Xuyên Về Thập Niên 70 Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Cầm Tiền Ly HÔn Vả Mặt Nhà Chồng

Xuyên Về Thập Niên 70 Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Cầm Tiền Ly HÔn Vả Mặt Nhà Chồng

Uyển Mộc full 09/08/2026 385 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🔥 Xuyên Không Thập Niên 70: Mới Mở Mắt Đã Gặp Chồng Quân Nhân Đòi Ly Hôn, Ta Liền Cầm 1600 tệ Tiền Tỷ Rồi Chạy Trốn!

Xuyên không thành nữ phụ phế vật bị ghét bỏ nhất đại viện, tiểu thư nhà giàu Ôn Nguyễn thức dậy trong cơ thể đau nhức nhức, mỏi mỏi. Nhận được lời đề nghị bồi thường ly hôn khổng lồ từ ông chồng hờ, cô quyết định giơ tay nhận 1600 tệ tiền tỷ phú rồi chuồn lẹ hay ở lại làm bóng đèn cho nam nữ chính? Đương nhiên là ôm tiền về quê nghỉ ngơi và nằm phơi nắng!

Chuyện kể về Ôn Nguyễn bất ngờ xuyên vào cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành cô vợ trước dốt nát, nhát gan của nam chính Giang Thành – một đoàn trưởng trẻ tuổi lạnh lùng, người vốn dĩ bị mẹ cô gài bẫy để ép cưới. Nguyên tác viết cô sẽ bị ngoại tình, bán vào núi sâu và nhảy sông tự sát thê thảm. Nhưng lần này, Ôn Nguyễn quyết tâm lật ngược thế cờ! Cô thẳng tay vả mặt đám hàng xóm lắm mồm, chửi thẳng mặt bà mẹ chồng thiên vị và cô em chồng trà xanh. Với đầu óc nhạy bén, cô bắt đầu lên kế hoạch vẽ thiết kế quần áo để kiếm tiền. Nhưng tiếng xé giấy ly hôn dường như đã bị lãng quên! Vị đoàn trưởng vốn mở miệng là nộp báo cáo ly hôn bỗng dưng “quay xe” khét lẹt. Hắn cõng cô đi dưới trời mưa , chủ động giành giặt quần áo cho cô , và gầm lên bảo vệ cô trước mặt gia đình: “Ôn Nguyễn là vợ con!”. Âm thanh xào xạc của xấp tiền “đại đoàn kết” đan xen với chất giọng lạnh lùng nay dần chuyển sang sủng nịnh của nam chính chắc chắn sẽ khiến bạn rung động.

📌 **Tại sao bạn không nên bỏ qua bộ truyện này?**

* 🥊 **Vả mặt tới căng:** Nữ chính không phải gái mềm yếu. Mắng người không ngại chữ nào, từ hàng xóm hãm tài đến bà mẹ chồng hách dịch, ai động vào là chị “combat” khô máu.

* 💸 **Nữ cường kiêu hãnh và độc lập:** Mang tư duy con nhà giàu hiện đại về thời kỳ tem phiếu. Yêu đương lúc này? Cô lúc nào cũng bận rộn với kinh doanh thời trang, làm giàu không khó!

* 💘 **Nam chính “tự vả” vỡ mặt:** Từ ông chồng lạnh lùng đòi bỏ vợ, quay sang thành “thê nô” tự nguyện nộp hết tiền, ghen tuôn ngầm cực dễ thương, lại còn chiều vợ lên tận mây xanh.

🎧 Đeo tai nghe ngay, tắt đèn và nhấn PLAY để thưởng thức toàn bộ tác phẩm cực “bánh cuống” này trên tfullaudio.org – Nghe truyện thập niên 70. Giọng đọc truyền cảm sẽ đưa bạn trở về thập niên 70, đắm chìm vào những màn vả mặt sảng khoái và chuyện tình ngọt ngào đến tận răng!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Xuyên Về Thập Niên 70 Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Cầm Tiền Ly HÔn Vả Mặt Nhà Chồng cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

“Đau”
Một tiếng nỉ non khiến Nguyễn tỉnh táo đôi chút.
Đây là giọng nói của sao?
Người đàn ông phía trên có ngũ quan tinh tế, đường góc cạnh, cơ bắp săn chắc, tay màu tương phản rõ rệt với bắp chân trắng nõn của cô.
“Là côvi_pham_ban_quyen tìm lấy.”
Giọng anh khản đặc, dường như nhận cô đang phân tâm, ánh cũng trở nên gay gắt hơn.
“A”
Ôn Nguyễn vô thứcbot_an_cap thốt lên vì . Gì thế này, ước nguyện sinh nhật vừa mới xong thành hiện thực rồi saoleech_txt_ngu?
Không biết lâu sau.
Người đàn ông cuối cũng dừng lại, cô mệt không còn nhấcleech_txt_ngu tay, nằm rũ rượi trên giường.
Nhìn bóng lưng cao lớn vững chãi của người đàn ông, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luồng ký ức thuộc về cô ùa tới.
Cơ thể này cũng tên là Ôn Nguyễn, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của trưởng thôn làng Tứ Thủy.
Người đàn ông tên Giang . Ba năm trước, Giang Thành nông thôn thực hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệm vụ rồi ở tại nhà cô. Cô vừa gặp đã yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Thành, mẹ cô lại thương conbot_an_cap, cộngleech_txt_ngu việc Thành có khẩu thành , hai mẹ đã bày kế để lúc say rượu vào nhầm phòng Ôn Nguyễn.
xảy chuyện gì nhưng ở nông thônleech_txt_ngu danh là trên hết, Giang phải cưới nguyên thân.
cũng chút náy, thật thà cùng Ôn Nguyễn làm giấy đăng kết hôn. Ngặt nỗi Ôn là kẻ gan, bị mẹ Giang mấy câu đã khai sạchleech_txt_ngu tính kế haileech_txt_ngu mẹ . Giang tức giận bỏleech_txt_ngu nhà đi lính, một đi là ba năm.
Nửa thángleech_txt_ngu trước, Giang Thành thăm rồi đề nghị lyleech_txt_ngu hôn, cô liền gửi “thuốc” tới, thế là mới chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
suy nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một , linh quang chợt lóe, đây chẳng phải tiểu thuyết đọc trước khi ngủ sao?
Cô vợ trước vô dụng của nam Ôn Nguyễn?
Nếu cô nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lầm, vì Giang Thành trả đũabot_an_cap bằng cáchleech_txt_ngu làm liên tiếp mấy ngày, Ôn Nguyễn thấy anhleech_txt_ngu thỏ thấy sói. Chỉ cần nhà là cô trốn biệt trong phòng không dám ra ngoàileech_txt_ngu. Sau đó Giang Thành giận về quân ngũ, nguyên thân chịu nổi cô đã một gã mặt trắngleech_txt_ngu tòa báo. Trên đường bỏ trốn, cô bị gã đó bán vào núi sâu làm vợ cho một lão già, cuối cùng không chịu nổi hành hạ đã nhảy sông tử.
nam chính sauleech_txt_ngu khi ly hôn thì gặp được nữ chính nguyên tác xuyên không, con củabot_an_cap một tài xế trong quân đội. Sau khi hai người yêu , namleech_txt_ngu chínhvi_pham_ban_quyen đưa chính một khoản tiền lớn. Nhờ số tiền này, nữ chính làm giàunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành nữ thủ phú đầu tiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa Quốc. Nam chính này cũng làm quan lớn ở kinhbot_an_cap thành, trên báo thường xuất hiện thói cưng vợ vô độbot_an_cap.
Trước khi việc xảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, Thành nói chỉ cần ý ly hôn, anh sẽ bồivi_pham_ban_quyen thường cho cô một nghìn tệ, và trước khi cô tái giá, mỗi tháng sẽ đưa thêm mười tệ sinh hoạt .
Một nghìn tệ! Thời này công nhân bình thường mỗi tháng kiếm được ba mươi tệ, Giang Thành mở miệng là bồi thường ly hôn một nghìn cùng mười tệ sinh hoạt phí.
Nguyên thân đúng là hồ đồ, cầm số tiền đó làm gì chẳng đượcvi_pham_ban_quyen, việc gì ở lại nhà họ Giang làm bảo mẫu.
Ở hiện thế, Ôn Nguyễn cơm áo không , yêubot_an_cap cầu duy nhất bố cô là đừng nghiệpbot_an_cap, cứ ngoan không ngồi rồi là được, tiền không thiếu. Cho nên tuy cuộc hơi tẻ nhưng cũng coi như mãn nguyện.
Giờ đột nhiên tới thời ănleech_txt_ngu mặc dựa vào tem phiếu này, thiết lập nhân vật lại là một bao hứng chịu sự khinh rẻ, chồng lại còn là một quân thô lỗ, chẳng phảileech_txt_ngu muốn lấy mạng cô sao.
Nhưngbot_an_cap nhanh chóng điều chỉnh lạileech_txt_ngu tâm trạng, thuận theo tự nhiên vậy.
họ coi như là gia đình có điều kiện tốt trong , ít cô không bị chết đói.
Cha Giang là cựu từng chiến trường, mẹ Giang là chủ nhiệm khoa phụ sản bệnh viện huyện, thời kỳbot_an_cap đặc cũng không gâyvi_pham_ban_quyen ảnh hưởng gì đến nhà họ Giang. Căn phòng đang ngủ là của Giang Thành, thậm còn có chỗ tắm riêng.
Nói là chỗ tắm, thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chất góc nhỏ được ra bằng rèm vải trắng.
Qua lớp rèm trắng, Ôn Nguyễn có thể thấy lờ mờ bờ vai rộng và vòng eo hẹp củaleech_txt_ngu Giang Thành.
Cái vòng eoleech_txt_ngu cực này đúng là hời cho nữ chính tác rồi.
Giày vò nửa , côvi_pham_ban_quyen quá mỏi.
Khắp người nhức mỏi không chút sức lực, biệt là phầnvi_pham_ban_quyen nhưvi_pham_ban_quyen bị nghiền nát rồi ghép lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. đàn ông bạo lực thế này bảo sao nguyên thân sợ hắn, ngayleech_txt_ngu cả người từng thấy qua sóng gió như cô cũng bị vẻ hăng củavi_pham_ban_quyen hắn sợ.
sống chẳng gì thú , chi bằng chóng vơ một mẻ rồibot_an_cap cút nông thôn nằm ườn là tốt .
tích xong tình cảnh hiện tại, cô liền chìm vào giấc ngủ mê mệt.
Giangleech_txt_ngu tắm xong đi ra, ngườivi_pham_ban_quyen phụleech_txt_ngu nữ lànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net da trắng mềmvi_pham_ban_quyen đang nhắm mắt nằm nghiêng trênleech_txt_ngu giường, thở đều đều, dường nhưleech_txt_ngu đã ngủ say.
Tóc dài xõa tung trên giường, gò bồng đảo thấp thoáng, eo thon nhỏ, dấu tay anh vẫn chưa hết. Anh lậpvi_pham_ban_quyen tức cảm thấy khô họng, bực bội quay mặtbot_an_cap .
Chuyện ly hôn đã nhắc mấy lần, mỗi lần cô nghe thấy là lại khóc, đến mức anh không còn cách nào.
Hôm nay cô chủ động tìm phòng , khóc lóc ý ly hôn, còn rót cho anh ly , nào ngờ gan cô lại lớn đến hạ anh.
Đã là cô tự muốn, sẽ thỏa mãn cô thật mạnh mẽ.
thứ hai, Ôn Nguyễn ngủ tận mười giờ mới dậy.
động tứ chi đau nhứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thích nghi một lâu mới xuống giường.
Nhà họ Giang còn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một embot_an_cap trai một gáileech_txt_ngu. Em Tô Noãn Noãnleech_txt_ngu của đội cha , hiện đang việc hợpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tác xã mua .
Cậu em trai Giang tính tình bay nhảy, không làm việc đàng hoàng, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn Nguyễn biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Hoãn có tầm nhìn độc , giỏi kinh doanh. Nữ tác Tống Thanh Khê thành thủ phú, công đầu về Giang Hoãn.
Hoãn vốn chẳng mấy khi ở , ở nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm chẳng cậu ta được mấy lần.
Cho nên bình , căn nhà này chỉ có mộtbot_an_cap Ôn Nguyễn.
Nguyên thânleech_txt_ngu nhát gan lại không biết , ngày thường ở nhà đảm nhận công việc bảo mẫuleech_txt_ngu. Mẹ Giang cứ mười ngày lại đưa trước cho cô mười tệ, khoản chi ra cô đều phải ghi chép lại cho mẹ Giangvi_pham_ban_quyen, đôi khi ghi thiếu còn phảivi_pham_ban_quyen mẹ quê để bù vào.
Mấy ngày nay Giang Thành đều ở nhà.
Lúc này anh đang ngồi ở phòng khách đọc báo.
Ôn Nguyễn nhìn lịch, ngày 10 tháng 7 năm 1977.
Giang Thành thấy cô từ khóe mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đôi tay cầm báo vô thức siết chặt.
Dù sao thì cả hai cũng đã chuyện thân mật nhất, anh cũng có chút ngùng. Nhắc lại chuyện lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là anh có trách nhiệm, thôi thì sống tạm bợ như đi.
Giangbot_an_cap Thành, trưa ăn gì, tôi nấu cho ăn.
Trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn vẫn luôn canh cánh về khoản tiền một nghìn tệ kia, giọng nói vô thức trở dịu dàng hẳn.
Cha mẹ cô vốn dĩ cực kỳ phản việc cô , nhưng cô có thể mang tiền về, có lẽ mọi chuyện sẽ khác. Suy cho cùng, ở này, một cân gạo mới mười xu, một nghìn quả thực là một số tiền khổng lồ.
Đợivi_pham_ban_quyen khi nào thời , cô phải gọi về cho cha mẹ để thăm dò ý tứ trước mới được.
.
Giọng nóibot_an_cap củaleech_txt_ngu đànbot_an_cap ông trầm , bình thản và có phần lạnh lùng, khác với dáng vẻ cuồng đêm qua, cứ như thể không cùng một người .
ý ? Vậy thì cô sẽ nấubot_an_cap món mình thích ăn.
thì bất kể cô có làm gì, người đàn ông này cũng chẳng hề thích cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô vừa rửa rau vừa ngân nga hát.
bếp của nhà họ Giang nằm tách biệt, ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát cạnh gian nhà chính. khung cửa sổ kính, ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Thành dừng trên bóng hình đang bận rộn cô.
Hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dường như chút khác biệt so với ngày. Trước đây, mỗi khi gặp anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô thậm chí còn chẳng dám ngẩng đầu lên, lúc nào cũng như một cô vợ nhỏ chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều ức, không biết lại tưởng anh đã làm gì cô. Nhưng hôm nay cô lại rất hào sảng, vừa cơm vừa hát hò, thậm chí gọi tên anh cách ngọt ngào như .
Chẳng lẽ làm chuyện xong lại có thể khiến tính tình một người đổi đến vậy sao?
Chẳng mấy chốc, mùi hương ra khắp bếp, đó là thơm nức của mì cà chua trứng.
Anh khẽ nước miếng.
Tay nghề nấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nướng quả đã tiến hơn nhiều.
Tô mì ngửi , ăn vào lại càng ngon hơn, còn ngon hơn cả bát mì thịt sợi anh được ăn sau khi kết thúcvi_pham_ban_quyen đợt huấn luyện ở quân . Anh đã ở mười mấy ngày, nào cũng là nấu cơm, món nào dầu ít muối, còn chẳng bằng cơm căn .
Thế nhưng cô lại rất cố chấp việc nấu cơm. Anhvi_pham_ban_quyen đã vài lần đề để mình , nhưng cô đều ngượng ngùng không chịu, hỏi thêm câu là cô trực chực phátleech_txt_ngu .
Việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà lại càng không cầnleech_txt_ngu phải bàn tới. cần vừa động tay vào, tức ra bộ dạng sốt sắng như sắp khóc đếnvi_pham_ban_quyen nơi, cứ thể nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không làm việc thì côleech_txt_ngu bị đuổi ra khỏi vậy.
Ôn Nguyễn ăn rất , chỉ vài miếng là đã no. Ngược lạivi_pham_ban_quyen, người đàn ông ngồi đối loáng đã đánh sạchvi_pham_ban_quyen hai tô, dáng vẻ như còn chưa mãn.
Ở thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại , phần lớn mọi người vẫn còn chưa được ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net no mặc . Cô cúi đầu nhìn nửaleech_txt_ngu bát mì còn lại mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cảm thấy thật phí. saobot_an_cap hôn cũng đã hôn rồi, để anh nốt chỗ mì thừa này chắc cũng chẳngleech_txt_ngu đâu nhỉ.
Tôi ăn không hết . Nói , cô đưa đôi mắt long nhìn người đàn ông.
Thành định bụng từ chốileech_txt_ngu, nhưng bát mì này thực sự quá ngon, thêm ánh mắt đáng của cô vợ khiến anh bỗng chốc mềm lòng.
Hôm nay cô có vẻ không giống lúc trước, khiến người taleech_txt_ngu cảm thấy ngột ngạt nữa, mà ngược lại có năng động?
đây.
Ôn Nguyễn lập mỉmbot_an_cap cười bát mì .
Chạm phải nụ cười rạng rỡ của cô, tim Giang Thành bỗng . Đây là đầu tiên anh thấy cô cười, giống như chú hươu nhỏ anh từng gặpleech_txt_ngu trong rừng, mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong veo và sáng rực.
Anh người một lát, rồi cầmvi_pham_ban_quyen đũa lên ăn.
Ơ, đó là đũa của tôi
Ôn Nguyễn biết anh là người ưa sạch sẽ, đến rửa mặt cũng phải dùng riêng một cái. Cô vừa định lên tiếng nhắc nhở, nhưng thấy người đàn ông ăn không ngừng nghỉ, nói của cô cứbot_an_cap thế nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Giang Thành chợt nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, gương mặt nóng lên, đôi mắt rũ qua tia lúng túng, nhưng anh vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, cúi đầu ăn tiếp.
Ừm.
Nửa bát mì lại, anh chỉ ăn hai ba miếng là xong.
Ôn Nguyễn trước tốc độ ăn của anh. Suốt cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bữa cơm, Giang Thành không hềvi_pham_ban_quyen cười mộtvi_pham_ban_quyen lần nào, cô cũng chẳng thể đoán được tâm trạng hiện giờ anh ra sao.
Tay tôi đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hay anh ăn xongbot_an_cap thì dọn bếp .
Ôn nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong liền xòe hai bàn tay đặt bàn. Sợ anh nhìn không rõ, cô ý đưa tới gần trước anh, quan sắc mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của người đàn ông.
Việc nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Cô chẳng muốn tay chút nào. Nếu không phải vì nghĩ đến một nghìn tệ kia, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm nấu cơm ấy chứ.
Làn da trên người cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng trẻo , đôi bàn tay lạibot_an_cap nứt nẻ thành những vết nhỏ li .
Chủ nhân cũ của cơ thể này để có thể ởleech_txt_ngu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn này làm việc rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chăm chỉ. Quầnvi_pham_ban_quyen áo, chăn màn của tất cả mọivi_pham_ban_quyen người trong nhà đều do một tay côvi_pham_ban_quyen giặt, sàn nhà cũng là do cô dùng khăn lau sạch, bàn tay sớm bị mài giũa đến mức không ra hình thù .
Nhìn thấy đôi bàn tay này, Nguyễn cảm xót xaleech_txt_ngu cho cô gái ấy.
Giang Thành chột dạ thu hồi ánh . Trước đây từng hỏi cô tay bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao, cô cứ ấp úng không đáp, ngược lại đã biết động làm lấy lòng thương rồi.
Anh ngước mắt nhìn cô, thấy đôi mắt đỏ hoe rưng nước mắt, trong nảy sinh những cảm xúc tả. Anh nhàleech_txt_ngu ba năm, thực đã đối xửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phầnvi_pham_ban_quyen tàn nhẫn với cô.
Dù nói thế đi nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô cũng đã là của anh. Sau này anh sẽ nỗ lực gắng một người chồng tốt, chỉvi_pham_ban_quyen cần cô không còn dây dưa không rõ với gã thanh mai trúc mã ở quê kia nữa.
Tôi thì cô không cần nấu cơmbot_an_cap nữa. Còn quầnbot_an_cap áo của bọn họ, ai nấy đều có chân có tay, cứ để họ giặt, cô chỉ giặt đồ của mình là . xong, anh liếc nhìn đôi bàn tay cô một cái.
Đợt tôi nghỉ phép hai , trong hai tháng nàybot_an_cap áo của cô để tôi giặt cho.
Nghe anh nói vậy, Ôn Nguyễn lập tức mỉm cười, ngọt đáp một câu: Cảm anh.
Thái độ cũng khá đấy, một nghìn tệ coi như chắcleech_txt_ngu chắn rồi.
Ăn , người ông bận rộnvi_pham_ban_quyen .
Ôn Nguyễn tựa người vào cửa bếp, ướm lời hỏi.
Giang Thành, chuyện qua chúng ta bàn có còn ?
Động tác rửa bát của Giang Thành khựng lại, anh không cô lại chủ động nhắc đến chuyện này. Chẳng phải cô muốn ly hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Chuyện gì?
Chính khoản tiền bồi thường một nghìn tệ đưa cho tôi sau khi ly hôn ấy, còn cả tiền sinh hoạt phí nữa. Ôn Nguyễn nói vào vấn đề.
lúng túng ho khan tiếng, thấp giọng nói: Tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô.
Ôn Nguyễn bước vào trong phòngbot_an_cap thêm hai bước, ghé sát lại gần Giang Thành, mỉm cười nói.
cần đâu, đây là chuyện nguyện cả mà. Anh nói đúngvi_pham_ban_quyen, tay êm đẹp còn hơn là dày lẫn nhau. Tôi không đòi đâu, một nghìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm tệ, hai ta toán xong xuôi.
Cô ra một nghìn , để dành năm trăm tệ khoảng trống để thương lượng.
nguyện?
Giang Thành cúi đầu nhìn phụ nữ đang cười híp cả mắt, trong lòng bỗng dâng lên một ngọn lửa giận không tên. Hóa ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm qua cô kế một như vậy là vì muốn lấy tiền.
Đây là ý của gã thanh mai trúc mã kia saoleech_txt_ngu? Đúng là hạng chẳng ra gì.
Anh không đượcvi_pham_ban_quyen cảm giác trong mình lúc này thế nào, cảm giácvi_pham_ban_quyen như bị kế thêm một nữa. Chút cảmleech_txt_ngu vừa mới nảy sinh trong chốc tan thành mây khói.
Anh lạnh lùng nói: Kếtleech_txt_ngu thúc kỳ , tôi sẽ nộp cáo ly .
Vậy ?
mong muốnbot_an_cap!
ham phú quý, giỏi tính toán như thế này, không cần cũng được. Cô đã không , anh việc gì phải bận tâm.
Nguyễn nhận được câu trả khẳng định, vui vẻ ra cửa.
Mẹ Giang mới đưa cho cô mười tệ vào ngày hôm qua, đó là khoản sinh hoạt đầu tiên của gia đình trong tháng này. Thế cô không hề có ý định tiếp tục hầuvi_pham_ban_quyen hạ cả nhà già trẻ lớn này , kết hôn năm qua cô chưa từng mua lấy một quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo mới nào.
Nhà họ tuybot_an_cap xử với cô không , nhưng bữa nào cũng cho cô ăn , cộng thêm thể đangleech_txt_ngu tuổi phát , quần áoleech_txt_ngu trong tủ chẳng còn bộ nào vừa nữa.
Chẳng hạn như chiếc áoleech_txt_ngu minội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quần dài đã dày công lựa chọn vừa vặnvi_pham_ban_quyen trong tủ, vậy mà hàng cúc trước ngực vẫn bị căngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra như thể bục đến nơi, gấu quần cũng chỉ dài đến mắt cá chân, vòng căng mọng, khiến cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi cũng dám sải bước quá dài.
Nguyên suốt ngày đi đứng khom lưng uốn gối, chắc chắn cũng có phần liên quan đến những bộ quần áo chội .
ra khỏi cửa, từ phíaleech_txt_ngu giặt công cộngbot_an_cap trong sân đã truyền những giọng mỉa mai đầy ác ý.
“Ối chà, Tiểu Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đi chợ sớm à? Giang đoàn trưởng khó khăn lắm mới về một , sao không thấy cô ngủleech_txt_ngu nướng thêm tí nữa.”
“Đẹp mã thì có gì chứ, đến đàn cũng không giữ nổi. Nếu thật sự không xong thì về mà hỏi mẹ cô ấy, bà ta chắc chắn cóleech_txt_ngu kinh nghiệm, nếu không sao thể đưa lên giường của Giang đoàn trưởng được chứ.”
“Ha ha ha ha.”
“Lưu Đại Liên, bà thật là cái gì cũng nói được, Tiểu người ta tuổi cònleech_txt_ngu nhỏ, bà đừng nói lung tung.”
Khu viện họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang ở là đại viện quân đội huyện, bên trong là gia của bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội đóng tại thành phố.
Lưu Đại Liên là vợ của Đại đội trưởng Đinh. Đại đội trưởngbot_an_cap Đinh tuổileech_txt_ngu tác cũng ngửa với bố của Giang Thành, nhưng vì không biết chữ, lại chẳng lập đượcvi_pham_ban_quyen trạng gì, nên rấtleech_txt_ngu đố kỵ với nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có tận hai người là trưởng, biệt làleech_txt_ngu Giang Thành mới hai mươi sáu tuổi đã lập công lên chức đoànvi_pham_ban_quyen trưởng, bà ta lại càng ghen ăn tức ở tột .
Ngày thường ta rất tìm chuyện gây hấn với nguyên thân để thỏa mãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm giác ưu việt bản thân.
nguyênleech_txt_ngu thân trở nên nhút nhát, hèn nhát cũng có phần “công nhỏ của đámvi_pham_ban_quyen đàn bàvi_pham_ban_quyen dài trong cái sân này.
Ôn nghe thấy bọn họ nhắc đếnvi_pham_ban_quyen mẹ mình, trong lòng thấyvi_pham_ban_quyen khó chịu. Gương mặt cô lạnh xuống, cô liếc mắt nhìn sang, khẽ mỉa mai.
Lưu à, tôi Giang Thành còn trẻ, có trọc muộn mấy thì sáng vẫn dậy được. hạng người có tuổi như dì thì không hiểu cũng là chuyện thườngvi_pham_ban_quyen thôi.”
mới biết lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này toàn thân cô đau nhức đến nhường nào. Nếu không phải sợ đêm dài lắm mộng, sợ Giangleech_txt_ngu Thànhleech_txt_ngu chịu chi tiền ly hôn, cô muốn nằm lì trên giường cả ngày rồi.
“Ôn Nguyễn, cô ăn nhầm thuốc à, sao nói chuyện khó !” Lưu Đại Liên tức ném quần áo taybot_an_cap chậu, xắn tay áo địnhvi_pham_ban_quyen phát hỏa. Một đứa dụng mà cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám lên mặt với bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta sao?
“Tiểu Nguyễn này, dì Lưu của cháu chỉ đùa thôi mà, sao cháu nổi cáu thế.” Chủ nhiệm hội phụ nữ Vương Thúy Phân bắt đầu vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngăn, trong thầm không sao hôm nay con bé lại sắc sảo thế.
“Dì Vương, cháu cũng đang dì Lưu thôi màvi_pham_ban_quyen. Dì ấy ngày nào cũng đùa với cháu, đáp lạibot_an_cap một lần chắc không đáng đâu nhỉ?” Ôn Nguyễnbot_an_cap lạnh lùng lại.
Lúc này, không ít trong việnvi_pham_ban_quyen đã đến vây quanh xem náo nhiệt.
Vương Thúy Phân bị lời nói được gì, bà đánh giá Ôn mộtbot_an_cap lượt. thường con bé nàybot_an_cap nói năng như tiếng kêu, đi đứng thì khom lưng rụt .
Nay trông cứ như biến thành một người khác, nói thong dong, kiêu ngạo cũng không tự tileech_txt_ngu, trong có phần sắc sảo, nhìn còn đẹp hơn cả bình . Thế này mới ra dáng người chứ, trong mắt Vương Thúy Phân thoáng hiện lên một tia tán thưởng.
Bố Giang là người chức vụ cao nhất đại viện, họ Giang lại có mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Thành tuổi trẻ tài cao, chuyện náo nhiệt của nhà Giang ai mà chẳng thích xem.
Thấy có vâyleech_txt_ngu quanh, Lưu Đại Liên càng thêm hách. Bà ta không dám đắc tội nhàbot_an_cap họ Giang, nhưng chẳng lẽvi_pham_ban_quyen lại không trịvi_pham_ban_quyen nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con nhóc nhà quê này sao? Bình thường là đã khiến nó khóc sướt mướt rồi, huống hồ người nhà Giangvi_pham_ban_quyen chỉ nó như người giúp việc, chỉ mong nó ở ngoài đánh đập mắngbot_an_cap mỏ trút giận hộ Tiểu đoàn trưởng.
Gần đây trongvi_pham_ban_quyen quân một suất thăng , lão Đinh nhà bà ta mấy lần mang quà đến tặng đoàn trưởng nhưng đều bị từ chối. Mọi ngườibot_an_cap đều thấy nhà họ Giangvi_pham_ban_quyen ghét Nguyễn .
Đây chẳng leech_txt_ngu tốt để lấy lòngleech_txt_ngu người nhà họ Giang hay ?
Lưu Đại vòng ra từ sau bể giặt, chống nạnh mắng chửi xối xả.
“Cái đồ nhà quê rẻ tiền này, mày đang nói chuyện với ai đấy! Chẳng chỉ biết leo giường thôi mà, mày mặt với ai hả!”
“Mọi người phân xử xem, cái loại như Ôn Nguyễn xứng vớileech_txt_ngu Tiểu Giang đoànvi_pham_ban_quyen trưởng nhà ta khôngbot_an_cap? là hại sao? Chữ bẻ đôi không biết, lạivi_pham_ban_quyen nhà quê, ngoài cái mặt ravi_pham_ban_quyen thì nó còn cái sự gì nữa!”
Dứtvi_pham_ban_quyen lời của Liên, những người đứng xem bắt đầu bàn tán xôn xao.
“Chẳng đã rồi sao, làbot_an_cap mẹ nó chuốc say Giang đoàn trưởng rồi bày ra cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.”
“Chả trách Tiểu Giang đoàn trưởng mấy năm thèm về nhà.”
“Nhà họ Giang chỉ coi cô ta người việc miễn thôi. Nghe người nhà tôivi_pham_ban_quyen nói, Tiểu Giang đoàn vốn đã có vị hôn thê rồi, làm việc ở viện mình, cùng bệnh viện với Vương Uyển Như đấy.”
Nguyễn lạnh lùng nhìn đám người đang bàn tán .
Cô chỉ mới ra khỏi cửavi_pham_ban_quyen mà đã thu nhiêu người vây quanh mình, nguyênleech_txt_ngu chủ có thể nhẫn nhịn suốt ba năm, nội tâm đúng là thật mẽ.
Cô cười lạnh nói: “ Đại , phải bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng để cháuvi_pham_ban_quyen gái đòi leo giường sao? Chỉ tiếc là Giang Hoãn nhìn không trúng, thẳng cổ cháu gái bà ra ngoài ngay tại trận. Chuyện mới xảy ra tháng trước , bà nhanh thế àbot_an_cap?”
Cô đã không ít nghe thấy Lưu Đại Liên tiến cử cô cháu gái làm việc xưởngvi_pham_ban_quyen may với mẹvi_pham_ban_quyen .
trước khi côbot_an_cap đi chợ , một cô gái hớt chạy ra từ phòng của Giang Hoãn. Nghebot_an_cap nói cô ta muốn bắtvi_pham_ban_quyen chước quyến rũ Giang Thành của côvi_pham_ban_quyen, ai ngờ Giang Hoãn dù say rượu nhưng vẫnbot_an_cap rất tỉnh táo, trực tiếp đuổi người ra ngoài. Vì chuyện này màleech_txt_ngu Đạileech_txt_ngu đội trưởng còn phải đích thân tới xin lỗi.
Bố Giang đã lên tiếng không rò rỉ ngoài, cho nên người trong đại viện này vẫnbot_an_cap chưa hay biết.
Nguyên là một cô gái ngoan ngoãn , nhưng cô thì không. Nếu cô không nổi loạn cộngbot_an_cap thêm vô dụng thì đã chẳng bị bố mình đuổi ra khỏi nhà, không phải cô đơn đón sinh nhật tuổi hai mươi hai, để rồi ước điều ước mà tự đưabot_an_cap mình đến nơi khổbot_an_cap cực này.
Nghe cô nói vậy, Lưu Đại Liên đến mức giơ định tát vào mặt cô.
Cái đồ vôleech_txt_ngu dụng nàyleech_txt_ngu bị điên rồi sao, dám trái Giang đoàn trưởng mà này nói rabot_an_cap ngoài. Chuyện này mà truyền đi thì cũng chẳngleech_txt_ngu tốt đẹp gì cho Hoãn, thế nên bà ta mới dám cho cháu gái học theo.
Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhàng né , vung tay trả lại một bạt taibot_an_cap. rẩy bàn tay vừa tát đếnvi_pham_ban_quyen tê dại.
“Dìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lưu, sao dì lại như chó cùng dứt giậu thế?”
Lưu Đại bị tát đến mức nổ đom đóm , mắt lã chã rơibot_an_cap xuống.
“Con đĩ ! Mày mắng aileech_txt_ngu là chó! Mày đừngvi_pham_ban_quyen phun phânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy mồm như thế!”
“Bà mắng con đĩbot_an_cap!” Một giọng nambot_an_cap trầm thấp từ phía đám đông truyền vào.
Giang Thành người trong viện nào cũng sẽ lời ra vào với cô, nhưng anh không họ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói những đến vậy. Anh chỉ mới vào bếp rửa cái bát cô đã suýt ănleech_txt_ngu tát ngay trước mặt .
Nếu anh ở thếvi_pham_ban_quyen này, thì năm anh vắng mặt, cô đã phải sống thế nào đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
“Thì chửi tôi chứ sao, họ còn bảo anh không làm ăn nữa kìa.”
Ôn Nguyễn chẳng ngạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện bé xé to, trưngleech_txt_ngu ra bộ mặt uất ức tiến về phía Giang Thành. Có người đàn ông nào chịu đựng được việc bị người khác bảo được”, mà nói lại còn một bà thímvi_pham_ban_quyen, cô không tin Giang Thành không nổi giận.
Quả , mặt Giang Thành xanh mét, giọng nói lạnh lùng đanh .
“Bà Lưu nên dànhleech_txt_ngu nhiều tâm sứcvi_pham_ban_quyen người hơn tốt hơn. Ôn Nguyễn nhỏ tuổi, lời nói có chỗ khó nghe, để tâm.”
Miệng thì nói lời xin lỗi, nhưng trên mặt anh chẳng hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy chút ý vị hối lỗi nào.
Giang Thành vừa nói vừa nắm lấy bàn nhỏ nhắn của người phụ nữ bên cạnh, đôi tay ấy vừa lẽo lại vừa thô ráp.
Anh rũ mắt nhìn cô, bắt gặp mắt trong trẻoleech_txt_ngu đầy ý cười củavi_pham_ban_quyen cô, chẳng hiểu sao nhất thời không thể rời mắt được.
“Tôi mới vềbot_an_cap được ngày mà cô đã bắt quậy phá rồi, sao có thể đùa giỡn với bà Lưu như vậy? Nhàbot_an_cap mình thấp cổbot_an_cap họng, dù có đánh cô thì cô cũng không đượcbot_an_cap trả, biết chưa?”
Bất cứ ai có tai cũng đều nghe ra được đây là lời nói lẫy vì đang tức giận.
Khổ Lưu lạileech_txt_ngu chẳng nghe ra, bà ta ngồi bệt xuống đất kể lể.
“Tiểu Giang đoàn trưởng, nó xông lên tát tôivi_pham_ban_quyen một cái ! Tôi chừng này tuổi đầu rồi còn bị nó đánh, bậc trưởng bối chỉ nói vài câu mà nó đã nổi khùng lên. Cái loại người quê như nó thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết sống sao được, có đứa cháu gái tôi nữa”
“Đủ rồi! Bà Lưu! Thím nên quan tâm hơn đến việc thăng chức của trưởng đi, biểu hiện của người nhà nằm trong phạm vi xét đấy. chuyện cháuleech_txt_ngu thím, thật giảleech_txt_ngu thế nào tự lòng thím rõ nhấtvi_pham_ban_quyen. Gọi thím một tiếng ‘thím’ là vì tôn trọng thím, có nghĩa là thím có quyền can thiệp vào việc của đình tôi!”
Giang Thành lạnh giọng quátleech_txt_ngu khẽ.
đi lính ở biên tuổi, ba năm trước mới điềuleech_txt_ngu về tỉnh . Suốt mười nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết bao nhiêu trận chiến chống địch nhiễu, lời nói tự nhiên mang theo sát khíleech_txt_ngu lạnh lẽo.
Trong phút chốc, không gianbot_an_cap trở nên im phăng phắc, mức một cây kim cũng có thể thấy.
Lưu Đại Liên cũng bị luồng uy áp đó dọa sợ, bệt dưới đất không dám động đậy.
Nói xong, Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành dắt Ôn Nguyễn đi thẳngvi_pham_ban_quyen ra ngoàibot_an_cap.
đến khi họ đi xa, đám đông bị nhỏ thêm giọt nước, bắt đầu bàn tán .
“Khôngbot_an_cap phải bảo quan hệ họ không tốt, đòi ly hôn sao? Nhìn thế này chẳng nào ?”
“Chắc là bố mẹ nhà họ Giang không đồng thôi, nhìn Tiểu Giang đoàn xót vợ thế kia mà.”
“Đinh Đoàn Kết đợi đợt thăng chức này bao nhiêu năm , ngày ngày chạy sang nhà họ Giang nịnh nọt. Lưu Đại hay thật , vừa lên đã đắc tội với Tiểu Giang đoàn trưởng, phen này về bị ăn đòn .” Ngô Hồng , người vốn chẳng ưa gì Lưu Đạibot_an_cap Liên, hả nói với những xung quanh.
Lưu Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Liên ngồi dưới đất, khóc không được mà khôngleech_txt_ngu khóc cũng chẳng , lòng dạ bời. Con nhỏ Ôn Nguyễn này sao dưng lại cứng cựabot_an_cap thế không biết, Tiểu Giang đoàn trưởng vậy mà bảo vệ nó, chẳng lẽ tình của hai đứa thực tốt lên ?
Không nào, Tô Noãn có quan hệ rất tốtvi_pham_ban_quyen với con bé Chiêu Đệ nhà bà, hômleech_txt_ngu qua bà còn nghe Noãn cười nhạo chị dâu vô dụng, mới nói với Tiểu Giang đoàn trưởng được haileech_txt_ngu câu đã rơi nước mắtvi_pham_ban_quyen cơ mà.
“Này Đại Liên, Nguyễn cháu gái leo giườngvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu thế nào đấybot_an_cap?” Ngô Hồng Mai vừa cắn dưa vừa trêu chọc.
“Thế nào là thế nào, là con Nguyễnbot_an_cap nói điêu đấy! Tiểu Giang đoàn trưởngbot_an_cap luôn đòi ly hôn với nó, bộ cácleech_txt_ngu không biết !” Lưu Đại Liên nghe nhắc đến chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu gái thì chột , vội vàng đánhbot_an_cap trống lảng.
“Ly hôn á? Không giống đâu, tôi thấy Tiểu Giang đoàn trưởng bênhvi_pham_ban_quyen chằm chặp.”
“Thì dù sao cũng là vợ trên danh nghĩa, chắc chắn phải nói vàileech_txt_ngu câu rồileech_txt_ngu. Chính miệng Noãn Noãn đấy, Tiểu Giang đoàn trưởng lần này vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là để ly hôn. Con Ôn Nguyễn đó đến mộtvi_pham_ban_quyen bẻvi_pham_ban_quyen đôi cũng không biết, ở còn người tình , ngoài giặt đồ cơm thì nó có gì để Tiểu Giang đoàn trưởng chứ” Lưu Đại Liên vừa đến chuyện là phấn chấnbot_an_cap hẳn , lập tức lôi hết những gì mình biết ra như đếm bảo .
Bà ta rất tận hưởngleech_txt_ngu cảm giác được đámleech_txt_ngu đông vâybot_an_cap nghe mình nói.
Vương Thúy Phân nhắc nhở bà mấy lần, bảo đừng tung tin đồn nhảm nhà lãnh đạo, nhưng Lưu Đại Liên hoàn toàn chẳng tai chữ nào.
Vừaleech_txt_ngu ra khỏi đại viện, Ôn Nguyễn liền rút tay mình ra.
Cảm giác bàn tay nhỏ lạnh giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong lòng bàn rời đi, Giang Thành cảm thấy hơi có với cô.
Đặc biệt là chuyện tốivi_pham_ban_quyen qua, nếu cô mở miệng đòi thêm năm trăm tệ, anh cũng khôngbot_an_cap phải không đồng , đâu nhất thiết phải hủy hoại trongvi_pham_ban_quyen trắng của mình để lừa anh.
Người vợ này của anh chỉ là ít nói, chuyện gì nén trong lòng rồi tự mình tính toán.
Định bụng nói lời an ủi, nhưng khi phải ánh mắt nhiên không có chuyện gì của cô, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại thấy ngượng . Những lời đàm tiếu về cô, nói đi nói lại cũng là do người chồng như anh chưa làm tròn .
Ôn Nguyễn thong thả đi sau lưng Giang Thành, sátleech_txt_ngu các cửa hàng bênbot_an_cap đường. Thời buổi này, mọi nhu ăn mặc đi lạileech_txt_ngu của ngườileech_txt_ngu dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều do các xí nghiệp nhà nước và hợp tác xã cungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ứng đảm nhiệm.
Nhiều cung còn dán áp phíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với nội dung đầu cơ trữ, buôn bán bất phạm tội.
Nhìn lòngvi_pham_ban_quyen lạnh toát, xem ra nếu cô muốn làm kinh doanh thì chuyện đơn giản chút .
Mấy cái cục tức ở nhà họ Giang chắc chắn không chịu nổi, cô cũng chẳng có ý định ở lại để chiến đấu thăng cấpleech_txt_ngu làm gì. Cô là phận đàn bà, nếu có đường kiếm tiền, sau khi ly hôn muốn tốt là rất khó.
Giang Thành nhìn thấy chiếc váy đỏ tủ kính, mắt bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng lên. Da cô trắng, mặc váy đỏ chắc chắn rất đẹp. Dù sao cũng ly hônleech_txt_ngu rồi, mua cô ít đồ coi như đắp vậy.
“Có muốn đi dạo cửa hàng bách không?”
“Thế anh có mua tôi không?”
Ôn ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn người đàn với vẻ đầy mong đợi.
Tiền của đàn ông, không lừa phí.
Ngày xưa lừa bố xài, giờ lừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền của , coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như là một sự thừa đi.
Vừa anhvi_pham_ban_quyen raleech_txt_ngu giúp cô, chứng tỏ bản tính anhvi_pham_ban_quyen ổnvi_pham_ban_quyen. Dù sao cũng là nam chính trong nguyên , lập nhân vật sẽ không quáleech_txt_ngu tệ, trách nhiệm cơ bản chắc chắn là có.
“Mua, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang tiền. Noãn làm việc ở đây, có thể mượn phiếu của em ấy trước, sẽ trả lại sau.” Thànhvi_pham_ban_quyen khẽ giọng, trả lời có chút gượng gạo.
“Cảm ơn.”
Ôn Nguyễn vốn là để mua quần áo. Vào cửabot_an_cap hàng, quần áo rực rỡ muôn màu hoa mắt, tuy hơi lỗi mốt một nhưng được cái là đồ mới.
Chỉ trong chớp mắt, Giang Thành đã biến đâu .
Đồ đàn ông tồi, không không muốn mua cho ?
Cũng may cô có mang mười tệ, chỉ là không cóvi_pham_ban_quyen vải, sẽ đắt hơn bình thường gấp đôi.
trắng kia có vải là tệbot_an_cap, không phiếu là 8 tệ. màu xanh này là hàng nhập , một chiếc 22 tệ, không mặc cả. Nếu chê đắt thì sang bênleech_txt_ngu kia mua vảileech_txt_ngu về nhà tự may.”
viên bán hàng nhìn thấy mặc chiếc quần dài vải pôpơlin đã giặt đến bạcbot_an_cap màu, chiếc áo sơ mi trắng cũng đã ngả vàng, sát người, biết ngay là loại không có tiền mua nên thái độ rất hời hợt.
“Có loại nào hơn không?”
ôn hỏi.
“Ra cửa rẽ trái năm mươi mét, vải và quần áo ở tác xã rẻ hơn đấy, thể sang đó mà mualeech_txt_ngu.” Nữ nhân viên bán đã không còn ý định tiếp đón cô nữa, lạnh lùng nói.
Đúng lúc ấy, một cặp vợ chồng trẻ theo con nhỏ đến mua quần . Cô nhân bán hàng lườm Ôn một cái cháy rồi gọi lên:
“Triệu ! Người nàyleech_txt_ngu giao cho cô đấy!”
Sau đó, ta lậpvi_pham_ban_quyen tức xoay người sang đón tiếp đôi vợ chồng .
Lúc này Ôn Nguyễn ý tới một cô gái đang dọn dẹp hàng hóa trong góc. qua thì tuổi tác cũng xấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xỉ cô, vóc dángvi_pham_ban_quyen cao ráo, ngũ quan thanh tú. Bộ đồng áo trắng quần xanh của bách hóa mặc trên người côvi_pham_ban_quyen ấy có vẻ hơi chật. Nghe tiếng gọi, gái khẽ ngùngvi_pham_ban_quyen bước tớibot_an_cap.
“Đồng chí, nếu cô thì mấy mẫu vải bôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net pha bên này cũng đẹp, giá cả lại phải . màu trắng này không cần phiếu vải, giá 3 đồng chiếc; còn chiếc màu xanh này giá đồngbot_an_cap cũng không cần phiếu. Da , dáng lại đẹp, hai váy này đều rất hợp với cô.”
Ôn Nguyễn còn chưa kịp nóileech_txt_ngu mình muốn , Triệu Mộng đã giúp cô vài chiếc váy vừa hợp thẩm mỹ lại vừa rẻ đẹp. Ấn tượng của Nguyễn vềbot_an_cap cô gái này tốt thêmbot_an_cap mấy phần. Nhìn quanh Giang Thành đâu, cô bèn tự thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Bỏ ra mười đồng, cô mualeech_txt_ngu được hai chiếc váy và một đôi giày vải.
Chưa bướcleech_txt_ngu ra khu vực quần áo, cô đã bị một nữ nhân viên bán hàng buộc tóc đuôi ngựa cao, nước da ngăm đen, dáng ngườileech_txt_ngu hơi đà chặn lại.
“Ôn , mày đâu ra tiền thế !”
Đinh Chiêu Đệ, con củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lưu Đạileech_txt_ngu Liên, cũng là bạn thân của Tô Noãn Noãn.
“Liên gì đến cô.”
Nguyễn muavi_pham_ban_quyen được quần mới nên trạng đang tốt, chẳng buồn dây dưa với cô tabot_an_cap, định lách người đi qua. Đinh Chiêu Đệ vốn đã quen thói bắt nạt côleech_txt_ngu, lần này bị phớt lờ thì trong lòngleech_txt_ngu khó chịu, liền đưa tay ra giật cánh tay Ôn Nguyễn.
“Xoẹt ”
Nguyễn chỉ cảm thấy trước mát lạnh. Hai sơ mi của cô đã bị bung , lộ ra cổ ngần mịn màng và chiếc lótvi_pham_ban_quyen lá bên trong giặt mức bạc màu . Cô vội vàng ôm chặt lấy .
thoáng qua nhưng Đệ nhìn rõ khuôn ngực đầy đặn kia. Trong lòng cô ta càng thêm khinh bỉ kẻ nhà này, thầm nghĩ chắc chắn lúc đó đã dùng đôi bồng đảo này để quyến rũ anhbot_an_cap Giang Thành. Cha cô ta và bácvi_pham_ban_quyen là bạn đấu, cô ta anh Giang lớn nhau, mà lại bị nhỏ này hớt tay trên, làm saoleech_txt_ngu cô tabot_an_cap không tức cho được.
nịt ngực còn chẳng mặc mà đã ra ngoài quyến ông, Giang Thành lấy phải mày xui xẻo tám đời.”
Nguyên thân vốn cũng muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc nịt ngực, nhưng cô đã chứ. Sắc mặtvi_pham_ban_quyen Ôn dần lạnhvi_pham_ban_quyen xuống. Cô không muốnleech_txt_ngu gây sự, nhưng đám người này cứ quen thóileech_txt_ngu hết lần này đến lần khác nạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân bán hàng màleech_txt_ngu lại công khai kéo hỏng quần áo của kháchbot_an_cap, tôi sẽ nại cô!”
Ôn Nguyễn nhìn đám đông tập ngày nhiềubot_an_cap, bàn tay giữ cổ áo càng thêm chặt. Thực ra cô chẳng để tâm đến việc lộ áo lót lá, nếu là ở hiện đại, cô áo lót lá ra đường chẳng vấn đềbot_an_cap . Nhưng ngặt nỗi đây là những năm 80, ra đường quên hai chiếc cúc áo thôi cũng đủ để bị mắng là hạng không đứng đắn rồi.
“Mày làm gì cơ, đồ ngu.”
Đinh Chiêu Đệ hoàn toàn không để tâm. Con này vốn nhátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như cáy, ngay cả cãi lại cũng không . Bình thường quần áo cô ta muốn đều vứt cho Nguyễn, còn đe dọa không được để người đại viện biết, phải giặt sạch rồi bí mật tới vào buổi tối, vậy cô cũng chẳng dámbot_an_cap răng lời.
“Quản lý cửaleech_txt_ngu hàngvi_pham_ban_quyen đâu rồi! Tôi muốn khiếu nhân viên của các !”
Nguyễn cao giọng, nhìn quanh một lượt. Cửa hàng báchbot_an_cap hóa lớn, cô vẫn chưa thấy ai trông nhưbot_an_cap lãnh đạo.
“Ôn Nguyễn, bây giờ mày mau trả lại quần áo . Chuyện mày mua đồ ở bách hóaleech_txt_ngu tao có không nói cho bác gái Giang biếtbot_an_cap, nếu không cứvi_pham_ban_quyen chờ xem họ có chết mày không.”
Đinh Chiêu Đệ thấy cô vẻ làm thật, trong lòng thầm cười lạnh. Chắc ngày nào cũng ở nhà nấu đến mụ óc rồi hả? Người đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gây chuyện cô ta thấy nhiều rồi, nhưng lần đầu tiên nghe thấy từ khiếu nại nhân viên bánbot_an_cap hàngvi_pham_ban_quyen, từ đúng là mới mẻ thật.
Tuy nhiên, công việc cửa hàng bách hóa doanh này là do mẹ cô ta tốn không ít tiền bạc và quan hệ mới lo được, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biệt nhờ bác gái Giang nói giúp. Vốn dĩ lãnh đạo đãleech_txt_ngu có ý về hình ảnh của cô , nếu chuyện này ĩ đến tai trên, không chừng họ sẽ tabot_an_cap thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc mất. Phải chóng đuổi con này về nhà, tối nay tan làm sẽ sổ với nó sau.
Ôn vừa định mở mắngvi_pham_ban_quyen Đinh Chiêu Đệbot_an_cap đầu thấy Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành trong bộ sơ mi trắng và quần quân đội màu xanh đậm đang xách túi lớn túi nhỏ chạy về phía này. Cô nảy ra một , thần sắc tức dịu lại, cúi đầu ra vẻ sắp khóc đến nơi.
“Cô đừng nói với mẹ Giang Mẹ biết tôi tiêu mua quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo sẽ nổi giận mất.”
Nhà họ đông người, tiền cộng lại một tháng ítbot_an_cap nhất cũng được hai ba trăm đồng. nhưng mẹ Giangvi_pham_ban_quyen đối với lại vô keoleech_txt_ngu , bà muốn ngon, ngày cũng có , lại không muốn tốn tiền. Trước kia, để tiết kiệm, nguyên thường xuyên phải đileech_txt_ngu bộ từ trời chưa sáng đến chỗ những người trồng rau cách viện bảy cây số để mua. Ấy mà mỗi tháng báo cáo chi tiêu, chỉ cần lỡ tiêu quá hào là mẹ Giang đã sầm mặt với cô rồi.
“Bây giờ mày đi trả quần áo ngay, chuyện mày trộm tiền mua thức ăn để váy tao sẽ không kể với bác gái Giang nữa.”
Thấy trở lại dáng vẻ như mọi ngày, thái độ Chiêu Đệ lập tức trở nên .
“Đừng nhìn nữa, nhìn cái gì mà nhìn! tiền thức ăn của gia đình để mua quần áo cho bản , tôi làm việc nghĩa, vạch trần bộ xấu xabot_an_cap của kẻ địch chứ chẳng phải bắt nạt khách gì đâu.”
“Chao ôibot_an_cap, trông xinh đẹp thế mà tiếcleech_txt_ngu là không biết lo toan cuộc .”
đứa con gái đẹp càngleech_txt_ngu không đoan chính. Nhìn khuôn ngực nảy nở của nó , nhìn qua đã biết chẳng hạng tử tế rồileech_txt_ngu.”
“Giải tán, giải tán hết !” Đinh Chiêu Đệ thấyvi_pham_ban_quyen lãnh đạo đang đi về phía này, vội vàng xua tay những người xem náo nhiệt đi.
Giang Thành vừa đi mượn phiếu của em gái. Đến khu thực phẩm, đến vòng eo và chân gầy guộcleech_txt_ngu như thể chỉ cần một tay là bẻ gãy được của cô, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm ít đồ bồi bổ, rồi lại vòng qua khu phẩm mua leech_txt_ngu vài tay và mặt. Những ở nông thôn khổ cực, một ngày là chồng cũng nên nghĩa, dù sao cô là người của anh rồi, anh vẫn mong cuộc sống của cô tốt hơn .
Mới rời đi một lát, quay lại thấy bị người ta vâyvi_pham_ban_quyen quanh bắt nạt. Dáng vẻ đáng thương cúi gầm mặt của trong lòng anh thấy không dễ chịu chút nào.
“Ôn .”
Anh hôvi_pham_ban_quyen một tiếng đầy khí . Chẳng màng tớileech_txt_ngu việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bách hóa vẫn còn người, anh sải bước băng qua đông, nắm lấy cánh tay kéo cô vợ nhỏ đơn độc không nơi nương tựa ra sau lưng mình. Kết quả làbot_an_cap vì sợ hãi mà nép thẳng vào lòng anh. cao hơn phụ nữ bình thường một , nhưng cũng chỉ vai anh, nhỏ bé nấp trong ngựcbot_an_cap anh, trông yếu và đáng thương vô cùng.
áo của tôi chật rồi nên mua để mua quần áoleech_txt_ngu, mấybot_an_cap ngày nữa tôi về nhà mẹ đẻ sẽ tiền bù vào tiền thức ăn.”
Nghe thấy tiếng khóc nức nở nghẹn ngào trong lồng mình, tim Giang Thành bịvi_pham_ban_quyen ngâm trong , một luồng nộ khí vô danh bốc từ đáy lòng. Cô chẳng chỉ mua bộ quần áo thôi mà cũng bị người tavi_pham_ban_quyen chỉ trỏ bànbot_an_cap ra tán vào. Đám người này thật sự coi như anh đã rồi chắc?
“Tất cả lạibot_an_cap đó, ai được đi đâu hết! Vu người nhà nhân, người có biết đó là ! Còn cô nữa, gọi lý của các người ra đây cho tôi!”
Giọng Giang Thành lạnhvi_pham_ban_quyen lùng, uy nghiêm không cần giận dữleech_txt_ngu.
Ôn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rúc trong lòng Giang Thành thầm ngón tay cái tán . Bất kể có thích không, vợ mình bị xé rách áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữa nơi công cộng, Thành là nhân hừng hực khí thế, nếu không đứng ra thì còn mặt mũi gì nữa. cứ việc hưởng thụ thành quả là được.
Thời bình ngày nay là do những người lính dùng máu xương đổi lấy. Nghe thấy đây là người nhàleech_txt_ngu quân nhân, đám đông vừaleech_txt_ngu rồi còn chưa xem xong náoleech_txt_ngu nhiệt tức lại vài bước, nhìn cô gái đang bờ vai cũng thêm vài phầnbot_an_cap thương . nhân bảo vệ quốc, vậy mà người nhà bị một nhân viên bán hàng bắt nạt. Đúngbot_an_cap là đạo cấp.
Chiêu Đệ chưa bao giờ thấy anh Giangvi_pham_ban_quyen Thành đáng sợ thế , ánh kia lẽoleech_txt_ngu như dao mổ. khi nào mà anh Giang Thành lại bảo vệ con nhỏ này đến vậy? Noãn Noãn chẳng phải nói lần này anh Giangleech_txt_ngu về là đểleech_txt_ngu ly sao?
“Anh Giang Thành, em không vu khống nó, nó nó một đứa quê thì lấy đâu ra tiền mà vào bách hóa mua đồ cơ chứ.”
“Tôi đưa cho cô .”
Chỉ một câu nói đơn giản khiến mặt mày Đinh Chiêu Đệ trắng bệch.
“Đinh Chiêu Đệ, trong giờ làm việc không lo bán bộtleech_txt_ngu mì cho hẳn hoi, còn đứng đây làm cái gì!” Tống Hồng Kỳvi_pham_ban_quyen vốn đã không ưa Đinh Đệ. Hình ảnhleech_txt_ngu nhânvi_pham_ban_quyen viên bán hàng của cửa hàng bách hóa là vô cùng quan trọng, nếu không thì làm tạo được sự khác biệt với các hợp xã cung tiêu bên cạnh.
Đinh Chiêu Đệ là một trong những nỗi đau đầu lớn của , khổ nỗi nhà côbot_an_cap ta lại có chút quan hệ họ Giang, không thể không nể mặt, bèn đẩy cô ta đi bán bột chính là ta ít đi lung tung.
Thật đúng là khôngbot_an_cap để ai yên nổi.
“Quản , đây là Tiểu Giang đoàn trưởng và vợ anh ấy, họ đếnvi_pham_ban_quyen đây hỏi tôi chuyện của Noãn .” Đinh Chiêu vộibot_an_cap vàng giải thích với , nói xong sợ Ôn Nguyễn ănbot_an_cap nói xằng bậy nên vội lôi Noãn ra làm lá chắn.
Cô ta và anh Giangbot_an_cap cùng nhau lớn lên từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ, Noãn Noãn lại để tâm đến người bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất, chắc chắn anh Giang Thành sẽ không tuyệt tình đến mức không chút tình nghĩa .
“Anh Giangbot_an_cap , hai người đã đi thăm Noãn Noãn chưa? Cô ấy ở khu bánh kẹo đó, hai người cứ qua đó mua đi, lát nữa trảleech_txt_ngu tiềnvi_pham_ban_quyen cho.” Đinh Chiêu Đệ lộ rõ nịnh nọt trên mặt, toàn không cònleech_txt_ngu vẻ hách lúc nãy.
Ôn Nguyễn nép mình trong lồng ngực ấm áp của người đàn ông, chỉ cách một lớp áo sơ mi, cô có thể nghe thấy rõ ràng tim đập thình thịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạnh mẽ anh.
Nhưng cô không thể cứ thế mà tha cho cô ta được.
“Giang Thành Đinh Chiêu Đệ trước đó còn đe dọa, bắt em tối nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng phải giặt quần áo cho chị ta, chị ta ngày nào cũng bắt nạt em.” ngẩng đầuleech_txt_ngu lên, mắt lã chã như không tiền mua vậy.
Cũng may thân vốn là người haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóc, những giọt nước mắt này phối hợp vô cùng ăn ý.
Giang Thành vốn đã không định bỏbot_an_cap cho Đinh Chiêu Đệ, lúc này nhìn vào đôi mắt hoe cô vợ nhỏ trong lòng, sắc mặt càng thêm lạnh lùng.
liếc nhìn vị quảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý, lạnh giọng nói.
“Quản lý Tống, nhân của cửa hàng ông công khai nhục mạ thân nhân quân đội, còn ráchvi_pham_ban_quyen áo của , ông chuyện này nên xử lý thế nào. Nếu các ông xử lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không xong, tôi sẽ báo cảnh sát đấy.”
Vị quản lý vội xin ríu rít.
Đinh Chiêu vốn dĩ không cam , mãi cho đếnleech_txt_ngu khi quản lý nói: “Chuyện mà không xử lý thỏa thì cô nghỉ việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn đi, nhỏ này không chứa nổi vị đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thần đâu.”
Lúc nàyleech_txt_ngubot_an_cap ta mới đầu hoảng hốt.
“Muốn tôi tha lỗi được, cô phải đền choleech_txt_ngu tôi một bộ quần áo mới.”
Đinh Chiêu Đệ nghiến răng đồng ý với yêu cầu vôbot_an_cap lý của Nguyễn, rồi nhìn cô chọnleech_txt_ngu một váy nhập khẩu giá tận 22 tệ, trong khi lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháng của cô chỉ có tệ.
Nhìn dáng Ôn Nguyễn mặc đó làm dáng gương, ta không thể xé nát khuônvi_pham_ban_quyen mặt kia của cô.
“Chiếc váy này đẹp ?”
Chiếc váy xòebot_an_cap xanh lục bằng voan, lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thon thả trắng nõn, phần eo được thắt lại rất gàng. Trên khuôn mặt trái xoanvi_pham_ban_quyen nhỏ nhắn tinh xảo lúc này tràn đầy cười, mái tóc dài ngang lưng được tết lỏng thànhbot_an_cap bím để sang một bên, theo động tác xoay của cô, bím tóc đung lại tim anh một nhịp.
Giang Thành nhìn đôi mắt cười cong cong của , cơn giận lúc nãy cũng tan biến.
Vừa rồi anh nhìn rất , Đinh Chiêu Đệ đồngleech_txt_ngu ý mua áo cho côbot_an_cap, cô vợ nhỏ đang trong lòng anh đã lén dùng ngón lauleech_txt_ngu nước mắt, động tác và thần thái ấy chẳng chút gì là đau hay sợbot_an_cap , thậm chí còn thoáng qua tia đắc ý.
Lúc đầu anh còn tưởngleech_txt_ngu nhìn lầm, nhưng giờ có thể khẳng định, cô chính là cố ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giả vờ thương để anh đòi lạivi_pham_ban_quyen bằng cho mình.
Anh thật ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hiểu nổi cô vợ này nữa, với Ôn Nguyễn mà anh trước đây như hai người hoàn toàn khác nhau, cô củaleech_txt_ngu hiện tại trông hơn nhiều.
“Khôngvi_pham_ban_quyen đẹp sao?”
Nguyễnvi_pham_ban_quyen thấybot_an_cap anh không trả lời, cứbot_an_cap ngỡ anh chê cô mua quá nhiều, bèn ướm lời hỏi.
Nếu anh nói không đẹp, cô dừng tay lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, số đồ mua hôm cũng để cô mặc sau khivi_pham_ban_quyen ly hôn rồi.
, lấy cả này nữa.”
Giang Thành sựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh, vội vàng đáp lời.
Thật sự rất đẹp.
“Đồng , chồng cô tốtvi_pham_ban_quyen với cô , đó mà đã mua hơn mười bộ rồi.”
Triệu Mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân thành ngưỡng , giá cô cũng gả được cho một người tốt như vậy thì hay biết , tiếc là thành gia cô không tốt, có thể vào được đây việc cũng nhờ cha cô đã đổi bằng cả mạngbot_an_cap sống.
“Triệu Mộng, cô qua kiểm kê hàng hóa đi, đây cứleech_txt_ngu để tôi.”
Lâm Tốc Sương vừa vệ xong, phát hiện “ nhỏ nhà quê” lúcleech_txt_ngu nãy mua một đống quần áo, còn đi một người đẹp , nhìn vóc dáng và dáng có vẻ là quân nhân, nên vội vàng tươileech_txt_ngu cười đi tới.
Tuy đây là cửa hàng quốc doanh, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỗi tháng quản lý đều đem quả bán hàng của mọi người ra so sánh. Ai tốt không những được thưởng dầu mặt, việc bình xét tú cũng dựa đó.
Một đơn hàng lớn này, ta bỏ lỡ.
“Tôi chỉ muốn Mộng giới thiệu thôi, nếu không tôi sẽ không mua nữa.” Ôn Nguyễn ghét nhất loại người tranh này, đặc biệt là lúc nãy này còn lườm nguýt cô.
“Cô chỉ là nhân viên thời vụ từbot_an_cap nông thôn lên thôi, rất loại quần áo cô ta biết đâu, chỉ biết bánleech_txt_ngu mấy đồ rẻ , hay để tôi giới thiệu cho đồng nhé.”
“Đồng chí, hay là cứ chị Lâm thiệu cho cô đi, tôi tôileech_txt_ngu đúng là không bằng chị ấy.”
Triệu Mộng cúi đầu thoáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thác, gia đình đềuleech_txt_ngu trông vào công việc này để sinh sống. Dù rất muốn hàng này để chứng minh năng lực với quản lý, nhưng cô không dám đắc tội Lâm Sương.
Nguyễn nhìn thoáng qua Triệu Mộng đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo lắngvi_pham_ban_quyen.
Lại sang “chị Lâm” với vẻ mặt đắc ý, ta suýt chút nữa đã viết mấy chữ “Thấy chưa, đã bảo cô ta không mà” lên mặt rồileech_txt_ngu.
Nếuleech_txt_ngu vài tệ thì cô cònbot_an_cap nhịn được, này đống áo côleech_txt_ngu giá cũng vài chục tệ, cô muốn để người mình ghét phục vụ mình.
Ôn Nguyễn khoanh nhìn “chị Lâm”.
“Từ nông thôn lên thì làm saovi_pham_ban_quyen? Tôi từ nông thôn lên đây, lúa gạo rau thịt các người ăn cái nào không phải do người nông thôn cực khổ làm ra, đi chút mà đã ảo tưởng mìnhleech_txt_ngu cao quý à.
Cửa hàng các người nhập quần áo rẻ tiền thì tỏ muốn làm ăn mảng này. Nếu cô thật sự có năng lực, thì bảo quản lý của cô vứt hết đống rẻ tiền này đi, treo biển người nghèo miễn vào ở cửa, còn nếu không có năng lực đó thì hãy làm tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công việc của mình.
Mộng làm việc nghiêm túc, không nịnh đạp dưới, hàng ít thì tìm hiểu nhu cầu để thúc đẩy giao dịch. Không như côleech_txt_ngu, thấy ai ít tiền là sưng mặt không muốn bán, tôi thấy, cô ấy còn xứng đáng với công việc nàyvi_pham_ban_quyen hơn cô nhiều. Tôi đã rồi, Triệu Mộng thì tôi không mua nữa.”
Ôn Nguyễn lạnh lùng nói xong, nhìn Giang Thành.
ta không mua ở đây nữa, chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này còn chẳng bằng tác xã cung tiêu, chúng ta thôi.”
Giang Thành bị cô kéo cánh tay, trong ánh mắt đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là vẻ tán . Cô vợ nhỏ của cũng thật mồm khéo miệng, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu nào cũng đầy lý lẽ và phóc vào trọng tâm.
“Lâm Tốc Sương! Có phải tôi đã nói không được phép bắt nạt viên thời vụleech_txt_ngu hay không, cô mắc cáileech_txt_ngu , còn mau tránh sang một bên.” Tống Hồng Kỳ xa thấy có tranhleech_txt_ngu chấp liền chạy vội tới.
Tiểu Giang đoàn trưởng còn mà đã làm việc được ở tỉnh thành, đồ là thể giới hạn, ông nịnh bợ còn kịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thế mà đám người này cứ nhau làm mất người ta.
Lâmbot_an_cap Tốc Sương tức giận giậm , xoay người tránh một bên, trước khi đi còn quên lườm Triệu Mộng một cái.
Dám tranh đơn hàng của cô ta, nhỏ này không muốn làm nữa rồivi_pham_ban_quyen sao.
“Tiểu Giang trưởng, hôm nay để hai người phải phiền rồi, là loại ong đặc biệtvi_pham_ban_quyen chỉ cửa hàng chúng tôi có, giúp dưỡng nhan làm đẹp, coi như là chút bồi thường choleech_txt_ngu người.”
“Khôngleech_txt_ngu cần đâu, mật ong bao nhiêu , lát nữa tính vào hóa đơn.”
Giang Thành dứt khoát chốileech_txt_ngu. Nhận đồ của người ta khó tránh khỏi nghi nhận hối lộ, dù giờvi_pham_ban_quyen tình hình đã dịu đi nhiều nhưng vẫn có không ít người soi xét kỷ luật, không đáng vì chút này mà rước họa vào .
Ôn mãn nguyện mua được một quần , trước khi đi còn đặcbot_an_cap biệt “hỏi” lý Tống xem Triệubot_an_cap Mộng có bị khó hay không, đồng thời dànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Triệu rất nhiều khen ngợi, còn hứa hẹn vài ngày nữa sẽ quay lại tìm Triệu Mộng mua .
Đi được nửa đường, cô mới sực nhớ ra mình quên mua lót.
Ở nông thôn không có thói quen mặc nội y, từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi thành nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa từng mua quần áo mới, vẫn luôn mặc những chiếc áo lá từ thời mấy tuổi. Mấy năm nay cơ thể phát triển nhanh, chiếc áo lót nhỏ thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuyên thắt chặt khiến côleech_txt_ngu tức ngực.
Xem vàivi_pham_ban_quyen tới sự phải đến cửa hàng báchbot_an_cap hóa một chuyến.
Cô quay nhìn Giang Thành bên cạnh, ống tay áo sơ mi xắn lên quá nửa, lộ ra múi cơ bắp săn chắc và mượt mà. Lúc này trên cánh tay hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net treo đầy những quần áo, trên tay xách hai túi nữa, trên sống mũi cao thẳng tấm một lớp hôi mỏng.
Dù bản thân cũng hơi mệt, cô vẫn hỏi câu lấy lệ:
“Hayvi_pham_ban_quyen là để tôi xách bớt cho.”
cần, mấy thứ không nặng.”
Muốn xách thì cứ xách thôi, cô càng mừng vìvi_pham_ban_quyen được thảnh thơi.
Dạo phốbot_an_cap cả lòng bàn chân cô đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhức, vừa đến nhà cô liền chui tợn vào căn phòng không cửa sổ của mình nằm .
Mới chớm nênvi_pham_ban_quyen thời tiết vẫn còn khá nóng, trong có quạt, đóng cửa ngủ thì quá nóng, Ôn Nguyễn dứt khoát mở toang cửa nằm xuống.
Tô Noãn Noãnvi_pham_ban_quyen về đến nhà, thấy anh đang thắt tạp nấu cơm trong , liền mỉm cười bước vào phụ .
“Anh, cô ta đâu rồi?”
Lúc Ôn Nguyễnleech_txt_ngu gây ở cửa hàng bách hóa hômvi_pham_ban_quyen nay cô ta đang bận nên thấy. Nhưng anh cả đã hỏi mượn cô ta không ít phiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vải, chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳn cũng là tiêu cho Ôn Nguyễn kia.
Tuyleech_txt_ngu nhiênvi_pham_ban_quyen, anh cả từ nhỏ đã người có chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiến, quyết địnhleech_txt_ngu của hắnbot_an_cap không ai có thay đổi được. Hắn đã định ly hôn thì chắc chắn sẽ ly hôn.
“Đang ngủ trong phòng. Chị dâu em nhát gan không được học hành nhiều, khác dọa dẫm vài là sợ hãi. Bạn em cô ấy giặt quần áo cô ấy không từ chối. em chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lúc anhleech_txt_ngu có nhà emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo vệleech_txt_ngu nhiều hơn, không được hùa người ngoài bắt nạt cô ấy, hay nói nói vàoleech_txt_ngu chuyện của cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chưa Noãn Noãn?”
Tô Noãn chạm phảibot_an_cap ánh mắt lùng cả, vội vàng gật .
Anh cả đang không vui. sao chứ?
“Anh, biết mà. Anhbot_an_cap cũng hiểu cô ấy rồi đó, cô ấy thích làm nhà, trước đây em giúp cô không cho, quần áo cũng là cô ấy đòi giặt đấy chứ.” Tô Noãn Noãn vội vàng cười giải .
“Ừm, chuyệnvi_pham_ban_quyen đâyvi_pham_ban_quyen qua đi, sau này quần tự ai giặt. Đúng rồi, trước đây mỗi tháng anh gửi trong thư choleech_txt_ngu em hai đồng để em đưa chị , em đã đưa chưa?”
Giang Thành cúi đầu thái rau, vẻ mất nhẫn thoángvi_pham_ban_quyen hiện qua gương mặt.
những cũ đến mức không thành hình của Ôn Nguyễn, cũng biết cô chưa từng nhận được tiền sinh hoạtvi_pham_ban_quyen phí hắn gửi.
không biết chữ nên thưleech_txt_ngu từ hắn gửi cho em gái để nhờ chuyển giúp. ấn tượng của hắn, em gái là một cô bé có chút có nguyên tắc. Không mấy năm không , ta dám túi tiền của .
Tô Noãnvi_pham_ban_quyen Noãn kinh hãi, vội giảileech_txt_ngu thích:
“Anh Tiểu Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chị dâu tính , dễ bị lừa, tiền anh gửi emvi_pham_ban_quyen đều tiết kiệmvi_pham_ban_quyen giúp ấy rồivi_pham_ban_quyen, chuyện này mà. Giờ anh đãvi_pham_ban_quyen về rồi, em thấy cứ để chỗ anh thì .”
Hình tượng tốtbot_an_cap đẹp mà cô ta dày gây dựng mười mấy năm nay tuyệt đối không thể Ôn Nguyễn mà bị hủy hoại. Thế số tiền đó sớm đã bị ta dùng để mua quần áo và máy ghi âm , giờ đào đâu ra mấy trăm đồng để trả lạibot_an_cap đây?
“Cứ đưa trực tiếp cho chị dâu emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, vốn dĩ sốvi_pham_ban_quyen tiền đó là dành cho cô ấy, tổngbot_an_cap là bảy đồng.”
Giangbot_an_cap Thành lạnh giọng nói. Nếu Nguyễn mỗi tháng được haibot_an_cap mươi đồng thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãbot_an_cap không đến mức mặc bộ quần áo rách nátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra đường, càng không vì muốnvi_pham_ban_quyen lấy thêm năm trăm đồng bồi hôn mà lừa hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên .
đến tối qua, có chút hối hận.
Biếtleech_txt_ngu thế hắn đã nhẹ nhàng hơnbot_an_cap một . Cả lẫn ngoài nhà bắtvi_pham_ban_quyen nạt cô, mong ngóng ba năm mới được hắn về, vậy mà lại ngày ngày ép cô ly hôn, ngay cả lúc trên giường cũng giày tànleech_txt_ngu .
cô còn muốn cùng hắn chung sống, hắn sẽ xử tốt với cô.
“Anh, em ngoài một lát.”
Tô Noãn Noãn vứt nắmvi_pham_ban_quyen rau , ra khỏi chính. Khi đi qua phòng Ôn Nguyễn, cô ta thấyvi_pham_ban_quyen trên bàn một đống đồ .
Cô ta nhẹ nhàng bước vào, đôi mắt tinh tường lập tức nhìn thấyvi_pham_ban_quyen hộp kem dưỡng da vàvi_pham_ban_quyen kem dưỡng tay trong chiếc túi.
Anh cả nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta nhấtvi_pham_ban_quyen, những thứ này đáng lẽ phải về cô tavi_pham_ban_quyen mới đúng.
Cô tavi_pham_ban_quyen lấy ra hộpvi_pham_ban_quyen đắt tiền nhất, mười hai đồng một hộp, ngay ta không nỡ mua. dựa vào cái gì mà được dùng? Đôi bàn siết chặt hộp kem đến trắng bệch, cô ta hận không thể ném đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống đất.
Hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu sau, côbot_an_cap ta mới tâm lại, hít một hơi thật sâu rồi đặt món đồ về chỗ cũ.
Bây giờ chưa phải lúc.
Tối qua cô ta nghe thấy trong phòng anh cả, đêm rồi Ôn Nguyễn vẫn còn khóc, chắc hẳn là đang bàn chuyện ly hôn. Phải tìm cách gom đủ bảy trăm đồng đưa cho ta đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không anh cả sẽ có định kiến mình.
bóng đi khuất, Ôn Nguyễn mớibot_an_cap mở mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . hầm hập như lò hơi, cô buồn ngủ rũ rượi nhưng không tài nào ngủ nổi.
Nếu Tô Noãn dám lấy đồ, sẽ lập tức đi mách Giang Thành, vạch trần giả tạo của cô ta.
Nếu nói Đinh Chiêubot_an_cap Đệ, Lưu Đại Liên những kẻ thương người khác một cách công khai, gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình họ Giang này đúng là những bậc thầy đâm sau lưngvi_pham_ban_quyen. Ngoài mặt thì không bắt bẻ được lỗi leech_txt_ngu, nhưng thực chất chẳng có ai là tốt đẹp cả.
Ngủ được, cô dứt khoát dậy khui “mù tạt”.
Giang Thành mua cho cô rất nhiều , cô chưa xem kỹ có những gì.
Thứ tiên đập vào mắt là hộp kem dưỡng da mà Tô Noãn vừa đặt lại. ra, bên trongbot_an_cap còn vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chai lọ nữa, toàn là kem dưỡng và kem dưỡng tay.
Cô còn lôi được không ít quy, kẹo, mạch nha tinh và những thứ tương tự, trông đều không rẻ chút nào.
Cô rấtleech_txt_ngu tò mò, hắn lấy đâu ra nhiều tiền thế, dường như vị đo lường hắn và không một vậy.
Chỉ tiếc nguyên , vất vả ba năm mà chẳng hưởng phúc lấy một ngày.
Ngày mai là , chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô chắc sẽ lên trấn , trên trấn có , lúc đó cô sẽ gọi cho cha nói về quyết định lyleech_txt_ngu hôn. Đợi nhận được tiền thường ly hôn, cô sẽ lậpbot_an_cap tức dọn hành lý về quê.
Dù dưới nguyên còn có hai cậu trai và một cô em gái, nhưng chaleech_txt_ngu cô không thiên vị. Ngược lại, vì nhỏ cô từng tai nạn nên tính tình trở nên nhút nhát yếu đuối, họ còn yêu thương cô nhiều hơn.
Chỉ từ khivi_pham_ban_quyen cô kết , mẹ cô ngày nào lấy nước mắt rửa mặt, hối hận vì sai năm xưa, lại lo lắng cô hôn rồi bị .
Ở thời đại này, ly hôn là mất mặt, đặc biệt là cô lại dùng thủ đoạn chính đáng để vị trí này. Kết hôn banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm, Giang chưa từng về thôn Tứ Thủy một lần, không ít người trong thôn đang chờvi_pham_ban_quyen xem cười của .
“Tỉnh rồi cơm .”
Thành đi tới cô. Lúcbot_an_cap này trời vẫn chưa tối hẳn nhưng trong phòng cô đã tối , chưa đã nhậnvi_pham_ban_quyen được một hơi nóng.
Ôn Nguyễn giật bừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh. Bước ra , khí mẻ hơn hẳn.
Trên bàn đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẵn hai đĩa ăn nhỏleech_txt_ngu, một đĩa thịt kho tàu, một rau xào và bát cơmbot_an_cap trắng ắp.
mẹ Giang công việc bận , thỉnh thoảng tăng không về ăn cơm tối cũng là chuyện bình thường. Tô Noãn có tiền, cũng thường xuyên ăn ở nhà ăn bên ngoài, lý do chính có lẽ là tay nghề nấu nướng của chủ thực chẳng ra sao.
Ôn Nguyễn ngồi xuống bưng bát cơm lên, ăn vài miếng thấy no.
Cái dạbot_an_cap chim sẻ nguyên chủ đúng là ăn quá ít, nếu tính theo lượng ăn kiếp trước của cô thì ít nhất cũng chén hết hai bát cơm.
Trong bát cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn nửa, cô ngập ngừng không biếtleech_txt_ngu có nên mở lời haybot_an_cap không. sáng đã để hắn ăn cơm thừa, tối lại bắt hắn ăn
Thôileech_txt_ngu bỏ , để lại mai hâm nóng rồileech_txt_ngu mình vậy.
bát thừa đứng dậy địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang vào .
“Ăn hết đi.”
Thành liếc nhìn của cô, thản nhiên lên tiếng.
quá, lúc hắn ôm cô cứ thấy không an toàn, lúc nào cũng sợ cô gãy trong tay. Dù sau này có lẽ chẳng còn quan hệ gì với hắn nữa, nhưng dù sao béo lên một chút vẫn tốt hơn.
lời ra lệnh cứng của hắn, Ôn Nguyễn im lặng bưng bát ngồi xuống, hai miếng rauleech_txt_ngu xanh rồibot_an_cap mới sực ra.
Tạileech_txt_ngu sao cô phải nghe lời hắn?
Nhưng ngày vừa tiêu của hơn một trăm tệ, cô cũng không công khaileech_txt_ngu cãi lại, dù sao trongvi_pham_ban_quyen một khoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời sắp tới, e là vẫn phải ở lại nhà họ Giang.
“Giang Thành, thì anh hết kỳ nghỉ?”
“Lần này nghỉ hai tháng, có chuyện gì sao?” và nốt miếng cơm cuối cùng trong , ngắn trên bàn, ánh bình thản nhìn về bát của Ôn Nguyễn.
Đối hắn sao? Nửa ngày trời mà một hạt cơm cũng chưa ăn.
Ôn Nguyễn bị ánh mắt dò của hắn nhìn đếnleech_txt_ngu mức đầu tê rần, vội vàng một miếng cơm nhỏbot_an_cap miệng.
“Vậy anh nộp báo cáo ly thì bao lâu mới phê duyệt? Trước khi báo cáo được thông , tôi thể tạm thời ở lại đây không? Chuyện ly hôn này, tôi sợ mẹ tôi không chịu nổi, tôi phải thuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phục gia đình đã mới có dọn ra ngoài.”
nói một nửa, ánh mắt xét của người đàn ông đã chuyển từ cái bát sang khuôn mặt cô.
Cô có chút chột dạ.
Gương mặt nở một nụ cười nịnh nọt, cô nhỏ giọng biện minh: “Nếu được ở lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng , ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mai tôi sẽ gọileech_txt_ngu về cha nói một , anh cứ cho một kỳ hạn cuối để tôi còn chuẩn bị.”
Sắc mặt ngườileech_txt_ngu đàn ông đối diện khóbot_an_cap coi.
càng ngày càng không hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi .
Chê cô đòi nhiều tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá ? là cô có hơi “chém đẹp” . Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo nhưvi_pham_ban_quyen của hắn, đặt bát xuống, hai tiếng, lấy hết can đảm nói:
năm trăm tệ đúng là hơi nhiều , nếu nhất thờivi_pham_ban_quyen anh khôngvi_pham_ban_quyen lấy ra được thì có thể trả góp, mỗi đưa mộtvi_pham_ban_quyen ít. Tôi tưởng phẩm của anh, đến lúc đó nếuvi_pham_ban_quyen anh không muốn gặp tôi thì có thể gửi thư đến trấn, tôi sẽ tự đi lấyleech_txt_ngu.”
Nói xongvi_pham_ban_quyen, cô căng thẳng mím môi.
suýt chút nữa đã mình bấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
“Hôm nay tôi đã tiêu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh tổng trăm mươi hai tệ, thể trừ vào tiền bồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường cũng .” Lòng cô đang rỉ máu, nhưng Giang không lên tiếng thấy thật an.
Giang Thành ngồi đối diện im lặng lâu rồi đứng dậy khỏi ghế.
Ôn Nguyễn cũng loleech_txt_ngu lắng đứng dậy theo. Đại ca à, chê nhiều thì cóleech_txt_ngu thương lượng mà, cô đã ám chỉ rõ ràng như thế rồi, đừng trực tiếp lật bàn chứ.
Dưới sự chú ý củabot_an_cap cô, Giang Thành quay phòng.
Ôn Nguyễn nhìn dáng vẻ đi đứng của hắn là biết tâm trạngvi_pham_ban_quyen lúc này chút nào. Cô ngoan ngoãn thu dọnbot_an_cap bát đĩa trên bàn bếp, định rửa bát thì nghe thấy nói lạnh lùng, nhắc của ngườibot_an_cap đàn ông vang lên phía sau.
“Tổng ngàn sáu trămbot_an_cap . nhà cô muốn ở bao lâu tùy , ai đuổi cô cả.”
Giang nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong cũng chẳng buồn quan đến phảnbot_an_cap ứng của cô, đặt tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên bệ bếpvi_pham_ban_quyen, lấy cái bátvi_pham_ban_quyen trong tay cô rồi im rửa.
Ôn Nguyễn cũng không khách sáo, nhìn vẻ mặt sa của hắn là biết lúc này hắn chắn rất chán ghét mình, cô vội vàng cảm .
“Cảm ơn trưởng Giang.”
Ôn Nguyễn hoàn thành vụ cuối cùng, giọng nói ngoan ngoãn không phần ngọt ngào.
Ai có tiền người đó ông . Trước đây cô mở miệng ra là gọi “ông xã” phải vì chút này của hắn sao, tiền đã trong tay, hắn muốn nghe thì cô cũng chẳng thèm nữa.
Nắm chặt xấp tiền “đại đoàn kết” phẳng phiu, cô nhàngvi_pham_ban_quyen bước về phòng.
Giang Thành đặt cái bát trong tay lại bồn nước, theo bóng mảnh khảnh kia mà trong lòng cảm nghẹn khuất.
Muốnbot_an_cap hôn thì hôn đi, dùleech_txt_ngu sao haivi_pham_ban_quyen người họ vốn cũng chẳng có tình cảm gì.
nghĩ, Giang Thành cảm không dễ chịu, hắn bát mạnh đến mức ra những tiếng kêu ken .
Ly hôn thì ly hôn, mà còn hạ thuốc để chuyện đó, cô ta không tên mai trúc mã dưới quê chê bai sao? Hay là hai người họ đã bàn bạc kỹ với nhau để vòi thêm năm trăm tệ này.
Thật chẳng gì. năm trước hắn từng gặp người đàn ông đó ở thôn Tứ Thủy, là hàng xóm của nhà ta. Hắn ta cao nhưng gầy gò lạ thường, nước da đen , đôi mắt đen và rất sáng. Ngày đó khi Ôn Nguyễn hắn lên thành phố, người ông đó đứng đám nhìn hắn với ánh mắt đầy thù hận.
Lúc đó hắn đã nghi ngờ giữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ có quan hệ gì đó, bận rộn nên đi. Mãi đến tháng trước Noãn Noãn viết thư cho hắn, hắn mới ba năm qua hai người họ vẫn luôn lạc, đó thoảng còn vào thành phố tìm cô ta.
Ở ngoài cửa, Tô Noãn đã nhìn thấy hết tất cả. nhắc nhởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chiêu Đệ đừng gây , xem kìa, cần côbot_an_cap ra tay, anh cả cũng đãvi_pham_ban_quyen ly rồi.
Đêm về, căn phòng oi , cộng thêm việc vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận được một khoản tiền khổng lồ khiến Ôn Nguyễn ngủ không ngon giấc.
Tiếng “ken két” vang lên đặc rõ rệt.
Mở đèn lên, côbot_an_cap thấy một con chuột lớn vụtvi_pham_ban_quyen qua trên giường.
nảy mình nhảy dựng , cầm lấy cây gậy cạnh giường đập mấy nhát. Liên hai con chuột to bằng bắp vụt qua cô.
Cảnh tượngleech_txt_ngu đó khiến cô da tê dại, nuốt nước miếng ừng ực.
Trong này không chỉ có con chuột, cây ở đầuvi_pham_ban_quyen giườngleech_txt_ngu chính là thứ mà nguyên chủ chuẩn bị sẵn để chuột.
Cô bật đèn, lùivi_pham_ban_quyen ra phíavi_pham_ban_quyen cửa .
Cũng may trong gian chính nhà họbot_an_cap Giang có bộ sofa đơn dùngleech_txt_ngu để tiếp kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cuộn trong không phải là ngủ được. Cô ôm xuống sofa.
Gian chính mát mẻ hơn trong phòng cô nhiều.
Vừa mới nằm xuống thì nghe một tiếng hét chói tai.
“Ai đó!”
“Là tôi, trong có mấy con chuột.” Ôn Nguyễn ngồi từ sofa.
“Ôn Nguyễn, chị bị à? Trước vẫnbot_an_cap ngủ được, sao hôm nay lại không ngủ được, saoleech_txt_ngu mà kiêu kỳ thế!”
Tô Noãn Noãn cầmbot_an_cap một cốc gốm, bật thấy là cô thì vô cùng mất kiên .
này làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta tỉnh cả ngủ, nhưng rất nhanh cô ta anh cả đang ở nhà nghe thấyleech_txt_ngu thanh ở kháchbot_an_cap, liền vội vàng đổi giọng.
“Hay là chị dâu qua phòng đi, phòng emleech_txt_ngu mát mẻ, giường cũng chỗ.”
Với tính cách của Ôn Nguyễn, thấy cô là tránh còn chẳng kịp, chắc chắn không dám phòng cô ta ngủ.
“Tô Noãn Noãn, cô bị ma nhập à? Sao tự nhiên lại tôi là chị dâu, lại tốt với tôi như .” Dù Ôn Nguyễn biết cô chồng này rất giỏi diễn kịch, nhưng cũng phải bái phục tốc độ mặt của cô ta.
Tô Noãn Noãn bị trầnvi_pham_ban_quyen cũng không thấy ngượng ngùngvi_pham_ban_quyen, ngược lại còn tỏ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân ngồi xuống bên cạnh.
dâu, nói gì vậy, đi thôi, qua phòng em ngủ.”
“Được , nếu Noãn Noãn đã thiết yêu cầu như vậy, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu như tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không nỡ từ chối. thôi, sau này hai ta ngủ chung một .”
Ôn Nguyễn ôm gối đi thẳngvi_pham_ban_quyen về phía phòng của Tô .
lại Tô Noãn Noãn đứng ngây người tại chỗ.
Cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biểu hiệnbot_an_cap khẩn lắm sao?
Ônleech_txt_ngu Nguyễn không chút khách sáo nằm của Tô Noãn Noãn. Chiếc giường vừa rộngleech_txt_ngu vừa mềm, giường có chiếc quạt bàn đang thổi gió mát rượi. Tuy không thể so giường ở trước của cô, nhưng so với căn nhỏ thì tốt hơn vạn lần.
“Ôn Nguyễn, chị đứngbot_an_cap dậy mau! Chị mặc cái thứ rách rưới gì thế kia dám nằm lên giường tôi.”
Trên người Noãn Noãnbot_an_cap mặc bộ váy ngủbot_an_cap hồng thời thượng nhất lúc giờ. Cô ta caovi_pham_ban_quyen và gầy, mặc bộ ngủ rộng thùng thình nhìn như một mầm đậu mặc bao tải.
“Chẳng phải chính cô mời tôi sao.”
Ôn Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoải mái trở mình, quạtleech_txt_ngu thổi tấm ướt đẫm mồ hôi. Trên người cô mặc chiếc áo sát nách và quần ngắn đã bạc màu, phòng quá nóng nên mồ hôi ra đầm .
Lúcbot_an_cap này quầnleech_txt_ngu đều dính vào người.
Noãn Noãn thấy cô không nhúc nhích, đưa tay địnhleech_txt_ngu kéobot_an_cap cô dậy.
Ôn Nguyễn nằm dang tay chân trên giường, nhắm mắt hóng quạt, suýt chút nữa bị Tô Noãn Noãn dùng sức xuống giường.
Cô mở mắt, lười biếng liếc một cái.
“Mời dễ, tiễn thần thì khó. Trừ cô đưa cái cho tôi, nếu không tôi không quay đâu.”
Tô Noãn Noãn không thể tin người trướcbot_an_cap mặt lại làleech_txt_ngu Ôn Nguyễn đâybot_an_cap đến thở cũng không dám. Chiếc này hàng phân phối theo , không chỉ là vấnleech_txt_ngu đề tiền bạc, trời nóng thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, đưa cho Ôn Nguyễn rồi thì cô ta dùng cái .
“Không đưa!”
“Không đưa tôi không đi. Cô không cho tôi ngủ, ngày mai tôi sẽ nói với anh trai côvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạo đức , lừa gạt người khác.”
Noãn Noãn thật sự hối hận vì hôm ngăn cản Chiêu Đệ, không để Chiêu Đệ gây sự với cô , giờ thì đống mồ hôi bẩn thỉu dính hết lên giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Lúc nãyvi_pham_ban_quyen khi ta nghe rồi vào , mặt anh cả âm trầm sắp nhỏbot_an_cap ra nước. Chuyện anh cảvi_pham_ban_quyen ly hôn cũng chỉ chuyện trong vài ngày tới thôileech_txt_ngu. Ba cô ta còn được, chẳng tiếc gì ngày này, Ôn Nguyễn sớm muộn gì cũng bị đi .
Cô ta nghiến , giậm chânleech_txt_ngu một cái.
Nói khẽ: “Cầm lấy quạt rồi cút ra ngoài! Ôn Nguyễn, nếu chị đem chuyện này nói với anh tôi, tôi sẽ cho chị biết taybot_an_cap!”
“Biết rồi, rồi, người tốt.”
Ôn Nguyễn vui vẻ một tay xách quạt, một tay ôm chăn đi về.
Đènnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở gian chính tắt, nhưng đèn trong phòng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn sáng, thấy tiếng “cộp cộp”, giống như gậy gõ vào ván .
đồ đạc, đầu vào nhìn. đàn ông lớn đang quay về phía cửa, nửa quỳ dưới đất, cầmvi_pham_ban_quyen gậy khua khoắng dưới gầm giường cô.
Chiếc áo ô trắng đơn giản được hắn mặc lên trông vẫn rất phong cách. Theo từng cử của hắn, cơ bắp cánh và lưng lộ rabot_an_cap những đường nét hoàn , vùng săn chắc không một chút thừa. Động tác nửa quỳ làm lộ ra vòng ba săn chắc và đùi rắn rỏi.
Thân hình này còn “cháy” hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả mấybot_an_cap anh người mẫu nam cô xem trên điện thoại ngày sinh nhật, mà lại không có chút cảm giác bóng nào. Thật đáng tiếc, côleech_txt_ngu sắp nóng chết , lòng đâu mà mê trai.
“Đoàn trưởng Giang?”
Giang nghe thấy tiếng cô, tác trên tay khựng .
Hắn dậy, bụileech_txt_ngu trên đầu : “Cha bảo tôi đến bắt chuộtvi_pham_ban_quyen nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sao cô lại về rồi?”
Nói , hắnvi_pham_ban_quyen lại thấy lời giải thích mình hơi thừa thãi, chút cảm giấu hở đuôi. cô đã muốn ly hôn, hắnbot_an_cap chẳng dại gì mà hiện lòng tốt, như thể hắn hiếm lạ gì cô lắm không bằng.
Hắn liếc nhìn chiếc quạt điện chăn màn cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang ôm trong , cùng áo ngắn tay, ngắn đùi bị mồ thấm ướt, dán chặt người.
gái anh chê nhiều mồ nên đuổi tôi ra ngoài rồi, nhưng có tặng tôi một chiếc điện.”
nói cho Giang Thành biết sao? Không nào. Cô em gái giả tạo như vậy, hắn nhất biết. Cho dù cô có rời đi, cô cũng phải khiến nhà họ không yên , quậy chovi_pham_ban_quyen gà bay chó chạy mới thôi.
Nói xong, Ôn Nguyễn liếc nhìn vào phòng, xemleech_txt_ngu vẫn chưa bắt được chuột. Tuy có quạt nhưng cô vẫn hơi sợ nửa đêm con chuột đó bò lên mình.
Giang Thành bước hai bước đến mặt cô, đón chiếc .
“Sang phòng tôi mà tắm, đi ngủ cho .”
“Liệu có bất không?”
Vì vấn đề cục nên trong nhà họ Giang, chỉ phòng củavi_pham_ban_quyen Giang Thành là có thể tắm rửa. Có điều lúc hắn ở nhà, mọi đều không đóbot_an_cap , vì tấm che màu trắng hơi thưa, nhìn thấubot_an_cap bên trong.
Ôn không thích đến nhà tắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công , thường chỉ dùng khăn trong phòng.
“Hôm chẳng dùng đó sao, có nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tiện.”
Thành cố tình nhắc , dựa đâu mà chỉ có mình hắn bậnbot_an_cap tâm đến chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối qua chứ.
“Vậy thì cảm ơn Đoàn trưởng Giang nhỏ .”
Giang Thành không thấy vẻ khác lạ nào trên mặt cô, cộng thêm tiếng “Đoàn Giang nhỏ” khiến hắn nghe thấy khó trong lòng.
Ônleech_txt_ngu Nguyễn lấy áo sạch đi tắmleech_txt_ngu.
cô tắm xong quay lại, bên cạnh giường đã đặt hai chuột cống đùng chết thui. Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở nông thôn, ngườibot_an_cap ta chẳng ăn được béo tốt như này.
“Còn nữa không?” Ôn Nguyễn tiến lạibot_an_cap gần, đầy vẻ tò mò.
“Chắc hết rồi.”
Giang đặt gậy xuống, tháo găng tay, quay thì thấybot_an_cap cô vợ nhỏbot_an_cap đang đứng đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh thoát như một nhành . Mái tóc dài của cô vẫn còn đang nhỏ nước, chiếc ngắn vốn đã hơi chật bị quá nửa trước ngực, gần như suốt dánleech_txt_ngu chặt cơ thể. nảy nở trước ngực phơi bày không sót gì, vòng eo thon thấp thoáng ra, chiếcleech_txt_ngu quần ngắn chỉ đến gốc đùi bao bọc lấy bờ mông cong . Vậy mà trên gương mặt tinh xảo ấy, ánh mắt lại thuần khiết như một chú mèo .
Hắn thầm chửi thề một tiếng trong lòng, dờibot_an_cap mắt đi chỗvi_pham_ban_quyen .
Hắn cũng một đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình thường, cách ăn mặc này gì đang quyến trắng trợn đâu, vậy mà cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ trưng bộ dạng toàn hay biết, ngược cho hắn trông như kẻ đê .
“Cô phòng tôi ngủ, tôi ngủ ở đây. thay bộ đồ ngủ khác vào.” Giọng hắn rất thấp, sợ chỉ cần cao hơn một leech_txt_ngu sẽ nhận ra thường.
Ngườivi_pham_ban_quyen ta đã nằng nặc đòi ly hôn, hắn không muốn bị như cười. cũng phải chưa từng tự giải quyết.
Nguyễn ngơ ngác “” mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cúi bộ đồ ngủvi_pham_ban_quyen của mình, lúc mới phát hiện mình đã bị lộ.
Hôm nay đi , cô quên mất mua đồ y. Thứ cô đang mặc là đồ của nguyên thân đến từ ba năm trước, mặc lên người đều hơi , vả lại giặt nhiều lần rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên chiếc áo trắng như thấu quang.
Nhìnvi_pham_ban_quyen dáng vẻ tình né tránh và giọng lạnh lùng của người đànleech_txt_ngu ông, cô biết hắn đãbot_an_cap hiểu lầm.
Cô vội thíchleech_txt_ngu: “Đoàn Giang nhỏvi_pham_ban_quyen, anh hiểu lầm rồi, tôi là không có bộ ngủ nào vừa , không có ý địnhbot_an_cap quyến rũ . Bây tôi sự đang thành thành thật thật đợi ly hôn thôi.”
Nói xong, cô liếc nhìn sắc mặt của người đàn ông.
như hắn càng giận .
“Ra .”
Ôn Nguyễn vội ngoãn đi ra.
Mãi cho đến khi đóng cửa, Giang Thành cũng không quay đầu nhìn cô lấy . Hắn sợ cô bám lấy hắn đến thế sao? Nếu đã vậy, về quê chuyện vô cùng cấp rồi.
vi_pham_ban_quyen được căn phòng rộng rãi lại quạt điện, giấc ngủ này cô ngủ thật thoải mái.
Trong đó, tại căn buồng nhỏ bên cạnh bếp, thân hình cao của người ông đang chenleech_txt_ngu chúc mộtbot_an_cap chiếc giường nhỏ.
Sau một rên trầm đục.
“Rầm” một .
Giang Thành nằm giường đã , mặt đỏ bừng. Cái giường rách nát gì thếbot_an_cap này! là chuyện này khiếnleech_txt_ngu hắn biết thích , nếu bị đoán ra thì mặt mũi hắn biết vàovi_pham_ban_quyen đâu.
Trong căn nhà đất tối tăm, trên , một lão già đã ngoài đang cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chổi quất tấp người một người phụ nữ trần truồng. Người phụ tócvi_pham_ban_quyen tai rũ rượi, khắpvi_pham_ban_quyen mình đầy thương, đeo xích chó, vừa khóc vừa kêu cứu.
“Khóc khóc khócvi_pham_ban_quyen, chỉ biết khóc thôi, cái nhà bị cô đến ám quẻ rồi! Tôi muabot_an_cap về để sinh con trai, nếu cô không ngoãn, tôi sẽ đánh chết cô.” Lão với hàm răng vàng khè ra mặt dữ tợn, vẫn không ngừng quất nữ.
Ôn Nguyễn đứng ởvi_pham_ban_quyen cửa, muốn mở miệng ngăn cản nhưng không phát ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được âm thanh, đôi chân nhưvi_pham_ban_quyen bị dính chặt xuống đất không cử . Cô chỉ thể trơ mắt nhìn già kia bạo.
Rõ ràng chỉ đứng nhìn, nhưng từng cú quất như thể đang giáng xuống cô, đau đớn như bị xé toạc ra. Cô co quắp trên mặt đất, nhìn lão già kia cởi bỏ quần áo rách rưới, đè lên người phụ nữbot_an_cap thoi thóp như một con vật.
Ôn Nguyễn nén đau bò khỏi mặt đất, lấy chiếc ở cửa, lao mạnh đến giường muốn người phụbot_an_cap nữ .
Lão già ấy dường không , chỉ phát ra cười đầy phấn . Nghe thấy tiếng cười này, Ôn Nguyễn sợ đến mức sống lưng lạnh , thân tê dại không thể nhíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Giọng lão như trời rơi xuống, từ bốn phương tám ập vào tai cô. Cô bệt xuống đất.
Lúc này mới nhìn phụ nữ đè phía dưới, mày mắt ấy rõ ràng chính là cô.
“Ôn Nguyễn! Sao còn chưa nấu cơm!”
Ôn Nguyễn bị tiếng đập cửa của mẹ Giang cho giật mình giấc. Lần đầu tiên cô cảm thấy giọng nói của bàleech_txt_ngu lại sự bìnhleech_txt_ngu yên đến thế. Cô ngồi bên lâu mới hồn, khóe mắt vẫn còn vương lệ.
Cảnh tượng và cảm trong giấc quá đỗi thực. Trong nguyên tác, về cục của thânvi_pham_ban_quyen sau chính quay lại quân đội được nhắc loa, chỉ biết bị gã mặt trắng lừa bán vào núi, khôngvi_pham_ban_quyen chịu ngược đãi mà tự sát. Gã mặt trắng đó là , cô đã đãi như thế nào thì không rõ.
Chẳngvi_pham_ban_quyen giấc này chính là những gì nguyên thân trải quabot_an_cap trước?
“Ôn Nguyễn!”
“Đến ngay đây .” Ôn Nguyễn hơi sức bước xuống giường, thay mua hôm qua.
Trong , đôi mắt cô đỏ hoe, trên gò vẫn còn vệt nước mắt. Cô vẫn chưa hoàn thoát khỏi cơn ác mộngleech_txt_ngu, luôn cảm thấy quá chân thực, cứ như là trải nghiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực của mình vậy.
Cô nhanh chóng đánh răngleech_txt_ngu rửa mặt, thu dọn một chút rồi đi ra ngoài.
Trongbot_an_cap phòng khách, Giang ngồi trên , ôm lấy đầu gối, mặt mày đau đớn, mồbot_an_cap hôi vã ra như tắm.
Mẹ Giang trên chiếc ghế đẩu nhỏ, giúp chaleech_txt_ngu Giang xoa bóp bắp . Cha Giang bị thương trên chiến trường từvi_pham_ban_quyen những trước, để lại chứng, cứ trời âm u chân lại đau. Bệnh viện cũng không cách nào, chỉ thể kê thuốc giảm đau để dịu, nhưng thuốc giảm đau ăn dễ nghiệnvi_pham_ban_quyen.
vi_pham_ban_quyen vậy, thỉnh nhà lại diễn ra cảnh như thế này. Ôn Nguyễn thấy vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không lấy làm lạ, đi thẳng vào bếp.
Cha Giang chân, chắc chắn mẹ Giang sẽ nghỉ ở nhà chăm sóc, hôm nay e là cô không dễ sống nhưleech_txt_ngu hômvi_pham_ban_quyen .
Bên ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trời bắt đầu mưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thâm.
Mẹ Giang là bác sĩ nên yêu cầu đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với nguyên liệu nấuleech_txt_ngu ăn cao, bình không cho mua nhiều củ để , nên trong nhàleech_txt_ngu chỉ thấy một nắm mộc nhĩ khô và hai cây xanh.
Lúc này đã hơn tám giờ, Tô Noãn Noãn đã đi làm. Ôn Nguyễn bị giấc mơ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho sợ hãi nên cũng không có cảm giác thèm ăn, chỗ rau này đủ làm món ăn rồi.
Cô đơn giản nấu một ít cháo rau xanh, trộn thêm mộc nhĩ thanh mát, lại hâm nóng thức ăn thừa tối quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và phần cơm mình.
Cơm còn chưa nấu xong thì đã nghe thấyvi_pham_ban_quyen tiếng Giang Thành nói chuyện ở .
“Sao cha không uống thuốc giảm đau?”
“Tối qua uống hai lần rồi, không có tác dụng, giờ càng lúc càng đau dữ dội hơn.” cha Giang yếu ớt, nghe ra được đang cố chịu .
“Một y tá ở khoa mẹ nói châm cứu có thể giảm đau. Nhưng qua biến động đó, giờ thầy thuốc Đông giỏi dễ tìmbot_an_cap, đã người đi hỏi thăm rồi.” Giọng mẹ dịu dàng.
Ở hiệnbot_an_cap thế, ông của Ôn Nguyễn là mộtvi_pham_ban_quyen thầy Đông y có tiếng. Từ nhỏ đã được tiếp xúc, vào học việc bắt mạch châm cứu đã vô cùng thuần thục. Lên đại học cô cũng theo học chuyên ngành Ynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học cổbot_an_cap truyền, sauleech_txt_ngu đó vì mâu thuẫn cha nên năm hai cô đã đăng đi traonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở nước ngoài. Cô thực sự biết châm .
Chỉ là người nhà họ Giang không thích cô, cô gả tới đâyleech_txt_ngu babot_an_cap năm, số lần cha Giang nói chuyện với cô chỉ đếm trên ngón tay, toàn người vô hình, muốn chuốc lấy sự bực .
Ôn Nguyễn đổ rau xanh đã thái nhỏ vào nồi khuấy đều, toàn không để ý thấy tiếng bước chân phía sau .
Không có vừa vặn không, đều là do Triệu Mộng gợi ý đấy.
Ôn Nguyễn bị sự xuất hiện đột ngột anh làm cho giật mình.
Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành đưa mấy chiếcbot_an_cap túi qua, tự nhiên đón lấy chiếc thìa trong tay cô để tiếp tục khuấy cháo.
Ôn Nguyễn mở ra nhìn qua, xem chất hình nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ba bộ đồ , còn có cả nội y.
Cô hơi nhìn đàn ông đang mang vẻ mặt không cảm xúc kia.
Cả nhà sống chung với nhau, dù sao cũng nên mặc đồ cho tươm một chút.
Ôn lập tức hiểu ra, là anh đang chê đồ hôm qua cô mặc không đứng đắn, chê cô làm chướng mắt nhà họ Giang sao? Nghĩ đến việc anh đã cho mình, cô thích:
Tối tôi sự không ý đó, tôi sẽ dọn sớm nhất có thể.
Giang Thành cô đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu lầm, vừa định giải thích đã xoay người bỏ .
Cô khóc sao? Sao mắt lại đỏ như thế, ngỡ tính cô đã thay đổi, hóa ra vẫn như vậy.
Ôn Nguyễn cất đồbot_an_cap đạc cùng hơn một ngàn sáu trăm đồng của mình vào , dự látbot_an_cap nữa sẽ đi gọibot_an_cap điện thoại.
Quay lại phòngleech_txt_ngu khách, cô mang sáng Giang Thành mua về bày ra đĩa, đó vào thái nhỏ mộc nhĩ đã ngâm nở, vị rồibot_an_cap bưng ra.
Giang Thành nhìn bóng dáng bé bận rộn của cô, muốn mở lời giải thích rằng hề có ý ghét bỏ cô, nhưng lại chẳng thể thốt ra lời.
Nếu thích, trông cứ như anh muốn níu kéo cô vậy, nếu không giải thích chiếc giường trong phòng cô vẫn cònleech_txt_ngu sập, thật lòng anh thấy rất có lỗi với cô. Chiếc giường đó cũ rồi, chân đã mục nát từ lâu, không cách sửa nổi.
Anh ướm lời định giải :
Tôi
Cháo nấu này là được rồi, không cần xới phần của đâu.
Tối qua Nguyễn gặp ác mộng, đến giờ vẫn chưa hoàn hồn, lúc này cô không muốn nghe thêm những lời tổn từ nên động ngắt lời.
đã tiền, sẽ làm tốt vai người việc trongvi_pham_ban_quyen những ngày cuối này.
Bình dậy từ sáu giờ để đivi_pham_ban_quyen mua ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, muabot_an_cap xong sẽ hâm nóng đồ thừaleech_txt_ngu hôm trước để tự mình ăn, sau đó mới chuẩn bị bữa sáng cho nhà họ Giang, đúng bảy giờ rưỡi sẽ dọn cơm lên bàn.
Nhưng nay là một ngoại lệ, đã dậy .
Mẹ Giang chê ăn của cô không tốt, nếu vào bàn ăn, khó tránh khỏi bị soi mói, chi cứ bếp cho xong.
Sau khi bưng nhĩ trộnvi_pham_ban_quyen bàn, côbot_an_cap lấy cơm nguội đã hâm nóngvi_pham_ban_quyen đặt lên bệ bếp, tùy tiện ăn miếng. Mùi thịt mỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngậy lên khiến cô chợt nhớ hàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net răng vàng đen nhẻm của lão già trong giấc mơ, cảm giác lập tức dâng trào.
Giang Thành ngồivi_pham_ban_quyen bên bàn ăn mà nhạt nhẽo vô , thỉnh lạibot_an_cap đưa nhìn về phía nhà bếp.
Ngàybot_an_cap cô luôn nói mình đã ăn rồi, không muốnvi_pham_ban_quyen ngồi bàn, đến hôm nay anhbot_an_cap mới biết bữa củaleech_txt_ngu là như thế này. Anh cứ ngỡ đã ra ăn trước.
Vương Uyển Như thấy con trai ănvi_pham_ban_quyen cơm mà thất , gõ nhẹ vào đĩa, thấp giọng nói:
Chẳng việc gì phải quản , người nhà quê lên nổi mặt bàn. Nhà mình cho nó ăn , nó giúp cho nhà mình cũng làleech_txt_ngu đương nhiên. Nếu không phải năm nó dùng kế hènbot_an_cap hạ với , thì loại nàovi_pham_ban_quyen mà con chẳng lấy được, nói như Hỷ Maibot_an_cap con gái chính ủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lưu ấy
Gạo, , rau, thịt chúng ta ăn thứ nào không phải từ dưới quê đưa lên thành phố? Tính ngược lên ba đời, có mấy ai phải người nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quê? Hơn nữa, con cô ấy về phải để làm giúp việc cho nhà họ .
Giang Thành cắt ngangvi_pham_ban_quyen lời để giải thích. Giọng anh lớn, nhưng đủ để người trong bếp nghe thấy.
Con nói thế là mẹ không lọt taileech_txt_ngu rồi. Tổ nhà họ Giang mình từng có đỗ sĩ, ngay cả nhà con cũng mấyleech_txt_ngu đời kinh doanh. Năm xưa giặc ngoạivi_pham_ban_quyen xâm xâm lược, ông ngoại con đã dốc hết gia cứu quốc nên mới sa sút này. Con bé Noãnvi_pham_ban_quyen nói hômbot_an_cap qua thấy hỏi con một đồng, cái loại người nhà quê tham lam như thế , mẹ từng thấy bao giờ. Con mau chóng xong thủ tục ly hôn đi, đi rồibot_an_cap mẹ cũng được thanh thản.
Vương cố cao giọng nói cho bên nghe, xem cô còn mặt mũi ở lại đây nữa không.
Mẹ! Chuyện của con và cô ấy mẹ đừng bận tâm!
Giang Thành nói xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không còn tâm trạng ăn uống gì nữa, anh đặt bát cháo xuống, đứng dậy đi vào bếp.
Ôn Nguyễn uốngbot_an_cap mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngụm nước để nén lại cảm giác khó chịu dạ dày, vừa lên đã thấy Giang Thành lạnh mặt vào. Những lời nói cô đều nghe mồn một, Giang bảo vệ mình cô khá bất ngờ.
ơn
Lời cô vừa thốt ra đã bị anh ngắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quãng.
Chúng ra ngoài ănleech_txt_ngu đi, có một tiệm tào phớ ngon lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đưa cô đi.
Nguyễn cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn nán lại căn nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, thay vìbot_an_cap đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị thấp, bằng đi ra ngoài cho khuây khỏa.
Được.
Trong phòng khách, Vương Uyển Như nhìn hai người một một sau đi ra , con trai còn che ô choleech_txt_ngu Nguyễn. Ánh mắt con traibot_an_cap bà hoàn toàn không giống như sắp hôn, mà trái lại còn có vài phần lấy lòng, chiều chuộng. Bà không khỏi mắc:
Giang này bị làm sao thế không biết, ăn cơm Ôn Nguyễn cũng có bao giờ ngồi cùng đâu, hôm nay lại giận dữ đến mứcleech_txt_ngu đó? nhìn sắc mặtleech_txt_ngu, nếu tôi không phải mẹ nó, nó đập cả cái bát tôi rồi.
Cha Giang nén cơn đau chân, uể oải lên tiếng:
Bà coi thìleech_txt_ngu cứleech_txt_ngu thường trong lòng, ra ngoài làm gì? Dù sao đi nữa đó cũng là vợ nó, bà còn chẳng biết cưleech_txt_ngu xử một góc con bé Noãn. Cha Giang liếc một cái.
Ông nóileech_txt_ngu xem đây có phải nó giả ? Ông nếm thử bữa hôm nay đi, so với đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bếp của tiệm cơm quốc doanh cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng kém là baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sao trước đây nó nấu ăn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dở tệvi_pham_ban_quyen như thế.
Vương Uyển Như nếm thêm một ngụmbot_an_cap cháo, càng ăn càngvi_pham_ban_quyen thấy có gì đó không đúng.
Cái con bé chết tiệt này, trước đây nấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn dở như thế, không phải là muốn lười biếng đấybot_an_cap chứ? Nếu ban mà nấu được hương vị này, bà đã chẳng phải ba bữa có đến hai bữa ra căngvi_pham_ban_quyen tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh viện cơm.
Món mộc nhĩ trộn này rất hợp để nhắm , vừa thơm cay vừa giòn mát. Còn món cháo này nữa, đợi về bảo nó nấu một , làm thêm vài món , nay chúng ta đưa Giang Thành bệnh viện thăm chính ủy Lưu. Giang nói.
Bà Giang không cam lòng nhưng cũng đành ậm ừ đồng ý.
Tại cơm quốc doanh.
Giang thấy Ôn Nguyễn chỉ ăn được hai miếng rồi .
Không hợp vị sao?
Tôi ăn no rồi.
Ôn Nguyễn khẽ , ánh mắt thẫn thờ nhìn ra ngoài cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sổ tiệm mì.
Cơn mưa mỗi lúc một lớn, tiếng rơi lộp độp trên mặt đất.
Giang Thành nhìn nghiêng khuôn mặt thanh tú củavi_pham_ban_quyen chút ngẩn ngơ. Trước đây cô luôn cúi đầuleech_txt_ngu, chưa từng phát hiện ra cô lại đẹp đến thế, mi congbot_an_cap vút, sống cao thẳng, khuôn miệng nhỏ nhắn
Tiệm cơm người qua kẻ lại, cô mặc chiếc váy , tóc khăn tay buộc hờ phía sau, cần ngồi yên lặng thôi cũng đủ không ít người phải ngoái .
Anh cảm không khi người khác cứ nhìn chằm chằm vào cô vậy.
Anh tự nhiên kéo bát đồ ăn thừa của cô lại phía mình, miếng đã ăn hết hơn nửa.
Đừng ăn nhanh quá, không tốt cho dạ dày .
của cô dịu dàng, tựa đang gãi nhẹ vào trái tim anh.
càng dịu dàng, tốt đẹp bao nhiêu, anh lại càng cảm thấy mình không ra gì bấy nhiêu. Để cô ởbot_an_cap nhà chịu uất ức ba năm, đêm đó hạ côleech_txt_ngu dữ dội như thế, rồi tốivi_pham_ban_quyen qualeech_txt_ngu còn sập cả của .
Trong quân đội có luậtleech_txt_ngu, tôi quen rồi.
Anh làm chậm tốc ăn lại, lén ngước nhìn cô một , thấy cô vẫn thất thần. Một câu nói cứ lặp đi lặp lạibot_an_cap trong lòng, sau khi chắc chắn sẽ không làm cô khóc anhbot_an_cap mới mở lời:
Những nói, cô đừng tâm.
Nếu cô bằng lòng đi theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh, cùng lắm này anh sẽ đưa cô đi theo quân độibot_an_cap, rời xa họ, đổi một môi trường không ai biết về quá khứ của họ, không còn ai ức hiếp cô nữa.
Lời nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không vận vào người anh, nhiên anh thấy chẳng saovi_pham_ban_quyen cả. không quan nữa, mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện sắp kết thúc rồi.
Ôn Nguyễn lẩm bẩm nói.
Giấc mơ đêm qua quá đỗi chân thực, chân thực đến khiến cô cảm thấy đó chính thân .
đến giấc mơ đó, nướcvi_pham_ban_quyen mắt Ôn Nguyễn không được mà rơi xuống, cô vội vàng nghiêng mặt lau đi.
“Xin lỗi, tôi không kìm nénvi_pham_ban_quyen cảm xúc, không liên quan đến anh đâu.” Cô giải thích.
Giang Thành thấy cô , nhất thời chẳng còn tâm trí đâu uống. Hắn lúng túng rút khăn tay ra, sớm biết thế nàyvi_pham_ban_quyen hắn đã không ủi .
Mấy cậu thanh đang ăn ở bên cạnh thấy vậy lớn giọng hẳn lên.
“Cái thói gì thế biết, một ông to xác lại bắt nạt phụ nữ!”
“Vợ đẹp thế kia mà không biết trân trọng, còn làm người ta khóc, có còn là thanhvi_pham_ban_quyen niên thời đại không hả?”
“Cáivi_pham_ban_quyen loại mặt mũi tuấn tú thế này là hay lừa gạt chị em phụ nữ nhất. Đồng này, cô đừng khóc nữa, giờ là hội mới rồi, hắn dám bắt cô thì nói với bọn tôi, bọn tôi sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòi lại công bằng cho cô.”
Trong đó, một thanh niên khoảng chừng hai mươi tuổi mặc chiếc áoleech_txt_ngu vải dacron xanh còn đứng dậy tiến tới, rútleech_txt_ngu túi nhỏ trước ngực ra mộtvi_pham_ban_quyen cuốn sổ nhỏ bằng bàn tay.
Dáng vẻ anh ta như thể sắp đứng chủ trì côngleech_txt_ngu đạo ngay lập tức.
Dù đã qua giờ ăn sángvi_pham_ban_quyen nhưngleech_txt_ngu quán mì vẫn còn khá đôngleech_txt_ngu người, hành động chính của người thanh niên khiến không ít người vỗ tán thưởng.
Số nướcbot_an_cap ít ỏi của Nguyễn sớm đã bị sự nhiệt tình củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám biến mất sạch.
“Đây là chồng tôi, mọi người đừngbot_an_cap hiểu lầm, anh ấy là quân nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sẽ không bắt tôivi_pham_ban_quyen đâu.”
Ôn Nguyễn vội vàng xua tay giảivi_pham_ban_quyen thíchbot_an_cap.
? Đồng chí đừng sợ, chúng tôi là cán bộ đường , cho dù quân nhân dám bắt nạt phụ nữ thì chúng tôi cũng có thể Hội Phụ nữ. Tôi thấy từ lúc vào hắn cứ lầm lì mặt, chẳng giống người lành gì.”
Ôn Nguyễn thấy cậu thanh trúng tim củaleech_txt_ngu mình, liền cốleech_txt_ngu nhịn :
“Anh ấy thực sự bắt nạt tôibot_an_cap, chỉ là mấy năm gặp, đột trở về nên tôi hơi xúc động thôi.”
chưavi_pham_ban_quyen bao giờ bịvi_pham_ban_quyen người ta nhìn chằm chằm như kẻ như vậy, nhưng ngẫm lời người này cũng chẳng sai, đúng là đã bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nạt cô.
“Là chưa làm tròn nhiệm.”
Ôn Nguyễn, người mà đôi mắt giờ đây đã tràn ngập ý cườibot_an_cap, trái tim hắn đập dập. Hắn chưa bao giờ có giác hốt hoảng như vậy, gần như ngay lập tức, hắn đưa ra một quyết .
Hắn phải tìm cách cứu vãn hôn nhân này, bù thật tốt cho cô.
Còn về thanh mai trúc mã ở quê của côleech_txt_ngu, dù sao hai người họ cũng chưa có hành gì quá hạn, hắn việc phải chấp nhặt một kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bị cô sàng lọc từ ba nămleech_txt_ngu trước.
Cô còn qua lại với đó chẳng qua là vìleech_txt_ngu tưởng hắn cần cô. Chỉ cần hắn đối xử với cô, cho đủ cảm giác , khắc cô sẽ cắt đứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hệ kia.
“Làm nhân mà, quanh năm ởvi_pham_ban_quyen ngoài, đội là vất vả nhất. Anh đã về rồi thì phải thương vợ cho tốt, đừng có ngày bày ra cái đó, vợ chứ có phải kẻ thù , phải cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều vào, biết chưa?” Cậu bộ nghiêm nói xong liền nhét cuốn sổ vào túi.
“Nhất định , cảm ơn đồng chí đã nhắc nhở.”
Ôn Nguyễnvi_pham_ban_quyen nụ cười gượng gạo trên mặt hắn, mặt môi nhịn cười.
bị người ta hiểu lầm là bắt nạt phụ nữ, cô mà cười thầm thì cóbot_an_cap vẻ không tốt cho lắm.
Mãi cho đến khi ra quán mì, Ôn Nguyễn mới cười thành tiếng.
Giang Thànhvi_pham_ban_quyen thấy cô cười, cảm thấy mất chút vừa rồi cũng đáng giá.
Cơn mưa đã ngớt , nhưng trên đườngvi_pham_ban_quyen vẫn còn rất nhiều vũng nước đọng.
Nguyễn đang đi giày nhỏvi_pham_ban_quyen mới mua hôm , hôm nay lần đầu cô đi ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Lúc ra đường nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều nước đọng thì đỡ, mưa đã mặt đất, đường xá sình lầy khắp nơi. Dù đã đi đứng thận nhưng giày của cô vẫn chóng lấm lem bùnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất, khiến cô không khỏi xót xa.
“Cô cầm ô đi, cõng về.”
?”
Ôn Nguyễn ngạc nhiên.
Lúc cô mới ra chiếc ô hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang dùng phần lớn đều cô, nửa thân người của Giang Thành gần như ướt đẫm. Chiếc áo sơ mi trắng chặt vào người, ẩn hiện nhữngvi_pham_ban_quyen đường nét săn chắc bên trong.
“Không cần đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, để người ta nhìn thấy thìvi_pham_ban_quyen không .”
“Cô là vợ tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi chính là muốn cho người ta nhìn thấy.”
Giang nói xong nhét cán ô vào tay cô.
Ôn Nguyễnleech_txt_ngu chỉ cảmvi_pham_ban_quyen thấy tay mình nặng trĩu, một cơn suýt chút nữa đã bay chiếc ô, cô vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm chặt lấy ô.
Chưa kịp ngẫm nghĩ ý tứ trong lời nói của Giang , hắn cúi xuốngvi_pham_ban_quyen. Nước trên ô trượt xuốngvi_pham_ban_quyen rơi vào hắn, ướt .
Người đường không nhiềubot_an_cap, vẫn có ngoái lại nhìn.
Nguyễn thấy hơi ngượng ngùng, cô vùi mặt vào vai Giang Thành, giọng lí nhí:
“Hay là anh thả tôi xuống đi, ngại lắmleech_txt_ngu.”
Ở thời đại này, hai người nắm tay nhau ngoài đường đã hành động thân mật rồi, huống chileech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cõng trên lưng.
Giang đươngleech_txt_ngu nhiên không muốn thả xuống, hắn muốn cho tất cả những người quen không quen biết đều rõ Ôn Nguyễn là người vợ thức của hắn. cô thực sự đã làm những kia, nhưng cô là , hắn đều chấp nhận hết.
Hắn không nói thì người khác không được phép bàn tán.
“Đừng cử động lung tung, cầm ô cho chắc vào.”
Ôn Nguyễn nằm trên lưng , cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể hắn. Tấm lưng vững chãi khiến lồng ngực côbot_an_cap hơi đau, cô muốn xê dịch một liền nghe thấy tiếng của người phát ra từ lồng ngực.
“Đừng có ngọ nguậy.”
Ôn Nguyễn cảm được cơ hắn dần nóng lên. Dù cô chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới trải qualeech_txt_ngu chuyện ân áivi_pham_ban_quyen một lần, nhưng ở hiện thế cô nhiều truyện tranh và tiểu thuyết, đương nhiên biết hắn bị làm sao. không dám đậy nữa, chỉ ngoan ngoãn “ .
Giang Thành tận ngoan ngoãn và mềm mại của cô, nhận được gò má ấm áp của cô áp sát vào cổ mình, trái hắn nhũn như nước.
khu bếp tập thể của đại , mấy đang xếp hàng bát bên bồn , có tinh mắt thấy hai đi vào.
“Kia chẳng phải là Giang Thành sao? Hắn đang cõng ai thế?”
“Là Ônbot_an_cap Nguyễn đấy, nhìnbot_an_cap cái tay chân nhỏ nhắn trắng trẻo kìa, chắc chắn là Ôn Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.”
“Giống Ôn Nguyễn thật, tôi thấy cảm vợ chồng họ tốt lắm mà, đâu vẻ gì là sắp ly đâu. qua còn thấy Tiểu Giang đoàn cùng Ôn Nguyễn xách một đống đồ về đấy.”
“Toàn là tin đồn nhảm thôi, quân bây có mấy ai ly đâu, .”
Lưu Đại Liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao mai: “Cácbot_an_cap hết rồi ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Quần áo của Ôn Nguyễn sắp phải đắp miếng vá đến nơi rồi, cácbot_an_capvi_pham_ban_quyen nhìn xem người phụ nữ kia còn đi giày da, Ôn Nguyễn chẳng qua chỉ là bảo mẫu củavi_pham_ban_quyen họ Giang thôi, làm gì có cái số hưởng đó?”
“Tôi nói này Lưu Đại Liên, không phải bà vẫn còn để bụng chuyện Ôn cãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau với bà ? Chuyện đúng do nói năng khó nghe thật.” Ngô Hồng Mai là không ưa nổivi_pham_ban_quyen thói bắt nạt Ôn Nguyễn của Lưu Đại Liên nhất.
là sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt Lưu Đại Liên được mẹ Giang ngầm cho phép, mà nhà họ Giang lại có cao nhất trong đại viện này, nên nhiều khileech_txt_nguleech_txt_ngu cũng không thể lên tiếngvi_pham_ban_quyen đỡ.
“Ngô Hồng Maileech_txt_ngu! Bà đừng có nói bậy bạ, tôi thèm gì đểvi_pham_ban_quyen một con nhỏ nhà quê nhưbot_an_cap , không đáng. Tiểu Giangleech_txt_ngu đoàn trưởng tài mạo song toànvi_pham_ban_quyen thế có thểvi_pham_ban_quyen nhìn trúng loại như Ôn Nguyễn”
nói đến nửa thì đột ngột dừng .
Bởi vì phụ nữ trên lưng Tiểu Giang đoàn trưởng vừa ngẩng đầu nhìn về ta.
Chẳng phải chính là con ranh Ôn Nguyễn saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Nhìn kìa, đó chẳng phải là Ôn Nguyễn ư.” Ngô Hồng đắc ý nói. Bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết Lưu Đại ngày mong Giang Thành ly hôn để con gái bà ta có cơ hội trèo cao.
Ôn Nguyễn dù có thế đi chăng nữa cũng là xinh nhất đại viện này. Thân hình Đinh Chiêu Đệ cùng lắm cũng chỉ là kiểu dễleech_txt_ngu sinh đẻ, chứ thanh niên traivi_pham_ban_quyen tráng ai mà chẳng thích kiểu như Ôn Nguyễn, nởbot_an_cap mông cong, thon chân dài.
Cũng tính Ôn Nguyễn nhu , nếu Ôn Nguyễn mà là gái bà, bàleech_txt_ngu sẽ dạy cho cô cách quyến rũ khiến Tiểu đoàn trưởng không ra nổi khỏi phòng. kiện tốt nàybot_an_cap người đàn nào chẳng đổ .
“Này, Lưu Đại , sauleech_txt_ngu này bà bắt nạt Ôn nữa nhé, chồng chức vụ cao hơn chồng đấyleech_txt_ngu.”
“Tiểu Giang đoàn trưởng nay mới haibot_an_cap mươi nhỉ, thành phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , này chắc còn thăng tiến nữa cho xem.”
“Mấy bà im hết đi, là một lũ đàn lẻo .” Lưu Thúy tức giận bát loảngvi_pham_ban_quyen xoảng.
người còn lại bĩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi, nhìn nhau cười thầm.
Ai lẻo mép thì người đó tự biết.
Ôn Nguyễn được đến tận cửa phòng khách nhà họ Giang mới được thảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ đang ngồi trong phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khách xem báo, trông thấy cảnh này thì vẻ mặt vừa gặp ma.
Thành, convi_pham_ban_quyen phải chú ý ảnh hưởng .” Mẹ Giang có chút nghi mình nhìn lầm hay không. Giang Thành bị làm sao vậy, sắp ly hôn nơi nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên lại diễn vở kịch này. Chẳng lẽ Noãn nói là giả?
“Con cõngbot_an_cap mình thì có gì mà ảnh hưởng không tốt.” Giang Thành đón lấy chiếc ô trongvi_pham_ban_quyen tay cô, gập ô rồi theo Ôn Nguyễn vào phòng.
Ôn Nguyễn vào phòng là để lấy đống quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo thay ra từ hôm qua. Hôm nay trờivi_pham_ban_quyen mưa không giặt , nhưng để mãi trong phòngvi_pham_ban_quyen anh thì không tiện. Vừa quay người lại, cô đã mặc bộ quần áo ướt sũng bước vào. Chiếc quần vải polyester dính chặtbot_an_cap người khi gặp nước, sải bước của anh lại rộng, khối cơ bắp cuồn cuộn trên chân diễn trọn vẹn sức mạnh của anh.
Ôn Nguyễn ôm quần áo, cúi định đi ra ngoài thì vừa đến đã bị lại.
“Sau này cô cứ lại đi, đừng về căn phòng nhỏ tối tăm kia , vừa nóng vừa bí, chuột lại còn nhiều.”
trường vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sập giường đã được anh sửa lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net y như cũ. Chỉ nằm , giường sẽ không sập thứvi_pham_ban_quyen hai, mà dù có sập tiếp thì cũng ai nghi đến đầu anh. Từvi_pham_ban_quyen nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên anh làm chuyện lương tâm như thế này.
“Đợi tạnhleech_txt_ngu mưa, tôi đi mua chuột về đánh.” Ôn Nguyễn suy nghĩ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nói, cứ chiếm phòngvi_pham_ban_quyen của anh mãileech_txt_ngu cũng không haybot_an_cap.
“Hôm qua có chuột chạy ngang qua tôi, tôi bắt đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trước khi bắt được nó, chúng ta cứ ởbot_an_cap tạm phòng này, để người ta nói nói vào.” Giang Thành thấy thần sắc cô đã chút chuyển, bèn bồi một câu: “ còn hơn một tháng nữa mới đi. Cô ngàyleech_txt_ngu nào cũng bị ta coi , hay muốn yên ổn trải qua hơn một tháng nàyvi_pham_ban_quyen, rồi đó vẻ rời đi” tìm người trong mộng.
Mấy chữ cuối anh thực không thốt nên lời. Người trong mộng chứ, đã lên giường của anh thì là người của anh, cũng đừng hòng cướp đi.
“Không sao, cứ để họ nói đi, tôi quen rồi.” Ôn Nguyễn khỏi tay Giang Thành, ôm quần áo đileech_txt_ngu ra .
Giang Thành nhìn theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bóng cô, trầm tư suy nghĩbot_an_cap. Nếu là binh lính anh thì chỉ cần một câu mệnh lệnh là xong, nhưng cô vợ này của hễ một tí là , khócleech_txt_ngu đến anh còn cách nào.
phải dùng kế đường vòng thôi. Muốn vợ mình hồi tâm chuyển ý, việcleech_txt_ngu khó đến mấy cũng chẳng lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó hơn giặc sao? Anh rời nhà từ năm mười lăm , được cha đưa ra biên giới ngũ, mười tám tuổi bắt đầu chiến. Những quấy rối lớn nhỏ, vì súng tương đương với khai chiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên gạch đá, gậy gộc để giáp lá cà, hễ động có người , nhưng anh chưa bao giờ biết sợ. chỉ là một cô nhỏ.
Ôn Nguyễn vừavi_pham_ban_quyen mở cửa đã mẹ Giang đang ôm quần áo lén lútbot_an_cap đứng đó. nhiệm bệnh viện, sao lại làm cái nghe này chứ.
“Giặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quần áo này đi, chờ trời nắng thì mang phơi.”
Nguyễn đón lấy áo, thuận tay để lên ghế sofanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, để chung với đồ trên mình, đó vọng trong phòng Giang Thành: “Quần áo của cả nhà em để sofa ngoài cửa , bảobot_an_cap nữa giặt xong chờ nắngleech_txt_ngu sẽ mang phơi.”
! để đó, tắm xong sẽ giặt.”
Ôn nhướng mày với mẹ Giangleech_txt_ngu một cái, xoay về phòng thu dọn đồ đạc. Vương Uyểnvi_pham_ban_quyen đi theo cô vào phòng, ngửi thấy mùi bên trong tay quạtvi_pham_ban_quyen ra ngoài.
“Cô tưởng mình là ai mà dám để con trai ta giặt quần áo? Mau đi mua thức ăn nấu cơm đi. Cháo sáng nay nấu nhiều một chút rồi múc vào hộp giữ nhiệt, chiều nay ta mang đi thăm người .”
Giang đoàn trưởng hôm qua đã nói rồi, trong thời gian anh ấy phépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cơm anh ấy nấu, quần anh ấy giặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. không tinleech_txt_ngu thì cứ đi mà hỏi, con là một người vợ hiền biết nghe lời đấy .”
Chẳng mấy chốc, cô đã nghe thấy tiếng mẹ Giang đập cửa phòng Thành thình thình. Cái đó như muốn đậpbot_an_cap nát cánh cửa luôn vậy.
Bữa trưa tự nhiên là do Giang xuống . Cô không ngồi ăn cùng cha Giang, Giangleech_txt_ngu Thành cũng lủi bếp ăn cùng cô. bữa ăn, mẹ Giang vào bếp vài , vẻ mặt khôngvi_pham_ban_quyen hài lòng đó như cầm dao chém thẳng vào đầu Ôn Nguyễn vậy. Cô nhất thời cũng không đoán được Giang Thành có ý gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm xong không thì mưa tạnh, Ôn Nguyễn thay một đôi giày đi ra cửa hàng bách mua thuốc chuột. Từ nhà họ Giang ra phốvi_pham_ban_quyen rất , chỉ mất mười phút đi bộ.
Lúc cô cầm chuột về đến nhà, trong phòng cô đã ngập đế giày, suýt chút nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra cả phòng khách. Giang Thành cầm cờlê sửa chữa gấp rút, cả người bị nước phun cho ướt sũng.
Cănvi_pham_ban_quyen của cô vốn cũng là một phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của bếp. Sau khi cô gả vào nhà họ Giang, mẹ Giangvi_pham_ban_quyen thà để phòng của Thành trống không chứ nhất quyết không cho cô ở, mà ngăn nhà bếp ra một khoảng vừa đủ đặtbot_an_cap hai chiếc giường cho cô dùng. thế, trongbot_an_cap phòng có đường ống nước.
“Cô đừng vàoleech_txt_ngu, ướt giày đấy, lát nữa tôi dọn.”
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bất lực thở dài. Hôm qua gặp chuột lớn, hôm nay ống nước hỏng, sao cô lại đen đủi đến này.
“Để tôi vào dọn đồ ra.”
Cô vừa mới một chân vào thì thấy nói lạnh nhạt củavi_pham_ban_quyen người đàn ông: “ dọn sang tôi rồi, chất ởleech_txt_ngu phòng khách không tiện.”
này cô cứ thấy có gì đó không đúng. Sao ống nước lại hỏng đúng lúc như vậy? Ánh mắt rơi tấm lưng căng cứng của Giang Thành. Không đâu, tuyệt đối không thể . qua còn đường hoàng không là chồng, còn cố tình đưa thêm trăm tệ để sỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhục hành vi leo của cô, tuyệt đối không phải do anh làm.
Nguyễn nhìn đồng hồ, đã hơn một giờ, này chắc cha cô đang ở công xã. Cô đi đến phòng truyền tin ở cổng đại viện. Chu thúc ở phòng truyền tin quen biết , hầu như cũng gọi về đòi . Chu thúc cũngbot_an_cap thân từ thôn, con gái lại bằng tuổi Ôn Nguyễn nên ông xử với cô thân thiết.
Thấy cô đến, ông đẩy chiếc thoại ra sát mép bàn. Nguyễn bấm số điện thoại đã thuộc làu lòng, chuông hồi lâu có người nhấc máy.
“Xin chào, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến Quốc của đại đội Tứ Thủy.”
“Kiến Quốc ? Ông ấy hôm qua bị gãy chânleech_txt_ngu , họpvi_pham_ban_quyen được, là kế Lâm của đại đội Tứbot_an_cap Thủy đi thayleech_txt_ngu đấy. Cháu có chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì không?”
Ôn Nguyễn tin cha mìnhvi_pham_ban_quyen chân thì lập lắng.
“Làm ơnvi_pham_ban_quyen cho cháu gặp kế toán Lâm một ạ, cháu cảm ơn.”
“Lão Lâm, thoại này! Nhanh lên, đừng để lỡ việc, đại hội sắp bắt đầu .”
Kế toánleech_txt_ngu Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tác tương đương cha cô, là bạn già của ông. vài tiếng rè rè, bên kia vang nói củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông trung niênvi_pham_ban_quyen.
“Có phải Nguyễn Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không?” Lâm Thắng biết rõ hoàn cảnh họ , con này gọi điện chắc lại tiền rồi, cảnh nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Ôn bây giờ thì lấy đâu ra mà chu cấp cho nó nữa.
“Chú Lâm, chân ba cháu sao bị ngã gãy thế ?”
Lâm Thắngbot_an_cap dĩ không định nói, nhưng nghĩ đến việc nhà họ Ôn hiện tại có ba động chính hai đã vì chuyện không thể làm việc , ông cảm thấy vẫn nói cho rõ. Dù sao con gái chồng như bát nước hắt đi, nhà đẻbot_an_cap có khổ thế nào đi nữa, cô cũng không thể bòn rút mủ của họ mãi như được.
“Hôm qua lúc đang làm việc ngoài đồng, Thủy Sinh và thằng nhóc nhà họ Chu đánh . Ba cháu lao vào can , bị đẩy ngã xuống mương gãy chân. Thủy Sinh thì gãy tay người ta, nó cũng bị đá sưng vù một cục tướng. Chỉ tính tiền thuốc men hôm đã tốn hơn hai đồng rồi. Nhà bây giờ không còn để lo liệu cho cháu đâu, cơm sắp không có mà ăn rồi đây này, ba cháu còn nợ chú mấy đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả đấy.”
Nghe vậy, trong lòng Ôn Nguyễn khó chịu. ở đây ngonbot_an_cap mặc đẹp, lại còn mua mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đống quần áo , vậy mà ở nhà lạibot_an_cap nỗi . Ba năm qua, chủ lo đối phó với những chuyện rắc rối ở nhà họ Giangbot_an_cap cũng đủ sứt đầu mẻ tránbot_an_cap, chuyện của nhà , cô ấy thật sự chưa từng bận tâm chút nào.
“Vậy mai về làng xem sao, cảm chú Lâm ạ.”
“Tuyệt đối đừng về. Thủy Sinh đánh nhau là vì lần trước cháu lủi thủi về nhà một , khối người trong làng đoán già non là cháu bị nhà chồng đuổi cổ. Thằng nhóc họ Chu ăn nói hơi khó nghe, Sinh nghe lọt tai nênvi_pham_ban_quyen mới thủ. Nếu cháu thực sự nghĩ cho nhà mẹ đẻ, dẫn cả anh chồng nhân của cháu về. dập tắt mấy lời đồn đại râm ran trong làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tránh cho ba mẹ không ngẩng mặt lên nhìn ai . Căn Sinh dạo trướcleech_txt_ngu cũng vì bị bạn học trong lớp móc mỉa cháu mấy câu chướng tai, mà đến tận bây giờ nó không thèm đi học .”
, sao còn cúp máy, tiền điện thoại rớt từ trên trời xuống chắc, mau vào họp thôi!”
“Tới đây tới đây! Nguyễn Nguyễn à, nghe chú một câu, dù thế nào cũng phải dẫn chồng cháu về một chuyến. Ba mẹ cháu mấy năm nay vì chuyện của cháu mà ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọc ruột chọc gan chửi bới sau không đâu. Em em gái cháu còn nhỏ, nghe nhiều lời ra tiếng vào cũng sinh ra chán nản, chẳng buồn bước ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi cửa. Cháu đừng vác mặt một mình , đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc đó lời đồn thổi còn khóleech_txt_ngu nghe hơn nhiều.”
“Cháu biết thưa chú, vậy có thể nhắn người nhàleech_txt_ngu đến chỗ cháu một chuyến được không mà thôi bỏ đi, để tự nghĩ cách.” định gửi số tiềnvi_pham_ban_quyen trong tay vềbot_an_cap cho nhà dùng trước. Cô không về , ba và em trai lớn lại đang bị thương, mẹ thìvi_pham_ban_quyen còn phải lưngvi_pham_ban_quyen chăm sóc hai đứa nhỏ cùng hai binh, chắc chắn cũng chẳng có thời gian mà lên đây.
“Đến đó hay, cúp trước nhé.” Lâm Khánh Thắng nói xong liền dập máy.
Đầu dây bên kia chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạibot_an_cap tiếng “tút tút” báo bận.
Ôn Nguyễn buông điện thoại xuống, chìm vào trầmvi_pham_ban_quyen tư.
chưa ly hôn xách vali về nhà mà người trong làng đã chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn tán , nếu cô mà ly thật thì nào nguyên lại nhẫn nhịn đến thế, một người nhát cáy rụt rè như vậy, thếleech_txt_ngu muốn hôn lại lớn mật dám hạ thuốc Giang Thành.
Thực nguyên chủ trong làng sẽ tung tin đồn nhảm, nênbot_an_cap rất hiếm về thăm . Lần trước về, mấy bà thím đuổi hỏi gắt gao sao chồng cô ba năm rồi không thèm bước về nhà chuyếnbot_an_cap, nguyên chủ không biết trả lời thế nào, đành cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. Sauvi_pham_ban_quyen khi bànleech_txt_ngu bạc đối sách với mẹ xongvi_pham_ban_quyen, cô thậm chí còn chưa kịp vàvi_pham_ban_quyen miếng đã phải vội vã quay lại đây.
Không ngờ cuối cùng vẫn thêm phiền phức choleech_txt_ngu ba mẹ.
Hà tất phải khổ như vậy .
đầu ràng đã tiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới bước bàn chuyện cưới xin với Tôn Gia rồi, vậy mà cứ một hai đòi thuốc Giang Thành người mới gặpleech_txt_ngu mặt được mấy lần, cưỡng ép chen chân vào một giới vốnbot_an_cap không thuộc về mình. Để rồi bây giờ tự đẩy và người nhà vàoleech_txt_ngu cái tình cảnh tiến thoái nan, ngùng muốn độn thổ .
Quan trọng nhất là, nguyên chủleech_txt_ngu là người gây ra đống cớ này, phải è cổ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rác lại là cô. Thật uất muốn hộc máu.
Nhưng cũng không màng đến cảm nhận của người nhà họ Ôn được, nói gì thì nói họ cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người ruột thịt của thân xác này, hơn nữa trong trí nhớ, những người thân nàyleech_txt_ngu đối xử cô cực kỳ tốt.
lần đầu Ôn Nguyễn thức được rằng, suy nghĩ ôm tiền lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn dọn vềleech_txt_ngu nhà mẹvi_pham_ban_quyen đẻ của cô, có hơi íchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỷ thật.
Cô đặt thoạibot_an_cap xuống, lời cảm ơn với Chu thúcbot_an_cap, để lại năm hào tiền cước rồi thất hồn lạc phách lững thững đi về nhà họ Giang.
Vừa về đến nhà, mông còn chưa kịp chạm ghế, cô đã nghe thấybot_an_cap một giọng nữ lanh lảnhvi_pham_ban_quyen vang lên ngoài cửa.
có nhà ?”
ra của Tống Đình.
Tống Ngọc Đình, con của Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mai, là bạn duy tính là quen khá của nguyên chủ trong đại viện. Trong nguyên , sau nguyên chủ mất liên lạc, Tống Ngọc từng cất công đi tìm Giang Thành, nhờ giúp đỡ tìm người, mặc sau đó bặt vô âm tín.
Nữ nguyên tác chuyện Giang Thành ra mặt giúp người cãi nhau với anh một , thế nên sách mới miêu tảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua loa chuyện Tống Ngọc Đình tìm cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trong ký ức của nguyên chủ, Tống Ngọc Đình tuy suốt ngày xỉa xói chửi cô nghếch, nhưng mỗi khi qua chơi, cô ấy luôn pha sẵn một cốc nước đường đỏ, sinh nhật cũng sẽ trứng gà cô.
Có điều trướcleech_txt_ngu không tới đây, hai người vừa mới lộn một trận long trời lở đất. Lý do vì Tống Ngọc phát hiện cô lén giặt quần áo cho Đinh Chiêu Đệ, nên ép côvi_pham_ban_quyen phải từ chối ngay.
chủ tính tình , nào dám tội với khácvi_pham_ban_quyen, Tốngbot_an_cap Ngọc Đình đang thịnh nộ liền buông lời tuyệt tình: Trừ khi cô không giặt quần áo cho Đinh Đệ nữa, bằng không thì mặt tuyệt giao!
nguyên tác, Ônleech_txt_ngu cũng chính vì củ chuối này mà cắt đứt hệ với Tống Ngọc Đình.
Ôn Nguyễn ừ một tiếng đáp , đó chạy vào phòng Giang Thành bới trong đống đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình, dọn ra một cáileech_txt_ngu hộp giấy , mỗi bánh ngọt mà Giang Thành cho một miếngvi_pham_ban_quyen bỏ vào đó.
Lại tiện bốc thêm một vốc kẹo nhét đầy túi áo.
Ôn Nguyễn cửa, đập vào mắt Tống Ngọc Đình đang đứng đó, một tay đút túi quần, một tay cầm cuốn vở tập, dáng vẻ đầy kiều.
Thấy cô bước ra, ánh mắt Tống Ngọc Đìnhvi_pham_ban_quyen chợt lóe lên tia kinh ngỡ , nhưng rất nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu lại vẻ lạnh lùng như , dúi mạnh cuốn vở vào tay cô.
“Vở tập chữ hôm trước cậu vứt quên ở nhà mình này, trả cậu.”
Nói xong, cô ngoảnh bước đi thẳng.
Ôn Nguyễn thừa sức thấu sựleech_txt_ngu gạo khó ở củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn, vội vàng cất bước đuổi theo, chắnbot_an_cap ngang ngay mặt.
“Hôm qua mình Đinh Chiêu Đệ đã cãi nhau ỏm một trận ở hàng bách hóa, mình còn khiếu nại cô ta một trận ra trò, cô ta phải đền cho mình một chiếc váy nhập khẩu, cậu nghebot_an_cap dân đồn thổi gì saoleech_txt_ngu?”
Tống Ngọc Đình đương nhiên là nghe thấy rồi, nhàbot_an_cap cô và nhà họ chỉ cách nhau đúng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bức tường, hôm qua Đinh Chiêu Đệ gào khóc chửi bới ầm ĩ , cô nghe mồn trượt chữ nào.
Thế nên hôm nay mới lặn lội sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây để xem thử bao cát này có phải thật sựbot_an_cap mọc lá gan rồi không.
Nhưng từ đến , cô luôn hiện diện trước mặt Ônvi_pham_ban_quyen Nguyễn với tư cách “chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại”, đường đường chính chính, đâu thể để côleech_txt_ngu hạ mình mở miệng đòi làm hòa trước .
“Khôngbot_an_cap , haibot_an_cap người cãi thì liên quan quái gì đến .” Tống Ngọc Đình mạnh miệng đáp trả.
“Ngọc , không cậu đã từng , cần mình khôngleech_txt_ngu giặt quần áo cho Đinh Chiêu nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thìvi_pham_ban_quyen chúng ta sẽ làm hòa sao?”
“Ngọc Đình ngoan, cậu bớt giận đi có được ? Cậu xem mang gì cho cậu này.”
Ôn từ mở hộp bánh ra, trong bày năm sáu miếng bánh với đủ loại hình bắt mắt. Tống Ngọc Đình liếcleech_txt_ngu nhìnvi_pham_ban_quyen, chẳng những khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhoẻn miệng cười mà nét mặt càng thêm phần nghiêm .
“Cậu lấy đâu ra thứ này? Đừng nói là thật sự ăn trộm tiền của nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang nhé?”
qua côbot_an_cap nghe Đinh Chiêu Đệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bù lu loa rằng Ôn Nguyễn ăn cắp tiềnbot_an_cap Giang đi mua quần . Vốnbot_an_cap luôn tin tưởng vào nhânbot_an_cap phẩm của Ôn Nguyễn, nhưng lúc này nhìn thấy đống ngọt xa xỉ trước mặt, tự cô lại cảm có chút dao động.
“Giang Thành mua cho mình đấy, cả chiếc váyleech_txt_ngu mình đang mặc trên người đây nữavi_pham_ban_quyen, do anh ấy mua cả.”
Mắt Tống Ngọc Đình lập tức , hiện rõ hóng hớt nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện trên khuôn mặt.
“Hai người có phải là đã chuyện đó chuyện đó rồi khôngbot_an_cap?”
Ôn Nguyễn lập tức ra ý cô nàng là gì. Cô phản bác cũng chẳng thừa , dù sao thầm kín thế này mà chia sẻ với bạn bè thì thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi ngạibot_an_cap, bèn vội vàng chủ đề.
Cậu nếm thử đi, cóleech_txt_ngu cả kẹo nữa này.
Tống Đình quan sát Ôn Nguyễn trước , thầm nghĩ chính là ngầm thừa nhận rồi. Chẳng trách tinh thần lại tốt kia, đứng thì ngẩng cao đầu thẳng lưng, giọng nói cũng lanh lảnh hẳn, hóa ra làleech_txt_ngu đã có chỗ rồi.
Ôn Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tớ đã rồi mà, với này, lại thêm dáng nảy nở vòng ra vòng nấy của cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ khiến Giang xuống nổi giường cho xem, quả nhiên vậy. Ngọc Đình trêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọc.
Tống Ngọc Đình chưa kết hôn, nhưng ngày cô cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ bảo cả cách dùng thế của mình để khiến chồng nghe lời. Nghe nhiều , đương nhiên cũng hiểu biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn cùng trang lứa.
là cô và gái đều có thô , đúng tiêu chuẩn của mẹ . Trong bà, kiểu người nhỏ nhắn tính như Ônbot_an_cap tượng thích hợp để truyền kỹ năng, cô và chị cô chỉ hợp để đẻ nuôi con.
Kìa, cậu nói gì thế.
Haivi_pham_ban_quyen người ngồi dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lán để của , cứ thế rôm rả trò chuyện.
Tống Ngọcleech_txt_ngu Đình vẫn chưa được sắp xếp công việc chính thức, bình thường chỉ ởleech_txt_ngu nhà nhận may đồ cho người ta để chút tiền công. Thườngvi_pham_ban_quyen thì cứ thấy mẫu nào trên thị trường đang hot quần may sẵn lại đắt, những có thời gian muốn tiết sẽ tựbot_an_cap mua vải rồi mang đến nhờ cô may.
Nhưng Ngọc Đình còn trẻ, mới làm thợbot_an_cap may được năm, khách khứa chưa nhiều nên phần lớn thời gian côvi_pham_ban_quyen đều rỗi.
Nói chuyện một hồi, Ôn Nguyễn chợt ra nữ chính trong nguyên dường cũng nhờ bán quầnbot_an_cap áo mà kiếm hũ vàng đầu tiên, từ đó tạo dựng danh , có điều nữ chính nguyên tác biết may vá.
Thời điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ chính xuyên không tới là tháng trước kỳ thi đại học khôi phụcleech_txt_ngu. Theo tínhbot_an_cap , phải hai tháng nữ chính mới xuất hiện, hơn nữa tỉnh lỵnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cha cô ta là tài xế của Giang Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hiện tại cô đang ở huyện, cả khoảng lẫn thời gian đều có sựbot_an_cap sai lệch, đây chẳng là cơ hội cho cô sao? Dù sao trên đời này nhiềuvi_pham_ban_quyen người giàu như thế, thêm một người sao.
Ngọc Đình, tớ cậu vài mẫu , cậu có thể may giúp tớ không?
Đương nhiên được, tớ tuy trẻ tay không thua gì mấy già đâu.
Ôn Nguyễn lập tức nói Tống Ngọc Đình ý định bán quần áo của mình. Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời đại tế kế hoạch này, hành vi lén lút bán quần áo như họ là phạm pháp . Nhưng thực tế, người buôn bán ngầm thế rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều, chợ đen cũng thiếu.
Tớ đưa bản vẽleech_txt_ngu thiết kế, cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net may mẫu thử. sẽ ra chợ đen bán, nếu có đặt hàngvi_pham_ban_quyen thì cậu cứ việc may, công vẫn trả cậu đúng như khác
Tống Ngọc Đình nhìn chằm chằm Ôn Nguyễn không chớp mắt.
Dù cô vẫn còn nghi về ý tưởng Ônvi_pham_ban_quyen Nguyễn, nhưng Ôn Nguyễn của ngày hôm nay lại mang một dáng mà cô chưa từng thấy bao giờ. , câu chữ lưu loát, tư duy lạc, người trông tỏa sáng và đầy tự tin.
Không giống trước kialeech_txt_ngu, nói vài câu là lắp bắp, lúc nào cũng cúi đầu khom , không dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thẳngbot_an_cap vào ai.
Cứ thể cô ấy đang phát sáng vậy.
Cậu thấy tưởng của thế nào?
Chưa bàn tới cậu có thiết kế ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẫu nào sành điệu hơn ở Hợp tác xã hay cửa hàng bách hóa , nhưng cứ mang mẫu mới ra đen bán thì mấy thợ may khác chỉ cần nhìn loáng qua là cậu làm thế nào ngay, chúng ta chẳng có sức cạnh tranh gì cả. Hơn nữa nếu cậu muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá nhiều , người ở Hợp tác xã sẽ nghi ngờ. Thế nên này cậuvi_pham_ban_quyen hay nhưng hiệnbot_an_cap khó đấy.
Gáo nước lạnh của Tống Ngọc Đình xuống sự tình của Ôn Nguyễnleech_txt_ngu.
Tống Ngọc Đình cũng cảm thấy mình nói hơi thẳng thừng quá. Khó khăn lắm Ôn Nguyễn tràn đầy sức sống vậy, cô cũng không nỡ đả ấy đến cùngleech_txt_ngu.
Nhưng cũng nản lòng vội, cứ vẽ mẫu ra đi rồi chúng ta cùng xem .
Ơ! Kia chẳng phải là Đoàn Giang trẻ ? Sao ấy lại đang giặt thế kia? Ngọc Đình nhìnvi_pham_ban_quyen về phía bể nước công cộng trong sân, vẻvi_pham_ban_quyen mặt vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy ma.
Anh ấy thương nên chủ động trọn việc rồi.
Ôn Nguyễn nói bèn đầu nhìn về phía bể . Giangvi_pham_ban_quyen cao gần một chín, đôi chân dài miên man, đứng bên bể nước khiến cái bể trông thật bé. Những cô gái đang giặtvi_pham_ban_quyen đồ cạnh cứ chốc chốc lại liếc trộm anh.
Chiếc quầnvi_pham_ban_quyen đội màu xanh đậm kếtvi_pham_ban_quyen với sơ mi trắng tôn lên vóc dáng cao rảnh, tuấn tú của anh.
Nghĩ hoàn của cha mình, Ônleech_txt_ngu Nguyễn thực ra hơi dự không biết có nên cứu vãn cuộc nhân hay không. nỗi này cô cũng không tự quyết địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Thành bây giờ đang đềbot_an_cap phòng cô phòng trộm.
Mỗi khi nói chuyện, gương mặt anh lại lạnh lùng hơn cả tiết trời Chạp.
Thương gì mà thương, tớ thấy là xót có. có phúc rồi đấy, ngốc ạ. Cậu mấy cô nàng bên cạnh kìa, sắp lênleech_txt_ngu người cậu rồi kìa. vào giúp anh ấyleech_txt_ngu cùng , vào mà khẳng định chủ nhanh .
Tạm biệt Tống Ngọc Đình, Ôn Nguyễn đi thẳng về nhà họ Giang.
Vương Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như đang rauleech_txt_ngu trong bếp, thấy cô về thì một cái, ném phăng con dao xuống .
Bảo cô nấu cháo mà cô chạy ra buôn với người ta. Cô có biết việc làm hả? Vào nấu cơm mau.
Dù sao đang ở nhà ngườivi_pham_ban_quyen ta, chẳngleech_txt_ngu làm gì cũng không hay.
Ôn Nguyễn đón nhận cái lườmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Uyển Như rồi bước vào bếp, vo cho vào nồi. Tranh thủ cháo chưa chín, cô quay lại phòng của Giang Thành để dọn quần áo của mìnhvi_pham_ban_quyen.
của Giang khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ. bot_an_cap một chiếc giường rộng , trải ga giường họa tiết kẻ màu xanh, chănleech_txt_ngu màn được gấp vuông vức miếng đậu phụ.
Quần vi_pham_ban_quyen đạc của cô rất ít, Giang Thành trên giường anh.
Ôn Nguyễn ra những bộ quần hơi nhỏ nhưng tốt để mang về em gái, nhữngbot_an_cap bộ cũ rách thì cho vào một cái túi vải riêngbot_an_cap, địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng về cho mẹ làmvi_pham_ban_quyen giẻleech_txt_ngu lau hoặc lót đế giày.
Cuối cùng đốngleech_txt_ngu quần mớileech_txt_ngu, để một chỗ, định nấu xong sẽ đi giặt.
Giangleech_txt_ngu Thành khó chịu, cô không để đồ cũ vào tủ của anh mà xếp ngay ngắn dưới chân giường. Cô rútbot_an_cap ra một tờbot_an_cap tệ đểvi_pham_ban_quyen sẵn, số tiền còn lại dùng khăn tay bọc kỹ rồi cẩn thận vào túi của một bộ đồbot_an_cap cũ.
dẹp xong, cô quay lại bếp. Thấy cháo đã gần chín, cô đổ rau xanh vào, nêm nếm gia đơn giản rồi không ngừngleech_txt_ngu khuấy đều.
Vương Uyển trên ghế sofa ngoài phòng khách, sát lối vào bếp, cứ vươn cổ qua lớp để dòm xem cô nấu nướng thế nào.
vi_pham_ban_quyen muốn học thì cứ quang minh chính mà vào, cứ lén lút như thếvi_pham_ban_quyen ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể thống gì. Giang phụ hơi ngửa đầu, nhìn chiếc kính đọc báo.
thèm học chứ! Tôi xem thôi. Vương Như bị nói trúng tim đen, chồng một cái.
Bà chỉ tò mò, rõ ràng chỉ là cháo rau xanh đơn giản, cô ta làm ra ngon hơnleech_txt_ngu người khácbot_an_cap thế biết.
Ôn Nguyễn nấu cho cháo sánh lại, rau xanh tỏa mùi thơm, thêm chút mì chính rồi tắt bếp.
Để nguội lát rồi vào bình giữ nhiệt là được, mẹ nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nồi nhé. Ôn Nguyễn bước khỏi bếp, với Vươngvi_pham_ban_quyen Như đang vờ ngồi đan áo len trên sofa.
Cô còn dámleech_txt_ngu sai bảo tôi à? Vương Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như như con mèo bị giẫm phải đuôi, giọng nói đột ngột cao vútvi_pham_ban_quyen.
Bác Gái à, bác cũng biết là Giang Thành sắp hôn rồi. Tôi sẽ phục dịch nhà bácleech_txt_ngu như trước nữa , nên chuẩn bị tâm đi là vừa, tốt nhất là tìm bảo mẫu về, tôi sẽ dọnbot_an_cap đi sớm .
xong, Nguyễn chẳng buồn tâm phản ứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Vương Uyển Như ra sao, quay người đi thẳng vào phòng.
Tôi là nó giả vờ ! Trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây nấu ăn dở tệ chắc chắn là để lười làm việc nhà! Vương Uyển Như hét vống lên về phía cánh cửa phòng cô.
Ôn Nguyễn vốn định ở lại nhà họ ổn một thờivi_pham_ban_quyen gian, nhưng những lời nàyvi_pham_ban_quyen của mẹ khiến cô từ tận lòng thấy thương hại nguyên chủ, người khổ từ khi gả cho Giang chưa đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hưởng một ngày tốt lành.
Cô đẩy cửa ra, lạnhleech_txt_ngu lùng nói: “ đầu dùng thủ đoạn không sạch , nhưng nhà họ Giang thì tốt đẹp lắm sao? Cả nhà các ngườibot_an_cap kẻ giả tạo hơn kẻ kia. coi thường tôi, từ đầu có thể trực tiếpbot_an_cap ly đuổi đi, chặt đứtleech_txt_ngu tâm tư của tôi, tại sao lại tôi làm trâu ngựa không côngleech_txt_ngu cho các người suốt ba ? năm , lấy chuyện đó ra, lấy phận người nhà quê củaleech_txt_ngu ra để ngày ngày hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhụcvi_pham_ban_quyen mạ và phớt lờ tôi. Chúng ta lắm cũng chỉ là cá mè lứa, chẳng ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao quý hơn ai đâu.”
“Tôi đã lấy của anh ta nghìn sáu trămbot_an_cap tệ, đó là số tiền các nên trả. một giúp việc một tháng cũng mười lăm, hai mươi tệ, ba năm qua cũng phải cả nghìn tệ rồi. Cộngbot_an_cap thêm tiền thức ăn tôi bù vào mấy năm nay, số tiền này chẳng thấm vào đâu . Còn về việc tôi kế anh ta năm xưa, tôi đã bù đắp xong , anh ta không thiệt. Hơn nữa Thành đã làm lỡ dở ba năm tôi, tôi lấy anh ta chút tiền đã ? Các người không thích tôi, tôi còn thấy các người ghê đấy. Nói cho các người biết, ít chọc vào tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai cũng đừng mong yên ổn. Trước khi chứng ly có hiệu lực, sẽ dọn đi.”
Nói xong, Nguyễn “rầm” tiếng đóng mạnh cửa lại.
Nóibot_an_cap lời tuyệt tình xong, cô tựa lưng vào cửa với nỗi sầu muộn bủa vây. Không hôn thìleech_txt_ngu người nhà họ bỏ cô, mà ly hôn thì cha mẹ ở quê sẽ bị người ta chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trỏ sau lưng.
Thế gian rộng , biết đi đâu về đâu.
Vương Như chưa giờ thấy như vậy, nhất thời bịvi_pham_ban_quyen mức không thốt nên lời.
“Ông Giang ông nhìnleech_txt_ngu xem nó nó nói cái gì ? mép sắc sảo thật đấy, tâm kế của sâu xa biết bao, mấy năm nay trước mặt chúngbot_an_cap ta toànvi_pham_ban_quyen giả vờ ngoan ngoãn.”
phụ đến đầu cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm ngẩng lên, thản : “Chẳng những gì nó nóivi_pham_ban_quyen không phải sự thật sao?”
Vương Uyển Như lập tức giận người: “Chuyện này phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn là tại ông sao! Vì muốn Giang Thành thăng tiến nhanh, ông nhất định phải điều nó về tỉnh, vừa đã bắt nó xuống nông thôn chống lũ cứu . Bây giờ chức quan thì lớn rồibot_an_cap , nhưng đời nó bị hoại trong tay con nhỏ nhà quê này. Sau này có tượng khác cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời chồng thứ . Ngayvi_pham_ban_quyen từ tôi đã bảo để Giang ổn lại, sau này kết với con gái của Chínhbot_an_cap ủy Lưu thì chức gì mà chẳng lên đượcleech_txt_ngu. Là ông cứ khăng khăng nó phải tự dựa vào sức mình, nên mới thành ra này!”
“Lúc Giang Thành cưới nó sao bà không nói, giờ lại bắt đầu lỗi cho tôileech_txt_ngu! Cái nhà nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có bao giờ bà chịu để tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nào không, suốt ngàyleech_txt_ngu chỉ biết xem với xem báo! Trên báo có cái mà xem mãi thế!”
Giang phụ bà làm cho đau đầu.
Ông chống gậy bên cạnh định vào phòng, vừa dậy bị Vương Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như đẩy trở lại ghế sofa, dáng vẻ như thể không nói ra lẽ thì sẽ khôngbot_an_cap bỏ qua.
“Vương Uyển Như!”
phụ sao cũng là cựu từng tham kháng , khi nổi , thần sắc toát ra vẻ uy nghiêm đầy sát khí.
Vương Uyển nhất bị biểu của ông dọa không nói thêm gì nữa, hậm hực ngồi đan áo .
“Dù sao trong này, tôi luôn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ xấu.”
Nguyễn sau khi giận xong bắt đầu suy tính thiết kế phục trang. Suy cùng vẫn có năng lực kiếm tiền, tiền bạc mới chân lý sống.
Dưới cửa sổ phòng Giang nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiếc bàn gỗ, trải khăn trải bàn cùng màu với ga , trên đặt một chiếc đèn bàn màu đen, mộtbot_an_cap chiếc quạt máy và vài cuốn sách.
Ôn Nguyễn xếp đồ đạc mình, cuốn vở bài tập và bút chì mà Tống Ngọc Đình trả lại, bắt đầu vẽ vời lên mặt sau giấy nháp.
trước, vốn là kẻ ăn chơi không làm trống chế gì, học xong, đầu cũngleech_txt_ngu chẳng thôngbot_an_cap tuệ, cha côbot_an_cap chỉ cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách ép cô đủ loại kỹ năng từ vẽ tranh, piano cho đến thư pháp. Tuy mỗi thứ biết chút, không thông cái nào nhưng có căn bản.
ngỡ vẽ bộ quần áo chuyện dễ như trở bàn tay, nhưng khi bắt tay vào mới phát hiện vẽ tranh và kế trang hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vi_pham_ban_quyen hai chuyện khác nhau. Vẽ vời suốt hai ba đồngleech_txt_ngu hồ mà cũng chỉ ra được kiểu dáng sơ sài, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với bản vẽ chuyên nghiệp cô từng thấy mạng.
Cô vò đầu bứt tai hối hận, hóa ra câu nói “nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghề lo chết đói” củavi_pham_ban_quyen là thật.
Ở đời thực, quần áo trong thay đồ của cô nhiều mức mỗi ngày mặc một bộ cả năm cũng không . lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô xin tiềnvi_pham_ban_quyen cha, tủ quần áo đó lại bị đem làmleech_txt_ngu cái cớ để giáo huấn. Giờ , phòng đồ ấybot_an_cap lại trở thành kho liệu của cô.
Cô nghiêm túc nhớ lại từng chi của quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cốleech_txt_ngu gắng nét bút nonbot_an_cap nớt của mình để vẽ ra.
Giang Thành đang phơi áo ngoài sân đã nghe thấy toàn bộ lời nói của Ôn Nguyễn.
Hóa ra đêm đó để đắp chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện ba năm trước.
Lòng anh dâng lên một cảm giác tả. Anhvi_pham_ban_quyen đang muốn cùng cô vun vén cuộc sống, cô lại vạch rõ giới. Ba năm qua, chắc hẳn sự thất vọng đến tột về rồi.
Anh bưng chiếc chậu tráng đi đến cửa phòng, cửa mấy lần mới mở được bằng lực mạnh. Khóa cửa này vốn đã không , lúc nãy cô mạnh như vậy làm kính cửa sổvi_pham_ban_quyen bần bật, tám phần là khóa đã hỏng rồi.
Bốn năm chiều, ánh hoàng hôn còn sót lại xuyên qua cửa sổ kính rải xuống mặt bàn. Hồi nhỏ anh rất thích ngồi trước cửa sổ vào lúc này để đọc sách.
Nhưng lúc này, trước bàn lạibot_an_cap Nguyễn.
mắt, đang chú vẽ gì đó vào vở. Anh trước khibot_an_cap ký tên vào giấy đăng kết hôn, cô biết cầm bút, chỉ có thể điểm .
, cô thực sự đã thay đổi rất nhiều.
Chính xác mà nói, cô đã thay đổi rất nhiều trongleech_txt_ngu ngày , giống như một hòn đột được gỡ bỏ lớp ngụy trang, để lộ ra ánh sáng rực rỡ.
Cũng có lẽ là trước đây anhvi_pham_ban_quyen mù, không cô cảm giác an toàn nên cô không dám thể hiện bản thân.
Cô ngồi lặng yên, hàng lông mi dài đổ bóng dưới ánh mặt trời, làn da được nắng chiếu vào trông búp bê sứ. Đôi răng trắng thỉnh thoảng khẽ cắn đôi môi , người toátvi_pham_ban_quyen lên vẻ dịu , tĩnh lặng.
Anh đứng bên cửa, không dám lên tiếng cũng không dám cửbot_an_cap , sợ sẽ làm vẻ đẹp bình yên nàyleech_txt_ngu của cô.
Anh cứ thế lặng lẽ ngắmbot_an_cap nhìn cô, nội tâm thản hơn bao giờ hết.
như thế dường như đang phát sáng, giống nhưbot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen thỏi nam châm thu hút anh muốn tiến gầnleech_txt_ngu. tay tráng men thức siết chặt hơn.
Cô tình cờ quay đầu lại, ánh mắt ngườivi_pham_ban_quyen chạm nhau, thoáng ngượng ngùng.
“Tiểu Giang đoàn trưởng? Anh vào nào thế?”
“Tôi vừa vào. Cái đó quần áo của cô bị tôi giặt hỏng rồi.” Anh chút túng bưng chậu men đi tới. Quần áo của mặcleech_txt_ngu đã lâu nên rất mỏng, anh quá tay mộtleech_txt_ngu chút là xé rách rồi.
Ôn Nguyễn hơi ngồi thẳng người dậy qua một cái.
“Không trách được, quần cũ quá rồi. Anh giúp tôi phơi lên đi, sauvi_pham_ban_quyen này có thể dùng khác.”
“Tôi sẽ đền cô bộ mới.” Giang cố gắng nụ cười, anh vẫn nhớ lờibot_an_cap của cậu cán bộ trẻ sáng là phải nhiều hơn.
“Không cần , anh quên rồi , hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua anh mua cho tôi nhiều lắm rồi mà.”
mặt ra cười ngọt ngào khiến anh sững người.
“Những năm qua, cô vất rồi” Lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giải vừa đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên miệng đã cô ngắt lời.
“Tiểu Giang trưởng, chuyện cũ đềuvi_pham_ban_quyen đã qua rồi. Anh không cần phải thương hại tôivi_pham_ban_quyen, ba năm qua đều làvi_pham_ban_quyen tôi tự nguyện, anh tuyệt đừng vì thương hại màleech_txt_ngu ép thân phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống với . Tình cảm đếnbot_an_cap từ sự thương hại sẽleech_txt_ngu không bền đâu. Tin tôi đi, sau nàybot_an_cap anh sẽ một cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái xinh , thấu hiểu lòng người lại thông minh hiểu anh.”
đang nói về nữ tác. Trong lòng cô, vì đã xuyên cuốn này nên nam chính của thế giới này phải thuộc về nữ chính. Cô tuy là vai phụ của cuốn sách nhưng lại là nhân vật chính của cuộc đời mình.
Cô sẽ chọn người chồng luôn coi cô là nhân chính mọi khoảnh khắc.
Còn về nơi cô sẽ , tạm thời cô vẫn chưa nghĩ xong, sao không vội mộtleech_txt_ngu hai ngày, trước mắt cứ tốt việc cần làm đã.
“Không phải thương , ” Anh cũng không giải thích rõ được đó là tình .
chỉ thấy chung sống với cũng tưởng tượng, nữa anh đã vào thân thể cô, kể vì do gì, cô đã là người của , phải có trách nhiệm với cô.
Ánh mắt rơi vàobot_an_cap quần áo mới đặt trên , anh đi tới cho tất cả vào chậu tráng men, rồi lại áo cô đặt ở cuối giường cất tủ.
Sau , lặng lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoài.
Nguyễn vẽ một lúc, bản kế vẫn chưa được như , đôi mắt bắt đầu nhừ. Cô nằm nghỉbot_an_cap lát nhưng lại không tiện nằm thẳng lên giường của Giang Thành, đành nằm sấp luôn xuống bàn.
Vừa nhắm mắt, cô đã nghe thấy giọng nóibot_an_cap của cha .
Ôi chao, con gái cưngbot_an_cap của ba, mấy việc này cứ đểbot_an_cap bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẫu làm, để bị mệt mà đổ bệnh đấy.
Gương mặt cô đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dấu hỏi chấm.
Giọng nói này đúngleech_txt_ngu là cha rồi, nhưng conleech_txt_ngu cưng? Mệt đổ bệnh? Cơ khỏe như trâu, lại vốn lười làm việc, chả lẽ cùng cũng cưới Khươngvi_pham_ban_quyen Nhứ rồileech_txt_ngu sao?!!!
Cô lần theovi_pham_ban_quyen tiếng nói, đi qua một sương mù, trước mắt hiện ra cánh biệt thự nhà mình.
giới thực, cha luôn chê cô ham ăn lười làmvi_pham_ban_quyen, tiêu xài hoang phí. Vừa tốt nghiệp nướcbot_an_cap, ông đã mua cho cô một căn hộ nhỏ rồi dọn ra ở. Trước khi xuyên , vì đắc tội với tượng xem mắt cha giới thiệu, cô bị ông lạnh nhạt, cảleech_txt_ngu tháng trời chẳng về nhà.
Đẩy cửa bước vào phòng khách quen thuộc, nước mắt cô bỗng tràoleech_txt_ngu ra. Thật ra trước làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ vôleech_txt_ngu dụng ở nhà cũng tốt, ít nhất còn có căn của mình.
Ba, nấu nướng củabot_an_cap con khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt, bavi_pham_ban_quyen Khương đừng chê là được. Trướcbot_an_cap đây con không hiểu chuyện, khiến ba tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mức nhập viện, sauleech_txt_ngu này con sẽ hiếu thảo với ba và dì Khương.
Giọng nói giống hệt cô những cô có thể cãi tay với cha tám trăm , bao nói câu nào cảm như thế.
leech_txt_ngu theo tiếng vào bếp.
ấy đang lúng túng máy hút mùi, chân tayleech_txt_ngu luống hầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net canh.
Còn cha cô thì đứng sau lưng cô ấy mà gạt nướcleech_txt_ngu mắt. Cô chưa bao giờ khía cạnh dịu dàng, tính này của cha. Kể từ khi ông và mẹleech_txt_ngu ly hôn, dường hai cha con hễ cứleech_txt_ngu gặp nhau là vã.
Đã lâu lắm rồi cô không nhìn kỹ , bên mai tóc ông bạc . Ôn Nguyễn nhìn mà lòng chua xótleech_txt_ngu, chỉ muốn lao đến ôm chầm lấy ông, rúc vào lòng ông mà làm nũng, ăn vạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nguyễn Bảo, mau nghỉ taybot_an_cap đi , Tôn lão sư dạy chữ Hán đến rồi kìa.
Khương Tư Nhứ với dáng người mảnh mai, gương mặt dịu dàng vào biệt thự, còn có giáo viên trẻ đi cùng.
Nguyễn Bảo? Khương Tư Nhứ điên rồi sao! gọi cô Nguyễn Bảo!
bảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cha mẹ ly hôn. Tám tuổi, đưa Khương Tưbot_an_cap Nhứ về nhà. Cô luôn cho rằng cha mẹ hôn là người phụ nữ này, kể từ đó, cô Khương Nhứ bắt đầu cuộc chiến tranh lạnh dài mười mấy năm.
Ba người bọn họ sao có thể chung sống hòa thuận như thếbot_an_cap này?
Cô dám chắn, Nguyễn trong không phải là cô, vậy đó là nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ của cơ thể này sao?
Cũng tốt, cách của Ôn kialeech_txt_ngu ngoanleech_txt_ngu ngoãn, hiểu chuyện lại năng, rất mẫu con gái cha, không giống như cô, suốt ngày loạn, ham ăn làm. Có thể giao lại cơ thể của cho cô ấy dụng, cô nhẹ lòng.
Đỡ cho sauleech_txt_ngu khi chết, ông già cô lại chẳng có ai phụng dưỡng lúc tuổi già. Khương Tư Nhứ lại không thể sinh nở, nếu cô chết đi, chẳng phải cha cô sẽ tuyệt tự sao.
Ônvi_pham_ban_quyen Nguyễn chịu khổ năm như vậy, cũng đến lúc nên được hưởng phúc .
Còn cô, vốn sống phúc mà không biết hưởng, ngày mờ mịt, sống qua ngày chờ chết, bị đày đến thời đại nghèo khó này để tạoleech_txt_ngu lao động cũng đời.
Cô giống như một vị khách vô giữa phòng khách nhà mình, nhìn gia ba người bọn họ vui vẻ thuận, trong lòng vừa thấy an ủi lại vừa chua xót.
Ôn Nguyễn lóng ngóng viết , Tư Nhứ bận rộn chạy đôn đáo hết sữa lại đưa trái cây.
Cha cau mày nhưng gương mặt tràn đầy hạnh húp bát canh gàleech_txt_ngu do con gái hầm. cuối cũng được hưởng phúc của con gái rồi.
Trước đây hễ nhà lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấybot_an_cap phiền phức, giờ đây lại chẳng muốn tỉnh chút nào. biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ đây là , nhưng muốn nhìn một chút nữa.
Nhưng mộng đẹp của cô cuối cùng cũng bị giọng nói Tô Noãn Noãn cắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngang.
Chị dâu? Đang ngủ đấy à?
Tô Noãn Noãn cầm một xấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền lẻ đi tới.
Nguyễnleech_txt_ngu nghe cô ta nói như vậy là biết ngay Giang Thành ở nhà, cô ta lại bắt đầu diễn .
Vốn dĩ đang ngủ, giờ thì bị cô làm tỉnh rồi.
Ôn Nguyễn nhìn ra cửa sổ, thấy trời đã tối. Quả nhiên thời gian vui vẻ bao cũng trôi qua nhanh vậy.
Noãn Noãnbot_an_cap đen lạibot_an_cap, hận khôngleech_txt_ngu thể tát cho cô cái, nhà quê chết tiệt này ngày càng mai người khác.
bảy đồng tám hào, toàn bộ tiết kiệm của tôi . Trước chẳng phải mỗi tháng anh trai tôi đều gửi cho chị hai mươi đồng sao? Tôi sợ tiêu xài hoang phí nên mới giữ hộ, kết quả số tiền biết bị ai lấy trộm mất rồi. tôi lấy tiền của mình bù vào cho chị trước, đợi bao giờ tìm thấyleech_txt_ngu tiền, sẽ nốt chỗ còn .
Lần này lượt mặt Ôn Nguyễn đen lại. Một tháng hai mươi đồng?! Gần bằng ăn cả tháng mẹ Giang đưa cho cô rồi. Nếu nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được số tiền sinh hoạt này sớm hơn thì đâu đếnbot_an_cap nỗi phảivi_pham_ban_quyen khổ sở như thế.
Sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền này chắc chắn là bị chóvi_pham_ban_quyen ăn mất rồi.
Bị trộm à? Vậy đã báo cảnh ?
Báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát? Không đến mức đâu, chắc chắnvi_pham_ban_quyen người trong đại viện cả, đều sống cùng , rùm beng mứcleech_txt_ngu báo cảnh sát khó coi lắm.
Tô Noãn Noãn nghe cô nhắc báo thì không hề hoảng . Cô ngang qua cảnh thấy người mặc cảnh phục còn thấy căng thẳng, hồ làbot_an_cap một đứa con gái quê mùa nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn Nguyễn, liệu cô cóvi_pham_ban_quyen biết cửa đồn cảnh sátbot_an_cap quay về hướng nào .
Muốn dọa ta sao? Đừng hòng. Tiền thì cô ta sẽ trả, bao giờ trả thì tính sauleech_txt_ngu.
Khôngleech_txt_ngu sao, để tôi báo cảnh sát. Dù saoleech_txt_ngu tôi với người trong viện cũng hòa thuận gì, tôi không quan tâm đâu. Tổng cộng anh trai cô gửi cho tôi bao nhiêu tiền?
Tô Noãn Noãn một hơi thật sâu để bình ổn tâm trạng, nghiến răng nói: trăm đồng. Chị có báo cảnh sát cũng chưa chắc đã lại , chẳng lẽ lại đi lục soát từng , việc gì phải rắc rối nhưvi_pham_ban_quyen vậy. Lương tháng tôi là ba mươi đồng, sau này đưa cho chị hết.
Tôi không cần tiền lương của cô, tôi chỉ muốn đúngbot_an_cap bảy trăm đó thôi.
Giọng Ôn Nguyễn kiên định. tháng ba mươi lăm đồng, biết tiết kiệm đến bao giờ mới đủ, muốn lừa cô sao, đừng .
lời đã thấy Tô Noãn Noãn điệu lấy khăn tay che mặt chạy ra ngoài. làm bộ làm tịch đột ngột này Nguyễn chẳng thèm để tâm.
Bước ra khỏi phòng, trênbot_an_cap bàn đãvi_pham_ban_quyen bày sẵn ba món mặn và một món canh. Trong bếp, Thành đang đeo tạp dề rửa nồi.
Ôn Nguyễn cũng chẳng khách khí, vừa mới xuống, chưa kịp cầm đũa thì đã thấy Vương Như từ trong phòng Noãn hầm hầm sát khí .
Nguyễn! Cái đồ xấubot_an_cap hổ này, bắt nạt Noãn Noãn đòi tiền con bé, nó không có tiền cô còn địnhvi_pham_ban_quyen báo cảnh sátbot_an_cap! Cô định lên trời đấy ! Tiền đó làleech_txt_ngu của con trai , có phải của cô ?
Ôn cúi đầu nói gì.
xem Giang Thành sẽ nói thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chuyện này vốn dĩ không , nguyên tác cũng hề nhắc tới. Tô Noãn chủ động đưa tiền , xác suất cao do Giang đã hỏi .
Noãn vừa muốn làm người tốt lại không có tiền , đúng là vừa ăn cướp vừa la .
, Nguyễn là vợ con. Giang Thành nói xong, sắc mặt sầm cởi tạp dề ra.
Tiền là con cho Ôn Nguyễn, Noãn Noãn không lấy ra được cứ nói thật, không việc phải nói dối, bị bóc trần rồi còn định đánh đòn phủ đầu. cũng nên tỉnh táo một chútvi_pham_ban_quyen, có nghe nó nói gì cũng tin. Bây giờ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo nó, sớm muộn gì sau nàybot_an_cap nó cũng đi sai đường.
Cha của Tô Noãn Noãn năm từng đỡ đạn cho anh, mẹ cô ta sinh cô taleech_txt_ngu xong cũng qua , nên vừa lòng cô ta đã được nhận nuôi vào nhà họ Giang. Đểleech_txt_ngu hỏa chobot_an_cap nhà họ Tô, anh đã đặc biệt không đổi họ .
Hồi nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chabot_an_cap mẹ bận rộn công tác, Noãn coibot_an_cap như do tay anhbot_an_cap chăm bẵm, lúc nào cũng như cái đuôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bám theo . Trong ấn tượng của anh, cô em gái này tuy kế nhưng lại rất biết lấy lòng người khác.
Nhưngleech_txt_ngu từ năm mười lăm tuổi anh đã rời nhà, cũng đã mười năm không ởleech_txt_ngu gần em , cô ta cũng từ mười tuổi lớn lên thành hai mươi tuổi, đã học được cách nói dối, lừa gạt.
Lần khi nhắc nhở, anh đã đoán được có lẽ côvi_pham_ban_quyen đã tiêu hết số tiền đó rồi. Anh đang cô ta cơ hội để thú . Bảy trăm đồng không phải con số , giờ côvi_pham_ban_quyen ta dám tham ô bảy trăm đồng của chị dâu mình, sau này thể phạmbot_an_cap phải sai lầm lớn hơnbot_an_cap.
đãleech_txt_ngu nói mất trộm thì cứ báo cảnh sát đi, sáng mai đích thân đi.
Trong lòng Thành đã có chút giận dữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, những lời vừa rồi anh đều nghe thấy cả, Noãn rõ ràng là đang chống chế. Mẹ anh lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàoleech_txt_ngu cũng bảo vệ Noãn Noãn chấpleech_txt_ngu đúng sai vậy, sau này cô ta càng thêm không phân biệt được phải .
Giang Thành! Anh cứ thế mà bảo con nhân này sao! Noãn Noãn là em gái lớn lên cùng anh từ mà! bé tội nghiệp biết bao, đãvi_pham_ban_quyen mất cha mất mẹ, ngay cả anh cũng bắt nạt nó nữa ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Một tiếng vang lên khô khốc.
Giang Thành đẩy mạnh chiếc trước mặt ra xa mét.
Mẹ! đã nói rồi, Ôn Nguyễn là vợvi_pham_ban_quyen con! Mẹ nói có thể tôn cô ấy một chút được không.
Ôn Nguyễn nhìn Thành đang hỏa, nắm đấm anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net siết chặt nổi đầy gân xanh, cơ bắp cánh tay như chực nổ tung, sắc mặt trầm như sắp ra nước.
lắm! Đúng là con tôi nuôi nấng bấy lâu nay! Đứa nào đứa nấy đều không nghe lời, tôivi_pham_ban_quyen sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa hay là cứ để tôi chết quách đi cho xong
Giang phụ đẩy cửa bước ra, nháy mắt ra hiệu Ôn Nguyễn.
Ôn Nguyễn cũng muốnleech_txt_ngu làm tình hình căngleech_txt_ngu thẳngleech_txt_ngu.
Nhận được ám hiệuvi_pham_ban_quyen, cô lập bước đến cạnh Giang , dè dùng hai tay ôm cánh tayleech_txt_ngu anh. Cơ bắp của anh cứng như sắt đá, thậtvi_pham_ban_quyen sự sợvi_pham_ban_quyen anhbot_an_cap lỡ tay vung cho một đấm.
Giang Thành chúng mình ra ngoài ăn đi
cô dịu dàng, mang theo vài ngoan .
Cơ bắp nơi cánh tay bị cô lấy trong nháy mắt đã ra, thậm chí anh còn nắm ngược lấy .
giận đang bốc hỏa lòng Giangleech_txt_ngu , khi nghe thấy nói của cô, bỗng chốcvi_pham_ban_quyen bình lặng trở lại.
Sau cơm cô nấu, chúng ta không ở nhà nữa. buông một rồi thẳng ra ngoài.
Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Anh đứng lại đó, hôm nay anh dám ra khỏi cái cửa này thì gọi tôi nữa!

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (1)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Nguyễn Thuỵ Diễm Chi

Nguyễn Thuỵ Diễm Chi

14/5/2026 lúc 7:04 chiều

Nu9 mắc mệt ghê