XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 80 BỊ GIA ĐÌNH NUÔI VỨT BỎ NỮ PHỤ TỰ CƯỚI SĨ QUAN BẮN TỈA LÀM GIÀU

XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 80 BỊ GIA ĐÌNH NUÔI VỨT BỎ NỮ PHỤ TỰ CƯỚI SĨ QUAN BẮN TỈA LÀM GIÀU

Tống Uyển Story full 09/08/2026 397 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Gả Ép Cho Sĩ Quan Nông Thôn: Giả Thiên Kim Xuyên Không, Lật Bàn Thập Niên! 🎧🔥

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 80 BỊ GIA ĐÌNH NUÔI VỨT BỎ NỮ PHỤ TỰ CƯỚI SĨ QUAN BẮN TỈA LÀM GIÀU cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Trong cơn mơ màng, Phương Uyển Uyển thấy đối của người đàn và một người đàn bà.
“Ông ông thật Uyển Uyển cho một gã nhà quê chân lấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay bùn lại cònvi_pham_ban_quyen đèo bòng thêm hai đứa con riêng sao?” Giọng người phụ nữ trung niên lộ rõ vẻ không tin nổi.
“Ừm, nhưng còn phảivi_pham_ban_quyen Tô Thànhvi_pham_ban_quyen có đồng ý hay không đã.” Giọng đàn ông mang theo chút bất lực.
cậu ta không thì lại tìm mối khác. Dù gì cũng là lá cành vàng được nuôi nấng suốtbot_an_cap mườileech_txt_ngu tám trời, lẽ không có ai chịu . Tóm lại là không thểbot_an_cap để ở lại Phương gia được , cứ để nó quấy nhiễu như vậy con bé Tuệ nhà mìnhbot_an_cap sau này biết sống thế nào? lắm mới nhận lại được con gái , không thể để nó khổ thêm .” Người phụ nữbot_an_cap vừa nói vừa sụt sùibot_an_cap.
đoạn đối thoại , ý thức củabot_an_cap Phương dần quay trở lại. Ký ức của nguyên chủ tràn về như triều dâng đổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khi hóa hết mớ hỗn độn đó, nàngleech_txt_ngu bàng hoàngleech_txt_ngu nhận rabot_an_cap đã xuyên thưleech_txt_ngu.
Thảm hơn là nàng lạivi_pham_ban_quyen xuyên giả thiên kim trùng tên trùng họ. Khi bị đưa đi xét nghiệm máuleech_txt_ngu, người ta phát hiện cha mẹ nuôi của thật thiên kim cũng chẳng phải cha mẹ ruột của nàng. Nói cách khác, nàng ngay đến chỗ để quay về cũng có.
Kể từ khi thật kim được nhận , không khí trong nhà âm thầm thayvi_pham_ban_quyen đổi. Không chỉ thái cha mẹ nên đoán, mà ngay cả hôn ước con trai thủ trưởng quân khu cũng nảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh biến động.
Mẹ nuôi nhà họ đính ước với gái của gia, vậy nên khi Lưu Tuệ trở vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hôn sự này đương nhiênleech_txt_ngu phải về cô .
Nguyênleech_txt_ngu chủ vẫn chưa kịp hoàn hồn sự thay đổi của cha mẹ thì vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hằng nhớ cũng sắp nhường chobot_an_cap người khác, làm sao nàng có thể đựng nổi.
đó, đểleech_txt_ngu có thể thường xuyên nhìn thấy vị hôn phu này, nàngbot_an_cap đã nỗ lực hết mình thi đỗvi_pham_ban_quyen đoàn văn côngbot_an_cap quân khu Đô, cốt chỉ được ở gần anh ta hơn chút.
khi thân phận bị bại lộ, cộng nhữngbot_an_cap lời sắc mỏngvi_pham_ban_quyen của mẹ nuôi, nàng năm lần bảy lượt đến Trần Khải. Nhưng từ đầu đến cuối, Khải luôn đối với bằng thái độ lạnh lùng, thậm chí chẳng có lấy một chút thiện cảm.
Ngay khi chủ đang lòng thoái chí, không biết từbot_an_cap rộ lên tin đồnleech_txt_ngu rằng Trần Khải và vi_pham_ban_quyen quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác nên nàng mới riết không buông như .
Tin đồn truyềnleech_txt_ngu đi vô cùng dệt, Khải lạivi_pham_ban_quyen cho rằng nàng cố tình bôi nhọ để trói buộc mình nên càng thêm chán ghétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trong nóng giận để chứng minh sự trong sạch, chủ đã gieo mình xuống sông.
Và đóbot_an_cap là lý do Phương Uyển Uyển đang nằm trên giường bệnh lúcbot_an_cap .
Theo cốt truyện gốc, thiên kim khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được cứu lên vẫn hôn mê ngày rồi qua đời. thiên kimbot_an_cap thuận lợi kết hôn với Trần Khải, đôi lứaleech_txt_ngu mặn nồngbot_an_cap. Nữ chính doanh phát đạt, chính thăng tiến khôngleech_txt_ngu ngừng, cuối cùng họ sống bên nhau hạnh phúc trọn đời.
Nghĩ đến đây, Phươngvi_pham_ban_quyen Uyển dài trong lòng. Chỉ đồn thổi mà ép mạng người, đúng đáng sợ. Có điều tin đồn này thật sự kỳ lạ, thếleech_txt_ngu mà không một ai nghĩ đến việc điều tra nguồnbot_an_cap gốc , trái lại cònbot_an_cap nguyên chủ dùng cách cực đoan nhất để chứng minhleech_txt_ngu sựbot_an_cap thanh bạch.
Nhưng cảnh hiện tại, đây chưa phải lúc để nghĩ về chuyện , cần giải quyết những khăn trước mắt đã.
Về đoạn đối của cha mẹ nuôi, tốtbot_an_cap nhất là nên vờ như không nghe thấy, đợi một lát nữaleech_txt_ngu mới tỉnh lại cho đỡ khó xử.
Cũng may Vương Thục Phương và Phương Quân Sơn chỉ trò chuyện một lúc rồi im lặng.
mộtleech_txt_ngu lúc không có động tĩnh gì, Uyển Uyển mở mắt, nhìn đôi vợ chồng đang ngồi bên giường bệnh.
“Uyển Uyển tỉnh rồi” Vương Thục Phương kích động reo lên.
Quân Sơn cũng hơi rướn người về trước, ánh mắt theo chút quan nhưng vẫn nghiêm nghị: “Sao con lại hồ đồ thếvi_pham_ban_quyen hả?”
Phương Uyển Uyển làm bộ uất ức, bắt chước điệu của nguyên chủ: “Con chỉ vô thôi, không phải hồ đồ đâu ạ.”
Thấy nàng đã tỉnh táo, Phương Quân Sơn đi thẳng vàoleech_txt_ngu vấn đề, tới chuyện của Tô Thành.
vật Tô Thành này từng lọt vào mắt xanh của nuôi nên cũng được tác giả miêu tả qua nét. Anh thân nông thôn, giữa thời bình thế này màleech_txt_ngu nhập ngũ vài năm, dù không có bối tài nguyên nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuổi còn trẻ đã thăng lên tới chức Doanh trưởng.
hai đứa trẻ kia là anh nuôi giúpleech_txt_ngu một ngườibot_an_cap đội hy sinh. Xem ra đây là người ông có trách .
Chỉbot_an_cap là khi Phương Uyển Uyển đang nằm bệnh, cha nuôi đã đi tìm Tô Thành nhưng bịbot_an_cap anh từ chối. Không sau đó, Tô cũng rời khỏi quân khu Kinh Đô.
Lý do rời đi không aivi_pham_ban_quyen , vì về sau truyện cũng không còn nhắc đến anh nữa.
Phương Uyển đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây thì thấyleech_txt_ngu hơi đau đầu. Nàngvi_pham_ban_quyen nhớ trong sách miêu chủ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người có làn trắng nõn, dung mạo xinh , đôi chân dài miênbot_an_cap man, được coi hoa rực rỡ nhấtvi_pham_ban_quyen khu Kinh Đô, nhan khó ai kịp. Nếu không, làm sao nàng có thể thi đỗ vào đoàn công? Thế mà hết người nàybot_an_cap đến khác lại từ chối nàng một cách dứt khoát như vậyleech_txt_ngu.
Phương Sơn thấy nàng imleech_txt_ngu lặng, bèn bổ sung: “Nếu Thành không thì bavi_pham_ban_quyen còn mộtleech_txt_ngu lựa chọn nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, điều kiện của Đoàn trưởng Dũng cũng tốt.”
của nguyên chủ không có ấn tượng Tô Thành, nhưngvi_pham_ban_quyen thì nàng đã gặp qua. Một gã thân ba mươi ba tuổi, ria lởm , giọng nói thô thiển, hình vạm vỡvi_pham_ban_quyen, thường xuyên đến kịch để ủng hộ Phương Uyển Uyển.
Nghĩ đến ánh mắt ông ta nhìn chủ, nàng biết chắc ông ta sẽ không từ chối, nhưng Phương Uyển Uyển thì không thể chấp nhận được
Đầu nàng lại bắt đầu đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhức âm : “, convi_pham_ban_quyen hứa không gây rắc rối cho Tuệ Tuệ và Trần Khải nữa, chỉ là chuyện cưới đừng gấp thế được không?”
“Không được!” Quân Sơn dứt khoát từ chối. Ông không thể để gái này tiếp tục quấy rầy trong nhà, nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn sự của con gái ruột và nhà họ Trần sẽ hỏng bét. Nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ đã nuôi nàng tám , chẳng nợ nần gì nàng cả, nay tận tâm tìm đối tượng cho nàng là nhân chí nghĩa tận rồibot_an_cap.
Vương Thụcvi_pham_ban_quyen Phương nàng: “Uyển Uyển, con nên hiểu chuyện một chút. Mẹ gọi bác sĩ, nếu không vấn đề gì thì chúng tabot_an_cap xuất viện.”
Trước khi đọc sách, Phương Uyển Uyển chỉ thấy giả kim này là kẻ chiếm chỗ người khác mà không biết điều. Giờ đây thân hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trải nghiệm mớibot_an_cap biết vị trí này khó xửvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẽ đến nhường nào.
“Vậy ba có lùi thời gian tìm Tô Thành lại một được không?”
Phương Quân Sơn do dự một lát: “Được! Khi nào kỹ thì nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với , nhất không quá tháng.”
Nhìn thái độ của mẹ nuôibot_an_cap, Phương Uyển Uyển biết rõ giờ nàng là cái gai trong mắt họ Phương gia này.
Bác sĩ kiểm tra sơ bộ cho Phương Uyển , sau đó nàng được làm thủ tục xuất viện.
đến nhà, Phương Uyển Uyển giam trong phòng nghỉ suốt hai ngày. Nàng nghĩleech_txt_ngu ra vô số phương án khả thi, ví dụ như rời khỏi nhà đi học, kinh doanh hoặc dọn ra ở, nhưng tất cả đều cần sự hỗ trợbot_an_cap tài từ Phương giabot_an_cap.
Còn về công việc ở đoàn văn , bản thân Phương Uyển Uyển hiện tại không tài nào đảm đương .
vi_pham_ban_quyen ràng cha mẹ nuôi có ý đầu tư thêm cho nàng nữa. Nàng quyết sẽ bí mật leech_txt_ngu để lượng.
Nghĩ vậy, nàng bộ quần khácleech_txt_ngu rồi đi ra ngoài.
nhắm chừng thời gian, định ra con đường Tô Thành hay đi làm để may. Những Doanh sống ở khu vực chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh, dựa vàobot_an_cap quân hàm hoặc huy hiệu trên cổ áo chắc sẽ nhận ra được.
Vừa mới cận con đó, nàng đã thấy giọng nói quenleech_txt_ngu thuộc.
“Uyển , không lẽ cậu định tìm gã nhà quê chân lấm tay bùn thật đấy chứ?”
Phương Uyển nghe thấyvi_pham_ban_quyen tiếngbot_an_cap động liền quay , bắt gặp ba cô gái nhìn mình với nụ cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy ẩn ý, và ba người này chính là đồng nghiệp của cô ở đoàn kịch.
Nguyên chủ vốn tính tình điềm đạm, ít nói, trong cũngbot_an_cap kiêu ngạo nên hiếm khi trò chuyện . Mối quan hệ họ tuy không tốt nhưng cũng phải kẻ thù, không ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm nay gặp mặtleech_txt_ngu, phương lại buông lời mỉa mai nhưvi_pham_ban_quyen vậy.
Thế nào là thứvi_pham_ban_quyen dân bùn đất quê? ? Phương Uyển Uyển tiến lên một bước, áp sát gái vừa lên tiếngvi_pham_ban_quyen, hai tay khoanh trước , khí thế hiên ngang : Giai cấp nông dân giống giai công nhân, đều đang góp sức xây dựng . Cô vừa mở miệng đã muốn gây rẽ cấpvi_pham_ban_quyen không nên đâu nhé. Đồ các cô ănleech_txt_ngu hàng ngày đều do người ‘bùn đất’ trồng ra cả đấy, ra cô vẫn còn kém quá.
Sắc mặt Chu Nhan lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức tái mét. Cô ta chỉ mới một câu, sao tự dưng lại bị chụpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cái mũ tội danh lớn thế này? Hơn nữa, từ nào màbot_an_cap Phương Uyển Uyển lại trở nênvi_pham_ban_quyen sắc sảo như ? Trước đây chẳng phải cô vẫn mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho họ trêu chọc, lắm là một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi bỏ đi, hoàn toàn không tâm đó sao?
Cô đừng có ở mà quy chụp lung .
Cái danh tiếng của cô ta bây , thèm nghe cô nói chứ. Một cô gái khác lên tiếng giúp sức.
Phương Uyển nở nụ cười chẳng mấy bận tâm: Vậy thì cứ thử xem.
Phương Uyển Uyển, Chu Nhan cũng . chí dù sao cũng là cấp Doanh trưởng, người bình thường chẳng dám tơ tưởng đếnleech_txt_ngu, nhưng dù sao cô cũng là con gái nhà họ Phương, phu trước đây cũng là người cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máu mặt ở khắp đấtleech_txt_ngu Kinh đô này, sao lại đến nông nỗi Nói đileech_txt_ngu lại cũng chỉ vì tiếc cho côvi_pham_ban_quyen thôi. Cô gái nói câu này tên là Chung Hồng, trong cả đoàn văn công, dù là điều kiện gia hay ngoại hình thì cô đều là người kém nổi bật nhấtbot_an_cap.
Nhưng ràng số minh cảm của ta khá tốt, nếu không cũng khó lòng mà hòa nhập với tiểu thư đài cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Phương Uyển Uyển gật : , nhưng vi_pham_ban_quyen khúc người có lúc, ai biết trước được tươngvi_pham_ban_quyen laibot_an_cap thế nào.
Nói xong, như nhận ra điều gì đó, cô sung thêm: Chuyện của tôi và đồng chí Tô, ngay cả chính tôi còn chưavi_pham_ban_quyen chắc chắn, sao các cô đã biết rồi?
trongvi_pham_ban_quyen sách Tô Thành đã từ chối Phương Quân Sơn, nếu đến lúc đó lại biết ngay cả Thành cũng từ chối mình, chẳng sẽ cười chết .
Không không , chúng tôi đoán mò thôi Chu úng.
Chung Hồng hai kia lại: tôi còn có việc, đi trước đây.
Cái mũ mà Phương Uyển Uyểnvi_pham_ban_quyen vừa chụp lên đầuleech_txt_ngu họ không hề nhẹ nào, thật sự làm rùm beng rồi lọt đếnvi_pham_ban_quyen taileech_txt_ngu Tô Thành, không biết sẽ gây ra sóng gió gì nữa.
Nhìn người hốt hoảng rời đi, khóe môi Phương Uyển Uyển khẽ nhếch lên đầy ý.
đó không xa, cạnhleech_txt_ngu một bứcleech_txt_ngu tường, Hứa Trívi_pham_ban_quyen dùng khuỷu tay vào người đàn ông có vóc cao ráo, tắp bên cạnh: Thế hảvi_pham_ban_quyen? Xem ra cô nàng này đúng là đến tìm cậu thật, trôngleech_txt_ngu xinh đẹp đi mất. Trước đây chỉ đượcvi_pham_ban_quyen đứng từ xa sânleech_txt_ngu khấu, giờ nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế , đúng là không tầm thường nào.
Tô Thành nhìn Phương Uyển Uyển ở phía xa, ánh mắt lạnh , nói trầm thấp: Chuyện đi đến đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng có nói bậybot_an_cap.
nói bậy gì chứ, sang đó hỏi một câu là biết ngay thôi. Hứa hào hứng.
Tô Thành đưa ngăn anhvi_pham_ban_quyen lại: Đừngvi_pham_ban_quyen có làm loạn.
Hứa Trí Vân nhíu mày: Cậu cậu đang để chuyện cô ấy traileech_txt_ngu của Trần thủ trưởng sao?
xong, lạivi_pham_ban_quyen vỗ vai Tô Thành: Cậu nghĩ gì thế, hạng phụ nữ có gia và nhan sắc thế này, nếu phải gặp chuyện như vậybot_an_cap, làm saovi_pham_ban_quyen đến lượt người khác tơ . Tôi thấy cách cô ấy nói chuyện vừa rồi chẳng có dáng vẻ tiểu thư thường người nào cả. còn có đanhbot_an_cap đá và kiêu , không ngờ đấy.
Tô Thành vẫn không nhúc nhích, chỉ thản nhiên đáp một : Chúng tôi không hợp nhau.
Hứa Trí Vân cau mày: xem cậu cũng đã hai mươi sáu tuổi rồi, lại còn đèo bòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa , nếubot_an_cap không phải thấy cậu trông cũng bảnhleech_txt_ngu bao ra dáng, nhà họ Phương có thèm để mắt đến cái chức quan hèn mọnbot_an_cap của cậu chắc? Lỡ nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hội này lần sau đâu, cậu chưa đi xem cô ấy biểu bao giờ à, mỗi lần hạvi_pham_ban_quyen màn, những em đượcvi_pham_ban_quyen tay cô ấy không vui sướng bao lâu, huống chi là cưới .
Tô Thành liếc Hứa Trí Vânleech_txt_ngu, hỏi lại: Vậy cậu còn nhớ nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháng nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ta sẽ đi không?
Trí Vân sững người, ánh mắt lập tức tối lại, anh vỗ trán một : Sao tôi lại quên bẵng chuyệnleech_txt_ngu này đi mất.
Phương Uyển Uyển đợi nửa trời cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thấy ai dáng vẻ giống người mình tìm, thời gian tan làm đã qua khá lâu, cô đầu nghi ngờ không mình bỏ lỡ mất không.
Cuối cùng, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm người phụ nữ trung niên đi ngang qua để hỏi thămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Doanh nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à? Người nữ rõ ràng quen biết Phương Uyển, lại bị nhan của cô làm , nhiệt tình đáp: vừa từ viện đó ra, không cậu ấy về đâu. Nhưng nghe nói cậu ấy có nhiệm vụ, một chuyên gia nước ngoài đó đến bệnh viện Nhân dân để chẩn, chắc là đi tìm phiên dịch viên rồi.
Đây là một việc , Phương Uyển Uyển biết, chỉ là không ngờ người phụ trách tiếp đón lại .
Vậy đa tạ chị nhé. Phương Uyển Uyển khí nói.
Uyển Uyển quay trở về.
Hai người kia thấy người đã đi dám mặt ra, lúc này Hứa Trí Vân mới cuống quýt: nữa thì mất việcvi_pham_ban_quyen này, đi tìm phiên dịch Lưu ngay, bệnh viện thôi, ca phẫu thuật của lão không được.
Tô Thành gật đầu: Tôi đi lấy xe, cậuleech_txt_ngu cửa bên trái khu A, nhanh lên.
Tô Thànhbot_an_cap đi tới nhà xeleech_txt_ngu của quân khu, nơi chỉ có vẻn năm chiếc , lái một chiếc đi rồi chờ Hứa Trí Vân ở điểm hẹn.
Thấy trời đã dần tối vẫn chưa bóng người, Tô Thành không hiểu sao cảm thấy có chút lo lắng.
Ngay khivi_pham_ban_quyen anh định xe, Hứa Trí Vân đã hổn hển chạy tới: ca, không tìm thấy thằng chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lưu Vĩ đó đâu cả, giờ phải làm sao đây? Chuyện quan trọng thế này mà hắn dám cho taleech_txt_ngu leo , giờ tính thế ?
do dự mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút: xe , đến bệnh việnbot_an_cap .
Sau khi Hứa Trí Vân lênvi_pham_ban_quyen xe, anh lấy từ trong áo ra một cái màn thầu ngũ cốc đưa cho Tô Thành, Tô Thànhvi_pham_ban_quyen ăn miếng rồi nổ máy phóng đi.
Đến bệnh viện Nhân dân, cả hai chạy thẳng tới phòng bệnh của lão. Vừa đến , hai người đã sững lại, chỉ thấy một cô cao ráo, rỡ đứng trước giường bệnh, tự và trôi chảy phiên dịch từng mục một cho vị chuyên gia cạnh một cách nhẫn.
ánh đèn, chiếc áo sơ mi trắng phối cùng chân màu đen khiến cô trông thật trọng, vàng cũng không phần ôn hòa, nhu mì. tóc đen buộc thấp đơn giản tự nhiên, làn da trắng nà, ngũ tinh xảo điểm tô chút phấn son thật hoàn mỹ, cả người cô như đang tỏa sáng.
Một sau, Ngô Tưleech_txt_ngu đứng cạnh chú ý người đang ngẩn ngoài cửa, sợ họ làm phiền nên vàng bước ra, đóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa lại.
Ngô Tư hai người ra hành bệnh viện, lúc này mới vỗ vai Tô Thành: Cậu khá lắm, được phiên dịchbot_an_cap đấy, cô gái nàyleech_txt_ngu là người của quân khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các cậuleech_txt_ngu à?
Tô Thành gật đầu: Vâng!
Ngô Tư , lỗi ngàileech_txt_ngu, sau khi nhận nhiệm vụ, vốn dĩ chúng chuẩn bị cho hai phiên dịch viên, lý do đến là vì để đợi một phiên dịch khác. Trí Vân sợ Tô Thành nói thật nên đã nhanh chóng ngắt lời .
Ngô Tư lệnh nhìn hai vẻ tán thưởng: Tốt lắm, việc còn biết bị phương án dự phòng, cấp trên quả nhiên khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọn nhầm người. Đợi lát nữa xong , đưa người ra cho các cậu.
Thành gật đầu: “Tôi biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.”
“Được , bệnh yên tĩnh, hai cậu đừng vào làm phiền nữa. Đợileech_txt_ngu lát xong , tôivi_pham_ban_quyen sẽ trả người chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các .” Ngô Tư lệnhleech_txt_ngu nói.
Ngôleech_txt_ngu và vị lão niên họ Trình kia không phảibot_an_cap người của khu Kinh Đô, mà như Tô Thànhleech_txt_ngu, họ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ Quân khu Tây Bắc, vì vậy nhiệm vụ đương nhiên rơi xuống đầu Tô Thành.
Vào năm đầu niên 80, cuộc cải cách mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừaleech_txt_ngu mới bắt đầu, những tài năng ngữ như thế này rất hiếm , thế nên họ mới phải tìm đến Kinh Đô.
Để nhận được câu trả lời chắc chắnbot_an_cap, Ngô Tư lệnh đích thân gặp Tô Thành hai lần đểbot_an_cap xácvi_pham_ban_quyen .
dịch viên họ Lưu mà Tô Thành vốn định tìm đầu là thư ký của Trần trưởng. này bình thường rấtbot_an_cap khó gặp, tình lại ngạo, nếu không lệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ trên, Thành cũng khôngbot_an_cap mình có mời đượcvi_pham_ban_quyen ông ta.
Chỉ là rõ ràng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng ý nhưng cuối cùng lại hứaleech_txt_ngu, điều này khiến Tô Thành rất bực bội. mà cô gái này xuất hiện, nếu không chẳng phải giao việc nào.
Lần đầu anh thật lòng cảm ơn một người, dù biết rõ cô đến đây là có mục đích.
Hai người họ theo đồng hồ, chẳng biết đã đợi bao lâu, cuối cùng cũng thấy Phương Uyển bước ra.
Nhìn bóngvi_pham_ban_quyen dáng thon ấy ngày một gần , Tô Thành bỗng thấy lạ thường, anh vô thứcleech_txt_ngu đứng dậy.
Hứa Trí Vân cũng khỏi trợn tròn mắt.
Phương Uyển đi rồi dừng lại, nhìn đàn ông đang đứngvi_pham_ban_quyen thẳng trước mặtvi_pham_ban_quyen, trong lòng không khỏi kinh ngạc. ta đẹp trai thật, lông mày thanh túbot_an_cap toát lên vẻ cương nghị, quan tuy không quá sâu nhưng lạivi_pham_ban_quyen vô cùng tế và . Vẻ ngoài này nếu đặt ở thời hiện đại, chắc chắn là chuẩn mực của vẻ đẹp đoan chính, trực.
Dáng người anh lớn, vạm vỡ, bộ quân phục bình thường khoác người lại mang một sức hút cưỡng, giống như những nhân vật bước ra từ truyện tranh.
Ngồi trên băng ghế dài là một người ông đang nhìn cô chằm chằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cao có cũng tương đương, ngoại khá nổi bật nhưng so với người đứng thì vẫn kém vài phần.
Được rồi, dù ai trong hai này là Tô Thành, cô cũng chấp nhận hết.
Cô nởvi_pham_ban_quyen một nụ cười phóng khoáng: “ là Phương Uyển Uyển, biết ai Tô Doanh trưởng?”
“Là tôi. Chuyện hôm nay ơn Phương đồng .” Thành lên tiếng.
Phương Uyển Uyển thầm nhưng không để lộ ra ngoài, cô chỉ mỉm cười dịu dàng, tỏ vẻ hơi ngại ngầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: “ hôm nay tôi đến đây là có việc muốn bạc Tô Doanh trưởngleech_txt_ngu.”
Người thời này tư tưởng còn bảo , họ thích những cô gái đoan trang, dịu dàng. Hơn nữa, nguyên chủ bình cũng tạo cảm nhưvi_pham_ban_quyen vậy, chỉ là vì Trần Khải mà làm ra vài chuyện khích mới bị mọi người chê cười, thậmvi_pham_ban_quyen chíbot_an_cap bị Trần Khải coi là lẳng lơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Để bảo đảm anbot_an_cap toàn, Phương Uyển Uyển buộc phải đóng kịch một chút.
Hứa Trí Vân nhìn Phương Uyển Uyển, trong lòng không khỏi cảm . Dáng vẻ của cô gái này lúc này hoàn toàn khác hẳn với khí thế đanh thépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cãi nhau khu quân đội lúc nãyleech_txt_ngu.
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước khoanh tay đứng nhìn từ trên xuống, cô giống như một đóa dại đầy gai nhọn, còn này lại chẳng khác nào nhành hoa nhài thanh khiết, nhu.
“Được!” Tô Thành không chút do dự đồng .
Phương Uyển Uyển liếc nhìn Hứa Trí Vân một cái, nhưng anh ta vẫn nhiên ngồi đó, chẳng có ý định rời đi.
vi_pham_ban_quyen Thành hiểu ý cô, liền chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía băng ở cuối hành lang: “Chúng ta ra đằng kia nói chuyện.”
Nói xong, anh xoay người Phương Uyển Uyển đi tới .
Hứa Trí Vân nhìn theo hai bóng lưng xa dần, nheo mắt đầy ẩn ý.
“Phươngvi_pham_ban_quyen đồng chí có yêu cầu gì, cứ nói đi!” Tô Thành đi thẳng vào vấn đề.
“Chắcvi_pham_ban_quyen hẳn anh cũng nghe cha tôi qua hoàn cảnh của tôi.”
“Ừm!” Thành thành thật gật .
Phương Uyển thầm tán thưởng thẳng thắn người đàn ông này, côleech_txt_ngu cũng không vòng vo nữa: “ Tô Doanh trưởng không muốn tôi, nhưng không sao, hay là chúng ta làm cuộc giao dịch thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nào?”
“Giao dịch?” Tô Thànhbot_an_cap bắt đầu thấy tò .
“Đúng vậy, anh cưới tôi trong năm. Trong hai năm này, anh không cần kỳ nghĩa vụvi_pham_ban_quyen làm chồng nào, chỉ lo chỗ ăn chỗ là được. Đổi lại, tôi thể giúp anh chăm sóc con. nghe nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ nhất mới hơn tuổi, hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm sau là cóvi_pham_ban_quyen thể đi nhà trẻ trong quân .”
Phương Uyển dứt lời liền bắt gặp ánh mắt xét . Thấy định mở miệng, cô vội vàng ngắt lời: “Anh đừng vội từ chối, tôi biết giặt giũ, nấu nướng và làmleech_txt_ngu việc nhà, hơn nữa làm tốt. Trongbot_an_cap thời gianleech_txt_ngu này, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap qua lại với ai tôi cũng sẽ không ngăn cản, tuyệt đối không rắc rối cho anh.”
Vẽ ra viễn cảnh này xong, Uyển khẽ thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ nhõmleech_txt_ngu. Hai năm là đủ để cô chuẩn bị và thích với cuộc sống này. lúc đó, khibot_an_cap cô rời khỏi Tô , nhàvi_pham_ban_quyen Phương chắc cũng đã quên mất cô, vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là vẹn cả đôi đường.
Tuy nhiên, nhìn vào điều kiện của Thành, cô phải thừa nhận rằng thực sự đã nghiêm túc tìm đối tượng chobot_an_cap mình.
Một lâu sau, Tô Thành mới lên tiếng: “Tôi sắp bị điều chuyển khỏi Kinh , nơi đến vừa xa khổ. Nếu cô không những điều đó, tôi đồng ý.”
phải Phương Uyển Uyển nhắm tới điểm này sao?
Ở đây toàn là người quen, đóng giả nguyên chủ một haivi_pham_ban_quyen ngày thì đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ lâu dài thì ai mà đượcvi_pham_ban_quyen. Rắc rối cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối mặt với nam nữ chính, cô muốn ở gần bia đạn họ.
Thế là cô vui vẻ gật đầu: “ không ngại.”
“Vậy được, ngày maivi_pham_ban_quyen tôi tới gặp Phương đoàn trưởng để trả lời.” Tô Thành nói.
Phương Uyển Uyển không ngờ chuyện lại lợi vậy, trước khi đi cô dặnbot_an_cap dò thêm: “Chuyện tối nay đừng nhắc với bất kỳ ai, kể cả cha tôivi_pham_ban_quyen.”
Thành gật đầu: “! Chúng tôi có lái xe đến, để tôi đưa cô về.”
Phương Uyển Uyển mỉm cười: “Được thôi! Bên kia chắcbot_an_cap xong việc rồi, tôi không tiện ởbot_an_cap lại quá lâu, chúng ta về bây giờ được không?”
Tô Thành nghĩ một chút rồi nói: “Được, cô đợi tôi lát.”
Nói rồi anh người đi vềbot_an_cap phía phòng bệnh, Phương Uyển Uyển đoán chắc anh đi chào biệt Ngô Tư lúc nãy.
ngồi trên ghế dài khoảng năm phút Tô Thành và Hứa Vân đi tới, dẫn cô ra khỏi bệnh và lênbot_an_cap xe Jeep màu xanh láleech_txt_ngu kiểuleech_txt_ngu cũ.
Chiếc xe đưa Phương Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển cổng khu tập thể quân đội nhà cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì dừng lạileech_txt_ngu.
thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển xuống , Trí Vân không nhịn được lên tiếng: “Anh Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Phương nói gì anh thế?”
Tô Thành nhàn nhạt liếc anh ta một cái: “Không nói !”
“Nếu anh không đồng ý thể bảo cô ấy cân không? là lần đầu tiên tôi tiếp xúc gần với một cô gái như vậy, không ngờ tiếng Anh của côleech_txt_ngu lạibot_an_cap giỏi thế. Cưới được cô ấy, tôi phụng ấy cả đời. Với lại, lúc nãy cô ấy cũng nhìn tôi một cái, tôi thấy hy vọng đấyvi_pham_ban_quyen.”
“Cậu đừng có mà vớ vẩn!” Tô Thành lại một câu.
Cả hai người họ đềuleech_txt_ngu không có cơ hộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu, cô gái này dù lâm vàoleech_txt_ngu cảnh này thì lòng kiêu hãnh rất cao, nhưng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn toàn vốn liếng để làm vậy.
Thấy thái độ mập mờ của Tô , Hứa Vân cuống lên: “Ý anh là sao?”
“Ý tôi , tôi muốn cưới cô .”
Hứa Tríbot_an_cap Vân giật mình ngồi thẳng dậy: “Cái thằng cha này, được đấy chứ! Tôi đã bảo
Tô Thành mím không nói, mới dặn: “Chuyện côbot_an_cap Phương đến bệnh viện tối nay, tuyệt đối đừng với ai.”
Phương Uyển Uyển vừa về nhà, mở cửa ra đã thấy Phương , Vương Phương và Vương Tuệ Tuệ, cảbot_an_cap ba đang ngồi ngay ngắn ở phòng khách, giống đợi cô vậy.
người họ chưa ai lên tiếngbot_an_cap, cô cảm thấy áp lực nặng nề khiến cô muốn trốn chạy ngay lập tức.
Phương Quân Sơn là người mở lời : “Saoleech_txt_ngu con lại về muộn này? Đã đâu vậy?”
Uyển Uyển đã sớm chuẩn bị sẵn lý doleech_txt_ngu: “Hômbot_an_cap nay con cảm thấy trong người không được nên đã đến bệnh viện một chuyến.”
Vương Thục Phương nhẫn : “Cảm thấy không sao không nói với mẹ ba tiếng? Một mình đi bệnh viện, lỡ như người quen nhìn thấy, không lại thêu dệt về ba mẹleech_txt_ngu thế nào nữa.”
Người ta sẽ bảo rằng vừa nhận con gái ruột là đã bỏ mặc con nuôi ngay.
Khoảng thời gian , chuyện hôn với nhà họ Trần gia đình đã một phen bẽ mặt. Nếu Phương Uyển vẫn hiểu chuyện như trước , thì để cô lại thêm ít ngày cũng phải là không thể.
Phương Uyển Uyển rũ mắt, giả vờ làm vẻ tủivi_pham_ban_quyen thân: “ vấn đề nhỏ thôi, không làm ba mẹ.”
Phương Quân Sơn bất ngờvi_pham_ban_quyen liếc nhìn cô một cái: “Chuyện , con cân nhắcvi_pham_ban_quyen thế nào rồi?”
Phương Uyển Uyển gật đầu: “ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì con không lời, ngày mai ba cứbot_an_cap đi gặp anh ấy để bàn bạc đi.”
Lưu Tuệ Tuệ ngồi bên cạnh cuối cùng cũng thở nhẹ nhõm.
Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng chuyện đây là xong, lên lầu thì Vương Thụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phương lại gọi cô : “Chờ !”
việc gì nữa saovi_pham_ban_quyen?” Phương Uyển Uyển dừng bướcbot_an_cap.
Vương Thục hắngleech_txt_ngu giọng, có chút tự nhiên nói: “Cái vị trí ở đoàn văn công của , có thể nhường lại cho Tuệ không?”
Phương Uyển Uyển mày, trong lòng vui: “ sao ạ?”
“Mẹ nói nửa thángleech_txt_ngu nữa Tô Thành sẽ chuyển công tác sang quân khu Tây, chắc chắn phải đi theo quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Vị này bỏ trống cũng là để người khác mất, chi bằng nhường con.”
Trong lòng Phương Uyển đã hiểu rõ. Bảo sao cả nhà lại bày ra trận thế lớn thế này ngồi chờ cô, hóa ra khôngvi_pham_ban_quyen phải chuyên trình bàn bạc chuyện hônvi_pham_ban_quyen của cô.
Dẫu sao hôn này Phương Quân Sơn đã quyết định trước, không thành cũng , vốn chẳng cầnvi_pham_ban_quyen thương .
Nhưng công việc thì khác, đó do chủ tự dựa vào thực lực thi , muốnvi_pham_ban_quyen chuyển nhượng bắt buộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua ý kiến của cô.
không đồng ýbot_an_cap!” Phương Uyển Uyển khoát từ chối ngay lập tức.
Vương Thục Phương lập tức không vui: “Ba nấng con trong nhung lụa suốt mười tám qua, sao chút hy sinh này con cũngbot_an_cap không nỡ? Thế này khác gì nuôi một con sói trắngleech_txt_ngu? Nếu tạibot_an_cap con, em gái con những qua đâu có phải chịubot_an_cap như vậy.”
Phương Uyển Uyển bỗng thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xót cho : “Đúng vậy, con cứ ngỡbot_an_cap chung sống suốt tám nămleech_txt_ngu, dùbot_an_cap có tiếc nuối thế nào thì ít vẫn còn tình cảm, khôngvi_pham_ban_quyen ba mẹ lại tình đến thế.”
“Bây giờ con vốn dĩ đã chẳng còn gì , tại sao ngay cả công việc cuối cùng của mà baleech_txt_ngu mẹ cũng cướp ?”
“Em ấy khổ, lẽ nào con không sao? Nhưng những chuyện là do gây ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à?”
“Ba mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ mở miệng là nói đến ơn nuôi dưỡng. Con cái nhàvi_pham_ban_quyen người ta đáp thế thì con báo đáp thế ấy, nhưng có đạo lý nào con phải dâng hai tay lại côngbot_an_cap việc của mình cả.”
một tràng lời lẽ Phương Uyển , chồngleech_txt_ngu Vương Thục Phương tức thì cứng họng.
Nữbot_an_cap nhi này từ nhỏ đến lớn, làm loạn chuyện hôn sự với nhà họ ra thì những việc khác như đều nghe lời . Bây giờ mới ra yêu cầu này bị cô chối thẳng thừngleech_txt_ngu, đúng là gan càng ngày .
Vương Thục Phương đang định tiếp tục phát hỏa thì Lưu Tuệ Tuệ, người nãy đến vẫn im lặng, lên tiếng: “Chị, đừng kích . Ba mẹ không có ý cưỡng ép đâu, chỉ là nghĩ sau này đi nơi , công việc nàyleech_txt_ngu thay vìvi_pham_ban_quyen chiếm mất thì chi bằng nhường cho người trong nhà.”
“Đến đó , ai mà chẳng khen chị chuyện.”
Phương Uyển Uyển cười nhạt, ra vẫn vì tốt cho cô: “Danh tiếng hiện giờ thế nào, còn bận người ta có khen mình hiểu chuyện hay không sao? Hơn nữa, những lời khen kiểu đó trướcbot_an_cap đây tôi nghe nhiều rồi, nhưng bây giờ có ai vì tôi hiểu chuyện mà tin giữa tôileech_txt_ngu là trong sạch không?”
Lưu Tuệbot_an_cap giờ Tuệ Tuệ nghe thấy thì nhìn Vương Thục với vẻ đầy ủy .
Vương Thục Phương trong lòng giận : “Uyển Uyển, công việc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của con nhường cho Tuệ Tuệ thì cũng làm được lâu nữa . Con cứ cho em đi, đợi đếnbot_an_cap khi con và Tô Thành đăng ký kết hôn, mẹ convi_pham_ban_quyen hai trăm tệ tiền hồi môn.”
Uyển nóibot_an_cap: “Mẹ, mỗi tháng lương con mươi tệ, ngoại trừ tệ tiền tiêu vặt, còn lại đều cho mẹ hết. Lúc trước mẹ bảo sẽ dành làmleech_txt_ngu tiền hồi mônvi_pham_ban_quyen cho con, hai năm rồi, cũng phải bảy tám trămvi_pham_ban_quyen tệ.”
Vương Phương cuối cùng không nhịn được nữa, lớn tiếng quát: “Bao nhiêu năm con ở Phương gia là hít không khí mà lớn chắc? Ăn ở khôngleech_txt_ngu tốn tiền ?”
Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Uyển gật đầu: “Vâng, chỉ nói đúng sự thật . ơn nuôibot_an_cap dưỡng mà mẹ tính toán thành tiền bạc từ , thì con cũng không có gì phải so đo nữa.”
Còn về công việc, cho cùng cũng không mủivi_pham_ban_quyen lòng.
Lúc lên lầu, cô buông lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một câu lạnh nhạt: “Con mệt rồi, đi nghỉ trước đây.”
Thục đến cả môi, chỉ tayleech_txt_ngu vào bóng lưng của Uyển nóivi_pham_ban_quyen với Phương Quân Sơn: “Ông xem, có còn ra thể thống gì không? Ngày mai ông lập đi tìm cậu Tô Thành gì đó, bảo cấp giấy chứng nhận hôn, khứ nó đi khuất mắt.”
Phương Quân Sơn sa sầmvi_pham_ban_quyen mặt mày: “Đủ , phải tôi đã bảo bà thư thư ra chút sao? Rõ ràng nó quan tâm thằng nhóc Trần Khải nhất, bà lại cứ nhất quyết muốn hôn sự này cho Tuệ Tuệ, nó không chống đối bà mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là lạ.”
Phương Tuệ Tuệ nghe vậy, lập tức tủi thân nói: “, con biếtleech_txt_ngu mình vừa từ dướileech_txt_ngu quê lên, không xứng với anh Khải. anh Trần vốn dĩ không thích chị mà, gả quavi_pham_ban_quyen đó cũng sẽ chịu ủy khuất thôi.”
Dù sao là con gái ruột của mình, nghe ta nói từ quê lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xứng với người họ Trầnvi_pham_ban_quyen kia, Phương Quân Sơnleech_txt_ngu lại thấy không , đành : “Thôi được rồi, giải tán hết đi. Chuyệnvi_pham_ban_quyen công việc cứ thongleech_txt_ngu thả , biết đâu sau này nó nghĩ suốt giao con. Nó chẳng thể mang công việc đó đileech_txt_ngu theo đâu.”
Sáng hôm sau, Phương Quân Sơn đến văn phòng vàleech_txt_ngu gọi Tô Thành tới. Vốn dĩ ông còn nghĩ nếu Tô Thành không ý thì sẽ đi tìm lão Hà, là cấp bậc tương đương ông, tư thế ông nắm rõ mười mươi. Tuy nhiên, trừ phi bất đắc dĩ, vẫn hy vọng tìm cho Phương Uyển Uyển một người coi được một chút.
xuất thânleech_txt_ngu không tốt, lại còn mang theo hai đứa trẻ, nhưng ngoại hình và năng lực thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuộc hàngbot_an_cap hiếm có. Ở nơi như đô này, chức vụ của anh chưa là ưu thế, nhưng một khi đã vùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tây Bắc, chỉ cần không gây ra chuyện lớn thì toàn có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngẩng mà đi.
Hôm nay ông cho chàng trai thêm một cơ hội nữa.
Khi Tô Thành đến văn , Phương Quân Sơn vào vấn đề, nhắc lạivi_pham_ban_quyen này một lần nữa.
cần đồng chí Phương Uyển Uyển không có ý , tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng ý.”
Phương Quân Sơn bất ngờ liếc nhìn anh một cái, nói: “Nó đồng ý rồi, lát nữa tôi sẽ cho người cấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấy chứng nhận kết cậu, trong hai ngày tới thì làm cho thủ tục đi.”
không ngờ nhà họ Phương nôn nóng đến mức này, hèn gì Phương Uyển Uyển lại nóng lòng anh để bàn kiện như vậy.
Xem nếu không phải là , thì cũng sẽ người khác.
“Được!” Tô dứt khoát nhận lời.
Ngày hôm sau, Phương Quân Sơn đã giúp Tô Thành làm xong giấyvi_pham_ban_quyen chứng nhận kết hôn, còn đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Uyển tới, rồi lại sai người thông báo Tô Thành qua đó.
Hai người chung một tấm ảnh cưới, đó làm thủ tục đăng ký hôn.
Tô Thành vốn tưởng Phương Uyển Uyển sẽvi_pham_ban_quyen thờ buồn bã, không ngờ cô thở phào nhẹ nhõm một hơi, chỉ nở một nụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôn hòa: “Đồng chí Tô Thành, tác vui vẻ. Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ không đểleech_txt_ngu anh phải chịu thiệt đâu. Anh hãy dọn phòng ốc mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút, mai tôi sẽ chuyển qua.”
Tô Thành mím , ôn tồn hỏi: Không cần tôi chuẩn bị một chút, tổ chức một đám cưới đơn ?
Phương Uyển Uyển cười nói: Không cầnvi_pham_ban_quyen đâu, đã làm phiền anh nhiều thế rồi. Hơn nữa tìnhvi_pham_ban_quyen hình của tôi hiện tại, vẫn nên kín tiếng một chút thì , nếu không đến lúc người ta nói ra nói vào những khó , sợ anh lại chịu không nổi.
thấy cảm của cô nhắc đến chuyện khá thoải mái, cứ như thể đang nói về một chủ đề không liên quan gìleech_txt_ngu bản thân, vô thản nhiên.
Cử chỉ lời ôn , giữ kẽ, khác hẳn sự không liêm , đuôi dai dẳng như lời đồnleech_txt_ngu.
Hồi lâu anh nói: Được! Có cần tôi cô chuyển hành lý không?
Phương Uyển thầm nhướn mày, từ lúc chụp ảnh cưới đến nay, người này luôn giữ đúngvi_pham_ban_quyen chừng mực, lời nói cũng rất thận trọng, giờ chủ động đề nghị chuyển , xem ra không tệ.
Nhưng nghĩ việc anh còn phải đi làm, cô mở : Không cần đâu, tôi cũng có bao đồ đạc.
Tô Thành đưavi_pham_ban_quyen chìa khóa cho Uyển Uyển rồileech_txt_ngu đi làm.
Phương gia có xe đạp, Phương Uyển Uyển chia làm hai chuyến, chuyển hết đồ đến ký túc xá của Tô Thành.
Ký túc xá không lớn, là kiểu nhà cấp đơn sơ, cấu trúc một phòng một phòng khách.
Căn phòng được dọn dẹp cực kỳ gọn gàng, cũng ít, chỉ có một , một bàn và một tủ quần áo cũ , ngoài ra không cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì khác.
Mặt trống không, ngoàivi_pham_ban_quyen một cây bútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máy ra thì chẳng gì cả.
Trong phòng khách có một bàn ăn và ba chiếc ghế, tất cả đều được sắp xếp ngaybot_an_cap ngắn.
Hai hộ hàng xóm bên là quân có người đi theo, nghe thấy tiếng động trong liền vội vàng chạy ra. Thấy Phương Uyển tự mình bận raleech_txt_ngu vào chuyển đồ, họ tò mò và nhiệt tình vây .
Khu viện phía Bắc này đabot_an_cap phần là những người có hiện xuất từ nơi về để học tập, rất nhiều người đến từ các vùng nông thôn hẻo lánh, ràng Tô Thành cũng là trong .
Còn nhà cha nuôi của Uyển Uyển là gia đình cách chính gốc ở khu viện phía Nam. Tuy điều kiện sống và quan niệm giữa các khu viện có sự khác biệt một trời mộtvi_pham_ban_quyen vực, đam mê hóng chuyện thì lại giống hệt nhau.
Thêm vào đó, Phương Uyển Uyển ởleech_txt_ngu trong đoàn văn công, là người nổi tiếng củavi_pham_ban_quyen quân này, nên chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô mọi đều biết rõ. Trước kia còn nói thẳng mặt, nhưng từ sau khi Phương Uyển Uyển gieo mìnhleech_txt_ngu xuống nước để chứng sự trong sạch, cũng ai dám nói trước mặt nữa.
Trước đây chỉ là nghe đồnleech_txt_ngu, được nhìn gầnleech_txt_ngu Uyển Uyển, mọi người vẫn thấy khá lạ lẫm. Dáng người ráo, làn da trắng , đầu buộc chiếc khăn đỏ đang hành nhất giờ, mặc chiếc váy nhí trắng, đặc biệt là khuônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt kia, xinh đẹpbot_an_cap chẳngbot_an_cap leech_txt_ngu minh tinh trên ảnh lịch.
Đồng Phương Uyển Uyển, cô và Tô Thành thành đôi thật rồi sao? Một người nữ ngoài bốn mươi tuổi khôngbot_an_cap nhịn được mà chuyện.
Phương Uyển Uyển mỉm cười, hào phóng lời: ! Thành rồi ạ.
Điều kiện gia đình Tô Thành cô có biết không đấy?
Dạ biết, những chuyện này anh Thành đều đãbot_an_cap nói với cháu rồi, cháu không tâm đâu.
, tôi này, cô là thủ , dựa kiện đình, dù tệ đến mấy thì cũng chẳng đến mức không tìm được người bảnvi_pham_ban_quyen địa . Có người trêu chọc.
Phương Uyển cũng không giận, những người bề ngoài tỏ vẻ tiếc nuối thayvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thực chất là muốnbot_an_capbot_an_cap hỏivi_pham_ban_quyen thông tin, dù sao xem náo nhiệt cũng đâu sợ chuyện lớn.
ta không nói thẳng, đương nhiên cũng không thể , liền cườibot_an_cap hanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: Bác ơi, này bác không hiểu rồi. Hiện giờ đúng là cháu không thiếu ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều kiện tốt hơn để gả, nhưng aileech_txt_ngu mà đẹpleech_txt_ngu bằng anh Thành, năng lực giỏi như Thành ?
Hơn nữa điều kiện tốt hay không cũng đâu chỉ nhìn vào anh ấy, không phải còn có cháu nữa ? Bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ là xã rồi, phụ nữ cũng gánh vác nửa trời , cháu và anh Thành cùng nhau phấn đấu thì ngày càngleech_txt_ngu sẽ tốt lên thôi.
thế, đúng thế! Mấy người phụ nữ phụ họa .
Lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này nói ra vô cùng kẽ, nhất khiến người ta không thể phản bác được.
về rồi kìaleech_txt_ngu! này, một phụ nữ khác tinh mắt nhìn thấy Tô Thành đứng cách đó không xa.
Anh đứng đó, trên mặt có biểu cảm gì. Nghe có người gọi mình, anh mới khẽ gật đầu, rảo bước tới giúp Phương Uyển Uyển chuyển đồ.
Ôi, Tô Thànhbot_an_cap tan làm rồi , tôi phải về nấu cơm đây. Có người chột dạ rút lui.
Những người khác thấy không còn gì xem cũngleech_txt_ngu tản đi hết.
Đợi khi đã xong đồ đạc, Tô Thành kéo một chiếc ngồi trước mặt Uyển Uyển, trịnh trọng nói: Vì nghĩleech_txt_ngu hôn của chúng ta vốn là thuận, nên tôi đã không cho cô biết tình hình gia đình mình. Nếu cô muốn nghe, tôi có thể nói cho cô.
Không hiểu sao, vừa nghe cô nói mấy câu kia rõ ràng chỉ là lời khách sáo, nhưng trong lòng anh lại nảy sinhleech_txt_ngu vài phần khát vô cớ.
Phương Uyểnbot_an_cap hơi ngùng gãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mũi, lời vậy mà nghe thấy, cô vội vàng nói: Không cần đâu, tôi cũng chưa từng hỏi anh.
Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong, cô lại ngập ngừng bổ sungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ngược lại là tôi có một rất quan trọng đã dối anh, liệu có thể nể mặt biểu hiệnleech_txt_ngu ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mà sau này tha thứ cho tôi không?
Thành nhìn dáng vẻ mong chờ , lòng chùng xuống chút, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh phu cũ của cô là Trần Khải, khóe miệng miễn cưỡngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nở một nụ cười: .
Tảng đá lòng Phương Uyển Uyển cùng rơi xuống đất.
Hôm nay không kịp nấu cơmleech_txt_ngu rồi, tôi ra nhà lấy cơm về, anh muốn ăn gì không? Phương Uyển Uyển hỏi.
Tô Thành mím môi nóileech_txt_ngu: Để tôi đi!
Trên tay tôi còn mấy tờ phiếu cơm sắp hết hạn rồi, để tôi đi cho. Phương Uyển Uyển biểu hiện tốt một chút, tránh cho sau khi dối bị lộ lại chẳng có chút tự tin nào.
Nói rồi cô cầm lấy hộp củabot_an_cap mình, tìm thêm cơm của Tô Thành rồi ra ngoài.
Lúc quay lạibot_an_cap, cô đưa cơm cho Tô Thành, cườivi_pham_ban_quyen : Ăn đi, hai phần thịt kho tàu cuối cùng đã bị tôibot_an_cap giành được rồi .
Tô Thành miếng thịt kho tàu bóng , lại Phương Uyển Uyển đangvi_pham_ban_quyen cười híp mắt, cầm lên ăn.
ăn rất nhanh không hề thô , cử chỉ tư trông thuận mắt.
Ăn xong, Tô Thành đón lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộp cơm nhôm tay Phương Uyển Uyển mangvi_pham_ban_quyen bếp rửa.
ra, anh thấy Phương Uyển trải đất, Tô lặng đi một lúc, trầm thấp nói: Cô ngủ giường đi!
Phương Uyển Uyển do một chút rồi chối: Tôi không cần phải làm mỗi ngày, ngủ dưới đất cũng không sao.
Nhìn dáng mảnh của cô, Tô Thành nhất thời không biết mở lời thế nào, lại cô sắp xếp nốt đống đồ còn lại cho gàng.
Hứa Trí Vân đi tới, vừa nhìn thấy Phương Uyển Uyển đang quỳ trên mặt đệmvi_pham_ban_quyen, liền cười trêu : Sao thế? Ngày đầu tiên dọn đã định để anh Thành tôi dưới đất à?
Phương Uyển Uyển giật nảyleech_txt_ngu , giải thích: Không , cháu ngủ không ngoan, hay lăn qua lăn lại, thấy cái giườngleech_txt_ngu nàybot_an_cap nhỏ quá, sợ lăn xuống đấtvi_pham_ban_quyen nên trải đệm nằm dưới này.
cô mềm mại, nũng nịu, dường như thực sự lộ ra vẻ bất .
phải đã từngbot_an_cap thấy cô mồm mép lanh lợi, sau chụp mũ cho người khác hiệnbot_an_cap ra vẻ đắc ý hống hách, Hứabot_an_cap Trí Vân đãvi_pham_ban_quyen rồi.
Đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử tốt với anh của tôi . của tôi ấy mà, hễ ai tốt với anh ấy một chút là anh có thể giao cả mạng sống ra luôn. Như chuyện tối hôm đó côbot_an_cap giải giúp bọn tôi, thế là anhbot_an_cap ấy liền đem thân mình đền đáp luôn rồi .
Thành giọng điệu hơi nghiêm nghị nói: Đừng linh tinh.
Phương Uyển Uyển chớp chớp mắt, hỏi: Trước đây nào không cô gái bày tỏ tứ với anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành sao?
Uyển Uyển không tin, khi mắt cô ta bị mù. Cô cảm chuyện hôm đó không phải là mấu chốt, mấu chốt vẫn là điều mình đưa ra quá vời, đôi cùng cóleech_txt_ngu lợi, tác cùng thắng mà thôi.
Hứa Trí Vân thể nhận, định tiếng thì bị một ánh mắt của Tô Thành .
sờ sờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mũi, bấyvi_pham_ban_quyen giờ mới bắt đầu vào chuyện chính: “Công văn xuống rồi, thời gian chúng ta về đẩy lên sớm hơnleech_txt_ngu, các chuẩn bị chút.”
leech_txt_ngu thản nhiên gật đầu: “Ừ, đượcvi_pham_ban_quyen!”
“Phía bên kia nhận được báo điều tra cậu ở Kinh , thông tin hoàn toàn chính , cộng thêm chuyện nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lệnhbot_an_cap giao phó, Quân khu Tâyvi_pham_ban_quyen Bắcbot_an_cap ghi cậu một công hạng ba.” Hứa Trí Vân nói.
Vẻ Tô Thành vẫn không đổi, hỏi ngược lại: “Còn cậu thì sao?”
Hứa cười : “Nhờ của , tớleech_txt_ngu cũng được nhận phần vinh dự khen thưởng.”
Phương Uyển Uyển nghe cuộc đối thoại của người, được Tô Thành đến đây không phải để học tậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà là để thực hiện nhiệm vụ, hèn trước đó anh lại từ chối dứt khoát như vậy.
Xem đúng tiền đồ vô , thời bình mà lập được công hề dễ dàng, hèn gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể vào mắt xanh củavi_pham_ban_quyen Phương Sơn.
Cô đứng dậy rót cho Hứa Trí Vân một ly nước , Hứa Trí Vân thụ sủng nhược kinh đón lấy, cười nói: “ chị .”
Hứa Trí Vân làmbot_an_cap việc ở phòng văn thư tin tức bén, anh lại dặn dò Tô một điều cần lưu ýleech_txt_ngu trên đường đi ra về.
Đến tối, khi hai người tắm rửa đơn giản xong, Tô Thành vào phòng trước.
Khi Uyển Uyển bước vào, thấy ga trải giường hoa đơn lớn màu hồng cánh sen của mình đã được trải trên giường, mặt giường vuốt phẳng phiu, không một nếp nhăn.
Còn Tô Thành thì mộtleech_txt_ngu tayvi_pham_ban_quyen gối , một tay đặt trên người, nằm thẳng tắp trên sàn nhàleech_txt_ngu.
Phương Uyển có chút cảm , đây chỉ là một cử chỉ lịch thiệp bình thường, lại là người tiên xử với kể từ khi cô đến thế giới này.
Cô nhẹ nhàng bên giường nằm xuống, đắp một chiếcbot_an_cap chăn lên người, hai người không nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm nàobot_an_cap nữa.
vi_pham_ban_quyen Thành rất ít lời, phần lớnleech_txt_ngu gian là cô nói, nhưng lúc nàyvi_pham_ban_quyen thực sự đã mệt rồi.
chịu nhường lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net côngvi_pham_ban_quyen việc, Vương Thục Phương không đưa cho cô một đồng nào.
bot_an_cap tiền sinh hoạt phí năm mỗi tháng của nguyên căn bản không tiết kiệm được gì. Con gáibot_an_cap ở tuổi , lại làm việc ở đoàn văn công, chuyện ăn mặc vẫn có chút cầu kỳ.
đếm đi đếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại số tiền trên , cũng chỉ có năm đồng.
Cô khẽ dài một tiếng.
“Cô thấy tiếc saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?” Tô Thành đột nhiên hỏi.
Phương Uyển Uyển giật , cô không ngờ Tô Thành vẫnleech_txt_ngu ngủ, nhỏ giọng trả lời: “Không có tiếc cả, thân phận này của tôi nếu tiếp tục lại Phương gia, sớm sinh bệnh thôi.”
“Vậyvi_pham_ban_quyen việc gì khác cần giúp không?” Thành lại hỏi.
Phương Uyển Uyển trở mình, khó khăn lớn nhất của cô bây giờ nghèo, nhưngbot_an_cap chuyện này làm sao nỡ nói ra, cô cũng đâu phải thật của .
Cuối cùng cô dứt khoát đáp một câu: “Không còn nữa.”
Trong phòng không tiếng động nào nữa, cô kiếm trong trí nhớ của nguyên chủ hồi lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra một con kiếm tiền, định ngàyleech_txt_ngu mai sẽ đi thử xem sao.
sớm hôm sau, khi Phươngbot_an_cap Uyển Uyển thức dậy, bộ đồ trải dưới đã được gấp đặt trên ghế.
dậy vươnleech_txt_ngu vai, đi vệleech_txt_ngu sinh cá nhân rồi quay lại, đi ngangleech_txt_ngu bàn ăn ở phòng chính thì thấy trên bàn đặt hai cái màn thầu trắng.
Cô nhìn quanh một lượt, chắc là để lại cho mìnhleech_txt_ngu, ngồi ăn hết màn thầu, uống thêmleech_txt_ngu hai ngụm nước ra ngoài.
Nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ có một cô bạn thân nhựa tên là Từ Viện, cùngvi_pham_ban_quyen quân khu, cô ta vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng mộ việc chủ thi đoàn văn công.
taleech_txt_ngu cho rằngvi_pham_ban_quyen mình có năng khiếu xuấtleech_txt_ngu hơn nguyênvi_pham_ban_quyen chủ, chủ thi đỗ hoàn toàn vào nhan sắc. Cô ta đã nhiều lần muốn nguyên chủ bán công việc này cho mìnhbot_an_cap nhưng nguyên chủ không đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý, cũng chuyện này quan hệ hai người trở nên xa cách.
Đếnleech_txt_ngu cửa nhà Từ Viện, Uyển chút thấp thỏm, hai người đã lâu không qua lại, giờ lại xảy ra chuyện này, không biết côbot_an_cap còn thèm xỉa đến không.
May mà lát sau Từ đi ra, còn đón cô vào nhà, vẻ mặt trêubot_an_cap chọcvi_pham_ban_quyen hỏi: “Sao hôm nay lại nhớ đến chị em này thế?”
Phương Uyển Uyển cười nói: “Dĩ là có việc mới đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm cậu.”
“Tớ biết ngay mà, nói đi, chuyện ?” Từ Viện rót một ly nước.
Phương Uyển Uyển đón ly nước, đi thẳng vào vấn đề: “Tình hình của tớ hiện giờ chắc cậu cũng nghe nói rồi, tớ rời khỏi Kinh Đô, vị trí ở công đó, nếuvi_pham_ban_quyen cậu muốn, tớ bán lại cho cậu.”
Gương mặt Từ Viện lộ vẻ kinh hỷ: “Thật saobot_an_cap?”
“Tất nhiên là thậtleech_txt_ngu.”
cứ tưởng cậu định nhườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công việc này cho em gái cậu , nghe nóibot_an_cap hôm qua cô ta đã tìm đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen rồi, giờ chắc chỉ .”
Phương Uyển Uyển thật không ngờ Phương Tuệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuệ lại nôn nóng đến vậy, khó chịu nói: “Cô taleech_txt_ngu nghĩleech_txt_ngu nhiều quá rồi.”
Từ Viện cười nói: “ đã bảo mà, cái Phương Tuệ cướpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất Khải, giờ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn đếnvi_pham_ban_quyen cướpvi_pham_ban_quyen cả côngbot_an_cap việc của , đúng là không biết xấu hổ.”
Nghe Từ bất bình thay , Phương Uyển Uyển chợt thấy cô bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàybot_an_cap của nguyên chủ cũng không tệ, cười nóibot_an_cap: “Đàn ông thì cướp đại đi, nhưng công việc thì không được.”
Từ Viện nghe , nụ mặt càng rỡ hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Chà, cậu thayleech_txt_ngu đổi nhiều thật đấyvi_pham_ban_quyen, trước kia nhắc đến Trần Khảileech_txt_ngubot_an_cap quý như vàng, phảivi_pham_ban_quyen là vì người này của cậu còn trai hơn Trần Khải không?”
Khóe miệng Phương giật giật, lục lại dángbot_an_cap vẻ của Trần Khải trí nhớleech_txt_ngu của nguyên chủ rồi gật đầu: “Ừ!”
Từ Viện vậy phấn khích: “ mà, được đấy.”
Phương Uyển Uyển quay lại chuyện chính: “Thế công việc cậu có lấy ?”
chứ lại không? Lần trước bảo hai đồng chuyển nhượng tớ, giờ tớ cũng không mặc cả với cậu, nhưng hiện tại trong không nhiều thế, đợi anh trai tớ về tớ mượn anh ấy đưa cho cậu đượcbot_an_cap không?”
Phương Uyểnleech_txt_ngu Uyểnvi_pham_ban_quyen đang rất cần tiền, tiền mới dễ việc khác: “Vậy hiện giờ trong tay ?”
“Năm trăm đồng! Chỗ còn lạileech_txt_ngu viết giấy nợ cho cậu.” Từ Viện nói xong lại bổ sung: “Ngày mười lăm tháng sau anh tớ về, lúcleech_txt_ngu đó tớ gửi bưu điệnvi_pham_ban_quyen cho cậu.”
Phương Uyển Uyểnvi_pham_ban_quyen cũng không dây dưa, gật đầu: “Được!”
Nóileech_txt_ngu xong Từ vào phòng lấy .
Phương Uyển Uyển cầm lấy tiền từ tay Viện rồi nói: “Giờ chúng ta đến đoàn, tớ tên cậu.”
Hai người đến đoànvi_pham_ban_quyen biết hôm naybot_an_cap đoàn trưởng đi tác.
có mặt đó nghe thấy Uyển Uyển thực sự bán việc này đi thì đều rất nhiên.
“Không phải nói là nhường choleech_txt_ngu em gái sao?” Chung Hồng hỏi.
Phương Uyển Uyển đáp: “Đó là cô ta tự nói thôi, tôi bao giờ nói thế .”
Nói xong cô kéo Từ Viện rời đi.
Mấy người nhìn theo bóng lưng hai người, có người mắng: “Đúng là không biết điều, Phương gia nuôi bao nhiêu năm, vậy mà đến một công việc cũng không nỡ nhườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, đem đi bán. Thật là thiếu tiềnleech_txt_ngu đến mức nào chứ.”
“Chẳng phải sao, chồng mới cưới người nông thôn, làm sonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được với nhà Trần thủ trưởng, chắc chắn là phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự tính toán cho mình rồi.”
“Cô đừng có mà coi thường thôn đó, ấy tôi tò mò lén nhìn một cái, trông nổi bậtbot_an_cap lắm, cao hơn Trần đấy, vóc đó, đôi chân dài đó, trai hơn cả nam diễn viên lịch nữa.”
“Thật ?”
“Tôi nhìn rõ mồn mà, mới khu chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta chưa đầy hai tháng được Phương nhìn , cô ta không tình cũ, Phươngleech_txt_ngu gia cũng không phải hạng vừa đâu.”
Gần đây Phương Tuệ vì muốn dò hỏi tình hình trong đoàn xuyên mang quà cápvi_pham_ban_quyen tới lấy lòng mấy người này. Mỗi lần đến, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đều hạ mình, khiêm tốnbot_an_cap học hỏi, chẳng bù cho Phương Uyểnvi_pham_ban_quyen , đến một câu cũng lười nói với họ. Cậy mình xinh đẹp, lần biểu diễn nàovi_pham_ban_quyen cô cũng chiếm vị trí trung tâm. Những điều nàybot_an_cap họ rấtvi_pham_ban_quyen chịu.
Lúc này Phương Uyển đã có tiền tay, trạng khá tốt, định nội thành dạo một vòng xem có cơ hội kinh doanh nào không. Bắc Kinh hiện tại là thành phố lớn và phồnleech_txt_ngu hoavi_pham_ban_quyen nhất Quốc, nhiều thứ đều bắt đầu thịnh hành từ nơi , cô muốn có thể nhập lô hàng mang vùng Tây hay không. Trong năm này kiếm chút tiền, thi lấy tấm bằng đại học, sauvi_pham_ban_quyen vào Bành Thành ở miền Nam sự nghiệp, tránh xa nam nữ chính.
Cô thầm nghĩ nếu không gian mình xuyên chính là thời đại được ghi chép trong sách lịch sử, thì hẳn là bố mẹ đã chào đời từ lâu . Trước xuyên không, cô sống ở Bành , bố cô là thế hệ đầu tiên đến nghiệp, cô coi như tận chứng kiến thayvi_pham_ban_quyen đổi từng ngày củaleech_txt_ngu nơi này. Bố cô dám nghĩ dám làm, từ sớm đã tạo dựng cơ ngơi vangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dội trong lĩnh vực bất độngbot_an_cap sản và khách sạn, trước khi xuyên , cô là một phú nhị đại danh xứng với thực.
Sau khi cần phải phấn đấu nữa, Phương Uyển Uyển chọn cách nhàn ở lại trường đại làm , rảnh rỗi cùng bạn bè mở studio trang, ngày trôi qua vô cùng thảnh . Thấm thoát đã tuổi mươi , cái xem . Bố mẹ sắp xếp cho cô một cuộc hôn nhân đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi gặp mặt, nào ngờ trênvi_pham_ban_quyen lái xe đi, đối cònvi_pham_ban_quyen chưa thấy đâu thì đã gặp nạn mà mất.
Không mình xuyên qua rồi, bố mẹ ở bên kia thế nào, may mà còn có cậu em trai, nếu không hai ông bà chắc đau lòng chết mất. Nghĩ điểm này, lòng cô cũng bớt phần nào lắng.
Cô đi một vòng các bách hóa và hàng Hoa kiều ở Kinh, phát hiện hiện nay đồ điệnbot_an_cap dụng đã bắt đầu thịnh hành, nào là máy giặt, tivi, đài âm thanh nổi và tủ những thứ này nhà họ Phương đềubot_an_cap . Nhưng với chút vốn liếng ỏi của cô, những thứ này rõ ràng là khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực tế, thôi thì cứ hỏi qua Tô Thành vềleech_txt_ngu tình hình ở Tây Bắc rồi sau.
Cứ thế, cô mang theo tiền khổng lồ năm trăm tệ trong người, mua một cân thịt, hai củ cà rốt và mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bó rau xanh rồi trở về. Định bụng nấu bữa mới phát hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bếp than ong đã tắt . Thứ này nhỏ về quê ngoại cô từng thấy qua, phải mồi cho than cháybot_an_cap mới được.
Cô tìm ít cây khô và báo cũ làm mồi, đặtleech_txt_ngu thannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên trên, chẳng mấy khói đen đã lên nghibot_an_cap ngút, Phương Uyển Uyển bị sặc chảy mắt. Cô vừa ho vừa đứng dậy lại phía sau, bước chân lảo đảo không vững, suýt chút nữa ngã nhào.
đôi bàn tay to , đầy sức mạnh đã đỡ cô. Chưa phản ứng, cô đã nghe thấy giọngvi_pham_ban_quyen từ trên đỉnh đầubot_an_cap vang lên: “Để anh!”
Sau khi đỡ cô vững, dáng người cao ráo của Tô Thành lướt qua Phương Uyển , thẳng về phía bếp than. Anh cúivi_pham_ban_quyen người xuống, mở nắp dưới lò , bắt đầu nhóm lửa đốt than lại từ đầu. Chẳng mấy chốc khói đãleech_txt_ngu tanleech_txt_ngu bớt.
ngoảnh lại nhìn Phương Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái, rồi đi bưng một chậu nước tớibot_an_cap: “Rửa mặt đi.”
Phương Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn gương mặt thanh mà lạnh lùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củavi_pham_ban_quyen anh, gượng cười: “Thực qua tôi có việc lừaleech_txt_ngu anh đấy, giờbot_an_cap tôi thú còn kịp ?”
Ánh mắt Thành tối lại, giọng trầm thấp: “Côvi_pham_ban_quyen nóileech_txt_ngu đi.”
“Vậy anh phải hứa với tôi trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là anh sẽ không !” Phương Uyển giởbot_an_cap giọngbot_an_cap ănbot_an_cap vạ.
Tô Thành nhìn cô, sắc không đổi: “ không .”
Phương Uyển xoa xoa tay, nhỏ : “Hôm đó lúc bàn điều kiện với anh, những lời nói thêm vào đềuvi_pham_ban_quyen là lừa , tôi căn bản không nấuvi_pham_ban_quyen .”
Hôm đó cũng vì thấy Tô Thành do nên cô mới vội . Tô thầm thở phào trong lòng, bộ dạngbot_an_cap cúi đầu không dám nhìn thẳng của cô, khóe môi anhbot_an_cap khẽ nhếch lên: “Vậy giặt giũ, dẹp nhà cửaleech_txt_ngu các thứ cũng là lừa người sao?”
Phương Uyển Uyển vội xuavi_pham_ban_quyen : “Không! Không! Không! Haileech_txt_ngu việc làm được.”
Thấy Tô Thành không nói , Phương Uyển Uyển cuống lên: “Tô Doanh trưởng Tô, tôi trẻ con khá .” Cuối cùng cô còn bổ sungbot_an_cap thêm một : “Câu này tuyệt đối là thật!”
Tô Thànhleech_txt_ngu giấu đi ý cười không dễ ra trong mắt, thản nóileech_txt_ngu: “Ừ, những việc cô vừa nói tôi đều biết làm. Sau nàybot_an_cap khi đón bọn về, cô chỉ cần phụ đưa và dạy dỗ chúng là đủ rồi.”
Ánh Phương Uyển Uyển sáng , sau khi rửa mặt liền vui vẻ nói: “ có mua thịt và cà , làmleech_txt_ngu món rốt xào thịt sợi được không?”
“Ừ.” Tô Thành người lại nhìn thấy túi ăn đặt dưới vòi .
Anh bước tới bước, áo lên, để cánh tay rắn rỏi, bắt đầu rửa rốtleech_txt_ngu và thịt. Rửa xong, anh lấy bắt đầu thái cà rốt. Động của anh cực kỳ thục, sợi cà rốt được thái đều tăm tắp, người nhìn thấy vô cùng thoải mái.
Sau khi chuẩn bị xuôi, anh bảo vớibot_an_cap Phương Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển: “Cô vào phòng ngồi đợi , xong tôi sẽ gọi.”
Uyển Uyển biết nói gìvi_pham_ban_quyen , phải mang theo cảm giác tội lỗi đầy mình về phòng nghỉ ngơileech_txt_ngu. được, cô vẫn còn những giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trị mà, phải đôi bên có lợi thì mới hợp tác dài được.
Cô ngồi trong phòng khoảng tiếng sau nghe thấy Tô Thành gọi ra ănbot_an_cap cơm. Cô tỏ vẻ đả chạy ra xới cơm, đũa. khắc miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm vào miệng, Uyển thầm khen ngợi Tô : “ thật tuyệt, ngon quá đi mất, sau tôi học anh mớibot_an_cap được.”
Đây hoàn toàn không phảivi_pham_ban_quyen lời nịnh bợ, món thực sự ngon, người ông nàyleech_txt_ngu đảm đang quá mức rồi.
Tô Thành đáp: “Được.”
Phương Uyển lại hỏibot_an_cap: “ trẻ nhà anh đang ở quân khu Bắc à?”
dừng động tác ăn cơm , túc lời: “ , đợi lần này ta về ổn định xong sẽ đón chúng lên.”
“Vâng, tôi nhất định sẽ không thất vọng đâu.” Phương Uyển lại đầuvi_pham_ban_quyen bày tỏ quyết tâm. Bâyvi_pham_ban_quyen giờ cô chẳng có gì, chẳng biết làm , chỉ còn mỗi chiêu thôi. May mà cô nhận ra Tô Thành rất hưởng ứng chiêu này của .
ngẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người một chút, rồi lại nói: “Được.”
Sau ăn xong, Phương Uyển Uyển đang định thu bát đũa thì Phương Tuệ đến. Cô ta một hộp bánh bông lan, nhìn thấy Tô Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sững lại một chút, nhưng nhanh chóng lại vẻ nhiên, mỉm cười chào Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành một tiếng anh rể.
Tô Thành thảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên đáp lạivi_pham_ban_quyen một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi đón lấy đống bát trên Phương Uyển Uyển: “Để anhbot_an_cap rửa.”
Phương Uyển Uyển đoán Phương Tuệleech_txt_ngu Tuệ lần này tới tám chín phần mười cũng là vì chuyện công việc.
Tuệ Tuệ đặt hộp bánh lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn, một chút rồi mở lờibot_an_cap: “Chị, chị thật định bán suất công đóleech_txt_ngu đi sao?”
Uyển Uyển gật đầu: “Ừ.”
Phương Tuệ Tuệ lập tức nên động: “Có phải chị hận em vì đãvi_pham_ban_quyen cướp anh Trần Khải không?”
Phương Uyển Uyển cười : “Không , đơn giản là tôibot_an_cap đang cần tiền thôileech_txt_ngu. Còn về Trần Khải, tôileech_txt_ngu thấy cô và ta hợp hơn đấy.”
nhà nhỏ, ăn và chỗ rửa chỉ cách nhau một bức tường, cộng thêm việc Tô Thành có giác cực tốt nên đối thoại của hai người lọt vào tai anh sót chữ nào.
“Sao chị có thể vậy?” Phương Tuệ Tuệ có cảm giác như đấm một cúleech_txt_ngu vào bông.
Phương Uyển Uyển cười nhạt: “ cô muốn tôi phải nào, tự động dâng hiến cả những gì vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuộc về mình cho côvi_pham_ban_quyen chắc?”
“Những thứ đó vốn dĩ không về chị mà.” Phương Tuệ cảm thấy cô hoàn toàn biết ơn.
Phương Uyển Uyển cười lạnh trong lòng: “Cho nên tôi đã trả tất cả những gì không thuộc mình cho cô rồi, còn gìbot_an_cap không hài lòng nữa sao? Còn về công việc, cũng cần phải .”
Cô cũng hạ mình giả một đóavi_pham_ban_quyen bạch liên hoa.
Phươngvi_pham_ban_quyen Tuệ Tuệ vội nói: “Chị gả cho anh rể , chẳng lẽ anh rể lại không cuộc sống của chị sao? Ba tìm chồng cho chị cũng đã suy tính lưỡng , saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể để không nổi được?”
quên sao, Tô Thành còn có haileech_txt_ngu đứa nhỏ phải nuôi. Ai cũng nói anh ấy lấy được đại tiểu thư nhà Phương ở Kinh Đô là hời to, nhưng thựcbot_an_cap tế thì tiểu thư nhà họ này tiếngvi_pham_ban_quyen xấu xa thì .” Phương Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển nói.
Phương Tuệ Tuệ nhìn Phương Uyển Uyển với vẻ khó tin: “Chị trách ba mẹ không hồi môn cho chị ?”
Thấy Phương Uyển không nói gì, Phương Tuệ Tuệleech_txt_ngu lại tiếp: “Với danh tiếngvi_pham_ban_quyen hiện giờ của chị, tổ rình rang thì chẳng tốt cho nhà nào . Trong quân khu này đềubot_an_capbot_an_cap quen nhau, chúng ta còn phải sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đây cả đời, chị phải biết thông cảm ba mẹ .”
Phương Uyển Uyểnleech_txt_ngu coi đã hội được thế nào là mặt dày đến mức vô đối, chẳng còn tâm trí đâu mà kịch với cô ta nữa: “Các người lúc nào cũng bắt một kẻ trắng tay như tôileech_txt_ngu phải thông cảm, vậy thì ai cảm tôi ?”
Phương Tuệvi_pham_ban_quyen Tuệ thấy cô hơi kích động, liền vội nói: “Ba lúc nào cũng nghĩ cho chị, còn phải thông cảm thếleech_txt_ngu nào nữa? Chẳng lẽ lại ép anh Khải phải chấp nhận chị sao? Nếu chị thực sự không cam , ngày mai em dẫn chị đi gặp anh ấy một chuyến.”
Phương Uyển Uyển thầm nghĩ ả bạch liênleech_txt_ngu hoa này khéo bày chuyện, cứ như thể đồng ý cô ta sẽ không cô yên vậy. Cứ luônbot_an_cap kéo chủ đề về phía Trần Khảileech_txt_ngu, phải rõ ràng là muốn làm Tô Thành chịu saobot_an_cap?
May cô và Tô không phải là vợ chồng thật.
“Tôi và Khải căn bản chưa từng ra đó. Người khác đều imleech_txt_ngu cả rồi, chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ khăng khăng như đúng rồi vậy? Hơn nữa tôi đã có người ông của mình rồi, cô lại tôivi_pham_ban_quyen đi Trần ?”
Uyểnleech_txt_ngu Uyển biết rõ là cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoặc Trần Thục Phân đã tung đồn, nhưng chuyện này không có bằng , lại có Phương Sơn đè xuống, không ai lòng điều tra giúp cô cả.
Bốn chữ “đã có người đàn ông của mình ” lọt vào tai Tô Thành, khiến trong lòng anh dấy lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cảm xúc lạ khó tả.
bát đũa đã sạch, đi ra giữa phòng khách, lại nghe thấyleech_txt_ngu Phương ra vẻ cùng ủy khuất: “Đều là khác lén lútvi_pham_ban_quyen nói với em, em còn bảo vệ đấy chứ, em khăng hồi nào?”
Tô Thànhvi_pham_ban_quyen nhìn Phương Uyển rồi nói: “Hai ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới tôi sẽ lấy danh người nhà đề nghị cấp trên hỗ trợ điều tra nguồn gốc của những tinvi_pham_ban_quyen đồn này.”
Tuệ Tuệ lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng bật : “Anh rể, anh xem anh nói kìa, chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó khăn lắm lắngbot_an_cap xuống, làm rùm beng lên thì mặt mũi ai cũng không đẹp đẽ gì, còn phải lấy nữa màvi_pham_ban_quyen?”
Tô Thành chậm rãi xoay người lại, cô ta một cái: “Trả sự trong sạch cho vị hôn phu của cô không tốt sao?”
Tuệ Tuệ quay nhìn Phương Uyển Uyển: “Chị à, nếu chịvi_pham_ban_quyen thực sự thiếu tiền đến vậy, em cũngvi_pham_ban_quyen không ngại một ít đâu.”
không thi đỗleech_txt_ngu học, đến chẳng lấy một công việc tử , Trần Khải sẽ nhìn cô ta thế nào đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
không ngờleech_txt_ngu Tô Thành lại ra bảo vệ mình, trong lòng cóvi_pham_ban_quyen bồi , mộtvi_pham_ban_quyen lúc saubot_an_cap mới lời Phương Tuệ Tuệbot_an_cap: “Tôi làvi_pham_ban_quyen người nói được làm , rồi thì không có lý gì hối hận.”
Phương Tuệ định nói tiếp lại cảm nhận được hơi lạnh toát ra người Tô Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cách khó hiểu, cô ta đứng nói: “ , nếu chị đã không đến tình thân nàyleech_txt_ngu thì em cũng chẳng còn gì để nói.”
Nói xong, cô vội vã rời đi.
Thành quay sang nhìn Uyển Uyển: “ còn thiếu leech_txt_ngu không, ngày tôi phép sẽ mua.”
Uyển Uyển cảm động trước sự bảo vệ của anh, khóe mắt hơi nóng , cô cúi đầuleech_txt_ngu : “Vâng.”
Đến tối, Tô Thành không đi nghỉbot_an_cap sớm mà thắp nến, ngồi trước bàn nghiên cứuvi_pham_ban_quyen một bản hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn dụng.
Phương Uyển Uyển đứng từ xa quan sát, hướng dẫn dày đặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những chữ cái tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Anh, bên là những dòng ghi chú bằng bút mực xanh.
rõ ràng từng của Tô Thành lướt qua một hàng chúvi_pham_ban_quyen tiếng Trung, anh cau màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suy nghĩ.
Phương Uyển Uyển không kìm được đứng dậy đến sauleech_txt_ngu lưng . Người đàn ông này rất cao, dù đang ngồi cũng cao đến vai Phương Uyển .
nhận ra cóbot_an_cap người tiến lại gần, vừa quaybot_an_cap đầu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tầm bị một đường cong mấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mô chắnleech_txt_ngu ngang, một mùi hương thoang thoảng xộc vào . Anh bừng , tai tức khắc nóng bừng, đỏ mặt xuống tận cổ.
Anh , nhỏ giọng nói: “Xin , tôi tôi khôngvi_pham_ban_quyen cố ý.”
Phương Uyển Uyển nhìn vẻ lúng túng của anh, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút buồn cười nhưng cuối cùng vẫn được, nói: “Không đâu!”
Giọng điệu đáp lại thản nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và phóng , bộ dạng không tâm, cũng chẳng có chút ngùng nào.
tiếp: “Anhbot_an_cap đang xem gì vậy, có cần đỡ không?”
Tô Thành : “Đây thông số tầm bắn và hướng dẫn vận hành của một loại súng nước ngoài.”
Uyển gần xem thử, thấy có chỗ dịch sai rõ rệt. đưa ngón tay trắng nõn dài ra, dịch những sai đó một lượt. Tô Thành lập tức vỡ lẽ.
“Cảm giácleech_txt_ngu Anh của cô còn cả ký Trần, người đã từng học đại học.” Tô Thành không kìm được sự thắc mà nói thêm một câu.
chủ vào đoàn văn côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bỏ qualeech_txt_ngu kỳ thi đại học, chưa học đại học, cuối cùng cô chỉ thể cười nói: “Lúc đó ba tôi nghe nói đất nước sắp cải cách mở cửa, nghĩ rằng sau này tiếng Anh chắc chắn sẽ có ích, nên gia đình đã nhờ người tìmbot_an_cap người dạy.”
Về điểm này Uyển Uyển không nói dối, Phương Quân Sơn đúng là có nhìn như vậy, ban đầu còn rủ mấy hộ đình cùng nhau mời giáo tiếng Anh về dạyleech_txt_ngu.
là không đạt trình độ như Phương Uyển hiện thôi.
Tô Thành không nghi ngờ quá nhiều. Anh sống ở nông thôn từ nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sauleech_txt_ngu khi vào quân thì được đề cử đại học, nhưng không học tiếngvi_pham_ban_quyen Anh, vìbot_an_cap vậy đối vớileech_txt_ngu chuyện này anh hoàn toàn không thể hình dung nổi.
ghi chú lại từng chỗ mà Phương Uyển Uyển đã chỉ ra, cuối cùngvi_pham_ban_quyen nói: “Cảm ơn!”
“Không khách sáo.” Phương Uyển Uyển nói xong bổ sung: “Anh không cần viết đơn đề điều traleech_txt_ngu tôi đâu.”
Tô Thành đầu cô: “Cô ông sao?”
Phương Uyển Uyển ngẩn ra một chút: “Anh biết là ?”
Tô Thành gật đầu: “ việc ba cô vàng gả cô đi là tôi biết rồi.”
Uyển Uyển dâng mộtbot_an_cap nỗi xót xa, cô không nói gì. Cảm này là dành cho nguyên chủ, tiếc cho cô ấy vì cái này màbot_an_cap đã bỏ mạng sống.
“Ông ấy vội vàng tính gả cô đi, thay vì điều tra xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai là người tung tin đồn ngay từ đầu, điều đó đồng nghĩa với việc mặc nhiên thừa tínhleech_txt_ngu xác thực của tinbot_an_cap đồn này với bên ngoài. những gì tôi biết về baleech_txt_ngu cô, nếu là người khácleech_txt_ngu, chắc chắn ông ấy sẽ không chịu thiệt thòi như vậy đâu.” Tô Thành bổleech_txt_ngu sung thêm.
Phương Uyển Uyểnbot_an_cap nhìn người đàn ông đang ngồi thẳng trước làm việc với khuôn mặt nghiêm túc, trongvi_pham_ban_quyen lòng chợt cảm thấy nhẹ nhõm. Hóa ra ngay lúc ý hợp tác, anh đã tin tưởng .
Cô gật đầu : “Vâng, vậy anh cứ mặc kệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi. Nhưng hôm nay anh nói những lời đó, Phương Tuệ Tuệvi_pham_ban_quyen cũng không dámbot_an_cap dễ dàng đến gây sự trước tôi nữa.”
“Được!” Tô Thành ứng.
Phương Uyển Uyển ngáp một rồi trở giường .
Tô Thành lặng lẽ , mắt đăm đăm nhìn vào bản dẫn đã được sửa trên tay mà xuất thần
Sáng sớm hôm sau, Phương Uyển Uyểnleech_txt_ngu dậy, đệm lót dưới sàn được thu dọn gàng, đặt chiếc ghế nhỏ bên cạnh.
Sau khi vệ sinh cá nhân trở vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô đi ngang qualeech_txt_ngu phòng thì thấy trên bàn bày sẵnbot_an_cap một đĩa cảo.
Cầm đũa lên ăn, chỉ cần nếmleech_txt_ngu qua cô đã biết đây là đồ từ nhà ăn tậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể, không biết lâu nên sủi cảo hơi nguội, nhưng hương vị vẫn khá ổn.
Ăn sáng xong, cô đileech_txt_ngu tìm Từ Viện. Cả hai cùng đến đoàn văn công, đoàn muốn nói lạileech_txt_ngu , cuối cùng không nói gì ký tên thuận.
Xong xuôi việc này, Uyển Uyển mới sự thở nhẹ nhõm.
Hai tiếng sau tại Phương gia.
Phương Tuệ Tuệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồibot_an_cap trên sofa phòng khách sùi lau nước mắt.
Trần Thục xót đứa con gái đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải chịu khổ mười tám năm ở nông thôn, trong lòng bốc hỏavi_pham_ban_quyen: “Cái thứ như Tô Thành đó là gì chứ, hắn nói không cần để tâm, để nữa mẹ bảo ba con cảnh cáo hắn .”
Phương Tuệ Tuệ nghẹn : “Conleech_txt_ngu quan tâm anh rể gì, nhưng giờ không vào được đoànvi_pham_ban_quyen văn , công việc không có, học hành cũng không, nhan sắc lại chẳng bằng chị, anh Trần Khải sẽ nghĩ thế nào?”
Khải làvi_pham_ban_quyen lứabot_an_cap sinh đại học đầu tiên sau khibot_an_cap khôi phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ thi Cao khảo, sau đó nhập , hiện tại cũng giữ chức Doanh trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giống như Tô Thành.
Nhưng hắn có thế chống , cộng thêm ngoại hình xuất chúng, vị trí Doanh trưởng của Trần Khải oai phong hơnleech_txt_ngu Tô Thành nhiều.
Nói theo cách , hắn chính là nam thần khuvi_pham_ban_quyen chính hiệu.
leech_txt_ngu , tính tình hắn cao , chẳng coi ai ra . Thêm vào đó là đã định sẵn với Phương gia khiến bao cô gái thầm thương trộm nhớ phải bước.
Trần Thục thương xót vỗ vỗ lưng gái: “Mẹ biết nỗi của conleech_txt_ngu. Hay là thế , năm saubot_an_cap chúng ta gia Cao khảo, vào một trường họcbot_an_cap tốt nhé? Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ tìm thầy nhất bồi dưỡng cho con. Tốt nghiệpvi_pham_ban_quyen đại học thì đi cũng được trọng . Còn Uyển, nó làm tuyệt tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy, sớm muộn cũng có ngày hối hận. Khôngvi_pham_ban_quyen gia ta làm chỗ dựa, ngoài cái mặt thì nó biết làm gì, đến vùng Tâyvi_pham_ban_quyen Bắc khô cằn đó, liệuleech_txt_ngu Tô Thành có vi_pham_ban_quyen ?”
vậy, tâm Tuệ Tuệ tốt hẳn, cô gật đầu: “Vâng!”
Thục Phương lại nói: “ quabot_an_cap mẹ có hẹn với bác Trầnleech_txt_ngu con, bà ấy bảo hôm nay Trần Khải được nghỉ, nữa để anh ấyvi_pham_ban_quyen đưa con đi cửa hàng bách hóa.”
Mắt Phương Tuệ Tuệ sáng rực lên: “Thật ạ?”
“Mẹ lừa con làm ?”
Nhận được tin, Phương Tuệ Tuệ vội vàng lên lầu thay quần . Da cô ta không trắng, dáng người cũng không , nỗ lực ăn diện lắm mới miễn cưỡng coi thanh tú. Cô ta trước gương lựa chọn lâu, cuối một chiếc áo sơ mi trắng phối với chân váy ngắn màu xanh biển.
Cô ta còn trang điểm một chút.
Nhìn mình trong gương, Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuệ khẽ thở ra một hơi, ánh mắt lên tia sắc : “ này cô ta nhất định không để Phương Uyển Uyển đạt được ý nguyện, tốt nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cứ ở lại Tây Bắc làm một mụ đàn bà nông thôn đời đi. Chỉ là sao ba lại chọn Tô cho cô ta chứ Cô ta nhớ sau khi Tô sinh, anh truy tặng là liệt sĩ, vậy Uyển Uyển nghiễm nhiên trở thành vợ , hời chobot_an_cap cô taleech_txt_ngu quá.”
Phương Uyển Uyển về , bên bàn liệt kê danh sáchbot_an_cap dài những thứ cần mua: kem dưỡng da, xà phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi cả dầu gội đầu Hải Âu, đây đều là những thứ nguyên chủ vẫn dùng, sắp hết rồi nên phải mua bổ sung.
Nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con đường làm của mình hiện vẫn chưa có chút manh mối nào, tâm trạng cô bỗng thấy hơi ủ rũvi_pham_ban_quyen. Ai cũng bảo thời này cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng, chỉ cần dám nghĩ dám làm là thể đổi , nhưng kiếp trước côvi_pham_ban_quyen vốn làleech_txt_ngu thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà giàu nửa mùa, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việcvi_pham_ban_quyen cần làm cô đều chẳng biết gì.
Thôi thì cứ đi dạo đã, biết đâu vừa đi vừa ra hứng.
Vừa viết xong sách bỏ vào túi, chưa đợi Tô Thành Vân đã : “Chị dâu, đơn vị chúng em vừa nhận nhiệm khẩn cấp, anh Thành hôm không về .”
Nói , cậu ta móc từ trong tờ tiền mệnh giá lớn đưa cho Phương Uyển Uyển: “Đây là anh Thành nhờ mang tới cho chị, có tám đồng. Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị không đợi được thì đi dạo trước, mấy thì đểleech_txt_ngu khi nào anh ấy rảnh sẽ đưa chị đi mua.”
Uyển Uyển do một rồi nhận tiền, nói: “Cảmleech_txt_ngu ơn cậu!”
Hứa Trí Vân cười đáp: “Cảm ơn gì chứ, đàn ông thương vợ phải là đương nhiên sao? Thôi, phải đi tập đây, em đi trước nhé.”
Phương Uyển Uyển nhìn xấp tiền tay hơi ngẩn ngơ. Với quan hệ hiệnbot_an_cap tại giữa cô và Tô Thành, cô cũng chẳng gì cho anh, sao thể thản nhiên tiêu của như vậy.
Nhưng người ta đã cất công gửi , từvi_pham_ban_quyen chối nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại dễ bị lộ hở.
Cứ nhận lấy đã, sau này trả lại cho anh sau.
Cất tiền xong, cô đơnbot_an_cap giảnbot_an_cap thu dọn lại bản thân ra ngoài.
quyết rủvi_pham_ban_quyen Từ đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng, qua vài lần tiếp xúc, cô cảm thấy bạn này tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng được.
nhà Từ , thấy bạnvi_pham_ban_quyen đang tập luyện tiết cho đoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Từ Viện Phương Uyển Uyển mượn xe đạp rồi khéo léo từ mời đi dạo.
xe đạp, Phương Uyển Uyển định đạp vòng quanh nội thành Bắc Kinh một látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi mới tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa hàng hóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
bot_an_cap thong dong đạp xe xuất phát.
Thời có kẹt xe, xe xe cá nhân rất hiếm, không những dòng người vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu, thoảng chỉ có vài chiếcbot_an_cap xe đạp lướt qua nhau.
Gió qua , trong lòng côvi_pham_ban_quyen hiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nảy sinh cảm giác thư thái, bất giác nga một điệu hát.
chiếc xe Jeep chạy qua bên cạnh Phương Uyển Uyển, cô cũng chẳng để ý.
Phương Tuệ ngồi ở ghế phụ, nhìnbot_an_cap thấy Phương Uyển Uyển quabot_an_cap gương chiếu , liếc nhìn Trần Khải, như cuối cùng cũng tìm được chủ đề chuyệnbot_an_cap: “Anh Khải, có thấy chị em không?”
Trần Khảileech_txt_ngu thiếu kiên nhẫn đáp: “Không thấy!”
Thấy hắn trả lời xong mà có chút tò mò nào, Phương Tuệ Tuệ thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần Phương Uyển Uyển Bắc Kinh và không bao giờ nữa, nửa của cô ta sẽ thuận buồm xuôi .
Phương Uyển Uyển nhiên không chú ý đến người , trạng khá tốt đivi_pham_ban_quyen đến trung tâm thành phố.
đây còn rất giản dị, ngoài vài khách sạn dành cho nước ngoài và tòa nhàbot_an_cap bách thì chẳng có ốc nào khác.
Tuy nhiên không khí lại rất nhộn nhịp. Theo đà cải cáchleech_txt_ngu mở cửa, tại đã cho phép doanh cá thể, vìbot_an_cap vậy ven đường có không hàng quán nhỏ tiếng rao bán vang liên tục.
bot_an_cap thấy một sạp bán bánh Lư Đả Cuốn, liền dừng xe bước mua cái ăn . đám đông bắt đầu náo , có người hét lớn: “Phía trước xảy chuyện rồi, vực này sắp bị phong tỏa, mau đi đi, mau đi!”
Những người bán hàng rong thậm chí không làm ăn gì, vội vàng đồ đạc.
Lúc này lại có người nói: “Không ra khỏi thành được nữa , phía trước phongvi_pham_ban_quyen rồi.”
Phương Uyển Uyển chưa từng thấy cảnh tượng này bao , kéo mộtbot_an_cap người qua đường hỏi: “ , phía trước ra chuyện gì vậy?”
Người phụ nữ đó thở hổn : “Nghe nói có lão bị cướp làm con tin, bây cảnhbot_an_cap , cả quân đội cũng đến rồi.”
Nghe này, trong đầu Phương Uyển Uyển chợt lóe lên một đoạn tình .
Trong tiểu thuyết có tả đoạn này, vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyên đó chính là Trình leech_txt_ngu gặp ở viện lần trước. Trong sách nói bản vẽ kế vũ khí nghiên cứu mới nhất của ông bị người ta nhúng tay vào, bản thân cũng trúng độc, thế là ông tương kế tựuvi_pham_ban_quyen kế đến Bắc tìm chuyên gia điều trị, đồng thờibot_an_cap mang theo bản vẽ định dụ kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng sau ra mặt.
Quả nhiên tên đặc vụ địch kia đã bám theo tới Bắc Kinh, tiếp cận Trình lão bằng một danh phận khác. Sau khi bị nhìn , hắn chịu đầu , thế là xảy ra tượng .
Phương Uyển nhớ mang máng, vì đây là kế hoạch dụ mồi nên Trình lão khôngvi_pham_ban_quyen gặp nguy hiểm, tên đặc vụ kia sẽ một tay súng bắnbot_an_cap hạ gục.
Nhưng đặc vụ địch làm saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ có một tên, súng bắn nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng bịleech_txt_ngu phản sát. Trầnbot_an_cap Khải thời cơ, lập tức tóm gọn toàn bộ những tên còn .
Nhờ đó hắn lập được đầu, thăng Đoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , từ đó địa vị ngang hàng với Phương Quân Sơn, này còn thăng tiến vùn vụt
là vị tay súng bắn tỉa vì bịvi_pham_ban_quyen tiết mà hy sinh, đến cái tên cũng không , Phương Uyển Uyển thấy hơi tiếc nuối.
Biết Trình lão sẽ không nên cô cũng không muốn nán lại xem náo , thế nhưng chiếc xe đạp dắt trên tay lại dòng người xôleech_txt_ngu đẩy, vô thức cuốn về phía trước.
Cuối cùng, đạp bị chen lấn đến mức tuột tay, hoảng chen lên phía trước . Xe đạp thì chưa thấy đâu, nhưng người thì đã bị lên hàng .
nhìn thấy lão đang bị bắt con tin.
Tên hung thủ cầm mộtvi_pham_ban_quyen convi_pham_ban_quyen dao găm sắc nhọn, đang thương lượng kiện với người hòa : “Bảobot_an_cap người của các người rút hết đi, nếu không sẽ chết vớileech_txt_ngu lão già này!”
đoạn, gã lại siết chặt con daoleech_txt_ngu trong tay hơn.
Dù Phươngleech_txt_ngu Uyển Uyển biết Trìnhleech_txt_ngu lão bình an vô sự, nhưng khi tận mắt đối mặt với cảnh tượng này, tim cô treo ngượcvi_pham_ban_quyen lên cổvi_pham_ban_quyen họng.
Lúc này đang là giữa trưa, gắt khiến ta khó lòng mở mắt. Những giọt mồ hôi trên người vị hòa giải kia không rõ là do nóng hay do thẳng.
“Anh đừng kích , thả lão ra trước đã, chúng tôi nhất định sẽ xin anh được khoan hồng.”
má!” Gã kia không tin, gầm lên đầy nóng: “ nói nhảm đi, bảo người của các người rút lui, chuẩn bị xe cho tôi.”
Người đi đường không biết thân hai người này, có người lên : “Thả ông cụ đi, có khó khăn gì thì mọi người cùngleech_txt_ngu nghĩvi_pham_ban_quyen cách giúp anh.”
“Đúng đấy, giết người là phải đền mạng đấyvi_pham_ban_quyen.”
Trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão trông vẫn khá bình tĩnh, điều này khiến Phương Uyển Uyển có chút hoài nghi.
Nhưng hung thủ thừa hiểuleech_txt_ngu hậu quả bị bắt là gì: “Bớt nói lời thãi, bảo người của các người đi chuẩn đi, nếu không thì”
Lưỡi dao siết chặt, Trình lão đã rướm máu, đám thốt lên kinh hãi. Vị hòa giải ràng đã bắt đầu loạn.
Phương Uyển Uyển dù biết kết quả khi ở tại hiện trường, cô không khỏileech_txt_ngu lo , vạn nhất kết quả trong sách thay đổi thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Một thức có góp cho quốc gia như ông ở thời đại này quý giá biết nhường , tuyệt đối thể xảy ra chuyện.
Việc trọng nhất giờ là hung thủ ổn định tâmleech_txt_ngu lý thì tay súng bắnbot_an_cap tỉa có thểvi_pham_ban_quyen nhắm bắn.
lên hai bước, đứng ngang hàng với hòa giải, cúi thấp người xuống, đè nén nỗi hoảng sợ trong lòng, bình lên tiếng: “ chí này, anhbot_an_cap có nghĩ tới chưa, chỉ thôi không đủ đâu. Quanh đây không có xăng, nếu họ cho một chiếc xe chỉ còn nửabot_an_cap bình xăng thì cũng chẳng được bao xa.”
Lời này vừa thốt ra, mọi người đềuleech_txt_ngu ngạc nhìn về phía Phương Uyển Uyển. Ý cô là gì đây?
Tên thủ khựng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Tao sẽ tự mình kiểmvi_pham_ban_quyen , phải đổ đầy xăng cho tao.”
Gã đang cực kỳ thẳng, may mà có người nhắcbot_an_cap nhở.
Uyển mỉm cười: “Anh vừa phải chế con tin, vừa phải kiểm tra bình , rất dễ bị phân tâm. Nếu để ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta thừa khống chế anh thì hỏngleech_txt_ngu bét.”
Tuy cô đang nói về một chuyện tưởng chừng không thể xảy , nhưng mọibot_an_cap người thấy cô nói chuyện với kẻvi_pham_ban_quyen ác thì nảy phẫn nộ.
“Cái con bé này, thật là không biết tốt .”
Trình lão đang khống chế đột nhiên đưabot_an_cap tay ấn ra hiệu, ông có thể cảm nhận được người đứng sau mình đang có hứng với cô trước mặtbot_an_cap đã bình tĩnh lạivi_pham_ban_quyen. Tiếng xì xào xung quanh tức nhỏ dần.
Phương Uyển Uyển cố gắng thả lỏngvi_pham_ban_quyen bản , tiến lên bước nói: “Anh có nghe tôi chỉ không?”
“Tại sao cô giúp ?”
Phương Uyển nhìn gã, chân thành : “Ba nuôi tôi còn sống trông giống hệt vậy, đáng tiếc lại đoản mệnh như thế, giờ anh tôi thật không đành lòng.”
Phương Tuệ Tuệ đứng gần đóvi_pham_ban_quyen không khỏi trợn mắt.
Xe của Trần Khảileech_txt_ngu đỗ góc không xa. Tuệ đã bảo anh đến đây, cô ta nói rằng ởvi_pham_ban_quyen đây sắp có chuyện lớnleech_txt_ngu xảy ra. Trần Khải tín bán nghi lái xe tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa vặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứng kiến này, anh có chút ngạc nhiên trước phán đoán của Phương Tuệ Tuệ.
Anh chưa từng gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão, nhưng khí trầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ổn kia cănleech_txt_ngu không giống một ông lão bình thường. Còn gã đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông cầm dao kia, con dao trong tay gã ánh lên tianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh lẽo, kiểu dáng nhỏ gọn tiện dụng, chuôi daonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm gọn trong lòng bàn tay, không cần nhìn kỹ cũng biết là loại dao gấpbot_an_cap rỗng ruột chuyên dụng. Thứ này giống dao dụng chuyênbot_an_cap nghiệp hơn, ở hóa kinh đôbot_an_cap căn bản không có bán.
Chiếc đồng hồleech_txt_ngu cổ tay gã là hiệuleech_txt_ngu Omega chỉ có thể mua ở cửa hàng Hoa Kiều. Tuy quần áo mặc chỉnh tề, nhưngvi_pham_ban_quyen đôi giày dưới chân cũng là mẫu mới của cửa hàng Hoabot_an_cap Kiều. Trực tiếp , chắc là biết láivi_pham_ban_quyen .
Một kẻ sở hữu nhiều dấu nhận thân phận như , nếu là ở kinh đô để đối phó với kẻ thù thì cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngleech_txt_ngu cần phải đánh đổi cả mạng sống như thế . Anh nhớ lại tin trên tivi mấy ngày trước, đột nảy ra một ý nghĩ, người này có thể là phần tử ngoại bang.
Anh nhìn Phương Tuệ Tuệ đầy ẩn ý, rồi ánh lại rơi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phươngbot_an_cap Uyển .
Cô đang bình tĩnh bàn với kẻ bắt giữ, rõ ràng một câu có thể nói xong nhưngleech_txt_ngu cô lại nói bốn câubot_an_cap, thậm chí năm câu. Cô nhìn chằm chằm vào mắt tên hung thủ, cố hút toàn bộ sự chú ý của gã.
Sắp nói xong rồi, cô rất sợ tên này phản ứng lại, lên tận họng. nhiên mộtleech_txt_ngu tiếng “Đoàng” , tên hung thủ đổ gục xuống đất.
Phương Uyển Uyển phào nhẹ nhõm.
Trình lão nhanh chóng được người ta đỡ dậy, hiện trường cũng sớm có người duy trì trật tự. nhận ra đây là cô gái lần trước đã dịch giúp mình, liền vẫy tay gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phương Uyển Uyển: “ ơn đồng chí, xin hỏi nhà đâu, tên là gì?”
Phương Uyển cười: “Không cần khách sáo đâu ạ, bác không sao là tốt rồi.”
Hiện tại có nhàbot_an_cap, nếu gia đình họ Phương biết chuyện này sẽvi_pham_ban_quyen dễ gây nghi ngờ, nên cô trả lời qua loa.
Trần Khải ngồi trong xe nhìn Phương Uyển Uyển đầy thâm ý, thật không ngờ cô lại có gan dạ .
súng chuẩn thật, ngờ chỗ ta lại ẩn giấu bắn tỉa lợi hại thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.” Có người bàn tán.
“Không biết là nấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗ nàovi_pham_ban_quyen .”
Lúc này Phương Uyển Uyển mới sực nhớ kết cục của tay súng bắn tỉa. Cô từng xem phim về thể loạileech_txt_ngu này, người chút môn dựa vào tiếng súng và vị trí thương đoán vị tay súng. Thậm chí cô cũng thể làm được.
Cô chậm rãivi_pham_ban_quyen nhìn hướng đó, thấybot_an_cap một bóng lưng cao lớn, trong lòng giật mình kinh hãibot_an_cap. rất giống Tô Thành.
Nghĩ đến việc anh nói có nhiệm vụ, cô bất chấp cả thục mạng về đó, thậm chí còn không kịp chào tạm biệt lão.
“Hy vọng không là anh”, cô vừa vừa thầm cầu .
Anh là người đầu tiên trên thế giới này bày tỏ thiện chí với cô. Hiện tại cô chẳng có gì trong tay, cũng chẳng biết làm , chỉ dựa vào chút tiền ít ỏi đó thì khóbot_an_cap mà nói trước trụ được đến bao giờ. Cô cũng không thể về Phương gia, vảvi_pham_ban_quyen lại vả sợ khi phải một mình.
Trần Khải trong xe, nhìn Phương Uyển đang chạy nhanh như , không kinh ngạc trợn tròn mắt. Anh từng thấy một Uyển Uyển vậyvi_pham_ban_quyen bao giờ, loạileech_txt_ngu cảm xúc khôngbot_an_cap rõ tên bùng trong lòng anhvi_pham_ban_quyen.
Còn Phương Tuệ Tuệ vẫn đang trong cơn giận dữ khi nghe Uyển Uyển mượn gió bẻleech_txt_ngu măng xéo Phương Quân .
Phươngbot_an_cap Uyển Uyển vừa chạy đến chân tòa nhà thì đâm sầm vào một lồng ngực vữngvi_pham_ban_quyen chãi.
“Xin lỗi tôi xin lỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” Phương Uyển Uyển cuống quýt xin lỗi.
“Bức ” này không hề nhúc nhích. Phương Uyển Uyển ngẩng đầu , liền nhìn thấy Tôvi_pham_ban_quyen Thành. Anh đứng sừng sững, bị dụng trên người còn chưa kịp , toàn thân toát vẻ sắc , trầm tĩnh đầy sát khí.
Dáng này của cực giống những tinh anh đặc cảnh mà Uyển Uyển từng thấy trên tivi ở kiếp trước, đẹp trai đến bức .
Khoảnh khắc thấyvi_pham_ban_quyen Phươngvi_pham_ban_quyen Uyển, cảm lòng Thành cũng trào dângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãnh liệt. lâu sau mới lên tiếng: “Em biết lúcvi_pham_ban_quyen nãy rất nguyleech_txt_ngu hiểm ?”
Cô lại biết cách địnhvi_pham_ban_quyen cảm xúc của đối phương, thậm chí còn người đểleech_txt_ngu cản trở tầm nhìn và đường đạn. Cô biết gần tay súng bắn tỉa, thậm chí tìm chính xác vị trí của anh.
Giây phút cô xuất , tâm trí anh đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạn cảleech_txt_ngu lên, nhưng nếu không có cô, không đảm bảo thành vụ một cách hoàn mỹ như vậy.
Trong lòng anh nảy sinh một khao khát ôm chặtvi_pham_ban_quyen lấy cô, nhưng lại cảm thấy bản thân không xứng đáng.
Phươngvi_pham_ban_quyen Uyển lấy tay Tô Thành: “Mau đi thôi, vị trívi_pham_ban_quyen của anh bị rồi.”
Tô Thành chóng ứng lại, nắm tay cô chạy đến một góc khuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tầm mắt, rồi bước lên chiếc xevi_pham_ban_quyen quân .
Hứa Trí Vân thấy Phương Uyểnbot_an_cap Uyển thì sửng một chút, liền thấy Tô Thành ra lệnh: “Lái xe!”
Phương Uyển Uyểnvi_pham_ban_quyen ngạc nhiên quay đầu lại: Anh không đi sao?
Vẻ mặt cương nghị lạnh lùng đàn ông thoáng hiện một tia dịu dàng khó nhận ra: Em cứ đi cùng Hứa Trí Vân đi, tôi sẽ ngay thôi.
Uyển Uyển còn định nói , nhưng Tô Thành đã không ngoảnh lại mà xuống xe.
Hứa Trí Vân lên một tiếng: Chị dâu, ngồi chắc nhé!
Dứt lời, anh nhấn mạnh chân ga, chiếcvi_pham_ban_quyen xe lập tức lao vút đi.
Phương Uyển bị chiếc Jeep đời cũ điên cuồng này xóc đến đại nãoleech_txt_ngu không kịp suy . Đến xe dừng lại, Hứavi_pham_ban_quyen Vân đã chóng nhảy xuống.
đến lúc Phương Uyển Uyển hoàn hồn, cô mới giật mình ra tình hình không ổn, liệu diễn biến cốt truyện như này thể thay đổi được không?
Trước đây, Tôleech_txt_ngu chỉ một tên lướt qua sách, nhưng giờ đâybot_an_cap anh đang đứng sống trước cô, lại còn là một người ông xuất chúng như thế, chẳng lẽ cứ mà chết sao?
Cô có chút không thể chấp nhận được.
Khi Hứa Trí Vân trở lại xe, thấy gươngvi_pham_ban_quyen Uyển Uyển đầy vẻ thẫn thờ và lắng, anh nhất thờileech_txt_ngu cảm thán: Chị dâu, yênleech_txt_ngu tâm đi, anh Thành làm việc xưa nay luôn cảnh giác, sẽ không có chuyện gì đâu. tôi đã một đội qua , lầnbot_an_cap này xong chắc chắn anh Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ thăng chức.
Nóibot_an_cap xong, lòng anh ta thầmbot_an_cap cảm thán, biết bao giờ mình mới tìm được người phụ nữ xinh biết lắng và quan tâm đến mình như thế này nhỉ.
Uyển Uyển nói: Anhvi_pham_ban_quyen ấy rõ ràng mục của mình đã bị phát hiện, tại saovi_pham_ban_quyen phải quay ?
Hứa Trí Vân cười hì: không phải là anh ấy muốn làm con mồi có giá saovi_pham_ban_quyen, tưởng lập công thời vậy à.
Phương Uyển Uyển không thểleech_txt_ngu hiểu nổi tâm trạng này.
Khoảng hai tiếng sau, bên cửa sổ xe có người đi tới, nói với Hứa Tríleech_txt_ngu Vân rằng vòng vây canh gác xung dỡ bỏ, bảo họ về trước.
Hứa Trí nhấn ga khởivi_pham_ban_quyen động xe, đưa Phương Uyển Uyển về lại .
Vềvi_pham_ban_quyen đến nhà, Tô Thành quay lại, cô đi vào phòng, ngồi trên ghế mà lòng bồn chồn không yên, trong lòng càng thêm lo âu.
Chẳng lẽ tình tiết trong cuốn sách này hoàn toàn khôngbot_an_cap thể thay đổi sao? Nhưng lúc này vẫn chưa có tin tứcbot_an_cap gì, cũng có thể coi là tin tốt. Nếu Tô Thành thực sự hybot_an_cap , thì đếnvi_pham_ban_quyen giờ này tin lẽ ra truyền về .
đến khi cồn cào lên tiếng, cô mới biết đã qua giờ cơm từ lâu. Cô chạy vào bếp, nhìn căn bếp đượcleech_txt_ngu dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, có chút túng không biết làm thế nào.
Đúng lúc cô đang do dự thì thấy tiếng bước chân, liền vàng lùi ra khỏi .
Vừa ra đến phòng chính, ánh mắtbot_an_cap chạm nhau, gương mặt thanh tú lùng của Tô Thành khi nhìn thấybot_an_cap Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Uyển liền dịu đi đôi chút. Anh bước bước đến trước mặt cô, nhét chiếc cặp lồng nhôm vào tay cô: Sợ em chưa ăn cơm nên tôi mang ít sủi cảo về cho em.
Trong Phương Uyểnleech_txt_ngu Uyển như có đá vừa rơi xuốngvi_pham_ban_quyen, cuối cùng cũng phào nhẹ nhõm. Luồng cảm xúc đó suýt chút nữa không kìm nén , cô vội cúi đầu che đi xúc động trong mắt, lúc sau mới nhận lấy cặp .
nhìn Tô lượt: Anh đã ăn chưa?
Tô Thành gật đầu: Ừm, ăn rồi.
đoạn, anh ra sau rửa tay, rồi vào bếp pha chút dấm ớt ra đặt trước mặt Phương Uyển Uyển.
Phương Uyển gắp một cảo, chấm một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dấm đưa miệng, thầm nghĩ người ông cũngvi_pham_ban_quyen thật đáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và biết quan tâm.
nhìn người đàn ông ngồi đối diện, lên tiếng: anh làm hôm nay thực sự quá nguy hiểm.
Tô Thành mímleech_txt_ngu môi, trong lòngleech_txt_ngu khẽ lay động: sẽ không thế nữa, nhờ có nhắc của em hôm nay mà đã tóm gọn được bọn chúng rồi. Đợi báo cáo gửi lên, là có thể thăng lên làm Trung trưởng.
Vậybot_an_cap với ba tôi rồi, khá đấy chứ? Phương Uyển Uyển mỉm cười, không cô thăng quan, nhưng lần sau họ đếnvi_pham_ban_quyen tìm phiền phức thì cô có thể mượn oai hùm rồi.
khẽ mỉm cười: Ừ, ngày đưa em mua đồ.
Nhắc đến việc mua đồ, Uyển Uyển mới nhớ ra một chuyện, nhất thời cảm thấy đau lòng vô cùng.
Tô Thành thấy vẻ mặt khổ của côleech_txt_ngu, liền hỏi: Sao vậy?
Phương Uyển Uyển kể lại chuyện hôm đến nhà Viện mượn xe đạp, sau lại làm xe. Chiếc đạp hiệu Phượng này ít nhất cũng tầm hai trăm , điều này khiến cô xót tiền. mà Từ còn nợ cô một nghìn tệ, không biết cóbot_an_cap thể trừ vào được không?
Tô Thành suy nghĩ một lát rồi nói: Tôi có một chiếc đạp, ngày mai qua đền cho cô ấy, dù sao cũng phải Tây Bắc, món đồ này mang theo dọc đường cũng không tiện.
Uyển nhìn một cái, đến mốivi_pham_ban_quyen quan hệ thực sự giữa mình và anh, nhận sự giúp đỡ này dường như không thích cho lắm. Nhưng đúng là mang theo xe đi đường xa tiện thật.
Cô mỉm cườivi_pham_ban_quyen : Tôi sẽ trả lại cho anh.
Tô Thành lại gật đầu: .
Phương Uyển vừa ăn xong sủi cảo thì Trần Thục Phương dẫn theo Tuệ Tuệ đến .
Thấy cả hai đều ở đây, Trần Thục Phương thay đổi hẳn thái độ lùng của mấyvi_pham_ban_quyen ngày trước, ngồi xuống cạnh Phương Uyển Uyển, nhìn Tô Thành nói: Mẹ này, hai đứa kết hôn được ngày rồi màbot_an_cap chẳng thấy vềbot_an_cap nhà thăm hỏi gì cả, thế này có coi được ?
Thục Phương trước chỉ hận không đuổi đi ngay lập tức, lần này lại quay sang oán trách cô không về nhà mẹ , vi_pham_ban_quyen chuyện lạ. Nhưng khi thấy biểu cảm của ta dành cho Thành, Phương Uyển Uyển lập tức hiểu ra, xem ra việc thăng chức của Tô Thành là chắc chắn rồi.
Phươngvi_pham_ban_quyen Uyển Uyển chưa mở lời, Tôbot_an_cap Thành đã nói: , ngày mai con và Uyển Uyển sẽ cùng qua thăm .
Phương Tuệ Tuệ mang vẻ mặt phức tạp giá Tô , không biết đang nghĩ gì.
Trần Thục cười rạng rỡ: Vẫn Tô Thành hiểu chuyện. Rồi bà ta quay sang Uyển Uyển: Ba con không lầm người đâu.
Phương thầm đảo mắt trong lòng, giọng điệu vài châm chọc: Vâng, đúng là nhờ của ba.
được, định thếleech_txt_ngu đi nhéleech_txt_ngu, ngày mai Trần Khải cũng sẽ tới, cả nhàleech_txt_ngu cùng một bữa cơm. Trần Thục Phương chẳng ai rót cho mình lấy một chénleech_txt_ngu , Phương Uyển Uyển vẫn còn để tâm đến những lời trước đó của mình, trong lòng khỏi nảy sinh một cơn tức giận, sao cái có vận may tốt đến thế?
Vốn dĩ bà ta cảm thấy con rể út tiền vô lượng, tương lai sẽ dựa đắc lựcleech_txt_ngu nhất cho nhà họ Phương, nào ngờ chớp mắt cái, con rể cả lại lập công . Điều này Phương Quân Sơn phải lấy hồ sơ và thư giới của Tô Thành ra xem lại một lần .
Thưbot_an_cap giới thiệu của cậu thanh niên này đều do các lão thành của Quân viết, hơn nữa đánh kỳ tốt, quả nhiên vừa đến đã liên hai lần lập , tuổivi_pham_ban_quyen còn trẻ mà sắp sửa ngồi ngang hàng vớivi_pham_ban_quyen ông ta. Theo lời Phương Sơn, sau này Tô Thành sẽ tiến xa đến thật trước được, giờ đi Bắc, biết có ngày lại được điều về trụ sở , đúng là vô tình cắm liễu, xanh um.
Sau khi mẹ con Thục Phương về, Tô Thành mới nhận thấy vẻ phiền muộn của Phương Uyển Uyển, anh nói: Mẹ em đích thân tới , sẽ khiến người ta nghị. Đợi khi Tây Bắc, tôi mới thểbot_an_cap chuyển khẩu của em sang tên tôi được.
Uyển Uyển lúc này mớibot_an_cap nhớ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đúng rồi, khẩu của cô vẫn còn ở nhà họ Phương, không ngờ Tô Thành lại suy chu đáo đến .
Cô cầm cặp lồng nhôm ra .
đã tối mịt, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi người vệ sinh cá nhân xong, ai nấy đều đi ngủ như thường lệ. Chỉ có Tô Thành nằmbot_an_cap dưới , nhớleech_txt_ngu lại những hành động ban ngày của Phương Uyển Uyển, mãi ngủ .
Hồi lâu sau, mới lên tiếng hỏi: Uyển Uyển, sao em biết được vị trí của tôi bị lộ và sẽ có đến bắt ?
Phương Uyển kinh hãi, cũng bởi vìbot_an_cap tìnhbot_an_cap cấp , mạng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan trọng nên côbot_an_cap còn chưa kịp ra do thoái thác.
Hồi lâu cô mới lên : “Tôi theo ánh mắt của tênbot_an_cap bắt đó mới thấy được, có đang ra ám hiệu với hắn.”
Thành suy một , nếu cô đã không muốn nói thì cũng chẳng thêm nữa.
Anh có thiết bị dụng, khi đã nhắm vào tênvi_pham_ban_quyen bắt cóc, anh sẽ toàn toàn ý chú ý từng cử động củavi_pham_ban_quyen hắnbot_an_cap. Trải qualeech_txt_ngu huấn luyện nghiệp, nếu có ám hiệu thủ thế, anh chắn sẽ nhậnbot_an_cap ra được.
vi_pham_ban_quyen sao đi nữa, lần nàyleech_txt_ngubot_an_cap thể lập công trở an toàn cũng là Phương Uyển Uyển.
Nghĩ đoạn, lại nói: “Trình lãovi_pham_ban_quyen nói muốn gặp côbot_an_cap để trực tiếp cảm ơn.”
anh chủ động đổi chủ , Phương Uyển Uyển nghĩ chắc là anh đã tin vào lờivi_pham_ban_quyen giải thích vừa rồi của mình.
Nhớ lại ôngleech_txt_ngu cụbot_an_cap điềm tĩnh đó, cô không được mà hỏi: “Vịvi_pham_ban_quyen lão gia đó thật sự chỉ một viên kỹ thuậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới phẫu thuật xong sao? Tôi thấybot_an_cap ông ấy chẳng có vẻ gì căng thẳng cả, cứ như thể đã từng trải huấn luyện vậy.”
gối một tay rabot_an_cap sau gáy, “Ông ấy là nhân viên kỹ thuật của vùng Tây Bắc chúng tôi, đương nhiên là cũng huấn luyện rồi.”
Sáng hôm sau, Tô Thành dậy từ rất sớm, chiếc xe đạp từ đơn vị về nhà, “Tôi đưavi_pham_ban_quyen cô đi mua đồ trước, lát nữa về trảvi_pham_ban_quyen xe cho bạn cô xong rồi chúng ta mớivi_pham_ban_quyen sang gia bữa.”
chân dài, dừng xe, chốngleech_txt_ngu chânbot_an_cap xuống đất đợi Phương Uyển.
Đợi Phương Uyển ngồi vững, anh lại : “Bám chắc vào!”
Uyển thầm nghĩ, “bám chắc” ở đây rốt cuộc ý gì? Nhìn lưng rộng lớn vòng eo săn chắc của người đàn ông, côvi_pham_ban_quyen bất nghĩ lệch lạc đi một chút. Nhưngbot_an_cap đắnleech_txt_ngu đo hồi, côvi_pham_ban_quyen thấy thôi vẫn là nênvi_pham_ban_quyen giữ khoảng cách, để mối hệ trở nên quá phức .
Tránhbot_an_cap choleech_txt_ngu đến lúcbot_an_cap đó lại cả chì lẫn chài.
Vừa mới tắt được chút tâm xao động kia thì đột nhiên xe đi vào chỗ xóc, theo bản năng, Phương Uyển vòng ômleech_txt_ngu chặt lấy eo Tôbot_an_cap Thành.
Cô cảm nhận rõ cơ thể Tô Thành cứng đờ lại.
vàng tay ra, giả bộ dùng giọng điệu vô cùng ái ngại: “Xin , lỗi nhé, tôi không ý đâu.”
Phương Uyển Uyển nghe thấy tiếng Tô Thành lại, lại phát hiện tai anh đã ửng lên lúc nào.
! Cái này đúng là so Tô Thành, da mặt cô vẫn còn dày chán. Cô không nhữngleech_txt_ngu chẳng thấy ngại ngùng gì mà chí còn đang âm thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắc ý. Cái cảm giác chắc này, chậc chậc!
Dựa trên nguyên tắc hợp lâu , Phương Uyển Uyển thu lại chút tâm tư kia, nghiêm chỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi thẳng lưng. Thế nên suốt quãng đường còn lại, cô đều tỏ vô cùng đoan trangvi_pham_ban_quyen, không hề có một hành động vượt quá hạn.
Đúng vậy, cô là người đoan chính.
Đến hàng , Phương Uyển Uyển mua thứ trong danh sáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước.
Phương hỏi Tô Thành: “Ở Tây Bắc nhiều người dùng máy ghi âm không anh?”
“Không , nhưng cũng chẳng ít.”
Câubot_an_cap trả khiến Phương Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỡ . Được rồi, người dùng, cô có thể một ít băng cassette thời thượng ở mang Tây Bắc bán. Cô tin rằng những bài hát thịnh hành ở đô chắc chắn sẽ xuất sớm những khác.
Hơn nữa, với vốn trên , làm ăn buôn bánvi_pham_ban_quyen cassette hoàn toàn khả thi, món này nhỏ gọn, lại dễ mang . Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện tại phải Phương gia nên chưa thể mua ngay được.
Tô Thành thấy Phương Uyển Uyển chỉ vài món đồ ngày, nói thêm: “Có muốn mua thêm hai bộ quần áo không? Tháng này chắc tôi có tiền thưởng .”
Phương Uyển Uyển cười nói: “Không cần đâu, quần dùng rồi.”
hai người đang trò chuyện, Phương Uyển bỗng cảm nhận từng đợt ánhleech_txt_ngu mắt đổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dồnvi_pham_ban_quyen vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía mình.
“Vị đồng chíleech_txt_ngu này trông tuấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tú quá, dáng người thật giống anh quân nhân bắn hạ đặc vụ trên ti vi đưa tin hôm qua.”
“Đừng thấy taleech_txt_ngu đẹp trai mà bảo là giống, anh nhân đó bị đầy , có rõ mặt mà biết.”
“Nhưng mà chiều cao với vóc dáng kia thì hệt luôn.”
Nghe tiếng bàn tán, Phương Uyển Uyển quay sang quan sát Tô Thành, chỉ thấy có chút không tự nhiên mà cố tình cúi thấp đầu xuống.
Aiyoo, nếu là thời đại của cô, có chàng trai nào được các cô gái vây quanh hâm mộ nhưvi_pham_ban_quyen thần tượngleech_txt_ngu là phảileech_txt_ngu ngẩng cao đầu, ra vẻ bất kiêu ngạo, là banbot_an_cap tặng một nụ cười làm say đắm lòng người rồi. Hiếm có ai lại hay xấu hổ nhưleech_txt_ngu anh này.
“Uyển , nếu chọn đồ xong rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì ta đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi!”
Phương Uyển cười : “Được thôi!”
Nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến dáng vẻbot_an_cap lạnh lùng nghiêm nghị ngày của anh, rồi lại nhìn bộ dạng lúc này, Phươngvi_pham_ban_quyen Uyển Uyển thấy có chútvi_pham_ban_quyen cười vì sự tương phản này.
Thấy Phương Uyển đi saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành, lại có người thì to nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Đây chắc là vợ rồi, cô kia cũng xinh thật đấy.”
“Nhìn dáng với gương mặt đó kìaleech_txt_ngu, như diễn viên ti vi ấy.”
Uyển Uyển không giốngvi_pham_ban_quyen nhưleech_txt_ngu Tô Thành, côbot_an_cap vô cùng thản nhiên đón nhận lời khenvi_pham_ban_quyen ngợi của mọi người, khóe miệng nởbot_an_cap cười rồi bước ra .
Hiện tại ti vi đen trắng đã bắt đầu phổ biến, Thủ đô đã rất nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia sở hữu rồi. Phương gia cũng có, chỉ là trong căn phòngbot_an_cap Phương Uyển Uyển ở thì không.
Trên hai người trở về, ai chúvi_pham_ban_quyen ý đến chiếc xe Jeep đi phía sau.
Ánh mắt Khải lướt qua Tô Thành, rồi lại trên người Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển, không kìm được mà nhớ lại biểu hiện của ngày hôm .
Lúc , cô đang mang theo gương mặt rạng rỡ nụ cười ngồi trên gác baga xe của Tô Thành.
Mái tóc đuôi ngựa buộc thấp đơn giảnvi_pham_ban_quyen, chiếc áo sơ mi tay bồng phối cùng chân váybot_an_cap màu xanh thẫm, trên khuôn mặt trắng ngần là đôi mắt đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cong vầng trăng khuyết.
Nụ cười nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến Trần Khảileech_txt_ngu cảm thấy có chút chói mắt một cách hiểu, anh nhíu mày lẩm bẩm: “ cười vậy sao?”
Nói đoạn, anh nhấn chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ga vượt qua người.
Tô Thành cuối cùng cũng không nhịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mà lên , một câu: “Uyển , cóbot_an_cap gì đáng cười vậy sao?”
Phương Uyển Uyển ngờ mình cười thầm mà cũng bị hiện, lập tức ngồi thẳng lên: “Cũng khôngbot_an_cap có gì đáng cười lắm, chỉ là tôi thấy anh đối mặt với cảnh tượng ngày hôm qua còn chẳng sợ tí nào, sao lại bị ánh mắt của mấyleech_txt_ngu cô gái dọa cho sợ đến thế?”
Đã thế còn bỏ trối chết .
Tô Thành nhất thời không biết nói sao, hồi lâu thốt : “Tôi tôi không sợ họ, sợ cô không vui.”
Phương Uyển Uyển ngẩn người, hệ của bọn họ khi nào mà tiến triển nhanh thế , nhanh đến mức cô còn chẳng biết Tô Thànhleech_txt_ngu lại để ý đến mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy.
“Dù sao chúng ta cũng đăng ký kết rồi, nhưbot_an_cap thế sẽ ảnh khôngvi_pham_ban_quyen tốt!”
Uyển không ngờ Tô Thành tư cách là một đối tác hợp đồng mà lại cóbot_an_cap giác ngộ tốt đến vậy, không khỏi cảm thấy có chút tinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc cảm.
bot_an_cap suy nghĩ một chút rồi nóivi_pham_ban_quyen: “Anh cũng không cần phải gánh nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm quá đâu, chỉ cần giữ hình ảnh bên ngoài là rồi.”
Mãi một lúc sau mới nói trầm thấp của Tô Thành: “Được.”
Sau đóbot_an_cap là cả quãng đường im lặng.
Phương Uyển đi trả xe đạp cho Từ Viện trước rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng Thành quay vềbot_an_cap Phương gia.
Viện không ngờ Phương Uyển Uyển đi ra ngoài một chuyến mà lại chịu tổn thất nặng nề như vậyvi_pham_ban_quyen, cô cũng không gì nữa, lẳng lặng nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại xe đạp, dù sao chiếc xe này không phải của riêng cô.
Vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước vào cửa đã thấy Vương Phương và Phương Quân Sơn đang vồn vã dâng trà rót nước Trần Khải, Phương Tuệ Tuệ ngồibot_an_cap cạnh với dáng vẻ nép e lệ.
Thấy Tô Thành và Phương Uyển Uyểnvi_pham_ban_quyen vào, Phương Tuệ lậpleech_txt_ngu tức nhiệt tình tiến chào .
“Ba! Mẹ!” Thành tiếnbot_an_cap lên chào hỏi, đặt đồ cầm trên tay bàn. Phương và Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngvi_pham_ban_quyen chẳng liếc nhìn đồ của anh lấy một cái, chỉ tình đón tiếp, bảo anh ngồi xuống cạnh .
Tô Thành nhiên ngồi xuống cạnh Trần , lấy ánh mắt của hắn rồi nhiên đầu hỏi.
Trần cũng gật đầu đáp lại, trong mắt thoáng hiện một tia khinhbot_an_cap miệt. Sau đó ánh hắnbot_an_cap rơi trên người Phương Uyển, chỉ thấy cô chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái.
Lúc này Tuệ Tuệ lên tiếng: “ mẹ, mọi người không biết đâuleech_txt_ngu, qua con và anh Trần Khải bắt gặp chị hiện trường vụ án đấy.”
Phương Quân Sơn cũng không cảm gì lạ: “Người một ngẩng không đầu thấy, gặp leech_txt_ngu chuyện thường.”
Phương Uyển Uyển giật , chuyện hôm qua của cô đều bị Phương Tuệ Tuệ Khải nhìn thấy hết rồi sao? Việc khác biệt lớn với Phương Uyển Uyển trước kia, liệu có gây nghi ngờ không?
cườileech_txt_ngu : “Có phải em nhìn nhầm không?”
Phương Tuệ Tuệ khẳng định chắc : “Ngườivi_pham_ban_quyen mình sao mà nhìn nhầm ?”
Nói xong, cô ta lại phía Phương Quân : “Ba, ba khôngbot_an_cap biết chị ấy cơ trí nào đâu, chị ấy thế mà đứng ra làm người giải, với tên bắt là hắn trôngbot_an_cap giống hệt cha nuôibot_an_cap đã khuất của .”
Sợ Phương Uyển Uyển chối , Tuệ Tuệ Khải bênvi_pham_ban_quyen cạnh: “ Trần cũng nghe thấy rồi.”
Trần Khải khôngvi_pham_ban_quyen phải cũng bảo , nhìn Phương Uyển vẻ đầy hứng thú.
chồng Phương Quân vốnvi_pham_ban_quyen đang tươi cười, sắc mặt chốc sầm . Đặc biệt là Phương Quân Sơn, gương mặt uy nghiêm càng thêm âmbot_an_cap trầm, thậm chí chẳngbot_an_cap màng đến việc con rể đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông chất vấn ngay tại chỗ: “ , những năm qua nhà họ Phương đối với con tệ chứ?”
Phương Uyển Uyển chớp mắt: “Ba, conbot_an_cap làm vậy là để rút ngắn khoảng cách với tênleech_txt_ngu bắt cóc, nhằm trấn cảm xúc của . Chẳng phải trước đây ở đoàn văn công thường xuyên tuyên truyền rằng khi tài sản thể của nhân bị đe dọa thì phải dũng cảm đứng ? Hơn nữa đó cũng sự thật.”
Trần Thụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phương rất tức giận: “Vậy không thể đem chuyện sống chết của ba con ra làm trò đùa như thế .”
Quả nhiênleech_txt_ngu không phải con ruột thì nuôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãi không , có thể thốt ra những lời vậy, không biết chừng trong lòng đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ gì.
Tô Thành vẫn luôn ngồi bên cạnh bỗng lên : “Ba, trong chiến dịch lần này, tuy lập được công nhưng lại làm hại đến dự của ba, thật sự rấtvi_pham_ban_quyen lỗi.”
Phương Quânleech_txt_ngu Sơn sực tỉnh, ông đứng đi đến leech_txt_ngu Thành vỗ vaileech_txt_ngu : “Ba cũng hẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hòi thế, chỉ cần thể lập công chobot_an_cap tổ chức thì hy sinh chút danh dự này có . Đâu có như trẻ các con, thân vào nguy hiểm, xông pha nơi tuyến đầuvi_pham_ban_quyen. ba nghĩ rồi.”
Phương Uyển Uyển: “” Quả nhiên trong cái vòng nàybot_an_cap chỉ đàn ông mới hiểu đàn ông.
không ngờ da mặt Thành cũng dày thật, tiếng “ba” này gọi chẳng chút gượng gạo nào.
Trần Khải ngạc nhiênbot_an_cap nhìnleech_txt_ngu . Anh thật sự bận tâm chút nào quá khứ của Phương Uyển Uyển sao?
Tuệ Tuệ người đàn ông đáng lẽ phải chết này, lòngbot_an_cap đầy tức giận. lao này vốn dĩ phải là Khải, chỉ vì màn kịch của Phương Uyển Uyển mà mọi thứ thay đổi. Nhưng cũng đừng đắc ý quá , cô ta không thì khắc sẽ có thu xếp chị .
Đợi đến khi hoàn hồn, Phương Quân Sơn mới hiện hình như mình hiểu gì về con gái nuôi Phương Uyển này cả. Trước đây chỉ mải mê sự nghiệp, việc và con cái đều giao Trần Thục Phương quán xuyến. trí nhớ ông, Uyển Uyển làm gì có được tĩnh gan dạ này.
Ông ôn tồn nhìn Phương Uyển Uyển: “Sao con lại nghĩ ra cách giúp giải thếbot_an_cap?”
Phương Uyển Uyển nhanh tríbot_an_cap xoay chuyển: “Con nhìnvi_pham_ban_quyen thấy Tô Thành, muốn giúp ấy nhanh chóng vụ nên mới thử sao, không ngờ lại thànhvi_pham_ban_quyen công thật.”
Trần Khải không kìm nhíu mày, nghĩ đến việcbot_an_cap mới mười mấy ngày trướcleech_txt_ngu sống đi chết lại vì mình, giờ trong mắt trong lòng đã đổi thành người khác.
Lúc ăn cơm, Phương Tuệ Tuệ ánh mắt Khải thỉnh thoảng lại rơi trên người Phương Uyểnleech_txt_ngu , tâm trạng rất vui, cô ta nhìn Phương Uyển Uyển : “Chị à, nói lòng thì vận may cũng tốt đấy, gặp được người khôngvi_pham_ban_quyen chấp nhất như anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .”
Quân Sơn nghe thấybot_an_cap câu này, động tác thức ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khựng lại, ông đặt mạnh đũa xuống : “Tuệvi_pham_ban_quyen Tuệ, nói phải quy củ chứ.”
Ngồi ở đây không ngốc. Đây là lần đầu tiên Phương Quân Sơn quở trách Phương Tuệ Tuệ như vậy, khiến cô ta nhất thời uất ức, mắt trào trong : “Ba! Con nói sai gìleech_txt_ngu sao?”
Trần Thục Phương cũng rất bất bình nhìn Quân Sơn: “Ông có cần thiết thế ? Tuệ Tuệ chẳng qua là muốn quan hệ với Uyển Uyển thôi, có thểleech_txt_ngu có ý xấu gì ?”
Phương Uyển nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh tượng này, diễn xuất bỗng nổi lên, cô họcbot_an_cap theo giọng thường ngày Phương Tuệ Tuệ mà nói: “, em gái cũng không nói sai đâu , con đúng may thật. Trước đây là con hồ đồ, giờ nhìn lại mới thấy em gái đồng Trần Khải là xứng đôi nhất.”
Trần Khải ngẩn nhìn Phương Uyển Uyển, câu nói này của có ý gì, ý bảo không bằng Tô Thành ? Sao có thể chứ? Tô Thành thăng chức có nghĩa là này hắn không chức được. Với Phương Tuệ Tuệ thật sự ngu đến khiến hắn đau đầuleech_txt_ngu, ăn bữa cơmbot_an_cap mà cứ thích kiếm chuyện. Hắn Phương Tuệ Tuệ đôi? nhiên là đang mắng hắn mà.
Phương Quânleech_txt_ngu Sơn nghe vậy cầm đũa lên, nhìn Phương Uyển Uyển với ánh mắt tán thưởngleech_txt_ngu: “Ừm, vẫn là con hiểu chuyện.”
Ăn xong cơm, Uyển Uyển không đợi nổileech_txt_ngu bot_an_cap chuồnleech_txt_ngu thẳng.
Nhìn lưng như trút được gánh nặng của cô, trong mắt thâm trầm của Tô Thành thoáng qua một tiavi_pham_ban_quyen ý cười khó ra. ngoài thì dịu dàng hiền thục, nhưng sau lưng thì hành động nhỏ lại không , ngườivi_pham_ban_quyen lắt léo như vậy cũng chẳng có ai bằng. Cái giọng điệu nũng nịu đầy châm chọc ấy đúng là người tức chết, móng vuốt nhỏ giấu cũng kỹ thật.
quay về phòng, Uyển Uyển dự định đi mua băng đĩa, số tiền năm trăm trên người, cô lại với Tô Thành: “ đạp, khi nào tới Tây Bắc trả lại anhleech_txt_ngu nhé?”
Tô Thành : “Được!” Anh hiểu cô muốn giữ khoảng cách với .
Phương Uyểnbot_an_cap Uyển vốn định lấy một số tiền, tức là hai trăm năm mươi tệ đểbot_an_cap nhập đống băng đĩa này, nhưng lạibot_an_cap cảm thấy con số này nghe không hay lắm, nên đã bỏ ra hai trăm tám tệ, chọn tám mươi cuốn băng.
vào cửa hàng bách mua thì phải năm tệ một cuốn, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện tại nhà đã cho phép cá nhân doanh, vì vậyvi_pham_ban_quyen cô đi một vòng, tìm một tiệm băng đĩa . Ông chủ này làm ăn khá linh , thấy cô mua nhiều, nhìn là biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy về lại nênbot_an_cap đãbot_an_cap tặng thêm mười bốnleech_txt_ngu cuốn cho tròn số.
Ông Phương Uyển Uyển chọn xong thì cườivi_pham_ban_quyen nói: “Cô này, nếu cô bán chạy thì lại đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhé, tôi có người thân ở Dương Thành, bên Cảng thịnh hành hát gì anh ta đều biết . Những bài cô đều hay, có mắt nhìn đấy.”
Những bài hát cũ này, Phương Uyển Uyển ở hầu như đều đã nghe qua, nào hay côvi_pham_ban_quyen đều biết rõ. đến khoảng cách từ đến vùng Tây Bắc, hơi lo lắng, e rằng là vụ làm lần, đến Tây Bắc lại tính chuyện khác. Ông chủ nóivi_pham_ban_quyen vậy khiến nảyvi_pham_ban_quyen ra tưởng mới, thật kiếm được tiền, cô không ngại ngồi tàu hỏa chạy đường dài đâu.
Suy nghĩ một chút, cô gật đầu nói: “Vâng!”
Ông chủ dùng một chiếc bạt cũ đựng đống băng đĩa cô chọn, gói ghém rất chắc chắn. Phương Uyển Uyển khá ổn liền cảm ơn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ, lại mua thêm một chiếcvi_pham_ban_quyen máy thu âm tám mươi tệ.
Nghĩ đến sốvi_pham_ban_quyen dư chẳng còn nhiêu, Phương Uyển Uyển cũng không dám có ý định gìleech_txt_ngu khác nữa, chỉ hy vọng Từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viện có sớm trảleech_txt_ngu lại cho một nghìn trăm tệ còn lại.
Mua sắm xong xuôi cô liền trở về. Khi về đến nơi, Tô Thành đang nấu cơm, Phương Uyển Uyển vừa cấtbot_an_cap đồ xong ngửi thấy một mùi hương xộc thẳng mũi.
Mùi hương ngào ngạt lập tức khơi dậybot_an_cap con sâu thèm ăn bụng Phương Uyển, cô đi xemleech_txt_ngu Tô Thành rốt cuộc làm món gì.
Vừa đến cửa bếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đã thấy Tô Thành một chiếc áo ba lỗ trắng, thái ớt xanh thành sợi. Những nét bắp săn chắc trên cánhleech_txt_ngu anh chuyển động theo từng nhịp thái, dường ẩn chứa sức vô hạn.
Dáng người thẳng tắp dưới lớp quần bámbot_an_cap sát được, cô là người đoan chính, không nghĩ ngợi lung tungvi_pham_ban_quyen làm loạn .
Cô kịp thu những suy nghĩ vơ, tiến lại gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn: “, có thịt nạc sợi này!”
nghe thấy giọng của Phương Uyển Uyển, liền đáp: “Ừ, làm mì sợi thịt nạc xào ớt xanh, cô ra ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợi trước đi.”
Cô thích ăn cay.
Phương Uyển Uyển giả vờ sắngvi_pham_ban_quyen: “Có cần tôi giúp gì không?”
Tô Thành khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ vị thư này biết làm việc gì: “Không cần! Cô cứ đi nghỉ đi.”
Phương Uyển Uyển có thể nói đây, có một người hành này, hiện tại chỉ cầnvi_pham_ban_quyen nghe lời được, là cô xoay bếp.
Khoảng mười phút sau, Tô đã làm xong mì, múc ra đặt trên bàn.
Chưa đợi anh miệng gọi, Phương Uyển Uyển đã tự động ló mặt .
Những sợi ớt xanh cùng thịt au phủ trên lớp dùng trắng đục như sữa, màu sắc này trông thật hấp dẫn. Cô đón lấy đôi đũa từ tay Tô , chẳng buồn sáo mà bắt ăn ngon lành.
Sau khi liên tục ăn miếng lớn mới dừng lại, không ngớt lời khen ngợi Tô Thành: “ ngon quá đi mất, sao anh làm được vậy?”
Tô Thành nói: “ nhiều thì tay thôi.”
Phương Uyển Uyển ăn sạch sành mì không còn một giọt nước.
còn đấy!” Tô Thành sung thêm.
Phương Uyển Uyển hơi ngùng cười cười: “Thực ra sức ăn của tôi cũngbot_an_cap không lớn đến đâu.”
Cô cứ cảm hiện tại mình chưa bắt đầu giúp anhbot_an_cap chăm conbot_an_cap mà đã ăn của anh, uống của thế này, có chút ngại tay.
“Mì còn thừa qua không ngon đâu!”
Nghe câu , Uyển Uyển lập trút gánh tâm lý, chạy tót vào bếp, ăn sạch chỗ mì còn lại.
Thành không nhịn môi cườivi_pham_ban_quyen, đặt bát đũa xuống rồi trở về phòng.
Phương Uyển Uyển ăn xong mì, chủ động rửa nồi bát.
Đến tốibot_an_cap, Tô Thành bảo Phương Uyển Uyển rằng nếu ở đây không việc gì khác, họvi_pham_ban_quyen có thể xuất phát đi Tây sớm .
Phương Uyển Uyển ngẫm nghĩ, ở đây ngoại trừ khoản một nghìn năm trăm tệ Từ Viện còn nợ cô ra, như cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng còn gì để lưu luyến.
Dù saobot_an_cap cô cũng đã hẹn ngày tiền, chắc không sao, giữa bè vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau chút tin tưởng này phải có.
Cũng chẳng trách quá chi li, cô nghèo quá. Kiếp trước khi còn là phú nhị đại, số tiền này cũng chỉ bữa cơm mà thôi.
nhiên nghèo hèn vây hãm chí khí, cô nỗ lực tiền mới có tương lai lạn được.
Uyểnleech_txt_ngu Uyển nói đã chuẩn bị xong, có thể xuất phát bất nào.
Nhưng cô vẫn dự định ngơi ở nhà một ngày rồi mới tính .
Ngày hôm sau, thủ ngày nghỉvi_pham_ban_quyen cuối cùng, cô đến nhà Từ Viện, còn đi mua vé tàu hỏa.
ngờ Uyển Uyển lạivi_pham_ban_quyen đi gấp gáp như vậy. Mặc dù có một khoảng thời gian vì chuyện công việc mà đôi bên hục hặc không vui, nhưng qua vài ngày chung sống gần đây, dường như họ đã trở lại như .
Đặc biệt là sự đổi của Phương Uyển , không còn giữ vẻ cao cao tại thượngleech_txt_ngu như trước kia nữa.
Cô ấy thực ra khá đồng cảm với Phương Uyển Uyển, trước khi bạn đi liền kể: “Em gái cậu biết cậu bán vị trí côngvi_pham_ban_quyen cho tớbot_an_cap, giận đến mức suýt ngất đấyvi_pham_ban_quyen. Nghe nói dạo này đang chuẩn bị ôn tập, định thi học.”
Phương Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười như không cười, nói một câu: “Vậy chúc cô ta thành công đibot_an_cap.”
Trước khi rời , Phương Uyển Uyển khéo léo nhắc đến chuyện tiền nợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Từ trêu chọc: “Cậu ra thế này rồi, nếu tớ còn quỵt tiền cậu thì chẳng phải em gái cậu sao?”
Tô Thành mua vé tàu thu dọn hành lý, anh nhận ra đồ đạc của thực sự quá ít.
bộ áo thay giặt cùng đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng vệ sinh , chiếcbot_an_cap túi nhỏ là đã .
Trong khi đó, Phương Uyển Uyển có một chiếc rương lớnleech_txt_ngu và hai chiếc túi to.
Những thứ không mang được như bếp than, nồi niêu xoong chảo đều đem tặng cho hàng xóm láng giềng.
Ngày khởi hành, Hứa Trí Vân lái xe đến: “Anh Thành, mấy ngày nữa em mới đi, nay đưa hai người ra ga tàu.”
Tô Thành nhíu mày: “Hôm nay không đi nhiệm vụleech_txt_ngu, lái xe ra thế này thận người báo cáo đấy.”
Hứa Vân nở cười phong trần: “Em xin phép cấp trên rồi, bảo làbot_an_cap đi anh, người ta duyệt rồi mà.”
Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , anh xuống xe hết hành của hai người lên.
Sau khi lên xe, ánh Trívi_pham_ban_quyen Vân dừngbot_an_cap lại trên một chiếc túi vải: “ túi nhỏ kia của chị là gì thế, cảm giác không giống áo hay quà cáp gì cả.”
Phương Uyển Uyển không có ý định giấu giếm, cườileech_txt_ngu đáp: “ ! có một chiếc ghi âm .”
Hứa Trí Vân : “Đúng là thư có khácleech_txt_ngu, lại mua nhiều băng cassette thế .”
Cả một túi đầy nhé, anh đột nhiên nhìn Tô Thành với vẻ đồng cảm.
Thứ này vốn dĩ là đồ chơi cho lúc rảnh rỗi sinh nông nổi, người bình thường có máy ghi cùng lắm cũng chỉ mua ba năm cuốn, làm gì có ai mua túi như thế này chứ.
Uyển Uyển mỉm cười, không giải thích gì thêm. Việc buôn bán này có làm nên chuyện hay không cô cũng chưa chắc , giờ mà nói ra sau này không thành thì lắm.
Hứa lái xe vừa thảo luận với Tô Thành về kế hoạch sau khi trở .
Đến ga tàu hỏa, Tô Thành và Hứabot_an_cap Trí Vân bao trọn toàn bộ hành lý.
Cho đến tận kiểm soát vé, Uyển Uyển mới nhét cho một góinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏvi_pham_ban_quyen.
Phươngleech_txt_ngu Uyển Uyển vốn muốn chia bớt gánh nặng, dù sao phầnvi_pham_ban_quyen lớn đồ đạcbot_an_cap cũng làvi_pham_ban_quyen của , nhưng nhìn sang Tô Thành, một tay xách rương, vai hai túi mà hề tốn sức, thỉnh thoảng còn nhìn về phía cô vì sợ cô bị đám đông lấn.
Phương Uyển lặng, đợi đến Tây Bắc côleech_txt_ngu nhất định phải cảm ơn Tô Thành tốt mới được.
Nhà ga sơ và nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẹp, việc kiểm vé cũng là thủ công, này khiến Phương Uyển nhớ cao sân bay ở hậu thế. Nếu sống mãi ở thời đại nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có lẽ người ta cănvi_pham_ban_quyen thể tưởng tượng nổi những thứ đó.
Kiểm tra vé , Uyển leech_txt_ngu Thành lên tàu. Chiếc tàu hỏabot_an_cap da xanhleech_txt_ngu cũ kỹ, đông nườm , Phương Uyển Uyểnleech_txt_ngu giác mình đám đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẩy .
Cô thấy hơi khóleech_txt_ngu chịu, hít sâu hơileech_txt_ngu rồi chặt hành lý.
Tô Thành liếc nhìn Phương Uyển Uyển, lập quay lại, lấy túi hành lý duynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất trên tay cô, đứng sau lưng như một tường vữngbot_an_cap , cất lời: “Đi thôi!”
Nhờ có Tô Thành đứng phía sau ngăn dòng ngườibot_an_cap chen chúcvi_pham_ban_quyen, Phương Uyển Uyển cuối cũng thởvi_pham_ban_quyen phào nhõmbot_an_cap.
dòng người lên .
Thành đưa vé cho Phương Uyển, bảo cô đi tìm chỗ .
Bên trong người sát người, không tìm đượcvi_pham_ban_quyen ngay mà đi lại lại rất phiền phức.
Phương Uyển quy luật đánh số ghế gần đó, đốivi_pham_ban_quyen chiếu với sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghế trên vé, đoán ra hướng ngồi của họ.
Đến nơi, đối vé một lần nữa, quả nhiên sai.
Tô Thành đi cất lý, Phương Uyển Uyển ngồi xuống, cuối cùng cũng được thả lỏng.
Cô vừa ngồi ổn thì cảm nhận ánh mắt nhìn chằm của người đàn ông đối , điều khiến cô rất khó chịu.
Cô định dùng ánh mắt cảnh cáo gay gắt hai người này, ngờ nhìn sang, ánh mắt họ đánh khác.
Đến cô dời mắt đi, Phương Uyểnbot_an_cap Uyển cảm nhận được mắt tương tự.
Tô Thành cất xong hành lý liền bước tới.
Dáng người anh caovi_pham_ban_quyen ráo thẳng tắp, không mang vác đồ đạc gì, đứng giữa thôi cũng đã vô cùng nổi bật.
Gương mặt anh thanh tú cương nghị, toát vẻ chính trực của ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngành hành pháp. Vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi xuống cạnh Phương Uyển Uyển, hai gã đàn ông đã ngoan ngoãn thu hồi tầm mắt.
Khíbot_an_cap chất mạnh mẽ, hai tên manh thấy Tô Thành thì lòng nảy sinh nỗi chột dạ khó hiểu, cứ như thể người đàn ông đối diện có ngay lập tức trừng trị chúng tại chỗ.
Phương Uyển Uyển cũng nhận sự thay đổi tế khi Tô Thành ngồi . Thấy hai tên kia hết nhìn nhìn đất, không dámleech_txt_ngu liếc mắt về phía mình nữabot_an_cap, cô thầm cảm thấy buồn cười.
Trong lòng cô thầm cảm thán, cái “bản lĩnh bạn trai” này đúng là không tồi, tuy là giả nhưng cảm nhận được sự che chở nàyleech_txt_ngu cũngvi_pham_ban_quyen rất tốt.
Ngồi , Phươngbot_an_cap Uyển Uyển thấy đi vệ sinh, định đi giải quyết một chút. Vốn cô địnhleech_txt_ngu nói là đi vệ sinh, nhưng đến mấy đối diện, ra miệng lại thành: “Tôi đi ra ngoài , chút việcvi_pham_ban_quyen.”
cũng vừavi_pham_ban_quyen nhận thấy mắt không tốt đẹpvi_pham_ban_quyen của mấy gã ông kia, anh có chút yên tâm, hỏi: “ đâu?”
Phương Uyển Uyển mím môi, Tô Thành lập tức ý, nói: “Đi về ! Gặp chuyện gì thì tên tôi.”
Phương Uyển Uyển ra dấu tayvi_pham_ban_quyen OK rồi đi.
Đến nhà vệ sinh, không ở lối đi có rất nhiều người đứng , đợi một hồi lâu đến lượt cô.
Ngay khi côbot_an_cap vừa vào, hai người nữ trung niên đứng xếp ở góc khuất bỗng liếc mắt ra hiệu chobot_an_cap nhau.
Vừa lúc Uyển Uyển bước ra, hai nhiệt tìnhbot_an_cap lấy. Mộtvi_pham_ban_quyen người phụ nữ rút túi áo ra một tờ , mở lời hỏi: “Cô em , xem tôi xem còn bao lâu nữa thì này với?”
Phương Uyển thấy họ chỉ hỏi về nhà , chuyện trên tàu hỏabot_an_cap là bình thường nên cũng không nghĩ ngợi . cầm tờ vé xem qua, mới phát nơi này cô toàn không quen thuộc.
Cuối cô chỉ cười : “Cái này thực sự không biết, lát nữa bà hỏi nhân soát vé xem !”
Người phụ nữ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy Phương Uyển trả lại vé định đi, liền vội vàng nhiệt tình tiếp lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Cô em người phố đúng không?”
“Vâng!” Phương Uyển Uyển vừa nói vừa định đi.
Người phụ nữ đó đột ngột nắm chặt lấy ống tay áo : “ thì chắc chắn cô biết chữ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô qua đây tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem trên giường tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu tờ giấy viết cái gìbot_an_cap .”
nói bà ta vừa về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toa giườngbot_an_cap không xa.
dù kiếp trước Phương Uyển Uyển vốn có đức tính giúp mọi người, nhưng ánh dò xét từ trên xuống của người phụ nữ này khiến cô cảmleech_txt_ngu thấy rất khó , tốt nhất là nên thận trọng một chút.
vi_pham_ban_quyen trực từ chối: “Tôi còn có việc, bà tìm người khác đi!”
Nói đoạn cô định thoát khỏi tay người phụ nữ đi về, ngay lúc đó, chỉ nghe thấy một kêu thảng thốt: “Ái chà!”
Phương Uyển Uyển quay đầu thì thấy người phụ nữ kia đã ngã lănbot_an_cap ra đất, vẻ mặt đầy đau đớn.
Người phụ nữ hỏibot_an_cap đường lúc nãy lập tức giữ chặt lấy Phương Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển: “Cô được , vừa cô kéo ngã bà ấy.”
Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bấy giờ biết mình có khả năng đã “ăn vạ”.
Cô tức giậnbot_an_cap giải thích: “Bà nói bậy bạ gì đó, rõ ràng là bà ta cứ tay tôi không buông.”
Nói rồi cô nhìn sang ba người khác đang đứng quanh xem nhiệt.
Nhưng ba người đó rõ ràng mang vẻ mặt chuyệnleech_txt_ngu liên quan thì cứ đứng nhìn.
“Cô đã không thừa nhận đợi chồng bà ấy đến rồi nói chuyện.”
Uyển cuống lên: “Mọi nói lý lẽ không ? Nhìn vócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dáng tôi thế này, sao có thể kéo ngã bà ta được? các người còn vô lý như , tôi sẽ người đấy.”
cô làm bộ chân định đá người đàn bà đang nằm dưới đất .
Người đàn bà nằm đất ôm chặt lấy cô: “Làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ta bị thương định bỏ đi thế à, còn cóbot_an_cap luật nữa không? Nếu cô không cho tôi một lời giải thích thì để tôi qua đây.”
Phương Uyển ngẩng vềvi_pham_ban_quyen phía Tô Thành, định cất tiếng nhưng nỗi khoảng cách quá , lối đi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đông người chúc.
xem náo nhiệt cũng bắt đông dần .
Uyển Uyển không nổi nữa, đằng nào cũng chẳng có đứng ra ngăn cản hay khuyên nhủ, vậy thì cô chỉ còn dùng biện pháp mạnhbot_an_cap.
Đúng lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô định đá người đàn bà dưới ra, đột nhiên có một gã đànbot_an_cap ông vạm vỡ đi tới. Hắn người đàn bà dưới đất, lại nhìn Phương Uyển Uyển, ánh mắt tức khắc sáng rực lên.
Đây quả thực là một “hàng” tốt, đưa đi chắc chắnvi_pham_ban_quyen sẽvi_pham_ban_quyen bán giá .
nhanh tới, nói với Phương Uyển Uyển: “Vợ ơi, em làm cái vậy? Làm người ta ngã , cố ý thì chúng ta bồi lễ là được.”
Phương Uyển nghe thấy tiếng “vợ ơi” này, cả người nổivi_pham_ban_quyen hết da .
Gã đàn ông rút từ túi ra đồng cho người đàn bà đangvi_pham_ban_quyen nằm dưới đất. Người đàn bà đó giả vờ khóbot_an_cap nhọc bò dậy, : “ chồng cô độ lượng, đáng cậy.”
Phương Uyển Uyển thầmleech_txt_ngu kinhleech_txt_ngu hãi, chiêu lừa đảo nàybot_an_cap từ những năm tám mươi có rồi sao? Ở thời đại của cô, kẻ xấu thường giả làm cha mẹ đứa trẻ, giữa thanh thiên bạch nhật giả vờ dạy dỗ con cái để bắt cóc đứa trẻ đang khóc lóc om sòm đi, cuối cùng chẳng có ai tiến tới chất vấn vì nghĩ rằng đó là cha mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang dạy con.
Phương Uyển Uyển ghê tởm nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông đang định tiến lại gần , không nhịn được hét lớn một tiếng: “ Thành Tô !”
ông thấy cô gọi người thì lập tức nổi giận, chửi bới: “Con khốn này, dám trước mặtvi_pham_ban_quyen mà gọi tên người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác ?”
hắn đưa tayleech_txt_ngu định kéo mình, Phương Uyển né người một cái, rút mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc kẹp tóc bằngleech_txt_ngu sắt dài cài trên đầu ra.
Gã đàn ông vồ hụt, vừa quay đầu , chiếc kẹp trong tay Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đâm mạnh tay hắn.
Vào những năm tám mươi, loại kẹp tóc này rất phổ biếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ cần dùng tay một cái là lộ ra phần , vốn dùng định tóc, giờ đây găm thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào da thịt gã đàn ông.
Cánh tay gã đàn ông lập tức chảy máu.
này mới có hét lên: “Mau gọi nhân viên soát đi, chồng đánh nhau đổ máu .”
Gã đàn ông điên tiết, giáng một cái tát vào mặt Phương Uyển. Thếbot_an_cap nhưng tay hắn còn chưa kịp hạ xuống đã bị bàn tay cứng như kìm sắt, đầybot_an_cap vết chai sần nắm chặt .
Gã đàn ông tức khắc như bị xì , thể độngvi_pham_ban_quyen đậy nổi.
Ngay sau đó bị đẩy một , gã ngã ngửa ra đất, đau điếng.
tức tối: “Cái con đàn bà tha , tìm thằng nhân tình trắng đến bắt nạt tao, không chịu theo tao về đúngbot_an_cap không?”
Lúcvi_pham_ban_quyen này trong đông cũng bắt đầu người trỏbot_an_cap: “Đàn bà đẹp đúng là khôngbot_an_cap yên phậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chồng côbot_an_cap đối xử với cô tốt biết bao, ngã ngườileech_txt_ngu ta, anh ta không nói một lời trả xin lỗi.”
“Mấy năm trước tìnhleech_txt_ngu hình còn gắtvi_pham_ban_quyen gao, loại lăng loàn này bịleech_txt_ngu bắt ngồi tùleech_txt_ngu rồi, có gan dẫn theo nhân tình đánh cả mình như .”
Phương Uyển nghe những lời quanh, lại nụ đắc ý gã đàn ông, cô tức giận tay vào hắn, nói lớn: “ đàn ông này không phải chồng tôi!”
“Không phải chồng cô người ta tự dưng bỏ ra năm đồng để bồi xin thay cô sao?”
Gương mặt lạnh lùngbot_an_cap của Tô Thành trầmbot_an_cap xuống đáng sợ. Anh bước vài bước trước mặt đàn ông, ngồi xổm , lạnh giọngbot_an_cap hỏi: “Tự mày giải , hay là muốn tiếp tục ra tay?”
Trong lòng anh đang bùng lên một lửavi_pham_ban_quyen giậnbot_an_cap vô danh. Vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màybot_an_cap? cũng dám nghĩ.
đàn rồi đã nếm trải sức mạnh của ngườibot_an_cap thanh niên này, đôi môi runbot_an_cap nhưng vẫn cố cãi chày cãivi_pham_ban_quyen cối: “Anh đừng có ỷ thế người quá đáng.”
túm lấy áo , nhấc .
Gã đàn ông vung nắm đấm định đánh trả nhưng lại bị bàn của Thành giữ chặt lấy. Anh khẽ xoay cổ tay , gã đàn ông liền vặn vẹo bả vai thảm thiết: “Đauleech_txt_ngu! Đau quá!”
Có người dường như đã nghe thấy cả tiếng xương .
Phương Uyển Uyển nghĩ đếnvi_pham_ban_quyen thân của Thành, vội vàng tiến lên nói: Giao hắn cho các chí công an xử lý đi.
Lúc này Tô Thành mới nới lỏng lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay.
đại hán biết hôm nay mình đã đụng phải kẻ cứng cựa, lồmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cồmvi_pham_ban_quyen bò dậy rồi Phương Uyển Uyển một câu: Đồbot_an_cap tiện , đàn bà lăng loàn, xem sau tao có trị mày ngoan ngoãn phục tùng khôngbot_an_cap.
nhấc chân chạy , nhưng còn chưa kịp định thần thì trên đã hứng trọn ngàn cân.
Đôi mắt vốn tú của Tô lúc này đang vần vũ những cơn tố. này, nhân viên vé tàu hỏa đi tới.
Nhìn ra tay đánh người, nhân viên vé định tiến lên khiển trách, nhưng sau khi nhận được khí thế của anh, người hít sâu một hơi lạnh.
Không nói lời , người đó quay đầu vẫy vẫy tay với đồng nghiệp phía sau: Gọi thêm đây!
Nói xong, anh ta mới quay lại bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Thành: Đồng chí, có chuyện gì thì từ từ thương lượng, đánh trướcbot_an_cap mặt bao nhiêu người trên tàu thế này ảnh hưởng không tốt đâu.
Tô Thành gật đầu: Ừm, đúng là không tốt thậtbot_an_cap, nhưng hắn ta dám nhục mạ nữ đồng chí giữa bàn thiên hạ.
Lúc này có kẻ lên tiếng: Cô gái này là vợ của gãbot_an_cap kia , chồng dạy vợ lăng loàn có sao đâu?
Rất nhanh sau đó, vài nhânvi_pham_ban_quyen viên vé khác tới, vừaleech_txt_ngu vặn được câu này.
Đồng chí , anh gây sự đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người trên tàu, chúng tôi báo sát rồi.
Nghe thấy nói báo cảnh sát, trong mắt tênvi_pham_ban_quyen đại lên một tia hoảng loạn. Gã quanh, phát hiện đồng bọn của mình đã lén lút chuồn từ lúc .
hôi lạnh trán gã túa ra mưa, đứng dậy nói với nhân soát vé: Cảm ơn nhân viên soát vé, chuyện riêng của vợ chồng tôi mà náo loạn đến đồn công anvi_pham_ban_quyen thì không hay lắm, để chúng tôi tự giải quyếtvi_pham_ban_quyen.
Vừa nói xong, gã lại thêm một cú đấm nữa. Tên đại hán nhìn Tô Thành với vẻ mặt ngơ ngác.
Nhân viên soát vé cũng quay giữ lấy : Đồng chí, anh bình tĩnh chút đi! Tàu sắp .
Tên hán nghe tàu sắp vào ga thì muốn chuồn ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức, nhưng Tô Thành đã tóm chặt lấy gã: Đừng hòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đileech_txt_ngu đâu , đợi cảnh sát đây rồi hãy .
mấy chốc tàu đã dừng lại, soát vé hướng dẫn hành khách xuống tàu đi ra bằng lối khác.
Những người không xuống tiếp tục vây xem náo nhiệt. Những kẻ ban đầu ác cảm với Tô Thành, sau khi nghe anh nói muốn đợi cảnh tớileech_txt_ngu, lại nhìn thấy vẻ mặtvi_pham_ban_quyen chột dạ của tên đại hán kia, tâm lý hóng hớt liền dâng cao đến cực điểm.
Mấy cảnh sát mặc đồng phục nhanh chóng lên tàu, đôngvi_pham_ban_quyen lập tức nhường một lối đi.
Cảnh tiến lại gần nhóm của Thành, nghiêm giọng hỏi: Có chuyện gì vậy?
Lúc Tô Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới đứng dậy, lấy từ trong tất cả tờ tùy , đặt trước cảnh đang thẩm vấn: Đồng chí cảnh sát, tôi nghi ngờ tên này thuộc băng nhómbot_an_cap buôn bán phụ nữ.
Buônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bán phụ nữ? Mọi người xung quanh đồng loạt hít mộtvi_pham_ban_quyen lạnh.
Viên cảnh sát liếc nhìnbot_an_cap giấy tờ của Tô , lại nhìn sang Phương Uyển Uyển đứng phía anh, thái độ lập tức trở thân thiện: Tô Doanh trưởng, chuyện này chúng tôi nhất định phải điều kỹ lưỡng.
Cái gì? Là quân nhân sao? Còn ?
Hèn gì thân thủ tốt như vậy!
Xem chúng ta hiểu lầm ?
Thật đáng ghét quá, đã nói cô gáibot_an_cap xinh đẹp thế này sao có thể cho loại đàn ông đó chứ.
Nhân viên soát vé cũng sững sờ: Doanh trưởng, anh không nói sớm?
Nói sớm thì làm sao đợi được cảnh sát tới? Vẻ mặt Tô Thànhleech_txt_ngu lạnh lùng pha chút nghiêm nghị.
gái này thật là may , nếu không gặp được Tô Doanh trưởng thì đã bị người ta đem bán rồi. Phải cảm ơn người cho thật tốt .
Uyển Uyển tuy đã thở phào nhẹ , nghe thấy này trong lòng cũng có chút .
Vừa nãy khi nhiều hắt nước bẩn vào , cô đã muốn nói Thành là người ông của mình, nhưng Thành không nóileech_txt_ngu nên cô cũng chẳng dày mà nhận.
Cuối cùng, thấy Tô Thành lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy từ trênvi_pham_ban_quyen người ra một cuốn sổ nhỏ màu , đưa trước mặt cảnh sát: Đồng chí cảnh sát, mặc dù ẩu đả nơi công cộng là ảnh hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tượng, nhưngbot_an_cap vợ tôi vừa rồi bị hắn ta dùng lời lẽ mạ, lại còn suýt bị bắt cóc, là đàn ông khó tránh khỏi kíchbot_an_cap động. Tôi thấy hắn chắc chắn vẫnvi_pham_ban_quyen đồng bọn, hy vọng các anh điều thật kỹleech_txt_ngu.
Hiểu mà! Hiểu mà!
Nói xong, hai viên cảnh sátleech_txt_ngu khác tiến lên còng tayleech_txt_ngu tên đại hán lại.
Họ lại tiến lên bắt Tô Thành rồi mớibot_an_cap dẫn rờileech_txt_ngu đi.
Còn cácvi_pham_ban_quyen nhân viên soát vé trong toa xe, lúc này nhìn Thành với ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng.
Trên lối đi, chủ động nhường cho Tô Thành và Phương Uyển đi qua.
Đợi khi ngồi về chỗbot_an_cap cũ, khuôn mặt lùng của Tô Thành khi nhìn về phía Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Uyển mới lộ ra mộtvi_pham_ban_quyen tia nhu hòa: Sao rồi? Không bị thương chứ!
Phương Uyển Uyển chạm phải ánh mắt của , đột nhiên cảm thấy cóvi_pham_ban_quyen chút gò , cô cúi đầu không dám nhìn anh: Khôngbot_an_cap có!
Nhưng nội tâm cô lại đang rung điên cuồng. Tô như thế cũng quá ngầu rồi đi, anh liếc mắt một cái đã thấu tâm can cơ của bọnbot_an_cap chúng, khi đưa ra phận của mình vừa không kiêu ngạo cũng chẳng khiêm nhường, dù giận đến mấy cũng thể kiên nhẫn nhịn cho đến lúc sátleech_txt_ngu lên mới ra bằng xác đáng.
Không làm việc gì thãi cả.
Một người đàn ông tốt như vậy bày ra trước , theo đuổi thì ?
Nhưng nhỡ theo đuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta từ chối, sau này biết đối diện với nhauleech_txt_ngu thế nào đâyvi_pham_ban_quyen? Phải bình , tĩnh lại! Đừngleech_txt_ngu để mất cả lẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chài.
tưởng Phương Uyển bị dọa sợ, lại bồi thêm một câu: Có tôi ở đây rồi, đừng !
Phương Uyển Uyển: Tráibot_an_cap timvi_pham_ban_quyen toàn gục ngã rồi!
Chuyến tàu đi một ngày một đêm rốt cuộc tới đích.
Vừa đến khu, đã có đón tiếp và hỏi thăm Tô Thành, ngay cả Phương Uyển Uyển cũng thường xuyên bị những ánh mắt tò mò dò xét.
Trong số đó có Ngô Tư lệnh, Tư lệnh nhìn thấybot_an_cap Phương Uyển , đầyvi_pham_ban_quyen ý vỗ Tô Thành: thằng , ta đã bảo mà, sao lại kết hôn đột ngột như thế.
Sau đó ông lại nhìn sang Phương Uyển: Hãy sống thật tốt với Tô Thành, thằng bé này nhất sẽ khôngvi_pham_ban_quyen làm cô vọng đâu.
Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển mỉmbot_an_cap khiêm tốn: Cháu biết ạ, bây giờ cháu chủ yếu lắng mình sẽ làm anh ấy thất vọng, đến lúc đó mong mọi người có thể bao dung cháu nhiều hơn.
Ha thấy, thật là hiếmvi_pham_ban_quyen , cô gái hoa như mà còn đến mức này. Trình lãobot_an_cap ngớt lời đâu, lần này Tô lập công cũng có một phần góp của cô đấy.
Sau khi mọi người cười vui vẻ, lại cóvi_pham_ban_quyen người chạy tới giúp Tô xách hành lý.
Lúc chia , có người còn trêu chọc: Hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay nghỉbot_an_cap ngơi cho khỏe, ngày mai dắt vợ mới của cậu đến tiệm cơm nhà nước khao chúng tôi một bữa ra trò đấy nhé!
Được! Tô Thành đápleech_txt_ngu lờileech_txt_ngu.
Đến cănvi_pham_ban_quyen nhàbot_an_cap Thành được phân, bên trong vậy mà đã được sạch bong kin kít.
Phương Uyển không khỏi cảm thán, nhân duyên của Tô Thành nơi này quá tốtvi_pham_ban_quyen rồi, hèn gì được Phương Sơnleech_txt_ngu nhắm .
Lãnh đạo đồng nghiệp đều quý mến, đúng vô lượng.
Nhà ở đây là dãy nhà cấp bốn lợp ngói, so với Kinh Đô thì nơi này đơn sơ và cũ hơn nhiều, không gian lại rộng rãi hơn một chút, hai phòng , một phòng khách và một gian bếp.
Có lẽ do đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vất , hai người tắm là đi ngủ ngay.
Sáng sớm sau tỉnh dậy, tấm nệm trải dưới đất đã được cuộn , trong phòng chẳng còn thấy bóng người đâu.
Phương Uyển Uyển đi vào bếp lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước để bắtleech_txt_ngu đầu vệvi_pham_ban_quyen cá nhân.
Lúc này, từ bên kia tường rào vọng lại tiếng một người phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ: Vợ của Tô Thành dậy rồi đấy àleech_txt_ngu?
Phương Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay lại thấy một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, trên đầu quấnleech_txt_ngu một chiếc khăn đỏ, một chiếc áo khoác màu xám vô bình dịvi_pham_ban_quyen.
ta đang nở nụ cười niềm nở chào hỏi Uyển Uyểnleech_txt_ngu.
Phương Uyển lễ phép đáp lại: “Vâng, chịleech_txt_ngu, có chuyện gì không ạ?”
“Ôi chao, đúng phố lớn tới có khác, da dẻ trắng trẻo mịn màng thật, hèn gì thằng nhóc Thành trước khi còn dặn dò mãi.”
Uyển hơi người, Tô Thành lúc nào cô biết, hóa anhbot_an_cap đã chào hỏi hàng xóm trước rồi ? Nhưng nghe vị đại tỷ nói vậy, cô cũng không biết nên đápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại thế nào, chỉ đành cười.
“Tôi tên Dương , ởbot_an_cap ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh nhà Thành. Thằng nhóc đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa nãy trước khi đi có nhờ tôi đợi cô thức dậy dẫn cô ra hàngleech_txt_ngu bách trước mua ít gà, để cô về còn có cái mà nấu ăn.”
Hóa là vậy, Phương Uyển sau khi cảm Hỷ Cầm thì đi đánh răng rửa mặt. Đợi vệbot_an_cap sinh nhân xongbot_an_cap, cô đi Dương Hỷ đến cửa hàng bách hóa.
quân này đượcbot_an_cap xây dựng vùng đất bên ngoài làng, phóng tầm mắt ra xavi_pham_ban_quyen có thể thấy những núi trọc lốcvi_pham_ban_quyen, tuy hoang vu nhưng lại mang vẻ hàobot_an_cap hùng. Ra khỏi quân khu, đi đến ngã ba gần làng mới thấy một điểm bán hàng bách hóa.
Nhìn thấy cảnh này, Phương Uyển Uyển mới nhận ra mấy cuốn băng cassette mình có lẽ khó bán được ở quanh đây.
Dương Hỷ Cầm thấy vẻ mặt ủ của Uyển , cứ ngỡ cô bai này nghèo nàn, liền vội khuyên : “Đồng chíbot_an_cap Uyển Uyển, cô đến chắc quen, ở lâu thực ra sẽ thấy nơi này yên bình.”
Phươngleech_txt_ngu Uyển Uyển vội cười đáp: “Vâng, ơn chị Dương.”
Nói xong, cô mua mười quả gà, hai cân bánh ngọt và một cân bánh quy. việc mới tới, trong bếp ngoài bát đũa xoong nồi ra chẳng còn chút lương thực dự nào, cô mua thêm bó mì sợi và một túi bột mì.
Số đồ này tiêu tốn tổng cộng nămvi_pham_ban_quyen đồng, không thể không cảm thán tiền thời này giá , hèn gì ta nói lương tháng tám mươi đồng có thể nuôi sống cả đình.
Dương Cầm cô một lúc mua nhiều như vậy, không kìm đượcvi_pham_ban_quyen lại lên tiếng: “Đồngbot_an_cap chí Uyển Uyển, nhà Tô Thành không giàu có gì đâu, sống ở đời phải biết chi tiêu tằn tiện thì bềnbot_an_cap lâu được.”
Tuy là một câu nói dễleech_txt_ngu mấtvi_pham_ban_quyen lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng Phương Uyển Uyển nghĩ đến việc bà ấy đã dẫn mình đi một quãng đường để mua đồ từ sớm, chắc hẳn cũng chỉ vì đứng trênleech_txt_ngu lập của Thành mà nói.
Phươngleech_txt_ngu Uyển Uyển trả tiền xong, lại xin nhân viên bán hàng một tờ giấy gói, chia một nửa bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngọt gói lại, đưa vào tay Dương Hỷ Cầm: “Chị yênvi_pham_ban_quyen tâm, Tô Thành hiện chưa giàu, sau sẽ khiến anh ấy giàu lên. Tiền mua đồ hôm nay là tiền riêng của em.”
Dương Hỷ Cầm hơi , ngập ngừng không nhận: “Tôi cũng không có ý đó, chỉ mong hai người thể sống tốt hơn thôi, bữa đói bữa no thì khổ lắm.”
Phương Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển ấn gói bánh vào tay Dương Hỷ Cầm, nói: “ cứ nhận đi, emvi_pham_ban_quyen còn có muốn thỉnh giáo đây, từ đây lên huyện có thuận tiện ạ?”
Dương Hỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cầm nhận gói bánh rồivi_pham_ban_quyen nói: “Bảy sáng và trưa mỗi ở cổng bách hóaleech_txt_ngu đều có một chuyếnleech_txt_ngu xe khách lên huyệnbot_an_cap, giá vé , đi khoảng mươi tới. cô cũng có ra thịbot_an_cap trấn, đi bộ nửa tiếng đến nơi.”
Phương Uyển Uyển ghi nhớ thông tin. Lúc này, một côvi_pham_ban_quyen gáibot_an_cap trẻ đi ngược chiều , thấy Dương thì nhiệt tình chào : “Chị Dương, đồng chí đi cạnh bot_an_cap ai thế?”
Bởi nhan của Phương Uyển Uyển ở vùng này quá đỗi nổi bật, dù làvi_pham_ban_quyen người lạ cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhịn được mà ngoái đầu nhìn trộmleech_txt_ngu vài lần. Huống chi người quen, mặt nhiên sẽ chào hỏi đôi câu.
Hỷ Cầm tiếng đáp: “Vợ Tô Thành đấy, từ Thủ đô tới!”
“Ôi chao, , trông xinh cứ như diễn viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ảnh ấy.”
người phụ nữ ngợi một hồi, khi vừa xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một , Phương Uyển Uyển thấy người trong số nóileech_txt_ngu: “Cái vẻ điệu đà lẳng lơ kia, nhìn là biết không phảivi_pham_ban_quyen người biết vun vén làm ăn, thể nào so được với Vương Thanh.”
“Chứ gì nữa, Tô Doanh trưởng chính trực thế mà kiểu này! Cứ vậy thì làm sao chăm sóc được hai đứa nhỏ kia?”
không lớn, nhưng lại lọt vào tai Phương Uyểnleech_txt_ngu Uyển không sót một chữ, xem ra là họ tình nói cho cô . Cô , không ngờ hoa đào củavi_pham_ban_quyen Tô Thành ở vùng cũng vượngleech_txt_ngu thật.
Dương Hỷ Cầm nghe thấy thì biến , cứ ngỡ Uyển Uyển sẽ tức , nhưng khi thấy biểu bình thản của cô thở , nói: “Đừngvi_pham_ban_quyen nghe bọn họ nói bậy, Tô Thành chưa bao giờ hoài đến cô Tribot_an_cap Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.”
Trong ký của Phương Uyển, những năm tám mươi đã phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thi học, những tri thanh về nông thôn nếu có thể về đã về từ sớm, lẽ nàovi_pham_ban_quyen thời đại này khác gì cô biết?
Uyển hỏi một câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Dương Hỷ Cầm liền trả lời: “Không phải tri thanh cũng thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuận về, có những người vậnleech_txt_ngu khíleech_txt_ngu không tốt nên đành ở lại.”
“Cô Vương Tri Thanh đó quân khu ạ?”
Dương Hỷbot_an_cap cứ Phương Uyển Uyển đang để tâm, liền có chút không tình nói: “Làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net y tá trạm xáleech_txt_ngu quân y.”
ra là vậy?” Phương Uyển quyết định sau này sẽ chế đaubot_an_cap, nếu có bệnh thì lên thẳngbot_an_cap bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện trên , tiền đề là kiếmbot_an_cap nhiều tiền.
Về đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Uyển Uyển tự luộc cho mình hai trứng gà, xong cô ước tính thời gian, hôm chắc không kịp huyện rồi. Cô sắp xếp lại đống băng cassette một lần nữa, lấy cuốn vào chiếc máy radio mới mua.
Sợ hưởng đến hàng xóm, cô vặn lượng thật nhỏ, chẳng nhữngleech_txt_ngu điệu kinh điển đã vang lên từ máy radio.
, cô định nấu cho mình một bát mì trứng thì Thành . Anh vốn dĩ cao ráoleech_txt_ngu, khí sạch sẽ, này đang mặc quân phục màu xanh càng tôn lên vẻ thanh tú, tuấn tú.
Phương Uyển hơi khi thấy anh về này: “Anh tan làm sớm vậy sao?”
“Chưa, qua tôi đã nói mời bọn đi ăn ở tiệm cơm quốc doanh, cùng tôi nhé.” Tô trịnh trọng , rồi liếc chiếc máy trên bànbot_an_cap.
Phương Uyển Uyển vội vàng cất máy radio và băng cassette đi: “Được!”
Cứ ngỡ hôm không đi được, đi chắn sẽ xe đi nhờ, ăn xong đống băng ra đường thử vận may sao.
Tô Thành thấy bỏ hết băng và radio vào một chiếc túi nhỏ đeo trên , mò hỏi: “Cô mang theo này làm gì?”
Phương Uyển Uyển lấp lửng: “Đến tối anh sẽ biết. Ăn xong mọi người cứ về trước, em nghe Dương nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khách từ huyện về sau năm có, lúc đó em sẽ tự bắt xe về.”
Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cô muốn nói không hỏi thêm, dẫn Phương Uyển ra ngoài.
Đến điểm hẹn quả nhiên có hai chiếc Jeep đang , Phươngbot_an_cap Uyển Uyển Tô Thành lên chiếc của Ngô Tư lệnh.
Ngô Tư ngồi ở ghế phụ, quay đầu nhìn Phương Uyển đang khư tay, chọc: “Mang đồ gì thế?”
Phương Uyển Uyển : “Là một ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net băng cassette em mang từ đô về ạ!”
Ngô Tư lệnh chút tò mò: “Người ta kết hôn về thìvi_pham_ban_quyen chia kẹo hỷ, cô sànhbot_an_cap điệu hào phóng , mang cả băng đi sao? Con gáivi_pham_ban_quyen tôi mỗi lần muốn mua đều phải chạyleech_txt_ngu lên tận huyện còn khó , món quà này đúng là gãi đúng chỗ ngứa, có tâm đấy.”
Khóe miệng Phương Uyển giật giật, đây đúng là một sự hiểu tuyệt đẹp, suy nghĩ thấu đáo. Tuy chỉvi_pham_ban_quyen có cô Tô Thành biết đây là cuộc hôn nhân hợp đồng, nhưng người ngoài lại không nghĩ vậy. Lễ tiết cần có vẫn bù vào, cô mỉm cười hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Lần này đi ăn cùng có bao nhiêu người ạ?”
suy nghĩ một chút rồi đáp: “Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoảng mười người.”
Lòng Phương Uyển như rỉ , nhưng vẫn cố nở nụ gượng gạo: “Được, vậy đến lúc đó tôi sẽ cho mỗi ngườileech_txt_ngu một băng có những hát thịnh hànhbot_an_cap nhất hiện nay.”
Trong xe còn hai người đàn ông khác .
trong số đó trêu chọc: “Đây là muốn nhà tôi cũng phải sắm cái máy radio đấy à?”
Thành nói: “Đừng miễnbot_an_cap , nếu không dùng thì lát tôi cân vài kẹo chia cho người.”
“Haha! sao mà được? Kẹo sao so được vớileech_txt_ngu băng nhạc , cậu em tiếc rồi phải không?” Người đàn ông trung niên ngồi phía sau cười sảng khoái, sau đó bổ sungbot_an_cap thêm: “Em mới cưới vợ, bên đàng gái có hồi môn một chiếc , giờ cô ấy vừa sinh được một thằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cu mập mạp, cuốnbot_an_cap băng tôi đem đivi_pham_ban_quyen quà là quábot_an_cap hợp lý.”
Phương Uyển Uyểnvi_pham_ban_quyen lại bắt đầu loleech_txt_ngu lắng, xem ở vùng này người có máy radio thực sự chỉ số ít. Người đàn ông phía sau không nhìn ra cấp bậc gì, nhưng là một cán bộ .
Từ lời khuyên bảo chị Dương, có thể thấy đây chỉ cần khôngbot_an_cap bị đói là đãleech_txt_ngu coi như cuộc sống ổn định rồi.
Sự chênh lệch giữa các vùng miền vẫn cònbot_an_cap khá lớn, nhạc khôngvi_pham_ban_quyen bán được, cô sẽ tìm hướng khác.
nhà hàng, mười người ngồi quây quanh một chiếc bàn tròn, trong đó có lãnh đạo của Tô Thành, cũng như đồng nghiệp và cấp dưới.
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số cấp dưới đó, có cả chồng Dương .
Ngô lệnh là người có vụ cao nhất ở đây, Phương Uyển Uyển cũng không tiện nhiều. Nghe nói cô định tặng , mọi người đều ngẩn ra lúc.
Trong mười người này chỉ hai nhà là có máy .
Nhưng ai đều nhận băng nhạc. Thấy Phương Uyển Uyển có mang theo máy radio, mọi người bảo lên chút để khuấy động không khí, cũng chiều lòng thực .
Đến cả nhân viên phục vụ của nhà hàng cũng nghe đếnleech_txt_ngu.
Sau bữa ăn, Tô thanh toán. Bữa này hết tổng cộng hai mươi đồng. trả tiền xong, Phương Uyển Uyển khẽ hỏi nhỏ bên cạnh: “Tô , tháng của anh được nhiêu?”
“Tám mươi đồng!”
Phương Uyển Uyển nhẩm tính, con số này không hề thấp, thậm chí còn nhiều hơn gần nửa so với lương của nguyên chủ ở Kinhbot_an_cap Đô, nên tiền bữabot_an_cap ăn này cũng không đáng ngại.
Phương thu dọn radio rồi nói với Tô Thành: “Mọi cứ về trước , nữa tự bắt xe về sau.”
Tô Thành có chútleech_txt_ngu không yên : “ ở đây đất khách quê người, lần sau tôibot_an_cap đưa cô đi.”
“Tôi để hỏi, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân để đi, lại còn biết chữ nữa, không làm khó được tôi đâu! Anh mauleech_txt_ngu về đi!”
Mấy người đồng nghiệp đứng đợi bên cạnh đang gọi tên Tô Thành, anh dặn dò thêm một câu bước tới đó.
Phương Uyển đếnbot_an_cap ổ cắm ở thu ngân để dây máy radio. Âm dứt, một người phụ nữ trung niên có vẻ như cán đi tới, Phương Uyển Uyểnbot_an_cap mỉm cười : “Cái máy radio của đồng chí ?”
Phương Uyển Uyển gật đầu.
“Mấy bài hát bên trong quá, cô mua băng nhạc ở đâu thế?”
Nghe thấy câu này, Phương Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển lập tức trở nên nhiệt tình: “Là mang từ tới đấy, toàn là những bài thịnh nhất của Hồng Kông và Đài Loan hiện nay.”
“Thảo , mấy hàng nhạc ởbot_an_cap đây tôi chưa từng nghe thấy những bài bao giờ.”
muốnvi_pham_ban_quyen mua ạ?” Phương Uyển Uyển hỏi.
Người phụ nữ nọ gật : “Nếu cô sẵnvi_pham_ban_quyen lòng nhượng lại thì tôi nhất định sẽ lấy. lúcleech_txt_ngu nãy là chồng cô phải không?”
qua thì có vẻ không phải hạng thiếu .
Phương Uyển Uyển gật đầu: “Vâng, là người nhà tôi.”
trả chút chột , nhưngbot_an_cap sao trong lòng dưng nảy một cảm giác về lạ thế ?
Dứt , cô mở túi xách ra: “Bảy đồng một cuốn, chị tùy ý chọn.”
Người phụvi_pham_ban_quyen kia nghe giá bảy đồng thì lập tứcleech_txt_ngu lưỡng lự: “ thể rẻvi_pham_ban_quyen hơn một chút được ? Ở cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng âm cũng chỉ có năm đồng thôi.”
“Thế thì không giống nhau đâuleech_txt_ngu ạ. Chờ đến lúc vùng này của chị mua được loại này thì còn lâu lắm, tôi đã phải ngồileech_txt_ngu tàu hỏa tận phương xa mang về .” Phươngvi_pham_ban_quyen Uyển Uyển mỉm cười nói.
“Sáu rưỡi, lấy của côbot_an_cap ba cuốn!”
Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuối tiếc: “ được rồi, cũng có duyên với chị.”
Phương Uyển Uyển để bà ấy băngvi_pham_ban_quyen, đó còn cho nghe thử từng cuốn một.
Nói là lấy ba cuốn, nhưng thử đi lại, người phụ nữ này lại chọn luôn một lúc bốn cuốn. Uyển Uyển về 26 đồng, trong lòng mừng rỡ khôn xiết.
Sau khi cất tiềnleech_txt_ngu và rời khỏi nhà hàng, cô radio đi dạo .
Chỉ là đi đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao xa, cô đã bắt gặp mộtleech_txt_ngu dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuộc.
Tô Thành?
Anh đang chuyện vớivi_pham_ban_quyen một phụ nữ, lúc này mắt anh dịu dàng, dáng cung kính và ngoãn, giống đã thu lại toàn bộ vẻ gai gócleech_txt_ngu thườngbot_an_cap ngày.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay