Cô Gái Mạt Thế Xuyên Không Làm Góa Phụ: Quyết Đoạn Tuyệt Nhà Đẻ Tham Lam

Cô Gái Mạt Thế Xuyên Không Làm Góa Phụ: Quyết Đoạn Tuyệt Nhà Đẻ Tham Lam

Xoài Chua Story full 09/08/2026 141 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

💥 Vừa Xuyên Không Đã Thành Quả Phụ: Không Gian Vật Chất Và Sức Mặt Đỉnh Căng!

Chồng mới cưới vừa gửi giấy báo tử, mẹ chồng lạnh lùng nhăm nhe cầm chổi đuổi con dâu khỏi nhà để tham tiền tuất. Cha mẹ đẻ như túi máu, nhăm nhe vét sạch số tiền cho con trai bảo bối? Xuyên từ mạt thế khốc liệt lên thập niên 90, Vân Nguyệt nhếch môi khinh miệt: Đám vô liêm sĩ này cứ để sấm sét xử lý đi!

Vân Nguyệt từng là cao thủ mạt thế với đủ cảnh sinh tử, nay bất ngờ xuyên vào thân xác một cô dâu góa chồng, yếu đuối, năm 1990. Mới mở mắt, đã nghe mẹ chồng Trương Đại Hoa chửi rủa, đổ tội cô mang tội bỏ chồng và ép phải rời khỏi nhà họ Cố. Không chỉ thế, cha mẹ ruột cô cũng mò tới, muốn lấy sạch số tiền bồi thường của con rể để làm sính lễ cho con trai ăn bận. Nhưng Vân Nguyệt ở mạt thế nhiều năm đâu phải quả hồng mềm cho ai muốn bóp nắn! Mang theo không gian riêng và dị năng, cô thẳng tay nắm chổi đập mẹ chồng, siết cổ tay, tát thẳng mặt cha đẻ rồi thản nhiên ký giấy cắt đứt quan hệ. Bị đẩy tới đường cùng, mẹ chồng cùng mẹ đẻ liên thủ thuê cả huyền thuật, mang máu chó đen tới tận cửa định tạt hại. Ai ngờ quả báo đứng trước mặt, cả nhóm ngã xuống mương, chân gãy, rồi bị sét đánh đen thui. Tiếng sấm rền hòa tiếng hét của lũ ác ôn chắc chắn sẽ là âm thanh ASMR mạnh mẽ nhất bạn nghe được!

🔥 Vì sao bạn không nên bỏ qua bộ truyện audio này?

⚔️ Cú đòn sắc bén, phong cách sảng văn đỉnh cao: nữ chính đúng chuẩn “chị đại” chiến đấu, tuyệt đối không lý luận với lũ người vô liêm sĩ. Mẹ chồng, mẹ đẻ cứ hé miệng là nhận đòn, sét đánh cháy đen từ trong ra ngoài. Nghe tới đâu, máu nóng sục sôi lên từng phần!

💎 Bàn tay vàng vô song: nắm giữ không gian lưu trữ cùng dị năng hệ mộc, đưa cô về thập niên 90. Dọn về từ hai bàn tay trắng ư? Cô khai phá hũ bạc trong nhà cũ, ra đồng một cái đã thu hoạch lúa tốt. Não bộ to, tự chủ tài chính, từ từ làm giàu một cách dễ chịu.

👻 Cốt truyện đậm đà vị mặn, khúc cười rớt hàm: các màn “gậy ông đập lưng ông” diễn trò đầy hài hước. Mẹ chồng như ếch ngồi đáy giếng dám ngẩng mặt gọi sét đánh con dâu, ai ngờ sét đáp lại khiến bà già gãy răng và hư hại hai cái răng!

🎧 Đeo tai nghe, tăng âm lượng tối đa và tắt đèn … để giọng kể sống động của tfullaudio.org đưa bạn hồi tưởng thập niên 90 cùng Vân Nguyệt bật chế độ sinh tồn và dọn sạch đám rác rưởi đáng chú ý này. Nhấn PLAY ngay để không bỏ lỡ bất kỳ giây phút thư giãn nào!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Cô Gái Mạt Thế Xuyên Không Làm Góa Phụ: Quyết Đoạn Tuyệt Nhà Đẻ Tham Lam cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

1990, tại Lý Khanh, nhà họ .
Cô dâu mới Vân Nguyệt vừa từ ngoài đồng trở về, vàibot_an_cap người có thân phận biệt sự dẫn dắt của thôn đã bước vào trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sânvi_pham_ban_quyen.
Nhìn thấy Vânbot_an_cap Nguyệt, mắt trưởng thoáng qua một tia đồng , nhưng rất nhanh đã đè nén xuống.
Sau đó, ông nóileech_txt_ngu với người đi : Vương đồng chí, là Vân Nguyệt, vợ của Cố Bắc , các anh cứ trực tiếp nói với cô ấy là được.
Được! Người nọ , sau đó tiếnleech_txt_ngu lên nói với Nguyệt: Vân Nguyệt đồng chí, chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi để gửi lại vật của Cố Thần chí. ngày trước, anh ấy hy sinh trong khi làm vụ. Đây di vật của anh ấy, cô hãy giữ lấy.
Vừa , Vương chí vừa mộtbot_an_cap quần áo được gọn đến trước mặt Vân .
Nhìn bộ quần áo trước mặt, đầu óc Vân Nguyệt có chút mụleech_txt_ngu mị. Cô cảm thấy chắc là do mình làm việc quá mệt mỏi, nếuleech_txt_ngu không sao lại nghe thấy lời nói Cốleech_txt_ngu Bắc Thần đã hy sinh cơ chứ?
Anh chẳng phải đi giao hàng sao?
Đã bảo nửa tháng sau sẽ về mà, leech_txt_ngu thể hy sinh được?
, nhất định là đầu óc cô có vấn đề nênbot_an_cap sinh ra .
Vân Nguyệt đưa vỗ vỗ vào đầu , muốn bản thân tỉnh táovi_pham_ban_quyen một .
Vương đồng chí nhận ra sự bất ổn Vân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lo lắng hỏi một câu: Vân Nguyệt đồng , cô không chứ?
bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn đồng chí cùng bộ quần áo trong tay anh ta, nói: Xin lỗi, Vương đồng chí, vừa rồi tôi nghe không rõ, anhvi_pham_ban_quyen nói cái cơ?
Lờibot_an_cap nói của Vânleech_txt_ngu Nguyệt lọt vào tai những người có mặt ở đó, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biểu hiện việc cô không muốn chấp nhận hiện .
Cũng , đổi lại là bọn họ, cũng chẳng ai muốn nhận dữ như vậy.
người đang yên đang lành, mới hôn chưa được mấy ngày, sao nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất là mất được?
đến , mấy ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều dùng ánh mắt cảm nhìn cô.
Trong lòng Vương đồng chí cũng chẳng dễ chịu gì, nhưng lại không thể không lạivi_pham_ban_quyen lời nói vừa rồi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần nữa.
lỗi, Vân đồng chí, Cố Bắc đồng chí đã hy sinh, tôi đã bảo vệ tốt anh .
Lần nữa nghe thấy những lời tương tự, tầm mắt Vân Nguyệt đột tối sầm lại, thân hình lảo , ngã xuống đất.
Trước khi đivi_pham_ban_quyen, cô mơ hồ nghe thấy giọng nói sang sảng của mẹ chồng vang lên ngoài cửa.
người nói cái gì, ai chớtleech_txt_ngu?
Cố Bắc Thần.
Nghe thấy ba chữ này, Vân Nguyệt hoàn toàn mất đi ý thức
Mẹ, em dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn chưa tỉnh, có đi tìm thầy thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới xem không ạvi_pham_ban_quyen?
Xem cái gì mà xem, nó khắcbot_an_cap chớtvi_pham_ban_quyen Bắc Thần rồi, chớt tốt. Giọng Trương Đại Hoa vừa lớn vừa gắt , không thể cho tất cả mọi người biết bà ta không hề ưa đứa con dâu này.
Trước đây bà đã , nhưng ngặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nỗi con lại thích. Chẳng còn cách nào khác, bà ta đành phải mắt chấp , cưới Vân Nguyệt về nhà.
Nhưng aileech_txt_ngu mà ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được, cưới về chưa đầy tháng, con trai đã bị nó khắc chớt.
biết thế này, dù có nói gì bà ta cũng ngăn , không đểvi_pham_ban_quyen con traivi_pham_ban_quyen cưới nó.
Bây còn muốn ta thầy thuốc đến khám bệnh chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó sao, mơ đi. Bà ta hậnvi_pham_ban_quyen không thể để Vân Nguyệt chớt đi rảnh nợ, vừa để nó táng cho con trai mình.
Vân Nguyệt nghe thấy nói chuyện ngoài , có chút ngẩn ngơ. Em leech_txt_ngu ai? Bắc Thần lại là ai?
Vừa rồi người kẻ khắc ngườileech_txt_ngu khác, lẽ là đang cô chứ?
Làm sao thể như được? Cô ở mạt thế bao nhiêu năm, cứu người số, sao có thểleech_txt_ngu khắc chớt người được?
Nếu không phải vì tìm kiếm loại thực vật có thể thay đổi , cô cũng sẽ không tiến vào cấm , để rồi gặp phải sự tấn công của thây ma.
Khoan đã, thây ma tấn công?
Vậyvi_pham_ban_quyen trạng hiện giờ của cô là thế ? Chẳng lẽ sau khi chớt cô đã xuyên không rồi sao?
Đang mải suy nghĩ, đầu cô đột nhiên đau nhói, giống có thứ gì đó đang len lỏi vào trong trí não.
Thời gian từng chút một trôi qua, mười mấy phút sau, cơn đau dừng , Vân Nguyệt cuối cùng cũng xác định được mình đã xuyên không.
Cô xuyên về mươi, vào thân xác một góa phụ trùng tên trùng họ vừa mới mất chồng.
Sau đó, Vân Nguyệt lại cơ mình chút, thấy bị suy nhược khá nặng.
Điều duy nhấtleech_txt_ngu đáng mừng là dị năng của cô vẫn còn, không gian cũng còn đó.
thèm để ý tiếng nói bên ngoài nữa, Vân Nguyệt tiến vào không gian, trước tiên uống một ngụm nước linh tuyền, lại ăn một chút thực phẩmleech_txt_ngu đã trữ từleech_txt_ngu trước.
Ăn no uống đủ, tinh thần đã khá hơn, Vân Nguyệt này mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bò từ trên giường dậy, mở cửa bước ra .
Hai con dâu đang nói chuyện thấy tiếng mở cửa thì lập tức ngậm miệng lại, nhìnbot_an_cap sang.
Nguyệt đã tỉnh, Trương Đại Hoa liếc nhìn cô con dâu cả cái rồi nói: , tao đã nói gì ? Mệnh nó cứngvi_pham_ban_quyen lắm, sao mà chớt ?
Nóibot_an_cap xong, lại nhìn về phía Vân Nguyệt: , màyvi_pham_ban_quyen tỉnh thì đồ xéo khỏi nhà ngay.
Bà định tôi đi sao? Vân Nguyệt nhíu màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trương . Tuy cô không phải nguyên chủ, nhưng chồng vừa , nhà chồngvi_pham_ban_quyen đãvi_pham_ban_quyen muốn đuổi cô ra khỏi cửa, thế này chẳng phải là quá đángleech_txt_ngu quá sao?
Phải, mày khắc chớt thằng Ba, nhà tao không chứa nổi mày . điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cút nhà mẹ đẻ đi, nếu không đừng trách tao không khách khí. Trước đây thằng Ba bảo vệ mày, tao dù khôngbot_an_cap ưa mày cũng đành phải nhận. Nhưng giờ thằng Ba không còn nữa, cái tao là người quyết , mày muốn đi cũng phải đi, mà không đi cũng phải đi. Khác biệt duy nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự đi hay để tao đuổi đi mà .
chồng à, Bắc vừa mới đi, chưaleech_txt_ngu qua tuần vi_pham_ban_quyen bà đã muốn đuổi tôi đi, bà sợ nửa đêm anh ấy về tìm bàvi_pham_ban_quyen sao? Vân Nguyệtleech_txt_ngu đâu là nguyên chủ đuối dễ bị bắt nạt kia, cô cũng ngu ngốc. Cái mà khắc chồngbot_an_cap đều là cái cớleech_txt_ngu, do chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi cô đi chính chiếm tiền tuất của Cố Bắc Thần khoản trợ cấp của chính .
Mày còn mặt mũi mà nói nữa , nếu không phải tại mày thì thằng Ba sao lại . chớt nóbot_an_cap, đuổi mày đi nó chỉ có vui thôi.
chồng, kể bà nóileech_txt_ngu gì, tôi cũng sẽ không đi. Vân Nguyệt bày tỏ lập trườngleech_txt_ngu mình. Tuybot_an_cap cô không nguyên , chồng chớtvi_pham_ban_quyen thì nào cũng phải lo xong hậu mới nóivi_pham_ban_quyen chuyện khác được.
Nếu , danh cô sẽ sao?
Đâybot_an_cap không phải là mạt thế, danh tiếng ởleech_txt_ngu thời đại này cùng trọng. Nếu là mạt thế, cùng lắm là đổi nơi khác sinh sống. Nhưng thời đại thì khác, nếu cô cứ thếbot_an_cap mà đi, người đời sẽ dùng lời lẽ cay độc dìm chớt mất.
vi_pham_ban_quyen vậy, để bảo vệ danh tiếng của mình và cũng sauleech_txt_ngu này có thể sống tốt làng, cô tuyệt đối không thể rời khỏi nhà Cố vào lúc này.
Thậm chí, dù có bị đuổivi_pham_ban_quyen đi được.
Mày không đi đúng không? Trương Đại Hoa trừng mắtbot_an_cap dữ tợn nhìn Vân Nguyệt, sau đó vớ lấy chổi trong sân, quất túi bụileech_txt_ngu vào người Vân Nguyệt.
Vừa đánh, ta vừa chửi rủa: Cái đồ sao chổi này, khắc chớt thằng Ba chưa đủ, giờ còn muốn ở lại chớt người khác sao. Chỉ taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cònvi_pham_ban_quyen sống, đừng hòng đạt được ý đồ.
Vân Nguyệt không ngờ Trương Đại lại phát điên đánh người, tay túmbot_an_cap lấy cây , một tay đánh : Đừng cóbot_an_cap đổ cái chớt của Cố Bắc Thần lên đầu tôi, tôi khắc anh ấy chỗ nào chứ? Là tôi bắt anh ấy chạy xe ? Chẳng là do bà bắtleech_txt_ngu anh ấy đi đó sao? Lúc đó tôi nói chúng ta mớileech_txt_ngu kết hôn, bảo anh xin nghỉ phép, chính bà là người nhất phải đi, không phải sao? Tính raleech_txt_ngu thì bà chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hại chớtvi_pham_ban_quyen anh ấy. hay , bà đổ hết trách nhiệm lên tôi, bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính kỹ càng lắm, nhưng chẳng ai làbot_an_cap kẻ ngốc cả, bà đang âm mưu chuyện gì, đừng tưởng là không biết.
Cô cô nói bậy đó? Rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng là tại cô. Thằng Ba trước khi cưới cô chẳng phải đều sao? Nó vừa kết hôn với cô chưa được bao lâu thì đã mất rồi. cô khắc thì là aivi_pham_ban_quyen khắc?
Cái tội danh này lớnvi_pham_ban_quyen thật đấy. Hay là chúng ta lên gặp chính quyền cho ra lẽ, xem rốt cuộc có phải là tôi anh ấy không?
Đi đi. Trương Đại Hoa làm ra vẻ không gì, nhưngleech_txt_ngu trong lòng taleech_txt_ngu nghĩ đến chỉ cần đuổi được Vân Nguyệt ra khỏi nhà họ Cố tìm phân cũng như nhau.
Im miệng! Bà nói lăng cái gì thế?
Ông cụ Cố cuối cùng cũng lên tiếng và ra khỏi phòngvi_pham_ban_quyen. Ông nhìn Vân Nguyệt một cái nóivi_pham_ban_quyen: Nguyệt à, con đừng chấp mẹ con làm . Thằng Ba mất rồi, mẹ con trong lòng đau buồn.
Cha, lẽ nào con không đau lòng sao? Con là vợ Bắc Thần màleech_txt_ngu? Anh ấy mất rồi, mẹ cha, còn có anh Cả anh Hai. Còn con thì sao? Con có gì? Bây còn muốn đi. Đây không để choleech_txt_ngu con chút tưởng nào sao?
Không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện đó . Ôngleech_txt_ngu cụ Cố lườm vợ một cái, quát: Bà còn không mau xin lỗi vợ Ba đi.
Xì, tôi phải xin ? Mơ hão. Trên đời này làm gì có chuyện đi xin lỗi dâu? Để tôi đi tìm người xử.
Quay lại!
Trương Đại Hoa chẳng thèm đểleech_txt_ngu tâm, đileech_txt_ngu thẳng lớn hướng về phía trong thôn.
Mọi ngườileech_txt_ngu mau tới mà xem này, xem đứa con dâu nó épbot_an_cap mẹ chồng thế nào này!
Rất nhanh, người trong thônbot_an_cap đã bị Trương Đại Hoa thu hút lại. Họvi_pham_ban_quyen vây quanh bà ta, lên tiếng hỏi: Hoa, có thế? Ai bức ép bà?
Trời ơi, số tôi sao màbot_an_cap khổ thế này. Con trai vừa mới mất, con dâu đã bắt đầu ngồi lên đầu lên cổ mẹ chồng mà làm rồi. Trương Hoa vừa vỗ vừa .
Hoa, bà nói chắc là Vân Nguyệt đấy chứ?
Không phải nó thì còn là ai? Các bà biết đâu, mớibot_an_cap chỉ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu, nó đã cầm chổi đánh tôi rồi. May mà tôi chạy nhanh, không thì giờ này chắc nó đánh chớt .
Thếleech_txt_ngu nào gọi là đổi trắng thay đen, chính là . Rõ ràngvi_pham_ban_quyen là bà ta đánh người, vậy mà lại vừa ăn cướp lanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nói làleech_txt_ngu Vân muốn đánh bàvi_pham_ban_quyen ta.
con trai tôi, tôi chưa tính sổ nó. Bây giờ nó cònvi_pham_ban_quyen muốn đánh tôi, tôi sao mà khổleech_txt_ngu . Thằng Ba ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là con mang mẹ cùng luôn đi.
à, cái đồ bất hiếu nhà con. trước bảo con đừng cưới mà con cứ đòi cưới. Giờ thì hay , mạng mình chẳng còn, lại còn để mẹ con bị người ta bắt nạt, thật là bất hiếu màvi_pham_ban_quyen.
Vân nghe tiếng khóc lócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kể lể của Trương Đại Hoa bên , gương mặt đầy vẻ lời. Cô quay ông cụ Cố, hỏi: Cha, cha cứ để mặc bôi nhọ danh tiếng Bắc Thần và con như vậy sao? Cha đi ngăn bà ấy à?
Vợ thằng à, con đừng mẹ con, tâm trạng bà ấy không tốt, con cứ để bà ấy phát tiết đi.
Vân vừa nghe này đã ông cụ Cố không định rồi. Nếu đã , cô chỉ đành tựbot_an_cap mìnhvi_pham_ban_quyen ra tay.
Thấy cô bướcleech_txt_ngu ra, những người vây xem lập tức chỉ trích: Vân , này là cô sai rồi. chồng côbot_an_cap nói câu thì , bà ấy cũng là vì tốt cho cô , cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng không biết điều.
Đúng đấy, làm gì có loại dâu nào lại đi đánh chồng, chuyện là bị trời thánh đâm đấy.
Nghe chỉ của đám đông, sắc mặt Vân Nguyệt lạnh hẳn xuốngvi_pham_ban_quyen. Ánh mắtbot_an_cap lạnh lùng quét qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên người lên tiếng, đáp trả: không biết điều? Tôi bà ấy? Để đuổi tôivi_pham_ban_quyen ra khỏi , bà đúng là giỏi đổi trắng thay đen .
Cái gì? Mẹ chồng cô muốn đuổi cô đi?
Nếu không thì sao?
Chuyện này?
Đại Hoa, Vân Nguyệt nóileech_txt_ngu thật không? định đuổi nó đi à?
Thật thì đã sao? chớt thằng Ba nhà , tôi đuổi nó đi phải là lẽ đương nhiên à? Chẳng lẽ còn giữ nó lại nhà để thờvi_pham_ban_quyen, rồi nó khắc chớt nốt những người còn lạibot_an_cap sao?
Thửvi_pham_ban_quyen đổi lại là con dâu nhà bà khắc chớt con trai các bà xemleech_txt_ngu, các bà có còn giữ nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại không?
Phỉ phui, đừng có nói bậyvi_pham_ban_quyen.
Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm quan tâm mọi người gì, cô nhìn Trương Đại Hoa, hỏi: Vừa nãy nói tôi dùng chổi đánh bà?
Đúng, thì sao nào? Trương Đại bày ra sợ hãi. Lúc nãy khi bà ta đánh Vân , ngoài ông chồng già ở trong nhà ra thì chỉ có đứa con dâu cả, mà aivi_pham_ban_quyen thấyleech_txt_ngu cả, đương nhiên là bà ta sao thì vậy. Bà ta bảo bị đánh, tức là đánh.
Được, chuyện tôi chưa mà bà cứ khăng bảo tôileech_txt_ngu làmvi_pham_ban_quyen, vậy thì tôi phải làm cho nó thành thật mới được.
Vân Nguyệt xong liền đưa mắt quét một vòng, vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vặn thấy cái chổi của nhà ai đó để ngoài. Thế là cô sải bước tới, cầm cái chổi lên.
Thấy hành động của Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt, mọi người có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hiểu chuyện gì. nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trương Đại Hoa, nhớ lại lời Vân Nguyệt nói, lập tức hoảng sợ, runvi_pham_ban_quyen giọng hỏi: Mày màyleech_txt_ngu muốn gì?
phải bà vừa bảo tôi đánh bà sao? Vậy tôi chẳng phải nên tác thành cho bà à?
Vân Nguyệt xong, trước bao nhiêu người giơ chổi nhắm thẳng vào người Trương Đại mà đánh tới.
Trương Đạileech_txt_ngu Hoa sợ đến mức tức bật dậy khỏi mặtvi_pham_ban_quyen đất, vừa la oái vừa bỏ chạy, kêu lớn: Ông nó , ông nó ơi, cứu mạng với!
người chứng kiến cảnh nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều ngây người ra, một lúc lâu saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới phản ứng lại được và đuổi theo .
Nguyệt, cô mauleech_txt_ngu buông chổi xuống. Bà ấy là mẹ cô, không đánh được đâu.
Vân Nguyệt, cô chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đại hiếu đấy.
Vân Nguyệt, cô đừng làm càn!
Vân Nguyệt
Vân căn không nghe tiếng khuyên can của mọi người phía sau, tâm trí chỉ tập đuổi theo Trương Đại . nhiên, cô cũng không định đánh thật, chỉ là muốn hù đối phương một chút mà thôi.
Mẹ chồng đã dám nhọ của cô, dám không trung sinh hữu, cô cũng dámleech_txt_ngu đánh người thật.
Ông cụ Cố thấy tiếng cứu của vợ, vội vàng từ trong nhà chạy ra. Khi thấybot_an_cap Vân Nguyệt cầm chổibot_an_cap đuổi theo , ông lập tức gầm lên: Vân Nguyệt, con làm leech_txt_ngu thế? Còn không mau buông chổi xuống?
Trương Đại Hoa thấy chồng đã ra mặt, cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy nữa mà dừng bước, tay hông, đắc ý nhìn Vân Nguyệtleech_txt_ngu, thách : Tới đây, màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giỏi thì đánh tao đi này.
Mọi nghe thấy rồi nhé, là bà ta bảo tôi đánh đấy.
Mày dám!
Chưaleech_txt_ngu đợi Đại hết câu, cái của Vân Nguyệt đã giáng xuốngleech_txt_ngu người bà ta. Cơn đau ập đến, Trương Đại Hoa thét lên một .
Cô cô Ông cụ không ngờ Vân Nguyệt lại đánh thật, ông đưa tay chỉ vào , tức đến mức không thốt nổi câu hoàn chỉnh.
Trương Hoa sau khi hoàn hồn thì gần như phát điên. ta xắn tay , lao về phía Vân Nguyệt vừabot_an_cap hét: Vân Nguyệt, đồ tiện nhân , tao liều mạng với mày!
đây!
Vân chẳng hề sợ bà ta, không tiến lại , cô đã chìa cái chổi phía trước.
Thấy động tác của Vân Nguyệt, Trương Đại Hoa đành thắng gấp, nhưng vẫn đâm sầm vào cái chổi, đau đến nổ đom mắt.
Đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lại, Trương Đại Hoa muốn chớtleech_txt_ngu. Thế là bà ta lại ngồi bệt xuống đất, giở trò ăn vạ.
ơi là trời, tôi cưới loại con dâu gì này, nó dám đánh mẹ chồng. Ông trời ơi, ông giáng xuống đánh nó đi!
Ầmleech_txt_ngu đoàng!
Tiếng của Trương Đại Hoa vừa dứt, trên bầu trời vang lên một tiếng sấm rền.
Không chỉ Trương Đại Hoaleech_txt_ngu những người khác cũng bị cho giật mình, đồngbot_an_cap loạt ngẩngbot_an_cap đầu nhìn trời.
Tiếng sấm , tựa như đang chống lưng cho Trương Đại Hoa!
Trương Đại Hoa ngẩn người mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lát, đó phản ứng lại, trênbot_an_cap mặt lộ ra nụ cười đắc ý, bà ta lạibot_an_cap một lần :
Ông trời ơi, mau, mau đánh chớt con tiện nhân Vânbot_an_cap Nguyệt bấtvi_pham_ban_quyen hiếu còn dám đánh mẹ này đi. Mau đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chớt nó đi, ha ha!
Trương Đại Hoa cười đầy sảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoái vàvi_pham_ban_quyen ngông cuồng.
Ầm đoàng!
Tiếng sấm trời như đang lời bà ta, sét kèm theo ánh chớp giáng thẳng xuống mặt . Mọi người nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy này sợ mấtleech_txt_ngu mật, thivi_pham_ban_quyen nhau bỏ chạy tán loạn, sợ bị sét đánh trúng.
Chỉ có Hoa là không chạy, trái cònbot_an_cap đầy vẻ đắc ý, Vân Nguyệt bằng mắt như mộtvi_pham_ban_quyen người chớt, chờ đợi bị sét đánh tan xác.
Đoàng!
Tia chớp giáng xuống, nhưngleech_txt_ngu lại rơi thẳng lên người Trương Hoa.
A!
Trương Đại Hoabot_an_cap thét lên một rồi ngã nhào xuống đất.
Những người đang chạy dừng , quay đầu nhìn , ai nấy đều lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi. Người đáng bị sét đánh vẫn đứng yên hề hấn gì, ngược lại là Trương Đại Hoa kẻ gọi sét đến đang nằm soài trên , cả người đen thui, rõ sống chớt ra sao.
Chuyện này là thế nào?
Trong đầu mọileech_txt_ngu hiện lên một dấu . Chẳng phải tia sét đánh chớt kẻ không hiếu mẹ chồng là Vânvi_pham_ban_quyen Nguyệt sao? Sao lại đánh trúng Trương Hoavi_pham_ban_quyen?
Khoan đã, không lẽ do Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại Hoa đã làm chuyện gì thất đức, đến mức ông trời cũng không nhìn nổi nữa?
Nghĩ đến đây, mọi người lập tức nhớ chuyện Nguyệt nói Trương Đại Hoa muốn đuổi côleech_txt_ngu con dâu vừa mới mất này ra khỏi nhà.
Có lẽ nào trời tai gai mắt nên mới dạy cho bà ta một bài học?
Càng nghĩ, mọi người càng thấy có khả . Vì vậy, họ hận không tránh Đại càng xa càng , chẳng ai dám tiến lên kiểm tranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình hình taleech_txt_ngu.
Nguyệt thu hết vẻ sợ của mọi người vào , cô cười lạnh một tiếng, nói: à, đã nói rồi, mẹ đối xử vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Bắc Thần sẽ không bỏ qua cho mẹ đâu. thì thấy , đến cả ôngvi_pham_ban_quyen trời cũng đang đòi lại công bằng chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con. Phen này mẹ oan cho con, còn muốn con ra khỏi nhà nữa không?
Không, không đuổi nữa. Trương Hoa nói vừa ngẩng đầu lên. Sau khi bị sét đánh, ánh mắt bà ta nhìn Vân Nguyệt tràn đầy vẻ .
Bà ta mơ cũng không ngờleech_txt_ngu tới, ông trời thế mà lại đứng phía Vân Nguyệt.
Mẹ, mẹ nói lớn lên đi, con nghe không rõ. Vân Nguyệt nhếch môi cười, vừa bảo Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại Hoa nói to vừa bước tới đưa tay đỡ bà ta dậy.
Thế nhưng lúc này, Trương Đại Hoa sợ Vân đến cực điểm, làm sao để cô đỡ. Bà ta lập tức loạn lùi về sau, hét lớn: Mày, mày đừng có qua đây!
Được đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , con không qua đó là được chứ gì. Vân Nguyệt vừa nói vừa nhìn phíabot_an_cap lão ngẩn người ra từ nãy giờ, nói: Chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ không cho con , cha vào đỡ mẹ dậy đi. Xem có bịvi_pham_ban_quyen ở đâu không, lát nữa con đi tìm thầy thuốc tới.
Được, được, được! Lão Cốleech_txt_ngu sực tỉnh, miệng thì vâng dạ nhưng chẳng dám gầnleech_txt_ngu vợ . Một là sợ trên trời vẫn sấm sétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ đánh trúng mình; hai là dáng vẻ đen thui, tai ngược này của bà lãobot_an_cap mình thật quá đáng .
Ông già này, mau, đỡ tôi dậy, tôi về . Trương Đại Hoa vừa vừa đưa tay về phía lão Cố.
Trước mặt bao nhiêu người, lão Cố đành phảivi_pham_ban_quyen nén sợ, bấm bụng lên đỡ vợ .
Đau, đau quá! Trương Đại Hoa vừa đứng lên oai oái.
, sét đánh mà đau mới là lạ!
Đau ở đâu, để tôi xem nào? Lão Cố chút sợ , vừa cúi đầu kiểm tra thương thế trên vợ.
Nhưng ta đen thui cột nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháy, lão Cố hoàn toàn không nhìn ra bà ta bị thương ở chỗ nàoleech_txt_ngu.
Về, về nhà trước đã. Trương Hoa không chịu ánh mắt của mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thúc chồng đỡ mình về nhà.
Vân Nguyệt nhìnvi_pham_ban_quyen theo, trên mặt lộ ra nụ cười. Trương Đại Hoa cầu được ước thấy, tốt lắm, thật rất tốt.
Cha, đi mời thầy thuốc cho mẹ. Vân Nguyệt nói liền đi về phía trạm xá của thôn.
Mọi người nhìn theo bóng lưng Vân Nguyệt rời , ánh mắtbot_an_cap vô cùng phức tạp. Thầm nghĩ, ngay cả ông trời cũng bảo vệ cô , sau nàyvi_pham_ban_quyen tốt nên đụng vào cô thì hơn.
Vân Nguyệt quan tâm người nghĩ gì, đi tới trạm , nói với vị bác sĩ phụ trách thôn: Bác sĩ , bácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sĩ Chu, mẹ chồng cháuvi_pham_ban_quyen vừa bị sét , bác mau đến nhà cháu xem giúp ấy với.
Cái gì? Mẹ chồng cô sét ?
ạ, tia sét vừa rồi đánh trúng mẹ chồng cháu đấy. Chẳng biết ấy đã làm chuyện gì thất đức mà đến ông trời cũng tha nữa.
Vân Nguyệt nhân cơ hội tìm thầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc để rêu rao chuyện Trương Hoa bị đánh một phen.
Còn việc sau này đối phương có miệng đời chớt hay không, đó không phải là chuyệnvi_pham_ban_quyen cô bận tâm.
Dám bôi nhọ tiếngvi_pham_ban_quyen của cô, lại còn muốn cô ra khỏi , đây chính là cái giá phải trả.
Vân Nguyệt dẫn thầy thuốc nhàbot_an_cap, nghe thấybot_an_cap tiếng rên la ôi chao ôi của mẹ truyền ra từ trong phòng, tâm trạng cô vô cùng vui vẻ.
Đột nhiên, có một ánh mắt dõi theo từ phía sau. Vân quay đầu lại, phát hiện chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu Hứa Hồng Mai đang dùng ánhvi_pham_ban_quyen mắt kỳ lạ nhìn mình.
Chị dâuvi_pham_ban_quyen, có chuyện gì sao? mở miệng hỏi.
Không, có gì. Hứavi_pham_ban_quyen Hồng Mai lộ vẻ sợ hãi. Vừa tuy chị ta không đi ra ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng vẫn thấy cảnh mẹ chồng bị sét đánh.
thật, sống từng này , là lần đầu tiên chịleech_txt_ngu ta thấy có bị đánh. Mà người lại chính là mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồngleech_txt_ngu chị ta, thật sự có chút tưởng nổi.
Điều khiến người ta khó tin hơn chính là, mẹ vốn dĩ sét chớt đứa embot_an_cap dâu này, nhưng cuối cùng tia sét đó lại rơi xuống người bà ta.
Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng Mai cảm đứa em này tà môn, sau tốt nhất nên tránh xa cô ra một chút.
Bác sĩ kiểm tra vết thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Trương Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , thấy nghiêm trọng lắm nên để thuốc bôi rồi rờibot_an_cap đi.
Tiễn sĩ Chubot_an_cap xong, Nguyệt rảo bước nhàng trởbot_an_cap về phòng mình, bắt đầu thu dọn đồ đạc của nguyên chủ.
đến đây rồi thì cứ yên vịbot_an_cap mà sống thôi.
Từ nay về , cô sẽ thay nguyên chủ thật tốt. về những người nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cố, chỉ cần họ không chọc giận cô, cô tự nhiên sẽ không làm gì họ. Nhưng nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ không có mắt đụng , thì đừng trách cô ra tay tàn độcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đồ đạcbot_an_cap của nguyên chủ trong phòng không , một chiếc rương lớn của môn, bên trong bộ quần áo. hai bộ đồ mới lúc kết , những bộ khác đều đã sờn cũ và có nhiều miếng vá.
Trong ngoài áo ra còn có một chiếc hộp nhỏ. Mở hộp ra, bên trong một ít tiền, có tiền chẵn lẫn tiền lẻ.
Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt đếm thử, tiền không , tổng cộng cả là năm mươi đồngbot_an_cap hào.
tiền này, có hai mươi đồng là tiền hồi môn, mười hai sáu bot_an_cap tiền tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiết kiệm được trong những năm quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hai mươi lại là Cố Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thần đưa cho cô trước khi đi .
Nguyệt cấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền trở lại, lại phát hiện trong hộp còn có mộtbot_an_cap bức thư.
Mang theo tò mò, Vân Nguyệt .
lạ lẫm khiến Vânleech_txt_ngu Nguyệt hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngẩn người. Cô suyvi_pham_ban_quyen nghĩ một lát mới nhớvi_pham_ban_quyen ra, đây dường như là nétleech_txt_ngu chữ của Cố Bắc , chồng của nguyên chủ.
Lá thư này rất có thể là di thư của Cố Bắc Thần. Chỉ là anh nó vào từ lúc thì Vân Nguyệtvi_pham_ban_quyen không có chút ấn tượng nào cả.
Đã nghĩ không ra, Vân Nguyệt cũng chẳng buồn tốn công suy nghĩ thêm. Cô trựcbot_an_cap tiếp mở ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đọc.
Vợ à:
Mong embot_an_cap bình an khi nhận thư.
Khi em được lá thư này, có lẽ anh đã không còn . Vợ ơi, xin lỗi em! Anh từng hứa sẽ bên em cả đời, vậy mà lại thất hứa mất rồi.
Anh rất may vì khi chúng ta làm chuyệnvi_pham_ban_quyen chăn gối có biện pháp phòng tránh, em sẽ không thai. Nếu , dù có , anh cũng chẳng thể yên lòng.
Không con cái, em có thể tìm một người ông có kiện để tái , anh sẽ trách em đâu. Ngược lại, anh còn chúc phúc cho em nữa.
Về người nhà anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, em đừng nhặt bọn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nếu em ở lại thì cứ trực tiếp chia gia sản, dọn ra ở riêng là được.
Tất nhiên, không hy vọng em ở lại, bởi cuộc sống một mình cực khổ lắm. Anh không muốn bị anh ràng buộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả đời.
Nóivi_pham_ban_quyen đi phải nói lại, vẫnbot_an_cap là anh ích kỷ. Nếu sớm mình sẽ ra đi, có nói gì cũng sẽ cưới embot_an_cap để rồi lỡbot_an_cap em.
lỗi em, vợ à!
Anh yêu em, nhưng lại không vi_pham_ban_quyen bên cạnh bảo em, không thể em đi đến lúc bạc đầu.
Đúng rồi vợ ơi, anh có để lại một ít tiền nhà, giấu trong ngôi nhà cũ của họ Cố. Lúc nào rảnh hãy đi tìm xem, chắc chắn thấybot_an_cap.
Anh biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ không thích em. Choleech_txt_ngu nên, để em lại một mình ở nhà họ Cố chắc chắn sẽ phải chịu uất ức. Em có thể nhờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn trưởng đứng ra, hoặc nhờ người nhà đẻ của em giúp đỡ để gia với bố mẹ anh.
Đợi sau khi phân gia, có nhàleech_txt_ngu của riêng mình rồi, tái giá cũng chưa muộn.
Còn về phía nhà đẻvi_pham_ban_quyen, anh khuyên em tốt nhất đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay về. Họ không lòng yêu em đâu, anh không muốn em lại họ khốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chế, không muốn thấy em bị họ đem bán thêm một lần nào .
Vợ ơi, anh sẽleech_txt_ngu ở trên trời nhìn theo và bảo vệ emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cuối cùng, chúc em hạnh phúc!
Người yêu em, Bắc Thần.
Đọc xong bức thư, trạng Vân Nguyệtvi_pham_ban_quyen cùng phức tạp. Cô không phải nguyên chủ, đối với người chồngvi_pham_ban_quyen chưa từng gặp mặt này tựbot_an_cap nhiên chẳng có cảm gì.
Nhưng cô biết, nguyên chủ rất thích phương, thậm chí là yêu sâu đậmbot_an_cap. Nếu không, cô đã chẳng vì nghe tin anh hy sinh mà đi theo, để xuyên đến đây.
Về việc nhắc tới trong thư, thấy hoàn toàn khả thi. Kiếp trước cô chưa từng kết hôn, không có chồng, cũng chung sống với người nhà .
Vì vậy, đối kiểu sinh vật như mẹ chồng, cô xin phép được tránh xa. Hơn nữa, đến đây chưabot_an_cap đầy một , nhưng sự ác của bà ta cũng như không thiện chí của ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà chồng, cô đã cảm nhận rõ rệt.
Nếuleech_txt_ngu có thểvi_pham_ban_quyen, đương nhiên hận không thể bọn họ . Mặc bọn họ, cũngbot_an_cap tự tin có thể bảo bản thân khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải chịu uất ức, muốn mỗi ngày đều phải sống trong môileech_txt_ngu trường ưa này.
Còn về nhà đẻ, thông qua ký của nguyên chủ, quả thực như lời Cố Bắc nói, bọn chẳngbot_an_cap hề thương yêu cô. Trong mắt người nhà đẻ, giá trị duy nhất của là đổi lấy tiền sính lễ để em trai lấy vợ.
Không chỉ vậy, thoảng bọn họbot_an_cap còn hỏi tiền nguyên chủ. May mà nguyên chủ không kiểu người ngu ngốc, một lòngleech_txt_ngu hướng về nhàbot_an_cap hay là kẻ quáng vì em trai, lần cũng từ chối.
Chỉ điều, sự ấy đổi lại là sự ghét bỏ của người nhà đẻ, đánh của cha mẹ và sự căm ghét của trai. Nhưng nguyên chủ không quan , cô ấy muốn sống cuộc đời của riêng mình.
Cứ ngỡ mìnhleech_txt_ngu đã tìm thấybot_an_cap hạnh , nào ông trời lại trêu đùa cô ấy vố lớn như vậy? Chỗbot_an_cap dựa của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy không còn nữa. Cũng chẳngleech_txt_ngu trách cô ấy nhất thời không thở mà qua đời.
Bởi vì Cố Bắc Thần không chỉ là người đàn ông nguyên chủ, là chồng của cô ấy, mà rỗi của cuộc đời ấy.
Vừa nghĩ đến người nhà đẻ, Vân Nguyệt đã nghe thấy một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quát quen vào từ bên .
Nguyệt, Vân Nguyệt, mày ở xó nào rồi? Tao bốvi_pham_ban_quyen mày đến thăm mày , còn ra đón?
Nghe thấy tiếng gọi, Vân cửa phòng đi raleech_txt_ngu. Quảvi_pham_ban_quyen nhiên, cha mẹ đẻ và trai đã đến.
Bố mẹ, Kim Bảo, sao mọi người lại tới đây?
nghe nói chồng mày mất qua xem thế .
Vân Nguyệt, chuyện là sao? Bắc Thần đang yên đang lành sao lại mất được?
Đại Hoa ở trong nghe tiếng của Trần Nhị Ni thì không màng đến việcbot_an_cap mìnhleech_txt_ngu bị sét đánh, người ngợm đang đau nhức, vội vàng sải bước ra , lớn tiếng: Trần Nhị Ni, bà còn mặt mà hỏi con trai tôi đang yên lành sao lại à? cả là do con gái khắc đấy! Nếu nó không lấy con gái bà giờ nó vẫn còn sống sờ sờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra kia kìa.
Trương Đại Hoa, bà ăn nói bậy bạ đấy? Con trai bà liên quan gì con gái tôi?
Sao không liên quanvi_pham_ban_quyen, con trai tôi chính là bị con gái bà chớt!
Hai người già cãi nhau ầmvi_pham_ban_quyen ĩ mặt Vân và những người khác trong nhà, một người khăng khăng Nguyệt chồng, một người ra sức bácleech_txt_ngu. Càng cãi càng hăng, cuối cùng hai người lao đánh .
Nhìn hai người đang vật lộn, Vân Nguyệt không lên can ngăn mà quay sang nhìn mình hỏi: , mọi gì không? Nếu không có việc gì thìbot_an_cap mọi về đi, có tâm trạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp đón đâu.
Có việc chứ, sao lại không có việc được? Bố Vân vừa vừa kéo Vân Nguyệt sang một bên, : Vân này, con rể mất rồi, chắc hẳn phía trên thường không ít tiền đâu nhỉ. Tình hình trong nhà con cũng biết rồi đấy, con mới tìm được đối tượng, tabot_an_cap đòi một tệ tiền sính lễ, con giúp đỡ em trai một .
Con không có tiền! Vân Nguyệt biết ngay mà, bọn họ đến thăm là giả, tiền mới thật. Vì thế, cô không nghĩ mà trực tiếp từ chối.
Thứ nhất là cô thực sự có tiền, khoản tiền bồi thường hoàn chưa đến cô. Thứ hai, dù có tiền cô cũng sẽ không đưa cho bọn họ.
Thằng Vânvi_pham_ban_quyen Kimnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo từ nhỏ đã là bảo bối, không chỉ khôngleech_txt_ngu học vấn không nghề mà còn lườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chảy thâybot_an_cap. Quan trọng nhất là xử người này chẳng ra gì, luôn coi công cụ kiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền.
Gặp đình như thế này, đừng nói là không cóbot_an_cap tiền, kể cả tiền cô cũng không đưa. Có tiền tự mình tiêu không sướng sao? gì phải đưa cho khác tiêu, đầu cô đâu có đề.
Sao con lại có thể không có tiền được?
Con bảo không có là không có.
Chị, chị không muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cứ nói thẳng, hà tất phải lừa bọn em là không có tiền chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Ai chẳng biết anh rểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , người bên thường cho chị năm tệ. Em cũng khôngleech_txt_ngu hết chỗ đó, chị đưa em ngàn là rồi.
Còn đòi nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba ngàn cơ àvi_pham_ban_quyen, một xu cũng không có đâu.
tận lúc này Vân Nguyệt mới biết tiền bồi thường tuẫn chứcvi_pham_ban_quyen lại nhiều như thế.
Chẳng trách mẹ chồng lại vội vàng muốn đuổi cô đivi_pham_ban_quyen như vậy, nếu cô không đi, sớm gì cũng biết có khoản tiền đó. Đến lúc ấy, chắc chắn cô sẽ hỏi xin bọn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mà bọn họ thì một xu cũng không muốn chia cho cô, nên mới cái cớ khắc chồng.
, tính củaleech_txt_ngu bọn họ đánh sai rồi.
Khoản tiền có một của cô, nhất định phải lấy lại bằng được.
Nghe thấy , bố Vân tức phát , giơ tay định đánhbot_an_cap lại bị Kimleech_txt_ngu Bảo ngăn lại.
Nó chắn mặt , vẻ như đangvi_pham_ban_quyen công nhìn Vân Nguyệtbot_an_cap, nhưng lời nói lại khiến người ta vô buồn nôn.
Chị, hay chị đưa tiền ra đi? Nếu không phải em cản bố thì nãy giờ chị đã bị ăn rồi. cũng tính bố nóng nảy, sức lại mạnh, nếu để ông ấyleech_txt_ngu đánh trúng thật thì không hay đâu.
Cậu bớt giả nhân giả nghĩa ở đây đi. Muốn tiền tự đi mà kiếm. Muốnbot_an_cap tiền của tôi , đừng hòng.
Chị? Vânleech_txt_ngu Kim Bảo tức đến xám mặt, nó cảm thấy Vân Nguyệt thật biết điềuleech_txt_ngu. Đã vậy thì cứ cho chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta chịuvi_pham_ban_quyen khổ một chút.
là, lùi sang một bên nhường chỗ, tránh làm ảnh hưởng tay của bố.
nhiên, khi Vân Kim vừa ra, bố Vân lại một lần nữa vung tay tát thẳng vào mặt Vân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lão và Hứa Hồng Mai đứng nhìn nhưng không có ý định tiến lên cảnvi_pham_ban_quyen, thậm chí mong bố Vân đánh chớt Vân Nguyệt cho rảnh nợ. Nếu bố Vân thật sự đánh chớt người, bọn họ khôngbot_an_cap bớt việc mà còn thể đổi trắng thay đen, đòileech_txt_ngu ông ta bồi thường. Dù sao thì tại Vân Nguyệt vẫn là con dâu nhà họ Cố, là người của nhà họ .
Chỉbot_an_cap là, đâu có ngu, sao có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bố Vân đánh trúng . Tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên, cô cũng hề né trực tiếp đưa tay chộp lấy cổ tay đối phương, lực bóp mạnh.
Bất ngờ bị bóp chặt, cử động khôngleech_txt_ngu xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bố Vân kinh ngạc Nguyệt. Trong đầu ông ta thầm , đứa convi_pham_ban_quyen gái hờvi_pham_ban_quyen này từ bao mà sức lại lớn đến thếbot_an_cap?
Không tin vào tạileech_txt_ngu, ông ta lại gồng tay định rút khỏi lòng bàn Vânvi_pham_ban_quyen Nguyệt. Thế ngoại trừ cảm đau raleech_txt_ngu, tay Vân Nguyệt vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bấtvi_pham_ban_quyen di bất dịch, ông ta muốn rút tay ra chỉ có thể dùng một từ: Khó!
Không rút được tay, bố Vân cảm mất mặt, nhất trước ông thông và chị dâu của con dâu. Vì vậy, ông ta trừng mắt nhìn Vân Nguyệt, gầm gừ: ra!
Vân Nguyệt lạnh lùng đối phương, một câu: Còn muốn đánh nữa không?
Bốleech_txt_ngu Vân không bot_an_cap, bụng vẫn nghĩvi_pham_ban_quyen cần đánh thì vẫn phải đánh. Aibot_an_cap bảo Vân Nguyệt là hạng cổ chàyleech_txt_ngu ravi_pham_ban_quyen nước, xu cũngleech_txt_ngu nhả. đây cô không có tiền thì thôi, giờ rõ ràng đang cầm tay bao nhiêu tiền mà lại trơ mắt nhìn giavi_pham_ban_quyen không lo nổi tiền sính lễ cho em trai, ông không đánh cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đánh ?
Vân Nguyệt thấy bố Vân , tự nhiên hiểu rõ trong lòng ông đang nghĩ gì. cười một tiếng, tay khẽ dùng thêm lực.
đau lại ập đến, bố cảm thấy cổ mình sắp gãy đến nơi, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi biến sắc, la bài bãi: Buông tay, đau đau đau!
Biết đau là đúng rồi. hỏi lần nữa, còn muốn đánh tôi không?
Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, bố Vân không dám bướng , lập nói: Không đánh, không đánh nữa.
Coi như ông biết điều. Vân Nguyệt hừ lạnh một tiếng, buông tay Vân ra.
được tự , bố Vân không thèm suy nghĩ, lại lần vung tay tátbot_an_cap vềleech_txt_ngu Vân Nguyệt. Vân Nguyệt chỉ lạnh lùng liếc ông taleech_txt_ngu một cái, cái đang giơleech_txt_ngu lên cứ thế khựng lại giữa không trung, hạ .
Vẫn muốnleech_txt_ngu đánh?
Không, không, không có, cô nhìn nhầm rồi. Bố Vân nói vừa hèn hạ tay xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thấyvi_pham_ban_quyen bốbot_an_cap mình chịu thua, Vân Kim không lòng, nói: Bố, sao bố không đánh nữa?
thì mày mà đánh, mày có đánh lại không? Bố bựcvi_pham_ban_quyen bội trai một cái, sau đó sang bà và bà thông gia vẫn đang túm vi_pham_ban_quyen xác nhau, trênvi_pham_ban_quyen đầy vẻ chê bai.
Đã lâubot_an_cap rồi mà phân thắng bại saovi_pham_ban_quyen? Thật vô dụng! ra vẫn phải tự ra tay thôi.
Nghĩ đoạn, bố Vân bước về phía hai đangleech_txt_ngu coleech_txt_ngu. Lão Cố thấy liền tiến lên một bước, chặn trước mặt bố .
Thông , ông địnhvi_pham_ban_quyen làm gì? Phụ nữvi_pham_ban_quyen đánh nhau, chẳng lẽ ông lại muốn nhúng tay vào?
Đâu có, tôi chỉ thấy bọnbot_an_cap họ cứ đánh mãivi_pham_ban_quyen này cũng không ổn, lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo ra thôi mà.
Hay là chúng lên? Bố nhìn lão Cố hỏi.
Ừ, ông nói đúng, quả thật không nên nữa. Lão Cố vừa nói vừa gọi Hứa Hồng Mai đang đứng bên cạnh: Vợ thằng cả, vào kéo mẹ cô ra.
Con biết rồivi_pham_ban_quyen bố! Hứa Hồng Mai đáp lời, tiến lên kéo hai người ra. Chị ta là ngườivi_pham_ban_quyen Cố, đương nhiên là kéo thiên vị.
Trương Đại Hoa thừa cơ hội này giáng cho Nhị mấy cú thật mạnh.
Trần Nhị Ni đau chịu nổi, bực tức gào lênbot_an_cap với Vân Nguyệt: Vân Nguyệt, mày chớt rồi à? thấy mẹ mày bị người ta bắt nạt sao?
Mắng xong Nguyệt, lại quay sang mắng bố Vân: Cái lão già này, ông mù à? Không thấy hai đứa nó hợp bắt nạt , biết đường vào mà giúp một tay à.
Bố Vân cũng giúp lắm chứ, nhưng ông ta bị Cố lại, không qua được. Tuy , ta cũng thể trơ mắt nhìnvi_pham_ban_quyen vợ chịu thiệt, bèn rabot_an_cap lệnh cho hai đứa con: Kim Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Vân , hai còn ngẩn ra đó gì, mau giúp mẹ tụi bây đi.
Vân Nguyệt thèm đoái hoài, trái lại Vân Bảo cảm thấy mình làm mất mặt tiến lên lôi bà ta ra.
Sức lớn, tác lại bạo, tuy cứu được mẹ cũng suýtleech_txt_ngu chút nữa làm gãy tay bà tavi_pham_ban_quyen.
Sắc mặtleech_txt_ngu Trần Nhị Ni xấu, ta lườm con traivi_pham_ban_quyen một cái. Nhưng trai là cục vàng cục bạc bà ta, sao có thể sai được. Cho nên, người chỉ có thểleech_txt_ngu là kẻ khác.
, bà ta sầm sập bước về phía Vân Nguyệt, vừa đi vừa chửi: Nguyệt, cái , thấybot_an_cap mẹ bị đánh mà thèm giúp taybot_an_cap. Đồ ăn cháo đá bát, tao uổng công nuôi mày lớn ngần này, thà đi cho xong.
Nói , bà ta vung tayvi_pham_ban_quyen định đánh Vân Nguyệt.
nữa!
Sắc mặt Vân sa sầm lại, Trần Nhị Ni đang lao phía mình, vô sốbot_an_cap lần muốn tung cước đá bay bà ta , nhưng cuối cùng nhịn được.
Không đánh, không đánh, đó là mẹ của nguyên chủ. mà tung cước này , chắn sẽ bị người ta trỏ mắngvi_pham_ban_quyen hiếu.
, , phải nhịn!
Vân Nguyệt nén cơn bốc hỏa, chộp lấy cái tay đang định tát của Trần Nhịbot_an_cap , nhân lúc bà ta định chân đá, cô liền quăng bà ta ra .
Rầm một tiếng, Trần Nhị Ni ngã sóng soài dưới đất, ngây dại. Bà ta nhìn Nguyệt, không ngờ dám phản kháng, càng không ngờ sức lực của cô lớn đếnbot_an_cap mức hất văng cả bà ta đi.
Vân lúc nàyleech_txt_ngu khiến bà ta cảm thấy xa lạ, trong lòng không khỏi hốt. Chẳng lẽ đãleech_txt_ngu phát hiện ra gì rồi sao?
Trần Nhị Ni quan sát kỹ cảm củabot_an_cap Nguyệt, cảleech_txt_ngu cái đau trên người. Nhìn một không thấy bất thường, Trần Nhị Ni mới thở phào nhẹ nhõm. Thầm chắc là mình đa nghi quá thôi.
Vân Nguyệt, mày dám đánh mẹ ? Mày muốn làm phảnbot_an_cap à? Bố Vân tiến lên đỡ dậy, giận dữvi_pham_ban_quyen lườm Vân Nguyệt.
Đứaleech_txt_ngu con thế này, ông ta thấy thà không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn . không , lạileech_txt_ngu còn bất hiếu, dám với cả cha mẹ.
Mắt nào của ông thấyvi_pham_ban_quyen tôi đánh bà ta? Không phải bà ta định đánh trước sao?
Thật là mồm mép. Được, mày giỏi, sau này chúngvi_pham_ban_quyen tao coi như không có đứa con gái này.
Lời là chính ông nói đấy nhé.
Phải, tao đấy, chúng tao không có loại con gái như mày.
Chị, mẹ giậnleech_txt_ngu rồi, chị mau xin lỗi họ đi. không thật sự không còn nhà nữa đâuleech_txt_ngu. Chị không định sau này có chuyện gì không ai đứng ra chống lưng cho mình đấy chứ?
Chống lưng ư? !
Cái gia đình này không hút thôi, còn nói gì đến chuyện chống .
Chị, maubot_an_cap xin lỗi !
Vân Kim đứng thúc giục, bộ như thể đang lắng cho Vân Nguyệt. Hắn nghĩ làm như thì Vân Nguyệt sẽ hắn, từ đó mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lợi ích cho hắn. Ví dụ như, đồng ý chi sính lễ cho chẳng hạn.
Tuy nhiên, Vân Nguyệt đã muốn vạch rõ ranh giới với đẻbot_an_cap từ . Vì vậy, cô hoàn toàn phớt lờ lời khuyên của Vân Kim Bảo, nhìn vào cha Vân và mẹ Vân rồi đáp: Tôi cũng có loại cha mẹ hút máu như hai người.
Mày? Cha tức sắp nghẹt , đưa tay chỉ vào Nguyệt, mãi một lúc lâu sau mới thốt ra được câu: , giỏi , giờ lông đủ cánh rồi, dám bảo cha mẹ hút máu màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Có bản lĩnh thìvi_pham_ban_quyen sau này mày đừngleech_txt_ngu bao giờ vác mặt về cái nhàbot_an_cap đẻ này nữa.
về thì không về, đúng lúc tôi cũng chẳngbot_an_cap muốn làm hiến máu cho nhà các người .
Sắc Vân Bảo tức khắc trở nên khó coi, hắn trợn mắt hỏi Vân Nguyệt: Chị, chị đoạn tuyệt quan hệ bọn tôi thật đấy à?
Cậu muốn nghĩ như vậy cũng được.
Tốt, đây là miệng chị đấy nhé. Đã thì bây giờ tôi đi tìm thôn đến viết giấy đoạn tuyệt quan hệ. Sau này chị sống chớt không liên quan gì đến bọn tôi.
Chavi_pham_ban_quyen Vân nói vậy là bởi ông taleech_txt_ngu đã tính toánleech_txt_ngu , biết rõvi_pham_ban_quyen họ Cố vốn chẳng ưa Vân Nguyệt. Trướcbot_an_cap kia khi Cố Bắc Thần còn sống, sự chán của Hoa với Vân Nguyệt thể hiện rõ mồn mộtbot_an_cap ra mặt. Bây Cố Bắcleech_txt_ngu Thần chớt rồi, Nguyệt có thể sống yên ổn mớivi_pham_ban_quyen là lạ.
Ông ta tin rằng, cho dù có đoạn tuyệt quan hệvi_pham_ban_quyen, bao lâu nữa Vân Nguyệt cũng phải tìm đến cửa cầu xin bọn họ thứ. Đến lúc đó, ông ta đưa ra yêu cầu gì, chắc chắn sẽ phải ý.
Cha tính toán rất hay, trong lòng mơ mộng hão huyền, không đợi Nguyệt kịp phản ứng trực tiếp thúc : Kim Bảo, đi tìm trưởng thôn tới đây. Hôm nay chúng ta sẽ đoạn tuyệt con bất hiếu, cái loại ăn cháo đá này.
Cha, chuyện này không hay lắm đâu? Vân Kim Bảo có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do . Một khi đãvi_pham_ban_quyen đoạn tuyệt quan , số tiền kia sẽ thực sự không vềvi_pham_ban_quyen nhàvi_pham_ban_quyen họ, khôngbot_an_cap thuộc về hắn nữa.
cha. Cha Vân lườm con trai một cái, thấy hắn thật thiếu minh. Đây rõbot_an_cap ràngleech_txt_ngu là thủ đoạn để khống chế Vân Nguyệt, vậy mà hắn cũng không nhận ra.
Được, được, con nghe cha. Vân Kim Bảo vốn đã quen nghe lờibot_an_cap chaleech_txt_ngu mẹ, đương nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap bọn họbot_an_cap nói gì hắn nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấy. Dù sao nghe lời cha mẹ cũng chẳng thiệt đi đâu, họ tâm toànbot_an_cap ý vì , cuối ngườibot_an_cap hưởng vẫn là hắn.
Nhà trưởng thônvi_pham_ban_quyen cách Cố xa, đềuleech_txt_ngu nằm ở thôn nên chỉ một loáng sau là ông đã tới nơi.
Vừa dù Vân Bảoleech_txt_ngu ông đến làm chứngvi_pham_ban_quyen chuyện cha hắn muốn đoạn tuyệt quanvi_pham_ban_quyen hệ với chị gái Vân Nguyệtbot_an_cap, nhưng trưởng thôn vẫn có phần không tin.
Thế nên vừa bước , ông đã hỏi cha Vân: Lão Vân, chuyện gì vậy? Nghe convi_pham_ban_quyen trai nói ông muốn đoạn tuyệt quan với con gái à?
Đúng vậy! Chavi_pham_ban_quyen Vân đầu, nói: Nó khôngvi_pham_ban_quyen cần đôileech_txt_ngu cha mẹvi_pham_ban_quyen này nữa, còn nói bọn tôi hút máu . Chút phiền ông chúng tôi một tờ thân, làm người chứng kiến luôn. Tôi cũng xem, không cóbot_an_cap đôi cha mẹ hút máu này, thể sốngbot_an_cap đến mức nào.
Vân Nguyệt chắc là đang lúc nóng giận thôi, sao ông lại chấp nhặt với con trẻ làm gì.
Trưởng thôn, ông đừng nữa. Nó có nói lời giận hay không trong lòng tôi rõ hơn ai . Tóm lại, hôm nay cái hệ này buộc phải dứt, coi như chúng chưa từng sinh ra đứa con gái nàyvi_pham_ban_quyen đi.
thôn thấy cha Vân mộtbot_an_cap mực đòi đoạn tuyệt thì cũng không tiện nói thêm gì nữa. Còn về phía Nguyệt, ông cũng chẳng biết khuyên thế nào. Dù sao cùng sống trong , Vân đối xử với cô ra sao ông đều nắm rõ.
Thật ra Vân dùng từ hút máu cũng sai, bọn họ đúng coi cô như một cái máubot_an_cap . Trong nhàvi_pham_ban_quyen hễ có việc, nhấtbot_an_cap là lúc cần đến tiền là bọn họ lại nghĩ ngay đến Nguyệt.
phải sao, tám tệ tiền sínhbot_an_cap lễ khi Vân Nguyệt kết hôn chui túivi_pham_ban_quyen vợ chồng nhà họ . Còn về của hồi môn thì chẳng có lấy một mẩu.
Nhà Cố không ưa Vân Nguyệt cũng vì lý do . Thử hỏi có nhà nào ra mấy trăm tệ cưới vợ về mà đồng tiền hồi môn cũng không . Chẳng khác nào đi bán con gái tavi_pham_ban_quyen sao?
bán con gái cũng có dăm bảy loại. Có nhà bán con đi rồi sau này đình có gì cũng không đến làm phiền nữa.
Nhưng nhà họ thì khác, bán con rồi vẫn muốn con phải làm trâubot_an_cap làm ngựa cho mình, mong con vơ vét đồ nhà chồng mang vềleech_txt_ngu nhà đẻ.
Mặc dù Vân Nguyệtbot_an_cap không nghe cha mẹ, nhưng chuyện này chẳng phải rất ghétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Trưởng thôn vừa nghĩ ngợi vừavi_pham_ban_quyen nhanh chóng viết xong một tờ giấy đoạn tuyệt, sau đó đọc to cho hai bên cùng . xác nhận không có vấn đề gì, ông chép lại thành hai bản nữa.
Vân Nguyệt không nói hai lời, trực tiếp ký tên mình vào giữ lấy bản. Cô phải phòng trường hợp sau này cha mẹ Vân hối hận lại đến tìm đòi hỏi cái này cái . Với tính của hai người này, chuyện đó mười mươi là sẽ xảy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trưởng thôn cũngvi_pham_ban_quyen giữ mộtleech_txt_ngu bản để nộp lên ban quản lý . cuối cùng thì do cha thu lấy.
Nhận được giấy đoạn , cha Vân lạnh lùng liếc Vân Nguyệt rồi nói: Sau này có mà đến cầu xin bọn tao.
Ông cứ tâm, dù có đi ăn xin cũng không xin đến nhà ông đâu.
Một câu nói này lại cha Vân tức nghẹn lời. Ông ta cũng chẳng còn mặt mũi nào mà ở lại đây nữa, liền dắt vợ con rời đi.
Đợi người nhà họ Vân đi rồi, ánh mắt nhà họ Cố nhìn Vân Nguyệt thay đổi. Đặc biệt là Cố lão đầu, ông không ngờ Vân Nguyệt dám đoạn quan với nhà đẻ.
Về phần Trươngbot_an_cap Đại Hoa, bị sét đánh trúng, bị Trần Nhị Ni đánh trận, trên đau nhức khôn nguôi, nhưng vẫn ngăn nổi niềm vui sướng trong lòng bà ta. Bây giờ Vân Nguyệt không còn nhà đẻ chống lưng nữa, sau này chẳng phải cho bà ta hạ .
Còn Hồng Mai lại không với làm củavi_pham_ban_quyen Vân Nguyệt, thậm chí còn cảm thấy cô thật ngu ngốc.
Vân chẳng thèm quan tâm xem nhà họ Cố nghĩ gì, cô trực tiếp hỏi Cố lão đầu: , tôi là vợ của Bắc Thần, tiền tuất của ấy lẽ ra phải có nửa là của tôi. Cha xem là cha chủbot_an_cap động cho tôi, hay là muốn tôi tìm chính quyền để họ đòivi_pham_ban_quyen công bằng?
mơ giữa à! Tiền đó làvi_pham_ban_quyen cho tao với cha màyvi_pham_ban_quyen. Bọn tao là cha mẹ của Bắc Thần, nó mất rồi thì đó để dưỡng lão cho bọnvi_pham_ban_quyen tao.
sao? mọi người sẽbot_an_cap không chủ động đưa rồi. Đã vậy, tôi chỉ đành đi tìm người có thể làm chủ cho mình thôi. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tiền này của Bắc Thần, làm tôi có được phần nào không?
Mày thì đi ! Để xem ai thèm làm chủ cho mày. Một kẻvi_pham_ban_quyen đến cả đẻ cũng không còn thì ai thèm đếm xỉa tới mày.
Đi thì đi! Vân Nguyệt chẳng hề sợ hãi, trực tiếp quay người ra khỏi cổng sân.
lão đầu hiểu nhiều hơn Trương Đại , vả lại ông cũng mất mặtvi_pham_ban_quyen. Vì vậyvi_pham_ban_quyen, ngay Vân Nguyệt ra cửa , ông gọi cô lại: Vân Nguyệt, con đợi đã.
Ông nó ơi, ông gọi làm gì? Chẳng ông định đưa tiền cho nó thật đấy à?
Tôi nói cho ông , đời nào! Tiền nó đừng lấy một xuleech_txt_ngu. Nó khắc chớt trai tôi, tôi còn chưa tính sổ với nó đâu, vậy mà nó còn dám đòi tiền củavi_pham_ban_quyen trai tôi, đúng là mơ!
Câm miệng! Cố lão đầu quát mắng bàbot_an_cap vợ già một câu rồi nói: thì biết cái gì? Hôm nay người ta đã rồi, tiền này là cho cả Vân Nguyệt và chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta. Đối đã nói thế thì chắc chắn phải một của Vân Nguyệt.
bậy, sao tôi lại không nghe thấy. Trương Đại Hoa căn bản không tin lão nhà mình, bà ta thực sự không muốn đưa cho Vân Nguyệt một xu nào.
Đi, lấy ra, chia cho Vân Nguyệt một nửa. lão đầu trừngbot_an_cap mắt nhìn bà vợ một cái, cảm thấy bà ta thật không biết nhìn sắc mặt. Ông đã ra hiệu cho ta bao nhiêu lần rồi, sao bà ta lạivi_pham_ban_quyen không hiểu chứ.
Lúc này Vân Nguyệt có cầm lấy thì cũng phải được mới là của mình. Nhà chỉ có bấy nhiêu đây, đến lúc lấy lại là xong. Bây giờ chẳng qua để quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay nó một chút thôi.
Tôi không đi, tôi không đưa. khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin chính phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại ép chúng lấy tiền ra chia vi_pham_ban_quyen? Nếu đúng là thế, tôi sẽ lên loạn. Con trai tôi mất rồi, của conleech_txt_ngu trai tôi dựa vào đâu mà phải chia cho kẻ đã hại chớt nó. Trương Đại Hoa bắt giở trò vô , bộ dạng bất tất cả.
Nguyệt không thèm nhìn ta mà nhìn Cốbot_an_cap lão đầu, xem ông ta định giải quyết .
Cố đầu cũng bó taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với vợ, nhưng ông biết tiềnbot_an_cap được cất ở đâu. Thế là ôngvi_pham_ban_quyen định tự mình vào .
Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại Hoa vừa thế thì đâu có chịuleech_txt_ngu đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yên. Bà ta lập tức lao vào trongleech_txt_ngu phòng, nói đóng sầm cửa lại, bày ra thế quyết không để ai lấy tiền đi.
Vân Nguyệt, cô xem chuyện nàyvi_pham_ban_quyen có thể hoãn lại được khôngbot_an_cap, tôi khuyên mẹ cô.
Ông mà nổi bà ta sao? lộ vẻ mỉa mai. Cô đã ra rồi, Cố lão đầu cũng chẳngvi_pham_ban_quyen muốn đưa tiền .
Vừa rồi chẳng qua là trò mà thôi.
Bởibot_an_cap vì ông ta biết chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn Trương Đại Hoa sẽ không đồng ý. nên, ông đóng tốt, để vợ ácbot_an_cap.
Đã nhìn thấu mục đích vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toan tính của đối phương, Vân Nguyệt làm sao có thể ta. Vì vậy, cô không lời nào, trực tiếp ra khỏi cửa đi tìm người làm cho mình.
Mặc cho Cố lãovi_pham_ban_quyen đầu hét phía không cho cô đileech_txt_ngu, Vân Nguyệt cũng chẳng buồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan tâm.
Cô biết nếu chỉ bản thân thì cơ hội lấybot_an_cap được không lớn. Trừ cô thừa dịp người trong nhà có mặt để đi trộm. đó vốn dĩ là tiền thuộc về cô, hà tất phải gánh lên vai cái danh kẻ cắp.
Đợi đến khi Vân rời , Cố lão đầu mới cửa nói: Mở cửa ra!
Nó đi ?
Phải, nó đi tìm chính phủ rồi, bà vừa lòngleech_txt_ngu chưa. Cố lão đầu vẻ mặt không vui, trừng nhìn vợ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái, lấy thuốc sợi ra hút.
Ôngleech_txt_ngu phảivi_pham_ban_quyen suy nghĩ một , nữa người chính phủ đến thì phải nói thế nào. Là giả khổ bán , hay là hắt nước bẩn lên ngườivi_pham_ban_quyen Vân Nguyệt?
nhiên, nếu có nhân cơ hội này đuổi nó đi thì đóleech_txt_ngu là điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt nhất.
Vân Nguyệt không hềbot_an_cap biết toánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Cố đầuvi_pham_ban_quyen, tìm đến thôn, hỏi người đếnvi_pham_ban_quyen sáng là ai rồi đi thẳng lên trấn.
Vận may của cô khá tốt, người đó vẫn còn ở , rời đi.
Vân Nguyệt sau gặp phươngvi_pham_ban_quyen, tự sẽ không trực tiếp nói là gia đình chồng không chịu chia tiền. Cô quỳ xuống trước mặt người đó, lóc kể lể: Vương chí, xin hãy làm chủ cho tôi.
Vân Nguyệt đồng chí, cô mau đứng lên đi, có chuyện gì thì cứ từ từ nói, khó khăn gì cô cứ nói ra, chúng tôi giúp được nhất định sẽvi_pham_ban_quyen giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vương đồngbot_an_cap đưa tay ra đỡ Vân Nguyệtleech_txt_ngu, muốn cô đứng nói chuyện. Vân Nguyệt không vội đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên cứ quỳ như nói: Mẹ chồng tôi muốn tôi ra khỏi nhà, nói tôi đã khắc chớt Bắc Thần. Vương chíleech_txt_ngu, tôi đoạn quan hệ với nhà rồi, nếu nhà không nhận tôi thì sẽ không để nữa. Bắc Thần vừa mới đi, tôi muốn ở lại nhà chồngbot_an_cap để tang cho , cầu xin ông giúp , bảo họ đừng tôi có được không?
Vương đồng chí cũng không ngờ người nhà họleech_txt_ngu lại đối xử với một người phụ tội nghiệp như Nguyệt như vậy.
Làm sao không tội nghiệp được? Mới kết không bao lâu thì chồng . Bây giờ nhà chồng còn muốn đuổi đi.
Không kìm lòng đượcleech_txt_ngu, Vương đồng chí nảy sinh đồng với Vân Nguyệt. Vì thế, ông không suy nghĩ nhiều đồng ý thỉnh cầu của cô.
Nguyệt đồngvi_pham_ban_quyen chí, đứng lên đi, tôi sẽ làm chủ cho cô. Chỉ cô không muốn rời đi, ai có thểbot_an_cap đuổi cô đi được.
Cảm ơn, ơn Vương đồng chí! Nguyệt cảm ơn vừa thuận thế đứng lên.
Vương đồng chí đi một mình mà còn đưa theo một cán trên trấn, hai đồng chí công an, cùng với một nữ chí bên Hội phụ .
Biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được xảy raleech_txt_ngu với Vân Nguyệt, đồng chí Hội phụ nữ cũng vô cùng cảm thông. nắm lấy tay Vân Nguyệt, an ủi: Vân Nguyệt, cô đừng lo lắng, tôi chắc chắn sẽ làm chủ cho cô.
Cảm ơn, cảm ơn mọi người.
Khi Vân Nguyệt theo Vương đồng chí và mọi người trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về thôn, vừa vặn là tan làm. Dân làng từng tốp dăm người vác cuốc đi nhà.
Thấy Vân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn người về, họ không khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mò. Thế làvi_pham_ban_quyen họ cũngvi_pham_ban_quyen chẳng về nhà nữa mà đi theo sau mấy hướng về Cố.
Cố lão đầubot_an_cap thấy thời gian không còn sớm mà Vân Nguyệt vẫn chưa về, cứ ngỡ cô không tìmleech_txt_ngu được người, trong lòng không thở phào nhẹ nhõmleech_txt_ngu.
Nào ngờ, hơi này còn chưa dứt thì đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy Vân dẫn theo Vương đồng chí người đưa tin lúc sáng, còn có cả đồng chí công an và hai đồng chí lạ mặt vàoleech_txt_ngu.
bỗng người đến vậy, Cố lão đầuvi_pham_ban_quyen hơibot_an_cap , nhưng phải bước tới đón, : Vương đồngleech_txt_ngu chí, người lại đến đây?
Chúng tôi làleech_txt_ngu Vân đồng chí mời tới. Cố đồngvi_pham_ban_quyen chí, một số việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng cầnvi_pham_ban_quyen xác minh với ông một chút.
Cố lão đầu vậy, Vương đồng nói về việc không chia tiền cho Vân Nguyệt, vàng nói: Vương đồng chí, đưa tiềnbot_an_cap cho nó ngay đây.
Nói xong, ông ta vộibot_an_cap vàng chạy phòng, sau đó lấy ra một nửa số tiền. Trước mọi người, ông đưa tiền cho Nguyệt và nói: Vân Nguyệt, chúng tôi không hề muốn tham tiền của . qua hômbot_an_cap nay nhiều việc quá, bận rộn nên quênleech_txt_ngu mất. Bây , tôi tiềnbot_an_cap mặt Vương đồng chí và đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công an , cô hãy lại kỹ đi.
Vân Nguyệt nhận lấy tiền, không nói hai lời liền đếm luôn. Tuy biết có đám người Vươngbot_an_cap đồng chí ở , Cố lão đầu không dám giở trò, phải đếm mới yên .
đồng chí lúc còn gì mà không hiểu nữa, ánh mắt nhìn Cốvi_pham_ban_quyen lão đầu cũng trở nên nghiêm hơn.
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trướcleech_txt_ngu ông đã nói rất rõ ràng, số tiền này có một nửa là của Vân Nguyệt. Chỉ là lúc đó Vân Nguyệt ngất xỉu, không thể giao tậnbot_an_cap tay cô nên mới đưa cho Cố lão đầu.
Nhưng ai ngờ họ lại chiếm đoạt số tiền này. Nếu mình không , lẽ tiền này sẽ không đến tay Vân Nguyệt sao.
Chẳng trách họ lại muốnleech_txt_ngu Vân đi. Hóa ra là nuốt trọn số tiền này.
lão đầu cứ đưa tiền cho Vân Nguyệt rồivi_pham_ban_quyen chuyện. Nào , Vương đồng chí lại lên hỏi: nói cácvi_pham_ban_quyen người muốn Vân Nguyệt ra khỏi nhà, còn nói cô khắc Bắc Thần?
Cố lão đầuvi_pham_ban_quyen có chút sợ Vương chí, này trông ông ta rất nghiêm khắc, như vẻ dễ nói chuyện lúc chút nào.
Nhưng ôngbot_an_cap ta cũng không dám thừa nhận, nên lập tứcleech_txt_ngu lắc đầu phủleech_txt_ngu nhận: Không, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chuyện đó.
Ý của ông chúng tôi vuleech_txt_ngu cho ông? Làleech_txt_ngu Nguyệt nói sao?
Không đợi Cố lão đầu lời, lập tức có người lên tiếng thay ông ta: Ông không vu oan chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đâu, lúc Trương Đại Hoa quả đã đuổi Nguyệt đi, chúng tôi đều thấy và thấy cả. Sau đó Trương Đại Hoa bị sét đánh, chuyện này mới như tạm dừng.
Vân Nguyệt quay đầu nhìn, phát hiện bên ngoài sân không biết từ lúc nàobot_an_cap đã có không ít dân làng đứng đó. Họ vẫn cầm nguyên công cụ lao động trên tay, kéo đến xem náo nhiệt. Người vừa lên là một những người đã đứng xem hồi chiều.
Đúng, , đúng, tôi cũng thấy rồi.
Các người nói bậy, không có chuyện , đừng có ở đây mà ăn nóivi_pham_ban_quyen xằng bậy.
Trương Đạivi_pham_ban_quyen Hoa tiếng , bà ta nhất không thừa nhận, bản thânleech_txt_ngu bị truy cứu trách nhiệm, thậm chí là bịvi_pham_ban_quyen bắtleech_txt_ngu đi. Vì Vân Nguyệt đã dẫn cả công an đến nên bà sự rất sợ.
Chúng nói bậy? Chính mắt chúng nhìn thấy rõ ràng, bậy chỗ nào? leech_txt_ngu, nếu không phải chuyện trái lương thì sao lại bị sét đánh. Đừng tưởng bà rửa sạch mũi, không thừa nhận là coivi_pham_ban_quyen nhưbot_an_cap chuyện chưa từng ra.
Đúng thế, chắcleech_txt_ngu chắn là bà muốn đuổi Vân Nguyệt ra khỏi nhà nên mới bị sét đánh đấy.
Các người, các người Hoa tức đến muốn , cũng hối hận muốn . Sớm biết thế này, buổi chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà ta đã không cố ý dẫnvi_pham_ban_quyen dụ bọn ra xem.
Đồng chí, các ông nhất định phải giáo dục gia đình này cho tốt, thật . Bắc mất, họ đã muốnbot_an_cap đuổi vợ nó đi, làm gì chuyện như vậy.
Đúng thế, đúng thế, bình họ đã đối tốt với Vân rồi, bây giờ còn muốn đuổi người ta đi, đúng là mất tâm.
Những việc còn lại căn bản không cần Vân Nguyệt phải ra , tự có người đòi lại công bằng cho cô. Kết quả cuối cùng nhà bị giáo dục một trận, còn bị ghi tên chính quyền, Hội Liên Phụ nữ và an. Họbot_an_cap cam đoan với mọi người sẽ không Vân Nguyệt ra khỏi nhà.
Chuyện giải quyết xong, tiền đã cầm trong tay, Vân tục ơn Vương đồng chí những người khác. Trước khi đi, cán bộ Hội Phụ nữ gọi Vân Nguyệt sang một bên, nóivi_pham_ban_quyen leech_txt_ngu:
Vân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau này có chuyện gì, cô cứ đến Hội Phụ nữ tìm tôi, tôi tên là Ngô Ngọc Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vâng, cảm chị, chị . Vân mỉm cảm ơnbot_an_cap Ngô Ngọc rồibot_an_cap tiễn mấy ra đầu làng.
xong trở về họ Cố, Trương Đại còn lầm bầm chửi rủa trong sân, bộ dạng cứ như ai nợ ta mấy triệu bạc không bằng. Vân Nguyệt về, bà ta càng sưng mặt mày, nhìn chẳng ra làm sao. Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều, Vân Nguyệt chẳng thèm để ý ta, thẳng về phòng.
Trương Đại Hoa tối, cố ý cao giọng với Hứa Hồng Mai đang nấu trong bếp:
Vợ thằng cả, lát nữa nấu bớt đi một phần cơm. Có những kẻ , không đểleech_txt_ngu cho nhịn vài bữa thì không biết cái làm chủ .
Vân Nguyệt như không nghe thấy, chốt cửa lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lấy ra đếm lại một lượt rồi mới cất gian. Dù căn này là nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ở, để nhiều tiền như vậy trong nhà chắc chắn không an toàn, cô dự định ngày mai sẽ ra ngân hàng mở khoản để gửi .
Tuy nhiên, trước lúc đó, để trong không gian vẫn hơn. May mắn là cô xuyên không một chuyến, không chỉ mang theo dị năng mà cả không gian cũng mang theo được. Nếu không, nhiều tiền thế này cô cũng biết để vào đâu.
Căn phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này theo cô thì chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề an toàn chút nào. Lỡ như buổi có ai thừa lúc sayvi_pham_ban_quyen vào trộm tiềnvi_pham_ban_quyen cô biết tìm ở đâu. Dù sao hôm nay cũng bao nhiêu người thấy lão đầu đưa tiền cho cô, chắc chắn không ít kẻ nảy sinh ý đồ xấu. Cô không chỉ phải đề phòng người trong nhà màbot_an_cap còn phải phòng cả bên ngoài.
Nghĩ đến đây, Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt cảm vẫn nên chuẩn bị chút đồ đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng thân thì hơn. Thế là cô rời phòng, đibot_an_cap về phía trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng. Đối phó với kẻ tiểu nhân thì phải có cách kẻ tiểu .
Thấy trời đã tối mà Vân Nguyệt còn ra ngoài, mặt Trương Đại Hoa vừa khó coi trực tiếp khóa luôn lớn lại. Bà ta xem thử không được nhà thì tối nay Vân Nguyệt ngủ ở đâu. Nếu Vân Nguyệt ngủ ở ngoài, bà vừa hay có thể lấy đó làm cớ để chuyện. Tóm lại, không hủy hoại tiếng của Vân Nguyệt, không đuổi được cô đi thì bà thề không bỏ qua.
Tiếng khóa cửa vang lên từ sau khiến bước chân Vân hơi khựng lại. Tuy , cô không dừng lại để quay về mà đi về phía cánh . Đến ruộng, cô nhanh chóng tìm được loại dược thảo mình cần.
Cầm dược thảo trên taybot_an_cap, Vân Nguyệt quay lại nhà họ , nhìn cánh cổng đã đóngvi_pham_ban_quyen , cô dùng sức đập cửa thình thìnhbot_an_cap. Hồng Mai nghe tiếng đập cửa định ra mở nhưng lại bị Trương Đại Hoa ngăn lại. Bà ta bảo:
Mặc kệ nó, ai mượn nó đi ra ngoài lúc đêm hôm khuyanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Có giỏi thì đừng có .
Hứa Hồng Mai xưa nay lời mẹ khôngleech_txt_ngu để ý đến tiếng cửa nữa. Không có ai ra mở, Vân cũngleech_txt_ngu không , càng không tứcleech_txt_ngu giận, cô nhặt một gậy dướileech_txt_ngu đất lên rồi tục gõ mạnh vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửabot_an_cap.
Thời gian trôi qua, không chỉ người nhà họ Cố thấy phiền mà hàng xóm giềng xung quanh cũngvi_pham_ban_quyen thấy bực bội vô cùng. hàng xóm mở cửa bước ra, thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vânvi_pham_ban_quyen Nguyệt đang cửa bèn hỏi:
Nguyệt, sao cháu lại ở này?
thấy không khỏe nên ra ngoài hái ít , vềvi_pham_ban_quyen nơi thì cửa rồi, cháu gõ mãi mà khôngleech_txt_ngu ai mở, chắc là mọi người không thấy ạ.
Tiếng động lớn như vậyleech_txt_ngu sao thể không nghe thấy? Chắc chắn là không muốnvi_pham_ban_quyen mở cửa, muốn hành hạ Vân Nguyệt nên cố giả vờ không nghe. Nếu không, đến hàng xóm còn nghe thì người nhà họ Cố lại không nghe? Rõ ràng là người nhà họ Cố cốvi_pham_ban_quyen ý.
Nghĩ việc nhà họ Cố muốn đuổi Vân Nguyệt ra khỏi , xóm không nhịn mà nảy sinh lòng đồng vớileech_txt_ngu cô. Đồng thời, tinh thần chính nghĩa trong lòng họ cũng phát. Thế là họ giúp Vân Nguyệt cùng đập cửa họ Cố, vừa đập vừa hét lên:
Cố Lão , còn không cửa chobot_an_cap Vân vào, đừng quên các người đã hứa gì với đồng chíleech_txt_ngu trên chính quyền. Nếu các cứbot_an_cap như , đừng ngày mai tôi lên trấn cáo đấy.
Nghe tiếng hàng xóm, Cố lão đầu không thể giả vờ không được nữa. Ông đành bảo Trương Hoa đi mởvi_pham_ban_quyen , đồng thời quát tháo:
Bà xem bà làm cái tròleech_txt_ngu? Còn không mau mở cửa?
Tôi không đi, ông ôngvi_pham_ban_quyen đi mà mở. Trương Đại Hoa lại một lần nữa hành được Nguyệt, cảm mất mặt, vừa âm thầm trách hàng xóm bao đồng.
Cố lão đầu tự giữ diện nên cũng không đileech_txt_ngu, đành sai bảo Hứa Hồng :
Vợ cả, con đi đivi_pham_ban_quyen!
Vâng thưa cha!
Hứa Mai đi ra mở cửa, thấyleech_txt_ngu mấyleech_txt_ngu người hàng xóm đang đứng bên ngoài, bà ngại nói với Nguyệt: Em , xin lỗi nhé, vừa chị ở trongvi_pham_ban_quyen bếp nấu cơm nên không nghe thấy tiếng gõ cửabot_an_cap, để em phải đợi lâu.
Vân Nguyệt nhàn nhạt liếc nhìn Hứaleech_txt_ngu Hồng Mai một cái, chẳng đáp lời. thực sự không nghe thấy haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giả vờ không nghe, trong lòng mọi người đều tự hiểu rõ. Đương nhiên, cô cũng không vạch đối phương làm gìvi_pham_ban_quyen.
Vânbot_an_cap Nguyệt không vạch trần không có nghĩa là người khôngvi_pham_ban_quyen . Chỉ thấyleech_txt_ngu hàng xóm thẳng: Mai à, tiếng độngbot_an_cap lớn như mà chịbot_an_cap không thấybot_an_cap, không phải tai có vấn đề gì rồi chứ? Tôi chị nên tìm nào lên bệnh viện mà khám đi. Nếu không, vấn thật thì không hay đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nghe lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, Vânvi_pham_ban_quyen Nguyệt chút nữa thì bật cười thành tiếng, nhưng cuối vẫn nhịn được.
à, cảmleech_txt_ngu ơn thím nhé. Hôm nay nếu không có thím, chắc đêm nayleech_txt_ngu cháu ngủ ngoài cửa rồi.
Thímleech_txt_ngu hàng xóm mỉm xua tay nói: Chuyện nhỏ thôi, cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần để bụng. Nhưng Vân Nguyệt , cứ kéo dài thế mãi không phải cách. Hay là cháuleech_txt_ngu tính chuyện phân gia đi.
Phân gia? Vân Nguyệt hơi bất ngờ, không ngờ lại có người cóbot_an_cap cùng suy nghĩ mình.
Phải, phân gia!
Cháu nghĩ mà xem, cùng sống dưới một mái nhà, họ đã không thì ngày sau chẳng dễ gì đâu. Chuyện như hôm nay chắc chắn này sẽ còn xảy ra nhiều . Tuy chúng ta có giúp cháu, nhưng giúp được sao giúp được cả đời. Thế , bằng gia, ai phần nấy cho xong.
Thẩm nói phải. Cảm ơn thẩm, cháu sẽ bàn bạc với họ về chuyện gia.
Thếbot_an_cap mới đúng , có chỗ nào cần giúp đỡ cứ tìm thẩm.
Cảm ơn thẩm !
Hàng xóm láng giềng cả, khách sáo thế. Tiền thẩm tử xua tay, mấy để tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bà giúp Vân Nguyệt phần vì thấy cô đángvi_pham_ban_quyen thương, phần vì thấy côvi_pham_ban_quyen biết điều, gặp ai cũng cười nói vui vẻ.
Hồng Maileech_txt_ngu cũng nghe thấy cuộc đối thoại giữa Vân Nguyệt và thẩm , trong không khỏi nảy . Nói lòng, nếu có thể tự mình chủ gia , ai mà chẳng muốn, chẳng ai lại cam để người khác thúc cả.
Dù mẹleech_txt_ngu chồng xử vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị ta có tốt Vân Nguyệt chút, nhưng cũng chỉ là hơn một , ta vẫn xuyên mắng nhiếc chị ta như cơm bữa.
Thực ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chồng chỉ xử thật vợ chồng chú haibot_an_cap. Không chỉ xuyên lén lút trợ cấp nhà chú hai, bà ta còn hay đem đồ ngon trong cho họ. Rấtbot_an_cap nhiều lần chị ta đến nổ phổi, nhưng chẳng cách nào, chồng chị ta không cùng lòng với , nói bao nhiêu cũng bằng thừa.
này, chị ta sự vọngbot_an_cap Vân Nguyệt có gia thành công. Biết đâubot_an_cap khi đó cũng có thể sái, nhân cơ hội này mà tách ra riêng luôn.
Dù ở trong thôn, thường thì con phải phụng dưỡng cha mẹ già, thế vẫn tốt hơn việc nhà lớn bé chen chúc sống chung, chuyện gì cũng phải để cha mẹ chồng quyết .
Vân không hề biết Hứa Hồng Mai còn mong phân gia cả mình. Sau khi mang thảo dượcleech_txt_ngu vào phòng, cô ra bị .
Chẳng ngờ, mẹ chồng Trương Đại Hoa vào mặt cô: cái gì mà , tao không nấu cơm cho mày. Suốt ngày chẳng được tích sự mà còn đòi cơmbot_an_cap, ăn rắm ấy.
Vân Nguyệt cũngbot_an_cap chẳng buồn tranh cãi với ta, cô quay người đi thẳng. Vừavi_pham_ban_quyen cũng chẳng thích ăn thức ăn Hứa Hồng Mai nấu, có tí dầu mỡ nào lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặn .
Vàobot_an_cap đến nhà bếp, cô phát hiện lương thực thực phẩm đều không thấy đâu. Nhìn qua là biết Trương Đại Hoa đề phòng cô nên đã khóa sạch .
Nhìn cái tủbot_an_cap bếpleech_txt_ngu đang chặt, Nguyệt trực tiếp cầmbot_an_cap lấy rìu bổ củi trong bếp, nhắm thẳng vào ổ khóa mà bổ xuống.
Một tiếng lớn vang lên, khiến mấy người đang ngồi ăn cơm ở phòng khách giật nảy mình.
cùng nhau chạy , vào bếp thì thấy Vân Nguyệt đang bổ , cả đều ngẩn người ra.
ứng nhanh nhấtvi_pham_ban_quyen là Trương Đại Hoa, ta gào lên với Vân Nguyệt: Vânbot_an_cap Nguyệt, mày làm cái gì đấy? Ai cho phép màyvi_pham_ban_quyen bổ cái tủ của tao?
Aivi_pham_ban_quyen bảo bà khóa lương thực lại, tôi không có chìa chỉ nước ra thôi.
Mày, , mày! Trương Đại đến sắp ngất đi. Bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta cứ ngỡ mình đã nắm thóp được Vân Nguyệtvi_pham_ban_quyen, nhưng sự lại hoàn toàn phải vậy.
Vân chẳng thèm quan tâm đối phương có tức hay không. Khóa đã hỏng, cô mở tủ lấy lương thực bên trong ra. Lúc này trời cũng đã muộn, nấu cơm thì không nữa, thấy bột mìbot_an_cap trắngbot_an_cap, cô quyết định nấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bát canh bột mì, vừa nhanh lại vừa ngon.
Nói là làm, cô múc ra một bát bột mì, lấy hai quả gà.
Mấy người đứng cửa bếp thấy Vân Nguyệt vừa lấy bột mì vừa lấy trứng trong lòng xót thôi.
lão đầu bựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bội lườm bà vợ một cáileech_txt_ngu, như muốn nói rằng nhìn bà đã gây chuyện tốt gì đây.
Nếu không phải tại Trương Hoa cho con dâu cả nấu cơm cho Vân Nguyệt, thì đống bột và trứng gà này đã cô đem ra tiêu xài như thế.
Tất nhiên, ông ấy từng nghĩ đến ngăn cản, nhưng lại sợ cây rìuleech_txt_ngu trong tay Vân . Bởi vì Nguyệt giờ không giống trước kia, không còn họ nói gì cũng nghe nữa. Cô lúc này dường như có thể phát điên bất nào.
Một khi cô phát điên, cầm chém họ thì saoleech_txt_ngu? Cái thân này của ông chịu nổi một rìu của đâu.
Không , phải nghĩ cách đuổi Vân , không thì chớt mất.
Trương Đại Hoa cũng điên tiết lắm, chỗ bột mì trắng và trứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gà mà mình chẳng lại bị Vân Nguyệt lấy mất, bà ta lòng đến nghẹt thở.
Vân Nguyệt, ai cho mày lấy bột với trứng, đó là dành cho mấy nhà chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai mày đấy. là người lớn màleech_txt_ngu lại đi tranh miếng ăn trẻ con, mày còn biết xấu hổ không hả?
Bột mìvi_pham_ban_quyen là tôi đổ mồ hôi ra, gà cũng là tôi . Tôi dựa vào đâu mà không được ăn? Ngược lại là nhà anh hai, bản thân tiền lương mà ngày nào cũng vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà lấy cái này lấy nọ, thế là không biết xấu hổ.
Vân Nguyệt chẳng nể nang gì, trực tiếp trả lại.
Tất nhiên, miệng thì mắng, vẫn không ngừngleech_txt_ngu nghỉ, cô khuấy bột thành hồ rồi đậpbot_an_cap trứng vào.
Đại Hoa đau xót không thở nổi, muốn xông vào ngăn cản lại dámbot_an_cap Vân Nguyệt ra vớivi_pham_ban_quyen mình. Bà ta vẫn chưa quên chuyệnleech_txt_ngu ban chiều Vân Nguyệt đã quăng Trần Nhị Ni ra ngoài như thế .
Trần Ni làbot_an_cap mẹ nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Nguyệt còn dámleech_txt_ngu quăng, huống hồ là người mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồngbot_an_cap như bà .
Tự mình không , bà bèn sai bảo người . Thế là bà ta với Hứa Hồng Mai đứng bên cạnh: Dâu cả, mày vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giậtbot_an_cap chỗ bột với trứng đó chobot_an_cap tao.
Mẹvi_pham_ban_quyen, con không dám đâu, mẹ muốnvi_pham_ban_quyen thìleech_txt_ngu tự đi mà lấy. Nói , Hứa Hồng Mai quaybot_an_cap lưng trở về phòng tiếp tục ăn cơm.
Chị ta đâu có ngu, mẹ chồng sợ bị đánh, chị ta cũng sợ vậy.
Trương Đại thấy Hứa Hồng Mai không nghe lời mình thì tức đến nổ đom đóm mắt, quay sang mắng con trai cả.
Thằng Cả, mày xem cưới loại vợ gì về thế , đến lời mẹ chồng mà nó cũng thèm nữa.
Mẹ, đừng có làm , ăn cơm đi. Cố lão đại bụng đã đói cồn cào, là khi Vân Nguyệt làm bột mìbot_an_cap trắng, ông ta lại càng hơn.
Cảleech_txt_ngu đã bao lâu rồivi_pham_ban_quyen được ăn bột trắng?
Trong khi đó chú hai hở ra là ăn , toàn là do mẹ đem cho họ.
Nghĩ đến , sắc mặt Cố lão đại chút khó coi. Vân Nguyệt nói đúng, đất là họ trồng, tại sao không được ăn chú chẳng làm lạileech_txt_ngu được ?
Vân Nguyệt không biết rằng chỉ vì một câu nói của mình mà Cố lão đại đã bắt đầu nảy sinh định kiến với lão leech_txt_ngu Trương Đại . Cô nấu xong bát canh bột , chẳng ra khách mà đứng ăn luôn trongvi_pham_ban_quyen bếp.
Ăn xong, mọi người đều mặt, Vân Nguyệt đề xuất phân gia.
Phân gia? mơ hão à! Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa là người tiên không đồng ý. phân gia thì dâu còn dưới ta, phân gia rồi ta muốn quản cũng chẳng quản nổi.
Nguyệt thèm đoái đến Trương Đại Hoa, cô nhìn Cố rồi : Ba, ông thấy sao?
Để tôi suy nghĩ . Cố lão đầu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức đồng , ông ấy cần phải cân lưỡng. , phân gia quả thực cũng là một cách, một cách để không phải sống chung dưới một mái nhà với Vân Nguyệt nữa.
Được, vậy ông nhanh chóng cho. Vân Nguyệt cũng chẳng vội, dù sao cái nhà này cô quyết phân chovi_pham_ban_quyen bằng đượcbot_an_cap. Nếu Cố lão đầu không đồng ý, lắm thìvi_pham_ban_quyen cô dùng chút thủ đoạn là xong.
Biết rồi. đầu gật đầu, giả vờ như không bà vợ đangbot_an_cap liên nháy mắt ra hiệubot_an_cap với mình.
Trong bà già nghĩ gì ông ấy đương nhiên biết rõ. , ông ấy cũng chẳng phân gia làm gì.
Nhưng ông ta muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh cược, cũng chẳng dám cược. Bởi lúc , Vân Nguyệt đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của họ nữa rồi.
Hứa Hồng Mai khẽ huých người ông của mình, hy vọng anh ta cũng lên tiếng vài câu. Thế Cố lão đại lại chẳng có chút phản ứng nào, cuối cùng chọc giận Hứa Mai, khiến chị tavi_pham_ban_quyen phải véo anh ta cái thật .
Hứa , côvi_pham_ban_quyen tôi làm gì? Cô điên rồi à! Cố đại bựcleech_txt_ngu bội lườm vợ một cái, không hiểu nổi tại sao chị ta lại véo mình.
Đúng, tôi điên rồibot_an_cap ! Hứa Hồng Maivi_pham_ban_quyen lườm nguýt Cố lão rồi quayleech_txt_ngu người thẳng về phòng.
Cái đầu gỗ này, làm chị ta chớt .
Vân Nguyệt chẳng thèm bận tâm chuyện riêng vợ chồng người anh cả, cô xuống bếp múc , cầm theo quần áo đi rửa.
Tắm xong, cô bắtbot_an_cap đầu loay hoay với số thảo dược mới hái vềleech_txt_ngu. Tốnbot_an_cap chút thời gian chế biến xong thứ mình cần, rắc chúng lên bậu cửa sổ vàvi_pham_ban_quyen cửa phòng.
Nếu đêm nay có ai lẻn vào cô, chỉ giẫm phải thứ này thìleech_txt_ngu dù có qua một tuần sau, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn có thể tìm ra kẻ đóvi_pham_ban_quyen.
Xong xuôi, Vân Nguyệt trực nằm lên giườngbot_an_cap đi ngủ.
Tại gian nhà chính, Trương Đại Hoaleech_txt_ngu trằnleech_txt_ngu trọc mãi không sao ngủ được, nhất là khi nghĩ đến nghìn đã đưa cho Vân Nguyệt, trong lòng bà ta có kiến bò, bứt rứtvi_pham_ban_quyen khônbot_an_cap nguôi.
Bà ta cứ lật qua lại trên giường, khiến lão đầu cũng bị đánh thức.
Ông gỏng lên tiếng: Bà già này, không ngủbot_an_cap đi còn làm cái gì đấy?
Ông nó này, tôi ngủ được.
Vợ chồng mấy chục năm, lão đương nhiên biết rõ vì sao bà vợ mình lại mất ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thực ra chính ông cũng chẳng ngủ được, trong đầu vẫn đang tính kế làm để lại tiền từ tay Vân Nguyệt.
Thôi đi, đã đưa cho nó , bà có cũng vô ích.
Saobot_an_cap lại vô ích, lắm thì tôi ăn trộm lại. Trương Đại Hoa vừa nói vừa cân nhắc tính khả cách này.
Được thôi, bà có giỏi thì bà đi. Để tôi xem bà bản lĩnh đến mức nào mà còn đòi trộm lại. Bà tưởng Vân Nguyệt là đứa ngốc à? Tiền đã vào tay nóvi_pham_ban_quyen mà bà định trộm dễ thế sao?
thử một phen thì saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết được?
thế nào?
Đợi nó ngủ say, tôi sẽ vào phòng lấy tiền ra. Cái đó có tẹo, chỗ giấu tiền cũng chỉ có vài nơi. Tôi không tin là không được.
Bà đừng mà làm .
làm càn chỗ nào? Tại nó không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ tiền, bị mất trộm thì cũng đáng đời nó thôi.
Nói xong, Trương Đại Hoa cũng chẳng buồn ngủleech_txt_ngu , cồm bò dậy, sau đó lặng lẽ vòng ra phía sau sổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng Nguyệt.
thửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gõ nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào sổ để Vân Nguyệt đã ngủ say chưa.
Vân Nguyệt thực tế đã ngủ rồi, nhưng vừa nghe tiếng gõ cửa sổ của Trương Hoa là cô tỉnh ngay. nhiên cô không lên tiếng mà muốn xem kẻ bên ngoài , gì.
Trương Đại Hoa đợi látvi_pham_ban_quyen, không nghe thấy động gì từ phía Vân Nguyệtbot_an_cap thì đinh ninh đãvi_pham_ban_quyen ngủ . Dù vậy, bà ta cũng không vội mà kiên nhẫn đợi thêm mười phút .
Cảm thấy thời gian đã chín muồi, Đại Hoa mới bê một chiếc ghế tới, rón rén mở sổ phòng Nguyệt rồi qua ghế chui vào trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vân Nguyệt trên giường, khẽ hé mắt ra nhìn. Chỉ một cái liếc mắt, cô đã nhận ra kẻ nửa đêm leo cửa sổ vào phòng mình chính là mẹ chồng Trương Đại Hoa.
Cô không vộileech_txt_ngu vạch trần để mặc cho bà ta vàoleech_txt_ngu phòng, lặng lẽ quanleech_txt_ngu bà ta lục lọi này, tìm kiếm chỗ kia.
Biết đối phương đang tìm tiền, Vân Nguyệt cười lạnh một tiếng, bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thình lình lên tiếng: đang tìm cái gì ?
Trương Đại Hoa mải mêbot_an_cap tìm tiền bị thanhvi_pham_ban_quyen đột ngột kia làm cho bắn mình, ngã ngồibot_an_cap bệt xuống , runvi_pham_ban_quyen rẩy hỏi: Ai đó?
Mẹ chồng à, bà nửa lẻn vào phòng con trộm đồ, giờ lại còn hỏivi_pham_ban_quyen con là sao?
Vân Nguyệt cảm thấy , cô ngồi dậy, cũngleech_txt_ngu không bật mà cứ thế nhìn chằm chằm vào đối phương.
Trương Đại Hoa sợ chớt, cũng hận muốn chớt, lòng dạ dạ vô cùng.
Mày mày chưa ngủ à?
Vốn dĩ là ngủ rồi, nhưng chẳng phải bịleech_txt_ngu mẹ làm ồn nên mới tỉnh saovi_pham_ban_quyen? Vân Nguyệt vừa nói vừa bước xuống giường, tiện thắp đèn lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sauvi_pham_ban_quyen đó, cô lôi Trương Hoa rabot_an_cap khỏi và gõ dồn dập vào gian nhà chính.
Cố lão đầu vẫn luôn đợi tin tức của vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghe thấy tiếng cửa, một điềm báo lành dâng lên trong lòng.
đấy?
Bốleech_txt_ngu, là con đây!
lão đầu nghe thấy giọng Vân thì giậtbot_an_cap kinhleech_txt_ngu , ngay là bà vợ đã bị bắt quả tang, nhưng vẫn giả vờ hỏi: Có chuyện gì thế?
Bố, con bắt được một tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trộm, có muốnvi_pham_ban_quyen xem thử không?
Trộm nào? Cố lão đầu biết vợvi_pham_ban_quyen mình đã rơi vào tay Vân Nguyệt, đành phải mở cửa bước .
bà vợ giàbot_an_cap bị Vân Nguyệt túm chặt với mặt thôi lếch thếchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông lập tứcbot_an_cap lộ vẻ không vui. biếtvi_pham_ban_quyen Trương Đại Hoa nửa đêm phòng con dâuleech_txt_ngu trộm là sai, nhưng Nguyệt cũng không nên đối xử với bà ta như vậy.
đi nữa, bà ta cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là mẹ của Vân Nguyệt mà.
vậy, ông ta mày nhìn Vân Nguyệt, lớn tiếng nói: Vânleech_txt_ngu Nguyệt, sao cô cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối xử vớileech_txt_ngu mẹ chồng như thế? Còn không buông bà ấy ra?
Hóa ra bố cũngleech_txt_ngu biết bà là mẹ chồng cơ đấy? Thế nhưng có nhà ai mà mẹbot_an_cap chồng lại đêm lẻn vào phòng dâu trộm đồ không?
Đây là một sự hiểu lầmbot_an_cap!
Vậy sao? Vậy thì nửa con vào phòng mẹ lục lọi lung tung có được không? Đến lúc đó, con cũng bảo là hiểu lầm nhénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Một nói khiến Cố lão đầu nghẹn không thốt nên lời.
Tiếng của Vân Nguyệt không nhỏ, đã đánh thức cả vợ lão đại đang ngủ say. Họ khoác áo đi khỏi , thấy Vân Nguyệt đang túm lấy mẹ chồng đối với bố chồng, liền hỏi: hôm khoắtvi_pham_ban_quyen thế này có chuyện gì ?
Anh cả, chị dâu, hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người cũng tỉnh rồi à. Đúng lắm, phân xử giúp em với, đêm mẹ em trộm đồ, bố lại còn bảovi_pham_ban_quyen là hiểu lầm. Hai người nóibot_an_cap xem, đây có là hiểu lầm không?
Vợ Cố lão xong sửng sốt nhìn mẹbot_an_cap mình. Họ không ngờ bà lại có thể làm ra như vậy.
Nhưngbot_an_cap nghĩ lại, họ nhanhleech_txt_ngu chóng hiểu ra nguyên do. đi phải lại, tất cả đều tại tiền mà ra. Chiều nay bố đưa một nửa tiền Bắc Thần cho Nguyệt, chắc mẹ thấy xót đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay định lấy lại.
Không ngờ lại bị Vân Nguyệt bắt quả tang tại trận.
Hai vợ chồngleech_txt_ngu hiểu rõvi_pham_ban_quyen ngọn ngành, nhìn này rồi lại liếc người kia, nhất thời không biết nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì.
Dù cảm thấy Trương Hoa vậy là , nhưng họ cũngvi_pham_ban_quyen có thể thấu hiểu bà. Suy cho cùng, số tiền lớn như , lạileech_txt_ngu trong lòng chẳng tâm.
Nói thật, họ cũng từng nghĩ đến việcleech_txt_ngu lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền đó. Bởi tiềnleech_txt_ngu trong tay mẹ, họ còn đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hưởng chút lợi lộc, chứ tiền mà nằm trong tay Vân Nguyệt thì coi như chẳng quan gì đến họ nữa.
Có điều, họ chỉ dám nghĩ không dámbot_an_cap làm. Còn mẹ thì nghĩ làm luôn, kết quả bị Vân Nguyệt , chuyện này là rắc rối to rồi.
Thấy hai người im lặng, Vân Nguyệt cũng không lấy làm thất vọng. Cô tầm mắt vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía Cố lão , hỏi: Bố, này bố lý thế đây?
Nếu bố thấy khó xử lý, vậy để con trực gọi công an đến giúp nhé.
Cố lão đầu nghe ra sự dọa trong lời nói của Vân Nguyệt, sắc mặt vô cùng khó . ông ta buộc phải thỏa , trầm : Ngày mai trưởng thôn tới đây, chia nhà đi.
Nghe lão đầu nói chuyện phân gia, Hứa Hồng Mai chút kích độngvi_pham_ban_quyen, vội hỏi một câu: Chabot_an_cap, hay gọi cả chú Hai về luôn ?
nó về làm gì?
phải cha bảo phân gia sao?
Tôi phân gia là nhà thằng ra riêngbot_an_cap, chứ không cho cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị đivi_pham_ban_quyen hết.
Một câu khiếnvi_pham_ban_quyen hy vọng của Hứa Mai tan vỡ, sáng trong mắt vụt tắt ngay tức khắc. Cô ta cứ ngỡ cũng ravi_pham_ban_quyen riêng sống tự do, nào người đi có mỗivi_pham_ban_quyen Vân Nguyệt.
Không kìm được, ta liếc nhìn Vân Nguyệt để phản ứng của đối phương.
Vân Nguyệt chẳng có phản ứng gì, bởi lẽ chuyện này vốn đã nằm trongbot_an_cap dự tính .
Không ra được gì, Hứa Hồng đành thu hồi tầm mắt. Tuy nhiênbot_an_cap, trong lòng cô ta thật sự rất ngưỡng mộ . Được sống một mình, tự mình chủ, tốt bao nhiêu.
Nói thật, nằm mơ ta cũng ra riêng, nhưng nhìn ý của cha chồng thì nhà cô ta này đừng hòng. Nghĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là, cô ta muốn làm gia đình thì trừ phi cha chồng mẹ đều không còn .
Càngvi_pham_ban_quyen nghĩ thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng.
Thôi, nghĩ nữa, về phòng ngủ xong.
Hứa Hồng mang khuôn mặt thất vọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở vềvi_pham_ban_quyen , cả khivi_pham_ban_quyen Cố lão đại bắt chuyện cô ta chẳng đáp lời.
Sau khi vợ chồng con về phòng, Vân Nguyệt mới buông Trương Đại , đoạn nói với Cố lão đầu: Cha, hy vọng cha giữ lời, nếu không con sẽ báo công an đấy.
Biếtvi_pham_ban_quyen rồi. Cố lão bựcvi_pham_ban_quyen bội đáp một tiếng, ngày càng chán Vân Nguyệt.
Trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôngleech_txt_ngu thầm nghĩ: Quả là cái tính nết ai ưa nổi, thảo nào bà già mình bao giờ thích nó.
Nguyệt chẳng thèm quan tâm có thích mình hay không, bản thân cô thấy vui là được. Đã sống ở thế lâu như vậy, phương của cô là sao cho chí.
Còn về sau này sẽ ra sao, nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều gì? Sống cho hiện tại mới làbot_an_cap quan trọng nhất. Dẫu sao, giữa ngày mai và tai họa, chẳng ai biết cái nào trước.
Người khác không biết, chẳng phải chínhvi_pham_ban_quyen cô là một dụ điển hình đó sao?
Có được trả lời chắc chắn, Vân Nguyệt xoay người trở về phòngvi_pham_ban_quyen mình.
Ông nó này, ông lại đồng ý chứ? Trương Đại Hoa không , bà ta vốn không muốn Vân Nguyệt ra riêng mà chỉ muốn tiếp đuổi cô đi.
Không đồng ý thì làmleech_txt_ngu thế nàovi_pham_ban_quyen? Để nó gọi công an tới ? Cố lão đầu lườm bà vợ , lòng mắngvi_pham_ban_quyen chỉ phá việc.
Tiếc là giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói gì cũng đãbot_an_cap muộn.
Nó dám chắc! Trương Đại Hoa mạnh nói. Thực trong bà ta cũng thấy hối hận vì khôngbot_an_cap cẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thận .
Sao lại để Vân Nguyệtvi_pham_ban_quyen phát hiện ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ chứ?
Nếu khôngbot_an_cap hiện thì chẳng phải gì cũng xuôi sao? tới , nhà không phải chianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đợi gian qua đại cái cớ đuổi người đi, quá hoàn .
Trương Hoa mơ mộng thì đẹpleech_txt_ngu lắm, không thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện đượcbot_an_cap.
Bà cứ đi xem nó có không. lão đầu cáu kỉnh nói rồi xoay người về phòng.
Trương Hoa ông nhà không vui nên cũng chẳngleech_txt_ngu dám thêm lời nào.
Vân Nguyệt về đến phòng liền nhanh chóng vào giấc ngủ. Đêm nay chắc hẳn sẽ đến làm phiền nữa.
Quả nhiênleech_txt_ngu, một ngủ ngon đến sáng.
hôm sau, Vân Nguyệt đã thức từ sớm. lấy giấyvi_pham_ban_quyen bút ra, bắt đầu liệt kê những thứ cần sắm sửa khi phân gia. cách Cố lão đầu và Trương Đại Hoa, chắc chắn họleech_txt_ngu sẽ chia cho côvi_pham_ban_quyen được bao nhiêu đồ .
Trương Đại vì tối qua trằn trọc suốt nửa đêm nên sáng nay dậy muộn. Vừa ra khỏi phòng, bà ta thấy chỉ có một mình Hứabot_an_cap Hồng Mai đang nấu cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gà trong vẫn chưa được cho ănbot_an_cap, cửa phòng của Vân Nguyệt thì vẫn đóng chặt, lập thấy ngứa mắt.
Bà ta hùng hổ đập cửa phòng Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa đập vừa gào lên: Vợ thằng ba, mấyvi_pham_ban_quyen giờ rồi mà mày còn chưa dậy? Sao hả, định để thân già này hầu hạ mày chắc? Maunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cút ngoài việcleech_txt_ngu !
Vân Nguyệt thu dọn giấy rồi ra mở cửa. Nhìn thấyleech_txt_ngu bộ mặt mẹ ác nghiệt , cô cảm ngứa . Nhưng vừa nghĩ đến chuyện phân gia, cô lại nén cơn giận xuống.
Tuy nhiên, muốn cô làm việc ư? Đừng có mơ.
Cô xem Đạibot_an_cap Hoa như khí, cầm lấy đống quần thay ra hôm , thản nhiên đi thẳng ra bờ giũ.
Trương Đại Hoa thấy Vân Nguyệt chịu cho gà ăn, cũng quét sân mà lại đi giặt đồ cá nhân, cơn bốc lên ngùn ngụt. Bà tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lao tới, giật phắtleech_txt_ngu chậu quần áo trong tay Vân Nguyệt rồivi_pham_ban_quyen ném thẳng xuống đất, hét lớn: Vân Nguyệt, tao nói mà mày nghe thấy gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hả? Tao bảo mày đi làm việc, mày lại dám đi giặt quần áo. Sao, sắp phân gia nên lời nói của bà già nàyvi_pham_ban_quyen không còn trọng lượng nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi không?
Tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất là bàleech_txt_ngu nên quần áo lên cho tôi, bằng chuyện bà làm ngày hôm qua, tôi đi rêu rao khắp nơi chovi_pham_ban_quyen người xem, để họ biết cái nhà này có hạng mẹ nào nửa đêm canh ba lẻn vào phòng con dâu ăn trộm đồ.
dứt , khí thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hung hăng của Trương Đại Hoa lập tức xẹp xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bà taleech_txt_ngu là người sĩ diện. Nếu để thiên hạ biết bà ta nửaleech_txt_ngu đêm vào phòng con dâu trộm, thì sauleech_txt_ngu nàyvi_pham_ban_quyen còn mặt mũi nào mà đường nữa?
Sau đó, bà ta đành lầm lũi quầnvi_pham_ban_quyen áo của Vân Nguyệt lên, bỏ vào chậu cho cô. Vân Nguyệt lạnh lùng liếc nhìn Đại Hoa một rồi cũngbot_an_cap thèm chấp nhất thêm. Dù sao lát nữa cũng phân gia rồi, bỏ qua chuyện này cũng được.
Sau bữa , Cố lão đầu gọi trưởng thôn đến để giúp việc phân . Lúc đầu, trưởngbot_an_cap thôn còn tưởng Cố lão đầu muốn sản chovi_pham_ban_quyen cả ba cậu trai, đến nơi mới biết là chỉ phân giavi_pham_ban_quyen cho mỗi mìnhleech_txt_ngu Vân . Nhất thời, ông không biết phải gì cho phải.
Vânleech_txt_ngu Nguyệt bây giờ là thân nhân liệt sĩ, họ Cố này xử quá tệ bạc. Bắc Thần mới mất, họ đã vội vàng quét con dâu khỏi cửa. Chuyện này làm thật sự chẳng ra làm sao.
Vân Nguyệt, ông lại thêm vài phần cảm thông nên : Vân Nguyệt, cha chồng cháu nói muốn phân gialeech_txt_ngu, cháu có đồngleech_txt_ngu ý không?
Cháu đồng ý!
Cháubot_an_cap không suy nghĩleech_txt_ngu chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa sao?
Nguyệt trưởng thôn đang nghĩ cho , nhưng cô vẫn từ chối ý tốt đó: Không cần đâu trưởng thôn, phân gia cũng tốt .
rồi, nếu cháu đã nói vậy thì ta sẽ giúp các người phân .
Sau đó, trưởng thôn quay sang hỏi Cố lão đầu: Cố Lão Lục, việc phân gia ông có dự tínhvi_pham_ban_quyen thế nào?
Đất đai trong nhà chia đầu người, thuộc nó thì cứbot_an_cap giao chovi_pham_ban_quyen nó. Còn lương thực, nó mới gả về đây chưa một tháng, chúng chấp nhận chịu thiệt, chia cho nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tháng lương thực, nhiều thì không có đâu.
Nghe xong, trưởng thôn mày: Chiavi_pham_ban_quyen lương thực nhưvi_pham_ban_quyen vậy có ít quá không? Hiện tại vụ thu hoạch mùa thu vẫn còn hơn một tháng nữa kia mà.
đó ta quản được, nó có tiền mà, nếuvi_pham_ban_quyen thiếu lương thực thì tự đi mà .
Cho dù lương thực có thể mua, vậy tiền bạc, nhà cửa sao? Nông cụ, đồ dùng trong nhà nữa? Những thứ đó không chia à?
Tiền thì hôm qua đã cho nó trước mặt Vương đồng chí và mọi người rồi. Nhà cửa tuy là do Bắc Thần xây, nhưng đó là để cho haileech_txt_ngu thân dưỡng lão, không thể giao nó được. Còn cụ và đồ đều ta và bà sắm , nên cũng sẽ không chia nó.
Nghebot_an_cap những lời này, Vân Nguyệt mà ngay cả trưởng thôn cũng thấy lão đầu đỗi vô liêm sỉ.
Trưởng thôn vừa định Vân Nguyệt đã cắt lời: Căn nhàbot_an_cap này nếu đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là do Bắc Thần xây, vậy thì nó là của tôi. Bây giờ phân gia , mời các người dọn ra .
Nghĩ mà ham. leech_txt_ngu con trai tôi xây, đương nhiên là thuộc về hai thân già này rồi. Cô muốn có nhà , nằm mơ đi!
Trương Đại Hoa nào có muốn giao căn nhàbot_an_cap cho Vânvi_pham_ban_quyen Nguyệt. này xâyleech_txt_ngu đẹp, ở lại thoải mái, chỉ là một phòng bà ta cũng không muốn đưa, huống là cả căn .
Thôn trưởng liếc nhìn Trương Đại Hoa một cái, rồi nói với lão đầu: Lão Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhà này là Thần để cưới vợ, tiền cũng là của nó bỏ ra, để lại cho vợ nó là lẽ đương nhiên. Nhàvi_pham_ban_quyen ông chẳng phải vẫn còn căn nhà cũ đó sao? Các người thể dọn về mà ở.
Không , tuy tiền Bắc Thần bỏ ra, tôi cũng góp công sức. Ngược lại là Vân , chẳng bỏ ra cái gì, việc gả đây rồi muốn chiếm cái nhà này, không đâu!
Cố Lão Lục, làm người đừng có đáng quá. người chiếm căn nhà này rồi Vân Nguyệt đâu?
Chẳng phải còn nhà đó sao? Cứ để dọn qua đó . Dù sao nó cũng có một mình, ở đâu mà chẳng .
Nghe vậy, thôn trưởng quay sang nhìn Vân , hỏi: Vân Nguyệt, ý cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế ?
Thôn trưởng cũng ra , gia đình lão đầu sẽbot_an_cap không chịu đi. Mà Vân Nguyệt thì đơn độc một , lại tuyệt quan hệ với ngoại, e là tranh không lạibot_an_cap.
Lùi bước mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cho dù có tranh thắng, gia lão đầu chắc chắn cũng sẽleech_txt_ngu gây rối. Đến lúc đó, cô ở lại cũng chẳng được yên thân.
Vân Nguyệt vốn không quan tâm mình ở đâu, nhà cũ đối với cô trái lại thuận tiện hơn . Bởi vì nơi tựa núi, dễ dàng cho vào rừng săn bắn, hái thuốc để kiếm thêm thu nhập.
Tuy nhiên, người nhà họ Cố muốnvi_pham_ban_quyen không một đồng mà chiếmbot_an_cap trọn nhà này thìleech_txt_ngu cũng là chuyện không tưởng.
Thế là cô nhìn Cố lão đầu, cất lời: Căn nhà nàybot_an_cap phần của tôi. Các người muốn tôi dọn về cũ cũng không thể, nhưng các người phải thường cho tôi.
xây căn nhà này, Bắc đã tốn một ngàn năm trăm . Tôi cũng đòi nhiều, các ngườibot_an_cap đưa tôi năm tệ, tôi đồng ý chuyển nhà cũ. Nếu không, dọn phải là các . Dù sao cũng làleech_txt_ngu kẻ trắng tay chẳng sợ gì, nếu các người không đi, thì tráchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi khiến người yênleech_txt_ngu ổn.
Chưa đợi Cố lão đầu kịp miệng, Trương Đại Hoa đã nhảy dựng lên, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào mũi Vân Nguyệt mà mắng: Mày mơ hão à, còn đòi năm tệ nữa. Nguyệt, tao nói mày biếtvi_pham_ban_quyen, đừng nói là năm tệ, đến năm đồng mày cũng đừng hòng!
Đã vậy thì chẳng còn gì nữa. Lát tôi sẽ lên trấn báo côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an, nói cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ đêm khuya khoắt lẻn vào phòng tôileech_txt_ngu ăn trộm tiền.
Thôn trưởng nghe thế, lập tức tỏbot_an_cap vẻ thú, hỏi: Vân Nguyệt, chuyện là thế nào?
Vân Nguyệt trả lờivi_pham_ban_quyen, nhưng Cố lão đầubot_an_cap vội vàng cướp lời: Được, năm trămbot_an_cap tệ thì trăm . Cô lập phòng thu dọn đồ đạc, dọn đi ngayleech_txt_ngu cho tôi, chúng tôi không muốn cô nữa. Còn nữa, cái gì nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói, cái gì không , trong lòng cô phải tựbot_an_cap biết chừng mực. Nếu để biết cô đi rao linh tinh bên ngoài, tôi sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tha cho cô đâu.
Yên tâm, chỉ người không chọc vào , sẽ không nói gì cả. Nhưng mộtleech_txt_ngu khi các người đã đụng đến tôibot_an_cap, thìvi_pham_ban_quyen đừng trách miệng tôi có khóa.
Vân Nguyệt vừa nói vừa nhìn chằm chằm Trươngvi_pham_ban_quyen Đại Hoa. Cô biết người khác không dám mình, nhưngleech_txt_ngu bà mẹ chồng này lại kẻ hay đau, cứ thích thức giới hạn của .
Yên tâm, tôi sẽ quản lý bọn họ.
Bà nó, đi lấy năm trăm tệ đây. Cố lão đầu bảo vợ đi lấy tiền, muốn giải quyết dứt điểm này cho .
Nói thật, ông ta cũngvi_pham_ban_quyen thấy hối hận đã cưới Vân về nhàvi_pham_ban_quyen. Trước đây cô là đứa ngoan , giờ mới phát hiện rabot_an_cap một kẻ khó đối phó.
Biết thế này, có nói ông tabot_an_cap cũng không để đứa con thứ ba cưới cô.
Năm trăm tệ đối với Trương Đại chẳng khác nào cắt đileech_txt_ngu miếng thịt, bà ta hoàn toàn không muốn đưa. lời đe dọa của Vân Nguyệt còn văng vẳng bên tai. Bà biếtleech_txt_ngu, nếu không đưa tiền, Vân Nguyệt chắc sẽ đi tìm công an thật.
Vì danh tiếng của thân, để sau này có thể ngẩng đầu nhìn đời, bà buộc phảibot_an_cap bỏ ra năm trăm tệ này.
Lúc này, trong lòng ta hối hận không . Biết , biết thế đêm quabot_an_cap bà ta đãbot_an_cap không tựvi_pham_ban_quyen tay hành động.
Nếu bà chuẩn bị chuleech_txt_ngu đáo hơn một chút, hoặc là kiếm ít thuốc mê trước, liệu chuyện có thành ra này không.
thay, có tiền chẳng mua hai biết .
Trương Đại Hoa lề phòng lấy năm trăm tệ ra, hằn học ném vào tay Vân , : Tiền đưa chovi_pham_ban_quyen mày rồi đóleech_txt_ngu, mau thu dọn đồ đạc rồi cútbot_an_cap khỏi tao ngay.
Nguyệt thản liếc nhìn Trương Đại Hoa, nhận tiền rồi bắt đầuvi_pham_ban_quyen kiểm đếm. Sau khi xác nhận sai sót, côvi_pham_ban_quyen mới nhìn thôn trưởng : Thôn , phiền ông giúpleech_txt_ngu chúng cháu một bản văn bản phân gia.
Được, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viết cho các người ngay đây. Thôn trưởng lấy giấy bút ra, bắt đầuvi_pham_ban_quyen soạn văn bảnbot_an_cap phân gia.
Vân Nguyệt thì về phòng thu đồ đạc.
Đồ đạc của cô không nhiều, thu rất nhanh. Khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gói ghém xong xuôi thì bản cũng đã viết xong.
Vân Nguyệt ký , sau đó hỏi mượn chìa khóa nhà cũ từ Cố lão đầu để chuẩn bị dọn .
Căn nhà cũ nằm dưới chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cách xa làng , trông hẻobot_an_cap lánh. Thật ra thôn trưởng không muốn Vân Nguyệt ở đó một mình vì an toàn. Nhưng thấy cô đã tự nguyệnleech_txt_ngu, ông cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiệnvi_pham_ban_quyen gì thêm.
lý củavi_pham_ban_quyen ít ỏi, chỉ một chuyến là dọn xong.
Mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng, một mùi mốc thẳngvi_pham_ban_quyen mũi. Đãvi_pham_ban_quyen hơn một nămbot_an_cap không có , cũng khôngleech_txt_ngu ai dọn, nhà đâu đâu cũng bụi bặm.
Vân Nguyệt đặt đồ xuống, câybot_an_cap chổi rồi bắt đầu dọn .
Nhà cũ họ Cố không lớn, chỉ ba gian nhà chính và một gian bếp, Vân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẹp cũng rất . Sau khi lau xuôi, côvi_pham_ban_quyen mới chuyển đồ vào trong.
Còn về khoảngbot_an_cap sân đầy dại, cô cũngleech_txt_ngu không vội dọn ngay lấy một lọ thuốc diệt cỏ từ không gian ra phun lượt. Chờ chớt hết rồi cũng chưa muộn, mà lúc cũng nhanh hơn.
Xong xuôi mọi việc, Vân cũng thấy thấm mệt, cô kéoleech_txt_ngu một chiếc xuống nghỉ .
Nghĩ đến Cố Bắc nói có để thứ đó ở căn nhà cũ này, đưa mắt khắp . Nhưng trong tầm này, chẳng thấy có phát hiện gì đặc biệt.
Cô cũng không vội, chờ khi nào có thời gian sẽ từ từ tìm sau.
Đây cũng là một lý do khác khiến cô chọn căn nhà cũ này, đó mà Cố Bắc Thần để lại. Nếu không, cô muốn mang thứ đó đi cũng thuận tiện cho .
Bây hay rồi, nơi này đã thànhleech_txt_ngu nhà cô, cho dù cô đào sâu ba thước đất cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng ai gì, càng ai biết được.
Nghỉ một lát, Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt cảm thấy đói bụng, định vào bếp nấu chút gì đó . Vừa vào đến , cô mới sực ra nồi niêu xoong chảo, chén đũa ăn cơm đều chưaleech_txt_ngu có cái gì.
Xem ra cô phải lên trấn một chuyến để mua sắm đầy đủ đồ mới được. hiện tại, cô đành lấyleech_txt_ngu tạm đồ trong không ra để lấp đầy cái đói.
Ăn xong, Nguyệt hồi phục đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức lựcvi_pham_ban_quyen, liền chuẩn bị đi mua đồ. Để đề phòng người nhà thừa dịp cô vắng nhà mà đến trộm đồ, cô còn đặc lấy một chiếc khóa mới từ không gian ra để thay vào.
Khóa cửa , Nguyệt mượn một chiếc xe củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong thôn đạp thẳng trấn.
nhưng cô không biết rằng, cô vừa mới rời thôn, đã có kẻ lén lút mò tới căn cũ của nhà họ Cố.
Tiền bạc luôn khiến lòng người độngbot_an_cap!
Chuyện Vân Nguyệt được chiavi_pham_ban_quyen mấy ngàn đồng, cả thôn ai đều đã biết.
Điều tự khiến khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít kẻ đỏ mắt ghen tị, cộng rêu rao của Trương Đại Hoa sau khi phân gia về Vân Nguyệt chia thêm năm trăm đồng, số người đố kỵ lại càng nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn.
Chẳng đâu , ngay cả người nhà mẹ đẻ của Vân Nguyệt cũng đang rịch không yên, hận không vơ vét tiền đó vào tay mình.
Thế nhưng đã đoạn tuyệt quan hệ với Nguyệt, nên chẳng tiện vác mặt đến đòi.
Thế là Vân Kim Bảo lập tức nghĩ đến tên bạn thân của mình, Nhị Cẩu Tử.
Nhị Tử không chỉ bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Vân Kim Bảo, mà còn là một tên lưu manh không nghề ngỗng trongleech_txt_ngu thôn. Ngày ngày chẳng làm việc gì nên thânleech_txt_ngu, chỉ chuyên trộm gà bắt chó. Không ít nhà trong thôn nuôi gà đã từng bịvi_pham_ban_quyen hắn ra tàn độc.
hắnvi_pham_ban_quyen trộm, nhưng dân làng cũng chẳngvi_pham_ban_quyen làm gì được. Bởi lẽ mẹ Nhị Cẩu mất sớm, hắn nhỏvi_pham_ban_quyen lớn . Từ ngày bà mất, hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống lũi một mình. các bác hắn tuyệt nhiên chẳng thèm ngó ngàng tới.
Vì vậy, dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng có muốn kiện cũng biết tìmleech_txt_ngu mà đòi, đành phải bó tay với hắn.
Sau khi thấy Vân Nguyệt ra khỏi , Nhịleech_txt_ngu Tử và Vân Kim Bảo lén lút lẻn nhà cũ Cố. Nhìn cánh cửa phòngvi_pham_ban_quyen , hai kẻ không biết cạy khóa này quyết trèoleech_txt_ngu tường.
viện không cao, muốn trèo vào cũng chẳng khó khăn gì.
Mấy chuyện trộm gà bắt chó vốn sở trường Nhị Cẩu Tử. Vân Kim Bảo ngoài canh gió, còn mình thì nhanh nhẹn vào trong sân.
Vào đến , hắnbot_an_cap cũng chẳng buồn cạy cửa mà trực phá cửa sổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cửa sổ bằng gỗ vốn đã nát, chỉ cần dùng chút lực là hỏng ngay. Cũng do vừa mới dọnvi_pham_ban_quyen vào, chưa kịp sửa sang , nếu không Nhị Cẩu Tử muốn phá cũng chẳng dễ dàng như .
Lúcbot_an_cap này, Vân Nguyệt hoàn toàn không biết nhà mình đã bị trộm nhập. May cô đã sớm cất hết đồ quý giá vào không , nhà ngoài quần áo chăn màn ra thì chẳng có gì giá, dù có bị mất cũng không bao tiền.
Hơnvi_pham_ban_quyen , người bình thường chẳng mấybot_an_cap đi trộm những thứ đó. Vì vậy, cô rất an tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạo chơi trên trấn, mua sắmbot_an_cap đủ những vật dụng cần thiết một lượt.
Do mua quá nhiều nên không xuểleech_txt_ngu, cô tìm vắng rồibot_an_cap cất hết gian.
Cũng may không của cô khá rộng, có thể chứa được rất nhiều thứ. Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên cô ngại mua nhiều, cũng chuyện không mang về hết được.
Sau sắm sửa xong xuôi, Vân Nguyệt còn mua thêm ít , bụng đem tặng cho thôn trưởng vàleech_txt_ngu nhóm của Vương đồngvi_pham_ban_quyen chí, những người đã giúp đỡ cô hôm .
Mua xong, thấy thời gian vẫn còn sớm, cô lại dạo quanh phố phường, mua thêm vài món gia cần thiết.
tiền còn lại sau khi sắm, cô dự định để dành để sửa sang nhà cửa trước, còn lại thì giữ tiêu hằng ngày.
Về phần số tiền mà Cố Thần nhắc đến trong thư, vẫn chưa tìm thấy và cũng chẳng là bao nhiêu. Nhưng Vân đoán chắc cũngbot_an_cap không nhiều lắm, sao tiền lương của anh cũng có hạn.
Cất tiền xong, Vân Nguyệt lại qua nhà khách một chuyến để ơn Vương đồng chí. Hỏivi_pham_ban_quyen ra mới biết anh đã rời đi rồi.
Không tặng được quà, Vân đành thu lại vào không gian, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe nhà trước.
Lại nói Nhị Cẩu , hắn lọi trong phòng suốtleech_txt_ngu trời mà chẳng tìm thấy gì, lòng không khỏi nôn .
Dù biết Vân Nguyệt đã đi vắng, nhưng ai mà biết khi nào cô sẽ về. Vậy nên, sau khi lùng sục khắpleech_txt_ngu các gian phòng mà vẫn trắng tay, hắn đành phải rút lui.
Vừa thấy Cẩu ra ngoài, Vân Bảo lập tức : Thế nào, tìm thấy chưa?
Không , chẳng thấy gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Tao đoán chắc chị mày đã mang theo trên người rồi.
Không nào! Vân Kim Bảo nghi ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Nhị Cẩu Tử, cho hắn muốnbot_an_cap nuốt riêng số tiền đó. Còn hắn bảo Vân Nguyệt mang tiền theo, ta hoàn toàn không tin.
Bởi lẽ mang tiềnbot_an_cap trong người cũng chẳng an toàn gì cho cam. Chẳng may đánh rơi thì khốnvi_pham_ban_quyen. , với số tiền lớn như vậy, tìm chỗ nào đó mà giấu kỹ chứ.
Ai mà được, lại tao khôngleech_txt_ngu tìm thấy. Nhị Cẩu Tử vì không tìm được tiền, công cốc một chuyếnleech_txt_ngu tâm trạng cũng chẳng vẻ.
Vì thế, hắn thèm để ý Vân Kim Bảo nữa người bỏ đi trước.
Thấy thái độ của Nhị Cẩu Tử như vậy, Kim Bảobot_an_cap bực mình. Cậuleech_txt_ngu đuổi theo, bá vai hắn hỏi: Nhị Cẩu , chúng ta là anh emvi_pham_ban_quyen mà. Mày thật chobot_an_cap tao nghe đi, sự tìm thấy gì sao?
Tất nhiên rồi, tao cònbot_an_cap lừa mày làm gì? Nếu không tin, bây giờ mày cứ việc khám người tao .
Nghe Nhị Cẩu Tử nói đến cho khám người, Vân Kim Bảo không tin cũng phải tin. Còn chuyện người chắc thể. Dùbot_an_cap sao cậu ta và Nhị Cẩu Tử cũng là bạn bè, tại muốnleech_txt_ngu mặt với nhau.
nhiên, trong lòng cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta vẫn thấy không thoải mái.
Vân về nhà, chưa vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa đã biết có người từng lẻn . thứ khác không lo, chỉ lo vật mà Cố Bắc Thần lạileech_txt_ngu lấy mất hay .
Nhưngvi_pham_ban_quyen nghĩ lại thấy an tâm. cô còn chưa tìm ra thì người khác chắc cũng thể tìm thấy.
Đặt đồ đạc xuống, Vân Nguyệt vào phòng mình trước, quả nhiên thấy phòng ốc đã bị lục . Có vài bộ áo còn vứt lăn lóc dưới .
Xem ra, cô cần phải tìm thứ gì đó trông nhà mới được.
Nếu không, mỗi lầnvi_pham_ban_quyen cô đi vắng lại có kẻ lẻn vào, tuy đạcvi_pham_ban_quyen chưa chắc đã nhưng cũng thật phiền phức.
dẹp xong xuôi, Vân Nguyệt loại những thứ vừa mua về. trời đã muộn, cô đầu chuẩn bị bữa tốileech_txt_ngu.
Hôm nay dọn sang nhà mới, chắc chắn phải ăn uống soạn một chút. Vìbot_an_cap , cô đã mua một thịt ở chợ, hai quả dưa chuột và một mớ rau .
Nhìn những quả dưa chuột hơi héo và mớ rau chẳng mấy tắn, Vân Nguyệt thấy mình cần nhanh chóng khai khẩn một mảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất để trồng trọt.
Với Linh Tuyền và dị năng thực vật trong tay, thứ cô ra chắc chắn là mỹ vị.
Ăn cơm xongleech_txt_ngu, cầm theo đèn pin và những món đã trên trấn, lầm lũi trong đêm đi đến nhà thôn .
Thấy Vân đến, hơi bất , hỏi: Vân Nguyệt, khuya thế này cháu đến có việc gì không?
Thưa chú, mấy ngày nay vì chuyện của mà chú phải chạy đi lại vả quá. Cháu cũng chẳng cảm ơn chú thế nào, đây chút lòng thành của cháu, chú nhận cho.
Vân Nguyệt , đó là việc chú nên làm, cháu khách quá rồi. Đồ này mang về đi, sau này cố gắng mà sống cho tốt, có chuyện gì thì cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm chú.
Cháu biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ, cảm ơn chúbot_an_cap nhiều. Đồ cháu cứ để ở đây nhé, về trước đây.
, Vân Nguyệt đặt xuống rồi chạyvi_pham_ban_quyen biến.
khi thôn xách đồ đuổibot_an_cap theo thì Vân Nguyệt đã đi xa rồi. Chẳng còn nào , ông đànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận lấy.
Tuy nhiên, trong lòng ông lại tăng thêm vài phần thiện cảm với Vân Nguyệt.
Dù những đó đúng là trách nhiệm của ông, nhưng Vân Nguyệt biết như vậy, ông vẫn thấy rất lòng.
Về phần Vân Nguyệt, khi vềleech_txt_ngu nhà cũng chẳng có việc gì . Trời vẫn còn sớm, cô cũng muốn đi ngủ , bèn quyết đầu công cuộc tìm bảo vật, rốt cuộc Cố Bắcleech_txt_ngu đã giấu thứ đó đâu.
Lại lần nữa tìm khắp cả nhà mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn không thấy , Vânleech_txt_ngu Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nản lòng, nhưng nhiều là không cam . Cô tin tưởng Cố Bắc Thần, anh đã nói để đồ ở nhà cũ thì chắc chắn chúng vẫn trong căn nhà này.
Nhưng rốt cuộc là ở ?
Tường nhà, nền đất cô đều đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua cả rồi nhưng vẫn không thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tăm . Vậy thì món đồ đó rốt cuộc được giấu ở đâu?
Khoan đã, hình như trên xà nhà cô chưa tìm .
Nghĩ đến , Vân Nguyệt đầu nhìn . Vừa nhìn, quả đã phát hiện ra điều khác lạ. thấy trên thanh xà ngang trên đỉnh đầu như chỗ hơi lồi .
Rốt cuộc có phải hay không, còn phải lên xembot_an_cap biết được.
xà nhà caovi_pham_ban_quyen, phải nhờ công cụ mới xong. May mà tuy Vân Nguyệt đã xuyên không, nhưng thủ vẫn còn đóvi_pham_ban_quyen. Thêm vàovi_pham_ban_quyen đó, nguyên thânvi_pham_ban_quyen cũng là người làm lụng quen tay nên sức lực và sự dẻo dai đều rất tốt.
Khiêng chiếc ăn đến dưới xà nhà, Vân Nguyệtvi_pham_ban_quyen thử một nhưng vẫn không với tới được. Cô lạibot_an_cap chồngleech_txt_ngu thêm một chiếc ghế lên trên.
Độ đã đủ, lúcvi_pham_ban_quyen này mới leo lên xà nhà, gỡ chỗ lồi ra xuốngbot_an_cap, để lộ ra một góileech_txt_ngu giấy dầu bằng lòng bàn tay.
Nhìn gói giấy nhỏ xíu này, Vân Nguyệt có chút vọng. Nhỏ thế nàyleech_txt_ngu chắc chắn cũngleech_txt_ngu giấu được bao nhiêu .
Thôi kệ, cứ thử rồi mới tính sau.
Mở gói giấy dầu ra mới phát hiện bên trong không phải tiền, mà là một bản vẽ cấu trúc ngôi nhà được vẽ bằng tay.
liếc nhìn qua, thấy trên bản đặc biệt vài vị chắc nơi giấu .
Có tổng cộng ba nơi được đánh dấu: bức tường ở phòng khách, bếp lò trong bếp vàbot_an_cap một quế ở sân sau.
Bức tường hiện giờ không xử lý, dưới gốc vào đêm hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuya khoắt cô cũng không muốn tay vào. Ngược lạileech_txt_ngu bếp lò trong bếp có thểbot_an_cap qua xem thử.
Vân Nguyệt cấtvi_pham_ban_quyen bản vẽ đi, kê bàn ghế về chỗ cũ rồi mới đi về phía nhà bếp.
Lúc nấu cơm buổi tối, cô phát hiện ra cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này lớn hơn nhiều với bếpvi_pham_ban_quyen thông thường. Tuy nhiên lúc đó cô cũng nghĩ ngợi gì, chẳng ngờ trongleech_txt_ngu lại giấu đồ.
Vân đi quanh bếp vài vòng, suy nghĩ xem làm thế mới lấy được đồ bên trongvi_pham_ban_quyen ra mà không làm bếp.
sờ chỗ này, gõ chỗ kia, qua từng viên gạch một. Đến khi thử tới viênvi_pham_ban_quyen cuốileech_txt_ngu , trên mặt cô không khỏi lộ ra vẻ vui mừng.
gạch này bị , xem ra có thể lấy xuống .
Thế cô khẽ dùng sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, .
Vừa thử một cái, cô quả nhiên đã được viên gạch ra ngoài. Không còn chắn đường, Nguyệt liếc mắt đã thấy thứ bên trong.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thò tay trong mò , phát hiện là một chiếc hộp. Có điều chiếc hộp này lớn hơn viên gạch nên không nào được.
Vân Nguyệt suy một hồi, vẫn quyết định thêm vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạch khác. không được đồ ra, ước chừng tối nay cô sẽ ngủ mất.
Dùng chính vừa lấy ra công cụ, cô gõ vào những viên gạch khác. nói là cách này quả. Chẳng mấy , viên gạch bị cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có dấu hiệu lay.
Vân Nguyệt thắng xông lên, nhanh chóng gỡ được viên xuống. Lúc này hố đã hơn một chút, Nguyệtbot_an_cap thử lấy hộp trong ra.
Lần này cô lấy ra rất dễ dàng.
được một chiếc hộp, Vân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thò vào mò tiếp, ngờ vẫn còn một cái hũ.
Thuận tay, cô cũng lấyleech_txt_ngu luôn cái hũ ra ngoài.
Một tay hộp, một cầm hũ, Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt trởvi_pham_ban_quyen lại phòng khách.
Đặtleech_txt_ngu đồ lên bàn, Vân Nguyệt lần lượt thứ một.
chiếc hộp trước, bên trong là một . Đếm thử thấy có khoảng năm trăm đồng, cũng không phải là ít. Còn hũ kia đựng đầy đồng bạc, đầy ắp một hũ, tổng cộng có một trăm .
Những thứ này Nguyệtleech_txt_ngu tạm thời chưa dùng đến, cô bỏ lại vào hũ rồi vào trong không của mình.
Hiện tại, Vân Nguyệt bắt thấy mong đợi vào những thứ dưới gốc cây và trên tường. Tuy nhiên hai đó không , đợi khi nào có thời gian rồi tính sau.
Thấy thời gian còn sớm, Vân đóng cửa lớn lại về phòng đi ngủ.
Nằm trên giường, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi bật cười. Nếu để Cố lão đầu Trương Đại biết trong căn nhà cũ này có đồ tốt, mà còn không ít như , không biết liệu họleech_txt_ngu chớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không.
Tuy rất xem ứng của , nhưng tại chắc Vân sẽ không cho họ biết.
Mộtvi_pham_ban_quyen giấc ngủ ngon đến sáng.
Chương: Tên
Sáng sớm hôm sau, Vân đã thức dậy rất sớm. Cô đi dạo vòng quanh sân, thấy đám cỏ dại đã bắt đầu ngảvi_pham_ban_quyen , đoán chừng qua hai ngày nữa sẽ chớt sạch, tâm trạng cô thế cũng tốt. Đặc là khi nghĩ đến việc dưới gốc quế hoa ở hậu viện cóbot_an_cap giấu thứ gì đó, lòng cô thêm hânleech_txt_ngu hoan.
Sau khi vận tay chân một chút trong , Vân vào bếp làm bữa . sáng đơn giản, một quả trứng gà, hai bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao và một túi sữa. Đây đều là những thứ tích trữ trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian từ .
Ăn sáng xong, Vân Nguyệt lại đi dạo quanh một vòng rồi nhà đi tìm người.
Ngôi nhà đã lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có ở, nhiều chỗ đã hỏng , cần phải tu sửa cẩn thận. Nếu không, hễ trời mưa là gặp rắc rối ngay. Chuyện bên mưa trong nhỏ vẫn là nhẹ, chỉ căn nhà chịu nổi mà sập xuống thì mới thật sự phiền phức.
Vân Nguyệt lớn lênbot_an_cap ở trong thôn từ nhỏ nên có tay nghề giỏibot_an_cap. Vì vậy, cô thủ lúc trời sớm, khi mọi ngườileech_txt_ngu còn chưa ra đồng làm việc, tìm thẳng đến tận nhà đối phương.
Vân Nguyệt tìm đếnvi_pham_ban_quyen, Lý Tam Trụ có chút bất ngờ, hỏi: Vânbot_an_cap Nguyệt, sao cháu lại tới đây?
Chú Trụ, cháu có việc muốn nhờ .
Việc gì, cháu cứ nói đi? Tam sảng khoáibot_an_cap đáp. Đây là đứa trẻ mà ông nhìn lớn lên từbot_an_cap nhỏ, vốn hiểubot_an_cap chuyện lại ngoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoãn, chỉ mệnh không đượcleech_txt_ngu tốt lắm. Nghĩ vậy, Lý Tam Trụ không kìm được nảy sinh lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồngbot_an_cap cảm với Vân Nguyệt.
Chú Tam , này chú có rảnh không? Cháu muốn nhờ chú giúp cháu sửa lại .
nhà? Không phải nhà cháu nhà mới sao? Đang yên đang lành sao lại phải sửa? Lý Tam Trụ rất khó hiểu. Ngôi nhà Vân Nguyệt ở là do Cố Bắc Thần mới hai năm trước, chỉ mới có hai ba năm, không thể nàoleech_txt_ngu hỏng được.
Chú Tam Trụ, chú lầm rồi. Không phải ngôi trước kia cháu ở, là căn nhà cũ của nhà Cố. Hôm qua cháu đãleech_txt_ngu phân với cha mẹ chồng rồi, hiện giờ cháu đang ở tại nhà cũ.
À, thì ra là căn nhà , thì phải sửa sang lại một chút, không ở sẽ không an toàn.
Đúng ạ, nên mới phải làm phiền chú .
Chuyện nhỏ thôi, cháu muốn sửa thế ? Cháuvi_pham_ban_quyen tựleech_txt_ngu muavi_pham_ban_quyen vật tư hay để chú bao trọn gói luôn?
Mấy thứ vật tư đó cháu cũng không rành, hay chú cứ bao trọnbot_an_cap giúpleech_txt_ngu cháu đi. Đến đó hết bao nhiêu tiền thì tính cả một lần.
Được, vậy chú gói.
Có việc để làm, Lý Tam cũngvi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu ra đồng nữa. Ông theo Vân Nguyệt đến nhà cũ xem qua một lượtvi_pham_ban_quyen, sauvi_pham_ban_quyen đó trực lên trấn trên mua vật .
Mua xong vật tư, ông thuê chiếc xe máy cày chở về. đầu, dân làng cứ nhà ai sắp xây nhà . Nhưng khi biết Vân Nguyệt muốn sửa lại căn nhà cũ của nhà họ Cốleech_txt_ngu, lòng ai nấy đều cảm thấy khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoải mái.
Họ thầm nghĩ, Vân Nguyệt này đúng là tiền không biếtbot_an_cap tiêu vào đâu. nhà cũ đó phải không ở được , còn tốn công sửa làm gì nữa.
nhiên, người cảm thấy khó chịu nhất chính là Trương Đại Hoa và Trần Nhị Ni đứng trong đám đông. Hai người nhau cái, trongbot_an_cap bắtbot_an_cap nảy ra mưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xấu.
Trương Đại Hoa và Trần Nhị ôm ngực vừa lủi đivi_pham_ban_quyen ra .
Trong mắt họ, Vân Nguyệt đang tiền của chính , nghĩ đến thôi mà lòng đau nhưbot_an_cap cắt.
đến rời xa đông, cả tức dừng lại, nhìn chằm chằm đối phương.
Bà thông gia, bà có chuyện muốn nói với tôi phải không? Trần Nhị Ni thấy Trương Hoa im lặng, phải chủ động lên .
này bà ta hoàn toàn quên hai người đánh nhau vài ngày trước, cũng luôn cả những vếtvi_pham_ban_quyen trên người vẫn còn chưa hẳn.
Tao thì có chuyện gì để nói với mày? Ngược lại là mày , giờ hối hận rồi chứbot_an_cap? Con gái mày nhiều tiền như thế, mà giờ mày lại chẳngvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net múi đượcbot_an_cap nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có đau lòng không?
Lời của Trương Đại Hoa chẳng khác nào mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con dao nhọn đâm thẳng vào tim Nhị Ni.
Bà ta thật sự hối hận, hận hôm đó khi chồng mình đòi đoạn tuyệt hệ với Vân Nguyệt, bà ta đã không ngăn cản.
không thì số tiền kia của Vân Nguyệt, lúc này chắn đã thuộc về bà ta rồi.
Đóbot_an_cap là mấy ngàn tệ lận, có khi năm bà ta cũng kiếm nổi ngần .
Nếu số tiền đó, tiền vợ cho con trai hay tiền xây nhà đều có đủ cảbot_an_cap.
Còn bà thì sao, lẽ nào bà cam tâm? Khôngbot_an_cap muốn lấy lại số tiền đó chắc? Sau cơn đau lòng, Trần Nhị Ni cũng không chịu thua kém, đâm ngược lại một dao người Trương Đại Hoa.
Cùng sống làng, ai còn lạ gì ai nữa.
Bà ta dám cá rằng Đại chắc chắn một xu cũng không muốn đưa cho Vân Nguyệt. Thế nên lúc này bà ta hẳn đang đau y như mình thôi.
Nhưng đau lòng chẳng giải quyết , vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên cách sao để biến tiền tay Vân Nguyệt thành của mình thì hơn.
Nghĩ đến những thay đổi Vân Nguyệt, Trần Nhị nảy một ý nghĩ táo bạo, cảm thấy con có lẽ bị thứ gì đó không sạch sẽ ám vào ngườibot_an_cap. Nếu không, sao nó có thể thay đổi nhiềuleech_txt_ngu đến vậy, chỉ tínhbot_an_cap tình khác hẳn sức lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng lớn hơn bao nhiêu.
Bà ta nuôi nấng Vânbot_an_cap Nguyệt mười mấy nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trờivi_pham_ban_quyen, sức lực của nó chưa bao như thếleech_txt_ngu.
Càng nghĩ, Trần Nhị Ni càng có khả năng. Vì , ta phớt lờ khuôn mặtleech_txt_ngu tức đến đỏ bừng của Trương Đại Hoa mà trực tiếp : Bà thông , bà có thấy Nguyệt thay đổi rồi không?
Mày có ý gì?
Vân trước đây không phải như thế này, tôi thấy tám chín phần là nó vướng phải thứ gì bẩn thỉu .
Lời vừa thốt ra, Trương Hoa giật mình kinh hãi. Nhưng rất , bà ta sáng rực lên. Nếu thật sựbot_an_cap là như vậy, ta đã biết phải phó với Vân Nguyệt thế rồi.
Ha ha ha, cái bà Trần Nhị Ni này quả không hổ mẹ của Nguyệt, còn hiểu rõ cả bà, lại có thể nghi ngờ nó bị thứ bẩn thỉu xác.
Nghi hay lắm, nghi quá tuyệt vời!
Trương Hoa vô cùng ý, nhìn Trần Nhị Ni ánh mắt rực cháy, họa : Mày không nhắc thì tao cũng chưa nghĩ đến phương diện đó. Mày vừa nói thế, tao năng .
Phải , cũng thấy thế đúngvi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap?
Đúng!
thì, chúng ? Trần Nhị Nibot_an_cap có chút , cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút hưng phấn. Nếu đúng là vậy, bọn họ chỉ cần đuổi thứ bẩn thỉu trên người Vân Nguyệt đi là xong.
Đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc đó, Vân trở lại là Nguyệt của trướcvi_pham_ban_quyen kia. Bà ta không tin Vân Nguyệt lại không đưa cho mình một .
Dù nói thế nào đi nữaleech_txt_ngu, bà ta của Vân Nguyệt, không phải sao?
nghĩ, Nhị Ni càng thêm kích động, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng Vân Nguyệt tiền cho mình.
Trần Nhị Ni, màyleech_txt_ngu đừng có chỉ biết kích động suông, phải cách đi . Lẽ nào mày cam đứng nhìn cái thứ bẩn thỉu kia tiêu sạchleech_txt_ngu số tiền vốn thuộc về mày sao?
Tất nhiên là thể rồi.
Thế còn không nghĩ cách? Chuyện này càng sớm càng tốt. Nếu để lâu, tiền bị tiêu hết mất.
Đừng có giục, tôi chẳng đang đây thây. Trần Nhị Ni nhíu mày, suy xem làm cách nào mới thể xua đuổi thứ thỉu trên người Vân Nguyệt đi.
Thấy bà tavi_pham_ban_quyen như vậy, Đại Hoa không nhịn được mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi, khinh bỉ : Nhìn bộ dạng mày chắc cũng chẳng ra được gì haybot_an_cap ho, thôi tao tự làm vậy. Có đến lúc , tiền của Vân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày đừng hòng được xu nhé.
Ấy đừng, bàleech_txt_ngu gia, chẳng phải nghĩ cách sao? Thấy Trương Đại Hoa định bỏ , Trần Nhị Ni vội vàng kéobot_an_cap lại, : Bà cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách gì hay nói ra cho tôi nghe với. Những việc khácvi_pham_ban_quyen tôi không làm được, chứ chạy vặt thì tôi rành .
Thật không? Trương Đại Hoa nhìn Trần Nhịleech_txt_ngu Ni với vẻ mặt đầy nghi , ra không tin tưởng.
Thật mà, thật hơn cả vàng mười. Nhị Nileech_txt_ngu hận thể tay thề thốt.
Trong lòng nghĩ, số tiền sắp tới tay rồi, thể để nó bay mất được.
rồi, nể tình chúng ta gia, tao tin mày một lần. Thế đi, chẳng phải làng mẹ đẻ mày có một bà sao? Nghe nói bà tavi_pham_ban_quyen trừ tà rất linh, mày khó chạybot_an_cap chuyến tìm người đó tới đây. lúc , chúng ta cùng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm Vân Nguyệt. Tao tin bà đồng ở đó mà cái thứ tà ma kia không chịu diện.
Ôi dào, vẫn là bà thông gia đầu óc nhanh nhạy, tôi lại không nghĩ ra nhỉleech_txt_ngu. Đượcvi_pham_ban_quyen, này cứ giao cho tôi. mà, tôibot_an_cap nói trước, nếu việc thành , tôi phải một nửa số tiền.
Yên đi, lợi lộc của không thiếu đâu.
, này cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyết định như vậy.
Vân Nguyệt không hề hay biết mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng và mẹ mình đã cấubot_an_cap kết làm cànvi_pham_ban_quyen, mưu đồ hãm hại mình. Lúc này, nghe thấy tiếng máy cày từ ngoài sân vọng vào, cô biết là Lý Tam Trụ đã cho người chở vật liệu đến.
Thế , cô chạy ra mở cổng để máy càynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào.
Lý Tam Trụ đi cùng về, thấy cỏ trong sân vẫn còn đó, cười nói: Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt à, hay là tìm người dọn cỏbot_an_cap trong sân này trước đã.
Vân Nguyệt nhìn đống vật liệu đầy ắp trên máy cày, đám cỏ úa vàng trong sân, cuối cùng vẫn đầu. này cô mới phun thuốc diệtvi_pham_ban_quyen cỏ ngày hôm qua, chắc chắnvi_pham_ban_quyen vẫn còn lượng độc tố, vạn nhất khiến người ta trúng thì hay.
Chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tam Trụ, cỏ này cháu mới phun thuốc, thôi cứbot_an_cap đợi thêm đi ạ. Nơi để vật liệu cháu đã dọn sạch rồi, ởvi_pham_ban_quyen bên cạnhleech_txt_ngu bếp, xem có hợp không?
Vừa nói, Vân Nguyệt vừa dẫn Lý Tam Trụ ra sau bếp, đến một khoảng đất trống cô vừa mới dọn ra, vốn địnhvi_pham_ban_quyen để trồng rau, giờ vừa hay thể dùng kết vậtleech_txt_ngu liệu trước. Còn chuyện trồng thì để vài ngày nữa cũng không saovi_pham_ban_quyen.
Được, có chỗ vật đượcbot_an_cap rồi.
Trụ xem xét một lượt, không có vấn đề gì liền bảo xế đánh xe quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó.
Phải nóileech_txt_ngu là căn nhà của nhà Cố không nhiều phòng sân vườn lại khá rộng. Nếubot_an_cap xây thêm phòng cũng hoàn toàn không thành vấn đềbot_an_cap.
Sau khi vật liệu đã yên vị, tài xế cày rời đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , còn Lý thì ở lạibot_an_cap, trao đổi Vân Nguyệt về kếbot_an_cap hoạch sửa .
Đối với những việc không am hiểu, Vân Nguyệt cũng không nói nhiều, cảbot_an_cap cứ nghe theo sự sắp xếp của Lý Tam Trụ làvi_pham_ban_quyen được.
Thấy Vân Nguyệt kiến , Lý Tam Trụ lập tức đi thu xếp .
Sửa tự nhiên không thể chỉ có mình làm, thế nên ông đã tìm thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người phụ .
Đông người thì việc xong nhanh, trong vòng một ngày, ngói trên mái cần thay thay xong, xà nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng vậy, nào cần sửabot_an_cap sửa, không sửa thì thay mới, mảng tường hỏng cũng được thay bằng gạch mới.
Ba người bận rộn hai ngày là đã sửa xong ngôi nhà. Vân trả tiền , mỗi người một miếng thịt lớn.
Mấy người đềuleech_txt_ngu rất vui vẻ, Vân Nguyệt tiễn ra cổng.
Chẳng ngờ ra khỏi cổng viện, đãbot_an_cap thấy Trương Đại Hoa và dẫn theo người hùng hổ lại gần.
Sao họ lại đến đây?
Mấy Vân Nguyệt, trên mặt lộ vẻ lo lắng.
Vân Nguyệt nhìn đám người đang đi tới, đôi lông mày cũng khẽ lại. ngày nay mải mênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông coi việc sửa nhà, chẳng buồn để tâm đến hai gia đình kia. Chẳngvi_pham_ban_quyen biết nay họ kéo gì, mà còn dẫnleech_txt_ngu theo bao nhiêu là như vậy.
Tuy nhiên, bất kể họ làm gì, cô chẳng hề sợ .
Vân Nguyệt, hay bọn ta khoan hãy đi, để xem họ giởvi_pham_ban_quyen trò gì. Lý Tam Trụ lo lắng Vân Nguyệt một mình không đối phó nổi bọn Trương Đại Hoa nên muốn ở lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp một tay.
Thếvi_pham_ban_quyen nhưng Vân Nguyệt lại khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề e , mỉm cười đáp: Chú Tam Trụ, không sao , mọi người cứ về , một mình cháuvi_pham_ban_quyen có thể ứng được.
Cháubot_an_cap làmbot_an_cap thật không? Lý Tam Trụ có chút nghi hoặc, tinbot_an_cap rằng Vân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối nổi với hạng Trươngbot_an_cap Đại Hoa.
Mọi cứ yên tâm . Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt cười an mấy đang lo lắng: Cháu thật sựbot_an_cap không đề đâu.
Tam Trụ thấy Vânleech_txt_ngu Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật sự không muốn họ lại thì cũng không khăng khăng nữa. Mấy người bọn đều là đàn ông sức dài vai rộng, có ở cũng chẳng giúp được gì nhiều. Chẳng lẽ lại để họ đi nhau với đàn bà con gái như Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại Hoa ?
Hơn nữa trên tay họ còn đang xách theo đồ , ngộvi_pham_ban_quyen nhỡ xảy ra xô xát mà làm mấtbot_an_cap thì .
Nghĩ đoạn, đành theo lời Vân Nguyệt mà rời đi trước.
Lý Tam Trụ dự khi về nhà bảo vợ mình sang xem saovi_pham_ban_quyen, gì cho Vân Nguyệt không. Thú , ông chẳng có chút thiện cảm nào với hai người đàn là Trương Đại Hoa và Trần Ni.
Đại Hoa thì nói làm gì, bàvi_pham_ban_quyen ta là mẹbot_an_cap chồng của Vân Nguyệt. Việc mẹ hành con dâu là chuyện thường tình ở cái làng này, chẳng phảibot_an_cap mình bà ta như vậy.
Nhưng Trần Nhị kia, bà ta là mẹ đẻ của Vân Nguyệt mà lại đối xử tệ bạc với con gái mình, điều đó thật sự không thể chấp nhận nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
đến những tháng phải đựng từ đến lớn, nếu ai không chắc tưởng cô là đứa trẻ nhặt được từ đâu về. Chứ nếu không, dù có trọng nambot_an_cap khinh nữ đến mấy cũng đến mức bẽo như thế.
Lý Tam Trụ nghĩ ngợi vừa rảo bước nhanh hơn.
Đợi đến khi đámleech_txt_ngu đi đến gần, Vân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới nhận ra được Đại Hoa Trần Ni vây quanh ở giữa một bà lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạ mặt mà cô chưa từng thấy bao .
Thế nhưng, ngay từ cái nhìn đầu , Vân Nguyệt đã cảm không ưa bà lão này. Nói thế nào nhỉ, bà ta lại cho người một cảm giác rất khó chịu.
Chẳng cần đoán, Vân đám người với ý đồ xấu, là bà lão kia, chắc chắn không phải hạng vừa. Chỉ là không hai người kia bà lão này đến để làm gì.
Nguyệt không lên , cứ thế thản nhiên quan sát bà lão cùng đám người Trương Hoa.
Trần Nhị Ni thấy Vân Nguyệt không thèm chào thì lườm cô một cái lẹm, rồi bà lão bên cạnh: Bà đồng, chính là nó, bà xem kỹ hộ chúng tôi xem có phải nó bị thứ vào không, chứ sự thay đổi trước sau của nó lớn quá.
Nghe Trần Nhị Ni gọi bà lão kia bà đồng, Vân Nguyệt mới hiểu ra tạileech_txt_ngu sao ngay từ cái nhìn đầu mìnhbot_an_cap không thích đối phương.
Cô tuy không là người theo chủ vô thần cực đoan, cái nghề bà đồng này đa phầnbot_an_cap đều thần giả quỷ. Còn mục đích ưbot_an_cap, đương nhiên là để lừa tiền những người nhẹ dạ cả tin rồi.
Nếu chuyện liên quan đến mình, Vân Nguyệt tự nhiên cũng buồn quản. Kể cả ngườibot_an_cap bị lừabot_an_capvi_pham_ban_quyen đẻ hay mẹ chồng cô đi chăng nữa.
Nhưng rõ ràng, bà đồng là nhắm vào cô mà đến.
Bà đồng giả vờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giả vịt liếc Vân Nguyệt một cái, đóleech_txt_ngu lộ ra vẻ mặt kinh hãi, lùi lại bước.
Bà đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sao vậy? Bà khôngbot_an_cap sao chứ? Trương Đại và Trần Nhị Ni lo lắng hỏi. Họ mời bà đồng đến là để đuổi tà trên người Vân Nguyệt đileech_txt_ngu. Thế nên bà đồng không phép xảy ra , nếu không tiền của coi như mất trắng.
Phảileech_txt_ngu nói rằng hạng người này thật quá mặt dày. Rõ đóleech_txt_ngu là tiền của Nguyệt, chẳng liên quan gì đến họ, vậy mà kẻ nào nấy đều định đó phải là mình.
Tôi khôngvi_pham_ban_quyen . Có điều, hai bà đoán đúng rồi, trên người quả thực có dính thứ không sạch sẽ. Bà đồng ra vẻ nắm chắc phần thắng, hỏi: Đồ tôi dặn bị đã có chưa?
Chuẩn bị cả rồi! Trần Nhị Ni vừa nói nhấc cái xô xách trên tay lên.
Vân Nguyệt nhìn , sắc mặt thay đổi.
Bởi vì trong xô vậy lại là máu!
Họ định làm ?
Chẳng lẽ hắt máu đen lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người cô sao?
Vân Nguyệt đoán không sai, trong xô đúng là máuvi_pham_ban_quyen đen, Trầnbot_an_cap Nhị Ni đã phải tốn không ít công sức mớivi_pham_ban_quyen kiếm về .
Được, lát nữa nhìn biểu hiện của tôi mà làm sự. đồng vừa vừa lấy từ trong vải đeo bên mình một lá .
đó, ta châm lửa đốt láleech_txt_ngu bùa, rồi ném thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía Vân Nguyệt, miệngleech_txt_ngu hô lớn: !
Bà ta cứ ngỡ Vân Nguyệt cũng nhữngvi_pham_ban_quyen người khác, sẽ phản chậm chạp để họ có cơ ra tay. Ví dụ như nhân lúc đó mà hắt chó lênleech_txt_ngu người hạn.
Nhưng không ngờ, Vân Nguyệt chẳng hề bị hưởng chút nào, trực tiếp lùi về sau vài bước.
Bà đồng thấybot_an_cap Vân lại có thể néleech_txt_ngu tránh, sắc mặt trở nên khó coi. Sau đó, bà ta vải ra thanh kiếm đào, vừa múa maybot_an_cap vừa lẩm bẩm vái.
Trông bộ dạng có vẻ chuyên nghiệp.
Theo từng động của đồng, những người dân làng kéo đến xem náo nhiệt đều trợn tròn mắt, muốn xem thử liệu Vân Nguyệt có sự vật bẩn thỉu nhập vào như lời họ nói hay không.
Chỉ là thời gian cứ thế trôi qua, Vân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút phản ứng nào.
này khiến mọi người có chút thất vọng, bắt đầu nhỏ bàn tán.
Chẳng lẽ họ nhầm rồi sao? Tôi thấy Vân Nguyệtleech_txt_ngu có làm sao đâu.
Đúng thế, Vân Nguyệt vẫn bình thường mà, mười phần hết tám chín phần là họ nhầm rồivi_pham_ban_quyen.
nhầm đâu, đó làbot_an_cap bà đồng nổi danh khắp mười dặm tám làng này đấy, nghe linh lắm, sao mà nhầm được?
Tôi thấy Vân Nguyệt chẳng có vấn đề cả, tuy tính khí có thay đổi đôi chút, chẳng phải vì Cố Bắc Thầnvi_pham_ban_quyen rồi sao? nói cô ấy, ngay cả chúng ta gặp phải đại sự như thế cũng thay đổi thôi.
thế cũng có .
giờ kết luận còn quá, máu chó đen còn chưavi_pham_ban_quyen mà. Ngộ Vân Nguyệt sự bị thứ nhập vào thì sao?
Cứbot_an_cap xem tiếp đã.
Tiếng của làng vừa dứt, đã nghevi_pham_ban_quyen thấy bà đồng nhổ một tiếng, rồi lớn: Yêu nghiệt, còn không mau hiện hình!
Vân Nguyệt thấy lời này thì lạnh một , nói: Tôi thấy người cần hiện hình là bà mới đúng, giả thần giả , cẩn thận kẻo bị sét đánh đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Câu nói này vừa thốt ra, dân làng lập tức nhìn lên đỉnh . Họ vẫn chưa quên cảnh tượng Trương Đại Hoa bị sét đánh ngày hôm đó.
Trương Đại Hoa vậy, trong lòng sợ hãi khôn cùng. Bà ta đã thật nếm trải cảm giác bị sét đánh nỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ám ảnh vẫn cònleech_txt_ngu vẹn nguyên.
Ngược lại, Trần Nhị Ni chưa từng chứng không sợ gì.
Vì vậy, nghe Vân Nguyệt nói xong, bàbot_an_cap tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám theo nhổ toẹt xuống đất cái, rồi chỉ thẳng vào mũi Vân Nguyệt mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắng: sét đánh, mày tưởng mày là aileech_txt_ngu? cho mà biết, người đáng sét đánh nhất chính mày. Không biết từ đâu đến hạng dã quỷ mà lại dám nhập vào xác con gái tao. Taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh cáo mày, nếu biếtleech_txt_ngu điều thìbot_an_cap biến cho khuất mắt, bằng không lát nữa bà đồng ra tay thì mày bayvi_pham_ban_quyen phách tán.
Thế à? Vậy tôi xem cho rốt cuộc có bản gì.
Vân Nguyệt lộ vẻvi_pham_ban_quyen giễu cợt, nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà thầy cúng giả giả quỷ làm bộ làm tịch kia, nói tiếp: đồng, có chiêu trò bà cứ việc ra hết , để tôi cũng được mở mang tầm mắtbot_an_cap.
chạm mắt của Vân Nguyệt, tim bỗng thót một cái, cảm giác như mọi tâm tư đều nhìn thấubot_an_cap.
Nhưng lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đã đâm phải theo , chỉ đành cắn răng tiếp tục. Có , mộtleech_txt_ngu luồng dự chẳng lành cứ lởn trong lòng ta.
Thấy thanh kiếm gỗ đào cũng chẳng làm gì được Vân Nguyệt, bà đồng đành giậtleech_txt_ngu phắt bát máu chó trên tay Trần Nhị , hắt thẳng về Vân Nguyệt.
Tuy nhiên, ngay lúc , sự cố đã ra. Bà bị vướng phải đám dưới chân, thế là bátvi_pham_ban_quyen máuleech_txt_ngu chó đen vốnleech_txt_ngu định hắt vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Nguyệt bỗng chốc đổivi_pham_ban_quyen hướng, dội thẳng phía nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang xem náo xung quanh.
người thấybot_an_cap cảnh nàybot_an_cap liền nhanh chân lùi lại, nhờ leech_txt_ngu may mắn thoátbot_an_cap nạn.
Nhưng Đại và Trần Ni thì không may mắn nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế, hai người vốn rất gần bà đồngleech_txt_ngu, nên máu chó đen bắn đầu đầy mặt.
Tất nhiên, dính nhiều nhất vẫn là bà đồng, khuôn mặt bị máu chó đen bết khuất.
Mùi máunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tanh nồng nặc vào mũi khiến bà suýt chút nữa thì ngất xỉu. Bà ta đưa tay lau quẹt xạ, cộng thêm sắc mặt tái mét, trông người chẳng khác nào một con hút máu.
Hình ảnh này của bà đồng đừng nói là đám dân làng xem náo nhiệt, cả Trương Đạivi_pham_ban_quyen Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Trần Nhị Ni cũng bị dọa cho khiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vía.
Họ nghe nói bà đồng này rất lợi hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cóbot_an_cap tay nghề trong việc bot_an_cap, chứ chưa bao giờ biết bà ta cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có bộ dạng như vậy.
Thôi xong rồi, này tối về chắc chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ác mộng mất.
Haibot_an_cap người vừa nghĩ vừa lùi lạileech_txt_ngu phía sau, lòng cũng thêm vài phần Nguyệt. Đặc biệt là Trương Hoa, bà ta càng thấy Vân Nguyệtleech_txt_ngu môn, lần trước rõ bà ta là người mời lôi, quả không đánh Vân Nguyệt mà lại giáng xuống người bà ta.
Lần này cũng vậy, rõ bà đồng địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng máu chó đen hắt vào Vân Nguyệt, cùng lại là bọn họ tự mình chuốc họa. Xem ra sau này tốt nhất nên tránh xa Nguyệt một chút, bớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự với nó thìleech_txt_ngu hơn.
Trương Đại Hoa còn mải nghĩ chuyện sau này phải tránh xa Vân Nguyệt, thì đã nghe thấy Trần chỉ tay vào mũi Vân Nguyệt mắng lớn.
Vân Nguyệt, không có tâm này, tao là vì tốt cho mày . Mày nhìn xem mày đã làm ra chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp gì đây, làm tao dính đầy máu thế này. Tao không cầnleech_txt_ngu biết, quần tao bẩn , mày phải đền cho tao một bộ. À , phải hai bộ mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được. Nếu không, đừng trách đem chuyện rêu rao khắp nơi, mọi người xem mày đối xử với mẹ ruột mình như thếleech_txt_ngu nào.
Bà tính toán hay thật . Chẳng lẽ bà quên rồi sao, chúng ta đã đoạn tuyệt quan hệ, bây giờ bà không phải là mẹ tôi. Bà dẫn tới tôi gây chuyện, còn cho người giả giả , thậm định dùng máu chó đen hắt vàovi_pham_ban_quyen tôi, còn tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà tính sổ, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại còn dám đòi tôi đềnbot_an_cap quần áo? nghĩ cái gì thế, thấy tôi dễ bắt nạt lắm saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? là bà nghĩ tôi không dám gì bà?
Trần Nhị Ni vừa nghe Vân Nguyệt nhắc đến chuyện đoạn tuyệt hệ, sắc liền sa sầm lại, miệng vẫn gào : Đoạn tuyệt hệ thì đã sao, mày không phải bụngbot_an_cap tao chui ra chắc? Đừng nói là mày làm bẩn áo tao, kể cả không có chuyện đó, mày phải hiếu tao.
Nói xong, bà ta lại sang nhìn dân đang xem náo nhiệt, hỏi: Mọi người xem, có đạo lý là như vậy không? Tôi thai chín tháng mười ngày, vất vả lắm mới sinh nó. Bây giờ có tiền rồi là bỏ người này, làm gì có tốt như vậy? Tóm lại, không nhận người mẹ này cũng được, mày bỏ ra mà mua hệ. cũng không đòi nhiều, đưa ba nghìn , từ nay sau chúng ta hoàn toàn không còn hệ nữa.
Xem cái bàn tính của bà gõbot_an_cap đến tận mặt người ta rồi kìa. đi nói lại, phải bà vì tiềnvi_pham_ban_quyen sao? là tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn giữ nguyên câu đó, một xu tôi cũng không đưa cho . Muốn có thì tự đi mà , cứ bám lấy tôi mà hút máu là thế nào?
Phải, bà quảleech_txt_ngu thật có công sinh dưỡng tôi. Nhưng từ nhỏ tôi đã phảivi_pham_ban_quyen giúp việcvi_pham_ban_quyen nhà, coi như là tự mình nuôi sống mình. Chưa kể lúc tôi đi chồng, tiền lễ đều lại cho các hết , tôi đã xong cái ơn sinh dưỡng đó từbot_an_cap lâu. Bây còn muốn mỏ tôi thì đừng có mơ.
Dân làng lúc thì thấy Trần Nhị Ni nói lý, lúc thấybot_an_cap Vân Nguyệt nói đúng. Tóm , gia khó phân xử, họ cũng không biết nên đứng về phía nào.
Riêng bà đồng thì đang vô cùng khó chịu, thừa lúcbot_an_cap Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Nhị đang tranh , bà chỗ nào đó để mặt. Ngờ đâu vì nhìnvi_pham_ban_quyen đường không rõ, bà ta bước hụt ngã mương ven đường.
Đang mải lý luận với Vân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Trần Nhị Ni nghe tiếng kêu cứu bà đồng thì giật mình, vội vàng chạy lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Lúc này bà ta mới phátleech_txt_ngu bà đồng không chỉ bị ngã đau mà còn bị gãy rồi.
Sao lại thành ra thế này? Trần Nhị Ni và Trương Đại Hoa nhìn nhau, nhấtvi_pham_ban_quyen thờileech_txt_ngu không biết phải làm saobot_an_cap.
Mấy dân làng đi nhắcbot_an_cap nhở: Còn đực ra đó gì? Không thấy bàleech_txt_ngu ấy ngã nặng lắm sao? Mau đưa bà ấy đến xá đi.
Phảivi_pham_ban_quyen, phải, đến trạm xá. Hai người hợp lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo bà đồng từ dưới mương lên, vì phương bị chân không được Trương Đại và Trần Nhị Ni phải phiên cõng đến trạm xá.
Nhưng đúng là khi đã xui xẻo thì uống nước dắtleech_txt_ngu răng. Trần Nhị Ni đang bà đồng thì bỗng nhiên chân run lên, không làm bà đồng ngãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lăn ra khiến cái chân gãy càng thêm trọngbot_an_cap, mà chính bà ta bịbot_an_cap một cú đau điếng.
Nhìn hai người nằm lăn lóc dưới , Trương Đại Hoa táivi_pham_ban_quyen mặt, quay người bỏ chạy. Bà ta cảm mình nhất không nên can dự vào, nếu không ngã tiếp theo có lẽ chính là mình.
Chỉ bà ta nghĩ quá đơn , cứ tưởngleech_txt_ngu chạy đi là sẽ không sao. Chuyện đó làm sao thể chứ?
Quả nhiên, ta chưa mấy bước đã tự vấp , cái miệng còn khéo thế lại trúng vào một hòn . Hònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đá cứng không chỉ làm rách miệng mà còn khiến bà ta rụng mất hai cái răng.
Nhìn hai cái răng rụng dưới đất, Đạivi_pham_ban_quyen Hoa muốn khóc mà không ra nước mắt. Lúc này ta hối hận để đâu cho hết. biết tìm rắc Vân mà gặp phải chuyện này, thì có chớt bà cũng không thèm đến đây. Bây giờleech_txt_ngu thì hay rồi, miệng rách răng rụng, sau này nói chuyện chắc chắn sẽ bị gió. này không bị trong thôn cười chớt mới là lạ.
làng ngay Trương Hoa cũng , ai tròn mắt ngạc.
Chuyện này là thế nào? Là bị báo ứng sao? Nếu không ngã, màvi_pham_ban_quyen chỉ có ba người bọn họ ngã thôivi_pham_ban_quyen?
Càng nghĩ càng thấy cóleech_txt_ngu , điều khiến những người dân làng định tiến lên đỡ ba người đều chùn bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đùabot_an_cap chắc, vạn nhất bọn họ liên lụy thì sao? Tốt nhất là quản chuyện cho xong.
nằm bò dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất, đưa tay phía dân muốn họ kéo mình dậy. Nhưng bà ta tay ra, mọi người đã tránh tà mà nhanh chóng né xa.
Trần Nhị Ni thấy dân làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng những không tiến lên giúp đỡ màleech_txt_ngu còn lùi lại mấy bước, cách thật xa với mình, lập tức nổi trận lôi .
ta trừng mắt đám người đó, chất vấn: Mấy làm sao thế hả? Không thấy tôi bị ngã ? Còn không mau lại đây kéo tôi một tay.
Chúng tôi dám , không khéo lát người chúng đấy.
Đúng đấy, đúng đấy, chúng tôi không dám vào bà đâu, kẻo lại đen đủi lây như bà.
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói này, bà ta làm chuyện thất đức quá nênbot_an_cap mới gặp đấy.
chút nào, nếu không saoleech_txt_ngu cả đám đông thế này không ai sao, mà chỉ có ba người họ ngã nhàovi_pham_ban_quyen chứ.
Còn phải nói sao, người đó chẳngleech_txt_ngu ai là thứ tốt lành . Đã thế còn dám bảo Vân Nguyệt bị tà ma nhập xác, đòi tạt máu chó lên người nó nữa. Tôi thấy chính bọn họ mới bị quỷ ám thì . Nếu không thì đường bằng này, đến viên đá cũng chẳng thấy đâu, saoleech_txt_ngu lại ngã chổng vó ra được.
Bà nói cũng phải. Sau này chúng ta cứ tránh xa ba người này ra một chút.
Đúng, đúngleech_txt_ngu, đúng, cứ tránh xa họ ra cho lành.
làng vừa tán xôn vừa nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Trần Nhị Ni mọi người bỏ đi hết, sắc mặt thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó coi, bà ta vừa nhổ bọt theo bóng lưng họ vừa chửi rủa: Thấy người ta bị mà không thèm đỡ một , đồ thấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đức, coi chừng đánh thánh đâm đấy!
Câm miệng! Trương Đại Hoa vì bị ngã dập môi nên lồm cồm bò dậy từ sớm. Lúc này bà ta đang định đi, nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai trời đánh từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Nhị Ni thì rùng mình một cái, vừa quát bảo bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta im miệng vừa nơm nớp ngước nhìn lên trời.
Cũng may, trời cao thăm thẳm không một gợn mây, chắc là sẽ không có sấm sét đâu.
Nghĩ vậy, bà ta nhịnvi_pham_ban_quyen được đưa tay vỗ vỗ ngực trấn an.
Thế nhưng Trầnbot_an_cap Nhị Nileech_txt_ngu làm sao nghe lời Trương Đại Hoa cho được, thậm chí bà ta còn cảm thấy đầu óc bà thông gialeech_txt_ngu này có vấn . Rõ ràng là của dân làng không giúp , vậy mà Trương Đại Hoa lại không cho bà ta mắng.
Thậtvi_pham_ban_quyen là tức chớtleech_txt_ngu bà ta .
cho nói, bà ta lại càng phải nói.
Thế là bà chẳng đứng dậy nữavi_pham_ban_quyen bệt luôn xuống đất, lên với Trương Hoa: Bà cho tôi nóileech_txt_ngu, tôi cứ đấy! Trời đánh thánh đâm, trời đánh thánh đâm! Bà làm gì được tôi nào?
Bà! Đại Hoa trừng mắt nhìn Trần Nhị Ni, tức nghẹn họng, bà ta vội lao tới bịt đối phương lại.
Nhưng đã quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muộn, bởi đỉnh đầu đột nhiên vang lên một nổ kinh thiên động địa.
Sấmleech_txt_ngu nổ !
! Ầm! đoàng!
Tiếng bất thình lình Trần Nhị Ni giật bắn mình. lòng thầm : Luồng sét này không định giáng xuống đấy chứ?
Ông ơi, ngàn vạn lần xin đừng mà, con chỉ miệng thôi chứ đâu có ý muốn xuống thật đâu.
Đáng tiếc là ông trời chẳng thèm nghe lời Trần Nhị Ni, tiếng sấm kèm theo những tia chớp chói giáng thẳng xuống chỗ ba người .
Đại Hoaleech_txt_ngu đã có kinh nghiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị sét đánh một lầnvi_pham_ban_quyen nên vừa thấy biến là tức ôm đầu, gào thảm thiết.
Còn Trần Nhị Ni và bà đồng thì hoàn toàn không có kinh nghiệm, phản ứng , cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế ngây ra nhìn bầu trời, mắtvi_pham_ban_quyen nhìn tia sét giáng xuống mình.
Cha của Vân Nguyệt vừa mới làng kháo nhau chuyện vợ mình ngã gãy chân nên vội vã chạy tới, đúng lúc chứng kiến cảnh tượng mấy người bị sét đánh, đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bay phách lạc.
Đừng lại gần, ông không quay đầu bỏ đã là may lắm .
ra ông ta cũng muốn chạybot_an_cap, nhưng chẳng hiểu sao chân cứ như nặng nghìn cân, không tài nhấc lên nổi.
dân vừa rời đi cũng nghe thấy tiếng sấm. Quay đầu lại , thấy đó nhắm thẳng vào bọn Nhị Ni mà đánh, càng tin chắc vào suy nghĩ lòng: Đó chínhvi_pham_ban_quyen là báo ứng. Nếu , sao giữa trời nắng ráoleech_txt_ngu lại có sấm sét, sét không đánh khácleech_txt_ngu lại chỉ đánh đúng ba người bọn ?
Chẳng phải là do babot_an_cap ôm tâm địa xấu xa với Vân Nguyệt sao.
Xem ra sau này họ đối xử tốt Vânleech_txt_ngu một chút, chứ bị sét đánh này chẳng tốt lành gì.
Tất nhiên, cũng có người nghi ngờ rằng Cố Thần đang ở trên trời hiển linh bảo Vân Nguyệt, không ai ứcleech_txt_ngu hiếp. Nếu không thì sao trước đây không thấy chuyện này, mà giờ Cố Bắc Thần vừa mất, hễ bắt nạt Vân là người đó gặp họa ngay.
Nhưng những suy nghĩ này họ chỉ dám giữ trong lòng, bởi chuyện này cũng quá mức huyền hoặc. Nếu Cố Bắc Thần thật lợi hại như vậy thì sao anh lại hy sinh được chứ?
Vân không hề hay biết suy nghĩ của mọi người, nhìn Trương Đại Hoa lại bị đánh lần nữa, nụ cười trên cô không sao kìm lại được.
Cô tin rằng sau hai nhớ đờibot_an_cap này, Trươngvi_pham_ban_quyen Đại Hoa mà thấy cô chắn sẽ phải đi đường vòng.
Còn bà kia, rằng sau này dám giả thần quỷ đi lừa tiền người ta nữa.
Riêngbot_an_cap phần Nhị Nivi_pham_ban_quyen, dựa vào tính khí của bà ta, có lẽ chỉ sợ trong một thời gian ngắn, lâu rồi ngựa lại quen đường cũ thôi.
Nhưng không sao, cứ Trần Nhị Ni tìm đến gây rắc rối một thì cô lại cho bà nếm mùi đauleech_txt_ngu thương một . Lâu dần, bà ta ắt sẽ phải ghi tâm khắc .
Ông nó ơi, còn ngây ra đấy gì, mau đỡ tôi gặp thầy thuốc đi! Trầnvi_pham_ban_quyen Nhị Ni thấy chồng mình đứng đực ra ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía xa, không nhịn đượcleech_txt_ngu mà hét lên.
ngã lúc nãy khi đang cõng bà đồng không hề nhẹ, cả tay chân bà ta đều bị . Đã thế lại còn bị sét đánh trúng, giờ đây bà ta cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người chỗ nào cũng đau nhứcvi_pham_ban_quyen.
đây, tới đây! Cha vừa đáp lời đi về phía Trần Nhị Ni. Nhìn bà toàn thân đen thui như hòn , trong ông không giấu nổi sự chán ghét.
Trong lòng ông thầm nghĩ, cái đàn bà đen thui như than này thật sự là vợ mình ?
Thấy chồng đứng trước mặt mình cứ chần chừ đậyvi_pham_ban_quyen, Trần Ni sốt ruột giục : Nhanh lên, tôi đauleech_txt_ngu chớt đi được đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.
Nghe giọng rồi, lúc cha Vân mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiến tới đỡ Trần Nhị Ni dậy.
Bà đồng thấy cha Vânbot_an_cap chỉvi_pham_ban_quyen lo cho Ni mà ngó lơ mình, đành phải lên tiếng: Còn tôi thì sao?
Bà ta là ai thế? Cha nhìn bà đồng cái rồi hỏi. Chuyện Trần Nhị Ni và Hoa về đối phó Nguyệt thì hề hay biết.
Lúc này khuôn đồng cũng đen thui, ông không nhận ra đối phương nên mới hỏi như vậy.
Là bà đồng ở bên nhà mẹ đẻ tôi đấy. Trần Ni giải thích một câu. Nghĩ đến bỏ tiền ra mời người ta làm thành, trong lòng bà ta vốn đã có chút bội.
nhìn thấy bà bị nặng hơn mình, chắn sẽ tốn không ít tiền chạy chữa, thêm khó chịu.
Bà ta cảm thấy đều tại bàbot_an_cap đồng vô dụng, chẳng những không được Vân Nguyệt mà bản thân còn ngã xuống mương. Nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương ngã mương trật chân thì bà ta chẳng phải cõngvi_pham_ban_quyen. Mà không bot_an_cap ta chính bà ta đâu có bị ngã .
Càng nghĩ càng tức, bà ta liền dùng giọng khó nghe nói bà đồng: tôi đưa bà đi thầy thuốc thì được, nhưng tiền nongvi_pham_ban_quyen thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự chi trả đấy.
Ni, bà định qua rút ván đấy à? Sắc bà đồng khó , ngày hôm naybot_an_cap xẻo , vậy mà Trần Nhị Ni địnhbot_an_cap quỵt tiền, làm gì có chuyện dễ dàng như thế.
Bà trở nỗi chẳng phải là vì giúp Trần Nhị Ni làm việc sao? Nếu trước sẽ bị ngã, bị thương rồi lại bị sét đánh, thì dù Trần Nhị Ni có bao nhiêu thèm đến.
Cái gì mà cầu ván? bà không cẩn thận nên mới ngã, chẳng lại bắt tôi tiền ra chắc? Trên này làm gì có cái đạo lý ?
Vân Nguyệt đứng hai người cãi vã, nụ cười trên môi càng .
Màn kịch chó cắnvi_pham_ban_quyen sắp sửa bắt rồi!
Trần Nhị , bà muốn đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trách nhiệm đúng không? nói cho bà biết, đừng hòng!
Thần chẳng phải dạng vừa, từ trước đến nay chỉ có bà ta người khác chịu thiệt, chứ chưa có ai dám bà ta phải bao giờ. Thếleech_txt_ngu nên, đối với vi quỵt nợ của Trần Nhị Ni, bà ta không đồng ý.
Vả lại, bà ta là thần bà, tiếng ở mười dặm tám thôn này vốn rất tốt. Tuy rằng phần là giả thần giảleech_txt_ngu quỷ, nhưng bản lĩnh sự thìbot_an_cap cũng có chút ít. Nếu Trần Nhị Ni này dám quỵt nợ, bà cách để khiến mụ ta được yên thân.
Cái gì gọileech_txt_ngu là đùn trách nhiệm? Chẳng lẽ những gì tôi nóivi_pham_ban_quyen không phải sự thật sao? Tự bà không nhìn đường nên mới ngã, còn làm sang cả tôi, tôi còn chưa đòi bà tiền bồi , vậy mà bà còn muốn tôi bỏ túi ra khám bệnh bà? Nằm mơ đi!
saovi_pham_ban_quyen tôi không nhìn đường, tại sao ngã? Chẳng bà mời tôi đến trừ tà sao? Nếu khôngvi_pham_ban_quyen thế, giờ này tôileech_txt_ngu đang yên ổn ở nhà, việc phải chịu cái khổ này. trắng ra, tất cả đều tại bà. Thếvi_pham_ban_quyen nênvi_pham_ban_quyen, số này bà muốn đưa cũng phải đưa, không muốn cũng đưa. Bằng khôngvi_pham_ban_quyen, sau này nhà bà có xảy chuyện gì đừng trách tôi không báo trước.
đe dọa đấy à?
Bà cứ coi cũng đượcvi_pham_ban_quyen. Thần bà bày ra tôi đe dọa đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì sao nào, khiến Trần Nhị Ni vừa hận vừa tức. Vì thế, mụbot_an_cap ta chẳng màng đến dưới thân mình vẫn còn , lao thẳng đến bênvi_pham_ban_quyen cạnh thần , vừa cấu xébot_an_cap vừa đánh bụi.
Vân Nguyệt người đang lao vào nhau, ý cười trên mặt càng thêm đậm. Xem đi, chẳng phải đã cắn xéleech_txt_ngu nhau sao? hay lắm, cắn tuyệt . Cả hai đều phải hạng vừa, kịch hay sau cònvi_pham_ban_quyen nhiều lắmbot_an_cap.
Vân nhìn hai người đánh nhau, địnhbot_an_cap lên can . Nhưng phụ nữ đã cấu xé làm gìbot_an_cap còn trí, ông ta lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net can chẳng những tách hai người ra, trái lại cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vạ lâyvi_pham_ban_quyen, trên người bị cào cho mấy vết dài.
Lần , ông ta cũng giận, chẳng buồn can nữa, cứ thế đứng mụ đàn bà cào cấu lẫn nhau. Ông ta thầm , cứ đợi đấy, đợi lúc bọnbot_an_cap họ đánh mệt rồi thì tự khắc sẽ dừng lại.
Lúc vợ của Lý Tam Trụ đi , nhìn thấy cảnh tượng này thì phải mất một lúc lâu mớileech_txt_ngu định thần lại . Trước đó, Lý Tam Trụ sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Nguyệt chịu thiệt, việc đầu tiên sau khi về nhà đi tìm vợ đến giúp một tay. Có điều bà vợ làm việc ngoài đồngbot_an_cap, ông phải tìm mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy . thấy người ông đã hối thúc bà qua tình ngay.
Đối với Vân Nguyệt, vợ Tam Trụ vẫn rất đồng cảm, chưa kể cô còn biết cách đối nhân xử thế, không chỉ trả tiền công sòng phẳng mà còn cho thêm thịt. Tuy rằng hiện giờ thịt còn hiếm đến mức cả năm mới được ăn một lần, nhưng trong nhà cũng chẳng mấy khi có thịt . Vì , dẫu có là tình miếng thịt kia, bàleech_txt_ngu phải qua xem thử để giúp một tayvi_pham_ban_quyen.
Chỉleech_txt_ngu là bà không ngờ tới, lúc mình đến nơi thì Vân Nguyệt không chẳngvi_pham_ban_quyen sao cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang đứng một bên xem kịch hay. Tráivi_pham_ban_quyen lại, Nhị lại đang đánh nhau với một bà . Nhìn sang bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh, chồng của Nhị Ni đứng trơ ra nhìn mà không lên giúp đỡ, bà khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi khinh bỉ.
Vân Lão Tam, ông cứ đứng nhìn vợ mình đánh nhau người như thế mà không lên can ngăn à?
Cơm có thể ăn nhiều, nhưng lời thì không được nói bừa. Ai tôi không can? nhìn mặt tôi , cả tay tôi , là vết thương ngăn đấy. Tôi như đã hiểu rồi, cái trận không can nổivi_pham_ban_quyen đâu. Nếu bà không sợ bị thì tự mà cannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Dù sao thì tôivi_pham_ban_quyen cũng .
phụ vừa nói vừa lùi lại phía sau, ra vẻ không dám lại gần. Vợ Tam Trụ thấy phụ còn chẳng quản thì bà tự cũng chẳng rỗi hơi đi lo chuyện bao đồng, lắm hô lên hai tiếng: Đừng , nữa!
Nhưng Trần Nhị bà đang đánh hăng say, chẳng ai thèm nghe lời bà cả. Không can được, vợ Lý Trụ cũng không làm khó mình, đi về phía Vân Nguyệt.
Vân , cháu không sao chứ?
Tử, tôi không sao! Vân Nguyệtvi_pham_ban_quyen cười cười nói: Là chú Tam Trụ bảovi_pham_ban_quyen cô tới phải không? Cháu đã bảo là không sao rồi .
Tam là vì lo cho cháu, sợ cháu không chống đỡ nổi. Cái đức tính của mẹ cháu thế nào cháu cũng biết rồi đấy. Nhưng mà hôm nay sao bà ta làm cháu, lại đi đánh nhau với thần bà thếvi_pham_ban_quyen kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Ai mà biết , chắc là dây thần kinhbot_an_cap nào bị chập rồi cũng nên.
Được rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không sao là tốt . Vợ Lý Tam Vân Nguyệt bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an sự thì yên tâm hẳnbot_an_cap. Ngoài đồng vẫn còn chưa xongbot_an_cap nên bà cũng không ở lại lâu, dặn dò Vânvi_pham_ban_quyen Nguyệtleech_txt_ngu câu rồi rời đi.
Về phần Trần Nhị Ni và thần bàvi_pham_ban_quyen, cuối cùng cũng dừng tay vì có sợ xảy ra nên đã đi gọi thôn trưởng. Trần Nhị Ni chẳngvi_pham_ban_quyen sợ gì, đối với thôn trưởng thì vẫn có kiêng dè. Vì vừa thôn trưởng lên tiếng, mụ ta dừng tay, kết quả bị thần bà cào thêm cho phát.
thế này? Tại sao lại đánh nhau? Sắc thôn trưởng vô cùng , hai người phụ nữ rồi lại nhìn sang Vân phụ đứng bên cạnh hỏi: Lão Vân, ông nói xem có chuyện gì?
Tôi cũng không biết nữa. Vân phụ một mực lắc đầu thôn rất bựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mìnhvi_pham_ban_quyen. Lúc này, hai người vừa tay mới bắt đầu thấy đau, thếleech_txt_ngu rên .
Thôn trưởng, phiền ông tìm tôi đi gặp với, chân rồi. Thần bà lên tiếng trước.
Nhưng lời của ta lại khiến thôn trưởng tức đến mức không biết nói gì phải. Chân gãy rồi mà còn có tâm trí đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau, thật phục mấy mụ đàn bà này. Chẳng còn cách nào khác, ông là thôn trưởng, trơ mắt nhìn thần bà xảy ra ở làng mình. Thế là ông đành hai người nữ khiêng bà ta lên xe kéo, đưa thẳng đến bệnh viện.
Trần Nhị Nibot_an_cap chút không muốn đi vìbot_an_cap bộ dạng nhem nhuốc của mình thật mấtvi_pham_ban_quyen mặt. Thế nhưng thôn bảo bác sĩ ở trạm y tế không có nhà, đã khám bệnh từ , không biết lúc nào mới về. Chẳng còn nào, mụ đành phải đi cùng.
người gây sự đã đi , Vânvi_pham_ban_quyen Nguyệt bấy giờ mới nhà. Nhìn sân vườn đã được sang xongvi_pham_ban_quyen xuôi, trong lòng thấy rất vui mừng. là từ giờbot_an_cap cô chẳng còn phải lo mưa sẽ bị dột nữavi_pham_ban_quyen.
Vì đang vui, Vân Nguyệt quyết định làm món gì đó ngon để tự thưởng cho mình. Hồi mạt thếleech_txt_ngu, rất nhiều bị ô nhiễm, căn không ăn được. Vẫn là hiện tốt hơn, cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì cũng thuần tự nhiên, vô hại, những thứ như chất trưởng, thuốc giục chín hay các loại thực phẩm nghệleech_txt_ngu vẫn chưa được cứu ra.
Thịt thì ở trênvi_pham_ban_quyen từ sáng, còn mua của ngườibot_an_cap trong thôn. ra rau nhà Cố trồng cũng có một phần củavi_pham_ban_quyenbot_an_cap, nhưng để vạch rõ giới với nhà đó, cô cũng lười đến hái. Chi bằng cứ bỏ ra chút tiền rảnhvi_pham_ban_quyen nợ.
Buổi tối, cô định nấu món một canh, một mặn một chay, một mình đẹp. Một bát canh trứng cà chua, đĩa sườn kho và một đĩa rau xanh , chẳng mấy đã làmbot_an_cap . mặn , cùng với cơm trắng, Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt thấy vô cùngvi_pham_ban_quyen thỏa mãn.
Sau khi ăn xong, Vân Nguyệt thong thả đi dạo trong chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiêuleech_txt_ngu cơm. Cô đâu rằng ở bệnh viện, Trần thấy phải tốn hơn một tệ thì mặt mũi đã đen lại. Tuy nhiên, khi nghĩ việc trong tay Vân Nguyệt có hơn banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngànvi_pham_ban_quyen tệ, mụ ta liền vẫy vẫy tay gọi Vân phụ: Ông ơi, lại đây, chuyện muốn với .
Bà muốn nói gì? Sắc mặt Vân phụ có chút khó coi, ông ngồi xuống bên cạnh giường bệnh của Trần Nhị Ni.
Trong nhà đang lúc cần tiền, vậy mà một lúcleech_txt_ngu đã tiêu hơn một trăm đồng, ông thấy xótvi_pham_ban_quyen xa. Điều khiến ông bực hơn cả chính là đã đắc tội Thần bàbot_an_cap.
nói Thần bà là người hay ghi thù, không biết bà ta sẽ báo thù nhà mình như .
thương thế này là vì con Nguyệt, số tiền này lẽ không nên để nó trả sao? mắt Trần Ni đầy vẻ toánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà ta hoàn toàn quên sạch những lời Vân Nguyệt đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng nói.
Bà nghĩ nó chịu trả chắc? Vânvi_pham_ban_quyen phụ cau mày, ông cũng muốn Vân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ tiền ra. Nhưng họ và Vân đã đoạn tuyệt quan hệ rồi, cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền mới là lạ.
sao cũng là con gái chúng ta, số tiền này nó buộc phải trả.
Chúng ta đoạn tuyệt quan hệ rồi. Vân phụ nhắc . Lúcbot_an_cap này ông cũng có chút hận đã đứt Vân Nguyệt.
là hiện tại mọi chuyện đã định cục, hối hận cũng vô ích. vàobot_an_cap đó, cũng là người trọng sĩ diện. Thế nên dù có thèm khát đến mắt mấy nghìn đồng trong tay Vân Nguyệtvi_pham_ban_quyen, ông vẫn chưa có động gì.
Thì đã sao? Chúngleech_txt_ngu ta nuôi nó khôn lớn là sự thật. Nếu nó không đưa tiền, chúng ta tìm chính quyền làm chủ.
Được, vậy để đi thử xemvi_pham_ban_quyen sao. Nếu nó không đưa, vậybot_an_cap thìbot_an_cap lên chính quyền kiện nó.
Đúng vậy, nó không đưa thì cứ kiệnbot_an_cap nó.
Vợ toán rất hay, tiếc là Nguyệtleech_txt_ngu chẳng hề sợ họ kiện cáo. Bởi , trước khi họ kịp tìm đến chính quyền, cô sẽ khiến họ nếm trải vị ác giả ác báo.
Tất nhiên, lúc này Vân Nguyệt vẫn chưa biết tính toán của người kia. Sau khi dạo cho xuôi bụng, vàoleech_txt_ngu đun một nồi nước tắm rồi xách vào phòng tắm.
Mấy ngày nay vì không có chỗ tắmvi_pham_ban_quyen nên cô cứ phải nhịn mãi. Người ngợm khó chịu, cùng lắmvi_pham_ban_quyen cũng chỉ lau qua loa. Giờ phòng tắm đã xong, cuối cùng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể sảng khoái tắm trận .
Tắm xong, Vân Nguyệt cảm thấy cả người như được sốngleech_txt_ngu lại. Cô bỏ quần áo vào giỏ, định mai mới giặt.
Ngôi cũ này vẫn khá tốt, trongbot_an_cap có giếng nước, giặt giũ cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ hoàn toànleech_txt_ngu không cần phải ra khỏi sân.
Cất quần áo xong, Vân Nguyệt đi thẳngleech_txt_ngu về phòng. thời gian sớm, cũng không ngủ tiến thẳng vào không gian.
Diện tích không gian tương đối lớn, bên trong phân loại và xếp đặt rất tư. Có điều, phần lớn vật này cô đều dùng tới.
Dạo một vòng trong không , Vân Nguyệt ra một cuốn sách để giết thời gian.
vi_pham_ban_quyen đọc sách trong một , thấy thời gian không còn sớm mới nằm xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trước khi , Vân lên kế hoạch ngày mai. Buổi sáng ra đồng xem thử lúa thế nào, có cần bónbot_an_cap thêm phân không, rồi xem có sâu bệnhvi_pham_ban_quyen gì không để còn phun thuốc.
Đến thì ở nhà dẹp sân thật kỹvi_pham_ban_quyen. Cỏ trong sân đã khô héo , có thể khai khẩn để ít rau xanh.
Nếu việc ngoài sân xong sớm, buổi chiều cô còn thể lên núi dạo vòng, chặt ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củi về dùng.
Củi hiện đang đều là lại, không bao . Dùng mấy đã sắp cạn rồi, nên bổ sung thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nếu không, đến lúc nấu cơm mà không có củi thì rắc rối .
Chẳng lẽ lại ăn đồ sống sao?
Sắp xếp xongleech_txt_ngu lịch trình ngày mai, Vân Nguyệt chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm , Vân Nguyệt xong bữa rồi ra đồng ngayleech_txt_ngu.
Mảnh ruộng mà nhà họ Cố chia cho cô chỉ có khoảnh, đất cũng chẳng loại màu mỡ gì, lúa trồng trong sinh trưởng cũng không mấy tươi. Tuy khôngleech_txt_ngu thấy sâu bệnh, nhưng cô chỉ cần bón thêm phân, đó bàn tay vàng của mình là được.
Phân bón thì cô không mang theo, nhưng bàn tay vàng thì lúc nào cũng có thể dùng tới.
Vân đưa tay vào trong ruộng lúa, khẽ khỏa vài cái. Theo động của cô, một năng lượng chỉ mình Vân Nguyệt nhìn thấy được nhanh chóng lan tỏa khắp mặt ruộng.
đã hòm hòm, Vân Nguyệt mới thu tay lại.
Nhưng không biết là do thể trạng yếu hay do linh hồn vàvi_pham_ban_quyen xác này chưa hoàn toàn hòa hợp, lúc Vân Nguyệt dậy, suýt chút nữaleech_txt_ngu ngã .
May sao đúngvi_pham_ban_quyen lúc đó, Tử đi ngang qua, tay đỡ cô cái rồileech_txt_ngu lo hỏi: Vân Nguyệt, cô sao chứ?
Tôi không sao, Tử à, cảm ơn anh .
Thật sự không chứ?
Thật sao mà. Vân Nguyệt cười giải thích: Chắc là do nay tôi chưa sáng, lại vừa ngồi xổm hơi lâu mới bị thôi.
Nếu vậyleech_txt_ngu thì cô mau về ăn sáng đi. Ruộng vẫn ở đó chứ có chạy đi đâu đâu, lúc nào xem mà chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
biết , cảm ơn Tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vân Nguyệt chào cảm ơn đối phương rồi thong thả đi bộ .

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay