Quốc.
Á Nam mang xiềng xích nặng nềvi_pham_ban_quyen ở chân, ngồi xếp trên chiếc giường trong giam. Anh nhìn qua ô cửa sổbot_an_cap nhỏ trênleech_txt_ngu tường, thẫn thờ ngắm trăng bên . Lúc này, chỉ còn đầy ba tiếngbot_an_cap đồng nữa là giờ anh bị thi hành án tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình.
Một tháng trước, Trần Á Nam án tuyên án tử , thi hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay lập tức với hơn hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mươi tội danh như tổ băng nhóm tội phạm xã đen, cố ý giếtbot_an_cap người, tài sản, buôn lậu Trong số các thành viên cốt cán của băng nhóm Trần Á , có tổng cộng người bị tuyên án tử hình, những còn lại nhẹ nhất cũng lĩnh án tù giam.
Lúc này, trong ánh Trần Á Nam đã không còn bá khí như xưa. là kẻ hô mưa gọi gió, ngông cuồng coi ai gì. Anh và đám anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em của mình đã biết bao nhiêu lần vì dục vọng cá nhân và cái gọi là giang hồ mà chà đạp lên lằn ranh đỏleech_txt_ngu của pháp luật. Giờleech_txt_ngu đây, cuối cùng bọn họ cũng phải đối mặt với sựleech_txt_ngu phán xét côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý, kết thúc một đời tội lỗi.
Trần Á giờ mớibot_an_cap hiểu ra , ai, vì do gì, chỉ cần vi phạm pháp luật quốc gia thì đều không có kết cục tốt đẹp, rốt cuộc vẫn phải chịu trừng phạt của pháp luật.
Trầnbot_an_cap Á đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng trànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy hối và luyến tiếc. Anh nhớ quê hương, nhớ vợ con, nhưng trên đời nàyleech_txt_ngu làm gì có thuốc hận, đãvi_pham_ban_quyen không còn đường lui nữa rồi.
Người thường bảo đi đến cuối con đường, con người ta sẽ nhớ lại thuởbot_an_cap ban đầu. Trần Á Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như nhìn thấy trên vầng trăng trắng ngần ngoài cửa sổ một gương mặt thiếu niênleech_txt_ngu tuấn tú, chính là bản thân anh hơn mươi năm về trước.
19 tháng 2 âmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lịch năm , tại bệnh viện sản của thành phố Bvi_pham_ban_quyen, một huyện nhỏ ở phía , tiếng con khóc chào đời vang lên oa oa. Một người đàn ông trung niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài bốn tuổi bế đứa con trai útvi_pham_ban_quyen vừa lọt lòng, ánh mắt tràn ngập niềm vui sướng khi có con ởleech_txt_ngu tuổi xế chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bố, con em với! Bên cạnh người đàn ông là một thanh niên dáng người ráo, gươngvi_pham_ban_quyen tú, đeo cận.
Cẩn thận đấy, đừng làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngãvi_pham_ban_quyen em! Người đàn ông trung thận trao đứa bé trong lòng cho con trai lớn.
thanh niên nhìn sinh linh nhỏ bé đã ngừng khóc, trái lại đang nhìn mình mỉm cười, phấn khích với người mẹ còn đang nằm trên giường bệnh: Mẹ ơi, em con này! Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con đẹp trai quá.
Người mẹ trên giường bệnh cũng mỉm cười, yếu ớt nói: Nam Nam, con với bố về nhà đi, chiều đi làm nữa!
Chàng thanh niên dường nhưvi_pham_ban_quyen không nghe thấy lờileech_txt_ngu mẹ nói, cứ lẩm bẩm: Mẹ, mẹ bảo đặt tên là gì cho ?
Hay gọileech_txt_ngu là Á Quân đi? Nhà mình bình thườngleech_txt_ngu, không mong quân, làm Á Quân cũng tốt rồivi_pham_ban_quyen! Bố nó sao?
Hì , thế nào cũng được! Thế cũng ! Người ông chất phác lại lộ nụ cười đôn hậu thường ngày, ánh mắt đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ yêu thương dành sinhleech_txt_ngu linh mới và sự mãn nguyện khi một gia đình hạnh phúc như vậy.
Á Quân? Con tên lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Á , emleech_txt_ngu là Trần Á Quân! Mẹ muốnleech_txt_ngu anh em con làm vận động viên mang vinh về cho tổ quốc sao, ha! Con thấy em chắc có thể làm quán quân!
Trần Á cũngleech_txt_ngu vui mừng cười lớn, anh trànleech_txt_ngu đầy sự hiếu và đối với sinhbot_an_cap linhleech_txt_ngu mình gần hai mươi tuổi này.
Thế nhưng gia đình không ai có thể ngờ được rằng, kể từ khoảnh khắc sinh linh này chào đời, vận mệnh của cả gia đình sẽvi_pham_ban_quyen thay nghiêng trời lệch đất. Và điều càng khiến người ta không ngờ là hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mươi năm , sinh linh nhỏ bé thực đã thành Quán quân của toàn phố, một Quán quân tiền vô cổ hậu vô lai giả, kẻ đã kéo cả thành vào vực thẳm của sự kinh hoàng.
lại viện một látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Trần Kiến Quốc đưa con trai lớn Trần Á Nambot_an_cap rời đi. Vì ôngleech_txt_ngu là Từ Linh con khi tuổi đãbot_an_cap cao, lại là sinh mổ nên cần nằm viện thêm ngày. Buổi ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải về đơn vị làm việc, tối đến đưa cơm cho vợ.
Sau khi trưa xong, Trần Á Nam đếnleech_txt_ngu đơn vị làm việc. Vì gia đình đều làm trong ngành đường sắt, nên sau khi tốt nghiệp cấp hai được hai năm, Trần Á Nam đã được gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình sắp xếp vào làm việc đây, công việc là bảo trì đường sắt.
Có những người bạn từng thấy công nhân cầm chiếc búa nhỏ kiểm tra dọc theo tuyến đường , Trần Á Nambot_an_cap chính là làm công đó. Tuy dầm mưa dãi nắng nhưng được công việc ổn định, thời đó có được một công việc nhàbot_an_cap nướcbot_an_cap là rất có mặt .
của Trần Á Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng làmvi_pham_ban_quyen ở đường sắt, mẹ là bác sĩ tại bệnh viện trong thành , cả hai đều thu nhập ổn định nênbot_an_cap cuộcbot_an_cap sống rất sung túc.
Buổi chiều, Trần Nam vừa đến văn phòngvi_pham_ban_quyen phân xưởng thấy bạn nối khố Lý Kiến đang ngồi trênbot_an_cap ghế rên rỉ với khuôn mặt bầm dập, xung quanh là vài thanh đang trêu chọc cậu ta.
Thanh niên trong trạm hầu hết là em ngành sắt, tuổi tác xấp xỉ nên quan hệ rất tốt.
Trờileech_txt_ngu đất! Tiểu Bàn, bị làm thế này? Trần Á Nam và Lý quan rất thân thiết nên vội vàng tiến lại hỏi han.
Đừngbot_an_cap nhắc nữa, không tôi đã kể với cậu là tuần trước tôibot_an_cap đánh bài ở Cung Văn hóa rồi quen một cô nàng rất xinh ? Hai đứa tôi nói chuyện hợp lắmbot_an_cap, còn tay nhau nữa! Nói đến , mặt Tiểu Bàn hiện lên vẻ vừa hạnh phúc vừa ý.
Thế sao mày lại ra nông nỗi nàyvi_pham_ban_quyen? là định giở trò bại với ta rồi bị mẹ người ta bắt quả tang?
Cậu bớt nói nhảm đi, tôi tôi là loại người đó ? Tôi vốn đã hẹn với côleech_txt_ngu nàng đó trưa nay đi ăn bánh bao hấp tiệm Hồi Giáo.
Vãi thật! Mày thế ? Tao quen mày bao lâu nay mà chưa thấy mày đi ăn bao hấp bao giờ! Trần Á Nam chọc Tiểu Bàn.
Cậu nghe tôi nói hết đã được không? Hai đứa hẹn gặp nhau ở Văn hóa, aivi_pham_ban_quyen ngờ côvi_pham_ban_quyen nàng đó đã đối tượng. Tôi vừa đến nơi thì thằng bồ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta cùng mấy tên du côn chẳng nói chẳng rằng lao vào tẩn tôi một trận tơi bời.
Thế đứa con gái kia khôngbot_an_cap đỡ cho mày câu nàoleech_txt_ngu à?
Nói năng gì nữa? giờ tôi còn đang nghi ngờ nó thông đồng nhau để lừa tôi, định tống tiền tôi . Thằng đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo tôi tán tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bồ nó, nếu không đưa cho nó một nghìnvi_pham_ban_quyen tệ thì chuyện này không xong đâu, sau này ngày nào nó cũng sẽ chặn đánh tôi.
Lúc này, cao gầy đứng bên tiếng: Mẹ ! Cậu hắn làm gì? Anh em mình đi xử hắn xong !
Hừleech_txt_ngu, anh nói nhẹ nhàng lắm, hắn bảo hắn tên là Quân, là của Trương Quốc. Các anh biết Quốc là ai không? Tiểu Bàn nói.
Gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao vừa nghe thấy tên Trương thì nhu khí hung hăng lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãy lập biến mất, những người khácbot_an_cap cũng nhìn ho he lời nào.
Trương Quốc? Trương Quốc là thằng nào? Trần Á Nam nhìn mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hiểu hỏi.
Một thanh niênvi_pham_ban_quyen lớnvi_pham_ban_quyen tuổi hơn, trông chừng ngoài hai mươi ngồi cạnh đó lên tiếng: Trầnleech_txt_ngu mà cậu cũng không biết sao? Hắn lão đầu gấu khét tiếng ở Thiết Namvi_pham_ban_quyen, dưới trướng có một đám đàn em, chuyện xa gì dám làm, cuồng lắm!
Nghe nói là cháu của Trương Quốc, người rước họa vào thân nên tản ra , chỉ lại Lý Kiến Trần Á Nam.
Hay là mình đi báo cảnh sát ! Á Nam nói với Lý .
Không đượcbot_an_cap! Không được đâu! Tôi chẳng bị tích gì lớn, sát chưa chắc đã bắt được , mà có bắt rồi nhốt vài thì lúc ra hắn lại càng tôi nặng hơn!
mày bảoleech_txt_ngu phải làmleech_txt_ngu saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Cái đó Á Nam, tôi đã hẹnbot_an_cap phán với rồi! định đại ca đi nói với .
Vãi! Mày mà cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòi đàm phán? Ai đi đàm phán được? Mày còn có đại ca cơ àleech_txt_ngu?
Có ! Cậu chính là đại ca tôi mà! Tiểu Bàn nhìn Trần Á Nam với mắtleech_txt_ngu đầy hy vọng.
? Tao cũng có biết đàm phán quái đâu! Tao thành đại ca mày từ bao giờ thếleech_txt_ngu? lại mày nghe họ nói Trương Quốc kia là dân hồ à!
Cậu làm ! chắc chắnbot_an_cap làm đượcvi_pham_ban_quyen! Tháng trước Triệu mồm loa ở hai chẳng phải bị cậu xử đẹp đó sao
Mẹ kiếp, dám nhắc à? Nếu không phải mày tháo van xe ta thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tao có phải đánh nhau nó không? Bố mẹ tao mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết chuyện thì mắng tao vuốt không đấy.
Thì tại nó cứ lôi chuyện tôi ra để mỉa tôi mà Nam Nam, anh Nambot_an_cap, anh giúp tôi một , chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàm phán thôi, không cần động tayleech_txt_ngu chân đâu, anh chắc chắn làm được!
Mẹ kiếp, mày chỉ giỏi đào hố tao thôi, không đi!
Hì hìbot_an_cap, anh Nam à, phải anh đang muốn mua một xe đạp sao? Anh chiếc Cách mua của tôi chưa? Chỉ cần anh giúp tôi đi phán một chuyến, nó là của anh luôn! Muốn đạp đi đâu thì đạp! xem, chúng mở là đòi một nghìn tệ, tôi đào đâu ra một nghìn tệ mà đưa cho chúng chứ? Quan hệ giữa hai ta như , chẳng lẽ anh nỡ tôi chúng đánh chớt sao?
Trần Nam chiếc xe đạp mới tinh ngoài cửa sổ, chút dao . Anh đã muốn mua một xe riêng từ , nhưng bố anh nhất định không mua cho, bảo là quan gần thế này mua xe đạp làm gì, để dành sau này còn lấy vợ.
Trần Á suybot_an_cap nghĩ mộtvi_pham_ban_quyen lát, lại nhìn khuôn mặt sưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vù như đầu heo Lý Kiến, nghiến răng nói: Chỉ phánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi đấy nhé?
Lý Kiến Trần Á Nam xuôi lòng, lập tức đầu như bổbot_an_cap củi: Chỉ đàm phán thôi, cậu từ nhỏ đã khéo khéo miệng, chắn sẽ yên chuyện này.
rồi, tao lạibot_an_cap mắc mày lầnleech_txt_ngu nữa vậy. Mày hẹn chúng nó khi nào?
Trưa mai, ở sau Cung Vănvi_pham_ban_quyen hóa.
Được, mai tao đi cùng mày!
Tôi ngay là anh chắc chắn sẽ tôi ! Lý Kiến ôm chầm lấy tay Trần Á Nam.
Vãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mày bớt làm trò tởm đi, nước dính hết vào áo tao rồi.
Thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra trong lòng Trần Á Nam chẳng tự tin nào. Anh biếtvi_pham_ban_quyen chuyện chắc như lời Bàn nóivi_pham_ban_quyen. Dù nhau, nhưng đó đều những bộc phát giữa những thanh niên với nhau rồi thôi, chứbot_an_cap những đứa trẻ con nhà khá giả như các anh có bao giao thiệp với đám du côn giang hồ đâu.
Cứ vậy, suốt cả buổi chiều Trần Nam đềuvi_pham_ban_quyen suy nghĩ xem làm sao để giúp Bàn giải quyết êm xuôi chuyện này. Đến giờ tan làm, Tiểu Bàn rõ ràng là đang sợ hãi, cứbot_an_cap nặc đòi Trần Á Nam cùng về nhà. Lúc này trời đã sập tối, buổi tối mùa đông Đông Bắc lạnh xương, cả hai đều đội mũbot_an_cap bôngvi_pham_ban_quyen, găng tay len về hướng nhà.
Nhà của cả nằm ở nhà cấp bốn phía nam đường sắt. mới băng qua đường ray, bọn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã phát hiện thấy mấy thanh niên áo màu xanh tiến về phía mình.
Á Nam, chính là chúng nó! Tiểu Bàn vừa nhìn thấy những kẻ đang tới đã sợ đến run cầm cập, nép sát ra sau lưng Trần Á Nam.
Cái gì? phải mày bảo hẹn ngày maivi_pham_ban_quyen sao? Sao hôm nay đã chặn đường rồi?
hẹn ngày mai mà! Taobot_an_cap cũng không biếtleech_txt_ngu thế nào nữa! Bàn vẻ mặt vô nói.
Thấy đối ngày càng lại gần, Tiểu Bàn thúc vào người Trần Á Nam: Chúng chạy mau .
Chạy cái gì mà chạy? Mày chạy đi đâu ? Cái bản lĩnh lúc đi tìm cô nàng đâu mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi? Đi xem chúng nó muốn gì! Làm gì còn vươngvi_pham_ban_quyen pháp nữa!
Á Nam, chúng nó không đánh mình đấy ?
Không , nữa nhìn biểu hiện của tao mà hành sự, nếu thì chạyleech_txt_ngu thẳng về phía đồn cảnh sát.
Được! theo cậu hết. Có Trần Á Nam bên cạnh, Bàn cũng có thêm chút can đảm.
Hai người liền tiến tới đối mặt.
Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi băng qua ray, Trần Á Nam và Lý Kiến đứng đối với nhóm của Trương Quân.
gã thanh niên lùn béo, cao thước lăm, vung cánh tay vừa vừa mập vào Lý Kiến sau lưng Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Á Nam chửi bới: mẹ , cái gì?
Kiến chẳng dám một , càng rụt người sâu hơn sau lưng bạn mình, tay kéo kéo vạt áo củabot_an_cap Á Nam.
Lúc này, gã thanh lùn béo mới bắtbot_an_cap đầu đánh giávi_pham_ban_quyen người thanh niên đeo kính trước . Trươngleech_txt_ngu Quân nhìn Trần Namleech_txt_ngu từ đầu đến chân một lượt rồi nghếch mặtbot_an_cap hỏi: Sao, mày là đại nó ? phải việc của màyvi_pham_ban_quyen đâu nhé! nhanh cho khuất mắt, đánh mày bây giờ.
Trần Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẽ nhíu mày. vốn thương lượng lý lẽ với bọn họ, chẳng ngờ đối phương lại kiêu ngạo thế, mở miệng đã chửi bới, toàn không có ý địnhleech_txt_ngu nói chuyện tử tếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Anh nói năng cho đàng hoàng! Người thì các anh cũng đã đánh rồi, giận cũng đã xả rồi. Sự việc gì cũng nên có hạn thôi, anh đòi nó nhiều tiền nhưvi_pham_ban_quyen thế, chẳng phải là quá đáng sao?
Gã lùn diện không ngờ Trần Á Nam cỏi như . Cơn giận bốc đầu, hắn chỉ thẳng vào mũi Trần Á Nam mà : Thằng nhãi ranh ở đâu chui ra , dám đếnbot_an_cap trước mặt anh Quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày đây mà ra vẻ à? Đám đàn em đứng sau Trương theo cười rộ lên.
Nó tán tỉnh bạnvi_pham_ban_quyen anh nó sai, nhưng người thì anh cũng đánh rồi. Giờ anh vẫn cứ bám riết không buông, chẳng là quá ức người ta sao?
Hừ Địt , ông đây thích ức hiếp nó ! Đã ông còn ức hiếp luôn cả mày!
Vừa dứt , hắn vung một tát thẳng mặt Trần Á Nam. Trần Á Nam theo phản xạ người né tránh nhưng vẫn chậm một nhịp. Đầu ngónbot_an_cap tay Trương Quân quệt trúng chóp mũi anh, rạch một vết xước nhỏ, máu lập tức chảy ra.
Đêm mùa đông ở miền Bắc Hạ Quốc lạnh xương! Tuy chỉ một vết ráchvi_pham_ban_quyen trên , nhưng dưới tác lạnh, cảm giác đớn tức thì tăngbot_an_cap lên gấp bội, máu vừa chảy nhanh đông lại.
Cơn âm ỉ thích dây thầnbot_an_cap kinh của Trầnvi_pham_ban_quyen Á Nam, anh nghiến , trừng mắtleech_txt_ngu nhìn Quân.
còn nhìn à? phục chứ gì? rồi, Trương Quân tay ra sau lưng, rút một con dao găm quân dụng sángleech_txt_ngu loáng.
Trương Quân vừa định vung chỉ vào mặt Trần Á Nambot_an_cap để chửi , ngay lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, không biết là do sợ hãi khi thấy dao hay do quábot_an_cap phẫn nộ, Trần Á Nam đột ngột vươn tay chộp lấy bàn tay đang cầm dao củabot_an_cap hắn.
Trương Quân bản năng rụt . Trần Nam không chụp tay hắn, mà chặt lấy lưỡi dao. Trong chớp mắt, tươi xuôi theo ròng ròng xuống đất.
Nhìn thấy chảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên tay mình, Trần Á Nam ngẩn người ra một lát nhưng lại không thấy đau, thấy hơi lành .
Trươngbot_an_cap Quân đám đàn em sau cũng ngây ra như phỗng, thầm nghĩ: Vãi thật, thằng nhãi này liều thế không bắt dao ?
Sực tỉnh , Trần Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam thấy Trương Quân vẫn ngơ ngácleech_txt_ngu nhìn tay mình đang nắm lưỡi dao, anh buông tay ra, tung mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cú đá thẳng vào bụng dưới củabot_an_cap Trương Quân, khiến hắn ngã ngửa ra trên nềnbot_an_cap tuyết.
Anh quay đầu lại, kéo Tiểu Bàn hét : Chạy!
Cả liền chạy về phía đồn công anvi_pham_ban_quyen Thiết trình đã định sẵn từ trước.
Địt mẹ, đuổi theo chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tao! phải đâm chớt hai thằng kia! Đám em Trương Quân dậy rồi chửi bới theo sau lưng bọn họ.
Chạy được lúc, không biết là do sợ bị hay do đã kiệt sức, Lý Kiến càng lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy chậm lại, mắt sắp bị đối túm nơi.
Trong lòng Trần Á Nam đã mắng Kiến cả vạn lần: Cái thằng béo chớt tiệt này, không nhát gan mà chạy cũng chẳng xong!
Nhưng mắng mắng, nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấybot_an_cap và đồng bọn sắp áp sát Lý Kiếnbot_an_cap, Trần Á Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động chạy chậm lại. khileech_txt_ngu Trương Quân chỉ còn cách hai người chừng hai , Trần Á Nam đột ngột phanh gấp, quay người lại, nénvi_pham_ban_quyen đau nắm chặt nắm đấm, nện thẳng một cú vào giữa mặt Trương Quân khi còn lao tới!
Cú đấm này cực kỳ tàn , nện chắcvi_pham_ban_quyen lên mặt Trương Quân. Hắn thét lên tiếng đauleech_txt_ngu đớn, ôm lấy mặt rồileech_txt_ngu ngã nhào xuống đất.
Đuổi theoleech_txt_ngu! Địt mẹ , phế hai thằng đó tao! Trương Quân vừa ôm mặt vừa cố gượng dậy, gào thét ra lệnh cho đám đàn em.
Trương thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự đã nổi điên. Vốn cậy vào danh tiếng ông chú, hắn bình thường vẫn ngang ngược hống hách, hoàn toàn chẳng coi Trần Á và Lý Kiến ra gì. Kết quả là nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh hai người mà chính lại bị ăn , không lộn cho được.
Cứ thế, hai người phía trước, năm đuổi phía . Máu trên tay Trần Á Nam nhỏ theo đường chạy một dải.
Ngayleech_txt_ngu lúc đó, hai luồng ánh sáng đèn pin chiếu tới, theo sau là một tiếng quát dõng dạc: Làm gì đấy! Đứng lạivi_pham_ban_quyen!
chớt tiệt! Chạy mau, có cớm! Trương Quân vừa thấy bóng người đội mũ cảnh sát chạy tới thì mới nhận họleech_txt_ngu đã chạy sát đến đồn công an Thiết Nam rồi.
Trần Á Nam cảnh sát thì lập tức kéo Kiến chạy nhào tới.
Anh sát ơi, có người muốnbot_an_cap đánh tôi! Trần Á Nam nhìn thấy sát như nhìn thấy tinh.
Hai cảnh sát nhìn qua Trần Á Nam và Lý Kiến, một người trong chau mày nói: Lũ lưu manh nhãi nhép cácleech_txt_ngu cậuleech_txt_ngu to ganbot_an_cap thật đấy! Đánh nhau đánh đến tận cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh sátleech_txt_ngu à? rồi, ta rút còng tay ravi_pham_ban_quyen định xích Áleech_txt_ngu Nam lại.
Tại sao anh lại bắt chúng tôi! Là đám lưu manh kia hiếp chúng tôi mà! Trần Á Nam thấy cảnh sát chưa phân biệt trắng đen đã muốn bắt mình thì lên, vội vàng thích.
Bọn chúng không ức hiếp người khác? Có gì vào trong đồn rồi !
Đợi đã! Lý, nhìn haivi_pham_ban_quyen đứa nó thế này không giống manh . Thằng bé này tay nhiều máu thế kia, thôi đừng bắt họ đi.
Nói , người cảnh sát còn quay sang nhìn Trần Á , mỉm cười nhẹ nhàng: đến bệnh viện băng bó vết thương đi. Nếu còn có người hiếp các cậu cứ đến đồn báo án, hoặc trực tiếp tìm tôi, tôi họ Lưu. Lần sau đừng đánh nhau nữa đấy.
Dạ! ! Cảm ơn anh, Lưu! Trần Nam nhìn người cảnh sát lớn tầm năm sáu tuổi, trong lòng dâng lên thiện cảm sâuleech_txt_ngu sắc.
Nửavi_pham_ban_quyen giờ , Trần Ávi_pham_ban_quyen Nam và Lý Kiến mặt trạm Thiết Nam. mà vết thương không quá sâubot_an_cap, chỉ tốn sáu đồng băng bó, thậm chí không khâu mũi nào, cả hai liền rời đi. này đã hơn tám tối. Thời đó ở miềnleech_txt_ngu Bắc Hạ Quốc, vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ẩu đảleech_txt_ngu kiểu lưu manh như thế này như ngày nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xảy ra hàng chục mỗi thànhbot_an_cap phố, bác sĩ cũngbot_an_cap đã quá quen thuộc.
Trên đường về nhà, hai người đi kẻ người sau. Thấy Trần Á Nam khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói gì, Lý cũng không dám lên tiếng, chỉ lẳng lặng theo.
Đi được một đoạn, Lý Kiến thực không nhịn đượcbot_an_cap , rảo đi tới bên cạnh Trần Á Nam, gãi gãi cái đầu của mình : Á , cậu ?
Lúc này thuốc tê đã hết tác dụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vếtvi_pham_ban_quyen thương trên tay bắt đầu đau nhức dữ dội, Trần Á Nam chẳng thèm liếc nhìn Lý Kiếnbot_an_cap lấy một cái, bực dọc đáp: Giận? Tôileech_txt_ngu giận cái ? Giận cậu việc vào thân? Hay bản thân tự dưng bị người ta chémvi_pham_ban_quyen cho nhát?
Á Nam Cái đóleech_txt_ngu, tôileech_txt_ngu biết lỗi rồi. này tôi không giờ tán gái lung tung nữa, cậu giận nữa không? Hay là tôi tặng cậu xe đạp của tôi nhé!
Trần Ávi_pham_ban_quyen Nam đang đến mức chẳng buồn lời, cứ thế cắm đầu về hướng nhà mình, im lặng không nói nửabot_an_cap câu.
Đang đi, Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Á Nam ngột tay raleech_txt_ngu chặn Lý Kiến lại. Lúc này, trên trời bắt đầu đác rơi vài tuyết nhỏ, ánh vặcleech_txt_ngu soi xuống tuyết khiến xung quanhleech_txt_ngu trở sáng lên. Trần Á Nam phát hiện có mấy bóng người đangbot_an_cap về phía mình.
Sao thế? Lý không hiểu chuyện gì, ngơ ngác hỏi.
Trầnleech_txt_ngu Á Nam cằm về hướng người . Lý nhìn theo hướng chỉ của Trần Á Nam, sợ đến mức suýt tè ra , lắp ba lắp bắp nói: Trương Trương Trương Quân, bọn chúng đi!
Lýleech_txt_ngu Kiến Trương Quânleech_txt_ngu vậy mà vẫn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , còn chặn đường bọn họ, sợ tới hai chân run cầm cập, vàng kéo Trần Á Nam nói: Á Nam, chạy mauvi_pham_ban_quyen thôi! hôm khuya thế này, trên phố chẳng có lấy một người. Lúc nãy cậu vừa đánh hắn, để bắt được thì hắn đâm chớt hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa mình mất!
nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm tám mươi, đừng nói là ở phương Bắc, mà ngay cả cả đất nước cũng chẳng có mấy hoạt vui về đêm. Tầm tám chín giờ tối là trên đường không người qua , hôm nay trời lại còn đổ tuyết, phố xá càngbot_an_cap thêm vắng lặng.
Chạy cái mẹ gì chạy! lúc cũng chỉ !
Lòng Nam lúc nàyvi_pham_ban_quyen cũng đang ức tột cùng. Đêm hôm vốn dĩ định vào thăm em traibot_an_cap, kết em thì chẳngbot_an_cap thăm được, trái lại bản thân bị thương phải vào viện, thế còn duyên vô cớ bị một lũ lưu manh đuổi chạy . Giờ thấybot_an_cap đối phương vẫn bám riết không , một bụng tà hỏa trong người lên, anh lầm lũi bước thẳng phía nhóm Trương Quân. Thấy Trần Á Nam không chạy, Lý Kiến đànhleech_txt_ngu cắn đi theo.
Hai thằng ranh con to thật , cơ à? Đè hai thằng này lại cho ! Trương bị Trần Á sưng vù nửa mặt bên trái, gầm gè lệnh cho mấy tên đàn em đứng sau.
Đại ca tiếng, tênleech_txt_ngu lưu manhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói chẳngleech_txt_ngu , lên chặtleech_txt_ngu lấy tay Trần và Lý Kiến, bẻ ra sau rồi ghì chặt hai người xuống.
Đau! ! nhẹ tay thôi! Cánhvi_pham_ban_quyen tay bị bẻ đau điếng khiến Lý Kiến kêu oai oái.
Đau à? Chút nữa tao cho đứa chúng mày biết thế nào mới thực sự là đau! Trương Quân hằn học nóibot_an_cap, bước tới trước mặt Trần Á Nam, vung tay giáng một cái tát nảy vào mặt anh.
Chỉ nghe một tiếng chát giòn giãbot_an_cap, khóe miệng Trần Á Nam bị đánh đến toạc, máu rỉ ra, nhưng anh không hề kêu rên một tiếng, chỉ cố sức ngẩng cao đầu, đôi mắt vằn máu nhìn chằm chằm vào mặt Trương Quânvi_pham_ban_quyen.
Mẹ kiếp! chưa phục à?
Chát! Lại thêm một cái tát nữa giáng mặt Trần Á Nam.
Trần Á Nam chỉ cảm thấy mặt mình nóng rát như lửa đốt, nhưngbot_an_cap vẫn im lìm, đôi mắtbot_an_cap chớt chóc vẫn không rời mặt Trương Quân.
Đượcleech_txt_ngu! Mày khá đấy! Cũng ra dáng nhân vật ! Hôm nay tao cũng khôngleech_txt_ngu làm khó mày, mày dùng taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào tao, tao sẽ đâm tay đó của , có phục khôngvi_pham_ban_quyen! Vừa nóileech_txt_ngu, hắnleech_txt_ngu móc con từ trong ra.
Đại , thằng béo này đáileech_txt_ngu ra quần ! Hai tên đang ghì Lý Kiến nói với Trươngbot_an_cap Quân.
Trương quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy một ống quần của Lý Kiến vẫn nhỏ nướcvi_pham_ban_quyen ròng ròng, tuyết dưới bị làm cho .
Mẹ kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Bẩn thỉu thật đấy! Nhìn cái bộ hèn hạ của mày kìa, đúng là không bằng góc thằng bạn mày. Thế này đi, mày quỳ xuống dập cái, gọi một tiếng Quân con phục rồi! Sauleech_txt_ngu đó trong vòng ba ngày mang hai nghìn đến đây, taoleech_txt_ngu sẽ tha cho !
Thực Trương chẳng cần ép Lý Kiến quỳ, cậu ta đã bị dọa đến ngẩn , hai chân run rẩy không ngừng, chỉ cần đám đàn em của Trương Quân buông tay cậu ta sẽ ngã xuống đất ngay lập tức.
Đúng lúc này, Trần Nam nãy giờ năng gìbot_an_cap ngột cất lời: Lý Kiến, nếu mày quỳ, từ nay về sau coi như quen biết !
Trương Quân thấy Trần Á vẫn cứng đầu, liền chửi: kiếp, sao mày lại ngược thế nhỉ! Lôi hai nó ra đây cho tao!
Ngay khoảnh khắc , Trần Á Nam vốnleech_txt_ngu đang im lìm không bỗng nhiên lao mạnh về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, húc đầu thật mạnh vào mũi Quân!
Á đù! Trương Quân đau điếng, lảo đảo suýt ngã nhào.
Chưavi_pham_ban_quyen đợi hai tên đang giữ mình kịp phản ứng, Trần Ábot_an_cap Nam lại lao lần nữa, cả đè nghiến lên Trương .
trời đông lại có tuyết nên rất trơn, Trần Á cùng với hai tênvi_pham_ban_quyen manh đang túm mình và cả Trương Quân đều lăn ra .
Trần Á Nam cơ rút đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , mạnhvi_pham_ban_quyen một phát cổ đang cầm dao của Quân.
Á! Trương Quân lại rú lên một thảm thiết, bàn tay cầm dao nới .
Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Á nén cơn đau ở lòng tay, chộp lấy con dao rồi bật dậy, thời một tay túm Trương lôi dậy. Tay trái nắm tóc, tay phải dao kề thẳng vàobot_an_cap cổbot_an_cap Trương Quân.
chuyện diễnvi_pham_ban_quyen ra quá nhanh, nhanh đến hai giữ Kiến kịp ứng vào thì Trương Quân đã bị Trần Á Nam khống chế.
Mẹ mày, làm ! Trương Quân lúc này bắt đầu hoảng loạn, hắn nhận ra Trần Á đã điên máu rồi, thực sợ nhất thờibot_an_cap kích động sẽ đâm mình một dao.
Tiểu Bàn, lại đây! Trần Á Nam hét lớn.
Mẹ kiếp, màyleech_txt_ngu mau thả đại ca tao ra! Mấy tên tiểu cũng loạt ra khua khoắt về phía Trần Á Nam.
nói lại lần nữa, để bạn tao đây, nếu không tao đâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chớt nó ngay lập tức! Trần gằn từng chữ.
nói, taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm dao của anh vừa khẽ dùng , mũi daoleech_txt_ngu đâm nhẹ cổ Trương Quân, máu ra!
Mấy tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưu đối diện đều ra. Bọnbot_an_cap chúng từng thấyleech_txt_ngu liều mạng, chưa thấy ai liều đến mức này. Đây là vùng cổ, chỉ cần đứt động mạch là mất mạng như chơi. Bọn chúng vội vàng đẩy Lý Kiến đang run như cầy sấy sang phíavi_pham_ban_quyen anh.
Thấy Lý Kiến đã , Trần Ábot_an_cap nói: Bọn tao đi bây giờ, đại ca các người một đoạn. Đứa cũng không được đi theo, tao phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện đứa nào , sẽ đâm chớt nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
đoạn, Trầnbot_an_cap Á Nam vòng ra sau lưng Trương Quân, dùng cánh tay trái kẹp chặt cổ hắn, phải dao díbot_an_cap vào cổ, dẫn Bàn đi về phía trước. Vừa đi vừa ngoái lại xem cóbot_an_cap ai bám theo không.
Mấy tên lưu cũngleech_txt_ngu ngơ ngác, tiến không được mà lùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xongvi_pham_ban_quyen, biết đứng đực ra tại .
Rất nhanh, bọn chúng trơ mắt nhìn bóng ba Trần Á biến trong màn đêm nhạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhòa.
Khu nhà cấp bốn ở Thiết Nam phân bố rất dày đặc, phía nam đường ray là những san sát nhau. Trần Á Nam và Kiến khống chế Trương vòng vèo mười phút, đến tận dưới gầm cầu , xác định an dừng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lúc này mới buông Quân ra.
Dưới ánh , mặt Trương Quân đã tái , vạt áo bông xanh bị máu chảy ra từvi_pham_ban_quyen cổ nhuộm mảng.
Cả ba người đều thở hổnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cứ thế nhìn nhau trân trân suốt một phút hồ.
Cuối cùng, là Trần Á Nam phá vỡ sự im lặng: Mày đivi_pham_ban_quyen đi, tiền không có đâu! đừng tìm bọn gây sự nữa! Nói rồi anh kéo Tiểu Bàn quay bỏ đi.
Không biết là đã lấy lại tinhbot_an_cap thần muốn giữ thể diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hay là sự không cam tâm, Trương Quân đột nhiên buông một câu: Hai đứa mày gặp rắc rối lớn rồi, chuyện này chưa đâu!
Nghe lời đe dọa của Trươngbot_an_cap Quân, Trần Á cảm thấy máu nóng lên đầuvi_pham_ban_quyen, anh đột ngột quay người, tiến lên một túm lấy cổ áo Trương Quân khi hắn định rời .
Mày mày định làm gì?
Tao làm gì à? xong hả? người khác vị đúng không? Mẹ kiếp, hôm tao phế mày luôn!
Nói xong, anh vung dao đâm thẳng vào bụng Trương Quân. Trương Quân bị túm cổleech_txt_ngu áo không thoát được, chỉ nghiêng ngườivi_pham_ban_quyen tránh . Tay Trần Nam đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thương không được lực, túm cổ áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị tuột ra, nhát daobot_an_cap đâm vào lớpleech_txt_ngu áo bông của Trương Quân.
Trương Quân nhìn cái áo bông bị đâm thủng một lớn màvi_pham_ban_quyen đến phát khiếp. Hắn thầm nghĩ: Thằng nhãi nàyleech_txt_ngu đúng là đồ tâm , thực sự muốn mạng mình! Thế là hắn cắm đầu chạy thục mạng.
Trần Á Nam đã vì giận sao thể chạy thoát dễ dàng như , anh bồi một cú đá từ phía sau vàobot_an_cap thắt lưng Trương Quân, khiến hắn ngã sấp mặtleech_txt_ngu xuống .
Trần Á tiến lên một bướcvi_pham_ban_quyen, quỳ gối đè lên Quân. Anh giơ tay định đâm thêm một nữa vào đầu hắn.
Ngay khivi_pham_ban_quyen Trương Quân tưởng tiêu đờileech_txt_ngu đến nơi, Lý Kiến lao tới chụp lấyvi_pham_ban_quyen tay cầmvi_pham_ban_quyen dao của Á Nam, lên: Á Nam, cậu định giết người à! Cậu điên rồi! Giọng cậu ta đã lạc đi khóc.
Đến lúc này, Quân thực sự sợ hãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sợ tột thằngvi_pham_ban_quyen cha tâm thần này. Hắn biết hôm nếu chịu thì chắc chắn sẽ bị chớt, liền vộivi_pham_ban_quyen vàng gàovi_pham_ban_quyen lên: Đại ca, tôi sai rồi! Tôi phục , xin tha cho tôi!
này Trần Á Nam mới tỉnh táo lại, chậm rãi đứng dậy, nhìnbot_an_cap Tiểu Bàn đang nước mắt nước mũi đầm đìa, rồi nhìn Trương Quân đangvi_pham_ban_quyen lồm cồm bò , anh chậm cất lời: Quỳleech_txt_ngu xuống .
Quân ngẩn , khôngvi_pham_ban_quyen nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ liền hỏi: Đại ca, anh nói gì?
Không phải mày bắt bạn tao quỳ sao? Bây giờ tao bắtbot_an_cap mày xuống trước mặt nó! quỳ rồi thì coi như xong nợ! Mày quỳ, hôm nayleech_txt_ngu tao đâm chớt mày!
Trương Quân dám nhìn thẳng vào đôi mắt vằn tia máu Trần Nam nữa, hắn bâyvi_pham_ban_quyen giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ hắn không nghe lời mộtleech_txt_ngu chút thôi, thằng điên này nhất định đẹp mình.
Bịch! Trương Quân quỳ sụp xuống đất, nói: ca, tôi phục rồi! cho tôi đi!
Nghe cho kỹ đây, tao tên Trần Á Nam, hôm nay tao tha cho mày đivi_pham_ban_quyen! Còn có lần sau Trần Á Nam không nói câu, chỉbot_an_cap dùng sống dao gõ gõ vào đầu Trương Quân, rồi quayleech_txt_ngu lưngbot_an_cap dẫn Tiểu Bàn rời đi.
năm về sau, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườibot_an_cap bạn thiết Nam vẫn thường kể với vẻ đầy hứng khởi rằng chính cái đêm hôm đó đã đánh thức dòng máu đại ca giang hồ ông ! Mà mỗi lần như , Trần Nam chỉ nhấp một ngụm trà, nhẹ nhàng một câu: Tôi là người tốt mà.
Dưới bóng đêm mênh mông, hai bóng người một béo một gầy, một cao một chậm rãi rảo bước trên con đường dẫn khu bốn ở Thiết Namleech_txt_ngu.
Tiểu Bàn thỉnh thoảng lại đưa mắt Nam, nhưng anh lẳng nhìn về phíabot_an_cap trước, cứ thếbot_an_cap bước đi mà chẳng nói lời nào.
Lý Kiến và Trần Á Nam ở cùng một dãy nhà. Những căn cấp bốn thời đó nằm san sát nhau, ngăn cách bởi những hàng rào thưa. Nhà Tiểuleech_txt_ngu nhà Trầnleech_txt_ngu Á chỉvi_pham_ban_quyen cáchbot_an_cap nhau vài hộ.
Thấy sắp về đến nhà, Lý Kiến rốt cuộc nhịn được nữa, thấp giọng hỏi: Á Nam, cậu bảo liệu thằng Trương Quân có tìm chúng mình gâyleech_txt_ngu sự nữa ? Mà tớ chịu cậuvi_pham_ban_quyen thật đấyleech_txt_ngu, chạy thoát là được rồi, tựleech_txt_ngu dưng ép nó quỳ xuống làm gì? Cậu biết chú nó là
Lý Kiến vừa lầm vừa tự bước tiếp, đang định nói thêm thì phát hiện Trần Nam đã dừng bước lúc nào.
Trần Á Nam thầm nghĩ: Mẹ , cái thằng béo tiệt này còn mặt mũi oánbot_an_cap tráchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình sao? Không phải tại mày gây họa thì là gì, đáng lẽ phải để đám dunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net côn đó đánh cho mày sưng nhưbot_an_cap đầu lợn chừa cái thói đileech_txt_ngu.
Thấyvi_pham_ban_quyen Trần Á Nam nheovi_pham_ban_quyen lườm mình, Lý giật bắn mình, vội vàng thanh : Á Nam, tớ không có ý oán trách cậu đâu! Tớ
Thôi bớt nhải đibot_an_cap, mau cút về nhà mày! Cũng tại cái rắc rốivi_pham_ban_quyen của mày mà tao còn chưa vào bệnh thăm đấy!
Mai tớ đi cùng đến thăm Từ Di, đừng nữa mà Á Nam!
Mẹ kiếp, ai rảnh giận mày.
Á Nam, tớ nói thật , hay là tụinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình xinbot_an_cap nghỉ phép vài để lánh mặt đi, bọn đó tay độc ác lắm
Béo , sợ việc trốn, tao thì . Nhìn cái bộ dạng hènleech_txt_ngu của kìa! Ávi_pham_ban_quyen Nam nhìn rụt của Lý Kiến mà cơn giận cứ thế bốc .
Tớ màbot_an_cap á Tiểu Bàn này là loạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người sợ phứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc? Nếu không phải vì không muốn gây chuyện, lúc nãy tớ đã cho cả lũ bọn nó ra bã rồibot_an_cap! Thấy Trần Nam thường mình, Tiểu Bàn bắt đầu giở giọng bốc phét.
Á Nam liếc ống quần của Tiểu Bàn đầy khinh bỉ, trên đó vết nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu đã đóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành băng.
Được, mày là , được chưa! Nói , anh dúinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dao vừa cướp được từ tay Trương Quân tay Tiểu Bàn rồi bảo: Sau bọn nó còn tìm mày gây sự thì cái này xử hết đi, đừng có hở tí là tìm gây phứcleech_txt_ngu nữa. Dứt lời, anh quay rảo bước nhanh về nhà.
Trần Á Nam rén mở cửa vào nhà, nghe tiếngleech_txt_ngu ngáy của cha, anhvi_pham_ban_quyen liền rửa mặt sơ quavi_pham_ban_quyen leo lên giường nằm.
Tuy đã hơn mười giờ đêm nhưng Trần Á Namleech_txt_ngu chẳng buồn ngủvi_pham_ban_quyen chútbot_an_cap nào. Nghĩ lại chuyện xảy ra tối nay, không hề thấy hãi, ngược lại còn chút phấn khích, thậm chí là một cảm giác mãn khi vừa làm được một người hùng.
Những người trẻ tuổi những năm bảy mươibot_an_cap, trong lòng nhiều đều mang tinh thần hiệp nghĩa. làm bấtbot_an_cap cứ việc gì, họ cũng quy mình về chính nghĩavi_pham_ban_quyen, hy thân chính là hóa thân của lý.
Nghĩ ngợi hồi rồi anh cũng chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau, cha Nam thấy anh băng gạc liền hỏi có chuyện gì. Sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cha lovi_pham_ban_quyen lắng, anh bèn bịa ra một cái cớ, nói là tối qua sang nhà Bàn ăn cơm chẳng may nước bỏng. Ông không may nghivi_pham_ban_quyen ngờ, bởi từ nhỏ Trần Á Nam đã là một đứa trẻ hiểu chuyện, bao giờ gây chuyện , ông chỉ dặn dò anh phải cẩn thận hơn.
Ăn xong, Á Nam đi làm. Vừa đến văn phòng xưởng, anh một nhómvi_pham_ban_quyen người đang vây quanh không biết làm gì. Tiến lại gần nhìn, anh mới hiện ra Tiểu Bànleech_txt_ngu đang hoa múa tay kể chuyện xảy ra tối qua. Có điều, sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật một mình Trần Nam năm, ép Quân quỳ xuống, qua lời kể của đã biếnvi_pham_ban_quyen người họ ác chiến với hơn chục tên côn đồ cầm hungbot_an_cap khí, mà nhân vật chính lại chính là gã béo này.
Trần Á lắcvi_pham_ban_quyen đầu, chẳng buồn nghe tên béo bốcbot_an_cap phét nữa, anh đi thay quần áo rồi bắt đầu làm việc.
Cứ thế, ba trôi qua trong bình yên. Cả Á Lý Kiến đều rằng lẽ Trương Quân đã thực khiếp sợ nênvi_pham_ban_quyen không dám tìm họ .
Thế nhưng, chuyện Trần Á Nam Lý Kiến đánh Quân đã khắp cả khu . trong chốc lát, haibot_an_cap người bỗng chốc thành thần tượng của không ít thanh niên trẻ tuổi ở đây.
Buổi trưa ngày thứ ba, vào lúc tanbot_an_cap tầm, Trần Á , Lý Kiến và mấy người khác đang nói vừa cười chuẩn bị về nhà cơm.
Bỗng nhiên có mấy gã chặn đường bọn họ, gã nào gã mặt mày bặm trợn, nhìn qua là biết hạng người tốt lànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì.
Thằng nào Trần Á Nam? Một gã đàn ông chừng ba mươi tuổi lên tiếng hỏi.
Tôi là Á Nam. Á đáp.
Gã đàn ông quan sát Á Nam lượt rồi : Anh Trương mời màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đibot_an_cap ăn cơm, sáu tối nay tại nhà hàng Đường sắt trước ga.
Anh Trương? Anh Trương nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Tôi không quen!
Đù! Kiêu gớm nhỉ! Trương Quốcleech_txt_ngu! Anh , nghe danh bao giờ chưa?
Nghe cái tên Trương Quốc, mấy người đi cùng Trần Á Nam không khỏi nhìn , ai nấy đều biết rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phen là có kẻ tìm đến gây chuyện rồi!
Không quen, không đi. Trần Á Nam nói xong định bỏ đi.
Mẹ kiếp! Cái thằng này ngông cuồng quá nhỉ! mặt mũibot_an_cap mà điều đúng không? Mày đi cũng phải đi, mà không đi cũng phải đi, tin là tao đâm chớt mày ngay bây giờ không? đàn ông vén một áo bông , con dao hông lập lộ ra.
Thấy đối phương sắp động thủbot_an_cap, bọn Tiểu đều có chút khiếp sợ, không tự chủleech_txt_ngu được mà lùi lại phía sau.
Lúc này đúng vào giờ tan tầm, người qua kẻ lại nập, Trần Á Nam sợ thật sự đánh nhau sẽ gây ra rắc lớn, suy nghĩ rồi nói: Được, tôi đi.
Mẹ kiếp! đừngleech_txt_ngu mà nghĩvi_pham_ban_quyen chuồnleech_txt_ngu ! Bọn tao biết nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày ở đấy! Không đến thì tao chớt mày! Đibot_an_cap! Nói xong, mấy gã lưu manh quay người khệnh khạng rờileech_txt_ngu đi.
Phải làm sao đây Á ! Chắc chắnleech_txt_ngu là vì chuyện thằng cháuleech_txt_ngu gã rồi! Hay là mình báo đi! Bàn biết vì mình mà Trầnbot_an_cap Á Nam mới rước phải rắc rối này, trong lòng lo lắng không biết nên làm thế nào cho phải.
Chúng đã gì mà báo công an, cậu quản nữa, tôi quyết. Nói xong, anh lại mấy người rồi xoay người rời đi.
Buổi trưa về nhà ăn cơm, anh trò chuyện lúc với mẹ đang ở cữ, lại trêubot_an_cap chọc em trai còn đang bọcbot_an_cap trong tã, sau Trần Á Nam đeo một chiếc túi màu xanh quân đội ra sân, bỏleech_txt_ngu con rìu hay dùng củibot_an_cap vào túi quay đầu đi làm.
Vừa đến đơn vịbot_an_cap, Bàn dẫn theobot_an_cap mười mấy thanh niên tầm mươi , xấp xỉ tuổi bọn họ tìm đến Trần Á Nam. Có người Trần Nam quen, có người không , nhữngvi_pham_ban_quyen đều là công nhân trong trạm, chỉ các phân xưởng khác nhau nên anh không biết mặt.
Á Nam, tối nay bọnvi_pham_ban_quyen tôi đi cùng cậu! Tiểu Bàn nhìn Trần Á với vẻ đầy đắc ý.
Trần Nam mày, kéo Tiểu Bàn một bên : Cậu tìm ra mấy người nàybot_an_cap thế? Tìmvi_pham_ban_quyen làm cái gì?
Đều là côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhânbot_an_cap trạm mìnhbot_an_cap cả mà! Hì hì, họbot_an_cap biết được chiến tích anh hùng của hai đứa đều tụi mình đại náo một phen! Vừa có thể giúp cậu đi đánh nhau! Mẹ kiếp, cái gã Trương kia không phải là bắt nạt người quá sao? Chúng ta cứ thế mà chơi tới bến !
Cậu bị điên à? Tìm người ta giúp tôi đánh nhau cái gìbot_an_cap, vả lại Trương Quốc là mời tôi đi ăn cơm chứ không phải đánh !
Á Nam, đây chắc là Hồng Môn Yến rồi! Gã nhất định sẽ làm khó ! Dù là ăn cơm bọn tôileech_txt_ngu cũng phải đi cùng! Nếu không gã lại tưởng đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắt không chắc!
Không cần! Tôi mà đưa các cậu cùng thì chuyện nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng xé ra to! Mang theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao người thế này không phải để đánh nhau là gì? Tôi này, cậu làm trò đi được ? Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người này đều là người trạm, khi người nhà họ còn có quan hệ họ hàng với nhau, xảy chuyện gì thì cậu nói với người ta? Mau giải tán hết đi! Còn đòi tụi ? Theo cái con khỉ!
Thấy Trần Á nổi cáu, Bàn đành phải tiu nghỉu nói: Cậu đừng giận, bọn tôi cũng làleech_txt_ngu cậu xảy ra chuyện thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôi họ về ngay đây.
cả buổi chiều không có chuyện gì, mắt đã đếnvi_pham_ban_quyen giờ tan làm, bấy giờbot_an_cap đã năm giờ chiều, Trần Nam thay quần áo, khoác chiếc túi chéo lên vai chuẩn đi mặt.
Vừa đi đến cổng nhà , đã thấy Tiểu Bàn và mấy người nữa đứngleech_txt_ngu đợi ở đó.
Thấy Trần Á Nam đi ra, Tiểu Bàn vội bước tới nói: Á Nam, cậu đừng đivi_pham_ban_quyen nữa, gã Trương Quốc chắc chắn chẳng có tốt gì đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cậu đi một mình nguy hiểm lắm, haybot_an_cap lánh đi một ?
Trần Á Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết Tiểu Bàn thật lòng lo mình nên không mắng nữa, vỗ vỗ vai cậu ta nói: Chuyện này dù cũng phải một kết cục. ta đã tận cửa rồi, không đi chuyến cũng không được, yên tâm đileech_txt_ngu, sẽ không sao đâu.
Á Nam, cho bọn tôi đi cùng được không! Tiểu Bàn nói mà có chút kích , vành mắt đỏ hoe.
Đúng đấy anh Nam! Cứ để bọnbot_an_cap tôi đi cùng đi! Mấy người đứng sau Tiểu Bàn phụ họa theo.
Nhìn mấy gã đàn lớn hơn mình đều gọi mình anh Nam, Trần Á thời vẫn chưa thích nghi , anh mỉm cười nói: Mọi người mau về nhà đi, thực sự không có chuyện gì đâu, cảm ơn em.
Ávi_pham_ban_quyen Nam! Tiểu Bàn nói thêm gì đó.
Á vỗ vai Tiểu Bàn, mỉm cười: Mau về nhà đi.
Nói , anh không đoái hoài mấy người họ nữa, quay đến chỗ hẹn.
Trương Quốc sinh vào thập niên 50, là một gã hồ giàvi_pham_ban_quyen đời đã cận kề tuổi bốn . gã là giang hồ già không phải vì tuổi tác lớn, mà vì gã đã lăn lộn trên đường đời quá . Từvi_pham_ban_quyen hồi bỏ họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gã đã bắt đầu vảng quanh khu vực ga tàu để túi. Vì tội trộm cắp mà phải đi động cải tạo năm. Sau khi ra trại, Trương Quốc liền tuyên bố với dân xã hội rằng: Mẹ kiếp, tao không bao đi trộm nữa, những ngày tháng ở trong đó quá khổ sở.
Nếu ai tưởng gã từ đó cải tà quy chính, trở thành một thanh niên tốt thì hoàn toàn lầm! Trương Quốc đúng là tự mình không đi trộm nữa thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng gã đầu lập tổ chức, chuyển từ tự tay hành làm kẻ chỉ huy! Lần này gã cũng không thèm ví tiền nữa, mà sang nhắm vào hàng hóa dọc theovi_pham_ban_quyen các tuyến đường sắt.
Vào cuối thập 80vi_pham_ban_quyen, kinh tế thị trường vẫn chưa được cửa, toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ vật của Hạbot_an_cap Quốc đều do nướcleech_txt_ngu thống nhất điều phối, ngành vậnvi_pham_ban_quyen tải cũng chưa , cơ bản mọi nhu yếu phẩm như , mì, lương thựcvi_pham_ban_quyen, ăn đều phải dựa vào vận đường sắt.
Trương Quốcvi_pham_ban_quyen dựa núi ăn núi, liền nhìn số vật tư điềuleech_txt_ngu phối . Gã có một người họ , nhưvi_pham_ban_quyen chú hay bác gì đó, chuyên trách việc tiếp nhận các tàu hàng. Trương Quốc ngày ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua rượu mua thuốc đến biếu xén, lại còn động một tí là mời ông chúleech_txt_ngu này cùng các đồngbot_an_cap nghiệp đi nhậu nhẹt. Lâu dần, những người này cũng nhắm mắt làm ngơ cho băng nhómnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Trương . Một tàu chứa biết bao nhiêu hàng, nhóm của Quốc lợi đêm tối dỡ bớt rồi tuồn ra ngoài bán lại. Thời đó mọi thứ đều phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cungvi_pham_ban_quyen ứng theo phiếu, có tiền cũng chưa chắc đã được, trong khi chỗ Trương Quốc vừa không phiếu, giá lại còn rẻ hơn ở các cửa hàng quốc doanh, nên hiển nhiên buôn bán cùng đạt, chẳng mấy chốc gã đã phấtleech_txt_ngu lên giàu sụ.
Có người sẽ thắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , làm vậy lâu ngày không sợ xảy ra chuyện ? Trương Quốc quả không danh thân từ kẻ trộm, đầu óc đặc biệt quỷ quyệt, vừa gian manhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa linhbot_an_cap . Cục trên lo lót chu toàn, ngay cả không ít người đồn công an sắt huynh gọi đệ với gã.
Có tiền rồi, huynh đệ đi theo cũng ngày một đông. Ai nấy đềuvi_pham_ban_quyen cứ theo Quốc là đượcbot_an_cap ngon mặc đẹp, ngàyvi_pham_ban_quyen ngày vào nhà xá. Dần dà, Trương từ tên trộm vặt đã vươn lên thành một đại ca có số má ở khắp vùng Thiết Nam.
Hơn năm , trời đã tối hẳn. Đơn vị của Trần Á Nán ở gần ga tàu , nên mất vài phút là cậu đã đi tới nhà đường sắt.
Trước cửa có hai gã đàn mặc áo bông , mũ da chó đang đứng co ronội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xoa tay. Trần đến gần nhìn kỹ, nhận ra một trong hai đứa chính là tên tiểu du buổi trưa đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tìm mình. Tên đó cũng nhận ra Trần Nán, liền bước tới nói: Đi thôi, anh Trương đợi màyleech_txt_ngu ở trong. Đến mẹ kiếp muộn thế, làm lão đông cứng rồi này!
Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồibot_an_cap, hai tên đàn em đẩy cửa dẫn Trần Nán vào trongvi_pham_ban_quyen nhà hàng đường sắtbot_an_cap. Vừa bước qua cánh cửa, luồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi nóng lập ập vào mặt. trong nhà có hệ thống sưởi chênh lệchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệt giữa bên trong và ngoài vào đông rất . Trần Á tháo chiếc kính đã bám đầy hơi sương xuống, dùng áo lau sạch sẽ rồileech_txt_ngu đeo .
đàn em dẫn Trần Á Nán một phòng . trong có một chiếcleech_txt_ngu bàn tròn lớn, năm sáu gã đangbot_an_cap ngồi cười nói hô hố, uống rượu rả. người trong số đó chínhleech_txt_ngu là Trương Quânbot_an_cap kẻ mấy ngàyleech_txt_ngu trước vừa bị Trần Á Nán ép phải quỳ gối.
Đại ca, tới rồi.
Là tiểu huynh Trần Á Nán phải không? Đến đến, qua đây ngồi. Một người đànbot_an_cap ông trung niên hơi mập, mắtvi_pham_ban_quyen nhỏ, để râu chữ bát ngồi cạnh Trương Quân lênleech_txt_ngu tiếng. Gã nở nụ cười đầy mặt, chỉ vào chiếc ghế trống ngay bên cạnh mình.
Trần Nán không nói , chỉ liếc nhìn Trương Quân mộtleech_txt_ngu cái. Trương Quân lập lộ vẻ cuống, cúi gằm xuống. Trần Á Nán cảm thấy hơi buồn cười, xem tên Trương Quân này thực sự đã dọa cho khiếp vía rồi.
Anh Trương Quốc phải khôngvi_pham_ban_quyen?
Tiểu lão đệ cũng nghe danh Trương Quốc tôi sao? Gã râubot_an_cap mỉm hỏi.
Anh Trương là người nổi tiếng ở vùng Thiết Nam này, tôi đương là có nghe danh.
À, đều là anh em xã nể mặt thôi, hư danh ấy , ha ha! Trương Quốc tuy miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì khiêmvi_pham_ban_quyen tốn, nhưng người ta hai câu trong lòng vẫn rất ý.
Trương Quốc thầm giá trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trướcleech_txt_ngu mắt. Cậu ta cao khoảng mét bảy lăm, nước da rất , khuôn mặt trái xoan cùng đôi mắt hẹp dài vô cùng tú. Nếu không kỹ, còn tưởng đây một côvi_pham_ban_quyen gái. Gã thực sự tài nào kết nối nổi cậu niên trông sinh này với tên mabot_an_cap giết người trong lời kể của đứa cháu trai. Gã nghĩ bụng: đúng là chỉ giỏi quá lên.
Đi gọi phục vụleech_txt_ngu mónvi_pham_ban_quyen ! Trương Quốc quay sang bảo tên đàn em đứng ở .
Anh Trương tìm tôi đến đâyleech_txt_ngu là có đúng không?
Không vội, không vội, nào, chúng ta làm một ly trước đãleech_txt_ngu! Đến, rót đầy cho Trần lão đệ!
Trần Nán vội : Xin lỗi anh Trương, tôi không biết uống rượu.
Trần Á Nán nói . Trước đây cậu cũng từng thử uống rượu, nhưng nào uống xong cũng thấy tim đập nhanh kinh khủng, toàn thân đau nhức mẩn đỏ, thửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài là cậu cạch mặt không bao chạm vào nữa.
Chao ôi! Đàn ông đàn ang gì có ai không biết uống rượu! Rót đi!
Một tên đàn em liền cầm chai rượu định vào ly của Trần Á Nán.
Trần Á Nán lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một che chặt miệng ly, nóivi_pham_ban_quyen: Anh Trương đừng làm tôi, tôi thực sự không uống .
Trương Quốc nghĩ thầm: Cái thằng này, mày cháu tao, tao còn chưa trực tiếp mày, vì thấy mày là nhân tài nên mới gọi mày đến đây, thế mà mày dám lên mặt tao à? Gã tức cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy mất mặt, sắc mặt sa sầm , người ngả hẳn ra sau ghế, im lặng không nói một lời, chỉ nhìn chằm chằm vào Á Nán.
Thằng ranh convi_pham_ban_quyen kia, mày thích ra vẻ cái đấy hả? phải mày nể mặt đại ca tao không? Tin xử đẹp mày luôn không! Một tên đàn em ngồi cạnh Trương Quân đập đứng phắt , chỉ thẳng vào mũi Trần Nán chửi bới.
Trần Á Nán tên đàn em , không thèm đáp lời, quay sang nói với Trương Quốc: Anh Trương gọi tôi là chuyện của Quân đúngleech_txt_ngu không?
Trương Quốc lúc trong lòng cũng rất khóbot_an_cap chịu, không thèm vòng vo mà thẳng: Nếubot_an_cap tiểu huynh đệ đãvi_pham_ban_quyen biết rồi thì lão ca đây cũng không nói nữabot_an_cap. Cậu đâm bị thương cháu tôi, lại còn ép nó phải quỳ xuống, chuyện này đồn khắpvi_pham_ban_quyen cái Thiết Nam này rồi. Nói câu khó nghe, đánh chó cũng phải mặt chủ ? Cậu xem, chuyện này tính thế nào đây?
Anh Trương, tôi không biết Trương có kể rõ đầu chuyện cho anh nghe khôngleech_txt_ngu. đòi bạn tôi mộtvi_pham_ban_quyen nghìn , còn đêm hôm đến chặn đường chúng tôileech_txt_ngu, chúng bất đắc dĩ mới phải
đợi Trần Nán nói xong, Quốc đã vung tay cắt ngangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Mày nghe hiểu tai người hayvi_pham_ban_quyen sao? Tao đang hỏi mày định thế , tao khôngleech_txt_ngu hỏi màyleech_txt_ngu chuyệnbot_an_cap diễn ra thế !
Trần Á Nánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhíu mày, bụng: Xem ravi_pham_ban_quyen quả nhiên Hồng Môn Yến thật rồi.
Vậy anh Trương nghĩ nên tính thế nào?
Thế đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu huynh đệ, cũng không làm cậu làm gì! cậu hai con đường. Một là, dùng tay nào cầm daoleech_txt_ngu đâm cháu tôi, tôi sẽ đập nát bàn tay đó của cậu, sau cậu quỳ xuống xin lỗi tôi, chuyện coi như xóa bỏ.
Còn đường thứ hai?
Con đường thứ haivi_pham_ban_quyen là cậu nôn ra một nghìn , rồi xin cháu một câu, nay về sau cậu là anh em của Trương Quốc !
Trương Quốc nói xong lại dựa vào lưng , khoanh tay nhìn Trần Á Nán không nói gì. Á Nán cũng nhìn thẳng Trương Quốc, im lặng.
khí trong phòng bao bỗng chốc lặng ngắt . Qua một hồi lâu, Trần Á Nán đột nhiên nở cười. tưởng Á đã chịu thua và bị nói lờileech_txt_ngu mềm mỏng, bèn ra cho tên đàn emvi_pham_ban_quyen lúc nãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Đến, rót đầy cho Trần huynh đệ.
Nhưng gã không ngờ, Á Nán một lần nữa dùng tay che chặt miệng ly, thản nhiên : Anh , tôi kỹ rồi. Hai con đường anh đưa ra, tôi đều không chọn!
Trương ngẩn người, ngỡ tai mình có vấn , gã trợn trừng mắt hỏi : Mày cái gì?
Á Nán vẫn giữ nụ cười mỉm môi, nhìn vào : Tôi , cả hai con đường tôi không !
Khuôn mặt nua của Trương lập tứcvi_pham_ban_quyen vì giận dữ, đập mạnh xuống bàn, đứng bật dậy chửi lớn: Mẹ kiếp, cho mặt mũi mà không cần đúng không? Lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Đâm chớtvi_pham_ban_quyen nó chobot_an_cap tao!
Trương Quốc dứt lời, bảy tám tênbot_an_cap đồ phòng bao đồng loạt rút dao từ sau lưng ra, về Trần Nam.
Đúng lúc này, Trần Á Nam đột ngột đứng phắt dậy, tay trái túm chặt lấy mái tóc của Trương Quốc vẫn còn đang chửi rủa. đó Trương Quốc để kiểu tóc rẽ ngôi ba bảy, tóc khá dài, vừa vặn đểleech_txt_ngu Nam tóm gọn trong tayvi_pham_ban_quyen.
Ái chà! Quốc kêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên đớn, cả thân hình đổ nhào về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần . Ngay tức, Trần Á Nam rút chiếc bị từ trong ra, kề cổ Trương Quốc.
! Làm cái gì đấy! Thả ca ra mau, không giết chớt mày!
Mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net côn đại bị rìu kề cổ thì không dám tiến lên .
Trương Quân, kẻ từ lúc Trần Á Nam bước vẫn luôn cúi lặng, lúc này cũng kinh hãi ngẩng lên Trần Á Nam nhưng vẫn không dám mở miệng.
Mày muốn làm cái gì? Buông tao ra mau! Mày có biết tao là ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Mày đụng nhầm người rồi đấy biết không, tao sẽ phẳng nhà mày cho ! Nhìn lưỡi rìu sáng loáng ngay cổ, Trương Quốc cũng hơi hoảng, bụng dùng lời lẽ dọa Trần Á Nam.
Nhìn đám côn lăm lăm dao gậy đang gào trước mắt, Trần Á Nam bỗng ngẩn ngơ, ký như anh quay thơ ấu.
Năm đó Trần Á Nam mới năm, sáu tuổi, cái thời mà làm gì có nhiều chơi. Cha anhvi_pham_ban_quyen vốn khéo tay, đã dùng gỗ đóng cho anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con ngựa , dưới chân ngựa làbot_an_cap những gỗ cong, ngồi lên có thể bập bênh ra trước ra sau, rất giống trò thú bây giờ.
Anh thích nó vô cùng, thường xuyên mang ra ngoài chơibot_an_cap cùngvi_pham_ban_quyen chúng bạn.
Có lần, mấy đứa lớn hơn một hai tuổi nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con ngựa thì đòi cưỡi cho bằng được. Á Nam cũng cho chơi, bọn chúng cứ cưỡi mãi không thôi, chẳng thầm lại cho anh.
Trần Á Nam không vui, muốn mang ngựa gỗ nhà. Đám trẻ kia đương nhiên chịu, vừa chửi bới vừa đẩy anh ngã, còn định con ngựa đi.
Những đứa trẻ khác ngày vẫn chơi cùng Trần Nam thấy đám lớn hơn, là đứa đầu một thằng bé mập mạp cao to, nên dám lên tiếng.
khi đám trẻ cướp con ngựa đi, Trần Á Nam độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên nhảy lên, vật ngã thằng béo cầm xuống đất, tục dùng đầuleech_txt_ngu mình húc vào mặt . Chỉ vài , mũi thằng béo đã chảy máuleech_txt_ngu ròng. Đám trẻ con làm gì đã thấy cảnh tượng bao giờ, đứa đứa nấy hãi chạy về gọi mẹ, mấy đi thằng béo cũng kinh hãi chạy tán loạn.
Cuối cùng, người lớn phải chạyleech_txt_ngu mới kéo được Trần Á Namvi_pham_ban_quyen khỏi người thằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net béo. Lúc đó, máu mũi thằng chảy , nó đau quá gào khóc thảm thiết.
Sau đó, cha mẹ Trần Á Nam sang xin lỗi gia đình thằngvi_pham_ban_quyen béo. Thời con người còn thuần hậu, thằng béonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết con mình tranh đồ chơi Trần Á trước nên cũng thấy ngại, còn đánh mắng nó vài ngay trước mặt Trần Á .
Con gỗ không biết bị ai làm hỏngbot_an_cap mất chân, Trần Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Namvi_pham_ban_quyen buồn . điều bất ngờ hôm , béo đó dẫn đám trẻ hôm trước đến tìm Trần Á Nam chơi, còn mang kẹo cho anh nữa. Thằng béo cầm đầuvi_pham_ban_quyen đó là Kiếnleech_txt_ngu.
Từ lúc ấy, Trần Á Nam đã hiểu ra một điều: muốn bảo vệ những thứ trọng, muốn nhận được sự tôn trọng của , thì phải thôngbot_an_cap qua đấubot_an_cap tranh.
Đấu là từ mang phức tạp. Gốc của sự tranh cóvi_pham_ban_quyen thể là để sinh tồn, thể là vì tín ngưỡng, cũng có thể chỉ đơn giản một con ngựa gỗ. Nhưng muốn giành chiến trong cuộcbot_an_cap đấuleech_txt_ngu đóbot_an_cap, cần có một thông minh và một sức mạnhvi_pham_ban_quyen cơ đủ lớn để vệ thành quả.
Tư tưởng giáo dục thống của Hạvi_pham_ban_quyen Quốc luôn đề nhẫn nhịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Các bậc chabot_an_cap mẹ thường con cái rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịn một bước sóng biển , lùi bước biển trời cao.
Nhưng mặt trái của cách giáo dụcvi_pham_ban_quyen này là trong trường hợpvi_pham_ban_quyen, nhẫn nhục chỉ kẻ bạo hành thêm ngang , sự phát triển đến mức không thể vãn, dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng hơn.
Vì vậy, khi quyền lợi hợp pháp bị xâm phạm hoặc nhân phẩm chà đạp, cách làm tốt không gìbot_an_cap khác ngoài lập tức phản kháng, đưa tín hiệu đáp để phương biết mình dễ bị bắt nạt. Thường thì làm như lại sự phát triển theo hướng tốt đẹpbot_an_cap .
! Mày còn muốn san phẳng nhàbot_an_cap tao cơ à Trần Á Nam nghe Quốc nói vậy thì cười lạnh một tiếng, lật tay xoayvi_pham_ban_quyen mặt tù của lưỡi rìu , rồi đột ngột vung tay, nện thẳng một nhát mồm Trương Quốc!
a Một tiếng thảm thiết vang vọng khắp nhà hàng đường sắt.
Mồm Trương Quốc đầy máu, bên phải cũng bị đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rách toạc!
Khụ khụ Phì. Trương Quốc ôm mồm ho tiếng, nhổ ra mấy chiếc răng gãy.
Ai từng đi nhổ răng đều biết, thần kinh ở răng , chỉ cần thuốc là đaubot_an_cap đến mất ngủ cả đêm, huống chi đây lại bị dùng hung khí đập rụng răng một cách bạo!
Quốc cảm thấy đầu choáng váng, buồn nônvi_pham_ban_quyen đến mức muốn quỵ xuống, nhưng tóc gã vẫn bị Trần Á Nam túmvi_pham_ban_quyen chặt, chiếc rìu lại tì sát vào cổ, gã chỉ cách gồng mình chịu đựng.
Trương Quân và đàn em của Quốc đều ngườileech_txt_ngu. Trong bụng thầm : Thằng nhóc này ăn hùm hay sao hung ? Mộtbot_an_cap cú búa đó mà chệch đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nữa là chớt người như chơi. Đám côn đồ vừa rồi còn đang hò hét lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, muốn chạy nhưng đại ca còn trong người tavi_pham_ban_quyen, chạy rồi thì sau này khỏi nhìn ai, mà chạy thằng điên này vung rìu vào mình sao?
Nhưng nhiên Trần Á buông tóc Trươngbot_an_cap Quốc ra, hạ rìuvi_pham_ban_quyen xuống, nhìn Trương Quốc đang ôm phun mà hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: có phục không? Còn định nhà tao nữa không?
Thằng chó mày! Màyvi_pham_ban_quyen đợi đấy! Trương Quốc lúc này nói năngleech_txt_ngu đã không còn lời, vẫn chưa . Dẫu gã lăn lộn ngày hôm nay thì cũng không phải hạng xoàngvi_pham_ban_quyen.
Nhưng sau đó, một cảnh tượng tất cảvi_pham_ban_quyen người có mặt suốt đời không quên đã xảy . Chỉ thấy Trần Á Nam rìu lên, chém mạnh một nhát vào vai Quốc!
A! A! A! Theo một tiếng ầm vang , Trương Quốc đổ cả người lẫn ghế xuống đất. trừ Trần Á Nam, tất cả mọi người đều kinh hãi thét lên.
em của Trương Quốc hoàn toàn chớt lặng. Nghề của chúng là trộm cắp! Thường ngày đi Trương Quốc bắt nạt kẻ , lấyvi_pham_ban_quyen hiếp ít thì giỏi, chứ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy kẻ nào liều mạng như này. Chúng chẳng tâm trí đâu mà lo cho đại ca nữa, tất cả loạt vén rèm che của phòng bao tháobot_an_cap chạy thục mạng.
thực ra cũng muốn chạy, gã run lẩy bẩy, nhưng dù sao Trương Quốc cũng là chú mình, gã không thể chạy đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Định bước lên kéo Trần Á Nam ra, Trần Á Nam trợn mắt, chỉ rìu vào Trương Quân quát: Đứng đó, không gì đến mày!
Trương Quân nghe lời tắp, chôn chân tại động đậy, biết trơ mắt nhìn Quốc đau đớn lăn lộn trên đất.
Thực tế lúc người ngoài đã biết trong phòng bao đánh nhau. Ông chủ đã bảo nhân viên phục vụ báo cảnh sát ở ngay trước ga. cảnh chỉ cách nhà hàng đường đầy năm phút đibot_an_cap bộ.
Trần Á Nam cúi người nhìn Trương Quốc đang rỉ, hỏi lại lần nữa: còn muốn phẳng nhàleech_txt_ngu tao không? Có phục không?
Mắt Trương Quốc đỏ sọc toàn tialeech_txt_ngu máu, gã ôm vai mắt nhìn Trần Á Nam không nói lời nào.
Không nói gì à? Nghĩa là không phục chứbot_an_cap gì. Tao cho cơ hội cuối cùng, lớn hơn tao nhiều thếleech_txt_ngu coi hàng cha , tao không bắt mày quỳ xuống, cần nói một câu phục rồi tao tha choleech_txt_ngu mày, nếu không tao chặt đầu mày xuống, tao đến ba.
Khi nói những lời , giọng Trần Á Nam vô cùng bình tĩnh, toàn không giống đang đe người khác, mà như thể đang nói một chuyện sức bìnhvi_pham_ban_quyen thường.
Vừabot_an_cap nói, Trần Á Nam vừa giơbot_an_cap rìu lên nhắm thẳng vào cổ đầu số.
Trương Quốcleech_txt_ngu cuối cùng cũng nhận ra, lời cháu mình nói không sai chút ! Đây làm gì còn là nữa, đích thị là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thằng điên thực thụ! gã không phục, nó chắc sẽ chặt đầu gã !
Đừng đừng phục rồi! phục , tha cho tôi một conleech_txt_ngu đường sống! Trương Quốc nén cơn nơivi_pham_ban_quyen cửa miệng, lúng búng thốt ra mấy chữ đó.
Được, đã phục thì nay tao tha cho mày. vẫn hậmleech_txt_ngu hực, đợi vết thương lành hẳn cứ đến tìm tao, tao tiếp chiêu. Nhưng nếu mày dám đụng đến gia đình tao, tao sẽ chặt xác mày.
Không dám , phụcbot_an_cap rồibot_an_cap. Quốc lắc đầu, máuvi_pham_ban_quyen chảy nhiều khiến gã bắt rơi vào trạng thái sốc.
Á Nam hài lòng gật đầu, đứng liếc nhìn Trương Quân đang sợ ngây dại, bảo: Đưa chú mày đi bệnh viện đi, chảy máu là chớt đấy.
Nói xong, đút rìu vào túi, vén tấm vải bạt bước ra . Dưới những ánh kinh hãi củavi_pham_ban_quyen mọileech_txt_ngu người, anh thản nhiên bước ra khỏi cổng hàng.
Trần Á Nam vừa khỏileech_txt_ngu thì các chiến sĩ công an đồn trước gavi_pham_ban_quyen cũng vừa tới. Vén rèm thấy Trương Quốc nằm vũng máuvi_pham_ban_quyen, họ cũng không giật mình. Thực ra những chiến sĩ công anvi_pham_ban_quyen này đã quá quen với lưu manh đánhleech_txt_ngu , nhất ở khu vực nhà ga này, ngày nào mà chẳng có dăm ba vụ ẩu đả. Nhưngbot_an_cap nghiêm đến này là hiếm thấy. Đây đâu còn đánh nhau nữa, đây rõ ràng là muốn lấy mạng người ta rồi!
Trương cùng viên cảnh sát nách Quốc lúc này phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mê sảngvi_pham_ban_quyen, lảo đảo ra khỏi nhà hàng Sắt.
lên cảnh sát chạyleech_txt_ngu thẳng đến bệnh viện. Thời đó, chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh viện tiếp những ca nhập viện do ẩu đả vốn chẳng lạ gì, nhưng thương nặng đến mức quả thực hiếm thấy. Ngay tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sĩ bắt tiến hành cấp Trương Quốc.
Bấy giờ Trương Quốc đã rơi trạng thái hôn mê sâu, sát phải hỏivi_pham_ban_quyen Trương Quân xem aivi_pham_ban_quyen làleech_txt_ngu đã gây ra thương tích cho hắn.
Trương Quân đầuleech_txt_ngu lặng không nửaleech_txt_ngu lời, nhưng trước sự truy hỏi dồn dập của phía công an, gã chẳng còn cách nào khác, thoái thác rằng mình là người sau nên không rõ sự tình.
Trương Quân dĩ không muốn khai ra Trầnbot_an_cap Á Nam là bởi hai nguyên nhânleech_txt_ngu.
Những tay du đãng thậpleech_txt_ngu niên 80bot_an_cap đến giữa những 90 vẫn rất tuân thủ quy củ giang . Người trong giới khi nảy thuẫn đều phải tuân theo quy tắc ba báo. Vậy, ba không báo rốt cuộc là gì?
Thứ nhất không báo quan; thứ hai không báo người ; ba báo thân bằng quyến . Nếu giữ quy tắc đó chỉ hạng lưu đê tiện, tốt nhất là đừng lộn ngoài xã nữa. Trương Quân thừa hiểu quy này, hắn biết dù Trương Quốc có tỉnh lại cũng sẽ khôngleech_txt_ngu khai Trần ra. Cácvi_pham_ban_quyen bày Hồng Môn, kéo đám người ngồi đợi ở nhà hàng, người chỉ đơn thân độc mã đến phó hội các người để thân thê thảmleech_txt_ngu thế , giờ còn đi án thì đúngbot_an_cap là mất hết mặt mũi, sẽ bị giới giang cười cho rụng . Vào thời , kẻ lăn lộn hội vì cái mặt, mất mặt thà chớt còn hơn, nên dù thế nào không thể khai.
Còn một nguyên nhân nữa Trương Quân sự đã sợ Trần Á đến mất rồi. Đây phải là kẻ tâm sao Có ai đánh kiểu đó không? Đó rõleech_txt_ngu ràng là muốn mạng người , thế nên Trươngbot_an_cap Quân căn bản không dám nhắc tới.
Lúc Á Nam rời khỏi nhà hàngvi_pham_ban_quyen Đường Sắt, cậubot_an_cap thấy cảnh đã vào trong. Cậu vốn không hiểu quy tắc giang hồ gì cả, cứ phen này mình tiêu đời rồi. Một mặt cậu sợ chú cháu Trương Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Trương Quân sẽ khai mình ra, mặt khác lại lo Trương Quốc không trụ nổileech_txt_ngu mà .
Nam nấp tàu quan hồi lâu, thấy Trương Quốc được đưa đi, biết là tới bệnh viện rồi mới lén lút rời khỏi.
Lang bên ngoài buổi, cuối cùng cậu vẫn quyết định về nhà. Trần Á Nam mở cổng thì trong nhà vẫn sáng, suy nghĩ một lát cậu không vào mà nấp sau đống củi. củi nhà cậu nằm sát vách nhà hàng xóm, Trần Nam tính toán nếu cảnh sát đến bắt, cậu sẽ nhân lúc trời tối nhảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh rồi chạy.
Cứ thế, cậu ngồi xổm từ hơn bảy giờ tối cho đến tận mười giờ đêm. Khi trong nhà đã tắt, Trần Á Nam lạnh mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chịu nổi nữaleech_txt_ngu, thấy cũng chẳng có cảnh sát nào tới, không có chuyện gì lớn nên mới mở cửa vào nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Á Nam về rồi đấy à?
Tiếng động đột ngột khiến Á Nam giật bắn mình, quay đầu lại thấy mẹ khoác áo bông đứng sau.
! Mẹ, sangvi_pham_ban_quyen nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng nên về muộn .
Con sang nhà ai mà đến giờ này mới về? Mẹ Trần Á nói bật đèn .
Trời đất! Dưới ánh đèn, mẹ cậu thốt lên một tiếng kinh hãi khi nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh, và trênleech_txt_ngu chiếc áovi_pham_ban_quyen bông đã băng cứng ngắc kia là mảng máu lớn.
của Trần Á Nam là Từ Linh, bà không là một nữ trungleech_txt_ngu bình thường. Bởi vì của Trần Á một người đàn ông hiền lành mức nhu nhược, nói theo cách dân dã là cạy nặn ra được nửa , mọi việc lớn nhỏ trong hay đối nhân xử thế do một tay mẹ cậu gánh vác. Bà là một người phụ nữ vô cùng tháo vát và chủ kiến.
Nhìn thấy vết máu trên người con trai, Từ Linh túm lấy tay cậu, kéo ngay vào riêng của Trần Nam. Nhàleech_txt_ngu cậu có hai phòng, cậu một phòng , bốbot_an_cap mẹ và em trai ở phòng lớn.
Vào phòng, Từ Linh giường lò, chằm chằm vào đứa con trai đang lúng túng mà không lời nào.
Bị mẹ nhìn đếnbot_an_cap mức phát hoảng, Trần Á Nam đầu, nói: Mẹ giận, nghe con nói đã.
Từ Linh vẫn imnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặng con, chắc chắnleech_txt_ngu Trần Á Nam sẽ kể cho bà nghe rốt cuộc đã xảy chuyện gì.
Trần Á Nam liền kể lại đầu đuôi những xảy ra gần đây cho mẹleech_txt_ngu nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ có điều cậu lược bớt rất nhiều chi tiết lúc mình ra , cũng không nói Trương Quốc bị thương thế nào, đại khái chỉ nói mình lâm vào đường cùng nên buộc phải phản kháng.
Nghe con trai kể xong, hồi lâu sau Từ Linh mới mở lời hỏi: Cái lão lưu manh mà con đó liệu có chớt không?
Chắc là khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ, nếu không cảnh sát đãbot_an_cap đến rồi. Trần Á Nam đỏ mặt, nhận ra lời nói dối của mình căn bản không qua mắt được mẹ.
Thay quần áo ra đi, mai mẹ giặt .
Thấy không những không trách mắng mà định đồ mình, Trần Á Nam cảm thấy vô hổ thẹn. Dù cậu cũng chỉ là chàng traileech_txt_ngu chưa đầy hai tuổi.
Cậu cúi đứng đó, không nói năng gì cũng thay , không nhìn vào mẹ.
Nam, con rồi, đàn con trai thì phảibot_an_cap biết trách nhiệmbot_an_cap về hành vi mình. nhiều chuyện con mình phân biệt đúng saileech_txt_ngu, không được chỉ vì cái sướng nhất thời mà động. Con không phải chỉvi_pham_ban_quyen có một mình, con còn có mẹ, có em trai, sau con còn có gia nữa, con hiểu không?
Vâng. Giọng Trần Á Nam như tiếng , củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến cậu thấy mình thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có lỗi với cha mẹ, có lỗi với đình này.
Thôi, mau cởi áo ra đi ngủ , để con biết, ông nhát gan .
Nói xong, Từ Linh một nụ cười an ủi vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con trai. Bà biết con này vừa hiếu thảo vừa chuyện, làm ra chuyện quá giới là do bị dồn vào đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng.
Trần Á Nam nằm trên giường ngẫm nghĩ về lờileech_txt_ngu nói, cảm thấy bừng lên. , không lẻ loi nữa, sau lưng còn mộtleech_txt_ngu gia , nếu mình có chuyện gì thì bố mẹ biết phải làm sao
Cậu cũng hiểu tại mình lại ra tay đến thế, đối mặt với lưu manh đó cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hề sợ, cứ thấy mình chắc chắn sẽ được bọn chúng.
Thực , nói theo ngôn bây giờ đó chính là thiên phú của Á ! Bất luận làm việc gì ở ngành nào, đáng nhất chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những kẻ thiên phú. Những lời rỗng rằng sự nỗ lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay học có thể bù đắp khoảngleech_txt_ngu về thiên phú thực chất chỉ là lừa người. Thiên phú thực sự khôngvi_pham_ban_quyen phải chỉ đơn giản nỗ lực là thể bù đắp được.
khí phách và sự tàn nhẫn này thật sự không phải cứ học là được, cả những đại ca lăn mười mấy hai mươi năm chưa chắc đã làm nổi.
Lúc này trong lòng Trần Á Nam vẫn vô cùng bất an, lắng đồn cảnh sát sẽ tìm đến tận cửa. hạ tâm từ nay về sau sẽ không đấm với ai để không gây rắc gia đình.
Thế nhưngvi_pham_ban_quyen, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cõi u mọi chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được sắp đặt sẵn, không phải sức người có thể xoay chuyển. Trần Á Nam vốn tưởng có thể lại ở , nhưng cậu không hề rằng, đây mới là điểmbot_an_cap khởi đầu cho trình giang hồ dằng dặc của mình.
Số: Tên
Sáng sớmleech_txt_ngu sau, mẹ Trầnbot_an_cap Á Nam bình thản như không có chuyện gì xảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, cả nhàbot_an_cap dậy ăn sáng. Trần Ábot_an_cap Nam vẫn còn cảm thấy chột dạ, vào mắt mẹ. Sau bữa sáng, Từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Linh bí mật kéo Trần Á Nam sang mộtbot_an_cap bên, vàovi_pham_ban_quyen tay anh một trăm rồi khẽ khàng dặn dò: , lát nữa con ra bốt điện thoại gọi tin cho lãnh xin nghỉ vài ngày. Tìm cái nghỉbot_an_cap nào đó mà ở tạm, mẹ sẽ bảo với bố là con sang nhà dì út sửa nhà.
Từ Linh, mẹ của Trần Á Nam, đốibot_an_cap là một đàn bà hiểu chuyện và cách ápleech_txt_ngu sóngleech_txt_ngu gió. Chỉ cần nhìn những vết máu bắn trên quần áo con trai là bà biếtleech_txt_ngu chuyện này không hề nhỏvi_pham_ban_quyen, để anh đi lánh mặt vài ngày xem tình hình .
Trần Á Nam sững người, lập tức hiểu ý đồ mẹ, hốcvi_pham_ban_quyen mắt đỏ hoe. trong tình cảnh này chẳng nào khác, anh chặt nắm đấm, quayvi_pham_ban_quyen người bước đi.
Trầnbot_an_cap Á Nam đến khu vực gần nhà dì út Thiết Tây, một nghỉ nhỏ và trốn ở suốt ngày.
Cũng chính trong vài ngày này, vụ việc bị đồn đại . Ở thời đại các hoạt động giải trí như bằng không, chỉ cần mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút chuyện náo nhiệt đủ trở thành tài bàn tán xôn xao từ đầu ngõ đến tận bànleech_txt_ngu ănbot_an_cap.
Ba ngày sau, thấy tình có vẻ êm xuôi, Trần Ávi_pham_ban_quyen Nam mới quay lại vị làm .
Tiểu Bàn cùng mấy thanh vừa thấy Trần Á Namleech_txt_ngu xuất hiện đã vội vàng vây lấy hỏi han đủ điều.
Á , mấy ngày nay cậu chạy đi đâu ? Cậu thực sự đã xử đẹp Trương Quốc à Tiểu Bàn hỏi.
Ừ. Trần Á Nam chẳngbot_an_cap buồn tâm, chỉbot_an_cap ậm ừ tiếng rồi đi thẳng vào văn phòng thayvi_pham_ban_quyen quần áo.
Trời ơi, đỉnh !
Anh Trần quá gấu luôn!
Quá ngầu! Thật sự quá ngầu!
Mấy gã thanh niên bên Tiểu Bàn cũng bắt đầu hùa theo tán thưởng.
Một đám thanh niên ngoài đôi mươi đang độ tràn đầy nhiệt huyết, vốn mang tâm lý sùng anh hùng, lúc này Trần Á Nam gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưbot_an_cap trở thần trong lòng họ.
Sao các cậu đều biết hết rồi? Trần khó hiểu hỏi.
Đâu chỉ tôi! Cả trạmleech_txt_ngu đoạn này đều đồn ầmbot_an_cap lên rồi! Giờ ai mà chẳng biết Ábot_an_cap Nam nhà thành tay anh chị cộm cán rồi chứ! Tiểu Bàn đắcleech_txt_ngu nói.
Cút đi! Mày sau này ít gây chuyện thôi. Trần Á Nam mắng Tiểu Bàn câu rồi ra làm việcvi_pham_ban_quyen.
Lý Kiến chẳng mảy để tâm, vênh váo tụcvi_pham_ban_quyen với đám thanh , kể về nhữngbot_an_cap trải nghiệm thời thơ ấu của mình Trần Á Nam.
Sự đời là thế, lành đồn gần, tiếng đồn xa. Chỉ trong ngày, chuyện này đã gây khắpleech_txt_ngu khu vực đường sắtbot_an_cap, càng đồn lại càng xa rời thực tế. Đến cuối cùng, câu chuyện thành Trần Á Nam một thương độc , đả thươngvi_pham_ban_quyen hơn ba mươi đàn em củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trương rồi hiên rút lui! Lời đồn đại trong hồ chính là như vậy, càng truyền lại thần thánh hóa, mà càng thần thánh thì người ta lại càng thích nghe, thích kể!
Tại sao chuyện này lại gây rúng đến thế? Thứ nhất là vì kẻ bị đánh là Trương một lưu manhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khét tiếng đã danh từ lâu ở khu đường sắt! hai là tính ly kỳ của thân sự việc!
mình một ngựa, tại nhà hàng trước ga, trước bao nhiêu nhân chứngleech_txt_ngu! Đơn thương nữa đã tiễn lão đại giang hồ Trương Quốc về chầu trời, rồi lại có thể toàn mạng ra mà không hề sứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẻ một sợileech_txt_ngu lông! Đây đâu là chuyện lưu manh đánh nhau nữa? Chẳng khác nào bộ phim võ hiệpbot_an_cap bombot_an_cap tấn cả!
cùng, ngay cả cha của Trần Á Nam cũng nghe phong . Những người khác còn trêu chọc: Lão Trầnvi_pham_ban_quyen giờ oai rồi nhé! Trước đâybot_an_cap không biết Nam lại là tay anh máu mặtbot_an_cap đến thế! này chắc chẳng ai dám bắt nạt ông nữa đâu!
Lão Trần ban còn ngơ ngác khôngleech_txt_ngu hiểu chuyện gì, đến khi dò hỏi ra chút nữa tức đến ngất xỉu.
Vừa về đến nhàvi_pham_ban_quyen, ông đã mắng Trần Á Nam một trận xối xả, giận mức ngày không nhìn mặt anh.
Cảnh sát thực tế cũng nắm rõ đầu sự việc. Nhưng ai nấy đều biết bản chất củabot_an_cap Trương Quốc, hạng ngày ngày dắtleech_txt_ngu đám đi võ dương oai, sát vốn đã ngứaleech_txt_ngu mắt lâu. Thời , những vụ án lưu manh ẩu đả kiểu ngày nào chẳng có hàng tá, vả lại chưa có mạng người, bên bị cũng không truy cứu, nên họ cũng chẳng buồn can thiệpbot_an_cap làm gì.
, Trầnbot_an_cap Á ra thái của mọi ngườibot_an_cap đối mình đã hoàn toàn thay đổi. Ở đơn vị, luôn có những người không quenleech_txt_ngu, thậm chí chưa từng gặp mặt cũng chủ động chào hỏi, ai nấy gọi một anh Trần. Có những đàn ông ngoài mươi cũng gọi anh là anh Trần, khiến anh dở dởbot_an_cap cười.
Cứ ngỡ mọi chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đây là kếtleech_txt_ngu thúc, nhưng lầubot_an_cap cao cơn mưa rừng, cây muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gió chẳng đừng. Một đại sự kiện thực sự đưa Trần Á Nam bước chân vào chốn giang hồ lặng lẽ ập đến.
Mấyvi_pham_ban_quyen ngày nay người Trương Quốc không ít. Dù sao gã cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đại ca danh nhiều năm, sẵn tiền trong tay, nên không ít những tên côn vặt vãnh bình thườngbot_an_cap chẳng lại gần nay đều mượnbot_an_cap cơ hộileech_txt_ngu để lân la kéo gần quan hệ. Ai biết Quốc caleech_txt_ngu có tiền, đi theo gãvi_pham_ban_quyen chắc chắn sẽ được ăn ngon mặc đẹp!
Trước đến thăm Trươngvi_pham_ban_quyen Quốc, không ít tên đã bị sẵn tâm bày tỏ lòng trung , muốn chủ động xin đi trả thù gã. Thế nhưng, đa số sau khi tới bệnh viện thấy thảm cảnh của Trương Quốc đều chùn cả.
Nhưng đến ngày Trương Quốc nằm viện, một người bạn khố của Trương Quân đến thăm, khiến sự việc đãvi_pham_ban_quyen tạm xuống lại một lần nữa sóng.
Ngườibot_an_cap đến tên là Đồng, nhàbot_an_cap cũng ở Thiết Nam, vốn là hàng xóm cũ nhà Trương Quân, từ nhỏ đã thường chơibot_an_cap cùng nhau. Hắn lớn hơn Trương Quân bốn tuổi, bấybot_an_cap giờ chừng haibot_an_cap mươi sáu, hai mươi bảy tuổi.
Thành phố B lấy sắt làm ranh giới, chia thành bốn khu: khu Thiết Đông, khuleech_txt_ngu Thiết Tây và khu Thiết Nam; ba khu nàyleech_txt_ngu đều thuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vùngvi_pham_ban_quyen ô, còn phía bắc sắt mới thuộc khu nội .
An Đồng tuy nhà ở Nam nhưng lại không lăn lộn ở mà hoạt động phíabot_an_cap đường sắt, tức là nội thành. Hắn không phải cônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ tầm thường, mà một đao thương pháo tử thiệt!
Có , côn thì là côn đồ, còn biệt thuần túy với thuần túy gì, lại còn đao với ?
Thực tế thì cho đến nay, giới lưu cũng được phân loại ràng, trạng, mỗi loại cóbot_an_cap một đường lối !
lấy Trương Quốc làm ví , gã vốn là quânleech_txt_ngu trộm , sau đó bắt đầu làm ăn bất chính, nghề chính của gã là kiếm tiền! nhau chỉ là nghề phụ! Dù gã cũng có số má đấy, nhưng không thể gã vào hàng đao thương thuần túy được.
Nhưng Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng lại , hắn là một thiện trong giới manh, cóvi_pham_ban_quyen là kẻ đứng đầu trong thế lưu manh trẻ tuổi của toàn thành phốleech_txt_ngu. Hắn cao hơn tám, cơ bắp cuồn cuộn, cái đầu vừa to vừa tròn, mày thưa và đôi mắt nhỏ như hạt đậu. Trên giang hồ cũng người gọi là An đầu to. Ngay những người không quen , chỉ cần nhìn hắn một cái là đủ biết kẻ này khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải hạng thiện gì.
một điểm nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến hắn biệt với những người khác: người ta đánh nhau là vì danh tiếng, vì tiền bạc, còn hắn đánh nhau là vì niềm đam mê mãnh liệt với cái sự nghiệp . Hễbot_an_cap có cơ hội được động thủ, chẳng bao giờ hắnbot_an_cap vắng mặt.
Sở dĩ An lên thành phố lăn lộn là bởi lực đám đồleech_txt_ngu Thiết Nam quả thực nhất trong các khu, vì ở đây đa số là quân đạo. Mấy năm trước, hắn gần như đã dọn sạch sành sanh lưu manh có máu ở Thiết Nam. Cảm thấy không còn thử thách , hắn mớileech_txt_ngu dắt theo huynh đệ lên nội thành chơi. Tiền bạc có thể hắn kiếm không nhiều bằng Trương Quốc, nhưng nếu nói về độ cứng , già Trương Quốcvi_pham_ban_quyen cũng chỉ còn nước bái phục mà thôi.
Đến thứ tư Trương Quốc nằm , Anleech_txt_ngu mới được tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Mặc dù mấy năm không chơi ở Thiết Nam nữa nhưng quanbot_an_cap với Trương Quân vẫn khá tốt, nên hắn dẫn hai đàn em, mua hoa quả và hai lọ đồ hộp bệnh viện Trương Quốc.
Chú Trương, đến thăm chúvi_pham_ban_quyen đây! Đồng đẩy cửa phòng nói.
Trương cũng đang ở bệnh viện, thấy An đến thì rất mừng, bèn bảo: An đến đấy à! Chú bị phong bế hàm không nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được, ngồi xuống , mấy anh em cũng tìm mà ngồi.
Trương Quốc không thể nói chuyệnvi_pham_ban_quyen, khuôn bị băng bó mít như cái bánh chưng, có thể gật gật đầu với An Đồng.
Mẹ nó! Sao lại bị đánh ra nông nỗi này? Là cái thằng Trần Ávi_pham_ban_quyen Nam gì đó phải ? Nó là cái loại chóc phương màbot_an_cap ghê gớm thế?
Quân hiểubot_an_cap tính của An Đồng, nhưngleech_txt_ngu gã thực không dây vào Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam nữa, bèn nói: An Tử, chuyện này như bỏ qua đi, mày không cần quản đâu.
Cái gì? Bỏ qua á? bị thành ra thế mà không có một lời giải thích nào đã đòi bỏ qua? An Đồng không dám tin tai . Từ khi An Đồng lên thành phố và trở thành tay chị lừng lẫy, hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất khi về Thiếtleech_txt_ngu Nam ở, chỉ thỉnh thoảng về cha mẹ. Cũng đã hắn gặp Trương Quân, trong ấn của hắn, thằng nhóc Trương vốn rất hống hách, chưa bao giờ thấy gã trưng rabot_an_cap mặt hèn nhát nhưvi_pham_ban_quyen lúc này.
những mày không biết , thằng nhóc đó mẹ nó, nó khôngbot_an_cap bình .
bình thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái thá gì? sợ rồi hả Quân Tử? đâu phải tính cách của mày? Chú Trương bị ta thu xếp đến mức này mà mày không nghĩ tới việc thù cho ấy à?
Trương Quốc nằm trên giường bệnh, tuy nói được nhưngbot_an_cap động đến rơi nước mắt. Đám đàn em dưới gã bình thường khi có ăn có uống thì đứa nào nấy hăng hái xông xáo, nhưng hễ gã gặp chuyện cần dùng đếnbot_an_cap người thấy đứa nào đủ bản lĩnh đứng ra.
Tao nói chuyện này đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xen vào, tự tao sẽ liệu mà làm. Quân nói.
Hừ Được thôi, tự mày làm được thì cứ làm, nếu cần giúp đỡ thì cứ hú một . An Đồng nhìn bộ dạng hèn của Quân, trong lòng khinh bỉ.
Thế , tôi còn có , tôi đi trước đây! An cũng chẳng muốn nán lại lâu, nói với Trương Quân và Trương Quốc một tiếng rồi rời khỏi bệnh viện.
An , lão Trương Quốcleech_txt_ngu này gì, bị một thằng nhóc cho mà cũng không trả thù. Đàn em của An Đồng nói vớivi_pham_ban_quyen .
Hừ Trộm cắp thì mãi là trộm cắp . Dưới trướng vài mống người đã tưởng mình là ca, suốt ngày tinh tướng. Nếu không phải tao có quen với cháu gã tao đã thịt gã lâu rồi. An Đồng khinh miệt nói.
An ca, anh bảo thằng Trần Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia thực sự ghê gớm sao? đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa từng nghe danh nhỉ?
Mẹ nó, đó là nó chưa đụng đến tao. đến tao, tao tháo bánh chè nó ra .
Đúng thế! Anbot_an_cap ca chắc chắn nhất rồi!
Đã nói An Đồng kẻ này tuyệt đối là một hiếu chiến, khôngvi_pham_ban_quyen có đánh nhau hắn bứt rứt yên! Huống chi bây giờ có cái cớ này, hắn đang rất muốn hội ngộ với Trần Á Nam một . Tuybot_an_cap , nếu lúc này hắnvi_pham_ban_quyen ra mặt thay cho Quốc cũng chẳng khác nào tát mặt Quốc, vả lại hắn và Quốc cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtleech_txt_ngu hệ thống, cho nên phải một cơ hội khác.
hội luôn dànhleech_txt_ngu cho những có sự chuẩn bị, chưa đầy hai ngày sau, An Đồng đợi được dịp này.
Tối hai ngày sau, tại nhà Lão Hoa Long ở phố Nhị Đạo, An Đồng dẫn theo vài anh em đi đánh một bữa.
Thời , nguồn thu nhập chính của Anleech_txt_ngu Đồng làleech_txt_ngu dựa vào đám trộm cắp lừa đảo trướng mà kiếm tiền. phố người giàu rất nhiều, những tay móc túi có nghề một ngày có thể kiếm được không ít . Bọn định kỳ mỗi ngày đều nộp tô những tay đại ca lớn như An Đồng, như vậy sẽ không sợ bị ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh. chí nếu hành sự mà bị , hay cóleech_txt_ngu tên manh khác bắt nạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đều có An Đồng đứng ra bảo kê, bọn họ cũng lấy làm vui lòng.
Hồi đó, mỗi ngày An Đồng có thể thu một hai trăm tệ, trong khi lương của công nhân thường tháng chỉ có hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáu mươi tệ. Có nói An Đồng vô giàu có, ngày chỉ việc dẫn theo huynh đệ của mình ăn uống linh đình.
Nhóm sáu bảy người của An bước vào phòng bao, chưabot_an_cap kịp gọi món thấy mấy gã ông ngồi dãy bàn bên ngoài đang gẫu.
Trần Á Nam sự là anh mày à?
nó, giả được sao! Mẹ ấy là dì ruột của tôi, hai anh em tôi quan hệ tốt !
thật đấy Nhị Tử! Có dịp thì giới thiệu anh em với nhé!
Hê! Chuyện nhỏ, trước đây tôi chẳng biết anh ấy dữ dằn thế! Cũng chẳng thấy ấy ra mặt lăn lộn bao , vậy mà vừa ra đã vố lớn!
Đúng vậy, vậy, canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự đỉnh!
Trong lúc mấy gã thanh niênleech_txt_ngu còn đang chém An Đồng đã dẫn theovi_pham_ban_quyen huynh đệvi_pham_ban_quyen vénbot_an_cap rèm che bước ra phòng bao.
tiến đến bên cạnh mấy người vừa chuyện, tiếng hỏi: Thằng nào là em trai của Trần Á Nam?
Tôi là tôi đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đại ca có chuyện gìleech_txt_ngu không ?
Tử thấy mấy này nấy bặm trợn, trông không người lương thiện, líbot_an_cap đáp lời.
! Mày à!
An Đồng dứt lời, chộp ngay lấy chai rượu trắng trên bàn của Nhịbot_an_cap . Xoảng! một tiếng, chai rượu thẳngleech_txt_ngu vào đầu gã.
Á! Đại , đại canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi làm sao vậy? Sao lại đánh tôi
Nhị Tửvi_pham_ban_quyen một chai này đánh ngã lăn ra đất, máuvi_pham_ban_quyen trên đầu bắt chảy xuống.
Tại sao đánh mày à? Không một ông anh tốt lắm saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Nói đoạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hắn lại chộp lấy một cái bát ăn cơm bàn, bồi thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nữa vào đầu Nhị Tử.
Á! Tử trực bị cú đánh này làm nằm phục đất. người cùng với gã sợ tới mức cúi gằm hó hé lời nào, chỉ sợ lỡ như không vừa mắt bị ăn trận đòn đau.
Tao tên là An Đồng! Ngày nào tao cũng chơi ở mạnvi_pham_ban_quyen rạp chiếu phim phố Tứ . Hôm nay tao tha mày, về bảovi_pham_ban_quyen anh mày có nó tinh tướng quá, để tao tóm được tao tháo một chân ra! Nếu nó thì cứ đến tìmvi_pham_ban_quyen tao bất cứ lúc !
Nói xong, An Đồng liền dắt theo mấy tên đàn em nghênh ngang rời đi.
Thấy Đồng đã , hai người bạn của Hác Bân mới vội vàng đỡ cậu ta dậy rồi đưa bệnh viện.
Bân , thằng nhãi lúc nãy là ai thế? Nếubot_an_cap không phải thấy bọnvi_pham_ban_quyen chúng đông quá thì tôi xông lên ! Bạn của Bân lên tiếng thích. Dẫu sao bình thường vẫn xưng huynh gọi , chuyện lại bước nên hắn cũng thấy hơi ngại.
Hác Bân là em của Trần Á Nam, con của dì út, có thể là cùng Á Nam lớnleech_txt_ngu lên từ nhỏ.
Ối chao Tôi cũng không biết nữa, mẹ , vừa lao vào là đánh luôn.
Mày không nghe ra à, người ta nhắm vào trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày đấy! Nó nện mày chỉ vì bảo mình là em trai Trần Nam thôi!
Không không đến mức đó chứ Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi cũngvi_pham_ban_quyen chẳng phải hạngvi_pham_ban_quyen người hay sự, lũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net manh nàyleech_txt_ngu đúng là quân khốn nạn.
Sao không! Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày đã xử đẹp Trương Quốc, giờ ở Thiết cũng làleech_txt_ngu vật có số má rồi! Mau tìm anh mày , bảo anh ấy báo thù cho!
Đúng đấy! Tìm anh màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Màyleech_txt_ngu đánh là vì anh ấy, chắn anh ấy sẽ không để yên đâuvi_pham_ban_quyen!
Hai người của Hác Bânvi_pham_ban_quyen kẻ người hứng, dành ta tìm Trần Á Nam giúp thù.
Hác Bân ngẫm cũng đúng, anh trai mình lợi như thế, tay giang hồ già đời như cònvi_pham_ban_quyen bị dẹp gọn, mấy thằng lúc nãy trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa lớn mấy, lẽ nào lại lợi hại hơn Trương Quốc được? Thế là cậu ta địnhvi_pham_ban_quyen đi tìm Trần Á Nam để đòi lại công bằng cho .
Chương : Tên
Sáng sớm ngày hôm , Hác Bân cùngleech_txt_ngu hai người bạn đãvi_pham_ban_quyen đến đợi sẵn ở cổng cơ quan của Á Nam. Vì trên đầu vẫn còn vết nên ta muốn về nhà mình. Đợi khoảng hơnleech_txt_ngu mười phút thấy Trần Á Nam và Lý Kiến vừa đi vừa trò chuyện .
Anh! Anh Lý! Hác Bân lên tiếng chào cả .
Bân tử, em lại đến đây? bị làm sao thế này? Trần Á Nam hỏi.
nhắc nữa anh, hôm qua em với hai bạn này phố số 2 cơm, có nhắc tới , bảo là anh họ em. Thế là trong phòng bao có thằng lưu manh nhảy ra đập một trận. nó bảo cứ ai liên quan đến anh là đánh, còn nhắn đừng có vênh váo, gặp ở đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt anh ở đó! Hác Bân sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Á Nam không giúp mình nên tình thêm mắm dặm muối.
Lý Kiến vừa xong đã nổi trận lôi đình, bới: Đù! mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gấuleech_txt_ngu thế! Muốnleech_txt_ngu ăn đòn à!
Trần Á Nam xuavi_pham_ban_quyen tayvi_pham_ban_quyen ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiệu cho Lý Kiến im lặng, rồi hỏi Hác Bân: Em biết kẻ em là ai khôngleech_txt_ngu?
Hắn bảo tên là An Đồng, chuyên lăn lộn ở khu rạp chiếuvi_pham_ban_quyen phim phố số 4! trả thù cho !
Anh trả cho em kiểu gì? Báo cảnh sát chưa? Nếu chưa thì để anh đưa emvi_pham_ban_quyen đếnvi_pham_ban_quyen đồn.
Anh , báo cảnh sát vô thôi! Em cũng chẳng tích gì nặng, cảnh có bắt bọn nó thì giam vài ngày rồibot_an_cap cũng thả, lúc đó nó lại nện em cho xemleech_txt_ngu.
Trần Á Nam nhíu mày hỏi: Vậy em muốn nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Anh tìm người em tẩn bọn nó đi! Bọn nó quá, chẳng coi anh ra gì cả! Đến anh còn xử được thì sợ gì hạng chúng nó?
Mày nghe chuyện đó ai vậy? Trần Á Nam không ngờ cả cậu em cũng biết chuyện mình đánh nhau với Quốc.
Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai nữa! Cả vùng Nam này đồn ầmbot_an_cap lên rồi. Anh mạnhbot_an_cap thì giúp em xử mấy thằng lưu manhleech_txt_ngu đó đi!
Bân đâu có biết rằng lưu mà cậu ta đang nhắc tới còn tàn ác hơn Quốc nhiều. người bạn của Hác Bân cũng phụ họavi_pham_ban_quyen : Nam, giúp Bân tử tụi nó ! Bọn rõ ràng là khinh thường anh!
đấy Á Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, để tôi đi gọi người, chúng ta sang phố số 4 tẩn nó! Lý Kiến có vẻ đầy phấn khích.
Kể từ khi Trần Á Nam gụcleech_txt_ngu hai chú cháu Trương Quốc và Quân, đám niên trong cơ quan cùng tay du ở Thiết Nam đều muốn đi theo anh đại. Nhưng Trần Á Nam chẳng thèm xỉa đến họ. Hết cách, biết Kiến và Trần Á Nam là anh em chí cốt, bọn họ quay sang Lý Kiến làm người dẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mối.
Lý Kiến nhờ vào tài múa mép cộng với khả năngvi_pham_ban_quyen diễn xuất bậc thầy thành công đám thanhvi_pham_ban_quyen niên về dưới trướng mình. Lý Kiến khác với Trần Nam, hắn chỉ hận không thể để tất cả mọi mình, mình là ca. Tuy lúc Trần Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam liều mạng thì hắn chẳng tham gia chút nào, nhưng thành quả hắn được hưởng trọn . Cũng này, gã béo chớt tiệt nàyvi_pham_ban_quyen bắt đầu nhiễm một cái thói mà sau nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều lần khiến bản thân và Trần rơi vào hiểm cảnh, đó chính là làm ca.
Mày câm miệng lại cho tao, xúi giục gây họa! Á nhìn bộ dạngvi_pham_ban_quyen vênh váo của Lý Kiến phiền.
Bân tử, này anh không được. Mấy chuyệnvi_pham_ban_quyen em nghe thấy chỉ là tin đồn thổi quá lên thôi. em mình lớn lên bên nhau, anhleech_txt_ngu đánh nhau mấy lần ? Nghe anh, đi báo cảnh sát đi, đừng đểleech_txt_ngu bố mẹ em phải lo lắng. Trần Á Nam nói xong vỗ vai Hác Bân bỏ đi.
Ơ! ! Đừng mà! Hác Bânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy Trần Á Nam giúp thì vô cùng thất vọng.
Đúng lúc này Lý Kiến trở nên hăng hái, quàng Hác Bân nói: tử không cả, anh không giúp thì đã có anh Lý giúp! Cái hạng lưu manh tép riu đó đâu đến lượt anh ra taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Để xử đẹp bọn cho !
hả anh Lý! Hác Bân nhìn bộ dạng cực kỳ ngầu của gã béo trước mặt, dường như đã thấy được hy vọng.
Anh anh mày lớn từ nhỏ, em chẳng khác nào ruột anh cả! Yên đi, trưa nay em ra quảng ga đợi anh, chúng ta đi tóm cổ bọn nó! Tuyệt đối đừng để anh biết, anh ấy biết là sẽ ngăn cản đấy.
Vâng! Vâng! Cảm ơn anh Lý!
! Cái thằng này còn khách với anh! Trưabot_an_cap gặp nhé, anh đi trước đây!
Kiến rời đi trong ánh mắt ngưỡng mộ đầy sao của ba người kia, trông cực kỳ oai phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thựcleech_txt_ngu ra cũng thể hoàn toàn Kiến, vờ làm đại ca là một đầy rủi ro, nhưng cảm giácvi_pham_ban_quyen đóvi_pham_ban_quyen thực sự tuyệt vời. Nó thỏa mãn mọi nhu cầu với hư vinh, giúp một kẻ dưới đáy xã hội lập tức trở thành một đại ca được mọi người kính nể, mạo hiểm một chút cũng đáng.
Nói làm! Suốtbot_an_cap cả sáng, Lý Kiến bận rộnbot_an_cap chạy đôn đáo khắp nhà để thông báo cho em trưa đileech_txt_ngu đánh nhau, còn đặc biệt dặn không được đểbot_an_cap Trần Á Nam biết. Phải công nhận dạo gầnleech_txt_ngu đây Lý Kiến thu nạp được khá nhiều đàn em, chỉ cần vẫy tay một cái đã gom được hai người, toàn làvi_pham_ban_quyen những niên hăng máu trong ga.
Đếnvi_pham_ban_quyen giờ nghỉ , Lý Kiến tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không về nhà cùng Trần Á Nam. Đợi Trần Nam đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, đạivi_pham_ban_quyen Lý mới dẫn theo một đám đàn em rầm rộ tiến về phía trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ga. Hắn ta tiên dẫnbot_an_cap đầu, sải bước tự tin, mặt mỉm cườileech_txt_ngu rỡ, trông vô oai vệ! Đến nhà ga, thấy ba người Bân đãvi_pham_ban_quyen đợi sẵn.
Hác Bân không Lý Kiến lại gọi được nhiều người đến báo thù cho mình nhưvi_pham_ban_quyen vậy, trong lòng lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức cảm thấy vững tâm hẳn.
Anh Lý, giờ chúng đi luôn chứ? Hác hỏi.
Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy! Còn đợi nữa? Hôm nay anh Lý khiến mấy thằng lưu manhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó phải quỳ xuống xin lỗi em!
Cảm ơn anh Lý! Anh Lý bây giờbot_an_cap oai thật đấy!
Cũng bình thôi! Hì hì! Lý Kiến lúc này đã lâng như trên mây, thật sự coi mình là đại ca xã hội.
Cứ thế, đoàn hơn mươi người rộ đi xuyên qua các con phố, tiến về rạp chiếu . Dọc đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người đi đường đều trỏ bàn về nhóm người vẫn còn mặc đồng phục ngành đường sắt này. Lý Kiến càng cảm thấy phong hơn, cười trên càng rạng rỡ như cán đi thịbot_an_cap sát, vừa vừa liếc nhìn trái phải, chỉ thiếu nướcvi_pham_ban_quyen gật đầu chào mọi người.
Rất nhanh, cả đãvi_pham_ban_quyen đến rạp phim. Vì không phải cuối tuầnleech_txt_ngu nên vực xungvi_pham_ban_quyen quanh rạp không có quá nhiều người.
Anh Lý, chính là bọn chúng! Hác Bân vừa nhìn đã thấy ngay sáu đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi hút thuốc trên bồn hoa quảng trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài , Anleech_txt_ngu cũng ởbot_an_cap trong số đó.
Chỉ có mấy thằng đó thôileech_txt_ngu à? Đibot_an_cap! Lý Kiến cười khinh , dẫn mọi người tiến lại .
An Đồng cũngleech_txt_ngu phát hiện ra một nhóm người đang đi phía mình. Hắn kẻ lão , nhìn cái trận là biết đến để chiến nên cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng dậy. Tuy nhiên, hắn chẳng mảy may hãi đã từng trải qua số trận chiến ác liệt.
Hai nhóm chóngvi_pham_ban_quyen mặt đối mặt. An Đồng nhìn thấy Hác Bân đầu còn quấn băng gạc bật : Thằng , tìm người đến báo thù à? Đứa nào là Trần Á Nam?
Mẹ kiếp! Xử mày mà cần đếnbot_an_cap anh à! Tao sẽ mày! bên người, Bân chẳng sợ gì cả.
Mày thật đấy! Lát tao xé cái mồmvi_pham_ban_quyen mày ra. An Đồng chửi một .
Lúc này, An Đồng chợt phát hiện ra gã béo lùn chừng một mét sáuvi_pham_ban_quyen mươi tám, để tóc ngôi bảy ba, mặt mày hở đang nhìn mình với vẻ đầy từ bi.
Mày là thằng nào? Cười cái đéo gì đấy?
Tao là anh Lý của mày! Lý Kiếnbot_an_cap chậm rãi nhả raleech_txt_ngu từng chữ, vẻ mặt thanh cao và tự tin.
Cáibot_an_cap đéo! An Đồng buồnbot_an_cap nôn trước bộ dạng của Lý Kiến.
Chính mày đã đánh em tao? Lý Kiến lại thong thả hỏi.
Đánh ! Thì sao nào!
Hừ! thì giá rồileech_txt_ngu!
Trả cái con mẹ mày! Nhânvi_pham_ban_quyen tao đang vui, mau đưa cái thằng nhãi cút lẹ đi, không tao chém sạch cả lũ !
Hừ! Anh Lý đâyleech_txt_ngu không phải gan đâu! Đã rượu không uống lại muốn uống rượu phạt!
chớt đi con trai! An Đồng không thể chịu đựng được nữa, vung một cú đấmleech_txt_ngu thẳng vào mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Kiến!
Lý Kiến vẫn chìm trong màn kịch của chính , hoàn toàn không ngờ An nói đánh là đánh ngay. Hắn trúng trọn một đấm vào hốc mắt, nhào ra , để lại một quầng tím bầm như mắtbot_an_cap gấu trúcbot_an_cap!
đại ca đánh, đám người Lýleech_txt_ngu mang tới định xông lên, nhưng chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy Đồng em phíabot_an_cap đồng loạt rút dao từ sau lưng ra. Đồng hét lớnleech_txt_ngu tiếng: Anh em, chém chớt mẹ chúng nó chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Lúc đám Lý Kiến mới nghệt mặt ra. Cứ tưởng chỉ là tay du đãng nhoi, định cậy bắt nạt yếu, ai ngờ đối phương lại liều mạng đến thế, chẳng sợ gì mà trực tiếp !
người Kiến dẫn tới đều là thanh niênbot_an_cap có công việc ổn định, gia khá giả, ngay cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh nhau cũng chưavi_pham_ban_quyen trải qua mấy, nói gì đến việc đốivi_pham_ban_quyen mặt với kiếm. của họ toàn không cùng đẳng cấp vớibot_an_cap nhóm củaleech_txt_ngu An Đồng.
Thếleech_txt_ngu là cả trường vang lên những tiếng la thảm thiết, đầy hai phút cả đám đã tanbot_an_cap tác như ong vỡ . mà lúc nguy nan Hác Bân vẫn còn nhớ kéo Lý Kiến đangvi_pham_ban_quyen nằm dưới đất dậy, hai quay đầu chạy thục mạng. Nhưng do chạyleech_txt_ngu chậmleech_txt_ngu, mông Lý Kiến không biết bị kẻ nào đâm cho một . Lúc này hắn cũng chẳng kịp cảm thấy đau, đôi chân ngắnbot_an_cap cũn cứ thế guồng nhanhbot_an_cap nhưvi_pham_ban_quyen thoát .
An Đồng thấy đối chẳng có vẹo gì, chỉ là một lũ đến số nên chửi vài câu rồi cũng khôngbot_an_cap theo nữa.
Thế là xong đời! Anh Lý lúc đi thì phong lẫm , lúc về thì không những mắt bầm tím mà mông còn bị đâm máu ròng ròng.
Hácleech_txt_ngu đúng đenleech_txt_ngu đủi đủ , đầu lại bị trúng thêm hai , giờ ròng ròng, lẽ thương toác ra . cậu ta lại dìu gã Lý Kiến đang đi khó khăn tìm bệnh viện.
Lần đầu tiên làm ca của anh Lývi_pham_ban_quyen phải trả một cái giá quá đắtbot_an_cap.
5075020
Chiều đó, Trần Á Nam vừaleech_txt_ngu bước vào sân cơ quan thấy một thanh niên tầm hai mươi , haibot_an_cap mươi sáu tuổi đi khập khiễng tiến lại gần.
Triệu ca, chân sao thế? Trần Á Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Đừng nhắc nữa, Tiểu Bàn không chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn anh nói . phải thằng em họ của chú bị sao? Tiểu Bàn dẫn bọn anh trả nó, ai ngờ kia vừa lao vào rút ra ngay
Trần Á Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong liền cau mày, trong thầm mắng thằng béo Lý Kiến chớt tiệt kia cả vạn lần, anh vàng hỏi: ca, anh bị đâm vào chân à?
Gã niên có chút ngượng ngùng lắc nói: Cái đó thì , chạy anh bị trẹo chân .
, không làleech_txt_ngu tốtvi_pham_ban_quyen rồi, người khác có ai bị gì không? Trần Nam cảm thấy chuyện suy cho cùng cũng là vì việc nhà , đối phương còn dùng dao, có ai ra chuyện thì anh cũng thấy day trong lòng.
Tiểu Bàn như đâm một nhát, xá băng bó rồi, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác bị hay không thì không rõ lắm, đó loạn quá.
Cái gì? Bàn bị đâm? Tim Trần Á Nam thắt lại, anh kích động hỏi.
Á Nam chú đừng , có gìleech_txt_ngu trọng , anh thấy nó chạy còn nhanh hơn anh cơ mà.
Ồ Trần Á Nam trầm ngâm gật đầu.
Á Nam thôi anh đi làm việc đây! Anh chỉ báo cho chú mộtvi_pham_ban_quyen tiếng thôi, đám người đó hungleech_txt_ngu hãn , không dễ chọc vào đâu! Nói xong, gã niên quay người, tập tễnhvi_pham_ban_quyen bước đi.
Trần Á Nam nói với tổ một tiếng rồi xin phép, phi thẳng đến trạm xávi_pham_ban_quyen.
Trạm xá chỉ cách đơn vị của Trần Á Nam chừng mười phút đileech_txt_ngu bộ.
Đến nơi, Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Á Nam đảo mắt tìm một vòng ở tầng mà không thấy bóng dáng Tiểu Bàn đâu, bèn lên tầng tìm kiếm. Vừa đến nơi, anh thấy Tiểu nằm sấp trên băng ghế dài ngoài hành truyền nước, Hác Bân ngồi bên cạnh đang ngủ .
Trần Á Nam tiến lại gầnleech_txt_ngu quan sát haileech_txt_ngu người, nhìnbot_an_cap thấy một mớ gạc lòi trên mông Tiểu .
Anh, sao anh lại đến đây? Hác Bân mơ màngleech_txt_ngu cảm người đứng bên cạnh, đám An đuổi đến tận bệnh viện để đánh mình, hắn giật mìnhbot_an_cap mở mắt, là Trần Á Nam vội vàng chào hỏi.
Nghe Hác Bân gọi tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Á Nam, Tiểu Bàn cũng giật mình trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Hắn biết chắc chắn Trần Á Nam sẽ mắng mình nên vội vàng nhắm mắt lại giả vờ .
Bân tử, chú sao chứ?
Em không sao, chỉ là anh bị bọn chúng đâm một . Đám đó quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chưa nói được mấyleech_txt_ngu câu đã động dao động kiếm rồi.
Nam cúi người, đẩy cái đầu to của Tiểu Bàn một cái: Đừngvi_pham_ban_quyen giả nữa, dậy mau!
Á Nam! Bàn biết không vờ được bèn ngẩngvi_pham_ban_quyen đầu lên.
Trần Á Nam nhìnbot_an_cap thấy đôi mắt trúc củavi_pham_ban_quyen Bàn thì giật mình, lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa vừa buồnbot_an_cap cười.
Nằm dự tính của Tiểu Bàn, Trần Á Nam hề mắng mỏ gì, chỉ nhìn hắn hai đứng dậy : Chiều nay tôi xin nghỉ cho cậu rồi, truyềnbot_an_cap xong chai này thì về nhà .
Á , chú không giận ? Tiểu Bàn cố sức đầu lạibot_an_cap hỏi.
Cậu lo mà dưỡng thươngbot_an_cap đi, chuyện này cậu đừng xen vào nữa, để tôi xử lý.
Á , có phải chú định xử chúng không! đợileech_txt_ngu tôi lành vếtleech_txt_ngu thương đãvi_pham_ban_quyen, nhất định phải cho bọn biết tayleech_txt_ngu! Nghe Trần Á Nam có ý định thù cho mình, Tiểu Bàn lấy lạivi_pham_ban_quyen tinh thần.
Cậu không cần nửa bên mông còn lại nữa à? Trần Á Nam buông trêu chọc.
Tôi này là tôi chưa phát huy tốt thôi Tiểu Bàn bị trúng tim đen, mặt bừng lên.
Bân tử, chú ở trông anh Lý truyền , anh về đơn vị trước , trưa mai chú đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhbot_an_cap.
Anh ơi, người đó dằn lắm, hay thôi đi.
Không sao, chú không lovi_pham_ban_quyen, đến tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh được. Nói xongbot_an_cap, liền rời đi.
Á Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng là bất đắc dĩ, dù em họ cũng bị đánh, Tiểu Bàn giúp mình lại còn bị đâm, nếu anh còn không lộ diệnvi_pham_ban_quyen thực sự không thể chấp nhậnvi_pham_ban_quyen được.
Thế nhưng Trần Á Nam thực sự không muốn nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để gây rắc cho bản thân và gia đình. cả chiều anh đều suy nghĩvi_pham_ban_quyen nên làm thế nào, trời không phụ người, cùng anh cũng ra một ý quái dị.
Chương:
Ngày hôm , Tiểu cũng không cóleech_txt_ngu việc gìvi_pham_ban_quyen nên vẫn đi làm, dù lại còn đôi chút khó khăn. Cậu ta không còn nghênh ngang, tiền hô hậu ủng như ngày trước , chỉ lác đácvi_pham_ban_quyen vài người đến chào hỏi qua loa.
Nhưng bản Bàn chẳng bận tâm. Cậu biết chỉ cần Trần Á Nam giải quyết được đám cậu chắc lạileech_txt_ngu có vênh râu được thôi. Cậuleech_txt_ngu tuyệt tin tưởng Trần Áleech_txt_ngu Nam, bởi chính cậu đã tận mắt chứng kiến sự tàn nhẫn của anh.
Á , trưa nay mình đileech_txt_ngu cho bọn họ đi! Bàn tìm đến Á hỏi.
Trần Á Nam bây giờ cứ hễ nhìn thấy cái đầuleech_txt_ngu Tiểu Bàn là lại thấy nhức óc, ngày nào không gây chuyện thì cũng là rước họa thân.
đừng tham gia vào ! không phải đánh nhau, tao đi thương bọn họ.
Thương lượng cái gì màvi_pham_ban_quyen thương ! Cứ chúng một trận thôi! Tiểu Bàn lại bắt đầu cái thói hăng máu.
Thế mày tự đi mà làm. Trần Á sự chẳng buồn để ý đến cậubot_an_cap ta.
Hì hì, tôi đều nghe theo anh hết, anh cho tôi đi cùngvi_pham_ban_quyen với mà. Tiểu Bàn hì ra vẻ nịnh bợ.
Con cướpvi_pham_ban_quyen được từ chỗ Trương Quân đâu rồi? Trần Á Nam chợt hỏi.
Tiểuvi_pham_ban_quyen Bàn vỗ vỗ vào chiếc chéo củaleech_txt_ngu mình, đắc ý cười nói: Còn bảo không đi đánhbot_an_cap nhau à? Tôi mang cả đây này!
muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi cũng được, nhưng không được nói năng tung, tất cả nghe tao xếpleech_txt_ngu, bằng không thì đừng đi.
Được! Anh yên tâm, tôi định nghebot_an_cap lời anh! Tiểu như được đại xá, vô cùng phấn khởi.
Đến giờ nghỉ , Bân đã đợi sẵn ở cổng đơn vị. Thấy Trần Á và Kiến đi tới, hắn vẫy tay.
thôi, đến mà hôm qua mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa tìm thấy họ. Trần Á Nam nói Hác Bân.
Anh, chỉ có mấy anh em mình thôi sao? Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này chẳng phảivi_pham_ban_quyen sẽ đánh chớt à?
Mày cứ yên tâm đi, chỉ đưa tao đến bọn chúng là được, hai đứa tụi mày khôngleech_txt_ngu cần ra mặt.
Tiểu Bàn vừa nghe xong liền không bằng lòng: Á , anh nói cái gì vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Anh đi trả thù cho bọn tôi màbot_an_cap đứa tôi lại trốn đi sao? Anh cứ yên tâm, hôm nay nhất định phải xử nhóc đó!
Hôm qua ta đã nói thế nào? Nếu mày không nghe lời thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ biến về ngay cho tao.
Thấy Á Nam trừng mắt, Tiểu Bàn liền khép nép nói: Làm gì mà nóng thế, tôi nghe lời anh là được chứ .
Đi bộ nửa tiếng đồng , cảleech_txt_ngu nhóm đã đến rạp chiếu , nhưng loanh quanh hồi vẫn không thấy nhóm của An Đồng đâu.
Anh, hình như bọnbot_an_cap họ không có ở đây.
Mẹ , coi như chúng nó mạng lớn, không thì tao đãvi_pham_ban_quyen đánh chân tụi ! Tiểu Bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tìm được người lại bắt đầu .
Vậy thì về đi, mai lại đến. Trần Á nói.
lẽ do cảm được luồng khí thế mạnh của Tiểu Bàn, đúng cả ba định quay người về thì một ngườileech_txt_ngu đen kịt từ phía đối diện lại gần. Chính là Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng đang dẫn tới.
An Đồng là kẻbot_an_cap lõi trên giang hồ, đoán rằng Tiểu Bàn chắc sẽ còn dẫn người đến thù, đặc biệt gã Áleech_txt_ngu Nam kia vẫn chưa lộbot_an_cap diện. Tuy hắn không sợ nhưng cũng không thể không phòng bị, thế nayleech_txt_ngu hắn dẫn theo mười mấy anh em túc trực ở hàng kim khí đầu phố 4, rạp chiếuvi_pham_ban_quyen phim chỉ để lại đàn em làm tai mắt, chỉvi_pham_ban_quyen cần phát hiện người là sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức báo chobot_an_cap hắn.
Á Nam, chính là bọn chúng! Tiểu Bàn nhìn đám người đông nghịt, bắt đầu cảm hoảng .
Anh, giờ sao đây? cũng vô cùng sợ hãi.
hai nhìn về Trần Á Nam.
Trần Á Nam mặt không đổi sắc, chỉ nói đúng hai chữ: Không sao.
An Đồng tới trước mặt cả nhóm, nói với Tiểu Bàn: Thằng béo tiệt, khỏi à? Có phải chưa bị đánh không?
Tiểu Bàn sự sợ hãibot_an_cap, đầu lùi lại phía sau Á .
An Đồng đánh mắt nhìn Trần Nam, thấy anh ăn mặc nhã nhặn, lại còn đeo kínhvi_pham_ban_quyen, liền hỏi: Thằng này là ai? Khôn hồn ngay, không thì lại ăn đòn cùng với thằng phế đấy.
Tôi tên Trần Á Nam.
An nghe xong thì , lại một nữa quan sát Trần Á Nam, không tin nổi mà hỏi : Mày là Trần Á Nam? Thằng đâm Trương Quốc à?
Phải, là tôi.
Lòng dạ cũng lớn nhỉ? Dám theo hai thằng hèn này đến tìm tao à? Sao đây, cũng muốn tiễn tao vào viện nằm chắc?
Đại ca đừng hiểu lầm, quý tính là ?
Tao tên An Đồng thì saobot_an_cap!
Anh lớn tuổi hơn tôi, tôi anh một tiếng anh An. Anhleech_txt_ngu An, anh xem, anh vô vô cớ đánh em họ tôi một trận, lại đánh bạn tôi thành ra này, chẳng là quá rồi sao?
ranh con này, nói cái kiểu gì với đại ca tao thế? Một tên đàn em sau An Đồng chửi bới.
An Đồng phẩy ra hiệu, nói: Tao đánh đấy thì sao?
Đánh là xong à?
! Đánh là xongleech_txt_ngu!
Được, vậy là không có đạo lý gì để nói nữa rồi. Anh An, chúng tôi chỉ có ba người, các đông thế nàybot_an_cap, muốn xử lý chúng tôi chắc chắn không thành vấn . Nhưng chuyện ra ngoài thì nghe chẳng hay ho gì. Tôi có một đề , xem có được không!
Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng bật cười nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: đây, định chùn bước à? Đúng là thứ ra gì! Mày muốn chơi kiểu gì tao cũng chiều hết!
Đưa dao taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Trần Á Nam quay đầu nói với Tiểu sau.
Tiểu lấy convi_pham_ban_quyen dao găm quân dụng từ trongvi_pham_ban_quyen ra đưa Trần Á Nam.
Đám đàn em của Anleech_txt_ngu Đồng thấy Trần Nam rút dao, cũng lần lôi đủbot_an_cap hung khí ngắnleech_txt_ngu từ sau ra. An Đồng vững tại chỗ, hắn không tin với từng này người màbot_an_cap Trần Nam lại dám ra tay.
Nhận lấy con dao, Trần Á Nam lại quay sang An Đồng, bình tĩnh : Ý của tôi là ta chơi tay .
Mày muốn đấu tay đôi với tao? Nhào ! Nói rồi, An Đồng cũng rút dao từ lưng ra. Hắn là kẻ cơm trênbot_an_cap lưỡi dao, sao phải sợ đấu tay đôi với Trần Á Nam.
Nhưng Trần Á Nam lại đầu nói: Anh An, không động thủ , chuyện Trương Quốc trước đã khiến gia đình nghĩ rồi.
Không động thủ màvi_pham_ban_quyen mày định đến đây dùng mồm à? An Đồng bắtbot_an_cap đầu thiếu kiên .
Ý tôi chúng ta dùng . Trần Nam khua khua dao tay.
Anh đâm tôi một , tôi đâm một nhát, ai ngã xuống thì coi nhưleech_txt_ngu thua. Nếubot_an_cap tôi , anh muốn thế nào cũngbot_an_cap được. Cònbot_an_cap anh thua, hãy xinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗi bạn và trai tôi tiếng.
Trần Á Nam vừa dứt lời, tất cả mọi người đều ngẩn ngơ! Sửng sốt!
An trợn mắt người ông kém mình đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáu bảy tuổi trước mặt, thốt nên lời. Đám đànvi_pham_ban_quyen em phía sau hắn người một há hốc mồm kinh ngạc.
Tiểu Bàn và Bân cũng ngây người ra. chớt tiệt, đây chẳng liều mạng sao? Đều là thân xác bằng bằng thịt, ai màvi_pham_ban_quyen vài nhát chứ
Rất lâu về trước, đúng là có những gã giang hồvi_pham_ban_quyen già đời liềuleech_txt_ngu chớt, hễ có mâu thuẫn là giải quyết theo cách . Nói trắng ra đánh cược mạngleech_txt_ngu sốngbot_an_cap! không cần ! Xem ai tànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độc hơn! Thế nhưng khi bướcleech_txt_ngu sangleech_txt_ngu những năm tám mươi, kiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất. ai mà không chớt? Có dám đem mạng mình giỡn như vậy?
Trần Á Nam tất nhiên chưa từng nghe qua kiểu chơi , là do anh tự nghĩ ra!
Đợi một hồi không ai phản ứng, Trần Á xoay ngược con dao, mũi về phía mình, đưabot_an_cap chuôi dao về An Đồng rồibot_an_cap nói:
Tôi nhường anh trước!
Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuôi dao mà Trần Á Nam đưa tới, An Đồng sữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sờ.
An Đồng thầm nghĩ: thân lănbot_an_cap lộn trongleech_txt_ngu bấy nhiêu năm, từng thấy ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám chơi kiểubot_an_cap này bao giờ! Đây chẳng phải liều mạng sao Nếu thực sự xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay đâm chớt nhócvi_pham_ban_quyen này, bảnbot_an_cap mình xong đời. Hiện giờ mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đangleech_txt_ngu phất như thế, có tiếng, có bạc, quả thực không đáng. nếu không xuống tay, mà này hết sức đâm mình một cái, dù không phải vào bệnh viện nằm liệtvi_pham_ban_quyen giường năm một năm, mình chịu khổ đành, nhưng Trần Á Nam chỉ là một vô danh tiểu , mình bại dưới tay nó sau này còn mặt mũi nào mà lăn nữa! Còn nếu không nhận dao? Thế lại càng không được! Không nhận chẳng phải là thừa sợ rồi sao?
Tình rơi vàovi_pham_ban_quyen cảnh bế tắc, An Đồng tiến khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không xong, chỉ biết trân trân nhìn con dao Trần Á Nam tới, không thốt ra được lời .
Tuy những ngày rét đậm nhất nhưng đang giữa trưa, những cơnleech_txt_ngu gió rítvi_pham_ban_quyen liên hồi như dao vào mặt, khiếnvi_pham_ban_quyen mặt ai nấy vìvi_pham_ban_quyen lạnhvi_pham_ban_quyen.
gian cứ thế từng giây trôi qua, tuy chỉvi_pham_ban_quyen mới giằng co chừng một phút, nhưng vì thẳng lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽo, cả mọi người đều có cảm giác như đãleech_txt_ngu qua đồng hồ.
Cuối cùng, bế tắc cũng bị phá vỡ bởi một gã đàn ông đứng sau lưng An Đồng. Hắn có mái tóc dài thượt, dáng người gầy , lông mày đứt đoạn đôi mắt tam ti hí. Gã này tên là Tử, là cánh đắc lực, cũng là quân của Đồng. An trước giờ vốn nghe lời hắn. Nhị Tử quả có óc, hắn nhìn ra được khó xử của An Đồng, nhưng cũng thể cứ tiêu hao thời gian này mãi, đành phải để ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An Đồng đứng ra phá vỡ diện.
Nhị bước tới mộtbot_an_cap bước, giật phăng con dao trong tay Trần Á Nam, miệng chửi bới: Mẹ kiếp, mày tưởng mày là cáileech_txt_ngu thá gì? nói chơi thế nào là bọn phải chơi với mày thế đó sao? Mày tính là cái thớ gì chứ? Anh đâu, đánh nó cho tao!
Lệnh vừa ban xuống, đám đàn của An cũng bừng tỉnh, đồng loạt xông lên bao vây đấm ba người Trần Á Nam.
Ba người tất nhiên không chống lại được, đều bị đánh ngã gục xuốngleech_txt_ngu đất, chỉ biết ôm đầubot_an_cap chịu trận.
Chừng banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phút sau, An Đồng đột ngột quát lớn: Mẹ kiếp, dừng tay hết cho tao!
Đại ca đã lên tiếng, đámvi_pham_ban_quyen du côn nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên dừng tay ngay lập tức.
Bavi_pham_ban_quyen bọn họ người đầy vết giày, mặt mũi cũng thâm tím bầm .
Trần Á Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạp đứngvi_pham_ban_quyen dậy, cảm giác toàn thânvi_pham_ban_quyen như rệu rã. Anhleech_txt_ngu phủi tuyết trên người, liếc nhìn chiếc kính đã bị vỡbot_an_cap nátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới đất, rồi quay sang nhìn An Đồng, không nói một lời.
Á Nam đúng không! Anh em của tao nói đúng, không phải mày muốn chơi thế thì tao phải thế , nhưng An Đồng thấy mày tồi, cũng là một nhân vật. Ban đầu tao không định động thủ với mày, nhưng anh đã ra tay thì tao cho màybot_an_cap lời giải thích, kẻo truyền ngoài bảoleech_txt_ngu tao lấy hiếp yếu tao cũng còn mặt mũi nào.
Nói đoạn, Đồng móc túi lấy ra một xấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Trần Á Nam.
Chỗ tiền đóbot_an_cap có tờ mười đồng, năm đồngleech_txt_ngu, cả tờ năm , nhìn qua chừng khoảng hai ba trămleech_txt_ngu đồng.
Số tiền mày lấy, đưa hai thằng anh em này đi bệnh viện mà khám, chuyện của chúng ta coi như xóa bỏ.
An Đồng không nói dối, ngay khi thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Á Nam chỉ theo tới, hắn đã không địnhleech_txt_ngu động , càng khôngvi_pham_ban_quyen nghĩ đến chuyện lấy đông hiếp yếu. nữa bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn sẵn tiền ra để giải quyết êm đẹp, quả thựcleech_txt_ngu có phong thái của một đại hồ, không phải lưuvi_pham_ban_quyen manh già đời như Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc có thể so sánh được.
Trần Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam An Đồng màbot_an_cap không nói gì. Lúc này, đang mặt mũi sưng vù đứng phía sau, khẽ kéo góc áo Á Nam, bảo cầm lấy tiền rồi mau chóng đi.
Một lúc sau, Trần Á Nam nhậnvi_pham_ban_quyen lấy tiền tay Đồng, chia làm hai xấp rồi quay người đưa cho Bân. Hai người không ý của Trần Á Nam là gì, nhưng cũng chỉ biết cầm lấy.
Trần Á quay lại nói Đồngvi_pham_ban_quyen: Tiền này coi ông bồi thường phí thuốc men cho hai người họ, còn phần của thì cần.
Nhị Tử thấy Trần Á Nam chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phục, lại giận dữ mắng: Mẹ kiếp, mày thực sự coi mình là cái đĩa thức hạng chắc? Mày tin hôm nay tao cho không đi nổi khỏi đây không!
muốn đánh tiếpbot_an_cap thì cứ .
Màybot_an_cap! Đúng là loại cứng đầu, em
Nhị Tử định tiếp tục sai người Trần Á , nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫy tay ngănvi_pham_ban_quyen lại. An Đồng lúc này thực sựbot_an_cap có trọng Trần Á . Có huyết tính! Đúng là một gã nam hán! Anh hùng trọng hùng!
An Đồng nói: Bọn mày đi đi. Hôm nay nếu phế màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chắc chắn mày sẽ nghĩ An Đồng tao bắt nạt người . không phục đúng không? Khi nàovi_pham_ban_quyen mày mình đủ cánh thì cứ việc tìm tao. Nhưng nói cho mày biết, sau nếu còn rơi vào tay tao, tao nhất định sẽ đánh chân mày!
Mặc dù Đồng thấy Trần Á Nam làvi_pham_ban_quyen nam tử hán nên không muốn khó , hắn cũng hoàn toàn để anhvi_pham_ban_quyen vào mắt. Hắn một đại ca có số má trong khu vực nàyleech_txt_ngu! Trần Á cùng lắm chỉ đượcleech_txt_ngu coi là nhóc có chút liều mà . An Đồng đương coi Trần Á ra gì, nhưng nhanh thôi, phải hối hận vì hôm nay đã dàng tha cho thằng nhóc như vậy!
Trần Á Nam nhìn An Đồng một cái, lại nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhị Tử rồi người bỏ . Lý và Hác cũng vội vã đi theo.
Lý và Hác Bânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa đi vừa ngoái đầu lại, đám An Đồng đuổi theo.
Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam, giờ tính sao đây? Lý hỏi.
Hai đi bệnh viện kiểm tra đi.
Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Tôi không sao, tôi đi cắt lại mắt kínhvi_pham_ban_quyen.
nói: Anh, tiền này trả anh. Vì chuyệnbot_an_cap của em liên lụy đến anh và anh Lý .
Không sao, đó cứ cầm lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà khám vết thương, gì đó ăn.
Lý và Hác Bân cũng không gặp vấn đề gì quá trọngvi_pham_ban_quyen, chỉ là thương ngoài da, tế cũngbot_an_cap cần đến bệnh viện.
Trần Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam dặn dònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người phải cẩn thận mộtbot_an_cap chút, rồi mình đi .
này Á Nam cũng đau nhức khắp người, đi khập khiễng hướng về phía tiệm kính. Thế nhưng nỗi đau về thể xác xa xa khôngleech_txt_ngu thể khỏa lấp được cảmleech_txt_ngu thất bại to lớn trong lòng. Ngọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửa giận dữ trongleech_txt_ngu lòng Á Nam đã được châm ngòi, trận đòn này cũng triệt để kích phát một mặt khác trong con anh. Những chuyện rắc với lưu , địa bàng trong những ngày cứ không ngừng hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên trí óc.
Nó đãleech_txt_ngu hoàn toàn suy nghĩ đây của anh là không muốnbot_an_cap gây chuyện, không muốn đánh nhau tránhleech_txt_ngu mang phiền cho đình. Bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân đang trong thời đại này, những hạng người như thế, những chuyện như thế là không trốn tránh . nhu nhược và lùi bước chỉleech_txt_ngu khiến những tương tự xảy ra không hồi kết.
Chiềuleech_txt_ngu hôm đó, Lý quay lại đơn vị . Mọi người thấy trên mặt cậu ta thêm vết thương mới hỏi có chuyện gì, cậu cũng ngạibot_an_cap không dámvi_pham_ban_quyen nói , chỉ bảo là bị va quẹt. Thực ra cũng nhìn ra được là Lý chắc chắn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị người ta đánh rồi.
Anh hiện giờ thực sự buồn bực, mới làm đại ca được vài đã bị đánh cho hiện nguyên hình, cũng thèm nữa. Nhưng cậu cũng chẳng có nào, ngayvi_pham_ban_quyen cả Trần Á còn không đấu được An kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cậu làm gìbot_an_cap được ?
Lý ngỡ đây là kết thúc, Trần Á Nam tứcbot_an_cap không nhận An , không nhận ra rằngbot_an_cap mọi chuyệnbot_an_cap lâu mới dừng lại.
Lúc này, An cũng ngờ được rằng, mộtvi_pham_ban_quyen chuỗi hành thù cuồngleech_txt_ngu nhắm vào hắn sắp sửa bắt . Cũng chínhbot_an_cap nhờ những trả thù tàn khốc Trần Á Nam đối với băng nhóm của An Đồng này mới khiến giới giang hồbot_an_cap địa phương biết đượcleech_txt_ngu Trần Á đáng sợ đến mức .
Trần Á Nam tìm một hàng mắt kính, cắt lại một gọng kính màu đen mới rồi đi tới đơn vị.
Khi đến nơi đãvi_pham_ban_quyen hơn hai giờ chiều, Trần Á Nam đi thẳng văn phòng của chủ nhiệm xưởng sản xuấtleech_txt_ngu, cửa bước vào.
Chủvi_pham_ban_quyen nhiệm xưởng là một ông lão hiền hậu ngoài năm mươi tuổi, trắng, chỉ còn vài năm nữa nghỉ hưu. Công hằng ngày của ông ở đơn vị hiện giờ uống trà và đọc báo, bình thường ông cũng rất quan tâm đến đám thanh niên như Trần Á Nam.
Vương Thúc, đang ạ?
Nam đấy à, vào đây ngồi đi! Mặt mũi cháu làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao thế này? Nhìn thấy những vết bầm tím trên mặt Trần Á Nam, Vương Thúc biết ngay là đã có chuyện lành.
Không sao đâu Thúc, cháu muốn xin nghỉ vài ngày, trong nhà có chút việc.
Lão Vương đẩy lại kính lão trên sống , nhìn chằm chằm Trần Á Nam vài giây : Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam này, gặpleech_txt_ngu chuyện gì cũngbot_an_cap phải bình tĩnh đừng có đồng, những chuyện nhịn chút là qua thôi.
Vương Thúc cũng có nghe phong phanh về hành động đây của Trần Á Nam, nhưng theo nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôngleech_txt_ngu biết về anh, ôngleech_txt_ngu cảm thấy Trần Á Nam là một đứa trẻ ngoan, có tiến thủ lại chính trực hiểu chuyện, nên bấy lâu nay ông cũng không hỏi han thiệp.
Vâng, cháu rồi, cứ yên tâmbot_an_cap. Cảmleech_txt_ngu Vương Thúc. Trần Á Nam biết ông lão tốt cho mình nên cảm kích, lời vô cùng thành.
Lão Vương gật đầu bảo: Được, ta duyệt phép cho cháu. sớm một chút, sắp sang rồi, đơn cũng bận rộn lắm.
Vâng cháu biết rồi, vậy cháu xin phép đi trước. Chào tạm Vương Thúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong, Trần Á Nam liền rờibot_an_cap khỏi đơn .
Lúc này những người khác trong đều đã ra đường ray làm việc, nên chẳng ai biết Á Nam đến.
Rời khỏi đơn vị, Trần Á Nam quay ngượcleech_txt_ngu lại rạp chiếu phim. Anh trong con hẻm cách rạp một con phố để quan hình phía đối diện.
Mãi đếnbot_an_cap hơn bốn giờ chiều, mục Nam cuối cùng cũng xuất hiện. An Đồng dẫn theo bảy đàn em đi nghênh ngang tới, trông bộ dạng như vừa mới uống rượu xong.
tên đó vừa hút thuốc vừa bốcvi_pham_ban_quyen phét với nhau. Cứ một lại có dăm ba đi tới, khúmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núm cho Anvi_pham_ban_quyen Đồng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gói nhỏ. Đó chính là tiền xâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định mà đám móc túi quanh rạp phim nộp.
Thu tiền xong xuôi, cả đám lại lảo đảo đi vào trong rạp. Trần Á đứng giữa lạnh, ánh mắt găm chặt vào bóng dáng của .
Cứ vậy suốt ba ngày tiếp theo, Trần Á Nam đều đi sớm về . Từ sáng sớm anh đã đến rạp chiếu rình rập, từ xa bám theo nhóm của An Đồng. Anh đã nắm rõ hoạt động như chỉ nhà của mấy tên côn đồ thường xuyên cùng hắn. Những này, mặt và tay của anh đều bịleech_txt_ngu nứt nẻ vì lạnh, hễ chạm vào nước là nhức, nhưng Á Nam chẳng hề bận tâm, kế hoạch trả thùleech_txt_ngu của anh có thể bắt đầu.
Chương:
giờ tối ngày thứ tư, Trần Á Nam đến tiệm cơm Xuân Hương ở phố Đạo. Đây là một trong số ít nhà hàng cao cấp nhất thành phố, An Đồng và mấy tên đàn em hầu như tối nào cũngvi_pham_ban_quyen tới đây nhậuvi_pham_ban_quyen nhẹt say khướt.
chưa đầy nửa tiếng sau, nhóm An Đồng đã vào quánvi_pham_ban_quyen. nay An Đồng chỉ dắt theo ba bốn tên đàn em. Trần Á Nam quan sát kỹ lưỡng, xác nhận mục tiêu hôm của mình cũng mặt trong đó.
Mục tiêu đầu tiên của Trần Nam không phải An Đồng, mà là Lý Nhị Tử! vì đó Lý Nhị Tử là kẻ đầu tiên ra . Anleech_txt_ngu Đồng đã không để đàn em hạ thủ đến cùng, như tha cho anh một con đường sống, cho một cơ hội, nên anh cũng quyết định An Đồng một cơ hội để chuẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị. Đây chínhbot_an_cap là nguyên tắc của Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Á Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hơn hai tiếng sau, mấy tên đó mới lảo ra khỏi , đứng ở cửabot_an_cap tán gẫu câu rồi ai về nhà nấy. Nhà của Lý Nhị nằm khu tập thể Cục Điện lực ở phố Nhị Đạo, không cùng đường với những kẻ còn lại, nên gã chỉ có một mình, vừa nga tiểu khúc lững thững đi nhà.
Á Nam âm thầm bám theo trong khoảng cách tầm một trăm mét. Vì trên lúc này như không còn bóng qua nên anh đặc biệt cẩn thận, phải đợi đếnleech_txt_ngu địa điểm thích hợp mới ra tay.
Vầng trăng trên cao rất sáng, phản chiếu xuống lớpbot_an_cap tuyết đọng ven đườngvi_pham_ban_quyen, soi rõ cả thành phốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Dưới ánh trăng vằng vặc, một người đi hò, một người lẳng lặng theo sau, nếu thay đổi bốibot_an_cap cảnh, cóvi_pham_ban_quyen đây sẽleech_txt_ngu lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một câu chuyện lãng .
Haileech_txt_ngu người kẻ người sau đi được chừng mười phút thì đến phía sau Cục Điện lựcbot_an_cap. Trần Á Nam đợi đến lúc này mới hành động, nơi đây cách xa đường lớn lại chưa khu dânleech_txt_ngu cư, dù Lý Nhị Tử có cứu cũng ai nghe .
Trần Á Nam nhanh chóng rảo bước, chẳng mấy chốc đã tiến chỗ Lý Tử, còn cách bốn . Lý Nhị thật đã say khướt, đến mức này rồi mà vẫn hề hay biết có người phía sau.
! Trần Á Nam dừng bước, quát lên một tiếng.
Ai aivi_pham_ban_quyen đóleech_txt_ngu? Lý Nhị Tử nghe thấy tiếng gọi sau lưng liền lảo đảo quay người lại.
Gã vừa quaybot_an_cap lại thì thấy một thanh niênvi_pham_ban_quyen đeo kính gọng đen, khuôn mặt đỏ bừng vì lạnhbot_an_cap đã ngay trước . Đối phương nở nụ cười quái dị, ngayvi_pham_ban_quyen sau đó gãleech_txt_ngu cảm thấy bụng lạnh toát, con dao của Trần Á Nam đã cắm vào bụng Lý Nhị Tử.
A mày mày Lývi_pham_ban_quyen Nhị Tử đaubot_an_cap đớn ôm lấy bụng. Trần Á Nam vừa rút dao ra, liền ngã khuỵu xuống đất. Nhát dao này đâm rất sâu, lưỡi dao găm quân dụng dàibot_an_cap hơn hai mươi phân đã ngập đến tận cán!
Mày mày thằng nào Lý Tử ôm vừa hỏi, gã nhìn thế nào cũng không nhận ra người trước mặt là ai.
Phập! Trần Á Nam khôngbot_an_cap đápvi_pham_ban_quyen lời, cúi người xuống bồi thêm một dao vào miệng Lý Nhị Tử. Nhát daoleech_txt_ngu này còn tàn khốc hơn, rạch toác cả má phải của gã, làm gãy hai chiếc răng hàm!
A! Avi_pham_ban_quyen! A! Lại thêm những tiếng thét thảm thiết.
Quên nhanh thế à? tao nói lại cho mày nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lần nữa, tao tên là Trầnbot_an_cap Á Nam. Hômvi_pham_ban_quyen đó mày làleech_txt_ngu kẻ đầu , nên tao sẽ mày tiên. Đâm vào mồm mày là vìleech_txt_ngu cái tội nói xấc xược, nhưng hôm nay tao tha cho mày một mạng. nói với An Đồng, kẻ tiếp theo là . Hôm đó hắn tha tao một con sống, nên tao cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho hắn một cơ hộibot_an_cap để chuẩn bị.
Nói xong, Trần Á Nam chẳng thèm xỉa đến vẻ mặt kinh Lý Nhị Tửvi_pham_ban_quyen, quaybot_an_cap người bước đi rồi biến mất trong màn đêm mênh .
Lý Nhị Tử cũng mạng lớn, gã cố sức ôm bụng về tớibot_an_cap . anh gã đến bệnh viện gã đã mênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bất tỉnh, phải cấp cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suốt một ngày một đêm mới giữbot_an_cap được mạng. Nghe nói đêm đó truyền máu bằng cả chậu rửa mặt.
Chương Số: Tên
Ngày hôm sau, An Đồng nhận được Nhị Tử bị đâm, lập tức đến bệnh viện thăm hắn.
Toàn bộ phải mặt Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tử quấn băng gạc dày cộpleech_txt_ngu.
Thấy bộ dạngleech_txt_ngu của Nhị Tử, An Đồng giật mình, vội : Nhị sao rồi? Đứa nào làm
Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tử yếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ớt nói: Anh An là thằng nhãi Trần Nam hôm nọ chúng ta đánh đó! Nó bảo nhắn lại với , người tiếp theo chính là anh. Hôm đó anh tha cho nó một con đường sống, cho cơ hội chuẩn .
An Đồng nghe đến tên Á Nam , giận tím mặt nóileech_txt_ngu: Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếp, tao nể mặt quávi_pham_ban_quyen . Nhị Tử mày cứ yên tâm dưỡng thương, tao nhất định sẽ thằng nhãi này!
An anh tìm ai nói chuyện với đi, thằng này khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giống chúng taleech_txt_ngu đâu.
Nhị Tử cũng xứng danh là quân sư đầu óc, qua hai nhát dao này đã khiến nhận ra Trần Á Nam nguy hiểm đến nhường nào.
An Đồng vẫn bất cần đời nói: Nói cái rắm, động đến anh em tao thì tao phải phế nóvi_pham_ban_quyen.
Bây Nhị Tử cứ hễ nói là lại đau dữ dội, thấy An Đồng nghe khuyên , hắn cũng buồn nói thêm nữa.
Rời bệnh viện, An Đồng thổi còi tập hợp đàn , dẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba bốn mươi người hùng hổ đi truy lùng Trần Á Nam.
Trần Á Nam thông minh nhường nào, sao có thể để An Đồng bắt được.
Đồng lùng sục ngày chẳng thấy bóng dáng .
An Đồng tưởng Trần Á Nam hãileech_txt_ngu trốn rồi, nhưng thực tế chứng hắn một lầnleech_txt_ngu nữa đánh giá thấp Trần Á .
Tối hôm đó, một đàn em thường xuyên theo Đồng cũng bị Á Nam bắt được cửa nhà, bị đâm một nhát vào thắt lưng, hai tay bị đâm xuyên thấu.
hôm sau, một em của An Đồng đâm bụng, đùi cũng dính một đaovi_pham_ban_quyen.
Lần này chuyện đã thựcbot_an_cap sự xé tovi_pham_ban_quyen, lan truyền khắp giới giang hồ trong thành phố. Giang hồ đồn đại rằng Đồng đắc tội vớibot_an_cap đại ca mới nổi Thiết Nam Trần Á Nam. Trần Á Nam tuyên bố hễ ai đi theo An Đồng thì hắn sẽ cho một ai, ngày cũng dẫn anh em đi săn An Đồng đàn của .
An Đồng lúc này cũng ngây . lăn lộn giang hồ năm, chưa từng loại lưu manh nào vậy. Đây có còn là lưu manh không? Đây rõ ràng là phần khủng bố!
Sự tàn nhẫn Á Namleech_txt_ngu khiến An Đồng không dám đây chính là người ông trông văn nhã, thậm chí hơi giốngvi_pham_ban_quyen mà mìnhleech_txt_ngu thấy vài trước.
Đàn em của Đồng ai nấy đều cảm thấy nguy , chí kẻvi_pham_ban_quyen dứt trốn biệt ở nhà không dám ra cửa.
Ai biết được thằng Trần Nam này đêm nào đó sẽ đột nhiên nhảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra cho mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một . Thằngleech_txt_ngu nhãi nàybot_an_cap ra quá hiểm, nếu mạng không lớn thì e là mất mạng như chơi.
Thường ngày An Đồng đi đâu cũng có mười mấy hai mươi người vây quanh, nhưng hai ngày nay số lượng đàn em bên giảm xuống .
An Đồng sự sầu não. Bắt thì không được Trần Á Nam, em của không ra đường. Cứ thế này thêm vài lần nữa thì hắn lăn lộn nào đượcbot_an_cap? Bắt bắt chẳng xong, An Đồng những ngày cũng dẫn người đến chỗ làm và nhàvi_pham_ban_quyen Trần Á Nam rình rập, nhưng bản không thấy bóng dáng đâu. Kẻ này như một bóng , hắn có thể thấy bạn bất lúc nào, còn bạn thì tìm hắn.
Trần Á kể từ khi bắt đầu hành thìvi_pham_ban_quyen không về nhà nữa, mà thuê phòng ở nhà nghỉbot_an_cap tại Thiếtbot_an_cap Tây để ở. Cha Á Nam những này cũng đang tìmleech_txt_ngu anh, một người như vậy biến mất khiến họ lo sốt .
Lại hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , An không bắt Trần Nam, may hai ngày nay đàn em củabot_an_cap hắn không xảy ra chuyện gì nữa.
Ngày hôm ấyvi_pham_ban_quyen An Đồng lại vào viện thăm . Nhị Tửvi_pham_ban_quyen cũngbot_an_cap biết chuyện mấy ngày qua Trần Á Nam lại đâm bị thương thêm người nữa, bèn với An Đồng: Đại ca, tìm nói chuyện với nó đi Cứ thế này anh không trụ vững .
An Đồng im lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lúc, bất lực đầu. thực giận dữ nhưng cũng thực sựvi_pham_ban_quyen bất lực, giống mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cú vàoleech_txt_ngu bông, sức màbot_an_cap không có chỗ dùng.
Trong lúc An Đồng còn đang nhắc ai có thểbot_an_cap bắt chuyện đượcvi_pham_ban_quyen với Á Nam, thì Trần sau ngày biến mất lại xuất hiện!
Đêm hôm đóvi_pham_ban_quyen, An Đồng dẫn theo hai đàn em cùng về nhà. Giờvi_pham_ban_quyen bọn họ căn bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dám về nhà một mình nữa, với An Đồngleech_txt_ngu.
An Đồng kể từ khi thành đại ca khét tiếng thì khi về nhà ở, toàn thuê khách sạn trong thành , thỉnh thoảngvi_pham_ban_quyen còn tìm mấy em gái.
vào tối hôm đó, người vừa ăn cơmbot_an_cap xongvi_pham_ban_quyen nhưng không uống rượu. Gần đây đám An Đồng đều dám uống rượu, ai biết thằng điên Trần Á Nam kia lúc sẽleech_txt_ngu tập kích bất . Và cũng chính nhờ không uống mà An Đồng mới giữ được một .
Anleech_txt_ngu Đồng cùng người vừa đi vừa hútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc tán gẫu.
Đại ca, cứ thế này mãi ổn đâu? Nhiều anh em giờ đến cửa cũng chẳng ra. Thằng khốn Tam Bảo thấy bên mình gặp chuyện là bắt đầu tìm đám thợ kìm dưới trướng để thu tiền. Mấy ngày nay tiền thu về ít hơn hẳn trước , cứ thế này thì sao đây?
là Trương Kỳ Thuận, lớn hơn An Đồng vài , cũng là một anh chị có tiếng nhiều năm vực nội thành. Trước đây vìleech_txt_ngu đánh lộn mà bị đi cải tạo động ba năm. An Đồng là phất nhanh chóng trong gian Tam Bảo Tử đi cải tạo. Năm ngoái saubot_an_cap khi ra tù, Tam Bảo Tử lại nhanh chóng kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bè kết phái, tập hợp không ít phần hảo để tiếp tục lừa đảo, rối. cùng lăn lộn trong thành phố không tránh khỏi va chạm, vìvi_pham_ban_quyen tranh giành địaleech_txt_ngu bàn mà hai nhóm đã hẹn nhau quyết đấu lần, kết quả đều là An Đồng hơi ưu thế. Trên bề coi như đã hòa , lần thấy phe An Đồng thế yếu, Tam Tử không kìm lại nhảy ra phách.
An Đồng đương nhiên những này nhưng hắn cũng rất bất lực. Chỉ cần một ngày chưa bắt được Trần Á , hắn và đám anh em vẫn phải sống trong nớp lo sợ, đành để Tam Bảo Tử vênh váo vài ngày, giải quyết xong Trần Nam, rảnh tay rồi mới tính sổ với nó.
Cứ để nó đắc ý ngày đi, tao phế thằng ranh Trần Á Nam xong, tiếp theo sẽ là nó.
bao mới bắt được Trần Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam đâyleech_txt_ngu? Trước đây chưa thằng này, Thiết xuất hiện vật số má này từ bao giờ vậybot_an_cap?
Mấy người vừa nói vừa nghỉ hướng về khách .
Mộtvi_pham_ban_quyen đàn em của Anleech_txt_ngu Đồng đột nhiên buồn tiểu, bèn nói với An Đồng: Đại ca, emleech_txt_ngu mót , đi quyết cái đã. Nói liền chạy tới chân tường.
Chuyện đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vệ sinh này cũng có tínhbot_an_cap lây lan, thấy người khácvi_pham_ban_quyen đi, bản thân cũng muốn .
Anvi_pham_ban_quyen Đồng và một đàn em khác cũng cùng nhau tới chân tường giảivi_pham_ban_quyen .
biết doleech_txt_ngu kinh của An Đồng luôn căng thẳngbot_an_cap hay giác quan thứ sáu bén, vừa mới cởi quần, đã quay lại một cách kỳ . Cái quay đầu này không hề đơn giản, cảnh tượng trước mắt suýt chút nữa hắn sợ đến mức đứng tim.
An Đồng thấy một kẻ đội mũ lông lớnbot_an_cap, đeoleech_txt_ngu kính gọng , đang giơ rìu bổ thẳng về phíaleech_txt_ngu mình. Không , chính là Trần Nam đã tới!
Mẹ nó! An Đồng hét lớn tiếng, đột ngột lao sang bên trái, đâm gã đàn em cũng đang đi vệ , bản thân hắn cũng ngã nhàovi_pham_ban_quyen xuống .
Chiếc rìu bổ vào gạch, phát ra tiếng boong, gạch trên tường bị chém bay một mảng lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tóe cả lửa.
An Đồng và gã đàn em bị đâm ngã, quần còn chưa kịp , cả đờ người ngồi dưới đất nhìn Trần Á Namleech_txt_ngu.
Gã đàn emvi_pham_ban_quyen còn lại tiểu, nhìn chiếc rìu cách mình đầy mười , sợ đến mức trong đóng băng. Vốn dĩ tiểu xong và đang kéo , nhưng trong nháy mắt, gã lại cảm một luồng nước ấm nóngvi_pham_ban_quyen chảy xuống theo quần.
ba đi tiểu ngâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Trần Á Nam đã rìu lại, tra xem lưỡi có bị mẻ hay không, không ai thốt lên lời.
Trần Á Nam thấy không hỏng, liền nhét lại vào túi đeo chéo quân dụng, nhìn An Đồng đang đất, không nói một lời quay đầu bỏ đi.
Cả bavi_pham_ban_quyen cứ trân nhìn theo Trần Áleech_txt_ngu Nam biến mất trong mànvi_pham_ban_quyen đêm mù, phải mất ba phút sau mới hoàn hồn.
An và hai tên đàn em đứng dậy kéo quần, này nhìn người kia, tất cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều có chút luống .
Đi thôileech_txt_ngu, khách sạn. Cuối cùng An Đồng lên tiếng sự im , dẫn hai tên đàn em đang run cầm cập đi về phía khách sạn.
An Đồng lần này sự hoảng rồi. Hắn không sợ giao Trần Ábot_an_cap Nam, với thân thủ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, ba Nam khôngvi_pham_ban_quyen thủ của hắn, chỉ thằng nhóc này cứ như một bóng ma, đột nhiên xuấtleech_txt_ngu hiện rồi lại đột nhiên mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hơn Đồng rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc chắn nhát rìu vừa Trần Á Nam là nhắm thẳng vào mình, không phải ứng nhanh thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ chắc đã đầu lìa khỏi cổ.
Đồng thực không hiểu nổi, ức đến điểm. Chẳng chỉ bị đánh mộtbot_an_cap trận thôi sao? Có mức kết thù nặng vậy không? Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật sự không ổn thì Trần Á ra mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tao để mày đánh lại một trận! Cớ sao lại cứ lấy mạng người thế này?
An Đồng càngleech_txt_ngu nghĩ càng thấy bản thân thật ủy khuất.
Kẻ cóvi_pham_ban_quyen thể khiến một đạibot_an_cap sừng sỏ chưa từng chịu nhún nhường, trải qua trận và tâm địa như An Đồng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy ủy , e rằng chỉ có Trần Á .
Nhiều năm , An Đồng từng hỏi Trần Ávi_pham_ban_quyen Nam lúc đó thực sự muốn giết mình . Câu trả lời củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Á Nam lại là không có, cho dù lúc An Đồng không phát hiện ra thì nhát rìu kia cũng cố ý chém chệch đivi_pham_ban_quyen, chỉ là muốn hắn mà thôi. Nói xong, Trần Ávi_pham_ban_quyen Nam liền lướt đi dưới ánh mắt nghi của An . Còn về việc lúc đó Trần Á thực sự nghĩbot_an_cap gì, có lẽleech_txt_ngu chỉ mình anh mới biết, nhưng xácbot_an_cap suất lớn là như gì anh đã .
Đại ca, thằng này bị kinh rồi, vừa nãy nó định xử anh thật đấy! Giờ sao đây đại ca?
Đúng đại ca! Mẹ chứ, thế này sau này còn làm ăn gì được , không biết lúc nàovi_pham_ban_quyen cái lại bổ đầuleech_txt_ngu, anh không thể để anh em cứ sống nơm nớp lo mãi được!
Về đếnvi_pham_ban_quyen khách sạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hai tên đàn em ríu rít .
Mấy tới bọn mày lánh đi hết đi, chuyện này đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net taovi_pham_ban_quyen .
Đại cabot_an_cap tính làm thế nào?
thế nào? Tìm người đàm phán với .
Tìm ai đàm phán bây giờ, mình cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quen đâu!
Trước đây mỗi lần Nhịvi_pham_ban_quyen bảo An Đồng đàm phán với Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Á Nam, An Đồng đều thấy mất mặt không muốn, nhưng sự đã đến nước này, nếu không đàm phán chắc chắn xảy ra án mạng, không muốn cũng phải đàm thôi.
Ngay cả bây giờ An Đồng có bắt được Trần Á Nam, hắn cũng không biết phải làm sao cho phải. Dựa trên những hành động hiện tại của Trần Á Nam, An phán có cả hai tay hai chân của Trần Ávi_pham_ban_quyen Nam, tống lên xe lăn, thì cáibot_an_cap thằng thần kinh này vẫn sẽ ngậm dao đi tìm hắn báo thù.
phải ra mặt cho thằng bị đánh ở quán và thằng béo đó ? Ngày mai bảo anh em nghe ngóng đứa đó ở đâu, đưa đây, nhớ xử lịch sự một chút, tao sẽ nóileech_txt_ngu chuyện hai đứa trước. Bọn mày đi vào ban ấy! Nó chẳng lẽ ban ngày cũng dám ra ngoài tấnleech_txt_ngu công sao?
Đến ngày hôm đó, hành báo thù của Trầnbot_an_cap Á Nam nhắm vào An Đồng đã kéo dài tám ngày. Lúc đầu Bân và gã béoleech_txt_ngu đềubot_an_cap không Trần Nam xin nghỉ phép đi đâu, chobot_an_cap đến hai ngày nay, giới giang hồ xôn xao bàn tán, đám thanh niên ở vị của họ cũng có kẻ tòvi_pham_ban_quyen mò, thêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện Trần Á Nam báo thù Anleech_txt_ngu Đồng ly kỳ như thần thoạileech_txt_ngu, bấy giờ haibot_an_cap họ mới Trần mất tích hóa ra đểleech_txt_ngu đơn thương độc tìm An Đồngleech_txt_ngu báo thù.
Trưa hôm sau, Bànleech_txt_ngu vừa ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi cổng đơn vị thì thấy năm sáu đàn ông vẻ lưu manh đang tiến về mình. Trong lòng Tiểuvi_pham_ban_quyen Bàn kinh , thầm nghĩ chắc chắn làvi_pham_ban_quyen An Đồng không tìm Trần Á Nam nên định trút giậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên mình, thế là lập tức chân cổ mà chạy.
Đám lưu manh kia cũng chẳng sao gã lại bỏ chạyleech_txt_ngu, nhưngbot_an_cap đại ca đã dặn phải mời người tới thì bọn chúng nhất định làm cho bằng được, thế là liền đuổi theo phía sau.
Chứng kiến cảnh tượng này, những người quen biết trong đơn và mấy tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn em cũ của gã béo không khỏi cảmleech_txt_ngu thán, đúng là năm tháng xui, dăm bữa nửa tháng lạibot_an_cap bị ăn một trận đòn tử.
Đừng khinh Tiểu béo, vào lúc nguy cấpvi_pham_ban_quyen hắn chạy không hề chậm chút nào, đôi giày bông dưới chân suýt nữa thìbot_an_cap văng ra ngoài.
Thế nhưng sau cùng vẫn thânvi_pham_ban_quyen hình hạn chế, thể lực không đủ, chạy được bảy tám trăm mét thì hắn bị đám du côn đuổi và tóm gọn.
Mày mẹ kiếp mày chạy cái gì? Một tên du côn thở hổn hỏi.
Các các người đừng đánhleech_txt_ngu tôi, chuyện Trần Á Nam xử các người chẳng liên quan đến tôi cả, tôi không biết gì hết! Tiểu Bàn thấy không còn đường thoát, chỉ biết liều mạng thanh minh.
Aibot_an_cap tao đánh ? Đại ca bọn tao mờivi_pham_ban_quyen màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi một chuyến có việc cần nói nó chứ, chạy mệt cả người.
Nghe du côn nói vậy, Tiểu Bàn đảo mắt suy nghĩ: Chẳng lẽ tên An này ? Muốn nhờ mình tìm Á nói giúpvi_pham_ban_quyen vài câu ?
Nghĩ đến , gã béo đột phấn chấn hẳn lên, đôi chân không còn rủn nữa, hắn ưỡn ngực thẳng lưng, vung tay một cái rồibot_an_cap dạc : Dẫn đường đi!
Bànvi_pham_ban_quyen đi theo mấy người kia đến một quánleech_txt_ngu phốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhị Đạo, vừa vào đến đã thấy có người ngồi đợi sẵn.
Hác đang cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An với vẻ được tự nhiên, thấy Tiểu Bàn đến liền chào một tiếng: Anh Lý, anh cũng đến à.
Nhìn thấy An Đồng, Tiểu Bàn cảm thấy rùng mình, sao mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy ngày trước cậu ta vừa người củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn đánh chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt mũi bầm dập.
Đến rồi à! Ngồi đileech_txt_ngu. An Đồng chỉ vào chỗbot_an_cap trống cạnh mình.
Đứng ngây ra đó ! Đại canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo anh ngồi kìa. Một tên đàn em của An thấy Tiểuvi_pham_ban_quyen Bànleech_txt_ngu cứ ngơ ngác yên, liền đẩy cậu ta một cái.
đến nước này, Tiểu Bàn đành phải bấm bụng ngồivi_pham_ban_quyen .
Tôi nói vài lời nhé! Trước đây tôi và hai người anh em đây có chút hiểu lầm không vui, chuyện cũng chẳng có gì lớnleech_txt_ngu, thân cũng có chỗ không đúngvi_pham_ban_quyen. Hôm mờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai cậu đến đây, chủ yếu muốnleech_txt_ngu kết với nhau .
Nói đoạn, hắn nâng ly rượu lên định cạn chénleech_txt_ngu với Tiểu Bàn và Hác Bân.
Bàn và Hác Bân nào không uống, cả hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng vội vàng nâng ly một ngụm cùng An Đồng.
Thấy Đồng khách như vậy, Tiểu Bàn và Bân cũng bớt sợ hơn, đáp lại vài câu xã giao rồi bắt đầu ăn .
Sau vài chén và một trò chuyện, hai nhận ra tuy An Đồng có phần ngang tàng, lỗ mãng nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giácleech_txt_ngu tính tìnhvi_pham_ban_quyen cũng khá , rất thành. Mấy ngườivi_pham_ban_quyen dần dầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gỡ bỏ rào , trò cởi mở .
quá ba tuần, khi hơi menbot_an_cap đã thấm, An Đồngleech_txt_ngu bắt đầu vào chuyện chính:
Ừm Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chuyện muốn nhờ cậu giúp một tay!
Anh An có gì cứ nói, ai quen biết Lý Kiến này mà chẳng biết chẳng gìleech_txt_ngu lòng trượng nghĩa! Tiểu Bàn chút rượu vào là bắt ba hoavi_pham_ban_quyen.
Chuyện là trước đây tôi với Á Nam có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu lầm. Bân , cậu là em họ của Á Nam, còn Đại Kiến, cậu bạn thân của cậu ấy, tôi cũng giấu hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, chuyện Á làm cóvi_pham_ban_quyen hơi quá đáng rồi.
An Đồng kểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn việc Á Nam cuồng đàn củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, với chuyện qua suýt chút đã chém chớt hắn chovi_pham_ban_quyen Lý Kiến vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hác Bân nghe.
Dù Tiểu và Hác có nghe phong thanh về việc Trần Á Nam trả thù An Đồng, khi nghe chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng An Đồng kể chi tiết, cả hai không khỏi đổ mồ hôi hột.
Cho nên, tôi muốn cậu hẹn Á ra để nói rõ mọi chuyện choleech_txt_ngu xong. Mọi ngườileech_txt_ngu vẫn là bạn , cứ dây mãi thế này cũng chẳng có gì.
xong lời An Đồng, cả hai đều im lặng. Họ muốn giúp một lời, thứ nhất là thực sựleech_txt_ngu biết Trần Nam đang đâu, thứ hai là lỡ như Trần Á Nam vừa lộ diện mà An Đồng lật lọng thì chẳng phải làbot_an_cap hại anh sao?
An Đồng kẻ lão luyện, đương nhiên nhìnleech_txt_ngu ra nỗi lo của hai , hắn lập tức khẳng :
Hai cậu cứ yên tâm, chỉ cầnleech_txt_ngu Á Nam chịu ra gặp mặt thương lượng, tôi đảm sẽ không động thủ. An Đồng xưa nay nói một là một, hai là hai.
Hác Bân suy nghĩ lát rồi nói: Anh An, hiện tại tôi thực sự không biết anh tôi ở đâu, nếu gặp anh ấy, tôi sẽ ý của .
Đúng đấy anh , Á Nam cả ngày nay đến trạmleech_txt_ngu, nhà cũng không về, tôi thật chẳng biết cậu ấy ở đâu ! Tiểu Bàn phụ theo.
An Đồng nhìn hai người, thấy đến lúc này rồi họ cũng chẳng việc nói dối. cóvi_pham_ban_quyen chút thất vọng nhưng vẫn uống với cả hai một , trò chuyện thêm một lúc rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để họ ra về, không quên để lại số máy nhắn tin của mình.
Đại ca, hai thằng nhóc không mặt anh gì ! Anhbot_an_cap đã nói đến thế rồi mà chúng nó vẫn không chịuvi_pham_ban_quyen giúp khuyên bảo Trần Á Nam.
An lắc đầu: Chắc là chúng nó thật biết Trần Nam ở đâu đâu.
Vậy nếu thằng Trần Á Nam cứ tiếp tục nhắm chúng ta sao?
Tính sao à? Thế thì đừng trách An Đồng này tàn nhẫn, nó sợ chớt nhưng chẳng không còn cha !
Mấy đàn em nghe vậybot_an_cap thì gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Thế đại ca, nó chịu đàm phán, anh định giải quyết thế ?
Còn thế nữa? Đòi chứ sao! Phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòi lại thuốc men cho Nhị Tử, không thì tôi mặt mũi nào mà lăn lộn trên đời này nữa!
Quả thực dạo gần đây An Đồng mấtvi_pham_ban_quyen mặt quá nhiều, nếuleech_txt_ngu ngay cả cũng không đòi được thì thiên hạ sẽ bảo An Đồng sợ rồi, kẻ hèn nhát, lúc hắn sẽ không còn chỗ đứng nữa.
Tuy nhiên, này Đồng cũng đang rất do dự. Hắn thực không nắm bắt được trò Trầnvi_pham_ban_quyen Á Nam, vạn nhất chuyệnbot_an_cap lại đổ bể, chẳng lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắnbot_an_cap thực sự phải dồn nó vào chỗ chớt? Mà nếu không được nó, biết có ngày lại có cái rìu bổ xuống đầu mình.
Thực tế lúc này, Trần Á Nam cũng không có ý định tục trả thùbot_an_cap An Đồng nữa. Mục của anh đã đạtbot_an_cap được, anh biết bọn An Đồng đã sợ mình, vì thế ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưa hôm đó anh đãleech_txt_ngu về nhà.
Lúc nhà đang lo sốt vó tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khắp nơi. Họ anh đã xinvi_pham_ban_quyen nghỉ phép đơn vị nhưng khôngvi_pham_ban_quyen anhvi_pham_ban_quyen đi đâu.
Vừa thấy Trần Á Nam bước vào , cha anh đã tới tát cho anh một trời giáng.
Thằng tử, màyleech_txt_ngu đi đâu biệt biệt tích thế hả! Không lo học điềuleech_txt_ngu tốt, mày có biết cả nhà lắng thế nào không!
Con đi Phú An họcleech_txt_ngu.
thăm bạn màleech_txt_ngu không nói được với tôi mộtleech_txt_ngu tiếng à? Mày biết mình có có mẹ hả! Lão Trần hiếm lớn đến vậy.
Trần Á Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cúi , mặt nóng bừng không nói lờileech_txt_ngu nào.
Linh ôm em trai của Trần Á Nam ngồi trên đầu giường, anh cúi đầu, gương mặt lem luốc vìbot_an_cap thì không khỏi xót xa: Thôi ông Trần, đừng mắng nó nữa. Nam , lần sau không được nhưleech_txt_ngu nữa nghe chưa. Chưa ăn gì phải không, mau lại đây ăn đi.
Ăn cơm xong, Trần Nam thu dọn đồ đạc đến đơn vị làm việc.
Tiểu Bàn vì buổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưa uống rượu chỗ An Đồng xong là đi ngay nên đến kháleech_txt_ngu sớm, đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi trong văn phòng uống tỉnh rượu.
Vừa thấy Á Nam bước vào, ta phun cả ngụm trà ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài.
Phụt! Á Nam, sao mày lại vềbot_an_cap rồi
Sao thế, tao không được về đi làm à? Mấy ngày khôngleech_txt_ngu gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bàn, thấy có chút thuộc.
Tiểu Bàn vội chạy đến bên cạnh Trần Á , nhìn ngó một hồi.
Mày nhìn cái thế hả?
Á , mày không sao chứ!
Không sao.
Á Nambot_an_cap này, trưa nay An Đồng có tao với Hác Bân đi cơm.
Trần Á Nam hơi khựng lại rồi hỏi: Hắn làm khó tụi màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à?
Tiểu Bàn lắcbot_an_cap đầu như trống bỏi: Không! Thật ra gã cũng khá được, ý gã tìm bọn tao là muốn hòa giải với mày, khôngbot_an_cap muốn nhau .
Tao với hắn thì gì đâu? Chỉ cần hắn đừng gây phiền nữa chuyện này coi như xong.
Á Nam, cứ nói chuyện với gã một đi, lỡ hứa rồi. Tao thấy cũng có thành ý lắm!
Trần Nam nghiêng đầu nhìn chằmvi_pham_ban_quyen chằm Tiểu Bàn: Hắn cho mày lộc gì mà nói tốt cho hắn thế?
Lợi lộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì đâu! làbot_an_cap vì tốt cho mày thôi! Hắn là lưu , bây giờ mày đang chiếm thế, nhưng lỡ sau hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm cách tính sổ thì ? Cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giải quyết choleech_txt_ngu dứt thì trong lòng yên tâmleech_txt_ngu được.
Trần Á Nam ngẫm lại thấy Tiểu Bàn có , liền nói: Được rồi, khivi_pham_ban_quyen nào rảnh tao sẽ đileech_txt_ngu gặp hắn.
Đừng, , tao có số máy nhắn tin của anhvi_pham_ban_quyen rồi. Để tao ra bốt điện thoại gọi cho gã, bảo gã bày thêm một bànvi_pham_ban_quyen nữa. Hôm mày suýt giết gã, tự nhiên đột ngột lại gây lầm thì khốn.
Trần Nam bị Tiểu Bàn gọi anh An ngọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xớt làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tức , mắng: Cái đồ ăn câyvi_pham_ban_quyen táo rào cây sung này, gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh An thiết nhỉ. vì đứa mày mà liều mạng, giờ tụi mày sắp thành người nhàvi_pham_ban_quyen với hắn luônleech_txt_ngu đấy.
Hì , mày cứbot_an_cap nói quá, anh Nam đối với tao là nhất mà.
người cười đùa vừa ra ngoài làm .
Buổibot_an_cap tối sau khi tan làm, Tiểu Bàn điện choleech_txt_ngu An Đồng, báovi_pham_ban_quyen rằng Trần Á Nam đồng ý gặp mặt.
An Đồng vô cùng phấn khởi, cuối cùng cũng thể nhẹ nhõm, lập tức hẹn tối bày tiệcvi_pham_ban_quyen tại quán Xuân Hương trên phố .
Trần Nam và Tiểu lại đi tìm Hác Bân, bảo cậu ta ngày mai cũng đếnbot_an_cap vị của Á Nam, ba ngườibot_an_cap định bụng sẽ cùng nhau buổi hẹnvi_pham_ban_quyen tối mai.
Trần Á Nam bằng lòng ra mặt phán với mình, An Đồng rốt cũng thở phào nhõm. cảm thấy yêu cầu đối phương chi trả một ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền thuốc men cho mấy anh của mình cũng không có gì quá đáng. Tất nhiênleech_txt_ngu, An Đồng chẳng chút viện lẻ ấy, đích chính của hắn là muốn lại thể . Lần này hắn đã mất mặt quá , chỉ cần Trần Nam đồng ý bồi thường, hắn có thể lấyvi_pham_ban_quyen lại chút danh dự, còn số tiền cụ thể bao nhiêu thực ra không quanbot_an_cap trọng.
Chương Số: Tên
Sáng hôm sau, An Đồng dẫn theo anh đi đặt nhà .
ca, nếu Trần Á Nam nể mặt, chịu tiền thuốc men thì tính sao?
Thật rabot_an_cap An Đồng có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , dù sao hắn cũng cảmleech_txt_ngu thấy Trần Á Nam là được bình thường lắm. Nhưng trước mặt em thì không thể chùn bước, hắn chỉ đành : Nếu nó không đưa nó luôn!
An Đồng và mấy tên đàn em đang nói thì một nhóm mười đi diện tới.
Ồ! phải làvi_pham_ban_quyen An Tử đó sao? dám vác mặt ra đường à? Kẻvi_pham_ban_quyen cầm đầu đối diện là một gã gầy tầm hơn ba mươi tuổi, tóc xoăn, mặt tai chuột, hắn đang cười cáng trêu chọc An Đồng.
Mẹ nó! Tam Bảo Tử, mày có ý gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? An Đồng nheo nhìn đàn ông cao gầy.
Xem kìa, sao lại nóng nảy ! Tam ca chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đùa với chú chút thôi mà, làm gì màbot_an_cap cáu vậy?
Đừng có nói nhảm, tao cũng đang địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm mày đây! mấy thằng ‘thợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kìm’ của tao phải phế cho mày? nó, ý ?
Lão ca đây phảileech_txt_ngu dạo này chú bận quá, không chăm lo nổibot_an_cap nhiều anh em thế sao, nên Tambot_an_cap ca giúp chăm sócleech_txt_ngu một thôi!
Mày muốn ăn đòn nữa không? An Đồng bắt đầu nổi giận.
Uầy uầy uầy! Đừng có với tao. giỏi thìleech_txt_ngu mày đi mà xử thằng Á Nam gì đó đi!
ĐMM! An Đồng phát tiết, lên một tiếng rồi từ sau lưng ra, kề thẳng vào Tam Bảo Tử.
ĐMM, thả đại ca tao ! Đám đàn em phía saubot_an_cap Tam Bảo Tử cũng đồngvi_pham_ban_quyen loạt rút dao, chỉ vào An Đồng.
An , mày có làmvi_pham_ban_quyen cànvi_pham_ban_quyen! Giữa đường giữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao nhiêu đang nhìn kìa!
Mới thế đã ‘ ’ rồi à? Không có gan thì đừng có ra vẻ! Tao mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn biết mày tiền mấy thằng ‘thợ kìm’ của tao lần nữa, tao vặt xương bánh chè của mày đấy!
Nói xong, An Đồng thu dao lại, dẫn theo quay người bỏ đi.
Đại ca, bâyleech_txt_ngu giờ mình xử nó luôn đi!
Đúng đấy! Xử luôn đi!
Đám đàn củaleech_txt_ngu Tam Bảo Tử sục khí thế để hiện lòng trung thành.
Tam Bảo Tử hằnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học nhìn bóng lưng Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng đã đibot_an_cap xa, nói với một gã em bên cạnh: Lục Tử, mày vớivi_pham_ban_quyen Tiểu Đông hôm nay đi theo bọn . Hắn đi đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai đứa mày theo đó, tối thì nhắn tinbot_an_cap vào máy nhắn tin cho tao! Những đứa khác về chuẩn đồ nghề, mang súng tự chế đi. Chẳng phải ngày nào cũng dắt theo tay sai ăn uống nhậu nhẹt sao? Cứ đợi lúc hắn uốngvi_pham_ban_quyen đến mức lú , chúng ta sẽ ra tay phế hắn!
Thật ra Bảo Tử muốn đánh An Đồng không phải rồi bị gã kề vào cổ, là thâm thù đã lâu. Vốn dĩ khu vựcvi_pham_ban_quyen nội là thiên của gã, gã là đại ca lừng lẫy, quan hệ rộng khắp, nhưng từ khi An Đồng đột nổi lên đã cướp mất hào quang của gã. Hào bị cướp thì cũng , nhưng đằng này cướp cả bát cơm gã! Bảo Tam Bảo không hận An Đồngleech_txt_ngu cho ?
Hơn nữa, Tamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo Tử cảm An Đồng bị Trần Á Nam giày vò mấy ngày nay nên thiệt hại không nhỏ, cả đám anh dướileech_txt_ngu trướng cũng không còn nhuệ khí như trước, đã lộ rõ vẻ bại trận. Đây chính là lúc để gãbot_an_cap vực lại uy phong, nhát tiêu diệt đối thủ truyền kiếp này, bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đợi Đồng hoàn hồn càng khó đối phó.
Nhận định của Tam Bảo Tử là đúng, này quả thực là lúc nhóm của Đồng yếu ớt nhất, nhưng đã chọn sai thời tay. Gã không hề biết An Đồng và Á Nam đã sắp hòa giải, hơn nữa tối nay sẽ gặp mặt để đàm phán. Chọnleech_txt_ngu ra tay vào tối nay đồng nghĩa với việc phải đối mặt với cả và Trần Á Nam cùng lúc. Hiện tại Tam Bảo Tử mới chỉvi_pham_ban_quyen sự dũng mãnh của Trần Á Nam, nhưng qua nay gã sẽ hiểu sao một An Đồng gã không đối phó nổi lại bị Á Nam ép đến buộc chịu nhún nhường.
Chẳng mấy chốc đã đến năm giờ rưỡileech_txt_ngu chiều, Trầnvi_pham_ban_quyen Á Nam và béo hạ ca, cả đều thay quần chuẩn đi dự tiệc.
Hác Bân đã sẵn ngoài cổng vị, cả ba nói vừa cười lên . Thật sự việc có chuyểnleech_txt_ngu biến tốt cũng là điều có lợi chobot_an_cap Á Nam, ít nhất là cần phải nơmbot_an_cap nớp sợ mỗi ngày, tâm trạng cũng nhẹ nhõmvi_pham_ban_quyen hơn .
Á Nam, látvi_pham_ban_quyen nữavi_pham_ban_quyen cậu nhớ ăn cho hẳn hoi, khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khăn lắm mới hòa giải được, An cũng rất có thành ý, ta cứ coi như kết thêm mộtbot_an_cap . Lý sợ Trần Á Nam không nể An nên dặn dò vài câu.
Tai tao sắp kén rồi đây, cả buổi chiều nay cứ nghe mày một câu An ca, hai câu An ca, đúng là ăn cây rào cây sung. Lần sau mày có bị người ta chớt tao cũng chẳng thèm giúp đâu. Á Nam cười mắng.
Tôi tôi đây phải là vì tốt cho ! Không muốn anh phải hiểm thêm nữa, hòa rồi thì ai cũngleech_txt_ngu có lợi mà! Lý vội thích.
cũng nói: Đúng đấy ! Anh Lý có ýleech_txt_ngu thôi, chuyện này suy cho cùngbot_an_cap cũng là do em mà ra, anh phảibot_an_cap hiểm bao nhiêu lầnleech_txt_ngu, cứ để nó kết thúcvi_pham_ban_quyen đây đi. Nếu muốn chút tiền men, đến lúc đó em sẽ gom góp đưa cho hắn.
Nghe Bânbot_an_cap nói vậy, Trần Nam nhìn em mình với mắtvi_pham_ban_quyen an ủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi gật đầuvi_pham_ban_quyen.
Trần Á Nam cảm thấy đứa của mình thực sự đã trưởng thành, tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình cũng rất . Thật ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Á Nam đã nghĩ đến việc An Đồng có thể sẽ đòi bồi thường, anh cũng sẵn sàng đắp cho bọn họ trong năng cho phép, dù lần ra tay hơivi_pham_ban_quyen nặng thật. Nhưng nếuvi_pham_ban_quyen An muốn sư tử ngoạm thì cứ tiếp tục chiến !
Chẳng mấy chốc, ba người đến trước cổng nhà hàng Xuân Hương. Hai tên đàn em của An Đồng đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẵn, là hai tên tiểu tử đã cùngleech_txt_ngu An đi tiểu vào cái đêm Trần Á Nam tập kích. Bọn chúngbot_an_cap đều đã gặp và Hác , tuy đêm đó trời tối nhìnvi_pham_ban_quyen rõ mặt Trần Á Nam nhưng cũng chắc chắn đây chính là anh không sai vào đâu được.
Đám đàn em cạnh An Đồng giờ sự sợ chớt Trần Á Nam, huống là hai tiểu này, những kẻ đã tận mắt chứng kiến vi tàn bạo của anh.
Cả hai vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng niềm đón tiếp, nóibot_an_cap với Trầnleech_txt_ngu Á Nam: Trần ca, An ca đã đợi các anh ở bên trong rồi.
Nhìn hai tên tiểu tử rõ ràng là lớn hơn mình ít bảy tám lại mình là anh, Trần Á Nam chút không thoải máivi_pham_ban_quyen, chỉ khẽ gật .
này, đàn em của Tam Bảo đã nhắn báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho gã, Tam Tử đangbot_an_cap dẫn theo anh em rầm rộ kéo đến.
An Đồng thì có chút lo lắng biết Trần Á có nể mặt mình không, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nể mặt thì sự lại trởleech_txt_ngu mặt sao? trở thìvi_pham_ban_quyen phải tính mấy người ?
Trần Nam nghĩ binh đến tướng chặn, nước đến , nếu An Đồng nói chuyện tếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phán, còn nếu vừa lên đã hiếp dỗ thì trở chiến tiếp, sao anh cũng bị vũ khí bí trường hợpvi_pham_ban_quyen xấu nhất rồi.
như vậy, ba nhóm người vìleech_txt_ngu lợi ích riêng của mình, mỗi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính toán mà tụ họp nhà hàng Hương.
Đàn em An dẫn ba người Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Á Nam vào phòngbot_an_cap .
Đại ca, ca và mấy người tới rồi.
An Đồng đang ngồi chễm chệ ở vị trí chủ tọabot_an_cap gẫu với đám đàn em, thấy người Trần Á bước vàobot_an_cap liền đứng dậy: Anh emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần đến rồi ! Lại đây ngồi đi! Vừa nói, hắn vừa vỗ vào chiếc ghế trống bên cạnh.
Đồngleech_txt_ngu sắp xếp vậy là có do. Hắn muốn gây lực cho Trần Á Nam, : nhóc này vừa mới đánh , giờbot_an_cap mình để nó ngồi cạnh, chứng tỏ mình chẳng thèmvi_pham_ban_quyen nó! Mặt khác, nhất Trần Á Nam không nể mặt, hắn cũng dễ bề ra . An Đồng tự nếu so tài sòng phẳng, thằng nhóc choai choai này tuyệt đối không đối thủ của mình.
Trần Á Nam mỉm cười, đường hoàng xuống cạnh An Đồng, Lý và Hácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bân cũng chỗ ngồi theo.
An Đồng ly rượu đưa tới trước mặt Trần Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam, lên tiếng: Anh Trần khá , đả thương bao nhiêu anh em của mà vẫn đếnvi_pham_ban_quyen dự hẹn, An nàyleech_txt_ngu khâm phục, nào, uống một !
Nguyen tu
30/6/2026 lúc 9:38 chiềuLâu ra chương mới thế ad
Xoài Chua Story
3/7/2026 lúc 10:28 sángad vừa cập nhật mấy hôm trước mà bạn , tác giả cũng cần có thời gian để ra tiếp truyện chứ ạ 🥺
Duy Pham
7/7/2026 lúc 4:11 chiềuRa tiếp đi tôi mua xem hết tập 26 rồi
thuthureview1
9/7/2026 lúc 11:04 sángPHẢI ĐỢI TÁC GIẢ RA NỮA Ạ
Duy Pham
19/7/2026 lúc 6:19 sángQuá lâu
Thư Thư Review
28/7/2026 lúc 8:45 sángtruyện ra full rùi mà bạn ơi 😭
NGUYỄN HỮU TOÀN
28/7/2026 lúc 9:48 sángtruyện này ra full chưa ad
Thư Thư Review
30/7/2026 lúc 8:04 sángFull rồi bạn ơi, mình check mấy lần thấy tác giả vẫn để full kết mở ạ