NỮ CHIẾN BINH MẠT THẾ XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 50 THỨC TỈNH DỊ NĂNG CHỒNG SĨ QUAN LÀM GIÀU

NỮ CHIẾN BINH MẠT THẾ XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 50 THỨC TỈNH DỊ NĂNG CHỒNG SĨ QUAN LÀM GIÀU

Mẩy Linh Review full 09/08/2026 191 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Nữ Chiến Binh Mạt Thế: Thức Tỉnh Không Gian Trăm Tỷ và Trọng Sinh Để Báo Thù Cực Kỳ Khét! 🔥⚔️

Tiếng gầm gừ khát máu của đàn tang thi rình rập xé nát da thịt, nỗi đau khi bị người yêu và bạn thân đẩy xuống vực thẳm cùng lúc hiện về khiến Su Mộc tỉnh giấc giữa đêm, mồ hôi lạnh vã đầy trán! Chuông điện thoại tích tắc reo lên thông báo sự sống lại của cô và chỉ còn đúng 10 ngày để lật ngược vận mệnh trước khi tận thế ập xuống!

Hãy nhắm mắt và hình dung âm thanh rợn người của xác sống nuốt chửng, hòa cùng tiếng cười lạnh của hai kẻ phản bội. Đó là ký ức khắc nghiệt Su Mộc mang về từ kiếp trước. Nhưng lần này mọi thứ đã đổi thay! Trọng sinh mang theo ký ức và thù hận, cô kích hoạt dị năng “không gian tùy thân” vô hạn với khả năng ngưng đọng thời gian tuyệt đối. Sở hữu gia sản thừa kế hàng chục tỷ tệ, Su Mộc bắt đầu hành trình điên cuồng vung tiền dọn sạch siêu thị, tích trữ vật tư. Giữa thế giới tràn ngập tang thi, khi kẻ khác gào thét tranh giành chỉ vì một miếng bánh mì thiu, cô thong thả nhâm nhi gà rán nóng hổi, mài sắc lưỡi đao để tiễn các kẻ đã hãm hại mình xuống địa ngục!

💥 Mua sắm “flex” sập sàn: Cảm giác quẹt thẻ không nhìn giá, điên cuồng gom hàng tỷ vật tư, thỏa mãn cực độ niềm đam mê sinh tồn của cộng đồng tfullaudio.

⚔️ Đối đầu cực căng: Nữ chính trí tuệ vượt trội, quyết đoán trong mọi trận đấu, tuyệt đối không phải mẫu người hiền lành. Plot twist lật mở mặt kẻ tra nam và nữ phụ bạc sẽ khiến bạn phấn khích tới mức khó tin.

🎒 Bàn tay vàng đầy quyền lực: Dị năng không gian ngưng đọng thời gian siêu đỉnh, mang lại lối chơi mạt thế vừa căng thẳng vừa thư thái như nghỉ dưỡng.

Đeo tai nghe, tắt đèn và cảm nhận hơi lạnh của ngày tận thế đang áp sát phía sau lưng… Bấm PLAY ngay để cùng Su Mộc vượt cấp sinh tồn và trả thù đẫm máu tại tfullaudio.org! 🎧🔥🧟‍♀️

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
NỮ CHIẾN BINH MẠT THẾ XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 50 THỨC TỈNH DỊ NĂNG CHỒNG SĨ QUAN LÀM GIÀU cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

1954.
Mưa xuân lất phất, núi xa xanh ngắt một .
Trần Việt Sinh vội vàng rời khỏi doanh trại, giẫm lên mấy tảng đá nhẵn dưới lòng suối, chỉ vài bước đã sang đến bờ bên . Đi chưa được bao xa, một người phụ nữ chừng mươi tuổi chặn anh lại: Trần doanh trưởng, nhà cậu từ trạm xá về nhà rồi. Nhưng tôi vẫn nhắc nhở cậu mấy câu, công việc dù bận rộn đến đâu cũng phải nhà mà ngó ngàng một chút chứ.
Trần Việt Sinh liên tục nhận lỗi: Vâng, vâng, Thúy Hồng, chị nói đúng lắm. Tôi xin tiếp thu ý kiến phê bình của chịbot_an_cap, này tôi sẽ về nhàbot_an_cap thường xuyênleech_txt_ngu hơn.
Người được Trần Việtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sinh gọi là chị Thúy Hồng là vợ của đoàn trưởng trung đoàn , tên Trịnh Hồng.
Khu trại nàyvi_pham_ban_quyen mới thành lập chưa lâu, đa phần binhleech_txt_ngu sĩ đều từ chiến trường chống quân đa quốc gia rút , sau khi chỉnh đốn đơn giảnvi_pham_ban_quyen thì chuyển đến đây đồn trú. Gần đây, những gia thuộc đủ chuẩn theo quân đang lần lượt dọnvi_pham_ban_quyen đến, Trịnh Thúy Hồng hỗ hậu cần lý việc sắp xếpvi_pham_ban_quyen chỗ ởvi_pham_ban_quyen cho họ.
Người nhàleech_txt_ngu cậuleech_txt_ngu sốt đến bất tỉnh nhân sự, nếuleech_txt_ngu không phải em trai nhỏ củavi_pham_ban_quyen cô ấy vừa khóc vừa đếnbot_an_cap tìm chúng tôi, thì chẳng sẽ xảyvi_pham_ban_quyen chuyện gì đâu. Nghĩ đến vẻ Tống Tiểuleech_txt_ngu – vợ của Trần Việt Sinh – tối qua sốt đếnbot_an_cap đỏbot_an_cap cả mặt, Hồng vẫn cònvi_pham_ban_quyen thấy sợ hãi. sĩ ở trạm xá đã bảo rồi, nếu chậm trễ thêm chút nữa, có khi người ta sốt đếnleech_txt_ngu mất mạng cũng nên.
Trịnh Hồng vỗ vỗ ngực: Cũng may là em cô ấy thấy tình hình không ổn đi tìm chúng tôi ngay. nếu bác sĩbot_an_cap xá không đếnbot_an_cap kịp, người nhà mà có mệnh gì thì chúng ta hối hận không kịp đâu.
Trần Việt đầu lia : Chị nói , tôi kỹ rồi. Chẳng phải vừa nghe tin là tôi đã vội vàng chạy về ngay đây sao? bận việc , tôi về nhà đây ạ.
theo bóng lưng cao lớn hiên ngang của Trần Việt Sinh, Trịnh Thúy Hồng khẽ lắc đầu. Trần Sinh này là khôi ngô tú, khắp cả khu quân nàybot_an_cap chẳng tìm ra được mấy người ưa nhìn anh. Những gia thuộc từ khắp nơi đổ về, ai chẳng muốn giới thiệu em nhà mình cho Trần doanh trưởng. ngờ đâu, anh vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quê thăm thân một đã mang theo một vợ nhỏ về, trông tuổi tác cũng không lắm, trọng nhất là bòng thêm một cái đuôi nhỏ là cậu bé sáu bảy tuổi, nói là em trai ruột của cô ấy.
Khu gia thuộc nằm ngay dưới chân núi bên cạnh dòng , tọa lạc ở nam nhìn về hướng bắc. Dựa theo địa núi rừng, một dãy nhà gạch xanh mái ngói đen được san sátleech_txt_ngu, có hàng lối rõ ràng. Có căn rộng năm gian, có căn lại chỉ ba , cũng có những căn mới chỉ vừavi_pham_ban_quyen xong phần móng, chưa kịp bắt đầuleech_txt_ngu xây dựng.
Trần Việt Sinh đứng cổng một căn nhà gian. Gọi là cổng thực chất được đan bằng tre nứa núi. Nhữngbot_an_cap mảnh sân nối liền cũng được ngăn cách bởi hàng rào cao ngang người.
Anh ra, chưa kịp đẩy cửa thì đã được mở từ trong.
Trần Việt Sinh cúi đầu nhìn , một cậuvi_pham_ban_quyen bé gầy nhỏ đang đứng bên trong. Sau khi nhìn rõ người tới là Trần Việt Sinh, nó ngước khuôn mặt nhỏ nhắn , đôi mắt to đầy vẻ giận dữ lườm anh trân trân.
Việt Sinh á khẩu, nhóc này người tuy nhưng tính khôngvi_pham_ban_quyen nhỏ chút . Anh đưa tay bế bổng nó lên, một taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm vào trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Tống Trập – chính là cậu bé vừa mở cửa – khoắng đôi chân ngắn ngủn đòi xuống đất. Trần Việt Sinh vỗ nhẹ vào mông nó một cái: Ngoan nào, ngã xuống đo đất bây giờ.
Kinh Trập hừ một tiếng: Em mới không sợ nhé, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ dọa được đứa con ba tuổi thôi. Em sáu tuổi rồi, không sợ anh đâu.
Trần Việt Sinh lại nhàng vỗ nó: Tôi sợ cậu rồi được chưa? Chị cậuleech_txt_ngu đâu? Giờ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy thế nào rồi?
Nghe hỏi đến , khuôn mặt nhỏ của Tống Kinh Trập xị xuống ngay lập tức: cònleech_txt_ngu biết hỏi chị em cơ đấy. Anh đón chúng emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến rồi cứ vứt đấy chẳng thèm ngàng gì. Còn có người nói sau chị em épvi_pham_ban_quyen anh cưới chị ấy nữa, hừ, em nghe thấy hết rồi. Anh đã hứa với ông nội là sẽ chị làm , anh bây giờ đúng là kẻ nói dối.
Trần Việt Sinh cũng chẳng để tâm đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ con, anh cười nói: Mấy ngày nay anh rể bận nhiệm vụ, bận xong là phải chạy thăm chị em ngay đây này. Nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nói cho anh rể nghe, chị em giờ rồi?
Tống Kinh Trập : Chị không nói gì, cũngvi_pham_ban_quyen chẳng để ý đến em.
Trần Sinh đã bế Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kinh Trập trước cửa chính. Đối cửa phòng là một chiếc bàn bát tiên kèm theo bốn chiếc , hai bên là phòng ngủ.
ngủ thậm chí còn không có , Trần Việt thấy ngại không dám thẳng vào, bèn đặt Tống Trập xuống đất, khẽvi_pham_ban_quyen nói: Em vào xem chị tỉnh chưa, nếu tỉnhbot_an_cap rồi anh vào cô ấy.
Tống Trập đôi chân ngắn phòng phía đông, gọibot_an_cap tiếng rồi vọng ra với Trần Việt Sinh: Anh rể, emleech_txt_ngu tỉnh , anhvi_pham_ban_quyen vào .
Trần Việt đứng ở cửa, thấy chiếc giường rộng mét rưỡibot_an_cap kê sát , đầu tựanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào phía cửa sổ hướng nam. dáng gò đang lặng lẽ nằm trên giường, dù thấy vào không ngồi dậy.
Tống Kinh Trập đứng ở đầu giường, mắt rưng rưng , bĩu môi nhìn Trần Việt Sinh. Anh bướcleech_txt_ngu đến cạnh giường, kéo Trập về phía mình, dịu dàng nói với phụ nữ đang nằm: Tiểu Mãn, xin em. Anh không nên đưa đến rồi lại mải mê mà bỏ mặc em không hỏi han gì. Báo cáo kết củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ta đã được duyệt rồi, đợileech_txt_ngu sức khỏe em hồi phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ta đi chứng.
Người phụ nữ giường chậm rãi ngồi , Trần Việt Sinh đặt chiếc gối đầu giường để người phụ nữ có sắc mặt trắng bệch này ngồi tựa vào cho thoải hơn.
Tiểu Mãn, hayleech_txt_ngu nói đúng hơn Tống Tiểu Mãn đến từ mạtvi_pham_ban_quyen thế đã tiếp nhận xong ký ức của nguyên chủ, sau khi ngồi vững liền lặng lẽ sát người đàn ông trước mặt. Đây chính là vị hôn phu của nguyênleech_txt_ngu chủ, người đã đưa cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ quê lên đây.
Bây giờ em cảm thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Có cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh đưa trạm xá kiểm tra lại không?
Tống Mãn đầu: Không cần, anh có thể đi chút gì đó không? Tôi .
Trần Việt sững người, rồi vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng gật đầu: Được, anh lên nhà ăn lấy cơm về cho em.
Kinh Trậpleech_txt_ngu đi sau Trần Việt Sinh, hai người đến cửa bếp nhìn vào trongbot_an_cap. Củi khô nhặt từ trên núi về được xếp rất gọn gàng, vài món dùng ít ỏi cũng được lau sạch sẽ.
Trần Việt Sinh bếbot_an_cap bổng Kinh Trập lên, đi ra ngoài hỏi: Mấy ngày chị em ăn ở nhà?
Tống Kinh Trập cảm thấy Việt Sinh bế trong lòng cũngbot_an_cap khá thoải mái, bèn vòng tay ôm cổ anh, một thế dễ hơn: Chị dẫn em hái rau dại về, với chút bột mì hấp ăn, vị lắm. Chị còn nấu cơm trắng cho em nữa, nhưng mới chỉ được ăn hai lần thôi, bảo lương thực không cóbot_an_cap nhiều, phải ăn tiết kiệm.
Việt Sinh thở dài: dặn người chị em rồi, ăn uống đừng có tiết kiệm quá, ăn hết lạivi_pham_ban_quyen mua chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tốngvi_pham_ban_quyen Trập bĩu môi: Anh có với chị , làm saovi_pham_ban_quyen chị biết được? qua chị dẫn em ra bắt cá thì gặp lớn, cởi áo che cho nên bị nước mưa, đến tối là bắt đầu sốt.
Việt Sinh dành: Sau này anh rể bớt bận việc rồi về nhàbot_an_cap mỗi ngày, giúp chị em nấu , giúp chị em giặt giũ, còn chơi với em nữa, được không?
Tống Kinh Trập lại lạnh một tiếng: Anh chỉ hứa hươu hứa . Trước đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh còn bảo với em là đây có học, em đến là được đi học ngay, toàn là lừa người cả, trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học đâu chẳng thấy?
Trần Việt Sinh cười: Trường học sớm được xây xongleech_txt_ngu thôi, lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Em không sao, trong khu gia thuộc ngày nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có người từ nơi chuyển đến, nhà mà chẳng có trẻ con? Trẻ con đông thì trường học phải khẩn trương xây dựng chứ, xong là em cóvi_pham_ban_quyen thể đi học rồi.
Trần Việt Sinh bế Tống Kinh Trập, lại những tảng đá hơi trơn trượtleech_txt_ngu sang bờ bên kia suối, một ngắn là nhàbot_an_cap ăn của đơn vị.
Lúc này đã đến giờ cơm trưa, trong nhà có rất nhiều gia thuộc đếnvi_pham_ban_quyen cơm. Thấy Trần Việt Sinh bế Kinhleech_txt_ngu Trập đi tới, vài người tụmvi_pham_ban_quyen lại xì xào bàn tán, Trần Việt Sinh thấy cái miệng của Tống Trập càng càng bĩu cao hơn.
chỉ có vài món , Trần Việt Sinh mượn mấy chiếc cặp lồng, mỗi thứ lấy một ít, lại thêm mấy cái màn thầu, bỏ hết vào một chiếc túi lưới một tay bế Kinh Trập quay về khu gia thuộc.
Tống Tiểu Mãn rời , cô bê một chiếc ra đặt trước cửabot_an_cap nhà rồi lặng lẽ đó. Cô ngước nhìn bầu trời xanh ngắt, một hơi thật sâu làn gió thổi tới rừng núi, chỉ cảm thấy từng lỗ chânbot_an_cap lông cơ thể như được nở ra.
Trong đôi vốn dĩ lạnh lùng ấy dần những tia sáng nhỏ vụn, khóe môi khẽ cong lên đầy ý vị. , Tiểuleech_txt_ngu Mãn, vậy mà lại từ thời mạt thế xuyên đến một thế giới trông có vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạc hậu nhưng lại bình yên đến nhường .
Trần Việt Sinh xách lồng , bế Tống Kinh Trập đẩy cổng bước vàobot_an_cap, vào anh là cảnh Tống Mãn đang ngồi trước hiên nhà với nụ cười trên môi.
Tống Kinh Trập khua đôi chân ngắn ngủn, tuột người Trần Việt rồivi_pham_ban_quyen chạy nhào ôm lấy Tống Tiểu Mãn: Chị ơi, chị khỏi rồi, tốt quá rồi.
Tống Tiểu Mãn nhẹ nhàng vỗ về bàn em : Chị rồi, em đừng lắng nữa.
Tống Kinh Trập bỗng nhiênvi_pham_ban_quyen òa một tiếng bật khóc nức nở: Chị ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trước nói gì cũng không nghe , em gọi mà chẳng thèm thưa. Em sợ chị giống như gia gia, cứ ngủ thiếp rồi chẳng bao để ý đến nữa.
Nỗi hoảng loạn bấy lâu nay vẫn đè nén lòngleech_txt_ngu, giờ đây khi chị mà cậu bé lắng đã bình phục, nỗi sợ hãi biến khiến cậu không phải kìm nén thêm , chẳng phải nên khóc một trận để giải tỏa hay ?
Tống Tiểu Mãn bế cậu bé hơi gầy gò đứng dậy khỏi chiếc ghế , vừa về phía bàn bát tiên vừa nhẹ lưng đứavi_pham_ban_quyen trẻ. Cảm xúc của những đứa nhỏ lộvi_pham_ban_quyen trực tiếp như vậy. Là chiến binh mạt đã nhiều năm tiếp xúc gần gũi trẻ con, tư thế dỗ dành của Tống Tiểuvi_pham_ban_quyen Mãn trông có cứng nhắc.
Tống Kinh Trập ôm chặt cổ chị, vừa sùi vừa dặn dò: Sau này trong người khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏevi_pham_ban_quyen chị phải em nhé, đừng có tựleech_txt_ngu mình chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đựng. Bây giờ em là người đàn ôngbot_an_cap trong nhà , gia bảo nam trong nhà có trách vệ phụ nữ.
Tiểu Mãn thấy lòng ấm áp, bên cạnh bát , khẽ lưng cậu bé: biết rồi, sau này tự mình gánh vác nữa. Có chuyện gì chị nhất định sẽ thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượng người đàn ông nhỏ của nhà trước, được không nào?
Lúc Tống Kinh Trập mới đỏ mắt, ra sức .
Trần Việt Sinh bày biện cơm canh ra bàn, vào bếp bát đũa: Tiểu Mãn, thật sự ngại quá, mấy ngày nay anh bận việc quá, có thời gian thăm hai chị . Anh lỗi , mong em tha thứ cho anh.
Tiểu Mãn lặng lẽ sátbot_an_cap người đàn ông phụcbot_an_cap màu xanh trướcvi_pham_ban_quyen . cao ít nhất một mét tám, ở thời đại này có thể coi là dáng người cao lớn. Dưới đôi lông mày rậm vắt chéo là đôi mắt đào hoa lấp lánh, sống mũi cao thẳng, khung xương mặt tú. Lúc này, vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ mặt trịnh trọng mà mắt đào hoa kia trông thêm vài sắc lạnh.
Tiểubot_an_cap Mãn nhẹ nhàng vâng một tiếng. Cô không câu không sao đâu, bởi vì Tống Mãn nguyên bản đã không nữa, Tống Tiểu Mãn tại đến từ thời mạt thế của rất nhiều năm sau.
không biết tại sao chuyện này lại xảy ra, nhưng đầu côvi_pham_ban_quyen đủ ký ức từ nhỏ đến lớn của Tiểu Mãnleech_txt_ngu cũ. Cô biết lý do tại sao nguyên thân lại rời quê hương đến đây, vàbot_an_cap cũng biết người đàn ông đứng trước mặt chínhbot_an_cap mình, người sau này sẽ sống cùng nhau.
Trần Việt Sinh nhìn biểu cảm của cô thì biết cô vẫn chưa sự thứ cho mình, chỉ có thể nói : Em yên tâm, sau này anh sẽ không thế nữa. Anh đã hứa trước gia là sẽ cùng em sống tốt, còn phải nuôi Kinh Trập nên người. Đơn báo cáo kết hôn của chúng ta đã đượcleech_txt_ngu phê duyệt rồi, chọn ngày lành chúng đi đăng ký, sau đó lễ.
Tống Tiểu Mãn đầu. Hiện giờ cô hoàn toàn lạleech_txt_ngu với thế này, lựa chọn tốt nhất chính là lại đây: Được, mấy việc này anh cứ sắpleech_txt_ngu xếp là được.
Trần Việt Sinh gọi emleech_txt_ngu vào ăn . Tiểu Mãn định dắtbot_an_cap Tống Kinh Trập đi rửavi_pham_ban_quyen , cậu bévi_pham_ban_quyen lăng xăng chạy lại địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổ nước nóng vào chiếc chậu sắt tráng men đặt trên giá gỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh : Chị ơi, chị dùng nước nóng nhé, đừng dùng nước lạnh.
Khóe miệng Tiểu Mãn khẽ nhếch lên, cô nựng má gầy nhom của Kinh . Càng càng thấy đứa nhỏ quá gầy, sau này nhất tìm kiếm thêm đồ ngon để bồi bổ cho .
Bữa cơm có bắp hầm đậu phụ, tâyvi_pham_ban_quyen thái sợibot_an_cap xào chua và đĩa dưa . Tống Tiểu Mãn ăn kèm với hai chiếc bánh bao lớn, Tống Trập cũng hết một chiếc. Chiếc bánh bao bằng nắm tay người lớn thế từng chút trôi vào bụng đứa trẻ khiến Việt Sinh nhìn mà phát khiếp.
Trần Việt bảo Tốngleech_txt_ngu Kinh Trập dạo vài vòng quanh rồi mới đi ngủ trưa, còn anh sau khi rửa sạch cặp thì bắt đầu tính toán xem nên dọn dẹp sân vườn như thế nào.
Khu doanh trại cũng xây dựng điều động quân số đến, khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà tập thể cho nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân nhân đương nhiên cũng vậy. Sau khi khoanh , cửa được xây theovi_pham_ban_quyen từng đợt với cùng một kiểu kiến trúc. Khác biệt ở có căn ba gian, căn năm gian. Trần Việt Sinh cán bộ cấpleech_txt_ngu doanh nên chia một căn hộ banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gianleech_txt_ngu. Căn nhà này một vùng đất đồi khá bằng phẳng, phía trước và phía sau đều có sân. Một số hàng xóm đã khai khẩn vườn rau ở sân sau, Trần Sinh không biết Tiểu Mãn muốn trồng rau giống họ hay có dự . này đợi chiều anh đi làm về sẽ bạc sau. Việc anh có làm bây giờ là giống nhưleech_txt_ngu những nhà , đến phận hậu tìm người đóng đồ gỗ hỏi xem khi nào có giúp nhà mình đóng hai cánh cổng lớn.
Trong ba gian nhà chính, ngoài chiếc bàn tiên chiếc giường trong phòng ngủ phíavi_pham_ban_quyen đông được cấp phát , những còn lại đều do người nhà saubot_an_cap khi đến tự đi mượn hậu cần tìm người đóng. Đương nhiên, ai tay còn có tự mình làm lấy.
Trầnbot_an_cap Việt Sinh chống nạnh đứng sân, thở hắt ra một dài. Muốn gây một cuộc sống tốt đẹp thật chẳng dễ dàng chút nào.
Ở sân nhà bên cạnh có tiếng người nhỏ nhẹ gọi anh. Trần Sinh quay đầu nhìn lại, đó Đoàn trưởng anh, Chu Nguyên An. Chịvi_pham_ban_quyen Thúy Hồng chính là người của Đoàn trưởng Chu.
Hai sân cách bởi một bức tường rào bằng tre cao ngang hông. Việt Sinh bước tới gần bờ ràoleech_txt_ngu, Nguyên An đưa cho anh một thuốcvi_pham_ban_quyen: Tình hình rồi?
Trần Việt Sinh đón lấy, ghé sát vào đầu điếu thuốc đang cháy trên môivi_pham_ban_quyen Chu Nguyên An để mồi lửa cho mình. Anh rít một hơi sâu rồi mới nói: Tiểu Mãn hết sốt rồi, sau này phải tẩm bổ thật . Đợi sức khỏe cô ấy hơn, vừa hay tôi cũng lo xong mấy việc đang dở tay thì sẽ đi đăng ký kết hônleech_txt_ngu. Đến đó mời anh em làm bữa cơm như làm lễ cưới. Sau này hai chúng tôi sẽ dắt theo Kinh Trập sống thật .
Chu An đầu: Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tốt rồi. đã đưa ta tới đây thìbot_an_cap phải giống như chúng tôi, mau chóng kết hôn . Cưới vợ rồi , ai mà chẳng bắt đầu như thế, đúng không?
Trần Việt Sinh gật đầu lia lịa: , Đoàn trưởng đúng lắm, tôi anh cả.
nhà Chu Nguyên An không chỉ trồng rau ở sau mà cả sânleech_txt_ngu trước cũng khẩn được hai luống rau nhỏ. mầm rau vừa lên xanh mướt, khiến mảnh sân nhỏ trông tràn đầy sức .
Trần Việt Sinh nhìn đồng hồ rồi vào phòngleech_txt_ngu kiểm tra. Hai chị em nằm gối đầu vàovi_pham_ban_quyen nhau ngủ rất say. Anh khẽ khàng cửa nhà rồi đóng sân, sau đó mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi làm.
Khi Tống Tiểu Mãn tỉnh dậy lần nữa, ánh sáng màu cam buổi hoàngleech_txt_ngu hôn xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, rải vách tường.
Không khí trong lành, không gian yên tĩnh, lại thêmleech_txt_ngu một đứa nhỏ đang cuộn tròn cạnh. Tống Tiểuleech_txt_ngu Mãnvi_pham_ban_quyen mím chặt môi mới không để thân bật cười thành tiếng.
Ai có thể ngờ được giây cuối , ông trời lại cho cô một con sống như thế này.
Tống Tiểu từng một nữ thiên tài, mười lăm được tuyển đặcleech_txt_ngu cách vào lớp tài năng trẻ, tốt nghiệp xong thì vào ngay viện nghiên . Quỹ đạo cuộc đờileech_txt_ngu vốn vô cùng thuận lợi chốc lại sau khi môi trường xuống cấp, nước thải hạt nhân bị xả ra biển, động thực vật dị hoành hành.
Không gian sinh tồn của nhân bị thu hẹp từng chút một. Vào thời khắc cuối cùng, con người chỉ còn cách đoàn kết lại, tìm một hành tinh khác phù hợp để sinh sống rồi di cư từng .
động thực vậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dị đã có tư duy xem con người nguồnleech_txt_ngu thứcbot_an_cap ăn, chúng ra sứcbot_an_cap ngăn cản cuộc divi_pham_ban_quyen cư. khắc phi thuyền không chuẩnvi_pham_ban_quyen bị cất cánh, chúng đã phát động cuộc tấn công quy mô lớn nhất. Nhóm của Tống Tiểu được giữbot_an_cap lại để thực hiện nhiệm vụ đoạn hậu.
Ngoài vũ tay, trên mỗi người đều quấn khối thuốc nổ có sức công phá cực lớn. Mụcleech_txt_ngu nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để giây phút cuối , họ sẽ nhấn nút kích hoạt, khiến sự sinh mìnhleech_txt_ngu trở nên có giá trị hơn.
Chiến đấu trong thờibot_an_cap mạt thế suốt năm năm, Tống Tiểu Mãn mang gương mặt sương gió và cả người đầy mệt mỏi. Sau khi từngbot_an_cap đồngbot_an_cap đội bên cạnh lần lượt ngã xuống, cuối cùng cũng nhắm mắt vào nút về mìnhbot_an_cap.
Thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngờ, cô vẫn còn hội đểbot_an_cap mở lần nữaleech_txt_ngu.
Thời đại này đối với Tống Tiểu Mãn nói vô cùng xa lạ, cô chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng đọc những đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành lập này qua vài tư liệu. Thế nhưng, là một thời đại không có ô nhiễm, mộtvi_pham_ban_quyen thời đại khiến conbot_an_cap người ta tràn đầy hy vọng.
Lòng Tống Mãn ngổn ngang trăm mối cảm xúc. Tất người thân của cô đều đã chết trongvi_pham_ban_quyen thời mạtvi_pham_ban_quyen thế tuyệt vọng đó. Những đồng đội ở lại hậu cùng cô giống như cô, người thân mất, bản thân đơn một mình, trong lòng không còn hy vọng, chỉ mong sự hy sinh cuối cùng củavi_pham_ban_quyen mình sẽvi_pham_ban_quyen khiến cuộc đời thêm ý nghĩa.
Nhưng bây , đôi mắt Tiểu Mãn đỏ hoe. Cô thế mà có cơ hội để bắt đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại từ đầu. Ở nơi này cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không khí trong lành, có đồ ăn ngon, bên cạnh còn một nhỏ luôn quan tâm lo lắng cho cô.
cánh taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên mắt, Tống Tiểu để mặc cho nước mắt tuôn rơi thỏa .
Trần Việt Sinh sau khi tan làm liền đi đến bộ phận hậu cần.
Vừavi_pham_ban_quyen hay Tư vụ trưởng từ phía kho đileech_txt_ngu tới, Trần Việt gọi giật lại: Lão Giang, tôi làm mấy cánh cửa.
Tư vụ trưởng Giang Khuê mấy nay bận đến tối mày tối mặt: à, không phải tôi không muốn làm cho anh, nhưng căn cứ của chúng gì cũng mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu, bên doanh trại còn chưa xây xong hết, bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khu đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đang chạy đua kịp tiến độ, sự là rút ra nhân lực đâu.
Phía nhàbot_an_cap ăn có người gọi Tư vụ trưởng, Giang Khuê sải phía đó vừa nói, Trần Việt Sinh đibot_an_cap theo ta: Lão Giang, không làm đại môn, làm cho tôi hai cánh cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng được sao?
Khuê dừng chân, vẻ mặt đầy đắc dĩ: Lão Trần, thật sự không phải tôi anh, mà là không đào đâu ra người cả. chị nhà hết đợt này đến đợt khác kéo đến, nhà cửa trong khu gia đình xây khôngvi_pham_ban_quyen kịp, nếu không cũng chẳng mọi hoặc là sau này lắp thống nhất, hoặc là tự nghĩ cách .
Việt Sinh khôngvi_pham_ban_quyen cách nào khác, đành phải trở về nhà.
Tiểu đang dẫn theo Kinh Trập bận trong bếp.
Buổi chiều , vào bếp tìm được một túi gạo, nửa túi bột mì trắng, còn lại là ít dại đào trên núi về từ hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua.
Bếp trong nhà làvi_pham_ban_quyen lò đất, mộtleech_txt_ngu lỗ lò lớn đặt một chiếc nồileech_txt_ngu gang , một lỗ lò nhỏ đặt chảoleech_txt_ngu xào rau, còn một lỗ lò rấtvi_pham_ban_quyen nhỏ chắc là để đunbot_an_cap nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóng.
Nồi lớn để nấu cháo, thì để làm bánhvi_pham_ban_quyen rau dại. Nhào bột , rửa sạch rau dại, nhưng ngoại trừ một muối, Tiểu Mãn tìm thấy chai dầu nào.
Tiểu hỏi Kinh Trập: Trập, nhà mình hết dầu rồivi_pham_ban_quyen hảleech_txt_ngu em?
Kinh Trập đang nhóm lửa leech_txt_ngu dạ một tiếng: Chị Thúy Hồng bảo chúng tabot_an_cap phải ra phục vụ xã mua lợn về tựvi_pham_ban_quyen thắng lấybot_an_cap dầu.
Tiểu Mãn gật đầu, nói với Kinh Trập: Em sang nhà chị Thúy mượn dầu về đây, ngày mai mình sẽ tìm cách mua mỡ về thắng dầu rồi trả lại người sau.
Kinh Trập vâng lời, bưng một chiếc nhỏ chạy nhà bên cạnh, rất nhanh đã lại: Chị Thúy Hồng bảo ngày nay phục vụ xã không có thịt bán, thể ra nhàbot_an_cap ăn vụ trưởng xin ít dùng tạm.
Tiểu Mãn đã có tính toán riêng, chị đón lấy chiếc bát nhỏ, bên trong là mỡbot_an_cap lợn trắng đã đông lại. Chị múcvi_pham_ban_quyen một cho vào phần rau dại đã băm nhỏ, thêm chút muối vị rồi bắt đầu .
Kinh Trậpbot_an_cap những khối bột mì trắng tinh xót xa: Chị , mình ăn bánhleech_txt_ngu bột mì trắng ạ?
Mãn mắc nhìn cậu nhóc, liền nghe Trập nói tiếp: bảo anh rể một mình kiếm nuôi gia đình vất vả lắm, chúngbot_an_cap ta cần kiệm chính sao?
Động tác trên tay Tiểu khựng lại, chị ngẩng nhìn cậu bé đang lộ vẻvi_pham_ban_quyen lo lắng, mỉm : Sau trận ốm này chị đã thông suốt chuyện, sức khỏe là quan trọng nhất, không thể vì tiết kiệm mà cứ ôm khư khư gạo ngon bột trắng rồi đi ăn rau dại được.
Kinh Trập lại nhớ đến hình ảnh chị gái nằm bất tỉnh nhân sự tối qua, hốc mắt ửng đỏ: Chị ơi, sau này chúng ta đều ăn đồ . Kiến Minh nói trên có nhiều đồ ăn lắm, hôm nay ấy còn hái được ít nấm, từ em sẽ đi theo hội Kiến Minh lên núi tìm đồ ăn.
Tiểu Mãn dùngvi_pham_ban_quyen ngón tay còn dính bột khẽ véo Kinh : Chuyện tìm đồ ăn em , còn nhỏ thế này, ngoãn mà lớn khôn là được rồi.
Kinh Trập kiên : Chị, em không còn là trẻ con nữa, em cũng đã hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Tống gia gia là sẽ bảo vệ thậtleech_txt_ngu tốt. yên tâm, em sẽvi_pham_ban_quyen mau trưởng thành, lớn rồi sẽ không ai dám bắt nạt chúng ta .
Tiểu Mãn nhanh nhẹn cán bột thành những miếng mỏng, nhân rau dại vào, nặn kín rồi để sang một cho nghỉ.
Đợi khi gói xong mười mấy cái bánh, mới nhóm lửa dưới nhỏ, bắt đầu đem những khối đã vỗ nhẹ thành hình bánh dẹtbot_an_cap.
Nồi nóng, chị cho một chút mỡ vào, khi mỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tan ra dùng chiếc nhỏ bằng rơm quét mặt , rồi đầu cho bánh . Động tác của Mãn cùng thuần thục, gang một có thể nướng được ba cái bánh.
Trần Việt Sinh vừa bướcvi_pham_ban_quyen vào cửa đã ngửi một mùi thơm của lúa mạch quyện với xém dịu nhẹ. Anh hít hà, lần theo hương đi tới cửa , thấy hai chị emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xoay xở bên lò.
Tiểu đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm nghe thấy tiếng chânleech_txt_ngu của Trần Việt Sinh, chỉ là chị không biết nói gì với phu mới gặp mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lần này nên đành như biết. Ngược lại là Kinh Trập, vừa quay đầu lại thấy Trần Việt Sinh liền vui mừng reo một tiếng anh .
Việt Sinh kéo đứng dậy khỏi khúc gỗ dùng làm ghế nhỏ lò: Em đi chơi đi, để anh rểleech_txt_ngu nhóm lửa .
Kinh Trập không yên tâm: cháo lâu rồi, không đun lửa to ạ.
Trần Việt Sinh cười Kinh Trập: Anh của em ấy à, ngày xưa ở tiểu đội dưỡng đấy, chuyện này làm sao làm khó được anh.
Kinh Trập lập tức khởi: Anh rểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh đánh nhau giặc chưa?
Trần Việt cho một thanh củi vào lò, gật : Đánh rồi chứ, anh đánhvi_pham_ban_quyen giặc từ khi rất .
Đôi mắt Kinh Trập sáng rực lên, nhìn Trần Sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sùng bái: Anh rể, anh thật lợibot_an_cap hại, anh là anh hùng.
Việt Sinh Kinh Trập chọc cười ha hả: Đại anh hùng anh dám nhận, có rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều đội chiến đấu vô cùng dũng cảm, họ mới xứng đại hùng. Nàobot_an_cap, Kinh Trập, nói với rể xem, có muốn đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lính ?
hình nhỏ bé gò của Kinh Trập lập tức đứng tắp: Tất nhiên là muốn rồileech_txt_ngu ạ, chiến sĩ là người dũng cảm nhất, em muốn trở một người dũng cảm . Em cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải rènbot_an_cap luyện thân thể thật tốt, em phảileech_txt_ngu luyện cho hơn chị em nữa.
Tiểu Mãn mỉm , tay không ngừng nghỉ, trên tấm thớt bên cạnhleech_txt_ngu đã xếp mấy chiếc bánh nướng rau dại thơmvi_pham_ban_quyen phức. Nghe Kinh Trập nói muốn luyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giỏi hơn cả , lòng chị khẽ động, nhiên tục nghe Kinh Trập chuyện với anh rể.
Chị theo Tống gia gia luyện võ nhiều năm rồi, em cũng muốn luyện, nhưng bảo sức khỏe em chưa ổn, chờ khỏe hẳnleech_txt_ngu được luyện. Ông còn bảo ôngleech_txt_ngu đã truyền hết bản chị rồi, sau này chỉ cần theo chịleech_txt_ngu luyện là em có thể trở thành một người lợi hại.
Việt Sinh kinh ngạc nhìn Tiểuvi_pham_ban_quyen Mãn. Anh thể được cô gái thanh , yếu này lại học được hết bản lĩnh của Tống gialeech_txt_ngu gia. Tống gia một sự tồn tại thoại, phải vì bị thương thì có lẽ ông tạo nên nhiều kỳleech_txt_ngu tích hơnleech_txt_ngu nữa ở những mặt trận thầm lặng.
Anh rể, cũng thấy chị em lợi hại phải không? Nhưng chị em khôngbot_an_cap thích động với người khác, nếu không thì mấybot_an_cap đứa hay bắt nạt ởleech_txt_ngu làng chẳng đủ một mình em đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Lời của Kinh Trập khiến Tiểu Mãn sinh vài suy nghĩ, nguyên thân củavi_pham_ban_quyen cô gái này tại không tay với những kẻ bắt nạt mình nhỉ?
Tối nay sẽ ăn , em sẽ ăn hai bánh lớn, sáng mai sẽ dậy sớm rèn luyện, em nhất phải luyện được giỏi như chị em.
Trần Việt Sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm Kinh Trập vào lòng, làm vẻ mặt rất ngạc nhiên: Một bữa em ăn được tận hai cái bánh à? Lợi hại thế sao. Suy nghĩ này rất tốt, uống đầy đủ thì thể bé của chúng ta mới rèn luyện tốt . nhiên việc gìleech_txt_ngu cũng không được , phải tuần tự nhi tiến. Trưa nay chúng ta mới ăn có nửa cái thầu, tối nay ăn tận hai cái bánh lớn này liệu có hơi nhiều ?
Kinh Trập rướn cổ nhìn những chiếc bánh rau đã nướng xong trên thớt, hai hàng lông mày đẹp đẽ nhíu lại. Lời Trần Việt Sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã vượt quá năng hiểu biết của cậu bé, cậu chẳng buồn suy nghĩ nữa mà cổ Tiểu Mãn: Chị ơi, anh rểleech_txt_ngu nói có là em không được ăn một lúc hai cái không?
Tiểu Mãn ừ một tiếng: Bánh này làm bột không men, lại lâu rồi không ăn no, ăn nhiều một lúc cái bụng nhỏ sẽ không chứa hết đâu.
Kinh Trập gật đầu, quay sang nói với Trần Việt Sinh: Anh , này anh thì nói lời nào em dễ hiểu ấy, mấy cái gì mà vớileech_txt_ngu chả vội, rồi cái gì mà tiến, em hiểu là gì cả.
Trần Việt Sinh bật thành tiếng, vặn cái mũi nhỏ của Kinh Trập: Từ tối nay, rể dạy em đọc sách, học chữ. vừa phải rèn luyện thể cường , học tập kiến thức văn hóa, đây chính là lờivi_pham_ban_quyen giáo viên từngvi_pham_ban_quyen chúng anh ngày xưa đấyleech_txt_ngu.
Nghe đến cuối cùng, Kinh Trập kinh ngạc vào mắt Trần Việt Sinh: Anh rể, giáo viên từng dạy anh học ạ? Dạy anh ở đâuleech_txt_ngu thế?
mặt Trầnleech_txt_ngu Sinh vẫn thản : Hồi nhỏ ở phía Tây vừa đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học vừa theoleech_txt_ngu đoàn quân đánh giặc, sau này tốt nghiệp học mớileech_txt_ngu chính được phânleech_txt_ngu bộ . Lúc ở Tây đi học, anh đãvi_pham_ban_quyen đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe giáo viên giảng bài.
Kinh Trập nhìn anh rể đầyleech_txt_ngu sùng bái: Anh , anhleech_txt_ngu bảo sao thì em làm vậy, em nghe lời anh.
Tiểuvi_pham_ban_quyen Mãn mỉm , khẽ lắc đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Sự mộ cường của con , đôi khi chị cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu nổi, bày tỏ sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng đốivi_pham_ban_quyen.
Bánh rán xong rồi, Tiểu dùng một chiếc đĩa đựng hai cái rau: Kinh Trập, em mang hai rau sang chobot_an_cap nhà chị Thúy Hồng đi.
Kinh Trập vângvi_pham_ban_quyen một , bưng chạy ngay ra ngoài. Trần Việt Sinh định chạy chậm một chút, nhưng vừa mở miệng đãvi_pham_ban_quyen thấy tiếng Kinh Trập reo lên ở sân bên : Chị ơi, chị ơi, chị mau lại đây, chị gái em rán bánh này, thơm phức luôn ạ.
Việt Sinh mỉm cười lắc đầu. bếp có chiếc bàn gỗ vuông cao hơn nửa mét, mới đóng xong, anh xách nó đặt trước lò: Chúng ta ăn cơm ở đây đi, bếp ấm áp.
Tiểu Mãn đáp lời, hũ dưa muối vớt ra một miếng củ cải muối, thành sợi, rửa qua nước vài lần rồibot_an_cap vào bát.
Trần Việt Sinh nhìn hũvi_pham_ban_quyen dưa muốivi_pham_ban_quyen kia, đó thứ họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang từ Tốngvi_pham_ban_quyen gia tới. chuyến tàu, dưa được dưới ghế , lúc ấy anh phát hiện Tiểu Mãn thoảng lại tay sờ xem hũ còn đó khôngleech_txt_ngu, cảm thấy cái hũ dưa có vẻ đã kỹbot_an_cap nàyleech_txt_ngu hẳn là ý nghĩa rất lớn đối vớileech_txt_ngu .
Kinh Trập bưng chiếc về, trong có mấy quả hồng táo: Đây là chị Hồng ạ, chị ấybot_an_cap bảo em mang để hai chị em ăn chơi.
Tiểu đón lấy đĩa, tiện tay nhét mấy quảvi_pham_ban_quyen táo vào của Trập: Giữ lấy màvi_pham_ban_quyen ănleech_txt_ngu dần, đi rửa tay đi, chúng sắp ăn cơm rồi.
Khu nhà của gia đình quân nhân lấy nước không mấy thuận , phải ra bờ ao dưới chân núi, nơi một miệng giếng đào không để gánh nước. nhà đều đặt một cái lớn ở góc bếp, khi trong nhà có thời gian đi gánh đầy chum, nếu ông không có thời gian thì chỉbot_an_cap có thể để phụ nữ đi gánh.
Kinh Trập cái gáo làm từ nửa quảleech_txt_ngu bầu khô, múc một ít nước từ trong đổ vào chậu sắt tráng men đặt trên mặt đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. chậu này là do Trần Việt Sinh mang từvi_pham_ban_quyen của mình , lớp men bong tróc nhiều chỗ, trông rất cũ kỹ.
Trần Việt Sinh rút từ trong túi ra một xấp tiền: Trong nhà còn cần sắm sửa gì, em cứ hỏi thăm chị Thúy Hồng rồi mua về, mấyleech_txt_ngu ngày tới anh bận việc.
Tiểu Mãn tiền đó, gật : Được, chuyện nhà anh cứ yên tâm.
Trước mặt mỗi người đặt một cháo , đĩa để ở giữa bàn. Trập ngồi bên cạnh, cố gắng vị trong khí: Chị ơi, bánh rau quáleech_txt_ngu, đây là cái rau thơm nhất emleech_txt_ngu được ngửi thấy đấy.
Tiểu Mãn nó đôi đũa: Đừng khen nữa, mau ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.
Kinh Trập đợi đến cả Mãn và Trần Việt Sinhvi_pham_ban_quyen đều ngồi xuống, thấy họ bắt đầu đũa thì mới một ngụm cháo.
Trần Việt Sinh không ngờ bánh rau lại ngon đến , lớp vỏ vừabot_an_cap mỏngleech_txt_ngu vừa dai, nhân rau dại bên trong được nêm nếmleech_txt_ngu rất đậm đà. Không để ý, anh đãvi_pham_ban_quyen ănvi_pham_ban_quyen hết ba cái vẫn cảm thấy bụng lửng dạ.
Mãn hai cái rồi thôi, hiệnbot_an_cap tại cơ không cho quá , cần phải điều dưỡng từ từ. Còn Kinh Trập thì này thay răng, hai phía bắt lung lay nên ăn uống cũng rất cẩn thận.
Nhìn biểu của Trần Việt Sinh, Tiểu Mãn anh vẫnvi_pham_ban_quyen chưa no. Nghĩ đến việc anh thường xuyên rèn luyện, điều kiện hiện tại lại chẳng mấy dư dả, cũng không phải lúc nàoleech_txt_ngu cũng được ăn bánh thế này, cô liền đẩybot_an_cap đĩa bánh về phía anh.
Trần Việt Sinh đầu nhìn Tiểu Mãn, cô hất hàm về phía chiếc đĩa: Anh ăn đi, ăn được bao nhiêu thì ăn, nếu anh thích thì mai em lại làm cho.
Trần Việt Sinh ngẩnvi_pham_ban_quyen người một lát, rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cầm một cái bánh lên ăn. Ngày mai sẽ bàn bạc với quản lý hậu cần, tiên lấy ít củi gạo dầu muối nhà bếp về dùng. Cửa hàng cungvi_pham_ban_quyen ứng ở đóng quân có rất ít đồ để , nhiều thứ phải lên tận huyện lỵ cách đây hơn hai mươi dặm có.
Ăn xong, Trần Việt Sinh giành phần rửa bát, Tiểu Mãn cũng ngăn cản về phòng. Đãleech_txt_ngu quyết định sống đây thì ngôi nhà nhỏ nàybot_an_cap phải được bài tríleech_txt_ngu ý muốn cô. Trong nhà cần thêm chiếc , bàn phải sắm sửa. khung cửa trống , cô còn định làm hai cánh cửa lắp vào, phòngleech_txt_ngu không cửa thì ở yên tâm chút nào.
Sau khi dọn dẹp sạch sẽ nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bếp, Trần Sinhvi_pham_ban_quyen lạibot_an_cap cầm gánh thùng trong đi vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đổ cái chum lớn ở bếp mới treo đòn gánh lên tường, đặt thùng nước vào góc.
Thấy thời gian không còn sớm, Trần Việt Sinh đến nói với Tiểu Mãn: Bên hậu cần dạo này rất bận, chưa thời gian đóng cửa chúng ta. Đợi anh bận xong đợt này, anh sẽ tự tay . Những thứ cần sắm trong nhà, em hỏi chị Thúy bên , cái gì được quanh đây thì về, cái gì khôngvi_pham_ban_quyen mua được thì đợi anh xong việcvi_pham_ban_quyen hai tới, chúng lên huyện mua.
Tiểu Mãn vâng lời, chợt tới rừng trúc bạt ngàn trên núi xa , liền hỏi Trần Việt Sinh: Trúc trên do ai quản lý ạ?
Trần Việt Sinh hơi sững người, đáp: Trúc trên núi có ai quản cả, đều là tự mọc thôi. Nhà cần thì cứ lên kéo về mà . Em đừng đi, đợi khi nào anhvi_pham_ban_quyen rảnh anhbot_an_cap sẽ đi.
Mãn không nói được chẳng nói , chỉ đầu thị đã . Thái độ này khiến Trần Việt đang chuẩn bị về ký xá nghỉ ngơi – không yên chút nào.
Cửa phải làm, đóng, ít nhất cũng phải chuẩn hai bànvi_pham_ban_quyen học. Mãn muốn vào núi dạoleech_txt_ngu một vòng sao, thực tốt như thế chắc chắn sẽ có nhiều thú rừng. Nếu lợn , không chỉ có ăn mà không phải đợi đi mua mỡ về lấy dầu.
Chiến đấu động thực dị nhiều năm, Tiểu đã nắm rất tập tính của một số loài vật. Cô tin rằng ở thời đại chưa ô nhiễm này, săn bắt độngbot_an_cap vật hay tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài loại thực vật dùng trong sinh hoạt không chuyện quá khó khăn. Dù hiện khó khăn thì cứ cách khắc được, gì to tátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu?
Coi nhẹ sinh tử, không phục là chiến!
Trần Việt Sinh đầy lo lắngleech_txt_ngu. Anh và Mãn chưa ký kết hôn, chưa tổ tiệc cưới, danh tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của người nên không thể ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại khu gia đìnhvi_pham_ban_quyen, chỉ đành theo một bụng bất an trở về ký xá trong doanh trại.
Buổi tối, Tiểu Mãn ngủ Kinh Trậpvi_pham_ban_quyen trên chiếc giường ở gian nhà phía Đông. Có ban chiều ngủ nhiều Kinh Trập cứ trằn trọc không ngủ đượcbot_an_cap, Tiểu hỏi: Sao em không mau ngủ , xoay như bánh tráng thế làm gì?
Kinh Trập khoát xoay người lại, đốivi_pham_ban_quyen diện với Mãn: Chị ơi, chị thấy sống đây có không?
Mãn suy nghĩ mộtleech_txt_ngu rồi : Tốt chứ, sao lại không tốtvi_pham_ban_quyen? Chúng ta có nhà để , có cơm ngon để ăn, em còn cóleech_txt_ngu thể đến trường đi học, có chỗleech_txt_ngu nào không tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu?
Kinh thở dài nhưvi_pham_ban_quyen một ông cụ non: Chị tốt là rồi. Giờ em còn nhỏ, mọi chăm sóc, em lớn rồi em sẽ dọn ra khỏi này để riêng. Nhưng em ở nhà để ăn không ngồi rồi đâu nhé, giờ em giúp làm việc nhà, sau này chị anh rểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có con, em sẽ giúp anh chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông cháu.
Mãn khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cườileech_txt_ngu tiếng: Kinh Trập, sao em nghĩ nhiều thế? Những chuyện còn chưa xảy , nghĩ nhiều vậy có ích ?
Kinh Trập cố chấp nói: Em không phải là gánh nặng của , emvi_pham_ban_quyen là người rấtleech_txt_ngu đấy.
Dù Tiểu Mãn là người nói nhưng đạo lý đối nhân xử thế tối thiểu cô vẫn hiểu. Kinh Trập chỉ là em trai cô, theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đến sống nhờ trong quân đội, trong mắt nhiều , Trập chính là cái đuôi nhỏ phiền của cô.
lạileech_txt_ngu khẽ cười: Em quản người ta nói gì làm gì, mình ở nhà sống thoải mái là được.
Nói thì vậy, nhưng em cũng là người biết tựvi_pham_ban_quyen trọng màbot_an_cap. Chị yên tâmbot_an_cap, em sẽ người ta dị về nhà mình đâu. Em nhất sẽ cho những kẻ đợi xem cười của nhà mình thấy rằng, em – Tống Kinh Trập – đối không phải loại hèn nhát kéo chân chị.
Tiểu Mãn mỉm , nhẹ nhàng vỗ về Kinh Trập: Được , được rồi, người hùng của chị, mau ngủ đi thôi, phải ngủleech_txt_ngu nhiềuvi_pham_ban_quyen mới mau được.
điệu dỗ dành trẻ con này khiến Kinh không vui: Chị lại thế rồi. Người ta xembot_an_cap thường mình thì mình phải tìm cách đánhbot_an_cap trả chứ, họ biết mình khôngvi_pham_ban_quyen bắt mới không có ai dám nạt mình nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dáng vẻ phẫnvi_pham_ban_quyen nộ của nhóc làm Tiểu Mãn buồn cười, nhưngvi_pham_ban_quyen trước khi ngủ mà cảm xúc quá khích thế này cũng không tốt, côbot_an_cap liền hỏi Kinh : Ngày mai chị định qua bên hậu cầnvi_pham_ban_quyen chuyến, hỏi mấy tấm ván gỗ về, rồi mượn dụng cụ. có muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiếcleech_txt_ngu giường hai tầng không?
Kinh lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức hào hứng: Có giống như tầng trên tàu không chị?
Lúcleech_txt_ngu đi hỏa tới đây, họ không mua đượcleech_txt_ngu nằm, nhưng Trần Việt Sinh dẫn Kinh Trập đi nhà hàng, cậu bé được nhìn giường . Nghe Tiểu nói về giường hai tầng, Trập tự liên tưởng đến đó.
Cũng hơi giống đấy. Chị định đóng choleech_txt_ngu một cái giườngbot_an_cap hai tầng, kèm một bàn học, rồi làm thêm cho em một cái tủ quần áo nữa.
Kinh Trập ngại nói: Chị ơi, chị với rể kết mớileech_txt_ngu cần làm đồ mới chứ, em thì dùng đại cái gì cũng mà.
Kinh Trập à, em nghĩ là không đúng đâu. đời thì sao có thể tạm bợ ? có cách làm cho cuộc sống của chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta tốt đẹp hơn thì phải hướng tới cách nhất mà làm. Cuộc đời vốn dĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãleech_txt_ngu khổ rồi, nếu còn cứ sốngleech_txt_ngu tạm bợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì chẳng phải sẽ khổ hơnvi_pham_ban_quyen ?
gian thật yên tĩnh, còn tiếngleech_txt_ngu la hét có thể vang lênbot_an_cap bất cứ lúc nào, trong không khí phấtbot_an_cap thanh khiết của cỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây, càng không cần lo lắng về sự công ngờleech_txt_ngu của động vật biến dị. Tiểuleech_txt_ngu Mãn thả lỏng tinh thần, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Một đêm mị, tỉnh nữa, bên tai cô làbot_an_cap tiếng chim sẻ rít, xa còn có tiếng hót lảnh lót hơn.
Tiểu không đánh thức Kinh Trập còn đang ngủvi_pham_ban_quyen, đứng dậy mặc quần áo rồi sang phòng ngủ đối diện. Căn phòng này cô dự định đóng một chiếc giường tầng, cạnh cửa sổ kê chiếcleech_txt_ngu bàn vi_pham_ban_quyen sách, sát bức tường phía thì đóng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc tủ quần áo lớn. về cửa phòng của hai phòng , đối với Mãn mà , không phải là vấn đề gì lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trongvi_pham_ban_quyen cũng cần rất nhiều thứ, hiện đã có một chiếc mới , ngăn trên đựng bát đũa, ngăn dưới tủ gạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Mãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn thêm một chiếc để đồ ở góc nhà để thể chứavi_pham_ban_quyen được thứbot_an_cap hơn. Sống ngàyvi_pham_ban_quyen thì phải tính toán tỉ mỉ như , những cần thiết thì phải tìmbot_an_cap cách sắm sửa cho bằng hết.
Phía xa trên đến từng đợt tiếng hô khẩu hiệu. Từ cổng nhà Tiểu Mãn nhìn xa, thoáng thấy bóng dáng các chiến sĩ đang huấn luyện. Tiểu Mãn lặng lẽ nhìn sân tập bụi bay mù mịt, trong lòng lại tràn đầy hoài niệm.
từng cùng đồng đổ hôi như mưa trên tập, họ từng vai chiến đấu, thậm chí từng liều mình đồng quy vu tận với đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động biến dị để giành đủ thời gian cất cánh phi thuyền. Cô trọng sinh vào thời đại trăm công nghìn việc nàyleech_txt_ngu, còn đồng đội của cô thì sao?
Khôngvi_pham_ban_quyen lâu trôi qua, cô thấyleech_txt_ngu Trần Sinh chiếc túi lưới trong doanh trại đi ra. Sau khileech_txt_ngu dẫmbot_an_cap lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiến đá dưới lòng sông qua , anh đi thẳng về phía khu nhà tập thể người nhà quân .
Tiểu Mãn quay vào phòng ngủ Kinh Trập dậy, còn cô thì vào bếp kê bàn, bày biệnvi_pham_ban_quyen bát đũa.
Trần Việt Sinh thấy Tiểuleech_txt_ngu Mãn đang trong bếp, liền đặt túivi_pham_ban_quyen lướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên bàn: Tiểu Mãn, ăn cơm xong anh phải công tác ở ngoại tỉnh, ước chừng một tuần mới về được. nhà cầnvi_pham_ban_quyen gì em cứ xem mà sắm sửa, gạo mì đủ thì lên căng tin doanh trại, anh đã thưa trước với Tư vụ rồi, cứ bảo anh ấy em một ít.
Mãn một tiếng, lại gọi Kinh Trập lần nữa. Kinh Trập vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dụi mắt vừa vào : Chị ơi, em quá.
Tiểu thấy bé chỉ mặt qua loa, liền bảo: Mau cơm đi, ăn xong màvi_pham_ban_quyen vẫn thấy buồn ngủ thìbot_an_cap ngủ tiếp.
Trần Sinh đã đổ cháo kê từ trongvi_pham_ban_quyen cặp ra bátleech_txt_ngu ba người: Lần này anh đi đến nơi có thành phố lớn, Kinh Trập có muốn gì không? Anh về cho.
Kinh Trập nghe xong liền tỉnh hẳn: Anh rể, anh đi phố lớn ạ? Có xaleech_txt_ngu không?
Trầnbot_an_cap Việtvi_pham_ban_quyen Sinh cười : Cụ thểvi_pham_ban_quyen là thành phố nào thì không thể nói với em đượcleech_txt_ngu, em cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóibot_an_cap với anh rểbot_an_cap xem có muốn gì không nàoleech_txt_ngu.
Kinh Trập đầu: không muốn gì cả, giờleech_txt_ngu muốn đọc sách, đi học . Anh rể, hay là anh mua giúp em mấy cây bút chì nhé?
Trần Việt Sinhbot_an_cap gật đầu: Được, anh sẽ mua thêm tẩy, thước kẻ những đồ dùng học tập em cần.
Trần Việt Sinh lại hỏi Tiểu : Tiểu Mãn, mấy ngày tới emvi_pham_ban_quyen cứ ở nhà nghỉ cho khỏe. Anh đã thưa trướcleech_txt_ngu với Trung đoàn trưởng ở sát vách rồi, em và Kinh Trập có việc gì sang chị Hồng nhé.
Tiểu Mãn lại vâng một , rồi hỏi Trầnbot_an_cap Việt : Em muốn mấy món nội thất, đi đâu thì mua được ạ?
Trần Việtvi_pham_ban_quyen Sinh nghĩvi_pham_ban_quyen bộ phận hậu cần đang bận tối mắt tối đến mức không kịp ăn cơm, liền bảobot_an_cap: Đợi anh về anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóngbot_an_cap cùng em.
Mãnvi_pham_ban_quyen lắc đầu: Chút việc này emleech_txt_ngu tự làm được.
Kinh cũng gật đầu: Chị em từng họcvi_pham_ban_quyen thợ mộc trong làng rồi đấy ạ, dùngvi_pham_ban_quyen ở nhà đều do một tay chị em làm .
Trần Việt ngạc nhiên nhìn Tiểu Mãn. Cô này đi ông cụ họ đó rốt đã học được bao nhiêu bản lĩnh vậy?
Vậy lát nữa anh về sẽ nói với Tư vụ trưởng Giang Khuê một tiếng. Bên hậu có rất nhiều gỗ đã xử lý, em cứ sang hỏivi_pham_ban_quyen xem mìnhvi_pham_ban_quyen đồ theo ý mình thì có cần trả tiền mua gỗ không, nếu cần thì em đưa tiền cho anh ấy.
cần tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai, Tiểu Mãn cũng yên . khi ba người xong, Trần Việt Sinh rửa sạch cặp lồng, cho vào túi lưới. Đi đại môn anhbot_an_cap lại quay , với Tiểu Mãn: Anh đi làm nhiệm vụ về là chúng mình chuẩn bị đi đăng ký kết hôn. Anh đã báo việc cưới xin gia đình rồi, có gửi một ít đồ sang đây, mấy ngày tới chú ý , nếu có của chúng ta thì em đi nhận về.
Trần Việt Sinh đi không lâu, cậu con trai nhà Trung đoàn trưởng Chu bên cạnhbot_an_cap đã sang chơi, chúng muốn dẫn Kinh Trập lên hái nấm.
Tiểu Mãn hỏi thăm đường rồibot_an_cap tìm đến ban hậu cần. Ở đó có kho chứa , mấyvi_pham_ban_quyen người thợ mộc đang đồ đạc. Những món đồ họ làm cơ đều giống hệt nhau, trông như làm theo dây chuyền, dù vẫn phải tăng ca để kịp tiến độ.
trưởng Giang Khuê bận đến mức chân không chạm đấtvi_pham_ban_quyen. Mãn nhờ người mới tìm được anh, rồi nói yêu cầu đóng đồ nội của mình.
Trong khu nhà quân nhân không phải không có người tự đóng đồ, nhưng thường chỉ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy thứ giản như bàn ghế. Nghe Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mãn vừa mở miệng đã muốnvi_pham_ban_quyen đóng giường, bàn học và tủ áo, Giang Khuê đánh giá cô gái có vẻ ngoàibot_an_cap gầy yếu từ dưới.
Đóng đồ lớnleech_txt_ngu vậy một mình không làm được đâu, mà giờ chúng tôi thực sự được người nào ra giúp cô cả. Hay làleech_txt_ngu cô đợi thêm một thời gian nữa?
Chỉ thấy cô gái lắc đầu: Tư vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng, tôi làm được rồi, cũng không phải đồleech_txt_ngu gì quá to tát. Gỗ thì tự mua, nhưng cần mượn bộ dụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cụ thợ củaleech_txt_ngu bên , không biết có được không?
Tư vụ trưởng khôngbot_an_cap khuyên thêm , liền bảo: Về gỗ, cô đóng đồ trong tậpbot_an_cap thể, sau này có chuyển đi cũng không mang theo được, nên gỗ cứ để cô dùng, cần lấy tiền. cụ thợ mộc, để tôi bảo họ gom cho cô bộ.
Tiểu Mãn cảmvi_pham_ban_quyen ơn xong, trước tiên mượn một chiếc thước dây quay về đo đạc kích thước, tính toánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem cần bao nhiêu gỗvi_pham_ban_quyen rồi lại đi tìm Tư vụ trưởng Giang Khuê.
Nhìn tờ giấy viết chữ, Giang Khuê hỏi: Cô biết chữ àvi_pham_ban_quyen?
Tiểu Mãn gật đầu: Tôi theo học các trưởng trong vài năm.
Giang Khuê ghi nhớ trong lòng, rồi bảo một chiến sĩ trẻ dùng xe ba gác chở số gỗ Tiểu Mãnvi_pham_ban_quyen cần tận nhà.
Tiểuleech_txt_ngu Mãn túi dụng cụ thợ mộcbot_an_cap về đến cổng thì thấy mấy người hàng xóm vây đó. Thấy Tiểu Mãn tới, một người chị dâu hỏi: Mãn à, em định tựvi_pham_ban_quyen đóng đồ à?
Tiểu Mãn gật đầu: Vâng, em từng học mộc hai nên cũng biết . Bên hậu cần bậnbot_an_cap quá nên em tự mày mòbot_an_cap đóng vài thứ dùng trước.
Chị Thúy Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước tới giúp dỡ gỗ xuống. Sau khibot_an_cap Tiểu Mãn ơn, chị Thúy Hồng bảo: Tiểu Mãn à, việc này mệt lắm, nếu làmvi_pham_ban_quyen nổi thì cứ đợi Tiểu Đoàn trưởng Trần về rồi hẵng làm.
Mãn chỉ mỉm cười không nói. Thúy Hồng cũng biết cô gái này ít nói. Vừa lúc đó Kinh Trập cùng đám trẻ con đi nấm trên núi về. Thấy để đầy sân, Kinh Trập vui vẻ nói với hai cậu con trai nhà Thúy Hồng: Chị tôi đóng cho tôi một chiếc giường đấy, đến lúc đó nửa đêm đầu tôi ngủ tầng , nửa đêm sau tôi lại lên tầng trên ngủ.
Hai cậu bé tuổi nghe vậy thì vô ngưỡng mộ: Chị tốt với cậu thật đấy, bù cho mẹ tớ.
Chị Thúy Hồng liền mắng: Mẹ không tốt chỗleech_txt_ngu nàovi_pham_ban_quyen hả? Mẹ làm lụng nuôi các con ăn cả ngàybot_an_cap, đúng là hai đứa tiểu bạch nhãn lang.
Nhà chị Thúy có bốn người . Đứa lớn theo lên ở quê đi học, đứa là conbot_an_cap gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thường ở nhà việc vặt, còn hai đứa nhỏ này đều là trai, một đứa tám tuổi, một đứa sáu tuổi, đúng lứa tuổi như quỷ sứ. Tiểu Mãn xuyên nghe thấy tiếng chị Thúy Hồng con bên nhà họ vọng sang.
Sau khi chị Hồng hai đứa trẻ về, Tiểu Mãn kiểm tra giỏ đồ Kinhleech_txt_ngu về, có vài nấm ăn được, còn lại là rau dạivi_pham_ban_quyen.
Trên núi không có nhiều nấm lắm, nhưng rau dại hơn hẳn lần trướcleech_txt_ngu chúng ta đi. Mấy tới ở nhà giúp chị đóng đồ, không lên núi hái rauvi_pham_ban_quyen nữa.
Tuy nhưng bé không hề xem mình là trẻ , sắp xếp việc của mình đâu ra đấy như một người lớn thu nhỏ.
Em cứ đi chơi , tranhvi_pham_ban_quyen thủ chưa khai chơi thêm mấy ngày. Tiểu Mãn hồi nhỏ cũng , cô là con mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong nhà, được bố mẹ chiềubot_an_cap, nội ngoại lại càng cưng nảy . Kỳ nghỉ nào cô cũng đưa đi du lịch khắp nơi, từ phong cảnh thiên nhiênbot_an_cap đến danh lam thắng cảnh, khi còn rất nhỏ cô đã được đi khắp nửa đất nước.
Chỉ là khi mạt thếbot_an_cap ập đến, người ra đi đầu tiên là ông bà ngoại. Họ đã có tuổi, thích nghi được với môi nhiên khắc nghiệtbot_an_cap của mạt thế. Sau đó đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bố mẹ Tiểu Mãn, đó là đầu tiên động thực vật biến dị loạn.
Chuyệnleech_txt_ngu không nỡ ngoái đầu, Tiểu Mãn ngước mắt nhìn phía dãy núi xa xăm. Dù ở đây sẽ không có động thực vật , nhưng sự cảnh giác rèn luyện từ thời mạt thế khiến cô cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên núi là một nơi đầy hiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng đồng thời đó cũng nơi cô muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi để biệt so với mạt thế hay .
Khả năng việc tay chân của Tiểu Mãn rất nể. Có lẽ nhờ sức mạnh từ thời , hoặc cũng có thể do nguyên thân luyện võ nhiều năm, nên việc cô dùng cưa xẻ gỗ trông vô cùng nhẹ nhàng.
thiết kế đầu, cô khung cho chiếc hai tầng. Đây kết cấu mộng hoàn toàn, tầng trên rộng một mét hai, tầngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộng mét rưỡi. Đặt trong căn phòng ngủ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy rộng rãi, chiếc giườngbot_an_cap đã chiếm mất một không gian.
Đây thành quả lao động ngày của Tiểu Mãn. tối sau khi ăn cơm xong, Kinh Trập lại chạy phòng mình, bấm đầu ngón tính xem còn bao nhiêu ngày nữa thì được ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên giường mới.
Trước bữa tối, Tiểu Mãn bưng một bát rang làm sang nhà chị dâu vách, nhờvi_pham_ban_quyen chị giúp tìm ít bông và vóc. Quanh đây có vài ngôi làng, dân làng tự dệt được vải thônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mua về giường và vỏ chăn rất hợp.
Tiểu Mãn đi xa, ở lỳ trong nhà hết cưa lại đục. Chưa đầy ba ngày, chiếc giường đã hoàn thành.
Giường có haivi_pham_ban_quyen tầng, phần lan can phía trên được Tiểubot_an_cap Mãn tinh ý khắc thêmleech_txt_ngu hìnhbot_an_cap trăng sao đầybot_an_cap nét thơ. Nhưng điều khiến lũ trẻ hứng thú nhất lại lối lên tầng trên bằng bậc thang gỗ riêng biệt, mà bên dưới thang ấy một ngăn kéo .
Toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được Tiểu Mãn giấy nhám bóng mịn . Chị Thúy dùng tay mơn khung giường uốn lượn tự nhiên nối giữa hai tầng, mộ nói: Tiểu à, em việc nhanh thoăn thoắt thật đấy. Mới có mấy đã xong cái rồi, nếu là người khác chắc phảivi_pham_ban_quyen mất mười ngày nửa tháng mới xong.
Tiểu Mãn đang rộn với chiếc trên một tấm ván gỗ, nghe liền cười đápbot_an_cap: cũng lâu rồi không làm mộc nên chân hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứng. Giường này còn quét một lớp dầu nữa, nhưng dầu bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hậubot_an_cap cần đã hết rồi, phải đợi thêm hôm.
Chị Thúy nhìn chiếc giường hai tầng màvi_pham_ban_quyen vô cùng xao động. Chị cũng muốn có một cái, đông con, có chiếc giường thế này thì ba đứa nhỏ nằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chung chẳng thànhleech_txt_ngu vấnvi_pham_ban_quyen đề.
Mấy món đồ sau đó là bàn học và tủ quần làm còn đơn giảnbot_an_cap hơn. Sauleech_txt_ngu khi Mãn mất ngày đóng xong, vừa hay bên hậu cần cũng có dầubot_an_cap bóng. sự có việc qua khu nhà ở nhân nên tiện đường mang dầubot_an_cap đến cho cô.
Khi nhìn thấy món đồ nội thất trong phòng, sự không ngạc trước tay nghề, và càng ngạc hơn trước thiết kế của Tiểubot_an_cap Mãn. Phàm là nhà theo quân , có mà không dắt theo hai bavi_pham_ban_quyen đứa con, thậm chí là nhiều hơn? Cấp Doanh trưởng cũng chỉ có ba phòng, nếu đóng cho họ một chiếc giường như thế này, công tác hậu cần của ông sẽ được ngợi hết lời saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Quản trưởng quanh chiếc giường hai tầng mấy vòng rồi nói với Tiểubot_an_cap Mãn: Tiểu Mãn à, cái này em làm . Có nó thì ít nhất cũng xếp chỗ được cho ba bốn đứa nhỏ. Hay là thế này, dùng một chỉvi_pham_ban_quyen việc ở nhà bếp để đổi lấy bản vẽ chiếc giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này của em, em thấy sao?
sao ư? Thực ra Tiểu Mãn chẳngbot_an_cap thấy có vấn đề gì. là mộtleech_txt_ngu cái giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi mà, đổi công việcbot_an_cap thì cũng không đến mức đó. nghĩ lại cảnh chị em trong khu nhà hiện rất sắp xếp việc làm, núi sâu này cũng chẳng tìm việc gì khác, nên cô gật đầu đồng ý.
Không chỉ bản giường, Tiểu Mãn còn đưa luôn cả bản vẽ bàn học và tủ quần áo cho Quảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự trưởng. Có cô yêubot_an_cap cầu lùi thời gian nhận việc ở nhà bếp lại một chút, nhà vẫn chưa thu xếp xong xuôi, cô còn phải đi sắm sửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm nhiều thứ.
Gặp lúc thời tiết đẹp, sauleech_txt_ngu quét lớp bóng, chị Thúy Hồng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua bông vải từ làng bên về. Tiểu Mãn đầu may chănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đệm cho .
Lúc từ quê lên, họ đã mang theo toàn bộ chăn đệm cũ. Cô tháoleech_txt_ngu hai chăn bông cũ ra làm thành tấm đệm giường. Kết quả ngay đó, Kinh Trập đã đòi ngủ giường mới.
Không chỉ Kinh Trập muốn ngủ, màvi_pham_ban_quyen hai anh Lập, Kiến Minh nhà chị Thúy Hồng cũng muốn nằm thử. Kết quả là cậu nhóc Trập ngày vốn hào phóng, lần này lại kiên quyết không chịu.
Cậu nhóc mím chặtvi_pham_ban_quyen môivi_pham_ban_quyen, mày đẹp đẽ nhíu , mắt to tràn ngập vẻ nghiêm túc.
Chị Thúyvi_pham_ban_quyen Hồng bộ của cậu bé thì yêu chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tảleech_txt_ngu xiết, liền trêu chọc: Kinh Trập ơi, hay ngủ ở trên, để Kiến Minh Kiến Lập tầng dướibot_an_cap nhé.
Kinh Trập đưaleech_txt_ngu ánhleech_txt_ngu cầu cứu về phía Tiểu Mãn. Cô gợi để tự giải : Kinh Trập, đây là giường của emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, muốn làm thếbot_an_cap nào thì quyền quyết định về .
Kinh Trập suy nghĩ một rồi nói: Kiến , đây là giường mới của em, phải để người nhà em ngủ trước đã thì mới cho người ngoài ngủ được. Đợi rể em về, anh rể ngủ xong rồi em sẽ mời cácleech_txt_ngu anh sang ngủ cùng, được ?
Kiến Lập và Kiến Minh vẻ mặt đầy thất vọng. Thúy Hồng thấy liền bảo: đã bàn bên hậu cần rồi, họ cũng sẽ đóng cho mìnhleech_txt_ngu một cái như thế này, chỉ hai ngày nữa là xong thôi.
Nghebot_an_cap vậy, mắt anh em sáng rực lên, kéo tay chị Thúy Hồng xuống hậu xem tiến độ thế nào.
Bênleech_txt_ngu hậu cần làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn nhanh hơn. Có kích thước sẵn rồi, cứ theo đó mà đóng từng phận, cuối cùng chỉ việc lại .
Chị Thúy Hồng hết cáchleech_txt_ngu, đành hai con xuống cần. Kinh Trập cũngvi_pham_ban_quyen muốn đi nên kéobot_an_cap Tiểu Mãn đi cùng.
Trong kho chuyên đóng đồ gỗ của ban hậu cần đã có khung giường cơ xong. Tuy nhiênleech_txt_ngu, để tiết kiệm gỗ và không gian, họ chỉ một chiếc thang gỗ nhỏ nối giữa hai tầng không làm bậc tích hợp ngăn kéo. chính là khiến Kiếnbot_an_cap Lập và Kiến Minhleech_txt_ngu không hài .
Chị Thúy Hồng một vào mông mỗi đứa: Nhà mình đông người, đợi các anh của các lên đây một cái không đủbot_an_cap, phải kê thêm cái nữaleech_txt_ngu. Loại thang treo tiếp thế này tốt nhất, tốn diện tích.
Kinh sợ người bạn nhỏ vẫn còn tơ tưởng đến giường mình cũng gật đầu lia lịa. Chị Thúybot_an_cap Hồng bật cười: Trập à, chị nói gì em có hiểu không cũng gật đầu thế?
Trập ngượng ômbot_an_cap eo Tiểu Mãn không nói nào. sĩ phụ trách đồ gỗ nói với chị Thúy Hồng: dâu, chị đúng ạ. Chúng em tính toán thấy cái kệ gỗ ngăn kéo kia chiếm chỗ quá nên mới làm loại thang đơn giảnleech_txt_ngu này. Quản sự trưởng còn dặn phải làm lan can tầngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên cao hơn một chút chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn nữabot_an_cap đấy.
Chị Thúyvi_pham_ban_quyen Hồng rít cảm ơn. Người ta bảo cùng lắm là ba ngày nữabot_an_cap sẽ xong xuôi. Lúc này Kiến Lập vàleech_txt_ngu Kiến Minh thỏa mãn theo mẹ về nhà.
Tâm trạng phải chờ đợi để ngủ giường nhà mình hoàn khác với việc đi ngủ nhờ nhà người .
Sau khi đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạc trong phòng Kinh Trập đã hòm hòm, Tiểu Mãn thêm hai cánh cửa phòng ngủ. Gỗ không đủ, cô xuống hậu xin thêm một ít về đóng cho một chiếc bàn ngănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , bên dưới có nhỏ đặt dưới cửabot_an_cap sổ, lại thêm chiếc tủ áo. Số gỗ thừa còn cô đóng thành mấy cái kệbot_an_cap để đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lúc bận rộn chẳng thấy thời gian trôi, đến khi dọn dẹp xong xuôi cô mới nhận đã mấy ngày trôi qua mà Trần Việt Sinh vẫn chưa về.
Trước khi đi, Trần Việtvi_pham_ban_quyen Sinh có nói gia anh sẽ gửi ít đồ lên. Tiểu Mãn mãi không nhận được thông báo đi lĩnh bot_an_cap chútbot_an_cap không yên tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô bèn ra trạm gác khu nhà ở quân nhân. Thưbot_an_cap từbot_an_cap và bưu kiện gửi đến đây thường được kết tại này, người trách phân phát và nhận gửi đồ đi. Chị Thúy Hồng bảo với Mãn rằng đợi khi cơ sở hạ tầng ở đây hoàn thiện , khu sẽ có một điểm bưu cục riêng, lúc đó nhân viên điện sẽ đến làmleech_txt_ngu , biết đâu lại cần thêm nhân lực và dànhleech_txt_ngu vị trí đó cho nhà nhân.
Chiến sĩ gác cổng kiểm tra giúp Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mãn nhưng không thấy kiện nào của Trần Việtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sinh. Anh thích rằng không phải ngày nào họ cũng vào bưu điệnleech_txt_ngu thành phố lấy đồ, thường thì mười ngày mộtvi_pham_ban_quyen , có thể ngày kia lấy bưu kiện sẽ có phần củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà cô.
Đã đi ra tận khu nhà ở, thấy thời gian còn sớm, Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bèn tản bộ dọc theo dòng sông dưới chân núi, đi ngược lên phía thượng nguồn.
sông gần khu nhà ở kháleech_txt_ngu và trong vắt. Đi ngược lên vài , mặt sông mở rộng ra, sóng nước lấpvi_pham_ban_quyen lánh hoàng hôn, thi thoảng lại thấy bóng cá vọt lên khỏi mặt nước.
Venvi_pham_ban_quyen sông là những bụi sậy khôbot_an_cap , thấp những mầm non mới xanh biếc. Tiết trời mới vào xuân, một thời ngắn nữa thôi, nơi này hẳn sẽ phủ một màu xanh mướt mát.
Mãn đứng trên sông hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao, nhìn thấy vịt trời thấp thoáng trong bụi sậy, chợt nảy ra ý định. Trong đám sậy này chắc chắn có nhặt trứng vịt .
Mấy ngọn núi đây không phải thì cũng là trúc. Tiểu Mãn rừng trúc xanh bạt ngàn trên núi, thầm tính toán xem có thể chặt thêm vật dụng gì. Cuộc sống gia đình vốn là chuyện lâu dài, đạc sắm sửa có không dùng thường xuyên, nhất định không thể không có.
Trông một đàn vịt trời đang nghỉ bên sông cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó không xa, Tiểu Mãn nhặt hai viên đá to bằngleech_txt_ngu quả óc , tung tay đểvi_pham_ban_quyen cảm trọng lượng, đó nín thở ngưng thần, vung cánh tay ném mạnh hai viên ra ngoài.
Đàn vịt trời bị giật mình kêu quạc xạ, những con nhanh đã kịp nhảy xuống nước bơi sang bờ kia.
Tiểu Mãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi tới gần, phát hiện hai con vịt trờivi_pham_ban_quyen đang nằm bất động trên mặt đất. Cô nhặt chúng lên kiểm trabot_an_cap, một con trúng ngay đầu, còn lại thì trúng vào bụng. Tiểu Mãn không hài lòng lắc đầu, cái thân thểvi_pham_ban_quyen nàyvi_pham_ban_quyen tuy từ nhỏ đã luyện võ, nhưng mấy năm qua sống khổ thểbot_an_cap lực không theo kịp, xem ra phải tìmbot_an_cap thêm nhiều đồ dưỡng để bồi bổ cho tử tếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới được.
Xách hai con vịt trời đi phía khu nhà tập thểvi_pham_ban_quyen quân nhân, khi sắp đến cổng lớn, cô nghe thấy có người gọi tên mình. Quay đầu lại nhìn, ra Trần Việt Sinh đã nhiều ngày khôngbot_an_cap về nhà.
Tiểu Mãn vẫy vẫy tayvi_pham_ban_quyen, Trần Việt bước chân nhanh hơn, thoăn thoắt bước qua mấy tảng đá dưới sông để đi tới gần. Nhìn thấy con vịt trời trên tay Tiểu Mãn, anh ngạc hỏi: Em săn được à?
Mãn đầu: Vâng, đi ngược lên thượng nguồnvi_pham_ban_quyen vài một đàn trời, đợi hôm nào em ra sông nhặt vịt nữa.
Trần giơ ngón tay cái Tiểu Mãn: giỏibot_an_cap đấy, Sĩ vụ và mọi người muốn săn vịt đều dùng súng, lâu vi_pham_ban_quyen này khôn tinh, cứ nghe là chạy mất dép.
Đón hai con vịt trời từ tay Tiểu Mãn, Trần Sinh ước lượngbot_an_cap sứcbot_an_cap : Vịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net béo thật đấy, em định làm món gì?
Vịt béo thế này, nướng là ngon , nhưng hiện chưa có điều , thôi.
Mấy hôm Kinh Trập có núi hái ít nấm, lát xin Thúy Hồng ít bắp cải với củ cho vào hầm một nồi lớn, chúng ta cùng cải thiện bữa ăn.
Trần Việt Sinh gật đầu: Về nhà anh sẽ làm thịt vịt.
Thấy Việt Sinh và Tiểu Mãn cùng từ cổng khu tập thể vào, Kinh Trập liền bỏ mặc nhóm bạn, chạy lon ton trên đôi ngắn tiếnvi_pham_ban_quyen phía họ. Trần Việt Sinh một tay xách vịt trời, một tay bế bổng Trập lên: Chà, mấy hôm nay nặng lên rồi đấy, lắm.
Kể từ khi nhìn hai con vịt trời, ánh mắt Kinh Trập chưa từng khỏi, nó hỏi Trần Việt Sinh: Anh rể, rể, anh lấy đâu ra thế? Đây là ạ? không giống vịt ở mình nhỉ?
Trần Việt Sinh giải thích cho cậu nhóc: Đây là chị em săn về đấy, lát nữa chúng ta sẽ cho nồi.
Kinh Trập vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngạc nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừaleech_txt_ngu vui mừng: ơi, em muốn ănbot_an_cap thịt , em muốn ăn thật nhiềuvi_pham_ban_quyen miếng thịt vịtbot_an_cap.
Biết đưa ra yêu cầu của mình, là một tiến không nhỏ. Trẻ con thìbot_an_cap phải có chút nũng nịu như thế đángleech_txt_ngu yêu chứ.
Được, em ăn bao nhiêu miếng cũng được.
Sau đó Tiểu Mãnbot_an_cap thấy một đám con bảy tám tuổi, chí nhỏ hơn, ùa tới. mấy đứa nhỏ còn nhìn nước miếng.
Kiến Lập hâm mộ nói với Kinh Trập: Kinh Trập, tối cậu được ăn à?
Kinh kiêu ngẩng cao đầu: thếvi_pham_ban_quyen, tớ săn được con vịt trời, anh rể tớ sắpvi_pham_ban_quyen hầm vịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Việc khoe khoang nhà mình có thịt một cách lộ liễuleech_txt_ngu vậy khiến mấy đứa trẻ không kìm lòng được. Những đứa có chị đi cùng thậm chí đãleech_txt_ngu ômleech_txt_ngu lưng chân mà khóc òa lên: Em cũngbot_an_cap muốn thịt, em cũng muốn ăn thịt.
này Kinh Trập mới nhận ra dường như đã gây rắc rối cho nhà mình, nó rụt rè ôm cổ Việtleech_txt_ngu Sinh, không dám nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh rể.
Việt Sinh ngại nhìn Tiểu Mãn. Tuy những ngày Tiểu bận rộn làm đồ đạc trong nhà, nhưng mỗibot_an_cap khi rảnh Thúy Hồng lại sang tán chuyện, cô cũng biết hiện tại người nhàleech_txt_ngu trong khu tập thể không nhiều, ước chừng cả khu cũng chỉ bấy nhiêu , thì khoảng hơn mười đứa.
Cô hạ quyết , nói với Trần Việt Sinhbot_an_cap: Em về nhà xử lý vịtbot_an_cap, anh tìm Sĩ xin thêm tây với củnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cải về đây, chúng ta làm một nồi lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để đãi bọn trẻ.
Trần Việt nở nụ cười đáp lời, đặt Kinh Trập xuống đất rồi quay người về phía khu .
đứavi_pham_ban_quyen trẻ bạo dạn hỏi Tiểu Mãn: Chị của Kinh ơi, chị thật sự cho chúng emvi_pham_ban_quyen ăn thịt ?
Tiểu Mãn đầu: Đúng vậyleech_txt_ngu, lần chị mời tất cả các em, có được nào?
Một tràng tiếng reo vang lên làm sẻ trên cây khô mình bay vút lênbot_an_cap . Tiểu Mãn nhìn những khuôn mặtbot_an_cap nhỏ nhắn đỏ bừng vì phấnbot_an_cap , cảm thấy đồ ăn dù giá đến đâu cũng không khiến tâm trạng cô vui vẻ bằng nụ cười này.
Thời mạt thế gian khổ, nguy hiểm rình rập khắp nơi, trẻ em chính là mồi lửa, là hy vọng, và là sự kế thừa của văn minh loại.
Tiểubot_an_cap Mãn vốn luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yêu quý trẻ con. Môivi_pham_ban_quyen trường khắc đã khiến những đứa trẻ ấy hiểu ngoan ngoãn, biết thươngvi_pham_ban_quyen những người người chị đã che chở lớn lên trong gian khó. yêu đó đã được Tiểuvi_pham_ban_quyen Mãn mang theo đến thế giới khác này.
Chẳng phải chỉ là chút ăn thôi sao? Dựa lưng núi lớn, trước mặtbot_an_cap con sông nguyên phongbot_an_cap phú thế kia, lo gì không có cái ăn?
và hai khoảng mười tuổi giúp Tiểu đun nước nóng. Tiểubot_an_cap Mãn dùng nước sôi để vặt lông vịt. Nhìn con vịt không mấy to béobot_an_cap, hơi hận vì lúc chỉ hạ con, nênbot_an_cap đánh thêm con nữa.
Trần Việt Sinh đến căng tin, đúng lúc gặp vụ trưởngvi_pham_ban_quyen, anh ngỏ ý xin ít khoai tây cải. chuyện Tiểu Mãn săn được vịt trời, lại gặp đám trẻ con khu tập thể đang thèm thuồng nên quyết hầm nồi lớn bọn , Sĩ vụ không nói hai , tìm ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiếc bao tải bắt đầu khoai tây cho Trần Việt .
Trần Việt Sinh vội cản: Sĩ vụ trưởng, cần nhiều thế , thật sự không cần nhiều đâu ạ.
trưởng đáp: Cậu đâu có yếubot_an_cap sức, chút đồleech_txt_ngu này mà về nổi sao? Chỗ chúng ta điều khổ cực, đến đâyvi_pham_ban_quyen ngon để ăn cho biết vị. Vợ cậu tốt bụng, săn được vịt còn nghĩ đến việc cho bọn trẻ ăn bữa, khiến tôi cũng thấy áy náy vìleech_txt_ngu để mọi người chịu khổ.
Trần Việt Sinh an ủi ông: Ở đây có núi nước lại có đất canh tác, lo không sống được? Sĩ vụ trưởng anhleech_txt_ngu đừng nôn nóng, phải chobot_an_cap mọi người thời gian, và cũng phải cho chính anh thời gian nữa.
Sĩ vụleech_txt_ngu trưởng phụ chuyện ăn uống hoạt của cả căn cứ, áp lực của ông thựcbot_an_cap sự lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ông cười nói: Chả trách lão lớp trưởng bênbot_an_cap đội cấp dưỡng của chúng ta bảo cái miệng của lúc nào nói được những khiến người ta lòng mát dạ.
Trần Việt Sinh cười theo vài tiếngvi_pham_ban_quyen, thấy Sĩ vụ trưởng định thêm khoainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tây vào bao, anh ngăn lại: Sĩ vụ trưởng, thế đủ rồi, ở nhà còn nấm mà bọn Trập hái trên nữa, này là làm được một nồi lớn rồi.
Sĩ vụ trưởng tiễn Trần Việt Sinh ra đến cửa tin rồi bảo: Tôi đồng ý cho vợ cậu vào căng làm việc , xem lúc nào cô tiệnleech_txt_ngu qua .
Trần Việt Sinh ngẩnleech_txt_ngu người. Anh vừa đi công tác về, buông hành còn chưa vào nhà đã gặp Tiểu Mãn, nên chưa biết cô thỏa thuận với Sĩ vụ trưởng.
Vợ cậu nói với cậubot_an_cap à? Cô ấy thật đấy, đóng được bao nhiêu là đồbot_an_cap gỗ, mà nghề thì không chê vào đâu được. Lão Trần này, tìm đâu người vợ đảm đang thế không biết?
Việt Sinh chỉ biết cười trừ. Anh đâu có chủ đi tìm vợ, đúng ra là tình cờ gặp . Nếu không anh thăm Tống gia gia, thì cũng không được ông cụ ủy thác chăm sóc cô trước lúc lâm chung.
Đến khi Trần Sinh vác khoai tây vào cửa ngôi nhà bằng tre nứa của mình, anhvi_pham_ban_quyen thấy mấy chiếc ghếleech_txt_ngu dài trong phòng khách đã được mang ra sân, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ con đang chen chúc ngồi .
Tiểu Mãn đang ngồi xổm giữa sân, trước mặt làbot_an_cap men bốc ngút hai con vịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời đã nhúng nước sôi, cô đang cúi đầu nhanh nhẹn vặt lông.
Kinh Trập nhìn Trần Việtbot_an_cap Sinh trướcvi_pham_ban_quyen tiên, vui reo lên mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rể, kết quả là Trầnleech_txt_ngu Việt Sinh nghe loạt tiếng anh rể lanh lảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ họa theo , khiến anh không khỏi bật cườivi_pham_ban_quyen.
Tiểu Mãn thấy Trầnvi_pham_ban_quyen Việt Sinhvi_pham_ban_quyen vác một baovi_pham_ban_quyen tải khoai tây thì rất ngạc nhiên: Sao mà nhiều thế anh?
Trần Sinh cười bảo: Sĩleech_txt_ngu vụ trưởng nói làm một chút cho bọn trẻ .
Tiểu Mãn gật đầu: Vậy cũng được, lát nữa em thái thêm ít tây sợi, xào thêm bọn trẻ món nữa.
Trần Việt Sinh bướcvi_pham_ban_quyen vào bếp, nhìn thấy hai kệ để đồ đặt ở góc tường, định khen Mãn khéo thì Kinh Trập gọi: Anh rể, anh rể, anhbot_an_cap đi xem mới của em đi, chị đóng giường mới cho em đẹp lắm.
Trần Việt Sinh để mặc Kinh Trập kéo tay mình gian . tiên anh thấy hai phòng ngủ đã được lắp cửa, trên cửa chí còn chạm khắcvi_pham_ban_quyen những hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net văn đơn giản. Khi đẩy cửa phòng ngủ phía tây ra, nhìn thấy giường tầng bênvi_pham_ban_quyen trong, chiếc bàn học có giá sách đặt cạnh cửa sổ, cùng chiếc tủ áo kê sát tường phía bắc, Trần Việt khỏi hít một hơi khíbot_an_cap lạnh.
Chả trách Sĩ vụ trưởng khen anh là người đang. Anh chỉ mới rời nhà ngày, mà đồ đạc cần trong nhà cơ bản đã đượcleech_txt_ngu sắm sửa đủ hết rồi.
Kinh Trập hào kể với Việt Sinh về cảm khivi_pham_ban_quyen được ngủ trên chiếc giường mới vào buổi tối: rể, anh rể, tối qua em ngủ tầng , hôm nay em ngủ tầng dưới. Giường rộngvi_pham_ban_quyen lắm, một mình em nằm ngang cũng vừavi_pham_ban_quyen. Chị bảo đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đây không lạnh lắm, không cần ngủ sưởi qua được mùa đông. Anh rể, mùa đông ở đây thật sự không đóng băng ạ?
Tiểu và Kinh Trập được Tống gia gia nuôi dưỡng ở một nơi khá gần Bắc. Để giữ ấm, nhà nào ởvi_pham_ban_quyen đó giường sưởi, buổi tối chỉ cần nhét vài nén củileech_txt_ngu vào lò đun với giường là ấm sẽ lan tỏa suốt cả đêm.
Trần Việt Sinh chạmbot_an_cap taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào mài nhẵn mịn, rồi nhìnbot_an_cap chiếc quần áo đặt tường. Bên trong tủ không chỉ có các ngăn để đồ cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thêm haibot_an_cap ngăn kéo.
Trập này, chị của em đúng là giỏi thật. thợ mộc già ở ban hậu cần cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khéo bằng chị đâu.
Kinh Trập đắc ý: nhiên rồi, chịleech_txt_ngu là người giỏi mà. Chị ấy đã học bác thợ già trong làng lắm rồi, ghế trong nhà tay chị làm cả. Tống gia gia từng , vì chị conleech_txt_ngu gái thì hai ông cháu đã cóvi_pham_ban_quyen thể nhờ vàoleech_txt_ngu tay nghề mộc củabot_an_cap chị mà sống sung túc . Bây giờ thì tốt rồi, ở đây chẳng xem thường phụ nữ nghề mộc cả.
Trần Việt Sinh nhìn chiếc bàn học, nói với Kinh Trập: Chị em đã chuẩn bị sẵn bàn học cho em rồi, đợi ít lâu nữa trường học bên kia xây xong em có thể đi học. Nhưng trước đó, những lúc tối rảnh rỗi anh sẽ em học chữ, chúng ta tự học trước.
Kinh gật đầu: ạ, em sẽ nót trên chiếcvi_pham_ban_quyen bàn này. Em đã biết viết nhiềuvi_pham_ban_quyen chữvi_pham_ban_quyen lắm rồi, đều là do Tống gia dạy em đấy.
Trần Việt Sinhvi_pham_ban_quyen vào giúp Tiểu nhóm lửa, nói với cô: Em thật sự rấtbot_an_cap giỏi, tay nghề mộc khéo như vậy, so với , thấy những gì mình biết thật quá ỏi, không bằngbot_an_cap .
Tiểu Mãn lắc đầu: Mỗi người có sở trường riêng mà anh. Chuyện làm mộc không giống như làm ruộng hay trồng rau ai cũng có thể thử sức. Ngoài trồng trọtbot_an_cap và biết chút nghề mộc ra, em cũng thạo gì khác.
Khi nồi đã nóng, cô dùng muôi hai muôi mỡ lợnbot_an_cap trắng đổ vào, hũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỡvi_pham_ban_quyen vơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần một nửa. Chờ mỡ nóng già, cô cho các gia vị được vào phi thơm, sau đó trút thịt vịt đã chặt nhỏ vào.
Chẳng mấy chốc, mùi thơm của mỡ lợn quyện với thịt được dưới nhiệt độ cao bắt đầu lan tỏa từ căn bếp nhỏ ra bên ngoài. Đám trẻ con khôngvi_pham_ban_quyen kìm được cứ đưa ngón tay lên miệng mút chụt.
Xào cho đến khi vịt săn lại và ráo , cô múc nước nóng từ nồi nhỏ bên cạnh đổ vàobot_an_cap nồi lớn. Kiến Hồng mấy đứa trẻ lớn hơn chịu trách nhiệm rửa khoai tây, dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những mảnh tre mỏngvi_pham_ban_quyen cạo vỏ. Bọn trẻleech_txt_ngu dọn hếtleech_txt_ngu nửa bao khoai tây, sau mới hai chậu men lớnvi_pham_ban_quyen đựng khoai sạch vào bếp.
Tiểu Mãn tấm thớt nhỏ ngay trênvi_pham_ban_quyen bệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , thái khoai thành từngbot_an_cap miếng vừaleech_txt_ngu ăn rồibot_an_cap cho vào nồi.
Cái chảoleech_txt_ngu gang cỡ lớn khi thêm khoai tây đầy ắp một nồi thịt .
Tiểu Mãn đậy lại, dặn dò Trần Việt Sinh: Đừng để lửa to quá, cứ đun lửa để hầm từ từ.
Việt Sinh vâng lời, rồi hỏi Tiểu : sự hỏi khi nào em có thể đi làm, em đã có dự nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Tiểu Mãn suy nghĩ chút rồi hỏi : Emleech_txt_ngu nghe Hồngleech_txt_ngu nói ở tự khai khẩn đất , không biết có giới hạn diện tích không anhleech_txt_ngu?
Trần Việt lắc đầu: Chuyện này anh cũng không rõ lắm, anh hỏi Quản sự. Em muốn trồng trọtleech_txt_ngu sao?
Tiểu Mãn nhìnbot_an_cap Trần Việt Sinh một cái: Với tình hiện , dù có tiền trong thì được bao nhiêu lương thực, baobot_an_cap nhiêu rau củ chứ? Tự lực cánh sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cơm no áo ấm, em không chỉ muốn lương thực màbot_an_cap còn muốn trồng , trồng hạt cải dầu nữa. Rau mùa ăn không hết thể phơi khô để dành, hạt cải dầu thì chúng ta tự ép lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dầu, rồi trồng thêm lang làm miến.
Trần Việt Sinh khôngbot_an_cap ngờ Tiểuvi_pham_ban_quyen Mãnvi_pham_ban_quyen lại có nhiều dự định vậyvi_pham_ban_quyen. Nếu tính toánbot_an_cap như thế thì khai khẩn vài mẫu đất cũng chẳng thấm vào đâu. Anh bày tỏ nỗi lo lắng: thường công việc anh rất bậnleech_txt_ngu, có khi mấy ngày liền không về nhà, vạn nhất vào mùa bận rộn mà anh không giúp đượcleech_txt_ngu em thì .
Tiểu thản nhiên đáp: Ở quê nhà, mấy nămbot_an_cap sau này sức khỏe củavi_pham_ban_quyen Tống gia không tốt, Kinh Trập còn nhỏ, việc đồng áng hay việc đều do một mình em gánh . Em có sức khỏe, việc người khác làm mất một tiếng thì em làm chưa đầy nửa tiếng là xong, anh đừng lo quá.
Trần Sinh vẫn cảm thấy không đành lòng: Anh đưa em đến đây theo quân là muốn em được thảnh thơi , đểvi_pham_ban_quyen anh có thể chăm sóc em, chứ không để em đến đây làm những việc đồng áng nặng .
Khóe miệng Tiểuvi_pham_ban_quyen Mãn khẽ nhếch lên: Làm nông thì có sao đâu? Em thích làm nông mà.
Việt Sinh nói gì thêm, anh nghĩ mình nên tôn trọng chọn của Tiểu Mãn. Thế nhưng công việc ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà ăn cũng rất đáng quý, Quản sự vì đóng gópbot_an_cap Tiểu Mãn mới cố điều phối được một trí, nếu bỏ ngang như vậy thì đáng tiếc.
Tiểu Mãn biểu cảm Việtbot_an_cap Sinh liền hỏi: Có phải anhvi_pham_ban_quyen đang lo về việc ở nhà ăn không? đi cũngleech_txt_ngu không sao, anh xem nhà ai cần thì nhườngleech_txt_ngu lại cho họ.
Trần Việt vẫn khuyên một câu: Hay là em cứ đến nhà ăn thử vài ngày xem sao. Dù gì hiện tại chiến sĩ chuyển đếnleech_txt_ngu khu tập thể chưa nhiều, mọi người chưa tổ chức khaileech_txt_ngu , em đến đó làm cũng cóvi_pham_ban_quyen nơi để giết gian.
Tiểu Mãn cân nhắc: hai em làm thử xem sao?
Trần Việtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sinh mỉm cười gật , thêm chút củivi_pham_ban_quyen vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lò. Lúc này Tiểu Mãn đã đặt thớt lênvi_pham_ban_quyen bàn , lấy nămleech_txt_ngu củ khoai tâybot_an_cap mà Kiến Hồng vừa mang vào, cầm con dao thái lên kiểm tra rồi ra cạnhleech_txt_ngu chum nước mài sơ qua. Sau đó, cô ngồi bệt xuốngleech_txt_ngu ghế nhỏ, bắt đầu khoai tây sợi.
Trần Việt Sinhvi_pham_ban_quyen nhận độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tác của Mãn cực kỳ nhanh. Khi thái látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn có nhìn rõ, nhưng đến lúc sợi, anh thấy lưỡi dao để lại tàn ảnh mờ ảo. Chỉ một cái, trên thớt đã là một khoai tây sợi đều tăm tắp.
Cô múc nước ngâm khoai cho bớt nhựa, rồi bắt đầubot_an_cap món khoai tây xào chua cay.
Thực tế, Tiểu hơi ngại mùi mỡ lợn quá nồng, nhất là khi rau, luôn cảm thấy có một mùi dầu mỡ rất nặng.
Tiểu Mãn cho một muôi mỡ lợn vào , hỏi Trần Việt : Ởbot_an_cap gần có xưởng ép dầu nào không anh?
Việt lắc đầu: này em phải hỏi Thúy Hồng thôi. không , chỉ biết chắc chắn là trên huyện có.
Huyện lỵ cách đây bốn mươibot_an_cap dặm toàn đường núi. Người ở tập thường phải đi nhờ xe của ban hậu cần mỗi khi đi thu mua. Mà ban hậu cần cũng không đi thường xuyên, nênbot_an_cap muốn mua thường phải ghi chép lại, đợi có xe thì đi chuyến mua cho đủ, hoặc nhờ người bên hậu cần mua , rất bất .
Tiểu Mãn bắt đầu nhớ lại một loại máy ép dầu gia đình loại nhỏ mà cô . Nguyên lý của nó không khó, chỉ làleech_txt_ngu thiếu nguyên liệu linh kiện, nếu cô đã tự tay chế ra một cho tiện.
Hôm nay Thúy Hồng các chị em trong khu lên núi hái củi, rau dại. Trời vừa , khi vừa bước chân vào khu tập thể, họ ngửi thấy một mùi thơm quyến . Có người một hơi thật rồi thán: Nhà ai mà món thịt thơmleech_txt_ngu không biết.
Một người trêu đùa: Lát nữa về nhà, cứbot_an_cap hà mùi thơm nàyleech_txt_ngu mà ăn thêm được mấy cái bánh ngô đấy.
Các chị emleech_txt_ngu cười rộ lên, nhưng chị Thúy Hồng lại thấy hơileech_txt_ngu lạ. Bình thường đám trẻ con hay tụ tập chơi ở khoảng sân trống gần , thấy mẹ về là từ xa đã chạy ra đón, sao hôm nay yên tĩnh thế này?
Ngay lập có người nóileech_txt_ngu ra thắc mắc trong lòng. Chị gọileech_txt_ngu tên Kiến Hồng. Hồng đang ở trong sân nhà Mãn nghe thấy liền bảo với bạn: tớ về rồi, thôi, chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra đón .
Đám trẻ con ùa ra nhà Tiểu Mãn. Vừavi_pham_ban_quyen đếnbot_an_cap chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các bà mẹ, chúng đã líu lo rằng Tiểu mời chúng thịt vịt hầm tây, lúc này thịt sắp chín rồi.
Có ngườibot_an_cap mẹ mắng con mình: có thể tùy sang nhà người ta ăn cơm như thế? Theo mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về nhà, tối nay mẹ làm bánh rau cho ăn.
trẻ vẹo người phản : Con không về đâu! Chị Tiểu Mãn bảo mời tụi , chúng con đồng ý rồi. Các bạn khác đều đi, sao mẹ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cho con đi? Con cứ đi đấy!
Nói xong, nó quay người chạy biến vào nhà Tiểu Mãn, khiến mẹ nọ cảm thấy hơi mất . Thời buổi này nhà nào cũng thiếu lương thực, mấy khi ăn nhà người khác. có món gì ngon, cũng thường đóng cửa cho convi_pham_ban_quyen trong nhà chẳng dám để chúng mang ra vì sợ trẻ con nhà khác thấy.
Chị Thúy Hồng hỏi Kiến Hồng có chuyện gì. Sau khi nhanh nhảu kể lại đầu đuôileech_txt_ngu, chị Thúy Hồng về nhà cất và rau dại rồi mới sang nhà Tiểu Mãn ở bên cạnh.
Mùi thịt hầm thơm nức sân khiến Thúy Hồng sau buổi chiều việc vất vả thấy bụng mình sôi lên sùng sục. Tiểu Mãn cười đón từbot_an_cap ngoài : Chị dâu, em bắt được hai con vịt trờileech_txt_ngu ngoài sông, đúng lúc gặp đám trẻ nên mời tụi nhỏ qua ăn thửvi_pham_ban_quyen biết. Để bồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưỡng cho bọn trẻ, Quản sự còn cho cả một bao tải khoai tây nữa. Lát nữa với mấy chị khác cũng , cho đông vui nhà.
Sau này đều là hàng xómnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong một khu tập thể, chịbot_an_cap Thúy Hồngbot_an_cap cũng người rất dứt khoát, trực tiếp bảo mấyleech_txt_ngu chị dâu khác vềleech_txt_ngu nhà lo cơm nước cho nhà , lũ trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn dinh dưỡng. Người ta là Tiểu Mãn đã hào phóng mời bọn trẻ ăn một bữa ngon, cũng không thể làm những bậc phụleech_txt_ngu huynh gây mất hứng.
Sau khi cùng Mãn tiễn mấy vị dâu, chị Thúynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng nói nhỏ: Phíaleech_txt_ngu kia là nhà Vương chính , nhà anh ấy hiện vẫn con, hai ngày nay Vương chínhvi_pham_ban_quyen ủy công tác trên bộ, chỉ có anh ấyvi_pham_ban_quyen ở nhà . nữa em sang mời tiếng, chị ấy khéo lắm, chị đang nhờ chị ấy làm bộ chăn đệm cho Kinh .
Tiểu Mãnbot_an_cap lên tiếng cảm ơn, dặn Trần trông lửa rồi đi tới nhà chính ủy cách đó không xa.
Tiểu Mãn từng gặp Vươngbot_an_cap chính , đóbot_an_cap một người rất nho . Vợ ấyvi_pham_ban_quyen hìnhbot_an_cap như Cố, tuy ăn mặc theoleech_txt_ngu lối giản dị nhưng khí chất thì không giấu được. Tiểu Mãn nhìn thoáng qua là nhận ra ngay, vợ của Vương chính ủy chắc chắn là người bụng kinh luân, đi đứng nằm ngồi mang phong thái đặc , hẳn là con nhà danh gia vọng tộc đào tạo ra.
Nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương chính ủy nằm phía trên dãy với nhà Mãn, là một sân với năm gian phòng. địa hìnhbot_an_cap hạn chế sân không lớn và không có viện, nhưng viện lại khá rộng, bao bởi hàng rào tre. Tiểu thấy trong sânvi_pham_ban_quyen dọn ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy luống rau, chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netvi_pham_ban_quyen chuẩn bị gieo trồng.
Tiểu Mãn đứng ngoài hàng gọi tiếng chị dâu, rất nhanh sau đó, Vương chính ủy đã từ trong bước ra.
Tiểu Mãn vẫy vẫybot_an_cap tay: Chị dâu ơi, chiều em được con vịt trời, đem hầm với tây được một nồi lớn. Các và các cháu trong khu đều nhà em dùng bữa, mời chị quá bộ sang chung vui với chúng em.
Ấuvi_pham_ban_quyen Lan ngẩn người một rồi mỉm cười bảo: Được, để chị dẹp chút rồi sangleech_txt_ngu ngay.
Tiểu Mãn vẫy nữa rồi mới quay người về nhà.
Mấy vị chị dâu không chỉ mang theo cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối của nhà mình còn mang cả bát đũa sang. Tiểubot_an_cap nhận việc đứng bên nồi, múc cho mỗi đứa trẻ đang xếp hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một thìa đầy thịt vịt tây vào .
Thịt và khoai tây đều được Tiểu Mãn chặt nhỏ, lại cho nhiều mỡ nên nước dùng dưới đáy bát thơm nức mũi, uống vào càng đậm đà.
chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn trẻ mới đến lượt ngườibot_an_cap lớn. Cố , vợ Vương chính ủy, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiếc hộp đựng thức ăn màu đỏ thẫm đi tới.
Trần Việt Sinh bước lên đón lấy: Chị dâu, chào mừngvi_pham_ban_quyen .
Cố Ấu Lan mỉm cười đầu. Tiểu Mãn múc sẵn chị một bát và mời chị vào bếp ngồi .
Cố Ấu Lan hộp mà Việt Sinh vừa đặt trên , bên trong là hai đĩa bánh điểm tâm trông rất tinh tế.
Đây là bánh chị làmleech_txt_ngu bằng , cho bọn trẻ ăn thêm. Cố Ấu Lan dàng nhìnvi_pham_ban_quyen lũ trẻ đang cắm cúi không đầu lên nổi.
Tiểu ngửi mùi thơm dịu của gạo, nhìn những miếng điểm nhỏ bằng quân mạt chược xếp từng miếng ngắn trong đĩa.
Chị dâu, cái này là chị tự làmleech_txt_ngu sao? Thơmbot_an_cap quá! Tiểu Mãn ghé sát lại, hít hơi thích .
Cố Ấu Lan mỉm cười, nhón một miếng tận miệng Tiểu Mãn: học làm theo mẹ chị đấy, tay nghềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn kém, không bằng mẹ chị làm đâu, em nếm thử một miếng đi.
Tiểu há miệng ăn miếng bánh, chỉ thấy ngọt thanh mà không ngấy, ngớt giơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngón tay cái tán thưởng với Cố Ấu .
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đoàn trưởng Chu và mọi người làmvi_pham_ban_quyen ngang qua vọng gác , lính trực ban liền nói với họ rằng vợ con đều đang ở nhà Doanh trưởng Trần, bảo họ cũng sang đó mà ăn cơm.
Đoàn trưởng Chu nghe xong, quay người ghé vào ăn thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai mấy chiếc màn mang về. Khi tới nhà Trầnleech_txt_ngu Việt Sinh, lũ trẻ đã ăn xong, có đứa ăn hơi nhiều đang cái tròn lẳn đi bách bộ sân cho xuôi.
trưởng Chu khôngbot_an_cap ngờ mọi người đều tập ở đây thật, liền hỏi cậu con trai útvi_pham_ban_quyen bố lao tới ôm chân: con vui vẻ kìa, chú Trần nấu gì ngon cho thế?
Kiến Minh vui sướng reo lên: Chị Tiểu Mãn bắn được hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con vịt trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hầm với tây ạ, con ăn hết cả một tovi_pham_ban_quyen luôn!
Đoàn trưởng ồ một tiếng, ngạc nhiên nhìn cô gái Tiểu Mãn gầy cao. Không cô gái này lại có bản như vậy. Quản lý ăn không phải chưa từng nhắm tới lũ ngoài sông, chỉ tiếc là bọn chúng khôn như tinh, người vừa lại gần đã bay tán loạn. Ngay cả dùng súng bắn thì mỗi lần cũng chẳng đượcbot_an_cap mấy , lại lãng phí đạn dược quản lý xót đứt ruột.
Tiếc là mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉleech_txt_ngu săn được hai con, đợi nắm rõ tập tính của chúng, sẽ tìm cách săn thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài con chovi_pham_ban_quyen bọn cải thiện bữa , tụi nhỏ đang tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn mà.
Lời của Tiểu Mãn chị Thúy Hồngbot_an_cap người cảm thấy côbot_an_cap gái này tuy bình thường ít nói nhưng lại là người tốt bụng, có gì ngon cũng đều nghĩ đến bọn trẻ trong khu.
bữa ăn náo nhiệt, chị Thúy Hồngleech_txt_ngu cùng mọivi_pham_ban_quyen người giúp dọn dẹp sinh nhà bếpleech_txt_ngu rồi convi_pham_ban_quyen cái ra về.
Điện nướcleech_txt_ngu trong khu tập thểvi_pham_ban_quyen không thuận tiện, tuy bóng đèn nhưng không phải muốn bật lúc nào cũng . Điện được kiểm soát bằng cầu dao tổng, đến giờleech_txt_ngu ngắt điện hạn chế. Nghe nói nguồnvi_pham_ban_quyen điện này kéobot_an_cap từ lỵ cách mấy chục dặm, vì chưa có trạm biến áp trung gian nên điện chỉ dùng để thắp sáng.
Đợi đến khi trong nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ lạileech_txt_ngu baleech_txt_ngu , Kinh Trập mới nói với Trần Việt Sinh: Anh rể, tối anh đừng ký túc xábot_an_cap nữa, ở lại nhà ngủ đibot_an_cap được không? Anh ngủ giường thì emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ , anh muốn ngủbot_an_cap thì em lên trên, hoặc em ngủ cùng anh ở dưới cũng đượcbot_an_cap.
Trần Việt Sinh ngạc nhiên trước sự hào phóng của Kinh Trập. Lúc nãy ăn , chị Thúy Hồng còn kể lại Kinh Trập từ chối cho Kiến và mấy ngủ giường mới như một câu chuyện cườibot_an_cap. Lúc đó anh gì nhưng trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm , đó là đồ mới làm cho Trậpvi_pham_ban_quyen, chính thằng bé còn chưa được dùng, ngườibot_an_cap khác đòi thử nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng ý được? nói là con, ngayleech_txt_ngu cả người lớn như anh, có đồ mới mà mình còn ngắm cho chán, ai mượn anh cũng chẳng cam lòng.
Lúc ấy thấy sắc mặt Kinh Trập không vui, anh ghé tai nói : Là anh thì anh cũng không đồng ý đâu.
đó Kinh Trập ngàng nhìn biểu cảm trên mặt rể, mãi đến khi xácvi_pham_ban_quyen nhận anhvi_pham_ban_quyen ủng hộ ý nghĩ của , gương mặt nó mới rạng rỡ nụ nhẹ nhõm.
Giờ đây, Trập lại động mời anh trên chiếc giường mới, Trần Việt Sinh cảm thấy không uổng công thương thằng nhócvi_pham_ban_quyen này, đồng thời cũng hiểu Kinh Trập là một đứa trẻ biết .
Anh xoa cái đầu tròn vo của Kinh Trập: Tối nay không ở lại nhà đâu, anh phải về thu dọnvi_pham_ban_quyen đồ một chút. Ngày mai anh đưa emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em lên huyện, hai người bọn anh đăng ký kết hôn.
tại là đợt tổng điều tra dân số toàn , kêu gọi người dân đến cácvi_pham_ban_quyen liên ký lại nhânvi_pham_ban_quyen khẩu và làm chứng nhận kết hôn. Trong khu tập thể cũng có những chị dâu sau khi đây đượcbot_an_cap đoàn cấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấy chứng nhận để huyệnbot_an_cap đăng ký kết hôn.
Tiểu Mãn Trần Việt : Đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đăng kýbot_an_cap thì em cần chuẩn bị những ?
Trần Việt Sinh nghĩ một chút: Ngày mai trước tiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghé hợp tác xã mua chobot_an_cap em và Kinh Trập hai bộ quần áo mới, chúng ta mặc đồ ký. Sau đó ra hiệu ảnh trênbot_an_cap chụp mấy tấm hình làm kỷ .
Tiểu Mãn hỏi: Có gửi hai tấm về cho người anh không?
Trần Việt Sinh gật đầu: Phải, gửi nhà hai tấm. Sẵn ghé điện bưu phẩm của chúng ta về luôn.
Hồi chiều Tiểu đã nói với Trần Việt Sinh chuyện đồ nhà gửi nhậnbot_an_cap được. lính bảo chưa đến kỳ hạn lên bưu điện thànhvi_pham_ban_quyen phố lấy thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ, có khi bưu phẩm đãbot_an_cap điện huyện .
Trập mừng rỡ: Anh rể, chúng ta thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được lên huyện sao?
Trần Việt Sinh gật : vậy, ba chúng ta cùng đi. Anh hai chị đi dạovi_pham_ban_quyen phố , tìm chỗ đó một bữa thật ngon. Anh với chị đăng ký kết hôn, em chính là người làm chứng đấy.
Kinh Trập cười không khép được : Kiến bảo trênvi_pham_ban_quyen đông lắm, còn có nhà cao mấy tầng nữa, không biết bao mình mới xây dựng náo nhiệt đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên huyện nhỉ.
Họvi_pham_ban_quyen nhiệm đồn chắc không xây dựng náoleech_txt_ngu nhiệt như huyện lỵ, nhưng sau đường lên được sửa sang, các cơ sở hạ tầng trong thể mọc lên, nơi này cũng sẽ nhộn nhịp kém gì một thị trấn.
Trần Sinh dặn dò mai sẽ qua gọi hai chị emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi vội vàng quay vềvi_pham_ban_quyen túc xábot_an_cap. Anh vềvi_pham_ban_quyen vẫn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong báo cáo nhiệm vụ, giờ phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tranh thủ về làm xong.
Mãi đến lúc tắt đèn, Kinh Trập còn rất hưng phấn. Nó không ngủ được, lần mò trong bóngbot_an_cap tối sang Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mãn: Chị ơi, em không ngủ được, em nói chuyện với chị một lát nhé?
Mãn nhường chỗ, để cậu nhóc chui trong chăn của mình.
Kinh Trập ôm cổ Mãn, khẽvi_pham_ban_quyen : Có phải lĩnh chứng nhận kết hôn xong là chị với anh rể thực sự thành vợ không chị?
Tiểu Mãn ừ một tiếng, rồi nghe thấy Kinh Trập khẽ thở dài, có bùi ngùi nói: Thế nhà mình sắp phải gảvi_pham_ban_quyen con gái . nội từng nói với mấy lầnvi_pham_ban_quyen là ôngbot_an_cap thấy có lỗi với chị, không chuẩn bị chút của hồi môn cho chị. Ông còn bảo đợivi_pham_ban_quyen sau này em kiếm được tiền, nhất định phải tìm cách bù đắp hồi môn chị.
Tiểu Mãn nghe buồn cười: Em mới mấy tuổi đầu chứ, cứ sóc bản thân cho tốt, lớn lên bình an là được rồi, đây việc của người lớn.
Kinh Trập lại có suy khác: Chị ơi, đượcleech_txt_ngu đâu. Ngũ bảo, của hồi môn là lá gan của phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ở nhà chồng người phụ gan góc hay không là nhìn vào của hồi môn đẻ chuẩn bị cóvi_pham_ban_quyen nhiều hay . Anh rể người tốt, nhưng có đàn ông nào lại không để ý đếnleech_txt_ngu của của mình chứ?
Tiểu Mãn nén cười, anh rể của nó chắc hẳn sẽ rất khi được vợ cấp cho một tấm thẻleech_txt_ngu người tốt như thế .
Kinh Trập lại thở dài tiếng: ơi, ngày mai em sẽ nói chuyệnvi_pham_ban_quyen hẳn hoi với anh rể, bảo anh rể đợi em thêm thời gian nữa. Đợi em lên, biết tiền rồi, nhất định sẽ bù đắp của hồi môn chị.
Tiểu Mãn ngáp một cái: Được rồi, được rồi, chị nói em, bảo anh ấy đợi em năm, sau này embot_an_capbot_an_cap đắp môn cho chị , được chưa?
chà, chị ơi, đây là chuyện đại sự củavi_pham_ban_quyen nhà mình, chị phải coi trọng vào . Kinh Trập không hài vớileech_txt_ngu giọng điệu đùa giỡn của Tiểu Mãn. Bây giờbot_an_cap đang bàn chuyện đại sự, vẻ mặt nghiêm túc, không khí phải trọng, cứ hi hi ha ha thế này thì ra đối sách đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Để cậu nhócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này mau chóng đi ngủ, Mãn dùng điệu cực nghiêm túc nói: Được, nghe em, ngày mai chị sẽ tìm Trần Việt Sinh nóileech_txt_ngu qua về ý nghĩ em, xin anh ấy thông cảm cho khó khăn của emleech_txt_ngu, cho emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời gian, đợi sau em được tiền bù đắp chị một phần của môn.
Trập thực ra đã rất mệt , sau khi nhận được câu lời vừa ý từ Tiểu Mãn, nhóc khẽ vâng một tiếng phát ra tiếng nhỏ đều đều.
Tiểu Mãn khẽ cười, kéo lại chăn cho Kinh Trập, tự cũng tìm một tư thoải rồi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Trần Việt bữa sáng nhà, Tiểu Mãn mới ngủ dậy, còn Kinh Trập vẫn đang mông ngủ say sưa.
Trần Việt Sinh thấy Kinh ngủ trên giường Tiểu Mãn thì rất ngạc nhiên: Thằng bé này sao lại giường mình sangleech_txt_ngu ngủ giường ?
Tiểu nghiêm suy nghĩ một chút, rồi kể nội dung cuộc trò tối của Kinh Trập cho Trần Việt nghe. Trần Việt Sinh nghe xong, vẻ mặt rất phức tạp: Cũng không biếtleech_txt_ngu cái đầu nhỏ của thằng này nữa, sao cứ thích ôm việc vào người thế không biết? Nó mới tuổi , không sợ mấyvi_pham_ban_quyen chuyện này đè nặng mức không nổi à.
Tiểu Mãn chỉ cười không nói, Việt Sinh giục cô mau đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt, thì ngồi bên mép giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thò tay vào trong chăn của Kinh . nhóc đang ngủ say bỗng cảm thấy một bàn tay buốt áp lên môngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giậtleech_txt_ngu nảy , suýt chút nữa thì không nhịn mà tè ra giường.
Mở mắt ra thấy Trần Việt , Trập mếu máonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Anh rể, anh lắm, sao anh lại dùng bàn thế chạm mông ? Ái chà, em sắp nhịn nổi .
Góc sân một cái hố lộ thiên được quây bằng tre, đếnbot_an_cap cảvi_pham_ban_quyen che không . Người đào một hố, dùng đá vây quanh, bên gác hai phiến đá. Sau khi đi vệ sinh xong thì dùng đất lấp lên, điều kiện vệ sinh . Tiểu Mãn đã hạ quyết tâm, qua ngày nữa nhất địnhbot_an_cap phải dẹp lại chỗ nàybot_an_cap, không chỉ một bể tự mà còn xây một phòng tắm. Người ta bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháng trôi qua thế chẳng xong, nhưng giờ đến lượt mình thì đương nhiên phải sống sao .
Kinh Trập luống cuống mặc áo , ra nhà sinh để giải quyết thuẫn nội bộ của thể.
xong, Trần Sinh dẫn hai chị emvi_pham_ban_quyen ra ngoài đợi xe tải của ban hậu cần.
Trập vừa đi vừa ngó khắp nơi, Việt Sinh hỏi cậu nhóc gì, Kinh Trập chỉ cười không nói. Tiểu Mãn hiểu tâm của thằng bé, đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đang đợi có đứa bạn nào từ trong nhà ra để nó còn khoe khoang một .
Cuối cùng, khi đi đến cổng khu nhà tập thể, Kiến Kiến Minh đứng ở đằng xa Kinh . anh emleech_txt_ngu sáng sớmleech_txt_ngu lén ra bờ sông, xem con vịt ngoài còn ở đấy . Bữa thịtleech_txt_ngu hôm đã khiến đứa thấy giấc bắt vịt suốt cả đêm.
Kinh Trập vẫy tay, ngẩng cổ, to: sắp theo anh rể lên phố đây!
Kiến Lập và Kiếnbot_an_cap Minh chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía họ. Trần Việt Sinh thấy vậyvi_pham_ban_quyen đành đứng lại bên bờ đợi một lát. Đợi đến khi hai đứa trẻ chạy đến trước mặt, mồ hôi nhễ nhại, anh mới nói: Sáng sớm các cháu đi đâu đấy?
Kiến Lập lúc này đâu còn tâm trí quan tâm Việt Sinh hỏi , chỉ đuổi theo Kinh Trập hỏi: Cậubot_an_cap thực sự sắp lên phố à?
Kinh Trập đắc ý: Tất nhiên rồi, chị tôi với rể tôi lên phố để lĩnh giấy nhận kết hôn. Anhvi_pham_ban_quyen bảo mua choleech_txt_ngu tôibot_an_cap hai bộ quần áo mới, chúng tôi còn chụp ảnh chung đểbot_an_cap làm kỷ niệm, buổi trưa vào tiệm ăn mónleech_txt_ngu ngon.
Kiến Lập ngưỡng mộ trợn tròn mắt: Thật hả? Cậu thực sự sắp phố à? Cậu có đi cửa hàng bách hóa không? Trong cửa hàng bách hóa cóbot_an_cap nhiều đồ lắm, chỉ tiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần trước chúng đi chỉ được đứng nhìn ở không được vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Kinhbot_an_cap Trập nhìn sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Việt Sinh, Trầnvi_pham_ban_quyen Việt Sinh gật đầu: Em muốn đi thì chúngvi_pham_ban_quyen ta đi, muốn mua gìvi_pham_ban_quyen thì chúng ta nấy.
Kinh Trập cũng ngại thể hiện quá ý mặt Kiến Lập, chỉ mím môi cười. Đúng lúc đó, bên kia sông chiếc xe quân từ trong cổng lớn từ từ lái ra. Trần Việt Sinh bảo Kiến Lập mauvi_pham_ban_quyen dẫn em nhà, rồi anh một tay nhấc Trập lên, chẳng kịp qua cây gỗ nhỏ mà cứ lên đá chạy sang bờ bên kia.
Anh chiến sĩ lái xe một tiếng Doanh trưởng, Trần mở ghế phụ nhảy xe, anh ôm Kinh vào lòng, rồi đưa tay kéovi_pham_ban_quyen Mãn lên.
Mãn tự vịn vào khung cửa xe để bướcbot_an_cap lên. Anhvi_pham_ban_quyen chiến sĩ mỉm cười gọi một tiếng Chị dâu rồi khởi động xe.
Từ doanh lên huyện lỵ con đường cũ được mở rộng, suốt quãng đều là đường rải , tình trạng đường không lắm, có những ổ gà nghiêm trọng, xe chỉ có thể chậm rãi đileech_txt_ngu vòng những cái hố lớn nhỏ đó.
Anh chiến sĩ nắmvi_pham_ban_quyen chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô lăng nề, nhìnbot_an_cap chằm conleech_txt_ngu đường phía trước, miệng trò chuyện với Trần Việt Sinh: Doanh trưởng, nghe nói sắp sửa đường rồi, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật không ạ?
Việt Sinh cười đáp: chuyện cần lãnh đạo quyết định, tôi sao biết đượcleech_txt_ngu? Nhưng ban đang rất bận thì tôi biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nụ cười của anh chiến sĩ càng rỡ hơn: trị trưởng suốt ngày bậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối mắt tối mũi. Quản trị trưởngbot_an_cap bảo có nhiều chị dâu đang làm thủ tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo quân, mà nhà ở khu tập thể vẫn chưa xây xong, trại của chúng tavi_pham_ban_quyen cũng không đủ chỗ dùng.
Trần Việt Sinh gật đầu: Quản trưởng đã phản vấn đề nàyleech_txt_ngu với trên rồi. Ý của Sư trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ưu tiên xong nhà ở khu tập thể trước, các chị dâu theo quân đến có chỗ ở. Cái nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này của ta thực ra rất tốtbot_an_cap, sơn thủy hữu tình, khai vài mẫu đất thì chẳng lo ngày tháng tốt đẹp.
Anh chiến tò mò : Doanh trưởng, mọi người đềubot_an_cap bảo anh là người phố , anh cũng biết cách làm ruộng sao?
Trần Việt mỉmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười lắc đầu: Ai bảo tôi là người thành phố lớn? Năm xưaleech_txt_ngu tôi từng vùng Tây Bắc đấy chứ. Tôi làm ruộng, từng sợi bông, còn biết trồng rau, tôi nhiều lắm.
Anh chiến sĩ kinh ngạc: Doanh , anh từng Tây Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ? Thật khiến người ta ngưỡng mộ quá.
Trần Sinh không nói gì, nhưng Kinh Trập lại đầy tự hào lên tiếng: Anhleech_txt_ngu rể em còn được nghe Người thầy giảng bài .
Anh chiến sĩ thốt kinh : Doanh , đây đúng là vinh dự vô thượng! Anh kể cho nghe đibot_an_cap, Người thầy bài có thực sự tuyệt vời ạ?
Trần Sinh túc suy nói: Vô cùng vời. Sau này chúng tôi đi học nâng cao ở học viện quân , giáo quan lý luậnvi_pham_ban_quyen quân sự nói với chúng tôi rằng ông ấy cũng từng nghe giảng về lý luận quân sự. Ông ấy bảo lý luận quân sự của Người thầy giảng là không ai bìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kịp. đó tôi mớileech_txt_ngu hiểu, những người nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng , khi cònleech_txt_ngu ít tuổi đã được thầy chỉ , là may mắnbot_an_cap đến nhường nào.
Kinh Trập nghe rấtvi_pham_ban_quyen chămbot_an_cap chú, hỏi Việt : Anh rể, anh bảo sau này em có hội được nghevi_pham_ban_quyen Người thầybot_an_cap giảng bài không?
Trần Việt Sinh lắc đầu: nàybot_an_cap không ai nói . Cơ hội là thứ không nhìn thấy cũng không chạm vào được, nhưng cơ luôn cho người có sự chuẩn bị. Em cứ bị cho tốt, biết đâu sau này sẽbot_an_capbot_an_cap cơ hội như vậy saobot_an_cap?
Khuôn mặt nhỏvi_pham_ban_quyen nhắn của Kinh Trập đỏ bừng vì khích: thì từ tối nay em sẽ bắt đầu học tập tử tế cùng anh rể. Anh rể, không phải bảo sau khi lĩnh giấy kết hôn với chị em là thể ngủ ởleech_txt_ngu nhà saoleech_txt_ngu? Hai chúng ta chung một giường, buổi cứ học cho đến lúc mới thôi.
Trần Việt Sinh dở khóc dở , anh chiến cũng lời của Kinh Trập cho cười ha hả. Chỉ Tiểu Mãn vẫn im lặng nhìn vật ngoài cửa xe.
Suốtleech_txt_ngu chặng đường co trên núi, có những đoạn rất hẹp, đặc biệt là những khúc cua, anh chiến sĩ lái xe cẩn thận lách , Tiểu Mãnleech_txt_ngu cũng nắm chặt lấy tay vịn trên cửa xe.
bên hậu cần còn phải đi nơi khác chở đồ, theo lệ , hai giờ chiều mới xuất phát từ huyện thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở về.
Sau khi thả ba Việt Sinh xuống cửa bách hóa, người chiến sĩ trẻ lái xe đi làm việc. Kinh Trập nhìn theo bóngbot_an_cap chiếc xe tải đang xa, hỏileech_txt_ngu Trần Việt Sinh: Anh , anh biết lái xe không ạ?
Trần Việt Sinh đầu: Anh biết , xe tải, , xe , anh đã lái quabot_an_cap cả rồi.
Tiểu Mãnleech_txt_ngu nhận thấy sau khi Việt Sinh nói mình biết lái cả xe , mắtleech_txt_ngu Kinh Trập nhìn liền thay đổi hẳn. Đó chính ánh sùng mạnh của một cậu bé. Trong thế giới vi_pham_ban_quyen, Việt người lợi hại nhất trong số những người nó từng tiếp xúc. Tiểu Mãnbot_an_cap tin rằng kể này, Trần Việt Sinh chínhbot_an_cap là thần tượng của Kinh Trập.
Tiểu Mãn mò quan sát huyện thành có hơi cũ này. Đây là huyện duy nhất trong vòng trămleech_txt_ngu dặm, tuy không lớn nhưng các công trình cần thiết đều có đủ, chỉ vắngbot_an_cap người.
Việt Sinh vừa đi giới thiệu cho hai chị em tòa nhà ngang qua, từ cục này đến sở nọ. Tiểu Mãn chỉ thể thầm cảm thán, là chimvi_pham_ban_quyen sẻ tuy nhỏ nhưng có đủ lục ngũ tạng.
Những khác Kinh Trập không để ý, nhưng khi ngang qua trường tiểubot_an_cap học, nó dừng chân đứng lại một lúcvi_pham_ban_quyen. Trường đang giờ , bên vang lên tiếng bài lảnh . Tiểu Mãn đứng một bên, nhìn tấm lưng nhỏleech_txt_ngu bé đầy vẻ khát khao của cậu bé, lặng lẽ nó nhìn cho thỏa thích.
Trần Việt Sinh Kinh Trập: Khu nhà ở của đơn vị chúng cũng sắp xây xong rồi, lúc đó em cũng có thể giống như họ, ngồi trong học đọc sách.
Kinh Trập ngẩng đầu nhìn Trần Việt : Anh rể, em biết ạ, em chỉ muốn xem trước trường học trông như thế nào thôi.
Họ vào cửa hàng bách hóa quần áo, thay đồ mới xongleech_txt_ngu thì đi đến đại viện chính phủ tìm Phòng Dân chính.
Một thanh niên đang bận rộn ngẩng lên thấy Trần Việt Sinh, reo lên đầy kinh ngạc, gọi một tiếng Đại đội trưởng đứng dậy đón tiếp: Đại đội , anh sắp kết hôn thật sao? Đây là chị ạ? chị dâu, tôi là Đại đội trưởng dẫn dắt mấy năm đấy.
Tiểu mỉm cười gậtvi_pham_ban_quyen đầu chào. Trần Sinh giới thiệu , người này Tắc, đã chuyển ngành về Phòng Dân chính, chuyên phụ trách đăng ký kết hôn.
Ninh Tắc họ làm thủ tục rất nhanh. mấy , tờ giấy chứngvi_pham_ban_quyen nhận kết hôn ghi tin cơ bảnleech_txt_ngu của Mãn và Trầnbot_an_cap Việt Sinh đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa mới ra lò.
thước của xấp xỉ khen thời tiểu học, ở chính phía là hai lá cờ đỏ năm sao rực rỡ, quanh bởi bông lúabot_an_cap vàng, dải lụa đỏ và chim hỷ thước ngậm . Một tờ rất vui mắt khiến Tiểuleech_txt_ngu Mãn không khỏi kinhbot_an_cap ngạc.
Trần Việt lấy tờ giấy tên Tống Tiểu Mãn từ cô, cẩn thận gấp lại, để vớibot_an_cap tờ của mình rồi cho vào chiếc túi đeo chéo của quân . Sau anh nói với Ninh Tắc: Khi mời các cậu uống rượu, tôi sẽ gọi điện trước. Cậu bận việc thì đừng tiễn, nay chúng tôi ăn tạm bên ngoài rồi về sớm.
Ninh biết Đại đội cũ của mình xưa nay nói một là , chỉ đành tiễn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra đến cổng đại viện. Nhìn bóng họ đi , anh quay văn phòng tiếp tục làm việc.
Trên phố có một tiệm chụpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ảnh không lớn , thợ ảnh làbot_an_cap một thợ già. người chụp vài hình, Việt Sinh nhờ bác rửa ra hai bộ. Thấy thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian không sớmbot_an_cap, anh đưa chị em đến cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên phố.
Tiệm đượcleech_txt_ngu dẹp rất sạch sẽbot_an_cap. Lúc đếnleech_txt_ngu, khách ăn chưa đông lắm. Họ chọn một chiếc bàn cạnh cửa sổ, đó có một thanh niên chiếc khăn trắng trên bước tới hỏi muốn dùng món gì.
Trần Việt Sinh nhìnvi_pham_ban_quyen Tiểu Mãn vàbot_an_cap Kinh Trập, Tiểu Mãn liền nói: Cho chúng tôi một con cá kho xíu, một đĩa thịt kho , một rau xào, thấy trên tường có miếnvi_pham_ban_quyen, cho một bát canh nữa.
Anh thanh niên mỉm cười lại, mang thực đơn vàobot_an_cap bếp, sau đó mang ấm trà lúa mạchvi_pham_ban_quyen ra cho bàn của mới trởleech_txt_ngu lại cửa đứng đợi khách.
Trần Việt Sinh cho mỗi người một ly nóng hổi, dặn Trập: Kinh Trập, trà nóng lắm, đợi chút rồi hãy uống.
Kinh Trập ngoan vâng lời, ghé sát cửa sổ nhìn cảnh vật bên ngoài.
Đã đến giờ tan , bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài có người đi bộ về , có người đạp xe đạp. Kinh Trập nói với Mãn: Chị ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau này em được , em sẽ mua cho mộtvi_pham_ban_quyen chiếc xe đạp.
Tiểu Mãn bảo được. Kinh Trập lại quay sang với Trần Việt Sinh ngồi cạnh: Anh rể, đàn ông nói lời phải giữ lấy lời, nói làm được, không nói suông đâu.
Trần Việt Sinh chỉleech_txt_ngu biết gật . Kinh Trập lúc này mớibot_an_cap lòng tiếp tục nhìn ra thế giới ngoài cửavi_pham_ban_quyen sổ.
Mónbot_an_cap ăn được mang lên rất nhanh, đĩa rau xào lên trước, sau là đĩa cá khovi_pham_ban_quyen.
Khi cá được đặt lên bàn, Mãn nhìn hình dáng con cá mà nảy sinh nghi hoặc. Cô nhân phục vụ lại: Đồng chí nhỏ, đây là cá gì vậy?
Cậu vụbot_an_cap đầu: Tôi cũng không biết là cá gì, đây là Ngưu Đầu ngày vẫn đưa cá tiệm giao tới, ông ấy bảo đánh bắt hồ chứa nước.
Trần Việt hỏi Tiểu Mãn: Con cá có vấn đề sao?
Tiểu Mãn dùng đũa tách con , chobot_an_cap Trần Việt Sinh xem hai răng trắng hếu và sắc nhọn: Cá bình thường ở nước của chúng ta không có loại như . Em con cá này có gì đó không ổn.
Trần Việt cũng lấy làm lạ. Con cá này nhìn qua thì giống cá sông bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường, nhưng kỹ hình dáng, biệt là hàm răng trắng nhởn trong miệng nó, khiến người ta khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rùng .
Trần Việt Sinh dườngleech_txt_ngu như đến điều gì đó, anh bưng đĩa cá đứng dậy, đi đến trước cửa bếp gọi lớn: Sư phụ, phiền anh ra đây chút, tôi muốn hỏi thăm chút chuyệnbot_an_cap.
Một vị bếp mập đeo tạp lớn bước ra. Trần mặc quân phụcbot_an_cap, ông hơi sững người rồi niềm nở hỏi: chí, có chuyện gì vậy?
Trần Việt chỉ đĩa cá kho: cá này tên là ?
Vị đầu bếp cũng ngơ : Loại tôi cũngvi_pham_ban_quyen không gọi được. Là lão Ngưu giao tới, trông dữ tợn, tính nó thật. Lão Ngưu bảo cắn chết mấy cá khác trongleech_txt_ngu thùng, nhưng của nó ngon.
Trần Việt Sinh hỏi tiếp: Vậy không ai đây là cá gì sao?
Đầu bếp đầu: Nhà lão Ngưu Đầu ở gần chứa của mình, lão nghề đánh cáleech_txt_ngu nhiều năm rồi. Lão nói loại cá này mới xuất hiện trên sông mấy nay thôi. Cứ hai ngày lão giaovi_pham_ban_quyen lần, lần trước giao hai con, lần này cũng giao hai con.
Tiểu Mãn nghe hết đối thoại. Hiện tại cô có thể khẳng , loại cá này chính là cá Piranha, chỉ là không hiểu sao loài cábot_an_cap vốn hoành hành ở vùng nướcleech_txt_ngu Nam Mỹ này xuất hiện ở một huyện nhỏ trong nước.
Hồi thời thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khi động thực vật mới bắt đầu xuất hiện biến dị, để hiểu rõ hơn tập tính của , Mãnvi_pham_ban_quyen đã chuyên tâm nghiên cứu một số loài động vật có tính tấn công mạnh. Từ loài chạy dưới đất, bay trên trời đến bơi dưới , có những biến dịleech_txt_ngu đã khiến người ta biến sắc khi tên, sauleech_txt_ngu khi biến dị càng nên sợ.
Tiểu Mãn từng xem qua hình ảnh Piranhaleech_txt_ngu trên nhiều tài liệu video, tự nhiên biết chúng trông như thế nào. Hôm nay nhìn con cá trong đĩa, tuy có chút nghi ngờ nhưng chưa thể đưa ra phán đoán cuối cùng. Sau khi nghe lời vịvi_pham_ban_quyen đầu , cô đã hoàn toàn chắcbot_an_cap chắn: đâyleech_txt_ngu chính cá Piranhabot_an_cap.
Sắc mặt Trần Việt Sinh không được tốt lắm. Anh bưng đĩa cá quay về chỗ ngồi, lúc này phục vụ đã dọn đầy đủ món ăn lên.
Trần Việt Sinh đặt đĩa cá sang , cầm đũa nói với Tiểu Mãn: Chúng ta ăn cơm trước đã, lát nữa anh sẽ đi tìm để báo cáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyệnbot_an_cap nàyleech_txt_ngu.
Tiểu Mãn bắt đầu gắp thịt khovi_pham_ban_quyen tàu vào cho Trập, cònleech_txt_ngu Trần Việt Sinh thì múc một bát miến. Ba người không nói thêm câu nào, cúi đầu trung ăn cơm cho nhanh.
xong, Trần Việt Sinh thẻ quân nhânbot_an_cap của ra, nóivi_pham_ban_quyen với phục vụ: đĩa này tôibot_an_cap muốn mượn một lát, xíu nữa sẽ có người mang trả cho cácbot_an_cap anh.
Cậu phục vụ lẽ cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra có chuyện chẳng lành, liền vàng đồng ý. Thấy Trầnvi_pham_ban_quyen Việt Sinh bưng đĩa không , cậubot_an_cap còn vào bếp tìm một chiếc túi lưới và một bátbot_an_cap sứ , vào trong bát dùng túi lưới .
Trần Việt Sinh cảm ơn rồi xách đĩa cá rời khỏi tiệm cơm. Thấy thời gian không còn sớm, anh nói Tiểu Mãn: Sự xuất hiện củabot_an_cap loài cá này quái, điều tra cho rõ ràng mới được.
Mãn hỏibot_an_cap anh: Anh biết đây làbot_an_cap không?
Trần Việt Sinh lắc đầuvi_pham_ban_quyen: Anh không , nhưng vị sư phụ kia cá bao nhiêu năm nay đây là lần đầuleech_txt_ngu tiên thấy, hơn loài cá này hung dữ, sức tấn công mạnhleech_txt_ngu, nếu nó tồn lâu dài thì không ai biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến.
Tiểu Mãn thật sự muốn giải thích cho Trần Việt về nguồn gốcbot_an_cap của loàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cá này, nhưng nguyên thân là cô gái từng ra khỏi lũy tre làng, saoleech_txt_ngu có thể biết loài cá ở tận Nam Mỹ xa xôi vạnvi_pham_ban_quyen dặm chứ?
Trần Việt Sinh sợ không kịp thờileech_txt_ngu gian, Tiểu Mãn và Kinh Trập xe ởvi_pham_ban_quyen hẹn, còn anh thì theo cá đi thẳng Cục Công an.
Anh đi tầng hai, cửa căn phòng làm việc.
Một người đàn ông trung niên tầm bốn mươi tuổi đang sau bànleech_txt_ngu , vừa Trần Việt Sinh liền mừng rỡ reo lên một tiếng Việt Sinh!, rồi đứng nhanh tới, vỗ mạnh lên vai anh: Khá lắm chàng trai, nói cậu đã thành anh hùng chiến đấu . , kể nghe xem đó các cậuleech_txt_ngu thếvi_pham_ban_quyen nào tiêu diệt toàn bộ địch được thế?
Trần Việt Sinh nghị chào lễ, gọi một tiếng Cục trưởng Tô, đó giơ chậu trongvi_pham_ban_quyen tayvi_pham_ban_quyen lênleech_txt_ngu: Lão lãnh , lần này tôi đến là cầu viện ông đây.
Tô Đình Tùng ngửi thấy mùi cá thơm phức, ha hả: Cái thằng nhóc này, muốn tôi chỉ với một con cá này không đủ đâu nhé.
Trần Việtleech_txt_ngu Sinh cười gượng hai tiếng: đạo, đây thật sự không phải quà tặng ông đâu. này vật chứng , tôi chính vì con cá này tìm đến chỗ ông.
Tô Đình Tùng đầu nhìn con cá kho , trông chẳng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác lạ với cá ngày, ông cúi xuống ngửi, mùi vị quả thực không tệ.
Trần Việt Sinh đặt chiếc đĩa lênleech_txt_ngu bàn, chỉ vào hàm trắng nhởn trong miệng cá: Lão lãnh đạo, ông nhìn chỗleech_txt_ngu đi. Cá bình thường không răng như thế này . Tôi đã hỏi thămvi_pham_ban_quyen rồi, Lão Ngưu Đầu chuyên đánh cá rằng bỏ con cáleech_txt_ngu này vào cùng xô với những con , chúng bị nó cắn cho thương tích đầy mình. Hơn nữa, loại cábot_an_cap cũng mới xuất hiện ở hồ Thanh gần đây thôi.
Tô Đình Tùng kinh hỏi: Hồ Thanh Sơn? hồ chứa nước thượng sông gần đơn vị các cậu sao?
Việtvi_pham_ban_quyen gật đầu: Chính là hồ đó đấy, lão đạo. Bây giờ tôi cần ông tìm một chuyên nghiên cứu vềleech_txt_ngu thủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sản, xem giúp tôi đây rốtbot_an_cap cuộc là loại cá gì, nguồn gốc từ đâu vàvi_pham_ban_quyen tậpleech_txt_ngu tính của chúng ra .
Tô Đình Tùng vuốt suy nghĩ lâu mới nói: Chính ủy cũ của sư đoàn mình đã chuyển công tác Tỉnh, để tôileech_txt_ngu gọivi_pham_ban_quyen điện cho ôngleech_txt_ngu ấy, ông ấy tìm giúp chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một người.
Trần Việt Sinh chăm chúleech_txt_ngu nhìn chằm chằm vào chiếc điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoại bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm việc của Đình Tùng. Tô Đìnhvi_pham_ban_quyen Tùng bật cười: Cậu gấp gáp đến thế sao?
Trần Việt Sinh gật đầu: Lão lãnh đạo, không không . Con cá này vạn nhấtvi_pham_ban_quyen là do có cố tình thả vào hồ, với hàm răng này, bao cá dưới nước sẽ gặp họa? Lỡ như chúng ra khỏi , xuôi xuống dòng sông ở hạ thì cá dưới đó cũng sống nổi.
Tô Đình Tùng lập hiểu ra đề, vội vàng nhấc máy bắt đầu quay .
Cuộc gọi phải qua tổng đài chuyển tiếp mớivi_pham_ban_quyen được tới Sở Tỉnh. Cũngbot_an_cap là họ may mắn, quả thực đã tìm được người.
Trongvi_pham_ban_quyen điện thoại, Tô Đình tóm tắtvi_pham_ban_quyen ngắn việc, người ở đầubot_an_cap dây chovi_pham_ban_quyen biết tức cử đến kiểm tra . Vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Việt Sinh phải vội về vị, Tô Đình Tùng liền sắp xếp người xuống bếp một chiếc đĩa khác, trút conleech_txt_ngu cá kho , rồi cho người mang trả đĩa lại cho hàng.
Trần Sinh đếnleech_txt_ngu điểm hẹn, chiếc xe tải đã đợi sẵn. Mãi cho đến khi về khu gia binh, anh đem toàn bộ sựvi_pham_ban_quyen việc kể cho Tiểu Mãn nghe.
Tiểuvi_pham_ban_quyen Mãn nhớ lại vị của hồ Thanh , liền hỏileech_txt_ngu Trần Sinh: Hồ Thanh có cách chỗvi_pham_ban_quyen mình không ?
Thượng nguồn con sông ngoài khu binh chính là hồ Thanh Sơn. cáchbot_an_cap đây mười mấybot_an_cap dặmvi_pham_ban_quyen, cũngleech_txt_ngu không xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huyện lỵ là bao. Em ý không, đường đèo chúng thực chất là vòng hai ngọn núi, hồ Sơn nằm ngay giữabot_an_cap hai ngọn đó.
Lòng Tiểu Mãn lại thắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút, nói qua nói lại thì ra Thanh Sơn cũng chẳng xa nơi này là mấy.
Hồ Thanh gọi là đầm Thanh Sơn, mấyleech_txt_ngu năm trước phủ chủ trì đập ngăn nên mới tên thành hồ chứa Thanh Sơn.
nghĩ về con sông cổng khu binh, hỏi: Con sông này sẽ chảy về đâubot_an_cap ạ?
Nước cùng đều sẽ đổ về Trường Giang, nhưng phải trải qua mấy con sông quy mô lớn hơn nữa.
Tiểu Mãn thởvi_pham_ban_quyen dài một tiếng: Nếu loài cá đó thựcbot_an_cap sự xuất hiện gần đây, e rằng có kẻ cố ý vậy. Loài cáleech_txt_ngu không giống cá địanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương. Nếu đập ngăn nước bị phá hoại, cá trong sẽ theobot_an_cap các dòng sông lớn đổ về Trường Giang. Đến lúc , cá dưới sông, giang sẽ phải chịu thảm diệt vong nào đây?
Trần Việt kinh Mãn. Cô nhớ người nội của nguyên chủ, cười khổ cái: Em là do tay ông nội nuôibot_an_cap , đến chút cảnh giác này cũng không thì đáng với công dục gần hai mươi năm của ?
Trần Việt Sinh chợt hiểu ra, nhìn về phía hồ Thanh Sơn, lòng trĩu nặng thêm vài phần. Nếu việc như họ dự đoánvi_pham_ban_quyen hậu quả thật không thể lườngleech_txt_ngu trước.
Kinh Trập vẫn là một đứa trẻ, nó chỉbot_an_cap biết cá kho trông rất ngon kia, và anh rể không hề cho nó nếm một . Nhưng bùleech_txt_ngu lại, được món thịt kho tàu cực kỳ ngon, cùng bát canh miến thơm lừng.
Đám trẻ con đang chơi đùa gần cổng khu gia binh thấy gia đình ba trở về thì hào hứng chạy tới. Tiểu Mãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa Kinh Trập một kẹo quả, bảo nó chia cho các bạn, đảm bảo ai cũng có một .
Để Kinh Trập ở lại khoe khoang với đám , Tiểu Mãn và Việt trở nhà.
Lúc này đã hơn bốn giờ chiều, Tiểu Mãn vào bếp cất những món đồ hôm nay mua ở bách hóa. Thấyvi_pham_ban_quyen Trần Việt Sinh đứng sân nhìn về phía , cô cũng bước tới đứng cạnh , cùng về hướng đó.
Trần quay đầu nói với cô: bảo, nếu đám cá đó thực sự dòng nước đến chỗ mình thì hậu quả sẽ ra sao?
Tiểu Mãn suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc trả : Dưới sông sẽ không còn loàileech_txt_ngu cá nào khác, thậm ngay vịt trời cũng sẽ trở thành thức ăn của chúng, đến con người cũng có thể bị chúng tấn .
Trần Việt Sinh sờ nhìn Tiểu Mãn. Cô thản nhiên nói tiếp: Anh còn nhớ hàmleech_txt_ngu răng của không? Với bộ răng như thế, anh nghĩ có thứ gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng không ăn được?
Ngày mai em đến hồ chứa nước xem thử. Tiểu Mãn quaybot_an_cap sang nhìnleech_txt_ngu anh, quyếtleech_txt_ngu .
Trần Việt Sinh đương nhiên đồng ý: Em đi làm được gì? Đợi bên Cục trưởngbot_an_cap Tô có tin tức tính sau, dù sao hiện tại chúng cũng không biết đứng sau này là aivi_pham_ban_quyen, mục đích cuối cùng của họ là gì.
Tuy nước đã kiến thiết được vài , nhưng phía kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net eo biển vẫn chưa từ , luôn cử sang nối với những con gián đã cài cắm từ sớm để thực hiện hành vi phá hoại, thậm khi còn phái máy ném bom xuống các công trình trọng điểm ở các phố lớn.
Tiểu Mãn lắc : Em chỉ đi xem môi trường bên thế nào thôi. an toàn, anh cứ tâm.
Trần Việt Sinh muốn Tiểu Mãn đi một mình, nhưng hiểuvi_pham_ban_quyen tính cách gái nàyvi_pham_ban_quyen, một khi quyết thì nhất định làm. Anh suy nghĩ một chút bảo: Látleech_txt_ngu nữa anh đi lão Chu, cho anh ấy biết chuyện này. mai anh sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa em cùng đi xem, chúng ta cứ coi như dạo quanh đó, cũng tránh đánh rắn động cỏ.
Mãn đồng ý rồi vào bếp chuẩn bị bữa tối. Trần người rời khỏi , đi tìm Chu Nguyên An để báo cáo việcbot_an_cap .
Chu Nguyên An nghe xong lời của Trần Việt Sinh, ngẩn người hồi lâu mới nghi hoặc hỏi: Trần này, chỉ vì con cá kho chưa thấy bao giờ mà cậu tìm đến lão đạoleech_txt_ngu, nhờ ông ấy hệ lên tỉnh, rồi còn đích đi thực địa ở hồ Thanh Sơn, cậu có phải đang lo xa quá ?
Trần Việt Sinh có hiểu được Chu An. Dẫu sao nếu không phải do Tiểu Mãnleech_txt_ngu nhắc tới, anh lúc đó cũng sẽ không tâm. Nhưng càng để tâm nghĩ càng nhiều, hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay các tức phá hoại xuất hiện ngớt, không thể không cân nhắc xembot_an_cap đây có phải là một hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phá hoại mới hay .
Lão Chu, biết anh thấy chuyện này khó tin. Tính tôi là vậy, hễ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi là phải tìm ra lẽ xem rốt cuộc là chuyện gìvi_pham_ban_quyen. Ngày mai đưa Tiểu lên Thanh Sơn xem .
Được rồi, cậu muốn thì cứ đi. Nhưng cóleech_txt_ngu điều, dấn thân vào nguy hiểm, thấy có biến là rút .
Được Chu An đồng , Trần Việt Sinh tìm số dụng cụ núi. Trước đây anh từng dẫn người đơn vị đi Thanh Sơn, nếu đi dọc theo sôngvi_pham_ban_quyen phải mấy chục dặm, nhưng nếu băng qualeech_txt_ngu ngọn núi phía sau khu gia binh thì chỉ chừng mười dặm đường.
Khi mangbot_an_cap đồ về nhà, Tiểu Mãn chuẩn xong bữabot_an_cap tối. Kinh Trập thấy Việt Sinh về mới chịu lưu chia tay , lẽo đẽonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo sau anh nhà ăn cơm.
Ăn cơm , Trần Việt Sinh nhận ra mình đang đứng trước một lựa chọn giải: đi ngủ ở ký túc xá hay ở nhà.
người đều biết hôm nay anh đăng ký kết hôn. Mãn đưa Kinh Trập đến khu binh ở cũng đã một thời gian, lý ra hôm nay có thể ởleech_txt_ngu . nhưng hôn giữa anh cô vẫn chưavi_pham_ban_quyen chính thức tổleech_txt_ngu , lỡ như Tiểu Mãn lấy lý do chưaleech_txt_ngu đám cưới mà không cho anh ở lại thì biết làm sao?
Trong lòng Trần Việtleech_txt_ngu Sinh không khỏi rốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bời vò.
Điều không ai ngờ tới là Kinh Trập đã chủ động tạo lốivi_pham_ban_quyen thoát Trần Việt Sinh: rể, anh , chị em đã lĩnh giấy chứng nhận kết hôn , chính là , thể ở chung nhà, buổi tối anh có ngủ lạivi_pham_ban_quyen nhà rồi. Tối nay anh ngủleech_txt_ngu cùng giường với em có không?
Trần Việt Sinh sắc mặt Tiểu Mãn trước, thấy cô đang cười, vi_pham_ban_quyen đã đồng ý mới tiếng: , chúng đi đun nóng chuẩn bị rửa nhé?
Được làm giúp mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người Kinh Trập rất vui, cậu bé lăng xăng chạy theo sau Trần Việt Sinh vào bếp đun nước.
Tiểubot_an_cap Mãn đã nhìn thấy túi mà Sinh mang về đang đặt trong , cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đi theo . Trần Việt Sinh thấy cứ nhìn chằm chằm vào chiếc túi đựng đồ thì dùng mắt hiệu về phía Kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trập. Tiểuvi_pham_ban_quyen Mãn lập tức hiểu ý, anh không nói chuyện ngày mai trước mặt cậu bé.
Kinh Trập đang hưng phấn, kéo Việt Sinh nói hết chuyện này đến chuyện nọnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãi không . Cuối cùng Trần Sinh phải giả vờ ngủ, cậu từleech_txt_ngu từ vào giấc nồng.
Thở phào một hơi dài, Trần Việt Sinh vén chăn bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuốngbot_an_cap giường mở cửa. Trong chiếc túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh trên bàn bátvi_pham_ban_quyen tiên ở gian ngoài có một bản địabot_an_cap của mấy ngọn núi cận, trên đó có đánh dấu các con đường mòn. Băng qua ngọn núi phía sau gia binh có mộtleech_txt_ngu con đường nhỏ rất kín đáo, là đường nhanh nhất để đến hồ chứa nước Sơn.
Anhbot_an_cap gõ nhẹ vào cửa phòng Tiểu . Cô thắp đèn dầu, mở cửa cho Việt Sinh vào phòng.
Chẳng biết phảibot_an_cap vì đêm khuya tĩnh lặng khiến ngũ quan con người trở nhạy bén khôngvi_pham_ban_quyen, mà khi đứng ở , Trần Việt Sinh ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, cực kỳ dễ chịu. Mùi ấy như vấn vương nơi mũi, nhưng khi định phân định rõ đó là hương gì thì lại thấy thật khó để nắm .
Tiểu chỉ vào trước bàn ngăn kéo cạnh cửa . Trần Việt Sinh ngồi , bản bàn rồi với Tiểu Mãn: Tấm bản đồ là do tôi dẫn người đi khắp mấy ngọn núi phíaleech_txt_ngu sau rồi vẽ ra. ngọn núi khu gia binh có một con đường mòn rất kín đáo, đi đường này tớivi_pham_ban_quyen hồ chứa Thanh Sơn chỉ hơn dặm, nhưng không dễ đâu.
Tiểu chăm nhìn bản đồ một hồi Trần Việt Sinh: Nhìn bản đồ, vịleech_txt_ngu trí của chứa nước Thanh Sơn rất hẻo , địa thế cũng hơi cao. nước ra vấn , thị trấn bên dưới rất dễ bị ảnh hưởng. lúc trước họ chọn chỗ này để xây hồ chứa nướcleech_txt_ngu?
Con suối nhỏ trước khu gia binh cũng bắt nguồn từ hồ chứa nước Thanh Sơn, có bot_an_cap chảy vòng qua phía nam núivi_pham_ban_quyen. Còn con sông lớn hơn chạy qua trước thị trấn thì qua phía bắc của một ngọn núi . Hai dòng chảy đi qua mấy chục dặm rồi mới hội lại mộtvi_pham_ban_quyen chỗ. Hồ nước Thanh Sơn này đóng tròvi_pham_ban_quyen vô cùng quan trọng đối với khu trong vòng kính dặm quanh đây.
Việt Sinh đầu: Cóbot_an_cap lẽleech_txt_ngu vốn dĩ là một cái hồ, sau khileech_txt_ngu xây đập, nó đóng vai trò việc điều tiết nguồnvi_pham_ban_quyen nước và đai đây.
Thấy Tiểu Mãn cứ nhìn chằm vào bản , anh một vị trí nói: Đi hồ nước đi theo con đường , mấy ngọn núi ở đây đều và rừng rậm rạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bìnhbot_an_cap thường không có ai lên . Lần trước chúng tôi lên thì trên núi có rấtleech_txt_ngu nhiều dược liệubot_an_cap.
Tiểu Mãn hỏi: , thỏ ở đó có không anh?
Việt Sinh mỉm cười lắc : Nhiều, không chỉ có rừng rừng, mà còn có cả lợn rừng đi thành đàn. Tuy nhiên chúng tôi có phát hiện dấu phân của gấu, nên thường không cho phép ai lên núi.
Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu toán xem mình đi về một chuyến sẽ mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao lâubot_an_cap.
Trần Việt Sinhvi_pham_ban_quyen nhìn đồng hồ: Thời gian không cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm nữa, em nghỉ ngơi trước đi. Sáng sớm mai chúng ăn sáng đi ngay. Tôi sẽ xuống nhà ăn lấy cơm, lấy thêm vài cái bánh bao để chúng ta theo ăn trưa.
Đến lúc sáng Trập biết chị và anh rể sắp ra . Cậu không vui vì mình bị gạt ra , là họ không có ý định mang cậu theo.
nayvi_pham_ban_quyen em ở nhà chị Thúy Hồng, lát nữa sẽ đưa chị ấy mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiếu ăn, nhờ chị ấy lo bữa trưa cho em. Nếu bọn về muộn thì bữa tối cũng ăn ở đó . Việt Sinh đã sắp xếp xong xuôi bữa trưa bữa tối cho Trập.
Nhưng mọi ngườileech_txt_ngu không ởvi_pham_ban_quyen nhà, em chẳngbot_an_cap biết làm gì cả. Kinh Trập đầy ủy khuất.
Em Kiến Lập và mấy đứa nhỏ học chữ đi, chẳng phảileech_txt_ngu em đã biết nhiều chữ rồi sao? Em dạy , làm giáo cho nó. Tối quavi_pham_ban_quyen trước khi ngủ, Trần Việt Sinh đã dạy cho Kinh Trập chữ nữa. Cậu đang hăng hái nên học rất túc, mười chữ đó gần như chỉ dạy một lần .
Trần Việt và Tiểu Mãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỗi người đeo một baleech_txt_ngu lô đựng lương khô và một bình tông quân đội nóng. Trần Việt Sinh còn mang theo cuộn dây thừng trên người. Hai người cứ thế đạp lên ánh ban mai, leo lên ngọn gia binh.
Trong rừng vào buổi sớm, hơi lạnh ban đêm vẫn chưa tan hết. Lúc mớileech_txt_ngu đi cảm thấy hơivi_pham_ban_quyen lạnhleech_txt_ngu, Tiểu Mãn mặc một chiếc bông , khivi_pham_ban_quyen leo lên đến đỉnh núi, lưng đã lấm tấm mồ hôi.
Trần Việt Sinh không ngờ thể lực của Tiểu tốt đến thế. Anh nhờ vào việc huấnleech_txt_ngu luyện hàng ngày nên thể lực tốt là bình thường, còn Tiểu Mãn đã leo núileech_txt_ngu hai tiếng đồng hồ mà hơi thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn không hề dồn dập. nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn sắc cả nhiều chiến trong đội của anh.
Tốngbot_an_cap gia dạy em luyện võ từ nhỏ sao? Trần Việt hỏi .
Mãn khẽ ừ tiếng. Cô đã được võ người nguyên chủ; nguyên chỉ luyện ngoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia công phu mà luyện nội gia phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ nhỏ. Với thân thủ này, tại Trần Việt Sinh cóvi_pham_ban_quyen lẽ không còn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối thủ của nữa.
Về Tiểu Mãnleech_txt_ngu, sau khi thế ập , để đấu các loài động thực vật dị và thích nghi với thời , con người đã ra sức phổ biến môn mà nhiều người là huyền ảo. Tiểu Mãn đã luyện theo những môn đó. Có do chỉ số thông minh cao và việc tập trung, cô thực sự đã luyện ra được nội kình, công phu không hề yếu.
Mấy nay Tiểu Mãn luyện theo tâm pháp nội công do chính phủ mạt thế phổ biến để mở mang kinhleech_txt_ngu mạch. Có lẽ nhờ nền tảng của nguyên chủ nên cô nhận thấy tốc độ tăng trưởng nội kình trong cơ thể mình rất nhanh.
Khoảng hơn mười giờ , họ đã đến bên bờ hồ chứa nước Thanh Sơn.
Phong cảnh đây rất đẹp, nằm giữa ngọn núi, hồ chứa nước Sơn như một viên ngọc vào giữa. Gió nhẹ thổi tới, từng lớp sóng xanh dập dềnh lan , khiến nơi này trông thật yên bình và tươi đẹp.
Trên nhữngvi_pham_ban_quyen ngọn xung quanh hồ có vài ngôileech_txt_ngu làng. Dân làng quanh đây thường vào hồ này đánh cá, vào núi ăn núi, dựa vào nước ăn nước.
Tiểu Mãn không nhìn về phía mấy ngôi làng đó mà hỏi Trần Sinh: Phía núi bên trông có vẻ dốc bên này, ở đó cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có làng sao?
Bên đó không có làng. Nghe nói những năm bot_an_cap mấy hộ thợ săn sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống, sau hồ nước xongvi_pham_ban_quyen, họ được yêu cầu đến các ngôi làng kia. Tuy là vùng núi nhưng vẫn có khai đượcbot_an_cap một đất trồng trọt, săn bắn dù sao cũng phải kế lâu dài.
người không dừng lại ở đó quá nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dãy phía nam hồ chứa nước tiếp tục đi lênvi_pham_ban_quyen. Từ bờ hồ có một con đường rất kín , cây cối và bụi rậm núi vẫn chưa nảy lộc xuân nên xám xịt.
Tiểu Mãn sải bướcleech_txt_ngu chút chậm trễ, bám sát sau lưng Việt Sinh, chẳng mấy chốc họ lên tới đỉnh núi.
Ngườivi_pham_ban_quyen ta thường nói đứng trên đỉnh cao mới thấy núi thu vào tầm mắt nhỏ bé nhườngbot_an_cap nào. Ngọn núi này được coi là khá cao trong số các ngọn núibot_an_cap xung , đứng ở điểmleech_txt_ngu cao nhất thấyvi_pham_ban_quyen lòng dạ mở mang, tinh thần sảng khoái.
Trong những dãy kia hiếm dấu chân , vốn dĩ có con đường mòn sơ nhưng giờ đã bị che lấp hết. trước chúng mất hai mới đi ra khỏi rừng, giữa đường cònbot_an_cap gặp một đàn sói hơn con, lại thấy cảleech_txt_ngu phân gấu. đầm nước dưới chân núi còn thấy dấu chân lợn rừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và dê núi.
Tiểu nghebot_an_cap mà mắt sáng rực lên. Té trên núi vật tư phong phú đến vậy. Nghe tên các loài động vật, cô bắt nhẩm tính trong xem có làm được món ăn gì.
Không chỉ cơ thể cô, mà cơ thể Kinh Trập cũng cần được tẩm bổvi_pham_ban_quyen lưỡng, quan trọng nhất là dinh dưỡng phải theo kịp. Bây giờ thiếu nhất là gì? Chính là loại thịt. Còn việc nuôi nhốtbot_an_cap những con vật dẹp , còn không có ăn, lấy đâu ra lương thực mà nuôi súc vật?
lòng Tiểu Mãn nảy sinh cảm thán, đây phải rừng sâu thẳm hiếm dấu , đây rõ ràng là trang trại chăn nuôi của riêng côleech_txt_ngu, Tống Tiểuvi_pham_ban_quyen Mãnbot_an_cap.
Trần Việt Sinh không thấy vẻ sợleech_txt_ngu hãivi_pham_ban_quyen trên gương mặt Tiểu Mãn, chỉ thấy sự phấn khích muốn sức, anh không khỏileech_txt_ngu nghiêm dò: Tiểu Mãn, em đừng tiện đến đây một mình. Rừngvi_pham_ban_quyen trên núi này quá rậm rạp, vào rất dễ lạc . Đây không giống nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngọn đồi nhỏ chỉ có thỏ rừng ở quê em đâu, đây những dã thú thể mạng người đấy.
Tiểu Mãn gật đầuleech_txt_ngu vâng dạvi_pham_ban_quyen lia lịa, còn việc có để tâm hay có tán thành ý kiến của Trần Việt Sinhbot_an_cap chỉ mình cô biết.
Xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núivi_pham_ban_quyen, Trần Việt Sinh Tiểu Mãn đi từ đập hồ nước sang bờ bên kia. Cách bờ không có một nhỏ, đầu làng có mấy người đang tánbot_an_cap gẫu, thấy hai người đi tới liền có gầnbot_an_cap hỏi họ từ đâu .
Bà dìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ của ở bến Vương Gia, cuối tôi đây đã năm rồi. Chỉ nghe nói ở đây xây đập thủy điện, chứ ai ngờ thay đổibot_an_cap lớn thế , chẳng biết phải đâu người nữa. Trần Việt Sinh vẻ mặt đầy lắng nói với mấy ông cụ.
Bến Vươngleech_txt_ngu à? Ái , chàng trai ơi, bến Vương Gia vốn nằm ngay cạnh hồ, từ khi đập thủy điện xong, mực nước dâng bấy nhiêu, cả cái làngleech_txt_ngu đó đều nằm dưới nước rồi. Dì của cậu là người ? Để tôibot_an_cap xem có gì được khôngleech_txt_ngu.
khibot_an_cap Trần Việt Sinh tùy tiện nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra một cái tên, cụ đều lắc đầu: Chưa tên này bao giờ. Cậu trẻ ạ, bến Vương Gia hai ngôi làng khác đều bị nhấn chìm đáy nước hết rồi. Dân mấy làng đó thì tản đi xóm lân , người lên thành phố. Cậu muốn nghe thì ra , không phải lên huyện. Năm cán bộleech_txt_ngu trên huyện trên trấn xuống đây vận bà con di dời, sau đó mới sắp ở mớibot_an_cap.
Trần Việt Sinh cảm ơn, rồi nhìn mặt nước dập dềnh sóng biếc: nhớ dạo chưa đập, trong hồ đã có nhiều cá, giờ xây xong , chắc cá trong nước còn nhiều nữa nhỉ?
kia đúng là đánh được ít lớn, nhưng nghe lão Ngưu Đầu chuyên đánh cá bảo, nửa tháng trong lưới chẳng có mấy cá, cũng gởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật. Trước đây đâu có thế, chẳng biết là ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì.
đã bảo trong có quái vật mà các ông cứ cười tôi. Tầm này hàng năm, nước đầy vịt trời, các ông nhìn xem, năm nước cònleech_txt_ngu con nào không?
Câu hỏi đưa ra, mấy đều im lặng. Đều là những người sống cạnh mặt nước bao nhiêu năm nay, tình hình chứa mỗi năm nào sao họ không biết cho được?
Sáng hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, tôi ra bờ hồ kéo lồng, thấy ven nước có con vịt trời chết, chỉ còn lại có nửa thân , me đầm đìa. Lúc đó tôi đã hú hồn rồi, ông biết tôi lồng lên còn leech_txt_ngu khôngvi_pham_ban_quyen?
Câu hỏi lại những người xungleech_txt_ngu nhìn nhau đầy vẻ hiếu kỳ.
Cái lồng của tôi ấy à, biết bị cái thứ mà thủng một lỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net to tướngleech_txt_ngu. Lồng này tôi tự đan bằng cành liễu, đan chắc chắn lắm, trước đâyleech_txt_ngu còn hơn cân cơ mà.
Việt và Tiểu Mãn nghe mấy ông cụ mỗi một câu về nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thay gần củaleech_txt_ngu hồ chứa, Trần Việt Sinh liền hỏi: phát hiện nhiều vấn đề như vậy, saobot_an_cap mọivi_pham_ban_quyen người không lên trấn?
ông cụ cười khà nói: Cậu trẻ này, chúng tôi chỉ tán gẫu thôi, ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà biết có thứ . Báo lên rồi lãnh đạo bảobot_an_cap chúng đưa ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng chứng, chúng tôi lấy gì mà đưa?
Thấy thời gian không còn sớm, hai người chào biệt mấy ông cụ rồi rời đi. Đi được một quãng xa, quay nhìn mặt nước yên bình, lòng nặng . cá săn sắt ăn thịt người này ở đây không có thiên , sẽ sinh rấtvi_pham_ban_quyen nhanh, đến lúc đó chỉ cần một sơ nhỏ thôi sẽ đến hậu quả thể gánh .
Từ hồ chứa về khu tập thể còn phải đi hơn mười dặm núi, trên đường Tiểu Mãn và Trần Việt Sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không trao đổi nhiều, đi hơn hai đồng hồleech_txt_ngu mới về nơi.
Hơn năm giờ chiều, Trần Việt Sinh đi thẳng đến văn trung đoàn báo cáo tình hình phát hiện hôm nay với Chu An. Chu Nguyên An bảo Sinh gọi điện lênleech_txt_ngu tỉnhleech_txt_ngu. gọi qua nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần chuyển máy mới cóvi_pham_ban_quyen nhấc, ngườivi_pham_ban_quyen kia hỏi thẳng Trần Việt về những gì hiện được hôm nay. Sau khi nghe Trần Việt Sinh về những điểm bất thường ở hồ chứa, đầu dây bên kia là một khoảng lặng dài.
Trần Việt Sinh vừa định hỏi xem nên thế nào thì đối phương thông báo ngày mai sẽ tới nơi, saubot_an_cap đó liền cúp máy.
Nguyên vừa rồi nghe thấy những lời Trần Sinh nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cảm thấy vô cùng hiểuvi_pham_ban_quyen: Cá dưới nước mà còn ăn được cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời sao? Lũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vịtvi_pham_ban_quyen trời đó tinh ranh , ta bắn còn chẳng trúng nữa là.
Giọngvi_pham_ban_quyen Trần Việt trầm xuống: Trên đời này có rất nhiều thứ khó tin tồn tại. Phía hồ chứa mất bò, vịt trời mất, cho trong nước có quái vậtleech_txt_ngu xuất hiện, thực chất chính là vì con chẳng có là tobot_an_cap lớn đó.
Cá chẳng phải là thứ sống dưới nước thôi sao? Có gì màbot_an_cap đáng thế? Lão Trần này, hay là cậu với Tiểu Mãn lo xa quábot_an_cap rồi?
Trần Việt Sinh lắc đầu: Lão Chu à, lần này chúng ta gặp rắc rối lớn rồi. Giải quyết không khéo thì không chỉ chúng ta gặp nguy hiểm, mà ngay cả con cháu đờivi_pham_ban_quyen sau cũng bị ảnh hưởng đấy.
Anh đứng dậy nói với Chu Nguyên An: Thôi, mọi chuyện đợi mai người trên tỉnh xuống rồi tính, tôi về trước đã.
Tiểu Mãn đang nấu cơm tối nhà, Trần Việt Sinh vào giúp cô nhóm lửa. thêm củi vào bếp, anh vừa nói: Vừa rồi anh gọi điện hồi cho trênvi_pham_ban_quyen tỉnh, bên đó bảo ngày mai sẽ cửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đến đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tiểu Mãn , anh càng càng thấy sao lòng lại thể xấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa thế.
Tiểuleech_txt_ngu không lên tiếngbot_an_cap. Con người thực thể rất khó đoán định. Giốngbot_an_cap như thời mạt thế, tại sao cuối cùng ở Hoa Quốc lại là nơi lưu giữ được nhiềuleech_txt_ngu người ? Đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là bởi người Hoa Quốc tôn tự , bảo vệ trường. Ai cũng hiểu rằng phá hoại môi sẽ bị nhiên phản phệ. Thế nhưng có một số quốc gia nhất định phải kéo cả nhân loại xuống , để rồi cuối cùng phải di cư sang hành tinh mới để mưu sựleech_txt_ngu sống.
Đúng này, Kinh Trập mồ hôi nhễ nhại từ ngoài chạy vào: Chịvi_pham_ban_quyen ơivi_pham_ban_quyen, anhvi_pham_ban_quyen ơi, hai người về ạ! nay nhà mình cóleech_txt_ngu món gì ngon thế?
Trần Việt Sinh thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất thích cậu em vợ này, hiểu lại nghe lời, ăn no là đầy năng lượng. Thấy anh từ xa là gọi to một tiếng anh rể, khiến anh cảm thấy rất nở mày nở mặt.
Anh ôm Kinh Trập lòng: Hôm naybot_an_cap em ở nhà làm gì ?
Em dạy anh Lập và các bạn học chữ ạ. Chị Thúy Hồng còn em là thầy giáo nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa. Anh rể ơi, tối nay anh phải dạy em hai mươi chữ nhé, để mai em lạibot_an_cap cho anh Lập.
Trần Sinh lời. Vừa lúc Lập ở ngoài gọi, Kinh Trập liền xuống khỏi đùi Sinh chạy ravi_pham_ban_quyen ngoài.
Tiểu Mãn cậu lát nữa về ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Kinh Trập vâng tiếng, nhưng đôi chân nhanh nhẹn dạng từ bao giờ.
bóng lưng Kinh Trập, Trần Việt Sinh thầm nghĩ, khó khăn lắm đuổi được các quốc, đánh Tưởng Giới để thànhleech_txt_ngu nên nước Hoa mới, người sắp sống những ngày tốt đẹp rồi, vậy mà lũ mật thám lại không để chobot_an_cap yên ổnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trần Việt Sinh đôi cànhleech_txt_ngu cây khô cầm trong tay: Tiểu Mãn, em bảo chứa lớn vậy, nước sâuvi_pham_ban_quyen , có cách nào để vớt hết lũ cá ăn thịt người ra không?
Tiểu Mãn đầu: Em cũng không biếtleech_txt_ngu phải làm thế nào, cứ đợi ngày mai trên tỉnh xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem sao đã.
Một đêm yên tĩnh qua, mãi tậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm sau, tỉnh tới vănleech_txt_ngu trung đoàn.
Tiểu Mãn được mời đến phòng họp của trung đoàn. Một ông lão tóc bạc trắng cùng với bảy người đàn ông trông có vẻ phong trần mệt mỏi đang ở đó. Ông tự giới thiệu họ , là giảng viên trường thủy của tỉnh.
Sau khi hỏi kỹ Trần Việt Sinh chuyến đi tới hồ chứa qua, thầy Ninh trầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngâm hồi lâu mới nói: Con cá hai người gọi ở tiệm cơm tôi đã xem qua rồi, đó chính là cá của Mỹ. Những chuyện xảy ở hồ cũng chứng tỏ trong đó đã có dấu vết của loàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cá này. Tuy biết là ai, từ lúc nàobot_an_cap đã thả loài cá vào hồleech_txt_ngu, nhưng chúng sắp phải đối mặt với một tình hình rất nghiêm trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chu Nguyên An mò hỏi: Thầy , đây là loại cá gì lợi hại thế ạleech_txt_ngu?
Đây là loài cábot_an_cap đặc hữu Nam Mỹ. Sau khi Ninh kể xong tập tính Piranhaleech_txt_ngu, căn phòng họp lớn phăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phắc đến mức có nghe thấy cả tiếng kim rơi. Một lúc lâu sau, thầy Ninh nói: Sắp sẽ có nhiều việc cần người làm, hãy xốc lại tinh thần, đợi thông báo cấp trên tới là chúng ta bắt hành .
Tiểu Mãn khôngbot_an_cap biết rằng, đã thành lập một tổ công tác chuyên điều tra về vụ cá Piranha. Sau khi các gialeech_txt_ngu quan đánh giá việc, một đội chuyên trách khác cũng đã được đi, hành quân xuyên đêm để hồ chứa Thanh Sơn.
Thầy Ninh không chờ được nữa, ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiềuleech_txt_ngu hôm đó đòi dẫn theo bảy tám người tùy tùngbot_an_cap ra hồ chứa Thanh . Chu Nguyên An liền Trần Việt Sinh dẫn theo một trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiến sĩvi_pham_ban_quyen để bảobot_an_cap vệ. Mãn đứng ở cổng khu trú quân, nhìn họ đi khuất rồi mới lững thững về nhà.
Khuleech_txt_ngu tập thể bị thêm một đợt nhân quân đội đến ở, quản lý hậu cần bận rộn đến mức chân chạm . Thấyvi_pham_ban_quyen Tiểu Mãn đứng ở cổng, ông liền gọi: Tiểu Mãn à, nếu em lo xong việc nhà rồi thì nhà bếp làm nhé. Nhà bếp thiếu người trầm trọng, bận khôngbot_an_cap nữa rồi.
vị trí đãvi_pham_ban_quyen có người, nhà bếp không thể tùy tiện thêm người vào, Tiểu Mãn thấy hơi ngại nên đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng ý sáng sẽ đếnbot_an_cap nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc.
Trậpleech_txt_ngu Trần Việt Sinh không về nhà nên có chút không vui. Tiểu Mãn cán mì sợi toàn bằng bột mì trắng, nhưng Kinh Trập ăn không vẻ hào hứng như lần trước.
Tiểu Mãn thầm lắc đầu, làm vợ quân nhân thì phải chịu được cô đơn, gánh đượcleech_txt_ngu việc trong nhà. Giống như lúc này, chỉ mệnh lệnh là Trần Việt Sinh phải dẫn người đi làm nhiệm vụ, Tiểubot_an_cap Mãn vừa phải lo toan việc nhà, vừa phải dỗ dành cảmleech_txt_ngu xúc của Kinh Trập. Sau này nếu trong hai trẻvi_pham_ban_quyen nữa, những việc Tiểu Mãn phải bận tâm chắc chắn cònbot_an_cap nhiều hơn.
ăn của đơn vị cung cấp bữa cơm cho rất nhiềubot_an_cap người nên việc củaleech_txt_ngu lớp cấp dưỡng vô cùngbot_an_cap bận rộn.
Những xửng hấp bánh màn ngô được xếp chồng nhau rất . Mấy chiến sĩ cấp dưỡng thắt tạp dề hối hả nặn bánh, làm xong cái nào là xếp ngay lên xửng. Sau khi đưa Tiểu đến cho trưởng lớp cấp dưỡng, quản lý hậubot_an_cap liền vội vàngvi_pham_ban_quyen rời . Lớp lớp cấp dưỡng họ Lý, là người ông ngoài ba mươi tuổi, vóc dáng lớnleech_txt_ngu. Có do thường xuyên tiếp với khói bếp núc nênleech_txt_ngu mặt anh ta đỏ hẳn người thườngbot_an_cap.
Tôi Doanh trưởng Trần đồngleech_txt_ngu cũ nhiều năm đấy. Trướcvi_pham_ban_quyen ngày giải phóng, chúng tôi đã ở cùng một đội, đó cùngvi_pham_ban_quyen vượt sông, chinh chiến bên kia chiến trường hơn ba năm trời. Doanh trưởng của cô đúng một tài.
Nghe Lý ban khen ngợi Trần Việt Sinh, Mãn chỉ mỉm lắng , đôi tay làm việc vẫn thoăn không hề lóng ngóng. Lý ban trưởng nhanh chóng nhận ra, mỗi Tiểu bột ngũ cốc đều lượng gần như bằng nhau. Khối bột tay cô chỉ vê nhẹ một rồi đặt lên xửng, chẳng mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chốc, những chiếc bánh màn thầu có kích thướcbot_an_cap dáng y hệt nhau đã xếp mặt khay.
Làm xong bánhvi_pham_ban_quyen màn thầu, Tiểu Mãn lại được phân công đi thái tây. Những củ khoai tây đã gọt vỏ, rửa sạch đang ngâm trong nước. Tiểu Mãn cầm lấy một , ướm thử độ nặng của con dao bếp đen trong tay. Sau khi đã nhịp, cô bắt đầu thái lát rồi thái sợi. Lý trưởng đứng sau chỉ nhìnleech_txt_ngu thấy tàn ảnh của lưỡi dao lên hạ xuống, sau đó là những khoai tây đều tăm tắp.
Khoai tây thái xong được ngâm vào chậuleech_txt_ngu nước. Khôngleech_txt_ngu chỉ ban trưởng mà những người vây lại, một nắm lên xem rồi giơ ngón tay cái tán thưởng: Tiểu , cô giỏi đấy! Đây làbot_an_cap những sợi khoaibot_an_cap tây đẹp nhất mà chúng tôi từng thấy.
Tiểu Mãn mỉm cười đầu. Biết cô không người hay chuyện nên mọivi_pham_ban_quyen người cũng chẳng để tâm đáp lời ngay.
Bữa trưa khá đơn giản: bánh màn thầu ngũ cốc, khoai xào thanh đạm và một món cải thảo. Cải thảo là đồ trữ từ năm ngoáibot_an_cap, lớp lá bên ngoài đã thối . khi bóc bỏ lá hỏng, phần còn lại được băm nhỏ cho vào nồi nấu, lắm chỉ chút mỡ lợn và muối, hương vị vô cùng nhạt nhẽo.
Khi quản lý hậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần đến giao đồ, Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mãn hỏi anh ta liệu có thể ra nhặt trứng vịt hoặc bắt ít cá về không.
Tiểu Mãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à, người ta bảo sống gần núi dựa vào núi, gần nước dựabot_an_cap vào nước, chúng tôi phải chưa từngleech_txt_ngu nghĩ tới. Nhưng đi lần màbot_an_cap chẳng thu hoạch được gì. Khúc phía trên đúng là có đồ tốt thật, nhưng nếu không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì không có khả năng thì chúng tôi cũng đâu nỡ nhìn miếng ngon trước mắt mà không ăn được ? Quản lý hậu cần bất lực trả lời.
Trong cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lợn rừng, không đibot_an_cap săn vài về sao? hỏi dồn.
Ôi, thứ đó phải được. Lần trước một toán chiến sĩ lên núi đã bị lợn húc cho tơi tả, phải dưỡng thương mãi mới đấy.
Cường độ huấn luyện lớn như vậy mà chỉ ăn thế này sao chịu nổi? Tiểu Mãn phóng mắt nhìn phía ngọn núi xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhìn con gần , với quản lý cần: Ngày maivi_pham_ban_quyen tôi xin nghỉ, tôi lên núi xem sao.
Quản lý hậu cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngăn cảnbot_an_cap: Cô không được đâu! Anh Trần đi làm nhiệm vụ rồi, nếu cô mà cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì thì tôi biết ăn nói sao với anh ?
Tiểu Mãn không đáp . Chiều hôm đó sau khi xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn, cô báo với Lý ban trưởng , rồi sáng hôm sau đã lặng lên núi.
Tiểu Mãn nắmbot_an_cap rất rõleech_txt_ngu tập tính của lợn rừng. Ở thời mạt , sau khi biếnleech_txt_ngu , loài này là một sự đáng sợ. Đã từng có một căn cứ đàn lợn rừng phá , số người thoát ra được chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tiểu Mãn là người cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính cách tính rồi mới làm. Hôm kia lên núi, dựa những chi tiết quan sát đượcleech_txt_ngu, cô đã nắm được tương đối số lợn núi. nay quay lại, cô đi theo đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũ, tới đã chọnvi_pham_ban_quyen sẵn đểleech_txt_ngu bẫy.
Trong lòng Tiểu Mãn trào dâng cảm phấn khích. Sắpvi_pham_ban_quyen tớivi_pham_ban_quyen cô sẽ đi săn lợn rừng, một đi săn thuần túy, không lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắng thảo mộc xung quanh có biếnvi_pham_ban_quyen dị hay không, cũng chẳng phải chừng một thú biến dị đó đột ngột laonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra. Nghĩ đến thịt lợn , tuy biết vị của chúng chẳng mấy thơm , nhưng dù sao cũngbot_an_cap là miếng thịt. Đối với một người đã lâu không được nếm hơi thịt nhưleech_txt_ngu Tiểu Mãn, nước miếng bắt đầu tiết ra mạnh .
bẫy xong cũng không ngồi mà đi loanh quanh vùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lân cận. phát hiện ra khá nhiều quý. Có do nơivi_pham_ban_quyen ít dấu chân người nên dược liệu sinh trưởng rấtbot_an_cap , năm tuổi lại caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tiểu Mãn đương nhiên không qua, dùng chiếc cuốcbot_an_cap nhỏ mang theo đào được không ítbot_an_cap.
Quản hậu cần nay đặc biệt bận rộnvi_pham_ban_quyen, đến chiều bếp . Không thấy Mãn đâu, nghe ban trưởng nói cô xin nghỉ, quản lý hậu mới hốt hoảng kêu lên Hỏng rồi. Anh ta ngay cô gái này tính tình bướng bỉnhvi_pham_ban_quyen, lời nói chẳngleech_txt_ngu lọt tai bao giờ.
vã đi tìm Đoàn trưởng Chu Nguyên báo cáo tình hình xong, quản lý hậu dẫn theo một độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiến sĩ chạy thẳng lên núi phía sau.
Vừa leo tới núi nhà công vụ, họ đãbot_an_cap thấy Tiểu Mãn từ xa đang vác con lợn rừng đi về phía này. Các chiến sĩ trẻleech_txt_ngu vừa kinh ngạc vui mừng, vội chạy tới đón. Tiểu Mãn nói với quản lý hậu cần: Quản lý, trong bẫy đằng kia còn mấyleech_txt_ngu nữa, để tôi dẫn mọi người quay lại đó một chuyến.
Đến lúc lý hậu cầnbot_an_cap mới tại Trần Việt Sinh lại tin tưởng người nhà mình đến vậy, hóa là vì cô có bản lĩnh thật sự. Nhìn xem, con lợn rừng này tuy chưa trưởng thành hẳn nhưng cũngleech_txt_ngu phải nặng hơn trăm ký, vậy mà Tiểu có thể tự rừngleech_txt_ngu lội suốibot_an_cap. Lại nói trong bẫybot_an_cap vẫn còn mấy con nữa, lĩnh này thì lo cuộc ở đâyvi_pham_ban_quyen ?

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (2)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
My My

My My

10/6/2026 lúc 10:20 chiều

Nghe sao bị đứng hoài

    Mẩy Linh Review

    Mẩy Linh Review

    11/6/2026 lúc 9:36 sáng

    dạ b tải google chrome về nghe nha, vs b xóa lịch sửa web r đăng nhập lại là dc