Ngồi Tù 3 Năm Vì Giữ Mẹ: Giờ Phải Bước Chân Vào Thế Giới Ngầm Cứu Lấy Anh Em Thân Thiết

Ngồi Tù 3 Năm Vì Giữ Mẹ: Giờ Phải Bước Chân Vào Thế Giới Ngầm Cứu Lấy Anh Em Thân Thiết

Thư Thư Review full 09/08/2026 157 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

💥 Vừa Ra Tù Đã Đụng Độ Trùm Hắc Đạo: Tay Trắng Vả Mặt Kẻ Thù!

Bị hoa khôi thanh xuân sỉ nhục vì chỉ là một thằng rửa xe mạt hạng? Anh em vào sinh ra tử bị trói gô, tính mạng treo lơ lửng trên lưỡi rìu của ông trùm hắc đạo? Nhẫn nhịn thì mất tất cả, vùng lên thì đầu rơi máu chảy, Lý Hổ chọn cách dẫm đạp lên mọi quy tắc để sinh tồn!

Ngồi tù ba năm vì bảo vệ mẹ , Lý Hổ bước ra xã hội với hai bàn tay trắng và mở một tiệm rửa xe lụp xụp. Tưởng chừng yên ổn, nhưng sóng gió ập đến khi tình cũ Tằng Đồng Đồng – giờ là bạn gái của tay anh chị Ngụy Lượng – rắp tâm ép bạn thân Khương Nghiên đi làm gái tiếp rượu. Để cứu người, người anh em A Phát đâm trọng thương Ngụy Lượng và rơi vào tay ông trùm Hồng Vệ Quân. Đối mặt với họng súng lạnh ngắt và lưỡi rìu chực chờ giáng xuống , Lý Hổ buộc phải bước chân vào thế giới ngầm, chấp nhận làm “quân bài” mượn đao giết người của kẻ thù. Giữa những âm mưu bẩn thỉu chốn KTV đèn mờ và tiếng chửi rủa ẩu đả, Lý Hổ âm thầm giăng một mẻ lưới lớn. Lắng nghe từng nhịp thở dồn dập, tiếng da thịt va chạm và tiếng ly cốc vỡ nát trong cuộc chiến vương quyền khốc liệt này!

🔥 Vả mặt cực gắt, không ngán một ai: Main nam đầu óc nhạy bén, ra tay quyết đoán. Phân cảnh “bón hành” cho trà xanh Tằng Đồng Đồng và đám giang hồ tép riu đảm bảo nghe sảng cực kỳ.

⚔️ Plot twist ngộp thở chốn hắc đạo: Từ một kẻ rửa xe thấp bé , main thâm nhập vào sào huyệt kẻ thù, dùng trí não để đối đầu với lão trùm già xảo quyệt có súng trong tay.

🎧 Âm thanh đô thị chân thực: Không gian kịch tính đến nghẹt thở với những pha rượt đuổi, đánh đấm đường phố và bí mật chấn động sau ánh đèn KTV.

Đeo tai nghe vào, tắt đèn đi và bật âm lượng mức tối đa để cảm nhận sức nóng của những màn thanh trừng đẫm máu trong siêu phẩm audio Đô Thị Hắc Đạo này. Bấm PLAY ngay trên tfullaudio.org để cày cuốc cùng main!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Ngồi Tù 3 Năm Vì Giữ Mẹ: Giờ Phải Bước Chân Vào Thế Giới Ngầm Cứu Lấy Anh Em Thân Thiết cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Năm mười tám tuổi, có lão lưu trêu ghẹo mẹvi_pham_ban_quyen tôi, trong cơn giận, đã phế cái ấyleech_txt_ngu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão, còn đâm thêm mấy nhát.
Không ngờ sau khi đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào bệnh việnleech_txt_ngu, lão qua khỏi. May mà tòa án tôi phòng vệ quá giới hạn, chỉ phải ba năm.
Cha đã mất tíchvi_pham_ban_quyen từ nhiều năm trước, trong thời gian tôi thụ án, mẹ lâm bệnh qua đời. nói trước lúc chung, bà vẫn không gọi tên cha tôi, nói rằng có ông , không dám bắt nạt nhà chúng tôi, lũ lưu manh trong huyện, thậm thành phố đều sẽ phải quỳ .
Tôi chỉ một chút ấn tượng mơ hồ đàn ông đó, chỉ nhớ ông rất lớn, còn mặt ra sao thì đã quên sạchbot_an_cap. vậy, tôi chẳng mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bận tâm đến lời mẹ nóileech_txt_ngu, chỉ coi đó là những lời mê nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tóm , đìnhleech_txt_ngu chỉ có hai mẹ con tựa lẫn tan rã nhưleech_txt_ngu thế. Kể đó, không còn gì để vướng , ngoạileech_txt_ngu một gáibot_an_cap khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ lại, lòng tôi tràn đầy tiếc nuối.
Đó là Đồng Đồng, hoa khôi của lớp tôi trung học.
Tằng Đồng Đồng rất đẹp, da trắng, trên người luôn tỏa một mùi hương thoang thoảng. , ít nhất một nửa nam lớp thương trộm nhớ cô ta.
Hai đứa tôi lúc đó là bạn cùng bàn, thường xuyên đùa giỡnleech_txt_ngu, khẩu chiến với nhau. Lâu dần, tôi tình cảm, và cảm nhận cô ta cũng ý với mình. Có lần trong giờ học, tôi không kìm lòng được mà lén nắm tay , cô ta chỉ khẽ vùng vẫyvi_pham_ban_quyen thăm dò, thấy không thoát được thì theovi_pham_ban_quyen tôi, rồi mặt đến tận mang tai.
Cảnh tượng đó, vĩnh viễn không bao giờ quên.
Tôi đã dự ngay khi tốt nghiệp tỏ tình với cô ta. dám , hai đứa chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn thànhvi_pham_ban_quyen một đôi!
chưa kịp thổ lộ thì tôi đã phải vàobot_an_cap tù, đây nuối tiếc nhất .
Sau khi raleech_txt_ngu , tôi thử liên lạc với vài người cũ, mới hiện họ hoàn không biết việc tôi ngồivi_pham_ban_quyen tù. Có lẽ vì sau khi nghiệp mỗivi_pham_ban_quyen người một ngả, tin không mấy bén, họ chỉ nghĩ là tôi biến mất.
Tôi gọi điện cho Tằng Đồngleech_txt_ngu . Giây phút cuộc gọi được kết nối, cô ta có vẻ bấtvi_pham_ban_quyen ngờ, hỏi tôi là . Tôi trầm giọng đáp một câu là mình đây, cô ta lập tức nhận ra, nhiênvi_pham_ban_quyen thốt lênbot_an_cap: Lý Hổ?
Tôi khẽ một tiếng, chưa kịp nói gì thêm thì cô ta hỏi dồn dập súng liên thanh: Mấy năm cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi , sao gọi điện mãi không ? Cậu nghiệp họcleech_txt_ngu chưa, dạo này đang làm gì?
Những câubot_an_cap hỏi của cô tavi_pham_ban_quyen làm tôi vừa vừavi_pham_ban_quyen tủi. vì cô ta vẫn nhớ và quan tâm đến tôi, nhưng vì tôibot_an_cap khôngvi_pham_ban_quyen phải nói nào, tôi hoàn toànbot_an_cap không thể trả lời nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi !
Tôi nghiến răng cúp máy. Sau đó cô có gọi lại nhưng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe.
Lúc đóvi_pham_ban_quyen đầu tôi chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ duy nhất: Phải kiếm tiềnvi_pham_ban_quyen, đắp lại mấy năm đãbot_an_cap mất, đến ngày sự nghiệp thành mới liên lạc lại với Tằng Đồng Đồng!
Thế nhưngbot_an_cap vạn không tới, đợi được đến ngày đó, chúng tôi đã gặp lại , mà trong một tình cảnh bẽ bàng.
Sau hôm đó, tôi đi làm thuê khắp nơi tích cóp được ít vốn, mở một tiệm rửa xe. này không đòi hỏivi_pham_ban_quyen trình độ, chỉ cần bỏ sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chịu chịu khổ là .
Còn nhớ ngày đầuvi_pham_ban_quyen khai trương, tôi bảo người làm đẩy giá (để tiết chi phí, tôi chỉ đúng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân ), thì điện thoại đổ chuông, là một số lạ.
Tôi nhấcvi_pham_ban_quyen máy, nghe thấy đầu dây bên : Lý Hổ phải không? Tôi là Vương Vĩ cục thành phố, có vụ muốn giaovi_pham_ban_quyen anh, làm tốtbot_an_cap thì một tháng kiếm được vạn
đáp lại một câu: Ta lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bố mày đây, rồi nút ngắt cuộc gọi. Điện thoại lừa mà cũng gọi đến tận chỗ tôi, sự nghĩ ngồi tù mấy là chẳng biết sao?
thoại, tôi đi ra ngoài, đúng một chiếc BMW series 3 chạy .
Người làm lập tức đón khách, cũng cầm vòi nước lên, nhưng chiếc xe lại ở cửa chứ không vào. Chỗ lái là một thanh niên, nhưvi_pham_ban_quyen gọi điện thoại.
Cửa phụ có người xuống, là một nữ mặc dài màu , làn da trắng rất thu hút ánh nhìn. Lúc đó tôi thầm nghĩ:
Cô gái này da trắng thật, có khi chẳng kém gì Tằngleech_txt_ngu Đồng Đồng. Kết quả, tôivi_pham_ban_quyen không ngờ tới là khi cô tavi_pham_ban_quyen quay mặt , tôi chớt lặng tại chỗ.
Đó chính là Tằng Đồng Đồng.
Mấy năm không gặp, Tằng Đồng Đồng càng trở xinh đẹp, dáng người chín chắn hơn , nữ tính mặn mà, khí chất cũng thăng lên không biết bao nhiêu lần.
Thấy là cô tabot_an_cap, tôi hơi bối , vì lúc đó tôi mặc rướibot_an_cap, bộ đồ rằn ri đã phai màu trầm trọng, chân đi đôi ủng cao subot_an_cap cũ kỹ. Lúc rửa xe, tôi toàn thế này.
người ta hiện giờ trông còn lẫy, rạng ngời hơnbot_an_cap xưa.
Tôi không dám nhìn vào mắt cô ta, theo muốn lùi lại sau.
Nhưng cô ta đã ra tôi, ngạc hỏi: Lý Hổ?
Đã chào hỏi rồi, đành phải gật cười một .
Tằng Đồng Đồng nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi, nhìn từ đến chân từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân đầu. Rõ ràng cô ta ngờ tôi lại làm nghề , đôi lông mày lại, như định nói gì đó nhưng rồi lại .
cũng muốn hiện mặt Tằng Đồng Đồng trong bộ dạng này, nhưngbot_an_cap không còn cách nào khác, chỉ đành cứng nói: rồivi_pham_ban_quyen không gặp!
Đồng Đồng gật đầu, vẫn không nói gì. Giữa lúc không khí ngột ngạt thì điện thoại cô ta , côvi_pham_ban_quyen ta bèn đi một nghe máy.
này có chiếc xe khác đi tới, chiếc BMW lại chắn ngay cửa, bản thân không vào mà còn cản đường người khác. Người làm của tôi gõ cửa kínhvi_pham_ban_quyen, nhưng gã niên kia phẩy tay, vẻ mặt đầy mất kiên .
Tôi đành đi phía Tằng Đồng Đồng. Khi khoảng cách càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần, tôi nghe thấy cô đang nóivi_pham_ban_quyen điện :
Thật sự là cạn lời , Lý Hổ thế mà ở đây rửa xe! Mấy hôm trước anh gọi điện, tôi còn tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ta phất lên rồi nên quay lại theo đuổi tôi chứ! Lúc tôi hỏi dạo này làm gì, hèn gì anh ta không dám nói Thật không anh ta lấy đâu ra tự tin nữa, số tiền anh ta kiếm được tháng chắc gì đã mua nổi cái bánh xe Lượng, uổng công ngày xưa tôi còn nhiều kỳ vọng anh ta nhưvi_pham_ban_quyen
Người tôi cứng đờ lại.
Thời gian đúng làbot_an_cap con dao đồ tể, chỉ chớt năm thángvi_pham_ban_quyen mà còn giết cả lòng người.
Vỡ nát, tất cả đều vỡ nát. Những ký ức áp, ngô, cảvi_pham_ban_quyen khuôn mặt đỏ bừng vì cái nắm tay trộm, tất cả như những bong bóng xà phòng dưới mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , gió thổi qua tan biến sạch sanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đồng dường nhưleech_txt_ngu nhận ra điều , hoảng hốt quay , thấy tôi đang đứng sau thì cũng tỏ lúng túng, vội chữaleech_txt_ngu thẹn: Lý Hổ, tôi không có ý đó
Tôi ngắt ta, gằn từng : Cô yên tâm đi, sau này tôi sẽ không cô thêm một cuộc điện nào nữaleech_txt_ngu.
Không hiểu sao, nhiên cònbot_an_cap chút giận dữ nào. lẽ vì thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đáng để bận vì một người nữ như thế, thậm còn nực cười. Đây chính là người con gái mà tôi đã nhung nhớ suốt ba năm sao?
Nghe tôi nói vậy, Đồng Đồng cũng nổi cáu, bội : Không gọi thì thôivi_pham_ban_quyen, anh ai ? Không gọi càng tốt, bạn trai tôi ghen lắmleech_txt_ngu, để anh ấy được thì ít nhất đánh gãy cái chân anh!
Lời còn chưa dứt, ghế lái của chiếc BMWvi_pham_ban_quyen ngột mở ra. Một gã niên đeo dây chuyền vàng, xăm trổ đầy tay vừa nghe điện thoạileech_txt_ngu vừa bước .
Biết rồi đại Lý Hổ chứ gì, em nhớ rồi Đại ca yên tâmvi_pham_ban_quyen, có tin của anh em báo ngay lập Chuyện đó nhiên, nếu gặp được anh ấy, em lập tức dập đầu lạy mấy cáileech_txt_ngu cũng Ha ha ha, đùa thôi, tóm đại ca cứ yên tâm, em chắn sẽ kháchbot_an_cap sáo hết mức, kính rước anh ấy đến trước mặt đại ca Vâng, vâng, chắc chắn không đắcbot_an_cap tội, từ giờ đi ấy chính chabot_an_cap em rồi, đứa nào dám động vào một sợileech_txt_ngu của anh là em mạng với đứa đó ngay Anh muốn mặt trên trời, em cũng xuống được!
Gã thanh cúpvi_pham_ban_quyen điện , tiến lại gần tôi và Tằng Đồng Đồng.
Có chuyện gì thế Đồng Đồng, gặp quen ? Thấy hai người đứng buôn chuyện nửa ngày trời rồi! Gã thanh niên tòbot_an_cap mò hỏi.
Thanh đó chính Ngụy Lượng, bạn trai Tằng Đồng Đồng. Lúc đã nghe cô ta nhắc đến trongbot_an_cap điện . Tóc húi cua, dây chuyền vàng, cánh tay xăm , chân đi , nách còn một chiếc túi nhỏ, nhìn quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái ra ngay bộ chuẩn của dân xã hội.
Tằng Đồng Đồng không trả câu hỏi của hắn, gương mặt lộ vẻ nghi hoặc: vừa là tìm ai cơ?
Lý Hổ đấy, sao thế, em quen à?
Lý Hổ nào? Tằng Đồng Đồng nhíu mày .
tên giết ngườivi_pham_ban_quyen Em quen thật à? Ngụy Lượng miệng.
Cái tên Lý chẳng có gì lạ lẫm, nhưng khi đến chữ tên giếtvi_pham_ban_quyen người, tim tôi thịch một cái, thầm đoán tám phần mười là đối đang tìm mình.
Nhưng Tằng Đồng Đồng không biết chuyện của tôi, ngược lại cô ta còn thở phào nhẹbot_an_cap nhõm, liếc tôi một cái với ýbot_an_cap bảo mộng nữa, không liên quan gì đến tôi đâu. Có lẽ nói lúc nãy của Ngụy Lượng về việc muốn phụng Lý Hổ như cha đã khiếnvi_pham_ban_quyen cô ta giật mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Không , chỉ là tò mò thôi Giết người? Chuyện là thế nào? Tằng Đồng hỏi tiếp.
Hầy, em biết Lão Phú chứ?
chứ, tay lưu manh khét tiếng một thời ở huyện mà. Những năm chín mươi lão ta phất lên nhờ khaivi_pham_ban_quyen thác mỏ than, sau nàyleech_txt_ngu bị người ta gài bạc, thua sạch cả gia sản, trở thành lang thang đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường xó chợ tựvi_pham_ban_quyen nhiên lại nhắc đến lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta?
Mấy năm trước người ta giết rồi Hèn gì em không biết, giờ chẳng mấy ai nhắc đến lão ta nữa, chớt rồi cũng ai tâm, người giết lão chính là Lý Hổ. Ngụy Lượng một điếu thuốc rồi tự châm lửa. Có vẻ hắn khá cưng chiều Tằng Đồng nên kiên nhẫn giải thích: Tư liệu khôngvi_pham_ban_quyen , chỉ biết là một gã thanh niên, hơn hai mươi tuổi, ở mạn phố Hòe Già. Tòa phán phòng vệ quá giới hạn, nghe nói vừa mới ra cách đây không lâu. Quânbot_an_cap hắn giúp, dặn anhbot_an_cap phải khách khí một chút Ngay cả ảnh cũng không có, lát nữa qua nhà hắn xem sao.
Nghe đây, tôi đã chắcbot_an_cap chắn Ngụy Lượng đang tìm mình. Lão manh mà tôi giếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính là Lão Phú, và nhà đúng là ở khu nhà cấpvi_pham_ban_quyen bốn phía phố Hòe Già.
Phố Hòe Già là khu ổ chuột nổi tiếng của huyện chúng tôi, đường sá lồi lõm, nước thải tràn lan, nhà cửa cái sau nát hơn cái trước. Hồi còn đi học tôi vốn trọng sĩ diện nên bao giờ nói cho ai biết nhà mình ở đâu, vì Tằng Đồng Đồng không hề biết tôi ở đó.
Nhưng tôi lâu không về . Cha thì mất tích, mẹ thì quabot_an_cap đời, về cũng chẳng để làm . Bình thường ăn ngủ ngay tiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rửa xe, Lượng có đến đó thì cũng chỉ tốn công vô ích.
Còn về anh Quân, tôi không đó ai.
Tìm tôi giúp đỡ?
Tôi thì được gì chứ?
Nhìn hai cánh xăm của Lượng, tôi đoán đại ca của hắn chắc chắn cũng chẳng phải hạng lành gì, nên tôi im lặng, bớt một chuyện chi bằng bớt đi chuyện.
Tằng Đồng Đồng càng chắc người đó khôngvi_pham_ban_quyen phải tôi, cô ta nói chỉ tìm người thôi mà, đâu đến phải quỳ xuống tôn làm cha chứ?
Ngụy cười ha hả hai , bảo đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đương nhiên là nói đùa, nhưng anh Quân thực sự có chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan trọng tìm hắn, nếu anh Quân bắt hắn phải dập đầu thì hắn cũng buộc phải quỳ thôi
Ngay lúc đó, chiếc xe phía sau lại bóp ỏi. ta A Phát tiếnbot_an_cap lại gần hỏi: Ông chủ, rốt cuộc có rửa xe không đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Rửa! Rửa chứ!
Ngụy không hỏi thêm về mối quan hệ giữa tôi và Tằng Đồng Đồng, có lẽ hắn cũng đểbot_an_cap đến tôi, vội quay lại lái xe vào tiệm. Đồng Đồng lại càng không thèm đếm đến tôi, hai chúng tôi nhưleech_txt_ngu hoàn toàn trở mặt, chẳngleech_txt_ngu còn để nói nữa.
Tôi và A Phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt tay vào rửaleech_txt_ngu . ta dùng vòi rồng phunvi_pham_ban_quyen nước, còn trách xoa xà phòng, phối hợp nhàng, làm việc ngơi tay.
Vừa xe, tôi vừa không kìm được suy nghĩ, rốt tay anh Quân kia tìm mình để làm gìleech_txt_ngu?
lúcvi_pham_ban_quyen , Ngụy Tằng Đồng đứng một trò chuyện.
Tôi loáng nghe Ngụy Lượng nói: Lần trước bảo em tìm mấy đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rượu, em tìm được ? KTV mấyleech_txt_ngu ngày nay kinh doanh không tốt lắmvi_pham_ban_quyen, anh Quân mắng anh mấy lần rồi đấy.
Tằng Đồng Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáp: Đang , nhưng chưa thấy đứa hợpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
đến đây, tôi thầm cảm thán trong lòng, Tằng Đồng bây giờ còn luôn nghề mì rồi sao?
không gặp có mấy năm màvi_pham_ban_quyen thay đổi quá, vậy mà tôi còn ở trong tù nhung nhớ côleech_txt_ngu suốt ba năm trời, thật sự muốn tự cho mình mấy cái bạt tai.
Ngụy Lượng lại nói: Cô bạn thân trướcvi_pham_ban_quyen đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ănvi_pham_ban_quyen cùng cũng được đấy, xinh đẹp, dáng chuẩn. ấy xem muốn làm không? ấy chịu đến, nhất định sẽ là át , khách chắc chắn sẽ tranh nhau gọi, việc kinh doanh sẽ phất lên .
Tằng Đồng Đồng bảo thôi đi, ấy chắc chắn không đâu, người ta có công việc hoàng mà.
Ngụybot_an_cap Lượng không thử sao biết , ai mà chê tiền bao giờ, đi tiếp rượu chẳng phải kiếm được nhiều hơnleech_txt_ngu đi làm sao? Nếu việc này công, anh sẽ cho em một chiếc túibot_an_cap xách mới.
Tằng Đồng do dự một lát, cùng lại đồng , bảo thôi thì cứ thửleech_txt_ngu xem sao, tối nay cô ấy ra ăn cơm, nếu cô ấy muốn thôi, anh không ép buộc đâu đấy, sao cũng là bạn thân em.
Ngụy Lượng cười hai tiếng, bảo chắc chắn sẽ không ép buộc.
Nhưng điệu cười của hắn cực tạo, ngay cả tôi còn nhận ra có điểm không ổn, tôi không tin Tằng Đồng lạibot_an_cap không có chút tinh ý đó!
Trong tôi như có vạn con ngựaleech_txt_ngu thồ chạy loạn, Tằng Đồng Đồng bâybot_an_cap giờ đúng là chẳng ra gì, ngay bạn thân của mình đem ra hố!
Hai người họ xì xào hồi, xe cũng rửa xong, Lượng liền Tằng Đồng Đồng rời đi. Trước khi đi, Tằng Đồng Đồng còn mộtleech_txt_ngu cái nhưng không nói gì, nghênh bước lên BMW, thể đang tuyên rằng chúng tôi đã là người hai thế giới khác nhau.
Nhìn chiếc xe rời đi, tôi nhổleech_txt_ngu một bọt đất, là một đôi thất đức, sớm cũng bị sátvi_pham_ban_quyen hốt đi thôi!
khi họ đi, tôi A tiếp tục rửa xe, bận rộn suốtvi_pham_ban_quyen cả một ngày .
Mãi đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc gần sập tối, một chiếc nhiên lái vào.
Chiếc Passat màu đen bóng loáng, nhìn không giống như đến để rửa xe. Tôi lấy lạ thì một thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niên tầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài hai mươi tuổi bước xuống xe, màu lúa mạch, mặc bộ thao, trông rất tinh anh và gọn .
anh bạn, có chuyện không? Tôi đón lấy, nhận ra đối phương không cóbot_an_cap ý định xe.
, tôi đến tìm cha . Thanh niên đó nhìn tôi chằm, khóe miệng khẽ lên một nụ cười lạnh lùng.
Cha ? Cha anh là aileech_txt_ngu? Tôi cảm thấy kỳvi_pham_ban_quyen , tìm thì đến tiệm của tôi làm gì, ở đây làm có ông già nào !
Cha tôi tên Lý Hổ. Thanh đó nói.
Tôi anh ta bằng ánh mắt càng thêm khó hiểu, toàn không biết anhvi_pham_ban_quyen ta đang ám chỉ điều .
Thanh niên thòvi_pham_ban_quyen tay vào túi, lấy ra một tấmvi_pham_ban_quyen thẻ rồi quơ quơ trước mặt tôi.
Tấm bìa màu đen, mở ra và thông tin , bên trên ghi rõ ràng: Công an thành phố, Cảnh sát hình sự, Vương Vĩ!
Đầu óc tôi lập tứcvi_pham_ban_quyen nổ vang một tiếng, chợt nhớ ra trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nhận một điện thoại, đối phương tự xưng Vương Vĩ ở thành phố, còn nói có nhiệm vụ giaobot_an_cap cho . Tôi cứ ngỡ là bọn đảo nên đã buông Tao là cha mày cúp máy.
Giờ thì người đến rồi!
Cha, con đến rồi đây, cha có gì muốn căn dặn không? Vĩ vẫn cười tôi.
Trong thời dữ liệu lớn , với thân phận là cảnh sátvi_pham_ban_quyen hình sự, việcvi_pham_ban_quyen anh ta điều ảnh chụp, thoại và ở hiện tại của tôi là quá dễ . Mà tôi người ngồivi_pham_ban_quyen tù, vừa thấyleech_txt_ngu như họ là tim đã run rẩy, lập tức thay đổi mặt, lả nịnh nọt: Sếp Vương, đừng chứ, tôi nào dám làm cha anh Lúc trước tôi cứ tưởng điệnleech_txt_ngu thoại lừa đảo lẽ có hơi mạovi_pham_ban_quyen phạm, bỏ , qua cho nhé. Anh tìm tôi có việc gì không?
, nói bỏ qua là bỏ qua sao, tôi định báo hiếu anh đây! Vĩ nói mỉa mai, còn đưa chọc chọc vào ngực tôi.
Anh Hổ, cóvi_pham_ban_quyen chuyện gì thế? Abot_an_cap Phát thấy tình không ổn, lập tức xách một bình cháy lao rabot_an_cap, nhìn Vương Vĩ bằng ánh mắt hằm đe dọa.
, không có , cậu trong trước đibot_an_cap Tôi vội vàng ngăn cậu lại. Cái gã đầu thẳng tuột, làm việc chẳngleech_txt_ngu bao giờ hậu quả, cứ nóng lên là chấp tất cả. Trước đây cậu đánh nhau với mấy khách hàng, xuyên vì một lời không hợp là vung tay tát thẳng vào ngườibot_an_cap ta, khiến tôi không phải nóileech_txt_ngu bao nhiêuvi_pham_ban_quyen lời tốt và bồi thường biết bao tiền.
thấy cậu xuất thân nông thôn, làm việc siêng năng, chịu thương khó, lại rất trung thành mình, thì đã việc rồi!
Khó khăn lắm mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuyên được Avi_pham_ban_quyen Phát đi vào, Vĩ cũng dở khóc dở cười nóivi_pham_ban_quyen: Cậubot_an_cap nhân viên của anh nóng nhỉ!
Tôi vội chữa lời: Nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì đâu, đó là vì cậu ta biết thân phận của thôi, chứ biết thì đã quỳ đất gọi ông nội lâu rồi!
Vương Vĩ biết ý nịnh hót, nhưng vẫn lắc đầu : Cái tính cách này của cậu , sớm muộn gì cũng gây họa lớn.
Tôi cũng biết Avi_pham_ban_quyen Phát không tốt nên vàng vâng , bảo sau nhất định sẽ dạy bảo .
Lúc này anh mới hỏibot_an_cap: Biết Hồng Quân ?
Tôi đáp biết chứ, đó là nhân vậtleech_txt_ngu tầm cỡ đại , dưới trướng có nhà máy tuyển than, quán , trung tâm mátxa, đàn em cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít, ở huyệnbot_an_cap này đúng tay trời.
Vương Vĩ gật đầu nói đúng vậy, tên này làm ăn không chính đáng, trên thành phố đã để mắt đến hắn rồi, nhưng huyện của anh khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ lắm, người kê cho hắn cũng nhiều, một số kế hoạch không , cần một người đáng tin cậy bí mật tiếp Hồng Vệ để thu chứng cứ
Anh chưa nói xong, tôileech_txt_ngu đã vội vàng ngắt lời: Dừngbot_an_cap , anh đang không phải là tôi chứ?
Vương Vĩ mỉm cười: Anh thông minhbot_an_cap đấy.
Tôi nữa là hộc máu, bảo Sếp ơi, trò đùa này quá rồi, làm có bản lĩnh đó, anh tìm người khác cao tay hơn đi!
Vĩ rất nghiêm túc nói: Sở chọn anh là vì đội của tôi đã cân nhắc rất rồi Chỉ có anh là hợp nhất!
sao? Tôi bắt đầu thắc , huyện nàybot_an_cap bao nhiêu người, sao lại đúng tôi?
Thứ , anh từng ngồi tù, còn trẻ, thân phận này dễ khiến hắn cảnh giác. Thứ , chúng đã cứu qua về anh, đầu óc anh nhạy bén, lại léo trongbot_an_cap kết giao bạn bè, bẩm sinh đã với giới xã hội. Thứ là điểm mấu chốt nhất. nhìn chằm chằm tôi, mạnh từng chữ: Hồng Vệ Quân đang anh, việc cần anh , anh cứ thế mà nước đẩy , nhân cơ thâm nhập vào bên cạnh hắn!
Hồng Vệ có việc cần tôi ?
Tôi chợt đến anh Quân trong lời của Ngụy Lượng.
Hóa Hồng Vệ Quân chính là đại canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Ngụy , mọi chuyện đều khớp rồi!
Tôi tò mò : Hồng Vệ Quân tìm tôi có việc gì?
Vương Vĩ lắc đầu: Chúng tôi vẫn chưa điều tra , nhưng đây đúng là một cơ cho anh Chỉ cần anh tiếp cận được hắn, lấy bằngleech_txt_ngu chứng chúng tôi cần, chắc chắn sẽ không thiếu tiền thưởng anh đâu.
Nói thật, tôi cũng thấy khá dao động. Nếu có thể phối hợp với sát, biết đâu thể tống cảleech_txt_ngu Ngụy Lượng và Tằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng Đồng vào tù luôn một thể. Nghĩ đến chuyện thỉu mà hai kẻ đó đang làm, tôi thựcvi_pham_ban_quyen muốn đưa chúng ra trước pháp luật.
Nhưng nghĩ đó chỉ vừa lóe lên lập tức bị tôi đi, bởi vì tôi thật không muốn dây vào Hồng Quân!
Tôi nói: Vương SIR, cho tôi , tôi khó khăn lắm mới được ra ngoài, muốnleech_txt_ngu làm một người dân lương thiện, tuân thủ pháp thôi
Vương Vĩ imvi_pham_ban_quyen lặng một hồi, lẽ đã nhận kiên định của tôi, hồi lâu sau anh ta mới thở dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Được rồi, cậu muốn làm chỉ sao, nhưng tuyệt đốibot_an_cap đừngleech_txt_ngu dính đến Hồng Vệ Quân, cẩn thận kẻo tự mình lún sâu .
Tôi hiểu ývi_pham_ban_quyen anh ta nên đáp: yên đi, tôi chắn sẽ qua lại với hắn. Nghĩ đoạn, tôi lại nói tiếp: Anh không sợvi_pham_ban_quyen tôi vừa quay đivi_pham_ban_quyen đã đem chuyện này kể cho Vệ sao?
Vương Vĩ vỗ vai : Chúng tôi nghiên cứu cậu rồi, biết cậu sẽ không làm thế đâu. Nếu đổi ý thì cứbot_an_cap gọi cho tôi cứleech_txt_ngu lúc nào, trên điện thoại chẳng phải có số củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi sao?
Nói xong, anh ta quay người rời đi, láileech_txt_ngu chiếc Passat của mình biến mất.
Tôi trở rửaleech_txt_ngu xe, thấy Phát đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm bình chữa cháy với vẻ mặt hăm hở, sẵn sàng nghênh chiến thì dở khóc dở bảo: Bỏ đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sao đâu. Sau đừng có hùng như thế, chưa đến đâuvi_pham_ban_quyen!
cảm thấy mấy kẻ đây hôm nay đều chẳng phải hạng tốt gì! A Phát nghiến răng lợi, đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt trợnleech_txt_ngu tròn.
Lý Hổ? này, phía cửa lên một giọng rụt rèleech_txt_ngu.
Lại còn là giọng phụleech_txt_ngu nữ!
Tôi quay lại, phát hiện đó là một cô gái khá xinh đẹp, tầm ngoài hai mươi tuổi, gương mặt trang điểm nhẹ . Cô ấy mặc bộ đồ công sở màu đen, tôn lên dáng mảnh mai, thanh tú, rõ ràng là nữ nhân viên văn phòng mới tan làm.
Cô là? Tôi có chút lạ lẫmbot_an_cap nhìn cô ấy.
Ngày hôm nay có người tìm đến một cách khó hiểu. A Phát ôm bình chữa cháy định lao lên nhưng đã bị tôi ngăn lại.
Cô gái không ra sự thường của A Phát, mỉm cười nói: Lý Hổ, không nhận mình ? Cậu nhìn lại xem nào!
Tôi sát hơn, càngvi_pham_ban_quyen thấy quen , rồi thốt lên: Nghiên
Nghiên cũng là bạn học cấpleech_txt_ngu ba tôi, cùng với tôi Tằng Đồng . , thời tôi và Đồng Đồngleech_txt_ngu đều là những nhân nổi bật; thì có số má, nhiều bạn , Tằng Đồng thì xinh đẹpbot_an_cap, cònvi_pham_ban_quyen Khương Nghiên rất mờ nhạt. Nhan sắc bình thường, chẳng ai chú ý, cô ấy như là một vô hình trong lớp. Không ngờ con gái lớn lại thay đổi nhiềubot_an_cap đến thế, bây thật xinh đẹp, có lẽ là do đã biết cách trang điểm và ăn hơn.
Khá , vẫn còn nhớ . Khương Nghiên vẫn mỉm cười.
Người này chắc là không sao đâu A Phát lầm bầm, đặt chữa cháy xuống tiếp tục dẹp khăn bẩn.
Lúc này trời đã tối, cũng không còn đến rửa . Tôi ngoài, có chút bất ngờ hỏi: Sao cậu lại đến đây?
Nghiên đáp: Trưa nay Đồng Đồng điện cho mình, bảo cậu đang rửa xe ở đây. Lúc đó mình đang làm việc nên không đến được, giờ tan làmbot_an_cap rồi nên qua thăm cậu.
Nghe đến đó, mặt tôi tối . Hóa ra lúc buổi trưa Tằng Đồng Đồng gọi điện là ấy.
Tôi lạnh lùng hỏileech_txt_ngu: nên cậu đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để xem trò cười của mình à?
Thật ra tôi thấy việc rửa có gì xấu hổ. Thanh niên ngoài hai mươi tuổi, tại sao lại không thể rửa xe? Tự làm lộc ăn bằng chính đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình thì có làm ? Mấy cô nàng này cứ làm quá lên như thế à, thật sự coi ai cũng làbot_an_cap thiếu gia chắc?
A Phát lại định ôm bình chữa chạy ra, một lần nữa bị tôi cản lại.
Khương Nghiênvi_pham_ban_quyen ngược lại sững người: trò cười cơ? Đồng Đồng nóileech_txt_ngu cậu ở đâybot_an_cap, vui còn chẳng kịp nữa là, lâu lắm rồi không có tin tức của cậu! Đã lâuvi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap gặp, cậu món quà gặp mặt này! Mình đã đặc Đồng về vóc dáng hiện tại của , cậu thửbot_an_cap có vừabot_an_cap không, không thì vẫn có thể đi đổi.
Nói , Khương Nghiên đưaleech_txt_ngu qua hai chiếc túi xách, bên ngoài túi có logo củavi_pham_ban_quyen Anta, một túi đựng giày, túileech_txt_ngu quần áo, nhãn còn nguyên, đều là đồ mới.
Thương hiệu địa như Anta tuy đắt tiền, nhưng cả phải đến cảleech_txt_ngu ngàn tệ. Đây là tặng cho tôi sao?
Lần này đến ngẩnbot_an_cap người: Thế ý gì?
có ý cả Khương Nghiên chớpleech_txt_ngu hai cái, cười mắt nói: Bạn mà, lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày , tặng quà gặp mặt có quá đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Ôi dào, cậu đừng khách sáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình nữa. đó mình đến , cậu còn giúp cơ mà! ta coi có qua có thôi.
Khương Nghiên nói vậy tôi mới nhớ ra, hồi học cấp ba, cô ấy ngồi phía trước tôi. Có lần thấy trên quần cô ấy dính vếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máu, tôi đã áo đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phục đưa cho cô ấy để che lại.
Đó chỉ là chuyện nhặt, nếu Khương Nghiên không nhắc tôi đã quên rồi, ngờvi_pham_ban_quyen cô ấy lại nhớ rõ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế.
Người chắc chắn là không sao thật rồi A Phát lầm bầm, ôm bình chữa cháy đi vào trong.
Tôi cúi nhìn bộ đồ rằn ủng cao su trên người, chợt hiểu ra điều gì đó, bèn : Đồng bảo tôi đến một bộ quầnleech_txt_ngu áo ra hồn cũng không có, cậu mới đặc biệt mua bộ mang đến đây ?
Bị tôi nói trúng tim đen, Nghiên đànhbot_an_cap gật đầu, nhưng nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng tiếp lời: Nhưng mình thấy chẳng sao . Đời người mà, lúc thăng lúc trầm là bình thường, tuy mình không biết cậubot_an_cap đã trải qua những gì Lý Hổ, cậu trở về , mọi thứ đều có thể bắt đầu lại từ đầu, bọn mình sẽleech_txt_ngu luôn ởbot_an_cap bên cạnh cậu!
Thậtvi_pham_ban_quyen ra tôi chẳng cần lời khích nào, tự tôi có thể điều chỉnh tâm lý rất tốt. Tôi cũng không cảm thấy việc từng tù thì có gì gớm, dù chút khó nói nhưngbot_an_cap cũng chưa đến mức không sống nổi hay phải hại mình.
Nhưng những này Khương Nghiên thật sự đã sưởi ấm .
Cũng còn cách nào khác, Tằng Đồng Đồng , Khươngbot_an_cap Nghiên theo sau, sựbot_an_cap phản quá mạnh mẽ. Cùng từ một lớpvi_pham_ban_quyen mà ra, sự khác biệt lại lớn đến vậy? Nghĩ ngày , quan hệ tôi và Tằng Đồng Đồng còn hơn nhiều!
Thật tôi có quần áo , bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này mặc lúc làm thôi Nhưng sao cũng cảm ơnvi_pham_ban_quyen cậu, tôi nhận ! Tôi cũng chẳngbot_an_cap kẻ cổ hủ, liền nhận lấy túi đồ, còn nở một nụ cười với Khương Nghiên.
Hóa ra vậy à Dù thì mình cũng tặng cậu rồibot_an_cap! tiện thì cậu thửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn , để mình xem thế nào! Khương Nghiên cười theo.
đã tối hẳn, đôi mắt cô ấy sáng rựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như ánhvi_pham_ban_quyen trăng.
Được. Tôi xách túi giấy trở vào tiệm rửa xe.
Người này là chị dâu phải không? A Phát đang giặt khăn hỏi câu, bình chữa được bên.
Chị dâubot_an_cap cái đầu cậu, lobot_an_cap làm đi! Tôi mắng yêu một , nhưng trong thấy ấm áp lạ , mệt mỏi sauleech_txt_ngu một ngàybot_an_cap làm việc dường như tan biến sạch.
vào trong thay áo và giày rồi bước ra ngoài.
Ha, trông cũng bảnh đấy chứ! Đúng rồi, đây là anh Hổ trong lòng bọn mình! Khương Nghiên vỗ tay, cười rạng rỡbot_an_cap như một trẻ vừa vào mẫu giáo.
Thực mà nói, tính cách củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khương Nghiên thay khá nhiều. Trước đây cô ấy chỉ là một kẻ vô hình trong lớp, chẳng mấy khi lên tiếng, tôi không ấn tượng lắm về cô ấy. Bây giờ xinh đẹp , cả người nên cởi mở và tự tin hơn hẳn.
Vừa vặn lắm! Tôi vận động tay chânbot_an_cap một chút. Nhiều loại quần áo địa tuy không quá phá cách thời thượng, nhưng lượng vẫn rất đảm bảo, mặc vào cùng thoải .
Ừ, chủ yếu là cậu đổi nhiều, mình mua theo cỡ cũ mà đúng, quả nhiên sai! Khương Nghiên cũng lòng gật đầu.
mai tôi mấy năm nay không lớn thêm được tí nào Tôi vừa cười khổ vừa chợt nhận ra điều gì đó, Sao cậu biếtvi_pham_ban_quyen số đo cũ của tôi?
Ái chà, ngày xưa có đăng ký đồng phục mà!
Giày cũng vừa khít luônbot_an_cap
Cậu hỏi nhiều quá đấy!
Mặt Khương hơi .
Tôi cười, không hỏi nữa. Có chắc chắn rằng, tám phần mười là Nghiên đã chú ý đến tôibot_an_cap từ lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hôm nay vừa bị Tằng Đồng làm cho bực mình, lại có một gái đến han ân cần, trọngvi_pham_ban_quyen là còn xinh đẹp nữa, nói không rung thì là nói dối. Tôi tức mở lời: Được rồi, cảm ơn cậu , để tôi mời cậu một cơm!
Đượcbot_an_cap chứ Khương Nghiên đồng ýbot_an_cap ngay, nhưng lại ngập ngừng: Hay là để mình mời cậu đi
Tôi dở khóc dở cười nói: Tôi khôngbot_an_cap biết Đồng kể cậu thế , nhưng tôi thật sự không hại như cô ta mô tả đâu! Tôi không giàu, nhưng cũng chẳng nỗi nghèo kiết , tiềnbot_an_cap cậu ăn một bữaleech_txt_ngu cơm tôileech_txt_ngu vẫn có.
Lúc này Nghiên mới mỉm cười: Vậy thì tốt quá!
Tôi quay lại tiệm Phát câu, cậu tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọn xongleech_txt_ngu đóng cửa tiệm rồi tự đi ăn, cần đợi tôi.
A Phát hỏi: Tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay anh không về ?
Tôi bảo có về chứ, ăn xong là vềvi_pham_ban_quyen ngay.
Phátleech_txt_ngu lườm tôi một cái, nhả hai chữ: Phếbot_an_cap vật.
:
Cái thằng nhóc này, lúc mới đến thì gọi tôi là ông chủ, quen rồi thì gọi là anh Hổ, giờ trực tiếp gọileech_txt_ngu là phế vật luôn. Cứ đà này, sớm muộn gì nó leo lên đầu lên cổ mình ngồi mất thôi!
Nhưng tôi không có thời chỉnh đốn ta, đang vội đi hẹn hò nên rửavi_pham_ban_quyen mặt qua loa rồi cùng Khương Nghiên đi ra ngoài.
A Phát tiễn ra rồi hét lớn một tiếng: anh Hổ! chị dâu! nay đừng về nhé, em sẽ chốt trong đấy!
Mặt Khương xoẹt một cái đỏ .
cố làm ra bình tĩnh nói: chấp nó, thần kinh đấy. Thực chất lòng tôi đang sướng rơn, cảm A Phátbot_an_cap vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc mấu chốt vẫn khá là được .
Tôi không có xe, đành phải taxi. Tôi Khương Nghiên lên một chiếcbot_an_cap taxi, thẳng khu phố ẩm thực lớn nhất địa phương, vừavi_pham_ban_quyen đi vừa tính toán lát nữa sẽ mời cô ấy món gì ngon.
Nghiên quả thực rất mở, lên xe lại chủ động bắt chuyện, hỏi năm qua đã đi đâu. Thấy vẻ mặt tôi có chút khó , ấybot_an_cap liền khéo léovi_pham_ban_quyen chuyển chủ đề, nói rằng nhờ có Đồng mớibot_an_cap có thể gặp lại tôi.
Ở bên cạnh Nghiên khá vẻ, nhưng cứ hễ cô nhắc đến Tằng Đồng là tôi lại thấy không vui, sắc mặt lại xuống.
Khương Nghiên rõ ràng cũng biết lý , có chút ái ngại nói: Cậu cũng đừng trách Đồng , gia đình cô ấy xảy ra chút nên mới trở nên như bây giờ Thật ra bản cô ấy vẫn tốt .
Theo quan điểm của tôi, dù giavi_pham_ban_quyen đình có xảy ra chuyện gì đi nữa thì cũng phải là lý do để cô ta hạng người như thế. Nếu thay , chứng tỏ bản chất cô ta vốn dĩ như vậy.
Nhưng tôi cũng chẳng tranh luận, im suốt đường còn lại.
Đến khu phố thực, hai chúng tôivi_pham_ban_quyen vừa xuống xe điện thoại của Khương chợt reo. Cô nhìn thoáng qua, lộ ra vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt không nhiên. Tôi biết là Tằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng Đồng gọi đếnleech_txt_ngu, bèn bảo cứ nghe đi, của và cô ta quan đến cậu cả.
Nghiên ừ mộtvi_pham_ban_quyen tiếng rồi mới ra chỗbot_an_cap khác nghe điện . Một lát sau cô ấy quay lại, vẻ mặt khó xử : Lý Hổ, Đồng hẹnleech_txt_ngu mình đi ăn, bảo có việc cần tìm là chúng ta để dịp khác nhé?
Tôi cũng không gì thêm, gật đầu bảo đượcleech_txt_ngu.
Hai chúng trao số điện thoại, hẹn ngày mai liên , sau cô ấy bắt một rời đi.
Tôi khá hụt hẫng, cứ ngỡ là một buổi hẹn hò tốt đẹp, cuối cùng lại cái kết hiu quạnh này. Giờ mà quay về chắn sẽ bị Aleech_txt_ngu Phát cười cho thối mũi, uy nghiêm của ông chủ coi mất sạch.
Tôi vào phố ẩm ăn đại một bát lớn, trả tiền xong thì lững thững đi raleech_txt_ngu ngoài.
Một luồng gió lạnh thổi qua khiến tôileech_txt_ngu bất rùng . chợt nhớ lại cuộc chuyện trước đó Tằng Đồng và Ngụy Lượng, tối nay bọn họ một người bạn đi ăn, định kéo người ta đi làm viên tiếp rượu.
Người mà Tằng Đồng hẹn chínhvi_pham_ban_quyen là Khương Nghiên!
Khốn khiếp!
Nếu Tằng Đồng hỏi han thôi thì cũng ( vậy, tôi vẫn thật quá , dù sao bạn học kiêm bạn thân của ta), nhưng ý đồ củavi_pham_ban_quyen Ngụy Lượng lúc trước quá rõ ràng, nếu không thì sẽ pháp cưỡng ép!
Tôi không hai lời, lập tức rút điện thoại gọi cho Khương Nghiên, kết quảbot_an_cap đầu bên kia lại truyền đến thông báo tắt máy.
Chẳng đãleech_txt_ngu bị bắt rồi sao?
Mồ hôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh bắtbot_an_cap đầu rịn trên trán tôi. Quan hệ giữa tôi và Khương Nghiên thực ra cũng bình , dù hôm nay ở cạnh khá vui vẻ nhưng cũng chưa đến mức có thể vì mà vào sinh ra tử. Thế nhưng chỉ bộ quần áo mới trên ngườibot_an_cap này thôi, tôi không thể khoanh tay đứng nhìnleech_txt_ngu!
Tôi mình phải bình lại, bắt đầu hồi tưởng cảnh tượng lúc chia tay Khương Nghiên. Lúc lên taxi, cô ấy cóleech_txt_ngu với tài xế đến ếch
Đúng rồi, tiệmleech_txt_ngu Lương Lương!
Tôi lập tức gọi chiếc taxi đivi_pham_ban_quyen thẳng tới chỗ Khương Nghiên, hy mọibot_an_cap vẫn còn .
Huyện lỵ tôi không lớn, chỉ vài phút sauleech_txt_ngu, chiếc taxi đã dừng trước cửa tiệm ếch Lương Lương. Đây là một cửa hàng sát mặt đường, kính sátvi_pham_ban_quyen đất rất lớn, tôi mắt một cái thấy Khương Nghiên và Tằng Đồng đang ngồi cạnh cửa sổ.
Người còn ở đây là tốt rồi, thoại chắc là hếtbot_an_cap pin nên mới tắt máy.
Thấy Khương Nghiên vẫn bình an vô sự, tôi thở phào một hơi, xe rồi đi thẳng trong. Vừa tới cửa, một thanh niên đi ngược chiều ra, chính là Ngụy Lượng!
Theo bản , tôi gầm mặt xuống, không muốn để hắn nhìn thấy.
Ngụy Lượngbot_an_cap vừa đi vừa thoại: A lô, anh Quân Vâng, chiều nay em đã đến phố Hòe Thụ rồi, nhãi đó không có nhà Tên vi_pham_ban_quyen nhiều quá, nhất thời chưa tìm ra được
Hóa ra hắn vẫnbot_an_cap đangvi_pham_ban_quyen tìm tôi!
Tôi không nhịn lại cúi thấp đầu hơn, giả nghịch điện thoại.
Tôi thay bộ đồ khác, cộng thêm việc hắn dĩ không ấn tượng sâuleech_txt_ngu đậm gì về tôi, quả thực không nhận ra. Hắn đứng ở cửa, vẫy tay phía cạnh, lập tức có hai gã thanh như que củi bướcleech_txt_ngu tới.
Lượng!
Ừ.
Ngụy đáp lại một tiếng dặn dò: Lát nữa con đàn bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia không chịu, tao Đồng sẽ lừa nó ngoài, bọn mày cứ thế mà tay.
Rõ! Hai tên kia đáp , lại đứng dưới gốc cây, cạnh chiếc xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net BMW Ngụyvi_pham_ban_quyen Lượng.
Quả nhiên là định dùng vũ lực!
Nhìn lưng Ngụy Lượngbot_an_cap, tức đến nghiến răng nghiến lợi, nghĩ Tằng Đồng Đồng ơi là Tằng Đồng, cô vi_pham_ban_quyen chẳng ra gì, tôi chỉbot_an_cap muốn tới tát choleech_txt_ngu cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai cái.
Cùng đó, cũng thấy khó xử. Trongleech_txt_ngu ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều có người chúng, muốn cứu Khương Nghiên e là không dễ dàng gì.
Báo cảnh sát ?
Hiện tại chưa có chuyện gì xảy ra, báo thế nào được?
Hơn nữa Lượng là người của Vệ , báo cảnh sát e là cũng
Suy nghĩ một lát, tôi gọi điện choleech_txt_ngu Phát, sau đó nấp con hẻm gần tiệm ếch chờ đợi.
Không lâu sau, A Phát đã hớt hải chạy . Sau khi làmleech_txt_ngu cậu ta cũng thường , bộ đồ denim phốivi_pham_ban_quyen với đôi giày da hầm hố, chẳng khác nào một gã cao bồi viễn tây.
A Phát!
Tôi gọi một tiếng, A Phát nhanhbot_an_cap chóng chạy đến mặtleech_txt_ngu .
! A tay ra, đưa tôi một chiếc hộp giấy đầy sắc.
Cáivi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây? ngơ ngác.
Bao cao su gì! Anh gọi em đến chẳng phải đưa cái này ? Em nói này, anh đi hẹn hò chẳng biết chuẩn bị gì cả, lúc quan trọng phải để em ra tay A Phát nói năng vẻ hiển nhiên.
Vớ vẩn cái gì thế không biết! Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạt phăng chiếcbot_an_cap hộp trên tay ta, nhanh chóng thuật lại tình hình hiện tại, Phải cứu bằng được Khương , nhưng bọn chúngbot_an_cap đông người, cần phải dẫn đi đã
Tôi không muốn đối đầu trực với Ngụy Lượng. không sợ hắn, nhưng chút lo ngại Hồng Vệ Quân đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau lưng hắn. Vì vậy định dùng trí, bảo A Phát giả làm nhân viên quản trị đô thị, dụ tên que củi bên cạnh chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net BMW đi nơi trước.
Chỉ còn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình Ngụy Lượng thì việc đưa Khương Nghiên đibot_an_cap sẽ dàng hơn nhiều.
Nhưng tôi còn chưa nói , A Phát đã lao vút ra .
Chẳng phải là dụ hai thằng đi sao, quá đơn ! A Phát một rồi ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẻmleech_txt_ngu như một cơn gió.
Tên này khó kiểm soát, tôi đầu thấy hốibot_an_cap hận vì gọi cậu ta đến rồi!
Này! Này! gọi với theo hai nhưng không tác dụng, đành phải vội vàng đuổi theo.
lúc đó, A Phátbot_an_cap đã chạy đến trước chiếc BMW. Hai tên củi đang vào thân xe hút thuốc, thỉnh thoảng liếc nhìn động tĩnh quán. Một gã cao độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên xuất trước khiến cả haileech_txt_ngu đều người.
Nhìn cái gì mà nhìn, chưa trai đẹp à! A Phát chửi một câu, rồileech_txt_ngu đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giáng một cái tát nảy vào mặt một tên số đó.
Sau đó quay đầu bỏ chạy.
Mẹ !
Tên bị tát vứt điếu , sải bước đuổi theo, tên lại nhiên cũng bám sát phíavi_pham_ban_quyen sau.
Tôi vừa khỏi , chứng kiến cảnh tượngbot_an_cap mà há hốc mồm.
Thế này cũng được sao?
Ba người rượt nhau, chớp mắt cáchvi_pham_ban_quyen ăn vài chục mét. Nếu A Phát cứ thế chạy thoát cũng nhưvi_pham_ban_quyen xong nhiệm vụ. Nhưng cậuleech_txt_ngu ta lại để bị đuổi kịp, thế là người lao vào ẩu đả giữa đường, tiếng gào thét, chửi bới vang động khắp khu phố.
Rất nhanh, Ngụy , Khương Nghiênvi_pham_ban_quyen Tằng Đồng Đồng nghe thấy tĩnh cũng chạybot_an_cap ra ngoài.
Mẹ nó, có chuyện ?
Ngụy Lượng chửileech_txt_ngu thề một tiếng, cũng vội lao lên trợ chiến.
A Phát khỏevi_pham_ban_quyen như một con bê con, bị người quây đánh mà vẫn không hề yếu thế. Dù thấy cậu quá động, nhưng đã rồi, tôi không thể lãng phíleech_txt_ngu cơ hội, vộivi_pham_ban_quyen vàng chạy về phía Khươngvi_pham_ban_quyen Nghiên.
Lý Hổ Thấy tôi đột ngột xuất hiện, Khương Nghiên đầy vẻ kinh ngạc, Tằng Đồng Đồng cũng lộbot_an_cap ra ánh sững sờ.
! Tôi quát lênbot_an_cap tiếng, nắm cánh tay Khương Nghiên vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẻm bên cạnh.
Khương Nghiên đang ngác nhưng vẫn bước theo .
Tằng Đồngvi_pham_ban_quyen lại cánh tay tôi, hét lớn: Hổ, anh định làm gì! Không được đưa Khương Nghiên đivi_pham_ban_quyen!
Tôi nổi nữa, quay đầu tát mạnh vào mặt cô , rồi mắng lớn: Cút!
Rốtleech_txt_ngu chuyện gì Đối mặt với cảnh này, Khương Nghiên có chút luống cuống.
A Tằng Đồng Đồng thét lên, giơ cào tôi.
Nhờ ta, tôi lập tức cảm thấy mình rát buốt, rõ ràng là đã xuất mấy vết máu đỏ lòm!
nổi lôivi_pham_ban_quyen đình, thêm đạp vào bụng Tằng Đồng Đồng, đá cô ta ravi_pham_ban_quyen mấy mét.
Lý Hổ, cuộc là gì, anh đừng làm tôi sợ Khương Nghiênbot_an_cap bắt đầu run rẩy.
Đi trước đã, tôi, không hại côvi_pham_ban_quyen đâu! Tôi kéo Khương Nghiên.
Khương Nghiên có chút dự, nhìn Tằng Đồng Đồng vẫn chưa bò dậy vẻ không nỡ, nhưng vẫn không cưỡng lại được sự lôi kéo quyết liệt của tôi, nhanh chóng bị kéovi_pham_ban_quyen vào con hẻm nhỏ.
Cô đi lối này Tôi nhanh chóng thuật lại những chuyện vừa xảy ra, tóm tắt toàn bộ quá trongbot_an_cap thời gian ngắn .
Trời ạ! nãy giờ Đồng Đồng cứ luôn nói vớibot_an_cap tôi là làm tiếp viên kiếm được nhiều tiềnbot_an_cap lắm, tốt thì một đêm kiếm cả nghìn tệ, tôi cứ tưởng cô ta nói phiếm, Khương Nghiên mặt cắt không giọt máu, bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu cảm thấy sợbot_an_cap .
Cô đi trước đi, sau này qua với cô ta nữa, đó là hạng đànleech_txt_ngu lang dạ thú!
Còn anh sao?
Tôi đivi_pham_ban_quyen cứu anh em mình!
Tôi lại một câu lao ra khỏi hẻm, chạy về phía A Phát.
Tôi thể bỏ mặc A Phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.
Lý Hổ, tôi không để yên anh đâu! Tằng Đồng cồm dưới đất , lại lao phía tôi, đầu tóc rũ rượi như một quỷ dữ.
Cút! chửileech_txt_ngu thêm một câu, lại văng cô đi nữa.
Không phụ nữ, câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó dành cho những người phụ nữ cóvi_pham_ban_quyen phẩm giá. Loại đàn bà này, tôi chỉbot_an_cap muốn lột da cô ta !
Phát đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặtleech_txt_ngu với sự vây công của ba người Ngụy Lượng, tuy rơi vào thế hạ phong nhưng thân cũng khá chật vật, người ngợm bẩn thỉu, biết lăn lộn bao nhiêu vòng đất.
kẻ khác cũng dễ dàng , tên que củi bị đánh đầu, có Ngụy Lượng là còn chútvi_pham_ban_quyen sức đấu, ra đòn khá linhleech_txt_ngu hoạt.
Dù vậy, hắn cũng chẳng chiếm được miếng hời nào tay A , ngược còn bị ta đấm cho mấy cú trời giáng vào , máu mũi máu miệng chảy ròng ròng.
Mẹ kiếp! Ngụyvi_pham_ban_quyen mất kiên , đột rút ra con daonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net găm, rạch một thật mạnh lên A .
Máu tươi bắn tóe, trông thật kinh hãi, nhưng rất có kinh nghiệm, nhát này không lấy mạng A . Gan lì, tỉ mỉ, bình khí phách, chẳng trách hắn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay sai triển vọng được Hồng Vệ Quân coi trọng.
Nhưng A thì có kinh .
A Phátbot_an_cap thấy đau, cúi đầu nhìn cánh tay đầy máu, đôi lập tức vằn lên máu. Cậu ta lồng lên cướp lấy con dao, tay đâm liên tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy nhát phập phập phập vào bụng Ngụy Lượng.
Ánh Lượng đờ đẫn, ngã xuống vũng máu.
tên que củi còn lại run lẩy bẩy.
Tôi cũng chớt lặng, cách mấy mét mà sững sờ không thốt nên lời.
u u
Tiếng còi xe cảnh sát hú vangvi_pham_ban_quyen, ánh xanh đỏ chớp nháy lao tới.
Khi đám người trên phố vừa mới lao vào xô xát thì đã có người cảnh sát, ngay sauvi_pham_ban_quyen khi A Phát đâm gục , xe cảnh sát cũng vừa vặn lao tới!
Chuyện làm lớn rồi!
Chứng kiến cảnh tượng này, đầu óc tôi ong lên tiếng, không kìm được nghĩ bản thân mìnhvi_pham_ban_quyen ba trước. tăng tốc chạy về phía đó, không muốn để A Phát đi vào vết xe đổleech_txt_ngu của mình, lúc này trong đầu chỉbot_an_cap có đúng hai : Chạy trốn!
Tôi nhất định phải đưa cậu ta !
Chuyện này bắt nguồn từ , tôi không thể bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc mà đi được, nhưng khi tôi vừa lao tới thì A Phát đã phát hiện ra tôi. Cậu ta cầm con dao găm lắc đầu với tôi, ý bảo sẽ không khai ra tôi đâu, giục tôi mau chóng khỏi đây.
Cùngvi_pham_ban_quyen đó, cảnh tuần tra đã xông , lệnh cho A Phát lập tức buông .
Kengleech_txt_ngu một tiếng, A Phát ném con dao găm dính máu đi, mấy viên cảnh sátbot_an_cap tức thì ùavi_pham_ban_quyen lên, đè chặtvi_pham_ban_quyen ta đất. Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do dự một chút, rồi xoay người chạy về phía convi_pham_ban_quyen hẻm. Hiện trường rất đông người vây xem, cảnh sát tuần tra không hề chú ý đếnbot_an_cap tôi.
Khi chạy đến đầu hẻmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi còn ngoái đầu lại, A Phát đã áp giải lên tuần , Tằng Đồng Đồng cũng lao tới, phủ trên người Ngụy Lượng gào khóc thiết, xe cứu thương cũng hú còi oanh chạy đến
Tôi không phải hãi điều gì, chỉ đá Tằng Đồng hai cái, có cảnh sát cũng sao, cùng lắm là bồi thường ít tiền, nhưng tôileech_txt_ngu biết mình bên ngoài thì mới có thể phát huy tác lớn hơn!
Tôi vừa cầu nguyện Ngụy Lượng nghìn vạn lần đừng chớt, vừavi_pham_ban_quyen đâm đầu vào con hẻm nhỏ tối om. lúc này, từ bên cạnh có một người , Nghiên hóa ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn chưa đi, cô ấy kéo cánh tay tôi bảo: Đến nhà tôi trước !
Tôi gật đầu, lập tức rời khỏi đó.
xe tạm không thể quay về, phải đề phòng cảnh sát đến tận nơi, thời gian lúc này vô giá, cần phải thủ giây từng phútbot_an_cap.
Xuyên quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con hẻm, lại rẽ thêm vài khu , chúng tôi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến một khu chungvi_pham_ban_quyen cư trung cấp. Khương dẫn tôi vào nhà cô , đó là căn hộ nhỏ có một phòng ngủ một phòng khách, không nhưng sạch sẽ, gọn gàng, nhìn qua là biết ngay sống độc thân.
Sau khi xếp cho tôi xong, Khương nói : cứ ở đây đợi chút, tôi đi nghe ngóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình hình xem sao.
Tôi đầu, cô ấy liền xoayleech_txt_ngu rời đi.
phòng chỉ còn lại một mình tôi, trong khí phảng phất mùileech_txt_ngu hương thoang thoảng, đó là mùi hương trên người Khương . Ngoài ban công đangleech_txt_ngu bộ y của cô , đủ mọi màu sắc rỡ.
Nhưng lúc này tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu mà thưởng thức khung cảnh diễm lệ đó, lập tứcbot_an_cap lấy điện thoại ra gọi cho Vương Vĩ.
Vương SIR, giúp tôi nghe một vụ ! Sau khi đầu dây bên kia kết nối, nhanh chóng thuật lại sự việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa rồi.
Được, để tôi hỏi xem. Vương Vĩ sảng khoái .
Vương Vĩ làm việc trong cơ quan công quyền, lại là cảnhleech_txt_ngu sát hình thành phố, việc nghe ngóng tin tứcbot_an_cap ở dưới huyện là chuyện dễ như trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn tay. Chẳng mấyleech_txt_ngu chốc anh đã gọi lại, : Tên Ngụy Lượng kia đã được đưa vào bệnh viện cấp cứu rồi, A Phát đang ở phòng thẩm vấn, nhưng không hề đến anh, một nhận mọi chuyện. Thậm chí cậu ta còn không nói làm việc chỗ anh, chỉ mình là kẻ nghiệp, vì rảnh rỗi sinh nôngleech_txt_ngu nổi nên trêuvi_pham_ban_quyen chọc hai người .
của A Phát không tôi ngạc chút nào. Cậu tuy tính tình nóng nảy, gặp chuyện là hành động cảm tính, nhưng đối tôi thì không cóvi_pham_ban_quyen chê, thực sự tôi anh ruột!
Còn về phần Tằng Đồng Đồng, này chắc rộn cạnh Ngụy Lượng, tạm thời chưa có thời nhắc đến chuyện xô xát giữa . Lúc cô ta chắc chắn vẫn chưa nghĩ ra tôi và A Phát là cùng một bọn, thậm chí có thấy A rồi cũng chắc đã nhớ rõ cậubot_an_cap ta.
Tôi lập tức nói: Bọn chúng định cưỡng ép bạn tôi đi tiếp rượu, chúng tôi mới ra .
Vĩ nói: cứ đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? dựa vào lời nói một phía của anh sao? Đám người kia đều những kẻ giàbot_an_cap, chắc chắn sẽ chốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phăng cho mà !
Tôi im lặng một lát rồi lại nói: Là đốibot_an_cap phương rút dao ra trước, A Phát thuộc diệnleech_txt_ngu phòng vệ chính đáng.
Vương Vĩ dài: Chỉ có hướng theo hướng đó thôi Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh phải biết rằng, ta là người ra tay trước! Bây giờ, cứ cầu nguyện cho Ngụybot_an_cap Lượng kia không đi, để cậu ta được giảm án vài năm
Nghe đến đây, lòng tôi đau cắt. A Phátbot_an_cap xuất thân từ nông thôn, nhà còn mẹ già em , nếuleech_txt_ngu cậu ta phải vào tù, tôi thực sự khôngleech_txt_ngu biết phải đối với gia đình cậu ta thế nào.
Tôi không kìm được màleech_txt_ngu nói: Vương SIR, anh giúp tôi một tay , chỉ cần có thể cứu được A Phát, bảo tôi làm gì được!
Vương Vĩ trầm giọng nói: Tôi sẽ gắng hết Nhưng tôi cũng chỉ là một cảnh hình sự quènvi_pham_ban_quyen, đừng đặt kỳ vọng quá lớn vào tôi
Sau khi cúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máy, tôi vẫn như ngồi trên đống lửa, rằng Vĩ cóleech_txt_ngu không giúp được gì nhiều. Tôi không kìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mà mở danh bạ ra, dừng lại rất lâu ở cái tên Lão Quy.
Đâyvi_pham_ban_quyen người tôibot_an_cap quen trong tù, nếu tìm đến ông ấy, sự việc có lẽ sẽ có chuyển biến.
vì một , nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngbot_an_cap phải vạn bất đắc dĩ, chắc chắn không gọi cho ông ấy!
Cuối cùng, tôi vẫnbot_an_cap từ bỏ định đó, đợi xem tình thế nào đã. thực sự không còn đường lui, dụ như Ngụy Lượng chớt thật, A Phát chắc chắn bị kết án, nhờ Lãobot_an_cap Quy thử chưa muộn.
Tôi tiếp tục ở lại Khương Nghiên, khoảng hơn tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô ấy cũng quay về.
Khương Nghiên cũng có vài người bạn, nghe ngóng được một số tình hình nhưng cũng tự tin của Vương Vĩ, không có mới hơn.
Nói xong, Khương liền bảo: Có cần tôi ra mặt làm chứngleech_txt_ngu khôngvi_pham_ban_quyen?
Tôi bảo cô kể lại lúc ăn cơm, nhưng kết quả ý. vì Tằng Đồng Đồng mới chỉ kể cho cô ấy nghe nhiều chuyện vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc làm gái tiếp rượu kiếm được tiền tỷ, chứ chưa hề bảoleech_txt_ngu cô ấy cũng phải đivi_pham_ban_quyen, chưa nhắc tới thì sự cố đã xảy ra.
Muốn dùng này để buộc tội Tằng Đồng Đồng và Ngụy thì đúng là chuyện nực cười nhất thiên !
như Vương Vĩ đã nói, bọn họ hoàn toàn có thể chối .
lắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu bảo không cần, Khương Nghiên lại lo lắng hỏi: Vậy bây giờ phải làm sao?
Cô ấy biết tôi và vì giúp ấy nên mới gặp rắc rối, trong lòng thấy áy náy, muốn giúp đỡ điều gì đó.
nói: Tôi có nhờ một bạnvi_pham_ban_quyen giúp rồi, cứleech_txt_ngu chờ thế nào.
Khương Nghiên ý.
Đêm hôm đó, tôi nhà Nghiên.
Dĩ nhiên cô ấybot_an_cap ngủ trên giường, tôi ngủ ở sofa. Cô ấy muốn đổi chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tôi nhưng tôi đã từ chối.
Đang ở nhờ nhà người khác, tôi vẫn có tự .
Lúc chắc chắn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngủ được, trong đầu ảnh của A Phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mãileech_txt_ngu đến hai ba sáng, tôi mới lơ mơ chợp mắt được lát.
Khoảng sáu giờ, thoại của tôi đột nhiên đổ chuông.
Tôi lập tức mở mắt, thấy là Vương liền máy ngay.
Vương SIR!
, nói cho anh tình hình mới nhất. dây kia truyền đến giọng nói trầm ổn của anh ta: Ngụy Lượng đã giữ được , nhưng bị thương không nhẹ. Vì đúngvi_pham_ban_quyen là A Phát ra tay trước nên không thể tính phòng vệ chính đáng, mà là đả nhau! Huống hồ ở cái huyện của các anh, quan hệ của Hồng Vệ , muốn một đứa như A Phát thì dàng Bây giờ muốn đượcvi_pham_ban_quyen giảm án, đường nhất thể đi là cực bồi , tranh thủ sự nại của phương Theo nghiệm của tôi, ít nhất phải chuẩn bị ba trăm nghìn .
trăm nghìn!
Đối tôi, đây tuyệt đối làbot_an_cap số trên trời.
Dù vậy, tôi phảibot_an_cap kiếm, nhất định phải được!
Tôi nghiến răng nói đã , cảm ơn Vương SIRvi_pham_ban_quyen
Vĩ khẽ một tiếng rồi cúp máy.
Khương Nghiên nghe thấy tôi đang gọi điện vội vàng từ ngủ chạy ra, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy chỉ mặc váy ngủ mỏng manh, xuân quang thoắt ẩn thoắt hiệnbot_an_cap. Sau khi hỏi rõ tình hình, cô ấy tức nói: Tôi có năm mươi nghìn tiền tiết kiệm! Để tôi hỏi mượn bạn thêm chút nữa, chắc cũng gom được khoảng trăm nghìn!
Nói đoạn, Khương Nghiên quay vào phòng ngủ lấy một chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẻ ngân hàng vào tay tôi.
Còn tôi mới tiệm chưa lâu, trước đó còn Phátleech_txt_ngu giải quyết vài , hiện tại trong tay chỉ có khoảng hai ba mươi , khoảngvi_pham_ban_quyen trống vẫn còn lớn!
Tôi lại mòleech_txt_ngu mẫm điện thoại tìm danh , cân nhắc có thể mượn tiền của ai, thực không được thì đànhvi_pham_ban_quyen phải tìm đến bọn cho vay nặng lãi.
Cộc cộc cộc
Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.
Ai đấy Khươngleech_txt_ngu lấy làmbot_an_cap lạ hỏi một tiếng.
Nên biết , bây giờ mới là sáu giờ sáng, ai lại đi gõ cửa vào lúc cơ chứ!
Nghiên , là mình đây Bên ngoài truyền đến giọng nói của Tằng Đồng Đồng!
thế mà còn tìm đến tận !
Làm gì vậy? Giọng Khương lập tức lạnh xuống.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hổ ở nhà cậu không? Tằng Đồng Đồng lại .
Hóa ra là đến tìm tôi!
Sắc mặt Khương Nghiên lập tức thay đổi, ra hiệu cho cô ấy giữ im lặng, rồi rón rén đi tới cửa, ghé mắt nhìn qua quanvi_pham_ban_quyen sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. thấy Tằng Đồng Đồng đang đứng ngoài , mắt đỏ hoe sưng húp, ràng làleech_txt_ngu vừa mới khóc xong. sau lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta hai gã thanh niên, là hai kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi theo Ngụy Lượng tối , trong hai tên vẫn còn quấn băng gạc trên đầu.
Ngụy Lượng còn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm viện, mà cô ta đã không chờ phải đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo thù rồi!
Nghiên Nghiên, Lý Hổ rốt cuộc có ở đây không? Tằng Đồng hằn học hỏi.
Không có! Cách một cánh cửa, Khương bản năng đáp lại một câu.
Được, vậy mở cửabot_an_cap ra cho tôileech_txt_ngu xem!
Cậu rốt cuộc muốn làm ?
Cậu nói xem tôi muốn làm gì? Tằng gắt gỏng: Hôm qua hắn đánh tôi ra nôngleech_txt_ngu nỗi đó, cậu không thấy sao? Nghiên Nghiên, quan hệ giữa tôi với cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , hay là quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hệ giữa cậu với hắn tốt? Sao cậu lại đứng về hắn?
Nhắc đến chuyện này, Khương Nghiên cũng nổi giận, cô ấy bước tới cửa, hét lớn: Tằng Đồng Đồng, coi là bạn, vậy mà cậu đối với tôi thế ? Cậu định đibot_an_cap làm gái tiếp rượu!
Tằng Đồng Đồngbot_an_cap rõ ràng ngẩn người một látbot_an_cap: Aibot_an_cap nói vớibot_an_cap cậu thế, làm gì có chuyệnbot_an_cap đó?
Tôi chợtvi_pham_ban_quyen nghĩ ra điều gì, liền đáp thẳng: Cô chối cãi? Hôm qua ở tiệm , tôi đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa cô và Lượng. Hai nói chuyện làm không tốt, muốn tìm vài đứa con gái tiếp khách, rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắm trúng Khương Nghiên, còn nói nếu cô không chịu thì sẽ cưỡng ép!
Nghe thấy giọng của , Tằng Đồng Đồng cuối cùng cũng biết vấn nằm ở đâubot_an_cap, nhưng cô ta vẫn cứng miệng: Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bậy bạleech_txt_ngu, tôi hỏi thử thôi chứvi_pham_ban_quyen không có ýleech_txt_ngu gì khác. Nghiên Nghiên không muốn, cũng chẳng ép! Nghiên , cậu còn không tôi sao, chúngleech_txt_ngu ta đã chơi với nhau bao rồi!
Tôi nói thẳng: Cô xàm đi, đứa bot_an_cap xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tối qua phải chúng định bắt Khương Nghiên đibot_an_cap không?
Tằng Đồng Đồng thực sự đầu hỏi gã phía sau.
tên cũng không nói dối, trực thừa nhận, còn Ngụy Lượng sai khiến. Tằng Đồng Đồng xongleech_txt_ngu liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuống quýt, nói Ngụy Lượng sao có thể làm vậy, hoàn không thông qua sự đồng ý cô ta! Rồivi_pham_ban_quyen lại vọng vào cửa: Nghiên , tôi thực sự không biết chuyện này, nếu biết thì chắcbot_an_cap chắn tôi đã không để Ngụy Lượng làm .
Khươngleech_txt_ngu Nghiên đã không còn nữa, lạnh lùng nói: Đồng Đồng, cậu đi đi, cứ coi như đây tôi quen một con chó!
Tằng Đồng Đồng im một lúc, rồi nói: Nghiên Nghiên, những tôibot_an_cap đúng là đã thay đổi nhiều, nhưng đối với cậu thì chưa bao giờ đổi! Tôi biết hoàn gia đìnhbot_an_cap cậu khó khăn, Ngụy Lượng bảo tôi thử tôi hỏi thôi, thực sự không có ý gì khác! biết cậu không tôi nữa, nhưng tôi không bao giờ quên, trong khoảngvi_pham_ban_quyen thời gian tôi gian khổ nhất, cậu đã bên cạnh tôi!
Tiếng chân vang , nhìn qua lỗ cửa Tằng Đồng Đồng dẫn hai tên kia rời đi.
Tôi chạy vội ra ban côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thấy họ quảvi_pham_ban_quyen thực đã xe đi mất, phục kích hay trốn quanh đây.
Lúc quay , Khương Nghiên đang đứng ngẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngơ ở cửa, mắt vẫn đỏ hoe, tôi vội vàng nói: Cô tuyệt đối đừng cô ta, loại đàn bà này là tròleech_txt_ngu mặt ngọt tâm độc.
Khươngleech_txt_ngu vâng một tiếng: nhắc đến cô nữa, chuẩn bị đileech_txt_ngu đây, tiện thể mượnleech_txt_ngu đồng ít tiền, buổi tối chắc là gom đủ mười vạn.
Tôi mỉm cười, không cần nữa, tôi đã nghĩ ra cách cứu A Phát rồi!
Khương Nghiênvi_pham_ban_quyen ngẩn ra: Cứu thế ?
hỏi: Trước cửa cô cóleech_txt_ngu lắp camera đúng không?
Tối qua lúc về tôi đã chú , đốileech_txt_ngu một người phụ nữ sống độc thân, đây dường nhưbot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trang bị tiêu chuẩnvi_pham_ban_quyen.
Khương Nghiên nhận, hỏi để làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì.
nói: Có trích xuất video Tằng xuất hiện lúc nãy khôngleech_txt_ngu?
Khương được, rồi mở điện thoại kết nối với camera, tải đoạn video vừa rồi xuống. Nhờ nghệ hiện đại, hình ảnh và thanhvi_pham_ban_quyen đều rất rõ , từ lúc Tằng Đồng Đồng hai tên kia xuất hiện cho đếnbot_an_cap khi rời đi đều lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy .
Tôi và Khương Nghiên cùng xem lại một lượt, cô ấy cuối hiểu ra, rỡ nói: Anh muốn dùng video này chứngleech_txt_ngu minh tối bọn họ thực định bắt cóc Như vậy, anh và A Phát sẽ là làmvi_pham_ban_quyen việc nghĩa!
Tôi cười : Chính là như vậy! Ban chuyện này không có bằng chứng, dù có nói thật với cảnh sát thì bọnleech_txt_ngu họ cũng không nhận. Bây giờ thì hay , có nàyvi_pham_ban_quyen, xem bọn họ chối nào!
Chính vì bên có camera, nên lúc nãy mới cố gài bẫy Đồngleech_txt_ngu Đồng nói ra, bất kể côvi_pham_ban_quyen ta có sự biết hành vi của Ngụy Lượng hay không, ít nhất hai tên kia đã thừa nhận.
Nhân chứng vật chứng đều đủ , giờ là lúc để lật kèo!
Đang lúc dầu lửa bỏng thì miếng bánh trên trời rơi xuống, Tằng Đồng đã vô tình giúp chúng tôi một đại ân.
Khương Nghiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng rất phấn , đi lên cục cảnhvi_pham_ban_quyen sát ngay.
Tôi bảo khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần vội, vẫn phải chuẩn thật kỹ lưỡng.
Tiếp đó, tôi saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưu video trước, rồi gọi điện cho Vương Vĩ, kết bạn WeChat rồi gửi qua, hỏi ta xem có thể làm bằng chứng không.
Sau khi xembot_an_cap xong, anh ta nói có thể, tôi mới toàn yên , cùng Khương tới cục huyện.
Nhờ sự giúp đỡ âm thầm của Vương Vĩ, chúng tôi được A Phát , bảo cậu rút lại lời khai cũ và kể lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật tối .
Tiếp , chúng cung cấp video phía cảnh sát.
Cảnh sát tự nhiên lại triệu tập Tằng Đồng Đồng và hai gã thanh niên kia Ngụy Lượng còn dưỡng thương tạm thời chưa thể lấy lời khai.
Mấy người bọn họ lúc đầu còn ngoan cố không nhận, nhưng khi cảnh sát phát đoạn video, tất cả đều ngớ người. Cộng thêm sự thẩm vấn gắt của cảnh sát, bọn họ nhanh chóng , khai ra tất cả như đổ đậu ra khỏi ống trúc.
Mọi chuyện ngã ngũ, bọn họ có âm mưu bắt cóc trướcvi_pham_ban_quyen, tôi vàvi_pham_ban_quyen A Phát làm việc nghĩa cứu sau. Trong lúc đó, Ngụy Lượng còn rút dao ra, A Phát không sợbot_an_cap nguy hiểm mà phảnbot_an_cap kháng, không những không bị bắt mà còn đáng được khen ngợi!
Xong xuôi tục, ngayleech_txt_ngu chiều hôm đó A Phátleech_txt_ngu được thả , tôi và Khương Nghiên đích tới đón người.
Hổ ca, chị dâu, thực sự cảm ơn hai người! A Phát xoa tay, mặt đầy động.
Đừng nói bậy, ai là chịbot_an_cap dâu của cậuleech_txt_ngu ! Mặt Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nghiên đỏ bừng, nhưng khóe mắt chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày không giấu nổi ý cười.
Tôi cũng vui , không chỉ Phát được thảleech_txt_ngu, mà còn vì cái miệng dẻo quẹo của nhóc này. Hồi đivi_pham_ban_quyen tôi thực không để ý nhiều đến Khương Nghiên, nhưng sau hai tiếp xúc, thiện cảm dànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cô ấy tăng vọt. Dẫu đến yêu đương thiết, nhưng thực sự muốn tiến triển xa hơn.
Tôi vỗ một phát vào sau gáy Phát, mắng mỏ: Cậu bớt làm tôi lo đi, hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua tôi còn chưaleech_txt_ngu nói câu mà cậu đã xông ra rồi
Ba chúng tôi cùng đi ngoài, vừa vặn chạm mặt Đồng bước ra từ phòng thẩm .
Cô ta khăng không thừa mình biết kế hoạch bắt người của , cũng không nhận , trước khi rửabot_an_cap sạch hiềm , cảnh sátvi_pham_ban_quyen còng tay cô ta lại, trông vô cùng nhếchleech_txt_ngu .
Nhìn thấy chúng tôi, cô ta lại lộ vẻ hung ác, nghiến răng nói: Lý Hổ, Khương , các giỏi lắm! Nhưng đừng quên, Ngụy Lượng là của Quân ca, cứ đợi xem ca xử lý người thế nào!
Hồng Vệvi_pham_ban_quyen Quân!
Nghe thấy cái tên , lòng tôi và Khương Nghiên đều chùng , chỉ có A Phát là oang oang: Quân ca cái khỉ! bảo hắn đến tìm tôi, xem tôi có thông nát cúc hắn không!
Lúc đi ngoài, hỏi A Phát có biết Quân ca là ai không.
A Phát lắc đầu nói không biết, nhưng dù là thì cũng cúc cả thôi.
Tôileech_txt_ngu thở dài.
Đôi khi, vô tri cũng là một loại phúc!
A Phát không hiểuleech_txt_ngu, nhưng tôi thì hiểu, Hồng Quân tuyệt đối là một ngọn núi cao thể chạm tới ở cái huyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
này đụng vào Ngụyvi_pham_ban_quyen Tằng Đồng Đồng, sự trả e rằng sẽ tới thôi.
Nói tôi sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng Vệ Quân mức nào thì cũng hẳnvi_pham_ban_quyen, chỉ là sau khi ra tù, đốivi_pham_ban_quyen mặt chuyện tôi muốn tránh được thì .
Bước ra khỏi , tôi dự tính, trướcbot_an_cap sẽ đóng cửa tiệm rửa , để Phát về quê, cũng đi lánh nạn một gian, chuyện với Khương Nghiên để sau này tính tiếp.
Đang mải suy nghĩ thì chúng đã đến ven , một tải nhỏ bạc đột ngột lao tới, phanh két mộtvi_pham_ban_quyen ngay trước mặt. Sáu bảy gã đàn ông tay cầm gậy gộc, sát đằng đằng lao xuống.
Không nói một lời, bọn giơ gậy đánh tới tấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Không cầnleech_txt_ngu nói nhiều, chắc là người Hồng Vệ Quân!
biết chuyện cảnh sát sớm truyền đến tai hắn, biết sớm gì hắn cũng trả thù, nhưng ngờ lại nhanh đến thế, ngay đường lớn còn chưa kịp băng qua!
Trongleech_txt_ngu chớp , gộc đãleech_txt_ngu giáng xuống nhưvi_pham_ban_quyen mưa sa bão . Vào thời khắc mấu chốt, tôi mạnh đẩy Khương Nghiên một cái, đẩy cô ấy ra khỏi vòng vây. Cô ấy phản ứng cũng nhanh, lập tức chạy về phía cảnh sát, vừa chạy vừa hét lớn: Đánh nhau rồi! Có người đánh nhau!
A Phát cònleech_txt_ngu chưa hiểu chuyệnvi_pham_ban_quyen gì đang xảy , vừa dùng che chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa gào : Các đại ca, có lầm không, em đâu có đắc tội với các anhbot_an_cap!
Tôi quát: Là người của Hồng Vệ Quân!
Lúc vừa ra khỏi đồn, tôi đã phổ biến cho cậu ta về anh Quân. A Phát nghe liền chửi : Cái môngbot_an_cap này tôi nhất địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ ! Tôi nói đấy! cũng không giữ lão đâu!
Khí thế củaleech_txt_ngu Anội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phátleech_txt_ngu bừng như đã được Hồng Vệ dưới thân, nhưng thực tế lại cùng tàn khốc, cậu ta nhanh bị chìm trong lànleech_txt_ngu gậy gộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. A vốn là khá giỏi đánh đấm, trờibot_an_cap sinh thân hình vỡ, lưu manh bình thường không phải là đối của cậu ta, nhưng trước sự tấn công của gộc, cậu không chịu nổi, chẳng chốc đã bị đánh ngã gục.
Còn tôi thì thiện chiến , tuy không đô con bằng A Phát nhưng ở kinh phong phú. Hồi còn đi học tôi chẳng ít lần động thủ với người ta, lúc ngồi tù cũng học được vài chiêu, phó với mấy tên lưu manh hạng chắc chắn không thành vấn .
Tôi nhanh lẹvi_pham_ban_quyen đoạt lấy cây gậy của , xoay người nện mạnh một tiếng bốp vào đầu hắn. đó thét một tiếng đau , lảo đảo lùileech_txt_ngu lại mấy bướcvi_pham_ban_quyen, máu đỏbot_an_cap từ trên đầu chảy .
Cây gậy trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay tôi bổ xuống, lại trúng bắp chân của một tên khác, khiến hắn đau đến mức quay đầu chạy mất.
Tôi định thêm bước nữa dọn dẹp những tên còn lại, bọn chúng không đánh nữa mà chân tay luống cuống A Phát lên, thẳng vào xe bánh .
Mấy người cùng ra tay, A Phát căn bản không vẫy nổi, chỉ có thể gào thét: Các đại ca, chuyện gì cũng có thể lượng, nhưng đừng đụng vào mông emvi_pham_ban_quyen
Một tiếng vang lên, cửa xe đã đóng sậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, ngay sau đó là tiếng động gầm rúvi_pham_ban_quyen, xe tít mù.
Mẹ kiếp, đứng cho tao! Tôi giận run người, tay cầm gậy đuổi theo hai bước, choảng một phátbot_an_cap đậpbot_an_cap vỡ kính , những bên trong đồng thốt lên kinh hãi.
Tôi đưa tay ra định kéo A Phát lại nhưng chiếc xe lao đivi_pham_ban_quyen.
Mẹ kiếp, dừng xe lại! Tôi gầm , rảo bước theo, nhưng haileech_txt_ngu chân làm sao nhanh bằng bốn bánh xe đượcbot_an_cap!
lúc đó, tiếng bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chânleech_txt_ngu rầm rập lên, Khương Nghiên dẫnvi_pham_ban_quyen một nhóm cảnh sát tới. Dẫu sao cổng đồn cũng ở ngay gần đó, họ vẫn chậm một bước.
Tôi lập tức hét lớn: A Phát bị người của Hồng Vệ Quân bắt đi rồi, làleech_txt_ngu một xe bánh mì màu xám bạc, biển xe là
Nghe cái tên Vệ Quân, mặt của những viên cảnh sát này hơi biếnbot_an_cap đổi, nhưng họ không lời thừa thãi , người thì lập tức lái xe đuổi theo, người thì báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cáo cấp trên, người đứng tại chờ lệnh, tóm lại là một tấm lưới nhanh chóng được giăng ra.
Khương Nghiên chạy bên cạnh , xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xét vết thương trên tôi, nhưng tôi không sao, chỉ trúng gậyleech_txt_ngu, cánh tay có vài bầm tím.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi không thời quan tâm đến chuyện đó, tục trao đổi cảnh hiện trường. Theo tôi thấy, xe mì vừa đi chưa , lậpvi_pham_ban_quyen tức liên hệ với bộ phận giaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông để vây thì sẽ sớm đưa được Phát thôi.
Đúng lúc này, điện thoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của tôi vang lên, là Vĩ gọi đến.
Anh ta hỏi tôi A Phát đã ra ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa, tôi nói ra rồi lại gặp chút vấn đề, rồi lại chuyện vừa xảy ra, còn chắc không có vấn đề gì , hành động và tốc độ của phía cảnh rất .
Vương Vĩ im lặng một lát rồi nói: Cậu đừng trông chờ vào bọn .
Tôi ngẩn người, nhận ra lời của anh ta có ẩn ý, liền lẳng lặng đi sang một bên hỏi: Ý anh là gì?
Vương Vĩ : Lúc trướcvi_pham_ban_quyen đã nói với , Hồng Vệ ở cái huyện này không nhỏ, rất nhiều âm thầm bảo kê cho , đây là lý hành động của tôi gặp trở ngại muốn làm điểm. là hắn Phát thì đừng hòng theo được!
Tôi sốt ruột hỏi: Vậy bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải làm sao?
Vương trầm giọng nói: Hồng Vệ Quân là kẻ có thù tất báo, Ngụy Lượng bị người ta đâm mấybot_an_cap nhát, Phát không những không bồi thường mà còn bình vô sự ra ngoài, hắn làm nuốt trôi cơn giậnvi_pham_ban_quyen này, chắc chắn sẽ đâm lại gấp , nếu không sau này còn lăn thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào được? Bây giờ hoặc là đợi một A Phát nửa sống nửa trở về, hoặc là
Hoặc gì?
Hoặc là đi làm chỉ điểm. Vương Vĩ tiếp tục nói: Hắn phải có tìmleech_txt_ngu cậu sao, hãy nhân cơ hội này tìm đến tận cửa, cứuvi_pham_ban_quyen được A Phát, vừa có thể trà trộn bên hắn
Tôi không làm chỉ điểm.

Tôi tự cứu.
Tôi nghiến răng, cúp điện thoại.
Tìm thấy chiếc bánh mì đó ?
Vừa còn ở đường Tiền, giờ lại mất dấu rồi!
Chỗ đó chỉ có một ngã bavi_pham_ban_quyen, chia quân hai !
Nhìn hiện trường vẫn đang bận , các cảnhbot_an_cap cầm bộleech_txt_ngu đàm thông báo hình nhau, lòng tôi lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Có lẽ họ thực lòng muốn giúpleech_txt_ngu, nhưng đáng tiếc là đằng lạibot_an_cap một bàn vô hình che lấp!
Khương Nghiên mua nóng ở hiệu thuốc gần đó rồi đến bôibot_an_cap cho tôi, tôivi_pham_ban_quyen nhân nói nghe kế hoạch của mình.
Anh cứu bằng cách nào? Khương Nghiên lo lắng hỏi.
Tìm . một điếu , bắt suy nghĩ.
Lúc này, tôi giận đến mức thân run rẩy, chỉ muốnleech_txt_ngu băm vằm Hồng Vệ Quân ra làm mảnh. Thật đấy, nếu ở đây, tôi chắc sẽ liều mạng với hắn!
Nhưng tôi ép phải bình tĩnh lại, phải bình tĩnh, phải cứu được A Phát trướcbot_an_cap đã!
Anh định đivi_pham_ban_quyen Ngô Phàm? Khương Nghiên hỏi trúng tim đen.
Phải. Tôi đầu, không phủ nhận.
Phàm là người bạn thân nhất của đi học, nhau học, đánh , đi vệ sinh, đi tiệm , quanvi_pham_ban_quyen hệ khăng khítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng, chỉ hận không thể ngủleech_txt_ngu chung mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường. Cả trường biết quan của hai tôi thế nào, Khương Nghiên lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ cậu ta cũng không có lạ.
này đẹp trai, nhiều mưu mẹo, lần làm khổ các bạn nữ, còn tôi thì giỏi bày mưu tính kế, sức chiếnbot_an_cap đấu cũng không tồi, haileech_txt_ngu đứa tôi đi cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau đúng là thiên hạ vô , thời đi học tuyệt là những kẻ xưng hùng xưng bá danh tiếng vang .
Hai anh đều rất mạnh nhưng đó là Hồng Vệvi_pham_ban_quyen Quân đấy! Khương Nghiên đầy lo âu.
Còn nước còn tát thôi, cũng không còn nào khác! Tôi nghiến răng, némnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu lá xuống đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Khương Nghiên đi trướcbot_an_cap đi, lo chuyện này , rồi nhanh chóng bắt một chiếc taxinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rời đi.
Trên đường đi, tôi gọi điện cho Ngô Phàm nhưng cậu ta không nghe , không biết đang bận việc gì.
kiện gia Ngô khá hơn tôi một chút, nhưng cũng giàu có gì, sống trong một căn nhà cấp .
Tôi trước cửa nhà cậu ta, cửa rầm rầm rồi gọi lớn: Ngô ! Ngô Phàm!
Trong nhà không có tiếng trả lời, tôi đành tường vào, đứng giữa sân gọi tiếp. cùng trong nhà cũngvi_pham_ban_quyen có động tĩnh, mộtbot_an_cap niên cao đẹp trai hùng hổ xông , vừa vừa chửi:
Chẳng phải chỉ nợ ông ít tiền thôi sao, có cần bám riết không buông thế không, còn trèo tường vào nhà tôi nữa Lý Hổ
Nhìn thấy tôi trong khoảnh khắc đó, Ngô Phàm lộ kinh ngạc tột độ.
Mấy năm không gặp, giọng của tao mà không nhận ra à? Tôi mỉm cười nhìnvi_pham_ban_quyen khuôn mặt thân thuộc của cậu ta, trong lòng cảm thấy vô cùng thân , bao nhiêu chuyện cũ ùa về.
Còn mặt Ngô thì từ kinh ngạc chuyển vui mừng xiết, rồi lại chuyển phẫn nộ, thềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng rồi nhanh chóng lao về tôi.
ha hanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôi dang rộng hai tay, chuẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đón nhậnleech_txt_ngu cái ôm của người bạn .
Bốp! Ngô Phàm một cú mạnh, trực tiếp đá tôi xuống , đó bồi thêm loạt cú đá liênleech_txt_ngu hoàn!
Mẹ , mày còn mặt mũi tìm tao à! Mấy năm nayleech_txt_ngu mày đibot_an_cap đâu hả! Sao tự nhiên biến mất như vậy? Mày có biết tao nhớvi_pham_ban_quyen mày thế không Ngô Phàm vừa đá vừa chửi, nhưng giọng nói dần dầnleech_txt_ngu nghẹn ngào.
Lúcvi_pham_ban_quyen tôi ra tù, tôi có liên lạc với vài bạn họcleech_txt_ngu nhưng không liên lạc với cậu ta, vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi không biết phải giải thích nào.
Tôi dậy, đưa ôm lấy cậu ta, nhẹ nói: Anh em, xin lỗi, tao gặp chuyệnleech_txt_ngu, không thể nói với tụi mày
Mắt cũng đỏ hoe.
Có chuyện quái gì không thể nói vớivi_pham_ban_quyen tao! Phàm đấm nhẹ tôi một cái.
Tao tìm mày đúng là có việc thật. Tôi không muốn lãng phí thời gian, lập tức vào thẳng vấn đề: Chúng ta phải đi đối phó với Vệ Quân!
Mày có giỏi thì đi đối phónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn đi! Phàm tưởng tôi đang nói đùa, bĩu môi chửi một câu.
thật đấy, thực sự phải đối phó với Hồngleech_txt_ngu Vệ Quân. Tôi mặt .
Ngô Phàm xác đi xác nhận , cùng cũng tin là tôi không hề giỡnvi_pham_ban_quyen. ta bảo tôivi_pham_ban_quyen đợi một , rồi nhìn quanh quất, tới góc sân nhặt một khúc gỗ, dắt sau thắt , dùng áo che lại rồi bảo tôi: Đi thôi!
Tôi hỏi: Mày không sợ hắn à?
Ngô lạnh cười một tiếngleech_txt_ngu: Mày không hiểu tao sao? Tao đã biết sợ ai bao giờ chưabot_an_cap? Bớt lời đi, đi mau! dù là Thiên vương lão , tao cũng phải chọc cho lão lỗ!
Dứt lời, cổng sân vang lên tiếng đùng đùng, bên truyền vào đủ loại âm tạp.
Phàm, tiền!
Tao nói cho mày biết, hôm nay đừng hòng trốn!
Mẹ ơi! Phàm ôm đầu, hốt hoảng chạy tót vào trong . Tiếng la hét bên vẫn vang lên không ngớt, tiếng đập cửa càng lúc nên hung bạo và dữ dội hơn.
Ngô Phàm vừa rồi còn khí trời, giờ trông chẳng khác gì một con gà convi_pham_ban_quyen bị kinh độngbot_an_cap.
Tôi đuổi theo vào trong phòng, nói chẳng phải chỉvi_pham_ban_quyen có mấy người đòi nợ thôileech_txt_ngu sao, có thế này ?
Ngô Phàm đầu mắng một : thì biết cái lông gì, đó toàn là các ông các bà quanh đây cả. thử giở thói hung hăng với họ xem, không bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước bọt dìm chớt mới là lạ!
hỏi: Mày bao nhiêu tiềnleech_txt_ngu?
Khoảng hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba nghìn tệ gì đó!
Khốn thật!
chửi một câu, xoay người ra khỏi nhà rồi mở cổng sân. Quả nhiên là một nhóm các cụ giàbot_an_cap. Ngô Phàm dạo này sống rất tệ, gạo mắm dầu muối đều không mua nổi, chỉ cóvi_pham_ban_quyen thể chịu ở cácleech_txt_ngu cửa hàng quanh nhà, chỗ này trăm, chỗ kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài chục. Người trẻ có lẽ còn ngại đòi, các cụ thì chẳng nể nang .
Tôi vừa an cảm xúc của người, vừa đem tiền trả sạch cho họ. Đợi đến khi đám đông tản đi, Ngô Phàm mới ló mặt ra, khoác vai tôi nói: Lý Hổ, mấy năm không gặp, mày thành đại gia rồi à? Ha ha ha, sau này bao nuôi tao đi, cúc này vì cậu mà nở rộ
Tôi bảo đi, đều là tiền mồ hôi nước mắt của tôi, sau có tiền thì phải trả lại.
Đừngbot_an_cap thấy Ngô sống chật vật mà , ta vậy mà có một xe riêng, lại còn là con xe Ngũ Linh Hồng Quang bảy chỗ. Có điều nó nát đến không thể nát hơn, ghế ngồi rách bươm, cửa sổ mất kính, xe thì rung bần bật, nhìn qua cứ như sắp rời ra từngbot_an_cap mảnh, vứtbot_an_cap đường chẳng thèm nhặt.
Ngô Phàm chật vật lắm mới khởi động được , cũng không biết là chạy bằng loại dầu gìleech_txt_ngu mà đuôi phun raleech_txt_ngu một luồng kịt, cưỡng tôi ra khỏi khu tập thể.
Trên xe, cậu tôi: Rốt cuộc là có chuyện gì?
Lúc này tôi mới kể lại đầu đuôi sự việc. Ngô Phàm nghe xong thì nghiến răng lợi, mắng Tằng Đồng Đồng không con người, đồng thời lại trưng ra mặt háo sắc hỏi tôi: Khương Nghiên giờ xinh đẹp đếnbot_an_cap mức rồi?
Tôi nói: Đàng hoàng chút đi không, cậu em của tao vẫn chưa sống chớt nào kia kìa!
Ngô Phàm lúc này mới nghiêm túcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại: Được, Hồng Vệleech_txt_ngu Quân đang ở đâu?
đáp: Tao không biết, nhưng có một người biết.
Mười sau, chúng tôi đếnleech_txt_ngu lầu Bệnh viện Nhân dân huyện. Sau khi bàn , cả hai bước vào sảnh bệnh viện, đi thẳng đến khu trú của khoa Ngoại.
Đến tầng Ngoại, Ngô Phàm tiến thẳng tới quầy ynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tá, cười híp mắt hỏi: Chào , Ngụy Lượng nằm ở phòng bệnh nào vậy?
Cái mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Ngô Phàm đúng là cực có tínhvi_pham_ban_quyen lừa tình, giọng đầy nam tính, y tá đỏ ửng lên, không chút phòng bị mà đáp: Phòng 512
Hai chúng tôi đi về phíavi_pham_ban_quyen trước một đoạn, gần phòng 512 thì thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niên dáng vẻ lêu lổng đang đứng ở cửa, liên ngáp ngắn ngáp dài, rõ ràng là người trông .
Tôi nhìn Ngôbot_an_cap một cái, cậu ta bước phòng của bác sĩ. Không biết ta làm cách nào, mộtleech_txt_ngu lát đã thấyvi_pham_ban_quyen mặc một chiếc blouse trắng đi ra, cổ ống nghe, trông cũng rất dáng.
Ngô đến cửa phòng bệnh hỏi: Ngụy Lượng thế nào rồi?
Gã thanh lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức đứng dậy nói: Vừa mới tỉnh, được vài cơm lại thiếp đi rồi ạ.
Phàm gật đầu: Có mấy thuốc bệnh viện chúng tôi rồi, cậu cần ngoài mua chút.
Tiếp đó, cậu ta đọc một tràngvi_pham_ban_quyen tên thuốc chuyên khó .
Trước đây để gái, Ngô đã từng đóngleech_txt_ngu giả qua đủ mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghề nghiệp, những chuyện này đối với cậu ta chỉ là chuyện nhỏ. niên không chút nghi , lập tức đi về thang máy.
Đợi gã khuất, Ngô Phàm liền vào phòng bệnhbot_an_cap, còn tôivi_pham_ban_quyen thì đứng canh cửabot_an_cap, cảnh giác nhìn hai phía trông cho cậu ta.
Hành lang rất yên tĩnh, có thể nghe thấy đối bên . Sau khi vào trong, Phàm đánh thức Ngụy Lượng dậy, giả vờvi_pham_ban_quyen hỏi vài rồi thản nhiên nói: Hồng Vệ là đại ca của cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng không, dạo này hắn thế nào rồi? Đợt trước có đến kiểm tra sức , hình như tim có chút vấn đề.
Lượng tuy được Hồng Vệ Quân trọng , nhưng không thể biếtbot_an_cap hết mọi chuyện, đặc biệt là những vấn đề riêng tư về sức khỏe. Nếu người thuận theo chủ đề này mà nói tiếp, Ngô Phàm sẽ lừa được địa chỉ Hồngleech_txt_ngu Vệ Quân từ miệng Ngụynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lượng.
Không ngờ Ngụy Lượngbot_an_cap nghi hoặc hỏi: Đợt trước? Là khi ?
Ngôvi_pham_ban_quyen Phàm nói lấp liếm: Tôi cũng nhớ rõ lắm, có lẽ là tháng trước?
Ngụyleech_txt_ngu Lượng nói: Không thể nào, anh Quân luôn nơi khác, hôm trước mới !
đi tính , không tính chuyện Hồng Vệ Quân căn bản không có mặt ở trong huyện!
Ngô Phàm cố bình tĩnh: Vậy , thế tôi nhầm rồileech_txt_ngu, hoặc có lẽ chỉ là trùng tên trùng họ
Màyleech_txt_ngu biết tao, còn biết cả đại ca của tao, làm sao mà nhầm được. Mày muốn lừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời tao! là ai? Muốn làm gì? Tao chưa thấy mày, mày không phải bác sĩ ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Ấy, mày đừng bấm chuông gọi y tá
sắp lộ tẩy, tôi lập tức đẩy xông vào, nhanh đến trước mặt Ngụy Lượng. Tôi lấyvi_pham_ban_quyen một truyền dịch bên cạnh, choảng một đập vỡ trên tủ đầu giường, cầm một mảnh kính vỡ dí sát vào cổ Lượng.
Ngụy nằm trên giường, không dám cử động.
Vệ Quân đang ở đâu? Tôi lạnh lùng hỏi.
Các người muốn làm ? Ngụy Lượng bình tĩnhvi_pham_ban_quyen, không chút biến sắc, trong thoáng vẻ nghi hoặc, dường cảm thấy tôi trông rất quen, hình như đã gặp ở rồi.
Tao không có thời gian nói nhảm mày, còn không mau nói, để xem máu của mày có thể cao bao nhiêu!
Tôi hơi dùng lựcbot_an_cap, mảnh sắc nhọn rạch rách da cổ, một vệt máu đỏ dọc .
Giờ này đại ca đang đánh mạt chược ở phòng 888, KTV ! Ngụy Lượng cuối cùng cũng bị dọa sợ, hốt hoảng kêu lên.
đường đến đây, Phàm từng hỏi tôi, đã biết Ngụy đâu, sao không bắtbot_an_cap cóc để đổi lấy A Phát?
Tôi đã ra ba lý do: Thứ nhất, bắt người làvi_pham_ban_quyen phạm pháp; Thứ hai, viện qua kẻ , khó bắt đi được; Thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba, tôi chỉ muốn người, không muốn làm lớn chuyện.
Chính vì từng ngồi tù nên tôi mới biết nơi đó đáng sợ nàovi_pham_ban_quyen, đời này không giờ muốn quay lại đó nữa. Vì vậy ngay từ đầu, tôi đã chọn phương án mềm mỏng, định lừa địa chỉ của Hồng Quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau đó cáchbot_an_cap cứu A Phát, gắng thực hiện toàn bộ quá một cách êm .
Nhưng cùng, mọi chuyện vẫn phải đi đến bước này!
Đã rồi thì cứ ngang mà tiến về trướcleech_txt_ngu, còn gian để suy nghĩ nhiều nữa!
Tôi tiếp tục siết mảnh kính vỡ, lạnh giọng hỏi: A hiện giờ thế nào rồi?
Ngụy Lượng run rẩy nói: Đưavi_pham_ban_quyen đến đại ca của bọn tao rồi, tạm thời chưa có việc , phải đợi tao xuất viện mới đích thân đâm hắn Anh bạn, anh nhẹ chút, nghìn vạn lần đừng cứa sâu quá, chuyện này mà gây thìleech_txt_ngu không hay đâu!
Lúc này tôi mới thu mảnh kính lại. Đối diện với vết máu đỏ tươi trên cổ hắn, mặt tôi vẫn không chút biểu cảm, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương. Ngụy Lượng nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp, rõ ràng hắn không ngờ lại đến thế, không ngờ dám chuyện ngay trong bệnh viện!
Đắc tộileech_txt_ngu với tôi tuyệt đối chuyện sai lầm nhấtleech_txt_ngu trong đời các . Tôi cười lạnh, nhét mảnh kính vào túi, saubot_an_cap đóbot_an_cap đấm to như bát tôleech_txt_ngu giáng mạnh xuốngleech_txt_ngu đầu hắnbot_an_cap.
Sau vài tiếng binh binh, hắn liền bất nhân sự.
Chắc chắn không thể để Ngụy Lượng tỉnh táo, vì bây giờ chúng tôi phải đi tìm Hồng Vệ Quân, không hắn lộbot_an_cap tin tức .
Xong việc, tôi không nán lại mà bước đi thẳng ra ngoài.
Được đấy Lý Hổ, mấy năm không gặp, màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày càng ác hơn ! Vừa làm tao giật cả mình, cứ tưởng mày định giết hắn thật chứ, ánh mắt mày lúc đó trông cứ như dám giết ! Ngô Phàm đuổi theo, vẻ mặt phấn khích.
Giết người?
Tôi thật sự đã từng giết rồi!
Ước chừng Ngụy Lượng cũng bị tác ánh mắt của tôi dọa cho nên trở nên hèn như .
đầu đến cuối tôi cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng giải thích gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi đang nóng lòngvi_pham_ban_quyen muốn cứu A Phát, một khắc cũngbot_an_cap không thể đợi thêm.
Đến dưới bệnh , vẫn là Ngô Phàm lái xe, tôi ngồi ở ghế phụ. Đừng nhìn xe của Ngô Phàm rách nátvi_pham_ban_quyen mà lầm, kỹleech_txt_ngu thuật lái cậu ta rất cừ khôi, lao vun trên đường phố, nhả ra từng luồng khói , chẳng mấy chốcbot_an_cap đã đến Candy KTV.
KTV dưới trướng Hồng Vệ Quân, cũng là một trong những vui chơi lớn nhất huyện chúng tôi, lại còn là kiểu có phần mát, ăn rấtvi_pham_ban_quyen phát đạt, hễleech_txt_ngu đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đèn rượu đỏ, vàng son lộng lẫy.
Nhưng bây giờ là ban ngày, trông có vẻ hơi vẻ, trước chẳng có mấy chiếc .
Ngô Phàm là khách quenleech_txt_ngu ở đây, cậu ta xung phongleech_txt_ngu thám thính tình hình. Sau khi vào trong, cậu ta tìm đến côvi_pham_ban_quyen quản lý quen biết, nói dối là công ty mình muốn tổ chức liên hoan, định mượn địa điểm của họ, thế bot_an_cap quản lý dẫn cậu ta đi tham quan nơi.
Trong , tôi chờ trong xe bánh mì, mắt không rời sổ, quan sát môi trường và những quanh.
Một lát sau Ngô Phàm quay lại, nhiệm vụ đương nhiên hoàn thành thuận lợi, cậu thẳng vấn đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Hồng Vệ Quân đang đánh mạt chược với ba phòng VIP 888, A Phát cũng ở đó, bị trói bánh tét ấyvi_pham_ban_quyen. Taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giả vờ đi nhầm cửa nên đã tận mắtbot_an_cap nhìn thấy rồi.
Candy KTV chỉ có năm tầng, cái gọi là phòng 888 nằm ở tầngleech_txt_ngu trên cùng, chỉ đặt cái tên may mắn chứ không phải tầng .
Ngô nói tiếp: Dưới đại sảnhvi_pham_ban_quyen có bảo , trên lầu không có ai, muốn thì bắt buộc phải bước qua cửa ảileech_txt_ngu Hồng Vệ Quân, không có đường vòng đâu
Ngô Phàm liếc nhìn tôi cái, ta biết tôileech_txt_ngu không muốn phạm pháp.
Nhưng đã con đường khác, nói thẳng: với Hồng Vệ Quân, sau này đừng hòng lăn lộn ở cái huyện này nữa, cậu phải cân nhắc cho kỹ.
Phàm đáp: Chẳng sao cả, dùvi_pham_ban_quyen mày đi tao theobot_an_cap đó, hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa mình không tách ra nữa.
Tôi bảo thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bên đó chỉ có bốn người, ta bài bất ngờ, trực khống chế Hồng Vệ Quân, vậyvi_pham_ban_quyen cứu A Phátvi_pham_ban_quyen sẽ dễ hơn.
Ngô Phàm cũng không phải hạng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lôi thôi, nhất là chuyện của tôi, cậu ta bao giờ từ nan, lập tức gật đầu rồi nói vấn đề cuối cùng là tầng thượng không có thang bộ, chỉ có thể đi thang máy, nhưng lên tầng năm quẹt thẻ, chỉ cấp quản lý mới vào được
Tôi trầm ngâm một chút rồi bảo: Cậu gọileech_txt_ngu cô quản lý lúc nãybot_an_cap ra đây lần nữa, giả vờ nóivi_pham_ban_quyen chuyện với cô ta lát, những việc còn lại cứ giao cho tôi.
Ngô Phàm không hiểu tại sao nhưng vẫn làm theo, gọi điện cô quản kia.
Một lát sau, cô lý bước ra, Ngô Phàm niềm nở đón lấy, cười híp mắt nói: Tiểu Nhụy ơi, gặp nhau rồi!
Nhìn mặt của Phàm, cô quản lý cười không khép được miệng: Lại tìm em có gì nữa đây?
Không có việc gì thì không được trònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net àleech_txt_ngu? emvi_pham_ban_quyen chứ sao! Ngô đưa taybot_an_cap ra, vỗ nhẹ cái mông cong của cô quản một .
Ghét ghê, ngày ban mặt, bao nhiêu người nhìn kìa Chẳng phải vừa sao, sao đã lạibot_an_cap nhớ em ? quản đỏ bừng mặt nhưng vẫn không nhịn được cười.
Thừa dịp haileech_txt_ngu người đang tán tỉnh nhăng cuội, tiến tới, giả vờ đi ngang qua người cô quản lý, vòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi quay trở lại xe bánh mì.
Lát , Ngô Phàm tiễnvi_pham_ban_quyen cô quản xong liền quay lại, đứng bên cửa xe sốt hỏi: Lý Hổ, chuyện là nào, không phải vi_pham_ban_quyen cách lấy thẻ sao? Sao chỉ đi qua một vòng rồi thôi thế?
Lấy được rồi đây! Tôi giơ tay , khoe ra chiếcbot_an_cap thẻ màu xanh nhỏ xíu.
Đù, sao mày làm được hay vậy Ngô Phàm trợn tròn mắt kinh ngạc.
Một tài nổi đó từng : Trong này toàn là nhân tài, nói chuyện lại nghe, tôi thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở trong này lắm! nói nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyvi_pham_ban_quyen có hơi lời nhưng cũng ý nghĩa thực tế nhất định, vì bên trong quả thật có đủ loại tài mọi lĩnh vực, mọi người thường ngày trao tâm đắc, tay , rất dễ được thông suốt về kỹ thuật, thậm chí là cùng tiến bộ.
Ngón nghề móc này củaleech_txt_ngu tôi đương nhiên học từ một vị trộmbot_an_cap.
Nhưng tôi cũng thích thế nào, dù sao đây cũng không phải con đường chính đạo, người biết mình có nghề này thì họ chẳng khâm phục đâu, chỉ có nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tránh xa. nên tôi giữ bí mật, chỉ nói làleech_txt_ngu người hiền ắt có thiên , rồi chúng tôi thể đi được rồi.
đứa cùng xuống xe, đi thẳng KTV. Lúc này đã là hoàngleech_txt_ngu hôn, lác đác bắt có khách, bảo vệ cũng không chú ý đến chúng tôi, cộng Ngô Phàm là khách quen dĩ nhiên là thuận lợi đi vào.
thang máy, thẻleech_txt_ngu lên tầng năm, chúng tôi vào một hành lang yên tĩnh như một giới khác.
So với các tầng khác, nơi này không nghi ngờ gìbot_an_cap là nơi , lộng và yên nhấtleech_txt_ngu, dướivi_pham_ban_quyen chân là lớp thảm len dày dặn, hai bên treo đầy dầu nước ngoài, những chiếc đèn pha lê lộng lẫy nối nhau tỏa sáng.
Không có ai, không có nhân viên vụ, cũng chẳng có vị khách bát nháo, có tiếng xào mạt chược tục phát ra từ một căn phòng nào đó.
Chúng tôi nhanh chóng đi tới trước cửa phòngleech_txt_ngu VIP .
rút gậy gỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, tôi thì sẵn kính , sau khi chuẩn bị xong, tung một cú thật mạnh vào cửa phòng!
Hồng Vệ Quân, ông mày đến đây!
Đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng mày là đại ca thì có thể tùy tiện ị lên đầu tao!
Hôm nay tao định sẽ cho mày biết tay!
thầm chửibot_an_cap lòng, rầm một tiếng, cánh cửa gỗ không mấy chắc đá văngvi_pham_ban_quyen , nhưng khung cảnh bên lại khiến chúng tôi vô kinh ngạc.
Không có Hồng Quân, không có người chơi mạt chược, cũng chẳng thấy A Phát đâu.
Chỉ có duy một người nữ, một người phụ nữ rất đẹp.
Tằng Đồng Đồng trong bộ váy đỏ rực đang ngồi bên mạt chược, một nhẹ nhàng xô những quân bài bàn ra những loảng , thời ngẩng khuôn mặt yêu dã , khẽ mỉm cười nói: Bất ngờ ? Ngạc không?
Tằng Đồng Đồng được thả không làm tôi ngạc nhiên. Với sự thiệp Hồng Vệ Quân, đó chẳng phảileech_txt_ngu chuyện gì khăn. Nhưng việc ta đây khiến tôi không tài nào hiểu .
Thông của Ngô Phàm không thể sainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sót, càng không thể lừa tôi.
Vì vậy chằm chằm vào Tằngbot_an_cap Đồng Đồng, này là thế nào. Cùng lúc đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dọc hai bên hành lang đột nhiên vang lên những tiếng chân hỗn loạn. Những gã đàn ông từ trong các phòng bao vốn tưởng như vắng lặng đột ngột xông , tênvi_pham_ban_quyen nào tên nấy caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn vạm , tay lăm lăm gậy gộc, bao hai chúng tôi.
Khục khục Tằng Đồng phát ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quái , tay vẫn không ngừng xoa quân mạt , nhưng lại lộbot_an_cap vẻ nham hiểm vàvi_pham_ban_quyen hung !
Đồng Đồng à, kia đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn cùng lớp, làm căng thẳng thế này, mau bảo người lui ra đi, ngồi xuống nói chuyện tử tế! Ngô Phàm mỉm cười tiến về phía cănvi_pham_ban_quyen phòng suite.
Ngô Phàm, đừngvi_pham_ban_quyen có giở trò đó, tôi không có tác dụng đâu. Đều là cáo già nghìn năm cả, anh còn diễn ‘Liêu Trai’ tôi chắc? Đồng Đồng vẫn thong dong nghịch mấy mạt .
Mỹ nam kế thất bại, Ngô Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẽ tặc lưỡi. Cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai là những kẻ dựa vào nhan sắc để kiếm , quả chẳng aileech_txt_ngu lừa được .
Quân ca đã sớm nhìn thấu kế hoạch của các người rồi, nên mới đặc bảo tôi ở đây đợi ! Tằng Đồng Đồng lộ vẻ đắc ý.
Do Hồng Vệ Quân sắp xếp?
Tôi nói mà, Tằngleech_txt_ngu Đồng Đồng sao cóbot_an_cap não để làm việc này.
Nhưngbot_an_cap ở đâu?
Theo năng, tôi nhìn haivi_pham_ban_quyen bên. Cửa căn phòng đối diện khép , thấp thoáng bóng một người đàn ông đang bên ban công ung dung uống trà. Đó chắc hẳn là Hồng Vệbot_an_cap Quân trong truyền thuyết rồi.
Đãbot_an_cap sớm thấu kế hoạch tôi? Từ bao giờ?
thấy chuyện đầu lúc A bị bắt , nhưng lại không chắc chắn lắm. Ai mà biết trong hồbot_an_cap của Hồng Vệ Quân đang thuốc chứ?
Lên hết tôi, xử nó! Tằngleech_txt_ngu Đồng đột nhiên trở kích động, chỉ vào tôi gào lớn.
Cơn giận này cô ta đã kìm nén rất lâu rồi, chỉ để đợi đến khoảnh này!
Mẹ kiếp, các người nghe rõ rồi nhé, cô ta bảo xử một mình thôi, liên quan gì đến tôi đâu đấy! Ngô la to, muốn đứng ngoài cuộc, còn thì nắm chặt mảnh thủy tinh, bị liều mạng.
không ai cử , không một ai.
Đám đàn hai bên đứng yên tại chỗ, cứ như không nghe thấy tiếng thét của Tằng Đồng.
Sao không lên? Lênbot_an_cap chứ! Tằng Đồng cũng làm lạ.
Đám đàn ông hai bên vẫn bất động như núi.
Tằng Đồngleech_txt_ngu Đồng, cô được không đấy! Phàm suýt thì phì cườibot_an_cap.
Quân ! Tằng Đồng Đồng lập tức nhìn về phía bao diện.
Aibot_an_cap phép cô chỉ huy người của tôi? Cô có tư gì? Từ căn phòng đối diện cuối cũng phát ra tiếng , chậm rãi và vẻ hờ hững.
Quân ca Tằng Đồng khẽ cắn , xấu hổ đến mức không biết giấu mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.
ha ha ha ha Ngô Phàm đến mức đứng thẳng dậy .
A Phát đang chỗ tôi, có bản lĩnh thì mà cứu. Tiếng nói lại vang từ phòng , giọng như mèo đang chuột.
Đồ khốn!
Tôi biết mình đã bị chơi xỏ, biết mình đã rơi hố, nhưng vẫn nén nổi cơn giận, lao thẳng về phía phòng bao đối . Tôi vẫn ôm một hy vọng, nếu thể khống chế được Hồng Vệ Quân, biết đâu vẫn cơ hội lật ngược thế cờ!
!
Mấy nhất vungleech_txt_ngu gậy bổleech_txt_ngu xuống. Tôi nhanh tay lẹ mắt, đoạt lấy gậy của một tên, xoay người nện một cú đầu hắn khiến hắn gục, rồi lại tung chân đá baybot_an_cap tên bên trái. Đám đông tới như ong tổ, gậy gộc như mưa. Tôi giơleech_txt_ngu gậy gỗ lên chống đỡ vài cái, sau đó mảnh thủy tinh đâm chém loạn .
Xoẹt xoẹt xoẹt
Trong tù quả thực có học đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiêu, điều không phải khoác. Đối mặt với tình cảnh này, tôi không hề hoảng loạn mà bình tĩnh phó, cố gắng gây sát thương lớn nhất.
tươi bắn tung tóe, ít nhất bốn năm tên đã bị tôi trúng, đứa rạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net má, đứavi_pham_ban_quyen bị thương ở ngực, đứa lại trúng tay. Bọn chúng không biết tôi cầm thứ trong tay, kinh hãi lại tục.
Chính là lúc này!
Nhân lúc xung lộ ra một khoảng trống, tôi nhanh chóng về phía phòng bao đối . Bắt phải bắt vua trước, chỉ cần khống được Hồng Vệ Quân, cục diện sẽ xoay chuyển!
Còn Ngô Phàm ngay không tham chiến đấu, gã thẳng vào phòng 888, vồ lấy Tằng Đồng.
Anhvi_pham_ban_quyen làm cái gì Tằng Đồng Đồng hốt hoảng, đứng dậy lùi về phía , nhưng sau lưng ta là sổbot_an_cap, còn đường lui.
Tao đánh không bọn , chẳng lẽ không đánh nổi mày sao Vốn nể tình bạn khôngleech_txt_ngu muốnvi_pham_ban_quyen ra tay mày, nhưng mày đã khôngleech_txt_ngu sượng mặt tao cũng chẳng cần nể mặt nữa! Ngô Phàm mặcleech_txt_ngu kệ chuyện ngoài lang, biết sắp gặp họa nhưng cũng phải đánhbot_an_cap cho sướng tay đã. lướt tới trước mặt Tằng Đồng Đồng, tay vả cho cô ta mấy bạt tai nảy lửa, khiến miệng mũi cô ta bết máu.
Nhưngvi_pham_ban_quyen mấy gã đàn ông cũng kịp lao vào, chỉ vài đè nghiến Phàm xuống đất.
Ngô Phàm nằm bẹp , co rúm người lại la hét: Đánh thì được, đừng có đánh mặt, tao kiếm nhờ đấy!
Cùng lúc đó, tôi đãleech_txt_ngu lao vào phòng đối diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cuối cũng nhìn dạng của Hồng Vệ Quân. Đóleech_txt_ngu là một người đàn ông năm mươi tuổi, đã bạc đầu, vai u thịt bắpvi_pham_ban_quyen, không giận mà uy. Hắn mặc bộ đồ Đường màu xanh nhạt, dáng vẻ thong dong tự tại, trông có giống siêu sao Hồng Kim Bảo Hồng Kông.
Hắn ngồi ghế ngoài ban công, chậm rãi uốngvi_pham_ban_quyen trà, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa , cuộc đả ngoài hành lang dường như liên quan gìbot_an_cap đến hắn. chân hắn là thanh niên bị trói chặt như bó giò, chính là Phát, người đầy tích, đang hôn mê bất tỉnh.
hành động linh hoạt như một con , trong nháy mắt đã sát Hồng Vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân, giơ mảnh tinh định kềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào cổ hắn.
lúc này, Hồng Vệ Quânvi_pham_ban_quyen đột ngột đứng dậy, tung cú đá khiến tôi ngược ra ngoài!
Khá lắm, không chỉ ngoại hình giốngleech_txt_ngu Hồng Kim vi_pham_ban_quyen thân thủleech_txt_ngu cũng giống y hệt. hổ danh là ngọn núi lớn ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huyện tôi, sao năm đứng vững khôngvi_pham_ban_quyen đổ, đúng là gừng càng cay.
Tôi cậy mình còn , trúng cú đá này cũng không hề gì, ngay lập tức , nhanh chóng áp sát Hồng Vệ Quân, so tài cao với gã này một trận. Tôi không tin một thanh tráng lại không đấu lại một lão già!
Nhưng hắn chẳng hề nao núng, từ sau thắt lưng rút ra một vậtleech_txt_ngu đen ngòm, dí vào trán tôi.
Mày cũngvi_pham_ban_quyen khá đấy chứ, thế mà cũng xông được vào đây Nhưng mày có nổibot_an_cap này khôngbot_an_cap? Hồng Vệ Quân cười lạnh.
ngắn, loại 64.
Thằng cha này thế mà súngbot_an_cap!
Dĩ nhiên là tôi khôngleech_txt_ngu dám động đậy, không đời nào tôi lấyvi_pham_ban_quyen mình ra làm đùa.
Vệ hừ lạnhbot_an_cap một tiếng, cất súng rồi lững thững bước lang. Mấy đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông vào, giải tôi ra hành quỵ xuống .
Ngô Phàm cũng bị kéoleech_txt_ngu ra ngoài. Gã bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn một trận đòn, tuy chưa mức thoi thóp nhưng cũng chẳng còn hơi đâu mà cử độngvi_pham_ban_quyen.
Tôi thực khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ kết quả lại ra nông nỗi này, nhìn Ngô Phàm. Phen này không những khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu được A mà còn lôi gã xuống theo.
Ngô Phàm thì trưng ra vẻ bất cần đời, sờ mũi miệng nói: Mặt không sao là được, kiếm cơm nhờ nó mà!
Vừa dứt lời, Tằng Đồng lại ra, bồi thêm mấy cú đá hiểm vào mặt Ngô Phàm. Ngô Phàm tức chửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bới: Tao bảo cho mày , kết sâu rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy, đừng để rơi vào tay tao!
Tằng Đồng Đồng đá gã mấy cái rồi lại chạy qua đá tôi thêm mấy cú, còn túm lấy tóc tôi nói: Tôi nói rồi đúng không, sẽ không thavi_pham_ban_quyen cho cácvi_pham_ban_quyen người đâu?
Tôi trừng mắt nhìn cô ta đầy căm hận.
Vì anh màleech_txt_ngu tôi Nghiên Nghiên vào tù, anh thấy tự hào lắm phải không? Tằng Đồng nghiến răng, vẻ mặt đầy thù .
Cô còn mặt mũi đến Khương Nghiên sao Tôi nổi giận nói: Mẹ kiếp, cô còn biết liêm sỉ không hả?
Tôi đã nói rồi, hỏi thôi, tôi không bọn Ngụy Lượng định làm gì! Nghiên Nghiên là bạnleech_txt_ngu thân nhất của tôileech_txt_ngu, đời nào hại ấyleech_txt_ngu! Tằng Đồng Đồng đỏ mắt, nói hơi run rẩy.
Cứ diễn đi, cứ tiếp tục diễn đi Tôi lạnh.
Tằng Đồng còn gì đó, nhưng Hồng Vệ Quân đã bước tới, phẩyleech_txt_ngu tay bảo cô ta sang một bên.
Ở cái huyện , cái tên Hồng Vệ Quân vang dội như sấm tai, đây lần đầu tiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi gặp hắn, lại cònbot_an_cap ở khoảng cách gần thế này. Khí thế của hắn rấtbot_an_cap mạnh, thêm việc tôi đang còn hắn đang , ápvi_pham_ban_quyen lực đè như núi .
Ở huyện Tương này, vẫn có kẻ dám tính kế với tôi, giới trẻ bây báo vậy sao? Không xử đẹp hai đứa mày sau này tao mũi nào mà lăn lộn nữa Hồng Vệ Quân rút một điếu thuốc, tự mình châm lửa, nhả ra một làn trắng rồi mới thong thả nói: Mỗi đứa chặt một bàn tay, rồi quẳng ra ngoài.
Chỉ chúng tôi cứu ngườileech_txt_ngu mà Hồng Vệ Quân hai, thậmbot_an_cap chí hắn còn mang theo cả . Qua đó mới thấy đã ngông nàoleech_txt_ngu ở cái này!
Vĩ nói Công an thành phố đã nhắm vào hắn nhưng lại gặp muôn vàn khăn, thực chẳng sai chútleech_txt_ngu .
Gã này chính là một thổ hoàng đế, chuẩn tên đế!
gã đàn ông lệnh, lậpbot_an_cap tức quay người vào một phòng bao ra mấy con rìu, lần lượt đứng trước mặtleech_txt_ngu tôi và Ngô Phàm.
lóe lên hàn quang lạnh lẽo, khiến người ta không khỏi rùng mình hãi.
Hồng Vệ Quân chắp tay sau lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: người một cơ hội, tự chọn chặt tay trái hay tay phải.
lập tức chỉ tay vào tôi, lên: Quân, khôngleech_txt_ngu liên gì đến tôi cả, tôi đây đấy! Anh chặt của nó là được rồi, đừng chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của tôi!
Hồi còn đivi_pham_ban_quyen Ngô Phàm đã thế này rồi.
bot_an_cap hai tôi từng đánh thắng không ít trận, cũng có lúc bị ngườibot_an_cap ta vây khốn trongleech_txt_ngu ngõ . Mỗi lần như , lại phát huy cái , đẩy hết trách nhiệm lên đầu để tìm cách thoát thân. Theo nó nói thì là: Mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị đánh dù sao cũng tốt hơn là cả bị . Ít ra xong việc tao còn thể đưa mày bệnh , hầu hạ mày cơm này nọ, phải vẹn cả đôi đường sao?
Trướcbot_an_cap đây tôi hay mắng nó là không có lương tâm, chỉ biết hưởng chứ không biết chia , nên lần nàovi_pham_ban_quyen cũng vạch để nóleech_txt_ngu bị đánh . lần này, tôi chủ động lên : thực không liên gì đến , cứ nhắm vào một mìnhbot_an_cap tôi là được rồi!
Không phải tôi cao thượng , mà sự thật là như vậy. Cậu tôi mới đến, đáng phải chịu bay vạ gió này! Việc tôi thì chịu, tôi thực lòng hy vọng Ngô Phàm cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể thoát nạn, nếu không đời này tôi chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn cậu ta .
Tôi vừa hối hận vừa ảo , trách bản thânleech_txt_ngu chuẩn bị không kỹ càng, nhưng mẹ kiếp, ai mà ngờ được Hồng Vệ Quân lại có súng chứ!
Tôi phủ phục trên đất, ngẩng đầu hét lớn: Hồng Vệleech_txt_ngu Quân, nếu nam nhi đại trượng phu thì cứ vào một mình tôi đây này!
Ngô cũng phụ họa: Đúng đúng, cứ nhắmbot_an_cap vào một mình nó thôi! Tôi chẳng leech_txt_ngu hết, nóbot_an_cap bảo đi cứu người thì tôi ! Anh Quân, nếu biết anh ở , cho tôi thêm tám trăm lá ganvi_pham_ban_quyen không dám! Cả cái Tương này ai mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết anh Quân thiên hạ vô , vuốt râu hùm như anh đúngleech_txt_ngu là chán rồi! Nó đời lắm, ngay cả anhbot_an_cap em cũng lừa, đến còn khinh bỉ !
Tằng Đồng Đồngleech_txt_ngu đứng bên cười không khép được miệng, mỉa : Cặp anh emleech_txt_ngu tốt của hai người cũng chỉ đến thế thôi !
Hồng Quân cũng thấy buồn cười, hắn nhận lấy con rìu từ tay một tênbot_an_cap đàn , cho Ngô Phàm rồi nói: Thếleech_txt_ngu này đi, mày chặt tay , chuyện này coi như không liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan đến mày nữa.
Tôi làm ư? Ngô Phàm ngẩn người.
Đúng, để tao xem mày vô đếnbot_an_cap mức nào! Nếu mày xuống tay được, cũng coi mày là kẻ máu lạnh, lập tức cho ngay! Vệ đầy mặt cười, trông chẳng khác nào mèo vờn chuột.
Được, đây chính miệng anh nói đấy! Ngô Phàm lảo đảo đứng dậy, nhậnleech_txt_ngu lấy con rìu từ tay Hồng Vệ rồi quay sang nhìn tôi.
Cậu đừng có kích động! trầm giọng nói một câu.
Tôi bảo cậu ta đừng kích động không phải vì sợ cậu ta chặt tay mình. Thực tếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi thà rằng cậu ta chặt tôi còn hơn, nhưng ta sẽ không thế.
Cậu ta cầm lấy rìu, đíchleech_txt_ngu chỉ có là chém Vệ !
nước này rồi, không kích động sao được Ngô Phàm gầm lên tiếng, đột ngột xoay ngườivi_pham_ban_quyen, quả nhiên vung chém mạnh phía Vệ .
Nhưng Hồng Vệ Quân dường đã liệu trước được chiêu này, một cú đá cực nhanh.
Ngô Phàm đứng không vững, lại ngã nhào xuống đất.
Cho mày cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hội, nhưng mày không biết dùng rồi Hồng Vệ Quân thở dài, con rìu dưới đất lên, thẳng vào tay Ngô Phàm.
Đừng đụng vào cậu ! Cứ nhắm vào tôi là được! Hồng Vệ Quânbot_an_cap! Anh Quân! Tôi cầu xin ! Là lỗi của tôi, anh tha cho cậu ta đi! Tôi gào thét khản giọng, mắt đỏ , lòng nóng lửa đốt. Một rìu này bổ xuống là coi xong đời.
biết lúc nàovi_pham_ban_quyen, nước mắt tôi trào ra. Lúc đâm chớt Lão Phúbot_an_cap tôi không khóc, lúc bị tuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net án bavi_pham_ban_quyen năm tôi cũng không khóc, duy chỉ cóleech_txt_ngu là không cầm được. Đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một người bạn vì mình mà tàn phế, bằng để tôi chớt quách xong!
Hồng Quân quay đầu nhìn tôi một cái, u nói: nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này rồi, vẫn thừa nhận sao?
Câu nói khiến tôi sững ngườileech_txt_ngu trong giây lát.
Thừa nhận?
nhận cái gì?
Lên đibot_an_cap, để tao xembot_an_cap mày được đến bao giờbot_an_cap! Hồng Vệ Quân cười lạnh một tiếng, vung lên định chặt tay Ngô Phàm.
Ngô Phàm cuống cuồng, gào lên: Anh mày thừa nhận cái gì thì mày mau đi chứ! trộm tiền của anh ấy, hay ngủ với vợ anh ấy, khai đi, đừng có liên lụy đến tao!
Với vốn sống của cậu ta, cũng chỉ có thể nghĩ đến được mấy chuyện đó.
Đáng ! Tằng Đồng Đồngvi_pham_ban_quyen mắngbot_an_cap nhiếc, ánh mắt rực lửa giậnleech_txt_ngu.
Và ngay khoảnh khắc , đầu óc tôi chợt lóe sángbot_an_cap, tôi hiểu Vệ Quân tôi thừa nhận điều .
Tôi lập tức hét : là Lý , chínhvi_pham_ban_quyen là Lý Hổ đã giết chớt Lão Phú!
Lưỡi rìu hạ xuống nửa chừng cùng cũng khựngbot_an_cap lại.
chìm vàoleech_txt_ngu tĩnh , tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía tôi. Hồng Vệ Quân cũng chậm rãi quay đầu lại, trên mặt ra một nụ cười kín .
, anh điên rồi , chuyện gì cũng dám vơ vào mình thế? Anh mà cũng giết được Lão Phú sao, anh lĩnh đó à? Tằng Đồng Đồng rõ ràng nhớ lại chuyện Ngụy Lượng từng kể với ta, rằng Hồng Vệ Quân dạo này đang tìm kẻ giết người là Lý Hổ. Nhưng theo bản năng, cô ta không tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó là , rằng tôi đang oai hùm nên khôngbot_an_cap nhịn được mắng mỏvi_pham_ban_quyen.
Tôi đương nhiên chẳng thèmleech_txt_ngu đếm xỉa đến cô ta, đôi mắt dán chặt Hồng Vệ Quân.
Cuối cùng mày cũng chịu nhận . Hồng Vệ Quân mỉm cười.
Để ép nhậnvi_pham_ban_quyen, anh đúng là đã hết tâm tư. Tôi nghiến răng, đại khái hiểu ra mọi .
, chúngleech_txt_ngu ta chuyện. Hồng Vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân vứt conbot_an_cap rìu trong taybot_an_cap xuống, sải bước về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòngvi_pham_ban_quyen bao mà hắn ngồi uống trà lúc nãy.
lảo đảo đứng dậy.
Tằng Đồng Đồng đã đờ người , hoàn toàn hóa đá.
Ngô Phàm tôi vẻ không tin nổi, rõ là vô kinh .
Có thấy bất ngờ không? thấy ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Tôi nở một nụ cười với Tằng Đồng Đồng, rồi bước vào phòng bao.
Đóng cửa lại. Hồngleech_txt_ngu Vệvi_pham_ban_quyen ngồi xuống cạnh ban , cất .
Tôi đóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa lại, cũng đi banbot_an_cap công.
đi. Hồng Vệ Quân chỉ vào vị trí đối diện.
Tôi dự một lát, rồi ngồi xuống.
Bên cửa có một bàn trà, hai bên ghế mây đan thủ công, kiểu dáng tinh xảo, màu thâm trầm. Hồng Vệ Quân nhấc ấm trà lên, thực hiện các bước tráng ấm, rửa trà rồi pha trà. Hương trà thoang thoảngbot_an_cap bay từleech_txt_ngu chén sứ, khiến lòng người dịu lại.
Uống đi. Vệ Quân nóibot_an_cap, không còn vẻ bá đạo và uy nghiêm lúc nãy, thay vào đó là một vẻ hiền từ, đức độ.
Nhưng tôi biết tất cả chỉ là trang. Những tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưu lớn như hắn vốn rấtvi_pham_ban_quyen giỏi biến diện, lúc cười thì như giónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuân thổi qua , nhưng lúc tay độcleech_txt_ngu ác thì người thân cũng chẳng nhận.
Tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói lời nào, cầm chén trà lên nhấp một ngụm.
Tôi biết Hồng Vệ Quân đang toan tínhbot_an_cap điều gì, nhưng cũng không .
Tôi chắc chắn hắn nói, không thì chẳng phải bày ra cái trò này.
Quả nhiên, sau khi nhấp một ngụm trà, Hồng Vệ Quân cuối cùng cũng rãi lên : gần đây taoleech_txt_ngu luôn tìm mày, hiềm nỗi người tên Lý Hổ quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều, tìm liên tiếp mấy người đều không phảibot_an_cap. đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi Ngụy Lượng bị , bị bắt, tao chú ý đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và điều thân phận của mày Đúng đi mòn gót không thấy, khi gặp tốn công!
Tôi vẫn giữ .
Hồng Vệ Quân vừa với bàn trà, vừa nói tiếp: Gọi Đồngvi_pham_ban_quyen Đồng đến hỏibot_an_cap mới biết Ngụy Lượng đã tiếp xúc , nhưng lúc đó mày không thừa nhận mình là cái Lý Hổleech_txt_ngu từng giết Phú. Việc cần làm, nhất phải là người có máu , có lì mới làm . Tao khôngvi_pham_ban_quyen chắc tính cách mày , nên bày ra kịch này, bắt Abot_an_cap Phát tới xem mày sẽ xử lý sao Một là lộ diệnvi_pham_ban_quyen, hai là để thử của . Ừm, cũng khá đấy, không làm tao thất vọng! Ởleech_txt_ngu cái huyện Tương này, đám trẻ tuổi dám vào đây thực sự khôngbot_an_cap nhiềuleech_txt_ngu. Thậm chí nếu hôm nay cácvi_pham_ban_quyen có mất đi mộtbot_an_cap bàn thật, thì sau khibot_an_cap ra ngoài sẽ nổi danh khắp huyện , lăn lộn kiếm miếng cơm manh áo chắc chắn không thành vấn đề.
Lưu nhiều loại, không ngoại lệ sống dựa vào danh tiếng và sự liều mạng.
Dù là nhận thầu công trình hay tự mình khởi nghiệp, thậm chí làvi_pham_ban_quyen đi ănvi_pham_ban_quyen , có tiếng thì mới đứng vững được.
Thế nhưngbot_an_cap Hồng Quân nói một tràng dài mà chưa vào đề chính.
Tôi cuối cùng không nhịn được nữa, ngẩng đầu hỏi: tôi rốt cuộc là có chuyện gì?
Tôi biếtvi_pham_ban_quyen, việc Hồng Vệ Quân giao cho chắc chắn dễ dàng gì, chí ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là việc hắn không ra mặt, hoặc tay chân củaleech_txt_ngu làm không nổi, nếu không hắn đã chẳng tốnvi_pham_ban_quyen công sức tìm tôi đến thế.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi thể làm gì?
Tôi từng giết người, ngồi tù, nhưng chỉ một sự cố ngoài ý muốn, chẳng phải con người thật củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Nhưng mình không còn luinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ngô Phàm đangbot_an_cap chờ bịleech_txt_ngu chặt tay, A Phát cũng đang sóng soài bên
nhìn xuống A Phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cậu ta nằm dưới Hồng Vệ Quân, toàn đầy thương tích, và vẫn đang hôn mê.
Rõ ràng sau bị bắt đâyleech_txt_ngu, cậu đã phải chịu ít khổ cực, chuyện vẫn chưa kết , đợi Ngụy Lượng viện, hắn ta còn muốn đâm cậu ta vài nhát nữa
Có thù tất , đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nguyên tắc phong cách làm việc của Vệ Quân, cả Tương nàybot_an_cap đềuvi_pham_ban_quyen biết, nào đâm hắn một nhát, hắn nhất định phải lại mười nhát!
Bất kể Hồng Vệ Quân muốn tôi gì, tôi đều phải chấp nhận, nếu không những người anh em này sẽ ai đi được.
Tôi dời tầm mắt trởbot_an_cap lại người Hồng Vệ Quânvi_pham_ban_quyen.
Hắn vẫn đangvi_pham_ban_quyen loay hoay bên bàn trà, ung dung tự tại, chậmleech_txt_ngu rót cho mình chén, bấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ mới lững lờbot_an_cap nói: phải đi theo tôi đã, rồi tôi mới nói đó là gì.
Được, tôi theoleech_txt_ngu anh. Tôi lập tức gật đầu.
Đừng vội đồng thế. Hồng Vệ Quân nói: Cậu nên hiểu rằng, tôi cậu làm sẽ chẳng phải thường, cậu nên nhắc kỹbot_an_cap. Thế này đi, cho cậu babot_an_cap , sau ba ngày nữa hãy đến tìmbot_an_cap tôi và cho tôi biết câu trả lời.
tôi về trước sao? ngạc nhìn hắn.
Tôi là người rất dân chủ, không thích cưỡng ép ai bao giờ. Hồng Vệ Quân mỉm .
Tôi biết trong hồ lô của hắn gì, khó khăn lắm mới đưa được tôi tới đây, vậy mà lại thả cho đi? Nhưng hắn thế, tôi cầu còn chẳng được!
Vậy còn tôi sao? Tôi vội hỏileech_txt_ngu.
Cùng đi. Hồng Vệ vẫn cười, nhưng nụ cười ấy khiến tôi cảm lạnh sống lưng.
Tôi cảm lãobot_an_cap già này có ý tốt , tuyệt đối không thể dàng thả đi như , nhưng không bỏ lỡ cơ hội này, liền đứng dậy : Đượcleech_txt_ngu, vậy tôi về suy nghĩ, ba ngày sau sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả lời!
Tôi cúi xuống, cõng A Phát vẫn đang hôn mê lên.
Ra đến cửa, tôi gọi Ngô Phàm cùng đi. Ngô Phàm đứng dậy, mặt vẫn ngác, chẳng hiểu chuyện gì đang ra. Tằng Đồng đứng một bên, vẻ mặt cũng đầybot_an_cap mịt mờ nhưng không hỏi nhiều.
Tôi cõng A Phátvi_pham_ban_quyen, Ngô Phàm sau, mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người chúng tôivi_pham_ban_quyen cùng xuống lầu. Trong quá trình đó, Hồng Vệ Quân không hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có ý định ngăn cản. cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chúng tôi bình an rời khỏi KTV.
Nhìn trời rực bên ngoài, tôi có như vừa bước qua một , giống như vừa dạo mộtleech_txt_ngu vòng qua tử vậy. A Phát vẫn đang hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mê, tựa vào vai tôi.
Lý Hổ, này là sao? Ngô thắc mắc hỏi.
Đến bệnh viện trước đã. A Phát bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương không , giờ vẫn chưa tỉnh, cậu ta đi cấp cứu là việc bách nhất lúc .
Ngôvi_pham_ban_quyen Phàm xe tới, chở tôivi_pham_ban_quyen bệnh viện gần đó.
Thật khéo, vừa đến bệnh viện thì Phát dậy. mình đang nằm trên lưng tôi, cậu ta phào nói: Hổ ca, cứu em ra rồi à?
Tôi đầu, bảo đang địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa cậu ta vào viện.
Abot_an_cap Phát vừa nghe thấy đã cuồng: Sao lại đưa vào viện? Có phải cúc của em có vấn đề rồi không?
Cậu taleech_txt_ngu cuốngbot_an_cap lên là giọng lại rất lớn, khiến bao nhiêu người đều ngoái nhìn về phía chúng tôi. Nghe thấy Phát gào hai chữ cúc hoa, họ lại tò mò nhìn sang tôi, mắt qua đảo lại giữa hai người, làm tôi tê rần da đầu, hận không thể tìm cái lỗ mà chui .
Tôi bảo không có, chỉ là thấy cậu bị thương nên mới đến đây. Nhưng A Phát không tin, nhảy phắt khỏi tôi, tự chạy vào vệ sinh kiểm travi_pham_ban_quyen, mãi một lúc lâu sau mới trở ra, vỗ ngực nói: Cúc saobot_an_cap Cúc hoa ổn
chú ýbot_an_cap của bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạ thật đấy. Ngô Phàm khẽ chép miệng.
Tôi không sao tốt , để tôi đưa đi , nhìn cậu bị thương không nhẹ .
Hì, mấy thương vặt này bõ gì, em một chút là khỏe ngay! A Phát vungbot_an_cap vẩy hai cánh tay, lại nhảy nhót tại chỗ mấy cái, xem chừng đúng là không có vấn đề gì lớn.
Nhưng đã đến rồi không xong. Tôi vẫn đưa cậu ta đi đăng ký, nhân tiện cũng để kiểm tra sức khỏe luôn.
xương cốt người đều ổn, chỉ là vết ngoài da, duy có A nhất, cần băng bó kỹ lưỡng.
Lúc hai đứa chờ ngoài phòng , Ngô hỏi tôi: Lý , cậu thật sự từng ngườibot_an_cap ?
Đến lúc này, che giấu cũng còn ý nghĩa gì nữa, tôi chỉ đành gật đầu, kể lại chuyện trước kia.
Ngô Phàm cảm thán không thôi, thảo nào cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột nhiên biến mất, mọi người còn thắc mắcvi_pham_ban_quyen không biết cậu đi đâu, hóa ra là có trải nghiệm kinh thế này, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói vớileech_txt_ngu bọn ?
Tôi bảo lúc đó bị bắt xong lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất liên lạc hoàn toàn với bên ngoài, lúc ra rồi chẳng muốn nhắc nữa.
Anh em, cậu chịu khổ rồi! Ngô Phàm vai , mắt hơi đỏ lên.
Đừng hắn bình thường không đứng đắn, nhưng tôi biết hắn là người mềm lòng, lại rất coivi_pham_ban_quyen trọng tôi, hắn thật xót xa cho tôi.
cười khổ, bảo không sao, qua cả rồi.
Ngô không hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm nữa màvi_pham_ban_quyen sang bảo: Thế rồi , Hồng Vệ Quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói gì với cậu?
Tôi đáp: tôi theo hắn.
Ngô Phàm thốt lên một tiếng Trời ạ, đứng bật dậy : Được đấy Lý Hổ, cậu thời rồi! Đó là Hồng Vệ Quân đấy, dưới bao nhiêu là sảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , theo hắn chắc chắn là ăn sung mặc sướng rồi! Ha ha ha, sau cậu mà phất lên thì đừng quên kéo thằng anh emleech_txt_ngu này tay nhé!
Ngô Phàm hiện giờ sống không tốt, rất khao có cơ hội đổi , thế nên ủng hộ việc tôi đi theo Hồng Vệ Quân.
Tôi : Tôi vẫn đồng ý, là về nghĩ đã.
Ngô Phàm kinh ngạc: Còn phảivi_pham_ban_quyen suy nghĩ cái gì nữa? Cả cái huyện Tương này, đám thanh niên ai màleech_txt_ngu không theo Hồng Quân kiếm cơm ? nhìn Ngụy Lượng kia kìa, mới theo Hồng Vệvi_pham_ban_quyen Quân có mấy năm xe có, nhà có, lại còn cưa đổ được cả Tằng Đồng Đồngbot_an_cap, bạn bè đồng trang lứa có khá khẩm hơn đâu? Cơ hội dângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tận miệng rồileech_txt_ngu, mau mà leo đi, để còn được lây nữa chứ!
Thực raleech_txt_ngu là Hồng Vệ Quân bảo tôi cân nhắc thêm, nhưng tôi không nghĩ thông được lão ta đang tính toán điều , nên không nóivi_pham_ban_quyen thật với Phàm.
Ngay lúc đó, bỗng nhiên có bướcvi_pham_ban_quyen chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dồn dập, một bóng người xuất hiện trước tôi: Lý Hổ!
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu , phát hiện ra đó chính là Khương Nghiên.
Tôi mừng đứng dậy, chưa kịp lên thì Ngô Phàm cũng đã bật dậy, vừa kinh ngạcleech_txt_ngu vừa bất ngờ nói: là Khương Nghiên ? Trời đất ơi, giờ xinh đẹp thế này? Trước kia tôi thật sự không nhận ra bà có tiềm này đấy! Đúng là tôi mù rồi! Lại đây lại đây, hai mình tâm chút đi, bàn chuyện đại sự cả sau này
Cút sang bên! Tôi thẳng Phàm ra chỗ , nói với Khương Nghiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Sao lại tới đây?
Đồng Đồng gọi cho tôi, bảo anh đến viện rồi Nghiên .
Tôi hơi ngẩn ra, nhìn ra phía sau Khương Nghiên, quả Tằng Đồng đang đứng đó, tay còn xách theo ít trái cây và đồ tẩm bổ.
Vừa thấy Tằng Đồng Đồng, cơn giận tôi đã bốc ngùn . Tôi kéo phắt ra sau lưng mìnhbot_an_cap, chỉ tay vào cô ta mắng: Mày còn vác mặt đến đây tìm Khương Nghiên ? Cútleech_txt_ngu càng xa càng tốt nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Cònleech_txt_ngu đống đồ mày mua nữa, vứt hết vào thùng rác cho !
Ngô Phàm cũng xán lại họa: Đúng , còn hoa với đồ bồi bổ, rõ là chúc Tết , chẳng ý tốt gì. bọn này sẽ nhận cái ân tình này của mày chắc?
Tằng Đồng chúng tôi một cái, chửi một thần kinh rồi quay người đi theo hướng khác.
Phàm ê ê lên hai tiếng: Người cút được rồi, nhưng đồ phải để lại chứ, bán được trăm tệbot_an_cap đấy
Khương Nghiên ngượng ngùng nói: Đấy là cô ấy mua cho Ngụy Lượng mà.
Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Tôi:
Tôi Khương Nghiên sangleech_txt_ngu một bên, hỏivi_pham_ban_quyen sao cô ấy liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạc với cô ta.
Khương Nghiên nói: Tôi lo cho ông mà, cô ấy gọi điện là tôi nghe máy !
Tôi hơi lobot_an_cap lắng hỏi: Cô còn nói gì với cô không?
Khương Nghiên nhẹ cắn môi: Những gì cần nói, đều nói cả .
Tôi nắm chặt nắm đấm, biết ngay Tằng Đồng Đồng sẽ không lỡ cơ hội nàyleech_txt_ngu để bôi nhọ !
tôi khôngbot_an_cap tâm. Khương Nghiên đưa tay raleech_txt_ngu, lấy cánh tay tôi nói: Hổ, ta là bạn học bao nhiêu năm nay, tôi hiểu ông hơn cứ ai! Cho dù ông có người, thì chắc chắnleech_txt_ngu cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do bất khả , huống ông sớm như vậy Thế nên, tôi sẵn sàng ông giải !
Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gương mặt xinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xắn cùng đôi đầy vẻ thấu hiểu của Khương Nghiên, một dòng cảm xúc ấm áp trào dâng trong lòng tôi.
Giết người, ngồi tù, tôi vốn chẳng màng đến ánh mắtvi_pham_ban_quyen của người đời, cũng không sợ họ lạnh, xa lánh, sợ hãi hay căm ghét . Nhưng tôi thực sự không cầm trước sự quan tâm và chăm sóc ấm áp như thế này!
Con dao sắc bén nhất trên đời chính làleech_txt_ngu sự dịu dàng của người phụ nữ!
Tôi bắt đầu lại câu chuyện của mình cách nghiêm , chi tiết và tỉ mỉ hơn giờ hết.
Sau khi nghe xong, đôi mắt Nghiên đã lấp lệ. Cô ấy một lúc lâu để trấn tĩnh lại xúc rồi mớileech_txt_ngu nắm lấy nói: Tôi biết mà, ông chắc chắn không ! Lý , về được là tốt , tôivi_pham_ban_quyen vẫn giữ nguyên câu nói đó, tôi chúng tôi đều sẽ luôn ở bên cạnh !
Cảm ơn! Tôi thành nói lời ơn, không kìm được mà siếtleech_txt_ngu nhẹ tay cô ấy.
Ngàn lời muốn nói lúc này tình êm. Nếu không có người đứng bên cạnh, chắc chắn tôi đã ôm chầm lấy cô rồi. Tìmleech_txt_ngu đâu ra một cô gái tốt như thế này chứ?
Tiếc là không khí ấy bị cái thằng đần Ngô Phàm phá hỏng.
Hai người có thấy sến súa quá , có thể để ý đến của con chó độc thân này một chút được hả!
Tôi quay đầu lại, thấy Ngô Phàm đang mắt nhìn hai tôi. Tôi biết thừa là nó giả vờ, cái thằngleech_txt_ngu này chưa bao giờ thiếu bạn gái, thế là tôi mắng nó một đồ ngốc!
Bị Ngô Phàm chen ngang, cả tôi và Khương Nghiên đều đỏ mặt, vội vàng buông tay nhau ra.
lúc này, A Phát cũng từ trong đi , cả cậu ta quấn trắng toát như xác ướp, miệng còn : Rõ ràng là chẳng sao cả, có cần phải quấn tôi thành ra thế này không chứ
người đã đông , kiếp nạn tạm thờileech_txt_ngu qua , tôi đề nghịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả nhóm đibot_an_cap ăn một bữa, ai đềubot_an_cap hăng hưởng ứng.
tiệm lẩu , mấy người chúng tôi vây quanh một bàn, nước chấm, vị và bia bọt sẵn sàng, ăn uống linh đình cho đến tận đêm khuya. Trên bàn tiệc, mọi làm lại với nhau. lưỡi A Phát ngọt, lại nhỏ tuổi nhất, đặc biệt sau khi biết tôileech_txt_ngu vì cứu cậubot_an_cap ta mà suýt bị chặt tay thì cứ luôn mồm gọi anh Phàmvi_pham_ban_quyen, anh Phàm không ngớt.
Ngô Phàm cũng ra vẻ đàn anh, đắc ý nói: Không sao, sau này huyện Tương này cứ để anh che cho chú!
Rượu vào lời ra, câu chuyện dần trở nên cởi mở hơn. Ngôbot_an_cap Phàm khuyên tôi nên đi theo Hồng Vệ , bảo rằng đây tuyệt đối là cơ nghìn năm có mộtvi_pham_ban_quyen, người bình thường làm gì có được cái phúc phận đó?
nói: Để suy nghĩ thêm đã.
Sau khi tàn cuộc, tôi đưa Khương Nghiên về nhà. Gió đêm nhè nhẹ, ánh trăng cũngvi_pham_ban_quyen dịu dàng, rất thích để những lời tình. Nhưng chẳng còn trí đâu, trong chỉ toàn chuyện về Hồng Vệ Quân. Tôi cảm thấy gã này đang mưu gì đó xấu xa, ba ngày nữa biết phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả lời gã thế nào ?
Hỏi ý kiến Khương , cô ấy nói: Theo lý mà nói, tôi không nên can thiệpvi_pham_ban_quyen vào quyết định của ôngleech_txt_ngu, nhưng tôi không muốn ông làm cái Thật đấy, cũng tốt ! Cố gắng làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tiệm lớn hơnbot_an_cap một chút, sẽ sang một tay!
Nói đến đây, mặt côvi_pham_ban_quyen đỏ ửng lên.
Tôi gật đầu tỏ ý đã hiểu. Sau khi đưa cô ấy vềbot_an_cap nhà, tôi quay lại tiệm rửa xe của .
Phát đã ngủ rồi, tiếng ngáynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang trời. Tôi nằm trên trằn mãi không ngủ được. Tôi cũng giống Khương Nghiên, muốn dấn vào đường đó. Tôi từng ngồi tù, từng tiếp xúc với không ít lưu manh, côn đồ, thậm cả những nhân tầm cỡ đại ca. Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết họ đều là kẻ đi trên lưỡi dao, chỉ cần một sơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suất nhỏ, nặng thì cửa nát nhà, nhẹ thì tàn phế, ngồi tù, kẻ có thiện chí kếtbot_an_cap thúc cực kỳ hiếm hoi.
Nếu thực sự không còn cách khác, tôi chỉ có thểvi_pham_ban_quyen bỏ đi, rời khỏi huyện Tương để đến khác.
Ngủ chập chờn suốt một đêm, sáng hôm sau tôi đã dậy , đẩy máy rửa xe và giá ra, bắt đầu ngày bận rộn.
A Phát một treo băng gạc, chân còn đi khập khiễng, tôileech_txt_ngu muốn cậu nghỉ ngơi thêm nhưng cậu ta không chịu ngồi yênvi_pham_ban_quyen, cứ bảo mình sao, nhất quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòi làm việc cùng tôi.
Suốt một buổi sáng rửa được bảy tám chiếc xe, nhưng không hiểu sao tim tôi cứ đập thịch, cảm thấy có người đang âm thầm theo dõi mình.
Ngước mắt lên nhìn, hóa ra đúng là nhưleech_txt_ngu vậy. tiệm rửa , dưới những gốc cây, cột , trong các con hẻm, có ít nhất bảy támleech_txt_ngu gã đang ló, thỉnh lại ngóbot_an_cap phía chúng tôi, chẳng biết bọnbot_an_cap định làm gì.
Đang thắc điện thoại tôi reo lên, là Khương Nghiên gọi tới.
Lúcleech_txt_ngu đibot_an_cap làm, cứ có người bám theo tôi! Khương lo lắng nóileech_txt_ngu: Tôi đã báo sát, cảnh sát đến cũng không hỏi ra được , giờ phải làm sao đây?
Ngay sau đó, Ngô Phàm cũng gọi điệnleech_txt_ngu đến.
Ma quỷ thậtbot_an_cap , tao đi đâuvi_pham_ban_quyen có người theo đuôi! Lývi_pham_ban_quyen Hổ, rốt cuộc là chuyệnbot_an_cap gì thế này, taovi_pham_ban_quyen thấy bây giờ toàn chút nào! Tao tìmleech_txt_ngu mày được không, mày bảo taoleech_txt_ngu với nhé?
Tôi biết, đều ngườivi_pham_ban_quyen của Hồng Vệ Quân.
Hắn thả tôi đi không phải vì đại đại bi, mà là để cho tôi thấy rằng, tôi bản không thể khỏi lòng bàn tay của hắn!
, A Phát, Ngô Phàm, cả Khương Nghiên, đều nằm trong tầm soát của hắn.
Muốn đi không đi nổi.
Hắn đang dùngbot_an_cap một khác cảnh báo tôi, đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giởbot_an_cap trò với hắn.
Chỉ hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn, hắn có thể xử lý chúng tôi bất cứ lúc nào.
huyện Tương này, hắn chính là vua!
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiến răng, quay đi vào trong , gọi điện cho Vương .
Anh giúp Tôi dùngleech_txt_ngu gian nhanh kể lại chuyện xảy mấy ngày qua.
Vương Vĩ nghebot_an_cap xong im lặng.
có ývi_pham_ban_quyen gì? sốt ruộtbot_an_cap nói: là cảnh sát nhân dân, lẽ chuyện này không giải quyết được saobot_an_cap?
Vĩ trầm giọng : mấybot_an_cap người cậu khỏileech_txt_ngu huyện Tương tất nhiên là được, nhưng đưa các cậubot_an_cap sao? đình của Ngô Phàm thì sao? đình của Khương Nghiên thì ? Trốn chạy căn bản không phải là cách, có tiêu đượcvi_pham_ban_quyen Hồng Quân thì mới thựcbot_an_cap sự cóvi_pham_ban_quyen được do! Nếu không, các mãi mãi sốngbot_an_cap cái bóng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắnvi_pham_ban_quyen! Lý Hổ, hợpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tác với chúng tôi đi, nhau đưa ra trước luậtbot_an_cap!
Tôi khẽ thở dốc, đầubot_an_cap óc rối bời như tơ vò.
Tôi biết Vương Vĩ nói đúng.
Chúng tôi căn bản thể đi đâu được, nhà chúng tôi ở đây, chúng tôi đây, còn có thể chạy đi đâu nữa!
phải gì? Cầm điện thoại, tôi khẽ hỏi.
ngày hôm đó, trở thành một kẻ chỉ điểm, một kẻ đi lại giữa ranh giới trắng đen!
Hai ngày , tôi đến KTV Sugar.
Trước khi vào , bị khám xétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đừng nói gắn thiết bị nghe lén, ngay điện thoại cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị thu giữ.
Vẫn là căn bao , vẫn là bàn trà đó, vẫn là người đó.
Hồng Vệ Quân đã thay một đồ Đường màu , tayvi_pham_ban_quyen mân mê một chuỗi hạt lấp lánh, mỉm nhìn tôi.
Nghĩ kỹ chưa? Hồng Vệ Quân nói đầy ẩn ý.
Trong ba ngày qua, người của Hồng Vệ Quân bám chúng tôi dai như đỉa, gần lúc cũng giám sát tôi. cho rằng tôi chắc đã nếm trải đủ thủ và thực lực của hắn, nên sẽ phục khẩu phục, khúm núm sợ hãi như ve sầu mùavi_pham_ban_quyen đông.
Nhưng hắn không biết , sau gáy tôi có một cái xương phản cốt!
Nghĩ rồi. Tôi nói: sẽ theo anh, hãy giao nhiệm vụvi_pham_ban_quyen cho tôi đi.
Ta muốn ngươi giết một người. Hồng Vệ Quân gằn từng chữ.
Trong lúc thảo luận với Vương Vĩ về công việc làm điểm chỉ, anh ta từng nóileech_txt_ngu Hồng Vệ Quân là một lòng nghi kỵ nặng, thận , tỉ mỉ và dè dặt. Ban đầu, tôi tuyệt không được đến tìm chứng phạm của , mà nỗ lực hòa nhập sống của hắn, lấy tin tưởng, tức là phải thực hiện mệnh lệnh của một cách vô kiện.
Vươngleech_txt_ngu đảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với tôi rằng, bất kỳ tội danh nào tôi phạm phải trongbot_an_cap thời gian này, anh ta sẽ ra bảo lãnh.
Haibot_an_cap cũng từng bàn bạc xem rốt cuộc Hồng Vệ Quân tìm tôi để gì, từ buôn lậu cho đến buôn ma túy đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoán qua , không thể ngờ nổi hắn lại tôi đi người!
Giết người!
thật sự nhúng tay vào việc này, dù Vương Vĩ cố bảo lãnh thế nàoleech_txt_ngu đi nữa, cũng không thể thoát khỏi sự trừng của luật!
Vì vậy, tôi không chút do dự mà từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chối ngay: Anh Quân, việc này tôi không được
Vệ Quân tay, ra hiệu tôivi_pham_ban_quyen đừng , tiếp tục nói: Biết Hồ Vănleech_txt_ngu Hãn không?
Hồ Vănbot_an_cap Hãnvi_pham_ban_quyen, dĩ nhiên là tôi biết. Đó là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật tầm cỡ đại khác huyện , dưới trướng có không ít sản nghiệp và một lũ đàn em hung hãn liều , thực lựcleech_txt_ngu so vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng Vệ Quân tám lạng người nửa cân, không phân cao thấp.
Quân nói: Tôi muốn cậu giết Hồ Văn Hãn.
Nghe xong, đầu óc tôi như muốn nổ tung. Người bình thường tôi còn chẳng giết nổi, huống chi là một ca như thế! Hồng Vệ Quân quá coi trọng tôi rồi, hắn coi tôi là siêu nhân hayleech_txt_ngu vương tái thế, thật nghĩ rằng tôi gặp cũng giết được sao?
Tôi nghiêm giọng nói: Anh Quân, tôi đúng là đãleech_txt_ngu giết lão Phú, nhưng đó làleech_txt_ngu trong hoàn toàn ngẫu nhiên. Lão ta trêu ghẹo mẹ tôi, lúc đầu óc tôi nóng lên, đâm bừa mấy nhát thế là đời! Anhbot_an_cap tôi con dao, bảo tôi gà giết chó thì còn được, chứ giết người thì thôi ! Anh hãy tìm cao nhân , tôi thật không làm .
Hồng Vệ lại cười hơ hớ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Không dám giết người cũng không sao, chỉ cần người khác tin rằng cậu dám giết làvi_pham_ban_quyen được.
Tôi cau mày: Ý anh là sao?
Hồng Vệ Quân ngồi thẳng dậy, quay đầu nhìn ngoài sổ. sau quán KTV Sugarbot_an_cap là một quảng trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ, trước cửa có thể nhìn thấy toàn cảnh. quảng trường, có những đứa trẻ đang chập chững tập đi nô đùa, cũng có những già tóc bạc đang tản bộ, trông thật yên.
Hồng Vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân vân vê chuỗi hạt trong tay, ánh dán chặt trên quảng trườngleech_txt_ngu, u nói: huyện Tương này, Hồ Văn Hãn đối đầu với tôi mọi lúc mọi nơi. Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở nhà máy rửa , hắn cũng mở nhà máy rửa than; kinh doanh KTV, hắn cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở Tôi thật sự rất giết , nhưng đây làbot_an_cap một hội hài hòa. Cậu những người già, trẻ nhỏ kia xem, họ vô tư lự bao, thế của đang bình, saovi_pham_ban_quyen có thể tùy tiện giết ngườibot_an_cap?
Hồng Vệ lúc vẻ bình thản, giống một gia giàuvi_pham_ban_quyen lòng nhân ái, chút khí hay hung ác nào.
nhìn hắn với không thể tin nổi, thực sự khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết hắn đangbot_an_cap muốn nóibot_an_cap cái gì. muốn giết người là hắn, mà bảo không thể giếtleech_txt_ngu người cũng là hắn, này bị tâm thần phân liệt à?
Nghe sao? Hồng Vệ Quân thở dài, mới tiếp tục: Ngay từ đầu tôi đã không định giết , muốn Hồ Văn phải tin rằng tôi dám giết hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tôi hắn cả ngày phải sống trong căng , lo âu, cẩn , đề phòng, hoang mang lobot_an_cap sợ, cho đến khi phải cầu hòa với tôi và rút khỏi cuộc cạnh tranh
Cuối cùng tôi hiểu ra, liền hỏi: Cho nên anh tìm tôi, là muốn mượnbot_an_cap danh tôi để hùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọa Hồ Văn Hãn?
Hồngbot_an_cap Vệ Quân gật đầu, ravi_pham_ban_quyen vẻ đúng là đứa trẻ dễ dạy: Việc cậu lão Phú, phần lớn mọi không biết, nhưng trong giới lưu manh thì cũng đã phong phanh. Ngày hôm cậu lại dẫn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đây liều , tuy cùngvi_pham_ban_quyen thất bại, nhưng cũng đủ minh cậu là mặt, có bản lĩnh. Chuyện này đã truyền khắpleech_txt_ngu Tương . Tôi không chấp cũ, còn nhận cậuvi_pham_ban_quyen làmvi_pham_ban_quyen môn , chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn dùng dao để dằn mặt Hồ Văn Hãn! Cậu nói xem, sau hắn chuyện, liệu có ăn ngủ yên không?
Tôi toàn vỡ lẽ: Vậy nên, tôi không cần phải làm gì cả, chỉ yên bên cạnh làm môn của anh, chờ tự loạn đội hìnhleech_txt_ngu, rút lui khỏi cạnh tranh?
Hồng Vệ Quân cười nói: Đúng vậy.
Tôi vẫn còn chút mắc: có uy lực lớn đến thế sao?
Hồng Vệ Quân khẳng định: Cóleech_txt_ngu chứleech_txt_ngu. Cho dù không có, tôi cũng sẽ giúp cậu thanh thế, khiến mọi tin rằng cậu có. trở đi, cậu là người của , chuyện này sẽbot_an_cap chóng truyềnleech_txt_ngu khắp phố lớn ngõ .
Tôi bầm: Nghe có vẻ giống như một con linh vật .
Vệ Quân lại cười : Cái nghề này vốn dĩ sống nhờ cáileech_txt_ngu danh . tăm đủ lớn, vang, thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi ở nhà cũng có người mang tiền đến biếu, nếu không thì mấy lính mới tònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net te sao nào muốn thách thức ca?
Tôi biết Hồng nói không sai, nhưng trong lòngvi_pham_ban_quyen vẫn chưa tâm: không mà có thể dọa lùi được Hồ Văn Hãn sao? Lỡ như không thì ? Hoặc giả, hắn thuê người khác xử tôi thì thế ?
Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân nói: Hồ Văn Hãn trông thì oai , thực chất nhát như thỏ đế, chỉ vì có đầu óc kinh doanh tốt nên mới có địa vị như ngày hôm . chịu chi , nên chiêuvi_pham_ban_quyen mộ được một đám caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủ bảo vệ, mới tư cách đấu Tương nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. dám bảo đảm, tin tức cậu vừa truyền ra, tối hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất ngay. Tất nhiên, dọa một phát mà khiến hắn ngay là thể, tôi có sắp xếp khác. Còn về chuyện cậu lo, tôi sẽ bố trí người bảo vệ , yênvi_pham_ban_quyen tâmvi_pham_ban_quyen đi.
Hồ Hãn là một đại ca lẫy lừng, vậy mà qua miệng Hồng Vệ Quânvi_pham_ban_quyen lại có vẻ chẳng đángbot_an_cap nhắc tới. Một là hắn đang trấn tôi, hai là đang cố ý hạ đối thủvi_pham_ban_quyen, tôileech_txt_ngu sẽ không dễ để bị mờ mắt.
Nhưng việc Hồng Vệ nói sẽ cử người bảo tôi thì lại rất hợp ý tôi.
Tôi gật đầu, nói: Được!
Không cần phải giết người thật, lại cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể nhập cạnh Hồng Vệ Quân, với tôi mà nói không gì thích thếbot_an_cap này.
Hồng Vệ Quân cười bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Chuyện của ta, không để ngườileech_txt_ngu thứ ba biết, để tránh tinleech_txt_ngu tức lọt đến taivi_pham_ban_quyen Hồ Văn Hãn, cậu hiểu chứ?
lại gật đầu, nói đã hiểu.
Thế thì tốt, cậu về chuẩn một chút đi, tối nay lại đến KTV Sugar, tôi sẽ sắp xếp cho cậu vài . Đúng , mấybot_an_cap đứa em của cậu cũng gọi đi cùng luôn, thấy chúng nó đều khá ổn . Hồng Vệ Quân chậm rãi nói.
Bọn nó thìbot_an_cap thôi đi, đều không thích nghề này. Mục đích của tôi Hồng Quân chứ không phải thật đi theo hắn kiếm cơm, dĩbot_an_cap nhiên không thể kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngô Phàm và những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác xuốngleech_txt_ngu nước, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện sẽ vượt tầm soát, không thuleech_txt_ngu xếp được.
Vệ Quân hơi khựng lại, nhưng vẫn nói: Được rồi, vậy tối cậu đến một mình.
Rời khỏi , tôi trở về tiệm xe của .
Biết rõ bản thân sắp tới sẽ bận rộn một gian, tôi hỏi A Phát có bạnbot_an_cap có thể đến phụ giúp không. nói có, cậu ta một người em họ là A Tàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đang ở nhà.
Ngay hôm đó, A Tài đã mặt. ta trông cũng hơi giống A Phátbot_an_cap, dáng vẻ lanh lợi, làm việc rất siêng năng. Tôi khá hài lòng nên đã nhận cậu vào làm.
Tiệm rửavi_pham_ban_quyen này của tôi rất , doanh thu ngày không cao, thuê thêm một người thì coi như chẳng dư dả bao nhiêu, nhưng cũng chẳng cách nào khác, buổi phi thường phải dùng biện pháp thường.
Tôi bảovi_pham_ban_quyen A Phát rằng từ giờ trở đi, cậu là lý của này, mọi việc lớn nhỏ giao cho cậu xử lý, gặp chuyện phải nghĩ kỹ, đừng có bốc đồng, đặc biệtbot_an_cap là đừng cãi nhau với khách. A Phát rất phấn khích, hứa chắc sẽ không phụ sự kỳ vọng và bồi dưỡng của tôi.
Đúng lúc này, A Tài bước vào hỏi: Anh ơi, khăn giặt xong rồi phơi ở đâu ạ?
A Phát lập tức quay phắt lại, nghiêm mặt : Không quy củ gì ! Không biết chốn công sở không có tình cha con , gọi tao là Quản Phát! Chốn công sở như chiến trường, không phải cái xóm nhỏ của chúng ta đâu! Đã phố phải hiểu quy tắc của thị!
A Tài lập tức đứng thẳng người: Vâng, Quản lý Phát!
Tám giờ tối, tôi có mặt tại KTV Sugar.
Đang là giờ cao điểm, kháchleech_txt_ngu khứa ra vào tấp nập. tân bảo tôi rằng Hồng Vệ Quân không có ở đây, bảo tôi ngồi chờ ở mộtvi_pham_ban_quyen lát. Không sau, Tằng Đồng Đồng dẫm trên đôi giày caobot_an_cap gót bước vào, cô ta mặc một áo khoác gió màu be, vừa đi vừa ngẩng cao đầu như con ngạo.
cô ta là mộtvi_pham_ban_quyen quản lý ở đây, dọc đường đi đều cóleech_txt_ngu người chào .
ta cũng nhìn thấy tôi, sau khi nói vài câu tân, ta đứng lại nghĩ một chút rồi vẫn bước về phía tôi.
Lý Hổ, ca tìm anh có việc gì thế? Đồng Đồng cười híp mắt nói, dường như đã làm lành với tôi, trước như chưavi_pham_ban_quyen từng tồn tại.
Tôi biết cô có ý gì, thấy tôi vẻ được Vệ Quân dụng nên lo sau này tôi sẽ tìm cô ta gây rắc rối, thế nên động bắt chuyện.
Làmbot_an_cap thực ra không sai, thêm bớt thù vẫn tốt hơn, nhưng tôi nhìnbot_an_cap cô ta kiểu thấy ngứa mắt, nhất khi nghĩ những chuyện ta làm với Khương Nghiên, trong lòng chỉ còn lại sự bực dọc, chán ghét, lậpbot_an_cap tức lạnh lùng đáp: Liên quái gì đến cô?
Tằng Đồngvi_pham_ban_quyen cũng đấu tranh tư tưởng mãi mới hạ tới cầu hòa, kết quả thấy thái này của tôi, cô tavi_pham_ban_quyen cũng lên: Lý Hổ, cho mặt mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà khôngvi_pham_ban_quyen biết điều đúng không? Đừng quên bạn trai tôi là Ngụy Lượng, hắn theo Quân ca hơn anh , cho dù Quân ca có nhờ anh giúp việc gì đi nữa thì địaleech_txt_ngu vị của anh cũng kém xa Ngụy Lượng
Tằng Đồng Đồng nói hếtvi_pham_ban_quyen câu, tôi đã thẳng giáng cho cô ta một cái tát trời giáng.
Chát!
tátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang dội, thu hútleech_txt_ngu ánh nhìn của rất nhiều người, sảnh đang ồn ào chốc bặt.
Tằng Đồng Đồng ngẩn người nhìn tôi, trên hiện rõ mấy dấu ngón tay, cả người như hóa , hoàn không tin tôi dám đánh cô taleech_txt_ngu trước mặt baobot_an_cap nhiêu người thế nàyvi_pham_ban_quyen.
Nếu bảo tôi hoàn toàn không nhịn được thì cũng không hẳn, chủ yếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tôi đại kháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được Hồng Vệ Quân định sắp xếp việc gìbot_an_cap cho , đang thiếu một cơ hội giết gà dọa khỉ, Tằng Đồng Đồng lại tự đâm đầu vào họng súng, không lấy cô ra đao thì lấy ai?
Tôi nhìn chằm cô , cười lạnh nói: ? Cô cứ bảo hắn tớivi_pham_ban_quyen đây thử xem, để xem bản !
Trước mặt bao nhiêu cấp dưới và đồng , Tằng Đồng Đồng có lẽ chưa bao phải chịu nhục nhã như vậy, người như phát điên, gào lênleech_txt_ngu một tiếng rồi lao về phía tôi. Thấy ta định dở chiêu ngũ trảo thần công, tôi lại tung một cước văng cô ngoài. Thân cô ta đập mạnh vào quầy thu ngân, hồi lâu không gượng dậy nổi, hớp được ngụm khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi oa một tiếng lên.
Anh làm cái gì vậy
Dựa vào đâu mà đánh người ở đây
Nhiều người biết tôi, giận dữ lao tới, trong đó cả vài nhân viên bảo vệleech_txt_ngu. chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi bọn họ ra gì, đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyên không hề nhúc nhích. Tằng Đồng Đồng vừa khóc lồm cồm bò dậy: Lývi_pham_ban_quyen Hổ, anh cứ đợi đấy, tôi gọileech_txt_ngu cho Lượng ngay bây
Cái gì? Đúng lúc này, một giọng nói trầm đục lên.
quay đầu lại, phát Hồng Vệ đã đến. Hắn vẫn mặc bộ đồ Đường hồi sáng, tay lần tràng hạt, vóc dáng cao to lực , bước đi khoan thai, theo sau là mấy tên đàn em, trông vô cùng oai vệ.
Quân ca!
caleech_txt_ngu
người lũvi_pham_ban_quyen hỏi, Tằngleech_txt_ngu Đồng Đồng vẫn đang thút thít, vẻ đáng thươngbot_an_cap, trông mong Vệ Quân sẽ ra mặt cho mình.
Hồng Quân đến trước tôi, nhíu mày hỏi: Chuyện gì thế này?
Khiêu khích , bảo là sẽ gọileech_txt_ngu Ngụy đến dạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dỗ tôi Tôi không nhịn được nên đá cho cô ta . Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười, vẻ mặt bất cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mới đến, đừng gây sựvi_pham_ban_quyen kiểu này, để người ngoài nhìn vào lại làm trò cười Quân lắc đầu, tỏ sự không lòng với tôi, giọng cũng không quá nặng nề, thậm chí chẳng han Tằng Đồng Đồng lấy một câu, mà nói: Được , tập hợp lại đi, tôi tuyên mộtbot_an_cap chuyện.
Mọi người vội vàng tụ họp , Tằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng Đồng dù cam lòng nhưng chẳng cònvi_pham_ban_quyen cách nào, chỉ đành mặt bước tới, ánh vẫn đầy âm trầm, hận không thể trút xươngleech_txt_ngu .
Cái quán KTV Kẹo Ngọt của Vệ Quân khá lớn, bộ phận phụcvi_pham_ban_quyen vụ, đón khách, kỹ thuật, vận chuyển, bảo , v.v., đứng san gần con người. Trong không ít những cô nàng ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc phong phanh, trang điểm đậm. Mộtvi_pham_ban_quyen vài quảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý đứng hàng , Tằng Đồng cũng ở trong sốleech_txt_ngu đó.
Hồng Vệ nhìn bọn họ, chậm rãi nói: Ngụy vẫn còn viện, quản lý tạm thời sẽ do Lý đảm nhận
Tôi đã trước quả này nên khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Việc đánh Tằng Đồng Đồng lúc nãy cũng là để dằn mặt kẻ , tránh việc bọn họ không coi tôi ra gì. Trong đámvi_pham_ban_quyen đông rộ lên xì xào, nhiều người không biếtvi_pham_ban_quyen tôi là , không hiểu sao một gương mặt hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như tôi lạivi_pham_ban_quyen độtleech_txt_ngu ngột thế Ngụy Lượng. Tằng Đồng Đồng thì cắt không còn giọt máu, vẻ mặt đầy ức nhưng không dám nói trướcvi_pham_ban_quyen mặt Vệ Quân.
Ở đây, Hồng Vệ nắm quyền sinh quyềnbot_an_cap sát!
Xong, vậy đi, mọi người phối hợpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với công việc của quảnbot_an_cap lý Lý. Hồng Vệ Quân tuyên xong liền quay đi ra .
Tôi vội đuổi theo, cùng hắn ra đến cửa.
làm ở đi, đợi Ngụy Lượng quay lại sẽ tìm việc khác cho cậu Đứng trước cửa KTV Kẹo Ngọt, Vệ Quân lại một , nhìn về phía bãi đỗ xe sángbot_an_cap nói: Biết tại sao tôi sắp xếpbot_an_cap như vậy không?
trầm tư một lát rồi nói: Thứ nhất, muốn tôi rènbot_an_cap luyện một chút, sẵn tiện xem của tôi đến đâu; thứ hai, nhân hộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này tạo danh tiếng tôi, mọi người đều biết đến tôi; thứ ba, để mọileech_txt_ngu người thấy là người có dạ rộng lượng, tôi đã đến tận cửa nhà ngài mà ngài vẫn bỏ qua hiềm khích cũ, đề bạt và trọng dụng tôi, như vậy nhânvi_pham_ban_quyen tài đi theobot_an_cap ngày càng nhiều hơn.
Hồng Vệ Quân ha hả một : Khá lắm, thích kẻ óc! Nhưng cũng không được quá thông minhleech_txt_ngu, ít nhất là không thông minh hơn tôi!
Đây là đang răn đe tôi.
Tôi : Sonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngài, tôi chắc chắn còn kém xa.
Hồng Vệ Quân hài lòng đầu: Biết mình mới có thể sống lâu được! Sau đêm, cậu đi thăm Ngụy Lượng một chút. Đều làm việc dưới trướng của tôi, dĩ hòa vi quý vẫn tốt hơn.
Tôi ngẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra một chút rồi ừ một tiếng.
Hồng Vệ Quân phẩy tay định đi, tôi vội vàng : ca, tiền của tôi
Dù có làm nội gián những gì đáng nhận được thiếu!
Lương cứng mỗi tháng mười ngàn tệ, hoa đi theo số, doanh càng tốtvi_pham_ban_quyen thì hoa hồng càng ! Hồng Quân nói vừa đi xa , cuối cùng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiếc xe Mercedes .
cũngbot_an_cap biết hoa hồng cao lương cứng rất nhiều, hèn chibot_an_cap Ngụy Lượngvi_pham_ban_quyen mới làm vài năm đã mua nhà mua xe, lại còn tán đổ được một hám tiền như Tằng Đồng Đồng, có thực lực thì sao mà làm được?
Nghề này kiếmvi_pham_ban_quyen tiền nhanh , nếu may mắn hạ gục được Hồng , biết đâu còn tiếp được việc doanh , lúc đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi cả A Phát và Ngô Phàm tới, cùng nhau làm giàu không phảivi_pham_ban_quyen là tuyệt vời sao?
Nghĩ đến đây, tôi tràn đầy huyết bướcbot_an_cap vào tiệm.
Mọi ngườileech_txt_ngu đã tản ra, ai nấy đều bắt tay vào công việc, khách khứa cũng bắt lục tục kéo đến. đi vòng quanh một lượt, ai nấy đều lịch sự, thấy tôi đều gọi quản lý Lý. Không biết là nể Hồng Quân, hay là do cái tát choleech_txt_ngu Tằng Đồng Đồng có hiệu quả, hayvi_pham_ban_quyen là do đã về chuyện của tôi, tóm là một bầu không khí thái bình.
Đi một vòngbot_an_cap, cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao việc kinh doanh của KTV Kẹo lại tốt như , chủ yếu vẫn là nhờ sự hiện diện củavi_pham_ban_quyen các cô nàng tiếpbot_an_cap rượu hay còn gọi là công chúa, có điều, chúa thực sự chỉ ngồi uống rượu cùng, lắm là ôm một cái, một chút, còn muốn dắt ra ngoài thì phải xem bản lĩnh của kháchleech_txt_ngu hàng.
Nhưng nói đi cũng phải nói , chỉ cần tiền ra đủ đậm thì hiếm khi không dắt được người đi.
Nhưng sau khi ra , hành tung của công chúa không còn liên quan đến KTV , bị bắt cũng chẳng dính gì đến KTV, hai bên tiền trao cháo múc, chẳng ảnh hưởng đến ai. Giống như chức năng lắc cái trên WeChat vậy, chỉbot_an_cap cung cấpleech_txt_ngu nền tảng, còn người làm tôi không quản được.
Hóa ra Hồng Vệ Quân đúng là một con cáo già, muốn dùng chứa chấp mại dâm để trị hắn rõ ràng là chuyện không thể nào.
Bộ phận công chúa làm việcvi_pham_ban_quyen gọi là phận phục vụ, bên ngoài là nhânbot_an_cap viên phụcbot_an_cap , thực chất là hát cùng, uống rượuvi_pham_ban_quyen cùng. Tằng chính là quản lý bộ phục vụ, một mì thực thụ.
Nghĩ đến việc côvi_pham_ban_quyen bạn cùng bàn đơn thuần, đáng yêu nào lại biến thành , không khỏi cảm thấy bùi ngùi.
Tằng Đồng Đồng sau khi bị tôi tát một cái, không biết điện cho Ngụy Lượng chưa, dù sao khi gặp tôi cô ta cũng khá ngoan ngoãn, không giở , thái độ rất cung kính. Côvi_pham_ban_quyen ta không chọc tôi, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳngleech_txt_ngu gây hấn với ta, đôi bên chung sống hòa bình là rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sau khi đi tuần vòng, tôi trở về văn phòng.
Cái văn phòng này vốn của Ngụy Lượng, khá rộng rãileech_txt_ngu và gọn gàngvi_pham_ban_quyen, chỉ điều trí hơi lỗi thời, sofa bàn ghế toàn là gỗ , sau bàn làm việc còn có một tủ sách lớn, bên trong đều chưa bóc màng bọc, nhìn là biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua về làm .
Tôi đặt mông ngồi giám , vươn vai mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái thật mái, sau lật xem đống tài liệu trên bàn. Toàn là các báo cáo thường, có báo cáo doanh thu, ký bảo trì và hồ sơ củabot_an_cap các bộ phận.
Xem một lúc chẳng chứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ tộivi_pham_ban_quyen phạm nào đángleech_txt_ngu chú ý, đột nhiên thấy điện thoại sắp pin, tôivi_pham_ban_quyen tiện tay kéo ngăn kéo tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sạc.
Đập vào là một đống vải vócvi_pham_ban_quyen xanh xanh đỏ đỏ, cũng chẳng nhìn là cái gì, tiện taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lôi ra chiếc. Đúng lúc này, cửa văn phòng bị đẩy , Tằng Đồng Đồng vội vã chạy vào: lý Lý, khách ởleech_txt_ngu phòng 308 đangvi_pham_ban_quyen sự Lý Hổ, anh cầm đồ lót tôi làm cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Nói đến cuối cùng, Tằngbot_an_cap Đồng hẳnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, cô ta , nhanh tay giật phắtvi_pham_ban_quyen thứ đồ trong tay tôi lạivi_pham_ban_quyen.
Ai cho anh máy đồ của tôibot_an_cap? Đồng Đồng tức đến đỏ cả mặt, toàn thân run bần bật.
Thế mượn cô để ở đây? Tôi đã chuyện rồi, trong lòngbot_an_cap không nảy sinh một trận chán ghét, thậm chívi_pham_ban_quyen đến cái ghế giám đốc cũngvi_pham_ban_quyen chẳng muốn ngồi nữa, ai mà biết đó có bao nhiêu thứ bẩn thỉu cơ chứ. Tôi trực tiếp đứng dậy hỏi: Khách phòng gây chuyện àvi_pham_ban_quyen? Có chuyện thế?
Tằng Đồng Đồng tức nghẹn cũng dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắc tội với tôi, chỉ đành nhét bộ nội y vào người nói: Khách phòng 308 chê số lượngvi_pham_ban_quyen tiếp viên của mình ít quá, đang tiền kìa.
Tôi đầy vẻ nghi hoặc: Số ít? Chẳng phải có tận ba bốn mươi cô sao?
Lúc nãy đi ngang qua bộ phận dịch , thấy các cô gái đứng xếpvi_pham_ban_quyen thành dài, đủ để người bình thường nhìn đến cả mắt.
Tằng Đồng Đồng nói: Hơn mười cô đã đi tiếp khách rồi, cònleech_txt_ngu mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nữa nói người không khỏe, muốn xin nghỉ về ngơi, thu đạc rồi.
cô?
Bảy cô.
Khi nói câu này, Tằng Đồng Đồng rõ ràng có chột . Tôi chỉ cần nhìn qua là biết cô ta đang giở trò, địnhbot_an_cap dằn mặt để tôi gặp rắcleech_txt_ngu rối ngay ngày đầu chức, khiến tôi phải cầu xin cô ta, để tôi biết rằng cô ta không phải hạng .
Đúng là cái loại biết điều, bị bao nhiêu lần rồi mà vẫn không .
Nhưng chiêu đối phó người bình thường thì , chứ gặp phải tôi thì coi như cô ta đen đủi rồi.
Tôi không để lộ cảm xúc, bảo cô ta đi ra ngoài xem thử.
Tôi và Đồng cùngbot_an_cap ra cửa, cô ta đi sau lưng tôivi_pham_ban_quyen như một kẻvi_pham_ban_quyen tùy tùng nhỏ bé.
hiểu sao, tôi chợt nhớ về hồi cấp ba, có lần ta kể vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi rằng có thằng con trai lớp bên cứ bám đuôi cô ta mãi. Thế làbot_an_cap giờ học, dẫn cô ta sang tìm, tát cho thằng đó hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái, ấy cô ta cũng đi sau tôi y hệt thế .
Tiếc là vật đổi sao dời, tôi sớm không còn là tôi của ngày xưa, mà cô ta cũng chẳng phải là ta của thuở ban đầu nữa rồileech_txt_ngu.
Vừa đến 308, đã nghe tiếng chửi bới ĩ vọng ra từ trong. cửa bước vào, chỉ thấy mấy gã đàn ông lực lưỡng, hung tợn đang ngồi trên ghế sofa, dưới đất đã vỡ nát mấy vỏ bia. Trước bàn trà chỉ có ba cô tiếp viên đứng đó, sắc thì chẳng ra làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao, trông vừa già vừa xấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cái KTVleech_txt_ngu lớn thế có mấy con mụ này thôi ? Có làm được không bảo, làm cútvi_pham_ban_quyen đi cho tao! Gãvi_pham_ban_quyen đàn ông ngồi giữa sofa miệng là văng tục, nói đoạn lại ném thêm một chai bia xuống đất, mấy côbot_an_cap tiếp viên sợ hãi lên.
vội tới, rútleech_txt_ngu bao thuốcbot_an_cap lá Trung Hoa trong ra, mời gã mộtbot_an_cap điếu rồi cười : Đại ca, anh bớt giận, để em tìm thêm mấy cô em khác qua đây ngay
Đừng cóleech_txt_ngu giở trò đó với tao, ông đây chơi không sướng trả tiền đây! đàn ông gạt tay một , định văng điếu thuốc của tôi.
Nhưng tôi nhanh xoay ngược lại, tiếp nắm chặt lấy tay gã, rồi nhét điếu vào tay , cười : Đại ca, cho mặt mũi, em dẫn người qua ngay đây.
Gã đàn vùng vẫy mấy không nào rút tay được, có chút ngạc nhiên tôi. Còn tôi vẫn giữ nụ cười nhẹ , như chẳng có chuyện gì xảy ra, người ngoài nhìn vào chỉ thấy quá trình thuốc bình thường.
Sau một màn so kè ngầm, gã cuối cùngleech_txt_ngu cũng ra tôi không phải dễ nạt, đầu nói: Được, vậy tao đợi xem.
đại đãleech_txt_ngu nể mặt Tôi đích thân châm thuốc cho gã rồi mới gọi Tằng Đồng ra ngoài.
Bên ngoài phòng bao.
Chỗ mình không còn tiếp viên đâu, họ chuẩn bị đi rồi
Không đợileech_txt_ngu Tằng Đồng nói hết câu, tôi đột ngột quay đầu , đưa tay bóp chặt lấyleech_txt_ngu cổ họng cô ta!
Lý Hổ, Tằng Đồng Đồng mặtbot_an_cap cắt còn giọt máu.
Tôi biết là cô đang bày , nhưng tôi không trần thôi! Tôi cảnh , vòng năm gọi được mấy cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó quay lại, tôi sẽ lột đồ cô rồi quẳng vào phòng 308, xem mấy đó xử cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nàovi_pham_ban_quyen! Cho cô , bọn họ hạng hiền lành gì đâu, trong người gã nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng giắt dao đấybot_an_cap! Cô có biết nãy gã đó thầm thì gì với tôi không? Gã bảo nhìn cô cũng khá lắm, muốn cô vào trong đó tiếp đấy! Nếu cô không sợ chớt tôi sẵn sàng chơi tới cùng với cô! có lôi Ngụy Lượng đây dọa tôi, cô tôi có để lão vào mắt không? Tôi nói bằng giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ác, nghiến răng nghiến lợi, mắt trợn trừng như sắp văng cả máu ra ngoài.
Những của tôi thực ra nửa thật giả. Ngay Tằng Đồng Đồngleech_txt_ngu nghe lời, tôi cũng không thể nào lộtleech_txt_ngu đồ cô , mấy gã kia cũng chẳng mang theo dao kéo gìbot_an_cap, chỉ là hạng khách tầm thường uống say rồi quậy phá thôi.
Nhưng không sao, Tằng Đồng tin là được.
Với cái đầu óc của cô ta, vần vò chẳng khác vầnbot_an_cap vò một con gà con.
Tằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng Đồng quả nhiên tôi dọa cho khiếp vía, run rẩy nói: Được, được, gọi người ngay đây
Năm phút sau, Tằng Đồng Đồng quả dẫn theo mười côbot_an_cap gái quay lại.
Kẹovi_pham_ban_quyen Ngọt là một trong tụ giải trí lớn nhất huyện tôi, lượng tiếp viên chắc chắn tồi, nào cô nấy đều thướt tha, điệu. Mấy gã kia quả nhiên vô cùng hài lòng. Tôi lại vào trong tặng chai rượu và mộtbot_an_cap đĩa hoa quả, với bọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài ly, chơi vài vánbot_an_cap oẳn tù tì rồi mới trở .
Tằng lo lắng đứng ở cửa, thấy tôi ra liền vội hỏi: Sao rồi?
Tôi cô ta: Đại vẫn chưa hài lòng , cô vào trong tiếp kìa.
Tằng Đồng Đồng trắng bệch ra: Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi được đâu tôi không làm nghề này tôi tôi phải đi đây!
Câu tức nghẹn. Cô không làm nghề này, mà lại bắt Khương làm? Có bè như cô sao?
Tôivi_pham_ban_quyen vốn định dọa cô vài câu, nhưng thấy cô ta định lưng bỏ đi thật. KTV mà thiếu ta thì đúng là không xong, tôi vội giữ cô ta lại bảo: Không sao, tôi nói đại ca rồi, cô là em gái tôi, đại ca nể mặt tôi nên không gọi cô nữa.
còn đi học, tôi cứ bảo cô ta em gái mình để người khác chiếu cho, lúc đó thấy ngọt ngào biết bao, giờ lại một hương vị hoàn toàn khác.
Tằngvi_pham_ban_quyen Đồng Đồng lại tin sái cổ, vỗ ngựcleech_txt_ngu thở : May quá, may Hổ, ơn anh !
Cô ta mặc một áo khoác măng tô đến, lúc làm việc thì cởi ra, chỉ còn lại chiếc khoét cổ sâu bên trong, trông quả thực rất có sức hútvi_pham_ban_quyen.
Ngay cả tôi cũng nhịn được mà nhìn thêm vài cái.
Tôi cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh: mồm thế thôi à? Cô lấy gì để cảm ơn đây?
Tôivi_pham_ban_quyen vốn định bắt cô ta hứavi_pham_ban_quyen từ nay về sau làm việc cho hẳn hoi, đừng có trò sau tôi nữa. Kết quả Tằng Đồng nghĩ một lát, rồibot_an_cap nghiến răng chiếc nội y đen lúc nãy ra.
Hổ, không phải anh ? Cầm lấy mà sưu tầm đi, đừng để Ngụy Lượng biết nhé, đây bí mật của riêng hai chúng mình Tằng Đồng Đồng nói nhỏ, rồi âm chiếcbot_an_cap nội y màu đen đó vào túi .
Cô bị thần kinhleech_txt_ngu à? Tôi gạt phắt tay ra, sải bước đi về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net văn phòng.
Lý Hổ, anh đừng không thừa nhận , anh rõ là thíchleech_txt_ngu tôi! Anh đến KTV Candy làm việc cũng để tiếpvi_pham_ban_quyen cận dễ dàng hơn chứ gì! Hiện tại tôi là bạnleech_txt_ngu của Ngụy Lượng, nhưng tôi khôngbot_an_cap nói tuyệt đường đâu, đợi giờ anh lăn lộn ra ngô ra khoaivi_pham_ban_quyen rồi, tôi có thể nhắc theo anh! Tằng Đồng nghiêmbot_an_cap túc nói.
Vốn dĩ tôi chẳngvi_pham_ban_quyen đếm xỉa đến cô , nhưng nghe xongvi_pham_ban_quyen những lẽ kỳ quặc này, tôi thật sự nhịn nổi, cảm có chút buồn nônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tôi sự thắc mắc, nhớ là mình đã tát cô ta mấy cáileech_txt_ngu rồi, sao cô ta vẫn tin cho rằng tôi thích cô được nhỉ?

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (1)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
congtinh9x.tn

congtinh9x.tn

8/8/2026 lúc 8:23 chiều

test