“Cái con đầu lười thây lười này, tao chỉ bảo mày chút việc áng thôi, thế mà mày dám giở trò sống dở chết , dám nhảy tựvi_pham_ban_quyen tử hả!”
“Còn cậu nữa, mắt tao nhìn thấy cậu hôn con ranh , cái tayleech_txt_ngu cậu còn ấn tới lui trên người nó. Taobot_an_cap không cầnleech_txt_ngu biếtleech_txt_ngu, cậu lấy nó, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóbot_an_cap đã cậu hủy hoại rồi.”
“Cậu không thừa nhậnleech_txt_ngu cũng xong đâu! Tao nói cho biết, hôm nay bao nhiêu người nhìn thấy cậu hạ miệng với con ranh này rồi, cậu hòng chối cãi. Nếu cậu mà chịu trách nhiệm, tao sẽ đi tố tội làm nhục con gái trong thôn, cho cậu ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng luôn!”
lão thái thái không buông tha, đứng gào lên với người đàn ông đang trênbot_an_cap tảng đá. Ngườileech_txt_ngu đàn ông nọ chỉ cúi đầu, tay cầm một cọng cỏ đuôi chó lay động, hoàn toàn chẳngbot_an_cap để lời của bà ta vào tai.
Tô Ý Nhiễm nghe những âm thanh ồn ào ập vào màng nhĩ, cô cảm đầu mình nổ tung. Cảm giác rát trongvi_pham_ban_quyen ngực cô ngỡ mình sắp đến nơi
Chết ư? phải cô đã chết rồi sao? Chết trong một vụ nổ cơ mà. Thế nhưng, mớ âm náo bên tai này là chuyệnvi_pham_ban_quyen đây? sự quá ồn , phức đi được.
“Cái con nha đầu tiệt, sao chổi bồi thường tiền này, có giả chết nữa! Người mày đã bị người ta sờ soạng, miệng cũng bị người ta hôn rồi, bây cái tên lưu manh thối tha đó không chịu chịu trách nhiệm, mày mày còn không mau tỉnh lại cho tao!”
nãovi_pham_ban_quyen bộ Tô Nhiễm vẫn còn đang , chưa kịp phản xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một cái tát giáng đanh thép thẳng má cô. đau điếng khiến Tô Ý Nhiễm không nhịn được phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hít sâu ngụm khí .
Nghe thấy Ý Nhiễm có động tĩnh, người đứng hóng hớt xung lập tức lại, sấn sổ dò xét cô, tò mò muốn biết xem có phải cô đang tìnhleech_txt_ngu chết hayleech_txt_ngu không.
Mộtbot_an_cap cái tát này thành công gọi Tô Ý Nhiễm tỉnh táo toàn. Cô chợt mở mắt, đập ngay vào tầm nhìn là một mụ già vớileech_txt_ngu khuôn mặt đáng tởm, răng vàng khè, cái miệng tanh hôi cứ đóng liên tục.
đau như búa , Tô Ý Nhiễm hoàn chẳng tai nổi đang nhải cái gì. Cô chỉ thấy mùi hôi miệng gớm ghiếc kia sắpvi_pham_ban_quyen hun cô buồn nôn đến nơi rồi.
Giây tiếp theo, Tô Ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm vung tay đẩy phăng mụ già đang đè đống người mình ravi_pham_ban_quyen, xoay người nôn thốc nôn tháo ra một ngụm , lềnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bềnh vài cọng rau xanh. Cảnh tượng này khiến đám đông xung quanh loạt nhíu mày ghét bỏ.
Ói ra được, Ý Nhiễm thấy thể dễ chịu hơn hẳn, cơn đau đầu như nứt toác cũng dịu đi phần. Lúc này, mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể nhìn rõ khung cảnhvi_pham_ban_quyen xung quanh.
Nằm dưới đất, đưa mắtleech_txt_ngu lướt đám ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang bu vòng quanh mình, hàng chânleech_txt_ngu mày bất giác chau chặt lại. Cung cách ăn mặc của người này dấy trong cô một cảm chẳng lành.
Đám đàn có mặt ở đây ai đều da đen nhẻm, đinh chuẩn , khoác trên những chiếc áo ba lỗ nát giản tuếch. Quần mặc phía dưới càng tùy tiện, muôn hình vạn . Gần như của ai cũng chằngbot_an_cap chịt vài miếng vá, chẳng tìm nổi một bộ nào lành lặn. Đàn bà thì mặc khá khẩm một chútbot_an_cap, nhưng nước da cũng đenleech_txt_ngu thui y hệt, vừa nhìn đã biết là dấu vết nắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do lăn lộn áng quanh năm suốt .
Ngay khi Tô Ýbot_an_cap Nhiễm còn đang ngác không vì mình lại có mặt ở xó xỉnh nàyvi_pham_ban_quyen, luồng ký ức lạ, không về cô, bất thần ồleech_txt_ngu ạt não bộ
Nguyênleech_txt_ngu vốn là gái cưng của xưởng trưởng xưởng dệt Phượng Thành. Thế nhưng, trải qua một vụ tai nạn ý muốn, ta phát hiện ra nhóm máu của và ba không hề trùngleech_txt_ngu khớp, từ đó xác cô hoàn toàn không phải con ruột của xưởng .
Kéo theo đó, vị xưởng trưởngvi_pham_ban_quyen lặn lội tìm về bệnh viện nơi vợ mình sinh , lần mò theo dấu vết mà tìm đến nhàvi_pham_ban_quyen họ Tô. Bọnbot_an_cap họ đón cô con ruột là Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chân Chân về thành phố, còn Tô Ý Nhiễm thì bị tống khứ về nôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn, trả lại cho nhà họ Tô.
Từ nhỏ đã được nuông chiều nâng như , cách của Ý Nhiễm vô cùng nhu nhược. Vừa bước chân về nhà họ Tô, lấy lòng nhà, đã ngu ngốc nộpleech_txt_ngu toàn bộ tiền bạc mình theo, vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng rằng làmbot_an_cap vậy thì chuỗi ngày sau này sẽ dễ thở hơn một
Nào ngờ đời không như mơ. Tô lão tháibot_an_cap thái bản đã là một mụ già vô lại. Mụ ta những không số tiền Ý Nhiễm nộp lên mà đối xử tử tế với cô, ngược lại còn rắp tâm bán , cho một gã thọt chân ở làng bên để đổi lấy tiềnvi_pham_ban_quyen sính lễleech_txt_ngu cưới vợ cho đứa cháu trai Tô Bảo Toàn.
Từ lúc biết mình không phải thiên kim xưởng trưởng, trong lòng Tô Nhiễm đãbot_an_cap hụt hẫng tột độ. Nhưng tính tình cô yếu đuối, không dám phản kháng, mà chẳng biết phản kháng thế nào. Bị đày về quê, mỗi ăn không no ngủ không yên, còn bị ép làm lụng bần bật ngoài đồng. Giờ hễ nghĩ cảnh phải gả cho tên tật, cô liền nảy sinh ý định tìm đến cái chết.
Nung nấu ý địnhvi_pham_ban_quyen xong xuôi, chạy về nhà thay mộtvi_pham_ban_quyen bộ áo sạch sẽ, lúc mọi người đều đang ra đồng làm việc, chẳngleech_txt_ngu ai rỗi để ý đếnleech_txt_ngu mình, đã gieo mìnhleech_txt_ngu sông tự vẫn.
Trùng hợp thay, khoảnhleech_txt_ngu khắc mình xuống nước lại xui rủi bị một thanh niên thức về thôn phát hiệnvi_pham_ban_quyen. cũng chính vì lao xuống cứu cô mà anh chàngleech_txt_ngu tri thức này tự họa vào thân.
“Con ranh con, tỉnh rồi còn giả ngây giảleech_txt_ngu dại cái gì ! nói tao nghe xem, có phải thằng chả đó soạng hết người mày rồi ? Còn hôn màybot_an_cap nữa phải không? Hồi nãy thằng Trụ con Bình Bình chạy đi tao, chúng nó thằng chả đang rẫm ngay ngực mày cơ mà!”
“Cái con đĩ thõa , từ lúc vác mặt về nhà là mày đã khôngbot_an_cap an rồi! Không những đi quyến rũ Kiều tri thanh củaleech_txt_ngu người ta, bây còn để ông phá mất sự trong trắng”
“Chát!”
Tô lão thái thái chưa kịp phun hết câu chửileech_txt_ngu, Tô Ý Nhiễm đã vung tay, giáng thẳng một trời giáng lên bản mặt nhăn nheo, lẻo đáng ghét của mụ ta.
nội nó chứ! Chết vùi trong vụ nổ đã đủ uấtleech_txt_ngu lắm rồi, sống lại đời còn bị mụ chết tiệt này vu oan giá họa cho mấybot_an_cap cái tộivi_pham_ban_quyen danh từ trên rơi xuống. Thật đen đủi hết sức! Dựa cái thá gì mà phải dung túng cho mụ chứ?
Bị ăn tát bất thình lìnhleech_txt_ngu, Tô lão thái thoạt đầubot_an_cap đớn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra mất lúc. Nhưng sauleech_txt_ngu đó, ăn vạleech_txt_ngu nổi lên, mụ ta tru tréo vung móng vuốt cào thẳng vào mặtvi_pham_ban_quyen Tô Ý Nhiễm.
Tô Ý Nhiễm của phải là quả hồng mềm dễ nắn đâu. Cô làm gì cho mụ này cơ hội động tay động với mình thêm lần nào . Bằng một động tác lật người nhanh gọn, cô lồm cồm ngồi dậy từ dưới đất, nhấc chân đạp thẳng cú chí mạng bàn tọa của Tô lão thái thái đang hùng hổ lao tới.
Cú đạp này Tô Ý dồn lực cùng khéo . Vừa đủ để cô xả cục tức trong lòng, lại vừa không làm tổn thương gân cốt của già kia. Dùbot_an_cap sao cô cũng mới chân ướt thế giới này, tự triệt đường sống của mình không phải là thượng sách. Cho dù có muốn rũ bùn đứng lên, đoạn tuyệt với cái nhà họ Tô , cô cũng phải gom đủ những gì thuộc về mình rồi mới .
Tô lãovi_pham_ban_quyen thái thái một cước của Tô Ý Nhiễm đạp ngã chổng kềnh, nằm vật ra đất kêu oai oái. ta vừa rên , vừa gào lênvi_pham_ban_quyen ánbot_an_cap cháu gái bất . Chòm vâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hóng chuyện thấy vậy, ai nấy đều vô thức lùi lại một bước, rộngbot_an_cap rãi nhường hẳn sân khấu chobot_an_cap Tô lão thái thái thỏa sức biểu diễn.
“Ối ôi! Cái con nha chết tiệt , mày dám đánh bà nội ruột của mày cơ đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Mày điên rồi phải không? Cái đồ tử, mày sẽ bị trời tru đất diệt! Cái con trời đánh kia, ban nãy mày nhảy sao không chết quách đi cho rảnh nợ! Ông mù mắt mà, sao để mày sống nhăn răngvi_pham_ban_quyen ra cơ chứ!”
Nghe những lời chửi rủa cay nghiệt của Tô lão thái , đámvi_pham_ban_quyen người vây hóng hớt cũng nhao nhao hùa theo lên án Ý Nhiễm. cụ già trạc tuổivi_pham_ban_quyen Tô thái thái cũng cậy già lên mặtbot_an_cap, hắng răn dạy:
“Tô Ý Nhiễm, sao có thểbot_an_cap động tay với bà của mình ? Bà nội cô, nuôi cô”
Bà lão này vốn tuôn ra câu “bà cô nuôi cô có dễ dàng gì”, nhưng sực ra Tô Ý Nhiễm bị trảleech_txt_ngu về nhà họ Tô được vẹn một tuần. Cảm thấybot_an_cap này nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra miệng quả thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá ngượng ngùng, ta đành nghẹn họng, nuốt sống câu sau vào trong bụng.
Những người xung quanh Vương lão thái không nói nên lời, bèn có người lên tiếng phụ họa.
Tiểubot_an_cap Nhiễm này, cháu làm thế là không đúng rồi. Dù ấy có làm gì đi nữa thì là bà của cháu, trăm nết chữ hiếu đứng đầu, sao cháu có thể tay với bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình chứ? Mau để bà nội cháu tát hai cái cho hạ hỏa đi!
Đúng đấy, bà nội đánh cháu thì cháu cứ chịu đi, cháu lại có thể đánh trả?
Nghe những lời vựcvi_pham_ban_quyen của người xung quanh, Ý Nhiễm cười một tiếng. Cô cuối cùng hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được lợi ích của sự tiến nhân loại, người thường ở thế chẳng ai thốt ra được những lời vô sỉ như .
Tô đứng từ dướibot_an_cap đất, tiện túm lấy một cô bébot_an_cap đứng xembot_an_cap náo nhiệt bên .
Trong ký ức của cô có tượng về cô này, đây chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cháu gái nhỏ củabot_an_cap lão thái thái ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa mới lên giọng lớn nhất. cô bé là người thànhleech_txt_ngu phố, có địa vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao trong nhà họ Triệu nên Triệu lãoleech_txt_ngu thái thái không dám động tay động chân vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô bé.
dùng đẩy cô bé vàoleech_txt_ngu Triệu lão thái thái, giọngbot_an_cap nói thanhvi_pham_ban_quyen mảnh nhưng mang theo vài khàn đặc, lạnhleech_txt_ngu nhạt cất lời:
đi đi, mau cho bà nội em đánh cái để bà ấy , kẻo bà ấy cứ thích quản bao đồng nhà khác rồi đến mức đột tử đấy!
bé không hiểu chuyện , bị Tô Ý đẩy một cái như vậy thì sợ khóc thét lên. Côvi_pham_ban_quyen bé thật sự bà nội đánh mình.
Nhìn thấy cháu gái cưng bị đẩy đến phát khóc, Triệu thái thái lao lên gây sự, nhưng vừa nghĩ cảnh Tô lão thái thái bị Tô Ý Nhiễm đá , bà ta chỉ đành ôm lấy cháu gái, hừ lạnh tiếng rồi quay người đi.
Đám còn định nói thêm đó, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt bất cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời của Tô Ý Nhiễm, tất cả lập tức ngậm .
Lúc chỉvi_pham_ban_quyen còn nghe thấy tiếng Tô lão thái thái vừa gào khóc thảm thiết, mắng nhiếc cô là đồ bấtvi_pham_ban_quyen hiếu.
Tô Ý Nhiễm nhìnvi_pham_ban_quyen lão thái thái đang nằm dưới đất ăn , lại tóc bị rối tung do nhảy xuống , tư thế ngạo mà lạnh lùng mở miệng:
khi tôi sinhvi_pham_ban_quyen ra cho đến trước khi về nhà , tôi đều do họ Cố nuôi dưỡng, chưabot_an_cap từng ănleech_txt_ngu của bà một hạt nào. Cho dù bà muốn thao túng tôi thì cũng phải cho thân phận của mình đi.
Nằm mặt đất, Tô lão thái thái nghe thấy Nhiễm nói vậy thì tức đến mức bật dậy, chỉ tay vào mũi cô, bù loa bù loa:
Tao không những thứ đó, mày gửi vềvi_pham_ban_quyen đây thìvi_pham_ban_quyen chính là ngườibot_an_cap nhà . Bây giờ ăn của nhà họ Tô, uống của họ Tô, ở trong nhà họ . một vạn mà nói, cái mạng này củavi_pham_ban_quyen mày cũng là do trai vàvi_pham_ban_quyen con dâu tao cho !
Nghe lời vô sỉ của Tô lão thái , nụ cười trên mặt Tô Ý Nhiễm càng rạng rỡ.
Thái độ của cô từ kiêu ngạo chuyển sang khinh . Cô thực không hiểu nổi làm sao bàvi_pham_ban_quyen già này có thểvi_pham_ban_quyen ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những lời trơleech_txt_ngu trẽn đến thế.
nói tôi về đây ăn bà, ở , vậy bàbot_an_cap cũng nói cho làng ở nghe xem, từ khi tôi từ thành phố trở về, bà làmleech_txt_ngu được những chuyện tốt đẹp gì nào?
Tôi vừabot_an_cap mới về đến , bà đã củ với tôi, còn lột trăm năm mươi đồng người tôi. Số lươngvi_pham_ban_quyen thực tôibot_an_cap mang , bà cũng đemvi_pham_ban_quyen hết chovi_pham_ban_quyen trai bà để nó sang nhà Lâm làng bên cạnh.
Bà bắt tôi ở chuồng gà, sống với gà. bà ăn cơm, còn tôi húp nước rau.
Tôi sự không biết bà có thểvi_pham_ban_quyen mặt dày màbot_an_cap nói ra những lời vừa rồi đấy.
Bà còn xưng là nội tôi? Bà có dám thề là lúc tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh ra, bà chưa từng nghĩ đến chuyện vứt bỏ tôi ? Nếu không phải mẹ tôi bán máu lấy mười đồng đưa bà, liệu bà cóleech_txt_ngu để ấy bế đứa trẻ về không?
Nếu bà ăn ở tốt với tôi, tôi thể mặt người cha nhu nhược của mình mà gọi tiếng bà nội. Còn nếu bà lại chọc vào , thì đừng trách tôi lục thân bất nhận.
Dù sao tôi vớibot_an_cap bà cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng thân thiết gì, cũngvi_pham_ban_quyen không mong cho tôi chút tình thânbot_an_cap nào. Nhữngleech_txt_ngu ngày tháng ăn không đủ no thế này muốn sống thêm nữa, cùng lắm thì chết chùmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết đi!
Khi Tô Ý Nhiễm nói đến câu cuối cùng, cô trở nên hung ác. Vẻ phát điên đột ngột của cô khiến Tô tháileech_txt_ngu thái sợ đến mức không dám thốt lên lời nào.
Bà ta không thể được Tôbot_an_cap Ý Nhiễm đứa cháu vốn dĩ rất giống người con trai thứ hai nhu nhược của khi ngã nước xong lại như biến thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một ngườibot_an_cap khác. Tô Ý lúc này trông thật sự đáng sợ.
Người dân trong làng sau khi nghe lời buộc tội của Ý Nhiễm thì tất cả đều á . là vì cách làm của Tô lão thái thực quá đáng, hai làleech_txt_ngu cái khí thế điên cuồng bất chấp tất cả của Tô Ý khiến bọn họ thật sự đắc .
Tôvi_pham_ban_quyen Ý Nhiễm thấy Tôvi_pham_ban_quyen lão thái không còn náo loạn , cảm giác áo ướt sũng dính vào người vô cùng khó chịu, gạt đông đi .
Ngay khi bước ra khỏi đám đông, cô nhìnbot_an_cap thấy một đàn ông đang ngồi trênvi_pham_ban_quyen tảngleech_txt_ngu đá. Toàn thân anh ướt sũng, mặc một chiếc sơ mileech_txt_ngu trắng, cúi đầu bất động, tỏa ra một khí chất cao không saoleech_txt_ngu .
Dưới mắt nhìn người nhiều năm của , người này nhất định giản.
Cô bước tới, không hề tỏ rabot_an_cap enội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẹn, đối diện người đàn ông đang cúi đầu, vẻ mặt u ám, cô cất giọng trong trẻo:
Cảm ơn anh đã tôi. Những lời bà tôi nói lúcvi_pham_ban_quyen anh không cần bận tâmleech_txt_ngu, tôi sẽ không để ân cứu mạng của mình rơi vào khó xử . Mọi chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ giải quyết ổn thỏaleech_txt_ngu, để anh phải phiền .
Tô Nhiễm vừa dứt lời, Mộ Lạc Trần đang ngồi trên tảng đá chậm rãibot_an_cap đầu lên. Đôi mắt sâu thẳm của anh nắng chói chang mà thức lại, hàng lông mi dài và dày rung động theo nhịp mắt.
Cái rung động khẽ khàng ấyleech_txt_ngu như chạm thẳng vào tim Tô Ý Nhiễm. Côleech_txt_ngu thầm trong lòng, người đànvi_pham_ban_quyen ông này trai quáleech_txt_ngu, mấy gã người mẫu hàng đầu trong hộp đêm cũng chẳng bằng một phần mườileech_txt_ngu của anh.
Tiếc thay, cách thức họ gặp nhau có không đúng, nếu không thì tính cách của côvi_pham_ban_quyen, cô nhất định sẽ bỏ qua người đàn này.
Lạc Trần nhìn Tôbot_an_cap Ý Nhiễm lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xác định biểu cảm khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói chuyện của cô vô cùng thản , anh mới lạnh lùng một tiếng, rãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Tốt nhất làvi_pham_ban_quyen như vậy, tôi cũngvi_pham_ban_quyen không hy vọng việc cứu người lại trở thànhleech_txt_ngu một sai lầm!
Yên tâm, đảm không để anh hối đâu. Còn nữa, một nữa cảm ơn anh đã rabot_an_cap tay cứu giúp.
Ý Nhiễm được tính cách lạnh lùng cách củavi_pham_ban_quyen Mộ Lạc Trần, cô kiềm chế sự hứng thú của mình đối với , sau khi cảm một lần nữa xoay người đi.
Chu Thế Anbot_an_cap đứng cạnh Mộ Lạc Trần thì sững sờ cả người. Sự xoay chuyển tình thế này khiến không kịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở tay, vốn đã chuẩn bị để chắn rắc rối giúp Mộ Lạc Trần rồibot_an_cap.
ngờ khủng hoảng tự động hóa giải, nhìn dáng của người phụ kia, như từ đầu đã không có ý định ăn , chuyện này thực sự ngoài dự kiến anh.
Lạc nhìn theo bóng lưng rời của Tô Ý Nhiễm, một lúc sau mới thu tầm mắt, lạnh nhạtleech_txt_ngu nói Chu Thế An:
thôi, về điểm thanh niên tri thức thôi. Nước dưới sông hôi , về tắm rửa cái.
, Mộ Lạc nhảy xuống khỏi tảng đá, xách lấy hành lý để bên , cùng Thếbot_an_cap An đi về hướng điểm thanh niênvi_pham_ban_quyen tri thức ở đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng.
Tô Ýbot_an_cap Nhiễm vừa mới đến nhà họ Tô, một bóng dáng gầy gò lao tới. Biểuvi_pham_ban_quyen cảm của người đàn bà đó vô lắng, dường như giây tiếp sẽ bật khóc nức nở.
Thấy Tô Ý Nhiễm đã về, người phụ vội bước trước mặt cô, nắm lấy cánh tay gầy guộc của cô, nhìn ngắm một hồi rồi đánh mạnh vào mông cô một cái.
“ connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé này, cuộc bị làm sao vậy hả! Chẳng phải bảo rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Có chuyện gì thì cứ nói , sao lại quẩn mà nhảy sông kia? Nghe tin này, mẹ suýt chút nữa thì bị con dọa chếtleech_txt_ngu !”
Nói đến cuối, Khâu Tĩnh không kìm bật khóc. Bà chưa bao giờ ngờ , đứa gái mới về nhàvi_pham_ban_quyen được mộtvi_pham_ban_quyen tuầnbot_an_cap lại bị dồn ép đến mức nhảy sông.
Nhìn người phụ nữ đang lóc đầy chân thành này, nhớ đến ký ức của nguyên chủ về việc bà chấp cơ thể mới sinh xong đã đi bánvi_pham_ban_quyen để đưa gái về nhàvi_pham_ban_quyen, trái sắt đáleech_txt_ngu của Ý Nhiễm đột nhiên mềm hẳn đi.
Cô thể cứng lòng trước phụ nữ gầy gò ốm nữa, liền đưa tay lấy bà. Giọng nóibot_an_cap của cô không còn lạnh lùng như trước mà mang nũng nịu:
“Thôi mà, mẹ đừng nữa. Cứ đợi thì con đã nhiêu lần rồi. Kể hôm nay, con bảo vệ mẹbot_an_cap. Mẹ cứ yên , có con đây, con sẽ để mẹ phải sống khổ cựcbot_an_cap nữa đâu.”
Nghe Tô Ý Nhiễm nói vậy, Khâu Tĩnh kinh ngạc lùi ra khỏi vòng của cô, đánh giá cô từ xuống , còn giơ tay sờ trán cô, xác địnhbot_an_cap cô không bị sốt mới yên tâm.
“Ôi trời, mau, convi_pham_ban_quyen mau vào phòng đi, để xách nước nồi vào cho con tắm rửa hẳn hoi.”
Thấy dạng ướt sũng của Nhiễm, Khâu Tĩnh cũng không còn tâm đâu mà suy nghĩ tại sao con gái bỗng dưng như biếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành người khác, bà chỉ lo cô sẽ bịbot_an_cap cảmleech_txt_ngu .
Ý Nhiễm nghe lời Khâu Tĩnh gật đầu đồng ý, nhưng liếc cơ thể khôleech_txt_ngu gầy của bà, cô liền giữ bà lại, ôn tồn nói:
“, để con tự đi xách nước. Mẹ vào dọn dẹp căn phòng chứa giúp con với, cái chuồng gà kia con không nổi nữa đâu. Mẹ cứ vứt hếtvi_pham_ban_quyen mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dùng đến trong ra ngoài, con cũngleech_txt_ngu phải có phòng riêng củaleech_txt_ngu mình.”
Nghebot_an_cap Tô Ý Nhiễm , đôi mắt Khâu Tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tràn đầy vẻ áy náy. Bà thấy mình thật vô dụng, không bảo vệ tốt cho con gái, cô vừa về nhà đã chịu tội.
Thực ra Tô Ý vốn có phòng, chính là cănbot_an_cap phòng trước kia Tô Chân Chân ở. saubot_an_cap khi Tô Chân Chân rời đi, Tô lão thái thái đã sắp cho Tô Toàn ở đó.
Tô Chân Chânleech_txt_ngu ở nhà rất khéo nịnh nọt, trong nhà họ Tô, ngoại trừ Tô Khê đại phòng ra thì Tô Chân Chân là người đượcbot_an_cap cưng chiều nhất.
Nhờ lần tình cờ, Tô Chân Chân quen biết mộtvi_pham_ban_quyen ông lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị đưa xuống nông thôn cải tạo, ông lão đó làbot_an_cap mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầy thuốc Đông y, đã cô tavi_pham_ban_quyen nhận biết dược liệu.
Kể đó, cô ta lên núi hái thuốc, tiền kiếm được từ việc thuốc đều hết Tô lão , vì thế Tô Chân Chân rất có địa vị trong nhà, cũng có căn phòng riêng của mình.
Thế nhưng sau khi Tô Ý Nhiễm trở về, Tôleech_txt_ngu lão thái tháivi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap hài lòng với côleech_txt_ngu đủ đường, cho rằng chính đã làm mất đi cây tiền trong nhà.
cùng bà ta dứt đưa căn vốn chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Ý Nhiễm ở Tô Bảo , còn bắt côvi_pham_ban_quyen ra ở chuồng gà.
Vì tính cách củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Ý Nhiễm nhu nhược nên cô đã chấp nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự đối xử bất công của Tô lão tháileech_txt_ngu thái. Một cô vốn dĩ đẹp trần, quavi_pham_ban_quyen một tuần giày vò đã rộc cả .
Tĩnh đau lòng nhìn Tô Ý Nhiễm, nghiến đi về chứa đồ. Lúcvi_pham_ban_quyen trong bà chỉ là hối hận, chẳng kịp tớivi_pham_ban_quyen việc nếu vứt đồ đó ra thì Tô thái có trừng phạt mìnhbot_an_cap hay không.
Bà chỉ muốn liều mạng một lần vì Tô Ý Nhiễm, không thể để một cô tử tế phải ở trong chuồng gà được.
Nhìn bóng lưng đầy vẻ quyết tâmvi_pham_ban_quyen của Khâu Tĩnh, khóe môi Tô Ý Nhiễm khẽ cong lên. người này của mình vẫn còn cứu được, khi cô tìm cơ hội kiếm đủ tiền, cô có thể đưa Khâu Tĩnh rời đi.
Khâu Tĩnh sẵn cô mà đánh cược một phen, vậy cô cũng sẵn lòng mang đến bà một cuộc sống ổn .
Cảm giác ẩm ướtvi_pham_ban_quyen trên người Tô Ý cùng khó chịu. Nghe Khâu có nước nóng, cô liền xách thùng gỗ đi về phía gian bếp.
Bước vào gian bếp, nhìnvi_pham_ban_quyen cảnh tượng bẩn thỉuleech_txt_ngu lộnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xộn bên trongvi_pham_ban_quyen, chân Tô Ý Nhiễm không tự chủ được mà cau chặt lại.
nghĩ đến việc toàn bộ việc nhà đều mình Khâu làm, sự chán ghét lập tức tanleech_txt_ngu biến, thay vào đó thôi phải kiếm .
Cô cần phải nhanh chóng kiếm được tiền đầu tiên, mua một căn cũ nhỏ trong thôn, không cần quá lớn, chỉ cần đủ cho cô và Khâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tĩnh ở là được.
Trong lúc Tô Ý đang suy tính nên kinh doanh gì để kiếm tiền, vừa dùngleech_txt_ngu gáo múcbot_an_cap nước nóng trong nồi, hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ý có người đang chạy tới.
“A a a a, Tô Ýbot_an_cap Nhiễm, sao chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám mặc váy của tôi! Chị còn làm nó thành cái dạng manội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lem thế này nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi sẽ đi bàleech_txt_ngu , để bà chết chị!”
Tô Thiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiến vừa chạy vào đã nhìnleech_txt_ngu Ýleech_txt_ngu Nhiễm. Ban taleech_txt_ngu định trêu chọc cô một chút, nhưng không ngờ Tô Ý Nhiễm lại đang mặc chiếc váy Bulage màu trắng mà ta yêu thích nhất, khiến cô ta phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóc.
Tô Ý Nhiễm nghe tiếng khóc ngày xa dần, lại cúi đầuleech_txt_ngu nhìn chiếc váy nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nề người mình, mắt to linh động khẽ nheo lại.
Đồ của cô ta? Thật là nực cười, từ khi nào đồ nguyên lại biến thành Tô Thiến rồi? Đám người này là đã quen bắt khác rồi.
Nguyên chủ là một kẻ nhược, nhưng cô thì không. Kể từ hôm , tai họa của họ Tô đã đến rồi.
Tô lão thái thái vừa đi cửa thấy Tô Thiến Thiến vừa khócbot_an_cap vừa chạy từ trong sân ra. Bà taleech_txt_ngu đau đầu xoa xoa thái , đang định mắng Tô Thiến Thiến thì thấy cô ta khóc lóc tội:
“Bà ơi, mau vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem con nhỏ chết tiệt kia đi. Hôm qua nó cònvi_pham_ban_quyen bảo sẽ đưa váy đó cho con, mà giờ nó lạibot_an_cap tự mặc vào, làm bẩn hết cả rồi. Bàleech_txt_ngu mau đòi lại cho con !”
Vốn dĩ Tô thái đã đầyleech_txt_ngu bụng lửa giận Tôleech_txt_ngu Ý Nhiễm làm bà ta mất mặt, giờ nghe Tô mách lẻo thêm bội.
thù mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nợ cũ chất lên nhau, Tôleech_txt_ngu lão thái cầm một cây gỗ đặt cửa rồi đi thẳng về phía gian bếp.
Tô lão thái thái thuộc tuýp cao lớn, lại con gái nhà đồ tể nên lúc đánh người cực kỳ hung hãn. Đàn bà gái nhà họ Tô đều rất sợbot_an_cap bà ta, chẳng giờ dámbot_an_cap cãi lại một câu.
Tô thái thái đi đến gian bếp, Tô Ý Nhiễm đang dùng gáo múc nước nóng, cơn giận bà ta càng bốc lên ngùn ngụt. Bà ta vung gậy lao về Ý Nhiễm, lẩm bẩm chửi rủa:
“Cái loại tạp chủng nhà mày mà cũng dám nóng nhà tao, xem lão nương đánh chết mày không”
Lời Tô lão thái thái cònleech_txt_ngu chưa dứt, cây gậy tay đã rơi xuống đất, ngay đó là một tiếng thét thiết như lợn bị chọc tiết lên. Tô Thiến Thiến đứng bên cạnh bị cảnh tượng này dọa cho .
“A a mày sao dám, dùng nước tạt tao! Cái con nhỏ đáng tội ngàn đao nàyvi_pham_ban_quyen”
Tô lão thái vừa gào thét thảm thiết vừa chạy về nước, múc một gáo nước lạnh dội lên người mìnhvi_pham_ban_quyen. Mãi cho đến khi vết do nước nóng gây không còn cảm giác nóng , bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta mới dừng tay lại.
Trong lúc đó, Tô Ý đã xách nước nóng trở phòng Khâu Tĩnh, cô cởi quần áo, thoải mái tắm rửa một trận.
Đàn ôngvi_pham_ban_quyen nhà đều đi mương dẫnvi_pham_ban_quyen nước hết cảvi_pham_ban_quyen, tối mới về, cô hoàn toàn không lo lắng sẽ có đột nhiên xông vào.
Khâu Tĩnh nghe thấy tiếng ồn ào náonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạn bên ngoài, vô cùng lovi_pham_ban_quyen lắng Tô Ý Nhiễm bị bắt nạt. Bà vốn lao ra bảo vệ con , không ngờ người dội nóng lại chính lãovi_pham_ban_quyen .
Bà đành trốn phòng chứa đồ, tiếp tục dọn dẹp ốc, không phát ra một tiếng động nào.
Tô lão thái thái thấy trong sân tìm được bóng Tô Nhiễm, bèn bắt đầu quan sát căn nhà. liếc đã thấy cửa phòng Khâu Tĩnh đóng chặt, bà chắc chắn Tô Ý Nhiễm đã vào đó rửa rồi.
lão thái thái bước đến trước phòngleech_txt_ngu Khâu Tĩnh, dùng sức cửa, bên ngoài gào thét chửi rủa.
“Con ranh chết kia, mày cút ra đây cho tao ! nói cho mày biết, đừng có mà ở trong đó giả chết. Không phải mày nóileech_txt_ngu nhà họ tao chưa nuôi nấng sao? Vậy thì giờ mày cút , nhà họ Tô này không chứa chấp hạng người như mày .”
Tô Thiến Thiến đứng bên nghe Tô lão thái muốn Tô Ý Nhiễm đi, nụ cười trên mặt suýt chút nữa là không kìm nén được.
Ả đang nghĩ, chỉ Tô Ý rồi, trong nhà sẽ một , vậy thì ả có thể được một miếng khoai langbot_an_cap rồi.
Còn cả những bộ quần đẹp đẽ kia củabot_an_cap Tô Ý Nhiễm nữa, nhất định phải bảo Tô lão giữ chúng , như vậy ả sẽ được chia hai bộ. Có thế Kiều tri thanh chắc chắn sẽ để mắt tới ả thêm vài lần.
Tô Ý Nhiễm đang tắm rửa căn bản chẳng thèm để ý đến tiếng chửi bới bên ngoài. tỉ tắm sạch cơvi_pham_ban_quyen thể gầy gò này, sau thay một đồ bằng vải thô lanh.
Lúc tìm quần áo, không tự được mà một câu, cha nuôi của nguyên chủ thựcbot_an_cap đối xử với cô rất tốt. Loại vảivi_pham_ban_quyen tuy được mắt nhưng mặc vào lại vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mái.
Tắm xong thay đồ xong xuôi, Tô Ý Nhiễm ngồi bàn trang điểm của Khâu Tĩnh, cầm chiếc gương đồng đặt trên bàn , cẩn thận sát một chút rồi nheo mắt.
côvi_pham_ban_quyen không amnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu lắm về đồ cổ, nhưng cô biết chiếc gương đồng này không phải thứ mà người bình thường có sở hữu.
Xem ra người mẹ này của cô cũng khôngleech_txt_ngu phải hạng tầm thường, nhưng một người có phận Khâu Tĩnh, sao lại cam sống ở nơi này? Tại sao không tìm cách rời đi?
Nghĩ thông đề , Ý Nhiễm dứt khoát không nữa. Đợi khi cô đưa Khâu Tĩnh rời khỏi hang sóibot_an_cap này, cô sẽ hỏi kỹ nguyênvi_pham_ban_quyen nhân sau.
Tô Ý cầm chiếc gương nhỏ mình, nhìn mạo hiện ra trong gương, nó khác biệt so với nhan sắcbot_an_cap trước kia của côbot_an_cap, chỉ là gầy hơn một chút so kiếp trướcleech_txt_ngu.
Làn da vẫn trắng trẻo như mỡ đông, mịn màng nhưbot_an_cap thể chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần búng là vỡ, mái tóc dày đen nhánh, đúng kiểu tóc dài mượtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà người này yêu thích.
Dưới đôi mày lá liễu là một đôi to linhvi_pham_ban_quyen , khi hơi nheo lại còn toát ra vẻ phong tình quyến rũ. Sống mũi thẳng, chóp nhỏ nhắn tinh tế, bên là đôi môi anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đào nhỏ nhắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngũ quan tinh xảo khảm trên khuôn nhỏ chỉ bằng bàn tay.
Chiếc cằm nhọn làm cho các đường nét trở sắc hơnleech_txt_ngu, một cô gái đẹp thế này, ai nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà chẳng thấy cơ chứ?
Sau khi xác định được diện mạo của mình, Ý Nhiễm thản nhiên nhận việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net linh hồn mình đã một xa lạ.
Có thể sống lại một đời, trân trọng cơ hội này thật tốt.
Đặt gương xuống, Tô Ý Nhiễm cuốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lịch đặt bên cạnh lênbot_an_cap, nhìn thoáng qua thời gian trên đó, đuôi lông mày khẽ một .
Ngày 6 tháng 6 năm 1976.
Thời điểm này thật quá tuyệt vời. Chỉ còn một năm là khôi kỳ đại học, khởi đầu của sự hồi vật, và cô cũngvi_pham_ban_quyen có thể nhanh chóng bắt tay vào sự nghiệp mà mình yêuleech_txt_ngu thích.
trời quả nhiên vô cùng ưu ái cô, lần trọng xem không uổng công.
đến , Tô Ývi_pham_ban_quyen Nhiễm tràn đầy động , bàn tay cầm cuốn lịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô thức lực, ngón tay không thận bị miếng sắt trên cuốn lịch cứa rách.
“Suỵt”
Nhìn máu ra trên ngón tay, Tô Nhiễm không tự chủ được mà hít một khí , cô là người rất sợ đau.
Cô vội vàng ném lịch lên bàn trang điểm, nhanh chóng đưa ngón tay vào miệng mút lấy.
nhiên, trước mắt Nhiễm lên một luồng ánh sáng trắng, giây tiếp theoleech_txt_ngu cô đã ngã nhào vào một nơi hoàn toàn khác với nơi đứng.
Tô Ý Nhiễm xoa xoa cái mông ngã đau, chậm rãi đứng dậy, quan sát nơi xa lạ này.
Vài giây sau, mắt Tô Ý Nhiễm trợn , trời đất ơi, chẳng phải là tiểu thuyết bước ra đời sao? Cô chỉ trọng sinh có được không gian nhưleech_txt_ngu trong tiểuvi_pham_ban_quyen thuyết tả?
Nghĩ đến không gian, Tô Ý Nhiễm cũng không còn tâm trí đâu quan tâm đếnvi_pham_ban_quyen cái môngbot_an_cap đau nữa, cô chạy băng băng trong không gian trống , chạy vừa hét .
“Linh tuyền ? Trăm mẫu ruộng đâu? Cửa hàng bách hóa đâu? Xe đạp? Ô tô đâu? Tất cảleech_txt_ngu ở đâu ? cút ra đây cho bà!”
Tô Ý Nhiễm chạy một vòng trong không gian nhưng tìm gì cả, ngay cả một con kiến cũng không có.
cái không gian còn hoang vu hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả thếvi_pham_ban_quyen ngoài này, Tô Ý tức cười lạnh tiếng, thức thốt ra lời chửi thề.
“ kiếp, trọng sinh đã là chế độ khó rồi, khó khăn lắm mới có cái không gian, vậybot_an_cap mà lại là một cáileech_txt_ngu vỏ rỗng, thứbot_an_cap vô dụng này thà khôngleech_txt_ngu có hơn!”
Vừa nói, Tô Ý vừa dùng sức đá vào hòn dưới chân. Đột nhiên trong không gian lên một tiếng thông báo của , một màn hình điện tử hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra trước mặt cô.
“Tít, hoan nhân đến vớibot_an_cap Không gian số 8, trong không có tất cả những thứ chủvi_pham_ban_quyen nhân muốn”
Nghe giọng nói máy móc của hệ thống, Tô Ýbot_an_cap Nhiễm quan trường xung quanhvi_pham_ban_quyen, khinhvi_pham_ban_quyen bỉ lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng, cạn lời đáp.
“Sao hả? Hệ thống không cũng học được thói mở mắt nói điêu à? Ngươi nói cho ta xem này có cái gì? bảo thứ gì tavi_pham_ban_quyen cũng có, ngươi tự nhìn xem chỗ này cái gì nào?”
Ý Nhiễm bị không gian này chọc choleech_txt_ngu tức đến nghiến răng nghiến lợi. Cái gì thế nàyvi_pham_ban_quyen, cả một cái không gian cũng học được trò vẽ bánh rồi sao?
Chẳng lẽ cô sinh, mang theo cả những chiếc “bánh vẽ” chưa ăn hết ở kiếpvi_pham_ban_quyen trước sang đây luôn rồi ?
Nghe thấy lời chất vấn của Ý Nhiễm, hệleech_txt_ngu phát ra một tiếng “ờ”, nhưng rất nhanh khôi phục lại bình thường.
“Chủ nhân, chỉ cầnbot_an_cap người hoàn thành chính tuyến do hệ thống cung cấp là có thể mở tài nguyên trong không gian. Sau khi mở khóa, tất nguyên đều tùy người sử dụng, không thu thêm bất kỳ khoản phínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào.”
Giọngvi_pham_ban_quyen nói máy móc vừa dứtbot_an_cap, trên màn hình trước hiện ra một chuỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net danh sách vụ.
Ý Nhiễm nhìn danh sách nhiệm vụ đó, tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnvi_pham_ban_quyen bật cười.
Cô cũng mới , khi conleech_txt_ngu người ta cạn lời cực thì thực sự sẽ chọc văng cả nước mắt.
“ trước bà đây khinh nhấtbot_an_cap là trò chơi nhỏ nhạt nhẽo này, kết sống lại một đời ngươi cách này đểbot_an_cap sỉ , có đúng không?”
“Ở hiện thực phải sinh tồn, vàobot_an_cap trong không gian lại phải đi xây dựngleech_txt_ngu, ngươi nói xem là ngươi điên rồi hay là tôi điên ? Cái không gian rách nát này, chơi được thì , không chơi được thì cút!”
Nóibot_an_cap rồi, trong đầu Tô Ý Nhiễm chỉ có một ý nghĩ, cái không giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nát này cô không cần cũng chẳng saobot_an_cap. sao ở bên dựa vào năng của mình côbot_an_cap vẫn có thể sống tốt, chẳng việc gì phảivi_pham_ban_quyen tự chuốc thêm gánh nặng cho bản thânbot_an_cap.
Cô cáivi_pham_ban_quyen gì cũng tốt, chỉ mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tội lười, những việc không thuộcvi_pham_ban_quyen bổn phận của mình, cô một chút cũng chẳng .
Hệ thống phát hiện Tô Nhiễm khôngbot_an_cap muốn cái không gian này nữa, lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức cuống quýt, bắt đầu thương lượng kiệnbot_an_cap với cô.
“ chờ một chút, chủ nhân, không gian chúng ta có gói quà tân thủ, hệ thống thể tặng người Linh Tuyền hoặc Tốt, một trong hai.”
Nghe thấy giọng thỏa hiệpbot_an_cap của thống, Tô Ý mới dừng rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi. Cô quay người nhìn màn hình phía sau, tay xoa , làm ra vẻ đang nghĩ, do dự một lát rồi thản nhiên lên tiếng.
“Trẻ con phải chọn, tôi cả hai. ngươi không cam lòng thì tôi cũng chẳng việc gì phải nhận cái khôngleech_txt_ngu rách nát này.”
Thực , sức hấp của không gian đối với Tô Nhiễm vẫn khá lớn, nhưng cô thật thích cảm giác bị nhiệm vụ . Nếu hệ thống chịu hiệp, cô cũng không ngại một tay nắm tồn, một lo kiến , đột nhiên cảm thấy như vậy cũng khá .
Hệ thống nhìn bộ dạng vô lại của Tô Ý Nhiễm, trong âm thanh máy móc lộ ra vẻ bất lực.
“Không thể bàn bạc thêm chút nào sao?”
“Không , cho ngươi giây để suy nghĩ, nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ývi_pham_ban_quyen tôi cũngleech_txt_ngu chẳng ngươi nữa, cứ để ngươi mãi một cái không gian rách nát không người dựng, lúc đó trước mặt các khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian khác ngươi sẽ vĩnh chẳng ngẩngleech_txt_ngu đầu lên được.”
Lời nói của Tô Ý Nhiễm tuy sátleech_txt_ngu thương không lớn nhưng tính sỉ nhục lại cực cao. Không gian đã chờ đợi rất gặp được chủ nhân thích , nó cũng không bỏ lỡ hội này.
cùng, không đành phải thỏa hiệp. Không đợi Tô Ý tới ba, trong không gian đã một mắt suối, nước suối bên trong ục tuôn ra.
Tô Ý Nhiễm chẳng bận đến sự ủy khuất của gian, cô chạy đến bên mắt suối, đôi bàn sùi vốc một ngụm nước lớn. Vị ngọt nước linh tuyền quả thực khác hẳn nước lã bình thường, nhưng cô không có hiệu quả thần kỳ gì như lời đồn, không thấy toàn thông thấu, cảm giác đauleech_txt_ngu đầubot_an_cap đúng là đã dịu đi nhiều.
Nghiên cứu xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net linh tuyền, Tô Ý Nhiễm đứng dậy liền mảnh đất đen rộngbot_an_cap khoảng hai xuất hiện đó không xa. Côvi_pham_ban_quyen nhướng mày, tò tiến tới.
bên ruộng, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chợt nhận ra một đề: không biết trồng trọt. kiếp lẫn kiếp này của nguyên chủ, cả hai đều không kinh nghiệm làm nông. Đây chính là vùng mù tri thức cô, nhìn phía màn hình lớn cầu cứu.
“Mảnh ruộng này nhất định phải tự mình trồng, tựbot_an_cap mình thu hoạch sao? Tôi không làm ruộng, nếu ngươi cứ đợi tôi trồng trọt để giúp ngươi giàu có enội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng sẽ mãi là cái không nghèo nhất mất thôi.”
Ý Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng tông giọngvi_pham_ban_quyen thản nhất để nói ravi_pham_ban_quyen những lời tổn thương nhất. Trên màn hình lớn của gian lập tức xuấtbot_an_cap hiện sáu dấu chấm, biểu thị bản thân vô cùng cạn .
Ý Nhiễm không rảnh để tâmbot_an_cap đến cảm xúcleech_txt_ngu của không gian, khỏi mảnh ruộng, vào căn gỗ nhỏ bên cạnh tuyền xem có món đồ gì biệt không.
Vừa vào trong, đập vào Ý Nhiễm là cả một phòng đầy nông cụ. Cô cảm thấy dường như đây là mệnh rồi, xem ra mảnh này côleech_txt_ngu không tự tay trồng không được. Đã chấp nhận hiện diện của không gian, cô cũng không thể cứ ép nó mãi, đành chủ động nhượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ đôi .
Cô chọn cuốc trong đống cụ, lấy túi hạt ngô duy nhất trong tủ ra, cam chịu số phậnleech_txt_ngu đi ra ruộng.
Không biết trôi qua lâu, đến khi Tô Ý cần mẫn gieo xong, tiếng hệleech_txt_ngu thống lại vang lên một lần nữa.
“Ting, chúc mừng chủ nhân thành nhiệm vụ canh tác ruộng tốt, thưởng không gian là một chuồng gà và con gà mái.”
tức, bênleech_txt_ngu cạnh nhà gỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang tiếng đục , năm giây , một chiếc chuồng cùngbot_an_cap hai con gà mái xuất hiện trong tầm Tô Ý Nhiễm.
Nhìn thấy phần thưởng thực của không gianbot_an_cap, trạng Tô tốt lên hẳn. Cô khẽ mồ trên trán, đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên linh tuyền vốc nước rửa mặtleech_txt_ngu.
“Được , trò chơi kiến thiết này tôi chấp . Giờ tôi cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc phải đi trước, yên tâm đi, tôi sẽ chú tâm hoàn thành nhiệm vụ, cố gắngbot_an_cap sớm biến ngươileech_txt_ngu thành cái khôngvi_pham_ban_quyen gian mà ai nấy đều phải ngưỡng mộ.”
Tô Ý Nhiễm cảm biến động bên ngoài, liền dùng ý niệm rời khỏi không gianbot_an_cap.
Đúng lúc này, Tô tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái cùng Tô Thiếnbot_an_cap Thiến hợp sứcvi_pham_ban_quyen tông cửa xông vào, vừa địnhvi_pham_ban_quyen chửi bới thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp theobot_an_cap, bà cháu đã bị một chậu nướcvi_pham_ban_quyen tắm hơi tạt thẳng vào người.
Tô lão tháibot_an_cap bị chậu nước lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạt tới khôngleech_txt_ngu tự chủ mà lùi lại một bước, bà đứng không , kéo theo Tô Thiếnvi_pham_ban_quyen Thiến bên cạnh ngã nhào xuống đất. Thân hình đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sộ của bà ta chặt lên Tôbot_an_cap Thiến , khiếnvi_pham_ban_quyen cô cảm giácleech_txt_ngu như ngũ tạng lục phủ của đều bị lệch vị trí.
Tô lão thái thái nằm đất không quên mắng nhiếc Tô Nhiễm.
“Cái con ranh chết tiệt nhà mày, thật là vô pháp vô thiên rồi! Mày dám dùng nước tạt tao, đúngbot_an_cap là đảo lộn luân đạo . Đợi lát nữa bố mày về, tao nhất định bảo nóvi_pham_ban_quyen đánh chết màyvi_pham_ban_quyen.”
Nghe lời độc địa của Tô thái thái, Ý Nhiễm chẳng thảy để tâm. Gã cha nhu nhược chỉ biết đánh vợvi_pham_ban_quyen mắng con đó, cô sớm đã không cần rồi.
Sau khi nảy sinh ý định đưa Khâu rời đi, cô đã tínhbot_an_cap kỹ, không định nương tay Nhị Cân. Nếu đã khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có được tình thương của ông ta, vậy đánh cho ta phải phục, như vậy mới khôngbot_an_cap lúc vắng nhà Khâu Tĩnh sẽ bị hiếp.
“ ranh kia, tao nói với mày, mày không nghe à? Mày”
Tô lão thái vừavi_pham_ban_quyen chửi vừaleech_txt_ngu lồm cồm bò , đứng trước mặt Tô Ý Nhiễm, chỉ vào mũi cô quát tháo. Chửi bới mà không được đáp lại quả là một cảm giác rất khó chịu.
Tô Ý Nhiễm nhìn dáng vẻ tràn đầy tinh thần của Tô lão thái thái, không khỏi chút tố chất cơ của con người thời đại . Nếu đặt ở thế kỷ 21, bị cô dạy mấy lần , chắc bà ta đã nằm bẹp dưới đất rỉ từ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thế mà Tô lão thái thái vẫn có thể nhảy lên, chỉvi_pham_ban_quyen tay vào mũi cô mà mắng, đúng là lực dồi dào thật sự.
“Bà cái gì ? Bà có bị hôi miệng không, đứng xa tôi ra một chút, không muốn bà nói.”
“Còn nữa, đừng quên nhữngleech_txt_ngu tôi đã nói với bà ở bên ngoài, tôi xưa nay nói được làm . Muốn có những ngày tháng êm hay không là bà tự định.”
Tô Ýleech_txt_ngu Nhiễm có việc quan trọng phải làm. Hiện cô đang ở chế độ tồn, việc tiên cần giải quyết chính là vấn đềleech_txt_ngu ấm.
khibot_an_cap nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ đến họ , thứ ăn nhất chính là dại nấu nước lã, ngaybot_an_cap cả nước nôn cũng toàn là rau dại. Để cô sống như vậy, cô một phút cũng không chịu nổi.
Cô muốn ăn thịt.
Nhà họ không cho cô ăn thịt thì cô mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm thịt, cô tinbot_an_cap ở một nơi lưng tựa núi rừng thế này mà chẳng bắt được chút thú rừng nào để ăn.
Trước khi lão thái thái kịp nóivi_pham_ban_quyen thêm , Tô đã quay người vào gian chứa củi, lấy ra con rựa, đeo gùi lên lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi sải bước ra ngoài.
Tô lão thái thái nhìn theo bóng lưng ngang tàng bất khuất của Ý Nhiễm lồng ngực nghẹn ứ, trợn trắng mắt rồi .
Khâu Tĩnh nấp trong nhà kho xembot_an_cap náo nhiệt nãy giờ, thấy cảnh này lộ ra cườivi_pham_ban_quyen đã không thấy. nhìn Thiến Thiến hoảng loạn chạy khỏi sân, lúcbot_an_cap này mới từ nhà kho bước ra.
Khâu Tĩnh đi bên Tô lão thái thái, kiểm tra tình hình mộtleech_txt_ngu chút, xác định bà ta chỉ bị ngất đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở phào nhẹ nhõm. Bà di Tô lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái thái mà lấy cuốc dựng bên , nhanh chân bước ra ngoài. Bà làm công, chuyện trong nhà bà coi không biết gì hết.
Tô Ý Nhiễm đeo gùi, lầnbot_an_cap theo ký ứcbot_an_cap của nguyên chủ tìm một con đường lên núi. Đến lưng , cô dừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Đứng quan sát môi trường đây, xác định nơi này hẳn là có động thường qua lại, cô mới cúi người dùng dao đào một cái hố nhỏ.
Cô vào hố nước một nắm hạt giống từ trong không gian, rồi rót nước linh vào. Sau đó, nhặt mười mấy , lại dùng dao rựa chặt cây nhỏ có chạc rồi bỏ hết vào túi .
Cô tìm một cái cây lớn đối diện với hố nước tạo, nhanh trèo lên, chờ đợi câu.
Ngồi trên cành cây, Tô Nhiễm lấy từ trong túi đoạn dây chun, làm một chiếc súng cao su đơn giản. Đoạn dây chun này có lai lịch khá đặc biệt, chẳng quần đùi trong sân, lúc côleech_txt_ngu rửa thùng gỗ chú ý thấy sợi dây chun này tiện tay tháobot_an_cap .
Làm xong súng su, Tô Ý Nhiễm leo lên một cành cây to hơn rồi xuống, nhắm mắt lại.
Không lâu sau, Tô Ý Nhiễm thấy tiếng gà rừng cục tác, sau đó tiếng rừng cạp cạp, hai tiếng kêu khác càng tiến lại gần. Có vẻ như lũ thú nhỏ này tranh đến nộp mạng.
Xác định âm thanh phát ra ngayleech_txt_ngu dưới gốc cây, Tô Nhiễm thích mở mắt ra nhìn xuống. Quả nhiên, năm sáunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gà rừngvi_pham_ban_quyen vàbot_an_cap bảy támnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con vịt rừng đang tranh nhau ăn hạt và nước linh tuyền trong hố nhỏ.
Tôbot_an_cap Ý Nhiễm nhanh chóng chỉnh thế trên cành cây, dùng chiếc súng cao su tự chế bắt đầu tấn công. Cứ một viên đáleech_txt_ngu là con thú bị đánh .
gà và vịt này có hiện rất lạ, thấy đồng bọn bị đánh ngất cũngvi_pham_ban_quyen chẳng có ý định bỏ chạy, tham uống nốt chút nước linh tuyền còn sót lại. Chẳng mấyleech_txt_ngu chốc, cả đàn gà vịt đều bị Ý Nhiễm dùng đánh ngất, không một con nào thoátvi_pham_ban_quyen tay cô.
Ngồi trên cây nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành quả, cô ngờ nước linh tuyềnbot_an_cap này hiệu quả đến vậy. Cô chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net leo xuống, lấpbot_an_cap đất lại để tránh thu hút các loài thú lớn. Hiện tạivi_pham_ban_quyen cô cóleech_txt_ngu vũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí vừa tay, không đánh lạileech_txt_ngu được những convi_pham_ban_quyen thú hung dữ đó.
Tô Ý buộc chặt lũ gà vịt đã bị đánh ngất lại, chuẩn bịleech_txt_ngu xuống núi. Đột nhiên, xung vang lên những tiếng sột soạt, xen lẫn tiếng thở dốc ám.
Ý Nhiễm lắng tai nghe lúc, xác định hướng một phần vịtvi_pham_ban_quyen vào không gian. Để ba con gà rừngvi_pham_ban_quyen vàvi_pham_ban_quyen con vịt trong , dùng cỏ dại che lên rồi đi về phía phát âm thanh.
Khi cô sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến gần nơi đó, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nam trong trẻo vang lên từ phía không xa. Giọng nói ấy hai người bậnvi_pham_ban_quyen rộn trong rừng bắn mình, cuống mặc quần áo bỏ chạy.
Tô Ý nấp sau gốc cây nhìn bóng lưng hải của haibot_an_cap kẻ quần áo xộc xệch, khóe môi nhếch lên một nụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy ẩn ý. Không ngờ người thời này cũng thế, không biết hai người kia nếu bắt thì quả sẽ ra sao.
Đôi mắt đen lánh của Tô Ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm hơi nheo . Cặpvi_pham_ban_quyen nam nữ cô đều biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người namleech_txt_ngu là Lại họ , còn người nữ là con út họ Tôn, nghe nói là thanh niên tri thức từ Thượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hải xuống. chủ có ấn tượng sâu sắc với phụ nữ vì từ khivi_pham_ban_quyen cô được một tuần, đã bà bắtleech_txt_ngu nạtbot_an_cap mẹ mình ba . Tô Ý Nhiễm vạch ra một kế hoạch đầu.
“ , anh nói xem ta lên núi tầm này có gặp thú lớn gì ? Sáng nay thôn trưởng còn bảo trên sau có hổ Đông Bắc đấy, chúng ta sẽ không gặp phải hổ chứ?”
Thế An nắm chặt liềm trong tay, nép vàoleech_txt_ngu lưng Mộ Trần, cả người cứng, đi đường đôi chânbot_an_cap cứ lẩy bẩy.
Nhiễm trốn sau cây thấy dáng vẻ cười Chu Thế An thì không nhịn được bật thành tiếng. Một người đàn ông lớn mà nhát gan thế này, thật đúngvi_pham_ban_quyen là làm người ta chết mất.
Nghe thấy tiếng cười lảnh vang lênvi_pham_ban_quyen, Mộleech_txt_ngu dừng bước. Chu Thế An đang căng thẳng bỗng trở nên đơ cứng, đứng im chỗ không , thậm chí hơi thở cũng chẳng dám mạnh.
“Anh Anh Trần Trong rừng này không có yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quái chứ? Em nói vùng núi Đông Bắcleech_txt_ngu linh thiêng lắm, có Ngũ Tiên đó”
“Đừng nói bậyvi_pham_ban_quyen, sau lập quốc cho phép động vật tinh, cậu dẹp mấy cái thói tín dị đó đi Ai đó? Đừng có ở đó giả thần giả nhát người.”
Mộ Lạc Trần cảnh giác quan sát quanh. Đây là lần đầu tiênleech_txt_ngu anh đến nơi này, nói không sợ là nói dối, nhưng anh không có những suy nghĩ viển vông như Chu Thế An.
Bị phátvi_pham_ban_quyen hiện, Tô Ýbot_an_cap Nhiễmleech_txt_ngu cũng không có định trốn tránh tiếp, cô ngang bước ra từ sau gốc cây, tự nhiên giơ tayvi_pham_ban_quyen hai người: “Chào anh, chúng ta gặp rồi.”
Mộ Lạc Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Tô Ý Nhiễm bằng ánh lùng, hơi nhíu mày, độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưng gật đầu một cái rồi định bước . Giây tiếp theo, chân anh đã bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó ôm chặtvi_pham_ban_quyen.
Chẳng biếtleech_txt_ngu từ lúc nào, Chu Thếleech_txt_ngu An vốn đang sợ tột độ đã ngã ngồi dưới . Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiết trời không mấy nóng nực màbot_an_cap anh ta đã mồ hôi đầm đìa, lưng áo ướt sũng mồ hôi lạnh.
“Này, cô bé này hả? Ban ngày thì nhảy , sẩm tối vào rừng giả thần giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quỷ, cô định hù ai vậy?”
Thế An nhìn Tô Ý Nhiễm, bất mãn mở miệng nànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. anh ta chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm cô gái trước mặt xinh đẹp thế nào, chỉ thấy hễ gặp Tô Ý Nhiễm là có chuyện gì tốt .
Tô Ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm nhìn Chu cắt giọt máu, chê bai hừ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng, cất trong trẻo nói: “Tôi chỉ nấp cây xemvi_pham_ban_quyen chút thôi, tại hai người lên núi gây động tĩnh lớn quá làm trò hay tôi xem chạy tiêu rồi. Anh còn ác nhânleech_txt_ngu tiên cáo trạng à? Mà nói cũng phải nói , hai người mới ngày đầu , lên núi làm gì ?”
Nghe thấy Ý Nhiễm đang náoleech_txt_ngu nhiệt, tâm trạng căng thẳngleech_txt_ngu ban đầu Chu Thế Anvi_pham_ban_quyen liền bị tính hiếu kỳ thay thế.
Anh buông đôi tay ôm chặt đùi Mộ Lạc Trần ra, bệt xuống đất, dáng vẻ khác gì mấy bà thím thônleech_txt_ngu ngồi trên đầu giường hóng chuyện.
Này, cô đang xem náo nhiệt thế? Trong sâu này ngoài cỏ với câyleech_txt_ngu ra thì gì mà ?
Nhìn bộ dạng hóng hớt của Chu An, Tô Ý Nhiễm vị bộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này chưa từng nếm mùi , tâm thế còn vô tư lự lắm.
Có người đánh trong rừng, nhưng tôi còn chưa kịp nhìn rõ thì đã bị tiếng động của anh làm gián đoạn, người mất rồi.
Mộ Lạc Trần đứng bên cạnh tự nhiên hiểu rõ “đánh nhau” mà Tôbot_an_cap Nhiễm nói làvi_pham_ban_quyen ý gì. Anh nhìn khuôn mặtvi_pham_ban_quyen nhỏ nhắn thanh thuần diễm lệ của cô, không sao lại cảm thấy cô không nên nhìn thấy những thứvi_pham_ban_quyen đó, nó sẽ vấy bẩn vẻ thuần khiết của cô.
Được rồi, hóng . Chẳng cậu bảo muốn ăn thịt sao? Trời tối rồi, giờ mà không lên núi bắt thỏ thì kịpleech_txt_ngu đâu.
Mộ Lạcbot_an_cap Trần rời mắt khỏi người Tô , chê bai liếc nhìn Chu Thế An vẫn muốn hóng chuyện, rồi cúi người xách bổng anh ta dậy.
Nhìnleech_txt_ngu động tác Mộ xách Thế An lên, Ý Nhiễm khẽ ngạc nhiên. Ai mà ngờ được người trôngleech_txt_ngu khôngvi_pham_ban_quyen quá vạm vỡ này lại khỏe đến vậy, một tayvi_pham_ban_quyen đã bổng được một người đàn ông trưởng .
Tô Ý Nhiễmleech_txt_ngu tự được mà nhìn Lạc thêm một . Trước đó cô luôn cảm thấy gia thế người này không , giờbot_an_cap xem ra thân thủ cũng chẳng phải hạng tầm thường.
Nhưng một không thường nhưvi_pham_ban_quyen vậy sao lại nơi này?
Muộn thế này hai người vẫn lênvi_pham_ban_quyen núi bắt thỏ sao? tôi thôileech_txt_ngu đi, trời tối nhanh lắm, đợi hai người lên tới nơi thì trời đã sập tối rồi, nữa rừng sâu rất nguy . Tôi có mấy gà rừng vịt trời, tặng hai một con .
Tô Ý Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuy không phải người hào , đối mặt với nhân cứu mạng, đưa cho anh một con gà cô chẳng thấyvi_pham_ban_quyen tiếc.
Nói rồi, Tô Ý Nhiễm lấy từ trong gùileech_txt_ngu một con gà rừng béo nhất, đưa đến trước mặt Mộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lạc Trần.
Mộ Lạc Trần rũ , nhìn rơi trênbot_an_cap cổ tay trắng ngần mảnh khảnh của Tô Ý Nhiễm, chứ hề nhìn vào con gà rừng trong tay cô.
Không cần đâu, thân hình nhỏ cô bắt được gà cũng chẳng dễ dàng gì, cô cứ lại mà ăn.
lát sau, Mộ Lạc Trần mới thu hồi tầm mắt, nhàn nhạt lên tiếng.
Không đâu, tôi bắt được khá nhiều, không chỉ có gà mà còn cóbot_an_cap mấy con trời đi lạc từ phía bờ sông nữa, cứ nhận đi, coi như là lòng thành ơn ơn mạng của anh.
Nói rồi, Tô Ý Nhiễm lại đưa con rừng trước mặt Mộ Trần. Anh còn đưa tay ra thì Chu Thế An nhanh nhảu đón lấy.
Anh Trần, gái này cũng là có lòng tốt, chúng cứ nhận đi. Trời sắp tối thật rồi, quả thực không hợp núi nữa. Đợi hành lý của chúng ta đến, tặng cô ấy ít là được.
, cô tên là ? Tôi Thế An, còn đây anh Trần củaleech_txt_ngu tôi, tên anh ấy là Trần.
Chu Thế An cầm lấy con gà rừng mà không giấu nổi vẻ hưng phấn, tối nay cuốileech_txt_ngu cùng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt ăn rồi, cơm ở điểm thanh niên thức anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự nuốt không trôi.
Tôi là Tô Ý Nhiễm.
Nhìn bộ dạng thèm thịt trên mặt An, Tô Ý Nhiễmbot_an_cap bỗng nảy ra định muốn kiếm tiền từ anh. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do dự một chút rồi nhẹ giọng nói:
Hai người một liệu có đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ănvi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu? có vịt trời và gà rừng nữa, nếu anh cần, tôi có thể bán cho anh
Ý nói được một bỗng dừng lại, quay nhìn người đàn ông thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tú đứng bên cạnh, bổ sung thêm:
Tất nhiên là anhvi_pham_ban_quyen đã mạng tôi, anh muốn ăn gì, chỉ cần tôi có, tôi đều thể tặng anh. Còn anh ta thì , tôi có anh ta.
xong, thấy Lạc Trần không có phản ứng gì, cô cảm thấy hơi ngượng , bèn nở một nụ ái ngại.
Nàyvi_pham_ban_quyen, dựa vào cái gì ? Hai chúng tôi cùng nhaubot_an_cap cứu cô mà, sao anh ấy ăn gì cũng tặng, còn tôi đòi tiền?
Chu Thế không phải để mấy đồng tiền mua gà mua vịt, anh chỉ thấy mình bị phân đối xử nên có chút không vui. dựa vào cái gì mà xử với anh như thế?
Nhìn vẻvi_pham_ban_quyen mặt như sắp khóc đến nơi của Chu Thế An, đôi lông màyvi_pham_ban_quyen xinh đẹp của Tô Ý Nhiễm khẽ nhíu lại. Cô khôngleech_txt_ngu trả câu hỏi của anh, đột nhiênleech_txt_ngu đổi không muốn kiếm của anh , xoay rời đi.
Đợi đã, vịt của cô bao nhiêu ? Tôi muavi_pham_ban_quyen hai con.
Tô Ý Nhiễm chẳng đoái hoài bỏ luôn, Chu Thế An cuống quýt xách con gà rừng đuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo.
Anhbot_an_cap chỉ buột miệng phàn nàn chút thôi, con gà quả thựcbot_an_cap không đủ ăn, sao điểm thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tri thức đông người, anh thể ăn một mình để người khácvi_pham_ban_quyen nhìn được. Ngày đầu tiên đến, vẫn nên tạo mốibot_an_cap quan hệ tốt.
Thấyleech_txt_ngu Chu Thế An đuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo đòi mua vịt trời, , đặt gùi xuống đất.
Ba đồng một con Anh thấy có được không?
Khi Thế An giá, Tô Ý mới nhận ra cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô và nguyên chủ đều rõ giá cả thời này cho lắmvi_pham_ban_quyen, nhưng đồng một con chắc là hợp .
Ánh Chu An sáng rực lên thấy Tô Ý Nhiễm lấy từ gùi haivi_pham_ban_quyen con vịt béo múp míp. Vịt béo thế phải biết.
Hai con tôi lấy hết.
Thế An vừa nói rút trong túi ra một tờ Đạibot_an_cap Đoàn Kết nhét tay Tô Nhiễm, sốt sắng hai conleech_txt_ngu vịt , hào nói:
cần thối lại đâu. Loại vịt này bán ba đồng một con là rẻ rồi, sau này cô có bán cho người khác thì bán giá đó, tôi thấy năm một con giá hợp lý.
vẻ ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm của Chu Thế , khóe môi Tô Ý Nhiễm cong lên. nhiên tính cách thiếu , vừa nhìn đã biết chưa từng chịu khổ.
Ý Nhiễm cất kỹ tiền vào túi, liếc nhìn về phía Mộ Lạc Trần, thấy anh không có phản ứng gì thì đeo gùivi_pham_ban_quyen , xoay người đi xuống núi.
Mộ Lạc đứng lưng Chu Thế An, nhìn theo bóng lưng của Tô Ý Nhiễm. Nhìn thế nào anh cũng thấy cô gái nàyleech_txt_ngu không giống người tự sát, cô nhảy cuộc là thế nào ?
Trong gùi của Tô Ý Nhiễm chỉ còn lại con gà rừng, cô đeo gùi hăm đi phía mình.
Cô thầm nghĩ, muốn mụ già ở nhà đối xử tốt với mẹ mình, dựa vào là không , đấm vừa xoa thì thópvi_pham_ban_quyen được lòng người.
Vừa đi đến gần họ Tô, cô đã nghe thấy tiếng chửi bới thô tục truyền ra từ trong sân.
Tao ở ngoài làm lụng vất vả, mẹ nó , mày không quản được con ranh , còn nó tay với mẹ tao. Mày muốn chết không? nay tao sẽ thành toàn cho mày.
Đúng thế, thằng Hai, đánh chết nó cho mẹ! Cái con đàn bàleech_txt_ngu yên phận này, dọn dẹp phòng kho cho ranh đó ởbot_an_cap, tao lại nó dám xô đẩy tao. Mày dạy nó cho hẳn hoi thì nó với con ranh đó định leo đầu cổ nhà này chắc.
Bà nộivi_pham_ban_quyen Tô ngồi bên thêm dầu vào lửa, vừa nghĩ đến chuyện đánh ban là bà ta lại hận không lột da Khâu . Đều tại cái con ranh chết tiệt bà ta sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, khiến nay bà ta bị mất hết mặt mũivi_pham_ban_quyen ởleech_txt_ngu bên ngoài.
Tô Ý Nhiễm rảo nhanhleech_txt_ngu hơn, tiện rút một gậyvi_pham_ban_quyen gỗ từ trên giáleech_txt_ngu củi bên cạnh, đùng đùng nổi xông vào sân nhà họ Tô.
vào sân, cảnh tượng trước mắt đã đâm nhói mắt cô. Tô Cân tay cầm một gậy gỗ, đang mắng chửi xối xả vào Khâu Tĩnh đang ngồi xổm dướileech_txt_ngu đất, còn bà nội Tô đứng bên cạnh thì nước bọt văng tung tóe, không ngừng đổ thêm dầu vào lửa.
Lão Hán ngồi trên chiếc ghế đẩu bên cạnh hút thuốc lào, thờ ơ nhìn mọi chuyện xảy ra như tất cả không quan gì đến .
Thím Ba Đàm Hồng Linhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn tiếnleech_txt_ngu lên khuyên ngăn, lại bị Tô Tam Vạn và Tô Thiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiến kéo lại, vừa lôi đi vừa bàbot_an_cap đừng lo chuyện bao đồng, mau đi nấu cơm.
này Ý Nhiễm còn màng đến gìleech_txt_ngu khác, cô không thể nổi cảnh Khâu Tĩnh bắt nạt, hơn nữa bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn cô mà chịu tai bay vạ gió này.
Cô nắm chặt cây gậy trong tay, xông đến trước mặt Tô Nhị Cân, chắn cho , giọng nói lùng vang lên.
muốn động thủ thì cứ nhắm vào tôi đây này, nạt mẹ tôi thì có hay chứ?
Khâu cũng không ngờ Tô Ý Nhiễm ngột quay về, bà đứng dậy kéo Tô Ý Nhiễmvi_pham_ban_quyen lùi phía , khuyên nhủ:
Nhiễm Nhiễm, con mẹ nói, ông là cha con, không được cãi . Phòng chứa đồ mẹ dọn dẹp xong con rồi, con vào nghỉ ngơi trước đi, nữa mẹ nấu cơm xong sẽ gọi ra.
xong, Khâu Tĩnh đẩy Tô Ý về phía phòng chứa đồleech_txt_ngu.
Bà nội Tô thấy mẹ con Khâu Tĩnh phớt mình, vốn dĩ đã đầy một bụng tức, lúc này lửa giận lập tức . Bà ta đến bên cạnh Khâu Tĩnh, lấy tóc bà kéo ngược lạivi_pham_ban_quyen, miệng không ngừng bới dơ bẩn.
Cái đồ đĩvi_pham_ban_quyen con , đẻ ra cái loại súc sinh , hai mẹ con định làm loạn rồi phải
Lời của bà Tô còn chưa dứt, một gậy đã nện thẳngbot_an_cap vào miệng bàbot_an_cap ta.
nội Tô lập tức tay đang túm Khâu Tĩnh , bịt chặt cái miệng đã mất cảm , dám nhìn Ý Nhiễm đang nhìn mình với hung ác.
Khi bà nội Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phảnleech_txt_ngu ứng lại được liền gào thét , tiếng la hét của bà ta, hai răng cửa trên và dưới rơi vào lòng bàn tay.
ta đưa bàn đang nắm chiếc lên trước mắt, bàng hoàng nhìn chiếc răng vàng dính máu trong tay, đờ người ra khoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba giây rồi lớn.
Á, răng tao! Răng của tao bị súc gãy ! Tôbot_an_cap Cân, mày còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đánhvi_pham_ban_quyen chết cho tao! Thằng , mày cũng cút ra , chết nó!
Bà nội gào khóc thảm , Tô Nhị cầm xông lên.
Thế nhưng trước khi ông ta kịp ra tay, cánh tay bị trúng một gậy mạnh, cây gậy trong tay rơi xoảng xuống đất.
Ông ta sững sờ khoảng hai ba giây cho đến khi cơn đau từ cánh tay truyền đến đại não, mới ôm lăn lộn trên đất, kêu gào thảm thiết.
Tô Lão Hán không ngờ Ý Nhiễm lại dám ravi_pham_ban_quyen tay với bà nội Tô và Tô Cân, mộtbot_an_cap đứa lại pháp vô thiên như vậy.
Đến lúc này ông ta mớibot_an_cap thẳng vào việcvi_pham_ban_quyen, liếc nhìn Tô miệng sưng vù như mõm lợn, lại nhìn Tô Nhị Cân nằm dưới , lạnh quát tháo.
Tô Ý Nhiễm, mày đúng là conleech_txt_ngu điên, mày cuộc muốn làm gì? đềubot_an_cap là trưởng bối của mày, mày làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nàybot_an_cap là đại nghịch bất đạo!
Thấy Tô Lão cuối cùng cũng mở miệng, Ý Nhiễm chống câyleech_txt_ngu gậy đất, tư thế lười nhác ôm lấy nó, khóe môi nở một nụ cười lạnh .
Ồ, ra ông nội không mù, cũng không điếc, càng không phải kẻ câm sao?
Mày nói năng xằng bậy cái gì đấy? Mày nhìn lại mình đang ra cái thể gì? dám đánh bà , lại còn đánh cả cha màybot_an_cap, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải mày phát rồi không?
Tôleech_txt_ngu Lão nghe lời mỉa mai Ý Nhiễm, nheoleech_txt_ngu mắt nhìn cô. Trước đó ông ta bà cụ Tô nói sau khi nhảy Tô Ý Nhiễm đã biến thành người khác, ôngbot_an_cap ta cònleech_txt_ngu không tin, giờvi_pham_ban_quyen xem ra đúng là không còn giống cái bánh bao mềm yếu lúc .
Phải, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điên rồi, là bị nhà họ Tô các người épnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net choleech_txt_ngu điên đấy! Tôi vốn định yên phận nhà các người lấy mộtvi_pham_ban_quyen convi_pham_ban_quyen đường , các người đốivi_pham_ban_quyen xử với tôi ?
Cướp tiền của tôi đãvi_pham_ban_quyen đànhleech_txt_ngu, còn cướp quần áo lươngleech_txt_ngu thực của tôi, bắt tôi , đến cả cháo rau dại cũng khôngvi_pham_ban_quyen cho tôi ănbot_an_cap, người là kẻ bócvi_pham_ban_quyen đến tận xương tủy sao?
Hôm xé mặt nhau rồi nói các người biết, tôi sẽ nhẫn nữa đâu. Đừng hòng ai bắt nạt tôi và mẹ nữa. Việc hômbot_an_cap nay chỉ là cảnh cáo, nếu còn có lần , thì tất các người đừng hòng sót.
Khi Tô Ý Nhiễm đến “ hòng sống sót”, giọng nói xương khiến những người xung quanh không khỏi rùng mìnhleech_txt_ngu một .
Tô Tam Vạn định bước ra lại lặng lẽ về, bọn có cảm nhận được Tô Ý Nhiễmvi_pham_ban_quyen đang thật.
Lão không ngờ Tô Ý Nhiễm lại ngang ngược như , nhưng với tư là gia chủ họ Tô, ông ta không thể đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô vô pháp vô thiên, phải cứng đầu dạy dỗ cô một bài học, nếu không uy nghiêm của ta nay sẽ hoàn toàn mất sạch.
ta vung tẩu thuốc vềleech_txt_ngu phía Tô Ý Nhiễm, đầu tẩu nóng bỏng mắt thấy sắp dán vào gò má cô.
Tô Ý Nhiễm nghiêng đầu, dàng né tránh.
Giây theo, một con dao chặt củi sắc bén, tỏa ra hơi lạnh đã kề ngay cổ Tô Lão Hán. Chùm râu quai nón bạc trắng của ông ta bị xém mất mảng, rơi rụng vạt áo.
Nhìn dáng vẻ cứng đờ của Lão Hán, Ý Nhiễm thong dong nhếch môi , khẽ động conleech_txt_ngu dao trong , lưỡi áp sát vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôngvi_pham_ban_quyen ta. Tô Lão Hán run rẩy toàn thân.
Ông nội, đã nói rồi, sẽ không để mình và mẹ bị bắt nạt nữa, nào ông nghe không tôi nói sao? Tôi muốn chung sống hòanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình với các người, ép tôi có đượcleech_txt_ngu không?
Nếu không thì
không khi kẻbot_an_cap điên nàybot_an_cap nổi khùng lên thì chuyệnbot_an_cap gì cũng dám làm !
Thái độ tùy tiện và thong dong của Ý Nhiễm khiến Tô Hán nhìn bản chất điên cuồng của , giờ ông toàn tin những lời cô nói.
Ngay khắc râu xuống, ông ta đãleech_txt_ngu cảmvi_pham_ban_quyen thấy đầu mình sắp không giữ nữa, chỉ một chútleech_txt_ngu, chỉ một chút nữa thôi hôm nay ông ta đã mất mạng trong cái con chết tiệt này rồi.
Ba người nấp trong nhà xem náo nhiệt đều bịt miệng không dám phát ra tiếng động. Họ tận mắt thấy động tác ra tay của Tô Ý Nhiễm, sự đó giống tên đao phủ giết người khôngleech_txt_ngu tay trong tiểu thuyết kiếm hiệp, đều nghĩ rằng Tô Hán hôm nay sẽ mất mạng.
Tô Tam Vạn thần lại, khẽ giật áo Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiến Thiến, hạ thấp giọng nhắc nhở:
Chavi_pham_ban_quyen bảo mà biết, con với Tô Tề đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà vào nó. Nóleech_txt_ngu mà lên cơn điên thì dù cha mẹ không bảobot_an_cap vệ nổi hai đứa đâu.
Tô Thiến nhìn vẻ khát đó củavi_pham_ban_quyen Tô Nhiễm thì cũng cho khiếp sợ, vội vàng gật đầu. Côvi_pham_ban_quyen ta định an phận, cái con Tô Ý Nhiễm này thực sự quá đáng sợ.
Tô Ý Nhiễm thấy Tô Lão Hán không còn ý định động thủ nữa, cô bèn tùy tiện cây rìu bổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc bén trong tay xuống đất.
Lúc này Tô Lão Hánbot_an_cap mới nhìn rõ lưỡi , mồ hôi hột trên trán lão ra li ti. Suýt chút nữa thôi, con nhỏ chết tiệt đó đã lấy mạng lão rồi.
“ nội, giờ chúng ta đã có thể chung hòa bìnhleech_txt_ngu chưa?”
Tô Ývi_pham_ban_quyen nhìn bộ dạng thờ của Tô Lão Hán khi nhìn chằm chằm vào cây , tức thay đổi sang vẻ ngoan ngoãn, dịu giọng hỏi han.
“Đượcleech_txt_ngu được được, nhất định được. Hôm nay cháu cứ ở trong phòng của chú út đi, chú út sang phòng đồ mà ở, sau này”
Tô Hán vẫn còn chưa hoàn hồn, lập tức lên nhã. Khi nhìn Ý Nhiễm, ánh lão theo vẻ lấy lòng.
“Không cần đâu , cháu đãleech_txt_ngu dọn dẹp xong chứa đồ chobot_an_cap rồi, cháu đó là được. Đúng rồi, cháu còn hy vọng sau ông có thể khuyên nội yêu và cha cháu một chút, đừng có tùy tiện nạt mẹ cháu, nếu thì”
Không Tô Lão Hán nói xong, Ý Nhiễm đã tinh nghịch lời, cứ như thể người vừa ra lúc nãy không phải là cô vậy.
“Cái cháubot_an_cap yên tâm, bà nội cháu chỉ tình nóng nảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một , ra không phải ngườivi_pham_ban_quyen xấu. Còn cha ấy à, nó nổi tiếng là người hiền lành, có thể bắt nạtvi_pham_ban_quyen mẹ cháu đượcbot_an_cap? Vừa rồi đều là hiểu lầm, hiểu lầm thôi.”
Tô Lão Hán vừa vừa vô thức mồ hôi trên tránnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Lãoleech_txt_ngu nhìn Tô Ý Nhiễm, trong lòng đầy rẫy nghi hoặc. có một ảo giác, rằng Tô Ý Nhiễm định đã bị thứ gì đó nhập vào thân xác rồileech_txt_ngu. Hiện tại lão chỉ có thuận theo ý cô trước, rồi mới cách giải quyết .
Tô Ý Nhiễm cũng chẳng thèm để tâm những tính toánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ nhen củabot_an_cap Tô Lão Hán. Cô tháo trên lưng xuống, lấy ra hai con gà rừng, nói lớn với Đàm Hồng Linh đang trongbot_an_cap nhà:
“Thím Ba, cháu có hai con gà rừng, thím giúp cháu làm thịt được ? Mẹ cháu bị thương rồi, cháu phải đưa mẹ đi bôi thuốc.”
“Được được, nồi đang đun nước nóng, có thể vặt lông ngay. Ái chà, gà vẫn còn sống cơ à? Để thím bảo chú ba cháu giết gà. Tam Vạn, mau ra gà này!”
Nghe thấy Tô Ý Nhiễm gọi mình, Hồng Linh lập tức chạy từ trong nhà ra, gương mặtvi_pham_ban_quyen đầy nụ cười khi nhìn .
Bản tính của Đàm Hồng Linh vốn không xấu, thím ấy là người nhất lén lút đối xử tốt với nguyên khi cô đến Tô gia, trừ Tĩnh.
Nói , Đàm Hồng Linh nhét hai con gà rừng tay Tô Tam Vạn vừa bước ra . Tôbot_an_cap Vạn cầm hai con gà rừng mà kinh ngạc, gà béo tốt thế này, nhà có thể bữa ra trò .
“ Ba, phiền thím sau khi hầm thì múc riêng cho cháu mẹ một bát, vất vả cho thím rồi.”
thấy Tô Ý Nhiễm thế mà còn muốn phầnvi_pham_ban_quyen riêng, cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng sưng vù như lợn của Tô lão thái thái địnhbot_an_cap mở ra mắng nhiếcvi_pham_ban_quyen, nhưng đã Tô Lão Hán nhanh tay lẹ mắt bịt , lão cướp lời trước.
“Nên thế, nên thế chứ. rừng là do Tiểu Nhiễm bắt , con bé chắcvi_pham_ban_quyen chắn phải ăn hơn. Vợ thằng Ba, quên múc thịt cho Tiểu Nhiễm và chị dâu hai của cô đấy .”
Tô Lão Hán cười hì hì nói xong, liền lôi cái thân hình đẫy của Tô lão thái thái trong nhà. Lãovi_pham_ban_quyen có chuyện nói ta.
Tô Ý hành động Tô Lão Hán vàleech_txt_ngu lão thái thái, đôi mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen láy hơi nheo lại. Cặp vợ này gì có ai người tốt đâu.
Có điều cô cũngvi_pham_ban_quyen chẳng bận tâm, mục tiêu hôm nay của chỉ làbot_an_cap bọn . Ý định Khâu Tĩnh đi của không hề thay đổi. Cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải thánh mẫu, cũng chẳng muốn cảmvi_pham_ban_quyen hóa đám người này.
Tô Ý Nhiễm nhìn Nhị đang nằm đấtleech_txt_ngu rên rỉ, trong mắt vẻ khinh thường. Kẻ hèn nhát nổibot_an_cap danh trong thôn, bao nhiêu tính khí đều dùng để nạt vợ mình, cô càng muốn xem bám váy mẹ như Tô Nhị Cân sau này sẽ có kết cục thế nào.
Thu tầm mắt, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ý Nhiễm kéo Khâu Tĩnh trở phòng chứa đồ. căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ, mắt Ý Nhiễmbot_an_cap sáng . nhiên, không lầm người mẹ này, ấy thật lòng đối tốt với cô.
Khâu Tĩnh không biết Ý Nhiễm đang , động tiến lênbot_an_cap nắm lấy tay cô, quan sát từ trên xuống dưới.
“Vừa rồi và ôngvi_pham_ban_quyen nội con không làm con bị chứ? nội con không tốt lành gì đâu, phải cẩn đấy. Dáng vẻ thỏa hiệp vừavi_pham_ban_quyen rồi lão ta mẹvi_pham_ban_quyen thấy bìnhvi_pham_ban_quyen thường chút nào, chắc chắn là đang ủ mưu chẳng tốt gì đâu.”
Khâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tĩnh đã sống ở Tô gia gần hai năm, quá hiểu tínhbot_an_cap cách của người rồi, làm gì có aibot_an_cap tốt bụng cơ chứ.
“Không sao đâu, mẹ khôngleech_txt_ngu cần lo lắng, con sẽ bảo vệ tốt thân, cũng sẽleech_txt_ngu bảo vệ tốt cho mẹ. có thuốc ? Có thương ở đâu không? Trước khi con về, họ có đánh không? Đánh vào chỗ nào ?”
Tô Ý Nhiễm lo kiểm tra người Khâu Tĩnh, xem bà có thương không. Cô vốn chẳng Tô Lão Hán, cô đương nhiên biết sự thỏa hiệp hôm nay của lão có vấn đề, nhưng với cô mà nói, hôm nay vẫn hài .
Nghe những lời quan tâm của Tô Nhiễm, sống mũi Khâu Tĩnh cay cay. Bà mạnh mẽ lắc đầu, nắm tay cô để cô đừng lo cho mình.
“Mẹ không thương, họvi_pham_ban_quyen cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa kịp thủ thì conleech_txt_ngu đã về rồi. Con phòng nghỉ ngơileech_txt_ngu lát đi, mẹ xem cha con thế nào haizz”
Khâu cũng chẳng biết phải luậnleech_txt_ngu nào về sự hiếu thảo ngu muội của Tô Nhị Cân nữa. Bà đã quen với cuộc sống như vậy rồi, đột nhiên có trút giận thay mình khiến hận trong lòng bà tan biến đi ít nhiều.
Thấy Khâu Tĩnh rời đi, Tô Ý không ngăn cản, chỉ lẳng lặng nhìn hướng bà đi. Cô cảm thấy Khâu Tĩnh là người có chuyện riêng, mà còn phải là nhỏ bình thường.
Tô Lão Hán lôi lão thái thái phòng. Bà ta vẫnleech_txt_ngu chưa cam lòng, muốn chửi rủa Tô Ý thêm câu lão bịt miệng lại.
“Ôi dào, bà đừng có mắng mỏ bừa bãi nữa, kẻo lại mạo phạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thần linh. Bà lẽ cảm nhận sự thay đổi của con nhỏ chết đó sao?”
“Con nhỏ đó trước đây làleech_txt_ngu hạng người thế bà biết sao? Nó đổi như chắc là có nguyên nhân. còn nhớ chuyện năm xưa cha bà đụng phải vật trên núi ? Tôi thấy sự thay đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Ý Nhiễm chắn có liên quan đến những đóbot_an_cap.”
Nghevi_pham_ban_quyen lời Tô Lão Hán , Tô lão thái thái kinhleech_txt_ngu ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng. Bà chợt nhớ lại dáng vẻ thèm thuồng khi Tô Ý Nhiễm gà, bỗng nhiên có một cảm chẳng lành.
“Ông nó này, ý là con nhỏ đó bị tiên gia nhập xác rồi sao?”
Nói xong, đồng tử Tô thái vô thức co rụt lại vì kinh hãi. Bà cảm thấy chỉ có khả năng này mới giải thích rõ được sự đổi của Tô Ý .
Lão Hán và Tô lãobot_an_cap thái thái nhìn , đồng thời lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra vẻ sợ hãi. Loại người như họ làm ác , khôngbot_an_cap người nhưng lại ma quỷ. Điều này khiến nhất thời lúng túng không làm sao.
Lúc này, trong không gian, Tô Ý Nhiễm đang nghiên cứu nhiệm vụ hoàn toànvi_pham_ban_quyen không biết đến suy nghĩ nực của hai người kia. Cô hiện giờ chỉ một có được phòng ở nhiệm vụvi_pham_ban_quyen 9, có một nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để tắm rửa.
“Chủ nhânvi_pham_ban_quyen, ngô của người đã chín, chỉ cần hoạch thành công trăm cân là có thể hoàn thành nhiệm vụ một, mở khóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạt giống mới một mảnh ruộngvi_pham_ban_quyen tốt.”
Hệ thống Tô Ý Nhiễm đang đứng trước màn hình tình trạng nhiệm vụvi_pham_ban_quyen nhưng lại không có ý định bắtleech_txt_ngu tay vào làm, bèn không kìm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng nhắc .
Tô Ývi_pham_ban_quyen Nhiễm nhìn màn hình lớn, đưa tay làm biểu tượng im . Cô khôngbot_an_cap phải không hiểu nhiệm vụ của , chỉ đơn giản là động tayleech_txt_ngu động chân , côbot_an_cap thực sự không thích làm việc đồng .
Đứng chôn chân tại chỗ một , Tô uể oải lên tiếng hỏileech_txt_ngu mànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình lớn.
“Hệ thống các không có máy cày gặt ? Làm ruộng thủbot_an_cap công rất vất .”
Tô Ý Nhiễm vừa ra yêu cầu, thống không gian lập phản .
“Trảleech_txt_ngu chủ nhân, trong không gian có tất cả nhữngleech_txt_ngu thứ chủ nhân muốn, nhưng cần chủ nhânvi_pham_ban_quyen hoàn thành nhiệm vụ và đạt được các thành tựu khóa. Đợi đến khi độ thành tựu của chủ nhânleech_txt_ngu đạt đến cấp 25, cô có thể mở khóa gieo hạt và thu chỉ bằng một lần nhấnleech_txt_ngu.”
Nghe giọng nói máy móc không chút cảm xúc của hệ , Tô Nhiễm nảy sinh đôi chút hứng thú. Cô tay chạm nhẹ vào màn hình trước mặt, vào trang thành tựu.
Nhìn những yêu cầu nhiệmvi_pham_ban_quyen vụ kỳleech_txt_ngu quặc trên đó, đôi khẽ nhướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, bắt đầu nhớ những trò chơi nạp ở đời trước đấy.
Thành tựu 1: Trồng và ngô công, đó đem bánvi_pham_ban_quyen.
Thành tựu 2: Trồng và thu hoạch mì công, sau đó bán.
Thành tựu : Trồng thành cây táo.
Thành tựu 4: Trồng thànhbot_an_cap công cây đào.
Thành 9: Bắt một connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lợn rừng.
Thành tựu 10: Mở khóa thành công cửa nhiệm vụ.
11: Mua thành một vật cửa hàng.
nhiệm vụleech_txt_ngu thành tựu trên, Tô Ý Nhiễm có cảm giác như bị ép buộc phải thỏabot_an_cap . Cô khẽ thở dài, tự thấy trước đây mình quả thực quá tham .
nảy lòngleech_txt_ngu với không , cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cần phải miễn cưỡng hoàn nhiệm vụ. Những nhiệm vụ không khó nhưng vụn vặt này khiến cô cảmvi_pham_ban_quyen thấy có chút bất lực.
khi Tôbot_an_cap Ý Nhiễmvi_pham_ban_quyen nhìn thấy thưởng cho thành tựu cùng là một phòng thí nghiệm tiên tiến nhất, đôi mắtvi_pham_ban_quyen cô lập tức sáng lên, dường như niềm vọng lại được thắp .
“ , ngươi chắc chắn chỉ cần ta hoàn thành tất cả thành tựu, thứ trong không gian này đều thuộc về ?”
Khi nói chuyện, điệu Nhiễmvi_pham_ban_quyen không tựleech_txt_ngu chủbot_an_cap được mà tràn đầybot_an_cap vẻ mong đợi, cô thực sự rất muốn có phòng nghiệm đó.
Cô nhấn vào thông tin của phòng thí nghiệm, xem phần giới thiệu và nhậnleech_txt_ngu ra tất cả trang thiết bị bên trong đều là những thứ mà cô phải bỏ ra một số tiền khổng ở kiếp trước có được.
Nếu thể sở hữu những thứ đó ở thời đại này, cácbot_an_cap quốc khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽbot_an_cap chẳng có cơ hội nào để hách, tất cả trang thiết bị sẽ tiến hơn các nước khác nhiều năm.
“Ting, trả lời chủ nhân, chỉ cần chủ nhân hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến và đạt được thành tựu, phần thưởng đều là thật và có hiệu lựcvi_pham_ban_quyen. Toàn bộ quyền hạn khai thác gian đều nằm trong tầm kiểm soát của chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chủ càng mạnh mẽ, phần của không càng phong phú, khôngbot_an_cap gian và thực có liên với nhau.”
“Chỉ cầnbot_an_cap chủ nhân mở cửa hàng nhiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụ, không gian còn cung cấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ loại vật phẩm nhân cần, ngoại trừ tiền tệ hiện thực.”
Nghe lờibot_an_cap giải thích củaleech_txt_ngu thốngleech_txt_ngu, đôi mày đangbot_an_cap nhướng lên của Tô Ý Nhiễm khẽ độngvi_pham_ban_quyen.
Nếu không gian thực sự lợi hại vậy, cũng chẳng cần hệ cung cấp tiền tệ làm gì, tự cô cũng có thể kiếm được tiền đầy .
Đã có mục tiêu, Tôleech_txt_ngu Ý Nhiễm tràn đầy khí thế. Cô đi đến bên suối linh tuyền uống nước, mệt mỏi của cơ thể được xua tan. Cô bước nhẹ đi căn nhà gỗ nhỏ, ra một liềm và bắt đầu thu hoạch .
khi Tôvi_pham_ban_quyen Ý Nhiễm hoạch xongvi_pham_ban_quyen toàn bộ và đóng vào bao tải, thông báo của hệ thốngbot_an_cap lên đúng lúc.
“Ting, chúc mừng chủ nhân hoàn thành nhiệm , không gian thưởng hai nhà tranh, một khoảnh ruộng tốt, một số hạt giống lúa mì vàbot_an_cap một máy tách tự động.”
“, chúc mừng thời gian trực tuyến của chủ nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã vượt quá hai giờ, gian thưởng tiền vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tiền vàng có thể dùng đổi vật phẩm bổ sung cửa hàng nhiệm vụ.”
Nghe thông báo, Tô Ý quay nhìn về hướng căn nhà gỗ sau lưng, quả nhiên ở phía bên kia nhà gỗ đã xuất hiện thêm một dãy nhà tranh.
căn nhà tranh trông đơn sơ nhưng Tô Ý Nhiễm khá hài lòng, ít cô cũng đã để tắm rửa.
Tô Ý khênh bao đã đóng gói đến bên hạt động, chiếc máy liền phát ra tiếng hoạt động.
Cô thử ném một bắp ngô vào máy, chẳng mấy chốc trên mặt đã xuất hiện một đống hạt ngô nhỏ.
Tô Ý kinh ngạc cảnh tượng trước mắt, thấy khó tin. đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật trong không gian và hiện thựcleech_txt_ngu vẫn có sự khác biệt rất lớn.
Hệ thống tự động phát hiện ngờleech_txt_ngu của Tô Ý Nhiễm nên lên tiếng nhắc nhở: “Chủ , cây trồng trong hệ thống chỉ ngắn thời gian chín và phơi , không bất kỳ khác biệt nào so với lương bên ngoài, hoàn toàn có thể yên tâm sử dụng.”
Nhiễm số ngô thu hoạch xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cất vào kho chứa đồ, khi trở ra, mảnh đất ngoài đã được san phẳng. Cô thừa thắng , gieo luôn hạt giống lúa mì xuống.
Đợi đến xuôi mọi việc, cô nghe thấy tiếng gõ cửa ngoàileech_txt_ngu vọng vào. Không kịp thu số gà và vịt rừng được trên núi, cô lập tức ra khỏi không gian, tới mở cửa phòng.
Cửa vừa mở, Tô Ý Nhiễm thấy Tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang đứng ngoài. Bà cười rạng rỡ nhìnvi_pham_ban_quyen cô, tay bưng một bát gà lớn, trên cònleech_txt_ngu có hai bánh ngô vàng ươm.
“Nhiễm Nhiễm, chắc là bà nội con bị con đánh hỏng não rồi, bà ta vậy mà lại đem số ngô quý bấy lâu nay ra, bảo thímleech_txt_ngu ba của con áp cho con hai cái bánh ngô . Mau, con ăn lúc còn nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !”
Khâu Tĩnhleech_txt_ngu phấn khởi đặt bát thịt chiếc trang điểm mà bà đã chuẩn bị cho Tô Ý Nhiễm, rồi quay người cô ngồi ăn cơm, dúi đôi và bánh vào tay cô.
Lúc này Khâu Tĩnh vừavi_pham_ban_quyen vui mừng vừa xúc động, bà đã hy vọng. Bà cảm thấyvi_pham_ban_quyen cùng Tô cũng không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu uất ức trong căn nữa.
Nhìn vẻ mặt vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sướng của mẹ, Tô Ý Nhiễm nắm lấy tay Khâu Tĩnh, kéo ngồi xuống cùng mình.
Cô đặt đôi ngô mà Khâu Tĩnh vừa đưa bà, nở một nụ cười ngọt ngào.
“Mẹ, mẹ ngồi xuống ănleech_txt_ngu cùng con đi.”
“Con ăn , con xem con mới về mấy ngày mà người hẳn đi một vòng . Con ăn mẹ mới , mẹleech_txt_ngu nhìn connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn là mẹ tâm rồileech_txt_ngu!”
Khâu Tĩnh nhìn Ý , ánh mắt tràn tìnhbot_an_cap thương yêu. Đây là lần đầu tiên bà được nhìn kỹ con gái kể từ khi côbot_an_cap trở vềvi_pham_ban_quyen.
Trước đây Tô Ý Nhiễm có lẽ vẫn còn trách bà, mỗi bà muốn nói chuyện, đều lánh mặt thật xa, không muốn bà lại gần.
Bị Khâu Tĩnh nhìnvi_pham_ban_quyen vậy, Tô Ý Nhiễm cảm thấy hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất . Cô bí mật lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra một đôileech_txt_ngu đũa từ căn nhà tranh trong không gian cầm vào , rồi đưa đôi cũ đã xỉnvi_pham_ban_quyen cho Tĩnh.
“Mẹ, chúng ta cùng ăn, thịtleech_txt_ngu gà phải ăn lúc nóng mới .”
Nói , Tô Nhiễm gắp một miếngbot_an_cap đùi gà đưa tận miệngbot_an_cap Khâubot_an_cap Tĩnh. Đã lâu không được ăn miếng thịt nào, Khâu trong chốc có cảm giác sống mũi cay cay, nước mắt chực trào.
Nghe tiếng nấc nghẹn ngào vì xúc của Khâu Tĩnh, Tô Ý Nhiễm nói gì, chỉ im lặng ăn cơm.
Sau khi ănvi_pham_ban_quyen no, Tô Ý đặt đũa xuống, ngồi lặng nhìn mẹ mình.
Cách ăn Khâuleech_txt_ngu Tĩnh tao nhã, Tô Ý Nhiễm nhìn đến thất thần, rồi bất giác suy nghĩ. Cách giáo dục và phong thái của người mẹ này của cô dường như rấtvi_pham_ban_quyen giống tiểu thư khuê các.
Thấy Khâu Tĩnh đã ăn gần xongleech_txt_ngu, Tô Nhiễm nghĩ đến số , vịt trời và lương thực vừa thu hoạch được đang để trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không gian, liền nhẹ hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“, mẹ có biết chợ đen ở đâu không? Hôm nay lúc núi bắt gà rừng, con còn bắt mấy con vịt trời ở sông nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Con giấu chúng đi rồi, định ngày mai lấy tiền”
lời Tôleech_txt_ngu Ý Nhiễm nói, Khâu Tĩnh đang chìm đắm trong vị thịt gà bỗng ngẩng đầu lên, lo lắng nhìn cô. Trong mắt bà thoángleech_txt_ngu hiện vẻ kinh hoàng, một nỗibot_an_cap bất an dâng lên trong lòng.
Bà không tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ được nhớbot_an_cap lại lời Tô lão thái lén lút nói với Lãovi_pham_ban_quyen . Chẳng lẽ Tô Ý Nhiễm thật sự bị đại tiên rồi sao? Đứa con gái vốn có cách nhu nhược như bánh bao mềm của bà từ khi nào cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản như ?
Không suy nghĩ nhiều, Khâu quăng đũa và bánh ngô trên tay xuống bàn, đột ngột sụp xuống trước Tô Ý .
“Đạibot_an_cap tiên, có gì ngài cứ trút lên đầu tôi, xin đừngleech_txt_ngu khó con gái tôi. bé nó không biết cả, vốn dĩ cuộc đời nó đã đủ rồi, xin ngài tha choleech_txt_ngu nó!”
Dứt lời, Khâu Tĩnh điên cuồng dập đầu trước mặtvi_pham_ban_quyen Ý Nhiễm.
Tô Ýleech_txt_ngu định kéo Khâu , sau khi nghe xongbot_an_cap bà nói, côbot_an_cap chỉ biết cườibot_an_cap khổ. Mẹ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nghĩ bị những thứ ma đó nhập xác thật .
“Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ đứng lên trước đã, nghe con giải .”
Nhiễm đỡ Khâu Tĩnh từ dưới đất dậyvi_pham_ban_quyen. Cô suy nghĩvi_pham_ban_quyen một lát rồi tìm một lý do hợp lý để nói vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà.
“Mẹ, con không bị tà vật nhập xác cảvi_pham_ban_quyen, đừng nói lung tung. Bây đang bài trừ mê tín dị đoan, là khi trải qua sinh tử thì đột nhiên nghĩ thông rồi. muốn một cuộc đời tốt đẹp . mãi nhẫn chịu thì chẳng bao giờ có ngày khá lên được, chỉ khiến họ thêm lấn lướt mà thôi. Con phảileech_txt_ngu dựa vàobot_an_cap năngbot_an_cap lực của chính mình để bảo vệ bản thân và mẹ.”
Khi những lời này, ánh mắt Tô Ý Nhiễm đặc biệt kiên định.
Nhìn vào đôi mắt trongleech_txt_ngu veo của con gái, Khâu Tĩnh vô thức tin vào lời cô nói. xúc của bà chút kích động, Tô Ý đã đưa quyết định mà bà chưa bao giờ .
“Nhiễm Nhiễm, mẹ biết chợ đen ở đâu. sớm mai con cứ giao đồ mẹ, mẹ đi bán giúp con. Từ đây đi bộ đến chợ đen trên trấn , mẹ đi nhanhvi_pham_ban_quyen lại có kinh nghiệm. Trước đây để nuôi Chân, mẹ cũng từng đến chợ đen rồi.”
Nói đến đoạn cuối, lòng Khâu Tĩnh có chút xótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa. Để Chân Chân đượcbot_an_cap ăn no ấm, bà tốn không biết bao nhiêu tâm , vậy mà đứa đó từ nhỏ đã thường bà, còn thường xuyên buông cayvi_pham_ban_quyen nghiệt.
Đến tận bây giờ mới hiểu , hóa ra chẳng phải convi_pham_ban_quyen ruột của mình.
Nhìnbot_an_cap người phụ nữ trước mắt luôn vì con gái, lòng Tô Ý Nhiễm dâng lên một luồng ấm áp. Cô nắm lấy tay Khâuvi_pham_ban_quyen Tĩnhvi_pham_ban_quyen, đỡ bà ngồi xuống, dàng nóivi_pham_ban_quyen.
“Mẹ, mẹ cứ ăn cơm đi, sáng mai chúng ta cùng đi.”
Tô Ý sẽ không từ bỏ cơ hội đi chợ . Sau này đồ vật trong không gian ngày một nhiều, cô cần phải thường xuyên lại nơi đó, thể tự đi làm quen được.
Thấy Tô Ý Nhiễm kiên quyết muốn , Khâu Tĩnh do dự chút rồi cuối thỏa hiệp: “Được , vậy sáng con đi cùng mẹ.”
Sau bàn xong mai, Tô Ý Nhiễm đặt lại đôi đũa và chiếc bánh vào tay Khâu Tĩnh, khẽ nhủ.
“, mẹ mau ăn mấy miếng thịt này . Mẹ ăn hết là lại làm hời người nhà họ Tô .”
Khâu nhìn thịt đùi gà còn lại trong , vốnbot_an_cap định nói để Tôvi_pham_ban_quyen Ý Nhiễm mai ăn.
bà kịp mở lời, Nhiễm như đã nhìn thấu tâm tư của bàbot_an_cap, tiếp tục nói.
“Mẹ, không thích ăn để qua đêmleech_txt_ngu đâu, mẹ .”
Nói rồi, Tô Ý Nhiễm đứng dậy đi rót cho Khâu Tĩnh ly nước có thêm nước linh tuyền đưa cho bàbot_an_cap. Khâu Tĩnh không do dự, uống cạn một hơi.
Tại điểm thanh niên tri .
Sau khi Chu Thế An Mộ Lạc Trần đến đây, hai người tức trở thành tâm điểm chú ý.
Đặc biệt là khí chất phi thường cùng diện mạo xuất chúng của cả hai khiến nữ thanh niên thức trong thôn đều dành cho họ sự tâm đặc biệt.
“Đồng Chu, đồng chí Mộ, chào mừng hai anh đến với thôn Tô Gia, gia nhập vào đại gia niên tri thức của chúng . Sau chúng ta là đồng chí cách mạng cùng làm việc với nhau rồi, có khó khăn gì hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ trực tiếp nói, người ở đây đều giúp đỡ lẫn nhau.”
Trưởng nhóm thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niên tri Mã Chính Quân sau khi ăn một miếng thịt vịt liền phóng , nhữngbot_an_cap người khác cũng nhiệt tình hưởng ứng theo.
Chỉ có Kiều Văn ngồi trong góc là im lặng không nói lời nàobot_an_cap. chí suốt cả bữa cơm, anh ta đụng đến một miếng thịt vịt nào.
Dáng vẻ lõng Kiều Văn Dục đều tầm của Lạc Trầnbot_an_cap và Chu Thế An, nhưng hai đều không đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Loại người này đối với họ nói có gì đặc biệt.
Sau bữa , những thanh niên tri thức đã làm việc vất cả ngày cũng khôngleech_txt_ngu còn sức để hàn huyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâuleech_txt_ngu, ai nấy đều ra bờ tắm rửa rồi sớm leo lên giường ngơi.
Mộ Lạc Trần Chu Thế An có thân đặc biệt, thêm việc ký túc xá thanh niên trileech_txt_ngu thức chật kín chỗ, nên họ được bộ thôn sắp xếp một khoảng sân ngay cạnh đó.
Lúc này, hai người cũng đã tắm rửa và đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm trênvi_pham_ban_quyen .
Chu An ra chuyện gì , khuỷu tay ngườileech_txt_ngu Mộvi_pham_ban_quyen Lạcbot_an_cap Trần, giọngvi_pham_ban_quyen có chút ngạc nhiên.
“Anh Trần, lúc đang nấu cơm, em mấy cô ở điểm thanh niên thức bàn tán về chuyện của Tô Ýleech_txt_ngu Nhiễm. Ý Nhiễmvi_pham_ban_quyen anh biết chứ? Chính là cô gái bị rơi xuống anh nay đấybot_an_cap.”
Nhắc đến Tô Ý Nhiễm, Chu Thế An có vẻ khích, ngồi bật .
Trần nhìnbot_an_cap bộ dạng động của Chuleech_txt_ngu Thế An, đôi sâu thẳmleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lộ cảm xúc nào, như có chuyệnvi_pham_ban_quyen gì có khơi gợi sự hứng thú của anh.
Tuy nhiên, Mộ Lạc Trần lời mà lặng lẽ đợi Chu Thế An nói tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Cô đó trước đây là con giám đốc nhà máy dệt bông ở Thành. Nhưng vì một sự , nhà giámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đốc phát hiện ra cô ấy khôngvi_pham_ban_quyen phải con ruột. Vị giámvi_pham_ban_quyen đốc cũng có thủ đoạn, được con gái ruột của mình rồi liền Tô Ý trả về đây.”
“ Nhiễm vốn đã quen làm đại tiểu ở thành phố, khi trở về nhà họ Tô bị hủi đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường. Nghe nói chuyện hôm cũng vì lý đó.”
“Nhưng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻvi_pham_ban_quyen nhảy sông, cả người cô ấy như biến một người . Chuyện xảy ra hôm nay cũng biết rồi đó, anh Trần, anh cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ một ngườileech_txt_ngu có thể thay đổi lớn đến thế không?”
Lạc Trần nghe câu hỏi Chu Thế An thì thoáng ngừng. Ngay khi Chu Thế tưởng rằng anh sẽ trả lời, anh mớivi_pham_ban_quyen nhiên tiếng.
“ lẽ đã chết đi một lần, nên cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không gì là không thể buông bỏ.”
nói những lời này, trongvi_pham_ban_quyen đầu Mộ Lạc thức hiện lên đôi mắt to tròn linh độngvi_pham_ban_quyen của Tô Ý Nhiễm.
Chu Thế An không ngờ Mộ Lạc Trần lại nói vậy, anh ta cứ Mộ Lạc Trần lại đang nghĩ hoànbot_an_cap cảnh của chính mìnhbot_an_cap, bèn do một chút rồi khẽ an ủi.
“Anh Trần, anh cũng đừng lòng, mọi chuyện rồi sẽ đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm sángbot_an_cap tỏ thôi. Luôn có ngày sự phơi bày, em vẫn luôn tin rằng anh trong sạch.”
Mộ Lạc Trần lần này lên nữa, chỉ lặng lẽ nhìn trăng ngoài cửa sổ, lòng anh chẳng còn gợn chút sóng lòng nào.
Chu Thế An Mộ Lạc Trần giữ lặng thì cũng không làm phiền thêm. Những liên quan đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Ý Nhiễm mà anhvi_pham_ban_quyen định nói cũng đành giấu vào trong lòng, mình từ từ tiêu hóa.
đêm khuyanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tĩnh mịch, điểm thanh niên trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứcvi_pham_ban_quyen lại chẳng hề yênbot_an_cap ả. Các nữ thanh niên tri thức tụ tập trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ký túc xá bàn tán vềvi_pham_ban_quyen Mộ Lạc Trần vàbot_an_cap Chu Thế An, hào hứng buôn về hai người họ.
cái làng này, họ đã phát những đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông thô , đột xuất hiện hai đàn ông cao quýbot_an_cap phái, trách những nữ thanh niên tri thức vốn tâm cao ngạo này lại nảy sinh tâm tư xao .
“Tớ thấy thân thế của hai người mới đến này chắc chắn không đơn giản đâu. Tớ nghe thư chi bộ thôn nói họ từ kinh thành đấy. dù thanhleech_txt_ngu cũng từ kinh thành đến, nhưng tớ anh ta vẫn có khoảng cách khá xa hai ngườibot_an_cap này.”
“Vấn đề cậu nói tớ cũng nhận . Nhìn dáng vẻ độ, lễ phép của hai người họ là ngay được giáo dục tốt, chắc chắn xuất không tầm thường.”
“Ôi dào, khoan hãy đến thế đã. Chỉ riêng việc vừa mới làng đã bắt được với vịt trời là thấy đơn rồi. Tớ đâyvi_pham_ban_quyen hơn năm rồi thấy nam thanh niên tri thứcleech_txt_ngu nào ở mình săn được đồ rừng đâu.”
“Đúng thế, hai người bắt được vịt trời không những không ăn mảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà còn chia cho chúngbot_an_cap ta ăn cùng. Chỉ dựa vào điểm này thôi, quyết định rồi, sau này đi làmleech_txt_ngu đồng tớ sẽleech_txt_ngu tâm họ thêm phần.”
“Gớm chưa, Trương Hà Hoa, cậuleech_txt_ngu nói thế mà khôngvi_pham_ban_quyen biết à? Hai người ông sức vai rộng ấy mà cậu sócbot_an_cap ? cậu có ý đồ không đáng gì với người ta ?”
“Tớ không , cậu đừng cóvi_pham_ban_quyen mà nói bậy. Nhưng mà nhưng mà trai chưa vợ, gái chưa chồng, ai bảo là không thể phát triển thành quan hệ nữ !”
“Được được được, cậu thì mặt dày nhất , giỏi”
Dứt lời, nhóm cườibot_an_cap rộ lên. Không ai chú ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng Bạch Tuyết Điềm nằm ở góc phòng giữ im lặng, không hề mở miệng.
Kiều Văn Dục nằm trên giường, lòng đầy bực bộivi_pham_ban_quyen. ta ghét cay ghét hai thanh niên tri thức mới đến kia.
Đặc là khi tin Tô Ý Nhiễm nhảy sông tự tử được gã họ Mộ kia cứuleech_txt_ngu lên, anh ta càng phiền muộn .
Anh ta đã phảivi_pham_ban_quyen nỗ lực cả tuần trời Tô Ý Nhiễm mới chịu nói chuyện mình, vậy mà gã kia vừa mới đến đãleech_txt_ngu chạm sạch vào cô rồi, thật sự làbot_an_cap tức chết đi được.
Kiều Văn Dục đã hạ quyết tâm, ngày mai gặp Ý nhất địnhleech_txt_ngu phảivi_pham_ban_quyen bảo tránh xa gãvi_pham_ban_quyen mới kia ra. Tôvi_pham_ban_quyen Ý Nhiễm thể là của anhbot_an_cap ta.
Tô Nhiễm, người vẫn chưa biết mình đã bị kẻ khác nhắm vào, này đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nỗ lực lao động trong không gian.
Cô đang từng bước hoàn thành nhiệm vụ chính . Cô cần một chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe đạp để làm phương tiện đi , chứ ngày mai cùng Khâu Tĩnh đi bộ đến chợ đen chút .
Sau hồi bận rộnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vất vả, cùng Tô Ý Nhiễm hoàn thành được một số vụ cơ bản, dùng điểm tích lũy đổi được một chiếc xe đạp.
Nhìn xe đạp Phượng Hoàng mớileech_txt_ngu tinh, Tô Ý Nhiễm cảm thấy sựleech_txt_ngu vất củabot_an_cap mình hoàn toàn xứng đáng, dù sao thì cũng không cần phải để Khâu Tĩnh đi bộ một quãng đường xaleech_txt_ngu như vậy .
Tô Ý Nhiễm bước ra khỏi căn nhà tranh, nhìn ba mảnh ruộng tốt và một cái ao mình vừa nhậnvi_pham_ban_quyen được, cùng với vạt rừng cây ăn quả và vườn rau vừa khai khẩn, trong lòng trào dâng cảm giác thỏa mãn và thành tựu khó tả. Cô thấy mình cách tiêu hoàn thành nhiệm cuối cùng để hữu phòng nghiệm còn xa nữa.
Chỉ là không gian này có thể đồ vật bên ngoàibot_an_cap vào trồng được không, nếu có thể trồng một ít thảo dược càng tốt.
Tô Nhiễm dùng canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tráng men đặt bên suối linh múc một cốc nước, uốngbot_an_cap ực một hơi sạch. Đợi đến sự mệt mỏi của cơ thể được xoa dịu, đileech_txt_ngu đến trước hình, kiểm tra thanh tiến trình nhiệm để xem bao lâu nữa mới có được phòng thínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiệm hằng ước.
Nhìn danh nhiệm vụ dàivi_pham_ban_quyen dằng , Tô Ývi_pham_ban_quyen Nhiễm cũng nôn nóng nữabot_an_cap. sẽ tận hưởng niềm vui màleech_txt_ngu những nhiệm vụ kiến thiết này mang .
Tôvi_pham_ban_quyen Ý Nhiễm thoát khỏi không , từ trong túi áo lấy ra chiếc đồng hồ mà nguyên , nhìn gian đã hơn ba giờ sáng.
Cô vẫn có thể ngủ thêm hơn một tiếng là phải dậy để cùng Khâu Tĩnh đi chợ đen. Nghĩ đến đây, cô lạibot_an_cap thấy có phần phấn khích, không ngờ có một ngày lại có làm nhỏ ở thập niên 70 này.
Trong khi Tô Ý bận rộn cả đêm, Khâu Tĩnh cũng trằn trọc không sao được. Dù Tô Ý Nhiễm hiện rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó khôngvi_pham_ban_quyen đúng lắm. Cảleech_txt_ngu đêm bà thức mãi mà vẫn chẳng thể nghĩ thông suốt.
giờ rưỡi sáng, Khâu Tĩnh nhẹ tay nhẹ chân bò dậy khỏi giường, không dám làm kinh động đếnleech_txt_ngu Tô Cân đang bên cạnhbot_an_cap.
Kể từ khi Tô Cân bị Tô Ý đánh vào hôm qua, thái độ của ông ta với Khâu Tĩnh tốt lên một lạ. Khâu Tĩnh nhìnvi_pham_ban_quyen Tô Nhị Cân, khẽ thở dài tiếng.
Khâuvi_pham_ban_quyen Tĩnh thu dọn đồ đạc xong đi gõ cửa phòng Tô Ý . Bà mới hai , Tô Ý Nhiễm đã từ bên trong mở cửa ra, trông cô có chút mệt mỏi.
Khâu dáng vẻ mệt Ý ánh trăng thì khôngbot_an_cap khỏi xa. Bàvi_pham_ban_quyen bàn tayvi_pham_ban_quyen với những đầu ngón ráp lên, khẽleech_txt_ngu nhẹ vào Tô , dịu dàng nói:
“ là con đưa cho đi, để mẹ đi bán giúp cho. Con tâm, gà rừng vịt trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang rất giá, không mất bao lâu mẹ sẽ về thôi, chỉ là tốnbot_an_cap thời gian đi một chút.”
Nghe lời tâm của Khâu Tĩnh, Tô nởleech_txt_ngu một hiền hậu, khẽ lắc đầu với bà.
“Không sao mẹ, chúng ta cùng đi. Mẹ con ở dưới chân núi, con lên núi lấy ít đồ rồi sẽ ngay.”
Nói đoạn, Tô Nhiễm cầm lấy chiếc gùi đặt một bên, nhặt con dao rựa sắc bén dưới đất bỏ vào gùi, rồi kéo Khâu Tĩnh cùngleech_txt_ngu nhau lặng lẽ ra cửa.
Tô Ý Nhiễm Khâuleech_txt_ngu Tĩnh đi đến chân núi phía sauleech_txt_ngu, cô bảo Khâu đứng đợi sau gốc cây, còn mình một thân một mình đi vào rừng.
Vào đến trong rừng, Tô Ý tìmvi_pham_ban_quyen một chỗ mà Khâu Tĩnh không nhìn thấy, lấy gà rừng và vịt trời từ trong không gian ra bỏ vào gùi, rồi lại lấybot_an_cap chiếc xe đạp ra ngoài.
Trước khi đi ngủ tối qua cô đã nghĩ lý do rồi. Nếuvi_pham_ban_quyen Khâu hỏi về nguồnbot_an_cap xe đạp, cô sẽ bảo là hôm trước Tiền Tri Vận đến thăm đã lại cho cô, cô giấu nó trong núi.
Cô chẳng quản nổi Khâu Tĩnh có nghi ngờ hay không nữa, sao cô cũng không muốn bộ đến chợ đen, vừa tốn thờivi_pham_ban_quyen gian vừa mệt xác.
Không , Tô Ý Nhiễm đã dắt xe , đeo gùi từ xuống.
Khâu Tĩnh nhìn thấy Ý Nhiễm dắt theo chiếc xe đạp thì vội vàng từ sau cây bước ra, vẻ mặt tin nổi.
“Nhiễmbot_an_cap Nhiễm, chiếc xe đạpvi_pham_ban_quyen này ở đâu ra thế? Sao con lại có xe đạp?”
Khâu Tĩnhbot_an_cap nhìn chiếc xe đạp mới tinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà Tô Nhiễm đang , trong lòng đầy nghi hoặc. Nhiễm lên núi một sao có thể dắt được một xe đạp xuống chứ, này rốt cuộc là thế nào.
“Là lần trước Tiền Vận đến đã để lại cho đấy ạ. Con bịbot_an_cap họ dòm ngó nên cấtleech_txt_ngu xe ở trong hang núi. ơi, đừng lãng phí thời gian nữa, một lát nữa trời sáng là chợ đen tan mất đấy.”
Dưới sự thúc của Tô Ý Nhiễm, Tĩnh suy nghĩ nhiều, tức đỡ lấy chiếc gùi trên lưng Tô Ý Nhiễm, ngồi lên xe đạp. Bà một tay ôm con gái, một tay chỉ , hai người cùng xuất phát.
Có xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , quãng đường phải đi bộ mất một tiếng đồng thì nay Tô Nhiễm và Khâu Tĩnh chỉ mất hơn hai phút đã đến được chợ đen.
này là thời điểm chợbot_an_cap đen náo nhất, bất kể là người đến kẻ đến bán đều tập trung vào khung giờ này.
Tô Ý Nhiễm đứng ở lối vào chợbot_an_cap , nhìnleech_txt_ngu cảnh tượng tấp nập trước mắt, cô cảm thấy đã tìm cơ hội kinh doanh. Ở nơi này, số rauvi_pham_ban_quyen quả và lương thực khôngleech_txt_ngu gian của cô hoàn toàn không lo không bán được.
Khâu Tĩnh nghĩ hoànleech_txt_ngu toàn khác với Tô Ý Nhiễm. Bà gương mặtvi_pham_ban_quyen nhỏ nhắn, trắng trẻo và xinh đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái, lại nhìn quanh đám người qua lại phức tạp, trong lòng không khỏi lo sợ.
Bà cảm thấy mình không nên đưa Tô Nhiễm nơi thau lẫn lộn này, lỡ như gây ra rắc rối gì thì không chuyện nhỏ. Nhưng giờ cũng không thể để Tô Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một mình quay về, không có bảo vệ, cô có khi còn nguy hiểm hơn.
này Tô Ý Nhiễm vẫn còn đang chìm trong ảo tưởng phát tài, hoàn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận sự lo lắng của Khâu Tĩnh, chỉ khẽ nói với bà:
“Mẹ, con đi cất xe đạp , mẹ đợi con ở một lát, con sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay lại . Trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi về mẹ đừng đi đâu lung tung nhé, kẻo chúng ta lạc nhau.”
Không Khâu Tĩnh trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Tô Ýbot_an_cap Nhiễm đã dắt xe đạp nhanh chóng rời . Cô đi một góc khuất, thu xe đạp vào trong không gian, sau đó vào chợ đen từ một hướng khác. Cô tìmvi_pham_ban_quyen cửa lương thực mà Khâu Tĩnh đã kể trên đi.
Tô Ý Nhiễm lấy một chiếc khăn vuông từ không gian ra buộcvi_pham_ban_quyen lên , cố ý cải trang một chút, vừa vừa quan sát, cuối cùng cũng tìm thấy cửa hàng lương đó.
Cửa hàng này không bán còn thu mua lương thực. Khâu Tĩnh nói trước đây bà thường mang lương thực mình lén dành dụm được đến đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bán để tiền nộp học phí cho Chân Chân. Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Chân Chân luôn mơ hão huyền, muốn như Tô Chỉ Khê vào công nên sớm không chịu đi học nữa. Cuối cùng Tĩnh thực sự không quản cô ta nên bỏ mặc.
“Trong tiệm có ai không?”
Ý Nhiễm thản bước vào cửa hàng thực. Cô quan sát môi trường xung quanh, nghĩ mở tiệm ở nơi này thì chưởng quỹ này chắc có thế lực chống lưng rất mạnh.
Nghe thấy tiếngbot_an_cap Tô Ý Nhiễm, người đàn ông bốn mươi tuổi từ hậu sảnh bước ra. Ông ta có diện hiền nhưng đôibot_an_cap mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại lên vẻ ranh, nhìn qua biết người làm kinh doanh năm.
“Chào , tôi là chưởng quỹ của tiệm . Cô nương đến đây muốn lương thực saovi_pham_ban_quyen? Chỗ chúng tôi có gạo, lúa mì, ngô, cao lương, , không biết cô muốn loại nào? Lương thực trong tiệm cũng chia thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy loại đẳng cấp, không biết cô tầm giá bao ?”
Chưởng quỹ nhiệt tình giới thiệu, không hề vì Tô Ý còn mà coi thường. Ông làm ăn nhiêu năm, nhìn người vẫn có vài phần chuẩn xác, Tô Ý Nhiễm trông như người có tiền lương hạng thượng .
Tô Ý Nhiễm không suy nghĩ của quỹ về mình, nếu biết cô chắc sẽ bảo ông nhìn lầm rồi, cả người cô hiện tại chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có mười kiếm được từ chỗ Chu Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua thôi.
Thấy chưởngvi_pham_ban_quyen quỹ tận tâmbot_an_cap giới thiệu, Ý Nhiễm cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút ngại ngùng, cô mím môi lộ ra vẻ khó xử:
“Chưởng quỹ, ông, tôi không đến mua lương thực, tôi đến bán.”
“Bán lương thực? Cô bán loại nào? Có bao ? Lương đâu?”
Chưởng quỹ nhìn Tô Nhiễm đi không mà thấy hoang mang, đến bán lương thực sao lại đi tay không thế này?
“Tôi có một ít , lúa mì và thóc, không biết có thu muavi_pham_ban_quyen không? loại cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoảng hơn trăm cân, tôi thực sự không tiện mangleech_txt_ngu vào đây nên đểvi_pham_ban_quyen ở cách đây không xa. Nếu ông bằng lòng xem hàng, tôi có thể vận chuyển vào cho ông.”
Tô Ý nhìn biểu cảm của chưởng quỹ biết ông đang nghĩbot_an_cap gì, cô nhẹ giọng lên tiếng.
Chưởng quỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe thực sự có chút bất . Ông đã gặp nhiềuleech_txt_ngu người bán lương thực, toànvi_pham_ban_quyen là đàn ông phụ nữ đứng tuổi, tiểu nương như này làvi_pham_ban_quyen lần đầu tiên ông thấy.
“Cô nương, lương thực của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính đáng không? Đừng gây rắc rối cho tôi đấy .”
Chưởng quỹ cũng chỉ là người kiếmbot_an_cap cơm đen, không muốn vướng vào những rắc rối không đáng , thời thế này việc được chừng nào hay chừng nấy.
Tô Ý Nhiễm hiểu sự lắng của ông, tiến lại gần, ghé sát tai chưởng nói nhỏ vài câu.
Nghe xong, chưởng quỹ sáng rực lên, nhìn Tô Ý Nhiễm bằng mắt đầy vẻ kính nể.
“Được, vậyleech_txt_ngu cứ vận chuyểnbot_an_cap lương thực tới đây, xem chất lượng thế nào. Nếu , cô yên tâm, địnhleech_txt_ngu sẽ trả cái giá hợp lý.”
“Vâng, chưởng có xe đẩy tay không, cho mượn dùng một lát, tôi sẽ mang lương thực tới .”
Tô Ý Nhiễm nhìn biểu cảm của chưởng quỹ thìbot_an_cap biết ông không hề nghi ngờ lời mình nói, xem ra việc ăn hôm nay côngbot_an_cap rồibot_an_cap.
Chưởng quỹ nghe xong cũng vài phần mong đợi vào số lương thực trong tay Tô Ývi_pham_ban_quyen Nhiễm. Ông lập tức ra phía sau kéo một chiếc xe đẩy tay nhỏ đặt trước mặt cô.
“ , có cần tôi đi cùng không?”
“Không cần, cần đâu, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi là được rồi, ông đợi tôi vài phút, tôi quay lại ngay”
Tô Ý Nhiễm nói , không đợi chưởng quỹ kịp mở lời đẩy xe vội vã đi.
Nhìn bóng lưng Tô Nhiễm, đôi mắt quỹ lóe lên tia sáng tinh anh, không ngờ một tiểu cô nươngvi_pham_ban_quyen trẻ tuổi có lĩnh như vậy.
Tô Ý Nhiễm nấp vào một góc khuất, lấy từ gian ra ba bao lương thực đặt lên xe đẩy rồi vội vàng quay lại. Hiện tại thời gian gấpbot_an_cap gáp, nhiệm vụ nặng nề, phải nhanh hoàn , không thể để Khâu Tĩnh chờbot_an_cap quá lâu.
Ý Nhiễm lại nhanh như vậy, chưởng quỹ lập tức bước tới, giúp cô đẩy xe trực sân . Ông gọi tiểu nhị ra khiêng mấy bao lương thực xuống.
mởvi_pham_ban_quyen một bao ngô , đưa tay vào trong bao, đôi mắt khẽ lên. Ngay khoảnh khắc chạm vào những hạt ngô, ông đã nhận ra chúng hẳn thông thường, cảm giác trơn khiến người ta cảm nhận được đây loại cực phẩm.
Bốc lên nắm, nhìnvi_pham_ban_quyen màu và độ căng tròn của hạt ngô, nụ cười trên mặt chưởng quỹ càng sâu hơn. Ông làm nghề này bao nhiêuleech_txt_ngu , chưa thấy loại ngô nào tốt đến thế.
xong ngô, ông lại nóng lòng kiểmvi_pham_ban_quyen hai bao lương thực còn lạibot_an_cap. Nhìn những hạt lúa mì và thóc mẩy, nụ cười trên mặt ông càng thêm rạng rỡ.
“Cô nương, chắc là tay cô không chỉ có bấy nhiêu lương thực này chứ?”
Chưởng quỹ nhìn Tô Ý Nhiễm, hiểu sao ông cảm thấy chắc chắn còn rất nhiều , chỉ là biết cô có bằng tác với ông hay .
Ông chủ, chuyện thực này khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do một mình tôi quyết , nhưng nếu lần này chúng ta tác vui vẻ, sau này chắc chắn sẽ còn nhiều cơ hội hơn nữa. Khôngbot_an_cap biết ông thấy lương thựcvi_pham_ban_quyen của để giá baoleech_txt_ngu thì hợp lý?
Nhìn Ý Nhiễm có vẻ thần bí, ông chủvi_pham_ban_quyen dùng ngón tay vê hạt thóc, bóc ra, nhìn hạt gạo bên trong trong suốt như pha lê lại thoang thoảng hương thơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông nghĩ kỹ một rồi lên tiếng.
Ngô một hào , lúa mì một hào chín, thóc hào một, cô giá này nào? Trong tiệm của tôi, lương thực cũng chỉ ở mức giá này thôi.
Ông chủ nghiến răng nói thật lòng. Từ khi mở tiệm đến nay, ông chưa bao thu mua lươngbot_an_cap thực với mức giá cao vậy. Ông cũng không chắc liệu thứ tốt như thế này có bán giá hời hay không. Quan trọng nhất là lúa mì và thócleech_txt_ngu còn cần qua chế biến, lúc đó có hao hụt.
mua với giá này, chưa ông đã có lời, dĩ ông sẵn sàng đưavi_pham_ban_quyen ra giá cao như vậy là muốn dành lợi lộc cho Tô Ý Nhiễm để sau này có thể tục hợp tácleech_txt_ngu.
Tô Ý Nhiễm không muốn mặc cả, vừa nghĩ đếnvi_pham_ban_quyen việc Khâu Tĩnh còn đang đợi mình, cô đã thấyleech_txt_ngu hơi nóng lòng nên sảng đáp .
Được rồi, vậy phiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông chủ cho cân đileech_txt_ngu. còn người đang đợi tôi ởvi_pham_ban_quyen bên ngoài, tôi thể nán lạibot_an_cap lâu.
Tô Ý Nhiễm khoát đồng ý. Cô nhìn biểu cảm của ông chủ biết đã là mức caobot_an_cap nhất rồi. Làm người không nên quá tham lam, nếu không sau này ai còn hợp tác nữa.
khi bên được thỏa thuận, ông vẫy tay gọi tiểu nhị. Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức hiểu ý, mang cân ra và tiến hành cân lương thực ngay mặt Ý .
Cô gái, ngô 95 cân, lúa mì 98 cân, thóc cân. Cô đợi chút, tôi đi lấy tiền cho cô.
Nói đoạn, ông chủ đi về thu ngân, một mìnhleech_txt_ngu Tôbot_an_cap Ý Nhiễm đứng đợi ở viện. Cô liếc nhìn thời gian, trôi qua hai mươi phút rồi, không biết Khâu có sốt ruột lắm không.
Khoảng hai phút sau, ông chủ tươi cười cầm tiền ra, đặt trước mặt Tô Ý Nhiễm.
Cô gái, tổng cộng là hai đồng ba hào, cô đếm lại đi!
Thấy vẻ mặt thắn của ông chủ, Tô Ý cũng không khách sáo, cô nhận lấy tiền thảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên đếm lại trước ông. năm mươi hai ba hào, không thiếu một xu.
ơn ông chủ đã chiếu cố. Lần sau có lương thực tốt, tôi nhất định sẽ mang đến chỗ tiên.
Được, vậyleech_txt_ngu tôi đợi cô lần sau.
Sau vài câu khách sáo, Tô Ý Nhiễm không chậm trễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm nữa, quay người rời khỏi hậu viện cửa hàng lương thực. Lo Khâu Tĩnh đợi lâu, cô rảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước nhanh về phía lốibot_an_cap chợ .
Đúng lúc này, hai người cao lớn thong thả vào chợ đen từvi_pham_ban_quyen một lối đi .
Chu Thế vô tình ngẩngvi_pham_ban_quyen lên thì thấy một bóng dáng quen thuộc. Anh ta giơ tay kéo tay Mộ Lạc , ghé đầu sát lại, hứng nói:
Anh Trần, anh xem cô kia có phải là Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ý Nhiễm không? Sao tôi giống cô thế nhỉ? ấy đenbot_an_cap nhẻm như vậy cũng dám ra khỏi làng sao? sợ à?
Mộ Lạc Trần nhìn theo hướng tay Chu Thếbot_an_cap An , rất nhanh thu hồi tầm , thản nhiên lên tiếng:
Không phải nói đi mua lương thực sao? Nhanh lên , taleech_txt_ngu phải , để ngày làm mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã muộn.
Nghe Mộ Lạc Trần nhắc , Chu Thế Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không thắc mắc bóng lưng đó có phải là Tô Ý Nhiễm haybot_an_cap không nữa, quay người bước vào cửaleech_txt_ngu hàng lương thực.
Tô Nhiễm thở hổn hển đến trước mặt Khâubot_an_cap .
Lúc này Khâu Tĩnh vô cùng ruột, nhưng bà lại không dám đi đâu lung tung sợ Tôvi_pham_ban_quyen Ý Nhiễm quay lại không tìm thấy , lúc đóbot_an_cap hai lạcleech_txt_ngu nhau thì rắc rối .
Thấy Ý Nhiễm trở về, Khâu Tĩnhvi_pham_ban_quyen vội vàng bước lên một bướcbot_an_cap, nắm lấy cổ tay cô, lo lắng han:
con đi lâu thế? Có rắc rối không? Mẹ khôngvi_pham_ban_quyen nên dẫn con theo, ở đây
Không gì ạ, con đột thấy đau bụng nênvi_pham_ban_quyen đi tìm chỗ giải quyết mộtleech_txt_ngu chút. Mẹ, chúng mau đi bán gà rừng và vịt rừng thôi.
Tôvi_pham_ban_quyen Ý Nhiễm cắt ngang lời Khâu Tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trướcbot_an_cap kịp nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết. Cô cảm nhận được sựbot_an_cap lo lắng của mẹ dành chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, nhưngleech_txt_ngu vì không muốn dối nhiều nên chỉ đành đánh trống lảng.
Khâu Tĩnh tưởng Tô Ý Nhiễm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình lải nhải nên không muốn nữa, bà cũng không nói thêm gì, tay cô đi sâu vào trong chợ đen.
Đây không phải đầu Khâu Tĩnh đến chợ đen nên bà rất rành khóe ở đây. Bà dắt Tô Ýbot_an_cap Nhiễm góc rồi ngồi xuống, chờ người động đến hỏi . Nếu giá cả phù , họ sẽ hoàn giao dịchbot_an_cap.
Vừa ngồi xuống không bao lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã có người đến hỏi giá. Một người phụ nữ nhìn mấy vịt rừng béo mầm đặtleech_txt_ngu mặt Khâu Tĩnh thì không rời mắt nổi, phấn khởi bước tớivi_pham_ban_quyen hỏi:
Vịt rừng nhà bà bán thế nào?
Sáu đồng một con.
Tô Ý Nhiễm cạnh nghe thấy một con vịt rừng giá sáu đồng thì lập tức thấy mình bị hớ. Hôm qua cô bán cho cái anh chàng Chu Thế An lẻo kia cóbot_an_cap đồng một con, biết thế đã ra giá mạnh dạn hơnleech_txt_ngu một chút.
Sáu đồng con? Bà bán này đắt quá rồi! Thịt lợn xã cũng chỉ có một đồng hai một cân, vịt rừng nàyvi_pham_ban_quyen có phải thứ gì quý giá đâu, chẳng lại đắt hơnvi_pham_ban_quyen cả lợn?
Nghe khách chê , Khâu Tĩnh cũng không , bà điềm tĩnh giải thích bằng giọng ôn tồn:
Bà chị ơi, con vịt rừng này tôi bán sáu một con là không hề đắt đâubot_an_cap. cứ nhấc thử , một con này của cũng phải nặng bảy tám cân ấy chứ.
Hơn nữa chị cũng nói rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lợn đó làbot_an_cap của hợp tác xã, muốn mua không những phải có tiền mà còn phải có phiếu, chắc chắnvi_pham_ban_quyen là vịt rừng của tôi đâu.
Tĩnh mặc cả một bài với người phụ nữ kia. Tô Ý Nhiễm nấp một bên nhìn này mà ngẩn người, không hiểu saoleech_txt_ngu cô cảm thấy trên người Khâu Tĩnh ẩn chứa rất bí mật.
Cuối , vài hiệp thương lượng, Khâu Tĩnh và người phụ nữ kia mỗi ngườivi_pham_ban_quyen mộtleech_txt_ngu , một con vịt rừng được chốt năm đồngleech_txt_ngu hào.
Sau khi có người mở hàng, chỗ của nhanh chóng bịleech_txt_ngu những người ngang qua vây kín. vịt rừng và ba con gà rừngbot_an_cap bị vét trong nháy mắt.
rừng năm đồng năm con, gà ba đồng một convi_pham_ban_quyen, chỉ trong một buổi sáng, Khâu và Tô Ý đã thu vềbot_an_cap 42 đồng.
Lúc đivi_pham_ban_quyen , ngồi ở ghế sau đạp, Khâubot_an_cap Tĩnh vẫn cảm thấy không thể tin nổi. Nhà bà năm cũngvi_pham_ban_quyen không tiết kiệm nổi năm mươi đồng, mà mấy thứ rừng Ý Nhiễm dễ dàng bán được 41 đồng. Nếu là trước kia, bà có nằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mơ cũng không dám .
Nhiễm dừng xe ở chân núi, Khâu Tĩnh rất giác xuống xevi_pham_ban_quyen, mỉm cười đặt số vào tay cô.
Nhiễm Nhiễm, con cầm lấy số tiền này đi, phòng khi cần , cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì thì cứ mua cái đó.
Tô Ý Nhiễm nhìn số tiền Khâu Tĩnh đưa tới, cô do dự một chút rồi nhận lấy. Hiện tại bọn họbot_an_cap vẫn phải sống ở Tô gia, thể không đềbot_an_cap phòng người nhà họ Tô sẽ cướp số tiền này từ trên người Khâu Tĩnh, nên cứ chỗ cô là an nhất.
“Mẹ, số tiền này cầmbot_an_cap trước, khi nào mẹ cầnvi_pham_ban_quyen dùng đến thì cứ tìm convi_pham_ban_quyen, con sẽbot_an_cap đưa .”
“, mẹ ở thônbot_an_cap cũng có chỗ nào cần tiêubot_an_cap tiền. Con núi giấu chiếc xe đạp đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, về nhà bữa sáng trước, kẻo nội connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại gây .”
Tô Ý Nhiễm thấy Khâu về nhà cũng không ngăn cản, cô lời rồi để Khâu Tĩnh đi trước. Trong lúcvi_pham_ban_quyen chưa khỏi gia, Tô Nhiễm vẫn chưa muốn gây ra tĩnh quá lớn, chỉ đành để Khâu Tĩnh chịu thiệt thòi, tiếp tục vì người nhà họ Tô thêm một thời gian nữa.
Tô Ý Nhiễm đẩy xe đạp men theo con đườngleech_txt_ngu nhỏ đi lên núi, mới đi được vài bước, cô đã thu xe vào trong khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian, bản thân cũng lách mình tiến theo.
mới vào gian, báo của hệ thốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã lên.
“Chúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mừng chủ nhân mở thành tựu”
“Chúc mừngvi_pham_ban_quyen chủ nhân mở khóa thành tựu thứ hai”
Nhìn một loạt thưởng vô dụng mà hệ thống đưa ra, Ý Nhiễm khẽ nhíu , đưa tay nhẹ nhàng màn hình , ánh mắt dừng lại ởleech_txt_ngu thành tựu số mười. Cô thực sự có chút tò mò khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết trongleech_txt_ngu cửa hàng vụ này có món đồ gì đặc biệt.
Không vội về , Tô Ý Nhiễm ở lại không gian thu hoạch số lúa gạo đã chín, sau đó lại gieo mì lên mảnh ruộng màu mỡ. Hiện tại đã bắt đầu tận hưởng niềmvi_pham_ban_quyen vui trồng trọt, thực cô trồng ra đều có chất lượng cực tốt, có thể làm phong thêm kho báu nhỏ của mình.
Gieo xong lúa mì, Tô Ý Nhiễmbot_an_cap thong thả dạo trong không gian. Cô nhìn mấy mảnh đất hiển trạng thái chưa mở khóa, thầm đưa ra một dự đoán táo bạo, nơi đó hẳn là khu vực chăn heo, bò, dê. Xem ra trong tương không xa, cô có thể tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do ăn thịtvi_pham_ban_quyen bò thịt dê .
Đi bên câyvi_pham_ban_quyen táo, cô tay hái một quả táo đỏ mọng rồi một miếng, quả táo giòn ngọt mọng nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự quá thơm ngon. Tô Ý Nhiễm nhìn mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây táo sai trĩuvi_pham_ban_quyen quả, lòng có chút tiếc nuối. Hiện tại không phải mùa thu hoạch táoleech_txt_ngu, không có nào mang ngoài bán được, chỉ có thể đợi đến mùa táo mới thể mang loại táo ngon thế này bán, là đáng tiếc.
Sauleech_txt_ngu khi tắm rửa đơn giản trong , Tô Ý Nhiễm nhớ tới việc cần làm, liền vào kho hàng lấy mộtleech_txt_ngu miếng thịt heobot_an_cap là phần thưởng hệ thốngbot_an_cap, ra ngoài rồi xách miếng xuống núi.
Tô Ý xuống núi không ngay Tô gia mà đi thẳng nhà trưởng thôn ở Tây của thôn. Côleech_txt_ngu cóvi_pham_ban_quyen muốn nhờ trưởng thôn giúp đỡ, cô đã nhắm mảnh đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trống dưới chân núi sau, muốn dọn ra Tô gia xây một ngôi nhà trên mảnh đấtvi_pham_ban_quyen đó. Còn hơn năm nữa mới có thể rời khỏi làng này, không thể cứ sống mãi với người nhà họ Tô, cũngleech_txt_ngu không muốn tiếp tục căn phòng củi chật hẹp, phải có nhà mới có yên tâm.
Lúc này trời đã sáng hẳn, trên đường người qua kẻ tấp nập, còn có một số người đangleech_txt_ngu ngồi xổm trước cửa nhà mình để rửa mặt.
“Tô Nhiễm, sáng sớm thế này cô đi đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy? Chuyện ngã xuống hôm qua, cơ thể không sao chứ?”
khi Tô Ý Nhiễm đến cổng nhà trưởng thôn, phía sau truyền đến giọng trong . Cô còn chưa kịp phản thì ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông kia sải bước chạy đến trước , nhìn cô đánh giá từ trên xuống dưới.
“Tô Ý Nhiễm, cô không chứ? Có chỗ nào không thoải mái không? Hôm qua tôi nghe mẹ tôi nói cô quẩn nên nhảy sông tựleech_txt_ngu tử”
“Cái hôm qua tôi chúvi_pham_ban_quyen tới nhà máy phân bón giúp việc, lúc thì quávi_pham_ban_quyen muộn nên không tới nhà thăm cô.”
Ngụy Cường lo lắng nhìn Tô Ý Nhiễm, cho đến khi thấy thần cô bình thường, người không có vết thương , anh mới vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Tô Nhiễm lặng lẽ nhìn Ngụy , cố gắng hồi tưởng lại mối quan hệ giữa Ngụy Cường và mình. mãi, mới nhớ ra người này, nguyên chủ từng đỡ Ngụy Cường một lần.
“Tôi không sao, lúc chỉvi_pham_ban_quyen là đầu óc nhất tỉnh táo nên mới chuyện dại dột, nhưng giờ tôi đã thông suốt rồi, sẽ không làm chuyệnbot_an_cap nghếch nữa đâu. Cảm ơn anh đã tâm, tôi còn có việc, xin phép đi trước.”
Ý Nhiễm thể cảm nhận được sự lo lắng của Ngụy Cường dành cho mình, nhưng cô có hứng thú với chuyện nam nữ, cũng không nhận sự quan của anh để tránhvi_pham_ban_quyen đối phương lầm.
dángleech_txt_ngu vẻ thanh của Tô Ý , Ngụy Cường hơi ngẩn người. Tô Ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm trước đối với anh đâu có như thế này. Khi anh bị thương ngoài đồng, còn chủ động giúp bôi thuốc, sao đột nhiên trở như vậy?
Cườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn định nói gì đó, nhưng Tô Nhiễm căn không cho cơ hội mở miệng, cô xách miếng thịt trên tay thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía nhà trưởng thôn. Đứng chỗ, Ngụybot_an_cap Cường nhìn theo bóng lưng rời đi của Ý Nhiễm, lộ ra vẻ mặt , anh không hiểu nổi tại saovi_pham_ban_quyen cô xử mình nhạt như vậy.
“Chậc, thật là tuyệt mà, người tabot_an_cap đã chủ động bày tỏ ý như vậy , cô ta lại có thể lạnh như thế, trái timleech_txt_ngu của một thiếu niên thuần khiếtleech_txt_ngu cứ thế màvi_pham_ban_quyen vỡ rồi.”
Chu Thế An vác một bao lương thực trên vai, mặt đầy trêu chọcleech_txt_ngu nhìn vềvi_pham_ban_quyen phía Tô Ý Nhiễm và Ngụy Cường. Mọi biểu cảm và cử động Tô Ý Nhiễm đều được anh vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tầm , nghĩ đi nghĩ lại, anh chỉ có thể dùng hai chữ “tuyệt tình” để hình dung về cô.
Mộ Lạc Trần nghe nói mỉa, liếc nhìn anh ta một cái bằngbot_an_cap ánh mắt lạnh lùng rồi không nói lời nào, sải đôi chân dài về hướng điểm thanh niên tri thức. Thấy Mộ Lạc Trần rời đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Thế nhanh chóng đuổi theo, không hiểu vì nguyên nhân gì mà anhbot_an_cap cảm cảm xúc của vị đại gia này lúc khó đoán.
Thế An và Mộ Lạc Trầnleech_txt_ngu vừa mới đi đến bên ngoài điểm thanh niên thức một bóng người từ kýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túc lao tới. Mộ Lạc Trần vậy vô thức lùibot_an_cap lại một bước, nấp sau lưng Chu Thế An.
Chu Thế An nhìnleech_txt_ngu động của Mộ Trần mà không hiểu gì cả, đến đầu lên nhìn, liền thấy một cô gái da hơi , chiếc nhí màu hồng nhạt đang mặt mình. Chu Thế An khẽ nhíu mày.
“Cô cô có chuyện gì không?”
Trương Hàleech_txt_ngu Hoa xuyênleech_txt_ngu qua Chu An về phía Mộ Trần đang đứng sau lưng anh, khuôn mặt không mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng lên một vệt ửng hồng. Cô ta đưa hai chiếc bánh ngô từ phía sau ra, trước Chuleech_txt_ngu An.
“Cái đó, tôi nói quan hệ lương thực của Mộ thanh niên tri thức và chưa chuyển tới, hai người không có lương thực ăn, chovi_pham_ban_quyen nên tôi biệt đổileech_txt_ngu cho người hai chiếc ngô này”
Nhìn hai chiếc ngôleech_txt_ngu có lẫn cả trước mắt, khóe miệng An vô thức giật, gia nhà anh từ khi nào phải ăn này cơ chứ? Anh định ngẩng đầu chối thì nhận thấyleech_txt_ngu ánh xuân tình phơi phới Trương Hà Hoa đang dán chặt lên người Mộ Lạc Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đôi lông mày vốn hơi nhướn lên giờ nhíu chặt , anh dịch chuyểnleech_txt_ngu bước chân, trực tiếp chắn ngang mắt Trương Hà Hoa.
“Cảm ơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý tốt của cô, hai tôi đã mua được lương thực rồi, bánh này côbot_an_cap giữ lại mà ăn đi.”
Nói , Chu Thế An liền vác thực trên vai, vòng qua người Trương Hà Hoa đi thẳng về ở của mình.
Mộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lạc Trần đi phía sau cũng thèm liếc nhìn Trương Hà Hoa lấy một cái, sải bướcbot_an_cap nhanh chóng rời đi.
Trở về chỗ ở của hai người, Thế có bực bội, trạng vôleech_txt_ngu cùng cáunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỉnh.
Đây là hạng người không , bọnvi_pham_ban_quyen mới tới ngàyvi_pham_ban_quyen thứ có kẻvi_pham_ban_quyen động sấn đến lấy lòng, không dám tưởng tượng sauvi_pham_ban_quyen này sẽ còn bao rắcleech_txt_ngu rối tự tìm nữa.
Trần ca, hay là chúng ta ăn chung với tri thức kia ? Mấy người nữ đó thật đáng sợ, mới ngày thứ hai có người tự dâng tận cửa rồi, nếu còn ăn chung thêm vài nữa, là rắc rối nhiều hơn.
Vừa nói, Chu Thế An vừa vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức nhìn vào gương mặt đầy mê hoặc của Mộ Lạc . Ở thành bị đám tiểu khuê các đuổi thì thôi đi, đến tận nông thôn hẻo lánh này vẫn có người chủ động lấy lòng, chuyện nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng là quá phức.
Mộ Lạc Trần đang rửa nghe thấy lời Chu Thế An ngẩng lên, khẽ môi cườivi_pham_ban_quyen : biết cơm không?
Chuyện nấu nướng anh lo, đảm bảo để anh chết đói là được. nước ở điểm niên thức khó nuốt, chẳng bằng cám heo tôi nấu hồi còn ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong quân .
An khinh bỉ lên tiếng, anhleech_txt_ngu thực sự không coi trọng cơm điểm thanh niên thức, hai con vịt hôm qua mua từ chỗ Tô Nhiễm đều bị lãng phí cả, may mà con gà rừng vẫn chưa mang ra.
Quan trọng nhất là vô cùng chán ghét những phụ nữ tự dẫn xácleech_txt_ngu đến này. Hôm quavi_pham_ban_quyen lúc ăn cơm, anh đã ývi_pham_ban_quyen thấy mấybot_an_cap người đó cứ chốc lại liếc nhìn về phía bọn họ.
Anh vốn phong khí ở nông thôn thuần hậu, sẽ không có đào hoa sát gì, ai ngờ mới thứ hai đã có người tìm tới.
Mộ Lạc không có ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiến gì với dự tính của Chu Thế An. sau tốivi_pham_ban_quyen hôm qua, anh đã nghĩ sau này để Chu Thế Anbot_an_cap mang cơm cho được, không ngờ Chu Thế An lại là người không chịu nổi trước.
Tùy cậu sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xếp, chỉ cần không chếtleech_txt_ngu đói là được.
Ý Nhiễm đứng đợi nhà thôn khoảng hơn năm thì cánh cổng lớn từ ra.
Vợ trưởng Tô Nhị thẩm nhìn thấy Tô Nhiễm đứng ở cửa thì giật nảy mình, nghĩ trong lòng, sao con bé này lại tìm đến .
Tiểu Nhiễm, sao cháu đây? Đợivi_pham_ban_quyen ở ngoài lâu chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Dạ không lâu lắm, Nhịbot_an_cap thẩm, Nhị thúc đã dậy chưa ạ? Cháu qua tìm ấy.
Nghe thấy Tô Nhiễm tìm chồng mình, Tô Nhị thẩm tuyleech_txt_ngu muốn làm gì nhưng vẫn nhiệt tình đón cô nhà.
Dậy rồi, dậy rồi. Tiểu Nhiễm à, cháuvi_pham_ban_quyen vào đi, thẩm đi gọi thúc cháu.
Tô Nhị vừa nói dẫn Ý Nhiễm vào sân, sau đó trong nhà gọi lớn .
Ông ơi, ông ra đây một chút, con bévi_pham_ban_quyen Tiểu Nhiễm nhà qua tìm ông kìaleech_txt_ngu.
Tô Chấn Nam đang ăn sáng nghe thấy Trươngvi_pham_ban_quyen Tiểu Thảo mình liền buông đũa chạy ra ngoài.
Vừa khỏi , thấy Tô Ý Nhiễm đứng trong , Tô Chấn Nam thoángbot_an_cap chút lúng túng.
Nhiễm là do tay đón về , ông vỗ cam đoan với cô rằng chỉbot_an_cap cần cô có việc gì tìm ông, ông nhất sẽ bảo cô.
Thế nhưng đến khi Tô Ý thực sự tìm đến, vì e ngại Tô lão thái nên ôngvi_pham_ban_quyen đã không ra mặt giúp cô.
Ngày qua sau khi nghe tin Tô Ý Nhiễm sát, sự áy náy Tô Chấn Nam càng lớnleech_txt_ngu hơn. Ông định hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ đi tìm Tô nói chuyện, không sáng Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ý Nhiễm đã tìm đến tận nơi.
Tiểu Nhiễm, sao cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới sớm thế ? Cháu yên tâm, chuyện ở nhà cháu thúc đã nói rồi, nhất định sẽ giải cho cháu. Cháu còn trẻ, đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ làm chuyện dạivi_pham_ban_quyen dột nữa.
Chấn Nam đi trước Tô Ý , ân căn dặn. Ông nhìn gương mặt nhỏ nhắn của cô gầy đi hẳn một vòng so với trước, thầm thề trong lòng tư cách là thôn trưởng, định phải xử lý êm xuôi chuyện .
Nhị thúc, nay cháuleech_txt_ngu tới đâyleech_txt_ngu không phải vì chuyện của gia. yên tâm, cháu sẽ không làm chuyện dại dột nữa đâu. Cháu thực sự thể sống nổi ở Tô gia nữa, cháu không thể ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào ở trong chứa đồ và chuồng gàbot_an_cap, cháu muốn có căn nhà riêng của mình.
nữa hômleech_txt_ngu qua cháu còn động thủ với ông bà nội, họ nhất định sẽ không dung cho cháu, cháu chỉ có tự tìm đường lui cho mình trước.
Nhị thúc, không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với điều hiện tại của cháu, thôn có thể sắp xếp cho cháu một miếng đấtvi_pham_ban_quyen nền không? Cháu chỉ xây ba gian nhà, cháu muốn đưa mẹ cháu ra ngoài ở riêng.
yêu cầu của Tô , Chấn Nam sững người. Ông vô nhìn vào gương mặt nhắn kiên của , nhìn biểu cảm đó có thể thấy đang vô cùng nghiêm túc.
Tiểu Nhiễm, theo lýbot_an_cap thì yêu cầu này của cháu không phù hợp
Có gì mà không phù hợp? Người ta đã bị đình đó đến mức tự sát rồi, chẳng lẽ thực sự phải đợi con bé mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng gọi là hợp sao?
Tô Nhị thẩm đứng cạnh nghebot_an_cap nãy giờ đột nhiên lên tiếng. qua bà tận mắt chứng kiến toàn bộ khi Tô Nhiễm được cứu lênleech_txt_ngu, đặc biệt là đống lá raubot_an_cap mà cô nôn ra sau cùng khiến bà vô cùng xót xa.
Tô Chấn Nam, làm quan thì phải làm cho dân, vả Tiểu Nhiễm còn do từ trênvi_pham_ban_quyen về, không thể bỏ con bé được. Conbot_an_cap bé sống ở nhàvi_pham_ban_quyen đó quá thảm rồi, đêm ngủ chuồng gà, lá rau, nói ngoa chứbot_an_cap con heoleech_txt_ngu nái của độileech_txt_ngu sản xuất còn sống sướng cả con bé.
Theo tôi thấy, ông cứ lo liệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp Tiểu Nhiễm đi, thôn cho con bé một đất, xây ba nhà. Chẳng cần quá sang trọng, chỉ cần che được nắng mưa đã tốt hơn cái chuồng gà vạn lần rồivi_pham_ban_quyen.
Nhị thẩm thấy một Tô Ý Nhiễm vốn tính tình yếu đuối mà dám thủ với thái, bà hiểu trẻ này chỉ là muốn sống tiếp mà . Họbot_an_cap khả năng giúp một tay không thể cứ thế kệ cô được.
Tô Chấnleech_txt_ngu lời vợ cũng rơi trầm tư, một lát saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông tay một cái, nghiêm túc nói với Tô Ý Nhiễm:
Được, định thế đi. Cháu muốn dựng nhà ở ? Trong thôn chẳng còn chỗ cả, chỉ còn mảnh đất trống ở chân núi thôi, cháu có sợ không?
Tô Nam thấy Tô Ý Nhiễm là một cô , để nhà mới của cô ở nơi đó thì có chút không thỏa đáng, nhưng trong thôn thựcleech_txt_ngu không còn nào hợp hơn.
Cháu sợ, cái chết cháu chẳng thì sợ những thứ sống nữa. Nhị thúc, thúc giúp cháu lo liệu chuyện này nhé. Thúc yênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm, trong tay vẫn còn ít tiền, cháuvi_pham_ban_quyen có thể tiền xây nhà, người giúp cháu nhà cũng sẽ trả công.
Nghe Tô Ý nói những hào sảng như vậy, Tô Chấn Nam còn chút đobot_an_cap lập tức có thêm tự tin. Ông cũng cảm thấy Tô Ý Nhiễm nên rời khỏi nhà họ Tô thì .
Được, chuyện nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thúc sẽ lo cho cháu trước. Gạch mộc và thúc sẽ huy động giúp cháu trong thôn, chờ nhà xây xong chúng ta toán sau. có yêu cầu gì không? Hay là muốn kiểu nhà như thế nào?
Tô Chấn một khi đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyết định xây nhà cho Tô Ýbot_an_cap thì sẽ có nhiệm cô đến cùng. Bây giờ để Tô Ý Nhiễm nói ra yêu cầu hơn, tránh để đến khi xây lại không vừa .
Tô Nhiễm nghĩ việc còn phải ở lại căn nhà này hơn một năm , nên không hềleech_txt_ngu do dự mà đem ý tưởng của mình thẳng với Tô Chấn Nam.
Cô đã có năngvi_pham_ban_quyen lực và kênh tiền, hoànbot_an_cap toàn không lo lắng về chi phí xây dựng, quan trọng là phải cho thoải mái.
“Chú , nhà mới cứ xây theo bố cục chú được, ba gian nhàleech_txt_ngu chính, hai bên tả hữu mỗibot_an_cap bên hai gian nhàleech_txt_ngu , phòng ở gian chính đều phải có giường sưởi.”
Cô người sợ lạnh, mà thiết sưởibot_an_cap ấm vào mùa đông nông thôn là giường sưởi, thứ không thể .
Tô Ý Nhiễm quan sát kỹ lưỡng sân vườn nhà Tô Chấn Nam, cô cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách bài trí này phù hợp với yêu cầu của mình, cất giữ đồ cũng thuận tiện. Cònbot_an_cap về chỗ rửa, đợi không gian của cô nâng cấp hoàn thiện, cô có thể giải quyết ngay đóbot_an_cap.
Tô Nam nghe xong yêu của Tô Ý Nhiễm thì sắc mặt trầm xuống. Tuy yêu cầu của côleech_txt_ngu không , xây tiêu chuẩn nhà thì cũng không phải là một công trình đơn giản.
Nhưng hứa với Tô Ý Nhiễm, ông cho tốt, coi như là đắp cho sự thờvi_pham_ban_quyen ơ củaleech_txt_ngu mình.
“, cứbot_an_cap theo ý cháu mà làm. Nhưng phải một thời gian, nhà phải nhỏ, cháu đừng nói ra ngoài vội, tránh bà nội cháu ra phá phách. Đợivi_pham_ban_quyen nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xây xong, chú sẽ lập tức làm thủ tục tách hộ , lúc đó cháu có thể dọn vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở .”
Thú thật, trong lòng Tô Chấn Namvi_pham_ban_quyen vẫn có vài phần kiêng dè Tô thái thái, tính cách ngang ngược lý sự của bà ta đã nổi danh khắp mười dặm phương rồi.
“Vâng, chú Hai cứ yên tâm, này sẽ khôngbot_an_cap trước . Giờ cũng còn sớm nữa, cháu xin phép về . Ồ , cái này biếu chú và Nhị thẩm, chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vất vả nhờ chú .”
Tô Ý mỉm cười nói, rồi miếng thịt lợn tay vào tay Tô thẩm.
Ngay khi thấy Nhiễm, Tô thẩm chú ý miếng thịt lợn cô xách theo, nhưng bà không ngờ Ý lạibot_an_cap đembot_an_cap thịt này tặng chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình.
vội vàng lùi lại, vừa từ vừa nóileech_txt_ngu:
“Kìa Tiểu Nhiễm, cháu không được làm này, lúc này thịt là thứ quý giá, sao có thể đem tặng người ta đượcbot_an_cap? Mau, cháu mang nhà bảo mẹ cháu cho mà ăn.”
Tôbot_an_cap Ýbot_an_cap Nhiễm nhìn dáng vẻ chất phác của Tô Nhị thẩm, cộngleech_txt_ngu thêm việc vừa rồi bà đã nói cho mình, ấn của cô về Nhị thẩm vẫn rất tốt.
Cô đưa tay nắm lấy tay Nhị thẩm, xỏ thịt tay , giọng nói nũng nịu lên:
“ thẩm, ở thôn này ngoài mẹ cháu đối xử tốt cháu ra, cháu chỉ có trông cậy vào chú thím thôi. này còn phải làm phiền chú Hai và Nhị thẩm chiếu nhiều hơn, chút này là của cháu, đừng từ chốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa.”
Nghe giọng nói trầm thấp củavi_pham_ban_quyen Tô Ý Nhiễm, lại nghĩ đến những chuyện xảy ra ngày hôm qua, nhìn dáng vẻ ớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô, không khỏi lên một niềm thương xót.
“Được, miếng thịt này Nhị nhận. Sau này có gặp chuyện gì mà không đứng làm chủ cho, đến tìm Nhị thẩm. Nhị thẩm tuy không có lĩnh gì lớn, nhưng sức lực thừa.”
Lúc này Tô Nhị thẩm đã hoàn toàn bị Tô Ývi_pham_ban_quyen Nhiễm thu phục, như chỉ cần có bắt nạt Tô Ý Nhiễm, bà sẽ lập xông lên liều mạng ngay.
Tô Ý Nhiễm nhìn biểu cảm định Nhị thẩm, khẽ mỉm cười, sau vô cùng khách nói:
“Cảm ơnvi_pham_ban_quyen Nhị thẩm, vậy cháu không làmvi_pham_ban_quyen phiền Hai và Nhị thẩm dùng sáng , cháu về đây ạ.”
Mục đích đạt được, Tô Ý Nhiễm không nán lại nữa, trạng vui khỏi nhà Tô Chấn Nam.
Tô Nhị thẩm nhìn theo bóng lưng Tô Ý Nhiễm, khẽ thở một tiếng, có chút bùi ngùi nói:
“Chao , con bé ngoan quá! Giá cứ được sống ở thành phố tốt biết mấy, vậy mà tạo hóa trêu ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bố nó này, ông nhất phải để tâm mộtvi_pham_ban_quyen chút, mau chóng xây nhà cho con bé.”
Nói đoạn, Nhị thẩm còn lắc miếng thịt lợn trong tay trước mặtvi_pham_ban_quyen Tô , nhắc nhở rằng đã nhận đồvi_pham_ban_quyen Tô Ý thì phải việc cho hoi.
Tô Nam sao lại không hiểu ý của vợ, ông bà một cái, buôngbot_an_cap một câu “Biết rồi” rồi quay vào nhà tiếp tục ăn sáng.
chức thôn trưởng nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ông thật sự quá khó khănleech_txt_ngu, chưa nói đến xử lý chuyện của Tô Ý Nhiễm thế nào, cả hai người thủ đến kia chẳngleech_txt_ngu biết phải làm sao.
Hai người đó không phảileech_txt_ngu hạng tầm thường, đắc tội không đối xử quá tốt cũng không xong, thật là làm khó ông .
Tôvi_pham_ban_quyen lão thái thái sáng sớm đã dậy đi cắt cỏ lợn, bà quyền cho phép nuôi hai lợn của xuất.
Công việc cắt cỏ nuôi lợn này vốn dĩ là của Tô Bảo Toàn, nhưng nó lười quá, thấy lợn sắp chết đói đến nơi, cuối cùng lão thái sợ phải đền nên đành ôm lấy công này.
“Bà Đồ à, bà đúng làbot_an_cap người có , bé Tiểu bà hôm qua nhà xin ? Tôi vừa thấy sáng sớm nó đã một thịt lợn đi qua nhà tôi, nó nhiều tiền như thế, bà cứ đối xửvi_pham_ban_quyen tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó, gom hết của nó lại, thì còn lovi_pham_ban_quyen gì con trai út không lấy được vợ? Không thể để nó hết tiền được đâu.”
Bà lão họ Triệubot_an_cap nói vừa đếnvi_pham_ban_quyen cáibot_an_cap miệng vù như mồmvi_pham_ban_quyen của Tô lãovi_pham_ban_quyen thái , không nhịn được mà bật thành .
“Chao ôi, bà Đồ, cái mồm bà bịvi_pham_ban_quyen làm thế ?”
Hôm qualeech_txt_ngu bị Tô Ý Nhiễm dọa cho một trận, hômbot_an_cap nay bà họ Triệu không đi chọcleech_txt_ngu ghẹo cô nữa, nhưng thấy Tô thái thái thì vẫnvi_pham_ban_quyen quên khua môi múa mép. Nhìn bộ dạng này Tô lão thái, trongleech_txt_ngu lòng bà cười thầm đắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý, nhưng ngoài miệng vẫn tiếp tục nói lời trái lòng:
“Phải nói cái thân già bà thật có phúc, con trai cả làm việc trên , cháu gái lớn ở đoàn văn công. Tuy rằng đi mất Tô Chân Chân biết kiếm tiền, nhưng giờ lại một Tô Ý Nhiễm giàu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm về, ôi chao, cuộc sống bà thật khiến người ta ghen tị quá đi!”
“ nói này, bà cứ đối tốt với con bé Tô Ý Nhiễm một chút, dù nó nhà giàu ra, nó chỉ cần hở ra một kẽ tay đủ cho cả nhà bà sống rồi!”
điệuvi_pham_ban_quyen lão họ Triệu đầy vẻ chát, cứ nghĩ đến miếng thịt lợn Ý Nhiễm sáng nay là miếng lại không chủ được mà chảyleech_txt_ngu ra, đến Tết bà ta cũng chẳng mua nhiều thịt như thế mà ăn.
Tô thái thái nghe nhắc đến cái miệng của mình thì vội vàng khăn vây lại, nghe đến cuối mới hiểu ra ẩn ý của lão họ Triệu. Bà hừ lạnh một tiếng trong lòng, con khốn đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà chịu xin lỗi bà á? Đừng có nằm mơleech_txt_ngu, nó ở nhà giả thần giả quỷ, dọa cho Tô Lão Hánbot_an_cap sợ mất vía rồi.
Thế nhưng Tô lão tháivi_pham_ban_quyen thái nào lại nói việc cả nhà mình bị Tô Ý Nhiễm đốn, bà che miệng, vẻ mặt đắc ý nói bằng giọng nghẹt mũi:
“ đương nhiên, nhà ngoại trừ thằng hai đứa nhu nhược ra thì đứa nào cũng có tiền đồ. Con ranh Tôvi_pham_ban_quyen Ý Nhiễm thì tính là cái , qua tôi đánh cho sợ rồivi_pham_ban_quyen, hôm nay mới phải đi mua thịt về cho tôi . Thôi, tôi không nói chuyện bà nữa, tôi phảibot_an_cap về nhà ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt đây!”
Tô lão thái thái nói càng hăng, quên luôn cả cái đau trên miệng. Bà biếtvi_pham_ban_quyen ngay Tô Ý Nhiễm cũng chỉ là loại dễ bắt nạt, hôm quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổileech_txt_ngu loạn chắc chắn là di chứng việc nhảy sông tự , cơn điên qua đi là lại hiện nguyên hình ngay.
Cũng coi như nó biết điều, mua về cầu xin thứ, nếuvi_pham_ban_quyen không con khốn đó đợi bị bà hành hạ cho đến .
đây, Tô lão thái thái lại nhớ đến những chuyện quỷ nhập tràng mà Tô Hán nói vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà, bà chẳng tinleech_txt_ngu nào. Trongleech_txt_ngu của , Ý Nhiễm chỉ là loại thiếu đònleech_txt_ngu, cứ đánh cho một trận thừa thiếu chết là ngoan ngay.
cụvi_pham_ban_quyen Tô ngẫm nghĩ một hồi, cảm thấy suy tính của mình quả không sai, chân cũng vô thức nhanhvi_pham_ban_quyen vài .
Hôm qua mới được ăn gà rừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa đến chuyện nay lại có thịt lợn để ăn, bà ta không được mà miếng một cái.
Ngay lúc đó, bà cụ Tô sựcleech_txt_ngu nhớ ra điều gì, mắng chửi một câu: “Con ranh chết tiệt kia to gan, dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấu cả tiền riêng. nữa bà đây xé xác nó ra, nó nộp hết tiền và phiếu ra đây. Còn dámleech_txt_ngu mua thịt nữa chứ, đúng là đồleech_txt_ngu phá gia chi tử.”
Tô Ý Nhiễm khỏi nhà , đi qua khu thanh niên . vô liếc nhìn vào sân nhỏ riêng biệt kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thấy Chu Thế An lóng ngóng nhóm , cạnh còn có vài nữ thanh niên tri thức đang nóng lòng muốn lên giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỡ.
Nghe tiếng mấy cô gái rít ngoài cửa, Chu Thế An cảmvi_pham_ban_quyen thấy vô cùng phức. Anh vừa đứngleech_txt_ngu dậy đóng cửa thì bắt gặp Tô Ý Nhiễm đang nhìn vào trong sân.
Anh lập tức lại thái độ xa cách của Tô Ý Nhiễm đối với Mộ Lạc Trầnbot_an_cap ngày qua, trong đầu nảy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một ý định.
Anh thấy đối Lạc Trần mà nói, Tô Ý Nhiễm an toàn hơn những người phụ nữ khác, ít nhất là không có những tâm tư không nên có.
Chubot_an_cap Thế An nghĩ tới đây liền dậy cửa, hướng về phía Ý Nhiễmvi_pham_ban_quyen mà hỏi: “Cô có biết nhóm lửa nấu cơm không?”
Mấy thanh niên thức đứng ngoài cửa nghe thấy An cần giúp , vàng lên.
“Tôi biết, đồng chí Chu, tôi nấu cơm, để tôi anh!”
“Đồng chí Chu, tôi cũng có thể giúp anh nấu cơmleech_txt_ngu. Chúng ta đều là thanh tri thức, giúp đỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẫn nhau, tôibot_an_cap”
Cuối cùng cơ hội thểvi_pham_ban_quyen hiện, mấy cô tranh nhau lên , sợ lỡ hội Thế và Mộ Lạc Trần.
còn chưa dứt, Chu Thế An đã bực bội đẩy mấy nữ thanh niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tri thức vây quanh , bước xuống bậc thềm.
“Ấy, cô tránh ra đi, tôi không nói chuyệnleech_txt_ngu các cô!”
Đẩy họ ra, Thếvi_pham_ban_quyen An vội vàng lớn theo Tô Ý Nhiễm khi cô định đi khi xem náo .
“Này, Tô Ý Nhiễm, cô biết nấu cơm không? Có thể giúp tôi nhóm bếp lò lên được không, khó quá đi mất!”
Đến cuối, giọng Chu Thế An hơi thấp xuống. Anh đã nghĩ mọi quá đơn giản, nhìn người khácleech_txt_ngu nấu cơm cứ là việc dàng. Thế mà anh đã dùng hết cả rồi vẫn chưa được lửa.
thấy Chu Thế An gọi mình, Tô Ý Nhiễm dừng bước, quay đầu nhìn dạng chật vật của anh, không nhịn được đảo mắt một cái. ràng có bao nhiêu giúp, chẳng hiểu sao anh ta lại gọi cô.
Tô Ý Nhiễm vừa định nói không biết, thìbot_an_cap thấy Mộ Lạc Trần xách xô nước từ trong sân đi ra, hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người bốn nhìn nhau.
“ biết nấu cơm không? Có thể giúp chúng tôi tay không?”
Ánh mắt Mộ đã thu trọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành động mắt Tô Ý Nhiễm vào tầm mắt, anh nhìn ra sự miễn cưỡng mắt cô, nhưng anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết cách rồi, anh không muốn tiếp xúc quá nhiều với những thanh niên tri kia.
Mộ Lạc Trầnvi_pham_ban_quyen lên tiếng, lờileech_txt_ngu từ chối đã đến đầu Tô Ý Nhiễm cô nuốt vào trong. Cô cất đi về phía nhỏ, mặc mấybot_an_cap gái đang chặn ở cửa nhìn mình bằng ánh mắt hằn học.
Tô Ý Nhiễm chẳng thèm để tâmbot_an_cap đến họ, họ nghĩ không liên quan .
Bước vào , Tô Ý liếc mắt cái nồi gỉ sét, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại.
thầm nghĩ dùng cái nồi thế này để nấu cơm, có bị ngộ độc thực phẩm không? Ăn vào chắc phải đi bệnh rửa ruột mất thôi.
Quan sát một lúc, Tô Ý Nhiễm tốt bụng nhắc nhở Thế An:
“Cái nồibot_an_cap này chắc là không dùng được đâu nhỉ? lại cái bếp lò của anh phía đều hở gió, e là không lửa được.”
Nói rồi, quay sang nhìn Chu Thế đang bên cạnh với mặt đầy mong đợi, lộ ra biểu cảm lực bất tòng tâm.
“Chuyện này là tôi không giúp được rồi”
Tô Ý Nhiễm tỏ vẻ tiếc nuối. Người xưa có câu “có bột mới gột nên hồ”, cái bếpvi_pham_ban_quyen thế này thì dù cóvi_pham_ban_quyen cũng chịu chết.
Nghe vậy, Chu Thế An bực dọc vò mái trước trán, nhìn ra mấyleech_txt_ngu nữ thanh niên tri thức vẫn đang ngó nghiêng bên ngoàibot_an_cap, rồi mạnh đóng cửa lại.
Sau khi cửa đóng, Chu Thế Anvi_pham_ban_quyen lấy từ trong túi rabot_an_cap một tờ mười tệ, đặt trước mặt Tô Ý Nhiễm.
“Nếu đây không nấu được, tôi có thể mua của cô ? cô ăn gì thì cho chúng tôi ăn nấy là được, chúng tôi không kén ăn lắm.”
Nhìn tờ trước mặt, đôi lông đang nhíu lại của Tô Ý raleech_txt_ngu, nhưng ánh mắt lại thêm vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần dò xét.
“Nếu tôi nhớ lầm thì thanh niên trong làng đều ăn mà. Hai người chỉ cần nộp gạo và bột mì lên sẽ có người nấu cho, sao lại tự nấu?”
Tô Ý Nhiễm đoán thầm, không biết có phải hai vị tử này không quen ăn cơm tập thể . Nhưng cơm của cô thì e là anh đánh giá quá cao bữa nhà họ Tô rồi.
Thấy Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ý Nhiễmbot_an_cap khôngleech_txt_ngu hề dao trước tiền bạc, tâm trạng bực bội của Chu Thế An chuyển thành nóng nảy. Anh thực sự giải thích lý do tại sao không thểleech_txt_ngu ăn cơm ởbot_an_cap bếp tập thể.
Cuối cùngleech_txt_ngu, Tô Ý Nhiễmbot_an_cap cám dỗ bởi tiền bạc, Chu Thế An bỏ cuộc, chọn cách nóibot_an_cap thật.
“Đều tại mấy cô thanh niên tri thức ngoài kia phiền quá, lúc bám lấy tôi, chúng ”
“! Nhưng tôi chỉ lo cơm ngày nay . Hôm nay anh hãy tìm người trong làng sửa lại cái bếp đi, thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả cái nồi mới nữa, sau này tôi có thể qua đây nấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm cho anh.”
Nóileech_txt_ngu đoạn, Tô Ý Nhiễm nhàng rút tờ tiền trong tay Chu Thế An, chẳng khí đút vào .
Cô lên, đôi mắt đen láy anh một cách xa cách, giọng điệu có phần hờ hững.
“Có kiêng kỵ gì không?”
“Anh không ăn , gừng, tỏi sống, cũng không ănleech_txt_ngu rau mùi. Còn tôi thì cũng được.”
Tô Ý Nhiễm đồng ý, Chu Thế An hoàn toàn phớt lờ ánh mắt của cô, thở phào nhẹ đầy phấn khích:
“Cô yên tâm, lát tôi sẽ tìm người sửa bếp ngay. Tôi cũngvi_pham_ban_quyen không để cô nấuvi_pham_ban_quyen không công , mỗi tháng tôi trảvi_pham_ban_quyen cô mươi tệ, tiền nguyên liệu tính riêng.”
Thứ mà Chu Thế An không thiếu nhất chính là tiền. Chỉ sóc tốt cho Mộvi_pham_ban_quyen Trần, anh sẵn sàng trả cao hơn nữa.
Nghe Chu Thế An nói năng coi mình là bà giúp việc nấu cơm, Tô Ý Nhiễm lườm anhvi_pham_ban_quyen một sắc lẹmbot_an_cap.
Nhưng nghĩ đến thân phận của người này, có khả năng này cô còn cần nhờ , nên Tô Nhiễm vui vẻ chấp nhận công việc này. cơm cho họvi_pham_ban_quyen cũng không việc gì khó khăn.
“Vậy hai người một lát đi, látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa tôi sẽ bữa sáng qua.”
Tô Ý Nhiễm nói xong cũng đợi Chu Thế An kịp lên tiếng đã xoay người mở viện đi ra ngoài.
Lúc này ngoàivi_pham_ban_quyen sân không chỉ có mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nàng thanh tri thức ban nãy dường còn có thêm vài người nữa. Ánh mắt họ nhìn Tô Ý Nhiễm kỳ , còn có tiếng xì xào bàn tán.
“Hừ, loại vô tích sự như cô ta thì được gì? Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua hômleech_txt_ngu qua đượcvi_pham_ban_quyen thanh tri cứuvi_pham_ban_quyen mạng nên mới ở đây thôi. Cô ta không soi gương lại xem mình nặng mấy mấy lượng, một phế vật mà đòi bám lấy người ta.”
“Chứ còn gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, nhìnvi_pham_ban_quyen kìa, là không nhóm được nên bị đuổi chứ gì. Đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, đồ khôngvi_pham_ban_quyen biết xấu hổ.”
Nghe những lời bàn tán nhỏ to cạnh, Nhiễm đầu nhìn sang, ánh mang theo vài phần cợt, nói thanh lãnh vang lên:
“Sao hả? Các người không có hội xán lại nịnh nên đầu bôi nhọ tôi à? Tôi không làm thì đã sao, các người biết làm nhưng người taleech_txt_ngu cũng chẳng cần các đấy thôi, hì hì, tức chết các người đi.”
Nói xong liền quay người đi, để ý ánh mắt của bọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ. Cô không làm chuyện gì khuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tất, đương nhiên chẳng sợ người ta nhìn. cả ở thời đại đặc thù này, vẫn tin rằng “cây ngay không sợ chết đứng”.
Ý Nhiễm vừa đi không , Mộ Lạc Trần đã xách một thùng nước từ ngoài về. Mấy thanh niên thứcbot_an_cap vây quanh lúc nãy đã tản đi hết, trong còn lại mìnhbot_an_cap Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An.
Mộ Lạc đưabot_an_cap mắt sát xung quanh, không thấy bóng dáng Ý , liền trầm giọng hỏileech_txt_ngu:
“Người đâu?”
“Ai cơ?”
Thế Anvi_pham_ban_quyen đang nghiên cứu cái bếp lò, nghe vậy ngơ không Mộ Lạcbot_an_cap Trầnvi_pham_ban_quyen đang hỏi gì.
“Người nấu đâu?”
“À, cậu bảo Tô Ý Nhiễm hả? Cô ấy đi rồi, bảo là bếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nồi chúng ta đều không dùng được nên không nấu cơm được. Nhưng yên tâm, tôi sẽ không để cậu bị đói đâu, đã cơm ngày hôm của cô ấy , lát nữa côvi_pham_ban_quyen ấy sẽ mang tới.”
Chu Thế An vừa nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa dùng tay loay hoay cái bếp, lời dứt thì cái bếp sập xuống ngay lập tức. Nhìn cái bếp đổ nát, Thế An tuyệt quay sang nhìn Mộ Lạc Trần.
“Anh Trần, lát anh lên bộleech_txt_ngu phận đại đội thì nói với trưởng một tiếng, nhờ ông ấy ngườivi_pham_ban_quyen sửa lại cái bếp chúng ta.”
Nói đến đây, Thế chợt nảy ra một ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiến, khích nhìn Mộ Lạc Trần.
“Hay là đổi nhà cho chúng ta , chúng ta có thể mua một căn hoặc xây một căn. Ở chỗ này tôi thấy phiền kiểu gì ấy.”
Nghe vấn đề sáng đã được giải quyết, lại nhìn cái bếp đã , Lạc Trần suy nghĩ một chút về của Chu Thế rồi xoay người đổ nước từ thùng vào chum, nhàn nhạt :
“Ừ, tôi sẽ thưa này với trưởng thôn.”
Tô Ý Nhiễm ra khỏi sân Chu Thế An nhưng không về nhà ngay mà đi tới một góc vắng người điểm thanh niênbot_an_cap tri thức. Thấy xungleech_txt_ngu quanh không có ai, cô lách người vào trong không gian.
Cô nghĩ mình đã nhận tiền thì phải có trách nhiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với cái bụng của hai người kia. Suy nghĩ xem nấu gìbot_an_cap ngon mà giản, quyết định xongbot_an_cap liền vềbot_an_cap phía kho hàng.
Bước vào kho, Tôvi_pham_ban_quyen Ý Nhiễm phát kho hàng này có chức năng ngưng đọng thời gian thì không khỏi vui mừng. Như vậy đồbot_an_cap đạc cô cấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong này hoàn toàn không bị .
Cô đi khu rau , cúi người lựa chọn mấy cải thìa tươi ngon, lại lấy hai cây lạp xưởng, sau đó lục tìm đống tạp ra cái nồi đất, vào hai bát gạo.
Nhìn nguyên liệu trước mắt, Tô Ý Nhiễm ước sơ qua, cô thấy một phần này đủ cho hai người ông trưởng ăn rồi.
Lấy xong nguyên liệu, cô ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kho, đi thẳng tới bên linh tuyền để vo rửa rau, sau đó bắt đầu nhóm lửa nấu cơm.
lửa choleech_txt_ngu lò sắt nhỏ trước cănleech_txt_ngu nhà tranh, củi vừa vào thì khói đen đã bốc lên.
Nhìn lànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khói đen kịtbot_an_cap, đôi chân xinh đẹp của Tô Ý Nhiễm khẽ lại. Cô thầm quyết tâm nhất định phải mở được cửa hàng nhiệm vụ trước khi trưa nay để đổi cái bếp gas. Loại cơm củi này tuy ngon nhưng quá lớn.
Nhóm lửa xong, đen vơi bớt, Tô Ý Nhiễm nồi đất lên lò, rau cải và lạp xưởng vào nhà tranhleech_txt_ngu thái lạp xưởng thành mỏng, cải thìa cũng sơ chế qua.
Chẳng mấy chốc, cô ngửi mùi gạo thơm lừng, bất giác nuốt nước miếng. Cô không gạo trồng trong không gian lại có thơm đậm đà đến thế.
Tô Ý Nhiễm nén cơn thèm ăn lại, rưới một dầu quanh mép rồi xếp từng lát lạp xưởng ngay ngắn lên trên cơm, sau đó cho thêm rau cảileech_txt_ngu vào, đậy nắp lại nấu thêm một lát.
Ngửi thấy mùi cơm niêu thơm phức chuẩn vị, mắt Tô Ý Nhiễm sáng lênleech_txt_ngu, cô cũng muốn nếm quá.
cơm gầnleech_txt_ngu chín, cô đổ sốt đã pha sẵn vào nồi rồi nhấc nồi đất đặt lên giá bên cạnh, đợi nhiệt độ của nồibot_an_cap làm thêm hương vị.
Trong lúc chờ đợi, cô tranh thủ chiên thêm bốn trứng ốp la đặt trên.
phần cơm niêu nức mũi này, Tô Ý Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy mìnhleech_txt_ngu hơivi_pham_ban_quyen lỗ rồi. Mười đồng mà ăn ba bữa này đúng là hời cho bọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá.
nghĩ đến phận , cô lại cũngbot_an_cap không hẳn là , cô thật sự nỡ lấy thức ăn nhà họ Tô ra để qua loa với họ.
Còn về giải thích nguồn gốc bữa cơm này thì đã nghĩ xong rồibot_an_cap. Cô vốn cũng là người thành phố, biết nấu vài ngon chẳng cóvi_pham_ban_quyen lạ. Nếu họ hỏi quá nhiều thì cũng chẳngleech_txt_ngu cần hợp tác tiếp nữa, dù sao cô cũng sẽ không lại tiền.
Tô Ý Nhiễm ngồi trong không gian gặm một quảbot_an_cap , mượn năng lựcleech_txt_ngu không gian quan sát hình bên ngoài. Xác định có ai, cô mới bưng nồi đất hiệnbot_an_cap ra bên ngoài, đi về phía sân thanh niênleech_txt_ngu tri thức.
Vừa đi đến cách cổng khoảng năm sáu mét, đã thấy Chu Thế An đang đứng ở ngó nghiêng, bộ dạng lấm la lấm lét như kẻ .
Thấy Tôbot_an_cap Ý Nhiễm, Chu Thế An mừng rỡleech_txt_ngu đón , dán chặt vào cái nồi đất trên cô.
“Tốc độ của cô nhanh đấy, nhà sángvi_pham_ban_quyen nay thế? Trong nồi đất này không phải chỉ toàn cháo đấy chứ?”
chưa dứt, anhbot_an_cap đã ngửi thấy mùi thơmvi_pham_ban_quyen bay ra từ nồi đất, hà có thịt nhưng mùi thịt hơi , giống kiểu thịt hầm.
“Tôi đoán cơm nhà tôi hai anh cũng trôi đâu, làbot_an_cap tôi lénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm cho các đấy. Anh mau bưngbot_an_cap vào ăn đileech_txt_ngu, còn có việc phải về trước đây.”
Nói rồi đặt cái đất còn ấm nóng vào tay Chu Thế , đó quay đầu lại mà rời đi luôn.
Chu Thế bưng nồi phần nặng tay, nhìn theoleech_txt_ngu bóng của Tô Ý Nhiễm, không nhịn được mà tặc lưỡi một tiếng. Anh thấy cô gái này cũng tốt, chỉ tính cách hơi lạnhbot_an_cap lùng một .
“Đưa đến rồi à?”
Trong lúc Chuvi_pham_ban_quyen Thế An đang nhìn bóng lưng Tô Ý Nhiễmleech_txt_ngu mà ngẩn người, Mộ Lạc Trần một thùng nước đi . Nhìn thấy chiếc nồi đất trong tay Chu Thế An, anh cũng hơi khựng . Dùng nồi đất để đưa , đây là lần đầu tiên anhleech_txt_ngu thấyvi_pham_ban_quyen.
“ rồi, đến rồi! Trần caleech_txt_ngu, anh mau vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, đừng đi gánh nước nữa, chúng đileech_txt_ngu ăn cơm trước đã. Cơm Tô Ý Nhiễm đưa tới thơm quá, không biếtleech_txt_ngu cô ấy gửi món gì ngon cho chúng ta đây.”
Nói đoạn, Chu Thếbot_an_cap bưng nồi đất nhanh chân chạy trong, không thể chờ đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm để xem bên trong có gì ngonnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chỉ ngửi mùi thôi là anh đã không cầmvi_pham_ban_quyen lòng mà ứa nước miếng rồi.
Thế An mởbot_an_cap nắp nồi, mùi thịt quyện với hươngbot_an_cap gạo nồng nặc cả căn phòng. Thế Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy mùi cơm này như muốn anh say đắm luôn rồi.
“Trần , mau , cơm này thơm quá đi mất.”
Chu Thế An phải dùng khả năng tự chế cực mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới nén được ham muốn quét sạch cả nồi cơm nàyvi_pham_ban_quyen, vội vã giục Mộ Lạc Trầnbot_an_cap ở bên ngoài.
Nhìn bộ như chưa từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và thèm thuồng đến chảy nước miếng của Thế An, Mộ Lạc Trần cũngvi_pham_ban_quyen bắtbot_an_cap đầu tò về ăn trong . Tuy nhiên, anh vẫn không tin ở cái ngôi làng nghèo nàn này lạibot_an_cap có món gì ngon được. Từ lúc đến đây, anh đã xác định tâm thế là ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng đợi gì vào điều tốt đẹp nữa.
Mộ Lạc vừa bước đến phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã ngửi thấy mùivi_pham_ban_quyen thơm và lạp xưởng, anh vô thức rảo bước nhanh hơn. nhìn thấyleech_txt_ngu quả chiên ươm cùng lát lạp xưởng bóngleech_txt_ngu bẩy trong nồi đất, anh hơi sờ, không dám tin là thứ mình có thể ăn được ở chốn thôn quê .
“Trần ca, đừng ngẩnleech_txt_ngu nữa, ăn mau đi, em sắpleech_txt_ngu chết đói đây.”
Chu Thế An đợi được , nhanh tay đều nồi cơm , xới cho Lạc Trần một bát rồi đặt tay anh. Lúc này Chu An chẳng hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận ra vẻ khác lạ của Mộleech_txt_ngu Lạc Trần, anh biếtbot_an_cap đang vừa thèm vừa đói, hận khôngleech_txt_ngu nuốt chửng luôn cả cái nồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất.
Trên đường về , Tô Ý Nhiễm nhìn thấy từng phụ nữ tụm năm tụm ba đứng lề đường tánvi_pham_ban_quyen chuyện. Đi suốt dọcleech_txt_ngu , cô toàn nghe thấy họ bànvi_pham_ban_quyen tán về việc mình bị xuốngvi_pham_ban_quyen nước. Nhưng điều khiến Tô Ývi_pham_ban_quyen Nhiễm bất ngờ nói về chuyện được cứuleech_txt_ngu, mà lại đang bàn về cô đánh Tô lão thái thái.
“Chà, cái con bé đó tính khí nóng nảy thật đấy, trước đây thấy cứ khép sợ sệt, không ngờ lại dám động thủ với Tô lão thái thái.”
“Ừ, cũng chẳng ngờ tới. Xemleech_txt_ngu ravi_pham_ban_quyen con người ta bị dồn vào đường cùng thì chuyện gì cũng được. Không biết mọileech_txt_ngu người có để ý không, sau khi cái đứa nhát đó tỉnh lại, đôi mắt nó sáng quắc lên ấy.”
“Cái đó tôi không để ý, nhưng tôi phải nói là bà già họ Tô đó đáng bịbot_an_cap dạy dỗ. Ngày nào cũng hống háchleech_txt_ngu nhà thôivi_pham_ban_quyen đi, trongleech_txt_ngu làng có nhà ai chưa từng bị bà tavi_pham_ban_quyen bắt nạt chứ, đúng là đồ bá của làng.”
“Tôi nói cho bà , sáng sớm tôi gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà già Tô rồi, miệng bà ta sưng vù , nhìn là bị đánh. lúc ta cắt lợn về tôi gặp, bà ta còn dùng khănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội đầu che kínnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng, các bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo liệubot_an_cap có phải cũng donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con bé Nhiễm đánh không?”
“Cái đó thì khó nói, bà già họ bị đánh là tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hả không để đâu hết.”
“Đúng đấy, thấy con bé nhát gan kia dám động tay với bà già đó, tôi cũng thấy vui trong lòng. Các bà biết khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tết năm đội chia thịt, vốn dĩ miếngbot_an_cap thịt đó làvi_pham_ban_quyen của mẹ chồng , mà bị ta cướpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất. Mẹ chồng tôi đến lý luận, bà còn đẩy ngã khiến bà thương ở chân. Sau đó chồngvi_pham_ban_quyen tôi đi công bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thằng Tô Bảo Toàn kia đánh, ôi, lại vẫn còn thấy tứcvi_pham_ban_quyen!”
“Tôi biết, biết ! Nhắc đến cái Tô Bảo Toàn đó cũng phải hạng tốt lành , suốt ngày lêu với đám du côn, thế mà còn đòi lấy vợ, chẳng con gái nhà lành nào dám nó.”
“Còn ai ngoài nhàvi_pham_ban_quyen họ Lâm nữa, họbot_an_cap Lâm đó cũng muốn bán con gái để lấy tiền sính lễ ”
Nghe những này ra tiếng vào thảo luận, Tô Nhiễm bỗng hứngvi_pham_ban_quyen thú với gã chú út kia của mình. Tiểu hỗn hỗn? Cô là thích nhất xử lý đám tiểu hỗn hỗn đấy.
Nếu nhớ không thì ngày đầu tiên Tô Ý Nhiễm đến nông thôn, tên Toàn đó đã cướp sạchbot_an_cap trang cô, trong một chiếc vòng tay vàng mà bà nội bên nhà bố nuôibot_an_cap tặng. Vòng vàng mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ quý giá, nhất định lấy lại.
Tô Ý Nhiễm đi đến cổng nhà họ Tô đã nghe tiếng bới của Tô lãoleech_txt_ngu tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái vọngvi_pham_ban_quyen từ trong sân, hình lại Tĩnhvi_pham_ban_quyen và cô. Tô Ý Nhiễm thầm nghĩ: Bà này đúng là không rút kinh nghiệm mà.
“Hôm nay cô không bắt con chết tiệt kia hết đồ giá giấu đi đây, tôi sẽ bảo thằng Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh chết cô, cô nghe thấy nói gì không?”
Tô lão thái thái đứng giữa sân chỉ thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào mũi Khâu Tĩnh mà mắng, khuôn mặt đầy thịt vì giận dữ mà ép lại một chỗ, trông cựcvi_pham_ban_quyen kỳleech_txt_ngu hung ác, cộng thêm cái sưng vù mõm lợn, trông càng sợ hơn mấy phần.
Tô lão tháivi_pham_ban_quyen thái từ bên ngoài liền đi tìm bóng dángleech_txt_ngu Tô Ý Nhiễm khắp , tìm mãi thấy tăm , bà ta Khâu Tĩnh rằng Ýbot_an_cap Nhiễm đi đâu rồi, Khâu Tĩnh chỉ bảo biết, thế là bà ta trútleech_txt_ngu hết cơn giận lênleech_txt_ngu đầu Tĩnh.
“ không biết nó đi đâubot_an_cap thì mau mangleech_txt_ngu miếng thịt cái con chết tiệt đó mua ra đây, lát nữa Bảo Toàn về sẽ bảo nó mang sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà họ Lâm. Cô làm chị dâu chẳng có chút tâm nào với chuyện cưới xinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Toàn cả, có cô chỉ mong con trai tôi không lấy vợ không, cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn bà ác này.”
Chửi bới đã làmbot_an_cap Tô thái thái hả giận , thấy Khâu Tĩnh cứ lờ mình đi, bà ta tức tối chịuvi_pham_ban_quyen nổi, vớ lấy cây bên cạnh định tới tấp vào người Tĩnh.
khi cây chổi trong bà ta kịp rơi xuống người Khâu Tĩnh, một viên đá đã chính xác vào khuỷu tay lão thái. Cánh tay bà ta lập tức tê , cây chổi trong cũng mất kiểm soát mà rơi xuống.
tiếp theo, viên đá khác bắn trúng ngay giữa trán Tô lão thái thái.
Tô lão thái thái định la toáng lên thì bỗng không thốt ra lời được , mặt đờ nhìn về phía cổng. Bà thấy Tô Ý Nhiễm đẩy cổng lớn, từ bên ngoài bước vào.
Thấy Tô lão thái tháileech_txt_ngu đột nhiên im bặt, Tô Lão đang ngồibot_an_cap hút thuốc cạnh quay đầu nhìn sang, thì thấy giữa mày bà tabot_an_cap sưng lên một cục lớn.
“Bà nó này, giữa trán bà bị làm sao thế? Sao to thế kia?”
“Tôi tôi cũng không biết, tôi chỉ thấy tay tê rần cái, sau đó giữa tránleech_txt_ngu đau nhói Ông nó , mau, mau đỡ tôi một tay!”
Tô lão hoàn không rốt cuộc đã xảy ra chuyệnbot_an_cap , bà ta thấy gì bắn vào trán , nhưng bà ta chắc chắn rằng tình trạng hiện của nhất định có liên quan đến Tô Ý vừa mới bướcvi_pham_ban_quyen vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhìn Tô Ý Nhiễm đi tới, cơ Tô lão thái thức , bà ta bắt đầu nghi ngờ liệu Tô Ý Nhiễm có phải là không nữa. Không hiểu sao, ta thấy Tô Ý Nhiễmleech_txt_ngu thật đáng sợ.
Tô Lão Hán thấy vậy vội vàng bước tới đỡ lấy Tô thái , vừa quay lại đã thấy Ý Nhiễm đi vào. Ông ta dám ho he lời nào, trực tiếp kéovi_pham_ban_quyen thân hình nặng nề Tô lão thái thái đi thẳng vào phòng.
Vừa đi, Tô Lão vừa càm ràmvi_pham_ban_quyen Tô thái thái, ông hạ thấp mắng mỏ bà ta.
“Tôi đã nói với rồi là chọc vào nó, đợi nghĩ tốngbot_an_cap nó đi đã, bà cứ tin, nhấtleech_txt_ngu quyếtleech_txt_ngu bảo tôi mê tín. Bà nhìn xem giờ ra nông nỗi gì rồi!”
Giọng của Tô Hán nhỏ, nhưng Tô Ý Nhiễm vốn thính nhạy bén nên nghe rõ mồn một.
Hóa lão già này coi côbot_an_cap là yêu tinh nhập xác, gì hôm qua lại dễ nói chuyện , còn cho cô cả một bát thịt đầyvi_pham_ban_quyen.
Nhưng thế này cũng , này cô khá bận, nếu cái danh phận này có thể khiếnleech_txt_ngu bọn an một chút thì cô chẳng ngại lợi dụng, đỡ phải tốn thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian thu dọn bọn .
Khâu Tĩnh ngẩng đầuleech_txt_ngu Tô Ývi_pham_ban_quyen Nhiễm từ bên ngoài bước liền lập tức buông muôi xới cơm, vẻ mặt đầy lo lắng đi tới mặt cô, quan quan sát mộtbot_an_cap lượt.
Bà sát vàobot_an_cap tai Tô Ý Nhiễm, hạ thấp giọngvi_pham_ban_quyen hỏileech_txt_ngu: “Saovi_pham_ban_quyen con đi lâu thế về? nội con vừa về đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rao là con mua thịt, loạn ngoài sân nãy giờ rồi. miếng thịt là thế nào, chúng ta đi chợ đen cũng đâu có thịt đâu?”
Nhìn dáng vẻ lo lắng của Khâu Tĩnh, Tô Ý khẽ mỉmleech_txt_ngu cười, nắm bà vào gian bếp , thấp giảibot_an_cap .
“ đúng là có mua một miếng thịt ở đồ tể đầu làng, nhưng đã đem chú Hai trưởng rồi. Con nhờ chú làm chút việc, chẳng biết sao bà nội lại hay tin nữa.”
Nghe thấy Tô Ýleech_txt_ngu Nhiễm tìm trưởng thônvi_pham_ban_quyen, Khâu Tĩnh hơi thắc , muốn hỏi cô đi làm gì nhưng đây không phải chỗ thích hợp để nói chuyện. Bà ý định tra hỏi lại, nhẹ nhàngvi_pham_ban_quyen vỗ vỗ vào hông Ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm.
“Con mau đi rửa tay đi, cháo khoai lang mẹ nấu sắp chín rồi, con ăn tạm một ít. Mẹ biết con ăn không quen thứ này, đếnleech_txt_ngu mẹ sẽ đi đổi ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạo cho con.”
Nghĩ đếnleech_txt_ngu cảnh Tô Ý Nhiễm phải chịubot_an_cap khổ nhà, lòng Khâu Tĩnh lại thắt lại, bắt đầu nảy sinh ý ra riêng.
Nếu có thể táchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi cái này, bà hoàn toàn có thể dùng điểm công tự mình ra sống Tô Ý Nhiễm, để cô phải ăn cám nuốt rau ở đây .
Tô Ý Nhiễm lời Khâu nói nhưng không lên tiếng ngăn cản, cô chỉ lẳng lặng quan sát họ Tô, cuốivi_pham_ban_quyen cùngbot_an_cap ánh mắt dừng trên cánh cửa phòng chú Ba.
“ chú Ba sao chưa ra ạ?”
“Họ phải đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm chín mới ra. với thím Ba công nhau, thay cơm, hôm nay đến lượt mẹ. , đừng đây nữa, mau đi rửa mặt đi, mẹ xới cho con khoai lang.”
Nói rồi, Khâubot_an_cap Tĩnh đẩy nhẹ Ý Nhiễm, cô đi rửa . Bà muốn tranh thủ lúc nhà chú Ba chưa , để Tô Ý Nhiễm ăn thêm được hai miếng khoai, nếu không lát nữa mọi ra đủvi_pham_ban_quyen, bà sẽ khôngbot_an_cap thể thiên vị gáibot_an_cap được nữa.
Nhìn dáng vẻ Khâu Tĩnh một lòng nghĩleech_txt_ngu cho mình, Tô Ý Nhiễm càng thêm xa cho người nữ này. Cô vừa định mở miệng nói gì thì phía vang lên tiếng gào thét dữ.
“Con mụleech_txt_ngu thối tha , áo của tao ? Tay tao sưng vù lên rồi đây này mà mày cũng không đi mua thuốc cho tao, cái ranh chết tiệt kia”
Tô Nhị Cân chỉ mặc chiếc quần, vừa chửi bớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa bước ra khỏi phòng. cửa, ông tabot_an_cap đã chạm ngay mắt của Tô Ý Nhiễm đang đứng cạnh Khâu Tĩnh.
Chạm phải mắt lạnh lùng của Tô Ý Nhiễm, ông ta định chửi tiếp nhưng lời nói cứ nghẹn nơi họng, không thốt ravi_pham_ban_quyen được chữ .
Nhưng nghĩ là bố của Tô Ý Nhiễm, ông ta lại cố tỏ ra cứng rắn.
“ cái gì mà nhìn? là đấy. Tao bảo cho biết, hôm qua là do tao chưa chuẩn bị nên mới mày trúng. Mày cái đồ ranh con này đúng là vô vô thiên rồi”
Tô Nhị Cân sao chịu nổi ánh mắt khinh miệt đó của , trước đây Tô Chân Chân có thếbot_an_cap này.
Trong cái nhà này, người mà ông ta thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt nạt được chỉ có Tô Nhiễm Khâu Tĩnh, nếu ngaybot_an_cap cả hai người này mà ông ta không sai bảoleech_txt_ngu được ta đúng là kẻleech_txt_ngu nhu nhược thật sự rồileech_txt_ngu.
Nhìn bộ dạng hèn nhát mà còn cố vẻ hung của Tô Nhị Cân, Tô Ý Nhiễm lạnh lùng cười khẩy. Cả nhà nàyvi_pham_ban_quyen đúng là da , bị một trậnbot_an_cap chưavi_pham_ban_quyen chừa.
“Cườibot_an_cap cười gì mà cười? Hôm quavi_pham_ban_quyen thấy mày ngã nước nên không thèm chấp, mày tưởng tao khôngleech_txt_ngu dám đánh mày thật chắcbot_an_cap?”
Tô Nhị Cân lúc này thực nổi . Người khác thường ông ta thì ông ta có thể , nhưng Ý Nhiễm thường ông ta thì tuyệtbot_an_cap không được. Ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta vớ lấy chiếc đòn gánh cạnh lu nước vung vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía cô.
Trong lúc tìmvi_pham_ban_quyen hung khí, Tô Nhị Cân đã tính toán kỹ, chiếc đòn gánh này đủ dài, dù Tô Ý Nhiễmleech_txt_ngu có muốn phản cũng không chạm tới người ông ta , nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc chắn ôngvi_pham_ban_quyen ta sẽ không thiệtbot_an_cap.
Thế nhưng, đòn gánh trong tay Tô Nhị Cân còn chưa kịp chạm Tô Nhiễm, ông ta đã bị cô đá bay ngoài, đó ngã đất. Lưng cọ xát xuống nền đá dăm, để lại một máu me bét, vài viên đá còn găm vào thịt.
Mấy người trong phòngvi_pham_ban_quyen tận mắt kiến cảnh này đều không khỏi hít một hơi lạnh. Sự tàn nhẫn của Tô Ý là điềuvi_pham_ban_quyen mà họ mơ cũngleech_txt_ngu không tớivi_pham_ban_quyen.
Đặc biệt làbot_an_cap Tô Thiến, cô hốt hoảng bịt chặt miệng, trong không khỏi sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãi. việc cô ta làmvi_pham_ban_quyen mấy ngày đủbot_an_cap để bị Tô Ý Nhiễmbot_an_cap đá bay mấy lần rồi, tuyệt đối cô không dám vàoleech_txt_ngu chị ta .
Sở hữunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái trán của Lôileech_txt_ngu Chấn khuôn của Trư , lão thái thấy cảnh này xông ra, nhưng bị Tô Lão Hán giữ chặt tay kéo lại, ông thấp quát.
“Bà quay lại cho tôi! Xông ra thì có ích gìleech_txt_ngu? Không nhìn xem mình bây giờleech_txt_ngu ra dạng rồi à? Sao bà vẫn còn dám chọc nó?”
Nói đoạn, Tô Hán ghé sát tai Tô thái thái, nói nhỏ: “Bên nhà ngoại bà phải người chuyên xem bói toán, trừ sao? Bà”
Nghe thấy lời Tô Lão Hán, Tô lão thái thái trợn tròn mắtvi_pham_ban_quyen, vội vàng gật đầu tán thành: “Phải phải phải, látleech_txt_ngu tôi ngay. Nhưng giờ tính sao đây? Cứ để ranh này tung hoành trong nhà thế à? Ông xem thằng Hai kìa, bị người thì đi làm kiếm tiền ?”
Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái học nhìn phía Ý Nhiễm. Bà ta tung hoành ngược từ nhỏ đã quenbot_an_cap, có nuốt trôi giận này, nhất định phải tìm cách thu con ranh này mới .
“Giờ có thể chiều theo nó thôi, chứ đâu? Thôi rồi, bà đừng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọc giận nó nữa.”
Tô Lão Hán quay sang nhìn Tô lão thái thái, nhưng rồi nhanh lại quay đi. Bộ dạng của ta lúc này thực sự nỡ nhìn, xấu đến mức có nực cười.
Tô Lão Hán cố kiềmvi_pham_ban_quyen chế môi đang không tự chủ được màvi_pham_ban_quyen nhếchvi_pham_ban_quyen lênvi_pham_ban_quyen, dùng bàn tay thô ráp quệt một cái lên mặt rồi bước ra khỏi phòng. không dám nhìn Tô lão tháibot_an_cap nữa, sợ mình sẽ không nhịn cười ra tiếng.
Tô Lãobot_an_cap Hán bước ra sân, nhìn Tô Nhị đang nằm dưới đất ôm bụngbot_an_cap rên rỉ, rồi hétvi_pham_ban_quyen lớn phía phòng Tô Tam.
“ Ba, còn mau cút ra đây, đưa anh mày sang nhà thầy trong thế nào, đừngleech_txt_ngu để hỏng người, lát nữa còn phải đi đào mương .”
họ Tô kẻ gian người lườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong nhà này ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dễ bắt nạt khó nhất chính là Tô Nhị Cân, Lão không mong con trai thứ vì bịbot_an_cap mà không đi làm.
Đào mương là một việc béo bở, một ngày không có tám hào tiền phụ cấpleech_txt_ngu mà còn được điểm công.
Quan trọng nhất là Tô Cân này rất nghe lời, tiền kiếm được đều giao hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho thái . Ông ta cònleech_txt_ngu đang trôngvi_pham_ban_quyen chờ vào việc Tô Nhị Cânvi_pham_ban_quyen để cưới vợleech_txt_ngu cho cậu conbot_an_cap trai út nữa.
Nghe thấy Lão chỉ tâmleech_txt_ngu đến việc Tô Nhị Cân có thể đi mương hay không, Tô Ý Nhiễm không kìm tiếng cười lạnh, người đàn ôngvi_pham_ban_quyen này đúng là thật đáng thương.
Ngốc hiếu là nhất ông .
Dứt lời, Tô Lão Tam từ trong phòng chạy ra, không gì nhiều, nhanh chóng đỡ Tô Nhị Cân dưới đất dậy rồi dìu ông ta ra ngoài.
Trong sân còn tiếng kêuleech_txt_ngu rên củaleech_txt_ngu Nhị Cân nữa, không gian lập tức trở nên yên tĩnh. Tô Lão cườileech_txt_ngu như không cười nhìn Tô Ý , nặn ra một bộ dạng nịnh nọt.
“Cái đó Tiểu Nhiễm này, mới về cái nhà này, chắc còn chưa quen. Cha cháu tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi nóng nảy, cháu tâm, ông sẽ khuyên bảo nó, bảo đừng nào cũng muốn động tay động các cháu”
Tô Lão Hán vừa nói vừa sát biểu cảm của Tô Ý Nhiễm. Trong lòng ông ta đã nảy sinh những suy đoán nên có, đối với Tô Nhiễm vẫn mang theo kính sợ.
Thấy Tô Ý Nhiễm không mảy may lay động trước lời mình , Lão Hán khẽ thở dài, vẻ khó xử, năng đầy tâm huyết.
“Tiểu Nhiễm, cháu thật ra cũng không dễ dàng gìbot_an_cap. Bao nhiêu nay, mẹ cháu chẳng sinh nổi cho cha cháu một đứa con trai, khiến ở trong thôn không ngóc đầu lên nổi Cháu xemvi_pham_ban_quyen, dù là như nhưng cha cháu vẫn không bỏ mẹ cháu, còn cần mẫn tiền”
Sau khi Tô Lão Hán thốt ra những lời ra vẻ thấu tình đạt lý đó, Tô Ý Nhiễm đột cười lạnh một tiếng.
“Tiền trong miệng ông nội nói, là kiếm cho họ Tô các người không? Bao nhiêu năm qua, tiền ông ta kiếm được đã bao giờ đưa cho mẹ tôi lấy một xu chưa? Ông không cần giảng lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với tôibot_an_cap, những đạo lýleech_txt_ngu tôi học được ở thành phố có thể giảng cho ông nghe cả ngày lẫnbot_an_cap đêm đấy, ông có muốnleech_txt_ngu nghe không?”
“Còn nữa, ông bảo mẹ tôi không được con trai, vậy sao ông không nói là nguyênleech_txt_ngu nhân của chính bản thân ông ta? Vì Tôleech_txt_ngu Bảo Toàn mà đã xảy ra chuyện gì, chẳng lẽleech_txt_ngu người không rõ nhấtvi_pham_ban_quyen sao?”
Tô Ý vừa nói đến đây, sắc mặt Tô Lão Hán biến đổi hẳn. Tay ông ta cầm tẩu thuốc run rẩy không tự chủ được, đôi môi mímvi_pham_ban_quyen chặt, thốt ra nổi một lời nào.
“ ha ha ha, không đến muộn, không đến muộn, không ngờ lại được tin tức sốt dẻo thế này.”
Đám đàn thích hớt đang tán gẫu ngoài , thấy Tô Lão Tam đưa Tô Nhị Cân đến nhàvi_pham_ban_quyen thầy thì tụm lại náo . Không ngờvi_pham_ban_quyen vừa mới đi tới cổng nhà họ Tô đã nghe gây sốc đến vậybot_an_cap.
“Hả, hóa ra là như thế ! Vậy mà Tô lão thái thái còn đi khắp nơi rêu rao là anh không biết đẻ, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏng thân thể nên không mang thai được, hóa ra là do con bà ta không được!”
“Ối ôi, chết mất, hèn gì cái ông Tô Nhị Cân kia chút bản lĩnh gánh vác nào, là đồ ‘ẻo lả’!”
“Ha ha , ẻo lả đàn bà.”
Bên ngoài cổng nhà Tô vang lên những tiếng cười sảng khoái, thậm chí có người còn quá đáng đến mức làm chỉ tay hoa lan, học theo động của kẻ ái nam .
Lúc , lão thái thái quấn khăn đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ trong phòng chạy ra, vớ lấy cây chổi bị vứt dưới đất trướcleech_txt_ngu đó rồi lao ra ngoài cổng, vừa chạy vừa chửi bới.
“Lũ chó má các , cũng dám đến nhà tao tròvi_pham_ban_quyen cười à! Nó là một con ranh chết tiệt thì cái gì, đều là nói bậy bạ hết, hai tao chẳngvi_pham_ban_quyen có tật gì cả, đều tại cáileech_txt_ngu bụng của vợ nó khôngvi_pham_ban_quyen biết điều!”
Tô thái thái nàoleech_txt_ngu chịu thừa nhận con mình không được. Bà ta mắngleech_txt_ngu Tô Nhị Cân là đồ chẳng qua là để áp chế ôngvi_pham_ban_quyen ta, khiến ta cam tâm tình kiếm tiền bọn họ.
Nhưngvi_pham_ban_quyen lòngleech_txt_ngu tự trọng của ông thì không thể không giữ, bà ta sẽ không bao thừa nhận chuyện này. Tô Nhị Cân có trai chính là do cái của Khâu Tĩnh không biết cố gắng.
Bên ngoài sân là một hỗn loạn tiếng la , còn trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sân yên đến . Tô Thiến Thiến trốn trong phòng nhìn ánh mắt như muốn giết người củaleech_txt_ngu Tô Lão Hán, không tự chủ được nín thở. Cô ta quay sang nhìn Đàm Hồng Linh, Đàm Hồng Linh liền lấy cô ta .
Khoảng chừng hơn một phút , Tô Lão Hán nhìn chằm chằm vào Nhiễm mới chậm rãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiếng, phát ra thanh nghiến răngleech_txt_ngu nghiến lợi.
“Là mẹ mày nói cho mày biết?”
Sobot_an_cap với giận dữ củavi_pham_ban_quyen Tô Lão Hán, Tô Ý tùy ý hơn nhiều. Cô lười biếng dựa vào nhà bên , thản nhiên mở miệng.
“ nghĩ mẹ tôi sẽ nói này một cô gái mười tám tuổileech_txt_ngu sao? Đừng nghĩ bàleech_txt_ngu ấy xấu xa vậy. Còn về việcvi_pham_ban_quyen tại sao tôi biết, chẳng phải ông là người nhất sao?”
Tô Ý Nhiễm nhìn Tô Lão Hán tinh nghịch nháy mắt một cái, trông thậtleech_txt_ngu sự có phần dáng vẻ yêu .
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay