Mẹ, con sắp kết hôn Tiểu Bảo .
Tô Nambot_an_cap Chi yếu ớt trên giường , nghe thấybot_an_cap lời này của con trai, bà cố mắtvi_pham_ban_quyen .
Khôngvi_pham_ban_quyen không được
Mẹ con Tiểu Bảo hại bà cả đời! Sao trai bàbot_an_cap thể cướivi_pham_ban_quyen cô !
, đau như vậy, hay là sớm đi.
Con trai rõ ràng đã chạm vào ánh bà, nhưng lại chọn cách tránh né, đưa tay rút ống oxy ra.
Con
Tô Nam Chi không thở nổi, nước mắt chảy dài không dứt. Đứa con trai yêu thương nhất, đứa bà cực khổ nuôi thành.
Hơnbot_an_cap hai mươi dưỡng , chẳng lẽ không bằng một chút phụ tử ít ỏi mà cha nóleech_txt_ngu ban phát ?
Nhất định phải cùng cha nó, tiểu tam và con gái của tiểu tam tạo thành một gia đình sao?
Chẳng tráchvi_pham_ban_quyen người ta đều nói, con trai vĩnh không bao giờ có thể đồng cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với mình
Cái cô em họ nhà Phó tiểu trưởng Tần kia, người xấu tính còn ác , tranh giành đồ ăn Tiểu Bảo, cònvi_pham_ban_quyen Tiểu Bảobot_an_cap đến mức phảibot_an_cap vào xá rồi.
Người nhà quê đúng là thiển cận, tôi thấy côbot_an_cap ta lấy danh nghĩa sóc tiểu trưởng Tần, thực chất là đến quân đội để tìm đàn .
Nghe thấy tiếng ồn ào truyền lại từ ngoài cửa, Tô Nam bừng , mở nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy tờ lịch trên bức tường gạchbot_an_cap bùn nhuốm màu gian đề nămbot_an_cap 1974.
Ánh mắt mờ mịt của bà chuyển thành kinh , bà lao đến trước tờ lịch để xácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận lại lần nữa.
Bà trọng rồi, trở về bốn mươi năm trước. Ngày hôm nayvi_pham_ban_quyen chính là bà tay xách nách mang hành lý đến quân đội để tùy .
Ngày này, bà chưa kết hôn sinhbot_an_cap con, mọi vẫn còn kịp
Bà và Tần Liệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có hôn ước nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là cha bà định ra trước khi qua đời, nhà Tần khi đó đã vui vẻ nhận tiềnleech_txt_ngu rồibot_an_cap đồng ý.
này Tần Liệt vào quân đội, trở thành sĩ quan, bà đến đây chung sống.
Tô Nam Chi từng tưởng rằngbot_an_cap mình sẽ cóvi_pham_ban_quyen một gia đình nhỏ riêng .
Không ngờ trong cái gia đìnhbot_an_cap nhỏ này còn cả Triệu Tuyết Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Bảo.
Tần Liệt lấy danh nghĩa sóc con của liệt sĩ, mỗi tháng hơn nửa tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lương trợ cấp mẹ con Triệu .
Tiếng bên càng càng gần, Tô Nam Chi ôm đầu, đi cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vừa đi, bà vừaleech_txt_ngu dùng ấn mạnh vào vết thương trênleech_txt_ngu trán, vết thương da lập rỉ , xuôi theo gò má chảy xuống.
Kiếp trước bà ngồi tàu hỏaleech_txt_ngu đến vị tìm Tần Liệt, vừa vàobot_an_cap , Chu Tiểu Bảo đã xông lên túi hành lý trong tay bà. Bà đẩy , Tiểu Bảo liền giả vờ khóc lóc thảm .
Liệt chẳng nói chẳng , tung một cước đá văng vào tường, Tô Nam Chi không kịp đề phòng nên bị cộc .
Sau đó hai người bế Chu Tiểu Bảo vốn chẳng hề hấn gì, hớt hải đến trạm .
Tiếng xấu bà bắt nạt trẻ con, lòng dạ ác từ đó mà truyền khắp quân đội.
Tô Nam Chi loạng choạng thân mình, ngã nhào ra khỏi cổng sân nhà Tần Liệt.
Ôi chaovi_pham_ban_quyen, là côvi_pham_ban_quyen họ của Phó tiểu đoàn trưởng Tần sao?
Sao đầu lại rách một lỗ lớn thế kia, đừng để xảy ra chuyện gì nhé.
Mấy chị vợ quân nhân vừa nói vừa định Tô Nam Chi dậy, chỉleech_txt_ngu là động tác có chút lỗ máu trên trán Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chi ra nhiều , dọa mấy người họ khôngbot_an_cap dám cử động nữa.
Mãi đến họ nhìn thấybot_an_cap người đàn ông mặc quân phụcleech_txt_ngu bước ra từ ngôi nhà bên cạnh, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Đoàn Cố, mauleech_txt_ngu lại đây giúp một tay với.
Cố Tây Châu nhìn thấy vết máuleech_txt_ngu trên trán Tô đang nằm dưới đất, đôi mày nhíu lại. cảnh tượng vừa nhìn thấy lúc nãy, bước chân anh không khỏi chậm đôi .
Tuy nhiên trong mắt người ngoài, Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tây vẫn giữ vẻ mặt gần như cũ.
Châu bước vài bước cạnh Tô Nam Chi, anh nhìn xuống, khi phát hiện nhãn cầu dưới mí mắt Tô Nam khẽ rung động, đáy mắt anh thoángbot_an_cap qua tia giễu cợt.
Phớt lờ đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghị Nam Chi đến trạm xá của những người xung , anh đưa ngón tay cái vào trung của Tô Chi.
Cả người Tô Nam Chi cứng đờ, chỉ cảm thấy nơi cánhvi_pham_ban_quyen mũi thoảng qua một mùi hương gỗ đắng, ngay sau đó cơn đau dữ dội truyền từ trung.
Tô Nam Chi giả vờ ngất cũng không thể giả vờ được nữa.
chậm rãi mở mắtleech_txt_ngu, diện một đôi mắt lạnh lùng.
Hốc người đàn ông thẳm, lông mi rạp, đôi mắt đào hoa hơi rủ xuống, chỉ điều cái nhìn dành cho bà vẻleech_txt_ngu băng giá.
Tô Nam Chi không ngờ người đầu mình gặp sau khi trọng lại là Cố Châu.
trước bà chỉ toàn tâm toàn ý với Tần Liệt, chưa từng nói với Cố Tây Châu quá vài câu.
Nhưng dù vậy, Cố Tây Châu với tư là người đàn độc thân hoàng kim trong quân đội vẫn thường xuyên xuất hiện trong những câu chuyện phiếm củabot_an_cap các bà nhân.
tiếc là anh chết trẻ
tin tức Cố Tây Châu hy sinh về, vừa vặn làbot_an_cap ngày con trai bà, Tần Tiểu Phong chào đời.
Chính vì vậy, Tần Tiểu Phong từ nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã ít lần người trong đại viện mắng sau lưng là sao chổi.
Tô Nam Chi kiếp trước vừaleech_txt_ngu đau lòngbot_an_cap tức giận, bà lại thấy điều đó lý.
Thu lại dòng suy nghĩvi_pham_ban_quyen, Nam Chi cụp mắt, yếu ớt nóibot_an_cap: Tôi làm sao này?
Bị làm sao ư?
Nam Chi nghe thấy nói quen thuộc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mắt tràn vẻ lạnh lẽo.
Tần Liệt nhìn thấy người đám đông vây quanh là Tô Nam Chi, đôi mày lập tức nhíu chặt, trên mặt lộ vẻ chán ghét.
Cô lại gâyvi_pham_ban_quyen chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây?
Tần Liệt ngồi trên xe lăn, một chân bóbot_an_cap bột, trên đùi lành còn lại là Chu Tiểu Bảo đang đuôi ngựa hai , đôi mắt đỏ .
Mà đứngvi_pham_ban_quyen lưng anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta chính Tuyết.
Nhìn qua, họ thật sự giốngvi_pham_ban_quyen một gia đình.
Tô Nam Chi như thể bị Liệt dọanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ, cả người run lên một cái, loạng choạng đứng dậy, “ không gây chuyện, sai rồi, Tần , anh đừng đánh em.”
Lời vừa ra, ánh mắt nghi của mọi người đồng loạt đổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía Tần .
Không Tần Phó tiểuvi_pham_ban_quyen đoàn vậy mà lại đánh người sao?!
Liệt mở miệng định giải thích, nhưng vừa vết thương trán Tô Chi, anh ta mới nhận ra là do mình vừa vô ý ngãbot_an_cap mà thành.
Triệu Tuyết đứng bên cạnh thấy lập tức bước ra, “Nam Chileech_txt_ngu, đây đều là hiểu lầm thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tiểu Bảo chỉ thấy trên tay chị đang cầm nênvi_pham_ban_quyen muốn giúp chị cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộ, không ngờ tính khí chị lại lớn như vậy Anh Tần cũng là vì tình huống nên mới tình đẩy chị thôi.”
Tuy Triệu Tuyết có cái tên dàng như nước, nhưng mạo chỉ có thểvi_pham_ban_quyen là thanh tú. Cô taleech_txt_ngu nói năng nhỏ nhẹ, thêm gương mặt luôn nở nụ cười khiến lờibot_an_cap ra có vài phần thuyết .
Nhưng có Tô Nam Chi, đã nếm trải vô số khổ cực ở trước, mới biết Triệu Tuyết chính là con rắn độc nấp trong bóng tối, không biết sẽ cắn lúc nào.
Nhìn bênbot_an_cap ngoài là giải thích Tần Liệt, nhưng ý bên trong lại ám chỉ ác độc làm hại Chu Tiểubot_an_cap Bảo trước.
Kiếpbot_an_cap trước vì để tâm đến Tần mà đã nuốt ngược đắng cayvi_pham_ban_quyen lòng. Kiếp , cô lột lớp mặt giả tạo củabot_an_cap Tần Liệt và Triệu Tuyết.
Vẻ chột dạ qua mặt Tần Liệtvi_pham_ban_quyen, nhưngvi_pham_ban_quyen khi thấy ánh mắt của mọi người, anh lại nói: “Nam , em làbot_an_cap lớn rồi sao còn so đo với một trẻ, xin Tiểu Bảo , chuyện này như xong”
Nhưngbot_an_cap nói được một nửa, biểu cảm cười như cười của Tô Nam Chi, anh ta rốt cuộc nói tiếp được nữa.
Tô Nam chỉ thấy kiếpvi_pham_ban_quyen trước mình ngu xuẩn như , vậy mà lại không nhìn ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự giả của Tần Liệt.
Cô tỏ vẻ ấm ức, “Vậy Tiểu Bảo bị thương ở đâu?”
Chu Tiểu Bảo múp míp, vừa mới khóc một vành mắt hơi đỏ, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đôi má ửng hồng khỏe mạnh, so với người lớn đangvi_pham_ban_quyen ngồi bệt đất khuôn mặt bệch và trán đầy máu như Tô Nam Chi thì trông khỏe khoắn hơn nhiều.
Sắc Tần Liệt sa sầm xuống, chỉ Tô Nam thật mất .
“Nhưng Tiểu Bảo đúng còn , người lớn như tôi thật không thể chấp nhặt với nó.” Nghe Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam Chi vậy, gương Liệtbot_an_cap lộ ra vẻleech_txt_ngu hài lòng, rồi lạibot_an_cap nghe cô tiếp : “Nhưng tôi vừa đến Tần Liệt thì có một bóng đen lao ra tay tôi, tôi còn tưởng là chó dại lọt vàovi_pham_ban_quyen nhà chứvi_pham_ban_quyen.”
Tô Nam Chi vừa nói vô tình đung đưa cổ tay trái vẫn còn hằn sâu dấu .
Những người đứng xem hít một hơi khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh, “Trời đất, Chu Bảo cắn ác thật đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“ Thiết nhà tôi với Tiểu Bảo cũng con bé đó cắn một .”
“Đúng là khác dại thật.”
Chu Tiểu Bảo đã bốn tuổi, đã hiểu được nhiều chuyện, nghe ra Tô Chi đang mắng mình chó, khuônvi_pham_ban_quyen mặt nhỏ nhắn tức tức đỏ bừng.
“Con tiện nhân, mày là chóleech_txt_ngu, đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nhà tao, taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phép mày đến nhà tao.”
Tô Chi nhìn Chu Tiểu với nụ cười đầy ẩn ý.
Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói Triệu một “trà xanh” chính hiệu Tiểu Bảo chính là một “trà xanh” nhí. Có điềuvi_pham_ban_quyen Chu Tiểu Bảo mới bốn tuổi, rõ ràngleech_txt_ngu trình độ tu luyệnvi_pham_ban_quyen chưa tới nơi tới .
Các bà vợ nhân thấy một trẻ như Chu Tiểu Bảo nói lời thô , ánh mắt thay đổi.
trẻ còn nhỏ như , nếuvi_pham_ban_quyen không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do người lớn dạy thì là , chắc chắn là Tuyết ở nhà đã nói không ra gì. Không ngờ Triệu Tuyết bình thường trông lịch sự nhãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhặn sau lưng lại là hạng người như vậy
Triệu Tuyết bên cạnh thấy vậy liền vội vàng nói: “Con là trẻ , học đâu ra mấy lời thô tục đó , mau xin lỗi Tôbot_an_cap ngay.”
Chu Tiểu xưa nay vốn được nuông chiều nên dĩ nhiên không , lạileech_txt_ngu bắt đầu gào khóc thiết.
Tô Nam cúi đầu, che đi sựvi_pham_ban_quyen giễu cợt trong đáy mắt, bắt đầu nghẹn ngào rơi lệ.
“Anh Tần Liệt, em là vị hôn của , vậy mà em không biết anh đã có gia đình ở đơn , lại còn có đứa con lớnvi_pham_ban_quyen này đấy.”
Câu nói này khiến đám mộtleech_txt_ngu lần nữa .
“Chẳng phải Tần Liệt nói người đến chăm sóc cậu là em họ sao?”
“Nhưng mà nói nhavi_pham_ban_quyen, Tần Liệt Triệu Tuyết quả thực rất thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mật.”
“Mọi người bảo xem có nào bọn họ có gì đó với nhau không”
Nhìn sắc mặt Tần Liệt lúc xanh lúc trắng, Tô Nam Chi cảm thấy vô cùng sảngvi_pham_ban_quyen , đồng thời thốt ra:
“Tôi muốnbot_an_cap hủy hôn với anh.”
Tô Nam Chi nói xong những lời này, thấybot_an_cap Tần Liệt trợn tròn mắt, lăn xe lăn về phía mìnhleech_txt_ngu, cô liền lại, một lầnvi_pham_ban_quyen nữa ngất đi.
Đámvi_pham_ban_quyen đông vâybot_an_cap quanh đều bị dọa cho mình.
“Chaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôi, vị hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thê của Tần Liệt bị đánh chết rồileech_txt_ngu.”
“Chưa chết, vẫnvi_pham_ban_quyen cònleech_txt_ngu thở, mau đến bệnh việnvi_pham_ban_quyen xem sao.”
Cố Tây Châu vốn định rời đi, thấy Tô Nam Chi lại ngã xuống.
Anh, người đàn duy nhất thể đi lại được ở đây, trở thành lựa chọn duy nhất để cõng Nam Chi đến y tếbot_an_cap.
Cố Tây Châu định dùng lại là nhân trung để Tô Nam lại, nhưng nhìn thấy nhânvi_pham_ban_quyen trung của đã sưng đỏ, anh không khỏi cảm chột dạ.
cùng, dưới thúc giục của các chị vợ quân nhân, anh chỉ đành cõng Tô Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lênvi_pham_ban_quyen.
thể mềm mại của phụ nữ chặt vào lưng Cố Tây Châu, cánh tay mảnh khảnh bờ vai rộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn của anh, một mùi hương hoaleech_txt_ngu thoang thoảng mơ hồ đến.
hình Cố Tây Châuvi_pham_ban_quyen cứng đờ, đôi bàn tay đang giữ lấy đùi cô bất siết chặt.
Dường như lực quá mạnh, người phụ phát tiếng lầm khe khẽ, thở phả vàovi_pham_ban_quyen bên tai anh, Cố Tây Châu cảm thấy nóng rực.
Đây là lần tiên anh xúc gần phụ nữ vậy.
Quả nhiên phụ nữ mềm nhũn, tốtvi_pham_ban_quyen nhất giữ khoảng cách thì hơn.
mà đời này anh đã hạbot_an_cap quyết tâm không kết hôn, dâng hiến sinh mạng cho quân đội.
đầu hiện ra mắt kỳbot_an_cap lạ của Tô Nam Chi khi nhìn mình, Cố Tây hít sâu một hơi, lại sự xao động lòng, tăng tốc cõng cô chạy về phía y .
Nửa tiếng sau.
“Bệnh nhân hiện có tình trạng đau đầu, buồn , không loại trừ khả năng bị chấn động , cần phải nằm viện theo dõi thêm.”
Chubot_an_cap Chính ủy nhíu mày bác nói xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không được lườm Tần Liệt bên một cái, rồi nặn ra cười nhìn Tô Nam nằm bệnh.
Lúc này, trán của Tô Nam Chi đã được quấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạc, gương mặt vọt gầy gò không chút huyết sắc.
này khiến Chu Chính ủy, người vốn quen nói to với binh cấp dướivi_pham_ban_quyen, cũng không nhịn được giọng dịu hơn.
“Tiểu Tô này, chuyện hủy bỏ hôn ước không nói lúc nóng được. Triệubot_an_cap Tuyết là vợ góa của Chu Cường chiến hữu của Tầnbot_an_cap Liệt, nên Tần Liệt mới chăm sóc cô ấy và Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như . làm thế này sẽ ảnh đến tiếng Tần Liệt, chẳng là làm dở sau này của cậu sao?”
Cái mác sinh hoạt cá nhân không đoan chính này một khi truyềnvi_pham_ban_quyen ra, Tần Liệt đừng mong đến chuyện thăng chức .
Ông hiện chỉ hy Nam có thuận theo mà xuống thang, đừng làm rùm beng mọi chuyện lên.
Nghe lời Chu ủy nói, Tô Nam Chi nhếch môi.
không làm lỡ dở đồ của , sợ Tần Liệt này vẫn còn tiền thôi.
Vừa rồi sau khi ra lời muốn bỏ hôn ước, liền vì xúc động mà hoa mắt chóng mặt.
Dù vẫn có thể ráng chịu đựng, nhưng cô vẫn chọn nhắmvi_pham_ban_quyen mắt lại.
là được khám bệnh, , đương nhiên khiến chuyện hủy bỏ hôn ước càng xôn xao càng tốt.
phải sao, cô mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ chợp nửa tiếng đồng hồ, vị ủy phụ trách công tác tư tưởng của bộ đội đã thăm cô rồi.
Mấy quân nhân kia chắc hẳn đã lan truyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin “Vị hôn thê dưới quê Tần vì Tần Liệt và Triệu Tuyết mờ mà từ hôn” nơi rồi.
“ không thể vì có đồng chí đó thân thiết Tần Liệt một chút mà nói ra những lời như vậy.”
Chu Chính ủybot_an_cap vừa đấm vừa xoa, cũng quên cô chút ngọt.
“Đương nhiênvi_pham_ban_quyen nếu cháu có thể đưa ra bằng , bộ đội chúng ta cũng sẽ nghiêm túc xử lý vấn đề tác phong không đúng của Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Liệt.”
Nghe Chu Chính ủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói, Tô Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chi chẳng ngạc nhiên.
Thời điểm này, Tần Liệt và Triệu Tuyết chỉ quan hệ mập mờ, chưavi_pham_ban_quyen làm ra gìbot_an_cap quá .
Tần Liệt cùng lắm chỉ bị khiển một câu là không phân biệt được trong , hủy bỏ hôn ước với anh ta, có khi còn đúng ý Tần Liệt.
Tô Nam Chi nhìn biểu cảm phẫn nộ như bị oan của Liệt, đôi đỏ nhìn ủy, kiên quyết nói: “Vậy thì ngài hãy để xuất ngũ vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quê .”
này nói ra, Liệt vốn đang đứng trong góc với u ám nãy giờ không lên tiếng đã không thể được nữa: “Tô Nam Chi, cô muốn phátleech_txt_ngu thì cút quê mà điên”
Tô Nam Chi không thèm liếc nhìn Tần lấy một cái, chỉ run rẩy bả vai, ra bị anhvi_pham_ban_quyen ta dọa cho khiếp sợ, đáng Chu Chính .
Chu Chính ủyvi_pham_ban_quyen vốn định khiển trách Tô Nam Chivi_pham_ban_quyen, nhưng nhìn dáng vẻ này cô, cuối cùng vẫn giận, trước tiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trách Tần Liệt một trận, rồi mới nói với Tô Nam Chi: “ lại bộ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lính tốt sao? Hiện giờ Tần Liệt tiểu đoàn trưởng, mỗi tháng có 60 đồng tiền lương, ở quê nhà cả năm trời cũng không nổi đồng đâu.”
Thời buổi này làbot_an_cap chuyện vinh dự cho cả làng, chưa từng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không bệnh tật mà lại xuất ngũ khỏi quân .
Nghe lờileech_txt_ngu Chu Chính ủy, trongbot_an_cap Tô Nam đầy sự mỉa mai. , tuy Tần Liệt tháng có 60 tiền trợ cấp, nhưng mỗi tháng chỉ gửi về 10 đồng, thậm chí có chỉ 5 đồng. trợ cấp của Tần Liệt nhiều, nhưng sau nàyleech_txt_ngu mới biết anh ta đều đem tiền trợ cấp cho Triệu hết rồi.
Vì chuyện đó mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đã từng phàn nàn, cuối cùng chỉ đổi việc Tần Liệt chê cô hẹp hòi, người nhà họ nói cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xài .
Kiếp này, cô không muốn làm kẻ ngu ngốc đó nữa.
Tôbot_an_cap Nam Chi làm ra vẻ mặt kinh ngạc: “Làm saoleech_txt_ngu có chứ, Tần Liệtvi_pham_ban_quyen mỗi tháng gửi về nhà 10leech_txt_ngu đồng, mẹ của Tần còn nànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần Liệt đi lính còn bằng về làng làm giáo viên. Tuy lương giáo viên chỉ 20 đồng, ở còn thể chăm sócbot_an_cap gia đình.”
“Nếu theo lời ngài nói là mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháng có 60 đồng tiền trợ cấp, vậy 50 còn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đâu rồi? Anh ta chắn là cho người đàn bà bên ngoài dùng rồi.”
Nói đến câu cuối cùng, giọng điệu của Tô Nam Chi đã đầy vẻ chắc .
Chính ủy không nhận ra sự mỉa mai trong lời của cô, chỉ nghĩ đến những gì các chị vợ quân nhân vừa bànbot_an_cap tán, sắc mặt ông liền trầm xuống.
Tần Liệt là lính, hầu như quanh tháng đều mặc quân phục được phát, cơm cũng ăn ở nhà ăn, một tháng tự nhiên chẳng tốn bao nhiêu .
Trái lại, Tuyết tuy là nhân tạm thời ở nhà ăn bộ đội, nhưng từ khi Chu Cường qua đời, mức tiêu ăn mặc không giảm sút, thậm chí còn hơn.
Vợ nhà ông còn càm ràm bên tai mấy câu, nói Triệu Tuyết không , trông trẻ trung hơn hẳnbot_an_cap.
Tần Liệt nghe được Tô Nam Chi, không phải chân thương, có lẽ anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta nhảy dựng lên rồi.
“Tô Nam Chi, cô vẫn chưa gả vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà tôi đâuvi_pham_ban_quyen, đừng có quản chuyện bao . Tiền của tôi tôi muốn dùng thế nào thì dùng.”
“Triệu Tuyết là vợ góanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hữu tôi, tôi dù không ra gì đi nữa, tôi cũng biết vợ của bạn không thể xâm phạmleech_txt_ngu.”
Tần Liệt càng nóibot_an_cap càng thấy mìnhleech_txt_ngu có lý, cuối nhìn thấy Cố Tâyleech_txt_ngu Châu dựa vào tường nhắm mắt dưỡng thần, đáy mắt qua một tia ghen tị, chua chát nói: “Hơn nữa trongleech_txt_ngu đội đâu phải có mình tôi chăm sóc người thân của chiến hữu, Cố trưởng còn nuôi mấy đứa trẻ là con chiến hữu đấy thôi.”
Cốvi_pham_ban_quyen Tây Châu rãi mở mắt, không ngờ ngọn lửa này lại cháy đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tận . Biết thế lúc nãy đưa Tô Nam Chi hôn đến bệnh là rời đi luôn cho rồi.
Nam Chi không ngờ Tần Liệt lại vô liêm sỉ và không biết tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượngbot_an_cap sức mình thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
“Tần Liệt, anh trong bộ đội đến ngốc luôn sao? Mẹ quanh năm nằm liệt giường, bố anh chân yếu , em gái tuổi còn nhỏ.”
Lời của Tô Nam xé toạc mặt nạ cuốileech_txt_ngu cùng của Tần Liệt.
“Anh và Cố nhà người ta thể giống nhauvi_pham_ban_quyen sao? Nếu anh có thế như người ta, có điều kiện như người ta, anh cóvi_pham_ban_quyen mang 100 góa phụ con cái củavi_pham_ban_quyen chiến hữu, Chi tôi cũng không nói lời.”
lời , kiếp trướcvi_pham_ban_quyen Tô Nam đã muốn nói rồi.
Tần Liệt và Cố Tây Châu tuổi tác tương đương, nhưng chỉ là phó doanh trưởng, người kia đã là đoàn trưởng. Tần Liệt coi Cốvi_pham_ban_quyen Tây Châu là đối thủ giả tưởng, ngoài mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dám trở , nhưng sau lưng chuyện muốn đem so bì.
Từ chuyện nhỏ nhưbot_an_cap chê bai đứa Cố Tây Châu nhận nuôi cách không tốt, đến chuyện lớn hơn là nói Cố Châuleech_txt_ngu suốt ngày trưng ra bộ mặt hình mẫu nghiêm nghị khiến binh lính cấp dưới hãi. sau này khi Cố Tây sinh, Tần Liệt vẫn không quên hạ bệ anh.
đến đây, Tô Nam Chi mới nhìn vềbot_an_cap phía Cố Tây Châu.
Lại vặn chạm phải biểu cảm chán ghét của anh.
Tô Nam Chi phản xạ có điều lườm trở lại. Ngoài chỗ nhân trungleech_txt_ngu đang đau, đùi của em còn
Em dường vẫn cảm được hơi nóng rực từ đôi bàn tay to kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Cố Tây nhíu mày.
Nuôi một trăm con của đội đã hy sinh? Nhà họ Cố của là cũng khôngvi_pham_ban_quyen nổi
Tuy nhiên, dung trong lời nói em khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh mắt anh trầm xuống.
Không phải hôm naybot_an_cap Tô Nam Chi mới ngày tiên đến doanh sao? Sao biết về gia của anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Chỉ là vì hai người bọn họ cãi nhau lại kéo theo cả mình, vốn dĩ muốn can thiệp vào chuyện nhà người khác, anh vẫn giọng lên tiếng: “Tôi không có vị thê.”
Lời này thốt ra, sắc mặt Tần Liệt càng thêm khó coi.
Ngược lại, Tô Nam Chi lại có chút ngạc về phía Tây Châu.
Cho dù là ở kiếp trước khi thời đại triển, vẫn có không ít đàn ông coi gialeech_txt_ngu đình là nơi mình độc tôn ngônleech_txt_ngu luận, coi phụ nữvi_pham_ban_quyen chỉ là phụ thuộc, không cho phép phụ nữ phản đối mình.
Chỉ tiếc là người ông tốt lại đoản mệnhleech_txt_ngu.
Cố Tây Châu rũ mắt.
Lại mắt kỳ lạ này.
Tầnleech_txt_ngu Liệt thể bộc lộ sự ghét đối với Cố Tây , nhưng điều đó không ngăn cản anh ta nhìn Tô Nam Chi bằng ánhleech_txt_ngu mắt âm lãnhbot_an_cap.
Anh ta nhất là người nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mìnhbot_an_cap không bằng Cố Tây Châu.
Cố Tây Châu chẳng qua chỉ thắng ở chỗ có mộtbot_an_cap gia thế tốt hơn anh ta mà thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tô Nam Chi không hề rằng nếu trong bệnh khôngvi_pham_ban_quyen người khác, Tần Liệt chắn sẽ ra .
“Triệu Tuyết và Tiểu Bảo góa con côi, em không thể bao dung một chút được sao?”
Nghe thấy lời nói y hệtbot_an_cap kiếp trước, khóe miệng Tô Nam Chi khôngleech_txt_ngu kìm mà lên một nụ giễu cợt.
Kiếp trước tuy gả chobot_an_cap Tần Liệt, nhưng lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau, sinh con, con cái bệnh tật, Liệt luôn Tuyết mà .
So Triệu Tuyết, em càng một góa phụ có chồng còn sống hơn.
Nam Chi như không cười nhìn anh ta: “Cho nên tôi mới hủy hôn với anh, sau này chuyện của không còn liên quan gì đến tôi nữa.”
Chu Chính ủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng bên cạnh cũng đầy cạn . Tần Liệt vốnvi_pham_ban_quyen là hạt giống tốt trongleech_txt_ngu đội, chỉ là ngờ riêng tư lại hồ đồ mức .
Cậu nói , mộtbot_an_cap chàng trai nôngvi_pham_ban_quyen thôn, nói đến chuyện mỗi tháng gửi một nửa tiền lương về nhàvi_pham_ban_quyen, nhất cũng không nên đưa nhiều tiền cho vợ của đồng đội cũ một cách mập mờ như vậy chứ.
Thậm chí người đồng cũngbot_an_cap chỉ là đồng đội bìnhleech_txt_ngu thường, hèn gì Tô Nam Chi là vị hôn thê lại không nổi.
còn so với Cố Tây Châu, người ta có điều kiện, nhà cậu cáibot_an_cap gì?
Nếu không phải vì nguyên tắc khuyên hòa tan, ông muốn người bỏ đileech_txt_ngu rồi.
lúcvi_pham_ban_quyen này, giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tần Liệt vang lên.
“Vậy thì hủy đi.”
Lại nửa giờ sau.
Tô Nam nhìn tờ giấy hủy bỏ hôn ước trong tay, thần sắc chút ngẩn ngơ.
Em ngờ việc hủy hôn với Tần Liệt lại nhanh hơnvi_pham_ban_quyen tưởng tượng. hai năm dây dưa với Tầnbot_an_cap Liệt ở trước rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng vẫn còn ngay trước mắt, mà giờ đây chỉ cần ký tên vào giấyvi_pham_ban_quyen chứng nhận này, về sau em Tần Liệt, nhà Tần sẽ không còn một chút quan hệ nào nữa.
Chỉ là
“Tô Nam Chi, giờ cô hối hận vẫn đấy.”
Giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tần Liệt kéo suy nghĩ của em trở lại.
Tô Nam Chi đầu nhìn lên, thấy sắc mặt Tần Liệt u ám, nhưng trong mắt lại vẻ khẳng định, như chắn rằng hối hận vậy.
Khi thấy Tôbot_an_cap Nam Chi đặt bút trong tay xuống, sự của Tần Liệt thành đắc ý.
Ngoài anh ta ra, Tô Nam Chi còn có ai thèm nữa chứ.
Chỉ cần này Tô Nam Chi chịu xin lỗi anh ta vàbot_an_cap Triệu Tuyết, anh ta mới có cưỡng đồng khôi phục hônbot_an_cap ước với em.
Tô Nam Chi quay sang nhìnleech_txt_ngu Chu Chính ủy: “ Chính ủy, trước khi hôn ước hủy , tín vậtbot_an_cap nhà tôi tặng Tần Liệt, anh ta phải trả lại cho tôi.”
Tần Liệt ngờ Tô Chi không hề hối hận, thậm chí còn hỏi đòi tín vật đính hôn, lửa giận dữ tức khắc lấp đầy lồng ngực.
Anh ta định đưa tay lên sờbot_an_cap miếng ngọc treo trên cổ, nhưng cổ lại trốngbot_an_cap không, dường như nghĩ ra điềuvi_pham_ban_quyen gì đó, trên mặt lộ ra cảm không tự .
“ không mang trên người, látleech_txt_ngu nữa về trả lại cho cô.”
Tô Nam Chi lạnh một tiếng: “Anh khôngleech_txt_ngu mang, chẳng lẽ Triệu Tuyết cũng không mang sao?”
Sau vào phòng tế, những người liên quan như Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Chuvi_pham_ban_quyen Tiểu Bảo cùng mấy chịleech_txt_ngu vợ quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân nhiệt tình vẫnleech_txt_ngu còn ở ngoài cửa.
Vốn dĩleech_txt_ngu thấy Nam Chi sao định rời đi, nhưng nghe thấy Tô Chi và Tần Liệt thực sự muốn hủy hôn, nấy đều ôm riêng mà chờ cửa.
Nhìn thấy sắc trắng bệch của Liệt, Chu Chính ủy vốn định khuyên Tô Nam Chi thêm nữa, giờ đây hoàn toàn im lặng.
Cái cậubot_an_cap Tần Liệt chắc là bị ngốc , đem tín vật đính hôn của mình tặng cho vợ của đội.
Nói hai người không có quan hệbot_an_cap gì, đến maleech_txt_ngu tin .
quay người cửa, gọi mẹ con Triệu Tuyết vàvi_pham_ban_quyen Chu Bảo vào.
Lúc này đang là mùa , Triệu Tuyết mặc một chiếc váy hoa nhí dài, tuy cổ chữ V nhưng cũng có thể thấp thoáng thấy thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì treo cổ.
“Triệubot_an_cap Tuyết, phải Liệt đãleech_txt_ngu tặng cô một ngọc không?”
Chu Chính ủy cũng không vòng vo, tiếp hỏi thẳng.
Triệu Tuyết phản xạ có kiện địnhvi_pham_ban_quyen nói không có, nhưng thấy ánh mắt mọi người đổ dồn vào cổ mình, côbot_an_cap đành miễn cưỡng gật đầu.
“Là Tiểu Bảobot_an_cap thấy ngọc bội hợp với nên đòi anhleech_txt_ngu Tầnleech_txt_ngu.”
Bất kể do vụng này có ai tin hay không, Triệu Tuyết nói .
Tô Chi cười khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười: “Đó là tín vật đính hôn nhà tôi đưa cho nhà họ Tần, tôi và đã hủy hôn rồi, cô trả lại ngọc bội đó cho tôi.”
Triệuvi_pham_ban_quyen Tuyết không ngờ lại nghe được tin tốt này, Tần Liệt hiện tạileech_txt_ngu là lựa chọn tốt nhất mà cô ta có thể được, nụ cười trên mặt cô ta chút nữa không kìm nén được.
Tuy nhiên, khi chạm vào miếng ngọc bội treo trên cổ, cô ta rốt cuộc vẫn có chút không .
Không sao, cô ta luôn cảm thấy ngọc này rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vượng
“Sao thế? Cô cướp vị hôn phu tôi đủ, còn muốn cướp luôn cả ngọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia truyền tôi nữa ?”
Thấy Triệu Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng yên không nhúc nhích, Tô Nam Chi dứt khoát rời khỏi bệnh, đến trước mặt Triệu Tuyết.
phòng bỗng chốc im phắc.
Chu Chính ủy gọi Triệu vàoleech_txt_ngu phòng bệnh nhưng lại quên đóng cửa.
Mấy bà cô chờ náo nhiệt cửa phòng bệnh đã nghe sạch bách những chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về ngọc bội và tín vật định tình.
đang yên tĩnh lập tức trở xôn .
“Tôi đã bảo Triệu Tuyết và Tần phó doanh trưởng không trong sạch màvi_pham_ban_quyen lại?”
“ chết chồng mà còn ăn diện hoa hòe hoa kia.”
“Khu tập thểbot_an_cap chúng ta lại một Trương doanh trưởng thứvi_pham_ban_quyen hai rồi đây.”
Cố Tây Châu vốn không đủ kiên nhẫn nghe vụn vặt đời thường, nhân cơ hội này liền quay người bước ra phòng bệnh. Vừa định thuận khép cửa phòng lại một bàn tay đã chặn lấy động tác củavi_pham_ban_quyen anh.
Anh ngẩng đầu, vừavi_pham_ban_quyen vặn đối diện với đôi mắt sưng đỏ của Tô Nam Chi, những giọt lệ trong hốc không ngừngleech_txt_ngu chực .
Đúng lúc này, một giọt nước rơi xuống mu bàn tay anh, Cố Tây chỉ cảm thấy mu bàn tay mình hổi một cách lạ kỳ
phảnleech_txt_ngu có kiện, anh nhanh chóng rụt tay lại.
cửa gỗ mất đi lực đẩy, đập thẳng đầu Tô Nam Chivi_pham_ban_quyen.
Nước đang chờ trong hốc mắt Tô Nam Chi tức khắc .
Quá đau.
Tô Nam Chi không kìm được lườm Châu một cái.
Anh ta ăn gì mà lớn vậy? lực mạnh đến thế?
Cố Tây Châu có chút không tự nhiên mà rũ xuống, vành tai nhuộm lớp nhạtleech_txt_ngu.
Bắt gặp ánh mắt hóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các bà các chị ngoài cửa, Tô Nam Chi mếu , tức òa thành tiếng: “ bác, các chị ơi, mọi phân xử cho cháu với.”
“Cháu hủy hôn chỉ vì muốn lạileech_txt_ngu ngọc bội gia truyền của mình, sao mà khó khăn đếnvi_pham_ban_quyen thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này chứ.”
Tần Liệt và Tuyết bị những ánh mắt tò mò ngoài cửabot_an_cap nhìn đến đỏ tía tai, chẳng còn tâmbot_an_cap nghĩ ngợi gì khác.
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả ngọc bội thì trả ngọc bội, người xin lỗi thì xin lỗi.
“Tôbot_an_cap Nam Chivi_pham_ban_quyen, Tuyết đã trả ngọc bội cho cô rồi, làm loạn nữa.” Sắc mặt Liệt ubot_an_cap ám đến đáng sợ, gần như nghiến răng nghiến lợi thốt câu : “Tôi cũng không hủy hôn ước với cô nữa, cô còn thế nào?”
Đối với sựvi_pham_ban_quyen hối hận đột ngột của hắn, Tô Nam Chi chẳng hề bất .
Kiếpleech_txt_ngu trước, Tần Liệt đợibot_an_cap đến khi leo lên chức thủ , đảm bảo sự nghiệp không bị ảnh hưởng lối sống không lành mạnh, mới lấy nghĩaleech_txt_ngu “tình yêu đích thực” với Triệu Tuyết để ly hôn với cô.
Tần Liệt ở kiếp này vẫn chỉ là phó tiểu đoàn , hắn sẽ không để bất cứ điều hưởng đến tương của mình.
Tuy nhiên, Tôvi_pham_ban_quyen Nam Chi vẫn thấy nực cười sự dày mặt của hắn, vì thế mà càng lớn hơnbot_an_cap.
Thấy người ở các phòngleech_txt_ngu bệnh gần đó đều bị thu hút tới, cô mới dừng tiếng khóc.
“Không hủy hôn cũng được, từ tháng trở đi, tiền phụ cấp anh giaobot_an_cap cho tôi quản lý.”
Lời vừa , sắc mặt Triệu Tuyết lập thay đổi.
ta chưa xác định quan hệ với Liệt, nhưng cô ta luôn mặc định tiền phụ cấpvi_pham_ban_quyen của Tầnbot_an_cap Liệt là của mình.
Giờ tiền này rơi vàovi_pham_ban_quyen tay người khác, cô sao có thể cam .
Nhưng cô ta cũng không ngốc đến mức phản đối ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mặt mọi người, sao hiện tại cô ta cũng bất chính ngônbot_an_cap bất thuận.
đây, ta nhịn được mà lườm Nam Chi một cái cháy mặt.
Liệt đứng bên tuybot_an_cap không quan trọng việc tiền phụ cấp nằm trong tay ai, nhưng Tôvi_pham_ban_quyen Chi đã làm hắn mất mặt như vậy, hắnvi_pham_ban_quyen còn nghĩ ra cách dỗ cô thìbot_an_cap đương nhiên không đưa tiền cho cô.
nhíu mày định từ chối, Chu Chính đứng cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã nhanh chóng lên tiếng: “Được, ngày mai vừa ngày phát cấp, tôi sẽ bảo lính dưới quyền mang sang cho cô.”
Tần định phản , nhưngleech_txt_ngu bị Chính ủy lườm cái nên không dám nói gì nữa.
“Chu Chính , cảm ơn bác. Chính nhờ những người lãnh đạo như bác mà người dân cháu mớivi_pham_ban_quyen đòi lại được công bằng, mới có được cuộc sống ”
Những lời nọt của Tô Nam Chi tuôn dễ dàng, kiếp trước vì để tiền, cô đã lăn lộn trên thương trường, nói tiếng ngườivi_pham_ban_quyen, gặp ma nói tiếng ma.
Chu Chính ủy nói không có gì, nhưng khóe miệng đã cườibot_an_cap hếch tận mang tai.
còn kịch để xem, các bà các chị ngoài cửa cũng chóng giải tán.
Tuy , những chuyện về Tần Liệt chắc chắn sẽ còn lưu truyền lâu dài trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân đội.
Chu Chính ủy quyết xong xuôi liền rời đi.
Tô Nam lấy do nằm việnvi_pham_ban_quyen cần tiền thuốc men, móc túi của Tần Liệt và Tuyết.
Nghĩ khuôn mặt đen như đít nồi của hai người đó trước khi rời , động đếmvi_pham_ban_quyen Tô Chi càng phần hởi.
“ ủy bảo tôi đến lấy giấy giớivi_pham_ban_quyen thiệu của cô.”
Một giọng nam lạnh lùng vang khiến Tô Nam Chi giật mình.
Tô Nam ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt trầm mặc của Cố Tây Châu.
Nhân trung còn giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net âm ỉbot_an_cap, cô không nhịn được mà Cố Tâybot_an_cap Châu một cái.
Đôi mắt sâu thẳm như đầm nước Cốbot_an_cap Tây hípnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, giống như thợ săn đã tìm thấy con mồi.
Tô Nam Chi không tự chủ được mà ngả người ra sau, cuối cùng cô cũng tại sao Cố Châu lạibot_an_cap được gọi “Diêm Vương mặt ” trong quânleech_txt_ngu rồileech_txt_ngu.
“Anh cóleech_txt_ngu thể quay người không?”
Tô Nam Chi ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng dậy, nhìn vàobot_an_cap mà không tránh.
“Giấy giới thiệu tôi để ở chỗ kín trên người.”
Vì trên tàu hỏa người đông phức tạp, sợ mất cô đã để những thứ quýbot_an_cap giá vào túi áo may người.
Sáng vừa tới khuvi_pham_ban_quyen đình quân nhân, cô còn chưa kịp giấy giới thiệu ra.
Cố Tây Châu khựng người lại, nhìn Tô Namleech_txt_ngu Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lượt đầy xét rồi mới xoayvi_pham_ban_quyen người đi.
nhìn một đen trên bức tường trắng trong phòng bệnh, nhưng tai lại nghe thấy tiếng sột soạt cởi áo, vành tai một lần nữa lên mộtbot_an_cap cách kiểm soát.
“Cố đoànvi_pham_ban_quyen , giấy giới thiệu tôi đây.”
Bấy giờ Tây Châu mới xoay người lại.
đã là đầu hạ nhưng Chi vẫn mặc một chiếc áo mi hoavi_pham_ban_quyen tay, do động tác tìm đồ lúc nãy cổ hơi xộc xệch, để lộ xương xanh đến nhợt nhạt, mang một vẻ đẹp đến lạ.
Châu vừa đầu đã thấy này, anh tức quay đi, đỏ lan từ tai xuốngbot_an_cap tận cổ.
Thấy vậy, Tô Nam Chi mới phản ứng kịp.
Vị “Diêm Vương mặt lạnh” Cố Tâybot_an_cap Châu này hóa lại thuần tình bất ngờ.
Cô thả vuốt phẳng lại áo lộn xộn.
Đợi thêm một lúc nữa, Tây Châu mới quaybot_an_cap đầu lại, nhìn thấy vẻbot_an_cap bình thản trên mặt Tô Nam Chi, ánh anh càng thêm sắc.
Phản ứng của Tô Nam Chi hoàn toàn giống một người phụ nữ bình thường.
Đè nén cảm giác kỳ lạ trong lòng, Tây Châu nhạt lên : “Xin lỗi.”
Tô Nam Chi nhướng mày, với côleech_txt_ngu thì việc bị nhìn thấy xương quai xanh cũng chẳng gì bị nhìn thấy bàn tay.
Nhưng mà
“Nếu xin lỗi mà có tác dụng thì gì đến cảnh sát ?”
Tôleech_txt_ngu Nam Chi ôm chặt trước ngực, trông có vẻ yếu đuối dễ bị bắt nạt, trên mặt lại đầy vẻ đắc ý.
Cố Tây Châu mặt, chờ xem Tô Chi nói raleech_txt_ngu lời đe dọa gì.
“Xin lỗi thì phải có thành ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Tô Nam Chi nở một nụ cười tinh nghịch: “Nếu Cố trưởng sự thấy áy náy thì hãy đổi thành việcbot_an_cap giúp tôi một tay sau này đi.”
Tây nhíu mày nhưng không , liếcbot_an_cap nhìn Tôleech_txt_ngu Chivi_pham_ban_quyen mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái rồi giấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giới thiệu rời khỏi phòng bệnh.
cửa phòng , Cố Tây Châu nhìn giấy giới thiệu tay, chỉ cảm thấy như thể trên đó vẫn còn hơi ấm từ cơ thể của Tô Nam Chi
đến khi phòng bệnh toàn không ai, Tô Nam mới miếng ngọc bội từ trongvi_pham_ban_quyen túi .
Ngọc bội có cá chép gấm màu trắng, trông sống động như thật, chỉ là chất ngọc không được tốt lắm, nhưng với cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó mang ý nghĩa phi thường.
là di vật cha để lại cho côbot_an_cap.
Vậy kiếp trước lạivi_pham_ban_quyen thành tín vật định tình của Triệu Tuyết và Tần .
Nam Chi siết chặt miếng ngọc trong tay, vết máu khô trên tay do đổ mồ hôi mà chặt vào .
Một luồng sáng u uẩn lên .
tiếp theovi_pham_ban_quyen, Tô Chi chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, một nhà quen thuộc hiện ra trước cô.
Tòa nhà caoleech_txt_ngu khoảng tầng, trên cổng treo một tấm biển hiệu nổi bật.
Siêuleech_txt_ngu thị Nam Chi.
Đó là siêu thị kho quy mô lớn mà kiếp cô đã nỗ lực mấy mới xây dựngvi_pham_ban_quyen được.
Chỉ là chưa kịp chính thức khai trương, cô đãvi_pham_ban_quyen bị Tần , Tần Tiểu Phong và Triệu hại .
Bước cô vô thức hướng về phía cổng lớn, chợtbot_an_cap phát hiện trước tòa nhà có một vũng nước , giữa nước, dòng nước không ngừng trào lại không hềvi_pham_ban_quyen trànbot_an_cap ra ngoài.
Nhớ nhữngvi_pham_ban_quyen cuốn tiểu thuyết về linh từng đọc lúc rỗivi_pham_ban_quyen, Tô Chi mắt lên, đánh bạo vốc một ngụm nước uống thửleech_txt_ngu.
Nước vào miệng ngọt lịm, dư vị vô tậnvi_pham_ban_quyen.
Cơn âm ỉ trên đầu dường như cũng dịu đi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít.
Tô Nam Chi thầm đoánbot_an_cap được phần nào, thở hắt một hơi rồi mới vào siêu .
Vừa bước vào, cô thấy từng dãy kệ hàng liệt loạileech_txt_ngu vật phẩm bắt mắt.
Tầng một là khu bánh kẹo đồ ăn vặt, tầng hai là khu rau quả và cá, nhu yếu phẩm, tầng bốn là khu đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia dụng, tầng năm là khu quần dép.
Tô Nam Chi dạo từng tầngleech_txt_ngu, cuối cùng dừng lại trước gương ở khu quần áo năm.
Trong hiện ra một gái.
Cô gái cao khoảng một mét sáu, nước da vàng vọt, nhân trung hơi sưng đỏ, đầu quấn băng , vìbot_an_cap quá nên mắt to có phần hơi sợ.
chính là cô năm 18 tuổi.
suy dinh dưỡng kéo dài cùng sự tự ti vẻ ngoài của cô trông hại đến mức không nỡ nhìn.
Kiếp , mãi đếnvi_pham_ban_quyen năm 37 tuổi, Tần Tiểu Phong đã 18 tuổi, mới hoàn toàn nhìn rõ bộ mặt thật của Tần Liệt và người nhà họ Tần. Do laobot_an_cap lực lâu ngày, làn da cô không cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng trẻo như thời thiếuvi_pham_ban_quyen nữ, trên cũng hằn sâu những nếp .
Kiếp này, mọi thứ vẫn còn kịp, trong khi báo thù Tần Liệt và Triệuvi_pham_ban_quyen Tuyết, cũng biết yêu thương bản thân mình hơn.
Bỗng nhiên, giọng nói vang lên trong đầu cô.
“ chí Tô, tiêm thuốc thôi!”
Nam Chi sực tỉnh, siêu thị , thay vào đó làbot_an_cap một nữ y tá đang nhìn vẻ mặt đầy .
Nữbot_an_cap y tá vừa nói cúinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu cho cô.
“Em , hèn gì bị đẩy nhẹ một cái đã rồi.”
Cảm giác đau nhói khiến Tô Nam Chi vô thức nắm chặt, nhưng lại phải một vật mềm mại trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn . Cô cúi đầu nhìn, thấyleech_txt_ngu trongvi_pham_ban_quyen tay mình lúc nào đã xuất hiện chiếc màn thầu bina.
Chẳng phải đây chính là chiếc màn thầu rau bina cô lấy trong siêu thị vì đóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, định ăn nốt sao?
“Đồng chí Tô, em là người bệnh, cứ bảo doanh trưởng Tần mua cho ít bổ mà ăn.”
Nữ y tá vừa cầm thầu trong tayvi_pham_ban_quyen Nam vứt vào thùng rác bên cạnh.
“ màn thầu này mốc xanh mốc đỏ rồi, không ăn .”
Tô Chi tiếc nuốibot_an_cap theo chiếc thầu mình mới ăn được vài .
bên trong thêm rau bina, lại gắn mác thực phẩm giảm cân nên giá tận 2 một chiếc .
Tuy nhiên, qua câu của y , cô cũng đoán ra chỉ trong , chuyện nực cườivi_pham_ban_quyen giữa cô, Tần Liệt Tuyết đã lan truyền khắp bệnh viện.
Nghĩ đến đây, vẻ tiếc nuối trên mặt cô càng đậm hơn.
Nữ tábot_an_cap Tô Nam Chi tiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rẻ một chiếc màn thầu đã “mốc”, trong lòng lại mắng thầm doanh trưởng Tần không phải là người.
Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam Chi rưng rưng mắt: “Đồng ạ, ở dưới quê một năm chỉ ngày Tết mới ăn , bổ béoleech_txt_ngu gìleech_txt_ngu đâu, sống là tốt rồibot_an_cap.”
Y tá cũng không phải người sống trênbot_an_cap .
Ở đại này, gì đến dưỡng, no bụng đã là rồi.
Nhưng đó là cầu sống của nhà , còn đâyvi_pham_ban_quyen là gia đìnhbot_an_cap có làm doanh trong quânvi_pham_ban_quyen đội, được ăn thịt hàng ngày thì ít mỗi tháng phải được một miếng chứ?
Vị Phó trưởng Tần lấy tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lương đi nuôi đồng , để vị hôn thêbot_an_cap ở quê chịu đói chịu khát, bảo hai họ không có gì khuất tất thì chẳng ai nổi.
Thấy sự khinh bỉ trong mắt y tá, Namleech_txt_ngu Chi bồi thêm một nhát: “Chỉ cầnleech_txt_ngu để cha chồng tương lai và em chồng ăn no được, tôi phận đàn bà ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì chẳng . Đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là lúc lên thăm thân, một bà cụ trên tàu thấy tôi đáng thương nên mới chovi_pham_ban_quyen đấy.”
Y tá nhìn Tô Nam Chi bằng ánhvi_pham_ban_quyen khó tả, cô này thật thà quá mức, còn Phó doanh Tần người nhà đúng là chẳng ra gì.
“Đồng chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô, bây giờ là xã hội rồi, không còn cổ xúy kiểu hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân mẹ đặt đâu con đấy nữa, nữ thể gánh nửa bầu trời. Phó doanh Tần không ổn , em đổi người khác đi.”
“Hay là chị giới thiệu cho em , em muốn tìm người thế ?”
y tá còn trẻ, lời nói vẫn mang vẻbot_an_cap ngây thơ và nhiệt huyết.
Nhưng Tô Nam Chi rấtbot_an_cap điều đó.
Cô giả vờ làm bộ thẹn thùng.
“Phụ nữ gả gà theo gà, gả chó theo chó, kiếp em cứ sống tốt với anh Tần thôi, chắc chắn anh ấy sẽ nhìn thấy lòng em.”
Còn việc nhìn thấy rồi là vui giận thì phải xem tâm trạng của đãbot_an_cap.
Nhìn bộ dạng camnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu củabot_an_cap Nam Chi, nữ tức đến nghẹn lời, quyếtleech_txt_ngu định nhất định tìm đồng Tô một đối tượng khác.
Đối tượng đó ngoại hình thể không đẹp, nhưng thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thà, không người khác.
Tiễnleech_txt_ngu nữ y tá tình đi, lại xác định được chị ta sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một “ phát thanh” đầy chính nghĩa, Tô Nam Chibot_an_cap mới hài lại bệnh.
Đôi tỏ ra yếu đuối không hề đáng hổ thẹn, thậm chí cònbot_an_cap rất hữu dụng.
Giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như Tuyết dùng thân phận góa phụ của liệt sĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng trên cao điểm đạo , vừa coi côvi_pham_ban_quyen như bình máu di động, vừa khiến mọi người hạ thấp cô.
này, vai kẻ yếubot_an_cap nàyvi_pham_ban_quyen cứ để cô đóng .
Vị hôn phu bạc bẽo, góa kiêu ngạo mang theo con , và một cô gái thật thà đáng thương là cô.
khi sắp xếp suyvi_pham_ban_quyen nghĩ, Tô Chi đầu nghiên không gian bỗng dưng được này.
Siêu thị thì cô đã quá quen thuộc, còn suối trong không gian
Cô bỗng nhớ kiếp trước, Triệu Tuyết dù đã đến tuổi trung niên nhưng trông vẫn phụ nữ ngoài đôi mươi.
người hỏi bínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyết bảo dưỡng, đều nói là do bẩmvi_pham_ban_quyen .
Vì chuyện này mà không ít người ghen tị.
lẽ nước suối gian này có thểvi_pham_ban_quyen giúp giữ gìn sắc?
lòng đoán vậy, Tô Chi quyết định từ nay về sau sẽ dùng nước suối trong không thay cho nước lọc.
Cònvi_pham_ban_quyen về siêu .
Đồ ăn bên trong cho dù không được bảo quản tươi mới thì những thứ một mình dùng mấyvi_pham_ban_quyen cũng không hết.
Điều này đã giải quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được đề ăn mặc của cô sau khi sinh.
Tây Châu rờivi_pham_ban_quyen bệnh việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa về đến văn phòng xuống thì cửavi_pham_ban_quyen phòng bị vang.
Vương Dũng, Ban trưởng đội 2 dưới quyền anh, bước vào với vẻvi_pham_ban_quyen mặt đầy phấn .
Vương Dũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chiến sĩ dưới trướngbot_an_cap , năng mọi mặt đều tốt, chỉ có điều hơi hóng .
“Đoàn trưởng, chuyện của Phó doanh trưởng Tần có phải là thật không?”
Cố Tây Châu nhíu , nhìn về Dũng.
Vương vẫn còn chìmleech_txt_ngu đắm trong niềm vui hớt: “Tôi bảo mà, trưởng Tần cứbot_an_cap thânvi_pham_ban_quyen mật vợ đồng đội như thế nào cũng có chuyện, anh xemleech_txt_ngu, hôn thê vừa đến đơn vị ngày đầu tiên đã quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tang trận.”
“, nhưng người ta nói, vị hôn thê cậu ta chỉ làm loạn một rồi lại tha thứ cho doanh trưởng Tần rồi.”
“ đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, nông thôn cũng chẳng còn cách nào khác.”
Biểu của Dũng đổi theo từngvi_pham_ban_quyen lời nói, trông vô cùng hài hước.
Cố Tây Châu sau nghe nửa câu , trong mắtvi_pham_ban_quyen qua một tialeech_txt_ngu tối tăm.
“Sao cậu ?”
Vương Dũng đang thao thao bất tuyệt thì kinh ngạc thấy lãnh đạo lại đột nhiên xen vào, nhưng vui hớt khiến anh lập tứcvi_pham_ban_quyen trả lời ngay: “Chuyện về vị hôn của Phó tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng Tần đã truyền khắpleech_txt_ngu cả đại đội rồi. ta bảo vị thê đó từ mười tuổi đã về nhà anh ta, nhà Tần cô ấy đáng thươngleech_txt_ngu nên mớileech_txt_ngu nuôi cho ăn .”
“Còn nói vị hôn đó nhỏ đã ngốc nghếch, thi trung học lần mới đỗ, lần này lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ta xúi giục mới chuyện ở bộ đội.”
Cố Tây Châu nhướn mày, cùng nhau lớn từ nhỏ, khả năng Chi là thế lực địch đã giảm bớt.
Chỉ là ánh mắt Tô Nam nhìn anh rất lạ.
Còn về Nam Chi ngốc nghếch, vẫn giữ ý kiến .
Vương Dũng hóng xong chuyện của Tần Liệt, lại bắt đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyển sang chuyện khác.
“Đoàn trưởng, tôi vừa nghe ủy nói bộ đội sắp tổ chức buổi xem mắt, anh là đối tượng được quan tâm đặc biệt .”
Khí thế quanh người Cố Tây Châu tức khắc lạnh lẽobot_an_cap thêm phần.
“ chao, đoàn trưởng, dù anh cũng đã hai rồi, là thanh niên quá lứa rồi đấy. Những đồng khác bằng tuổi , cái đã thể đi mua mắm mua muối được rồi.”
Vương Dũng chẳng hề sợ hãi, còn ghé sát vào bên cạnh thì thầm: “Đoàn trưởng, thích đồng chí nữ thếvi_pham_ban_quyen nào?”
“Kiểu , ổn trọng như Chu bác sĩ? Hay là kiểu đáng , thẳng thắn như Tôn đồng ở đoàn văn côngvi_pham_ban_quyen?”
Cố Tây Châu lùng liếc anh taleech_txt_ngu một : “ , hay là để tôi viết báo cáo giải ngũ cậuleech_txt_ngu nhé.”
“Viết báo cáo giải làm gìbot_an_cap?” Vương Dũng ngơ ngác, “Tôi là muốn làm lính cả đời mà.”
Cố Tây : “Tôi thấy cậu rất hợp làm bà mai đấy.”
Vương Dũng không nhịn được mà rụt lạileech_txt_ngu: “Đây là chính nói , anh mắng tôileech_txt_ngu làm gì?”
“Nếu không đượcvi_pham_ban_quyen thì Chu bác sĩ và Tôn đồng chí chẳng phải tốtbot_an_cap sao? Vừa xinh đẹp có công ăn việc làm hoàng. Hơn họ đều anh”
Vương Dũng càng nói nhỏ giọng, cuối dưới cái chằm chằm của Châu thì hoàn toàn im .
Cố Tây Châu đẩy bức thư giới thiệu của Tô Nam Chileech_txt_ngu trên bànbot_an_cap về phía Vương Dũng.
“Đi điều tra về Tô Nam Chivi_pham_ban_quyen đi.”
Dũng lập tức thu lại nụ cười, nghiêm túc đón .
Anh ta vừa hỏi Tô Nam Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai, nhưng khi nhìn địa chỉ chút quen thuộc trên thư giới thiệu thì phản ứng ngay.
Đây chẳng phải là quê nhà của Phó tiểu đoàn trưởng Tần sao?
Tô Chi chính cô vị hôn thê đángleech_txt_ngu thương mà anh ta vừa tám chuyện.
“Đoàn trưởng, thân phận của vị hôn thê Phó đoàn trưởng Tần có vấn đề gì sao?”
Cố Châu gõ nhẹ ngón tay mặt bàn hai , chevi_pham_ban_quyen giấu suy nghĩ mắt: “Không biết.”
Nghe vậyleech_txt_ngu, Vương Dũng nói thêm gìbot_an_cap nữa, gọn bức thư giới vào túi , đó chào quân lễ: “Bảo đảm hoàn thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệm .”
Tây Châu bức thư giới thiệu bị anh ta nhét vào túi quần, mày gật đầu.
Vương Dũng nghiêm chỉnh chẳng quá hai , vừa nhanh chân bước ra khỏi văn phòng, cái miệng vẫn không quên nói với lại.
“Đoàn trưởng, có anhleech_txt_ngu thíchleech_txt_ngu những đồng chí trông khó coi, tính tình lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùng giống anh, lại còn không thích anh không?”
“Để tôi bảo chính ủy tìm cho anh nhé.”
Cốleech_txt_ngu Tây : “”
Anh sẽ cống hiến cả đờibot_an_cap này cho tổ quốcbot_an_cap và quân đội, gia làm lỡ dở đời người ta.
Vết thương của Tô Namvi_pham_ban_quyen Chi ngoài không nghiêm trọngvi_pham_ban_quyen, thỉnh chóng mặt không tra ra đượcbot_an_cap nguyên nhân cụ thể, để cho chắc chắn cô vẫn nằm viện thêm vài ngày.
Lúcbot_an_cap xuấtvi_pham_ban_quyen viện, Nam Chi đầu quấn băng gạc trắng toát do cô nhờ y tá băng bóbot_an_cap kỹ lưỡng trước khi đi, chậm về phía khu thể người nhà.
Đơn vị của Tần Liệt đông người, nên cơ sở vật chấtleech_txt_ngu sinh rất hoàn thiện, cửa hàng bách hóa, bệnh viện, trường học, cái gì cũng có.
Tô Nam xuất hiện tại khu tập thể với gương mặtbot_an_cap trắng , lập tức thu hút chú của những nhà đang ngồi trò chuyện dưới gốc cây đại thụ.
Kiếp trước Tô Nam Chi đã sống ở khu tập này mười mấy năm, nhưng cô vẫn giả vờ như không quen thuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, về phía cây.
“Chàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại nươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, các chị. Cháu họ hàng dưới quê lên thăm thân của anh Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Liệt, là Tô Chi.”
“Cháu mới đến lần thứ hai muốn hỏi nhà anh Tần Liệt đi ?”
Các bà chị tình kéo cô ngồi xuốngbot_an_cap, còn không nhét vào tay cô mười mấy hạt hướng dương.
“Tiểu Tô, không phải cháu đang nằm viện sao, sao lại về một mình thế nàyleech_txt_ngu? Phó tiểu đoàn trưởng Tần không đi đón cháu à?”
“Nghe nói cháu nằm viện, Phó tiểu trưởng Tần chưa đến thăm cháu lần ?”
hỏi câu này là Triệu Đại Nương. Tô Nam Chi đã làm hàng xóm với bà năm.
Triệu Đại Nương sống đối Tần , bình thường vốn chuyện, lại là kiểu gió nào che chiều nấy, cứ thấy ở đâubot_an_cap lợi ngả theo.
Kiếp trước Triệu Tuyết đã cho Triệu Đại Nương không ít lợi lộc, mườileech_txt_ngu tiếng xấu của cô thì chín chuyện là từ bà ta mà .
Tô Nam Chi không raleech_txt_ngu cái nhìn soi đầyleech_txt_ngu vẻ khinh thường của Triệu Đại Nương, có chút tủi thân nói: “Chân củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh Tần vẫn khỏi, anh ấy còn cần chị Triệu chăm nữa , vả lại bệnh viện cũng không xa khu tập thể này lắm, cháu người qua là tìm được thôi.”
“Sức khỏe cháu tốt , với lại cháu cũng thích ăn bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao màvi_pham_ban_quyen.”
Nếu không phải sợ bệnh truyềnbot_an_cap ra tinbot_an_cap đồn vì tình mà tuyệt thực ba ngày, cô đã muốn mua bánh ở nhà ăn làm gì.
Nhưng nếu có thể khiến Tần Liệt thấy nghẹnleech_txt_ngu khuất, thì mỗi ngày hai cái bánh bao này không tính là phí.
Lời này vừa thốt ra, bà đại nương đều đưa nhìn nhau.
Mấy hôm làm loạn đòi hủy hôn, vừa khỏi thương tích làm hòa như chưa có gì xảy ra rồi sao?
Cái thân hìnhbot_an_cap gầy yếuleech_txt_ngu này mà cũng dám bảo sức khỏe à?
Hơn , Tuyết còn sóc Tần Liệt?
Một người vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân nhân không nhịn được lên tiếng: “ Tuyết là góa phụ mà chăm sóc Phó tiểu đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen Tần thì có phải không được phù hợp cho không?”
Vành mắt Tô Nam Chi tức đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoe, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ : “Mấy hôm trướcvi_pham_ban_quyen anh Tần chỉ là không cẩn thậnleech_txt_ngu đẩy cháuvi_pham_ban_quyen ngã , anhleech_txt_ngu ấy đã cháu rồi, sau này tiền cấp mỗi tháng sẽ không đưa hết cho chị nữa, mà để gửi về quê.”
Mọi người kinh ngạc, người cạn lời.
Mấy ngàyleech_txt_ngu nay đồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về Liệt và Triệu rất nhiều, nhưng cùng cũng chỉ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net haileech_txt_ngu người cử chỉ quá thân mật mà thôi.
Chuyện về tiền phụleech_txt_ngu cấp thì chưa hề ra ngoài.
về vật định tình, cũng đã bị Triệu Tuyết dùng do Chu Tiểu Bảo còn nhỏ không hiểu chuyện lấp liếm cho qua.
Giờ đây chính chủ là Tô Nam Chi nói ra lời , chẳng phải đã khẳng định chắc chắn mối quan hệ giữavi_pham_ban_quyen Tần Liệt và Triệu Tuyết sự có vấn đề sao?
Mỗi tháng, tiền phụ , lại còn đưa hết?
Có thể nói điều này đãbot_an_cap chạm đúng “ ” của những người vợ nhân này.
ai mà chẳng người họ hàng nghèovi_pham_ban_quyen khó hay đồng đội này kia, mỗi tháng khi phát phụ cấp, trong nhà thế nào ra một trận vã.
“Tôi đã bảo con mụ Triệu Tuyết đó không phải hạng tốt lành gì .” người phụ nữ trònbot_an_cap đầy khinh bỉ, Tô Nam Chi bằng ánh mắt trách cứ vì không biết giữ của. “ dạy cho Phó tiểu đoàn trưởng Tần convi_pham_ban_quyen hồ ly tinh đó một bài học mới đúng.”
Tô Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chi nở một nụ rụt rèleech_txt_ngu với mặt tròn.
Người này được tẩu, chồng chị ta là phó đoàn trưởng. Kiếp trước người không qua nhiềubot_an_cap, nhưng Vương đại tẩu là công đạo hiếm trongbot_an_cap khu thể.
Tô Nam Chi vẻ thương nói: “Nếu khôngleech_txt_ngu phải bố cháu vì cứu bácvi_pham_ban_quyen Tần mà mất, cháu cũng dám cao với Tần đâu ạ.”
Lời này vừa , người lập tức càng thêm .
Nương là người lên trước: “Tiểu Tô này, không phải nói cha mẹ cháu đều đã mất, nhà Tần doanh trưởng thấy cháu đáng thương nên mới nhận nuôi rồi định ra hôn ước sao?”
“Sao những cháu nóibot_an_cap và Tần Phó doanh trưởng nói lại chẳng giống nhau thế?”
Đáy mắt Chi xẹt qua một giễu cợt, nhưng trên lại lộ vẻ đầy uất : “ chắc là cháu nhớ nhầm rồi, anh Tần đúng đấy .”
tẩu tử nhíu mày: “Chuyện quan trọng như sao nhớ nhầm được! Cô cũng đừng nói đỡ cho Tần Phó doanh trưởng nữa, cô phải để đạobot_an_cap đứng ra làm chủ cho mình, đừng sợ, tôi cùngleech_txt_ngu cô.”
Dứt , mấy bà thím bà chị có lòng chính nghĩa lập tức ứng.
nhân quân đội ở ngũ lâu ngày cũng bị nhiễm cái phong khí giúp đỡ kẻ yếu.
Lúc , Liệt mắt họ khác gì loại cặn bãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làleech_txt_ngu , còn Tô Nam Chi là một người dân nghèo đáng thương bị bắt nạt.
Tô Nam Chi muốn nói lại thôi. Thực cô chỉ muốn lợi mấy bà thím bà này để kéo một sóng thù hậnleech_txt_ngu cho Tần Liệt, lúc này đối mặt vớileech_txt_ngu sự nhiệtbot_an_cap của , những lời cô chuẩn sẵn bỗng có chút khó nói ra.
Chỉ là tìm lãnh đạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì không tìm lãnh được, dù sao những việc này chưa cấu thành đề tác phong nghiêm trọng, Tần Liệt cùng lắm chỉ bị phê bình vài .
Nhưng thì đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đúng lúc này, giọng nói thé của Triệu Đại vang lên.
Bà ta vẻ mặt không tán đồng: “ Phó trưởng tuổi còn trẻ đã là doanh trưởng rồi, Tiểu Tô trông này thì đi đâu mà tìm được nhà nào như vậy?”
“Nếubot_an_cap lão bà tử này là Tần Phó doanh , tôi cũng chọn Triệu Tuyết, chị nhìn vóc dáng người ta ”
“ phải vì không có con , tôi nhất định phải bắt Phó doanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng làm con mình.”
Các quân tẩu nhìn Tô Chi, lập tức im lặng. Những lời Triệu Đại Nương nói tuy khóbot_an_cap nghe nhưng rất có .
Nửa đầu Tô Nam Chi còn quấn băng gạc, lànleech_txt_ngu da xám vàng , vì quávi_pham_ban_quyen gầy nên đôi mắt to có chút đáng , khô đến mức bong tróc, cao mét sáu nhưng trông như một gió có thể thổi bay.
vậy, nhân trung còn hơi xanh xao, trông có vẻ kinh dị một cách nựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười.
Trên người bộ quần áo vá chằng vá đụp, mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn sẽbot_an_cap, nếu người lại tưởng là ăn mày đi chạy nạn.
Chẳng phải đúng như lời Triệu Đại Nương đó sao, Tô Nam Chi tìm được vị hôn phu như Tần doanh trưởng làleech_txt_ngu tổ tiên tích đức rồi.
Tô Chi đã bị tâm lý cho ứng của mọi người, nhưngleech_txt_ngu vẫnvi_pham_ban_quyen không khỏi thở dài một tiếng.
Kiếp trước cô chẳng phải cũng nghĩ như các quân tẩu này sao? Tự mìnhvi_pham_ban_quyen là một đứa gái đã trèo cao khi lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như Liệt.
Nhưng sau khi đã thấy giới rộng lớn , cô mới biết thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không xứng với Tần Liệt chính là sự tự của thânvi_pham_ban_quyen.
Và Tần Liệt đã lợi dụngvi_pham_ban_quyen sự tự ti đó để hút máu mủ xương tủybot_an_cap củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.
Kiếp này, sẽ không sự tự ti trở thành xiềng xíchbot_an_cap giam cầm mình, cô muốnbot_an_cap những kẻvi_pham_ban_quyen bóc lột ở kiếp phải tự lấy hậu quả.
Nghĩ , Tô Nam Chi lại gật đầu tán đồng.
“Đúng vậy, tôi là người nhà chưa học cấp hai, sao xứng với anh Tần được, anh ấy chịu cướileech_txt_ngu là tôi đã mãn nguyện rồi.”
Thấy mắt đồng tình của mọi dành cho mình, Tô Nam ưỡn cái thân hình gầy tấm ván giặt đồ của .
“Hơn nữa ở làng chúng tôi, đàn ông có tiền đồ ai mà chẳng trêu ghẹo nguyệt bên ngoài, chỉ cần anh Tần là được .”
Nghe Tô Namleech_txt_ngu , người không khuyên , thậm chí có người lời Đại Nương nói có lý.
Tô Nam Chi đúng là trèo cao Phó doanh .
Nhưng những người còn trongvi_pham_ban_quyen lòng chỉ có hai nghĩ.
Tầnleech_txt_ngu Liệt đúng là loại chẳng ra gì.
Tô Nam Chi là đáng thương quá.
Dù vậy, đa số người đều chỉ thấy ghét bỏ Liệt.
Tô Nam Chi không sợ các này nghĩ bậy, sợ nghĩ không đủ nhiều.
Với cách là vị thê của Tần Liệt, phải cô nên cho mọi người thấy sự “hiền huệ” của mình ?
Dùbot_an_cap sao kiếp trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì tiềnvi_pham_ban_quyen đồ của Tần Liệt, ngay cả nhìn ra chuyện mờ ám giữa hắn và Triệu Tuyết, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chỉ đành cắn răng chịu , cuối cùng còn mang danh kẻ hẹp .
Kiếp này, cô sẽ hiền hơn , làm nổi bật cái “phẩm chất cao thượng” Tần Liệt.
“Tô Nam Chi, lại ở ngoài này nói nhăng nói cuội cái đấy?”
Tần Liệt thấy Tô Nam Chibot_an_cap đứng cùng một nhóm bà thím chị, sắc mặt sa , tức quát lớn.
Tô Nam Chi đã nhác thấy Liệt từ xa, như bị dọa sợ, cả người run bắn .
“Tôileech_txt_ngu tôi không nói gì cả.”
vậy, trên mặt Tần Liệt lộ ra vẻ đắc ý, xem ra mấybot_an_cap ngày nay bỏ mặc Tô Namleech_txt_ngu Chi vẫn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dụng.
cô ta biết Tần hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chủ gia đình.
Đứng lưng Tần Liệtbot_an_cap, Triệu Tuyết nhìn bộbot_an_cap rụt rè của Tô Nam Chi, chỉ cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cách mình bảo Liệt lờ ta một đã có hiệu , đáy mắt lập tức xẹt qua tia đắc thắng.
Tiền phụvi_pham_ban_quyen cấp của Tần Liệt và miếng ngọc bội củavi_pham_ban_quyen Tô Nam Chi là sẽ sớm quay vềvi_pham_ban_quyen tay thôi.
đây, giọng cô ta chuyện cũng dịu dàng hơn hẳn ngày thường.
“ Tần, cái tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóng nảy này của anh làm Tiểu Tô sợ hãi.”
“Tiểu mới từ dưới quê lên, là chưa quen, hay rảnh rỗi nói chuyện vụn lông vỏ tỏi.”
“Đợi cô ấy ở khu nhà cấp lâu rồi, tư tưởng cũng sẽ tiến bộ thôi.”
Tô Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịn mà đảo mắt khinh bỉ. Triệu luôn tự cho mình là người thành phố, là học sinh cấp bavi_pham_ban_quyen, trước người nhà quê như cô lúcleech_txt_ngu nào cũng tỏ caovi_pham_ban_quyen cao tại thượng.
Kiếp trước còn cô không nhìn raleech_txt_ngu sự kiêu ngạo của Triệu Tuyết, đến khi lớn tuổi hơn, công phu giả vờ giả vịt của Triệu Tuyết lại càng thâm sâu hơn.
Kiếp này cô sẽ không ả nữa.
“Chị Triệu, của chị là người quê chúng tôi tưleech_txt_ngu tưởng không tiến saovi_pham_ban_quyen? Đây là đang khiêu khíchvi_pham_ban_quyen mâu thuẫn giai cấp đấy ạ.”
Những người xung quanh lập tức xì xào bàn tánbot_an_cap, mặt Triệu Tuyết cắt không còn giọt máu. Ở thời đại này mà bị gắn mác phảnvi_pham_ban_quyen động thì không chết cũng nửa lớp .
Vìbot_an_cap sự dịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dàngleech_txt_ngu của Triệu màbot_an_cap sắc mặt Liệt vừa mới giãn ra một chút, nghevi_pham_ban_quyen thấy lời Tô Nam Chi , dây thần trên mặt hắn giật nảy lên.
“Tô Nam Chi, câm miệng.”
“Cô mà buôn chuyện với những hạng người bất tam tứ nữa thì cút xéo cho tôi.”
Nghevi_pham_ban_quyen thấy mình bị gọi là hạng bất tam bất tứ, những bà bà chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn đã ưa gì Tần Liệt lập tức để yên.
“ Phó doanh trưởng, anh ai là hạng bất tam bất tứvi_pham_ban_quyen hả?”
“Cái lão bà tử này khivi_pham_ban_quyen đánh khắp thôn không đối thủ thằng nhóc nhà anh còn chưa ra đời đâu.”
“ thân mình cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa sạch mà đã bày dạy đời chúng .”
“Đúng là chẳng trách lại cấu kết với con hồ ly Tuyết này.”
trường lập tức trở nên , Triệu Tuyết bị người mắng chửi hồ ly tinhleech_txt_ngu, rú lên một rồi lao nhau với bà mồm lanhvi_pham_ban_quyen lợi kia.
Mấy chị khác mượn cớ canbot_an_cap ngăn, cũng nhân cơ hội xé đánh đập Triệu Tuyết.
Đừng tưởng họ không nghe ra lúc nãy Triệu Tuyết coi thường .
Thấy vậybot_an_cap, Tần Liệt xông vào ngăn cản, cũng trở thành bao cát đểvi_pham_ban_quyen các bàvi_pham_ban_quyen thím bà chị trút giận.
Về phần Tô Nam Chi, một tay che miệng, một tayleech_txt_ngu vỗ đùi, gào thét khan mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng có giọt mắt nào.
“Đừng đánh nữa .”
Đừng dùng tay, chân !
Đánh mạnhleech_txt_ngu vào, nhiềuvi_pham_ban_quyen thêm chút.
quá “kích động”, Tô Nam Chi dẫm phải một đá, cả ngã ngửa ra .
Tô Nam Chi nhắm mắt chuẩn bị đón nhận đau đến, cả người cô lại ngã vào một vòng ngực ấm cứng .
Mùi hương gỗ quen thuộc qua đầu mũi khiến Nam Chi trợn mắt.
Cố Tây .
Cô lúng túngbot_an_cap muốn đứng dậy, bên tai lại thấy tiếng rênbot_an_cap khẽ của người đàn .
Tô Nam Chi không nhịn được mà bóp chặt tay, tiếng rên vừa dứt lại vang lên lần nữa.
Nhận ra đóvi_pham_ban_quyen, cô cúi đầu nhìn xuống tay trái mình.
“Xin lỗi, lỗi.”
Tô Nam Chi không biết sức lực đâu ra, chẳng cần điểm tựaleech_txt_ngu nào tự thẳng dậy được.
cúi đầu lỗi Cố Tây Châu rít.
sắc mặt Tây Châunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối sầm, mãi không tiếng, Tô Namvi_pham_ban_quyen Chi lo lắng.
Dù Cố Tây Châu là yểu mệnh, tương lai khả năng cao cũng không vợ con, nhưng không thể vì cô mà anh sinh con đượcbot_an_cap.
Cố Tây Châu nhìn ánh mắtbot_an_cap đảo liên hồi của Tô Nam Chi, hết xanh lại trắng.
Cuối cùng, anh rặn được hai chữ: “Không .”
Tô Nam Chi bấybot_an_cap giờ mới thở phào nhõm, nhưng cũngbot_an_cap vừa kịp nhận ra ánh mắt mình nãy giờ chút không đúng.
Cô thốt ra: “Cố đoàn trưởng, cơ thể anh cũng thật đấy.”
Dứt lời, Tô Nam Chi thầm miệng mình mấy cái trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cái miệng hại thân .
Cố Tây Châu bật cười vì giận: “Cơ thể tôi quả thực rất tốt.”
Nói xong, anhvi_pham_ban_quyen không thèm để ý đến Tô Chi nữa, đi về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám đông đang vã bị Dũng chặn lại.
Đối mặt vớileech_txt_ngu hơn mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen, Tần Liệt và Triệu quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo rướileech_txt_ngu, mặt đầy vết cấu, trông vô cùng thê thảm.
“Có chuyện gì vậy?”
Vẻ lạnh lùng của Cố Tây Châu khiến đám quân đang muốn đánh tiếpvi_pham_ban_quyen dám động đậy.
Tần Liệt và Triệu Tuyết cũng định đánh trảleech_txt_ngu, nhưng vì biết đuối lývi_pham_ban_quyen nên đành cúi im lặng.
Tần Liệt ấp úng: “ có gì.”
Mất trước đối thủ không đội trời chung còn chịu cả chết.
Đều tại Tuyết nói năng không lựa lời, cái gì mà quê.
Còn cả con tiện nhân Tô Nam kia nữa
Nghĩ đến đây, Liệt trừng mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Tôvi_pham_ban_quyen Nam Chi đang ngẩnleech_txt_ngu cách đó vài bước.
Cố nheo mắt: “ doanh trưởng Tầnleech_txt_ngu, anh thấy tôi nói khôngbot_an_cap đúng sao?”
Vương Dũng bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh cười xòabot_an_cap tiếp lời: “Đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen, cứ để Chu Chính phán quyếtleech_txt_ngu, đến lúc đó ai cần xin lỗi thì xin lỗi, ai cần bồibot_an_cap thì thường.”
Nương, người bị Triệu Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tát một cái, nghe liền khóc: “Ôi trời ơi, Chính ủy nhất định phải đòi lại công bằng lão tử này mới được.”
“ trong bộ đội đánh chết người rồi!”
Miệng thì khócbot_an_cap, nhưng hànhvi_pham_ban_quyen đẩy xe của Tần Liệt về phía tòa nhà văn phòng bà chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào.
Những bà dì, bà chị còn lại thấy vậy cũng lôi Triệu Tuyết đi theo.
Vận đen thì lỗi câu, vận đỏ thì hôm nay cơm nước được thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả trứng.
Nhìn Tần Liệt Tuyết bị đám vây quanh đưa , Tô Nam Chi suýt nữa bật cười, mayleech_txt_ngu mà cô vẫn cònleech_txt_ngu nhớleech_txt_ngu thiết lập hình tượng đáng của mình.
“Đồng chí Tô, .”
Nhìn vẻ tội nghiệp của Tô Nam Chi, Vương Dũng cảm.
“Anh em hủy hôn với Phó doanh trưởng Tần thì hơn.”
Qua ngày trabot_an_cap, có thểvi_pham_ban_quyen nói anh là hiểu rõ Tô Nam Chi nhất trong bộ đội, chỉ sau Tần Liệt và Cố Tây Châu.
Chính vìbot_an_cap thế, anh càng thấu hiểu số phận khổ cực củavi_pham_ban_quyen cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
nhà Tần toàn yếu bệnh tật, người lặn duy Tần Liệt lại đóng quân bộ đội quanh năm về .
Nếuleech_txt_ngu Tần là kẻ biết ơn thì còn đỡ, đằng này anh rõ ràng chẳng phải hạng tốt gì.
Tô Nam Chi cười “thê ”: “Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ, cậu còn trẻ, chưa hiểu được đâu.”
Vương Dũng bắp tay mình, lại nhìn “con gà yếu” Tô Nam Chi cùng tuổi, mặt khó tả vô cùng.
Cố Tây ngước mắt, biểu cảm phức tạp.
Yêu thế sao?
Sauvi_pham_ban_quyen buông lời tuyên thệ “tình yêu”, Nambot_an_cap Chi không màng đến hai người kia nữa, che chạy về sân nhà.
Cô phải chạy nhanh, vì sợ chút nữa sẽ bật cười tiếng.
Có lẽ vì tin tưởng vào an ninh của khu gia đình nên cổng nhà Tần Liệtbot_an_cap không khóa, Tô Nam Chi trực tiếp đẩy cửa vào .
Liệt chức phó doanh , căn nhà bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độileech_txt_ngu cấp cho có trúc hai phòngbot_an_cap một phòng khách.
Sau khi vào sân là cửa chính, Tô Nam Chi không ngờ Tần Liệt ngoài cổng , cả cửa phòng cũng chẳng đóng.
Một nghĩ lóe lên trong đầu, Tô Nam đẩybot_an_cap cửa vào phòng, thấy đựng quần áovi_pham_ban_quyen của mình bị bừa bãi ở khách.
Túi vải đựng đặc quê nhà thì đã biến mất tăm, đặc sản đó đều do cô chắt bóp dùng tiền đổi người mới có được.
Với tính cách thích diện của Tần Liệt, chắc chắn chúng đã được anh ta đem tặng choleech_txt_ngu Tuyết.
Đã hào phóng như thế thìbot_an_cap cứ hào phóng thêm chút nữa đi.
Tô Nam Chi nhặt túi vải của mình để lên bànbot_an_cap, rồi bắt đầu lục mọi ngóc ngách.
gạo trắng trong bếp, một cân bột mì, nửa con gà khói, hai con cá khô, một hũ mỡ lợn, gia vị các loại, thu vào không gianleech_txt_ngu.
Ba xu trên bàn, bốn dưới , hơnvi_pham_ban_quyen một trăm giấu sâu trong tủ quần áo, cùng mớleech_txt_ngu phiếu thực, dầu , thu vào gian.
Quần áo không vá víu trong tủ, thu.
Ngoại trừ đồ nội thất và những thứ khó bê, cứ cái gì đáng giá là cô thu sạch.
trước sống ở nhà mười mấy nămvi_pham_ban_quyen, dù cảm với Tần Liệt không tốt nhưng cô biết rõ chỗ anh giấu quỹ đen, vì thế chuỗi hành động này chỉ mất có phút.
Tô Nam Chi hài lòng gật đầu, đó ném cái ca tráng men trên bàn xuống đất, kèm theo tiếng “choảng”, vội vàng ra ngoài.
“ đâu, có trộm!”
Nửa giờ sau.
Tần Liệt hớt hải về khu , đập vào mắt anh là cảnh tượngleech_txt_ngu nhà cửa lục lộn xộn, còn Tô Nam Chi thì đang đầu nở.
Thấy anh về, mắt Tô Nam Chi sáng lênleech_txt_ngu, lao trước Tần Liệt, đẩy xe lăn của xông vào phòng.
Chỉ là chưa kịp vào tới phòngvi_pham_ban_quyen ngủ, vì cô quá “kích động” Tầnleech_txt_ngu Liệt cùng cả xe lăn đều bị lật nhào xuống đất.
Cái bột của Tần Liệt mạnh xuống , cơn đau mặt bệch , may mà anh vẫn nhớ ngoàileech_txt_ngu sân có không ít quân thuộc vây xem náo nhiệt.
Nhưngvi_pham_ban_quyen anh vừa nuốt tiếng rên rỉ vào trong thìvi_pham_ban_quyen một vật nặng lại lên bó bột của mình.
“Á”
Tầnleech_txt_ngu không thể chịu đựng thêm được nữa, thét lên .
Tiếng kêu thảm thiết củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh thu hút hàng xóm đang xem nhiệt ngoài chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả vào trong.
Tô Namleech_txt_ngu dùng hai tay nhấn mạnh thêm lần rồi mới nuối thubot_an_cap , lo lắng nói: “Anh Tần, xin lỗi, vừa rồi em vội quá, anh không sao chứ?”
Cố Tây ở nhà bên cạnh nghebot_an_cap thấy tiếng kêu của Tô Chi đã chạy sang đầu tiên, chứng kiến cảnh này, anh lặng lẽ thu tay .
Tô Nam Chibot_an_cap nói xong sờ vào chân Tần Liệt, vừa đưa tay ra đã bị người đàn đẩy mạnh ra.
“Cút!”
Liệt đau đếnvi_pham_ban_quyen mức nước mũi giàn dụa, trôngvi_pham_ban_quyen vô cùng nựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cườibot_an_cap, chẳng còn chút uy phong nào.
Tô Nam Chi cười trước khi phát tiếng, che mặt đứng một bên thút thít: “Anh Tần, làm sao bây giờ? bị sạch rồi, chân anh không xảy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện nữa đâu.”
“Nếu anh mà què thì biết làm thế nào?”
Nghe thấy lờivi_pham_ban_quyen này, chẳng màng đến cơn thấu xương ở đùi , anh dùng tay áo quẹt nước mũi mặt, căn phòng trống hoác, đỏ .
“Ai? Là ai đã trộm sạch nhà tôi?”
Triệu Tuyết đi sau Tần vài bước, vừa vào sân đã nghe thấy của anh.
trốngleech_txt_ngu rỗng của Tầnleech_txt_ngu Liệt, không phải đang có đông người, cô ta suýt nữa đã mắt mà ngất xỉu.
đạc của Tần Liệt, cô vốn đã mặc là của .
Lúc này Liệt nói vậy, cô ta động chỉvi_pham_ban_quyen vào Nam Chi: “Chắc chắn là Tô Nam Chi, chỉ cóleech_txt_ngu tabot_an_cap mới vào sânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà anh thôi.”
Tô Nam Chi bước vọt tới, liên tiếp vào mặt Triệu Tuyết, đợi cô ta kịp ứng, cô hai tay mặtbot_an_cap khóc .
“Tôi vừa mới về khu gia đình đã bảo tôi trộmleech_txt_ngu đồ, đây là muốn ép vào đường chết màbot_an_cap!”
Góc thảo luận
xong, cô nhặt đống quần áo vương vãi dưới đất , mạnh lên xà , một cái nút rồi kiễng chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định đưa đầu vào tròngbot_an_cap.
Cố Tây Châuleech_txt_ngu đứng bên cạnh tử co rụt lại, lao tay Tô Chi.
Dù trực giác mách rằng Tô Nam Chi không thực sự muốn tìm cái chết, nhưng anh vẫn thắt lại chứng kiến cảnh tượng .
, đám người đang xem xung quanhbot_an_cap lập tức vây khuyên nhủ Nam Chi.
Cô em , đừng nghĩ thế chứ.
Chết không giải quyết được đề đâu.
Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì cứ nói với tổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chức, tổ chức nhất định sẽ giải quyết cho cô.
Cô mà thật, có còn làm lợi cho kẻ khácleech_txt_ngu đấy.
người trong khu tập quân nhân bình hay cãi vì ba chuyện vặt vãnh, nhưng đứng trước chuyện đại đúng sai, lại rất kết.
Nam Chibot_an_cap: Chết là chuyện không thể nào, nhưngvi_pham_ban_quyen Triệu Tuyết thân bại thì .
Cô nép sátbot_an_cap vào lòng Vương đại tẩu, sợ tiếng của mình ra quá .
Triệu Tuyết lấy cái miệngbot_an_cap nóng rát, nghe những lời của các quân thuộc chỉ muốn thề.
Ả không ngờ người đàn bà nông thôn như Tô Nam hung đến thếbot_an_cap, hở một tí là đòi sống đòi chết.
Có điều hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ ả không thốt nên lời, nếu này đổi ý thì chẳng khác nào tự thừa nhận mình nói .
Tôi tôi cũng đâuvi_pham_ban_quyen có nói sai, hôm nay là chỉ Tiểubot_an_cap Tô đến sân nhà anhbot_an_cap Tần, nếu không thì còn ai vào đây nữa?
Hơn nữa đây khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tập thể chưa bao mất đồ.
Từ khivi_pham_ban_quyen Tiểu Tô đến
này vừa thốt ra, quả nhiên ánh mắt mọi người nhìn Tô Nam Chi bắt đầuleech_txt_ngu mang theo tia nghi .
Trước đây khu tập thể dù có mát thì cũng chỉ làbot_an_cap mấy mớ không đáng tiền, đây là lần đầu tiên xảy ra vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trộm quy mô như nhà Tần Liệt.
Mà chuyện này lại xảy ra ngay khi Nam vừa tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Tô Nam Chi lau đi mặt không chút nước mắt, tác nhanh nhẹn lên phía trước, tặng cho Triệu thêm hai cái bạt tai nảy lửa.
Triệu , cô chính muốn ép chết tôi để chiếm chỗ chứ gì.
là , tại sao tôi phải trộm đồ?
Mà chobot_an_cap dù là tôi trộm, thì tôi giấuvi_pham_ban_quyen ở đâu?
Lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ có tình có lý của Tô Nam Chi những người có mặt đều liên tục gật đầu.
Triệu vừa ôm gò má, vừa nhìn nhữngleech_txt_ngu mắt khinh bỉ của mọi người, nợ mới chồng nợ cũ ả còn màng đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình tượng yếu đuối thường ngày, hétleech_txt_ngu lên một tiếng rồi lao về phía Tô Nam Chi.
Tô Nam đời nào đứng yên đòn, cô lách người hoạt, trốn ngay sau lưng Tần Liệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
!
Tiếng tát giòn giã căn phòng đang ồn ào bỗng chốc im bặt.
Trên khuôn mặt đen sạm củabot_an_cap Tần Liệt hiện rõ một dấu bàn tay đỏ .
Triệu Tuyết giật mình, sợ hãi nói: Anh Tần, em không cố , em định dỗ
Tô Nam Chi thì bật cười thành tiếng: Anh Tần ngồi trên xe lăn, tôi đứng, khoảng cách chênh lệch lớn như thế.
Sao không cố ý ? Tôi thấy cô rõ ràng là cố tình!
phải cô muốn làm anh Tần mất mặt không
Tần Liệt thể chịu đựng nữa, quát lớn một : Đủ !
Hắn nhìn Tô bằng ánh mắt âm hiểm: Chuyện ở nhà tôi là thế nào?
Tô Namvi_pham_ban_quyen Chi vẻ mặt ngơ ngác: Anh Tần, em vừa vào sân nhà anh đã thấy thế này rồi, em không biết gì hết.
Tần Liệt vẫn chằm chằm Tô Nam Chileech_txt_ngu. Dù đang ngồi xe và mặt còn in dấu taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, saoleech_txt_ngu hắn cũng cựu từng kinh qua sươngvi_pham_ban_quyen gió trên chiến trường, khí thế rất đáng sợ, ít nhất cũng đám quân thuộcbot_an_cap đang líu lo phải nín .
Tôleech_txt_ngu Nambot_an_cap Chi không sợ, thậmleech_txt_ngu chí còn muốn cười.
Tần Liệt không những thủ đoạn này kẻ thù hay tội phạm, đem dùng với hônleech_txt_ngu là .
Aibot_an_cap biết tưởng cô là nghi phạm đấy.
Dù là cô thủ phạm thật.
Đứng cạnh, Cố Châu cau mày, giữa Tô Nam Chi và Tần Liệt.
Tôi không nghĩ đồngvi_pham_ban_quyen chí thể dọn sạch nhà anh chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Phó tiểu đoàn trưởng Tần, chi bằng anh hãy nhớ lại xem từ đêm qua đến sáng nay vào nhà mình không.
Nhìn bóng lưng Tây Châu, Tô Nam cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy một dòng nước ấm áp chảy qua tim.
Thực rabot_an_cap Cố toàn không cần thiệp vũng nướcleech_txt_ngu này, loại người hẹp hòi Tần Liệt sẽ không ghi ơn của anh, mà chỉ thấy anh đang xen việc của người khác.
nhiên, trong mắt Tần thoáng qua vẻ nhẫn và bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an
Bắt được sự bất an của Tần Liệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tô Nam Chi nheo mắt lại.
Hình như Tần Liệt bắt đầu loleech_txt_ngu lắng ngay khi Cố Tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Châu đến chuyện tối qua.
Nhìn sang Triệu Tuyết, cô ta cũng đang bất an liếc trộm Tần Liệt.
Tô Nam Chi không được lạnh một tiếng.
Xem ra tối qua hai người đã ở bên nhau.
Trong thời đại thắt kỷ cương sống nàyvi_pham_ban_quyen, haibot_an_cap người vậy chính là vi lưu manhleech_txt_ngu. Liệt nói là làm lính, có khi còn cải cùng với Tuyết.
Đúng rồi, anh Tần, tối qua anh nhàleech_txt_ngu à? Nhà cửa loạn thế , cả tủ trong phòng cũng bị lật lên, động lớnleech_txt_ngu vậy mà anh không nghe thấy sao?
Nếu không trộm từ tối thì là vào sáng sớm . Anh Tần, sáng nay anhleech_txt_ngu ra khỏi cửa lúc mấy giờ?
Tần mím môi, ánh mắt nhìn Chi hung dữ.
Tôi không để ý.
Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa dứt lời, Triệu Đại Nươngvi_pham_ban_quyen đứng bên cạnh tức vỗ đùi cái đét, kích độngleech_txt_ngu nói: Sáng sớm nay trời còn chưa sáng thì thằng Đại Bảo nhà tôi tè dầm, tôi ngồi ngoài sân giặtvi_pham_ban_quyen chănleech_txt_ngu màn mà hình như đâu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy phó tiểu đoàn Tần ra cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.
Một người hàng xóm khác cũng không nhịn được tiếngbot_an_cap: Nói mớileech_txt_ngu nhớ, hôm nay tôi cũng làm việc ngoài sân, dường như cũng chẳng nghe thấy động gìbot_an_cap từ nhà tiểu đoàn trưởng Tần .
Tô Nam Chi không ngờ Triệu Đại Nương là “đồng đội” lực đến thế. Nhìn gân xanh nổi lên trên tránbot_an_cap Tần Liệt, môi cô nhếch một nụ giễuleech_txt_ngu cợt.
Anh Tần, anh đã lên chức phó tiểu đoàn trưởng , sao sống hồ hơn chúng tôi vậy.
Buổi tối ngủ không nghe thấy động tĩnh, sáng ra cửa cũng chẳng giờ giấc, thế thì làm sao anh em cấp dướivi_pham_ban_quyen tưởng được.
Nói đến đây, giọng Tô Nam Chi bỗng khựng : Hay là, tối qua anh không hề về nhà?
Lời Tô Nam Chi dứt, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gianbot_an_cap xungvi_pham_ban_quyen quanh tức khắc phăng phắc, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồnvi_pham_ban_quyen về Liệt và Triệu Tuyết, đảo qua đảo giữa hai người bọn họleech_txt_ngu.
Dẫu rằng chuyện quân quan ngủ lại đơn phải là , nhưng trường hợpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân bị thương như Tần Liệt thì lại khác. Hơn nữa, với việc mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu đoàn trưởng mà lại không nghe thấy tiếng động của kẻ trộm, bọn thiên về khả năng đêm qua Tần không có mặt ở khu tập thể hơn.
Đứng sang một bên, ánhbot_an_cap mắt Cố Tây Châu Tần cũng thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài phần xem xét. Khác những bà nội trợ nàybot_an_cap, anh và Tần Liệt có vài lần hợp tác, gạtbot_an_cap vấn đề nhân sang một bên thì năng lực của Tần Liệt trong quânvi_pham_ban_quyen ngũ đúng là có số có má. So với việc Tần Liệt ngủ say mức không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào suốt cả đêm, lý trí của Cố Tây Châu mách bảo khả năng hắn không nhà là lớn hơn cả.
đoạn, Cố Tây không nhịn được mà liếc gương mặt của Tô Nam . cách là hôn thê của Tần Liệt, không thể nào không biết lời nói của mình sẽ gây ảnh hưởng thếvi_pham_ban_quyen nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối với hắn. Vậy mà, cô vẫn nói ra
Nếu là bình thường, biết được mọi người công nhận năng lực của mình, có lẽ Tần Liệt sẽ vui sướng mất mấy ngày. Nhưng lúc nàyvi_pham_ban_quyen, nhìn nhữngleech_txt_ngu ánh mắt nghi hoặc bủa vâyvi_pham_ban_quyen, tâm tư giết chết Tô Chi trong hắn đã lên đến đỉnh .
May là hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn tríleech_txt_ngu. Giữa việc năng lực chuyên môn của quân quan không đạt chuẩn phẩm chất đạo đức có vấn đề, kẻ ngốc cũng biết nên chọn cái nào.
Tần Liệt nhanh chóng nghĩ ra đối sách: “Gần đây uống thuốc giảm đau nên ban đêm ngủ rất , sáng nay vì nóng quá nênleech_txt_ngu trời chưa sáng tôi đã ra ngoài rồi.”
“Lúc đi trời tối quá, nhìn rõ.” Nói đếnleech_txt_ngu câu cùng, Tần Liệt đấm một cái vào xe lăn. “Nếu vì sai sót tôi mà gây ra ảnh hưởng xấu cho quân đội, tôi thật thà chết quách cho xong.”
Những người vốnbot_an_cap định xem náo nhiệt nghe Liệt liền bắt đầu xúm khuyên nhủ câu.
Đứng bên cạnh, Tuyết đảo mắt vòng rồi lên tiếngleech_txt_ngu: “Dẫu anh Tần làbot_an_cap quân , nhưng anh ấy cũngbot_an_cap là người bình thường, biết mệt, đau. Nam Chi à, tôi biết bị trộm cô rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sốt , nhưng người nhà nhân, cô nênbot_an_cap thông cảm cho anh Tần chứ.”
Nghe những lời này, Tần Liệt cảm vô cùng ấm lòng, đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời sự bất mãn dành cho Tô Nam Chi lại tăng thêm. Các bà vợ quân nhân nghe Triệu Tuyết nói vậy cũng đồng cảm gật đầu liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi. mắt người dân, quân nhân là những người toàn năng, nhưng chỉbot_an_cap có lính như mớileech_txt_ngu thấu hiểu được sau vẻ ngoài hào nhoáng là bao vết thương tích tụ trên người chồng .
“Đúng đấy, Tiểu Tô à, sau này gả Phó tiểu đoàn trưởng Tần rồi thì biếtleech_txt_ngu chồng mình chứ.”
“Nếu không thì sau này làm sao mà tốt được?”
“Tất cả là tại tên trộm tiệt kia, to thật, dám mò vào tận khu tập của chúng ta.”
Vì không bắt được quả tang Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Liệt và Triệu Tuyết tạibot_an_cap trận, muốn hạbot_an_cap Tần ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc thực không dàng. Nhưng Tô Nam Chi sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để làm nhục .
“Các ơi, em cũng đâu muốn thế , nhưngbot_an_cap hoàn cảnh nhà em khó khăn quá, một đồng tiền cũng phải bẻ đôi tiêuvi_pham_ban_quyen, em không sốt ruột sao được?” Cô nói tiếp: “Chị Triệu, là trả bớt số tiền anh Tần cho chị mượn lại cho đi, nếu thì ngày tháng sau này em chẳng sống nổibot_an_cap .”
Tuyết đứng : Trảvi_pham_ban_quyen tiền ư? nào có chuyện đó.
“ gian trước bốvi_pham_ban_quyen mẹ tôi ốm , tôi sự chưa tiền trả, hay cho tôi thư thư thêm một thời gian nữa đi.”
Nói nói vậy, nhưng Triệu Tuyết vẫn trong túi móc ra mười đồng: “Hiện người tôi chỉ có bấy , hay là cầm tạm trước nhé?”
Tô Nam Chi không hề khách mà lấy ngay, rồi quay sang nói với Tần Liệt đang tái mặt: “ Tần, có anh lại sớm mà không đánh răng mặt không? Ghèn mắt đóng , hèn chi sáng sớm ra khỏi nhà anh mình trộm.”
Tần Liệt định háleech_txt_ngu miệng cãi rằng mình đã rửa mặt rồi, nhìn đám đông quân thuộc vây quanh xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net náo nhiệt, hắn sa sầm mặt không nói lời nàobot_an_cap. Tô Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chileech_txt_ngu, con nhân này, không làm hắn mặt là không cam lòng mà!
Quả nhiên đúng như lời Triệu Tuyết nói , Tô Nam Chi căn bản không phải hạng người anvi_pham_ban_quyen phận.
Tô Namleech_txt_ngu Chi giảbot_an_cap vờ như bị dọa sợ, lập tức nấp sau lưng Cố Châu. Cố Tây Châu lạnh lùng không nói gì, đảo mắt quan sát căn phòng để tìm kiếm mối. Nhưngvi_pham_ban_quyen chẳng thấy gì cả, chỉ có mớ dấu chân hỗn độn mọi trong khubot_an_cap .
Cùng với vài chân nặng nề, giọng nói củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu Chính ủy vang lên.
“Tầnvi_pham_ban_quyen , cậu thật , đường đường quân nhân mà trộm vào tận nhà, thế này thì này bảo vệ nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dân nào được? Trên chiến trường làm sao đồng dám tin tưởng giao lưng cho cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Đến việc vụ cũng làm không xong, tôi thật chẳng hiểu sao cậu lên được chức Phó tiểu đoànbot_an_cap trưởng nữa.”
Chu Chính ủy đến muộn hơn nhóm Tầnvi_pham_ban_quyen Liệt một , nhưngvi_pham_ban_quyen điều đó không ngăn được việc ông nhanh chóng nắm bắt tình hình. Cứvi_pham_ban_quyen nghĩ đến việc sau đâyleech_txt_ngu điều tra toàn bộ đơn vị, rồi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải viết báo cáo giải trình chuyện nhà của một Phó tiểu đoàn bị trộm sạch mà chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ nhân chẳng hay biết gì, ông chỉ muốn tống Tần Liệt ra bãi tập mà huấn luyện cho ra hồn.
Trước mặt đám thuộcbot_an_cap và đối thủ kiếp, bị cấp trên mắng xối xả không nể mặt mũi, Tần lúc xanh lúc đỏ, còn đặc sắc hơn cả bảng pha màu.
Mắng Tần Liệt, Chu Chính ủy quay sang nhìn Cố Tây Châu.
“Cố Tây Châu, có lý là thuốc nên không nghe thấy động tĩnh. Còn cậu thì sao? Cậu ở sát vách nhà Tần Liệt, chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ cũng không nghe thấy gì à?”
Nghe Chu ủy hỏi, Tô Nam Chi không khỏi lo lắng về phía Cố . Cô muốn dạy cho Liệt một bài học, chứ chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng nghĩ sẽ làm liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lụy đến . Ít nhất qua vài lần tiếp xúcvi_pham_ban_quyen, cô thấy vẫn là người khá tốt.
Sắc mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cố Tây Châu vẫn không đổi, trái lại Vương Dũngvi_pham_ban_quyen đứng cạnh đang xem náo nhiệt lên tiếng: “Chuleech_txt_ngu Chính ủy, ngài đừng đổ oan cho Đoànbot_an_cap trưởng của chúng tôi. Đoàn trưởng mấybot_an_cap ngày bận đi làm nhiệmleech_txt_ngu vụ, vừa về tới nơi xong.”
Chu Chính lúc này mới phảnbot_an_cap ứng lại, cười gượng một tiếng rồi lầm bầm: “Không có nhà thì sao sớmbot_an_cap.”
Nhìn Tần Liệt, ông lạibot_an_cap thấy bực mình : “Cậu cho tôi bản điểm hai vạn , rồi ngồi đó mà vắt óc nhớ lại xem tối qua có nghebot_an_cap thấy tiếng động gì không. Để tôi đi hỏi bệnh viện xem bác sĩ kê cho cậu thuốc gì mà ngủ say như lợn .”
Bỏ lại một đầy ghét, cùng những người lính cấp dưới bắt kiểm phòng của Tần Liệt. Nhưng tất nhiên, chẳng tìm thấy bất manh mối nào.
Tô Nam Chi tuy là tùy ứng biến, nhưng cô chưa bao giờ đánh mà nắm chắc . Đồ đạc đều đã được cô ném vào không gian, nhiên không thể tìm thấy trên người .
Không tìm thấy manh mối hữu dụng, Chu Chính xanh mặt dẫn binh rời đibot_an_cap. Khubot_an_cap tập quân đội có trộm, Tần Liệt và Cố Tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Châu lập tức về đơn vị quyết.
Thấy không còn xem, mọi người cũng tản ra, ai về nhà nấy để kiểm tra xem mình mát gì không. Nhìn thấy Triệu Tuyết vẫn đứng đó trợn mắt nhìn mình hung , Tô Nam Chi cười lạnh một . Cô vặn vẹo tay, khí thế hừng hực tiến về phía ả.
“Anh Tầnvi_pham_ban_quyen yêu quý đây để bảo vệ chị đâu, có phải chị lại muốn ăn tát nữa không?”
Gương mặt Tô Nam Chi đầy vẻ nóng lòng muốn ra tay. Kiếp trước vìleech_txt_ngu quá giữ diện cô Triệu . Kiếp này, cô thà làm kẻ ác, để kẻ ác không còn đường lui.
Triệu Tuyết theo phảnbot_an_cap xạ lùi lại một bước: “Tô Tô Nam , cô muốn ? Côvi_pham_ban_quyen không nói Tần sao?”
Tô Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chi nhướn : “Triệu Tuyết, không sợ tôi nói với Chu Chính ủy tối hôm ?”
“Chuyện chuyện gì?” Triệu Tuyết lộ rõ vẻ hoàng, “Tối chuyện gì?”
Tô Nam lại gầnleech_txt_ngu , khẳng chắc nịch: “Thì là chuyện anh Tần nhà chị đêm qua ở cùngvi_pham_ban_quyen với chị chứ sao? Nếu Chính ủy chuyện chị mập mờ trong quân đội, liệu chị và anh Tần của chị còn lại đây được không?”
Triệu Tuyết chấp gượngvi_pham_ban_quyen gạo: “Tối qua anh Tần ở khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tập thể chứ không có ở nhàbot_an_cap tôi, cô đừng nói .”
Nam Chi chỉ cười.
“Cô không cóbot_an_cap bằngbot_an_cap chứng, sẽ không cô .” Triệu Tuyết trong lòng càng thêm hoảng loạn, “Hơn nữa anh Tần làleech_txt_ngu vị hôn phu của cô, nếu anh ấy chuyện gì cô được lợi ?”
Tô tiếp mỉm cười: “Lợi lộc là tôi vui, thế đã đủ chưa? Hơn cần gì bằng , chỉ có chút tin khối côbot_an_cap bà tình ở đây giúp tôi đi tìm hiểu rồi.”
Triệu Tuyết muốn một người chồng Phó tiểu đoàn trưởng. Lúc này không khỏi hốileech_txt_ngu vì tối qua muốn tẩy não Liệt mà đã mồi chài hắn về nhà mình.
“Cô cô muốn thế nào?” Vì hoảng , Triệu Tuyết không giữ được sự bình thường ngàyleech_txt_ngu, ả cũng chẳng kịp nghĩ đếnleech_txt_ngu Tô Nam Chi có bằng chứng mà lung tung chính vu .
Tô Nam Chi không ngờ Triệu Tuyết lại dễ bị mình dọa cho lòi đuôi vậy. Nhưng nghĩ , Triệu đời này mới ngoài hai mươi, vẫn tu luyện thành hạng “trà xanh” lão luyện. Cô thản đưa tay ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mặt Triệu Tuyết.
“Phí bịt miệng.”
Triệu cáuleech_txt_ngu, nhưng giữa việc bị tố quan chính và mất tiền, ả biết cái nào nặng cái nào . ả móc ví từ trong túi ra, định lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười đồng, thì một bàn tay đã thoăn thoắt phắt cái ví đi.
Tô Chi cũngbot_an_cap chẳng thèm đếm, vét sạch sành sanh số tiền trong ví nhét vào túi , rồi mới némvi_pham_ban_quyen cái không trả lại cho Triệu Tuyết.
Tuyết đứng hình: đó có ba mươi ả “” của Tần Liệt hôm qua và hai mươi đồng kiệm định dùng để mua quần áo mới
được tiền, Tô Nam Chi xách hành lý củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình , quay người bước đi. Trước khi đi, cũng không quên nhắc Triệu dọn dẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bãi trường.
“Trước khi đi nhớ dẹp phòng ốc cho sạch sẽ vào, coi như là hội để chị thể hiện tốt trước mặt anh Tần của đấybot_an_cap.”
Nói xong, không đợi Triệu Tuyết phản ứng, Tô Nam Chi nghênh ngang rời đi. khỏi khu tập thể, cũng không quên lại trònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện, thắt chặt các bà cô bà chị khu.
664
Khu nhà tập thể ngườibot_an_cap thân đã bị trộm sanh, tự nhiên là không ở được nữa, hơn nữa Tô Namvi_pham_ban_quyen Chi và Tần vẫn chưa chính thức kết hôn, ở chung nhà cũng không tiện.
Nam Chi cầmleech_txt_ngu giấy giới thiệu mà Cố Tây Châu vừa đưavi_pham_ban_quyen cho khi gặp cô lúc nãy, đi đến nhà khách cách khu nhà tập thể chừng nửa giờ đi bộ.
Có lẽ vì có mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đơn vị quân độibot_an_cap lớn đóng quân ở đây khách rất rộng, một nhà nhỏ bốn , người vào cũng không ít.
nhiên, thái độ của viên phục vụ thìbot_an_cap chẳng tốt chút .
“Phòng đơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giá 5 đồng một ngày, cô có tiền không đấy?”
phục vụvi_pham_ban_quyen lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gái trẻ buộcbot_an_cap tóc đuôi ngựa, trên ghế, chẳng buồn nhích một phân, ánh mắt đánh giá Tô Chi từ trên dưới, sự khinh miệt và ghét trên mặt chẳng che giấu.
Tô Chi bộ áo đầy những mảnh vá trên người mình, đối với thái độ nhân viên này cô cũng có thể hiểu được.
Dù sao trông cô cũng giống người tiền trong túi.
là hiểubot_an_cap thì hiểuleech_txt_ngu, cô chẳng thèm chuộng thói ấy.
“Bây giờ nàovi_pham_ban_quyen cũng có thể vào nhà khách làm việc sao?” Tô Chi cũng đánh giá lại nhân viên phục vụ một lượt, “ côleech_txt_ngu nghe không hiểu tiếng người thì đổi cho tôi người nào biết nghe tiếng người ra đâyvi_pham_ban_quyen.”
Cô nhân viên ném cái bấm móng tay trong tay xuống, đứng phắt dậy mắt Tô Chi: “ nói ai đấy?”
“Tôi thấy cô đúng là hạng nghèo kiết xác, trả nổi tiền phòng đơn không?”
Tô Nambot_an_cap Chi cười như không cô ta, lớn tiếng : “Cô bảo ai là người nghèo? đây là kích động giai cấp, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là quân tư bản phải không! Hở ra một câu là người nghèo, hai câu người nghèo.”
Lời của cô lập thu sự chú của những hànhvi_pham_ban_quyen khách đi ngang qua.
“ qua lúc tôi ở, nhân viên vụvi_pham_ban_quyen này mặt nặng mày nhẹ, khinh người khác rồi.”
“Làm nhân viên nhà khách mà xem cái điệu bộ hống hách của cô ta kìa.”
“Đây đúng là tácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưvi_pham_ban_quyen bản mà.”
thấy tiếng bàn tán của những xung quanh, mặt cô nhân viên trắng bệch, lập tức biện minh.
“Cô cô nói bậy bạ gì , tiên ba đời nhà tôi đều là thành phần vô rễ đỏ.”
Nam Chi cười lạnhbot_an_cap một tiếng: “Cha là liệt sĩ, trước hạng vô sản như cô mà vẫn là người sao?”
Người thời đại này luôn dành sự kính trọng cao nhất cho những liệt sĩ cống hiến cho đất nước. Lúc này nghe Tô Nam Chi nói mình là liệt sĩ, mọi người cũng lập tức cô chỉ trích nhân nhà khách .
Cuối cùng, sau khi lãnh đạo nhà khách đến và xin Tô Nam Chi, cuộc tranh này mới lắng .
Tô Nam Chi mấy tờ vé được đưa cho để bồi , lúc này mới hàivi_pham_ban_quyen lòng về phòng mình.
lưng rời , mặt côvi_pham_ban_quyen nhân tức đến xanh mét, đầy vẻ không phục nói: “Tôi cũng có nói đâu, nhìn bộbot_an_cap dạng kia của cô ta mà giống người ở nổivi_pham_ban_quyen phòng chắc?”
“ chỉ mới nói một hai câu thôi, cái gì mà bắt tôi phải xin lỗi cái loại nghèo kiết xác đó, lại còn phải vé tắm nữa.”
Nữ lãnh đạo đứng cạnh nghe thấy thế, không nhịn được mà đảo mắt một cái thật .
“Chu Ánh Hồng, nếu cô không quản được của mình cáileech_txt_ngu chân nhân viên tạm thời cũng đừng làm nữa.”
“Cô dám thường người ta, hôn phu của người ta ít nhất cũng là phó doanh trưởng đấy.”
“Cô giang thế thì cũng đi mà tìm một vị hôn phu quan đội đi, đừngleech_txt_ngu có đến nhà của chúng tôi.”
Bây giờ vào ở nhà đều cần giấy thiệu, trên giới thiệu Tô Nam Chi có ghi tượng thăm thân là vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn phu, hơn nữa còn là phó doanh trưởng. Nếu không, lãnh nhà khách cũng nhượng bộ Tô Nam Chi vậy.
Chu Ánh Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cuối cùng thìbot_an_cap vừa hận vừa .
ngẫm , với nhan sắc đó của Nam Chi, dù chỉ là gái quê vẫn tìm được anh tiểu người yêu. Còn Chu Hồng dù sao cũng là dân phố huyện, lại tốt nghiệp cấp hai đàng hoàng, cớ sao lại phải rơi vào đi xem mắt một người đàn ông đã qua một đời và đang nuôi ba đứa con cơ chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Cho dù ông đó là chủ nhiệm xưởng nguội, thì gảvi_pham_ban_quyen qua đó cô cũng phải làm mẹ kế rồi.
Nghĩ đến đây, Chubot_an_cap Ánh Hồng chẳng còn tâm trạng việc tiếp, nhờ đồng nghiệp trực thay một để đi bà mai buổi xem mắt ngày . Cô không là làm việc ở nhà thêm một thời gian nữa mà lại không tìm được một chồng sĩ quan.
Tô Nam Chi đặtleech_txt_ngu túi hành lý vào phòng xong liền lấy áo sạch ra, định đi đến nhà tắm công cộng.
Nhà tắm nằm ngay cạnh nhà khách, vì ban ngày lại mùa hè nên bên trongleech_txt_ngu không có mấy người. Mùa hè đa sốvi_pham_ban_quyen mọi người đều chọnbot_an_cap cách dội rửa quavi_pham_ban_quyen ở nhà.
Mặc dù mấy ngày nằm viện Tô Nam Chi cũng có lau người, nhưng trên người vẫn cảm thấy không đượcbot_an_cap mái cho lắm.
Vì trong tắm chỉ có mình cô nên cũng không dùng miếng phòng mang để che mắt thiên hạ.
Xòe tay ra, trong lòng tay liền xuất hiện một chai sữa hàng hiệu từ siêu thị không gianbot_an_cap. Mấybot_an_cap nay đã nhịn phát bực rồi.
Đếnvi_pham_ban_quyen khi Nam Chi tắm và gội đầu đã một giờ .
Sau khi tắm vàleech_txt_ngu gội đầu, thấy trong nhà tắm không có ai, cô dứt khoát nước linh tuyền trong không thấm ướtleech_txt_ngu khăn mặt, lau lại cơ một lượt.
mới dùng nước linh tuyền vài ngày, đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể nhận được làn da vốn hơi sạm vàng của mình đãbot_an_cap trắng trẻo lên không ít, sắc da rỡ hơn trước rất nhiều.
Điều càng chứng minh cho đoán của cô, nước linh tuyền thực sự có tác dụng làm đẹp chăm sóc da, ngay cả những vết sạn tay dovi_pham_ban_quyen làm lụng quanh nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã biến mất nhiều.
Trước khi thay bộ áo sạch có mảnh vào, thừa lúc không có ai, Tô Namleech_txt_ngu Chi nhanh dùng kem tôngvi_pham_ban_quyen màu hơi vàng một lên mặt và vùng da ra ngoài, khiến sắc da của mình trông vẫn vàng vọt như . này cô mới bưng chậu rửa mặt quay về nhà kháchbot_an_cap.
Cô sẽ không vìvi_pham_ban_quyen mình sống mộtleech_txt_ngu mà cho rằng người thời đại này đều là kẻ mù hay kẻ ngốc, không nhìn ra được việcbot_an_cap một ngườivi_pham_ban_quyen thay đổi ngạc chỉ vài ngày là chuyện kỳ đến mức nào.
nhiên, cô sẽ không để mình mãi ở trạng thái “ da vàng”, cô chỉ dùng trang điểm để quả làm trắng do tuyền mang lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông vẻ diễn ra từ hơn.
rửa xong quay về, quầy tiếp là Ánh Hồng vừa không thấy .
Nhìn cô, Ánh Hồng còn nởleech_txt_ngu một nụ đắc ý.
Dù không lý do tại sao, nhưng Tôleech_txt_ngu Nam vẫn nở một nụ cườileech_txt_ngu ngọt ngào với cô ta: “Đồng chí Chu, cảm ơn những tờ vé tắmleech_txt_ngu cô tặng nhé. này nếu miệngvi_pham_ban_quyen cô có ngứa ngáy thì cứ thông cho tôi một tiếng, tôi còn vé lắm đấy.”
Nói xong câu đó, Tô Nam Chi xoay người lên lầu về phòng mình.
Chu Hồng rất muốn mắng người, nhưng lại không thêm vé tắm cho ai nữa:
Nam Chi về đến phòng, khóa cửa lại, kéo rèm cửa lên rồi lách không gian.
Trong gian có , dùng máy sấy tóc sấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khô mái tóc đang xõa tungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tô Nam Chi mới từ không gian đi .
Đợi đến ra ngoài, cô vẫn là một Tô Nam Chi nhỏ bé đáng thương, mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng gầy gò.
xong, sấy tóc xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tô Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chi thấy hơi đói.
Mặc dù trong siêu thị không gian có không ít ngon, nhưng nhà của Tần Liệt đã bị trộm sạch , số tiền phụ cấp lấy từbot_an_cap Tần mấy ngày trướcbot_an_cap và tiền lấy từ Triệu Tuyết hôm nay tốt nhất nhanh chóng tiêu đi thì hơn.
Nghĩ đến đây, cô đứngvi_pham_ban_quyen dậy ra khỏi , đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng đến nhà hàng quốc doanh.
Nhìn bóng lưng Tô Nam Chi rời đi, Chu bĩu môi.
Một con nhỏ nhà quê, qua vị hôn phu làm phó trưởng thôi mà, cũng không biết phận thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút, suốt ngày chạy ngoài, không sợ bị bọn bắt đi mất sao.
mặt mũi xấu xí kia, chắc chỉbot_an_cap có kẻ mù mới nhìn được.
Chỉ là không biết hôn phu của con nhỏ quê này trông như thế nhỉ?
Tô Nam Chi lần theo ký ức sâu thẳm tìm đến tiệm cơm quốc doanh. Đang đúng giờ cơm trong khá đông người.
Ở thời đại này, những có thể lui tới cơm quốc doanh đều là những gia đình có điều kiện khá giảvi_pham_ban_quyen. Tô Chi trong bộvi_pham_ban_quyen quần áo vá chằng vá trông có vẻ lạc lõng giữa đám đông.
Cũngleech_txt_ngu may làbot_an_cap nhân viên phụcbot_an_cap vụ ở đây lộ vẻ khinh khỉnh, nhưng không mức miệng chó không mọc được ngà voi như Chu Hồng.
Cho một phần thịt kho hồng thiêu, một phần thịtvi_pham_ban_quyen viên Sư Tử , một xào vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bát cơm.
Tô Nam Chi thực đơn treo trên rồi nhanh chóng món. khi nhân viên phục vụ kịp lên tiếng, cô đã đưa cả phiếu cơm lẫn sang.
Một mình cô hết chỗ này ?
Nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viên phục vụ không ngờ Tô Chi trôngbot_an_cap nghèo khổ mà lại có tiền thật. Sau khi đếm kỹ phiếu và tiền, người đó mới tốt bụng nhắc nhở một câu.
Nếu không sợ mang tiếng xa xỉ lãng phí, Tô Chi còn muốn gọileech_txt_ngu sạch sành sanh món có trên thực đơn. Dù trong siêu thị gian có không ít thực phẩm, nhưng đa số đều nguyên liệu thô.
Kiếp trước gả cho Tần Liệt, cô đảm đang mọi việc nhà nhưng riêng nấu thì lại chẳng thiên phú. Vìleech_txt_ngu chuyện cô không ít lần bị Triệu mỉa mai, châm chọc. Tần Liệt thậm chí còn lấy cớ cô nấu ăn không ngon để bữa lần chạy sang nhà Triệu Tuyết ăn cơm, gọi Tuyết nhà nấu hộvi_pham_ban_quyen.
Còn đứa con traibot_an_cap ngoan Tần Tiểu Phong của cô sau khi lớn lên lại oán trách rằng đi theo cô mà chưa từng được món gì , nói cô không phải là một người mẹ tư cáchleech_txt_ngu.
Nhận ra mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại bắt đầu nhớ về những chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũbot_an_cap, Tô Nam Chi nở một nụ cười cay đắng. Có lẽ chỉ khi trả thù xongbot_an_cap nhà Tần Liệt và Triệu Tuyết, những ức này mới thôivi_pham_ban_quyen đeo cô.
Dù trongleech_txt_ngu lòng trĩu nặng tâm sự điều đó hề ảnh hưởng đến việc ăn uống của Tô Nam Chi. Tuy bụng đói nhưng cô vẫn ăn uống từ tốn, không hề . Kiếp này nhất định phải giữ sức thật tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để sauleech_txt_ngu này còn hưởng phúc.
Trong mắt người ngoài, Nam Chi ăn mặc rách rưới, gọi một bữa cơm thịnh soạn lại không nỡ ăn, trông thật xót xa. Không biết có cô đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp phải khổ tâm gì không.
Ăn được nửa, Tô Nam Chi thực sự không thể nuốt thêm được nữa. Thời này tuy mức sống cao nhưng tư tưởng chúng rất chuẩn mực, không có chuyện làm ăn gian dối cắt xén nguyên liệu, món ăn rất đầy và nhiều dầu .
Nếu khôngleech_txt_ngu có không , Tô Nam Chi hẳn thấy những món này rất ngon. Nhưng cô đã có ứcleech_txt_ngu từ kiếp trước, cộng mấy ngày nay toàn ăn đại trong siêu không gian, nên giờ với thứ dầu mỡ này, thực sự nuốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trôi.
Thời này chưa hộp cơm dùng một lần, cô bèn đi cửa sổ mua một chiếc cặp lồng nhôm để đựng thức ăn thừa. Vừa đứng dậy, sau vang lên một giọng nói.
Thật khéo quá, đồng chí Tô, cô cũng đến trưa à?
Vương Dũng mặt mày hớnleech_txt_ngu hở đi tới, phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau anh ta là Cố Tây Châu với vẻ thảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên.
Tô Nam Chi rất hào phóng chào lạileech_txt_ngu Vương : Vângvi_pham_ban_quyen, các anh cũng trưa ?
Vương Dũng gật đầu, nhìn lướt những món ăn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại trên bàn của Tô Nam Chi, không khỏi mộ: Đồng chí Tô, một mình mà ăn nhiều thế cơ à?
Nghĩ đến tượng gái đáng thương mình ở tập thể quân đội, Tô Nam Chi không ngờ hai người này thường không lễ tết gì lại lặnleech_txt_ngu lội nửa hồ từ ra tiệmbot_an_cap cơm quốc doanh này để ăn. phút , bỗng chẳng biết phải trả lời thế .
Cố Tây Châu lạnh lùng lên tiếng: Vương Dũng, cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đói à?
Vương Dũng lập ngậm , chạy lon ton đến cửa gọi món.
Cố Tây liếc chiếcbot_an_cap cặpbot_an_cap lồng đã đậy nắp của Tô Nam , đáy mắtvi_pham_ban_quyen lên một tia nghi hoặc. Một người phụ nữ đáng thương từ quêleech_txt_ngu lên, nỡ gọi một bữa ăn soạn thế này tại cơm doanh, nhất là trong cảnh nhà chồng sắp vừa bị trộm, khả năng đang trắng tay.
Chỉ là dựa theo kết quả điều minh mấy ngày , phận Tô Nam Chileech_txt_ngu không có vấn . Nhận ra ánhbot_an_cap mắt anh, Tô Nam Chi ngẩng đầu nhìn lại.
Cô cố ý sao?
Nghe thấy câu của Tây Châu, toàn thân Tô Nam Chi theo năng căng cứng lại. Nhưng nhận raleech_txt_ngu người trước mặt là một quânleech_txt_ngu dày dạnbot_an_cap kinh nghiệm, cô lập tức thảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , trên mặt lộ vẻ mờ mịt.
Dù chuỗi biến đổi này chỉ diễn ra vài giây nhưng Cố Tây Châu đều hếtvi_pham_ban_quyen tầm mắt. Anh nhìn chằmbot_an_cap chằm Tô Nam Chi, mặt không chút thay đổi.
Tô Nam Chi nhìn Cố Tây Châu. Đôi anh rấtvi_pham_ban_quyen sáng, dường như có thể thấu thị mọi tâm tư nhỏ nhặt mà cô che giấu. Tim Tô Chi , ánh mắt không tự chủ được mà dời xuống , nhìnvi_pham_ban_quyen vào làn môi của anh.
Đoàn Cố, anh đang nói gì vậy? Tôi không hiểu lắm.
Đáy mắt Cố Tây Châu lên tia sáng sắc sảo, không sót bất kỳ thay đổi biểu cảm nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tô Nam Chi: Cô tôi đangbot_an_cap nói cái ?
Tô Nam Chi hơi hoảng loạn, nhanh chóng tưởng lại xem sử dụngvi_pham_ban_quyen không gianleech_txt_ngu có sơ hở gì không. Dù đã nghĩ đi lại hàng lần, cô không tìm thấy bất kỳ kẽ hở nào.
Giây tiếp theo, giọng nói của Tây lại lên: chân củaleech_txt_ngu Tần Liệt.
Lần tiên Tô Nam Chi cảm thấy nói của Châu thật êm tai. Cô thở phàobot_an_cap nhẹ nhõm nhưng ngoài mặt vẫn kinh ngạc.
Tô Nam Chi lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra biểu cảm hãi hùng: Chân anh Tần phải bị gãy do ngã khi đang làm nhiệm sao?
Việc đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có liên quan gì đến tôi chứ?
Chỉ cần không phải lộ chuyện không là . Cố Tây Châu mang vẻ mặt để xem cô diễn đến bao giờ, Tô Nam Chileech_txt_ngu tỏ ra liều lĩnh.
Chuyện hồi sáng, tôi chỉ không cẩn thận thôi.
Hơn nữa, dù chân của Tần Liệt có thực sự gặp vấn đề, tôi sẽ ở bên cạnh chăm sócbot_an_cap anh cả đờileech_txt_ngu.
Chỉ anh ấy chiavi_pham_ban_quyen tay với con hồ ly tinh Triệu Tuyết , việc gì tôi cũng sẵn lòng làm.
Tôi chỉ là ấy , như thì có sai sao?
Sau khi nói xong câu cuối cùng, Tô thầm giơ ngón tay tán thưởng chính trong lòng. Côleech_txt_ngu đã diễn tròn vai một người phụ nữ điên tình mức xuất thần.
Nhìnleech_txt_ngu vành đỏleech_txt_ngu hoe của Tô Nam , Cốbot_an_cap Tây Châu mím chặt môi. Anh không thể hiểu nổi tình yêu vẹo mà cô dành cho Tần Liệt, thậm chí còn coi thường loại người xem tình yêu nặng hơn cả này.
Nếu để tôi biết cô làm điều gì ảnh hưởng đến vị, đừng trách tôi không khách .
Nghe thấy nàyvi_pham_ban_quyen, Tô Nam Chi hoàn toàn trút được gánh nặng trong lòng.
Tôi chẳng rỗi thế đâu, chỉ quanvi_pham_ban_quyen tâm đến Tần thôi. Cô chiếc cặp lồng nhôm trên bànbot_an_cap lên, nói với Cố Tây Châuleech_txt_ngu: anh chướng mắt thì cứ mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Tần Liệt là tôi cố ý đivi_pham_ban_quyen.
Cố Tây Châu không trả , nhìn vào mắt Tô Nam Chi một cái. Ánh mắt lẽo lưỡi dao.
Tần Liệt là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão binh đã trong quân ngũ nhiều năm vậy, ngay cả sự kỳ của vị hôn thê mà cũng không ra thì cũng chẳng cần lại đơn vị làm gì , chi bằng ngũ sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho xong. Anh đương nhiên cũng sẽ không rỗi hơi mà can thiệpbot_an_cap vào đời tư hữu.
Khoảnh khắc lướt qua vai Cố Tây Châu, vẻ mặt xúcbot_an_cap độngbot_an_cap trên gương mặt Tô Nam Chi tan biến sạch . Xem ra chuyện với Tần Liệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phảibot_an_cap giải quyết sớm thôi.
Bây giờ đang cược rằng Cố Tây tên “Diêm mặt lạnh” này sẽ không lời với Tần Liệt. Và cô cũng cược rằng, dù Cố Châu có nóibot_an_cap đi chăng nữa thì với tính nghi của Liệt, hắn cũng sẽ không tin.
Khi Vương Dũng gọi món xong quay lại thì Tô Nam Chi đã đi mất rồi.
Đoàn trưởng, đồng chí đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi ạleech_txt_ngu?
Cố Tây Châu không thèm ý đến tabot_an_cap, nhìn vào giá món ăn niêm trên tấm bảng đen nhỏ của tiệm cơm, mày càng nhíu chặt , rồi xoay người bước khỏi tiệm quốc doanh.
Nhìn bóng lưngbot_an_cap rời của đoàn trưởng nhà mình, trực mách bảo Vương Dũng tốt nhất nên ngậm miệng lại, nếu không anh ta thảm lắm. Phạt chạy 20 cây số với cát 50 cân trên lưng chắc chắn là không tránh khỏi.
Nhưng , đoàn nhà mìnhbot_an_cap hễ đồng là lại trở nên kỳ quái quái. nào đoànbot_an_cap trưởng lại thích những đồng chí nữ có ngoại hình không đượcleech_txt_ngu đẹp sao?
Nam Chi cầm hộp cơm, hầm bước ra khỏibot_an_cap tiệm quốc doanh.
Cô lang thang định một hồi lâu, nhìn khẩu hiệu mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đậm ấn thời đại trên đường cảnh phố xá quen thuộc, tâm trạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới dần bình lại.
Đơn vị Liệt đóng quân tại Zvi_pham_ban_quyen, một huyện biên viễn xa nhấtbot_an_cap phương Bắc, nên dù đang là mùa hè cũng không tính là quá nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trên đường phốleech_txt_ngu, có thể gặpvi_pham_ban_quyen những người nông dân đánh xe , những thị đạp đạp đi làm, và những học sinh đeobot_an_cap cặp đang thơ thẩn rong chơi.
Tô Nam Chi vừa ngồi xuống ghếleech_txt_ngu băng trong mộtbot_an_cap công viên nhỏ thì nghe thấy tiếng ồn ào truyền ra từ bụi cây phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước.
“Đánh đổ đồ con hoang của bọn tư bản!”
“Đánh đổ đồ con !”
“Đồ con hoang không không mẹ, ông nội quét dọn hố xí, nội là kẻ .”
Tô Nam Chivi_pham_ban_quyen vốn không muốn tâm, nhưng khi nghe đến những như không cha không mẹ, quét hố , mù lòa, ký ức sâu thẳm trong tâm trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô bỗng chốc hiện .
Cô sải bước về phía lùm cây, nhìn thấy mấy đứa trẻ đang cầm đá ném về phía một cậu bé đang ngồivi_pham_ban_quyen sụp dưới đất.
“Các cháu đang làm gì thế?”
Tiếng quát bất thình lình của Tô Nam khiến đứa trẻ giật mình.
Sau khi nhìn rõ người tới là Nam Chi, nhóc dẫnleech_txt_ngu đầu có tuổi nhất liền chống nạnh, hống hách nói: “ đánh đổ đồ con của bọn tư bản.”
Lời này vừa thốt , nhóc quanh lập tứcvi_pham_ban_quyen hưởng ứng: “ thế, đánh đổ tư bản bắt đầu từ cháu.”
“Đánh chết đồ con hoang!”
“Đồ con hoang phần tử xấu!”
Mấy đứa trẻ này tuổi còn nhỏ, đứa lớn nhất trông chừng mườileech_txt_ngu một, mười , đứa nhỏ nhất chỉ mới năm, . Gươngleech_txt_ngu mặt hưng phấn khi hô vang những khẩu hiệu ấy của chúng khiếnbot_an_cap Tô Nam Chi cảm thấy lạnh sống lưngleech_txt_ngu.
bị gọi là “đồ con hoang” cuộn tròn người dưới đất, im lìm không nhúc nhích, chỉ có run rẩy thỉnh thoảng mới cho cậu vẫn còn sống.
“Ai dạy các cháu nói những lời này?” Giọng Tô Nam lạnh lùng.
Đám rốt cuộc vẫn còn nhỏ, cô dọa một phen liền tức im bặt.
“Người lớn trên phố đều nói thế .”
“Người lớn trong viện đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo bố mẹ nó là Lão Cửu thối, ông bà nội nó làvi_pham_ban_quyen bọn tư bản.”
“Ông bà nội cháu cũng nó đồ con của bọn tư bảnvi_pham_ban_quyen.”
thì nói nhưng trong mắt mấy đứa trẻ chỉ toàn ngơ ngác. Chúng vẫn chưa hiểu những lời này ở thời đại này chí mạng đến nhường nào, chỉ đơn giản lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chước người lớn, như một trò chơileech_txt_ngu.
Tô Chi không nói với đám trẻ rằng vài năm nữa mọi sẽ thay đổi, tự tin mình có thể dùngleech_txt_ngu vài lời mà xoay chuyểnleech_txt_ngu những thứ chúng đã thấm nhuần từ môi trường xung quanhleech_txt_ngu. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại càng sợ mình nói đến rắc cho cậu bé kia.
May không thể dùng vũ lực hay lý lẽ để thuyết phục, cô vẫnbot_an_cap có thể dùng “đạn bọc đường” để làm tê liệt đám trẻ này.
Nghĩ đến số sữa Đại Thỏ bán rời sắp hết hạn trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kho siêu thị, cô đưa tay túi , thực chất là lấy từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong không ra mấy viên kẹo.
“Đứa nào nói lời xin lỗi với Giai Niên, cô thưởng cho mỗi đứa một viên kẹo sữa Đại Thỏ.”
đứa cả tháng chẳng miếng kẹo vào miệng liền chút do dự, dứt khoátleech_txt_ngu đồng thanh xin lỗi Hứa Giai Niên, sau đó nhận kẹo từ tay Tô Nam rồi .
Nam Chi nhìn trẻ chạy xa, vừa định quay người thì nghe thấy một giọng nói non vang lên.
“Chúng nó phải thật lòng xin lỗi đâu.”
Hứa Giai Niên bò dậy từ lúc nào, đôi tay nắm chặt thành , trên gương non hiện lên thù hận hề phù hợp với tuổi.
Tô Nam Chi nhìn cậu bé: “Đợi khi em lớn lên, trở hại hơn, bọn họ sẽ biết mình sai thôi.”
này, cô sẽ thay đổi vận mệnh củavi_pham_ban_quyen chính mình, và cũng thay đổi cả vận mệnh mệnh của Hứa Giai .
Nghe lời Tô Nam , Hứa Giai Niên mới sực , cậu nhìn cô tò mò: “Chị , ơn chị vừa rồi đã cứu em.”
“Nhưng sao lại biết em tên là Hứa Giai Niên?”
Trong mắt Nam Chi xẹt qua một lúng : “ nãy chị nghe mấy bạn nhỏ kia gọi tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em đấy.”
Hứa Giai Niên mắc: Vừa nãy bọn Ngưu có tên mình ?
Nghĩ không ra, cậu bé cũng không thèm nghĩ , liền nở một nụ cười rạng rỡ Tô Nam Chi.
“ ơileech_txt_ngu, cảm chị đã cứu .”
“Bây giờ em không có trả lại kẹo cho chị, lớn lên kiếm được tiền sẽ trả cho sau.”
Hứa Giai Niên trông chỉ như ba, bốn , Tô Nam Chi biếtbot_an_cap năm nay cậu bé đã năm tuổi rồi, vì suy dinh dưỡng nên vóc dáng nhỏ bé như vậy.
Kiếp trước, Tô Nam Chi và Hứa Giai Niên quen biết nhau cũng trong hoàn cảnh tương tự. Vì vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cậu bé bị nạt, cô đã dạy dỗ đám trẻ đó một , từ đó kết bạn với cậu.
Có một lần vào ngàyleech_txt_ngu mưaleech_txt_ngu, cô đầu dữ ngã gục trên đường, chính Hứa Giai đã cứu cô về nhà, nhờ vậy mà cô biết nhà họ Hứa.
Tổ tiên nhà họ Hứa vốn y quán Đông y, Hứa gia có đôi tay vàng bốc thuốc chữa bệnh rất giỏi. quan hệ giữa cô vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giai Niên tốt, Hứa gia gia đã phá lệ lén đơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc điều dưỡng cơ thể .
này, vì vết thương ở của Tần Liệt hồi phục không , còn cầu xin Hứa gia gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữa trị cho anh.
Chỉ là kiếp trước không có tiền gì tay, khôngbot_an_cap thể đáp . Đến khi cô có tiền thì nhà họ Hứa cũng đã sớm tan nát nhà.
trước cô chỉ tưởng nhà họ Hứa gặp vận rủi, cho đến bệnh nằm viện, Chu Tiểu Bảo mới đứng giường kể cho cô nghe thật việc nhà họ Hứa tan xẻ nghé.
Kiếp này, cô phải thay đổi vận mệnh của chính , cũng phải thay cả vận mệnh của người họ Hứa.
Vì tiếp xúc với lạ nên Hứa Giai Niênbot_an_cap nói chuyện còn hơi ngập ngừng. Dù trẻ con, nhưng vào đôi mắt đầy chân thành của cậu, người ta không khỏi thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin tưởng.
Tô Nam Chi cũng không từ chối, cô trịnh trọng gật đầu.
Kiếp này, Hứa Giai sẽ lớn, cô cũng chờ cậu lớn lên để báo ân.
Nam Chi vừa định xoa đầu Hứa Niên thì nghe một tràng tiếng “ọc ” vangbot_an_cap lên.
Hứa Giai Niên tuybot_an_cap mặc đồ cũ rách nhưng mặt mũi và tay chân đều sạch , có lẽ vì ít ra ngoàileech_txt_ngu nên khuôn mặt nhỏ nhắn trông rấtleech_txt_ngu trắng trẻovi_pham_ban_quyen. này, cả khuôn mặt cậu bé bừng lên vì .
Tô Nam Chi khẽ cười, bế bổng Hứa Giai Niên lên ghếbot_an_cap băng, đưa hộp cơm nhôm còn hơi ấm đến trước mặt .
“Ăn đi !”
Hứa Giai Niên nhìn hộp , rồi lại nhìn Tô Nam Chi.
“Chị , em ăn trưa ạ.”
“Hơn nữa em còn nợ tiền kẹo của chị nữa.”
Cậuleech_txt_ngu bé cũng không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net baobot_an_cap giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình mới kiếm được tiền để mua kẹo cho .
Tô Nam cậu liên tụcbot_an_cap nuốt nước miếng mà xót xa.
“ ăn, chị đi đấy.”
thấy thếleech_txt_ngu, Hứa Giai Niên lập cuống quýt, ôm lấy hộp cơm. Đây là lầnbot_an_cap đầu tiên thấy nhiều thịt như vậy, nhiều cả xào mà ông nội vào dịp Tết .
“Chị ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hay là đổ vào miệng em đi.”
Tô Nam bị cậu chọc . Hứa Niên nở nụ cười ngâybot_an_cap , sau như nhớ ra điều gì, cúi đầu : “Chị ơi, chị tránh xa em một chút, nếu không chị sẽ gặp xẻo đấy.”
Tô Nam Chi đầu cậu, không nói gì, chỉ dịu dàng giục: “Mau ănleech_txt_ngu đi, cơm canh sắp nguội cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.”
Hứa Giai cúi đầu ăn một , hưởng nheo nheo mắtbot_an_cap, nhưng lại không ăn thứ hai.
Chi định hỏileech_txt_ngu có phải không ngonbot_an_cap không, đã bé ngẩng đầu nhìn mình, vẻ mặt đầy vẻ ngại : “Chị ơi, em có thể mang phần còn lại nhà không ạ?”
Tô Nam Chi sững lại một chút, điều đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghiêm mặt nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Không được.”
Hứa Giaibot_an_cap Niên lộ vẻ tiếc nuốibot_an_cap, cậu còn muốn để ông bà cũng được ăn thịt nữa.
“Nếu buổi chiều emleech_txt_ngu giúp chị việc, chị có thể mời em ăn bánh nhân thịt đấy.”
của Tô Namvi_pham_ban_quyen Chi khiến Hứa Giai Niên rực lên. Cậu tức gật đầu lia lịabot_an_cap, không quên vỗ vỗ ngực cam đoan.
“Chị ơi, em làmvi_pham_ban_quyen giỏi lắm, em biết rửa rau, quét dọn , biết cả nấu cơm nữa!”
Con nhà nghèo biết lo toanleech_txt_ngu, nhưng Hứa Giai Niên còn .
Chi nhìn dáng vẻleech_txt_ngu trơ xươngvi_pham_ban_quyen bé, vừa xót xa lại vừa buồn cười. Phần canh thừa cô gói về không , Hứa Giai Niên ăn xong nhịn được mà nấc cụt một cái rõbot_an_cap to.
Lúcvi_pham_ban_quyen này, Tô Nam Chi mới dắt Hứa Giaibot_an_cap đi về phía cung tiêu xã trong huyện. mô của cungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiêu xã cũng giống như nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đều rất và hai tầng.
Đây lần đầu tiên Hứa Giai Niên bước chânleech_txt_ngu vào nơi , dù trong lòng có chút sợ hãi, nhưng nghĩbot_an_cap việcbot_an_cap Tô Chi cần mình giúp đỡ, tự giác sắm vai nam tử hán nhỏ tuổi, cố gắng ưỡn thật cao. Chỉ là đôi mắt vẫn kìm đượcleech_txt_ngu sự tò mò mà lén lút quan sát xung quanh.
Thờileech_txt_ngu đại nàyvi_pham_ban_quyen có khái niệm phục vụ khách hàng là thượng đế. Vì buổi chiều khách không đông, nhân viên cung tiêu xã người thì tụ tập tán gẫu, thì mải mêleech_txt_ngu đanvi_pham_ban_quyen len. Thấy Nam Chi và Hứa Giai mặc quần áo cũ kỹ đi , họ chỉ lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhạt liếc nhìn một cái, tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngbot_an_cap nhưng cũng chẳng thèm đoái hoài.
Thế nhưng ngay sau đó, ánh mắt của mọivi_pham_ban_quyen người lại bắt đầu đổ dồn hai người bọn .
Tô Nam Chi thu dọn được từ nhà Tần Liệt không chỉ có phiếu lương thực, thịtvi_pham_ban_quyen, đường thông thường, mà còn có cả phiếuvi_pham_ban_quyen mỹ phẩm và phiếu vải. điều cô không có ý định dụng chúng lúc này.
là vì hiện tại vóc dáng cô gầy như cây sậy, mặc gì cũng đẹp, thà cứ giữ phiếu vải đó lại, sau này bổ cơ thể mạnh hơn rồi mới đồ mới. về phiếu mỹ thì lại càng cần thiết, đống mỹ phẩm và đồ dưỡngvi_pham_ban_quyen da hàng hiệuleech_txt_ngu trong siêu thị không dùng còn chẳng hết, sau có đống phiếuvi_pham_ban_quyen này đi đổibot_an_cap lấy thứ .
Tuyleech_txt_ngu định mua nhưngvi_pham_ban_quyen cũng chẳng ngăn cô đi thử các quầy mỹ phẩm và quần . Hai quầy này nằm sát cạnh nhau, lúc này có hai người phụ nữ dừng chân trước quầy.
Nhìn mạo có thể đoán được họ là mẹleech_txt_ngu convi_pham_ban_quyen.
gái trẻ đang cầm một thỏi trên tay, mắt đầy vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng lại nói: “Một thỏi son mà bằng nửa , đắt quá ạ.”
Người phụ lớn tuổi hơnleech_txt_ngu cầm lấy thỏi son đưa cho nhân viên bán hàng: “Kết hôn là việc cả đời, đừng nói là nửa tháng, có là một tháng lương mẹ cũng mua cho con.”
Nghe vậy, cô gái trẻ xua tay, càng thêm không nỡ: “Thôi mẹ , tiền này thàvi_pham_ban_quyen để mua cho cả nhà ăn hơn. Vả lại connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn dĩ đã rồi, có điểm hay không vẫn mà.”
Dùbot_an_cap người dân mình thường sẵn sàng chi đậm chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc cưới xinvi_pham_ban_quyen, lễ, nhưngleech_txt_ngu hiện tại tế còn kém triển, một thỏi son không không uống được nên người mua cũng chẳng mấy aivi_pham_ban_quyen.
vậy cuộc đối thoại giữa hai người họleech_txt_ngu được là bình thường, thậm chí trong mắt Tô Nambot_an_cap Chi còn thấy vô cùng ấm áp. Thế nhưng, không khí ấy lại vang lên những thanh âm chói tai không hài .
“Không mua nổi son thì chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ cũng không mua nổi cái gương à? Không biết gương lại xem cái bản mình chỗ nào liên quan đến hai chữvi_pham_ban_quyen ‘xinh ’ không?” Nhân viên quầy mỹ phẩm là một phụ nữ trẻ, sắc chỉ ở trung bìnhleech_txt_ngu nhưng lại làm tócbot_an_cap uốn đại sóngleech_txt_ngu, trên mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn đánh nhàn nhạt, trông khác hẳn với dáng vẻ xám xịt của những người xung quanh, miễn cưỡng có thể coi là ưa nhìn.
Chu Đại Trânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe thấy lời của viên bán hàng thì mặt đỏ bừng vì tức giận, nhưng tính tình vốn vụng nên không biết phản bác ra sao.
Cô ấy quả thực không đẹp, đường nét thừa hưởng từ mẹ, da hơi , mũi , mắt , lạileech_txt_ngu còn thêm cả tàn nhang trên mặt. Từleech_txt_ngu nhỏ lớn cô luôn bị chê , dù người chẳng hề béo nhưng vì họ Chu nên vẫn bị đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biệt danh là “con lợn béo”.
Mẹ Chu đứng cạnh cũng rất giận dữ, bà nhanh mồm nhanh miệng gái, chỉvi_pham_ban_quyen tay nhân viên kia mắng vàivi_pham_ban_quyen câu. Nhưng đối mặt thái độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hống hách của đối , những lời mắng mỏ ấy chẳng khác gãi ngứa. cùng viên kia chẳng mất sợi tóc nào, còn bà thì tức đến nổ phổi. Trong lòng bà lại càngvi_pham_ban_quyen có với gái, di truyền ngoại hình cho con mà khiến con phảivi_pham_ban_quyen chịu nhạo báng.
Tô Nam vốn định xen chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, nhưng lẽ viên nhân viên kia đang lên cơn điên, thấy bên cạnh xem náo nhiệt liền mắng sang cả cô.
“Không mua thì đứng xem cái gì, cẩn thận làm hỏng đồ, bán cô đi cũng không đền đâu.”
Nhìn cái quầy cách cả một sải bước, Nam Chi cạn lời. Hứaleech_txt_ngu Niên đứngvi_pham_ban_quyen cạnh cô có sợ , kéo vạt áo cô.
“ Nam , mình đi thôi.”
Tô Nam xoa đầu bé, bước về phía nhân viên bán hàng. mắt ngạc của cô , Tô Nam Chi thong thả đánh giá đối phương một lượt trênvi_pham_ban_quyen xuống dưới mới lên .
“Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đẹp rồi, đúng là u rùa cười lợn đen. Trước mặt cô chẳng phải có gương sao? không tự soi xem mình trôngleech_txt_ngu thế nào?”
“ là Bát Giớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cài hoa hồng, đã xấu còn biết thân biết phận.”
Tô Nam vừa dứt lời, tức giận đổi là viên nhân viên nọ. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ tay vào Tô Nam Chi định gì đóvi_pham_ban_quyen, nhưng cô đã chân hơn mộtbot_an_cap bước.
“Tuy tôi đại mỹ nhân, nhưng dùbot_an_cap sao tôileech_txt_ngu vẫnleech_txt_ngu ưavi_pham_ban_quyen nhìn hơn cô nhiều.”
gương mặt có vàng võ gầy gò nhưng ngũ quan lại sắc nét rõ ràng của Nam Chi, nhânleech_txt_ngu viên kia nghẹn lời, nào ra câu chê cô xấu.
Chu Đại Trân đứng cạnh cũng phụ họanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo: “Đồng chí, cô ngoài việc hơi gầy raleech_txt_ngu thì trông thực xinh đẹpvi_pham_ban_quyen.”
Vì trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trán quấn băng gạc, phần tóc mái Tô Nam Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vén để lộ ra những đường nét thanh tú, thêm khí tự tin sauleech_txt_ngu khi trọng sinh, chỉvi_pham_ban_quyen cần ai nhìn kỹ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không thể dối lòng mà nói cô không đẹp.
Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giai Niên lập tức hưởng ứngleech_txt_ngu: “Chị Nam Chi là đẹp nhất!”
“Xinh có ích gì, đồ nghèo kiết xác, không mua nổi đồ thì cút ra ngoài cho .” Nhân viên bán hàng hoàn toàn mất kiểm soát, chỉ thẳng mặtvi_pham_ban_quyen Chi mà mắng nhiếc.
Mắng Tô Nambot_an_cap đủ, côleech_txt_ngu ta còn quay sang mỉa mai mẹ con nhà họ : “Tôi không cho các nữa, đã xấu thì có đắp gì lên cũng vô dụngleech_txt_ngu thôi.”
Cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viên quanh rõvi_pham_ban_quyen ràng cũngvi_pham_ban_quyen ý tới động bên này, có người lên tiếngvi_pham_ban_quyen khuyên can vàivi_pham_ban_quyen câu nhưng chỉ nhận lại cái lườm của cô nàng tóc xoăn. Những người ném cho Tô Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chi cái cảm thông im bặt.
Thấy vậy, Nam Chi đoán cô nàng tóc này chắc hẳn có chỗ dựa nên mới không sợ đắc tội với khách hàng.
Bị chỉ tận mặtbot_an_cap màvi_pham_ban_quyen mắng, Chu Đại tay mẹ muốn rờibot_an_cap đi. Thế người mẹleech_txt_ngu đang giận dữ lúc nãy giờ lại do dự. muốn cho con gái một đám cưới hoànleech_txt_ngu mỹ.
Thấy vậy, cô nàng tóc xoăn lập tức nở một nụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười đắc ý với Tô Namleech_txt_ngu .
Tô Chi nhướngbot_an_cap mày cười nhạt, nhìn Chu Đại Trân.
“ chí, đám cưới củabot_an_cap cô cần người trang điểm không?”
Chu Đạivi_pham_ban_quyen Trân ngẩn .
Tô Nam Chi lúc nàybot_an_cap mới sực nhớ , ở thời chất phác vẫn chưa xuất hiện nghề nghiệp gọi là chuyên viên trang điểm. lập tức đổi cáchleech_txt_ngu : “ cưới, tôi có thể giúp cô trang điểm một chút.”
Chu Đại Trân còn chưa kịp lên , cô nàng nhân viên tóc đã cười phá lên đầy mỉa mai.
“Mộtbot_an_cap nhà quêleech_txt_ngu như cô mà cũng đòi biết điểm sao? Có tiền mua mỹ phẩm không mà nổ?”
“Được.” Chu Đại ngắt nhân viên bán hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, “Tôi tin cô.”
thấy sự do dự trên khuôn mặt mẹ Chu, Tô Nam Chi để mắt tới xấp đỏ bà đang cầm trên tay để chuẩn đám cưới.
“Bây giờ tôi có thể trang điểm xem trước.”
Nửaleech_txt_ngu tiếng sau.
Tô Nam Chi đặt mẩu giấy đỏ xuống, cầm chiếc gương bên đưa đến trước mặtleech_txt_ngu Chu Đại Trân.
“Cô nhìn xem.”
Chu Đại Trân nhìn bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân vừa quen thuộc vừa xa lạ trong gương bằng vẻ không thể tin nổi, mắt cô không kìmleech_txt_ngu được mà hơi ửng đỏ.
Người trong gương rõ ràng , nhưng dường như lại không phải .
Dù Chu Đại không đẹp trạng da dẻ rất tốt.
Tô Nam Chi không trang điểm nền quá , cũng không chạy theo trào lưu lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng làm đẹpbot_an_cap hiện nayvi_pham_ban_quyen để họa cho Chu Đại gương mặt trắng bệch.
vào đóleech_txt_ngu, dùng nước ướt giấy hồng, thoa lên hai má và hai trán để khiến khuôn mặt cô trông cóleech_txt_ngu chiều sâu .
Tiếp đó, cô dùng bột ngọc trai tìm được của Chu Đại Trânbot_an_cap để bắt sáng cho sống , mắt trên và phần dưới xương gò má. Làn da vốn đen sạm lập tức trở góc cạnh và rạng rỡbot_an_cap hẳn lên.
Mặc dù mắt của Chu Đại Trân hơi nhỏ nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất thần, đôi mày rậm rạp khiến người không tự chủbot_an_cap mà dồn hết sự chú ývi_pham_ban_quyen vào đó.
Tô Nam Chi dùng dao cạo râu của namleech_txt_ngu giới tỉabot_an_cap cho Chu Đại Trân lông mày lá liễu, giúp gươngbot_an_cap mặt côleech_txt_ngu ấy hài hòa hơn, một nét duyên dáng riêng biệt.
dáng đôi môi của Đại đẹp, chỉ sắc hơi nhợt nhạtleech_txt_ngu, sau khivi_pham_ban_quyen mím lên giấy hồng, màu môi tự nhiên chứ không hề khoa trương.
người ấy trong phút như thoát thaileech_txt_ngu hoán cốt.
Bên cạnh quầy mỹ phẩm đã vây kín các nhân bán hàng. Nhìn diện mạo mới củabot_an_cap Chu Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trân, họ cũng chẳng bìnhleech_txt_ngu tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn chính chủvi_pham_ban_quyen là .
“Không ngờ giấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồng lại có thểbot_an_cap sử dụng như vậy.”
“Lúc nãy nhìn đồng chí này dùng dao cạo râu tỉa lông mày, tôi sợ chết khiếp, cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ cô ấy lỡ tay một cái là bét.”
“Người ta chỉ tùy ý bước mà cô dâu như thành khác vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Cháu gái tôi nữa cũng kết hôn rồi, nếu cũng trang điểm thì nở mày nở mặt bao.”
Nghe tiếng bàn tán của các nhân viên, cô nhân viên tóc uốn xoăn mặt mũi lúc xanh trắng.
“Phải theo con giản thiếtleech_txt_ngu thực, này của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràngbot_an_cap là tácbot_an_cap phong tư bản chủ nghĩa.”
Tô Nam Chi hơi cười, và cô cũng cười ra tiếng thật.
“Dùng chút giấy hồng, than , tỉa lông mày mà đã là tác phong tư bản chủ rồi ?”
“Vậy mái tóc xoăn này của cô thì tính là gì? Sinh ra đã di truyền thế à?”
Nhân viên tóc xoăn dĩvi_pham_ban_quyen nhiên nói đây là donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô tốn 10 để đi uốn, đang định cứng đầu gật xácvi_pham_ban_quyen nhận nghe Tô Nam chậm rãi nói:
“Vậy thì tôi phải báovi_pham_ban_quyen cáo cô có liên hệleech_txt_ngu mật thiết với thế lực bên ngoài rồi. Dù sao ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa Quốc không ai có tócbot_an_cap xoăn tít như côvi_pham_ban_quyen cả.”
Sắc mặt nhân viên tóc xoăn bệch. Liên quan đến thế lực bên là bị bắn, bản chủ nghĩa là đi cải tạo, ta vẫnvi_pham_ban_quyen biết nặng nhẹ đâu.
nhân viên khácvi_pham_ban_quyen lập tức ra mặt hòa, Tô Nam Chi cũng không muốn chấp nhặt cô ta.
Chu Đại Trân mìnhleech_txt_ngu trong gương, chỉ cảm thấy nhìnbot_an_cap thế nào cũng không thấy đủ.
“ chí, ngày nữa tôi kết hôn, hy vọng lúc đó cô có đến giúp tôi trang điểm.”
Trước cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng có chị em thân thiết kếtvi_pham_ban_quyen hôn, lén lút ra lớn mời đến trang điểmleech_txt_ngu, kết cái mặt đó trông chẳng khác gì mông đỏvi_pham_ban_quyen của khỉ trong vườn bách thú. toàn không có được hiệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả này.
“Tay nghềbot_an_cap trang của cô thật sự quáleech_txt_ngu tốtbot_an_cap.”
Nói xong, cô ấy ghé sát tai Tô Nam nói nhỏ: “ sẽ trả tiền.”
Tô Nam Chi nghĩ tay nghề mình đến vậy, kiếp trước để vẻ ngoài chỉn chu, đã học không ít kỹ năng trang điểm từ các chuyên trên mạng. Tuy không chuyênvi_pham_ban_quyen nghiệp nhưng ở thời đại này cũng đủ để áp đảo đại đa số mọi người.
Lúc này nghe thấy lời của Chu Đại Trân, cô tự nhiên gật đầu đồng ý.
Dù sao ngay từ đầu cô nói lời này cũng là nảy ý muốn kiếm chút tiền, để món trongbot_an_cap siêu thị không gian có thể xuất hiện một cách khai.
một người không thu nhập mà vẫn không chết đóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lâu dần sẽ gây ra chú .
Sự thầm giữa Tô Chi và Chu Đại Trân dĩ nhiên không thoát khỏi ý củavi_pham_ban_quyen người xung quanh.
Mọivi_pham_ban_quyen người đều ngầm hiểu , tự nhiên không ai mất hứng, thậm chí có không nhân còn hỏi Nam Chi nhỏ khi trang điểm, còn hỏi cô có thể giúp người thân sắp kết hôn hoặc sắp đi xem mắt trang điểm hay không.
Tô Nam Chi không nhận lời tất cả, côbot_an_cap không ở lại quân đội quábot_an_cap lâu, đến lúc đó lỡ dở việc của người thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hay.
Sau xác định địa điểm và thời Chu Đại Trân, Tô Nam Chi đi dạo sang quầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác.
Nhờ tài lẻ vừa diện, thái độ của những nhân viên khác đối với Nam đều tốt hơn nhiều.
Điều kiện tuy không tốt, nhưng từ xưabot_an_cap đếnvi_pham_ban_quyen , bản năngleech_txt_ngu theo đuổi cái đẹpbot_an_cap luôn chảy trong máu của phụ .
Hầu như Tô Nam Chi đi đến quầy nào cũng bị các nhân viênleech_txt_ngu vây quanh hỏi làm sao để bản thân trở xinh đẹp hơn.
Cô cũng giấu giếm mà hào phóng giải , khileech_txt_ngu nhìn thấy những đồ bàyvi_pham_ban_quyen bán trong quầy, cô còn sẻ vài mẹo nhỏ về việc một vật dùngleech_txt_ngu nhiều cách.
Ví dụ nhưvi_pham_ban_quyen lúc nãy dùng daobot_an_cap cạo râu nam giớibot_an_cap để tỉa lông mày, dùng than chìleech_txt_ngu để vẽ lông mày. Hay như dùng những mẩu vụn để làm dây buộc tóc.
Châu tỷ, nhân viên phụ trách quầy vải, nghe thấy lời Tô Nam Chi thì trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt lập tức lộ raleech_txt_ngu vẻ kinh ngạc vui mừng.
Làm việc tiêu xã có một cái lợi là nhân viên có thể không cần phiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà mua đượcleech_txt_ngu một số hàng lỗi không bán ra ngoài. Ví dụ như quy bị vỡbot_an_cap, kẹo hơileech_txt_ngu do trời nóng, là những mảnh vải vụn lớn.
Mảnh vải lúc nãy chị cho Tô Nam Chi không phải là mảnh vải lớn, mà là một số dải vụn, làm quần áovi_pham_ban_quyen thì không đủ to, làm miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vá thì lại không cần đến thế.
Nhưng chị nghĩ kiểu cũng có lúc dùng đến nên cứ cất giữ, rồi mới từ đáy tủ bới ra một nắm định tặng cho Tô Nam Chi.
Thế không ngờ từ Tô Nam Chi nói có thể buộc tóc, chị lập tức trở nên phấn khích.
“Tiểu Tô, mảnh vụn làm dây buộc tóc thì làm thế nào?”
Châu tỷ đã hạ thấp giọng mấy nhân viên quanh vẫn nghe cuộc đối thoại củabot_an_cap hai người và vây lại. Trong nhà họ cũng không ít vải vụn.
Dây buộc tóc không có hàm lượng kỹleech_txt_ngu thuật gì cao, Tô cũng không giấu giếm, chia sẻ cách . họ cũng nhanh chóng hiểu ra.
Châu tỷ đến túi vải vụn lớn còn lại của mình và cô con gái thích trưng diện tóc tai ở nhà, khuôn mặt đầy niềm vui. Đến lúc đó chị sẽ một lúc bảy cái cài tóc cho con hồ khoe khoang.
Cũng chính vì vậy, ánh mắt chị nhìn Tô Nam càng thêm dịu .
“Tiểu Tô, biết nhiều thứ thật , hiện tại em công việc không?”
hỏi cuối vừa thốt ra, sắc mặt những người vây quanh Tô Nam Chi thay đổi khác . Nhân viên tóc xoăn vẫn luôn ý động tĩnh bên lập tức động nhảy bổ ra.
“Châu , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể vì tư mà làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc công đâu nhé, cung tiêu xã tuyển dụng đều cóbot_an_cap quy trình đấy.”
Châu tỷ tuy là nhân viên bán hàng cũng là chủbot_an_cap . phó nhiệm cung xã có ba người, nhưng Châu cũng là người có nói.
Các nhân viên xung quanh tuy không nói nhưngvi_pham_ban_quyen trên mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng lộ không hài lòng.
Công bây giờ là mỗi người một suất, dù là viên tạm thời cũng rất người tranh nhau làm. hay đây tiêu đang tuyển nhân viên tạm thời, họ đều đã báo cho người thân bạn bè đang thất ở nhàvi_pham_ban_quyen cả rồi.
thấy Đinh bộ dạng như bắt được thópbot_an_cap , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịn mà đảo trắng.
“Đinh Phương, nếu cô biết ai hiểu rõ về hàng hóa trong cung tiêu xã của chúng ta như đồng chí này, tôi sẽ không hai lời mà quyết định người đó vào cung tiêu ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Tô Nam Chi lúc này mới biết cô nàng tóc xoăn tên là .
Đinh Phương liếc nhìn Chi, đáy mắt khinh thường.
“Chỉleech_txt_ngu cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có trí nhớ tốt, ghi nhớ những sản này tiêu chẳng phải là chuyện đơn giảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay sao.”
có đại đội đóng quân nên hợp tácleech_txt_ngu xã tiêu họ lớn hơn hẳn so với ở số thành phố nhỏ. Tuy nhiênleech_txt_ngu, trong vật tư khan hiếm, sản phẩm tại đây cũng khá đơn điệu, bỏ chút thời gian thể ghi nhớ hết.
Châunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỷ giữ tháivi_pham_ban_quyen độ rắn: “Cô làm ở hợp tác xã cũng hơn hai năm rồi, cô nhớ hết chưa?”
Dù đôi Châu tỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng nể tình người thân bạnleech_txt_ngu bè mà châm , nhưngvi_pham_ban_quyen không phải kiểu người nàoleech_txt_ngu bà chấp nhận cho vào làm.
Đinh Phương nghẹn lời. hơn hai , cô chỉ quanh quẩn ở quầy mỹ phẩm nên chỉ biết vài phẩm tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó. Thậm vì khách hàng đến của cô ta số là người trẻ hoặc những người có điều kiện kinh tế tốtbot_an_cap, cô ta còn chẳng buồn giới thiệu lấy một câu.
“Tôi chỉ bán đồ dưỡng da, mỹ phẩm, tôi nhớ đồ ở quầy khácleech_txt_ngu làm gì?” Đinh Phương liếc nhìn Nam đang đứng một vẻ mặt kịch hay, mắt hiện vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận dữ: “Hơn nữa, tôi không giống hạng người có chút thông minh vặt là khoe khoang khắp nơi.”
Tô Nam Chi, người bị là “có chút thôngbot_an_cap minh vặt”, khẽ nhếch .
chẳng làm gì bị vạ lây, nhưng một Tô Nam Chi được tái như đây có thể camnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu để khác bắt nạtbot_an_cap.
“Phải rồi, tôileech_txt_ngu cũng chỉ dạy người ta tỉa lông , trang điểm thôi, chứ chẳng được chí Đinh đâybot_an_cap, mồm năm mười kinh doanh của hợp tác xã náo nhiệtvi_pham_ban_quyen hẳn lên.”
“Cũngbot_an_cap đúng thôi, sao tôi cũng chẳng tiền mua nổi đồ ở đâybot_an_cap, người có như chí Đinh mớibot_an_cap là phù hợp .”
Đinh Phương: đầu tiên loại lôi cũ ra nói như vậy.
Dù tức giận nhưng cô ta lại khôngleech_txt_ngu dám nói gì thêm.
Xét cho cùng, cô ta tuy mồm mép thật đấy nhưng lại khiến khách hàng tức đến mức suýt chút nữa là cáo, về độ sang thì lại chẳng hào phóng được một kẻ “nghèo” như Nam .
Nhìn Tô Nam Chi tay xách nách mang thứ túibot_an_cap lớn túi nhỏ, cô ta đảo mắt trắng dã, quay người đi coi như không nghe thấyleech_txt_ngu gì.
Đinh Phương đã im lặng, Tô Nam Chi mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay sang nhìn tỷ.
“Chị Châu, cảm ơn ý tốt của chị, nhưng em nhận công việc này đâu ạ.”
Không đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Châu tỷ kịp tiếp lời, nói tiếp: “Em không phải người địa phươngvi_pham_ban_quyen, mười nữa giấy giới hết hạn là phải về quê rồi.”
Mười ngày chắc là đủ để cô xong chuyện của Tần Liệt và Tuyết.
Châu tỷ vốn định khuyên thêm vài câu, nhưng khi nghe Tô Nam Chi nói phải người địa phương thì cũng thôi.
Dù công việc nhân viên thời cũng tốt, nhưng chưa đến mức khiến người phải xa quê để lại làm việc.
“Vậy em đến đây để thăm thân nhân à?” nhân viên tò mò nhìn đống đồ trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay Tô Nam .
Tô Nam Chi tùy ý gật đầu.
Ngược lại, đôi của Hứa Giai Niên đứng cạnh chợt thoáng qua vẻ ám.
“Một cân kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, cân hạt hướng dương, một hộp kem Tuyết Hoa, đồ hộp và quýt mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loại lấy hai lọ”
bàn nhỏ của Hứa Giai Niên đều đã xách vài cái túi, giờ cậu mới hiểu tại sao chị Nam Chi lại bảo mình theo giúp sức.
Nhưng mắt thấy Tô Nam sắp mua sạch cả tác xã cung tiêu đến nơi, cậu bé không được mà khẽ gấu áo cô, ghé sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào thì thầm: “Chị Nam Chi, chị muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều thế nàybot_an_cap sẽ bị hỏng mất.”
Hơn nữa, chị sắp đi rồi, nhiều đồ thế làmvi_pham_ban_quyen saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn hết .
Cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé không chị Nam Chi lại có nhiều tiền đến thế.
Tô Nam dùngvi_pham_ban_quyen chiếc tembot_an_cap phiếu trong túileech_txt_ngu mới cảm thấybot_an_cap nguyện.
Tiền phụ một tháng của Tần Liệt cộng với số tiền vàvi_pham_ban_quyen phiếu tìm thấy trong phòng ngủ của anh ta, thêm số tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền được chỗ Tuyết, tự nhiên là không đủ để cô mua sắm linh đình như thế nàyleech_txt_ngu.
Nhưng hôm trước cô làm một trận khóc lóc khổ chỗ Chu Chính , đó mà ứng được tháng cấp phụ cấp của Tần Liệtbot_an_cap.
“Không hỏng đượcleech_txt_ngu đâu, chị kết hôn là hết ngay ấy mà.”
Giọng Tô Nam nói với Hứa Niên hề che giấu, những ánh mắt dò xét vốnbot_an_cap đang đặt trên người lập tức lại.
Người kính nể lụa là trước khi kính nể con người, dù Nam Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã trổ tài trang điểm nhưng cách ăn mặc của trông không giống người . cô mua sắm mạnh tay như vậy, mọi người vô cùng tò mò.
“Kết hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Nam Chi, sắp kết hôn ạ?” Hứa Giai Niên tức mở to mắt, đầy vẻ tò mò.
Tô Nam Chi gật đầubot_an_cap, dù trên mặt mang theo nụ cười trong mắt lại chẳng chút cười .
“Đúng vậyleech_txt_ngu, hôn của chị ở trong quân đội đấy, sau cơ hội đi làm quen với anh ta”
Để sau nàybot_an_cap em thấy ta là phải chạy thật xa vào.
Nghe đến quân đội, mặt Hứa Giai Niên đầyvi_pham_ban_quyen vẻ sùng bái, cứ quấn lấy Tô Chi hỏi han không .
Tô Nam Chi đem nửa hạt hướng dương vừa mua treo cổ cậu bé, lúc này cậu mới chịu im miệng.
Đinh Phương đứng cách đó không xa nghe thấy cuộc tròleech_txt_ngu chuyện hai , đáy mắt thoáng qua vẻ suy tư.
khi Tô Chi rời khỏi hợp tác xã cung tiêu, trênvi_pham_ban_quyen thân hình nhỏ béleech_txt_ngu của Hứa Giai Niên gần như đã treo đầy đồ đạc.
Đồ Tô Chi đưa cho bé là những thứ trông to nhẹ, tuy Hứa Giai Niên còn nhỏ nên đối với cậu vẫn có sức. Dù vậy, bé vẫn khăng khăng nói rằng mình vẫn xách thêm được nữa.
Tô Nam Chi không có sở thích bóc lột lao độngleech_txt_ngu trẻ em, cô cầm lại vài túi đồ từ tay cậu bé.
Trên quãng đường đi, nghe những lời ngây ngô của Hứa Niên, gương mặt Namleech_txt_ngu không khỏi nở nụ cười.
Nhưng tâm trạng tốt đẹp đó đã tan biến ngaybot_an_cap khi về đến nhà khách nhìn thấy Chu Ánh Hồng.
“Tô Nam , đây là nhà khách chứ không phải cái làng của cô, sao hạng người nào côvi_pham_ban_quyen cũng dắt vào đây thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
“Lỡ như khách mất thì chúng phải tìm cô đòi .”
“Bây giờ đúng là người nàoleech_txt_ngu cũng thể làm người nhà quân nhân .”
Nam Chi cảm thấybot_an_cap Chu Ánh Hồng này chắc cóbot_an_cap bệnh, vốn dĩ cô không gây rắc rối nhưng Chu Ánh Hồng càng nói quá đáng.
Cô cũng chẳng nói nhảm: “Tôi muốn gặp trưởng nhà khách của các người.”
Chu Ánh Hồng chưa phản ứng : “Gặp trưởng nhà khách của chúng tôi gì, cô cũng quen ông à?” Nói đến vế sau, gương mặt cô thoáng hiện vẻ sợ hãi.
Tô Nam Chi thản gật đầu: “Vĩ nhân đã nói nhân dân Hoa Quốc là một nhà, chẳng lẽ tôi trưởng nhà khách các người phải người một nhà sao?”
“Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải hỏi ông ấy xem, có phải bây giờ người bị bệnh thần kinh cũng có thể vào nhà khách để phục vụ nhân dân rồi không?”
Chu Ánh Hồng tức đến mức muốn chửi thề, nhưng khi chạm phải ánh mắt Tô Chi, cô ta tự được mà cổ . Cô ta tin chắc rằng Tô Nam Chi thật sự dám đi trưởng nhà khách.
Thấy Chu Ánh Hồng lặng, Tô Nam Chi nén sự mất kiên nhẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong lòng, dắt Hứa Giai Niên đang có rụt rènội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãi đi lên tầng hai.
Cô ởvi_pham_ban_quyen tầng của nhà khách, khi còn chưa đi đến thang, Hứa Giai Niên đã phấn khích nói: “Chị Nam Chi, chị giỏi quá đi, cái cô xấu tính lúc nãy khôngvi_pham_ban_quyen dám nói chị nữa rồi.”
Tô Nam mỉmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười: “Cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu phải vì sợ chị, cô ta là sợ vị hôn phu của đấybot_an_cap.”
Dù trong đó cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một phần sợleech_txt_ngu cô đi , nhưng tiền đề củavi_pham_ban_quyen tất cả là vị hôn phu của cô là phó tiểu đoàn trưởng, cũng được coi là có chút chức quyền.
Cô chẳng hề cảm thấy ngại khi mượnleech_txt_ngu của Liệt. Dù sao qua một thời gianvi_pham_ban_quyen nữa, cái danh nghĩa này muốn thấy bẩn tay.
Hứa Giai Niên chưa hiểu rõ mối quan , nhưng điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó không cản cậubot_an_cap tiếp tục ríu rít kể về nhữngvi_pham_ban_quyen cái hay việc đi lính.
“Giai Niên, không phải ai cũng là người tốt đâu.” Tô Chi lên ngắt lời.
Hứa Giai Niên ngẩn người, gật đầu, hơi xuống: “Em biết ạ.”
như Chu gia gia ở cạnh nhà, nào thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khác cười híp nhưng cứ thấy cậu là lại mắng cậuvi_pham_ban_quyen là đồ chó con, có lúc đánh nữa.
Thấy vậy, Nam Chi có chút không nỡ nhưng vẫn nói tiếp: “Tương tự vậy, phải ai đi lính cũng là người tốtbot_an_cap.”
Nghe thấyleech_txt_ngu lời này, Giaibot_an_cap Niên ngẩng đầu lên, gương mặt đầy vẻ kinh ngạc.
Ở thời đại này, hiệu “anh bộleech_txt_ngu đội cụ Hồ” không phải chỉ là lờileech_txt_ngu nói suông, trong nhà có người đi lính là chuyện vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng vinh quang. Trong thì hết đứa lớn lên muốn đi línhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhữngvi_pham_ban_quyen Tô Nam Chi nói nhận thức của Hứa Giai Niên.
“Có những người lênvi_pham_ban_quyen mình bộ phục rất đàng hoàng, nhưng không thể che được cặn bã trên người.”
“Giống như một kẻ xa đi lính mà chị biết vậy.”
Hứa Giai Niên nghe xongleech_txt_ngu sững sờ, lậpbot_an_cap tức nói: “ Chi, vậy chị tuyệt giao với người đó đivi_pham_ban_quyen, đừng với anh ta nữa.”
Bạn cũ của cậubot_an_cap Đậu Tử trước đây cũng là bạn tốt, sau này Tiểu mắng cậu là đồ chó conleech_txt_ngu rồi còn đánh , cậu liền không chơi với Tiểu Đậu Tử nữa. Chị Nam tốtvi_pham_ban_quyen như vậy sao có làm bạn với kẻ .
Tô Nam nhìn lo lắng của Hứa Giai Niên, tâm vốn đang khó chịu vì đến sự ghê tởm của Tầnvi_pham_ban_quyen Liệt đã dịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi nhiều: “ nãy em chẳng phải nói người đi lính đều người tốt sao?”
Hứa Giai Niên mắt: “Nhưng chị Nam Chi là người , em cũng chỉ mỗi chị , chứ không quen kẻ xấu đi lính kia.”
Giữa một người không quen và một người tốt mình, cậu bé vẫn phân biệt được ai thân ai sơ.
Nghe thấy lời này, lòng Tô Nam không xót xa. Cô xoa đầu Hứa Giai Niên, nghiêm túc nói: “Em chỉ cần nhớ , không phải lính nào cũng là ngườivi_pham_ban_quyen tốt.”
Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hứa Niên gật đầu, cô mới dắt cậu lên lầu.
Vừa mới lên hết thang, cô đã nhìn thấy bóng dáng kia.
Nhìn rõ Cố Tây Châu, đáy mắtleech_txt_ngu Tô Nam Chi xẹt một hoảng hốt.
Dù cô không nói xấu Cố Châu, nhưng anh là Nếu tự trọng nghề của anh bùng cháy, nắm thóp không chịu buông tha cô thì sao
Không bây giờ cô đổi ý thì có còn kịp khôngleech_txt_ngu.
Thấy gương mặt lùng củaleech_txt_ngu Cố Tây Châu, Tô Nam Chivi_pham_ban_quyen cũngvi_pham_ban_quyen lập khôi lại thần tự nhiên.
Chỉ cần cô không ngại, người ngại sẽ là kẻ khác.
Tô Nam gật đầu chào Cố Tây Châu, kéo Hứa Giai Niên định về phía phòng .
Chỉ là mới đi được vài bước, tiếng Tây Châu đã đến.
Tô Nam Chi. Tây Châu bước đến bên cạnh Tô Namvi_pham_ban_quyen Chi, nhìnleech_txt_ngu cô : Chính ủy Chu cô.
Khoảnh khắc quyết định dọn sạch nhà Tần ở khu tập thể quân đội, Nam Chi đãleech_txt_ngu biết sẽ không kết thúc đơn giản như . Với tư là chứng nhân đầu tiên tạileech_txt_ngu hiện trường án, lẽ đương nhiên cô thểvi_pham_ban_quyen thoát khỏibot_an_cap liênvi_pham_ban_quyen can.
Chỉ làbot_an_cap ngờ buổi sáng họ không tìm côbot_an_cap, mà lại đợi đến chiều mới tìm.
chẳng hỏi lý , chỉleech_txt_ngu gật đầu: Đợi tôi thu xếp đồ đạc xong theo anh về đơn vị.
Nói xong, cô dắt Hứa Giai Niên đi thẳng về .
Nhìn cánh phòng đóng trước , ngón tay Cố Tây Châu khẽ động.
lời Tô Nam Chi nói vừa rồi anh đều đã nghe thấy.
Đây là đầuleech_txt_ngu tiên anh nghe thấy có người nói rằng không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi lính nào cũng đều là người tốt.
Dù anh là quân nhân, cũng đã quyết định cốngbot_an_cap đời cho quân ngũ, nhưng anh không cho rằng quân đội là hoàn hảo, tất cả những người đi lính đều là người tốt.
Suy cho cùngleech_txt_ngu, câu nói không phải làm lính cũng người ấy, anh đã thấu hiểu sâu sắc nhỏ.
Có những thể là người lính giỏi, nhưngvi_pham_ban_quyen chưa chắc là một chồng tốt, người cha tốt.
Chỉ là khibot_an_cap nghĩ đếnbot_an_cap nói bóng gió của Tô Chi, chân mày anh nhíu .
Không Tô Nam lại thù dai đến thế.
Mười phút sau.
Cửa mở ra, Giai Niên với cái bụng nhỏ căng tròn bước ra ngoài.
Để tránh bị người khác cướp mất, trong lớp áo vá chằng vá đụcbot_an_cap của cậu bé giấu hai cái bánh bao nhân thịt , túi quần còn được Nam Chi nhét thêm một nắm nhỏ.
Cậu bé hai ôm chặt cái bánh bao giấu trong áo, trừng nhìn Cố đầy hung dữ, rồi nói với Tô Chi ở phía sau: Chị Nam , nếu có ai bắt nạt chị, nhất địnhbot_an_cap phải bảovi_pham_ban_quyen , sẽ bảo .
Không đợi Tô Chi kịp phản ứng, cậu bévi_pham_ban_quyen đã ôm cáibot_an_cap bụng lớn, chạy vội trên đôi chân ngắn tũn.
Dù chị Nam Chi không nói gì cả.
Nhưng người mặc quânleech_txt_ngu phục này chắcvi_pham_ban_quyen chắn chính người lính xấubot_an_cap màbot_an_cap chị Nam Chi đãvi_pham_ban_quyen nhắc tới.
Hơn nữa khi chị Nam Chi nhìn chúbot_an_cap xấu xa này, nụ cười trên mặt chị đều biến mất.
Đợi cậu lớn lên, cậu định phải bảo vệ Tô.
Cố Tây Châu vốn có gương lạnh lùng, đã quen với việc trẻ sợleech_txt_ngu hãi hoặc không dám gần gũi mình, đây đúng là lần đầu có một đứa trẻ dám trừng mắtbot_an_cap nhìn anh.
theo bóng Giai Niên, Cố Tây Châu quay sang nhìn Tô Nam Chi cạnh.
Tôi nghĩ mình cũng chưa xấu đến mức cô phải đi nói xấu tôi với một trẻ chứ?
Tô cũng chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoang mang, cô không hiểu vì sao Giai Niên không thích Cố Tây Châu.
Nhưng cô càng khi tại sao Cố Tây Châuvi_pham_ban_quyen lại nhữngvi_pham_ban_quyen lời cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa nói ám chỉ anh.
Có điều nói nhiều sai nhiều, cô cũng sẽ không giải thích kẻ đó thực là Tần Liệt.
Vừa nãyvi_pham_ban_quyen tôi đang kể chuyện cho đứa nhỏ thôi, chắc nó nhập tâm quá.
thấy anh trông dữ dằn quábot_an_cap, nên nghĩ anh xấu.
Cố Tây Châu không nói tin hay tin, anh nhếch môi, bước đi về phía trước.
Thấy vậy, Tô thở phào nhẹ , lập tức đi theo.
Sau này vẫn nên cẩn lời tiếng nói hơn một chút.
Mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một Đoàn trưởng như Tây Châunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đơn vị không cóvi_pham_ban_quyen việc gì làm sao? Đến việc chạy vặt thế này cũng lượt ta.
Trong mắt người ngoàileech_txt_ngu, cảnh lúc này là Cố vẻ giận dữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi phía , còn Nam Chi như một kẻ đáng thương lẽo đẽo theo .
Chu Ánh Hồng ngồi quầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp tân Cố Tây Châu với khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chất xuất , ánh mắt lộ vẻ si , nhưng khi sang Nam Chi, ánh mắt ấy lập tức chuyển thành độc ác.
kẻ gò như sào nứa lại là người nông thôn như Tô Nam Chi, sao xứng vịvi_pham_ban_quyen hôn phu như vậy.
Cô ta mớileech_txt_ngu xứng với người đàn như thế
Cố Tây Châu ráo, chân dài, một bước của anh bằng hai củaleech_txt_ngu Tô Nam Chi.
Lúc đầu Tô Nam Chi còn cố gắng đuổi theo, sau đó cô kệ, cứ thong dong đi phía sau anh.
Cố Tâybot_an_cap dừng chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe Jeepvi_pham_ban_quyen dụng ở bãi đỗ xe, đợi khi Tô Nam Chi đi tới sát xe, anh mới mở cửa ghế phụ.
dây an toàn vào.
thế, Tô Nam Chi hoàn hồn, vươn tay định thắt dây anleech_txt_ngu toàn, nhưng nhớ ra hiện tại chỉ là một ngườivi_pham_ban_quyen phụ nữ lớn ở thôn, chưa từng ngồi xe mấy lần.
May mà cô cũng chút kỹ năng diễn .
Cô giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vờ giả vịt tìm dây toàn hồi, ngay khileech_txt_ngu đưa tay về vị trí xác của dây an toàn thì
Một bàn lớn với xương rõ rệt vươn tới trước mặt cô, sau đó, hươngleech_txt_ngu quen thuộc xộc vào mũi, cùng ấm tỏaleech_txt_ngu ra từ người đàn ông khiến cô đỏ bừng lên.
Cố Tây Châu thu tayvi_pham_ban_quyen lại, Tô Nam đang mình với mặt chấn .
Lãng phí thời gian.
Nóileech_txt_ngu xong đó, Cốvi_pham_ban_quyen Tây Châu nhấn .
Tô Nam Chi: Cho tôi thêm một giây nữa , tôi có thể thắt luôn cái dây an toàn nàybot_an_cap lên ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy.
, vẫn cố nặn rabot_an_cap nụ cười.
Bầu không khí trong xe vô cùng áp , Nam Chi không thoải khẽ động, cô cũng không biết mình đang nghĩ gì, đột nhiên mở lời: Anh không nói với Tần Liệt rằng tôi cố đè anh ta sao?
Dù đối phó Liệt không , nhưng tiết kiệm được chút lực hay chút nấyvi_pham_ban_quyen.
Cố Tây Châu hạ cửa sổ kính bên cạnh xuống, đợi đến khi mùi hồng quanh chóp mũi tan đi mới trả lời.
Tôi và anh không .
Tô Nam Chi gật đầu: anh ta là đồng đội của anhleech_txt_ngu sao?
Lời vừabot_an_cap ra khỏi miệng, cô đã hối hận.
Trước mặt Cố Tây , cái bệnh lỡ lời của như giai đoạnbot_an_cap cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tây Châu cười lạnh một tiếng, giọng điệu đầy vẻ châm chọc: Cô là vị hôn thê của anh taleech_txt_ngu mà.
Tô Nam đầu nhìn Cốbot_an_cap Châu, chỉ thấy sườn mặt cương nghị, rõ nhưng mang hơi lạnh của .
Yêu đậm thì hậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấu xương, tấtleech_txt_ngu cả đều là vì yêu Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Liệt quá . Lời nói dối càng nói chảy, nói đoạn cuối Tô Nam Chi còn đưa tay lau lau đôi mắt hơi ửng đỏ: Tôi anh thể hiểu được, đợi sau này anh được người mình thì sẽ hiểu thôi.
Tô Nam Chi đang mải đắm chìm trong màn biểu diễn củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình thì thấy tiếng cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh từbot_an_cap cạnh truyền đến.
Có vẻ cô nói hơi , làm ồn đến tai “Diêm mặt lạnh” bên rồibot_an_cap.
Châu nhìn thẳng trước, khởi động xe, không nói thêm lời nào nữa.
sợ mình mà miệng, lửa vô danh lên trong lòng sẽ bùng ra ngoài.
Anh không hiểu tình yêu, cũng chẳng một tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yêu thế này.
Nhà khách đơn mất nửa tiếng đi bộ, dù điều kiện đườngvi_pham_ban_quyen xá tốt nhưng xe bốn cũng chỉ cần mười phút tớibot_an_cap nơi.
Cố Tây đỗ trước tòanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vănvi_pham_ban_quyen phòngbot_an_cap củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đơn vị, anh vừa xuống xe định mở cửa Tô Nam Chi thì đã tự mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước xuống.
Nam Chi vừa xuống xe đã lập tức cảm bầu không khí căng thẳng.
Những người lính mặc quân phục đi lại , vẻ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai nấy đều vô nghiêm nghị.
Đáy mắt Nam Chi qua tia suy tư.
Dọn sạchleech_txt_ngu đồ ở khu tập thể quân đội đúng là quá đáng thật, không đến mức khiếnvi_pham_ban_quyen cả đơn phải thiết quân luật chứ?
nhiên, ngay sau khi nhìn thấy Tần Liệtleech_txt_ngu vớileech_txt_ngu gươngvi_pham_ban_quyen métleech_txt_ngu mộtvi_pham_ban_quyen người línhvi_pham_ban_quyen ra, cô đã nhẹ nhõmleech_txt_ngu hơn nhiều.
Tần Liệt nạn khổ đã được thả ra rồi, thì như cô chắc cũng không có vấn đề lớn.
Chỉ là biết đã cách nào để lấp việc qua anh ta nghe thấy động tĩnh ?
Dù sao thìbot_an_cap anh ta về hay khôngleech_txt_ngu, những ởbot_an_cap trạm gác cổng chắc chắn phải có ấn tượng.
Tần, anh thế nào rồi?
Chi lao tới, hai lại một lần đặt vữngvi_pham_ban_quyen vàng lên cái chân đang bột của Tầnvi_pham_ban_quyen .
Tần lần này không còn nhẫn nhịn được như sáng, lập tức hét thảm lên.
Tiếng kêu đau của anh ta vỡ bầu không khí nghiêm xung , ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ về phía anh ta.
Anh Tần, dù trộm sạch anh đừng trách mình.
chẳngvi_pham_ban_quyen có lúc phạm sai lầm, anh chỉ một Phó doanh trưởng, chứ đâu phải chiến thần gì đâu.
Em sẽ cạnh cùng anh nỗ lực
Tần Liệt nổi danh ở khu tậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi là chưaleech_txt_ngu , phải nổi danh ở cả đơn mới được.
Sắc mặt Tần Liệt nếu lúc nãy xanh mét, bây giờ chẳng quỷ hiện hình.
Dù mọi người đều biết nhà anh ta trộm sạch, nhưng đơn vị rấtleech_txt_ngu lớn, cũng có không ít người lính không biết .
đó vốnbot_an_cap không biết mặt mũi anhbot_an_cap ta ra sao.
Lúc này Tô Nam Chi lột sạch đồ của anhbot_an_cap ta rồi ném giữa bàn dân thiên hạ mọi người chiêm ngưỡng.
nghĩ đến lời lãnh đạo vừa nói, vì biểu của anh ta trong thời này, trong ba năm tới, chuyện thăng chức coi như đừng đến nữa. doanh trưởng mà để nhà mình bị trộm sạch sành , điều đó khiến người ta phải nghi lực của ta.
Anh ta không thểleech_txt_ngu chịu đựng thêm nữa, gầm lênvi_pham_ban_quyen Tô Nam Chi: Câm miệng!
Vừa nói, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tabot_an_cap vừa nhấc cái chân không bị thương, đạp thẳng về Tô Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chi.
Một tay Tô Nam Chi vẫn còn đặt cái chân bó của Tần , cô hoàn toàn không rằng ta lại chẳng buồn diễn kịch nữa mà tiếp tay với .
Thấy không kịp tránhleech_txt_ngu, Tô Nambot_an_cap sợ hãi nhắm chặt mắt lại.
Giây tiếp theo, tiếng rầm vang lên.
Không thấy đau như tính, Tô Nam Chi mới mắt ra, liền thấy Tần Liệt cùng chiếc xe lăn đều ngã lănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay sang một bên.
Cố Tây Châu đang cạnh cô cũngleech_txt_ngu vừa thu chân về.
Tần Liệt, đây là đơn vị quân đội.
Gương mặt Tây Châu vẫn thản, nhưngleech_txt_ngu đáy mắt xẹt một giận dữ khó nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.
Bắtvi_pham_ban_quyen nạt phụ nữ, anh không làm quân nhân.
binh sĩvi_pham_ban_quyen ban nãy còn chú ý đến động tĩnh bên này, lúc này đều đã phát hiệnbot_an_cap và vây quanh lại.
Ánh mắt họ nhìn Tần đều lộ vẻ khinh bỉ.
Dẫu số họ khôngvi_pham_ban_quyen thiếu kẻ từng đánh ở nhà, tuyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối không giống như Liệt, công khai đánh phụbot_an_cap nữ ngay tại tòa nhà văn phòng của đơn vị thế này.
lại, vị nữ đồng chívi_pham_ban_quyen mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầy gò ngoài không mấybot_an_cap xinh đẹp ra, thì lời nói lại rất thấu tình đạt lý, chẳng nói điều gì.
Ngược lại, Tần Liệt là một người đàn đại trượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lại hẹp hòi như vậy, sau này hợp tác với phải cẩn một chút.
Có quân quan quen biết với Tần Liệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức đỡ anh dậy, rồi nhanh chóng sang một bên, sợ bị chiến hữu các đại đội khác nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng mình và Tần Liệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cùng một .
Tần Liệt đươngvi_pham_ban_quyen nhiên cảm được tháibot_an_cap độ của mọi người đối với mình, ánh anh nhìn Tô Nam Chi và Cố Tây Châu càng phần độc địa.
nhất định dạy cho Nam Chi một bàivi_pham_ban_quyen học ra trò, em điều gì nên nói, điềuleech_txt_ngu không.
Còn Cố Tây , thật không ngờ cái bản mặt quan tài này lại có lòng tốt từ giờ không biết.
Tô Nam Chi hoàn hồnleech_txt_ngu sau cơn kinh hãi, nhìn khuôn đang đỏ bừng vì đau đớn hay vì mất mặtbot_an_cap, thấy bóng một Tầnleech_txt_ngu Liệtbot_an_cap cao không trong ký ức trước dần trở nên mờ nhạt, rồi biến mất hẳn.
Xem kìa, Tần Liệt cũng đến thế mà thôi.
Tô Nam Chi khẽ nhếchbot_an_cap mộtleech_txt_ngu cách khó nhận ra, sau đó ôm mặt nức nở lên.
“Anh Tần, em biết anh không thích kẻbot_an_cap nhà quê em, anh thích những côleech_txt_ngu gái thị như chịvi_pham_ban_quyen Triệu.”
“Nhưng em ngờ anh lại muốn đánh em, sao anh có thể biến thành mộtvi_pham_ban_quyen kẻ hèn nhát đánh phụ nữ như vậy chứ.”
Hai chữ “hèn nhát” thốt ra đầy sức nặng, Tô Chi thậm chíleech_txt_ngu còn thấy sĩleech_txt_ngu gật đầu đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình.
Không để Tần Liệt kịp phản ứng, Tô Nam Chi ôm mặt chạy thẳng vào trong tòa nhà văn phòng.
Đến chỗbot_an_cap không người, Tô Nambot_an_cap Chi lau đi giọt nước mắt không hề tồnbot_an_cap tại trên .
Ngay lúc cô đang thắc mắc không biết văn phòng của Chu ủyleech_txt_ngu đâuvi_pham_ban_quyen thì sau vang lên giọng nói của Cố Tây Châu.
“Lối này.”
Tôbot_an_cap Chi đầu lại chỉ thấy bóng của Cố Tây Châu.
rảo bước đuổi theo, đi bên cạnh Cốbot_an_cap Tây Châu, nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, cô thấp nói lời cảm ơn với anh.
Cố Tây Châu dừng bước: “Cô sẽ không nào cũng gặpleech_txt_ngu may mắn đâu.”
Ngheleech_txt_ngu câu này, lạnh thoáng qua trong đáy mắt Tô Nam Chi. Trước đây cô đã đánh quá cao Tần Liệt, không ngờ anh ta lạibot_an_cap thiếu kiên nhẫn đến thế. Nhưng thiếu kiên nhẫn tốt, ít chứng minh cô đã tìmleech_txt_ngu đúng để đối phó anh ta.
Tuy nhiên, ngoài mặt cô vẫn nhìn Tây đầy cảm kích rồi mỉm cười: “Tần Liệt này chỉ là quá nóng nảy thôi, sauleech_txt_ngu nàyvi_pham_ban_quyen anh ấy sẽ sửa.”
Tây Châu khẽ nhíu nhưng nói gì .
Tình yêu quả là thứ sợ.
Thấy vậy, Tô Nam Chi thở phào nhẹ nhõm. Diễn kịch thật mệt , mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại còn là kịch bản si tình với Tần Liệt, vừa mệt vừa thấy nôn.
Cố Tây Châu không đưavi_pham_ban_quyen Tô Nam Chi đếnvi_pham_ban_quyen văn phòng của Chu Chính ủy, mà đi đến trước cửa một căn phòng có treo biểnvi_pham_ban_quyen phòng thẩm vấn.
Dù việc nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Phó doanh trưởng trong khu gia đình quân đội bị trộm sạch sành sanh đúng có chút đáng, nhưng nói nào không nên phòng thẩm vấn nghe có nghiêm trọng thế này chứ.
Tô Nam Chi không nhịn được nhìn Châu một cái. Anh không hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net né tránh ánh mắt của cô, chỉ có cái nhìn đó lạnh lùng như thể đang nhìn cỏ cây hoa lá vậy.
đầu cô muốn hỏi thăm tình từ Cố Châuleech_txt_ngu, nhưng nhìn thấy ánhbot_an_cap mắtvi_pham_ban_quyen anh, cuối cùng cô được lời nào.
Cố Tây Châu cửa phòng thẩm vấn rồi mới mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Đây lần tiên Tôvi_pham_ban_quyen Nam Chi phòng thẩm vấn, trông nó cũng không khác mấy so với những gì cô thấy trên tivi ở kiếp trước.
Bên trong dùng kínhbot_an_cap cách âm ra một căn phòng nhỏ, trong đó đặt một chiếc bàn và ba chiếc .
Trên hai chiếc ghế một là Chu Chính mà cô đã gặp trước đóvi_pham_ban_quyen, cùng một người đàn ông trung niên mặc quân phục, vẻ mặt nghiêm nghị.
Chu Chính ủy hàn với cô câu, cuộc thẩm vấn chóng đi vào tâm.
“Quan hệ giữa và Tần Liệt thế ?”
“Về những đồn thổi của Tần Liệt với nữ chiến hữu ngoài, không giận saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
“Ở khu gia đình, cô có hiện nào khả nghi không?”
“Khi vào , tại cô hô hoán người ngay lập ?”
Tô Nam thận trọngleech_txt_ngu trả tất cả cácleech_txt_ngu câu hỏi. Đến khi thúc cuộc thẩm vấn thì đã trôi qua giờ .
Chắc chắn câu trả lờileech_txt_ngu của mình phù hợp với thiết lập nhân vật “si tình đáng thương” hở nào, Tô Nam Chi thầm thởbot_an_cap phào nhẹ nhõmbot_an_cap.
Tuy nhiên, qua những câu hỏi vừa rồi, cô càng thêm khẳng định trong quân đội đã xảy ra đề.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay