Mùavi_pham_ban_quyen năm 1968, tiếng ve sầu trên ngọn cây hòe kêu râm ran.
Cái nắng tháng Tám vô cùng độc hại, làm lá của cây hòe đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn rũ, cuộn tròn lại.
Ngưu Niêu năm mặc áo hoa nhínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã , hai tay nạnh đứng dưới bóngvi_pham_ban_quyen cây, bím tóc nhỏ vểnh lên theo từngleech_txt_ngu nhịp động.
Đứaleech_txt_ngu đứng đối diện cao hơn cô bé nửa cái đầu là Ngưu Oa, con của trưởng đội xuất, năm nay sáu tuổi, đang cổ tranh với cô bé.
Cha tớ lợi hại nhất! Ngưu Oa quệt mồ hôi, gương mặt nóngbot_an_cap đến đỏ bừng, Ông ấy là đội trưởng, cả thôn nghe lời ông ấy!
Ngưuleech_txt_ngu Niêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bĩu môi: Đội trưởng thì có gì ghê gớm? Cha tôi lợi hại nhé! Cha hôleech_txt_ngu khởi , cha tôi thể trốnleech_txt_ngu sau đống rơm đến tận khi mặt trời sưởi mông!
Mấy nhỏ cởi truồng đứng bên nắc nẻ.
Ngưu cuống quýt, dậm chân nóileech_txt_ngu: Cha tớ biết lái máy kéo! Kêu pành pành pành, oai phong biết bao nhiêu!
này là lợi hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật.
Cả đại đội chỉ có một chiếc kéo, cha của Ngưu vừa mới đi học trên công xã về đây không lâu, quả thực rất vẻ vang.
Ngưu Oa mọi người không ai nói gì nữa, đắc vểnh cằm lên.
Ngưu chớp chớp , đột nhiên gào to: Cha tôi dám ăn cứt!
Dưới gốc cây bỗng chốc im phăng phắc.
cả ve sầu ngừng kêu.
Oa há hốc , người tại chỗ.
Cậu bé cố lại, cha đúng là chưa bao giờ cứt thật.
Phân cha thải thối lắm, lần đi xí đều phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chaleech_txt_ngu cậu chắc chắn là dám ăn .
So sánhleech_txt_ngu vậy cậu thua .
Khóe miệng Ngưu Oa méo xệch xuống, mắt đỏ dần, cuối òa một tiếng khóc rống lên, xoay người chạy thẳng nhà.
! Thắng rồi! Ngưu Niêu vui mừng vỗ tay liên hồi.
Cẩu Sính đứng bên cạnh ghé sát lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vẻ mặt đầy mộ: Ngưu Niêu, cha cậu lợi hại thật đấy, đến cứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà cũng dám ăn sao?
Chứ còn gì nữa! Ngưu Niêu ưỡn cái ngực nhỏleech_txt_ngu, đang định tiếp tục thì thấy hai người lớn vội vã từ đầu thôn đến.
Đó làvi_pham_ban_quyen cô bé Lýleech_txt_ngu Tú Lan, theo Ngô Xuânbot_an_cap Ni.
Cả hai chạy đến mồvi_pham_ban_quyen hôi nhễ nhại, ống của Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú Lan còn dính đầy bùn đất.
Mẹ, dìbot_an_cap Xuân Ni, người bị làm sao thế? Ngưu Niêu đón lấyvi_pham_ban_quyen.
Lý Tú Lan nắm chặt lấy cổ côleech_txt_ngu bé, vừa kéo về nhà vừa nói: nhà xảy chuyện lớn rồi! theo mẹ về xem náo à , nhàleech_txt_ngu một tay!
Ngưu Niêu bị mẹ kéo đi lảo đảo, ngoảnh đầu nhìn đám nhỏ đang dưới gốc cây hòe.
Lúc cô bé cũng chẳng còn tâm trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu mà khoác lác nữa, sải đôi chân chạy .
Ánh mặt trời chiếu rọi chói con đất, Ngưuvi_pham_ban_quyen Niêu chạy nghĩ: Trong nhà xảy ra chuyện lớn gì nhỉ? Chẳng lẽ cha sự đi ăn cứt rồi sao?
đây, cô bé càng nhanh .
Ngưu Niêu bị Lý Lan kéo suốt quãng đường, thở không ra hơi sân nhà mìnhbot_an_cap.
Trong cái nhỏ của cô bé vẫn đang chờ cảnh anh dũng cha mình cứt, thầm nghĩ phen này tha hồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chuyện để khoe đám .
Nhưng vào sân, cô bé đã , hoàn toàn không phảibot_an_cap chabot_an_cap mình ăn cứt.
Cha cô bé vẫn đứng khỏe mạnh ở một , đang rướn cổ nhìn bà nội vạ.
Trương Thiết nhìn thấy vợ và con , vội vàng nháy mắt ra , hạ thấp giọng : Vợ ơi, con gái ơi, mau lại đây, chỗ này nhìn rõ lắm, lát nữa xem chúng ta có ngăn được không.
Lý Túleech_txt_ngu Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳng nhiều, Ngưu Niêu, theo khoảng trống mà người đàn ông để lại, nhanhbot_an_cap nhẹn ngồi một chiếc dài.
Ngô Xuân Ni đi thì giống như đại số dân khác, chen chúc ngoài , bám vào hàng cành cây thưa mà nhìn vào trong.
Thời buổi này, sân nhà ai cũng quây câybot_an_cap, chẳng nhà nào xây nổibot_an_cap tường bao thực thụ, trong sân ngoài ngõ có động tĩnh gì đều giấu được người khác.
Lúc này, trong sân đang cãi vã ầm ĩ.
Bà nội Lưu Ngọc Phân người gầy nhỏ, tóc búi sau gáy, hai tay chốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nạnh, mặt sa sầm như một đá xanhbot_an_cap.
Cảnh tượng hiện giờ là thế nào? ? Đợi đến thu hoạch chia lương thực còn chịu đựngbot_an_cap bao nữa? Mấy cái miệng nhà này, có cáileech_txt_ngu nào không phải là cái hố không ?
Giọng nương vừa nhọn vừa khó nghe, riêng cáibot_an_cap đồ lỗ mà côbot_an_cap ra, thêm một người thêm một phần ăn! Đem nó đi là tìm cho mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con đường sống, cũng làleech_txt_ngu tiết kiệm thực cho nhà mình! Sao đầu óc cô lại cứng nhắc không thông suốtbot_an_cap thế ?
gáibot_an_cap ngồi bệt dưới đất, ôm chặt đứa con tuổi A Mai trong lòng.
A Mai bị mẹ ghì chặt có chút khó , lại bị thế sợ, nhỏ thút thít.
tai Ngô Anh xõa xượi, trên mặt đầy hôi và nước mắt, giọng nói run rẩy khôngvi_pham_ban_quyen hơi: Mẹ! Con cầu xin mẹ! Đừng đưa A Mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi! Nó là máu thịt của con mà, nhường phần của mìnhvi_pham_ban_quyen, con nhịn ănleech_txt_ngu để nó có được không? Sauleech_txt_ngu làm việc sẽleech_txt_ngu liều mạng hơn, tuyệt đối không lười biếng. xin mẹ
Cô nói ôm chặt Mai , như thể chỉ cần buôngleech_txt_ngu tay ra là con gái sẽ người ta cướpleech_txt_ngu mất vậy.
Nhà họbot_an_cap Trương đông nhânleech_txt_ngu .
Trương Kiếnbot_an_cap Quốc và Lưu Ngọc Phân sinh được ba con trai, hai con , nhân đinh hưng vượng.
Con trai cả Trương Thiết Cương cưới Lý Vệ Hồng, sinh được hai trai. Con trai lớn Trương Thắng năm nay chín tuổi; con trai thứ Trương Lợi sáu .
Con trai thứ Thiết Trụ cưới Ngô Hồng Anh, họ sinh được một mộtvi_pham_ban_quyen trai. gái làbot_an_cap A Mai đang bị lão nương nhắm đến, tên thật Trương Học Mai, năm bảy tuổi, ngày thường rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trầmbot_an_cap tính. Con trai tên là Trương Học Vinh, mới bốn tuổi.
thứ chính là cha của Ngưu Niêu, Trương Thiết Quân, cưới Lý Tú Lan. Hiện chỉ có một Ngưu Niêu con , thật là Trương Chi Chi.
Ngoài con trai, nhà họ Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn có hai con gái. Con gái Trương Xuânvi_pham_ban_quyen Hàleech_txt_ngu gả đến đại đội bên cạnh; con gái út Trương Đông Tuyết gả tốt hơn, gả lên công xã.
Thời buổi , nào cũng giống họ Trương, đông người nhiều miệng, lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực lúc nào cũng không đủ .
Trong thường những nhà nảy sinh ý định đem con trong cho người khác, chỉ bớt đi một miệng ăn, nếuvi_pham_ban_quyen mắn còn đổi được một bao lương thực nhỏ để thiện bữa ăn.
Lưu Ngọc Phân chính là đang tính toán chuyện .
Bà ấy chắp nốileech_txt_ngu dây từ đâu, ở đại bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh một hộ đình, hai chồng cưới không có con, muốn nhận bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái hy vọng sẽ dẫn một đứa em về.
Bên kia hứa hẹn, nếu thành công sẽ đưa cho ba mươi bột ngô.
Ba mươi ! Đủ cho cả nhà ăn cầm hơi được bao nhiêu rồi.
tư lão liền rục rịch, nhìn chằm vào A Mai con thứ hai, cảm thấy con bé này vừa khéo, sao con nuôi lớn cũng là con nhà người ta.
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sân, khí thêm thẳng.
Lưu Ngọc Phânbot_an_cap nhìn con dâu thứ hai sống không chịu buông tay, liếc A Mai đang rẩy trong lòngleech_txt_ngu mẹ, hạ quyết , cao giọng nói.
Vợ thằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai! Cô mặt không biết nhận! Điều người mạnh hơn nhàvi_pham_ban_quyen mìnhleech_txt_ngu nhiều, Aleech_txt_ngu Maileech_txt_ngu sang đó là để hưởng phúc!
Cô nhịn ăn một miếng? Cô tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nhịn chắc? nhìn A Vinh xem, nó đã gầy thành cái dạng gì ! Vì đứa con gái mà cô muốn bỏ đói con mình đến chớt saobot_an_cap?
Ngô Hồng Anh lời của mẹ kích động, nước mắt chảy khắp mặt.
Cô nhìn đứa trai gầy gò của mình, lại thấy em chồng Thiết Quân và em dâu Lý Tú Lan đứng một bên xem náo nhiệt mà không giúp đỡ, ức và tuyệt vọng trong lòng đột biến oán khí.
Cô hạ quyết tâm, hét lên với mẹ chồng: Mẹ! Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không được thiên thế! Đều con gái Trương, dựa vào cái gì mà chỉ đưa mỗi A Mai nhà đi? Ngưu Niêu nhà chú ba cũng là con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Nó cũng có thể đem cho người tabot_an_cap mà!
Câu vừa thốt ra, cả vườn lập tức im phăng .
Vợ chồng Thiết Quân và Tú Lan vốn chỉ đứng ngoài quan sát không dám lên tiếng, lập tức không để nữa.
Lý Tú Lan bật dậy lò xo, mặt đỏ bừng dữ: Chị dâu hai! Chị nói mà nghe đượcvi_pham_ban_quyen à, thất đứcbot_an_cap chứ! Vợ chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi có chạm cái chân nào của chị không? gì lại con Niêu nhà tôi !
Trương Thiết Quân càng không nói nửa lời, bế thốc Ngưu Niêu đang trên ghếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẩu , ôm chặt vào . Cái tư thế như thể sợ lão nương mình sẽ lập tức cướp mất con .
Ngưu Niêu bị cha bế đột ngột, thân hình bé chao , cả ngác.
Con bé chớp chớp đôi mắt to tròn, chuyện gì này? Chẳng phải lúc đang nói về việc đưa chị A Mai đi ? Sao chớp một cái, lại thành muốn đưa đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi?
Nhưng mà nó nhớ lại lời bà nội vừa , nhà đó điều kiệnleech_txt_ngu tốt lắm ?
phải sẽ có đồ ăn ngon ? Không cần mỗi ngày đều phải húp thứ cháo loãng soi thấy cả bóng người nữa?
Ý nghĩ đó vừa mới lóe lên đã bị cánhleech_txt_ngu tay đang ôm chặt cha nén xuống.
Ngọc Phân nghe lời con thứ hai nói, ánh mắt quả nhiên chuyển hướng sang Ngưu nằm trong lòng con .
Con bé gầy nhom gầy nhắt, tóc tai vàng thưa thớt, nhưng đôi cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net láu lỉnh ranh, hệt cái vẻ lợileech_txt_ngu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chabot_an_cap nó.
Bà già thầm cân nhắc một hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lạivi_pham_ban_quyen đứa conleech_txt_ngu út bất cần đời cùng cô conbot_an_cap đanh đá của mình, trong lòng lập chùn bước.
Thôi bỏ đi, nếu thật sự đưa Ngưu Niêu , chồng thằng út chắc sẽ mái nhà mất. Nhà cửa khi ấy hòng mà yên ổn.
Thế Ngô Hồng Anh do dự, thể được cọng rơm mạng cuối cùng, lập tức lên: Mẹ! Mẹ nghĩ xem! Vợ chồng chú ba đi ngày nào chẳng lười , gian xảo? Chút điểm kiếm được đó, đủ cho hai miệng ăn bọn họ may lắm ! Ngưu Niêu ăn gì, uống gì? Chẳng phải dựa vào cả nhà mình thắt lưng buộc bụng mới được sao! bớt khẩu phần ăn, cũng phảibot_an_cap bớtbot_an_cap từ nhà chú trước mới đúngbot_an_cap!
Câu nói này coi như đâm trúng timbot_an_cap đen của Lý Tú Lan và Trương Thiết Quân, nỗi họ lại chẳng phản bác được gì.
Lý Tú Lan há miệng mắng lại, nhưng nghĩ đến việc mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng ngày thường làm quả thật toàn trốn tránh, công điểm kiếm được ít sự thật, khiến cục tức ngay họng, đỏ gay lênvi_pham_ban_quyen, hồi lâu thốt ra tiếng nào.
Trương Thiết Quân con gái, gân cổ định cãi, nhưng khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế không còn đủ mạnh nữa.
Đúng lúc này, chị cả Lý Vệ Hồng vẫn im hơi tiếng bấy lâu lại thong thảvi_pham_ban_quyen mở lời.
Giọng điệu củaleech_txt_ngu chị ta nghe như đang khuyên can hòa giải, nhưng ý tứ bên trong chẳng nào đổ thêm dầu vào .
Mẹ, lời dâu haibot_an_cap nói không là hoàn toàn có lývi_pham_ban_quyen đâu ạ.
Lý Vệ Hồng liếc nhìn Lý Tú Lan đang đến không nên lời, chậm rãi nói tiếp: Vợ chồng chú ba kiếm được nhiêu công điểm, trong sổ ghi bao nhiêu tròn, trong lòng mọi người đều hiểu rõ. Làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì ít, ănleech_txt_ngu thì nhiều, gánh nặng này chẳng phải đều đổ lên đầu những người làm lụng thật chúngbot_an_cap con sao?
Chị ta những lời này thật nhẹ nhàng, dù sao nhà cũng chẳng có connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái, có đưa con nhà thì cũng không đến lượt chị ta.
chị ta là Trương Cương, làm kế toán của đội, là có danh giá, lại sinh hai đứavi_pham_ban_quyen con trai. Đặc biệt là con cả Học Thắng, đó chính là tâm can bảo bối của Trương lão , cả nhà đều chờ nó hành nên người ở tiểu học công xã để làm rạng danh tổ tiên.
Thế nên Lý Vệ ở cáibot_an_cap nhà này có tiếng nói rất trọng lượng.
Ngô thấy chị dâu cả thế mà lại giúp mình, nhất thời sững sờ, ánh mắt nhìn Lý Vệ Hồng thậm chí mang theo chút kích.
Phải biết rằng ở cái nhà , chị dâu cả cậy thế chồng làm kế toán lại sinh được hai con trai, thường xuyên ngấm chèn ép haibot_an_cap em dâu.
Nhà chú ba có Lý Tú Lan là bất đời, ai bắt nạt là cô ta sàng xắn tay áo lên chuyện ngay, nên Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vệleech_txt_ngu Hồng chẳng chiếm được mấy phần ưu thế. Vì , bao nhiêu uất ức và chèn đa phầnleech_txt_ngu đổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên đầu Ngô Hồng Anh.
đến đây, lòng Ngô Anh càng thêm chua .
Cô và là Thiết Trụ làm lụng vảvi_pham_ban_quyen nhất nhà, dậy sớm nhất, muộn nhất, công điểm kiếm được cũng nhiều nhất. Thế nhưng, người được cha mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi trọng nhất lại chính là nhà thứ hai của họ.
Đồ ngon vật tốt đều dànhbot_an_cap hết chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu trai nhà cả, ngay cả việc vợ chồng chú ba lười biếng, cha mẹ cũng thườngbot_an_cap nhắm mắt làm ngơ.
Tại chứ? Chỉ vì họ sinh con gái, lại không biết quấy phá như vợleech_txt_ngu chồng ba sao?
uất ứcleech_txt_ngu này, cô đã kìm nén quá lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
tay ôm A lại siết chặt thêm chút nữa, côleech_txt_ngu nghẹn ngào nói với Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc Phân: Mẹ, mẹ thấy rồi đấy! Con vàleech_txt_ngu Thiết làm trâu làm ngựa choleech_txt_ngu nhà này, cuối cùng đến cả con gái mình không giữ nổivi_pham_ban_quyen sao? Trên đời làm gì cái lẽ ấy!
Lưu Ngọc Phân sống già nửa đời người, lòng hiểu như gương.
Bà làm sao không biết trong nhà này, người làm việc năng nổ nhất chính là vợ chồng thứ hai. Hai đứa nó hiền lành, cậy răng không được nửa lời, bình thườngbot_an_cap chèn ép nào cũng được.
Nhưng người hiền mà bị dồn vào đường cùng, nếu họ buông xuôi không làm nữaleech_txt_ngu, hoặc liều làm loạn lên, bà chẳng dám nghĩ hậu quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt bà lại chuyển sang Ngưu con trai út ôm .
Ngưu Niêu vùi mặt vào cổleech_txt_ngu cha, chỉ lộ ra cái gáy nhỏ.
Bà già thầm cân , đôi mấp máy, mang theo vài phần thăm dò, dịu giọng nói với Trươngleech_txt_ngu Thiết Quânvi_pham_ban_quyen: Chú ba à, con xem trong nhà thật đang khó khăn là
Đừng hòng!
Thiết Quân không đợi lão nương nói hết câu, như quả bị châm , lập tức nổ tung.
Hắn ôm gái nhảy lùi lại mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , như ánh mắt mẹ nhìn sang khôngvi_pham_ban_quyen phải là ánh mắt bình thường, mà là bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự đang ra cướp người vậy.
Mẹ! Mẹ lú lẫnbot_an_cap rồi àleech_txt_ngu! Ngưu mạng của con và Tú Lan! con chỉ có mỗi đứa con gái thôi! Ai cũng đừng hòng đụng vào!
Hắn cổ lên, mặt đỏ tía tai, trong cấp bách, lời nói cóleech_txt_ngu uy hiếp nhất mà hắn có thể nghĩ ra đã thốt ra khỏi miệng: dám mang gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi đi cho người , tôi tôi giavi_pham_ban_quyen! Không sống thế này nữa!
chữ phân gia thốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, mọi người đều rúng động.
Sắc mặt Ngọc lập tức thay , chút dò và do dự lúc nãy tức khắc bị ngọn lửa giận dữ rụi sạch .
Bà trợn tròn mắt, chỉ vào mặt con trai út mắng: toét! Anh dámvi_pham_ban_quyen sao! Cái nhà là do tôi chủ! Tuyệtleech_txt_ngu đối không có chuyện phân gia! Anh đừng có nằm mơ!
Thời buổi này lương quý như vàng, cả nhà gắn bó với nhau, người khỏe gánh người , dù sao cũng có thể đùm lấy nhau, cơ hội sống sót mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn. Nếu giavi_pham_ban_quyen, ai sống phận nấy, hạng người biếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian xảo như nhà chú ba chắc chắn là đầu tiên !
Quan trọngleech_txt_ngu hơn một phân gia, con trai, con dâu, trai, cháu gái không còn thuộc quản lý của bà nữa, uy quyền tối của bà trong ngôi nhà này cũng tan biến. Đó chính là mạng sống của bà, còn quan trọng hơn cả lương thực!
Ngay khi hai mẹ con đang cãi vã kịch liệt, người đòi phân , một người nhảy dựng lên khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho phép, thì ngoài cổng sân truyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tiếng bướcbot_an_cap chân.
Hóa là Trương lão đầu cùng con trai cả Trương Thiết Cương con trai thứ Trương Thiết Trụ đã đi làm đồng về.
Cả ba từ xa đã thấy nhà mình trung không ít người, bước đến cổng đãbot_an_cap nghe thấy tiếng cãileech_txt_ngu vã trong, thấp còn nghe thấy chuyện phân gia.
Đôi lông mày của đầu nhíu chặt lại, vừa định mở miệng quát tháo.
nhưng Trươngvi_pham_ban_quyen Thiết Trụ, người cuốileech_txt_ngu cùng, kẻ vốn lầm lì như khúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gỗ hằng ngày, lúc này lạileech_txt_ngu đột ngột ngẩng đầuleech_txt_ngu .
Anh qua cha và anh cả, bước một bước dài vào trong sân. Ánh mắt anh nhìn thẳng về vợ đang bệt dưới đất ôm con khóc nở, rồi quét lão đang rẩy vì giận dữ và đứa em trai thứ đang gân cổ bướng bỉnh.
Người đàn ông thật chất phác này, lồng ngực phập phồng dội vài cái, như thể dùng hết sức bình sinh để thốt ra một : Con ! Phân gia!
Khi Thiết ra hai chữ chia nhà, sắc mặt mọi người đều thay đổi, tâm tư ai nấy xoay chuyển cực nhanh.
Ngô Hồng Anh gần như không vào tai mình, cô ngước đầm đìa nước mắt , nói run rẩy: Thiết Trụ anh nói thậtleech_txt_ngu sao?
Cô bao lần thủ thỉ chồng mình ý định chia nhà.
Trong cái gia đình , nhàbot_an_cap chi thứ hai của họ làm nhiều việc , đi về khuya, điểmvi_pham_ban_quyen công kiếm được đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị mẹ chồng nắm giữ, nhưng thứ rơi vào miệng họ mãi luôn là phần tàn , ít ỏibot_an_cap .
Con trai của được đi học ở công xã, con bé Ngưu Niêu nhà chi ba thì khéo léo, thỉnh còn cóleech_txt_ngu quà bánh vặt, chỉ có A Mai và A Vinh nhà cô chẳng giờ phần.
lòng cô đầyvi_pham_ban_quyen uất , từ lâu đã muốn dọnbot_an_cap riêng.
Nhưng lần nào cô nhắc đến, chồng côbot_an_cap cũng chỉ lẳng lặng cúi đầu không nói, cùng lắm là thở dài một tiếng, bảovi_pham_ban_quyen rằng cha còn đó, nhà là chuyện không thống gì, thôi thì cứ nhẫn nhịn đi.
ngờ , hôm nay, ngay tại thời điểm mấu chốt này, người đàn ông thảo và nhu nhược ấy lại thể thốt ra hai chữ này một cách dứt khoát đến thế.
Trương Thiết Trụ không nhìn những ngườileech_txt_ngu khác, anh đi tới bên cạnh người vợ đang ngồi bệt dưới , người dùng một tay đỡ Ngô Hồng Anh dậy, tay kia bế thốc cô conleech_txt_ngu gái A Mai đang sợ hãi lên.
A Mai ôm chặt lấy cổ , vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lòng anh.
Lúc Thiết Trụ mới ngước mắt , ánh nhìn thản qua khuôn mặt tái mét vì giận dữ của cha , rồi nhìn sang anh cả, chị dâu và vợ chồng út đang mang biểu cảm nhau.
Anh lại một lần nữa, giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cao nhưng vô cùng kiên định: Phải, chia nhà.
Thực ra trong anh hiểu rất rõbot_an_cap, cha mẹ khôngleech_txt_ngu hề yêu thích con trai thứ .
giống anh cả Trương Thiết , có chút học vấn, lại làm kếbot_an_cap cho đội, ăn nói làm việc đều chỉnh, là niềm tự cha mẹ.
Anh cũng giống chú Trương Thiết Quân, miệng lưỡi ngọt xớt, khéo léo làm vui lòng chabot_an_cap , có lười biếng một chút cũng được bỏ qua.
Anh vụng miệng, không biết nói lời hay ý đẹp, chỉ biết cắm đầu làm bạt mạng, chỉ hy vọng đổ thêm chút mồ hôi, kiếm ít điểm công để mẹ để mắt tới nhà mình thêm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút.
lần này thì rồi.
Bà ấy muốn đem con gái anh cho ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta, chỉ để đổi lấy mấy chục cân bột ngô.
Đây con gái ruột của , việc con đổi lương thực đã chạm đến giới cuối cùng của một người cha.
việc thiệt, ; chịu chútleech_txt_ngu uất ức, anh nhịn.
Nhưng ai muốn đụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến anh thì tuyệt được.
Lưu Ngọc Phân vỗ đùi khóc rống lên: Tôi đã tạo nghiệt gì thế này! ra cái thứ bất hiếu như mày! Mày muốn làm tôi tức chớt hả lòng hả dạ sao!
Vợ chồng Trương Cương Lý Hồng liếc nhìn nhau, cả hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều im lặng.
không chia nhà, phần lớn việc nhà đều do chi thứ hai , cha lại thường xuyên lút cho nhàvi_pham_ban_quyen chi cả, đương nhiên họ không muốn chia.
chồng Trương Thiết Quân và Lý Tú Lan lại càng lo lắng hơn.
Chia nhà? Chia rồivi_pham_ban_quyen thì không nồi cơm để nuôi gái họ , dựa chút công ít ỏi của hai vợ chồng, e là con bé phải đi húp khí trờivi_pham_ban_quyen mất thôi.
Đám dân làng đứng xem náo nhiệt ngoàibot_an_cap sân lúc này cũng nhao nhao lên tiếng khuyên nhủ.
Mấy ôngleech_txt_ngu lão có tuổi rít thuốc lào, nhìn Trương Trụ mà khuyênvi_pham_ban_quyen bảo chân : Thiết Trụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à, hồ đồ quá! Cha mẹ đều còn khỏevi_pham_ban_quyen mạnh, sao thể đòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chia nhà? Chuyệnleech_txt_ngu này truyền ra ngoàivi_pham_ban_quyen thì còn thể thống gì nữa!
Mấy bà thímvi_pham_ban_quyen trạc tuổi Lưu Ngọc Phân quay sang Ngô Hồng Anh, mỗi người một câu: Hồng Anh à, một chút lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua , phận làm dâu nhà ai mà chẳng chịu khổ như thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
đấy, chịu thiệt là phúc, cả hòa thuận mới là quan nhất.
Thế , trong những lời khuyên đó có bao nhiêu phần chân thành khó nói.
lớn người vẫn đang rướn cổ, mắt sáng rực chờ xem vở kịch hiếm này.
Thời buổi này, thôn chẳng có hoạt động giải trí gì, nhà ai cãi nhau cũng đủ để tán mấy ngày, huống là đại sự như chia nhà, đủ để thiên hạ bàn ra tán vào một gian dài.
Trương lão đầu bị khung cảnh hỗn loạn này làm gân xanhbot_an_cap giật liên hồi, đặc biệt là khi bị hàng xóm láng như trò cười, lão cảm thấy mặt mũi chẳng biếtbot_an_cap giấu vào đâu.
Lão đột gầm một tiếng: Ồn ào cái gì! Câm miệng hết cho ta!
Tiếng quát này quả nhiên khiến thanh trong ngoài sânbot_an_cap im không ítleech_txt_ngu.
Lão bội phẩy tay, quát mắng bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ sụt sịt lóc: Thôi đi! Đừng gào nữa! Còn chưa mấtleech_txt_ngu mặt sao?
Sau đó quay sang đámvi_pham_ban_quyen người đang đứng ngẩn ngơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sân mà hét lớnleech_txt_ngu: Còn đứng đờ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó ? sập xuống thì cũngleech_txt_ngu phải ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm! Đi nấu cơmleech_txt_ngu đi! Có chuyện gì thì xong rồi nóibot_an_cap!
Trương Thiết Trụleech_txt_ngu không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ bế A Mai vẫn còn thút thít, thời dìu Ngô Hồng Anh đang run rẩy chân tayvi_pham_ban_quyen, gọi thêm cậu bé A Vinh, gia đình bốn người cúi đầu đi căn buồng nhà chi hai.
Lưu Ngọc Phân bị lão quát cho lời, cơn giận và uất ứcbot_an_cap đầy lồng ngực khôngbot_an_cap biết trútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào đâu, quay đầu thấy hai cô con dâu đang đứng trong sân, bà ấy lập tức tìm được nơi trút giận.
Bà ấy chỉ tay vào Lý Tú Lan và Lý Vệ Hồngvi_pham_ban_quyen mà chửi bới: Vợ thằng út! Vợ thằng cảvi_pham_ban_quyen! hết rồi à? Không nghe thấy các cô bảo nấu cơm sao? đứng đây đợivi_pham_ban_quyen già này hầu hạ các cô chắc?
Vệ Hồng bĩu , rõ ràng là rất bất bình kiểu mắng chó chửi mèo củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng, chị ta không cãi lại, chỉ miễn cưỡng quay người đi về nhà bếp.
Trong lòng Lý Tú Lan đang rối bời, chuyện chia nhà đến quá ngột, chị ta bàn tính kỹvi_pham_ban_quyen với chồng mình được.
Chị quay sang nói nhỏ Trương Thiết Quân vẫn đang bế gái: Anh trông con bé , nãy chắc nó bị bà nội dọa sợ rồibot_an_cap, dành một . đi nấu cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước.
Thiết Quân gật đầu, trong lòng đang toan tính, theo bản năng khẽ vỗ về Ngưu trong lòng, dịu dàng gọi: Con gái? Đừng nhé, có cha ở đây rồi.
Đứa nhỏ trong lòng chẳng có chút phản ứng nào.
Thiết Quân thấy lạ, cúi đầu nhìn xuống.
Trời ạ! Cô bé ngủ say rồi!
Vừa rồi trong tranh cãi long trời lởvi_pham_ban_quyen đất như , thế mà con gái hắn lại nằm bò trên vaibot_an_cap cha, ngủ ngonvi_pham_ban_quyen lành!
Cái miệng nhắn há ra, nước miếng chảy ròng ướt đẫm một mảng lớn trên áo thô củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn.
Trương Thiết :
Nhìn con gái đến mức chảy cả nước miếng, trong lòng Trương Quân thật sự ngũ vị .
Cái con bé cũng lớn thật đấy, vừa nãy chút nữabot_an_cap bị đem cho ta, vậy mà nó thì rồi, coi trời sập là chăn đắp, ngủ như chớt trong lòng hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hắn bất giác lắc đầu, nhưng nghĩ lại thì thế này cũng tốt, không biết gì thì không sợ hãivi_pham_ban_quyen.
Thời này, có thể sống một cách vô tâm vô tư như vậy, biết đâu một phần.
Trong sânleech_txt_ngu không kịch hay để xem, dân làng bên ngoài cũng tản đibot_an_cap năm tốp ba, vừa nhau bàn tán, chừng chưa buổi chiều, chuyện nhà họ Trương đòi chia nhà sẽ truyền khắp cả đại đội.
Lúc này, bữa cũng đã bị xong.
Lý Lan vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Vệ Hồng bê một chậu sành lớn từ nhà bếp đi ra, bênvi_pham_ban_quyen trong làbot_an_cap thứ cháo ngũ cốc loãng đến mức thấu đáy.
Bát loãng đến mức có gương được, đếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đượcvi_pham_ban_quyen bên bao nhiêu hạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạo, bao nhiêu miếng khoai .
hỏi tại lương thực thiếu thốn mà vẫn phải ăn ngày ba bữa.
xuống làmvi_pham_ban_quyen việc thì biết, thời này, lao động chính phải ra đồng điểm , đó toàn là những việc tay chân nặng nhọc.
Chút cháo buổi sáng chưa trưa đã khiến bụng đói cồn càoleech_txt_ngu, nếu buổi trưa lót dạ chút gìleech_txt_ngu mà bụng rỗng làm việc dưới nắng cả buổi chiều, cái cảm đó có thể vắt kiệt sức người ta.
Vì vậy, chỉ là một cháo loãng soi thấy mặt người, cũng phải húp cho bằng được, dù làvi_pham_ban_quyen thêm chút nước vào để dành cái dày đang kêu , thế chiều mới có sức màbot_an_cap gồng gánh tiếp.
bữa trưa đạm bạc như nước ốc, mọi người sân ai nấy đều mang theo tâm sự riêng trở về phòngleech_txt_ngu mình.
Vừa đóng cửa , Lý Túvi_pham_ban_quyen Lan rốt cuộc cũng tìmbot_an_cap đượcleech_txt_ngu cơ hội nói chuyện với chồng mình.
Chị ta hạ thấpvi_pham_ban_quyen , gương đầy vẻ lo âu: Anhleech_txt_ngu , nếu lần này gia sản thật thì nhàvi_pham_ban_quyen mình biết tính sao đây?
Tuy rằng cả đại đình ăn chung, Ngọc đều ưu tiên cho đàn ông, phụ và trẻ con chỉ được húp cháo loãng, nhưng dù sao thì vẫn có cái để bỏ bụng. Cộng thêm việc Trương Thiết Quân hay nhường bớt phần mình cho vợ con, nên sống cũng tạm gọi là qua ngày.
Trương Thiết Quân đang phiền lòng vì chuyện này, hắn xuống mép giường gạch, đưa tay vò mặt: Hầy, tôi cũng đang lo đây. Với chút điểm công hai vợ chồng mình làmvi_pham_ban_quyen ra, tằn tiện lắm cũng chỉ đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chovi_pham_ban_quyen hai ngườivi_pham_ban_quyen lớn ăn no nửa bụngleech_txt_ngu, còn con gái mình thì tính sao?
Hắnleech_txt_ngu nói vừa đưa mắt nhìn con gái đang xếp bằng trên giường, tự chơi đùa với nhữngvi_pham_ban_quyen tay, rồi không kìm được lại thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài . Trong lòng hắn thầm nghĩ: Chuyện này thật là biết thế này ngày trước khoan hãy sinh con cho .
Ngưu Niêubot_an_cap lúc này rất tinh anh, đôi mắt to tròn láo liên, hoàn toàn không biết cha mình đang thầm chê bai mình trong lòng. Cô bévi_pham_ban_quyen nghe lời chaleech_txt_ngu mẹ nói thì ngẩng đầu lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khuôn mặtleech_txt_ngu nhỏ nhắn vẻ hiển : Cha, , hai người này rồi, chia nhà xong thì cốleech_txt_ngu mà làm thêm điểm nuôi con chứ!
Côvi_pham_ban_quyen suy nghĩ một chút, rồi ưỡn cái nhỏ, nghiêm túc vẽ ra một tương lai tươi sáng: Đợi sau này haivi_pham_ban_quyen người già rồi, đi không nổi , nằm trên giường, nào con cũng về cho hai ăn! thậtvi_pham_ban_quyen nhừ, thơm!
Lý Tú Lan được con gái dỗ dành lòng nhũn, tạm thời quên đi phiền não, chị ta sát lại hôn một cái lên má Niêu, khen ngợi: , Ngưu Niêu nhà mình hiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thảo quá! Mẹ chờ để hưởng con đấy nhé!
Trương Quân nhìn dáng vẻ thốt của con gái, lại nghe cái lý tưởng xa vời ngày nào cũngbot_an_cap thịt cho ăn, biết ngửa đầu nhìn xà nhà dài. chẳng biết là thứ bao nhiêu hắn ăn bánh của con gái , cái nào cũng to cũng tròn, chỉ biết bao giờvi_pham_ban_quyen mới thành hiện thựcbot_an_cap.
Nhưng còn cách nào khácvi_pham_ban_quyen đâu?
Hắn nhìn vợ, lại nhìn connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái với mắt sáng lấp lánh, chút do dự và trong lòng cuối cùng cũng bị đè nén xuống. Hắn đưa tay xoa xoa mái đầu tóc vàng hoe lưa thưavi_pham_ban_quyen của Ngưu Niêu, như thể đã hạ quyết tâm: Được! Nghe lời con gái! Cùng thì cùng lắmbot_an_cap thì này cha làm không lười biếng , kiếm thêm điểm công!
Bên của nhà hai cũng bàn về chuyện này.
Ngô Hồng dỗ dành cho A Vinh đãleech_txt_ngu ngủ say, lau mặt A Mai vẫn chưabot_an_cap hoàn hồn, đó mới ngồi xuống cạnh giường. Cô nhìn chồng đang ngồi im lặng một góc, giọng nói vẫn còn hơi khảnvi_pham_ban_quyen đặc vì vừa khóc xong: Thiết Trụ, chúngvi_pham_ban_quyen ta thật sự phải chia nhà sao?
Thiết ngước mắt đôi mắt sưngvi_pham_ban_quyen đỏ của vợ, lòng anh như kim châm. Anh đưa bàn tay ráp nắm lấy bàn tay đã sần, biến dạng vì lụng quanh năm của Ngô Hồng , giọng trầm xuống: Ừ, chia. Hồng Anh, xin lỗi cô, là tôi , bao năm qua để cô và các phải chịu uất ức theo tôi.
Anh vốn miệng, không nói lời hoa mỹ, nhưng vợ sớm khuya tần tảo, lo toan mọi việc, làm nhiều nhất nhà nhưng ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại kém nhất, còn thườngvi_pham_ban_quyen xuyên bị mẹ và chịvi_pham_ban_quyen dâu ép, cả anh đềubot_an_cap thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào tầm mắt, xót trong lòng. Còn có A , con bé chuyện đến mức khiến ta đau lòng, vậy mà chút nữa bị chính bà nội đem ngườivi_pham_ban_quyen khác.
Trụ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra rằng, trong cái nhà này, ngoạileech_txt_ngu trừ những người đàn ông là lao động chính thì chẳng ai được ănleech_txt_ngu ngon, anh chỉ cảm thấy mẹ không thích mình nên mới để vợ con mình chịu đói. Bình thường ăn no xong anh chỉ biết cắm đầu vào làm việc, chẳng mảy may đến chuyện này, mãi đến hôm nay khi gái suýt bị , anh mới thức tỉnh.
Nước mắt Ngô Anh lại trào ravi_pham_ban_quyen, cô nắm chặt lấy tayleech_txt_ngu chồng, mạnh mẽ lắcvi_pham_ban_quyen đầu: những lời đó! Chia rồi, chỉ có bốn ngườivi_pham_ban_quyen chúng ta, anh sức khỏe, tôi biết làm lụng, chúng tavi_pham_ban_quyen cùng cố gắng! Ngày tháng sẽ tốt lên !
So với bầu không khí nặng nề nhà thứ hai thứ , phía nhà cả lại thoải máileech_txt_ngu nhiều.
Lý Vệleech_txt_ngu Hồng gõvi_pham_ban_quyen mạnh chiếc giày đang khâu vào giường, bĩu nói: Để tôi nói biết, thím hai đúng là hồ đồ thật! Một đứa con gái, đem cho đivi_pham_ban_quyen là xong, đợi sau này nhà cửa dư , sinh thêm một thằng cu béo mập không là được rồi ? Cứ nhất phải làm ầmbot_an_cap lên khó coibot_an_cap thế này.
Trương Thiết Cương tựa lưng vào đống , đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhíu lại. Anh ta vốn không quan tâm đến việc có đem Mai đi hay không, điều anh quan tâm là sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ảnh của nó.
Đúng là tầm nhìn đàn bà! thì hiểu cái gì? Anh ta liếc xéo vợ một , Chuyện này truyền ra ngoài nghe có hay ho không? Kế toán của đội sản xuất Tiền lại nhà mình đem cháu gái đi đổileech_txt_ngu lương thực à? công việc này của tôi còn giữ nữa không? Ảnh hưởng xấu đến mức nào chứ!
Lý Vệbot_an_cap Hồng vậy trở nên căng thẳng, vội phụ họa: Đúng đúng đúng, được để ảnh hưởng đến công việc của anh! Vớibot_an_cap lại Học Thắng, Học Lợi nhà này còn phải lên thành phố bátbot_an_cap cơm sắt nữa đấy!
Chị xích lại hơn, hạ thấp giọng: Nhưng mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhà này thể chia được. Hiện giờ thế này tốt biết mấy, nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc trong nhà đã có nhà chú hai gánh vác, cha mẹ có đồ gì ngonleech_txt_ngu phảileech_txt_ngu đều ưu tiên cho hai đứa cháu nhà mình sao?
Điều Lý Vệ Hồng không nói ra là, chia nhà, chỉ còn nhà theo hạ hai ông bà , lẽ bà già kia đè đầu cưỡi một mình chị ta mà sai bảo à? mà mệt chớt mất!
Trương Thiết Cương hừ mũi một tiếng, rõ ràng cũng vậy.
Sau bữa cơm, Trương lão đầu hút liên tục mấy điếu thuốc lào, cân nhắc chuyện này đileech_txt_ngu đi lại lại mấy lần. Cuốibot_an_cap , lão gõ tẩu vào ống , nói với Lưu Ngọc Phân còn đang lầm bên cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Đi, bọn nó hết ra nhà tôi.
Cả đình nhanh chóng tụ trong căn nhà ánh sáng mờ ảo.
Trương lão đầu dùng đôi mắt đục ngầubot_an_cap mấy đứa con trai, cuối cùng dừng lại ở người con hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trương Trụ. Lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net im một lúc rồi mới lên tiếng, giọng khàn khàn khói : Lão , lời anh nói lúc trưa là lời nóng giận hay là lời lòng?
Thiết Trụ ngẩng , đón lấy ánh mắt chabot_an_cap mìnhleech_txt_ngu. hít một hơi thật sâu, nói: Cha, con hiếu. con nhà, và con đi theo conbot_an_cap chịubot_an_cap nhiềuleech_txt_ngu rồi.
này nói ra nghe có vẻ bình thản, Trương lão làm sao không nghe ra được, lão nhị đang đây? lão và bà già bao năm qua thiên vị nhà cả, làm nhà thứ hai.
Trong lòng Trương lão đầu hiểu gương, nhưng từbot_an_cap xưa đến nay, người làmleech_txt_ngu chủ gia đình đa phần thiên vị con cả cháu đích tôn, trông cậy vào họ để rạngleech_txt_ngu danh dòng họ, lo ma chay tuổi già, lão vợ cũng khôngbot_an_cap ngoạivi_pham_ban_quyen lệ.
Nhưng giờ đây, dồn ép đứaleech_txt_ngu hiền lành, chăm chỉbot_an_cap nhất này đến mức này, cáivi_pham_ban_quyen nhà này e là thật sự không giữvi_pham_ban_quyen nữaleech_txt_ngu rồi. Gương đầy nếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhăn của lão khôngleech_txt_ngu chút biểu cảm, chỉ chậm rãi gật đầu, trầm giọng nói: Cây lớn thì chia cành, conleech_txt_ngu lớn thì chia nhà. Lời dạy như thế. Nếu anh đã quyết tâm thì vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì chia đi.
Ông già ! Ôngvi_pham_ban_quyen điên rồi !
Ngọc nghe thấy này thì bị giẫm phải đuôi, hét toáng lên rồi bật : Không được ! nhà này khôngleech_txt_ngu được tan rã!
Trương lão đầu trừng mắt nhìn bà ấy, uy nghiêm nói: Cái nhàleech_txt_ngu nàyleech_txt_ngu, tôi làm chủ! Tôi nói chia chia!
Lưu Ngọc Phân thần sắc ông cụ làm khiếp sợ, bà ấy mấp máy môi, nhìn vẻ mặt nghiêm túcbot_an_cap của chồng, cuối cùng dám làm loạn thêm nữa, chỉ hậm hực ngồi phịch xuống, đưa mắt lườm chồng con trai thứ một cái sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẹm.
Đừng nhìn ấy bình thường trongvi_pham_ban_quyen nhà hay quát tháo, ra vẻ mọi chuyện do mìnhvi_pham_ban_quyen quyết , nhưng thật đến nhữngbot_an_cap lúc mấu chốt, người nắm quyền hành trong nhà vẫn là người ít nói như Trương lão đầu.
Thời này, việc phân gia chẳng có quy gì tạp.
Nhà nào nhà nấyvi_pham_ban_quyen đều nghèo rớt mồng tơi, cáivi_pham_ban_quyen gọi gia chẳng qua cũng chỉ có mấy cái nồi niêu bát chổi, thực chăn màn, cứ chia ra nấy tự lập bếp mà sống là xong.
lão đầu từ túi ra một khăn tay cũvi_pham_ban_quyen gói một bọc nhỏvi_pham_ban_quyen, mở ra lớp một, trong là một xấp tiền giấy nhăn nheo.
trải khănleech_txt_ngu lên bàn, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi: Cái nhà này của chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta, nền móngleech_txt_ngu vốn mỏng. Mấy năm trước ba em các anh lần lượt cưới vợ, đã vét cạn sạch liếng nhà rồi. Cũng chỉ mấy năm nay, anh đều trưởng , có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự gánh vác cửa nhà nên từ từ tích góp được chút tiền này. Tổng là một trăm tám mươi đồng.
Trong gian nhà chính lên vài tiếng hít khí khe .
Một trăm tám mươi đồng, nghe qua thì có vẻ không ít.
Nhưng thời này, một gia đình có nhiều lao động chính và kiếm điểm công, đến cuối năm kết toán với đội sản xuấtvi_pham_ban_quyen, đi tiền lương , khoảng một trăm đồng mặt đã là rất rồi.
Lại trừ đi các khoản chi yếu như hỉ, chỉ, muối muối, một năm mà để dànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mươi đồng thì là người biết lo toan cuộc sống.
Huống hồ, nhà họ Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn có haivi_pham_ban_quyen khoản chi lớn.
Trương Học Thắng nhà anh cả tiểu học công xã, tiền học phí, tiền sách vở, bút mực giấy , cái nào mà chẳng cần đến tiền?
Trương Thiết Cương tư là kếleech_txt_ngu toán củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội, phải duy trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các mối quan hệ, lễ Tết cũng phảileech_txt_ngu mời người ta , tặng chút quà mọn, đây cũng là khoản chivi_pham_ban_quyen không hề nhỏ.
Trương Thiết và Lý Lan đưa mắt nhìn nhau, đều rõ thấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu trong mắt phươngvi_pham_ban_quyen.
cóp này của gia đình, phần chắc chắn đềubot_an_cap đổ dồn cho nhà anh rồi, dù sao nhà cũng chỉ có một mống con gái, húp loãng đáng bao nhiêu?
Tuy nhiên, cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai đều không lên tiếng, bởi công họ kiếm được vốn ít, tiền bù đắp cũng không phải tiền của họ, tư cách để nói năng gì.
Ngôleech_txt_ngu Hồng Anh nhìnvi_pham_ban_quyen xấp tiền mỏng dính kia như rỉbot_an_cap máu.
và Thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trụ là những người làm lụng hăng hái nhất trong nhà, vốn tưởng rằng nhà kiểu gìbot_an_cap cũng phải có được hai ba trăm đồng tiền tiết kiệm, không ngờ bận rộn bao nhiêu năm, thắt lưng buộc , cùng chỉ còn lại một trăm tám mươi đồng này.
Trong số tiền , biết baobot_an_cap nhiêu làbot_an_cap mồ hôi mắt của cô và Thiết Trụ?
Nhưng lại, chỉ cần có thể dọn ra ngoài ở riêngvi_pham_ban_quyen, không còn phải chịu ấm ức nữa, tiền ít một chútleech_txt_ngu cũng được, có sức khỏe, cứ làm lụng chăm chỉ thì ngày tháng rồi sẽ tốt lênleech_txt_ngu thôi.
Trương lão đầu hắng giọng, bắt đầu chia tiền: Tiền thì chỉ ngần này. Ý của ta là chia làm bốn phần. gia anh, mỗi nhà lấy năm mươi đồng. mươi đồng còn lại coi nhưbot_an_cap là tiền quan tài cho hai thân già ta. Có ý kiến không?
Gian chính im lặng trong giây látleech_txt_ngu.
Con không cóleech_txt_ngu ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiến. Trương Thiết Trụ là người đầu lên tiếng.
theo lời ạ. Trương Thiếtvi_pham_ban_quyen cũng gật đầu.
Trương Thiết và Lý Lan nhiên càng không có ý kiến, tự nhiên cóbot_an_cap được năm mươi đồng, đủ để gia đình người bọnleech_txt_ngu họ cầm cự được một dài.
Được, cứ quyết định thế đi. Trương lão đầu bắt đầu đếm tiền, những tờ tiền nhăn nheo được chia vào tay ba người con tờ một.
Sau khi chia xong số tiền đáy ròm kia, tiếp theoleech_txt_ngu là những thứ khác.
Trương lão đầu nhìn một lượt các con trai và con dâu, tiếp tục nói: Theo quy tắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũ, thân bọn ta sau này sẽ sống cùng nhà cả.
Lý Vệ Hồng đứng sau lưng Thiết Cương ngheleech_txt_ngu vậy, trong lòng thầm kêu khổ.
Cha mẹ chồng đivi_pham_ban_quyen theo họ, sau này hầu hạ cha mẹ , lo liệu chuyện ăn uống ngủ nghỉ của họ chẳng phải yếu sẽ đổ lên chị ta sao?
ta biết, cha mẹ theo ai thì chắc sẽ ngấm ngầm trợ giúp thêm cho cả và hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa cháu , nhưng cái công việc hầu hạ người khác vất vả này, chị ta sự chẳng muốn làmleech_txt_ngu chút nào.
Tuy nhiên, đây là quy tắc bao đời nay, chị ta phận con , dù không muốn đến mấy cũngvi_pham_ban_quyen chẳng tư cách để nói gìleech_txt_ngu, chỉ đành nuốt sự bất mãn vào bụng.
Trương lão đầu tục nói về chuyện cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: hình nhà mình thế nào, các anh cũng đều .
Chỉ có một năm nhà ngói , nămvi_pham_ban_quyen đó và mẹ các anh đã phải nghiến răng mới dựng lên được.
Hiện tại, gia đình không còn khả năng xây thêm nhà mới cho anh hai và ba nữa.
Lão dừng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút, theo lệ thường, cha mẹ theo con trưởng thì ngôi nhà này sau này tự nhiên cũng thuộc về con trưởng.
Nhưng lão cũng bây bảo anh hai và anh ba dọn rabot_an_cap ngoàibot_an_cap không thực tế, bèn nói: lý ra, nhà này sau thuộcbot_an_cap về anh cảleech_txt_ngu.
giờ gia đình khó khăn, hai anh em cứ tiếp ở như . Chờ này nào các anh có khả năng rồi thì tự nghĩ cách xây mới dọn ra .
Nếu thực sự có khả năng đó cứ ở cũng được, tổng không thể các anh ra ngủ giữa đồng .
Bố nhà họ Trương rất đơn , một dãy năm gian, từ sang phải lượt làleech_txt_ngu: phòng của hai cụ, phòng của bốn người nhà anh cả, gian chính, củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia đình nhà anh hai, phòng của gia đình ba người nhà ba.
Mỗi gian phòngbot_an_cap đều khá rộng, tầm ba mươi mét vuông, sau nàybot_an_cap cái lớn lên, dùngbot_an_cap ván gỗ hoặc rèm che lại thì cũng coi như đủ chỗ .
Bênvi_pham_ban_quyen trái sân dựng thêm hai gian nhà đất thấp bé, một gian là nhà bếp, gian là nhàvi_pham_ban_quyen kho chứa .
chuyện tiếp tục ở nhà cũ, mọi người đều khôngvi_pham_ban_quyen có ý kiến gìleech_txt_ngu.
Thời buổi này, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được một ổ che nắng che mưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã là tốt lắm rồi, ai còn dám hy vọng phân gia xong lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có ngay nhà mới để ở?
Cuối cùng, lãoleech_txt_ngu đầu chốt hạ: Số dự trữ hiện tại trong sẽ không chia nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phỏng cũng chẳng ăn được đến vụ hoạch mùa thu. giờ chúng ta vẫn tạm thời ăn chung mộtvi_pham_ban_quyen nồivi_pham_ban_quyen.
Đợi sau vụ thu hoạch mùa thu, đội sản xuất lương thực , tavi_pham_ban_quyen sẽ dựa theo người điểm công mà chia lương thực ra, đó mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính thức tách bếp. Đến khi đóleech_txt_ngu, nồi niêu bátleech_txt_ngu đĩa, công cụ nhà nông chia chác một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là xong.
Lão chỉ tay vào hai con gà mái già đang bới đất trong : con gà kia là donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai thân ta nuôi, vẫn thuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta.
Ý tứ này rất ràngbot_an_cap, đi theo hai thân già, thực chất là cho nhà anh cả nom hưởng trứng.
Sau khi phân , anh hai và anh ba hằng năm theo quy định mà nộp lương thực hiếu kính cho hai thân già bọn ta, vậy là xong xuôi.
Cuộc gia này nói thìvi_pham_ban_quyen có vẻ rình rang, nhưngbot_an_cap khi thực sự chia rabot_an_cap, ngoài năm mươibot_an_cap đồng kia khác hầu như chẳng có gì thay đổi.
Nhà vẫn ở căn phòng cũ, cơmvi_pham_ban_quyen tạm thời vẫn ăn chung, thực chất chỉ chia tiền, xác định rõ sau này việc ai nấy làm, như khoản thực dưỡng lão mà nhà hai và anh ba cần phải nộp hằng năm.
Sau khi phân gia xong, trởbot_an_cap về căn phòngbot_an_cap nhỏ của , Trương Thiết Quân và Lý Lan đóngleech_txt_ngu cửa , chút mặt vuileech_txt_ngu mừng trên mặt vì nhận được năm mươi cũng tan biến, thay vào đóbot_an_cap là một lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net âu nặng.
Trươngbot_an_cap Thiết Quân ngồi phịch xuống mép giường, đếm đi đếm lại năm tờ tiền mười đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong tay lượt, lại thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài một tiếng thườnleech_txt_ngu , nhétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào tay Lý Tú : Chị cất đi.
Lý Tú Lan nhận lấy tiền, cẩn thận dùng khăn tay gói lại, nhưngvi_pham_ban_quyen cũng không cất ngayvi_pham_ban_quyen mà chỉ nắm trong tay, đôi mày nhíu chặt: Anh Quân, sao em ngẫm nghĩ vụ phân gia này, hình như chúng ta chịu thiệt ?
Chẳngvi_pham_ban_quyen phải vậy sao!
Trươngvi_pham_ban_quyen Quân gãi đầu, Trước đâyvi_pham_ban_quyen ấy à, kiếm được sao cũng có nồi cơm chung chống đỡ, chabot_an_cap mẹ kẽ tay hở ra một chút, cộng thêm cả anh kiếm được nhiều cho, gái nhà mình cháo loãng dù saoleech_txt_ngu cũng không nỗi chớt đói. Saubot_an_cap này thì
Hắn bấm đốt ngón tay tính toán: mình phải tự kiếm lương thực mình, còn phải để dành , cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm cònbot_an_cap phải nộp kính cho cha Thế này làm mà đủ được!
Hai chồng nhìn nhau, đều thấy rõleech_txt_ngu nỗi lo lắng giống hệt nhau trong mắt đối phương.
kia lúc hai vợ chồng chưa sinh Ngưu Niêu, đủ ăn cho mình là được, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này thành thói quen, sinh gái ra, nghĩ bụng dù sao cũng ăn cơm chung của gia , để conleech_txt_ngu bị được.
Tú Lan cũng thở dài một hơi dài, mộtbot_an_cap nơi chắc đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấu bọc tiền đã kỹ đi.
Hai ngườivi_pham_ban_quyen quay đầu lại, nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh linh nhỏ bé vô vô giường kia đã nằmbot_an_cap ngủ sưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ lúc nào không hay.
Chiếc áo hoa nhỏ Niêu rõ ràng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi đoạn, côleech_txt_ngu bé trở cái làbot_an_cap lộ ra một đoạn bụng nhỏ trắng nõn, phập phồng nhịp thởleech_txt_ngu.
Trương Thiết Quân nhìn dáng vẻ ngủ không chút lo âu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net conbot_an_cap , lòng vừa thấy buồn cười vừa thấy xabot_an_cap.
Hắn đưa tayleech_txt_ngu nhẹ nhàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo vạt xuống, che đi đoạnbot_an_cap bụng nhỏvi_pham_ban_quyen kia, lầm bầm: Đồ tâm nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé, cha mẹ sắp đến chớt mà lại ngủ thế này.
Nói thì nói vậy, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng khi ngủ của con gái, sự bực bội do chuyện gia mang lại dường như cũng lặng lẽ tanleech_txt_ngu biến phầnvi_pham_ban_quyen nào.
Ngưu Niêu giấc này ngủ thật say, đến khi mơ màng mở mắt, cô bé theo thói quen lăn người sang bên cạnh, định rúc lòng mẹ làm nũng thêm lát nữa, nhưng lại vồ hụt.
Cô bé dụi mắt ngồi dậy, phát hiện trên chỉ cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại mình mình.
nay mặt trời mọc Tây rồi sao?
Bình khi bé tỉnhvi_pham_ban_quyen dậy, chaleech_txt_ngu mẹ vẫnleech_txt_ngu còn ngủ say sưa, sao hôm nay lại dậy sớm hơn cả thế này?
Ngưu Niêu có biết, cha mẹ cô bé lúc này đang ở ngoài đồng, đội cái nắng gay gắt, trongvi_pham_ban_quyen lòng khổ sở mà vung cuốc liên .
Trương Thiết Quân Lý Tú đúng là khóc dở cười. Buổi trưa Trương lão đầu đã nói rồi, sau vụ thu mùa thu, lương thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong nhà được chia điểm .
Bây giờ không liều làm việc, đợi đến lúc chia thực, chẳng lẽ sự để cả nhà ba người đi húpvi_pham_ban_quyen gió Bắc sao?
Cứ nghĩ đến cảnh con gái có thể bị đói mức khóc lênleech_txt_ngu, hai vợ chồng dù buồn ngủ, dù mệt mỏi đến đâu chỉ biết nghiến răng mà bò dậy.
Trương lão đầu vốn lòng hơi hối hận vì đã đồng ý chia tài, cảm thấy gia đình là tan đàn xẻ nghé.
Nhưng vừa nhìn thấy đôi vợ chồng con út vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chảy thây, hôm nay lại cuốcleech_txt_ngu đồng sớm thế , cái dáng vẻ cần cù đó là điều chưa từng bao giờleech_txt_ngu.
Lão sững người một lát, rồi chút hối hận lòng tan biến bớt, ngược lại còn nghiềnvi_pham_ban_quyen ngẫm ra được chút đạo lý: Xem gia tài cũng không hoàn toàn là chuyện xấu? Ít nhất cũng cóvi_pham_ban_quyen thể ép được mấy con lừa lười biếng này bỏ ra chút sức lực.
Ngưu Niêu không ở yên được trong cănbot_an_cap phòng trống trải, đầu tiên là ra nhà vệ sinh xả một bãi nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu dài, cảm thấy chán ngắtbot_an_cap.
Cô bébot_an_cap xỏbot_an_cap đôi giày vải cũ kỹ, lạch bạch sang cănvi_pham_ban_quyen buồng của nhà bác Hai ở sát vách, muốn tìm chị A Mai chơi.
Nhưng trong phòng nhàbot_an_cap cũng im phăngleech_txt_ngu phắc, A Mai và Abot_an_cap Vinh đều không cóleech_txt_ngu ở .
Ngưu Niêu này mới nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, chị chắc chắn là đã dắt em trai đi cắt cỏ lợn rồi.
đứa trẻ choắt con như A Mai, nếu chăm chạy đileech_txt_ngu chạy lại vài chuyến, cũng có thểbot_an_cap cắt giỏ cỏ lợn giao sản xuất để đổi lấy một điểm công.
Trong lòng Anội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang nghẹnbot_an_cap luồngbot_an_cap khí, cô bé muốn kiếm thêm nhiều điểm côngbot_an_cap để cha mẹ và bà nội biết rằng mình không phảivi_pham_ban_quyen kẻ ăn bám, sẽ có thể đemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô bé đi nữa.
Ngưu Niêu lại chạy ra sân, thấy Trương Học Lợi của bác Cả cầm nhành cây chọc hai con gà mái , còn Trương Học thì biết đã đi đâu.
Ngưu Niêu bĩu môi, cô bé thích người anh họ nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nào. Trương Lợi toàn thích tranh giành đồ với bé, lại còn cười nhạo cô bé làleech_txt_ngu đồ gái vịt giời, hai đứa chẳng thể nào chung được.
quẩn vòng trong sân thấyvi_pham_ban_quyen thật vô vị, Ngưu Niêu quyết định ra đầubot_an_cap thôn. đó có nhiều bạn nhỏ, chắc chắn là náo nhiệt lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Cô bévi_pham_ban_quyen sải đôi chân ngắn ngủn, ra khỏi cổng, về phía cây hòe lớn.
Ngưu đến dưới gốc hòe ở đầu thôn, phát hiện hôm nay dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gốc cây vắng vẻ hơn , chỉ có Cẩu Sính và hai ba đứa nhóc mông trần khác đang nghịchvi_pham_ban_quyen bùn.
Ngưu Oa không có ở đây.
Trong lòng Niêu tức thì nở hoa, cái đuôi nhỏ như sắp vênh tận trời.
Cô bé thầm nghĩ: Chắc chắn là sáng nay thua mình nên thấy mặt, không dám ra chơibot_an_cap nữa rồi!
Cô bé vừa đi tới, Cẩu Sính đã sáp gần.
Cẩu Sính bảy tuổi , đứa này số khổ, lúc sinh nó thì bị khó sản qua , lúc đó nó cũng suýt thì không sống nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cha nó muốn con dễ nuôi nên đặt cho cái tên Cẩu Sính.
Nó được một nội nuôi , có lẽ đi theo bà nhiều nên tình hơi bao , thích hóng chuyện nhà người này người nọ nhất.
Nó chớp chớp , mặt đầy hớt : Niêu, tao bà tao bảo nhà mày gia tài rồi? Thật hay thế?
Không đợi Ngưu Niêu trả lời, nó lại hạ thấp giọng, học theo giọng điệu của bà nội nó :
Bà tao còn bảo, cha mày mẹ mày là đều là lũ lười, nhà rồi không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai đỡ, mày chắc chắn sẽ có cơm , phải nhịn đói, chẳng lớn nổi đâu!
Ngưu đang tâm trạng vui vẻ, thấy lờibot_an_cap này, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức xụ xuốngbot_an_cap, tức lườm Cẩu Sính.
Mày nói láo! tao với mẹ tao làm từ sớm ! Cha taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo rồi, này ông ấy sẽ nỗleech_txt_ngu lực kiếm điểm công tao! Cẩu Sính, mày mà bậy nữa là tao không chơi với mày đâu!
Cẩu Sính thấyvi_pham_ban_quyen Ngưu Niêu thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi giận, còn đòi tuyệt giao, lập tức cuống quýt.
Lời của nội nó chỉ là gió thoảng bên tai, nhưng không có ai chơi cùng mới là chuyện đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Nó vội xua taybot_an_cap: Đừng đừng đừng! Ngưu Niêu tao sai , sau không nói thế nữa, tao nói bậy đấy! Mày chắc chắn sẽ lớn mà!
Ngưu Niêu thấy thái độ nhận của nó tốt nên mới hừ một , như tha lỗi cho nó.
Để lập công chuộc tội, Sính lập tức đưa ra kiến hay: Ngưu Niêu, mình đi bắt nhộng không? Tầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, trước khi trời tối thế nào cũng được khối con!
Vừa nhắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nhộng , nước Ngưu Niêu suýt thìvi_pham_ban_quyen chảy ra.
Cái thứ đó đem nướng trên , rắc chút , thơm đến mức muốn nuốt luôn lưỡi!
Cô bé lập tức quẳng sạch không vui vừa nãy ra đầu, đôi mắt to sáng lấpbot_an_cap lánh, gật đầuleech_txt_ngu lia lịa: Đi! Cẩu Sính, mày chạy nhanhbot_an_cap, mày về nhà lấy muối với đi! đi gọi !
Ngưu Niêu chỉ định Sính về lấy muối và diêm phải vì nóvi_pham_ban_quyen chạy nhanh thậtvi_pham_ban_quyen, mà là vì bản thân cô bé lười vận động.
Hơn nữa bà nội bé mắt sắc lắm, nếu phát hiện muối trong nhà vơi đi, diêm cũng mất mấy que, chắc chắn chỉ vào trán cô bé màbot_an_cap là đồ phá gia chi .
Cẩu Sính thì khácleech_txt_ngu, nó là vàng cục bạc của bà nội, trong nhà chỉ có mỗi nó là cháu đích tôn, được cưng chiều hết , lấy chút muối với thì bà sẽ tính toán .
Cẩu Sính cũng thà, rất nghe lời Ngưu , vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe phân phó xong là lập tức vắt chân lên cổ chạy về nhà.
Đuổi được Cẩu đi rồi, Ngưu Niêu lại dời tầm mắt sang Thuyên Tử chăm chú dùng nước tiểu nhào bùn .
Thuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tử mới tuổi, nóivi_pham_ban_quyen chuyện còn rõ ràng, thỉnh thoảng lại sụt sịt mũi.
Thuyên Tử, đừng cái đống bùn bẩn thỉu đó ! Đi, gọibot_an_cap chị , nữa, gọi Ngưu Oa tới luôn, chúng cùng đi mò nhộng ! Ngưu Niêu ra lệnh.
Thuyên Tử ngẩng khuôn lấm lem bùn đất lên, chu môi lắc đầu, nước miếng suýt thì xuống đống bùn: Hông hông đi.
Nóbot_an_cap thầm nghĩ, chịvi_pham_ban_quyen Ngưu lúc nào cũng sai bảo mà chẳng cho lợi lộc , nó không thèm làm việc chạy vặt này đâu.
Ngưu Niêu thấy Thuyên không nghe , đôi lôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày nhỏ dựng ngượcleech_txt_ngu lên, lập tức tung chiêu quyết định:
Hừ! Mày đi chứ gì? Lát nữa bọn tao nướng nhộng ve xong thơm phức, đừng hòngleech_txt_ngu có phần! Một con cũng khôngvi_pham_ban_quyen cho mày ăn!
Câu này lậpbot_an_cap tức trúng tim đen Thuyên Tử, nó thèm nhộng ve không phải ngày một hai rồi.
Đúng nó đang do dự, một đứa nhóc mông trầnleech_txt_ngu khác ở cạnh, Trụ Tử mới ba tuổi, vốn lanh lợi như quỷ sứ.
Trụ Tử vừa đến ve nướng, đôi mắt to nhưvi_pham_ban_quyen đen tức rực , vừa chùi nước miếngvi_pham_ban_quyen vừa tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xung phong: Ngưu Niêu! Em đi! Em đi gọi cho!
là định chạy ngay nhà, đúng là cơ hội được ăn nhộng ve!
Tử thì sao chịu được? Nếu Trụ Tử người tới thì công lao vặt chẳng phải thuộc về nó sao?
Đến lúc đó chị Ngưu Niêu chắc chắn chia nó con nhộng vừa to vừaleech_txt_ngu béo!
Thuyên Tử lập tức cuống lên, cũng chẳng buồn nghịch bùn nữa, bật dậyvi_pham_ban_quyen thật mạnh, đôi bàn tay nhỏ lau quấy quá vào mông, vội vàng hét lên: Tao đi! Chị Ngưu Niêuleech_txt_ngu bảo tao đi mà! Trụ Tử mày không được tranh!
Haibot_an_cap đứa lập tức cãi nhau không dứt, mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy sắp đánh nhau đến nơi.
nhìn hai đứa đang giành, thong thả ngồi xuống dưới bóng hòe, lúc chậm lên : Được được rồi, đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cãi ! nhau tao nhức hết cả đầuvi_pham_ban_quyen.
Cô bé phẩy tay đầy vẻ sành : Thế này đi, Thuyên Tử, mày đi gọi Thiết Ni của mày. Trụleech_txt_ngu Tử, mày đi gọi Ngưu Oa. là xong gì!
Tử và Trụ Tử nghe xong thấy sắp xếp này thậtleech_txt_ngu bằng!
đứavi_pham_ban_quyen lậpbot_an_cap tức ngừng cãi vã, lườm nhau đầy vẻ không , rồi như hai viên đạn pháo nhỏ, vút theo hai hướng khác nhau.
Còn Ngưu Niêu thì sao? Sắp xếp xong xuôi, tự nhiên là thoải mái nằmbot_an_cap dưới bóng hòe mát rượi, vắt chân chữ ngũ, lim dim đôi mắt chờ mọi người gọi người , mang đồ tới.
Chẳng mấy chốc, Cẩu Sính đã hổn hển chạy về, tay nắm chặt một gói giấy nhỏ và mấy que diêm. Theo sau cậu nhóc Thuyên Tử và Thiết Ni. Thiết Ni tám tuổi, lớn hơn đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhóc một chút, làbot_an_cap một cô bé trầm tính.
Lát sau, Trụ Tử cũng kéo bằng Ngưu tớileech_txt_ngu. Ngưu quả nhiên vẫn còn đang giận , cứ nghếch cổ lên, cố ý không thèm Ngưu Niêu. Lòng tự trọng của trỗi dậy, vốn dĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng đến chút , nhưngbot_an_cap Trụ Tử cứ khóc lóc om sòmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên cậu nhócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết .
Thấy người đãleech_txt_ngu đông đủ, Niêu vung tay nhỏ, trông có khí : Đi! Vào rừng bắt sầu non!
Một trẻ, lớn nhất tám tuổi, nhất mới lên ba, líu như sẻ nhỏ, tiến về phía cánh thưa làng.
Thời buổi này, ai đều chẳng đượcleech_txt_ngu noleech_txt_ngu , thứ gì có bỏ miệng đều bọn trẻ lớn sạo, vơ vét không biết bao nhiêu lầnvi_pham_ban_quyen rồi. Đám nhóc con này chổng môngleech_txt_ngu trong rừng, căng mắt tìm kiếm tỉ mỉ.
rộn suốt chiều, mãi khi mặt sắp xuống núi mới bắt được tổng cộngbot_an_cap hơn mười con ve sầu non xám xịt.
Cẩu Sính có kinhbot_an_cap nghiệm, cậu nhóc tìm một đất cát ít dại, dùng cành đào cái hố nhỏ rồi thành thạo nhóm một đốngleech_txt_ngu . Ngưu Oa tuy còn dỗi Ngưu Niêu, nhưng làm việc rất tế, cũng xúm lại một tay, cành cây sầu lại rồi hơ trên lửa nướng.
Cònbot_an_cap Ngưu Niêu thì ? Cô chẳng tốn mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức bắt vevi_pham_ban_quyen, trái lại cứ chạy tới chạy lui chỉ huy, tự làm mình hơi tai. Lúc này lửa đã cháy đượm, cô bé liền ngồi bệt xuống rễ cây lớn bên cạnh, chống cằm chờ ăn.
Chẳng mấy chốc, một mùi thơm nức tỏa , khiến mấy trẻ ngừng hít hà. miếng của Thuyên Tử lại càng giống như chuỗi đứt dây, nhỏ tong tỏng xuống , lau thế nào cũng sạch.
Khi nướngbot_an_cap xong, những sầu vàng óng, bóng trông kỳbot_an_cap hấp dẫn. Ngưu Niêu chia cho Sính, Thiết Ni, Ngưu Oa, Thuyên Tử, Trụ Tử mỗi người con. Đếm đi đếm lại, hây, vẫn bốn con!
bé chẳng hề khách khí vơ hết bốn con đó về phía mình, dõng nói: Lầnleech_txt_ngu này lấy nhiều một chút, lần sau dẫn các tiếp, đảm cũng được ăn thỏa thích!
Những đứa trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác hai con ve trong tay, lại nhìn bộ dạng hiển nhiên của Niêu, tuy có thèm thuồng nghĩ đến lần được đi theo nên cũng chẳng ai có ý kiến gì, hớn hở gặm nhấm.
Ngưu Niêu tự mình ăn con, lớp ngoài giòn rụm, bên mềm ngọt, hương vị thơm ngon đến mức cô bévi_pham_ban_quyen phải híp cả mắt lại. Nhìn hai còn lại trong tay, bé bỏ chúng vàoleech_txt_ngu túi áo. Cô bébot_an_cap thầm nghĩ: Hôm nay cha mẹ đi làm vất vả, mang về kínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họbot_an_cap !
Mặt trời về tây, chân trời hồng ánh rạng đông. Sínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cẩn dùng đất lấp kín đống lửa, đảm bảo không còn một chút tàn lửa nào. Một nhóm trẻ hài lòng, miệng còn dính chút bóng dầu, cười vừa nói trở về làng.
Ngưu Niêu bạn vừa chạy đầu làng thì thấy người lớn đang tốp năm tốp ba đi làm về. Cô bé nhanh mắt, thoáng cái đã thấy cha mẹ mình trong đám đông.
Cha! Mẹ! Ngưu Niêu một quả pháo lao vútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Tú Lan gái chạy đến đỏ mặt, lòng mềm , cúi người bế thốc bé lên. Ngưu Niêu lập tức thò haileech_txt_ngu bàn tay nhỏ lấm lem ra, mỗi tay con, xác nhét hai con ve sầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nướng còn hơi trongbot_an_cap túi vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng và mẹ mình.
Trương Thiết Quân đang mệt mức rũbot_an_cap rượi đầu óc, bỗng bị nhét thứ đó giật nảy mình, cứ ngỡ con gái lại bắt bừa con sâubot_an_cap choleech_txt_ngu mình ăn. Nhưng giây tiếp theo, mùi nức lẫn với vị béo của thịt lan tỏa trong khoang miệng, hắn theo bản năng nhai hai , ! Là ve sầu ! Vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa giòn!
Thơm không ạ? Cha, mẹ, thơm không? Ngưu Niêu tha thiết nhìn họ , còn chính mình nước cũng thèm thuồng chảy ra theo.
Một sầu chẳng bõ dính răng, Trương Thiết Quân tặc lưỡi, gật đầu: Ừ, ngon lắm!
Lý Tú Lan thấy lòng, trán cọ vào đầu con : Ngưu Niêu mình thật hiếu thảo, có đồ ngon là vẫn nhớ mẹ.
Ngưu Niêu vừa nghe khen, cái đuôi nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập vểnh lên trời, nhân cơ hội bắt đầu vẽ ra cảnh tương lai cho cha , cái miệngvi_pham_ban_quyen nhỏ thoắng: sau này hai người nhớ làm việc chăm chỉ, kiếm điểm công nha! Đợi con lớn lên, nào cũng làm đồ ngon cho hai người ăn! Đảm thơm cả ve sầu nướng luôn!
Trương Thiếtleech_txt_ngu nhìn dáng vẻ thốt của con gái, lại dư vị hương thơm tan hết trong miệngleech_txt_ngu, còn biết nói gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Ăn của ta thì phải chiều theo thôi! Hắn đưa tay véonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ chiếc mũi nhỏ của con , bất lực vừa chiều: Được, nghe con hết, cha sẽ làm việc chăm chỉ!
Lý Tú Lan bế con gái về nhà, Ngưuleech_txt_ngu Niêu thoải máinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm cổ mẹ, tựa nhỏ vai bà, cái chân nhỏ đung đưa, có ý định xuống đất đi nào. Lý Tú Lan xốcvi_pham_ban_quyen lại thân hình nhỏ nhắn trong lòng, dở khóc dở cười mắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Con thật là đồ lười ! có vài bước cũng nhõng nhẽo!
Ngưu Niêu ở trong lòng mẹ khúc khích, càng ôm chặt hơn.
Về đến nhà, bữa tối vẫn như cũ: Những bánh bao ngũ cốc thô cứng và cháo rau dại đến mức soi được bóng người. Gia đình nhà phòng thứ ba ăn nhanh nhất, gần như lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quét sạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sành .
Trương Thiết Quân húp nốt ngụm cuối cùng trong bát, quẹt miệngleech_txt_ngu rồi nháy với vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau đó kéo Ngưu Niêu vẫn cònleech_txt_ngu gặm bánh , cả nhà ba người nhanh chóng chuồn về căn phòng nhỏ của mình, đóng cửa lại.
người còn lại đã sớm quen với việc . Vệ Hồng nhà phòng cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bĩu môi, nói gì. Chỉ cần đến lượt nhà phòng thứ ba rửa bát mà họ không lười biếng bình thường họ muốn gì làm, chẳng ai buồn .
Vừa cửa lại, trên mặt Thiết Quân đã lộ nụ cười bí hiểm, từ trong ngực áo lôi ra một củ khoai lang nướng bằng cánh tay trẻ con! Vỏ khoai cháy xém đen thui, nhưng khi bẻleech_txt_ngu ra, trong là màu vàng óng ả, còn tỏa rabot_an_cap ngọt dịu nhẹ.
Oa! đâu ra thế này? Mắt Lý Tú Lan sáng rực lên, hạ giọng nhiên hỏi.
Trương Quân đắc ý màybot_an_cap, vừa cẩn bẻ củ khoai thành khúc, đưa khúc lớn nhất cho vợ, khúc giữa cho gái đang nhìn chằm chằm, mình giữ lại khúc nhỏ nhất, vừa khẽ nói: Chiều nay lúc cuốc đất, thấy có củ khoai langnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhô đầu lên, anh tiện tay đút vào túi luôn. Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi vệ sinh sẵn tiện nhặt củi nướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Tú Lanvi_pham_ban_quyen nghe xong, chẳng cảm thấy có gì sai trái, ngược lại còn nhìn hắn với mắt mộ, chân thànhvi_pham_ban_quyen ngợi: , anh giỏi đấy! Thế mà cũng kiếm được!
Ngưu Niêu hai tay bưng khúc khoai nướng thơm ngọt, cũng học theo dáng vẻbot_an_cap của mẹ, thì thào: Cha, lợi thật!
Tuy lúc này khoai lang đã khôngleech_txt_ngu , nhưng nó vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mềm vừa ngọt, ngonleech_txt_ngu bao lần cái loại bánh thô ráp chát cổ và cháo rau dại loãng như nước kia. Cả nhà ba người trốnbot_an_cap trong phòng cực kỳ ngon lànhbot_an_cap, đến mức dính trên đầuleech_txt_ngu ngón tay cũng liếm sạchbot_an_cap sành sanh.
Ăn xong, Trương Thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân thu dọn mảnh vỏ khoai thui kia, lặng lẽ ra phòng, dùng chân bới một cái nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới chân tường ngoài nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chôn vỏvi_pham_ban_quyen vào rồi đất lên, tiêu hủy dấu vết.
qua thêm .
Buổi trưa hôm đó, cơm , tin tức đã lan khắp thôn. Đợt thanh niên tri thức tiên phân vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại Tiền Tiến của họ đã đến công , Đội trưởng Chu Kiến Hoa đánh xe bò đi người rồi!
Đây quả là chuyện hiếm từ trước đến nay!
Dân từ già chí trẻ, hễ ai có gì gấp đều kìm được mà chạybot_an_cap ra cây già đầu thôn, rướn chờ xem náo .
Cẩu Sính vừa biết tin đã kéo ngay Ngưu Niêu đang mải nghịch trước cửa: Ngưu ! Đừng chơi nữaleech_txt_ngu! Thanh niên tri từ thành phốleech_txt_ngu về đến rồi, mau đi đi!
Ngưu Niêu nghe vậy cũng phấn chấn hẳn , phủi phủi bùn trên đôi tay nhỏ rồi chạy theoleech_txt_ngu Cẩu Sính chenvi_pham_ban_quyen lên trước đám .
Chẳng bao lâu sau, từ đằng xa đã nghe thấy tiếng bánh xe bò nghiến sỏi đá lạo .
Đội trưởng Chuvi_pham_ban_quyen Kiến Hoa đánh chiếc xe bò già của , thong thả hiện ra cuối con đất.
Trên xe bò có năm ngườileech_txt_ngu trẻ tuổi ngồi đó, ba nam hai , ai nấy đều mặc áo vải xanh dương hoặc xanh lávi_pham_ban_quyen phẳng phiu không mộtbot_an_cap miếng vá. Mặc dù trênvi_pham_ban_quyen gương mặt họ rõ vẻ mệt mỏi sau đi và sự ngỡ khi chân đến, nhưng so với đám dân làng áo quần rưới, da dẻ nhẻm, vẫn vô cùng nổi bật.
Xe bò chậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rãi dừng lại ở đầuleech_txt_ngu thôn.
Cẩu Sính trợn tròn mắt nhìn đôi giày cao dưới chân mấy thanh tri thức, nhìn cả dải ruy băng đỏ tươibot_an_cap của các nữ thanh , rồi lại nhìn chiếc túi đeo chéoleech_txt_ngu inbot_an_cap chữ đỏ họ mang bên người, thuồng đến sắp chảy cả nước miếng.
giật giật tay áobot_an_cap Ngưu Niêu, thì thầm: Oa người thành phố sướng thật ! Cậu nhìn mặc chưa kìa, da dẻ lại trắng trẻo, đúng là đẹp thật!
Ngưu Niêu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn không chớp mắt, gật đầu lia lịa. Cô bé nhớ tới lời ông bà nội hay nhắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên tai, đồng tình: Ông bà nội bảo , anh Học Thắng ở công xã học hành cho giỏi, sau này lên phố làm công , được ăn cơm nhà nước đấy!
Nói xong, bé nhìn những anh chị thanh niên tri thức trắng trẻobot_an_cap xinh đẹp , trong lòng khôngleech_txt_ngu khỏi nảy sinh sự ngưỡng mộ ynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hệt Cẩu Sính.
Làm người thành thật tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghe nói mỗi tháng khôngbot_an_cap cần xuống ruộng mà nhà nước vẫn phát lương , có gạo trắng ngần, có bột thơm phức, chắc chắn là được ăn no, không bao giờ phải nhịn đói nữa.
Thực tế, không chỉ đám lẫm và ngưỡng mộ, ngay cả những ngườileech_txt_ngu dânleech_txt_ngu đangleech_txt_ngu đứng xem, mấy tri thức bước xuống bò cũng không khỏi .
Đây là đầu tiên họ nhìn thấybot_an_cap những người đến vậy.
đẹp này không chỉ là gương trẻo, quần áo chỉnh tề, mà còn là một cảm giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất diễn , khác hẳn với các cán bộ trên công xã, thậm chí khác cả những người trên huyện mà thỉnh thoảng mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp.
Những người này, nhìn qua là biết từ lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là những người có học thức thực thụ.
Thời đại này, mọi người có một sự kính trọng tự nhiên đối với người có học. Nhìn những thanh niên nho nhã này, dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng giác hạ thấp giọng nói, những động tác chỉ cũng thu liễm lại nhiều.
Chu Kiến Hoa nhận được báo từ trước, cũng đã dựng hai căn nhà mới bằng gạch bùn và gỗ ở rìa , gần phía ruộng đồng, đó chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là điểm niên tri thức.
Căn nhà đơn nhưng mái lợp ngói, còn tốt hơn nhà của ít dân làng. Hai gian phòng, một gian cho ba nam thanh , một cho nữ thanh niên, đều giường sập lớn lótbot_an_cap phản gỗ, nằmleech_txt_ngu trên giường đất.
Chuleech_txt_ngu Kiến Hoa đánh bò đến trướcbot_an_cap cửa điểmleech_txt_ngu thanh niên trileech_txt_ngu thức, giúp họ chuyển những hành lý đơn giản xuống. Đối diện với nhữngbot_an_cap người trẻ còn nồng đượm thư , giọngbot_an_cap điệu của coi như ôn hòa.
Đến nơi rồi, điều kiện ở đây gian khổ, các đồng hãy khắc phục một chút. Chiều nay các đồng chívi_pham_ban_quyen tự ổn định, dọn dẹp làm quen môi trường. Sáng sớmvi_pham_ban_quyen mai còi thì tập trung tại sân thóc để phân công công , bắt đầu làm .
Năm thanh niên tri thức tầm độ tuổi mươi, đến từ tỉnh lỵ. Họ hưởng ứng lời gọi, mang theo bầubot_an_cap nhiệt huyết tự nguyện đăng ký về nông thôn để xây dựng quê hương, tiếp giáo dục từ tầng lớp bầnleech_txt_ngu nông và nông cấp thấp.
Dù căn nhà gạch bùn trước mắt xa nhà ở thành phố của họ, nhưng trên mặt mấy không hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lộ vẻ ghét bỏ hay thất vọng, trái còn thấy không khí ở đặc biệt trong , ánh mắt của dân làng xung quanh thật chấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phác, thứ đều cùng mới mẻ.
Người lớn xem náo nhiệt xong thì tản ra thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng nhóm ba ngườibot_an_cap, ai về nhà nấy hoặc tìm chỗ râm mát để tiếp tục bànvi_pham_ban_quyen tán, chẳng ai để ý đến hai đứa là Ngưu Cẩu Sính.
Hai đứa nhỏ tính tò cao, đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo đến tận bên ngoài thanh tri thức, bám cửavi_pham_ban_quyen, đầu thò nhìn vào bên .
thanh niênvi_pham_ban_quyen tri thức đang rộnvi_pham_ban_quyen xếp hành lý giản, trải gấp chăn, trông có vẻ hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luống cuống.
Trong đó có nữ niên tri thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt tròn, khi cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên haivi_pham_ban_quyen lúm đồng tiềnleech_txt_ngu trên tên là Phương. vừa ngẩng đầu lên đã nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy hai cái đầu nhỏ bù xù ngoài cửa.
Cô mỉm cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đặt đồ đạc trong tay xuốngleech_txt_ngu, từ trong túi vải mang theo lấy ra hai viên kẹo Đại Bạch Thỏ, đi đến cửa rồi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng hai đứavi_pham_ban_quyen trẻ.
Cho các này, mời các em ăn kẹo. Giọng của Trịnh Phương dịu dàng, đưa kẹo tới, Các em tên là gì thế?
Ngưu Niêu và Cẩu Sính nhìn viên kẹo đẹp chưa từng thấy bao , mắt sáng rực lên.
Cẩu Sính nuốt nước miếng, vội vàng xưngvi_pham_ban_quyen : Em tên Cẩu !
Niêu dõng nói: Em là Ngưu Niêu ạ.
Trịnh Huệ Phương cảm thấy tên của hai đứa trẻ khá thú vị, cô bảo: Cẩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sính, Ngưu Niêu, tên thật dễ nhớbot_an_cap. Bây giờ các chị phải dọn đồ, không rảnh chơi với em được. saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này ổn định rồi, em có thể đến điểm thanh niên tri các chị chơi, được không?
Trongvi_pham_ban_quyen lòng cô hiểu rõ, mới nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, việc tạo mối quan hệ tốt với dân làng, dù là với trẻ con, chắc chắn là điều cần thiết, dù sau này họ cũng sẽ sinh sống ở đây lâu dài.
Ngưu Niêu nhìn nụ cườibot_an_cap dàng của Huệ Phương, ưỡn cái nhỏ lên, hiếm khi nghiêm túc : Cảm ơn chị gái xinh đẹp! Sau này chị có gì không cứ tìm Niêu em, em chắc chắn sẽ giúp đỡ!
Cẩu Sính cũng vội vàng vỗ vào lồng ngực cam : Còn cả Cẩu Sính em !
Một nữ thanh niên tri thức khác đang dọn giường bên cạnh là Ngô Tuyết Mai thấy những lời ngây ngô ấy cũng nhịn được cười, quay nói: Được rồi, vậy thì các chị cảm ơnbot_an_cap đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí nhỏ trước nhé!
Bình thường Niêu vốn đứa trẻ ngợm như quỷ sứ trong thôn, giờ bị hai xinh đẹp nhìn rồi cười thế, đột nhiên thấy hơi thẹn .
Khuôn của bé hơi hồng, nắm chặt viên kẹo trong tay, khẽ đáp một tiếng rồi kéo Cẩu Sínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn đang cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngây ngô quay chạy biến. bóng nhỏ nhanh chóng biến mất ở con đường đất.
Chạy được một , hai lại, không được nữa mà bócleech_txt_ngu ngay lớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấy kẹo đẹp đẽ ra, nhét kẹo tỏa hương sữa nàn vào miệng.
Ngưu Niêubot_an_cap cẩn thận lưỡi đảo viên kẹo đang nhỏ dần đi, không nỡ nhainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạnh, muốn hương vị vời này lại thật lâubot_an_cap, thật lâu .
Cẩu Sính, kẹo này ngon thật đấy! Ngưu nói ngọng nghịu, đôi mắt to híp lại thành hai đường .
Cẩu Sính cũng học theo dáng vẻ của bé, để viên kẹo lăn đi lăn lại trong miệng, gật đầu lia lịa, không lời: Ừm! Ừm! Ngọt thật! Cònleech_txt_ngu có vị sữa nữa!
Ngưu Niêu cảm thấyvi_pham_ban_quyen đây chắcleech_txt_ngu chắn là thứ ngon nhất trên đời này!
Nóleech_txt_ngu cònleech_txt_ngu ngonnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn cả ve sầuleech_txt_ngu , khoai lang mà cô béleech_txt_ngu ăn, còn hơn trắng phức trong mơ gấp trăm lần!
Cô liếm môi, nuốt chút dư vị ngọt ngàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối cùng vào bụng, cảm thán: Nếu sau này nào được ăn thì tốt biết mấy.
Cẩu Sính nghe Ngưu Niêu nói về ước mơ được ăn kẹo mỗi ngày, cái nhỏ lắc như trống bỏi: Nhà cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều kiện thếvi_pham_ban_quyen mà ngày nào ăn? Thứ tinh này, nếu không phảibot_an_cap người thành thìleech_txt_ngu đào đâu ra chuyệnbot_an_cap tốt như thế!
Phải rồi, người phố!
Chị gái xinhleech_txt_ngu đẹpbot_an_cap cho cô bé kẹo chínhleech_txt_ngu người thành phốvi_pham_ban_quyen.
Họ không phải phơi nắng đất hằng ngày, mỗi đều nhà nước cấp lương thực hàng , chắc chắn là có thể ăn kẹo ngon mỗi ngày!
Vậy làm sao mới trở thành người phố được nhỉ?
Cái nhỏ của Ngưu Niêu xoay chuyển cực nhanh.
Đi học! rồi, chính là đi học!
Côleech_txt_ngu bé chợt nhớ ra, anh họ cả đang học ở tiểu học của công xã, ngày ông bà nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và bác cả, bác gái cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net treo bên miệngbot_an_cap, bảo là Học Thắng này đi học sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có tiền đồ lớn, sẽ trở thành người thành phố, bưng cơm sắt!
Tuy không hiểu rõ bát cơm sắt cụ thể là gì, nhưng là bátbot_an_cap thì chắc chắn phải liên quanleech_txt_ngu ăn ngon!
Xembot_an_cap ra, đi học chính là con đườngvi_pham_ban_quyen để được ăn kẹo mỗi ngày!
Nghĩ đây, Ngưu Niêu chẳng buồn nói thêm với Cẩu nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô thận vuốt phẳng tờ giấy gói quý giá nhét vào , quay người chạy biến về nhà.
Cô lao vào nhà như gió, Thiết đang chân nghỉ trưa trên kháng.
Ngưu nhào tới cạnh mép kháng, đôi mắt sáng đến đáng sợ, cô bé túm lấy tay mình ra sức lay: Cha! Cha! Cha mau đi, cha có muốn ngày nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn lợn không? Những miếng thịt mỡ to, hầm tử, thơm phức ấy!
Trương Thiết Quân bị con gái hỏi cho ngớ , theo bản năng chép miệng, hồi tưởng lại thịt kho tàu bóng loáng hồi Tếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hầu chuyển động: Muốn chứ! Ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà chẳng muốn?
Ngưu Niêu hỏi: Thế cha có ăn bánh bao trắng mại của người phố không? Loại mà không cần ăn kèm thức ăn, cứ thế vã cũng hết được hai cái !
Thiết Quân đã ngửi thấy mùi lúa mạch thơm lừng, không nhịn được nuốt nước miếng: Muốn, muốn, muốn! Nằm mơ cũng muốnvi_pham_ban_quyen!
Ngưu Niêu thấy bộ thèm thuồng biết thời cơ đãbot_an_cap đến, lập tức ưỡn cái ngực , dõng dạc tuyên bố:
Cha! muốn học! Con muốn đến trường! Đợi con đi học rồi, có văn hóa, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người thành , mình sẽ được thịt lợn với bánh bao trắng mỗi ngày!
Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiết Quân bị một lờibot_an_cap nói của con gái choáng váng, han bao nhiêu món ngon từ nãy đến là để đào hố chờ hắn ở đây à?
Cái đang nóng lên hắn dần bình lại, mặt nhỏ đầy mong đợi của gái, hắn ủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rũ thở : con gái ngốc của cha ơi! Con tưởng làm công nhân dễ thế ? Mỗi vị trí đều có người cả , biết bao người sứt đầu mẻ trán mà không lọtleech_txt_ngu kia ! Anh họ con học là bác con lẽ có cửa nẻo, trông cậy nó làm rạng rỡ tổ tông, còn cha con haizz
Hắn nói tiếp, nhưng ý tứ đã mười mươi, hắn không có bản lĩnh đó.
Lý Tú Lan đang nằm bên cạnh cũng nghe thấy, dạo này đi làm đồng chị ta không dám lười biếng nên mệt lử cả , vừa con gái chủ độngleech_txt_ngu đòi đi học, trong lòng chị ta lập tức nảy sinh ý định.
Chị ta lại gần Trương Thiết Quân, thúc tay vào người , nhỏ giọng khuyên nhủ: Anh Quânvi_pham_ban_quyen, em thấy lời con bé đâu lại có lý!
ta càng nghĩ càng thấy đúngleech_txt_ngu, đôi mắt cũng sáng : Anh , chúng ta chỉ có mỗi mụn con là Ngưu Niêu, này không trông cậy vào nó thì trông cậy vào ai? Nếu Ngưu Niêu thật sự giống nhưbot_an_cap nói, đi học rồi tiền đồ, làm người thành phố, chẳng phải hai vợ mình được hưởng phúc theo ? Đến lúc đó, gì phải khuya dậy mấy cái điểm công này nữa? Biết đâu lại được ăn thịt hằngleech_txt_ngu ngày thật ấy !
Trương Thiếtleech_txt_ngu Quân vốnleech_txt_ngu tưởng con gái viển vông, nhưngvi_pham_ban_quyen nghe vợ phân tích, lại nghĩ đến năm mươi đồng tiền có khibot_an_cap chia nhà, lòng hắn cũng dao động.
Phải rồi, có đứa con gái, nuôi nó ăn học thì ai?
Đếnbot_an_cap trường tiểu học công xã, một năm tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học phí, tiền sách cộng linh các vở viết, nghe đâu cộng cũng chỉ khoảng ba bốnvi_pham_ban_quyen đồng, chia nhà được năm mươi đồng, giờ họ hoàn có thể trả đượcbot_an_cap!
Khoản đầuvi_pham_ban_quyen tư này như khá hời?
Hắn ngồi bật dậy, cố ý nghiêm mặt hỏi Ngưu Niêu: Ngưu Niêu, cha con, nếu cho con học, con có đảm sẽ học hành tế không? Không được bữa cái đâu đấy!
Ngưu Niêu thấy có hy vọng, lập tức vỗ bôm bốp, thề thốt đảm bảo: ! Con nhất sẽ học hành chăm ! Con đấy!
Trương Thiết Quân chỉ cần thái độ này, xua tay một cái, như thể vừa hạ một quyết tâm cực : Được! Cha tin conbot_an_cap! Đợi nữa khai giảngleech_txt_ngu, cha sẽ đưa con đến trường tiểu học xã! Con phải những lờileech_txt_ngu hôm nay đã nói, sau này có tiền đồ rồi phải hiếu thảo với cha mẹ đấy!
Ngưu Niêu nghe cha ý thìvi_pham_ban_quyen mừng đến mức suýt nhảy dựng , vộibot_an_cap vàng vẽ tiếp vẽ chưa xong: Chắc chắn hiếu thảo ạ! Sau còn đón cha lên thành phố ở nữa cơ!
Chà, bánh vẽ này lớn , sách còn chưa chạm taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào mà sắp cả nhàleech_txt_ngu lầu trên thành phố !
lần này, Trương Thiết Quân Lý Tú Lan nhìn dáng tràn đầy tự của con , lời nói lại , trong lòng cảm thấy vô cùng thoảivi_pham_ban_quyen mái, cùng có hy vọng.
Đượcvi_pham_ban_quyen! Vậy quyết định thế đi! Trương Thiết Quân đùi cái đét, Đợi khai giảng sẽ gái đi !
Mai đứngleech_txt_ngu cửa, chân lại.
Cô bé nghe thấy vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng chú ba đang vui vẻ chuyện đưa Ngưu Niêu , trong lòng như bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứbot_an_cap gì đó chặn ngang, vừa chua vừa chát.
Đều gái, đều là đồ lỗ vốn miệng bà nội, tại sao cha mẹ Ngưu Niêu lại bảo vệ cô bé như vậy, còn cho cô đi học?
mình thì suýt nữa cho nhà người A Mai tựa vào bức tường đất, cúi đầu, mũi chân di di cục nhỏ trên mặt đất, buồn bã hồi lâu.
, cô bébot_an_cap lại nhớvi_pham_ban_quyen đến việc mẹ vì mình mà khóc thương đến , liều bảo vệ mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng vì mà lần tiên cứng rắn đòibot_an_cap chia nhà.
Cha mẹ cũng thương cô bé.
Nghĩvi_pham_ban_quyen vậy, lòngvi_pham_ban_quyen A Mai nhẹ nhõm đôi chút.
Nhưng cô bé cũng muốn đi họcbot_an_cap.
rồi Ngưu Niêu nói học có thểbot_an_cap làm người thành phố, bà cũng bảo anh họ đi học sẽ có lai
Có phải chỉ cần đi học, có tiền đồ , sẽ không giờ bị mắng là đồ vốn nữa, cũng không còn ai muốn cô bé đi cho nữa không?
Suy nghĩ ấy đã tiếp thêm can cho A .
Cô bé một thật sâu, vén tấm rèm vải bước vào phòng mình.
, Trụ và Ngô Hồngleech_txt_ngu Anh đang nằm trên kháng nghỉ trưa, cả đềubot_an_cap chưa mà chỉ đang mắt thần.
Em trai A Vinh đang chơi một mình với khối gỗ đã mòn ở góc kháng.
A Mai đến cạnh kháng, những lo lắng vò vò áo, vừa căng thẳng vừa mang theo một tia hy vọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Cha, mẹvi_pham_ban_quyen con được đi không?
Trương Thiết Trụ cònbot_an_cap kịp lên , Ngô Hồng Anh đã mở mắt .
Côvi_pham_ban_quyen thở , chống tay ngồi , giọng điệu mang vẻ bất lực: A , không phải mẹ cho đi. Nhưng giờ chia nhà rồi, đợi đến vụ thu hoạch mùa thuvi_pham_ban_quyen chia thực là chúng ta phải tự lo liệu lấy. Em trai con còn nhỏ, không giúp gì đượcbot_an_cap. Con năm nay bảy tuổi rồi, đã biết làm bao nhiêu , có giúp mẹ cắt cỏ lợn, nhặt củi, em, đỡ đần bao nhiêu là .
Cô nắm lấy A , nhẹ nhàng vỗ về: kiện nhà mình không nuôi nổi đứa cùng học chính quy được. Con cứ giúp nhà trước đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đợi vài năm nữa, mình khấm khá hơn, mẹ chắn cũng sẽ cho đileech_txt_ngu học vài năm để biết cái chữ, không con thành người mù chữ, có không?
Ngô Hồng Anh A Mai, vì conleech_txt_ngu gái mà cô thể liều mạng với chồng.
Nhưng trong thâm tâm, vẫn thấy tài nguyên hữu hạn của gia phải dành cho trai trước.
A đi học muộn một cũng sao, nhưng A Vinh sau này nhất định phải được đến trường đúng hạn.
Ánh trong A Maibot_an_cap lịm dần đi.
Cô bé đầu, khẽ vâng một tiếng nói thêm lời nữavi_pham_ban_quyen.
chiều, khi bớt gayvi_pham_ban_quyen gắt, Nữu ở nhà buồn chán, lại chẳng muốn Cẩu Sính chạy nhảy khắp nơi, bèn đi theo A Mai và A Vinh ra bìa rừng nhặt củi.
Nóibot_an_cap là đi nhặt củi, chứ Ngưu Nữu và A Vinh thực chất chỉ là đi gây rối.
A Vinh mêbot_an_cap đuổi theo mấy con châu chấu chạy khắp bãi, còn Ngưu thì nhìnvi_pham_ban_quyen đông ngó tây, nhặt được cành nhỏ là cầm tay múa nhưvi_pham_ban_quyen đấu kiếm, chơi được một lúc đã kêu .
A cũng chẳng trôngleech_txt_ngu mong gì vào hai đứa, côbot_an_cap bé lẳng lặng cúi người, cẩn nhặt cành rụng dưới đất rồi dùng dây cỏ buộc lại.
đến khi một bó nhỏ, cô bé mới đi đến sườnvi_pham_ban_quyen cỏ quen thuộc, nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngưu Nữu đang nằm đống cỏ khô vắt vẻo chân , và em trai vẫn đang loay hoay bắt châu chấu.
Mai ngồi xuống bên cạnh Ngưu Nữu, hai tay ôm gối, mắt giấu nổi vẻ ngưỡng mộ, khẽ hỏi: Nữu, nghe đợi đến khi khai giảng, chú Ba sẽ đưa em công xã đi học, thật không?
Các đội lân cận đều không có trường học, chỉ có công xã mới có một ngôi trường. Đối với những đứa trẻbot_an_cap hiếm khi làngvi_pham_ban_quyen mà nói, việc có thể lên công xã mỗi ngày là một chuyện vô cùng đáng tị.
Ngưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nữunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn đám mây trắng lững lờ trôi trên bầu , gật đầu như chuyện đương nhiên: Đúng thế ạ! Cha mẹ đều ý rồi! Khai giảng là em đi ngay!
Cô nghiêng mặt nhìn A Mai, thở dài một hơi như cụ non, nhưng lời nói lại khiến người ta dở khóc cười: Hầy, chị A Mai em thế này, vận động một tí là mệt. Sau này nếu xuống ruộng kiếm công phân, ước còn kiếm được ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn cả cha mẹ em nữa! không thể để mình chớt được. Em nghĩ rồi, đi vẫn tốt hơn, học hành giỏi giang có tiền đồ thì mới thành người thành được! Như vậy là không phải xuống ruộng nữa rồi!
Chuyện mà để Trương Thiết Quân và Lý Tú Lan đang đổ hôi nước mắt ngoài nghe thấy con gái mình thẳng thừng chê lười, còn nói về sự lười biếng của một cách thanh cao thoát tục như vậy, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết họ nên tức hay đây.
nhiên, lời củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngưu Nữu tuy thật. cho cùng, thời buổi này ai có chút đường ra đều khôngleech_txt_ngu muốn làm kẻ chân lấm tay bùn, quá đỗi vất vả.
Nghe Ngưu Nữu nói, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy khát vọng củaleech_txt_ngu cô bé, lòng A Mai càng ngưỡng . Cô bé muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi học, cũng có đồ, cũng cha mẹ vất vả như vậy nữa. nhưngleech_txt_ngu cô bé liếc nhìn bàn tay nhỏleech_txt_ngu nhắnbot_an_cap đã bắtbot_an_cap thô ráp vì làm việc, lẳng lặng cúi đầu.
Ngưu đang nằm trên đốngvi_pham_ban_quyen cỏ, nghiêng cái đầu nhỏleech_txt_ngu nhìn A Mai, chợt nhớ ra bèn bật dậy: Chị A Mai, chẳng chị cũng sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi học sao? Đến lúc đó chúng ta có thể cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau đi học rồibot_an_cap!
Cô nhớbot_an_cap mangbot_an_cap máng là anh họ Trương Thắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu đileech_txt_ngu học lúc bảy tuổi, chị A Mai năm nay cũng bảy tuổi rồi, đáng phải học rồi chứ. Đại đội Tiền Tiến ngay công xã, đi chỉ mất nửa tiếng đến, theo Ngưu Nữu thấy, trên đường đi có đồng hành tuyệt biếtbot_an_cap mấy.
Nghe vậy, ánh mắtleech_txt_ngu A Maibot_an_cap tối sầm lại, khẽ lắc đầu, giọng thấp : Mẹ chị bảo, bây giờ nhà mình phân gia rồi, cần giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm việc nhà. Đợi đợi vàivi_pham_ban_quyen năm nữa, kinh gia đình khấm khá hơn, mẹ sẽ cho chị đi học vài , biếtbot_an_cap mặtleech_txt_ngu là được.
Ngưu Nữu ồ lên một tiếng, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ tiếc nuối. bé khá thích người họ này, A Mai tính tình hiền lànhvi_pham_ban_quyen, bình thường rất chăm sóc đám em nhỏ, có gì cũng hay chia chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô một ít. Không được đileech_txt_ngu họcvi_pham_ban_quyen cùng nhau thật lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Thấy dáng vẻ vọng của A Mai, Ngưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nữuleech_txt_ngu lập phát huy sở vẽ bánh của mình, vươn bàn tay nhỏ lấm lem vỗ vỗ A Mai, hào nói: Chị Avi_pham_ban_quyen Mai, chị đừng buồn! Đợi em đi họcvi_pham_ban_quyen, biết chữ rồi, về sẽ dạy chị! Bảo đảm sẽ dạy chị hiểu hết! vậy sau này khi đi học, chị sẽ là người biết nhiều chữ nhất lớp, thầy cô sẽ khen chịvi_pham_ban_quyen choleech_txt_ngu xem!
A Mai ngẩng đầuleech_txt_ngu, nhìn bộ dạng đoan chắc nịch của Nữu, lòng thấy ấm áp hẳn , mỉm nói: Ừ! Cảm ơn em nhé, Ngưu Nữu.
Lúc này, A Vinh đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chơi nghịch đất bên cạnh cũng sáp lại gần. Cậu bé ngước khuôn mặt lấm lem bùn đất, ánh mắt mong chờ hỏi: Ngưu Nữu, vậy sau này người phố rồi, chị có dẫn em theo ăn sung mặc sướng không?
Ngưubot_an_cap Nữu liếc nhìn cậu bé, mặt nói một đầy lý : Không ! Vinh, trai, phải tự mình kiếm tiền, biết chưa? phải có tiền đồ, sau này chính em dẫn chị Mai đi sung mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sướng! Thế gọi là có bản lĩnh!
A Vinh bị nói như , không những không thất vọng mà lạivi_pham_ban_quyen trỗi dậy ý chí chiến đấu nhỏ nhoi. Cậu bé gật đầu thật mạnh, theo dáng vẻ của Ngưu Nữu vỗ , làm bùn dính đầy tay: Dạ! Chị Ngưu Nữu, vậybot_an_cap chị cũng phải dạy em chữ nhé! Em phải có tiền đồ! em lên, em sẽ kiếm công không, kiếm thật tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dẫn chị và cha mẹ đi ăn sung mặc sướng!
Nghe những của A Vinhleech_txt_ngu, lòng A ấm áp lạ thường, cảm thấy ngày thường mình không uổng công thương yêu đứa em trai này.
Thấy mặt trời đã ngả bóng về tây, thời gian không còn sớm, A Mai bèn cõng bó củivi_pham_ban_quyen chắc lên , một tay dắt A Vinh vẫn chưa muốnvi_pham_ban_quyen , gọi cả Ngưu Nữu đang uể oải , ba đứa cùng nhau về .
Kể sau khi việc phân gia được quyết ở gian , khí giữa những người nhà nênvi_pham_ban_quyen hơi kỳ lạ, bề ngoàivi_pham_ban_quyen duyleech_txt_ngu bình yên nhưng dưới lại ngầm chảy sự căngleech_txt_ngu thẳng tế nhị.
Mặc tiền chia, nhàleech_txt_ngu đã tính xong, lão đầu đã lên tiếng, trước khi chialeech_txt_ngu lương thực vụ thu, người ăn chung, việc nhà luân phiên như cũ.
Lý Vệ Hồng cậybot_an_cap mình là trưởng, lại sinh được con trai, nay đã quen thói hống hách, Ngô Hồng Anh làm việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chuyện bữa. Nhưng giờ sắp sửa chia bếpleech_txt_ngu , nén trong Ngô Hồng Anh cũng bộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát cứng cỏi.
Việc nào làm, không làm thiếu một nào, muốn thêm, hay nhục chịu đựng trướcbot_an_cap thì đừng hòng có chuyện đó nữa.
Ngưu Nữu hai anh em vừa vào sân đã nghe thấy tiếng cãi vã gay từ phía nhà bếp vọng lại.
Lạibot_an_cap gần thìleech_txt_ngu thấy bác cả Lý Vệ Hồng bác dâu hai Ngô Hồng Anh đang chống nạnh, mặt tai cãi nhau liệt.
Ngưu Nữu vội vàng lách đến bên cạnh Lýbot_an_cap Tú Lan đang thong dong xem náo nhiệt ở cửa gian chính, nhỏ giọng hỏi: Mẹ, có chuyện gì thếbot_an_cap ạ? Sao bác cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với bác hai lại cãi nhau to thế?
mặt Lý Tú Lan rõ vẻ hả hê không thèm che giấu, bà hạ thấp buôn chuyện với convi_pham_ban_quyen gái: Hừ! Còn vì cái gìleech_txt_ngu nữa? Bác dâu cả của con trơ trẽn sao! Hôm nay đến lượt bác hai con giặt quần áo cho nhà, chị hay thật, lén nhét cả đồ lót của cả nhà chi cả vào đó! Bác con bây có thèm nuông chiều cái thói xấu đó nữa, trực tiếp nhặt ra ném sang một bên giặt! Đây nàybot_an_cap, bác dâu cả vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới hiện ra là nổi khùng ngayvi_pham_ban_quyen, ăn vạ ở kia kìa!
Chỉ thấybot_an_cap Ngô Hồngbot_an_cap lần này thực sự quyết tâm, chỉ vào đống quần áo bị vứt ra, giọng điệu kiên định: Chịbot_an_cap dâu cả! Việc của tôi, Ngô Hồng Anh tôi không lười biếng! Nhưng việc không phải của tôi, chị cũng hòng ấn đầu tôi bắtleech_txt_ngu ! Quần của chị, chị thích tìm ai giặt thì tìm, dùleech_txt_ngu sao tôi cũng không quản!
Vệ Hồng chặn đến mức mặt mũi hết xanh lại trắng, định dùng uy dâu trưởng, nhảy dựng lên mắng Ngô Hồng Anh kẻleech_txt_ngu vô lương tâm, không tôn trọng chị dâu, nhưng nhà đã rồi, còn ai nhịn chị ta nữa.
Lý Vệ vốn dĩ không lý, cộng thêmvi_pham_ban_quyen lần này Ngô Hồng Anh đãbot_an_cap tâm không nhẫn nhục chịu đựng . Chị tavi_pham_ban_quyen vã ngày chẳng chiếm được lợi lộc nào, ngược lại còn bị Ngô Hồng chọc cho tức nghẹn.
Cuối cùng, ta chỉ có thể hực ôm đống quần áo , xám xịt lủi sang một giặt.
Anh nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bóng lưng của Lý Vệ Hồng, lòng khoái không sao tả xiết!
Đây là lần tiên khi gả họ , cô chiếm được ưu thế trong cuộc tranh chấp với dâu cả.
Thấy con gái Mai và conleech_txt_ngu trai A Vinh đã về, cô cố ý cao giọng, như nói cho lũ trẻ nghe, lại như nói mọi người trong sân:
A Maibot_an_cap à, sau này không cần thật thà quá đâu, nhặt đủ cho nhà mình dùng là được ! Trước kia mẹ ngốc, cứ nghĩ là người một nhà, làm nhiều chẳng sao. Giờ phân gia , chúng ta làm dùng ít là chịu thiệt đấy! Không thểbot_an_cap cứ khờ khạo thế mãi được!
Lời này lọt tai Lý Tú Lan và Ngưu Niêu đang hóng ở cửa chínhbot_an_cap.
Tú Lan nhướng mày, nhỏ giọng nói với gái: Hê, thấy chưa? Nhị bávi_pham_ban_quyen nương vừa gia xong là cái lưng hẳn , nói năng cũng có lực hơn rồi đấy!
Ngưu Niêu lạ lẫm, trước đây nhị bá nương luôn cúi đầu, hiếm khi nói to vậy.
Trương lão đầu im lặngvi_pham_ban_quyen trong phòng nãy giờ rõ ràng cũng nghe thấy hết cãi bên ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lão sa sầm mặt bước ravi_pham_ban_quyen, ánh mắt quét qua những nàng dâu và nội đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỗi người một vẻ trong sân, hắng giọng thật mạnh.
Cãi cọ cái gì? Cả nhà cứ ồn àonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhốn lên, cònleech_txt_ngu ra thống gì nữa!
lão mang theo uy nghiêm không thể nghi ngờ: Nếu đã cảm thấy sống chung uất ức thì được thôi! Ngoại trừ việc tạm thời vẫn chung một , quy định luânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiên nấu cơm rửa bát giữ nguyên, còn lại từ ngày mai, việc ai nấy ! Quần phòng nào giặt, củi phòng nào phòngvi_pham_ban_quyen nấy nhặtbot_an_cap, ở đất tự lưu cũng mình chămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sóc! Im lặng hết đi!
Lão gia tử lên , chuyện này coi như định đoạt.
Lý Vệ Hồng vừa vò áo vừa xị mặt ra, lòng bừng bừng lửa nhưng không dám gây gổ nữa.
Ngô Hồng Anh thầm thở phào, thấy mình cuối cùng cũng đòi lại được chút công bằng.
Lý thì chẳng quan tâm, sao ta Trương Thiết Quân trước nay cũng giỏi trốn việc, chẳng thiệt đi được.
Từ khi mình được đi học, Ngưu Niêu thấy mình cần giao lưu nhiều với nhữngbot_an_cap văn hóa. Cẩu Sính có rủ đi tổbot_an_cap chim hay nghịch bùn cô bé cũng không mấy mặn mà, trái lại cứ thích lảng vảng điểm thanh niên tri thức.
Chiều hôm đó, cô bé lại thơ thẩnvi_pham_ban_quyen bên ngoài điểm thanh niên thức.
Cửabot_an_cap phòng các nữ thanh niên tri thức , cô bé định bụng xem chị Trịnhvi_pham_ban_quyen Huệ Phương ở đó không, kết quả vừa ghé mắt nhìn qua khe cửa
Ái chà!
Trong phòng, Ngô Mai vàleech_txt_ngu anh chàng thanh niên tri thứcbot_an_cap tên Triệu Vĩ Đông đang đứng sát rạt, đầu hai người ghé vào nhau, đang đang gặmbot_an_cap miệngbot_an_cap nhau!
Ngưu kinh ngạc đến mức mắt muốn lọt ra , bàn tay vội bịt chặt miệng vì sợbot_an_cap phát ra tiếng động.
Cô chân, áp sát lưng vào tường đất, nhích chút một ra xa, mãi đến khi cách điểm thanh niên tri thức một đoạn dài mới dám cắm đầu .
Cô bé chạy đến gốcvi_pham_ban_quyen cây hòe già thôn, ngồi bệt xuống rễ cây, trái tim nhỏ vẫn đập thình thịch liên .
Trong đầu toàn là cảnh tượng vừa thấy, hai người sao lại giống như trẻ con tranh nhau ăn kẹo, cứ gặmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng nhau thế ? Cái này cái này gọi là gì?
Cô bé ngồi đó, đôi lông mày nhíuleech_txt_ngu chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mình vừa phát hiệnvi_pham_ban_quyen ra một bí mật cực kỳ ghê gớm, vừa chấn động lại vừa hoang mang.
Cẩu Sính chạy đến từ lúc nào không , phịch xuống cạnh cô bé, hai tiếng không phản ứng.
Cẩu Sính đẩy cô một cái, hét lớn: Ngưu Niêu! thế? Hồn bay đi đâu rồi? mãi không nghe!
Ngưu Niêu sực tỉnh, nhìn Sính, nhăn tít lại, thấp giọng hỏi mộtbot_an_cap cách kỳ : Cẩu Sính, tôi hỏi chuyện này Tại sao một người nam với nữ lại phải ăn nhau ?
Tuy Cẩu Sính mới bảy , nhưng hay đi theo bà , nghe ngóng nhà này kia nên biết nhiều hơn Ngưu Niêu.
Nghe câu này, cậu khẳng định chắc nịch: Còn phải hỏi à? Chắc chắn làm chuyện gian díu rồi! Bà tôi bảo, mấy gian díu mới lén lút ăn miệng nhau!
Gian díunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Ngưu lại từ này, tuyleech_txt_ngu không hiểu hết ý nghĩa nhưng nghe giọng điệu chắc chắn và vẻ mặt vừa khinh vừa của Cẩu Sính, cô bé thấy đây chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì.
Ngưu lắc đầu, tan cảnh hai thanh thức ăn nhau ra trí óc, không hiểuleech_txt_ngu thì thôi không nghĩ !
Cô bé quay hỏi Cẩuvi_pham_ban_quyen Sính: Bạn tìm tôileech_txt_ngu có việc gì?
Cẩu Sính hơi ấm ức bĩu môi: Dạo này bạn chẳng thèm với tôi gì , cứ chạy sang chỗ thanh niênvi_pham_ban_quyen tri thức suốt.
Ngưu Niêu nghe vậy lập ưỡn cái ngực nhỏ, mặt đắc ý: Thế sao mà giống nhau đượcbot_an_cap? Khai giảng làleech_txt_ngu tôi đi học rồi! Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này tôi người có hóavi_pham_ban_quyen, sao có thể ngày nào mảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chơi vô tri được?
Đi học á? Mắt Cẩu Sính tròn xoe, miệng há hốc thể vừa quả trứng gà.
Cậu bévi_pham_ban_quyen cảm thấy ngườileech_txt_ngu cùng nhau lớn lên vũng bùn, đứa nào ngốcbot_an_cap nhau, sao tự nhiên bạn lại đi họcleech_txt_ngu?
Cậu bé ra một lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vẻ mặt túc của Ngưu Niêu, trong lòng đột nhiên nảy ra mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý định, thốt lên: Vậy tôi cũng về bảo bà, tôi cũng muốn đi !
Niêu nghe thế thì rỡ.
Cô lo trên đường đi học không bạn quen, Cẩu Sính mà đi cùng thì tốt quá!
Cô vỗ mạnh vai Cẩu : Đượcbot_an_cap! Vậy bạn định phải nói cho bà đồng ý đấy!
Nói xong chuyện chính, bản tính ham chơi của Sính lại trỗi dậy, cậu bé đảo mắt đề nghị: Hay là bây giờ chúng mình gọi cả Ngưu Oa, cùng vào rừng tìm tổ chim đi? Tôi biết cây cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy!
Ngưu Niêuvi_pham_ban_quyen:
Cô vừaleech_txt_ngu mới nói mình là người có hóa không chơi bời lổng, cái vả mặt này đến hơi .
Thế sức hấp dẫn của trứng chim nướng quá lớn, hương thơm thoang thoảng đâu đây.
Gương mặt nhỏ nhắn đấu tranh một , cuối cùng không cưỡng lại được ham muốn vui chơi, vẫy tay : Cũng được! , gọi Ngưubot_an_cap Oanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi!
Haivi_pham_ban_quyen đứa trẻ chạy trước sân đội trưởng, Ngưu gào to: Ngưu Oa! Oa! Ra chơi !
thữngleech_txt_ngu hiện cửa, còn chútleech_txt_ngu khó chịu từ lần cãi nhau thua trước , không muốn ra ngoài.
Ngưu Niêu thấy vậy thì nhướng mày, hai tay nạnh, sữa nhưng đầy khí không cho phép từ chối: Oa! Đích thân đến gọi bạn rồi đấy, bạn đừng có làm tôibot_an_cap mất mặt! Nhanhvi_pham_ban_quyen lên, chúng mình cùng đi tìm trứng chim!
Nhìn bộ dạng đó của Ngưu Niêu, khó chịu trong lòng lập tức tan biến.
Cậu sợ mình còn làm bộvi_pham_ban_quyen làm tịch nữa thì sau này khôngvi_pham_ban_quyen được chơi cùng bọn , thế thì chán chớt!
Cậu vàng gật đầu, mặt nở nụ cười: ! Tôi ! Đợi một lát!
Ba đứa trẻ đuổi nhau chạy phăng phăng ravi_pham_ban_quyen phía ngoài thôn.
Cái vẻ hăng hái đó khiến mấyvi_pham_ban_quyen bà lão đang ngồi buôn chuyện trước cửa nhà khỏi bĩu môi.
Một lão lên tiếng: Thấy chưa? con Ngưu Niêu kia , suốt ngày chỉ biết chạy nhảybot_an_cap điên cuồng với lũ con trai, chẳng có dáng vẻ gì là con gái cả! Nhà thì đã phân , chẳng biết đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà giúp gialeech_txt_ngu đình làm thêm này việc nọ, chỉ giỏi phách!
Người khác phụ : Chứ còn gì nữa! Thiết Quân với vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó cũng phải hạng người chămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ gì, lại thêm đứa con gái lười biếng thế này, đợi lúc thu hoạchbot_an_cap thu chia lương thực rồi tự nhóm bếp nấu ăn, thấy là go đấy! Cứvi_pham_ban_quyen chờ mà chớt đi!
Tiếng bàn tán bị gió thổi , Ngưu Niêu chẳng nghe thấy chữ .
Cô đang thi chạy vớibot_an_cap Ngưu Oa xem ai nhanh hơnbot_an_cap. Cô bé là người đầu tiên lao đến bìa rừng, chống vào đầu gối thở hồng , rồi đắc ý cười hanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hả: Ha ha ha! Mình lạivi_pham_ban_quyen rồi!
Ngưu Oa chạy đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mồ hôi nhại, chống nạnh dốc, cậu lại thua rồi.
Thua Niêu thì cũng đã quen, vì Ngưu chạy thực sự nhanh.
điều cậu không thể chấp nhận được là cha mình thua cha của Ngưu Niêu cuộc thi so chavi_pham_ban_quyen, việc đó khiến cậu ấm ứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất mấy , cảm mất mặt đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức không dám tìm Niêu chơi .
Ngưu Oabot_an_cap quệt mồ hôi, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Ngưu Niêu, thành thán một câu: Niêu, bồ giỏi thật ! Chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa nhanh, cãi nhau cũng giỏi!
Ngưu Niêu nghe vậy thìleech_txt_ngu ưỡn cái ngực nhỏ lên hơn, hếch cằm: nhiên rồi!
Ngưu trong lòng vẫn còn canh chuyện so , cậu lại gần hơn, hỏi vớileech_txt_ngu vẻ băn khoăn không lời giải : Ngưu , bồ nói lại xem, cha bồ rốt cuộc là ăn cái thứ đó thế nào? cái gì để ?
Hả? Ngưu Niêu đang đắc ý, bị câu hỏi đột ngột này làm cho ngẩn người, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc trở nên gượng gạo.
Cha cô bé gì có chuyện ăn thứ đó thật chứ! Dù sao thì cô bé cũngleech_txt_ngu chưa thấy bao giờ!
Nhưng lời lỡ khoe rồileech_txt_ngu, giờ mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì chẳng phải cô sẽ rất mất mặt ?
Ánh mắt đảo liên hồileech_txt_ngu, ấp úng hồi lâu, cuối cùng đánh , đôi tay khua khoắng minh họa: Thì ăn thế nào ? Thì dùng tay bốc ăn chứ sao! Còn dùng cái gì được nữa!
bốc ăn
Oa tưởng tượng ra tượng đó, lòng phục dành cho Trương Thiết Quân bỗng chốc dâng trào như nước sông Hoàng Hà, cuồn cuộn khôngbot_an_cap dứt!
Cha cậu đến cái hố phân chê thốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chắc chắn là không dám dùng tay bốc , nói chi đến !
So sánh thế, cha cậu quả đã thua, thua một cáchbot_an_cap triệt để!
Ngưu Oa thầm thềvi_pham_ban_quyen trong lòng: Không , cha mình không thểleech_txt_ngu thuanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãi được! Về nhà phải nghĩ cách làm cho cha cũng lợi mới được! nhất thì không được thua kém chuyện phân quá chứ?
Ngưu sợ Ngưu Oabot_an_cap hỏi vặnleech_txt_ngu thêm sẽ bị lộ , liền vội vàng chuyển chủ đề. Cô bé chỉ tay một cái cây trông cóvi_pham_ban_quyen vẻ dễ leo gầnbot_an_cap đó, ra lệnh cho Cẩu Sính và Ngưu Oa: Cẩu Sính, Ngưu Oa, hai bồbot_an_cap mau leoleech_txt_ngu lên cây tìm chim ! Mau lẹ lên!
Cẩu Sính tính tình thật thàvi_pham_ban_quyen, gật đầu định trèo cây, nhưng vẫn không nhịn được quay đầu hỏi một câu: Ngưu Niêu, thế làm ?
Ngưu Niêu ưỡn cáibot_an_cap ngựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầy gò, một đầy lý lẽ: Mình á? Mình vừaleech_txt_ngu chạy mệt rồi! Mình ở đây sát! các bồ làm , mới là việc quan nhất đấybot_an_cap!
Sính nghe xong chỉ biết đảo mắt, Ngưu Oaleech_txt_ngu cũngleech_txt_ngu không nhịn được mà phàn nànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ngưu , lần nào bồ cũng thế! Chỉ khua môi múa mépvi_pham_ban_quyen, bắt mình làm việc!
Ngưu Niêu mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại: Sao hảleech_txt_ngu? Không muốn làm à? Thế sau chơi với mình nữa!
Lời này có sức phá cực lớn.
Ngưu Oa và Cẩu Sính nhìn nhau, đều tiu nghỉu.
Chẳng còn cách nàoleech_txt_ngu khác, ai bảo bọn họ cứ thích chơi với Ngưu Niêu chứ? Hai đứa đành chấp nhận số phận, bắt leo leo xuống giữa mấy cái cây lớn.
Nhưng kết quả đúng như dự đoán, ở trong thôn chỗ nào có thể kiếm chácleech_txt_ngu được chút gì thì đã bị lũ con trai lớnleech_txt_ngu hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càn quét không biết bao nhiêu lần rồi.
Hai đứa rộn hồi lâu, mệt đến mức mồ hôi nhễ nhại mà ngay cả một cọng lông chim cũng chẳng tìm thấy.
khi Ngưu Niêu đánh giấc ngon lành trên đống rơm mềm mại, dụi mắt ngồi dậy thì Cẩu Sính và Ngưu Oa đứngleech_txt_ngu trước mặt mình với hai trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ngưu bĩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi, tỏ vẻ không hài lòng: Sao thế này? Lần trước chúng mìnhbot_an_cap chẳng còn kiếm hai quả sao? Lầnbot_an_cap này sao lại khôngvi_pham_ban_quyen có quả nào?
Sính và Ngưu ấm ức vô nhưng không thể phản bác.
Ngưu Niêu phủi mông, đứng đống rơm định đi .
Đúng lúcvi_pham_ban_quyen này, Cẩu Sính nhanh mắt lên một tiếng Ơ, chỉ vàovi_pham_ban_quyen chỗ nơi Ngưu Niêu vừabot_an_cap ngồi: Ngưu Niêu, nhìn kìa! Cái gì thế kia?
Ngưu Niêu cúi đầu , chỉ thấy trong rơm có hai trứng gà trònvi_pham_ban_quyen trịa đang nằm im lìm!
Cả ba đứa trẻ đều ngẩn người.
Chỗ này làm gì có gà, sao lại có trứngleech_txt_ngu? Lại còn nằm đúng ngay chỗ Ngưu vừa ngủ?
cả chính Ngưu Niêu cũng thấy lạ, cô bé gãileech_txt_ngu đầu: Lúc mình cũng chẳng thấy cộm gìbot_an_cap cả
Cẩu và Ngưu Oavi_pham_ban_quyen chẳng quan trứng từ đâu đến, chúng chỉ biết rằng nay không đi công cốc!
Hai đứa lập tức hớn hở, nỗi chán vừa nãy quét sạch sành .
Hai quả trứng chia chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba đứa trẻ, nếu nướng luộc mỗi chưa đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một quả, chẳng bõ dính răng.
Ngưu Niêuleech_txt_ngu suy nghĩ một rồi nảy ra ý kiến: mình làm món trứng đi! Cho thêmleech_txt_ngu ít mỡ lợn vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , thơm lắm! Mỗi đứa còn ăn miếng.
Sính gật đầu ngay tắp lự: Được! Sang nhà mình mà ! Bàleech_txt_ngu nội với cha giờ này chắc chắn nhà đâu.
Gia đình Cẩu Sính đơn chiếc, cha là lao động chính phải đi làm, bà nội không đi hàng thì ra giúpleech_txt_ngu việc, xuyên bỏ trống.
đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ như phườngleech_txt_ngu trộm , lén lút lẻn vào gian bếp thấp lụp xụp nhà Cẩu Sính.
Cẩu Sính chịubot_an_cap trách nhiệm lửa, Oa giúp thêm nước, còn Ngưu Niêu thì chỉ huy bọn họ.
Cẩu Sính đậpvi_pham_ban_quyen hai quả trứng vào , lén thìa nhỏ mỡ lợn từ , rắc thêm vàivi_pham_ban_quyen hạt muối rồi dùng đũa khuấy thật đều.
Đợi nước sôi, cậu đặt bát vào nồi chưng.
Chẳng bao lâu sau, một thơm hòa giữa trứng ngậy đặc của mỡ lợn ra, ba đứa trẻ cứ quẩn quanhvi_pham_ban_quyen bếp vì thèm thuồng.
chưng đã xong, ba cái đầu nhỏ lại, cũng quản nóng, cứ thế mỗi đứa một thìa, chẳng mấy chốc bát trứng chưng nhỏ đã chia nhau ăn sạch sanh, đến cả thành cũng được liếm cho nhẵn thín.
Ngưu Niêu xoa xoa cái bụng nhỏ cuối cùng cũng có chút đồ thực , mãn ợ một cái, trong lòng còn thầm nghĩ: lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau ra đống rơm đó ngủ thìleech_txt_ngu có được trứng nữa không nhỉ?
, mình về đây! Ngưu Niêu mông chào tạm biệt , Ngưu Oa cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về nhà mình.
Ngưu Niêu một mình đi bộ về , thì gặp đúng lúc cha mẹ đileech_txt_ngu làm về.
Côvi_pham_ban_quyen lập tức dang hai tay vào lòng cha: ! Bế con!
Trương Thiếtbot_an_cap Quân cười ha hả bế con gái lên, mũi vô thức hít hai cái, nghi hoặc hỏi: Hử? Ngưu Niêu, trên người con có gì thế? Sao thơm vậy?
Mùi thơm của chưng vẫn còn thoang thoảng vương trên người cô bé.
Ngưu Niêu ôm cổbot_an_cap cha, cái miệng nhỏ vào tai hắn, hạ thấp giọng đầy vẻ hưng phấn: Cha, con với Cẩu Sính, Ngưu Oa nhặt được hai quả gà rừng ở rơm ngoài thôn! Chúng vừa sang nhà Cẩu Sínhbot_an_cap làm món trứng chưng ! Thơm lắm cha ạ!
Trương Thiết Quân nghe xong liền tình xị mặt xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vờ đau lòng: Giỏi thật đấy! Cái con bé không có lương tâm ! Có đồ ngon mà biết ăn mảnh một mình sao? Chẳng phải đãvi_pham_ban_quyen là sau có tiền đồ sẽ hiếu thảo với cha, có gì ngon cũng phải nhớ đến cha à? Sao món trứng chưng lại không có phần của cha thế?
Ngưu Niêu này mới nhớ ra lời hão mình nóibot_an_cap, mặt đỏ bừngleech_txt_ngu, hơi ngượng ngùng bĩu môi: Ơ kìa con con lỡ quên mất
Lý Tú Lan bênvi_pham_ban_quyen nhìn dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ của hai con, bực mình giơ tay vỗ bộp một cái vào lưng Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiết Quân, cười : Cái đồ ham ăn này! Con gái khó khăn lắm mới nhặt được chút đồ , ông còn giành nó à? Xem cái tiền đồ của ông kìa!
Trương Thiết Quân bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳng giận, cứ hì hì cười, con gáileech_txt_ngu tục đi về nhà.
Ngưu Niêu bị cha nóibot_an_cap mức có chút ngượng ngùng, khuôn mặt đỏ bừng, vội vàng hứa hẹn:
, , lần ! Lần sau nếu con còn nhặt được đồ gì ngon, nhất định sẽ nhớ đến hai người! Để dành cho hai hẳn một luôn!
Cô bé chỉ cha mẹ vui lại biến về dáng vẻ thích đi làm như trước, thế thì cô thật sự lớn nổi mất.
Tú Lan nhìn dáng vẻ nghiêm túc của con gái thì lòng mềm nhũnleech_txt_ngu, xoa đầu cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé: sao đâu Ngưu , đồ ăn vặt con cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình đi, cha mẹ là người rồi.
Trương cũng phụ họa: Đúng đúng, con cứ đi, con đang ăn tuổi , phải ăn nhiều đồ vào.
Ngưu nghe xong thì cảm vô cùng, cảm thấy mẹ đúng là người tốt nhất đời!
bé đâu biết, cha mẹ cô bé kiếm được món gì ngon đều lút chia nhau ăn sạch, chẳng hề nhớ đến cái củ nhỏ là cô bé chút nào.
Bên , Oa đã nhà.
Cha cậu là Chu Kiếnbot_an_cap Hoa, làmbot_an_cap đội trưởng nên tan làm hơn người thường một chút, giờ này cũng vừa mới bước chân vào cửa.
Ngưu Oa trên bậu , hai tay chống cằm nhìn cha mình , càng nhìn càng cảm thấy cha mình bằng một góc của Thiết Quân.
Trongleech_txt_ngu lòng cậu thở một hơi nặng : Chao ôi sao cha mình lại không lợi hại được như Thiết Quân nhỉ?
Chu Kiến Hoa vừa quay đầu lại đã connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai nhìn thở ngắn than dài, vẻ mặtleech_txt_ngu như kiểu ghét sắtvi_pham_ban_quyen không thành thép, ông thấy buồn cườileech_txt_ngu hỏi: Ngưu Oa, con sao thế? Mặt mày rũ vậy.
Ngưu Oa đầu, dùng ánh mắt đầy sự chê bai nhìn cha , vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiêm túc hỏi: , cha lại không lợi hại chú Thiết Quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Chu Kiến Hoa nghe xong thì cảm thấy thật vô lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ông là trưởng sản xuất, cả con người đội.
Còn Trương Thiết Quân là kẻ lười biếng có trong đội, làmbot_an_cap việc thì tìm cách trốn tránh, lại cònbot_an_cap để bịa lý do nghỉ, có vài gần đây là trông chăm chỉ hơn một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ông có điểm không bằng Trươngvi_pham_ban_quyen Thiết chứ?
Cha lợi hại bằng cậu ta chỗ nào? Chu Kiến Hoa đặtvi_pham_ban_quyen trong tay xuống, ngồi xổm nhìn convi_pham_ban_quyen trai.
Ngưu Oa ghé sát lại, hạ thấp giọng, vẻ như đang kể một bíbot_an_cap mật động : Chú Thiết Quân chú ấy chú dám phân! Cha, có dám không?
Chu Hoa:
Cả người ông sững sờ, mồm hốc ra, nửa ngày không ngậm lại được.
Cái này cái này thì là ông không ! nói là ăn, nghĩ thôi đãleech_txt_ngu không !
phảibot_an_cap ai ai với thế? Chu Hoa khó khăn lắm mới tìm đượcleech_txt_ngu giọng nói của mìnhvi_pham_ban_quyen, cảm thấy đầu óc hơi .
Ngưu Niêu nói mà! Ngưu Oa vẻ chắc chắn không thể sai được, Bạn ấy cha bạn dùng tay bốc ănvi_pham_ban_quyen luôn! Lợi hại cực kỳ!
Chu Kiến Hoa:
Ông tưởng tượng ra cảnh Trương Thiết Quân dùng tay không bốc phân ăn, dạ dày bỗng chốc đảo , đồng lại cảm thấy vô cùng hoang đườngvi_pham_ban_quyen.
Nhìn ánh mắt mong chờ của , ông nghẹn họng lâu, chỉ đành chịuvi_pham_ban_quyen thua mà nói: Cha con đúng là không dám thật.
Ngưu Oa nghe vậy, quả nhiên là thế, đôi vai nhỏvi_pham_ban_quyen xụ , mặt đầy sự thất vọng.
Cậu biết ngay mà cha mìnhvi_pham_ban_quyen vẫn là cuộc.
Kiến Hoa nhìn biểu cảm thất vọng độ của con trai, thẫn thờ gió, ngổn ngang mốileech_txt_ngu, biết dùng từ gì để tả tâm trạng .
Cái Thiết Quân này, thật sự ăn phân sao
Chu Kiếnvi_pham_ban_quyen Hoa nhìn đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con trai đang nản lòng, vừa giận lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa buồn cười.
Được rồi rồi, đừng sonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sánhvi_pham_ban_quyen mấy thứ vô này nữa!
Cái việc ăn phân ông sự không làm , Cha nói với con chuyệnvi_pham_ban_quyen sựvi_pham_ban_quyen, sắp khai giảng rồi, cha đưa con lên trường tiểubot_an_cap học công xã đi học!
Thời này, trẻ convi_pham_ban_quyen trong thôn thường tám mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi họcbot_an_cap, có mấyvi_pham_ban_quyen đứa có khi còn muộn hơn, thậm chí là không được đi.
Nhà họ Chu là nhà đội trưởng, điều kiện coi như khá khẩmbot_an_cap, Ngưu Oa năm nay sáu tuổi, Chu Kiến Hoa định cho đi luôn, thế sớm rồi.
Ông vốn tưởng trai sẽ nhảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cẫngvi_pham_ban_quyen lên vì sướng, sao được lên côngvi_pham_ban_quyen xã, được đi học chữ là chuyện rất có mặt mũileech_txt_ngu trong thôn.
ngờ, Ngưu xong, đôi lông mày nhỏ lạivi_pham_ban_quyen càng nhíu chặt hơn, mặt không chútvi_pham_ban_quyen vui, bĩu môi nói: Hảvi_pham_ban_quyen? Phải đi học ạ
Cậu vẫn chưa biết Niêu cũng sẽ đileech_txt_ngu học, chỉ thấy đi họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải ngồi lì lớp cảbot_an_cap ngày, không được chạy nhảy khắp thôn, đi móc trứng chim, không được nghịch bùn với bạn bè nữa, thì chán chớt đi !
Kiến Hoa nhìn dáng vẻ tình nguyện của con traileech_txt_ngu, lòng thở dài.
Thằng ranh này, cănleech_txt_ngu bản không biết đi học là cơ tốt thế nào, trong đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ toàn nghĩ đến chơi thôi!
Đi học chuyện ! Biết chữ sau mới có tiền đồ! Hoa cố gắng thuyết phục .
Nhưng Ngưu Oa trong lòng lại nghĩ: Tiền ? Tiền đồ có gì bằng việc trèo cây móc trứng chim không? Có thú vị bằng việc thi chạy với Niêu không?
Tuy , chuyện đi này, dù đứa trẻ có thích hay khôngleech_txt_ngu, tuổi đa số đều đi, dù sao chẳng ai muốn mù chữ cả.
Trương Thiết Quân hoàn biết , qua con gái mình, hắn trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành mạnh thường quân dùng tay bốc phân ăn.
Hắn mấy ngày nay đang thể thật tốt để kiếm thêm nhiều lao.
Nhưng lúc đi làm, hắnbot_an_cap cứ thấy đội trưởng Chu Kiến Hoa nhìn mình ánh mắt rất kỳ , thỉnh lại liếc nhìn hắn cái, mang theo một vẻ dò xét và kính nểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó hiểu?
lòng Trương Thiết Quân đánh lô tô: Gần đây mình biểu tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà, không hề lười biếng gian lận, ánh mắt này của đội là ýleech_txt_ngu gì đây? Chẳng lẽ do trước xin nghỉ nhiều để ấn tượng xấu sao?
Đến buổi chiều, hắn thật sự không , gặp Chu Kiếnleech_txt_ngu Hoa xin nghỉvi_pham_ban_quyen đileech_txt_ngu đại tiện.
Chu gật , không nói gì, nhưng đợi Thiết Quân đi vào trong rừng, hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát hiện Chu Kiến Hoa mà cũng lững thững đi theo sau!
Trương Thiết Quân thấy rợn tócvi_pham_ban_quyen gáybot_an_cap, vội vàng đầu giải : Đội trưởng, tôi ! phải lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cớ trốn việc đâubot_an_cap!
Chu Kiến tay, vẻ sâu xa: Ồ, không cóbot_an_cap , cậu cứ làm việc của cậu đi, tôi chỉ đileech_txt_ngu xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạo thôi.
Trong lòng ôngvi_pham_ban_quyen nghĩ: Để cậu ăn thế nào.
Trương Thiết ông chằm chằm nhìn đến mức thân khôngvi_pham_ban_quyen tự nhiên, cảm thấy như có gai sau lưng, vội vàng giải quyết xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi đi ra.
Chu Kiến Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thấy được cảnh tượng ăn phân , có thất vọng.
Bị nhìn chằm chằm cổ quái suốt ngày, Trương Thiết Quân sắp suy sụp đến nơi rồi.
Lúc tan làm, hắn sự chịu không nổi, ghé lại bên cạnh Chu Kiến Hoa, mếu máo hỏi: Đội trưởng, tôi có phải tôi lại làm gì rồi không? Ngài nói thẳng ra đi, tôi sửa!
Kiến nén cả ngày trời, cuối cùng cũng hỏi ra miệng, ông hạ thấp giọng, thần sắc cực kỳ phức tạp: Thiết Quân này, tôi chỉ muốn hỏi một chút con gái cậu bảo là, cậu cậu dám ăn phân? Thật sự cóbot_an_cap chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này sao?
Trương Quân:
Cả người hắn lập tức hóa đá tại chỗ, giống nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị một đạo sấm sét giáng xuống đỉnh đầu!
Danh của hắn bị hủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi! Hắn làm đó từ giờbot_an_cap cơbot_an_cap chứ?
Saubot_an_cap khi phản , mặt Trương Thiết Quân đỏ bừng, vừa cuống vừa giận, suýt chút nữa nhảy lên, vội xua tay, giọng nói còn bị lạc đi: Không có! Tuyệt đối không có chuyện đó! Đội trưởng ngài đừng nghe trẻ connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói ! con bé chớt kia, ngày nói hươu nói vượn! Tôi tôi về nhà nhất định phải đánh cho nó một mới được! Nói gì biết nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Kiến Hoa nhìn dáng vẻ như muốn trời thề này của Trương Thiết Quân, trong lòng tin đến tám chín phần, xem ra đúng là con bé Ngưu Niêu kia nổ quá đà rồi.
Ôngleech_txt_ngu nén cười, vỗ vỗ vai Trương Quân: Được rồi rồi, lời con thôi, đừng để , càng đừng có trẻ con. Tôi chỉ là hiếu kỳ, hỏi chút , hỏi chútvi_pham_ban_quyen thôi.
Trương Thiết Quân lúc này mới thở phào nhõm, nhưng cứ nghĩ đến những con gái làm ở bên ngoài, hắn cảm trước mắt tối sầm lại, không bay ngay về nhà, xách cổ cái đứa gái cha kia lên cho một tơi bời!
Cái nhỏ rối , đúng là cáibot_an_cap gì cũng dám nói ra ngoài mà!
Trên đường về, Trương Thiết Quân vừa đi vừa ngẫm lại chuyện lúc nãy, càng nghĩ càng không ổn. Ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt của đội trưởng, nhìn nhìn lại, ràng là đã tin vào lời nói bậy bạ của Ngưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Lòngbot_an_cap hắn tuôn tràonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , trong đội trưởngleech_txt_ngu, lẽbot_an_cap hắn lạibot_an_cap là hạngvi_pham_ban_quyen người tồi đến mức ấy saoleech_txt_ngu?
Đến bữa tối, Trương Quân cứ dùng ánh mắt đầy oán trách chằm chằm nhìnbot_an_cap con mình. Niêu bát húp cháo loãng, bị cha nhìnvi_pham_ban_quyen mức sởn cả gai ốc, nhỏ giọng hỏi mẹ: Mẹ ơi, sao cha cứ con mãi thế? Trên mặt con có dính hạt cơm nào ạ?
Lý Tú Lan cũng thấy lạ , lườm Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiết Quânvi_pham_ban_quyen một cái: Ăn cơm cho tử tế đi!
Khó khăn mới đợi đến lúc ăn xong về phòng, cửa vừa đóng lại, Trương Thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quânleech_txt_ngu liền túm ngay lấy Ngưu Niêu đang định leo lên giường, ấn cô bé đùi, nhắm vào mông mà phátvi_pham_ban_quyen cho hai cái.
Niêu chẳng hề phòng bị, ngẩn người một rồi òa một tiếng rống lên, vừa giãy giụa vừa uất ức vặn cha: Cha! Sao cha lạivi_pham_ban_quyen đánh con! oa
Trương Thiết Quân vừa giận vừa buồn cười, gắt : Đánh con? Ta đánh chính là con đấy! Con còn dám hỏi à? Ở bên con nói nhăng nói cái hả? Hử? Nói cha con ăn phân? Cha con không cần thểleech_txt_ngu diện ? Giờ cả đội trưởng cũng biết rồi!
Ngưuvi_pham_ban_quyen Niêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe xong mới biết làvi_pham_ban_quyen chuyện này, tiếngbot_an_cap khóc khựng lại một nhịp, chẳng những không mình sai, ngược lại còn lý sự: thì bọn đều bảo cha giỏi mà! Cha của Ngưu còn chẳng đâu! Cha ơi, rốt cuộc cha có ăn thật ? Cha kể con nghe đi, để lần con nói rõ cho bọn họ biết chavi_pham_ban_quyen đãleech_txt_ngu ăn như thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cho bọn họ càng nể phục !
Trương Thiết Quân nghe , thế này thì còn ra thểleech_txt_ngu thống gì ?
Hắn cảm thấy huyết áp của đang tăng vùn , cũng chẳng buồn tốn lời đứa con gái có mạch não kỳ quặc này nữa, trực tiếp dùng hành động thực tế để bày tỏ thái độ của mình.
Tiếp tục đánh .
Oa! Ngưu lần này khóc càng thảm thiết , tưởng như mông sắp nở hoa đến nơi .
Lần này tai họa con gái gây hơivi_pham_ban_quyen lớn, lại dám bảo cha mình ăn phân, Lý Tú Lan muốn bênh cũng chẳng biết mở lời thế nào. Chị ta đứng một bên quan sát, đợi Trương Thiết Quân trút giận gần xong, cũng hắn dùng quá nhiều sức mới tiến lên ngăn lại: Được rồi được rồi, anh Quân, hỏa đi, con biết lỗi rồi.
Trương Thiết Quân hừ một tiếng, bấy giờ mới dừng tay.
Ngưu thấy ức vô cùng! Đau xác thịt, mà lòng còn đaubot_an_cap hơn!
Cô bé sụtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sịt , dùng đôi mắt trònbot_an_cap đẫm lệ lườm cha một cháy mặt, lại liếc mẹ trách vì thấy mẹ chẳng giúp mình lời nào. Cô bé hậm hực leo vào góc giường trong cùng, áp sát vào bức tường lạnh lẽo, quay lưng về phía cha mẹ, thân hình nhỏ bé cuộn tròn lại một cục, một mình hờn dỗi.
Cô vừa nức nở nhỏ, vừa thầm mắngleech_txt_ngu cha xấu xa. Mắng mắng hồi, khóc đến mệt , cộng thêm việc buổi nghịchleech_txt_ngu ngợm cũng đãleech_txt_ngu tiêu sức lực, tiếng sụt sịt nhỏ dần, rồi cô bé cứ thế nằm gục bên mép giường mà ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
Sáng sớm sau, Ngưu Niêu dậy, cảm thấy mông đau âm ỉ.
Lần đầu tiên trong đời, cô bé không bật dậy ngay lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà cứ nằm bò trên giường, mặt lộ rõ vẻ chán đờileech_txt_ngu.
Hôm qua A Mai đã nghe thấy tiếng Ngưu Niêu lócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net om sòm ở phòng bên cạnh, hôm nay trời đã nắng đại đến đầu vẫn chẳng thấy cô bé chạy nhảy tung tăng ngoài như mọi .
Hơi lo lắng, A Mai bèn sang xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thử, thấy Ngưu Niêu vẫnvi_pham_ban_quyen đang nằm bẹp giường, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi sâu vàoleech_txt_ngu cánh tay.
Ngưu Niêu, em ổn chứ? A khẽ hỏi.
Niêu ngẩng đầu , gương nhắn vẫn còn vết ngủ và vẻ ấm ức, cô bé bĩu môi nói: Chẳngvi_pham_ban_quyen ổnvi_pham_ban_quyen tí nào, em đánhleech_txt_ngu đau chớt đi được.
A Mai đi đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnhbot_an_cap giường, lấy chiếc khăn nhỏbot_an_cap đang phơi bên cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhúng vào chậu nước, vắt khô rồi nhàng mặt cho Ngưu Niêu.
Cảm giác mát rượi và ẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ướt của chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khănvi_pham_ban_quyen Ngưu Niêu chịu hơn một .
A Mai lại vào bếp lấy chiếc bánh ngô, đưa cho Ngưu : Này, ăn chút gì .
Ngưu Niêu nằm bò ra, gặm từng miếng bánh nhỏ, càng nghĩ thấy , cô bé quay sang than thở với A Mai: Chị A , làvi_pham_ban_quyen chị tốt với em ! Cha em ác quá, mà cũng nỡ đánh em! Em quyết định rồi, hôm em nhất định phải bỏ đi bụi! Cho bọn họ biết thế nào là hối hận!
Nghevi_pham_ban_quyen lời tuyên bố trẻ con ấyvi_pham_ban_quyen, A Mai biết câm nín.
tay giúp Ngưu Niêu vuốt lại mái tóc rối bù, A Mai hỏi: Bình thường chú Ba thương em thế, lại đánh ?
Ngưu Niêu tức tối đáp: Chẳng phải với Ngưu Oa xem cha đứa nào giỏi hơn sao! Em bảo cha em dám , thế em thắng! Hì hì, cha của Ngưu có dám đâu!
Nhắc đến tích giành chiến thắng, cô bé còn có chút đắc ý.
Mai:
Cô rốt cuộc cũng hiểu tại sao chú Ba lại nổi trận lôi đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thế. này thì người làm cha nào mà chịu cho nổi!
A Mai tự động phớt lời tuyên bố hùngleech_txt_ngu bỏ nhà của Niêu, nghĩ bụng cô bé chỉ giỏi miệng mồm thôi, bèn lảng sang chuyện : Chị định rabot_an_cap rừng ngoài thôn nhặt củi, có đi không?
Ngưu Niêu vẫnbot_an_cap thấy mông đau rát, chỉ muốn nằm lỳ trên giường không muốn cử động.
Thế nhưng A Mai nói đileech_txt_ngu nhặt củi, trong đầu cô bé lập tức hiện lên hình ảnh haibot_an_cap quả trứng chim rừng tròn trịabot_an_cap, nước miếng suýt nữavi_pham_ban_quyen thì trào .
Cô chẳng thèm để ý đến cái đau nữa, vội vàng nói: chứ! A em với, em đi chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Niêu nhăn mặt nhăn mũi lết từ trên xuống, mỗi khi đụng đến chỗ đau khôngbot_an_cap nhịn được màleech_txt_ngu hít hà một .
Lúc đi , hai cô bé tập tễnh, đi vô .
ra khỏi sân khôngbot_an_cap , một bà lão đang ngồi trước cửa khâu nhìn thấy dáng đi lạ lùng của cô bé, liền trêu chọc: Kìa Ngưuleech_txt_ngu Niêuvi_pham_ban_quyen, sao thế kia? Lại bịvi_pham_ban_quyen mẹ dạy dỗ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à?
Ngưu đỏ mặt, cảm thấy mất thể diệnbot_an_cap quá đỗi, lập tức ngẩng cao đầu, cố giả vờ bình thản màvi_pham_ban_quyen lớn: gìleech_txt_ngu có chuyện đó! Vương bà bà, bà đừng có nói mò! Em tối qua emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ không ngoan nên bị ngãleech_txt_ngu từ giường xuống đấy!
Cô bé chẳng quan tâm bà bà và mấy bà lão có hay khôngleech_txt_ngu, vội vàng một tay kéo A , một tay gọi Vinh giục giã: Chị A Mai, A Vinh, chúng ta nhanh thôi! không sớm đâu!
Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, bé cơn đauleech_txt_ngu âm ỉ ở mông, rảo bước thẳng ra phía thôn, chỉ để lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bóng nhỏ vừa bướng bỉnh vừa cóbot_an_cap chút nực cười.
A Mai không hiểu Niêu lạibot_an_cap đi vàng như thế, cứ như thể đằng sau có đuổi không bằng.
Vào đến trong rừng, A Mai dặn dòleech_txt_ngu hai đứa: Haileech_txt_ngu em cứ chơi quanh đây thôi nhé, đừng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi xa, cẩn thận rắn đấy.
A Vinh lại tiếp tục chơi đùa với nhữngleech_txt_ngu món cũ kỹ của mình.
Ngưuleech_txt_ngu Niêu đựngbot_an_cap sự chịu nhẹ ở mông, đôi tayvi_pham_ban_quyen nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắtbot_an_cap đầu bới tung đống cỏ khô mình thường nằm.
rồi! nhiên làvi_pham_ban_quyen hai quả chim !
Cô bé thận nhặt lên, trứng chạm vào vẫn còn hơi ấm!
Ngưu Niêu sướng trong lòng, nhét hai quả trứng quý vào túi , lấy tay giữ chặt .
Lúc này, cô bé lại nhớ đếnleech_txt_ngu kế hoạch bỏ đi củaleech_txt_ngu mình.
Đúng ! đánh cô bé, mẹ cũng chẳng thèm bênh, cái nhà nàyvi_pham_ban_quyen không thể ở lại được nữa!
Cô bé phải đibot_an_cap !
Thế là, khi A Mai đã nhặtbot_an_cap đủbot_an_cap củi, gọn rồi lên lưng, gọi hai em về nhà, vẫn nằm im trên đống khô không nhúc nhích.
A Mai : Ngưu Niêu, , về nhà nào.
Ngưu Niêu quay mặt lại, vẻ đầy nghiêm và quyết tuyệt: Chị đi! Em không về ! Em phải bỏ nhàbot_an_cap đivi_pham_ban_quyen!
A Mai thấyvi_pham_ban_quyen vừa buồn cười vừa bất lực.
Suyvi_pham_ban_quyen nghĩ một , dùng giọng thương lượng nói: Bỏ nhàleech_txt_ngu đi thì cũng phải ăn no mới có sức màbot_an_cap chứ? Em , đến giờ trưa rồi, hay là ăn cơm xongbot_an_cap đã rồi đi?
bụng của rất khôngvi_pham_ban_quyen biết điều mà kêu ục một tiếng to.
Sáng ra cô bé mới ăn một mẩu bánh ngô A Mai cho, sớm đã tiêuvi_pham_ban_quyen hóa sạch rồi.
trưa ở nhà tuy chỉ có canh đạm bạc nhưng dù sao cũngleech_txt_ngu no , còn haivi_pham_ban_quyen quả trứng trong túi này, cô bé có thể để dành lúc đi đường đói.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cuối cùngbot_an_cap cô cũng chịu cúi đầu trước thực tại, cái đầu nhỏ nhẹ: Vậy được rồi. Cứbot_an_cap ăn cái đã, ăn xong rồi em đi sau!
Ăn xong cơm trưa, Ngưu Nữu , đôivi_pham_ban_quyen tai nhỏ vểnh lên, trongvi_pham_ban_quyen lòng thầm tính : Nếu lát nữa mẹ qua dỗ dành , nói vài êm tai, thì mình mình khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi nữa!
Thế nhưng đợi mãi, Trương Thiết Quân và Lý Túvi_pham_ban_quyen Lan buổi sáng đi làm mệt đứt hơi, về nhà ăn là hai mắt đã díp lại, sớm đã ôm nhau ngủvi_pham_ban_quyen khì, chẳng hề gái đang dỗi hờn.
Ngưu Nữu tự hờn dỗi một lâu, cuối cùng giận quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hóa mệt, cũng bị con sâu ngủ lây sang, đầu nghiêng sang bênbot_an_cap rồi thiếp đi nào không hay.
Đến ngủ dậy vào buổi chiều, cha mẹ chẳng tăm hơi, chắc chắn là đã đi làm công .
Lần này Nữu sự đau ! Cha không thương, mẹ không yêu! Cái nhà , cô bé nhất định phải rời đi thôi!
bé lồm bò dậy, lục cáibot_an_cap túi vải nhỏ của mình, cẩn gói ghém những mónleech_txt_ngu bối ngày : mấy đá cuội nhẵn , một chiếc lông trĩ xinhleech_txt_ngu xắn, giấy gói kẹo, còn có hai quả chim nhặt được, tất cảbot_an_cap bỏ vào túibot_an_cap. Cô bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đeo túi lên vai, khí thế hừng hực ra cửa.
Ở sân gặp A Mai, A Mai hỏi cô bé: Ngưu Nữu, em đeo túileech_txt_ngu đi đâu ?
Ngưu Nữu ưỡn ngực, dạc tuyên bố: Em! ! Bỏ! Nhà! ! Đi!
Vừa hay Học Lợi nhà bác ở trong sân, nghe vậybot_an_cap liền cười ha hả, chỉ tay Ngưu Nữu chế nhạo: Chỉ vào mày? Buồn cười chớt mất! Mày ngoài thì ăn gì? gì? ngủ đâu? Chắc chắn sẽ chớt đói cho xem, lúc đừng có mà nhè!
Ngưu Nữu bị bé nói cho đỏ bừng mặt, vừa giận.
A Mai vội vàngvi_pham_ban_quyen ngăn Học Lợileech_txt_ngu lại: Học Lợi, em đừng có dọa em ấy!
Cô bé không ngờ Ngưu Nữu vẫnbot_an_cap còn để tâm chuyện , thật sự Ngưu chạy đi một mình rồi lạc mất, bèn vội : Ngưu Nữu, em nó. Một em đi thì chán lắm, hay là chị đi cùng em !
Ngưu Nữuleech_txt_ngu vậy thấy cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý, có thêm người đi cho bớt ! Cô bé gật : Được! Vậy chúng ta cùng nhau bỏ nhà đi!
Thế hai cô bé, một người đeo toànleech_txt_ngu bộ sản, một người tay không, cùng nhau đi tới khu rừng quen thuộc hồi sángvi_pham_ban_quyen.
Đến nơi, Ngưu Nữu ngồi phịch xuống đống rơm rạ độc mình, tuyên bố: Đây chính là nhà mới của chúng ta! Nói xong ườn ra đó.
Mai cảm đã đến đây rồi thì nên ngồi không, lại lặng lẽ bắt đầu nhặtvi_pham_ban_quyen nhạnh những cành cây khô rụng đó, bó lại một .
Mặt trời dần khuất bóngleech_txt_ngu, chânbot_an_cap hiện lên những áng mây chiều đỏ rựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánhvi_pham_ban_quyen sáng trong cũng dần tốivi_pham_ban_quyen lại.
A Mai nhìn Ngưu Nữu vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng có ý định về nhà, trong lòng bắt đầu lo lắng.
Nếu không về ngay, mẹ sẽ lắng, có khi còn bé nữa.
Ngưuvi_pham_ban_quyen Nữu, trời sắp tối , chúng ta về thôi? A Mai thương .
Không ! bảo là nhà đi, làm gì có chuyện về ngay trong ngày? Thế thì mất mặt lắm! Ngưu Nữu rất kiên trì.
Avi_pham_ban_quyen Mai thấy khuyên khôngbot_an_cap đượcbot_an_cap, nhớ lại lời ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn trong làng thường dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để dọa trẻ con, bèn cố ý hạ thấpvi_pham_ban_quyen , dùng tông giọngleech_txt_ngu nói: Nhưng mà chị nói, trời rồi là trong rừng này có hổ ra ngoài kiếm ăn đấy! Nó chuyên bắt những đứa trẻ không chịu nhà! hổ đó ấy, cái miệng to như cái chậu, một miếng là nuốt chửng chúng ta luônleech_txt_ngu!
Ngưu Nữu bật dậy, khuôn mặt nhắn sợ hãi nhợt.
Cô bé nhìn quanh khu rừng ngày âm u, gió thổi qua tán lá phát ra tiếng soạt, hình như thực sự có thứ gì đó đang lại .
Cô bé thó thế này, chắc không lại hổ lớn đâu!
Cô bé sợ hãi nuốt nước bọt, nắm chặt lấy túi vảivi_pham_ban_quyen nhỏ của mình, giọng run runnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Thật thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có hổ ?
A Mai gật đầu lịa: Ừ! Mẹ chị nói đấy! Đáng sợbot_an_cap lắm!
dobot_an_cap dự lát, cùng nỗi sợ đã chiến thắng quyết tâm bỏ nhà ra đi.
Cô nhảy phắtbot_an_cap khỏi đống rơm, lấy tay A : Vậy chúng ta cứ về trước đã! Đợi đợi hôm dòbot_an_cap hỏi kỹ xem khi hổ không tớileech_txt_ngu, chúng ta lại đi!
Ngưu Nữu và A Mai lên những tia sáng cuối ngày lẻn về nhà, vừa vặn lúc lớn đi làm về.
Thiết Quân thấy con gái, thuận trêu một câu: Chà, nhà ta hôm nay chơi vui nhỉ, muộn thế này mới về?
Ngưu đang dỗi, cảm thấy cha mẹ chẳng quan tâm gì đến mìnhleech_txt_ngu, liền hừ mạnh một , mặt đi không thèm nhìn hắn, tự chạy trong nhà.
Trương Quân thấy con gái hôm nay lạbot_an_cap lạ, nhưng cũngbot_an_cap không để ý lắm, mệt mỏi cả ngày, hắn chỉ muốn nhanh chóng ăn cơm rồi nghỉ ngơi.
Trong Ngưuvi_pham_ban_quyen Nữubot_an_cap buồn lắm.
Hôm nay bé đã nhà đi ngày kia mà! Một chuyện kinh thiên động địa như thế!
Kết quả thì sao? không hỏi, không màng, ngay anh cũng cười nhạo cô bé! Chẳng có ai quan tâm !
Sau tối, Thiết Quânbot_an_cap và Lý Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối cùng cũng nhận ra sự bất thườngleech_txt_ngu của gái.
Bình thường xong, Ngưu Nữu lấy họ nói chuyện tự chơi đùa, lại nằm sấp trên giường, quay phía .
Lývi_pham_ban_quyen Tú Lan ghé lại trước, dịu dàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dỗ : Ngưuvi_pham_ban_quyen Nữu, vẫn còn giận à? Mẹ nói con nghe, cha con biết lỗi rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hôm qua ông ấy không nên nặng tay như thế. này con ra ngoài đừng nói lung tungbot_an_cap nữa, cha chắc chắn sẽ không đánh con, được không?
Trương Quân cũng gãi , có chút áy náy. Hômbot_an_cap qua hắn thực giận quá mức, ra tay biết nặngleech_txt_ngu nhẹ.
Hắn ngồi xổm bên giường, nhìn cái má phồng lên của con gái, dịu : Con , cha sai rồi, cha xin lỗi con.
Thấy con gái vẫn thèm nhìn mình, nóivi_pham_ban_quyen : này , sau lên công , cha cho con muabot_an_cap kẹo sữa Thỏ Trắng! Mua hẳn hai viên! Được ?
Nữu vốn đã tâm sẽ giận đến cùng, nhưng nghe kẹo sữa Thỏ Trắng, trong như cảm nhận lại vị sữa thơm ngọt ấy, tâm tư nhỏ bé lập tức lung lay.
bé quay nửa mặt lại, một con mắt liếc nhìn mình: Thật không? Mua hai viên?
Thật! Cha nói là ! Trương Quân vội vàng hứa hẹn.
Ngưu Nữu lúcleech_txt_ngu mới lòng dễvi_pham_ban_quyen chịu hơn đôi chút, đầu gật gật, coi như miễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưỡng tha thứ cha mình.
Đúng lúc này, Lý Hồngvi_pham_ban_quyen đi ngang quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông thấy cảnh này, bèn bĩu môi, cảm thấy vợ chồng chú ba quá nuông chiềuleech_txt_ngu con cái, nhất là đứa con gái.
Chị ta cao giọng nói: Chú ba, thím ba, không phải chị dâu cả nói hai người đâu, một đứa con gái thì có gì phải dỗ dành như ? Chiều quá hư, sau này về nhà chồngbot_an_cap thì có mà lo bạc ! Lúc đó người ta lại bảo nhà họ Trươngvi_pham_ban_quyen chúng ta không biết dạy con!
Tú Lan ghét nhất cái đức hạnh này của chị dâu, cứ làm như mình hiểu quy tắc không .
Chị ta lập sầm mặt lại, quay đầu đápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả: Chị dâu cả, chúng tôi dạy gáibot_an_cap thếleech_txt_ngu nào chuyện tôi, phiền chị phải bận ! Ngưu nhà chúng tính khí có lớn hay không, sau này đi ai cũng chúng tôi tự gánh vác! Còn một số người, trước mặt một sau lưng một , dạyvi_pham_ban_quyen con ra biết nạt em nhỏ!
Lời này đâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trúng tim Vệ Hồng. Conbot_an_cap trai lớn Học Thắng nhà chị ta là bảo bối không nói, nhưng con trai út Học đúng có chút hách.
Cái thằng nhóc Học Lợi đó trước cứ hay bắt nạt Ngưu Nữu và anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em A Mai, A Vinh. nạt người khác thìbot_an_cap Lý Tú Lan có thể coi không , dù sao cũng là quan hệ họbot_an_cap .
Nhưng nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó dám động vào một ngón tay của Ngưu , Lý Tú Lan tuyệt đối là người đầu tiên xông lên.
Lý Vệ bị lời của Lý Tú Lan làm cho nghẹn họng, tức đến mức ngực phập phồng, chỉ tay vào phòng nhà ba: Thắng, Học Lợi con trai! Là gốc rễ củavi_pham_ban_quyen nhà họ Trương! Sau này chúng nó có tiền đồ, làm chú làm thím như các người cũng lây chứ sao? Chấp với trẻ như vậy, còn có dáng vẻ của người bề trên ?
Lý Lan cũng chẳng buồn cãi nhau với chị nữa, chỉ lạnh lùng tiếngvi_pham_ban_quyen, rồi trực tiếp đóng sầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa phòng lại, dùng động thực để biểu đạt: không nghe không nghe, rùa mù tụng kinh.
Lýbot_an_cap Vệ Hồng bị nhốt cửa, đứng đó mắng một hồi lâu, cho khi mệt rãleech_txt_ngu rời mới hậm hực quay về mình.
phòng, Ngưu Nữu thấy chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ bảo mình, chút ức nhoileech_txt_ngu trong lòng hoàn toàn tan .
Cô bé sực nhớ ra điều gì, vội vàng chạy đi lục cái túi vải nhỏ.
Cha! Mẹ! bé như dâng bảo vật túi , để lộ quả trứng tròn lẳn bên trong, Nhìn ! Đây là trứng chim hôm con nhặt đấy!
Trương Thiết Quân đón lấyvi_pham_ban_quyen hai quả trứng gà đó, phản ứng đầu tiên không phải là vui mừng là bị dọa cho giật mình.
Hắn hạ thấp giọng, nhìn con gái vẻ hơi phục: Chà! Niêu, gan của con cũng to thật đấy! Dám đi hai con gàleech_txt_ngu mái già bà nội con à? Không sợ bà nộibot_an_cap được sẽ đánh cho mông sao?
cứ tưởng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé lén lấy trộm trong nhà.
Ngưu Niêu vừa nghe thấy thế, đầu nhỏ lắc như trống bỏi, vội vàng biện minhbot_an_cap: Không đâu! Cha đừng có nói bừa! Đây là con nhặt được ở đống rơm trong rừng ngoài làng, chỗ hay nằm ấy! rừng đó!
Trứng gà rừng? Vẫn là cái đống rơm đó sao?
Trương Thiết Quân này thực kinh ngạc: Lạ thật đấy, chỗ đó mà còn nhặt được hai liên tiếp ư? Chẳng lẽ con gà rừng đó cứ nhắm trúng chỗ đó mà đẻvi_pham_ban_quyen trứng sao?
Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lan đứng bên cạnh , mỉm cười xoa xoa cái đầu nhỏ tóc vàng hoe của cô : Mẹ nhé, biết Niêu nhà mình đúng là một đứabot_an_cap trẻ có phúc! Đến cả gà rừng cũng muốn đẻ trứngbot_an_cap vào chỗ con hayvi_pham_ban_quyen nằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để gửi đồ ăn cho con đấy!
Ngưu Niêu vậy, trong thấy ngọt ngào hơn cả ănvi_pham_ban_quyen mật!
Nếu sau lưng cô bé cái đuôi, chắc chắn lúc này đã vểnh lên tậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi!
đắc ý lắc lưvi_pham_ban_quyen cái đầu, khen mình: Đúng thế! Ngưu Niêuleech_txt_ngu chính là người phúc!
Trương Thiết Quânbot_an_cap nhìn bộ dạng ý của con gáileech_txt_ngu thì cũng bật cười, cố ý trêu chọc: Ừ, con gái cha không chỉ có phúc mà còn hiếuvi_pham_ban_quyen thảo nữa! Con xem, nhặt hai quả trứng còn biết mang về, ngày mai cha quả, mẹ một quảvi_pham_ban_quyen, vừa khéo luôn!
Nụ cười trên mặt Ngưu thì đông cứng lại, cái miệng bĩu ra, nhìn cha với ánh mắt trách.
Tú Lan mình đấm nhẹ vào lưng Trương Thiết Quân một cái, vừa cười mắng: Anh làm gì mà chẳng đứng đắn gì cả! Toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọc con bé thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Chị ta quay nóibot_an_cap với Ngưu Niêu: Ngưu Niêu, đừng nghe cha con nói , sáng mai mẹ sẽ chưng hai này thành hấp, cả nhàvi_pham_ban_quyen ba ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình cùng ăn, thơm ngon lắm!
Ngưuleech_txt_ngu Niêu lúc này mới trở lại, ra sức : Vâng! Cùng ăn ạ!
Hiện giờ nhà tuy đã chia tiền, định ra quy định phân gia, nhưng trướcbot_an_cap khi chia lương thực thì vẫnbot_an_cap phải ăn chung, thay phiên nhau nấubot_an_cap nướng.
Vừa ngày mai đến lượt Lý Tú Lan nấubot_an_cap cơm, chị ta thầm tính toán lòng, đợi đến sáng chưng trứng xong sẽ bưng về phòng mình, cả nhà ba người lén lút ăn cho xong, đỡ phải mang lên bàn chị dâu cả Lý Vệ Hồng nhìn thấy, rồi lại mấy mỉa ngoa.
Ngày hôm sau, Ngưu Niêu được một bữa hấp thơmvi_pham_ban_quyen phức, trong lòng cảm thấy thỏa mãn vô .
bé liếm thìa vừa thầm tính toán: Cái rơm đúng là một nơi ! Sau nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải thường qua xem , biết đâu có ngày lại được trứng rừng cũng !
Cả ngày hôm qua Cẩu không tìm Ngưu Niêu, nên sáng sớm đã chạy tới chặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa.
Hắn hớn hở nói với Ngưu Niêu: Ngưu Niêu! Thiết Ni mình chơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhảy lò còvi_pham_ban_quyen, sỏi đá tìm xong hết rồi! Bà có không?
vừa ăn no , đang lúc lười biếng, vừa đến cảnh nhảy cò phải nhảy tới nhảy lui một chân là đã thấy mệt rã rời.
bé nghiêng nhỏ, dứt khoát : Nhảy lòbot_an_cap lắmbot_an_cap, không chơi đâu.
Cẩu Sính cuống lên: Niêu, càng lười thếbot_an_cap? gãi gãi , lại nảyvi_pham_ban_quyen ra ý khác, Vậy chơi đồ hàng thìleech_txt_ngu sao? Cáileech_txt_ngu này không mệt!
Ngưu Niêu nghĩ một chút, cái nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng được, chủ yếu là miệng chứ động chân. Cô : Được thôi. Vậy tôi vẫn làm cha!
Cẩu Sính sớm quen với việc Ngưu luôn đòi làm cha, lập tức đồng ý: giao! Bà muốn làm cha thì làmvi_pham_ban_quyen cha!
Hai người định xong, cùng nhau đi về cây hòe lớn đầu thôn. Thiết đứa trẻ khác đợi sẵn đó .
Trên đi, Ngưu Niêu nhớ ra chính sựbot_an_cap, bènnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi Cẩu Sính: Cẩu Sínhvi_pham_ban_quyen, ông đã nói với nộivi_pham_ban_quyen chuyện đi học chưa?
Cẩu dùng sức gật đầu, gương mặt rạng rỡ nụ : Nói rồi! Bà nội tôi đồng ý rồi! Cha tôi bảo, biết đượcvi_pham_ban_quyen mặt chữ lúc nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng tốt, dặn tôi phải học cho tế.
Ngưu Niêu gật đầu vẻ cụ non: Ừ, Cẩu Sính, tụi phải học hành chăm , này làm người thành phố! Ra đồng làm việc mệt lắm, tôi làm nổi đâu.
Hễ nghĩ đến cảnh phải cầm cuốc vung vẩy dưới nắngbot_an_cap gắt như cha mẹ, cô bé lại cảm thấy cả người bủn rủn, không sức lực.
Cẩu Sính lại cười hìleech_txt_ngu, gồng gồng cánh tay nhỏ gầy của mình: Tôi lại thấy đồng cũng tốt mà! Tôi sức lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Niêu liếc hắn một cái, không đáp lời. thầm nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ông có thì cứ đi, dù có sức cũng muốn .
Hai đứa vừa nói vừa đi, chẳng chốc đã đến dưới gốc cây hòe lớn.
Cẩu Sính truyền đạt ý của Niêu cho và Ngưu Oa: nay chúng ta không chơi cò nữa, đồ hàng được không?
Ngưu Oa sao cũng bám theo Niêu chơi, nên không có ý kiến gì.
Thuyên Tử và Trụleech_txt_ngu Tử là haibot_an_cap đứa bébot_an_cap nhất đám, chỉbot_an_cap được chơi cái cũng chịu, đầu gật lia lịa như gà mổ .
có Thiết Ni là bĩuleech_txt_ngu môi, bé đã chuẩn bị sẵn sàng để trổ tài nhảyleech_txt_ngu lò cò rồi: Hả? Lại chơi đồ hàng ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Chán chớt!
Sính vội vàng lại , vái lạy vừa lời ngon ngọt: Chị Thiết ơi, chơibot_an_cap mà! Chơi đồ hàng cũng vui lắm! Chị làm đầu bếp, món gì ngon cho tụi em ăn với!
Bị năn nỉ ỉ ôi một hồi, cuối cùng Thiếtleech_txt_ngu Ni cũng miễn cưỡng đồng ý: Được rồi, được rồi, vậy thì đồ .
Màn phânvi_pham_ban_quyen vai bắt đầu.
không chút nhường , ngón tay chỉ vào chính mình: Tôi làm cha! Đây vai diễn cố định bé, không ai phản đối.
Thuyên Tử và Trụ Tử nhỏ tuổi nhất, mặc nhiên được xếp làm con trai.
Thiết Ni được phân vai đầuleech_txt_ngu bếp, phụ dùng cây và bùnbot_an_cap đất để nấu .
Cẩu tự sắp xếp cho mình mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net oai phong một chút: Tôileech_txt_ngu làm ông chủvi_pham_ban_quyen! lý quán ăn!
Cuối cùng lượt Ngưu Oa, cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé nhìn những vai còn lại, chút ngại , nấn ná hồi lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đỏ cả mặt, thốtbot_an_cap ra thanh kêu: Vậy vậy tôi vẫn làm mẹ vậy
Phụt! Cẩu Sính Thiết Ni nghe thấy thế phá một trậnvi_pham_ban_quyen trêu đầy ranh .
Mặt Oa đỏ hơn, hận không thể nào chui xuống.
Ngưu Niêu lại cảm thấy chẳng sao , dù sao vai này của cô bé trong trò chơi đồ chủ yếu là nằm chờ cơm chín, thỉnh thoảng chỉ huy vài câu.
cả một , Ngưu trong vaivi_pham_ban_quyen người cha đãbot_an_cap tranh đánh một giấc ngon lành, lúc ngủ dậy đôi má nhỏ hồng lên.
Chờ đến khi tỉnh , cô bé dụi mắt, vươn vainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái rồi tuyên : rồi, giải tán thôi, đến giờ về nhà cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi!
Cẩu Sính vẫn còn đang ham chơi, chút luyến tiếc.
Niêu phủi phủi vụn cỏ trênleech_txt_ngu mông, hứa hẹn: Lần sau lại tiếp! Bụng tôi đánh trống rồi đây này!
Lũ trẻ hi giải tán, để lại gốc cây hòe một bãi chiến trường ngổn ngang món ăn bằng bùnvi_pham_ban_quyen đất.
sáng lúc chơi đồ hàng, Ngưu Niêu mượnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩa làm cha ngủ một giấc no nê, kết quả buổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưa, nằm trên gạch nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, đôi mắt to cứ thao láo như chuông đồng, trọc mãi không sao ngủ .
Nhưng cô bé không dám lăn lộn lung như trước, vì mẹ bé đã dặn, nếu buổi trưa quấy rầyleech_txt_ngu bà ngủ ngon thì bà sẽ xách cô ra ngoài sânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự chơi một mình.
Ngưu Niêu không muốn bị ra ngoài, chỉ đành nằm thân hình nhỏ xíu, cố gắng giả vờ ngủ.
Trương Thiết Quânbot_an_cap vàvi_pham_ban_quyen Lý Tú Lan nằm cạnh nhau , hắn nghe thấy tiếng con bên cạnh đã đều đều, tưởng bé đã ngủ say, bèn lặng sát lại gần vợ, hôn một cáivi_pham_ban_quyen lên mặt chị .
Ngay lúc hai chồng đang nồng định thêm bước nữa, bên cạnh đột nhiên giọng nói trẻ con uể oải: Cha, mẹ, hai người đang làm chuyện hóa đấy ạ?
Thiết :
Tú Lan:
Trương Thiết và Lý Lan như bị sét đánh ngang , đứng hình chỗ mất giây. Đầu óc họbot_an_cap ong, chẳng thể tin nổi mình vừa nghe thấy điều gì.
Trương Thiết Quân ngoáy lỗ tai, giọng lạc hẳn vì ngạc, ông lặp lại câu hỏi: Con convi_pham_ban_quyen gái, con nói gìvi_pham_ban_quyen cơ? Cha nghe rõ
Ngưu Niêu thấy phản ứng của cha mẹ như vậy, lại tưởng họ khôngvi_pham_ban_quyen nghe rõ thật, nhấn từng : Con nói lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cha, mẹ, có phải hai đang hủ, hóa, không?
Trương Thiết Quân hoàn đổ!
Lý Tú Lan thì tiếp trùm kín đầu vào trong chăn, chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai nữa!
cái lời này là kẻ khốnbot_an_cap khiếp dạybot_an_cap con thế?
Trương Thiết Quân vừa cuống vừa giận, mặt gay đỏ gắt. Hai chữ kia chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám trước mặt con gái mìnhleech_txt_ngu.
Ngưu Niêu chớp đôi mắt to tròn thơ, thật thà khai báo: Sính nói ạ. Cẩu Sính bảo, một nam một nữ lén lút hôn thì chính là hủ hóa.
Thiết Quânbot_an_cap nghe , tức mức suýt chút nữa ngất !
nhóc Cẩu Sính này! Đúng là cùng đức hạnh với bà nội hay ngồi lê đôi mách của nó! Chuyện gì cũng dám phun ngoài! Con gái ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới ngần này tuổi, toàn học mấy thứ linh tinh vô dụng!
Ông cố nén cơn giận, dùng giọng ôn hòa nhất có thể để hỏi: Không phải gái này, Cẩu Sính sao lại tự nói con này? vẫn thấy ngại khi trực tiếp nhắc lại từ kia.
Niêu rướn cái đầu nhỏ về phía , hạ thấp giọng, vẻ bí : Bởi vì nhìn thấy rồivi_pham_ban_quyen! làleech_txt_ngu con đi hỏi Cẩu Sính xem họ đang làm .
Lý Tú Lan vẫn luôn trốn , vừa nghe con gái bảo nhìn thấybot_an_cap rồi, máu tò mò lậpleech_txt_ngu tức chiếnleech_txt_ngu sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xấu hổ. Bà bậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy khỏi chăn, tai rối bù cũng chẳng buồn vuốt lạibot_an_cap, mắt sáng rực ápvi_pham_ban_quyen Ngưu Niêu, nóng lòng hỏi: Con nhìn thấy cái gì? Nhìn ai?
Ngưu Niêu nhìn ánh mắt đột nhiênvi_pham_ban_quyen trở nên hưng phấn của cha mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn tít lại, hai tay trỏ chọc chọc vào nhau, phân vân không biết cóvi_pham_ban_quyen nên nói hay không.
Trương Thiết Quân nhìn biểu cảm này của connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái là ngay có ẩn tình! Tuy ông thấy ngượng nhưng lòng hiếu kỳ đang bùng cháy dữ dội, tức cam đoan: Con gái, nói đi! Cha mẹ hứa với , tuyệt đối sẽ giữ bí mật, không cho ai hết!
Ngưu Niêu bấy giờ yên tâm, cô bé cũng sắp nhịn nổi rồi, bèn thì thầm giọng gió: Con con thấy ở chỗ thanh niên tri thức
Chỗ thanh niên tri ? Giọng Túleech_txt_ngu đột ngột caobot_an_cap vút , rồi vàng bịt miệng lại, mắt trợn tròn hơn nữa, hỏi dồn: Nhìnbot_an_cap thấy ai? Mau nói, nói đi!
Nghe thấy con gái bắt gặp ởvi_pham_ban_quyen thanh niên tri thức, Trương Thiết Quânvi_pham_ban_quyen và Lý Tú Lan đưa nhìn nhau. Dạo này gáibot_an_cap hay sang bên đó, họ biết, ngờbot_an_cap lại va phải chuyện này!
thành phố đều biết chơi bời thế sao?
Ngưu Niêu thấy ánh mắt cháynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏng của cha mẹ, bèn nhỏ thốt ra hai cái tên: Chính là chị Ngô Tuyết Mai và chú Triệu Đông ạ.
hai vợ đều chẳng thấy có gì saivi_pham_ban_quyen khi Ngưu Niêu gọi Tuyết Mai là chị, còn gọi Vĩ Đông người lớn hơn Ngô Tuyết Mai là chú.
Trươngbot_an_cap Thiết Quân nghe thấy hai tên này thì ngẩn ra một lát, rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như sực nhớ ra điều gì, ông quay sang nói với vợ: Ái chà! Tôi còn tưởng ! ra là hai người họ! Không đâu bà nó ạ, tôi đoán chắc hai người này đangleech_txt_ngu yêu tìm hiểu nhau đấy! Lúc làm đồng tôi có gặp vài lần, Triệu Vĩ Đông giúp Ngô Tuyết Mai ít việc nặng, chứ cô thanh niên tri thức khác có thấybot_an_cap tình đâu.
Lý Tú Lan nghe xong, ngọn lửa hóng hớt đang bùng cháy bị dội gáo nước lạnh, lập tức xìu xuống, thất kêu một tiếng: Hóa ra là đang tìm nhaubot_an_cap à tưởng có chuyện gìleech_txt_ngu lớn lắm chứ!
Ngưu Niêubot_an_cap nhìn phản ứng mẹ, mắt tràn đầy vẻ hoang , hoàn toàn không tìm hiểu nhau hủ hóa thìbot_an_cap khác nhau.
Trương Thiết nhìn khuôn mặt non của con gái, cảm nhất định phải giáo dục lại cho hẳn hoileech_txt_ngu, nếu khôngbot_an_cap sau này biết con bé còn ra những lời kinh thiên địa gìvi_pham_ban_quyen nữa.
Ông tằng hắng một cái, ra vẻ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiêm túc: Ngưu Niêu, con nghe đây, sau này đừng có học mấy cái từ bậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạ của thằng Cẩu ! Người ta là đang tìm nhau, là tức là đôi bên vừa mắt nhau, sau này sẽleech_txt_ngu kết , trở thành một nhà! Giống như và mẹ con vậy! Đây không phải là hủ hóa, biết chưa? Đó là chuyện nghiêm túc! Sau này không được nói bậy nữa, nghe rõ không?
Ngưu Niêu nửa nửa khôngvi_pham_ban_quyen, ồ một . Cô bé chưa hoàn toàn hiểu rõ. lại, Cẩu Sính biết nhiều thứ lắm, không học nó thì học ai?
Thiết Quân cũng chẳng quản cái nhỏ kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thông suốt hay chưa, sa mặtvi_pham_ban_quyen dọa: Tóm là phải nhớ kỹ, sau này còn ra ngoài học mấy lời này rồi bạleech_txt_ngu, sẽ đánh đòn thật đấy! Nghe rõ chưa?
Ngưu Niêu trễ môi, kéo dài giọng vẻ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình nguyệnvi_pham_ban_quyen: Dạ được
Dạy dỗ con , Trương Thiết Quân mệt mỏi ôm vợ, chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Ngưu Niêu nằm cạnh, lúc đầu còn mở to mắt đếm mạng nhện trên xà nhà, cố giả vờ ngủ, nhưng giả vờ một hồi, mí ngày càng , cùng mơ màng thiếp đi.
Giấc ngủ này kéo đến buổi chiều.
Khi Cẩu Sính hớn hở chạy đến gọi cô bé đi chơi, vẫn còn hơi ngái ngủ, đầu óc mơ màng nên . Cô bé đi dạo vòng trong nhà, Học Lợi chẳng lại đi quậy phá ởvi_pham_ban_quyen đâu rồibot_an_cap, chị A Mai chắc lại cỏ lợn để kiếm điểm công nhật.
Trong sân yên tĩnh vô cùngbot_an_cap, chỉ còn cô bé và A Vinh đang chơi bùn ở cổng.
tự mình đi vệbot_an_cap sinh, lúcbot_an_cap quay lại A Vinh sắp biến thành khỉ bùnleech_txt_ngu rồi, trên người đầy vết bùn , đang chăm chú nhào nặn thứ gì đó chẳng rõ hình . Ngưu Niêu nhìn bộ dạng lấm lem của cậu bé, lập tức tắt ý định dắt em theo đi chơi.
Cô bước tới, học giọng điệu của người lớn, chống nạnh nói với A Vinh: Em A Vinh, em ngoan ngoãn ở nhà chơi, không được chạy lung tungleech_txt_ngu ! Nếu có người lạ muốn mình, phải hét thật to lên, biết chưavi_pham_ban_quyen?
A Vinh ngẩng mặt dính đầy bùn , rất nghe lời mà gật mạnh một cái: Em biết rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chị Ngưu Niêu!
Ngưu Niêu hàivi_pham_ban_quyen lòng, thấy mình xếp rất thỏa . bé không đi theo con náo nhiệt có hòe già ở đầu thôn mà một lối nhỏ vắng người, lặng lẽ chuồn ra khỏi làngleech_txt_ngu.
Trong lòng cô vẫn vương vấn đống rơm, không biết nay có được trứng gà rừng nữa không? Phải đi xem mới được!
quen đường quen lối chạy đến trước đống rơm, bàn tay nhỏ thò một cái. Hì! Quả nhiên! Lại có hai quả gà rừng! bé cất trứng túi, trong lòng phơi phớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Liên tục hai bữa trứng , cái nhỏ của cô bé bắt đầu kén chọn, cô bé tặc lưỡi : Trứng hấp thì ngon thật, nhưngvi_pham_ban_quyen cứ ăn mãi một vị này không biết con gà rừng đẻ ra trứng này có vị gì nhỉ? Chắc chắn thơm hơn nhiều! Tiếc cô bé đến một sợi gà rừng chưa thấy qua.
Cất hai quả trứng vào túi, Ngưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Niêu trở về nhà.
đến chập tối, Lý Tú Lan nghỉ làm sớm về chuẩn bịbot_an_cap cơm tối cho cảleech_txt_ngu gia đình. Ngưu Niêu chớp thờibot_an_cap cơ, vào bếp, mật kéo mẹ vào góc, lôi hai quả trứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gà rừng ra: Mẹ! nhìn này! Con lại nhặt được ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đống rơm đấy!
Lý Tú Lan thấy, mắt lập tức sáng rựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà đỡ lấy trứng, không được thơmbot_an_cap lên mặt con một cái, hạ thấp giọng cườileech_txt_ngu nói: Ôi trời! Con gái đúng là phúc! Cái vận này, đúng là khôngvi_pham_ban_quyen bằng!
Ngưu Niêu cười hì hì níu vạt mẹ, nhỏ giọng nỉ: , chúng không ăn trứng nữa đượcvi_pham_ban_quyen ? Con rồi. ăn trứng rán đi mẹ! Nhiều dầu mỡ, chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là thơm hơn!
Lý Tú Lan lời của con làm cho phì cười: con bé này, trứng hấp cũng ăn chán được à? Nhưng bà vẫn nuông đồng ý: Được! Hôm nay mẹ rán trứng con ăn!
tối đầu, cả gia đình quây quần bên chiếc bàn trong sân.
Trong bát của những người khác đều làvi_pham_ban_quyen cháo loãng nhìn thấu cả người và bánh ngô, duy có bát củaleech_txt_ngu ba người nhàbot_an_cap ba là mỗi người có thêm một miếng rán vàngbot_an_cap ươm, loáng! Mùi thơm và màu dầu mỡbot_an_cap ấy cùng nổi bật trên bàn thanh đạm.
Lưu Ngọc nhìn thấy, sắc mặt lập tức sa sầm xuống, bà đập mạnh đôivi_pham_ban_quyen đũa xuống , chỉ vào Lý Tú Lan mà mắng: thằng Ba! Đểbot_an_cap chị nấu cơm mà chị dám ăn vụng hả? Trứng quý giá thế mà chị đem rán à? Sao không cơn làm chị chớt quách đi! Đồ đạc nhà này là chị muốn vào là được sao?
Lý Tú Lan đã sớm liệu được chồng sẽ khó dễ, chị ta thong thả đặt bát xuống, giọng không lớn nhưng lại lưng quả quyết: Mẹ, mẹ nói là oan cho người ta quá! Đồ tốt trong nhà này mẹ đều kỹ trong buồng của mẹ với cha, khóa thì giữ khư khư, hai nhà phòng nhìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng ba chúngvi_pham_ban_quyen convi_pham_ban_quyen bình thường đến cái vỏ trứng cònleech_txt_ngu chẳng chạm ! Nếu mẹ tin giờ cứ vào đếm, rổ trứng của có thiếu quả nào không!
Lưu Ngọc Phân bị nghẹn họng, nhưng đĩa trứng trườngvi_pham_ban_quyen kia mà sôi máu, bà thật sự đứng dậy, cầm chìa khóa vào buồng đếm trứng.
Chị dâu cả Lý Vệ Hồng thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế, liền ở bên cạnh kháy: Hừ, chúbot_an_cap ba, thím babot_an_cap, không phảivi_pham_ban_quyen tôi nói đâu, tiền gia mới cầm tay được mấy ngày? Cái thói lười vừa hám ăn lại tái phát rồi à? Sau này tự đỏ lửa nấu thì xở thế nào đây?
Lý Tú Lan nghe vậy thì lửa giận bốc lên, lập tức đốp chát lại ngay: Chúng lười, chúng tôi hám ăn thì là ăn bụng mình! bùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho hạngvi_pham_ban_quyen người ngoài mặt tỏ vẻbot_an_cap trang, lại chỉ hận không thể vơ vét hết đồ nhà chồngleech_txt_ngu mang về nhà đẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp cho anh em! Thếbot_an_cap mới gọi là ăn cây táo ràobot_an_cap câyvi_pham_ban_quyen sung đấy!
này đã đâm trúng tim đen của Lý Vệ Hồng. Nhà ngoại chị ta đông anh em, cảnh khó khăn, chị ta chẳng lần lénleech_txt_ngu lút tuồn về bên ấy.
Bình thường Vệ Hồng mình sinh được hai con trai, có vơ vét chút ít về nhà ngoại thì Lưu cũng mắt nhắm mắt mởleech_txt_ngu cho qua. Giờ bị Lý Tú vạch trầnbot_an_cap trước mặt mọi người, Lý Vệ Hồng hết đỏ lại , nhưngbot_an_cap không thể cãi trực , chỉ đành lầm bầm tìm lui.
Cô cô đừng có ngậm máu người! ngay thẳng sợ bóng tà! Ngược làvi_pham_ban_quyen các đấy, sau này sống mà không biết tính toán chi li, cứ tiêu xài hoang phí thì đừng hòng nhà tôi giúp ! Nhà tôi không có cơm cho kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lười đâu!
Trong lòng chị ta đinh ninh chồngleech_txt_ngu là toán, con trai lớn học giỏi, convi_pham_ban_quyen trai thứ hai cũng sắp đi học, lai chắc tiền đồ rộng mở hơn hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhàleech_txt_ngu kia, chỉ sợ cái nhà ba vừa vừa hám ăn này sau này thành gánhbot_an_cap , lấy nhà không buông.
Trương Thiết Quân thườngbot_an_cap thể đùa cợt với vợ, hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chịu được cảnh người khác bắt nạtvi_pham_ban_quyen Lý Tú Lan, nhất vẻ tự cao tự đại này chị dâu cả. Hắn cũng không giận, trái lại còn cười hì tiếp lời: Chị cả, chị khách sáo quá rồi phảivi_pham_ban_quyen không? Chúngbot_an_cap ta là anh em mà! Anh cả là người nghĩa thế kia, lẽ nào lại trơ mắt nhìn em trai này chớt ? Phải không anh cả?
Trương Thiết Cương bị em trai điểm danh, mặt mũi có chút sượngvi_pham_ban_quyen . Ở nhà anh ta tuy đắc ývi_pham_ban_quyen về phòngvi_pham_ban_quyen mình, nhưng ngoài vẫn phải duy trì vẻ em hòa thuận. Anh ta không dám nhận lời trai, chỉ đành mày Lý Vệ một cái, giọng : Nói thôi! Cơm cũng không bịt nổi miệng cô !
Lý Vệ Hồng mắng, tuy không phục nhưng hực miệng.
Gia đình ba người nhà Ngưu Niêu chẳng thèm quan tâm họ gì, cứ đầu ăn lành. Không ăn mới là ngốc! chi hôm nay còn cóvi_pham_ban_quyen món trứng trường nức mũi!
Lúc nàyvi_pham_ban_quyen, Lưu Phân cũng đếm xong trứng quay lại, sắc mặt vẫn khó coi như . Trứng trong rổ không thiếu quả nào, bà biết mình đã trách lầm nhà chú banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng bảovi_pham_ban_quyen bà xuống nước là chuyện nào.
xuống , nhìn đĩa trứng trong bát nhà chú ba, chua chát nói: Hừvi_pham_ban_quyen, có ngon ăn mà chẳng biết đến tôi với chavi_pham_ban_quyen anhleech_txt_ngu, đúng là chia giabot_an_cap tàivi_pham_ban_quyen xong rồi thì cánh cứng rồi, trong mắt chẳng còn ai nữa!
Trương Thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuốt trứng thơm phức, nhăn đáp lời mẹ: Mẹ, xem mẹ kìa! Chúng con khóbot_an_cap khăn bữavi_pham_ban_quyen cải thiện cho đỡ thèm. Đâu có được thằng Học nhà anh cả, tối nào cũng được ăn một bát trứng hấp mềm mịn! Thế mới gọi là phúc chứ!
Mà cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy thằng Học Thắng nó xót ông bà nội nó, nhường hai người một miếng ăn , chắc là học đến mụ mị đầu óc nên?
Lưu Ngọc Phânbot_an_cap thương nhất là thằng cháu tôn Trương Học Thắng, cảm nó đi trên chất xám, là vọng của cả họ . Thế nên, những nhất trong nhà mỗi đều có trứng cố định, chủ gia đình là Trương lão đầu ra chỉ có Trương Học . trứng hấp này đều do đíchleech_txt_ngu thân Lưu Ngọc Phân nấu bằng bếp riêng, không ai chạm tay vào vì sợ người ăn vụng hoặc tâm.
Bị chú ba vậy, Trương Học Thắng tuy còn nhỏ nhưng cũng cảm thấy sượng mặt. Nó bát trứng hấpvi_pham_ban_quyen thơm lừngbot_an_cap trước mặt, do dựleech_txt_ngu một chút rồi vẫn cắn về Lưu Ngọc Phân, nhí : Nội, ăn đi ạ.
Lưu Ngọc Phân thấy cháuleech_txt_ngu đích tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiếu thảo như thế, lòng rượi, nếp nhăn mặt cười tít lại như hoa nở, vội bát lại, giọng nói dịu dàng hẳn : chao, ngoan của nội! Nội không ăn, cháu đang tuổi ănbot_an_cap tuổi lớn, lại còn đi học vất nhất ! Cháu mau ăn đi, ăn nhiều vào nhé!
Trương Học Thắng nghe nội không ăn, lập tức thở phào nhẹ nhõm, mày hớn hở kéo bát , thìa xúcvi_pham_ban_quyen lấy ăn , cứ như sợ bà sẽ đổi ý vậy.
Lý Hồng ngồi bên , lúc nãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe con nhường đi mà tim treo ngược lên cổ, thầmbot_an_cap chửivi_pham_ban_quyen rủa: Cái thằng bé này! Đưa cho bà ấy ăn làm gì? Một bà già ăn tốt chẳng lãng saovi_pham_ban_quyen!
mẹ chồng không ăn, chị mới trút được gánh trong lòng, vội vàng nói với con trai: Học Thắng à, thương con con phải ghi nhớ trong lòng! Phải gắng học hành cho giỏi, sau này có tiền đồ rồi thì báo hiếu ông bà nội, với cả cha mẹ con nữa! Nghe chưa?
Thắng đầy trứng hấp, ậm một tiếng, trí đều dồn vào bát thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn.
Nguyễn trang
13/6/2026 lúc 9:08 chiềuKhi nào full vậy add ơi