Vợ Mang Thai Bí Mật Chồng Tổng Tài Đòi Ly Hôn Chạy Theo Người Cũ

Vợ Mang Thai Bí Mật Chồng Tổng Tài Đòi Ly Hôn Chạy Theo Người Cũ

Tiểu Tiên Linh on-going 09/08/2026 120 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Đang Mang Thai Đứa Con Của Tổng Tài, Nhưng Trong Lòng Hắn Chỉ Có Bạch Nguyệt Quang! 💔

Hai năm sống như vợ danh nghĩa, đổi lấy một tờ phiếu khám thai bị xé vụn giữa cơn mưa xối xả. Bạch Nguyệt Quang vừa quay trở về nước, lời đề nghị ly hôn được thốt ra từ miệng người từng chung giường. Giữa lúc tuyệt vọng nhất, Thẩm Vân Vụ quyết định che giấu mọi chuyện để bảo toàn chút danh dự và tự mình ra đi! Tiếng mưa rơi lẫn nỗi đau xé lòng khi Thẩm Vân Vụ đứng ô dưới lầu câu lạc bộ bida, vô tình trở thành trò cười của hội bạn của chồng. Cô mang trong mình dòng máu của Tần Dạ, nhưng đổi lại chỉ là sự hờ hững và sự ưu tiên tuyệt đối mà anh dành cho Giang Sở Sở – ân nhân cứu mạng kiêm “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết. Từ một đại tiểu thư sa cơ phải chấp nhận bản hợp đồng hôn nhân để trả nợ, Thẩm Vân Vụ giờ đây gạt nước mắt, dứt khoát vứt bỏ tờ siêu âm và lên kế hoạch phá thai để rời khỏi mớ bòng bong này. Nhắm mắt lại và lắng nghe, bạn sẽ cảm nhận rõ từng nhịp thở run rẩy, từng tiếng thở dài chua xót và cả sự mạnh mẽ vỡ vụn của một người phụ nữ quyết không cúi đầu trước tình yêu mù quáng.

🔥 Mô-típ “ngược luyến tàn tâm” ở mức sâu sắc: một hôn nhân hợp đồng đầy bất công, sự chen ngang của Bạch Nguyệt Quang, nữ chính mang thai nhưng kiên quyết giấu kín. Chuỗi tình tiết này hứa hẹn làm trái tim đọc giả ngôn tình ngược tâm rớt nước mắt vô cùng.

💅 Nữ chính tỉnh táo, không lụy tình: Từ đại tiểu thư phá sản vươn lên thành nữ thư ký sắc bén, Thẩm Vân Vụ biết cầm lên được, buông xuống được, dứt khoát đặt lịch phẫu thuật để dọn đường lui khi biết nam chính không yêu mình.

🎧 Trải nghiệm Audio xé lòng: Đắm chìm vào những màn đối thoại căng thẳng, nghẹt thở giữa nam nữ chính và những toan tính đằng sau vẻ ngoài dịu dàng của “trà xanh” Giang Sở Sở. Chuẩn bị khăn giấy, đeo tai nghe và bấm PLAY ngay trên tfullaudio.org để cày trọn bộ ngôn tình ngược tâm đầy “cuốn” này. Liệu Tần Dạ có kịp nhận ra chân ái trước khi quá muộn, hay Thẩm Vân Vụ sẽ ôm con cao chạy xa bay? Nghe ngay để tìm đáp án! 🎧✨

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Vợ Mang Thai Bí Mật Chồng Tổng Tài Đòi Ly Hôn Chạy Theo Người Cũ cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Nam Thành.
Bệnh viện Nhân dânvi_pham_ban_quyen.
Chúc mừng, cô đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang thai, bé rất khỏe mạnh.
Thẩm Vân Vụ siết chặt tờ phiếuvi_pham_ban_quyen kết trong tay, thần sắc có chút ngẩn ngơ.
Mang thai? Thẩm Vân Vụ vừa kinh ngạc vừa vui mừng, không dám tin vàoleech_txt_ngu sự thật này.
Sau nhớ đi khám định kỳ hạn. Bố đứa đâu? Gọi anh ta vào đây, tôi cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài muốn dặn dò.
Lời của bác sĩ khiến Thẩm Vân Vụ sực tỉnh, cô gượng gạo: Chồng tôi hôm nay đếnvi_pham_ban_quyen ạ.
Thật là, bận cũng phải đi cùng vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con chứ.
Khi bước ra khỏi bệnh , bên trời đã bắt lất phất mưa . Thẩm Vân Vụ khẽ vuốt ve mình.
Nơi này có một linh bé nhỏleech_txt_ngu đang nảy nở.
Là con của cô và Tần Dạ
Điện rung lên, cô lấy ra xem, tin nhắn từ chồng cô Tần Dạ.
Mưa rồi, mang một ô đến địa chỉ này.
Thẩm Vụ nhìn vào địa : Câu lạc bộ XX.
Đây là nơi nào? Không phải hôm anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói có họp sao?
Nhưng Thẩmbot_an_cap Vân Vụ không do dự quá lâu, bảo tài xế của gia đưa mình đến địa chỉ đó.
Trần thúc, chú cứ trước đi ạleech_txt_ngu.
Thái thái, không cần sao?
Thẩm Vân Vụ suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: Không cầnbot_an_cap đâuleech_txt_ngu, lát nữa cháu về cùng tiên sinhvi_pham_ban_quyen.
Cô đãvi_pham_ban_quyen đến Tần Dạ thì cứ anh rồi cùng về nhà luôn.
Nhận được chỉ thị, Trần thúc chóng xe rời đi.
Cơnbot_an_cap phùn lúc trước giờ đã chuyển thành mưa xối xả.
Vân Vụ che ô đi đến cửa câu lạc bộ.
Đây một câuleech_txt_ngu lạc bida, trang trí trông cấp. Vân Vụ bị nhân viên lại.
lỗi quý cô, phiền cô trình hội .
Thẩm Vân Vụ ngẫm nghĩ, cuối cùng cô ra ngoài, gửi một tin nhắn vào máy Dạ.
Em đếnvi_pham_ban_quyen rồi, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn bận lâu ? Em đợi anh dưới lầu .
Gửi xong, cô cầm ô đứng gần , nhìn màn trắng xóa mà lòng thầm nghĩ về tờ phiếu kết quả mangleech_txt_ngu thai.
Hay là lát nữa anh ra thì nói trực tiếp với anhleech_txt_ngu luôn? Hay đợi đến sinh nhật anh mới tạo bất ngờ?
Thẩm Vân Vụ đang mải mêbot_an_cap nghĩleech_txt_ngu, không hề hay biết bản đã thành trò cười cho nhóm người trên lầu.
Một đám người vào cửa sổ, nhìn xuống bóng dáng dưới lầu.
này, cô vợ hờ này của cậu đúng là tận tâmleech_txt_ngu thậtvi_pham_ban_quyen đấy. Bảo cô ta mang ô tới mà cô ta đếnleech_txt_ngu thật. tưởng không có ô thì cậu sẽ bị chớt chìm trong mưa chắc?
Không chừng là cậu đến phátbot_an_cap điên , nên đến cả tư duy logic chẳng còn.
Nhảm .
Một giọng trầm thấpbot_an_cap, lười biếng vang lên từ góc phòng bao.
Người ông dáng cao chân dài, gươngbot_an_cap lạnhvi_pham_ban_quyen lùng, lànleech_txt_ngu da trắng sứ. mắt hoa hơi nhếch lên đặc biệt hút ánh nhìn. Anh mặc một bộ vest cao cấp màu xám, đôi chân dài vắt chéo.
Anh khẽ giơ tay, lộ chiếc đồng tinh xảo sang trọng: Đưa đây.
Người bày ra trò đùa daibot_an_cap này đành phải trả lại điện thoại cho anh.
Xì, điện thoại phải về chính chủ nhanh thế à?
Thôi đi, nếu không có Sởvi_pham_ban_quyen ở đây, cậuleech_txt_ngu còn chẳng có cơ hội chạm vào điện của cậu ấy đâu.
Mọi người cười đùa, rồi đồng nhìn về phía cô gái mặc chiếc trắng ngồi cạnh . Cô ấy có vẻ đẹp, dịu .
Nghe vậy, cô ấy mím môi cười, nhẹ nhàng nói: Được rồi, cậu lấy điện thoại của Dạ ra làm đúng, lại còn lấy tôi ra chọc nữa.
Người bạn bên cạnh vẫn không có ý định buông tha, tiếp tục hò : Ai mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng biết trong lòng Tần Dạ, Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là quan trọng nhấtvi_pham_ban_quyen?
Đúng đấy, cậu cứ hỏi Tần Dạ mà xem, cậu ấy sẽ nói vậy thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đúng Dạ?
Giang Sở Sở nghe vậy cũng được mà nhìn về phía Tần Dạ.
Khóe môi mỏngleech_txt_ngu của Tần Dạ khẽ nhếch lên, anh hề phủ .
Thấy anh không nhận, đám người càng được đà làm tớileech_txt_ngu.
Đã bảo rồi mà, , không ai trọng Sở Sở !
Giữa tiếng hò reo mọi người, Tần cúileech_txt_ngu mắt, nhanh chóngbot_an_cap nhắn lại một tin cho Thẩm Vân .
Không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ô nữa, côvi_pham_ban_quyen về trước đi.
Nhận được này, Thẩm Vụ cảm thấy hơi khó hiểu, cô nhắn : Có chuyện sao anh?
đầu đợi một látbot_an_cap nhưng Tần Dạ không trảbot_an_cap lời nữa.
Có lẽleech_txt_ngu anh thực sự bận gì đó.
Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu định đi về.
Đợi đã.
Phía sau có người gọi giật lại. Thẩm Vân Vụ quay đầu thì thấy hai cô gái ăn mặc thời thượng đang về phía .
Trong đó, cô gái có dáng người ráo nhìn một cái, khinh bỉ : Cô là Thẩm Vân Vụvi_pham_ban_quyen?
Đối phương lộ vẻ không thiệnvi_pham_ban_quyen chí, Thẩm Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không tỏ ra yếu thế, tĩnh hỏi : Các cô là ?
Tôi làvi_pham_ban_quyen ai không quan trọng, quan là Sở Sở đã . Nếu biết điều tự mình biến khỏi cạnh Tần đi.
Đồng tử co rụt .
bao rồi cô không thấy cái này, lâu đến mức cô quên sự diện của con người đó.
Cảmvi_pham_ban_quyen xúc của cô bị đối nhận ra, cô ta khinh khỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
lại ngạc nhiên thế? Không lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm ‘Tần thái thái’ giả tạo được hai năm nên hóa ngốc luônleech_txt_ngu à? sự trí về mình sao?
Thẩm Vân Vụ cắn chặt môileech_txt_ngu dưới, trắng bệch, khớpleech_txt_ngu ngón tay cầm ô cũng dần bệch vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng sức.
Nhìn bộ của cô, chắc không phải là không cam , còn muốn tranh giành với đấy chứ?
Dựa vào cô ta cũng đòi sao?
Vân Vụvi_pham_ban_quyen xoay người bước đi, buồn nghe thêm lời nào .
Tiếng mắng chửi của hai người phụ nữ kia chìm nghỉm trong màn mưaleech_txt_ngu.
đến Tần gia, quản gia mở cửa, thấy một người ô đứng đóbot_an_cap giật mình. nhìn rõ mặt cô, ông thốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : tháibot_an_cap!
Sao lại bị sũng thế này? Mau vào đi.
Tứ chi của Vân Vụ đã tê dại vì . Sau khi vào nhà, người hầu lậpvi_pham_ban_quyen tức mang khăn lớn đến quấn người , người thì lau tóc, cả đám người vây cô.
đi chuẩn bị nước nóng cho thái thái!
Nấu bát canh gừng nữa.
Người hầu trong Tần gia vì chuyện Vân Vụ bịleech_txt_ngu ướt như lột mà rối rít cả lên, không ai chú ý thấy có một chiếc xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã . Một lúc sau, một bóng người cao xuất ở cửa.
Cho đến khi một giọng nói lùng vang lên.
Có chuyện vậy?
Nghe thấy giọng nói này, Thẩm Vân Vụ đang ngồi trên sofaleech_txt_ngu khẽ run rẩy hàng mi. Sao anh lại về rồi?
Giờ , đáng lẽ anh phải ở bên cạnh Sở Sở của mớibot_an_cap đúng chứleech_txt_ngu?
Tiên sinh, bị dầm mưa.
mưa?
mắt thâm Tần Dạ rơi dáng nhỏ bé trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sofa, anh sải đôileech_txt_ngu chân bước tới.
Khi đến gần và nhìn rõbot_an_cap dáng vẻ của cô, Tần nhíu .
Lúc này Vụ chẳng khác nào một con chuột lột, mái tóc mềm mại ướt đẫm dính bết vào làn trắng bệch, đôi môi anh đào thường giờ cũng chẳng còn chút huyết sắc.
Cô làm sao này? Tần Dạvi_pham_ban_quyen cau mày, giọng điệu không mấy tốt đẹp.
Thẩm Vân Vụ nỗ lực kìm nén cảmbot_an_cap xúc rồi ngẩng đầu lênvi_pham_ban_quyen, gượng gạo nở một nụ cười nhợt với Dạ, giải thích: Điện thoại hết pin, trên đường em lại một trẻ không có ô.
Ánh Tần Dạ đột nhiên lẽo.
bot_an_cap bị bệnh à?
trên môi Thẩm Vân Vụ đông .
Nó không có thì cô đưa cho nó, rồi để bản thân mình bịleech_txt_ngu ướt mưa sao?
Cô bao nhiêu tuổi rồi? Làm chuyện thế này mà tưởng tôi sẽ khen ngợi cô chắc?
Những người đứng quanh đó mắt nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.
Thẩm Vân Vụ cúi mặt, nước đã phủleech_txt_ngu đôi mắt.
Cô không nói gì, cố sức chịu đựng.
Cho đến khi Tần Dạ bước tới bế ngang người cô lên, một giọt nước mắt nóng hổi mới rơi xuống mu bàn tay cô.
Dạ ném vào rồi ra ngoài.
Thẩm Vân Vụ vẫn luôn cúi đầu, đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến anh rời đi, cô mới từvi_pham_ban_quyen từ ngẩng đầu lên, đưa nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên .
Một lát sau.
Cô chốt cửa tắm, sau đó lấy tờ kết quả mang thai mà viện đã đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ trong áo ra.
Tờ kết quả bị nước mưa gột suốt dọc đường, chữ viết trênvi_pham_ban_quyen đãvi_pham_ban_quyen nhòe đi khôngvi_pham_ban_quyen rõ.
Vốn dĩ địnhvi_pham_ban_quyen dành anh sự bất ngờ, nhưng giờ xem ra hoàn toàn cần thiết rồi.
Làm người đầu ấp tay gối với Tần Dạ suốt hai nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô có thể không biết anh là kiểu người không bao giờ rời thân.
Nhưng bản thân anh sẽ không rảnh đến mức cố gửi tin nhắn đó để cô đi rồi lại đuổi cô về.
Chỉ có đó đã điện thoại của anh, gửi tin nhắn như vậy để cô qua đó cho người ta xem trò cười.
Chẳng may, trong lúc cầm ô đứng dưới lầu ngốc nghếch chờ đợi, trên lầu lại có đám người đang cười nhạo cô.
Vụ nhìn hồi lâu, sau cười giễu cợt, chậm rãi xé nátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tờ kết .
Nửa tiếng .
Vân Vụ bình tĩnh bước ra khỏi tắm.
Tần Dạ đang ngồi sofa, đôi chân dài vắt chéo, trước mặt là chiếc máy tính xách tay, dường như vẫn đang xử lý côngvi_pham_ban_quyen việc.
cô đi ra, anh chỉ vào bát bên cạnh mình.
Uốngvi_pham_ban_quyen canh gừng đi.
Vâng.
Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Vụ bước tới, bưng bát canh gừng lên nhưng khôngleech_txt_ngu , mà như nhớ ra điều gìbot_an_cap , cô gọi tên anh.
Tần Dạ.
Chuyện gì? Giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điệu của lạnh , tầm mắt thậm chí còn không khỏi hình.
Thẩm Vân Vụ nhìn gương mặt nghiêng ưu tú tinh tế cùng đường xương hàm sắc sảoleech_txt_ngu của Tần Dạ, đôi môi hơi nhợt nhạt khẽ máy.
Tần Dạvi_pham_ban_quyen dường đợi đến mất nhẫn mới đầu lên, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Thẩm Vụ vừa mới tắm xong, sắc hào, môi cũng còn trắng như trước, nhưng có lẽ do bị , bộ dạng nayleech_txt_ngu của côvi_pham_ban_quyen trông có chút ốm , cả người ra giác vỡ vụn.
Chỉ một nhìn, loại dục vọng đó của Tần Dạ đã bị khơi dậy.
Thẩm Vụ tâm tư phức tạp, căn không rảnhbot_an_cap để tâm đến cảm xúc của Tần Dạ, ngược lại đangbot_an_cap nhắc lời định nói.
đến cô chuẩn bị xong để mở lời: ưm.
Đôi môi hồng nhạt vừabot_an_cap , Tần Dạ đã như thể tự chủ được bóp lấy cằm cô, cúi người hôn xuống.
Ngón tay thô của anh lập tức khiến làn trắng nõnleech_txt_ngu của cô đỏ ửng.
Hơi thở của Tần Dạ rất nóng, giống nhưvi_pham_ban_quyen một ngọn lửa. Thẩm Vân bị hôn đến mức gần như nghẹt thở, khi muốn đẩy anh thì thoại anh trên lại vang lên.
phía trên khựng lại, sự nhiệt cũng tan biến ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khắc. Một lát sau anh lùi lại, như chưa thỏa mãn mà nhẹ lên khóe môibot_an_cap cô, giọng nói khàn khàn:
Uống canh gừng đi ngủ sớm.
Nói xongbot_an_cap anh đứng dậy cầm điện thoại đi ra ngoài.
Anh đi gọi điện thoạileech_txt_ngu.
ban công đóng lại.
Thẩm Vânbot_an_cap Vụ bị hôn đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mơ màng, ngồi một lúc đứng dậy.
Cô không vào ngủ mà đứng dậy đi lại gần .
Cánh đóng nửa, gió đêm se lạnh mang theobot_an_cap giọng nói trầm thấp của Tần Dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lọt vào.
Ừm, sẽ không rời đibot_an_cap.
Nghĩ gì vậy? Ngoan ngoãnleech_txt_ngu ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.
Giọng nói Tần Dạ nhẹ nhàng như gió thoảng.
Vân Vụ đứng nghe một lúc, saubot_an_cap đó bật cười thành tiếng.
ra cũng có lúc như vậy, chỉ tiếc làvi_pham_ban_quyen đối tượng không phải cô.
Cô quay vào ngủ, ngồi bên mép .
Thực ra sự của hai người dĩ là một saibot_an_cap lầm, cũng chỉbot_an_cap là một cuộc giao dịch.
Hai trước, họ Thẩm sản, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong một đêm cô từ trên cao rơi , trở thành trò cho cả Nam Thành.
Nhà họleech_txt_ngu đây quá hưng thịnh, gây thù chuốc oánvi_pham_ban_quyen không ít, sau khi sa cơ lỡ có vô số người muốnleech_txt_ngu xem trò hay.
Thậm chí có người còn tuyên bố hùng hồn rằng: Hắn ta có thể trả nợ thay nhà họ , dĩ nhiên với thư họ Thẩm phải đi hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trước khibot_an_cap nhà họ Thẩm sa sút, đàn ông theo đuổi Thẩm Vân Vụ nhiều không đếm xuể, nhưng chưa từng có lọt được vào mắt cô, lâu dần mọi người đều nói đại tiểu thư nhàleech_txt_ngu họ Thẩm giả thanh .
Lúc này sa cơ, một nhóm đàn ông sinh ý định trêu , âm thầm ra nhauleech_txt_ngu.
Vào lúc cô khốn đốn , chịu đủ mọi tủi hổ, Tần đã trở về.
Anh dẹp những kẻ lời ra giá đó, khiến tất cả họ phải trả cái kỳ thảm khốc, thay nhà họ Thẩm trả sạchbot_an_cap nợ nần, sau nói với cô: Đính hôn vớileech_txt_ngu .
Thẩm Vân Vụ kinh nhìn anh.
Người đó thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô thì đưa tay nhào nặn mặt cô.
Kinh cái gì? Sợ tôi chiếm tiện nghi em sao? Yên đi, chỉ là đính hôn giả , bà nội bị bệnh rồi, bà rất thích em, em tôi đính hôn giả để bà vui, tôi sẽ giúp em phục nhà họ Thẩm.
Ồ, thì là đính hônvi_pham_ban_quyen giả.
Thì ra chỉ là để làm nội lòng.
Thì ra không hề thích cô.
Nhưng dù vậy, cô vẫn đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý với anh.
Rõ ràng biết trong lòng anh có mình, cô vẫn táo mà chìm đắm.
khi hôn, Thẩm Vân Vụ cảm rất ngượng ngùng.
Hai người là thanh mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trúc mã, nhưngvi_pham_ban_quyen trước đây luôn với nhau với tư bạn bè, đột nhiên đính hôn khiến Thẩm Vân Vụ luôn cảmvi_pham_ban_quyen thấy khóleech_txt_ngu chịu không nói nên lời.
Tần lại rất tự nhiên, các loại yến tiệc hay sự kiện đều dẫn cô theo. Biến cố xảy ra vào mộtvi_pham_ban_quyen sau, bệnh tình Tần lãovi_pham_ban_quyen phu nhân chuyển biến xấu, hai kết hôn, cô trở thành Tần phu nhân ai ai cũng ngưỡng mộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bên ngoài đều đồn rằng cặpleech_txt_ngu đôi mai mã này cùng tu thành chính quả.
Thu tâm trí, Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ không nhịn được mà mỉm cười.
Tiếc , chẳng có cái gọi là tu thành chính quả nào cả, chẳng qua chỉleech_txt_ngu là một cuộc giao dịch thuận mua vừa mà thôi.
Vẫn chưa ngủ sao? Giọngleech_txt_ngu của Tần đột nhiênbot_an_cap truyền tới.
Ngay sau đó, vị trí bên cạnh Vân Vụ lún , thở thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiết trên người Tần Dạ bao vây lấy cô.
leech_txt_ngu với em.
Thẩm Vân Vụ không , lẽ cũng đoán đượcleech_txt_ngu Tần Dạ muốn nói .
Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ nói: Chúng ly hôn đi.
Mặc dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đoán trước nhưng tim Thẩm Vụ hẫngleech_txt_ngu đi một nhịp, cô nén lại cuộn trào, cố gắng bình tĩnh: Khi ?
Cô nằm đó, vẻ mặt tĩnhleech_txt_ngu, giọng nói cũng không có chút gợn sóng, ngữ điệu nhạt như đang nói mộtleech_txt_ngu chuyện hết sức thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dáng vẻ này khiến Tầnbot_an_cap Dạ cau mày, nhưng anh vẫn nói: Sớm thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đợi nội làm phẫu thuật xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thẩm Vân Vụ gật đầu.
Được.
Tần Dạ: Hết à?
vậy, Vân Vụ nghiêng nhìn anh một cái: Cáibot_an_cap gì?
Ánh mắt trong trẻo, không chút tạp niệm, Tần Dạ bị hỏi lại thì nghẹn lời, một lát sau mới bất lực bậtbot_an_cap .
Không gì, cái đồ phụ vô tâm vô tính này.
Người ta thường nói một vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, dù sao cũng đã làm vợ với mình một hai nămvi_pham_ban_quyen nay, đề nghị hôn cô lại bình tĩnh đến thế.
Cũng đúng, vốnbot_an_cap dĩ hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dịch, đôi bên cùng có lợi.
Sự hiện diện của chỉ những kẻ theo đuổi quanh cô phải chùn bước mà thôi.
Trong hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm quavi_pham_ban_quyen, nếu không vì bà nội, có lẽ cô đã sớm vạch rõ ranh giới anh rồi.
Tầnbot_an_cap Dạ gạt đi sự khó chịu do phản bình của Vân Vụ mang lại, nằm xuống cạnh cô, nhắm mắtvi_pham_ban_quyen lại.
Tần Dạ.
Thẩm Vân Vụ bỗng nhiên gọi anh tiếng.
Tần Dạ mở mắt , đôi mắt sâuvi_pham_ban_quyen thẳm cực kỳbot_an_cap sáng đêm tối.
Em muốn nói gì với ?
Thẩm nhìn gương mặt tuấn tú của anh, đôi hồng nhạt mấpvi_pham_ban_quyen máy, cuối cùng nói câu:
Hai năm qua ơn anh.
Nghe vậy, ánh trong mắt Tần tối sầm lại, một lúc sau anh khẽ nhếch môi:
Dông .
Dông dài sao?
Thẩm Vân Vụ quay đầu đi, khi ly hôn sẽ không còn cơ hội như vậy .
Sáng hômleech_txt_ngu sau.
Thẩm Vân Vụ thức dậy, nhận thấy hơi mạo. Cô thuốc trong kéo ra, rótleech_txt_ngu ly nước ấm.
Vừa viên vào miệngleech_txt_ngu, Thẩm Vụ sực nhớ ra điều gì đó, sắc cô biến đổi, vội phòng tắm nôn viên thuốc ra ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô bám bồn rửa mặt súcbot_an_cap miệng, cố gắng tống khứ vị đắng vừa nuốt phải.
Sao vậy? Hốt hoảng như thế, không khỏe à?
Một giọng nam thanh lãnh vang lên ở , Vân Vụ giậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình nhìn sang.
Dạ đang nhíu mày nhìn cô.
Vừa chạm mắt, Thẩm Vân Vụ lập tránh né, lấy lại bình tĩnh rồi mới nói: Không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, chỉ là uống nhầm thuốcbot_an_cap thôi.
, đưa tay lau vệt nước trên môi, dậy rời khỏi phòng tắm.
Tần Dạ xoay người, nhìn theo bóng lưng đầy vẻ suy tư.
Anh luôn cảm thấybot_an_cap từ tối về nhà, cô đã có chút kỳ lạ.
Sau bữa , hai vợ chồng cùng nhau ra ngoài.
Tần Dạ liếc nhìn Vân Vụ vẫn còn hơi tái nhợt, lên tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ngồi xe tôi ?
Thẩm Vân Vụbot_an_cap bịvi_pham_ban_quyen ngấm nước mưa từ hôm qua, sáng nay ngủ quả thực không mái chút nào. Cô vừa định gật đầu thì điện thoại của Tần đổ chuông.
Anh cúi đầu nhìn, màn hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiển thị tên Sở . Anh đang lánh đileech_txt_ngu chỗ nghe máy thì Thẩm Vân đãbot_an_cap giác tản bộ đi hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác.
Hai người tuy lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ chồng khôngbot_an_cap hề đồng lòng, Thẩm Vân chưa bao có thói quen nghe lén điện của Tần .
Cách chung của hai người bấy lâu nay vẫn luôn là như vậy.
hôm nay, nhìn tránh như tránhvi_pham_ban_quyen tà của cô, lòng Tần Dạ bỗng dâng lên một cảm giác nhói nhẹ.
Nhưng cảm giác đó thoáng qua, anh bắt máy.
Vân Vụ đứng cách đó không xa, lén quan sát anh.
vẻ mặt của anh, đã đoán ra người gọi là ai.
mặt ôn hòa ấy là trạng tháileech_txt_ngu anh chưa giờ dành cho cô.
Cô hít thật sâuleech_txt_ngu, nén sự ngưỡng mộ trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòngvi_pham_ban_quyen, vừa lấy điện thoại ra vừa đi về nhà xe.
Năm phút sau.
Tần Dạ nghe xong điện thoạibot_an_cap, quay người lại thì phía sau đã trống không, chẳng còn thấy bóng dáng Thẩm Vân Vụ đâuvi_pham_ban_quyen nữa.
đó, điện thoại anh báo nhắn mới.
Em đến ty, đi trước đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tần Dạ nhìn chằm chằm vàobot_an_cap dòng tin nhắn, ánh mắt thâm trầm.
Thẩm gượng gạo chọi vớivi_pham_ban_quyen cơn mệt mỏi đến công ty. Vừa bước vào cửa, đã ngồi xuốngbot_an_cap ghế rồi gục lên bàn làm việc.
Đầu cô đau quá
giờ cô đang thai, không thể uống bãi .
Thật ra, thânvi_pham_ban_quyen cô lúc này cũng không biết mình đang nghĩ gì. , cuộc hôn hai người có thực, dù cô cóleech_txt_ngu mang thainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì ngườileech_txt_ngu duy nhất thật lòng cảm thấy vui mừng chắc chỉ có mỗivi_pham_ban_quyen Tần lão phu nhân.
Những người khác đều sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chào đứa trẻ này.
Đặc biệt là Tần Dạ.
Trước ngày hôm qua, sau khi biết mình có , cô đã từng nghĩ có lẽ Tần sẽ chấp nhận đứa , biết đâu cuộc hôn nhân của hai người cóleech_txt_ngu thể trở thành thật.
khi cô phát hiện Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sở đã trở về, và tình của anh vẫn vẹn nguyên cũ.
Nếu biết, phản ứng đầu tiên của anh có lẽ sẽ là: Phá đi , vì nó sẽbot_an_cap ảnh hưởngleech_txt_ngu đến việcleech_txt_ngu anh hôn với Sở Sở.
Lý trí nhắc nhởvi_pham_ban_quyen sớmleech_txt_ngu bỏ đứa bé này đi, nếu không đếnvi_pham_ban_quyen , lẽ cô sẽ chẳng còn chút thể diện nào.
Vân Vụ tỷ.
Một giọng nữ dịu dàng vang lên, Vân Vụ sực tỉnh, ngẩng đầu nhìn thấy của mình là Lâm U U.
Vụ ngồi thẳng dậy, nụ tiêu .
thế, em đến rồi àvi_pham_ban_quyen.
Lâm U Uleech_txt_ngu không cười, mà lắng cô.
tỷvi_pham_ban_quyen, sắc mặt chị trông tệ quá, có phải trong người không khỏe không?
vậy, Thẩm Vân Vụ ra, lắc đầu.
Khôngleech_txt_ngu , chỉ là đêm qua chị ngủ không ngon thôi.
Thật chị? Lâm U U không tin lắm, Nhưng mặt chị trắng thế kia, thật sự không sao chứ? Hay là xin nghỉ để đi bệnh viện khám xem sao?
Thật sự sao, bản kết công hôm qua đã xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa?
Mới nói được vài câu đã quay lại chuyện công việc, Lâmbot_an_cap U U cũng không làm gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, phải lấy tài liệu đã xếp xong mang đến, rồi còn cho cô một ly nước nóng.
Nếu Vân Vụ tỷ không muốn đi viện thì chị uống nhiều nóng nhé.
Lâm U là trợ lý do tayleech_txt_ngu cô tuyển vàobot_an_cap, bình thường làm việc rất chăm chỉ, nhưng hai ngoài việc ra thì không có giao du riêng gì.
ngờ cô ấy lại quan tâm đến như vậy.
Thẩm Vân Vụ cảm thấy lòng mình ấm hẳn lên, cô nhấp vài ngụm nước nóng.
Lúc nãy còn cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi lạnh, sau uống chút nước , Thẩm Vân Vụ cuối cùng thấy dễ chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi chút.
Nhưng Lâm U U vẫn lắng nhìn cô.
Vân Vụ tỷ, hay là việc báo hôm nay đểleech_txt_ngu em đi thay nhé? Chị cứ trong văn phòng nghỉ ngơi một lát?
Vụ đầu: Không cầnvi_pham_ban_quyen đâu, tự được.
Chỉ là hơi khó chịu một chút, cô không muốn quá yếu đuốileech_txt_ngu.
Nếu chỉ có chút vấn đề mà nghỉ ngơi để người khác làm thay, lâu dầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô sẽ sinh ra thói lười biếng.
Sau khi cô không khỏe mà không có aivi_pham_ban_quyen đỡ thì phải làm sao?
Thẩm Vân thu dọn liệu trong tay, sau đó đứng dậy đi về văn Tần Dạ.
Văn phòng của cô cách Tần Dạ đoạn, bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường không gì, nhưng có lẽ vì hôm khỏe Thẩm Vân Vụ đi thấy hơi mệt.
.
Vào đi.
Giọng , lạnh lùng từbot_an_cap bên trong truyền , Thẩm Vân Vụ mới đẩy cửa vào.
khi đẩyvi_pham_ban_quyen cửa, Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận ra trong văn phòng có thêm bóng hình .
váy liềnleech_txt_ngu màu trắng tôn lên vòng eo gọn của Giang Sở, mái dài chấm thắt lưng xõa mềm mại bênleech_txt_ngu người. Dưới nắng rọi qua cửa sổ sát đất, Giang Sở Sở vô cùng thanh tú và linh động.
Sau khi nhìn rõ đối phương là ai, Thẩm Vân Vụ cứng đờ.
Vân Vụ, cậu đến rồi.
Giang Sởbot_an_cap Sở cười tươi roi rói đi về phía cô, không Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kịp phản đã nghiêng ôm lấybot_an_cap .
Cơ thể Thẩm Vân Vụ càng thêm , ánh mắt cô qua vai Giang Sởleech_txt_ngu Sở, chạm đôi mắt sâu của Dạ.
Người đàn ôngbot_an_cap đang dựa vào bàn làm , ánh mắt thâm trầm nhìn cô, không rõ đang nghĩbot_an_cap gì.
lúc Thẩm Vụ còn đang ngẩn ngơ, Giang Sở Sở đã lùi ra.
Chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cậu tớ đều nghe Dạ kể rồi, làm khổ cậu quá. Trên Sở Sở vẻ xót xa, Có gì cần giúp đỡ, cậu nhất định nói với tớ nhé.
Nghe vậy, Vân Vụ khựng lại, đều nghe Tần rồi saobot_an_cap?
Nhưng phản ứng lại được.
Cũng đúng, cuộc hôn nhân của và Tần Dạ vốn được người chú ýbot_an_cap, không thể giấu được ấy.
Đã không giấu được quả thựcvi_pham_ban_quyen phải nói cho rõ ràng.
chi, Giang Sở Sở có ơn với cô.
Thẩm Vụ giấu đi nỗi cay đắng trong lòng, đôi môi nhợt nhạt nở mộtleech_txt_ngu nụ cười.
ơn cậu, cậu về từ thế?
Tớ về chuyến bay ngày hôm qua.
?
cách khác, ấy vừa về là Tần Dạ đã đi gặp ngay lập .
Quả nhiên là người anh ở đầu quả tim.
Đúng rồi, sao sắc mặt cậu trông kém thế? Cóbot_an_cap chỗ nàobot_an_cap không khỏe à? Giang Sở Sở đột nhiên hỏi.
Nghe vậy, Tần Dạ vốn dĩ đang tựa vào bàn với thái độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hững liền ngước Thẩm Vân Vụ, sau quan sát kỹ, chân anh nhíu chặt lại.
Là do tối qua dầm mưa à?
Dầm mưa? Sở Sở lộ vẻ mặt nghi hoặc.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ thở dài, vừa định mở miệng giải thích thì nghe thấy Dạ lạnh lùng tiếng: Không khỏe sao chấp gì? ty không thiếu mình cô đâu, về nghỉ ngơi đi.
Ngheleech_txt_ngu xong, Giang Sở theo bảnleech_txt_ngu năng liếc nhìnbot_an_cap Tần Dạ một cái.
Saovi_pham_ban_quyen anh ấy lại đột nhiên có giận như vậy?
Thẩm Vân có chút bất lực: Chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dầm mưa thôi mà, tôi không sao.
xong, côleech_txt_ngu lênvi_pham_ban_quyen đặt bản báo cáo công việc ngày hôm qua lên .
Đây là tổng kết công việc ngày qua, đã chỉnh lý xong rồi. Tôi còn có việc khác phải bận, không làm phiền hai người ôn chuyện cũ nữa.
Thẩm Vân Vụ nhìn sang Giang Sở Sở, cô ta lập tức nở một nụ cười.
Thẩm Vân Vụ bước ra ngoài, nhưng đôi mày của Tần Dạ lại nhíu chặt.
Tần Dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
đến khi Giang Sở Sở gọi một tiếng, anh mới hồn .
Thấy dạng này của Tần Dạ, trong lòng Sở nảy sinh cảm kỳ lạ, vẫn dịu và sănvi_pham_ban_quyen lên : Em thấy trạng thái của Vân Vụ đúng không được tốt lắm. Dù bây giờ cô ấy làm thư cho anh, nhưng dùvi_pham_ban_quyen sao trước khi phá sản cũng là đại tiểu thư của , ngàn vạn lần đừng khe với cô ấy nhé.
Khắt khe?
Tần Dạ cười lòng, aibot_an_cap mà dám khắt khe với vị tổ tông đó chứ?
Nhưngleech_txt_ngu ngoài mặt anh không nói ra những lời , chỉ ừ một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ừvi_pham_ban_quyen.
Thẩm Vân Vụ trở văn với cái đầu nặng trịch, bước chân đảo.
Vừa ngồi xuống, cô đã không được mà gục xuống bànvi_pham_ban_quyen.
Cơn chóngleech_txt_ngu mặt càng lúc càng dữ dội hơn.
Không biết đã bao lâu, Thẩm Vụ nghe thấy giọng nói của Lâm U.
Vân tỷ, là chị về ngơi đileech_txt_ngu.
Thẩm Vân quả thật không còn chút tinh thần nào, cảm thấy vô cùng khó chịu, chỉ có thể nhỏ giọng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: U U, chị một lát.
Nói xong, Thẩm Vân Vụ liền chìm vào giấc .
Vân Vụ nằm mơ.
Trong mơ, cô quay trở về năm mười tám tuổi.
Ngày hômvi_pham_ban_quyen trưởng thành của Thẩm Vân Vụ và Tần Dạ.
thành củaleech_txt_ngu hai gia đình tổ chức cùng nhau. Lúc đó, Vân Vụ đã mặc chiếc nhỏ màubot_an_cap xanh mà mình yêu thích, biệt uốn tóc xoăn sóng lớn, làm móng tay, chuẩn bị tỏ tình Tần Dạ vào ngày hôm .
tìm rất mới thấy Tần Dạvi_pham_ban_quyen ở một góc vườn .
cô đang xách váy định bước tới thì nghe thấy mấy người bạn của Tần Dạ chọc hỏi anh.
, trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành đấy, có cô gáileech_txt_ngu nào lọt mắt xanh chưa? Có thể cânbot_an_cap nhắc đến chuyện đính hôn được rồi.
Tớ con Vụ cũngvi_pham_ban_quyen được đấy, ngày bám đuôi cậu.
Nghe thấy câu này, Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ bản năng dừng bước, muốn nghe câu trả lời của Tần Dạ.
sao, câu trả lời củaleech_txt_ngu anh cũng rất quan trọng đối với việc cô làm tiếp .
Tuy nhiên, chưa đợi Tần Dạ trả lời, có người trước: Vân Vụ không được đâu, Dạ chỉ xem cô như em thôi. Ai mà không biết trong lòng Dạ nhà chỉ một người, đó chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Sở Sở.
Sở
Thẩm Vân Vụ lén nhìn về Tần .
màn đêm, thiếu niên ngồi trên ghế đá, đôi chân dài gần như không có chỗ để. gươngvi_pham_ban_quyen mặt tú của thấp thoáng ý cười, không hề phủ .
Đúng vậy, Sở dịu dàng động lòng người hơn, có phong thái phụ nữ. Vân Vụ chỉ là một con nhóc thôi, quan trọng nhất là, cô ấy là ân nhân cứu mạng của Dạ.
Người nói câu này tên là Bạchvi_pham_ban_quyen, là một những người thân nhất Tần Dạ. Thường ngày anh ta thích trêu chọc Thẩm Vân Vụ nhất, mỗi lần gặp đều tóc tết của cô.
Anh ta cũng là người Vân Vụ ghét nhất, không cóleech_txt_ngu ai hơn.
Ai là con nhóc chứ!
Đúng thế, Sở đã cứu mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu. Năm nước sông chảy xiết, không phảivi_pham_ban_quyen nhảy xuống cứu cậu, ebot_an_cap là thế gian này đãleech_txt_ngu cònvi_pham_ban_quyen Tần Dạ rồi.
Thiếu niên gật đầu, cuối cùng hoi ừ một tiếng.
Sắc mặt anh dưới ánh trăng rất nhạt: Vị trí bên cạnh tôi, mãi mãi riêng chobot_an_cap cô ấy.
Oàng
Sắc máu trên mặt Thẩm Vân Vụ lập tức biến mất, trở nên bệch như giấy.
Không ngờ rằng, lời tỏ tình của cô còn chưa kịp bắt đầu đã chớt yểu rồi.
Giang Sở Sở cứu mạng Tần Dạ, đây là chuyện mà cả vòng thượng lưu đều bàn tán xôn xao.
Xưa có cứu mỹ nhân, nay có mỹ nhân yếu đuối cứu thiếu niên lang tuấn tú, là Giang Sở và Tần Dạ.
Nhưng Thẩm Vân Vụ lại không rõleech_txt_ngu .
Bởi năm đó như cô cũng bị rơileech_txt_ngu xuống nước, cô bị sốt caoleech_txt_ngu, trải qua một trận bạo bệnh. Sau khi tỉnh lại, rất nhiều chuyện trước đó cô đều quên gần hết, ngay cả việc rơi xuống nước như thếvi_pham_ban_quyen cũng không biết.
Vẫn là học nói rằng cô ham chơi nênleech_txt_ngu mới vô tình ngã xuống nước.
Nhưng Thẩm Vân Vụ luôn cảm thấy mình đã quên mất điều gì đó, đáng tiếc là làm sao cũng không nhớ ra được. Sau này thời gian trôi qua đã lâu, cô càng quên sạch sành đó.
Không ngờ Tần Dạ nặng lòng người đã cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng mình đến thế.
Nếu nhưvi_pham_ban_quyen lúc đó người xuống anh là cô thì tốt biết mấy.
xúc của cô trong mơ dường như hòa quyện Thẩm Vânleech_txt_ngu Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc này.
Lồng ngực khó chịu như bị tảng đá lớn đè nặng, đầu đau như búa bổ. Tại sao người nhảy xuống cứu anh lúc đó không phải là cô chứ?
Nếu như nếu như
Đột nhiên, trước mắt hiệnbot_an_cap gương Tần Dạ, ánh mắt anh lạnh lùng vô : Vân , phá bỏ đứa bé đi.
Ngay saubot_an_cap đó, bên cạnh xuất Giang Sở Sở, ta như dây leo bám lấy bên Tần .
Vân Vụ, cô không chịu phá thai, không lẽ là muốn phá hoại mối quanvi_pham_ban_quyen hệ của chúng tôileech_txt_ngu ?
Nghe thấy hai chữ pháleech_txt_ngu hoại, ánh mắt Tần Dạ càng lạnh lẽo, anh tiến lên vài bópbot_an_cap chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô: mình ngoan chút, nếu tráchvi_pham_ban_quyen tôi ra tay.
Lực đạo trên tay anhvi_pham_ban_quyen cực lớn, gần muốn bóp nát Vân Vụ.
Thẩm Vân Vụ vùng , đột ngột bừng tỉnh, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Đập vào mắt lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con đường đang lùi dần ngoài cửa sổ xe.
Vừa rồi ?
chân thực đến thế
Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở ra hơi.
Vân Vụ, cậu tỉnh rồi à? Giọngvi_pham_ban_quyen nói dàng truyền đến từ phía trước, Thẩm Vụ ngước mắt , nhìnvi_pham_ban_quyen thấy khuôn mặt lo lắng của Giang Sở Sở, Tốt quá rồi, suốt dọc đường tớ lo cậu cóvi_pham_ban_quyen gì.
Giang Sở Sở? Sao ta lại ở đây?
Ngay sau , Thẩm Vụ nhận rabot_an_cap điều gì đó, nhìn bên cạnh cô ta.
Quảleech_txt_ngu nhiên, người lái xe là Tần Dạ, còn Giang Sở Sở ngồi ở ghế phụ của anh.
Tần Dạ đang lái xe, nghe thấy cô tỉnh lại liếc nhìn qua gương chiếu hậu một cái.
Tỉnh rồi à? Còn chỗ nào không thoải máinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Lát nữa đến viện thì với bác sĩ một .
Vân Vụ trước đó vì mộng mà tim đập loạn , sau khi tỉnh lại vất lắm bình phục được một chút, giờ vì câu nói này của Dạ mà trở nên căng thẳng.
Không, không cần đi bệnh , tôi không sao.
Nghe , Dạbot_an_cap liếc cô một cái.
Lại gây chuyện gì ? biết mình đang sốt không?
Giang Sở cũng phụ họa: Đúng đấy Vân Vụ, cậu sốt cao lắm, phải đến thôi. Tớ nghe Dạ nói hôm dầm mưa, rốt là có chuyện gì thế?
Có chuyện gì sao?
Nhìn Sở Sở trước mặt, đôi môi tái nhợt của Thẩm Vân Vụ máy, cuối cùng không thốt ra được một chữ .
hề ngày hôm qua, Giang Sở chắc chắn cũng có mặt.
Cô ta hỏi như vậy, chẳng là đang chỉ điều gì sao?
Đang suy , trên mặt Giang Sở Sở lộ ra vẻ lo lắng, áy náy nhìn cô: Có phải hôm
Tần Dạ ngắt lời Giang Sở Sở, giọng ổn: lại là cứ đến bệnh viện đã, mấy nay em ốm thì cứ nghỉ ngơi cho tốt, tạm thời không cần đến công tynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa.
Lời nói bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngắt , Giang Sở Sở cóbot_an_cap chút ngạc nhiên nhìn Tần Dạ một cái.
Thẩm Vân rủ mắt xuống, nơi đáy mắt xinh hiện lên một sự lạnhvi_pham_ban_quyen lẽo .
Không hổ người anh trên đầu quả tim, che chở kỹ càng đến đó.
lâu , mới ngẩng lên: Tôi không đivi_pham_ban_quyen bệnh viện.
Tần Dạbot_an_cap nhíu mày, cảm thấy hôm nay cô biệt ngangleech_txt_ngu bướng.
Bị bệnh mà không bệnh viện, em muốn làm gì?
Thẩm Vân Vụ mím môi: Cơ thể của tôi, hiểu rõ.
Cô không thể đến viện.
Một khibot_an_cap đã đến đó, cô chắc sẽ bị lộ.
Nói ra nực cười, cô không muốn bất kỳ ai biết về tồn của đứa , bởi côbot_an_cap muốn giữ lại tự còn sótvi_pham_ban_quyen lại của mình.
Thẩm Vụ rõ, kể từ ngày cô đồngleech_txt_ngu kết hôn giả với Tần , cái gọileech_txt_ngu là tự đó đã còn nữa rồi.
Giờ đây, mặt anhbot_an_cap trong lòng của anh, cô còn chút tôn nghiêm nào để đến nữa sao?
Nhưng cho dù là vậy
Thẩm Vân Vụ mắt, dù có là như thế, cô vẫn không thểvi_pham_ban_quyen cam lòng phơi bày hết thảy những chuyện có khiến người ta cười nhạo mình ra trước mắt bao người.
Tần nghe xong lời cô, màyleech_txt_ngu nhíu chặt. Anh xoay vô lăng, độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tấp vào đường.
Thấy vậy, Thẩm Vân Vụ tưởng anh muốn mình xuống xevi_pham_ban_quyen nên đưa tay định cửa.
Cạch mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng
Giây theo, cửa xe đã bị khóa chặtvi_pham_ban_quyen.
Qua gương hậu, Tần Dạ nhìn cô với ánh mắt ẩn .
Tại sao không đi bệnh viện?
Kể từ tối qua sau khi mưa trở về, cứ kỳ lạ như .
Vân giữ bình lên tiếng: thấybot_an_cap không khỏe, tôi sẽ tự mình đi khám.
Nghe vậy, nguy lại.
Giang Sở vội vàng nói: Dạ, vì em ? là em xuống xe ở đây trước, anh đưa Vân Vụ đến bệnh viện khám nhé? Dù sao bệnh củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ấy cũng không thể nhẹ, không nên trì hoãn thêm nữa.
xong, Giang Sở Sở rướn người về phía Tần Dạ, định nút mở cửa.
Sau đó, Thẩm Vân Vụ thấy Tần Dạ cô ta , cổ tay hai chạm nhau.
Đừng nói bừa. nhíu , liếc nhìn Thẩm Vân Vụ một cái nói: Đừng nghĩ nhiều, không phải do em đâu.
Giang Sở vào tay hai người, ánh mắt thoáng hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ thẹn thùng.
Thẩm Vân Vụ lặng lẽ quan sát cảnh tượng này.
Mãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến khi Giang Sở nhìn sangbot_an_cap, cô hơibot_an_cap lúng túng thu hồi tầm mắt.
Vân Vụ, mìnhvi_pham_ban_quyen hiểu lầm cậu rồi, mình ngỡ cậu vì mình mà giận dỗi với Dạ, thực lòng xinleech_txt_ngu lỗi cậu.
Thẩm Vân Vụ bình thản liếc nhìn cô ta một cái.
Nếu không vì Giang Sở từng giúp đỡ và có ơn mình, Vụ hẳn đã nghi cô ta có tố chất của một xanh.
sao, cô cũng là nhânbot_an_cap của cô.
Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ miễn nặn ra nụ cười nhạt.
Không sao.
Giang Sở lại cười nói: Cậu không muốn bệnh viện, lẽ nào là sợ bệnh viện sao? mìnhbot_an_cap sau khi về nước có tự mở một phòng khám nhỏ, hay là cậu qua chỗ ấy xem thử nhé?
Nói xong, cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nhìn sang Tần Dạ: , anh thấy ?
Tần Dạ không lập tức đồng ý mà cau mày hỏi: Phòng khám ? Có tin không?
Giang Sở Sở hơi ngượng ngùng: Tất nhiên rồi, nếu không đáng tin sao em dám giới thiệu chứ? Anh không tin emvi_pham_ban_quyen à?
Suy nghĩ một lát, Tần Dạvi_pham_ban_quyen gật đầu: Vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đếnbot_an_cap phòngbot_an_cap khám.
Thẩm Vân Vụ nhíuleech_txt_ngu đôi mày thanh tú.

Giây tiếp , xebot_an_cap Tần đã lao đi, hoàn toàn không cho cô cơ hội từ chối.
Giangvi_pham_ban_quyen Sở Sở tiếp tục nói những tốt với cô.
Vụ, cậu đừng lo, mình rất tốt, với bệnh nhân cũng rất kiên nhẫn và ôn hòa. sẽ dặnvi_pham_ban_quyen anh trước, lúc đó hai bên bàn bạc xem sao, không?
So với một Giang Sở dịu dàng chuleech_txt_ngu đáo, Thẩm Vân Vụ khác nào một sự tương tiêu cực, bị bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà còn không chịu đi khámleech_txt_ngu, thật là gây .
Cô còn có thể nói gì đây?
Thẩm Vụ không lên tiếng , chiếc xe tiếp tục lăn bánh.
Đến phòng khám, Giang Sở Sở dìu Thẩm Vân xuống , dịu dàng hỏi: Cậu còn thấy chóng ? Nếu thấy không khỏe thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ tựa vào vai mình này.
Giọng nóileech_txt_ngu của Giang Sở nhẹ , trên người cô taleech_txt_ngu tỏa ra hương hoa dành dành khiết, động tácvi_pham_ban_quyen dìu cô cũng vô cùng nhẹ nhàng.
Thẩm hạ mắt, thầm .
Giang Sở Sở không chỉ xinh mà còn rất ưu tú.
trọng nhất là cô ta còn cứu mạng Tần Dạ.
Nếu cô Tần Dạ, lẽ côvi_pham_ban_quyen cũng sẽ thích cô gái .
Sau khi Sở Sở , cô ta liền tiến tới trò chuyện với đó lâu. đàn ông mặc blouse trắng, cuối cùng đưa mắt nhìn sang Thẩm Vân Vụ rồi gật đầu, sau đó bước tới.
cô, là bạn của Sở Sở phải không? Tôi tên Đông Thành.
Thẩm Vân Vụ đầu với anh ta: Chào .
Bị sốt à?
Cố Đông Thành nhẹ giọng hỏi, định đưa mu bànvi_pham_ban_quyen chạm vào trán Thẩm Vân Vụ.
Sự tiếp cận đột khiến Thẩm Vân Vụ theo bản năng né sang một bên. Phản ứng khiến Cố Đông Thành mỉm cười, anh ôn tồn nói: Chỉ là kiểm tra nhiệt độ thôi mà.
Nói đoạn, anh không tiếp tục nữa màbot_an_cap lấy raleech_txt_ngu một chiếc nhiệt kế: Đo nhiệt trước đã nhé.
Vân Vụ nhậnbot_an_cap lấy.
Phía sau vang lên của Tần Dạ: Biết dùng nhiệt kế chứbot_an_cap?
Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
không thèm để ý đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh, sao không biết dùng nhiệt kế được?
Chỉbot_an_cap là vì đangvi_pham_ban_quyen bệnh nên đầu hơi choáng váng, của cô có phần chậm chạp.
Sau khi cô đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệt kế xong, Cố Đông Thành rabot_an_cap hiệu cần chờ một lát.
Thấy vậy, Giang Sở Sở tranh thủ thiệu Tần Cố Đông .
Dạ, đây là Đông Thành mà em đã nhắc anh qua điện , anh ấy giỏi về y học, mới về nước phòng khám này. Đông Thành, đây là Dạ, là
ngập mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lát rồi mới thẹn thùng nói tiếp: Bạn của mình.
Bạn sao? Cách xưng hônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này khiến Cố Đông Thành nhướng mày, sau đó ánh mắt anh ta vô tình lướt qua khuôn mặt Thẩm Vân Vụ rồi quay lại nhìn Tần Dạ: anhleech_txt_ngu, tôi là Cố Đông Thành, vui được làm quen.
Hồi lâu sau, Tần Dạ mới giơbot_an_cap tay nhẹ đối cái: Tần Dạ.
Tôi biết.
Đông Thành nở nụ cười bí hiểm, buôngvi_pham_ban_quyen một câu đầy mờ: Tôivi_pham_ban_quyen thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe Sở Sở nhắc về anh, cô ấy đánh anh rất cao.
Đông Thànhleech_txt_ngu Giang Sở Sở như bị nói trúngbot_an_cap đen, đôi gò má trắng ngần tức khắc .
Sao thế? Chẳng lẽ tôivi_pham_ban_quyen nói sai à? phải ngày thường emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn hay khen ấy trước mặtbot_an_cap mọi người ?
Thôi mà, anh đừng nói .
Trong lúc trò chuyện, Tần Dạ hạ mắt liếc nhìn Thẩm Vân cái.
Cô ngồi đó, hàng mi hờ, vài lọn tóc mềm rũ xuống che một phần tránnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và cả đôi mắt đẹp, giấu đi mọi cảm xúc của cô.
cứbot_an_cap lặng lẽ ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như , tách biệt với mọi thứ xung quanh, giống như một ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuộc.
Sắc lập tức trầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống.
phút sau.
Cố Đông Thành lấy nhiệtvi_pham_ban_quyen kế ra, sau đó nhíu mày: Nhiệt độ cao đấy, tiêm một mũi .
Thẩm Vân Vụ ngẩng đầu nói: Tôi không tiêm.
Nghe , Cố Thành liếcbot_an_cap nhìn cô rồi bật cười: Sợ đauvi_pham_ban_quyen à? Yên tâm đi, tôi rất nhàng.
Giang Sở Sở cũng gật : Đúng đó Vân Vụ, sức khỏevi_pham_ban_quyen quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọngbot_an_cap nhất.
Thẩm Vân Vụ đầu, kiên quyết nói: Tôi không tiêm, cũng không uống thuốc.
Dáng vẻ cố chấp của cô khiến Tần Dạ nhíu chặt mày.
Vậy thì còn hạ sốt vật lý thôi. Tôi đi lấy thuốc và đồ, côvi_pham_ban_quyen khăn chườm lạnh trán trước đi, đừng để sốt hỏng cả người.
Khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đông Thành bước ra ngoài, Sở Sở liền : Vậy em cũng đi tay.
Đợi haileech_txt_ngu người bọn họ đi khỏi, trong căn phòng chỉ lại Thẩm Vân Dạ.
Đầu óc Thẩm Vân Vụ choáng váng.
Cô cũng muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi lấy khăn ướt để tự hạ sốt chovi_pham_ban_quyen mình, nhưng hiện cô chẳng còn chút sức nào cả.
Đúng , Tần Dạ nãy giờ im lặng đột nhiên nhếch môi, thốt ra chữ.
Làm .
Làm bộ làm tịch?
Thẩm Vân Vụbot_an_cap khựng lại, một sau cô cười lạnh lòng.
Dĩ nhiên là chẳng thể sánh được với côleech_txt_ngu Sở Sở chuyện của anh rồi.
Câu nói ấy cứ thế thốt ra khỏi miệng.
Tần Dạ ngẩn ngườivi_pham_ban_quyen.
Thẩm cũng ngẩn người.
Cô đang nói nhảm gìbot_an_cap vậy?
Trong Thẩm Vân Vụ còn đang hối hận vì lời, Tần Dạ nâng lên. Vừa ngẩng đầu, liền rơi vào ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt sâu thẳm mực của anh.
mắt Tần hơi híp , ánh nhìn sắc sảo như chim ưng.
Em đang ghen với cô ấy sao?
Chân Thẩm Vân Vụ giật nảy, cô sốt sắng muốn gạt tay anhleech_txt_ngu ra.
Anh nói bậy đó?
Khốn nỗi tay cô chẳng còn chút lực nào, chạm vào thấy mềm nhũn yếu ớt.
Độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tác này Tầnleech_txt_ngu Dạ mày, anh bật cười nắm lấy cổ tay cô: Yếu thế này sao?
đầu anh ấy.
Thẩm Vân mắng một câu rút về, kết quả vì dùng sức quá đà, cả người cô ngả thẳng ra sau sofa.
Thế là không dậy nữa.
Mất hết lực rồi.
Tần Dạ đứng tại chỗ nhìn cô ánh mắt phức tạp, đó buông lạivi_pham_ban_quyen một : Đợi đấy.
Sau đóbot_an_cap vào tắm bưng một chậu nhựa đựng nước và khănvi_pham_ban_quyen mặt ra, lên chiếc ghế bên cạnh cô.
Dạ ngâm khănvi_pham_ban_quyen vào nước lạnh, vớt vắt , bắt lau Thẩm Vân Vụ.
Anh làm gì vậy?
Thấy anh cầm khăn lại gần, Thẩm Vân theo bản năng né tránh.
Tần Dạ giữ chặt cô, đôi lông trên gương mặt tuấnleech_txt_ngu tú nhíu : Đừng cử động, lau chobot_an_cap em hạ .
Thẩm Vân Vụ định bảo không cần, nhưng khi chiếc khăn chạm vào da thịt, cảm giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mát lạnh tức thì ậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô không chối.
Hiện tại nhiệt độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đang cao, ngayvi_pham_ban_quyen cũng không ổn. Dù sao cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là hạ sốt vật lý
Nghĩ vậy, Thẩm Vân Vụ để mặc anhbot_an_cap.
Tần Dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lau mồ hôi hột trên rồi đến gò , vừa lau anhvi_pham_ban_quyen vừa nghĩ đến điều gì đó, khóevi_pham_ban_quyen môi mỏng khẽ , trầm giọng nói: Thẩm Vân Vụ, em đúng làvi_pham_ban_quyen của mà.
nói khiến mí Thẩm Vân Vụ giật mạnh.
Cái gìvi_pham_ban_quyen?
Ánh mắt Tần Dạ thâmbot_an_cap trầm như thạch đen, thấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng: Cònbot_an_cap giả vờ ngây nữa? Tôi
Lần đầu tiên làm cái việc lau cho người khác thế này, cô nói xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phải tông của tôi không?
Nói rồi, tay vốn đang đặt trên vai cô của Tần Dạ di chuyển, kéo cổ áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ra, để lộ một mảng da thịt trắng ngần, đưa chiếc khăn ướt vào trongvi_pham_ban_quyen.
Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu hơi biến sắc, giữ chặt tay anhleech_txt_ngu: Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Lau trong cho cô.
Anh lời với vẻleech_txt_ngu mặt đầy chính khí.
Thẩm Vânvi_pham_ban_quyen Vụ vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gáp vừa xấu hổ kéo cổ áo : , không cần đâu, tôi làm là đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tần nhìn động tácbot_an_cap cô, hàng chân mày dần nhíu lại.
Cô đang hờn dỗi gì với ?
Tay anh không dời , vẫn cầm chiếc khăn ướt dừng lại ngực cô, một góc độ nào , trông giống như tay anh đang Cảnh này mà người khác nhìn thấy thì
hờn dỗi, tự làm được rồibot_an_cap.
Tần Dạ vẫn nhíu mày, vui nhìn chằm cô.

Rầmvi_pham_ban_quyen!
Lời phía sau của anh còn chưa , đã vang lên tiếng động . Tần Dạ và Thẩm Vân Vụ đồng thời nhìn ra .
Liền nhìn Sở Sở đang hoảng hốt ngồi xuống nhặt .
Động tác trên tay đờ, một lát sau anh rụt tay về, vẻ mặt khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tả.
Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ đó, khóe môi khẽ nhếch lên giễu .
Giang Sở Sở nhanh chóng đồ trên đất lên, bước . Cô ta cười dịu dàng với Dạ và Thẩm Vân Vụvi_pham_ban_quyen, cứ nhưbot_an_cap thể chẳng nhìn thấy gì cả.
Vừa nãy cầm đồ không chắc nên vô tình làm rơi, không hai người giậtleech_txt_ngu mình chứ?
Tần Dạ hơi môi mỏng, định đó, nhưng Giang Sở Sở đã đi đến trước anh, vươn tay ra: Để em làm cho.
Tần Dạ chiếc khăn ướt cho cô ta.
Đông Thành rõ cách làm cho em rồi, chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cứ giao cho em. Dạ, anh yên tâm, sẽ chăm sócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt cho Vân Vụ.
Nghe vậy, Dạ liếc nhìn Thẩm Vân Vụ đang động như một cái xácbot_an_cap, sau đó gật đầu: Ừ.
Nói xong anh liền đi ra ngoài.
Cửavi_pham_ban_quyen phòng đóngvi_pham_ban_quyen lạibot_an_cap.
Trong phòng im , một lát sau, Giang Sở giặtbot_an_cap lại chiếc khăn, sau đó xé bọc nilon đi về phía cô.
Vụ, để mình lau người cậu nhé?
Thẩm Vân Vụ hiện quả thực không , cần người giúp đỡ, nhưng
Hay là y tá đi, làm phiền cô thế không hay lắm? Cô đề nghịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Giang Sở cười nhẹ nhàng: Không phiền, y tá sao đáo mình được? Chỉ cần cậu không ngại bị mình nhìn hết là được.
đã nói đến này, cô còn có thể nói nữaleech_txt_ngu, chỉ đành môi đầu.
Sau khi cô đồngbot_an_cap ýbot_an_cap, Giang Sở Sở ghé lạileech_txt_ngu, giúp cô cởi cúc áo.
Để tránh khó xử, Thẩm Vân mắt lại, toàn không chú ý tới ánh mắt đánh giá của Giang Sở Sở lúc cởi cúc áo cho mình.
Giang Sở mím , sắc mặt không được coi là dễ coi.
Nếu rồi ta nhìn không lầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thì Tần ướt định người cho cô phải không? Thậm chí, anh cònleech_txt_ngu kéo cổ cô ra.
hệ của bọn họ thân thiết như vậy từ lúcvi_pham_ban_quyen nào?
, trong khoảng thời gian côvi_pham_ban_quyen ta ra nước ngoài, đã xảy ra một số chuyện mà cô ta không biết?
Đôi mày của Giang Sở khẽ nhíuleech_txt_ngu lại, trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy bồn chồn lo .
Không áo ra thì biết, vóc dáng Thẩm Vân rất đẹp, cho dù đang nằm, nhưng có một vài chỗ vẫn rất đẫy đà, hơn nữa nước của cô không phải kiểu trắng bệch, mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồng phấn nộn, thoạt thấy mơn mởn mọng nước.
Choleech_txt_ngu dù Giangleech_txt_ngu Sở Sở là con gái, cũng nhìn ra được sự cực phẩm của cơ này.
Cô ta cắn môi dưới, không kiềm chế đượcleech_txt_ngu bản thân, cất giọng nhẹ nhàng: Thực ra những năm , phải cảm ơn cậu.
Thẩm vốn đang nhắm mắt, việc hạ nhiệt hiệu quả tốt đối vớileech_txt_ngu cô, cảm chất lỏng trên người rất mátbot_an_cap mẻ .
Hơi nóng trên tản đi không ít.
Cô mở ra, vừa vặn chạm ánhbot_an_cap mắt xinh đẹp của Giang Sởleech_txt_ngu.
ơn tôi?
Giang Sở Sở gật đầu: Đúng vậy, mặc dù nhìn từ ngoài, là Dạ kết hôn giả với cậu giúp cậu qua khăn, nhưng biết, hai năm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của đã giúp ấy cản không ít hoa. Vậy nên mình phải nói tiếng cảmvi_pham_ban_quyen ơn cậu, nếu không lúc mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở về mà bên cạnh anh ấy có cả đào hoa phiền phức, thìvi_pham_ban_quyen với mìnhbot_an_cap rất rắc rối.
Nghe vậy, Thẩm Vân sững sờ.
Cô không , nghe được ẩn ý trong lời nói củaleech_txt_ngu đối .
Trước tiên là tỏ sự cảm ơn khẳng định thân phận của bản , ngay đó lại nhở cô vàvi_pham_ban_quyen Tần Dạ chỉ là kết hôn giả, nhằmvi_pham_ban_quyen cảnh cáo cô đừng ảo tưởng. ràngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đang bày thân phận chính cung mình.
Cô mím môi, không nói gì.
Sở lạivi_pham_ban_quyen lau cho cô thêm một lát, đợi xong xuôi liềnleech_txt_ngu giúp cô cài lại áo, đỡ côleech_txt_ngu ngồi dậy, đáo hỏi: Thấy khá chút nàobot_an_cap chưa? Có muốn uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nước không? mình rót cho cậu một ly nhé?
Thẩm Vânbot_an_cap lúc này quả thực có hơi : Được.
Thế là Giang Sở Sở đi rót một ly nước mangvi_pham_ban_quyen cho cô.
Thẩm Vân Vụ lên uống.
Cổ họng cuối cùng cũng chịu một chút.
ngẩng đầu Giang Sở Sở, nói ra lời vừa rồi muốn nói.
Thật ra không lo lắng Dạ có gì với tôi đâu, vịbot_an_cap trí bên cạnh ấy mãi lại cho cô. Suy cho cùng bot_an_cap ân nhân cứu mạng của anh ấy, không aibot_an_cap sánh bằng. Cô với cũng , tôi cũngvi_pham_ban_quyen không quên tình của cô.
Cô nói chuyệnvi_pham_ban_quyen rất thẳng thừng, không hề khéo léo Giang Sở Sở.
Giang Sởvi_pham_ban_quyen Sở tức thìbot_an_cap cảm thấy hơi ngượng : Tớ tớ không có ý .
Thẩm Vân Vụ cũng chẳng buồn quan tâm cô ta có ý .
Trước khi , Cố Thành đơn thuốcbot_an_cap cho cô, rồi dặn dò Giang Sở Sở: Dù bạn cô không uống thuốc, nhưng trạng này nếu uống được thì vẫn nên cố uống. Đây là thuốc Bắc, không hại cơ thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, uống vài thang được.
Vâng. Giang Sở Sởvi_pham_ban_quyen đón túi thuốcleech_txt_ngu.
Ba người rời khỏi phòng khám, trở về Tần gia.
gia.
Vừa mở cửabot_an_cap , Thẩm Vân Vụ đã sự khó chịu bước ra, hiện cô chỉ muốn lên lầu nằm ngủ một giấc ngon.
Nhưng lúc xuống xe, bước chân cô lảo đảo, cả người suýt chút nữa ngã về , may mà Tần kịp thời vươn taybot_an_cap đỡ lấy.
mày nhìn cô: Đã thành mà cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chịu uống thuốc tiêm thuốc, cô đúng là
Sở Sở bước xuống xevi_pham_ban_quyen ngay sau đó, nhìn thấy cảnh người đang chạm tay nhau, côbot_an_cap ta vàng tới đỡ lấyvi_pham_ban_quyen Thẩm Vân Vụ.
A Dạ, để em lo cho.
Giang Sở Sở dìu Thẩm Vân vào cửaleech_txt_ngu, khivi_pham_ban_quyen nhìn thấy đám người hầu, cô còn mỉm cười chàoleech_txt_ngu hỏi.
người hầu thấy Sở Sở, ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẹn mà cùng ra ánh mắt kinh ngạc.
Đợi khi Giang Sở Sở đưa người lên lầu, họ mới kìm được mà tụ tậpleech_txt_ngu lại xào bàn .
Tôi nhìn nhầm saobot_an_cap? Vị vừa rồi là Giang tiểu thư?
tiểu thư là ai?
người hầu làm việc biệt thự lâu năm đều biết Sở, nhưng có một vài người mới thì không rõ.
Giang Sở Sở, người màbot_an_cap tiên sinh mình nhất đấy, cô đến chuyện này mà cũng biết sao?
Người tiên sinh yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Người kia tròn mắt: chẳng phải tiên sinh đã kết hôn rồi à?
Hônleech_txt_ngu nhân hào môn đa phần là liên hôn thương mại, cảm thật ?
Người nói mình ở Tần gia nhiều năm, kể một cách rành rọt và đắc : Các mới tới nên không , năm đó mắt tôi đã chứngbot_an_cap kiến, Giang Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sở này không chỉ là người thích còn là ân nhân cứu mạng của anh ấy nữa. Chẳng qua trước đây cô ra nước ngoài du học, tiên sinhbot_an_cap vẫn luôn chờ đợi cô ấy thôi.
Vậyleech_txt_ngu sao sau này tiên sinh lại hôn với thái thái?
không phải lão phu nhân nhà họ Tầnbot_an_cap bị bệnh, thấy sinh bề gia thất sao? Tiên sinh không còn cách nào mới tìm thay . Đúng đó họ Thẩm sản, hiểu chưa?
Nói xong, người đó cònvi_pham_ban_quyen : Đây là bí mật hào môn, không mấy người biết đâu, cácleech_txt_ngu cô đừngleech_txt_ngu nói ra đấyvi_pham_ban_quyen.
A, cứ tưởng tiênbot_an_cap sinh và thái thái rấtleech_txt_ngu ân ái, không ngờ đều là giả.
Làm sao mà thậtbot_an_cap được? kịch cả thôi, cái con bé ngốc
Cả còn định nóivi_pham_ban_quyen thêm gì đó thì một ho khan nặng nề lên.
người quay lại, lúc mới phát hiện quản đã đến từ lúc nào, ông đứng đó với vẻ âm trầm nhìn họ.
Không cần làm việc đúng không?
Đám đôngleech_txt_ngu giải tán như chim tổ.
Sau khi họvi_pham_ban_quyen đi khỏi, vị quản gia đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài mươi, đôi lông mày bắt đầu , khẽ nhíu .
Hóa ra là Giang Sở đã về
Chẳng trách cảm thấy thái thái tối qua không ổn.
Giang Sở Sở dìu Thẩm Vân Vụ về phòng.
Cảm .
Không có gì . Giang Sở Sở mỉm cười: Cậu mau nghỉ ngơi đi.
Được. Thẩmleech_txt_ngu Vân cởi giày nằm xuống, liềnleech_txt_ngu thấy Tần Dạ đi thong thả , ánh mắt anh hờ lướt quabot_an_cap cô, cuối cùng dừng lại trên người Giang Sở .
Anh đưa em về nhé?
đây cũng là Tần , hiện tại cô ta cũng không có lý do gì nán lại lâu, Giang Sở Sở gật .
.
Trước khi , Giang Sở Sở nhìn lướt qua căn phòng một lượt, đột nhiên phát hiện trên giá treo quần áo ngoài có treo một bộ trang thủ công may riêng dành cho nam giới.
Kiểu dáng đó, chỉ có Tần Dạ mới mặc.
Sắc mặt Giang Sở Sở tái đileech_txt_ngu vài , cô ta mím môi, im lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi sau Tầnleech_txt_ngu Dạ ra ngoài.
Sau khi họ rồi, Thẩm Vân Vụ mở mắt ra, cô nhìn trần nhà trắng toát, lòng đầy mông .
Chuyện đứa bé côvi_pham_ban_quyen phải sao bây giờ?
Mang thai không giống những việc .
Ví dụ như chuyện yêuleech_txt_ngu anh, cô thể che giấu cảm xúcleech_txt_ngu của rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , một , hai năm, thậm mười năm cũng không thành vấn đề.
Nhưng cònleech_txt_ngu chuyện thì sao?
Đến tháng đến bụng sẽ to lên, côleech_txt_ngu bản không thể giấu .
Càng nghĩ, đầu Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng , dần dần chìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào giấc ngủ sâu.
Trong cơn mơ.
Thẩm Vân Vụ cảm thấy cổ mình nhưleech_txt_ngu bị ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó cởi ra, ngay sau đó một vật gì đó lạnh lẽo áp lên người cô. Toàn thân cô đang nóng hực, giác lạnh ấy khiến cô thấy dễ chịu, cô khẽ thở hắtvi_pham_ban_quyen ra, theo bản dùng cả tay chân bám lấy cánh tay người .
Ngay sau đóleech_txt_ngu, cô nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtvi_pham_ban_quyen tiếng rên nhẹ và tiếng dốc, bóp lấy một thô bạo nhưng cũng đầy dịu dàng, môi bị hơi ẩm lấp đầy.
đó vào cô.
Thẩm Vân Vụ nhíu đôi thanh tú, cắn chặt lấy vật lạ đó, vị máu tanh lan trong miệng lúc với hít vì đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đớn của người đàn ông.
Sau đẩy ra, má bị ai đó lực nhéo , loáng thoáng nghe thấy người đóleech_txt_ngu : Đúng là chiều hư em rồi, còn dám cắn nữa hả?
Cô đau đớn, vừa lẩm bẩm đẩy tay người ra, rồi lại chìm vào giấc sâu.
Khi tỉnh lại đã là đêm.
Người túc bên cạnh tỉnh dậy thì vui mừng tớivi_pham_ban_quyen.
Thái thái, ngườileech_txt_ngu rồi.
hầu lại đỡ cô dậy, đưa tay sờ lên trán cô: Tạ trời đất, cuốivi_pham_ban_quyen thái thái cũng hạ sốt .
Thẩm nhìn người hầu trước mặt, nhớ lại vài ký ức vụn vỡ, bèn hỏi:
Cô vẫn luôn ở đây chăm sóc tôi ?
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hầu mắt sáng đầu.
Nghe , ánh sáng mong trong mắt Thẩm Vân tắt.
Cô rũ mắt .
Những ký ức vụn vỡ đó cô cứ ngỡ người vẫn luôn chăm sóc là Tần Dạ.
Hóa ra không phải.
Thẩm Vân Vụ đang suy nghĩ thì thấy người hầu bưng một bát thuốc đến.
Tháibot_an_cap thái, vừa vặn người đã tỉnh, thuốc vẫn còn ấm, đến lúc phải uống .
Một mùi thuốc Bắc nồng nặc xộc thẳng vào mũi làm Thẩm Vân Vụ nhíu , né tránh.
Thái thái, uống lúc còn nóng đi, nữa làbot_an_cap nguội .
Thấy cô lại, người hầu còn bát thuốcbot_an_cap sát tận mặtbot_an_cap cô.
Thẩm Vân Vụ lùi ra sau, quay mặt đi: Cô cứ đó đi, lát nữa uống.
Nhưng mà
Tôi hơi đói rồi, cô chút gì đó cho ăn được không? Yên tâm , đợi cô đồ ăn lên thì tôi đãleech_txt_ngu thuốc rồi.
Dù sao cô cũng ngủ rất , lúc này thật thấy đói.
Người hầu suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
Được, vậy tôi xuống lầu lấy đồ ăn cho thái, uống đấy nhé.
Ừmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Khó khăn mới đợi được hầu khỏi, Thẩm Vân Vụ tung chăn đứng dậy, bưngbot_an_cap bát thuốc đen ngòm đi vào nhà vệvi_pham_ban_quyen sinh, đổ sạch .
bát thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị nước xả trôi đi không lại dấu vết gì.
Như vậy thì sẽ khôngvi_pham_ban_quyen ai uống thuốc đúng không?
Thẩm Vân cùng cũng thởvi_pham_ban_quyen phào nhõm.
Cô cầm bát không đứng , vừa quay người lại thì phát hiện Tần Dạ đã đến từ lúc nào, lúc anh đang tựa người bên cửa nhà sinh, đôi mắt tinh anh như sao trời đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dò xét nhìn cô.
đang làm cái gì vậy?
Trong khoảnh khắc đó, trái Thẩm Vân khẽ run rẩy, trong mắt thoáng qua vẻ hoảng loạn.
Có cảmvi_pham_ban_quyen giác như bắt quả tang .
Nhưng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanhbot_an_cap chóng lấy lại bình tĩnh, mím đôi môi hồng nhạt hơi tái đi, cũng không che giấu: phải đềubot_an_cap thấy rồi sao?
Thái thản nhiên của cô khiến sự xét trong mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần bớt vài phần.
bước , nhìn chằm chằm vào bát thuốc trống không trong tay cô.
Tôi nhà vấtleech_txt_ngu vả thuốc, cô cứ thế không uống một ngụm nào mà đibot_an_cap?
Thẩm Vụ liếc anh một cái.
Tôi đã nói sớm là khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống .
Nói xong, côvi_pham_ban_quyen cầm bát không ra ngoài.
Dạ đuổi theo, giọng nói thanh lãnh: Tối qua, cô cố tình sao?
Ngheleech_txt_ngu vậy, Thẩm Vân Vụ , lắc đầu phủ nhận.
Không phải, sao tôi có làmbot_an_cap chuyện thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được?
Tuy nhiên Dạ vẫn nhìn cô với thái nghivi_pham_ban_quyen ngờ: vậy ? tại sao cô lại từ chối đi bệnh viện, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ uống thuốc?
Vân Vụ chỉ có thể hờ hững giải thích: Thuốcbot_an_cap quá, tôi không muốn uống.
Chỉ vậy thôileech_txt_ngu sao? Tần Dạ , như chợt nhớ ra điều gì đó, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cuộc mà tiếp: Hôm qua
Ban đầu anh định nhắc đến chuyện tin nhắn, xem liệubot_an_cap có phát ra manh mối gì không. Nhưng nghĩ lại, anh thấy chuyện không khả thi, dù sao qua cô còn chưa vào cửa câu lạc bộ, làm sao có thể biết được?
Thẩm Vân Vụ không muốn tranh thêm anh về chuyện này, vì nói sẽ lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sơ hở. Hiện giờ cô đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ bí mật, anh .
Vừa hay người hầu bưng đồ ăn vào, Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ nhân cơ hội đó đi ăn sáng. Vì cô vẫn còn là người bệnh nên người hầu chuẩn bị những món thanh đạm, dễ .
Thẩm Vân Vụ không có cảm giác ngon miệng, chỉ ăn qua loa vài miếng đặt bát xuống, người hầu nhanh chóng tới dọnleech_txt_ngu dẹp.
Tần Dạ bên quan sát, đôi môi mỏng của anh luôn chặt một đường thẳng.
Không biết có phải là ảo giác của anh hay , anh luôn thấy có gì đó không ổn, bảo nóivi_pham_ban_quyen ra là không ổn đâu thì anh lại được, chỉ thấy chỗ nào cũng kỳ quái. Cô, bầu không khí trong phòng, thậm chí cả bản thân đều đúng.
Dù Tần Dạ vốn không phải người có tính khí tốt, hiếm anh lại cảm thấy phiền muộn như lúc này. Trong phút chốc, anh chỉ không khí trong phòng thông thông thoángvi_pham_ban_quyen, bèn xoay ngoài.
Sau khi anh đi , cảm gượng gạo Thẩm Vân Vụ mới được thả lỏng, rũ mắt, nhìn chằm chằm vào mũi chân mà ngẩn ngơ.
Trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi ngủ.
Người hầu lại lên mộtleech_txt_ngu bát thuốc.
Dù sao Tần Dạ đã biết rồi, lúc anh cũng không có ở nhà, Thẩm Vânbot_an_cap Vụ dứt khoát buồn nữa, trực tiếp nói: Tôi không uống, sauleech_txt_ngu này cũng không cần sắc nữa đâu.
Người hầu bưng bát thuốc, có chút ngơ ngác.
Tâm trạng Thẩm Vân rất nhạt nhẽo: Nếu không còn việc gì nữa thì chị đi nghỉ sớm đi, hôm mệt rồi.
Người hầu chớp mắt, ngơ ngác ra khỏi phòng ngủ.
Tần Dạ không về.
Trong phòng ngủ yên tĩnh cùng, chỉbot_an_cap có mình cô.
Khi Vụ nằm xuống, cô cảm thấy đầu óc hơi choáng , đây di chứng của cơn sốt. Đầu côvi_pham_ban_quyen rấtbot_an_cap nặng, nhưng tâm lại vô cùng tỉnh táo.
Anh về
Đi đâu thì đã quá rõ rồi.
Thẩm Vân Vụ người, nhắm , trong đầu còn lại một ý nghĩ duy nhất.
Nếu người nhảy xuống cứu năm đó mình, liệuvi_pham_ban_quyen bây giờ người có ly không?
Tiếc là trên đời này làm gì có như.
Thẩm Vân Vụ chìm vào giấc ngủ mê mệt, từ khóe mắt cô trượt xuống một giọt lệ trong suốtleech_txt_ngu ngay cả chính cô cũng không nhận ra.
nửa đêm, trong cơn mơ màng, Thẩm Vânbot_an_cap cảm thấy vị trí cạnh như lún xuống.
Chẳng lẽ anh đã về rồi?
ý cô nhanh chóng bịleech_txt_ngu bóng vô tận nhấn chìmvi_pham_ban_quyen.
Sáng hôm sau tỉnh , Vân Vụ xoay , phản ứng đầu tiên là đưa tayvi_pham_ban_quyen sờ vào vị trí bên .
Lạnh lẽo.
Thẩm Vân Vụ đôi đỏ, sáng nơi đáy mắt dần lịmbot_an_cap đi.
Sáng sớm, người hầu lạibot_an_cap bưng đồ ăn và một bát thuốc lên.
Vừa rửa mặt xong ra, cô đã ngửi thấy mùi thuốc đôngbot_an_cap nồng nặc, đôi mày thanh tú cau lại.
Thưa phu , bát thuốc
Thẩm Vân Vụ không thể nhịn thêm được nữa, giọng điệu trở nghiêm khắc: nàybot_an_cap tôi đã bảo sắc nữa rồi ? Tại sao lại bưng lên đây?
Bình thường côleech_txt_ngu luônbot_an_cap ôn hòa, sự đột ngột này người hầu luống cuống.
Nói xong, Thẩm Vân Vụ cũng nhận ra cảm xúc của có chútbot_an_cap mấtbot_an_cap kiểm soát, cô sực tỉnh, đưa tay day dương: Xin lỗi, tôi hơi khó chịu trong người, chị bưng thuốc xuống đi.
Người chỉ còn cách bát thuốc xuống lầuvi_pham_ban_quyen.
Trở lại nhà bếp, quản thấy bát thuốc vẫn còn nguyên vẹn được mang về, mặt già nua nhăn lại: , phu nhân vẫn không chịu uống sao?
Người hầu gật đầu, sau đó kể lại chuyện vừa rồi.
Quản gia nghe thấy giọng điệu của chị ta có nhiều phần mãnleech_txt_ngu, bèn trầm giọng nói: Bình phu đối xử với các cô thếbot_an_cap nào trong lòng các cô hiểu rõ, lần này chắc vì bị bệnh nên tâm trạng tốt, đừng vì chuyện này mà sinh lòng oán hận với phu nhân.
Nghe quản gia nghiêm khắc dạy bảo, hầu đỏ mặt, vội vàng lắc đầu: Khôngbot_an_cap có, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có đâu , sao tôi có thể vìbot_an_cap chuyện này mà phu nhân được?
Vậy thì , sao ấy vẫn làvi_pham_ban_quyen phu nhân của chúng ta.
Dù sao vẫn phu nhân của chúng ta?
Nhưng mà, hôm qua chẳng phải mọi người đều nói cô Giang Sở Sở kia mới là người tiên sinh yêu sao? lẽ chẳng bao nữa, phu của bọn họ sẽ thay đổi rồi cũng ?
Đang suy nghĩ mông lung, một giọng nói lạnh lùng đột ngột lên.
ấy vẫn không chịu uống?
Quản gia và người hầu giật mình, vội đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn người vừa tới.
Tiên sinh
Dạ tay cầm vestnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netvi_pham_ban_quyen chìa xe, đứng đó lạnh lùng như băng. Anh đã dùng xong bữa sáng và đang bị đến ty, khi đi ngang qua bát thuốc trên khay của hầu vẫn còn , dừng lại hỏi thăm.
Quản giabot_an_cap gật đầu: thưa tiên sinh.
Tiếp đó, gia như chợt nhớ ra điều , hỏi: sinh, tác dụng của thang thuốc này là gì vậy ạ?
Hành động luôn khôngleech_txt_ngu chịuleech_txt_ngu uống thuốcbot_an_cap của cô khiến Tần Dạ không hài lòng. Cả ngày hôm qua không uống thì thôi, hôm nay vẫn không uống sao?
Hạ sốt.
Hóa là thuốc hạ sốt
gia thở phào nhẹ nhõm, ông ngỡ phu nhânleech_txt_ngu gặp đề gì nghiêmbot_an_cap trọng, nếu là hạ sốt thìleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải gì quá lớn.
Tuy nhiên, người hầu đứng bên cạnh khi nghe thấy đó là thuốc hạ sốt thì lại có ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên, không suy nghĩ nhiềubot_an_cap mà thốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra: Hóa ra là thuốc hạ sốt à, làm tôi sợ chớtleech_txt_ngu , tôi cứ tưởng là
Lời chưa dứt, chị ta đãvi_pham_ban_quyen cảm được ánh của gia và Tần Dạ đều quét về phía mình.
Người hầu lúc nàyleech_txt_ngu mới nhận ra những lờibot_an_cap phía sau không bừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lậpleech_txt_ngu đổi cười : Tómnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại là phu không saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tốt rồi.
Ý cô là gì?
Tần Dạ vốn là người bén, anh lập tức hiểu được lời nói lấp lửng của người hầu chứa đựng thông tin quan trọng.
chovi_pham_ban_quyen ràng!
Người hầu ánhleech_txt_ngu mắt lẹm như chim ưng của anh làm chobot_an_cap khiếp sợ, chỉ có thể cúi lí nhí nói: Tôi, tôi cũng không rõbot_an_cap lắm, qua khivi_pham_ban_quyen dọn dẹp thùng trong phòng tắm, tôi hình như có một tờ kết quả bệnh viện.
Nghe vậy, Tần Dạ nguy hiểm mắt .
Kết quả gì?
Người hầu đầu: cũng không rõ , nó bị xé rất nátleech_txt_ngu, hơn nữa hình như còn bị nước mưa làm ướt, tôi chỉ vô tình nhìn thấy mấy ‘tờ kết ’ lúc dọn dẹpvi_pham_ban_quyen thôi.
Dạ hỏi: Nó ở đâu?
hỏileech_txt_ngu này khiến sắc mặt người hầu bệch: Thưa cậu, tờvi_pham_ban_quyen kết quả đó đã đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý rồi ạ.
Chân mày Tần Dạ cau .
nóivi_pham_ban_quyen gì?
Người hầu bịbot_an_cap khí thế âmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trầm trên người anh làm cho sợ hãi đếnvi_pham_ban_quyen mức sắp khóc, chỉ có thể hoảng loạn giải thích: Xin lỗi cậu, tôi cố ý vứt đi đâu ạ, vi_pham_ban_quyen tờ kết quả đó đã nát mức không ra hình gì nữa rồi. đó tôi cũng suy nghĩ nhiều, nên mới
Đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạc chủ đã vứt , cô vốn dĩ cũng không có ham muốn tìm . Hơn nữa, công Tần Dạ thường xuyên tiêu hủy các tài liệu mật, cô chỉ là một người làm thuê kiếm tiền để sống qua , hômbot_an_cap cũng không nghĩ ngợi gì thêm.
Mãi đến hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày nay bắtbot_an_cap đầu sắc thuốc, cô cứleech_txt_ngu ngỡ đó là thuốc bệnh của phu nhân, không lại là thuốc hạ sốt.
Lời nói của cô đôi mày Tần Dạ nhíu chặt.
Anh đã nói là trông cô có vẻ không mà.
Trận mưa lớn như thế, cho dù có nhường ô cho người khác thì cũng có thể tìm nơi nào đó trú rồi bảo tài xế đón, hoặc đợi mưa tạnh mới về nhà. Tại nhất định phải đội mưa về?
lo lắngbot_an_cap nói: Thưa cậu, hayleech_txt_ngu là phu nhân có chỗ khỏe ạ?
Tần Dạ đưa chìa khóa và áo khoác trong tay cho ông: lên lầu một chuyến.
Quản gia vộivi_pham_ban_quyen vàng đónleech_txt_ngu lấy đồ đạc.
Sau khi người hầu rời đi, Thẩm Vân Vụ vốn định nghỉ ngơi thêm lát, nhưng cô lại nhận được một cuộc điện thoại. thư ký của tổng Tập Lâm thị gọi đến, trao đổi với cô về dự án đang thực hiện gần đây.
ngàyleech_txt_ngu hôm qua cô không có mặt ở công ty, nên việc này vẫn chưa có ai bàn giao.
Sau khi cúp , Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa tay daynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ hàng mi vi_pham_ban_quyen. Công ty rất bận rộn, côvi_pham_ban_quyen mới nghỉ một ngày mà việc đã bắt đầu đống rồi. Xem ra, hôm nay phải đi làm trở lại thôibot_an_cap.
Vụ máy tính xách ra, vừa đăng hòm nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa. Cô là người hầu nên không để , mở email định xử lý công .
Cho đến khi tiếng bước chân đó dừngbot_an_cap lại bên cạnh mình, một mùi hương khiết thoang thoảng truyền đến. Lúc này Thẩm Vân Vụ nhận ra có điểm bấtvi_pham_ban_quyen thường, côleech_txt_ngu ngẩng đầu lên.
một ánh nhìn, cô đã va phải đáy mắt đen thẫm của Dạ.
Đột ngột thấy anh, Thẩm Vân Vụ giật mình: Sao anh lại ở đây?
môi mỏng của Tần Dạ mím lạileech_txt_ngu.
Đây làvi_pham_ban_quyen tôi.
Giọng điệu của không mấy tốt đẹp, có chút lạnh lùng.
Thẩm Vân Vụ hơi sững sờ, theo bản hỏi: Anh gặp chuyện gì bực bội ở ngoài sao? Giọng điệu thế.
Bực bội chứ? Tần Dạ nhướng mày, câu hỏi này thật khó hiểu, sáng sớm anh có thể đi đâu mà chuốcleech_txt_ngu bực vào thân?
Nhưng nhiên anh nghĩ ra điều gì đó, lời khựng lại. Sau hồi im lặng, anh chẳng rõ mình mang tâm trạng gì mà thốt ra câu: Đêm qua tôi ở nhà.
Quả nhiên, trên mặt Thẩm Vụ hiện lên vẻ ngạc nhiên.
Dạ nhìn chằmbot_an_cap chằm cô: Ngạc nhiên lắm sao? Đêm tôi nằm ngay cạnh cô cũng không biết?
Vân Vụ mím môi, không đáp .
Hóa ra cảm giác giường cạnh lún xuống vào nửa đêm không là ảo . Lúc đó cô ngủ mơ màng, khi tỉnh dậy sờ anh nằm thì thấy lạnh ngắt, nên cứ ngỡ anh cả đêm về.
Biết anh có ở nhà, tâm trạng Thẩm Vânbot_an_cap Vụ trở nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phức tạp hơn đôi chút.
Tôi cứ sẽ không vềbot_an_cap.
Mộtleech_txt_ngu câu nói cả hai rơi vào im lặng.
Giang Sở Sở mới về hai ngày, quan hệ giữa hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người họ đã trở nên gạo đến mức gần như xa lạ. buồn nhắc đến chủ đề gây bối rối kia. Dường như cả hai đã ngầm tránh, còn lý do tại , có lẽ chỉ bản thân họ mớileech_txt_ngu rõ.
Lát sau, Tần Dạ đột hỏi: Tại sao không uống thuốc?
Lại là câu hỏi ?
Thẩm Vânbot_an_cap Vụ quay sang nhìn máy , giả như không chuyện gì mà xem mànvi_pham_ban_quyen hình, nhiên lời giải thích: Hôm qua là do không muốn , hôm cảm thấy cơ thể hơn nhiều rồi nên cần uống nữa.
Dáng vẻ thản này của cô Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ môi: Vậy sao? Thế còn tờ kết đó là thếvi_pham_ban_quyen nào?
Bàn tay đang lănbot_an_cap chuột bỗng nhiên khựng khi nghe tờ kết quả.
Thẩm Vân Vụ suýt chút nữa đã tưởng mình nghe lầm. Nhưng hơi thở của anh ngay sát gangleech_txt_ngu nói cô biết, anh vừa mới phát ngôn câu đó một cách rõ ràng.
Tần Dạbot_an_cap đã nhìn thấy rồi.
khắc anh nhắc đến tờ kết quả, tay cô đã khựng lại trong tích tắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chính biểu hiện này đã anh không kìm được mà hípbot_an_cap mắt lại.
Cô có chuyện giấu .
Một lát sau, Vân Vụ thể sắp xếp xong cảm xúc mình, đầu lên nhìn anh, mắt đẹp ẩn sự nghi hoặc.
Tờ kết quả gì cơ?
Tần Dạ im lặng nhìn .
Cô thể hiện rất , từ ánh mắt, biểu đến giọng điệu đều rất bình thường, giống như đang hằng ngày vậy. Nếu không Tần Dạ nhìn thấy hành động của từ trước, e rằng anh đã cô lừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua mắt.
Ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt anh khóa chặt lấy cô, sắc lẹm như lưỡi dao: Là tôi đang hỏi cô, cô xembot_an_cap đó là tờ kết quả gì?
Nghe vậy, Thẩm Vân có vẻ hơi ra: Đúng là anh hỏi tôi, nhưng tôi không anh đangbot_an_cap nói về tờ quả nàovi_pham_ban_quyen?
Lúc đầu, Vân Vụ thực sự đã lời đề cập đến tờ kết quả của anh cho hoảng sợ. Thậm chí cô còn nghĩ, lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào anh đã nhìn thấy tờ giấy đó rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Anh đã biết chuyện cô mang thai rồi sao?
Nhưng rất nhanh sau đó, Thẩm Vân Vụ đãleech_txt_ngu lấy lại bình tĩnh.
Kể từ khi nhà họ Thẩm phá , từ khuê các được nuông chiều, cô đã lăn lộn cho đến trở một Thư ký Thẩm mà ai ai cũng phải kính . Cácbot_an_cap vị giám đốc của các doanh nghiệp hợp với Tập đoàn Tần gặp cô đều sẽ khách sáo chàoleech_txt_ngu hỏi một tiếng.
Điều này không chỉ bởi vì cô là vợ Tần Dạ, mà còn vì họ công nhận lực của cô. Hai nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luyện đã cô thành một con người khác hẳn. Không còn là cô gái nhỏleech_txt_ngu hoảng loạn, mất phương hướng mỗi khi chuyện nữa.
Chưa kể tờ kết quả đã bị cô xévi_pham_ban_quyen nát. Cho dù không xé thì những nét chữ trên đó đã bị mưa đến mức không cònbot_an_cap hình thù, giấy cũng đã . Vì vậy, cho dù có tìm thấy cũng không thể nhìn ra được điều gì.
Sau khi phân tích , Thẩm Vân Vụ hoàn toàn bình tĩnh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khóe môi Tần Dạ hơi nhếch lên. Anh ngồi trước mặt , hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.
Họ là thanh mai , biết nhau nhiêu năm, Tần Dạ sao lại không biết những thay của cô trong hai năm qua? Ngay từ đầu khi để cô công ty, Tần cũng đã có ý định này, hyleech_txt_ngu vọng cô có thể trưởng , có thể tự mình đảm đương mọi việc.
Hai năm , cô thực sự đã làm được. Cô là một trợ đắc lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn hảo. Đối mặt với cuộc họp trăm người cô còn có tĩnh diễn thuyết, hồ là đối mặt vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình anh.
Nghĩ đến đây, Tần nheo mắt lại.
Cô không rõ sao? phải cô tưởng rằng tôi không hiểubot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Thẩm Vân Vụ không chút sợ hãi đón lấy ánh mắt của anh: Vậy sao? Anh rất hiểu tôi sao?
Giâyleech_txt_ngu tiếpleech_txt_ngu theo, tay anh vươn , giữ lấy gáy cô, sau trán anh cũng áp sát lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hơi thở nóng của người giao hòa vào nhau.
Một câu nói rít ra từ của Tần Dạ: Tính kỹ ra thì chúng ta đã hơn hai mươi năm, chung chăn chung gối hai năm. Vân Vụ, tôi không hiểu cô thì ai hiểu cô?
Thẩm Vân Vụ sững người.
Hóa ra họ đã quen nhau năm đến thế rồi sao?
Anh tự đắc mình hiểu cô, chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao giờ biết rằng cô yêu anh.
hồi lâu sau, Thẩm Vân Vụ khẽ dài trong lòngbot_an_cap.
biết cũng tốt, đỡ phải khiến cả hai khó xử. Cứ coi như tất cả chỉ là dịch, đôi bên cùng lợi.
đếnleech_txt_ngu đây, Thẩm Vân Vụ đẩy Tần Dạ sátleech_txt_ngu sạt ra, nhạt nói: Dù sao cũng không là anh.
Nghe vậy, Tần Dạ nhíu mày.
Cái gì mà không phải là ? Chẳng lẽ còn có hiểu hơn tôi sao? Là ai?
Tần hềvi_pham_ban_quyen nhận ra cảm xúc của mình đã kích động chỉ vì một câu của cô.
Thẩm Vân nói gì.
mảy may để ýleech_txt_ngu đến mình, Tần Dạ đưa tay siết lấy vai , có chútleech_txt_ngu hung hăng hỏi: hay ?
Lựcbot_an_cap tay anh siết vai cô hơi mạnh.
Vân nhíu đôi thanh , đẩy ra: Đau, anh đừngbot_an_cap chạm vào tôi.
vậy, Tần Dạ nới lỏng tay nhưng vẫn không chịu qua: Không chạmbot_an_cap cũng , nói cho rõ ràng đi, người hiểu cô là ? Còn tờ cáo đó là thế nào?
Thẩm Vân Vụ bị anh quấy rầy đến bất lực, nói: có ai tôi , chỉ có tôi tự hiểu chính mình . Lúcleech_txt_ngu nãy chỉ lỡ miệng nói thế thôi, được ? Còn tờ báo cáovi_pham_ban_quyen, tôi không biết anh nói cái , là của công ty hay ở đâu? Anh phảileech_txt_ngu nói rõ thì tôi mới trả lời được chứ?
Sự thắc mắc ngược lại của cô khiến Tầnbot_an_cap Dạ nheo mắt. như vậy, anh càng thấy khả .
nói rác có nhặt được một báo cáo.
Một ? Chỉ có một tờ thôi sao?
Thẩm Vân Vụ bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt anh: Báo cáo gì? Ở ?
Bị xé nát rồi, nhưngvi_pham_ban_quyen đã được thu dọn , tìm thấy phòng chúng ta, không của cô ?
Thẩm Vân Vụ đápleech_txt_ngu: nát? Tôi nhớ ra rồi, của tôibot_an_cap.
Nói xong, cô tránh ánh mắt của Tần Dạ, quay lạibot_an_cap nhìn mànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình máy tính: Tờ đó là báo cáo đưa cho tôi, có chuyện gì sao?
Ánh mắt Tần Dạ ghim chặt lấy : Bệnh viện cho cô báo cáo gì?
Thẩm Vân Vụ sắc mặt không đổi: Báobot_an_cap cáo khám sức khỏe, sao vậy?
Câu trả này khiến Tần Dạ cười lạnh một tiếng.
Cô tưởng tôi ngốc sao? Báo cáo khám sức khỏe mà cần xé nát?
Câu hỏi cuối cùng của sắc bén. , Tần Dạ chộp lấy cổ tay nõn của cô: Cô có chuyện gì tôi phảivi_pham_ban_quyen không? Tờ báo cáo đó rốt cuộc báo cáo gì?
Sự bất của chắc chắn có liên đến tờ báo cáo .
Lực tay anh vô thức mạnh thêm vài phầnvi_pham_ban_quyen, Thẩm Vân Vụ nhíu mày, khẽ giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích: Tôi không cố ý xé, mà là vì tờ báo cáo đó bị dính , chữ trên đó mờ hết rồi nên tôi mới vứtvi_pham_ban_quyen đi.
Vứt đi màbot_an_cap phải ? Tần Dạ vẫn bám . Rõ nếu nay cô không ra lý dovi_pham_ban_quyen khiến anh thuyết phục, anh sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãi đeo bám không .
Thẩm Vân Vụ nhìn thẳng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt anh. Ánh mắt anh rất , rất sâuvi_pham_ban_quyen.
Cô thở dài, một lần nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên giải : Anh có bao giờ nghĩ, thực ra không phải do tôivi_pham_ban_quyen xé không?
Tần Dạ sững người: Cái gì?
Hôm đó mưa rấtvi_pham_ban_quyen lớn, tôi lấy tờ báo cáo ra thì nó đã bị mủn dính chặt vào quần áo , tôi chỉ có thể gỡ ra từng mảnh .
Nghe vậy, Tần Dạ khựngleech_txt_ngu lại. Anh tưởng tượng ra cảnh tượng mà cô . Quả thực là có khả . lớn như vậy, người cô sũng, chắc chắn nát tươm. Chỉ có thể gỡ rồi vứt vào rác, khi người làm đi dọn dẹpvi_pham_ban_quyen, giấy đã nên trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trạng bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụn.
Dườngbot_an_cap như cũng không gì bất hợp lý.
Thẩm Vân Vụ cảm thấy lực tay anh dần nới lỏng, biết rằng anh đã chấp nhận lời giải thích này.
Vừa thở phào nhẹ nhõm, Thẩm Vân Vụ vừa quyết định mạovi_pham_ban_quyen một phenbot_an_cap để dập tắt hoàn toàn nghi ngờ anh, bất kể anh có nghi cô mang thai hay không.
Nghĩ đoạn, Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ anh chằm chằm rồi oải lên tiếng: Anh căng thẳng ? Sợ tôi cầmleech_txt_ngu báo cáo mang à?
Tần Dạ vốnvi_pham_ban_quyen định nhận, nhưng độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên nghe thấy câu nói sau của cô, hơi thởbot_an_cap anh khựng lại. Sau đó, anh dùng ánh mắt chứa đầy cảm xúc để quan sát cô.
Thẩm Vân Vụ nhướng mày: Sao lại mặt ? Sợ tôi mangleech_txt_ngu thai sẽ ảnh hưởng đến anh và Sở Sở à?
Tần Dạ nheonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt: Cô mang rồi ?
Vân Vụ nhún vai: Không có, đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho xem từ lâu rồi. Dựa vào quan hệ thanh mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trúc mã ta, nếu bé này phá bỏ, chắc anh sẽ bồi thường cho tôi không ít nhỉ?
Giọng điệu nhẹ nhàng và thái độ bất cần của cô khiến sắc Tần Dạ biến đổi.
Cô nói gì?
Cô định phá thai?
Câu hỏi cuối cùng khiến tim Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ đập thình thịch.
nói là giả thuyết thôi.
Dạ tối nay dường như cứ muốn đối đầu với cô: không giả thuyết sao?
Cái gọi làvi_pham_ban_quyen nếubot_an_cap không ? Thẩm Vân Vụ khẽ mày.
Tần Dạ mắt nhìn cô, đôi mắt ẩn chứa những cảm xúc hiểu: Giả sử cô mang thai, cô sẽ phá bỏ?
Thẩm Vân Vụ chỉ vô thức gật đầu, rũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt xuống.
Chắc là vậy.
Cô không nhận khoảnh mình nói câu đóbot_an_cap, gương mặt tuấn tú của Tần Dạ bỗng chốc nên .
Tần Dạ bị thái độ hờ hững của cô làm cho hề nhẹ, trong lòng như có thứ gì đó đang cuộn trào, cảm giác nôn nóng bao vây lấy anh.
Thế nhưng ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau đó, nói của Thẩm Vân Vụ đã khiến anh lập tức trở về thực .
Nếu không phá, thì và Sở sao?
Anh và Sở Sở tính sao?
Một câu nói như gáo nước dội đầu, khiến Tần Dạ tỉnh táo lại không ít.
Anh nhìn người phụ nữ trước mặt, lànleech_txt_ngu da trắng như tuyết, đôi môi đỏ , để mặt mộc vẫn tinh và rạng rỡ đến người ta không thể rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt.
cô một lúc, cảm trong mắt Dạ nhạt , anh đứng dậybot_an_cap, rõ ràng bình tĩnh trở lại.
Giọng anh lạnh nhạt, khác hẳn với lúc nãy: Hôm nay không cần đến công ty nữa, nghỉ ngơi cho tốt đi.
Tần Dạ quay người rời khỏi phòngvi_pham_ban_quyen ngủ, gương mặt .
Thẩm Vân Vụ không sai. Cho dù một đó cô thực sự mang thai, cũng chỉ thể phá .
Anh không thể phụ lòngbot_an_cap Sở Sở. Cũng không thể nào phụ lòng Sở Sở.
Năm đó, anh vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình rơi xuống nước, dòng nước chảy xiết, ngay cả biết bơi cũng cầmbot_an_cap chắc cái chớt, nói đến việc nhảy xuống cứuvi_pham_ban_quyen người.
bị sặc mấyleech_txt_ngu ngụm nước sông, tứ rã rời, ý thức dần tán. lúc vọng, anh nhìn thấy một dáng người khảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chấp tất cả nhảy xuống, nhanh chóng bơi vềvi_pham_ban_quyen phíaleech_txt_ngu mình.
Tiếc là khi cô ấy còn chưa kịp bơi đến gầnvi_pham_ban_quyen, anh mất ý thức.
Đến khi tỉnh lại, anh đã ở trong bệnh viện. Lúc anh mới nghe nói Sở Sởleech_txt_ngu vì cứu mình mà bị , tay bị đá dưới đáy sông cứa nhiều vết thương sâu.
Khi anh đến thăm, Giang Sở Sở sắc ngồi bên giường, vếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương trênvi_pham_ban_quyen tay đã xử lý và quấn băng gạc.
nhìn anh, Giang Sở Sở lập tức bước xuống giường, lảo đảo chạy vềvi_pham_ban_quyen anh, hỏi anh có sao không.
Từ khắc đó, Dạ đã quyết định phải đối xử tốt . Chỉ cần cô , vị trí Tần phu nhân bên sẽleech_txt_ngu mãi để cho cô.
Cô đã vì anh mà sẵn sàng sinh cả tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng, cũng phải báo đáp cô.
Sau khi Tần Dạ rời đi, Thẩm Vân Vụ ngồi thờ một lát rồi mới tiếp tục lý công việc.
những chuyện là do cô nguyện, nên chỉ có thể một mình gánh chịubot_an_cap.
Điện thoại rung lên, Thẩm Vân Vụ liếc nhìn, là Giang Xuyên tới.
Cô bình ổn lại tâm trạng rồi mới bắtleech_txt_ngu máy.
bot_an_cap chuyện gì vậy ?
Vân Vụ, thư ký của phó tổng Lâm thị gọi điện cho em chưa?
Thẩm Vụ cuối tìm được email mình cần, cô điều khiển chuột bấm , đồng gật đầu: Gọi rồi, có chuyện gì sao?
Chuyển phần công việc cần xử lý sang chovi_pham_ban_quyen anh đi, anh sẽ làm thay emleech_txt_ngu.
Nghe vậy, động tác củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thẩm Vân Vụ lại, lộ rõ vẻ thắc : Dạ?
Nghebot_an_cap U U em bị ốm, sao không nói cho biết? Giọng nói của Giang Ninh Xuyên nghe vô cùng ôn , cuối anh còn thở dài khuyên nhủ: Ốm rồi nghỉ ngơi cho tốt, để điện chế độ làm phiền đi, em thật coi thân thể mình làleech_txt_ngu mình đồng sắt đấy à?
khi gia sản, Ninh Xuyên từng việc tại tập đoàn Thẩm thị, anh là trợ thủ đắc lực nhất mà cha cô vô hào.
Lẽ ra đã có một tương lai vô cùng xán , việc Thẩm gia phá sản lại đến quá bất ngờleech_txt_ngu.
biếnbot_an_cap cố đó, với tài năng của mình, Thẩm Vân Vụ cứ ngỡ sẽ tìm một nơi khác tốt hơn để đầu quân, không ngờ anh lại theobot_an_cap cô vào tập đoàn Tần .
Khibot_an_cap biết chuyện, Thẩm Vụ đã rất sốc và gặp anh.
Giang Ninh Xuyênvi_pham_ban_quyen chỉvi_pham_ban_quyen mỉm cườivi_pham_ban_quyen nhẹ nhàng: Em không nghĩ là anh vào Tần thị vì em chứ? Vân à, tập đoàn Tần thị là một trong những doanh nghiệp lớn nhấtleech_txt_ngu Nam Thành, thậm chí là cả , không ty nào có tiền đồbot_an_cap phát triển tốt hơn ở đây đâu.
vậy cũng đúng, Thẩm Vân Vụ không thể phản bácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đồng thời, cô cũng không dám tự mãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá mức. Dù trước khi gia đình gặp , cha nói muốn làm cô cho Giang Ninh Xuyên.
Lúc đó Giang Ninh Xuyên đã trả lời thế nào nhỉ?
nhìn cô dịu dàng, khẽ cười: Vân Vụ cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ, chuyện sau cứ sau này hãy nói.
Vềleech_txt_ngu sau, anh đối với cô rất tốt, chăm sóc cô chu đáo như người anh trai, ánh nhìn cô ngày càng nên khác lạ.
Tâm ýbot_an_cap của anh, Thẩm Vân hiểu rất .
Tiếc rằng, lòng cô thuộc về người khác.
Trên đời nàybot_an_cap, làm gì có nhiều chuyện lưỡng tương duyệt đến ?
Nghĩ đến đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Thẩm Vân Vụ bừng tỉnh, lên tiếng từ chối tốt của Giang Ninh Xuyên.
cần đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh Xuyên, em chỉ bị ốm vặt thôi, giờ sao rồi.
Giang Ninh ở đầu bên kia lặng hồi lâu mớivi_pham_ban_quyen dài: Vân Vụ, bâyvi_pham_ban_quyen giờ em với anhbot_an_cap Xuyên đãbot_an_cap trở nên khách sáo thế này rồi sao?
Thẩm Vân Vụ ngẩn người.
Giang Ninh Xuyên nói tiếp: Khoan hãy đến chú Thẩm từng cóbot_an_cap ơn với anh, dù gạt bỏ chuyện đó sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bên anh và em hiện tại làm việc tại Tần , đồng nghiệp giúp đỡ lẫn nhau phảibot_an_cap nên làm sao?
Anh Ninh Xuyên
Hay là bây giờ em thấy anh không giúp được gì choleech_txt_ngu em nữa? Hoặc là em anh ?
Không có chuyện . Thẩm Vụ cuống phủ nhận: Anh Ninh Xuyên đối xửbot_an_cap với em như vậy, sao em có thể ghét anh được?
có anh , lại kémleech_txt_ngu Giang Ninh Xuyên nhiều tuổi, cộng thêm việcbot_an_cap anhvi_pham_ban_quyen luôn tốt với mình, nên suốt bao năm qua, Thẩm Vụ coi anh như anh trai ruộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt.
sao có thể ghét anh cho được?
Vì vậy khi phủ nhận, giọng điệu của cô có phần vội vã.
Có lẽ thái độ này của cô đã khiến Giang Ninh Xuyên hài lòng, anh khẽ cười qua điện , cười trầm thấp dễ nghe.
Đã ghét anh thì chuyển việcbot_an_cap đây đi.
Thẩm Vụ mím nhẹ đôi môi đỏ mọngvi_pham_ban_quyen, cuối cùng vẫn gật .
Vâng, vậy làm anh nhé. Hôm em sẽbot_an_cap mời ăn.
Vậy anh ghivi_pham_ban_quyen nhớ đấy.
.
Sau khi cúp máy, Thẩm Vân Vụ mới chuyển tiếp công việc sang tài khoản của Giang Ninh Xuyên. Vì sợ có sai sót, cô còn soạn thêm một đoạnleech_txt_ngu nội công rất dài gửi cho anh.
một lúcbot_an_cap lâu sau anh mới phản hồi.
Được rồi, anh biết rồi, em đừng bận tâm nữa, mau đi nghỉ ngơi đi.
Lúc ốm có người tiếp công việc, còn là người đáng tin cậy, Thẩm Vân Vụ cùng cũng có thể nhẹ nhõm.
Vốn dĩbot_an_cap cô địnhleech_txt_ngu hôm nay sẽ lạileech_txt_ngu công , nhưng giờ ra nên ở nhàbot_an_cap nghỉ ngơi thêm một ngày nữa.
quan trọng nhất là cô cần phải nghiêm túc đối mặt vớibot_an_cap một đề.
đến đây, Thẩm Vụ cụp nhìn xuống bụng mình, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự chủ được đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng phẳng lỳ.
Trong lúc vôvi_pham_ban_quyen tri vô giác, nơi này đã có một linh nhỏ.
Mà hiện tại cô vẫn biết nên để đứa trẻ này đi đâu về đâu?
Nên bỏ hay làleech_txt_ngu?
óc Thẩm Vân Vụ rối bời như tơ vò.
Cô lấy điện thoại gọi cho thân.
gì? thai rồi? Phụt!
quán phê.
Cô gái ngồi đối diện Thẩm Vân Vụ không được mà phun cà phê đang uống dở ra ngoài. Giọng điệu và hànhleech_txt_ngu động gay gắtvi_pham_ban_quyen của cô khiến không người trong quán ngoái lại nhìn.
Thẩm Vân Vụ:
Cô đảo mắt nhìn quanh một lượt, thấy không có gương nào quen thuộc mới thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phào, rút một tờ khăn giấy đưa cho cô bạn thân Chu Song Songvi_pham_ban_quyen, đồng hạ thấp giọng: Cậu không thể nói nhỏ hơn chút được sao? người nhìn sang cả rồi kìa.
Song nhận lấy khăn giấy lau dọn, sau đó gật đầu phối hợp.
Xin lỗivi_pham_ban_quyen nhé, mình biết , tại lúc nãy sốc mà.
Thẩm Vân bất nhìn bạn .
Chu Song Song đến cà phê cũng không buồn uống nữa, cô tì tay lên bàn nhìn chằm chằmbot_an_cap Thẩm Vân Vụ, mắt tròn xoe, hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng hỏi: Sao tự nhiên lại mang thai được? anh ta không dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biện pháp ?
dùng. Thẩm Vân Vụ nhấp mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngụm cà phê, thản nhiên : thôi.
Vậyleech_txt_ngu làm sao? Cậu nó ra à?
Câu hỏi này khiến Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu khựng lại, hồi lâu sau mới lắc đầu.
Chu Song vẻ mặt kỳ quặc: Không không sinh sao? saobot_an_cap chứ? và anh ta hôn lâu vậy rồileech_txt_ngu, mình thấy anh ta xử với cậu cũngbot_an_cap rất tốt, đi đâu mang cậu theo. Nếu không đầu nói với mình ngườileech_txt_ngu là kết hôn giả, mình đã tưởng hai người là thật rồibot_an_cap đấy.
Thẩm Vụ cười nhạt: Vậy sao?
Phản ứng
Chu Songbot_an_cap Song nhìn kỹ cô thêm một lát, cảm thấy phản của cô thực sự quá thản. Nhưng vì là bạn lâu năm, nén lòng không mà hỏi tiếp: Tần đã chưa?
Mình chưa nóivi_pham_ban_quyen với anh ấy.
Cậu Chu Songleech_txt_ngu Song nhẫn nhịn, lại hỏi: Vậy cậu nào mới nói cho ta ?
Thẩm Vụ mím môi, không một lời.
Chu Song Song: ?
Không phải , ý cậu là sao đây? Chuyện quan trọng thếleech_txt_ngu này, cậu không định không anh ta biếtvi_pham_ban_quyen đấy chứ? Đứa trẻ này đâu phải chỉ của , nó làbot_an_cap của cả người mà.
Nói những lời nàybot_an_cap, Chu Song thấy Thẩm Vụ vẫn tỏ vẻ thờ ơ, cô thực sự không chịu nổi nữa, ra tràng: Cậuvi_pham_ban_quyen bị làm sao vậy ? Chuyện đã đến nước này vẫn có thể bình thản như thế sao? Mang đấy, đây làbot_an_cap
Sở rồi.
câu nói khiến Chu Song đờ người tạileech_txt_ngu chỗ.
Ánh Thẩm Vân càng nên xa xăm hơn.
Cậu thấy đấy, mình nói chuyện này cho biết còn có nghĩa gì khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
đầu Chu Song Song còn thấy của Thẩm Vân Vụ quá đỗi bình thản, không đúng.
Nhưng sau khi nghe tên Sở Sở, cô ấy lập tứcleech_txt_ngu sững sờ như bị điểm huyệt, không thốt nên lời.
một , cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới phản ứng lại được.
Mình mình cứ cô ta sẽ không quay về nữa .
Trong thoáng chốc, cả hai đều lặng.
Thời điểm họ Thẩm chưa phá sản, với cách là thân của Thẩm Vân Vụ, Chu Song Song cũng từng có thời gian dài lăn lộn trong giớivi_pham_ban_quyen thượng lưu, lẽ đương nhiên là cô cũng chuyện mọi người vẫn bàn tán xôn xao về việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Sở Sở đã cứubot_an_cap mạng Tần Dạ.
tài gái sắc, vốn dĩ là một giai .
Nhưng vì là bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân của Thẩm Vân Vụ, Chu Song Song không khỏi xót cô bạn mình.
thay, trên thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có quá tình đơn phương kếtleech_txt_ngu thúc trong lặng lẽ.
Chu Songleech_txt_ngu Song môi, bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho bạn:
ra, cho dùleech_txt_ngu cô taleech_txt_ngu về thì đã sao? Nếu mình là cậu, mình nhất định sẽ nhường đâu. Dù sao cô ta và Tần Dạ chưa từng thức là người yêu, huống hồ người đã kết hôn, giờ lại còn có con nữa. Mình không tin Tần Dạ nhẫn tâm bắt cậu bỏ đứa !
Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ luôn imbot_an_cap lặng giờ bỗng ngẩng đầu lên: Vậy có lẽ cậu hiểu rõ Tần Dạ rồi.
vậy, Chubot_an_cap Song trợn trònvi_pham_ban_quyen mắt đầy vẻ khó tin: Ý cậu là sao? Anh bảo cậu bỏ con à?
Thẩm Vân Vụ: Anh ấy sẽ làm .
Song : Cậu chưa nói với anh ta mà? Sao dám chắc chắn như vậy?
Vân Vụ mím : Mình thử rồi.
Thử thử sao? Chu Song Song tức giận vì bạn mình không chịu tranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấu: có ích gì chứ? Lý thuyết suông và thực tế hành động sao mà giống nhau được? Hay là bây giờ cậu cứbot_an_cap thẳng với anh là cậu mang thai đi, anh ta phản ứng thế nào!
Thẩm Vân Vụ:
Thấy cô im lặng, Chu Song lại nói : Cậu không dám gửi nhắn là vì sao? Xin đấy, mìnhvi_pham_ban_quyen dùng nhân cách của mình bảo, nếu Tần Dạ biết cậu có , tuyệt đối không bắt cậu phá thai đâu, cậu tin không?
Thẩmbot_an_cap Vân Vụ trầm mặc hồi lâu rồi lắc đầu: cần thiết.
Nói , Thẩm Vân Vụ cầm lấy túi xách đứng dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Đi , mình thanh toán.
Chưa đợi Chu Song Song kịp ứng, Thẩm Vân Vụ đã đi về phía quầy tân.
Chu Songbot_an_cap Song tức tối vô cùng, đành phải cầm túi xách chạy theo sau.
Ra khỏi quán cà phê, Chu Song Song đi bên cạnh Thẩm Vân Vụ, thấy cô vẫn không có ý định mở lời, cô ấy không kìm lòng được mà cô lại.
Vân Vụ!
Thẩm dừng bước, nhìn bạn trân trân.
Cậu tỉnh táo lại , tin mình một lần có được không? Đây hoàn toàn không phải chuyện . Nếu baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiêu năm qua cậu có thể dứt bỏ cảm dành cho anh ta, thì lúc này mình chẳng khuyên cậu làm gì. Nhưng cậu vẫn yêu anhbot_an_cap ta đúng không? Hạnh phúc là phải do mình tự nắm lấy!
Mình Thẩm Vụ những lời này làm cho dao động.
Chu Songvi_pham_ban_quyen Song thấyleech_txt_ngu cô dobot_an_cap dựvi_pham_ban_quyen liền hỏi: Được rồi, mình hỏi cậuleech_txt_ngu vài câu, cậu trả lời mình .
Câu hỏi gì?
Chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thai này, theo gian bụng cậu sẽ to dần , chắc chắn có ngày bị người khác phát hiện đúng khôngbot_an_cap?
Thẩm Vânbot_an_cap Vụ gật đầu.
Vậy cậu có sợ người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát hiện không?
Vân Vụ suy nghĩ một lát rồi lại gật đầu.
là đúng rồi, cậu sợ bị phát hiện, không định nói với Dạ, thế thì sau chắc chắn sẽ tìm cơ hội để bỏ đứa bé này đi.
Không, không phải thế.
Cô chỉ là nghĩ thông suốt thôi
Nếu cậu đãbot_an_cap bị cho tình xấu nhấtleech_txt_ngu rồi, vậy còn sợ cái gì nữa? Cứ nói cho anh ta biết đi, cùng lắm thì kết cục vẫn vậy , chẳng phải sao?
mà Đôi môi trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhợt của Thẩm Vân Vụ khẽ run rẩy, rèm mi chớp động: Nếu nói, có lẽ sau này chúng mình vẫn có làm bạnleech_txt_ngu, còn nếu ra
Nghe đến , Chu Songnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Song im lặng.
Cô đã đánh giá thấp tình cảm mà bạn mình dành Dạ rồi.
Mãi lâu sau, Song Song dài một : Vân Vụ, mình biết cậu yêu anh , nhưng đã nghĩ xem, nếu không thể ở bên nhau, dù có làm bạn cũng còn nghĩa gì ? Hơn nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu không thử sao? Cậu không muốn biết anh ta dành cho cậu cảm thế nào ? Anh ta xử với cậu tốt như vậy, thế nào mình cũng không anh ta không có chút tình cảm nào .
Đúng vậy, anh đối xử với cô tốt.
Nhưng đó là một cuộc giao dịch mà thôi.
Nếu không bà nội nhà họ Tần yêu quý cô, lại tình cờ bị bệnh, thì ngườibot_an_cap căn bản không hôn. Tình cảm dành cho chỉ là tình cảm thanh mai trúc mã bình thường.
Thấy côleech_txt_ngu vẫn còn lự, Chu Song Song biết mình khuyên bảo thêm ích.
vi_pham_ban_quyen những gì cầnbot_an_cap nói mình nói hếtvi_pham_ban_quyen rồi, những chuyệnbot_an_cap tự nghĩ đi, dù sao quyền quyết định vẫn nằm cậu, cũng không tiện thêm gì nữa.
lúc đi, Chu Song Song vẫn không nhịn được, trước khi Thẩm Vân Vụ xe liền chạyleech_txt_ngu đến dặn dò: Vân Vụ, hạnh phúc phải tự mình giành , hiểu không?
Dù vẫn còn mơ hồ nhưng Thẩm Vân Vụ vẫn để lộ nụ thành, tay nhéo Chu Song: Biết rồi, mình suy nghĩ kỹ.
Ừ, vậy cậu về đi, có chuyện gì nhớ gọi điện cho .
.
Thẩm Vụleech_txt_ngu vừa về đến nhà họ Tần, quản gia đã lo lắng chạy ra đón.
Phu , bà đi đâu vậy? Người đang không khỏe sao còn chạy đileech_txt_ngu lung thế? Lỡ xảy chuyện gì làm saovi_pham_ban_quyen?
Sự quan tâm của quản gia lòng Thẩm Vân ấm áp: Tôi sao.
Không sao tốt rồi. gia quan sát mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượt từ đầu đến , xác địnhleech_txt_ngu không có gì mới thở phào nhẹleech_txt_ngu nhõmleech_txt_ngu.
lên lầu nghỉ ngơivi_pham_ban_quyen đi ạ.
Được.
Thẩm Vân Vụ , trở về phòng.
Cạch.
Sau khi cánh cửa khép lại, không gian xung quanhvi_pham_ban_quyen trở nên tĩnh . Khi chỉ còn lại một mình căn phòng, tâm trí tràn ngập câu nói của Song Song.
Hạnh phúc là tự mình giành lấy.
Thật ra cô tin vào câu nói này, thích thì phải nói ra, yêu thìleech_txt_ngu phải đấu tranh.
Trước đây côbot_an_cap cũng vậy.
Vì thế cô đã muốn đi tỏ tình.
nhưng ngay khi bị thổ lộ, cô lại nghe anh nói rằng, vị trí bên cạnh sẽleech_txt_ngu mãi mãi để cho Giang Sở Sở.
Mãileech_txt_ngu mãi
vi_pham_ban_quyen hiểu khái niệm mãi mãi là gì, và cũng Tần Dạ là ngườibot_an_cap đã nói là sẽ .
Nhưng mà
Thẩm Vân Vụ chặt điện thoại.
khi Song Song rabot_an_cap khuyên, sự tham lam trong lòng giống như tìm được nơi bám víu, sức hútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chất dinh dưỡng đấtleech_txt_ngu mẹ, nhanh chóng vươn .
sự muốn nghe theo Chu Song, muốn thử một lần.
Nhưngvi_pham_ban_quyen bảo cô đối mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếpbot_an_cap nói Tần Dạ, cô nhất không có đủ đảmbot_an_cap đó.
Có lẽ, cô có thể chọn cáchvi_pham_ban_quyen gửileech_txt_ngu tin nhắn cho anh.
Anh nhìn thấy tin nhắn, chắc chắn biết .
Ngay khi ý nghĩ này hiện ravi_pham_ban_quyen, tim Thẩm Vụ đập loạn nhịp, giống nhưbot_an_cap vừa một sự kích thích mạnh mẽ nào đó.
Bàn tay cầm cô cũng bắt đầu run rẩy.
Lúc mở khóa bằng vân tay, cô đã thất mấy , cuối cùng phải nhập mật mã mới vào được.
Thẩm Vân nhấn vào danh của Tần .
Có lẽ vì hãi, thường cô và Tần đều trao đổi qua , nhưng lúc này cô lại chọn SMS.
Sauvi_pham_ban_quyen khi diện tin nhắn, Vân Vụ lại bắt đầu hoang mang, phải nói với anh thế nào đây?
Cô ngẩn nhìn điện thoại hồi lâu, cuối cùng quyết nói thẳng.
Giống như Chu Song đã nói, dù sao cũng đã bị kết cục xấu nhất rồi, cô còn gì phải nữa chứ?
Cô soạn tin nhắn:
Em mang thai rồi.
Sau đó, cô nhắm mắt , nhấn nút gửi đi.
Khi tin nhắn gửi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành công, tráinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tim Vân Vụ nhiên tĩnh lại.
làm được .
Việc còn lại, cô cần hồi âm là được.
Tầnbot_an_cap Dạ không lập tức trả lời .
Thẩm Vân Vụ nhìn thời gian rồi đoán, này chắc đang làm việc, lẽ đang họp, cũng có thể đang tiếp khách, thậm chí điện khi đang để chế độ im lặng, đợi anh làm xong việc là có nhìn thấy thôi.
Thời gianleech_txt_ngu thật trôi, cô quyết định một lát.
Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân nhẹn thay đồ , rèm lại để căn phòng vào yên tĩnh, sau đó dứt khoát leo lên giường, nhắm mắt lại.
Ting
Cùng lúc đó, tại một tòa thuộc đoàn Tầnbot_an_cap Thị, bên trong một văn phòngbot_an_cap nọ.
Sở vốn dĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang ngồi trên sofa gương mặt bình thản, lúc này hàng mi lại không ngừng rẩy.
chằm chằmbot_an_cap vào tin nhắn trên điện thoại trước mặt.
Nội dung tin nhắn rất đơn giản, chỉleech_txt_ngu vỏn chữ: Em mang thai rồi.
Ban đầu khi đến, Giang Sở Sở còn là tin nhắn việc của Tần Dạ, hoặc là tin nhắn quấy rối nào đó.
Không ngờbot_an_cap lại do Thẩm Vân Vụ gửi tới.
Giang Sở Sở vô thức ngước mắt nhìn Tần xử công việc ở phía đối .
Anh thế mà ở bên Thẩm Vân Vụ rồi sao?
Đối mặt vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn cô ta, Tần Dạ dường như có cảm giác, anh ngước mắt nhìn lại, trong ánh mang theo vẻ nghi hoặc.
Giang Sở giật mình, vàng nặn ra một cười với anh, đó cúi xuống lần nữa.
Lúcbot_an_cap này mới thu hồi tầm mắt.
phòng cực kỳ tĩnh, vì tòa nhà đủ cao nên cả âm thanh lầu cũng nghe thấy.
Giang Sở Sở rũ mắt, trong mắt hiện lên tia âm u. Cô tabot_an_cap không xác nhận lại nội tin có đúng là do Thẩm Vân Vụ gửi hay bot_an_cap trựcleech_txt_ngu tiếp xóa luôn tin nhắn đi.
Xóa xong, Giang Sở Sở thở phào một hơi, nhưng cả ngườileech_txt_ngu lại chìm vào suy tư.
Đầu ngón cô ta gần như lún sâu vào da thịt.
Vân Vụ
Cô gửi tinleech_txt_ngu nhắn này gì? Cô muốn Tần Dạ với mình ?
Nghĩ đến đây, Giang cắn chặt môi dưới.
May mà khi vàoleech_txt_ngu văn phòng, cô ta đãvi_pham_ban_quyen lấy lý do khác để mượnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện của Tần Dạ. Tần chỉ nhíu mày một cái rồi nhanh đưa điện thoại cho cô .
Nếu hôm nay cô ta cầm điện thoại, để Tần Dạ nhìn tin nhắn này hậu quả thật sự thể lường trước được.
Vài phút sau, Giang Sở trảvi_pham_ban_quyen điện cho Tần Dạ, khẽ nói: Dạ, em dùng xong rồi, cảm ơn anh.
Tần Dạ nhận lại điện thoạivi_pham_ban_quyen, khẽ gật đầu.
bot_an_cap.
Sở nhìnbot_an_cap bộ dạng này của anh, lại nghĩleech_txt_ngu đến tin nhắn Thẩm Vân Vụ vừa , liền không kìm được hỏi: Chẳng phải anhbot_an_cap luôn không thích người đụng vào thoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình ? Tại sao lại sẵn lòng cho em mượn?
Nghevi_pham_ban_quyen , Tầnleech_txt_ngu Dạ liếc nhìn cô ta một cái, nhưleech_txt_ngu lực: Tất là vì em khác vớivi_pham_ban_quyen những khác.
Một câu nói khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Sở Sởbot_an_cap tức thấy thỏa mãn, lòng như được rót mật, ngọt lịm.
Đúng vậy, cô ta không họ.
lẽ là cô ta nghĩvi_pham_ban_quyen nhiều rồi cũng nên, chovi_pham_ban_quyen dù Thẩm Vân Vụ thật sự mang thai, đứa trẻ trong bụng cô phải Tần Dạ haybot_an_cap không còn chưa chắc chắn.
Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ làmbot_an_cap sao có thể chạm vào cô ấy chứ?
Đang suybot_an_cap nghĩ, Tần Dạ trầm giọng : Sở, em từng cứu tôi, vậybot_an_cap nên có yêu cầu gì em cứ việc nói, tôi đều sẽ thỏa mãn em.
Nhắc đến chuyện này, nụ cười bên Giang Sở nhạt vàibot_an_cap phần, cô ta gật .
ơn anh, Dạ.
Khi rũleech_txt_ngu mắt xuống, đáy mắt Giang Sở Sở lại là một mảnh u ám, trong lòng có chút phát điên.
Lại là ơn cứu , lần nào cứu mạng bên miệng. Nếu không có ơn cứu mạng này, liệu lòng anh có là gì không?
Nghĩ đến chuyện năm đó, lòng Giang Sở hơi chột dạ.
Dù đã nhiều năm, cảnh tượng ngày đó dường vẫn còn mới nhưvi_pham_ban_quyen ngày hôm qua.
Lúc nước sông chảy xiết, Giang Sở đến người, bên bờ sông nhìn Tần bị cuốn vào dòng nước, đầu óc ong ongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đợi đến khi cô phản , định quay người cứu thì một bóng hình mảnh khảnh bất tất cả tới.
Khi lướt qua nhau, Giang Sở Sở ngay cả việc kêu cứu cũng quên mất, vô thức dừng bước ngoảnh đầu lại.
Chỉ cô gái đó đã lao xuống sông.
hề do dự hay chừ.
Chuyện đã xảy ra nhiều năm , nhưng khi nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, Giang Sởbot_an_cap Sở vẫn thấy hãi.
Cô ấyvi_pham_ban_quyen quá dũng cảm, dẫnbot_an_cap đến suốt một thời gian dài về sau, Giang Sở Sở đặc biệt ghét cô ấy.
vậy?
cô ta dường như đang trầm tư, Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ một câu.
Nghe vậy, Giang Sở Sở hồi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mỉm cười lắc đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
có gìleech_txt_ngu ạ.
leech_txt_ngu vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những qua nữa, giờ cô ta mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap ân nhân cứu mạng của Tần Dạ.
Chuyện này sẽ mãi mãi không thay đổi.
Sở Sở lại văn củavi_pham_ban_quyen Tần Dạ thêm látbot_an_cap.
Công việc của Tần Dạ rất bận rộn, không có thời giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để tâm đếnvi_pham_ban_quyen ta. Một lúc sau, Giang Sở Sở đành phải chủ tiếng.
, anh bận việc đivi_pham_ban_quyen, hôm nay về trước, hôm khác lại đếnbot_an_cap tìm anh.
Tần bận đến mức không ngẩng đầu, ánh mắt vẫn dừng trên màn hình máy tính xách tay, chỉ : Được.
Giang Sở chuẩn bị rời đi.
Đúng này, Tần Dạ như nghĩ rabot_an_cap gì, ngước mắt: Chờ đã.
Có chuyệnbot_an_cap vậy anh?
Dạ nhìn chằm chằm cô ta: Vừa rồi ai gửi tin nhắn tới vậy?
Nghe vậy, Giang Sở khựng lại.
Lúc khi chuông tin nhắn vang lên anh không hỏi, Giang Sở Sở có vì bị dung tin nhắn cho hoảng sợ nênbot_an_cap không suy nghĩ nhiều mà trực tiếp luônvi_pham_ban_quyen.
Không anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại hỏi đến
Là tin quảng cáo , em sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm phiền anh nên nói với luôn .
Nói , đáp lại là trầm mặc Tần Dạ.
Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh im lặng, Giang Sở Sở không khỏi hoảng hốt.
Có phải em xóa tin của anh làmvi_pham_ban_quyen anh giận rồi không? Xin lỗi anh, Dạ, em cứ tưởng là nhắn rác nên suy nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chuleech_txt_ngu toàn, đáng lẽ em nên để anh tự xử lý, xin lỗi anh, anh đừng giận em nhé.
Mấy câu xin lỗi liên tiếp của cô ta khiến mày đang hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhíu của giãn ra.
Anh đang làm gì vậy?
là xóa một tin nhắn thôi mà, anh có cần phải vì này mà nổi giận với Sở Sở không?
Tuy nhiên Tần Dạ trước sau vẫn là người có tắcleech_txt_ngu, cuốibot_an_cap anh vẫn trầm giọng nói: giận em, nhưng đừng có lần sau.
Giang Sở Sở đầu, rũ : Em biết rồi, xin lỗi anh.
khí hai lập tức trở nên gượng gạo.
Tần Dạ im lặng một lát rồileech_txt_ngu tiếng: Tôi bảo tài xế đưabot_an_cap vềbot_an_cap.
.
Rất nhanh sau đó tài xế đã đón Giang Sở.
Saubot_an_cap khi rời khỏi phòng, Giang Sở Sở bước vào thang máy, hai bàn tay buông thõng bên không được mà nắm chặt thành nắm .
Nhìn bề ngoài, Tần Dạ dường như không ý kiến gì về việc cô ta cầm điện thoại của anh.
Nhưngleech_txt_ngu việc cô ta tin nhắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phảnvi_pham_ban_quyen ứng của lại khá .
Xem ra ngay cả là ân nhân cứu mạng cũng không cóleech_txt_ngu ngoại lệ gì mấy.
Sởvi_pham_ban_quyen Sở cam tâm chặt môi.
như cô ta còn cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm nhiều tâm tư lên người Tần Dạ hơn nữa, nếu không dựa vàovi_pham_ban_quyen ơnvi_pham_ban_quyen mạng, anh căn sẽ nuông cô ta bao .
Nhưng mayvi_pham_ban_quyen mà cô ta đã xóa tin kia rồi.
Dựa theo hiểu biết của cô ta về Thẩm Vân Vụ, cô ấy đã nói trong tin nhắn với Tần Dạ mà không nhận được hồi âm thì chắc sẽ nói với Tần Dạ ngoài đời đâu.
Nhưng cứ kéo dài nàyleech_txt_ngu không ổn, cô ta phải chóng hành động thôi
Vân Vụ chờ đợi từ lúc hừng đông cho đến khi mặt trời lặn.
Thế nhưng, cô vẫn không đợi hồi âm từ Tần Dạ.
Chiếc thoại im lìm như thể đã toàn đứt liên lạc với thế giới bên ngoài. Trước đây bận rộn công việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Thẩm Vân chỉ mong thoại đừng ai làm phiền để mình cóleech_txt_ngu thêm chút gian nghỉ ngơi.
Nhưng lúc này đây
Mãi đến khi bóng tối bao , điện thoại của Vân Vụ mới vang lên một tiếng ting thông báo có tin nhắn.
, nhanh chóng cầm điện thoại, khi nhìn rõ nội dung, ánh mắt cô liền vụt tắt.
Tin nhắn là Chu Song Songbot_an_cap gửi : nhắc nào rồibot_an_cap? Đãbot_an_cap nói rõ với anh ta chưa?
Thẩm Vân Vụ lặng lẽ nhìn chằm màn hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi lâu, đột nhiên bật cười khẽ một tiếng.
Tiếng tràn ngập tự giễu.
Thực ra đã sớm biết kết quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng tại sao cô vẫn không chịu từ bỏ? Cứ nhất quyết phải phơi bày vết thương của mình ra cho người ta thấy, rồi lại sự thờ ơ thèm đoáileech_txt_ngu .
Giờ thì hay rồi, sau phải mặt với anh thế nào đây?
Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ dựa vào thành giường rồi từ từ nằm xuống, nhắm nghiền mắt lại.
Giờ nàyleech_txt_ngu đang ở bên cạnh ? Đang làm ?
Saubot_an_cap khi biết cô mang thai, sẽ có phản ứng thế nào?
anh có đemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện này kể cho Giangbot_an_cap Sở Sở không? Trong mắt Giang Sở Sở, này cô sẽ trở thành loại người gì đây?
Trong phút chốc, Thẩm Vân Vụ thấy toàn thân như rã rời, chẳng còn chút sức nào.
Tối hôm đó.
Bữa tối Thẩm Vânleech_txt_ngu Vụ chỉ húp vài cháo rồi không còn trạng ăn uống gì nữabot_an_cap.
Đến tận chín giờ đêm, điện thoại của cô vẫn lặng tiếng. Thẩm Vân Vụbot_an_cap khoác thêm một chiếc áo rồi đi xuống lầu.
Quản gia vẫn nghỉ ngơivi_pham_ban_quyen, thấy xuống liền chủ động đứng dậy.
Thưa nhân, muộn này sao cô vẫn chưabot_an_cap ?
Vân Vụ liếc nhìn về phía cửa lớn trống trải: Tần Dạ không về ?
Ánh mắt gia thoáng qua một tia khác , sau đáp: Trợ lý của gọi điện tới, bảo là tối quan nên không về ạ.
Nghe vậy, tim Thẩm Vụ ngừng chìm xuống.
sắc mặt cô không tốt, quản gia lộ vẻ loleech_txt_ngu lắng: Phu nhân, cô sao chứ?
Vụ địnhleech_txt_ngu thần , gượng gạo nở một nụ : Tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao.
Nói xong, cô quay đi lên lầu. định vào phòngbot_an_cap thì điện thoại đột nhiên đổ .
Cái tên hiển trên màn hình khiến đồngbot_an_cap tử Vụ đột ngộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coleech_txt_ngu rút.
Tần .
phải anh nói tối nay không về sao? Tại sao này lại gọivi_pham_ban_quyen cho cô?
Anh muốn nói với cô đây?
Thẩm Vân Vụ hít một hơi thật sâu, chuẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới bắt máy.
Vân Vụ?
Tuy nhiên, dây kia lại truyền một nữ quen thuộc, đó là Giang Sở Sở: Dạ bảo nóivi_pham_ban_quyen với cô tiếng, tối anh ấy bận nên thời không về đượcbot_an_cap. Cô còn , nhớbot_an_cap nghỉ ngơi sớm nhé.
khắc đó, Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy nghẹn đắng, tim thắt lại, thậm chí tay chân cũng tê dại.
Cuộc điện thoại leech_txt_ngu do anh bảo Sở gọi cho cô?
Anh có ý gì ?
Vânleech_txt_ngu Vụ? Cô có đang nghe ?
Thẩm Vụ bừng tỉnh, cố sự nghẹn ngào, khăn đáp lại một tiếng: Được.
Sau đó, cô không thể khống chế được bản thân mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cúp máy cách thất lễ.
Giang Sở Sở nghe thấy tiếng tút tút kéo dài điện thoại thì thở phào nhẹ nhõm. Cô ta lưu số điện thoại của Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Vụ vào máy mình, sau khi xong xuôi cầm thoại quay lại.
Anh , gọi rồi ạ.
.
Giữa bề công việc, Tần Dạ đầu lênbot_an_cap nhận lại điện thoại, dường như sực nhớ điều gì, anh hỏi: Cô ấy ngủ chưa?
Vẫn chưa ạ.
Nghe vậy, đôi lông mày của Tần Dạ nhíu lại, anh hừ một tiếng, trầm giọng nói: Bệnh thành ra thế kia còn không chịu nghỉ ngơi sớm, đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giỏi làm theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý mình.
Khivi_pham_ban_quyen anh nói câu này, Giang Sở Sở đang đứng ngay bên cạnh.
bộ này của Tần , sắc mặt ta bỗng tái nhợt, cô ta chặt môi dưới, đôi bàn tay buông thõngvi_pham_ban_quyen bên hông khẽ run rẩy.
Có lẽ ngay chính anh cũng không nhận ra, khi nói câu , sựbot_an_cap nuông chiều trong mắt anh lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ đến nhường nào.
đã lưu số điện chưa?
Tần Dạ ngột hỏi một .
Giang Sở giật mình tỉnhvi_pham_ban_quyen táo lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Dạ, em lưu xong rồi. Anh Dạ, sau này em có thể rủ cô ấy ra ngoài chơi không?
Ừ, để cô ấy bớt vùi đầu vào công việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suốt ngày đi.
Giang Sở Sở chỉ có thể cười gượng gạo. Khi lưng , ánh mắt vốn luôn của cô ta chợt lóe lên một tia ám.
Ngày .
Khi Thẩm Vân Vụ , cô phát hiện mắt mình hơi .
người không nhận ra điều bất thường, đặc biệt dùng đá chườm giảm sưng.
Nhìn vào điện , có vài người đã gửi tin nhắn cho cô.
Giang Ninh Xuyên: Công việc anh xử xong cả rồi, em đừng lo lắng nữa, hãy nghỉ ngơi . Nếu thấy không khỏe thì nhất định đi bệnh viện đấy.
Em dậy chưa? Người nào rồi? Nếu cần thì anh Xuyên đưa em bệnh viện.
Tin nhắn phía trên là gửi từ tối qua sau khi cô đã ngủ, còn sau là gửi sáng nay.
Ngoài ra còn có nhắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ cô bạn thân Song Songnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cậu yêu ơi, sao lâu rồi không thấy cậu trả lời nhắnleech_txt_ngu mình, có gì xảy ra rồi phải ? lỗi nhé, đáng lẽ mình không nên bày tính kế như vậy.
Phía sau là liênbot_an_cap tiếp mấy tin nhắn bày tỏ sự quan tâm.
Thẩm Vụ đoán rằng Chu Song Song có lẽvi_pham_ban_quyen đêm qua chẳng ngủ ngon giấc.
Cô nhắnleech_txt_ngu lại cho Chu Song Song: Mìnhleech_txt_ngu sao, cậu đừng lo.
Trả lời xong, lại chuyển sang nhắn tin cảm ơn Giang Ninh Xuyên vì đã giúp mình hoàn thành công việc, đồng thờileech_txt_ngu ngỏ ý rảnh mời anh đi .
Song trả lời, Giang Ninh thì phản hồi rấtvi_pham_ban_quyen nhanh.
Sức khỏe em thế rồi?
Thẩm Vân Vụ vừa định nhắn lại thìleech_txt_ngu cuộc gọi của Giang Ninh Xuyên trực tiếp gọi .
Cô chỉbot_an_cap do dự hai giây rồi bắt máy.
Anh Ninh Xuyên.
Ừ, đã đỡ chút chưa?
đỡ nhiều rồi.
Giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe còn hơi nghẹtleech_txt_ngu mũi, vẫn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳn phải không?
Thẩm Vân Vụ:
những chuyện liên đến của Vân Vụ, Ninh Xuyên lúc nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất nhạy bén.
Đầu kia im lặng một , rồi hỏi: Tần Dạ không đưa em đi bệnh viện khám sao?
Bất ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy tên Tần Dạ, Vân Vụ lại, đó lảng tránh đề này.
Chỉ là chuyện nhỏ thôi, tự thuốc được rồi. Ngủ ngày là đã không nữa rồi.
Bên bắt đầu thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài: Vụ, vẫn bướng bỉnh như vậy. Nếu cha em mà biết, chắn ấy sẽ xót xa lắm.
Thẩm mím môi: Không có chuyện đó đâu, nếu em thực sự khôngvi_pham_ban_quyen khỏe, em sẽ tự đi khám mà, anh yên tâm.
Cuối cùng hai người nói thêm câu rồi cúp máy.
Cô vừavi_pham_ban_quyen mới ngắt cuộc gọi với Giang Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuyên thìleech_txt_ngu điện thoạivi_pham_ban_quyen của Song Song lại gọi đến.
Vân Vụ! rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Cả ngày quabot_an_cap cậu chẳng lại cho mình, mình chờ đến gần sáng chợp mắt được . không phải vừabot_an_cap rồi cậu nhắn tin, mình cũng không biết thân định ngủ đến mấy .
Không ngờ nhắn của mình lạileech_txt_ngu cô ấy thức giấc. Biết vậy Thẩm Vân Vụ đã hơnleech_txt_ngu chút.
Nhưng may quá, thấy cậu lời là yên tâm rồi. Chuvi_pham_ban_quyen Song thở phào, lại ngập ngừng hỏi: Cậu đã nói chuyện đó với chưa? Tần Dạ anh ta phản ứng thế nào?
Khôngleech_txt_ngu nhắc thì thôi, nhắc đến chuyện , lồng ngựcleech_txt_ngu Thẩm Vân Vụ lại nhói một âm ỉ.
sang bên kia của giường.
Đêm qua, không về.
Sau khi cô tin mình mang thai, anhleech_txt_ngu đã chọn cách trốn tránh.
Thẩm Vân Vụ thu tầmvi_pham_ban_quyen mắt, giọng nói vô cùng bình .
Song , mình quyết phá thai rồi.
Nghe thấy việc phá thaivi_pham_ban_quyen, Chu Song Song ngẩn người một rồileech_txt_ngu chóng phản ứng lại.
Tại tại sao chứleech_txt_ngu?
Còn có thể vì sao ?
Nhưng mà
Đầu dây bên kia, Chu Song đầy vẻ không tâm nói: rồi, và anh ta ở bên nhau đã , nào anh không chútvi_pham_ban_quyen luyến tiếc nào với cậu sao? Hơn đứa trẻ cũng đâu phải của ai khác, đó cốt nhục của Tần Dạ mà. Vớileech_txt_ngu tư cách là người chồng, một người cha, lẽ nào anh ta không có một chút xót thương?
Vân Vụ im lặng.
Nếu nói trước gửi tin nhắn, cô vẫn còn giữ chút tưởng về .
Thì giờ , chút ảo tưởng đã hoàn lụi tàn.
mạng có một câu nói phổ biến là gì nhỉ?
Ồ, đúng rồi
khi ta yêu bạn, con của bạn mới là một đứa trẻ.
Còn khi không yêu, đừng nói là cái, ngay cả bản thân bạn cũng chẳng là gì cả.
Chu Song Song vẫn tiếp tục: Dù không tính hai năm này, các cậu ngày xưa cũng lớn cùng nhau, tình nghĩa thanh maileech_txt_ngu cũng không sao? Vân Vụ, có phải cậu chưa nói rõ ràng với anh không? Haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Song Song. Thẩm Vân Vụ bình tĩnh ngắt lời ấy: Đừng nóivi_pham_ban_quyen gì nữa.
Chuyện này, càng nhiều chỉ khiến thêmbot_an_cap khó mà thôi.
là đủ .
Nhiềubot_an_cap lần thì thành cái gì đây, là bố thí saoleech_txt_ngu?
Nếu vậy, cô rằng không cần.
Vân Vụ cúp điện thoại của Chu Song Song, sau đó đứng dậy thu dọn, chuẩn tinh thần để đi làm.
Cô tự lái xe công ty. Việc đầu tiên sau vị trí là kiểm tra công việc trước đó, khi xác nhận không có đềleech_txt_ngu gì, cô mới lấy thoại ra đăng lịch hẹn trực tuyến trên mạngleech_txt_ngu.
Nếu đã quyết định bỏ đứa trẻ này, cô phải thực hiện càng sớm càng tốt để giải quyết điểm mọi chuyện.
Lịch hẹn tuần này đã kín, Thẩm có thểbot_an_cap đặt vào tuần sau.
Ngay khắc định xác nhận cuộc hẹn, ngónvi_pham_ban_quyen Thẩm Vân Vụ không kìm mà khựng lại.
Trong lòng dường có mộtleech_txt_ngu giọng nóivi_pham_ban_quyen đang hỏi cô: Màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự muốn bỏ đứa này ? nỡ lòng sao?
Ngay sau , một giọng nóivi_pham_ban_quyen khác đáp : nỡ thì đã sao? Đứa trẻ sinh rabot_an_cap không có cha, mày có chịu trách nhiệm được không?
Thuyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu cầu tự nhiên thẳng, mày mới mang thai thôi màbot_an_cap, dù có sinh con thì cũng là chuyện của mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháng nữa, mày lo lắng cái gì?
Trốn tránh vấn đề thì có giải quyết được gì không? Dù giờ không bỏ, sau này cũng phảivi_pham_ban_quyen thôi.
Nhưng đứa trẻ này không chỉ là con của Dạ, nó còn là con của , mang trong máu của màyleech_txt_ngu, không phải sao?
Thì sao chứ? bản không hiểu nỗi đau khổ của một đình thân đâu.
Lúc , trong lòng Thẩm Vân Vụ có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói là đang thiên nhân giao chiến.
Hai luồng ý kiến cứ giằng lẫn nhau, mộtbot_an_cap bên bảo , một bảo bỏ, khiến đầu cô như muốn tung.
Chị Vân Vụvi_pham_ban_quyen, đây là bản thảo dự thảo cho án bên công ty IC, chịleech_txt_ngu xem có chỗ nào cần sửabot_an_cap không ạ.
Đúng lúc này, Lâm U U bước tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thẩm Vụ nhanh chóngbot_an_cap tắt giao diện thoại đặt nó lên bàn làm việc.
Hành động quá nhanh của khiến Lâm Unội dung ăn cắp từ tfullaudio.net U hơi ngạc nhiên, nhưng vì là dưới nên cô nàng không tiện chuyện riêng tư của cấp trên, đành nén sự tò mò lạivi_pham_ban_quyen, giao bản thảo cô.
Vụ đón lấy, thấy Lâm U U vẫn đứng yên tại chỗ liền hỏi: Sao vậy? Còn chuyện gì nữa không?
Lâm U U nhìn , khẽ hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Chị Vân Vụ, chị không rồileech_txt_ngu ? Hai hôm trước chị ngất xỉu làmleech_txt_ngu em sợ muốn chớt.
Nhắc đến , Thẩm Vân có chút tò mò.
Hôm đó là gọi anh ấy tới à?
Lâm U U gật đầu: Vâng ạvi_pham_ban_quyen, lúc em sang tìm thì gọi thế chị cũng không tỉnh, nên em đã đi tìmbot_an_cap tổng.
Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trách cô lại tỉnh dậy trong xe của Tần Dạ.
Chị Vân Vụ, chị không biết đâu, hôm đó khi em nói với Tần tổng có thể đã hôn mê bất tỉnh, trông anh ấy lo lắng đến nhường nào.
Khi Lâm U U nói này, Thẩm Vụ không rõ cô nàng ý đồ gì, là nịnh nọt mình hay ?
Thế là cũng cân nhắc rồi đáp : Vậy sao? Lo lắng đến mức nào?
Nụ cười của Lâm U U rạng rỡ hơn đôi chútbot_an_cap.
saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì em ở Tần bao nhiêu nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay, ngoại trừ hôm quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, từng thấy Tần tổng để lộ vẻ mặt và sắcvi_pham_ban_quyen thái như . Lúc bên anh ấy còn cóleech_txt_ngu các lãnh đạo cấp cao báo cáo công , vậy mà vừa nghe tin chị ngất , anh liền bỏ mặc cả họ mà chạy thẳng tới, rồi bế chịleech_txt_ngu lênleech_txt_ngu , vẻ lúc đó lo lắng lắm.
Nói xong, Lâm U U nháy mắt với cô: Tần tổng chắc chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất quan tâm chị.
Thế à?
Vân Vụ nhìn cô , ma xui quỷ khiến nào lại thốt một câu: Hôm qua em khôngleech_txt_ngu bên cạnh anh ấy có người phụ nữ khác sao?
Một câu trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp dậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tắt ý định gán ghép văn phòng của Lâmvi_pham_ban_quyen .
Cô nàng ngẩn người đứng yên tạibot_an_cap chỗ một lâu, không biết nói gì xua tan sự gượng gạo.
Vì biểu hiện củavi_pham_ban_quyen Tần tổng đã khiến cô nàng quên mất cạnh anh ấy còn có một người phụ nữ khác. Nhưng Lâm U cũng không nghĩ , nghe Thẩm Vân Vụ nói vậy, đúng là có vẻ không lắm.
phụ nữ đó ở trong văn của .
Và gần đây trong công ty cũng vì sự xuất hiện của người phụ mà râm ran không ít lời ra tiếng .
Thẩm Vân Vụbot_an_cap thấy cô nàng đứng đực đó, đưa tay day day huyệt thái dương đang đau ỉ, giọng nói: Đi đi.
Dạ, vângvi_pham_ban_quyen .
Sau Lâm U Uvi_pham_ban_quyen rời đi.
Thẩm Vân lấy điện thoạileech_txt_ngu ra lần nữa, nhấn nhận lịch trên màn hình.
Chẳng nỡ cả, cô nghĩ .
trưa, Giang Ninh gửi tin nhắn mời cô cùng dùng bữa.
Lòng Thẩm Vân đang như tơ vò, vốn định từ chối, nghĩ đến hôm quavi_pham_ban_quyen anh đã xử lý công việc giúp mình nên cô nhận lời.
Đến giờ làm, Thẩm Vân Vụ xuống sảnh đợi Giang Xuyên cửa lớn.
Anh nóivi_pham_ban_quyen lái đến cô, cô không có ý kiến .
Trong lúc đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Thẩm Vân Vụ mở điện thoại lịch trình buổi chiều, bỗng nhiên nghe thấy những người phía trước bắt bàn tán xôn xao.
Đó là xe củavi_pham_ban_quyen tổng nhà đúng không? Sao này mới đến ty nhỉ?
Nghe vậy, Vân thức ngước mắt lên, liền nhìn thấy chiếc Porsche Cayenne màu đen đó.
Thẩm Vân khẽ thắt lại, chiếc chỉ đích thân lái.
Cayenne chạy với tốc độ chậm, nhưng cửa sổ xe đang . Khi xe lướtleech_txt_ngu qua, Thẩm Vân Vụ nhìn thấy Giang Sở Sở đang ngồi ở ghế phụ.
Cô ta mặc chiếc áo màu xanh nhạt, mái tóc xõa trên vainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánhbot_an_cap mắt nhìn cửa sổ, tình cờ chạm phảibot_an_cap ánh mắt của Thẩm Vân đangvi_pham_ban_quyen đứng trong đám đông nhân viên.
Giang Sở Sởvi_pham_ban_quyen hơi khựng lại, một lúc sau liền nở nụ cười cô.
Tần Dạvi_pham_ban_quyen ở vị lái xe nhìn thẳng về phía , không hề ý đến cảnh tượng này.
Cho đếnbot_an_cap khi xe vào công ty, các nhân viên Tần thị trước bắt bàn luận.
Cô gái là ai vậy nhỉ? Lại có thể ngồi ở ghế phụ Tần . Nghe tối quabot_an_cap họ tăngleech_txt_ngu ca đến rất muộn, cũng cùng nhau ra.
Tôi cũng người khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói, côvi_pham_ban_quyen gái đó là người tổng thích, mới từ nước ngoài trở về gần đây.
Người thích sao? Nhưng chẳng phải Tần tổng đã kếtleech_txt_ngu với ký Thẩm rồi à?
Cô ngốc quá vậy? Hôn nhân hào môn sao có thể coi là ? Bây giờ bên ngoài đang râm ran kìa, Tần và thư ký Thẩm kết hônbot_an_cap giả, nếu thì sao kết đến tận bây giờ mà ký Thẩm vẫn chỉ là ký, vả lại cái bụng của thư ký Thẩm cũng chẳng có chút động tĩnh gì.
Oa, cậu nói thế cũng thấy khả năng đấy.
Vốn dĩ là vậy , làm gì có nhân hào môn nào lại chạy đến công ty làm thư ký chứ?
Nhưng tớ hiểu, sao phải kết hôn giả?
leech_txt_nguvi_pham_ban_quyen nguyên nhân cả thôi. Tớ nghe Thư ký Thẩm Tầnbot_an_cap tổng cùng nhau lớn lên, năm đó Thẩm sản, tổng ở bên ta chắc là muốn giúp một tay. Chẳng thế mà giờ đây không ai dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt nạt Thư nữa.
Ra vậy, Tần tổng chúng ta đúng người tốt.
nghe nói Tần tổng luôn chờ đợi Giang Sở đang nước ngoài đấybot_an_cap. Một vừa nghĩa khí thâm tình như vậy, đúng là có Tần tổng nhà thôi.
những người đó bàn tán, Thẩm Vân Vụ đứng ngay phía sau lắng nghe, cô cũng không tránh đi, mặt thản thể tượng được thảo luận không phải là mình.
Cho đến chiếc của Giang Ninh dừng lại trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người, cửa sổ xe hạ xuống, để lộ gương điển của anh: Lên xe đi.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ bước lên xe của Xuyên dưới sự chứng kiếnleech_txt_ngu của tất cả mọi người.
Mãi đến khi chiếc xe đã chạy rất xa, những người vừa bàn tán lúc nãy hoànleech_txt_ngu hồn .
Vừa rồi là Thư ký Thẩm không?
Ừ, hình như thế.
Vậy những chúng ta nói lúc nãy, cô ta nghe thấy hết rồi sao?
Nghe thấy thì đã ? Đâu chúng ta tự bịa ra, chỉ là nghe kể lạivi_pham_ban_quyen . Mà kể cả là chúngbot_an_cap nói thì cóvi_pham_ban_quyen hề gì? là sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả mà. Nếu khôngvi_pham_ban_quyen sao cô ta không phản bác? Chắc chắn dạ !
Chủ yếu cô ta cũng không biết phản bác nào thôi. nãy tổng vừa lái xe ngang qua, người phụ nữ kia lại ngồi ngay trên xe anh ấy.
Mọi người vẫn không ngừng bàn tán nhìn chiếc xebot_an_cap đã đi xa.
Thẩm Vân Vụ thản nhiên kéo cửa xe lên, rồi nhìnvi_pham_ban_quyen những hàng cây và kiến trúc lùi dần ra , nặng trĩu.
tai cô vẫn văng vẳng những lời thảo luận gay gắt của những người kia.
Và cả xebot_an_cap màu đen lướtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua lúc .
Sao thế? Tâm hồnbot_an_cap treo ngược cành cây ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Giang Xuyên nhận ra tâm trạng của cô nên lên tiếng hỏi một .
Nghe vậy, Thẩm Vân Vụ định , gượng cười: Không có gì, chắc di chứng sau khi ốmvi_pham_ban_quyen .
Giang Ninh Xuyên chỉleech_txt_ngu biết thở dài: Em đó, còn định giấu anh đến baovi_pham_ban_quyen giờ?
Câu nóileech_txt_ngu này Thẩm Vân Vụ cứng đờ.
Ý anh là sao?
leech_txt_ngu giấu anh chuyện gì? Chẳng lẽ Giang Ninh Xuyên đã biết chuyện cô mang thai?
Nhưng ai đã nói cho anh ?
Hiện tại, người biết cô mang thai ngoài bác ở bệnh viện , chỉ còn lại bạn thânvi_pham_ban_quyen Chu Song Song.
Tất nhiên, ý nghĩ này vừa xuất hiện đã bị Thẩm Vụ gạt đibot_an_cap lập tức.
Vì mối quan hệ với cô, Song Song và Giang Ninh Xuyên cũngbot_an_cap quen biết nhau, vẫn liên lạc quan hệ khá tốt, cả cô và Song coi anh như anh trai.
Nhưng Song không đời nào kể chuyện của cô cho Giang Ninh .
vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, điều anh biết chắc không phải chuyện mang thai.
Một lát Ninh Xuyên mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: Sở Sở về , sao em không nói với anh?
vậy, Thẩm Vân Vụ khựng lại một chút, quả không là chuyện đó.
Hai ngày nay vì chuyện mang thai mà cô đã trở nênleech_txt_ngu nhạy cảm như chim sợ cành cong.
bot_an_cap phào nhẹ nhõm, nhàn nhạt lên : Cô về thì liên quan đến anh?
Câu nói này làm Giang Ninh Xuyên nghẹnvi_pham_ban_quyen lời.
Anh nhìn Vân Vụ một cái.
Nếu không phải vì biết tình vốn dĩ như vậy, Giang Ninh Xuyên có lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ nghĩ cô đang mỉa mai mình.
Liên quan tới anh , nhưng còn em? Với em cũng không liên quan sao?
Thẩm Vân Vụ im lặng.
Giang Ninh Xuyênleech_txt_ngu nói: Trước đây khi em ở bên cậu ta, anh đã không ổn rồi. Rõ biết cậu từng nói những lời như thế, vậy mà em vẫn
Nhữngbot_an_cap lời sau đó Ninh Xuyên không nói ra, nhưng giọng điệu của anh lộ cảm xúc rất rõ ràng.
Anh thất vọng vì cô không biết nghe lời.
Thẩm Vân Vụ thầm thấy may mắn vì anh không biết cô mang thai, nếu không điệu của anh lúc này còn tệ hơn nhiều.
Có lẽ vì thấy im nên Giang Ninhleech_txt_ngu khôngbot_an_cap thêm nữa, anh một nhà hàng, gọi món xong anh nói: Em đợi anh ở đây một , ra ngoài phút.
Vâng. Thẩm Vân Vụ gật đầu, còn sức để tìm hiểu xem anh đi đâu.
Mười phút sau, Giang Ninh Xuyên xách một chiếc túi quay lại.
Cầm lấy .
Cái vậy anh?
Giang Ninh Xuyên nói: Thuốc, không phải đang sao? Đã thế này , cũng phải chuẩn thuốc thông bên mình chứ? Lúc nào không khỏe thì uống.
Vân Vụ nhìn túi, hơibot_an_cap ngẩn : Nhưng khỏi rồi mà.
Thì để dành lần sau.
Dạ được.
bot_an_cap nhận chiếc túi, bên trong đều là những loại thuốc thông dụng ngày, khá đầy đủ.
Cảm ơn anh Ninh Xuyên.
Khách sáo với anh làm gì? Giang Ninh Xuyên đưa tay gõ nhẹ vào trán cô, Xa lạ với ai được chứ đừng xa lạ với Ninh Xuyên của em, có chuyện gì cứ với .
biết rồi.
Sau đó cả rơi vào im lặng, lẽ dùng bữa.
Một lúc sau, Giang Ninh Xuyên vẫn không nhịn được mà hỏi: Có phải đã gặp Giang Sở không?
Nghe vậy, động tác tay Thẩm Vân khựng lại, sau đó gật đầu: Vâng.
Cô ta có ý ? về nước đã tìm Tần Dạ, muốn nối lại tình à?
Cụm từ nối lại tình xưa khiến Thẩm Vụ mà thấy chóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tai.
Không phải nối lại tình , hai người làm gì có tình xưa nào?
Dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước đây có nói vài lời, nhưngleech_txt_ngu lúc đó người họ cũng chưa từng ở bên nhau.
Nói về chuyện này, Thẩm Vân Vụ cũng không hiểu lắm.
Tại sao lúc đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dạbot_an_cap và Giang Sở khôngleech_txt_ngu ở bên nhaubot_an_cap? Theo lý mà nói, anh đã bảo trí bên mình sẽ luôn để dành cho Giang Sở Sở, mà Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng thích anh, lẽbot_an_cap ra hai người phải là người yêu nhauleech_txt_ngu rồi chứ?
Có điều, có nghĩ thông suốt cũng chẳng để làm gì.
Giang Ninh Xuyên nghe xong khỏi nhướn mày.
Mới đó đã bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vệ rồi sao?
Thẩm Vân Vụ môi, bã nóivi_pham_ban_quyen: nói sự thật thôi.
Cậu ta đưa người đến tận ty, để mặc khác bàn tán về em rồi, vậy em vẫn còn che chở ta ?
Khi nói lời này, chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày Giang Ninh Xuyên nhíu lại giãnleech_txt_ngu ra được.
nayleech_txt_ngu lúc đi làm, anh đã nghe thấy gì trong trà?
Nghe nói rồi chứ? Bạn gái chính thức của Tần tổng về rồi đấy.
Bạn gái chính thức? Tần tổng chẳng phảibot_an_cap đã kết hôn rồi sao? Đâu chính thứcleech_txt_ngu ?
Kết hôn chắc chắn làbot_an_cap giả rồi, nếu thật sự kết hôn thì sao nỡ để vợ mình làm thư chứ? Vất vả như vậy, bây giờ mới là thật , nghe nói còn từng cứu mạng tổng nữa, gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế tốtleech_txt_ngu, lần này đi tu nghiệp ở nước ngoài vừa mới về, đó mới thật sự là môn đăng hộ đối với Tần tổng.
À, nếu Tần tổng ở bên cô ấy, vậy của công ty mình phảibot_an_cap làm sao?
Câu hỏi này nực cười thật đấy, làm sao nữa? Chim sẻ bay lên cao cũng chẳng hóavi_pham_ban_quyen được phượng hoàng, tất nhiên là chỉ có thể quay về cái tổbot_an_cap của mình thôi!
nàybot_an_cap đã chạm đúng mạch cười đám ngườibot_an_cap kia, cả hội cười nói rôm rả trongbot_an_cap phòng trà.
Giangbot_an_cap Ninh Xuyên đứng bên ngoài siết chặt chiếc cốc trong tay, ánh mắtbot_an_cap u ám.
Việc Vân Vụ đột ngộtbot_an_cap đổ , liệu có liên quan đến cô ta không?
không, lại trùng hợp đến thế?
Giang Ninh thu dòng suy nghĩ.
Anh nhìn cô gái trước mặt. Cô ăn mặc đơn giảnvi_pham_ban_quyen, mái tóc dài xõa ngang chỉ tùy vén sau tai. Hôm nay cô không hề trang , nên vẻ đẹp mong manh, cóleech_txt_ngu phần nhợt nhạt, khiến người ta không kìm lòng mà nảy sinh lòng xót.
Giang Ninh Xuyên là người biết tự lượng sức mình. Anh luôn rõ bản không thể sánh bằng Tần , cũng xứng để đặt lên cân với hắn.
Khi nhà họ Thẩm sản, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã chạy chạy đáo khắp nơi, nhưng tiếc nói quá nhỏleech_txt_ngu bé, chẳng giúp được gì. Thậm chí có một giám đốc doanh nghiệp đã thẳng anh:
Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh Xuyên, cậu rất ưu tú, tôi cũng đánh giá cao năng lực của cậu, nhưng nhà họ giờ đã sụp đổ . Người thông minh nên cách lựa chọn, có thể đến công ty tôi.
đó, không ít chẳng không muốn ra giúp đỡ mà còn muốn đào góc tường, lôi anh đi.
Nhà họ Thẩm ngócvi_pham_ban_quyen lên được nữa đâu. Cho dù hiện tại có ai đó sẵn lòng ra tay cứu giúp, họ Thẩm chẳng duy trì được vinh quang như .
Vì vậy khuyên cậu nên cân nhắc kỹ cho tương lai của mình. Dùbot_an_cap sao cũng không phải người nhà Thẩm, càng không con họ, hà phải bôn ba như .
Trái Giangleech_txt_ngu Ninh Xuyên nguội . về, anh sự đã nghiêm túc suy nghĩ về chuyện này. Anh gọi cho Thẩm Vân Vụ hỏi cô đangbot_an_cap ở đâu để đến đón. Nhưng anh đến nơi, con trai thứ của họ Trần cùng đám bạn xấu buông lời nhục mạ .
Thẩm tiểu thư, ngày lúc nhà Thẩm còn hách, cô chẳng thèm hoài gì sự theo đuổi của . Giờ gia đình sa sútbot_an_cap, biết cô còn được cái cốt cách nghễ đóvi_pham_ban_quyen không? giúp tập họ Thẩm được thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng phải trả chút chứ? Ví dụ , ngủ với tôi một đêm?
Lời vừa dứtvi_pham_ban_quyen, đám bạn xấu của gã cười rộleech_txt_ngu lên một đoàn.
Ninh Xuyên suýt chút nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lao vào với phương. Những tính tương lai ravi_pham_ban_quyen trước đó tan sạch sànhleech_txt_ngu sanh, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu anh chỉ còn một ý nghĩ duy : Anhbot_an_cap thể bỏ rơi nhà họ vào lúc này để đi tìm tiền đồ riêng.
Anh không đánh nhau với nhị thiếu gia họ Trần vì không đủ tư cách, vậy nên có thể kéo Thẩm Vân Vụ rời đi.
lâu sau, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gã họ Trần đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bị ai dỗ, cả tậpvi_pham_ban_quyen đoàn họ Trần cũng vì gã mà bị liên lụyleech_txt_ngu. Kết quả lão tổng nhà Trần phải con cửa xin lỗi Thẩm Vụ ngayleech_txt_ngu trong đêm để tội.
Người giúp cô, chính là Tần Dạ.
Nhớ lạivi_pham_ban_quyen chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũ, ngườileech_txt_ngu sự nghịch cảnh quả thật là Tần Dạ. Nhưng những chuyện hai ngày nay, hắn lại khiến cô rơi vào một hoàn cảnh .
Giang Ninh Xuyênvi_pham_ban_quyen môi, khẽ : không phải lên lớp với em, chỉ có những chuyện em cần phải cân kỹ để sớm có dự tính.
Vân Vụ định nói gì thì điện thoại rung lên. lấy ra , hiện tinvi_pham_ban_quyen nhắn của Tần Dạ.
trợ lý của em nói em ra ngoàileech_txt_ngu rồi?
Tin nhắn được qua , giọngvi_pham_ban_quyen điệu vẫnleech_txt_ngu bình thản như mọi ngày, giống như chỉ tìnhleech_txt_ngu cờ thấy cô ra ngoài nên miệng hỏi han.
Thẩm Vân Vụ nhìn tin , cô cũng không rõ mình nghĩ gì, chỉ nhắn lại một : Ừm.
Tần Dạ có lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang điện thoại nên trả lời rất nhanh: Khi nào về?
Giống như những chuyện thường , cuộc đối thoại giữa hai người trông chẳng có vấn đề gì. Anh không nhắc tin nhắn ngày hôm qua, cũng không đề cập đến việc mìnhleech_txt_ngu đã không về nhà cả đêm. Còn cô cũng hiểu một cách bất thường mà không hề chất vấn.
Cứ như thể ngày hôm qua chưa từng cóvi_pham_ban_quyen chuyện xảy ra, cuộc sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn cứ tiếp diễn như thường. Cả dường nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đềuleech_txt_ngu hiểu duy trì vẻ hòa thuận và bình lặngvi_pham_ban_quyen này.
: giờ làm việc sẽ về.
Sau đó, Tần không nhắn lại nữa.
Cô cất điện thoại, nói Ninh Xuyên: Em biết rồi, anh Ninh Xuyên.
Ánh mắt Giangleech_txt_ngu Ninh Xuyên lại trên điện thoạileech_txt_ngu của cô một , hỏi: Tin nhắn của hắn à?
Vân Vụ lạileech_txt_ngu một chút rồi đầu.
Giang Ninh không tiện nói thêm . Hai người lặng lẽ ăn hết phần thức ăn còn , thanh toán rồi Giangbot_an_cap Ninh Xuyênleech_txt_ngu đưa cô về. Lúc Thẩm Vân Vụ bước thang máy, cô phát hiện Giang Ninh Xuyên cũngbot_an_cap đileech_txt_ngu vào theo.
Cô hơileech_txt_ngu ngạc nhiên: Anh định đi đâu à?
Bởi vì văn phòng làmbot_an_cap của hai ngườileech_txt_ngu không nằm cùng một khuvi_pham_ban_quyen vực.
Giang Xuyên một đút túi quần, biểu cảm thản nhiên: Anh đi tìm Tổng đốc , vừa hay có việc cần cáo.
Sau khi ra khỏi , Giang Ninh đưa tay đồng hồ rồi nhìn Vân Vụ : Còn mười phút đến làm, lúc này vào Tổng giám đốc không tiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm.
Thẩm Vân Vụ đành phải nói: Vậy phòng em ngồi một lát.
Được.
Đến văn phòng của Thẩm Vân Vụ không cần đi qua vănvi_pham_ban_quyen phòng củavi_pham_ban_quyen Tần . Khi hai người đến nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lâm U đã làm sớm, cô ấy lập tức đứng dậy đi pha cà phê cho hai .
Cảm .
Ninh Xuyên nhận lấy cà , ánh mắt dừng trên Lâm U , hỏi : đốc Tần nãy có ghé qua đây không?
Nghe vậy, Lâm U U dường như ngạc nhiên, gật : Có ghé qua .
Vẻ mặt Giang Ninh Xuyên trở nên sâu xa: Anh ấy đi một mình hay là?
Lâm U Ubot_an_cap không nói gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ mím môi. Thẩm Vân ngụm cànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phê, cũng im . Bầu không khí bỗng trở nên kỳ quái.
Mười phút sau, Giang Ninh đặt xuống: Đến giờ rồivi_pham_ban_quyen, anh đi tìm Tổng giám đốc đây.
Anh đứng ra ngoài, đến cửa đột nhiên quay đầu nhìn Thẩm Vụ: Vân Vụbot_an_cap, dự án hôm sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần việc cần em phối báo cáo, đi cùng anh .
Anh đưa ra lời mời vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thẩm Vânbot_an_cap .
Thẩm Vân Vụ khựngbot_an_cap lại, theo bản năng đôi mày thanh tú. Thấy cô không trả lời, Giang Ninh Xuyên lại gọi: Vân Vụ?
Nghe gọi, Vân Vụ mới bừng tỉnh, gật đầu: Em biết , em đi cùng .
Vốn cô muốn tránh mặt Tần và Giang Sở Sở. Kể từ khi cô gửi tin nhắn đó Tần Dạ không lờivi_pham_ban_quyen, thậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí còn để Giang Sở gọi điện báo hắn vềvi_pham_ban_quyen qua, Vân Vụ đã không còn muốn xuất người đó nữa.
Nói cô trốn cũng được, sợ hãi cũng chẳng saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. đều thừa nhận.
Nhưng rõ ràng Giang Ninh không cho cô cơ hội đó. hiểu Xuyênvi_pham_ban_quyen gì, chẳng qua là ép cô phải đối diện với thực mà .
Hai người đi đến trước văn phòng, Giang Xuyên động gõ cửa.
Vào đi.
Giọng lạnh lùng Tần Dạ vang từ bên .
Giang Ninh Xuyên nhếchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi, đẩy bước vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cửa vừa , Tầnleech_txt_ngu Dạ liền về này. Khi thấy hai người cùng nhau bước vào, mắt đen sâu thẳm của hắn thoáng qua một không hài lòng cực nhanh, khóbot_an_cap lòng nhận ra.
Tổng giám đốc Tần. Giang Ninh Xuyênbot_an_cap đibot_an_cap lên phía , Tôi qua đây để cáo với anh về công việc ngày hôm .
Ừm. Tần Dạ khẽ gật đầu với lạnh lùng.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vụ đứng sau lưng Giang Ninh Xuyên, nhìn bọn họ trao đổi công việc. Tầnbot_an_cap Dạ khi làm việc và Dạ lúc tư hoànbot_an_cap khác nhau. Trong công , hắn lạnh lùng, lýleech_txt_ngu trí không nể ai.
Giống như này, hắn đanbot_an_cap hai tay vào , thản nhiên đầu gối, thờ ơ và điềm tĩnh nghe Giang Ninhbot_an_cap Xuyên báo cáo. Chỉ là thoảng, ánh mắt hắn lại vòng qua Giang Ninh Xuyên, trên khuônleech_txt_ngu mặt .
Không biết có phải là ảo giác của Vân Vụvi_pham_ban_quyen hay không, nhưng ánh mắt Tần Dạ cô lúc này dường như mang theo xương.
Đối mặt với ánh mắt nhưbot_an_cap thế anh, Thẩm Vụ chút cuống.
Hơn nữa, lúc trưa khi cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra , chẳngbot_an_cap phải anh và Giang Sở Sởvi_pham_ban_quyen cùng đến công ty sao? Sao giờ Giang Sở Sở lại không có trong văn phòng?
mải suy nghĩ, Giang Ninh Xuyên bỗng hỏi cô điều gì đó, Thẩm Vụ hồn, vội vàng đáp lại.
Sau khi báo công việc kết thúc, Giang Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuyên chuẩn bị đi.
Tần lạnh lùng gật đầu.
Ngay khi Giang Ninh Xuyên bước đi, tầm củabot_an_cap Tần Dạ liền chút dè dặt rơi thẳngleech_txt_ngu lên người Thẩm Vân Vụ. Trước đó cô đứng sau lưng Giang Ninh Xuyên nên cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap chắn, giờ thìvi_pham_ban_quyen thật sự là còn nào để tránh nữa.
Đúng lúc , Ninh Xuyên khi đi gần cửa văn phòng nhiên quay đầu , nhìn về phíabot_an_cap Thẩm Vụ: Vân , trưa mai anh đến đón em ?
Nghe vậy, Thẩm Vân Vụ ra.
Dạ nhận điều đóbot_an_cap, khẽ nhướn mày.
Tần tổngleech_txt_ngu, chắc anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiền nếu tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói với thư ký vài câu ?
Thẩm Vân Vụ nhíubot_an_cap chặt đôi mày thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tú.
ấy định gì đây?
Nhưng khi cô kịp phản ứng, Tần Dạ đã nhếchvi_pham_ban_quyen môi, lạnh lùng lên tiếng: Tốt nhất là không nên, sao giờ cũng đang là giờ làm việc.
Ồ? Câu trả lời Giang Ninh nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút ngạc nhiên, nhưng cũng không phản bác: Nếu đã , đợi tan làmbot_an_cap tôi sẽbot_an_cap đến tìm cô .
Nói xong, Giang Ninh Xuyên trực rời đi.
Văn phòng trở nên yên tĩnh mứcbot_an_cap một cây kim rơi cũng thể nghe thấy.
Giang Ninh Xuyên đi, mắt Tần Dạ càng thêm sắc , rơi trên khuôn mặt cô, mangbot_an_cap theo một tia không .
Trưa cô ra ngoài cùng hắn tabot_an_cap sao?
Thẩm Vân Vụ gật đầu, này chẳng có gì phải phủ , dù sao giữa cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Giang Ninh Xuyên hoàn toàn trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
vậy, Tần Dạ nhíunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày: Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ta làm gìbot_an_cap?
Ăn cơm, tiện thể đổi về công việc hôm qua.
Ban đầu khi nghe từ cơm, mày Tần Dạ càng nhíunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt hơn, nhưng câu trao đổi công việc phía lại khiến chân mày đang siết chặt của anh hơi giãn ra đôi chút.
Cũng đúng, dù sao hiện tại cả hai đều đang làm việc tại Tần thị, chuyện công việc cũng là lẽ thường.
Tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , trong lòng Tần Dạ vẫn không khỏivi_pham_ban_quyen cảm giác khó chịu, anh mím môi: Thẩm Vân , lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm còn bànleech_txt_ngu côngleech_txt_ngu việc, người ngoài không biết lại tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi hiếp cô.
Thẩm Vân Vụ buột miệng đáp: Anh tưởng là anh không ức hiếp tôi sao?
Lời dứt, cả hai đều cùng sững sờleech_txt_ngu.
Trongbot_an_cap đầu Thẩm Vụ một lầnleech_txt_ngu nữa nảy sinh ý định cắn đứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưỡivi_pham_ban_quyen .
Cô cảm hơi hối .
Có lẽ vì cùng Tần Dạ lên từ nhỏ, nên khi ở cạnh anh, Thẩm Vụ nói năng vốn dĩ không kiêng dè , chưa từng giấu bản thân.
là vì Tần Dạ đã thấy dáng vẻ lúc xí nhất, thảm hại nhất và ngây ngô nhất của cô.
Trong lúc cô đang suy nghĩ, Tần Dạ đột ngột đứng dậy, đôi chân dài tiến về phía côleech_txt_ngu.
Dáng người anh cao gầy thanh mảnh lại mang theo một áp lực cựcleech_txt_ngu lớn, có lẽ là do khí chấtbot_an_cap của người nắm quyền lực lâu ngày toát ra.
Thẩm Vân Vụvi_pham_ban_quyen lùi sau.
Tầnbot_an_cap Dạ dứt chặt vai cô, đẩy cô vào bức tường lẽo, giơ tay chặn đường lui, bao vây lấy cô trong vòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay .
Anh định làm ? Thẩm ngơ ngác, hơi thở có dồn dập.
Cô muốn chạy trốn, nhưng gáy đã bị bàn tay lớn Tần Dạ nắm lấybot_an_cap, sau đó hơi nóng rực của áp sát lại, phả lên cô.
Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thử nói xem, ức hiếpbot_an_cap em thế nào?
Giọng nóileech_txt_ngu đàn ông khànvi_pham_ban_quyen khànbot_an_cap trầm thấp, chậm rãileech_txt_ngu và đầy từ tính.
anh khẽ nắn bóp sau gáy Vân Vụ, từng chút một, tay như mang theo .
Trong đôi mắt đẹp Thẩm Vân Vụ thoáng qua mờ mịt.
đang làm gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy?
Vốn dĩ cô tưởng rằng sau khi anh nhận được tin nhắn đó vào ngày hôm qua, không trả lại còn qualeech_txt_ngu không về, quan của hai người sẽ đóng băng đến .
Ít nhất cũng phải là gượng gạo, chứ không là đường hoàng như thế này, chẳng phải saovi_pham_ban_quyen?
Dáng vẻ của anh hiện giờ giống như thể anh hoàn toàn chưa từng nhận được nhắn đó vậy.
là, anh muốn giả vờ như chưa từng cóbot_an_cap chuyện gì xảyleech_txt_ngu ra?
Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nói ? Dạ nhẹ cằm cô, rõ ràng cảm nhận được đang mất trung, anh hơi nheo mắt lại: Sao thế?
Thẩm Vân Vụ nhìn khuôn mặt tuấn quen thuộc trước mắt, đôi môileech_txt_ngu hồng khẽbot_an_cap mấp máy, nói lại thôi.
thật sự rất muốn nói gì đó, điều gì .
lời bên môi, cô nhận ra sao mà bất thếvi_pham_ban_quyen
Cô không thốt ra được một chữ nào.
Vạn anh lập sa sầm mặt mũi, vấn cô rằng: Tôi chỉ muốn giữ em tôn nghiêm nên mới giả vờ không biết, Thẩm Vân Vụ, em không biếtbot_an_cap điều như thếleech_txt_ngu?
anh thật nói vậy, thì cô làm sao đây?
Hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại như thế này người đều giữ được thể diện, cô tự mình âm thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử lý, cũng rất tốt.
Không có gì. Vụ đầu.
Ánh mắt Tần Dạ hơi trầm xuống.
Lại thế nữa, gần đây cảm thấy tâmbot_an_cap trạng cô rất lạ, nhưng dường như đột nhiên trở xavi_pham_ban_quyen cáchbot_an_cap với anh rất nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chuyện gì cũng không muốn nữa.
đến đây, cảm giác mập mờ vừa trỗi dậy lúc cũng tan biến sạch sẽ, tay giữ cằm cô ra, lùi lại một bước.
Vân Vụ lạibot_an_cap sự nghẹn ngào nơi cổ họng, nói: tôi đi làm việc trước đây.
Lúc xoay người, nghe thấy Tần Dạ : Đợi đã.
Có chuyện gì sao?
Năm nay vẫn nghỉ phép đúng không?
Nghe vậy, Thẩm Vân Vụ khựng lại, gậtbot_an_cap đầu: Đúng .
Vậy ngày mai bắt đầuleech_txt_ngu nghỉ đibot_an_cap.
Ngày mai?
Ừm, gần đây sức em khôngleech_txt_ngu tốt, cứ dùng hết kỳ nghỉ phép đi, nghỉ ngơi thời gian, cũng coi như để ổn lại tâm trạng.
Dạ nói những này là vì thấy tâm cô gần đâyvi_pham_ban_quyen không tốt, cộng thêmleech_txt_ngu việc cô vừa bị sốt , nên anhbot_an_cap định để cô nghỉ phép .
khi lọt vào tai Thẩm Vân , chuyện lại không đơn giản như thế.
Hàng năm cô cơ không bao nghỉ phép vào này, anh cũng biết rõ, nhưng bây anhbot_an_cap lạivi_pham_ban_quyen bảo cô nghỉbot_an_cap sớm, có phải là đang cảnh cáo cô, bảo cô hãy dụng kỳleech_txt_ngu nghỉ phép này nhân tiện giải đứa khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Lớn bên nhau từ nhỏ, Thẩm Vân Vụ quá anh.
sẽ không nói lời thừa thãi, cũng không làm việc vô ích.
Dù biết là có khả năng , nhưng cả người Thẩmbot_an_cap Vân Vụ vẫn như rơi vào hầm băng, chân rã rời, giống như bị ai đóng đinh tại chỗ.
Hồi lâu sau, cô mới tìm lại được nói của mình cổ họng, khóleech_txt_ngu khăn đáp lại: Được, tôi biết rồi, ngày mai tôi sẽ nghỉ.
Sau khi biết chuyện này, Chuvi_pham_ban_quyen Song vô cùng phẫn nộ, suýt chút đập vỡ bát đĩabot_an_cap của chủ .
Cái tên Dạ đóbot_an_cap rốt cuộc có là con người nữa khôngleech_txt_ngu? tiệt, hắn không nể tình chútleech_txt_ngu nào sao? Thật sự tức chớt mình mà.
Đã sớm biết mình sẽ đình nên Thẩm Vân Vụvi_pham_ban_quyen đã đặt trước một phòng bao, ở đây chỉbot_an_cap có hai người bọn họbot_an_cap, dù cậu ấy mắng to đến đâu cũng không bị nghe thấy.
So với sự giận dữ Chu Song Song, Thẩm Vân Vụ tỏ ra bình thản nhiều.
Nhưng bình thản thì thản, bàn thức ănvi_pham_ban_quyen này côvi_pham_ban_quyen hề lấy một miếng, chỉ lẽ uống thứ nước trà đã pha đến không còn nhìn ra màu sắc gì nữa.
Thấy Chu Song Song tứcleech_txt_ngu , cô còn khuyên nhủ: Đừngvi_pham_ban_quyen giận nữa, đập hỏng đồ người ta mình còn phải .
Ồ, đúng rồi. Chu Song vội vàng đặt cái ly trong tay xuống, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ lại, vòng qua trước mặtbot_an_cap Thẩm Vân , lắcbot_an_cap vai cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Thẩm , giờleech_txt_ngu là lúc nào mà cậuleech_txt_ngu còn có thể bình , thản nhiên như vậy? đối xử cậu nhưvi_pham_ban_quyen thế đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Vânleech_txt_ngu Vụ bị côvi_pham_ban_quyen lắc đến chóng mặt, đành phải ly nước trongleech_txt_ngu tay xuống: Vậy mình phảibot_an_cap làm sao đây? Khóc lóc, làm loạn, đòi cổ sao? Để anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Sở Sở, cùng tất cả mọi người được dịp xem cười của nhà họ ?
lại một chút, lắc đầuvi_pham_ban_quyen: nữa giữa mình vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ta vốn dĩ là một cuộcleech_txt_ngu giao dịch, lúc chia tayleech_txt_ngu, cũng cần giữ lấy thể diện.
Những lời của cô khiến Chu Song tĩnh đôi chút.
Là bạn thân nhiều , cô ấy cũng phần nào hiểu rõ Thẩm Vụ, biết cô luôn biết tiến , kết quả nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực ra cô nên trước được từ mới phải.
Nhưng dù là vậy, cô ấy vẫn vô cùng xót xaleech_txt_ngu cho bạn mình.
ấy cắn môi dưới hỏi: Nhưng mà thực sự cam lòng sao?
Thẩm Vụ nhiênbot_an_cap đáp: Không cam lòng thì có íchleech_txt_ngu gì không?
Cô đúng không cam tâm, cũng đã từng thử xem có thể thaybot_an_cap đổi được gì khôngleech_txt_ngu.
Thế nhưng hiện lại vả cho cô một bạt tai, nhắc nhở cô đừng có mơ tưởng hão huyền.
Ngày mai có rảnh không? Đi bệnh viện với tôi nhé? Thẩm khựngleech_txt_ngu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút, cườivi_pham_ban_quyen nhạt nói: Tôi không muốn đi mình.
Chu Song Song gật : Thôi đi, mình bạn duy nhất của cậu mà, dù không rảnh thì cũng phải thành rảnh, ? Cậu không cần hỏi mình đâu, cứ tiếp mình đi là được.
Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉm , lạileech_txt_ngu nói: Ăn thôi, ăn về nghỉ sớm chút.
hiệnleech_txt_ngu cực kỳ bìnhvi_pham_ban_quyen thản, không hề lộ ra chút vẻ không vui nào.
Chu Song Song nhìn Thẩm Vân Vụ như vậy, sống mũi chợt cay cay, rất muốn khóc, thương cô.
đây khi nhà họ chưa phá , Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu có giống bây giờ, cẩn trọng, do dự và kìm nén như thế này?
trước cô là một cô gái vô cùng điển hình, yêu ghét rõ ràng, có xúc gì hiện hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt, dù sao thì chuyện gì cũng đã có nhà họ Thẩm gánh vác.
Kể từ sau nhà họ Thẩm pháleech_txt_ngu sản
Vân Vụ, nếu trong lòng cậu thấy khó chịu cứ khóc đi. Song Song : Trong phòng bao này không có , chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng mình thôi, là chị em tốtleech_txt_ngu của cậu, cậu cứ yếu lòng một chút cũng chẳng sao.
vậy, Vân hơi ngẩn ra.
Khóc ?
Sau khi nhàvi_pham_ban_quyen họ Thẩmleech_txt_ngu , thực rabot_an_cap biết bao nhiêu lầnbot_an_cap, nhưng cũng lúc đó hiểu ra rằng, khóc lóc chẳng giải quyết được vấn đề gì cả, nước mắt là thứ vô dụng nhất trên thế giới này.
Không chỉ vô dụngvi_pham_ban_quyen, mà còn cho những kẻ muốn chà đạp mình xem trò cười.
Vì vậy từ đó, Thẩm Vân Vụ đã quyết định sẽ không tùy tiện rơi lệ trước mặt người nữa, ngay cả khi đó làleech_txt_ngu người mà cô tin nhất.
Nghĩ đây, khẽ mỉm cười: Cậu ngốc à? Có chuyện gì phải khóc chứ? Anh đã nói rất với tôi ngay từvi_pham_ban_quyen ngày đầu tiên rồi, haibot_an_cap chúng tôileech_txt_ngu là kếtvi_pham_ban_quyen hôn giả, tôi giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ấy đối phó với bà nội, giúp trả hết nần, đây vốn dĩ là một cuộc giao dịch.
Cô nóileech_txt_ngu cách hờ hững như gió thoảng mây bay, nhưng Chu Songbot_an_cap Song lại tức giận không thôi.
Cậu nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dối, nếu chỉ là một cuộc giao dịch, tại saobot_an_cap cậu lại mang ? Nếu anh ta coi đây là một cuộc dịch, anh ta không nên chạm vào cậu, không nên để cậu thai, phá thai không hại thânvi_pham_ban_quyen ? Anh ta coi cậu là cái gì chứ?
Một loạt đều xoáy sâu vào trọng , khiếnleech_txt_ngu tráibot_an_cap tim Thẩm Vânvi_pham_ban_quyen Vụ lên đau đớn.
bắt đầu, mối hệ của hai sự khôngbot_an_cap giống bây giờ.
Sau khi ở bên nhau, lo sợ bên ngoài đồn nên hai người , nhưng Tần Dạ luôn chủ ra ghế ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bản thânbot_an_cap nhờ có sự giúp của anhvi_pham_ban_quyen mới có thể thoát ra khỏi vực sâuleech_txt_ngu.
Hơn , anh không chỉ là ân nhân, còn là người thầm yêu.
Cô làm sao nỡ để anh ngủ sofa?
anh lên giườngleech_txt_ngu ngủ, rồi một chiếc gối ở giữa, dù sao đủ , không ảnh đến giấc ngủ ai.
Sau đó hai người cứ giữ ranh rạch ròinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy một thời gian dài.
Biến cố xảy ra vào một buổi .
Tần đưa cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thamleech_txt_ngu gia một sự kiện, giới cô với những nhân tầm cỡ.
Những nhân vật đó Thẩm Vân Vụbot_an_cap đều đã quen biết từ , nhưng trước đây là thân phận kimnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu thư nhà họ Thẩm, còn ngày hôm đó với thân phận vợ Tần Dạ.
Nể mặt Tần Dạ, không dám không tiếp đón cô.
Nhưng sau khi sự kiện kết , vì vui mừng Thẩm Vụ đã riêng tư mời anh uống rượu, uống trò chuyện công việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kếtbot_an_cap quả là cả hơi quá chén.
tốn không ít sức lựcleech_txt_ngu để anh về phòng, vô ý vấp chân, ngã vào lòng anh.
ngã này không biết đã ngòi ngọn lửa nào trong lòng Tần , tay lớn của anh siết chặt eo thon thả của cô, xoay người đè cô xuống dưới.
Dáng người anh gầy gò nhưng săn , toàn trọng cơ thể đều đè nặng lên người côbot_an_cap, không biết cóvi_pham_ban_quyen do tác dụng của cồn hay không mà Vân Vụ lập tức cảm thấy mặt mình nóng bừng đốt, muốn đẩy anh ra.
nhiên, ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giây tiếp theo khi cô định đẩy anhbot_an_cap ra, đôileech_txt_ngu môi mỏng ấm nóng của người đàn ông đã phủ xuống.
Thẩm Vân Vụ sững , khi đẩy thì đã cảm nhận được ấm trong khoang miệng.
Ngay lập tức, não bộ cô như bị thứ gì đó áp, cả người không cử được.
khi cô phản ứng lại cô đã đáp lại anh.
Và khi nhận sự hưởng ứng của cô, Tần Dạ giống như một con cá khô hạn lâu, chặt lấy không buông.
Đêm đó, cô đã túng bản thân mình.
Khi cô tỉnh dậy trongleech_txt_ngu tay của Tần Dạ, thứ cô nhìn thấy là đôi lông mày nhíu chặt và sự ưu tan trên gương mặt anh. Thấy cô tỉnhbot_an_cap , đôi môi mỏng của anh khẽ cử động, dườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như muốn nói gì .
Thấy vậy, Vân Vụ tiếngvi_pham_ban_quyen trước anh: Tối cả hai chúng ta đều uống quá , đây chỉ là một nạn thôi.
Nghevi_pham_ban_quyen vậy, trong đôi mắtvi_pham_ban_quyen đen sâu thẳm của Dạ loé qua một tia cảm xúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ lạ, anh lặp lời cô: Tai nạnbot_an_cap?
Thẩm Vụ gật đầu: Phải, là tai nạn thôi.
Cũng chỉ có thể là tainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nạn, và anh dĩ chỉ là một cuộc giao dịch, nếu nảy sinh những vướng bận , chắc chắn sẽ phá hỏng mối hiện tạileech_txt_ngu của họ, có thể sẽ nghĩvi_pham_ban_quyen cô có ý đồ khác để cô ở lại bên cạnh nữa.
Sau khi cô đó là tai nạn, biểu mặt Tần trong chốc trở nên rất khó .
Phải một lúc lâu sau anh mới dường như ổn lại cảm xúc của mình, mím môi, lạnh lùng nóivi_pham_ban_quyen: Con người thiệt hơn, cô muốn cái gì?
Thẩm Vân giả vờ tỏ ra thoải mái nói: Tại sao tôi đòibot_an_cap đồ của anh? Anh tưởng chuyện này tôi chịu thiệt ? ông phụbot_an_cap nữ thành rồi, đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ là nhu cầuvi_pham_ban_quyen thôi.
Câu nói này khiến Tần Dạ càng thêm khó coi, anh nheo đôi mắt dài đen thẫm nhìnvi_pham_ban_quyen chằm chằm .
Chỉ là nhu cầu sinh lý sao?
Thẩm Vân nhún vai, nói cách không mấy quan tâm: Nếu thì ? Chẳng lẽ cònleech_txt_ngu có cáileech_txt_ngu khác à? Đừng nghĩ nhiều quá, nếu anh thựcvi_pham_ban_quyen sự cảm thấy mắc nợ tôi, thì anh đưa cho tôi được.
Ngày hôm cô đã cách của mình để khiến Tần Dạ tin rằng đây vẫn là mộtleech_txt_ngu cuộc , trọng che tình cảm của mình dành cho anh.
nói cô muốn mười triệu.
Tần Dạ không có phải chê đòi quá nhiều hay không, tóm lại sắc mặt anh ngày hôm đó vô cùng khó coi, Thẩm Vânleech_txt_ngu quen biết anh bao nhiêu năm nay, thấy mặt anhleech_txt_ngu khó đăm đăm như vậy.
Nhưng cuối cùng anh đưa mười triệu cô.
Sau đó, hai người chiến tranh một thời gian dài.
Về cơ bản, cứ mỗi khi Tần Dạ nhìn thấy cô là sa sầm mặt , ban thì làm sớm đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tránh cô, buổi tối cũng cốbot_an_cap ở lại công ty tăng ca, hai người gần như mặt nhau.
Mãi đến sau này khi Tần lão phu mừng thọ, quan hệ của hai ngườibot_an_cap mới coileech_txt_ngu là dịu bớt.
đến , Thẩm Vân Vụ thở một tiếng.
Cứ , quyết chuyện này sớm chút.
Sau khileech_txt_ngu giải quyết , cô cũng nên rời đi thôi.
Đợi Tần phu nhân phẫu thuật xong, cô và anh có thể lybot_an_cap hôn, lúc đó trời , cô có thể đi bất đâu.
Cô trực tiếp gửi đơn xin nghỉ phép năm cho bộ phận sựvi_pham_ban_quyen, và bộ phận nhân nhanh chóng phê duyệt.
Ngày hôm sau.
Thẩm Vân Vụ dậyvi_pham_ban_quyen thậtvi_pham_ban_quyen sớm, sau khi hội quân với Chu Song Song, cả hai tiếp đi đến bệnh viện.
Đến bệnh viện, Chu Song đảo mắt quan sát xungbot_an_cap quanh, biểu cảm chút kỳ quái, nhỏ giọng hỏileech_txt_ngu: Sao chúng ta không bệnh viện lớn? Bệnh viện nhỏ thế này có ảnh hưởng khỏe của cậu không?
Vân Vụ thản đáp: Khôngbot_an_cap tiện.
bệnh lớn quen Tần lão phu nhân làm việc. Hôm đó kịp suy chuyện mình mang nên mới đến đóbot_an_cap tra. Bây giờ xử lý, đương nhiên không thể lại đó nữa. Vạn nhất bị hiện Tần lão phu biết thì hỏng.
Vì để chắc chắn, Thẩm Vân Vụ vẫn quyết định hiệnvi_pham_ban_quyen tại bệnh viện nhỏ này.
Chu Song Song thay cô đi đăng ký nộp phí, cần phải tra trước. Trong lúc chờ đợi, hai người ngồi trên ghế băng. Chu Song Song chốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chốc quay đầu nhìn Thẩm Vân Vụ, một lát sau nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cô ấy đã nhìn đến mấy .
Cuối cùng, Thẩm Vân không thể nhịn thêm được nữa.
Cậu cứ nhìn mình mãi làm ?
Đôi mắt Chu Song hơi ửng đỏ.
Mình đang , khi nào mà cậu lại trởvi_pham_ban_quyen nên lạnh như thế?
Nghe vậy, Thẩm thoáng ngẩn . Cô trở nên lạnh lùng rồi sao?
trẻ này cũngbot_an_cap là con của mà. sau này Chu Song Song nói nhỏ.
Thẩm Vân Vụ bịbot_an_cap câu nói ấy làm cho xao động, tay cô vô thức vuốt ve vùng bụng dưới. Đúngbot_an_cap vậy, đứaleech_txt_ngu trẻ này cũng là của cô. Trong lòng cô càng thêm không nỡ, nhưng hiện tại dường như cô chẳng còn cách nào tốt hơn.
trầm , Chu Song Song lập nắm lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ hội: Vân Vụ, cậu cũng đâu muốn thế này, không? Chúng nghĩ cách khác đi được không?
khác saovi_pham_ban_quyen?
Ánh mắt Vân Vụ mờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mịt, cảm mình như đang vào ngõ cụt, cô còn đường nào khác để đi sao?
Đúng vậy. Chu Song Song dùng nắm chặt vai cô, Chúngleech_txt_ngu ta sẽ nghĩ cách, nhất định sẽ cách màbot_an_cap. Mình biết, cậu là người không nỡ bỏ trẻleech_txt_ngu này nhất, nhưng cậu buộc phải Dù sao cũng vừa hiện ra thôi, chúng ta hãy cứ suy nghĩ kỹ đi, vội vàng, kẻo lạivi_pham_ban_quyen hối hận, cóbot_an_cap không?
Thẩm định gật đầu thì đã đến tên cô.
đến sớm nên bệnh nhân .
Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo bản năng đứng đi , Mình đi kiểm tra trước đã.
Chỉ là kiểm tra thôi, vẫn chưa định kết quả cuối cùng, nên Song Song cũng không vội vã: Được, cậu vào khám trước đi.
Khắp nơi bệnh viện toát lên vẻ lạnh lẽo. bệnh viện này đavi_pham_ban_quyen phần là để phá .
khi nhận được quả báo cáo mang thai, bácleech_txt_ngu sĩ đẩy gọng kính, hỏi cô: Xácleech_txt_ngu muốn phá thai sao?
Thẩm Vân Vụ đang mang phức tạp, khi nghe bác sĩ hỏi vậy thì hơi khựng .
Dáng vẻ muốn nói lại thôi của cô đãleech_txt_ngu quávi_pham_ban_quyen quen thuộc bác sĩ , không mà phổ qua về quy trình phá thai các khoảnvi_pham_ban_quyen và hạng mục cần tra.
Nghĩ kỹ rồi thì đi nộp , người tiếp theo.
ơn bác sĩ.
Thẩm Vân Vụ đứng dậy bước ra ngoài.
Chu Song Song luôn đợi ngoài cửa, thấy cô ra vàng đón lấy.
Sao rồi?
Thẩm Vânbot_an_cap Vụ định nói chuyện đột nhiên cảm thấy hai chân nhũn ra, suýt chútvi_pham_ban_quyen nữa là quỳ sụp xuống đất. May mà Chu Song Song bên nhanh mắt nhanh đỡ lấybot_an_cap .
Cậu không saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ?
Vân Vụ lắc đầu: Không sao
Song Song dìubot_an_cap cô ravi_pham_ban_quyen ghế dài bên cạnh ngồi xuống, lo lắng khôn nguôi: Thế này sao đây? Sáng nay chưa ăn gì à?
Tầm Vân Vụ làm còn tâm trạng mà ăn ? Thời đây cô ăn tử tế, không phải cô không muốn ăn, mà là vì vị đột ngột trở nên kém đi, có lẽ liên quan đến ốm, cũng có lẽleech_txt_ngu liên quan đến mang thai.
Hoặc cũng có thể là liên quan đến anh
Sắc cậu trắng bệch thế kia, có phải không khỏe ở đâu không?
Thẩm Vân Vụ nói: Chắc do hạ đường thôi.
Vậy để mình đi mua chút gì đó cho cậu ăn, cậu đợi ở đây , mình sẽ .
Chu Song Song nhanh chóng đi.
khi ấy đi, Thẩm Vân Vụ tựa vào ghế, mệt mỏi nhắm mắt lại. Trong , hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luồng ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ bắt đầu đấu tranh dữ dội.
Mày rốt cuộc đang nghĩ cái gì thếleech_txt_ngu? Chẳng phải đã quyếtbot_an_cap rồi sao? Vả lại màyleech_txt_ngu cũng đã bệnh viện , còn do dự gì nữa? này không giải quyết thì sẽ đau khổ , đừng quên là anh ta đã đề ly hôn với mày rồi.
Đề nghị ly hôn thì đã sao? Thẩm mày đã là người trưởng rồi, lẽ mày lại không có năng sống một đứa trẻ?
Mày tưởng nuôi một đứa trẻ chỉ cần có năng lực kinh là đủ sao? Còn về tinh thần sao? Tâm lý thì sao?
lo lắng trẻ không có cha, vậy thì mày hoàn toàn có thể tìm khác mà, mày trẻ như vậy, chẳng lẽ không tìm được chồng sao?
Hạ đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huyết thêm hai luồng ý này khiến đầu ócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thẩm Vân Vụ như bổ.
Cho đến khi có một nói lạ vang .
Vân Vụ?
Vân , là cháu phải ?
Ban đầu, giọng nói đó nghe không rõ ràng, Vân còn tưởng mình nghe lầm. Nhưng dần dần, âm ấy trở rõ mồn một, cô mở mắt ra, nhìn về phía phát ra tiếng gọi.
người phụ nữ tầm bốn mươi tuổi đang đứng đóbot_an_cap, nhìn với mặtvi_pham_ban_quyen nghi hoặc.
Thẩm Vân Vụ mất vài mới nhận đối phương là ai. Sau khi nhìn rõ, sắc mặt biến đổi, cảm giác đau đớn trong cơ thể như biến , cô ngồi thẳng .
Trời ạ, đúng là cháu rồi.
Người phụ nữ người quen liền nhiệt tình tiến gần chào hỏi: Vừa nãy nhìn từ xabot_an_cap ta cứ thấy giống cháu, còn tưởng mình nhìn nhầm, không ngờ đúng là cháu thật, sao cháu lại ở đây?
Thẩm Vân Vụ không nào cười .
chính là vìleech_txt_ngu sợ gặp người quen nên mới chạy đến bệnh viện nhỏ này. Vậy tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao vẫn đụng phải người quen cơvi_pham_ban_quyen chứbot_an_cap?
Quan nhất, người này lại là người thường xuyênleech_txt_ngu ở bên mẹ của Tần Dạ Lâm Mỹ Nhiên.
Tuy nhiên, vì đã không tránh né, Vân Vụ đànhvi_pham_ban_quyen bình tĩnh đối mặt.
Dì Lâm, dì ạ, đileech_txt_ngu cùng đến kiểm tra.
Chu Song Song ra ngoài mua cho , một nữa mới quay lạivi_pham_ban_quyen, họ cũng khôngbot_an_cap biết Chu Song Song, càng không thể nói bừa.
Hóa là đi bạn àvi_pham_ban_quyen? Mỹ Nhiên nghĩvi_pham_ban_quyen điều gì đó, ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không kìm được rơi xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng cô, rõ ràng là đã nảy sinh nghi ngờ.
Lâm Mỹ Nhiên bình thường vốn người khắc và hay ngồi đôi mách, nhà có chuyện thầm gì mà để bà ta biết được thì ngay hôm sau cả thành phốbot_an_cap sẽbot_an_cap đều biết rõ. ta đây thựcvi_pham_ban_quyen một sự xui xẻo.
Vân Vụ mím môi, sắc mặt không tốt đẹp.
Quả nhiên, Mỹ Nhiênleech_txt_ngu bắt đầu chế độ mỉa , ánh mắt liếc về phía bụng cô: Vậy đâu? Sao chỉvi_pham_ban_quyen có mình cháu thế này? Không phải cháu đang làm chuyện khuất tất đấy ? Chậc, bình thường lúc đi ra ngoài, Thi cứ khen con dâu mình hết lời, ai biết con dâu mình lại ra chuyện không thể để ai biết này.
đối phương là bậc tiền , nhưng những lẽ quá mức cay nghiệt và bôi nhọ ấy khiến Vân Vụ đanh lại.
, nói phải có bằngbot_an_cap chứng, thế chuyện khuất tất? Nếu dì còn ăn nói hàm hồ như vậy, cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể kiện dì tội vu khống đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (2)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
nghiemnhung2304

nghiemnhung2304

9/5/2026 lúc 6:15 chiều

bao h ra tiếp vậy add ơi

    Xoài Chua Story

    Xoài Chua Story

    11/5/2026 lúc 8:33 sáng

    đợi tác giả nha bác, mình cập nhật chương theo tác giả ra rùi ạ