vương trong mắt.
Thực ra con , những lời sau khileech_txt_ngu chết lên thiên đường đều là lừa con cả.
sẽ không ở trên đâu
con bé vẫn không được sự kỳ vọng, nó thực sự rất muốn gặp mẹ ở
Tô lão gia tử lập tức đỏ mắt.
Mấy anh em còn lại cũng đều im lặng, quay mặt nhìn ngoài, tay nắm chặtleech_txt_ngu lại.
Thâm ôm Túc Bảo vào lòng, thấp giọng nói: Bảo ngủ con, ngủ rồi là có thể mẹ trong mơ đấy
Túc Bảo vâng một tiếng, rúc vào lòng Tô Ý Thâm, nước lặng lẽ rơi xuống.
Cậu út cũng nói dối .
Con bé đã rất nhiều, nhiều lần, chưa một lần nào đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ cả.
Túc vào giấc ngủ lúc nào không hay, sợi dây đỏ trên cổ tay bé phát ra sáng mờ nhạt, nếu không nhìn kỹ thì bản không ai nhận ra.
Trong giấc mơ, Túc Bảobot_an_cap lại thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn thân áp, giống như được ông mặt trời chiếu rọi, cơleech_txt_ngu , cảm giác như mình sắp bay lên vậy
Xung quanh những đám mây trắng như kẹo bông gòn baobot_an_cap quanh, Túcvi_pham_ban_quyen Bảo đưa tay một chút cho vào miệng, đôi chợt sáng bừngbot_an_cap lên.
Ngọt thật đấy!
Lúc này, từ phía sau bé vang lên một nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dịu dàng và quen thuộc: Túc Bảo
Bảo trợn tròn , lập tức quay người lại, chỉ thấy mẹ đang đứng cách đó không xa, rưng rưng nước mắt nhìn mình.
Mẹ!
Túc Bảo vội nhào tớivi_pham_ban_quyen, được mẹ vào lòng.
Ngọc dịu dàng vuốt cái đầu nhỏ của con bé, thấp giọng nói: Túc Bảo ngoan, sau này ông ngoại và các cậu mới là người nhà của con, phải sống thật vẻ, được không?
Nước mắt Túc Bảo rơi lã chã như , ngoan đáp: Con biết rồi, thưa .
Tô Cẩmbot_an_cap Ngọc lại : Còn nữa, sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏe bà ngoại không được tốt, Túc Bảo có thểbot_an_cap thay mẹ hiếu thảo bà ngoại thật tốt không?
Túc Bảo nghẹn ngào, gật .
Sẽvi_pham_ban_quyen mà, Túc Bảo nhất định sẽ chăm sóc bà ngoạibot_an_cap thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Tô Cẩm Ngọc cười, định nói gì đó, cơ thể lại phát ra ánh sáng mờ , dần trở nên trong suốtbot_an_cap.
Túc Bảo, yêu con, mãi mãi yêu con!
Túc Bảo đang ngủ say miệng không ngừng gọi mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt
Lúc , Tô lão tử và mấy anh em nhà họ Tô vây quanh Túc .
Trông thấy tiểu bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ vẫn , ai nấy đều khôngleech_txt_ngu kìm đỏbot_an_cap hoe .
Điều họ không thấy được là bên cạnh Túc Bảo còn cóvi_pham_ban_quyen một Quý Thường.
Quý Thường sờ lên trán Túc , lại chạm vào sợi dây đỏ cổ tay con bé.
Chẳng mấy chốc, gương mặt Bảo hiện ý cười nhàn nhạt.
Nào, này sư phụ không còn nợ mẹ con nữa rồi nhé
Máy bay hạ cánh xuống sân bay tế Kinh Đô.
Túc vẫn cònbot_an_cap ngủ, Tô gia đưa mắt ra hiệu, Ý Thâm bế Túc Bảo lên, rón rén bước ra ngoài.
Vì sợ làm Túc Bảo thức giấc, anh giữ nguyênbot_an_cap tư thế cũ, hơi khom .
lúc này, con vẹt đang đeo chân lắc lư thân mình, lớn một tiếng:
Bắt cóc trẻleech_txt_ngu ! Bắtbot_an_cap cóc trẻ con!
Túc Bảo lập mở bừng .
Mọi người nhà họ Tô:
Họ câmvi_pham_ban_quyen nín nhìn con vẹt bộ lông rực rỡ, đến phát kia.
cùng cũngleech_txt_ngu hiểu tại sao nó lại học được câu hầm chim rồi.
bảo bối mở đôi ngây thơ mịt, máivi_pham_ban_quyen tóc rối, ôm con thỏ nhỏ, trông vẻ ngơ đáng .
Tô Ý Thâm vốn có tình cảm sâu với Cẩmleech_txt_ngu Ngọc, nhìn thấy Bảo như thế này, anh lậpvi_pham_ban_quyen tức nhớ đến Tô Cẩm lúc còn .
Lòngvi_pham_ban_quyen anh mềmvi_pham_ban_quyen lại, vừa Túc Bảo vừa xoa đầu con bé: Bé con, chúng ta đến Kinh Đô rồi, giờ mình vềleech_txt_ngu nhé.
Túcleech_txt_ngu Bảo vẫn chưa hoàn hồn, ngác gật đầu.
Xe của nhà họ Tô đã đợi sẵn bên ngoài sân bay , bốn chiếc RollsRoyce bản kéo dài đỗ ngay ngắn bên lề đường, khiến người qua đường không khỏi ngoái nhìn.
Trời đất ơi, mau, mau chụp ảnh lại!
Dàn xe này đến đón ai mà phô thế không biết!
Mọi người đang bàn tán xôn xao thì thấy támleech_txt_ngu người đàn ông vóc dáng cao lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khí vũ hiên ngang bước ra, dẫn đầu là một cụ già.
Một người đàn ông trong số bế một gái, cô mặc chiếc váy công màu , tay ôm một con thỏ nhỏ.
Bên cạnh cô bé là một đàn ông khác, trên vai đậu một vẹtvi_pham_ban_quyen xanh.
Lúc con vẹt đang khích : Nghèo quá ha, Dạ Xoa xoa, Harryleech_txt_ngu Potter cưỡi chổi bay! Sorry !
Mọi người:
Cái khí chất này cóleech_txt_ngu chút không phù hợp cho nhỉ!
người đàn ông mặt tối , nhanh đưa bé con lênbot_an_cap xe, đoàn xe sang trọng dài dằng dặc chậm rãi rời khỏi sân bay.
Oa, đây là công chúa nhà tài phiệt nào thế này!
Ghen tị thật đấy, cùng là người mà người ta đầu thai khéo thế?
Có một người phụ nữ chắc là nổi tiếng trên mạng, vừa cầm điện thoại quay động nói: Mọibot_an_cap người ơi! Đúng là mở tầm mắt mà! Bốn chiếc RollsRoyce bản kéo dài! Mọi người có biết một chiếc này giáleech_txt_ngu bao nhiêu không? cũng phải tám triệu tệ! Đây là gia thế nào cơleech_txt_ngu chứ
Trong xe sang.
Túc áp mặtvi_pham_ban_quyen vàovi_pham_ban_quyen cửa kính, tò nhìn những tòa nhà cao tầng bên ngoài.
Ở thànhvi_pham_ban_quyen phố Nam, cha chỉ đưa con bé ngoài đúng lần.
Lúc đó con bé cũng thấy nhiều tòa nhà cao tầng, nhưng nào cao ngất ngưởng mắt.
Túc quay đầu, ghé sát vào Tô Thâm hỏi: nhỏ ơi, đây có phải làbot_an_cap lâu đài công chúa của mẹ ạ?
Sống mũi Tô Ý Thâm cay cay, anh gật đầu: , đây là lâu đài công chúa của mẹ Túc Bảo.
Hồi đó họ cũng từng muốn mua một hòn đảo để xây một tòa lâu cho em gáivi_pham_ban_quyen cưng của mình.
nữa rồi.

Tô Ý nhìn Túc Bảo, cảm thấy nỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau trong cũng vơi phần nào.
Xe nhanh về tới trang họ Tô.
Đây một trang nằm ở khu vực ven ngay trung thành , quanh non xanh nước biếc, vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yên tĩnh.
Túc Bảo dù hiểu chuyện đến đâu thì cũng chỉ là một đứa trẻ ba tuổi rưỡi, nhìn thấy viên trước , gương mặt nhắn rõ vẻ kinh ngạc.
Đây chính là nơi đãvi_pham_ban_quyen lớn lên sao?
Bãi cỏ lớn kia thật nhiều , nếu thậtbot_an_cap nhanh trên bãi cỏ, liệu có nhìn mẹ không?
Hai người hầu đứng hai bên trang viên, gươngbot_an_cap rạng rỡ nụ : Chào mừng tiểu tiểu thư về nhà!
gia tử và Tôleech_txt_ngu Nhất Trầnbot_an_cap đileech_txt_ngu phía trước, thấpvi_pham_ban_quyen giọng trò chuyện.
Túc Bảo sau này sẽ là con gái út của nhàbot_an_cap họvi_pham_ban_quyen Tô chúng ta, là tiểu kim chi diệp, mang họ Tô.
Nhất Trần gật đầu: Vâng.
tử trăn trở: Đặt tên là Tô gì thì hay nhỉ
Phải nhanh chóng đặt cho tiểubot_an_cap bảo bối một cái tên mới .
Trái ngược với sự đãi ngộ của Túc Bảo, nhà họ thê thảm không để đâu cho hết!
Nhà họ Lâm phá một cách để. công ty niêm khác sản, ông dù sao còn chút tiềnleech_txt_ngu lẻ để một nhà nhỏ hay gì đó.
Nhưng tiền của nhà họ Lâm bị cưỡng chế hành án, tất cả đều bị băng, cả nhà phải ra ngủ dưới gầm cầu.
Ngủvi_pham_ban_quyen gầm cầu đành, khôngvi_pham_ban_quyen hiểu sao cứ liên tục bị người ta đánh, không phải bị đivi_pham_ban_quyen cũng là bị cho mộtvi_pham_ban_quyen trận.
cùng, trông họ khác gì những kẻ mày, đi bộ ròng rã ba ngày ba đêm về quê cũ
Lâm Phong kéo theo thân hình trọng bị giày như vậy, người coi như mất nửa phần, thấy mình chỉ còn thoi thóp hơi tàn.
Về đến quê cũ, nhà thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rách nát xập xệ, trước đây không coi trọng nông thônbot_an_cap nên lườibot_an_cap sửa sang, giờ đây báo đổvi_pham_ban_quyen lên mình.
Lâm Phong thê thảm, càng nghĩ càngleech_txt_ngu hối hận, càng hối lại càng không cam tâm, lúc này hắn chẳng thể làm được gì nữa!
Từ Lâm tổng ngày nàobot_an_cap giờ thành tàn phế, sự chênh này quá khiến hắn gần như phát điên.
Anh Phong, dậybot_an_cap uống chút canh Mục Thấm Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bưng đến mộtvi_pham_ban_quyen bát canh trứng, ánh hơi loé lên.
Trong bát này, ả đã lén cho thêm một thìa thuốc chuột
Lâm Phong liếc bát canh trong vắt, bênleech_txt_ngu trên chỉ nổi thơ miếng trứng đáng , liền nổi trận lôi đình hấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổ bát canh.
Cái thứ rách nát gì thế nàyleech_txt_ngu! Cô tôivi_pham_ban_quyen uống thứ này à
Nói được nửa chừng thì chạm vết thương, đau răng mắt.
Mục Thấm đầu, tỏ vẻ đáng mà lau nước mắt.
Lâm lão phu nhân ởvi_pham_ban_quyen phòng khách gào : Mục Thấm Tâm, mày không mau đi nấu cơm đi! Định đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết đói hả!
Ánh mắt Mục Thấm Tâm trầm xuống, ả đâu đầy họ, vậy mà họ ả như bảo mẫu miễn !
Nhưng ả cũng chẳng còn cách nào khác!
Lúc lang thang dưới , ả đã lần tìm đại gã nhà giàu nào quyến rũ, không hiểu sao lần bị vợ người ta bắt quả tang, túm tóc đánh cho một trận tơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bời.
Mấtbot_an_cap công phục vụ giường dưới đất mà kết quả được xu nào, điều này khiến kẻ chỉ mỗi ngón nghề đó Mục Thấm Tâm vô cùng đau khổ.
Nếu không phải vì không còn để đi, ả đờibot_an_cap nào theo họ đến cái nơi khỉ hovi_pham_ban_quyen này
lúc này, Lâm lão phu đang lướt TikTok thì thấy một video
[Mọi người ơi! Đúng là mang tầm mắt ! Bốn chiếc RollsRoyce bản dài! Mọi người biết một xe này giá bao ? Ít nhất cũng phải tám triệu tệ!]
[Cũng không biết là tiểu công nào được đón về , ghenbot_an_cap tịleech_txt_ngu phát khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.]
videovi_pham_ban_quyen chính là cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Túc được bế !
Lâm phu nhân lập tức thấy ở lồng ngực, hơi thởvi_pham_ban_quyen không sao suốt được.
quắt! Mộtleech_txt_ngu mình nóvi_pham_ban_quyen đileech_txt_ngu hưởng phúc, lại quên mất ôngleech_txt_ngu bà nội mình! là loại sói trắng nuôi không cơm, thứ con cháu bất hiếu
lão phu nhân không nhịn được mà chửi rủa.
Mục Thấm Tâm trong bếp, lén mở điện thoại ra xemleech_txt_ngu.
Tám đàn khôi tuấn tú, khí chất ngời đều đeo khẩu trang cúi đầu, xung quanh có bảo mở .
Nổi bật nhấtbot_an_cap là Túc Bảo đang được bế trên tay, đúng là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Mục Thấm Tâm chằm chằm nhìn bốn chiếc xe sang đó, lòng càng thêm đố kỵ, uất ức.
Không ngờ ả tranh giành suốt hai năm, dùngbot_an_cap hết mọi thủ mới ngồi lên được cái Lâm phu , vậy mà giờ lại rơileech_txt_ngu vào kết cục thế .
Mà người phụ nữ mà từng nghĩ là kẻ đángleech_txt_ngu kia, hóa lại thiên kim nhà họ Tô!
Sớm biết thế này, ả thà giả làm bạn củabot_an_cap Tô Cẩm Ngọc còn hơn
Thấm Tâm càng nghĩ càng hối hận, càng nghĩ càng thấybot_an_cap không cam tâm, ả không muốn Túc Bảo sốngbot_an_cap tốt!
Ả rút thoại ra, ngón tay như muốn đâm thủng hình:
[Tiểu thiên kim nhà họ Tô tâm ác, đố mà đẩy mẹ kế dẫn đến sảy thai!]
[Mẹ hai lần đại thọ mới giữ mạng, kẻ thủ ác ngồi chiếc rầm rộ về Đô.]
Thấm cũng không dám tung tin cho cácbot_an_cap đơn vị thông lớn, chỉ chia sẻ vào các nhóm hóng biến, buôn chuyện, định bụng sẽ dùng một truyền mười, mười truyền trămleech_txt_ngu
Vừa đăng xong tin đồn, bỗng nhiên nghe thấy ngoài người nói Cảnh sát đến rồi, sợ tới run tay, điện bộp xuống đất!
Lâm lão phu nhânleech_txt_ngu lao vào bếp, hớt hải nói: Mau, cảnh sát đến rồi, mau đưa thằng Phong đivi_pham_ban_quyen!
Mục Thấm Tâm bị đẩy vào phòng Lâm . Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phong sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, thấy Mục Tâm chậm chạp liền tát cái vào mặt , gầm lên: đỡ tao đi!
Mục Thấm Tâm nén , dìu Lâm Phong chạy trốn cửa sau , dưới chân dẫmleech_txt_ngu phải bùn , phân bò các thứ cũng màngbot_an_cap , trông vô cùng nhếch nhác!
Hai người trốn trong lúa, nghe nói họ Lâm đã bị phong tỏa lại chạy lên , trời tối mịt cũng không dám quay về.
Trên núi vô cùng lạnh, cả hai cầm cập
Phong nhìn Mục Thấm Tâm bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh, cảm thán: Vẫn là em tốt nhất, không bỏ mặcbot_an_cap anh lúc hoạn nạn.
Mục Thấm Tâm mỉm cười dịu .
Hừ không phải vì ả trọng tình trọng nghĩa, ả là đang tính đường lui mình này thôi.
Ả đã từng kết hôn, sau này muốn gả vào hào môn lần nữa, ả phải có điểm đó hơn người.
Ví dụ như phẩm chất đẹp trọng tình trọng nghĩa, ngay cả khi cũ phá sản cũngbot_an_cap không rời không bỏ chính là thứ đáng ả dàyvi_pham_ban_quyen công xây dựng
Đây mới chính thực khiến ả rời bỏ Lâm Phongleech_txt_ngu!
Một người phụ nữ trọng tình trọng nghĩa nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại bị chồng ngược đãi, như vậy có thể khơi dậy lòng trắc ẩn và sự thương hại của những người ông khác
Trang viên của nhà họ Tô rộng tám ngàn mét vuông, là một trong những khu có quy mô lớn nhất.
Tám người con trai nhà họ Tôbot_an_cap có sự nghiệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net riêng, lại không chia sản. So với nhiều gia đình hào thượng lưu , nhà họ Tô được coi một trường hợp đặc biệt đoàn kết.
Trướcleech_txt_ngu đây, nhà họ Tô tràn ngập khí vui vẻ, hòa thuận, kể Tô Cẩm Ngọc mất tích, cả trang viên đều chìm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một không khí u uấtleech_txt_ngu khó .
Tô Nhất Trần lao đầu vào côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc, hiếm khi về nhà. anh em khác cũng bận rộn vớibot_an_cap việc . Tô gia ban ngàyvi_pham_ban_quyen đến viện dưỡng lão bầu bạn với Tô lão phuvi_pham_ban_quyen nhân, tối muộn mới trở về.
Hôm nay là lần duy nhất trong mấy năm qua, dịp lễ Tết, cả tám anh em đều có mặt đầy đủ.
người cậu dẫn Túc Bảo đi tham quan khắp nơi, nhưng bị Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia quát ngăn lại.
Túc vừa mới ra viện, sao có thể đi lung được? Phải để vi_pham_ban_quyen ngơi cho tốt.
Các cậu đành phảibot_an_cap bỏ cuộc, lại muốn đưa Túc Bảo đi xem phòng của con bé.
Lão tử lườm một cái: cả tụ tập ở đây làm gì? đi đón mẹ về đi, bảo bà ấy là Túc Bảo về rồi
phu nhân chuyện convi_pham_ban_quyen mất tích mà tinh thần suy sụp, bà cố dọn đến viện dưỡng lão, khôngvi_pham_ban_quyen chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở . Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm nay bà còn đổ liệt giường, làm việc gìleech_txt_ngu cũng không tâm trạng, ngày gầy yếu xanh xao.
Cuối cùng, Tô lão gia tử hớnvi_pham_ban_quyen hở dắt Túc Bảo bé: Đến đây, Bảo, ông ngoại con đi xem phòng.
Cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em nhà họ Tô:
Trên lầu.
Túc Bảo, đây làleech_txt_ngu phòng của con, con có thích không? Tô lão gia tử Túc Bảo bước vào phòng.
Căn được trang trí với tông màu trắng hồng chủ đạo mộng mà các bé gái yêu thích nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chiếc giường được kế theo hình dáng tòa lâu đài nhỏ, có một cầu thang ngắnvi_pham_ban_quyen dẫn lên đỉnh lâu đài, thực hiện công chúa của trẻ nhỏ. Bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh đài có một chiếc cầu trượt, phía là bộ sofa nhỏ cùng một chiếc bàn trang điểm không quá cao cực kỳ rộng.
Trên bàn trang đặt mấy hàng giá để đồ trang sức, đủ loại nơ bướm, dây buộcbot_an_cap tóc, kẹp không thiếu thứ gì.
Túc chưa từng thấy căn phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net côngleech_txt_ngu nào thế , con bé ngẩng đầu nghiêm : Ông ngoại, đây thật sự phòng của con sao?
Khi ở nhà , phòng vi_pham_ban_quyen ở chỉ lớn đúng chiếc giường trước mắt này thôi. Bà nội nói không được cho con bé ở quá tốt, vì cái vận đen của con bé sẽ làm ảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hưởng đến phong thủy của cả nhà.
Tô lão tử mỗi lần nghe Túc Bảo gọi một tiếng ngoại là tâm trạng lại tốt thêm một chút, ông cười nói: nhiên rồi.
Mặc dù căn phòng công chúa này phảileech_txt_ngu là căn lớn nhất, nhưng cũngleech_txt_ngu không hề kém cạnh.
Con không? Tô Ý Thâm đứng bên cạnh hỏi.
Bảo gật đầu thật mạnh, ngoãn đáp: Con cảm ơn ông ngoại, cảm cậu út.
vi_pham_ban_quyen lão gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử nhìn Túc Bảo, thầm thở dài một tiếng. con vẫn còn có chút dặt, giống như một con thú nhỏ vừa bước môi lạ lẫm, đang trọng để tồn tại. Bao giờ mới có thể thấy con bé tự nhiên nũng nịu bọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ đây?
Tô Ý Thâm xoa đầu con : Không cần ơn đâu, Túc Bảo. Lát nữa các anh chị đi học về chơi với con nhé, không?
Túc Bảo thắc mắc: Anh chị ạ?
Tô Ýbot_an_cap Thâm giải thích: Có ba người anh và người chị, là của cậu cả và cậu haivi_pham_ban_quyen.
Nhà họ Tô chỉ có con cảvi_pham_ban_quyen Tô Nhất Trần và con thứ haileech_txt_ngu Tô Tử Lâm đã kết hôn. Tô Nhất hai người con trai, cậu lớp ba, một cậu học một. Tô Tử Lâm có một trai một gái, cậu con học hai, còn bé thì đang lớp trường mầm nầm.
Tô Ý Thâm nghĩ rằng, trẻ con với nhau chắc chắn sẽ chơi được. Túc Bảo nhà họ Lâm quá đơn, bạn của con bé chỉ có vẹt con, con bé rất có bạn lứa tuổi để cùng lớn lên.
Bảo hiểu chuyện gật đầu, tuy không nói gì nhiều nhưng sâu đáy mắt lẽ dâng lên một tia mong đợi. Con bé chưa bao giờ có bạn bè, bố và dì không cho con bé chạy ra ngoài , ông bà nội cũng chẳng thích dắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con bé đi dạo. Có một con bé đứng nhìn quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng rào, những đeo cặp sách tan về, họ nắm tay nhau, chạy vừa cười nói vui vẻ, con bé đã vô cùng ngưỡng mộ
Bảo bỗngleech_txt_ngu ngẩng lên hỏi: Cậu út, cậu có cho Túc Bảo giấy và bút vẽ không ạ?
Con bé muốn tặng quà các anh !
Thoáng cái đã đến buổi chiều.
Bên ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trang viên nhà có một chiếc xe dừng . Một người phụ nữ ăn mặc thanh lịchvi_pham_ban_quyen, độibot_an_cap chiếc kiểu quý tộc dắt một bé gái xuống xe.
Bé gái mặc chiếc váy xòe Lolita, tay ôm hai con búp bê tinh xảo, đầu thắt chiếc nơ tông màu với váy, trông vô cùng xinh xắn và đáng yêu.
Người phụ nữ dặn dò: Hàm Hàm, lát nữa gặp em, con phải con bê cho em, biếtbot_an_cap chưa?
Hàm Hàm bĩu môi không nào.
Người phụ nữ nhíu : Chẳng phải vừa nãy đã đồng ý sao? Con một con, em một con, không đượcvi_pham_ban_quyen dở chứng!
Hàmleech_txt_ngu Hàm nghe vậy tức nổi giận: Con không! Con muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả hai!
Nói xong, con bé không thèm quay đầu mà chạy thẳng vào trang viên. Em gái chứ, bé mới không thèm cho! Tất đồ chơi đều phải củaleech_txt_ngu con bé!
Người phụ nữ thởbot_an_cap dài bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực, thể làm gì được con bé, đành quay sang nói với cậu con trai lề phía sauleech_txt_ngu: Tô Tử , con nhanh chân , em gái đang đợi ở nhà rồi.
Nào ngờ Tôleech_txt_ngu Tử Tích cũng môi nói: Con khôngleech_txt_ngu cần em gái.
Cậu đã có em gái rất phiền phức rồi, hở đồ, ném đồ của cậu, bố mẹ mà đạo lý là nó lại nhè. Tử Tích chẳng muốn có thêm một đứa em gái nào nữa! xong cậu cũng chạy biến đi.
Hàm chạyvi_pham_ban_quyen về phòng mình, đóng sầm cửa lại. Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chiếc đồng hồ định vị trẻ em của con bé , trên màn hình hiện hai chữ Bà ngoại.
Alo? Bà ạ. Giọng Hàm vẫn còn bực bội.
Đầu dây kia, ngoại hỏi: Ai chọc ghẹo công chúa nhỏ của bà thế, nghe vẻ không vui vậy?
Hàm Hàm phụngleech_txt_ngu : Mẹ bảo conbot_an_cap gái con bê, không !
Ở đầu kia, một bà với mái tóc búi kiểu quý bà sang trọng đảoleech_txt_ngu mắt một vòng, : Là đứa em gái mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến của cháu đấybot_an_cap à?
Chuyệnbot_an_cap Túc bị bố ruột bạo hành, Tô lão gia tử cùng mấy anhvi_pham_ban_quyen nhà họ điên cuồng chạy đến Nam Thành chuyện đã đến tai bọn họ từ lâu.
Hàm gật đầu: Vâng ạ!
nhìnleech_txt_ngu hai convi_pham_ban_quyen búp bê trong tay, yêu không rời . Con bé biết là phải cho em, nhưng con bé thích cả hai, dưng con bé khôngvi_pham_ban_quyen muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho nữa.
Lại nghe thấy bà ngoại nói qua điện : Hàm à, trong nhà có thêm gái mới, cháu sẽ không còn là côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúa duy nhất nữa đâu. Ông nội, bác cả và các chú sauvi_pham_ban_quyen này sẽ không còn thương nhất .
Hàm Hàmleech_txt_ngu nhỏ, lập tức phảnleech_txt_ngu bác: Bà nói dối!
Bà ngoại sao lại nói dối cháu chứ? Trước đây trong chỉ có một mình cháu con gái, giờ lại thêm một nữa. Cháubot_an_cap xem, chẳng phải bây giờ họ bắt cháu phải đem búp cho nó rồi đó sao? Họ đều yêu emleech_txt_ngu gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ cháu đâu!
vừa tức vừa , khóc lóc cúp . lấy con búp bê mạnh xuống , giẫm đạp loạn .
Không cho, nhất định khôngvi_pham_ban_quyen cho! Thà làmleech_txt_ngu hỏng búp bênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ bé cũng khôngleech_txt_ngu em !
Ngoài cửa, Túc Bảo lấy hết can đảm, gõ cửa phòng Hàm Hàm. Hóa ra nãy giờ con bé đã chờ rất lâu, cuối cùng đợi được chị về, nhưng chị vừa về chạy biến vào phòng. Túc Bảo tặng quà của mình cho chị, đó là bức tranh vẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trên đó cầu vồng rực rỡ và bạn đang nắm tay nhau cùng chơi đùa.
Chị ? Túc Bảo ngập ngừng một .
Hàm Hàm đột ngột mở toang cửa, ném mạnh con búp bê đã bị hỏng vào người Túc Bảo: Mày cútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi! Đồ đáng ghét!
Bàn tay bé của Túc Bảo cứng đờ, đáy mắt thoáng qua tia tốibot_an_cap.
Túc Bảo lẽ lại bức tranh trongvi_pham_ban_quyen tay.
bot_an_cap gia tử kìm nén giận, giáo huấn: Hàm Hàm, em gái tặng cho cháu là muốn làm với cháu, cháu đẩy người sai .
Ông nhìn con búp bê bị dưới đất, khỏi cau mày.
Đứa con gái của Nhị này đặc biệt nhõng nhẽo, mỗi lần chỉ cần nói nặng lời một chút là lại khóc lóc om sòm.
Quả nhiên, nước mắt của Hàm Hàmbot_an_cap tức tuôn rơi, con bé giậm chân gào lớn: Cháu không muốn!
Túc Bảo lấy hết can đảm, đưa bức cho Hàmbot_an_cap Hàm: Chị đừng khóc, đây là quà Túc Bảo tặng chịvi_pham_ban_quyen
Hàm Hàm bức tranh trong tay con béleech_txt_ngu, đẩy mạnh một cái: Ai thèm cáibot_an_cap thứ rác này mày, cút đi!
Vi Uyển, của Tô Tử Lâm, nghe thấy động đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lênbot_an_cap, vội vàng nói: Hàm , không phát cáu vậy!
Nói xong, cô lại quay sang Tô lão gia tử: Ba, Hàm Hàm còn
Tô lão gia tử khiển trách: nhỏ thì mới phải dạy, đề này ba đã nói không chỉ một lần rồi, các con dạy bảo đứa trẻ kiểu gì vậy? Nhỏ tuổi mà đã ngang ngượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này, lên làm sao tồn tại được ngoàivi_pham_ban_quyen hội?
Vi đầu: Con biết rồi thưa ba.
lão gia tử giận dắtvi_pham_ban_quyen Túc Bảo rời đi.
Hàm Hàm ông nội không thèm quan tâm mà bỏ đi thẳng, càng khóc dữ dộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn, con bé chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào rồi vỡ hết đạc trên bàn.
Trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vi Uyển cảm rất khó chịu, cô lão gia tử nói quá nặng lời.
Con của cô thì cô tự biết dạy, khác vào cái gì mà chỉ năm ngón? Cho dùleech_txt_ngu đó ông nội của đứa trẻ cũng không !
Dù Tô lão gia tử và Lão Phu Nhân đã đủ tốt, rất tôn trọng cô, gầnvi_pham_ban_quyen như không thiệp vào riêng của đình cô. Thế nhưng bình cũng thảo với họ mà, nào là trà nước, nào là lễ tết dồn sức mua , chắcvi_pham_ban_quyen chẳng có người con dâu nào tốt cô đâubot_an_cap nhỉ?
chỉ kiên trong vấn đề con, quan con trai , con nuôi sang của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì có gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sai chứ?
Hàmbot_an_cap Hàmleech_txt_ngu thiên kim Tô gia, sau này dù khôngleech_txt_ngu cần làm lụng cũng có sống rất tốt, sao bé tí thế này đã phải nghĩ đến việc tồn tại xã hội? điều kiện thì sống vui vẻ một chút lẽ sao?
Vi Uyển bước phòng, dùng giọng ngào dỗ dành Hàm Hàm: Được rồi, Hàm Hàm bảo bối , đừng khócvi_pham_ban_quyen nữa
Hàm Hàm càng khóc hăng hơn: Không! Con khóc !
Vileech_txt_ngu Uyển: được được
bot_an_cap lão gia tử đưa Túc Bảo trở về phòngbot_an_cap của mình. Con vẹt thấy Túc quay về, vỗ tới lại dâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xích chân giữ lại.
Bảo an ủi: Tiểu Ngũ ngoan nhé, đợi cậu làmbot_an_cap xong phòng cho mày, sẽ thả màybot_an_cap ra.
Vì phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Túc Bảo được bài từ lúc con còn nằm viện, các cậu đều không biết nó còn có một vẹt. Với những căn phòng không được thiết kế đặc biệt, có rất nhiều thứ có thể gây nguy hiểm cho vẹt. hạn như Tiểu Ngũ đã quen sống ở ngoài trời, nếu thả rông nhà nó sẽ vào kính. Vì vậy, tạm thời Tiểu Ngũ phải xích trong phòng , đợi nó thích nghinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi mới ra.
Tô lão gia tử nhìn nhóc thấp giọng an con vẹt, lòng đau xót khôn . Đứa trẻ này chắn đang buồn lắm.
Túcleech_txt_ngu Bảobot_an_cap, chị cháu bình thường vẫn vậy, tình không được tốt lắm, cháu nhé
ngờ Túc Bảo lại mỉm cười: Không sao đâu ngoại.
biểu cảm phức tạp Tô lão gia , Túc lại còn an ủi ông: sựleech_txt_ngu không sao đâu ngoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Túc Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngleech_txt_ngu không thích đem đồ mình cho người .
Túc Bảo khôngvi_pham_ban_quyen hiểu tại sao người lớn cứ bắt trẻ con nhường nhịn, có người lớn như vậy là lịch sự, nhưng con bọn nó không thế. Đồ của mình chính là của mình mà, tại saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải vì tỏ ra lịch sựleech_txt_ngu mà đem thứ mình thích cho người khác chứ?
Tô lão gia tử ngẩn . Túc Bảo nhỏ này màleech_txt_ngu dường như chuyện gì bé cũng
Tô lão gia tử càng thêm xót xa, ông dịu dàngleech_txt_ngu xoa đầu con bé rồi hỏi: Túc Bảoleech_txt_ngu, tranh này đều là sao?
đến tranh, gương mặt nhỏ nhắn của Túc Bảo lập trở nên chú, con bé gật đầu: Vâng ạ, Túc Bảo thích vẽ tranh lắm, trước đây ở nhà ba, Túc Bảo đã vẽ rấtbot_an_cap nhiều tranh.
Nhưng rất nhiều bức đã bị dì xé mất, còn một số bức con bé giấu trong sách, lúc đi vội quá nên quênvi_pham_ban_quyen mang theo
Tô lão gia tử chỉ một tranh: Đây làleech_txt_ngu?
Túc Bảo thân thành một thuyết minh viên nhỏ, vui giới thiệu: Đây hai bạn nhỏ đang chơi trong diệu ạ.
Ngoại nhìn xem, ở có một nhành hoa leo ! Đây lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng cổ mà Nàng Xuân đã làm đấy.
Bác Đá lúc từ trên núi xuống bị vỡ làm đôi rồi, nhưng ở khe nứt lại ra cỏ may mắn, vậy là trở May Mắn rồi !
Hoa này xem, cô ấy đang ngẩng cao cằm và : ‘Hừ, bạn đều đẹp bằng tôi đâu’. Côleech_txt_ngu là một cô rất kiêu ngạo đấy ạ!
Theo lời giới thiệubot_an_cap của Túc , Tiểu Ngũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng lặng hẳn đivi_pham_ban_quyen, thoảng lại nghiêng đầu bức tranh của Túc Bảovi_pham_ban_quyen.
lão gia tử kinh ngạc nhận ra mình như đang lạc vào giới hoạtleech_txt_ngu hình của Miyazaki. Tranh của Bảo có màu sắc rực , một đóa , một tảng đávi_pham_ban_quyen đều sinh mệnh riêng. Càng ngắm, lòng người tavi_pham_ban_quyen càng trở nên bình , ấm áp đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữa lành
không nhịn được màvi_pham_ban_quyen chụp hết những này của Túc Bảo, suy một chút rồi gửi một người bạn cũ. Người bạn đó là nhân vậtleech_txt_ngu cỡ trong giới hộivi_pham_ban_quyen họa, Tô lão gia tử nghĩ Túc Bảovi_pham_ban_quyen thích vẽ tranh, xem thửvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu thể lọt vào xanhbot_an_cap phương để họ con bé làm tiểu đệ tử hay không.
Khi hai ông cháu đang say sưa ngắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tranh thì dưới lầu có tiếng động, làm đi lên báo: Thưa lão tiên sinh, lão phu đã về rồi ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tô lão gia tử dắt Bảo nóileech_txt_ngu: Đi thôi, bà ngoại về rồi.
Dưới lầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tô Tử Lâm đang đẩy xe lăn, Tô Lão Phu Nhân ngồi trên đó run giọng hỏivi_pham_ban_quyen: Túc Bảo rồi
vừa dứt lời thì ngước lênvi_pham_ban_quyen, thấy một bé con xắn như tạc từ phấn quế được lãobot_an_cap gia tử từ trên lầu đi .
Phu tức như bị ai cổ họng, không thể phát ra thanh nào, mắt đẫm lệ, không cầm lòng được màvi_pham_ban_quyen khóc không thành .
Đây chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con của Nhi Trông y hệt Ngọc Nhi lúc còn nhỏ
Ngọc Nhi bà thì mãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãi không trở về được nữavi_pham_ban_quyen.
Bảoleech_txt_ngu Tô Lão Phu nghẹn ngào.
Bảo buông tay Tôvi_pham_ban_quyen lão giavi_pham_ban_quyen , chạyvi_pham_ban_quyen đến trước mặt bà ngoại gọi lớn: Bà !
Con bé hơi do dự chút, rồi đưa tay nhỏ ra, kiên định nắm bà ngoại. Túc Bảo đã hứa với mẹ rồi, hứa với mẹ sẽ chăm sóc cho bà ngoại, hiếu thảo với bà ngoại. nên con bé nhất định sẽ tốt!
Nghe tiếng gọi bà ngoại ấy, Tô Lão Phu Nhân khóc nấc lên rồi ômleech_txt_ngu chặt Túc Bảo vào lòng!
Túc Bảo, Túc Bảo bé nhỏ của bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoại!
Người khóc rất dữ dộivi_pham_ban_quyen, Túc không biết làm sao để an ủi bà, chỉ đành đưa tay nhẹ nhàng vỗbot_an_cap về lưngbot_an_cap Phu :
Khôngvi_pham_ban_quyen khóc không khóc, ngoan, không khóc nhé!
lầu.
Vi Uyển dỗ đủ đường mới dỗ được Hàm Hàm ra khỏi phòng, thì lại vừa vặn chứng kiến cảnh Tô Lão Nhân và Túc Bảo đang ôm nhau dưới lầu.
Tô lão gia tử thấp giọng nói: Được rồivi_pham_ban_quyen được , đừng khóc nữa, Tô Tử Lâmbot_an_cap thì im lặng bận rộnleech_txt_ngu đôn chạy đáo, lúc thì lấy giấy, lúc thì bưng .
Hàm Hàm con búp bê, lại thấy tức giận. Tại sao nội của bé lại biến thành bà ngoại của cái đứa đáng ghét kia chứ? Đứa đáng ghét đó cướp đồ chơi của bé, giờ còn cướp cả ông nội của bé nữa!
Hàm Hàm phátleech_txt_ngu cáu, quay đầu chạyvi_pham_ban_quyen ngược lên lầu, kết quả lúc đi ngang qua phòngleech_txt_ngu Bảo thì nghe tiếng quác quác.
Nghèo ha ha, Dạ xoa! Harry Potternội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chổi quác quác quác!
Hàm Hàm nhất thời bị thuleech_txt_ngu hút sự ý, đẩy thẳng cửa phòng Túc Bảo ra, rồi nhìn thấy một con chim xanh mướt đang đứng trên giá. Đôi mắt con bé sáng lên, lập tứcbot_an_cap chạy thẳng vào !
Vi Uyển thấy Hàm vào Túc Bảo, theo, thấp giọng dỗ dành:
Cục cưng ra đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đâyvi_pham_ban_quyen là phòng củaleech_txt_ngu em gái
Tiểu Ngũ thấy Hàm tới thì kinh hãi vỗ cánh: Quác quác! Đứa trẻ đến rồi! Cứu ! Cứu !
Vi Uyển thấy vậy khỏi nhíu mày.
Conleech_txt_ngu vẹt này bình thường được dạy dỗ thế nào vậy? Sao nó có thể nóileech_txt_ngu Hàm Hàm là đứa trẻ hư ngay trước mặt ?
Thật chẳngleech_txt_ngu có chút dưỡng !
Uyểnleech_txt_ngu kéobot_an_cap tay Hàm Hàm: Chúng ta mau thôi, bà nội đang ở đó.
Hàm Hàm vùng khỏi tay Vi Uyển, bướng nói: Con không! muốn con vẹt này!
Vi Uyển không làm gì được con gái, chỉ đành dùng lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngon ngọt khuyên : Đây là vẹt của em , nếu Hàm thì nữa mẹ đi mua con một con khác.
Hàm Hàm giậm chân làm mình làm mẩy: Không! đâu! Con muốn con này thôi!
Con bé vừa nói vừa trèo lên ghế, giơ tay bắt Tiểu Ngũ.
sợvi_pham_ban_quyen hãi mạng vỗ cánh muốn bay đi, nhưng lại con bé nắm lấy xích chân kéo lại, rồi túm chặt lấy cổ.
Ánh Hàm Hàm tràn đầy vẻ phấn khích, sau khi bắt được Tiểu Ngũ liền ôm chặt vào lòng, ra lệnh: Không được động đậy! Còn nữa tin đánh chết !
Tiểu Ngũ rất sợ ngườibot_an_cap , hai ngày nay khó khăn lắmvi_pham_ban_quyen chấp nhận mấy người của Túc Bảo, giờ đây đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh chỉ toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là sự kinh .
Nó gào rách cả họng: Cứu mạng! Cứu mạng! Nấu chim !
lầu, Túc nhiên dậy khỏi lòng Tô Lão Phu , mọi người lúc này vừa vặn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết trên tầng.
Túc không nói hai lời, chạy lầu. Tô lão gia tử phản ứng lại, giận dữbot_an_cap quát Tô Tử Lâm: Lại là , đã bảo anh dành thêmvi_pham_ban_quyen tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà giáo dục con cái, bình thường anh làm cái gì ?
Tô Tử Lâm vốn lầm ít nói, lúc này đỏ bừng mặt, không thốt ra được nửa lời, người cũng vã đi lên lầu.
Hàm tốn bao công không ngự con vẹt, nó cứ vùng vẫy liên hồi, móng vuốt còn cào xước cả cánh tay con bé.
Nổi giận, convi_pham_ban_quyen bé túm lấy con vẹtvi_pham_ban_quyen đập mạnh xuốngvi_pham_ban_quyen bànbot_an_cap, mắng: mày không nghe lời này! Đánh mày! Đánh mày!
Con kêu lên thảm thiết.
Túc Bảovi_pham_ban_quyen vừa vào đếnvi_pham_ban_quyen nơi đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy này, khuôn mặt nhỏ nhắn lậpvi_pham_ban_quyen đỏ bừng giận , như một con thú nhỏ bị chọc giận, con bé lao vút !
bé tức giận nói: Tại sao chị lại đánh Tiểu Ngũ! Không được đánh Tiểu Ngũ!
Hàm Hàm vốn mắc bệnh công chúa, lớn chưa từng có aibot_an_cap nói với bé điều vi_pham_ban_quyen không được.
Thấy Túc Bảoleech_txt_ngu qua tranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẹt, con bé cảmleech_txt_ngu thấy đồ của mình bị cướp mất, liền đẩy mạnh một cái, hét lớn: !
Con vẹt bị con bóp cổ nắm trong tay, lưỡi đã thè cả ra .
Túc Bảo thực sự giậnleech_txt_ngu rồi!
Con bé bất ngờ chộp lấy Hàm Hàm, bộp một tiếng con bé đất, giơ nắm đấm lên nện túi bụi!
đấm nhỏ ấy chẳng gì, đánh rồi trúng mắt, Túc ra loạn xạ khiến Hàm Hàm đau đớn gào khóc thảm thiết.
đã sớm khỏi tay Hàm Hàm, hãi loạn xạ, chim bay khắp .
Hàm tuổi Túc Bảo, nhưng không hiểu sao lại đánhleech_txt_ngu không lại, thời khóc lócvi_pham_ban_quyen om sòm
Mọi người kinh hãi, không ai ngờ Túc Bảo vốn ngoan ngoãn lại đột ngột nổi vậy, vội vàng xông vào ngăn.
Đừng đánh nữa, nữa
Khó khăn kéo được hai đứa trẻ ra, Bảo còn bồi cho Hàm Hàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một .
Tiếng khóc chói tai của Hàm Hàm như lật tung nóc nhà!
leech_txt_ngu Tử Tích cùng Hà Văn, Tô Hà Vấn vừa mới vềbot_an_cap đến , ba cậu chưa bao giờ tượng này, đều đứng ngây .
Vi Uyển vừa cuống vừa giận, mắng nhiếc: Sao con thể đánh người chứ? Con không muốn cho chị vẹt thì có nói mà, sao lại phải đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người!
Cô ta vộileech_txt_ngu vàng bế Hàm Hàm lênleech_txt_ngu, xa .
Đôi mắt Túc Bảo ngân ngấn nước, nhỏ mím , bướng bỉnh nắm chặtbot_an_cap nắm đấmleech_txt_ngu nói: Là chị đánh con trước!
Uyển tức giận: Chị đánh conleech_txt_ngu thì con có đánh lại sao? Trẻ phải biết khiêm nhường , không biết à!
Đủ !
Tiếng quát vi_pham_ban_quyen gia tử cắt ngang lời Vi .
Cô dạy người khác thì biết bảo người ta khiêm nhường lễ độ, vậy cô nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại Hàm Hàm xem, nó có biết khiêm nhường lễ độ ? Hôm là nó cướp của Túc Bảo trước, đánh trước, vậyleech_txt_ngu mà cô lại là người tiên trích Túc Bảo?
Vi Uyển khựng lại, dù không nói gì nhưng trong lòng đầy ấm .
, đúng ta có hơi nóngbot_an_cap .
Nhưng cưng Hàm Hàm của cô ta từ nhỏ đến lớn chưa từng bị ai đánh, cô ta còn chẳng nỡ nặng lời một câu, giờ lại bị đếnbot_an_cap nông nỗi này, hỏi người làm mẹ nào có thể lòngbot_an_cap?
Hơn , đánh người vốn dĩ là sai, Hàm Hàm chỉ đẩy con bé một cái, đâu có tính là đánh , Túc Bảo rõ là đang kiếm cớ!
Uyển nhìn sang Phu Nhân, rồi cuống cuồng đẩy xe tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm Túc Bảo, chẳng thèm để ý gì đến Hàm.
ta thấy chạnh lòng, Hàm Hàm cũng cháu nội của bà , tại bà không an ủileech_txt_ngu Hàm ngay lúc đó, con bé chắc hẳn phải buồn lắm?
Vi Uyển xót xa ôm chặt lấy Hàm Hàm: Hàm Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , mẹ .
Cô ta ôm Hàm Hàm hầm hầm bỏ , Tô gia tử đến nổ đom đóm mắt, quát tháo: còn không nói được cô ta nữa rồi đúng ? Chẳng lẽ ta không nhận thức được vấn đềbot_an_cap à?
Tô Tử nhịn mãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới thốt một câu: Ba đừng giận, Vi Uyển vốn khá nhạy cảm con cái
Không nói thì thôi, nóivi_pham_ban_quyen ra Tô lão tử càng , lúc không phải lúc để trút giận, ông vội vàng tiến xem xét Túc Bảo.
Túc Bảo, con có sao không?
Túc Bảoleech_txt_ngu ôm Tiểu Ngũ lắc đầu, nhưng trong cuộc rơi lệ, không nói lời nào.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lão Phu Nhân xót xa đến ứa nước mắt, vừa ôm lấy vừa về: Không khóc, Túcbot_an_cap Bảo của chúng không khóc
Túc Bảo mếu máo, nức nở nói: Là chịbot_an_cap Hàm đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Ngũ trước
Con không muốn khiêm nhường lễ độ, con cũng là trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con, dựavi_pham_ban_quyen vào cái gì chị có thể đánh người, còn bắt phải nhường nhịn.
Cô bé cảm thấy vô cùng ức, trước đánh bị mắng con bé cũng không khóc, bây giờ được Tô Lão Nhân ôm ấpleech_txt_ngu, được Tô lão gia tử an ủi, không sao những giọt nước mắt cứ ra không được.
Bảo đột nhiên òaleech_txt_ngu lên khóc nứcvi_pham_ban_quyen nở, như muốn trút hết mọi tủi hờn bao nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua, khóc nghe xé lòng.
nhóc tì đang ghé mắt nhìn ở cửa lập tức thu mình lại, lặng lẽ chạy về phòng mình.
Quảbot_an_cap nhiên, mấy đứa gáivi_pham_ban_quyen đều chúa hay khóc, phiền chết đi .
Họ mới không thèm một đứa em gái như thế này!
phòng Hàm Hàm, Vi Uyển thấy tay con gái rượu bị cào xước thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửa giận bừng bừng.
Lúc Tô Tử Lâm lại , buông một câu: làm sao vậy? Còn không đi xin lỗi Túc Bảo!
Vi Uyển lập tức tung, ném chiếc khăn ướt xuống , giận : Tô Tử , có ai cha như anh ? Bây giờ là Hàm Hàm nhà mìnhbot_an_cap bị bắt nạt! Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Hàm Hàm xem, mắt sưng rồi! Trên tay còn đầy máu đây này!
cười lạnh: Nó không đi cướp đồ của người khác thì ta có nó khôngvi_pham_ban_quyen?
Hàm nghe vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng khóc dữ dội hơn.
Tô Tử Lâm vốn lầm , tiếng ấy phiền lòng, quay người bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Từ trước đến nay, tình cảm giữa Tôvi_pham_ban_quyen Tử Lâm và Vi Uyển vốn không tốt, nămleech_txt_ngu đó sau mộtleech_txt_ngu sự cố ngoài ý muốn dẫn đến Vi Uyển mang , dù leech_txt_ngu tình cảm với cô ta nhưng anh vẫn chịu trách .
Chỉ khi Hàm Hàm ra đời, Tử biết chuyện năm là do một Vi kế, lúc đó anh đã đề nghị hôn nhưng Vi không chịubot_an_cap.
Mẹ của Vi Uyển luôn do hai đứa trẻ để khuyên anh đừng ly hôn, lúc đó lại đúng vào thời điểm Tô Cẩm Ngọc tích, người họ Tô đang kiệt sức tìm kiếm Tô Cẩm Ngọc, nên chuyện này cứ thế bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gác lại.
Lúc này chỉbot_an_cap cảm thấy vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng đau lòng, cô tavi_pham_ban_quyen đã làm sai chuyện gì chứ? Xót thương con mình, bảo vệ lẽ nào leech_txt_ngu sai sao?
Trong Túc , Ngũ rúc vào lòng Túc Bảo, còn Túc Bảo thì rúc vào lòng Tô Lão Phu Nhân.
Con vẹt vừa mới đến nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở mới đã suýt bị bóp chết nênleech_txt_ngu có chút ứng động, Túc Bảo cũng buồn bản đã không bảo vệ cho Tiểu Ngũbot_an_cap.
Thấy Túc dần bình lại, Tô Lão Phu Nhân nói: thấy đỡ hơn con? Chuyện này đúng là chị Hàm Hàmbot_an_cap sai, Túc Bảo vậy là không sai chút nào.
Tô lãovi_pham_ban_quyen gia tử tiếpbot_an_cap lời: Đúng thế! Túc Bảo rất , là một đứa trẻ vô cùng hiểu chuyện ngoan ngoãnvi_pham_ban_quyen.
Tô Lão Phu Nhân bồi thêm một câu: Túc Bảobot_an_cap là cục cưng ngoan nhất của bà ngoại!
Hai ôngvi_pham_ban_quyen bà cứleech_txt_ngu đang chạy tiếp sức, này khen xong câu thì kia lại khen câu.
Lần đầu tiên được ngợibot_an_cap như vậy, Túc Bảo ngượng ngùng mân mê cánh của Tiểu Ngũ, thỏ thẻ: Ông ngoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà ngoại cũng là bé ngoan ạ!
Hai sữngbot_an_cap người mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lát, tức khắc cườibot_an_cap vangbot_an_cap ha hả.
Trần vừa mới họp xong ở thư phòng, nàyvi_pham_ban_quyen bước mới biết Túc Bảo và Hàm Hàm đánh nhau, không khỏi nhíu mày.
Anh đứng ở cửa, lặng lẽ Túc Bảo, trái tim khẽ thắt lại xót.
Thấy Tô Tử Lâm đi tới, trầm nói: Lão nhịvi_pham_ban_quyen, chuyện nàyvi_pham_ban_quyen chú phải giải quyết sớm .
Khi Vi Uyển mới vào, hai người tuy không có tình cảm đậm nhưng vì đã có connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai Tích nên cuộc sống vẫnleech_txt_ngu tạm là ổn thỏa.
Mãi đếnbot_an_cap khi Hàm Hàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chào đời, người nhàbot_an_cap họ Tô biết được chân . Tô Tử muốnleech_txt_ngu ly hôn, nhưng nhà họ Vi không chịu.
Phía họ Tô vì em gái Tô Cẩm Ngọc mất tích, ai nấy đềubot_an_cap kiệt sức vì tìm kiếm nên này cứ thế kéo dài cho đến tận bây giờ.
Tô Tử Lâm buồn bực đáp: Em biết, nhưng giờ hai đứa trẻ lớn thế này rồileech_txt_ngu, em lo sẽ ảnh hưởng đến chúng.
Dù thế nào cũng là con mình, tuy bình thường không gần gũi nhiều nhưng dù sao cũng máu mủ ruột rà, không dứt bỏ.
bot_an_cap Nhất Trần gật đầu, nhà mỗi cảnh, anh cũng thể định thay cuộc đời của Tô Tử Lâmleech_txt_ngu.
Anh dặn dò: mình xử cho tốt vào.
Hai người nhìn trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Túc Bảo, bé đã hết buồn, đang Tô Lão Phu Nhân thảobot_an_cap luận về cái tên của mìnhbot_an_cap.
Con nói: bảo ‘Túc’ là một loại hạt thực, sau vỏ gọi là hạt kê. Hạt kê chịu hạn tốt, sức sống bền bỉ, mẹ mới đặt cho con là Túc Bảo.
Giọng nói của con bé vẫn còn âm điệu trẻ con sữa sùng, khuônvi_pham_ban_quyen mặt lại nghiêm thành kính, cảm như nó đang học thuộc lòng từng chữ những lời mẹ đã nói mà không ly.
Tô Lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phu Nhân mũi cay cay, gật đầu nói: Tên Túc Bảo đặt lắm. Mẹ tên Tô Cẩm Ngọc, vậy Túc cũng mang họvi_pham_ban_quyen Tô có được ?
Bảo mừng đầu.
Vâng ạ, Tô, cùngleech_txt_ngu họ với mẹvi_pham_ban_quyen.
lão gia tử cười hỏi: gì thì hay nhỉ?
Bảo giơ xíu lên, tranh trả lời: Tô Túc Bảo ạ!
người không nhịn được đều bậtleech_txt_ngu cười thành tiếng.
Tô Nhất Trầnvi_pham_ban_quyen bước vàobot_an_cap, đề nghị: Hay gọi là Tô Túc .
Tô Lão Phu Nhân lắc đầu: Không được, không được, nghe qua cứ như đang gọi ‘chú’ ấy.
Mọi người nhất thời thấy nghĩ, vừa mang họleech_txt_ngu Tô lại vừa muốn chữ Túc, quả có chút nan .
Họ quyết định sẽ mở một cuộc họp đình để cùng nhau trưng cầu ý kiến đặt tên.
Tô Lão Phu Nhân lại hỏi: Túc Bảo năm nay ba tuổi rưỡi rồi phải không?
Túc suy nghĩ chút: Chắc là ạ? Mẹ nói Túc là từ đợt 15 tháng chống hàng giả chui .
Mọi người khựng lạileech_txt_ngu, ngày 15 tháng vậy là chỉ còn một tuần nữa thôi!
Một tuần nữavi_pham_ban_quyen, Túc Bảo sẽ trònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốn tuổi.
Lão Phu Nhân hớn hở: Tốt quá , vừa hay chúng ta sẽ tổ chức một bữa tiệc sinh choleech_txt_ngu Bảo, mua một chiếc bánh kem thật là to nhé? Sau đó Túc Bảo có ước nguyện kem đấy!
Đôi mắt Túc Bảo sáng rực lên, vui sướng hỏi: Thật ?
cũng có thể có bánh kem to rồi sao!
Phu Nhân nhìn vẻ hạnh phúc của bé, không kìm được mà hỏi: Trước đây Túc Bảo đón sinh ai?
Túc Bảo lắc đầu: Túc Bảo bao được nhật ạ. Ba nói không , dì nói mang thai, nhìn thấy bánh kem là muốn nôn
Con bé đã từng rụt rè nóileech_txt_ngu với ba dì rằng chỉ cần mộtvi_pham_ban_quyen chiếc bánh kem nhỏ thôi cũng được.
Kết quả là họ mắng con bé đòi bánh kem gì? lẽ chê mọi người đủ bận rộn sao?
Vì thế hiện , Túc Bảo tràn đầy mong vào ngày sinh !
Bánh kem có ước nguyện, đó con sẽvi_pham_ban_quyen ước
cho mẹ ở trên trời cùng với mây trắng, ông mặtvi_pham_ban_quyen trời, bà trăng sống thật vẻ; cho ông ngoại bà ngoại sống trăm tuổi, lúc cũng hạnh phúc!
Thấy nhỏ vui vẻ, mọi người cũng yên lòng.
Đến giờ cơm tối, tất mọi người đều đã trở về. là lần đầu tiên bốn năm, nhà họ mới náo nhiệt thế.
bàn ăn, lão gia tử nhắc đến đặt tên cho . Việc này quả là làm khó tám cậu. Những nhân vật tầm cỡ vốn mưa gọi gió ngoài xã , giờ ai nấy óc nghĩ.
Bầu không khí trên bàn bỗng chốc im lặng đến lạ thường.
Vi Uyển không nói lời , nhưng trong lòng càng lúc càng thấy khó chịu.
Vừa nãy Túc Bảo mới đánh Hàm Hàm xong, tại sao bọn họ không ai quan tâm Hàm Hàm, mà còn có tâm trí ngồi nghĩbot_an_cap tên cho Túc Bảo?
Hàm Hàm, đây là món thịt con thích nhất này Vi Uyển xa gắp thức cho con gái .
Hàm đang lườm Túc Bảo, nó không muốn cho Túc Bảo ăn cùng mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cái bàn ăn là của nó, cái nhà này là của nóbot_an_cap, convi_pham_ban_quyen hoangvi_pham_ban_quyen này dựabot_an_cap vào được ở đây.
Chuyện Hàm Hàm suýt chết Tiểu , Túcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo vẫn ghi thù đấy.
Thế nên chẳng thèm để ý đến Hàm Hàm, quay ngoắt đầu sang chỗ khác.
Hàm Hàm tức nổi , nó phạch một chiếc thìa trong tay xuống đất, rồi òa lên khóc nức nở!
Tô Tử Tích, Tô Hà , Tô Hà Cố con traileech_txt_ngu đồng loạt trắng dã.
Lại tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi!
Vi Uyển vội vàng hỏi: Hàm Hàm sao thế con? Sao tự nhiên lại khóc?
Hàm vớ lấy cái , hất văng hết cơm canh bên trong đi, gào khóc không ngừng: bắt nạt ! người đều không thèm quan tâm đến con!
Vi Uyển thấy xót xa vô cùng!
Cô ta mọi người một lượt thâm ý
chưa? Đềuvi_pham_ban_quyen là lỗi của người đấy!
con là nhạy cảm nhất, bọn không nói năng gì, không ủi Hàm Hàm, chính là đang bạo hành lạnh với con bé!
Uyển nói: Ngoan nào, ở đây, mẹ thương Hàm Hàm.
Chẳng ngờ Hàm Hàm lại cầm , đĩa xương, đủ thứ trên bàn vung vãi vàovi_pham_ban_quyen giữa ăn, gào thét: Con không ! Con cứ không chịu đấy! Con không cho nó ăn cơm cùng con, con em gái!
Tô lão tử nén cơn giận, lạnh lùng quát: muốn ăn thì đi xuống! Ai dạy cháu cái kiểu hất bát ném đũa bàn ănleech_txt_ngu như thế hả?
Hàm Hàm thấy nội hung dữ như vậy, lập tức càng to hơn, haileech_txt_ngu chân đạp loạn xạ xuống bàn: Con không muốn! Con không ! Cứ khôngbot_an_cap muốn đấy!
Bất kể người khác nói gì, cũng chỉ lặp đi ba chữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Con khôngleech_txt_ngu !
Mọi người:
Tô Tử nói lời nào, bế xốc Hàm Hàm . Ai ngờ Hàm Hàm vùng vẫy lối, khiến anh tức giận túm cổ sau lưng nó lôi đi, thẳng lên lầu.
Vi Uyển cuống cuồng: Tử , anh cái gì thế!
Túc sợ đến mức miếng thịt cũng rơi mất, trước đây con cũng từng bị ba kéo đi như thế.
nhiên con bé cảmvi_pham_ban_quyen Hàm Hàm cũng chútvi_pham_ban_quyen đáng thương.
Vi Uyển giành lấy đứa con đang quấy khóc vào lòng, đôi mắt rưng rưng lườm Tô Tử Lâm cái đi lênvi_pham_ban_quyen lầu!
cảm thấy bọn đều quá đángvi_pham_ban_quyen, cóbot_an_cap cần thiết phải tình với đứavi_pham_ban_quyen trẻ như vậy khôngbot_an_cap?
Bọn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thấy sao? Trên cổ tay Hàm Hàm vẫn còn vết thương, mắt bị đánh tím, tạileech_txt_ngu sao còn lờ con bé đi như vậy?
Uyển cảm thấy tim mình như vỡ vụnbot_an_cap.
Vi Uyển ôm lấy Hàm Hàm đang khóc nháo, chính cô cũng không kìm được mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước mắt.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy thật lạnh lòng, năm năm tình nghĩa cũng không sưởi ấm nổi trái tim của Tô Tử Lâm.
Đúng này, bà ngoại Hàm Hàm gọi video tới, thấy hai mẹ đều đang khóc sướt mướt, liền hỏi: này?!
Vivi_pham_ban_quyen Uyển vừa khóc vừa kể lại mọi chuyện.
Bà ngoại Hàm Hàm đầu dây bênbot_an_cap kia tức giận : Con thấy chưa, nói rồi mà! Trước đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô gia có mình con bé Hàm Hàm cháu , dù thế nào họleech_txt_ngu cũng sẽ cưng chiều nó như công chúa! Bây giờ con nhỏ đó rồi, bọn họ sẽ còn sủng ái Hàm Hàm đâu!
Hàm đứng bên cạnh nghe thấy thế, nghĩ việc từvi_pham_ban_quyen nhỏ tới đâyleech_txt_ngu là lần đầu mình bị đánh, các chú , ông bà đều không ai đếnleech_txt_ngu dỗ mình.
Nhất , con bé càng dữ dội hơn.
Vi bực bội nói: Mẹ, mẹ đừng nói nữa.
Bà ngoại Hàm Hàm trợn mắt: Sao mẹ lại không nói? Sự thật là thế mà! Mẹ thật sự chịu rồi, đứa trẻ dòng chính sinh ra mà lại không bằng mộtleech_txt_ngu đứa trẻ mang ngoại!
Uyển đáp: Bảo cũng sẽ mang vi_pham_ban_quyen.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (2)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Thoa Nguyễn

Thoa Nguyễn

26/7/2026 lúc 9:16 chiều

Bộ này còn ra tiếp không ad