Trong cơn màng, Tô cảm thấy gò mávi_pham_ban_quyen đau rátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liên hồi.
Nếu không phải sống một , cô đã ngờ có kẻ đó thừa lúc mình ngủ mà tát tới vào mặt rồi.
Giấc mơ này cũng kỳ quái và chân thực quá đi mấtleech_txt_ngu. lẽ ông trời thấybot_an_cap ban ngày làm cô trốn việc vào nhà vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh sáu đồng hồ nên mới lẻn vào giấc mơ để trừng phạt sao?
Đau quá
Con ranh con này, còn biết đau , chứng tỏ là chưa chớt! Khôn hồn thì cút dậy nấu cơm ngaybot_an_cap!
Một tiếng chửi chói Mạt giật mình tỉnh hẳn.
Chuyện gì thế này? Người phụ nữ trung niên với đôibot_an_cap mắt ngược hungvi_pham_ban_quyen dữ trước mặt này làleech_txt_ngu ai?
Bà là ai? Sao lại ở nhà tôi?
Tô Mạt , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ có trộm nhập?
Càng càng thấy có khả , lẽ nào sau khi vào nhà , phát hiện cái nghèo đến mứcleech_txt_ngu gián cũng chẳng buồn ở nên giận ra tay đánh người?
Mụ phù thủy già kia! Không được đồ thì đổi nhà khác đi chứ, sao lại đánh người hả?
Vừa nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô vừa nhìn quanh xem mất đồ nào không. Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái nhìn này khiến Tô Mạt chớt lặng.
đúngvi_pham_ban_quyen, đây không phải nhà cô, vả lại chẳng phải cô đã chớt sao?
Lại được cứubot_an_cap à? Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không đúng, đó mình bị chiếc xe tải lớn cuốn vào gầm, tuyệt đối không có khả năng sống . Hơn nữa, nhìn cái môi trường bẩn thỉu này chẳng giốngleech_txt_ngu bệnh viện chút !
Một ý nảy ra trong đầu, cân đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khả năng đó, Tô Mạt tức thì bị kinh ngạc và kích động nhấn chìm.
Chẳng lẽ một đen đủi đến cảleech_txt_ngu vé số cào cũng từng trúng như cô lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được vị xuyên không chọn trúng rồi sao?
Túbot_an_cap Vân bị những lời lẩm bẩm một mình Tô Mạt làm cho ngẩn ngơ. Chẳng lẽ con này ngã một cú nên hóaleech_txt_ngu khờ rồi?
Thế nhưng, ánh mắt cô long lanh, chính trực, thậm chí còn thêm vài phần mãnh mà trước đây chưa từng có, mụ đoán tám phần cô đang giả điên để dọa mình.
đến đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lý Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân càng dữ, vung tay định Tô Mạt một cái nữa.
Con ranh con còn học được lừa người cơbot_an_cap đấy? Xem tao có chớt mày khôngvi_pham_ban_quyen!
!
Một tiếng vang giòn giã, Lý Tú Vân ngẩn người trongvi_pham_ban_quyen chốc lát. Cái tát của còn chưa giáng xuống, đã nghe thấy tiếng rồi?
Cho đến cảm thấy gò đau rát, mụ mới bàng nhận ra mình đã bị đánh ngược .
Ngại quá nhé, hì hì. xạ điều kiện thôi, phản xạ có điều kiện mà.
Tô Mạt nhìn vẻ mặt không thể tin nổi của mụ thủy già khi tát, ước chừng đây là lần đầu tiên mụ đánh.
hôm nay đụng phải cô, coi như mụ gặp hạn rồi. Nhớ năm cô đi ông nội, học được không ít bản lĩnh.
Tuyvi_pham_ban_quyen toàn là những chiêu trò có phần tiểu nhân, khôngleech_txt_ngu mấy quang minh đại, nhưng dùng đối phó vớibot_an_cap kẻ xấu hàng ngày thì lại cực kỳ hữu dụng.
Hồi trước cô từng cầm một chiếc thước kẹp hạ gụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốn tên lưu manh, kết quả kẻ chớt tàn phế, vậy mà tòa phán quyết là phòng vệ chính đáng, cô nói xem có chớt người ta không chứ, ha ha.
Hồi lâu sau, Lý Tú Vân mới ứng lại .
Mụ tức giận gào thét: Con ranh kiabot_an_cap, mày dám đánh mẹ mày à? không sợ bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sétvi_pham_ban_quyen đánh sao!
thấy này, cơn nóng nảy của Tô Mạt lập tức bị ngòi.
Ngậm thối của lại đi, tôi còn là mẹ bà đấy! Cái đồ mụ già không biết xấu hổ, đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, mặt xấu mà nghĩ cũng đẹp gớm! Còn muốn làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ ? Đi tiểu bãi soi lại bản mặt già nua nhăn nheo chó Shar của bà !
Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm, con ranhleech_txt_ngu con, mày đủ lông đủ rồi phải không! Xem tao giết chớt mày !
Lý Tú Vân lao giằng co với Tôvi_pham_ban_quyen Mạt, định bụng sẽleech_txt_ngu véo cô bầm tím người như trước đây, khiến cô nằm đó cũng phải kêu đau.
Nào , Tô Mạt đã không còn là Tô Mạtbot_an_cap nữa.
Thấy mụ già định cấu mình, liền cúi người né tránh, haileech_txt_ngu tay vòng ra sau, bóp chặt lấy hai bổng đảo của mụ giànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi xoay một vòng rưỡi, khiến Tú gào khóc thảm thiết.
Mày!
Chát!
Con
Chát!
Ranh
Chát! Chát!
mỗi khi Lý Tú mở miệng, Tô Mạt lại tặng cho một cái tát trời giáng. sao được, miệng mụ già này thối quá làm chi!
Tú Vân ăn mười mấy cáibot_an_cap tát, vẫn không phục lao lên đánh tiếp, kết bị véo thịt, đá chỗ hiểm xong, mụvi_pham_ban_quyen mới nhận lực chiến đấu mình lúc này khôngbot_an_cap rồi.
Mụ dùng ống tay áo quệt ngang nước mắt nước mũi trên mặt, khom lưng kẹp chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân, nhanh chóng lại vài bước.
Con ranh con, mày đợi đấy, tao gọi bố về dạy dỗ mày!
Nói xong liền bỏ chạy, cứ nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể Tô Mạt sẽ xuống đuổi không bằng.
Saubot_an_cap Lý đi khỏi, Tô Mạt thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài một hơi dài. Người taleech_txt_ngu xuyên đều tỉnh dậy trên chiếc cổ kính thơm thonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
đến lượt cô lại đổi thành căn nhỏ , tốivi_pham_ban_quyen đen như mực, lại còn chất đầy tạp vậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xộnleech_txt_ngu thế này?
Thôi thì đổi cũng được, nhưng lại còn bị mụ phù thủy già tát, là tức chớt cô mà. Nghĩ cô đường đường là một nhân công sở hiện đại, đây lần đầu tiên cô chịu cái tát trời như vậy đấy!
Nhìn quanh một vòng, căn này ngoài tạp vật ra chỉ có một tấm , thứvi_pham_ban_quyen giá trị chính chiếc chăn cũ nát trên giường.
trọng nhất là ở đây cả cửa cũng không , trong phòng lên một mùi ẩm mốc khó chịu, hun đến mứcbot_an_cap không thể ở lại thêm một giây nào, liềnbot_an_cap chân trần chạy .
Bên ngoài là nhỏ, có vẻ như kiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sânbot_an_cap gạch xanh ngày xưa, tọa bắc hướng nam, hướng tốt.
Phía bắc hai gian nhà cùng một phòng nhỏ, phía đông sân một phòng ngủ có cửa sổ và nhà bếp.
Phía tây là nhà vệ , tắm, sát vách nhà vệ sinh chính là căn phòng rách nát nhỏ bé lúc nãy .
Rốt mình xuyên đến đâu rồi? Theo thói quen, cô đưa tay xoa gáy, lại chạm phải một cục u bằng quả óc chó.
Suýt
Mạt muộn nhận ra có gì đó rất , cực không !
Cô quan sátbot_an_cap kỹ bản thân mình, phát hiện thể nhỏ đi một vòng lớn, tầm cũng thấp hơn bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất .
Cúibot_an_cap đầu nhìn xuống đôi bàn chân khô gầy và bàn tay như gà, dù tâm lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có vững vàng đến , cô muốn hét lên thật lớn.
Gương, gương rồi!
Cô lẩm bẩm trong miệng, đầu chạy loạn khắp sân tìm gương, cộng thêm bộ quần áo đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mảnh vá trên người, trông cô chẳng nào một kẻ ăn mày điên loạn.
Tô không tìm thấy gương, nhưng lại thấyvi_pham_ban_quyen một . Côvi_pham_ban_quyen bước tới, một mặt giống mình đến bốn năm phần phản chiếu trên mặt nước.
Cô rẩy đưa tay sờ từ cổ xuống dưới, lập tức suy sụp khóc nức nở.
Ông trời khốn kiếp, ông trêu tôi đấy à!! Hu hu 36Dleech_txt_ngu của tôi rồi?
Thứ phụ tùng mà tự hào nhất, giờ đây sao lại lì thế này!
Đang trong cơn suy sụp, cô bỗng cảm thấy đầu đau nhức, không suy nghĩ gì thêm, một ký ức khổng vào tâm trí.
Cuộc đời của một người như thước phim quay nhanh lướt qua não bộ.
Kết thúc rồi, kiếpbot_an_cap của cô thực sự kết thúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi. Cô vì cứubot_an_cap ba đứa trẻ mà bị xe tải cán chớt.
có hối hận không Tô hận. Năm côleech_txt_ngu hai tuổi bố mẹ đã ly hôn, mỗi đều có đình riêng, vứt cô cho ông bà nội ở quê rồi không thèm ngó ngàng tới nữa.
khi ôngbot_an_cap bàvi_pham_ban_quyen nội đời, cô trở thành kẻ độc trên đời này.
một kẻ độc để đổi lấy hạnh phúc cho ba gia đình, Tô Mạt cảm thấy rất xứng đáng.
Tiếp theo, những ký xa lạ cũng được xếp lại và dần hiện ra trong đầu.
Hóa ra, đã trọng vào những năm 60 ở mộtbot_an_cap thời không songbot_an_cap song, trên người một cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái cùng tên cùng là Tô Mạt.
Cô gái thực thê thảm, còn không bằng cả kiếp của cô.
Sáu tuổi mẹ qua đời, lại một công việc, đợi đến khi tốt nghiệp ba là có thể làm.
Cô cứ ngỡ chỉ cần mình làm là cóleech_txt_ngu thể trốn ngôi nhà này, cho nên kế và anh kế có hành hạ ra sao, dù sống không bằng nô thời xưa, cô vẫn nghiến răng chịu đựng.
Hơn nữa cô còn mạng học , hai , vào năm 14 tuổi đã cầm được bằng nghiệp trướcvi_pham_ban_quyen thời .
Nhưng ngay khi cô được bằng tốt nghiệp, rằng cuốibot_an_cap cùng cũng thoát khỏi hang lửaleech_txt_ngu, thì bị kế Tô Đại Bảo đẩy ngã, đập đầu vào bậc thềm chớt.
Tên anh sợ bị phát hiện nên đã bế cô lên giường, nói dối là cô ngã mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái nên đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở trongvi_pham_ban_quyen phòng nghỉ ngơi.
vì mới cóleech_txt_ngu cảnh tượng cô vừa xuyênleech_txt_ngu không tới đã bị đánh như vừa .
Tô Mạt trong lòng thán nguôi, chẳng lẽ những người tên Tô Mạt không có duyên cha mẹleech_txt_ngu sao?
Cúi thân mặt vàng vọt phản chiếu trong lu nước, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm thề rằng định phải khiến gia đã bắt nạt nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ phải trả giá đắt.
Rột rột
Tô Mạt ôm lấy bụng, cơn đau dạ thắt từng cơn khiến cô gần không thể đứng thẳngbot_an_cap nổi. Nguyên chủ này rốt cuộc đã mấy bữa không được ăn rồi?
Nén lại cơn khó chịu, cô đứng dậy quanleech_txt_ngu sát xung quanh một .
Nhìn cánh cửa bếp chặt, Tô Mạt thở dài, quay người đi phòng của Lý Tú và lão cha tồi Tô Kiến Quốc. Chẳng cần phải nghĩ đến phòng bếp làm gì, lương thực đều bị lão cha hết trong phòng rồi.
Mỗi lầnvi_pham_ban_quyen nấu , Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều lấy thực phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa nguyên , chỉ sợ cô ăn thêm dù chỉ một .
Lôi chiếc chìaleech_txt_ngu khóa dự phòng mà nguyên giấu ra, vào lục lọi hồi, cuối cùng tìm thấy mấy tấm và ít tiền lẻ dưới tấm ván giường.
trong có đường và phiếubot_an_cap vải mỗi loại năm tờ, có một tấm phiếu công nghiệp hiếmleech_txt_ngu thấy. thứ này chắc là Lý Tú Vân tích cóp để dành cho con trai bà ta vợ.
Cô ngoài một cái túi , nhét hết và phiếu vào trong.
đến hồi môn đã mất tíchbot_an_cap của mẹ nguyên chủ, Tô Mạt cảm thấy chắn đã bị Tô Kiến Quốc giấu đi rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thế là cô tỉ mỉ tìm kiếm lầnvi_pham_ban_quyen , cuối hiện một ngăn nhỏ bí mật ở tủ , phảivi_pham_ban_quyen bao nhiêu sức kéo ra được.
Không ngờ cái ngăn kéo trông hẹp thế mà lại dài đến vậy, bên trongleech_txt_ngu quả nhiên là trang sức vàng ngọc.
Trong đóvi_pham_ban_quyen, một chiếc nhẫn ban chỉ bằng mặc ngọc khiến người ta phảivi_pham_ban_quyen sáng mắt. Kiếp trướcleech_txt_ngu Tô Mạt tuy chưa từng mua nhưng cô biết , loại ngọc có nước thế này giá tùy tiện cũng tới hàng chục triệu.
Tuy nhiên vào năm 69, mang thứ nàyleech_txt_ngu ra ngoài có hơi hiểm. Dù không phải thế cũ nhưng trừ tên của các vị lão khác biệt thì quỹ đạo phát triển vẫn tương .
Lúc này cuộc Đại vận động đã bắt đầu được vài năm, nếu ai đeo bạc đá quý ra ngoài, chẳng phải bị coi là bản mà bị bắt đi đấu saobot_an_cap?
Cô dồn hết trang sức vào túi nhỏ, đây đều là của mẹ nguyên chủ, giờ là của cô !
Đổvi_pham_ban_quyen hết ra thấy dưới đáy mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phong thư bằng giấy dầu màu . ra xem, đôi mắt Tô Mạtvi_pham_ban_quyen kinh ngạc trợn tròn.
Hóa ra là giấy chứng nhận sở hữu của căn nhà , tên chủ hộ vẫn là Tô Mạt.
Thế nàyvi_pham_ban_quyen thì tốt rồivi_pham_ban_quyen, đến lúc mấy kẻ cặn bã kia , một mình cô hưởng thụ vinh phú quý trờileech_txt_ngu ban .
Có một tiểu ở này, chẳng phải cô chỉ ngồi chờleech_txt_ngu phát tài sao?
Nghĩ đến bằng tốt củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyên chủ, Tô Mạt quay căn phòng rách , lôi nó ra từbot_an_cap chân nhét vào túi vải, lúc này yên quay lại lục soát tiếp.
Nhìn tủ quần áo bằng gỗ trong phòng lão cha, Tô Mạt khinh bỉ bĩu . Đây chắc là thứ duy Tô Kiến Quốc bỏ ra mua sau kết hôn với mẹ nguyên chủ.
Quần áo của Lý Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân gần hết , Mạt vơleech_txt_ngu hết ra bừa bãi trên sàn.
Côvi_pham_ban_quyen lục lọi khắp phòng không được gì .
là khổ thân cô, đã cạy hết trên tường dưới đất một mà chẳng thấy ngăn mật kẽ tường nào.
Vậy tiền của Tô Kiến Quốcvi_pham_ban_quyen có thể giấu ở đâu?
Tô Mạt dời tầmbot_an_cap mắt sang đống quần áo vừa bị vứt ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tìm kiếm từng một. Cuối cùng, trong lớp lót của một chiếc áo khoác quân đội, cô chạm thấy một xấp dàyleech_txt_ngu. ra , nhiên là tiền và phiếu, lại thấy chỉ có 20 tờ Đại Kết và vài tấm phiếu lẻ tẻ.
Phải biết rằng, cha của nguyên chủ Tô Kiến Quốc là kiểm soát viên chất của máybot_an_cap thép, công nhàn lương lại .
tháng lương 46 đồng, được phát lương thực, hơn mười năm nay vẫn trong căn nhà ông ngoại để lại cho mẹ cô.
Cộng thêm tiền lương của mẹ Tô khi chưa qua đời, thế nào cũng không thể chỉ có nhiêu tài sản.
Chỉ là cô đã lật tung cả nhà tìm thấy tiền khác, Tô Quốc giấu tiền ở nơi khác ?
Kệ đi, gì quan trọngbot_an_cap bằng việc lấp đầy cái bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lúc này cô đói đến mức cóleech_txt_ngu thể ăn thịt cả một con !
Tô Mạt túi lên , vội vàng mở cửa bước đi, chạy nhanh về hướng tiệm cơm quốc doanh trong trí nhớ, gấp đến quên cả khóa cửa môn.
Nhưng cũng sao, trong nhà cũng còn gì mất cắpleech_txt_ngu nữa.
Trí nhớ nguyên chủ không , đi vài là tới, nhưng cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quốc truyền thuyết cũng oai cho lắm.
Đó một căn cấp bốn, tiệm khôngvi_pham_ban_quyen lớn, trên tường cạnh cửa dùng mực bôi thành một tấm bảng đen.
viết bằngbot_an_cap phấn trắng: nay cung cấp mì thịt băm, mì trứng, thịt kho , cơm, mànleech_txt_ngu , bánh bao thịt.
Tô Mạtbot_an_cap nhìn mà miếng không tiết , vội rút tờ tiền và phiếu từ túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vảileech_txt_ngu nhét vào túi áo, rồi vào.
Không ai có thể một ăn mặc như tiểu ăn xinleech_txt_ngu thế này, trong chiếc túi vải cũ nát đựng nhiều bảo bối vậy.
Bên trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quầy, một phụ nữ ngoài ba mươi ăn mặc gàng đang đứng , gươngvi_pham_ban_quyen mặt lạnh kiêu như thểleech_txt_ngu này là do bà ta mở vậy.
Tô Mạtbot_an_cap không để tâm, trực tiếp tiến xếp hàng.
Nghe bà thím phía trước gọi bánh baobot_an_cap thịt lớn, thầm hạ quyết , látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa nhất định phải nếm thử xem món bánh bao thịt mọi người đềubot_an_cap mua này có vị .
Cuối cùng cũng đến lượt Tô Mạt, cô phấn khích đứng thẳng .
Chào chị, cho tôi bát mì thịt băm, cái bánh bao !
Nhân viên vụ một cái: Đồng chí, bánhvi_pham_ban_quyen bao thịt mỗi người chỉ được một cái thôi. Cô mua hai cái thì đồng chí phía sau làm sao có mà ăn!
Tô Mạt không biết , những năm 60 vật tư còn rất khan hiếm, ngườileech_txt_ngu nhà muốn ăn thịtleech_txt_ngu, phiếu thịt nửa năm có một tờ thì chỉ bánh tiệm cơm doanh này , không cần phiếu thịt mà giá cũng không đắt.
Nhưng dù thế, cũng ít người nỡ bỏ tiền ra mua ăn.
Tô Mạt quay đầu nhìn bác trung niên đang xếp hàng phía sau, thầm nghĩ, không saoleech_txt_ngu, một cái thì một cái.
lấy một cái đi, cho tôi thêm màn thầu .
Nhân viên phục vụ nhìn Tô Mạt rách rưới, vẻ không kẻvi_pham_ban_quyen ăn mặc này lại có tiền mua đồ ăn ngon.
Lại thêm một cáileech_txt_ngu lườm, bà ta lạnh lùng nói: Mì thịt băm hai hào rưỡileech_txt_ngu cộng lạng phiếu lương thực, bánh bao thịt ba hào cộng một lạng phiếu lương thực, màn thầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáu xu cộng một phiếuvi_pham_ban_quyen lương !
Tô Mạt lấy tiền và túi ra rồi đưa cho .
Có không Tô Mạt thực có tiền, nhân viên không nhảm , chỉ bảo cô chờbot_an_cap, khi nào xong gọi.
Tô Mạt tìm một bàn trống ngồi xuống, thầm cảm , ở cũng , cứ phải xem y mới bắt hình dong. Đợi nào rảnh, cô phải đếnleech_txt_ngu hàng bách xem thử, mua lấy bộ quần áo tử tế mới đượcbot_an_cap.
Một lát sau, nghe nhânvi_pham_ban_quyen viên mì thịtvi_pham_ban_quyen băm, bao lớn màn thầu đã xong, Tô Mạt vội đứngvi_pham_ban_quyen dậy đi lấy.
Nhìn cái bánh bao thịt và màn thầu toleech_txt_ngu gần mặt , cô kinh mức rớt cả hàm.
Ngay bát mì thịt băm kia cũng to như chậu nhào bột ở nhà cô kiếp trước, thế nàybot_an_cap làm sao ăn hết được.
Tô Mạt ngẩn ngườileech_txt_ngu bê đồ ăn về bàn, cầm đũa nếm thử một miếng mì băm.
Một bát mì lớn thế này mà chẳngbot_an_cap thấy mấy sợi thịt, bù thìleech_txt_ngu mì rất .
Xì xụpvi_pham_ban_quyen Một ngụm mì vào miệng.
Mắt Tô Mạt sáng bừng lên, mì này thật.
Đúng làvi_pham_ban_quyen thời đại những năm 60, nguyên liệu thật, không chất phụ gia, ô nhiễm, chuyến không này không lỗ rồi.
Trong tiệm, những người xung quanh nghe xụp, xì xụp của Tô Mạt thì thèmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát điên, nhiều ngườivi_pham_ban_quyen đang ăn bánh bao cốc gọi thêm một bát mì.
Trong chốc , mì vangleech_txt_ngu không ngớt, khí ăn uống sôi chưa từng có.
Đúng lúc này, một tiếng cườibot_an_cap nhạo không đúng lúc vang lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từvi_pham_ban_quyen bên cạnh.
Nhìn kìa, đó không phải là Tô Mạt sao? Không ngờ hôm nay mày có tiền đến tiệm cơm quốc doanh đấy!
Trương Hồng, đừng thế, dù sao ta cũng là bạn học.
Lý Nhược Nam, muốn bạn học vớileech_txt_ngu nóbot_an_cap chứ mình thì không, nhìn dạng nghèo của nóleech_txt_ngu kìa!
Mạt lúc đầu không để ý, gặp phảivi_pham_ban_quyen mấy đứa bạn học coi thường nguyên chủ.
Mãi đến nghe thấy cái tên Lý Nhược Nam, một tiếng vang lên trong đầu Tô Mạt như sấm sét!
Tô Mạt, Lý Nhược Nam, Trương Hồng, phải đây những vật trong cuốn tiểuleech_txt_ngu thuyết Gả cho thanh niên tribot_an_cap thức, ai gặp đúng kẻvi_pham_ban_quyen cuồng vợ mà mình đã đọc ở kiếp trước sao?
Lý Nhược Nam là nữ của sách nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn Tô Mạt chỉ là một con tốtvi_pham_ban_quyen thí sớmleech_txt_ngu, xuất đúng một để dâng cơ duyên cho nữ .
Trong nguyên tác, Lývi_pham_ban_quyen Nhược Nam trúng miếng ngọc Bình An Khấu bằng bạch ngọc trên cổ Tô Mạt, tìm đủ mọi cách mượn từ tay nguyên chủ rồi khư khư giữ lấy chịu trả. Mãi trướcbot_an_cap khi xuống nông thôn, ngheleech_txt_ngu tin Tôbot_an_cap Mạt đã chớt, cô ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Không ngờ sau khi nông thôn, trong một lần tình thương khiến máu nhỏ vào miếng ngọc, cô ta mới hiện miếng Bình An Khấu này thực chất là một không gian trọt. Nhờleech_txt_ngu có không này mà Nhượcleech_txt_ngu Nam có cuộc sống cực kỳ sung túc ở làng quê.
Sau hôn với nam chính, cô ta đã kể bí này cho chồng mình. chính nhờ không gian đầu tích trữleech_txt_ngu thực, kiếm được hũ vàng đầu tiên trong đời, từ đó mở đế chế kinh doanh con đường sủng vợ lên trời.
Nghĩ đến đây, Tô Mạt tức đến mức suýt chút cả nửa bát mì vừa ăn ra ngoài!
Hóa ra mình vào thân xác của một đường chỉ xuất hiện đúng mộtvi_pham_ban_quyen lần, thật là cẩu quá đi mất.
Dù sao đi nữa, may mà chưa xuyên thời điểm không gian đã nhận chủ. Bây giờ việc tiên cần làm là phải đòi lại không giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyên chủ!
Nghĩ đoạn, Mạt dậy, bưng mì đặt thẳng lên bànvi_pham_ban_quyen của Nhược Nam. Sau đó lại quay người túi đồ và bao, màn thầu mình sang.
Chuỗi hành động nhanh thoắt khiến người kia sữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sờ mất một lúc. Đến khi Tô Mạt thản ngồi xuống tiếp tục ăn , Hồng mới kịp phản ứng.
Cô ta bàn đứng phắt dậy, mắng nhiếc Tô Mạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: nghèo kiết xác! Ai cho mày ngồi cùng bàn với bọn tao? Cút cho tao!
Làm bẩn đồ ăn củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn tao, hạng mày như mày có đền nổi không ?
Tô Mạt thong dong húp một ngụmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nướcleech_txt_ngu dùng, miệng đầy thỏa mãn rồi ngước lên nhìn Hồng.
Phải, tôi nghèo kiếtvi_pham_ban_quyen đấy! Nhưng tôi là nông, tôi tựbot_an_cap hào! Cái loại tiểu tư bản như cô mà dám cười nhạo bần nông à? Những thứ các cô ăn, các cô dùngvi_pham_ban_quyen ngày, có không do dân chúng tôi vất vảvi_pham_ban_quyen đổ mồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôi sôi nước mắt trồng ra !
Làm người thì phải có lương tâm chút đi!
Mày nói là tiểuvi_pham_ban_quyen thư tư bản ?
Trương Hồng lập hoảng loạn. ta quay đầu nhìn những ánh mắt không mấy thiện cảm từleech_txt_ngu trong tiệm cơm, vội vàngvi_pham_ban_quyen : Nhà tao là gia đình nhân, không phải tưvi_pham_ban_quyen bản!
Có phải tư bản hay , cứ người của Cách mạng đến kiểm tra là biết ngay ấybot_an_cap !
Hồng nổ đom đómbot_an_cap mắt, giơ tay định túm Tô Mạt, lại bị Tô Mạtleech_txt_ngu nhanh tay khóa chặt cánh , bóp vào huyệt kinh.
Á mày buôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tao ! Tô Mạt
Sao hả? Đại tiểu thư, phục chưa?
Buông buông ra
Tô Mạt đột ngột buông tay, Hồng lập tức ngã ngồi xuống ghế, thở hồng .
Đối phó với hạng con gái yếu không chút sức đấu , cô chẳng thấy chút cảm giác thành tựu nào.
Trương trấn tĩnh lại, đứng dậy lườm Tô Mạt một cái mặt, rồi lại nhìn sang Lý Nhược Nam nãy giờ vẫn ngồileech_txt_ngu ngơ, nước mắt cô ta lập tức trào như suối.
mày quá đáng lắmleech_txt_ngu! Hu hu tao về mách bốbot_an_cap tao cho xem!
Trương Hồng không biết là tức hay vì sợ, cơm cũng chẳng buồn ăn nữa, quay người khóc lóc chạy thẳng ra ngoài.
Nhấtvi_pham_ban_quyen thời, Nam bỏ lại trong tình cảnh khó xử, chỉ đành gượng cười với Tô Mạt.
lỗi nhé Tô Mạt, Trương Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ý đâu, bạn tha lỗi cho cậu ấy nhé.
Nhưng hôm bạn nói cũng hơi quá rồi đó, cái mác tư bản lớn lắm, không thể tùy tiện lên đầu người khác như vậy được!
Tô Mạt nhìn gương mặt giả nhân nghĩa của liên hoa Lý Nhược Nam mà khỏi khinh bỉ.
Còn giả vờ cái gì , chính cũng là một con kẻ thôi!
Ồ? Lý Nhược , nếu cô không phải tiểu thư tư bản, cô còn bóc lột bần nông?
Tô Mạtbot_an_cap, bạn đừng có bậy! Mình bóc lột bần nông hồi nào?
Lý Nhược Nam nghe vậy suýtleech_txt_ngu chút nữa thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấtbot_an_cap bình tĩnh. Hôm nay Tô Mạt lạ quá, đây có còn là bé đángleech_txt_ngu thương mà cô ta biết không?
Được thôi, cô bóc bần nông, vậy trả lại dây cho tôi!
Nghe đến đây, Lý Nhược Nam theo xạ đưa tay nắm chặt cổ áo, lý nhí đáp: Tô Mạt, chẳng phải bạn đồng cho mình rồi sao, sao giờ lại lật lọng như vậy!
Ha ha , Lý Nhược Nam, đúng là nực cười. Chẳngbot_an_cap phải nói mượn mấy ngày rồi saoleech_txt_ngu? Sao giờ thành tôi tặng cô rồi?
Nói xongbot_an_cap, cô đứng dậy ngồi xuống sát Lý Nhược Nam, sát taileech_txt_ngu cô ta thìbot_an_cap thầmleech_txt_ngu: Nếu cô không thể diện nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi không ngại lột sạch đồ cô ngay tại cơm quốc doanh này !
Lý Nhược Nam rùng kinh , nhìn vào ánh sắc lạnh như ác quỷ của Tô Mạt. Cô ta thực sự muốn tháo ngay miếngvi_pham_ban_quyen ngọc trên cổ trả lại, nhưng sự luyến tiếc mãnh liệt trong lòng lại dập ý định đó.
Tô Tô Mạt, xin lỗi nhé, sợi dây mình làm mất rồi. Bạnbot_an_cap nói bao nhiêu tiền, mình đền cho bạn!
Nhược Nam, cô coi tôi là con ngốc à?
Tôbot_an_cap Mạt cười gằn vì tức . Nhân lúc đối phương chú ý, cô đứng phắt cổ áo Lý Nhược Nam, mạnh một cái, lấy lại miếng Bình An Khấu bằng ngọc.
Á Tô Mạt, bạn quá đáng lắm!
Lý Nhược mắt đầm , trông nhưleech_txt_ngu vừa chịu uất ức tột cùng, một tay che cổ, một tay chỉ vào mặt Tô Mạt.
Hay ta cùng đến công tìm cảnh sát phân xử xem ai mới là người quá đáng? Lấy di vật của mẹ ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác rồi quỵt không trả, cô lý lẽ cái gìbot_an_cap? Thật là đồ mặt dày!
Những xung quanh nghe thấy vậy bắt đầu xì bàn tán, chỉ về phía Lý Nam.
Nghe thấy những lời chỉ trích xung quanh, Nhược Nam cuối cùng không chịubot_an_cap nổi nữa, vội vàng cầm xách, thất thần chạy ngoài.
Tô Mạt thấy người đã đi khuất, lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ miếng Bình Khấu túi áo, sau đó mới tiếp tụcbot_an_cap thưởng thứcleech_txt_ngu bát mì thịt băm thơm ngon.
Húp sùm sụp hết bát mì lớn, cô mới thấy lạ. Với thân hình nhỏ bé gầy gònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, lẽ ra không nên ăn như thế, lượng mì này còn nhiều hơn cả lượngvi_pham_ban_quyen côleech_txt_ngu ở trước.
Nhưng nhìn quanh thấy nấy cũng đều ăn một bát lớn, Tô Mạt lại nảy sinh nghi ngờ: Phải chăng người những năm 60 ăn nhiều như vậy sao?
Cô không ngờ mình đã đoán đúng một phần sự . Những năm 60 vật hiếm, có thịt sung đạm, mọi người làm việcvi_pham_ban_quyen mệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buộc phải nạp nhiều bột. Vì thế, thời này ăn thực phẩm chính khỏe.
Ăn xong, Tô xin mộtleech_txt_ngu giấy dầu gói bánh bao và màn thầu lại, vào túi rồi vội vàng về nhà.
Về đếnvi_pham_ban_quyen nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thấy không có ai, chốt vào ngay căn phòng nhỏ lụp xụpbot_an_cap của mình.
Lấy miếng Bình Khấu đặt lòng bàn tay, Tô Mạt lấy hết can cắn rách đầu ngón trỏ, nhỏ máu lên .
Tô Mạt vốn đọc thuyết, thấy nhân toàn làm để nhận chủ, chỉ là không nói cho biết là nó lại đến thế này.
Nén cơn , cô nhìn chằm chằm vào miếng ngọc hồi . Cuối cùng, sự kiên nhẫn sắp kiệt, cô thấy trên miếng Bình An Khấu lóe lên một tia sáng trắng rồi biếnleech_txt_ngu .
Ông trời quả nhiên không bạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãi mình.
Nắm chặtbot_an_cap miếng ngọc trong tay, cô không đợi được nữa, thầm niệm trong : Vào !
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian tĩnh lặng như tờ, không có bất kỳ thay đổi nào.
Tô Mạt không bỏ , tiếp tục hét lớn: muốn vào trong!
Vẫn có động gì. khi cô nghi ngờ không biết có phải mình nhìn nhầm không, thì đột nhiên đầu hiện lên một vùng đất rộng lớn.
Lạ thật, trong chẳng nói nữ chính có thể đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào không gian này ? Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không gian này là ông trời dành riêng con gái cưng của là nữ chínhleech_txt_ngu?
Cònleech_txt_ngu cô, một kẻ ngoại lai, chỉ thể đưa ý thức vào sao?
Hừ.
Khi một cảmleech_txt_ngu thấy cạn lời đến tột độ, họ thật sự bật cười thành tiếng!
Bất lực lắc đầubot_an_cap, Tô Mạt lại chìm vào ý thức để quan sát càng hơn.
Bên trong là một rộng chừng hơn một mẫu. Trên đất vốn dĩ trồngleech_txt_ngu dày đủ loại thứ gì đó cô không rõ, nhưng đây tất cả đều đã cháy đen .
Cách đó không xa có một ngôi nhà gỗ, trông như viện nông gia của người xưa, lại mang theo một phong vị đặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biệt tả, hệt như lều cỏ ẩn dật của vị cao nhân đời.
Cảmleech_txt_ngu quả thực hề tầm thường!
Tiến vào trong viện, cô thấy hai gianbot_an_cap phòng. Cửa gian chính giữa đóng chặt thể vào được, còn phòng bên phải trông giống như một phòng. Cô liếc mắt nhìn vào, thấy bên trong có không ít bình bình lọ , nhưng phần lớn đều là độc dượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nào Mê Hồn Tán, Nhất Tiếu , Đại Mộng Tam Thiên mộtleech_txt_ngu đống lớn, chỉ là cô không biết cách sử dụng ra sao.
Vùng trắng xóa phía sau nhà chắc là linh nhỉ?
Chẳng biết thứ nước này uống vào cóvi_pham_ban_quyen công dụng tẩy kinh phạt tủy trong tiểu nói hay không. Nếu có thể, mình cũng có thể tu luyện thành tiên được không?
Tô Mạt đang mơ mộng hãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huyền thì chợt nhận ra, không gian không giống với không gian viết sách. Trong truyện, nữ chính làm gì có nhà gỗ.
Xem ra, mới là gáileech_txt_ngu cưng của ông thì chưa chừng đâu!
Chỉ tiếc cơ này thể vào được, nếu không có mộtvi_pham_ban_quyen nơi đểvi_pham_ban_quyen bất cứ lúc nào thì ở cái thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại xa lạ này sẽ an toàn nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô quan sơ qua lượt, không lớn lắm, dường chảy ra từ khe đá phía sau. Tô Mạt đoánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng phía sau màn sương trắng bên kia cóbot_an_cap lẽ là một ngọn núi. Tuy , cô không tài nào nhìn xuyên qua màn để quan sát ngoài được.
Thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi ý thức, Tô Mạt cảm thấy hơi chóng mặt. Cô ngồi trên đệm chăn, đôi mày thanh tú nhíu chặt.
Cô cầm chiếc bát sứ sứt bên cạnh giường xem, bên trong trống không, uống ngụm nước cũng chẳng có. Cô liếm liếm đôi môi khô khốc, bát mì ban nãy ngon thì ngon thậtleech_txt_ngu nhưng hơi , này cô thấy khát đến khó chịu.
Tôbot_an_cap không kìm đượcvi_pham_ban_quyen mà nghĩ đến dòngleech_txt_ngu trong gian.
Nếu thể uống một ngụm thì tốtvi_pham_ban_quyen biết mấy. Khoảnh khắc theo, chiếc bát trên biến , khi xuất hiện đã đầy nước.
Tô Mạtvi_pham_ban_quyen vuibot_an_cap mừng khôn xiết, vội đưa lên miệng nếm thử. Quả nhiên là phẩm của không , giác dịu mát mượt mà khi vào miệng là thứ cô chưa trải nghiệm qua.
Vị , lại mang theo chút hơi lạnh, này còn tốt hơn bất kỳ nước khoáng nào cô từng ở trước gấp vạn lầnbot_an_cap.
Nuốt , cảm giác như vùng đất khô cằn được tưới . Phần lại cô trựcleech_txt_ngu uống ực ực hết sạch, không sót giọt.
Quá ngon, sự ngọt ngào sảng tức thì tỏa khắp cơ thể, từngleech_txt_ngu lỗ chân lông đều như được , mỗi một tế bào đều trànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy năng lượng.
Nhưng hiệu quả tẩy kinh phạt trong tưởng tượng đã xuất hiện, điều này chứng tỏ không thể tu tiênvi_pham_ban_quyen rồi.
Tuy , có được một món bảo bối gian như thế này đã lắmbot_an_cap rồi, còn đòi hỏi gì nữa!
Tô Mạt điềuleech_txt_ngu chỉnh cảmbot_an_cap xúc rất nhanh.
Cô thử thu những thứ vơleech_txt_ngu vét được vào không gian, không ngờ lại thành ngay lập . Cô kích động sấp tiền ra, thử thử lại vài lần mới thấy thỏa mãn.
Sau đó, tìm một sợi dây thừng chắn, luồn ngọc bình lên cổ, lại thành vòng nhỏ, điều chỉnh kích cỡ vừa không lấy được lại bị , thắt nút chớt.
Lúc này cô mớivi_pham_ban_quyen mở cửaleech_txt_ngu chạy ra cửa hàng cung tiêu. còn cách khác, thời gian cấp bách, cô phải đi mua mấy cái cặp .
Sau này vạn nhất thể ngày nào cũng ra ngoài ăn, đồ ăn Lý Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân nấu cô không dám động vào. đâu bà thuốc rồi bán mình đi thì saoleech_txt_ngu.
Đến cửa hàng cung tiêu, cô vội vàng vàovi_pham_ban_quyen mua mấy cái cặp lồng và một chiếc túi chéoleech_txt_ngu màu quân, còn đưa thêm năm nhờ ta rửa sạch cặp lồng giúp.
Đang định rời đi, Tô Mạt nhìn thấy bộ quần áo may sẵn bằng vải bông xanh đậm treo trên tường. Dưới mắt ngàngbot_an_cap của nhân viên bán hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô nó, lại còn chọn thêm bộ nội y mới thanhvi_pham_ban_quyen toán đi ra.
Ra cửa, cô tìm góc tường đáo cất quần áo vào không , sau đó mới xách một túi lồng lạivi_pham_ban_quyen tiệm cơm doanh.
Nhân viên vụ thấy cô quay lại, mặt vẫn chẳng mấyvi_pham_ban_quyen tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp, Mạt đã quenleech_txt_ngu . Ở thời đại nàyvi_pham_ban_quyen, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người làmvi_pham_ban_quyen việc cho nhà nước đều có dạng như vậy, chẳng hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có ý thức phục vụ như đờivi_pham_ban_quyen , ai nấy vô cùng kiêu ngạo.
Chào đồng chí, nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có khách quý, mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi tiệm cơm mua ít thức ăn.
Cầmvi_pham_ban_quyen nhiều cặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lồng này, người khác không cần nữabot_an_cap à?
hì, đồng chí , giờ ăn cũng sắp , nếu còn thừa bán hết lãng phíleech_txt_ngu thực quá, hay bán hết cho tôi đi.
Thế này đi, tôi có tám cái cặp lồng, đồng chí cứ múc đại tôi, tôi không kén chọn đâu.
Nhân phục vụ không tình : Bán không hết thì chúng tôi tự ăn, có cô là nhiều chuyện!
Chị nói gì cơ? Tô Mạt sự không nghe rõ.
Không gì, đưa cặp lồng đây. Cô nói rồi đấy nhé, lấy , không kén .
Đúng đúng, khôngbot_an_cap kén chọn! Chị cứ xem múc. Tô Mạt cười hùa theo.
Cuối cùng, nhân phục vụ múcvi_pham_ban_quyen năm hộp cơm cùng các loại thịt và rau, hai hộp mì nước chay, hộp còn lại đựng cái bánh bao .
Sau trả tiền và phiếu, Tô Mạt ôm cặp lồng vui vẻ rời khỏi tiệm cơm quốc doanh, rẽ vào một con hẻm vắng người, lại tay một cái cất hết vào không gian. Vừa định đi ra, chợt nghĩ đề.
Không gian của cô cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo quản độ ngon không? Đừng đểvi_pham_ban_quyen vài ngày là hỏng chợt hối hận vì mình làm việc không kỹ lưỡngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô lấy cái bánh thịt đã trước đó ra sờ thử, vẫn ổn, nhiệt vẫn y như lúc bỏ vào, tốt quá rồi.
Lúc này Mạt mới thong chuẩn bị về nhà. Ra ngoài như vậy, biết gia đình ông bố tệ cô đã về .
Về đến nhà nếu phát hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất có tức đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhỉ? Vừa đi vừa nghĩvi_pham_ban_quyen vừa cười, chẳng mấy chốc đã đến hẻm nhà mình.
Tô Mạt vừaleech_txt_ngu định đi vào thì bịbot_an_cap hai đồng công an đội mũ gọi lại từ phía sau.
Đồng chí nhỏ, chobot_an_cap hỏivi_pham_ban_quyen Tôbot_an_cap Kiến Quốc có phải không?
Hêvi_pham_ban_quyen, chẳng phải trùng hợp sao, lại là tìm ông bố tồi của cô . Tô Mạt vội gật đáp ứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chào các anh, Tô Kiến Quốc chínhleech_txt_ngu là bố tôi, nhà tôi ở ngay căn thứ hai phía trong, đi thôi, tôi dẫn các anh vào.
đồng chí công an nhìn nhau mộtleech_txt_ngu cái, gậtvi_pham_ban_quyen theo Mạt vào trong.
Vừa bước qua cửa lớn, cô đã trong sânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chật ních những hàngbot_an_cap xóm đang xem náo nhiệt.
Tô Mạt vô cùng kinh , chẳng lẽ Tô Kiến Quốc thấy mất tiền nên tức chớt rồi sao?
Đừng có thế chứ, tiền còn lại trongleech_txt_ngu nhà cô vẫn mà.
Nghĩ vậy, Tô Mạt vội vàng chen lên phía trước.
Mọi người đường một , nhường đường một chút! người thấy là Tôvi_pham_ban_quyen Mạt công an , liền tản ra hai bên.
Ba lúc này mới nhìnleech_txt_ngu thấy Tô Kiến được vợ vỗ lưng ở bênleech_txt_ngu trong.
Đúng lúc này, Tô Kiến Quốc cũng phát hiện ra Tô Mạt, cơn giận thẳng lên não, chẳng thèm đếmbot_an_cap bao nhiêu người xung quanh đang nhìn, lão trực tiếp mở chửi bới.
Con ranh con này, mau nộp tiền của tao ra đây!
Tô Mạt vờ uất ức, run phản bácleech_txt_ngu: Bố, bố nói gì ? Con lấy tiền bố bao giờ?
Đồ tiểu nhân tay chân khôngbot_an_cap sạch sẽ, không phải mày thì còn ? Mẹ mày nói rồi, bà ấy ra chỉ có một mình mày ở nhà.
Còn không nộp đây, tao để chí công an bắtleech_txt_ngu mày đi !
Bố con không lấy mà, tiền trong nhà để ở đâu còn chẳng biết!
rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giả bộ sợ hãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nép vàovi_pham_ban_quyen sau đồng chí công an.
Tô Kiến Quốc đứng dậy định ra tay lôi Tô Mạt ra, nhưng lại bị các đồng chí công an ngăn lại.
Ông lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến phải không? phảileech_txt_ngu ông làleech_txt_ngu người người đi báo án không?
Thưa đồng chí công an, tôi không án. là hàng xóm báo giúp thôi, nhà tôi đúng là mất trộm, nhưng chỉ trộm trong nhà mà thôi.
là con ranh này làm, các anh mau bắt nó chovi_pham_ban_quyen tôi!
Một anh công an caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kều nghiêm mặt : Bắt ai phải do ông quyết , chúngbot_an_cap tôi cần phải hiện trường kiểm tra một lượt.
khi hiệu cho nhau, haileech_txt_ngu bắt đầu vào nhà kiểm tra. Họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem xét ổ trước, hiện không có dấu vết cạy phá, cửa bị dùng lực mạnh tông mở, trên cửa cũng không để lại kỳ vết nào.
đất ngoài sân đãvi_pham_ban_quyen bịbot_an_cap xớivi_pham_ban_quyen tung, bị phá hỏng, không còn giá trị định nữa.
Hai nghi nhìn nhau rồi lượt bước ra ngoàileech_txt_ngu.
Đồng chí Tô Quốcvi_pham_ban_quyen, mời ông theo tôi về đồn một chuyến đăng ký xem đã những gì.
Tô Kiến Quốc vừa nghe phải lên đồn công an thì trong dấy lên một hồi hoảng loạnleech_txt_ngu.
Thưa đồngvi_pham_ban_quyen chí công an, không cần thiết đâu, các anh cứ đưa con này đi là được, tôi không cần phải đâuvi_pham_ban_quyen.
Hiện tại không có bằngvi_pham_ban_quyen chứng minh con gái ông trộm ! Cánh cửa trong nhà có lẽ là bị dùng lực mạnh tông mở.
Lúc , Lý Tú đứng phát hỏa, lên chỉ tay vào Mạt mà mắng nhiếc: Chính là nó trộm, nhất định là nó phá cửa! Nóbot_an_cap còn đánh tôi thành ra thế này đây!
Hu , đồng chí an, các anh phải chủ tôi. Cái đồ mấtvi_pham_ban_quyen này không biết hiếu thảobot_an_cap là gì, vì cái nhà mà làm lụngvi_pham_ban_quyen vả cực nhọc mỗi , mà nó lại đối xử với tôi nhưbot_an_cap thế! Hu hu hu
Hàng xung quanh thấy vậyvi_pham_ban_quyen bắt xì xào bàn tán. Chủ yếu là vì trên mặt Lý Tú Vân đúngbot_an_cap là mấy vệt đỏ thật, nhưng cũng không Tô Mạt có thể được cánh cửa dày đến thế.
Lúc này, Tô bước ra, dùng tay áo chấm nhữngvi_pham_ban_quyen giọt mắt không hề tồn tại, dụi đôi mắt hoe mới cất lời.
Các các thím, bác các , xin mọi hãy nói một công bằng cháu với.
Mọi người cứ hỏi mụ mẹ kế xem, bà ta cháu bà tavi_pham_ban_quyen thành ra thế này, vậy thì bảo ta nói xemleech_txt_ngu một trẻ gầy gò bé nào bà đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Mà bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương ở đâu? Trưng raleech_txt_ngu cho mọi người cùng xem đi!
Lúc nàyleech_txt_ngu, một lão già độc thân vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỉ chen lên trước khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịn được mà lời: Đúng đấy chị dâu, trưng ra đi, để mọi người phân xử cho!
Lão ta đã thèm thuồng mụ đàn bà lẳng lơ Lý Tú Vân này từ rồi, ngày nào mụ cũngleech_txt_ngu đi quavi_pham_ban_quyen lại ở đầu ngõ, mông cứ lắc lắc lại quẩy xoắn vậy.
Lý Tú nghe xong liền cảm thấy nhục nhã, vô nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống ngực mình.
Con chớt tiệt này, toàn nhắm vào những chỗleech_txt_ngu không người khác thấy mà ngắt nhéo, bảo bà chứng minh kiểu gì ?
ha ha Mọi người được một trận cười nhạo, ai nấy đều thích thú xemleech_txt_ngu trò cười củaleech_txt_ngu Lý Tú Vân.
Ai bảo mụ này nhân duyên kém, nào cũng vênh váo, không thể ngửa mặt lên . Giờ mụ gặp xui xẻo, mọi người không biết vui mừng nào, cơm tối còn chưa thèm nấu đã chạy sang xem náo nhiệt.
Lý Tú Vân bị tiếng cười chọc , càng thêm tức tối, bà ta gào lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với giọng tai:
con ranh này đánh tôi, nó còn nhéo tôi, còn
Còn đá vào , bốn chữ này có chớt bàvi_pham_ban_quyen ta cũngvi_pham_ban_quyen không nói ra miệng được, cơnleech_txt_ngu nhục liền khóc nở.
Hu hu hu, tôi nói thật mà!
Lúc này hiện trường lại nổ thêm một trận cười nữa, còn dữ dội hơn lúc nãy.
Tô Kiến Quốc thấy vậy trừng mắt nhìn Lý Vân dữ tợn.
Ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đương không tin là Tô Mạt đánh, ta hiểu vợ mình, biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đi đánh nhau với mụ ngoài đường rồi về trút giận lên đầu Tô Mạt. Nhưng mụ cũng chẳng nhìn xem đây là trường hợp nào.
Thấy chồng cũng không tin mình, mụ tức đến mức ngồi bệt xuống đất, vừa đấm vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Lý Tú Vânvi_pham_ban_quyen mụ khi nào phải chịu uất ức thế này!
Anh công an kều không muốn xem màn kịch bà chua đổng này nữa, quay hỏi Tô Mạt: Đồng chí nhỏ, hôm nay cháu ra khỏi nhà lúcleech_txt_ngu mấy giờ?
Lý Tú Vânvi_pham_ban_quyen nghe thấy bắt đầu hỏi đến Tô liền nín , dán mắt vào cô.
Thưa chí công an, cháu đi từ buổi trưa . Từ tối qua cháu đã không được ăn cơm, hôm nay bố có nhà, lương thực lại bị kỹ, cháu chỉ đành ra ngoài tìm ăn thôi.
Lý Tú như chộp trọng điểm, lập tức lớn tiếng vấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: bảo phải mày ? Ở không bao giờ tiền, mày lấy đâu ra và phiếu để ăn?
Hàng xóm thấy lời này lại một hồi xìbot_an_cap xào.
là có kế là có cha dượngleech_txt_ngu, nhìn con bé bị đói , gầy chỉ còn bọc xương.
Phải đấy, Tiểu Mạt thật đáng thương, mẹ ruột tốt như thế mà sao lại đi sớm chứ chậc!
Lý Tú Vân trơ trẽn vênh mặt lên, coi nghe gì.
Tô Mạt giả bộ đau lòng, mím môi nói: Tiền phiếu là mẹ đưavi_pham_ban_quyen hồi bà còn sống, từ sau khi mẹ mất, chẳng cònbot_an_cap đồng tiền tiêu vặt nào nữa.
Mấy năm nay hễ không có cơm là cháu lại ra ngoài mua cái bánh nhị hòa diện, giờ tiền cũng tiêu hết rồi.
Không tin mọi người cứ khám! Đúng rồi, thể vào phòng cháu mà khám!
Tô Kiến Quốc nghe côvi_pham_ban_quyen nói thì cuống cuồng cản.
ta đâu dám để người khác nhìn cái phòng kho Tô Mạt đang ở.
Nhà có ba phòng ngủ, mình Tô Đại đã chiếm mất hai phòng lý do một chỗ riêng để làm bài tập, Mạtvi_pham_ban_quyen bị đuổi vào cái phòng kho hẹp.
Không cần đâu, bố tin con mà. Đồng chí công annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chuyện này cứ thế thôi đi ạ.
Anh công an cao kều nhìn Tô Kiến Quốc rõ ràng đang chột , chẳng buồn để tâm đến ông tavi_pham_ban_quyen, bảo Mạt phòng mình rồi đi tới.
Chỉ , ta không ngờ cái kho mức phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cúi mới vào được này lại là phòng của một cô bé.
Trời đất ơi! Hai vợvi_pham_ban_quyen đức , sao lại bắt Tiểu Mạt ở cái kho chứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net than thế kia.
người không sợ mẹ con bé hiện về tìm người
Thúy Hoa, không được nóileech_txt_ngu bậy, cẩn thận Ủy Cách mạng đấu tố đấy!
Được nhắc nhởvi_pham_ban_quyen, thímleech_txt_ngu Thúy Hoa đang tức giận cũng hơi sợ, vội vàng lái chuyện sang người Tô Mạt.
Cái phòng này khôngleech_txt_ngu có cửa sổ, tôi toàn dùng để , sao ôngleech_txt_ngu bà lại để Tiểu Mạt ở ?
Tô Kiến Quốc bị hỏi đến muối mặt, chỉ cúi đầu im .
Thím Thúy Hoa đành nhìn sang Tô Mạt.
Tô tỏ vẻ uấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ức, thà nói: Anh trai mà mẹvi_pham_ban_quyen kế mang tới bảovi_pham_ban_quyen cần hai phòng, một phòngleech_txt_ngu làm bài một phòng để , thế nên họ đuổi vào ạ.
Sau khi Tô Mạt nói xong, mọi đều không thể tin nổi. Tô Kiến Quốc này bị ngốc ? Hành hạ con gái ruột như thế, lại đối xử tốt với đứa con riêng của vợ sau, lẽ định trông mongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo sau này hậu sự cho chắc?
cảnh sátbot_an_cap từ trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng đi ra, mấy người xóm kỳ cũng Tôleech_txt_ngu Mạt dạo một vòng.
Sau khi mọi người trở ra, áp lực tại hiện trườngleech_txt_ngu ràng giảm xuống vài độ.
Từ sự kinh ngạcvi_pham_ban_quyen ban đầu sang khinh bỉ.
Không ngờvi_pham_ban_quyen vợ chồng Kiến Quốc lại nhẫn đến thế, hèn gì Tô Mạt lại gầy rộc vậy. Những năm qua khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết con bé đã phải chịu bao nhiêu khổvi_pham_ban_quyen cựcvi_pham_ban_quyen.
vẫn không tìm thấy gì, Tô Kiến Quốcbot_an_cap cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên lập án, chuyện này đành thôi.
khi đi, hai công còn cảnh cáo vợ Tô Kiến Quốc một hồi, bảo họ đối xử tốt với trẻ chút, nếu không Hội Phụ nữ sẽ đến tìm họ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện đấy.
Tô Mạt cảm kích tiễn công và hàng xóm, xoay cửa .
Nào ngờ vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới chốt cửa tiếng đập rầm rầm lại vang .
Vừa buông tay chốt cửa ra, Tô Đại Bảo đã hớt hơ hớt đẩy cửa bước vào.
Thấy Tô Mạt đang đứng sờ trước mặt, hắn nữa thì đái ra quần.
Mày sao mày còn sống?
Tôi đương nhiên là còn sống rồi, Diêm Vương gia bảo nhà chúng ta có kẻ khác đángvi_pham_ban_quyen chớt hơn!
Thế nên, ấy bảo tôi lên để đổi mạng với anh đấybot_an_cap!
Mày mày , mày nói bậy! tuyên truyền mê dị đoan, tao sẽ lên Ủy ban Cách mạng tố cáo mày!
Gương mặt Tô Đại Bảo cắt không còn máu, hắn cố tỏ ra bình , lấm lét sau lưng mẹ mình.
Lý Túvi_pham_ban_quyen Vânvi_pham_ban_quyen thấy Tô Bảo về đến nơi thì lại bắt đầu gào khóc.
Hu hu, con trai à, sao giờ con về, mẹ tìm con cả ngày rồi. Con mà không về nữa chắc mẹ bị người ta mất !
Tô Đại Bảo rõ ràng đang tâm thần bất định, hắn không đáp lời mẹ màbot_an_cap chỉ chăm chú quan sát Tô Mạt từ xuống dưới. Ừm, có bóng, không phải ma!
Sau khi xác định Tô Mạt chớt, lòng hắn mới yên ổn được phần nào. Có lẽ đó hắn nhìn nhầm, con nhỏ chỉ bị ngất chưa chớt. Lúc nàybot_an_cap hắnvi_pham_ban_quyen mới sang hỏi Tô Kiến Quốc:
Ba, chuyện này sao? Con vừa về, người trong ngõ aileech_txt_ngu đều nhìn bằng ánh mắt , còn chỉ trỏ nhà nữa!
Tô Kiến Quốc không thèm lên tiếng, mặt mũi lão hômleech_txt_ngu nay coi như mất . Vốn sống đây bị người ta mỉa mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là rể chui gầm chạn rất khó chịuvi_pham_ban_quyen rồi.
Tình cảnh e làbot_an_cap lão không thể tiếp được nữa, bằng sớm bán quách cái này đi rồi dọn đi nơi , đó sẽ dạy dỗ lại con nhân kia sau.
Năm đó nếu phải ông ngoại coi thường lão, không chịu giúp đỡ chạy chọt thì lão đã sớm lên chức phó xưởng rồi! Lão lườm Tô Mạt một cái lẹm, như thể đang nhìn một thứ đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẩn thỉu.
Tô Mạt hoàn toàn chẳng bận ánh mắt của gã cha tồi, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thản nhiên quay người khóa chặt cửa lớn .
Đại Bảo cha không thèm đoái hoài đến mình, đànhbot_an_cap quay sang nhìn Lý Tú .
Mẹ, mặt mẹ sao thế này? Ai đánh mẹ ra nông nỗi này?
Lý Tú Vân nghe vậy càng thấy tủi thân, mụ chỉ tay vào Tô đầu kểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khổ.
là con tiểu tiện nhân nàybot_an_cap, ban ngày cứ như bị ma nhập ! Nó vừa đánh vừa chửi mẹ, hu hu Mẹ tìm ba con ông ấy tin.
, mẹ đừng khóc , xem con có đánh chớt nhỏ đó để trút giận choleech_txt_ngu mẹ không!
Nói đoạn, Tô Đại đẩy mình vềbot_an_cap phía Tô Kiến Quốc, ra hiệu cho hai người đi vào trong nhà.
Tô Kiến Quốc hiểu ý, kéo Vân đi luôn mà chẳng hề có ý định ngăn. Trong lòng lão chỉ mong Tô Mạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị dạy dỗ một trận nên thân để lão bõ tức.
hai người vào nhà, Tô Đại Bảo lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mắt nhìn Tô Mạt đầy nham hiểm.
Hắn cao hơnvi_pham_ban_quyen một mét bảy, trông trắng trẻo, nhìn kỹ có vài phần Tô Kiến Quốc.
Tô Mạt thầm , chẳng lẽ Tô Đạibot_an_cap Bảo là riêng Tô Kiến Quốc? Nếu vậy thì trước khi kết với mẹ của nguyên chủ, đã lén lút quan hệ bất chính với Lý Tú Vân rồi.
Convi_pham_ban_quyen tiện nhân kia, ba ngàyleech_txt_ngu ăn là địnhbot_an_cap leo lên đầu lên cổ người khác hả! Xem có đánh chớt không!
Nhào vô đây, cái loại hoang do mẹ mày lăng loàn đẻ ra! tao mắt lên xem mày có bản lĩnh gì!
Tô Bảo nghe xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổ mồ hôi hột, nó đó từ giờ vậy? Nhưng biết đã sao, đánh phụcleech_txt_ngu như trướcleech_txt_ngu là được! Ngay saubot_an_cap đó, hắn tung chân đá về Mạt.
Nàobot_an_cap ngờ Tô chỉbot_an_cap hơi nghiêng người, Tô Đại Bảo đã đá hụt không . Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạt giẫm lên bắp chân sau của hắn, chỉ tiếng , hắn bị ép thực cú xoạc chân đớn.
ha, tốt đấy, độ dẻo .
Tiếng cười của Tô Mạt khiến Tô Đại đang ôm hạ la hét thảm thiết càng thêm phẫn nộ, nhưngvi_pham_ban_quyen vì quá đau không dậy nổi nên hắn chỉ biếtvi_pham_ban_quyen gào thétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điên cuồng.
Lý Tú Vân và Kiến Quốc nghe tiếng con trai thét thảm thiết vội vàng chạy ra khỏi nhà. Thấy Tô Đại đang nằm bò dưới đất, mặt hai người tái mét vì sợ hãi.
Tô Kiến Quốc lập tức chạy đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net han xem con trai có sao không, đây chính là cái rễ đời của nhà Tô lão.
Thấy Tô Đại Bảo đau đến vã mồ hôi , lãoleech_txt_ngu đứng dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi tới trước mặt Tô Mạt, vung định tát xuống. Thế nhưng lãobot_an_cap đã Tôvi_pham_ban_quyen nắm chặt, không thể nhích nổi.
Tô Mạt thấy Lý Tú Vân cũng định lao tới, cô tung một cú đá cực mạnh vào người Tô Kiếnleech_txt_ngu Quốc, khiến lão ngã nhào lên mụbot_an_cap ta.
nghe một tiếng! Cả hai bị đá xa ba mét.
Nhìnleech_txt_ngu đôibot_an_cap bàn chân nhỏ bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình, Tô Mạt dường như không thể tin nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sức lực của cô nên lớn như vậy từ bao giờ? Nghĩ đến dòng nước không gian ngọt kia, cô thầm hiểu ra, hóavi_pham_ban_quyen ra nước đó không chỉ tẩy kinh phạt tủy mà khiến sức mạnh tăng vọt.
Hèn gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hômvi_pham_ban_quyen nay cô ăn nhiều cơm thế, sức lực lên thì nhiều cũng là chuyện tình.
Hừ, ba đứa rác rưởi, hôm nay bà cô đây cho tụileech_txt_ngu mày nếm mùi hại!
Giết ngay thì chẳng có gì thú vị, phải hành từ từ mới xứng với những gì chúng đãleech_txt_ngu làm với chủ.
Tô Mạt vừa nghĩ vừa đi vào bếp, cô đá cửa bước , nhìn quanh một vòng rồi chọn một cây quenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cời than bằng sắtbot_an_cap. Côvi_pham_ban_quyen cầm trênbot_an_cap tay ướm thử, được đấy, vừa tay.
Khi trở ra thấybot_an_cap Đại Bảo đangbot_an_cap đỡ Tô Kiến Quốc, khẽ mỉm cười. Thế này thì tốt , khỏi phải xem đánh đứa nào trước! Cô sải bước sau lưng Tô Đại , vung cây sắt quất tới vào cả ba chúng.
A
Tiếng gậy gió khiến Tô Mạt cảmbot_an_cap thấy hưng lạ kỳ, cô càng vung gậy càng hăng hái.
người đất đầu còn cụm lấy nhau chống đỡ, giờ bắt đầu chạy loạn. Thế nhưng Tô Mạt không tha cho bất kỳ ai, đừng hòng đứa nào chạy thoát.
Tô Mạt nhắm chuẩn vào bắp chân mỗi mà nện một gậy. Chỉ nghe tiếngleech_txt_ngu rắc, chẳng biếtleech_txt_ngu xương của ai đã bị gãy.
A mẹvi_pham_ban_quyen ơi, cứu convi_pham_ban_quyen. Tô Đại Bảo chân gào khóc , nhưng Lý Tú Vânvi_pham_ban_quyen còn đang lo thân mình chẳng xong.
a a a a, cứu mạng vớileech_txt_ngu!
Con súc sinh bất hiếu kia! dừng tay, dám đánh cả cha mày sao!
Tô Mạt nghe vậy tặng ngay cho lão gậy trúng mồm.
máu tươi phun ra, kèm theo cái răng cửa rụngbot_an_cap xuống .
Tô Kiến ômleech_txt_ngu , không thể tin nổi hai cái răng trên mặt đất lên, nước mắt nước giàn giụa khắp mặt lão chẳng buồn quan . Lão cứ quỳ rạp đất như một con chó chớt mà khóc lóc thảm thiết.
Đánh Tô Kiến Quốc đã tay rồi, cô lạileech_txt_ngu quay sang chăm hai mẹ lăn lộn như kia. Tô Đại Bảo thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình hìnhbot_an_cap không ổn, tục kéo mẹ ra chắn phía , khiến mụ ta phải hứng chịu không ít đòn thay cho hắn.
Tô Mạt chẳng thèm quan tâm đứa nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỡ đạn cho đứa nào, tóm lại cả ba đều không được yên thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô đặc nhắm vàobot_an_cap những chỗ hiểm trên người Lý Tú Vân mà nện, khiến mụ đau đến mức chớt đi lại mới chịu dừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay.
Nhìn hai mẹ con ngừng van xin dưới đất, cô cảm thấy rất hài lòng.
Mải mê trong niềm vui sướng, Tôvi_pham_ban_quyen Mạt hềbot_an_cap nhận ra Tôbot_an_cap Kiến Quốc đã lén lút lủi vào trong bếp. Bất chợt cảm luồng khí lạnh ập đến từ phía sau, Tô Mạt nhanh nhẹn nébot_an_cap sang bên trái.
Một con dao bay sát qua người cô, đứtbot_an_cap ổ khóa sắt cửa rồi phập vào cánh ! Lực đạo mạnh đến đáng sợ!
Tô Mạt xoay tung cú đá quétbot_an_cap trụ khiến Tô Kiến Quốc ngã xuống , cô tiến tới con dao trên cửa ra, ném về phía lão.
A
Một tiếng thảm thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vangvi_pham_ban_quyen tận mây xanh.
Tô Quốcvi_pham_ban_quyen ômvi_pham_ban_quyen tai cuộnleech_txt_ngu tròn trên đất, bênvi_pham_ban_quyen làbot_an_cap con dao và một chiếc tai bị cắt rời với vết cắt phẳng lỳ.
Lý Vân sợ đến dại, họ ôm chặt lấy nhau run lẩy bẩy. Chứng kiến tượng kinh hoàng diễn ra trong chớp mắt ấy, họ toàn không biết phải làmleech_txt_ngu sao.
Tô Kiến Quốc, muốn lấy mạng thì lão trả giá!
Nếu các người nghĩ tôi dám giết người thì lầm to !
Có điều, hiện tôi thực sự muốn giếtleech_txt_ngu các đâu.
Tôi sẽ khiến bavi_pham_ban_quyen cácleech_txt_ngu sống, không, bằng, !
Bốn chữ cuối vang lên đanh thép, xuyên thấu vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm can khiến ba cùng rùng run rẩy.
Tô Mạt chẳngbot_an_cap buồn để tâm đến ứng của bọnleech_txt_ngu họ, cô mắt , vỗ vỗ đi thẳng vào Tô Đại .
Cô thực sự thấy rồi, đánh người cũng là mộtvi_pham_ban_quyen công việc tốn sức, giờ cô muốn tìm chỗ nằm nghỉ. Cái căn phòng nhỏ rách nát của nguyên chủ thích ở thì ở, Tô Mạt cô đây không chịu thiệt thòi đâu!
Vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng, cô cuộn hết chăn màn Đại Bảo lại, vứt ra sân, lấy từ trong tủ ra một bộ chăn mới giường. Thấy bên còn một bộ ga giường màu đỏ mới toanh, cô cũng lôi ra trải luôn.
Tô Đại Bảo nhìn đống đệm của mình bị vứt dưới đất, hắn sực tỉnh liền vào:
gì ? Đó là đồ để dành chovi_pham_ban_quyen tao lấy vợ mà!
là bộ ga trải màu đỏ rực, thời buổi này, ngay cả chiếc khăn quàng cổ màu đỏ màvi_pham_ban_quyen được. Banbot_an_cap mẹ hắn đã phải tốn không biết bao bạc, tem phiếu và cả hệ mới sắm bộ ga đó.
Tô Mạt khịt mũi khinh thường.
Cái loại mà cũng đòi kết hôn sao? Từ giờ trở câm miệng lại cho tao! Nếu không tao không ngại đánh cho mộtvi_pham_ban_quyen trận đâu, bây giờ có mẹ mày đứng bia đỡ cho mày nữa đâu!
Tô Đại rùng mình cái, thức lùi lại hai .
Đúng rồi, bảo với bố mẹ mày, đừng ý định đi tố cáo !
Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai đâu! Hơn nữa, không có người, tao sẽ đứt một chân của mày! Không tin thì cứ việc thử .
Tô Đại nhìn bộ dạng hung tàn của Tô Mạt trước mắt, những lờileech_txt_ngu mẹ hắn từng , mồ hôi lạnhbot_an_cap tức thì chảy ròng ròng trên đầu.
Đúng rồi, conleech_txt_ngu tiện nhân này chắc chắnleech_txt_ngu bị ma nhậpbot_an_cap rồi!
Hắnvi_pham_ban_quyen lén nhìn Tô Mạt hai cái, càng chắc chắn hơn suy trong lòng, dám nán lại thêm giây phút nào nữa, vội quay người chạy ngoài sân.
Quốc đã chạyleech_txt_ngu mất dạng từ lúc nào không hay, cửa chính mở toang, cái tai dưới đất cũng mất. còn lại mẹ hắn đang nằm co quắp, ngất xỉu trên mặt đất.
Tô Đại Bảo lao đến Lý Tú Vân lên vaivi_pham_ban_quyen rồi chạy thẳng tới bệnh viện.
Tiềm năng của trong những lúc thế này được phóng đại vô hạn, vác một người lớn như vậy hắn chẳng mệt chút nào, bây hắn chỉ muốnleech_txt_ngu nhanhvi_pham_ban_quyen chóng rờivi_pham_ban_quyen khỏi cái nơi quỷ quái này.
Sau khi hai người rời đi, những hàng xóm hóng ngoài cửa mới dám xông vàoleech_txt_ngu sân. Nhìn đống nát độn trên đất, mọi người quan tâm nhất vẫn là con dính !
Chưavi_pham_ban_quyen đợi mọibot_an_cap người kịp suy , Mạt đã rưng nước mắt từ trong nhà bước .
Bà Thúy Hoa nhìn thấy vậy liền lên tiếng trước: Tiểu Mạt à, nhà cháu xảy chuyện gì thế này?
Cứ gào khóc thảm , vừa nãy cháu người đầy máu chạy ngoài, hỏi ông ấy cũng chẳng thèm thưa, chạybot_an_cap nhanh như bay .
Tô Mạt thầm nghĩ, có không nhanh sao? là đang vội đến bệnh viện để nối lại tai rồi!
Cháu bố cháu không cho nói
Tô Mạt vẻvi_pham_ban_quyen khó xử, khiến đám hàng xóm có mặt ở đó mònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mức bứt rứt không yên.
Tiểu Mạt à, cháu mau nói đi, còn giấu giếm các dì gì nữa? nãy bọn nói cho cháu đấy !
Mạt giả vờ đấu tranh tư tưởng một hồi, bất đắc dĩ há miệng rồi lại , tim các bà thím cũng đó mà treo lửng. Cuối cùng, dường như hạ tâm, cô nói ra.
Mẹ kế cháu nghi ngờ cháu có người khác bênleech_txt_ngu ngoài, bà ta nói tiền trong căn bản không bị mất, là do bốleech_txt_ngu cháu đem đi nuôi rách hết !
Một tảng xuống mặt yên ả, các các thím thanh hít một hơi khí .
Thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này màvi_pham_ban_quyen đi tằng tịu bên là bị Ủyleech_txt_ngu ban Cách mạng bắt đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diễu phố như chơi, sauvi_pham_ban_quyen đó còn đi cải tạo ở nông trường !
Thật hay giả ? Bố cháu thừa nhận rồi ?
Bố cháu tất không nhận, thế nên hai người mới đánh nhau.
kế thật đáng sợ, bà ta chém đứt cả tai của bố rồi, hu hu hu không cho chúng cháu nói ra ngoài!
Bà Thúy Hoa ơi, mọi người tuyệt đối đừng nói là cháu kể nhénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nếu mẹleech_txt_ngu kế chắcbot_an_cap chắn sẽ chém chớt cháu mất hu hu.
Tô Mạt tự chấm cho kỹ năng diễn xuất của mình 99 điểm, còn điểm trừ đi kẻo thân lại kiêubot_an_cap ngạo!
Không ngờ Lý Tú Vân này ra tay độcvi_pham_ban_quyen ác , hèn bị đến ngất xỉu.
Xì, tôi thì ngờ Tô Kiến Quốc lại đi nuôi giày rách đấy. Ngày nàovi_pham_ban_quyen cũng ra vẻvi_pham_ban_quyen đạo như người quân .
Ê, mọi còn nhớ không? Hồi vợ cả Tô mất nửa năm, tôi thấy ta dắt theobot_an_cap gái nhỏ thương quá nên định giới thiệu đối tượng cho.
Ông ta còn nghĩa khí ngời ngời chối, mọi người nhìn xem, chẳng bao lâu sau đãleech_txt_ngu tự mình tìm một góa phụ dắt riêng về, không ngờ bên ngoài còn có tình nữa, đúng là nhìn người không thể nhìn mặt .
Đúng thế, thế, tôi đã bảo dạo này cứ thấy Tô Quốc tan làmbot_an_cap là nhà, toàn chạy về phía , khéo con giày kia sống ở mạn đó cũng nên!
Tô Mạt ngờ lại có hoạch ý muốn, gặng thêm vài câubot_an_cap, có khi bản lại nói trúng . Chờ lúc nào đó phải tìm cơ qua Tây thành phố xem sao.
Tiễn những người hàng xóm thích buôn chuyện đi, Tô đun mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước , rửa sạch sẽ cho bản thân. bộ đồ lót mới mua, cô thoải máinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong chăn mới tinh. Xuyên quabot_an_cap đây , lúc này cô mới có thể thả lỏng đánh thật ngon.
Sáng sớm hôm sau, Tô Mạt bị chim làm thức giấc, cô ngồi dậy cái thật dài, quay đầu nhìn bầu trời xanh trong vắt ngoài cửa sổ, tâm trạng vô cùng.
Cô lấy bộ đồ vải bông màu xanh mới mua ra mặc vào.
Lại là ngày tốt đẹp!
Thập niên 70 cũng có cái hay, bầu trời không bị mây mù che phủ, chỉ có điều đồ ăn hơi ít loại . Nghĩ đến đây, cảm thấy bụngleech_txt_ngu đói cồn cào, Tô Mạt vàng xuống giường, đánh răng rửa mặtleech_txt_ngu đơn giản rồi đi sang phòng của Tô Kiến Quốc.
Cô xách nửa túi lương thực tinh trong tủ thấpleech_txt_ngu bếp, tìm một cái chậu nhào bột rồi đổ hết vào trong. lương thực thô đen sì đặt bên , cô chẳng thèm lấy một cáileech_txt_ngu.
Kiếp trước, lương thực tinh chưa bao giờ phần của nguyên chủ. Kể khi bố cưới mụ này, cô chưa được sống một ngày tử tế. Ngày nào cũng ăn đồ tệ nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, làm việc nhất, ngủ trong căn phòng chật hẹp tù túng, đến một nắng chẳng lọt được, thế mà hễ không vừa ýbot_an_cap Lý Tú Vân là lại bị đánh.
Nếu không vì nguyên chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn đứng đầu lớp, khiến Tô Kiến Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy mát mặt thì e cô cũng chẳng tốt nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cấp ba. Cứbot_an_cap thế, cô làm trâu làm ngựa cho ba con súc sinh đó suốt sáu nămvi_pham_ban_quyen . Để sớm tiếp công việc mẹ ruột để lại và rời khỏi ngôi nhà này, nguyên đã liều mạng học , nhảy vọt hai lớpleech_txt_ngu đểvi_pham_ban_quyen bằng tốt nghiệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở tuổi mười bốn. Nhưng ngay khi tưởng sắp thoát khỏi hang quỷ thì lại bị tên sinh Tô Đại Bảo hại chớt.
Nghĩ đến những gìbot_an_cap nguyên phải chịu đựngbot_an_cap, Tô lại thấyvi_pham_ban_quyen tức giận thay cho cô ấy. Cô chỉ muốn đống bột trong tay mình mà nhào nặn bấy.
Tô Mạt bậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộnvi_pham_ban_quyen bếp cả buổi sáng, hấp đầy xửng bao bột mì trắng, còn làm thêm một bánh bao nhân đỏ, dùng hết sạch chỗ đường mà Lý giấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỹ. Chỉ là trong không có cặp lồng, cô tìm một miếng vảileech_txt_ngu thưa gói đại lại thu không gian.
lại hai cáivi_pham_ban_quyen bánh bao giỏ tre nhỏ trong bếp, lên rồi thong dong ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài.
Trong con ngõ nhỏ trước cửa, mấy bà thím cơm ngồi túm tụm lại với nhau, líu lo không đang tán chuyện gì. Cái mặt sinh động đó khiến Tô Mạt cũng muốn tham gia cùng.
Thấy cô đi , các bà dừng cuộc bànbot_an_cap tán, ánh mắt dán chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào chiếc giỏ tre trên Tô Mạt. bao bộtvi_pham_ban_quyen trắng nóng hổi raleech_txt_ngu mùi lúa mạch nồng nàn cứleech_txt_ngu thế chui tọt vào mũi mọi người.
Mạt à, sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra tôi đã ngửi mùi bột mì , nghĩ nhà ai mà hào phóng thế, hấpbot_an_cap bánh bao mà lại không độn thực thô, hóa là cháu làm à!
Vâng ạ bà Thúy Hoa, bố cháu hôm qua đi bệnh viện vẫn chưa về, nghĩ nên bồi bổ cho ông ấy một chút. Trongleech_txt_ngu nhà không có thịt cũng chẳng có rau, cháu chỉ làm được vài cái bánh bao trắng thôi ạ.
Ôi , con bé Tiểu Mạt đúng là hiếu quá, mau đi đi, mau đi đi.
, cháu chào các bà ạ!
Bốn bà thím tiễn Tô ra khỏi , ai nấy đều bĩu môi thở dài, cảm thán Kiến Quốc số , có con gái hiểu chuyện như . Tiếc là ông ta không biết trân , đối xử tốt với đứa con riêng của vợ, đúng là bị lừa đá vào đầu rồivi_pham_ban_quyen.
Ra khỏi ngõleech_txt_ngu, thấy xung quanh không có người, Tô Mạt tayleech_txt_ngu một cái, thu tre vào không gian. Cái thứ súc sinh như Tô Kiến Quốc, sao đángbot_an_cap được ăn bánh do cô làm chứ!
Cô thảleech_txt_ngu đi đến bệnh việnbot_an_cap. nhà tầng trước mặtbot_an_cap, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạt lại một nữa cảm thán, điều kiện y tếbot_an_cap thời này thật chẳng ra sao, ước chừng cái tai đó của Tô Kiến Quốc khó mà lại được rồi.
trong tòa nhà, hỏi thăm khu trú rồi tự mình đi tìm. Tổng cũng chỉ cóvi_pham_ban_quyen mấy căn phòng này, cho dù từng phòng cũng chẳng mất mấy phút.
Nào ngờ vừa tới cửa phòng đầu , cô đã nghe thấy giọng nói đầy hằn học của Tô Đại Bảo từ bên trong vọng ra.
Bốvi_pham_ban_quyen, lúc đó sao mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhân tiện xử luôn con lỗ này đi
Tô Đại Bảo!
Tô Kiến Quốc vội vàng ngắt lời, căng thẳng nhìn quanhleech_txt_ngu quất một hồi rồi mới lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiếng:
không muốn sống nữa à? Đây bệnh viện! Để người khác nghe thấy thì làm thế nào?
Lýleech_txt_ngu Tú Vân đang nằm nửa người giường, chân bó bột treo lơ lửng, mụ vỗ mạnh vào ngựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái, cũng cảm thấy sợ hãi một hồi.
Đại Bảo, chuyện đó không phải đã bảo con quên đi rồi sao? Sau này được nhắc lại nữa. Hơn nữa, không có con nhỏ , mấy ngàyvi_pham_ban_quyen nữa ai sẽ đi xuống nông thôn con? Tao đã đăng cho con nhỏ đó đibot_an_cap Đại Tây Bắc rồi.
Tô nghe đây, trong lòng như có sóng lớn cuộnvi_pham_ban_quyen trào. Những lời nói có ý ?
Đã ký cho cô đi xuống nông thôn rồi saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Còn , cái gì mà giếtbot_an_cap sạch, họ còn cả ai nữa?
Mẹ, con không con ranh đó đi xuống nông thôn đâu. Mẹ nó đi đổi ít sính , rồi bán luôn công việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củavi_pham_ban_quyen nó , lúc đó có đủ tiền muabot_an_cap con một công tốt rồi.
được, bên văn thanh niên tri báo danh rồi thì không thể được! Nhưng mẹ chẳng con ranh đó yên ổn . Đợi chân mẹ lành lại, mẹ nhất định sẽ tìmbot_an_cap cho nó một nhà tử tế, nó nổi danh khắp vùng trước khi đi xuống nông thôn!
Nghe Lý Tú Vân ở bên trong thao thao bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyệt về kế hoạch của mình, Tô Mạt cảm thấy hôm qua mình ra tay vẫn còn nhẹ quá.
lúc này, y tá kiểm tra phòng bệnhleech_txt_ngu, hiện Tô Mạt đang ở cửa.
Cô bé, cháu tìm ai vậy?
Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạt hoàn hồn, cười.
Dạ, chào chị, cho Tô Kiến Quốc cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở phòng này ạ? đến thăm bố em!
Y tá lậtleech_txt_ngu cuốn sổleech_txt_ngu trong tay, ngẩng đầu nói: Đúng rồi, đây, đi theo chị vào đi.
Ba người trong sớm đã bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, chẳng rõ người đứng bên ngoàibot_an_cap nghe được bao nhiêu. Tô Quốc nghĩ tới , không kiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lườm Lý Tú Vân một cái, cái mụ đàn bà nàybot_an_cap đúng miệng có . Nếu không phải nể tìnhleech_txt_ngu bà ta sinh cho mìnhvi_pham_ban_quyen một con trai, ông ta đã chẳng thèm lấy cái thứ mồm loa mép giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.
Tô Mạt đi y tá vào trong, nhìn cái đầu quấn băng gạc của Tô Quốc, có tò mò hỏi:
Bố, bố thấy thế nào rồi? Tai đã lại đượcbot_an_cap chưa?
Quốc vừa thấy thế thấy lỗ tai bên phải đau nhói lên, nhớ lại bộ cuồng của Tô Mạt ngày hôm qua, lúc này ông ta cũng dám nói lời động cô. Chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể hằn học liếc Tô Mạt một cái.
giường bệnh bên , Lý Tú Vân không chịu nổi vẻ giả của Mạt, mỉa mai:
Hừ! là chồn chúc gà, chẳng có ý tốt gì! Nếu không phải tại
Lý Tú Vân nói được một nửa thì bị Tôvi_pham_ban_quyen Đại Bảo miệng lại. Bà theo bản năngleech_txt_ngu định cựa quậy, lại động trúng chânbot_an_cap gãy, đau đếnbot_an_cap mức lấy cái chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bó bột trênleech_txt_ngu giường mà rên xuýt xoa.
nhìn màleech_txt_ngu trong lòng hả hê, hóa ra hôm qua côvi_pham_ban_quyen không nghe lầmleech_txt_ngu, bị gãybot_an_cap chân chính mụ phù thủy già Lý Tú Vân này!
Thật đáng đời!
Bố, chắc bố ăn gì nhỉ, để con đi mua chút đồ cho bố nhé!
, đồng chí Tô, con ông thật chuyện quávi_pham_ban_quyen. Y tá đứng bên cạnh lên tiếng. Cô thấy con trai đồng chí Tô này ngủ tận mặt trời cao dậy, cũngvi_pham_ban_quyen chẳng thèm nhắc đến việc mua cho bố lấy một câu. Cuối cùng là con gái chu đáo hơn.
Còn nữa ở nhà không để lại tiền và phiếu , từ qua đến giờ con vẫn chưa được ăn gì cả.
Tô Kiếnvi_pham_ban_quyen đỏleech_txt_ngu bừng , ông ta vốn người cực kỳ trọng sĩ diện.
Mạt Mạt, là bố không tốt, lúc đi gấp quá nên quên để lại tiền và phiếu cho con.
Vừa mở miệng, Tô Mạt đã nhìn thấy chỗ hai răng bị gãy đượcleech_txt_ngu nhét bông , trôngbot_an_cap cực kỳ nực cười, suýt chút nữa cô đã phì cười thành tiếng.
Thấy Tôbot_an_cap Quốc cứ lờ đi chuyện đưa tiền, Mạt không thèm chiều theo, trực tiếp mở miệng đòi.
Bố, bố đưa cho con đi, để con xem ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hợp tác xãvi_pham_ban_quyen còn thịt không. Nếu có, con sẽ mua về hầm một ít cho mẹ tẩm !
Tô Kiến Quốc thấy y tá cũng không nói gì, cứ nhìn chằm chằm vào mình thì không còn cách nào khác. Ông đành thò tay vào trong ngực, chậm chạp lấy một nắm tiền lẻ, đại khái cũng chưa đến năm đồng. Nhưng kiến nhỏ cũngbot_an_cap là thịtleech_txt_ngu, móc được từ Tô Quốc đồng nào hay đồng nấy.
Cô nhanh cầm lấy tiền, xoay người khỏi phòng bệnh dưới ánh mắt xót của của Tô Kiến Quốc.
Tô Mạt không muốn nán lại đó thêm một giây nào nữa, cô diễn nổivi_pham_ban_quyen nữabot_an_cap rồi. Sự nghi ngờ của cô chưa bao giờ mãnh liệt như lúcvi_pham_ban_quyen này. Cô bắt đầu ngờ cái chớt mẹ ruột nguyên chủ cũng liên đến bọn họ.
Bố, vậy mọi người nghỉ ngơi đi, con đi vềleech_txt_ngu ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tô Mạt ra khỏi cửa, đi thẳng đến văn phòng thanh niên thức!
Dám lén đăng ký bà đây đi xuống thôn, Lý Tú Vân, bà cứ đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Văn phòng thanh niên tri thức nằm ngay đầubot_an_cap phố , Tô Mạt đi vài bước là tới. Nhìn chữ lớn trên bảng , cô hận không thể xé xác Tú Vân ra!
Bản thân cô chưa từng làm việc đồng áng bao giờ, kế hoạch lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn nhà chờ phát đã bị phá hỏng. Giờ đây còn phải đi xuống nông , bán cho đất bán lưng cho trời. Thời đại làm gì có máy , toàn bộ phải làm thủ công, chỉ nghĩ thôi đã thấy rồi!
Chào đồng chí! Tô Mạt nghiến lên tiếng.
Thấy có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô đeo băng đỏ vốn đang rũ lập tức vui vẻ hẳn lên.
Chào cháu, đồng chí nhỏ đến đăng ký đi xuống nông thôn ?
Mẹ đã đăng cho cháu rồi, đến để đăng ký cho anh trai cháu, anhbot_an_cap ấy tên là Tô .
thôi, đưa hộ khẩu cho cô xem qua là được.
A, cháu quên mang hộ khẩu rồi, nhưng biết tên vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địa chỉ nhà.
không được, nhất định phải có hộ khẩuleech_txt_ngu làm được.
Tô Mạt thòbot_an_cap túi lấy ra một đồng tiền, giả vờ nắm tay bà cô đeo băng đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm nũngbot_an_cap, rồi lén nhét đồng tiền vào tay đối phương. Bà cô kia bí mật cúi đầu nhìn, là một đồng thì vui mừng hớn .
Đồng chí nhỏ này, cháu khách sáo quá.
Cô ơi, cô cóleech_txt_ngu thể xem giúp , mẹ cháu đã đăng ký cho cháu rồi, cháu tên Tô Mạtleech_txt_ngu.
Nghe , bà cô đeo băng đỏ nhét vào túi rồi lập tức lật sổ kiếm.
Đúng rồi, mới đăng ký ngày hôm qua, đi công Đại Diêu ở vùng Tây Bắc.
Nói xong, bà cô lại cau mày. Hômbot_an_cap đó bà đã mắc tại sao lại có người mẹ nhẫn tâm đến mức nhất quyết bắtbot_an_cap con gái đếnbot_an_cap vùng Đại Tây Bắc, mà lại còn là cái công xã có phong tục tập quán tệ nhất nữa chứ.
Còn một việc nữa muốn cô giúp một tay ạ.
Đồng chí nhỏ này, đã danh thì dù thế nào cũngvi_pham_ban_quyen không hủy được đâu.
Cô hiểu lầm rồi, cháu chỉbot_an_cap địa điểm thôi. Cô cóbot_an_cap thể đổi chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu sang vùng Đông Bắc được không? Còn để trai cháu đi Đại Tây Bắc.
Bà cô nghe thìvi_pham_ban_quyen mừng rỡ, vừa hay tiêu công xã Kỳ vùng Bắc đang thiếu một người, bà đang lo sốt vó đây. Nhưng nhìn cô bé gầy nhỏ nhắn này, vẫn không đành mà nhắc nhở câu:
Bắcbot_an_cap mùa đông lạnh lắm , có chịu nổi không? Nhưng cái là đó chỉ trồng vụ lương , một năm có tới năm tháng đông.
Sợ Mạt hối hận, bà vàng ra những tốt, lại léo không nói rằng năm tháng nghỉ đông không được chia lương thực. Nếu nửa đầu không làm lụng chăm chỉ thì nửa năm sau chắc chắn sẽ chớt đói!
Cảm cô, cháu biết rồi . giúp cháu đổi sang Đông Bắc đi!
Bà cô đeo băng đỏ nghe vậy cũng thở nhẹleech_txt_ngu nhõm, lập tức sửa lại địa chỉ cho Tô Mạt.
Đây, đây là giấy tờ đi công xã Hồng Kỳ ở Thủyvi_pham_ban_quyen, nhà nước hỗ trợ đồng.
Đi Tây Bắcleech_txt_ngu hỗ trợ đồng, hôm trước cháu đã lĩnh đi rồi.
À cònvi_pham_ban_quyen nữa, thứ Hai tuần sau chuyến đi Đông Bắc sẽ khởibot_an_cap , lúc đó bảy giờ có mặt ở ga tàu để nhận vé.
Vậy còn đi Tây Bắc ạ? Tô tò mò, nếu Tô Đại Bảo đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm hơn côvi_pham_ban_quyen thì cô phải lên kế hoạch sớm hơn.
Chuyến Tây thì phải hai tuần nữa.
Bà đeo băng đỏ sờ vào túi áo, nể tình một kia mà nhắc nhở Tô Mạt mua thêm áo bông và chăn bông thật dày, ít nhất phải dùng bảy cân bông lên, không thì chẳng đâu.
Vâng, cháu biết rồi, cảm ơn cô!
Sau khi chào tạm biệt, Tôleech_txt_ngu Mạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm 200 đồng tiền trợvi_pham_ban_quyen cấp rời đi. Đằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào cũng phải xuống nông thôn, cô tranh thủ bán công việc của nguyên chủ đi, không thể để lũ cặn bã đó hưởng lợi được.
Nghĩ đến việc tiền chưa tìm thấy, phải bán đi, mà chỉ còn bốn ngàyleech_txt_ngu là phải đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, thời gian vô cùng cấp bách. Quyết định xuôi, Mạt nhanh về phía dệt, cô thăm về việc bán lại công việcbot_an_cap trước đã.
Tô Mạt đến trước cổng xưởng dệt, thử đẩy cánh cổng đang đóng chặt. Cô , dù không cần báoleech_txt_ngu thù cho nguyên chủ bản thân sẽ không đến đâyvi_pham_ban_quyen làmvi_pham_ban_quyen .
Công nhân xưởng một công việc rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vả, hơnvi_pham_ban_quyen nữa hít phải bôngleech_txt_ngu cũng tốt cho phổi. Cô vẫn thích công việcbot_an_cap ngồi văn phòng .
Cô đưa vỗ vỗ vào cánh cổng sắt lớn, cuối cùng cũng thấy một cụ trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ trong phòng bảo vệ bước ra. Tuy râuleech_txt_ngu đều đã bạc dáng nhanh nhẹn này, sức chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn còn rất tốt.
Quả , cô nghe thấy ôngbot_an_cap cụ cất giọngleech_txt_ngu đầy khí thế: Cô bé, đến tìm ai thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Ông ơi, tìm xưởng trưởng ạ.
Biểu cảm cụ rõ ràng là nịnh thêm mấy phần: Cháu là người nhà của Lưu xưởng trưởng sao?
Dạ không, cháu đến tìm xưởng trưởng để bàn chuyện tiếp công .
Ông cụ không phải thân của xưởng trưởng thì lập thu vẻ nịnh nọt mặt: Xưởng nay không có ở đây.
Tô Mạt vừa định mở miệng hỏi thì lưng vang lên một giọng trong trẻo: gia gia, ông lại gạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người rồi, sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay cháu còn thấy xưởngbot_an_cap trưởngbot_an_cap đi vào màbot_an_cap.
Ông cũng không , chỉ cười gượng hai tiếng bảo nhớ nhầm, rồi mởvi_pham_ban_quyen cửa cho người vào.
nãy cảm ơn cậu .
Nhìn cô gái sànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điệu trong bộ Bragi bên cạnh không hề chê bai mà nắm lấy bàn tay đen nhỏ bé của mình, Tô Mạt cũng thầm kích.
Mạt Mạt, khách khí tớ gì? Không hôm qua cậu nói đi lấy bằng tốt nghiệp sao, hôm nay đếnleech_txt_ngu tiếp quản công việc à?
Thấy đối phương nhận ra mình, Tô Mạt nhanh lục tìm , hóabot_an_cap cô gái có gương mặt tròn trịa đáng yêu là Trịnh Viện, bạn của nguyên chủ. Trong trí , Viện Viện và nguyên chủ có quan hệ khá tốt, cảnhbot_an_cap khá giả, cô ấy rất bất bình trước việc chủ bị mẹ hành hạ.
Tô Mạt cảm Trịnh Viện Viện là một tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bèn lên : Viện , bằng tốt nghiệp lấy được rồi, hôm nay tớ đến để bán việc.
Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gìbot_an_cap? Mạt Mạt, cậu có ngốc thế chứ!
Cũng không Trịnh Viện Viện kinh như vậybot_an_cap, thờivi_pham_ban_quyen buổibot_an_cap này công là mỗi củ cải mộtvi_pham_ban_quyen cáileech_txt_ngu hố, kỳ khó . Hơn nữa một cô gái có được việc bát cơm sắt thì không lo ăn mặc, ngay cả việc tìm đối tượng cũng có thể thong mà chọn lựa.
Tô Mạt vẻ mặt nhiên, cứ như thể công việc đó phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình vậy: Tớ sắp phải xuống nông thôn rồi.
Cậu phải xuốngvi_pham_ban_quyen nông ? Mạt Mạt, không phát đấy chứ? Lại ý đồ của bà mẹ kia đúng không?
Hàng nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tớ là chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phán cậu biếtbot_an_cap , xuống nông thôn rồibot_an_cap là chẳng giờ quay nữa mẹ tớ nói ấy bị người ta kếbot_an_cap, phảileech_txt_ngu gả một người hơn chị ấy mười tuổi.
Tớ biết mà Viện Viện, nhưng tớ đã hỏi bên phòng thanh niênbot_an_cap tri rồi, không thể hủy bỏ nữa.
Tô Mạt cười hai tiếng rồi định cáobot_an_cap từ: phải đi tìm xưởng trưởng để bàn chuyện công việc đây.
Nói xong Tô Mạt định đi trước, nhưng lại bị Trịnh Viện Viện kéovi_pham_ban_quyen cánh lại.
Cái đó Mạt, công việc này định bán nhiêu tiền?
ngày nay bác cả tớ đang sầu phát khóc vì chuyện việc làm chị họ tớ đây, bên văn phòng thanh niên tri thức đã đến giụcvi_pham_ban_quyen hai lần , nếu không tìm được việc làm thì chị ấy cũng phải xuống nông thôn.
Nếuleech_txt_ngu cậu nhất phải bán côngleech_txt_ngu việc, làleech_txt_ngu cho chị họ tớ được không?
Tô Mạt nghe xong liền đồng ý , đây phải là buồn ngủvi_pham_ban_quyen manhbot_an_cap sao? Cô vừa mới loleech_txt_ngu lắng không biết bánleech_txt_ngu công việc kiểu gì thì người mua đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự đến cửa rồi.
Đượcleech_txt_ngu chứ, chỉ là giá cả thì mọi người cứ rồi đưa nhé, cậu là bạn , tớ tin cậu!
Tốt quábot_an_cap rồi, đi, bâyvi_pham_ban_quyen giờ chúng ta đến nhà tớ . Trịnh Viện nói xong liền kéo Tô Mạt chạy ra ngoài, hướng thẳng về phía khu tậpbot_an_cap thể nhà máy thép.
người chạy bước nhỏ suốt quãng đường, khoảng mười phút . tòa nhà tập trước , Tô Mạt cảm chỉ sức mạnh của mình lớn hơn mà thể lực cũng trở nên lợi hại hơn hẳn, chạy xa như vậy mà không thấy hụt hơi.
Trịnh Viện Viện vội tìm người nên không phát tình trạng của Tô Mạt, vừa đến nhà đã gào : Mẹ! Mẹ ơi! Mau mở cửa!
Đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây đến đây, cái đứa trẻ này sao lại gọi to , có chuyện gì vậy?
Mẹ Trịnh Viện làleech_txt_ngu một mỹ cổ điển chuẩn, dáng người cân đối không mập không ốm, khuôn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tròn trịa, đôi mắt nhỏ nhưng rất có thần.
Mẹ, vào nhà rồi nói! Cô kéo Mạt vào trong phòng, xoay đóng chặt lớn, còn bíbot_an_cap mật chạy đi kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rèm cửa lại.
Hành động này thực sự khiến Tô Mạt không nổi, chỉ là mua bán công việc thôi mà, làm như thể tiếp đầu mối với tổ chức tình báo ngầm không .
Viện Viện, có chuyện mà cẩn thận thế? Mẹ Trịnh Viện Viện cũng bị một loạt hành động của cô làm cho giật mình.
Mẹ, đây là bạn con, Tô , cậu ấy muốn bán công việc, công việc ở xưởng dệt đấy ạ.
Mẹ Trịnh Viện Việnleech_txt_ngu không thể tin nổi nhìn về Tô Mạt, dường như muốn hỏi nhưng lại thốt nên lời.
Mạt gật đầu với mẹ Trịnh Viện Viện: Dì ạ, Viện Viện nói đúng đấy ạ, công việc cháu là mẹ cháu để cho cháu.
Ôi dào mẹ ơi, mẹ mau đi gọibot_an_cap bác đến đi, đừng lãngbot_an_cap phí thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian , nữa, giá cả không được để bạn con chịu thiệt đâu đấy!
Được, được, Mạt Mạt, cảm ơn cháu trước, cháu và Viện Viện ở nhà đợi một lát, dì đi rồi về .
Đi đến cửa bà quay đầu dặn dò: Viện Viện, pha mạch nhũ tinh cho Mạt Mạt nhé!
Con biết rồi mẹ, mẹ mau đi!
Viện thấy mẹ mình đi xa mới thở phào nhõm, hy vọng phía bác cả đừng có trục trặc gì. nhỏ đã rất thích chị họ đó, chị phải xuống nông thôn nữa, cô vừa mừng vừa cảm kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Viện Viện, đừng kích động , nhìn cậu đổ mồ hôi đầy đầu kìa, mau ngồi nghỉ ngơi đivi_pham_ban_quyen.
Mạt nhìn Trịnh Viện pha cho mình một ly mạch nhũ tinh đậm đà, vội vàng đứng đón lấy. Cô cũng tò mò biết mạch nhũ tinh nàyleech_txt_ngu có vị gì. Ngửi quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì thấy thơm thơm ngọt ngọt, một mùi hương lúa nồng nàn, còn thơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn cả ở kiếp trước cô.
Nào, Mạt Mạt, mau uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.
Ừ, cảm ơn cậu.
Hai người vừa uống vừa tán gẫu, Tô Mạt tùy ý quan sát nhà của Trịnh Viện . rất nhỏ, là một căn hộ phòng ngủ nhỏ hẹp, bếp nằm ở lang, nhà vệ sinh thì phảibot_an_cap ra nhà vệ sinh công cộng . Hoàn toàn không thể so sánh với ngôi nhà của chủ. Càng nghĩ như vậy cô càng thấy tức giận nguyên chủ.
Lão cha tồi và bà mẹ kế kia thực sự quá đáng, ở trong ngôi nhà tốt nhưbot_an_cap thế của nguyên chủ mà lại đối xử với ấy như vậy. Quần áo đưabot_an_cap cho cô ấy lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng vá chồng miếng vá, ngay cả những bà cụ thôn mới vào thành phố mặc cònleech_txt_ngu cô , vậy Tô Kiến cũng không biết xấu hổ.
Trong lúc nghĩ, cửa lớn vang hai tiếng cạch cạch, mẹ Trịnh dẫn theo một người trung niên có dáng vẻ phú quý đi .
Mạt Mạt à, đưa bác cả của Viện Viện đến rồi, về giá cả chúng ta đã bàn bạc, công việc ở xưởng dệt giá trườngvi_pham_ban_quyen bốn trăm tệ.
Chúng sẽ đưa cháu 400 tệ cộng với 50 tờ lương toàn quốc, cháu thấy thế nào?
này, bác cả của Trịnh Viện Viện vàng mỉm cười gật đầu, trong túi áo trong ra hai xấp tiền cộm. Khi đưa cho Tô Mạt, bà lại không yên tâm hỏi han: Cô bé, chuyện mua bán công việc nàyleech_txt_ngu người lớn nhà cháu có biết ?
Tô Mạt thừa hiểu bà đang sợ cô hối hận, bèn trấn an: Dì cứ yên tâm, việc là do mẹ ruột để lại cho cháu, bản thân cháu có thể tự quyết định.
Nếu dì không yên thì bây giờ ta đi làm thủ tục bàn giao côngbot_an_cap việc ạ.
Tô nhận lấyvi_pham_ban_quyen tiền nhét vào túi đeo chéo, thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là thu vào trong không gian, số tiền lớn nàyleech_txt_ngu vẫn trongbot_an_cap không là an nhất.
Cảm cháuleech_txt_ngu nhé cô bé, không dì tin cháu, mà thực sự là chị họ của Viện không nữa rồi, hạn bên văn thanh niên tri đưa ra là ngày mai, dì cũng không còn cách nào .
Tô Mạt đầu tỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý đã hiểu: Không sao đâu dì ạ, cháu đi ngay đây.
Mẹ của Trịnhleech_txt_ngu Viện Viện dường như vừa một quãng đường nên có chút thấm mệt, bà chỉ bảoleech_txt_ngu con gái mình đi cùng, thân thực sự không chạy nổi nữa.
người hối hả đường, chạy thẳng đến văn xưởng trưởng.
vốnleech_txt_ngu dĩ đang chuẩn bị tan làm, vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở cửa ra đã thấy ba người bọn , khiến ông giật mình.
Các là?
Tô Mạt tiến lên một bước, cười chào Lưu Chí Cường: Chú Lưu, cháu là Tô Mạt đây . Cảm ơn chú năm đó đã giữ lại công việc mẹvi_pham_ban_quyen cháu cho cháu.
Lưu Chí vừa nghe thấyvi_pham_ban_quyen cái tên này, lại nhìn kỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôvi_pham_ban_quyen Mạt, mới nhớ ra xảy ra tám năm trước.
Lúc đó trong xưởng một nữ công , không hiểu sao lại chạyleech_txt_ngu đếnbot_an_cap văn phòng quỳ xuống trước mặt , nói rằng nếu mình có xảy ra gì bất trắc, xin ông nhất định giữ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc này cho con cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Mạt.
ấybot_an_cap ông còn tưởng nữ nghĩ quẩn làm chuyện dại dột, bèn khuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhủ hết lời, cuối cùng phải gật đầu đồng ý thì cô ấy mới chịu rời đi.
đó cũng không để lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ai ngờ ngày sau đã nghe tin nữ công nhân kia bệnh ngột qua đời. ấy ông sợ rước họa vào thân nên chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám ho he lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào.
Chuyện đã khiến ông áy náy suốt một dài, thế nên sau này khi Tô Kiến Quốc đến đòi công việc, đã không đồng ý, chỉ nói rằng công việcbot_an_cap này phải đợi đến khi Tô nghiệp ba mới được tiếp nhận.
Nhưng mà con bé như vẫnbot_an_cap chưa đủ tuổi phải?
Tô Mạt à, mau, các cháu mau vào đi.
Nếu chú nhớ nhầm nay mới mười bốn tuổi đúng không? Chưa tốt nghiệp cấp ba saoleech_txt_ngu đãvi_pham_ban_quyen đến đâyleech_txt_ngu rồi?
Tô Mạt đưa tay vào đeoleech_txt_ngu , bằng nghiệp từ trong gian ra, đưaleech_txt_ngu cho Lưu Chí Cường.
Chú Lưu, đây là nghiệp của cháu. Cháu đã hai lớp và tốt nghiệp sớm ạ.
Lưu Chí Cường nghe xong ngạc trong chốc lát, rồi lại mỉm cười hài khen ngợi: Cô bé làm tốt lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Đất nước cầnbot_an_cap nhân tài như .
Đến đây ký tên đi, chú sẽ làmleech_txt_ngu thủ nhập chức và đóng dấu cháu ngay.
Tôvi_pham_ban_quyen Mạt vờ cúi đầu nhìn mũi chân, kìm nén cảm xúc một chút.
Đến khi ngẩng đầu , đôi cô đã đong đầy lệ, nghẹn ngào nói: Chú Lưu, hôm cháu đến là để chuyển nhượng công việc này cho họ của bạnbot_an_cap ạ.
Dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh mắt khó hiểu của Cường, cô lên giải :
của cháu lén lút đăng ký cháu đi nông thôn rồi.
Cháu thực không cách nào khác. nghĩ thay vì ở nhà bị bọn hạ, chi bằngvi_pham_ban_quyen cứ hưởng ứng lời kêu gọi quốcbot_an_cap gia, nông thôn hỗ trợ xây dựng vùng quê.
Đứa nhỏ này, xuống nông thôn không như cháu nghĩ đâu
Chú Lưu, cháu biết ạleech_txt_ngu, nhưng bên Văn phòng Tri thứcleech_txt_ngu trẻ nói tên đã báo lên rồi không bỏ được.
Chí Cường bấtvi_pham_ban_quyen lực thở dài, nhìn hai côleech_txt_ngu cháu cũng đang đầy vẻ phẫn uất bên , đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chấp thuận.
Được rồi, bằng tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiệp của người tiếp nhận việc mang theo không?
Có mang, có mang đây ạ.
Mấyvi_pham_ban_quyen người làm xong thủ tục giao, Tô Mạt một lần nữa gửi lời cảm ơn rồi rời khỏi xưởng dệt.
Mạt Mạt, hay trước khi xuống nông thôn cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ đến mình ở đi
Tô Mạt biết đối cũng chỉ là khách sáo, căn nhà nhỏ hẹpleech_txt_ngu , bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thânbot_an_cap là người ngoài mà chen vào chắc chắn rất bất tiện.
Cô bóp bàn tay nhỏ đang nắm lấy mình của Trịnh Viện Viện, an ủi: Yên tâm đi Viện Viện, mình được mà.
Đúng rồi, có thể nhờ hỏi giúp mình xem ai muốn mua nhà không?
Trịnh Viện vẻ mặt sửng : Cậu bán nhà sao?
Phải, căn nhà đó là mẹ mình để lại cho mình, tên trên sổ chỉ có mình mìnhleech_txt_ngu thôi.
Vậyvi_pham_ban_quyen thì phải theo về nhà một chuyến nữa rồi.
Chẳng phải mẹ ấy đã lẩm bẩm muốn mua nhà từ lâu rồi ?
Sau khi chào biệt cô cả, Việnvi_pham_ban_quyen Viện dẫn Mạt quay trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà .
Lần này Trịnh Viện Viện bình tĩnh hơn nhiều, không la hét ầm ĩ nữa mà kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bên, giới thiệu tỉ mỉ rằng căn nhà của Tô Mạt tốt đến .
Vốn tưởng chuyện này đã chắc như đinh đóng cột, nào ngờ mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trịnh Viện không đồng ý.
Bà đương nhiên làleech_txt_ngu phiền phức, mụ Lý Tú Vân kia nổi tiếng là kẻ ngang ngược vô lý nhất vùng .
Vạn nhấtvi_pham_ban_quyen bà mua nhà xong, Tô Mạt thì phủivi_pham_ban_quyen mông xuống nông thônvi_pham_ban_quyen, còn ba con người mặt dày mày dạn nhà không chịu đi thì biết làm thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Dù nhà có ưng ý thật đấy, nhưng bớt được phiền phức nào hay phiền phức đó.
Xin lỗi nhé Tiểu Mạt, dì thực sự rất .
Hơn nữa Lý Tú đanh đá cá cày có tiếng ở khu này rồi, căn nhà này của cháu là khó bán lắm.
Không sao đâu dì, vậy cháu làm phiền nữa .
khỏi nhà Trịnh Viện Viện, Tô Mạt cũng rơi vào trầm tư.
Mẹ Trịnh Viện Viện nói đúng, căn nhà này của cô ngoại trừ những kẻ có máu mặt trong giới ngầm, e là không ai dám dây vào đục này.
Phải rồi, chợ đen!
Thời đại này chẳng phải đen sao?
Có thứ gì mà chợ đen không dám thu chứ, đến lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó cứ bọn họ tự dùng bản lĩnh của mình mà đi nhà.
Thế nhưng, trong ký ức của nguyên lại không hề có thông gì về chợ đen cả.
Hay là cứleech_txt_ngu về dọn dẹp một chuyến, mai hãy đi, dù sao cũng không thể cứ thế vác mặt đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen mà không ngụyvi_pham_ban_quyen trangleech_txt_ngu .
Hôm nay bận rộn cả ngày mới chỉ ăn được cái bánh thịt, bụngleech_txt_ngu cô đã đầu biểu tình lâu rồi. Nhìn trời, giờ này chắc cũng đến giờ cơm tối.
Mạt vốn định đến tiệm doanh đánhbot_an_cap một , thì ngay tại ngã tưvi_pham_ban_quyen đường, cô bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.
Chẳng phảivi_pham_ban_quyen Tô Kiến đang ở bệnh viện sao?
Tô Mạt lẩm bẩm nhỏ, cơleech_txt_ngu thể phản ứngvi_pham_ban_quyen cực , lén lút nấp sau cái cây lớn ven .
Chỉ thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Kiến Quốc lấmvi_pham_ban_quyen lét nhìn đôngbot_an_cap ngó , dáng vẻ đi ba bước ngoảnh lại một lần, thật khiến người ta khôngbot_an_cap khỏi nghi ngờ lão ta đang làm chuyện gì ám!
Nấp dưới cái bóng của túi đeo chéo, Tô Mạt nhanh tay lấy ra một chiếc bao đường đỏ, ngoạm lấybot_an_cap mấy miếng thật lớn.
Xem ra bữa tối hôm nay không ăn tử được rồi, nhưng tìm được ở của nhân tình Tô Kiến Quốc thì cũng coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như là một phát hiện lớn.
Nếu khôngleech_txt_ngu đoán sai, chắc hẳn Tô Kiến đã giấu toàn bộ tiền ở đó.
Nghĩ thì ông bố tồi này cũng ghê gớm thật, ước chừng trong có chắc mụ Lýbot_an_cap Tú Vânleech_txt_ngu cũng chẳng rõ .
Giờ này trên phố rất vắng người, ẩn nấp cũng không nhiều, mà nguyên thân bao năm nay suy dưỡng, người nhỏ thó con gà con.
Cây bạch bên đường vừa vặnvi_pham_ban_quyen che khuất đượcleech_txt_ngu thân hình gầy nhỏ của cô.
Tô Mạt thế bám theo không xa không . Ông bố tồi của nguyên chủ còn khá thận trọng, đi vòng mấy vòng mới hướng về phía mục tiêu thực sự, suýt nữa cô mất dấu mấy lần.
Nhưng mà Tô Kiến Quốc tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân kiểu gì mà lại làm như đặcleech_txt_ngu công liên lạc , ở nơi lánh thế không biết.
Xung quanh đa phần những căn gạch kiểu cũ tích , ước chừng chỉ còn vài người chưa dời đi.
Lúc trời đã tối , xa chỉ Tô Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc rẽ vào dãy thứ hai rồi biến , bóng tối bao trùm khiến cô không nhìn rõ lão đã vào căn sân .
Tô Mạt nhanh chânvi_pham_ban_quyen chạy , bắt đầu căn nhà đầu tiên, ghé mắt vào khe cửa cẩn thận sát.
Chương Số: Tên
Ngôi nhà thứ hai cũng khôngvi_pham_ban_quyen giống, sân nát hoang tàn, nhìn qua biết đã lâu không có ở.
thứ ba, rốt cuộcvi_pham_ban_quyen cũng có vẻ có sinhbot_an_cap sống.
sân sạch sẽ tươm tất, điều nhà không bật đèn, Tô cũng chưa định chắc chắn liệu có phải nơi này hay .
Ngay lúc này, cánh cửa gian nhà phụ bỗngvi_pham_ban_quyen vang lênvi_pham_ban_quyen một két rồi mởbot_an_cap ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một người đàn ông đầu quấn băng gạc từ bên trong bước , không Tô Kiến Quốc thì còn là ai .
thấy ông dáo dác quanh, móc từ ngực một chiếc ổ lớn cửa lại, giờ nhẹ chân nhẹ đivi_pham_ban_quyen ra phía cổng.
Tô Mạt vội vàng né tránh, cô lấy đà rồi nhảy phắt vào trong khoảng sân không người ở bên cạnh.
Nấp sau bức tường sát thấy Tô Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc đã đi xa, Tô Mạt liền ngườivi_pham_ban_quyen nhảy vào căn sân mà hắn vừa bước ra. Nàng người chạy thẳng về phía phụ.
Nhìn thấy đại (khóa sắt ) màu đen trước mắt, Tô Mạt thầm nghĩ, căn phòng này chắc chắn là nơi Tô Kiến Quốc cất giấubot_an_cap bạc. Nếu không, hắn nỡ mua loại khóavi_pham_ban_quyen tốt như vậy. Nàng đưa tay lên sờ, thử xem có thể dùngleech_txt_ngu sức mạnh của mình để giật tung nó ra hay không.
Nào ngờ mới thử, bên phòng chính đột nhiênleech_txt_ngu sáng đèn. Tô Mạt lập tức chạy tới chân tường, nhún người nhảy một cái rồi không thèm ngoái đầu lại, chạy thẳng rabot_an_cap ngoài ngõ. ngờ Tô Kiến Quốc thật sự có đề phòng, cái này không thể giật mạnh được. Phải quay lại tìm cách lấybot_an_cap chìa khóa từ chỗ Tô Kiến Quốc, đợi đêm hắn ngủ saynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi mình đến một .
Khi nàng về đến nhà, Tô Kiến Quốc đã nằmvi_pham_ban_quyen trong chăn. Tô Mạt lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy xa, ngườivi_pham_ban_quyen cha cặn bã của nguyên chủ đúng là hề quan tâm đến con gái mình, việc nàng có về nhà hay cũng chẳng hỏi lấy một câu. vậy thì đừng trách khôngbot_an_cap khách khí.
lấy từ trong không gian raleech_txt_ngu chai Đại tam (giấc mộng baleech_txt_ngu ngàn), đổ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít lên mảnh giấy nhỏ. Tô Mạt không nỡ nhiều, một phần vì nàng hiệu quả của đồ trong không rất , sợ nhiều quá làm Tô Kiến Quốc chớt tươi. Hơn nữa, nàng cũng biết pha thuốc, thứ này cứleech_txt_ngu nên kiệmbot_an_cap mà dùng.
Nàng rón rén lẻn vào phòng Tô Kiến . mayleech_txt_ngu là cánh phòng đã bị nàng hỏng từ kịp sửa, không cũng khôngleech_txt_ngu thể thuận lợi nhưleech_txt_ngu vậy. thậnbot_an_cap mảnh giấy rồi thổi một hơi về mũi Tô Kiến Quốc. Không lãng phí chút nào, tất cả đều chui vào lỗ mũi hắn. Chỉ thấy Kiến giật mũi, định hơi nhưng chưa kịp thành công đã ngủ say nhưbot_an_cap chớt.
Mạt tay đẩy đẩy, thấy hiệu quả thuốc tốt như vậy thì trong lòng thầm mừng . Nàng lấy quần áo Tô Kiến Quốc để đầu ra lục , quả nhiên tìm được một chùm chìa khóa, trong túi kia còn có mấy chục đồngbot_an_cap và một lương thực. Xem ra là do mình hết tiền nhà đi Tô Quốc không tiền , nên mới phải xuất viện sớmleech_txt_ngu đi lấyvi_pham_ban_quyen tiền.
Mạt bỏ tiềnbot_an_cap không gian, cầm chìa khóa lẽ rời nhà. Nàng không biết bây giờ làbot_an_cap mấy giờ, cứ đoán giờ thế nàyleech_txt_ngu mệt thật, xem ra phải đi mua một chiếc đồng hồ đeo .
Trong ngõ nhỏ mịchleech_txt_ngu, thỉnh thoảng vang lên tiếng côn trùng kêu. Bây đang giữa hè, thời tiết nóng thế này mà ngoài đường chẳng có một bóngvi_pham_ban_quyen người, chẳng lẽ mọi người đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ sớm thế ? Mạt vốn còn sợ đụng phải người , đang nghĩ cách để không bị , xem ra mình đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo xa rồi.
Nàng rảo bước thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến Tây thành. Lần không có Kiến Quốc dẫn đi đường vòng, nàng cảm thấy quãng ngắn hơn được một nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhìn cánh cửa chặt, Tô Mạt không hiểu lắm, chẳng lẽ Tô Kiến không giờ ra khỏi nhà sao? bên ngoài thế , bên trong muốn ra ngoài mua bó rau cũng khó. Nàng than Tô Quốc này giấu thật kỹ, trách không được Lý Tú Vân không thể phát hiện ra, thậm chí còn có chút tò mò không biết tình hắn giấu trong rốt cuộc trông thế nào.
ghé qua khe cửa vào, bên không bật đèn. Tô Mạt quan sát một hồi, xác định chắc không có người mới vào trong. Chùm chìa khóa có hai chiếc, việc này đối với nàng chỉ một cú là xong, chẳng buồn phíleech_txt_ngu côngvi_pham_ban_quyen mở khóa cửa làm gì.
lấy chìa khóa lặng lẽ mò đến cửa phụ, cẩn thận mở khóa, rồi tiện tay ném cả chìa khóa lẫn ổ khóa vào không gian. Chiếc khóa đại cương tốt thế này không dễ mua, không thểleech_txt_ngu lãng .
Mạt vào phòng, tối om chẳng nhìn thấybot_an_cap gì, nàng cứ gì là thu , đến khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong sạch trơn mới dừng lại. tường đi một vòng, nàng phát viên gạch sàn sát tường có chút kỳ lạ. Cúi xuống sờ soạng quả làbot_an_cap có vấn đề, những chỗ đều lát gạch xanh, chỉ có chỗ này là tấm .
Tô cạy tấm ván gỗ lên, phát hiện đó là một cái hầm. Nàng nhặt một viên gạch ném xuống dưới. Từ động chạmvi_pham_ban_quyen đất, có thể đoán được không lắm, nhảy thẳng xuống. Vừa chạm , tay nàng đã đụng mấy thùng . Đẩy thử mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái, thấy bất , Tô Mạt đại hỉ. Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thùng chắn là đồ tốt! Nàng phấn khích mò mẫm trong hầm vòngbot_an_cap, định đã thu hết mọi thứ mới ra ngoài.
Ngoài sự mừng, trong lòng nàng cònbot_an_cap một tia nghi hoặc: Tô Quốc sao có thể giàu như vậy? Nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đây, Tô Mạt dầnbot_an_cap bình tĩnh lại. Người cha cặn bãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nàng chỉ là một công nhân máy thép, cũng chẳng phải lãnh đạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, có biết tiết kiệm cũng không tích góp nhiều báunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật thế .
Đóng cửa , nàng lén lút lẻn về phía chân tường, nhảy ra ngoài thì nghe thấy tiếngbot_an_cap nói chuyện phát ra từ phòng .
Lãovi_pham_ban_quyen Tônbot_an_cap, hôm nay là đại ca quay lại rồi.
Là một người đàn ông trẻ! Ngườileech_txt_ngu tình của Tô Kiến Quốc sao?
xem, là anh em bao nhiêu năm nay mà hắn còn không tin hai đứa mình? Làm khóa to đùng đấy, nhìn màvi_pham_ban_quyen phátbot_an_cap bực!
Ai, ai mày là thằng có tiền án! Đại ca đềleech_txt_ngu phòng cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình thường thôi!
Mạt kinh ngạc. vốn tưởng bắt gặp cảnh Tô Kiến Quốc cắm sừngvi_pham_ban_quyen, không ngờ bên trong lại là gã ông. Nghe tứ trong lời nói Tô Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc là đại ca của chúng?
Mạt từ từ sát vào cửa sổ phòng chính, dựng tai lên nghe.
! Tao chán ngấy rồi, đợi ngày kia chuyển hết lôleech_txt_ngu hàng này đi, tao cũng phải cưới vợ sống cuộc sống bình thôi.
Hắn ngày nào cũng vợ con đề huề, ấm êm, lại để hai em mình giữ ở cái nơi chó ăn đá gà ăn này, đileech_txt_ngu cũng chẳng đi đượcvi_pham_ban_quyen! Tao sắp rồi
Ai mà không vậy, tao sắp ba mươi rồi. Hay là hay là hai đứa chọn lấy vài trong lôbot_an_cap hàng này?
Sớm muộn gì cũng thôi, lô hàngleech_txt_ngu này đã bán rồi, xảy ra gì thì anh em không đền nổi đâuleech_txt_ngu!
Tiếp là một khoảng lặng kéo dài, cho đến nghe thấy tiếng ngáy đều đềuleech_txt_ngu của gã, Tô Mạt mới xoay người rời đi.
Trên đường về nhà, tâm trí nàng vẫn còn để chỗ khác. Khibot_an_cap vềleech_txt_ngu đếnbot_an_cap nơi, thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Kiến vẫn đang ngủ say, nàng liền quay về phòng Tô Đại Bảo. Bật đèn lênvi_pham_ban_quyen, đóng phòng lại, lúc này thực sự lỏng.
Thứbot_an_cap Tô Kiến nuôi bên ngoài không phải là người tình, hai gã kia nói thì hình như là đang buôn bán thứ gì đó. một chắc chắn : Tuyệtbot_an_cap đối phạm pháp! khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì tại sao phải lén lút như vậy.
Xem ra Tô Kiến Quốc có không bí mật.
Tô Mạt lấy một thùng, bẻ , mở nắp ra. Ánh vàng lấp lánh bênleech_txt_ngu chút nữa làm chói mắtleech_txt_ngu Tô Mạt. Đúng là cá vàng nhỏ (thỏi vàng)! mấy thùng kia thì sao? Tô nhanh mở những thùng còn lại ra, ngoài dự đoán, cả sáu thùng đều là cá vàng nhỏ!
cuộc Kiến Quốcleech_txt_ngu đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm cáibot_an_cap gì vậy? Thu bảy cái thùng đó lại, Mạt lấy món đồ trong căn phòng kia ra kiểm kỹ lưỡng. Trong tủ áo, nàng tìm thấy một cuốn sổleech_txt_ngu tiết kiệm, trong đó ghi lương của hắn và mẹ Tô Mạt, tổng cộng .600 đồng. Lục sâu vào bên trong, quả một chiếc sắtvi_pham_ban_quyen, mở thì thấy toàn tiền tờ 10 đồng được xếp ngay ngắn. Tô Mạt đếm sơ qua, có hơnvi_pham_ban_quyen 17.000 . tiền nhưvi_pham_ban_quyen vậy, rốt Tô Quốc làm nghề ?
Nàng cứ trong lòng hoangleech_txt_ngu , như đã bỏ sót điều gì đó quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng. Cất tủ đi, nàng đemleech_txt_ngu tất cả những còn lại trong không gian ra, tỉ mỉ kiếm từng một.
Cuối cùng, trong khe ván giường, nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm thấy sổ ghibot_an_cap chép. Lật ra xem, khi nhìn thấy từng cái , độ tuổi và giá được ghi chép bên trong, đôi tay Tô Mạt không nhịn được mà bắt run rẩy.
Đây lại là một sổ toán, sổ sách chép việc Tô Quốc buôn người!
Tính từ chín năm trước đến , có hơn 600 phụ nữ trẻ hắn xử . Tại lại nói là xử ? Có thể thấy, Tô Quốc là trung chênh lệch giá, thu mualeech_txt_ngu giá rẻ tay những buôn người khắp cả nước, sau đó bán ra với giá cao.
Tô Kiến mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại làm cái chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net táng tận lương tâm này! Số ghi trong cuốn vừa vặn là hơn 18.000 đồng. Số trong hộpbot_an_cap sắt chắc chắn chính là tiền hắn kiếm được từ việc buôn bán người!
Mạt chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lật phía sau, phát hiện trong ngăn của bìa sổ cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tờ giấy thư.
Lấy ra cẩn thận mở xem, đó lá đơn tố cáo. Nhíu chặtleech_txt_ngu mày đọc đến cuối, tâmvi_pham_ban_quyen trạng Tô Mạt trở nênleech_txt_ngu vô cùng nặng nề.
Lá thư này là thư tố do mẹ ruột của chủ viết. Chẳng lẽ bà ấy hại chớt là vì phát hiện ra bí mật Tô Kiến Quốc
Khoan đã! Nếu Tô Kiến Quốc là kẻ buôn người, vậy hàng mà hai kẻleech_txt_ngu kiavi_pham_ban_quyen nhắc đến nay
Nghĩ đến , Mạt rùng mình ớn lạnh, đứng bật dậy định chạy về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tây thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố. Nào ngờ vừa ra khỏi phòng nghe tiếng Kiến gào khóc thiết ở nhà chính.
Tô Mạt vội vàng chạy , vừa vào đãbot_an_cap thấy Tôvi_pham_ban_quyen Kiến Quốc nằm trên giường, tay bắt chéo che trước , đầu lắc lia lịa như trống bỏi.
Đừng , Đan, cô tôi đi
Tôi không cốbot_an_cap ý giết đâu, ai bảo cô xem những thứ không nên xem chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Á đừng bóp cổ tôi!
Lưu Đan chính là tên của mẹ ruột nguyên chủ!
Bà ấy nhiên bị để khẩu! Tô Kiến Quốc đúng là đồ thú!
Nỗi đau buồn ập đến ngờ nhanh chóng lấn cơn giậnvi_pham_ban_quyen của Tô Mạt. Cô ôm mau quay về phòng xuống, đưa tay lau mồ trán.
Cảm đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa rồi là ýleech_txt_ngu thức còn sót lại nguyên chủ sao?
Tô Mạt, yên tâm! Tôi nhất định sẽ đưa thật ra ánhvi_pham_ban_quyen sáng, đòi công bằng cho mẹ bạn!
Sau khi trạng ổn định , Tô Mạt bình tĩnh lại. Hai kẻ buôn người kia tạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời không vội, lúc nghe chúng bảo chiều mốt hàng, nghĩa là trước lúc đó những người kia vẫn annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn.
Cô nên tìm ra nơi người trước rồi mới báo cảnh sát, đánh rắn rừng!
, ngoài cửa vang tiếng xe đẩy ma sát với mặt đất, giữa đêm khuya tĩnh mịch nghe vô cùng chói tai.
Tô Mạt đứng dậy , ápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào sổ nhìn ra ngoài. Tô Đại Bảo đẩy cổng rồivi_pham_ban_quyen quay lại cõng Lý Tú đibot_an_cap vào.
Hóa ra là hai kẻ cặn bã nàyvi_pham_ban_quyen đã về!
Mẹ, con đã bảo sao không mai hãy về, bác sĩ không cho mẹ xuất viện mà cứ đòileech_txt_ngu, giờ con lại phải cõng mẹbot_an_cap vào.
Mày biết cái gì, hôm nay nhất định về! Nếu không kịch hay làm sao đầu được!
Chiều nayvi_pham_ban_quyen chẳng phảibot_an_cap đã bàn kỹleech_txt_ngu rồi , mày đi thông báo cho Lưu Lại Tử từ , bảoleech_txt_ngu gã sáng lúc trờileech_txt_ngu vừa hửng là sang đây.
Gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến làm ? Tô Đại Bảo có chút không vui.
lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lưu Lại Tử này chẳng được việc gì hồn, lại cònvi_pham_ban_quyen mang tiếng khắc vợ. Nhà gãvi_pham_ban_quyen đã cưới đời vợ, cưới cô nào cô nấy chớt. Nếuvi_pham_ban_quyen không phải giờ cấm tuyên truyền mê tínvi_pham_ban_quyen dị đoanbot_an_cap, Lưuvi_pham_ban_quyen Lại Tửvi_pham_ban_quyen này chắc chắn đã bị lôi đi tìm thầy cúng để trừ tà .
đenbot_an_cap đủi đó liệu làm ảnh hưởng vận may mình không?
Yên tâm đi, có khắc thì là khắc con ranh kia!
Chúng ta nhân lúc con ranh đó còn đang ngủ say, mau trói nó lại thuốc vào. Tí nữabot_an_cap người tới, để lăn lộn trong chăn với con tiện nhân kia, ta cứ việc bảo nó không liêm sỉ, tự dẫn đàn ông vềleech_txt_ngu nhà.
Xong việc, Lạileech_txt_ngu Tử còn đưa cho mười tệ đấybot_an_cap!
Chuyện này bố con thật sự đồng ? Dù gì con ranh đó là con của ông ấy!
Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại Bảo không biết đang nghĩ gì, cườibot_an_cap một cách dâm tàvi_pham_ban_quyen.
Lo , bố quan tâm đếnvi_pham_ban_quyen cái đồ con gái lỗ vốn đó . Ông vốn định Tô Mạt cho con trai thiểu của nhà trưởng kia kìa, tiếc là người ta chê con ranh này nhỏ , sợ được !
Thôi, nhanh lên, látleech_txt_ngu nữa người ta đến bây giờ.
Đến lúc đó con ranh kia không còn mặt mũi nào mà ở lạivi_pham_ban_quyen đây nữa, chúng ta nói cho nóvi_pham_ban_quyen chuyện xuống nông thôn, nó chẳng phải sẽ mang ơn đội nghĩa mà đầu đồng ý ngay sao. Đỡ mất đến lúc làm lên lại khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi.
Tô Mạt đứng sau cánh cửa với mặt tối sầm. Nghe những lời của hai súc sinh bên ngoài, gân xanh trên cô đầy giận .
Vừa lúc hai người cửa, cô liền đấm thẳng vào mỗi người mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cú, khiến cả hai ngất xỉu ngay tại chỗ.
Nhìn hai kẻ nằm dưới đất chó chớt, Tô Mạt đến run người.
Cô hiểu saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên đời lại có những hạng người độc ác đến nhường này?
Tô Mạt nhấc chân giẫmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạnh lên hạ bộ của Tô Đại , dùngleech_txt_ngu nghiến một . Nghe thấy tiếng gì đó vỡ , cô mới hả giận buông chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.
Chỉ nghe Tô Bảo thét lên một tiếng thảm thiết đau đến tỉnh lại, sau lại ngất lịm đi.
Bấy giờ cô mớileech_txt_ngu nhặt sợi dây thừng và lọ thuốc trong tay Lý Tú Vân, trói tay hai người bọn họ lại. Cô mở lọ thuốc, trực tiếp đổleech_txt_ngu mộtbot_an_cap nửa miệng Lý Tú .
Ném bà giường, nửa còn cô pha vào ly nước đường đỏ để trên bàn trong phòng.
xong nhữngbot_an_cap việc này, Mạt nấp vào trong phòng sáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tô Đại Bảo.
vừa hửng sáng, một gã đàn ông trung niên tướng cực kỳ xíleech_txt_ngu cầm chìa khóa mở cửa đi vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Hay lắm, Lý Tú Vân ngay cả chìa khóa đưa rồi, đúng là không để cho mình đường sống .
đàn ông đi thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào phòng Tô Đại Bảo, Tô Mạt lẻn ra khỏi sách, nhìn qua cửa sổ vào bênvi_pham_ban_quyen trong.
Thấy Lưu Lại Tử quả nhiên ly nước đường đỏ lên uốngbot_an_cap cạnleech_txt_ngu, Mạt mới yên tâm phần nào.
Lý Tú Vân, bà muốn vắt kiệt giá trị cuối cùng của nguyên chủ trước khi xuống nông thôn, vậy thì hãy bị tâm lý ănvi_pham_ban_quyen quả đắng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Sau khi Lại uống hết nước đường, gáy gãleech_txt_ngu đỏ lên.
Nhìn hình người lờ mờ trên , thần vốn đang bị kích thích lại chịu thêm tác của thuốc, càng trở nên điên cuồng. Đôi mắt gã chóng vằn lên tia máu điên dại.
Điều này khiến dù có đi ngang qua thấy Tô Đại Bảo đang trói dưới đất cũng không còn lý trí để suy nghĩ tại saobot_an_cap lại có thêm một người!
Chẳng chốc đãleech_txt_ngu tiếng vóc ráchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có thể thấy dược tính loại thuốc kia hề .
Tôbot_an_cap Mạt hàibot_an_cap lòng vỗ vỗ tay, ra sân đứng cạnh cửa lớn, đợi những người dậy sớm đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm đi ngang .
Một lúc sau, cuối cùngbot_an_cap cũngvi_pham_ban_quyen nghe tiếng chân sột .
Tô Mạt ghé mắt nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua khe cửa, thấy khoảng bảy người rồi. Còn có mấy thím đứng dưới gốc cây tán gẫu.
Cảm thấy thờivi_pham_ban_quyen cơ đã , Tô Mạt bị sẵn tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi mở toang , vừa vừa chạy ngoài.
Hu huvi_pham_ban_quyen , cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng với! Mọi người mau đây!
Nhà cháubot_an_cap có trộm vào, đang đánh nhau vớibot_an_cap mẹ kế cháu ở trong phòng, bố cháu gọi mãibot_an_cap tỉnh. Mọi người mau cứu bố cháu với, chắc chắn ông bị đánh ngất rồi, hu hu hubot_an_cap
Hàng xóm xung quanh nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy vậy, những người vốn đang đi làm cũng dừng lại, tất cả ùa vào nhà Tôvi_pham_ban_quyen Mạt.
Conleech_txt_ngu bé Mạt đừng sợ, tên trộm ở đâu? Một ông chú xóm vớ lấy chiếc ghế gỗ nhỏ trong sân, chuẩn đi bắt trộm.
Thời buổi nàybot_an_cap, mọi kiếm được đồng lương nuôi gia chẳng dàng gì, vậy mà còn kẻ trộm dám mò đến. Hôm nay nếu quản, biết đâu ngày mai nó lại lẻn vào nhà mình.
Mấy người đàn nghĩ như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ai nấy đều xắn tay áo sẵn sàng bắt trộm.
Tô Mạt vừa giơ tay chỉ về phía phòng Tô Đại Bảo, mấy đã rầm xông vào, đẩy phăng cánh cửa.
Vừa vào trong, cả đều sững sờ. Đời này họ chưa từng thấy nào hỗn loạn và oái oăm đến thế.
Đây đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải , đây là đến trộm người thì có.
tượng trước mắt đúng là làm mù mắt người .
Lý Tú Vân tuy đã đến tuổileech_txt_ngu niên nhưng nhờ ăn ngonleech_txt_ngu lại không làm việc nên vóc dáng vẫnvi_pham_ban_quyen còn khá đẫy đà, khiến cánh đàn ông mặt ở đó không khỏi đỏ mặtleech_txt_ngu tía tai.
Mấy bà thím ngoài thấy vào lâu thế mà không có động tĩnh gìvi_pham_ban_quyen, tính hiếu đã thắng nỗi sợ hãi kẻ trộm, cũng lom khom áp sát cửa sổ ngó vào trongvi_pham_ban_quyen phòng.
Ôi ! Trời đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi! Lý Tú Vân dámvi_pham_ban_quyen dẫn người về nhà chuyện đồi bại thế này cơ à!
Phen nàyleech_txt_ngu Kiến Quốc bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sừng rồi!
Các ơi, tình hình sao rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ? Đã bắt được kẻ trộm chưa?
Tô Mạt giả bộ sợ hãi, rụtvi_pham_ban_quyen rè cất tiếng hỏi.
Cái con mụ Lý Tú Vân chớt tiệt này, chơi bời ghêvi_pham_ban_quyen thật đấy. Tiểubot_an_cap Mạt à, đừng có vào. Tôi thấyvi_pham_ban_quyen cha con tám phần bị người ta đánh thuốc rồi.
Thím Thúy tình vừa thấybot_an_cap Mạt ở ngoài vội bước tới kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ra tận cổng.
Nhanh lên, đi báo công , tôileech_txt_ngu phải đi tìm người của Ủy Cách đến bắt con này đi diễu phố, dám làmvi_pham_ban_quyen đồi bại ở đây, đúng là làmleech_txt_ngu bại hoại thanh của ngõ nhỏ chúng ta! Tuyệt đốileech_txt_ngu không được tha cho con mụ lăng loàn này!
Tô Mạt giả vờ luống cuống, níu lấy tay Thúy Hoa dám buông. Ánh mắt đẫn của cô khiến lão mặt ở đó nảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh chút lòng thương hại.
Chẳng chốc, người của công an và Ủy ban Cách mạng trước sau cũng đã .
chí công an bận rộn tìm hiểu tình hình từ hàng xóm xungvi_pham_ban_quyen quanh, còn đám Ủyvi_pham_ban_quyen banbot_an_cap thì hùng hổ xông thẳng vào trongleech_txt_ngu nhà.
Thế nhưngbot_an_cap đám thanh niên đeo băng đỏbot_an_cap này nào đã thấy qua cảnh này bao giờ, vào trong quát tháo một hồi lâuleech_txt_ngu mà hai người trên giường cứ như không nghe thấy, vẫn tự ý lăn lộn quấn lấy .
cách, bọn họ phải ra ngoài cầu cứu công . Cuối , hai bàn bạc, quyết định ra cưỡng ép kéo hai người rời ra.
Cảnh tượng đó, nếu Lý Tú Vân mà tỉnh táo, enội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là muốn đầu chớt quách đi xong!
Sáu bảy người bận rộn hồi mới tách được hai người ra, nhặt sợi dây thừng đất lên, thuận tay nghiến hai kẻ trần như nhộng đó lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo lưng tựa vào .
Cuối cùng, đồng chí công an nhìn không nổi nữa, mới giật tấm ga giường đỏ rực rỡ kia đắp lên người hai kẻ đó.
Lúc này Tô Kiến Quốc cũng được người ta gọi . Tô Mạt nhìn nhân trung bị bấm đến nátvi_pham_ban_quyen bét của ông ta, trong lòng thầm , hóa ra thuốc giải của loại bột đó bấm nhân à, , học được rồi!
Sau khileech_txt_ngu Tô Kiến Quốc tỉnh lại, từ những lời thíchvi_pham_ban_quyen lộn xộn củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng xóm láng giềngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông mới chắp ra được chân tướng sự việc.
Chẳng phải nói là chuẩn bị cho nhỏ rẻ tiền kiabot_an_cap sao, sao lại Lý Tú Vân ?
Nhìn ánh mắt chếbot_an_cap giễu của mọi người, Tôvi_pham_ban_quyen Kiến Quốc cảm thấy trên đầu mình như đang mọc ra cỏ xanh .
Ông tavi_pham_ban_quyen xấu hổ đến cực điểm, nén cơn chóng mặt, loạng choạng lao ra ngoài.
Nhìn thấyleech_txt_ngu mình và Lưu Lại Tử đang quấn giường đỏ ngoài , Tô Kiến Quốc như bị đòn giáng cân.
Cơn lên ngùn ngụt, ôngleech_txt_ngu ta điên cuồng lao lên đấm đá Lý Tú Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túi bụi.
Thấy mụ ta bị cho không còn ra hình người, người của Ủy ban Cách mạng mới tiến lên ngăn cản.
Đánh nữa là chớtvi_pham_ban_quyen đấy! Đại ca, vì hạng đàn này mà hại tiền đồ của , thật đáng chút nào!
này, thuốc trong người Lý Tú Vân và Lưuvi_pham_ban_quyen Lại Tử có lẽ cũng đã hết tác dụng, ánh mắt trở nên tỉnh .
Cảm đau trên mặt khiến mụ ta không chủ được mà giơ tay sờbot_an_cap, lúc nàyleech_txt_ngu mới phát hiện ra thật mình đang bị trói.
đầu nhìn xung quanh đang xì xào bàn tán, dần trở lại, phòngleech_txt_ngu tuyến tâmvi_pham_ban_quyen lý Lý trực sụp .
Á!
Một hét thê lương trời, Lưu Lại Tử ở phía sau cũng giật tỉnhbot_an_cap dậy.
Thả tao ra, các người ai? ra!
Lại Tử gào toáng lên, nhưng chỉ đổi lại một tràng cười báng lộn xộn xung quanh.
Một thanh niên đeo băng đỏ của Ủy Cách mạng nhìn không nổi, bước lên một bước, Lưu Lại Tử.
Đúngleech_txt_ngu là không biết xấuvi_pham_ban_quyen hổ, làm trò đồi bại ngay trong người ta! Còn có mũi mà đòi thả! Mày cứ đợi mà đi diễuvi_pham_ban_quyen phố xuống nông trường cải tạo !
Lúc này đồng chí an tiếp lời: Việc anh đánh thuốc chí Tô Kiến Quốc đủ để vào tù năm rồi!
Cùng đàn ông với nhau, người hiện giờ với gã rùa rụt cổ Tô Kiến Quốc này cùngleech_txt_ngu cảm thông.
người nói cái gì?
Lưu Lại Tử lúc này đảo tục, hắn không tại sao chuyện lại thành ra thế nàyvi_pham_ban_quyen, nhưng nhìn tình hình trướcbot_an_cap mắt, e là nếu ra chuyện hắn định hãm hại gái Tô Kiến Quốc thìleech_txt_ngu hắn sẽbot_an_cap chớt nhanh hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Không thể nói! Nói ra Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến Quốc cũng sẽ không thừa nhậnvi_pham_ban_quyen, ngược lại còn đổ cho hắn.
Đầu óc Lưu Lại Tử quay cuồng, chóng nghĩleech_txt_ngu thoát thân cho .
Các người nói láo, tôi không có đánh thuốc! Là Tú đúng, Lý Tú gọi tôivi_pham_ban_quyen đến, mụ nói rồi, mụ ta muốn ly hôn với chồng để theo tôi!
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là bị lừa đến đây!
Lý Tú nghe lời Lưu Lại Tử nói phía , mồ hôi ra như tắm vì nóng ruột.
Không phải , tôi không biết gì hết
Bà ta vừa lắc đầu vừa mắt ravi_pham_ban_quyen hiệu cho Tô Kiến , ý bảo ông cứu mình. Đáng tiếc Tô Kiến lúc này đang cảm thấy nhục vô cùng, hậnvi_pham_ban_quyen không thể giấu mặt vào nách, hoàn toàn không nhìn ta.
Thấy Tô Kiến không thèm đoái hoài gì mình, Lý Tú Vân lập tức cuốngbot_an_cap cuồng. Đúng lúc nhìn thấy Tô Mạt đang giả nước mắt ở cửa, mọi sự nhã và nôn nóng lòng bà ta tìm được lối thoát.
Tô Mạt! Con ranh con này, đồ tiểu hồ ly mất hếtvi_pham_ban_quyen lương tâm!
Là nó, là nó đánh thuốc tôi! Các đồng chí công an, các ông đòi lại công bằng cho tôibot_an_cap! Tôileech_txt_ngu bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con này hại thảm quá !
Tô Mạt thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người nhìn sang, liền vờ run rẩy, nép sát vào Thúy Hoa.
Thímleech_txt_ngu Thúy lập tức cảm thấy mình cần phải nói đó cho connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé đáng thươngbot_an_cap này.
Thím vỗleech_txt_ngu vỗ đầu Tô , đứng ra chắn phía trước.
Đồng chíleech_txt_ngu an, các ông đừng có tin con mụbot_an_cap lăng loàn đó càn!
Mụ không chỉ một lần đổ nước lên người con bé Tiểu Mạt này đâuvi_pham_ban_quyen, lần trước còn vu nó ăn cắp tiền nữa đấyleech_txt_ngu!
Xung vang một tràng tiếng phụ , công an nhiên không tin một cô gái nhỏ lại có bản lĩnh đó.
người khác tội chồng thêm tội đấy, bà nghĩ cho .
ra, tránh ra !
Mọi người nhìn , hóa ra là một người mặc áo blouse trắng cáng từ cửa chen .
Đồng công an, bị thương ở đâu?
Ồ, vẫn ởleech_txt_ngu trong phòng, đang mê bất tỉnh phần dưới nhiều !
Người áo blousevi_pham_ban_quyen trắng nghe , vội vàng chỉ huy nhân viên y tế khiêng Tô Đại Bảo ra ngoài.
Tô Kiến thấy Tô Đại hôn mê bất tỉnh trên cáng, lập tức hoảng , lao lên nắm chặt lấy cángvi_pham_ban_quyen.
Đại Bảo, Đại Bảo làm sao này?
Mau tránh ra, bệnh nhânleech_txt_ngu bị rất nặng, phận sinh dục namleech_txt_ngu sắp một đống thịt nát , nếu ông không ra sẽ nguy hiểm tính mạng đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Quốc xong, cảm như trời sập xuống, mắt tối sầm lạivi_pham_ban_quyen định đi.
May mà đồng chí công phía sau kịp, lúcbot_an_cap này mới không chuyện .
Đồng Tô, ông cứ yên tâm, bác sĩ sẽ gắng hết sức, không thì lên bệnh viện lớn trên thành phố.
Lời an ủi của chí công an không có tác dụng gì mấy, Tô Kiến Quốc vẫn giữ vẻ mặt như có tang.
Hãy nghĩ xem, ông ta vất vảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mưu tính nửa đời người trên lưỡi đao là cái gì? Chẳng phải là đời sau nhà họ Tô được sống hơn chút, sau này sinh thêm vài đứa cháu trai làm rạng rỡ sao!
Giờvi_pham_ban_quyen thì rồi, đứa con trai duy nhất của ông ta đại khái là hỏng rồi, họ Tô ông ta sắp tuyệtvi_pham_ban_quyen tự rồi
Tại sao? Tạibot_an_cap sao lại với tôi như vậy!!
Kiến Quốc chìm đắm trong đau không thể thoát , nhưng đang khóc bỗng nhiên ra một ý .
Nếu con trai đã hỏngleech_txt_ngu rồi, ông ta sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm một đứa trai khác chẳng phải là xong sao.
Sẵn dịpbot_an_cap này mượn tay xử lý luôn Lý Tú Vân, đến lúc đó ông ta cưới mới, muốn sinh mấy đứa chẳng được.
Nghĩ đến đây, tinh thần Tô Kiến chấn hẳn lên thấy rõleech_txt_ngu.
Sự thay đổi này khiến chí công định anleech_txt_ngu ủi ông ta cũng phải giật .
Đồng chí công anleech_txt_ngu, đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tại hai kẻ đênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiện làm tròleech_txt_ngu đồi bại hại chớtleech_txt_ngu Đại Bảo nhà chúng !
Các tuyệt đối không được xử ! Phải cho bọn chúng ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẹo đồng!!
Ông yên , phục vụ nhân , tuyệt đối không để lọt bất kỳ kẻ xấu nào!
Tú Vân ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới đất, từ lúc nghe thấy những lời đó của Kiến Quốc, sự chấn động trong lòng không lời nào diễn tả .
Bà đây bị vứt bỏ rồi sao?
Lòng dạ Tô Quốc tàn độc, hạng đàn bà làmbot_an_cap trò đồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bại bị đem đi đấu tố vào lúc , có mấy ngườivi_pham_ban_quyen thể sống sót đượcbot_an_cap chứ?
mà, cũng trách thân bà ta nhìn không người.
Hồi đó ôngleech_txt_ngu ta giết Lưu Đan, giờ vào cái gì mà không thể từ bàbot_an_cap ta?
Con trai cũng đã bị hủy hoại, e rằng sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh lại nó sẽleech_txt_ngu hận chớt người làmbot_an_cap mẹ này mất thôi.
Lý Tú ngẩng nhìn Quốc, đôi mắt dần đỏ rực, vẻ dại.
Kiến Quốc, nếu đã không cứu tôi, thì cùng đi!
Tô Kiến Quốc, thật sự kệ saoleech_txt_ngu?
Tô Kiến Quốc chán ghét liếc nhìn Vân một cái, dường như nói bà ta một câu thôi thấy ghê .
Loại đàn lẳng lơ như cô làm ra chuyện thế , nào được? Nhưng cô tâm, convi_pham_ban_quyen trai cô tôi sẽbot_an_cap tiếp tục nấng, làm được đến nước cũng coi như nhân chí nghĩa tậnleech_txt_ngu rồi.
Lý Tú sao có thể nghe ra ông ta dùng Tô Đạileech_txt_ngu Bảo để đe dọa mình, nhưng đến này rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà ta còn hy vọng mộtbot_an_cap kẻ máu lạnh vô tình như Kiến Quốc sau này sẽ đối xử tốt với Tôbot_an_cap Đại Bảo sao?
Kiến Quốc, đồ ngụy quân tử! Tô Đại Bảo là trai ruột của ông, tấtbot_an_cap ông có trách nhiệm đến !
Lời này vừa thốt ra, tất cả những có mặt đều sững sờ.
Xung quanh xôn bàn .
Tôi đã bảo , thảo nào Tô Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc lại đối tốt với đứa con riêng của vợ sau như thế, đến cả con gái ruột cũng bị đuổi vào phòng kho ở.
Hóa ra là con đẻ của ông ta!
thế đúng thế, gì, mọi không nhận sao? đã nói từ lâu là Tô Bảo trông rất giống Tô Kiến Quốc rồi!
Ừ, đúng là giống thật!
Ôi trời, Tô Đại Bảo còn lớn hơn Tô Mạt hai tuổi , thật tội nghiệp ruột của Tô Mạt quá, không ngờ vừa kết thì con giáp thứ mười bên ngoài đã mang thai con trai rồi!
miệng Mạt khẽ nhếch lên, tay phải giả vờ thọc túi, trong không lấy ra một ít bột thuốc.
Đây là loại bột có khiến convi_pham_ban_quyen người mất trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đã là Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú Vân đã mở lời rồi thì nói thêm chút đi!
Tô Mạt giả vờ đớn tột cùng, lao đến trước mặt Lý Tú Vânbot_an_cap tát thẳng vào mặt bà ta một .
khốn , cái tát tao đánh thay cho mẹ tao! Mày không cục tốt đẹp đâu!
Bộtleech_txt_ngu thuốcbot_an_cap theo cái tát dính vào vết của Lý Tú Vân, rất sau đó, xanh trên người bà ta nổi cuồn cuộn.
Con nhỏ chớt ! Tao phải !!
Bà ta không ngừng vặn vẹo thân , khốn nỗi bị quá chặt, dù có vùng vẫy thế cũng không hề lay chuyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trong cơn bất lực, Lý Tú Vân hóa cười.
Ha habot_an_cap ha, mày cứ đánh đi, nể tình những năm qua mày hầu hạ tao như tỳ, tao chấp nhặt vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày.
Conleech_txt_ngu mụ Lưubot_an_cap Đan kia mà biết mày sống dưới taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net taoleech_txt_ngu chẳng bằng heo chó, chắc phải tức tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức thêmleech_txt_ngu lần nữa thôi! Habot_an_cap habot_an_cap ha!
Tô Mạtbot_an_cap tháo chiếc giày vải dày ra, nhắm thẳng vào mặt Lý Vân mà vỗ bốp bốp bốp liên tiếp mười cái!
Tiện tay bồi thêm một liều thuốc bột nữa.
Lý Tú Vân quả nhiên bắt đầu vùng vẫy dữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dội hơn, ngay cả tấm ga trải giường che thân bị rơi tận eo cũng chẳng buồn tâm.
A Đan! Con mụ khốn khiếp! Nếu không gặp mày thì năm Tô Kiến Quốc đã cưới tao rồi!
Đềubot_an_cap mày, hại tao phải làm góa suốt tám năm trờivi_pham_ban_quyen!
Mày tưởng ông ta chọn mày là vì yêu mày saobot_an_cap? ha, mày lầm rồi, nếu không phải nghe nói tổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiên nhà mày đồ tốt lại, liệu ông ta hạ mìnhvi_pham_ban_quyen nịnh nọt để lấy không?
Lý Vân, điên rồi! nhăng nói cuội cáileech_txt_ngu gì đấy? Năm đó tôi không chê cô theo đứa con lớn như vậy mà cưới cô, giờ cô đáp tôi thế này sao?
Tô Kiến Quốc sợ Vân còn ra những lời kinhbot_an_cap thiên động địa hơn nữa, vội vàng tiến lên định ngăn cản.
Nhưng đã muộn rồi, này lưỡi Lý Tú Vân hoàn toànbot_an_cap còn chịu sự khống chế của đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net não nữa, một muốn nói ra hết nỗi uất ức!
Con nhỏ kia, bảo cho mày biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con mụ Lưu Đan không phải vì bệnh đâu. Là do bố mày, Tô Quốc, chính tay bóp chớt nó đấy!
Bà ta điên rồi, Mọi người đừng , lời của kẻ sao có tin được?
Ha ha ha, Tô Kiến Quốc là giết người! Tô Quốc làbot_an_cap kẻleech_txt_ngu giết người!!
Tô Mạt giả vờ bị đả kích lớn, lảo đảo rồi ngồi phịch xuống đất.
Thảo mẹ tôi khỏe mạnh đột ngột qua đời như thế
Hàng xóm xung quanh nghe Tô Mạt nói vậy cũng sực tỉnh, lượng thông tin ngày quá lớn khiến họ có chút tiếp kịp.
Người công và Ủy ban Cách mạng đã sớm bắt đầu thẩm xét Tô Kiến Quốc, giờ thấy dáng vẻ chột dạ ông ta thì còn gì mà không hiểu nữa.
trấn an Tô Mạt vài , rồi lôi Tô Kiến Quốc đang vùng vẫy kêu oanbot_an_cap cùng với hai kẻ dướileech_txt_ngu đất đileech_txt_ngu .
Sau khi mọi người đã đi hết, Tô Mạt lau khô nước mắt, quay lại phòng của Kiến Quốc.
Cô lấy ravi_pham_ban_quyen và hộp sắt, nhiên không thể thiếu bức thư tố cáo của mẹ ruột nguyên chủ.
Từ lời Lý Tú nói vừa rồi, bảy thùng vàng ròng kia có lẽleech_txt_ngu chính là đồ của đình mẹ nguyên chủ, giờ đây nó thuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về cô.
đến việc Tô Kiếnleech_txt_ngu Quốc tính toán nửa đời người, đến lúc sắp xuống ngục chẳng gì trong tay, cô cảm thấy vô cùng khoái!
Ngày mốt cô nông thôn rồi, hy vọng chuyện của Tôbot_an_cap Kiến Quốc và Tú Vân có quyết nhanh một chút.
Nhưng nghĩ đến những người bị Tô Kiến Quốc bắt ở phía tây phố, Tô Mạtbot_an_cap có chút lo lắng, dù sao Tô Kiến đã làm nghề buôn người suốt nămleech_txt_ngu mà không bị bại lộ.
Cô không tin hoàn toàn là do sự cẩn trọng của ông taleech_txt_ngu.
Tô Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc bịvi_pham_ban_quyen bắt, khó bảo kia nghe được tức sẽ làm liều mà thủ tiêu những người đó.
Việc cô cần làm lúc này cứu họ ra trước khi tin Kiến Quốc bị bắt lan rộng!
Nghĩ là làm! Mạt mở cửa đi ra, chạy một mạch không ngừng nghỉ đến ngôi nhà cũ phía tây phố.
Dương vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trèo lên khe cửa nhìn ngó, trong sân có !
Tô Mạt nhàngbot_an_cap dùng chìa khóa mở ổ khóa rồi ném vào không gian, mở then cửa nhưng không vào ngay, mà lại trèo tườngbot_an_cap bên cạnh sang.
Ngay khoảnh khắc chạm đất, đột nhiên từ bếp vang một tiếng !
Mẹ kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Tao chịu hết nổi rồi, hôm qua đã phải bánh bao khô ngày, sao ca vẫn chưa cơm!
Tô lập tức khom lưng nấp vào đống củi .
Ai mà biết được, hôm ông ấy có lẻn về chuyếnleech_txt_ngu, nhưng chẳng để gì cả!
gì? Sao không biết? Về lúc ?
nghe thấy, chắc là lúcvi_pham_ban_quyen chúng ta đang ngủ, thấy ổ khóa phòng ấy biến mất đoán là ông ấy đã về.
Để tao đivi_pham_ban_quyen xem thử!
Nói đoạn, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gã ông lùn tịt râu ria xồm xoàm từ bếp laobot_an_cap ra, theo sau là một gã cao gầy!
Lục , mày đừng có ý gì với tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ca, trước ông đã nói rồi, đứa nào dám vào phòng ông ấy là ông ấy tống vào đồn đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
! Ông ta chỉ dọa đượcvi_pham_ban_quyen hạng người như Lão Tôn mày thôi, chứ nếu chúng ta vào đồn, ông ta sợ bị khai ra sao?
Ông ta thật sự không sợ đâu! Mày quên à? ca chúng cóleech_txt_ngu người trong đồn đấy!
Lúc gã lùn râu ria cuối cùng cũng buông tay khỏi cửa.
Gã cao thấy hắn bỏ thì cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng không ngờ giây tiếp theo tim lại vọt lên họng.
Chỉ thấy tên Tử kia chổng về phía cửa, vừa lùi vừa đẩy cửa bướcbot_an_cap vào, miệng còn nhăn nhở pha .
không tính tao tự vào , là do ông ấy quên cửa, tao ý ngã vào
Những lời còn kịp nói ra đã nghẹn đắng ở cổ họng, vô cùng khó ! Nhưng cái sự khó chịu đó cũng chẳng nỗi sợ hãi trong lòng hắn này!
Bây giờ cả hai người đều sợ đến mức lạnh cả lưng!
Đồ đạc phòng đâu hết rồi?
Đến cả và giường cũng không còn trong trống hoác, sạch đến mứcbot_an_cap chỉ còn trơ lại gạch.
Lục , nhìn kìa!
Lão Tôn chỉ vào cái hố góc tường, rútvi_pham_ban_quyen chiếc pin giắt soi vào trong, bên dưới trống rỗng!
mắt Lão dại , nhìn sang Lục , hoang mang hỏi: Lục Tử, đại ca đây là dọn nhà rồi sao?
Vẻ mặt Lục Tử trở nên sụp, hắn giáng mộtvi_pham_ban_quyen cái tát vào mặt Lão Tôn: Dọn cái con mẹ ! Hắn bỏ chạy rồi!
xảy ra chuyện, là đã xảy ra rồi! Tao thắc mắc hai ngày nay hắn không đến đưa đồ hóa ra là xảy ra chuyện nên chuồn mất, bỏ mặc hai mình ở lại đây làm bia đỡ đạn!
Lão Tôn xoa cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt vừa bị tát, kinh hãi cấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đènleech_txt_ngu pinleech_txt_ngu đi.
Lục Tử, vậy giờ phải làm sao, chúng ta cũng mau chạybot_an_cap đi thôi?
Chạy đi đâu? Hai mình không tiềnleech_txt_ngu không phiếu, lạileech_txt_ngu chẳng có giấy thiệuvi_pham_ban_quyen! Đi đến đâu cũng chỉ có nước chớt đói!
Hay là chúng ta mang đứa theo, vào núi mà bán, hoặc là giữ lại tự dùng, sau này dựng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn nhà trong rừng sâu, ta sẽ làm vua một cõi!
Tao nói này, đầu mày bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa kẹp rồi à? ta mang theo được nhiều như vậy?
Nhưng nói cũng đúng, chúng ta chọn lấy hai đứa ngon lành nhất mang vào núi sống qua ngày được!
Được, tôi nghe anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Thế còn những đứa còn thì sao?
Tô Mạt nghe đạileech_txt_ngu khái, không nghe thấy chúng xử lý người còn lại thế nào, nhưng nghĩ cũng biết sẽ có kết cục tốt đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì.
Thấy hai đó ra khỏi gian phòng phụ, Mạt nấp phía saubot_an_cap sát kỹ lưỡng, chúng đi về phía đống củi, cô giật mình kinh .
lẽ bị hiện rồi?
Tô Mạt nắm một thanh củi to trong tay, chuẩn bị liều mạng với hai tên này, không ngờ chúng lại dừng lại bên cạnh giếng nướcbot_an_cap.
khi hai bóng người biến mất miệng giếng, Tô Mạt cũng vội vàng áp sát. cái giếng này chỉ bình che mắt, bên dưới lại là lối cầu thang.
Cô nhẹ nhàng nhảy xuống, chậm rãi bám theo hai tên buôn người phía , tay không quên siết gói Đại Tam .
Đi chưa được mấy bước xuống đến đáy, sauvi_pham_ban_quyen khi rẽ qua vài quanh mới nhìn thấy người.
Đó là một phòng chừng mươi, mươi mét , trong góc có trải một tấm chiếu, bên trên có bảy tám cô gái đang nằm hoặc ngồi tụm, cả chừng mười lăm, mười sáu tuổi.
Thấy hai tên buôn người cùng lúc xuất hiện, tất cả đều sợ hãi lại, vội vã chen chúc vào . là khôngbot_an_cap biết họ bị chuốc thuốc hay do đói lả cử động rất chậm chạp, khí sắc mỏi, ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả tiếng kêu thétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng yếu ớt vô lực.
Tất cả tản cho tao!
Lão Tônvi_pham_ban_quyen, mau nhanh đi, sợ chậm trễ sẽ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biến!
Tất mặt lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Nếu đừng tao tay!
Đúng lúc , một cô gái chỉ tay về phíaleech_txt_ngu sau hét lớn, khiến Tô Mạt người vừa mới nhấc chân định xông gục bọn người giật bắn mình.
thấy cô gái tròn trịa mặc quân phục giả màu xanh lá cây kia thừa lúc hai tên buôn đầu nhìnleech_txt_ngu , vội vàng đông ra để lẩn trốn ra sau cùng.
thật sự cạn lời trước hành động này!
Cái hạng người gì thế này, là không tin mình cóleech_txt_ngu thể cứu cô ta sao?
Nhưng cũng chẳng trách người tin, vì bất cứ cũng khó lòng tin đượcleech_txt_ngu một cô gái nhỏ bé lại có thể đánh bại người ông trưởng thành.
Ồ, con tóc này từ đâu ravi_pham_ban_quyen thế?
mắt Lục Tử nhìn Tô Mạt mang theo vẻ tàn nhẫn và đoạt. Dù thế nào , một đã phát hiện ra bí mật của chúng, hắn tuyệt không thể để cô sống rời khỏibot_an_cap đây.
Lão Tôn, !
Nhậnleech_txt_ngu được , Lão Tôn bên lập tức vung tay lao phía Tô Mạt. Sự chênh lệch cao hắn hoàn toàn cảnh giác.
Nhìn con nhóc vắt mũi chưa sạchvi_pham_ban_quyen mà mình có thể dùng một tay bóp chớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mắt, Lão Tôn nằm mơ cũng không ngờ mình lại bị đối đá đi.
Rầm!
Thấy Lão Tôn bay qua người rồi đập thẳng vào , Lục mới kịp phản ứng, nhưng khibot_an_cap hắn quay người lại thì đã quá muộn.
Một làn bột rắc thẳng vào mặt, hắn chưa kịp thốt ra lời nào đã ngã vật đất, ngủ say như chớt!
Lúc này, Lão Tôn đang tựa vào tường, vật chống đứng dậy. lau vếtvi_pham_ban_quyen máu bên khóe , nhìn Tô Mạt với vẻ kiêng dè.
Con nhóc này rốt cuộc là người hay ? Và cô đã làm gì Tử rồi?
Mày rốt cuộc là ai? Tao khuyên mày đừng xía vào việc người khác!
Tô không lời, lặng tiến thẳng về phía !
Thấyvi_pham_ban_quyen Mạt tiến lại , Lão Tôn vào đường cùng, bèn liều mình lao sang bên cạnh, tóm lấy một cô gái rồi bóp cổ chắn trước mặt mình làm con tin.
Cô gái còn không kịp khóc, mặt gầy gònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị bóp đến đỏleech_txt_ngu .
Đứng lại, tới nữa bóp chớt nó!
Tô Mạt vừaleech_txt_ngu xông lên đập nát đầu tên khốn đó thì nhìn thấy cô phía Lão Tôn đang lặng lẽ áp sát!
Cô không dám rút dây động , chỉ có thể đánh lạc hướng hắn để chờ thời .
Ông giết ấy, giết phải đền mạng !
Ha ha ha, vậy mày cũng giết Tử rồi còn gì!
Hắn chớt, chỉ là ngất đileech_txt_ngu thôi, không tin ông cứ lại mà xem!
Con nhóc ranh, mày coi tao là ngu chắc? Tao dù có chớt phải đứa theo chôn cùng!
Lời vừa , hắn bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy đau nhói cổ.
Hóa ra cô phía đã cắn một miếngvi_pham_ban_quyen thật mạnh vào cổ hắn. Lão Tôn đau đớn gào liên hồi, lập tức buông cô tay , đưa túm chặt tóc cô bé phía sau.
Ngay trong khoảnhleech_txt_ngu khắc , Tô Mạt tới, tung một cú đá trúng hạ bộ Lão Tôn!
Lại tiếng rắc giònbot_an_cap giã vang lên.
A
Lão Tôn tức khắc người, ôm lấy chỗ hiểm la hét thiết.
Cô gái bịvi_pham_ban_quyen túm tócvi_pham_ban_quyen này cũng buông miệng, nhổ ra máu bẩn, xoay người chặt lấy gái bị bắt làm con tin vào , lo kiểm tra vùng nhiều lần mới yên tâm.
, khôngvi_pham_ban_quyen sao đâu!
Mạt nhìn Lão Tôn đang dưới gào khóc thảm thiết, tiếnbot_an_cap lên bồi thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đấm khiến lịm.
Xong xuôi, cô mới day đôi tai vừa bị tấnvi_pham_ban_quyen, cảm thấy thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại!
Cácbot_an_cap còn sức để đi ra không?
Chúng bị chuốc thuốc, đi thì được, nhưng là không leo lên được cái cầu thang kia
Lúc nàyvi_pham_ban_quyen, cô gái mặc quân xanh lá người vừa làm lộ vị của Tôleech_txt_ngu Mạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiếng trướcvi_pham_ban_quyen. Nói , cô còn có chút ngượng ngùng.
Tô Mạtleech_txt_ngu chẳng buồn để ý đến cô ta, sang nhìn cô gái vừabot_an_cap mới tay giúp đỡ mình khi nãy.
Tô Mạt mình, cô gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy vội vàng nở một nụ cười biết ơnvi_pham_ban_quyen.
Bạn đến để cứu chúng tôi sao?
Phải, các bạn an toàn rồi. Với lại, lúc nãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn dũng cảm !
Vành tai cô gái nóngleech_txt_ngu bừng, ngượng ngùng mỉm cười. Dù còn dính máu, nhưng đó thểleech_txt_ngu che lấp đi nụ cười xinhleech_txt_ngu đẹpbot_an_cap của cô.
Hắn bóp cổ tôi
Tô Mạtleech_txt_ngu ngờ là hai chị em ruột, cô gật đầu quan sát sáu côbot_an_cap còn . Cô tốt nhất là nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ ra .
gái mặc quân phục xanh thấy không hoài gì đến mình, lại còn bị mọi người cô lập thành từng , bèn lủi thủi cúibot_an_cap .
có chút chột dạ cô ta tuyệt đối không thừa mình sai. Cô ta tự bảo vệ mình thì có gì sai chứ!
Các bạn đi theo tôi! Đúng , vừa bước ra ngoài thì nhớ bịt mắt lại ngay!
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đi nổi! Aivi_pham_ban_quyen cõng ra ngoài đibot_an_cap, tôi sẽ trả cho người đó một đồng!
là gái mặc đồ xanh . cô ta tay chặn trước mọi người, những cuối không nhịn được nữavi_pham_ban_quyen.
Cảnh Tiểu Mộng, ai thèm tiền của cô chứ! Mau tránh ra!
Các người không bỏ mặc , hu tôi thật sự không đi nổi nữa rồi
Tô Mạt dáng vẻ tròn trịa của cô ta, trong cái thời đại mà nấy đều gò này, lẽ cô ta thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa từng khổ bao giờ.
Tuyleech_txt_ngu nhiên, Tô Mạt không có ý định nuông chiều ta.
cô muốn đi thì cứ ở lại đây mà đợi công an đến cứu!
Nói đoạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô những cô gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo lối trở . Cảnh Mộng thấy người đều bỏ đi, cuống cuồng giậm đi theo.
Cô không nán lại lâu bên cạnh hai kẻ buôn này, vạn nhất chúng lại khi mọi người đi thì biết sao?
Tô Mạt ghé miệng giếng, Cảnh Tiểu đang chật vật lên đưa tay kéo ta ngoài.
Nào , hành động ấy lại mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lườm nguýt của đối .
Cô khỏe thế, sao nãy không chịu giúp tôi? có tôi ở dưới đó sợ đến mức nào ? Hu hu
Được lắm, đúng mình rỗi hơi mới đưa tay kéo cô ta!
Tô Mạt chẳng thèm đoái hoài đến cô đại tiểu thư kia, chỉ cúi xuống bê phiến đá xanh che kín miệng giếng lại.
Xong rồivi_pham_ban_quyen, bây giờ ở đây không xấu nữabot_an_cap. Các muốn tôi báo an, hay là đợi đây?
Tô Mạt vừa dứt , một cô gái bước ra phản đối.
Không được, không thể công an!
công an chúng ta xong đời rồi! Cô cứu chúng ta, chúng ta rất biết ơn, nhưng nếu cô báo công , sau khi trở về chúng ta sẽ bị mọi người chỉ trỏ, thà còn hơn! Hu hu hu
, cô gái đó bật khóc nở.
Tô Mạt vốn hơi bực mình, nhưng nghĩ đến đại họ đang , cô lại có chút cảm thông.
Tất cả người đều nghĩ như vậy sao?
Không, tôibot_an_cap muốn nhà! Nhà tôi ở Tô Châu! Hu hu Không báoleech_txt_ngu công an thì sao tôi về nhà đây
Lần này, cô gái mặc quân xanh không gây sự , trái lại còn muốn đi Tô Mạt đến cục an.
Mạt thấy hai người phản đối đều người địa trựcleech_txt_ngu tiếp để họ rời đi. Cô sáu người còn lạibot_an_cap người nơi khác, phong trần mệt mỏi hướng về phía cục công an mà .
Vì tác dụng thuốc, cô gái đi rất . Tôleech_txt_ngu Mạt nhẫn bước từng cùng họ. Con đường thường chỉleech_txt_ngu mất nửa , vậy đi nghỉ, họ mất gần gấp đôibot_an_cap thời gian tới .
Thấy đến cổng cục công an, Tô Mạt tìm cơ hội bí mật chứng cứ đã chuẩn bị và lávi_pham_ban_quyen tố vào trong túi đeo chéo, sau đó mới dẫnbot_an_cap họbot_an_cap bước vào.
Các đồng chí công an cục đã gặp Tô Mạt hai lần, trong lòng đều rất cảm thông cho hoàn cảnh của cô bé, thấy cô liền vội vàng đứng dậy đónbot_an_cap tiếp.
chí nhỏ, sao tới ? Chú phải đã dặn ở đợi tin tức sao? thẩm vấn nhanh đâu!
công an, cháu có tinbot_an_cap tức trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại muốn báo cáo! Là về Tô Kiến Quốc!
Nói , cô chỉ tayleech_txt_ngu ra sau , hạ thấp giọng: Chú tìm một căn phòng cho họ ngồi nghỉ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lát được không ?
công an thấybot_an_cap trạng của mấy cô gái không được tốt liền gật đầu đồng , còn tiện tay gọi bác đến kiểm tra.
Vốn định thêm vài câu, thấy Tô Mạt nhỏ bé lại mang vẻ mặt kiên định như sắpvi_pham_ban_quyen ra phápbot_an_cap trường, người này không dám lơ là, trực tiếp dẫn cô đến văn phòngbot_an_cap của trưởng khoa.
Cục trưởng nay đi họpleech_txt_ngu chưa về, tôi dẫnleech_txt_ngu cháu đi Chính ủy.
Cộc cộc!
Không đợi người bên trong lênvi_pham_ban_quyen tiếng, đồng chí công an trực tiếp đẩyleech_txt_ngu cửa Tô vào.
Ngồibot_an_cap làm việc là một người đàn ông niên ngũ quan đoan chính, lên vẻ chính khí lẫm liệt. đang nghevi_pham_ban_quyen điệnbot_an_cap thoại, thấy có người vào liền tay về chiếc sofa gỗ sát tường, ra hiệu cho Tô Mạt ngồi xuốngleech_txt_ngu.
Tô Mạt lắc đầu, côleech_txt_ngu định lãngleech_txt_ngu phí thời gian, cô chỉ hy vọng công an xem xong chứng này đem Tô Kiến Quốc xử bắn.
ủy thấy Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà cứ ruột nhìnleech_txt_ngu mình, liền vội nóileech_txt_ngu vài câu qua loabot_an_cap rồibot_an_cap cúp .
Thấyleech_txt_ngu ông đã gác , đồng an dẫn Mạt vàoleech_txt_ngu lập tiếng: Chính ủy, đây chính là con gái của tội mà ngài vừa xem hồ ạ! Cô bé nói có thông quan trọng!
Được rồi, việc này xử lý, cậu làm việc đi!
Rõ!
người công ra , Mạt bước lên bước, lấy đồ trong túi ra đặt lên bàn làm việc.
Chính , đây là những chứng cháu tìm được ở ! Dù trong chỉ có bằng chứng gián tiếp chứng minh Tôvi_pham_ban_quyen Kiến Quốc giết người
Thấy phương vẫn nhìn mình mà chưa thực sự trọng, Tô Mạt tiếp ra một đòn ký.
Nhưng đây là sổ sách chép việc buôn người của Tô Kiến Quốc trong mười năm qua!
Tô Mạt đẩy về phía Chính ủy.
Ông lật xem cuốn trên tay, nhưng phản ứng lại không kinh ngạc như Mạt tưởng .
Chuyện này ai biết nữaleech_txt_ngu ?
Không , ở ngoài cháu không hề nói gì! Tuy nhiên chứng cứ vẫn còn giữ một bản nữa!
Chính ủy nhìn Tô Mạtvi_pham_ban_quyen một , đột bật cười.
, con bé khá thận đấy!
yên , trong cục ta có nội gián, nhưng bị chế rồi.
Tô Mạt thởleech_txt_ngu phào một hơi, suýt chút nữa cô đã tưởng vị mặt cũng cùngvi_pham_ban_quyen một giuộc với Tô Kiến Quốc. Hèn chi Tô Kiến Quốc làm chuyện mười năm trời mà không bị phát hiện, hóa ra là tay trong.
lỗi cháu nhé đồng chí nhỏ, chủ yếu là vì hôm qua chúngbot_an_cap mới bắt đầu , chưa tra ra đồng bọn của là , thì nay đã mang tớibot_an_cap . Chuyện trùng hợp thế này khó việc phải nghi ngờ.
Bây giờ đã có chứng cứ, bọn xấu này cóbot_an_cap thể lưới toàn bộ rồi!
Chính ủy, còn một việcbot_an_cap quan trọng hơn nữa!
Được, nói đi!
Hôm qua cháu nghe họ nói chuyện, bảo rằngleech_txt_ngu ngày mai sẽ có một lô hàng chuyển đi!
Địa điểm ở khu cũ phía Tây phố, nhà có hai buôn người ngoài baleech_txt_ngu mươi tuổi.
Cái ? Chuyện quan trọng thế này sao cháu không nói sớm!
Thấy vị Chính ủy định nhấc máy gọi người, Mạt vội nút ngắt cuộc gọi.
Chính ủy chú vội! Người cháu đã cứu ra rồi, chỉ là hai tên người đó đang bị nhốt giếng, các chú chỉ cần cử người bắt về .
Cháu? Cứu người về rồi?
Vẻ mặt của Chính ủy như đang nghe chuyện bịa, khiến Tô Mạt có không vui.
Cô cầm cái chặn giấy bằng đá cẩm thạch đang đèvi_pham_ban_quyen lên đống liệu bàn, vung tay một cái, rắc lên, vậtbot_an_cap ấy gãy làm !
Giờ chú rồi chứ?
Tô Mạt ném khối xuống, phủi tay, hãnh nhìn Chính ủy đang hoàng.
Cháu cháu con bé này sao sức lại lớn thế?
! Nếu không phải kếvi_pham_ban_quyen cũng đói cháu, có lẽ sức cháuleech_txt_ngu lớn hơn nhiều!
lắm, là thiên phú, cháu có hứng thú đến cục cảnh sát làm việc không?
ơn Chính ủy đã ưuvi_pham_ban_quyen ái, nhưng đáng tiếc là bà mẹ tâm địabot_an_cap độc ác của cháu đã ký cho cháu đi nông thôn !
tin rằng, với lực của mình, cháu nhất định có thể tỏa sáng ở nông thôn, góp phần xây dựng làng quê mới!
Nói hay lắm! Con này có chí khí! Chú tin cháu làm được!
Hì , Chính ủy, một việcbot_an_cap muốn cầu xinvi_pham_ban_quyen chú giúp đỡ.
, cứ đi.
Lần này cháu cứu tám cô gái, có hai người là người địa phương, họ khôngvi_pham_ban_quyen muốn đếnvi_pham_ban_quyen công báo án nên cháu đã để họbot_an_cap về nhà .
Chính ủy nghe xong khẽ nhíu mày, có vẻ mấy tán thành.
Còn sáu cô gái đến từ những nơi nhau, hiện đang ở bên ngoài. có thể cử đồng chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an đưa họ về nhà được không ạ?
định một lý do hợp lý, không để người khác biết họ từng bị bọn buôn người bắt đi! Ví dụ như, đi tập huấn hoặc học tập ở nơi khác chẳng hạn?
Chỉ sao? Đương nhiên là không thành vấn đề! Phục vụ dân là bổn phận của chúng tôi!
Tô Mạt nghe vậy liền giơ theo kiểu quân đội, tuy không chuẩn lắm vàbot_an_cap trông có phần khôi .
ơn Chính ủyvi_pham_ban_quyen!
rồi, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một việc nữa! muốn nhờ các chú xuất cháu mộtbot_an_cap bản chứng đoạn tuyệt hệ cha ! Cháu khôngvi_pham_ban_quyen muốnleech_txt_ngu dây dưa bất điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với kẻ súc sinh vừa là phạm buôn người, vừa là kẻ thù giết mẹ mình!
Chính ủy nhìn cô bé đang cố tỏ bình tĩnhvi_pham_ban_quyen, trong lòng cảm thấy xót xa. Đứa này sức có lớn đến đâu vẫn mộtvi_pham_ban_quyen đứa trẻ, xảy chuyện như vậy, đi xuốngvi_pham_ban_quyen nôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn có lẽ lại là một lựa chọn tốt.
Được, chú đồng với cháu!
Thật ? Cháu ơn chú nhiều lắm!
Được rồi, cần cảmbot_an_cap ơn đâu. Lát nữa cháu để lại địa chỉ xuống nông thôn, , chú sẽ sai người gửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua cho cháu.
Tô Mạt cảm thán bản thân đã gặp được người lãnh đạo tốt, xúc động cúi người chào thật sâu rồi rời đi.
Sauvi_pham_ban_quyen khi ra ngoài, cô viết lại địa chỉ nơi mình sắp xuống nông công , sau đó lại chào tạm biệt mấy cô kia. Cô báo cho họ biết đồng chí công an sẽ đưa về tận nhà, đồng giúp họ kín bị bắt cóc với người ngoài.
Lại là mộtvi_pham_ban_quyen tràng tiếng khóc và những cảm ơn . Tô Mạt thực sự chịu thấuvi_pham_ban_quyen, sáu côbot_an_cap gái cùng khóc một lúc khiến đầu ócvi_pham_ban_quyen cô như muốn nổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tung.
Trở về nhà, Tô Mạt lấy một cơm thịt kho tàu từ trong giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra trưa. Từ sáng sớm cô đãleech_txt_ngu để đóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi bao nhiêu việc, dạ dày thực sự rất khó chịu.
May chuyện đã được giải quyết xong xuôibot_an_cap, lúc này Tô Mạt cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.
Ănbot_an_cap xong, cô rửa sạch hộp cơm rồi cất vào không gian. Cô đi dạo một vòng các phòng, thu tất cảleech_txt_ngu những vật dụng còn được vàobot_an_cap trong.
nồi xoong chảo, dao phay trong bếp cho đến bàn ghế nhỏ trong nhà, cô đều thu sạch vào không gian.
và tủ bị ba tên bã kia làm vấy bẩn Mạt không muốn lấy, cứ để cho người mua khi bán vậy.
Sách vở trong phòng đọc sách của Tô Đại , bao gồm cả bàn và giấy bút, Tô cũng thu hết lại. Đợi sau khi xuống thôn, vào lúc nghỉ đông không có gì làm sẽ lôi ra học. Đến nămbot_an_cap 77 khi khôi phục kỳ thi đại học, cô chỉ ngoài hai mươi, vừa vặnbot_an_cap có thể thi mộtbot_an_cap trường đại học.
Đồ đạc trong nhà đã dọn dẹpleech_txt_ngu hòm hòm, Tô cầm kéo đứng trước gương, tự cho mình một kiểu tóc mái bằng đi phần tóc khô vàng xơ xácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Kiểu tóc này khiến đôi mắt hạnh đẹp của cô trông trong trẻo hẳn. Hai bên má cũng để lại vài lọn tóc vụnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừaleech_txt_ngu khéo che đi phần hõm quá gầy, trái lại còn tôn lên sống mũi cao thẳngleech_txt_ngu. Phần tóc còn lại bím nhỏ xuống bên.
Trông cô lúc này cứ biến người khác vậy. Cô phủi bộ quần áo vải bông màu xanh lam trên người, đeo thêm chiếc túi chéoleech_txt_ngu màu xanh lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quânleech_txt_ngu.
thiếu mỗi chiếc khăn quàng đỏ nữa thôi, nếu không trông chẳng khác nào một viên niên Tiền phong bước ra sách giáobot_an_cap khoa cả!
Tô Mạt cảm hơi buồn cười, nhưng tại dù mặc đồ không đẹp nhưng được cái sạch sẽ, sảng khoáibot_an_cap. Dáng vẻ này đi ra ngoài chắc sẽ không còn ai gọi cô là con bé ănleech_txt_ngu mày nhỉ?
Khóa chặt cửa , Tô bắt đầu thả đi dạo trên phố. Nhà cô hiện giờ xảy ra chuyện bê bối như vậy, căn nhà này càng không ai rước vào, nhất định phải tới đen một chuyến để bán nó đi.
Có điều cô không biết chợ đenvi_pham_ban_quyen nằm ở đâu, chỉ đi loanh quanh trên phốleech_txt_ngu lớn để cầu may.
Tô Mạt cứ đi đi lại như vậy choleech_txt_ngu đến tận khi trời sập mà chẳng thấy chút manh mối nào về chợ đen.
Cô đành đi ăn cơm trước rồileech_txt_ngu tính sau. Lần này tiệm cơm quốc doanhbot_an_cap, dù nhân viênbot_an_cap phục vụ vẫn không mấy nhiệt nhưng cũng không còn nhìn bằng nửa con mắt nữa.
Chị hoàn không nhận ra cô gái nhỏ phần đáng yêu mặt này chính là con bé mày mấy trước.
Chào chị, cho tôi một phần thịt xào nấm hương, một đĩa cải xào chua cay hai lạng cơm.
Nhân viên phục liếc nhìn cô một cái: Thịt xào nấm bốn hàobot_an_cap năm xu, bắp cải một hào, hai cơm một hào kèm hai lạng phiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lương thực.
Tô Mạt lại nữa thán vật giá thời này rẻ thật. Nghĩ số tiền trong không gianvi_pham_ban_quyen, cô bỗng thấy vô cùng tự tin!
Cơm nước xong xuôi, khi Tô Mạt bước ra ngoài thì đã tối hẳn. Lúcbot_an_cap cô định sangbot_an_cap phố khác dạo tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì thấy một đàn bà trung đeo gùi tre, népleech_txt_ngu sát tường đi rất nhanh.
Tô Mạtbot_an_cap theo bản năng bám theo sau.
Chợ đen, chợ đen, chẳng trời tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới sao?
Đi theo người phía trước không bao lâu, cô rẽ một con hẻm .
Tô Mạt rảo bước đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào hẻm, nào ngờ vừa mới bước tới đã bị một tay chặn lạivi_pham_ban_quyen!
Mua hay bán?
Một giọng nói lạnh lùng truyền đến từ bên cạnh.
Mạt quay đầu nhìn lại, thấy đối che kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt tileech_txt_ngu hí.
Lúc cô mới phản ứng , nơi rồi.
Cô vội vàng đáp: À, bán. bán nhà, muốn mua thêm ít phiếu dùng đượcvi_pham_ban_quyen toàn quốcbot_an_cap.
Đối phương bị thẳngleech_txt_ngu thừng Tô Mạt làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho mình. Chưa từng dám đứng cửa chợ đen mà nóibot_an_cap oang oang chuyện mua bán của mình như vậy.
hồ còn là bán nhà!
Cô nói cái gì? Bán nhà?
Đúng vậy, tôi muốnvi_pham_ban_quyen bán nhà!
Thấy Tô Mạt cũng giốngleech_txt_ngu kẻ có đến đây lừa người, gã đàn ông bịt mặt huýtleech_txt_ngu sáo mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng vào bên trong.
Ngay có hai người khác đi ra, cũng mặt kín mít ra đôi mắt.
Tô Mạt hơi hối hận vì mình cứ thế mà xông , đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô cũng nên bịt mặt lại mớibot_an_cap phải.
Nhưng nghĩ đến việc kia mình đã nông thôn rồi cũng chẳng sao.
Hai cậu đứng trựcleech_txt_ngu đi, tôi dẫn cô ta vào đại ca.
Tô Mạt cứ thế đi theo vào trong. một cái sân, rẽ ra cửa sau, rồi lạileech_txt_ngu vào một cái khác mới thấy bên phía đều là những bày sạp, người mua thì lưa thưa vài mống.
Chẳng tìmleech_txt_ngu khôngbot_an_cap ra chợ đen, kín thế này ai mà tìm được!
Đi , ở trong căn phòng kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kìa!
Gã đàn ông bịt mặt gõ cửa, khi bên trong có đáp lời mới dẫn Tô Mạt đẩy cửa bước vào.
Tô tò mò ngó nghiêng xung . Cũng không có gì đặc biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ là một phòng khách, bên trong đặt một chiếc ghế bành, hai bên là hai ghế đẩu, trông giống như họp vậy.
Trên ghếbot_an_cap bành là một đàn ông lực lưỡng khoảng ngoài mươibot_an_cap tuổi, bụng phệ. Chỉ thấy đàn ông côvi_pham_ban_quyen vào ghé tai gã bụng phệ nói nhỏvi_pham_ban_quyen gì đó.
Gã lực lưỡng nghevi_pham_ban_quyen nhìnleech_txt_ngu Tô Mạt cười ha hả.
, cái con nhóc tì này mà muốn sao?
Đúng vậy, là bánleech_txt_ngu nhà. Nhà tôileech_txt_ngu ở hàng thứ , căn hai trong ngõ Lão Đồng Thụ!
Nghe Tô Mạt chỉ, gã lực lưỡng thu vẻ mặt cợt nhả.
Ngõ Lão Thụ gã có nghe , nhà ở đó dù là vị trí hay diện tích, bố cục thì đều thuộc hàng tốt nhất trấn này.
Nếu vụ làm ăn này thành , gã sẽ tự lại đón bà mẹ già quê lên.
Nghĩ đến đây, gã khỏi nghiêm túc hơnvi_pham_ban_quyen vài phần: Này con bé, cháu muốn bán nhà? Đây là ý của người lớn trong nhà sao?
Nhà cháu không ngườibot_an_cap lớn, nhưng cháu phảibot_an_cap nói rõ hình cho biết trước đã.
Bố cháu hôm vừa bị , tám năm trước ông ta đã tự tay giết cháu, ước chừng sắp phải ăn kẹo đồng rồi. Mẹ kế cháu thì ngoại tình cũng bắt, bà còn ký cho cháu đi xuống nông thôn.
Có điều căn nhà đó đứng tên cháu, giấy tờ nhà cháu cũng mang theo đây rồi. Nếu ai không để tâm đến mấy chuyện này thì cháu có thể bán rẻ.
lực lưỡng nghe , đầu tiên là kinh ngạc Tô Mạt, sau đó lại gật đầy vẻvi_pham_ban_quyen thưởng.
Dường như gã rất hài lòng với sự thành thật của .
Con bé này được đấy! Nểvi_pham_ban_quyen tình có gan tìm đến đây, Bưu Ca này sẽvi_pham_ban_quyen không cháu phải đi tay không đâu!
Nóileech_txt_ngu đi, cháu định bán baovi_pham_ban_quyen nhiêu tiền?
Tô Mạt đã tính kỹ trước, nhà ở khuvi_pham_ban_quyen đó thị trường hai ngàn tệ. Nhưng nhà vướngbot_an_cap vào án mạng, lại thêm phận kẻ buôn người của Kiến , căn nhà bán được một ngàn năm trăm tệ đã lắm rồi.
Nếu Bưu muốn lấy thì cứ 1500leech_txt_ngu tệ nhé?
Này con bé, nhà mà đemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra bán ởleech_txt_ngu chợ thì chắn là loại nhà người khác không dám đụng .
Chú trả cháu nhiềubot_an_cap nhất là một ngàn tệ cộng thêm hai mươi cân phiếu lương thực toàn quốc!
Mạt nghe vậy trong dự tính, liền dứt đồng ý.
Chốt ! Có điềuleech_txt_ngu, cháu còn muốn mua một ít phiếu các loại dùng được trên toàn quốc.
Bưu Ca thấy Tôleech_txt_ngu Mạt sảng khoái như vậy, tâm trạng cũng vui hẳn lên.
Ha ha ha, con bé này khá lắm, rất dứt ! Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đi lấy hết phiếu toàn quốc của chúng ta đây cho con này .
Tô Mạtleech_txt_ngu nhìn giỏ tem phiếu lớn trước mắt, hai mắt rực.
Đúng là không hổ danh chợ đen.
Cô chọn sáu mươi cân phiếuvi_pham_ban_quyen thực , lấy một xe đạp, một phiếu đồng hồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bốn phiếu công để sau này mua đèn pin hay đồ dùng lặt vặt.
Lại chọn ra bốn mươi cân phiếu bôngvi_pham_ban_quyen, ba mươibot_an_cap phiếu vải, thậm chí gom sạch trăm cân phiếu duy nhất còn .
Xong , tôi lấy bấy nhiêu thôi, anh tính xem bao nhiêu tiền?
này lấy ? Không sợ dùng không hết rồi hết hạnvi_pham_ban_quyen ?
Tôleech_txt_ngu Mạt lại, cô cũng chưa từng nghĩ việc tem phiếu hết , nhưng đầu óc xoay chuyển nhanh , cô liền tìm ngay được lý do.
Yên tâm , lúc nông thôn tôi có thể cho thanh tribot_an_cap thức khác hoặc dân làng, chắc chắnleech_txt_ngu để phí đâu!
, Đông Tử, cho cô bé sáu trăm tệ, cộng thêm số tem này!
Tô Mạt biết tem chợ đen có thể hơi đắt, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngờ đắt thế. Dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , côbot_an_cap chẳng mặc cả, dứt khoát lấy văn tự nhà ra đưa Đông .
Hậu thế tôi sẽ xuống thôn, mấy món gỗ xem như quà cảm ơn gửi lại cho anh Bưu!
Ha ha ha, con này biết điều đấy! Nhưng cũng không cháu chịu thiệtleech_txt_ngu, Đông Tử, thêm mười cân phiếu đường nữa!
Phen này cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai bên đều hài lòng, Tôbot_an_cap Mạt nhận lấy tiền phiếu nhét vào túi, cảm ơn Bưu Ca xong liền theo chân Đông Tử đi bằng saubot_an_cap.
Sau khi Tô Mạt đi khuất, Tử quay lại trước mặt Bưu Ca, làmvi_pham_ban_quyen một động tác cứa cổ.
Nhưng Bưu Ca phẩy tay chối.
Ta con bé nàyvi_pham_ban_quyen rất mắt! Thôi bỏ đi!
Tô Mạt không hề biết mình vừa thoát một kiếp nạn, nhưng dù có biết cũng chẳng sợ. Tính cô vốn đã rất liều lĩnh, huống hồ hiện tại còn đang sở mạnh kinh người.
Kẻ nào mạo phạm trước mặt cô, thì thật là chuột bò vào bát mèo, tự mạng mà thôi!
Sáng sớm hôm sau, Tô Mạt đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiệm cơm quốc doanh ăn sáng rồi đi thẳng ra bến xe.
Ngày mai đã là ngày xuống nông thôn, cô dự định lên lầu bách hóa trên thành phố để mua ít đồ tốt dự . Cô đã dạo qua hợp tác xã mua bán rồi, hàng hóa ở ítleech_txt_ngu, chất lượng cũng chẳng ra sao. Hiện giờleech_txt_ngu Tôleech_txt_ngu Mạt có cả tiền lẫn phiếu, không muốn để bản thân phải thiệt thòi.
Đến đây, đến đây, ai đi thành phố thì lên xe ổn để mua vé !
Tô Mạt vất vả lắm chen được qua đámbot_an_cap đông để lên xe, nhanh chóng chọn một chỗbot_an_cap ngồi phía . Aibot_an_cap bảo cô có tật xe làm gì, ngay khoảnh khắc nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc xe , Tô Mạt cảm thấy dạ một phen lộn.
Kiếp trước cô vốn đã say xe, không ngờ cũngbot_an_cap bị nặng thế này.
Nhân viên bán vé thấy chỗ ngồi đã chật kín thì trực tiếp đóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa lại, ngăn cách những tiếng chửi bới, nàn của những người bên ngoài.
ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuẩn bị sẵn tiềnvi_pham_ban_quyen lẻ, một vé sáu hào, đi đến trước mặt ai thì đưa cho tôi!
Những người ngồi được xe đều lộ vẻ may . Tô Mạt còn chưa biết, lát khi xe chạy ra ngoài sẽ còn một đống mua vé chen chúc lên nữa.
Đường lên thành mất hơn một tiếng hồ, đứng vừa mệt vừa xóc nảy, không cẩn thận là ngã như chơi.
Quả nhiên, xe buýt vừa ra khỏi bến không lâu thì dừng lại. Nhân viênbot_an_cap bán là một nữ ngoài bốnleech_txt_ngu mươi, tóc ngắn, đuôi mắt hơi xếch lên trông rất phù với tính cách đanh đá, tháo vát của bà ta.
vừabot_an_cap mở, nhân viên bán nhảy xuống xe, đạp lên khung cửa, chặn đứng những kẻ đang muốn chen lên.
Cấm chen lấn, từng người một thôi, không là chẳng ai đi được hết!
Giọng nói lanh lảnh chói tai vừa cất lên, đôngleech_txt_ngu đang loạn bên lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức im bặt. Từng người một đưa mua vé rồi lên xe, có vé chỉ có bốn hào, rẻ hơn một chút.
Tô Mạt lại có thêm mười mấy rầm rập đi lên, nhân viên bán vébot_an_cap mới đóng cửa, thúc giục tài xế lái xe.
Lúc trong xe gần như không còn chỗ trống, lối đi, nắp bình xăng đều đầy nghẹt và hành . Cái mùi hỗn tạp ấy cho Tô Mạtbot_an_cap choáng váng mặt mày, cô vàng mở cửa sổ xe, tựa đầu vào khung cửa, bấy giờ mới thấy dễvi_pham_ban_quyen thở hơn một chút.
Xe lảo đảo đi được phút, Tô Mạt thấy vai mình bị đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vỗ mạnh hai cái.
Cố nén cơn chịu xoay người lại, cô mới phát hiện lão ngồi bên cạnh đang lườm mình cháy mắt.
này còn giả vờ giả vịt cái gì, tao bảo mày dậy đổi chỗ cho tao, đừng có hòng giả điếc!
Bà ơi, say xe quá, không được ạ!
Nói xong, cô định quay tiếp tục tựa vào cửa sổ, nhưng lại lão túm chặt vai.
Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con ranh con, đồ con gái lỗ vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Mau đổileech_txt_ngu chỗ cho , bà già này sắp thởvi_pham_ban_quyen nổi rồi. Mày không biết kính lão đắc thọ là gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à? Cái đồ không có giáo !
Tô Mạt khẽ rungleech_txt_ngu vai, một lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khéo léo hất tayvi_pham_ban_quyen bà già kia ra.
Lúc , cô ngửi thấy mùi hôi miệng bà tỏa ra càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy khó hơn, giác thức ăn trong dạ dày đang từngbot_an_cap đợt trào lên tận cổ họng. Cô gian nan đè nén nôn, không muốn dây với mụ đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nào ngờ bà ta vẫn chịu buông tha, cứ thỉnh lại giật áo cô, cố kéo .
Mấy ông già đang bám vào ghế lối đi bên cạnh vậy cũng bắt đầu chỉ Mạt.
Con này lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu giáo quá! Bà chị này tuổi tác bằng hàng nội rồi, người ta chỉ chỗ với cháu thôi mà! Có phải đổi lấy vénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu!
Hay cháu còn trẻ thế này, đổi chỗ cho ông này cũng được, đứng một tí cho rèn luyện thân thể.
Nghe những lời trơ trẽn đầy phức xung quanh, vốn đã bực bội vì say xe cô lại càng tệ hơn. Cộng mụ già không biết điều bên cạnh liên tục áo mìnhvi_pham_ban_quyen, Tô Mạt không nổi nữa, thuận xoay người lại.
Ọe một tiếng, cô nôn thẳng lênleech_txt_ngu ngực bà lão. bao thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buổi sáng hơi nhiều mỡ, giờ nôn ra rồi, Tô Mạt cảm thấy dễ chịu hẳn.
Nhưng nỗi đau khôngleech_txt_ngu tự dưng mất đi, nó chỉ chuyển từ này sang người , thể là già kia và những người xung quanh.
Á
theo một tiếng thét chói tai, bà già nhảy dựng lên gào thét đòi dừng xe.
Ngay khoảnh khắc bà tavi_pham_ban_quyen dậy, xung quanh lại lên thêm mấy tiếng ọenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, .
Tức thì, khắp khoang xe nồng nặc mùi chất thải và la hét thảm thiết.
Tài xế đen mặt tấp xe lề đường, người trên xe như ong tổ chen chúc nhau lao . Kẻ cởi áo, người nôn thốc nôn .
Sau một chấn chỉnh, mọi người mới bình tĩnh lại. Không biết ai khơi mào trước, tấtvi_pham_ban_quyen cả bắt đầu quay sang chỉ trích Tô Mạt.
Đều tại con nhỏ này, mày muốn nôn sao không nôn ra ngoài!
Giờvi_pham_ban_quyen thì , chúng ta chắc chắn sẽ đến muộn nửa so với thường!
Tô Mạt trợn , vươn cổ cãi lại: Cái mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trách tôi được à? Tôi đãvi_pham_ban_quyen bảo là tôi say xe rồi, mụ già kia cứ kéo mãi, là ta lắc cho nôn ra chứ, các người có trách thì trách bà ta ấy!
Bà già vừa mới nôn sạch dịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng trong bụng, đang rũ sạch cái áo khoác thì nghe thấy lời buộc của Tô Mạt, tức nổi trận đìnhleech_txt_ngu.
Con ranh con đồleech_txt_ngu lỗ vốnbot_an_cap! Nếu không phải màybot_an_cap không chịu đổibot_an_cap chỗ thì thèm kéo màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc? Cáivi_pham_ban_quyen đồ có mẹ sinh không có mẹ dạy, quân lăng loànvi_pham_ban_quyen!
mới là mụbot_an_cap già trơ trẽn không nhục . Cùng là phụ cả, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đồ lỗ vốn thì bà là đồ vốn già, loại già khúleech_txt_ngu đếvi_pham_ban_quyen cho không cũng chẳng ai thèm!
Con khốn này, xem tao có xé xác cái mồm màyvi_pham_ban_quyen ra !
lão nay chưa từng chịu thua thiệtbot_an_cap về mồm mép, đương nhiên không nuốt trôi cục tức này, nhảy dựng lên định tóc Mạt.
Nhưng lại bị Tô tóm lấy cánh khẽbot_an_cap đẩy một cái, mụ già trực tiếp ngã nhào ra lề đường.
thấy nhăn đậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng vào đống mà ai đó vừa nôn ra bên đường.
Mình Minhhh
16/7/2026 lúc 11:43 sángSao dạo này nghe truyện hay bị dừng vậy ad ơi, 1chương dừng mấy lần luôn
thuthureview1
17/7/2026 lúc 8:05 sángBạn nhắn cho ad để ad xử lý nhé ạ