Linh Hồn Hiện Đại Xuyên Thành Vương Phi Pháo Hôi Từ Nữ Phụ Yếu Đến Nữ Cường Quyền Lực

Linh Hồn Hiện Đại Xuyên Thành Vương Phi Pháo Hôi Từ Nữ Phụ Yếu Đến Nữ Cường Quyền Lực

Lão Lăng on-going 09/08/2026 263 views lượt nghe 5 (2)

Giới thiệu truyện

Xuyên Không Trở Thành Vương Phi: Dùng Tiền Tỷ Bỏ Chồng, Vả Mặt Trà Xanh! 🔥

Chỉ giây trước vẫn gục ngã trước deadline báo cáo tài chính, giây sau nàng xuyên không, đối mặt với bát thuốc phá thai ép chết một xác hai mạng! Nam chính Tĩnh Vương coi nàng như rác rưởi để nâng niu đóa bạch liên hoa, nàng lạnh lùng cười, đập thẳng tờ đơn hòa ly vào mặt hắn. Cố Dạ Hanh, vị trí Vương phi rách nát này, lão nương không thèm!

Hãy đóng mắt lại và hình dung tiếng xé giấy chói tai hòa cùng tiếng cười lạnh lẽo của Vân Mộng Thư vang lên giữa chính sảnh Tĩnh Vương phủ. Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết cổ đại đầy cẩu huyết, nàng từ một nữ cường nhân nơi công sở bỗng biến thành Vương phi pháo hôi hèn mọn, mang thai con của nam chính Cố Dạ Hanh nhưng lại sắp bị ép uống phá thai. Để bảo vệ sinh mệnh bé nhỏ trong bụng, Vân Mộng Thư quyết định lật bài ngửa! Nàng điên cuồng vung ba vạn lượng bạc ròng chỉ trong một ngày để càn quét các cửa tiệm trang sức, lụa là đắt đỏ nhất kinh thành. Đóa trà xanh Lâm Uyển Nhu đến giả trân thị uy? Nàng chửi thẳng mặt không nể nang! Công chúa kiêu ngạo đến đập phá? Nàng lấy gia quy ra dạy dỗ lại từ đầu! Bị vướng một tháng chờ đợi Tông Nhân phủ phê duyệt giấy hòa ly, nàng thề sẽ tiêu sạch tiền của tra nam trước khi cao chạy xa bay.

Tại sao bộ Sảng văn – Cổ đại này là “chân ái” của bạn?

🔥 Nữ cường “não to”, vả mặt cực căng: Không ủy mị, không nhẫn nhục trốn tránh! Nữ chính dùng tư duy sắc bén trên bàn đàm phán hiện đại để combat trực diện. Mỗi lời nàng nói ra đều sắc như dao, giáng những đòn chí mạng vào tra nam và trà xanh.

💸 Sảng văn tiêu tiền như nước: Đã bị ghét thì xài tiền cho đỡ tức! Phân cảnh nữ chính quét sạch Cẩm Tú Các, bao trọn Tụ Bảo Tra hứa hẹn mang lại cảm giác cực kỳ “đã tai”, sướng rần rần!

🎧 Plot twist “nghiệp quật” gãy cổ: Nam chính từ chỗ chán ghét nàng tột cùng, dần dần rơi vào trạng thái “tự vả” khi bắt đầu nhận ra giá trị thật và sự tinh tế của người vợ mình từng hắt hủi. Đeo tai nghe vào, vặn to volume để tận hưởng từng nhịp điệu vả mặt giòn giã và sự lột xác ngoạn mục của Vân Mộng Thư!

🎧 Bấm PLAY ngay, hành trình quậy tung Tĩnh Vương phủ, lật đổ tra nam, dắt con đi tìm tự do bắt đầu! 🚀

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Linh Hồn Hiện Đại Xuyên Thành Vương Phi Pháo Hôi Từ Nữ Phụ Yếu Đến Nữ Cường Quyền Lực cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Đau!
Sau gáy như bị vật nặng đập mạnh vào, cơn đau tung Vân Mộng Thư . Ánh đèn huỳnh quang trắng bệch nơi văn phòng hiện đại vẫn còn vương lạileech_txt_ngu trongleech_txt_ngu tầm mắt, nhưng ngay giây sau, nàng đã phải nheo mắt vì những hoa văn chạm trổ dát vàng lộng trên đỉnh .
Những bức rèm lụa giao tiêu nhẹ nhàng lay động theo cơn gió thoảng qua cửa sổ, không khí phảng phất một mùi lan chi thanh khiết. Bên giường, bà lão tóc đã nhuốm màu sương gió nhìn nàng với đôi mắt đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , giọng nói nghẹn ngào.
Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phi, cũng tỉnh rồi! Hôm qua xe ngựa , ngườivi_pham_ban_quyen ngã từ trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe xuống, nói người động lại còn va đầu, nên đặc biệt kê thuốc an thần, người mau uống nghỉ ngơi đi.
phi?
Đầu óc Mộng Thư vangleech_txt_ngu lên một tiếng chấn động. Nàng chật vật ngồi dậy, họngleech_txt_ngu khốcleech_txt_ngu như thiêu như đốt, vừa cất lời, giọng nói kia lại dịu dàng yếu , hoàn toàn phảibot_an_cap chất giọng khàn đặc vì làm thêm giờ của chính mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nàng đưa mắt nhìn quanh. Trên bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trang điểm bằng gỗ tử đàn, gương đồng lờ mờ phản chiếu khuôn xa lạ, mày liễu mắt phượng diễm lệ nhưng lại rõ vẻ tụy vì bệnh tật. Trongbot_an_cap chiếc đồng chạm rỗng ở góc tường, làn khói xanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượn lờ, mùi lan chi kia chính là từ đóvi_pham_ban_quyen mà ra.
Đâyleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu phải bệnh viện, càng không phải căn phòng trọ chậtleech_txt_ngu chội đầy rẫy tàibot_an_cap liệu của nàng! Giây trước nàng còn đang gục trên máy tính đối diện vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo chính, giâyleech_txt_ngu đã xuyên đến nơi này sao?
Bà là?
Vương phibot_an_cap, người làm sao vậy? Chẳng lẽ thật sự đã hỏng rồi sao? Thấy ánh mắt nàng ngơ ngác, lão phụbot_an_cap nhân cuống quýt đưa tay muốnvi_pham_ban_quyen kiểm tra trán nàng. Lãovi_pham_ban_quyen của người ! Saovi_pham_ban_quyen người lại không nhận ra lão nô nữabot_an_cap? Vương gia vẫn chưa bãi , lão nô đã phái người đi thông truyềnvi_pham_ban_quyen rồi, đợi gia về, chắc chắn sẽ làm chủ cho người!
Vú già? Vương gia?
Hai danh xưng này như hai sấm rền, tung trong trí Mộng Thư. Vô số không thuộc về nàng ùa về ngay , để lấy lại tinh thần cho một dự án khẩnbot_an_cap cấp, nàng đã tùy tay mở một cuốn tiểu thuyết xuyên không cẩu huyết để giải tỏa căng thẳng.
Trong sách, vị vương phi pháo hôibot_an_cap trùng tên trùngvi_pham_ban_quyen họ với nàng kia, dựa thế lực nhà mẹ đẻ ép gả, yêu gia Dạ Hanh đến tận xương tủy, cùng là bị ép thuốc phá thai, băng huyết mà chớt, một xác hai mạng!
Cố Dạ Hanh!
Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến tim Vân Mộng Thư ngừng đập trong chốc, chặt cổ tay , lực mạnh mức đầu ngón taybot_an_cap bệch: Vương gia mà bà leech_txt_ngu phải tên là Cố Dạ Hanh không?
Vú già sờ, dài, ánh mắt tràn đầy xót xa: Vương phi, người thật sự đâm đầu đến hồ đồ rồi. húy của Vương gia, ngày nào người cũng treo trên đầu môi, sao nghe cứ như lần tiên biết vậy? Mau đừng nghĩ nhiều nữa, uống thuốc đi, dưỡng tốtvi_pham_ban_quyen thân thể mới là quan trọng.
Đúng là cuốn tiểu thuyết đó rồi!
Vân Mộng Thư thấy trời quay , suýt chút nữa ngã khỏi . Tình tiết sách ràng đến mức khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ta rợn tóc gáy nguyên chủ dùng thủ đoạn mấy quang minh để leo lên giường Cố Dạ , vô mang . Nàng toàn tâm toàn ý nghĩbot_an_cap rằngvi_pham_ban_quyen có thể mẹ quý con, đổi lấy một chút hại của phu quân.
Nàng không biếtleech_txt_ngu rằng, trong lòng Cố Dạ sớm đã có một trăng sáng thanh cao. Khi có thai, Cố Dạ Hanh thậm chí không thèm diện, chỉ phái người thuốc đen ngòm cùng một câu nói lạnh thấu xương.
Ngươi không xứng hạ hài tử .
Nguyên chủ bi phẫn tột độ, khi uống thuốcvi_pham_ban_quyen thì băngvi_pham_ban_quyen huyết thảmleech_txt_ngu tử. Còn nàng, Mộng Thư, một xui xẻo vừa đột tử vì làm việc quá sức, lại đúng vào khắc mạng bị uống thuốc phá thai này!
Nàng theo bản năng đặt tay lên . Nơi đó bằng phẳng, ấm áp, nhưng như có thể cảm được một đập sự yếu ớt tưởng như không tồn tại.
Kiếp trước, rụi ngăn bàn làm việc, không dám yêu đương, không dám ngơi, nhưng trong albumnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ảnh chứa đầy ảnh con của bạn thân, nằm mơ cũng muốn có một bảo bối riêng mình. Bây giờ, giấc lại hiện thực hóa theo một cách mà nàng hoàn toàn không tới.
Không được! Không ai được đụng vào con nàng!
Sự lãnh khốc của Cố Dạ Hanh, vị đắng của phá thai, thảm của nguyên chủ từng thước phimbot_an_cap lướt trước mắt, đan xen với tuyệt vọng khi bản thân ngã gụcbot_an_cap trên bàn làm việc kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước. Bản năng sinh và thiên chứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm đã đánh tan sự hỗn loạn đầu .
Mộng Thư tứcvi_pham_ban_quyen tỉnh táo. này, tuyệtvi_pham_ban_quyen đối thể vào vết xe đổ ! Đứa trẻ này là sống của , là hạn cuối của , tuyệt đối không thể để Cố Dạ Hanh biết đến sựbot_an_cap tồn tại nó!
Vương phi, thuốc sắp nguội rồi.
Vú già bưng bát thuốc màu nâu đậm đến trước mặt nàng, hơi nghi ngút, mùi thuốc đắng ngắt xộc thẳng vào . Vân Mộng Thư trấn tĩnh lại, đón lấy thuốc.
Kiếp trước làm dự , điều nàng giỏi nhấtleech_txt_ngu chính là giả vờ tĩnh trên bàn đàm phán, quan sát tình . Bát là thuốc an thần, không bát thuốc đòi mạng kia, tạm thời chưa có ngại. Nàng đầu uống cạn nước thuốc đắngvi_pham_ban_quyen , cảm giác nóng rát khi thuốc trôi qua cổ họngvi_pham_ban_quyen trái khiến mắt nàng càng thêm trong và kiên định.
Cạch một tiếng, nàng đặt mạnh xuống khay, tay còn run rẩy nữa.
Ma , ta mệt rồi, muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngơi một lát. cố ý hạ thấp , bắt chước vẻ kiêu kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường ngày của nguyên chủ, pha lẫn đôi chút yếu ớt của người vừabot_an_cap khỏi bệnh nặng. Bà ra ngoài trước đi, cửa kỹ. Nếuleech_txt_ngu khôngvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen lệnhvi_pham_ban_quyen ta, không ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được phép vào.
Vú già dù thấy Vương phi hôm nay có khác , nhưng thấy thần sắc nàng kiên quyết, vẫn lời rồi nhẹ chân nhẹ tay lui ra ngoài. Cánh cửa phòng đóng lại, cách mọi bên .
Trong còn lại một Vân Mộng Thư. Nàng một lần nữa chạm lên bụng, hơi ấm từ đầu ngón tay truyền lại khiến lòng nàng ấm áp, nhưng cũng thắt lại.
phủ này là hang hùm miệng cọp, vị Vương phileech_txt_ngu này lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng là lá bùa đòi mạng! Con đường sống nhất chính là trước khi Cố Hanh hiện mang thai, phải lấy được thư hòa ly, con đi thật xa!
Nhưng Cố Dạ Hanh cao , trong mắtbot_an_cap chỉ có trăng sáng của hắn, sao có dễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dàng buông tha vợ chướng này? Nguyên chủ trước si mê hắn đến tận xương tủy, nay mình đột ngột đề nghị hòa ly, liệu có khiến hắn ngờ không?
Vân Mộng Thưvi_pham_ban_quyen chặt mày, bộ não vận hết công suất. Trong sách có nhắc tớileech_txt_ngu, nguyên chủ tính tình ngang ngược, dựa vào thế lực ngoại mà mưa làm vương phủ, danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng hại vô cùng. Một người như vậy, đột nhiên ngoắt trăm tám độ, có lẽ trái lại sẽ khiến Dạ Hanh nới lỏng cảnhbot_an_cap giác.
Hắn sẽ chỉ nghĩ rằng nàng bị đụng hỏng đầu, hoặc đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận dỗi, hay là cuốibot_an_cap cùng đã chớt tâm.
quản nhiều nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa! Phải lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác nhận xem bản thân có thật sự mang không, , lập tức hòa ly!
Nàng cần tìmbot_an_cap đại tuyệt đối tin cậy để bí mật bắt mạch cho mình, tuyệt đối không thể để vương phủ, đặc là phía Cố Dạ Hanh, nhận được bất kỳ tin tức gì! Vú già tuy là tâm phúc, trung mộtleech_txt_ngu cách ngu muội với cái gọi là của chủ dành cho Vương gia, giao phó chuyện này cho bà không khác chui đầu vào lưới.
Kiếp trước, nàng vắt tâm việc đổi lấy kếtbot_an_cap cụcvi_pham_ban_quyen đột tử. Kiếp này, nàng chỉ sống vì đứa trẻ trong bụng !
Vân Mộng Thư siết chặt nắm , móng tay gọn gàng găm sâu lòng bàn tay, cơn đau khiến nàng càng thêm tỉnh táo. Từ nay về sau, nàng không còn là Vương phi chịu ức vì si mê Cố Dạ Hanh nữa.
Nàng là Mộng Thư, một người mẹ chỉ bảo vệ con , liều để sống . Nàng đã từ môivi_pham_ban_quyen trường công sở đầy áp lực ở hiệnvi_pham_ban_quyen đại mà mở một con đường máu, thì ở chốn cung nội phủ này, nàng cũng thể vì chính mình con mà giành lấyleech_txt_ngu một con đường sống!
Sợi thừng thô siết xương cổ tay, lạnh như độc, đâm tim gan.
Vân Mộng Thư hai bà tử to béo đè chặt trên giường lẽo, như cá trên thớt, không thể độngbot_an_cap đậy.
Một bát thuốc ngòm sát , tanh nồng nặc chiếm trọn mọi giác quanleech_txt_ngu, khiến dạ nàng đảo lộn.
Không ta ra!
Nàng liều mạng vùng vẫy, nhưng tiếng hét bật ra từ họng chỉbot_an_cap là những tiếng kêu bi thương vọng.
Cố Dạ Hanh! không thể xử với ta như thế!
Khôngleech_txt_ngu một ai để ý.
phá nóng bỏng bị thô bạo đổ thẳng họng, cảm giác bỏng rát lan từvi_pham_ban_quyen quản tậnleech_txt_ngu ngũ lục phủ.
sau đóleech_txt_ngu, bụng dưới truyền đến một cơn xé lòng.
Có thứ gì đó ấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóng đang điên cuồng chảy ra khỏi thểbot_an_cap nàng.
Máu, thấm đẫm tấm gấm dưới thân, uốn lượn chảy xuống, loang lổ thành một mảng đỏ chói mắt trên nền gạch .
Tầm nhìn dần trở nên mờ ảo.
Nàng nhìn thấyleech_txt_ngu tấm biển mạ của Trấn Quốc Công phủ bị máu nhuộm đỏ, nhìn xác của tộc nhân cao như núi.
Uyển Nhu lại đứng giữa biển máu ấy, khoác trên mình bộvi_pham_ban_quyen váy trắngbot_an_cap tinh khôi, không bụi .
Ả treo trên mặt nụ cười hiền từ ôn nhu, nhưng giọng nói độc hơn bát thuốc phá thai kia.
Tỷ , bát thuốcvi_pham_ban_quyen này, tỷ nhất địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải uống.
!
Vân Mộng đột nhiên bật , mồleech_txt_ngu hôi lạnhvi_pham_ban_quyen tức thìvi_pham_ban_quyen thấm đẫm , dính nhớp vào lưng, lạnh buốt.
Nàng thởvi_pham_ban_quyen dốc liệt, tim loạn xạ, như muốnbot_an_cap đâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sầm vào lồng ngực.
Ngoài cửa sổ, ánh ban mai nhạt.
Chiếc giường chạm trổ tinh xảo, rèmleech_txt_ngu lụa mại rủ xuống, không khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoang thoảng hương lan chi dịu nhẹ
Mọi thứ đều nhở nàng.
Cuộc thảm sát vừa rồi chỉ là một mơ.
Nhưng cảm đau đớn đó quá mức chân thực, giống như một dấu ấn khắc sâu vào linhbot_an_cap hồn, lại giống như tiếng chuông báo tử của vận mệnh.
Nàng vô thức vuốt ve .
Nơi vẫn phẳngleech_txt_ngu lì như , nhưng khiến nàngbot_an_cap sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãi đến mức đầu ngónvi_pham_ban_quyen run rẩy.
Nếu không mau chóng hòa ly, bi kịch trong mơ chính là ngày của nàngvi_pham_ban_quyen!
Dạ Hanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyệt đối sẽ không dung thứ cho đứa trẻ .
Lâmbot_an_cap Uyển Nhu càng không.
Đến lúc đó, người chớt có nàng và con, còn là Trấn Quốc Công phủ phía nàng, cả một tộc trung liệt!
nghĩ này như một tia sét, rạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tan sự hỗn độn trong đầu.
Nó khiến quyết tâm vốn đã kiên định củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng càng thêm sắc , khác nào phủ trầm chu, không còn .
Vân Mộng Thư khoác thêm chiếc áo , đi về phía chính sảnh.
Trong hai ngày nghỉ này, nàng không kinh động đến bất aileech_txt_ngu, chỉ bảo nha tâm phúc Thanh Hòa âm đưabot_an_cap người hương từng làm học đồ ở Xuân Đường giảbot_an_cap làm tạp rau lẻn vào vương phủ.
Bavi_pham_ban_quyen tay lên mạch cổ tay.
Chưa đầyleech_txt_ngu nửa tuần , sắc mặt của học đồ kia đã nhợt.
Hắn vội vã để lại mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câuleech_txt_ngu Chúc mừng Vương phi, đã có hỷ được , hãy bảo trọng, rồi như trốn ôn thần, bước nhanh rời đi.
Nhịp mạch yếu ớt nhưng kiên định kia đã sáng toàn bộ ý chí cầu sinh của nàng.
Hòa ly, không trì thêm nữa!
Trong sảnh, bữa đã được bị sẵn sàng.
Trên trí chủ tọa, Cố Dạ Hanh ngồi ngay ngắn.
Hắn mặc một bộ cẩm bào đenbot_an_cap tuyềnbot_an_cap, tóc đen ngọc quan, đường nét nghiêng mặt lạnh lùng như vách núi, giữa lông mày còn vươngvi_pham_ban_quyen lại vài phần mệt mỏi triều đường, nhưng điều đó chẳng hề làm giảmbot_an_cap uy áp .
Hắn bot_an_cap Cố Dạ Hanh.
Nam chính của cuốn sách , cũng là phu quân trên danh nghĩa nàng.
Và cũng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nam nhân trong tương lai sẽ đích thân hạ lệnh đổ thuốc phá thai miệng nàng!
Vân Mộng nén lại sát ývi_pham_ban_quyen đang trong lòng, trên lên vẻ bình thản như đang làm việc công, nàng bước vào .
Giọng nói không cao thấp, dứt đang chuyện làm ăn.
Vương gia, buổi sáng lành.
Đôi đũa ngọc Cố Dạ khựng một khó có thể nhận ra.
Hắn ngước mắt nhìn , trong đôi mắt đen sâu thẳm kia, đầu kinh , sau đó nhanh chóng bị sự dò xét và giác thay thế.
Cũng đúng thôi.
Nguyên chủ mỗi khi thấy hắn, không điên cuồng riết thì cũngleech_txt_ngu tuông bóng , bao giờ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có vẻ mặt bình thản cách thế này?
Vân Mộng Thư.
Hắn mấp máy môi, thốtvi_pham_ban_quyen ra những chữ lạnh .
Bản vương thấy thần ngươi khá tốt, không kẻ vừa mới đậpleech_txt_ngu đầu chút nào.
Tim nàng thắt lạileech_txt_ngu một cái, nhưng ngoài mặt vẫn yên biển lặng, thản gật .
Thuốc củabot_an_cap thái y có hiệu quả.
Hắn không tiếp lời nữa, cúi đầu tiếp tục bữavi_pham_ban_quyen, khí quanh thân giống như một bức vô hình, từ chối cứ đến .
Hắn đang suy tính.
Suy xem hôm nay nàng phản ứng bất thường như thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang định mưubot_an_cap kế quỷ quyệt gì.
Kỹ năng quan sắc rèn luyện được trongvi_pham_ban_quyen môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trường công sở kiếp trước giúp nàng lấy chính xác nghi kỵ dưới đáy lòng hắn.
Nàng ngồi vị trí đối diện , không chạm bát trắng mà nha hoàn vừa xới, chỉ nhìn hắn, giọng điệu nghiêm túc.
gia, có chuyện này, muốn nói chuyện với ngươi.
Dạ Hanh liếc mắt lên, trong đáy mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tràn ngậpleech_txt_ngu sự nhẫn.
.
Ta hòa ly với .
Ngươivi_pham_ban_quyen nói lần nữavi_pham_ban_quyen xem?
Giọngbot_an_cap của Cố Dạbot_an_cap Hanh đột ngột , trong mắt hoàn sựvi_pham_ban_quyen khó tin, giống như vừa nghe câu chuyện nực cười nhất .
Áp suất khí trong sảnh đột ngột hạ thấp, lạnh đến đáng .
nha hoàn hầu hạ tới mức im như phỗng, đầu cúi càng thấp hơn.
Mộng Thư đối diện với ánh mắt dò xét của hắn, không hề lùi bước, từng câu từng chữ rõbot_an_cap ràng vô cùng.
nói, ta cùngvi_pham_ban_quyen ngươi, ly.
Vì đứa trẻ trongleech_txt_ngu bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vì Trấn Quốc Công phủ, cuộc hôn nhân này, nhất định phải bỏ!
Điên rồi! Ngươi đúng điên thật rồi!
Cố Dạ Hanh mạnh bạobot_an_cap tayleech_txt_ngu xuống , bát đĩa trên phát những tiếng va chạm chói tai.
Vân Mộng Thư, ngươi lại muốn bày trò nữa? Dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hòa để dọanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản vương?
Ánh mắt hắn lạnh xương, sự chán ghét không hề che giấu.
đó ngươi dùngleech_txt_ngu hết tâmbot_an_cap leo lên giường bản vương, ép thân ngươi vàoleech_txt_ngu chỉ dụ, chớt cũngvi_pham_ban_quyen muốn vàobot_an_cap đây. giờ làm đượcleech_txt_ngu phi rồi, đếnvi_pham_ban_quyen diễn màn này, ngươi rốt muốn thế nào?
dọa?
Nàng môi, để lộ một nụ cười mỉa mai.
Vương gia nghĩ nhiều rồi. đây là ta mù mắt, coi cái mặt lạnh của ngươi như báu vật. Bây giờbot_an_cap mắt ta sáng rồi, cái vị trí Vương nát này, ai hiếm lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cứ việc lấy đi.
Hòa ly? Cố Dạ Hanh , giọng đầy sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net châm chọc như muốn dìm chớt khác, Thu lại cái trò lạt mềmleech_txt_ngu buộc chặt này củaleech_txt_ngu ngươi đi! Bản vương có thể dung túng cho đến nay, là nhìn vào mặt mũivi_pham_ban_quyen của Trấn Công phủ, đừng có không biết điều!
Lời hắn nói, từngleech_txt_ngu chữ như đâm vào tim.
Nhưng Vân Mộng Thư ngay cả chân màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không thèm động đậyleech_txt_ngu.
Nàng nhìn định thần vào hắn, ánh mắt bình thản như một đầm nước lạnh không đáy.
Vương gia yên tâm, lấy của hồi môn của Trấn Quốc Công phủ, một cây kim sợi chỉ của vương phủ ta cũng không động .
Hòa ly thư một khi đã ký, lập tức dọn khỏi vương phủ.
Tuyệt đối không làm chướng ngươi và tiểu thư.
Nàng không nói chuyện tình cảmleech_txt_ngu, chỉ bàn chuyện chia.
Trong mắt một nam phụ như Cố Dạ Hanh, một nữ nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng si mê hắn đột bắtleech_txt_ngu đầu bàn về lợi ích, điều này khiến hắn tin tưởng hơn nhiều so với việc nói chuyện tình cảm.
Nóivi_pham_ban_quyen xong, đợi hắn phản ứng, nàng bỗngvi_pham_ban_quyen nhiên tiến phía trước, nắm chặt cổ taybot_an_cap .
Bàn tay đó lạnh lẽo, mang theo một lực đạo không kháng cự.
Ánh mắt nhìn ra ánh cửa , giọng điệu thúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giục như đang đòi mạng.
Đã là giờ Tỵ ba khắc, nha môn rồi.
Vương gia bằng lòng gật đầu, ta bây đi tục luôn!
Phóng tứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Cố Dạ Hanh nổi trận lôi đình, mạnh tayleech_txt_ngu hất ra!
Lực đạo đó cực lớn, Vân Mộng Thư bị hất văng lùi lại mấy , va mạnh hành lang phíabot_an_cap sau, suýt nữa thìvi_pham_ban_quyen quỵvi_pham_ban_quyen.
Sắc mặt hắn mét, trong mắt là cơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạo nộ không thểleech_txt_ngu đè .
Vân Mộng Thư, ngươi quậy đủ chưaleech_txt_ngu! Bản vương không rảnh để cùng ngươi phát điên!
không .
Nàng bám vào cộtvi_pham_ban_quyen hành lang đứng vững thân mình, giọng nói thậm chí còn lạnh hơn, trầm hơn cả hắn.
Ngươi không viết?
Được.
Tabot_an_cap lập đi thư , tự viết!
Viết xong rồi, sẽ đến mời gia tên điểm chỉ!
Dứt lời, xoay người rời đi.
Bước chân vội vã, bóng lưng dứt khoát, không một chút lưu luyến.
Ra khỏi chính sảnh, Vân Mộng Thư bước chân như gió, đi thẳng đến thư phòng.
mực, hạ bút, tay nàng nhanh thoănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Chưa đầy tuần trà, một bản hòa ly với các điều khoản rõ đã hiện ra trênleech_txt_ngu mặt giấy.
Nàng cầm tờ giấy tuyên thành mực còn chưa ráo, xoay người vội vã lại chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sảnh, cảm giác nônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóng trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn đốt lồng ngực.
hôm nếu không thương xong, kéo dài thêm mộtvi_pham_ban_quyen là thêm .
Ai mà biết được Dạ Hanh cóleech_txt_ngu đột nhiên phát hiện nàngbot_an_cap mang thai, xoay người ban cho nàng một bát thuốc phá thai hay ?
Nàng siết chặt tờ mạch án giấu trong ống tay áo.
Đó là quân bài cùng củabot_an_cap nàng, nếu chưa đến mức cá chớt lưới rách thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyệt đối khôngvi_pham_ban_quyen thể đưa ra.
Điều nàng muốn là rời đi trong lặng lẽ, chứ không phải dây dưa đến mức một mất một còn.
vừa đến cửa chính , phòng trống huơ khiến tim nàng lạivi_pham_ban_quyen.
Người đâu rồi
Nàng chặt tờ giấy, ngón tay qua vết mực chưa khô, giọng nói không kìm được sự run rẩy vì nôn nóng.
Vương đâu rồi?
Một tiểu nha hoàn hốt hoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiến lên, đầu, giọng nhỏ rí như muỗi .
Bẩm phi, Lâm biểu tiểu thư sáng đã đến cửavi_pham_ban_quyen, nói là có vật tự tay thêu muốn đưa cho Vương , Vương gia vừa rồi đã bị tiểu thư mời ra hoa viên rồi ạvi_pham_ban_quyen.
Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Nhu!
Trong mắt Vân Mộng lóe lên tia lạnh lẽo.
Đóa liên hoa này quả là khéobot_an_cap chọn thờibot_an_cap điểm, sớm khôngvi_pham_ban_quyen đến không đến, lại cứ nhằm đúng nàng ép hưu thê góp mặt!
Cố Dạ Hanh luôn nói nàng ngangbot_an_cap ngược vô lý.
Nhưng hắn đâu có biết, nàng ở vương phủ thêm khắc, hài nhi trong bụng lại thêm một phần nguy hiểm.
trẻ này là chỗ dựa, cũng là điểm yếu duy nhất của nàng.
Một khi bị phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện, đừng nói đến chuyện hòa ly, cả mạng sống này hay không vẫn còn là ẩn số!
Vương , đi chậm thôi, cẩn thận chân! Thanh Hòa ở phía sau thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hổn đuổi theo, giọng đầy lo lắng.
Vân Mộng Thư không ngoảnh đầu lại, giơ tay vẫyvi_pham_ban_quyen vẫy.
Không sao, không được chậm trễ!
Vòng cửa nguyệt mônleech_txt_ngu, mẫu đơn vườn nở rộ rực rỡ như lửa, hương nồng nàn đến mức khiến người ta choáng .
Nàng không còn tâm trí đâu mà thưởng cảnh, ánh mắt nhanh chóng kiếm giữa những cây kẽleech_txt_ngu lá, giây tiếp theo liền khựng lại trước bóng người trên cây đá chín khúc.
Dạleech_txt_ngu Hanh mặc một bộ cẩm bào đen, vóc dáng hiên ngang như .
Cạnh hắnleech_txt_ngu là Lâm Uyển , vận một bộ váy xanh nước , chân thêu những đóa trắng li , chỉ dùng một chiếc trâm ngọc dương chỉ búi lỏng mái tóc đenvi_pham_ban_quyen. Cả người nàng ta toát lên vẻ thanh nhã dịu , tạo nênvi_pham_ban_quyen một tranh thủy mặc tình nam nữ.
Lâm Uyểnleech_txt_ngu Nhu nâng một thơm xanh đá họa tiết liên hoa, đang khẽ thủ nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Hanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biểu ca, muội nghe nói đêmleech_txt_ngu huynh phòng, túi là cỏ an thần do tự tay muội phơi , huynh hãy mangvi_pham_ban_quyen theo bên để làm dịu cơn đau đầu.
Cốleech_txt_ngu Dạ Hanh đưa tay raleech_txt_ngu nhận, ngón tay vô tình hay hữu ý qua mu bàn tay nàng ta.
gò má Lâm Uyển Nhu thì ửng hồng, thùngleech_txt_ngu cúi đầu: Hanh biểu ca, muội bên kia đợi huynh, khi huynh bàn xong chuyện, muội lại tìm huynh.
Nàng ta đã nhìn Thư đang bước nhanh , tư thế ứng đối vô cùng chuẩn mực, vừa thể hiện sự nhường nhịn, vừa khẳng địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được sự hiện diện của .
Thế nhưng Cố Dạ Hanh lại giơ tay ngăn nàng ta lại.
Hắn ném ánh mắt lạnh lẽo về phía Vânleech_txt_ngu , nhưng nói lại Uyển Nhu, điệu mang theo chút nuông chiều cố trấn an.
Không sao, không cần , Vương không phải hạng người hẹp hòi.
Lời này vừa thốt , Lâm Uyển Nhu dừng bước, đôi mibot_an_cap rủ xuống đibot_an_cap âm hiểm và giễu thoáng qua nơi đáy mắt.
Vân là đồ ngu xuẩn, vậy dám chạy đến trước Hanh biểu ca gây chuyện hòa ly?
sự coi Vương muốn đếnbot_an_cap thì đến, muốn đi sao? Trấn Quốc côngbot_an_cap phủ thìleech_txt_ngu sao ? Người kia đã nói rồi, sẽ từ từ loại họ, một ai chạy thoát được!
Cònbot_an_cap về Vân Mộng Thư Nàng ta ngước mắt, ánh nhìn lướt qua Vân Mộng Thưleech_txt_ngu nhanh như chớp, lẽo như lưỡi dao.
Một nữ dựa vào thủ đoạn đê để trèo lên vị trí Vương phi, cũng xứng chiếm giữ vị trí cạnh Hanh biểu ca sao?
Khóe môi nàng ta vẫn giữ nụ cười dịubot_an_cap dàng, nhưng trong lòng lạibot_an_cap : Chờ đó đi, sớm muộn ta cũng khiến ngươi phải khỏi Vương phủ, không còn mặt nào quay chướng mắt nữa!
Vân Thư bước bên cầu.
Nàng toàn ngó lơ câu nói ẩn ý của Cố Dạ Hanh, trực quăng tờ hòa ly thư trong tay xuống, chát một tiếng, vỗ mạnh lên lan can cầu đábot_an_cap lạnh lẽobot_an_cap.
Tiếng giấy đập vào mặt đá vang lên thanh thúy, dứt khoát.
Ta đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẹp hòibot_an_cap.
Giọng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Mộng Thư còn thanh lãnh hơn, mang theo cấpvi_pham_ban_quyen bách không thể nghi ngờ.
Có điều gia, ta thờileech_txt_ngu gian đứng xem cácbot_an_cap ngườileech_txt_ngu diễn kịch thâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sự xuất hiện của ngay lập tức đập tan chút không khí mờ trên cầu.
Sắc mặt Lâm Uyển Nhu trắng bệch không còn giọt máu, nàng ta tờ giấy đó, rồibot_an_cap lại nhìn Cố Dạ Hanh, đáy mắt đong đầy vẻ rối uất ức được dàn dựng đúng mực.
ôn hòa cuối cùng trên mặt Cố Hanh cũngleech_txt_ngu biến mất.
Hắn tiến một bước, thân hình cao lớn một bóng đen đậm đặc, mang theo áp lực nặng nề.
Vân Mộng Thư, đủ chưa
Chưa!
Mộng Thư đốileech_txt_ngu diện ánh mắt của hắn, không hề lùi bước, ngón tay chỉ vào những chữ trênleech_txt_ngu giấy tuyên thành, độ nói vừa nhanh vững.
Hòa lybot_an_cap thư, ta đã viết xong . Điều khoản ràng chỉ lấy phần hồi môn của Quốc phủ, đến một xu một cắc của Vươngbot_an_cap phủ. Sau khi ly, ta sẽ lập đi, không dây dưa!
Nàng mắt lên, nhìn thẳng vào hắn.
Hôm nayvi_pham_ban_quyen, ngươi phải ta mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câuleech_txt_ngu trả lời dứt khoát!
Nét chữ trên giấy ngay ngắn thanh tú, nhưng ba chữ lớn Hòa ly lại toát ra vẻ tuyệt tình.
Hanh lại tờ , chân mày mạnh, áp suất quanh thân đột ngột thấp.
Bản vương đã nói rồi, có giở trò! Chuyện ly, đừng hòng!
Giở trò?
Vân Mộng Thư như thấy một chuyện cười lớn nhất hạleech_txt_ngu, cười một tiếng.
Nàng giơ tay chỉ vào vầng thái dương treo cao chân trời, nắngleech_txt_ngu chói chang, nhưng nàng ngay cả mắt cũng không chớp lấy một cái.
Cố Dạ Hanh, có phải ngươi được người ta tâng bốc quá lâu , nên thực sự nghĩ rằng mọi nhân trên đời này đều phải xoaybot_an_cap quanh ngươi?
Cái trí phi này, coi là trân bảo, nhưng chỉ thấy nó là xiềng xích!
Nàng dừng lại một chútvi_pham_ban_quyen, giọng nói ngột trở nên thấu xương, sự liều lĩnh dứt khoát.
Nếu Vương gia muốn thời gian, ta sẵn sàng đi cùng đến cùng!
Cùng lắmbot_an_cap thì mai, sẽ mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tờ hòa ly thư này, quỳ cổng Ngự sử đài!
Nói rằng Cố Dạ Hanh ngươi bạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình nghĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đối xử tệ bạc với phát thê, ép vào đườngvi_pham_ban_quyen cùng không thoátbot_an_cap!
Giọng nàng không lớn, từng đều rõ một như nện vào lòng Cố Dạ Hanh và Lâm Uyển Nhu.
Dù sao danh tiếngvi_pham_ban_quyen của Mộng Thư ta đã sớm bị cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người giẫm bùnleech_txt_ngu rồi, thêm một vụ bê bối nữa ta cũng tâm!
Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt gần như muốn phun lửa Cố Dạ Hanh, từng chữ từng chữ nhấn mạnh.
Chỉ sợ Vương gia không gánh nổi cái danh ác độc vì tư tình mà ngược đãi phát , làm mất chuyện tốt rước Lâmbot_an_cap tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư vào cửa của thôi!
Câu nói này giống như con dao tẩm độc, đâm chính xác vào điểm yếu củabot_an_cap Cố Dạ Hanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sắc hắn lập tức trở nên vô cùng khó coi, nắm siếtleech_txt_ngu đến mức khớp xương trắng bệch, gân xanh trên mu bàn tay lên , mắt kia như muốn lăng trì Vân Mộng .
Uyển Nhu đứng bên cạnh cắn môi dưới, bờ môi không chút sắc máu, bàn tay trong ống tay áo đã sớm bấm sâu vào lòng bàn .
Nàng làm thế nào cũng không ngờ , Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng Thư vốn dĩ si mê , ngu ngốc thương trướcbot_an_cap đây, vậy mà giờ lại trở nên sắc sảo như thế, chấp tất cả như thế!
Mộng Thư chẳng hề sợ hãi, sống lưng như một ngọn .
Nàng biết, mình đã đánh đúng .
Cố Dạ Hanh nhất chính là cái danh tiếng nựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười của hắn.
Điều hắn nhất là danh chính ngôn thuận rước Uyển Nhu vào .
Hai điểm này là quân bài lớn nhất trong tay nàng!
Nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơivi_pham_ban_quyen hếch , giọng điệu bình tĩnh lại nhưng mang theo sự kiên định không thể khước từ.
Vương , , hay không ký?
Cho một câu trả lờivi_pham_ban_quyen dứt khoát đi.
Gió lướt qua mặt cầu, thổi tung những sợi mai của nàng, cũng khiến tờ hòa ly thư trên lan can kêu lạch cạch.
Tim Vân Mộng Thư rất nhanh.
Đây một ván cược .
thắng, nàng có thể hài nhi caovi_pham_ban_quyen xa bay, trời cao biển rộng.
Cược thua
Bàn thõng bên của nàng lặngleech_txt_ngu lẽ siết chặt.
thua, cũng chỉ có liều mạng, mấtleech_txt_ngu còn!
Vì sinh linh bé nhỏ yếu ớt trong bụng, nàng còn chọn nào !
Vân Mộng Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại một chút, rồi đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tờ hòa ly thư ra phía trước, mặt giấy gần như chạmvi_pham_ban_quyen sát vào cằm hắn.
Ta đã viết xong hòa ly thư, đã bày rõ thành ý của mình.
Nếu hôm nay ngươi không ký, ngày mai ta lại , ngày kia cũng thế, cho đến khi ngươi chịu ký thôi.
nàng nhanh không chậm, nhưng lạibot_an_cap mang theo một sự kiên quyết không thể xoay chuyển.
Vương gia ngày trăm công việc, hẳn không muốnleech_txt_ngu bịbot_an_cap chút chuyện vặt vãnh trong nhà này quấy nhiễu mãi chứ?
Sắc đen trong mắt Cố Dạ Hanh cuộn trào, câu nói này đã đánh trúng vào điểm yếu của hắn. đấu đá trên triều đình vốn đã hắn lực tiều tụy, hắn quảleech_txt_ngu thực không cóbot_an_cap thời gian để tiêu tốn với một người đàn bà quyết đòi đi.
Lâm Uyển Nhu siết chiếc khăn thêu trong tay, thấy sương giữa đôi mày Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dạ Hanh có hiệuvi_pham_ban_quyen tan biếnvi_pham_ban_quyen, ả lập tức chớp lấyvi_pham_ban_quyen thời cơ, bước lên một bướcvi_pham_ban_quyen.
Ả nhẹ nhàng tựa vào tay áo hắn, giọng ngọt ngào như tẩmvi_pham_ban_quyen mật:
Hanh biểu ca, đã nói đến nước này rồi, xem ra là sự nản lòng chí. Haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cứbot_an_cap toàn cho tỷ tỷ đi? Cũng để huynh bị chuyện này làm phiền lòng.
Ả dừng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chútvi_pham_ban_quyen, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ hiểu chuyện và vô tội lên.
Hơn nữa, nếu duyên , gượng ép ở bên cũng là hành hạ lẫn nhau. Uyển Nhunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chuyện đại sự triềuvi_pham_ban_quyen chính, chỉ mong Hanh ca có vui vẻ mỗi .
Tỷ tỷ thẳng thắn như , chỉ cầu một tờ ly, cũng là thật nghĩ cho huynh, không muốn kéo lụy huynh thêm nữa.
Cố Dạ Hanh không tiếng, mắt dời từ gương mặt bình quá của Vân Mộng Thư sang tờ hòa lyleech_txt_ngu thư trên tay nàng.
Ánh mắt ấy sắc lẹm muốn xuyên thấu tờ giấy tuyên thành, hòng nhìn thấu xem nàng đang mưu tính điều . Hắn nhìn Lâm Uyển Nhu đang khép nép, dáng vẻ điệu bộbot_an_cap đáng thương bên cạnh, khẽ nhíu .
Mộng Thư chỉ tưởng hắn cuối đã bị thuyết phục, thầm vui mừng, thừa thắng xông lên:
Vương gia, ký đi.
Ngươi xem, chữ ta đã viết xong cả , ngươi chỉ cần đóng dấu vào là , qua là chuyện tiện thôi mà.
Ký xong, chúng đường ai nấy đi. Ngươi chẳng phải thấy cái ‘phiền phức’ là ta nữa, tốt mấy.
Ánh mắt Cố Dạ Hanh đóng đinh tờ hòa ly thư, sáng tăm trongbot_an_cap con ngươi dao động, đang đánh giá đồ thực sự đằng sau hành động này củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng.
Cuối , hắn đột ngột ngước mắt, trong nhìn mang theo sự dò xét lạnh lẽo, gằn từng chữ một:
Ngươileech_txt_ngu không một tiền, chỉ cầu hòa ly?
!
Vân Mộng Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ hắn đổi , gậtbot_an_cap lia lịa như gà thócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vân Mộng Thưbot_an_cap ta hôm nay lập lời thề tại đây, sau khi hòaleech_txt_ngu lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rời khỏi vươngvi_pham_ban_quyen phủleech_txt_ngu với bàn tay trắng, tuyệt đối không theo bất cứ thứ gì của Vương phủ! Càng không lấy kỳ lý do gì để đeo bámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vươngvi_pham_ban_quyen gia và Lâm tiểu thư!
Chân Cố Dạ Hanh thành hình chữ Xuyên.
Lâm Uyển Nhu vội vàng tiến tới, giọng nói càng thêm nhu mì: Hanh ca, tỷ tỷ đã lập lời thề độcbot_an_cap rồi, huynh cứ ấy lần đi.
Trong giọng của ả mang theobot_an_cap một chút nũng nịu.
Huynhvi_pham_ban_quyen ký chữ xong, sau này có thể yên tâm xử triều đình, Nhu cũng có thể thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuyên bên cạnh huynh, san sẻ lòng với huynh rồi.
Lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói này giống như một bậc đặt ngay dưới chân Cố Dạ Hanh. Hắn liếc nhìn Uyển Nhu đang tràn đầy đợi bên , tia sáng trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt thoáng hiện rồi mất. Cuối cùng, hắn vẫn đưa tay ra, nhận lấy giấy quyếtleech_txt_ngu định quan hệ của hai người.
Hắn tháo con dấu ngọc bội luônbot_an_cap mang theo hông xuống, tay mân mê miếng ngọc lạnh lẽonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, như sắp đóng dấu xuốngvi_pham_ban_quyen.
Đợi đã!
Vân Thư nhiên lênbot_an_cap tiếng.
tác của Cố Dạ Hanh khựng lại ngay tức khắcbot_an_cap, ánh đột ngột trở nên cảnh giác: Ngươi lại muốn giở trò gì?
Không có gì. Vân Thư tức xua , như sợ hiểuleech_txt_ngu lầm, nàng lấy từ trong tay ra một hộp nhắn, đưa tới.
Con dấu phải chấm ấn nê mới có hiệu lực, nếu không chữ mờ nhạt, nha không công nhận thì chúng ta phải đi lại một chuyến nữa.
Khóe miệng Cố Dạ Hanh giật giật một cái rõ rệt. Hắn rõ ràng không ngờ tới, nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cóleech_txt_ngu thể tính toán kỹ lưỡng đến này.
Thần kinh đang căng của Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Nhu cũng đột ngột giãn ra, trên mặt hiện nụ cười chân thành.
là tỷ tỷ chu đáo, như vậy cũng được rắc rối về sau. Giọng lộ ra sự nhẹ nhõm khi mọi chuyện đã định đoạt.
Cố Dạ Hanh không xúc lấy hộp ấn nê, nhấn mạnh con dấu vào, màu tươi rói vào mắt. Hắn ngước mắt lên, nhìn chằm chằm Thư, giọng nói lạnh thấuvi_pham_ban_quyen xương:
Vân Mộngleech_txt_ngu Thư, ngươi đừng hối hận.
Dứt lời, cổ tay hắn dùng lực, mạnh con dấu xuống cuối tờ hòa ly thư. Chữ Hanh đỏ hằn trên tờ tuyên trắng muốt, như đóa mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máu nở rộ, nổi bật dứt .
ấn này cũng giống như một viên thuốc an thần, trái tim đang treo lơ lửng của Vân Mộng Thư cuối cùng cũng rơi xuống lồng ngực một chãi.
Xong rồi.
Cố Dạ Hanh như ném một tờ rác, ly trả lại cho nàng, giọng điệu lùngvi_pham_ban_quyen:
Ký xong rồi, bây cút ngay đi, đừng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm chướng mắt ta.
Được thôileech_txt_ngu!
Vân Mộng Thư chộp lấy tờ giấy, nâng niu như báu , thổi nhẹ lên vết mực rồi cẩn thậnbot_an_cap gấp lại, trịnh nhétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào lòng ngực, áp sát vào davi_pham_ban_quyen thịt. Gương mặt nàngvi_pham_ban_quyen nở nụ cười rỡ, trút bỏ gánh nặng chưa từng có.
Đa tạ Vương toàn! tuyệt đối hận! Vương , nay chúng thanh toán xong xuôi!
Nàng quay đầu nhìn Lâm Uyển Nhuleech_txt_ngu, chân nhẹ nhàng:
Lâm tiểu thư, chúng ta mau đi thôi, tranh thủ môn chưa tan làm, đi làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nốt thủ tục!
Sự vui mừng trên mặt Lâm Uyển Nhu gần như tràn ngoài, nơi khóenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt chân mày nhảy múa ánh sáng của sự chiến thắng, ảleech_txt_ngu luôn miệng đáp: Được, được!
Ả rảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước theo sau Mộng Thư, khi đi song hành còn thân thiết nắm lấyvi_pham_ban_quyen tay áobot_an_cap nàng, giọng nóivi_pham_ban_quyen đầybot_an_cap phấn khởi:
Tỷ tỷ, thật quá! về sau tỷ đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tựbot_an_cap do rồi, không sự ràng buộc bởi quy củ của Vươngbot_an_cap phủ này nữa!
Giọng điệu của ả vô cùng chân thành, nếu không phải Vân Mộng Thư biết rõ chuyện, evi_pham_ban_quyen là đã sự tin vào tình muội tình này rồi.
Cố Dạ Hanh nhìn hai bóng dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy, một người hăng hái, một thong dong, mặt âm trầm đến đáng sợ, nhưng không hề mở miệng ngăn cản. Hắn phấtbot_an_cap tay áo đi thẳng cổng chính Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ trướcvi_pham_ban_quyen, tà đen ra một đường gió.
Ánh Lâm Uyển lập tức bị bóng lưng ấy hút chặt. ảleech_txt_ngu vô thức tăng tốc chân đuổi theo, nhưng ngại có Vân Mộng Thư bên cạnh nên đành phải kìm nén lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Sự kìmvi_pham_ban_quyen nén đó ánh mắt ả nhìn Cố Dạ Hanh càng thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net si mê và ngưỡng mộ.
cảleech_txt_ngu chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới thân cũng nhẹbot_an_cap nhàng hẳn lên, giày thêu giẫm trên phiến xanh ra tiếng kêu lạch cạch , mỗi tiếng đều như giẫm vào nhịp chiến thắng.
Ánh nắng xuyên qua lá, lại những loang lổ, ấm nồng nàn.
Mộngleech_txt_ngu Thư đặt tay lên , cảm nhận của tờ hòa ly thư trongbot_an_cap . Chỉ cần qua được cửa nha môn, nàng có thể hoàn toàn thoát khỏi Cố Dạ Hanh, thoát cái lồng giam bằng vàngvi_pham_ban_quyen này. Nàng mang của mình, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi sơn hữu tình, sống những ngày tháng yên bình của riêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình.
Tỷ tỷ, Lâm Uyển Nhu bỗng nghiêng , dịu dàng hỏi, Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỷ địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định cư ở đâu?
Ánh mắt ả lóe lên, giả quan .
Nếu có cần đỡ gì, tỷ cứ việc lời, biểu ca huynh có lòng , chắc cũng sẽ sẵn giúp đỡ tỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi.
Vân Thư chỉ cảm thấy buồn cười, nhàn nhạt đáp lại một câu:
Đa tạbot_an_cap ý của Lâm tiểu thư, ta chỉ muốn tìm một thanh tĩnh sống yên ổn qua ngày, không dám Vương gia và Lâm thư bận tâm.
Nụ mặt Lâm Uyển sượng lại một khắc, rồi nhanh chóng khôi phục vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôn hòa.
Cũng phải, tỷ xưa vốn thích tĩnh lặng. Tuy nhiênbot_an_cap, hôm nay có thể thuận hòa ly, dù sao là chuyện đại .
Ả dừng lại chút, ánh mắt một lần nữa hướng bóng lưng đen phía trước, hạ giọng, theo khát không giếm:
Từ nay về sau, Hanh biểu ca cuối cùng cũng có thể chuyên tâm đại nghiệp của mình, cần vì những chuyện tình cảm nữ nhi này mà phân tâmbot_an_cap nữa.
môi Vân Mộng Thư khẽbot_an_cap nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.
Lâm Uyển , ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng đibot_an_cap rồi thì vị trí phi sẽ nằm gọn trong túi ngươi sao? Ngươi Cố Dạ Hanh sẽ vì ngươi mà từ bỏ quyền bính và dã tâm ?
Kết của cuốn sách này nàng nhớ rất . Cố Dạvi_pham_ban_quyen Hanh là kẻ trong lòng có giang sơn đại nghiệp, ngươi Lâmleech_txt_ngu Uyển Nhu chẳng quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ một khi hắn buồn chánbot_an_cap, một quânvi_pham_ban_quyen cờ khileech_txt_ngu hắn đã cân nhắc lợi .
Hôm nay ngươi mong đợi bao nhiêu, thì ngày sau kết của ngươi sẽ thảm hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bấy nhiêu.
Có điều, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện không còn liên quan đến nàng nữa. Từ , Cố Dạ Hanh là của ngươi, Vương phủ là của ngươi, cả phủ những mưu mô toán, lừa lọc lẫn nhau cũng để lại cho ngươi từ mà tận .
Nàng chỉ cần con của nàng đượcbot_an_cap bình an, thuận lợi, năm tĩnh lặng đủ.
Trong lúc suy nghĩ, cánh cửa đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rực của đãleech_txt_ngu hiện ra trước mắt.
Bước Lâm càng thêm nhẹ nhõm, ánh mắt chặtbot_an_cap trên người Cố Dạ Hanh, cả người tỏa vui sướng ngất khi được tâm nguyện.
Vân Mộng bước chân, không luyến bước qua ngưỡng cửa cao ngất .
Bên ngoài cánh cửa là đường phố ào, là không khí tự do.
môn ở ngay .
Cuộc đời mới của cũng đang ở ngay trước mắt.
Cố Dạ Hanh bước ra cửa trước đột nhiên dừng , Vân Mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư lướt qua hắn không một lần ngoái đầu, lưng lao phía do kia hơi lạnh trong mắt hắn ngưng thành băng.
Sở dĩ hắn ký tên chẳng qua muốn thử, con mèo đột nhe nanh múa này rốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuộc giở trò gìvi_pham_ban_quyen.
Một con chim sẻ huyễn hoặc muốn thoát khỏi lồng giam
Hắn muốn thử, nếu không có sự bảoleech_txt_ngu của Vương phủ, nàng có thể bên ngoài được mấy .
Đợi đến khi nàng đâm đầu chảy máu, hắn đích bẻ gãy đôi cánh của nàng, để nàng hiểu rõ ai mới là chủ tể thực sự.
Chủ bộ bưng lá hòa kialeech_txt_ngu, đầu tay nóng bừng như thể thứ hắn đang khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải giấy, mà đòi . Hắn lật qua lật lại xem xét, mồ hôi lạnh trán đã xuôi tóc lăn dài xuống. Cuối cùng, dườngleech_txt_ngu nhưleech_txt_ngu đã hạ quyết , hắn đột ngộtvi_pham_ban_quyen ngẩng , trên mặt nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Vươngbot_an_cap gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Vương nương nương, thực xin lỗi, thủ tục hòa ly này e là hôm không làm xong.
Vân Mộng Thư siết chặt đôi bàn tay ẩn trong tayleech_txt_ngu áo, móng tay đâm sâu lòng bàn tay.
Tại saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
nàng rất nhẹ, nhưng lại mang sự run khó nhận ra.
Văn thư đầy đủ, chữ ký điểm chỉ đều có, ngươi cònleech_txt_ngu muốn thế nữa?
Chủ bộ không dám nhìn nàng, chỉ càng khom thấp , như dán xuống , rẩy với Cố Dạ Hanh.
gia, Vương phi chỗ không biết, đình tháng trước ban bố quy mới, việc hòa ly của tông thất quý cần phải trình báo lên Nhân phủ để thẩm tra phê trước.
Sau đó, nha môn mới có thể đóng dấu lưu hồ sơ.
Hắn , cẩnleech_txt_ngu thận bổ sungvi_pham_ban_quyen thêm một câuleech_txt_ngu.
Quá trình đi đi về về này, tháng, chậm thì thật không có con số chính xác ạ.
Một ?
Đầu óc Vân Mộng oanh một tiếng nổ tung, sắc huyết trên mặt nháy mắt rút đi sạch sẽ.
Không !
Một tháng là quá lâu, trẻ trong bụng nàng không thể đợi được!
một chút đi! Nàng tiến lên , giọngleech_txt_ngu nói đột ngột cao vút, mang theo sự hoảng loạn mà chính nàng cũng nhận ra: thư lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật, Vương gia cũngleech_txt_ngu ở đây, chỉ là một con thôi, có thể khó đến mức nào !
Vương nương nương xinbot_an_cap giận! Chủ bộ sợ tới mứcleech_txt_ngu hồn bay pháchleech_txt_ngu lạc, liên xua tay.
Hạ quan lần không dám! này nếu bị Tông ra, mũ ô savi_pham_ban_quyen của hạ quan mất là chuyện nhỏ, nhưng liên lụy tới Vương gia mang tộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhờn tân , đó là phải đầu như chơi đấy ạ!
Hắn vừa than khóc, vừa liếc mắt Cố Dạ Hanh.
Cố Dạ từ đầu đến cuối không lên tiếng.
Hắn chỉ lặng lẽ đứng đó, ánh mắt thâm trầmvi_pham_ban_quyen rơi trên gương mặt trắng bệch Vân , tựa như đang xem xét một món đồ thú vị.
Cho đến khi tiếngleech_txt_ngu khóc lóc của chủ bộ nhỏ dần, hắnvi_pham_ban_quyen mới cuối cùng động đậy.
Vạtleech_txt_ngu áo gấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huyền lướt qua không trung một đường lạnh .
Hắn nhìn về phía chủ bộ đang quỳ rạp xuống khevi_pham_ban_quyen đất , giọng điệu thản nhiên, khiến nhiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độ cả căn phòng sụt giảm.
bản , cũng phảileech_txt_ngu đi theo tự?
nói, không hề có cảm xúc, nhưng còn đáng sợ hơn bất cơn lôi đình thịnh nộ nào.
Đôileech_txt_ngu chân chủ bộ mềm nhũn, phịch mộtleech_txt_ngu quỳ sụp xuống đất, trán đập mạnh xuống phiến đá lạnh lẽo.
Vươngleech_txt_ngu gia thứ tội! Vương gia thứ tội! Luật pháp nghiêm minhvi_pham_ban_quyen, hạ quan hạ quan không ạ!
Vân Thư nhìn dáng vẻ vô dụng của chủ bộ, lòng nàng chìm dầnvi_pham_ban_quyen xuống đáybot_an_cap vực.
Nàng biết, vọng duybot_an_cap nhất chỉ còn lại người đàn ông cạnh này.
đột ngột xoay người, túm chặt lấy ống tay áo của Cốbot_an_cap Hanh, đemvi_pham_ban_quyen tấtbot_an_cap cả kiêuvi_pham_ban_quyen và tôn nghiêm giẫm dưới .
Cố Dạ Hanh, chàng giúp ta với!
Giọng nàng mang theo khóc, hốc mắtbot_an_cap ửng hồng, trong ánh mắt toàn là sự khẩn cầu.
Bảo Nhân làm nhanh một chút! như ta cầu xin chàng! Ta thực sự không đợi nổi một tháng nữa, ta khôngleech_txt_ngu muốn đợi thêm nữa!
Chẳng phải hắn gấp rút thoát khỏi để rước Lâm Uyển Nhu về sao?
Tại sao đến bước cuối cùng , hắn trái lại vội nữa?
Cố Dạ Hanh cụp mắt, mắt rơi trên tay đang nắm chặt lấy ống tay áo mình.
Tay nàng đang runnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, run rẩy dữ dội.
Đây là lần đầu tiên thấy nàng thất tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như , bất chấp cả chỉ để rời khỏi hắn.
Tại sao?
Chỉ hòa ly thôivi_pham_ban_quyen, một tháng đối với nàng lại khó dungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứbot_an_cap đến vậy sao?
Một ý nghĩ, như sinh trưởng trong tối, tức khắcvi_pham_ban_quyen quấnleech_txt_ngu chặt lấy trái tim hắn.
Nàng đang nôn nóng muốn thoát khỏi hắn.
Nàng đang cái gì?
Hay nói cách khác, nàng đang che giấu điều gì?
Khóe môi mỏng của Cố Dạ Hanh nhếch một độ cong cực nhạt, lạnh.
Hắn chậm rãi nâng , từng ngón từng ngón mộtbot_an_cap, gỡ bàn tay đang siếtleech_txt_ngu chặt Vânvi_pham_ban_quyen Mộng Thư .
Động tác nhẹ nhàng, nhưng lại mang theovi_pham_ban_quyen lực đạo khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể kháng cự.
Luật pháp?
Hắn thấp giọng lặp lại từ , cuối kéo dài, mang theo vài phần trêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đùa đầy châm chọc.
Bản thân là tông , nhiên mình làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gương.
Vân Mộng Thư hoàn toàn cứng đờbot_an_cap, không thể tin nổi nhìnvi_pham_ban_quyen hắn.
hắn dùng giọng điệu bình thản không gợn sóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia, từng chữ từng chữ tuyên án tử hình nàng.
Cứ theobot_an_cap quy củ làm.
Văn thư, lập tức báo lên Tông Nhân .
Lời hắn nói không phải dành cho Vân Mộng Thư, mà là nói với vị chủ bộ đang quỳ dưới đấtleech_txt_ngu kia.
Chủ đại xá, cuống bò dậy.
! Rõ! Vương gia anhleech_txt_ngu ! Hạ quan tuânbot_an_cap mệnh!
Cố Dạ Hanh không liếc Vân Mộng Thư thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lần nào nữabot_an_cap, thể nàng chỉ là khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí.
Hắn xoay ngườibot_an_cap, sải bước vững chãi đi ra ngoài, vạt áoleech_txt_ngu màu huyền cuốn một luồng gió tuyệt tình.
Vân Mộng Thư đứng chớt trân tại chỗ, cả người toát.
Nàng cùng đã hiểu ra rồi.
Cố Dạ Hanh không phải đang tuân thủ quy .
dùng quy củ đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tròng vào nàng một xiềng xích mới.
Hắn đã nghi ngờ rồi.
Ánh nơi sảnh phụ phủ rạng rỡ như cũ, nhưng chẳng thể rọi đáy lòng Vân Mộng lúc này.
Khi câuleech_txt_ngu cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo quy củ mà làmvi_pham_ban_quyen lạnh lùng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dạ vang lên, Vân Mộng Thư không còn để lộ ra nửa phần hoảng loạn nào nữa.
Nàng thậm chí không tuyệt vọng.
linh hồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến từ hiện , Vân Thư hiểu rõvi_pham_ban_quyen hơn bất cứ ai ở thời rằng, những quy tắc dưới hoàng bao giờ ra để phục vụ cho một cá nhân nào cả.
thất hòa ly liên quan đến diện của cả hoàng , sao thể chỉ dựa vào mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tờ văn bản mà thúc ngay tại chỗ ?
nôn nóng lúc nãy chỉ là kịch nàng diễn cho Cố Dạ Hanh xem.
đây quy trình bị trì hoãn, lại hoàn trong kế hoạch của nàng.
Một tháng đệm.
Thời này đủ để nàngbot_an_cap ổn định thế trận, âm trù tính lộ phí và nơi đi chốn , chuẩn bị vẹn rồi thiền thoát .
Bàn tay Vân Mộng đang đưa giữa không trung định níu tay áo hắn, cứ thế tự nhiên thu .
Nàng thậm chí phản bác.
Nàng lặng lẽ hắn, sự lo lắng mắt tan biến sạch sành sanh, chỉ còn lại một khoảng không trống rỗng, bị rút cạn mọi cảm xúc.
Dáng vẻbot_an_cap giống như đang thất vọng vì không thể lập tức được thoát, nhưng cũng mangleech_txt_ngu theo một mệt mỏi như đã chấp nhận số phận.
Hóa ra là vậy.
Vân Mộng Thư khẽ gật đầuvi_pham_ban_quyen, nói bình thản đến mức ngayleech_txt_ngu nàng thấy bất ngờ.
Đã là quy định của đình, cứ theo quy trình mà làm đi.
Lời này vừa thốt ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sững sờ, mà ngay cả Cố Dạleech_txt_ngu Hanh vô thức nghiêng đầu nhìn nàng.
Đôi lông mày hắn nhướn lên một độ cong lạnh lùng cứng nhắc, ánh mắt dò mang theo sức nặng, ép về phía .
Hắn có lẽ đã dự mộtleech_txt_ngu vạn cảnh tượng nàng làm loạn, khóc không , nhưng duy nhất lạileech_txt_ngu tới nàng sẽ có như vậy.
Sự nhạt và mất kiên nhẫn đã chuẩn bị sẵn hắn bỗng chốc trở nên lạc .
Trong lòng Vânleech_txt_ngu Mộng Thư lướt một tia giễu cợt, nhưng ngoài mặt vẫn là vẻ xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhàn nhạt .
Nguyên chủ hắn nhiều năm, đột ngộtleech_txt_ngu đề nghị hòavi_pham_ban_quyen ly đã bất thường, nếu vi_pham_ban_quyen việc chậm trễ một tháng mà quá khích, chỉ khiến thêm nghi ngờ.
Lúc biết khó mà lui mới càng phù hợp với hình tượng một phụ nữ bị ruồng bỏ đã tỉnh ngộ, muốn chóng thoát thân.
Lâm Uyển Nhu đứng bên cạnh, nét mặt cố tỏ ra lo lắng bỗngleech_txt_ngu cứng đờ trong chốc lát.
Niềm vui sướng chưa kịp thu lại dưới đáy đã bị sự bình tĩnh ngột của Vân Thư đánh cho không kịp trở tay.
Ả dường như không ngờ Vân Mộng Thư lại buông như , nhất quên mấtbot_an_cap mình nên nói gì.
Hòa giọng gọi một tiếng bên cạnh nàng, giọng nổi sự hoang mang.
Vân Mộng Thư tay, nhẹ lên bàn nàng ấy, lực an trầm ổn mà định.
Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, nàng quay sang Cố Dạ Hanh, khí lặng không chút gợn sóng.
phải, ngài là thân vương thất, lý nhiên phải lấy làm gương.
Là ta đãleech_txt_ngu quá nóng vộileech_txt_ngu, không thể thấu hiểu những quy củ trong chuyện này.
Vân Mộng Thư nhấn mạnh bốn chữ lấy mình gương.
là sự thuận tòng, cũng vừa là một con dao kề cổ hắn, hắn cònbot_an_cap đường ý.
Ánhleech_txt_ngu mắt Cố Dạ Hanh lại mặt ròng rã ba nhịp .
kia sâu thẳm haibot_an_cap hồ nước lạnh không đáy, cố gắng xé toạc sự bình tĩnh lúc này của nàng đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìnbot_an_cap thấu lớp ngụy tạo bên dưới.
Vân Mộng Thư không hề .
Nàng nhiên ánh mắt của hắn, không nịnh bợ, không sợ hãi, ánh mắt trong chiếu bóng hình của một hắn, thể thật sự buông tất cả.
saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Cố Dạvi_pham_ban_quyen Hanh hồi ánh mắt, đôi mày nhíu chặtleech_txt_ngu giãn ra đôi chút, luồng hàn khí bức người theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó dịu .
Đã biết vậy là .
Giọng vẫnleech_txt_ngu lạnh lùng như cũ, nhưng bớt sự hung hãn chực chờ bộc phát lúc nãy.
Sau về phủ an phận một chút, đừng gây thêm rắc .
Tất nhiên. Vân Mộng gật đầu nhận .
An phận?
Khóe nàng khẽ nhếch lên một độ cong không ai nhận ra.
Nàng sẽ còn an phận hơn cả những hắn tưởng tượng, an phận đến mức khiến cảvi_pham_ban_quyen mọi người phải trông mau chóng rời đi, cho đến ngày nàng cầm được tờ hòa ly thư và biến mất hoàn toàn.
này Lâm Uyển Nhu mới tìm lại được của , vội vàngbot_an_cap tiến lên hai bước, dịu dàng tựa vào người Dạ Hanhleech_txt_ngu.
Hanh biểu ca, nếu Vương tỷ đã đồng rồi, vậy chúng tabot_an_cap về phủ trước đi thôivi_pham_ban_quyen. Chủ bộ còn phải rộn cáo thưleech_txt_ngu, không tiệnleech_txt_ngu ở lại lâu.
Ả cố tình nhấn mạnh chữ tỷ tỷ, vừa là để nhắc nhở phận của Vânvi_pham_ban_quyen Mộng , vừa là để tranh công với Cố Dạ Hanh.
Cố Dạ Hanhvi_pham_ban_quyen lại thèm liếc nhìn ả lấy một cáibot_an_cap, chỉ trầm giọng dặn dò thị vệ phía sau: Để mắt đến tiến độ của Tông Nhân phủ, tin tức gì lập tức lại.
Rõ, Vương gia.
lại quayleech_txt_ngu sang , ngữ khí khôi phụcvi_pham_ban_quyen lại vẻ cứng nhắc lạnh lùng : Báo văn thư không đượcbot_an_cap phép chậm trễ nửa , nếu dám trì hoãn, bản vương tuyệt đối không nương tay.
Hạ quan lệnh! quan sẽ đi làm ! Chủ bộ như được đại xá, lấy bản văn thư kia gần như chạy trốn khỏi sảnh .
Ánh nắng chiếu xiên vào, Lâmbot_an_cap Uyển Nhu đứng bên cạnhvi_pham_ban_quyen Cố Dạ , cằm hơi vênh lên, dư quang nơibot_an_cap khóe mắt lướt qua Vân Thư, tràn thái của kẻ thắng cuộc.
Vân Thư chẳng buồn nhìn thêm, quay người bảo Thanh : Chúng ta đi thôi.
thư Thanh Hòa vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do dự.
Đi thôi. Vân Mộng Thư khẽ kéo tay áo nàng ấybot_an_cap, nói không nhưng mang theo một sự kiên quyết cắt mọi thứ.
Ở lại đây cũng chỉ là xem một màn về, chỉ thêm chán ghét.
Cố Dạ Hanh nhìn lưng nàng quay người rời đi, bóng lưng ấy thẳng , không lưu luyến.
Hắn bỗng nhiên : Vân Mộng Thư.
Bước chân Vân Mộng Thư khựng , không quay đầu, thản nhiên đáp: Vương gia còn việc gì sao?
Một tháng sau, khi phủ phênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net duyệt xuống, sẽ lập tức tiến hành.
hắn truyền đến từ phía sauvi_pham_ban_quyen, đè rất thấp, giữa những con chữ ẩn chứa sự xét và cảnh cáobot_an_cap.
Nếu ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nửa đường hối hận, giờ có thể ra.
Vân Mộng cười thầm trong lòng.
? Nàng không thể mọc thêm đôi cánh, lập tức bayleech_txt_ngu ra khỏi lồng giam cầm nàng này.
Nàng chậm rãi quay người lại, trên mặt thế mà nở một nụ cực nhạt vẻ nhẹ nhõm.
Vương yên tâm, đã hạ quyết tâm đối không có năng hối .
Một tháng này coi như là khoảng đệm cho đôi bên.
Cũng để cho ta hoàn toàn buông bỏ quá khứ.
Lời này nửa thật nửa giả, nhưng lại đánh trúngleech_txt_ngu ngay điểm mà Cố Dạ Hanh tâm nhất.
Điều hắn sợ nhấtbot_an_cap chẳng qua làvi_pham_ban_quyen sauvi_pham_ban_quyen này sẽ dứt.
Ánh Dạ Hanh lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa trở nên sắc lẹm, khóa lấy nàng.
Hồi lâu sau, hắnvi_pham_ban_quyen mới rặn ra bốn qua kẽ răng.
Như vậy, rất tốt.
Vân Mộng Thư không nói thêm lời , dắt Thanh Hòa nhanh chóng bước ra sảnh phụ.
sư tửvi_pham_ban_quyen đá ngoài phủ nha uy nghiêm cũ, nắng ấm rơi trên người, xua đi vài phần ý.
Thanh vừa đi vừa nén giọng lầm bầm: Tiểu thư, sao lúc nãy người lại đồng ý? Một tháng lận đó! Vạn nhất vạn nhất trong thời này xảy biến cố gì thì sao
Thư dừng , nghiêng đầu nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng ấy, thần sắc nên nghiêmleech_txt_ngu túc.
Thanhleech_txt_ngu Hòa, hoảng sẽ loạn.
Hòa lyleech_txt_ngu vốn là chuyện nghịch thiên, Vân Thư đưa ngón tay lên trời, em còn hy vọng một lần là xong ngay sao?
Lời chủ nói nãy em không nghe rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à? là quy mới của triều đình, là thể diện của hoàng gia. Cho dù Cố Dạ Hanh bằng lòng, người bên trên hắn cũng chưa chắc đã bằngbot_an_cap lòng.
Thay vì khóc lóc níunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến anh ấy sinh nghi ngờ, chivi_pham_ban_quyen bằng cứ thuận theo tình thế mà làm.
Thay vì khóc lóc dây dưa khiến hắn nghi ngờ, chi bằng thuận nước đẩy thuyền.
Vân Mộng Thư dừng lại một , bàn tay vô vuốt ve bụng dưới mình.
đó, có một sinh yếu nhưng kiên cường đang nhàng chuyển .
Giọng bỗng chốc mềmvi_pham_ban_quyen xuốngvi_pham_ban_quyen, mang theo một sự dịu dàng không thể nghi ngờ.
Một tháng đối với ta mà nói, phải là chuyện xấu.
Đây là thở .
Đợi đến khi được tờ hòa ly thư, chúng ta sẽ hoàn toàn tự do.
Ánh lo lắng của Thanh Hòa dần tan biến, thay là một sự địnhleech_txt_ngu như phánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dìm thuyền.
Tiểu thưleech_txt_ngu , nô tỳ nghe người.
Sau này nhất định vạn phần , tuyệt đối không để ai phát hiện ra bí mật của người!
Mộngleech_txt_ngu Thư mỉm cười nhẹ nhàng, lòng rốt cuộc cũng định thêmbot_an_cap vài phần.
Thanh Hòa ở đây, đường này sao cũng sẽ dễ đi hơn một chút.
Vừa dứt lời, từ phía sau truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.
Mộng theo bản năng quayleech_txt_ngu đầu lại.
Dạ cưỡi lưng caobot_an_cap đầu đại mã, tư hiên ngang, mắtleech_txt_ngu liếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn sang bên cạnh.
Cạnh hắn là một chiếc xevi_pham_ban_quyen ngựa, rèm che bị gió thổi tung lên một góc vừa vặn, lộ ra gương mặt đang nở nụ cười của Lâm Uyển Nhu.
Ánh mắt Cố Dạ Hanh quét qua Vân Mộng Thư, không hề dừng lại dù một chút, rồi hắn thúc ngựanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vung roi, đưa theo chiếc xe và đám bụi mịt phóng đi vút.
khi rèm xe buông xuống, Lâm Nhubot_an_cap còn cố ý liếc nhìn Vân Mộng Thư một cái.
Ánh mắt khinh khoang đó khác gì lúc ở thiên .
Tiểu thư! Người xem dạng nhân đắc chí của nàng kìa, thật tức chớt đi được! giậm chân đầy phẫn , siết chặt nắm tay.
Vân Thư lại chẳng hề biến sắc, chỉ tay lấy Thanh Hòa đang muốn xông lên .
Chấp nhặt bẩn đường chúng ta đi thôivi_pham_ban_quyen.
Giọng Vânbot_an_cap Mộng Thư rất nhạt.
Thứ nàng muốn là rời khỏi cái giam này, chứ khôngbot_an_cap phải giành một nắm thócbot_an_cap chim yến phụng trong lồng.
tríleech_txt_ngu Tĩnh Vương nàng ta khao khát, đốileech_txt_ngu với nàng chẳngvi_pham_ban_quyen qua là mộtbot_an_cap gông nề.
Nàng ta coi vật thìvi_pham_ban_quyen cứ để nàng ta lấy đibot_an_cap.
Đợi đếnbot_an_cap khi cầm được giấy hòanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ly, từ nay trờibot_an_cap cao biển rộng, sự đắc ýbot_an_cap hay thất ý của nàng tavi_pham_ban_quyen sẽ chẳng gì đến nàng nữa.
Thanh Hòa đã hiểu, gật đầu thật , đỡ tay Vân Mộng Thư bướcleech_txt_ngu lên xe ngựa.
Xe ngựanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thong thả lăn , hướng về phía vương phủ.
Ánh xuyên qua tán cây, để lại râm loang lổ trên phố dài lát đá . Mộng khẽbot_an_cap mắt, không tràn vào từ cửa sổ mang theobot_an_cap vị thanh khiết của cỏ cây, khiến tâm trí đang hỗn loạn của nàng minh hơn nhiều.
Một tháng.
Một tháng này, trong mắt Cố Dạ Hanh và Lâmvi_pham_ban_quyen Uyển Nhu lẽ là sự vò và đối với .
But đối với nàng, đó lại là khoảng thời gian đệm quý giá nhất trước khi trốn .
Nàng cần thời gian để chuẩn bị cho mình con đường lui toàn.
Vương phủ, nàng đã trở lại.
Nhưng lần này, nàngvi_pham_ban_quyen không còn là Vân Mộng Thư vì yêu mà hèn đến bụi trần .
Nàng là mộtleech_txt_ngu linh hồn chỉ sống cho chính mình, một kẻ ẩn mình chờ đợi sấm sét kinh thiên.
Xe ngựa rời phủ nhabot_an_cap không xa, bỗng mấy cô gái ăn mặc kiểu hoàn chặn lại.
Thanh Hòa rèm, thò ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay lại bẩm báo: thư, là người của Dụ phủ, nói là tiểu thư mời người qua phủ một chuyến.
đầuvi_pham_ban_quyen Vân Mộng Thư lậpleech_txt_ngu tức lên một bóng dáng sống động.
Dụ Tư Tư.
Đây là người bạn thân thiết duy của nguyên chủbot_an_cap kinh thành nàybot_an_cap, một cô nương trong , tính tình tình.
Cũng .
Lúc này, nàng thực sự mộtvi_pham_ban_quyen nơi để hít thở chút.
Chuyển hướng sang Dụ phủ. Vân Mộng dặn dò.
Vừa bước khuê phòng của Dụ Tư , một lànbot_an_cap hương thơm vào mặt, một bóng dáng nhỏ lao tới, nắm chặt tay nàng.
Dụ Tưvi_pham_ban_quyen Tư mắt đỏ hoevi_pham_ban_quyen, giọng nói theo tiếng khóc: Mộng ! Cuối cùng cũng chịu gặp tớ rồi! Xin lỗi, đều tại tớ không tốt!
Lần trước tớ không nên nhau với cậu, không nên nói xấu Cố Dạ Hanh làm cậu giận! đừng ngó lơ tớ nữa, sau tớ không bao nhắc đến hắn nữa, một chữ cũng không! Cậu tha lỗi tớbot_an_cap có được không?
Nhìn bộ dạng cuống cuồng sắp rơi nước mắt cô ấy, chút bực dọc trong lòng Vân Thư vì cuộc gặp gỡ Cố Hanh lúc tan biến hơn nửa.
vỗ lên mu bàn Tư Tư, giọng bất lực: Thôi đi, có chuyện gì to tát đâu, nhìn cái vẻ uất ức của cậu kìa, tớ hết giận từ lâubot_an_cap rồi.
Thật ? Đôi Dụ Tư Tưleech_txt_ngu sáng rực lên, hàng còn vương lệ chớp chớp, lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức chuyển khóc thành cười.
Cô ấy kéo Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng Thư ngồi xuống sập mềm, như thể dâng báu vật mà bưng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đĩa táo trong suốt.
Tớ biết cậu là nhất mà! Mau thử , nương tớ vừa nhà mới làm xong, ngọt lịm tim luôn!
Vân Mộng Thư nhónleech_txt_ngu một viên bỏ vào miệng.
Vị ngọt thanh lan tỏa trên đầu lưỡi, dường thật xua tan đi vị đắng chôn nơi đáy lòng.
Nàng nhìn Dụ Tưleech_txt_ngu đang đầy vẻ mong chờ bên , nhiên buột miệng một câu:
Đúng rồi, Tư Tư.
Tớ sắp hòa lyleech_txt_ngu với Cố Dạ Hanh rồi.
Phụt Khụ khụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khụ!
Một viên mứt táo Dụ Tư Tư vừa nhét vào miệng suýt nữa phun ngược ra ngoài, cô ấy kinh ngạc trợn tròn mắt, giọng lạc đi:
cái gì Cậu nói lại lầnbot_an_cap nữa xem
Cậu cậu cậu cậu muốn ly? Cố Hanh?
Vân Mộng Thư mỉm cười một khăn tay cho cô ấybot_an_cap, thuận tay ấn bả vai đang kích động đến sắp bật dậy của : Bình , bình , chuyện này tớ còn cậu được ?
không tĩnh ! Dụleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen Tư gạt tay nàng ra, cuống quýt vỗ đùi: Trước vì hắn mà cậu đến mạng cũng chẳngleech_txt_ngu ! Saobot_an_cap tự nhiên lại muốn hòa ly? Có hắn lại cậu không? Hay là con nhân Uyển Nhu kia lại giở trò gì rồi?
đoạn, sực nhớ ra điều gì, ấy giật phắt táo trong tay Vân Mộngbot_an_cap Thư ôm vàobot_an_cap lòng.
rồi mà còn ăn! cho tớ , rốtvi_pham_ban_quyen cuộc là có chuyện gì!
Đừng , mứt táobot_an_cap này ngon lắm. Vân Mộng Thư , lạileech_txt_ngu cướp một viên từ trong lòng côbot_an_cap ấy bỏ vào miệng, búng nói: không có gì, chỉ không muốn sống cùng nữa .
Nàng không chi những điều khó kia, chỉbot_an_cap hời hợt câu.
Dụ Tư Tư nghe xong liền siết nắm , tức nghiến răng nghiến lợi: Cố Dạ Hanh đúng là cái khúcbot_an_cap gỗ mù mắt! Có mắt không tròng! Để mặc một viên ngọc quý như cậu , lại cứ nhặt mắt cá! Sớm muộn gì cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có ngày hắn phải khóc hận!
Được rồi, đừng nhắc đến hắn , đenvi_pham_ban_quyen đủi lắmvi_pham_ban_quyen. Mộng Thư nhón một viên mứt táo, đưa trực tiếp đến bên miệng cô ấy, chặn lại những lời bất bình.
Vẫn là cha nương tốt, phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thê hòa thuận, chiều chuộng cậu thành thế , người ta ngưỡng mộ.
Dụ Tư Tư năng há miệng đónbot_an_cap lấy, ánh mắt dịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, rồi lậpbot_an_cap vỗ ngực, hào :
đó có ! Đợi cậu hòa ly với khúc gỗ xong, tớ sẽ bảo nương tớ tìm cho mộtbot_an_cap nam tử tốt toàn kinh thành này!
Nhất định phải tìm một người biết nóng biết lạnh, nâng cậu trong bàn ! Đến lúc đó cậu cũng được sống những ngày như cha nương tớ, một cặp thần quyến lữ, làm cho Cố Dạ Hanh tức chớt thìbot_an_cap thôi!
. Đôi mắt Vân Mộng Thư cong thành vầngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăng khuyết, thuận theo lời cô ấy nói tiếp: Vậy phải tìm một người đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai một chút.
Không vấn đề ! Dụ Tư Tư đáp ứng ngay lập tức, đầu đếm ngón tayvi_pham_ban_quyen tính toán: Nương tớ quen biết nhiều tài tử trẻ tuổi lắm, tướng đoan chính, vơ đại cũng được !
Vân Mộng lại bổ sung thêm một : Phải tuấn tú hơn cả Cố Dạ Hanh cơ.
Nụ cười trênvi_pham_ban_quyen mặt Dụ Tư Tưbot_an_cap cứng .
Cô ấy cau đôi lông mày thanh tú, nghiêm túc suy nghĩ nửa ngày, có chút khó xử: Cái này có vẻ hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao. Gương mặt đó của Cố Dạ Hanh, trong kinh thành đúng là hàng cực phẩm rồi
Nhưng màbot_an_cap! Cô ấy đổi giọng, lại vỗ ngực bùm bụp: Không sao! Tớ sẽ bảo nương tớ tâm nhiều hơn! Dù có phải đào sâuleech_txt_ngu tấc đất, cũng phải cho cậu một người tuấn tú hơn, lý hơn, tốt hơn hắn gấp trăm lần! Đến lúc đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để hắn nhìn cậu gả người tốt hơn, hối hận đến !
Ha ha ha, được.
Vân Mộng Thư bị bộ dạng này của cô ấy chọc hẳn, mây mù trong quét sành sanh.
Nàng bốc nắm mứt nhét vào tay Dụ Tư Tư.
Vậy tớ trông cậy cả vào cậu , bà mai Dụ . Ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng mứt táo trướcbot_an_cap đi, ghi công đầu cho cậu.
Tất nhiên rồi! Dụ Tư đắc ý cằm: cậu xong, nào tớ cũng đưa ngoài , sạch món ngon ở kinh thành, bù đắp gấp bội những uất ức mà phải chịu ở phủ!
Vân Mộng Thư mỉm cười gật , nhìn cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đangvi_pham_ban_quyen thật lòng lo nghĩ cho , một dòng nước ấmleech_txt_ngu qua tim.
bạn thế này, một tháng đợi ra cũng không quá khó khăn nữa.
Chính phủ.
Ánh ban maibot_an_cap qua khung cửa sổ chạm khắc, đổ những sáng loang xuống nền gạch vàng lạnh .
Bàn đầy lương mỹ vị đã nguội , chẳng khác gì khí tức quanh nam tử ngồi ở vị trí chủ tọa kia.
Cố Dạ Hanh vận bộ thường phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen, những ngón tay rõ khớp đặt trênvi_pham_ban_quyen vành chén ngọc lạnhleech_txt_ngu lẽo, đôi mắt nghiền, gương mặt tuấn không tì phủ một lớp giá.
Hắn đãbot_an_cap chớt suốt một canh giờ.
sảnh, hay thậm chí cả Vương phủ, đều im phăng phắc một kim rơi có thể nghe thấy.
Kẻ hầu người đều ýbot_an_cap nín thở nhẹ , sợ rằng chỉvi_pham_ban_quyen một sơ suất nhỏ cũng ngòi cho ngọn lửa giận của vị Tĩnh Vương này.
Xích Tiêubot_an_cap buông tay đứngbot_an_cap một bên, mắt mũi, mũi nhìn tâm, nhưng trong lòng đang điênleech_txt_ngu cuồng oán thán: Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phi đêm không về phủ, Vương gia người không đi bãi triều, chuẩn bị cả bàn đồ ăn sáng từ lúc trời hửng nắng tậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà một miếng cũng chẳng động, hà tất phải khổ như vậy?
Giữa không khíbot_an_cap ngưng băng , một chuỗi bước rõ ràng và ung dung từ xa lại gần, phá tan sự mịch.
Vân Mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư vịn tay Thanh , thảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước tới.
nàng mặc một bộ váy dài màu xanh hồbot_an_cap nhạtleech_txt_ngu nhã nhặn, gương mặt không chút phấn son đêm qua không vi_pham_ban_quyen hơi táivi_pham_ban_quyen nhợt, nhưng lại càng tăngbot_an_cap thêm vài phần vẻ đẹp thanh lãnh, mong manh.
Nàng mắt không liếcvi_pham_ban_quyen ngang dọc, đi thẳng vào chính sảnh, như nhìn thấy bàn nguội kia, cũng chẳng người nam đang ra áp lực nặng nề ở vị trí chủ tọavi_pham_ban_quyen.
Đến giữa sảnh, nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới dừng bước, khẽ nhún người hành lễ với Cố Dạ Hanh, một cái không chút sai sótbot_an_cap.
Vươngleech_txt_ngu .
Giọng nói thản, không chút gợn sóng, như đang hỏi một xa lạ.
Cố Hanh đột mở .
con ngươi từng khiến biết bao quý nữ trong kinh thành say đắm, lúc sâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳmleech_txt_ngu nhưleech_txt_ngu vực thẳm, khóa chặt lấy bóng dáng Vânleech_txt_ngu Mộng Thư.
Không còn sự chán ghét của ngàyvi_pham_ban_quyen xưa. Thay vào đó, là một sự dò xét đầy nghi hoặc.
Đêm qua, ngươi đi đâu? Giọng còn lạnh hơn cả những món trên bàn.
Vân Mộng Thư ngước mắt, chạm vào ánh nhìn của hắn, khóe môi lên một độ congvi_pham_ban_quyen cực nhỏ, tựa như cười mà không phải cười.
giabot_an_cap đây là kiểm tra tung sao?
Nàng khẽ cười một tiếng, rồi chuyển giọng: Ta đi đâu, làm gì, dường như chẳng liên quan gì đến Vương . Dù sao thì, chẳng phải hôm qua chúng ta vừa bàn chuyện hòa ly ?
Chân màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cốleech_txt_ngu Dạ Hanh giật mạnh cái.
Ngón tay hắn đang cầm chén ngọc vô thức siết , giọng điệu trầm xuống: Vân Mộng Thưbot_an_cap, chú ý thân của ngươi! Là Tĩnh Vương phi không về phủ, còn thể thốngbot_an_cap gì nữa!
Nếu là đây, nguyên chủ chắc hẳn đã khóc om sòm để giải thích, hoặc là nhẫn nhịn toàn.
Nhưng Vân Mộng lúc này chỉ lặng lẽbot_an_cap nhìn hắn, ánh mắt bình thản đến đáng sợ, cứ như nhìn một đứa trẻ vô lý đang sự.
Vương không việc thì lãngbot_an_cap phí tâm trívi_pham_ban_quyen lên người ta nữa.
Dù sao , ta thấy phiền.
Khoảnh khắc nói ấy thốt ra, không khí trong chính như bị rút cạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Xích Tiêu đứng cạnh kinh ngạc đến mức suýt cắn phải lưỡi .
Trời ! Vương nàng ấy mà lại nói chê gia phiền sao?
Đồng tử của Cố Hanh đột ngột rút, nhìn chằm người nữ tửleech_txt_ngu mặt, gần như hoài không có phải nghe nhầm rồi không.
Vân Mộng Thư trước kia, để gặp hắn một lần có thể khóc lăn lộn, tìm sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm chớt, náo loạn Vương phủ đến gà chóleech_txt_ngu không yên.
Nàng có bao thốt ra một chữ phiền đâu?
Vânleech_txt_ngu Mộng Thư lại chẳng thèm nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn thêm cái nào, xong liền xoay người, vịn tay Thanh Hòa đi thẳng ra ngoài.
Bóng lưng ấyleech_txt_ngu quyết tuyệt, chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luyến lưu.
Vừa bước ra khỏi cửa sảnh, vếtleech_txt_ngu thương sau động đếnleech_txt_ngu dây thần kinh, một cơn đau nhói khiến nàng sầm , bước chân hơi lảo đảo.
siết chặt cánh Thanh Hòa, móng gần như găm da thịt phương.
Thanh Hòa khẽ thốt tiếng, vội vàng đỡ lấy nàng: Vương !
Không sao.
Vân Mộng đứng vững lại, giọng xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cưỡng ép nuốt mọi sự khó chịu vào trong.
Nàngleech_txt_ngu không hề ngoảnh đầu, từng bước , chậm rãi nhưng kiên định mất nơi hành lang.
Trong , Dạ Hanh vẫn giữ nguyênbot_an_cap tư thế đó, chỉ là chén ngọc trong đã bị bóp ra những nứt libot_an_cap .
Hắn nhìn chằm chằm hướng nàng biến mất, ta thấyleech_txt_ngu phiền tựa như ma chú, cứ vang mãi trong đầu hắn.
Ánh mắt đó, giọng đó, sự thờ ơ rabot_an_cap từ trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xương Không thể là giả vờ.
Một người, có thể thay đổi lớn đến thế chỉ trong ngày ngắn ngủi?
Điện hạ Xích thậnleech_txt_ngu trọng lên tiếng.
Dạleech_txt_ngu Hanh bừng tỉnh, ánh mắt quét qua bàn thức ăn nguội ngắt, lồng ngực dâng lên một nỗi bực bội.
Dọn đi!
Hắn bậtleech_txt_ngu dậy, chắp tay sau lưng, giọng nói mang theo một động mà chínhvi_pham_ban_quyen hắnleech_txt_ngu cũng không nhận ra.
Đi tra!
Tra cho rõleech_txt_ngu mọi chi tiết vụ việc ngựa hoảng sợ mấy trước của Vương , không được bỏ sót một chữvi_pham_ban_quyen nào!
Còn , sau khi ra khỏi phủ ngày hôm qua đã gặp , nói những gì, ở Dụ phủ rốt cuộc bàn bạc chuyệnbot_an_cap gì!
Rõ! Xíchbot_an_cap Tiêuvi_pham_ban_quyen rùng mình, lập tức nhận lệnh ra.
Hắn thấy Điện hạ như thế này bao giờ. Xem ra, vị Vương phi tình đại biếnbot_an_cap này thực sắp khiếnbot_an_cap Tĩnh Vương phủbot_an_cap thaybot_an_cap rồi.
Chưa đầy nén nhang sau, Xích đã vội vã quay lại.
Bẩm Điện hạbot_an_cap, phi ngày hôm kia đúng là đã gặp nạn ở ngoại ô thành, khi ngựa hoảng sợ đã đâm vào thân câynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ven đường, phía bên trái xe ngựa hư hỏng nặng, hiện được đưa đi sửa chữa.
Theo lời hạ nhân đi cùng, khi đó đầu Vương phivi_pham_ban_quyen đập vào thành xe, máu chảy không ngừngvi_pham_ban_quyen, hôn bất tỉnh
qua sau khi rời khỏi môn, Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi thẳng đến Dụ phủ. Nha hoàn ở Dụ phủ nói, Vương có hỏi Dụ tiểu thư một câu
Xích Tiêu ngập ngừng một chút, ngước Cố Dạvi_pham_ban_quyen Hanh.
Vương phi : Nếu có một ngày, mãnh hổ nằm ngaybot_an_cap bên gối, nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp tục mưu sự cùng , là nên tìm đường khác?
Cơ thể Cố Dạ ngộtbot_an_cap cứng .
Mãnh hổ nằm bên gối Nàng nói, chẳng lẽ chính làvi_pham_ban_quyen hắn?
mắt nàng, hắn trở thành mãnh hổ thịt người sao?
Vương phi và Dụ tiểu thư trò chuyện suốt đêm, sáng nay khởi hành về phủ.
Mấy ngày nay ở Ngọc Lan Uyển, ngoài việc tĩnh dưỡng, Vương phi bảo Thanh ngoài sắm một ít đồ đạc, không gì bất thường khác.
Tiếp tục điều tra, định lôi bằng được to gan dám tập kích nghi trượng của phi ra!
Giọng của Cố Dạ Hanh trầm lãnh như sắt, mang theo uybot_an_cap áp không thể phản bác.
Dứt lờivi_pham_ban_quyen, Tô ma bưng một chén trà sâm, nhẹ nhàng bước vào. Bà ta vừaleech_txt_ngu bước qua ngưỡng cửavi_pham_ban_quyen, thấy lời của Vương gia, dưới hàng mi đang rủ , ánh lay trong chớp mắt, ngay sau đó lại khôi phục vẻ kínhleech_txt_ngu mặt tĩnh lặng.
Điện hạ bớt giận.
ma ma đặt vững chén trà sâm lên góc bàn, sang bên cúi đầu đứng hầu, giọng ôn vừa đủ.
Chuyện này lão nô cũng có qua một chút, lẽ là đám người bên báo không rõ ràng mới sinh ra hiểu lầm như vậy.
Cố Dạ Hanh ngước mắt nhìn ta, đôi mày nhíu lại: Ngươi biết nộivi_pham_ban_quyen ?
Lãobot_an_cap nô cũng là nghe bà tử đi theo hôm gẫu mới biết được.
Tô mavi_pham_ban_quyen hơi khom người, ngữ khí không nhanh không chậm.
Xeleech_txt_ngu ngựa của Vương phi nào có tập kích gì, rõ ràng là từ trong rừng bên đường đột nhiên xông ra một con chó dại, lông lá bù xù, khí lại hung , lao thẳng trước đầu , bấy giờ mới khiến ngựa kinh .
Thái y đã đến Ngọc Lan Uyển, ngay mạch tượng cũng không chẩn kỹ, chỉ nhìn qua vàileech_txt_ngu thương ngoài da rồi kê đơn canh an , xem ra cũng chẳng có gì đại ngại.
Bà ta hơi khựng lại, ẩn ýbot_an_cap bổ sung thêm.
Vương phi hai nay cửa ra , theo lão nô thấy, chẳng qua là muốn mượn chút chuyện nhỏ nhặt này để mong ngài có thể đích thân tới hỏi mà thôi. Dẫu sao, trong lòng Vương trước nay vốn chứa đựng mình ngài.
Nói xong, Tô mavi_pham_ban_quyen ma lần hành lễ, lặng lẽ lui ra ngoài, lại không rộng lớn cho Cố Dạ Hanh.
Trong điện khôi phục vẻ tĩnh mịch.
Dạ Hanh bưngbot_an_cap chén trà sâm kia lên, đầu ngón tay vân vê thành chén hơi lạnh, ánh mắt trầm xuống.
Lời của Tô ma ma, câu nào nấy đều hợp tình hợp . thật có sátvi_pham_ban_quyen , Vân Mộng Thư tuyệt đối không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình an thế.
Hắn lại trước kia, đànbot_an_cap bà kia vì muốn thu hút chúleech_txt_ngu ý của hắnbot_an_cap mà giả bệnh, khóc lóc, thậm chí không tiếc tự làm hại bản thân, từng chuyện từng chuyện đều hoang đường đến điểm. Hiện tại cái gọi bị kích này, e rằng là trò cũ soạn lại của nàng ta.
Sự căng thẳng và nghi ngờ vừa lên trong lòng lúcleech_txt_ngu nãy đã tan biếnbot_an_cap như khói mây, thay vào đó sự kiên nhẫn và thấu hiểu đã ăn sâu vào xương tủy.
Hắn rồi.
nhạt và xa cách đột ngột nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Vân Mộngbot_an_cap Thư chẳng qua là sang một thủ đoạn quanh co để khiến hắn phải để tâm mà thôi.
Xích Tiêu quan sát thần sắc của Vương gia, thấp chỉbot_an_cap thị: hạ, vậy điều tra nữa không?
Không cần nữa.
Dạ đặt chén trà xuống, đứngbot_an_cap dậy, y phục màu đen càng tôn dáng cao và cô độcbot_an_cap của hắn.
qua lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy trò vặt vãnh vô vị.
Hắn bước đi ngoài, nhưng bước lại vô thức rẽ về hướng Ngọc Uyển.
Bản vương phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi xem xem, lần này nàng lại địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giở trò gì.
Xích Tiêu nhìn theo lưng của Vương gia, nói gì đó nhưng cuối cùngleech_txt_ngu lại nuốt vào . Những tin tức hắn tra được cho thấy, mấy vết hằn do binh khí sắc bén để trên thùng xe ngựa tuyệt đối phải do chó dạibot_an_cap làm ra. Nhưng gia đã hạ lệnh, hắn chỉ có thể mệnh.
Cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc đó, bên trong Ngọc Lan Uyển, căn phòng chìm vào lặng bao trùm.
Vân Mộng Thư tựa nghiêng trên chiếc sập mềm bênbot_an_cap cửa sổ, trên người đắp một chiếc chăn gấm màu nhạt. Thanh đang đứng bên cạnh pha tràvi_pham_ban_quyen Long Tỉnh trướcvi_pham_ban_quyen mùabot_an_cap mưa mới hái, trong làn khói trà lan tỏa là hươngvi_pham_ban_quyen thơm thanh khiết.
Vương phi, lúc nãy người chuyện với Vương nhưleech_txt_ngu thế, liệu có quá đáng không?
Thanh Hòa đặt ấm trà , bưng trà gần, trong mắt đều là nỗi lo lắng khôngleech_txt_ngu giấu .
Vương gia vốn luôn trọng thể diện, lại xưa nay chán ghét người, vạn nhất ngài ấy nổi giận thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự, cắt giảm bớt bổng lộc của chúng ta thì ngày sau phải sống nào?
Mộng Thư đónvi_pham_ban_quyen lấy trà, đầu ngón cảm nhận hơi ấm. Nàng nhấp một ngụm nhỏ, nước trà xuống cổ họng, thanh khiết và để lại dư vị ngào.
Hắn không đâu.
khí nàngbot_an_cap rất nhạt, nhưngleech_txt_ngu ánh mắt leech_txt_ngu một sựvi_pham_ban_quyen kiên định như đã nhìn thấu tất cả.
Thanh Hòa vẫn không hiểu, chân mày càng nhíu chặt : Nhưng trước kia trước kia để Vương gia nhìn người thêm một cái, dù bịleech_txt_ngu ngài ấy lạnh nhạtbot_an_cap, người thấy vui
Mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư của trước đã chớt rồi.
Vân Thưbot_an_cap ngắt nàng, giọng nói bình thản không mộtbot_an_cap chút gợn sóng.
trong nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần thất vọng và hèn mọn chồng chất. Người đang sống hiện tại chỉ muốnleech_txt_ngu hòa ly với hắn, sau đó mang theo tìm mộtleech_txt_ngu nơi thanh sống tốt ngày tháng sau này.
Thanh Hòa nhìn thấy sự quyếtbot_an_cap tuyệt như tro tàn trong mắt , đôi môi mấp máy, bao nhiêu lời khuyên đều nghẹn lại nơi cổ họng. Cuối , chỉ nhẹ nhàng gật đầu: Nô tỳvi_pham_ban_quyen đều nghe theo Vương .
Dứt lời, bên viện truyền đến tiếng bước chân rất nhẹ.
Vân Mộng Thư ngước mắt, chỉ thấy hoàn quét dọn Xuân Đào đang cúi đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quét , động tác nhẹ đến mức gần như không nghe thấy , nhưng quang khóe lạileech_txt_ngu thi thoảng liếc nhìn vào trong phòng.
Vân Mộng Thư trong lòng hiểu rõ. Đó là tai của Cố Dạ .
Cũng tốt, hắn nhìn, để hắn ngờ, để hắn với sự thay của nàng. Chờ đến khi hắn hoàn toàn tinleech_txt_ngu rằng đã chớt tâmleech_txt_ngu, việc hòa ly một tháng sau có thể diễn ra thuận lợi hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đi dời hết đámleech_txt_ngu hoa trong việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này ra khoảng đấtleech_txt_ngu trống sau kho đi.
Vân Mộng Thư nhìn những khóm hoa giá từng là vật báu trong lòng nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngữ khí không chút luyến tiếc.
Thanh Hòa sững , mặt vẻ ngạc: Tiểubot_an_cap thư, đó đều những trước kia người thích nhất mà!
Trước kialeech_txt_ngu không có nghĩa là bây giờ cũng thích.
Mộng Thư nhàn nhạt nói.
Mấy này nhìn quý phái nhưng không nobot_an_cap bụng được. Giữ lại chỉ tổ chật , chi bằng trồng rau xanh, củ cải xem ra còn thiết thực hơn.
Thanh Hòa dù đầy bụng thắcvi_pham_ban_quyen mắc nhưng cũng biết tiểu thư nhà mình là làm, bèn khomnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người vâng mệnh: Vâng, nô tỳ đi làm .
Đúng lúc này, ngoài viện truyền mộtbot_an_cap trận chân trầm ổn. Tiếng bước không nặng mang theo một uy thiên , mỗi bước đi đều như lên trái .
Cánh đẩy ra.
Dáng hình Dạ đứng ngược sáng cửa, bộ thường phục màu đen càng làm nổivi_pham_ban_quyen gương mặt tuấn lãng nhưng lãnh cứng của hắn, đôi thâm mâu ẩn hiện xúc hỗn độn, u tối rõ ràng.
Vương gia
Vân Mộng Thư giả vờ ngạc nhiên mắt, nhưng trong lòng lại như gương.
Cố Dạ Hanh bước vào phòng, ánh dừng lại trên ngườibot_an_cap nàngvi_pham_ban_quyen một lúc lâu mới cổ họng thốt ra vài chữ: Nàng vẫn ổn ?
Vân Mộng Thư nhướng mày, dời tầm ra ngoài cửa sổ, giọng điệu mang theo sự không che giấu.
hôm mọc đằng Tây sao? Vương gia lại biết tâm sống của ta cơ đấy?
Sắc mặt Cố Hanhleech_txt_ngu lập trầm xuống, ngữ khí lộ vẻ khôngbot_an_cap : Ngày hôm đó xe gặp kinh sợ, nàng thật sự không sao chứ?
Hừ.
Vân Mộng Thư bật ra tiếng cười , như lông hồng nhưng lại gai nhọn.
Sao , Vương gia không định rằng đây lại là màn kịch diễn để ngài à?
Được , biết dừng đúng lúc đi.
kiên nhẫn của Cố Dạ Hanh đã cạn kiệt, đôi mày khóa chặt.
Đa tạ Vương gia quan tâm.
Vân Thư cố ý nhấn mạnh giọng , sau đó chuyển chủ đề.
là trầy xước chút da thôi, không dám phiền Vương gia bận tâm. Kỳ hạn một tháng đến, ta tựvi_pham_ban_quyen khắc sẽ đi tìm Vương làm tục văn thư.
Vân Mộng Thư, nàng chưa xong đúng khôngbot_an_cap
Cơn giận kìm nén Cố Hanh cùngvi_pham_ban_quyen cũng bùng phát.
Ban đầu là nàng dùng hết mọi thủ đoạn để đòi gả Vương phủ, giờvi_pham_ban_quyen đây lại nóng lòngbot_an_cap muốn hòa ly! Nàng coi Tĩnh phủ này là cái gì? bản vương cái gì
Khi đó ta mắt mớibot_an_cap làm rabot_an_cap chuyện xuẩn như vậy.
Vânvi_pham_ban_quyen Thưvi_pham_ban_quyen lười luận với hắn, trực thừa nhận.
Vương gia đại đại lượng, đừng chấp nhặt với như ta. Huống chúng ta một đi hai ngả, ngài cũng chẳng chịubot_an_cap thiệt.
Ta không chịu thiệt?
Cố Dạ Hanh giận quá hóa cười, ánh mắt lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽo như đóng băngvi_pham_ban_quyen.
Cưới một người bà ngang ngược nàng, khiến bản vương thành trò cười cả kinh thành, thế mà cũng gọibot_an_cap là không chịu thiệt sao?
Phải, lỗi của ta.
Vân Mộng Thư đáp dứt .
Cho nên chúng ta sắp hòa ly rồi. Từ nay mỗi người một , Vương gia cũng phải nhìn trò cười này nữa.
Nàng nhất làvi_pham_ban_quyen hãy giữ lời!
Cố Dạ gầnvi_pham_ban_quyen nghiến răng nghiếnleech_txt_ngu lợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói ra câu này, quai hàm căng .
Vương gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yên , kẻ thất sẽ bị thiên lôi đánh.
Vân Mộng Thư bình thản đáp , ngay cả mí cũng không thèm nâng lên.
lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, ngoài cửa truyền đến gọi gấp của Xích Tiêu: Vương gia!
Đôi mắt phun lửa của Cố Dạ Hanh nhìn chằm chằm nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một hồi lâu, dường như vẫn bụng lời muốn , nhưng cùng chỉ từ răng bật ravi_pham_ban_quyen một tiếng lạnh.
Nàngleech_txt_ngu tốt nhất hãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớvi_pham_ban_quyen kỹ lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày hôm nay!
Nói xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hắn ngột xoay người, sải bước rời đi.
Mãi đến khi khỏi cổng viện, hắn mớileech_txt_ngu dừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, giọng nói đã khôi phục trầm lãnh thường : gì?
Xích Tiêu vội vàng khom người bẩm : hạ, mật tín từ trong cung, tạivi_pham_ban_quyen phát hiện những trong giang hồ không rõ lai , hành tung bí hiểm, bệ hạ lệnh ngài lập tức khởi hành, đích thân đi điềuleech_txt_ngu tra!
Trong Ngự phòng, hương đàn thoang thoảng.
Bàn tay cầm bút chu của Kiến Võ Đế đột nhiên khựng lại trên tấu, một giọt mực đậm làm vấy bẩn mặt giấy sạch , loang ra một vệt chướng mắt.
Ngài ngước mắt lên, trong đồng tử thấu triệt mọi phong vân chốn triều đường vẫn còn vương chút trầm mặc nghiêm nghịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi đang phê duyệt đại sự quốc gia.
Hòa ly?
Giọng bậc đếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vương không cao, nhưng lại ra một vẻ mất kiên nhẫn vì quấy rầy và cả sự thấu hiểubot_an_cap lâu.
Cố Dạ Hanh và Vân Thư, hôn nhân hoang đường đó, mới được bao lâu?
Phúc công công khom người thấp hơn, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi .
Bẩm hạ, tính kỹ ra thì được một năm lẻ ba tháng.
thư của Tông Nhânbot_an_cap phủ mới trình lên, mực vẫn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khô hẳn.
Tĩnh phi Vân thịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ động đề nghị hòa ly, hai người ký tên điểm chỉ, chỉ chờ bút chuvi_pham_ban_quyen cuối cùng của bệ hạ.
Nàng ta đề nghị?
Kiến Đế cùng cũng đặt xuống, tay gõ nhịpvi_pham_ban_quyen đều đặn lên bàn ngự bằng gỗ tử đàn lạnh lẽo, phát ra những tiếng trầm đục.
Ánh mắt ngài thẳm, như thểleech_txt_ngu đang lại một chuyện gì đó vô cùng nực cười.
Người đàn vì muốn cho hắn mà làm khắp thành, ngay liêm sỉ không cần, mà lại cam lòng buông ?
Bệ nói phải.
Phúc vàng cúi người, trong giọng điệu không giấu nổi vẻ bùi ngùi.
Chẳng phải sao! Năm đó tâm tư của cô nương dành cho Tĩnh Vương điện hạ sớm đã đến mứcleech_txt_ngu si cuồng.
Mười ba tuổi, một kinh hồng tiệc Khúc Giang, từ đó rơi vào nạn khôn cùng. Chuyện này, ai kinh biết?
Kiến Đếleech_txt_ngu hừ lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không đáp lời, chỉ bưng chén trà bên cạnhbot_an_cap lên, dùng nắp chén gạt nhẹ bọt trà, rõ ràng là đang lắngvi_pham_ban_quyen nghe.
Phúc công công hiểu ý, hạvi_pham_ban_quyen thấp giọng nói tiếp.
Để được nhìn Lục điện hạ một lần, ta suýt chút nữa đã nát ngưỡng cửa Tĩnh Vương .
Lục điện diễn võ , nàng ta liền cải trang thành tiểu , đứng dưới nắng gắt mức ngất .
Lục điện đếnbot_an_cap hiệu sách, nàng ta liền canh giữ nơi góc phố, ánh mắt dán chặt vào người điệnleech_txt_ngu như móc câu.
Nhiềubot_an_cap năm một, bất kể mưa gió.
côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công thở dài, trong giọng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lộ ra vài phần thương cảm.
Có một năm cuối đông, tuyết rơi rất , Lục điện hạ vì tránh nàng ta cố ý phi ngựa ra từ cửa sau. đâu nàng lại trong gió lạnh nơi hẻm sau phủleech_txt_ngu, sống chớt canh chừng đêm.
Lúc được phát hiện, người đã sốt đến mức nói mê sảng, suýt chút nữa thì không cứu được.
chấp đó, tình ý nồng đậm như lửa nóngbot_an_cap đó, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đámbot_an_cap khuê cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu thư ởbot_an_cap kinh thành không tìm người thứ hai.
Nhưng cháy đến cuối cùng, cũng chỉ còn đống tro tàn của sự cố mà thôi.
Chénleech_txt_ngu trà chạm vào bàn ngự, phát ra một tiếng vang thanh thúy.
Giọng điệu Võ Đế đạm mạc nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước: Vì một người đàn ông không yêu mình hạ mình đến mức này, ngu xuẩn đếnbot_an_cap nực cười.
Bệ hạ thánh minh.
Phúc công công phụ họa, nhưng lời nóibot_an_cap lại thêm vài phần thê lương.
Nàng ta vì sở thíchvi_pham_ban_quyen của hạ mà ép bản thân trở một ngườibot_an_cap khác. Điện hạ thích trúcvi_pham_ban_quyen, ta liềnleech_txt_ngu ra ba để thêu Vạnvi_pham_ban_quyen Trúc Đồ; điện hạ thích trà, nàng ta liềnbot_an_cap để tay bị bỏng vôbot_an_cap lần chỉ để pha một ấm trà hợpleech_txt_ngu khẩu vị của ngàibot_an_cap.
Nhưng hạ thì sao? Bức thêu bị xếp , trà cũng chẳng nhấp một ngụm.
Dù vậy, ta cũng chưa từng có nửa lời oán trách.
công công chuyển giọngvi_pham_ban_quyen, âm càng thấp hơn.
tất cả chung quy cũng chỉ là trăng dưới nước hoa trongvi_pham_ban_quyen gương. Trong lòngvi_pham_ban_quyen Lục điện hạ, đầu đến cuối chỉ có vịbot_an_cap mai trúc mã là Lâm Uyển Nhu cô nương.
Thấy Lâm cô nương sắp đến cập kê, nàng ta hoànbot_an_cap toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát điênleech_txt_ngu.
Nàng ta quỳ trước mặt Trấn Công, khôngvi_pham_ban_quyen ăn không uống, lấy cái ra uy hiếp.
Giọng Phúc công công mang theo vẻleech_txt_ngu không nỡ.
ta nói này không phải Tĩnh Vương thì gả, nếu không được như nguyện thì sẽ đâm đầu chớt vào cột trụ Quốc phủ, suối vàng cũng không nhắm .
Kiến Võ Đế chau mày, trầm giọng nạt nộbot_an_cap: Lão giàbot_an_cap Trấn Quốc Công đó! Cả đời chính trực, mà lại dạy dỗvi_pham_ban_quyen ra một đứaleech_txt_ngu chướng không có não như vậy!
Bệ hạ giận. Phúc công công vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuyên giải, Trấn Quốcvi_pham_ban_quyen Côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net già rồi mới có mụnvi_pham_ban_quyen con gái, vốn dĩ thương như bối trên tay. Thấyvi_pham_ban_quyen gái tiều tụy, mạng treo đầu sợi tóc, lòng Quốc công cũng tan nát.
Ông ấy theo người nam chinh bắc , thânbot_an_cap đầybot_an_cap sẹo, nửa đời vinh quangleech_txt_ngu, chưa bao mở miệng cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin điều cho bản thân.
Nhưng lần đó, ông mang theo tấm thiết quân công miễn tử, quỳ suốt ngày một Ngự thư phòng.
Tuyếtvi_pham_ban_quyen hôm đó rơi đặc biệt lớn.
Vị Quốc già quỳ trên nền gạch vàng lẽo, trán dập đến chảy , giọng khản đặc lần một đầu.
Không cầu phúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quý, không cầu quyền thế.
Chỉ bệ hạ thànhleech_txt_ngu toàn cho tâm tư riêng của một người cha, hoàn thành giấc mộng của con gái mình.
Võ Đế nhắm mắt lại, khi mở ra, trong mắt chỉ cònvi_pham_ban_quyen lạileech_txt_ngu vẻ mệt mỏi.
Trẫm nợ ông . Nhưng còn Dạ Hanh, trẫm lại chẳng lẽ không nợ thằng bé sao?
Chung vẫn là làm khổ con bé họ kia.
Kiến Võvi_pham_ban_quyen Đế cười, điệu đầyleech_txt_ngu vẻ châm chọc.
Trẫm cứbot_an_cap ngỡ ban nàng ta vinh dự Vương phi thì nàng ta cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an phận . ngờ nàng ta đường đến mức thuốc Dạ !
công công thời bổ sung: Sau khi cưới một năm, Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện hạ đối với nàng tương kính như băng, nàng ta liền sốt ruột. Nhân lúc điện say rượu, nàng ta đã tay trongleech_txt_ngu giải rượu, mưu đồ gạo nấu cơm.
Liêm sỉ vứt đi không biết!
Kiến Võ mạnh chén trà xuống , trà bắn tung tóe.
Tại ban đầu trẫm muốn ban hôn? Chính là vì đã nhìn thấu bộ mặt không từ thủ đoạn để đạt được mục đích của ta!
Nhưng diện của lão già , thể nể!
Ngài hít một hơi sâu, cơn giận hơi dịu đi.
Thứ trẫm thể cho nàng ta qua cũng chỉ là cái danhbot_an_cap phận Vương , giữ lại thể diện cho phủ Trấn Quốc . chuyện tình nghĩa phu thêbot_an_cap, thánh chỉ của trẫm không định đoạt .
Phúcbot_an_cap công công khom người: hạ nhân hậu.
Kiếnleech_txt_ngu Võ Đế phẩy tay, thần sắc khôi phục vẻ mạc ngày, dườngleech_txt_ngu cơn giận vừa rồi chưa từng xuấtleech_txt_ngu hiện.
Nếu đã lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiệt duyên do bọn họ tự cầu lấy, để bọn tự kết thúc.
Phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tông Nhân phủ cứ theo quy tắc mà làm, không cần hỏi đến.
dừng một chút, ánh mắt sắc quét về phía công.
Nhưng mà
Phái người để mắt tới Trấn Côngbot_an_cap.
Trẫm muốn xem thử, Vân Mộng rốtleech_txt_ngu cuộc đang định giở trò gì.
Phúc công công rùng mình, lập tức cúi đầuvi_pham_ban_quyen.
Nô tài tuân .
Ánh ban mai xuyên qua sổ chạm khắc Ngọc Lan Uyển, rơi trên bàn ăn.
Một bàn đầy sơn hào hảibot_an_cap vị, dưới sự lên của gấm vóc trơn màu, tỏa ra lớp hào quang đầy lôi cuốn.
Đây đã ngày thứ năm kể từ khi Cố Dạ Hanh giận dữ rời đi.
Vân Mộngvi_pham_ban_quyen Thư đôi đũa bạc, gắp một miếng bánh củ mài mềm dẻo.
Vị ngọt mà ngấy tan nơi đầu , nàng phải thừa nhận rằng, cơm nước ở Tĩnh Vương phủ này đúng là một trời vực so với trước kia.
Năm ngày trước, nàng vẫn là một Vương phi mờ nhạt bị hạ nhân , chậm trễ.
Năm ngày sau, thái độvi_pham_ban_quyen của cả Vương phủ đối với nàng đã xoay chuyển kinh thiên địa.
Những ánh mắt khinh bỉ trước kia đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biến mất, thay vào đó là cung bậc, ngay cả nha hoàn quét dọn khi gặp nàng cũng phải dừng bước thỉnh anbot_an_cap.
ănbot_an_cap lại càng tinh tế, xa hoa ngày, từ cơm canh cặn trước đây nay đã trở thành sơn hải , cống phẩm quý hiếmvi_pham_ban_quyen.
Xem ra cái đàn ôngleech_txt_ngu thối tha kia tuy tức giận đi, nhưng lương tâm vẫn chưavi_pham_ban_quyen mất sạch.
Vương phi, Ngườivi_pham_ban_quyen thửbot_an_cap này đi.
Thanh Hòa bưng một trái cây khảm vàng đi , trong khay làleech_txt_ngu một chùm quả tím ngắt, căng mọng như những viên trân châu đính trên đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bồbot_an_cap đề quả là phẩm Tây Vực vừa được đưa Nội vụleech_txt_ngu phủ, nghe nói các nương nương trong chẳngleech_txt_ngu được chia mấy quả đâu ạ.
Đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt Vân Mộng Thư chợt sáng lên.
Ở thời cổvi_pham_ban_quyen đại thiếu thốn hoa quả, đây chính là món đồ xa xỉ bậc nhất.
Trước đây, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ tốt lành nàyvi_pham_ban_quyen chỉ xuất hiện trên bàn ăn của Lâm Uyển Nhu.
Thanh Hòaleech_txt_ngu dùng xiên bạc bóc lớp vỏleech_txt_ngu mỏng, lộ ra phần thịt quả trong suốt long , đưa tới bên môi nàng.
Vân Mộng Thư ngậm .
Nước quả thanh ngọt lập tức nổ trong khoang miệng, mộtvi_pham_ban_quyen làn thơm đặc trưng xộc thẳng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổ , khiến sự ngột ngạt tích tụ suốt mấy qua vì phải suybot_an_cap kế thoát thân như được gột rửa sạch sẽ.
Ngon lắm. Nàng nheo , tậnleech_txt_ngu hưởng sự mềm mại ngọt của quả, Vị thanhleech_txt_ngu hơn đào nhiều.
Ăn tiếp năm quả, Mộng Thư mới thòm thèm xiên xuống.
Nàng nhớ tới đàn ông đã năm ngày thấy bóng kia.
Cố Dạ Hanh dù có lạnh nhạt với nguyên chủ đến đâu thì vẫn là chủ nhân của Vương phủ , hơn còn nhân vật then chốt quyết địnhvi_pham_ban_quyen việc nàng có thuận lợi ly sau một nữa hay .
Hắn đi đâu ?
Đang mải nghĩ, Tô bưng một bát canh đường phèn đi vào, trên mặt nởleech_txt_ngu nụ cười ôn hòavi_pham_ban_quyen.
Vân Mộng mắt, tiếp hỏi: Tô ma ma, Vương gia đâu?
Tô ma ma canh lê , khom người hành lễ: Bẩm Vương phi, gia đã phụng chỉ rời kinh từ bốn ngày trước.
Thấy Vân Mộng Thư nhướng mày, bà liền giải tiếp.
Huyện Sơn ở ngoại ô kinh thành xuất hiện một toán tặc, hành tung quỷ quyệt, còn cả đoàn thương buôn, khiến Bệ hạ nổi trận lôi đình.
vậy đặc chỉ mệnh Vương gialeech_txt_ngu đích dẫn quânvi_pham_ban_quyen đi tiễu trừ.
Huyện Cẩm Sơn?
Ba chữ giống như một mũi kim, vào tâm trí Vân Mộngbot_an_cap Thư.
Đầu ngón tay lướt trên vànhbot_an_cap bát lành lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Xuyên không được nửa tháng, nàng đã nắm rõ cốt truyện của nguyên tác và trí của nguyên chủ đến bảyvi_pham_ban_quyen phần, nhưng đoạn tiễu ở huyện Cẩm Sơn là một khoảng trống.
Đây là một tiết không quan , hay là tínnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiệu nguy hiểm thoát ly khỏi nguyên tác?
Nàng nhanh hồi tưởng lại truyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính trong sách.
Cố Dạ Hanhbot_an_cap với tư cách là Tĩnh Vương nắm giữ trọng binh, rất khi đích thân xử lý những trị an địa phương như thế này, trừ phi chuyện này đến tranh đấu đảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong triều, hoặc hướng về những âm mưubot_an_cap cốt lõi sự trong sách.
Họa thổ phỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần này, e không đơn giản chỉ là cướp .
Liệu có khi nào liên quan đến đám sát thủ đã tấn công ngày hôm đó không?
Tô ma ma thấy nàng nhíu mày lặng, tưởng nàng lo lắng nên cười khuyên nhủ: Vương phi không cần quá lo , Vương gia anh dũng, lại có Xích Tiêu đại nhân cùng thủ hộ , nhất bình an trở về.
Bà xoaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyển lời nói, giọng thấp vài phần, mangvi_pham_ban_quyen theo ý vị gần .
Vương gia nhìn thì lùng, nhưng chất rất quan tâm đình. Từ khibot_an_cap thànhleech_txt_ngu thân đến nay, nếu không việc quân quốc đại sự thì dù muộn thế nào ngài ấy cũng sẽ về phủ. Điểm này, những người cũ Vương phủ nhìn thấu cả.
Vân Thư cụp mắt, phủ cũng chẳng tình.
Đây là sự thật. Nguyên chủ từngbot_an_cap hắn mà đứng canh ở Vương không biết bao nhiêuvi_pham_ban_quyen đêm khuyaleech_txt_ngu. Cố Dạ Hanh tuy nàng, quả thực chưa bao giờ nghỉ lại bên .
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên, hắn cũng chưa từng bước chân vào viện của nàng.
Nói đi cũng phải nói lại, Giọng điệu Tô maleech_txt_ngu ma càng thêm thâm trầm sắc, Vương phi, Người mới là chủ mẫu danh chính ngônvi_pham_ban_quyen thuận của phủ này. Lâm tiểu thư biểu muội quy cũng là khách, Vương trong lòng tự có chừng mực, hạngvi_pham_ban_quyen nô tỳ như chúngvi_pham_ban_quyen lão nô mongleech_txt_ngu Vương gia được êm ấm.
Vân Mộng Thư suýt nữa bật cười.
Đây là thấy gió đổi nên đến thuyết khách sao?
Tiếc thay, nàng đã không cònvi_pham_ban_quyen là kẻ lụy tìnhbot_an_cap đến đi sống lại vì Cố Dạ của ngày xưa nữa.
Đừng nói là Nhu, dù có là đại tiên hạ phàm được Cố Dạ Hanh sủng chăng nữa chẳng ảnh hưởng gì đến nàng.
Mục tiêu nàng chỉ có một: Một tháng sau, rời đi, tránh rắc của đôi nữ kia.
tạ ma . Vân Mộng Thư bưng bát canh lê lên, ngụm nhỏ, nói không lộ chút cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xúc, Chuyện của Vương , ta tự có tính toánbot_an_cap.
độ xa cách nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến lời định nói tiếpleech_txt_ngu của Tô ma ma đều nghẹn lại nơi cổ họng, bà chỉ đành cười gượng khomleech_txt_ngu người lui ra.
Hòa vừa khay quả, vừa nhịn được giọng : Vương phi, lời củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ma cũng có lý. Người mới là chính phi, chỉ cần Người chịu để tâm một
Thanh Hòa.
Vân Mộng Thư ngắt lời nàngbot_an_cap, ngước mắt nhìn sang, mắt đẹp đẽ ấy không hề mang theo một chút ý đùa cợt nào.
Cái ta muốn không phải là trái tim hắn, mà là tự do. Hòa ly, nhất định phải hòa ly.
Thanh Hòa bị sự quyết tuyệt trong mắt nàng làm cho sững sờ, há hốc mồm, không thốt ra được chữ nào.
Ngay lúc , ngoài viện chợt vang lên tiếng bước chân dồn , xen lẫn tiếng hành lễ hốt của đám nha hoàn.
tiểu thư an!
Vân Mộng Thư lập mày.
Giờ , Lâm Uyển Nhu đến Ngọc Lan Uyển của nàng làm gì?
Mộng Thư đang đối với cửa sổ, thong thả chỉnh đốn họa tiết mây thêu nơi cửa tay áo.
Bên ngoài viện, một tràng bước chân từ lại gần, người nọ như ý bước nhẹ đi, nhưng trái lại để lộ ra một luồng khí thếvi_pham_ban_quyen phô trương không thể nén.
Thanh chau màybot_an_cap, định thì một nha hoàn mặc váynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lục đã vén bước vào.
Thần sắc nha hoàn kia đầy kiêu căng, khi hành lễ Vân Mộng Thư, cái thậm chí còn chẳng buồn khom xuống lấy vài .
Vương phi nươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nương, Uyển Nhu tiểu thư nhàleech_txt_ngu tôi nghe tin ngườileech_txt_ngu khôngvi_pham_ban_quyen khỏe, nên đặc biệt chuẩn bị canh yến sàoleech_txt_ngu đến thăm hỏi.
Lại là Lâm Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhu.
Động tác nơi đầu ngón tay Vân Thư khựng lại trong thoáng .
Nàng ngướcleech_txt_ngu mắt, tầm mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuyên rèm cửa, vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạm phải Uyển Nhu đang thong thả bước vào.
Lâm Uyển Nhu của ngày hôm đã rũ bỏ vẻ thanh nhãleech_txt_ngu thường ngày, diện một chiếc bằng vân màu ráng chiều, trên tà dùng chỉ vàng thêu kín họa tiết mẫu đơn quấn quýt, bên hông đeo miếng bội dương chỉ, từng đi nàng ta mà ra những tiếng leng keng trẻo.
Bắt mắt nhất chính là chiếc bộ dao bằng vàng ròng điểm thúy cắm nghiêng trên búi tóc.
Tua rua rủ xuống, hào quang lấp lánh.
Chiếc bộ dao đó là phẩm trong thư phòng của Cố Dạ Hanh, chủ từng cầu xin hắn suốt năm trời, hắn lạnh mặt chối, nóivi_pham_ban_quyen: Vật này , tình ngươivi_pham_ban_quyen xốc nổi, không để đeo.
Giờ đây, nó lại nằm yên trên mái tóc của Lâm Uyển .
Tỷ tỷ dạo này khỏebot_an_cap chứ?
Lâm Uyển Nhu đi trước Vân Mộng Thư, hành một lễ không chê vào đâu được, giọng điệu vẫn là vẻ ôn nhu mềm mỏng như lệbot_an_cap.
Thế nhưng ánh mắt nàng ta lại như chiếc thước , qua bộ y phục Vân Mộng Thư, sau đó khóe môi khẽ cong lên một độ cong cực nhạt.
tỷ tỷ mấy ngày bị kinh động, Uyển Nhu trong lòng luôn lo lắng. Hôm nay đặc yến , bênbot_an_cap trong có thêm chưng đường phèn mà Hanh biểu ca thích nhất.
Bốn chữ Hanh biểu ca thíchvi_pham_ban_quyen nhất được nàng ta nhấn giọng cực nặng, thời đưa tayvi_pham_ban_quyen , vẻ như vô ý mà vuốt lại chiếc bộ dao trên tóc.
Châu ngọc đưa, tiếng va chạm thanh thúy ấy căn phòng yênvi_pham_ban_quyen tĩnh này nghe đặc chói tai.
Chiếc bộ dao này là mấy hômvi_pham_ban_quyen trước Hanh biểu thân tặng muội.
Huynh ấy nói, vàng điểm thúy là hợp nhất để tôn lên làn da trắngleech_txt_ngu như tuyết. Tỷ tỷ xem, phải rất hợp không?
Thanh Hòa đứng cạnh, mặt đã tức giận đến mức cắt khôngleech_txt_ngu máu.
Vân Mộng Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại giống như không nhìn thấy gì, chỉ bưng trà sứ thanh hoa trên lên, dùng nắp trà khẽ gạt lớp bọt xanh, nhấp một ngụm nhỏ.
Giọng nói của nàng không nghe ra bất kỳ cảm xúcleech_txt_ngu nào.
Trang sức của Lâm tiểu thư đúng là hoa , , Vương gia đối với Lâm tiểu quả rất để tâm.
này như một giọt dầu rơi vào sôi, sự đắc ý trong mắt Lâm Uyển gầnvi_pham_ban_quyen như muốn trào ra ngoài.
Nàng ta ra hiệu cho nha hoàn dâng canh yến sào lên.
Hanh biểu ca đối với vốn dĩ luôn vậy. Dù là bánh sữa khó tìm phía nam thành, haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là những bản sách quý không dễ dàng cho người khác xem Tàng Thư Các, chỉ cần muội lời, huynh ấy chưa bao giờ chối.
đến đây, nàngvi_pham_ban_quyen ta xoay chuyển điệu, mắt về phía Vân Mộng Thư đã vẻ thương hại không chút che .
Tỷ tỷ và Vương giabot_an_cap thành hôn một năm, cũng thường xuyên nhận được sựvi_pham_ban_quyen sóc tỉbot_an_cap mỉ như thế này từ Vương gia chứ?
Nàng ta ý dừng , thưởngleech_txt_ngu thức vẻ lúng túng có thể xảy ra của Vân Mộng Thư, rồi cười một tiếng.
Chẳng giống như muội, tuy chỉ là con gái của ngoạileech_txt_ngu thần, nhưng được Vương gia nhìn bằng conleech_txt_ngu mắt khác. Có đôi , chính muội cũng cảm thấy mình còn tại hơn nữ chủ nhân của phủ mấy phần.
Cuối cùng nàng ta cũngleech_txt_ngu bỏ lớp ngụy trang ngoan , sự thèm khát vị trí phi thànhvi_pham_ban_quyen những mũi nhọn, từng câu bắn về phía Vân Thư.
Lâm tiểu thư nói đùa rồi.
Vân Mộng Thư cuối cùng cũng đặt trà xuống, chậm rãi đứng dậy.
nàng bình rơi trên khuôn mặt Uyển Nhubot_an_cap, chính sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình ấy trái lại khiếnvi_pham_ban_quyen Lâm Uyển Nhuleech_txt_ngu thắt lạibot_an_cap cách hiểu.
Đồ đạc trong phủbot_an_cap, Vương gia muốn cho ai, đó là chuyện ngài .
là, tiểu đường đường là nữ lang phủ, nhưng mắt nào cũng nhìn chằm chằm vào đồ của nhà khác, chuyện nàyleech_txt_ngu truyền ra ngoài, e là có hại cho thanh danh quan trường của Lâmleech_txt_ngu thị lang.
Tầm Vân Mộngvi_pham_ban_quyen Thưvi_pham_ban_quyen chậm dời xuống, rơi trên chiếc bộ dao đang đung kia, giọng điệu thêm vài phần hờ hững.
Chiếc bộ dao này, quý giá thì có quý giá, nhưng lại mang theo một sát khí sắc lẹm. cách yêu kiều mềm như Lâm tiểu thưvi_pham_ban_quyen, e là không trấn áp nổi khí thế của nó đâu.
Cũng bằng hoa lựu trong viện ta, tuy không giá nhưng nở rộ một hoàng. So với việc cưỡng ép mang người không thuộc về mình, thì như vậy giữ thể diện hơn nhiều.
Nụ cười trên mặt Lâm Nhu vỡ vụn từng mảnh.
Ngón nàng siết chặt chiếc khăn lụaleech_txt_ngu, đốt ngón tay vì dùng lực mà trở nên trắng bệch.
Tỷ tỷ lời có ý gì?
nói nàng ta bắt đầu run rẩy, hốc mắt đỏbot_an_cap hoe một tốc độ kinh người, bộ chực khóc đến nơi ấy thể đãleech_txt_ngu hàng nghìn cho thuần thục.
Uyển Nhu chỉ là là chân thành muốn thân thiết với tỷ tỷ, không ý khácleech_txt_ngu. Tỷ tỷ nếu không thích, sau này Nhu khôngbot_an_cap nhắc đến nữa là được, hà tất hà tấtbot_an_cap phải mỉa mai muội vậy?
Mỉa ? Vân Mộng Thư nhướng mày, giọng nói cuối cùng cũng lộ ra tia lẽo, Ta chỉ là đang trần thuật một sự thật.
thư thực lòng muốn giaobot_an_cap hảo thì nên giữ đúng phận của một nữ nhi ngoại thầnvi_pham_ban_quyen, chứ không phải hết lầnleech_txt_ngu này tới lần khác tìm đến cửa, cầm Vương gia thưởng cho để đến thị uy với chính thê là .
Hành vi của ngươi cuộc thăm hỏi hay khiêu khích, trong lòng ngươivi_pham_ban_quyen không tự biết rõ sao?
Muội có!
Nước mắt Lâm cuối lã chã rơi xuống, giọt lệ vắt treo trên mặt, uất ức như thể trời sắp sập đến .
sao tỷ lại hiểu lầm như vậy? Muội chỉ là chỉ là ngưỡng mộ tỷ tỷ thể ngày ngày ở cạnh Vương gia
Nàng ta nói rồi xoay người bỏ đi, ra vẻ đau lòng muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chớt, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu nổi nhục nhã.
Nếu tỷ thựcleech_txt_ngu không thích, đi ngay đây, sau này sẽ không bao giờ đến làm phiền tỷ nữa.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc nàng ta quay người, trong đôi cúi ấy, tia toán âm hiểm chợt lóe lên rồi mất.
Không cần đâu.
Giọng nói lãnh của Mộng Thư giống như cây kim, đâm thủng màn kịch nàng ta.
Lâm tiểu thư đã diễn kịch đến mức này rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chi bằng cứ nói cho rõ ràng đi.
Hôm nay ngươi tìm đến cửa, ngoài việc khoe khoang sự thiên của Vương cho mình, rốtvi_pham_ban_quyen cuộc còn vìleech_txt_ngu gì nữa?
Bước chân định rời đi của Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Nhu khựng ngay chỗ.
Nàng ta chậm rãi xoay người lại, vẻ uất ức dàn dựng tỉ mỉ trên mặt tan biến sành , thay đó là sự thẹn quá hóa giận bị bóc trần mọi lớp ngụy trang.
Được! Nếu tỷ tỷ đã nói đến mức thì Uyển Nhuleech_txt_ngu cũng giấu giếm !
lòng Vương giavi_pham_ban_quyen, chuyện này cả kinh thành này ai không , chẳng hay?
của nàng ta trở nên sắc nhọn.
Ngươi thừa biết Vương gia ghét thấu xương, giờ đây ngài ấy còn chủ đề xuất hòa ly! Vân Mộng Thư, sao ngươi không biết điều một chút, sớm ngày thành toàn cho và Vương gia!
Thành toàn?
Vân Mộng Thư bỗng nhiên bật cười, tiếng cười thanh lãnh, tràn sự châm biếm.
Lâm tiểu thư e là đã , và Tĩnh Vương là do thượng ban hôn, từ lưu danh, là phu thê được cưới hỏi đàng hoàng.
Ngày nàoleech_txt_ngu chưa ly, ta vẫn là nữ chủ nhân Tĩnh này ngày đó.
Ánh mắt đột nhiên trở nên sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẹm.
thay thế ta? Vậy cũng phải xem Mộng Thư ta có đồng ý hay không, xem Công phủ sauvi_pham_ban_quyen lưng ta có đồng ý không, xemleech_txt_ngu luật pháp Đại này có đồng ý không!
Ngươi! Lâm Uyển bị những lời này chặn họng mức ngực đau nhói, mặt đỏ gay như gan heo.
Vân Thư không nhìnleech_txt_ngu ta nữa, chỉ quay Thanh bên cạnh.
Thanh Hòa.
Tiễn Lâm tiểu thư ravi_pham_ban_quyen khỏi phủ.
ra, truyền lời tới vệ sĩ canh , kể từ hôm , nếu bot_an_cap thủ lệnh của , người và chó thị lang phủ nhất loạt không được bước vào Ngọc Lan viện nửa bướcbot_an_cap!
Rõ, Vương phi!
Thanh Hòa đã nén một bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửa giậnbot_an_cap, lúc này cùng được mở mày mặt, nàng lập tức tiến lên trước, làm một động tácbot_an_cap mời đối vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm Uyểnleech_txt_ngu Nhu.
Lâmbot_an_cap tiểu thư, mời .
Lâm Nhu trừng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt lùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Vân Mộng Thư, biết rằng hôm nay nếu còn ở lại chỉ thêm tự lấy nhục nhãvi_pham_ban_quyen.
tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt độc ác như rắn rếtleech_txt_ngu, gằn từng chữ một đe dọa.
Vân Thư, ngươi đừng đắc quá sớm! Sẽ ngày, sẽ thay thế trí của ngươi, trở thànhbot_an_cap nữ chủ nhân thực sự của Tĩnh Vương phủ!
Nói xong, nàng ta tay áo đi, chiếcleech_txt_ngu bộ dao tóc vì độngvi_pham_ban_quyen tác kịch liệtvi_pham_ban_quyen của nàng ta rung lắc dữ dội, như đang thét gào không ra tiếng.
Lâmvi_pham_ban_quyen Uyển hầm hầm bước ra khỏi Ngọc Lan Uyển.
Nàng vừa vòng qua cửa nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động, ngay sau đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thấy Tô ma ma đang đứng dưới cây lựu, gương mặt già nua cười rạng rỡ như một đóa hoa cúc héo úa.
Cơn giận Lâm Uyển Nhu quá nửa, nàng rảo bước tiến lên, giọng điệubot_an_cap giả vờ thân thiếtbot_an_cap: Tô mavi_pham_ban_quyen ma sao lại ở đây?
Tô ma khom người hành lễleech_txt_ngu, đôi mắt đục qua cây bộ vàng ròng ngọc trên tóc nàng, vẻ tham lam thoáng hiện rồi biến mất.
Lão nô nghe tin Nhu tiểu thư đến nên đặc biệt đứng đợi ở đây.
nha hoàn nói, tiểu thư và Vương phi chuyện không được vui vẻ saovi_pham_ban_quyen? Chắc là do Vương phi thân thể nênleech_txt_ngu tâm trạng không thuận, tiểu thư ngàn vạn lần đừng để trong lòng.
Lâm Uyển Nhu cắn môi, đầy vẻ không cam lòng.
Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô Vân Mộng Thư đó, bây giờ càng càng ngông cuồng! Vương phi sủng mà dám tỏ thái độ với ta!
Tiểu bớt giận.
vỗ mu bàn tay nàng, thấp giọng.
Nàng ta dù có thất sủng thì vẫn giữ danh phận chính . Tuy nhiên
Bà ta chuyển tông , khẳng định chắc nịch: Chuyện hôm nay, phải cảm lão nô. Nếuvi_pham_ban_quyen không, e là rước phải rắc rối lớn rồi.
Tim Lâm Uyển đập thình thịch: Ma ma gì?
Tiểu thư thực sự tưởng rằng, ngày đó Vương gặp là do làm kinh ngựa ?
bot_an_cap ma ma đảo mắt nhìn quanh, tiến lại gần hơn, giọng nói đầy đắc ý nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang kể công.
Khi Vương gia hạ lệnh điều tra kỹ lưỡng, nô đãleech_txt_ngu ở bên cạnh dàn xếp, nói lầm do chóvi_pham_ban_quyen hoang gâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạn, lại ám chỉ Vương phi mượn chuyện này để làm lớn, thủ sự đồng cảm của Vương gia, nhờ vậy mớileech_txt_ngu khiến Vương gia từ bỏ ý định.
Nếu không, thật sự để Tiêu tra tiếp, ra được nha hoàn mà tiểu thư sắp xếp, rồi cứ thế lần theo manh mối, lẽ tiểu thư không cần danh tiếng của mình nữa ?
Lâm Uyển mặt trắng bệch, đầu ngón tay siết chặt khăn tayleech_txt_ngu.
Tô ma ma nhìnleech_txt_ngu phản ứng của nàng, trongvi_pham_ban_quyen lòng đã nắm chắcleech_txt_ngu phần , tục đưa quân bài .
Lão nô là người nhìn Vương gia lớn lên, đương nhiên mong Vương gia có thể cưới con gáivi_pham_ban_quyen tâm đầu ý hợp. Tiểu thư mới chính là nữ chủ nhân tương lai của Cố phủ .
Lão nô cầu xinleech_txt_ngu không , chỉleech_txt_ngu mong sau nàyvi_pham_ban_quyen tiểu thư vinh hoa phú quý, có thể nói giúp trước mặt Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gialeech_txt_ngu cho đứa con traibot_an_cap bất tài củaleech_txt_ngu lão nô một chức quan nhỏ kinh thành.
Thì ra là thóp của nàngbot_an_cap đến kiện.
Trái tim đang nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửng của Lâm Uyển Nhu hoàn toàn hạ xuống, khóe miệng lại nở nụ đắcvi_pham_ban_quyen ý.
Mabot_an_cap ma yên tâm, ngày sau nếu ta thành công, định sẽ không lao củavi_pham_ban_quyen mabot_an_cap !
Vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão nô xin tạ ơn thư trước!
Tô ma ma mừng khôn xiết, lưng càng khom hơn, nha hoàn tên Thanh của Vương phi vốn tínhbot_an_cap tình thuần, ngày lão nôleech_txt_ngu nhất định sẽ thiết bẫy để thóp nó, khiến Vương gia hoàn toàn chán ghét Vân Mộng !
Hai người mật mưu thêm vài câu, Tô ma ma mới thỏa mãn nhìn theo bóng lưng Lâm Nhu rời đibot_an_cap.
bóngleech_txt_ngu kỳ kia, miệng Tô ma ma nhếch lên một nụ cười .
Một chức quan làm đủ? muốn là bám vào cái cây lớn tân Vương này để mưu cầu phú quý ngútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời cho cả gia tộc!
Mà lúc này, bên trong Ngọc Lan .
Hòabot_an_cap thuật lại lời vừa nghe lén được, không sót một chữ .
ngón tay Vân Mộng gõ nhẹ lên mặt bàn, phát nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng cộc, giòn tan, bìnhbot_an_cap tĩnh đến đáng sợ.
Chó hoang làm kinh ngựa?
Nàng khẽ lặp chữ này, âm cuối dài, mang theo một luồngleech_txt_ngu khí lạnh người ta kinh hãi.
Ta nhớ rõ ràng là đã phải mộtbot_an_cap toán sơn tặc.
Thanh Hòa vội vã nói: Vương phi, đâyvi_pham_ban_quyen chắc chắn là do Tô ma ma và Uyển Nhu thông đồng, thêu lời nói đểleech_txt_ngu gạt Vương gia! Chúng với nô !
Kẻ chúng muốnbot_an_cap phó không phải là ngươi, mà ta.
Vân Mộng Thư ngắt lời , ánh mắt trong trẻo như tuyết lạnh.
Một lời nói cần vô số lời nói dối khác để che đậy. Tô ma ma đã dám gọi phỉ tặc chó hoang trước mặt Vương gia, thì chắc chắn đã chuẩn chu toàn mọibot_an_cap mặt.
Nàng rabot_an_cap cửa, giọng không lớn nhưng mang theo uy nghiêm không thể chối cãi.
Đi, gọi xe Lý đến .
Chẳng mấy chốc, một người đànvi_pham_ban_quyen ông lực lưỡng được dẫn vào, vừa bước vào cửa đã quỳbot_an_cap xuống dập đầu.
Tiểu nhân Lý , xin thỉnh an !
Đứng lênbot_an_cap trả đi.
Vân Mộngbot_an_cap Thư thản : Chuyện ta gặp nạn mấy ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, ngươi hãy kể rành mạchbot_an_cap đuôi cho ta nghe.
Tạ ơn Vương phi. Lý thuận thế dậy, cúi đầu đứng sang một bên, không dám có chút chậm trễ.
Ngươi nói xem, việcleech_txt_ngu mấy ngàybot_an_cap trước ta kinh va vào xevi_pham_ban_quyen rốt cuộc là thế nào? Vân Mộng Thư đi thẳng vào vấn đề, ánh mắt khóa chặt trên người Lý Nhịleech_txt_ngu.
Lý Nhị vội vàng đáp lời.
Vương phi, người đánh xe đó là đồng hương của tiểu nhân, vốn là thuê tạmleech_txt_ngu thời được vương phủ .
Trước khi đi, trò với tiểu nhân, rằng hôm đó xe ngựa vốn đang đi nhanh, giữa đường độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên lao ra một con chó hoangvi_pham_ban_quyen làm ngựa hoảng sợ, mới Vương phi không cẩn thận ngã khỏi xe va vào.
Hắn dừng lại một chút rồi bổ sungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: chuyện đó, hắn sợ hãi đến mức hai đêm không dám chợp mắt, luôn lo lắng bất an, giáng tội.
Bâyvi_pham_ban_quyen còn tìm không? Vân truy vấn, giọng nói mang theo một chút nặng khó nhận ra.
Lý Nhị nghe vậy liền lắc đầu, giọng điệu bất lực: Hắn vốn không có nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định, xưa luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi nơi làm thuê, hôm ở chợ Đông, ngày mai có lẽ đã đến phường Tây, tại thực sự không biết tìm ở đâu.
khi Lý Nhị lui , Ngọc Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển khôi phục sự yên tĩnh. Vân Mộng Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chậmleech_txt_ngu rãi đưa tay xoa vầng trán vẫn đau âm ỉ, trong cuộn trào những đợt sóng dữ.
Phỉ tặc tấn công, chó hoang kinh ngựa, sự che cốbot_an_cap tình Tô ma ma, mưu tính ngầm của Lâm Uyển Nhu
Từng mảnh vỡ đan trong đầu, lại thành một tấm lưới đầy rẫy mưu.
Xem ra, vụ nạn xe ngựa hôm đó nhiên không hề đơn giản, trong Cố Vương phủ sớm đã có kẻ nàng chằm nhưvi_pham_ban_quyen hổ đói, muốn trừ khử cho nhanh.
nàng muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự bảo vệ , cuộcleech_txt_ngu đầu không tiếng động này chỉ có thể thắng, thua. Xem ra nàng phảibot_an_cap nhanhleech_txt_ngu rời khỏi vương phủ thôi.
Đường kinh thành vào thu, nắng ấm xuyên qua kẽ lá, để lại những vệt sáng loang lổ trên con đường lát đá xanh. Tiếng rao hàng của những người bán rong đường cũng chút hơi ấm lười biếng.
Tư Tư khoác tay Vân Mộng Thư, bước chân chút chạp, cả : Mộng Thư, ngươi gả vào phủ Tĩnh Vương hơn năm rồi, sao sống mà cứ như tu hạnh vậy? Lần nào ra ngoàileech_txt_ngu dạo phố, chưaleech_txt_ngu quá câu ngươi đã nhắc đến việc tiết tiền cho Cố Dạ Hanh, thật là mất hứng!
Bước chân Vânbot_an_cap Mộng Thư đột ngộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dừng . quay đầu nhìn người bạn thân thiết của mình, đôi mắt gợn lên những vòng sóng tinh quái. Sự trọng và gò trước kia dường đã bị gió thu thổi bay, chẳng cònleech_txt_ngu sót lại gì.
Ánh mắt nàng vô tình lướt qua quán trà nơi góc đường, nơi có một bóng đen nhanh chóng mình saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cột xà. Đầu ngón tay Vân Mộng Thư hơi siết lại trong tay áo, nhưng giọng lại cao hứng và phô chưa từng cóbot_an_cap.
Trước kia là không nhìn rõ đời. nào chỉ đến việc tiết kiệm toan cho hắn, nhưng lại quên mất rằng, Cố Dạ mười lăm tuổi cầm quân, mười tám tuổi phủ, những năm qua nam chinhbot_an_cap chiến, vàng bạc trong phủ khố là đã cao như núinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Ta không , chẳng lẽ lại để cho kẻ khác tiêu saovi_pham_ban_quyen?
Dụ Tư kinh ngạc mức mắt muốn rớt ra , theo bản năng đưa tay sờ trán nàng: Trời ạ, ngươi không phát sốtleech_txt_ngu chứ? Lời này mà cũng là Mộng Thư ngươi nói được saoleech_txt_ngu?
Là ta đã thông suốt rồi!
Vân Mộng Thư gạt tay , kéo nàng đi thẳng về phía Tú Các cửa tiệm sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọngvi_pham_ban_quyen hoa nhất phố.
Hômvi_pham_ban_quyen nay ta bao tất, ngươi thích cái gìvi_pham_ban_quyen thì lấy cái đó, đừng sáo! Chúng ta tiêu là tiền của Tĩnh Vương gia.
người vừa chân Cẩm Tú Các, từ tầng hai truyền xuống một tiếng cười khẩy đầy ẩn ý: , đây chẳng phải Tĩnhleech_txt_ngu Vươngbot_an_cap phi ? Mặt trời hômbot_an_cap mọc ở đằng Tây rồi.
Vân Mộng Thư ngẩng đầu, thấy thiên kim bộ là Liễu Ngọc Như cùng tử mặc váy thêu màu trắng trăng tựa vào lan can chạm trổleech_txt_ngu. kia đôi mắt rủ xuống, khí chất dịu dàng, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh mai trúc mã được Cố Dạ đặt đầu quả Lâm Uyển Nhu.
Ngọc Như thấy Vân Mộng Thư ăn mặc giản dị, một trang sức ra hồn cũng khôngbot_an_cap đeobot_an_cap, mỉa mai nơi khóe càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm rõ rệt: Tĩnh Vương phi ngày trước đây, ngay cả một mảnh lụa Hàng Châu cũng phải lên đặt xuống nửa ngày, sao hôm nay dámbot_an_cap bước vào ? Chẳng lẽ làbot_an_cap định đến vải vụn về làm túi thơm?
Lâm Uyển khẽ kéo tay áo Ngọc Như, nói dàng như mật vào tai: Ngọc , đừng vậy, Vương phi tỷ tỷ việc gấpvi_pham_ban_quyen dùng đếnvi_pham_ban_quyen.
nói tuy là khuyênleech_txt_ngu giải, nhưng trong nàng taleech_txt_ngu nhìn Vân Mộng , sự khinh miệt thể che nổi.
Mộng Thư hoàn toàn ngóbot_an_cap màn biểu diễn của bọn họ. Nàng đileech_txt_ngu thẳng tới trước một dãy giá , tùy ý cầm lên một váy thêu vàng xanh nước. Chỉ ướm thử trước người một cách hờ hững, nàngbot_an_cap liền sang một bên.
Màu này non quá, không xứng với thân phận Vương phi của ta.
Nàng lại cầm một chiếc váy là dệt màu đỏ rượu lên, đầu tay vừa chạm vào mặt vải đã nhưbot_an_cap bị bỏng mà chán ghét hất ra: Hoa văn khí, làm bẩnleech_txt_ngu mắt ta.
Liễu Như ở tầng cười đến runvi_pham_ban_quyen rẩy cả người: Ta còn tưởng nàng đến mua trân bảo hiếm có gì, hóa ra là đến để bới lông tìm vết! Nhu xem, bổng của phủ Vương chắc là một y phục ra hồn khôngleech_txt_ngu mua nổi rồi phải không? Làm Vương phi mà thảm hại thế này cơ đấy.
Vân Mộng vẫn không màng tới, chỉ hếch cằm với chủ tiệm vừa động chạy tới, giọng nói thoát vang vọng khắp Cẩm Các: Tất y phục may sẵn ở đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn cả toàn bộ vải vóc kho chưa cắt may, mộtbot_an_cap món cũng không để , bao trọnvi_pham_ban_quyen toàn bộ cho ta. Gửi phủ Tĩnh Vương, phòngvi_pham_ban_quyen kế toán tựleech_txt_ngu khắc thanh toán.
Lời vừa dứt, cả đường phăng phắc. Tiếng của Liễu Ngọc Như giốngvi_pham_ban_quyen con bị bóp nghẹt cổ, đột ngột dừng lại, vẻvi_pham_ban_quyen mỉa mai cứng trên mặt, trông nựcvi_pham_ban_quyen lố bịch.
Ngón tay Lâm Uyển Nhu đang vịn lan bỗng siết chặt, các đốt tayvi_pham_ban_quyen trắng bệch, gương mặt dịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dàng kia không còn chút máu, còn lại vẻ tái nhợt vì bàng.
tiệm người hồi lâu, ngay sau đó bị niềm vui sướng cực độ vây lấy, cúi đầu khom lưng vâng dạ: Dạ ! Tĩnh Vương phi xin cứbot_an_cap yên tâm! Tiểu nhân sẽ cho người đóng ngay, đảm bảo gửi đến chu đáo cho người!
lúc , Vân Mộng Thư mớibot_an_cap chịu ngẩng mắt nhìn lên hai gương sắc đầy đặc sắc trên tầng hai. Khóe môi nàng cong lên một đường cong lạnh nhạt: Liễu nói đùa rồi. Gia sảnvi_pham_ban_quyen của phu quân tabot_an_cap, đừng nói là một cái Cẩm Tú Các , cho dù có mua lại mười cái Cẩm Tú Các ở cũng chỉ cát dưới sa mạcleech_txt_ngu thôi. đây ta tiêu vì lười tiêu. Dù vẫnbot_an_cap tốt hơn kẻ mang lớp vỏ thanh thuần dịu dàng nhưng mắt lại nhìn chằm chằm vào phu quân nhà khác, ngay cả một bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phục ra hồn cũng dựa sự cứu tế của người ngoài mới mà mặcleech_txt_ngu.
câu từng chữ nàyleech_txt_ngu giống như những tẩm , đâm chính xác vào tim Lâmleech_txt_ngu Uyển Nhu. Thân hình nàng ta lảo đảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỏ hoe, tủi thân cúi đầu, bả vai khẽ runleech_txt_ngu , vẻ một người bị bắt nạt đến thảm hại.
Liễu Ngọc Như tứcbot_an_cap đến đỏ mặt tía tai, chỉ tay vào mũivi_pham_ban_quyen Vân hét lên: Mộng Thư! đừng có quá đáng! Uyển Nhu muội tội gì ngươi chứ?
Vân Mộngvi_pham_ban_quyen Thư buồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liếc nhìn bọn họ thêm một , kéo Dụ Tư Tư đang há hốc mồm xoay người đi. Khi sắp ra đến cửabot_an_cap, nàng như chợt nhớleech_txt_ngu ra điều gì, chân khựng lại, đầu mỉm nhạt: Đúng rồi, quỹ. Xấp gấm Tư Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vận kia giữ lại cho tavi_pham_ban_quyen, bản Vương phi muốn maynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc áo choàng.
Giọng không lớn nhưng rõ mồn một lên tầng hai. Xấp đó chính là mónleech_txt_ngu đồ quý giá mà Uyển Nhu khao khát mấy tháng trời vì giá đắt nên mãi không nỡ xuống tay.
Vừa ra khỏi Tú Các, Dụ Tư đã vịn tường thở dốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bừng vì phấn khích: Mẹ ơi! Mộng Thư! Vừa ngươi đúng là thần tiên hạ phàm! mặt hai kẻ đó còn coi hơn cả nuốt ruồi! Thật là hả dạ quá đi!
Nụ cười trên môi Vân Mộng nhạt dần, mắt trở nên thâm . Điều nàng muốn chính là hiệu này.
Tầng hai.
Liễu Như tức mức ngực phập dội, dậm chân thậtleech_txt_ngu : kiêu rồi! Nàng ta là cái chứ? Một người đàn bà chỉ có cái danh Vương phi thực sự mình là chủ nhân phủ Vương sao? Cơn giận này ta !
Lâm Uyển Nhu từ từ buông thanh lan can tử đàn suýt chút bị nàng ta nát. Vẻ yếu đuốileech_txt_ngu sắp khóc mặt nàng ta đã biến mất, thay đó là một sựvi_pham_ban_quyen thản đến mức vặn vẹo. Nàng ta cụpleech_txt_ngu , ánh như xuyên thấu quavi_pham_ban_quyen sàn gác, đặt lên bóng lưng xa của Vân Mộng . Ánh mắt đó giống như một con độc phục sẵn trong bóng tối, cuồn cuộn sự oán hận và tham lam.
Tiền của phủ Tĩnh Vương đềubot_an_cap nàng ta. Tình cảm giữa nàng ta Cố Dạ Hanh sao có thể để Vân Mộng Thư, một kẻ dùng thủ đoạn hạ leo vị trí , so sánh được? Bọn họ sắp hòa ly rồi. Đến lúc đó, tất cả mọi thứ phủ Tĩnh Vương đều sẽ vật quy chủ. Vậy mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vânvi_pham_ban_quyen Mộng Thư lại dám tiền như rác như thế! Từng đồng bạc trôi đi như nước kia giống nhưvi_pham_ban_quyen đang cắt vào da thịtbot_an_cap ta vậy! Còn có cả xấp gấm Hạ Nguyệt Vận kia nữa!
Liễu Ngọc Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn đứng bên cạnh gào thét: Uyển Nhu, chúng ta không thểleech_txt_ngu thế mà bỏ qua được! Phải choleech_txt_ngu nàng ta biết mặt mới !
Lâm Uyển rãi đầuvi_pham_ban_quyen, sự u ám nơi mắt che phủ bởi một nụ cười dịu dàng đúng mực. Giọng nàng ta rất , như gió thoảng: Đừng vội.
Nàng ta giơ tay, ung dung chỉnh lại trâm hoa bên thái dương, tác đều toát lên vẻ thanh cao đầy toan tính.
ở trong cung kia là người không chịu được cảnh Vương phủ không yên ổn nhất, chịu được nhất cái biếtbot_an_cap kiềm chế như nàng ta. Chỉ cần đem chuyện hôm nay vào trong cung một chút
Liễu Ngọc Như ngẩn ra, sau đôi lóe lên sáng kinh ngạc, vội vàng ghé lại: Vẫn là muội thông minh! Ta đi làm ngay đây!
Nhìn bóng lưng vã rời đi của Ngọcbot_an_cap Như, Lâm Uyển Nhu một lần nữa nhìn về góc đường, nụ cười nơi khóe môi lạnh thấu xương.
Vânbot_an_cap Mộng Thư. Từng ngươi ra hôm , ta sẽ khiến dùng máu và nước mắt để trảleech_txt_ngu gấp bội.
Rời khỏi Cẩm Tú Các, Vân Mộng Thư Dụ Tư Tư đi thẳng đến Tụ Bảo , vừa bước chân vào đã buông một câu.
Mau hết những món trang sức nam châu, ngọcvi_pham_ban_quyen chỉ và phỉ thúy tốt nhấtleech_txt_ngu ra đây, cho ta và tỷ của ta mỗi người một bộ.
Chưởng thấy đó Vương phi vừa mớibot_an_cap càn quét ở Cẩm Tú thì nào dám chậm trễ, vội vàng sai người bưng ra món bảo vật trấn điếm.
Những nam to như trứng bồ câu trắng nõn tròn trịa, vòng tay ngọc dương chỉ ấm ápvi_pham_ban_quyen như mỡ , trâm cài phỉ xanh mướt nước ngọc vắt khiến người ta nhìn đếnbot_an_cap hoa cả .
Dụ Tư nhìn những trân bảo này mà đờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẫn cả người, nhưng nhỏ kéo kéo ống tay áo Vân Mộng Thư.
Mộng Thư, tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phải quá không? Ngọc Như và Lâm chắc chắn đang nói xấu sau lưng, nếu Cố biết được
Tức giận? Hắn có tư cách gì mà tức giận? Vân Mộng cầm lấy một câynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trâm cài tóc khảm hồng ngọcleech_txt_ngu, ướm thử lênleech_txt_ngu đầu, đếnvi_pham_ban_quyen mứcbot_an_cap đôivi_pham_ban_quyen mắt trăng khuyết.
Hắn kiếm nhiều tiền như , chẳng phải để cho ta tiêu sao? Hơn nữa, ta cho hắn lâu vậy, đừng nói là vạn lượng, ngay cả cây trâm giá trăm lượng ta cũng chưa từng muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
quay đầu, lên giọng nói với chưởngleech_txt_ngu : Tất cả chỗ trang sức này, cùng với đồ đạc ở Cẩm Tú , hãy gửi đến Tĩnh Vương cho ta! Nếu nửa điểm hư hao, ta sẽ hỏi ngươi!
Tiếng nói xuyên qua cửa sổ đang mở, baybot_an_cap ra tận góc phố.
Hai người vừa nói vừa cười, lại đi tiếp đến phấn , bánh , hàng đồ cổ, chỉ cần thứ lọt vào mắt xanhvi_pham_ban_quyen, Vân Mộng Thư đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngại mua xuống.
Các phủ vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi theo phía sau, tay xách nách mang đủ loại lớn gói , bướcbot_an_cap chân dồn dập đuổi theo nhưng không dám có nửa lời oán .
Ngọc Như đang cùng hoànleech_txt_ngu vội trên phố, nghĩ đến những lời Lâm Uyển Nhu vừa nói, khóe không nhịn được mà một cườileech_txt_ngu đầy toan tính.
Nha hoàn cuối cùng cũng không nhịn được mà mở miệng: Tiểu thư, người tất phải làm việc cho Lâm tiểu thư đó? ta qua thanh trúc mã của Tĩnh Vương, ngay cả một phận thức còn chưa có!
Như trừng mắt nhìn nàng ta một cái, cực nhưng lại theo sự khẳng định .
Ngươi thì hiểu cái gì? Cách vài ngày Lâm Nhu đã bí tiết cho taleech_txt_ngu cuộc nhân giữa Tĩnh Vương và Vân Thư vốnbot_an_cap dĩ là gượng ép, chẳng bao lâu nữa sẽ ly.
Cố Dạ Hanhleech_txt_ngu dành tâm tư cho ta thế nào, cả thành này ai mà không ? Đợi saubot_an_cap khi hòa ly, cô chính làvi_pham_ban_quyen Tĩnh Vương phi danh chính ngônleech_txt_ngu thuận!
Nàng ta mân mê túi thơm hông, đáy mắt lóe lên một tia công lợi trần trụi.
ta qua cũng chỉ là một Hộ thị lang, ca ca ta vẫn đang mòn mỏi tích lũy thâm niên ở Lại bộ, nếu bắt được sợi dây liên kết Tĩnh Vương phi tương lai , con quan lộ của Liễu gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta sauvi_pham_ban_quyen này chẳng phải sẽ lên như diều gặp gió sao? Bâyleech_txt_ngu giờ kết với cô ta chính là đang lót đường cho phụ thân và huynh trưởng của ta!
Nha hoàn bừng tỉnh đại ngộ, vội gật đầu: Tiểu thư anh ! Là nô tỳ ngu muội rồi.
Như hừ lạnh một , ánh mắt qua Vân Mộng Thư đang cười rạng rỡ đầu đường, mỉa mai nói: Bây giờleech_txt_ngu càng vung tay quá trán, thì sau này lúc hòa sẽ thảm hại! Chúng ta cứ chờ xem!
Khi đi ngang qua tiệm diều, mắt Vân Thư sáng rực lên, chân dừng .
Nàng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những con diều bươm đang đung đưa trước gió trong cửa tiệm, đầu ngón khẽ run rẩy, nhẹ một tiếngvi_pham_ban_quyen thở dài:
Hồi nhỏ ta thích thảvi_pham_ban_quyen diều nhất, lần thả diều cao là có thể vẻ cả ngàyvi_pham_ban_quyen.
Nàngvi_pham_ban_quyen dừngbot_an_cap một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đáy mắt lướt qua tia cô độcleech_txt_ngu khó nhận ra, này vào Vương , hắn nói nữ nhi khuê cácleech_txt_ngu chơi diều là lẳng lơ, đi thể diện của một Vương phi, nên ta không bao giờ chạm vào nữa.
Dụ Tư Tư ngẩn người, vội khoác lấy cánh tayleech_txt_ngu nàng: Vậy hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay chúng ta chơi cho thỏa thích! Mua cái to nhất, bay cao nhất!
Vân Mộng Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định thần lại, sự độc đáy mắt lập tức bị nụ cười thay thế, nàng lớn tiếng nói với chủ tiệm: Những mẫu diều mới , mỗi loại lấy một con, gói hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cho ta!
Tư nhìn làn môi thắm thoa phấn hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Vân Mộng , kiều diễm ướt át, không khỏi cười nói.
Mộng Thư, hôm bạn sự khác xưa rồi! Trước kia chân bó , bây giờ vui vẻ thế này thật biết bao!
Chẳng phải sao! Vân Mộng Thư soi , hài lòng gật đầu.
Trước đây luôn muốn làm một Vương phi chu đáo hiểu chuyện, cuộc ai từng nghĩ cho ta đâu? Chi bằng của hắn, hưởng phúc của ta!
Nàng cầm một hộp phấn nhài đưa cho Dụ Tưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tư: Thử cái này đi, mùi hương khiết mà lại hương lâu.
Dụ Tư dặm phấn lênleech_txt_ngu, nhài thoang thoảng quanh mũi, tâm trạng vô cùng tốt: Cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơn bạn nhé! Từ nhỏ đến lớn, mình chưa bao giờ mua sắm hả như vậy!
Khách sáo với ta gì? Vân Mộng Thư vỗ vai nàng, Sauleech_txt_ngu này muốn ăn gì mua gì, ta hết!
Mặt trờibot_an_cap tây, hai lên xe ngựa trở về phủ. Trong xe, Dụ Tư Tư những món trangvi_pham_ban_quyen sức không nỡ rời , miệngvi_pham_ban_quyen lẩm bẩm: Chiếc vòng ngọc này thật đẹp, còn cả những hạt nam châu này nữa, đeo ra ngoài chắc chắn sẽ khiến người taleech_txt_ngu ghen tị mất
Mộng Thư nhìn bộ dạng vuivi_pham_ban_quyen của nàng ấy, khóe môi nhếch lên. Đến hôm nay mới nhận , xài hóa ra lại vui đến .
Xe chóng dừng trước cửa Vương phủ, hạ nhân vội vàng lên khuân vác cácleech_txt_ngu gói đồ.
Vân Mộng Thư nắm Dụvi_pham_ban_quyen Tư Tư cười : Đi, vào phủ dùngleech_txt_ngu cơm tối, nếm thử tay của đầu bếp Vương phủ chúng ta!
Dụ Tư gật đầu, đi theo nàng vào phủ, trong lòng cảm thán Vân Thư củaleech_txt_ngu ngàyleech_txt_ngu hôm nay thật sự khiến nàng phải con mắt khác.
này, ở huyện Cẩm Sơn xa xôi, Cố Dạ Hanh đang siết chặt mảnh giấy doleech_txt_ngu bồ câu tin chuyển đến, lông mày nhíu chặt.
Trênvi_pham_ban_quyen mảnh viết: Vương hôm dạo , mua lăng la tơ lụa, trang sức khí, đồ cổ bày biện, tổng cộng tiêu tốn ba vạn bạc , đồ đã mua đều đã được về Vương phủ.
Đầu ngón tay Cố Dạ Hanh vân vê mảnh , trong đôi đen thẳm cuộn trào sóng dữ.
Ba ! Đủ cho quân nhu của kỵ trướng hắn trong một tháng, đủ đểvi_pham_ban_quyen cứu tế thiên tai cả hai huyệnbot_an_cap!
Vân Mộng Thư gảbot_an_cap vào Vương phủ một năm, xưa naybot_an_cap luôn thanh đạm tự tiết đến cực , đồ mặc hàng ngày cũ từ hồi môn, ngay cả một món đồ giá năm mươi lượng cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng, mà hôm nay lại vung một hơi hết vạn !
Người này cuộc là đột ngột thay đổi tính nết, hay là mượnvi_pham_ban_quyen tiêu xài đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diễn kịch cho hắn xem?
Hắn chậm rãi đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mảnh giấy xuống, ánh mắt hướng phía Xích Tiêu đang đứng bên cạnh, giọng nói lạnh lẽobot_an_cap như băng: Ngươi nói xem, nàng ta là đã thông suốt , hay còn có mưu đồ khác?
Xích Tiêuvi_pham_ban_quyen cúi người đáp lời: Thuộc hạ , chưa thể thấu hiểu tâm tư của Vương phi.
Những năm trước vào dịp sinh thần, món đồ Vương tự tay làm vốn dĩleech_txt_ngu không mấy yêu thích, nghĩ lại thì lầnbot_an_cap này có lẽ nàng ấy đặc chọn món tinh xảo để làm ngài vui .
Dù sao ba vạn lượng bạc với Vương vi_pham_ban_quyen nói cũng chỉ là chín trâu mất sợi lông. hạ không cần phiềnvi_pham_ban_quyen lòng, biết đâu Vương phi nghĩ đến sinh thần ngài sắp nên mới đặc bỏbot_an_cap ra tiền lớn quà, muốn lấy lòng chăng?
Cố Hanh lặng nói, ánh trầm nhìn vềbot_an_cap hướng kinh , tâm tư đã rối .
Vân Thư này xưa nay vốn thấp đến mức gần như vô hình, nay phản ứng thường như vậy, thật sự quá kỳ quái.
Chẳng lẽ thật sự là chuẩn bị cho sinh thần ? Một tia cười khó ra lẽ bò khóe môi hắn.
Người phụ nữ này, khoảng gian gần đây thật sự khiến người ta không sao được.
Hắn muốn xem xem tiếp theo cònbot_an_cap có hành gì nữa.
Trong sân Tĩnh Vương phủ, hơn hànhvi_pham_ban_quyen kiện chưa kịp dọn chất cao như núi.
Lăng la tơ lụa cùng châu báu ngọc đan xen sáng trong ráng , hào quang rực , gần nhưleech_txt_ngu thắp sáng cả khuôn viên.
Vân Thư đang Dụ leech_txt_ngu ngồi dưới hành lang thưởng ngoạn chiếc diều vàng mới mua, ngón tay vừa chạm vào đôi mắt làm bằng lưu ly trong suốt.
ngoài phủ, một tiếng vó dồn dập từ xa đến gần, cuối cùng dừng lạileech_txt_ngu.
Ngay sau đó, giọng nói kiêu căngleech_txt_ngu hống háchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của một thiếu nữ lên, xé sự tĩnh của sân vườn.
Đều hết bản công chúa! Ai dám cản ?
Ta phải xem thử, là hạng đàn bà không biết xấu hổ nào, lại dám lấy ngân khố của Tĩnh Vương phủ ta mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vung quá như vậy!
Lời chưa dứt, một thiếu nữ mặc cung đỏ vén váy xông vào.
Miếng ngọc bội hình loan điểu bên hông nàng ta dao động dữ dội, leng keng, thanh lạnh chói tai.
Đường lông mày củaleech_txt_ngu thiếu có vài phần tú giống Cố Dạ Hanh, nhưng lại bị vẻ kiêu ngạo và lệ khí đầy mình che lấp hoàn toàn.
Người là An Lạc công chúa Cố Nghiên người được đương kim Thánh thượng và Tĩnh Vương Cố Dạ Hanh sủng ái lên tậnleech_txt_ngu trời.
Vị cành vàng lá ngọc này từ nhỏ đã coi thường Vân Mộng Thư.
Trong mắt ta, Vân Mộng Thư chẳng qua là hạng người thủ đoạn ép hôn hèn mới bám lấy được người trai cao hiển hách, khívi_pham_ban_quyen như thiên thần của mình.
thường gặp mặt, Cố Nghiên nếu không mỉa mai thì lơ.
Lúc này, nàng ta hùng hổ bước đến mặt Vân Mộng Thư, đôivi_pham_ban_quyen mắt hạnh trợn , lồng ngực phập phồng vìleech_txt_ngu giận .
Ngón tay nàng taleech_txt_ngu chỉ thẳng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đống châu chất cao như kia.
Vân Mộng Thư! Ngươi là hạng đàn bà tham lamvi_pham_ban_quyen độ! Đống rác rưởi này là ngươi mua ?
Ca ca ta ở quan tắm máu chiến đấu, dùng đổi lấy tiền hôi nước mắt, ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào cái gì mà hưởng thụ tiêu xài phung phí một cách thảnleech_txt_ngu nhiên như vậy? Ngươi xứng ?
Vân Mộng Thư chậm rãi đặt chiếc diều trong xuống.
cười trên mặt nàng thu lại sạchvi_pham_ban_quyen sanh, còn lại một vẻ lạnh lùng băng giá.
ngước mắt, ánh nhìn rơi trên người Cốbot_an_cap Nghiên, giọng điệu bình thản nhưng mang theo sức nặng không thể nghi ngờ.
Trước khi công mở miệng, tốt nhất nên nhận rõ thân phận .
Ta, Vân Mộng Thư, đích trưởng nữvi_pham_ban_quyen của phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc Công, trải qua tam môi lục sính, kiệu hoa tám người khiêng vào Vương phủ, Vương phi chính Thánh thượng sắc phong.
Sốbot_an_cap tiền này là tư sản của phu quân ta Cố Dạ Hanh, là thể với tư cách người chồng dành cho ta.
Ta tiêu tiền của phu quân mình, hưởng vinh với tư cách là Vươngleech_txt_ngu , đó là lẽ đương nhiênleech_txt_ngu.
Vân Mộng Thư bước tới nửa bước, khí thế vô tức khắc bao lấy Cố Nghiên.
Ngược lại là công chúa điện hạ, đây là Tĩnhvi_pham_ban_quyen Vương phủ. Ta là nữ nhân của vương , ngân tiền trong chi phối thế nào, còn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến lượt ngươi tới đây khoa tay múa chân.
Còn về xứngleech_txt_ngu hay không
Đích nữ củaleech_txt_ngu phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trấn Côngleech_txt_ngu, chẳng lẽ không xứng với bạc của Vương phủ các ngươi?
Hay là nói, trong mắt công chúa, môn đệ Vương phủ đã cao hơn cảvi_pham_ban_quyen phủ Trấn Quốc những công thần quốc ?
Ngươi! Ngươi thật phóng tứ!
Cốvi_pham_ban_quyen Nghiên bị đến đỏ bừng , đột ngột giơ tay định đẩyvi_pham_ban_quyen vai Vân Mộng .
Dù ngươi là đích nữvi_pham_ban_quyen phủ Trấn thì đã sao? Ai mà không biết trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ca ca ta chỉ có Lâm ! dùngvi_pham_ban_quyen thủ đoạn sát, chớt ca ca phảileech_txt_ngu cưới ngươi!
Một mụ đàn bà tâm cơ độc ác, có mang danh đích nữ cũng vẫn là hạng hèn kém! Ca ca đúng là mắt rồi!
Dụ Tư Tư sợ tớibot_an_cap mức mặt mũi trắng bệch, vội vàng giữ chặt cổ tay Cố Nghiên, lạileech_txt_ngu kéo ống áo Vân Mộngbot_an_cap Thư, giọng run rẩy.
Công chúaleech_txt_ngu bớt giận! Mộng Thư, cậu vài câuvi_pham_ban_quyen, công chúa tuổi còn
?
Vân Mộng Thư nhẹ nhàngleech_txt_ngu gạt tay ra, mắt dừng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên mặt Cố Nghiên, cái nhìn ấy khiến lòng Nghiênbot_an_cap lạnh toát một cách cớ.
bốnbot_an_cap tuổi, sớm đã phải biết nào là lễ nghĩa liêm sỉ, thế ti trật tự.
Công chúa thông thạo thi thư, vậy mà miệng là lời lẽ dơ bẩnleech_txt_ngu, công nhiên nhục mạ con gái của bậc nhất phẩm Quốc công, nhục mạ chính thê của thân vương, đây là giáo dưỡng của hoàng gia sao?
Nàng giơ tay, ngónleech_txt_ngu tay lướt chiếc trâm cài hồng ngọc bên tóc mai, giọng nói mang theo sự kiêu hãnh bẩm sinh.
Vân Mộng Thư ta lớn lên ở phủ Trấn Quốc Công, phụ dạy ta trung quân ái quốcvi_pham_ban_quyen, mẫu thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạy ta ôn lương cung kiệm, nhưng từng dạy ta phải nhẫn nhịn trước mộtleech_txt_ngu !
Ta gả vào Tĩnh Vương phủ là Thánhvi_pham_ban_quyen thượng thân hành banleech_txt_ngu hôn, lấy đâu ra chuyện hôn?
Vân Mộng Thư chuyển giọng, bên môi một cười lạnh.
Hay là nóivi_pham_ban_quyen, những lời thổi ngoài kia bảo ta điêu ngoa tùy tiện, ỷ thế người, chính là tác phẩm của công ?
Sắc mặt Cố Nghiên khắc cắt không còn giọt máu, theo năng lùi lại nửa bước, ánh mắt né tránh, bản không dám thẳng Vân Mộng Thư.
Nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta bị đâm tâm sự thầm kín nhất, lời phản bác đều nghẹn lại cổ họng.
Vân Mộng Thưvi_pham_ban_quyen cười trong lòng.
Xuyên đây, ký ức của nguyên chủ tuy rời , nhưng tính cách dù không nói nhubot_an_cap nhược thì cũng chẳng phải hạng ngạoleech_txt_ngu mạn .
Những lời đồn về sự kiêu căng hốngvi_pham_ban_quyen háchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nàng ở kinh thành hoànleech_txt_ngu toàn ngược vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản tính nguyên chủ, nếubot_an_cap sau không có kẻ thì mới là chuyệnleech_txt_ngu lạ.
Ánh mắt Vân Mộng Thư quét qua gương bệch Cố Nghiên, giọng điệu càng thêm bức người.
Công chúa miệng Lâm biểu tỷ, ngậm miệng cũng Lâm biểu tỷ, không lẽ đãbot_an_cap định nàng ta là nữ chủ tương lai của Tĩnh Vương phủ này?
Vậy ngươi đặt thân huynh trưởng của mình, một Tĩnh Vương đường chính, vào vị trí nào?
Ta chính là ngươi!
Cố Nghiên bị dồn vào đường cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, làm liều giẫm một cái, oánbot_an_cap độc trong như muốn trào ra.
Ngươi chiếm vị trí của cavi_pham_ban_quyen ca ta, còn hút máu huynh ấy, phá hoại gia sản huynh ấy! Ba vạn lượng! Ngươi tiêu sạch chỉ trong một ngày!
Đồ độc phụ, cút khỏi Tĩnh Vương phủ! Nếu không hômvi_pham_ban_quyen ta sẽ đập nát đồ đạc của , đốt quần áo của ngươi!
Nàng ta gầm thét rồi quay người, định đạp những kiện hàng.
Thế nhưng cổ tay nàng tabot_an_cap nhiên một bàn tay tómleech_txt_ngu .
Chủvi_pham_ban_quyen nhân của bàn tay đó không ai chính là Vân Mộng Thư.
Cố Nghiên thốt lênleech_txt_ngu tiếng đau đớn, từbot_an_cap cổ tay truyền cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác đauvi_pham_ban_quyen nhức như muốn gãy , sắc mặt lập tức bệch nhưleech_txt_ngu tờ giấy.
Côngleech_txt_ngu chúa, có gan thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động vào thửleech_txt_ngu ?
Giọng nói của Vân Mộng không nghe ra gợn cảm xúc nào.
Những thứ tư sảnleech_txt_ngu của Tĩnhbot_an_cap Vương phi ta, là vinh mà đích Trấn Quốc đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận.
Nếu ngươi làm hư hại dù chỉ một phân, ta chiếu theo gia Vương phủ màbot_an_cap trượng trách hai mươi.
Ngươi là công thì đã sao? Bước vào cửa Tĩnh Vươngleech_txt_ngu phủ thì phải tuân theo quy củ Tĩnh Vương .
Vị nữ chủ nhân Vương phủ này chưa sút mức để một em chồngvi_pham_ban_quyen đè đầu cưỡi cổ mà làm càn.
Ngươi buông ra! Ngươi dám đánh ta?
Cố vừa đau giận, nước mắt trào nơi hốc nhưng lại cố lại.
Vân Mộng Thư, đồ đàn bà ác! Ca ta ta , huynh ấy về chắc chắn sẽ da !
Bây giờ viết thư, nói với huynh ấy rằng ngươi thế hiếp ta, nói ngươi tiêu độ, để huynh ấy lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hưu ngươileech_txt_ngu!
ta bạo giật khỏi Vân Mộngbot_an_cap , trên tay trắng ngần, năm vết đỏ rõ rệt đã bắt đầu hơi chuyển sang sắcleech_txt_ngu tím.
Cố Nghiên ôm cổ tay, Vân Mộng bằng ánh mắt oán hận.
cứ đợi ! Ta tuyệt đối tha ngươi!
Nói , nàng quay người phất tay áo, rờileech_txt_ngu đi, vạt váy lướt qualeech_txt_ngu làm rụng những cành hoa dưới hành , hoa rơi rụng lả tả.
Trên đi, vẫn còn nghe thấy nàng ta quát tháo đầy ấm ức.
Phế vật! Đều là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lũ phế ! Thấy công chúa bị bắt nạt các ngươi đều hết rồi sao! Đợi ca ca ta về, chắc chắn sẽ đem ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bán đi !
hầu sân phắc nhưleech_txt_ngu ve sầu mùavi_pham_ban_quyen đông, cúi đầu hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa.
Dụ Tư nhìn bóng lưng Cố Nghiênvi_pham_ban_quyen đi xa, lo lắng nắm tay Vân Mộng Thư, giọng nói mang khóc.
Mộng Thư, cậu nóng nảy rồi, dù sao cô ấy cũng công chúa, vạn nhất Tĩnh Vương về thật sự trách thì
Vân Mộng Thư tayleech_txt_ngu, thong thả lại chiếc trâm cài bên tócleech_txt_ngu mai.
Viên hồng ngọc ráng chiều phản chiếu một tia sáng thẳm và lạnh lẽo.
Gương mặt nàng không hề có vẻ hoảng loạn, trái lại còn nở một nụ đầy ý.
Yên tâm.
Hắn có trách tội, cũng phải hắn có hay không.
Bóng chiều tà dần buông, đèn trong Tĩnh phủ lần lượt sáng, quang vàng ấm xuyên qua khung cửa sổ chạmbot_an_cap khắc, đổ những vệt loang lổleech_txt_ngu xuống nền gạch xanh của Lan Uyển.
Vân Mộng Thư đang tựa mình trên ghế quý phi nệm mềmbot_an_cap, đầu ngón tay vê nhẹ một hoa tai bằng trân châu Đông Hải mới sắm.
Viên ngọc tròn đầy đặn, dưới ánh nến ra sắc quang dịu nhẹ, chạm vào có cảm giác hơi lành lạnh.
Thanh Hòa đứng bên cạnhvi_pham_ban_quyen sắp xếp lại những bộ y phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới thêm , tiếng vải ma vangvi_pham_ban_quyen lên sột nhẹ nhàng.
Vương phi, người bộ váy Hạbot_an_cap Vận này xem, dùng loạibot_an_cap vân cẩm thượng hạng của Giang Nam, thợ thêu phải mất ròng rã ba tháng mới xong bứcvi_pham_ban_quyen Điểu Triều Phượng này, mặc ra ngoài chắc chắn sẽ lấn át quần phương.
Vân Mộng Thư khẽ gật , ánh mắt lướt căn đầy rẫy những món trang .
giá bằng tử đàn treo đầy vóc là, trang sức từ vàng ròng, điểm thúy, trân châu, mã não bày kín bàn trang điểm dát vàng.
đều là những thứ mới sắm trong mấybot_an_cap ngày qua, món đều tinh hoa mỹ, xứng với thân phận Tĩnh Vương phi.
Nhớ lại dáng vẻ tối đến nhảyleech_txt_ngu dựng của Nghiên ngày hôm đó, khóebot_an_cap môi nàng khẽ lên một đường cong lạnh lẽovi_pham_ban_quyen.
Đích nữ của Trấn Quốc phủ vốn dĩ vinh nhưleech_txt_ngu thếleech_txt_ngu, đâu một đứa em chồng chỉ tay nămbot_an_cap ngón.
Bên ngoài viện vang lên tiếng bước chân dồn của nha hoàn, kèm theo lời bẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phần khép nép.
phi, Tô ở viện chính cho tỳ đến mời người, nói là Vương gia đã về, mời người chính ngay lập tức.
Cố Dạ Hanh sao?
Ngón tay đang vê chiếc hoa của Vân Mộng Thư siết lại, cái của viên ngọc như thấm tận vào tim.
toán ngày tháng, hắn quả thật cũng đến lúcleech_txt_ngu phải quay về, là không ngờ lại nhanh đến vậy.
Nàng đặt chiếc hoa tai xuống, lại nếp váy, giọng nói nghe ra cảm xúc: Đã , ngươi luibot_an_cap xuống đi, ta ngay.
kia vẫn không nhúc nhích, mặt cắt không còn giọt , run rẩy nói: Vương phi, Vương giavi_pham_ban_quyen còn nói, nếu người không đi, thì sẽvi_pham_ban_quyen sẽ thu toànvi_pham_ban_quyen bộ tài sảnvi_pham_ban_quyen người mới sắm gần đây.
Tịch thu tài sảnbot_an_cap? Vân Mộng Thư nhướng , mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngọn vô hỏanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bùng lòng.
Hảo cho một Cố Dạ , vừa vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ đã muốn oaivi_pham_ban_quyen Vương nàngbot_an_cap!
Nàng cười, nhưng ý cười không chạm đến đáy : Vương gia nhà ngươi cũng thật biết nắm thóp người khác, hắn phủ lúc ?
Bẩm Vương phi, Vương gia vừa về nửa canh , hiện đang ở viện chính. Đầu nha cúi thấp hơn.
Tài sản là chuyện , nhưng cáchleech_txt_ngu làm nàyleech_txt_ngu của Dạ Hanh rõ ràng là cảbot_an_cap hỏi cũng hỏi, trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp định tội nàng.
Hẳn là nghe lời pha Cố nên muốn cho nàng một bài đầu đây mà.
Cũng tốt, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn xembot_an_cap, hắn rốt định hưngbot_an_cap sư vấn tội thế nào.
lui xuống đi.
Vân Mộng Thư phất tay, nhìn bóng dáng nha hoàn hốt rời đi, ánh mắt hoàn toànbot_an_cap xuống.
Thanh Hòa đầy vẻ lo lắngleech_txt_ngu: Vương , Vương gia e là đang rất giận, người đi chuyến này vạn lần đừng đối gay gắt.
Yên tâm. Vân Mộng Thư đứng dậy, chỉnh đốn lạivi_pham_ban_quyen y phục, cầm lấy chiếc choàng màu nhã nhặn bên cạnh khoácbot_an_cap , tựvi_pham_ban_quyen mực.
Hắn nếu giảng đạo , nàng sẽ tử tế nói chuyện với hắn.
Còn nếu hắnleech_txt_ngu không trắng đen
Vân Mộng Thư bây giờbot_an_cap, không còn là quả hồng mềm mặc người nắn như một năm trước nữa.
trong màn đêm, Vân Mộng Thư chậm rãi tiến về phía việnleech_txt_ngu chính.
Lồng đèn dướibot_an_cap hành langvi_pham_ban_quyen đungleech_txt_ngu đưa, kéo dài cái bóng cô độc của nàng.
Gả vào Tĩnh Vương hơn một năm, Cốbot_an_cap Dạ Hanh đối vớibot_an_cap nàng luôn lạnh lùng xa cách, nayvi_pham_ban_quyen lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì một phong thư của Cố mà đặc biệt triệu nàng qua.
Nghĩ cũng , hắn đã tin chắc nàng tiêu xài , ức em chồng.
Chính sảnh viện chính, đèn đuốc sáng trưng.
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa đến, mộtvi_pham_ban_quyen mùi hương long diên thoang thoảng đã hòa lẫn cùng hơi ấm của rượu thịt xộc vào mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đẩy cửa bước vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thấy Cố Dạ Hanh nghiêm nghị ở vị trí .
Hắn đã trút bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhung y, mặc bộ thường phục màu tuyền, tóc được búi gọn ngọc quan, làm tôn lên gương mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm.
Chỉ là mệt phong trầnleech_txt_ngu không được giữa chân và lớp hàn sương ngưng tụ trong mắt khiến không khí cả sảnh chính đèleech_txt_ngu đến ngạt thở.
Bàn sơn hào hải vịleech_txt_ngu đang bốc nghi ngút, hiển là tiệc trần dành cho hắn.
Hắn mắt nhìn qua, ánh mắt lướt trênbot_an_cap người nàng như đang xem xét một vật phẩm có sự sống.
Ngồi đi.
Mộtvi_pham_ban_quyen chữ, không hơi ấm.
Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư nghe , ngồi xuống chiếc ghế đối diện hắn, sống lưng thẳng tắp.
Nha hoàn run cầm cập rót nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tách trà , làn khói sươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mờ ảo che lấp đi khuôn mặt lạnh đối diện.
Im lặng như tờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hồi lâu sau, Dạ Hanh mới mở lời, nói còn lạnh hơn cả mànleech_txt_ngu đêm ngoàivi_pham_ban_quyen cửa .
Nói đi, chuyện này là thế nào. Nghiên trong thư nói nàng một ngày vung tay vạn lượng, tay đánh muội ấy, lấy Trấn Quốc Công phủleech_txt_ngu ra chèn ép ấy?
Quảvi_pham_ban_quyen nhiên.
Vân Mộng Thư nâng tách trà lên, hơibot_an_cap ấm truyền qua đầu ngón tay khôngleech_txt_ngu sưởi ấm được trái tim.
Nàng thổivi_pham_ban_quyen nhẹ bọt trà, điệu thản như đang nói chuyện không liên quan đến mình.
Vương nghe lời diệnleech_txt_ngu từvi_pham_ban_quyen Công chúa mà đã định là lỗi của ta sao?
Nếu không thì sao? Cố Dạ nhíu lại, ánh mắt chợt trầm xuống, Nghiên từ nhỏ kiêu căng nhưng chưa bao giờ dối. Ba vạn lượng, nàng tiêu sạch trong ngày, không phải hoang phí thì là gì?
Hắn hơi nghiêng người về phía trước, một áp lực hình bủa lấy nàng.
Muội ấy là muội muội ruột của bản vương, nàng là Vương phibot_an_cap, không yêu muội ấy thì thôi, saovi_pham_ban_quyen còn ra tay đánh người?
Vương gia nói vậy thì thật quá phiến diện rồi.
Mộng đặt tách tràbot_an_cap xuống, đáy chén va chạm với mặt bàn phát ra một tiếng cạch giòn giã.
Nàng ngước mắt, đối diện với nhìn dò hắn, sự giễu cợt trong đáy mắt không còn giấu.
Ta gả vào Tĩnh Vương phủ một năm, Vương gia đã bao giờ thấy phần hoang phí?
Kho trongvi_pham_ban_quyen trống rỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, quần của ta ngay cả bộ yvi_pham_ban_quyen phục đàng hoàng cũng không có, trang đầu lại càng .
dù sao cũng là đích nữ Trấn Quốc Công phủ, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tĩnh Vương phi do chính Thánh thượng sắc phong, ra một mónvi_pham_ban_quyen phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiện ra hồn không có, chẳng lẽ mất mặt khôngvi_pham_ban_quyen phải là Tĩnh Vương Cố Dạ Hanh ngươi sao?
Mấy ngày trước ta sắm sửaleech_txt_ngu y phục trang , chẳng qua là muốn bù đắp lại diện vốn có của một Vương phi. Còn về ba vạn lượng kia
chưa dứt, Vân Mộng Thư trong tay áo lấy một cuốn sổ sách, chát một tiếng, ném mạnh lên bàn.
Vương gia chi bằng tự mắt xembot_an_cap!
sổ mở ra, chữ trên đóbot_an_cap mạnh .
Trong lượng linh dược kỳ được từ Tây Vực, chuyên trị những thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũ do xông pha sa để lại, ngàn vàng khó tìm!
Ba lượng là những vậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quý giá bổ khí, để điều dưỡng lại cơ thể hao do ngài bao bôn !
Ba ngàn lượng là mua sắm áo mùa đông cho bộc trong phủ và tháng này! lạnh rồi, thể hạ nhân mặc áo mỏng mà mạng Vương gia ngài được!
Giọng nói của nàng mỗi câu một lớn hơn, một lạnh hơn, giống như những lưỡi dao tôileech_txt_ngu băng, đâm thẳng vào lồngleech_txt_ngu Cố .
Hơn hai vạn một ngàn lượng còn lại, một phần dùng để sắm sửa đạc trong vương phủ, vật dụng đã cũ , ngoài nhìn chỉ nói Tĩnh Vương nghèo ! cònvi_pham_ban_quyen lại làleech_txt_ngu bù vào phần lệ của Vương phi mà hơn một nămleech_txt_ngu qua ta chưa từng được nhận!
Ta là Vương , nắm quyền thu chi trong nhà, những khoản chi này, từng món việc, đều là tình hợpleech_txt_ngu lý!
Vân Mộng Thư đứng dậy, nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuốngvi_pham_ban_quyen hắn từ trên cao, từng chữ như nhỏvi_pham_ban_quyen .
Vương gia giờ hãy nói cho ta biết, thế nào là hoang phí?
Ánh Cố Hanh chặt vào cuốn sổ sách , đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngón tay mân mê trangvi_pham_ban_quyen giấy hơi ngả , nhưng một cũng không lọt vào mắt.
Hơi thở của hắn đã loạn rồi.
Từng câu vì ngài kia giống như những cái tát , giáng mạnh vào hắn.
Đau rát vô cùng.
Gió từ hànhbot_an_cap lang lùa vào trong sảnh, thổi áo cẩm bào màu đen của hắn bay phần phật, cũng thổi buốt lạnh cả trái tim hắn.
Trong hắn bỗng nhiên lên một tia cảm xúc lạ lẫm.
Trong , Cố Nghiên chỉ nói Vân Mộng Thư tiêu xài vô độ, ức hiếp cô ta, chứvi_pham_ban_quyen tuyệt nhiên không hề nhắcvi_pham_ban_quyen đến những chi này.
Hắn biết rõ thương cũ của mình thường xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát, những tổn thương do chinh sa trường để lại đã tủy, nhất là vào những ngày mưa gió lại càng đau đớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mức khó lòng chợp mắt.
Nhưng hắn ngờ rằng, vị Vương phi mà vốn luôn ghét và đối xửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh nhạt , lại đặc biệt bỏ ra ba lượng để mua cho hắn kỳleech_txt_ngu dược trị thương được Tây Vực.
Chưa đến ba ngàn lượng mua những vật phẩm quý giá để bổ nguyên kia, rõ ràng cũng là muốn sóc cho thân thể phảibot_an_cap bôn ba quanh năm của hắn.
Quả nhiên đúng như lời Xích Tiêu nói, nàng vẫn luôn quan tâm và yêu hắn sâu đậm.
Lại còn ngày sinh thần tới, nàng chuẩn bị tâm huyết như vậy, không biết dành cho hắn món quà sinh nào?
Những ý nghĩ này lướt qua tâm trí hắn nhanh đến mứcvi_pham_ban_quyen hắn khôngvi_pham_ban_quyen kịp bắt.
Vân Thư hề nhận ra dao trong lòng hắn, tiếp tục thản nhiên nói: Còn về việc độngvi_pham_ban_quyen thủ làm bị thương Cố Nghiên, lại càng là vi_pham_ban_quyen căn cứ.
Ngày đó nàng ý xông vào Tĩnhvi_pham_ban_quyen Vương phủ, phân biệt trắng đen đã mắng thậm tệ, nào là vô liêm sỉleech_txt_ngu, tham lam vôvi_pham_ban_quyen độ, thậm chí còn vu khống ta dùng thủ đoạn hèn hạ để ép hôn, ta làbot_an_cap hạng hạ tiện.
đã hết giải thích, nàng ta không nghe, ngược lại còn định ra tay xô đẩy tavi_pham_ban_quyen, thậm muốn hủy hoại tư sản của ta. Ta chỉ ra tay ngăn cản, coi như là phòng vệ chính đáng thôi.
Vương giavi_pham_ban_quyen nếu không tin, có thể hạ nhân trong phủ. Chuyện ngày đó bọn họ đều tận mắt chứng kiến, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể làm cho ta.
Giọng điệu Vân Mộng Thư kiên , đáy mắt không chút : Còn việc ta nhắc đến Trấn Công phủ phải để gây áp lực cho nàng ta, chỉ muốn nhắc nhở ta rằng lời và hành độngbot_an_cap cần phải có chừng mực.
Nàng ta lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công chúa, nhưng cũng em chồng của Tĩnh Vương phủ, mắng chửi mẫu trước hạ nhân là điều mất đi thể thống.
nữa, Trấn Công Vương phủ là thông gia. Nàng ta cứ tùy ý làm càn như vậy, nếu truyền raleech_txt_ngu ngoài chỉ khiến người ta cườileech_txt_ngu chê dạy không nghiêm, lại càng khiến hai phủ nảy hiềm khích.
Trong sảnh rơi vào sự im lặng dài, tiếng nến cháy tách rất khẽ. lửa bập bùng soi bóng đôi mày trầm mặc Cố Dạ Hanh, cũng soi rực tấm lưng tắp của Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng Thưvi_pham_ban_quyen.
Hắn hiểu rõ tính cách củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cố Nghiên, kiêu căng ngang ngược, luôn coi thường Vân Mộng từ tận lòng, nói không chừng thực sự là nàng ta khơileech_txt_ngu sự việc trước.
tiền vạn lượng Vân Mộng Thư nói, từng khoản một đều dùng việc thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tế, đặc biệt sáu ngàn lượng dùng sức khỏe của hắn, lại càng chạm đúng vào nơibot_an_cap mềm yếu nhất trong lòng hắn. Chi tiêu như quả thực hợp tình hợp lý, không phải hoang phí vô cớ.
Hồi sau, hắn mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói rõ vui : Cố Nghiên từ nhỏbot_an_cap đã đượcvi_pham_ban_quyen phụ hoàng và bản vương nuông chiều quá mức, tính tình kiêu kỳ, nói không biết nặng nhẹ, nàng không cần chấp nhặt với nàng ta quá.
Ta không phải là chấp nhặtleech_txt_ngu. Mộng Thư ngước , nhìn thẳng vào mắt hắn.
chỉ đang trì tôn nghiêm của một phi, trì thể diện của Quốc Công phủ.
Vương gia, gả vào Tĩnh Vương phủ là có tamleech_txt_ngu sính, là thê tử ngôn thuận, chứ không phảibot_an_cap đây để chịu nhục.
Vân Mộng ta gánh vác được danh phận Tĩnhbot_an_cap phileech_txt_ngu, cũng không cho phép kẻ khác tùy tiện vu khống hay sỉ nhục .
Ánh mắt Cố Dạ động, nhìn nữ tử trước mắt, trong mắt thoáng lên tia xúc lạ lùng, thêmleech_txt_ngu vài tán thưởng.
Hắn từng thấy một Vân Mộng Thưleech_txt_ngu như thế .
Trước đây khi ở trước mặt , nàng luôn khúm núm tùng, mang theo phần cẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dè dặt, cảvi_pham_ban_quyen nói cũngleech_txt_ngu dám lớn tiếngvi_pham_ban_quyen.
nay lại sắc sảo như vậy, câu chữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều mang sự kiêu khí chất đích nữ Trấn Quốc Công phủ, khiến hắn thời không rời mắt.
Hắn im lặng giây lát rồi bất ngờ đứng , chậm rãi bước đến mặt nàng.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (4)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Thu Trang Lê

Thu Trang Lê

3/7/2026 lúc 6:47 chiều

Bao giờ có tiếp vậy ad

Lani

Lani

7/7/2026 lúc 8:12 sáng

Truyện sao bị dừng không nge được