Trọng Sinh Năm 80: Mang Không Gian Thần Bí, Vợ Quân Nhân Vùng Lên Làm Giàu

Trọng Sinh Năm 80: Mang Không Gian Thần Bí, Vợ Quân Nhân Vùng Lên Làm Giàu

Tiểu Tiên Linh on-going 09/08/2026 130 views lượt nghe 5 (4)

Giới thiệu truyện

🔥 Trọng Sinh Thập Niên 80: Nghỉ Làm Osin, Ta Nắm Không Gian Vả Mặt Cực Phẩm!

“Bác sĩ, chúng tôi từ bỏ điều trị!” Ống dưỡng khí kiệt quệ bởi bàn tay chính đứa cháu mà cô từng chăm sóc như con đẻ. Mở mắt lần nữa, cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông 1981 ùa vào lồng ngực, tay cô vội ôm chặt bụng bầu song thai đang nhô lên nhẹ nhàng. Kiếp này, hiền thê lương mẫu ấy còn làm gì nữa, bà đây quyết từ bỏ!

Vừa tỉnh dậy sau trọng sinh, Khương Vãn nghe tiếng đập cửa rầm rầm như đòi mạng của đám cháu “sói mắt trắng” đòi hầu hạ bữa sáng. Kiếp trước, cô nai lưng nuôi nấng 8 đứa cháu chồng, âm thầm hiến gan cho cha chồng, bị nhà họ Trình moi kiệt sinh lực, để rồi chết trong tức tưởi. Sống lại năm 1981 khi mang song thai, Khương Vãn thề sẽ lật ngược thế cờ! Tiếng đồ đạc đổ vỡ loảng xoảng, tiếng gậy vụt vun vút giáng xuống người đám cháu hỗn xược vang lên. Bất ngờ hơn, nhờ cứu một chú khỉ nhỏ đầy máu, cô vô tình kích hoạt được Không gian tùy thân chứa sương mù chữa lành kỳ diệu từ chiếc nhẫn bạc kỷ vật của bà nội. Truyện audio Trọng Sinh Thập Niên 80: Vả Mặt Cực Phẩm Gia Đình sẽ đưa bạn đi từ sự phẫn nộ nghẹn thở đến những tràng cười sảng khoái khi nữ chính giáng từng đòn chí mạng, tuyệt đối không cam kết làm “bao cát” cho cực phẩm!

⚔️ Vả mặt cực căng: Nhân vật chính thức tỉnh, bỏ qua hào quang “thánh mẫu”, trực tiếp cầm gậy “dạy dỗ” đám cháu hỗn láo, vạch trần mụ mẹ chồng đạo đức giả. Nghe tiếng chửi thẳng mặt mà sảng khoái đến từng lỗ chân lông!

💍 Bàn tay vàng siêu to: Khai mở Không gian tùy thân thần bí cùng pet khỉ thông minh biết nói. Không gian có sương mù giúp chữa lành cơ thể suy kiệt, làm kho chứa đồ an toàn tuyệt đối, tạo bước đệm cho hành trình làm giàu rực rỡ ở thập niên 80.

🔥 Plot twist khiến cổ họng nghẹn: Đám cháu vô ơn lộ rõ bộ mặt ác quỷ, rắp tâm mưu hại thai nhi trong bụng thím. Main “não to” tương kế tựu kế, đóng cửa phòng nhờ hàng xóm tốt bụng tiếp tế thức ăn, dọn đường cho anh chồng sĩ quan quân đội trở về thanh toán nợ nần. Drama gia đấu căng đét đến từng giây!

🎧 Gắn tai nghe ngay, trùm kín chăn và để giọng kể truyền cảm của tfullaudio dẫn bạn bước vào hành trình nghịch thiên cải mệnh, sảng văn vả mặt siêu cuốn này. Nhấn PLAY ngay kẻo lỡ nhịp combat cực gắt ở ngay giây đầu tiên!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Trọng Sinh Năm 80: Mang Không Gian Thần Bí, Vợ Quân Nhân Vùng Lên Làm Giàu cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Tình trạng bệnh nhân rất nguy kịch, cần phải phẫu thuật ngay lập tức. Đây là giấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cam kết thuậtleech_txt_ngu, phiền người ký tên vào.
Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng đưa hai tờ đơn tới.
Đámvi_pham_ban_quyen cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái do một Khương Vãn nuôi nấng đứng thành một hàng quanh bà, ai thèm đưa tay nhậnvi_pham_ban_quyen lấy tờ đơn.
Khương Vãn đang đeo bình oxy, đầu óc mơ hồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng vẫn nghe thấy tiếng động bên . Bà mở đôi mắtbot_an_cap đục ngầu, chúng vẻ khẩn cầu. Cổ bà khô khốc, môi nứt nẻ, vị sắt nồng nặc nơi cuống họng vì đã lâu không được nước. Bà nén cơn đau xé họng, cố ra từng tiếng:
Cứu tôi, cứu tôi với, tôi không muốn chớt
Bác sĩ, chúng từ bỏleech_txt_ngu trị!
Khương Vãn bị đẩy ngược về phòng bệnh. Trình Diệu Quốc đứa cháu yêu như con đẻ bước tới, dứt khoát rút ống của bà ra. Đây là kết quả sau khi bọn bàn bạc, vàleech_txt_ngu chính tay Trình Diệu Quốc hiện.
Vì khó thở, mặt bà đỏ bừng lên. Bà giơ một bàn tay run rẩy giữa không trung cầu cứu, nhưng bọnleech_txt_ngu chúng chỉ đứng bên giường lạnh lùng nhìn bà tắtbot_an_cap thở.
Khi sắp , cùng bàleech_txt_ngu cũng được những lời thậtbot_an_cap của chúng:
Bà già cuối cùng cũng chớt rồi, sau tiền lương chú út gửi là của chúng ta! Tài chú để lại cũng là chúng ta !
Bà nội nói đúng, chỉ có khiếnleech_txt_ngu bọn họ có con thì họ mới toàn tâm toàn với ta!
Uổng công chú út là sĩ quan cao cấp, đến giờ vẫn không biết căn bản không phải
Không gì, Khương Vãn không nghe rõ. Mắt bà tốibot_an_cap sầm lại, hoàn toàn mất đi ý thức.
A
Khương Vãn giật mình tỉnh giấc từ mộng. trời cuối đông bên lạnh buốt, vậy mà bà vã mồ hột. Bà ôm bụng khó nhọc ngồi dậy. Trong phòng tối om, mò mẫm tìm chiếc đèn pin đầu .
Ánh sáng vàng vọt của đèn pin soi rõ một góc tờvi_pham_ban_quyen lịch trên tủ: ngày 5 tháng 1 năm . Vãn không thể tinvi_pham_ban_quyen nổi, bàvi_pham_ban_quyen thực sự đã sinh!
Bà tắt đèn, ve cái bụng nhô trong bóng tối. Đứa trong bụng cảm nhận được hơi ấm liền khẽ máy động như chào hỏi. Tuần trước đi khám ở xá xã, bác sĩ nói ngày dự sinh là cuối tháng này. Bác sĩ bảo bà mang thai đôi, đứa trẻ đều rất mạnh.
trước, bàleech_txt_ngu định gọi điện cho là Trình Cẩm Niên để về trước ngày dự sinh ba ngày. mẹ chồng lại bảo bà, phụ nữ ai mà sinh conleech_txt_ngu, Cẩm trong giaibot_an_cap đoạn thăng , có lên được đạileech_txt_ngu độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng hay không là nhờ lần này đấy. Bà Khương đừng làm anh xao nhãng vì nhỏ này, phải học mạnh lên.
Đến tận sắp sinhleech_txt_ngu, bà vẫn mẹ xúi làm việc, kết quả là kiệt sứcleech_txt_ngu ngất xỉu trên bờ ruộng. Khi , con đã còn. Mẹ chồng bảovi_pham_ban_quyen do cơ yếu lại việc sức nên con sinh đã chớt lưu. Khương bị băng huyết, trên bụng có dao , đi khám mới biết cung đã bị cắt bỏ.
hỏi mẹ chồng, ta giải thíchleech_txt_ngu là do khó , huyết đại thể, không cắt thì không giữ được mạng. Mẹ chồng nói làm vậy là vì tốt cho bà, còn hứa dù bà không sinh được nữa cũng không chê , coi bà như con ruột. Khương Vãn động đến rơi nước mắt, đó coi ta như mẹ đẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tuổi thơ bà không hạnh phúc, cha mẹ ruột nghiệt, nên hơi ấm từvi_pham_ban_quyen mẹ chồng khiến bà dốc hết lòng dạ báo đáp.
Bà quả thực đã được, đời coi chavi_pham_ban_quyen chồng như mẹ ruộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. khi sinh chưa kịp phục, cha đã bị xơ gan, ghép gan. Không ai trong nhà chịubot_an_cap , Vãn thấy ông ta đáng thương nên đã đồng ý. lại bảo đừng nói cho Trình Cẩm Niên anh khỏi lo lắngbot_an_cap, thế là thầm lên bàn mổ.
Ca mổ lấy đi một gan khỏe bà trao cho . Sau đó, bà chỉ được ăn cháo loãng rau dại trong khi cha tẩm bổ đủ thứ. Với kiên cường, bà đã sống sót nhưng sức khỏeleech_txt_ngu kiệt, thườngbot_an_cap xuyên ốm . vậy, bà vẫn phải việc nhà, đồng áng và nuôi nấng 8 đứa cháu cháu gái.
Anh cả Trình mất sớm vì sập hầm than, chị dâu cả cầm tiền bồibot_an_cap bỏ trốn. Sáu con của anh đều donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Rồi anh hai cũng mất vì tai nạn lao động, dâu hai tái giá, để lại thêm hai đứa . Khương Vãn cả đời lao lực, đầy 50 tuổi già nua như 70.
Trình Cẩm Niên tiến sĩ quan cao cấp, hơn 50 tuổi trông vẫn phongleech_txt_ngu độ, cònbot_an_capleech_txt_ngu thì mang bệnh. Bà tiễn đưa mẹ chồng, nuôi dạy 8 đứavi_pham_ban_quyen cháu nên người, cuối cùng phát mình bị ungleech_txt_ngu thư phổi. Khi ngất xỉu, chính người hàng xóm tật đã đưa bà đi bệnh viện và liên lạc với đám cháu. Bác nói thuật sớm bà có thể thêm 10 năm, nhưng đám bà yêu thương nhất lại lạnh lùng rút ống thở mà không báo cho tiếng.
đã hy sinh tất cả cho cái gia đình này, để rồi nhậnbot_an_cap lấy kết cục như vậy.
Hiền thê lương mẫu cái thá gì, không làm nữa!
Khương Vãn nhắm mắt bóng tốileech_txt_ngu. Chiếc chăn cô đang đắp vừa mỏng vừa cũ, bên trên còn lấm tấm mấy vá. Dưới giường chỉ lót một cỏ khô, bên trên trải một tấm thảm mỏng dính.
Vì sắp đến ngày lâm bồn vào cuối tháng hằng đêm côvi_pham_ban_quyen đềubot_an_cap thức dậy đi vệ sinh nhiều lần. Trên giường không có nệm bông, tấm lưng côbot_an_cap lúc nào cũng đau nhức ẩm. Lại thêm chiếcvi_pham_ban_quyen chăn mỏng , cái lạnh thấu xương đã cô mất ngủ suốt mấy đêm .
Chồng cô, Trình , đãvi_pham_ban_quyen cống hiến nhiều trong quân ngũ, hiện giờ đã được thăng lênvi_pham_ban_quyen Trung đội trưởng. Mỗi anh đặnvi_pham_ban_quyen gửi về bốn mươi tệ tiền lương. Thế nhưng, toàn bộ số ấy hết vào túi của mẹ chồng để bà dưỡng đứa cháu nội.
Khương Vãn nhắm lại, dầnvi_pham_ban_quyen vào giấcleech_txt_ngu .
Sáng hôm , cô thức dậy lúc sáu giờ chuẩn bị bữa sáng cả gialeech_txt_ngu đình khi.
Nghe tiếng gàleech_txt_ngu gáy, Khương Vãn bịt tai lại, rúc đầu sâu vào trong chăn. Cô nằm trong ổ chăn chẳng mấy ấm áp, ngủ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạch tận bảy sáng. Khi mở lần nữa, bên ngoàivi_pham_ban_quyen đã loạn đến mức gà bay chó nhảy.
Gia này có tổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cộng đứa cháu, trong ba đứa đã mười tám tuổi, là người trưởng thành cả . Thằng cả theo người ta đi làm thuê bên ngoài, nămleech_txt_ngu chẳng về nhà lấy một lầnbot_an_cap. Đứa thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net haileech_txt_ngu là con gáivi_pham_ban_quyen, tròn hai mươi tuổi. Nó đem lòng cảm mến đạo làng, hắn ta có ngoài bảnhvi_pham_ban_quyen bao, cái miệng kẹo khiến nó bị dắt đến cuồng đầu óc. Nếu không có Khươngbot_an_cap Vãn ra ngăn cản, đứaleech_txt_ngu thứ hai đã sớm góp đồ đạc sống chung với từ lâu. Thằng thứ ba làm việc lặt vặtleech_txt_ngu trên thị trấn, dạo tiến độ thi công gấp ngủ tại công trường, đã lâu chưa về nhà. Đứa thứ tư thứ năm đang cấp ba, bình thường nội trú, khi nào mới mò về. Ba đứa còn lại, một đứa học cấp hai, một đứa học tiểu học, đứa bé nhất mới năm tuổi, là một thằng nhóc tinh nghịch phá phách.
Khương Vãn gảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào nhà này tám năm, lũ trẻ này đều một tay nuôi nấng.
Vừa kết hôn được một năm, cô cũngbot_an_cap từng , lại còn song . Lần đầu mang thai chưa có kinh nghiệm, vẫn lụng quần quật ngày, cộng thêm sức yếu mới hơn tám tháng đã sinh . Đứa trẻ sinh ra toàn thân tím tái, bà đỡ bảo sống. đó mẹ chồng đưa bệnh viện cứu chữabot_an_cap, lúc bảo đứa bé nữa. Trên đường từ bệnh việnleech_txt_ngu về, bà ta tìm một núi nhỏ rồileech_txt_ngu chôn cất đứa bé tại .
Khi Khương Vãn hỏi, mẹ chồng chỉ bảo làm vậy để cho cô nhìn thấy lại đau lòng, thế nên không bot_an_cap được mặt con lần cuối. Lúc đó Khương Vãn vừa sinh xong, cơ thể suy kiệt trầm trọng, đến xuống giường cũng khó khăn. Cô khóc lóc cầu xin cho biết chôn con, ban đầu còn an ủileech_txt_ngu, về sau sầm mặt nổi trận lôi đình. Khương Vãn vốn tính nhát, lại thêm đau con, đợi đến khi cơ thể hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phục cũng dám nhắc lại này nữa.
Sau này trai của thứ hai ra đời, vì nhớ thương con mình Khương Vãn thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuyên chăm sóc đứa bé này. Cóbot_an_cap thể nói, thằng cháu nhỏ nhất này là tay cô chút một từ lúc còn . Trong suốt quá nó khôn lớn, Khương Vãn vào không ít tâm huyết. Khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện sau này, cô chẳng hy vọng gì nhiều vào mấy đứa cháu kia, đứa nhỏ nhất này là niềm cậy nhất của cô. là chẳng thể ngờ, lúc mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn bạc việcvi_pham_ban_quyen rút ống thở của cô, chính nó là kẻ trực tiếp ra tay.
Hôm nay Khương Vãn dậy sớm nấu cơm, haivi_pham_ban_quyen nhỏ đang dậy có gì , gõ cửa ầm ầm. Khươngvi_pham_ban_quyen Vãn vốn định thèm để ý, nhưng cánh cửa mỏng manh của bị gõ đến mức lung lay sắp đổ. Nếu còn không cửa, e hai đứa này sẽ luôn cửa phòng mất. Cô giờ đang mang thai, đơn thương độc mã, nếu trực tiếp đối đầu với chúng, chẳng may conleech_txt_ngu gặp hiểm, cô sẽ hối hận đời!
Khương Vãn khoác áo, giả bộbot_an_cap ho vài tiếng: Khụ , khụ.
Cô kéo cửa với gương mặt trắng bệch. Bình thường mỗi khi mạo ho , thấy chúng cô đều cheleech_txt_ngu miệng lại vì sợ lây lũ nhỏ. Bây giờ, côleech_txt_ngu trực ho liên tục vào mặt đứa. mặt nhỏ nhắn của Khương Vãn ho đến bệch, yếu ớt vịnhleech_txt_ngu vào , ánh mắt lờ đờ nhìn , lời nói đứt quãngbot_an_cap như thể sắp lả : Sao sao thế? Đêm qua dì bị nhiễm lạnh, hôm nay người được khỏe, lỡ ngủ hơi muộn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút. Giờ dì mệt , không nấu bữa choleech_txt_ngu các cháu được, cháubot_an_cap đi tìm bà nội .
Khương Vãn nói đoạn lại ho mấy tiếng. Trình Hướng Bắc nhíu mày đầy vẻ chán ghétleech_txt_ngu, mặt đi không thèm nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nữa. Trình Diệu trực tiếp nhổ bãileech_txt_ngu nước bọt xuống đất: Phi! Xúi quẩy!
Trình Diệu Tổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nămbot_an_cap chín tuổi, là con anh chồng thứ hai. Đứa trẻ này nhỏ ở cùng mẹ đẻ, nhiễm mọi thói hư tật . Sau khi nó qua đời, nó được đón nhà bà nội nuôi dưỡng, cái miệngleech_txt_ngu bao giờ đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử tế. Nó chửi bới hết người này đến người khác, thậm chí là chửi cả đấtvi_pham_ban_quyen, người trong sớm đã bị nó chửi khắp lượt. Trước kia Khương Vãn thường xuyên quản giáo , đứa trẻ mất cha mất mẹ thật đáng thương, phậnleech_txt_ngu làm như cô dạy bảo nó chobot_an_cap tốt.
Miệng lưỡi Trình Diệu Tổ rất bẩn thỉu, ở trường hay mắng chửi người khác. Có nhữngvi_pham_ban_quyen bạn học khôngvi_pham_ban_quyen được liền ra tay với nó. Trình Tổ đánh lạileech_txt_ngu càngbot_an_cap liều , lần cũng đánh nhưvi_pham_ban_quyen thể muốn lấy mạng người ta, cứ phải đè người xuống đất đánh chớt mới thôi. lần bạn học bị thương, toàn là Khương Vãn mang theo cápleech_txt_ngu, ra bộ mặt tươi cười đi đến nhà ta nhận lỗi bồi thường, lúc đó chuyện lớn mới hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.
thể nói chuyện Trình Tổ, Vãn đã phải nhục chịu đựng suốt mấy năm . Thế nhưngvi_pham_ban_quyen đứa này thấy cô bao đồng, hận cô thấu xươngvi_pham_ban_quyen. Ngược lại là ôngleech_txt_ngu bà nội thường xuyên chiều chuộng nó nhận sắc mặt tốt. Khương thường xuyên quản nó, làm mọi thứ cho đều bị chúng coi là lẽ đương nhiên.
Khương Vãn nhớ không lầm, ở kiếp chính vào ngày hôm nay, Diệu Tổ đã đánh bị thương mắt bạn học ở trường. Khi đó, chính cô đã vác cái bụng bầu đi hòa giải, còn nhuận bút viết lách của mình để bồi cho đối , bấy giờ họ mới chịu để yên. Trình Diệu Tổ về nhà lại ăn ngông cuồng, cho bạnleech_txt_ngu học ra tay trước nên dù có giết chớt nó cũng là lẽ phải. Khương Vãn lúc đó tức chớt, còn dạy dỗ nó một .
Kết quả buổi chiều cô bờ sông nước, bị Trình Diệu Tổ hận lòng xuống sông. Nếu khôngleech_txt_ngu phải tình cờ có người đang giặt sông phát hiện rồi cứu côleech_txt_ngu mạng, lúc đó cô không giữ được tính mạng . Đừng nói là đứa con trong bụng, ngay cả chính cô cũng sẽ mất mạng.
Trình Tổ nhỏ mà đã xấu xa tận xương tủy. hậnbot_an_cap là Khương khi đó nghe lời khuyên nhủ của mẹ , coi nó như một trẻ chưa chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. sau cô nằm viện, chính Trình Diệu Tổ là kẻ đầu tiên đề nghị rút thở, nhận được sự hưởng ứng của tất cả mọi . Sự độcvi_pham_ban_quyen ác của một số người đã bộc lộ rõ trong cốt tủy từ khi còn nhỏ. cô quá ngây thơ, Trình Diệu Tổ đã thể hiện rõ như vậy mà cô vẫn không nhìn ra, thật sự là nực cười hết mức!
Khương Vãn vừa ho vừa quay về , tiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóa cửa lại. Hướng Bắc và Trình Diệu Tổ thấy không sai khiến được cô, lại chạy đến phòng bà làm loạn. Lúc Khương Vãn gả về, bà bị huyết thấp, cứ hễ dậy sớm là sẽleech_txt_ngu đau đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả . Khương Vãn xót cho sức khỏe của mẹ chồng, xung việc làm bữa sáng, làm một mạch ròng tám năm.
Hai nhóc gõ cửa phòng mẹ chồng ầm ầm, ép buộc bà ta đang ngủ say phải khỏi . Khương Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm trong chăn, cách một cánh cửa nghe thấy tiếng mẹ chồng bới om sòm. Cô vùi đầu vào chăn, cười lạnh lùng: Mẹ chồng tốtbot_an_cap của con ơi, đây mới chỉ bắt đầu thôi, giờbot_an_cap mẹ đã khôngbot_an_cap chịu rồi ? Ngày lành sau còn dài lắm!
Mẹ cuối cùng cũng chẳng buồn nấu bữa sángleech_txt_ngu, bà ta đưa cho mỗi đứa nhỏ hai hào, bảo chúng tựleech_txt_ngu ra cổng trường mà mua đồ ăn.
Đứng trước cửa Khương Vãn lải nhải vài câu, bà ta lại quay về ngủ nướng tiếp.
Khương Vãnvi_pham_ban_quyen , thấy không khỏe thì nằm thêm lát , tí nữa nhớ nấu cơm đấy.
Khương hừ mộtvi_pham_ban_quyen tiếng, cònvi_pham_ban_quyen đợi côleech_txt_ngu cơm cho cảvi_pham_ban_quyen sao? Nằm mơbot_an_cap đi.
Cô nhẹ tay nhẹ chân rời khỏi , ra chuồng gà nhặt được hai quả trứngvi_pham_ban_quyen.
Trứng vẫn còn , bên còn dínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phân gà, biết trứng mới đẻ sáng nay.
Khương Vãn đập , thêm một đường rồi rót sôi vàobot_an_cap khuấy đều.
Chẳng mấy chốc, một bát trứngleech_txt_ngu đánh đường thơm lừng hoàn thành.
Vãn đợi một lúc cho bớt rồi từng ngụm lớn cho đến hết sạch.
Uống , rửa bát rồi quay về phòng ngủbot_an_cap tiếp.
Khương Vãn vừa định xuống thì ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng cộc cộc khe khẽ.
Cô tò mò đi tới bên cửa sổ, vừa mởvi_pham_ban_quyen ra thấy một chú khỉ nhỏ khắp người đầy máu mở to đôi mắt đáng thương mình.
Kiếp trước Vãnleech_txt_ngu từng gặp chú khỉ này.
Chẳng lẽ vì cô trọng sinh nên một sốvi_pham_ban_quyen chuyện thay đổi sao?
Chú khỉ thảm và đáng làm Khương Vãn chợt đến bản thân mình lúc lâm chung, cũng cô độc và bất lực vậy.
Cô thử vẫy tay vớibot_an_cap chú khỉ.
Không ngờ chú vừa rồi còn nằmvi_pham_ban_quyen im bất động trên đất, lại cố gắng gượng dậy.
Nó nỗ lực lên vàivi_pham_ban_quyen , nhưng vì hai chânvi_pham_ban_quyen thương nên không nhảy lên bệ sổ đượcbot_an_cap.
Khươngleech_txt_ngu Vãn đang định ra ngoài cứu nóleech_txt_ngu nghe thấy tiếng động bên .
Lúc này leech_txt_ngu tám rưỡi sángleech_txt_ngu, cha chồng và mẹleech_txt_ngu chồng ngủ dậy.
Hẳn làleech_txt_ngu họ nghĩ cô xong sáng, giờ đang vệ sinh cá nhân chờ ngồi bàn ăn sẵn.
Khương Vãn không thể ngoài, cô nhìn quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng một lượt nhưng không thấy thứ có thể dùng để trợ giúp.
Tầm mắt lại ở chiếc áo khoác trên giường.
Khương Vãn cầm lấy chiếc áo, hai ốngbot_an_cap tay áo rồivi_pham_ban_quyen thả ra ngoài sổ.
Chú khỉ nhỏ vôleech_txt_ngu cùng thông minh, không cần Khương Vãn nhở chủ độngbot_an_cap nhảy vào giữa vạt áo.
trước đang chảy máu của nó bám chặt lấy một tay áo để giữ thăng bằng.
Khương Vãn dùng sức kéo lên.
Khi chú khỉ đã sát cửa sổ, Khương Vãn bế nó vào lòng.
Chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳn vì ăn chú đã giẫmbot_an_cap phải bẫy thú, thương rất nặng.
Trong nhà con nhỏ, chuyện va chạm trầy xước ra thường xuyên nên phòng Khương Vãn luôn có sẵn cồn và thuốc sát trùngbot_an_cap. Mỗi có đứa trẻ nào bị thương, cô đều tự tay thuốc và băng bó chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Duỗi chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, ta bôi thuốc cho nào.
Khương Vãn hộp y tế, thuận nói chú khỉ một câu.
Vốn dĩ hy vọng gì, không ngờ chú khỉ nhỏ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sựvi_pham_ban_quyen hiểu được.
trên mặt đất, ngoan ngoãn duỗi thẳngleech_txt_ngu hai chân, lúc Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bôi thuốc nó cũng không hề quấy khóc hay nghịch ngợm.
Đưa tay ra đây, ta xem lại lần nữa.
Khương Vãn vừa dứtleech_txt_ngu , chú lại đưa tayleech_txt_ngu ra.
Không ngờ chúvi_pham_ban_quyen khỉ này lại thông minh đến thế, vui vẻ xoa xoa cái nhỏ đầy lôngbot_an_cap của nó, mỉm khen ngợi.
Ngoan lắm! Đúng một bé con thông minh!
Chú khỉ hiểu đượcleech_txt_ngu lời khen, đầu lên nhe răng cười với cô.
Khương Vãn tỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉ kiểmvi_pham_ban_quyen tra toàn thân cho nó, giúp nó xử lý hết thảy các vết thương.
Xong rồi nhébot_an_cap, không có việc gì thì ngươi mau về thôi.
Khương Vãn bế chú khỉ đến bên cửa sổ, muốn đưa nó đi.
Cô rất chú khỉ này, nhưng tình cảnhbot_an_cap hiệnbot_an_cap tại của cô không tốt, tạm không khả năng nuôibot_an_cap nấng nó.
Thế nhưng chú lại ôm chặt lấy khung cửa sổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất quyết không .
Khương Vãn vàivi_pham_ban_quyen câu mà nó vẫn nhúc nhích, cuối cùng cô đành buông một câu.
Ngươi muốn ở thì cứ ở lại đi, muốn đi ta cũng cản. Có điều ta giờ chưa chắc được sống tốt đâu, có lẽ sẽ phải chịu thiệt ngươi rồi.
Chú khỉ nghe hiểu cô, chân khập khiễng định xuống khỏi bệ cửa.
Khương Vãn thật sự bóvi_pham_ban_quyen tay với nó, đành phải bước tới bế lần nữa.
Sau khi chạm đất, chú khỉ vui sướng kêu chít chít loạn xạ.
Nó phấn khích ôm lấy chân Khương , áp mặt vào chân cô.
đuôi xù xì khẽ ngoe nguẩy, thi thoảng còn quấn nhẹvi_pham_ban_quyen vàovi_pham_ban_quyen cô như đang làm nũng.
Được rồi được rồileech_txt_ngu, không đuổi ngươi đi nữa. Nhưng cái này không an toàn đâu, muốn lại thì phải nghe lời ta, biết ?
Vãn dạyleech_txt_ngu bảo khỉ như đang dạy bảovi_pham_ban_quyen một đứa trẻ.
Chú khỉ gật đầu nhưvi_pham_ban_quyen hiểu như không, rồi chui tọt vàovi_pham_ban_quyen gầm giường.
Khương Vãn địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó lại thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
giậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, không ngờ của chú khỉ lạibot_an_cap nhanh thế. Cô chưa nghe tiếngleech_txt_ngu bước chân mà nó đã phát hiện ra trước rồi.
Không chỉ phát hiện còn chủ động trốn .
khỉ thông minh như vậy, cầnleech_txt_ngu nó lẩn trốn kỹ thì ở trong căn nhà này chắc hẳn sẽ không gặpleech_txt_ngu nguy gì.
Nghĩ đây, Khương Vãn cũng thấy yên lòng hơn.
Khươngleech_txt_ngu Vãn, Khương Vãn à, muộn nàyleech_txt_ngu rồi sao còn dậy bữa ?
Mẹ bóp nghẹt , cố tỏbot_an_cap ra dịu dàng ngoài cửa.
Trước đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khương Vãn nghe người trongbot_an_cap thôn nói chồng khi cãi nhau với người ta thì giọng rất lớn, lại còn hung , thỉnh thoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn động động chân đánh người.
cô chưa bao tin lời đóvi_pham_ban_quyen, mẹ chồng nói chuyện với cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ nhàng, rất hiền từ.
chớt đi một lần mới nhận ra, bà ta dĩ là một mụ đàn chanh chua, giọng chứleech_txt_ngu.
Tấtleech_txt_ngu cả sự dịu dàng đối với cô đều là giả tạo, mụcvi_pham_ban_quyen đích chỉvi_pham_ban_quyen là để ấn tượng lừa cô tự nguyện bao hết mọi việc nặng nhọc nhà.
Bây giờ nghe lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái giọng nỉ non , cô chỉ thấy tởm vì sự dối.
Khương Vãn ho vài tiếng, vờ như rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yếu ớt nóileech_txt_ngu vọng ra ngoài.
Mẹleech_txt_ngu, hôm nay con thấy trong người không khỏe, thực sự không dậy nổi, phải làm phiền mẹ nấu bữa sáng rồi.
Ồ, vậy con cứ nghỉ ngơivi_pham_ban_quyen đi, nữa nếu còn thấy không khỏe thì mẹ con ra trạm tế khám xem sao.
Mẹ chồng ngoài thì tâm, nhưng chất làbot_an_cap muốn dò xét đang giả hay không.
Trước đây Khương Vãn không ý tứ trong lời nói của , lúc nào tự suy diễn coi bà ta là người tốt nhất thế gian.
Bây nhớ lại mới thấy bản thân mình trước đây ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngốc đến nhường nào.
Nếu chồng thực sựvi_pham_ban_quyen quan cô, khi nghevi_pham_ban_quyen thấy cô , chẳng lẽ không nên bác sĩ đến nhà khám, rồi nấu bữa sáng dưỡng, dễleech_txt_ngu tiêu mang đến tận giường sao?
chỉ nói đãi bôi cho xong chuyện, sau đó chỉ nấu bữa sáng cho ba nhà họ, hoàn toàn mặc kệ sống chớt của cô.
Sau khi bọn họ ăn uống no nê, mấy đứa chạy ngoài chơi.
Hai già hôm nay định đi thămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ , mẹ chồng ápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát vào cửa dặn dòbot_an_cap cô:
Khương Vãn, mẹ với bố đi thăm họ đâyleech_txt_ngu, cả ngày hôm nay không về đâu, trưa con xem mà nấu nướng nhé.
Nói xong, đợi Khương Vãn trả lời, hai ông bà đã trực tiếp nhà.
Khương Vãn nằm trên , lẽ mỉm cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đây chínhbot_an_cap là người bà mà suốt năm kiếp cô đã coi như mẹ .
Trong tình sắp đến ngày sinh , lại còn bệnh nặng, bà ta không nấu cho cô bát cháo mà còn dắtbot_an_cap theo ông chồng đi thăm họ hàngbot_an_cap, còn muốn cô trông nấu .
Bàn tính của bà ta gõbot_an_cap lạchbot_an_cap cạch đến mức bắn cả vào mặt cô rồi, mà vẫn cònleech_txt_ngu muốn xây dựng hình tượng mẹ chồng hiền mặt , đúng là nực cười!
Khương Vãn im lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong phòng, giả say nên không nghe thấy gì.
Các người đibot_an_cap đi, mau đi đi, đến lúc về có khóc!
Tuy Vãnbot_an_cap không trực tiếp đồng , nhưng hai ông bà già vẫn yên tâm thoảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi cửa. Trong mắt họbot_an_cap, Khương Vãn là người cóbot_an_cap trách nhiệm. Dùbot_an_cap bản thân có không khỏe đến đâu, cô chắc chắn vẫn sẽ sóc tốt cho mấybot_an_cap đứa . Chưa kể Trình Quốc còn do một tay cô nuôi nấng, Khương yêu thương nó như con của mình. Chỉ cần là chuyện của Diệu Quốc, dù tay đang treo truyền nước, cô sẽ kim rabot_an_cap để cho nó.
Họ có tính toán kỹ đâu không ngờ rằng Khương Vãn của hiện tại đã sớm không còn là Khương Vãn trước kia nữa. Cô trọng sinh rồi, từ về sau sẽ không bao giờ cho gia đình này thêm một lần nào nữa. Khương Vãn nhẩm tínhleech_txt_ngu thời gian, ước chừng khoảng tiếng nữa Trình Quốc sẽ đánh nhau với người ta. Nó vốn người trong nhà chiều đến hư hỏng, thường xuyên gây thị phi bên .
Lần này khi đang chơi đùa bờ , cố ý một bé tuổi xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước. ngờ cha con bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Trình Gia Khánh nghỉ ngơi dưới bóng cây gần , nhìn thấy rõ mồn một vi ác nó. Trình Gia Khánh con gái lên, vác gậyvi_pham_ban_quyen đánh Trình Diệu Quốc. Trìnhvi_pham_ban_quyen Diệu Quốc tuy nhỏ tuổi nhưng từ bébot_an_cap đã chạy nhanh như bay. vốn lẩn trốn, trơn tuột như lươn, bình thường khó lòng bắt được. Mỗi lần gây họa, nó đều chạy thẳng về nhà để lớn gánh tội thay. Chỉ cần nấp sau lưng người là nó như có chuyện gì. Đôi khi để lửa bỏ tay người, nó còn đứng sau lưng ngườivi_pham_ban_quyen lớn thè lưỡi trêu chọc, mọi cách để khiêu khích phương.
Kiếp trước, Khương chính là vật thế thân như vậy. Trình Diệu Quốc gây bên ngoài rồi chạy về trong cô. Trình Gia Khánh đuổi đến tận nơi định đánh nó, Khương Vãn đứng raleech_txt_ngu ngăn cản trước. Trình Gia thấy cô bụng mang dạbot_an_cap chửa, vốnvi_pham_ban_quyen dĩ không muốn so đo, ngờ Diệu Quốc nấp sau vi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen ngừng khiêu khích. Anhvi_pham_ban_quyen ta tứcbot_an_cap quá, cầm gậyvi_pham_ban_quyen định đập vào cánh tay Trình Quốc, nó liền rụt kỹ sau lưng Khương Vãn.
Nếu chỉ vậy thì cùng đánh hụt, không chạm tới người. Cái ác chỗ Trình Diệu tuy nhỏ nhưng tâm địa đen tối. Nó dùng sức đẩy mạnh Khương Vãn sang một , khiếnbot_an_cap cây gậy của Trình Gia Khánh giáng thẳng vào bụng cô. May mà lúc đó Trình Gia Khánh không dùng quá nhiều sức, nhưng dù thế Vãn vẫnleech_txt_ngu bị mức thảm kêu lên . Đứa trẻ trong bụng bị kích động đạp mạnh liên hồi, Khương Vãn đau đến mức ngồi sụp xuống đất, nước mắt .
Khánh sợ hãi, cũng chẳng màng đánhvi_pham_ban_quyen Trình Diệu Quốc nữa, vội vàng đưa Vãn đến trạm kiểm tra. Bác sĩleech_txt_ngu nói đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ có lẽ đã bị đánh trúng chân, tình hình không mấy khả . Phảivi_pham_ban_quyen đợi đến khi sinh mới biết chân có bị gãy hay không, có xương gãy cần điều trị kịp thời. Sau đó, Trình Gia Khánh cũng không dám gây phiền phức cho Diệu nữa, ngược mua rất nhiều đồ đếnleech_txt_ngu . Kết quả là đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ ăn đóbot_an_cap đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chui tọt vàovi_pham_ban_quyen bụngleech_txt_ngu Diệu Quốc, Khương chẳng được miếng nào.
Nghĩ đến hai đứa con tộivi_pham_ban_quyen nghiệp, Khươngvi_pham_ban_quyen Vãn vàng xoa bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Nơi vừa chạm vào khẽ nhô lênvi_pham_ban_quyen một khối nhỏ, như thể đứa đang chào hỏi mẹ . Nhà không có ai, Khương Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấyleech_txt_ngu mì trong chạn ra, nhanh nấuleech_txt_ngu cho mình một bát, không quên cho thêm quả trứng. Bình thường mẹ chồng luôn để dành trứng cho đứa cháu trai, cô có muốn ăn một quả phải lén lút, nếu không bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta sẽ cô tranh giành đồ ăn con.
Khương Vãn bây giờ chỉ muốn tốt cho bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân mình, sau này có đồ gì ngon cô sẽvi_pham_ban_quyen tiên, tuyệt đối không dành cho bất cứ ai. Ăn xong, Khương Vãn rửavi_pham_ban_quyen bát của mình, trả bếp lò về trạng cũ. Cô phòng khách nhìnleech_txt_ngu đồng hồ treo tường. Bây là 11 giờ trưa, chỉ 20 phút nữabot_an_cap lúc Trình Quốc gây họa. Khương Vãn lấy một chiếc áo khoác dày tủ khoác người, búi tóc lại giản. Cô mò dưới tấm ván giường lấy ra mười cất vào túi, đây là chút tiền nhuận tích được, từng kể với .
Còn 5 phút nữa là đến lúc Trình Diệu Quốc chuyện, Khương Vãn kỹ nhà. Để bảo đảm an toàn, cô cầm một gậy làm chống. Khươngbot_an_cap Vãn rời nhà, đi đến văn phòng thôn để gọi điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoại. trong thôn, nhận hay gọi điện đều phải phí, không mang theo tiền là được.
Hồi Khương Vãn và Trình Cẩm Niên mớibot_an_cap cưới, anh đã nói cho cô biết số điện thoạileech_txt_ngu của đơn vị. Trình Cẩm Niên bảo sau này có chuyện gì gọi điệnvi_pham_ban_quyen cho anhleech_txt_ngu. Khương đã ghi nhớ kỹ số điện thoại đó, vào một mảnh giấy giấu sâu trong tủ, những con số đơn giản ấy từ lâu thuộc nằm lòng. hôn nhiêu năm, cô từng chủ động gọi cho Trình Cẩm Niên một điện thoại . Đây là lần đầu tiên cô gọi cho anh.
Khương Vãn bấm gọi đến vị, tiếng chuông tút vài tiếng. Cô siết chặt ống nghe, hồi hộp nín thở. Tuy thời gian chờ đợi rất ngắn nhưng dường như trôi qua cả một kỷ. Rất sau khi chuyển máy, một giọng nam lạ lẫm vang .
Alo? Xin , cô tìm aivi_pham_ban_quyen?
Chào chàoleech_txt_ngu anh, tôi Trìnhleech_txt_ngu Cẩm Niên. Khương lo lắng nên giọng hơi lắp bắp, nhưng vẫn nói trọn vẹn được một câu.
Xin hỏi cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ai?
Lần đầu tiên Khương Vãn biết gọi thoại còn phải hỏi danh tính.
Tôi là Khương Vãn, vợ củaleech_txt_ngu Trình Niên, tôi có chuyện quan trọng tìm anh ấy.
Vui lòng chờ một chút, tôi đi anh ấy giúp cô.
Vãn không gác máy, nắm chặt , dù phía bên kia đã để chờ. Cô khao khát biết bao đượcvi_pham_ban_quyen thấy giọng nói quen thuộc của Trình Niên. Sau khi trọng sinh, Khương Vãn mới ra xung mình chẳng hề toànbot_an_cap. Bề ngoài thì được ngườileech_txt_ngu thân vây quanh, nhưng thực chất đều là lũ sói hổvi_pham_ban_quyen báo. Họ bản khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề thật lòng tốt với cô, là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt người . ngoài thì cốbot_an_cap dựng hình tượng đạo mạo, sau lại toànleech_txt_ngu tâm địa xấu xa, đồ bất . ngoài thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng, đối xử , thực tế thì mọi việcvi_pham_ban_quyen bẩn thỉu mệtvi_pham_ban_quyen nhọc đều đẩy .
Phụ nữ sinh con chuyệnvi_pham_ban_quyen đại sự, chồng ở bên cạnh chăm sóc là lẽ đương nhiên. đến tận 40nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuổi, Khương Vãn mới biết trongleech_txt_ngu quân thực có chế độ nghỉ phép chăm vợvi_pham_ban_quyen sinh, hơn nữa là nghỉ có lương. Nghĩa là Trình Cẩm Niên có xin nghỉ không hưởng đến tiền lương đóbot_an_cap thưởng cuối năm, càng không đến bình xét cấp bậc anh. Mẹ chồng năm đó chính là bắt nạt cô gái nông thôn không hiểu biết, nên mới dám không kiêng dè gì như vậy. Cả nhà bọn họ đều xem cô như kẻ ngốc mà xoay như chong , mà cô còn từng họ là những thân thiết nhất.
Điện thoại vang lên nữa, Vãn động nhấc máy, đối phương lại vô cùng tiếc nuối báo cho cô .
Trình Cẩm Niên hiện đang đi làm nhiệm , kiến ba ngày nữa mới , phiền cô ngày sauvi_pham_ban_quyen hãy gọi lại.
Đối vừa dứt lời định gác máy, Khương để nảy sinh biến cố chừng, giật lại.
chí, đợi một chút, đợi một !
Đồng chí Khươngleech_txt_ngu Vãn, xin hỏi còn có chuyện gì không?
Chuyện thế , phiền anh nhắn lại với Trình Cẩm Niên tôi một câu. Tôi gọi điện đến là muốn báo với anh ấy , ngày dự sinh tôi là ngày 28 thángbot_an_cap này, nếu có thể, hy vọng anh ấy xin nghỉ về trước ngày 25. Tôi thai đôi, bác nói tình trạng này có thểvi_pham_ban_quyen sinh bất cứ lúc nào, tốt nên có người nhà ởvi_pham_ban_quyen bên cạnh. Trong ba ngày này thể ra biến cố khiến tôivi_pham_ban_quyen không gọi điện , xinleech_txt_ngu nhất phải nhắn lại giúp tôi! Tôi xin cảm ơn anh trước!
Khương Vãn cúp điện thoại, thở hắt ra một dài.
Cô ngước nhìn chiếc đồng hồ treo tường, lúc này đãleech_txt_ngu là 11 giờ 40 phútvi_pham_ban_quyen trưa.
Tầm này hẳn Trình Diệu Quốc đã gây họavi_pham_ban_quyen xong và chạyleech_txt_ngu về nhà tìm kiếm sự bảo .
Khương Vãn không vội về ngay, cô lênleech_txt_ngu núi mộtbot_an_cap ít rễ và vỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây, đây đều là những mà khỉ có thể ăn được.
Mùa đông ăn rất hiếm, nếu thìbot_an_cap ở tận sâu trong rừng. Cô hiện những tháng cuối thai kỳ, đi lại trên núi tiện nên có thể đối phó đơn giảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy.
Khương loay hoay dưới chân núi một hồi lâu, lạileech_txt_ngu ghé qua trạm xá ít . Dù thì đã diễn kịch thì phải diễn cho trọn bộ.
Ước chừng gian Trình Quốc đã đòn xong xuôi, cô mới bắtbot_an_cap đầu đi về.
Lúc Khương Vãn về đến nơi, một tay cô xách giỏ, taybot_an_cap chống gậy. Để ra vẻ chân thực hơn, đi vừa giả ho vài tiếng.
Người thímnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống sát vách thấy cô thì mỉm cười chào một tiếng: Khương Vãn, lại ra đồng làm việc đấy ?
Vângbot_an_cap ạ, con đi kiếmleech_txt_ngu ít đồ cho mấy con gà ở nhà.
Khương Vãn vừa nói vừa cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức ho mấy tiếng. ho dữ dội như văng cả phổi ra ngoài, một lúc lâu thở thông được.
Trời đất, cô bệnh thế này thì cứ để bố chồngvi_pham_ban_quyen làm cho. Nhà bao nhiêuleech_txt_ngu là người, chẳng chút việc vặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cũng phảivi_pham_ban_quyen bắt một bà bầu sắpleech_txt_ngu đẻ như cô hay sao?
Nếu là trước đây, vì giữ thể diện cho bố mẹ chồng, Vãn sẽ chỉ người ta rằng tựvi_pham_ban_quyen . Nhưng bây giờ, cô sẽ không bao giờ nói đỡ cho họ nữa.
Bố mẹ chồng con đibot_an_cap họ rồi ạ. Họ con trông nom gà lợn với cả đứa cháu trai nữa.
Khương Vãn vừa quệt đi nhữngvi_pham_ban_quyen giọt mồ hôi không hề tại trên trán, sau đó lại giả vờ đứng không vững, phải vịnh vào cái cây nhỏ bênleech_txt_ngu cạnh.
Khươngbot_an_cap , cô làm sao thế? Sao cũng không vậy?
Căn bị lộng gió, chăn đệm cũng không dày lắm, đêmbot_an_cap qua con bị cao, nay người mệt lử ra. .
Vãn nói xong ho thêm vài tiếng.
Vốn cô chỉ đangbot_an_cap nói vềbot_an_cap tình trạng sức khỏe củavi_pham_ban_quyen mình, không ý mách tội với bất kỳ ai. , trong lúc Khương Vãn đang kỳ khó ở mà mẹleech_txt_ngu chồng lại thăm hàng, còn vứt lại một đống việc cho cô làm.
bố mẹ Khương Vãn không biết cô bịvi_pham_ban_quyen ốm thì cònvi_pham_ban_quyen đỡ, ít nhất là không phải ác ý. Nhưng vạn nhất họ làm vậy thì quả thực quá tàn nhẫn.
Cô bệnh đến mức này sao không bảo với bố tiếng? Cái gì cũng tự mình , đừng quên nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn mang thai đấy!
hàng xóm nghe vậyvi_pham_ban_quyen liền cuống lên, Khương khẽ thở dài một tiếng.
Con nói rồi ạ, nay mẹ chồng bảo con nấu cơm, đã nói với bà ấy rồivi_pham_ban_quyen
Khương Vãn nói đây thì lại, cũngleech_txt_ngu không lộ ra ý gì oán hận.
Thím hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở dài một hơi thật nặng , lúc này mới nhìn bộ thật của bố mẹ chồng Khương Vãn. Ngoàileech_txt_ngu miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì xót con , kết quả lại đối xử với đứa con dâu đang mang thai như thế, đúng là chẳng ra gì.
Cô đã ăn gì chưa? Có muốn sang dùng chút cơm ?
Con con ăn rồi ạ.
Khương Vãn hoảngbot_an_cap hốt đầu, miệng ăn rồi nhưng người tinh mắt nhìn qua là biết ngay cô vẫn chưa ăn gì.
Chẳng lẽ bữa sáng cô cũngbot_an_cap chưa ăn sao?
hàng mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạn đoán, mặt Vãn đỏ bừng lên ngay lập tức. Cô tình bụng, sau đóvi_pham_ban_quyen sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vận hành cô, cái bụng rất biết lời mà phát ra hai ùng ục.
Ôi , đúng làleech_txt_ngu chưa ăn cơm thật, đúng là tạo nghiệt mà!
Mang thai , lại đangleech_txt_ngu bệnh mà vẫn phải làm việc, bản thân không nấu cơm được thì đến một miếng cơm cũng không có mà ăn, nhà này thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phảivi_pham_ban_quyen con người mà!
Thím hàng xóm chửi bới om sòm, trước đi còn không quên dặn dò Khương Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Khương Vãn, cô về ngồi nghỉ ngơi đi. Hôm nay nhà thím có gà, lát nữa thím mang ít canhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang cho cô.
Thím ơi, không đâu, thực sự không cần đâu ạ.
Ý định ban đầu của Vãn là bôi nhọleech_txt_ngu tiếng của mẹ chồng, chứ khôngvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu ý lừa ăn lừa uống hàng xóm. Không người này tốt bụng , cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ muốn đưa cho uống.
Khươngbot_an_cap Vãn nhớ lại trước, hàng xóm bụng nhắc nhở cô phải cẩn thậnleech_txt_ngu với bố chồng, cònvi_pham_ban_quyen nói họ không phải người tốt. Lúc đó Khương nổi lôi đình, thậm chí còn cãi với thím một trận.
Sống lại một đời nhận ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình xưa ngu ngốc đến nhường nàoleech_txt_ngu. Người có lòngvi_pham_ban_quyen tốt , cô không những không biết ơn mà còn cáu với họ. có thiện ý lớn đến mức nào mớibot_an_cap dám mạo bị cô nhắm vào nói ra những lời thật lòng ấy chứ?
Chỉ Khương Vãn của trước lầm tin kẻ xấu, lòng tốt lòng lang dạ .
Khương Vãn về , quả nhiên thấy Trình Diệu Quốc đang rụt cổ, ngồi co ro đáng thương trước cửavi_pham_ban_quyen nhà hứng gióleech_txt_ngu lạnh. Hai bên mánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó bịbot_an_cap đánh sưng đỏ, phần da lộ ra trên cánh tay cũng xanh tím từng mảng.
Đáng sợbot_an_cap nhất là miệng nó, bị rách mộtvi_pham_ban_quyen mảng lớn đang rỉ máu. Hai chân cong lại một cách không tự nhiên, trông chừng cũng bị thương không nhẹ.
Trình Diệu mạng sống của người khác ra làmbot_an_cap trò đùa, bị Trìnhbot_an_cap Gialeech_txt_ngu Khánh đánhbot_an_cap thành thế này cũng là đáng đời. có Khương Vãn đứng ra chắn họa thay, nóbot_an_cap việc ác mà chẳng hề hấn . Kiếp này Khương Vãn cố ý tránh đi, nó chỉ có thể tự mình gánh lấy ác quả.
Trình Diệu nghe thấy động tĩnh liền đầu lên ngay lập tức, đôi sáng rực nhìn Khương Vãn. Sự oán độc trong mắt nó thoáng qua rồi biến mất, nhưng Khương Vãn đã nhìn thấy rất rõ ràng.
Thím ơi, sao lạibot_an_cap đi ra ngoài? Vừa nãy có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh cháu, cháu muốn vào nhà màvi_pham_ban_quyen không tìm thím đâu, kết quả bị đánhleech_txt_ngu thế này đây.
Trình Diệu Quốc sịt mũi, ấm ứcvi_pham_ban_quyen khóc rống lên.
Nếu là trước đây, thấy nó khócleech_txt_ngu chắc chắn Khương Vãn sẽ xót xa, sẽ nắm tay nó hỏi han nguyên do, thậm chí còn đòileech_txt_ngu lại công cho nó. Còn giờ, cô sẽ không bao giờ làm kẻ ngốc đó nữa. Tự mình gây đánh, đúng là đáng đời!
Khương Vãn vội ho vài tiếng, giả vờ yếu ớtbot_an_cap nói: Thím bị bệnh, vừa nãy phải ra trạm xá khám.
Để chứng minh mình nói là thậtleech_txt_ngu, Khương Vãn lấy chỗ thuốc mà bác kê cho ra. Trình Diệu Quốc bĩubot_an_cap môi không nhiên, bao nhiêu lửa giận trong lòng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chỗ phát tiết.
mà cháu bị người ta đánh
Trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệu Quốc định mách tội tiếp, nhưng Khương Vãn đã mở cửa, coi như không nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy lời nó nói mà thẳng vào trong nhà.
Trình Diệu Quốc không cònvi_pham_ban_quyen cách nào khác, chỉ cóvi_pham_ban_quyen thể đi khập khiễng theo saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nó cố tình nhót trước mặt Khương Vãn để khơi gợi cảm, nhất cô đi trả thù cho mình. Nếu thì nấu cơm cho nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn tốt, nó chơi đùa đến giờ này, dạ đã mốc cả rồi.
Nó tha thiết nhìn Vãn, đôi đen như chứa cả trời sao. Vãn đã luôn lầm tưởng rằngleech_txt_ngu một đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ đôi mắt đẹp vậy chắc chắn là một đứa trẻ lương thiện. Sau này mới phát hiện, lúc nhỏ nó là một tiểu ma đầu, lớn lên là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại ác ma.
Dù có đối tốt với đến đâu cũng không thể cảm hóa được, trong mắt nó mọi sự hy sinh lẽ đươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên. Đã như , Khương đương nhiên sẽ không tục lấy mặt nóng dán mông .
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao nó cũng chẳng hiếu thuận gì, sau này cũng chẳng trông mong gì ở nó, giờ mắc mớ phải quản nó nữa? Khương Vãnbot_an_cap ôm lấy đầu, vờ như đầu lắm mà đi về phòng.
, đầu thím quá, thím về phòng nằm nghỉ một lát đây.
Vãn vừabot_an_cap nói dứt đã đóng sầm cửa lại. Trình đang định theo suýt chút nữa bị cánh cửavi_pham_ban_quyen đập trúng đầu. Nó trợn tròn , kinh ngạc nhìn cánh cửa đóng chặt.
không thể tin được người thím xưa nay luôn yêubot_an_cap chiều mình hết mực, khileech_txt_ngu thấy mình bị đánhbot_an_cap thế nàyleech_txt_ngu mà lại không đứng ra đòi lại côngleech_txt_ngu bằng, cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu cơm cho mình ăn.
Sự thay đổi của thím quá , Trình Diệu Quốcvi_pham_ban_quyen bỗng cảm thấy hoang mang một cách thường.
Cửa phòng vừa đóng lại, Khương Vãn vốn đang bệnh tật ỉu xìu lập tức trở nên tràn đầy sức sống.
Chuých chuých chuých.
Khương Vãn máy môi, khỉ nghe thấy tiếng cô liền lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chui ra từ gầmvi_pham_ban_quyen giường.
Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vãn đặt chiếc giỏ xuống đất, lật mở lớp đậybot_an_cap trên .
Đôi mắt khỉ nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng rực , nó dùng cái vuốt đang bị thương, khăn lấy rễ cây nhét vàobot_an_cap .
Chỉ những thức đơn giản nhất, nhưng khỉ nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại ăn một cách lành.
Khương Vãn khỏi nghĩ thầm, động vật dễ dàng thỏa mãn, còn con người lại luôn tham lam vô độ.
Cô từng dành trọn chân tâm cho gia đình này, nhưng cuối cùngvi_pham_ban_quyen chỉ nhận lại sự đối xử như thế, nghĩ lại thấy lạnh lòng.
Khỉ đã ăn no , liền quấn quýt lấy chân cô như đang làm nũng.
Khương ngạc nhiên nhận , nhỏ dường như đã coi cô như mẹ của .
Cô xoa lông mềm mại mượt mà trên người nó.
Lúc mới đến, nhóc con trông bẩn thỉu lem luốc, giờ đây nhìn lại đã sạch sẽ hơn nhiều.
ra trongvi_pham_ban_quyen lúc cô đi vắng, khỉ nhỏ đã tốn không ít công sức âm tự dẹp cho bản thân.
Con thôngvi_pham_ban_quyen minh ngoanvi_pham_ban_quyen ngoãn như vậy, sau này ta con là Tiểu Quai nhé?
Khương Vãn tùyvi_pham_ban_quyen miệng nói câu, khỉ như hiểu được lời cô, vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mừng gật đầu lia .
Trong căn nhà lạnh lẽo không chút tình này, cóbot_an_cap một chú khỉ nhỏ đáng yêu bầubot_an_cap bạn bênleech_txt_ngu cạnh, Khương bỗng thấy mình như có thêm một chỗ dựa.
Khương Vãn còn đang cảm thán, nhỏ đột nhiên xòe vuốt nhỏ , đặt một chiếc bạc lấp lánh vào bàn tay cô.
Tay nhỏ bị thương, trên chiếc vòng bạc vẫn còn dính một vệt máu nhỏ.
Khương Vãn nhìn chiếc vòng này thấy rất quen , chính xác mà nói thì đây là một bạc.
Cô lấy chiếcbot_an_cap tay trong túi ra, nhanh chóng launội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sạch vết máu trên nhẫn.
toàn bộ nhẫn lộ ra hình dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ban đầu, Khương Vãn kinh trợn tròn mắt.
Khỉ nhỏ thế lại tìm thấy di vật của bà nội!
là món quàleech_txt_ngu nội tặngbot_an_cap trước khi lâm chung, khi cô còn chưa kết .
Một chiếc nhẫn bạc đeobot_an_cap ngón rất , bên trên khắc những họa tiết hình thoi đơn giản.
Kể từ khi bà nội trao chiếc nhẫn này, Khương Vãnbot_an_cap luôn đeo trênbot_an_cap tay không rờileech_txt_ngu bước.
Sau khi hôn về nhà này, vì Diệu Quốc cứ gào khóc đòi chiếc , không chơi là nó khócbot_an_cap lóc om sòm, thậmvi_pham_ban_quyen chí còn nằm lăn ra đất ăn vạ.
Khương Vãn thậtleech_txt_ngu sự không cònvi_pham_ban_quyen nào khác, cuối cùng đành tháo cho nó.
Khương Vãn bảo chơi một rồi trả lại, cô vẫn luôn đứng cạnh trông chừng, chỉ sợ chiếc nhẫn bị thất lạc.
Kết quả mẹ chồng ngã một cú ngoài sân, gọi cô ra đỡ.
Lúc Khương Vãn lo sợ mẹ chồng xảy , trong lòng cùng hoảng loạn.
Cô định lấy lại chiếc nhẫn nhưng Trình Diệu Quốc nhất quyết không đưa.
Bên ngoài mẹ chồng liên tục rên thảm thiết, Khương Vãn không còn cách nào đành phải ra ngoài đỡ trước.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngãvi_pham_ban_quyen đó của mẹ chồng không hề , phải đưa đến trạm xá.
Vãn cuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quýt đi theo bà luôn.
Đếnbot_an_cap khi từ trạm trở về, cô muốn lấy lại nhẫn chỗ Trình Diệu Quốc thì mới phát hiện nhẫn đã mất.
Lúc ấy Khương Vãn gần như đã lật căn phòng, tìm kiếm khắp trong ngoài nhà nhưng không thấy gì.
di vậtbot_an_cap bà nội để lại, là thứ đến hơi ấm cho tâm hồn cô, cũng là thương nhớ cuối cùng.
Khôngbot_an_cap ngờ chiếc nhẫn nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất làvi_pham_ban_quyen mất, Khương Vãn khi đó đã đau lòng lâu.
Mẹ chồng bị thương ở chân, cứ saivi_pham_ban_quyen hết việc đến việc nọ.
Khương Vãn chỉ gạt nước mắt chăm sóc bàvi_pham_ban_quyen, trong đó cũng không từ bỏ việc tìm kiếm chiếc nhẫn.
Cuối cùng thậtleech_txt_ngu sự tìm không thấy, cô đành bỏ .
Khôngvi_pham_ban_quyen ngờ lòng tốt cứu giúp một chú nhỏ, lại giúp cô tìm lại được vật này.
Người thường nói có thiện báo, ác có ác báo, không phải không báo, chỉ là chưaleech_txt_ngu đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc thôi.
Lòng tốt đã giúp cô tìm lại vậtleech_txt_ngu bà nội, Khương Vãn vui mừng đến mức phát khóc.
giọt lệ trong suốt lăn dài trên má, tínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tách xuốngbot_an_cap chiếc nhẫn.
Trên mặt nhẫn vẫn còn vệt máu chưa lau hết từ người khỉ nhỏ.
Cảm xúc của Khương Vãn dao động mãnh liệt, cô hoàn toàn không phát hiện ra nước mắt của và máu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỉ nhỏ đang nhanh chóng hòa làm một.
Sau khi hai loại chất lỏng hòanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyện, chúng biếnbot_an_cap thành một màu trắng sữa kỳ lạ.
lỏng màu sữa này lại bị chiếc nhẫn hấp .
Chiếc nhẫn vốn dĩ bình thường bỗng chốc phát ra những luồng sáng chói mắt.
nhỏ thấy vậy liền tức lao bên chân Khươngleech_txt_ngu Vãn, ôm chặt lấy cô.
Cả người lẫn khỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn chưa kịp thì đã bị ánh sáng trắng từ chiếc nhẫn hút vào trong.
Cả đồng thời đi thức, đến khi tỉnh táo lại, họ đã xuất hiện trong một không gian lẫm.
Không gian này ngập sương mù dày đặc, những sương ẩm ướt mềm mại, chạm vào da thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy cùng dễ chịu.
Hồi Khương Vãn xong thai chớt lưu, còn chưavi_pham_ban_quyen kịp ở cữ đã phải làm việc nhà liên , cơ sớm đã kiệt trầm trọng.
Những năm qua bất kểbot_an_cap ốm haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang thai, việc lớn việc nhỏ đều do một tay cô gánh vác.
Khương Vãn sớm đã cảm thấy thể mình không nổi nữa, đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi nằmvi_pham_ban_quyen trên giường còn thấy tức ngực, timleech_txt_ngu đập .
Lớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mù này dườngleech_txt_ngu như tác dụng tẩm , Khương Vãn chỉ đứng bên trong một đã toàn thân thư thái.
Đôi tay cô vì quanh ngâm nước lạnh làm việc nên sớm đã sưng tấy, nẻ, đầy những vết thương nhỏ li ti.
Rõ ràng cô còn chưa đầy ba tuổi, nhưng đôi bàn qua chẳng khác nào bà lão nămleech_txt_ngu sáu mươi.
Khương Vãn nhẹ nhàng huơ tay, những nơileech_txt_ngu bàn tay cô đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , sương mù trắng đềuvi_pham_ban_quyen bị hấp thụ hếtbot_an_cap vào trong.
Khương Vãn đắm trong làn sương trắng chỉ vô cùng dễ chịu, cô hoàn không nhận ra những vết thương nhỏ trên mìnhleech_txt_ngu đang phục với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
Trên người Khương là những nội thương thấy, vì vậy nhìn từ ngoài có mấy thay đổi.
Nhưng khỉ nhỏ thì khác, lúc nó mới đến khắp người đầy vết thương, hai chân bị kẹp nghiêm trọngleech_txt_ngu đến mức đi lại khó khăn.
Hai chi trước vì nỗ lực mở bẫy thú cũng chằng chịt thương .
Lại vì kích thước nhỏ chỉ một chút sương mù tác động lên cơ thể cũngbot_an_cap mang lại hiệu quả vôbot_an_cap cùng rõ rệt.
Vết thương trên người khỉ nhỏ cũng đang lại với độ nhanh chóng.
Chú khỉ nhỏ vốn đi lạibot_an_cap khó khăn đó, chẳng mấy chốc đã hoạt .
Nó há cái miệng nhỏ, thoải mái thốt lên một tiếng A.
Khương Vãn bên cạnh đột nhiên thấy tiếng nói của một đứa trẻ .
! Những làn trắng nàyleech_txt_ngu thần kỳ quá, vết thương trên người con chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn đau chút nào nữa!
Khương Vãn hoặc quay đầu , liền thấy miệng khỉ nhỏ đang mấp máy.
vi_pham_ban_quyen kinh ngạc trợn tròn mắt, thầm chẳng lẽ khỉ nhỏ đang nói chuyện?
tại khỉ biết nói?
Ýbot_an_cap nghĩ nàyvi_pham_ban_quyen vừa xẹt qua trong đầuleech_txt_ngu Khương Vãn, cô lại thấy miệng khỉvi_pham_ban_quyen nhỏ cử động, lần này lờibot_an_cap nói ra đã khác với lúc trước.
Sao mẹ cứ nhìn mãi thế? Chẳng lẽ trông con lạ lắm ạ?
Khỉ đầu, nghiêm túc xemleech_txt_ngu xét tay chân mình.
Kết quả nó buồn rầu nhận ra, dáng vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình quả thật có chútleech_txt_ngu khác biệt so với mẹ.
Trên người nó mọc rất nhiều lông, hơn nữa còn không áo.
Khỉ lập tức thẹn thùng che đi phần thân , khuôn mặt nó đỏ bừng ngẩng lên nhìn , trôngbot_an_cap chẳng khác nào một bé đang ngượng ngùng.
Lần này Khương Vãn hoàn khẳng định được rồi, thật sự biết nói! Hay nói đúng hơnleech_txt_ngu là cô có thể nghe hiểu được lời khỉ nhỏ nói!
Nhưng rốt cuộc tất cả chuyện này là thế nào?
Tiểu Quai.
Khương Vãn gọi một tiếng, khỉ nhỏ nghi ngẩng đầu nhìn vào mắt cô.
Gọi mẹ đi.
Mẹ.
Con khỉ nhỏ lời cô nói, chí chí hai tiếng, Khương Vãn nghe thấy rõ ràng nó đang gọi mẹ.
Tiểu Quai, giờ mẹ đã nghe rồi, con có thể cho biết con tìm chiếc nhẫn ở đâu không?
Vãn đã muốn hỏi này, nhưng trước kia hai bênvi_pham_ban_quyen không cách nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giao tiếpvi_pham_ban_quyen nên cô đành phải nhẫn nhịn.
Con khỉ nhỏ kinh ngạc trònleech_txt_ngu mắt, đó nó lập tức phản ứngvi_pham_ban_quyen lại, khua chân múa tay vừa kêu chí chí kể cho cô nghe toàn bộ việc.
Thì nó bị vàobot_an_cap bẫy thú là vì chiếc nhẫn này.
Cha mẹ nó vừa sinh nó ra không lâu đã bị thợ săn bắt , chỉ còn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình nó nhỏ bé đơn .
Con khỉ vẫn luôn sinh tồn núi sâu, vào mùa thu trong rừng có rất nhiều dại, ngày tháng của nó trôi khá êm đềm.
Đến đông, thời tiết ngày , thức ăn cũng càng lúc tìm.
Ngoài rễ cây và vỏ cây, con khỉ nhỏ thông thường còn có thể ăn măng.
Nó nhớ núi một rừng trúc lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà giống khỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tụi nó vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tay xạ việc tìm măng.
Sau đến rừng trúcvi_pham_ban_quyen, quả đào được rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net măngleech_txt_ngu, ăn vôleech_txt_ngu cùng ngon lành.
Chỉ là vào một ngày nọ, nó nhặt được nhẫn rừng .
Vì hiếu kỳ, suốt dọc đường nó cứ mải mê nghịch chiếc nhẫn, dẫn đến việc không kịp nhìn đường mà giẫm nhầm bẫy thú.
Nó nôn nóng muốn thoát thân nên ngừng dùng tay kéo bẫynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vốn với sức lực của nó thì không thể mở nổi bẫy thú, nhưng vận mayvi_pham_ban_quyen của nó rất tốt, chiếc bẫy này đã đặt trong núi từ lâu gỉ sét nghiêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng.
Dưới sự giằng co loạn xạ của nó, cùng chiếc bẫy lại bị , nó mới có thể may mắn thoát .
Sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương, ban đầu nó định chạy vào hang động trốn đi, nhưng nhẫn này liên tục , không ngừng chỉ dẫn về trướcbot_an_cap.
Cơ thể thôi thúc mà đi tới chỗ ở của Khương Vãn, cuối cùng lê lết thân thể đầy thương tích đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới cửa sổ của cô.
Vốn dĩ nó định leo vào trong, nhưng vì vết thương quá nặng, sức lực dần kiệt, cuối cùng chỉ có thể dùng ném vào tường tạo tiếng động để thu hút sự chú cô.
Nghe khỉ nhỏ giải thích xong, Khương Vãn mới hiểu rõ đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuôi ngọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngànhbot_an_cap sự việc.
Điều duy cô không thể thông suốt chính là chiếc nhẫn vốn mất nhàvi_pham_ban_quyen, tại sao lạileech_txt_ngu xuất trên núi?
Trường hợp này xảy ra có hai khả năng.
Tên
Khả năng thứleech_txt_ngu hai chính là, chiếc nhẫn nằm trongleech_txt_ngu tay Trình Diệu Quốc, và đã mang lên núi cố tình vứt bỏ.
kể là khả năng nào, cũng đều cho thấy Diệu Quốc tuy tuổi nhỏvi_pham_ban_quyen nhưng bot_an_cap đã vô cùng thâm sâu. Rõ bị mất khi đang ở trong tay , rõ ràng nó đã tận mắt chứng kiến suýtvi_pham_ban_quyen chút đào sâu ba đất để tìm lại chiếc nhẫn. Vậy mà nó cứ trơ mắt nhìn cô tìm kiếm, thậm có lẽ còn lén lút cười nhạo sau lưng.
Điều khiến Khương Vãn không tài nào hiểu chính làbot_an_cap, khi đó Trình Diệu Quốc mới ba bốn tuổi, sao có thể xấu xa đến nhường này?
Khương Vãn dắt theo chú nhỏ tục đi về trước, chẳng chốc đã nhìn thấy một khoảng nhỏ. Cô vi_pham_ban_quyen đẩy cổng sân đi vào, rồi lại đẩy cửaleech_txt_ngu phòng ra, lúc mới thấy toàn bộ mạo bên trong ngôi nhà.
Căn phòng trống rỗng, không có kỳ cây cột hay món nội nào. Không gian bên trong rộng thênh , trông rất một nhà mà cô từng thấy?
Chẳng lẽ đây là mộtleech_txt_ngu nhà kho sao?
Khương Vãn bị ý nghĩ này của mình làm chấn . Nhưng nếu là nhà kho thì có thể chứa được thứ gì?
Trong Khương Vãnleech_txt_ngu lướt qua rất nhiềuleech_txt_ngu suy đoán, nhưng cô phải nghiệm thêm. Cô còn đang mải suybot_an_cap thì đột nhiên cảm nhận được một luồng lực vô cùng mạnh . Chưa kịp phản ứng , cô đã bị cưỡng ép ra không .
Khương Vãn ngồi trởbot_an_cap trên giường trong , gương mặt không giấu nổi vẻ kinh nghi bất địnhleech_txt_ngu. Chiếcvi_pham_ban_quyen nhẫn vẫn nằm gọn trong lòng tay cô, chú khỉ nhỏ đã biến mất không tăm hơi.
Tiểu Quai, Tiểubot_an_cap Quai ở đâu? Khương Vãn hạ giọng, gọivi_pham_ban_quyen.
Rất sau đó, cô đã nhận đượcleech_txt_ngu lời hồi đáp: Mẹ ơi, con vẫn đang ở chỗ lúc nãy, mẹ đi đâu rồi? Sao con không tìm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ nữa?
Mẹ đãvi_pham_ban_quyen ra ngoài , con cũng mau ra đây đi.
Khương Vãn thậm chí còn chưa nói thành lời, chỉ thoáng qua ý nghĩ đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trongvi_pham_ban_quyen đầu thì khỉ nhỏ đã thật sự hiện cô.
Mẹ ơi, sao mẹ lại ra trước thếvi_pham_ban_quyen? rồivi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen tìm thấy mẹ, cuống suýt nữa là khóc rồi.
Lúc này Khương Vãn mới nhận ra vành mắt của chú khỉ nhỏ đã đỏ hoe. Điều khiến cô nhiên hơnvi_pham_ban_quyen là dù đã rời khỏi nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thần kia, cô vẫn có thể nghe thấy chú khỉ nhỏ nói chuyện.
óc Khương hiện rất loạn, cô ngồi trên giường một hồi lâu, cuối cùng cũng chuỗivi_pham_ban_quyen được chuyện. Nơi họ vừa mới đếnbot_an_cap rất có thể là không gianleech_txt_ngu bên trong chiếc nhẫn, gọi tắt không gian. Vì máu của chúbot_an_cap khỉ nhỏ quyện với nước mắt của cô nên cả hai mới cùng bị hút vào không gian đóleech_txt_ngu. Lấy không gian làm dung , đột nhiên thể hiểu được tiếng của chú khỉ nhỏ.
rồi cô bị không đẩy ra, cơ thể vẫn vị tríleech_txt_ngu cũ nhưng bị lảo đảo một bước. Từ điểm này có thể , linh hồn của cô tiến vào không , còn cơ thể vẫn ở lại giới ngoài. Chú khỉ nhỏ sở ra gian muộn hơn cô là vì nó trực tiếp tiến đó bằng thể.
Khương Vãnvi_pham_ban_quyen cúi đầu đôi bàn tay vốn thô của mìnhleech_txt_ngu, quả nhiên đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất nhiều. Tuy chưa thể được với thời điểm trước khi lấyvi_pham_ban_quyen chồng, nhưng cũng đãleech_txt_ngu phù hợp với hiện tạivi_pham_ban_quyen của cô. đó có thể suy đoán rằng, màn trắng không gian có công dụng chữa lành.
Để chứng thực ý nghĩ của mình, Khương Vãn nhanh chóng tháoleech_txt_ngu lớp gạc trên người chú khỉ nhỏ ra. Chú khỉ nhỏ vốn đầy thương hồi sáng, giờ đây toàn thân sạch , không còn lại một vết .
Khương Vãn cầm lấy lược trên bàn, trong đầu vừa lóe ý định cất đi, chiếc liền biến mất ngay lập tức.
Tiểu Quai, con vào nhàbot_an_cap nhỏ lúc nãy xem giúp mẹ, xem chiếc lược trong đó không?
Mẹ , con đibot_an_cap ngay đây.
Chú khỉ nhỏ biến mất ngay trước mắt, một sau Khương Vãn đã thấy tiếngvi_pham_ban_quyen nó reo hò phấn .
Mẹ ơi, chiếc bot_an_cap trong nhà rồi, mẹ có con mang ?
Mangbot_an_cap đây , ơn Tiểu Quai nhé.
tưởng không có thể lưu trữ vật tư một lần được kiểm . Khileech_txt_ngu chú khỉbot_an_cap nhỏ chiếc xuất mặt, Khương Vãn vui phát khóc. Cô chưa baobot_an_cap nghĩ mình lại may mắn đến thế. Không may mắn trọng sinh một lần, màvi_pham_ban_quyen còn cờ có được không gian trữ vật.
Có sựbot_an_cap trợ giúp gian, cô nhất định sẽ tạo dựng được một con đường biệt những năm 80 đầy rẫy cơ hội này. Cô sở ký ức của kiếp trước, thêm trí nhớ rất tốt, chỉ cần là những đã từng xảy ra cô biết thì tuyệtleech_txt_ngu nhớ rõ mồn một. Chỉ riêng điểm này giống như được trời ưu ái ban cho bàn vàng.
Bây giờ lại có thêm gian trữ vật, bình thường còn có thể đưa chú nhỏ vào đó, nay sau không còn lo lắng gì nữa. Chỉ là không biết đứa trẻ vừa mới chào thể đưa vào ? Nếu có thể, đợi sau khi con , cô sẽ không còn bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ nào, hết thời gian ở là có thể toàn tâm toàn ý mọi việc.
Vừa nghĩ đến tương lai, tim Khương Vãn đã đập thình vi_pham_ban_quyen kích động. Ngay cả ông trời cũng đang giúp cô, cách này để mang chú khỉ nhỏ và chiếc nhẫn bà nội đến bên cạnh . Cô tin chắc rằng, lần này mình thể lật ngược tình thế, hoàn thay vận mệnh bi thảm chính mình!
Khương Vãn không hề ngủ trưa, cô ngồi bên chiếc bàn gỗ, nghiêm túc viết bản thảo.
Thời còn đi học, môn Ngữ văn của cô rất tốt, đặc biệt là văn. Từ lớp sáu, những văn cô viết được chọn làm bài mẫu để đọc lớp cho cả trường cùng nghe.
khi giáo viên chấm bài, cuốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tậpbot_an_cap làm văn của cô luôn dày đặc những nét gạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sóng rực những hay ý đẹp được thầy cô đặc biệt đánh dấu. Cuối bài, giáo viên thường để lại những lời khích lệ.
Chẳng hạn như: Ý tưởng sâu sắc và mới mẻ, em có thiên bẩm viết , hãy cố gắng lên! Nhất định sẽ có thành quả!, hay Bài viết độc đáo, bố cục tinh tế, lớp lang rõ ràng, mỗibot_an_cap đọc văn em là một sự hưởng thụ!.
Mỗibot_an_cap nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy những lời phê , Khương Vãn đều đếnbot_an_cap mức khép miệng lại .
Nuối tiếc duy nhất làleech_txt_ngu Toán của cô rấtleech_txt_ngu tệ. Hồi cấp hai chưa biểu hiện rõ, nhưng lên ba khi đến số, bộ não vốn thông của cô lại chẳng thể nhớbot_an_cap nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy một công thức. Ngayleech_txt_ngu cả khi đã thuộc lòng, đến lúc thi cô chẳng biết áp dụngvi_pham_ban_quyen vào đâu. Cuối cùng cô toàn bỏ cuộc, môn Toán chỉ làm phần trắc . Vì thế, điểm Toán củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô luôn rất , thường chỉ mười mấy hai mươi , kéovi_pham_ban_quyen tụt điểm tổng sắp và ảnh hưởng nghiêm đến xếp cô ở trường.
Thời đi học, kỳ đại học vẫn chưa được khôi phụcleech_txt_ngu, cộng thêm việc học lệch quá nặng nên cuốibot_an_cap cùng cô không học lên tiếp.
Rời ghế nhà trường, cô tìm được một công tạm thời trên thị trấn. Ngoài làm việc, cô vẫn không quên viết lách vào rảnh rỗi. Viết nhiều rồi, cô ra ý định gửi bài cho tòa soạn báo chí để thử vận may. Không ngờ vận may của cô lại tốt đến , đầu tay đã báo đăng.
Tuy chỉ đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài đồng tiền nhuận bút, điều đã mang lại cho cô niềm khích lệ to . Sovi_pham_ban_quyen với nhập làm thuê chỉ hàovi_pham_ban_quyen ngày, mộtleech_txt_ngu bài báo có thể bằng cả lương củavi_pham_ban_quyen cô. Cầm được tiền nhuậnleech_txt_ngu , Khương như được tiếp thêm nguồn động lực mãnh liệt, cứ rảnh là cô lại liều mạngvi_pham_ban_quyen viết bài.
Thế nhưng, những bài gửi sau đó đều bặt vô âm tín. Giữa cô cũng từng địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ cuộc, nhưng dù sao đây cũng là đam mê , ngay cả thầy cô cũng khen cô có khiếu. Đối với cô, viết lách không chỉ làvi_pham_ban_quyen để giết thời gian, mà còn là mơ. Chỉ cầnvi_pham_ban_quyen cô còn kiên viết, nghĩa là cô vẫn đang theo đuổi giấc mơ, chứng minh cô vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một có lý . Nếu cả sở thíchvi_pham_ban_quyen này cô cũng từ bỏ, cô sẽ toàn trở thành một người tầm thường chỉ biết với những việc vặt vãnh.
Khương Vãn không muốn mình nên như vậy, nên cô vẫn luôn kiênleech_txt_ngu trì.
Mãi đến sau này khi kết vớibot_an_cap Trình Cẩm Niên, vì nhà và việc áng quá nhiều, cô không thể tiếp đi làm và cũng buộc phải gián đoạn việc viết lách. Sau khi kết , suốt nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm cô chưa từngvi_pham_ban_quyen cầm đến cây bút.
đến một , tình cờ thi viết trên tạp chí. Nội dung cuộc thi nói về cuộc sống của phụ nữ thôn. Mà cô chính là một phụ nữ nông thôn, hằng ngày đều tất bật với nhà. này quá đỗi phù hợp, khiến trái đã từ lâu của cô trỗi dậy khao khát.
Cô lấy chính bản thân mình làm hình mẫu để viết bài báo rồibot_an_cap địa chỉ tòa soạn theo hướng . đi, cô không hy vọng nhiều, chẳng thể ngờ một tháng sau, côbot_an_cap nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được khoản nhuận bút hậu hĩnh cùng cuốn tạp chí tháng đó và một lá thưvi_pham_ban_quyen tay.
Nội dung bức thư đó có ảnh hưởng rất lớn đến cô, cho đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tận hôm vẫn nhớ rõ từng chữ một. Bức thư do chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tậpbot_an_cap viên viết gửi cho cô, nói rằng văn có linh tínhvi_pham_ban_quyen, khơi dậy sự đồng cảm nơi người đọc. Tòavi_pham_ban_quyen soạn định thực hiện một chuyên đề khuyến cô tiếp tục sáng tác theo hướng này, họ sẽ ưu tiênvi_pham_ban_quyen chọn củavi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen.
Cũng từ đó, cách mộtbot_an_cap thời gian Khương lại gửi bài tạp chí. Bài nào cô cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viết nghiêm , giữ vững phong cách của mình, độ viết lách theo cũng thăng tiến bậc.
Dẫu vậy, vẫn những không được chọn. Cô không hề nản lòng mà vẫn bền bỉ gắng. Sau này, tỉ lệ bàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được đăng ngày càng caoleech_txt_ngu, thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhập cũng ngày một hơn.
tránh bị ngườileech_txt_ngu nhà phát hiện bí mật, Khương Vãn luôn nhận bưu điện. Mỗi lần gửi bài cô đều bút danh chứ dùng tên thật, chẳng dám địa chỉ nhà. Dù cô có kín kẽ , nhưng vì tiền nhuận ngày nhiều, việc cô thường xuyênvi_pham_ban_quyen lui tới bưu điện vẫn bị kẻ có tâm địa để ý.
Khương Vãn cẩn suy tínhbot_an_cap thời gian, kiếp trước khoảng sau Tết Nguyên Đánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ chồng bắt đầu đưa cho cô một đồngleech_txt_ngu hoạt phí nào. Bà luôn nói sức khỏe kém, bố chồng sau khi phẫu thuật ghép gan cơ thể cũng yếu, sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền Trình Cẩm Niên gửi về đều bị họ dùng để mua thuốc hết sạch.
mọi chi phí ăn mặc, chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cả đại đình, tiền học phí và sinh hoạt phí của đứa cháu đều đổ dồn lên vai cô. Khi đó, sự nghiệp viết lách Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vãn vừa có khởi sắc, tiền nhuận bút mỗi tháng cũng khá ổn . Ban đầu định để dành số tiền này để lo choleech_txt_ngu già. Sau đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ chồng liên tục khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kể khổ, các cháu lại tìm xin . Khương Vãn vốn tính tình mềm yếu, trong túi có tiền là không giấu . Nghĩ gia đình thực khó khăn, cô nén khó chịu lòng mà không ngừng đưa tiền ra.
Ngay cả đứa cháu đã trưởng cũng tìm đủ mọi lý doleech_txt_ngu vòi tiền cô. Cô chỉ có vài trăm đồng tiền kiệm, chưa một năm đã bị bọn họ vơvi_pham_ban_quyen vét sẽ. hy sinh vô tư cô không không nhận được sự trọng, mà ngược còn lớn lòng tham bọn họ.
đã hết tiền, họ vẫn không chịu buông tha. Những nhỏ khóc đóng giả đáng thương cô, đứa lớn thì tiếp hung đòi hỏi. Thấy Khương Vãn thực sự không đào đâu ra tiền, liền dọa chớt dọa sống, dùng nhục kế cô.
Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vãnbot_an_cap thương cháu nên chỉ còn cách thức đêm thức hôm đểvi_pham_ban_quyen viết bài, chỉ mong được thêm chút tiền. Cô không chỉ trở thành máy làm nhà màbot_an_cap còn biến thành rút tiềnvi_pham_ban_quyen bọn họ.
sáng tác quá , hằng ngày chỉ có xuất có nạp vào, dần dần cảm hứng của cô bắt cạn kiệt. Những lúc không viết được gì, Khương Vãn lại lên thị trấnleech_txt_ngu tìm việc làm thuê. Đó đều làbot_an_cap những công việc nặng nhọcvi_pham_ban_quyen, cực khổ nhất, tiền kiếm được ít nhưng có hơn không.
trước Vãn không hiểu nổi tại sao họ cứ luôn nhắm vào cô để đòi tiền, nhưng sống lại một , nhiều chuyện đột nhiên trở nên sáng tỏ. Họ thừa biết cô một phụ nữ nông thôn làm ruộng, trên người chẳng có bao nhiêu tiền, vậy mà vẫn không ngừng đòi hỏivi_pham_ban_quyen, ép cô phải nộp ra số tiền nhuận bút đã gópbot_an_cap được. Họ giả vờ như việc côleech_txt_ngu viết lách, cũng chẳng quan tâm cô kiếm được bao nhiêu tiền một , cứ hết tiền là hỏi cô, dù sao cô cũng sẽ luôn nghĩ cách để xoay xở ra tiền.
Còn về số tiền đó từ đâu mà có, thực tếleech_txt_ngu chẳng có ai trong gia đình quan tâm. Bây nghĩ , chắn đã có người cho họ biết chuyệnleech_txt_ngu cô viết kiếm tiền. Họ chỉ vắt kiệt giá trị lợi dụng cuối cùng trên ngườibot_an_cap cô, bắt cô phải hy sinh cả chovi_pham_ban_quyen gia này. Họ chưa bao giờ mảy may quan tâm sự sống của , chỉ cần nhà cơm ăn, có người giũ, có người đưavi_pham_ban_quyen tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tiêu xài là đủleech_txt_ngu rồi.
trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ mảileech_txt_ngu mê viết nhiều để kiếm thêm nhuận bút, vì quá lao lực mà quên mất việcvi_pham_ban_quyen nâng bản thân, thế nên trình viết cứvi_pham_ban_quyen mãileech_txt_ngu đứng yên tại , cuối mới bị trường đào thải.
Sống lại mộtbot_an_cap đời, những tích lũy chiêm trước đây tráinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã trở thành kinh nghiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quý báu nhất. Giờ đây cô rũ bỏ hết việcleech_txt_ngu vặt trong nhà, dốc toàn tâm toàn ý vào sáng tác. Cô có cảm bot_an_cap ràng rằng, những gì cô viếtbot_an_cap hiện tại đã hoàn toàn khác xưa.
Đâybot_an_cap quá trình biến đổi từ lượng thànhvi_pham_ban_quyen chất, là nhận thức và cảm ngộ hoàn toàn mới về thế giới của một người đàn bà khốn khổ nếm trải đủ , may mắn sống lại một lần nữabot_an_cap. Những gì cô viết ra bây giờ mới thực phẩm có linh hồnleech_txt_ngu, có chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và có chạm đến trái tim đọc.
Khương Vãn đầu bàn, văn tuôn trào nhưvi_pham_ban_quyen suối . Cảm giác chắp bút như giúp này, trước cô chưa từng được trải . Trước đây, cô xuyên bị đau đầu dữ dội vì cạnleech_txt_ngu kiệt cảm hứng nhưng vẫn phải gồng sáng tác. Cô đã quên mất nguyện đầu của , ép bản thân viết ra dòng chữ khô khan, quả đương nhiên không như ý.
Giờ đây sống cho chính mình, viếtbot_an_cap cho chính mình. Cô không chỉ muốn nên những trang văn rực , mà còn phải sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cuộc đời sung túc, ra một chương hoàn toàn biệt cho cuộcbot_an_cap đời mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Bốn giờ chiều, còn tới tan học, Trình Diệu Tổ đã hậm hực chửi bới đi về.
Hắn đá phăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cánh cửa chính, tạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra tiếng rầm tai.
Mẹ kiếp, chỉ mắngleech_txt_ngu cái loại tiểu súc sinh đó vài câu, lại dám đánh tao, còn dám mách giáo viên. Cái loạivi_pham_ban_quyen trường này không học cũng chẳng sao!
Nếu là trước đây, nghe thấy động tĩnh này Khương Vãn chắc chắn sẽ ra ngoài kiểm tra tìnhleech_txt_ngu hìnhleech_txt_ngu, và hắn có thể nhân cơ hội đó kể lại chuyện ở cho cô nghe.
Tiện thể sẽ than vãn một hồi, nhiếc cô hoặc đấm vài cái để phát tiết nỗi bực trongbot_an_cap lòng.
Dù sao lần hắn bảo đileech_txt_ngu học nữa, Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều sẽ vô căng thẳng, hết lời khuyên , còn lấy riêng ra cho tiêu xàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khương Vãn rất coi trọng thành tích bọn trẻ, chỉ sợ chúng bỏ dở giữa chừng.
Trình Diệu Tổ đã nắm được điểm yếu này, chỉ chuyệnleech_txt_ngu không vui là bỏ học.
Thực ra hắn cũng chẳng phải thật lòng muốn nghỉ, chỉ là muốn chiêu này đểbot_an_cap điều cô.
Đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi Trình Diệu cũng thấy sợ, nên lòng kiên nhẫn của cô, hắn luôn có chừng mực.
Hắn biết lại đúng lúc, nhưng đồng thờibot_an_cap cũng từng chút một thăm dò giới hạn của cô.
Lần này không saobot_an_cap, lần sau lại tăng độ.
Lâu dần, cần hắn nói không đi học nữa, Khương Vãn gần như sẽ đáp ứng mọi cầu của hắn.
này đến việc Trình Diệu Tổ rất thích đem chuyện bỏ học ra đểbot_an_cap làm yêu sáchleech_txt_ngu.
Hiện hắn sập cửa ầm ầm, lại không ngừng buông lờibot_an_cap nhục mạ, vi_pham_ban_quyen trong Khương Vãn sao chẳng có động tĩnh gì?
Hay là ta ngủ nên không thấy? Hay là hắn chửi chưa đủ to?
Trình Diệu Tổ thầm như vậy, lạivi_pham_ban_quyen đá một cái , lật nhàobot_an_cap cả bàn ăn xuống đấtvi_pham_ban_quyen.
lăn lóc vào góc tường ra lớn, ngã xuống, bát đĩa bên trên vỡ tành, tiếng loảng xoảng vangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên không dứt.
Động thế nàyvi_pham_ban_quyen chắcbot_an_cap đủ chứ? Khương Vãn chắcvi_pham_ban_quyen nghe thấy rồi chứ?
Trình Diệu thầm nghĩ, chửi lại càng lớn trước.
Mắng mày vài thì đã sao? Cái loại xác như mày có gì đắc ý?
Còn dám nóileech_txt_ngu tao không không , hạng hoang ai thèm. không cha mẹ tao có chú útnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thím út, họ yêu thương , chẳng hơn loại mẹ nghèo hèn của mày nhiều sao?
mồm thối tha, ông đây chớt !
Trình Diệuvi_pham_ban_quyen Tổ càng chửi càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hăng, Khương Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang viếtleech_txt_ngu lách trong phòng tiếng ồn làm gián đoạn, bội cau mày.
Trước cô chỉleech_txt_ngu nghĩ Trình Diệu còn tính trẻ con, miệngleech_txt_ngu lưỡi sạch sẽ là do gia đình không dạy bảo tử .
cần đem hắn theo bên , dạy dỗ lễ nghi đàng hoàng, thời gian lớn lên hắn sẽbot_an_cap điều hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng giờ cô nhận ra, tên này đã xấu xa tậnbot_an_cap xương tủy rồi.
Không chỉ miệng bẩn, lòng dạ cũng đen tối vôvi_pham_ban_quyen cùng.
Hắn toàn màngleech_txt_ngu đến việc Khương Vãn đã chín tháng, sắp đến lâm , vẫn ở bên ngoài gây chuyện thị phi.
Lớn đầu rồi mà ngàyvi_pham_ban_quyen nào nhà cũng chỉ quăngbot_an_cap sách đó, không nhắc thì làm bài tập, nhà chẳngvi_pham_ban_quyen đụng tay vào một chút nào.
đói , hắn cũng sẽ tự nấu lấy một bát cháo hay bát , thậm chí chai dầu đổ trước mắt cũng chẳng buồn dựng dậyvi_pham_ban_quyen.
Người ta bảo con nhà nghèo sớm biết lo liệu việc nhà, vậyvi_pham_ban_quyen mà mấy đứa cháu này đứa nào đứa cứ như là cậu ấm cô chiêu.
Còn Khương chính là làm tận , không được đồng lương nào mà còn tự kiếm tiền để đắp chobot_an_cap cái nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.
Cô thực không hiểu nổi, kiếp sao mình lại ngu ngốc như ? Sao lại cam tâm tình nguyện làm kẻvi_pham_ban_quyen chịu thiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho ?
Đám cháu trai cháu gái này chẳng hề quan hay hiếu thảo với , ngay cả vài câu ngọt ngào rỗng cũng không nỡ nói.
Chúng có phải con ruột của cô , cô quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm đến sống chớt của chúngleech_txt_ngu làm gì?
Không nấu cơm thì nhịn! Muốn chớt đói cứ việc chớt đói đi!
Khôngvi_pham_ban_quyen đi học thì nghỉ! Mất mặt vì thiếu học thức cũng chẳng là cô!
sự ở ngoài, có bảnvi_pham_ban_quyen lĩnh gây chuyện thì tự đi mà giải quyết!
Nghĩ thông suốt rồi, Khương Vãn cảm thấy tinh sảng khoái hẳn lên.
Khương Vãn thu thảo đã viết xong vào gian, với mấy trăm tệ tiền nhuận bút kiếmbot_an_cap trước đó mà đã giấu ở các xỉnh trong .
Số tiền này giấu đâu cũng không an toàn để trong không gian.
Kiếp trước, tiền giấu trong phòng thoảng lại , mẹ thường lấy cớ mở cửa phòng để thông .
Nhiều lúc cô đang việc nhà ra ngoài đồng, bất cứ ai cũng có thể xông phòng cô, tùy ý lục lọi.
Sau khi nếm được mùileech_txt_ngu vị ngọt ngào, bọn nhiên ngày càng lui tới thường hơn.
Chẳng trách càng về sau, tiền của mất càng .
lúc cô chỉvi_pham_ban_quyen thấy tạm an tâm mang tiền theo bên người.
Nhưng ngay cả khi tối đến cô đi , cởi quần áo để sang một bên, cũng có kẻ nhân lúc trời tối lẻn vào lục túi.
Tiền bịbot_an_cap giấu rải rác, lúc Khương Vãnleech_txt_ngu tìm kiếm đã tốn không ít công , mệt đến mức thân đổ mồ hôi.
Phụ nữ thai vốn hay thèm ăn, bát mì trưa cũng tiêu hóa gần hết.
Bụng Khương Vãn ùng ục, cô đang định ra ngoài tìm cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn thì có tiếng gõ cửa.
Khương Vãnvi_pham_ban_quyen định không để ý, nhưng lại nghe thấy tiếng của bà hàng xóm Lý Thục Bình.
Khương Vãn ơi, Khương có nhà ?
Khương Vãn còn chưa ra ngoài, Trình Diệu Tổ mạnh giật phắtleech_txt_ngu cánh cửa.
Hắn trừng mắt ác sát nhìn Thục , khách khí gào lên.
Hét cái gì mà hétvi_pham_ban_quyen? Bà không biết giọng mình to lắm à, làm phiền đến tôi rồi ! Có thể ngậm cái mồm lại không?
Trình Diệu Tổ đang đầy bụng lửa giận không có chỗ phát tiết, xuất hiện Lý Thụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bình vừabot_an_cap hay thành bia đỡ đạn cho hắn.
Thục Bình tốt bụng mang cho Vãn, không ngờ cửa còn chưa vào đã bị Trìnhleech_txt_ngu Diệu Tổ xối xả vàobot_an_cap mặt.
Bà dù saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đã có tuổi, cũng giữ thể diện.
Thục Bình giận run người, lồng ngực phập phồng liên hồi, không mặt Khương , bà đã muốn xông vào đánh người .
Trình Diệu Tổ thấy bà không đáp lời, lập tức càng ngông .
Mắng đileech_txt_ngu, bà không phải đang rất tức sao? Có giỏi mắng lại tôi đi? Xem thím út có mắng chớt bà không!
Trình Diệu Tổ vẫn đổ thêm dầu vào , cơn giận Lý Thục sắp chạm đến giới thì Khương đẩy cửa phòng bước ra.
Thím, thím đến ạ?
Vãn nụ cười hỏi, cô tiếnbot_an_cap lên phía trước, nhiệt tình nắm lấy cánh tay bà.
Thục Bình đang định nói , Vãn đã kéo bà vào phòng mình.
Vãn đóng cửa , sắc mặt lập thay .
Thím, lỗi, để thím phảileech_txt_ngu uất ức .
củaleech_txt_ngu Diệu Tổ mất sớm, mẹ nóleech_txt_ngu thì đi bước nữa, ông bà nội lại nuông chiều nó quá , con thựcbot_an_cap sựleech_txt_ngu không thể quản nổi.
Khương Vãn một tràng dài như vậy, Lý Thục cứ ngỡ định đứng ra xin xỏ cho Tổ.
Trong lòng bà thoáng thất vọng, nhưng nghĩ đến việc cô một nạnbot_an_cap nhânvi_pham_ban_quyen nên bàleech_txt_ngu thôivi_pham_ban_quyen.
Không sao, già rồi, không chấpleech_txt_ngu nhặt với trẻ con .
Lý Thục Bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo lời cô mà nói, chỉ sợ mình nặng quá cô tứcleech_txt_ngu đến mức sinh non.
Mấy đứa này của Khương Vãn đúng là vô dục , nhưng bản thân Khương Vãn vẫnvi_pham_ban_quyen rất tốt, Lý Thục Bình quý trọng cô cũng sẵn lòng nể mặt.
Thím à, ý của con là, này nếu Trình Tổ còn thím, thím đừng nể mặt con, cứ việcvi_pham_ban_quyen cho nó mấy cáivi_pham_ban_quyen thật mạnh .
Lời của Khương Vãn Lý Thục Bình sữngleech_txt_ngu sờ, bà trợn tròn mắt nhìn cô đầy vẻ khó tin.
Trình Diệu Tổ còn nhỏ tuổi mà đã vô giáo dục như vậy, chẳng biết tôn trọng người lớn, đối với người làm thím như con cũng không đánh thì cũng .
Bây giờ con đang mang nên có cách nào nó, thím đánh nó chính là đang con trút giận! Con vui không kịp, sao có mà tức được?
Khương Vãn xoa xoa cánh ngay trước mặt Thục Bình, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vờ tủi .
Hai trước con bị Trình Diệu Tổ xô ngã xuống đất, cánh tay tận bây giờ vẫn còn đau đây .
Cũng may đứa nhỏ trong bụng biết điềuleech_txt_ngu, không e rằngbot_an_cap đã ngã mất .
Khương Vãn nói đến thì đỏ hoebot_an_cap mắt, Thụcleech_txt_ngu Bình nhìn mà xót xa, vội vàng đưa tay lấybot_an_cap cô, vỗ nhẹ vào lưng cô an ủi.
Đừng khóc, cái con súcvi_pham_ban_quyen sinh đó vừavi_pham_ban_quyen rồi vừa mở miệng đã vô với thím, thím đã nhịn nó lâuleech_txt_ngu lắm rồi! giờ thím đi xé nát miệng nó raleech_txt_ngu!
Khương ra chẳng hềvi_pham_ban_quyen khóc, chỉ nghĩ đến việc bản trướcvi_pham_ban_quyen sống quá thương không kìm mà đỏ hoe mắt.
Cô không hiểu nổi sao lúc trước mình lại ngốc nghếch đến thế. sói trắng ra ngoài chuyện thị phi, ngay cả cha mẹ chồng còn chẳng buồn quản, cô chỉ là thím thì dựa vào cái gì mà phải ôm rơm nặng bụng?
Trước đây là do ý thức về giới, nghĩ người không dễ gì, nhà chỉ có mỗi cô là trẻ khỏe, những việc nàyleech_txt_ngu làm ai làm?
Chính vì cô cưỡng đặt gánh nặng lên vaivi_pham_ban_quyen mình mới sống khổ như vậy.
Lý Thục bước ra khỏi phòng, vẻ vô cùng hung hăng.
Trình Tổ thấy bà đi ra vươn cổ, liếc xéo bà đầy thách .
Bình càng tiến lạibot_an_cap gần, Trình Diệu Tổ lại càng không được mà lớn tiếng quát : là nhà , bàbot_an_cap hung hăng vi_pham_ban_quyen? Bà có thì đánh tôi xem! tôileech_txt_ngu bà không!
Trìnhvi_pham_ban_quyen Diệu Tổ đã thích ra oai lại còn muốn lôi Khương vào cuộc.
Mấy đứa cháu trai cháu này của đều có chung một đức tính, hễ ra gây họa lại nghĩ đến chuyện để cô đi dọn dẹp hậu . Đối với người ngoài thì năng cứng rắn, nhưng chất bản thân chẳng có năng lực giải quyết đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khương Vãn càng nghĩ càng thấy buồn cười, sau này cô sẽ không bao giờleech_txt_ngu đứng ra gánh nợ cho hành vi ngốc nghếch của chúng nữa.
Lý Thục Bình trừng nó dữ , Trìnhvi_pham_ban_quyen Diệu Tổ tiếp tục gào lên: Nhìn cái gì mà nhìn? Bà có tin móc mắt của bàvi_pham_ban_quyen ra không?
Cơn giận của Lý Thục Bình lên ngùn ngụt, Khương Vãn thầm thắp cho nó một nén nhang trongvi_pham_ban_quyen lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thục bước tới một bước, khi Trìnhvi_pham_ban_quyen Diệu chưa kịp phản ứng, bà đã giáng một cái nảy lửa mặt nó.
Trình Diệu Tổ kinh ngạc hốc mồmvi_pham_ban_quyen, cả bị đánh đến ngây dại. Nó thựcleech_txt_ngu sự không ngờ Lý Thục Bình lại dám ra ngay tại nhà mình.
Trình Diệu Tổ còn ngơ ngác, Lý Thục Bình đã thừa cơ thêm bạt tainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa. Thấy má bênvi_pham_ban_quyen trái của nó chưa đủ sưng đỏ, bồi thêm hai đấm nữa cho bằngleech_txt_ngu.
Khi Trình Diệu Tổ địnhleech_txt_ngu thần lại, nó liền oà khóc nức nở. Từ nhỏleech_txt_ngu lớn nó chưa bao giờ bị tát vào mặt, người nhà đụng nhẹ một cái là làm lên rồi.
Thục Bình trực tiếp nó bốn bạt ngay tại nhàbot_an_cap. Hai bên má nó vù, đỏ , đau đến mức hét vang lên liên .
Trình Diệu Tổ định đánh trả, Lý Thục liền tung vào bụng nó.
sang bên đi! Tao thấy miệng mày chắc vừa ăn phân xong nên mới thối nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế?
Trình Diệu Tổ chỉ là hạng hổ giấy, bình thường chỉ giỏi gào thét, tay chân thật thì chẳng có chút bản lĩnh nào.
Bị văng, nó nằm bệt dướibot_an_cap đất, há miệng khóc rống lên: Thím ơi, thím ! Cháu bị người ta đánh rồi, thím ở trong nhà mà định quản sao?
Trình Diệu Tổ cả cổ về phía phòng Khương Vãn. Nó biết mình không lại Lý Bình nên muốn đẩy Khương Vãn phíavi_pham_ban_quyen trước chắn .
tính của anh em nhà này lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào cũng vang trờileech_txt_ngu như thế, Khươngvi_pham_ban_quyen Vãnbot_an_cap đây còn bị chúng lừa, bây giờ cô chẳng buồn quan tâm.
Cửaleech_txt_ngu phòng cô khép hờ, thực ra cô nghe rất âm thanh bên ngoài. cô cứ vờ như không thấy, ngồi xuống , mặc kệ Trình Diệu Tổ sống chớt ra sao.
Nếu khôngbot_an_cap cái miệng thối của quá quắt như vậybot_an_cap thì sao chọc giận Lý Thục đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức muốn cho nó một trận? toàn là do nó tự chuốcbot_an_cap lấy, Khương Vãn chẳng thấy hại chút nàoleech_txt_ngu.
Khương Vãn mở hộp cơm trên bàn ra, canh gànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đậm đà tỏa ra ngào ngạt. Trong hộp có một phần cơm nhỏ, để cô ăn no.
Khương Vãn chan thêm chút canh vào cơm, đã ăn sạchleech_txt_ngu sẽleech_txt_ngu, đó mới thong dong thịt gà.
Bên ngoài Trình Diệu Tổ đang gào khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thảm , còn Khương thoải mái dùng xong bữa tối.
Lý Thục Bình cũng là một người ghê gớm, bà cho Trình Diệu Tổ khóc cha gọibot_an_cap mẹ, suýt chút nữa là quỳ xuống xin tha.
Còn dám chửibot_an_cap nữa không? Cái mồm còn thỉu nữa không? Nếu cái mồm nữa thì taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó ra giúp mày!
Cái thói gì thế này, tưởng tao không đánh mày thật à? Tưởng màybot_an_cap trẻ con tao phải nhường nhịn chắc?
Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho mày biết, bà già không có tính nhẫn nại đâu. Lần sau gặp tao tốtvi_pham_ban_quyen nhất là ngoan ngoãn gọi một tiếng bà, còn dám đứng trước tao tháo thề, tao chớt mày!
Lý Thục vừa mắng, giận trong lòng cũng tiêu tan.
Vãn nghe tiếng mắng chửi mà cảm sảng khoái cùng. Thục đã nói những lời cô muốn nói, làm những việc cô muốn làmleech_txt_ngu. Nếu phải đang mang thai, đi lại không , nãy Khương Vãn xắn tay áo tự mình ra tay .
Cái thứ đâu, bản thân không có bản lĩnh mà còn dám , không đánh nó thì đánh aibot_an_cap?
Trình Diệu Tổ gọi nửa ngày Khương Vãn chẳng có phản ứng gì, để bị ăn đòn tiếp, nó ngoan lỗi.
Cháu sai rồi, cháu sai ! sau cháu không dám chửi nữa, xin bà đừng đánh cháu nữa!
xuống đất dập đầu với tao baleech_txt_ngu cái thật kêu, rồi nói xinvi_pham_ban_quyen lỗi thật to, mới đại nhân lượng không chấp nhặt với mày nữa.
Lý Thục Bình không muốnleech_txt_ngu bỏ qua cho nó mộtvi_pham_ban_quyen cách . Không cho nó một bàibot_an_cap nhớ đời, lần sau gặp bà, không nó không chỉ chửi mà còn động .
Lý Thục Bình là người nóng tính, ghét ác như kẻ thù, đã ra taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là phải đánh cho cha mẹ nóbot_an_cap nhận không ra mới thôi.
Khương Vãn ở phòng nghe thấy một tiếng bịch, chắc là Trình Tổ đã quỳ xuống mà chẳng chút liêm sỉ. Tiếpleech_txt_ngu theo đó ba tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dập đầu bộp bộp bộp, âm thanh nghe khá đanh.
Lý Thục Bìnhleech_txt_ngu vẫn chưa lòng, tụcbot_an_cap hạ nó: Không được, ba nàybot_an_cap chưa đủ kêu, lòng thành chưa đủbot_an_cap, tao chưa thể tha thứ choleech_txt_ngu màyvi_pham_ban_quyen.
Trình Diệu Tổleech_txt_ngu đỏ hoe mắt ngẩng đầu lên, trán nó đã hơi sưng, rõ ràng nó đã dùng hết sức rồi, tại sao vẫn không được?
Thục Bình nhìn thấu bất mãn trong mắt nó, bà giơ cao tay lên, vờ như sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vả mặt nó. Trình Diệu Tổ sợ hãi rụt cổ lại, vàng dập ba cái đầu thật mạnh .
Ba cái vừa nhanh vừa gấp, da trán nó xước, còn có dấu rướm máu.
Xin lỗi bà, là lỗi của cháu, sau này dám nữa.
Trình Diệu Tổ hạ mình, thành tâm xin lỗi, bấy giờ Lý Thục Bình mới hài lòng gật .
Thế còn nghe được. Lần này tạm thờivi_pham_ban_quyen cho mày, lần sau thì không gặp vậy đâu!
Lý Thục Bình hừ lạnh một tiếng rồi đi ra ngoài. Bà sảileech_txt_ngu bước rời đi, hai tay vung vẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trôngleech_txt_ngu vô cùng thắng.
Trình Diệu Tổ nhìn chằm chằm bóng bà, nghiến răng ken két. Nó hận không thể lao tới giết bà ta ngay lập tức, nhưng lại không dám. Dù sao giết ngườibot_an_cap phải đền mạng, gây ra chuyện lớn như vậy chắc chắn chẳngleech_txt_ngu ai bao che nổi cho .
Bây giờ nó chỉ có thể cụp đuôivi_pham_ban_quyen làm , cùng lắm là làm mấy động tác quáibot_an_cap sau lưng bà phát tiết căm .
Đợi đến khi Lý Thục Bình ra khỏi sân, Trình Tổ rầm tiếng chặt cổng lại. Trongvi_pham_ban_quyen nhà không còn , nó liềnbot_an_cap trút giận lên đầu Vãn.
Trìnhbot_an_cap Diệu Tổ nén đau đớn trên người, đá văng cửa phòng Khương Vãn. Cửa phòng vốn không , chỉ một cú đá đã đập mạnhvi_pham_ban_quyen vào phát động .
Trình Diệu Tổ trợn tròn mắt, bừng bừng lửa giận nằm nghiêng trên giường, nheo mắt vẻ cùng thongvi_pham_ban_quyen dong tự .
Lý Thục Bình vừa , còn ép tôi quỳ xuống dập đầu xin lỗi, cô không nghe thấy hay không nhìn thấy hả? sao cô ra giúp tôi?
Trình lập tức mặt Khương , chỉ tay mũi cô mà giận dữ chất .
Khương Vãn vốn biết nó sẽ trận lôi đình, từ sớm cô đã đặt sẵn một cây gậy ở đầu giường.
Ngay khi ngón tay của Trình sắp chạm vào chóp mình, Khương Vãn không chút khách khí mà tát thẳng vào tay nó, đồng thời với lấy cây giường. Có cây gậy trong tay, cô vững tâm hơn.
hạng người gì mà tính khí nóng nảy trâu thế này, thật tưởng ai cũng phải chiều nó ?
Lũ sói mắt trắng nuôi mãibot_an_cap không thân , dù mình có cảvi_pham_ban_quyen tim ganbot_an_cap ra cho chúng, chúng cũng chẳng bao đủleech_txt_ngu. Đã vậy, nhữngbot_an_cap ngày tháng sau việcleech_txt_ngu gì phải nhẫn nhục chịu đựng? Cứ trực tiếp trở mặt, chuyện gì đến sẽ đến.
Chỉ là Cẩm Niên vẫn chưa về, trẻ trong bụng cô thể chịu được nhữngbot_an_cap va chạm mạnh. Trong song thai, kiếp trước hai trẻ này đã bị bọn họ hại đến chưa kịp chào . Kiếp này Vãn muốn đối xử thật với chúng, hy chúng cóleech_txt_ngu thể an sinh và lớn lên khỏe mạnh. giờ dám mạovi_pham_ban_quyen hiểm, vìleech_txt_ngu thế cũng không dám thực những động tác quá kịch liệt.
Khương đã nhịn rồi lại nhịn, nhưng khi Trình Diệu Tổ lễ chỉ tay mũi chất , cô hoàn toàn không thể nhịn thêm nữa.
Trình Tổ không ngờ Khương Vãn lại dám ra tay với mình, nó lập tức trợn trừng , nhìn với vẻ mặt đầy .
Bà, bà dám đánh ? Đến bà cũng dám đánh tôi sao?
Tay phải của Trình Diệuvi_pham_ban_quyen Tổ không ngừng run rẩy, ngay cả động dùng ngón trỏ chỉ vào mũi cũng giữ vững nổi.
không tôn trọng , đánh mày thì đã sao?
Trình Diệu , dùng ngónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tayvi_pham_ban_quyen vào mũi bối, cái hành vi vô giáo này là do người mẹ sắpbot_an_cap cải giábot_an_cap của mày dạy, hay là mày học lỏm của ai bên ngoàileech_txt_ngu?
Ngày ngày chẳng học điều tốt, chỉ học cái trò hư hỏngvi_pham_ban_quyen để về đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với người nhà thôi sao?
Khương Vãn không muốn nhẫn nhịn nữa, tiếp mắng xối vào mặt nó.
Đồng tửvi_pham_ban_quyen của Trình giãn ra kinh , nó không thể ngờ được Khương Vãn vốn luôn hiền lành, bảo gì nghe nấy lại đột nhiên nổi trận lôi đình như vậy. vừa rồi bịbot_an_cap Lý Thục Bình đánh cho choáng váng nên phản ứng của nó hơi chậm chạp. cứ thế đứng đần mặt ra, nhất thời quên cả phảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kháng.
Cút ra ngoài! Phòng của lớn, khi chưavi_pham_ban_quyen được choleech_txt_ngu phép, có thể tùy xông vào sao?
Taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không quan kia mày thiếu giáo dưỡng thế nào, nhưng ở trong nhà , còn dám dùng thái độ đó với taoleech_txt_ngu, đừng trách tao không !
Khương giơ gậy lên, quất thẳng vào chân Trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệuvi_pham_ban_quyen Tổ.
Trình Diệu Tổ giật nảy mình, vội vàng lùi lại . Vẻ nó đầy vẻ kinh nghi bất định, sao chỉ một đứa trẻ chín tuổi, Vãnbot_an_cap vừa nổi giận nó đã luống cuống chân. Bộ dạng nghiêm nghị Khương Vãn trông đáng , Trình Diệu Tổ lập tức cảm thấy chột dạ. Khoảnh nhìn thấy cây gậy, nó theo phản xạ xa thêm vài bước.
Trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệu Tổ lếch thếch lùi thì Trình Diệu Quốc lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hậm hực đi vào.
Thím, cháu bụng rồi, thím mau dậy nấu cơm cho cháu ăn đi.
Sáng nay Trình Diệu Quốc đòn, buổi trưa không được ăn cơm, tối bụng dạ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sôi lên sục. Lúc này chẳng buồn vờ thơ hồn nhiên nữa, trực tiếp dùng ra để nói chuyệnbot_an_cap với Khương Vãn.
Khương Vãn hừ một tiếng, đã ra tay đánh Trình Diệu Tổ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì với Trình Quốc cũng chẳng cần khách sáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm .
Muốn ăn tự đi làm!
Thím, cháu còn nhỏ thếleech_txt_ngu này, biết nấu làm sao được?
Trình Diệu Quốc bĩu môi, nhìn côleech_txt_ngu với vẻ mặt đáng thương.
Mẹ chồng lâu rồi khôngvi_pham_ban_quyen mua gạo muối dầu về . Những thứ nhu yếu phẩm cần thiết cho cuộc sốngbot_an_cap mà bà tabot_an_cap còn có thể lơ là đến mức đó, huống là các loại gia vị hay đồ dùng sinh hoạt khác. Trong mắt bà ta, Khương Vãn có tiền, bà ta không mua thì cô cũng sẽ tự sắm sửa. ở chỗ, nếu bà ta không thì tiền sẽ nằm lạileech_txt_ngu túi ta, còn nếu Khương Vãn mua thì cô sẽ tiêu hết tiền của mình. Đàn bà có tiền là dễ sinh hư, bà ta tuyệt đối không để cho cô có cơ hội giữ tiền.
Không biết nấu thìleech_txt_ngu cứ nhịn đói . Ởleech_txt_ngu nhà người ta, những đứa trẻ tuổi bọn có đứa nào không biết cơm làm việc nhà?
Tao thấy bọn mày đúng là chiều đến rồi, nhà mình điều kiện thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà cònvi_pham_ban_quyen biết ? Bố mày chớt rồi, mẹ mày thì rơi .
Nhà người ta con nhàvi_pham_ban_quyen nghèo sớm lo liệu, còn mày thì rồi, bị nuôi thành đứa phế vậtbot_an_cap!
Trong tay Vãn có gậy, lờileech_txt_ngu nói cũng chẳng cần kiêng dè. Mấy đứa nhóc này còn chưa tuổi, nếu không nghe lời cứ tiếp cho một trận xong, một trận không thì haileech_txt_ngu trận.
đây Khương Vãn nói năng luôn dịu dàng, nhẹ nhàng, lần đầu tiên chúng thấy cô dùng giọng điệu hung ác như thế này để nói chuyện, từng câu từng chữ còn vô cùng cay nghiệt. Trìnhleech_txt_ngu Diệuvi_pham_ban_quyen Quốc ngây người đứng tại chỗ, nhất thời có chút lúng .
đây kể Khương Vãn việc, chi bao nhiêu tiền cho chúngleech_txt_ngu, chúng dườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như đều không nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lòng chưa giờ biết ơn cô. Đôi khivi_pham_ban_quyen Khươngbot_an_cap Vãn quản giáo vài câu, chúng còn kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí mà vặn lại: Cái ăn cái mặc, chỗ của đều là tôi, côleech_txt_ngu là mộtvi_pham_ban_quyen kẻ khôngbot_an_cap làm ra tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ biết ở nhà ăn bám như sâu gạo, có tư mà quản chuyện của tôi?
Lúc vì hòa khí gia đình, Vãn luôn nhịn chúng hết lần đến khác. Nhưngvi_pham_ban_quyen bây giờ cô không nhịn nữa rồi! Không những không , cô còn phảibot_an_cap vạch trần mọi ra, để chúng biết cô làm vậy không phải vô lý.
Cô thừabot_an_cap biết chúng sẽ đi mách lẻo với bà nội, thếbot_an_cap đã sao? Cô muốn cho chúng biếtvi_pham_ban_quyen, và muốn choleech_txt_ngu bà nội chúng rằng bà ta đã quá quắt đến nàoleech_txt_ngu. leech_txt_ngu gì cũng nhẫn nhịn, sắp biến thành con rụt cổ đến rồi. nhiều chuyện không vui kìm nén trong lòng, không bao giờ ra. Bây cô không còn gì phải e ngại, nói gì thì , lẽ còn chúng chắc?
Vậyvi_pham_ban_quyen chúng cháu khôngbot_an_cap có cơm ăn thì phải làm ?
Trình Diệu Quốc mếu máo, có chútbot_an_cap khuất .
Đó là việc củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn mày, tự mình đi mà cách.
Khương Vãn nhìn , lạnh lùng đáp.
Không Khương Vãn lại tuyệt đến thế, sắc mặt Diệu khó coi.
Tự đi mà tìm cách, thằng Cẩu Đảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đầu thôn người lớn trong nhà mất cả , có thấy chớt đâu.
Thằng Cẩu Đản tuổi còn nhỏ hơn bọn mày đã biết tự sóc bản , còn bọn mày là do được nuông , nênbot_an_cap bằng đầu rồi mà chuyện gì không biết làm.
Ôngleech_txt_ngu nội mày thừa biết mày không có cơm ăn nhưng bỏ , rõ ràng không coi bọn mày ra cả.
Họ người có quan hệ huyết thống với mày, mày đibot_an_cap tao làm gì?
Nếu bà nội thực thương mày, đi họ sao không dắt mày theo? Trong cái nhà chẳng ai coi mày ra gì, nên mày cứ thế mà tìm đến hành hạ tao đúng không?
Hiện giờ trạng tao đang rất tệ, tính tình rất nảy, hy vọng bọn mày tiếp tục đến chọc giận , nếuvi_pham_ban_quyen thì chịu hậu đấy!
Khương Vãnvi_pham_ban_quyen cầm cây gậy tựa bên tường, đậpvi_pham_ban_quyen mạnh xuống đất mấy phát. Đầu gậy va chạmleech_txt_ngu với mặt đất tạo ra những bộp chói tai. Trình Diệu Quốc vốn định nói , nhưng nhìn thấy trận thế này, nó đành lủi thủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luivi_pham_ban_quyen ra ngoài.
Trình Diệu Quốc hực khỏi phòng của Khương Vãn.
Sắc hắn vô cùng khó coi, hoànvi_pham_ban_quyen toàn không ngờ rằng Khương lại thật sự định mặcbot_an_cap kệ hắn.
Trìnhbot_an_cap Diệu Tổ tức tối ngồi trên ghế, nghiến răng kèn kẹt vì dữ. Hai anh họ vốn không biết nấu , cũng chưa từng làm việc nhà. Trước đâybot_an_cap Khương Vãn luôn chăm sóc họ rất chu đáo, khiến họ chẳng bao giờ bận tâm đến những việc này.
đây, hai đềubot_an_cap bị đánh tới mức mặt mũi bầm dập, phải chịu đói.
Anh ơi, Khươngleech_txt_ngu Vãn không chịu nấu cơm, chúngbot_an_cap tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải làm sao bây giờ?
Diệu Quốc tuổi còn , gặp phải tình huống này liền hoảng loạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hắn đầu xoa nắn những vết trên , giọng nghẹn ngào nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp khóc.
Hừ! Nấu cơm vốn dĩ là việcbot_an_cap của bà ta, bà ta không làm cũng phải làm!
Suốt ngày chuyện mang thai ra làm cớ, chỗ không khỏe chỗ kia chịu. Người khác mang chẳng thấy có vấn đề gì, vẫn ra đồng làm việc như bình thường đấy thôi.
Em thấy bà ràng là đang giả vờ, cố trốn trong phòng để lười biếng. Sau này đợi bà ta sinh con còn gớm mức nào nữa!
Nói đâybot_an_cap, trong mắt Trình Diệu Tổ lên một tia hàn quang.
Bà nội nói với hắnleech_txt_ngu rằng, một khi thím nhỏ có con riêng, thím ấy không màng đến sự sống chớt của anh em hắn nữa. Cho dùbot_an_cap có quảnleech_txt_ngu đi chăng nữa thì cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn tâm huyết như trước.
Bây giờ bé còn sinh ra mà ta có thái độ với . Vạn chào đời, liệu trong bà tabot_an_cap có còn chỗ cho họ nữa không?
đầu Trình Diệu Tổ qua nhiều ý , cuối cùng đi đến một kết luận. Nhất định khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được để bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta sinh đứa bé này ra một cách bình anvi_pham_ban_quyen!
Nhưng bà ta cứ nằm lỳ trong phòngvi_pham_ban_quyen chịu làm việc, chúng vừa nói một câu là bà ta lại hung dữ, chẳngleech_txt_ngu nào trị được bà ta cả.
Trình Diệu Quốc nhỏ nên không có nhiều suy tính như trai mình. Hắn chỉ cảm thấy hoang mang và có chút không biết phải làm sao.
nếu đứa con của ta không nữa sao? Lúc đó còn lấy cớ gì được nữa?
Trình Diệu Tổ cười lạnh một tiếng, gương mặt non nớt hiện lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chínnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn hề phù hợp với lứa . Trình Diệu Quốc nghe thấy ý tưởng này của anh trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì ngạc trợn tròn mắt. Hắn dù sao cũng còn chút ngây thơ, câu hỏi thốt ra cũng rất trẻ con:
đứa bé đã ở bụng rồi, làm sao thể khiến nó biến ?
biết lời này không nên nói ra ngoài, hắn bịt lại, tự giác thấp tông giọng.
Hừ, cách có đầy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy.
Hàn quang trong mắt Trình Diệu Tổ càng đậm, vô số ý đồ độc ác hiện lên trong trí não.
dụ như cách nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh?
Trình Diệu Quốcvi_pham_ban_quyen đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, mắt rực, nhìn anh trai với vẻ mặt khao khát được chỉ .
Ví dụ nhé, nữ mang thai sợ nhất là bị ngã, chỉ cần ngã cái là sảy thai ngay, đứa bé trong tự nhiên cũng mất.
Trình Tổ cười lạnh hì hì, Trình Diệu Quốc kinh ngạc đến mức miệng há hốc thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình chữ O. Hắn thật sự ngờ rằng, muốn làm cho một người mang mất lại đơn đến thế.
Lại ví dụ như, người không chịu được mệt mỏi, mỗi cứ bà ta làm thật nhiều việc, khiến bà đến không thởbot_an_cap nổi, đứa bé phải cũng sẽ mất ?
Nụ cười mặt Trình Diệu Tổ càng thêm rạng rỡ. Những lời bà nội từng lảivi_pham_ban_quyen bên tai hắn này đều phát huy tác dụng.
Anh trai thật thông minh. Thím nhỏ có rồi sẽ không còn thương chúng ta nữa, chúng ta cùng làm cho đứabot_an_cap bé củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà ta bot_an_cap được không?
Giọng nói của Trình trong trẻo, làvi_pham_ban_quyen một con rất dễ nghe. Ai có thể ngờbot_an_cap được, một đứa trẻ ngây thơ khôngvi_pham_ban_quyen chút tì vết lại có thể ra nhữngbot_an_cap lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độc ác thế? Cái miệngbot_an_cap nhỏ nhắn hồng hào kia trông như thể chực chờvi_pham_ban_quyen nuốt chửng người khác.
Để được tìnhleech_txt_ngu không chút giữ lại Khươngleech_txt_ngu Vãn, đã nảy sinh nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kế thâm độc ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ khi còn rất nhỏ.
Điều chúng biết là, chú khỉ nhỏ luôn tai vào cửa, quan sát từng cử của chúng. lời anh em bọn họ nói, chú khỉ đều nghe rõ mồn . Tuy nó là vật, chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn toàn khai mở trí, có những chưa hiểu rõ, ví dụ lúc này, dù nghe cuộc đối thoại nhưng nó vẫn không hiểu hết ý nghĩa. Nó chỉ ngoan ghi nhớ này, đợi nữa mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh dậy sẽleech_txt_ngu kể lại chovi_pham_ban_quyen mẹ nghe.
Khương Vãn đêm qualeech_txt_ngu không ngon, hôm xảy ra bao nhiêu chuyện, vừa nằm xuống giường không lâu đã đi. Côbot_an_cap chỉ làm theo bản năng, muốn chú khỉ nhỏ giúpleech_txt_ngu mình mọi chuyện, không ngờ hành động tâm đó giúp khỉ nghe một tin gây sốcvi_pham_ban_quyen đến vậy.
Hơn năm chiều, Trình Hướng Bắc đi học về. Vừa nhà hắn đã kêu đói bụng.
Đói chớt mất, đói chớt mất thôi! Giờleech_txt_ngu này mà cơm nước vẫn chưa xong ?
Hắn cũng kẻ quen ăn sẵn, mười mấy tuổi đầu chưa từng nấu nổi một bữa cơm, nói gì đến việc nhặt hay đồng làm việc. ta nói thanh ăn lớn ăn rất khỏe, có ăn sập cả nhà. Trình Hướng Bắc chính là kiểu điển hình: ăn thì nhiều mà làm thì .
Mỗi ngày nhà hắn muốn có ăn ngay, nếu cơm nước muộn một sẽ sa sầm mặt màyvi_pham_ban_quyen. Theo hắn nói thì khi bụng , tính tình sẽ rất cọc cằn.
Bình thường vào giờ này, Vãn đã sớm xong cơm canh, xới sẵn bát đũa, chỉ chờ hắn về là ăn. Tuy , thời gian hắn về nhà hôm sớm hôm muộn khác nhau, Khương Vãnbot_an_cap nấu sớm cũng không thể lần cũng đúng lúc như vậy được. Nếu quá, cơm canh nguội ngắt, hắn sẽ nổi trận lôi đình.
Tóm lại là, Vãn nấuleech_txt_ngu không xong, nấu muộn không được. Cứ phải đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc hắn vừa về cơm chín tới, nếu nhất định sẽ phát cáunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khương vốn người có tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình hiền lành, thích đối đầu với người khác. Tuy họ chỉvi_pham_ban_quyen cháu gái, nhưng thân không con nên cô luôn đối đãi với họ như con ruột của mình.
Bây giờ Khương Vãnleech_txt_ngu trực xuôi, căn không buồnvi_pham_ban_quyen ra khỏi nấu cơm. Trình Hướng Bắc vừa về không mùi thơm của thức ăn, lập tức nổi lôi . quăng mạnh chiếc cặpvi_pham_ban_quyen xuống , lúc này mới muộn phát hiện bàn ghế trong nhà đều đang lăn lóc. Xem ra trước khi hắn về, đã có người nổi giận trận rồi.
Trong lòng Hướng Bắc hơi , nhưng điều đó khôngvi_pham_ban_quyen ngăn được cơn giận của hắn. Hắn đá mạnh một cáileech_txt_ngu vào cửa phòng Khương như thói thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày. Tiếp đó là mộtbot_an_cap hồi nắm đấm loạn xạ, khiến cửa kêu lên rầm rầm.
Chú khỉ nhỏ đang nằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bò ở cửa nghe thấy tiếng động lớnbot_an_cap nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì sợ hãi dựng lên, lùi lại phía sau mấy bước. Tiếng đến quá ngột lại cònbot_an_cap rất lớn, khiến nó bị một phen khiếp vía.
Chú khỉ vừa chi chí nhảy lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường Khương , đôi tay nhỏ bé không ngừng cánh tay cô, miệng ríu rít vẻ nônbot_an_cap .
Mẹ ơi, mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi, có kẻ xấu muốn xông vào kìa, mẹ mau tỉnh lại !
ơi, mẹ , cửavi_pham_ban_quyen phòng sắp bị đá hỏng rồi, mẹ mà không tỉnhvi_pham_ban_quyen lại là chúng ta bị đánh mất!
Tiếng đập cửa Trình Hướng Bắc ngày càng lớn, thêm sự lay của chú , Khương Vãn choàng sau giấc ngủ say. Cô dậyvi_pham_ban_quyen khỏi giường, theo phản xạ đưa xoa bụng. Cái bụng mang thai đôi vẫn nhô cao, lũ đang cử động bên trongbot_an_cap. Mọi ổn, lúc cô mới yên tâm.
Khương Vãn cũng nghe thấy tiếng động cửa, côleech_txt_ngu nhẹ nhàng xoa đầu chúleech_txt_ngu khỉ nhỏ đầy lông lá, cầm lấy gậy để ở đầu , chống gậybot_an_cap ngồi dậy.
Khương Vãn bước đi chậmbot_an_cap, nhưng mỗi bước chân đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tràn sức mạnh.
đẩy cửa , nghiêng người sang một bên. Trình Hướng Bắcleech_txt_ngu toàn không kịpvi_pham_ban_quyen phảnleech_txt_ngu ứng, bàn tay đang gõ cửa của nó đập vào khoảng khôngleech_txt_ngu, khiến cơ thể mất đà lao về phía trước.
? Không biết là đang làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi à?
Khương một đỡ lấy bụng, sợ đứa trong bụng bị kinh .
Bé ngoan, con bị dọa phải không? mẹ đuổi người ngay đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vãn ngoàibot_an_cap mặt là đang nói với con, thực chất là đang cảnhleech_txt_ngu cáo Trình Hướng Bắc.
Trước cô đã dạy dỗ hai đứa nhỏ, giờ thêm một cô cũng chẳng ngại.
Khương Vãn nói rõ ràng như vậy, nhưng Trình Hướng Bắc vốn dĩ đã ngang ngược quen thói. Nó ràng ý nhưng vẫn vờ như không, vẫn vểnh cổ lênleech_txt_ngu như trướcvi_pham_ban_quyen, nhìn côbot_an_cap với vẻbot_an_cap mặt hống hách.
Trong phòng cô có đồng à? Giờ là mấy giờ rồi mà còn không biếtbot_an_cap?
nói từ sớm rồi, cơ thể tôi không chịu được đói, chiều đi học về là phải cơm dẻo canh ngọt ngay lập tứcbot_an_cap.
Tôi về được bao lâu rồi? Đã nấu cơm chưa? Tại sao không đi ? Còn mặt nằm lì trongleech_txt_ngu phòng, cô thai ghê lắm chắc?
Hay cô tưởng cô có con thì tôi dám mắng cô? Ông bà nội có thểbot_an_cap mặt , chứ tôi thì ! Dẫu sao con cô mang cũng chẳng phải của tôi!
lẽ từ một thiếu niên mười mấy tuổi cay nghiệt độc địa đến mức hoàn toàn không quavi_pham_ban_quyen não.
Trong mắt nó, lời nào khó nhất thì nó nói lời đó. Chỉ cầnleech_txt_ngu kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động được Khương Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ cần khiến thoải mái, nó sẽ cảm thấy hả hê.
Trình Hướng Bắc gào lên chửi bới một hồi, vì cảm kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động mà nướcleech_txt_ngu bọt suýt chút nữa văng cả vào mặt Khương Vãn.
Khương Vãn lạnh lùng nhìn nó, nhân lúc nó đang hơi, cô dùng thúc vào bụng nó.
Trình Hướng Bắc, cậu chửi chưa? Cậu thừa biết không bố mẹ cậu, không có nghĩa phải chăm sóc cậu, cậu lấy tư gì mà nói với tôi những lời này?
Mườileech_txt_ngu mấy tuổi đầu rồi, thì đi mà nấu , đó chẳng lẽbot_an_cap không phải là kiến thông sao?
Đúng, đứa bé trong bụng không phải con cậuleech_txt_ngu, nhưng là con của chú cậu, vậy có liên quan gì đến cậu? Cậu có mà ra lệnh cho tôi?
Cái nhà này bao miệng , sinh hằng ngày, cậuleech_txt_ngu có biết là tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ai không?
Trình Hướng Bắc không ngờ Khương lại năng sảo và nghiêm nghị đến thế, càng không ngờ lại dám ra tay.
Chồng tôi mỗi tháng về hơn bốn mươi tệ tiền lương, nuôi cái nhà này, cả kẻ ănbot_an_cap không ngồi rồi như các !
mang con của anh ấy, còn phải nấu cơm cho các người sao? Trên đời này làm gì cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái ? Dựa vào cái gì chứvi_pham_ban_quyen?
Lời nói Khương Vãn vô cùng sắc bén, khiến người nghe cảm thấy bị đâm tim. Nếu là người bình thường da mặt mỏng, lúc này hẳn đã không nổi rồi.
Trình Hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc không phải người thường, da mặt còn hơn cảbot_an_cap tường thành.
Đó chẳng phải là đương sao? Hồi bố , chính miệng chú đã nói, sauvi_pham_ban_quyen này anh chị em chúng tôi đều do chú nuôi dưỡng.
Cô tưởng tại sao chú lại cô? Là cô xinh đẹpvi_pham_ban_quyen hay dáng chuẩn chắc? Chẳng là nhìn trúng cô biết làm việc nhà, cưới về để chăm chúng tôi thôi!
Cái hạng cô mà đòi xứng với chú à? Giờ cậy mình mang thai định , mũi cô cũng dày quá nhỉ?
Kiếp trước, Trìnhleech_txt_ngu Hướng Bắc cũng dùng những này để thao túng lý Khương Vãn.
Tính cách Khương vốn mềm yếu, lại thêm phần tự ti, nghe nó nói xong liền cúivi_pham_ban_quyen đầu im lặng. Vì thế mỗi khi cô không muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc có ý phản kháng nhẹ, Trình Hướng Bắc đều dùng những lời để kích cô.
Khương Vãn trước đây để tâm, giờ thì chẳng đếm xỉa đến nó, côbot_an_cap trực tiếp bồi thêm cho nó một gậy nữa.
Cẩm Niên còn chẳng dám nói tôi như thế, cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gan to tày đình!
Nếu cậuvi_pham_ban_quyen giỏi thì bảo Niên nói những lời ngay trước tôi xem. ta mà dám bênh cậu, tôi lập tức với anh ta ngay!
Khương Vãn cố ý khíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tướng Trình Hướng Bắc là muốn nó nóivi_pham_ban_quyen năng bậy bạ trước mặt Trình Cẩm Niên.
Chắc chắn bố mẹ chồngleech_txt_ngu đã chúng, Trình Cẩm Niên thì phải làm tốt công tác ngoài. không, tại sao mỗi khi Trình Cẩm Niên vừa về là bọn lại như biến thành người khác? Đứa nào nấy đều giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vờ giả vịt, gọi cô thân mật hơn hẳn.
Khương Vãn trước đây nhìn không thấu, giờ đã chớt đi một lần, những toannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính nhỏleech_txt_ngu nhặt của chúng cô nhìnleech_txt_ngu thấy rõ mồn một!
Bọn chúng có chút kiêng dè Trình Cẩm Niên, không dám làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mặtvi_pham_ban_quyen anh. Lúc Trình Cẩm Niên có nhà, bọn chúngvi_pham_ban_quyen lại thay đổi bộ mặt khác. Giờ nhìn , cả nhà này đúng là đạo đức giả .
Cô, cô thật sự tưởng không sao?
Nếu tôi nói với cô rằng những lời này chính là chú nói ra, liệu cô có đựng nổi không?
Trong lòng Trình Hướng bắt thấy chột dạ, nhưngvi_pham_ban_quyen miệng vẫn cố chấp.
Khương hoàn toàn mắc bẫy: Cậu nói vô dụng, miệng anh ta với tôi được.
Trình Cẩm Niên thực sự dám mở miệng nóibot_an_cap vậy, Khương Vãn sẽ vả thẳng vào mặt anh ta một cái. Cái hạng đàn nói đó với vợ mình thì giữ ăn Tết chắc?
Không rảnh để lảm nhảm với cô nữa, cơm cho tôi ngay, nấu muộn thì đừng trách không khí!
Trình Hướng Bắc không dám trả lời câu hỏi của Khương Vãn, chỉ đành nói lảng sangleech_txt_ngu chuyện khác.
Muốn ăn thì tự đi mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu, sau này quy tắc trong cái nhà này sẽ là như vậy!
Cô có nấu cơm cho chính mình , nhưng tuyệt đối không cho lũ sói mắt trắng này. Trước đây vì lo lắng chúng đang lớnleech_txt_ngu ăn không đủ no, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc mẹ chồng không mua thứcleech_txt_ngu ăn, côleech_txt_ngu đều bỏ tiền rabot_an_cap mua. Giờ nghĩ lạileech_txt_ngu, chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ăn no, lớn tướng khỏe mạnh thế này làmleech_txt_ngu gì? Để sau này chúng có sức mà rút ống thở của cô sao?
Khương Vãn nói đến nước , lẽ ravi_pham_ban_quyen một người thường sẽ không dây dưa nữa. Nhưng Trình Hướng lại cái tính thiếu gia, bắt mọi ngườivi_pham_ban_quyen phải chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo ý nó. mà dám đối đầu với nó, nó nhất định sẽ không buông tha.
Sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra cô đã bảobot_an_cap người không khỏe, giờ lại nói người khỏe, thế bao leech_txt_ngu mới khỏe hả?
Trình Bắc nén giận hỏi ngược một câu, câu trả lời của Khương Vãn quả nhiên khiến nóbot_an_cap nổi trận lôibot_an_cap đình.
Đã biết tôi không khỏe thì đi nấu cơm tôi ăn đibot_an_cap!
Mười đầu rồi mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến bữa cơm cũngbot_an_cap không biết nấu, mẹ cậubot_an_cap trước đây dạy như thế àbot_an_cap?
Bố đều không cần nữa, ông bà nội cũng chẳng quản cái sống cái chớt của cậu, rõ ràng không cóbot_an_cap số gia mà ngày ngàyleech_txt_ngu phát điên cái gì? Ai chiều cậu?
Vẻ mặt càng lúc càng mất kiên nhẫn, Trình Hướng Bắc bắt đầu giở trò ăn vạ.
Tôi không tâm, cô phải đi nấu cơm cho tôi!
Cô đã hứa với bà nội là sau này sẽ chăm sóc chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử tế, cô phảileech_txt_ngu nói được được!
Bây giờ ông không có nhà, cô cơmleech_txt_ngu thì chúng tôi gì? Chẳng lẽ cô địnhleech_txt_ngu bỏ đói chúng tôi cho chớt ?
Nếu cô dùng thái nàybot_an_cap nói chuyện với tôi, cô có bây giờ tôi ra ngoài rêu rao việc côbot_an_cap ngược đãi chúng tôi thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Trình Hướng Bắc hừng giận nhìn Khương Vãn, hắn nhìn chằm vào mặt nàng, quan sát từng thay đổi trên mặt ấy.
Đángleech_txt_ngu là, từ đầu đến cuối Khương Vãn vẫn không có một chút cảm, khiến ngườileech_txt_ngu ta hoàn toàn nhìn ra được tâm trạng .
Khương Vãn trước kia vốn cẩn dè dặtbot_an_cap, cần cãi vã vài là đã đỏbot_an_cap mắt, bị nặng lời là chuyệnvi_pham_ban_quyen không muốn cũng nhắm mắt mà làm.
Nhưng nay nàng lại rất khác, bất kểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hướng Bắc nóibot_an_cap lời khó nghe đến mức nào, nàng vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng đó khôngbot_an_cap chút động.
Mặc cho hắn phẫn hay gào thét ra sao, Khương Vãnvi_pham_ban_quyen cứ không hề có cảm giác.
Trình Hướng Bắc ra một cú đấm nặng nề, lại như đánh vào bông, nhẹ bẫngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng lực.
Cảm giác bất lực này khiến hắn thấy chẳng hề dễ chịu chút nào.
Hắn bây giờ cực kỳ hy vọng Khương Vãn có thể nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước , vài câu nói của hắn cho động trạng.
Càng hy vọng nàng vẫn hiền lành như cũ, nói không lại là sẽ ngoan ngoãn đi việc.
cứ việc ra ngoài rêu rao, muốn nói gì thì nói, tôi không sợ cậu!
Tiện thể tôi cũng muốn đểbot_an_cap mọi người phân xử xem, một người thím sắp đến ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh nở có nghĩa vụ phải nấu cơm mỗi ngày cho một đứa mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy tuổi, lên cấp hay ?
Câu nói này củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khương Vãn vô cùng sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bén, Trình Hướng lập giống như một con bị nghẹt cổvi_pham_ban_quyen.
Hắn há hốc mồm, nửa ngày trời không nói nên lời.
Hắn đương nhiên biết điều này là vô lý.
Ở lớp hắn, con trai cùng tuổi mỗi sáng hơn năm giờ đã phải cắt lợn, có đứa quá hơn, hơn bốn giờ sáng đã phảileech_txt_ngu đi gom nước vi_pham_ban_quyen ở căng tin.
Bọn họ ở vùng núi hẻo lánh, bữa trưa ăn uống bất , chỉ có thể tự mangbot_an_cap theo gạo dưa .
Sáng sớm cho chút nước vào gạo rồileech_txt_ngu đặt vào xửng hấp lớn của trường, trưa đến ăn dưa xong một bữa.
Buổi tối về nhà họ phải giặt nấu cơm, trông .
Nhiều trẻ cùngleech_txt_ngu lứa với hắn vì laovi_pham_ban_quyen động quá sứcbot_an_cap, cộng thêm suy dinh nên vócleech_txt_ngu , trông như học sinh tiểu học.
Còn hắnvi_pham_ban_quyen, thường xuyên khoang ở trường rằngbot_an_cap mình chẳng phải gì cả.
Mỗi sáng hơn bảy giờ mới ngủ dậy, trên bếp chắc chắn đã bày sáng nóng hổi.
Trưa ăn canh làm từ , đựng trong cặp giữ , lúc ăn vẫn còn nóngleech_txt_ngu.
Chiều tối vừa bước chân vào , nước định làm xong, không hắn sẽ nổi trận lôi .
Điều hắn đắc ý là, từ nhỏ đến lớn hắn thậm chívi_pham_ban_quyen chưa từng giặtbot_an_cap quần lót và tất của mình, nóibot_an_cap đến áo dài.
Hồivi_pham_ban_quyen nhỏ bà nội và mẹ giặt cho, giờ thì thím giặt.
học ai nấy đều hâm mộ hắn, nhưng cũng có chướngbot_an_cap tai gai mắt.
Những lời này quá phô trương và đắc ý, vô hình trung đã tội với nhiều ngườileech_txt_ngu.
Trình Hướng Bắc lại chẳng mảy may tâm, hắn biết sau khi mình nói , bọn họ nảy tâm so sánh, trong sẽ thấy khó chịuleech_txt_ngu.
Bọn họ không vui thì hắn mới thấy vui.
Trình Hướng Bắc từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước đến nay đều như vậy, xây dựng niềm vui trên nỗi đau người khác.
Hắn chưaleech_txt_ngu nghĩ có một ngày, nỗi đau này cũng đè nặng lên đầu mình.
Muốn ăn thì ăn, không ăn thì cút! Muốn tôi nấu cho cậu thì mơ đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Khương Vãnvi_pham_ban_quyen mặt hắn rầm tiếng đóngvi_pham_ban_quyen chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa phòng.
Trình Hướng Bắc đứng ra phỗng trước cửa.
Hắn đứng đó một lúc , ngay cả cánh cửa bị đóng lại từ lúc nào cũng không hay biết.
Trình Diệu Tổ và Trình Diệu Quốc vẫn luôn chờ Trình Hướng Bắc quay lại.
Vốn dĩ bọn họ nghĩ rằng mình khôngleech_txt_ngu năng bắt Vãn cơm, Trình Hướng Bắc đã , học nhiều chữbot_an_cap lạivi_pham_ban_quyen khéo mồm khéo miệng, chắn chỉ vài câu là có thể chịu khuất phục.
ngờ, Vãn chẳng nể mặt kỳ ai, lời của ai cũng không nghe!
Trình Bắc phụ là kẻ mồm mép lanh lợi, không ngờ cũng có ngày phảibot_an_cap chịu thua dưới tay một Khương Vãn vốn hiền lành thật .
hắn bị bẽ , hai em trong lòng vô cùng hả hê.
sao Trình Hướng Bắc cũng không cùng cha cùng mẹ với bọn họ, ngay cả tên gọi của họ cũng nhau.
Trình Hướng Bắc tính tình hung bạo, ai hắn cũng dám đánh.
đây bọn họ từng xảy ra xung đột với hắn, cả hai anh em cùng xông vào cũng đánh không lại.
Sau này bọn họ ngoan ngoãn hơn nhiều, không dám dễ chọc hắn.
Chỉ là bọn cũng có chút lo lắng, ngay cả Trình Hướng Bắc cũng không xử lý được Khương Vãn, nay bọn họ biết ăn gì đây?
Đặc biệt là Trình Diệu Quốc, buổi trưa hắn gây chuyện ở bên ngoài, làm Vãn nổi giận, đến tận bâybot_an_cap giờ vẫnleech_txt_ngu chưa được ăn cơm trưa.
tối nay cũng không có gì vào bụng, hắn thật sự sẽ chớt đói mấtbot_an_cap.
Tiếng cười trộm của anh đã thu hút sự chú ý củabot_an_cap Trình Hướng Bắc.
Hắn vừa nếm thất bại Khương Vãn, trạng vốn đang hung hăng, giờ tên ranh kia lại dám trốn một góc cười hắn.
Hướng hắn từ bao giờ biết chịu là gì?
Hắn tức chuyển tiêu, hùng hổ về phía hai em.
Trình Hướng Bắc đi tới, anh emvi_pham_ban_quyen tới mức rầm một tiếng chặt cửa phòng.
Hai anh em họ vẫn luôn ở chung phòng, đôi khi đóng lại chơibot_an_cap đùa bên trong.
Bọn họ đóng cửa kịp , khibot_an_cap Trình Hướng nơileech_txt_ngu thì cửa đã chốt trong.
Vãn đóng cửa thì Trình Bắc không dám động thủ, dù sao nàng cũng là người lớn, tuy đang mang thai nhưng nếu thực đánh nhau, hắn chưa chắc đã là đối của .
do quan nhất khiến hắn không dám tay là vì Vãn nói chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trên tay nàng luôn cầm một cây gậy.
Hướng Bắc sợ mình động thủ, Khương Vãn sẽ dùngleech_txt_ngu gậy đãi hắn ngay tức.
Khương Vãn hắn còn có chút dè, chứ anh em Trình Diệu thì sợ.
Nếu họ không chọcleech_txt_ngu hắnbot_an_cap thì thôi, đằngleech_txt_ngu này hắn đang tranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luận với Khương Vãn, bọnvi_pham_ban_quyen họ không giúp thì chớ, lại dám trốn cườivi_pham_ban_quyen nhạo hắn, thật là quá quắt!
Trình Bắc sấn tới trước cửavi_pham_ban_quyen, giơ chân đá mạnh một .
Ván cửa phòng hai cũng dày dặn gì, trước đây vì cãi nhau mà ổ khóa đã bị hỏng.
Sau tuy có lắp thêm một cái chốt ngầm, đinh không đủ , cũng không sâu.
Trình Hướng Bắc dù saoleech_txt_ngu cũng là thiếu mườibot_an_cap tuổi, một cú đá ván cửa rung lên bần bật, những chiếc đinh cố định cửa cũng lỏng ra đôi chút.
cú không đủ, Trình Hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bèn đá liên thêm mấy phát nữa.
Hắn vừa đá cửa vừa chửi rủa: Mở cửa! Mau mở cửa ra! Còn khôngleech_txt_ngu mở có tao phá nát cái cửabot_an_cap này không?
Hai anh em sợ hãi dùng người chặn cửa, chỉ sợ cửa phòng hắn đá tung.
Trình Hướng Bắc lại thêm cú, rung lên mẽ, bọn họ không tự chủ được mà lùi lại hai bước.
Có mởvi_pham_ban_quyen không? Tao , nếu chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày ngoan ngoãn tự mở , lát nữa tao sẽ ra tay nhẹ một chút.
Đợivi_pham_ban_quyen tao đếm baleech_txt_ngu tiếng mà vẫn chưa mở, hậu quả chúng mày gánh không nổi đâu! Lúc đừng trách sao mình chớt màleech_txt_ngu biết lý do!
Trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hướng càng chửi càng hăng, càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đá càng mạnh.
Khả năng cách âm của căn nhà khôngleech_txt_ngu tốt, Khương Vãn có thể nghe thấy rõ mồn một vở kịch nực ở phòng bên cạnh.
Nếu là bình thường, tránh choleech_txt_ngu hai đứa nhỏ bị , ngay khi bọn chúng xảy ra tranh cãi, Khương Vãn đã lập tức lao đến giải.
Đôi việc chịu thiệt thòi, nàng cũng đànhvi_pham_ban_quyen tự mình gánh vác, chỉ để bọn chúng bớt tranh chấp, không làm ảnh hưởng đến cảm anh em.
Lần này Khương lạnh mắt nhìn chúngleech_txt_ngu chó cắn chó, nàng muốn xem xem một khi Trình Hướng Bắc phát điên lên thì có thể hai em kia thành dạng gì?
Trình Hướng Bắc này đang trong trạng thái điên cuồng, hai anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em nhà kia sợ đếnvi_pham_ban_quyen mức dùng lưng tựa chặt vào cánhbot_an_cap . Họ không dám rời đi nửa bước, sợ rằng hễ mình vừa đi thì cửa bị tông mở ngay lập tức, và kết của họ sẽ vô cùng thê thảm. Khương Vãn đã không còn muốn vệ họ nữa, mà Trình Hướng Bắc khi ra tay thì thật sự sẽ hạ thủ không lưu . Hai anh em đến những lầnbot_an_cap bị đánhvi_pham_ban_quyen đây mà sợ đến run cập.
Trình Hướng Bắc thế nàovi_pham_ban_quyen họ cũng chịu mở cửa, thực sự tức điên rồi. Chân đá đau vẫn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứ nhớ lại tiếng của chúng làleech_txt_ngu lại cảm thấy mình bị chế nhạo. Đầu tiên là chịu thiệt Khương Vãn, lại bị mấy tên con này thóp. Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận đến run người, chỉ xông ngay lên bóp chúng. Cửa càng không mở, cơn giận của hắn càng bùng dữ dội. Trình Bắc thở hồng , răng nghiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ken két. đảo mắt liên hồi, vớvi_pham_ban_quyen lấy cái ghế mặtbot_an_cap đất, hungvi_pham_ban_quyen hãn mạnhleech_txt_ngu vào .
Chiếc đẩu có lực hơn đôi chân nhiều, hai anh em trốnbot_an_cap trong phòng nhanh chóng không chịu nổi . Chỗ cửa bị đập làm lưng họ đau nhói, tạo ra áp lực khổng lồ. Cả hai khao khát có một người lớn đứng ra ngăn cản, nếu hôm nay tiêu đờibot_an_cap chắcleech_txt_ngu rồi. Trình Diệu nhát gan, cuống đến mứcvi_pham_ban_quyen sắp raleech_txt_ngu đến nơi.
Anh , Trình Hướng Bắc hôm không đánh cam lòng đâu, chúng ta làm sao ?
Giọng Trình Diệu Quốc run nhưbot_an_cap sắp khóc, còn Diệu Tổ thì đảo mắtleech_txt_ngu liên tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Rất nhanh, nó nhìn thấy vị trí cửa sổ. trước đùa, đã làm hỏng một thanh chắn cửa sổ. Vì Khương Vãn không biết sửa, ôngvi_pham_ban_quyen nội lại càng lười sửa, nên cuối cùngbot_an_cap chuyện này cũng đi đến đâuvi_pham_ban_quyen. Nhà họ nghèo, lại hẻo lánh, chẳng ai đến trộm , thế nên cửa sổ thì cứ để hỏng, chẳng thèm ngó ngàng. Bây giờ Trình Hướng Bắc đuổi gấp quá, anh em thực sự khôngbot_an_cap còn cách nào khác, chỉ có thể thoát ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửavi_pham_ban_quyen sổ.
Emvi_pham_ban_quyen ơi, trước, em thoát ra từ cửa , ra liều mạng chạy núi, đừng sợ, lát nữa anh sẽ đuổi theo ngay.
Trìnhbot_an_cap Diệu Quốc hơi do , nhưng trong lòng còn sợ Trình Hướngvi_pham_ban_quyen Bắc điên hơn. Dù sao lát nữa anh trai cũng đuổi , không bị đánh nên chỉ đành chạy trước. Trình Diệu Quốc gật đầu thật mạnhbot_an_cap, vắt chân lên chạy về phía cửa sổ. Nó dùng sức kéo rèm sang một , kéo chiếc ghế đẩu nhỏ đặt xuống dưới cửa, rồi leo qua khe hở cửa sổ cách linh hoạt. ngoài , nó không dám ngoảnh đầu lại mà đầu chạyvi_pham_ban_quyen về ngọn .
Thiếu đi sự ngăn cảnleech_txt_ngu Trình Quốc, cánh cửa càng thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trụ vững. Diệu Tổ toán thời , ngay khi Trình Hướng Bắc vừa xong cú vàbot_an_cap lấy đà thì nó đột ngột tay. Nó chạy nhanh đến bên cửa , lách người chui ra ngoài. Nó vừa nhảy xuống bệ cửa thì thấy tiếng rầm, cánh cửa tung ra một cách thô bạo. Trình Tổ hãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trợn mắt, chạy bán sống bán chớt ra ngoàileech_txt_ngu.
Trình Hướng Bắc thở hổn hểnvi_pham_ban_quyen đứng ở cửa phòng. Ánh âm lãnh của hắn đảo qua khắp phòng. Hắn tủ quần áo trước, thấy không có lại ngó xuống gầm giường. Dưới gầm giường vẫn không ai, hắn tầm mắt sang bệ cửa . sổ đang mở, bên dưới còn đặt một chiếc ghế đẩu. Không cần nói cũng biết, hai con súc sinh nhỏ này bị đánh nên đã nhảy cửavi_pham_ban_quyen sổleech_txt_ngu trốn rồi. Hướngvi_pham_ban_quyen Bắc rướn người qua cửa sổ nhìn ra ngoài, tầm nhìn trước rất thoáng, nhiên thấy lưng Trình Tổvi_pham_ban_quyen đang chạyleech_txt_ngu xa .
Tốt, tốt lắm! gan rời đi thì đừng có vác về !
Cứ đợi đấy, chỉ cần chúng mày còn dám vác mặt , tao nhất sẽ đánh gãy chân chúng !
Trình Hướng Bắcbot_an_cap định theo, nhưng nhìn trời thì lập tức bỏ cuộc. Lúc này đã gần sáu giờ, trời đã tối sầm. hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi lúc này, vạn nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng chạy lên núi thì hắn sẽ gặp . Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núi có , có lòi, chẳng bìnhleech_txt_ngu chút nàobot_an_cap. Chẳng may sói đi thì coi nhưvi_pham_ban_quyen mạng. Trình Hướng Bắc thầm nghĩ như vậy, hắn có thể dự cảm được bọn chúng sẽ gặp , lập tức khoan khoáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn nhiều. Dù sao cũng là chọn của , không phải hắn ép chúng ra ngoài. Cứ như gì, để chúng chạy xabot_an_cap một rồi . Tốt nhất chớt ở bên ngoài, như thì càng .
Dù sao cũng chẳng anh em ruột, chỉ anh em họ thôi. Nhà đông con cháu thế , sự tồn tại của chúng sẽ chia bớt sự yêu thương người lớn. Không chỉ vậy, hai đứa kia cũng khá tốn cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu được chúng thì sau này bữa ăn có thể đượcvi_pham_ban_quyen ăn một chút. Trình Hướng Bắc suy đibot_an_cap tính lại, cảm thấy chúng nhất là vĩnh viễn đừng trở về .
Anh em Diệu Tổ hoàn toàn không biếtbot_an_cap mình đã bị Trình Hướng Bắcvi_pham_ban_quyen coi cái gai trong mắt. Trong lòng còn đang thầm may mắn vì Trình Hướng Bắc không biết chúng đãvi_pham_ban_quyen trốn nên đến giờ vẫn đuổi . Chúng sợ Trình Hướng Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt kịp nên không màng đến mệt mỏivi_pham_ban_quyen của cơ , càng chạy càng nhanh. Rất nhanh chúng đã đến núi, đến lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Trình Hướng Bắc, cả như chim sợ cành cong. Chúng chí khôngleech_txt_ngu dám ngoảnh đầu, chỉ muốn trốn vào trong núi, có cây cối che chắn thấy toàn an .
Đuổi hai anh em kia đi, Hướng Bắc bắt đầu lo lắng đến chuyện ăn uống. Từ hắn không làm việc nhà nên đúng không biết nấuleech_txt_ngu cơm. Nhưng cơ thể hắn vốn nuông , không chịu được . Bây giờ ông bà nội không nhà, Vãn cũng chẳng thèm đoái hoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng đe dọa, hắn thật hết . Trình Hướng Bắc nghĩvi_pham_ban_quyen nghĩ lui, vẫn quyết định tự cánh sinh.
Thật ra con người ta chỉ cần bị dồn vào cùng, chịu làm thìleech_txt_ngu mấy việc nhà đơn giản cũng thành đề. Trình Hướng lục tìm tủ bát , cũng không thấy thứcbot_an_cap ăn gìvi_pham_ban_quyen có thể ăn được. Thứ duy nhất tìmvi_pham_ban_quyen được là một ít mì và hai quả trứng gà. Đây đãbot_an_cap là toàn bộ thức ăn trong nhà sao? Trình Hướng Bắc thấy chấn , đồng thời lại có chút khóbot_an_cap hiểu. Tại sao trước đây tối nào có thể xào ba bốn món? Thịt và xanh đó từ ra?
Hắn lại nhìn hũ gạo, bên trống rỗng, đến một gạo cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Trình Bắc nhớ lại kỹ hơn, đột nhiên phát một huống thú vị. Hình như cứ cách một khoảng thời gian là ông bà nội lại đi họ hàng một lần? Mỗi lần đi thăm hàng cũng chẳng thấy theobot_an_cap quà cáp, cứ mà đến. Thông thường, họ ra khỏi nhà vào buổi sáng và trở về khi trời tối. Lúc về cũng thấy họ mang theo đồ gì, hình không ăn cơm ở bên ngoài. Mỗi lầnvi_pham_ban_quyen vừa về đến là kêu đói, giục Khương Vãn đi cơm.
Hắn vừa dùng não không mấy triển của để suy nghĩbot_an_cap, vừa vụng về nhóm lửa. Hắn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có kinh nghiệm nhóm lửa, loay hoay mãi lửa vẫn không cháy, ngược lại còn bị khói làmbot_an_cap cho ho sặc sụa. Trình Bắc thò vào trong cửa nhìn, một ngọn lửa bùng , lập tức bén tóc hắn, dọa hắn sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
Trình Hướng mình bịvi_pham_ban_quyen lửa thiêu chớt, tức hét lên kinh hãi. Nó quẳng thứ đang cầm trên tay xuống, điênbot_an_cap cuồng vỗ vào tóc mình. Dùleech_txt_ngu ứng khá nhanh, một lọn tócvi_pham_ban_quyen của nó vẫn bị thiêu rụi.
Trình Hướng Bắcbot_an_cap ngồi bệt đất, cả chưa hoàn hồn. Gương nó tràn đầy vẻvi_pham_ban_quyen khiếp sợ, cái khoảnh khắc suýt đã lấy mạng nó. Nó ngồi động dưới đất một lúc lâu, tay chân rụng rời. Một mảng tócbot_an_cap trên đầuvi_pham_ban_quyen bị cháy xém, giờ đây khét lẹt cực khó .
Trước khi bắt tay vào làmvi_pham_ban_quyen, Trình Hướng Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ ngỡ việc nấu rất đơn giản, với năng lực của nóleech_txt_ngu thì chỉ cần vài phút là học được. Đến khi tự thân , nó mới nhận ra chỉ riêng việc nhóm lửabot_an_cap thôi lấy của nó nửa cái mạngvi_pham_ban_quyen . Bình thường nó vốn bướng bỉnh, nhưng sự bướng bỉnh đó chưa bao giờ đặtbot_an_cap vào những nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này. Bảo đi bắt nạt người khác thì được, làm việc nhà thì thôi xin miễn.
Trình Bắc chút mì sợi còn sót lại, mình chẳng có khả năng nấu chín được chúng. Cuối cùng, nó nhìn sang hai quả gà, cũng chẳng biết phảileech_txt_ngu chế biến thế nào. Suy nghĩ một lát, nó đập vỡ vỏ, đổ thêm chút nước nóng vào rồivi_pham_ban_quyen nuốt chửng luôn trứng sống. Ăn kiểu này có vị tanh nồng, bụng vẫn tốt hơn là để đóivi_pham_ban_quyen.
Khi cái bụng đã có chút lót dạ, nó cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Trình Hướng Bắc bừa căn bếp thành một đống độn nhưng chẳng mảy may có ý định dọn dẹp. bát vừa dùng để húp trứng vứt tùy tiệnbot_an_cap trên kệ bếp, dù sao thì cũng sẽ có người dọnvi_pham_ban_quyen mà thôi.
nó vẫn chưa làm bài tập, ra cũng chẳng có trạng nào mà làm, nên địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghỉ luôn cho khỏe. Trình Hướng nhặt chiếc cặp sách bị ném dưới đất lên, xoay người chui tọt vào phòng . Bất nhà cửa có bẩn thỉu, lộn xộn đến đâu cũng không liên quan gì đến nó. Bàn ghế ở gian chính đổ chỏng chơ dưới đất, gây cản trở lối đi, nó cũng chỉ bực dọc đá văng ra một bên. Trong mắt , nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này tự khắc có người làm, nó hoàn toàn không cần bận tâm.
Huống hồ hôm nay ăn không no, lòng dạ đang bực , càng không đời nào chịu giúp một tay.
Lúcleech_txt_ngu bên ngoàivi_pham_ban_quyen đang ào náo nhiệt, Tiểu Hầu Tử cũng chẳng rảnh rỗi. Nó hào hứng ôm lấy chân Vãn, líu lo lại những chuyện nghe thấy hôm nay. Tiểu Hầu Tử còn quá nhỏ, nói năng vào trọng tâm, nó chỉ cóleech_txt_ngu thể thuật lại chút một những mình đã thấy và nghe được cho cô.
Khương Vãn yên nghe nó kể chuyện vặt vãnh, không hề ra chút mất kiên nhẫn nào. Cho đến Tiểu Hầu Tử kể đến chuyện Trình Diệu Tổleech_txt_ngu muốn mưu hại con trong bụng mình, Khương Vãn thực sự nổi lôi đình! Cô siết chặt nắm , đôi mắt trợn tròn, đập tay cạnh giường.
thật không ngờ sự độc ác của hai anh emvi_pham_ban_quyen nhà đã vào máu tủy. Mới tuổi đầu mà đầu đã nảy ra những ý nghĩ tà ác đến thế. Chúng cho rằng vì côleech_txt_ngu sắp sinh con mới không thèm quan tâm đến nữa. cảm thấy đứa trẻ hiện tranh mấtbot_an_cap sự yêu chiều vốn dành mình. Thế nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng chưa từng nghĩ lại, với những hành và việc làm đó, chúng có tư cách gì đểvi_pham_ban_quyen nhận sự của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Chúng vẫn tưởng là Khương của trước kia, sẽ mặc cho chúng điều khiển sao? Bản cô vừa mới phảnleech_txt_ngu kháng một chút, chúng đã định những đoạn thỉu như vậy để đối phó với cô.
Khương Vãn vừa ghê tởm, thấy rùng mình ớn lạnh. Trong cănvi_pham_ban_quyen nhà này, không chỉ cóbot_an_cap bố chồng mẹ muốn hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, mà ngay cả mấy cháu cháu gái này cũng đángleech_txt_ngu sợ như vậy. Cô đưa tay xoaleech_txt_ngu , đột nhiên cảm thấy đi sự an toàn tuyệt .
Cẩm Niên hiện đang đi làm nhiệmvi_pham_ban_quyen vụ, tạm thời khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể liên lạc được. Ba ngày nữa anh mới , mà trong ngày biết được chuyện gì sẽ xảy ra. cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh làm xong nhiệmleech_txt_ngu vụ trở về đơn vị, cũng chưa chắc xin được . Dù xin nghỉ được đi nữa, ngồi tàu hỏa về mất tiếngvi_pham_ban_quyen đồng hồ, trừ phi có xe con đi bộ đường thì mới tiết được một nửa gian.
Cô chỉ trước khi về, đứa trẻ trong bụng gặp chuyện. Ban đầu cô cũng định nhẫn nhịn, cứ nuông chiều chúng cho chuyện. Nhưng những người này lướt, Khươngleech_txt_ngu cứ thấy họ thấy buồn . Nghĩ đến kiếpvi_pham_ban_quyen trước mình đã làm trâu làm ngựa họ, đến mức bệnh tật , cô chẳng cònleech_txt_ngu muốn bất việc gì cho họ nữa.
Hiện tại cô thân cô thế cô, rủi ro khi trở mặt với họ là rất lớn. Nhưng nếubot_an_cap cô không làm vậy, mấy đứa cháu trong nhà đều kiêu ngạo hống hách, hằng ngày sai bảo cô làm việc này kiabot_an_cap, lâu dần thể không nổi. Kiếp trước, vì lao lực quá độ mà côbot_an_cap đã ngất xỉu ngay trên đồng. Cú ngã quá bất ngờ khiến cô bị va vào đầu, dẫn đến việc mê sâu đó.
Con của cô và tử cung của cô đã đi như nào, cho đến tận giờ cô vẫn không rõleech_txt_ngu. chí cô còn từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có ý nghĩ rằng, con cô được sinh ra thuận lợi, nhưng lại bố mang , hoặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thậm là bị bán mất . Bởi Trình Cẩm Niên rất có thể không phải con ruột của họ, nên họ hềvi_pham_ban_quyen muốn con củavi_pham_ban_quyen anh ra đời.
Chuyện mang thai họ không thể kiểm , nên trong lúcbot_an_cap cô mang thai, họ sai bảo cô , thực chấtleech_txt_ngu cô kiệt sức mà sảy tự . Chỉ là cơ thể cô quá dẻo , dù có hành hạ nào không có hiệu sảy thai. Họ muốn hình tượng chồng tốt mẹleech_txt_ngu chồngvi_pham_ban_quyen hiền nên không thể ra tay lộ liễu.
Lúc phụ sinh con là lúc yếu ớt nhất, một chân bước vào cửa tử. cần Trình Cẩm Niên không có mặt, họ tự nhiên có thể lộng hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đáng hận là kiếp trước Khương Vãn coi cha mẹ ruột, tin tưởng vô điều kiện, thế nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới tin vào những lời dối đó.
Kiếp nàyleech_txt_ngu, hai đứa kia vì cô chịu nấu cơm, chịu xuống nước với chúng mà giờ đây đãbot_an_cap không nhẫn nhịn nổi nữa, muốn mưu hại con trong bụng cô. biết chỉ cần mình ra cửa, dù có cẩn thận đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu cũng thể sập bẫy của . muốn bản thân đối an toàn, cô nhất định không được khỏi căn phòng này.
Thế nhưng ngày cô đều ăn uống, mà đã ăn uống thì không tránh khỏi chuyện vệ sinh. Cứ cách lại phải gội đầu tắm rửa, giũ quần áo. Làm những việc này chắc chắn phải ra ngoài, và rất có thể sẽ bị lợileech_txt_ngu dụng sơ hở. Hơn nữa, đợi chồng mẹ chồng vềbot_an_cap, họ sẽ ở nhà hằngleech_txt_ngu ngày, lúc đó bốn convi_pham_ban_quyen mắt chằm chằm dõi, cô muốn lén lút tự nấu cơm cũng không xongbot_an_cap.
Muốn không phải ra khỏi cửa mà vẫn cơm bưng nước rót, cô phải làm sao đây? Khương Vãn ngồi giường trong phòng, trầm tư suy về vấn đề . Có lẽ có thể tìm Lý Tử thử xem.
Khibot_an_cap nghe thấy bên ngoài đã hoàn toàn yên tĩnh, Khương Vãn mớivi_pham_ban_quyen cầm theo cặp lồng bước ra khỏi phòng. Khi đi, tay cô cầm một cây gậy, giống như gậy chống, để tránh vấp ngã. Vạn gặp phải kẻ nào không có mắt muốn ra tay với mình, cô cũng có thể dùng cây gậy làm vũ khí đánh trả.
Khươngvi_pham_ban_quyen Vãn đến trước cửa nhà Lý Thục , khẽvi_pham_ban_quyen gọi vào bên trong: ơibot_an_cap, cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sangleech_txt_ngu trả cặp .
tiếng gọi của Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vãn bên ngoài, Lý Thục Bìnhbot_an_cap lập buông công việc làm dở, lật đật chạy ra mở cửa. Bà đưa hai tay nhận lấy chiếc cặp lồng, rồi không đượcbot_an_cap mà cằn vài câu:
Cháu đang mang , vội vàng đi trả cặp lồng làm gì? Cứ đợi nào bác sang nhàvi_pham_ban_quyen cháu rồi cầm về khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được sao? Đi bộ một quãng thế này mệt lắm ? Có muốn vào ngồi một lát không?
Lý Thục Bình vẫn quan tâm cô như kiếp trước, Khương Vãn cảm thấy vô cùngbot_an_cap xúc động.
Trước là do cô không biết ơn, phân biệt được tốt xấu, không biết ai thiện ai ác, ai thật ai giả.
Thời đại mọi người dư dả. Đa số là người nông thôn, dựa vào chút thu hoạch ngoài đồng, nhập cả năm rất hạn chế.
Bát canh Lý Thục Bình nấu chiều nay, không nói cũng biết là đã một con gà trong nhà. Mặc dù bây đã chia về từng hộ, gà không bị hạn chế, nhưng người dân thường chỉ Tết lễ mới nỡ giết . Còn hơn một tháng nữa đếnbot_an_cap Tết, lại chẳng dịp lễ lạt gì, Thụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bình nói canh gà là giết ngay mộtvi_pham_ban_quyen con.
Chỉ dựa vào tấm chân tình này, người hoàn toàn có thể kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giao.
Lý Thục Bình sợ cô ngã, dìu lấy cánh tay , đỡleech_txt_ngu cô ngồi xuống ghế.
Thím, lần này cháu sang không chỉ để trả lồng, mà có chuyện quan trọng muốn bàn bạc với thím.
Khương cảnh nhìn quanh quấtvi_pham_ban_quyen, ngầm biểu đạt tầm quan trọng của việc này.
Người nhà thím đồng lòng với thím cả, sẽ không nhăng nói ra ngoài đâu, chuyệnleech_txt_nguleech_txt_ngu cháu ?
Kiếp trước Khương Vãn không thiết vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bình, càng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết chuyện nhà thímleech_txt_ngu, nên mới hỏi thừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một câu. giờ nhận được bảo đảm thím, cô tự nhiênvi_pham_ban_quyen yên tâm mạnh dạn nói .
ạ, chuyện là thế này, đứa cháu của cháu dạo này không phận, lúc cháu làm việc cứ tay chân , mấy lần suýt làm cháu vấp ngã.
Bụng cháu giờ đãleech_txt_ngu lớn rồi, thực sự không làm nổi việc nữa, dám mạo hiểm. Hôm qua đã gọi điện cho Trình Cẩm Niênleech_txt_ngu, bảo anh ấy về trướcbot_an_cap ngày 25.
Nhưng khi anh ấy chưa về, trong lòng cháu thấy bất an. giờ cháu không muốn làm việc nữa, nhưng cháu vẫn phải ăn cơm, mà hễ cháu động tay vào là cả nhà lại chỉ chờ làm hết mọi .
Khương Vãnvi_pham_ban_quyen thở dài thườn thượt, bất lực nói.
Lý Thục Bình nghe ra ẩn ý trong lời cô, nhất thời cảm thấy hơi xử.
Điều nhà thím chỉ ở mức bình thường, mà miệng ăn lại ít. Thu nhập hàng tháng có hạn, nếu trong nhà thêm một ăn cơm, gánh nặng sẽ rất lớn. nữa không phải ăn một hai ngày, mà là nửaleech_txt_ngu tháng, thậm chí 20 ngày.
Nấu cơm thì có gì, chỉ thêm đũa thôi. Nhưng nếu để một người phụ mangleech_txt_ngu thai ăn uống kham khổ như họ, lại thấy không đành lòng. biệt mua thịt mua trứng cho cô, với điều kiệnleech_txt_ngu kinh của gia đình lại gánh vác .
Thímbot_an_cap muốn từ chối nhưng lại , bởi vì Khương Vãn sống quá khổ . khổ của cô thímnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều nhìn thấu, cùngvi_pham_ban_quyen là phụ nữleech_txt_ngu, tự nhiên không nỡ để cô chịu khổ. Thím cònbot_an_cap nghĩ, nếu Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vãn là con dâu thím, nhất định sẽ đốivi_pham_ban_quyen cô thật tốt.
Một cô gái kiên , lương thiện đảm đang thế này, nhà nào được là phúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đức của nhà đó. Chỉ tiếc nhà thím không vận may ấy, không cô con dâu tốt như .
Điều tế nhà thím chắc cháu cũng biết, thực ra còn không nhà cháu, nhưng cháu không chê, mỗi ngày có thể thêm phần cơm cháu.
Dù muôn vàn khó , Thục Bình vẫn không nỡ để cô vọng. Cùng lắmleech_txt_ngu là một tháng, cắn răng cũng qua thôibot_an_cap. Chẳng thà lấy tiền tiết kiệm trước , chắc chắn thể xoay xở được.
Thím, không ăn không uống không đâu, cháu sẽ đưa tiền cho thím. Mỗi ngày cháu ăn ba bữa ở thím, ngày đưa một đồng có được không? Liệu có ít quá không ạ?
Đầu những nămvi_pham_ban_quyen 80, một người đànvi_pham_ban_quyen khỏe mạnh đi làm thuê một ngày chỉ có thu nhập khoảng 1 đồng 2, phụ nữ thậm chí đồng hoặc 8 . Khương Vãn đương một đồng tiền cơm một là không hề ít, nhưng cũngvi_pham_ban_quyen không thể để thím chịu .
sẽ không , chỉ là khôngbot_an_cap biết nên bao nhiêu mà thôi. là một tình bạn khó có được, cực đáng quý trong thời đại này.
Không được, không , một đồng là nhiều rồi, mỗi ngày đưa ba hào là được rồi.
Lý Thục Bình vội vàng xua tay, ngay đầu thím đã nghĩ đến chuyện thu tiền. Khương Vãn động đưa, thím sao nỡ lấy thế?
Hơn nữa Khương Vãnleech_txt_ngu hàng ngày làm việc đồng áng, mỗi , tiền đều bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ chồng cầm hết. còn nghe Cẩm Niên gửi vềbot_an_cap hàng tháng đều mẹ anh quản lýbot_an_cap, Khương Vãn không cầm được một xu nào.
Những này đều do mẹ chồng Vãn, Ngụy Minh Hương, ra khoe khoang bên ngoài. Bà nói con trai mình hiếu thảo, hàng tháng kiếm được bao nhiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền gửi về hết bà ta, nếu không bà tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực không nổi đám cháu nội này.
Bà ta còn nói mình số hưởng, có cô dâuleech_txt_ngu cực thạoleech_txt_ngu việc. Con dâu dù mang thai vẫn xuống đồng làm việc, ta khuyên thế nào không nghe. Lại còn nói bà ta ăn không , bịvi_pham_ban_quyen viêm mũi ứng, cứ vào bếp không nhịn được hắt hơi, con dâu thương ta nên từ khi gả vào đã bao thầu cơm nước cho cả nhà.
Còn những chuyện , lúc Ngụy Minh Hươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắc cũng kể rất nhiều. Khi đó mọi đều khuyên bà ta, nói bà ta còn , dù thế nào thì lúc con dâu mang giúp đỡ tay. Minh Hương thèm nghe theo, càng không nghe lời họ.
Bao nhiêu năm qua bà ta không phải lo kiếmleech_txt_ngu tiền, phải làm việc , tuy rằng con cả và con thứvi_pham_ban_quyen để lại tám cháu nộibot_an_cap cho bà ta nuôi dưỡng, nhưng bà ta toàn là người tay. Cũng thế mà bảo dưỡng tốt, người ngoài năm mươi rồi mà bàn tay màng cả bốn mươi. Bà ta mỗi ngày ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngon kỹ, dẻ trên trắng trẻo mịn màng hẳn ngườibot_an_cap thường.
đến phụ tuổi đa số mặt đã nổi nám, sắc mặt sạm đi, thậm chí người có quầng thâm mắt nghiêm . Nhưng Ngụy Hương thì khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà ta thường xuyên đến cửa cung ứng trên trấn mua những mỹ phẩm dưỡng da đắt hàng nhất, có khi xếp hàng mới mua được. Bà ta vừa bôi mặt dưỡng tay, bằng tuổi rồi mà trên mặt chẳng có mấy nếp nhăn.
Nhìn Khương Vãn, lúc mớileech_txt_ngu gả đến vẫn là một cô gái mơnbot_an_cap . Cô dung mạobot_an_cap vô cùng xinh đẹp, vóc dáng ráo thanh , đúng là mỹ nhân có trong vùng.
cho Trình Cẩm Niên tám năm, đến nay có con của , vậy vì hàng ngày làm việc nhà nặng nhọc, chăm sóc 8 cháu, mà giànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi trông thấy. Vốn dĩ sở gươngvi_pham_ban_quyen mặt búp bê trông rất trẻ trung, nhưng giờ đây sựbot_an_cap mệt mỏi trên gương mặt khôngvi_pham_ban_quyen sao che giấu nổi, đuôi đã hằn thêm vài nếp nhăn, vào thực sự đã cỗi đi nhiều.
Những người phụ khác mang thai đều được gia đình nuôi cho béo , mặt mày hồng hào. Chỉ có cô là vẫn như , mình ômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi việc trong nhà ngoài đồng.
Thím ạ, cháu một đồng thì thím cứ nấu cho cháu tiêu chuẩn , cháu ba hào thì thím theo tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuẩn ba .
ra đưa mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng muốn ăn ngon một , tẩm bổ thêm, như vậy đứa trẻ trong bụng sinh cũng sẽ khỏe mạnh , thím thấy có phải không ?
Khương vừa vừa lấy từ trong ra đồng đã chuẩn bị sẵn đưa qua.
Thím, con đưa thím 30 đồngbot_an_cap trước, này thừa thiếu thế mình tính sau, thím thấy không?
Lý Thục Bình không nỡ nhận, Khương Vãn kéoleech_txt_ngu tay bà rồi tiềnvi_pham_ban_quyen lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn tay bà.
nhất định phải nhận lấy, nếu không con chẳng dám sang ăn cơm đâu.
cơm nước xong xuôi còn phải phiền thím mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua giúp con, cứ đặt ở cửa sổ phòng con được, tốt nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng để ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy. Trước khi Trình Niên về, ngày nào con cũng sẽvi_pham_ban_quyen giả bệnh nằm trong phòng, cố gắng không ra đi lại.
Khương Vãn khẽ nói Lý Thục Bình về kế của mình.
Lý Thục cũng thấy lời cô nói lý, cẩn một vẫn hơn. Bà cất tiền vào túi, gật đầu đồng .
, vậy cứ quyết định thế đi, thím sẽ cẩn thận, không để ngườileech_txt_ngu khác phát hiện đâu.
Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng phải chú an , hạn chế ra ngoài, phải tự vệ mình biết chưa?
, cảm ơn thím đã quan tâm, con hiểu mà, sẽ chú ý .
Lý Thục Bình nắm tay Khương , không yên tâm mà dặn dò đi dặn dò lại.
Khương thấy bà còn chu đáo mẹ ruột mình, kích gật đầuleech_txt_ngu.
Thímleech_txt_ngu, con biết , khoảng thời gian khi đứa bé chào đời thật phải làm phiền thím nhiều .
Còn lờibot_an_cap con nói với hôm nay, mong thím giữ mật giúp con, convi_pham_ban_quyen muốn bất cứ ai biết mình đang làm.
Khương Vãn không cách nào kể cho bà nghe những bi kịch ở kiếp trước. Ngayvi_pham_ban_quyen cả những vừa nói cũng chỉ là một phần rất nhỏ. chuyện xảy ở đời quá đỗi đường, nói ra chưa chắc đã có .
Hơn nữa thời đại này ai mà tin vào chuyện trọng sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Nói nhiều quá người ta còn nghi cô bị chứng tưởng bị hại.
Yên tâm đi, chuyện này đối không lọt ra khỏi căn phòng đâu, con cứ an tâm về dưỡng thai, có việc gì cần giúp cứ trước cửa nhà thím gọi một tiếng, giúp được thím nhất định giúp!
Thím, cảm ơn thím.
Khương Vãn kìm đượcleech_txt_ngu hoe mắt, trên đời này lạibot_an_cap có người tốt đến vậy?
Khương Vãn vừa đứng khỏi ghế, Lývi_pham_ban_quyen Thục đã vội vàngleech_txt_ngu đỡ cánh tay cô.
Mấy đứa cháu con nghịch ngợm lắm, con vềvi_pham_ban_quyen một mình không an toàn, để thím đưa con về.
Thật ra sân nhà gia đình cách đầy mười mét. Đi lắm cũng chỉ một phút, đoạn đường ngắn như vậy Bình vẫn không yên tâm cô tự đi về.
Còn mẹ chồng cô, ngày ngày chỉ sai bảo cô làm việc này việc , chưa bao giờleech_txt_ngu quan tâm đến sức khỏe của cô. Bà ta cô khỏe mạnh, làm chút việc chẳng gì. Lại cònbot_an_cap nói đàn bà thai phải làm nhiều thì sinh mới dễ.
Vãn không từ chối lòng tốt của Lý Thục Bình, sẵn tiện trên đường còn có thể nói thêm vài câu. Gần đến cửa, Lý Thục Bình đột nhiên dừng bước.
Khương Vãn, nếu con thật định làm thế thì tối nay tốt nhất nên tắm rửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gội đầu cho sạch sẽ, quần cũng giặt giũ hết đi, như vậy mới có thể ở lì trong nhà không rabot_an_cap .
suy tính rất đáo, Khương gật đầu đồng .
, thật ra trong lòng cũng thế. Nhưng hiện thân hình con nặng nề quá, việc một mình không làm xuể. nghĩ hay là cứ nhịn thêm mấy ngày, đợi Trình Cẩm Niên về rồi tính.
Lý Thục Bình thấy cô nói có lý, bèn đưa ra quyết định ngay tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗ.
Để thím giúp con. Chuyệnbot_an_cap này con đã nhờ thím tức là tưởng thím. Người ta đã giúp giúp trót, thím đã nhận lời thì sẽ chịu tráchbot_an_cap nhiệm với con đến cùng.
Lý Thục Bình nắm tay Khương , vừa vào nhà đã lập tức nhóm lửa đun nước nóng. Bà lại vào phòng Vãn, định giúp cô lấy mấy bộ quần áo trong tủ ra.
Kết quả phát cô chẳng có bộ đồ dày dặn , chănleech_txt_ngu giường cũng mỏng tangvi_pham_ban_quyen. Điều khiến bà không thể tin nổi là thời tiết thế này, Khương Vãn lại đang mang thai, vậy mà Ngụy Minh Hương lại để với mớ đồ rách nát này.
nóivi_pham_ban_quyen đến việc ngủ có ấm hay không, chỉ riêng tấm chăn mỏng thế này cũng chẳng làm bớt sự khóvi_pham_ban_quyen chịu leech_txt_ngu thể vào những tháng cuối thai . Cái bà Ngụy Minh Hương này ngàybot_an_cap ngày ra ngoài rêu rao là thương yêu con dâu, kết quả thương yêu này đây.
Lý Thục Bình tỉ sát căn phòng cực kỳ đơn sơ của Khương Vãn. Trong làng không phải hoàn cảnh kém hơn. Chỉ nhà Khương Vãn có người làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sĩ quan trong quân .
Một người lính bình thường trongbot_an_cap quân đội, thu mỗi tháng đã ít. Thu nhập của sĩ quan lại càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khả quan hơn, kiểu cũng hơn hẳn lính trơn. Khôngvi_pham_ban_quyen gì khác, mỗi tháng ba bốn mươi đồng chắn là có.
Trình Cẩm có thu nhập cao như vậy, trong lúc vợvi_pham_ban_quyen mình mang thai mà lại phải ngủ tấm chăn mỏng manh rách thế kia. Cô ấy thậm chí còn không có cơm ăn, tình cảnh trong nhà này đúng làvi_pham_ban_quyen như đi trên băng mỏng.
Có những chuyện nhiên không nhìn khôngvi_pham_ban_quyen biết, nhìn rồi thấy hãi hùng. Những người khác đều bị vẻ bề ngoài lừa, cứ ngỡ Ngụy Minh Hương đốibot_an_cap xử tốt với Khương lắm.
Dù sao ngoài việc khoe khoang dâu hiểu chuyện, bà ta còn thường xuyên nói trước mặt mọi người rằng mình đối đãi với con dâu tốt thếbot_an_cap . có ai đến hỏi kinh nghiệm, Ngụy Minh Hương sẽ bảo : Muốn hệ mẹ nàng dâu tốt thì lấy lòng lòng. Bà đối xử tốt con dâu thì con tựbot_an_cap nhiên cũng tốt với bàvi_pham_ban_quyen.
Vãn đối với Ngụy Minh , còn Ngụy Minh Hương đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt với Khương chỉ đầu môi lưỡi. Người đàn bà ra ngoài thì nói toàn lời hay đẹp, ở nhà lại làm toàn xa, đúng kẻ bằng mặt khôngbot_an_cap bằng , diễn quá giỏi.
Mấy bà vợ không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu óc trongleech_txt_ngu thôn thế mà lại tin lời khoác lác của là chân lý. Lý Thục Bình lúc đã thấy vẻbot_an_cap mặt của Ngụy Minh Hương không đúng lắm, lời nói raleech_txt_ngu vô cùng giả tạo. Ban đầu bà đã không tin, giờ tận mắt chứng kiến môi trường sống của Khương Vãn, lại càng chứngleech_txt_ngu thựcleech_txt_ngu suy của mình.
Lý Thục Bình tìm tủ một bộ quần áo dày một chút. Khi từ trongbot_an_cap phòng bước ra mới thấyleech_txt_ngu phòng khách bừa bãi một đoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nước trên bếp vẫn đangbot_an_cap đun, Lý Thục Bình vẫn còn chút gian.
Bà xắn tay áo định giúp dọn dẹp thì Khương Vãn kịp thời ngăn .
Thím, đừng dọn, mấy cái bàn cái ghế này là mấy đứa nhãi ranh cố tình đập phá thành ra thế này đấy.
Trước đây tụi nó trútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận xong đều là con thu dọn bãi chiến trường, con không muốn chiều hư tụi nó nữa.
Sau này đứa nào ra thế thì đứa đó tự đi màleech_txt_ngu dọn, dù sao con không quản nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thímleech_txt_ngu cũng đừng quản, cứ để nguyên trạng thái này đi, con xem xem đến ai là người không chịu nổi.
Lý Thục Bình nhìn Khương Vãn vớibot_an_cap vẻ trầm , thấy cô nói ra đoạn này chắc hẳn đã hạ quyết tâm gì đó. Có lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đã gặp phải chuyện gì đó còn ghê tởm và hóc cả , nên mới có thể đại triệt đại như .
Vãn có được giác ngộ , Thục Bình thấy rất . Bà lập buông tay áo xuống, cười mu bàn tay cô nói:
Được, nhữngvi_pham_ban_quyen thứ này thím không dọn, con cũng không được dọn, nghe rõ chưa?
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thục Bình nói lời này vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượng khá lớn, Khương Vãn muốn không nghevi_pham_ban_quyen thấy khó.
chỉleech_txt_ngu cô, ngay cả Trình Hướng Bắc trong phòng cũng nghe rõ một. Hắn tức đến mức nghiến răng trèo trẹo, nhịn được chửi thềbot_an_cap mộtbot_an_cap tiếng.
Mụ già chớt tiệt, ngày nào chỉ đến phá hỏng chuyện tốt của ta, sao trên đờileech_txt_ngu lại ghét thế chứ?
Thím ơi, cháu nghe thấy rồi ạ.
Khương Vãn lại rất . Cô không không sợ Trình Hướng Bắc nghe thấy, còn chỉ sợvi_pham_ban_quyen hắn nghe không rõ.
Nước trong nồi đã sôi, Thụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bình xách nước vào phòng tắmbot_an_cap, đổ đầy một thùng nước vào bồn. Thím đun một nồi nước , múc hết lại đến thùng khác. Thùng cònbot_an_cap lại dùng để gộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu, hai nước làvi_pham_ban_quyen hoàn toàn đủ cho cả lẫn tắm.
Lý Thục Bình kéo Khương Vãn vào phòng tắm, cô cởi áo rồi ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ. Trong phòng tắm đặt hai nóng, hơi nước bốc lênleech_txt_ngu nghi ngút, trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như được bao phủ bởi mộtleech_txt_ngu lớpleech_txt_ngu sương mù. Sau khi sổ, ở bên trong không cảm thấy lạnh.
leech_txt_ngu Thục Bình tỉ mỉleech_txt_ngu gội sạch mái tóc cho Khương Vãn. Có lẽ vì bụng to khó cúi người nên đã lâu Khương Vãn chưa gội đầu. vào đó, hằngbot_an_cap ngày phải nấu cơm vừa phải đồng làm việc, dù có dùng khăn mặt quấn tóc lại thì tóc vẫn bám đầy bụi .
Sau khi gội sạch, Lý Thục khăn khô lau bớt trên tóc cho cô. Thím búi gọn mái tóc dài của Vãn lên cẩn kỳ cô. Khương Vãn vìvi_pham_ban_quyen mang , thân nặng nề, khi tắm không thể với phía nênvi_pham_ban_quyen lưng đã một thời gian kỳ cọ kỹ càng.
Được Lý Thục Bình giúp rửa sạch sẽ từ đầu đến , Khương Vãn cảm thấy cả người nhõm đi không ít. Tắm rửa xong xuôi, Lý Thục Bình giúp cô mặc quần áo và lau khô tóc.
Làmleech_txt_ngu xong những việc vẫn chưa đủvi_pham_ban_quyen, Lý Thục Bình quần bẩn của cô dưới đất bỏ vào chậu gỗ, tận dụng chỗ nước nóng còn lại để giặt đồ.
Thím , những việc này sao cháu làm phiền thím? Thímnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ để đó, lát nữa cháu tự giặt được .
là việc tiện tay cả thôi, lúc cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước thì giặt luôn cho đỡ buốt tay. Lý Thục Bình vừa nói vừavi_pham_ban_quyen làmbot_an_cap, Hơn cháu cũng sẽ, áo mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu vậy rồi mà chẳng thấy bẩn, giặt cũng nhanh thôi.
Động của Lý Thục Bình rất thoăn thoắt, chỉleech_txt_ngu vài lần vò đã sạch bong.
Cháu xem, chẳng phải giặt rồi sao? Việc gì phải để bầu như cháu động tay vào?
Bìnhbot_an_cap đem quần đã giặt sạch giũvi_pham_ban_quyen qua nước lạnh, vắt khô rồi treo dướivi_pham_ban_quyen hiên nhà. Thím đỡ Vãn vào phòng nghỉ ngơi, đặc biệt chuẩn bị cho cô một túi chườm nước .
Trong chăn đặt túibot_an_cap nước nóng , ngủ sẽ ấm áp hơn.
cứ ngồi đây một lát, thím dọn chỗ nước trong phòng rồi sang lấy cho cháu thêm hai chiếc .
Cháu đang , để bị lạnh làleech_txt_ngu không ổn . Mà nếu thím nhớ không , tầm này buổi cháu hay bị đi đêm, bụng bị ép chắc cũng khó chịu lắm đúng không?
Lý Thục Bình quảleech_txt_ngu nhiên là người có kinh nghiệmbot_an_cap, chỉ vài đã nói trúng phóc tình trạng Khương Vãn hiện tại.
Thím ơi, thím thật đấy ạ, cháu đúng là đang như thế.
Khương Vãn cười khổ, cũng không định tỏ ra mẽ, bởi đó đều là những sự mà cô phải trải . Lý Bìnhbot_an_cap thành với cô như vậy, cô cũng không muốn nói dối.
Cháu đấy, thật sự chẳng biết thương bản gì cả. Nhà cháu điều kiện thế này, chẳng lẽ lại không mua nổi chiếc chăn một tấm đệm sao?
Mẹ chồng cháu đúng bắt nạt cháu hiền , ngay cả chuyện ăn mặc dùng hằng ngày cũngbot_an_cap khe quá mức.
Bà mẹ chồng này thật là, thím còn nghi ngờ không biết Trình Cẩm có phải con trai bà ta không nữa, chứ chẳng có người chồng nào lại đối với con dâu mình thế .
vi_pham_ban_quyen Thục Bình lầmleech_txt_ngu bầm vài câu rồi nhanh đi ra ngoài. Thím không dọn dẹpvi_pham_ban_quyen sinh ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà chạy về nhà mình, ôm sang một chiếc bông và mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đệm tốt nhất, kèm theo một chiếc gối cao.
Vừa vào phòng, thím đã rộn dọn . Khương Vãnvi_pham_ban_quyen đứng bên cạnh nhìn lớp bông tinh lộvi_pham_ban_quyen ra ngoài, liền biết ngayleech_txt_ngu đây chắc chắnbot_an_cap là chăn mới vừa được bật bông năm nay.
nay để làm được một chiếc không hề dễ dàng, chẳng rẻ, tiền công thuê người về bông cũng không . Vậy mà Lý Thục Bình chẳng hề do dự đã mang chiếc chăn tốt thế sang cho cô.
Khương Vãn nhất thời cảm thấy mừng vừa lo, cô vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng từbot_an_cap trong túi ra hai mươi đồng.
Lý Thục Bình làm việc rất nhanh nhẹn. Chiếc giường vốn trông rất đơn sơ, mỏng manh, dưới tay sắp xếp của thím đã trở nên mại. Thím đặt nước nóng vào trong, quay đầu mỉmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười nhìn cô.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ chăn đệm này túi nước nóng, đêm nay cháu chắc ngủ rất ngon.
Vâng, cháu cũng nghĩ thế. Thím đã nhiều, cháu thật sự không biết lấy gì đápvi_pham_ban_quyen, tiền hai mươi đồng thím nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định nhận .
Có lẽ vẫn chưa tiền mua chăn và , nhưng hiện giờ Trình Cẩm Niên chưaleech_txt_ngu về, trong tay cháu không nhiều tiền đến thế, có thể đưa tạmleech_txt_ngu bấy nhiêu thôi ạ.
Khương Vãnvi_pham_ban_quyen trực tiền vào túi của Lý Thục Bình, không hộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ chối. Thục Bình vàng lấy tiền ra, lấy năm đồng lại.
Chiếc chăn này nhìn thì mới, thực ra là lấy leech_txt_ngu ngàyvi_pham_ban_quyen trước đi bật lại thôi, không đáng hai mươi đồng , đưa mười đồng là đủ rồi.
là thím tự nguyện cho cháu, cả đưa tiền cũng được. Thím cháu dễ dàng gì, nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa bao giờ nghĩ sẽ tiền của cháu.
Khương Vãn từ chối vài lần nhưngbot_an_cap Thục Bình nhất quyết không chịuvi_pham_ban_quyen nhận năm đồng kia. không còn cách nào khácbot_an_cap, đành phải cất lại vào túi mình.
Lý Thục Bình mang từ bên vào chiếc xô có nắp đậybot_an_cap để đi vệ sinh.
Sau này buổi cháuvi_pham_ban_quyen không muốn ravi_pham_ban_quyen ngoài thì cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng xô , đợi lúc nào đầy thủ đổ .
Hôm nào muốnvi_pham_ban_quyen đi tiện cứ bảo thím lúc thím đưa cơm, thím sẽbot_an_cap đi cháu ra nhà vệ sinh, thím đứng ngoài canh cho, nhất định không để cháu gặp gì đâu.
Lý Thục Bình cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy mình đang làm một việc tốt, không chỉ tình mà nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút tự hào.
Cháu cảm ơn .
Khương Vãn không đồng ý cũng không từ chối. Chuyện như thế nàyvi_pham_ban_quyen, trừ chồng và con cái, cô sự không nỡ để người khác làm . Cô định lúc đó sẽ thử xem không gian có thể giúp giải quyết vấn đề này hay không.
Trước khi đi, Lý Thục lại dọn dẹp vệ sinh phòng thêm mộtbot_an_cap lần nữabot_an_cap. Trước khi ra khỏi , vẫn quên dò Khươngvi_pham_ban_quyen Vãn những ngày tới phải đối cẩn thận.
Khương khóa chặt cửa phòng, bên sổ vẫy tay chào thím. Côvi_pham_ban_quyen nằm nghiêng trên giường, lưng vào chiếc gối mà Lý Thục Bình vừa mangbot_an_cap sang. Loại gối này nằm tựa cho cổ, thoải mái hơn nhiều so với chiếc gốileech_txt_ngu trước đây.
Cô đang cố gắng nhớ lại tất cả những chuyện về Lý Thục Bình ở kiếp trước. Hiện tại cô chưa có năng lực gì, thể đáp lòng tốt thím. Nhưng cô có thể dùng để ở bên cạnh bảo vệ , giúp thím kiếp được bình an vô , tiện kiếm chút để cuộc sống ngày càng sung túc, tốt đẹp hơn.
Trước kia Khương Vãn chỉ mải lo chuyện của mình, chẳng hề bận tâm đến mệnh của người khác.
Dẫu sao kiếp cảnh ngộ của cô quá đỗi tồileech_txt_ngu , có thể nói là ốcleech_txt_ngu không mang nổi mình ốc. Bản thân còn lo chưa xong, cô lấy tư cách mà quản chuyện người khác?
Lý Thục Bình thật lòng đối đãi , đã có khả năng biết vận mệnh của bên, lẽ nhiên cô phải kéo theo.
sắp xếp lại những thông tin mình đã biết, cô nhận ra cuộcleech_txt_ngu đời của Lý Thục cũng hề êm đềm cô tưởng.
Chẳng hạn nhưbot_an_cap vào ngày năm Tết, bà lên núi nhặt củi sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị ngã gãy chân. Kể từ đó, quỹ đạo đời bà hoàn toàn bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chệch hướng. Người chồng chừng thành lại tình, đứa con trai ngoan sau Tết trường làm thì gặp tai nạn, đôi chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị nghiền nát, thành tàn phế suốt đời.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (8)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
linhchivu

linhchivu

10/6/2026 lúc 11:29 chiều

ko nghe đc ý ad ơi

Tiểu Yêu

Tiểu Yêu

11/6/2026 lúc 5:28 chiều

Truyện lỗi ko nghe dc rồi ad ơi

    thuthureview1

    thuthureview1

    16/6/2026 lúc 4:59 chiều

    Mình sửa lại rùi ạ, Bạn vào nghe truyện nhé. Cảm ơn bạn đã thông báo ạ

Tiểu Yêu

Tiểu Yêu

14/6/2026 lúc 3:46 sáng

Truyện lỗi ko nghe dc ad ơi ko fix lại à huhu

Hoaahihi

Hoaahihi

6/7/2026 lúc 11:15 chiều

Chuyện chưa full à ad ơi hóng quá ạ