Chín, thời tiết vẫn hầm nóng.
Học xongvi_pham_ban_quyen cảleech_txt_ngu ngày, Âm lái xe về cănbot_an_cap hộ thuê ngoài trường. Vừa bước chân cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, em đã vừa đi cởi, đôi giày sang một bên cửa ra vào lộn xộn, cuối cùng đến cả quẳngvi_pham_ban_quyen lên sofa mới cảm thấy thở nhõm.
Ninh Âm nămbot_an_cap nay lên tư, để được tự do hơn một chút, em đã năn ba Ninh thuê cho mình một căn hộ đơn cách trường ba cây số.
Em là con gái nhà, được ba mẹ, bà nội ngoại hết mực cưng chiều, nâng như nâng trứng hứng hoa. Kể từ em thi đỗ hệ Máy tính của Đại học Xuyên , mọi người lại càng có cầu tất ứng, mặc cho em nghịch ngợm.
Ninh Âm tắm xong, tùy ý quấn một chiếcvi_pham_ban_quyen tắm màu hồng trắngbot_an_cap, chân đi đôi lê hàng hiệu vốn là đồ kèm khi túi xa xỉ, thong thả đi đến trước tủ lạnh, uống một coca. Những giọt nước chưa lau khô ngực phậpvi_pham_ban_quyen phồng theo động tác uống nước, trông vô cùng quyến rũ. Gương mặt xảo thuần khiết kết hợp với vóc dáng chữ Snội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóng bỏng gợi cảm, trong chốc thể khơi dậy ham muốn chinh phục của bất kỳ đàn ông nào.
Vừa mới khai giảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ninh Âm đã cảm được sự quan tâm nặng từ các thầyvi_pham_ban_quyen cô.
nhầm không vậy, tư rồi mà vẫn còn nhiều bài tập đến thế!
Trong khó nhất làvi_pham_ban_quyen bài môn Hệ điều hành (OS) của thầy Liêu. Vốn môn đã cao siêu khó hiểu, mà hai buổi chốt Ninh Âm lại học đi chơi. Bài tậpbot_an_cap OS lần này ước tínhbot_an_cap phải mất mười tiếng đồng hồ
Thầy Liêu vốn có biệt danh là Liêu lột da, Ninh Âm đã bị thầy để mắt tới từ lâu. Thầy còn nhờ bạn học lại em rằng, nếu còn trốn học lần nữa thì sẽ cho trượt thẳng tay.
Em bội mở máy , rà soát từng thời hạn bài tập. Thật lòng quá đi, mỗi cái deadline đều là Sáu tuần này, mà hôm nay đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Năm rồi
Ninh Âm nhìn tậpvi_pham_ban_quyen chất cao như núi, không biết đầu từ đâu, liền gào lên một câu: Deadline không phải là hạn chót, mà là ngày giỗ của thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có!
Phàn nàn xong vẫn phải viết thôi.
Ninh Âm dữ quyết chọn một danh sách nhạc thật bốc để đêm deadline không còn cô đơn. Một mắt em nhìn chằm vào những dòng mã code tạp trong tính, một tay dùng điện thoại mở ứng dụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân, một danh sách nhạc phù để làm rồi nhấn vào, bắt đầu bằng bài MOOD.
Vì toàn bộ chú ý đổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dồn bài tập, Ninh Âm không ra mình đã lỡ tay ấn nhầm vào tính năng Cùng nghe nhạc, và đãbot_an_cap ghép đôi thành công với một người bạn âm nhạc.
người đang nghe chung một danh sách.
bảy tám hát, Ninh Âm đã hoànleech_txt_ngu thành được hai bài tập. Em uể oải tựa vào ghế sofa, vai thư . Làm bàivi_pham_ban_quyen nhiều quá khiến đầu óc hơi oxy, gương mặt nõn ửng hồng tự nhiên, mái tóc dày mượt rủ xuống che bớt khuôn mặt kiều diễm khi em cúi đầu, vô tình để nétbot_an_cap quyến rũ cưỡng.
Em vừa đấm nhẹ đôi vai mỏi, vừa lấy điện thoại định lướt Weibo một lát. Màn hình điện thoại vẫn đang ở ứng dụngleech_txt_ngu Vân, lên em đã thấy trên màn hình xuất hiện hàng tin nhắn mới.
Ninh Âm phát hiện, là mình đã vô tình ấn tính năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì đó của , hiện tạibot_an_cap đang nghe cùng bài hát với người lạ.
Đôi lá liễu khẽ nhíu lại, em thầm nghĩ người này thật lạ lùng, gửi gì thế , định coi khung chat truyềnvi_pham_ban_quyen file chắcvi_pham_ban_quyen?
Nhìn năng tẻ nhạt này, em định bụng tắt đi thoát , nhưng chợt thoáng thấy những tin nhắn người kia gửi trông có vẻ rất quen mắt.
Nhìn kỹ lại xem, nào là thao PV, Banker, thuật toán điều phối đĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đây chẳng phải là những nội dung trọng tâmbot_an_cap thầy Liêu giảng trên lớp sao!
Ninh Âm phấn khích chút thì hét lên, em tỉnh ngủ ngay tức, đôi đang khoanh lại xuống, ngồi thẳng người, không giấu nổi niềm vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sướng, đuôi mắt ý cười rạng rỡ.
cơ ngàn năm có ! Nhất ôm chặt cái đùi lớn này!
Em phóng to ảnh đại của đối phương lên xem thử — là một bầu trời sao, em đoánbot_an_cap đây chắc hẳn mộtvi_pham_ban_quyen chị gái học bá có chiều sâu và nội hàm. Ninh Âm dùng bộ móng taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màu hồng phấn vừavi_pham_ban_quyen làm xong gõ vào khung chat, làm bộ tịch chào hỏi một câu: Chào chị gái ạ! Em cũng học ngành máy tính nè, thấy những gì chị gửi em thấy chị giỏi đi, em thể chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài câuvi_pham_ban_quyen hỏi được không ạ
Âm xoa đôi bànvi_pham_ban_quyen tay nhỏ, chờ đợi hồi đáp.
lập tức, bên ngừng gửi thông tin.
Một phút sau, chuỗi dấu ba chấm hiện lên.
Thứ mà Ninh khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất sự ngượngleech_txt_ngu ngùng, không từ chối ràng là đồng ý rồi. Em nhanh chóng soạn câu hỏi gửibot_an_cap qua: Chị gái emvi_pham_ban_quyen hỏi nhé, cách thực hiện của Solaris gì ?
Âm ôm hai chân, tì cằm lên đầu , mắt không rời màn , đầy mong đợileech_txt_ngu. Một sau, đối gửi tới: Kiểu hỗn hợp.
Thấy đáp án gửi về, Ninh Âm kinh ngạc lấy tay miệng, không phương lại trả lời thật! một chị gái tốt bụng!
Ninh Âm tức gửi hết những câu còn lại mà em không biết làm sang! Không thể đểvi_pham_ban_quyen bản thân bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời này được: Chị còn nữa còn nữa!!! Nếu có 4 tiến trình cùng chia sẻ đoạn trình, mỗi cho phép 3 tiến trình vào đoạn chương trình đó, dùng thao tác P, V làm chế đồng bộ, thì vi giá trị của tín hiệu S là .
Lần chỉ mất , đối đã gửi tới: 3, , 1, 0, 1.
thế hỏi người đáp, đốivi_pham_ban_quyen phương bản chỉ mất ba giâyvi_pham_ban_quyen để giải quyết hỏi. Bài tập ban đầu dự tính 10 xongvi_pham_ban_quyen, Âm dùng , 20 phút.
Âm sướng đến điên!
Em tiện tay chụp hình xác nhận đã nộp bài gửi cho bạn thân cùng lớp là Bô Bô: yêu, đến mà cảm nhận sức của học bá này.
Bô Bô: ??? Đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo là cùng làm học tra Xuyên Đại cơ mà???
Ninh : Xin lỗi nhé, tớ được cao nhân chỉvi_pham_ban_quyen điểm, bay cao bay xa rồi.
Mặc kệ Bô cuồng nhiệt nhắn tin WeChat, Ninh Âm đang hứngleech_txt_ngu chí nhất không nói, cứ treo khẩu vị của Bô Bô vậy.
Bô Bô lời đe dọa: Ninh Tiểu Âmbot_an_cap, cậu đợi đấy, mai cậu tiêu đời với tớ!
trạng Ninh Âm đang cực tốt, gái này quả chính là chị em lạc của mìnhbot_an_cap rồi. Em đơn tuyên bố kết nghĩa kim lan với ấy.
Chị gái ơi, ơn chị hôm nay giải thắc mắc cho em . Em có thể xin WeChat của chị được ạ, WeChat em
Thấy đối phương một phút vẫn trả lời, Ninh Âm hơibot_an_cap lo lắng, bèn sungbot_an_cap thêm câu: ngoan lắm ạ! Đảm bảo không phiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị đâu! Em chỉ muốn kết bạn với chị thôi để cùng đổi về nữa
Tính năng Cùng nghe lúc này lại phát đúng bàivi_pham_ban_quyen Lời cầu nguyện của thiếu nữ của Dương Thiên Hoa, thật là hợp cảnh.
Khi thấy dấu chấm đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có yêu cầu kết bạn trên WeChat, cảm thấy lời cầu nguyện của mình đã thành .
Nhìn thấy ảnh đại thuộc giống hệt bên Nhạc Vânbot_an_cap, em tức thông qua yêu cầu. Đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người bạn đầu em.
Chào chị gái ạ
Em là Ninh Âm.
Tính cách Ninh Âmvi_pham_ban_quyen trái ngược hoàn với hình, em có hơi nhiều, gặp được chị gái ưu tú thế này, em không nhịn được mà muốn nói nhiều hơn, muốn lại gần chị ấy hơnleech_txt_ngu.
Mãi lâu sau, bên mới gửileech_txt_ngu lại câu: Ừmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ninh Âm nhìn điện mỉm cười, vui vẻ ngânleech_txt_ngu nga theo điệu nhạc. Thấy gian nhanh, em nhắn với chị gái một tiếng là phải tiếp tục làm bài tập, lập vùi đầu vào việc học đáng ghét.
Tề Dĩ Ngôn tắt nhạc, tắt tính, đưa taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net day day tâmbot_an_cap bách, nét mỏi hiện rõ trên khuôn mặt.
Anh nhìn chằm chằm màn hình điện ngóm, vào tư.
Thời gian phát bệnh mỗi lúc một ngắn .
từ ngày đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ninh Âm thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tròvi_pham_ban_quyen với chị gái kia, mỹleech_txt_ngu miều gọi đó là dưỡng tình cảm.
Dù phần lớn thời đều là Ninh Âm mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lảm nhảm đơn phương.
Chẳng hạn trong tiếtbot_an_cap học sáng thứ Sáu, Ninh Âm học được nửa buổi thì rút điện thoại ra tin đối phương: Chị ơi, biết không, điều hành của lớpleech_txt_ngu em đếnvi_pham_ban_quyen giờ mới chỉ có bảy người nộp thôi! Em giỏi quá đi mất!
Lại nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối Sáu, Âm gửi một ảnh cô đang xem chiếu bóng một mình trong căn hộ. Trong ảnh, đôi chân dài trắng vươn dài đến tận đùi, khiến người ta không khỏi liên tưởng vông. Trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh đặt rượu và bít tết, gian tràn ý vị: Chị ơi, chạy deadline không có bài tập thật là tiêu daoleech_txt_ngu quá đi!
như sáng thứ Bảy, Ninh mua sắm, đường mua một câyleech_txt_ngu kem màu trái đất đẹp, chụp ảnh cho đối xem: Chị ơi, đây là loại kem hot trên mạng đấy, chị có muốn nếm thử một miếng ?
Rồi chiều Chủ , Ninh Âm tới một bức ảnh tại trường buổivi_pham_ban_quyen họp phim, theo một đoạn âm ồn ào: Chị , em đi đu thần tượng đây! Chị biết Lộ Uy , chính trưởng nhạc thầnleech_txt_ngu tượng đang nổi đình nổi đám ấy, em được nhìn thấy anh ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở khoảng cách cực gần luôn!
Thậm chí đếnbot_an_cap nửa đêm Chủ nhật, Ninh Âm gặp ác mộng phải tìm chị gái: Chị ơi, em mơ thấy mình đi thi chỉ được 59 điểm, sợ quá đi mất
Tóm lại, dù chuyệnleech_txt_ngu hay , muốn chia sẻ.
sau vài tin nhắn, đối phương lại phảnbot_an_cap hồi một lần, đa số đều : .
Âm chẳng cảm thấy bị đối xử hời hợt, nhận được hồi là cô đã thấy mãn nguyện rồi, cô tự nhủ chắcleech_txt_ngu dobot_an_cap chị ấy bậnleech_txt_ngu rộn công việc thôi.
Tề Dĩ Ngôn đi làm nhà, cởi bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net âu treo giá, đôi thon nới lỏng cà rồi xắn tay lên. rót một cốc nước từ bếp ra đặt lên bàn trà, tựa người vào sofa, bắt đầu xử lý những nhắn WeChat mà cả ngày bậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộn không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời xem.
mắt những tin Ninh Âm gửi đến.
Đây chính là rất tĩnh mà nói lúcleech_txt_ngu đó sao?
Tề Dĩ Ngôn cạn lời.
Lúc này Ninh Âm đang ở nhà buồn chán, chợt ra ý , tùy tiện chụpvi_pham_ban_quyen tấm tự sướng định đăng lên vòng bạn bèvi_pham_ban_quyen.
Cô WeChat, gửi cho người này xem trước để mở mang tầm mắtbot_an_cap, kèmbot_an_cap theo dòng trạng thái: Gái ơi, em có đẹp không?
Trong ảnh, Ninh trang điểm tinh , một tay chống cằm tạo dáng, tư thế cực kỳ quyến rũ. Bên trong chiếc áo len dệt kim cổ chữ V, vòng một trắng ngần căng đầy như chực trào ra ngoài.
Ninh Âm địnhbot_an_cap chọc đối phương mộtvi_pham_ban_quyen chút, lại gửi thêm: Nếu chị muốn, em có thể cho chị sờ thử đấy, hi hivi_pham_ban_quyen.
Dĩbot_an_cap Ngônleech_txt_ngu nhìn tấm ảnh đang tải dở chưa hiện ra nhữngleech_txt_ngu lời lẽ không đâu vào kia, động tác uống nước bỗng khựng lại. do dự một chút, cuối cùng vẫn nhấn vào xem ảnh.
giây sau, anh tức tắt màn .
Lại mới bắt , Ninh còn chưa đợi đến thứ Tư đã nhận được một bài xử lý.
Thật là không còn thiên nữa mà.
Ninh Âm cùng Bô trong tiết học ngành, cả hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa vừa chuyện phiếm.
Nhìn vị giáo sư đang giảng giải thao thao tuyệt bục giảng, Bô hạ giọng nói với Âm: Lần nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu còn có cao điểm không? Nếu có thì bảo caoleech_txt_ngu nhânleech_txt_ngu xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp mình với, xin đấyleech_txt_ngu chị em tốt ơi!
Ninhvi_pham_ban_quyen phũ phàng đáp lại một câu: Mơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi nhé.
Bô lườm cô mộtbot_an_cap , tình bạn bốn năm coi như đổ sông đổleech_txt_ngu biển.
Về đến nhà, bài khó như sách trời, Ninh quyết định cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu phần mềm lận bên ngoài, gửi tin nhắn cho chị : Chị ơi, giang hồ cứu cấp, hôm nay lại bài tập Hệ điều rồi!
Gửi xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô thoại xuống để nghiền ngẫm ghi , ôn lại kiến thức. Cô đối sẽ không trả nhanh như vậy.
Điện thoại rung lên hai cái, xem, là chị gái.
này là trả lờivi_pham_ban_quyen ngay lập tức: Gửi qua đây.
Ninh Âm yêu chết điệu bá đạo này của ấy! Cảm giác toàn tràn trề! Đúng làleech_txt_ngu sức hút của học bábot_an_cap!
Cô gửi những câu mình không làm đượcbot_an_cap qua.
Lần này đối phương không chỉ đưa đáp án mà còn giải thíchvi_pham_ban_quyen cho cô một cách súc tích:
Khi hỗn PV, đồng bộ ởleech_txt_ngu ngoài, tương hỗ ở trong.
Thuật toán điều phối đĩa, \\CSCANvi_pham_ban_quyen\.
Mỗi câu đều đúng trọng tâm, trúng phóc chỗ hiểm, nhìn ra ngayvi_pham_ban_quyen lỗ hổng thức của Ninh . Cách giảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dễ hiểu mức ngay cả kẻ ngốc nghe xong cũng có thể lĩnh hội được.
Ninh Âm tỉnh đại ngộ, hiệu suất học tập tăng vọt. Cô cũng chẳng lời ngợi, tung ra một loạt nịnh nọt: ơi, có hứng thú đến Xuyênvi_pham_ban_quyen Đại làm giáo khoa Công nghệ thông tin không? Thầy Liêu dạy môn Hệ điều của bọn em mà có được một nửa năng lựcleech_txt_ngu dạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học củavi_pham_ban_quyen chị thì em cũng không đến nỗi phải cái bài tập mất tận 10 tiếng đồng hồ.
Tề Ngôn nhìn màn hình điện thoại, đôi hơi lại, khóe môi hiện lên một nụ cười mờ nhạt.
Thú , sinh viên Đại
Tôi là người củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuyên Đại.
Ninh Âm kinh ngạc, hàng mi chớp chớp liên hồi, quả cô vàvi_pham_ban_quyen gái rất có duyên: Chị cũng tốt nghiệp Xuyên sao? quá đi mất! Em là đàn em chị này!
Ừ.
Ninh Âm đang soạn thêm nịnh nọt thì kia tới một dòng chữ. Âm huyết, chỉ hận trình độ văn hóa của mình quá cao, những này cô đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận biết hết.
Tôi, giới tính nam, tuổi.
A a a a có chứ, em tôi lại là đàn ông sao!!!
Ừ, namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ninh Âm hoàn toàn gụcvi_pham_ban_quyen ngã.
Chỉ trongleech_txt_ngu một đêm, chị gái biến đàn anh, Âm có chút không thể nhận nổi.
Điều cô xấuleech_txt_ngu hổ đếnleech_txt_ngu mứcbot_an_cap muốn độn thổ hơn cả là côleech_txt_ngu còn bảo chị gái sờ ! A a a a a!
Phải làm sao bây giờ!
Vị học trưởng này sao không nói sớm chứ!
Mất mặt quá
Những em nói trước đây mong học trưởng để tâm. Giờvi_pham_ban_quyen giả vờ đoan trang liệu có còn kịp ? Ninh Âm ngượng đỏ cả mặt, cũng mạng, cô tự ủi mình rằng qua màn hình ai biết ai là ai chứ, này chẳng gặp nhau giờ.
Ồ? Những lời nói trước đây là gì?
Là muốn tôi nếm thử một miếng, hay cho tôi sờ thử?
!
A a a !
Tạibot_an_cap sao anh ta nhắc lại chuyện đó chứleech_txt_ngu!
sắp điên rồi, cô vùi đầu vào dưới gối, muốn đối diện với thế giới này nữa.
Học trưởng, cầu xin anh tha cho em! Ninh Âm chỉ mong anh lập tức, ngay tức khắc, nhanhvi_pham_ban_quyen chóng sạch sành sanhvi_pham_ban_quyen đi!
Sau này còn dám nữa không?
Có lẽ vì xấu hổ đến cực điểm, Ninh Âm không muốn bị nắm thóp, thế là nói : Lần sau mà dạy bài cho em nữa, em anh luônbot_an_cap, chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa biết ai bao .
Tềvi_pham_ban_quyen Dĩ Ngôn những lời lẽ hung Ninh Âm gửi , biết ngay lúc này cô chắcvi_pham_ban_quyen chắnleech_txt_ngu trong trạng thái vừa thẹn vừa giận. Gương mặt anh lộ ra vẻ dung túng và bất lực hiếm thấy, cả lên vẻ dàng, khác hẳn dáng vẻ u ám, lùng thườngbot_an_cap ngày.
mức thầy Liêu cùng văn phòng đi ngang qua thấy anh vậybot_an_cap được nói câu: Tiểuvi_pham_ban_quyen Tềvi_pham_ban_quyen, hôm nay tâm trạng tốt quá nhỉ, có tan rồi đấy.
Vâng, em xong ngayvi_pham_ban_quyen đây. Anh quay đầu đáp lời thầy Liêu.
Việc Tề Dĩ Ngôn làm việc đến sáng, thậm chí đêm làbot_an_cap chuyện thườngleech_txt_ngu , hiếm khi anh tan làm trước chín giờ. Vềleech_txt_ngu nhàvi_pham_ban_quyen, anh thay bộ đồ thể thao, chuẩn bị vận động.
Màn hình điện sáng lên, Ninh Âm gửi tớivi_pham_ban_quyen tin nhắn.
Em có một câu không biết làm, cứu em với
Ninh Âm đã ngẫm hỏi này nửa đồng hồ , những ngày phầnvi_pham_ban_quyen mềm lậnleech_txt_ngu sự quá khó .
Sĩ diện đáng giá bao nhiêu tiền chứ, hoàn thành bài tập sớm mới quan trọng nhất.
Cô cứ ngỡ mình chủ động tìm anh trước sẽleech_txt_ngu cười nhạo một trận. Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý mỉa mai, với tư thế một tráng sĩ chặt taybot_an_cap tự cứu mình.
quả nhận đượcbot_an_cap là: Bật thoại đi, tôi giảng cho em .
Ninhbot_an_cap Âm vốn tưởng đầu dây bên kia sẽ giọng nói của người ông trung niên , bóng dầu, nhưng không phải.
Trái lại, giọng nói đến bất ngờ.
âm trầm , từ lọt tai Ninh Âm, khiến óc cô bỗng chốc trốngbot_an_cap .
Đã hiểu chưa?
Hiểu rồi. Cái gìbot_an_cap chứ, nói hay như vậy, làm sao còn tâm trí nào mà làm nữa.
Ninh Âm thay đổivi_pham_ban_quyen ý định lúc nãy, cô bỗng rất muốn gặp vị bạn mạng này một lần, khôngleech_txt_ngu biết ngoại hình này có gây bất ngờ như giọng nói anh không.
Đang ngẩn người đấy à? Anh sớm đã nhận ra Ninh đangleech_txt_ngu mất tập trung.
Giọng anh hay quá, làm chẳng cònvi_pham_ban_quyen tâm trí làm bàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Âm miệng nói ra mà không hề suy .
Vừa lời cô liền ngay lậpleech_txt_ngu tức, nói như vậy chẳng khác nào làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như mìnhleech_txt_ngu đang vã vậy.
Người đàn ông sau màn sững một chútleech_txt_ngu, ngay khóe môibot_an_cap khẽ nhếch lên, anh nhìn vào điện thoại, liếc mắtleech_txt_ngu một cái đã nhìn thấu suy nghĩ cô: Giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay người xấu lắm.
Ninh Âm lập tức xị xuống, cái người này thật là, ghét.
Sau đó, cô nghiêm túc anh giảng bài, chỗ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu liền hỏi ngay.
Dù câu hỏi có ngô nghê đến mức nào, anh cũng đều giải đáp cho .
Ninh Âm rũ bỏ vẻ lơ là, cợt nhả thường ngày, lúc ngồi yên lặng thế này trông cũng có vài phần dáng của một côvi_pham_ban_quyen gái ngoan hiền.
Khụ khụ, sao hôm nay anh lại rảnh ? Bình thường phải rất trả lời tin nhắn sao? Làm xong bài tập, Ninh Âm nhớbot_an_cap ra để hỏi anh.
Anh nhìn báo cáo liệu trên máy , đẩy gọng gọng vàng, cười trả lời cô.
Ninh .
Gọi tênleech_txt_ngu cô xong, anh dừng lại một chút rồibot_an_cap nói : Không thấy tiếng tôi đang gõ code à?
Mặt Âm đỏ bừng lên, trái tim cô cũng hẫng lại theo nhịp của anh.
Vậy đến đây thôi, không làmbot_an_cap phiềnbot_an_cap anh làm việc ! Ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngon! Cô vội cúp máynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sợ bị anh phát hiện ra tâm tư thiếu nữ .
Cô cảm thấy phiền muộn, tự thấy thật không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền đồ! Chỉ vì đối phương gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà đã đỏ mặt !
Bị làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net choleech_txt_ngu bất ngờ, gương mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghị của anh dịu đi vài phần.
Ninh Âm vừa cúp , Tề Dĩ Ngôn được cuộc từ Triết.
Vừa kết nối, đầu bên kia đã vang lên giọng nói oang oang: Tề ca, anh đang gì đấy?
Dạy kèm cho sinh . Tề Dĩ Ngôn một nước, việc trả lời câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi kỳ quái Ninh Âm khiếnbot_an_cap anh thấy khát khô cả cổ.
Sinh viên nào mà gan dám đến hỏi bài thế, là khí đáng khen. Tỉnh Triết nói giọng mỉa .
Có chuyện gì? phớt lờ lời trêu chọc của cậu ta.
À, là thế này. Tôi ngóng bệnh viện Washington Marybot_an_cap vẻ có nghiên cứu về căn bệnh này của anh, hay làbot_an_cap anh sắp thời gian đi một chuyến đi?
Ngôn mím nhẹ đôi môi mỏng, ánh mắt tối sầm : Để đi.
Tỉnh Triết cuống quýt khuyên nhủ: Đừng mà Tề ca, khó khănleech_txt_ngu lắm mới thấy chút hy vọng. này bệnh anh nặng thêm rồi, anh cũng biết .
Tề Dĩ Ngôn vẫn nhiên như không, giọng điệu bình thản, ngược lại còn như đang an cậu ta: Mỗi người số mệnh. Trước khivi_pham_ban_quyen mất kiểm soát, tôi có những việc bắt buộc phải hoàn thành.
Triết chẳng làm gì đượcleech_txt_ngu , mất kiên nhẫn nói: Chuyện gì mà còn quan trọng cả mạng của anh chứ.
Vô Ảnh.
Tỉnh Triết nghe càng bực bội, ở đầu dây bên kia đảo mắt một cái: Bác sĩ Tiêu đã nói rồi, bệnh của anh phần lớn là do áp lực quá lớn ra. Dự án Vô Ảnh, quốc gia hết người rồi hay sao mà cứ nhắm vào một mình anh màvi_pham_ban_quyen kiệt sức thế? cấp bách của anh bây giờ là nghỉ ngơi vào! Nghỉ ngơi nhiều vào, anh không?!
Thật sự là không có ai có thể thay thế được tôi. Ngông cuồng nhưng hề tự đại.
Tỉnh Triết bị lời nói của Tề Dĩ Ngônbot_an_cap làm cho đứngvi_pham_ban_quyen hình, nhưng bình tĩnh nghĩ lại thì đúng là như thật.
Tề Dĩ Ngôn được chẩn đoánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh, Tỉnh Triết cũng ở . Cậu cứ chỉ là do Dĩ Ngôn không được nghỉ ngơi , đơn giản vậy .
Ngờ đâu lại là một căn bệnh nan chưa từng nghe tên bao giờ.
Hội chứng Dịbot_an_cap Không, một loại thần kinh hiếm gặp người bệnh không phân biệt được thời không nơi mình đang đứng, chứng yếu cảnh tượng nhìn không với cảnh tượng thực tế.
Nói một cáchvi_pham_ban_quyen dễ hiểu là, trong đầu rõ biết trước mặt mình nên là cảnh tượng như thế , nhưng nhìn thấy lại là một cảnh khác.
Sau Tỉnh Triết mới biết, có một lần phát bệnh, tên Tề Dĩ Ngôn này đangbot_an_cap đứng trên bục giảngvi_pham_ban_quyen dạy cho sinh viên, nhiên bóng người trước mắt mờbot_an_cap ảo, dần dần biến thành một đại dương mênh mông.
Nhắm mắt hay mở mắt cũng đều là đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dương ấyvi_pham_ban_quyen.
Dù Tỉnh Triết biết ý chí, khả soát và sức chịu của người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đều thuộc hàng cực , nhưng cậuleech_txt_ngu cũng không dám tưởng tượng nổi trong tình cảnh đó, anh đã mình chống chọileech_txt_ngu ba tiết học và không nào trước mặt sinh viên bằng cáchvi_pham_ban_quyen nào.
Cậu không muốn nhìn thấy Tề Ngôn ngã xuống.
Trước đây suất phát bệnh khoảng một tháng một lần, dạo này không saobot_an_cap lại chuyển thành một tuần một .
sĩ Tiêu nói, tiếp theo sẽ saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ai thể dự đoán đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu cứ tiếp tục xấu đi, có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng nàovi_pham_ban_quyen.
Triết nghe cuống lên, mắng xối xả: Ông có phảileech_txt_ngu là băm không đấy, ông mà còn nói thế nữa tin tôi đấm ông không!
Tề Ngôn vẫnbot_an_cap tĩnh như mọi khi, trong mắt không hềleech_txt_ngu có sự sợ , anh đưa tay Tỉnh Triết lại, hỏi bác sĩ Tiêu: Còn cách nào khác ?
sĩ Tiêu lắc , tuyệt vọng nhất những căn bệnh hiếm chính — có thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặc trị, không phương pháp cứu chữa.
Tất cả chỉ đành theo ý trời.
Sau khi biết chuyện, Dĩ Ngôn vẫn nhưbot_an_cap người không có việc gì, tiếp tục nghiên cứu học mỗi , có điều anh còn liều mạng hơn cả trước kia.
Tỉnh Triết nốc cạn mộtvi_pham_ban_quyen , thở , vẻ mặt đầy bi thương.
Tại sao ông trời lại không chịu buông tha cho Tề ca của chứ.
Thật sự quá bất công.
Ninh được thầy Liêuvi_pham_ban_quyen khen ngợi trong giờ họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bài tập đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết toàn bộ.
Bô ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh ném cho cô một cái nhìn khinh bỉ, cái người phụ nữ đáng chết này lại ôm đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà gọi mình theo.
vài bạn họcleech_txt_ngu đầy vẻ không tin, cho rằng chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn chép đáp án ở đó.
Ninh chẳng thèm quan đếnvi_pham_ban_quyen họ, mấy đứa con gái đó đã nhắm vào cô từ năm nhất rồi, chắn là tị với làn da trắngleech_txt_ngu và vẻ ngoài xinh đẹp của đây mà.
báo tin này cho vị bạn mạng: nay trong giờ em đấy, bài tậpbot_an_cap đúng hết sạch! cộng hai điểm chuyên cần! Cảm ơn anh đã đỡ nhé!
Tề Dĩbot_an_cap đang họp, thấy màn hình điện thoại sáng , hiếm khi anh không lờ đi mà mở ra trả .
Đồng nghiệp bên cạnh thì thầm: mà khiến Dĩ Ngôn lời tin nhắn ngay trong lúc họp thế kia!
Một đồng nghiệp khác chẳng thèm nghĩ mà nói: Còn ai nữavi_pham_ban_quyen, chắc là ‘sếp’ giao việc .
Thậtleech_txt_ngu chán ngắt, cứ tưởng có tin gì cơ chứ.
Câu trả của bạn mạng làm Âm có chút ýbot_an_cap đến quên cả trời đất — do khả năng lĩnh củabot_an_cap em tốt.
sao thật ! khó tin, quả nhiên lời khen ngợi nghe bao nhiêu không .
Ừ.
Đồng nghiệp dụi dụi mắt nói với người : Tôi có nhìn lầm không, hình như Tề Dĩ Ngôn đang cười với điện kìa.
Xong rồi, tôi cũng thấy. là do đứa mình tăngbot_an_cap ca quá nên xuất hiệnvi_pham_ban_quyen ảo giác rồi?
Hôm nay không tăng ca nữa, tôi phải ngủvi_pham_ban_quyen sớmbot_an_cap!
Tôi cũng !
Ninh Âm tâm trạng cực tốt, cũng nhiều hơn .
Em đang học môn OS của , khó quá đi mất.
Anh có thầy Liêu không, là cái ông già ấy, hung dữ , bọn emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi thầy là Liêu lột da.
Lâu lắm rồi em không được đi chơi!
Tan học em phải ra tầng hai nhà ănleech_txt_ngu sốvi_pham_ban_quyen củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trường mua sườn xào ngọt, ngon kỳ . mà, lúc nào rảnh quay về mà ăn.
vừa oán trách bài vở rườm rà mệt mỏi, có thể vì món ngon ở nhà ăn màleech_txt_ngu quên sạch muộn phiền.
Tềvi_pham_ban_quyen Dĩ Ngôn một lúc không xem điện thoại là đãleech_txt_ngu cóvi_pham_ban_quyen mười mấy tinvi_pham_ban_quyen nhắnleech_txt_ngu chưa đọc.
Mở ra, anh nghiêm túc từng một.
Hóa ra sinh viên của Liêu sao.
16:28
Ninh Âm nhận được đường link đăng môn Bô Bô gửi qualeech_txt_ngu WeChat mới tối thứ Sáu phải tranh suất học tự chọn.
Học kỳ cô phải chọn , trước đó mải quá đàbot_an_cap nên giờ điểm học phần tự cô đủ để tốt nghiệp.
Cô lướt xem lượt nhưng chẳng chọn gì, bèn hỏi Bô Bô chọn nào để được học .
Bô Bô gửi cho cô tấm ảnh chụp màn hình, học phần đã .
Ninh Âm, đạo trời xoay vần nhé. Tặng cậu một nhắc nhởbot_an_cap thiện chí, tuyệt môn ‘Kỹ thuật Máy : Cải tiến vàvi_pham_ban_quyen Đột ’. Đó là tiết của nam thần trong trường, mạng sẽ sậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đến lúc đó ngay cả khác cậu cũng chẳng kịp chọn đâu.
Ngó lơ một Bô Bô đang đắc thắng, Ninh Âm gửi danh các môn tự chọn cho người bạn tâmvi_pham_ban_quyen giao qua mạng mình.
Em thiếu một tự chọn nữa, anh có gợi ý không?
Đợi lúc lâu, phương trả : Kỹ thuậtleech_txt_ngu Máy tính: Cải tiến và Đột phá.
Ninh thấy vậy đáp: Môn này hình như rất hot, bạn em nói em sẽ không tranh đâu.
Được thích tự nhiên sẽ lýbot_an_cap do của nó.
Đạovi_pham_ban_quyen thì đúng , nhưng Ninh Âm vẫn hoàivi_pham_ban_quyen nghi: Anh chắn đó không phải là một mônleech_txt_ngu học vô bổ dovi_pham_ban_quyen một kẻ ‘thùng rỗng kêu to’ đứng lớp đấy ?
Phía sau màn hình, sắc mặtbot_an_cap anhbot_an_cap tối sầm lại. Thùng rỗng kêu to? Môn học vô bổbot_an_cap? Một học vô bổ do kẻ thùng rỗng to dạy?
Em nhất định phải chọn môn .
anh kiên trì vậy, Ninhbot_an_cap Âm thầm nghĩ, thôi được rồi, lời khuyên của học bá chắc không sai.
Nhìn qua đăng ký trước đã hơn 2000 người và vẫn đangbot_an_cap tiếp tục tăng, khi chỉ chỉ có 50 suất
Trời ạ, cái này có gì tranh vé buổi biểu diễn hội phe vé đâu.
Hai ngày nay, Ninh Âm đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường nghe thấy mọi bàn tán việc giành tiếtvi_pham_ban_quyen học này.
Mức độ được yêu thích vượtleech_txt_ngu xa tưởng tượng.
Bô Bô giải thích cho một Ninh Âm đang ngác: này do Dĩ Ngôn dạyvi_pham_ban_quyen, nên mới có nhiều người nhau đến vậy.
Dĩbot_an_cap Ngôn?
Ái chà, chínhvi_pham_ban_quyen là vị tiến sĩ thiên tài trẻ trong lịch sử Đại học Xuyên Đại đấy. 25 tuổi tốt ở lại trường giảng dạy, chưa đầy hai năm đã được đặcleech_txt_ngu cách thăng hàm giáo sư quy, hướng dẫn cứu sinh. Năm ta đại năm nhất, anh ấy được chiêuleech_txt_ngu mộ vào viện nghiên cứu bảo quốc gia, năm nay kết thời gian bảo mật. Lúc này mọi mới tại sao anh lại biến mất mấy năm như vậy.
Âm ít khi quan tâm chuyện trong trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mấy năm trước cứ tan học là lao quán bar, nên hoàn toàn không biết gì về chuyện này.
Bô vẫn thao thao bất tuyệt, côbot_an_cap đã tìm hiểu rất kỹ về vị thầy tiên này: Năm nay anh ấy chỉ duy nhất môn này, đủ thấy nó ‘hot’ đến mứcbot_an_cap nào. Trình độ chuyên môn cao đã đành, trọng còn đẹp , nói cao , tập gym quanh năm, có tám bụng. Trải bao sóng trởleech_txt_ngu , anh có 32 thôi đấy!
Ninh Âm lấyvi_pham_ban_quyen một chiếc gươngleech_txt_ngu nhỏ từ trong ba lô , lại bị trôi ănvi_pham_ban_quyen cơm, thuận tay chỉnh lại mái tóc xoăn sóng lớn, vô cùng hài lớp trangvi_pham_ban_quyen điểm ngây thơ nhưng đầy quyến rũ ngày nay.
Nghe Bô Bô nhắc đến con số 32 tuổi, tim hẫng một nhịp, dường nhưvi_pham_ban_quyen có dây nào đó.
Ninh Âm nháy mắt với Bôleech_txt_ngu , hàng mi nối tự nhiên không tì vết nhưng mỗi động đều toát lên vẻ tứ: mình chọn chắc rồi, mình cũng đi trai đẹp.
Bô Bô nhắm nhún vai, khinh bỉ nói: Ai cũng là sinh viên ngành máy tính cả, cái đồ học như cậu mà đòi tranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao
20 phút trước khi bắt đầu ký, Ninh Âm một bức ngồi xổm gần dây mạng trong nhàvi_pham_ban_quyen gửi cho , kèm theo dòng chữ: nanh múa vuốt, bị sẵn sàng.
10 phút sau, Ninh Âm: Ngồi mỏi quávi_pham_ban_quyen, nằm sofa vẫnvi_pham_ban_quyen thoải mái hơn.
Dĩ Ngôn nhìn Ninh Âm trong ảnh, bộ đồ ngủ màu hồng hìnhvi_pham_ban_quyen hoạtvi_pham_ban_quyen hình nhưng lạileech_txt_ngu trang điểm tinh xảo, môi cùng nụ cười rạngvi_pham_ban_quyen rỡ, từng cử chỉ đều toát ra vẻ mêbot_an_cap hề cố ý. Mộtbot_an_cap xúc mất kiểm soát trỗi dậy trong lồng anh.
Sẽ tranh được thôi, cứ bình tĩnh.
Ninh Âm: Em phải đi ngắm đẹp!!!
Anh khôngvi_pham_ban_quyen hiểu: Trai đẹp nào?
Ninh Âm: Giáo sư dạy tiết này đó! rồi, nghe bạn em nói ấy cũng tốt nghiệp Xuyên Đại, bằng tuổi anh luôn đấy!
Đếm ngược hai phút nữa rồi! Không nói chuyện nữa! Đợi em giành suất sẽ tìm anh!
Nghe đoạn tin nhắn thoại Âm gửi tới, khóe môi nở một nụ cười khó nhận .
phút sau, Ninh tuyệt vọng gửi : trườngbot_an_cap đúng là sập thậtvi_pham_ban_quyen rồi, em không vào được!
hu, không chọn đượcvi_pham_ban_quyen môn là tiêu đời em luôn, học phần của em vẫn chưa đủ!
Nếu bình thường em chăm chỉ học hành, mỗi ngày đều bộ, thì có phải bây em đã có thể hack vào trang web của để tự môn cho mình rồi không!
Anh: Em thì chắc là không được đâu, lửa của mạng nội Xuyên Đại là do chính giảngvi_pham_ban_quyen viên dạy môn đó của ra đấy.
Âm toàn từ , người có thể đấu lại thiênleech_txt_ngu tài chắc vẫn chưa ra đời .
Ngay Ninh Âm đang ngốc nghếch tải lại web của trường để mạng khôi phục, anh bạn mạng liền gửi tới đường link: Bấm vào cái này.
Ninh Âm bấmbot_an_cap vào, chính là trang chọn môn! Sau hồi thao tác, đăng ký !
Ninh Âm: Anh quá quá đỉnh luôn!
Lần tiên Ninh Âm cảm thấy việc học tốt máy tính là cần đến thế.
Xoay vòng! Nhảy múa! chỉ quyết được phần còn được trai đẹp, quá hoàn hảo!
Ninh Âm địnhleech_txt_ngu cảmbot_an_cap ơn anh thì thấy tin nhắn WeChat anh gửi tới: Cóvi_pham_ban_quyen việc. Nói chuyện sau.
Cô đành khỏi khung trò chuyện, không làm phiền anh .
Sau khi tẩy , đắp mặt nạ nằm trên giườngbot_an_cap, Ninh Âm bỗng thốt : Ái chà, lại quên hỏi anh ấyvi_pham_ban_quyen tên là .
Lần saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất định phải nhớ hỏi.
biểuleech_txt_ngu tựvi_pham_ban_quyen chọn đã có, vào một giờ thứ .
Thật trùng hợp, tối trước Ninh Âm vừa được một lô mỹ phẩm mới mua.
suy nghĩ , cô mang ra dùng , trang điểm một phong cách hẳn ngày thường.
đây cô thường mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiều gợibot_an_cap , đầy sức mê hoặc.
Hôm nay, cô lại mang vẻ đẹp thuần khiết tuyệt .
Bên ngoài chiếc áo hai dây trắng dài đến eo là chiếc áo khoác cardigan màu hồng nhạt khoác hững, quần bút chì ôm sát tôn lên đôi chân dài thẳng tắp, đôi gót quai mảnh màu trắng càng khiến bàn chân cô trông trắng nổi bật. Chẳng chút nào, thân hình tuyệt vẫn phô diễn trọn vẹn.
Trong lớp, những bạnleech_txt_ngu cùng lớp cũng chọn được môn này không ngớt lời bàn : Ninh Âm đúng là làm , chọn được tiết của Tề là ăn mặc kiểu này định quyến rũ aivi_pham_ban_quyen biếtbot_an_cap.
Cũng có những sinh viên khác không lên tiếngbot_an_cap: Nhưng cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dĩ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp , trang điểm sơ qua thôi cũng đã xinh đẹp tuyệt vời rồi!
Xì, đồ nịnh bợ.
Ninh Âm đếnvi_pham_ban_quyen muộn, cô đảo mắt lớp chỗ ngồi, năm sáu hàng đầu đều kín chỗ. sau, đối với người thích đeo như rằng là người mù đi học.
Chỉ còn duy nhất một chỗ trống giữa hàng đầu tiên, mãi cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai ngồi.
Ninh Âm chẳng ngợi , bước tới, ngồi xuống.
Hành trong mắt những kẻ ghét cô lại càng là cái cớ để soi móileech_txt_ngu.
Ngồi gần như vậy, nhìn là biết muốn quyến rũ rồi.
Gan cô ta cũng lớnleech_txt_ngu thật, học kém mà còn dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi đó, không sợ bị sư đặt câu hỏi, trả lời không được thì mất mặt à.
!
Ninh dĩ nhiên nghe , định quay lại cãi nhau.
Cửa mở.
Người đàn ông với đôi kiếm, đôi mắt sáng như sao, sống mũi thẳng, áo sơ mibot_an_cap trắng phối với quầnleech_txt_ngu tây đen, cầm giáo trình trên tay bước về phía bục giảng. Toàn thân anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo.
Đây chính là Tề Dĩ Ngôn sao.
Ninh Âm nhìn đến ngẩn ngơ, thuận tay vén lọn tóc, ánh mắt lấp lánh, quả nhiên rất hợp gu cô.
Anh đứng định vị trên bục giảng, dùng tay đẩy gọng kính gọng vàng , hơi ngẩng đầu, đôi môi mỏng mím lại.
Ninh Âmbot_an_cap có một ảo giác, dường như anhvi_pham_ban_quyen đang nhìn về phía .
Chỉ trong một , Ninh Âm nhìn về phía bục , người đàn ông đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu lật xem giáo , mỗi cử chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều khí vũ hiên ngang không thể che .
Chắc là mình ảo giácvi_pham_ban_quyen thôi, sao anh ta có thểbot_an_cap quen biết mình được.
lớp, tất cả mọi ngườibot_an_cap đều nín thở chờ đợi người đàn ông lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng.
đỗi khí chất. Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ dưới áp lực nghiên cứu khoa họcvi_pham_ban_quyen cao như vậybot_an_cap mà dáng anh vẫn đẹp đến thế, những nét cơ bắp lưu ẩn sau lớp áo mi. Anh cũng không hềbot_an_cap bị tóc hay hói đầu, mái dày được xịt mộtvi_pham_ban_quyen keo định hình gọn gàng và bóng mượt, phần mái hơi dài khẽ chạm vào lông màyleech_txt_ngu, khiến anh trông cóleech_txt_ngu hòa hơn chútleech_txt_ngu.
Cuối cùng họ cũng được tận mắt chiêm ngưỡng vị tiến sĩ thiênbot_an_cap tài trong truyền thuyết, lại còn tranh được suất lớp do đích thân anh giảng dạy, đây đúng là chuyện may mắn nhất trong suốtbot_an_cap quãng đời đại học.
Lớp tôi không điểm danh. Nhưng bị đặt câu hỏi mà không trảvi_pham_ban_quyen lời được, sẽ bị đánh trực tiếp.
Anh ghé sát vào micro trên bục giảng, rãi thốt ra câu tiên của buổi học mới, giọng nói trầm thấp đầy từ .
Một giọng nói đến vậy lại thốt ra những lời tàn nhẫn nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ác quỷ.
lập , phía dưới khán đài xôn xao lên.
Quá nghiêm rồi, vấn đề về máy tính có mấy ai trả lời được chứ? Không trả lời được mới là lẽ thường tình !
Mọi người tỉnh táo lại từ của anh, nhận rõ thực tế anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là giáo sư của trường.
Ninh Âm cũng giật mình, người này sao vậy? Tưởng cả thế giới nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều là thiên tài giống anh ta chắc.
Da đầu cô chợt tê rần, nhớ lại lời Bô Bô đã : Đừng để vẻ đẹp trai của anh taleech_txt_ngu đánh lừa, cậu có câu châm ngôn nổi tiếng ở Xuyên Đại không?
Câu gì?
Một câu của , quyết định trượt hay .
đó Ninh Âm sơn móng tayleech_txt_ngu vừa khinh khỉnh, làm gì chuyện điệu như thế. Trai đốibot_an_cap với mỹ nữ như cô chắc chắn sẽ nương tay thôi.
Cô còn khẽ ngực, chân múa tay phác họa đường cong cơ thể mình.
Bô lại lần nữa thức tỉnh cô: nghĩ một người đàn ôngleech_txt_ngu trongbot_an_cap đời chỉ có tính thì có hiểu nam nữleech_txt_ngu , người ta nhìn thấu hồng trần từ lâu rồi! Mình khuyên , bớt đắm chìm vào nam sắc đi, nếu không hối hận không kịp đâu!
Giờ thì Ninh Âm tin , Tề Dĩbot_an_cap Ngôn qua chỉ là một cỗ máy dạy vô tình.
Cô mở điệnleech_txt_ngu thoại, gửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin nhắn cho người bạn qua mạng: Đẹpleech_txt_ngu traivi_pham_ban_quyen thì đẹp , nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cũng là thật.
Quét QR nàyvi_pham_ban_quyen, thời gian giới hạn 30 phút, làm bài tra khảo . Nếu câu đầu tiên của buổi học là một ngang tai, thì câu thứ hai hoàn toàn khiến mọi người đổ, kiểu sụp đổ đến mức muốn rốngbot_an_cap lên.
ngưỡngvi_pham_ban_quyen không được lớp này quá? Đây là vựcvi_pham_ban_quyen thẳm địa ngục thế này?
Ninh Âm: ??? trưởng, không phải , dù gì cũng là bạnvi_pham_ban_quyen mạng, anh hại tôi rồibot_an_cap.
Vì mọi người chưabot_an_cap bị trước, nên tôi cho phép dùng tàileech_txt_ngu liệu.
Tôi lo mọi tra cứu ánvi_pham_ban_quyen. Bởi vì, đề là tôi tự soạn.
Hừ, đàn ông đẹp trai quả nhiên đều cao ngạo và vô .
Dẫu sao mọi người đều là sinh viên Xuyên Đại, ai nấy cũng đều có chút bản lĩnh, chỉ sau vài giây, học đã trở yên tĩnh, tất cả đều thủ từng giây từng phút để làm .
Ninh Âm không ngoại lệ, chỉ là cô không biết phải bắt tay vào đâu. tay lên gương mặt nhỏ nhắn, tay kia lướt xem qua xấp đề. Liếc sơ một , không câu nào cô làm.
Khi một con biếtleech_txt_ngu mình không thểbot_an_cap thoát khỏi số phận cái chết, nó sẽleech_txt_ngu không còn nữa.
Và Âm tại chính con cá đó.
Cô liếc giáo , anh thật thongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dong, ngồi trên ghế bên cạnh bục giảng, chân dài vắt chéo đầy nhàn nhã, tay cầm điện thoạibot_an_cap đang trả lời tin nhắn aibot_an_cap đó. Một cuốn sách dày đặt phẳng trên đùi , đã đến mấy cuối cùng.
Một lát sau, Âm được hồi âm của bạnvi_pham_ban_quyen mạng: Ừm? Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi lạileech_txt_ngu em?
Ninhleech_txt_ngu Âm uất ức đến nổ tung.
Oa oa oa !
Cái Dĩ Ngôn này, vừa vào lớpleech_txt_ngu đã nói không trả lời được câu hỏi là cho trượt tay.
Chỗ ngồi chưa kịp mông đã bắt tôi thi cử.
Huhu, tuy có 10 câu trắc nghiệm thôi tôi chẳng biết câu nào cả.
bây đang rơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào hang hùm rồi!
Nhưng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đẹp trai thật sự.
lại có người đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai đến thế, gu của tôi luôn!
Thật muốn anh ta ra quá.
vậy có vẻleech_txt_ngu tôi cũng không lỗ lắm.
Ninh càng nói càng thấybot_an_cap bớt uất ức, đàn ông đẹp trai thì có quyền cá tính một chút.
là tiêu chuẩn kép điển hìnhleech_txt_ngu.
Hành động khiến người đứng màn anh cũng phải bất lực.
Tềleech_txt_ngu Dĩvi_pham_ban_quyen Ngôn ngẩng đầu nhìn cô gái ngồi gần mình nhất, đang nằm bò ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn, gương mặt lên vẻ uất ức và phiền muộn nhỏ nhoi, trông rất đáng .
Khácleech_txt_ngu hẳn với hình ảnh tinh trang điểm đậm trong những bức ảnh thường ngày.
Rốt anh vẫn không nỡ, tin : Tôileech_txt_ngu dạy emvi_pham_ban_quyen, coi như là bồi thường vì đã rơi hang hùm miệng rắn.
Âm ngồi dậy, đôi sáng rực lên.
lập tức chụp ảnh màn hình lạibot_an_cap, một bộ nhãn dán mong chờ: Lòng tốt củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh, sẽ ghi nhớ thật kỹ!
Nhìn thấy những động nhỏ vàbot_an_cap nụ cười thầm vui sướng trên mặt Âm, trái tim anh như có một luồng gió ấm thổi vào, ngưa ngứa.
Nhìn kỹ đi, mấy câu này là biến thể từbot_an_cap những bài trước tôi từng dạy em. có thể làm , tôi tin em.
Nhìn kỹ lại, quả nhiên là vậy, hình câu hỏi thay đổi một chút, nhưng vẫn là bình cũ rượu mới.
Ninh Âm không thể kìm được nụ cười, cô nhịn đến mức vất vả.
Ồ ồ, làmbot_an_cap rồi! Ninh Âmvi_pham_ban_quyen cáileech_txt_ngu nhỏ, tay vui vẻ nhấn đáp án trên màn hình.
Điều an ủi duy nhất là những gì anh dạy trước đây, ít nhất cô chưa quên hết.
Hết giờ, mọi lần lượt nộp bài xong xuôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lúc này, một sinh viên sau Ninh Âm độtleech_txt_ngu nhiênvi_pham_ban_quyen giơ tay lên : thầy, Ninh Âm gian lận.
Tất mọi người đều dừngvi_pham_ban_quyen việc đang làm, đồng loạt nhìn hướng này.
Ninhbot_an_cap cũng quay đầu lại, cô muốn xem thử kẻ nào dám báo cáo .
Là cô gái sáng nay đã nóileech_txt_ngu hàm hồ vu khống cô.
chiến chắc chắn phải nổ ra .
Chưa đợi người khác kịp tiếng, Ninh Âm đãvi_pham_ban_quyen vén tóc sau tai, cười nói: Câu thứ nhấtvi_pham_ban_quyen, kiểm tra về hệ thống xửleech_txt_ngu lô chương, đặc điểm là tính điều , tính trình tự và tính đa chương.
Câu thứ hai, kiểm tra về thuật toán ngân hàng
Cô phân từng câu một, nói rõ lý do tại sao mười câu trắc nghiệm lại chọn đáp án như vậy.
khiến ngoài nghề , làm trong nghềleech_txt_ngu nể phục.
Mọi người nghe xong đều thấy nếuleech_txt_ngu Ninh Âm gian lận thì sẽ không thể hiểu rõ vấn đềvi_pham_ban_quyen đến thế.
Cũng có người tranh thủ lúc Ninh Âmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phân tích mà đối lại đáp án của mình.
Cô gái sững , lớp hơn ba năm, Ninh Âm luôn là học kém đội sổ, không thể nào làm được bài, rõ ràng cô ta đã thấy Ninhleech_txt_ngu nhắn tin với ai đó
Ninh Âm nhướng , dùng thái độ không dễ đụng vào vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta: Saoleech_txt_ngu, giờ cô còn nghĩleech_txt_ngu à?
Nếu không còn thắc mắc gì nữa thì giờ, ngay lập tức, xin lỗi tôi!
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái kia rõ không muốn xin lỗi, còn đẩy mạnh cô một cái, lý sự cùn: Chỉ là tôi nhìn nhầm thôi!
Tề Ngôn ngoại trừ đôi lông mày hơi nhíu lại thì không lộ biểu khác.
Ninh dứt khoát tháo chiếc vòng tay Tiffany và chiếcvi_pham_ban_quyen đồng hồ Rolex nữ ra, đặt lên bàn.
Cô túm lấy tócleech_txt_ngu cô gái kia, hôm nay nhất định phải dạy cho cô taleech_txt_ngu một học.
Cô bới móc bao nhiêu năm nay, chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâybot_an_cap lượng không chấp nhặt, thế vẫn chưa đủ sao?
Ngày nào cũng chuyện với tôi, hôm nhất địnhleech_txt_ngu choleech_txt_ngu cô tôileech_txt_ngu không dễ bắt nạt!
Hai người lao nhau.
Động nhanh, tất cả mọi người đều không kịp phản .
học trởleech_txt_ngu nên hỗn loạn vô .
Tề Dĩ Ngôn phản cực , sải đôi chân dài, chỉ hai bước đã đến bên Ninh Âm.
Trong lúc hỗn loạn, anh tay lẹ mắt ôm lấy Ninh Âm, giúp cô tránh được một cú đá củavi_pham_ban_quyen đối phương.
Những sinh viên khác thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy tức chặt sinh , tách hai ra.
Trong vô thứcleech_txt_ngu, Âm túm chặt lấyleech_txt_ngu cánh tay vị giáo sư, quay đầu nhìn anh, đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt hiện rõ sựbot_an_cap phẫn nộ, uất ức xen lẫn kiên quyết. Cô nói: Thầy em. Đợi em dạy dỗ ta xong, tự emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến văn nhận phạt.
Lúc này cô chẳng cònvi_pham_ban_quyen tâm trí để ý xem mình trông như thếbot_an_cap nào mắt giáo sư, cô chỉ muốn xả cơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận này .
Năm lần lượt, thật sự không thể nhịn thêm được nữa.
Dù đang đánh nhau nhưng Ninh không hề nhếch nhác, chỉ vài sợi tóc hơi rối. Cô của tại giống như một gái hư lên mình bộ đồ của một nữ sinh ngoan hiền, đỏ răng trắng, cái vẻ hư hỏng ấy lại quyến rũ kỳ.
Cô là cô, Ninh Âm bao là người để kẻ bắt nạt.
Tề Dĩ Ngôn như một chú gà con, ôm Ninh Âm dời đi vài bước cô xuống, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra sau mình.
Mọi chuyện xảy ravi_pham_ban_quyen quá đột ngột, các bạn học đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chú đến tư thế đầy mập mờ của hai ngườibot_an_cap.
Tề Dĩ buông tay , cúi đầu, giọng nói nghiêm nghị: Đừng cử động.
Ninh Âm vừa định bác thì nhìn thấy ngọn lửa giận đang kìmbot_an_cap nén trong mắt anh, cô lập tức xuống, bĩu môi ý phục.
không có người cản, chắc chắn mình đã đánh cho cô ta phải xuống xin tha rồi! Ninh Âm hậm hực nghĩ thầm.
Sắc Ngôn u ám, mang theo vẻ tức giận, anh im lặng nhìn cảnh tượng hỗn loạn trong lớp học.
Tất cả quay về ngồi, sau giờ học hai em đến văn phòng gặp tôi.
Vẫn là cách lývi_pham_ban_quyen điển hình của giáo viên, không ai dám thốt ra lời phản đối nào.
Ninh Âm cũng quay về chỗ ngồi của mìnhleech_txt_ngu.
Suốt thời gian sau đó, cô chỉ cúi đầu nhìn sách, hề ngẩng lên.
Mấybot_an_cap thích náo nhiệt thì thì thầm: Trông như mụ đàn bà chanh , phen thì mặt rồi nhé!
Dĩ nhiên Âm không nghe thấy.
Không ai biết rằng, thực ra lúc đánh nhaubot_an_cap cô đã bị trẹo chân, giờ cơn đau đang xộc lên tận óc. cần nghĩ cũng biết, lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người cô chắc là một mảng tím một , thê thảm nỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn. Giọng của thần giáo sư có trầm ấm, từ đến thì giờ đây mức cô chẳng nào mà thưởng thức.
Phen này chắc trượt môn rồi. Trên không trả lời được câu hỏi đã bị trượt, cònbot_an_cap đánh nhau trong giờ học thì có bị đánh tám trăm lần không oan.
Càng nghĩ càng buồn, càng nghĩ càngleech_txt_ngu thấy uất ức. lướt hình , ma xui quỷ khiến nào lại mở WeChat ra, rất tìm người bạn qua mạng trút bầu tâm sự.
hu hu, trong lớp có một đứa vu khống em, em không nhịn thế là đánh nhau với luôn.
Anh nói , Dĩ có trượt em không nhỉ, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đẹp trai thế chắc không hẹp hòi vậybot_an_cap .
Nhưng chuyện này cũng khá nghiêm , dù sao đây cũng là buổi học ta quay lại trường giảng mà em lại đánh nhau, đúng là không mặt nào. Đáng lẽ nên nhịn đến tan mới đi sổ với loại người kinh đó!
Nhưng mà hu, thực sự không nhịn nổi, cô ta cứ nói sau lưng em suốt. Em có làm gì đâu, xinh đẹp cũng là lỗi củabot_an_cap em sao? Cô ta rõ ràng là tị với em!
Em thấy uất quá, tội nghiệp quá đi mất.
Gửi đi nửa ngày không thấy phản hồi, Ninh Âmbot_an_cap biếtbot_an_cap anhleech_txt_ngu đang bận làm việc, vốn dĩ cô cũng chỉ muốn tìm người để xảbot_an_cap giận nên có được trả lời hay không cũng không quan trọng.
Nhìn màn hình điện thoại là tin nhắn của chính mình, Ninh Âm màn hình, ủ rũbot_an_cap xuống bàn.
Tiếp theo, mời một em sinh viên trả lời câu hỏi này. Tề Dĩ Ngôn tùy ý xắn tay áoleech_txt_ngu sơ mi trắng lên, lấy sách từ trong đống tài liệu ra.
Tim cả lớp nhưvi_pham_ban_quyen treo lửng trên cổ họng, cầu trời khấn Phật đừngleech_txt_ngu gọi trúng , câu này thựcbot_an_cap sự không biết làm!
Anh danh sách: Trương Tiểu Vi.
Mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều ngạc nhiên, Âm cũng ngẩng đầu , đúng là giáo sư cái này.
Thật là trùng hợp.
Trương Tiểu Vi chính là nữ sinh vừa mới đánh nhau với Ninh Âm.
Thật là kịch tính, bạn học không dám bàn tán công khai, bèn thi nhau lấy điện ra thảo luận về huống này.
sư mới đến ngày đầu, chưa từng điểm , không thể nào biết tên của người, vả lại danh sách cũng là lật ngẫu nhiên.
Ninh : Sao bỗng cảm thấy hơi hả dạ ?
Trương Tiểu Vi run rẩy đứng dậy, tốc cực kỳ chậm chạp, không ngừng lật giáo trình, mặt hoảng lo sợ.
Chọn A không đúng chọn B, đúng, chọn B. Trương Vi thẳng mức lòng bàn mồ hôi, nói năng lắp bắp.
Tề Dĩ thong thảvi_pham_ban_quyen hỏi một câu: chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Chắc chắc , thưa thầyvi_pham_ban_quyen. Trương Tiểubot_an_cap siết chặt hai tay, nhắm mắt lại đợivi_pham_ban_quyen sự phán xét của số phận.
Kiến thức không vững. câuvi_pham_ban_quyen nói của Tề Dĩ Ngôn khiến Trương Tiểu Vi rơi hầm băng.
Mọi người đều nín thở chờ đợi lời tiếpvi_pham_ban_quyen theo giáo sư, để xem có đúng là không trả được câu sẽ bị trượt hay không.
Tiết học của tôi, emleech_txt_ngu theo học cóleech_txt_ngu vẻ hơi sức, về nhà hãy nỗ lực hơn. Giọng điệu Dĩ thản nhiên, lại thốt ra những lời khiến Trương Tiểu Vi .
Vừa uyển chuyển lại tàn nhẫn.
thì mọi người đã biết, giáo không hềvi_pham_ban_quyen nói chơi.
Anhleech_txt_ngu thật sẽ đánh trượt sinh viên.
Câu nói đó quả không sai —— Một lời của anh Tề, định đoạt chuyện trượt môn.
Chuyện bị trượt , chỉ nằm ở một câu nóibot_an_cap Tề Dĩ Ngôn.
Có người không phục, cảm thấy anh quá tùy tiện. Giáo viên là nghề truyền kiến thức và giải đáp thắc mắc, chỉ vì một câu không lời đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh trượt thì thật trái với cái tâm củabot_an_cap người thầy, quá vấn đề.
Nghe xong, Tề Dĩ Ngônbot_an_cap không hề nổi trận lôi , anh bình giải thắc mắc đó: học của tôi là tự .
Đúng vậy, là tự chọn, là mọi người tự nguyện đăng ký, giống như môn chuyên ngành bắtvi_pham_ban_quyen buộc phải .
đây, phải tuân theo quy tắc của anh, ngay cả nhà trường sẽ tôn trọng quy tắc đó.
Sau câu ấy, không ai còn ý kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì nữa.
Trương Tiểu Vi liễu rũ tạ ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phịch , đi cũng không xong mà cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đành. Cô ta trừng mắt nhìn Ninh đang ngồi ở hàng ghế đầu: Ninh Âm, mày tưởng mày sẽ , người tiếp theo sẽ mày thôi.
Mọi người ngỡ lớp giáo sư sẽ gọi Ninh Âm trả lời câu hỏi, nhưng suốt hai tiết học sau , anh gọi thêm bất ai nữa.
Tiết Đột phá và cải công nghệ máy tính nhờ có sựbot_an_cap bổ trợ chuyên của Tề Ngôn mà trở nên sắc hơn hẳn. Đối vớibot_an_cap những sinh viên ưu tú, khôngbot_an_cap khác gì việc thêm dầu vào bấcleech_txt_ngu đèn đang cháy, thu hoạch rất nhiều.
học, Ninh Âm tự giác đi theo sau anh. Trương Tiểu Vi dù đã loại nhưngleech_txt_ngu vì của Tề Dĩ Ngôn, cũng chỉ đành đi theo đến vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyến.
kiểm , 3000 chữ, sau nộp cho tôi. Tề Dĩ Ngôn ngồi xuống, cốcleech_txt_ngu rót chút nước uống.
Ninh Âm cảm thấy bất ngờ, cứleech_txt_ngu ngỡ mình sẽ bị đuổi khỏi môn tự này luôn rồi chứ. Mặc dù, 3000 chữ đúng là nhiều thật.
Thầy ơi, thầy có thể chovi_pham_ban_quyen em thêm một cơ hội nữa được không ? Hơn nữa chuyện đánh hôm nay donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh Âm ra tay trước. Trươngleech_txt_ngu Tiểu Vi mếu máo, cô luôn chăm chỉ học , nếu bị trượt môn vào năm cuối đại học, cô ta thực không thể chấp nhận được. Cô ta nhấn hai chữ Ninh Âm thật tovi_pham_ban_quyen, nghiến răng nghiến lợi.
Tề Dĩ Ngôn vẫn không ngẩng đầu: Lời tôivi_pham_ban_quyen đã nói ra không bao giờ rút lại.
Ninh Âm thầm cười trong lòng, đáng đờileech_txt_ngu.
“Còn cô ta thì sao, ta phải bị loạileech_txt_ngu chứ!” Trương Vi đã bị tên, nênbot_an_cap cũng muốn Ninh Âmvi_pham_ban_quyen được yên ổn.
“Tạm thời em ấy chưa câu nào không lời được.” Một câu nói nhẹ bẫng Trương Tiểu Vi hoàn toàn suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , khóc lóc chạy khỏi .
Ninh Âm thầm : Thảm thật đấy, vừa bị xóa tên khỏi môn tự chọn, còn phải nộp kiểm ba ngàn .
văn phòng lúc này chỉ còn lại Tề Dĩ Ngôn Ninh Âm.
Âm đợi lâu, thấy vị giáo sư kia lên tiếng, bèn ướm hỏi: “Vậy emleech_txt_ngu đi được chưa ạ?”
Tề Dĩ Ngôn cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng ngẩngleech_txt_ngu đầu lên, như bây giờleech_txt_ngu nhận ra cô vẫn cònvi_pham_ban_quyen ở đây, lạnh đáp: “Được.”
Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net văn phòng, không tiện khép cửa lại cho anh.
Sauvi_pham_ban_quyen khi cô đi, Tề Dĩ Ngônbot_an_cap nhìn về hướng cô vừa rời khỏi, trong lòng lên những đợt sóng trào. Đó là cảm giác ngay cảleech_txt_ngu khi anh thức trắng ba ngày ba đêm làm thí nghiệm cũngvi_pham_ban_quyen chưa từng nếm trải.
Âm, em có thể ngoan một chút không?
Vừa lực vừa buồn cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vậy mà cô đánh nhau ngay trong giờ họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng đúng là kiểu chuyện mà có thể làm ra được.
Mới đi được vài bước, Ninh Âm được điện thoại của Bô .
Giọng Bô Bô sốt sắng truyền đến từ đầu dây bên kia: “Ninh Âm, cậu sao rồi? lại đánh nhau ngay trong lớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thếleech_txt_ngu? Nghe nóileech_txt_ngu Trương Tiểu Vi đuổi khỏi lớpleech_txt_ngu luônbot_an_cap rồi, chuyện nghiêm vậy giáo sư có làm khó cậu không?”
Dù Bô Bô và Ninh Âm thường ngày trêu chọc nhau, nhưng những quan , cả hai luônbot_an_cap tâmbot_an_cap đến đối .
Trải qua một buổi chiều đầy rắc rối, giọng Ninh Âm đượm mệt mỏi: “Không sao đâu Bô, Trương Tiểu Vi do cậu ta lấy . Chỉ là mìnhvi_pham_ban_quyen phải viết bản kiểm điểm ba ngàn chữ, tuần sau nộp cho anh ấy.”
Bô thở phào nhõm: “Thế ổn , kiểm thôi mà, cứ viết bừa cho xong chuyện!”
Lết thân hình rã rời về đến , cô nhận được tin nhắn trả lời từ “bạn mạng”: “Chiều tôi bận chút . không sao chứ?”
Ninh Âm thực sự đã kiệt sức, đến lười cả gõ chữ: “Không sao.”
Lần đầu tiên Ninh Âm nói ít như vậy khiến “ mạng” chẳng biết phải tiếp lời thế nào.
hình hiệnbot_an_cap lên chữ “Đối phương đang nhập…”, lặp đi lặp mấybot_an_cap lần nhưng vẫn không thấy tin nhắn nào gửi tới.
Ninh Âm chẳng buồn quan , điện thoại một bên.
Hồileech_txt_ngu tưởng lại lúc ở trong phòng học, giáo Tề hình có nắm lấy cánh cô.
Nếu là bình , chắc chắn cô sẽ nhảy cẫng lên vì phấn khích. bây giờ, ngàn chữ kiểm điểm đang vai, khiến chẳng buồn nhúc nhích.
thoại khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rung, Ninh Âm mở khóa xem tin .
“Đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để trong lòng.”
“Anhvi_pham_ban_quyen phải đứng về phía em chứ!” Ninh Âm kết thúc bằng một loạt dấu chấm than đầy cảm thán.
Người này còn dám khuyên cô nên rộng lượng đấy.
hình như là cô ra tay trước thật Trong thời đại minh, ai ra tay trước là người đó sai, nhưng rõ ràng cô mới là người bắt nạt mà.
“, đứng phía em.” Trong câu chữ tràn vẻ nuông chiều chính cô cũng không nhận .
Ninh Âm nằm bệt trên sofa một lúc, lại chút sức lực rồi bắtbot_an_cap đầu lải nhải lầm .
“Mình phải viết bản điểm baleech_txt_ngu ngàn chữ, thật là trời đất không dung tha mà. Từ nhỏ đến lớn mình luôn là sinh ngoan, chưa bao giờ phải viết kiểm điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảvi_pham_ban_quyen.”
Anh không tin, cảm giác cô không chuyện mới là chuyện lạ.
“Học môn tự chọn mà cứ như cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh kiếm treo lơ lửng trên , sớm gì mình cũng bị suy nhược thần kinh mất.”
Anh lại càng không tin, hay lơ đãng nhất giờ học chínhvi_pham_ban_quyen là cô.
“Hay mình chủ với giáo sư là xin rút môn này nhỉ? Bây giờ mạng bộ trường chưa đóng, chắc vẫn còn kịp.”
Chuyện này thì anh tuyệt đốileech_txt_ngu cho phép.
Ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, hệ thống ký môn học của vốn ba nữa mới đóng bỗng gặp sự cố đóng sớm dự kiến.
Ninh Âm gào thét trong căn hộ: “Tề Dĩ Ngôn, mạng của Xuyên Đại hỏng , anh không sửa đi hả!!!”
Nghe nói sau đó có sinh viên hỏi anh, lờivi_pham_ban_quyen : “Lười sửa. Đóng sớm ba ngày cũng chẳng ảnh hưởng gì.”
Ninh Âm: Ảnh hưởng chứ, ảnh hưởng lớn lắm luôn đấy!
Sau trận ẩu đả đó, Ninh Âm bỗng chốc nên nổi tiếng.
Cô hiệnvi_pham_ban_quyen trên khắp các diễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn trường, các hội nhóm và cả trang , thậm chí có người soi kỹ trang điểm và cách phối của cô ngày hôm đó.
Bô Bô thấy thì thốt : “Thậtleech_txt_ngu là quá đáng.”
“Cậu thật sự không định nghỉ để lánh mặt à?” Vừa tan học, Bô đến bên cạnh Ninh Âm hỏi han.
Sáng naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa ngủ Ninh Âm đã thấy “đến tháng”, vật lộn một hồi kịp thời gian nên đành để mặt mộc đến trường. Không hề có chuyện “không điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chết”, ngược lại trông cô cực kỳ và trẻ , bớt đi cảm giác xa cách thường ngày.
“Lánh mặt cái gì, giờ mà trốn thì trông như mình đuối lý , mìnhleech_txt_ngu không đâu.” Ninh Âm chuốt mascara vừa trả lời, đôi mắt trợn tròn cẩn trọng.
“Nhưng mà nói đi cũng phảileech_txt_ngu nói lại, giáo sư Tề đúng là đẹp trai đến mức đáng giận. Ngũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan tinh tế, tỉ lệ cơ thể hoàn hảo, kém cạnh gì tiểu thịt trên cả. Ninh Âm, hay cậu tung chiêu quyến rũ, hạ anh ấy đi.” Bô Bô dại.
“Cậu rảnh rỗi thì viếtbot_an_cap mìnhleech_txt_ngu ba chữ kiểm điểm đi?”
“Thế thôi bỏ qua đileech_txt_ngu. Chiều nay có buổi họp lớp bàn về chuyện thực tập, đừng có đấy nhé!” Nóibot_an_cap xong, Bô Bô chạy biến.
Ninh Âm cảm thấy không khỏe, định căn hộ ngủ trưa một lát, nhưng khi ra hầm xe trường mới hiện lốp sau mình đã bị ai đó thủng xì hết hơi.
Đám người này có thôi đi không, là rảnh rỗi quá mức mà.
Không nhà được, chiều lớp xong còn phải mang xe đi tiệm sửa, Ninh đầy vẻ bực bội xách túi đi về phíaleech_txt_ngu phòng .
Bô Ninh Âm quay lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì ngạc nhiên hỏi: “Chẳng phải cậubot_an_cap bảo về nhà ngủ trưa sao?”
Ninh Âmvi_pham_ban_quyen quẳng túi lên bàn, nằm gục xuống, vùi vào , giọng lí nhí: “Không về được nữa, lốp xe bị ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâm thủng xì hết .”
Bô Bô không ngờ đám kia lại như đỉa đói vậy: “Hả? Có đi check không?”
Ninh Âm vẫn giữ nguyên tư thế, uể đáp: “Vô ích thôi, chỗ đúngbot_an_cap là góc chết.”
Bô thở dài, xoa đầu an cô: “Không , Âm nhỏ bé, lát tan học mình đivi_pham_ban_quyen sửa với cậu.”
“Nếuleech_txt_ngu không phải hôm nay mìnhbot_an_cap đangleech_txt_ngu bị đau thì mình nhấtleech_txt_ngu phảivi_pham_ban_quyen dạy cho bọn họ một bài học.” Giọng cô tuy nhỏ nhưng đầy vẻ nghiến răng nghiến lợi.
Lần nào đến ngày đầu tiên của kỳ kinh , Ninh Âm cũng đau mức không đứng thẳng nổi, cả người yếu ớt, mong manh dễ vỡ.
“Thôi, cậu cứ nằm trong lớp nghỉ ngơi một lát đi, dù ồn chút.” Bô xa gợi ý.
Ninhleech_txt_ngu Âm gật , quấn chiếc áo khoác phong màu đen rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Chẳng mấyvi_pham_ban_quyen chốcvi_pham_ban_quyen, bạn sinh viên lục tục kéo phòng tìm chỗ , thầy cố vấn học tập cũng ôm một xấpvi_pham_ban_quyen tàibot_an_cap liệu bước vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Các em, học kỳ mới của năm cuối đã bắt , cần phải tập trung vào việc học. Năm cuối cùng rồi, tuyệt đối đừng xảy ra chuyện phạm kỷ luậtleech_txt_ngu nào, nếu không thể tốt nghiệp thuận lợi thì bao nhiêu công sức học đại học của các em coi như đổ sông đổ biển.” Thầy cố vấn đi vào vấn đề, aileech_txt_ngu cũng biết thầyleech_txt_ngu đang chỉ điều gì.
Nhân vật chính bị “ám chỉ” lúc này vẫn còn đang lơ mơ trong giấc nồng.
Bô Bô thấyvi_pham_ban_quyen thầy không để đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh Âm nênvi_pham_ban_quyen muốn để cô ngủ thêm chút , đợi đoạn quan trọng rồi gọi dậy cũng chưa muộn.
Thầyleech_txt_ngu cố vấn đưa liệu cho lớp trưởng phát xuống rồi : “Học kỳ này nắm vữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc học mà còn phải tiến hành thực tập trong vòng một tháng, tất cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh viên đềuvi_pham_ban_quyen tham gia.”
Một tràng tiếng kêu than vang lên.
Thực tập, chỗ tốt thì khó tìm, chỗ tệ thì chẳng khác nào bán lò gạch làm khổ sai.
Thầy cố vấn gõ bàn, dạc nói: “Các em tự! Lần thực tập này khác với những lần trướcvi_pham_ban_quyen, đâyleech_txt_ngu là thử nghiệm đầu tiên của học viện chúng .”
Cả lớp im bặt, lắng nghe họcvi_pham_ban_quyen viện định giở tròleech_txt_ngu gì.
viên hướng dẫn tục nói: Đợt thực tập này sẽvi_pham_ban_quyen chialeech_txt_ngu theo hình thức nhóm, mỗi nhóm 10 viên. chúng có tổng cộng người, chia làm 5 nhóm, 3 người còn lại sẽ gộp cùng các bạn dư ra ởvi_pham_ban_quyen lớp khác tạo thành một nhóm.
Toàn học viện cả 26 nhóm. Kết thực tập sẽ có điểm đánh giá cho cả tập thể và cábot_an_cap nhân. Chi tiếtvi_pham_ban_quyen bảng tôi sẽ gửi vào lớp sau, dựanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điểm số cuối cùng đểleech_txt_ngu tính phần tương ứng.
Địa thực lần nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net doleech_txt_ngu học viện thống sắp xếpleech_txt_ngu, đồng thời sẽ có giảng viên dẫn đoàn.
Mọi người nghe xong bắt đầu xì xào bàn tán. Cuộc thi mang đậm cạnh này đã khơi dậy khao chiến thắng của sinh viên khoa máy tính.
Vốn dĩ họ đã sớm muốnbot_an_cap so tài xem trình độ của ai cao hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
Cuối cùng, viên hướng dẫnleech_txt_ngu thêm một điểm: Chuyến thực tập lần liên quan tiếp đến học phần, duyệt sinh viên ưu tú học bổng, đề phải tuyệt đối coi trọng.
Phòng học quá , giảng viên cổ hétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Tiếp theo, mọi người lên đây bốc thăm. Có các số 1, 2, 3, 4, 5 và X. Bốc trúng số nào nhóm đó, là nhóm hỗn hợp nhiều lớp. Bắt đầu đi!
Từng người một bước để chấp nhận sự sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặt của vận .
Trong tình cảnh hỗn loạn như vậy mà Ninhleech_txt_ngu Âm vẫn tỉnh hẳn. Cô không ngừng đổ mồ , nửa tỉnh nửa , khắp người khó chịu vô cùng.
Bô Bô đến lượt bốc thăm, lập tức lắc mạnh cô: Âm, tỉnh mau, bốc thăm thực tập kìa.
mắtvi_pham_ban_quyen lờ đờ, óc choángbot_an_cap váng, Ninh Âm bị Bô Bô kéo lên giảng bốcleech_txt_ngu một lá thămvi_pham_ban_quyen mà vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bô Bô cứ kệ, lát nữa sẽ giải thích sau.
Bô Bô bốc trúng số 1, còn Ninh Âm bốc trúngbot_an_cap chữ .
Vẻvi_pham_ban_quyen mặt Bô Bônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy thất vọng và chánleech_txt_ngu nản, cô lấy cánh tay Ninh Âm nói: Ninh Âm, mình ở đó, cậu phải tự chăm sóc bản cho tốt nhé.
Lời nóivi_pham_ban_quyen vô cùng tha thiết, tận ruột .
Ninh Âm tỉnh táo hơn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , thản nhiên liếc xéo cô bạn: bớt diễn đi chị gái.
Bô Bôvi_pham_ban_quyen lập trở lại bình thường, lật mặt trong giây: Đượcvi_pham_ban_quyen rồi, gái.
Bô giải thích sơ quabot_an_cap hình thựcbot_an_cap tập cho Âm. Ninh Âm cảm thấy khá rắc rối, chỉ nghe hiểu được đại khái.
Cuốibot_an_cap cùng cũng trụ đượcbot_an_cap đến lúcbot_an_cap họp kếtbot_an_cap thúc, cô chối ý tốt của Bô Bô. Cô bụng việc vá lốp xe biết đến bao giờ mới xong, làm ảnh đến việc thi học của mình.
Ôi dào, không sao đâu. Cậu mà đậu cao học Giang Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì nhớ mời mình một bữa thịnh soạn là được. Âm nặn cười kiểu chị đây không gục ngã đâu, giục Bô mau đến thư ôn tập.
Bô vẫn không yên , đi dặn lại: Có chuyện gì phải báo cho mình ngaybot_an_cap đấy nhé!
Tất nhiên rồi. vẫybot_an_cap tay ra vẻ phóng khoáng rồi lái xe rời đi.
Đến xe, đến việc đã không đăng ảnh tự sướng, cô chụpbot_an_cap một tấm hình lốp xe đang chờ vá, kèm dòng trạng thái: Họa vô đơn chí, lúc người không thì lốpvi_pham_ban_quyen xe lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ tiểu nhân đâm thủng xìbot_an_cap hơi, sao hôm nay mình đen đủi thế không biết o(TT)o!
Chẳng bao lâu sau, bàibot_an_cap được lượtbot_an_cap . vài nam sinh có ý vớivi_pham_ban_quyen cô thi nhau lại bình luận.
sao ? Đứa nào dám đâm lốp xe của chịleech_txt_ngu Âm ta thế?
Người khỏe thì mau bệnh !
Có thểvi_pham_ban_quyen qua ngồi của mình này
Ninh Âm lướtleech_txt_ngu xem bình luận, lòng không gợn sóng.
Lúc này, một luận đã thu sự chú ý của cô, là người bạnbot_an_cap qua mạngvi_pham_ban_quyen gửi tới.
Sao thế?
Ninh Âm thấy vậy liền mở ngaybot_an_cap khung trò chuyện, gửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin nhắn : Mẹ nó, em đau quá.
Trong lời nói tràn đầy sự ỷ lại mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính không nhận khi trút bỏ lớp phòng .
Thấy buông lời thô tụcleech_txt_ngu, anh bỗng thấy sốt ruột, lòng dấy lên lo lắng mà bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân không hề hay biết. Bình côbot_an_cap tuy nóng , tính tình không tốtvi_pham_ban_quyen hiếm khi , điều này khiến anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ rằng cơ cô cực kỳ khó .
Ăn thứ gì hỏngvi_pham_ban_quyen à? Có cần đi bệnh viện kiểm tra không, ngay cạnh Xuyên Đại có bệnh liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kết đấy.
Ninh Âm đảo mắt một trước màn hình, nhìn là biết kiểu người cuồng công việc, ít kinh nghiệm yêu đương rồi.
Đến tháng rồi. Cô nói thẳng không kiêng dè.
Nhìn thấy dòng chữ này, anh nhất biết trả lời sao. Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con lứa, mấy chuyện này mà có thể tùy tiện nóivi_pham_ban_quyen ra vậy sao
Ninh Âm thấy anh mãileech_txt_ngu không trả , tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ham chơibot_an_cap nổi lên, cô cắn móngbot_an_cap tay, nở nụ cười đầy tà .
Ngượng rồi ?
Không có.
Đã là một ông chú già hơn mươi tuổileech_txt_ngu rồi, chút thức về phụ nữ mà anh cũng biết saobot_an_cap?
Anh mày. Già? chú già? Anhleech_txt_ngu giác lắc đầu cười bất lực
Ninh Âm độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tò về hình của anh. Hiện tại hai người cũng coi mối quan hệvi_pham_ban_quyen bạnbot_an_cap mạng tốt đẹp, xem diện mạo của học trưởng chắc cũngvi_pham_ban_quyen không đáng nhỉ?
mò anhbot_an_cap trông như thế nào ! Ninh tựa vào tường, đôi chân thon dài vắt chéo. Đôi giày cao khiến cổ chân cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông gợi cảm đầy hoặc, cô đầy vẻ mong đợi chờ trả lời.
Phía sau màn hình, Tề Dĩ Ngônleech_txt_ngu đang tựa vào ghế trong nghỉ của phòng thí . Bộ đồ chống bụi màu trắng trên người còn chưa kịp thay ra, anh mày khi nhắn của cô.
Thường ngày tôileech_txt_ngu không chụp ảnh tự sướng.
thôi! Cho em xem đi mà Lúc cô làm nũng, sự sắc sảo thường biếnleech_txt_ngu mất, thay vào đó là vẻ ngoan ngoãn đáng yêu hơn hẳn.
Thật sự không có.
Hừ! Đồ keo kiệt! xemvi_pham_ban_quyen thôi.
Ninh thầm nghĩ: là vì trông coi nên mới không cho mình xem, ước chừng có giọng nói là nghe được thôi, còn những mặt khác chắc chắn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng Tề Dĩ Ngôn.
trong bụng vậy thôi, vạn lần không được để bạn mạng biết, nếu không sau này không có chỉvi_pham_ban_quyen bài cho nữa!
Chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lốp là nào?
Thấy hỏi, Âmleech_txt_ngu lập tức nhớ lại chuyện bực mình, tứcvi_pham_ban_quyen tối kể: Xe của em đậu ngay góc khuất camera, bị ta đâm lốpvi_pham_ban_quyen hết hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tức chếtbot_an_cap em rồi.
cau mày, ánh mắt hơi trầm xuống.
Bô Bô đột nhiên gửi tin nhắn tới, vô cùng hớtbot_an_cap : Ninh Âm, cậu xem sách viên đoàn thực tập trong nhóm lớp chưa?! Mau xem đi!
Ninh Âm chế độ im cho nhóm lớp nên không thấy ngay. Côleech_txt_ngu mở tài liệu nhóm xuống tải bảng danh sách, giảng dẫn của X là Tề Dĩ Ngôn???
lại lần nữa, xác định đúng là .
Vừa chút vui sướng nhảy nhót, vừa thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như có gai đâm sau lưng sao nhỉ.
Muốn trai đẹp, nhưng sợ trai đẹp.
Cô lập tin này cho bạn mạng, không giấu nổi niềm vui sướng: Anh xem , em cóleech_txt_ngu cơ maynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắn được ở nam giáo sư suốt một tháng trời.
Khóe miệng anh khẽ cong lên.
Ừ, tốt đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đừng quên bản kiểm điểm 3000 chữ nợ anh ta.
Ninh Âm lập tức như dội gáo nước lạnh, có cần phải làm cô mất thế không chứ.
Dĩ Ngôn cũng nhận điện của học viện. Vị trưởng già như một ngoan , người tuy già nhưng tâm hồn vẫn rất trẻ trung.
Dĩ à, nghe lần này cậu động đăng dẫn đoàn tập cho lớp máy tính?
Tâm trạng Tề Dĩ Ngôn khá tốt, mặt thư tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anhvi_pham_ban_quyen ôn tồn lời Viện trưởng: Chào Viện trưởng, em mới về vẫn còn việc, khi nào rảnh em sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua văn phòng thăm thầy. Chuyến thực này cũng là việc nên làm.
nghênh , cửa văn phòng tôi luôn mở rộng cậuleech_txt_ngu. Bình thường nghiên cứu của cậu đã đủ bận rộn rồi, bên quốc gia lại cần cậu túc 24/, ở trường cũng nhiều việc cần xử lý, liệu xoay xở kịp không. này cũng không phải việc gì quá khẩn cấp.
Viện trưởng già xa cho anh, đứa trẻ mấy nay chưa từng dừng lại, giống như không nghỉ ngơi, không ngừng tỏa ra năng lượng suốt 24 giờ.
Cũng có anh mới có thể vác được trọngvi_pham_ban_quyen trách lao đó.
Viện trưởng già thở dài, anh quá vất vả rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tề Dĩ Ngôn này đã thay quần áo xong, chuẩn bị viện nghiên mộtleech_txt_ngu chuyến. Vừa đóng cửa phòng thay đồ, anh vừa mỉm cười trấn an việnbot_an_cap trưởng: đâu ạ, em còn trẻ, vẫn còn . Kỳ thực tập lần này cũng giúp em sớm làm quen cương vị dạy.
Lão viện trưởng nghe nói vậy thì không phản bác gì thêm, chỉ dặn dò vài câu anh chú ý nghỉ ngơi.
Tề Dĩ Ngôn đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vâng lờivi_pham_ban_quyen đáp ứng.
Sau khi cúp điện thoại, gươngbot_an_cap anh lại vẻ nghiêm nghị thanh lãnh vốn .
Anh nhận được tin từ Tiểu Quách, đồng nghiệp ở viện nghiên cứu.
Có đang xâm nhập hệ thống Vô Ảnh.
Ninh Âm cuối cùng cũng đến nhàbot_an_cap, cô vật raleech_txt_ngu ghế sofa, nhìn vào khung chat điện thoại thấy mình đã gửi bao nhiêu tin nhắn mà bạn mạng vẫn im hơi tiếng.
Chắc là đang bận rồi. Ninh Âm bĩu , tự lẩm bẩm mình.
Trước đây khi anh rộnleech_txt_ngu như vậy, cô cũng đâu thấy bực thế này đâu.
Ninh Âm càng nghĩ càng thấy phiềnvi_pham_ban_quyen lòng, dứt khoát để thoạivi_pham_ban_quyen ở độ im lặng, trùm chănvi_pham_ban_quyen kín đầu đi ngủ.
Tề Dĩ Ngôn quay lại viện nghiên cứu, những đồng nghiệp đã xong việc đều ra đón anh.
Tiểu Quách đi tiên phong, thấy xe anh dừng đã tiến lên phía trước: Vất chobot_an_cap anh quá Giáo sư Tề, lại phải anh chạy tới đây một chuyến. Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dù sao ‘Vô Ảnh’ cũng do một tay ra, không ai hiểu nó hơn anh cả.
Chỉ cần mọi cầnbot_an_cap, tôi định sẽ có .
Có Dĩ Ngôn ở đây, lòng họ cũng thấy vững chãi hơn hẳnbot_an_cap.
Mọileech_txt_ngu người không hàn huyên nhiều, bước nhanh vào điều khiển trung tâm.
Quách lậpleech_txt_ngu tức giải thích tình hình với : tiếng trước, mànbot_an_cap hình lớn hiệnbot_an_cap cảnh báo, đó ởbot_an_cap hiện mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dòng chữ.
Chữ gì?
Đã lâu không gặp, người bạn của tôi.
Tiểu Quách nói xong liền liếc nhìn Tề Dĩ bên cạnh.
Trên mặt anh không hề có chút đổi biểu nào, chỉ trong thoáng chốc, đôi mắt đenbot_an_cap thâm trầm như đầm sâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thẳng vào màn hình , một cảm giác áp bức nặng nề lan .
William Blakeleech_txt_ngu.
Một cái tên rõ ràng thốt ra miệng anhvi_pham_ban_quyen.
Người trong việnvi_pham_ban_quyen nghiên cứu lập tức hít một hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh, tên nhóc đó.
Đối sự khiêu khích của Blake, mọi đều không lường trước được.
Biến mất lâuleech_txt_ngu như vậy, đột nhiên xuất hiện, rốt cuộc cáibot_an_cap gì?
Tề Ngôn ngồi xuống, gõ phím liên hồi, dòng mãbot_an_cap lệnh hiện ra dưới tay anh như chảy.
Chẳng bao lâu , Tiểu Quách vẻ mặt mừng rỡ, đứng dậy nói với mọi người: Tốtvi_pham_ban_quyen rồi, Dĩ Ngôn không chỉ sửa được hổng mà còn tăngvi_pham_ban_quyen chương trình phản truy dấu! Làm sao có thể hoàn thành ngần ấy việc trong thờivi_pham_ban_quyen gianleech_txt_ngu ngắnbot_an_cap như vậy , đúng là Giáo sư có khác!
người khi được thả lỏng, dây thầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinh căng thẳng suốt nhiều ngày qua dịu nhờ sự trở về của Tề Dĩbot_an_cap Ngôn.
Blake không thực sự tấn công Vô Ảnh, chỉ đang thăm dò bên ngoàileech_txt_ngu hệ thống, tung hỏa mù để làm mọi người . Tề Dĩ Ngôn kiểm tra kỹ lưỡng các chức năng hệ thống, thấy không bị ảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hưởng gì.
Xử lý xongleech_txt_ngu mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số việc lặt vặt khác thì đã giờ sáng. Ngoại trừ nhân trực ca, những người còn lại đã đi.
Tề Dĩ Ngôn ngồi trongleech_txt_ngu xe, mãi vẫn không nổ máy.
hiếm có hành vi lãng phí thời thế này, với anh, thời gian là thứ quý giá nhất.
Thật hiếm hoi khi anh nghĩbot_an_cap về chuyện xưa.
phút sau, anh bấm số gọibot_an_cap Tỉnh .
Đại ca à, anh có lầm đấy, bây là ba giờ sáng đó! Anh không nhưng tôi cầnbot_an_cap ngủ mà! Tỉnh Triết bị đánhbot_an_cap thức khỏi giấc mộng đẹpleech_txt_ngu nên đầy súng ống.
Hôm nay Blake đã tấn Vô Ảnh.
Chỉ một câu nói khiến Triết tỉnh táo quá nửa, anh tabot_an_cap cẩn thận hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một câu: Sau đó sao?
Hắn không độtbot_an_cap nhập được vào hệ thống, chỉ lại một chữ làm nhân viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong phen hú vía.
Tỉnh Triết hiện thể hình dung ra bộ dạng mỏi Tề Dĩ Ngôn.
phải mệt mỏi vì công việc nặng nề, mà là vì Vô Ảnh không người kế thừa.
Cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh của anh có lẽ sẽ khiến anh không thể lúc nào cũng cóleech_txt_ngu mặt quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rắc choleech_txt_ngu viện nghiên cứu nữa
Tỉnh Triết muốn an ủi anh, nghẹn nửa ngày trời cũng chỉ thốt ra được một : Tề ca, không saovi_pham_ban_quyen đâu.
Tề Dĩ Ngôn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng đêm nay đặc biệt .
Sau khi cúp máy, Tỉnh Triết không ngủ được nữa. Một quyết định nảy trong lòng anh ta.
Chẳng nói chẳng rằng, ta dậy xếp hành lý.
Sáng sớm tinh mơ, Tỉnh Triết đến chỗ ở Bác Tiêu, đập cửa rầm rầm.
Bác sĩ Tiêu bị anh ta cho nhức cả đầu, mặc đồ ngủ mở cửa.
Tiểu tổ của tôi ơi, khoan hãy nói chuyện bác sĩ bên có chịu chia sẻ nghiên cứu mới nhất hay khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu tôi đi bệnh viện của tôi tính sao?
Tỉnh thẳng vào phòng thay đồ của ông, giúp ông dọn hànhvi_pham_ban_quyen lý, đầu cũng không lại mà nói: dọn đồ đi, những vấn đề sẽ giải quyết.
Anh ta muốn đưa Bác sĩ Tiêu đến bệnh viện Mary ở để học lỏm bản , quay về cứu Tề ca của anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bácleech_txt_ngu sĩ Tiêu nhận cứ ngỡ ta đang đùa, cho khileech_txt_ngu người này xách theo hai chiếc valivi_pham_ban_quyen xuất hiện trước .
Thật một tình anh em cảm động thấubot_an_cap trời xanh, chỉ tội cho ông nửa tháng không thu nhập rồi, thằng nhóc Triết này phải đền gấp đôi cho ông mới được.
Triết: Nóibot_an_cap tiền nong thật thô tục, ông học thêm được bản lĩnh, phong phú bản thân không tốt sao?
Bác sĩ : Hừ hừ.
Hai người lúc sáu giờ sáng, mỗi người kéo chiếc valileech_txt_ngu lớn, tất tả rabot_an_cap sân bay.
Ừ thì, sau nàybot_an_cap, khi anh ta phạm và Tề Dĩ Ngôn nhìn với vẻ mặt ghétbot_an_cap bỏ, Tỉnh Triết sẽ diễn một vở kịch lớn: Nhớ , trời vừa hửng sáng, se se lạnh, vì để cứu anh mà tôi dấn thân hành trình nơi khách quê người
Tề Dĩ Ngôn cúi đầu cười khẽ, ánh mắtvi_pham_ban_quyen dao động, anh đưa tay nắm thànhvi_pham_ban_quyen đặt lênvi_pham_ban_quyen miệng ho một tiếng, thật không có nào với thằng thối này.
Mọi chuyệnleech_txt_ngu dường như đều tan biến.
Tỉnh Triết cũng , nhìn Tề ca của mình. Anh tabot_an_cap đều biết , cho dù Tề ca thực sự đi Washington khám bệnh thì viện nghiên cũng chưa chắc đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phê duyệt. Anh càng xuất sắc thì gánh nặng phải vácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng nhiều, đôi khi, lựa khôngvi_pham_ban_quyen nằm ở bản thân.
Nếu đã vậy, cứ để anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm là đượcvi_pham_ban_quyen. Khóe miệng Tỉnh Triết lên, trong chốc lát đã khôi phục vẻ lả lơivi_pham_ban_quyen một công tử hoa.
Ninh Âm ngủ một bị cơn đau hành kinh làm tỉnh giấc. Theo thói quen, cô tay lấy điện thoại, nhìn giờ có giờ.
Mở ra, bạn mạng gửi tin từ nửa tiếng trước: Vừa mới bận xong.
Sao lại anh. nheo mắt chậm chạp gõ chữ, gõleech_txt_ngu hai chữ lại nghỉ một látvi_pham_ban_quyen, đau .
Không ngờ anh trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời ngay lập : chưa ngủ sao?
Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Âm toàn thân không chút lực nào, thật thú nhận: Đau bụng kinh bị đau luôn.
Lần nào cũng vậy sao?
Đúng thế. Hay là anh nói chuyện với em đi, để phân sự chú . Ninh Âm đau không chịu , nói với .
Giây tiếp theo, cô nhận cuộc thoại anh.
Alo? Giọng nói lười biếng vàleech_txt_ngu ớt của Ninh Âm vang lên, quá đỗi mê hoặc, làm loạn nhịp tim anh.
Ừ.
Giọng hay như , trầm , khiến người tabot_an_cap không kìm lòng mà muốn nghe .
Thấy Ninh Âm mãi nói gì, anh thấp giọng cô: Vẫn còn đó chứ?
Còn, nhưng sắp chết rồileech_txt_ngu. Sao mà không biết!
Thấy cô còn sức để đùanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giỡn, anh mới yên tâm.
Cứ như vậy, anhbot_an_cap lẽ đồng cùng côleech_txt_ngu đivi_pham_ban_quyen vào giấc ngủ. Nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng đều đặn truyền ra từ điện thoại, anh điện thoại ở chế độ im đặt sang một bên, thay một chiếc bàn phím không tiếng động, tiếp tục làm việc.
Từng dòng lệnh nhanh trên hình.
Lạibot_an_cap lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đêm bình thường, nhưngleech_txt_ngu thỉnh thoảng dừng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuộc chưa ngắt trên điện thoại, luôn khiếnvi_pham_ban_quyen anh thể kiềm chế được khao khát muốnleech_txt_ngu được hơn nữa.
Sángbot_an_cap sớm, Ninh Âm bị tiếng chuông báo thức điện thoại đánh thức. nay ngày đầu tiên của đợt thực tập nhóm, trong người thoải máinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn xin nghỉ, nhưng vì để được giáo sư namleech_txt_ngu thần, mọi chuyện là chuyện nhỏ.
Vệ sinh cá nhân xongbot_an_cap, điện thoại cô mới phát hiện, người bạn mạng kia mãi sáu giờ sáng mới ngắt điện thoại.
Làm muộn đếnvi_pham_ban_quyen thế sao?
Cô nhận được tin nhắn anh gửi từ tiếngvi_pham_ban_quyen trước: Ninhbot_an_cap Âm, hôm nay đi ngang qua Xuyên Đại, tôi để thiết bị chườmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vùng bụng mới nhất công ty nghiên cứuleech_txt_ngu ở chỗ bảo vệ cổng Đông, hy vọng sẽ giúp cho em.
Âm vui mừng xác nhận lại mộtvi_pham_ban_quyen nữa, chắc chắn là do người bạn qua mạng gửi, chắc chắn là cho mình.
Nhờ anh phụ đạo tập mà còn được nhận quà không , là học thần tiên mà.
Đồng thời, cô hơi ngạc nhiên, cũng sốngbot_an_cap gần trường sao?
Đến cổng trường, bác bảo vệ nhiên cô một chiếc túi giấy trắng quá , bên ngoài có dán một tấm thiệp: Ninh Âm . Nét chữ vuông vức cứng , không ngờ ngoài giọng hay ra, chữ anh viết cũng đẹp như .
Ninh đỗleech_txt_ngu xeleech_txt_ngu bãi, ngồi xeleech_txt_ngu mở túi ravi_pham_ban_quyen, bên trong là một miếng đệm sưởi ấm vùng bụng hồng, nhỏ nhắn nhẹ nhàng, có mang theovi_pham_ban_quyen bên mình hằng ngày, thích hợp để Ninh Âm sử dụng trong ngàybot_an_cap này.
Nhưng cô lật tung cả bao bì cũng không thấy tên thương hiệu, tìm trên mạng cũng chẳngvi_pham_ban_quyen thấy mẫuvi_pham_ban_quyen mã tự.
Ninh Âm chiếc khoác mỏng , chỉ để chiếc áo len dệt kim ôm sát, miếng sưởi vào, một ảnh tự sướng gửi cho người bạn qua mạng, kèm theo dòng tin nhắn: Đã dùng rồi, dùng thích lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thích cực luôn.
Ninh Âm trong dĩ đã mặc đồ bó sát tôn lên vócvi_pham_ban_quyen nuột nà, miếng đệm sưởi quấn quanh bụng càng làm nổi bật vòng eo thon gọnleech_txt_ngu không chútleech_txt_ngu mỡ thừa.
Phải nói rằng, tư thế chụp ảnh này khiến vòng một của cô trông sự rất đầy đặn và quyến rũ.
Lớp trang điểm vẫn tinh tế và táo bạo như mọi khi, nhưng không hề lố.
Dĩ chăm chú từng chi tiết trong ảnh, bàn nắm điện siết chặt lại.
cùng, anh nút Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ảnh.
Ninh Âm cũng hỏi ra thắc mắc trong lòng: Anh cũng gần trường sao? Công tyleech_txt_ngu của anh là công nào thế, sao trên miếng đệm sưởi có vậy?
Không xa không gần. Một doanh nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tên , đây là sản phẩm chưa ra mắt thị trường.
Ninh tưởng anh ngại nên không thêmbot_an_cap nữa.
Ồ Cảm ơn món quà của anh nhé, nào rảnh chúng ta ăn một bữa, mời.
Cô muốn gặp anh.
Được.
anh thực sự đồng ý, Ninh Âm còn chút hồi , hàng mi chớp chớp tụcleech_txt_ngu. Gương mặt tự tin tinh tế thoáng hiện nét thẹn thùng của thiếu nữ, côvi_pham_ban_quyen cắn môi dưới, nhắn lại anh: Vậy thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối tuần này nhé, anh không? Cho ngắm đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỹ nữ nè.
Tề Dĩ Ngôn nhìn lời cô nói, mặtbot_an_cap đầy vẻ cưng chiều.
Cóbot_an_cap thể.
Đã đến lúc nên để cô gặp mặt rồi.
Được! Không gặp về nhé
vào lớp, Bô đã vẫy tay gọi Ninh Âm , nói với cô: đến muộn rồi, cố vấn học tập ngày đầu thực tập đi team building trước, đưa cả đi leo núi Thanh Sơn, giáo viên hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn cũngbot_an_cap đivi_pham_ban_quyen đấy
Nói xong còn nháy mắt với cô, ý ám chỉ gì đó.
Âm cười khổvi_pham_ban_quyen: 3000 chữ chưa viết xong mà
Đợi khi xe buýt đưa họ núi Thanh , Ninh mới biết Trương Tiểu Vi cũng ở cùng nhóm với .
Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Bô liếc xéo Trương Tiểu một để bảo vệ bạn mình, cố ý nói to: Áibot_an_cap chà, Giáo sư Tề dẫn dắt nhóm X đúng làbot_an_cap mệt thật đó, phải đối mặt với mộtbot_an_cap kẻ ngốc mà
Tiểu Vi nghe ra Bô Bô đang mai mình, hùng hổ địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lao tới lý luận. Các bạn học bên cạnh tức giữ cô ta lại, Giáo sư sắp đến rồi, tuyệt đối không được để xảy xô xát nữa.
Bô Bô đưa Ninhbot_an_cap Âm kiêu ngạo bước qua trước ta.
nén cười, Bô Bô đúngvi_pham_ban_quyen là cóleech_txt_ngu chọc người khác thật.
Âm không hôm nay phải leo nên đi đôi gót Jimmy Choo, nhìn con núi phía trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà nhíu mày. Đang kỳ kinh nguyệt lại còn đi núi, chẳng lẽ mạng tại đây sao?
Xe các thầy cô cũng đã đếnvi_pham_ban_quyen, mọi lần xuống xe.
Ai nấy mong chờ sự xuất hiện Tề Dĩ Ngôn.
cuối cùng xuốngleech_txt_ngu chính .
Anh mặc một đồ thể thao màu trắng, chân đi giày sneaker AJ đỏ đennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tóc khôngvi_pham_ban_quyen vuốt keo, vài sợi tóc lòa xòa mắt trông rất tùy hứng và tràn sức sống.
Nhìn bộbot_an_cap trang phục này, mọi người có thể tưởng tượng ra dáng của anhvi_pham_ban_quyen năm 18 tuổi, hẳn là một thiếu niên tràn đầy hơivi_pham_ban_quyen thanh .
Đương nhiên bâyvi_pham_ban_quyen giờ cũng không tệ, trông còn giống sinh viên hơn cả sinh viên chính hiệu, bộ trai đẹp không biết đi sao?
Lần này, trưởng Viện Công nghệ tin cũng đến, giáo viên đi cùng đưa cho ông một chiếc loa cầm tay.
Các emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh viên, thầy cô giáo. Hôm nay là các sinh viên năm tư tham gia cuộc thi thựcvi_pham_ban_quyen tập
Chương [Số]: [Tên]
“ đầu tiên, sau khi luận , học viện ta quyết định đưa mọi người đi núi!
Mọi người không chỉ cần có một bộ thái mà còn phải có một cơ thể khỏe mạnh! khích lệ tinh thần, đội thành lộ trình núi sớm nhất sẽ cộng thêm 3 điểm vào cuộc thi ! Bây giờ, mời các bạn dựa theo danh sách để tìm giáo đoàn mình.”
Ninhleech_txt_ngu Âm len đông, tiến về phía Tề Ngôn.
Một nam sinh cao ráo cùng đội cầm cờ hiệu. Những lẻ tẻ từ các lớp khác nhau giờ đây tập hợp thành một .
Không giống như những nhóm khác vừa lập xong xuất phát ngay.
“Lưu ý an toàn, đừng tự ý động. Số thoại của tôi là: 136xxxxxxxx.” dặn vài câu trước khởi hành.
Khi nói, anh nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi giày cao gót dưới chân Ninh Âm.
Mấy bạn nữ cùng đội không giấu vui mừng trên mặt, ôi, điện thoạivi_pham_ban_quyen Giáo sư Tề Dĩ Ngôn kìa!
Ninh Âm cũng lưu điện thoại vào , định bụng lát nữa sẽ khoe Bô Bô.
sưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm đến nam sinhvi_pham_ban_quyen cao ráo cầm cờ, cúi đầu dặn dò vài câu.
Sau đó, sinh nọ nói với mọi : “Giáo sư việc, sẽ đuổi theo sau. Mọi người cứ theo tôi trước.”
Mọi người chẳng để tâm, nấy giáo sư công.
Ninh Âm lủi thủi đi cuối đoàn, Trương Tiểu và một bạn cùng lớp khác taybot_an_cap nhau đi dẫn đầu, cô không quen biết các bạn lớp khác, cộng thêm đôi giày này không leo nhanh nên chẳng vội vàng.
Cô cứ thế một mình lại phía sau ngắm cảnh, thong thả leo, duy trì khoảng cách tầm bảy tám với đoàn.
Leo được nửa tiếng, chân Ninh Âm đã mỏi , mấy lần suýt trẹo chân. Trong đó, có vài nam sinh lớp khác đi đến bên cạnh hỏi cô có cần giúp đỡ không.
Cô vuốt mái tóc, chiếc túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lady Dior lên khuỷu tay, từ chối một cách đầy cao quý: “ cần đâu.”
Sau khi từ chối thêm nam sinh đến lấy lòng, cô đứngbot_an_cap một gốc cây lớn định nghỉ ngơi lát. Nhìn lại đội chỉ thấy cái “đuôi” xa xa, muốn đuổi chắc là không thể nào rồivi_pham_ban_quyen.
Sinh viên đi ngang qua này ngày một thưa dần.
định tục bước đileech_txt_ngu phía sau lên tiếng bước chân.
Cô quay đầu lại nhìn.
Là Tề Dĩ Ngôn.
“Anh” Không ngờ anh ở .
“Thay đi.” Giọng nói lãnh đạm vang lên, ngay sau đó anhbot_an_cap từ trong bóng trên lưng ra một đôi giày thể .
giày đúng của , kiểu lại mẫu đôi với anh.
Giày thao nữ AJ1 phối màu đỏ đen.
Ninh Âm cũng không làm làm tịch, đường hoàng lấy. Chân đau đến mức này rồi, có mà không thay là kẻ .
“Thầy ơi, giày nàyleech_txt_ngu ở đâu ra thế? phải của bạn gái không?”
“Không có.” nắng xuyên qua kẽ phủ lên người anh, tựa như đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một vàng .
bạn sao.
Đôi giày này mới nguyên, là anh biệt mang theo cho nữ sinh, là
Âm muốn hỏi , nhưng nhìn anh đến ngẩn , côleech_txt_ngu không nỡ phá vỡleech_txt_ngu bầu không lúc .
Thế gian thần vô kể, chẳng ai bằng đượcbot_an_cap một Tề .
“Còn lâu nữa.” Dĩ Ngôn dùng túi bọc đôi giày của cô cất vào ba lô.
Ninh Âm bị hỏi đến ngượng ngùng, vội sang hướng khác để che , thấy động tác giày tự nhiên của anh, cô định ngăn lại: “Cái này em được rồi”
“Em ?”
Bốn mắt nhìn .
Có tóe lửa hay thì Ninh Âmleech_txt_ngu không , cô thấy mình ngay cả không dám thở mạnh, vạn xung như ngừng trệ.
Người bại trước chắcleech_txt_ngu cô, lực từ soái cavi_pham_ban_quyen quá lớn.
Cô thầm mắng mình trong lòng đồvi_pham_ban_quyen không tiền đồ, nếu đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bô biết chắn cười chết mất.
“Vậy làm anh.” tỏbot_an_cap vẻ lịch sự nhưng xa để che sự lúng túng .
Anh? Tề Dĩ Ngôn khẽ nhướng mày.
Cách xưng hô này nghe không thuận tai lắm.
Nhìn cô gái hiếm khi giữ yên và có chút thẹn thùng trước mặt, khóe môi anh càng cong lên rõ rệtvi_pham_ban_quyen.
Thay giày xong, bước chân Ninh Âm nhàng hơn hẳnleech_txt_ngu, khoảng cách giữaleech_txt_ngu hai ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức . Dù sao cũng núi, sau đoạnvi_pham_ban_quyen đường , bước chân cô bắt đầu nặng nề, tiếng dốc cũng to dần.
Cái tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lãnh đạo khốn nào nghĩ ra trò leo núi biết! Bắp chân sắp to ra mất !
bụng không còn đau nhưng cơ cô còn hơi yếu.
Lúc này, Ninh Âm rất cầnvi_pham_ban_quyen được giảm tải, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo khoác mỏng, tháo luôn cả miếng dán giữ nhiệt mà “bạn qua mạng” tặng ra, lúc này thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mát mẻ, một chút.
Chỉ mặc nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc áo dệt kim, Ninh để lộ vóc nóng bỏng cùng chất nổi bật, đi đường cứ tục ngoái nhìn.
Sắc Tề Dĩ Ngôn trầm xuống.
Cô thì lại rất tự nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng mảyvi_pham_ban_quyen may để ý, thản nhiên bước về phía trước.
Nóng chết đivi_pham_ban_quyen được, vả lại dáng vóc mình cũng đâu có , biết nàyleech_txt_ngu đã mặc dây, đúng là sơbot_an_cap suất.
Trên đường, thấy một dì ăn mặc thời thượng đi ngang qua, ngang eo cũng đeo mộtleech_txt_ngu miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dán nhiệt giống mình, Ninh Âm hơi do dự rồi tiến lên hỏi khéo: “Dì , miếng của dì trông tốt quá, hiệu nào vậy ạ?”
Người ấy rất nhiệt tình, nói bằng giọng Thượng Thành lưu loát, thân thiện: “Cô bé, cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếngleech_txt_ngu dán của ?”
Vừa nói dì tháo xuống cho Ninh Âm .
Cầm trên tay, Ninh Âm mới phát hiện cái của dì không giống của mình, cái mà “bạn qua mạng” tặng trông gọn nhẹ hơn nhiều.
Người dì thân thiện cho cô biết nhãn hiệu và dặn dò sử dụng, cười tươi cảm ơn.
Tề Dĩ Ngôn đứng cách đó không xa cô.
đối mặt với người tuổi, cô thu vẻ “công kích” ngang thường ngày, trởleech_txt_ngu nên rất dịu dàng vàleech_txt_ngu lễ phép.
đó khiến khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kìm được mà dõi theo, cô có một loại ma lựcvi_pham_ban_quyen khác, khác hẳn với nhữngvi_pham_ban_quyen biết về cô.
Một “công chúa nhỏ” tùy hứng và nóng nảy trên , giống như mộtleech_txt_ngu chai cam giữa ngày hè, tuy hơi gắt nhưng lại giải khát, hề giả tạo, chỉ làmleech_txt_ngu những gì mình thích.
Trớ trêu thay, anhleech_txt_ngu lại lỡ saleech_txt_ngu vào ánh mắt ấy.
Chờ người dì đi , Ninh Âm mới lên tiếng giải thích: “Một người bạn tặng em miếng dán nhiệt vùng , em cứ nó giống cái của dì lúc nãy, hóa ra không phải.”
“.”
đáp lời cô thế.
Cô tự đắc nói tiếp: “ này tốt lắm! Ví dụ như lúc em học liên tụcbot_an_cap mười tiếng, ngồi trênbot_an_cap ghếleech_txt_ngu lâu sẽ bị đau , chỉ cần nhấn vào đây có năng xoa bóp, còn có cả chế độ sưởi ấm nữa”
Cô liến thoắng khoe như giới báu vật, dường như muốn cho cả thế giớivi_pham_ban_quyen biếtleech_txt_ngu mình vừa có được một món đồ rất tuyệt.
Xem ra quà rất hợp ý cô.
Nhưng mà, học mười tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tục, anh có không tinvi_pham_ban_quyen nổi.
Đến một ngã rẽ, Âm chẳng suy bước thẳng về phía đường , phớt lờ con đường mòn cạnh.
Tề Dĩ Ngôn gọi cô lại.
“ Âm.”
Đúng là nỗi sợ bị gọibot_an_cap tên.
Ninh Âm thầm : Chết tiệt, đừng có gọi em mà!
“Dạ?” Cô ngơ chút hãi.
“Đi đường nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
ra là vậy, hại lo lắng hão!
“À à, đi nhỏ để tắt đúng !” tự đắc với của mình.
Convi_pham_ban_quyen nhỏ vì người lại nên cỏ hai bên mọc um tùm, chắn cả , quẹt vào bắp chân.
Ninh Âm chính làbot_an_cap kẻ đenbot_an_cap đủi bị cành cây quẹt trầy.
Cô chiếc quầnbot_an_cap bút chì để một cổ chân trắng , trên làn mịn màng ấy xuất vết máu.
Lúc bị quẹt, tiếng kêuleech_txt_ngu thốt lên của cô làmvi_pham_ban_quyen Dĩ Ngôn hốt hoảng, anh rảo bước lại , thấy cô đã bị thương.
“Huhu, đau quá .” Âm lậpvi_pham_ban_quyen tức mếu máo.
ra cũng không đau lắm, vết thương nông, có gì ngạileech_txt_ngu.
Nhưngvi_pham_ban_quyen đây làvi_pham_ban_quyen cơ hội ngànvi_pham_ban_quyen năm có một, có giảm bớt được 3000 chữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiểm điểm không đềuleech_txt_ngu trông chờ vào lần này cả!
“Bị gì quẹt trúng?” Anh nhíu mày, ngồivi_pham_ban_quyen xuống kiểm tra, xác nhậnbot_an_cap chỉ bị cành bình thườngvi_pham_ban_quyen quẹt trúng mới yên tâm, lấy từ trong túi ra chai xịt sát trùng.
“Hơi đấy, nhịn một chút.” Anh đều chai xịt, chuẩn bị phun lên.
“Không nhịn được .”
Dĩ Ngôn động tác, ngẩng đầu . Ninh Âm thốt ra giọng nói nũng nịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ , cộng cảm đáng thương người ta không khỏi xót xa.
“Trừ khi anh miễn cho em 3000 chữ bảnbot_an_cap kiểm điểm.” Cô vẻ mặt ủybot_an_cap khuất .
Nghe , Tề Dĩ vô biểu cảm giữ chặt chân cô, xịt hai nhát vào vết thương, động khoát, nhanh gọn.
Anh đứng dậy, lần này chủ động đi phía trước, vừa đi vừa dọn dẹpvi_pham_ban_quyen cây nguy gây trầy xước, cành cây đập người anh, anh cũng hề một tiếng.
Ninh Âm giận, ngoan ngoãn theovi_pham_ban_quyen sau anh. Khoảng cách gần khiến cô ngửi bạc hà thanhvi_pham_ban_quyen trên người .
“Họcleech_txt_ngu , có thể thương lượng chút không.”
“Không thể.”
Được rồi, trai đẹp máu lạnh vô tình.
“Nhưng nghe lời anh đi đường nhỏ mới bị mà, anh không thấy lương tâm một nào sao?”
“Không có.”
vấn gì, trai đẹp thì có quyền cá tính.
“Chúng ta cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi như là cùng vào sinh ra tử rồi, thể giảm chútbot_an_cap số chữ khôngvi_pham_ban_quyen”
“Không được.”
Quẹt một vết thương nhỏ ngàybot_an_cap mai làvi_pham_ban_quyen lành mà cũng gọi là “vào sinh ra ”, đúng là phong cách cô.
Anh hỏi, có mình hung với sinh viên hơn một không, sao mặt anh mà vẫn dám mặc cả thế này.
Ở góc độ Ninh Âm không nhìn thấy, Dĩ Ngôn khẽ mỉm cười, ngay cả trong mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng theo vẻ sướng.
Một nụ khiến người ta ngây ngất, vui hiếm hoi.
Đường đivi_pham_ban_quyen càng lánh, tuyệtvi_pham_ban_quyen không bóng người. Nếu không phải tiết , ánh sáng đầy đủ thì đi con đường này quảbot_an_cap có chútvi_pham_ban_quyen sợ hãi.
“ có đi nhầm không anh?” Ninh lo lắng hỏi, người không chủ đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà xích lại gần phía anh để tìm kiếm cảm an .
“ nhầm.”
Chỉ một câu đã khiến Ninh yên tâm, tiếp tục theo anh tiến về phía trước.
“Nghỉ một lát ở đi.” chỉ tảng đá lớn trước, rất thích hợp để nghỉvi_pham_ban_quyen, họ cũng đãleech_txt_ngu đi một quãng rồi.
Đã lâu Ninh Âm không động như thế , mái xõa xuống khiến cô thấy hầm nóng, mồ hôi mỏng mấy lọn tócbot_an_cap dínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên trán.
Cô ngồi xuống, đấm đấmleech_txt_ngu đôi chân mỏi nhừleech_txt_ngu, lấy điện thoại ra gửi tin cho “ qua mạng”.
“Cả đời này tôivi_pham_ban_quyen không muốnleech_txt_ngu leo núi lần nào nữa.”
Khát nước quá, tôi lại không mang theo gìbot_an_cap cả.
“Mệt đến mức tôi chẳngvi_pham_ban_quyen còn tâm trí mà vị giáo đẹp trai bên cạnh nữaleech_txt_ngu.”
“Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và ấy hiện đang đánh lẻ đấy!”
Một lát sau, Tề Dĩ Ngôn tắt màn hình điện , từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong túi một chai nước khoáng chưa khui, đưa cho cô.
“Thầy ơi, thầy là Doraemon đấy ạ?” Ninh Âm mừng nhận lấy chai nước, đây đúng là thứ cô cần nhất.
Âm vặn nắp chai, từng ngụm nhỏ. Vài giọt nước vương khóe môi, lăn dọc theo cằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống cổ rồi thấm vào lớp áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
nhìn thấy cảnh đó lập tức dời mắt, khép hờ đôi mi đang màu dục niệm.
Có tiếng bước chân tiến lại gần, là cặp tình nhân.
Cô gái tóc ngắn trông thấy hai người vô cùng phấn khíchbot_an_cap, bèn tiến lại chàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi: “Chào hai bạn, cho mình hỏi đi tiếp phía trước có đến được đình Việt trên Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sơn không?”
“Được.” Dĩ trả lời.
Ninh Âm thầm nghĩ, anh ấy từng leo ngọn núi nàybot_an_cap rồi sao mà rành nhỉ?
Như đọc đượcleech_txt_ngu suy nghĩ của cô, anh cúi đầu giải thích: “Lúc ở dưới , anh có liếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua bản đồ.”
Âm ngay, với số thông minh của anh, việc nhìn qua là nhớ cũng chẳng có gì . Anh Tềvi_pham_ban_quyen cũng đúng .
Lúc , bạn trai của cô gái tóc cũng rút điện thoại ra nói: “Đúng , anh cũng có chụp ảnh lại, nhưng anh biết hiện giờ mình đangbot_an_cap ở đâuleech_txt_ngu.”
Anh chàng mở ảnh đưa tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mặt hai người.
Tề Dĩ tay vào điểm: “ , ước tính khoảng cách chim bay đến đình Trác Việt còn khoảng sáu trăm mét nữa.”
Cặp đôibot_an_cap gật đầu ơn, sẵn tiện cũng dừng lại nghỉ chân lát.
Âm nhìn chàng trai kia ân rót nướcvi_pham_ban_quyen, lau mồ hôi cho bạn gái mình, khẽ lẩm bẩm: “Thật là cảm quá đi.”
quả là gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tóc ngắn nghe thấy, mắt cười với hai người: “Hồi mới yêu anh ấy cũng là một gãbot_an_cap khô khan, chẳng biết quan tâm người khác là gì . Cứ nũng nịu nhiều vào, dạy bảo anh ấy biết thôi. Bây giờ đi ra ngoài, anh ấy chăm mình chu đáo lắm. Embot_an_cap bảo anh người yêu học trưởng của em lau mồ hôi đi kìa.”
Câu nói cuốivi_pham_ban_quyen cùng khiến Ninh Âm chín mặt, vội vàng xua : “Không không không, chúng em không phải”
Cô gái tóc ngắn ngắt lời cô: “Giày đôi của hai bạn đẹp thật !”
Ninh Âm không biết giải thế nào, đưa mắt nhìn Tề Dĩ đang đứng bên cạnh.
Sao anh chẳng có vẻleech_txt_ngu gì là muốn giải thích thếleech_txt_ngu kiabot_an_cap?
vậy, đôi mắt đào hoa đa tình bỗng rực lên, Ninh quyết định chọc anh một vố. Coi như trả thùleech_txt_ngu bản kiểm ba nghìn chữbot_an_cap.
“Dạ, ấy , có hay lăng nhăng thôi ạ.”
Dứt lời, tất cả những người có mặt đều sững sờ.
Dĩ Ngôn nheo mắt cô, cũng không ngăn cản hay giải thích, chờ câu tiếp theo cô sẽ nói gì.
Cô gái ngắn : “Em à, em”
Ngay cả bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta nhìn Tề Dĩ Ngôn bằng ánh mắt khinh bỉ.
Ninh bắt đầu diễn sâu, đôi mắt đỏ hoe trong tắc, cô đưa tay che miệng, thút thít nóileech_txt_ngu: “Con đã năm tuổi rồi chúng em chưa kết hôn.”
Tề Ngônvi_pham_ban_quyen cũng ngẩn người.
Con cái? hôn?
Cô gái tóc ngắn cảm bất bình thay cho , giọng điệu cũng trở nên gay gắt: “Không ngờ anh trông đẹp trai thế này mà lại là một !”
Tề Dĩ Ngôn không trả lời, dán mắt vào Ninh Âm.
Ninh Âm chút nữaleech_txt_ngu phìbot_an_cap cười, cô phải gắng kìm nénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dữ lắm. Lúc này cô hoàn không nghĩ cái kết thê thảm của mình sau đó sẽ ra sao.
Cô gái tóc ngắn bỗng chuyển chủ đề: “Em gái à, em sinh conbot_an_cap rồi dáng người vẫn đẹp thế, trông cứ như mới hai tuổi vậy.”
Lần này đến lượt Ninh Âm khóc dởbot_an_cap cười, cô mới có hai tuổi thôi mà
Tề Dĩ Ngôn khẽ nghiêng đầu cô. Qua động không lời ấy, Ninh Âm thấy đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói với cô : “Đáng đời.”
Đợi cặp đôi kia khuất, Ninh Âm mới bắt đầu thấy sợ, cảm thấy chốn này không nên nán lại lâu, định bụng chuồn trước một bước. Dù thân hai bên cũngleech_txt_ngu quá chênh lệch, Tề chỉ cần nói câu là cô rớtleech_txt_ngu môn nhưleech_txt_ngu chơi.
“Sao tôi không biết mình có một đứa con năm tuổi nhỉ?”
Vừa nghe anh lên tiếng, Âm đã đờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không dám động đậy.
Chỉ là đùa màbot_an_cap đại ca.
Nhưng giờ nhận sai thì mặt quá, Ninh Âm vẫnleech_txt_ngu cố đấm ăn xôi. quay đầu một nụ cười giả tạo, nịnh nọt nói: “Anh đẹp trai thế này, ai mà chẳng muốn sinh con cho anh chứ!”
Cô vẫn nhất quyết không chịu cầu tha thứ.
Tề Dĩ Ngôn nhìn cô chằm chằm khiến cô rợn cả tóc . Gan cô bây lớn thật rồi, ngay cả tiếng “thầy” cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm gọi nữa.
“Bao gồm cảbot_an_cap em?”
Ninh Âm bị hỏi vặn lại, giáo sưvi_pham_ban_quyen không nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phạt cô, mà ngược lại còn bắt đầu không đứng sao?
“Em”
Tề Dĩ Ngôn từng bước tiến lại , cô chỉ cách ngừng lùi lại phía . chạmvi_pham_ban_quyen vào đá, không còn đường lui.
Anh giơ tay , Ninh Âm cứ ngỡ anhleech_txt_ngu định đánh mình nên nhắm nghiền mắt, nghiêng mặt né tránh.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, tay anh đã chốngvi_pham_ban_quyen bênvi_pham_ban_quyen cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bao trùm cô trong tay . Khoảng cách giữa hai người đến mức ám muội. Trái tim cô đập , tưởng chừng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Anh , ghé vàoleech_txt_ngu tainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô chậm rãi lời, giọng trầm thấp đầy từ tính: “Đứa bé đó, nhớ giao cho tôi, nuôi.”
Ngay khoảnh khắc anh buông tay, Ninh Âm không kịp suy nghĩ gì mà biến đi.
Không ổn . Giáo sư có rất không ổnbot_an_cap, kỳ lạ tả ! Đây hình phạt dành cho cô, hay là anh ấy
Âm cảm thấy đầu óc rối bời, chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, cô đi mạch tớivi_pham_ban_quyen đình Trác Việt. Trông thấy đội của mìnhleech_txt_ngu, cô mới nhận con đường nhỏ kia đường tắt thật.
Cô đỏ mặt tía tai quay lạileech_txt_ngu đội, bạn cứ cô núi mệt đến ra mồ hôi để ý nhiều.
lúc sau, Giáo sư Tề cũng từ con đường nhỏ đó đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên. Đội ngũ bấy giờ mới đầy .
Trương Vi đang ngồi nghỉ đình chứng kiếnleech_txt_ngu toàn sự việc, cô ta chằm vào đôileech_txt_ngu giày trên chân hai người, ánh mắt lộ rõ vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độc ác và đắc thắng.
Ninh Âm, tốt nhấtvi_pham_ban_quyen là tôi nắm được thóp của .
Suốt quãng núi sau đó, Ninh Âm luônvi_pham_ban_quyen giữ khoảng cáchleech_txt_ngu với Tề Dĩ Ngôn. Cô bám sát ngũ, bước đi nhanh.
Cộng việc Tề Dĩ quyvi_pham_ban_quyen hoạch lộbot_an_cap trình rất tốt, cùng đã giành giải nhất cuộc thi leo núi. Trong tiếng hò, giải thi đấu hữu nghị leo núi chính thức khép lại.
Ninh cố gắng không để mình lẻ loi, cho đến tận lúc lên xe về , cô luôn lẩn tránh anh.
Tề Dĩ nhìn bóng lưng chạy như thỏ của cô, thầm nghĩ cô nhócbot_an_cap thật nhát , chịu nổi chọc mà lại cứ thích đùa . Anh khẽ lắc đầu khổ, đúng là nào với cô.
Ninh Âm lê thânbot_an_cap hình rã rời về đến nhà. Trong lòng thầm rủa xả ban lãnh đạo nhà cả vạnvi_pham_ban_quyen lần, mệt chết đi !
Lúc thay , bỗng thốt lên kinh hãi: Hỏng bét rồi, giày vẫn chưa đổi lại. Giày của cô vẫn đang ở chỗ Dĩ . Thật phiềnleech_txt_ngu phứcbot_an_cap, thì để sau này cơ hội đòi lại vậy.
Ninh Âm rửa xong, mặc bộ đồ ngủ nhí nằm trên giường, lướt điện thoại một cách thong thả, yên.
Đang lúc bóp chân sưng vù, cô nhận được nhắn của “người bạn qua ”: “Đã về đến nhà chưa?”
“Đã nằm gọnvi_pham_ban_quyen trong nệm êm rồi.” Đúng có giường là thoải máileech_txt_ngu .
“Hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi chơi không?”
Trong Ninh Âm lúc này hiện lên những hành động bất thường của Tề Dĩ Ngôn ban ngày.
“Vị giáo sư của chúng tôi chắc rồi.”
Dĩ Ngôn ở bên kia hình cạn lời, anh rất muốn biết trong đầu rốt cuộc ngày nghĩ cái gì nữa.
“Có chuyện gì vậy?”
lật người, không biết phải giải thích với “người bạn qualeech_txt_ngu mạng” thế nào, đại một câu lấp liếm: “Anh ta ghẹo tôi!”
Rốt cuộc lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai trêu ghẹo ai đây?
“Có phải giữa hai người có lầm gì ?”
Ninhleech_txt_ngu Âm mức buồn suy nghĩ, cô đánh trống lảng: “ này chúng mình đi ở đâu nhỉ”
“Em muốn ăn cũng .” Anh đều chiều theobot_an_cap ý cô.
Muốn ăn đồ , cà ri vàng! Canh Tom Yum!
Được, vậy nhà hàng Thái ởleech_txt_ngu tầngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm tâm thương mại đối trường nhé?
Ninh Âm đánh giá , định bụng tra cứu món ănleech_txt_ngu và điểm số, lại phát hiện nhà hàng này có mức chileech_txt_ngu tiêu thiểu, sơbot_an_cap sơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cũng tốn bốn nghìn tệ?
qua mạng giàu đến thế sao?
Em xem rồi, tiệmleech_txt_ngu này đắt đi! Ninh ngăn cản anh.
Không sao, anh tiền.
Ninh Âm bị sự giàu ấy làm chovi_pham_ban_quyen lóa , đây là chính miệng anh nói đấy nhé, thì nhấtleech_txt_ngu phải ăn cho anh nghèo mới .
6 giờ thứ Bảy tuầnbot_an_cap này, không gặp không về.
Được.
Ninh Âm áp điện thoại lên ngực, nhìn chằm chằm lên nhà nghĩ về những chuyện vừabot_an_cap xảy ra gần đây.
Trốn được mùng một, không trốn được mười rằm.
leo ngày, cô vẫnbot_an_cap phải gặp Tề Dĩ Ngôn, nữa còn là trai đơn gái chiếc, chung một phòng.
Vì phải phân chiavi_pham_ban_quyen nhiệm vụ thực tậpleech_txt_ngu, các viên lần lượt vào văn phòng để đổivi_pham_ban_quyen chi tiết tình hình của mình với giảng dẫn .
Lượt tiếp theo Ninh Âm, lòng bàn tay cô đầy mồ hôi.
Cô không chắc việc mình làm mất mặt người lạ, hủy hoại danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng như , anh xử mình luôn khôngleech_txt_ngu.
Bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học phía trước bước ra, nói cô: Ninhvi_pham_ban_quyen Âm, đến lượt cậu đấy.
Ừ.
Cô ngồi xuống trong trạng căng thẳng tộtleech_txt_ngu độ, cách chưa đầy một mét.
Sau khi tốt em có dựleech_txt_ngu định gì không? Anh hỏi mà không thèm ngẩng đầu lên, tay vẫn bận rộn viết báo cáo.
Ninh Âm thở , xem ra chắc anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net so đo nữa rồi.
Em nghĩ kỹ Ninh Âm đúng chưa nghĩvi_pham_ban_quyen kỹ thật. Bô Bô ngay từ đầu đã định thi cao , những bạn khác cũng có những tập đoàn lớn muốn vào, còn cô thì cứ tới đâu hay tới .
Tựbot_an_cap đánh giá việc học tập ba năm qua thế nào?
tốt lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ, đủ điểm đỗ.
có tự nhận thức.
Thực tập phụ hướng bảo mật mạngleech_txt_ngu, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thú không?
Ninh Âm ngẩng , nhớ lại lời Bô từng kể, lĩnh vực tính toán song song, phân tán và toán tin cậy của Tề Ngôn thuộc hàng đỉnh cao thế , mà bảo mật mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng nằm trong số .
ấp nói: Đây chẳng phải là hướng nghiênbot_an_cap cứu của anh sao
Bỗng nhiên cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinh , trong đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lóe lên một nghĩ.
Chưa đợi anh kịp lên tiếng, Âm đãbot_an_cap nói trướcleech_txt_ngu: Thầyleech_txt_ngu ơi, có phải thầy vẫn còn để bụng cũ, định nhân lúc vào lĩnh vực sởbot_an_cap của thầy để dằn mặt em không?
Ninh Âm quyết định cho , chết thì chết, thà đau một lần rồi thôi.
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiết.
Vì kể cả không phải lĩnh vực sở , tôi vẫn thể dằn em được.
nghe xong muốn khóc mà không ra nước mắt. Tại sao lại phải đấu với một tài ác ma như vậy chứ? Tại sao lúc đó lại ham vui nhất thời mà lỡ lời!
thế? các chuyên ngành của em, điểm số ở phương diện này khá cao, họcvi_pham_ban_quyen tương đối tốtleech_txt_ngu. Có lẽ sâu vào côngbot_an_cap việc liên quan sẽ giúp em phát hiện ra thếvi_pham_ban_quyen mạnhbot_an_cap của bản thân hơn.
Anh giải thích lý do chọnvi_pham_ban_quyen này cô, hoànleech_txt_ngu toàn là vì lợi ích của chính cô.
Nghe xong, Ninh Âm chỉ muốn tìmbot_an_cap một cái lỗ chui xuống.
Cô đang làm thế này!
Lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi hiểu lầm giáo sư hại mình!
Thầy ơi Ninh Âm muốn cầu xin tha thứleech_txt_ngu
qua
Nghe anh nhắc đến chuyện hôm qua, Ninh Âm nổi da gà, muốn bảo anh im lặng , nhưng cô không .
Chuyện hôm qua, emvi_pham_ban_quyen muốn đo sao? Dĩ Ngôn uể oải lên tiếng, vài ngắn ngủi cũng đủ khiếnvi_pham_ban_quyen tim Ninh Âm lỡ mất một nhịpbot_an_cap.
Tất nhiên là không ạ! Cô tranh trả lời ngay không cần suy nghĩ, cô muốn thêm năm nữa.
Hômvi_pham_ban_quyen qua tôi trêu em thôivi_pham_ban_quyen. Đừng căng .
Nói xong anh liếcvi_pham_ban_quyen nhìn một , cười khôngvi_pham_ban_quyen cười: Chuyện hôm nay tôi cũng sẽ giữ mật cho em.
Ninh Âm lủi thủi chạy khỏi văn phòng, lại thêm nữa chắc cô sẽ bị ngừngbot_an_cap tim mất.
Hóa ra! Tất cả là cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ nhiều!
Quá xấu hổ rồileech_txt_ngu!
Chỉ muốn mất trí nhớ ngay lập tức.
Hả? Cậu trực tiếp nói vớileech_txt_ngu giáo Tề như thế à! Bô Bô ở dây bên kia nghe xong toàn bộ câu chuyện thì cười không khép .
Ừ, muốnbot_an_cap chếtvi_pham_ban_quyen quá. Âm vùi mặt vào tay phải, muốn gặp ai.
Ha ha ha ha ha, cười chết mình mấtvi_pham_ban_quyen! Ninh Âm ơi! Cậu tự tìmleech_txt_ngu chết dám trêu thầy, thầy không đuổi học cậu là mayvi_pham_ban_quyen lắm rồi! Còn nghĩ gì nữa, thầy ngày đêm bận rộn, tay trái nghiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu khoaleech_txt_ngu học, phải giảng dạy, rảnhbot_an_cap đâu màbot_an_cap mưu hại cậuleech_txt_ngu hả ha ha ha!
Lần đầu Bô Bô cảm thấy Ninhleech_txt_ngu Âm vốn mang dáng vẻ ngự mà hóa ra lại làvi_pham_ban_quyen đại diện cho kiểu ngốc ngọt thơ.
Cậu nói tiếp theo phải làm sao? Tuần sau bắt đầu tập ngày nào cũng chạm mặt, liệuvi_pham_ban_quyen anh ấy có vừa thấy mình đã không? Dù saovi_pham_ban_quyen cũng chẳng có ai mất mặt như mình cả. Ninh Âm than vãn, trong hoàn cảnh đi qua gương cũng không quên lại phần tóc mái của mình.
Không sao đâu, giáo sư bao nhiêu , ai mà nhớ cậu chứ. Trước hết cậu phải giữ vững tâm lý, phải tỏ ra như người không có lỗi gì hết cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì đi
Ừ, được. Giữ vững tâm lý, mình không mất mặt.
Đi chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mấy bước, Ninh Âm đã bị một đàn khóa dưới chặn lại.
Cậu ôm hoa hồng đỏ gói bóng đen, phôleech_txt_ngu trươngleech_txt_ngu cầu áinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vừa thấy Ninh Âm, cậu ta tức quỳ gối xuống, vẻ mặt thành khẩn, hét lớn: , anh thích ! Hãy bên anh nhé! Anh tốt với em suốt đời!
Ninh Âmleech_txt_ngu chẳng thấy lãng mạn chút nào, chỉ thấy ngượng ngùngbot_an_cap và cạn lời, muốn chạy trốnbot_an_cap thật nhanh.
Nhưng cậu em này tỏ tình còn dắt một đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh em, sinh viên đi ngang qua cũng dần tụ tập lại, vây kín hai đầu đường không thoátleech_txt_ngu.
Người quanh hò : Đồng ý đi! Đồng ý đi! Đồng ý đi!
Mọi người chưa từng quen biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau, nhưng ở phương diện hóng hớt thì lại thể hiện sự nhất quán đếnbot_an_cap kinh ngạc, chẳng cần biết đuôi câu chuyện, cứ thế phất cao lá cờ cổ vũ.
Cậu em này là người Ninh Âm quen biết hồi năm ba khi trách câu lạc bộ của trường. Trong đợt tuyển thành mới, cô tuyển cậu ta lúc đóvi_pham_ban_quyen vừa vào đại học vào câu lạc bộ nghệ thuật của .
Ninh Âm hoàn tuyển , muốn nhanh chóng hoàn chỉ rồi đi chơi. Sau khi tuyển xong, cô liềnvi_pham_ban_quyen đi mất, ai ngờ đâu lại gieo xuống một mầm họa.
Không biết là đã tin Ninh Âm nhắm trúng một em khóa dưới, đóng chặt cửa trái để mình cậu .
danh trên Bức tường tỏ tình viết bản.
Cộng thêm ngoại hình cậu ta không tệ, là bản địa, tính cách sảng , đối đãi hào phóng, không kiểubot_an_cap xấu xí, ai đều tin rằng độ xác thực bài đăng cao.
thời , ngay cả Bô cũng đến Ninh Âm cóvi_pham_ban_quyen phải vì tìnhvi_pham_ban_quyen mà từ chối những cậu em khác không
Ninh Âm thấy vậy trờileech_txt_ngu là quá vô lý, sao cóleech_txt_ngu thổi như thật vậy được, quan trọng là sao ai cũngvi_pham_ban_quyen tin.
Về sau, Ninh Âm nhận rõ ràng ánh mắt cậu em kia nhìn đầy vẻ hiểu mà, em chỉ là đang e thẹn không nỡ thừa nhận , tình ý dạt dào khiến Ninh Âm phát .
Mỗi lần cô xuất hiện ở buổi tụ họp câu lạc bộ, cậu cũng tự ngồi xuống bên cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, những người khác hùa theo trêu chọc.
đầu, Âm khó lòng chối nên nhẫn nhịnleech_txt_ngu.
Cho đến một ngày, Ninh không nổi nữa, bàn trong hoạt câu lạc bộ, yêu cầu mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người gán lung tung.
Tôi không thích Trương Tử! Trước đây không thích! Sau này cũng không! Đừng có suốt ngày hùanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo như vậy nữa!
kéo tài khoảnleech_txt_ngu WeChat của cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta ngay trước mặt mọi người, đó dẫm trên đôi giày cao gót hiên ngangleech_txt_ngu rời đi.
Chuyện này lúc tạm lắng xuống.
Lên năm tư, Ninh Âm cũng đã rút khỏi câu lạc bộbot_an_cap, cô cứ đôi bên sẽ không còn liên hệ gì nữa. Ngờ đâu, kẻ này vẫn bám không buông, ý đồvi_pham_ban_quyen xấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa chưabot_an_cap từ .
La Húc , bạn cùng của Trương và cũng thành viên của câu lạc bộ nghệ thuật, đứng bên cạnh phụ họa:
Học , chẳng cũng thích ấy sao! Đồng ýbot_an_cap đi mà
thấy lời này, cơn nảy Ninh Âmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên. Nhưng vì quanh quá đông người nên cô cũng khóleech_txt_ngu lòngbot_an_cap hỏa.
Cô Trương Tử vẫn còn đang quỳ đất, kiênbot_an_cap nhẫn nói: Này, đứng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi. Nếu không muốn mất mặt thì ra phòng trà nói chuyện riêng tôi.
Hiện trường im bặt. Khí thế của Ninh Âm quá đáng , đám đông vây xem lặng lẽ lối cho họ đi quabot_an_cap.
Dĩ Ngôn vừa trao đổi với sinh viên cuối cùng, anh đi tới phòng trà để pha cà phê. Âm bước vào mà không hề phát ra Tề Dĩ Ngônleech_txt_ngu đang người vào lan can ban công sau tấm rèm cửa.
Tôi nói với anh rồileech_txt_ngu, tôi không thích anh. Thậm , thấy anhbot_an_cap là tôi lại thấy buồn nôn.
Ninh Âm thẳng vấn đề, không thèm che giấu sự chánleech_txt_ngu cho hắn.
Trương Tử khi chỉ còn lại người biến một kẻ khác hẳn, vẻ ngây thơ vô tội chuyển sang tham lam vàleech_txt_ngu nham .
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Âm. Chỉ cần em chịu ngủ tôi mộtbot_an_cap đêm, tôi hứa sau này sẽ không làmbot_an_cap phiền em nữa. Hắn đưa cơ thể cô, rõ xảo quyệt.
Ngay từ lần đầu gặp Ninh Âm, hắn đã bị nhanbot_an_cap và khí chất của chinh . Hắn muốn chiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoạt cô, để nếm thử xemvi_pham_ban_quyen cô có hương vị thế nào.
Âm bị nhìn chằm đến mức phát nôn, cô thực sự muốn đâm mù đôileech_txt_ngu đó.
Ồ? Nếu tôi đồng ý, e ngàyvi_pham_ban_quyen sau ảnh của ngập trên ? đi trong , tiểubot_an_cap nhân ổi này việc gì dám làm.
Lần này thông minh hơn rồi đấy, rút kinhleech_txt_ngu nghiệm từ rồi sao? Ha ha!
Dĩ nghe thấy lời Trương nói, bàn tay cà phê chặt, sắc mặt tối sầm như mực.
Nhắc lần trước, bị đánh đến mức viện hình như hơi tay với anh thì phải. Nghebot_an_cap hắn nhắc lại, Ninh Âm nghiến răngvi_pham_ban_quyen kèn kẹt, vừa vừa hận. Sao đời lại kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô đến mức nàyvi_pham_ban_quyen.
Cũng tạibot_an_cap em không may thôi, đêm đó tối quá, tôi nhìn nhầm người mới hời cho Lâm Tiểu Địch, ha ha. Trương Tử cười một cách biến , cảm trở vặn vẹo.
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút nữa là hắn đã ngủ với Ninh rồi! mà hết lần này đến lần khác lại nhìn nhầm người!
Đồ súc sinh, hạileech_txt_ngu Lâm Địch bị trầm cảm đến mức phải học! Vậybot_an_cap mà anh vẫn có thể thản nhiên không có chuyện gì mà đi học, đúng là đồ mặt dày!
Ha habot_an_cap ha! Các người làm gì được tôi nào? Bốleech_txt_ngu tôi là Cục trưởng Cục sát Kinh Xuyên, cho dù tôi có bị bắt sẽbot_an_cap bình an vô sự thôi!
Cặn bã. Ninh Âmleech_txt_ngu phẫn nộ mắng.
Cô và chủ tịch hội văn nghệ từng gọi điện báo cảnh sát, nhưng câu trả lời nhận được lại là không đủ bằng chứng, không thụ lý. Thật là nực chỗ nói.
Dùvi_pham_ban_quyen saoleech_txt_ngu em cũng chưa bạn trai, hay là ngủ với một đi? đảm sẽ khiếnbot_an_cap em sung sướng không được . Tử gương mặt đầy vẻ dục, thốt ra những lời lẽ không thể tinleech_txt_ngu .
Âm bỗng nghĩ người đàn ông ấyvi_pham_ban_quyen.
Cô tựa lưng , khoanh tay ngực, nhìn hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như nhìn một con kiến hôi.
Tôi bạn trai rồi, khuyên anh cút xa tôi ra một chút!
Là ? Trương sữngvi_pham_ban_quyen người, hắn đâu nghe nói dạo nàyleech_txt_ngu cô đang .
Tề Ngônleech_txt_ngu cũng thoáng ngẩn ngơ, bàn tay vô thức tăng thêm lực đạo, tưởng chừng nhưleech_txt_ngu muốn bópbot_an_cap nát chiếc tách.
một người qua của tôi.
Trình độ máyleech_txt_ngu tính của ấy thuộc cao thế , tính tình lại dịu kiên nhẫn, cầu tiến vừa có trách nhiệm.
Anh mà so với anh ấy thìbot_an_cap chẳng khác con giun xương đem so với rồng biển sâu, toàn không có cửa.
Tình cảm của chúng tốt lắm, nếu để anh biết anh quấy rối tôi, dù bố anh có là Cục đi nữa, cũng hãy chuẩn bị tinh cùng anh vào tù mà ngồi đi!
Lần đầu thấy cô sắc như thế, không bước dù chỉ một phân.
Khi nhắc đến người đàn ông đó, gương mặt tràn đầy vẻ tự hàobot_an_cap và vô tự tin. Đêm qua cô trằn trọc mãi không ngủ được. Trong cuộc đấu tranh tâmleech_txt_ngu, cuối cô nhận người qua mạng ấy có vị trí khác biệtbot_an_cap trong mình, cuối cùng cô cũng dám đối mặt với lý do khiến thânleech_txt_ngu phiền não suốt gian qua.
Bởibot_an_cap cô muốn thừa nhận mình đã sinh cảm tình anh.
Một người vốn luôn coi trọng nhan như cô, vậy lại đi mến một người bạn qua mạng chưa từng mặt, chẳng rõ xấu đẹp. thừa nhận, nhưng lại buộc phải thừa .
Đến tận , cô mới thản nhiên chấp điều đó.
tình cảm có vẻ không mấy chắc chắn, nhưng sự xuất của anh thực sự đã mang lại cho giác an toàn. Dù sao ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn qua mạng cũng có ở đây, mượn anh làm bạn trai một lát vậyleech_txt_ngu. Ninh thầm nghĩ.
Thời như ngừng trôi. Ngay cả những cơn thu thổi trở nên dịu dàng hơn hẳn.
Cảm xúcvi_pham_ban_quyen của Dĩ Ngôn chuyển từ phẫn nộ sang ngỡ ngàng, rồi sau đó là kinh ngạc pha lẫn chút vui mừng. Cứ mỗi lời cô khen ngợi, niềmvi_pham_ban_quyen vui trong anh lại tăng thêm một phần.
nhấp ngụm cà phê. Ừm, phê này ngọt thật.
Rõleech_txt_ngu ràng là anh hề thêm hạt đường .
Bạn mạng? Hừ, tôi không . Em đã lên giường với hắn chưa? Hắn không muốn con mồi mình nhắmvi_pham_ban_quyen tới lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị kẻ tay trước, hắn không cho phép!
Âm cười khẩy hai tiếng, vẻ mặt như đang dư vị: Kỹ năng tuyệt vời, kích cỡ đáng nể, tôi rất hài lòng.
Nhìn dáng vẻ quyến rũ của cô, Trương Tử quá giận. Người phụ nữ hắn nhìnleech_txt_ngu trúng lại bị kẻ khác hớt tay trên, hắn phát điên rồi! Hắn túm lấy Ninh Âm, thô bạo ghì lấy cô.
Ninh Âm không tránh né, bị hắn siết chặt, cô hét lớn: Buông tôi ra! là trường học đấy!
lúc loạn, cô giáng cho hắn một cái tát. Chát! Một vangleech_txt_ngu giòn giã, bộ móng tay dài để nhữngvi_pham_ban_quyen trên hắn.
Trương Tử đau đớn buông ra, đôi mắt đỏ , trừng nhìn cô đầy hung ác: Đừng có không biết !
Ninh đầy cảnh giác, hai tay ôm chặt lấy , khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rẩy. trà nằm góc , người qua lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, này lạileech_txt_ngu đúng vào giờ tan học đi tối. Tình hình rất lợi cho cô.
Không ngờ lúc này Trương lao tới cực nhanh, Ninh Âm còn kịp phản ứng đã bị tát một cái ngã nhào xuống đất.
Tai cô lập tức bị ù đi, đầu óc lùng bùng không rõ âm thanh gì, má nóng rát, đau đớn khó nhịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trương , đúng làvi_pham_ban_quyen không phải ông.
Ha ha, có ai nói cho em biết là phải nghe lời đàn ông chưa, nếu bị ăn đòn đấy. Trương Tử nhìn Ninhleech_txt_ngu Âm gầy yếu dưới đất, tâm trạng vô sảng khoái.
Ninh ôm mặt định đứng . Tấm rèm bỗng chuyển động.
Một người từ sau rèm bước ra. Tề Dĩleech_txt_ngu .
Gương mặt âm unội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đứng từ trên cao nhìnbot_an_cap xuốngvi_pham_ban_quyen.
Thầy Ninh Âm ngây nhìn anh, anh ở đó từ lúc nào vậy?
Trong khoảnh khắcbot_an_cap, hốc mắt cô chợt đỏ lên. Có anh đây là sao rồi. Chính cô cũng không nhận ra mình lại tin tưởng anh đến thế.
Trương Tử không quen anh, nhưng Âm gọi anh là thầy, lòng cũng hiểu ra , không dám manh động.
đàn ông cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cà phêvi_pham_ban_quyen, khuy sét bằng vàng trên áo sơ mi trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấp lánh, toátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên vẻ cao vô ngần.
Thầy , nhau chút mà Trương Tử trưng ra nụ vô hại, nhưng lại rục rịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net di về phía cửa, muốn cơ chuồn mất.
Tề Ngôn nhẹ tách cà , ánhleech_txt_ngu u ám lạnh . Trương Tử nghe tiếng cà phê đặt xuống thì giật , không kịp dừng lại màleech_txt_ngu chạy biến.
Âm chống tay muốn đứng nhưng đầu óc choáng váng, không còn sức lực. Ngôn đặt xuống, từng bước gần. Cô không rõ, chỉ biết trước khi toàn kiệt sức mà ngất đi, cô đã lọt thỏm vào vòng tay của anh.
Toàn bộ sự phòng bị trong cô tức biến.
Ngôn nhìn cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong lòng, đôi lông mày nhíu chặt.
Hiếm khi bác sĩ trường mới thấy đại mỹ nam họ Tề, đã vậy còn bếvi_pham_ban_quyen kiểu công chúa một sinh.
Trường có xe cứu thương đúng không, đến Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố. Anhvi_pham_ban_quyen vừa chạy quãng dài, mồbot_an_cap hôi đầm đìa nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi cô gái trong lòng.
Bác sĩ: Hóa ra không phải đến tìm mình, mà là đến mượn xe cứu thương.
Điểm khác giữa thiên tài và người bình thường là ở khả năng quan sát. Việc sử dụng xe cứu thương của trường đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến bệnh viện sẽ nhanh hơn tự láinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe hoặc gọi cứu lần lượt nămbot_an_cap phút và mười lăm phút. Đầu óc anh như một chiếcbot_an_cap tính siêu cấp, đang vận hành đủ loại thức để ra phương án tối ưu .
Ninh Âm không gặp vấn đề gì lớn, nhanh chóng lại.
Khoảnh khắc vừa mở mắt, cảm giác đau đớn ập đến, óc váng muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nôn. Cô không nhớ nổi chuyện gì vừa xảy ra. Đôi mắt không mở lên nổi nheo lại thành một khe hở, dần dần nhìn rõ thân đang nằm trong trắng , tĩnh .
Dĩ Ngôn đang đứng đóvi_pham_ban_quyen nhìn .
Cảnh tượng này, chắc không phải là đang mơ đấy chứ? Thật viển vông quá.
Còn chỗ nào không thoải mái không?
thấy tiếng nói, cô mới chắc chắn mình không mơ, ký ứcvi_pham_ban_quyen bắt đầu về.
thử động tayleech_txt_ngu, chậm tìm kiếm túi áobot_an_cap khoác, muốn lấy điện thoại.
Em đang tìm cái à? Tề Dĩ Ngôn đưa điện thoại cho cô.
Ninh Âm chẳng đến bàn tay đang cắm kim truyền, vội vàng cầm lấy điện thoại lật xem.
Ghi âm được chưa? Có ghivi_pham_ban_quyen lại được không! Cảm xúc cô trở kích động, đây làvi_pham_ban_quyen hội hiếm hoi của cô.
Ghi đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, rất hoàn chỉnh. Tề Dĩ Ngôn lấy bàn tay quờ của cô, trả lờileech_txt_ngu để trấn an.
Ban đầu Ninh Âm đưa Trương Tử đến trà lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn anh lỏng cảnh giác. Chỉ ở nơi không người ngoài, cô có khả năng gài bẫy để anh ta nói ra hành phạm tội của mình. Không cô không đến sự an toàn của bản thân, nhưng dù sao cũng là trong , Trương Tử chắc sẽ không làm gì quá đáng.
Sau một hồi do dự, Âm vẫn quyết định làm vậy, chỉ có thế bù đắp sự áy náy trong lòng . Nếu còn vọng, cô nhất định phải thử một lần.
Ninh Âm bật khóc, lấy tay che mắt, nức nở nghẹn ngào.
Sau này những chuyện như thế này, cứbot_an_cap cho người lớn. Tềvi_pham_ban_quyen Dĩ Ngônbot_an_cap không ngắt lời cô, khóc xong mới kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, nghiêm túc nói.
Lần này chỉ may mắn, lần thì .
Em học năm tư , đã là người lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi. Ninh Âm bỉnh đáp, sao cứ xem cô nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ con vậy.
Khóc quá kích động lúc chuyện cứ nấc lên từng cơn, trông rất đáng .
Lần này chỉ là chấn độngvi_pham_ban_quyen não , lần sau thì saoleech_txt_ngu, em đã nghĩ đến gia đình và bạn bè mình chưaleech_txt_ngu? Những đạo lý cô không hiểu, anh phải nói cho cô biết.
Em Ninh Âm ngừng khócleech_txt_ngu, khuôn mặt nhem nhuốc vì nước mắt hơi .
nói : Chúng ta không có chứng , sát không lập án, tổn thương của Lâm Tiểu Địch vẫn chưa nhận được sự bồi thường vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lời xin lỗi! Em nhất định phải khiến cặn Trương Tử đó bị trừng phạt.
Rõbot_an_cap thân sợ phát khiếp, nhưng vẫn dũng đòi lại công bằng cho kẻ yếu.
Tề Dĩ Ngôn im .
Cô dũng cảm hơn anh nhiều.
Bản thân anh lúc đó
Không trách embot_an_cap được, tổn thương Lâm Tiểu Địch phải không phải do em, mà là do Trương Tử. Lời củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tề Dĩ khiến Ninh Âmleech_txt_ngu mới ngừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóc lại muốn rơi .
cho rằng gì Lâm Tiểu gánh là do mình gây , thậm chí những lúc tâm trạng tồi tệ, cô còn thấy tội lỗi của mình còn hơn cả Trương Tử. thế, cô mới khao khátleech_txt_ngu được sự cứu đếnleech_txt_ngu vậyleech_txt_ngu.
Hức hức, nhưng cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn trong lớp biết chuyện này toàn bàn tán sau em, nói em cố ý Lâm Tiểu Địch thế thân.
Cô đều cả, người ta nói cô nhăng, hám tiền, được bao nuôi, cô đều không quan tâm. Tâmleech_txt_ngu trạng tốt thì mặc kệ, trạng không dạy cho bọn họ một bài học, sao cả.
Chỉ riêng chuyện này là cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứng họngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thể thốtbot_an_cap ra một lời biện minh nào cho bản .
Hôm đó, trong tiết của , em đánh người không tức giận chuyện Trương Tiểu em đạo văn, mà là lúc ta , cô ta đã nói
Ninh Âm, thừa nhận đi, Lâm Tiểu Địch là do cô đấy. Trương Tiểu Vi nhân lúcbot_an_cap xô đẩy đã ghé sát tai cô hạ thấp giọng nói.
Một câu nói đủleech_txt_ngu giết người.
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn anh, hốc mắt đẫm lệ, tràn đầy tủi thân.
Khôngleech_txt_ngu phảivi_pham_ban_quyen em, đúng không?
cầu xin một câu trả lời có thểvi_pham_ban_quyen giúp mình tái sinh.
bao là lỗi của em.
Anh định cô một trả lời chính xác.
May mà anh đuổi Tiểu Vi đi, anh là người tốt. Ninh Âm bĩu , làu bàu câuleech_txt_ngu.
Dĩ Ngôn im lặng nghe cô , một ly nước đặt ở đầu . Cách phân biệt người tốt kẻ xấu của cô đúngvi_pham_ban_quyen là đơn giảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thô bạo thật.
Ha ha khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao, giờ thì tốt rồi, có bằng chứng rồi, có đưa Trương Tử ra trước luật. Đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một ngày đáng ăn , Ninh Âm được an ủi, lau nước mắt, lấy gương ra bị chỉnh trang lại nhan sắc.
A a a tại sao không nói cho em biết, mặt em xấu . Người nhếch nhác trong gươngleech_txt_ngu kia thật sự là mình sao!
Nhìn dáng vẻ lúc khóc lúc cười của cô, vẻ lạnh lùng trên mặt Tề Dĩ vơi đôi chút.
Chợt nhớ đến màn tỏbot_an_cap tình tình trước mặt Trương lúc đó
Thầy ơi, lúcvi_pham_ban_quyen đó anh ở rồi? Ninh Âm dặtvi_pham_ban_quyen hỏi .
Tề Ngôn: Không lâu, trước khi các em đến ba phút.
Ninh Âm: Vậy nghe thấy những ?
Tề Dĩ Ngôn lơ đãng nói: Cũng nghe thấy gì nhiều.
Ninh Âm vừa thở phào nhẹ nhõm, Dĩ Ngôn lại tiếp tục: Cũngleech_txt_ngu nghe thấy em nói em yêu đương mạng.
Ninh Âm: ?
Tề Dĩ Ngôn: Ừm, giới trẻ giờ mãnh liệt thật.
Ninh Âm: ?
rồi, xong rồi, nói bạn qua mạng kỹ năng giường tốt cũng bị anh nghe thấy rồi TAT
Vẻ ngoài cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn trấn , nặn ra nụ cười giả trân hết mức cóleech_txt_ngu thể với Tề Dĩ Ngôn, đầy mê hoặc và tao. Thực trong lòng đang loạn muốnvi_pham_ban_quyen chết!
Đúng lúc này, chị y tá dịu dàng gõvi_pham_ban_quyen bước vào bệnh.
Xin hỏi, người nhà của cô Ninh có ở không?
Tôi giảng viên của ấy. Tề Dĩ Ngôn đứng dậy, nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo cáovi_pham_ban_quyen kiểm tra từ tay y tá.
Anh lật xem , cóbot_an_cap gìleech_txt_ngu đáng ngại.
Y tá: Sao có giảng viên trẻ trung đẹp trai này, hồi mìnhvi_pham_ban_quyen đi học không gặp ? Đúng là viên đều của nhà người ta!
Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không còn chỗ khó chịuvi_pham_ban_quyen, hôm nay cô Ninh có thểleech_txt_ngu xuất . tá vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói vừa Ninh Âm truyền.
emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn về nhà! nhìnbot_an_cap Tề Dĩ Ngôn, đợi anh gật đầu.
Mãi không thấy phảnvi_pham_ban_quyen hồi, Ninh Âm bắt đầu giở trò quấyleech_txt_ngu rối, lúc thì bảo ngủ khác sẽ mất ngủvi_pham_ban_quyen, lúc thì bảo ở nhà có chú mèo nhỏ đang đợi cho ăn
trên xe Dĩ Ngôn, Ninh Âm lại bắt đầu luyên thuyên.
Thầy ơi, giảng viên mà được lái xe đắt tiền nàybot_an_cap sao? bị tra hỏi thu nhập chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ? Cô không dám tin xe Tề Dĩ Ngôn đang lái là chiếc siêu xe trong mơ của cô Bentley.
Tôi dựa thu nhập hợp để lái chiếc xe tiền thếleech_txt_ngu này. Anh đã quá vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những câu hỏi gây sốc của cô .
quá, tốt quá. Cái là khoe cho xem đây!
Địa chỉ. Tề Dĩ Ngôn không cảm ném ra hai chữbot_an_cap.
Ninh Âm lập tức địa chỉ, được đưa đón, là cơ ngàn năm có .
Đếnvi_pham_ban_quyen cổng khu nhà cô, Tề Dĩ Ngôn đưa túi thuốc chovi_pham_ban_quyen Ninh Âm, dặn cô phải thuốc đúng .
Đợi bóng dáng khuất dần trong bóng tối, mới lái xe đi.
Vừa về đến nhà, Âm đã cảm thấy kiệt sức, ngày hôm nay đã xảy ra quáleech_txt_ngu nhiều chuyện.
Cô mở điện thoại, kể lại mọi chuyện Bô. Bô vẫn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôn tập ở thư viện, bảo Ninh Âm mai cứ ở nhà nghỉ ngơi, đợi cậu qua .
Vài phút sau, Bô Bô nhắn tin báo đã xin nghỉ cho cả người.
Ninh Âmleech_txt_ngu: Mình thấy cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn trốn thì có! Lại lấy làm cái !
Bô : Đâu có, mình là muốn đến sóc người bị thương cậu đấy chứ.
Vì vết thương nhỏ này của Ninh Âm màvi_pham_ban_quyen gặp bạn mạng đành phải gác lại.
Ninh Âm: gặpbot_an_cap chút tai nạn nhỏ, bị chấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
Anh mạng: Dưỡng thân thể cho tốt là quan trọng nhất.
Ninh : cơm? Để hôm khác ? Ôi, tôi thèm đồ ăn ngonbot_an_cap quá.
Anh mạng: Đồ ăn có được.
Ninh Âm: Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà.
Anh bạn mạng: căn tin Đại cũng khôngleech_txt_ngu đếnvi_pham_ban_quyen nỗi khó ăn.
Âm: Ăn nhiều cũng ngán, nếu anh muốn thì khi nào về trường tôi .
Tề Dĩ liếc nhìn chiếc sinh viên cạnh, bên vẫn còn nghìn trợ uống, hoàn toàn tiêu nổi
Anh: Hay là để tôi đivi_pham_ban_quyen, không thể để sinh viên tốn tiền được.
Ninh Âmvi_pham_ban_quyen: Tôi có tiền mà! thực tập này trường còn cho một nghìn tệ tiền lương nữa đấy!
Nghĩ lại thì, một nghìn tệ cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít ỏi, tình hình việc làm ngành máy tính thật sựvi_pham_ban_quyen rất khốc .
nói : Thực tập đúng là bóc lột sức lao động giá rẻ mà
bạn mạng: Sao , là bước đệm cho sự nghiệp này.
Thấy vậy, Ninh cũng bình lại, bắt đầu mò về anh: Lúc anh mới tốt nghiệp kiếm được bao nhiêu?
Anh bạn mạng: Nói ra sợ mất ngủ.
? Vậy là không ít rồi.
Ninh Âm: Không đâubot_an_cap, có giàu đến mấy cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giàu bằng bố tôi được.
Chẳng hiểu sao cô lại nổivi_pham_ban_quyen hứng muốn so .
Anh bạn mạngbot_an_cap: lận.
sau, Ninh Âm nhận một tấm ảnh anh tới.
Đó là hầm để xe tư gia cực rộng, trongbot_an_cap xếp chục siêu xe sang trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ước tính giá trị phải lên đến hàng trăm triệu!
Ninh Âm tự chuốc lấy nhục nhã, cái đầu đang âm ỉ lại càng đau hơn.
: Anh đỉnh đấy, xem ra bố tôivi_pham_ban_quyen còn phải tiếp tục phấn đấu rồi.
Ninh Lão gia đang ở nhà bỗngbot_an_cap hắt xì một cái.
Anh bạn mạng: Quá .
Ninh Âm: Vậy còn bài tập củaleech_txt_ngu tôi
Anh mạng: Hửm?
Ninh Âm: Giúp tôi với! ( cảm cầu xin tội nghiệp)
Anh bạn mạng: Ừm, thuê người viết hộ là phải tiền đấy.
Ninh Âm: Tình nghĩa của chúng ta sao có thể đếm bằng tiền được! Ái , tôi đột nhiên đau quá
Anh bạn : .
Âm: Không làvi_pham_ban_quyen chị em tốt trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây của .
bạn mạng: ?
Ninhbot_an_cap Âm: Anh cố gắng lên, kiếm nhiều tiền vào rồi mời tôi ăn món gì ngon hơn nhé.
bạn mạng: .
Ninh Âm: Làm việc nghỉ kết hợp nhé
Kếtvi_pham_ban_quyen cuộc trò chuyện, Dĩ Ngôn nhắm lại, một tay day day thái dương để giảm bớt sự mệt mỏi.
Anh bị sao thế này, lại đi đấu trẻ con với cô ấy như vậy.
Sáng sớm chín giờbot_an_cap, Bô Bô tay trái xách một con vịt, tay phải xách giỏ trái cây, xuất hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước cửa nhà Ninh Âm.
Ninh Âm tai bù xù, mặc chiếc váy ngủ bằng lụa, dáng người nóng bỏng, uyển chuyển.
Cô mở cửaleech_txt_ngu, oải vớileech_txt_ngu Bô Bô: Sao cậu đến sớm thế.
Bô Bô oang oang: Đến nấu cho cậu bữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưa, chiều mình còn thư nữa! Chết tiệt, Ninh , ngực cậu to đấy!
Ninh Âm vừa vừa nhận lấy đạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xéo cậu một cái.
Cái đồ phụ nữ này, là có độc .
vào cửa giày xong, Bô Bô đã quan sát cái đầu cô: Thế nào, có cho luôn không?
Ninhbot_an_cap Âm gạt tay cậu ra: Đi chết đi, chị thông minh tuyệt đỉnh nhé!
Bô Bô mặt khinh bỉ: Thôi đi bà nội, bà có nhiêu cân tôi còn không biết sao! Không anh bạn mạng kia thì bà đúng là một connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cá chết. Đúng rồi, cậu với anh bạn mạngvi_pham_ban_quyen dạoleech_txt_ngu sao rồi?
Nhắc đến anh, Ninh ửng hồngvi_pham_ban_quyen, khóe không giấu nổi cười.
Thấy điệu bộ đó, Bô Bô lập tức hóng hỏi: Có biến ?
Ninh Âm áp lên mặt cho bớt nóng, đầu nói: Có gì , quan hệ bạn trong sáng thôi.
Bô Bô đầy vẻ ngờ vực, truy hỏi đến cùng: Mơ đi mà tin, nhìn bộ dạng cậu thế kia chắc chắn có vấn !
Ninh Âm không giấubot_an_cap được tâm sự, kéo Bô ngồibot_an_cap xuống sofa, khai ra toàn bộ.
vừa cắnleech_txt_ngu hạt dưa vừa nói: Ý cậu là, cậu còn chưa gặp mà đã thích ngườileech_txt_ngu ta rồileech_txt_ngu?
Ừmleech_txt_ngu.
Mặc dù Bô thấy phương là một thần, nhưng yêu quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng có vẻ không đáng tin cho lắm.
tức nhắc nhở: Cậu phải tỉnh táo , biết anh ta là lậpvi_pham_ban_quyen viên già hói đầu thì sao, lúc đó còn thích anh ta ?
Ninh Âm: Chắc là không đâu, giọng anhbot_an_cap ấy hay lắm, tả thế nào nhỉ, chính là
Bô Bô bị sự ngốc của cô làm cạn lời: Đồ ngốc, có một thứ gọi là máy đổi giọng! Dùng cái đó đến giọng của lão ‘ da’ cũng biến thành Tề Dĩ Ngôn được.
Ninh Âm như chợt nhớ ra điều gì, với Bô Bô: đừng nói thế, anh ấy thậtvi_pham_ban_quyen sự có chút giống Giáo sư Tề.
Bô Bô: Anh ta mà so được với Tề Dĩ Ngôn á? Dù sao lúc hai người gặp mặt nhớ báo cáo tình hình cho mình liên tục đấy.
Ninh gật đầu đồng ý, tiện miệng nhắc thêm một câu: Tề Dĩ Ngôn chỉ có một chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , anh bạn mạng kia có cả một hầm siêu xe.
Bô Bô lập tức đổi phe: Ninh Âm, mình phiếu mạng! Tuyệt đốibot_an_cap không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì anhleech_txt_ngu ta giàu đâu !
Ninh Âm:
Bô Bô cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy gì đó sai sai, nhìn chằm chằm cô: Khoan đã, sao Dĩ Ngôn có xe Bentley?
Ninh Âm: Hôm qua anh đưa mình về nhà.
Bô Bô nheo mắt nhìn cô: Có mời anh ấy lên nhà uống chén trà không?
Ninh : Mệt muốn chết, ai rảnh mà pha trà chứ.
Bô vẻ không thể tin nổi, lắc đầu: Đúng đồ không biết hưởng thụ.
Không tiếp tục chủ đề nữa, Bô Bô xắn tay lên: Để mình trổ tài cho cậu thấy, Ninh Tiểu Âm!
Dùng một để miêu tả cảnh tượng Bô nấu ăn:
Gian bếp nổ tung.
Ninh Âm lại bắt đau đầu.
Cuối cùng kết thúc bằng hai người gọi đồ ăn bên ngoài.
ăn cơm, Bô ngập ngừng lên tiếng: Ninh Âm, này mình gặp một anh chàng.
Ninh Âm lập tức quay ngoắt sang nhìn bạn, mặc kệ cái đầu đang bị thương.
mau!
Bô Bô bắt đầu dạ, thùng : Thì tự học ở thư viện gặp thôi, chỉ biết anhvi_pham_ban_quyen ấy cũng đang ôn cao học, những cái khác đều biết.
Âm phấn chấn hẳn lênvi_pham_ban_quyen, giục: Có ảnh không! Cho mình xem với!
Bô Bô mở album điện thoại, lôi ravi_pham_ban_quyen mộtbot_an_cap tấm mờ căm.
Trong ảnh chỉ có góc nghiêng của một chàng trai, anh ta đang cúi đầu đọc sách, sống mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , dáng thanhleech_txt_ngu tú.
Hóa ra cậu thích kiểu này .
tràn đầy vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuân , mơ màng nói: vậy, vừa nhìn thấy đã anh ấy chính là dream của mình rồi.
Thế thì mau tới làm quen chứbot_an_cap!
Bô Bô lườm cô một cái: Làm ơn đừng làm ảnh hưởng đến việc học của anh ấy.
Ninh rùng mình một cái, ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thật sến súa.
Bô Bô tục mơ : Đợi thi xong cao , mình sẽ theo đuổi ấy.
Gươngleech_txt_ngu mặt đầy mong chờ.
Sau vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày nghỉ ngơi, Ninh Âm hồi phục khá tốt, trừ việc không vận động mạnh. Sau khi biết cô bị chấn thương sọ não, dẫn đã đặc biệtvi_pham_ban_quyen gọi điện hỏi tình hình. Ninh Âm đừng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bố mẹ mình biết để họ khỏi lo .
Vừa quay lại trường, cô đã lúc đầu tuần lý thuyết thực tập. tậpleech_txt_ngu kéo dài một tháng, nửa thángvi_pham_ban_quyen đầu là lý thuyết kết hợp hành, nửa tháng sau hoàn hành. Mỗi được sắp xếp một phòngleech_txt_ngu học nhỏ riêng biệt, do giáoleech_txt_ngu viên hướng dẫn của đó trực tiếp giảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạy.
Các nhóm khác đều ngưỡng nhóm X. Tiết học của Tề Ngôn đấy! Đượcleech_txt_ngu anh đích thân giảng dạy và hướng dẫn! Có tiền cũng chẳng mua đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Âm vào trường, lượnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng khôngvi_pham_ban_quyen thấy chỗ đỗ nênbot_an_cap lại đỗ vào chết lần trước. Côbot_an_cap liếc camera hành trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới lắp. Nếu kẻ nào cònbot_an_cap dám đâm thủng lốp xe cô, cô định sẽ không tha.
Ninh Âm thong tại, ngày tiên khỏi trở lại trườngvi_pham_ban_quyen, cô kính Louis Vuitton đen, đi giày cao gótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đế đỏ, tôleech_txt_ngu son đỏ bước vào . Làn da trắng , nhan sắc diễm, động người. Một nữ hoàng cao ngạo và thanh lịch, tỏa ra sức quyến rũ đầy mình.
Trương Tiểu Vi vừa nhìn thấy , ánh mắt liền trở ác. Ninh Âm cũng nhìn thấyleech_txt_ngu cô tabot_an_cap, dẫu sao cũng quá ít người, một đang nhe răng trợn mắt vẻ mặt tợn như thế thì quá đỗi lộ liễu.
Phớt lờ sự hận của Trương Tiểuvi_pham_ban_quyen Vi, Ninh Âm ngồi xuống vị trí chính giữa hàng ghế đầu. Lần này chỗ trống rất nhiều. Cô cố tình đấy. Cô cứvi_pham_ban_quyen thích ngồi cho Trương Tiểu Vi tức chết.
tiết lên, mọi người đều im lặng đợi Tề Dĩleech_txt_ngu Ngônleech_txt_ngu vào . Không aileech_txt_ngu dám lướt thoại, càng dám xì xào bàn tán, chỉ có thể lật xem giáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trình trong hoặc lấy máybot_an_cap tính viết vài dòngbot_an_cap mã lệnh bâng quơ.
trôi , vẫn thấy vào. Ninh Âm lật sách, oa, đã năm tư rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà cô cảm thấy như chưa từng học qua ngành máy vậy, kiếnbot_an_cap thức trong sách trông thật xa lạ.
Đúng lúc này, có người bước vào lớp, mọi người ngẩngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên vì tưởng sư đã đến. đến trưởng lớp Âm, anh ta hổn hển nói với lớp: Giáo cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc bận không đếnbot_an_cap , mọi người tự học đi.
Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ người giữ lạileech_txt_ngu hỏi han, nóivi_pham_ban_quyen xong lớp trưởng liền quay người rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi lớp. Ninh Âm cảm thấy có gì đó khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ổnbot_an_cap, nhưng lại nói được là ở đâu. Ôi! Không lẽ tên cặn Trương Tử kia tát một cái khiến óc mình ngu ngơ luôn rồi !
sau, Âm sực ra. Có vấn đề!
Cô cầm lấy , chạy nhỏ khỏi lớp. Các bạn học thấy giáo viên không đến thì nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô trốn tiết, chẳng mấy bận , tiếp tục tự học. Chỉ có Trương Vi chằm chằm theo hướng cửa nơi Ninh Âm vừa đi, khóenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng nở nụ cườileech_txt_ngu nhamvi_pham_ban_quyen hiểm.
Lớp trưởng nghe thấy tiếng giày cao gót cộp thì quay đầu lại, phát hiện là Ninh Âm. Tiếng giày này khiến đầu Ninh Âm hơi đau. Đối mặt với vị lớp trưởng mà năm đại học chẳng mấy khi tiếp, Ninh Âm thân thiệnvi_pham_ban_quyen lên : Lớp trưởng, cho hỏi Giáo sư Tề có việcvi_pham_ban_quyen gì vậy?
Lần nàyvi_pham_ban_quyen cô nhạy . Tuy Tề Dĩ Ngôn chẳngbot_an_cap thân thiện dễ gầnvi_pham_ban_quyen, nhưng theo lời đồnbot_an_cap thổi khắp trường, anh chưa bao đi muộn về sớm lãng phí một của sinh viênbot_an_cap. Anh luôn nghiêm với thân, khả năng tự cực mạnh, một người như vậy không thể đột ngột báo bận. Ngay khi có việc thật sự, anh cũng sắp xếp ổn thỏa cho viên.
Bị Ninh Âm nhìn chằmleech_txt_ngu chằm, lớp trưởng có chút ngượng ngùng, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Anh ta nghe nói chuyện đánh nhauleech_txt_ngu trong của sư Tề trước đó, nên cứ ngỡ cô tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dĩ Ngôn có việcbot_an_cap.
Lớp trưởng: Giáo Tềbot_an_cap vừaleech_txt_ngu tống một sinh viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm hai vào đồn cảnh sát, hiện đangleech_txt_ngu ở đó phối hợp điềuvi_pham_ban_quyen tra, ước tạm thờileech_txt_ngu thể về trường ngay được.
Ninh Âm xong sững sờbot_an_cap, thầy giáo cũng đánh nhau à?
Ninh : Cậu sinh viên năm hai đó gì vậy?
trưởng nhìn quanh xem có không, hạ thấp giọng : Mìnhleech_txt_ngu cũng không rõ lắm, nói là cưỡng bức một bạn cùng trường
Trương Tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Ninh Âm ngẩnbot_an_cap người một lát, vội vàng tiếng: Lớp trưởng, họ ở cảnh sát nào?
Cô vội chạy Cục cảnh Kinh Xuyên, định vào trong thì bị một viên cảnh sát chặn lại đến làm thủ tục gì. Ninh Âm nhất cứng họng, đôi lông mày thanh tú . Khó khăn mới giải thích rõ đầu đuôi với viên cảnh sát, khi vào đại sảnh, cô nhìn thấy Tề Dĩ Ngôn đang tựa vào nghỉ.
Ninh bước nhanh tới. nhìn thấy cô, nhíu mày: Em lái xe đến ?
Âm thành thật trả : Chân đau, em bắt xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến ạ.
Anh liếc bàn chân cô. Lại là giày cao gót, bệnh chưa khỏi mà còn đi giày cao gót làm gì.
Ninh Âm không nhịn hỏi: Thầy ơi, hình nào rồi ?
Giọng điệu Tề Ngôn không mấy tốt, thản nhiên nói: Như em đang đấy.
Ninh Âm không ra sự thay đổi trong giọng điệu của anh, mặt đầy vẻ nghi hoặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẫn mong chờ, ướm hỏi: Trương Tử bị bắt rồi ?
Ừ. Sự tĩnh của anh khiến Ninh Âm phát điên, khôngbot_an_cap thể nói hết một câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong một lần được sao.
Ninh Âm: Nhưng mà đoạn ghi âm em còn chưa Cô còn chưavi_pham_ban_quyen đưa cho cảnh sát
Lúc này, một viên Xuyên Đại bước ra gọi Ninh Âmvi_pham_ban_quyen, bảo cô đó một lát. Âm lúc này mới phát Trưởng phòng Giáo vụ, Bí trường và các lãnh đạo đều có mặt. liếc nhìn Tề Dĩ , rồi quyết định đi theo giáo viên trước.
Qua cuộc trò chuyện giữa sát và các viên, Âm đã nắm rõ tình . Nói ngắn gọn là, Dĩ Ngôn đã mang theo bằng chứng tống Trương Tử vào ngục, còn đánh sập cả ô bảo kê của hắn, bắt gọn lũ mọt.
Còn về gốc của bằng . Giáo viên Xuyên Đại cảm thán: Giáo sư Tề, lần có khi bị cục Cảnh sát đào góc tường .
Bằng chứng hóa ra là lịch sử trò chuyện giữa Trương Tử và cha hắn, video sátleech_txt_ngu Trương Tử bế Lâm Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Địch đang hôn khách ngày hôm đó. Bằng chứngleech_txt_ngu thép như núi, khiến khác thể chối cãi.
của Trương Tử là Trương Quốc Quang, người đứng Cục cảnh sát Kinh Xuyên, giữ quyền sát. khi biết con trai bất trị củavi_pham_ban_quyen làm nhục nữ sinh cùng trường, ông ta nổi trận lôi đìnhleech_txt_ngu. Nhìn đứa trai vô dụng đang rẩy, ông ta tuyệt vọng nhắm mắt. Ông ta không khoanh tay đứng , che cho con cũng chỉ là cho đôi tay vốn chẳng sạch sẽ mình thêm vẩn mà thôi.
Lịch sa ngã của Trương Quốc Quang không hề tầm thường. Ông ta lợi dụng chức vụ đểleech_txt_ngu trục cá nhân, số tiền tham ô đến kinh ngạc, chôn đầy ở sân sau nhà. Xuất thân từ nên khả năng chống trinh củavi_pham_ban_quyen ông ta cực mạnh. Sau khi tiêu hủy toàn bộ bằng chứng mà Trương để lại, tabot_an_cap dò thuộc hạ ngăn chặn những sinh viên đang cố tìm đường .
Trong phạm vi Kinh Xuyên, vụ ánleech_txt_ngu này tuyệt đối không thể được.
Sau khi sự việc ra, Chủ nhiệm câu lạc bộ văn nghệ nói báo cáo nhà trường, nhưngbot_an_cap Lâm Tiểu đã ngăn cản như dại. Sau khi gào thét khản đặc cả giọng, cô ấy che mặt khóc nức nở. Cô ấy khôngbot_an_cap ai biết, mình trở chủ đề bàn tán của mọi .
Côleech_txt_ngu ấy trách Ninh Âm, muốn gặp lại nữa. Mỗi lần Ninh Âm bệnh viện, cô chỉ trước cửa bệnh một lát, để lại đồ đạc rồi lặng lẽ rời đi.
Chủ nhiệm lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộvi_pham_ban_quyen cũng đau đầubot_an_cap không kém, gặp phải loại súc sinhvi_pham_ban_quyen như Trương Tử, cô ấy cũng tức chết đibot_an_cap được, bàn với Âm là vẫn phải báo cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát. Kết quả là chẳng có kết quả gì, chỉ có viên cảnh sát riu qua loa cho xong chuyện.
Sau đó, họ biết cha của Trương Tử là Cục trưởng nên cũng đoán ra được phần nào cơ sự. mẹ Lâm Tiểu thấy con gái như vậy, chẳng những muốn đòi lại công bằng cho con, mà còn hy vọng những bạn học biết chuyện đừng nói ra, cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đểleech_txt_ngu chuyện này vào dĩ vãngleech_txt_ngu.
Dù bọnvi_pham_ban_quyen họ có nghĩ mãi không thông thì cũng chỉ có thể tôn trọng.
Ninh Âm siết chặt nắm tay, trong lòng khó chịuleech_txt_ngu phần.
Một ngày nọ, hội trưởng kéo Âm đang đứng trước cửa phòng bệnh một nơi khôngbot_an_cap ngườileech_txt_ngu rồi nói:
“ Âm, em tuyệt đừng đưa cho mẹ Tiểu Địch.”
Ninh Âm siết chiếc trong tay, cô quả thực có mang theo một khoản tiền.
nói gì, hội cuống : “Việcbot_an_cap bồi thường là chuyện của Tử! Nói cho cùng, em cũng nạn nhân. Nếu emleech_txt_ngu mủi lòng đưa ở đây, một khi mẹ Lâmbot_an_cap Tiểu Địchbot_an_cap nếm được vị ngọt mà bám lấy em, chắc chắn họ cũng sẽ bám lấy cả chúng ta nữa!”
Âm cúivi_pham_ban_quyen đầu lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không biết phải làm sao.
Hiện giờ, rõ thân đã có trong tayvi_pham_ban_quyen nhưng vẫn không dám mạo hiểm hành động.
Báo giáo viên trường ư? Ngộ nhỡ tin tức lọt ra ngoài, Lâmvi_pham_ban_quyen Địch nhất sẽ suy sụp.
Hay chọn báo cảnh sát? Cha của Trương Tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyền chức trọng, có ông ta bảo , cơ hội để Trương Tử bị trừng phạt công minh là mong manh
Ninh Âm kinh ngạc, hỏi giáo viên: “Giáo sư Tềbot_an_cap làm sao lấy đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng vậy ạ?”
Giáo viên vẻ mặt đầy khinh : “Em chẳng biết gì về sự lợi hại của Giáo sư cả.”
Ninh im lặng.
Mọi việc đều ra rất thuận lợi, cộng thêm đoạnleech_txt_ngu ghi âm trong Ninh Âm, việc Trương Tử bị án là chuyện đã chắc như đinh đóng .
Bước khỏi thẩm vấn, cô thấy Tề Dĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngôn đang khoanh tay đứngleech_txt_ngu đợi mình ở cửa.
Tề Dĩ Ngôn: “Đi thôi.”
Ninh Âm lại một nữa ngồi xe của Tề Dĩ Ngôn, có điều lần này anh lái một chiếc Mercedes .
Chẳng cần nghĩ cũng biết, đây chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳn là xe rẻ nhất và khiêm tốn nhất của anh rồi.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảovi_pham_ban_quyen Ninh Âm lên xe trước, còn mình thì lục lọi thứ gì đó trong cốp sau.
Anh đưabot_an_cap cho Ninh Âm một đôi dép lê một lần, giọng điệu điềm tĩnhbot_an_cap nhưng không phép từ :
“Thay ra đi. Đang bị chấn động não đừngleech_txt_ngu đi giày cao gót.”
Ninh Âm ngoan ngoãn nhận lấy: “Vâng.”
Trênleech_txt_ngu đườngbot_an_cap , Ninh Âm lén anh mấy .
là Tề Dĩ Ngôn lên tiếng trước: “Muốn hỏi gì hỏi đi.”
Ninh Âm lập thốt ra: “ sao anh được những bằng chứng đó vậy?”
Huỳnh nam trung
2/6/2026 lúc 4:18 chiềuTruyện đăng sao lặp đi lặp lại liên tục thế xem lại giúp với
Mẩy Linh Review
6/6/2026 lúc 1:55 chiềuad check lại rồi nha
Huỳnh nam trung
9/6/2026 lúc 11:52 chiềuCảm tạ ad