Mộng ngửi một mùi hôi thối xộc lên mũi, khiến cô suýt nữa thì nôn thô tháo.
Có gì đó không .
phải đã bị gã chồng ác ném xuống biển sâu rồi sao? Tại sao lại mùi hôi thối thế ? Chẳng lẽ đám người trong gia kia tàn đến mức tìm thấy xác cô mà không thèm hỏa táng, cứ thế để cô thối rữa hay sao?
công cô dành mấy chục trời đưa họ đỉnh cao, từng người thành tài, đi đến đâu cũng được phụng.
Khoan , tay sao lại nhỏ đi thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàybot_an_cap? Côleech_txt_ngu có thể, chết!
mắt raleech_txt_ngu, đập vào mắt là không gian tối đen như mực, giơ tay rõ năm ngón. Mùi hôi thối truyền từ thật. Nhưng nó khôngbot_an_cap giống phát ra cơ thể cô, mà giống như có thứ gìbot_an_cap đó bên cạnh đã lâu ngày tắm rửa.
kịp định , một luồng ký ức bỗng ùa vào não bộ. Cô mắt lại, hồi về mọi chuyện sau khi mình qua đời. mắt còn đọng vệt nước , tim truyền đến từng cơn thắtleech_txt_ngu.
Hóa ra người lớn trong tộc vìbot_an_cap muốn cô được trọng sinh mà tiếc hy sinh sinh mệnh, kích trận pháp kỵ của gia tộc, đưa côleech_txt_ngu xuyên về Quốc thập niên 70.
Cô vẫn là An Như , nhưng đây là An của Longnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc một trăm . Cô trở thànhleech_txt_ngu đứa conbot_an_cap gái nhất của đời thứ một nhà An.
Cha là nhân, mẹ là giáo viên huyện, trên còn có hai trai, gialeech_txt_ngu đình hòa thuận. Đây vốn dĩ là cuộc sống vô cùng tốt đẹp. Thế nhưng tất cả niềm hạnh phúc ấy lại khiến ông nội ghen tị đến phát điên. Từ khi ôngvi_pham_ban_quyen bà chuyển về quê, bà năm lần bảy lượt tìm chuyện gây hấn.
Lần này, chỉ vì cô mười tuổi đã đỗ đầu vào cấp hai huyện mà bà ta ra tay tàn độc, đem bán cô đi.
Cảm nhận được có người đang thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan sát , vội vàng nhắmbot_an_cap lại. Cô nhậnvi_pham_ban_quyen thấy xung quanh có thứ gì đó tiến lại gần. Đây là năng lực đặc biệt mà con gái Diêm Vươngbot_an_cap tặng cho cô sao? Có thể ýbot_an_cap điều khiển các loài động vậtvi_pham_ban_quyen quanh mình, để chúng đưa tin và trợ giúp cô cần thiết.
Chuột nhỏ, giúp ra ngoài xem có bao nhiêu người. Tôi cần trốn thoát ngay tức, tuyệt đối không thể để bị bán .
Chúbot_an_cap chuột kêu chít tiếng rồi nhanh chóng rời đi, không gây ra bất sự chú nào.
An Như Mộng tựa lưng bức đất phía sau. Xem ra đây làbot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen căn hầm ngầm, không khí lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấp. mà đang làleech_txt_ngu mùa hè, nếu giữa mùa đông thìleech_txt_ngu chắc chắn sẽ bị chết cóng.
Vừa định cử động cơ thể, cổ bỗng bị rạch một máu, trong đầu hiện ra gianbot_an_cap ảo.
Tiểu thư, ngài cũng được không gian ngọc bội truyền thừa của An gia. Chúng tôi đã chờ ngài mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm , giờ đây tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẵn sàng phục vụ ngài.
Tôi tên An Bình, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quản lý không gian này. Không biết ngài cần gì?
Cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn tâm trí để suy nghĩ xem giọng nóivi_pham_ban_quyen già nua kia là của , liệu có nguy hiểm gì cho không. Cô chỉ biết ngọc bội An gia luôn mang theo bên , dù ở kiếp ngọc bội vẫn tồn , nhưng giờ nó đã biến mất.
trước cô cũng từng đọc mấy bộ tiểu thuyết giải trí, nên trong lòng gì thì nói nấy với ông ta.
Cho tôi gì có thể bồi bổ cơ thể. Tôi cần thoát khỏi đây, đang bị bắt cóc.
Cảm giác có một giọt nước kề sát môi, cô khẽ nhấp một ngụm, hơi ngọt: là thứ gì? Chỉ một chút mà đã phục hồi thể lực ?
An Bình gật : Phải, đây linh dịch không gian, có thể cơ trở bình thường, sở hữu sức mạnh phileech_txt_ngu thường. cứleech_txt_ngu vượt qua cửabot_an_cap ải khó khăn trước, những chuyện khác đợi ngài về nhà nghiên cứu sau cũng không . Có cần tôi ra tay tiêu đám người này giúp khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Như Mộng cảmleech_txt_ngu thấyleech_txt_ngu thể rõ ràng đã khác lúc . Kiếp cô vốn tinh thông cổ võ, khả năng tiếp nhận rất mạnh, hiện thực sự cần khác ra tay thay mình.
dùng tâm thức giao tiếp với chú chuột: Chuột nhỏ, sao rồi, bên trên có bao nhiêu người?
Nó chít hồi. nghe ra đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên trên có năm người, ba nam hai nữbot_an_cap, đều là cùng một vùng. Bọn chúng đang bàn bạc bán họ đến những nơi lánh.
Đặc là ngườibot_an_cap cạnh cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nói thân phậnleech_txt_ngu rất biệt. nhấnvi_pham_ban_quyen mạnh phải đánh gãy chân tay, đầu độc cho câm rồi mới bán vào sâuvi_pham_ban_quyen trong , không anh ta có cơ xuất hiện trong hội này nữa.
Thật tàn nhẫn, đây lại là một cuộc tranh đấu giữa các gia tộc sao? Từ nhỏ cô đã chứng kiến quá nhiều đấu, sớm đã chẳng còn lạ gì. định vận động chân , bỗng cảm thấy một vật có độ rất cao vào, khiến tâm thần cô chấn động.
Cô đẩy người đó sang bên, đối phương ngã rầmbot_an_cap một tiếng xuống đất. như những người xung quanh không phản ứng gì, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có kẻ đối hì hì: Lại chết thêmleech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu đứavi_pham_ban_quyen, thật đáng tiếc, lại chẳng bán được giá tốt rồi.
An Như Mộng nheo mắt, không mặt kẻvi_pham_ban_quyen đối diện, nhưng cảm thấy hắn ta có biết với bọn người. Cô động tay chân, bịbot_an_cap sẵn sàng rồi lao tới đánh ngất đối phương .
Tiến lại gần chàng trai đang ngất xỉu, nhìn kỹ thì thấy ngoại hình anh ta quả thực rất khôi ngô, da dẻ mịn màng, ở vị trí hổ khẩu chai. Đâybot_an_cap là người từng luyện , thậm chí cầm súng. Sao lại có thể bắt được? Thật kỳ lạ, trừ là bị người thân tín phản bội.
An Như Mộng cởi thừng trên người anh tavi_pham_ban_quyen, vỗ vỗ vào mặt: Này anh, có nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi nói gì không? Phản ứng lại chút đi.
phương chỉ có thể mở đôi mắt ớt, nhìn không rõ trước mặt là ai: Cô là ai tôi báo cảnhleech_txt_ngu sát tôi bị bắt cóc
Khá khen thật, hóa người này không phải bị bán, mà là bắt cóc tống tiền.
Anh đợi ở đây, tôi xử lý đám kia rồi sẽ quay lại anh. Hãy giữ tỉnh táo đấy.
Người dưới đất không biếtbot_an_cap có tỉnh táo hay không, chỉ thở hồng hộc, mặt đỏ bừng bừngleech_txt_ngu.
An Như sờ soạng tìm trí nắp hầm. Chuột nhỏ đang cửabot_an_cap, những người còn lại đang . Có chúng nghĩ đám người này không có khả phản kháng chẳng thèmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net canh giữ kỹ.
Cô nắp hầm, cẩn thận chui ra ngoài, nương theo đêm che mà về phía gian phòng bọn chúng đang nghỉ ngơi. Đây là mộtvi_pham_ban_quyen ngôi sơ. Dưới ánh trăng, có thể nơi này chẳng sạch sẽ gì cho cam, có lẽ chỉ là một trạm trung chuyển.
Qua cửa sổ, cô thấy mộtleech_txt_ngu nữvi_pham_ban_quyen đang ngủ say, ăn mặc hớ hênh, quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã biết phải hạng người tốt gì.
An Bình, cho tôi một châmvi_pham_ban_quyen và một chiếc gậy sắt.
Nhìn châm và sắt hiện trong tay, cô lộ vẻbot_an_cap mừng. Thật là thần kỳ. Kim châm trong tay phóng ra, nhắm thẳng những trên , hơi thở của chúng lập tức trở nên bình ổn hơn.
Cô nhảy vào phòng, cầm gậy mạnh vào cổ chúng, ít nhất banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng đồng cũng tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại. Cô thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thắt lưng trên quần bọn rồi trói chặt lại để tránh trắc.
Vừa dọn dẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong, bên ngoài đã vang tiếng gõ cửa: Đại , cần ra hầm ngầm xem thửbot_an_cap ? Bọn nó cả ăn gì, liệu có chết đói ?
Như Mộng bịt , bóp nghẹt cổ tạo ra giọng nói trầm đục: Không , xéovi_pham_ban_quyen đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đừng phiền taoleech_txt_ngu ngủ. Chết thì đáng đời, chết rồi mang đi phối âm hôn cũng vừa .
Tênleech_txt_ngu còn định gõvi_pham_ban_quyen cửa tiếp, nhưng nghĩ lại cũng đúng. Có điều, sao hắn cảmbot_an_cap giọng đại ca thay đổi nhiều thế nhỉ?
Đại ca, anh không sao ? Saovi_pham_ban_quyen thấy giọng lạ vậy?
Như vừa địnhvi_pham_ban_quyen lên tiếng thì thấy hắn ta đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa xông vàoleech_txt_ngu. Thanh sắt trong tay cô vung lên, đối phươngvi_pham_ban_quyen không kịp phòng bị bị trúng, ngất lịm đất.
còn một nam một nữ nữa, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết có võ công hay không. Xử lý xong ba ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, thể lực của đã tiêu hao một . ra phải nhanh chóng quyết thôi, không biết ngườibot_an_cap nhà có đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi tìm cô không nữa.
Huyện Hồngvi_pham_ban_quyen Kỳ.
Nhận được điện thoại, lập tứcvi_pham_ban_quyen từ doanh trại quân đội trở về. Đập vào mắt anh làbot_an_cap gương đầy vẻ kinh hoàng cha mẹ và người vợ vốn đã hồn xiêu phách lạc từ .
An Thanh vẫn giữ được chút bình tĩnh, ông gõ gõ tẩu thuốc vào cạnh chân.
Cả, đứabot_an_cap út nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình rồi. Kiều Nhi đã biến cả ngày trời, trong đại đội hay huyện ta đều đã tìm kỹbot_an_cap, chẳng ai thấy con bé đâu.
An Anh Tuấn thụp xuống nhìn vợ, nhẹ giọng dỗ dành: Như Yên, em sao thế này? Anh đã về rồi, nhất định sẽ tìm được con, em phải tin anh.
Tần Như Yên vốn đang căng thẳng , khoảnh khắc nhìn thấy chồng trở về, mọi cảm xúc trong cô mới hoànbot_an_cap toàn vỡ òa.
Anh Tuấn, con gáibot_an_cap chúng ta mất tích . Con bé mới mười tuổi, bình thường ngoan ngoãn như , thể nhiênleech_txt_ngu biến mất được?
Từvi_pham_ban_quyen trên núi, bờ sôngvi_pham_ban_quyen, choleech_txt_ngu đến tận rừng sâu đại đội, chúng taleech_txt_ngu đã tìm hết nhưng ai thấy con bé. bé cuộc đã đi đâu chứ, không lẽ bị bọn buôn người bắt đi rồi? Con bé mới mười , còn chưa hiểu sự đờibot_an_cap, nếu bị người ta đánh biết làm đây.
Chắc chắn con bé đang hãi lắm, nóbot_an_cap sẽ , liệubot_an_cap người ta cóbot_an_cap đánh nó, hành hạ ? Em thực sự sợ. Anh hãy nhờ người của đơn vị giúpleech_txt_ngu ta con đi, dưới tayleech_txt_ngu chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải có nhiều người sao? Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin anh, hãy cầu xin họ giúp đỡ một .
An Anh Tuấn ôm lấy vợ, trấnvi_pham_ban_quyen : Được, anh sẽ . Mọi người cứ ở nhà , sẽ dẫn người tiếpbot_an_cap tục tìm kiếmleech_txt_ngu quanh huyện.
Ngồi bên cạnh, hai An Anhleech_txt_ngu Vĩ dậy. Từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự xảy ra, đã xin nghỉ phép từ thànhbot_an_cap phố để trở về ngay.
Anh đã ở trên núi tìm người suốt lâu, vừa mới xuống núi, quần trên người vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn ướt đẫm: Em cũng đi , thêm người một sứcvi_pham_ban_quyen mạnh.
Thúy , em ở nhà chăm sóc chị dâu và trẻ cho . Có tin tức gì chúng anh sẽ báo về ngay, mọi cũng tiếp tìm quanh đại đội sao.
Tần Như Yên đứng dậy: Anh Tuấn, em cùng anh. Em phải tự tay tìm được Kiều Nhi, cứ ngồi ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà đợi thế này em yên lòng nổi.
Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Sơn lên, thở dài một tiếng: Các con đi đi! Ta sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn dân binhbot_an_cap đại đội tiếp tục lùng sục vực xung quanh.
Hai mẹ con ở nhà chừng lũ trẻ, nấu ít cháovi_pham_ban_quyen kê cho dễ tiêu, để bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về có mà .
Phía bên kia, An Như Mộng vừa mới cạy được cửa, người giường đã lập tức mở trừng mắt: Ai
An Như nghe thấy động liền biết hỏng việc, cô lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phóng cây châm ra, đâm thẳng vào cổ người đóbot_an_cap.
gã đàn ông khác từ trên giường xông tới, một cú đá vềvi_pham_ban_quyen phía cô. Cú đá ngay ngực khiến cô lùi lại bước.
Lũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khốn kiếp, dám cóc bàleech_txt_ngu màvi_pham_ban_quyen không thèm xem ta là ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à.
Gã đàn ông có một vết dài trên mặt, nhìnbot_an_cap đầy dữ : Tao không biết mày là ai, hễ rơi vào tay bọn tao thì đừng thoát khỏi số kiếp bị .
Không ngờ lần này lại gặp phải thứ dữ, thật làbot_an_cap nhìn lầm rồi. Sớm thế này chẳng đồng ý với già nhận lấy mày, đúng là xui .
Hóa ra bị người tabot_an_cap đem bán. Khốn khiếp thật, cái tình cảnh gìbot_an_cap thế này, vừa mới trọng sinh đã bị bánvi_pham_ban_quyen , đennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủi.
Ta không chỉ là thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dữ, mà còn kẻ kết liễu nữa đấy.
Cây kim châm trong tay An Mộng vung lên, đâm vào bốn huyệt đạo trên gã. Thânvi_pham_ban_quyen hình gã ông bắt đầu lảo đảo.
Cô vung gậy gỗvi_pham_ban_quyen mạnhbot_an_cap vào đầu gã, thấybot_an_cap gã đã ngất lịm đi, thêm vài cú đá nhưng không thấy phản .
An Như Mộng trói nghiến gã lại, rồi ôm ngực chạy nhanh ngầm phía sau. Thấy người bên trong vẫn đang hôn mê, vác người đó trèo ra .
An , chỉ đường cho tôi đến bệnh viện đây nhất. Người này không được chết, tôi còn muốn biết thân phậnleech_txt_ngu anh ta làbot_an_cap gì mà kẻ phải công tốn sức hạ sát như vậy, kiểu gì cũng đòi chút lộc chứ.
Bình vạch ra một lộ trình: Nếu chạy bộ mất khoảng hai mươi lăm phút, đi nhanh thìvi_pham_ban_quyen mất ba mươi lăm phútbot_an_cap. Cô cầnleech_txt_ngu tăng tốc lên, tình của này vẻ ổn lắm.
An Như . Hiện tại chỉ cao khoảng mét rưỡi, mà cái người này ít nhất cũng phải mét . Vác anhleech_txt_ngu ta trênvi_pham_ban_quyen lưng thậtleech_txt_ngu là .
Cũng may sức lực cô có phần lớn hơn người thường, nếu không, dù có biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh viện ởbot_an_cap đâu cũngleech_txt_ngu đành bất lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trên đườngvi_pham_ban_quyen đi, Lâu Thanh Nghiên bị nảy mức tỉnh lại trong cơn mênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Anh thấy mình đang được một cô gái cõng trên lưng.
Người cô tỏa ra hơi nóng hừng hực, tóc tai ướt đẫm, và anh ngửi thấyleech_txt_ngu rõ cả mùi mồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
một người có sạch sẽ bẩm sinh như anh, mùi vị này lại chẳng hềleech_txt_ngu khó hay khiến anh ghét chút nào.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhìn rõ đối , chỉ thấy taibot_an_cap cô dường như cóvi_pham_ban_quyen vết màu đỏ, hình tựa như một trái tim.
Sự chịu trong cơ thể khiến anh không thể gắng gượng , anh nhắm mắt lịm đi nữa.
lực của An Mộng thực sự đã chạm đến giới hạn. Nhìnleech_txt_ngu thấy cổng viện trước mắt, bước chân côleech_txt_ngu chậm dần lại: Cứu ! Bác sĩ ơi, cứu người vớileech_txt_ngu! ai có người sắp rồi ai không!
kêu cứu vang vọng trong đêm khuya tĩnh lặng của bệnh viện. Bác sĩ trực cũngleech_txt_ngu đánh thức: gì thế
An Như giao ngườibot_an_cap họ, cơ thể cô đã ở trạng thái kiệt quệ, thân hình lảo : cháu vừa trốn thoát khỏibot_an_cap tay bọn buôn , anh ấy hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như bị chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống mê và đang sốt cao, cháu
kịp dứt , cô đã ngất xỉu ngay tại chỗ, thể hoàn toànvi_pham_ban_quyen mất kiểm soát.
Vị bác sĩ dường như đã quen những trường hợp thế : báo cảnh sátbot_an_cap, lạc với công an, tuyệt đối không được để bọn buôn người trốn thoát.
Sắp cứu ngay, đưa cả cô bé kia phòng cấp cứu xem có phải bị kiệt sức không, sẵn tiện lấyleech_txt_ngu máu xét nghiệm xem trong người có độc chất gì không.
Lúc này đã lờ mờ sáng, trong đại đội hầu như đã hẳn. nấy đều mệt mỏi trở về nhà đêm tìm .
Trong đám đông, có tiếng ai đó mỉa mai: Thôi đừng tìm nữa, có mỗi đứa con gái, đẻ đứa khác là được chứ gì. Anh cũng đâu phải bảy tám mươi không đẻ nổi đâu, ngoài ba , toàn thể sinh thêm đứa nữa.
Bạch Thu Anh với tưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách là bà nội của đứa trẻ, vốn đang dạ nhưleech_txt_ngu lửa đốt, nghe thấy thế liền vung tay tát thẳng vào mặt phương một cái điếng.
Ngày tôivi_pham_ban_quyen nểleech_txt_ngu ông Sơn mà bà một tiếng chị dâu, đừngbot_an_cap có mà được đằng chân lân đằng .
Con cái nhà chúng tôi không phân biệt cao thấp sang hèn, cũng chẳng có chuyện trọng nam khinh nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ngược lại, con gái trong nhà này đều bảo . Dựa vào cái gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà nói cứ một đứa là xong, bà đứa trẻ món đồ chơi đấy à? thì sinh, không thích thì bỏ?
Cònvi_pham_ban_quyen dám nói xằng nói bậy nữa, ta tát nát mặt bà.
Liễu Nhabot_an_cap đã sáu tuổi đầu rồi mà còn bị người ta tát một cái, sự là muối mặt, huống hồ lại cònleech_txt_ngu bị cả đại nhìn thấy, bà ta càng cảm thấy không ngẩng đầu nổi.
Bà phát cái gì thế, tôi là chị dâu cả của bà , bà không cần giữ mặt mũi nữa à? Chị cả , thật là không có quy củ.
Bạch Thu Anh nào sợ , thời trẻ bà từng vác súng, là người phụ nữ có thể đối đầu sòng phẳng đàn ông. Bà lạnh lùng nhìn đối :
Quy ? Quy của , quy củ của nhà các à? nhìn xem An Thanh Sơn có dám nói chuyện quy củ ta không?
Từ nhỏ lớnleech_txt_ngu chưa ai dám quy củ với ta cả, chỉ cần ta không phạm pháp thì ai nổi ta.
Còn dám một câu không hay về cháu gái ta nữa, ta sẽ bà xuống sông cho táo lại. Cháu ta nhất định trở vềvi_pham_ban_quyen, đến lúc đó kẻ nào hãm hại nó, mọi chuyện sẽ mười .
Thanh Sơn xua tay: ơn người đã đỡ suốt một đêm qua. Đợi khi cháu gái, gia đình tôi sẽ mời mọibot_an_cap một bữa, giờ người về tắm rửa nghỉ ngơi đi!
Liễu Đại Nha nhìn An Thanh Sơn với vẻ mặt đầy bất mãn: Thanh Sơn, chú cứ trơ mắt nhìn vợ mình tôi thế sao? Tôi là chị dâu cả của chú, chị dâu cả như mẹ, chú
Thanh Sơn liếc bà ta: Chị dâu cả như mẹ? Có phải ngàybot_an_cap thường tôi nể mặt chị quá, là khiến lầm tưởng rằng tôi là người chuyện?
Chị đã làm được việc gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xứng đáng với bốn chữ dâu cả ? Là việc đuổi tôi ra khỏi nhà khi còn , chiếm đoạt toàn bộ tài sản, khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi chưa đến tuổi trưởng thành đã phải đi bôn kiếm sống?
Hay là lúc tôi đưaleech_txt_ngu cái về quê, chị đủ cách gây sự, chỉ cần chút không vừa ý là đến nhà làm loạn? Chịleech_txt_ngu đã làm điều gì tôi có thể nhìn chị bằng con mắt khác?
Đừng có ở đây làm buồn nônbot_an_cap, coi chừng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh chị đấy, tôi không có kiêng dè chuyệnleech_txt_ngu không đánh đàn đâu.
Trời đã sáng hẳn, lên caovi_pham_ban_quyen. Tần Như Yên chồng ở trên huyện cũng đang sốt ruột không , vừa hay nhìn thấyleech_txt_ngu người của cục công an trở vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đám buôn người này thật hung hãn, hôm nay vừa có hai đứa trẻ trốn thoát được nhưng đều đã mê. Đến một chuyến mà chẳng thu thập được tin gì, đếnbot_an_cap giờ vẫn không chúng ở đâu.
Cũng may đứaleech_txt_ngu bé kia nhỏ, không tôi không dám tin con bé có bị kẻ xấu để mắt tới không, nhìn nó xắn như vậy cơ mà.
An Tuấn đột nắm lấy ống tay áo của ta: Đồng chí, tôivi_pham_ban_quyen muốn trẻ các anh vừa gặp ở bệnh bao tuổileech_txt_ngu, traileech_txt_ngu hay ?
Hai chiến công an thấy quân phục củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh thì lập tức chàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo điều lệnhbot_an_cap: Chào thủ trưởng! Chúng tôi vừa gặp lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nam một nữ, cậu bé khoảng mười lăm tuổi, côvi_pham_ban_quyen khoảng mười tuổi, hai đều đang hôn mê chưa có thêm thông tin .
Tần Như Yênbot_an_cap xúc động đến mức giọng khản đặc: Tuấn ca, có phải con gái ta ? Emleech_txt_ngu muốnvi_pham_ban_quyen đi .
An Anh Tuấn lập tức lái xe quân sự lao bệnh . Khi đến nơi, hai trẻ vẫn chưa tỉnh lại.
Tần Như Yên nhìn thấy gái trong phòng bệnh, suýt chút nữa khuỵu xuống, bà bịt miệng khóc nức nở: Là Kiều Nhi, là bảo bối của chúng ta, con bé thực sự ở rồi.
Tạ trời đất, vẫn còn sống, sống tốt rồi, sống .
An Anh Tuấn vừa định mở cửa nghe thấy bác sĩ quát: Các người là ai? Có biết đứa trẻ phòng cứ thế xông vào?
Anh vội vàng lấy giấy tờ của ra: Xin lỗi bác sĩ, chúng tôi là cha mẹ cô bé, chúng tôi đã tìm con bé suốtvi_pham_ban_quyen một ngàyvi_pham_ban_quyen một đêm rồi. Đây là giấyleech_txt_ngu tờ của tôi.
sĩ nhận lấy xem qua, thái độ lập tức thay đổi: Sư trưởng An, thật sự xin lỗi. Hai đứa trẻ bị thương khá nặng, trong cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể vẫn còn dư lượng thuốc mê, có cần phải nằm viện ngày.
Ngực bé bịleech_txt_ngu người ta đá một cú, gãy mất hai xương sườn, động mạnh.
Lòng bàn chân cũng bị mòn rộp máubot_an_cap, các người hãy chăm sóc cẩn thận, chừng một lát nữa sẽ tỉnh thôi.
An Anh Tuấn gật đầu, theoleech_txt_ngu vợ vào . thấy mặt của cậu thiếu niênleech_txt_ngu bên cạnh, anh rụt lại. Đứa này lại ở đây? Chẳng nóvi_pham_ban_quyen nên đi học Thủ đôvi_pham_ban_quyen ?
Vợ nàybot_an_cap, cậu bé này anh quen, là trai của một người đội cũ cha mẹ. Đây là độc đinh của họ, rất nhiều người đang nhắm vào của nó.
Anh đoánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía Thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đô chắc đang tìm người đến phát . Anh đi gọi điện hỏi xem tình cụ thể thế nào, tốtleech_txt_ngu nhất là phải đảm bảo an toàn cho nó.
Như Yên cũng phận của chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ không tầm thường, chỉ là họ không muốn rơi vào vòng xoáy quyền lực nên đưa chồng bà về thành phố Ha này.
Được, anh sẵn tiện tin về nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng, bảo họ gửi ít đồ ăn quần áo qua đây. Lấy cho đứavi_pham_ban_quyen trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài bộ để thayvi_pham_ban_quyen luôn, là người quen thì chúng ta phải chăm sóc.
An Anh Tuấn vừa đóng cửa lại thì thấy Lâu Thanh Nghiên trên giường mở mắt ra, ánh mắt theo cảnh và phòng bị: Chú quen tôi sao? Các người là ai, định làm gì tôi?
Tần Như Yên đi đến bên cạnh con gái, nhìn thấy lòng bàn chân bé đầy vết máu, bà đau lòng đến mức rơi nước mắt. Con gái bà bao giờ phải chịu khổ thế đâu.
Cháu đừng sợ, chồng cô và cha cháu có quen biết nhau. Chú ấy tên là An Anh Tuấn, là quân nhân, đang đóng quân thành phố Ha, giữ chức Sư .
Lâu Thanh khẽ ngồi dậy, nhưng lạileech_txt_ngu thấy cơ thể lực, đầu óc choáng vángbot_an_cap buồn nôn.
Tần Như thấy bé suy nhược thì vội ngăn lại: Cháu cử động, khỏe hồi phục thì cứ đây tịnh dưỡng, cần ngơi nhiều đấy.
Trước khi cha cháu đến, cô chú An sẽ chămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sóc cháu, cứ yên tâm.
Đây là con gái cô, hai đứa làmleech_txt_ngu sao trốn được? Cháu có nhớ nơi bị bắt cóc ? Phải để công an bắt hết lũ người đó lại mới .
Lâu Thanh Nghiên đầu: Cháu nhớ được một chút, nhưng không ràng lắm.
Cậu đầu nhìn sang côbot_an_cap vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ bên cạnh. Chính là cô bé ấy cõng mình ra . Cô trông gầy yếu như vậy, rốt cuộcvi_pham_ban_quyen đã làm cách nàobot_an_cap để cõng được cậu đến bệnh viện?
Đế đô.
Lâu Hồng Quân đã nhiều ngày không được chợp , gương mặtbot_an_cap hiện mệt mỏi rã rờibot_an_cap. Dù biết rõ đâybot_an_cap là mưu kế của thù, nhưng ông vẫn kìm lòngbot_an_cap mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắng.
Đây là đống đinh nhất của nhà họ Lâu, nếu có mệnh hệ gì chẳng còn ai nối dõi, mọi nỗ lực đằng bấy lâu nay cũng sẽ sông đổ biển.
Thượng Vân, bên ngoài có tin tức gì chưa? Đã có tin gì về A Nghiên ?
Thượng Vân đầu: Thưa lãnh đạo, vẫn chưa. Người Quân trưởng Lâu vẫn bao vây Đế đô để tìm kiếm, hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn chưa có tin tức gì truyền về.
Đã năm ngày rồi, chúng ta gây động tĩnh lớn nhưvi_pham_ban_quyen vậy, theo lý nói đám kia đều đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận được tin, những nơi cần soát cũng đãvi_pham_ban_quyen soát hết rồi. Có khi nào nó đã bị đưa ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ sớm, nên mới không tìm không?
Chiếc cốc trong tay Lâuvi_pham_ban_quyen Quân lại một lần nữa vỡ tannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới đất, đôi bàn tay ông run : Thật là vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net pháp vô thiên, dám công khai tính kế ta. Thật sự nhà họ Lâu dễ bắt nạt thế sao, quá coi thường ta rồi.
Bảo người của chúng ta đi, những nhà bấy lâu nay vẫn luôn giám , hãy trực tiếp lục soát cho ta. Cứ công khai mà , phải muốn thi xem ai tàn nhẫn hơn sao, thì thử xem.
Reng reng reng Tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên. nhấcleech_txt_ngu máy, nét mặt dần giãn ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lộ nhẹ nhõm: cậu nói là thật sao? Tiểu Nghiên sự không sao chứ?
Cậu được ai cứu? Nó thế lại đưa đến Hà Thị ? trách chúng ta không tìm dấu vết.
Đượcvi_pham_ban_quyen, cậu đừng hốt hoảng, tạm đừng đến đó tìm A Nghiên. Tôi sẽ đích thân sắp xếp đi đónleech_txt_ngu nó về. Cậu lập tức viết bức thư đưa cho người cứu Tiểu Nghiên.
Mật mã : ‘Thợ săn cáo nay bắt thỏleech_txt_ngu không?’, nếu đối phương trả lời : ‘ ra khỏi hang vào lúc rạng sáng mỗi ngày’ thì mới giao thư. Nếu câuvi_pham_ban_quyen trả lời có sai sót thì tuyệt không được .
Bệnh huyện Hồng .
An Như Mộng tỉnh lại, đập vàovi_pham_ban_quyen mắt cô là nhiều người đứng trong bệnh.
Toàn cô co rụt , định ngồi dậy nhưng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy mu bàn mình cắmleech_txt_ngu kim tiêm: người là ai, xa tôi một chút.
Tần Như Yên lòng khôn xiết, giọng bàvi_pham_ban_quyen dịu dàng: Kiều Nhi, mẹ đây, con rồi, sẽ không ai làm hại conleech_txt_ngu nữa đâu.
Đây đều là người nhà của conbot_an_cap cả. Người phục kia là ba con, con khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ sao? Con thích nhất là nhìn ba mặc quân phục, con còn bảo đây là người đàn ông đẹp traibot_an_cap nhất thiên hạ mà.
Hai anh này là anh trai sinh đôi convi_pham_ban_quyen. Hôm con cùng các anh đi mua kem, kết quả là bị người ta bắt đi mất.
An Như Mộng lắc đầu, kịch liệt nhận tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả: Không đúng, không , con không bị bắtvi_pham_ban_quyen đi, mà là ý bán đi.
Tên mẹ mìn đó nói con bị mộtleech_txt_ngu mụ già bán cho bọn chúng. Con không phải bị cóc, bị , con
Cô cố nhớ lại đầu, vẻ của người đó càng lúc càng rõ nét: Ai có giấy bút không? Con nhớ mặt già đó, có thể vẽ lại được.
Một người đàn ông có tướng mạo khôi ngô đưa giấy bút từ trong túi ra: Mộng Mộng, còn nhớ cậu không? Cậu là đại cậu đây. Đám mẹ mìn đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bị bắt rồi, tổng cộng có bốn người, hai nam hai nữ.
lòng Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như Mộng càng nghi hoặc: Không đúng, là năm người. đó con có năm người, convi_pham_ban_quyen còn giao với bọn chúng nữa, nếu làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao con cõng được bạn nam kiabot_an_cap ra ngoài.
Cả năm người đều bị con trói lại rồi, sao có chạy mất một người ? Trên người bọn họ còn dính kim bạc của con, trong bốn người đó có ai có vết trên mặt không?
Vẻ mặt Tần Thư Hàng trở nên nghiêm nghị, chẳng lẽ thật sự bắt thiếu một tên: Là con bọn lại sao? Sao con biết võ?
An Như ông cái: Cậuvi_pham_ban_quyen ơi, con biết những thứ nàybot_an_cap chẳng là thường sao? Con không thể ở nhà làm một kẻ vô được, con cũng phải chút kỹ phòng thân chứ.
Động tácleech_txt_ngu trên tay cô không dừng lạileech_txt_ngu, đã cố ý giữ cho nét vẽ có non nớt, nhưng Bạch Thubot_an_cap Anh vốn là tiểu thưbot_an_cap khuê cácbot_an_cap xuất thân từ đại gia đình trước khi nhập , bà nhìn ra được công đó.
bà chưa từng vẽ, đây cũng là tự học sao? Chẳng lẽ bình thường đứa trẻ này quá hiểu chuyện, nên mọi ít quan tâm đến, để bé tự theovi_pham_ban_quyen mình.
An Như Mộng đưa giấy cho Tần Hàng: Cậu ơi, đây mụ già đã đưa con đi. Con biết bà ta cải trang đó diện mạo thật, chỉvi_pham_ban_quyen sau khi bà ta lau mồ hôi cho thì con ngất đi.
Còn đây là tên mặt sẹo, có võ, con đã giao đấu với hắn. Hình hắn chỉ dùng sức mạnh cơ bắp, bàn tay có vết chai, người này lẽ có súng, vị vết chaibot_an_cap khá giống với trên tay ba .
số những người bị bắt có một cô gái rất lạ. Khi bạn nam ngất đi, cô tabot_an_cap lại nói ‘lại chết thêm một người nữa rồi’.
Chứng cô ta đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng thấy người . Hoặc là ta đãleech_txt_ngu bịbot_an_cap bắt đi lâu, hoặc cô ta là một quânbot_an_cap cờ của đám mẹ mìn, chuyên dùng để làm mồi nhử.
Tần Thư Hàng thật sự cảm thấy khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năng tư duy của cô cháu gái này quá lợi hại, mạch lạc , xâu chuỗi được toàn bộ vụ án.
Cậu thấy đầu óc con nhạy bén như vậy cũng tâm conbot_an_cap không saoleech_txt_ngu rồi. Cứ tịnh dưỡngvi_pham_ban_quyen cho tốt, con về nhà cậu sẽ lại đến thăm, giờ bắt người đây.
An Thịnh rén nắm lấy tay cô, ánh mắt đầy vẻ tội lỗi: Em gái, xin lỗi em. phải tại anh tự ý đi mua kem thì em đã không bị lạc, còn bị ta đánh nữa, chắc là đau phải không?
An Như Mộng thật sự chưa thích nghi được với việc có anh trai em , trước đâyleech_txt_ngu cô vốn là con một.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không sao đâu, anh cũng là vì muốn mua kem cho em mà. Em cũng khổ nhiều, chỉ là chân , có phải phiền anh cõng em về rồi. đợt cắt cỏ lợn tớivi_pham_ban_quyen chắc cũngvi_pham_ban_quyen phải nhờ thôi, em sự không xuống ruộng đượcbot_an_cap.
An Như nước : Được, anh hết. Cả kỳ nghỉleech_txt_ngu hè này em không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải làm gì cả, anh làm hết.
An Tuấn thấy mới yên tâm: Anh Vĩ, chú đưa bọn trẻbot_an_cap về đi! Ở đây có tôi với chị dâu chú là được rồi, chú còn phải đi làm, đừng trì , về đi!
Thubot_an_cap Anh nhìn đứa nhỏ vẫn hoạt bátbot_an_cap lanh lợi, tảng đá trong lòng cũng đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạ : rồi, hai đứa lại chăm sóc bé, mẹ về báo với ông nội một tiếng. Cái lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net già kia cứ nằng nặc , việc ở đại đội đang bận bù .
An Như Mộng hì hì: Bà nội, cơ thể con không sao đâu, hơi chút thôi, nghỉ ngơi vài ngày khỏe. Bà bảo ông nội đừng lo cho con nhé.
Phòng bệnh khôi lại vẻ yên tĩnh, cô mới để ý thấy cậu thiếu niên bên cạnh cứ nhìn chằm vào mình: Cậu nhìn tôi làm gì, người nhà cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đến đón cậu à?
Lâu Thanh lắc đầu, hơi cúi mặt, vẻ cô khôngbot_an_cap giấu đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Nhà tôi ở rất xa, e là khó mà đón được. Cậu không muốn ởleech_txt_ngu cùng tôi sao?
Anbot_an_cap Anh Tuấn nghe thấy đối thì bật : Thanh Nghiên, cháu trêu con bé nữavi_pham_ban_quyen, em nó dễ tin là thật .
Kiều Nhinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đây là anh Thanh Nghiên , con cũng có gọi là Tam Nguyên, đó là danh cậu . Cha của cậu ấy cha là bạn maibot_an_cap mã.
Chỉ sau nàyvi_pham_ban_quyen cha rời khỏi đế đô, nhưng vì học một trường đại vẫn luôn giữ liên lạc khi cha về thành phố Cáp. con cứu cậu ấy đúng có duyên với nhà mìnhleech_txt_ngu, cậu ấy sẽ tạm thời ở nhà chúng ta một thời gian, được không con?
An Như Mộng nằm lại xuống giường, điệu có chút tinh quái:
Tam Nguyên, cậu nợ tôi một mạng đấy , nhớ báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơn. Tôi thật sự vất vả lắm mới cõng được cậu chạybot_an_cap gần nửa tiếng hồ, sau này mà tôi không cao lên thì rắc rối to, đúng là uổng công cái gương mặt trai này.
Lâu Nghiên ngồi bên nhìn cô, cậu đã thay bộ quần bình thường, trông cả người đã có chút thần sắc.
không cao lên cũng không sao, tôi có thể cưới cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà.
An Anh tức chặn họng , cái chuyện gì thế không biết, không ngăn là con gái rượu baynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiêu, ông không tin thằng ranh này đơn thuần như vậy.
Đừng, Thanh Nghiên, chuyện không phải để đùa đâu. Kiều Nhi nó còn , chưabot_an_cap hiểu mấy chuyện này, là thật thì phiền phức .
Ông không con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dây dưa những chuyện rắc rối ở đếleech_txt_ngu đô, sống ở đó gì đi đánh trận, ngày nào cũng phải đề phòng mọibot_an_cap người, sống thế mỏi biết bao.
An Như Mộng vẫy vẫy tay nhỏ: Cha, lo xa quá rồi, con không là thật đâu. Cậu kia, không làm người đàn ông củavi_pham_ban_quyen con đâu. Con thích ông đích như cha kia, người biết cầm súng .
Mấy anh chàng thư sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yếu đuối thì thôi đi, một đấm là chết rồi, con hứng thú dâybot_an_cap dưa cảleech_txt_ngu đời với người như vậy .
Lời này khiến An Anh Tuấn mát lòng mát dạ, đây chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do ông yêu chiều con gái, lần nào con khen ông nở hoa, dù có mệt chết cũng đáng.
Lâuleech_txt_ngu Thanh Nghiên dậy nhìn côleech_txt_ngu, vẻ mặt sự không vui: Tôi không phải thư sinh yếu đuối, tôi cũng biết võ thuật, chỉ là lần này hãm thôileech_txt_ngu.
Tôi sau này tôi cũng sẽ đi lính, chẳng là bị bắt cóc tới đây. Thật ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phải tôi không đề người lạ, mà là bị người thân cận phản .
Anbot_an_cap Mộng đầu nhìn cậu, ánh đầy vẻ bướng bỉnh: Vậy thì đợi giờvi_pham_ban_quyen cậu giỏi giang như cha tôi hãy nói. Đánh không lại tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì tôi thấy yếu, có gì sai không?
Cậu tức ngồi lại xuống cạnh giường, giọng đi hẳn: Không sai, rất , nếu không có cậu cứu thì đúng là đã mấtbot_an_cap mạng rồi.
Tần Như Yên phơi quần áo , bưng chậu đi vào: Tuấn ca, anh tiệm cơm quốc doanhleech_txt_ngu đồ ăn ngon cho hai đứa tẩm bổ đi.
Đặc biệt là Thanh Nghiên, năm sáu ngày rồi không được ăn tử , cơleech_txt_ngu thể chắc chắn rất suy nhượcleech_txt_ngu, mua nàobot_an_cap tiêu .
muốn ăn gì cứ chú đi mua, không cần nghĩ chuyện tiết kiệm tiền, nhà vẫn ăn nổi thịt.
Lâu Thanh nhẹ nhàng lắc đầu, biểu cảm trên rất bình thản: cần đâu thím, gì cũng được. Hai người bằng lòng nhận là cháu đã kích lắm rồi.
An Anh Tuấn liếc nhìn cậu một : Nói lời ngẩn gì thế, năm xưa cha tôi đi đánh giặc, đều bà cháu cưu mang anh em chúng tôi, ăn uống mặc đều ở nhà cháu.
đó nội cháu chẳng nề gì, coi chúng tôi như con đẻ. Cháu cứbot_an_cap yên tâm mà ở lại đây, một người thì ăn hết bao nhiêu cơm chứ.
Đến lúc đó tiền một tháng cha là đủ , tôi sẽ khôngvi_pham_ban_quyen với ông ấy đâu. Ăn nhiều vào, nam nhi không có sức khỏe thì lính sao được.
An Như Mộng nhắm mắt không biết đang nghĩ gì: Đừng có khách nữa, cha mẹ đều để ýleech_txt_ngu thì cậu để ý cái gì. no mới có sức báo ơn, cứ nhưleech_txt_ngu con yếu thế kia thì ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà trọng cậu cho được, cứ yên đó đi.
Lâu Thanh Nghiênleech_txt_ngu ngoanvi_pham_ban_quyen ngoãn ngậm miệng, xoay người không muốn nói nữa. người này đâm vào người khác, câu muốn là cô câubot_an_cap đó.
Tần Như Yên vốn đã biết , cái miệng của con gái cứ không dừng được vậy chứ, trước đây cũng vì cái miệng này đắc tội không ít ngườibot_an_cap.
Dù nói , nhưng thật thường khó nghe, giốngbot_an_cap lột trần tấmleech_txt_ngu vải che xấu hổ của người ta , ai mà muốn nghe cơ chứ.
Nhi, con nằm yên đó đừng chạy lung tungbot_an_cap, hỏi bác sĩ xem đứa cần chú ý những gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
An Như Mộng phẩy tay, trôngvi_pham_ban_quyen điệu bộ chẳng khác gì một đại .
Thấy cửa đã đóng lại, Mộngleech_txt_ngu quay nhìn cậu thiếuvi_pham_ban_quyen niên đang quay về phía mìnhvi_pham_ban_quyen. là hẹp hòi, mà đã giận rồi, cô còn sự thật đấy!
Này, Tam Nguyên, có phải cậu bị người ta hãm hại thật không? Tôi nghe đám buôn người nói chúng định chặt chân cậu, cắt , hủy dung, cậu yên ổn đâu.
Nhà họ Lâu các người đắc nhân vật lớn nào mà người ta hận cậu thế, cậu không có manh mối gì sao?
Thanh Nghiên một cái dậy, không vẻ giận dỗi lúcbot_an_cap : chắc nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy bọn chúng ra tay với tôi như thếvi_pham_ban_quyen? Tức lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng không muốn xuất hiện ngoài đời thực nữa?
Đúng thế! phải rất thường saobot_an_cap? Cậu bị kẻ thù tính , lớn này rồi bán cho ai cũng con trai người ta , vì nhớ đường về nhà rồi.
Cùng lắm là làm món đồ chơi ở để dõi đường , chỉ còn lại chút giá đó, đương nhiên là không thể cậu chạy rồi.
Lòng trĩu nặng, ngồileech_txt_ngu lại giường: Gia thế nhà họ Lâu ở đế đô thuộc hàng đỉnh cao, kẻ thù quá nhiều, không trong nước nước cũng .
Là cháu trai duynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất của nhà họ Lâu, bị nhắm vào cũng không có lạ, chí đã quen với việc đó , chỉ tôi khôngleech_txt_ngu nhận được việc bị người anh tin tưởng nhất phản bội.
Chúng tôi cùng nhau lớn lên, lúc tôi đã muốn giết chết hắn ta luôn. Tại sao lại đốivi_pham_ban_quyen xử với tôi như vậy, tôi đối với hắn có thể nói là dốc hết tâm can rồi.
An Mộng lạnh, vẫn còn ngây quá, lại đi tin tưởng người cạnh chỉ vì tình anh emleech_txt_ngu đơn thuần.
Có gì lạvi_pham_ban_quyen đâu, bây giờ năm , thời cuộc biến , yêu ma quỷ quái gì có.
Giết hắn chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tổ vi phạm pháp , cách trả thù tốt nhất là tung ra ký, đi đường của hắn khiến cả nhà hắn không còn đường mà đi.
Hắn đã bán đứng cậu thì tự nhiên cũng có yếu tố giavi_pham_ban_quyen đình trong đó. Đều ở cùng một môi trường, nếu cậu chà đạp hắn đến mức chẳng còn gì, đoán xem hắn có đổ không?
Lâu Thanh nghi ngờ nhìn cô, tâm hoàn không phù hợp với vẻ ngoài, là kỳ : Chẳng phải cậu thấy tôi rất vô dụng sao? Tại sao còn khuyên bảo tôi?
An Như Mộng nước truyền đã hết, tự tay rút kim ra, đếnvi_pham_ban_quyen mộtbot_an_cap giọt máu cũng không chảy, động tác thuần thục như đã làm hàng ngàn , cô giơ tay lên chobot_an_cap cậu xem.
Tôi vốn tưởng heo ăn hổ là cách ẩn mình nhất, nhà chưa bao giờ biết tôi biết thứ vậy, thế mà vẫn bị kẻ xấu nhắm vào, cho tôi không muốnbot_an_cap mình nữa.
Tôi sẽ dùng cái này để từng bước leo cao, đợi đếnvi_pham_ban_quyen khi quyền của tôi lớn hơn , bọn họ có xuống dập đầu tạ tội tôi cũng chẳng thèm ngàng.
Tuổi trẻ chẳng phải vốn tốtbot_an_cap nhất saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Huống hồ, tôi có một bộ não không kịp, biết đâu ông nội cậu đã dẹp gọn đámbot_an_cap người đó rồi, tình hình của cậu khả quan hơn tôi nhiều.
Lâu Thanh Nghiên nhìn chằm chằm vào mắt cô, trong đầu có thứ gì đó bùng nổ, đó về sau, khuôn mặt này khắc sâu vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm khảm cậu.
Đại đội Thượng An.
Thanh biết cháu gái không gặp chuyện gì, trái tim đập liên hồi, về rồi, về rồi, tất cả đều về rồi.
Thật đúng như lời người đó nói, gáileech_txt_ngu nhất địnhvi_pham_ban_quyen sẽ bình an. Đợi đến khi Kiều Nhi về, ta định phải tiền mời trong đội ăn cơm, dù có tốn một trăm tệ cũng không tiếc.
Bạch Thu biết già đã mong ngóng đứa cháu gái này từ lâu, thậm đối với ông, nó còn mang một ý nghĩa vô cùng đặc biệt.
Được, tùyleech_txt_ngu ông, dù sao trong nhà cũng không thiếu chút tiền này.
Bà và chồng thời trẻ đi quân ngũ có phụ cấp, sau nàyvi_pham_ban_quyen được nhận một khoản tiền ngành , cả hai đều không nhận công việc cầm tiền về quê.
đó ông trẻ, có thể vào núivi_pham_ban_quyen săn bắn để phụ giúp gia đình, con trai sau này đi lính cũng có phụ , tiền bạc trong nhà kiểu cũng đủ tiêu.
Bây giờ ông là Đại đội trưởng, cũng có bổng đàng hoàng, bà chỉ cần chăm sócvi_pham_ban_quyen tốt gia đình là đã mãn nguyện rồi.
Trong nhà đứa trẻ được thấy mà không khí dần trở lại bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường, nhưngbot_an_cap ngoài cửa bỗng vang lên tiếng cãi vã.
Mấy đứa trẻ sân sợ chạy nhà chính: , bà bác dẫn theo cô út tới kìa, mặt mày khó lắm, còn theo cả gậy , thật là dọa quá.
Thúy Thúy đang trong bếp, vừa nghe tiếng con kêu liền daonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ravi_pham_ban_quyen.
Nhị Hoa, đến nhà tôi làm , trên còn cầm gậy gộc, dọa đám không ra ngoài chơi, tâm địa gì vậy?
An Hoa nhìn thấy nghịch ngợm đó là thấy nhức đầu, lại sinh lắm trai thế không biết, thật là chướng mắt.
Tôi để hỏi xem dựa vào cái gì mà nhà các người đánh tôibot_an_cap, chẳng qua bà ấy chỉ nói vài câu lòngbot_an_cap mà đã động tay động chân rồi. Các chính là mẹ tôi không sinh được nhiều con trai bằng bà, có gì mà đắc ý chứ, lắm con thế mà chẳng có nào bên cạnh, đều đi ngoài ăn cả. Sinh nhiều thế để làmleech_txt_ngu gì, chẳng thà sinh con gái còn , có thể ở bên cạnh mà hưởng .
Liễu Thúy Thúy không thèm nể nang hạng này, từ khi mẹ chồng từ phố về định cư, bà chưa từng thấy đám này có sắc mặt bao giờleech_txt_ngu, từ khi gả về biết đã lần họ kiếm chuyện.
An Nhị Hoa, cô con gái thì tôi chúc kết hôn chỉ sinhleech_txt_ngu toàn gái khôngleech_txt_ngu sinh con trai, hoặc là vĩnh không sinh nổi con , !
Đàn ông tôi cóbot_an_cap nên mới đi ra ngoài, ở nhà có tôi vàleech_txt_ngu chị là đủ rồi. Không bì được người nhà cô, tài giỏi quá cơ, hai chị chăm sóc một đứa em , thật tốt quá nhỉ.
Thích gái thì sinh nhiều vào, đừng có đến nhà tôileech_txt_ngu mà khoe , nhà chúng tôi chỉ cầnvi_pham_ban_quyen một đứa con gái là Mộng là đủ rồi, là bảo bối của nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.
Nhị Hoa bĩu môi, nhổ bãi nước bọt: Bảo cái gì chứ, chẳng qua cũng chỉ là đồ vốn, còn bày đặt làm đại tiểu thư ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà. tôi thấy, mất thì cũng mất rồi, đỡ phải ởbot_an_cap làm chướng mắt, đi học cao thế làm , chẳng thà tìm đại đàn ông gả đi, còn đổi được ít tiền sính lễ, như vậy con trai nhà các người tiền vợ.
Bạch Thu Anh từ trong chính cầm chổi xông ra đánh tới tấp, nghe thấy cảbot_an_cap tiếng bộp bộp: Cái đồ trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh này, ăn nói xằngvi_pham_ban_quyen bậy cái gì đó, cái miệng khôngleech_txt_ngu muốn giữ nữaleech_txt_ngu thì để ta xé xácbot_an_cap ra.
nóileech_txt_ngu là ta mẹ ngươi, dù có đánh cả bố ngươi thì các ngươi cũng phải chịu, cái miệng này suốt ngày phânleech_txt_ngu ra thối hoắc.
Còn vác cái mặt đến nhà ta dọa cháu nội ta, nếubot_an_cap tối nay chúng nóvi_pham_ban_quyen gặp ác mộng, ta sẽ thức trắng đêm đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lột nắp của ngươi ra. Đem cái óc của ngươi vào chuồng lợn, để lợn xem xem phải con của chúng nó lạc không. Dám đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗleech_txt_ngu ta giở thói ngangbot_an_cap ngược, ngươi xembot_an_cap mẹ ngươi dám không.
An Hoa bị tới mức liên tục , thậm chí không nhìn thấy cái xô nướcbot_an_cap phía sau, người ngồi tọt vào trong đó.
Thúybot_an_cap bê một chậu nước rửa tạt thẳng vào hai mẹ họ: Thật là chân vướng tayvi_pham_ban_quyen, tôi đang đổ nước bẩn sao các người lại đứng đây đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng chút tinh nào cả.
Liễu Đại Nha trừng mắt nhìn cô, toàn thân rẩy, cả nhà này đều là lũ điên, không có lấy một người bình : Liễu Thúyleech_txt_ngu Thúy, ta cùng một đại đội đấy, cô dám ra với tôi sao? Tôi sẽ đi mách , để bà ấy dạy dỗ lại cô, làm người ta rồi mà chẳng có giáo dục nào, dám ra bề trên, cô còn mặt mũi nào về làng nữa.
Liễu Thúy chống , đưa chậu cho con trai lớn An Như Mặc, cậuvi_pham_ban_quyen bé là con hai trong nhà, năm nay 11 tuổi.
Bà có tổ tiên tôi tôi cũng chẳng sợ, bà quá ức hiếp người rồi, cha mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi không thèm chấp bà, thế mà ngày nào cũng kiếm chuyện ai vậy!
sau còn đến nhà tôi, gặp lầnvi_pham_ban_quyen nào tôi đánh lần đó, để xem bà có nhớ đời không, đám trẻ nhà tôi là bối, bà dám đụng vào một đứa xem.
Liễu Đại Nha thở hộc, toàn nhếch nhác, không hôm nay là đến đểbot_an_cap tìm thể diện haybot_an_cap đến để rướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhục vào thân, rõ ràng kế hoạch không phải như thếvi_pham_ban_quyen này.
Chú hai, chú đứng nhìn con dâu giởvi_pham_ban_quyen ngang ngược thế à? là Đại đội đấyvi_pham_ban_quyen, mặtleech_txt_ngu mũi nữa ? Tôi sẽvi_pham_ban_quyen lên kiện chú.
An Thanh Sơn tay bưng bát nước, thần tự : Đi đi, việc đi kiện , ta cũng chẳng thiết tha gì cái chức Đại đội trưởng này, tốt là cách chứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta luôn đi. Hao tâm tổn trí vì mọi ta được lộc gì cho , người nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta cũng chẳng chiếm được chút hời , ta chắc là tên Đại đội trưởng xúi nhất.
Bà tưởng cách ta xong thì chồng sẽ được bầu lên chắc, thật chẳng biết soi gươngbot_an_cap đức hạnh của mình, một chữ bẻ đôi không biết, là Đại đội trưởng, nuôi lợn lão ấy cũngleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết làm.
vốn không muốn căng với anh trai dâu, kết về đây hai mươi rồi mà họ vẫn cứ không buông tha, cóvi_pham_ban_quyen hạng người thân như vậy thật chẳng có gì thú vị. Ông cũng không muốn vợ con mình phải chịu uất , người đã không muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm người thân ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng có thểbot_an_cap kệ tất .
Nếu bà còn không đi, ta sẽ dùng loa phóng thanh hétvi_pham_ban_quyen lên một , để của mấy đội sản xuất đều biết bà là loại người gì. Còn định để con trai bà vợ thành phố , đừng có mơ, tìmbot_an_cap một đứa quê chắc cũng chẳng ai thèm gả cho nó đâu, ăn làm, nói nó óc lợn còn là đang khen ngợi loài lợn đấy.
Vảy ngượcbot_an_cap Liễubot_an_cap Nha chính đứa con trai, là con bà sinh được sau khi đã sinh hai đứa con gái và bỏ rơi haileech_txt_ngu đứa con gái khác, tuyệt đối không thể nó xảy ra chuyện gì.
Chú câm miệng cho , tâm địa chú thật độc ác, đây là giọt máu của trai chú, chú
Liễu Thúy Thúy tựa vào , vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: Ồ, hóa ra An Hoa, An Nhị Hoa đều khôngleech_txt_ngu phải giống của bácbot_an_cap cả à, thật hiếm lạ nha, mượn giống của ai thế?
Liễu Đại Nha bị lời này mắng nhiếc tới mặt mày xám xịt, giọng nói cũng lạc đibot_an_cap: câmbot_an_cap , tôi không có mượnleech_txt_ngu aileech_txt_ngu , ý tôi nói là mới có thể dõi tông đường.
Thúy Thúy ra vẻ hiểu , khiến người ta tức điên lên được.
Hai mẹ con họ thật sự là nói thế cũng khôngleech_txt_ngu xong, lủi đi, trông đúng như hai con gà mắc tóc.
Bố mẹ, hai đi nghỉ đi, con xào xong món này là cóvi_pham_ban_quyen thể ăn rồi, phía bệnhbot_an_cap cần gửi cơm không ?
Bạch Thuleech_txt_ngu Anh dọn dẹp bãi chiến trường ngoài sân: Không cần phiền phức thế đâu, vợ chồng thằng cả có tiền, muavi_pham_ban_quyen mà ăn là .
Bà nhìn bốn đứaleech_txt_ngu cháu nội: Mấy đứa cũng phải chú ýleech_txt_ngu, thấy người nhà ông bác thì tránh chút, để họ bắt nạt.
Như Thịnh, Như Tĩnh, hai cháu là anh lớn phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các em, thường leo núi cắt cỏ lợn hay đồng đều phải đi cùng . cháu đừng có đi một mình, như giống em gái đột nhiên bị mất tích nguy hiểm lắm, người sẽleech_txt_ngu lo lắng điên .
Như Hồi, cháu làvi_pham_ban_quyen út trong nhà, cũng phải theoleech_txt_ngu các anh, đừng cóleech_txt_ngu gái cháu suốt ngày leo lên trời xuống dưới đất, sống như con khỉ , chẳng biết đâu mà lần.
An Như Hồi năm nay chín tuổi, vốn một cái chính hiệu, không thể ngày cũng chạy theo sau An Như Mộng, nhưng lại không theo kịp, suốt ngày bị chọc tức như một chú nhỏ.
Bà nội, không được nói chị như vậy, chị đóleech_txt_ngu gọi là đáng , không phải khỉ gì đâu, con gái trong làng chẳng có ai đẹp bằng chị cả.
Bạch Thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Anh nựng mặt nhỏ cậu: Phải, cháu nói cũng đúng, chị cháu là xinh đẹp nhất, đợi chị về đánh cháu, xem cháu nóivi_pham_ban_quyen không.
Cậu xoa mông chạy đi, xem ra cũng khôngleech_txt_ngu ít lần bị ăn đòn.
Đêm , viện huyện.
An Mộng trên giường, người đều đã giấcbot_an_cap, cô thầm với trong không .
An Bình, rốt cuộcleech_txt_ngu giờ tình hình không gian thế nào rồi? Tôi vẫn còn mơ hồ lắm, liệu tôi còn cơ hội về không?
Bình xuất hiện ở ngoài đời thực, khác không nhìn thấy. Ông hiện ra trong dáng của một lão già tầmvi_pham_ban_quyen năm sáu mươi .
đó cô cứ ngỡ giọng nói khàn khàn ông là do vấn đề cổ họng, thực sự là vì tuổi cao.
Tiểubot_an_cap thư, sinhbot_an_cap mệnh của ngài ở kiếp trước đã kết thúc, cuộc mới của ngài, cũng là tộc của ngài từ trăm năm trước.
Mọibot_an_cap thứ ở đây đều mới , cần phải thích với cuộc sốngleech_txt_ngu, con ngườibot_an_cap và sự vật , chí là những quy . Tuy nhiên, tôi cần phải bàn kỹ lưỡng tiểu thư về những thứ trong không gian này.
Sở dĩ ngài có thể đến được đây là vì nhữngbot_an_cap người trong gia tộc đãleech_txt_ngu dùng tuổi để đổi lấy sự tái cho ngài, ra không gian đã bị phong tỏa hàng trăm An gia.
Bên là một khung cảnh hoàn toàn , có thể dùng tâm thức điềuleech_txt_ngu . Mọi thứ ở đều có thể tùy ý điều động, ngài mới chính là chủ của nơi .
An Như Mộng tập trungleech_txt_ngu quan sát, đập vào mắt cô là thương mại siêu lớn. Đây chẳng phải là món ông nội tặng vào năm cô tiếp quản gia ? Một nhà thương mại cao 18 tầngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Oa, đồ đạc bên trong có lấyleech_txt_ngu ra ăn không? thấy mình như gặp phải một lỗi gian lận cực lớn vậy.
An Bình lắc đầu: Đồ trên kệ dùng hết sẽ mất, nhưng đồ trong kho thì lấy không bao giờ , có thể cung ứng hạn.
thực sự bị chấn động, hóa ra còn có công năng đặc dị như vậy, là lợileech_txt_ngu hại.
Nếu cô nhìn không , bên trong chắc phải vàng bạc, châu báu, đủ loại nhà hàng và quầnbot_an_cap áo. Còn có trang phục và dụng thuộc 60, 70, 80bot_an_cap, 90, hợp cảnh. Cô cứ đây sẽ phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu khổ, làbot_an_cap đến hưởngvi_pham_ban_quyen phúc, không biết vị tiên nào đã tạo ra nơi này nữa.
Tầm mắt cô chợt xoayvi_pham_ban_quyen chuyển, cô nhìn thấy đây? Chẳng phải đây là viênbot_an_cap của cô được mở rộng trămvi_pham_ban_quyen lần sao?
Cánh đồng thực và cây bạt , còn có cả hồ nước, lớn, thật sự là muốn có đó. Thêm đó, cái kiến trúc đang trôi lơ lửng trước mắt này là thứ gì vậybot_an_cap?
Cái thứ gì thế này? Sao lại trôi lơleech_txt_ngu lửng, tôi có cầnleech_txt_ngu phải tự tay nhấn vào không? Còn lợi hại hơn cả công nghệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao ở thế kỷ 22leech_txt_ngu nữa.
thu lại toàn bộ ảnh cho cô xem: Tiểu thưleech_txt_ngu, đây là một thư viện toàn tinh tếvi_pham_ban_quyen, gần như mọi thức phương diện đều nằm trong . Bất kể ngài định làm gì, bên trong đều những giới thiệu chi tiết nhất.
Hơn nữa, này còn có giáo viên dạy kèm một một, đảm bảo ngài có thể tiếp thu kiến thức một rõ ràng minh . Tốc độ trôi của thời gian trong khôngbot_an_cap gian khác bên ngoài, mười ngày trong này một ngày ở ngoài đời , ngài có thể thỏa thích tận hưởng cuộc sống của mình bên trong.
An Như Mộngvi_pham_ban_quyen chỉ có thể dùng hai từ chấn kinh để mô tả, cô chỉbot_an_cap tay vào cái cây hơi héo rũ bên cạnh.
Kia không phải là nguồn gốc của linh dịch chứ? Người ta đều dùng thứ đó để tắm, chỉ có xíu thế kia, có phải là quá bất công không?
An Bình không được thành tiếng, thư đúngleech_txt_ngu là đọc nhiều tiểu thuyết mạng rồi: Tiểu thư, đó đều là tiểuvi_pham_ban_quyen thôi, ngài hiện đang đời thực, không dễ dàng đạt vậy đâu.
Cái cây này đã mấy trăm năm không hoa kết trái. Từng lời đồn rằng ở đời người khai mở đầu tiên, cây đã nở hoaleech_txt_ngu kết , nhưng sau đó không hiểu vì sao nóbot_an_cap lại héo rũ.
Chỉ khi tích lũy được công đức tín ngưỡng thì mới thể nuôi dưỡng nó, dịch mới dần tăng lên và đậm đặc hơn. Hiện tại chỉ còn lại bấy tồn kho, chỉleech_txt_ngu đủ để tôi luyện cơ thể cho thôi, thần kỳ như ngài tưởng tượng đâu.
Cô nằm đó đung đưa đôi bàn chân, là vẫn còn hơi : năng đặc nào nữa không, nói rõ lần đi, tôi lười đoán lắm.
An tay: là 50 hộ pháp không gian, sinh là để bảo vệ , đời nàyleech_txt_ngu chỉ trung thành với một mình ngài.
Họ có thân phận thực sự, không khác gì người bình thường, có thể sinh sốngbot_an_cap ở thế giới bên ngoài.
Thế giới của Như Mộng một lần nữa bị chấn động. Rốt cuộc để đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời đại gì? nghiên cứu khoa học? Phát triển y học? Kinh doanh? Hay là chấn hưng Quốc? ban này cũng quá toàn diện rồi, hình nếu thân không làm chút gì đó thì lỗi với món quà này.
Ông đừng bảo tôi vẫn còn công năng đặc biệt nào nữa nhé!
An Bình chạm nhẹ vào cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô phát hiện dường như có thể cảm được số địa điểm quanh, dường như cả huyện thành đều nằm trong tầmvi_pham_ban_quyen soát của mình.
Đây là công năngbot_an_cap đặcbot_an_cap biệt lớn nhất mà không gian khai phá ra: chuyển tức thời. nhiên, với số hiện tại, ngài chỉ cóvi_pham_ban_quyen thể di chuyển quanh tỉnh Háp, khoảng cách sẽ tăng dần độ tuổi.
Cô đã không gì nói, khác nào lận, cảm giác như một bướcleech_txt_ngu lên trời, sảng khoái.
cứ duy trì bên trong không gian đi, cần tiêu hóa thông tin này đã. Ông quản lý tốt đám gà vịt ngan ngỗng kia, cả trồng thêm nhiều lương thực nữa.
Người ta nói thời này không cho làm ăn kinh doanh, là do chưa tìm được hình thức phù hợp thôi. Đợi nghĩ kỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi sẽ nói với các ông, tiền chắc chắn là càng nhiều càng tốt, tôi làm phú hộ .
Căn phòngbot_an_cap thoáng chốc chìm vào lặng, cô không biết đang gì, hơi thở dần trở nên ổn định.
Trong mơ, cô như nhìn thấy nhiều cảnh tượng. Cô đã không được Lâu Thanh Nghiên về, cô ấy không bị người ta đánh gãy chân. Thay vào đó, nhiềuvi_pham_ban_quyen lần chuyển , cô ấy bị vào phòng nghiệm trắng toát đầy rẫy những mô hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ thểbot_an_cap người, bị hành hạ đến không còn ra người.
dường như thấy được sự diệt vong tan rã của Lâu , một người phụ nữ suốt ngày ngẩn ngơ đi khắp nơi tìm con.
An Như Mộng Anleech_txt_ngu diệt vong, tàn khốc giống như sự tàn bạo của quân Nhật năm xưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tiểu thúc khi đang thực hiện nhiệm vụ bị mộtleech_txt_ngu người phụ nữ bám lấyvi_pham_ban_quyen, khống rằng ông đã cưỡng bức cô ta, cuối cùng rơi vào cảnh mạng khó bảo toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bị khai khỏi quân tịch đảng .
Cha và đã tìm cô rất nhiều năm nhưng khôngvi_pham_ban_quyen có tin tức, cha chỉ có thể khỏi quân đội, nhưng không ngờ lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này lại bị hãm hạivi_pham_ban_quyen tội thông đồng với địch.
nhà bị , ông nội bà nội cũng bị người hại . Nhịleech_txt_ngu thúc là người thật thà như thế, vậy mà ở nhà lại bị gán quan hệ nam nữ bất chính, rồi bắn.
Mỗi mộtleech_txt_ngu thước phim cứ tục nhấp nháy trước mắt cô.
Khóe Đại gia gia thật ghê tởm, nụ cườivi_pham_ban_quyen của cả gia đìnhbot_an_cap họ mới mỉa mai làm sao, cứ thể đang nói: Các ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối cùng chết hết rồi, chết hay , nụ cười đó như đang ăn cả mọi chuyện.
Đây là mơ sao?
Nhưng tại sao lại chân đến thế? Các anh trai và em trai dùbot_an_cap sống sót lay lắt làm cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị hãm hại đến , An không còn một ai sống .
Rốt cuộc chuyện này đã cản aivi_pham_ban_quyen, hay nói khác, từ bắt đầu với cô, đây là một âm mưu.
Ở kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô không được cứu ra mà bị bánbot_an_cap núi sâu, bịleech_txt_ngu hành hạvi_pham_ban_quyen đến chết.
Cô nức nở khóc, bênbot_an_cap tai vang lên tiếng gọi gấp gápvi_pham_ban_quyen của đó: Kiều , Mộng Mộng, tỉnh đi, phải con gặp ác mộng không, Kiều Nhi
đang gọi mình thế, là mẹ sao?
Như Mộng vừa ra đã thấy cha mẹ và Lâu Thanh Nghiên với vẻ mặt đầy lo lắng.
Cô òa một tiếng rồi bậtleech_txt_ngu khóc. Thân xác mới mười tuổi, không thểleech_txt_ngu chịu đựng nổi sự giày từ những giấc mơ lặp đi lặp : Cha, mẹ, mơ thấy mình thoát ra được, con bị người bán vào tận rừng sâu núi thẳmvi_pham_ban_quyen, bị hành đến .
An Anh Tuấn ôm con gái, kéoleech_txt_ngu cô vào lòng: Sẽ có chuyện đó đâu. Dù có phải dốc sứcvi_pham_ban_quyen lực cha tìm con, cha mẹleech_txt_ngu đều sẽ không bỏ rơi con.
Tần Như Yên lau nước mắtvi_pham_ban_quyen, này chắc hẳn đã bị dọa sợ khiếp vía nên gặp ác mộng như vậy: Không sao đâu, sau này con sẽ bình an vô , cha mẹ sẽ không bao giờ bỏ mặc con.
An Như Mộng nức nở, nói đứt quãng: Con thấy anhbot_an_cap Thanh Nghiên bị người ta mang đi, anh ấy bị đưa vào một phòng thí , bên toàn là xác chết, rất nhiều xác chết. Họ mặc áo blouse trắng đang làm thí nghiệm gì đó, thật sự quá đáng sợ, rất , nhiềuleech_txt_ngu bi kịch, con
Timleech_txt_ngu Lâu Thanh Nghiên thắt lại. Cô đã nhìn thấy một tương khác của mình, nghĩa là giết chưavi_pham_ban_quyen phải là kết cục cuối cùng, mà giải phẫuleech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu cách tànvi_pham_ban_quyen nhẫn mớileech_txt_ngu là đoạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kết.
, không đâu, giờ anh đã an toàn rồi. Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định chăm chỉ rèn , không ai cóvi_pham_ban_quyen thể động vào anh được, anh .
Anh sẽ không bị bắt đi đâu, em nhìn , giờ anh đang an toàn.
Như Mộng khóc mức thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ra hơi, khiến ba người kiabot_an_cap sốt ruột không thôi, cuối cùng đành phải tiêm thuốcvi_pham_ban_quyen thần cô bình tĩnh lại được.
An Anh đứng bên cửa sổ, gương mặt cũng đầy ưu tư. Anh nhìn Thanh Nghiên bên cạnh: Giờ cháu biết ông nội và cha cháu đang phải mặt với điều rồi đấy, nó còn nghiêm trọng hơnleech_txt_ngu cháu nhiều.
Chỉleech_txt_ngu có bản thânleech_txt_ngu mạnh mẽbot_an_cap mới có thể bảo vệ được họ. Nhưngbot_an_cap tại cháu chỉ là một đứa , sống sót là . Chịu chút uất ức thì có , chỉ cầnvi_pham_ban_quyen còn là còn vọng.
Lâuvi_pham_ban_quyen Thanh Nghiên quay người nhìn mắt vẫn còn vương lệ của An Mộng, trong biết đang suy tính gì.
Đến ngày thứ ba việnvi_pham_ban_quyen, Tần Thư Hàng đến phòng bệnh: Mộng Mộng sao rồi, khi nào thì có thể xuất viện?
Tần Như Yên đứng dậy: Anh cả, Kiều Nhi ngày là thể viện rồi. Chỉ là vết thương ởbot_an_cap chân cần phải tĩnh dưỡng kỹ, vài ngày nữa có thể xuống đất đi lại, trẻ con phục hồi khá nhanh.
Cô sự lo lắng đám người kia sẽ quay trở lại, sự an của trẻ không được đảm bảo chút nào: cả, đã bắt được bọn chúng chưa?
Tần Thư gật đầu: Bà lão kia bắt đượcbot_an_cap rồi, gã đàn ông sẹonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đoán bỏ trốn từ sớm, hắn một kẻ có thânvi_pham_ban_quyen thủ. Tôi đoán hắn đã trốn vào vùng núi sâu quanh đây, chúng ta cũng không tìm , chỉ có thể tạm thời cho người lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý, nếu manh mối có người chuyên trách xử lý.
Bà lãoleech_txt_ngu đó chỉ người món thị . Cóbot_an_cap kẻ bảo bà cần giao Mộng Mộng cho người là sẽ mười đồng, bà ta liền làm theo. Bà ta không biết đối phương là gì, càng không diện mạo ra sao, chỉ biết trên người mụ ta có mùi hôi nách, làbot_an_cap một mụ . Manh mối đến đây lại đứt.
An Như Mộng cũng đoán phần nàobot_an_cap, sự nham hiểm của gã đàn ông kia khiếnvi_pham_ban_quyen hắn dễ bị bắt như .
Con gãleech_txt_ngu sẽ còn tiếp tục gây án. không phải là một nhóm nhỏ lẻ, đâyvi_pham_ban_quyen là phạm có tổ chức, hơn nữa còn đưa những người bị đến khắp nơi, thậm là những nơi không thể ra ánh .
Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư Hàng nhíu : Mộng Mộng, sao cháubot_an_cap lại có cảm giác như vậy?
Cô nhìn về phía Thanh Nghiên: Bọn có thể đưa anh ấy từ Đế đô đến tận thành phố này, cậu nói xem những người khác sẽ đến từ đâu? Giao thôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay không thuận tiện, trừ khileech_txt_ngu có người ứng.
Tần Hàng thấy cũng lý, không khỏi gật đầu: Cậubot_an_cap sẽ tiếp tục theo dõi. Còn về cô bé bị bắt cóc mà cháu nói, cô bé đó là một kẻ điên. Chắc là bị bọn người hành hạleech_txt_ngu quá nên giờ thần trí đã không còn tỉnh táo, chúng ta đã đưa cô bé đến viện tâm thần ở ngoại ô trị.
tâm thần ?
An Như Mộng không đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào tin rằng cô gái luôn thầm theo dõi mình lại là một kẻ tâm thần, chắc chắn cô ta đang che giấu điều gì .
Cô tỏ vẻ tò mò: Cậu , bệnhleech_txt_ngu viện tâm thần đó nằm ở đâu vậy? Có an toàn không ạ? Đừng để cô ta chạy , không thì lợi cập hại.
Tần Thư Hàng cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khà , xoa đầu côbot_an_cap.
Cháu lo xa quá rồi, viện tâm thần đó nơi tốt nhất ở thành phố Cáp chúng , lýleech_txt_ngu rất nghiêm ngặt, không ai trốn . Rất nhiều ác tànleech_txt_ngu bạo vào đó đều phải ngoan ngoãn cảvi_pham_ban_quyen.
An Như thầm , xem ra có thời gian đi gặp cô gái kia một chuyến, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người là ma cũng phải ra mặt gặp nhau một .
Ngày thứ tư, họ thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà.
An Thanh Sơn được A Thất, ánh mắt lộ vẻ nghi . Ông ở trên núi một đồng hồ, ngườivi_pham_ban_quyen này cũng đi theo ông suốt một tiếng.
Cậu rốt cuộc là ai? Thânvi_pham_ban_quyen thủ của quân đội, ai phái cậu ?
A đứng thẳng người: Lãnh đạo của tôi bảo tôi hỏi , thợ sănbot_an_cap hôm nayleech_txt_ngu có còn bắtleech_txt_ngu thỏ khôngbot_an_cap?
An Thanh Sơn run , vẻ mặt trở nên nghiêm nghịvi_pham_ban_quyen: Cáo thường ra khỏi hang sáng . Ông gặp chuyện gì khó khăn rồi sao, đến mức phải cả câu chobot_an_cap ?
A Thất lấy từ trong lớp áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lót ra một món đồ bọc trong giấy xi măng: Đây là thư lãnh đạo gửi chovi_pham_ban_quyen ngài, xin ngài hãy xem tại chỗ, cần phải đốt đi ngay lập tức, đây cũng là vì sự an toàn của .
An Thanh hiểuleech_txt_ngu rõleech_txt_ngu quy tắc này, mở ra đọc nhanh một lượt. Ánh mắt ông trở sắc lạnh, xem ra sự còn phức tạp hơn nghĩ.
Ông nhóm lửa đốt lá thư đivi_pham_ban_quyen, tiền và phiếu bên trong thì ông nhận, làm tin ông sự không biết nên nhận hay không.
Thôi bỏ , sau vậy! Cứ coi như giúp người bạn già một việc cuối cùng.
Cậu vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói với ông ấy, chỉ cần lão già này còn sống, trẻbot_an_cap định sẽ bình an vô sự. Ta cũng bồi dưỡng nó nênbot_an_cap người, hãy sớm đưa nó về, ở đây không hẳn là an .
A Thất chào theo kiểu quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội: Lãnh đạo bảo trọng, tôi xin phép đi .
An Thanh Sơn gật , nhìn tro tàn dưới đất cháy rồi vào trong bùn đất.
Ông giả vờ không chuyện gì đặc biệt, tiếp gánh củi xuống núi. Xem raleech_txt_ngu người nhà cứ một mực lẩn cũng vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dụng.
Hễ dính những thứ này đều sẽ tổn hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng phải năm xưa ông cũng vì lý do đó mới giải ngũ sao?
Nhưng xuânbot_an_cap củaleech_txt_ngu con trẻ, ông không quyết định , cũng không thể bảo vệ chúng cảvi_pham_ban_quyen đời.
ông về đến nhà, liền cô cháu nhỏ đang ngồi trên ghế, mặt mày rạng .
Chàvi_pham_ban_quyen, khỉvi_pham_ban_quyen con đã về rồi à, giờ đã chạy nhảy được rồi, đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net săn với ông không?
An Như Mộng nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô trợn tròn mắt: Ôngbot_an_cap nội?
Cô đột ngột đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bật dậybot_an_cap, quên mất vết thương chân, gượng dậy bước tới: Ông nội?
Ông lão mắt trông giống hệt ông nội ở trước của cô, ngay nốt ruồi trên mặt cũng trí, chỉ có điều người này trông trẻ và ăn mặc dị hơn nhiều.
Anleech_txt_ngu Thanhleech_txt_ngu Sơn thấy cô sắpvi_pham_ban_quyen khóc hoảng hốt: Mấy đứa nạt nó à?
Mọi người đều lắc đầu, ai dám bắt cô chứ, đó là tổ tông nhỏ củavi_pham_ban_quyen gia đình này màvi_pham_ban_quyen.
Ông nội, con nhớvi_pham_ban_quyen quá! Dọa con rồi, con cứ ngỡ sẽ không bao giờ được gặp lại ông nữa.
An Thanh Sơn vỗ vỗ bím tóc đuôi ngựa của cô: Nói bậy gì thế! Cơ thể lãobot_an_cap già này tốt lắm, còn thể đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc cháubot_an_cap lấy chồng nữa mà.
Nhìn thấy ông nội, An Mộng thấy ngôi nhà chính là nơi thuộc về. Vì đây làbot_an_cap trọng sinh nên cô cóleech_txt_ngu hội để cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vãn, để họ mãi mãi ở bên mình.
Cô nhìn Lâu Nghiên: Anh Thanh Nghiên, qualeech_txt_ngu đây đi, cha nói ông nội có quen biết anh .
Thanhbot_an_cap Sơn nhìn kỹ diện của đứa trẻ, quả nhiên rất giống người đó, nhưng mặt thì lạnh lùng , sự kiên của cậu bé này cũng không mạnh bằng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Được rồi, mọi người vào đi, ta có chuyện muốnbot_an_cap nói với mọi người.
Tối nay xong cả nhà họp một chút, ta có việc nói.
Vẻ mặt An Thanh Sơn có .
Tần Yên biết lần này e rằng đổi , cần phải thay đổi tiền đồ của con trẻ. Lần trước gia đình họp như vậy là con trai út lính.
Vâng, cha.
, An Thanh Sơn nhìnleech_txt_ngu cậu trước , ý xua tay: Ngồi đi! Đừng căng thẳng quá, ta và ông nội cháu quen biết mấyvi_pham_ban_quyen chục , chavi_pham_ban_quyen cháu cũng là do ta nhìn từ nhỏ đến lớn.
vừa nhận được mật thư ông nội cháu tới, bảo cứ ởvi_pham_ban_quyen lại chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta, đến thủ an toàn mới đón về.
Ông lấy từ trong ngực ra một bọc nhỏ, đưa cho đối phương: Trong này là ngàn tệ ông nội cháu gửi, cùng lương phiếu, phiếu thịt và một số lẻ tẻ khác. Đây tín vật của họ các , ý của ông nội cháu nếu bên xảy ra chuyện, ta sẽ nuôi nấng cháu trưởng thành, dựng vợ chồng cho , cháu
Lâu Thanh Nghiên đột nhiên : nội cháu sẽ chết sao?
đâu, mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu lớn lắm, sao mà chết đượcvi_pham_ban_quyen, chỉ là chuẩn bị cho tìnhvi_pham_ban_quyen huống xấu nhất thôivi_pham_ban_quyen.
Nhà họ tuybot_an_cap phải gia đình đặc biệt giàu có, nhưng nuôi thêm một đứa như cháu vẫn được. Tiềnleech_txt_ngu và phiếu cháu cứ giữ , còn tín vật ta sẽ giữ cháu. Đợi khi cháu đi, hoặc có cô gái mình thầm thương trộm nhớ, ta đưa lại cho cháubot_an_cap.
Từ hôm nay trở đivi_pham_ban_quyen, ở nhà tên là Tam Nguyên, họ của bà nhà ta. cứ cùng mấy đứa nhỏ trong nhà họcbot_an_cap võ, đốn củi, ruộng, có kiên trì được ?
Thanh Nghiên gật , thực chất lòng có chút thấp thỏm, không hiểu tại sao chuyện đi đến bước này.
Cháu làm ạ. Nhưng số tiền này ông cứ đưa cháu , còn lại ông . Sức ăn củabot_an_cap cháu rất lớn, trong nhà lại nhiều niên đang tuổi tuổi lớn, không thể ăn mất phần lương thực mọi người.
Còn tín vật đó, ông hãy để lại cho em gái đi ạ. Côvi_pham_ban_quyen ấy đã cứu mạng cháu, mạngbot_an_cap của cháu đời này cô ấy, ngoài ra sẽ không cưới vợ. Cháu xin ra ngoài giúp một tay trước.
An Thanh Sơn ngẩnvi_pham_ban_quyen hồi lâu mới phản ứng lại được ý của cậu: , cái thằng nhóc này, gài ta đấy à? Chuyện này liên quan gì đến cháu gái ta.
Ông cất hộp của bà cụvi_pham_ban_quyen, rồi cũngvi_pham_ban_quyen bước ravi_pham_ban_quyen .
Mọi người ngồi xuống cả đi! Đây là biểu ca Bạch Nguyên của các con. Nếu có ai hỏi thì bảo đến nương nhờ bà nội, rõ chưabot_an_cap?
Từ ngày mai, mấy đứa con phải tập võ cho ta. Buổi sáng lên núi luyện công, mỗi ngày mỗi đứa được ăn một quả trứng gà, Kiều Nhi cũng phải gia, cơ đảmbot_an_cap bảo dinh dưỡng.
đúng , Kiều Nhi, sao cháu lại biết thuật, lại biết phóng kim châm? có dạy cháu đâu.
Anleech_txt_ngu Như Mộng bưng bát cơm, gương mặt không chútleech_txt_ngu dạ: Ông nội, ông còn nhớ ông lão ăn mày xuất hiện lúc cháu vừa đời không? Những năm qua ông ấy đều trên núi.
Cháu quen ông ấy từ , chỉ là ông ấy đã qua đời hai trước rồi. Sư phụ nói cơ chưa tới nên cho cháu nói với mọi người. Những cháu biết lắm.
Y thuậtvi_pham_ban_quyen, võ thuật, cầm kỳ thi họa đều là do ông ấy dạy, còn mời cho cháu rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều thầy giáo nữa, mọi người đều thấy giờ. Ông nói này chắc sẽ tới, cháu con xin , sự không dám tráibot_an_cap lời dặn ông ấy, chỉ có thể âm thầm học tập, dám nói thật với mọi người.
Tần Như Yên ngạc nhiên nhìn cô: Hóa ra là vì chuyện này con mới thoảng lại leo núi, mỗi lần là hết cả buổi sáng, lúc về lúc nào mệt rũbot_an_cap . người cứ tưởng con lên núi mải chơi cuồng rồi chứ.
An Mộng gật đầu: Con không thể nói cho mọi biết được. Ông ấy bảo nếu nói trước sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của con. Con cũng không hiểu , hồi đó ông ấy cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói gì không ạ?
An Thanhleech_txt_ngu chặt đôi đũa: Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng nói gìvi_pham_ban_quyen cả. Những cháu biết thìleech_txt_ngu cứ tiếp tục bí mật, cũng coi không gì, khi cháu thấy phù hợp thì hãy lộ ra.
Mấy đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe ? Phải nghe lời gái, chỗ nào không hiểu thì hỏi. Ta không mong các con tài, nhưng gặp nguy hiểm phải biết phản kháng, đừng có ngốc nghếch chờ chết. Người nhà thể lúc nào cũng đến cứu kịp lúc đâu.
Mấy người còn lại đềubot_an_cap đầu, dáng vẻ nghe lời.
An Thanh nhìn hai cô con dâu: Nhưvi_pham_ban_quyen Yên, Thúy, hai đừng có ý kiến gì nhé. Thân đứa trẻ này đặc biệt, ta phải trông nom phần. Tiềnbot_an_cap ăn của nó người nhà đã gửi tới rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sẽ không ăn lạm vào phần của mấy đứa đâu.
Như Yên lắc đầu liên tục, vẻ mặt điềm nhiên như chẳng mấy bận tâm.
Cha, nói gì ạ? Anh Tuấn đã coi cha nó như anh , thì nó cũng như con trai mình thôi, nhà mình nuôi nổi mà, không đến khoa trương như vậy đâu.
Liễu Thúy Thúy hì : chẳng hiểu đạo lý lớn lao gì, nhưng đến có duyên rồi. Nhìn thằng bé có kia, sẵn tiện dạy dỗ giúp hai đứa con trai với, tích học tập của chúng kém quá.
Con khôngvi_pham_ban_quyen học thức, nhưng convi_pham_ban_quyen biết may , nấu ăn. không chê thì cứ gọi con là hai, cơm nước thường lúc nào cũng no.
Lâu Thanh Nghiên chào mọi người: ơn người ạvi_pham_ban_quyen, này làm phiền mọi nhiều.
An Thanh Sơn chào mời bọn trẻ ăn cơm: Anh Tuấn, chiều nayleech_txt_ngu con lên núi săn ítleech_txt_ngu rừng, tiện chúng dân làng một bữa. Mọi người giúp tìm bọn trẻ cũng vất đêm rồi.
Như Yên gom ít trứng gà trong làng, quà cáp phải tươm tất một , ít nhất cũng có chút hơi .
, ăn xong con đivi_pham_ban_quyen ngay.
Dù chỉ là bữa cơm bạc, Lâu Thanh lại cảm thấy rất ấm áp, nhiều so vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự lẽo nhà. Cậubot_an_cap gặp cha mẹ vào kỳ nghỉ, lúc họ đều rộn, thời gian sinh hoạt gần như lệch nhau hoàn .
Tần ôm chăn vào phòng: này là của chú út cháu ở, chú ấy đi lính ở Bắc Kinh rất khi . Cháu cứ ở phòng ấy, thiếu gì thì bảo thím, ra cửabot_an_cap hàng đại lý mua, .
Chăn quần áo này đềuleech_txt_ngu là đồ , cháu cứ yên tâm ngủ. Đợi ngày mai chắc là sẽ vất vả đấy, cường độ luyện và làm ở này dàng đâu, dần dần rồi sẽ quen thôi.
Thanh Nghiên vốn tưởng sẽ phải ngủ chungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với mấy , không ngờ một riêng, cậu cảm thấybot_an_cap thật sự đã làm phiền họ.
, cháu thể ngủ chung với người mà, cháu không nề gì đâu.
Tần Như Yên bật cười: Thôi bỏ đi! Thím lạ gì dáng ngủ con mình, đạp cháu xuống thôi chứ đừng nói là ngủ . Hai đứa nó là sinh đôi, làm gì bộ, cháu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu đâu. Đừng để đến lúc huấn không sao mà ngủ lại xảy ra chuyệnleech_txt_ngu, thì buồn cườivi_pham_ban_quyen .
rồi, cháu còn đi học ? Thím có thể lên thủ tục cho cháu trung học.
Lâu Thanh Nghiên lắc nhìn bà trải giường chiếu. Nói thật lòng, mẹ cậu còn giờ trải giường cho , ít nhấtvi_pham_ban_quyen là ký ức của cậu rất hiếm khi.
Thím , cháu nghiệp trung học rồi ạ. Vốn dĩ vàoleech_txt_ngu trường quân đội, nhưng lại bị đưabot_an_cap đến đây.
Thật là .
Như Mộng tiếng ve kêu bên , nằm trong phòng mình, nhìn đâu cũng dấu của sự thươngleech_txt_ngu.
Nhà họ An là nhà gạch xanh mái ngói, thuộc diện khá giảbot_an_cap trong đại . Cô và các anh em trai ở hậu viện, vốn được xây riêng cho bọn trẻ nên tách biệt hẳn với khu vực của người . Chú út chưa lấy nên cũng ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùngvi_pham_ban_quyen họ.
Cô nhớ để xây dãyvi_pham_ban_quyen nhà này đã tốn rất nhiều tiền, đều là tiền lương vàbot_an_cap chú hai dồn lại. chưa chia gia sản, nhưng người con trai đều đóng tệ mỗi tháng để duy trì chi tiêu nhà, còn lại đều tự lấy. Đây lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãi ngộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà những nhà khác không giờ có.
sau sân còn trồng những cây cô thích như táoleech_txt_ngu, lê, đào, đều do chú hai từbot_an_cap trên núi . Người thật sự rất yêu thương cô.
Cô ngồivi_pham_ban_quyen dậy trên giường, chốt cửa lại rồi tiến vào không gian.
Bình, mấy việc cần anh sắpbot_an_cap xếp, đi làm ngay đi.
An Bình đứng người: cứ nói, tôi nghe đây.
Thứ , hãy để người của ta tản ra, tôileech_txt_ngu muốn bóng dáng củaleech_txt_ngu ta xuất hiện ở mọi chợ đen, tôi cần nhanh chóng tích lũy vốn liếngbot_an_cap, bao gồm cả Hương Cảng cũng cần nhúng tay vào, anh hiểu ý chứ?
Vâng, thưa tiểu thư, người cứ việcleech_txt_ngu đưa yêu cầu, tôi sẽ sắp xếp nhân lực thực hiện. người là thành lập doanh nghiệp bên Hương Cảng đúng không?
Nói chuyện vớileech_txt_ngu người thông minh thật đơn giản: Lát nữa tôi sẽ kê mộtvi_pham_ban_quyen số có thể làm, anh hãy đóng vai trò cầu nối, chuyển giao nhữngbot_an_cap thứ này cho họ, không đượcleech_txt_ngu để xảy ra sai nào.
Thứ hai, phái một ngườivi_pham_ban_quyen đóng chốt tại Đế đô, tôi muốnleech_txt_ngu có được thông tin chính xác nhất ở đóleech_txt_ngu. Quan trọng là tôi phải nắm được kẻ nào đứng sau dàn hãm hại người .
Thứleech_txt_ngu ba, có cách nào để tôi luyện thể không? Thân thể tại quá yếu ớtleech_txt_ngu khiến tôi rất thụ động, không thể giải phóng ra được.
An chỉ tay về phía linh dịch đang có dao động.
Tôi nghĩ người có thể thương lượng nó, lẽ nó sẽ cho mượn một , dù sao sauleech_txt_ngu này người cũngbot_an_cap .
Còn thể mượn được ?
Cô đi tới dưới linh thụ, ngồi xuống nhìn nó. Câybot_an_cap không có lấy một , trơ như một cái cây đại mất hết sức .
Ông nộibot_an_cap cây ơi, con tên là An Như Mộng, ông có nhận ra không? Bây giờ con yếu quá. Ông cho con mượn ít linh , đợi con có cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể khỏe mạnh rồi sẽ bồi dưỡng cho ông vài hậu duệ tài giỏi, công đức người ông sẽ ngày càng nhiều, ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng sẽ hoa kết quả .
Đến lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó con sẽ trảbot_an_cap ông hẳn một linh dịch, ạ?
đối diện vẫn phản ứng, cô chán nản cúi đầu: sống hiện tại của con chẳng gặp nhiều đức đến , con muốn báo thùvi_pham_ban_quyen cũngleech_txt_ngu chẳng biếtvi_pham_ban_quyen tìmleech_txt_ngu kẻ thù ở .
Đợi tối đến tâm thần, con tin chắc có thu hoạch. Nhưng nhất ông cũng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để chân con hồi phục đã chứ, sườn con vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang gãy đây !
Đối phương dường như đã cóvi_pham_ban_quyen phản ứng, kết quả làbot_an_cap nhả ra cho một viên thuốc, còn là màu trắng tinh.
An Bình, thế này là gì? Cho tôi viên thuốc làm gì, không phải dạng nước sao?
An Bình lộ ngạc: Tiểu thư, người không biết đó thôi, phải một nồi linh dịch mới tinh chế ra được mộtvi_pham_ban_quyen viên thuốc này, có thể nó hài lòng với thiên phú của người.
Nồng độ của viên thuốc này rấtbot_an_cap cao, phản ứng gây ra sẽ mạnh mẽ, người có chịu đựng ?
Như Mộng loại khổ cực nào mà chưa từng nếm qua, năm xưa một mình cầm súng xông vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hang ổ Mafia cô chẳng .
Cô nhét thuốc vào miệng, mới được haibot_an_cap bước đã đùng tiếng nhào xuống đất.
Chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiệt, tác nhanh vậy ? cứ tưởng phải nửa tiếng phát chứ.
Cơ thể như bị xé toạc ra, cô giơ tay lên và nhìn thấy máu. Đây là thể đang huyếtbot_an_cap sao?
Cúi đầu nhìn , giữa davi_pham_ban_quyen thịt cô thực sự hiện những vệt máu, nhưng lại là màu đen. Không kịp suy nghĩ thêm, cơ vặnleech_txt_ngu vẹo theo một góc rất kỳleech_txt_ngu quái.
A khốn kiếp, quá An Bình, anh không nóileech_txt_ngu chovi_pham_ban_quyen tôi biết là phải đập đi xâyleech_txt_ngu lại bộ xương cốt và huyết nhục củaleech_txt_ngu tôi thế .
Anleech_txt_ngu Bình đứng tránh sang một , lặngbot_an_cap lẽ quan sátleech_txt_ngu.
Tiểu thư, tôi đã đây là dạngleech_txt_ngu cô , đau đớn chắc chắn gấp trăm lầnleech_txt_ngu người khác, người có nhịn qua được mà, cũng chỉ một tiếng đồng thôi.
Chỉ một tiếng hồ thôi sao?
Đây là lời con người nói ?
Gương già nua thế kia mà sao có thể ra những đến vậy.
không phải bản thân có thể ý khống chế không gian này, cô chắc chắn sẽ ngờ lão già này muốn chết mình để chiếm quyền làm chủ.
An Như thậm chí cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể nhận được xương cốt đang biến hìnhvi_pham_ban_quyen, sau đó tái tổ hợp lại với nhau, ngay tóc cũng dài thêm vài .
Tiếng gào thét của cô vangbot_an_cap vọng khắp không gian. Một tiếng đồng hồ nói dài khôngbot_an_cap dài, ngắn không ngắn, ngay khi cô thì cảm giác đau đớn dần dịu .
Bình bế cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa vào phòng trong trang viên: Tiểu thư, quần áo đã chuẩn bị sẵn cho người , đều là kiểu dáng của thời đại , người có thể tùy ý thay đổi.
An Mộng nhìn nước trong bồn tắm tíchleech_txt_ngu tắc biến màu đỏ, thấy cô đã đổ ra bao nhiêu máu.
khi tắm rửa xong, côvi_pham_ban_quyen nhìn mình trong gương, tuy vẫn là gương mặt đó luôn cảm thấy có gì đó khác biệt, chiều cao cũng thêm ba phân, có dấu hiệu đầu dậy thì.
Cô mặc vào chiếc váy màu hồng phấn, nhưvi_pham_ban_quyen là dáng mà mợ đãbot_an_cap mua, là chất liệu vải hoàn khácleech_txt_ngu biệt. Có thểleech_txt_ngu nói, nếu không nhìn kỹ thì sẽ không phát hiện ra.
Dù có bị phát hiện, cô cũng có thể lấy người sư phụvi_pham_ban_quyen kia ra làm cái cớ.
về tại, nhiệt độ môi trường hơivi_pham_ban_quyen cao, cô nhắm mắt lại giao tiếp với những con vật nhỏ gầnbot_an_cap đó, liền thấy một chú nhỏ bay .
Bạn nhỏ này, với lũ lợnvi_pham_ban_quyen rừng rừng một , bảo chúng để cha tôivi_pham_ban_quyen bắt vài con, tôi muốn ăn thịt, không?
ngoan ngoãn gậtbot_an_cap đầu bay đileech_txt_ngu.
An Như Mộng vẫn không , cô vào không chuyển tức thời ngọn gần nhà nhất, thấy hai người anh trai cầm cung tênvi_pham_ban_quyen ra dáng ra hình, xem ra cũng được họcvi_pham_ban_quyen qua.
giống như , trongleech_txt_ngu cầm một con dao , tay không là sở trường của anh.
Thấy xung quanh dường như có nhiều con mồi, cô một thỏ rừng và gà từ sâuleech_txt_ngu rừng ra. Nhìn thấy anh bắnvi_pham_ban_quyen tên trúng đíchleech_txt_ngu, sự rất vui mừng.
, con bắn trúng rồi, con có khôngvi_pham_ban_quyen?
An Anh Tuấn cảm thấy sao lũ gà rừng thỏ rừng hôm nay thế ? Cứ đâm về phía họ, nháy mắt đã bắn trúng hơn mười con.
Được rồi, chỗ này đủ rồi, hai đứa mang mộtvi_pham_ban_quyen phần đi đường về nhà trướcleech_txt_ngu đi, đừng để ai nhìn thấy. Cha sẽ mang này đi đườngbot_an_cap lớn, dùng để mời cả ăn cơm.
Nhưvi_pham_ban_quyen Thịnh nhìn vào rừng sâu: Nếu chúng ta bắt được lợn rừng thì tốt , thích ăn thịt kho tàu nhất, lâu lắm rồi ấy chưa được ăn.
An Anh Tuấn vỗ một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào đầu nó: chẳng phải làbot_an_cap chưa gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lợn rừng saoleech_txt_ngu, gì ăn nấy. đến ngày mai sẽ cửa hàng phẩm phụ có thịt không, định sẽ cho các con được ăn thịt.
Kết quả mới được hai bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, họ nghe thấy tiếng hì hục gì đó, liền thấy hai con béo mầm chạy tới, đi đếnbot_an_cap trước mặt họ thì mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng ra ngất xỉu.
An Anh lùi lại mấy bước, chuyện thế này, chúng cứvi_pham_ban_quyen vào mình màvi_pham_ban_quyen đâm đầu , chẳng lẽ hôm nay phải chuyện lành gì ?
Như Tĩnh bật cườivi_pham_ban_quyen: Chaleech_txt_ngu, lợn rừng dâng tận cửa rồi, nhà mình chắc chắn được chia chục cân thịt .
An Tuấn bĩu môi: là hai con lợn này không muốn sống nữa, đặc biệt tìm đến choleech_txt_ngu chúng ta ăn đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. đứa mauvi_pham_ban_quyen về nhà đi, bảo ông nội tìm người tới khiêng lợn rừngvi_pham_ban_quyen về.
cầm dao rựa chém loạn xạ lên người con rừng. Nếu nói ra lợn tự tìm đến cái chết, mà tin được, người ta tưởng bị thần kinh.
Hai em đeo gà rừng thỏ rừng trên lưngbot_an_cap, cỏ lợn phủ lên trên, từ đường lớn chạy như bay về nhà: Ông nội, nội, cháu bắt được lợn , bảo ông tìm người khiêng về .
An Thanhbot_an_cap Sơn đang cắt cỏ trong vườn rau: nói gì cơ, cha cháu bắt đượcleech_txt_ngu lợn rừng á, thật hay giả vậy?
Thật , béo lắm, cha đang đợi ở đó đấy!
Mẹ , đây là rừng thỏvi_pham_ban_quyen rừng bắtvi_pham_ban_quyen được, mẹ mau ướp đi, trời nóng thế này sẽ bị thối mất.
Tối chắc chắn được ăn thịt, nhà mình cần nấu nhỉ.
An Thanh Sơn vứt cáibot_an_cap xẻng tay xuống, phủi phủi bụileech_txt_ngu đất trên người.
Bà nó ơibot_an_cap, bà gọi mấy ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ nữ ra quảng đun đi, tối nay nhà mình lo, lấy thêm rau xanh nữa, không đủ thì mượn một ít, coi nhà mời .
Như Thịnh ghé gần ông nội, nói nhỏ: Ông , cha còn được cả gà rừng thỏ rừng nữa, ông nhớ nói rõ đây là mời mọi ăn, chứ phải chia người nhé.
tránh người ta lại nói đây là sản công, không phép mời khách ăn, lúc thì xử lắmleech_txt_ngu.
An Thanh Sơn gõ vào đầu nó một cái: Chỉ có cái cháu là mưu , ông lưu ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
An Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng thấy cha mìnhbot_an_cap không sao, lại đưa thêm cho ông hai lợn rừng. như cho đủ thể diện, thấy người dưới núi lên đến nơi, cô liền nhanh chóng rời đi.
Lâm Cường nhìn mấy lợn rừng nằm trên đất, trợn tròn mắt: Chẳng phải nói chỉ có hai con sao? Sao thành bốn con thế này, người chúng mang theo ít quá.
Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Anh Tuấn cũng cảm thấy gì đó không đúng, nhưng anh không thể giải thích, chỉ đành nén vào lòng.
Chỗ chảy máuvi_pham_ban_quyen nên dẫn dụ những con lợn rừng khác , tôi sợ chúng phá hoại nên đã xử lý hết luôn. Hai con nặng các cậu khiêng đi, hai con để mình tôi lo , chỉ là tốn công chút thôi.
An Chính thấy việc này hơi khó nhằn: Anh Tuấn, thôi đi! Để chúng em cùng làm, anh quân đội có mở, là niềm tự của đạivi_pham_ban_quyen đội ta, không thể để cơ thể bị thương , ta gì đó kéo xuống.
Bên này họ đang hối hả làm việc, thì quảng cũng náo nhiệt không kém, cánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ nữ đã bắt đầu bắt tay vào làm.
Bạch Thu Anh vốnleech_txt_ngu đã quen thuộc với người này, chức Chủ nhiệm phụ nữbot_an_cap của bà phải danh thực.
Mọi người nghe tôi nói, ngày trước mọi vất vả nhà tôi trẻ nhỏvi_pham_ban_quyen, sự rất . nay nhân cơ hội này, mời mọi dùng bữa cơm đạm bạc, mọi người chê.
Lương thực chính hôm nay nhà tôi lo liệu, mỗi nhà đều có phần đủ , cần không phí là được.
thư chi bộ Kim Chiêu Đệ kêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên: Đó bánh bao hay là bánh bao ? Chúng ăn bánh bao chán rồi, chúng tôi ăn chút gì ngon !
Bạch Thu Anh cười : Bánh bao trắng tôi còn đangbot_an_cap thèm đây này, chỉ cóbot_an_cap bánh bao ngũ cốc thôi, khôngbot_an_cap vừa ý chị thì người đàn ông nhà chị đi mà kiếm bánh trắng về cho mà ăn.
Kim Chiêu cườileech_txt_ngu hì: phải vì đàn ông nhà tôi kiếm không ra nên mới xin dâu chút đồ ngon , ha ha
coi đó như một chuyện cười, thời buổi này mà nỡ ăn bánh bao trắng, cuộc sống ai khó khăn, có bánh bao cốc ăn là tốt lắm rồi.
Như Mộng về đến nhà lâu thì cửa đã bị gõ vang: Chịbot_an_cap ơi, chị có ra quảng trường không? Hôm nay cả săn được mấy con lợn rừng, hôm nay có món thịt lợn luộc, chắc là lắm.
Cô giả bộ đau chân, mở nhìn mấy người trước mặt: chị đau, cõng chị đi đây, chị không nhẹ đâu .
Trong số đó người cao nhất là Lâu Thanh Nghiên, anh không dự mà ngồi : Để anh cõng em! đi vững, sẽvi_pham_ban_quyen không làm em bị ngã.
An Như Hồi và anh trai An Như Mặc nhìn nhau, quảvi_pham_ban_quyen thực chiều cao của cả hai không bằng người ta, nên tự giác lại bướcleech_txt_ngu.
Chị ơi, cứ anh Tam Nguyên cõng chị đi, thấy vậy chắc chắn hơn, em không caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy.
Như Mặc liếc nhìn ra sau, người anh trai khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dường như cũng không cóbot_an_cap nhà: Được , vậyleech_txt_ngu để anh Tam cõng, chắn món tóp mỡ, lắm đấy.
Anh Nguyên, đã ăn bao giờ chưa? Đây là món sảnleech_txt_ngu ở Cáp chúng đấy, chỗ anh không?
Lâu Thanh Nghiên cõng cô vềleech_txt_ngu phía , cứ cảm thấy cô so với trước kia xinh đẹp hơn, lại còn cao nữa, biết có phải ảo giác của anh không.
nặng của cô cũng quá nhẹ, chẳng nặng bằngleech_txt_ngu một lợn .
Ở có, chỉ làbot_an_cap không tông bằng ở đây thôi, anh cũng chưa từng ăn món thịt lợn vừa mới làm xongbot_an_cap.
An Như ghé tai anh, giọng nhẹ , phả ra hơi nóng: Em thích thịt mỡ, mỗi lần nhà làm món này, cóbot_an_cap thể ăn hết cả bát lớn.
Ở nông thôn cái hay là nếu muốn ăn thịt thì có thể vào núi mà kiếm, cần có bản lĩnhbot_an_cap là không bao giờ thiếu thịt ăn.
Nhưng nếu lợn rừng như thế này bắt buộc phải chia cả đại đội cùng ăn, tuy nhiênleech_txt_ngu cũng sẽ nhận được vài chục cân thịt thưởng và công ích.
Lúc này cô chợt nhớ ra một , giọng nói nhỏ, ước chừng chỉ có hai người nghe thấy.
Nếu trong đám thanh tri thức có ở thủ đô nhận ra thì sao? Lúc đó không phải hết sao, vậy cái tên giả này còn có tác dụng gì ?
Thanh Nghiên khẽ lắcleech_txt_ngu đầu: Anh ở thủ đô rất khi xuất hiện công chúng, đi học cũng ở trường quân đội, lớn anh đều được dạy kèm riêng, ngoài rấtleech_txt_ngu ít ai biết anh.
Dẫu có bị nhận ra thì cứ bảo là nhận nhầm người là xong, dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì ai mà tin được anhvi_pham_ban_quyen lại xỉnh thônvi_pham_ban_quyen này, mà anh cũngleech_txt_ngu đâu có đây một ngày hai.
An cảm thấy này không mấy chắn: cứ chuẩnbot_an_cap bị tâm lý đi, em thấy những kẻ đó đã tính kế chắc chắn sẽ sắp xếp những hoạch khác.
Ví dụ dùng mỹ kế, giăng bẫy bắt phải cướivi_pham_ban_quyen vợ chẳngvi_pham_ban_quyen hạn. Anh mười lăm tuổi , ở thôn em là có thể lấy vợ được .
Không biết có phải trùng hợp hay không, khi họvi_pham_ban_quyen vừa đi đến bờ sông thì bỗng nghe thấy tiếng tùm một cái, một cô gái nhảy xuống sông, Lâu Nghiên cứ như không nhìn thấyvi_pham_ban_quyen gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
đáng sợ, ở nông thôn cũngbot_an_cap chơi tròbot_an_cap này sao? Anh gặpvi_pham_ban_quyen , bạn anh cứu người xong kết quảbot_an_cap là hai người phải đính hôn, giờ đang náo loạn không yên, đều là tính kế cả đấy.
An Như Mộng thật sự thấy người này rất thông minh, côvi_pham_ban_quyen gọi hai kẻ ngốc phía lại: Anh ba, út dừng lại chút, xem tình hình thế nào, biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu lại có trò hay để xem.
người đứng ởvi_pham_ban_quyen vị tríbot_an_cap đó quan sát, An Mộng còn không ngừng tẩy não hai anh em, sợ lúc nào đó cũng bị người ta bám lấy.
Chị nói cho hai biết, nếu thấy ai nhảy sông, muốn cứu người phải dùng dụngleech_txt_ngu cụ mà kéo , đừngleech_txt_ngu để xảy tiếp thân thể.
Đây không phải là việc nghĩa , mà là cái giăng sẵn chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai đứa . Đứa nào để bám lấy, rước kẻ gây rối nhà thì chị sẽ bảo ông bà đuổi ra cửa, cho ra ở riêng tự sinh tự diệt, ngheleech_txt_ngu chưa?
An Như Hồi xua loạn xạ: Chị ơi, em đang chết khiếp đâyvi_pham_ban_quyen , sao có thể đi cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người được. Embot_an_cap đâu có thiếu vợ, tại saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải cứu người chứ, mạng nhỏ của em trọng hơn.
Ngay lập tức nhóc ăn một đá: Chị nói là khi em lớn lên, bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ phảileech_txt_ngu cảnh với phụ . Đợi em trở thành một thanh niên ưu tú, có quyềnbot_an_cap có thế thì ma quỷ quái gì cũng sẽ tìm , nghe rõ ?
An Như Hồi như gặp quân thù: biết rồi chị ơi, em nhất định nghe lời, em sau này phải chị thích em mới cưới, còn thìbot_an_cap đối không cưới.
Chuyện thì cũng mức ấy.
An Như Mặc nhìn vừa được cứu dưới sông lên, ánh mắt lóe lên sự phấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khích.
Người cứubot_an_cap An Chính Nghĩaleech_txt_ngu, con trai út của Bí thưbot_an_cap, phụ nữ kia là thanh niên tri Âu Linh Vận. Trước kia nhà cô ta khá giàu có nhưng bị Ủy ban Cách mạng điều .
Cả nhà đều bị đưa đi cải tạo, cô ta mới phải đến đây thanh tri . Ở đây được ba bốn rồi, năm nay 20 tuổi, chắc là không nổi nên muốnbot_an_cap lấy một người để kết hôn, cũng có là lợi dụng chức quyền củaleech_txt_ngu Bí thư để được về thành phố.
Như Mộng nhìn anh ba mìnhleech_txt_ngu với vẻ mặt kinh ngạc: Anh ba, sao chuyện gì hết vậy? Sao em không biết là anh quan tâm chuyện như thế.
Cậu tay nhìn về phía trước: Có gì đâu, chẳng qua là trí nhớ của anh thôi, chỉ cần là nhữngbot_an_cap gìvi_pham_ban_quyen anh từng thấy , đều cóbot_an_cap thể ghi nhớ .
Ví dụ như tócbot_an_cap của em dài hơn tháng trước, da trắng hơnleech_txt_ngu, chiều cao tăng thêm banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phân, mắt anh không nhìn đâu.
Lâu nhìn cậu vẻ ngạc nhiên xenleech_txt_ngu phấn khích: Đúng là mầm non làm trinh sát, nếu được đàovi_pham_ban_quyen tạo bài bản thì chắn sẽ là thanh kiếm bén của quân đội, nhà em không biết chuyện này sao?
An Như Mộng lắc đầu, cũng vẻ mịt mờ. Tình hình ở nhà dường như dễ giải quyết hơnvi_pham_ban_quyen cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng tượng.
như không biết, nhưng Tam ca thi cử luôn rất tệ, chẳng lẽvi_pham_ban_quyen là ý? Để lát nữa em hỏi ông nội xem tình hình .
Ba người vừa địnhleech_txt_ngu ngang qua đó thì thấy Âu Linh Vận, không biết làvi_pham_ban_quyen đang mê hay cố , cứ thế bám chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An Chính Nghĩa.
An Chính lập tức né tránh. Anh chỉ muốn cứu người, chứ muốn bị lấy như thế này.
Bây giờ anh cũng nhận thấy điều bất ổn, người này cứ bám lấy cơbot_an_cap thể mình làm gì không biết.
Như Mặc, giúp chú nội , nói là nữ thanhvi_pham_ban_quyen nhảy tự tử, còn có việc nên đi trước đây.
An Mộng đá cậu một cái: Mau đi đi, gọi cả thư tới, nóileech_txt_ngu chú Chính Nghĩa cứu nữ tri thanh nhảy sông tự tử rồi bị cô ta ăn vạ, bảo mau tới người.
Bí thư có quan hệ rất tốt nhà họ An. nội kể , ngày trước khi cả nhà họ chuyểnbot_an_cap về, cha của bác Bí thư vẫn còn làm thôn trưởng.
đó, ông đãleech_txt_ngu sắp xếp nơi cho gia đình, giúp họ vượt qua thời gian khó ấy. Nếu không phải vì chú Nghĩa không có ý gì với người phụ nữ này, cô cũng chẳng buồn giúp đỡ.
Âu Linh Vận nôn ravi_pham_ban_quyen hai ngụm nước, ôm lấy chân An Chính Nghĩa không buông: Đồng chí, anh lầm rồi, tôi không phải sông tựvi_pham_ban_quyen tử, tôi chỉ vô tình xuống nước .
Quầnleech_txt_ngu cô ta bị kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rách, để cả mảng trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngực. An Chính Nghĩa saoleech_txt_ngu cũng là một chàng trai trẻ, ánh mắt không khỏi nébot_an_cap tránh.
tri thanh, xin cô trọng . Tôi chỉ vì muốn cứu , chứ không muốn có quan hệ gì với côvi_pham_ban_quyen cả.
Âu Linh Vận không nói lời nào, cứ thế túm chặt lấy ống quần anh.
An Như Mộng vỗ vai Lâu Thanh Nghiên: Tam , thả em xuống, ngồi bên cạnh xem là được rồi. Hai anh giúp kéo Chính Nghĩa ra đi, để người thấyleech_txt_ngu hay đâu.
Cơ thể người phụ nữ kiavi_pham_ban_quyen đó không ổn, sợvi_pham_ban_quyen nảy sinh vấn đề gì phức tạp. Dù sao chú Nghĩa có quan họ hàng với nhà mình.
An Như Mặc và Lâu Nghiên dù sao những thiếu niên đang tuổi lớn, sức lực mạnh. Khi Âu còn chưa kịp phản ứng, cô đã cảm thấy một sức khiến mình mất kiểm .
Cơ ngã nhào xuống đất khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta sững sờ: Các người làmvi_pham_ban_quyen gì vậy? Anh đã chạm vào người tôi, chẳng lẽleech_txt_ngu không định chịu trách nhiệm sao?
Chính Nghĩa ngây người, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng là không biết tốt : Cái gì ? Tôi cứu cô còn phải chịu nhiệm với à? Cô nói thật nực cười, cô còn lớn tuổi hơn mà cũng dám mở đòi gả cho tôi sao?
Nếu nữ tri thanh cũng như cô thì aileech_txt_ngu còn dám nữa, để mặc cho chết đuối cho rồi.
Đám tri thanh bên cạnh lậpvi_pham_ban_quyen không bằng lòng, khoanh tay nhìn Chính Nghĩabot_an_cap: gì đây? Định giương mắt nhìn chúng chết đuối sao? Thật là tuyệt tình. Chúng tôibot_an_cap xuống nông thôn là xây , chứ không phải mấtleech_txt_ngu mạng.
An Như Mặc bọn họ ánh mắt khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy thiện cảm: Nhưng cũng không ai bảo các được phépvi_pham_ban_quyen cố ý nhảy xuống để bám lấy một người vô tộibot_an_cap. Các người nôn muốnbot_an_cap vào đây để nuôi lợnbot_an_cap đến thế ?
Từ xa, một ông mặcleech_txt_ngu mi trắng đi tới, chiếc màu xanh quân đội – màu sắc hành thời bấy giờ.
nhìn thấy cơ thể người ta thì nhất định phải chịu trách nhiệm, nếu không, chúng tôi sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo lên Ủy ban Cách mạng.
An Chínhbot_an_cap Nghĩa thật sự hối hận vì trắc ẩn của mình, lẽ ra nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi như không thấy gì cả.
sao lại trùng hợp thế chứ, anh địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến khu nhà tri thìvi_pham_ban_quyen bắt gặp cảnh này. Rõ ràng có điểm không ổn, anh đâu có ngốc.
báo cáo lên Ủy ban Cách mạng đi. bị đày đi cải tạovi_pham_ban_quyen hơn là cưới một người phụ nữ khôngleech_txt_ngu đứngvi_pham_ban_quyen đắnleech_txt_ngu. Tâm tính không chính trựcleech_txt_ngu, về nhà chỉ có nước hoại gia cang, nhà chứa nổi loại như vậy.
Âu Linh Vận sùi khóc , hướng về phía người mới đến mà kể , thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản thân chịu uất ức thấu trời.
Đội trưởng Trần, anh phải lại công bằng cho . Tôi chỉ vô tình ngã xuống nước, tôi biết bơi nên cần ai cứuvi_pham_ban_quyen cảvi_pham_ban_quyen, chỉ nhất chưa kịp phản ứng thôi.
Vậy này dưới nước cứ sờ đùi tôibot_an_cap, chí còn rách cả áo tôi nữa. không biết đâu ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ phải, sau này tôi biết sống sao đây.
Rốtbot_an_cap cuộc trên đời này còn có công lývi_pham_ban_quyen không? Sự trong sạch của tôi phải làm sao bây giờ, này tôi chẳng còn mặt nào mà lấy chồng nữa, đời tôi bị anh hủy hoại rồi, ai chịu trách nhiệm cho đây?
Mộng vở kịch Âu Linh Vận đang diễn. Cô ta và cái Đội trưởng Trần kia chắc chắn có gì đó ám với .
kiểu liếc mắt tình đó, chắn trước đây hai người từng có những hành động thân mật.
Bí thư An Thiếu Hằng và vợ vội vàng tới. Kim Chiêu Đệ thấy con không mới thở phào nhẹ nhõm, rồi nhìn Âunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Linh Vận với gương không chút thiện cảmbot_an_cap.
Đồ hồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tinh, là không biết hổ. Con trai tôi mới mười tuổi, còn nhỏ hơnleech_txt_ngu cả , vậy mà cô nỡ lòng nào nó xuống nước, cô có còn liêm không hả?
trai tôi lẽ ra nên cứu , cứ chết đuối cho rồi, đúng là làm mắc oán.
An Thiếu Hằng nhìnvi_pham_ban_quyen người đang dưới đất, giọng nói run . Ông không ngờ chuyện hãm hại này rơi trúng gia đình .
Ai nói cho tôi biết rốt cuộc chuyện này thế ? Từ bao giờ mà cứu người bị ăn vạ thế , nữa không?
Trầnbot_an_cap ngậm một cọng cỏ, nhai đi nhai lại: Bí thư Anbot_an_cap, đây không phải chúng tôi nói, mà Âu tri thanh con trai ông đã sờ đùi ấy, thậm còn xé rách quần áo. Chuyện này biết bua với ai đây.
Bây giờ quan hệ nam nữ bị quản nghiêm ngặt. Nếu báo lên Ủy bannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cách mạng, nhẹvi_pham_ban_quyen thì bị đày đi cải , thì bị bắn bỏ, không có kết cục đâu. Tôi hiểu rõ chuyện này hơn các ông nhiều, vì tôibot_an_cap chính Phó chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng đấy.
Mọi người anh ta với ánh mắt đầy ngưỡng mộvi_pham_ban_quyen.
Bên cạnh có người hùa theo: Đúng thế, Âu tri thanh đã nói anh ta thì chắc chắn là có chạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chẳng lẽ tri thanh chúng tôi lại rẻ rúng đến thế, bị sàm sỡ mà coi như không sao ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Các phải một lời giải thíchvi_pham_ban_quyen đi chứ.
An Chính sở đến mức sắp . Anh sắp được lên thành phố làm việc, lại vướng vào chuyện nàyleech_txt_ngu, đúng là hoại tiền đồ mà.
, mẹ, con thực không làm chuyện đóvi_pham_ban_quyen, kéo cô ta lên , con thật sự
An Hằng con trai mình vốn hiền lành, thấy này tuyệt đối sẽ ra tay cứu : Yênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâmvi_pham_ban_quyen đi, dù bố phải bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái chức thư này không để con phải chịu oan ức.
các người đã nói là do lỗi của con tôi, thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo cảnh sát đi! Con tôi tuyệt đối khôngbot_an_cap thể bị khống một mơ . Loại người nào không rước nhà, gia đình tôi tự biết rõ.
Âu Linh không ngờ gia đình này lại rắn như vậy, đến nước này rồi mà vẫn không chịu nhượngvi_pham_ban_quyen bộ.
Cô nhìn sang Trần , ta nháy một cái: Bí thư An, các ông nhất định phảibot_an_cap làmbot_an_cap cho chuyện nên khó vậy sao. Thật là hết cách rồi, xem ra là muốn ức hiếp tri thanh chúng tôileech_txt_ngu không có người lưng đây mà.
Vậy thì tôi sẽ báo lên Văn phòng Tri thanh và Ủy ban Cách mạng, đến lúc đóbot_an_cap họ đến bắt người thì đừng trách chúng tôi không nể mặt. Dù sao chúng tôi là người chịu thòi thực sự.
Như lúc lên : Khoan đã
Trần Khôn đưa mắt tìm nơi phát ra tiếng nói, rồi gặp một cô gái xinh đẹp đến hạn, một người mà anh chưa từng thấy trong đại độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao .
Lâu Thanh Nghiên nhận ra hắn nhìn An Như Mộng tràn đầy sắc dục, liền lên tiếng với vẻ khó chịu, giống bảo của mìnhbot_an_cap vừa bị kẻ khác dòm ngó: Nhìn cái gì, cònleech_txt_ngu nhìn nữa tôi móc mắt ra đấy.
Trần Khôn cau mày, khôngvi_pham_ban_quyen lúc nào mà đại đội Thượng An xuất hiện người có khí thế như vậy, bản anh ta từng gặp qua.
Cô là ai? Tôi chưa từng thấy cô, thanh tri thức mới tới à?
An Như Mặc khẽ đỡ gái đi tới, muốn che chắn khỏi tầm mắt của Trần Khôn, nhưng vì chiều cao còn hạn chế nên chẳng có tác dụng là bao.
Tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất là lại cái ánh mắt đóbot_an_cap , nếu anh em chúng tôi tay móc nó thì trông khó coi lắm.
Trần Khôn bật cười thành tiếng, xembot_an_cap ra đây là con cái nhà An. Anh ta nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái nhỏbot_an_cap nhà An không như thế này, vốn luôn được đình bảo bọc kỹ.
Hóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô lại có nhan sắc tuyệt trần đến vậy, gì được bảo vệ kỹ lưỡng như . Đợibot_an_cap đến khi trưởng , vẻ đẹp này e là không thể tưởng tượng nổi.
Cô bé à, tôi khuyên cô đừng xen vào, dù saobot_an_cap chuyện này đã rành ra đó rồi, không cóbot_an_cap hội thay đổi đâu.
An Mộng tựa vào người Lâu Thanh Nghiên, giọng nói yểuleech_txt_ngu điệu mềm mỏng, nghe chẳng có chút uy lực nào.
bảo có cơ hội thay đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Thứ nhất, chúng tôi đều là nhân chứng, chú út Chính Nghĩa chẳng làm gì cả. chỉbot_an_cap thấy thanh tự xuống nước, nước bắn lên cao cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mét. Nếu xuống tắmbot_an_cap rửa thì giữa ban ngày ban mặt thế này cô tắmbot_an_cap cho ai xem? Tôi hoàn toàn có lý do để nghi ngờ hành động này của côbot_an_cap là để bám mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người chồng, tóm được ai thì tính ngườivi_pham_ban_quyen . Chỉ là chúleech_txt_ngu Chính củaleech_txt_ngu tôi hơi ngốc, không nỡ nhìn người ta , vậy mà cô hay thật, được cứu mạng còn định bám riết lấy người ta.
hai, côbot_an_cap An Chính Nghĩa sàm sỡ cô, bằng đâu? Chỉvi_pham_ban_quyen cần cô đưa ra , chúng tôi sẽ đích thân giải chúleech_txt_ngu đến đồn công an, tuyệt đối không biện hộ.
chứng thì xin nhé, chúng tôi thừa nhận . Ai biết được ở dưới nước phải chính cô là người sàm sỡ chú út Chính Nghĩa hay không? Chúng tôi muốn kiện cô quấy rối nam đồng chí, bắt lên Ủy ban Cách mạngleech_txt_ngu, cô là đồ manh, bắt cô diễu phố thị chúng đấy.
An Thiếu sững , chuyện mà cũng có thể cờ như vậy sao? Đây lầnleech_txt_ngu đầu tiên ông nghe thấy những lời đanh thép như thế, nhưng lại vô cùng có , ai tố cáo ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó phải đưa ra bằngleech_txt_ngu chứng.
Đúng, cô không đưa ra được bằng chứng, tôi sẽ kiện cô kế hãmleech_txt_ngu hại con trai tôi, sỡ tôi, bồi thường phí tổn thất cho nó.
sao cũng là con trai, có sờ một chẳng mất mát gìleech_txt_ngu, không thấy xấu hổ.
An Chính Nghĩa đỏ bừngleech_txt_ngu mặt, sự khôngbot_an_cap thốt nên lời. thật sự không bị , nhưng nói raleech_txt_ngu thế này liệu sau này gái nào dám anh nữa không?
Âu Linh Vận cảm thấy quan của mình như bị vặn vẹo, thật khôngvi_pham_ban_quyen thể tin nổileech_txt_ngu người này lại có mạch suy nghĩ khác ngườileech_txt_ngu như vậy, tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưng đâu ra xen vào chuyệnleech_txt_ngu của cô ta.
Cô nói cái gì? Tôi sàm sỡ anh ta? Cô đùa đấy à, ta là đàn , tôi sàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sỡ anh ta gì?
Cách ngụy biệnvi_pham_ban_quyen của An sắc bén, cô cứ vặc lại đối phương: cô là đàn bà, chú ấy sàm sỡ cô làm gì? Làng chúng tôi cũng đâu có thiếu phụ nữ, chú ấy cũng chẳng đến mức không lấy nổi vợ, gì phảivi_pham_ban_quyen nhảy xuống sông sàm sỡ cô? Chú cũng là người có học thức cao, chẳng kém gì cô đâu. Cô thử nói lý do xemvi_pham_ban_quyen nào, những thứ cô có thì người nữ khác cũng có, trang điểm lên ai chẳng là mỹ nữ, có gì khác biệt .
xung quanh dường như cũng thuyết phục, quả thật chẳngvi_pham_ban_quyen việc gì phải sàmbot_an_cap sỡ một tri thanh, trong thôn thiếu gì con gái trẻ đẹp.
Trần Khôn suýt nữa thì bật cười, lần đầu tiên anh ta thấy một cô gái đáng yêu như vậy, cô thành dậy sự hứngleech_txt_ngu thú trong anh ta.
Côleech_txt_ngu bé này thật là khéo mồm khéo miệng. Vậy tình hình này cô định giải quyết thế nào? Chuyện đã xảy ra , phải có kết quả chứ, không để người ta chiếm tiện nghi trắng trợn như vậy.
An cười lạnh: Chúng tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi cô ta ra khỏi đại đội Thượng An là giữ thể diện cho khubot_an_cap tri thanh rồi. Một người nữ mang thai mà còn dám bám lấy dân quê chúng tôi sao? Côvi_pham_ban_quyen tưởng quê chúng tôi không sinh được con chắc? Lại cònvi_pham_ban_quyen định để ngườileech_txt_ngu ta chưa cửa đã bị cắm sừng, loại người thành phố như thế ai mà dám rước về, cưới về là để nuôi con cho kẻ khác à?
Mọi người ở khu thanh đều nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Âu Linh Vận với mặt dị nghịvi_pham_ban_quyen: thanh Âu, cô thai thật sao? Hèn gì dạo này cô thích ăn chua, khẩu vị lại rất . Tôi cứ tưởng cô không đói, hóa ra là bắt đầu nghén rồi. Sao cô không nói sớm, chúng tôibot_an_cap có thể chăm sóc cô mà. Thế nhưng đối tượng của cô là ai, bao giờ thì kết hôn để chúng tôi còn chuẩn tiền mừng?
Âu Vận cuống quýt giải thích, thầm trách người kia sao còn thêm dầu vào : Lâm Vi, cô có nói bậy, tôi căn bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề mang thai, cô ta đang vu khống tôi .
gào với An Như : Cô là ai chứ! Vì muốn Chính Nghĩa lời gì cũng dám nói ra sao? Tôi vẫn còn là một nữ trong trắng, dựa vào đâu mà cô đối xử với tôi như vậy?
Nếu đã không chịu trách nhiệm thì coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như tôi đen đủi, nhận thua, người đi đi.
Kim Đệ vốn phảivi_pham_ban_quyen người lành gì, bà tóm cánh taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta: Cô đi theo tôi đến nhàleech_txt_ngu bác , để ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy khám xem cô mang thai hay không. Cô dám hại nhà chúng tôi, thật đồ không biết xấu hổbot_an_cap.
Âu Linh Vận lùi người : Các người không được vào tôi, tránh ra! Tránh ra maunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Trần Khôn thay ta ngăn Kim Chiêu Đệ lại: Bà cũng nên nương tay một chút. Nếu tri thanh Âu đã nói khôngvi_pham_ban_quyen cần các người chịu trách thì đừng tiếp tục dây dưa nữa, dù sao cứ giằng co lâu cũng chẳng hay gì cho cả đôi bên.
Kim Chiêu Đệbot_an_cap nhổ toẹt một cái, suýt chút nữa trúng mặt Khôn: Thật là kinhbot_an_cap tởm, sau nàyleech_txt_ngu dù tri có rơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuốngbot_an_cap nước tôi cũng cứu, đúng đồbot_an_cap lòng lang dạ thú.
trai, sau này thấy tri thanh thì tránh xa ra. Thà cướivi_pham_ban_quyen một đứa không xinh đẹp hơn rước cái loại lang dạ thú, tính kế người ta đến xương cũngbot_an_cap chẳng còn thế này.
Khôn nhìnvi_pham_ban_quyen khuôn mặt của Như Mộng : Cô bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khôngleech_txt_ngu biết làm sao biết ấy thai, chẳng cô biết y thuật?
Như Mộng nhún vai: Tôi nhìn có gì lạ . Mộtleech_txt_ngu cô gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình thườngbot_an_cap khi gặpvi_pham_ban_quyen chuyện này chẳng phải sẽ lo cài lại áo sao, cô ta thì cứ để phanh ra, chỉ sợ ta không nhìn thêm vài cái. Hơn nữa tay cô ta luôn che lấy bụng, đó lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phản ứng tự bảo phụ khi mang thai. Tôi đoán thôi, ai ngờ trúng , chắc được khoảng hai thángbot_an_cap rồi.
Cô vịn vào người Lâu Thanhvi_pham_ban_quyen Nghiên: Chúng ta đi thôi! đoán thịt ở bên quảng trường sắp chín , tôi đói rồi.
An Hằng nhìn cô với vẻ ơn: Tiểu , thật cảm ơn . Hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào bác bác gái nhất định sẽ đến nhà cảm ơn cháu.
xua tay: to tát đâu ạ, lúc nhà bác chín thì chovi_pham_ban_quyen cháu nếm thử là được. Đại đội táo nhà bác là ngọt nhất .
Lâu Thanh Nghiênvi_pham_ban_quyen cõng cô tiếp : Tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Khôn vừa rồi là con trai thư Thành ủy Thượng Hải đấy, như phạm lỗi nên mới bị đưa tới đây tri để cải tạo, ra chẳng có hiệu gì, trái lại ngông cuồng hơn.
An Như Mộng : bé kia không chừng là của hắn đấy. Vừa rồi hai người bọn họ liếc mắt đưa tình, tôi tin làvi_pham_ban_quyen cô ấy không thấy.
Lâu Thanh không nói gì, đương là cô ấy đã thấy rõ.
Trần Khôn nhìn theo bóng lưng họ rời , mắt mang đầy toan tính: Tri Lâm, trai cao cao vừa nãy là ai thế? Saoleech_txt_ngu trước đây tôi chưa thấyleech_txt_ngu bao giờ, khu tri thanh có người mới à?
Lâm Vi lắc đầu: Khu tri thanh chỉ có người chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, có người mới tôi phải biết . Chắc là người thân nhà nào đó, giờ chẳng phải đang kỳ nghỉ hè ?
Nhưng tri thanh Âu này, cô mang thai con của aibot_an_cap , cóbot_an_cap phải người ở khu thanh mình không? Hai ở bên nhau từ lúc nào mà không đăng ký kết hôn? Còn giếm chúng tôi , là coi chúng tôi là người nhà. Giờ con cũng có rồi, e là không muốn đăng ký cũng không được đâu.
Âu Vận tự lồm cồm bò dậy từ mặt đất, ánh hiện lên chán ghét. quanh vẫn còn vài bà đang xìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xào bàn tán.
Thật làleech_txt_ngu không hổ, chưa kết hôn mà đã có thai, chuyện này mà ngày xưa là phải bỏ lồng heovi_pham_ban_quyen thả trôi sông đấy.
Đúng thế! Đúng là chẳng cần mặt mũi gì . Đám con gái phố phóng khoáng quá mức, vẫn là con gái nông thôn mình tốt hơn.
Cô ta không nhanh chậm cài lại cúc áo, đưa mắt nhìn những người quanh đầy khó , lời nói thốt mang đậm vẻ mai.
Vây quanh đây gì? cái hạng nghèoleech_txt_ngu kiếtbot_an_cap xác các người, cả đời này cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưới vợ thành phố đâu, cứ nằm bò ở dưới ruộng là được rồi.
Mấy bà cô định lao tay động chân thì bị viện tri thanh ngăn lại.
Khôn lạnh mặt nhét cho họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy viên kẹo: Âu tri tâm không tốt, mọi chấp nhặt cô ấy. Chuyện nội bộ chúngvi_pham_ban_quyen tôi sẽ tự xử , không để ảnh hưởng đến sống mọi người đâubot_an_cap.
Tôi đoán thịt ở quảng chín rồi , các bà mau đóleech_txt_ngu xem , kẻo miếng ngon người lấy . đội mình, ăn được bữa thịt đâu có dàng gì.
Đợi mấy bà cô đi khuất, Trần Khôn nhìn Linh Vận với ánh dòvi_pham_ban_quyen xét, quay sang những người còn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong viện tri thanhvi_pham_ban_quyen.
Mọi người ra quảng nhận ănbot_an_cap đi, để tôi hỏi kỹ Âu tri thanh xem rốt cuộc là có chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, xem có phải cô ấy ai .
Vi hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt, rồi dẫnleech_txt_ngu những người khác về phía quảng trường.
Trần Khônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổ áo Âunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Linh Vận, lôi đến một nơi hẻo lánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghiến răng nghiến lợi nhìn đối phương.
Rốt cuộc thếvi_pham_ban_quyen ? Tại sao cô lại có thai? Tôi nhớ đãbot_an_cap bảo dùng biện pháp tránh thaivi_pham_ban_quyen rồi mà, phải cô lén lút làm trò gìvi_pham_ban_quyen sau lưng tôi không?
Cho cô có thai, tôi cũng không thể đưa cô về thành phố được. Chuyện củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bố mẹ cô quá nghiêm trọng, hơn nữa tài kia vẫn chưa khai ra, tôi giúp cô thế nào được?
không biết tình cảnh của mình thế nào sao? Vậy mà còn để bản thân mang thai, cô định gài bẫy tôi đấy à?
Âu Linh Vận đấm thình vào bụng mình, mặt lộ vẻ sụp đổ: Tôi biết muốn đứa bé này, tôi cũng chẳng muốn giữ nóleech_txt_ngu, nhưng tôi làm đủ màleech_txt_ngu không phá nổi, tôi thì cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì cơ chứ!
Chuyện trong nhà tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, thật sự không có tài sản gì cả. , tôi cũng không rõ, những đó là của anh trai tôi, không liên quan gì đến tôi hết. Thứ giá trị nhất nhà là cũ, nhưng nó đã sập lâu rồi, lại còn ở tận Cáp Nhĩ Tân, tôi còn biết vị trí cụ ở đâu, thì khai cái gì?
Đứa này tôi chỉ còn cách tìm kẻ đổ vỏ để sinh nó ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng hôm lạivi_pham_ban_quyen bị con bé kia phá hỏng. Con bé đó cuộc lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ! Thật là đen đủi, tôi đã tính toán kỹ hết cả rồi, vậy mà cốc hết sạch.
Trần nhìn chằm chằm vào bụng cô tavi_pham_ban_quyen, suy tính chuyện tiếp theo.
Chuyện này đểvi_pham_ban_quyen tôi gia đình xem cách nào giải giảm nhẹ không. bé này tốt nhất là không nên , chẳng lợi gì cô .
Âu Linh Vận gầm khe khẽ: Tôi lại không biết chắc? Lúc ngủ tôi sao không nói thế đi?
Chẳng phải anh nói anh yêu tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Anh yêu tôi như thế đấy à? Anh đúng là đồ khốn nạn, quấtvi_pham_ban_quyen truy , đây sao cũng con anh.
Trần cười đầy mỉa mai, chẳng hề để tâm đến của cô ta: Người phụ tôi yêu nhiều lắm, cô tính là cái thá gì? cưới vợ chắc chắn phải môn đăngleech_txt_ngu đối, chứ không hạng sa cơ lỡ vận như cô.
Đàn ông nào mà thích loại phụ dễ dãi, chỉ cần ngoắc taybot_an_cap cái là lên giường. Loại người đó là hạ đẳng nhất. bé này cóbot_an_cap phải của tôi hay không còn chắn đâu, mau xử lý đi.
Âu Linh tức giậm chân. Nếu không phải tại con bé kia, mọi chuyện đã công rồivi_pham_ban_quyen.
Rốt cuộc là đã phá kế của mình? Con bé đi cùng thằng nhóc An, chẳng lẽ làleech_txt_ngu An Như ?
trước cô ta đâu có nét tinh tế như thế, sao thay đổi vẻ ngoài rồi?
Trần Khôn tưởng như vậy làvi_pham_ban_quyen có thể thoát cô ta sao?
Đứa bé này chính là . Nếu hắn đã tuyệt như , thì đừng trách cô ta độc ác.
An Mộng ngồi bên cạnh cùng các anh ăn tóp , côvi_pham_ban_quyen đưa cho Lâu Thanh Nghiên một : thử , ngon lắm. Cuộc sống ở đây tẻ nhạt, hết cắt cỏ lợn lại xuống sông bắt cá, lên chặt củi, ruộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại là chẳng lúcbot_an_cap nào ngơi .
Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nghiên ngồi trên đất, cảm thấy cũng khá ổn: Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy tại hơn, ở thủ ngột ngạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , khôngleech_txt_ngu có tình , tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích.
Đúng là mỗi người mộtleech_txt_ngu ý nghĩ.
Côvi_pham_ban_quyen ngồi trên đấtvi_pham_ban_quyen, nhìn thấy một con chim nhỏ cứ kêu không trên cành cây như đang truyền tin . Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫy vẫy , con chim bay đileech_txt_ngu.
ra đình Linh Vận cũng có nền tảng, giờvi_pham_ban_quyen vẫn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang tra.
Trần cũng chẳng loại tốt đẹp gì. Tiếc bây giờ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể đi Thượng Hải, thật muốn đến đóleech_txt_ngu xem nhà hắn ta rốt cuộc đen tối đến mức nào.
Cô thầm giao tiếp với An Bình trong lòng: An Bình, bảo người đi Thượng Hải điều ngọnvi_pham_ban_quyen ngành nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Khôn cho tôi, cả ông cậu là Phó chủ nhiệm Ủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ban mạng của hắn nữa. Tôi thấy hạng người như hắn chắc gia đình cũng chẳng ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, biết đâu chúng ta còn kiếm chác được chút lợi lộc. Thời đại này đâu đâu cũng tiền tài.
An Bình lập tức đi sắp xếp.
An Sơn nhìn Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hằng, ánh mắt lộ vẻ lo lắng: Tình hình thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào, xửvi_pham_ban_quyen lý sao rồi?
An Thiếu Hằng uống một : Đừng nhắc đến nữa, nữ tri thanh đó có thai rồi, lại còn bị con bé Tiểu Mộng nhìn . Thật là tâm địavi_pham_ban_quyen độcleech_txt_ngu ác, cứ muốn thằng Chính Nghĩa nhà mình đổ vỏ.
Có thai rồi ?
Ngay cả An Thanh Sơn cũng ngẩn người. Ở đại đội từ trước nay đã bao giờ xảy ra chuyện như vậy đâu.
Anh ở đâyvi_pham_ban_quyen trì công đi, tôi dẫn Hà Sâm đến việnvi_pham_ban_quyen trivi_pham_ban_quyen thanh xác nhận lại. chuyện này là thật, buộc phải báo cáo lênleech_txt_ngu Văn phòng Tri thanh. Chuyện xảy ra chúng ta không gánh nổibot_an_cap trách nhiệm đâu, ảnh hưởng quá . rõ ràng là muốn con em đại đội thành kẻ đổ , phảileech_txt_ngu hại người sao?
An Hằng cũng thấy sợ . Nếu phải Tiểu Mộng xenbot_an_cap ngang một , hôm nay chắcleech_txt_ngu chắn đã bị hãm hại rồi.
Nhiều người thôn đều tò mò Nghiên cuộc là ai, Bạch Thu Anh hào phóng thiệuvi_pham_ban_quyen với mọi người.
Đây là đứabot_an_cap cháu bên ngoại nhà taleech_txt_ngu, ở thành phố không sống nổi nữa nên lặn lội đường xá xôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đây nương nhờ ta. Nhà ta vẫn nuôi nổi. Nhà nó chẳng ai nữa, nhìn mà xa, mọi người cũng giúp ta để mắt đến nó với. Thằng bé biết làm ruộng dài vai rộng, lại ngoan ngoãn, mọi người giúp tavi_pham_ban_quyen dạy bảo nó thêm.
Người dân thôn quê thực ra rấtbot_an_cap tình, thấy chuyện đáng thương đều sẵn lòng giúp tay, chẳng có thù hằn sâu nặng.
Nhưng cũng những kẻ kỳ quặc, Liễu Đại Nha liền chen ngang: Chao , bà chắc đây là cháu bên , hay là mua chồng nuôi từ bé cho con bé kia đấy? Nhìn cái bộ dạng quấn quýt của đứa nó, tôi thấy cóvi_pham_ban_quyen điềm rồi.
Bạch Anh chuyện gì ta cũng xía vào: Cái nhà bà này là ngứabot_an_cap đòn mà, cháu gái tôi động chạm gì đến bà sao cái bà cứ độc địa thế hả?
như không thấy những ánh mắt thù ghét xung , tiếp tục đứng nói năng xằng bậy, mắt chằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chằm vào nồi thức ănbot_an_cap: Vốn dĩ là sự thật, saobot_an_cap không dámvi_pham_ban_quyen thừa nhận chứ?
Thời buổi này nuôi từ phải rất bình thường sao? Có gì mà phải ngại. Con bé đó vốn dĩleech_txt_ngu đã mang cái ly mê hoặc người ta, gả chắc cũng là hạng đoảnbot_an_cap mệnh thôi.
Mọi người thấy cáileech_txt_ngu bát bay vù qua, khóe miệngbot_an_cap Liễu Đại Nha lập tức bị rách một đường, máu chảy ròng.
An Như trừng nhìn bà ta, ánh mắt lộ rõ vẻ không : Liễu Đại , có tôi chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều mặt mũi rồi không? Chuyện gì quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng bà cũngbot_an_cap chẳng giống lời con người nói, có ai làmbot_an_cap họ hàng lại như bà không?
Bà còn dám lảm nhảm một lần nữa, tôi vảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nát mặt bà.
Tôi thấy một lần là con trai một lần. Để không quản được cáivi_pham_ban_quyen miệng, hay làvi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu xót trai mình, tôi đánh cho nó tuyệt tựbot_an_cap tuyệt tôn.
Liễu Đại Nha bịt , một chữ cũng không nói nên lời. này, một lão già bước , làm tịch như thể mình là bề trên cao quý lắm.
Con ranh nhà họ kia, mày nói chuyện với đại nãi như thế là không có quy củ gì cả, còn không xin lỗi đileech_txt_ngu. Bề nói mày thì cứbot_an_cap nghe là được, cãi lại làm gì, là đồ không có giáo dục.
An Như Mộng chẳng muốn chịu một chútbot_an_cap uất ức nào, thẳng mặt lão mà mắng xối xả: lãoleech_txt_ngu già khốt ta bít này, lão giả vờ giả cái gì chứ? chuyện hoang đường vợ lãobot_an_cap ra, chẳng phải đều do lão cho sao?
Bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân thì vô tích sự, bắt một mụ đàn đanh đáleech_txt_ngu xôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net pha phía trước, còn kẻ đứng sau bày mưu hèn kế chính là lão.
tưởng tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết tâm của lão chắc? Lão đố vì ông nội tôi cáivi_pham_ban_quyen gì cũng tốt, ghen tị vì nội tôi đông con nhiều cháu. Lãoleech_txt_ngu tưởng thế này đã là rồi sao?
Tôi nói cho lão biết, nhà tôi sẽ còn tốt hơn nữa, ông tôi vĩnh viễn sẽ phát triển hơn lãoleech_txt_ngu. Có chút dáng nào của người làm anh không, chỉ biết bắt nạt em trai, thật không biết .
Hôm nay tôi chỉ mới ra tay đánhleech_txt_ngu bà ta, lần sau cònbot_an_cap dám tìm cớ bắt nạt ông bà nội tôi, tôi sẽ lột lão, bắt cả lão trước tổ tiên, để xem lão có sợ không.
giày dưới chân cô bất chợt bay vèo một cái, đập trúng mặt An , tẩu thuốc tay lão cũng bịbot_an_cap đập vẹo rơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuốngbot_an_cap đất.
Lão sợ đến mức tay bắt đầu run lẩy bẩy, mặt tím : còn có phép tắc gì hả! Ta là đại của mày, là bậc bề cao nhất của nhà họ An này!
An Như Mộng nạnh nhìn lão: Bề trên caovi_pham_ban_quyen nhất? làvi_pham_ban_quyen chứ! già tám mươi tuổi trong phải bề trên sao? không mang họ Anvi_pham_ban_quyen ?
tính là cái thá gìleech_txt_ngu, ai tinleech_txt_ngu lão, ai nghe lãobot_an_cap? Đừng có ởvi_pham_ban_quyen đó giảvi_pham_ban_quyen vờ giả vịt. Lão cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ bắt nạt được ông bà nội tôi .
Nếu lão mà gặp người mẹ nhưbot_an_cap , tôi thể đánh lão trăm lần ngày, để lão biết thế nào là quy củ, thế nào là giáo dục.
Ngay cả người họ cũng sững . Đứa trước đây tuy có hơi nghịchvi_pham_ban_quyen ngợm, nhưng cũng không mức khoa trương như vậyvi_pham_ban_quyen. Hôm nay nó sao thế này, giống như một thùng thuốc súng vừaleech_txt_ngu bị châm ngòi .
Bạch Thu Anh nhìn đứa nhỏ tức giận run ngườivi_pham_ban_quyen: Ngoan , không nữa. Kiềuvi_pham_ban_quyen , không đâu, bà nội không cả. đều là người có rồi, nếm trải đủ phong ba bão táp rồi, không bụng đâu.
Chúng ta không chấp hạng như , đừng giận nữa. Hôm naybot_an_cap có kho tàu con thích , nhiều thịtleech_txt_ngu vào, đừng giống như ta.
An Như Mộng giẫm một chân lên của Lâu Thanh Nghiên, nhìn An Thanh Thủy vẻ cực kỳ khó coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sao lại không sao? vào cái gì mà phải chịu uất ức? là lần đầu làm người, chỉ vì là trai mà bắtleech_txt_ngu nạt saovi_pham_ban_quyen? Tôi không phục!
Người ta nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị dâu mẹ, anh cả như . cái thứ nàyvi_pham_ban_quyen là cái gì? Chỉ chờ mỉa mai, bôi nhọ em trai, đúng là hạng không ra gìbot_an_cap.
chúng tôi toàn người thật thà, nhưng tôi thì trời sinh đã có sẵn máu phản nghịch rồi. Lão mà đắc tội với , tôi sẽ đi tòng quân, đầu tiên là bắn bỏ lão già nhà lão, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão chếtvi_pham_ban_quyen rồi cũng tìm bài vị tổ tiên .
An Diệu được đến ăn thịt thì nghe thấy câu này, gã vội vàng chạy , trên tay còn một cây gậy: Con ranh này dámbot_an_cap đánh cha mẹ tao, mạng với mày!
Mọi người đều nghĩ An Như Mộng sẽ đánh, kết quả lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô kéo bà nội ra sau, cúi người đoạt gậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong tay gã, rồi giơ chân đá bay gã ravi_pham_ban_quyen ngoài.
Còn muốn dạy dỗ à? Cũng xem xembot_an_cap mình ganvi_pham_ban_quyen đó không.
tễnhleech_txt_ngu đi đến An Diệu Tổ, giẫm lên ngực gã: An Thanh Thủy, lão xem nếu tôi một gậy này xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hắn thật sự tuyệt tự tuyệt tôn, có hối hận vì đã bắt nạt nội ?
An Tổ nằm trên mặt , nhìn bộ dạng này của cô, lòng phẫn : Mày mau thả tao ra, cẩn thận tao tìm Ủy ban Cách mạng thu dọn mày đấyvi_pham_ban_quyen.
An Như Mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lộ vẻ sợ hãi giả tạo: tôi sợ Ủy ban Cách mạng cơ. Anh tưởng đó nhà anh mở chắc? Anh bảo bọn họ đến tìm tôi thử xem, tôi là thân nhân quân nhân, để xem ai mới là kẻ xui .
Thằng nhãi , cẩn thận cái mạng cho tao. Đắc tội với tao thì đi đêm nhớ coi chừng, ông trời thích nhất là thu dọnleech_txt_ngu những loại chó không có mắt đấy.
thấy mặt mày An Thanh đã đen như nhọ nồi, sự xót xa dành cho con trai lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật, lão thở dài thườn thượt.
Sau này chúng tôi sẽ không đến gần các ngườibot_an_cap , thả Tổ ra đi, đây là hậu duệ duy tôi, không thể có sơ sẩy gì được.
An Như Mộng đâu phải hạng người nghe lời, cô giơ đá gã bay xa mấy mét, lúc cuối cùng cũng không quên ly gián.
An Nhị Hoa, nghe chưa? Cô không phải là hậu duệ đâubot_an_cap, cô chỉ là một món hàng bù tiền bị hút cạn máu mà thôi.
Cô ném cây gậy vào bếp củi, cháy rần rật.
Mọi người cứ nhiều thịt vào, cần khỏe mạnh thì những kẻ đó mới không dám bắt nạt mình. cái chứ, không phục thì cứvi_pham_ban_quyen đánh, đánh cho chúng biếtvi_pham_ban_quyen sợ thì thôi.
An Anh Tuấn cả hôi hột, đứa con gái này thật sự quá bạo, thấy không gì sai, gái phảibot_an_cap như thế này mới không chịu uất ức.
Con gái, về nhà thôi, cha cõng con về.
An Mộng lúc mới thấy Lâu Nghiên cầm đôi dép lê pha lê của mình, cô bĩu môi: Về nhà thôi, không chơi đây nữa, thật chẳng có ý gì.
Anh , đệvi_pham_ban_quyen, chúng ta về nhà ăn cơm, ở làm em mất cả .
An Anh Tuấn nhìn An Thủy: Đại , tôi vọng đây là lần cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chúng ta nước sông không phạm nước , ai nấy đều yên ổn, bác thấy sao?
Thanh Thủy không nóileech_txt_ngu gì, chỉ ôm bỏ đi.
An Tổ chạy nhanh hơn bất kỳ ai, vìvi_pham_ban_quyen sợ sẽ lại bị .
nhà tri thanhleech_txt_ngu.
Sơn dẫn Trần Sâm vào sân tri thanh, gõ cửa phòng: Âu thanh có bên trong không? Tôi nghe nói cô có thai rồi, qua hỏi xem rốt là thế nào.
Âu Linh Vận ra vào mình nhưng không thấy phản gì đặc biệt, nói mang vẻ hoảng loạn.
Không cần đâu đại trưởng, ngơi một chút là khỏe thôi. Đều là trẻ con nói bậy, làm sao tôi có thai được, đó là vu khống, ông đừng có , tôi còn chưa có đối tượng nữa là.
An Sơn liếc nhìn Lâm Cường, một đạp văng cửa, liền thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang tự hành hạ cái bụng của mình: Giữ chặt cô lại, để bác sĩ thôn kiểm tra xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rốt cuộc hay không.
Âu Vận ra sức vùngleech_txt_ngu vẫy: Các người không làm thế! Cứubot_an_cap mạng với! người bức tri ! Cứubot_an_cap mạng!
Sâm vốn quân y giải ngũ, đương nhiên dễ dàng tóm được cổ tay cô ta: sự là có rồi, hơn hai , đứa bévi_pham_ban_quyen triển .
Trong lòng Âu Linh Vận tuyệt vọng vô cùng: Các người buông tôi raleech_txt_ngu, đứa bé này tôileech_txt_ngu không muốn, cho thang thuốc phá thai đi, cần nó.
Trần Sâm lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt: Thuốc phá thai tôi không thể tùy tiện kê được. Cha đứa này danh tính không rõ ràng, tôibot_an_cap không dám ra tay bừa bãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô là tribot_an_cap thanh, một khi xảy ra sót thì tôi sẽ gặp rắc rối to, cô nên đến viện kiểm tra hơn.
An Thanh Sơnvi_pham_ban_quyen cảm thấy này ở lại đây qua , chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.
Lâm , đem người đưa đến Văn phòng Thanh tri thức cho ta, cứ bảo chưa chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà , e là quảvi_pham_ban_quyen của việc . bên đó tự giải quyết, chỗ chúng không nhận loại thanh niên tri thức có đời sống riêng tư hỗn loạn thế này.
Ông đoán được cha trẻ là kẻ nào trong viện tri , nhưng cô không nói thì chỉ có xử lý như vậy, tuyệt đối được để đại đội bị bôi tro trát trấu.
Âu Linh Vận định , đã bị người ta nhétvi_pham_ban_quyen vào miệng, không phát được tiếng nào.
Nhìn họ rời đi bằng lối khác, Anvi_pham_ban_quyen Thanh Sơn mới thở phào nhõm.
Lâm Vi trở về viện tri thanh, thấy phòng ốc loạn cào cào liền bắt đầu tưởng tượng xa xôi.
Các anh xử lý Âu tri thanh rồi sao? Các anh thật tàn , là hai mạng người đấy, tôi phải báo công an.
Trần Sâmbot_an_cap dọn dẹp hòm của mình: Âu thanh có thai hai tháng, chỉ là đưa cô ấy đến nơi cần đến, chẳng có gì là nhẫn cả.
Đôi mắt Lâm Vi lộ ra vẻ kinhbot_an_cap ngạc : Có thai thậtbot_an_cap sao? Tôi tưởng là giả, thật , ởleech_txt_ngu nơi này mà cũng có mang thai được.
Đại đội trưởng, các ông chẳng phải vệ tốt hơn sao? Bây giờ viện tri thanh chỉ còn bảy người, có hai nữ và , thế chẳng phải quá nguy ?
An Thanh Sơn lười để ý chuyện này: Chỉ cần tưởng các cô thuầnbot_an_cap một chút, làm người sẽ một chút thì bản không xảy chuyện gì.
Bên này, An Thanh Thủy vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà, cái gì là đập cái . Nhà bọn họ không phải nhà gạch xanh mái ngói mà chỉ là nhà đất thường, lại còn thuộc loại lười dọn dẹp nhất.
Ba, rốtbot_an_cap cuộc là nào? Chẳng phải ngày trước mẹ đã nó rồi ? Sao giờ lại gây ra rắc rối lớn này.
Con ranh nhưvi_pham_ban_quyen phát điên, đánh tao chết đi được, nó chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nể nang gì ba hết. Phải làm sao đây! Những ngày nghẹn khuất thế này ta còn phải chịu đựng đến bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
An Thanh Thủy ngồi trên chiếcleech_txt_ngu ghế gỗ nhỏ giữa gian nhà chínhbot_an_cap, nhìn căn nhà rách nát không một nào ý, ánh mắt âm trầm ai cũng thểleech_txt_ngu thấy rõ.
Thôivi_pham_ban_quyen đi, mày cũng đừng đi trêu nó nữa. Loại người nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó bây giờ không thể nói được đâu. Hôm nay nó ta mất mặt như vậy, ta nhất phải côngvi_pham_ban_quyen , mày đừng quản nữa.
Diệu Tổ vô thắc mắc, ba hắn rốt cuộc đã làm gì, lần hắn cần ba hắn thể lấy ra được, lấy đâu ra tiền chứ?
Ba, mua một công việc ở trên thành phố, mua một căn nhà, như vậy mới cưới được vợ thành phố, chắc chắn sẽ giang bọn họ. Ba tiền không?
An Thanh Thủy bực bội hắn: Tao biết biến ra tiền chắc? Chẳng phải tao đã cho mày trăm rồi sao, tiêu sạch rồi à?
Vợ con chưa thấy dáng , mày đã đem tiền vào đâu rồi? Đợi thời gian nữa hãy hay, tao cũng có tiền.
Nhìn con trai đi phòng, ông ta ôm mặt, nắm đấm siết : An Thanhleech_txt_ngu Sơn, ông không thì đừng trách bất nghĩa. Năm đó nếu không vấn đề của cha ông, tôi đã không thành thế nàyvi_pham_ban_quyen.
Dựa cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì mà ta được sống tốt, vợ cũng là người hiểu , sinh con đều làvi_pham_ban_quyen con traileech_txt_ngu, mình sinh ra toàn là hại.
Có mỗi một đứa con trai thì không nên thân, bao nhiêu chuyện tốt để ông ta hết, mình tuyệt đối không cam chịubot_an_cap số phận nhưleech_txt_ngu vậy.
Như Mộng cùng mấy đứa trẻ cơm ở nhà, Lâu Nghiên là lần đầu tiên bước phòng cô.
bên trong đều được dán báo sẽ, ngay cả đồ đạc cũng rất đầy đủ, có thể thấy gia đình trọng .
Nhìn gì nhìn, lại đây mau đi. Cái lão già đó làm tức chết đi , sau này thấy họ cũng mặt làm gì.
Đúng là họ hàng đen đủi, rõ ràng cùng một cha mẹ sinh , sao lại khác đến thế. Tôi đều nghi ngờ không biết ngày xưa cố nội tôi có nhầm con hay không.
An Như Thịnh cười: Làm có thể chứleech_txt_ngu, tổ tiên nhà bắt từ đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà, cố nội là người tinh minh như , không sai được đâu.
Chắc là vì ông nội và ông ta quá nhiều năm không gặp, ông nội sống sung sướng quá nênvi_pham_ban_quyen ông ta thấy chịu trong lòng, tâm lý đố kỵ bình thường .
Anh cũng đừng lo lắng quá, tranh thủ thời gianvi_pham_ban_quyen xem trước sách , tháng Chín là phải đi học lớp trung học rồi, còn dẹp nữavi_pham_ban_quyen, bận lắm đấy.
Ngày mai giờ giấc sinh hoạt củaleech_txt_ngu nhàvi_pham_ban_quyen mình là sáng dậy, tập luyện một hồ. Đến lúc đừng mà đến muộn, bị phạt thì đừng trách em không nhắc trước.
Cậu nhìnleech_txt_ngu sang Lâu Thanh , lời nói cũng khôngvi_pham_ban_quyen hề khách sáo: Anh Tam , nếu ông nội bảo anh cũng giống như em, vậy thì anh tập cùng bọn em luôn, bắt đầu việc chạy bộ trong núi cơ bản .
Lâu Thanh Nghiên cũng rấtvi_pham_ban_quyen mò không bọn họ tập luyện nào, tại sao ông nội lại yên giao họ An như . Dù là bạn chiến đấu nhưng cũng mấybot_an_cap chục năm không gặp rồibot_an_cap, sợ đối phương có thay đổi gì sao?
Được, ngày mai tôi nhất địnhbot_an_cap sẽ dậy đúng giờ. Nhưng ta không cần nấu cơm sao? thấybot_an_cap có người nấu cơm thôi.
An Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mặc , nói qua anh biết về việc phân công trong nhà: Bà nội, mẹ em và bácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái đều biết nấu . Chặt củi, cắt cỏ lợn đều doleech_txt_ngu bọn em làm.
Công phân của đình không tính là nhiều, ông và mẹ thỉnh thoảng sẽ xuống đồng kiếm công phân. trong nhà cơ bản đềuvi_pham_ban_quyen có công , có mua lương của thôn.
Đây là phân công rõ ràng, ai làmvi_pham_ban_quyen phiền ai.
Đêm , đều chìm vào giấc ngủ tĩnh lặng, các bên bắt hành động.
viện tri thanh, mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người cũng với nhau bàn bạcbot_an_cap: trưởng, Âu tri thanh bị đưa về Văn phòng tri thanh rồi, chúng ta có nữa không? Dù cô ấy cũng là một thành viên của chúng ta.
Trần cũng không ngờ đại đội trưởng lại nhanh chóng đưa người đi vậy.
Anh taleech_txt_ngu chẳng hề lovi_pham_ban_quyen lắng việc Âu Linh Vận sẽ khai mình ra, vì dù cũng chẳng có ai chứng minh được anh ta từng ở bên cô .
Chuyện này tôi sẽ tìm đại đội trưởng thương lượng. bạn dạo chăm chỉ kiếm , đừng để người trong đại đội bắt bẻ.
Người đàn ông tựa bên cạnh giường đất, miệng một điếu thuốc.
Trần đội trưởngvi_pham_ban_quyen, nói thế này nghe không lý lắm ! Chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu có giận đại đội, chỉ là không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ đã lén lút với Âuleech_txt_ngu tri thanh thôi.
Anh taleech_txt_ngu huých nhẹ Tôn bên cạnh: Tônvi_pham_ban_quyen tri thanh, giống của anh à?
Tôn vẻ mặt hoảng hốt, chỉ muốn tránh xa đối phương lập tức.
Không thể nào, tôi còn chưa từng chuyện với Âu tri thanh bao giờ. Tôi mới đến đây chưa đầy một năm, sao có thể liên quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnvi_pham_ban_quyen ấy được.
Tôi nghèo rớt mùng tơi, đến đây là để kiếm tiền nuôi thân thôi, tôi không muốn gìleech_txt_ngu khác đâu. Các cứ thảbot_an_cap mà họp, đi ngủ đây.
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối vứtbot_an_cap điếu thuốc xuống đất, dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân nghiến nghiến: Dù sao cũng không phải giống của tôi, tôi đây không thèm loại phần như thế, gia đình đánh chết tôi mất.
Các người cứ họp tiếp , tôileech_txt_ngu ngủ đây. Ngàyleech_txt_ngu mai lại một lụng vất vả, ngày tháng thế này thật chẳng có gìvi_pham_ban_quyen thú vị.
Lâm Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net níu lấy vạt anh ta: Lâm Chí Bình, đừng đi mà, ta còn chưa họp xong. Các anh không thể cứ thế mà được, chỉ còn hai đứa gái chúng tôi thì làm sao nấu cơm đây!
Lâm Bình giật vạt áo: Các cô nấu cơm thế nào liên quan gì đến tôi? Tôi các cô đâu có ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chungvi_pham_ban_quyen nồi, tôi có nồi riêng của mình.
Trần nhìn họ đi, lòng dấyvi_pham_ban_quyen lên sự khó chịu không biểu hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra mặt.
cô cơm đi, thời gian có tri thanh mới nào chuyển xuống không, lúc đó sẽ phân chia lại saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hai người chịu khó vất vả chútbot_an_cap.
Lâm bĩu , đá nhẹ Trần Xảo đang im lặng bên cạnh: Sao cô không lên tiếng? Cô không thấy nấu cơm mệt à? Có ý gì thì nói chứ!
Trần Xảo khôngleech_txt_ngu có phản ứng gìleech_txt_ngu, quét sạch tàn thuốc đấtvi_pham_ban_quyen rồi nằm giường chuẩn bịleech_txt_ngu .
So mệt, tôi càng muốn sống hơn.
Lâm không nói tiếp nữabot_an_cap, phòngbot_an_cap rơi vào một khoảng lặng tĩnh .
An Như Mộng đóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt sổ, kiểm tra lưỡng khôngvi_pham_ban_quyen sai sót gì mớileech_txt_ngu vào không gian.
Cô thấy An Thụy đã chuẩn bị xong bữa khuya, ngay ngắn phòng khách.
Tiểu thư, đây là khuya chuẩnleech_txt_ngu bị riêng cho . Cô đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuổi lớn, thêm một bữa không sao.
Cô cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không khách sáo, sườn cừu nướng vốn là món cô yêu thích nhất: Bình, ngài cách nàovi_pham_ban_quyen tìm ra vị trí tòa nhà cũ của nhà họleech_txt_ngu Âu không? cảm thấy đó chắcbot_an_cap chắnbot_an_cap có bảobot_an_cap vật.
An Bình mở đồ thành Tân ra, chỉ tay vào một trí nằm gần rìa khu thành.
Đây chính là phủ đệ thời kỳ hưng thịnh nhất củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà họ Âu, đã hơn mười năm không có người ở, sớm đã đổ nát rồi.
Nếu tiểu thưbot_an_cap muốn đi thì có thể đến đó thử may, biết đâu lại gặp mắn thì sao!
Sau ăn no uống đủ, cô lập tức đi tới vị trí tòa nhà cũ. Nhìn nơileech_txt_ngu đổ nát trước mắt, cô thật sự cảm thấy không phải bắt từ đâu.
Nhìn Bình đang đứngbot_an_cap bên cạnh mình, cô có ảo như mình đang lột sức lao động của già.
An Bình, ngài thấy ta bắt tìm từ vị trí gian nhà chính có ổn không? Nơi hoangbot_an_cap tàn thấy không phải là một phủ đệ, mà giống bãi rácbot_an_cap hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bình hếch cằm: Lựa chọn của tiểu thư nhất định là tốt nhất, bảo vật hay cứ là biết ngayleech_txt_ngu. Những người ngày đều cáo xảo quyệt, giấu bảo vật mà tiêu tốn không ít tế bào não, nhiên chúng ta cũng phảivi_pham_ban_quyen tốn chút tâm tư để tìm kiếm.
An cứ ngỡ tiểu thư sẽ mất rất nhiều thời gian, nhưng thực tế là ông quá nhiều.
An Mộng trước đây thường đọc tiểu thuyết để giết thời gian. quả đọc bộ nào cũngvi_pham_ban_quyen muốn chê đó vì đủ loại tình tiết phi lý, nhưng giờ đây lại trở thành bí để cô lợi dụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
bước vào gian , bên trong còn lại một chiếc giường bát là tươngleech_txt_ngu đối nguyên vẹn, đều nằm nghiêng ngả.
Cô cầm một thanh sắt, chọc vào vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trí giữa giường bát bộ, không thấy khả nghi. Cô vốn định bỏleech_txt_ngu qua, nhưng khi thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắt vô tình mạnh vào một vị trí, bức tường phía tủ quần áovi_pham_ban_quyen đột dịch chuyển.
Quả nhiên có mật thất. Cô bật đèn pin không gian, chậm rãi bước , trong lòng thầmvi_pham_ban_quyen lo sợ sẽ cóvi_pham_ban_quyen quái vật nào xuất hiện làmleech_txt_ngu mình vía.
An Bình, ngài cho tôi đi, thậtbot_an_cap là dọa ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá. Đúng là tôi rảnh rỗi quá mới đến nơi tối om này để tìm báu.
An Bình nói gìvi_pham_ban_quyen, tiếp bước về phía trước.
Hai người đi khoảng năm phútvi_pham_ban_quyen, cuối cũng thấy một chất đầy các .
Ái , ở sự có bảo bối. mở ra xem , nhặt đượcleech_txt_ngu là to .
An Bình thanh sắt mở ra. Bên trong không phải bạc báu mà toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ đều đồ sứ, không có ngoại lệ.
Dưới đèn, cô soinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các dấubot_an_cap triện trên, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ thời Nguyên, Minh, Thanh, nhưng nhiều nhất vẫn là Minh Thanh. Cô phất tay thu tất vào gian.
Tôi thấy tòa chắc chắn vẫn còn chỗ giấu . Chỉ này, thời kỳ này chẳng giá mấy.
Hai người rời khỏi đó, đi thẳng tới nơi kỳ quái thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai, đó chính là từ đã đổ nát không thể đổ nát .
An Như Mộng thấy vị tổ tiên bên đều bị chuột gặm nát, nhưng khám thờ trước mặt lại bảo quản tốt , trí tò mò cô trỗi dậy.
Cô dùng thanh chọc vào xem thử, bên trong hóabot_an_cap ra thờ một bức tượng Bồ Tát. Cô cung lạy, tuy không tin thần Phật nhưng cô cũng không mạo .
Cô dùng tay đẩy nhẹbot_an_cap, thấy đài thờ tam cấpvi_pham_ban_quyen dùng đặt bài vị đột nhiên nứt ra một lối đi rộng ba mét.
Cô lùi lại hai bước, gương mặt rạng niềm vui hoạch: Quả nhiên tôi đã đặt cượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng, vận maynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến thì cản không .
Cô và An bước xuống bậc thang. Vừa xuống đến đáynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô đã thấy những chiếc hòm xếp ắp, đều được trangvi_pham_ban_quyen bị chống ẩmleech_txt_ngu.
nữa tất cả đều được niêm phong kỹ , đây là chuẩn bị đi xa sao? Hay là nhàbot_an_cap chưa kịp chạy thì đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bịbot_an_cap bắt ?
Cô cũng không mở ra xem bên trong là gì, phất tay thu hết vào trong không gian.
An , ngài vào không giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp xếp lại đồ đi, chọn ra những thứ quan trọng. Địa tiếp theo tôi muốn tới là bệnh viện tâm thần, muốn cô gái thật sự điênleech_txt_ngu haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làleech_txt_ngu giả vờ.
Nhưbot_an_cap Mộng tức khắc biến mất tại chỗ. Cô ngỡvi_pham_ban_quyen tâm thần sẽ rất loạn, thực tếbot_an_cap bệnh nhân đã được cho uống thuốc và ngủ say từ lâu, không tài nào tỉnh dậy được.
An Như Mộng tìm kiếm trong bệnh nửa giờ mới tìm thấy bệnh của đốivi_pham_ban_quyen phương. Người này hóa ra còn có bạn cùng phòng, thật không sợ bọn họ lao vào đánh sao.
Cô đối phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào gian. Đểvi_pham_ban_quyen tránh nhìn mặt, cô luôn đeo nạ.
Trong lúc đối còn chưa ứng, đâm nhát vào đầu cô , ép tỉnh táo hoàn toàn.
Lâm Na, ngươi là đứa trẻ bị bắt cóc về sao?
Cô ta đờ đẫn gật đầu, hoàn toàn không biết mình đang làm gì. Trong não luôn có một giọngbot_an_cap nóivi_pham_ban_quyen phản kháng, nhưng cũng vô dụng.
Phải, tôi đứa trẻ bị bắt cóc.
Làleech_txt_ngu bọn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã nuôi nấng ngươi khôn lớn phải không?
Lâm Na lắc đầu: Không phải, tôi đến đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm sáu tuổi. Quê hương tôi không phải ở đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không phải nhà tôi, tôi muốn nhà, tôi về nhà.
An caubot_an_cap mày: Ngươi không phải người Longbot_an_cap ?
Lâm Na cười hắcleech_txt_ngu hắc: Tôi mới không phải Long Quốc, này đều là nơi bẩn thỉu. Nếu vì nghiệpleech_txt_ngu, tôi mới không ở lại nơi này.
Mau thả tôi về, muốn ở đây, thả tôi ra.
An Như Mộng bóp cổ cô ta: Rốtleech_txt_ngu là người phương nào, sao lại ở đây, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mau
Lâm cười ngây dạileech_txt_ngu, hoàn toàn không phân biệt được sự đổi cảm : Người, tôi cần người, tôi cần người to lớn, kiểu hoa cô ấy.
An Như Mộng nảy sinh ngờ, phăng của cô xuống.
Chết tiệt, đây mẹ nó là một thằng đàn ông, mà lại cải trang nữ để lừa , bác sĩ đây không phát hiện điểm này saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Nghe giọng điệu nói chuyện, rất giống tiểu .
Ngươi là người ?
Lâm Na : Tôi muốn nhà, tôi muốn về nhà
An Như Mộng không dễ dàng cô ta như vậy, dù có điên cũng phải vắt kiệt giá trị: Bản doanh của ngươi đâu, Tang Cách đi đâu rồi?
Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, ánh mắt đờ đẫn, không lớn nữa, cơ thể run rẩy nhẹ: Tang Cách? Cách là ai
là kẻ có dạng rất hung ác, đã bắt chúng ta đi , ngươi không nhớ sao?
Côbot_an_cap ta cười , vẻ kính sợ: Ngài nói là Đại tá Tang Cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
gì? Đại tá? Thằng chả cũng là người Nhật sao.
Lúc đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng lẽ cô nên khôi phục mười sức mạnh để đánh hắn, thật sự hối hận quá.
Bản doanh của các ngươi ở đâu, ở Cáp Nhĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tân có cứ điểm nào khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dụ như nơi giấu bảo vật, hoặc là lạc với các ngươi, ngươi nói rõ ràng, ta sẽ đưa ngươi về nhà.
Na lầm trong miệng, có lẽ ả nghĩ rằng đối phương không hiểu tiếng Nhật, nhưng thật không ngờ ởleech_txt_ngu kiếp trước, An Như Mộng đã thành thạo bảy ngoại ngữ gồm Anh, Nhật, Pháp, Hàn, Đức, Ý và Nga.
không ngờ khu chợ đen nàybot_an_cap lại ổ chúng cài cắm vào, đúng ngang nhiên làm loạn ngay dưới mắt người dân, lại thể do đi lại khắp nơi.
qualeech_txt_ngu thu mua hàngvi_pham_ban_quyen hóa, chúng có thể nắm rõ hình trẻ em trong cả đội, thậm chí còn thiết kế sẵn cả tuyến đường đào tẩu. Đúng là toánvi_pham_ban_quyen kỹ lưỡng.
An Bình, bảo người của dọn sạch chợ đen đó đi, thay bằng người của mình.
An Bình bên cạnh đang kêbot_an_cap số hàng vừa nhận được, vẻ mặt bình thản: Vângbot_an_cap, người của chúng ta đang dàn xếp rồi, sẽ nhanh thôi.
An Lâm Na, càng nhìn càng thấy chướng mắt, cô bèn tung một cú đá: thật của cô là gìbot_an_cap? Cô Tang Cách cùng gia tộc ?
Lâm lắc đầu, cau mày hét lên: Ishii Gia tộc Ishii vạn
Ảvi_pham_ban_quyen vừa dứt lời bị An Như Mộng bồi thêm : Vạn cái con khỉ, còn vạn tuếleech_txt_ngu cái , đi chết đi rảnh.
An Bình, xử lý ả đi, đừng để lại dấu vết gì, cứ dàn dựng một vụ tự sát là .
An dùng dịch chuyểnbot_an_cap tứcleech_txt_ngu thời đến khu ở phố Cáp Nhĩ Tân. Lúc nàyleech_txt_ngu đã mười giờ đêm nhưng nơi đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn đèn sáng trưngvi_pham_ban_quyen, có lẽ là gãbot_an_cap đàn ông kiểm kê sổ sách vàbot_an_cap hàng hóa.
An Như Mộng lấy ra một thanh thép dày từ trong không gian, nhắm thẳng đầu tên đứng đối diện mà vụt tới. Hắn còn chưa kịp ứng gì đãbot_an_cap lăn ra ngất xỉu.
Tên còn lạileech_txt_ngu đến mức bật dậy ngay , nhìn quanh quất bốn phía nhưng chẳng thấy bóng ngườileech_txt_ngu nào.
? Rốt là ai? Mau , đừng có ở sau lưng giở trò ma quỷ!
Hắn cầm chiếcvi_pham_ban_quyen ghế trên tay, vừa lùi lại vừa quát: mày rồi nhé, đừng có trốn, tao thấy thật rồi !
An Như Mộng suýt thì phì cười, cô bóp giọng lên tiếng: Ta là tổ tông của ngươi đây! Đồ đen lòng thối nátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngươi làm bao nhiêu việc tốn trời hại lý mà còn không biết sao?
có mình là người nước nào không? ra những chuyện tàn nhẫn này, thật hối vì lúc ngươi mới sinh ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dìm chết đi, để ngươi sống trên đời chỉ tổ làm người khác.
Gã đàn ông lùileech_txt_ngu dần ngã sụp xuống đất, chân tay bủn rủn: Tôi sai rồi, tôi thậtleech_txt_ngu sự biết lỗi rồi. làm thế cũng chỉ vì kiếm tiền, vì miếng cơm manh áo để nuôi người già trẻleech_txt_ngu nhỏ ở nhà thôi. Tôi cũng là bị dồn đường cùng, tổ tông , ngài tha cho tôi!
An Bình xuất hiện An Như Mộng, vừa lau máu trên ngón tay vừa vạch trần lời nói dối của hắnvi_pham_ban_quyen.
Tiểu thư, đừng nghe hắn nói . Hắn làm gì có mẹ già, gia đình sớm đã chẳng còn . Hắn là trẻ côi, nói chỉ để lừa gạt lòng thương hại của người thôi.
An Như Mộng cười lạnh: Một kẻ mồ côileech_txt_ngu như ngươi đào đâu ra con với mẹ giànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Thật đáng .
thép nện mạnh xuống chân hắn, gã thậm chí chưa kịp một đã đau đến mức ngất lịm . Cả đêm đó, cô tóm gọn tất cả kẻ liên quan, quét sạch không còn một mống.
Loại người này pháp luật lòng trừng trị , chỉ có để sống chết dở mới là sự trừng phạt tốt nhất.
Khi Như Mộng về đến nhà đã mười giờ rưỡi đêm. Cô tắm sạch sẽ trong gian, vừa xong thìvi_pham_ban_quyen thấy Anleech_txt_ngu Bình bảng số liệu thống kê đi tới.
Tiểu thưvi_pham_ban_quyen, nay tại chợ đen thu được vạn tiền mặt, các phiếu các loại, 2 cân bột mì, 5 ngàn cân gạo, 300 thỏi vàng, mỗi thỏi nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net 100 gram.
5 xe đạp, 3 chiếc máy âm, 10 súc vải, trong 5 màu đỏ thẫm, dầu lạc và dầu đậu nànhleech_txt_ngu 3bot_an_cap thùng lớnvi_pham_ban_quyen, 10 cây thuốc lávi_pham_ban_quyen cao cấp, 10 bó trà, 10 chai rượu ngoại, cùng một số trang sức đá quý
Bên phía họ Âu thìvi_pham_ban_quyen đơn giản hơnbot_an_cap mộtbot_an_cap chút, đồ cổ ra còn có 50nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hòm vàng miếng, mỗi hòm 100 miếng, miếng 500 ; 10 hòm vàng nguyên bảo, mỗi hòm , mỗi thỏi 320 gram.
Ba hòm bạc , 10 hòm bạc nén, các loại phượng quán, trang sức cung đình, vải
Như Mộngbot_an_cap có phản ứng gì quá đặc biệt. Cô chưa bao giờ chênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền nhiều, kiếp sản của cô đã là vô số nhưng bản tính thích kiếm tiền thì vẫn vậyleech_txt_ngu.
Cứ để chỗ anh , đưa mấy thứ phiếu cho tôi, lúc nào rảnh tôileech_txt_ngu đem tiêu hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, để cũng phí.
An Như Mộng cứ sau khi làm chuyện chấn động như vậy tối nay sẽ mất ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống đã ngủ thiếp đi.
dịch không giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngừng trànleech_txt_ngu ra, độ tăng rệtleech_txt_ngu, sương mù dày đặc che phủ cả gian trong chốc lát.
Năm giờ sáng, cô mặc quần áo dài, tóc buộc cao, bước ngoài thì thấy những người khác cũng đãleech_txt_ngu dậy, vẻ mặt ai nấy còn ngái ngủ.
Nhanh lên, tôi đợi ở phía trước. Ai lên núi muộn thì hôm nay người đó phải đi cắt hết chỗ cỏ lợn đấy nhé.
Lâu Thanh Nghiên chuẩn bị , lập tức chạy theo cô.
hy.jan28th
19/6/2026 lúc 11:54 chiềuTui bị tức á mng. Cứ lúc đăng truyện hay thì lại hết thời hạn hội viên 🤣
Mẩy Linh Review
20/6/2026 lúc 8:09 sángnạp tiếp fen oi, còn nhìu bộ hay nữa
Thuong Nguyen
21/6/2026 lúc 9:30 chiềuÊ hình như mất một đoạn á
Trâm Hoàng
23/6/2026 lúc 6:12 chiềuHình như xưng hô lúc anh lúc cô 🤣
Nguyễn Thanh
7/7/2026 lúc 8:58 chiềuUkm con trai mà xưng hô cô hoài