PHƯƠNG NHAM XUỐNG PHỐ MƯU SINH, CHẶNG THÀNH ÔNG TRÙM VÀ BỊ MẬT ĐỘNG TRỜI CỦA ANH TRAI

PHƯƠNG NHAM XUỐNG PHỐ MƯU SINH, CHẶNG THÀNH ÔNG TRÙM VÀ BỊ MẬT ĐỘNG TRỜI CỦA ANH TRAI

Nguyệt Sương full 09/08/2026 171 views lượt nghe 5 (2)

Giới thiệu truyện

PHƯƠNG NHAM XUỐNG PHỐ MƯU SINH, CHẶNG THÀNH ÔNG TRÙM VÀ BỊ MẬT ĐỘNG TRỜI CỦA ANH TRAI

Anh họ gặp biến cố khiến cơ thể bất động, trong khi người chị dâu xinh đẹp ngút ngàn lại trở thành mục tiêu của bầy sói ở đô thị đầy cám dỗ. Bạn sẽ chọn cách nào: khuất phục để kiếm sống hay phản công để dập tắt những nụ cười bẩn thỉu? Giữa thế giới ngầm đầy máu me, một cậu thanh niên quê mùa quyết dùng máu và võ thuật để mở đường cho riêng mình!

Quá Khứ Giang Hồ sẽ kéo bạn trở về những ngày mưu sinh khắc nghiệt và đầy hiểm nguy tại Đông Quản. Phương Nham – một thiếu niên mang trong lòng một tình cảm bị cấm đoán, rung động mãnh liệt với chính người chị dâu họ Tần Hồng Lăng. Mang gánh nặng nợ nần, hai chị em dắt díu nhau Nam tiến tìm kiếm việc làm. Tuy vậy, nhan sắc thoát tục của chị dâu luôn thu hút sự ác ý: từ bọn “tiên nhân nhảy” trấn lột giữa hẻm tối, tên quản lý xưởng biến thái lạm quyền, đến những gã giang hồ cộm cán nơi sân trượt patin.

Giữa tiếng nhạc xập xình làm phiền tai, tiếng còi cấp cứu xé toạc màn đêm và những âm thanh chát chúa của tuýp sắt va vào nhau, Phương Nham nhận ra: Kiên nhẫn chỉ đổi lấy nhục nhằn. Để bảo vệ người con gái mình yêu thương nhất, cậu quyết định tung những đòn Bát Quái Quyền chí mạng, bước chân vào làm đả thủ cho thế giới ngầm. Một bước vào giang hồ – sinh tử tại thiên!

💥 Tại sao bạn không thể bỏ qua bộ Đô Thị – Hắc Đạo này?

🥊 Combat vả mặt cực gắt: nam chính đầy máu, không phải thánh mẫu, không ủy mị. Đã ra tay thì sẽ đấm phát chết luôn, dẹp loạn bang phái cực kỳ sảng khoái!
🌶️ Tình cảm “bánh cuốn” & Suy: Mối tình thầm kín với chị dâu vừa ngọt ngào, vừa mập mờ lại vừa cấm kỵ kích thích. Cùng dàn Harem vệ tinh bám đuôi tạo ra những pha dở khóc dở cười.
🎧 Âm thanh đường phố bạo liệt: Cốt truyện lột tả chân thực thế giới ngầm đầy máu me. Từng tiếng thở dốc khi bỏ chạy, tiếng lưỡi dao cứa rách da thịt hay những mưu mô giang hồ hiểm độc sẽ khiến bạn lạnh gáy và nổi da gà.

Đeo ngay tai nghe vào, tắt điện đi và chuẩn bị để nhịp tim của bạn tăng tốc theo từng cú vung quyền. Bấm PLAY ngay để cùng Phương Nham khuấy đảo thế giới ngầm trong Quá Khứ Giang Hồ! 🎧🔥

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
PHƯƠNG NHAM XUỐNG PHỐ MƯU SINH, CHẶNG THÀNH ÔNG TRÙM VÀ BỊ MẬT ĐỘNG TRỜI CỦA ANH TRAI cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Năm họ tôi hôn, tôi mới mười lăm tuổi, vừa tốt nghiệp hai. Và rồi, trong lòng tôibot_an_cap bắt đầu có bóngvi_pham_ban_quyen hình của một . vậy, người đó chínhleech_txt_ngu là chị dâu tôi. Lần đầu tiên gặp chị trong đámbot_an_cap cưới, chị trang điểm nhàng, trông thanh tiên nữ hạ phàm, mỗi cái nhíu mày hay nụ cười đều khiến không thể mắt. Khi , có thể tôi vừa mới biết rung động đầu đời, vẫn còn mơ hồ nam nữ. Thế kể từ sau thấy chị dâu trong hôn lễ, hạt giống tình cảmbot_an_cap bắt đầu nảy mầmbot_an_cap trong lòng tôi rồi cuồng lớn mạnh. Ngay sau khi đám kết thúc, tôi mơ thấybot_an_cap chị dâu, và rồi, tinh đầu tiên trong đời đã xảy ra.
Nhan sắc chị ai cũng công . không chỉ có dáng cao ráo, đường cong cảm mà quan còn tuyệt , làn da trắng ngần như sữa. Chị là mỹ nức tiếng khắp mười dặm tám xã. phần anh tôi, tuy ráoleech_txt_ngu nhưng hình thường, da đen nhẻmleech_txt_ngu, ưuleech_txt_ngu điểm duyvi_pham_ban_quyen nhất là ăn nói dễ nghe. hôn nhân đều nhờ mai mối, chẳng hiểu chị dâubot_an_cap ưng thuậnleech_txt_ngu anh .
Có một khoảng thời gian, sự ngưỡng mộ của tôileech_txt_ngu dành cho dâu gần như đạt đến mức cuồng nhiệt. Ngày nào tôi cũng sang nhà anh họ chơi, chỉleech_txt_ngu cần nhìn thấy chị, thậm chí chỉ là quần của chị, lòng tôi cũng thỏa mãn vô cùng. Có lẽ bạnvi_pham_ban_quyen sẽ nghĩ tôi làvi_pham_ban_quyen biến thái, nhưng thực ra tôi thấy mình không phải . Sự xuất hiện của dâu giống như người mở ra cánh cửa thế giới khác giới cho tôivi_pham_ban_quyen, khiến tôi cảm nhận được sức hút phụ , giúp tôi từ một thiếu niên ngây ngô nhanh chóng trưởng thành. nghĩ, niên thiếu của mỗi người đều một người nữ như “chị dâu”, khiến bạn chỉ sau một đêm liền lớn khôn.
thứ haibot_an_cap, bụng chị dâu vẫn không động gì, những lời đàm tiếuleech_txt_ngu trong làng bắt đầu rộ lên. Họ bảo chị là loại gà không biết đẻ . Vừa lúc đó, làn sóng nam làm thuê trỗi dậy, anh bèn chị xuống phía Nam làm ăn. Sau khi đi, tôi cảm thấyleech_txt_ngu vô cùng hẫng, thường xuyênvi_pham_ban_quyen thơ thẩn trước cửa nhà anh họ lý do gì, chỉ để tìm chút an ủileech_txt_ngu.
, anh họ , tâm trạng cũng trở nên phấn chấn lạ thường vì lại được chịvi_pham_ban_quyen dâu. Sau khi ra ngoài tiếp xúc với thế giới, chị lại rực rỡ lòng , mỗi cử chỉ đều toát lên khí chất thoát tục. Đêm đó tôi lại mơ thấy chị, mơ thấy chị chui vàobot_an_cap chăn của mình
Đáng tiếc là sau Tết không bao lâu, anh họ lại đưa chị dâu đi. nhưng, chưavi_pham_ban_quyen đợi đến Tết năm sau, anh họ đã trở về. Có điều là anh nằm trên về, liệt. nhânbot_an_cap cụ tôi cũng không rõ, có anh bị ta đánh, có người bảo máy móc đè , lại có nói anh ngã cầu thang.
Chẳng hiểu sao, những lời phong long về chịbot_an_cap lại bắt lan . Họ bụng chị mãi , đúngvi_pham_ban_quyen là cái vận sao . Lại anh họ đã rồi, chị chắn không chịu nổi cô đơnvi_pham_ban_quyen mà bỏ chạy thôi. độc hơn, có kẻ còn nói anh họ bị liệt là do dâu khắc .
Chị dâu không chạy, chị quê sóc anh họ đến tận rằm tháng Giêng sau. Ngày hôm sau, tức ngày mười sáu tháng Giêng, chị lại phải phía Nam làm thuê kiếm tiền, và đi cùng chị.
Trong nửa năm qua, gia tôi cũng gặp biến cố. Bố tôi bị xuất huyết , tuy giữ được mạngleech_txt_ngu sống nhưng đi lại rất khăn, tình chỉ khá hơn anh họ một chútvi_pham_ban_quyen. Trong vấn đề nợ nần, tôi và chị dâu có thể cảnh . Ở quê kiếm miếng thì được, chứ muốn tiền trả nợ thì gần như không . Vì vậy, nam tiến kiếm tiền nợ trở thành chọn duy nhất của chúng tôi.
Biết mình sắp được cùng chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi xa, kích động đến nửa đêm không ngủ . Tôi hằng ước ngày nào cũng đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thấy chị, không ngờ lại được toại thật!
Đêm Nguyên , bác Hai tôi, tức là bố của anh họ tìm gặp tôi, thâm dặn dò: “Phương Nham, ở đó cháu để mắt đến chị dâu đấy, có kẻ nào có ý xấu với nó, nhất phải đánhvi_pham_ban_quyen hắn đi!”
Tuy nhiên, sau Hai đi rồi, mẹ lại nắm tayleech_txt_ngu tôi dặn: “Nham à, ra ngoài nhất định phải thật , đối đừng đánh nhau! Con quênleech_txt_ngu mất năm nay nhà mình đã đón Tết thế nào sao?”
Tôi đương nhiên không quên, năm nay tôi suýt chút nữa đã phải đón Tết trong trại tạm giambot_an_cap. Nguyên nhân là do trai tôi bị người ta đánh trường, tôi không nhịn được, kéo em trai tìm tận kẻ gây sự. nói khôngvi_pham_ban_quyen hợp nhau, liền lao vàovi_pham_ban_quyen đánh phương. bên kia có ba người lớn, nhưng tôi lại dễ thắng thế, thậm chí còn đánh gãy sườn bố kẻ đó, gãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâm vào lá lách, giờ ta vẫn đang nằm viện!
Hậu quả là tôi bị bắtvi_pham_ban_quyen đi, nếu không nhờ lão đầu thường cho bên kia một khoản tiền tôi đãleech_txt_ngu phải ngồi tù rồi. Còn lý do tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao tôi đánh đấm giỏi như vậy, kể từ Tào .
Tào lão đầu là hộ di đến làng tôi từ mười mấybot_an_cap năm trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Lão chỉ là một thợ mộc còn là sư, môn võ gì biết, sở thích lớn nhất của là đánh mộc nhân trang. Năm tôi mười lăm tuổi sau khi tốt cấp hai, tôi đã đi theo Tào lão đầu học nghề mộcbot_an_cap, củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ tôi là đàn ông phải cáivi_pham_ban_quyen nghề lận lưng.
Cứ thế, có việc tôi theo Tào lão đầuleech_txt_ngu . Lúc không có việc, lão dạy võ cho tôi. Lão là người rất hiền hậu, nói chuyện với ai cũng luôn tươibot_an_cap cười hớn hở. chỉ có lúc dạy là cực kỳ nghiêm khắc, ngàyvi_pham_ban_quyen tôi bắt buộc phải đứng trung bình tấn một tiếng đồng hồ, hễ lười hay tư thế không chuẩn là sẽ hai roi vàovi_pham_ban_quyen người. Môn võ lão tôileech_txt_ngu rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạp loạn, từ Bát Quái , Thông Bối Quyền truyền thống, cho đến Thể Quyền của đội, thậm chí là võ đài đối kháng lão đều biết.
Ba năm trôi qua, tay nghề mộc của tôi chẳng ra saovi_pham_ban_quyen, nhưng võ công thì đã được đầu công nhận. Câu nói lão thườngvi_pham_ban_quyen hay bảo là: con võ công không phải để con đi đánh lộn, mà là để phòng thân, nếu có ngày con dùng nó để đánh nhau, duyên phận thầy trò chúng ta coi như tận.
nói được. Năm ngoái sau khi tôi ra mặt giúp em trai, Tào đầu không cho tôi theo lão nữa. Tuy , chính lão đã bỏ ra một khoản tiền cho gia đình nạn . Nếu không có đơnleech_txt_ngu nạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của họ, cái Tết này tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ phải ngồi trại tạm giam mà còn bị tuyên án tù. Khoản đó Tàoleech_txt_ngu lão đầu cũngbot_an_cap không tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả, ông võ của tôi là do lão , cũng có phần . Lão còn nói, từ nay về tôi không còn đồ đệ của lão nữa.
rồi mẹ.”
Cuối cùng tôi vẫnbot_an_cap với mẹ là không đánh nhau, cònvi_pham_ban_quyen lời dặn của bác Hai, tôi thấy thật thừa thãi. Một phụ nữ lương thiện hiền thục như chị dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, làm có thể phản bội anh họ được chứ?
Ngày hôm sau, tôi và bước chuyến xe khách đường dài xuốngvi_pham_ban_quyen phía . Chị dâu cạnhleech_txt_ngu tôi, đùi chị chạm sát vào chân tôi. Lần tiên tiếp xúc gần với chị dâu như thế, tim tôi thình thịch không ngừngvi_pham_ban_quyen. tránh đầu óc nảy sinh những suy nghĩ lệch lạc và phản ứng xấu hổ, tôi vội vàng việc gì đó để .
lấy từ trong mang theo ra một gói xúc và hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả trứng gà.
“Chị dâu, chị cóbot_an_cap đóileech_txt_ngu không? Ăn một cái xúc nhé?”
Chị dâu đầu, khẽ nói: “ say xe, không ăn gì đâu.”
chị dâu thật êm tai, như tiếng chim hót rặng vậy, tôi nghe không chán. dâu không nói dối, thực sự bị say xe, xe vừa khởi hành bao lâu chị đã ôm khan mấy lần. vẻ mặt nhíu mày đầy đau đớn củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị, tôi xót xa vô cùng. Nếu có thể, tôi sự muốn chịu cái cảm khó chịu này thay .
gian từng chút trôi qua, trạng say xe chị dâu tệ nhưng cũng chẳng khá hơn, lúc nào vẻ mỏi rã rời. Đến nửa đêm, tôi mơ màng thiếpleech_txt_ngu đi, cảm thấy có mộtbot_an_cap sức nặng đè lên mình.
Mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt nhìn, tôi mới phát đầu chị dâu đã gục xuống vai tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. nữa tay chị còn qua tay tôi, bộ cao vút cũng tì sát vào cánh tay tôi. Không cần nói biết, chắc chắn chị đã tôi với anh họ, vì trước đây hai họ luôn làm xa cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau.
Nhìn chị dâubot_an_cap đã ngủ say, cảm nhận mại truyền đến từ cánh , lòng tôi hạnh phúc vừa thỏa mãn. Đó là một cảmvi_pham_ban_quyen giác tuyệt vời không diễn tả bằng lời, như một giấc mongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bấy lâu cuối cùng cũngleech_txt_ngu sắpleech_txt_ngu thành thực.
Đúng, chính là cảm giác .
Những đẹp thường tày gang, một lát , chị dâu đãvi_pham_ban_quyen dời đầu khỏi vai tôi, rồi nhanh chóng rút cánh lại. Ngay khoảnh khắc nhận ra sự bất thường, tôi vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ để không ngạibot_an_cap ngùng. Dù nhắm mắtvi_pham_ban_quyen, tôi vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể hình dung ra khuôn mặt hốt hoảng chị khi nhận ra nhầm thành anh họ, chắc hẳn chị thấy khó xử .
Khi chị thẳng người lại, bỗng cảm thấy hụt hẫng, trong lòng vẫn không ngừng vấn cảm giác mềmleech_txt_ngu mại vừa rồi. Giá màbot_an_cap chị dâu là vợ mình thì tốt biết mấy, tôi có thể đường đường chính chính chị dựa vào. Trước đây, mỗi khi ý hiện lên, tôi lại tự mìnhleech_txt_ngu là đồ . Chị là vợ của anh họ, có thể nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thế được?
Nhưng giờ đây hình có vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã khác, anh họ đã trở thành “phế ” trong lờibot_an_cap đồn đại của làng, còn có thể làm chỗ và mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại hạnh phúc chị nữa, vậy thì Nếu họ gật đầu, chị dâu đồng ý, thực sự dám chị làm vợ. Chỉ là, tôi biết điềubot_an_cap đó là khôngleech_txt_ngu thể. Tôi là một thằng nghèo kiết xác, không với chịvi_pham_ban_quyen.
Theo dự kiến, sáng sau chúng tôi sẽ đến Đông , chiếc xe khách cũ kỹ nàyleech_txt_ngu lại dở chứng, gầnleech_txt_ngu sáng thì bị giữa , cuối kéo vào trạm dừng chân để sửa chữa. Mọi người đều xuống xe nghỉ ngơi.
Chị dâu giữa đám đông nổi bật như hạc , hút không ít ngoái của đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . khi thấy cảnh , trong lòng tôi lại dâng lên mộtbot_an_cap giận vô . cái gì mà nhìn! Chưa thấy phụ nữ bao giờ ! Về nhà nhìn người ấy!
Tôivi_pham_ban_quyen biết mình đang ghen chị dâu, tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn vẻ đẹp của chị bị ngó, rồi nảy sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những nghĩ bẩn thỉu. Chỉ tôi mới được phép, còn kẻ khác thì không.
Chị dâu ngồi một ghế đá, tia nắng đầu tiên khéo chiếu lên gương mặt chị, trông thật thiêng và hoàn mỹ, cả người chị như một nhành hoa thủy tiên lạnh lùngleech_txt_ngu diễmleech_txt_ngu lệ.
dâu, ăn chút gì đibot_an_cap? Chị cả đêmbot_an_cap nay chưa ăn gì rồi.” Tôi chạy mua ít đồ sáng ở trạm dừng chân, vội mang đến mặt chị.
, Phương Nham.” Chị dâu khách sáo như mọi khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chị chỉ nhận một cốc cháo bát bảo rồi bảovi_pham_ban_quyen: “Bánh bao em ăn , đừng .”
Tôi không khuyên thêm nữa, ngồi phịch cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ngoạm miếng bánh baobot_an_cap lớn.
Mãi đến chiều xe mới xong, sau một gian nghỉ ngơi, tình trạngvi_pham_ban_quyen say xe của chị đã giảm, sắc mặt trông khá hơn nhiều.
“Chị , cái xưởng mình định vào làm về gì thếbot_an_cap ạ?” Khi đầu , tôi bạobot_an_cap hỏi chuyện chị.
“Xưởng sản xuất móc áo.” lẽ thấy câu hơi quavi_pham_ban_quyen loa, chị nói thêm: “Không phải móc kim loại thườngbot_an_cap móc gỗ đặc, yếu là hàng xuất , làm ăn ngoài. So với các xưởng khác thì lương lậu cũng khá ổn.”
.” Tôi không biết nói gì theo nên im . Chị dâu cũng là người ít nói, suốt đường sau đó chúngbot_an_cap tôi không giao lưu gì thêm.
trời gần sập tối, cuối cùng cũng tới nơi. Lần đầu tiên đến Đông Quản, cảm giác tôi nóng.
“Nóng thì cởi khoác đi, ở nóng hơn ở quê mình.” Nói rồi, chị dâu cũng tiện tay cởi chiếcleech_txt_ngu áo khoác bên ngoài. Chỉ mặc một áo len ôm sát, dáng của chị thêm kiêuvi_pham_ban_quyen , những đường cong phập phồng trước ngực khiến người ta khỏi nảyleech_txt_ngu sinh những thôi thúc tội lỗi.
Lúc này, một đàn ông đi xe máy tiến lại bắt chuyện.
“Người đẹp, đi đâu đấy?” Sau này tôibot_an_cap mới biếtvi_pham_ban_quyen đây gọi là “ ôm”, phương thức di chuyển phổ leech_txt_ngu lợi nhất ở Đông Quản lúc bấy giờ.
Tiểu Hà bao nhiêu tiền?”
“Hai người mười tệ.”
“Tám tệleech_txt_ngu không?” Chị dâu mặc cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với .
“Tám tệ không được đâu, Tiểu Hà xa lắm, mười là giá sàn rồi.”
Đúng đó, một gã đi máy khác tới, cườivi_pham_ban_quyen chị dâu: “Hôm nay tôi kiếm được nào, tám tệ tôi cho.”
Không hiểu sao, tôi luôn cảm thấy nụ cười này rất quái lạ, ra không có tốt. Còn một tiết nữa mà cả tôi và chị dâu không nhận ra, đó là này vừa , người kia đã lẳng lặng mất. Theo lý thường, bị tay trênbot_an_cap khách hàng thì phải tức mới đúngleech_txt_ngu, nhưng kia chẳng những không mắngvi_pham_ban_quyen mà còn âm thầm rời đi.
như vậy, tiết kiệm hai tệleech_txt_ngu, tôileech_txt_ngu dâuvi_pham_ban_quyen đãvi_pham_ban_quyen lên xe của gã này. Hắn xe rất nhanh, lại phanh gấpvi_pham_ban_quyen, khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị ngồi phía sau cứ thế vào lưng lần này đến khác. Tôi lại cảm nhận mềm mại tuyệt vời ấy, thật khó tả.
Ngay khi chiếc xe rẽ vào một con nhỏ, chị dâu bỗng ghé tai tôivi_pham_ban_quyen nói: “Phương Nham, đâyleech_txt_ngu như không phải đường Tiểu Hà.”
Nghe chịvi_pham_ban_quyen nói vậy, tôi nhíu màybot_an_cap, lập tức nhớ nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mánh giang hồ Tào lão từng kể. Tôi vội vai gã lái xe, quát: “Đivi_pham_ban_quyen đâu thế này? chỗ này vẻ vậy?”
Gã kia cười hì : “Đây làleech_txt_ngu đường tắt, gần đườngbot_an_cap lớn mấy số cơ, đừng lo, tôi không phải người .”
lão đầu đã dạy về sự hiểm độcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của giang , nhưng suy cho đây là lần đầu tôi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa, chưa từng nếm mùi đời nên sự cảnh với người không cao lắm. Thêmvi_pham_ban_quyen vào đó, giọng điệu của vẻ chân thành nên tôi đã tin ngay.
Nào , đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tắt càng càng hẻo , cho đến khi trước mặt ra một bức chắnleech_txt_ngu ngang, tôi mới nhận ra điềm chẳng lành. trông không có gì bất thường, cười giải thích: “Hai người đừng , phía trước là nhà , vào đi vệ sinh lát rồi ra ngay.”
thừa nhận là khả năng xuất của này cao! Cho đến lúc đó, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và chị dâu vẫn tin lời gã.
Tuy nhiên, cảnh tượng tiếp theo đã hoàn toàn đập niềm tin giữa người với người!
Ngay khi gã xe, một cánh cửa nhỏ lặng lẽ mở ra, bốnvi_pham_ban_quyen gã to con tay cầm daonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần lượt ra. Dù ngu đến mấy nhận ravi_pham_ban_quyen rồi, kiếp! Đây là vào bẫy “tiên nhân nhảyleech_txt_ngu” rồi!
Chịvi_pham_ban_quyen dâuvi_pham_ban_quyen sợ đến táivi_pham_ban_quyen mặt mày, lưng tôi, túm chặt lấy áo tôi. Sự bất lực của chị lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức khơileech_txt_ngu dậy bản lĩnh đàn ông trong tôi: “Chị sợ, có em đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Trấn an chị xong, tôi nhìn nói: “ đầu đến quý địa, lòng thành xin đừng bắt nạt! Nếu lỡ làm gai mắt các đại ca, chúng em xin rời ngay. Chậu vàng múcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước bình bạc đựng, xin rộng lượng bỏ cho.”
Mấy lời này là Tào lão đầu dạy tôi, là lời chào hỏi trên hồ, ý là mình vô mạo phạm, mong phương giơ cao đánh khẽ. Đám là dân trong nghề, nên tôi thuận miệng nói ra.
“Oạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Thằng nhóc này chuyên nghiệp đấy nhỉ! Từ ngữ nghe bộ phết. rồi, tao cũng không làm khó mày, móc hết tiền người rồi có thể đibot_an_cap.” Một gã mặt đen dao nhọn cười nói.
Móc tiền? Mẹ kiếp, thế thà các người lấy mạng tôi còn hơn!
Nếu không phảibot_an_cap nể sợ chị dâu đang ở đây và dặn dòleech_txt_ngu của mẹ, tính cách của tôi, tôi đã sớm trở mặt rồi! kiếp! Đi cướp mà cònleech_txt_ngu ra có lý !
Tôi nén giận nói: “Các đại ca, chúng em mới chân ướt chân ráo tới đây, trên người chẳng có nhiêu tiền, các anh xem bấy nhiêu đây có được không, đợi vào xưởng làm có lương, mỗi em biếu một bao thuốc”
Chưa kịp nói câu, một gã béo đã giơ chân thẳng vào ngườileech_txt_ngu tôi. Hắn chửi rủa: “Mẹ kiếp! mày lắm lời thế, mau móc hết tiền ra!”
Cú đá này , dù đã có sự bị nhưng bị đá loạng choạng. Thếvi_pham_ban_quyen nhưng, khi tôi vừa né sang bên, chịbot_an_cap dâu phía sau lập tức lọt vào mắt bọn chúng.
“Chà! Con đàn bà này trông mướt quá nhỉ! Đại ca, nong tính sau đi, để em ‘hưởng’ sắcleech_txt_ngu trước đã.” Nóivi_pham_ban_quyen , gã béo với vẻ mặt dâmbot_an_cap lừ lừbot_an_cap tiến về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị dâu.
Nhà tôi vốn không giàu có, sau bố tôi bệnh thì lại càng nghèo hơn. Tầm quan trọng của tiền bạc đối tôi lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngbot_an_cap cần bàn cãi, nhưngvi_pham_ban_quyen trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi, chị dâu quan hơn cả ! Thấy gã béo này dám giở trò sàm sỡ dâu, một luồng nộ khí ngút trời xộc thẳng lên đại não tôi! Mẹ ! Đến cả tôi cũng chỉ dám mơ màng trong mộng, loại mày mà cũng đòi vào saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Lúc , những lời dặn dò của đãleech_txt_ngu bị tôi quăng ravi_pham_ban_quyen sau đầu, tôi hít một hơi thật sâu, khí trầm điền, hơi nghiêng sang , chân tích lực, tung cú đá tạt Hây dà!!!
“Rầm!”
Dưới cú đá của tôibot_an_cap, gã nặng chừng chín mươi ngã ngửa ra , haibot_an_cap chân nhấc bổng khỏi mặt đất, rơi xuống theo một đườngbot_an_cap vòng cung không mấy đẹp mắtvi_pham_ban_quyen.
Thời gian như ngưng đọng trong hai .
Đámbot_an_cap ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này có nằm mơ cũng không ngờ dám ra tay, ra tay thôi cũng đành đi, còn một cước hạ gụcleech_txt_ngu gã béo! Ngay cả chị dâu không tôi lại mãnh đến thế, trong ánh kinh của chị có thêm tia ngạc nhiên và hy vọng.
“Mẹ nó! ra là kẻ có nghề, đánh nóbot_an_cap cho taobot_an_cap!”
Gã đàn ông đen cầm dao nhọn nhổ điếu thuốc trong miệng, gằnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng nói. Ngay tức, hai gã đại cầm ống thép cùng gã tài xế xe ôm lúc nãy đầu bao vây tôi.
Tôi hiểu rõ tầm quan trọng của việc ra tay trước, cộng thêm con hẻm quá , trong tay lại không có vũbot_an_cap khí, vì vậy, tôi lớn một tiếng khí thế, đó lao về phíaleech_txt_ngu một lùn.
Gã này chắc chỉ cao một mét sáu một chút, thấp hơn tôi hẳn một cái đầu, áp lực từ chiều cao khiến gã loạn ngay lập . Chưa kịp vung ống thép trong ra, tung một cú đá vòng cầu quét ngã .
Cùng lúc đó, lưng tôi cũng phải hứng trọn một cú vụt đích đáng. Lúc này tôileech_txt_ngu chẳng màng tới đau đớn, vội vàng lấy ống thép dưới đất, sau khi đỡ đòn, tôi bồi thêm một cú đạp thẳng, gã tóc dài loạng choạng lùi lại mấy bước.
Thừa thắngvi_pham_ban_quyen xông lên, tôi tới tặng cho gãbot_an_cap thêm gậy! Cơn đau khiến gã tóc ngã gục xuống đất rênleech_txt_ngu . Thấy tôi mãnh như vậy, tay còn cầm hung khí, gã xế xe ôm sợ tới quay chạy.
Còn gã đại ca cầm dao cũngleech_txt_ngu hùng hổ xông vàovi_pham_ban_quyen chiến. Tuy gãleech_txt_ngu có dao, nhưngbot_an_cap tôi chẳng hề sợ hãi, lậpvi_pham_ban_quyen tức nắm chặt giữa ống thép, mạnh đi như phóng lao. Ống thép đập ngực gã, khiến gã đau đớnbot_an_cap gập người ngay tức khắc.
Đến đây, đám người này bị tôi cho tác, dài người gập bụngbot_an_cap rên rỉ không thôi. Thấy tôi vẫn chưa có định dừng , chị đứng sau : “Phương Nham, chúng ta mau đi thôi! Lỡ bọn chúng có cứu viện thì rắc lắm.”
Lời chị dâu nói khiến tôi bừng tỉnh, tục ngữ có câu không nên hamvi_pham_ban_quyen chiến trên địa bàn của , tuyệt đối khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được vì lợi mà làm hỏng việc lớn. lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tôi dừng bước chân trả thù, túi hành lý rơi vãi dưới đất, kéo chị dâu chạy về phía lối ra con hẻm.
Con này thật sự ngắn chút nào, mãi một lúc mới ra được tới cái. Dù thể lực của tôi rất tốt nhưng chạy lâu vậy cũng mệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnvi_pham_ban_quyen không ra hơi. dâu càng khỏi phải nói, chị mệt đến hai tay chống gối, khom lưng thở dốc, mồ hôi trên trán.
Nhìn lồng ngựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phập phồngvi_pham_ban_quyen kịch liệt của chị dâuvi_pham_ban_quyen, tôi không ngẩn ngơ, tôi dám rằng trên đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này chẳng có tượng nào đẹp thế nữa.
“Phương Nham, cho chị chai .”
, vângbot_an_cap.”
Tôi vội vàng mở túi hành lý, ra một chai đưa cho . Ực ực, chị dâuvi_pham_ban_quyen một hơi hết nửa chai.
Sau khi nước, tình trạng của chị dâu đã khá một chút, chị tôi với vẻ mặt đầy lắng: “Lúc nãy em trúng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòn, có sao không?”
Thực tế thì lưng tôi rất đau, khi cảm sự quan tâm chị dâu, cảm thấy có bị vụt thêmbot_an_cap một gậy nữavi_pham_ban_quyen cũng đáng. Để chị không lo lắng, tôi liên tục đầu: “Không sao , em da dày thịtleech_txt_ngu béo mà!”
“Chị dâu, bọn họ là thế, sao muốn cướp tiền của chúng ta?”
Chẳng nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều gì, trong mắt dâu bỗng nhiên hiện lên vẻ căm phẫn tộtvi_pham_ban_quyen độ, nhưng rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã trở lại bình thường, nhàn nhạt thốt ra hai chữ: “Người xấu.”
Chị dâu lạileech_txt_ngu dặn: “Phương Nham, này em đừng đi một mình vào ban đêm, cũng đừng đến nơi vắng người, nghevi_pham_ban_quyen rõ chưa?”
Thấy chị dâu nói năng trịnh trọng, liên tục gật đầu. Thật ra đầu cũng từng nói tôi rằng phố lớn tuy phồnleech_txt_ngu hoa nhưng cũng rấtbot_an_cap nguy hiểm. nguy hiểm nhất chính là ban đêm, vì kẻvi_pham_ban_quyen đó không thể lộ diện ánh mặt trời.
“Hôm nay mà có , nếu không chị cũng chẳng biết phải sống tiếp thế nào nữa”
Nói , chị thế mà lại khóc nấc lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. thời tôi có chân tay cuống, muốn an ủi nhưng chẳng biết phải làm thế nào. Tôi nghiếnbot_an_cap , lại quay người về phía hẻm nãy.
“Em đi đâu thế?” Chị dâu vội vã hỏi tôi.
Tôi đápvi_pham_ban_quyen: “Bọn chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng lắm! Để em đánh cho chúng một trận cho chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hả giận!”
Nghe tôi nói , chị dâuvi_pham_ban_quyen vừa bực vừa buồn cười, gắt gỏng: “Quay lại đây, chị không giậnvi_pham_ban_quyen nữa.”
Lúc này, một chiếcleech_txt_ngu ôm lại dừng trước mặt, hỏi có đi nhờ xe không. Tôi cứ ngỡ một lần bị rắn cắn mười năm dây , nào ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trực tiếp mặc cả giá rồibot_an_cap gọi tôi lên xe.
Khi lên xe, tôi lạnhleech_txt_ngu lùng bảo tài xế: “Đừng có chạy vào mấy conleech_txt_ngu hẻm nhỏ, nếu không tôi không sáo đâu!”
Tài xế lộ vẻ ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiênvi_pham_ban_quyen, hỏi: “Hai người người ta lôi vào hẻm à?”
Chị dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng ánh mắt cho , nên tôi khôngvi_pham_ban_quyen nói thêm gì nhiều. Ngượcleech_txt_ngu lại, xế này lại đầu liến thoắngvi_pham_ban_quyen. Gã nói ở vực Tiểu Hà này có một Thanh , trà trộn vào đội xe , chuyên môn tống những người lạ mới đến. lột sạch tài sản, nặng thì đánh cho sống bán chết, gái trẻ thì xui xẻo rồi, hoặc làbot_an_cap bị chúng làm nhục tại chỗ, là bị vào tụ điểm ăn chơi như lợn . Còn dặn chúng tôi sau này đi xe ôm phải hết sức cẩn thận, cảm thấy không ổn thì phải nhảy xe chạy ngay, nếu không họa lớn.
Tôi nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà sống lưng toát, hóa ra những gì Tào đầu đều sựleech_txt_ngu thật! gian này thật sự có những nhóm coi người như cừu non để làm thịt!
Nghĩ lại chuyện lúc nãy, khỏi cảm may mắn. May mà tôi và chị dâu thân được, nếu khôngbot_an_cap tôi không sao, quan là tình cảnh của chị dâu sẽ rất tồi tệ. Chị đẹp như vậy, chắc chắn sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị bọn chúng đem đi mất. đến , ngọn trong lòng tôi bùng lên hừngleech_txt_ngu , mẹ ! Đừng để tôibot_an_cap gặp lại bọn mộtbot_an_cap lần nữa, nếu không, tôi sẽ đánh cho bọn chúng phọt phân ra mới thôi!
Rất nhanh, chiếc xe máy đi qua một nghiệp, dừng lại trước cổng máy có “Xưởng móc áo Thịnh Hào”. Chị dâu bảo tôi đứng chờ ở chỗ cũ, chị đi nói chuyện với bảo vệ. Một lúc sau chịbot_an_cap quay , bảo: “ nay quy của xưởng thay rồi, phải được tuyển dụng xong được vào ở.”
Sau đó, tôi tìm chỗ trú chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đêm nay. Ra khỏi khu xưởng là một con phố, những tòa nhà hai bên không mấy đồ sộ, giác như thị trấn nhỏ. Tuy nhiên người lại thật sự rất đông, mà toàn là nam thanh nữ tú trẻ tuổi. Tôi đưa mắt nhìn một lượt, , chẳng thấy ai đẹp bằngvi_pham_ban_quyen chị dâu cả.
Trên phố có không ít khách sạn lớn, nhưng sự chú ý của chị lại trung vào những nhà nhỏ. lẽ để tiết kiệm tiền! Phải công nhận, chị dâu đúng là một người phụ đảm , tiết kiệm.
qua hai chỗ đã kín phòng. Khó khăn lắm mới tìmleech_txt_ngu được chỗ thứ ba thì được thông báo chỉ còn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cuối cùng.
Thấy chị dâu có chút do dự, bà chủ béo tốt liền nói: “Hai người là anh em à?”
Chị trực tiếp phủ nhận, theo một nghĩa đó, chúng tôi được em. khái đã rõ, bồi thêmbot_an_cap: “Đã là anh em thì còn sợ cái gì ! Đồng hươngbot_an_cap còn ởvi_pham_ban_quyen chung được nữa là!”
Tôi đúng lúc lên tiếng: “Chị , hay là chúng ta cứvi_pham_ban_quyen ở đây đi! Lúc ngủ em sẽ nằm dưới .”
dâu đỏbot_an_cap mặt, nhưngbot_an_cap để kiệm tiềnbot_an_cap phòng, cuối chị vẫn gật đầu đồng ý.
Thật ra tôi chẳng có ý đồ xấu xa gì, tôi chỉ muốn được ở chị dâu thêm một chút. Lúc giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thức củavi_pham_ban_quyen tôi vềbot_an_cap cảm vẫnvi_pham_ban_quyen chỉ lại ở mức độ thíchleech_txt_ngu thích. Nói ra thì dẫu chị dâu có trút bỏ y trước mặt, tôi cũng chẳng biết phải “vào cửa” thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thấy chị đồng ý ở chung phòng, trong lòng tôi vui sướngbot_an_cap khônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Hai ngày nay cứ như đang nằm mơ , không chỉbot_an_cap được cùng xe dâu, mà được nắm tay, chạm vào ngực chị , và đây lại đượcbot_an_cap ngủ chung một .
Nơi chúng tôibot_an_cap trên tầng . Một tay tôi xách túi hành lý, tay kia xách vali của chị dâuvi_pham_ban_quyen, trên cònbot_an_cap bao tải chăn màn. Chị dâu sợ tôi nên chủ động cầm giúp một món, tôi không đồng ý. đồ này thật sự không nặng, cảm thấyvi_pham_ban_quyen dù có cõng cả chị dâu trên lưng, mình vẫn có thể phăng phăng lên tầng bốn.
Căn phòng rất nhỏ, chỉ có một chiếc giường, chiếc nhà vệ sinh được chenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại bằng tấm rèm. nhìn tôi lúc cũng mongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỏi được ở chung phòng với chị dâu mà lầm, đến khi cánhleech_txt_ngu thật sự đóng lại, tôileech_txt_ngu bỗng trở nên lúngleech_txt_ngu túng vô cùng. Hình ảnh so với lúc tôi đại chiến với đám người Thanh Long đúng là một trời một vựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chị dâu cũng không tự nhiên, nhưng nhìn bộ dạng vò đầu bứt tai tôi, chị bỗng phìleech_txt_ngu cười: “Làm gì mà cái mặt nghệt ra thế, sợ chị ăn thịt à?”
phải, em em nóng quá, muốn bộ áo.”
Chị dâu cũngleech_txt_ngu nói: “Vừa hay cũng muốn thay đồ, chị vàoleech_txt_ngu nhà vệ sinh thay, em thay ở ngoài phòng đi.”
Nói đoạn, dâu mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vali, lấy hai món đồ bước vào nhà vệ sinh. Nhânleech_txt_ngu lúc đó, tôi vội phăng bộ quần áo dày cộm. Tôi không hẳn , chủ là cởi bớt cho nhẹ người. Saubot_an_cap khi kéo lên, tôi vôbot_an_cap thứcleech_txt_ngu liếc về tấm rèm, rồi đồng tử giãn to.
Hóa ra tấm rèm nhà vệ rất mỏng, còn cực xuyên dưới ánh đèn. Chị dâu không chỉ lộ mọi động tácbot_an_cap cởi đồ, mà tôi còn thể lờ mờ nhìn thấy cơ thể nảy nở, đường cong rõ rệt củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị. Sự rũ mờ ảo đó nhịp tim tốc dữ dội, đập thịch như đánh trống trận. Không chỉ vùng bụng cảm thấy nóngleech_txt_ngu , mà “ nhỏ” cũng có dấu ngóc đầu . Tôi vội vàng quay đi không nhìn nữa, để dâubot_an_cap phát hiện chỗ đó của lộ liễu, chắc chắn chị đổi sang khách sạn khác tức.
Chẳng mấy chốc, chị dâu đã thay đồ xong và bước ra. Nhìn bộ trang phục chị, tôi cảm thấy căn phòng bừng sáng hơn. Chị mặc một chiếc áo khoác thể thao màu bên ngoài, bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trongbot_an_cap là áo hoodie trắng, phía nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc quần jean bó sát. Kiểu mặc thanh này đối với một thiếu niên đang tuổi dậyleech_txt_ngu thì như tôi mà nói, sức công phá còn khủng hơn cả bom nguyên tử!
“Đói không?” Chị dâu hỏi tôi.
Tôi thành thật đầuvi_pham_ban_quyen.
“Đi, ra ngoài ăn gì đó.”
Tôi vội nói: “Chị dâu, không phải chị nói buổi tối tốt nhất không nên ravi_pham_ban_quyen ngoài sao?”
Chị dâu mỉm cười dịu dàng: “Ngay dưới có đồ ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chúng ta không đi xa . Với lạibot_an_cap, quán đó lâu rồi chị chưa ăn, thấy hơi thèm.”
Điều tôi không ngờ tới là quán chị dâu thèm thuồng bấy lâu nay tiệm phở xào. Đây là lần đầu tiên tôi ăn , thực rất , chẳng trách chị dâuleech_txt_ngu lại nhớ mãi như vậy. Đã vậy giá còn rẻ, một phần thêm trứng chỉ bavi_pham_ban_quyen , chị dâu nếu ăn ở sạp hàng ngoài đường thì chỉ hai tệ rưỡi thôi.
Chị dâu ăn uống tao như mọi khi, dù rất thèm nhưng chị vẫn nhai từng nhỏ nhẹ .
“Ngày trước, chị thường cùng anh em ăn ở đây” Nói một nửa, chị dâu bỗng lặng, mắt hiện vẻ buồn.
“Chị dâu, bệnh của anh Tuấn Đào nhất định sẽ khỏi thôi.” Dù biết khả năng đóbot_an_cap rất thấp nhưng tôi vẫn lên tiếng an ủi, vì tôi không thấy chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buồn.
“Anh em cả này không đứng lên được nữa rồi.” Sau , chị dâu lại : “Phương Nham, chuyện tối nay chúng ta chung phòngleech_txt_ngu, em đừng với ai nhé.”
“Em biết màbot_an_cap, ngay cả mẹbot_an_cap em cũng không đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Tôi thề thốt hẹn.
Khi ăn xong, tôi ướm hỏi chị dâu: “ , rốt cuộc em vì lýbot_an_cap do gì mà ạ?”
Tôi dứt lời, đôi chị dâu lập tức bùng lên ngọn lửa giận dữ, tôi thấy bàn tay chị hơi run rẩy. sau đó, đã lại bình khôngvi_pham_ban_quyen trảleech_txt_ngu lời câu của tôi.
Trở khách sạn, chị dâu nằm nguyên quần áo trên giường, còn tự giác một lớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lót dưới đất. Tôi mất vết thương trên lưng, nằm xuống đã phát ra tiếng rên “suýt ”.
Chị dâu lập ngồi bật , giọng nói lộ vẻ quan tâm: “Phương Nham, vết thương của em rốt cuộc có nặngleech_txt_ngu không?”
Tôi nhếch cười: “Không nặng , thật sự không nặng chị .”
“Để chị xem.” dâu nói bằng tông phép thương lượng.
“Hả, xem thế nào ạ?” Nếu muốn , tôi buộc phải cởi .
“Cởi .” Giọng chị tuy nhưng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng kiên .
thậtvi_pham_ban_quyen, ngay cả nói tôi còn chẳng mấy khi nghe, nhưng đối với chị dâu, tôi thực sự không có can đảm để kháng cự. Thế là tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ từ cởi ra. Trong đầu lúc đó chỉ có một ý nghĩ: May , vết thương không .
“Á! Sao lại nặng thế này? Tím bầm cả !”
Qua tấmbot_an_cap trong nhà vệ sinh, tôibot_an_cap sau lưng mình đúng là có vết thương dài.
“Làm bây giờ? Có khi nào bị mưng mủ ? Hay đi bệnh viện nhé?” Chị dâu có chút hoảng , nhưng ánh mắt đều là sự lo lắng.
Thấy chị dâu lo cho mình như vậy, tôi cảm thấy lòng ngọt ngào hơn cả ăn mậtvi_pham_ban_quyen, vết thương thật đáng giá!
“Không cần đâu chị dâu, hồileech_txt_ngu trước theo Tào lãovi_pham_ban_quyen đầu luyện võ thường xuyên bị thương mà, cáileech_txt_ngu này bèn gì.” Nghe nói vậy, tâm trạng chị dâu mới ổn định đôi chútleech_txt_ngu.
“Phải rồi, trong túi chị có mỡ sát trùng!” dâu lại mở vali, nhanh chóng ra một tuýp thuốc. “Nằm sấp xuống, chị bôi .”
“Nằm nằm đâu ạ?”
“Còn nằm đâu được nữa, nằm trên giường ấy!”
“Ồ.”
Sau khi nằm trên giường, chị dâu một chân cạnh tôi. Chẳng mấy , từ vết thương đến một cảm giácbot_an_cap xót nhẹ, đồng thời, tôi cũng cảm nhận sự xúc từ đầu ngón tay mềm mại của chị dâu đang nhẹ thoa thuốc trên lưng mình. là đau, nhưng khóebot_an_cap miệng tôi lại hiện vẻ hưởngvi_pham_ban_quyen. Cảm giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được đíchleech_txt_ngu thân chị dâu chăm sóc sự quá tuyệt vời.
Sau bôi xong, chị dâu bỗng nhiên nói: “Phương Nham, emleech_txt_ngu đã bị này thì thì ngủ trên giường đi!”
“Nhưng mà, em không được cựa quậy lung đấy! Nếu mà táy máy là chị em xuống giường ngay, chị lắm đấy.” dâu bổ thêm một câu.
Nghe vậy, lòng mừng húm. Trời đất ơi, được ở chung phòng dâu mãn nguyện lắm rồi, ngờ còn được ngủ chung giường nữa! thuốc này đúng làvi_pham_ban_quyen đáng giá quá đi !
“Chị yên tâm đi chị dâu, em ngủ ngoan lắm, một tư thế sáng luôn. Với lại, em đang thếbot_an_cap này thì chẳng đậy gì đâu.”
“Ừm, chịvi_pham_ban_quyen biết em là một đứa trẻ .”
Nghe từ “đứa trẻ”, tôi cảm thấy hơi khó chịu. Chị cũng chỉ lớn hơn tôi năm tuổi, saoleech_txt_ngu giác như lệch vai vế thế này. Nhìn chị dâu đang ở ngay sát cạnh, tôi nở một cười ngọt ngào. Cuối cùng giấc mơ cũngleech_txt_ngu thành hiện thực rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! À , cũngbot_an_cap hẳn là thành thực, trong mơ tôi còn đượcbot_an_cap ôm chị dâu ngủleech_txt_ngu cơ.
lúc tôi đang chìm đắm trong mộng tưởng tươi đẹp, bên tai chợt vang lên nói của chị .
“Phương , võ công của em thế nào?”
Tôi nhất thời hiểu tại sao chị dâu lại chuyện , vẫn vẻ trả lời: “Ở trong ngõ chị cũng rồi đó, mấy tên kia đều cầm hung cả mà vẫn em đánh tơi bời hoa lá.”
“Nếu có khoảng mười mấy người, em có tự tin đánh hết bọn họ khôngbot_an_cap?”
do dự chút, hơi thiếu tin nói: “Nếu tất cả tấc sắt lẽ là thắng được.”
Chị dâu cũng im lặng, nhìn bộ dạng của chị, dường như nội tâm đấu tranh điều gì đó. Khoảng nửa phút trôi qua, dâu ngột lên tiếng: “Phương Nham, muốn nhờ em đánh phế hai .”
Tôi ngẩn ra: “Đánh phế? Phế theo kiểu nào ạ?”
Ánh mắt dâu kiên định, nhấn mạnh từng chữ: “ như anh trai em .”
Tiếp đó, chị dâu nói: “ em làm được, chị sẽ trao thân cho em.”
Tôivi_pham_ban_quyen nghĩ ra , liền hỏi ngay: “Chị dâu, phải anh trai em bị ta đánh chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tàn phế không?”
Thấy chị dâu imvi_pham_ban_quyen lặng, một ngọn lửa giận lênbot_an_cap đầuleech_txt_ngu, tôi nộ nói: “Chịleech_txt_ngu , rốt là ai anh em ra nông nỗi nàyvi_pham_ban_quyen? Em nhất định phải hắn trả giá !”
Chị dâu bỗng thở dài một tiếng, trong giọng nóivi_pham_ban_quyen mang theo tuyệt vọng: “Bỏ đi, em đấu không họleech_txt_ngu đâu, Phươngleech_txt_ngu Nham, quên những gì chị vừa nói đi.”
Tôi cuốngbot_an_cap quýt: “Chị dâu, rốt cuộc vậy? Nếu anh em thực sự bị người ta đánh, chúng phải báo thù cho ấy chứ! Nếu không được thì mình cảnh !”
“Báo cảnh sát?”
Chị dâu lạnh một tiếng, dường như trong lòng chứa phẫn uất. lát sau chị nói tiếp: “Chị mệt rồi, đi ngủ !”
Tôi nhất thời không thấy buồn ngủbot_an_cap, vì đang nằm sấp trên giường nên ánh mắt vặn nghiêng mỹ của chị dâubot_an_cap. Chị dâu có đã khóc, một giọt nước mắt từ từ dài nơi khóe .
Nhìn thấy cảnh , tôi thấy lòng mình thắt lại. Mẹ ! Rốt cuộc hai tên khốnvi_pham_ban_quyen nào đã khiến chị lòng đến thế, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để tôi biết được, tôi nhất định sẽ cho chúng một bài học nhớ đời!
ra, tôi lại nhớ đến câu nói chị dâu: “Nếu em làm , chị sẽ chobot_an_cap em.”
Cho tôi? Cho tôi cái gì?
Tôi không hiểu rõ ý nghĩa này lắm. Nhưng điều đó không ngănleech_txt_ngu cản được việc tôi muốn trút giận chobot_an_cap chị dâu, chỉ cần có cơ , tôi sẽ đánh cho hai tên kia phế.
Có lẽ cảmleech_txt_ngu nhận được ánh nhìn nóng rực của tôi, chị dâu xoay người lại, để lộ tấm lưng trần chuyển trước mắt tôi. Phải thừa nhận rằng, lưng chị thựcvi_pham_ban_quyen sự rất ! Từ chiếc cổ thon dài, bờ vai thon thả, sống lưng tắp vòng eonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ nhắn vòng ba đầy đặn hồi mà tôi suýt chút nữa thì nước miếng.
Nếu tôi có thể ôm chị dâu ngủ cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì tốt biết mấy Ngay khi ý nghĩ đó hiện , tôi vội vàng xua ra khỏivi_pham_ban_quyen đầu. Không được, chị dâu cho tôi làm bậy, nếu ôm chị ngủ, chắc chắn chị giận. thể làm chịvi_pham_ban_quyen giận đượcvi_pham_ban_quyen.
Thếvi_pham_ban_quyen nhưng có những khi tỉnh táo tôivi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể kiểm , nhưngbot_an_cap lúc ngủ rồi thì không. Tôi có thói ngủ lăn lộn, cái giường lớn nhà còn chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ cho tôi vùng vẫy. Thóileech_txt_ngu quen này nhất không thể sửaleech_txt_ngu ngay được, khiến chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suốt cả đêm tôi đã mấy lần chạm phải người dâu.
Quá đáng nhất là một lần, tay tôi lại đặt lên ngực chịvi_pham_ban_quyen! May mà chịbot_an_cap ngủ không nhận điều bất thường, nếu chị chắc chắn sẽ nổi giậnleech_txt_ngu. cũng mình lại làm ra chuyện mạo phạm nên đến đêm, lại tự giác xuống đất nằm ngủ.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy tiếng chị dâu gọi.
“Phương Nham, dậy thôivi_pham_ban_quyen, chúng taleech_txt_ngu đến cổng máy sớmvi_pham_ban_quyen để xin việcvi_pham_ban_quyen.”
chưabot_an_cap chắc chắn quả ứng tuyển nên chúng tôi chưa mang theo hànhvi_pham_ban_quyen lý, dù sao thì mườivi_pham_ban_quyen hai giờ phải trả phòng. Khi nhà máy, đã có vài người đứng chờ ứng tuyển. Hỏi mới biết, hôm qua nhà máy đã tuyển đủ người rồi.
Chịbot_an_cap dâu có chút thất vọng, bảo đã làm ở đây hơn hai năm, cũng có luyến . còn nói năm nay đến muộn, các nhà máy khác chắc đủ người rồi, muốn vào thì nộp phí đầu người.
Tôileech_txt_ngu không hiểu mấy chuyện nên hỏi chị dâu phí đầu là gì. Chị bảo đó là tiền nhờ người khác giới thiệu vào làm, mỗibot_an_cap phải mất tệ! Nghe xong tôi không khỏi tặc , mấy trăm cơ á? Lúc tôi chỉ mang hơn ba tệ, trừ tiền xe cộ đi lại, giờ chỉ còn khoảng hai trăm, chắc không đủ nộp phí đầu người! Hơn nữa cũng biết chị không mang nhiều tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Vậy phải làm ạ?” Tôileech_txt_ngu có chút nản lòng.
Chị dâu khẽ nói: “Trời không đường sống của ai bao giờ, đi bước nào hay bước nấy vậy, nếu may mắn thì biết đâu không cần phí đầu người cũng đượcvi_pham_ban_quyen!”
Lời dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xoa dịu được tâm hồn xao động của tôivi_pham_ban_quyen, lập tức tôi không còn cảm thấy nôn nóng nữa. Chỉ được ở bên chị dâu, dù không vào được nhà máy, dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netvi_pham_ban_quyen đi ăn xin ngoài phố, tôi cũng cảmleech_txt_ngu thấy là một niềm phúc to lớn.
Ngay khi và chị dâu chuẩn bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rời đibot_an_cap, xe hơi màu đen lướt qua chúng tôi, sau đó tôibot_an_cap nghe thấy có gọi tên .
“Hồng Lăng?”
Tôi và chị dâu đồng thời quay đầu lại, thấy mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đàn ôngleech_txt_ngu mặc vest, đeo gọng trắng đi .
Lăng, đúng là cô rồi! Đến Tiểu từ bao thế?” Gã vest này cười tươi , nhưng tôi luôn cảm thấy nụ cười hắn , nhìn chị dâu thoáng hiệnleech_txt_ngu vẻ xâm lấn. này khiến tôi theo bản năng nảy sinh cảnh giác với .
“Lương lý, tôi đến hôm qua.” Chị dâu dịu dàng đáp.
là cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì thế? Định đi sao?”
“Tôi quay lại máy làm , ai dè đến , nhà máy đã ngừng người rồi.”
! Tôi cứ tưởng chuyện gì! Cô là nhân viên cũ mà, ai nhận cũng , chứ thể không nhận cô! Không sao, cô đợileech_txt_ngu tôi ởvi_pham_ban_quyen đây một látvi_pham_ban_quyen.”
Khi Lương quay đi, chị dâu gọi lại: “ kinh lý, em trai tôi, anh xem có cậubot_an_cap vào nhà máy cùng ?”
kinh lý đánh mắt nhìn tôi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượt, cười nói: “Em trai cô à, trông cũng sáng sủa đấy! Được rồi, sẽ nói với lão Hoàng tiếng, chắc không có vấn đề gì lớnbot_an_cap đâu.”
“Chị dâu, này làm thế ạ?”
Chị dâu nói: “ ta là trưởng phòng sản , lại còn là cháu ruột của ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ, lời nói trong nhà máy rất có trọng lượng. Phương Nham, lần này ta nộp phí đầu người .”
Mặc dù vậy, tôi vẫn không có thiện với gã họ Lương này, liền nhỏ giọng lầm một câu: “Trông vẻ ngoài đạo mạo thế thôi chứ phải tốt .”
Chỉbot_an_cap vài phút sau, Lương kinh lý đã quay lại, cười bảo: “Hồng Lăng, tôi đã khéo với lão , cô sẽ được điều sang bộ sản phẩm tôi làm nhân viên kiểm soátleech_txt_ngu chất , cơ bản vẫn tính theo chế độ nhân viên cũ. em trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu, tôi sắpbot_an_cap xếp bộ phận đúc áp lựcbot_an_cap. Cô đấy, bộ này rất khó vào, mà lươngvi_pham_ban_quyen caovi_pham_ban_quyen nhà máy.”
Chịbot_an_cap nghe vậy thì mừng rỡ, vội nói: “Cảm Lương kinh lý nhiều lắm, tôi không biết phải nói gì hơn nữa.”
kinh khà khà: “Thực sự cảm ơn tôi thì trưa mời tôi một bữa cơm nhé?”
dâu lộ vẻ hơi khó xử, nhưng vẫn mỉm cười nóivi_pham_ban_quyen: “Đóleech_txt_ngu là điều nên làm ạ.”
“Ha ha, tôi đùa thôi, có mời cũngvi_pham_ban_quyen phải là tôi mời cô chứ, hai năm trước vợ chồng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đóng gópbot_an_cap không ít cho nhà máy nàyvi_pham_ban_quyen.” Lương kinh lý lại nói: “Đúng rồi Hồng Lăng, hànhleech_txt_ngu lý của đâu? Hay về cho, mới mua xe mới năm ngoái.”
Chị dâu chút ngại ngầnleech_txt_ngu, vội nói: “Không cần phiền phức thế đâu, tôi trọ cũng không xa, nữa tôi tự mangvi_pham_ban_quyen qua làbot_an_cap được.”
Lương kinh lý rất tình: “Phiền gì chứ, trưa nay tôi hay cũng không bận, cô mà khách sáo nữa là tôi giận đấy, đi thôi, lên !”
Đã nói mức nàybot_an_cap, tôi vàleech_txt_ngu chị dâu đành phải . Vừa mới ngồi lên xe, Lương kinh lý đã thở dài một tiếng: “Haizz, Phương Tuấn Đào làm sao mà lại đắc tội với hai gã đó chứ? Lăng, lưng anhvi_pham_ban_quyen Tuấn đã đỡ hơn chút ?”
chị dâu đượm vẻ đau thương: “Vẫn vậy thôi ạ, bác sĩ nói đời này anh ấy đứng lênleech_txt_ngu được nữa.”
“Ôi trời, vậy thì đáng quá! Hồng Lăng à, chuyện xảy ra rồi, cô cũng đừng quá, con người ta phải đúng không? Thế này , ngày maileech_txt_ngu sẽbot_an_cap xin cấp tăng lương cho thêmvi_pham_ban_quyen hai trăm tệ nữa.”
ơn Lương kinh lý.”
“Cảm ơn gì chứ, cô còn hiểu tôivi_pham_ban_quyen sao, tôi chẳng đành lòng thấy cảnh khổ cực ởbot_an_cap đời , ha ha”
Mặc dù miệng Lươngleech_txt_ngu kinh nói lời an ủi, nhưng tôi nghe được vịbot_an_cap hả hê trong . tôi cũng chẳng quan tâm nhiều đến thế, hắn dám có ý đồ với chị dâu, tôi sẽ đánh hắn ra bã!
mấy chốc, chiếc xe đã dừng lại trước một nghỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ.
“Ây , Hồng , sao embot_an_cap lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở cái nghỉ xập xệ thế này! Thật là quá ủy khuất cho em !” Lương kinh ra vẻ xót xa , làm như nhà này bôi nhọ chị vậy.
Chị dâu thì lại chẳng thấy có đề gì, chỉ nhẹ nhàng đáp: “ cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một chiếc giường để ngủ thôi, có gì mà ủy khuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ.”
Kỹbot_an_cap năng nói chuyện tên họ Lương này rất cao tay, chuyển chủ đề tự nhiên không để lại chút dấu vếtvi_pham_ban_quyen.
“Hồng , vi_pham_ban_quyen của em có nhiều không? Hayleech_txt_ngu để lên phòng lấy giúp nhé?”
Lương kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện ra chuyện đang ở chungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng với tôi, chị vội vàng xua tay: “Không cần, khôngbot_an_cap cần đâu, hành lý không lắm.”
Tôi càng phải để ý đến cảm nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị dâu, liền nhanh nhảu nói: “Chị , chị ngồi trên xe đợi đi, để một mình em lên lấy lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được .”
tôi tay xách nách mang, khệ nệ vác đống hành lý lớn đến tầng , thì vặn đụng trúng dâu và Lương kinh .
“Âynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net da, nhiều hành này cơ à, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh cho một cái.” Tên Lương kinh lý ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng hô hào giúp đỡ, tay lại chẳng đụng bất cứleech_txt_ngu thứ gì.
Chị không nói lời nào, chỉ chủ động xách vali phụ tôi.
kiếp, ngụy quân tử! Tôi thầm mắng Lươngbot_an_cap lý trong .
Trởleech_txt_ngu lại xưởng, kinh lý tôi cho gã đàn vóc dáng vạm vỡ, còn thân hắn thì lẽo đẽo bám đuôi chị , lải nhải gì mà để hắn giúp chị sắp xếp kýbot_an_cap túc xánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Gã vạm vỡ kia xưng họ Hoàng, phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trách tuyển các kiểu. Lão Hoàng tiên tìm cho tôi phòng ký túc xá chưa kín người, sau đó dẫn tới văn phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm vài thủ tục nhập xưởng.
Tiếp đó, ông ấy bảo tôi: “Cậu cứ về phòng nằm nghỉ một lát đi, trưa ra ăn dùng , hẵng tới phậnvi_pham_ban_quyen đúc lực báo danhvi_pham_ban_quyen.”
Cứ thế, mình tôi trơ trọi trong ký túc xá, trong đầu cứ luẩn quẩn nghĩ xem chị làm gì, mình có nênbot_an_cap qua đó chuyện chị một .
Nhưng Lão Hoàng đãvi_pham_ban_quyen dặn kỹ là khôngvi_pham_ban_quyen được tùy tiện ra vào khubot_an_cap ký túcbot_an_cap xá nữ trên tầng ba, nếu không sẽ bị đuổi việc.
Thế nên, dù có muốn gặp chị mấy, tôi cũng đành ngoan ngoãn nằm ở phòng.
Dẫu sao thìbot_an_cap vào cũng chẳng dễ dàng gì. bị đuổi, không kiếm được tiền chỉ là phần, quanleech_txt_ngu trọng nhất là được nhìnleech_txt_ngu thấy chị dâu mỗi ngày . Đó tuyệt đối là điều tôi hề mong muốn.
Có lẽ chị dâu, có lẽ donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môivi_pham_ban_quyen trường xa lạvi_pham_ban_quyen, mới được mộtleech_txt_ngu lúc thấy bồn chồn ruột gan, vô cùng khao được gặp .
mới lết được đến giờ cơm trưa, tôi lập tức từ giường tầng trênleech_txt_ngu xuống, lao như bay về phía ăn.
với sống trong xưởng, tôi tất nhiên vẫn lạ nước lạ cái. Thấy người ta cầm hộp lấy cơm, tôi cũng một cái, hoàn toàn không biết rằng mình đang hộp cơm của người khácbot_an_cap.
Lúc đó tôi còn lầmleech_txt_ngu bầm thắc , á đù, cơmvi_pham_ban_quyen cái xưởng này xì tin phết nhỉ! Còn nó dán hình Hello Kitty nữa cơ chứ!
Sau đó, tôi lại theo sau đám đôngbot_an_cap đến khu vực đồ xào, gọi một phần trứng xào cà chua và đậu que xào thịt. Không thể không thừa nhận, nước ở xưởng này cũng ra gì phết!
cơm xong, tôi đảo mắt dáo dác tìm hình bóng dâu. ăn này khôngvi_pham_ban_quyen lớn lắm, tôi quét một vòng cũng chẳng thấy chị đâu.
Thế là tôi liền ngồi xuống dãy ghế đầu tiên, quyết vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợi.
Aileech_txt_ngu dè, mới và được haibot_an_cap miếng, tôi đã một nhỏ gái xông tới chỉ thẳng vào chửi xối xả.
“Mẹvi_pham_ban_quyen , bị thần ? Ai cho anh dùng hộp cơm của tôi?”
Đứng sừng sững trước mặt là một côleech_txt_ngu gái mặc chiếc áo hoodie có mũ, trông cũng khá xinhvi_pham_ban_quyen xắn, chỉ điều biểu hung dữ. Cái bộ dạng trợn mắt nhíu kia, cứ làm như tôi vừa cướpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất ngàn của ta không bằng.
Đến này tôi mới bừng tỉnh ngộ, đậu má, thì ra cơm này không phải là dùng chung!
“Xin lỗi, tôi tôi không đây là đồ cô”
Chưa để tôi nóibot_an_cap hết câu, cô đã gắt : “ tôi cái mà tôi! Anh mù à? Không thấy trên này có ghi saovi_pham_ban_quyen?”
cũng nổi điên rồi. Từ bé đến lớn, Phương Nham tôi từng bị ai chỉ thẳng mặt mắng nhưleech_txt_ngu vậy baobot_an_cap giờ! Cho dù tôi dùng hộp cơm của cô, thì đó là do tôi biết được ? Mẹvi_pham_ban_quyen nó chứ, tôi có cố ý đâu.
“Cô gắt cái ! Tôi đã nói là tôi không biết đây đồ , cùng lắm thì tôileech_txt_ngu đền cô một cái là được chứleech_txt_ngu gì!”
“Tên lông lá anh! Làm sai màvi_pham_ban_quyen còn cãi lý hả?”
Đúngbot_an_cap lúc này, tôi bắt gặp chị dâu vừa vặn xuất hiện trong mắt, sau vẫn là Lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinh lý lẽo đẽo đi cùng. lập tức, tôi kệ những lời mắng chửi con đá , cắm cổ chạy vụt ngoài.
“Chị dâu.” Tiếng gọi này của tôi pha chút tủi thânbot_an_cap, dù sao cũng vừa bị gái vuốt mặt không kịp .
Nham, em cơm chưa?” Giọng của chị dâu nào cũng ấm áp như gió xuân, bao nhiêu uất ức và bựcvi_pham_ban_quyen tức trong tôi tức bay sạch sành sanh.
“Em chưa ăn, hai người đang đâu ?”
“Phương đúng không? Chị dâu cậu cảm kích vì tôi đã sắp xếp công việc cho cậu, đang định mời tôi bữa cơm. Cậu có muốn đi cùng không?”
Lương kinh lý ngoài mặtvi_pham_ban_quyen có vẻleech_txt_ngu rất nhiệt tình, nhưng tôi vẫn ngửi thấy mùi đức giảvi_pham_ban_quyen của . Tôi dư biết hắn thâm tâm chẳng muốn tôi đi theo làm bóng đèn chút nào.
Nhưng tôi cố tìnhvi_pham_ban_quyen không để hắn toại nguyệnbot_an_cap. Muốn ăn cơm riêng với chị dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi á? Còn lâu nhé!
cũng được, vừa em ăn !”
Tôi vừabot_an_cap dứt lời, liền nhạy bén nhận rabot_an_cap một tia tứcleech_txt_ngu xẹt qua trong ánh mắt của Lương kinh lý. ta cũng lười diễnvi_pham_ban_quyen kịch nữa, sổ toẹt luôn: “ Nham à, cậu mới tới xưởng, tốt nhất là nên dành thời gian thích với đi. Chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn phải đi làm, đừng có đi theo xúm góp vui nữa.”
“Lương giám , hay đểbot_an_cap Phương cùng , hình như embot_an_cap ấy còn chưa mua hộp cơm nữavi_pham_ban_quyen.” Thấyvi_pham_ban_quyen chị dâu lên tiếng, Lương kinh lý đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cam tâm tình nguyện mà để tôi ngồi vào trong xe.
Quán ăn là do kinh lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọn, một nhà Tây nằm trên thị trấn Đạo . Lối trang trí rất sang trọng, bên còn văng vẳng những bản nhạc êm dịu. Một nhà quêleech_txt_ngu như tôi bước vàobot_an_cap đây thật lạc và chướng mắt đến cực điểm.
Tuy chị dâu họ xuất thân như tôi, nhưng khí chất dung nhan sắc xuất chúng của chị thừa áp chế cái vẻ sang chảnh đồ Tây này. Lúc ba người tôi bước vào, tôi nhận ra có hai gã đàn ông cứ nhìn chằm vào chị, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh . Lương kinhbot_an_cap lý gọi ba phần bít tết, hình như vẫn còn tái. Chị dâu dường như cũng giống tôi, lần đầu đồ lạ lẫmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên nhìn bộ dao nĩa mặt mà ngẩn người ra. Lương lý đối với tôi rất lạnh nhạt, từ lúc tôi lên xe, hắn chẳng đếm xỉa gì đến tôi nữa. Thế hắn lại vô cùng nhiệt tình với chị dâu, còn hướng dẫn chị cách daonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nĩa. Tôi chẳng quan tâm nhiều đến thế, trực tiếp dùng nĩa xiên cả miếng bít lên rồi nhai nghiến. Cảnh tượng nực cười ấy khiến Lương lý cau mày thật sâu, nhưng chị thì khẽ mím môi cười thầm.
được nửa chừngleech_txt_ngu, chị dâu đứng dậy đi sinh. Khi chỉ còn lại tôi và Lương kinh lý, nhìn tôi cườileech_txt_ngu đầy ý rồi hỏi: Cậu em, nămbot_an_cap nay bao nhiêu tuổi rồi?
Mười tám. thản nhiên đáp.
tám không còn nhỏ nữa, cũngleech_txt_ngu nên có chủ kiến riêng đi. Đừng có việc cũng lẽo đẽo theo chị dâu, nếu không sẽ chỉ thấy bản thân mình dụng. ývi_pham_ban_quyen với lời tôi nói chứ?
Tôi biết hắn có ý đe mình, nhưng chẳng mảy may nể mặt hắn. Tôi lạnh giọng : Tôi không biếtvi_pham_ban_quyen ông cuộc có ý gì, nhưng có câu nói khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe tôi nói trước, nếu ông có ý với chị tôi, sẽ không tha đâu!
Lương kinh lý đầu sững người, sau đó liền cười lớn: Ái chà, đúng kẻ vô tri thì không biết ! Nhóc con, cậu có biết hạng cậu thân phận gì không? Nếu không vì chị dâu cậu, đừng nói ngồi ăn cùng, tôi còn chẳng thèm nhìn cậu bằng nửa con mắt!
Nhớ kỹ! Lo mà làm việc cho đàng hoàng, nếu dám làm loạn mà bị khai trừ thì đừng có trách tôi.
Những lời này của Lương kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý khiến tôi nổi trận đìnhvi_pham_ban_quyen. Mẹbot_an_cap kiếp! Đúng là hạng chó mắt thấp coi thường người ! có khúc người có lúc, hắn chắc tôi cả đời này chỉ là thằng làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuê sao? Có ngày rồng gặp nước, định khiến nước Trường Giang chảy , tôi không tin mình mãi mãi thấp kém vậy!
nhiên, tôi không hề nói những lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, vì tôileech_txt_ngu biết rõ hiệnbot_an_cap tại mình chỉ là một tên làm thuê ở tầng hội. Hơn nữa, hai chữ “sa thải” cũng khiến tôi không dám đột Lương kinh lý nữa. Nếu bị việc, đừng là bảo dâu, cả mặt chị ấy xa xỉ! việcvi_pham_ban_quyen này là anh ta bannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho, dĩ nhiên anh cũng thể thu hồi lại. Vì thế, tôi chọn nhẫn nhịn, đầuvi_pham_ban_quyen tiếp tục ăn miếng bít tết của mình.
“Hừ! Cái thớ gì không biết, cũng dám đầuleech_txt_ngu với tao!” Thấy tôi cúibot_an_cap đầu, Lương kinh lý lại bồi thêm một câu sỉ nhục. Vì chị dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi vẫn chọn nhẫn nhịn.
, lại nhà máy, chị dâu đi làm, tôi cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị bộ épnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuôn báo . ngờ vừa bước vào xưởng, tôi đãvi_pham_ban_quyen lão Hoàng gọibot_an_cap giật lại.
“Ê , cái kia, đợi chút. hình là thế này, ép khuônleech_txt_ngu nhân lực đã rồi, cậu qua tổ mài thủ côngleech_txt_ngu báo danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi!”
này tôi chẳngbot_an_cap biết gì về nhà này, dĩ nhiên rõ tổ màinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủ là cái bộleech_txt_ngu phận thếbot_an_cap nào. Ở cái xưởng này, lươngleech_txt_ngu bộ phận ép cao nhất, chỉ cần nắm vững các điểm vận hànhleech_txt_ngu máy móc là được, không tốn quá nhiều lực. Còn tổ thủ thuộc về mộtbot_an_cap nhánh của bộ phận , không có lượng thuật gì, vừa khổ lương lại thấp nhất. vì không khái niệm gì nên tôi không hề tới là quỷ kếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của kinh lý. Mục đích củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn tôi phạm lỗi, sau đó tìm cơ hội sa thải tôi, đạt đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mục đích cận dâu một cách trắng bị ai quấy rầy.
thời tôi không nghĩ ngợi nhiều, cảm dù sao cũng là làm việc trong xưởng, bộ phận nào cũngbot_an_cap nhưvi_pham_ban_quyen nhau. Ngay lập tức, lão dẫn tới tổ đánh bóng, nói với một người phụ nữ chưa đầy ba tuổi, dáng vẻ thướt tha: “Dương Mai, đemvi_pham_ban_quyen cho các cô một cậu bảnh trai hòa âm đây, đừng có mà bắt nạt người ta đấy nhébot_an_cap! Ha ha.”
Nhìn thấy các của tổ đánh bóng, tôi không khỏi người. Toàn bộ là quân tóc dài, hơn nữa tuổi tácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều bốn mươi. Một thanh cao to lựcvi_pham_ban_quyen lưỡng như len lỏi vào trong đó, không chỉ đột ngột mà hình như cònvi_pham_ban_quyen vẻ hơi hèn mọn.
chỉ ngẩn người, nhóm phụ nữ này cũng ngây ra, như không hiểu nổi tại tôi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy đến đây. Đối với việc tôi tới, có vẻ đãbot_an_cap biết từ trước, cô ta lạnh gật đầu: “ theo ta!”
Dẫn tôi đến vị trí làmbot_an_cap việc, Dương Mai đổ một sọt móc áo bán thành phẩmleech_txt_ngu xuống bàn, ném chovi_pham_ban_quyen tôi một miếng giấy nhám, nhàn nhạt : “Ta chỉ làm một , nhìn cho kỹ.”
Thao tác không phức tạp, chính là cầm giấy nhám mài qua bề mặt móc áo một lượt là được. Dương Mai nói là làm, thị phạm xong liềnvi_pham_ban_quyen bỏ đi. làm việc chú tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khi còn ở quê theo Tào lão đầu đóng đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gỗ, tôi thường xuyên vùi đầu vào công việc mà quên mất thời gian. Cũng vì thế, tôi mới có thể chịu được sự khi luyện võ, tôi luyện mộtleech_txt_ngu thân thủ tốt.
Sọt móc áo này có một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lúc bắt còn lạ hơi chậm, khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tốc độ liền tăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, chẳng mấy chốc đã màivi_pham_ban_quyen xong. Thế nhưng, những lời Dương Mai tức khiến tâm trạng tốt đẹp của tôi rơi xuống đáy vực.
“Chỗ cạnh này vẫn còn dăm gỗ, sờ vào không nhẵn. cái này, các chưa mài tới nơi tới chốn, cần mài lại. Cái này cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không được, cái khác ta không xem , làm toàn bộ đi!”
Nghe Dương nói xong, tôi ngây người. Mẹ kiếp, hóa ra hai tiếngleech_txt_ngu đồng hồ qua tôi làm không công ?
“Đừng thấy ấm ức, không chỉ mình ngươi như vậy, người mới đến đều chỉ mưu cầu tốcleech_txt_ngu độ chú ý chất lượng, đều phải làm lại hết.”
rồi. Nghe Dương Maileech_txt_ngu nói vậy, lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi cũngleech_txt_ngu cân bằng lại đôi chút. Tiền vốn dĩ kiếm mà! khi chỉnh lại tâmvi_pham_ban_quyen lý, tôi chọn làm lại.
Trước khi tan làm, cuối tôi cũng làm xong, hơn nữa còn cẩn thận kiểm lại một , xác định không có bất kỳ tì vết nào, mỗi chiếc áo nhẵn nhụinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưbot_an_cap lụa. Ngay khi tôi tràn đầy tự tin giao hàng, Dương Mai lại dộileech_txt_ngu tôi một gáo lạnh. Thấy cô ta tiện tay cầm lấy hai móc áo, cũng xét gì, trực tiếp nói: “ lại đi, vẫn chưa đạt tiêuvi_pham_ban_quyen chuẩn.”
Tôi giận, , tôi có người mới thì cũng không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt nạt người ta như vậy chứ?
“Tổ , cô không cảm thấy mình đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cố tình gây dễ cho tôi sao?”
Không ngờ Mai thừa nhậnvi_pham_ban_quyen thẳng thừng: “Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ta gây khó dễ cho đấy, không đi! Tối nay tăng ca tiếp tục làm !”
Vốn còn có chút thiện cảm với Dương , vì cô ta rất giống chị dâu. Chiều chỉ hơn dâu một chút, người đều thanh thoát như nhau, chủ chất đều toát ra thanh lạnh ánh trăng. Nhưng sự gây khó dễ liên này thiện cảm tôi biến sạch sành sanh. Mẹ kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, làm tổ thì ghê lắm sao? Đúngbot_an_cap là hạng chó mắt thấp, cùng một giuộc với Lương kinh !
Nghĩ đến chị dâu, nghĩ sự đe dọa của Lương kinh , tôi không xung độtvi_pham_ban_quyen với Dương Mai mà một lần nữa chọn nhẫn nhịn. Đến giờ tan làm, chị dâubot_an_cap tới đánh bóng tìm tôi. Dẫu khoác trên bộ đồng công nhân không chút kiểu cách, vẫn không thể giấu dung nhan tuyệt mỹ của chị. Tôi cảm thấyleech_txt_ngu, cho dù chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu có khoác một cái bao tải lên người thì vẫn hơn Dương Mai đáng ghét kia gấp trăm !
Chị đưa cho một cơm, dịu dàng : “Phương Nham, em có mệt không?”
Tôibot_an_cap không muốn phải lắng cho mình, bèn nuốt ngược uất ức vào trong, mỉm cười nói: “Em không mệt.”
Chị dâu dường như đã nghe được chuyện gì đó, khẽ nói: “Kiếm vốn không dễ , cứ từ từ thôi em.”
Lúc ănvi_pham_ban_quyen cơm, tâm trạng của tôi vô cùng tốt đẹp, tốt mức quên bẵng đi sự gây khó dễ của Dương Mai. Bởi vì chị dâu đang ngồi ngayleech_txt_ngu bên tôi. Chẳng cònvi_pham_ban_quyen cách nàobot_an_cap khác, tôi cóvi_pham_ban_quyen muộn phiền đến đâu, chỉ nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy chị dâu nhận được lời an của , tôi liềnleech_txt_ngu cảm thấy là người hạnh phúc thế gian này.
Tuy nhiên, sự tốt đó không kéo bao . Tôi vừa mới ăn một nửa, một cô gái bước tới trước mặt, mở mắng một : “Đồ biết xấu hổ!”
Tôi nhận ra cô gái này, buổi trưa đã lấy nhầm hộp ta để đi lấy , đã bị cô ta chửi một tơi bời rồileech_txt_ngu. Không ngờ cô vẫn chưa nguôi giận, còn bám riết lấy tôi mà lăng mạ.
Tôileech_txt_ngu bật dậy, giận dữ nói: “ bị bệnh ? Tôi chẳng phải chỉ dùngleech_txt_ngu nhờ cơm của cô một chút sao? Tôileech_txt_ngu cũng cố ý, tối nay mua trả mộtvi_pham_ban_quyen cái khác có được không?”
Miệng lưỡi cô cũng rất lợi hại: “Mua một cái là giảivi_pham_ban_quyen quyết được ? Anh làmbot_an_cap tôi thấy buồn nôn, biết không?”
Sau biết rõ nguyênleech_txt_ngu do, chị dâu bảo xin lỗi. Dù không tình nguyện nhưng tôi vẫn thành thật xin lỗi. Cô gái gây sự vô lý nữa, hừ lạnhbot_an_cap tiếng bỏ đi. Nhưng nhìn dáng vẻ của cô ta, vẫn chưa hả giận.
Buổi tối tôi tiếp tục làm lại. Bản tôi tuy bảnbot_an_cap lĩnh lớn nhưng có sự dẻo dai. Hồi võ, dù phương pháp rènbot_an_cap của lão đầu có biếnbot_an_cap thái và đau đớn đến đâu tôi cũng đều kiên trì vượt , chút trắc chẳng đáng vào đâu cả. Muốn đánh gục tôi à, khôngleech_txt_ngu đâu!
Trong tôi đang sức làm lại, cô gái đáng ghétbot_an_cap kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế mà đến tổ đánh bóng! Cô ta taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào tôi nói với Mai: “Côvi_pham_ban_quyen ơi, cái tên kia đáng ghét chết đi ! Đừng hắnvi_pham_ban_quyen vượt qua, cứ bắt hắn làm lại đi!”
Số phận thật trớ trêu, đàn bà tôileech_txt_ngu ghét lại là người nhà nhau!
“Doanh Doanh, nóivi_pham_ban_quyen bậy gì đó! Làm như ta cố ý nhắm vào cậubot_an_cap ta không bằng.”
Mai cháu gái một cái.
Cô gái tên Doanh Doanh hằn học nói: “Cô khôngleech_txt_ngu biết hắn ta đáng ghét nhường nào đâu, còn ý lấy hộp cơm của cháu để ăn.”
Tôi chẳng buồnvi_pham_ban_quyen để đến cặp đôi quặc này, vùi vào làm việc của mình. Thế phớt lờ của tôi không cô ta dừng lại. Cô ta bước tớileech_txt_ngu trước mặt tôi, mai: “Cái đồ cao lực lưỡng như chen chúc trong đám đàn bà làm việc, không xấu hổ à? Tôi thấy nhục nhã thay cho anh luônleech_txt_ngu đấy!”
Nghĩ đến lời dặn dò của chị dâu, tôi nén không thèm đáp .
Nào ngờ này vẫn lấn tới, lời lẽ còn cực kỳ địa!
Lăng là gì anh? Sức quyến rũ của chị ta lớn thật đấy, anhvi_pham_ban_quyen cứ bảo ta với Lương Gia Quốc đêm đi, biết đâu sẽ được sang phận đúc áp lực ngay đấy.”
“Mẹ ! Cô thử nói lại nữa xem?”
Chế giễu tôi thì không sao, da tôi thịt tôi chắc, chẳng sợ bị đả kích. Nhưng phỉ báng chị dâu thì không được! không chovi_pham_ban_quyen phép bất cứ ai nói xấu chị dâu!
Thế nên, Doanh thốt ra câu đó, tôi lập tức nổi trận lôi đình, phắt dậy ghế, đôi mắt gườmleech_txt_ngu gườmleech_txt_ngu nhìn xoáy vào cô ta như muốn ăn tươi nuốt sống. Doanh Doanh rõ ràng bị dọa cho mình, người không tự chủ mà lùi lại hai bước, suýt thì xuống đất.
“Cậuleech_txt_ngu làm gì thếleech_txt_ngu?”
bất ổn, Dương Mai vội vàng bước tới. Bà ta vừa đỡ lấy Doanh, vừa đầu với tôi.
Tôi gằn từngleech_txt_ngu : “Đừng có nóibot_an_cap xấu chị dâu tôi, nếu không, tôi sẽ không khách sáo với đâu!”
Dương Mai sao cũng lớn tuổi, từng trải qua sóng gió nên không bịvi_pham_ban_quyen khí tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọa sợ. Bà ta lạnh lùng nói: “Nếu cậu thế này, sẽ gọi bảo vệ đến đấy, bị đuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc thìleech_txt_ngu đừng có trách ta!”
Hai chữ đuổi việcvi_pham_ban_quyen giống như mộtvi_pham_ban_quyen vòng kim cô, lập tức khóa chặt cơn tôi lại. Lúc này, người chị tốt bụng bước tới giảng hòanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Cậu thanh nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng thật là, cậu đến đây đểbot_an_cap kiếm hay để đánh nhau vậy? Người ta là con , nói câu thì họ nói, sao cậu không có chút độ lượng nào ?”
Mượn bậcbot_an_cap thang để xuống, tôi không làm chuyện tồi tệ thêm mà ngồi xuống làm việc . Còn Doanh Doanh cũng bị Dương Mai kéo .
Lần này Dương Mai khôngbot_an_cap còn gây khó dễ ra mặtbot_an_cap nữa, sản phẩm tôi đánh giá đạt yêu cầu. Điều tôi cạn lời là sau khi bận rộn ngày , tôi chỉ kiếm được có hai đồng. Đơn giá của loại mócvi_pham_ban_quyen áo này hai xu cái, tôibot_an_cap chỉ mài được một trăm cái, đương nhiên chỉ có hai đồng rồi.
Nhưng không nản , vì hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần làm lại đã lãng phí ít gian. Giờ tôi đã nắm rồi, nếuleech_txt_ngu không làm lạileech_txt_ngu thì một ngày kiếm mườibot_an_cap đồng cũng không thành đềvi_pham_ban_quyen. Quan trọng nhất là mỗi đều có thể nhìn thấy chị dâu, chuyện này đối với ý nghĩa hơn cả việc kiếm tiền.
Tám giờ tan sở, vừa bước ra khỏi xưởng tôi thấy dâu. vừa mới tắm xong, mái tóc ướt át vẫn chưa khô hẳn. Tối nay chị mặc một chiếc váy thân màu vàng nhạt, trông khiết vừa quyến rũ, đến mức thốt nên lời.
“Chị dâu, chị tannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm lúc thế?”
Vốn dĩ tôi đang rất mệt mỏi, cộng thêm chuyện củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mai cháu gái ta khiến trạngleech_txt_ngu tôi rất tệ. Thế nhưngleech_txt_ngu vừa thấy chị dâu, tôi trở chấn, giống như được nạp đầy điện ngay khắcbot_an_cap, cảbot_an_cap người tràn sức lực.
“Chị tan sớm hơn em một . Đi , để chị mua cho em đồ nhàvi_pham_ban_quyen tắm.”
Tôi đi theo chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu đến một siêu thị nhỏ, mua , sữa , khăn và các tương tự. quay , tôi hỏi chị : “Chị , chị cóbot_an_cap đói không? Em chị ăn phở xào nhé?”
Chị dâu mỉm cười: “Mới đi làm ngàybot_an_cap đã nghĩ đến chuyện ăn đêm rồi ? Sau này định dànhvi_pham_ban_quyen tiền kiểu gì ?”
Tôi hì hì: “Tiền là do mình kiếm ra phải do tiết kiệm mà có. Chi vào việc ăn mặc lại thì không gọi là tiêu tiền, mà thụvi_pham_ban_quyen. Chúng ta đến thế gian nàybot_an_cap thì phải cách hưởng thụ chứ.”
Chị dâuleech_txt_ngu lườm tôi một cái đầy vẻ đáng yêu: “Xì, đúng là lắm lẽ cùn, với em ?”
“Tào lão ạ.”
dâu nói cách chân thành: “Phương Nham, hoàn cảnh của chúng ta khôngleech_txt_ngu giống khác. Chúng ta cần phải kiếm tiền, không được tạo thói quen tiêu hoang phí.”
“Em mà chị dâu, nhưng chị một đĩa phở xào thì đâuleech_txt_ngu phí?”
Cuối cùng chị dâu đồng ý để tôi mời khách, nhưngbot_an_cap chị cũng cảnh cáo tôi sau này không được tiêu tiền bãi. Càng xúc với chị dâu, cái hào quang ẩn và lạnh lùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của chị càng giảm bớt. Đôi khi tôi phát hiện còn khá đơn thuần, giống nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cô thiếu nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười tám tuổi vậy. Dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thế nào đi nữa, chị dâu luôn là hình mẫu phụ nữ hoàn hảovi_pham_ban_quyen nhất trong lòng tôi.
Ăn trên đườngleech_txt_ngu về, tôi hỏi chị dâu: “Chị dâu, bít tết hay phở xào ngon?”
“Sao lại hỏi chuyện này?”
muốn biết thôi.”
dâu im lặng một lúc rồi nói: “Bít tết rất cao , cũng rất ngon, nhưng vẫn thích phở xào hơn chút.”
Nghe câu trả lời này tôibot_an_cap rất vui, ít nhất nó chứng minh chị dâu không phải loại nữ hám vật chất. Ký túc xá của tôi ở tầng hai, chị ở tầng ba. Lúc chia tay, chị dâu dặn tôi: “Đừng có gây mâu với người trong phòng, càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không được đánh , sự gì cũng nên nhẫn một chút.”
Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn của tôi, chị dâu quay người đi lên tầng ba. Nhìn theo bóng lưng chị dâu, tôi cóvi_pham_ban_quyen chút , trong đầu cứ vương vấn cảnh tượng đêm qua được ở cùng một phòng chị. Giá mà lại được ngủ chung phòng với chị dâu thì tốt biết mấy!
Tôi biết khả năng này rất thấp, chị dâu là người phụleech_txt_ngu bảo , nếu không có chuyện gì đặc biệt, chị sẽ không ngủ cùng phòng với tôi . Nhưng cũng không sao, mỗi đượcvi_pham_ban_quyen thấy chị lắm rồi.
ký túc xá có sáu chiếc tầng, cách bài gần giống ở trường. là người cuối cùng vào, ngủ ở tầng trên giường đầu tiên, ngay cửa ra vào. Người ngủ tầng dưới của tôi là một cậu thanh niên to hai mí, trông già hơn tôi chừng hai tuổi, nhưng không bằng , cậu ta cao khoảng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mét bảy mươi lăm.
“Mới đến hômleech_txt_ngu à?”
thanh niên mắt hai mí rất nhiệt tình, chủ động chào hỏi tôi.
“Ừ.” Tôi đáp lại một tiếng.
“Tôi tên Hồ Kiến, người Tương, cậu tên gì?”
“Phương Nham, người tỉnh Dự.”
“Người tỉnh à? Cùng quê với Phương Tuấn Đào ?”
Tôi gật đầu: “Vâng, anh ấy là anh tôi.”
, bóng lưng của hai người trông khá giống nhau đấy, cậu trông đẹp trai hơn Tuấn Đào một chút.”
Cái anh Hồ Kiến này khá , lại hỏi : “Cậu làm ở bộ phận nào?”
mài công.”
“Cáibot_an_cap ? Cậu ở tổ mài thủ công á?”
Kiến có vẻ rất kinh ngạc, ngay sau đó lại mộtvi_pham_ban_quyen tiếng: “Mài tay cũngbot_an_cap , nếu nhanh lương cũng không thấp đâu.”
Sauleech_txt_ngu đó chúng tôi không chuyện . Theo lời chị dâu dặn, tôi xách một cái , đựng vệ cá nhân và quần áo thay rồi đi đến . Cửa phòng tắm có nước nóng, nhưng tôi không dùng. Kể ngày theo Tàobot_an_cap lão học võ, hai năm naybot_an_cap tôi chưa từng dùng nước nóng tắm, ngay đông tuyết rơi dày đặc, tôi vẫn còn bơi sôngbot_an_cap cơ mà!
Đang tắm dở , chợt nhớ ra một chuyện, bènbot_an_cap nhanh chóng xốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người. Quay lại ký xá, tôi vội vàng hỏi Kiến: “ có biết anh trai tôi bị đánh tàn phế không?”
Hồ Kiến ngẩn người ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lúc, hỏi ngược tôibot_an_cap: “Đếnleech_txt_ngu cả cậu mà cũng không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? dâu cậu nói gì à?”
Tôi lắc đầubot_an_cap.
“Thực ra tôi cũng không rõ lắm, nhưng mà” Hồ Kiến hạ thấp giọng, nói tiếp: “Tôi nghe bảo là bị người trongleech_txt_ngu giang hồ đánh.”
“Người trong giang hồ?” nhíu mày.
“Ừm, phiên bản mà nghe được là thế này, lễ 1/ năm ngoái, Phương Tuấn Hồng Lăng nhau đi chơi. Lúc đang ăn cơm, chị dâuleech_txt_ngu cậu như bị người trêu , Tuấn nóng mặt chịu đã ra tay đánh người. ngờ đến tối lúcvi_pham_ban_quyen quay về thì bị bọn phục kích trả thù. Sau đó, Tuấn Đào không bao đứng được nữa.”
Tôi vội vàngleech_txt_ngu hỏi: “Là ai đánh?”
Hồ Kiến đầu: “Cái này tôi chịu, nhưng nơi Đào gặp chuyện là ở Trường An, chắc là do dân hội bên đó làm.”
Thấy bộ dạng đầy vẻ căm phẫn của tôi, Hồ Kiến cười nói: “Sao thế, định thù cho anh họ cậu à?”
Tôi hận thù đáp: “ thì phải trả, giết người thì phải đền , đó là lẽ ! Nếu để tôi biết được kẻ đã đánh anh tôi, tôi sẽleech_txt_ngu khiến hắn phải trả tương xứng!”
Kiến , vội can ngăn: “Người anh em, đừng có nảy ra ý nghĩ đó! Đám người lăn lộn trên giang những kẻ mạng, cậu không biết chúng tàn nhẫn đến mức nào đâu! Cậu có biết năm ngoái người ta được bao nhiêubot_an_cap xác chết sông Đông Giangbot_an_cap ? Cả trăm cái đấy! thêm những cái bị dìm xuống đáy chưaleech_txt_ngu thì chỉ có nhiều hơn thôibot_an_cap!”
Lời của Hồ Kiến không những làm tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ , ngược lại còn kích thích sự tò mò trong .
“Chết nhiều như vậy chínhleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu sao?”
“Ai mà biết được, chung cái thế đạo nàybot_an_cap loạn lắm, tốt nhất có dại mà tội với .”
Nằm trên , tôi trằn trọc mãi không ngủ được, trong đầu cứ quẩn những lời vừa nói.
ràng, anh họ bị người trongvi_pham_ban_quyen giang tàn , chị dâu cũng muốn báo thù, chỉ là lực bất tòng . Bannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu chị định để tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thay chị báo thù, vì nghĩ đến sự đáng của đối phương nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dám nói ra sự thật, chắc là sợ tôi cũng sẽ rơi vào kết cục thảm thương như họ.
Lúc này, tôi lại nhớ đến lời lão đầuvi_pham_ban_quyen đã dặn: “Nhóc con, sau này bước chân vào xã hội, tuyệt đối có dấn thân giang , đó là đường không có ngày . Cứ an phận thủ , sống cho tử tế là hơn bất cứ thứ gì.”
nhưng có , taleech_txt_ngu càng dặn dò kỹ lưỡng bao nhiêu thì lòng phản nghịch trỗi bấy nhiêu, lúcleech_txt_ngu này tâm lý của tôi chính là như vậy. Mọi người cho tôi biết sự đáng của giớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giang hồ, nhưng tôi lại càng cảm thấy sống ấy, khao muốn biết đó một thế giới thế nào.
ngày hôm sau, tôi đã Hồ Kiến mộtbot_an_cap .
Thực ra nói vậy thì hơi quávi_pham_ban_quyen, dù tôi không tay thì anh ta chắc cũng không mất , nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn sẽ bị thương, mà thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhẹ.
Chuyện là thế , gần đến giờ nghỉ trưa, ra ngoài vệ , đi ngang qua một kholeech_txt_ngu hàng. Trongbot_an_cap khobot_an_cap đống rất nhiều gỗ, đều là nguyên liệu để làm móc áo. Hồ Kiến đang kéo ván gỗ ra, chắc là để vận chuyển về bộ phận gia công, nhưng không chú ý rằng phíabot_an_cap trênleech_txt_ngu có mộtbot_an_cap kiện gỗ đang lặng lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trượt .
Đúng lúc tôi liếc nhìn trên, liền lao tới kéo mạnhbot_an_cap Hồ Kiến một cái!
Ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp theobot_an_cap, chỉ nghe thấy tiếng “rầm” nặng , kiện gỗ đó rơi thẳng xuống đất, ngaybot_an_cap vị trí màleech_txt_ngu Kiến vừa đứng. Kiện gỗ nặngleech_txt_ngu hàng trăm cân, lại rơi từ độ bốn mét xuống, nếu thực sự đập trúng người Hồ Kiến thì không chết cũng tàn phế!
Hồ Kiến đó sợ ngây người, sau khi hoàn lại thì rối rít cảm ơn tôi. Tôi thì không gì nhiều, chỉ là tiện tay mà thôi.
Lúcleech_txt_ngu nghỉ , Hồ mua cho tôi hai bao thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lá Hồng Song Hỷ loại bao cứng cổ điển. không hút nên không muốn nhận, nhưng anh ta cứ cố vào . Chắc anh ta muốn dùng cách này nghĩa tôi đã anh ta một cái buổi chăng! Nghĩ vậy nên tôi không từ nữa, cất hai bao thuốc gối.
là người hơi khó gần lúc ban đầu, nhưng Hồ Kiến lại rất luyên , tôi nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ cho đến tận giờ làm việc. Anh chàng này khá thú , ít nhất là không có tâm cơ gì. Thông qua việc tiếp xúc và hành tặng thuốc, cộng chân thành trong lời nói, tôi đã đưa ra đánh giá như vậy về anh ta.
Tào lão đầu từng nói với tôi , phán đoán phẩm chất của một thì cần bước. tiên là nghe những gì nói, sau đó xem những gì họ làm, và cuốibot_an_cap cùng, cảm nhận thực sự của bản chính là câu trả lời.
Cảm nhận của tôi về Hồ là khá ổn, cảm của tôi về Dương Mai thì là một kẻ tiểu nhân thâm độc.
Tôi nói vậy hoàn toàn có lý do. làm ở tổ thủ được hai ngày, qua trò chuyện vớibot_an_cap hai nghiệp, tôi đã đại khái hiểu được đây là công việc như thế . Nhà máy sản xuất rất nhiều mẫu móc áo, mẫu lại có đơn giá công thợ khác nhau. Thông thường, hễ có hàng mới về là mọi người cùngleech_txt_ngu nhau mài, không đơn giá chỗ cao thấp chắc sẽ có .
Vậy mà, mụ đàn bà xấu xa Mai lại bắt tôi làm toàn những sản có đơn giá thấp nhất! Không , mụ ta yêu cầu cực kỳ khắt khe, chỉ cần một chút tì vết nhỏ bắt lại bộ.
Tôi không phải từng phản , nhưng chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một câu nhẹ tênh là đã khiếnvi_pham_ban_quyen tôi ngậm miệng. Mụ ta : “Bảo cậu làm gì thì cứ làm đó, còn chọc tôi không vui thì tôi sẽ báo cáo cậu khôngvi_pham_ban_quyen hànhvi_pham_ban_quyen quản lý, bị đuổi thìvi_pham_ban_quyen đừngvi_pham_ban_quyen có trách!”
Hai chữ “đuổi việc” thực sự là vòng kim cô khốngbot_an_cap chế tôi! Hơn tôi cũng biết tất cả những này đều Lương Vĩ Hoa đứng sau giậtleech_txt_ngu dây, mục đích của hắn tống khứ tôi ra khỏi nhà máy. Vì , để ngày đều được nhìn thấy chị dâu, tôi chỉ đành ngậm đắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cay.
Nếu nói lúc làm việc khiến tôi cảm thấy như đang địa ngục, thì khoảng thời gian ăn cơm giờ làm lại giống như được ở trên đường. Bởi chị dâu sẽ ăn cơm cùng tôi.
Giờ tan làm của chị dâu khá tự do, nào chị cũng nghỉ sớm năm . Đợi đến lúc nhà ăn, chị đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần cơm rồi. Sau đó, chị sẽ dịu dàng gọi : “Phương Nham, .”
Vào khoảnh chạy phía chị dâu, tôi cảm thấy mọi uất ức mình phải chịu đựng đều đáng. Bình thường tôi ăn rất nhanh, nhưng bên chị lâu hơn chút, cũng học cách ăn chậm kỹ.
Bữa tối hầu như thời gianvi_pham_ban_quyen nghỉvi_pham_ban_quyen ngơi, ăn xong là đi tăng ca ngay, đếnbot_an_cap tám giờ mới được làm.
Hôm nay khá hơn quavi_pham_ban_quyen một chút, tuy phải làm lại hai lần nhưng cũng kiếm được hơn bảy tệ. Mụ đàn bà Dương Mai định dùng đó để đánh gục ý chí của , nhưng mụ ta tuyệt đối không ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng hành động lại kích thích lòng hiếu thắng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mụ càng làm khó , càng phải mụ thất vọng!
tan làm đi raleech_txt_ngu khỏi , tôi lại thấy chị dâu. Cũng giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như tối qua, chị đã rửa xong, mái tócleech_txt_ngu đẹp chưa khô hẳn xõa tung sau gáy như đổ, hợp với bờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vai thon gương mặt trang cổ điển, đẹp đến mức không thốt nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời.
“Phương Nham, đi tắm trước đi, nữa chị mời em ăn đêm.”
“Vâng, đợi emleech_txt_ngu một lát nhé dâubot_an_cap, em nhanh lắmvi_pham_ban_quyen.”
vội đâu, em đừngvi_pham_ban_quyen chạy nhanh thế.”
Tôi chạy túc , xách xô và quần áo thay ra, rồi lại chạy biến vào phòng tắm. Chỉ dội nước qua lượt, quần áo cũng chẳng kịp giặt, tức chạy đến trước mặt .
nhanh thật đấy.” Chị dâu mỉm cười tôi.
“Hì hìvi_pham_ban_quyen, chủ yếu em không để chị đợi lâu.”
Ngay tôi và chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu chuẩn bị đi ra cổng máyleech_txt_ngu, đột nghe có người gọi tênbot_an_cap mình từ phía sau.
“Phương Nham!”
Tôi người lại, thấy Hồ Hạo Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới. Đinh Hạo Nhiên đồng hương Hồ Kiến, cũng ở cùng phòng ký túc xá với tôi.
“Phương Nham, cùng đi đêm đivi_pham_ban_quyen.” Hồ Kiến cười nói.
Tôibot_an_cap đầu: “, tôi đi cùng chị dâu .”
Nghebot_an_cap tôi nói vậy, Hồ Kiến lập tức ngỏ lời mời chị dâu: “Chị Tần cũng đi cùng luôn cho đi! Có mấy người nữa cơ!”
Chị dâu lắc đầu: “Tôi đi đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Câu trả chị không nằm ngoài dự đoán của , chị vốn không thích những nơi náo nhiệt, không thích xãbot_an_cap giao với những người quen biết . Thế , câu nói tiếp của chịleech_txt_ngu lại khiến tôi ngờ tới.
Nham, các cứ ăn đi, chị về ký túc xá nghỉ ngơi đây.” Không đợi tôi lên tiếng, chị cười bảo: “Em cũng phải học cách thíchvi_pham_ban_quyen nghi với cuộc sống trong nhà máy, kết giao thêm vài người bạn là chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt.”
Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong, chị dâu quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đi phía ký túc , để lại tôibot_an_cap với khuôn mặt vẻ muộn. Đối với tôileech_txt_ngu, chẳng có việc quan trọng và vui vẻ hơn là được đi đêm chị dâu, chỉ là đã bị Hồ Kiến phá hỏng.
Do còn hai nữa chưa đến nên ba chúng tôi đợi ở cổng một lúc. Đợi khoảng năm phút, hai người kia cuối cùng cũng xuất hiện.
Lại là haileech_txt_ngu cô gái.
Khi nhìn rõ khuôn mặt của một trong hai gái đó, khóe miệng tôi bất giác giật .
kiếp, sao lại là cô ?
Quả , tôi không thể ngờ được người mà Hồ Kiến đang chờ đợi lại chính là Doanh! Đóbot_an_cap chínhvi_pham_ban_quyen cô gái đã mắng tôi xả chỉ vì chuyện nhầm hộp , đồng thời cũng là cháu gái tổ trưởng Dương Mai.
Dương Doanh cũng thấy tôi. Cô ta sững người lại một lát, rồi mắt lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ vẻ nộ, chẳng nói một lời nào mà quay lưng đi ngay lập . Có thấy, sự căm ghét cô nàng dành cho tôi chẳng hề nhỏ chút nào! Chuyệnbot_an_cap đã qua hai , tôi cũng đã xinleech_txt_ngu lỗi rồi, vi_pham_ban_quyen cô ta vẫn còn ôm hận sắc. Tôi thậtbot_an_cap hiểu , cái đồ tính nóng nảy như cóc tía này, sao mà mọn thế biết?
Hồ Kiến chưa hiểu chuyện gì, vội đuổi theo: “Doanh Doanh, sao thế?”
“Sao gì? Anh mời tôi đi ăn sao lại dắt theo gã đó?”
“Cái gã đó?”
“Chính là hắn!” Doanh Doanh thẳng cánh tay, trỏ chỉ vào mặt tôi.
“Hả!” Hồ Kiến kinh ngạc, vội vàng cười xòa làm hòa: “Doanh , Phương Nham tội gì à? Cậu ấy mới tới xưởng được hai ngày thôi .”
“Hừ! Nhìn cái mặt hắn tôi thấy rồi!”
Nghe Dương Doanh Doanhleech_txt_ngu liên tục sỉ nhục mình, trong tôi cũng bùng lên mộtbot_an_cap ngọn lửa danh. kiếp! Vẫn chưa kết thúc đúng không? Cô không muốn thấy tôi, lão tử đây cũng chẳng nhìn mặt cô đâu!
“Doanh Doanh, trưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay Phương Nham suýt chút nữa đã cứu mạngleech_txt_ngu anh
Chẳng Hồ Kiếnvi_pham_ban_quyen đã nóileech_txt_ngu gì với Doanh Doanh, cuối cùng cô ta cũng đồng ý đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn chung. tính tình đanh đá nhưng cô ta thực sự rất xinh đẹp. Khuôn mặt tròn trịa vừa có nét ngọt đáng yêu, lại vừa có chút hiên ngang sắc sảo. Vòng eo thon rất hút mắt, đặc biệt là tối nay côvi_pham_ban_quyen ta còn mặc chiếc áo ngắn lộ rốn, càng người ta lòng rời mắt. ra, khuôn ngực của rất đặnbot_an_cap, căng tròn, toát lên một sức quyến rũ khác lạ. Đôi chân thon dài, thẳng tắp dưới ánh đèn đường trông nổi bật. Nhượcvi_pham_ban_quyen điểm duy nhất có là chiều cao không được lý tưởng cho lắm, phỏng chừng chưa mét sáu. Thế nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỷ lệ cơ thì là tuyệt hảo.
Tôi nhìn những này với thái độ hoàn toàn quanleech_txt_ngu. cô ta có đẹp hay quyến đến đâu, tôi cũng không nảy sinh chút thiện nam nữ nào. Thứ nhất, cô ta khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp bằng chị dâu; thứ haileech_txt_ngu, cô ta quá ngang , thậm chí có thể là vô đùng đùng. Không phải gu .
Hồ Kiến Đinh Tử Hạo phía trước, đibot_an_cap cười rôm rả, còn tôi lầm lũi đi theo sau. Chẳng cách nào , ngoài Hồ Kiến ra, tôi chẳng biết ai trong họ cả.
bộ nửa tiếng đồng , rẽ vàivi_pham_ban_quyen con phố, nhóm Hồ Kiến mới dừng chân rồi gọi tôileech_txt_ngu vào một hàng tên “Xuyên Phủ Gia”. Hồ Kiến có quen biết ông chủleech_txt_ngu quán, vừa vào cửa đã cười chào hỏi một . Sau đó, năm người chúng tôi bước vào một phòng bao.
Thấy Hồ Kiến ngồi bên Dương Doanh Doanhleech_txt_ngu, nhiệt tình đưa thực đơn qua, tôi có ngốc đến mấy cũng nhận anh ta đang theo đuổi cô nàng này. Hừ! Mắt mũi có vấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đề ? Loại con gái đanh đá thế này cũng theo đuổi? Không sợ này bị vợ quản thúc đến nghẹt sao? Tôi thầm cười mắt nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Hồvi_pham_ban_quyen Kiến.
Chẳng mấy chốc, thức ăn được dọn lên, Hồ Kiến còn một két bia. Tôi hoàn toàn đóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vai một kẻ vô hình, im lặng gắp thức ăn, uống rượu. Hồ Kiến và Dương Doanh Doanh là đồng hương, họ nói chuyện với nhau bằngleech_txt_ngu tiếng địa phương, tôi nghe không hiểu lắm nên cũng không tham gia vào. Tuy , Hồ Kiến cũng khôngleech_txt_ngu rơi tôi toàn, thỉnh thoảng lại dùng tiếng phổ thông nói với tôi vài câu. Chỉ có điều, lần như vậy đều bị người đàn bà thối Dương Doanh công kích không thương tiếc.
Ví dụ như khi Hồ Kiến : “Phương Nham, cậu cóvi_pham_ban_quyen gái chưa?”
Chưa đợi tôi trả lời, Dương Doanhbot_an_cap Doanh đã mỉa mai: “Cái như hắn, xấu đớn, ai mà thèm yêu cơ chứ!”
Hồ Kiến hỏi: “Phương Nham, xưởngleech_txt_ngu có vừa mắt cô nào không, để lúc nào anh làm mai cho.”
Dương Doanh Doanh lại xen vào: “ có làm hại mấy cô gái xưởng nữa, hạng người như hắn tốt nên ở góa cả đời đi.”
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất tức giận nhưng tôi không thèm chấp với cô ta. Hồ nhận thấy tình cảnh khó xử của tôi nên ít trò chuyện vớibot_an_cap tôi hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khi ăn xong, Hồ Kiến bỗng nhiên : “Phương Nham, lát nữaleech_txt_ngu chúng tôi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trượt patin, cậu đi cho vui nhé?”
Tôi người lại, năng không muốn đi chút nàobot_an_cap. Vì tôi không biết trượt, cũng chẳng muốn ở cô nàng Dương Doanh Doanh kia. Nhưng không chịu nổileech_txt_ngu sự mời mọc tình của Hồ , cộng thêm việc không biết về, tôi đànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miễn cưỡng ý.
Rời khỏi quán ăn, đileech_txt_ngu thêm một đoạn rồi rẽ vào một cầu thang. Sân trượt patin ba. Đây là lần đầu tiên tôi bước vào một nơi như thế này. Tiếng đập tai đinh tai nhức , cộng với ánh đèn màu sắc rực rỡ và những cặp nam nữ laobot_an_cap vun vút khiến tôi nảy sinh cảm giác bài xích tự nhiên. Nhưng nhóm Kiến lại tỏ ra rất hưng phấn, sảng khoái nộp haivi_pham_ban_quyen trăm tệ rồi tiến vào trong.
Thay giàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trượt xong, Dương Doanh Doanh như một con bướm nhẹ nhàng, lập tức hòa đang lao đi vun vútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Không biết không sao, cậu cứ bám vàoleech_txt_ngu lan can tìm giácbot_an_cap, khi nào thăng bằng được là ổn thôi.” Nói xong, Hồ Kiến cũng theo bước của Dương Doanh . Chỉ còn lại mình tôi chặt lan , di chuyển chậm chạp như rùa bò.
một lâu, tôi mình vẫn đủ can đảm buông tay khỏi lan can nên dứt khoát không học nữa, ngồi xuốngbot_an_cap ghế dài ở góc sânvi_pham_ban_quyen nghỉ ngơi. Nhìn sân trượt rộng thênh thang vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dòng người đông , trí lại bay bổngbot_an_cap đến chuyện kiếm . Một người bốn mươi tệ, đây nhất cũng phải có ba trăm người, nghĩa là sân trượt này tối thu ít nhất cả vạn tệleech_txt_ngu! Trờileech_txt_ngu ạ! tốc độ kiếm tiền hiện tại của tôi, e là hai năm cũng bằng thu nhập một đêm ở đây. sân trượt này là của mình thì tốt biết mấy, mơ mộng nghĩ thầm.
Đúng lúc này, một tiếng hét thấtbot_an_cap thanh đã phá vỡ tưởng tượng đẹp đẽ của tôi. Hơn nữa, giọng nói này nghe có hơi quen. Tôi vội nhìn vào giữa sânbot_an_cap, thấy Dương Doanh Doanh đang giận dữ quátleech_txt_ngu một gã maonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Mày bị điên à? Sao lại sàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sỡ tao?”
Mà gã hoàng mao kia chẳng chút xấu hổ, ngược lại còn cười phách lối: “Chạm một cái sao, có mất miếng thịt nào đâu, aivi_pham_ban_quyen bảo mông cô vểnh !” Nói xong, gã còn giơ tay định sờ vào mặt Dương Doanh Doanh. Nhưngleech_txt_ngu lần này gã không toại nguyện, Dương Doanh Doanh trực tiếp tát cho một cái.
“Mẹ kiếp! Mày biết tao là ai không dám đánh tao!” Gã hoàng mao không chút ga lăng, lập tức tát trả một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời giáng.
Thấy cảnh này, lòng hả hê của tôi còn nhiều hơn cả sựvi_pham_ban_quyen đồng cảm. Thấyvi_pham_ban_quyen chưa, sẽ có người không theo cái tính đá của cô đâu, giờ thì nếm mùi đau khổ rồi ?
Tuy nhiên, cảnh tiếp theo lại khiến vẻ mặt nên cực kỳ nghiêm trọng. Chỉ thấy Hồ Kiến ra bênh vực Dương Doanh Doanh, tát lại gã hoàng mao một . hiểu được trạng của Hồ , ta đang theo đuổi cô ta, thấy mình rồi bị đánh, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút nóng trong ngườileech_txt_ngu thì chẳng ai có thể nhìn. Hơn nữa, đây là cơ hội tốt để anh mỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân, nếu hiện tốt khi lại chiếm được cảm của cô nàng. Chỉ là ta đãleech_txt_ngu giávi_pham_ban_quyen thấp thế lực củabot_an_cap gã hoàng kia.
vừa ra tay, lập có ba bốn vây quanh, đánh anhleech_txt_ngu không tiếc. hai gãvi_pham_ban_quyen trực tiếp tháo giày trượt ra, dùng làm vũ khí đập vào người Hồ . Trong chớp , Hồ Kiếnbot_an_cap bị đánh ngã gục xuống sàn, miệng ngừng ra tiếng rên rỉ đau đớn.
“Mẹ ! Loạn hết rồi! tao là ai không? Đánh chết nó cho tao, có chuyện gì chịu trách nhiệm!” Đồng thời, gã còn lấy tóc Dương Doanh Doanh, tátbot_an_cap liên tiếp cái vào mặt cô ta! còn buông lời ngông cuồng: “Tối nay tử không chơi được mày thìleech_txt_ngu lão tử không mang họ Vương!”
Tôi khôngleech_txt_ngu thể ngồi yên được nữa. Dương Doanh tuyleech_txt_ngu đáng ghét nhưng không đến phải chịu như vậy, huống hồ cô ta chẳng làm gì sai trước. Hồ Kiến thì lại càngbot_an_cap không phải bàn, với tư cách là người bạn đầu tiên của tôi khi đến Đông Hoản, tôi không thểleech_txt_ngu trơ mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn anh ta bị người ta hành hung làm gì.
Ngay lập , tôi vội tháo giày trượt, đi chân đất chạy về phía đó.
“Cácvi_pham_ban_quyen làm người thế?” Tôi quát lớn một tiếng, mạnh bạo đang vây Kiến , đỡ cậu ấy dậy. Tiếngleech_txt_ngu quát tôi mang theo sự khiểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy chínhbot_an_cap nghĩa, thêm người cao lớn nên cũng đủ để dọa người.
, tuổi tôi còn quá trẻ, gương mặt lộ rõ vẻ non nớt bộ áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhăn đã đứng tôi, cho thấy đây chỉ là một kẻ bình thường.
Hoàngvi_pham_ban_quyen Mao buông lọn tóc của Doanh Doanh ra, đánh mắtleech_txt_ngu tôi từ đầu chân rồi hống hách hỏivi_pham_ban_quyen: “Mày là thằng chó nào?”
Tôi nhìn hắn với ánh mắt có phần hung hiểm, lạnh đáp: “Tôi ai trọng sao? các ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người?”
Lúc này, Dương Doanh Doanhvi_pham_ban_quyen với gương mặt hoảng loạn vội vàng lại nấp sau lưng tôi, tay túm chặt áo tôi, xem như chỗ dựa duy .
Hành động này ta cũng không lạ, trong lúc cực độ sợ hãi, con người luôn tìm đến nơi trú ẩn gần nhất theo năng. Dù đó giữavi_pham_ban_quyen chúng tôi có chút xích mích nhỏ, so với chuyện trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt thì chẳng đáng nhắc tới. Hơnvi_pham_ban_quyen nữa, Hồ đã bị đánhvi_pham_ban_quyen đến mức mất hết nhuệ khí, Đinh Tử Hạo và cô gái còn lại sợ đến cuống tay chân, việc cô ta dựa dẫm vào tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn toàn là vì bản năng tồn.
Nào ngờ, động tác nàyleech_txt_ngu lại lọt vào mắtleech_txt_ngu Hoàng Mao. Hắnleech_txt_ngu cười nửa miệng đầy ẩn ý: “Nhóc con, định lo chuyệnbot_an_cap bao đấy à?”
Biết gã này không dễ chọc, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện xé to, tôi dìu Hồ Kiến, nhỏ giọng bảo: “Anh hùng không ăn thiệt mắt, chúng đi thôi.”
“Muốn ? Đã hỏi qua tao chưa?” Hoàng Mao cười như cười nói: “Bọn mày đi thì được, nhưng convi_pham_ban_quyen ranh kia phải ở . Tao đã bảo rồi, tối nay tao định phải thịt nó, nếu không làm được thì tao còn mũi nào mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lăn nữa?”
Thấy Hoàng Mao bám riết buông, Doanh sợ đến mức bấu chặt lấybot_an_cap áo tôi, chí cảm nhận được toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân cô ta đang run .
Mẹ kiếp! Cái quái thếleech_txt_ngu này! Ăn cơm xong nhà ngủ không sướng àleech_txt_ngu? phải đến đây trượt băng làm !
trong lòng có oán trách thế nào vô dụng, chuyện đã xảy ra rồi, tôi phải đối mặt với thực tế.
Im hai giây, tôi lên : “Anh bạn, đều là người lăn lộn ngoàibot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hội cả, thêm bạn thêm , đừng tuyệt đường sống của nhau. Thế này đi, tối nay bạn tôileech_txt_ngu đúng, tôi mời anh hai bao thuốcvi_pham_ban_quyen, coibot_an_cap như qua chuyện , được không?”
Những lời này là do Tào lão đầu dạy tôi. Ông ấybot_an_cap nói, lăn lộn ngoài đời sợ nhất là chữ “đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lui”, nếu không phải vạn bất đắc dĩvi_pham_ban_quyen chẳng ai trở hoàn toàn. Hơn nữa, người ta nói đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy , kể ai sai, cần chủ cúi đầubot_an_cap, phươngleech_txt_ngu thường sẽ thể diện cho.
Tôi tự thấy mình cưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xửvi_pham_ban_quyen ổn, chỉ tiếc là thời thế đã đổi thay, giang hồ của Tào lão đầu không giống với giang hồ bây giờ nữa.
“Lăn lộn ngoài xã hội? Mày lăn lộn ở cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường nào? Theo đại ca nào?” Thấy nói gì, Hoàng Mao thừa biết tôi đang bốc , thế là hắn càng thêm đắc ý. “Tao nói lại lần nữa, con kia ở lại, bọn màyvi_pham_ban_quyen cút . Nếu không, bị quăng thì đừng trách tao! Tao cho mày năm để nghĩ.”
“Năm, bốn, ba, hai một!”
Thấy chúng không có phản ứng gì, ánh mắt Hoàng Mao trở nên hung tợn, quát lớn: “Đánh cho tao!”
Bốp bốp, chát chátleech_txt_ngu, hự hự, á á
Trước sự ngỡ ngàngbot_an_cap của Hoàng Mao, bốn tên đàn em của hắn đều bị hạ gục!
Đánhvi_pham_ban_quyen nhau à, là sở trường của rồi.
Khôngbot_an_cap chỉ Hoàng Maonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sững sờ, mà cả Hồ Kiến và Dương Doanh cũng nghệch mặt ra. thể ngờ rằng tôi lại có võ nghệ cường vậy. Họ càng không ngờ người ít nói như tôi khi ra tay lại dứt khoát và tàn nhẫn đến thế! Chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng vài cú đấm và đá, tôi đánh cho bốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gã kia tan tác.
Mục tôi rất rõ ràng, đó là thị với Hoàng Mao, biết tôi không phải bắt nạt. Thực ra, hạ gục một mình Mao cũng chẳng có khó khăn, nhưng để giữ lại cho chút mặt mũi, cũng là để không làm sự việc lâm vào bế , tôi đã động đến hắn.
Hiệu quả đã đạt được, Hoàng Mao thực sự bị sốc, tôi cũng bị thương, trán mộtbot_an_cap tên dùng giày băng đập mạnh vào, máu đã chảy ra. Sau lưng cũng dính một cú, cộng thêm vết thương cũ từ mấy ngày trước, đây đến thấu xương. Tuy nhiên, tôi không hề đau đớn hay sợ hãi nào, tôi Hoàng khiêu khích, nhàn nhạt nóileech_txt_ngu: “Giờ chúng tôi đi được chưa?”
Thế nhưng, tôi đã nghĩ quá rồi.
mắt Hoàng Mao thêm căm hận, hắn gào lên: “Đại Cẩu! Mẹ mày đứng đấy xem kịch thật đấy à?”
Dứt lời, có bảyleech_txt_ngu tám người lại gần. Trênleech_txt_ngu họ kẻ cầm ống tuýp, người cầm dao, có kẻ còn cầm một con dao nhọn tới hai mươi phân! Hơn nữa, gương mặt của đám người này đều lạnh tanh như tiền, không chút cảm xúc, tựa như vừa trở về từ địa ngục.
Ngay lập tức, cả sân trượt băng bao trùmvi_pham_ban_quyen một luồng sát khí vôbot_an_cap hình!
Thấy thế này, chẳng riêng gì Hồ Kiếnbot_an_cap và Dương Doanh Doanh, ngay cả tôi cũng chùng lòng. Mẹ kiếp! Hôm nay là cái ngày gì không ! Sao mà xui xẻo nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Đi ở là một người đàn ông cao, tầm ba mươi tuổi, để kiểu tóc luống giống hệt Tạ Đình Phong.
“Binh ca, anh nói xem anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yên ổn một không, sao lần chơi gây ra chuyện thế?”
Mao rõvi_pham_ban_quyen ràng ít tuổi hơn người đàn kia, gã kia lại gọi hắn là ca, để thấy lựcbot_an_cap của Hoàng Mao.
Hoàng Mao hừ một tiếng: “Đừng nói nhảmleech_txt_ngu nữa, mọi tổn thất cứ tínhvi_pham_ban_quyen tao, nhưng cái tức này mày nhất định phải tao xả!”
anh xả thế nào?” Đại có vẻ hơi bất đắc dĩ .
“Bắt thằng kia dậpleech_txt_ngu đầu lạy mười cái, rồi tự tát vào mặt mình năm mươi cái là xong.” Hoàng Mao chỉ tay vào tôi, độc nóileech_txt_ngu, sau đó lại chỉ về phía Dương Doanh: “Còn connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ranh kia, tao lấy!”
Đại Cẩu nhíu mày một cái rồi : “Con bé đó thì thôi , đông người thế , đừng để chuyện thực sự vỡ lở, lát nữa tôi sắp cho đứa khác.”
Hoàng Mao hít sâu một hơi, không trả lời.
Thấy hắn không đối, Đại Cẩu đã hiểu ý, liền quay sang nhìn tôi, thảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên : “Binh caleech_txt_ngu nóibot_an_cap gì nghe thấy chưa? Quỳ đầu mười cáivi_pham_ban_quyen, tự mặt mình vài cái rồi chuyện này coi nhưbot_an_cap xong.”
Đại Cẩu nói nhẹ nhàngbot_an_cap, cứ nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thểvi_pham_ban_quyen giành lấy đặc ân lớn lao vậy.
Nhưng tôi không nghĩ thế. Tôi thằng này tuy chẳngleech_txt_ngu có tài cán gì nhưng xương cứng lắm! thể quỳ trời quỳ đất cha mẹ, chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôm tép như là cái thá gì mà đòi tao phải dập đầu!
Thấy tôi không phảnvi_pham_ban_quyen ứng, Đạileech_txt_ngu Cẩu cau mày: “Nhóc con, làm người thì phải biết điều một chút, mày biết mình đang đắc tội với ai không? Taobot_an_cap vỗ ngực cam đoanleech_txt_ngu với màyvi_pham_ban_quyen rằng đây đã là hình phạt nhẹ nhất rồi, đừng để rượu mờileech_txt_ngu không uống lại muốn uống rượu phạtvi_pham_ban_quyen!”
“Tôi không sai!” Tôi lạnh lùng đáp.
Hoàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mao đứng cạnh xem nhiệt không ngại chuyện lớn, châm chọc: “ chưa Đại Cẩu, tao nể mặt mày, nhưng thằng ranh chẳng màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút đâu! cho nó nếm mùi lợi hại thì mày sao phụcleech_txt_ngu chúng được? Tao cũng khinh mày luôn!”
Bị Mao kích tướng, Cẩu rõ ràng đã mất kiên nhẫn: “Tao cho màybot_an_cap cơ hội cuối cùng, không quỳ, tao sẽ giúp mày quỳ!”
“Ba,
Không cần đếm một, Đại Cẩu nghiêng , mấy tên cầm hung khí lập hiểu ý, bắt đầu ápleech_txt_ngu sát về phía tôi.
Tôivi_pham_ban_quyen tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liều mạng, không hề ngốc! Mọi tôi nói đều đã có cân nhất định. Nói cách khác, nếu không có tự tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi đã cứng đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến như vậy. Trước khi mấy kia kịp hànhvi_pham_ban_quyen động, đã ra tay trước! sải bước, lao nhanh vềleech_txt_ngu phía gãbot_an_cap đàn ông cầmvi_pham_ban_quyen dao nhọn! Đến khi hắn phản ứng, bàn to lớn của tôi đã nắm chặt lấy cổ tay hắn. Tiếp đó, tôi lên thúc mạnh vào bộ của hắn, cơn đau không lời nào tả xiết khiến hắn bủn rủn cả , tôi thuận thế đoạt lấy dao nhọn trong tay hắn. Không hề dừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, sauvi_pham_ban_quyen nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dao, tôi lao thẳng về phía Hoàng Mao. Đầu cú đá khiến nó ngã nhào, sau kề dao vào cổ , hét lớn: “ nào động đậy xử nó! Đừng có làmvi_pham_ban_quyen càn!”
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức gần như không ai kịp trở tay. Khi họ định thần lại, tôi đã khống chế được Hoàng Mao. Thấy cảnh này, Đại Cẩu chặt mày, có lẽ gã đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thắc mắc làm thế nào tôi làm được như vậy. Rất đơn giản, ngay khi xácvi_pham_ban_quyen mình không quỳ xuống khuấtbot_an_cap phục, tôi đã vạchbot_an_cap ra kếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này : đoạt dao và bắt giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mao làm con tin. Chỉ cần chúng xuống , hòa vào dòng , sự an toàn sẽ được đảm bảoleech_txt_ngu.
Cẩubot_an_cap, Cẩu ca, cứu cứu em với!”
Bị dao kề cổ, Hoàng Mao còn vẻ hống hách lúc nãy nữaleech_txt_ngu, cả ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net run rẩy như cầy . Hừleech_txt_ngu, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ tưởng nó phong thế nào, hóa ra chỉ là hạng rơm rác, tốt mã dẻ cùi!
“Người anh , thủ khá đấyvi_pham_ban_quyen, đoạt được dao trong tay Báo, .”
Đại Cẩu dường như không nghe thấy tiếng cầu cứu của Hoàng Mao, cười nói tôi. này, tên A Báo bị đoạt dao đangleech_txt_ngu cồm bò dậy, mắtleech_txt_ngu rực lửa như ăn tươi nuốt sống tôi.
“Cẩu ca, nãy em sơ ýbot_an_cap quá, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thằng ranh này đánh lén”
Đại Cẩu giơ ngăn lời thích của A , nhiên nói: “Cậu thắng rồi, bỏ dao xuống, có thể đi.”
Mấy trò vặt vãnh này chẳng lừa tôi . Đại Cẩu chịu xuống nước hoàn toàn là tôi đang cầm dao, nếu buông ravi_pham_ban_quyen, lật mặt chỉ trong chớp mắtvi_pham_ban_quyen. Với hạng hồ, coi mạng sốngleech_txt_ngu như treo trên tóc này, chẳng có chút uy tín để nói tới .
Tôi lạnh lùng : “ tôi tự sẽ thả người, còn bây giờ, dao chưa trả được.”
Vừa nói, tôi vừa dịch lưỡi dao, ép Hoàng Mao đứng dậybot_an_cap. Thấy mưuvi_pham_ban_quyen kế thất bại, sắc mặtvi_pham_ban_quyen Đại Cẩubot_an_cap sa sầm lại: “Tao nói là , dao xuống, tụi mày cứ thế đi! Nếu không bỏ, hậu quả có khi chính mày cũng không ngờ tới đâuleech_txt_ngu!”
Tôi vẫn không lay chuyển: “Tôi khôngleech_txt_ngu tinleech_txt_ngu anh, tôi chỉ tin chính mình.”
Biểu cảm của Đại Cẩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức nên hung tợn, trông chẳng khác gì một chó điên đang nhe nanh. “Thằng nhócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lắm rồi tao giận thế , khôn hồn thì biết một chút!”
Tôibot_an_cap lạivi_pham_ban_quyen nhích lưỡi dao lên thêm một chút, dùng hành thực tế bày tỏ điểm của mình. Lưỡi dao lẹm cứa rách da Hoàng Mao, một giọt máubot_an_cap chảy dọc theo sống dao rơi xuống.
“Đại Cẩu! Mày điênbot_an_cap à! Thằng này là kẻ liều , nếu Binh có mệnh hệ , Bân không tha cho mày đâu!”
Một tênleech_txt_ngu đàn em Hoàng Mao thấy Đại Cẩu không chịu nhượng bộ, liền lớn tiếng nhiếc. đây tôi cũng nhậnbot_an_cap được, Đại Cẩu Hoàng Mao không cùng một hội. Đại Cẩu bảo vệ sân trượt băng, Hoàng Mao chắc thuộc băng đảng khác.
“Mẹ kiếp! Nó đánh người của , tao không mặt mũi chắc?”
Đại Cẩu gay gắt trả, toàn không có định để chúng tôi rời đi. Nếu tôi nghe tiếng lòng Đạivi_pham_ban_quyen Cẩu, chắc chắn sẽ thấyleech_txt_ngubot_an_cap đang nghĩ: “Thằng ranh, tốt nhất mày cứ một xử chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thằng Hoàng Mao đi, đỡ cho nó cứ suốt ngày đến đây phá .”
Tuy không nghe thấy, nhưng tôi nhận ra tình thế đang cưỡi hổ khó xuống. định ban đầu của tôi là bắt giữ Hoàng Mao để rút lui an , aibot_an_cap ngờ tên khốn Đại Cẩu lại chẳng cho tôi đileech_txt_ngu! Đúng lúc này, một tràng pháo tay truyền đến.
Bộp, bộp,
Tôi quay đầu nhìn lại, thấy một người đàn ông ngoàivi_pham_ban_quyen bốn mươi chậm rãivi_pham_ban_quyen tiến tới. Phíaleech_txt_ngu sau ông là hai gã cao lớn mặc complenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vệ sĩ. Thấy người này, Đại Cẩu cúibot_an_cap đầu chào: “Lôi Ca!”
Lôi Ca khôngleech_txt_ngu nhìn Đại Cẩu, đi thẳng đến trước mặt , nói: “Mọi chuyện vừa rồi tôi đều thấy cả. Vương Binh làm đúng, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu ta với tôi cũng có chút giao tình. Thế này , cậu bỏ xuống, tôi lấy nhân cách ra đảm bảo các cậu rời an toàn. Giao không?”
Nói thật, Lôi Ca này trôngvi_pham_ban_quyen khá từ, lời nói có lý, mang lại cho tôi giác khábot_an_cap vững chãi và đáng . Tuy nhiên, Tào lão đầu từng nói, vào lúc sinh tử, nhất phải trông cậy vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính mình! Cho nên, tôi không thể mù quáng tin ông ta. Nhưng tôi sợ nếu làm mấtbot_an_cap mặt ông ta thì tình hình sẽ càng hơn. Nên nhớ, địa vị càng cao thì thủ đoạn nhiềubot_an_cap, đắc tộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông ta, chính tôi cũng không biết hậu quả sẽ ra saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cân nhắc hai , đã có quyết định, liền nói: “Ông thả bạn tôi trước, tôi sẽ thả nó.”
“Được!” Lôi Ca đáp rất sảng khoáibot_an_cap.
Tôi cũng không lề mề: “Hồ , mọi ngườibot_an_cap đi trước đi.”
, cậu cậu sao?”
Ánh mắt Hồ Kiến đầy vẻ lo lắng, thậm chí sắp khóc đến nơi. Cảm được sự quan thành của anhbot_an_cap ta, tôi chợt thấy việc đứng ra giúp ta cũng thật xứng đáng.
“Tôi không sao, mọi người trước đi, nếu trong vòng ba phút tôi không raleech_txt_ngu ngoài, anh hãy báoleech_txt_ngu cảnh , nói ở án mạng.”
“Hahaha!”
Lôileech_txt_ngu cười: “Thằng nhóc, xem ra tuổi còn mà tâmbot_an_cap cũng không ít ! Được, lắm.”
Lôi Ca cười rất nhiênbot_an_cap, như lời khen đó xuất phát từ lòng thành. Hồ Kiến lập hiểu tôi muốnbot_an_cap truyền , vội vàng : “Được, tôi ra gọi người ngay, họ tôi đang đang làm việc ở đồn cảnh sát đấy!”
Khi nhóm bốn người Hồ và Dương Doanh Doanh đivi_pham_ban_quyen ra ngoài, tôi như cảm thấy ánh mắt Dương Doanh nhìn mình cũng sự quan sâu sắc?! Hừm, chắn tôi cảm nhận sai rồi, cái cô nàng này vốn luôn coi tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưbot_an_cap thù không đội trời chung, sao có tâm tôi đượcleech_txt_ngu chứ? Cô ta mongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi bị người cho trận ấy chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
“Được rồi, người đi rồi, cậu cũng thể thả người rồi ?”
Cảm thấy nhóm Hồ Kiến đã xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lầu, mới thả Hoàng Mao ra. Ai ngờ rời khỏi lưỡi dao của tôi, gã như cá gặp nước, tức hống hách trở lạivi_pham_ban_quyen.
“Lôi , phế thằng này cho em! Bao nhiêu tiền em trả!”
Nghe lời này, tim tôi bất giác thắt lại. Mẹ kiếp, đám ngườibot_an_cap này không lẽ nói lời không giữ lời? nắm chặt con , này mang lại cho tôi niềm cực lớn! May mà Lôi Ca không nghe theo nó: “Tiểu Binh à, xem mặt mũi anh traileech_txt_ngu cậu, chuyện tối nay tôi không chấp nhặt cậu nữa. Nếu không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu chọc ghẹo gái ta, có thành ra nông nỗi này không?”
Hoàng Mao giọng: “Mọi tổn thất em đền!”
Lôi Ca bỗng nghiêm giọng: “Có những thứleech_txt_ngu không phải tiền nongvi_pham_ban_quyen đâu, không?”
Cảm nhận cơn củabot_an_cap Lôi Ca, khí thế của Hoàng Mao lập yếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi: “Em biết rồi, Lôi Ca.”
“Lôi Ca, người tôi cũng đã thả, bạn tôi vẫn đang đợi bên dưới, tôi xin phép khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm phiền nữa.”
Nói , tôi phía cửa ra. Ai ngờ, vừa mới nhấc chân đã bị mấy gã đàn ông chặn đường. Lòng tôi trĩu xuống, một ý chẳng lành hiện lên trong đầu.
nghe Lôi Ca nhàn nhạt nói: “ gì chứ, tôi thấy cậu khá , muốn chuyện một lát.”
trầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáp: “Nếu là trò chuyện, để hôm khác lại đến, bây giờ đã hai phút , nếu tôi còn không xuống, bạn tôi sẽ báo sát đấy.”
!”
Lôi cười vài tiếng, nói: “Tôi đã làm gì cậu , cảnhleech_txt_ngu sátbot_an_cap đến thì làm được gì.”
“Vả lại,” Lôi Ca bỗng nheo mắt lại, “cho dù tôi cậu, thì làm được gì chứ?”
Lời của Lôi Ca khiến tim như chìm xuống đáyvi_pham_ban_quyen vực! Tôi có ngốc đến cũng nghe ra được, cảnh sát không phải là bùa mệnh của mình, dù tôi có chơi chết hắn thìbot_an_cap hắn vẫn có cách để dàn êm xuôi! Vậy hắn có thật sự định giết không? Tôi khôngbot_an_cap biết, chỉ biết là hắn không để đileech_txt_ngu. Ngay lập tức, tôi không kìm được lùi hai , đưa con dao nhọn trong tay lên chắn trước người, sẵn sàng cho một trận cá chết lưới rách!
Ha ha ha!
Lôi Ca lại cười, Đừng thẳng thế, ta không có ác ý vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu, ngược lại, còn có đánh giá cao cậu đấy.
Đánh giá cao? Tôi hơi không tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu ôngvi_pham_ban_quyen sự đánh cao tôi thì để đi đi chứ!
ta đánhleech_txt_ngu giá cao cậu ở điểm nào không?
Tôi lắc đầu.
Thân cậu chỉ một , mặt khác, ta nể khí vì bạn bè mà chẳng ngại hiểm nguy của , nó khiến tabot_an_cap thấy hìnhleech_txt_ngu ảnh mình năm xưa. Ta còn nể cái sự cứng thà chết chịubot_an_cap khuất phục của cậu nữa, taleech_txt_ngu, ta đãvi_pham_ban_quyen làm được đến mức ngọc nát đá thế.
Nói đoạn, Lôi Ca cảm một câu: Xã hội bây giờ, hạng người như khôngvi_pham_ban_quyen còn đâuvi_pham_ban_quyen.
Tôi khẽleech_txt_ngu nhíu mày, Lôi Ca nói những lời này là có ý gì. Nhưng đi cũng nói lại, Ca khiến tôi cảm nhận được một chút đồng cảm. Hắn đã trân trọng những đức tính đó, chứng tỏ bản thân cũng sở hữu chúng. Ở một độ nào đó, chúng tôi là cùng một loại người.
Lôi chuyển chủ đề, hỏi tôi: Người ở đâu vậy? Nghe giọng thấy giống !
Tỉnh Dự. Tôi đáp.
Ta cũng người Dự, ở thành nào?
Chu Thành.
Hô! Mẹ kiếp, khéo thế, ta ở Chu Thành!
đó, Lôi Ca không hỏi đó nữa mà quay vấn đề chính.
Này nhóc, ta thấy thân thủ cậu khá , có phải học ở Thiếu Lâm Tự không?
Tôi lắc đầu, không trả lời câu hỏi . Chủ yếu là Tào đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dặn, không được phép tiết lộ quá trình học võ cho bất cứ ai. Ca cũng không làm khó tôi, hỏi tiếp: Đang làm việc ở ?
Không xa đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mặc dù chút thiện cảm với gã đồng hương nàybot_an_cap, để an toàn, không tiết lộ chỉbot_an_cap cụ thể.
Lôi Canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười nhạt: Cậu có vẻ hơi xem thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản lĩnh củaleech_txt_ngu ta rồi, nếu ta thực muốn cậubot_an_cap thì tối đa một ngày ra thôi.
cũng đừng căng , ta sự không có ác ý. Nói thật lòng , muốn cậu theo ta làm việc.
Giúp làm việc? Việc gìleech_txt_ngu?
Lôi Ca đầy ẩn nói: những việc cậu có thể làm, và giỏi làm.
Tôi hiểu , hắn muốnvi_pham_ban_quyen tôi làm tay sai đâm thuê chém mướn. vì thứ tôi giỏi nhất chính là đánh . Gần như không cần suy nghĩ, tôi lắc đầu từ ngay lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ngại quá Lôi Ca, lúc đi mẹ em , không được đánh nhau.
Lôi Ca cười đầy thú : ban nãy khôngleech_txt_ngu phải cậu rabot_an_cap tay đó sao?
Tôi lắc đầu: Vừa nãy là đểbot_an_cap , ý nghĩa giống nhau.
Lôi xoavi_pham_ban_quyen cằm, suy vài giây rồi bảoleech_txt_ngu: Năm ngàn một tháng thì sao? Nếu cậu chê ít, có thể tăng thêm.
Tôi sững sờ, đầu óc như có một nồi nướcbot_an_cap sôi sùng sục.
ngàn tháng?! Lại cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể tăng thêm?!
Tôi dám cá là đến lớn, tôi chưa giờ đối mặt với sự dỗ lớn đến . Trong chốc, niềm tin định của tôi đã xuất hiện một vết nứt. Cần phải rằng, lương hiện tạileech_txt_ngu, mỗi tháng tôi cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được bốn đã tốt lắm rồibot_an_cap. Nếu đi theo Lôi Ca, tháng bằng tôileech_txt_ngu làm cả !
Ai mà chịu nổi sức này chứ!
Tôi đắn đo hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu. Thứ nhất, Tào lão đầu và mẹleech_txt_ngu đều đã cảnh báovi_pham_ban_quyen tôi, rabot_an_cap ngoài tuyệt đối không được ! Thứ hai, nếu đồng ý, sẽ thành đâm thuê chém mướn cho Lôi Ca, chính thức bước chân vào giang hồ, Tào lão đầu từng nói, kiếm sống trên con đường này là con đường không có ngày về, cũngleech_txt_ngu là con đường đoản . , nếu tôi rời , tôi sẽ không được gặp chị dâu họ mỗi ngày nữa, ng nhỡ chị ấy bị người ta bắt nạt thì sao
Vì vậy, dùvi_pham_ban_quyen thể kiếm được lớn, tôi không thể ý. mộtleech_txt_ngu lần nữa từ chối, Lôi Ca không , chỉ thở dài một tiếng.
Được rồi, ta không làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó cậu nữa, nhưng chuyện này cậu cứ để trong lòng , ngày nghĩ thông suốt lại tìm .
Tôi đáp lại bằng tháivi_pham_ban_quyen độ cungvi_pham_ban_quyen kính, chân thành : Cảm ơn Lôi Ca đãleech_txt_ngu ưu . Đúngleech_txt_ngu là tướng quânvi_pham_ban_quyen xuống , đường ai nấyvi_pham_ban_quyen , hiện tại em vẫn thích cuộc sống an nhàn này hơn. Nếu có ngày nào không còn hạt gạo vào nồi, nhất định em sẽ đến đầu quân cho Lôi Ca, mong lúc đó em bát cơm ăn.
Ha ha !
Cậu nhóc này chắc chắn là lầnbot_an_cap đầu đi xa nhà không đấy? Sao nói năng tích thế không biết.
Thôi được , đừng để bạn cậu chờ sốt ruột. Tối nay hơi hứng, hôm khác cứ dẫn bọn họ đây, chỉ cần là đến, vĩnh viễn được phíleech_txt_ngu.
Đến tận lúc này tôi mới hoàn toàn dỡ bỏ sự phòng bị với Lôibot_an_cap Ca, cũngvi_pham_ban_quyen xác định là một người không tồi.
Cảm Lôi Ca.
không nói , đặt con daobot_an_cap nhọn lên quầyleech_txt_ngu, định xoay người rờivi_pham_ban_quyen . Đột , Lôi Ca nói câu: dao tặng đấy, cầm đi!
Tôi do dự một , cuối cùng vẫn mang con . Ngay tôi cầm dao, trong mắt Lôi Ca lóe lên mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tia đầy ẩn ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Còn nữa
Tôi mới đi được hai , Lôi lạivi_pham_ban_quyen lên , tôi phải quay . Ca cười bảo: Nể tình chúng ta đồng hươngvi_pham_ban_quyen, tặng cậu một lờivi_pham_ban_quyen cảnh báo.
Nói đoạn, vẻ mặt Lôi Ca nghiêm lại, trầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng: kỹ, hễ chuyện gì liên an nguy mạng của mình, tuyệt đối đừng tin lời lạ! Lần này là cậuvi_pham_ban_quyen may mắn, cược đúng chỗ. Nhưng may sẽvi_pham_ban_quyen không mãi tốt như thếbot_an_cap đâu.
Tôi khỏi mình, lưng toát ra một luồng khí lạnh. Thế nào sinh tử chỉ trongbot_an_cap một ýleech_txt_ngu niệm, đêm tôi đã hoàn cảm nhận được. Nếu Lôi Ca sự muốn chơi tôi, thì e rằng giờ này tôi đã nằm thẳng cẳng trên mặt đất .
Cảm Lôi Ca.
Tôi ơn mộtbot_an_cap lần nữa, rồi quay đầu . Nhìn bóng lưng tôi, khóe miệng Lôi Ca hơi nhếch , tự : Hừ, còn khá là lịch đấy.
Phương Nham!
Tôi vừa xuống lầu nghe thấy Kiến gọi mình. Men theo hướng âm thanh, thấy bốn người bọn họ ở trong một cửa hàng quần áo diện.
Nham, anh cứ emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn chúng làm gì em rồi chứ, vừaleech_txt_ngu nãy anh đã báo cảnh sát rồi.
Không sao đâu. Tôi tay, ra hiệu cho Hồ Kiến lo lắng.
Cậu không bị thươngbot_an_cap ? này Dương Doanh như biến thành người khác, vậy mà lại biết quan tâm tôi!
định chọc ghẹo cô ta vài câu, nhưng nhìn dáng vẻ sắp khóc đến của cô ta, nhất thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi lại không đành lòng nói ra.
sao. Tôi lặp lạibot_an_cap một nữabot_an_cap.
Thế này mà còn bảo không sao à, đi thôi! Đến thuốc băng bó lại.
Hồ Kiến bị ấn đất đánh tơi bời, nhưng anh ấy tự bảo vệ mình tốt, ngoàileech_txt_ngu chân tay hơi bầm tím thì cơ bản không có vết hở nào. Tôi thì khác, trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trán bị đập vết rách dài ba phân.
hiệu thuốc, dược sĩ khuyên nên đến bệnh viện thương, tôi chê phiền phức nên không đi, bảo dược bôi thuốc giản dán miếng băng cá nhân . Chợt nhớ vết thương trên lưng, bèn cởi áoleech_txt_ngu ra, nhờ dược sĩ bôi thuốc giúp luôn.
Nhìn vết ghê người trên lưng tôi, Hồ lập tức biến : Phương Nham, không phải em nói bọn chúng không đánh em sao? Vết này ở đâu ra?
Chưa để tôi mở miệng thích, Dương Doanh một tiếng bật khóc. Hai tay cô ta níu lấy cánh tay tôi, khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến khôngvi_pham_ban_quyen thành tiếng.
Tôileech_txt_ngu mẹ nó hình luôn. Chuyện thế này? Cái thiện cảm đột ngột này từ đâu ra vậy? Hơn , phải Hồ đang theo đuổi cô sao, cô nắm tay thế này là gì?
Tôi cảm nhận được sựleech_txt_ngu lúng trong mắt Hồ , bèn vội vàng rút tay , mất kiên nhẫn nói: “Khóc cái gì mà khóc! Vết thương từ trước rồi, không phải vì người mà bị đâu.”
Dương Doanh vừa khóc vừa bảo: “Vậy vậy còn thương trên trán thì sao? Nếu không tôi, anh cũng đâu bị thương.”
Tôi cạn lời luôn, nàng này bị dọa đến ngốc rồi à? Sao mà tự thế? Cái vẻ hống háchleech_txt_ngu lúc trước đi trượt patin đâu rồi?
“Nói trước nhé, tôi không phải vì cứu đâu! Nếu không phải thấy Hồ Kiến bị người ta đánh, có ra sao cũng chẳng thèm quản!”
Nói lờivi_pham_ban_quyen này hơi trái lương tâm, nhưng lúc này cũng chỉ thể nói thế . Tôi không thể bảo là chính vì cô mà tôi mới đứng ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Làm như tôi ý cô ta không bằng.
Nghe tôi nói vậy, Dương Doanh Doanh ngẩn ra một lúc, rồi đánh cáibot_an_cap, giả vờ giận dỗi: “ thật xấu , chẳng biết nói lời an ủi gì cả.”
Kiến ở bên cạnhbot_an_cap vừa ngượng ngùng vừa ức, bởi cậu ta mới làvi_pham_ban_quyen người thựcvi_pham_ban_quyen Dương Doanh Doanh mà đứng ra. Kết quả là Dương Doanh chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm hỏi cậu có bị thương không, baobot_an_cap nhiêu công lao đều đổ hết lên đầu tôi rồi.
Lúc về xưởng, Dương Doanh Doanhvi_pham_ban_quyen năm lần bảy lượt muốn cánh tay tôi, nhưng đều bị tôi lạnh từ chối.
Làm cáileech_txt_ngu quái gìbot_an_cap thế? Hồ đang theo đuổi đấy, cô thân mậtleech_txt_ngu với tôi như vậy làmleech_txt_ngu gì? Cứ thế nàybot_an_cap thì đến bạnvi_pham_ban_quyen bè cũng chẳng làm nổibot_an_cap .
Đôi khi tôi thậtbot_an_cap sự khôngleech_txt_ngu hiểu nổi phụbot_an_cap nữ là sinh vật kiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, hai nay thái độ của Dương Doanh Doanh đốivi_pham_ban_quyen với ra ? Chỉ cần nhìn thấy là không khịt mũi coi thường thì cũng buông nhục , thậm chí thèm ăn cơm cùng bàn với tôi.
thì hay rồi, chỉ vì tôi giúp Hồ Kiến giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vây, sẵnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiện giúp cô ta một , thế là thái độ quay ngoắt trăm tám độ luôn. Quay đến mức tôi nghi ngờ không biết não bộ nàng nàybot_an_cap gì không nữa. Sự phảnleech_txt_ngu này lớn !
Về chuyệnleech_txt_ngu tôi nói chuyện với Lôi Ca, cũng như việc hắn đề nghị trả tôi nghìn tệ một tháng, tôi không nói với người này. Nếu nói ra, chắc họ sẽ kinh đến rớt mất.
Trảibot_an_cap nghiệm tối nay mấy người chúng tôi nói, tuyệt đối sẽ trở thành một sự kiện khó quên trongbot_an_cap lòng.
Lần đầu tiên biết được tụ điểm ăn ở Tiểu lại hỗn đếnleech_txt_ngu thế, trêu ghẹo chẳng cần lý , đánh người chẳng lý do, thậm chí giết cũng chẳngleech_txt_ngu lý do. Cũng là lần đầu tiên đích thân tiếp xúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với mấy nhân vật trênbot_an_cap giang hồbot_an_cap, chứng kiến sự ngang ngược máu lạnh của bọn .
Nhất là Đinh Tử Hạo và cô gái còn lại, dù đã về đến xưởng mà mặt vẫn cắt không còn giọt máu.
Đối với tôi, nghiệm lần này không là tai họa, mà hoạch. nhất nó choleech_txt_ngu tôi biết rằng có rất nhiều để kiếm , và có một cách nằm ngay tầm .
Về đếnvi_pham_ban_quyen ký túc xá, tôi nằm trên giường trằn mãi không ngủ được. Trong đầu tôi nghĩ về hai đề.
Thứ nhất, trênvi_pham_ban_quyen đường đi, Dương Doanh Doanh hỏivi_pham_ban_quyen tôi: ràng chỉ cần xuống dập đầu mấy là có thể an vô sự, sao anh cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải cướpvi_pham_ban_quyen dao khống chế Hoàng Mao?
Suốt dọc đường cô ta hỏi rất nhiều , nhưng tôi luôn giữ lặng, không trả lời lấy một câu, đương bao gồm cả câu hỏi này.
Tuy không trả lời, nhưng trong tôi án. Đầu tiênvi_pham_ban_quyen, tôi có thói quỳ lạy người lạ; thứ hai, nếu chuyện này truyền về xưởng, truyền đến tai chị dâu, thì hình ảnh của tôi trong lòngleech_txt_ngu chị sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gắn liền với sự nhu nhược, vô năng và thấp hèn. Đó làleech_txt_ngu điều tôi tuyệt muốn thấy.
Thứ hai, ngày mai thích với chị dâu thế nào đây? Nếu chị biết đánh nhau với ta, chắc chắn sẽ oán trách tôi mất.
Thôi , thuyền đến đầu cầu tự nhiên , chị dâu là người hiểu chuyện như vậy, chắc thấu hiểu .
Sáng hôm , lúc ăn sáng, gặp chị ở nhà ăn. Chuyện gì đếnleech_txt_ngu cũng sẽ đến, nên tôi không cố ý lẩn tránh.
nhìn thấy , sắc mặt chị liền thayvi_pham_ban_quyen hẳn. Vốnleech_txt_ngu dĩ chịvi_pham_ban_quyen đang mang vẻ thản nhiên, nhưng sau khi thấy vết thương trán tôi, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, rồi đếnbot_an_cap khó hiểu, cuối cùng là ẩn chứa sự giận dữ.
“Chuyện gì thế này? Có phải lại đánhbot_an_cap nhau với ta không?”
Tôi đầu thừa nhận .
“Chị chẳng đã dặn em rồi sao, đến đây rồi thì nhau nữa, sao em nghe lời chút thế?”
Tôi khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy chị dâu giận dữ như , lúc nàybot_an_cap chị như một giáo viên khắc đang tình dạy bảo tôi. Tuy là lời chỉ trích, nhưng lòng tôi lạibot_an_cap tràobot_an_cap dâng ngàobot_an_cap. Bởi tôi xuất phát của chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu là vì tốt .
“Chị dâu, chuyện không như chị nghĩ đâu”
sự giải thích của tôi, vẻ giận dữ mắt chị dâu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dần tan biến. cùng tôi còn “phản lưới nhà” một vố: “Chị dâu, đều tại chị hết, nếu không phải chị quyết bảo em đi ăn khuyaleech_txt_ngu với bọn Hồ Kiến thì khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xảy chuyện như .”
Chị dâu ngẩn , vẻ không nói nên lời mới đáng làm sao.
“Được rồi, tại chị, lần này bỏ qua, sau này đừng đến những nữa.” Chị dâu lườm tôi một cái giả vờ giận, bực bội nói.
Chị dâubot_an_cap với những thái dạng thế này là làm mê mẩn chết mất.
“Vâng, em biết rồi dâu.” cười hì hìbot_an_cap đáp lại.
“Còn đau ?”
Chị dâu không chỉleech_txt_ngu quan tâm bằng nói mà còn đứng dậy xem xét vếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương trán tôi. Do chị đứng nghiêngbot_an_cap , bộ ngực đầy trịa của chỉ cách mặt tôi chưa đầy hai mươi .
khiến máu trong người tôi sôi sục hơn nữa hôm nay chị dâu mặc một áo sơbot_an_cap mi, qua khe hở giữa hai chiếcvi_pham_ban_quyen cúc áo, tôi thế lại nhìn thấy nội y chị, có cả bầu ngực trắng ngầnleech_txt_ngu cùng ngựcvi_pham_ban_quyen hút mắt
Trong phút , tôibot_an_cap cảm thấy máu mũi mình sắp tuôn ra đến , và “cậu em” bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới cũng có dấu hiệu ngóc đầu dậy rõ rệt.
“Ôi chao, bọn họ sao mà ác thế, thương sâu quá, hay đi bệnh viện xem sao nhé?”
“Được à, không cần không cần đâu, hai ngày đóng vảy lành thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Để không bịleech_txt_ngu chị dâu phát hiện ra điều bất thường, tôi vội vàng quay đi, từ chối nhìn cảnh sắc tuyệt mỹbot_an_cap chốn nhân gian này.
“Sao mặt đỏ thế?”
“Dạ, tại nóng quá thôi.”
Chị dâu nhìn tôi đầy thâmleech_txt_ngu rồi hỏi thêm gì .
Ăn sáng xong, tôi chào tạm chị dâu để vào xưởng làm việc. Sau khi có sự dỗ từ lời hứa của Lôi Ca, tôi cảm thấy làm những việc này chútbot_an_cap uể oải.
Thử nghĩ mà xem, làm đến kiệtleech_txt_ngu sức, thậm chí ngón tay màivi_pham_ban_quyen đến nổi bao nhiêu nốt phồng mà một ngày mới kiếmbot_an_cap được mấy đồng bạc, sao mà thơm bằng năm một tháng được!
Tuy nhiên, lời dặn dò Tào lão đầu và mẹ, cùngbot_an_cap với sự chấp niệm dành cho chị dâu đã khiến tạm thời đè đượcleech_txt_ngu sự cám dỗ từ việcbot_an_cap kiếm tiền nhanh. Thế rồi, tôibot_an_cap lại toàn tâm toàn ý vùi đầu vào mài giũa.
Hôm nay Mai tốt tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không còn ý tìm khó tôi nữa, những sản tôi mài xong đều được bàleech_txt_ngu ta thôngbot_an_cap qua hết.
Chẳng lẽ ta biết chuyện tối qua tôi cứu Dương Doanh rồi sao? là lương tâmvi_pham_ban_quyen trỗi dậy? Tôi chẳng buồn nghĩ nguyên do, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần không cố ý gây khó dễvi_pham_ban_quyen choleech_txt_ngu tôi là đượcbot_an_cap.
Sắp giờ tan làm, xưởng đón một khách không mời đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Là Dương Doanh Doanh.
Trên tay cô ta cònvi_pham_ban_quyen cầm hai chai nước giải khát, lạileech_txt_ngu gần mới thấy đó sữa canxi ADbot_an_cap . không mục đích cô ta đến đây làm gì giả vờ như không thấy, tậpbot_an_cap trung làm việc của mình.
Nào ngờ cô này tiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng về phía tôi.
“Phương Nham, anh khát ? Tôi mang cho anh haivi_pham_ban_quyen chai sữa này.”
“Không khátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Tôi nhàn nhạt đáp.
, sắp tan làm , anh gắng sức thếvi_pham_ban_quyen làm chứ! Nghỉ lát đi, uốngleech_txt_ngu .”
rồi, cô ta đưa thẳng chai sữa đến miệng tôi, ra vẻ muốn bón cho tôi uống.
Đúng lúc này, tổ Dương Mai cũng đi tới. Chứng kiếnvi_pham_ban_quyen cảnh tượng Dương Doanh Doanh kỳ thân mật vớileech_txt_ngu tôi, cả người bà ta như hóa đá.
biểu cảm kinh ngạc đến tột độ của bà ta, tôi như nghe thấyvi_pham_ban_quyen tiếng lòng: Cháu gái à! Chẳng chúng ta đã giao kèo là cùng nhau chèn ép tên này sao? Sao cháu lại phản bội rồi!
“Khụ khụ, Doanh Doanh, cháu làm cái gì thế ? giờ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việcvi_pham_ban_quyen, cháu thế này thậtleech_txt_ngu chẳng ra sao cả!” Dương Mai sa sầm mặt mũi khiển cô cháu gái.
Mai xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện, Dương Doanh Doanh lập tức thay đổi mặt, trưng ra bộ dạng như khóc đến nơi, đến trước mặt bà, ức nói: “Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi, suýt là cô không giờ được lại nữa đâu.”
Sắc Dương Mai biến , vàng hỏi han rốt đã xảy ra chuyện gì.
Trong Dương Doanh Doanh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự việc, ánh Dương Mai thỉnh thoảngleech_txt_ngu lại liếc về phía tôi. Chờ khileech_txt_ngu Dương Doanh Doanh nói xong, mắt bà đã chuyển giận dữ và hoài nghi ban đầu sang sững sờ và kinh ngạc.
“Nếu không Nham, cháu đã đã bị tên khốn đó rồi. đó xảy raleech_txt_ngu thì cháu mặt mũi nào mà sống nữa!”
Dương Mai cũng tức mức lồng ngực phập phồng. Tuy vi_pham_ban_quyen cũng hiểu rõ thực trạng ở vùng Đông Quản này, thở dài bảo: “Sau này đừng đi trượt nữa, nếu muốn đi thì hãy vào ban ngày.”
Doanh Doanh tiếp : “Cô ơibot_an_cap, Phương Nham như đã cứu cháu một mạng, sau này đừng cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý gây khó dễ cho cậu ấy .”
Khóe miệng Dương Mai giật giậtvi_pham_ban_quyen, thầm nghĩ cái con bé ngốc nghếch này, sao chuyện gì cũngbot_an_cap nói toạc ngoàileech_txt_ngu thế hả? Hình đại công vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư củabot_an_cap người cô này còn giữ không đây?
Còn tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì vẫn cắm cúi làm việc, giả vờvi_pham_ban_quyen nghe thấyvi_pham_ban_quyen gì cả.
Reng reng reng
chuôngbot_an_cap tan ca vang lên, tôivi_pham_ban_quyen dừng taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi đứng dậy.
“Phương Nham, đi thôi, chúng mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng đi cơm!”
Dương Doanhbot_an_cap Doanh mắt cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cong chạy , còn trực tiếp lấy tôi, chẳng hề tâm đến việc khuôn ngực đầyvi_pham_ban_quyen đặn mềm mạivi_pham_ban_quyen của đang ép sát vào tay tôi.
Cô ta không tâm, thì có.
Nếu khuôn ngực này là củaleech_txt_ngu chị dâu, tôivi_pham_ban_quyen sẽ vui mừng khôn , nhưng đổi thành người khác thì xin lỗi, tôi mảy may có chút thú nàovi_pham_ban_quyen.
“Cô làm cái gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế?”
Tôi nhướng cao , khó chịu nói.
Đôi khi tôi sự khâm phục da mặt dày của Doanh Doanh, tối qua lôi kéo tôi trước mặt Hồ Kiến, hôm nay lại trước mặt cô của cô ta và bao nhiêu người chị em khác, không biết danội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt được luyện kiểu gì nữa?
Ở quê từng lão đầu nói, con gái Xuyên Thục tínhbot_an_cap tình khá nhiệt và cởi mở, nhưng thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cũng quá cởi mở rồi chứ?
Thế nhưng, tôi vẫn giá thấp sự táo bạo của Dương Doanh Doanh.
“Làm cái gì là làm cái gì! Cháu quyết định rồi, cháu thích cậu, từ giờ trở đi cháu sẽ theo đuổi cậuvi_pham_ban_quyen!”
Cái quái gì này?
Lông mày tôi nhíu chặt thành hình chữ “”, trong đầu hiện lên hàng vạn câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì sao.
qua còn coi tôi như kẻ thù không đội trời chung, hôm nay đã oang theo tôi rồi?!
Cô cái ân tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thù này vận dụng linh hoạt quá ?
Đây là lần đầu tiên trong tôi được một gái tỏ tình, có cảm giác kích động, chẳng thấy vui , có sự lúng túng, bối rối và một chút bất lực.
“Đừng quậy nữa, đừng nữa”
Tôi vừa rút cánh tay mình ra, vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng ánh mắt phát tín hiệu cầu cứu Dương Mai, hy vọng bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể ra ngăn cản cô cháu gái đang có hành vi không bình thường này lại.
Tôi kháng cự tình , tôi cự yêu của Dương Doanh Doanh thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nếu đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâuvi_pham_ban_quyen, hoặc người phụ nữ có khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chất tương đồng như chị dâu, chẳngvi_pham_ban_quyen hạn như Dương , có lẽ sẽ thấy khá vui. Tất nhiên, tôi chỉ lấyleech_txt_ngu ví dụ thế thôi, Dương Mai nhìn rất giống chị dâu nhưng tínhvi_pham_ban_quyen cách không tốt, không gu tôi.
Còn về phần Dươngvi_pham_ban_quyen Doanh Doanhleech_txt_ngu, quá trẻ con, càng phải củaleech_txt_ngu tôi.
“Doanh Doanh! Làm cái gì thế? Bao nhiêu người đang nhìn , không xấu hổ à? tay ra!”
Dưới lệnh cứng củaleech_txt_ngu Mai, Dương Doanh cùng cũng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.
Tôi nhân cơ hội đó lủileech_txt_ngu mất hút.
Đến nhà , chị lấy sẵn cho rồi.
Vừa nhìn thấy Tần tỷbot_an_cap, lòng tôi bỗng chốc nên đầy đặn, tâm trạng như đang chơi giữa rừng xuân, thoải mái không sao tả xiết.
Cái cảm giácbot_an_cap tốt đẹp này, Dương Doanh Doanh bao giờ mang được cho tôi. Cô ta chỉ mang đến cho tôi sự phiền muộn.
Đúng dâu ăn vừa trò , một vịleech_txt_ngu khách không mời mà đến bỗng ngồi xuống bên tôi. Không sai, vẫn Doanh.
Ngay lập tức, trạng tôi trở nên u ám. Chết tiệtbot_an_cap, sao cứvi_pham_ban_quyen hồnbot_an_cap tán thế nhỉ?
Chỉ có lúc ăn tôibot_an_cap mới có cơ hội tiếpleech_txt_ngu xúc với chị dâu, cô lại cứ vào đám!
“Nếuvi_pham_ban_quyen đầu óc cô có vấnvi_pham_ban_quyen đề thì đi bệnh viện mà khám, cứ theo tôi làmbot_an_cap cái ?” Tôi chẳng khách sáo Dương Doanh Doanh.
Nham, không được vô lễ thế!” Tầnbot_an_cap tỷ vội vàng can ngănbot_an_cap.
Dương Doanh Doanh ngược lại hề tâm đến sự vô của tôi, cô cười nói: “Phương Nham, tôi đã nói với cô rồi, để cảm ơn cậu tối qua đã nghĩa ra tay giúp đỡ, quyết định nay sẽ mời cậu một bữa”
“Không !” Không đợi cô ta nói hết , tôi đã thẳngleech_txt_ngu thừng từ chối.
Dương Doanh Doanh bĩu môi: “Sao lại không đi? Tôi chân muốn cảmvi_pham_ban_quyen cậu mà.”
“Không có thời gian.” đưa ra một lý do lạnh lùng.
Tầnbot_an_cap tỷ nhẹ tôi một cái, dùng ánh mắtleech_txt_ngu ravi_pham_ban_quyen hiệu cho tôi nói năng uyển chuyển một chút, sau đó chị nói với Dương Doanh: “Đừng nói là em, dù có một người xa Phương cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâuvi_pham_ban_quyen, còn chuyệnvi_pham_ban_quyen ăn uống thì thôi đừngleech_txt_ngu tốn làm gì.”
Dương Doanh Doanh vội vàng bảo: “Không tốn kém đâu ạ, em thưa với cô và Đặng rồi, lúc cũng đi cùng nhé.”
Dứt lời, tôi thấy dâu hơi ngẩn ra chút, rồi chị bảo: “Vậy thì được, từ nữa thìleech_txt_ngu hóa ra chúng chị lại là biết điều.”
Nham, dâu cậu cũng , cậu có đi không?”
Tôi dõng dạc đáp: “Tất là đi chứ, ngộ nhỡ người bắt nạt chị dâu tôi thì sao?”
Doanh chị dâu cùng mím môi cười.
Dương Doanh nói: “Chẳng ra đấy, cậu cũng quan tâm đến chị mình gớm nhỉ!”
đó còn phải nói, tôi Đông Quản là theo sứ mệnh vệ chị dâu mà.”
Trongbot_an_cap lúc nói cười, hộpbot_an_cap cơm của tôi sắpbot_an_cap cạn. Dương Doanh Doanhleech_txt_ngu bỗng nhiên hỏi: “Phương Nham, cậu ăn no chưa? ăn không hết, hay là đổ cho cậu nhé?”
Tôi , chẳng buồn để ý đến cô .
Chẳng hiểu sao côbot_an_capvi_pham_ban_quyen thể thốt ra lời đó , cô đã ăn một nửa rồi, dính đầy nước , tôi thèm ăn của chắc? dâu thì còn họa may.
Ăn cơm xong, tôi xá tầng hai nghỉ trưa.
Nào ngờ vừa mới nằm xuống , Dương Doanh Doanh mà lạivi_pham_ban_quyen xông vào phòng chúng tôi!
“Phương Nham, hóa cậu ngủ ở đây à!”
Dương Doanh Doanh chẳng hề kiêng dè ánh mắt của những nhân , cườivi_pham_ban_quyen nói với tôi.
Cái nhà máy này có một quy định rất kỳ , mà bước vào ký túc xáleech_txt_ngu nữ thìbot_an_cap thì bị phạt tiền, nặng thì bị đuổi việc. Ngược lại, nữ vào ký xá nam thì chẳng saoleech_txt_ngu cả.
Đối với cô nàng này, tôi thực sự cạn . Chết tiệt, đi ngủ không được yên thân.
Lúc này, Hồ cũng vừa về đến phòng, thấyleech_txt_ngu Doanh Doanh, mắt anh ta rực lên tia hào hứng.
“Doanh Doanh, em sao em lại chỗ anh thế này?”
“Em đến tìm .” Dương Doanh Doanh hững hờ đáp.
Cô ta như biến thành một khác, tôi nhiệt tình như lửa, còn Hồ thì lại lạnh nhạt thờ ơ.
“Ờ.” Kiến dường như nghĩ ra điều gì đó, không nói thêm nữa.
“Cô đi đi, tôi phải đây, cô cứ nói mãi tôi không ngủ đượcleech_txt_ngu.” Tôi mất kiên nhẫn nói với Doanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Doanh.
Lúc lòng có chút phiền muộn, Hồ Kiến đang theo đuổi Dương Doanh, mà anh ta lại là người bạn tiên tôi quen biết. Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bây giờ, Dương Doanh Doanh lại bày ra sự nhiệt tình thường với tôi, này tình này còn duy nào nữavi_pham_ban_quyen? Cái chuyện quái quỷ gì thế này!
“Được rồi, chuyện tối nay đừng quên đấy nhé!”
Lúc rời đi, Dương Doanh Doanh cũng không quên đâm cho Hồ Kiến một nhát vàovi_pham_ban_quyen .
Còn Hồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhíu mày đau đớn, cứ như một con dao thực sự đang ngực anh ta vậy.
Nham, tối nay các cậu có chuyện gì thế?”
Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ mặt nghẹn khuất uất ức Hồ , nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi cũng chẳng biết nên . Tối qua anh là người tiên đứng ra bênhvi_pham_ban_quyen Dương Doanh Doanh, đóng không lớn bằng tôi cũng cóbot_an_cap lao. Kết là Dương Doanh lại dồn hết công lao lên đầu tôi, ngay cả bữa cảm buổi tối cũng không gọi anh một . Dương Doanh Doanh làm vậy sai, nhưng đó là quyết của ta, tôi cũng không can thiệp được. Việc duy tôi có làm là trấn an tâm trạng của Hồ Kiến, cố gắng xóa bỏ sựleech_txt_ngu bất anh đối với Dương Doanh cả tôi. Khó khăn lắm mới được một bạn, để chuyện này hỏng bét hết!
“Tối muốnvi_pham_ban_quyen chị dâu tôi ăn cơm, nên bảo tôi đi cùng luôn.” Tôi khéo léo tráo đổi khái niệmbot_an_cap rồi nói với Kiến.
Môi Hồ Kiến mấp , hình như có gì khó nói, cuối hỏi: “Tôi nghe nói Dươngvi_pham_ban_quyen Doanh Doanh tỏ tình với cậu rồi?”
tiệt! Tôi cảm con thuyền tình bạn này đang nằm trên bờ vực bị lật. Tôi vội vàng giải thích lập tức: “, đừng người ta nói . Anh biết mà, tôi ghét Dương Doanh muốn , sao có thể thíchbot_an_cap cô ta ?”
Hồ Kiến thở dài một : “Cậu thích cô ấy hay không không quan trọng, quan trọng là cô ấy cậu kìa!”
Tôi sữngleech_txt_ngu người, bỗng chốc cảmvi_pham_ban_quyen á khẩu.
sao có thể chứ, thái độ của cô đối với tôivi_pham_ban_quyen thế nào anh lại chẳng rõ, tối qua còn không muốn ăn cơm cùng tôi nữa .” Tôi cố gắng biện minh để cứu vãn tình bạn này.
Hồ Kiến lắc đầu : “Cậu hiểu Doanh Doanh đâu, thích nhấtvi_pham_ban_quyen anh hùng, đặc biệt là kiểu anh hùng bách chiến bách thắng ấy. Biểu hiện tối củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu, ngaybot_an_cap cả tôi còn thấy tính ngời ngời, là cô ấy”
đến mức đó, tối qua anh cũng dũng cảm lắm ! Dương Doanh Doanh không thể nào không có cảm giác được.” Tôi lại gượng giải thích thêm lần nữa.
Hồ Kiến nhìn tôi xa : “ ra, cô thích những chàng cao ráo trai, khoản này thì tôi không bằng cậu .”
Tôi lại sững sờ, lần này thì tìm được lý do gì phản bác nữa. Bởi vì anh nói toàn sự thật.
Tôi không nhớ đọc được ởbot_an_cap cuốn nào câu nói này: Khi bạn đem lòng yêu một người màvi_pham_ban_quyen bạn căm ghét, của bạn sẽ khiến cả người không tài nào hiểu nổi. Trên ngườileech_txt_ngu Doanh Doanhvi_pham_ban_quyen, tôi đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự ý nghĩa của câu nói .
chiềubot_an_cap, Dương Doanh lại chạy đến xưởng làm việc chúng tôi. Cô ta đến tận ba lần, cộng thời gian nán lại cũng phải ba tiếng đồng hồ. Nói khác, tôi đã tra tấn ba tiếng đồng hồ. phụ nữ thú vị, bỏ công việc chính mình làm, chạy sang đây giúp tôi làm việc. Đối diện với sự trêu chọc của mấy bà chị, Doanh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thản nói: “Anh ấy là trai , em bạn mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì có sao đâu nào? Có sao đâu chứ?”
thật cáchvi_pham_ban_quyen dát lên mình, ai đồng ý làm trai cô hồi nào? hễvi_pham_ban_quyen nhìn cô ta là tôileech_txt_ngu lại thấy bực bội khó tả. nhưng đuổi cũng không đi, khiến tôi càng thêm phiền . Cuối tôi cũng thèm đoái hoài đến cô ta nữa, dù sao cũng là làm việc tiền, muốn ở lại việc! Chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm đó tôi được năm đồng, ít nhất có hai đồng là nhờ côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức Dương Doanh Doanh làm giúp.
Lúc ăn ở nhà ăn, Dương Doanh Doanh lại chenleech_txt_ngu vào ngồi cùng , dặn tôi ít , chờ tám giờ tan sẽ đưa tôi ra thị trấn ăn món ngon. Ai mà thèm ra tiệmvi_pham_ban_quyen lớn ở thị ăn chứ, nếu không phải chị dâu cũngbot_an_cap đi thì cho có đi trung tâm thành Đông Hoản tôi cũng chẳng màng.
Khoảng bảy giờ bốnvi_pham_ban_quyen mươi phút, chị bỗng nhiên xuất hiện tại làm việc của tôi. Chị đã tắm xong, mặc một chiếcbot_an_cap nhí, đi đôi vải trắng tinh khôi, đến mức không lời nào xiếtvi_pham_ban_quyen. Chị mỉm cười gật đầu với tôi cái, rồi mới đi trò chuyện với Dương Mai.
Sau khi tan ca, tôi tắm rửa qua loa. xuống đến lầu thì chị dâu và Dương Doanh Doanh đã đứng đợi sẵn.
“Phương Nham, gì đặc thích ăn không?” Thấy tôi, Doanh Doanh liền lao tới ôm lấy cánh tay tôi rồileech_txt_ngu cười hì hì hỏi.
Tôi ái ngạibot_an_cap nhìn chị , thoát ra nhưng không thành công. Trong đó, chị dâu nhìn tôi và Dương Doanh Doanh cười không nói gì.
“Chẳng có gì muốn ăn cả.” Tôi hựcvi_pham_ban_quyen đáp. “Tối qua Hồ Kiến cũng giúp cô mà, cô không cảm ơn anh ấy một tiếng?”
khôngvi_pham_ban_quyen có cảm giác vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ta.” Dương Doanh Doanh thản nhiên .
Được rồi, ông đây cũng chẳng có cảm giác gì với cô cả.
Rời khỏi nhà máy, chị dâu đi phía trước, tôi Dương Doanh Doanh đi phíavi_pham_ban_quyen sau, cùng tiến về một tòa nhà dân cư cách không xa. Mai không ở trong ký túc nhà mà thuê phòng ở , chính là này. Hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, xưởng mà Dương Doanh Doanh tới cũng sống ở đây. rabot_an_cap, Đặng trưởng còn cậuleech_txt_ngu của Dương Mai.
Mãi về sau tôi mới biết, cáileech_txt_ngu nhà máy tôi đang làm việc này thành lập chưa lâu, khoảng chừng ba bốn nămleech_txt_ngu. Đặng Trường Minh là đợt viên đầu tiên, nhờ thế cộng vớivi_pham_ban_quyen kinh nghiệm sẵn có, ông ta nhanh chóng leo lên vịleech_txt_ngu trí xưởng trưởng. Anh họ tôi thuộc đợt nhân viên thứ hai, tuy không phất lên như Trường nhưng cũng không tệ, làm đến chức tổ trưởng đóng gói. Chỉ tiếc chuyến đi xa năm ngoái đã tiền của anh ấybot_an_cap.
ba chúng tôi đến chân , Dương Mai cùng vợ chồng cậu cũng vừa ra. Lúcbot_an_cap này, Dương Mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến mắt tôi sáng lên. thường cô ta luôn mặc phục nhàleech_txt_ngu , bao bọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kín mít nên không thấy gìbot_an_cap đặc biệt. Nhưng tối diện chiếc hai dây, xương quai xanh tinh cùng vòng eo gọn, thêm bắp chân bằng không chút mỡ thừa, vẻ đẹp thật là chín một mười với chị dâu tôi. Đôi cao gót dưới chân càng làm tăng thêm quyến rũ và gợi . chỉ có điều không bằng được chị dâu chính là vòng một. Của cô ta cũng không , chỉ là của chị dâu tôi lớn hơn mà .
So với những tuyệt giai nhân chị và Dương Mai, Dương Doanh Doanh đúng là kém sắc, điểm duy nhất của cô ta có lẽ là nhỏ hơn vài . Tiếc rằng tôi không thích kiểu tuổi.
Có lẽ nhận ra ánh rực cháy của tôi, Dương không nhịn được mà lườmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi cái. Tôi cũng vàng hồileech_txt_ngu tầm mắt. Xì! như tôi nhìn ngươivi_pham_ban_quyen lắm không bằng, còn chẳng đẹp bằng dâuleech_txt_ngu tôi nữa là!
Đặng trưởng có chiếc xe hơi, dòngleech_txt_ngu Santana đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tuy đã rất cũ nhưng ở thời đại , đó cũng là một tượng của địa vị. Đặng xưởng cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lái, vợ ông ghế phụ, tôi, chị dâu, Dương Doanh Doanh và Dương Mai ngồi hàng ghế sau. Rất chật , nhưng lại rất vui. Vì hiếm khi tiếp xúc gần với chị dâu như thế này, suốtleech_txt_ngu dọc đường tôi đều đắm chìm trong mùi hương dầu gội dễ chịu trên người chị. Nếu không sợ chị nổi giận, tôi thật sự muốn tựa đầu lên vainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị. Nếuleech_txt_ngu sự có ngày đó, dẫuleech_txt_ngu giảm thọ năm tôi cũng cam .
Xe dừng lại trước mộtvi_pham_ban_quyen khá cao cấp, đó là một ăn chính tông. xưởng cũng không phải người nói nhiều, cả bữa ăn chủ yếu là bốn người phụ nữ gồm vợ ông, Dương Mai, Dương Doanh Doanh và chị trò chuyệnvi_pham_ban_quyen. Còn kẻ vô tiểu tốt như , cả buổi chỉvi_pham_ban_quyen với Đặng xưởng trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai câu.
Sau khi biết tôi làm việc dưới trướng Dương Mai, Đặng xưởng trưởng thản nhiên một câu: “Cứ làm thời gian , nào có hội thích hợp sẽ điều sangvi_pham_ban_quyen phận đúc áp lực.”
Tôi lên tiếng cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơn, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng không mấy dao động. ở bộ phận đúc lực đúng là cao thật, nhưng so lời hẹn của Ca thì thấm vào đâu. Chẳng còn cách nào , từ biết mình khả năngleech_txt_ngu kiếm tiền lớn, những bình thường tôi đã khôngleech_txt_ngu còn để vào mắt nữa. Lý donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net duy khiến tôi cam tình nguyện, chịu thương khó kiếm mấy đồng lẻ cái nhà máy này , đó chính làleech_txt_ngu chịvi_pham_ban_quyen dâu. Nếu phải vì lobot_an_cap lắng chị bị người khác bắt nạt, lại cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thấy mỗi ngàyleech_txt_ngu, thì cái công việc rách nát nàyvi_pham_ban_quyen, tôi một chẳng muốn làm nữa!
Ăn xong, đích thân Đặng Minh đưa tôi, Dương Doanh Doanh quay lại xưởngbot_an_cap.
Lúc chia ở tầng hai, Dương Doanh Doanh thèm nể nang võ đức sất, “” một cái hôn trộm lên má tôi, rồi cười khanh khách chạy lên tầng .
Tôi vừa thẹn vừa , nhưng kẻ têu Doanh Doanh đã chạy xa bay, báo hạileech_txt_ngu biết trừng mắt đứng nhìn.
“Cô bé Doanh Doanh này cũng tốt lắm, hay là em cứ thử tìm hiểu bé xem sao!” Chị dâu mỉm cười nóivi_pham_ban_quyen.
“Em không thích kiểu gáivi_pham_ban_quyen như .” Tôi miệng đápbot_an_cap thẳng thừng.
“Vậy thích kiểu nào?” Tôi lenbot_an_cap lén nhìn dâu một cái, lập cúi gằm mặt xuống, không nói thêm tiếng nào.
Chị cũng không gặng thêm. Cả trầm mặc vài giâyleech_txt_ngu, chị mới lên tiếng: “Về ngủ đi emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Nói xong, chị quay lưng đi thẳng lên ký túc xá tầng ba.
Nhìn bóng lưng của dâu, tôi âm thầm thở dài. Dươngvi_pham_ban_quyen Doanh Doanh thì cũng được đấy, nhưng sao có thể bằngvi_pham_ban_quyen được! Em có tìm thì một ngườileech_txt_ngu phụ nữ hiềnleech_txt_ngu thục, dịu dàng và hiểu lòngvi_pham_ban_quyen người như chị kìa.
Về , Hồ Kiến đang nằm ườn trên đọc tiểu thuyết. Rõ là cậu đã thấy tôi, nhưng lại vờ như không thấy, dánbot_an_cap chặt mắt vào trang sáchleech_txt_ngu.
Nếu đổi lại là bình thường, cậu ta đã hồ hởi chào hỏi từ támleech_txt_ngu đời rồi. Xem ra, con tình bạn củavi_pham_ban_quyen chúng tôi còn chưa kịpvi_pham_ban_quyen giương buồm ra khơi thì đã mắc cạn mất rồi.
Vài ngày sau đó, cuộc sống của tôi trôi qua mộtleech_txt_ngu cách rập khuôn: Trưa, chiềuvi_pham_ban_quyen rồi đến tối, tôi cắm mặt làm việc trong xưởng. Còn “cái ” Dương Doanhleech_txt_ngu Doanh cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net danh cháuvi_pham_ban_quyen gái của Dương Mai, cứ vô tư lượn lờ lượn lờ trước mặt tôi.
Lần nào đến cô nàng cũng theo đồ, khi chai nước, lúc gói bim bim, có khi là cả miếng bánh .
Vì trong cho phép ăn , thế là tôi thường xuyên được nghe cái củ chuối này: “Phương Nham, mình ra vệ ăn ?”
ra thì chẳng có lỗi gì, nhưng nghe nó bốc mùi thum thủm sao , khiến người ta liên tưởng đến mấy thứ không hay . Đương nhiên, còn tôi mới đi.
Tới giờ cơm, giữa tôi và chị dâu tự dưng mọc thêm Dương Doanh . Thỉnh thoảng, Dương Mai cũngbot_an_cap xách khay ngồi ăn chungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi.
Dương Doanh Doanhleech_txt_ngu quả là một máy nói, cáileech_txt_ngu cô nàng như chưa từng giây phút nào. Điều khiến tôi cạn lời nhất là, cô nàng rất trút phần cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thừa củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình vào hộp của tôi.
Đối mặt với sự phảnvi_pham_ban_quyen đối kịchleech_txt_ngu liệt của tôi, cô nàng tỉnh bơ lại: “Tại sao anh ăn được đồ của Tần tỷ màvi_pham_ban_quyen lại không ăn được đồ của tôi?”
Đậu xanh, cô mà đòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net so với chị dâu tôi á? cơm của chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đó gọi là hạnh phúc, là thỏanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãn. Còn đồ của cô gọi là buồn nôn, là trào ngược dạ dày!
Dương Doanh Doanh dường như ăn vạ luôn rồi. Tối đến, lúcvi_pham_ban_quyen tôi và chị dâu rủ nhau đibot_an_cap ăn đêm, cô nàng cũng bámvi_pham_ban_quyen đuôi theo. Vấn đề chị lại chẳng phản đối, thậm chí hùa vào nói giúp cho cô nàng, tức ách mà xảbot_an_cap đâu.
Giờ hay rồi, hễ ra khỏi cửa là cô nàng khoác tay tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứng ngắc, mỗi lần chia tay là kiểu gì cũng phải hôn trộm một cái. Chuyện này khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm trạng tôi mấy ngày nay cực kỳ tồi tệ.
Tôi nói thế không phải là đang làm màunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu, mà là cảm nhận chân thực xuất từ đáy lòng.
Thứ nhất, sự xuất hiện của Doanh Doanh đã tạo ra một hố sâu ngăn cách giữa tôi và Hồ Kiến. Hai hôm nay cậu ta bơ đẹp tôi luôn, hoàn toàn biến thành người dưng nước lã. Kiểu sống chung thế này làm tôi vô cùng bối, cứ cảm giác mình là khốn đi cướp mất hạnh phúc củavi_pham_ban_quyen cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta vậy.
Thứ hai, vì Dương Doanh, chị dâu đã tạo một khoảng cách nhất định tôi, giống như đang điều gì . Cái thứ cảm giác vi diệu này, tôi hoàn toàn có thể cảm nhận .
Cuối cùng, giá như có tình cảm với Dương Doanh Doanh thì cũngvi_pham_ban_quyen một nhẽ, chịu đựng chút oan cũng chẳng sao, nhưng mấu chốt là tôi thực sự không hề sinh bất kỳ tia điện nào cô ta cảvi_pham_ban_quyen.
Sự chủ của cô nàng cùng lắm chỉ khơi dậy hư vinh bềleech_txt_ngu ngoài một thằng đàn ông trong tôi mà thôi. Dù thì được gái theo đuổi, ít nhiều gì lòng tự mãn cũng sẽ nổi lên .
Nhưng phản ứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh lý thì lại phẳng lì, nói trắng là tôi có chút ham muốn nào để cô ta ngủ cả.
Thôi thì tạm thời vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, chỉ mỗi ngày đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìnbot_an_cap thấy dâu, chút phiền mọn mà Dươngleech_txt_ngu Doanh Doanh mang lại , tôi toàn nhắm mắt làm ngơ.
nói về Dương Mai.
Có lẽ do chị dâu, hoặc cũng thể do Dươngleech_txt_ngu Doanh Doanh, kể từ bữabot_an_cap ănbot_an_cap hôm đó, thái độ củavi_pham_ban_quyen chị ta đối với tôi đã chút xoay .
Trước kia, chị toàn giao cho tôi mấy cáibot_an_cap móc vi_pham_ban_quyen đơn giá bèo bọt nhất. Dẫu tôi có mài giũa cẩn thận đến đâu, mỗi kiểu gì cũng bắt làm lại ít nhất lần. Còn bây giờ á? hình đã đảo chiều 180 độ! Hàng giao tôi toàn đồ có đơn giá cao ngất , hơn nữa chẳng bao giờ bắt tôi phải làm lại nữa.
Tốc làm việc của tôi nhanh, mỗi ngày nhàng cũng kiếm được mườileech_txt_ngu bảy tám đồng, lương sắp đuổi kịp cả nhóm mài máy rồi.
Thay đổi không chỉ có , mà ngay thái độ của chị ta cũng . Trước kia lúc cũng ra cái bộ mặt bề trên, mũi như thể mọc ngược trên đỉnh đầu. Hiện tại nói chuyện đã bớt lạnh nhạtbot_an_cap hơn, thỉnh thoảng còn ban phát tôi nụ cười nữa.
Phảivi_pham_ban_quyen công nhận một điều, lúc chị ta cười trông xinh kỳ. Ngoại trừ chịvi_pham_ban_quyen dâu , ta có lẽ làvi_pham_ban_quyen người phụ nữ đẹp nhất mà từng gặp.
Nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương Doanh buôn dưa lê, Dương Mai năm hai mươi tám tuổi, lại còn sinh đại học, chưa kết hôn và cũng chẳngvi_pham_ban_quyen có bạnbot_an_cap trai.
kinh lý là kẻleech_txt_ngu theo cuồng nhiệt nhất của chị ta. Dương Mai không ừ mà cũng chẳng hứleech_txt_ngu, chắc là nể mặt công việc, luôn duy trì mối quan hệ lúc gần xa với hắn.
Giờ lại về Lương Vĩ . tư cách là trưởng phòng sản phẩm, hắn vô cùngvi_pham_ban_quyen bậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộn. Ngay ngày thứ hai sau khi tôi và dâu vào xưởng, hắn đã ra nước ngoài để đàm phán một đơn hàng lớn.
Tầm ngày thứ bảy tôi đi làm, hắn mới từ nước trở về. là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buổi chiều nắng đẹp, tôi đang hì hục cày cuốc khí thế , thì cảm giác có người đứng ngay sauvi_pham_ban_quyen. Lúc đó tôi còn tưởng Dương Doanh Doanh lại lén mò đến, nên cũng chẳng thèm để tâm. Mãi đến giọng nói cất lên, tôi giật phát hiện ra là .
“Tiểu , mấy nay cảm thấy thế nào? Đã quen với cuộc trong xưởng chưa?”
Nhìn cái điệu cười giả nhạt toẹt của Lương Vĩ Hoa, tôi thừa hắn chẳng rặn ra được rắm gì tốt đẹp.
tàm tạm.” Tôi nhạt nhẽo đápbot_an_cap.
“Tàm tạm là được rồi. cần nộileech_txt_ngu cậu đủ mạnh mẽ, thì giễu người khác sẽ không thể quật ngã được cậu đâu.” Lương Vĩ Hoa buông một câu đầy ẩn ý, khóe môi vắt vẻo một nụ cười thâm sâu khó lường.
Tôi thừa biếtbot_an_cap hắn ngứa mắt , thậm chí còn muốn đá đít ra khỏi xưởng . Bởi vì hắn đang nhòm ngó chị dâu tôi, mà tôi lại là hòn tảng cản đường lớn nhất của hắn. Nếubot_an_cap có tôi, tỷ lệ thành của hắn sẽbot_an_cap tăng lên kể.
lợi hại trong chuyện này khiến không dám làm càn, nhưng tôi cũng thèm cúi . Thế là tôi làm bộ bận rộn tối tăm mặt , luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn.
“Cố gắngbot_an_cap làm cho tốt nhé!” Vỗ vai tôi một cái, Lương Vĩ Hoa dong bỏ đivi_pham_ban_quyen.
Trừng mắt nhìn theo bóng củabot_an_cap , tôi lên một tia lửa giận. Mẹ kiếp! Cái đồ cậy quyền cậy thế khinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, có ngày sa tay ông thì ông cho mày biết thế nào là độ!
Khoảng mười phút , Dươngvi_pham_ban_quyen Mai tới, dùng biểu cảm đầyvi_pham_ban_quyen cợt nhả tôi: “Cậu đắc tội với nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa kiểu gì ?”
dửng dưng đáp: “Tôi thấy mình đắc tộileech_txt_ngu gì ông ta cả. Là doleech_txt_ngu trong lòng ông có quỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sợ tôi phá hỏng chuyện tốt của ông ta thôi!”
Mai nhướng mày, khẽ cườivi_pham_ban_quyen nhạt: “Xem ra cũng không đếnbot_an_cap nỗi ngốc nhỉ! Trong sáng như gương.”
Tôi lườm chị ta cái: “Nói chung là vẫn thông minh hơn chị.”
Hành độngleech_txt_ngu này có chút làm càn. Suy cho Dương Mai không phải Doanh Doanh, hơn nữavi_pham_ban_quyen người ta là sếp tiếp của . Cơ tôi cũng chả sợ chị ta nổi giận, vì mấy lần trước tôi cũng toàn nóileech_txt_ngu chuyện kiểu phè phè thế này, có thấy chị ta lông lên đâu.
Dương Mai quả thực không hề tức giận, chỉ là nét cười trong mắt đã vụt tắt. Chị ta : “Lương Vĩ Hoa bảo tôi tìm đuổi cậu. Cậu xem, tôi nên tìm lý donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì choleech_txt_ngu hợp lýleech_txt_ngu bây giờ?”
tác mài đồ tôi chốc cứng đờ, ngọn lửa giận dữ trong mắt ngày càng bùng dội.
Đậu má! Tôi sắp điên cmnr! Rốt cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tên này là cái ôn dịch gì vậy! tình tôi vào tổ mài thủ công bẩn thỉu và mệt nhọc nhất, tôi ! Sai khiến Dươngbot_an_cap Mai kiếm làm khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm dễbot_an_cap, tống cho tôi hàng rẻ mạt nhất, bắt đi làm lại nhưbot_an_cap cu , tôi cũng ! thì hay rồi, lột mặt nạ luôn, thẳngvi_pham_ban_quyen thừng đòi đuổi cổ tôi!
“Đừng có nóng vội.” Chắcbot_an_cap nhìn cảm của tôi sắp chạm ngưỡng bùng nổ, Mai mỉm cười an ủi một câubot_an_cap. Tiếp đó, chị ta lại bồi thêm một câu khiến tôi sững sờ ngơ ngác: “Lương Vĩ Hoa đúng là muốn đuổi cậu, mà đã bị tôi chửi cho một trận, rồi chuồn thẳng .”
Tôi có thể cảm nhận được Dương Mai không hề lừa mình, chỉ là tôi không hiểu tại sao chị ấy lại giúp tôi. Lương Vĩ Hoa tuy chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là trưởng phòng bộ phận, nhưng hắn cháu ruột của ôngbot_an_cap chủ, mà chủ lại không thường xuyên ở , hắn được xem như người đại diện của ông chủ và là đưabot_an_cap ra các quyết định quan trọng. Ngay cả Dương Doanh cũng nói, khivi_pham_ban_quyen họp , Lương Vĩ Hoa ngồi ghế chủ , còn Trường Minh là giám đốc xưởng cũng chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể ngồi ghế dưới, thấy địa vị của Lương Vĩ Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao đến mức nào. Giờvi_pham_ban_quyen đây, để vệ , Dương lại dám làm trái ý Lương Vĩ Hoa sao? Nói đi phải nói lại, quan hệ chúng tôi cũng đâu thân thiết đến mức ấy? Chẳng lẽ là Dương Doanh? Nhưng tôi thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý do này không hợp lý, người ngoài nhìn vào thấy rõ tôi chẳng có cảm giác gì với cô ta.
“Có phảivi_pham_ban_quyen đang tònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao ta lại giúp không?”
Tôi gật đầu.
“Thật ra cũng chẳng có gì, ta chỉ là ngứa mắt cái bộ dạng cao đại của hắn thôi.” Dương Mai nhàn nhạt nói tiếp, “Ta cũng không vòng vo ngươi nữa, Lươngleech_txt_ngu Vĩ Hoa đã hạ quyết tâm muốn đuổi đi, còn lý do là gì trong lòng ngươi tự hiểu rõ. nhòm ngó chị dâu ngươi không phải ngày một hai, mà ngươi lại là đứa cứng đầu, không cơ hội cho hắn, thế nên hắn muốn dọn dẹp cái chướng ngại vật là ngươi đi thôi.”
“Hắn không làmleech_txt_ngu gì được ta, không có nghĩa không có cách khác. gian này nên tiết chế tính khí lại, gặp chuyện bất công mà nhịn, đừng để xảy ra xung đột với hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không hắn sẽ có cớ đấy.”
“Nghe hiểu chưa?”
Tôi gật đầu.
Khi Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay người rời đi, tôi khẽ nói một câu: “Cảm ơn chị chị .”
Dương Mai quay lại, nhướng mày hỏi tôi: “Ngươi nói gì? Ta không rõ, nói lớn chút đi.”
Biếtbot_an_cap Dương Mai đang trêu chọc mình, tôi liền đảo mắt , không buồn để ý đến chị taleech_txt_ngu nữa.
“Nào có ai cảm ơn suông bằng miệng thế, nếu thật lòng muốn cảm ơn tháng sau phát lương mờivi_pham_ban_quyen ta đi!”
“Được!” Tôi sảng khoái đồng ý. Dù sao chỉ là đi ăn, chị ấy không yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầu ăn ở đâu, hào cũng là cơm, mà một đĩa mì xào ba tệ cũng cơm . Ừmleech_txt_ngu, đến lúc đó mời chị ấy ăn vậy.
Khoảng thời sau đó tôi có chút không lòng, cứ mãi nghĩ về chị dâu. Bây giờ Lương Vĩ Hoa từ nước ngoài trở về, điều chị dâu đến bộ phận của hắn Càng nghĩ tôi càng thấy phiền muộnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng còn tâm trí đâu mà làm việc, thế đi tìm chị dâuvi_pham_ban_quyen ở phòng sản phẩm.
Văn phòng bộ phận sản phẩm không nằm trong khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xưởng tọa lạc tại một tòa nhỏ hai tầng bên trái khu túc . Gặp mộtbot_an_cap đồng nghiệp của chị dâu, tôi bèn thuận miệng thăm, mới biết chị vừa bị trưởng phòng gọi vào văn phòngleech_txt_ngu. Lòng tôi trĩubot_an_cap , chạy thẳng lên văn của Lương Vĩ Hoa tầng .
Cửa văn phòng Lương Hoabot_an_cap không đóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt, để lộ một hở chừng . Vừa lúc nghe thấy tiếng Lương Vĩ Hoa bên trong, tôi liền không đột xông vào.
“Hồng , nếu không phải nể mặt cô thìbot_an_cap thằng em họ kia của cô thế nào tôi cũng không choleech_txt_ngu nó vào đâu! Nóivi_pham_ban_quyen chuyện với tôi thì chẳngbot_an_cap biết trên dưới gì cả, vả lại Dương Mai cũng ánh với thái độ làm việc của rất tiêu cực”
Lương Hoa tội mình, lòng tôi tức anh ách! ! Mở miệng ra là đổi trắng thay , còn bảo tôi không biết trên dưới, không tự soi gương mình là loại gì sao!
Tiếp , tôi nghe giọng của chị dâu.
“Phươngleech_txt_ngu lầnleech_txt_ngu làm xa, tính tình có lẽ thời chưa thay đổi ngay được, những chuyện này tôi sẽ bảo ban cậu ấy. Anh đại nhân đạibot_an_cap lượng, xin đừng chấp nhặt với cậuvi_pham_ban_quyen .”
giọng nhún chị dâu, tôi không khỏi thấy xót xavi_pham_ban_quyen. Nếu không kiếm tiền, ai mà thèm chịu cái loại uấtvi_pham_ban_quyen này chứ?
“Haha, tôi thế thôi, cô đừng để bụng. Cho dù Tiểu Phương làm thế nào, vô lễ tôi ra sao, nể mặt cô, tôi sẽ không tính toán với nó đâu.”
Tuy rất ghét Lương Vĩ Hoa, nhưng tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể không khâm phục nghệ thuật ngôn từ của hắn. Một bước tiếnbot_an_cap bước lùi này đã khéo léo phác họa ra hìnhleech_txt_ngu ảnh bao đại của hắn.
“Hồng Lăng àvi_pham_ban_quyen, chuyện của lão Phương cô cũng đừng mãi trong lòng. Cô còn trẻ lại xinh đẹp thế này, không thể buộc cả đời vào anh ta được! tôi cô nên sốngleech_txt_ngu ở những thành phố phồn hoa”
Nghe đây, tôi tức đếnbot_an_cap mức răng môi runleech_txt_ngu bần bật. Cái thằng Lương Vĩ Hoa này đúng là khốn ! Hắn cố ýbot_an_cap ly gián tình cảm của anh họ chị dâu tôi!
mệnh tôi rồi, không thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổi đâu.” dâu thở dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đápleech_txt_ngu.
Lương Vĩ Hoa tiếp lời: “Số mệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằmbot_an_cap trong mình. Cô xem cái số hiện giờ củavi_pham_ban_quyen cô tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết bao, không cần tốnvi_pham_ban_quyen sức, mỗi ngày chỉ cần đi loanh quanh thể nhận được mức lương khá, chẳng phải tốt hơn nhiều so với bám lấy lão Phương sao?”
“Lương kinh lý, còn việc gì nữa, tôi xin phép ra ngoài trước.”
Chị dâu dường như khôngbot_an_cap muốn tiếpleech_txt_ngu tục chuyện với Lương Vĩ Hoa nên định rời đi, tôi cũng đã chuẩn bị tư thế lùi lại lúc nào. Thế nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, động bên trongbot_an_cap ngay giây tiếp theo đã khiến nổi lôi đình!
“Cô vội ! Khó khăn lắm tôi mới về, ta nói chuyện nữa .”
“Tôi còn một hàng cần kiểm tra Á, kinh lý, đừng làm thế”
Tôi không thể nghe thêm được nữa, lậpbot_an_cap đẩy cửa xông vào. Trước mắt tôi là thằng khốn Lương Vĩ Hoa đang nắm chặt cánh chị .
Phải miêu tả giác đó thế nào nhỉ? tởm, cực kỳ ghê tởmbot_an_cap! như già thô đang vấy bẩn một cô sinh viên thuần khiết vậy.
Tôi không tiến lên thêm, cũngbot_an_cap không nói lời nàoleech_txt_ngu, chỉ trừng trừng nhìn Lươngleech_txt_ngu Vĩ Hoa. Lúc này tôi chẳng khác nào một con hổ đang phẫn nộ đến cực điểm. Tôi cá rằng nếu Lương Vĩ Hoa còn dám làm càn, nắm to như cát tôi sẽ không nể đâu.
Phản ứng của Lương Vĩ Hoa là thế này. Thấy tôi xông vào, lúc đầu hắn ngẩn người, đó thoáng hiện vẻ hoảng hốt và sợ hãi, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, rồi lộ rõ vẻ dữ.
“Ai cho cậu vào đây? Cút ra ngoài cho tôi!”
Thật đúngleech_txt_ngu là vừa ăn cướp vừa la làng! Tôi vào đây vì cái gì lẽ lòng không tự hiểu sao?
Có lẽ sợ tôi bốc đồng làm chuyện thiếu lý , chị dâu vàng đileech_txt_ngu tới trước mặt tôi, giọng nói: “ em lại qua đây? Đi, ra ngoàivi_pham_ban_quyen thôi.”
Tôi không nhúc nhích, nhìnvi_pham_ban_quyen chằm Lương Vĩ Hoa.
“Mẹ kiếp! Cho mặt mà không biết đúng không? Tin tôi gọi bảo đến tống cổleech_txt_ngu cậu ra khỏi xưởng ngay nay không?” Lương Vĩ Hoa gầm lên với tôi.
“Phương , nghe lời , đi, ra ngoài .”
Nhìn thấy ánh mắt yếu ớt và của chị dâu, tôi mủi lòng, lẳng lặng rútleech_txt_ngu khỏi văn phòng.
“Chị dâu, mình không ở đây nữa có được không? Em không Đông Quản lớn thế này mà lại tìm được đường kiếm tiền!” Tôi hậm nói.
Chịleech_txt_ngu dâu thở dài tiếng: “Em nhỏbot_an_cap, chưa biết hội này tàn khốc thế nào đâu. chẳng có kỹleech_txt_ngu năng gì, có thể làm được gì chứ? Sang xưởng khác phải nộp phí môi giới, làm hàng ăn nhỏ thì vốn, ở quê nhà còn đangbot_an_cap gửi lương về đấy.”
dâu, thật ra em có” Lời cửa , lại không dám ra.
Nếu để chị dâu biết tôi tiền bằng cách đánh nhau, chắcvi_pham_ban_quyen chị sẽ không đồng ý, nghiêm trọng hơn có khi còn mách lại với mẹ tôi. Mẹ tôi mà biết, khả năng xấu tôi sẽ bị cưỡng chế về . Như vậy, đừng nói đến chuyện kiếm tiền, ngay việc nhìn thấy chị dâu cũng trở thành xa xỉ. thế, chuyện Lôi Ca hẹn tôi tuyệt đối không nói ra.
“Hôm nay Lương Vĩ Hoa có uống chút rượu nên mới nhất thờivi_pham_ban_quyen kích độngvi_pham_ban_quyen như thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bình thường ta không vậy đâu. sao đâu, lobot_an_cap cho chị mãi thế.” Chị dâu an ủi tôi.
“Vậy sau này chị đừng văn phòng hắn nữa, hắn không có ý tốt đâu!”
Chị gật đầu: “Ừm, biết mà.”
Vì côngvi_pham_ban_quyen việc, chuyện này chỉ có coi từng xảy ra. Thế nhưng trong lòng hạ quyết tâm, chuyện chỉ phép xảy ra lần duy nhất! Nếu Vĩ Hoa còn dám vôleech_txt_ngu lễ với chị dâu thêm lần nữa, phải mất việc, cũng sẽ phổ cập cho một kiến thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ: Tạileech_txt_ngu hoa lại như !
dâu vì muốn giữ công việc này, muốn , dù biết rõ Lươngbot_an_cap Hoa không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ývi_pham_ban_quyen với mình nhưng vẫn phải ngậmleech_txt_ngu đắng nuốt cay. Đó là khổ của chị. rõ ràng có đường kiếm tiền, nhưng lại rụtleech_txt_ngu dám nhận lời Lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ca, đó là cái khó của tôi. Dương Doanh nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần bảy lượt bày tỏ cảm nhưng bị tôi ngó lơ, đó là lòng của cô ta. khốnvi_pham_ban_quyen Lương Vĩ kia có cũng có khổ riêng, hắn nắm giữ vận của mỗi công nhânvi_pham_ban_quyen trong , nhưng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng thể có được chị dâu.
Năm mười tám tuổi, lầnvi_pham_ban_quyen đầu tiên tôi ngộ được một đạo lý ở đời: luận giàu nghèo, thân phận cao , có lẽ có nỗi khổ tâm riêng.
Lương Vĩ Hoa là kẻ thù dai, sau khi tôi tự ý xông vào văn và bày ra thái độ giận với , ngay ngày hôm sau đã trả đũa.
Trưa đó, tôi cùng chị dâu và Dương Doanh Doanh ăn cơm nhà ăn thì Lương Vĩ Hoa bưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khay cơm ngồi xuống đối diện tôi. Hắn không thèm nhìn tôi mà nói với chị dâu: “Hồng Lăng, phận chúng ta nhà ăn riêng, sao em ra đây ăn?”
Chị dâu khẽ đáp: “Cũng cơm , ăn chẳng giống nhau.”
Tiếp đó, hắn quay sang bảo tôi: “Tiểu Phương, tôi khát , lấy cho tôi .”
Dĩ nhiênbot_an_cap là tôi không thèm hắn, hắn tưởng mình là ai mà sai bảo tôi như đúng rồi thế? Không ngờ chị dâu lại bảo: “Phương Nham, đi lấy chai nước cho Lương kinh lý đileech_txt_ngu.”
Nào ngờ tính bướng bỉnhvi_pham_ban_quyen của tôi nổibot_an_cap lên, tôi nhất quyết không dậy, lạnh lùngvi_pham_ban_quyen một : “Hắn không chân à? Muốn uống thì tựleech_txt_ngu !”
câu nói này đã khiến Lương Vĩ Hoa nổi trận lôi đình.
Hắn đứng phắt dậy, tiếng quát vang lên như sấm bên tai: “Cậu với đạovi_pham_ban_quyen như đấy ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Cậu có còn muốn làm khôngvi_pham_ban_quyen? Không muốn làm thì cút xéo chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi!”
Động bất khiến nhà ăn lập tức im phắc, mọi ánh mắtleech_txt_ngu đều đổ dồn phía Lươngbot_an_cap Vĩ Hoa và tôi. Không ai biết đại kinh lý vì sao lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận, nhưng họ biết hắn giận thì chắn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xúileech_txt_ngu quẩy.
Tôi nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không bị Lương Vĩ Hoa dọa sợ, tôi cũng không đối đầu trực diện với hắn. Tôi chỉ bình nhìn hắn, muốn xem cuộcvi_pham_ban_quyen hắn làm trò .
“Tôi hỏi cậu cóleech_txt_ngu muốn làm khôngbot_an_cap? Không làm thì báo với nhân sự một tiếng, chiều nay cút ngay cho tôi!”
Khi nói câu này, Hoa chỉ vào trán tôi, sự nhục đã đạt đến đỉnh điểm! Tôi thậtbot_an_cap muốn đấm cho gã nàyleech_txt_ngu phát, nhưng tôi làm được chị dâu giữ lấy . Một vừa ngăn bộc phát hành hung, một mặt chị dâu liên xin lỗi Lương Vĩ .
Dương Doanhleech_txt_ngu cũng yên, cô ta vội vàng chạy đi lấy một chai nước mang tới, mong Lương Vĩ Hoa đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân lượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng chấp nhất kẻvi_pham_ban_quyen tiểu nhân. Lúc này, giám xưởng Đặng Minh đi tới, cười nói vớivi_pham_ban_quyen Lương Vĩ Hoa: “A Hoabot_an_cap, chấp nhặt với đứa trẻ con làm gì, , chúng sang nhà ăn riêng.”
Thấy Lương Vĩ Hoa đứng trơvi_pham_ban_quyen ra , Đặng Minh hắng giọng một tiếng rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo tôi: “ Phương, mau lỗi kinh lý !”
Chị dâu cũng : “Phương Nham, mau xin lỗi đi!”
Tôi đã làm gì sai sao? Không hề. Nhưng vì chị dâu, vì để Trường Minh không phải khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử, hình như tôi cúi đầu.
Khoảnh ấy, cảm thấy uấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ức vô cùng, cực kỳ muốn về bên cạnh Tào lão . Bởi khi tôi uất ức, ông ấy có thể dùng lời lẽ để khai sáng cho tôi.
“Biếtleech_txt_ngu co biết duỗi mới đại trượng phu, cười một lúc chẳng là gì, cười đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối cùng là anh hùng. nóng nảy, cũng đừng nản chí, làm việc gìvi_pham_ban_quyen cũng phải suy nghĩ chín chắn.”
Tôi như nghe thấy tiếng củaleech_txt_ngu Tào lãoleech_txt_ngu đầu văng vẳng bên tai, lúc này tôi không còn do dự nữa, cúi đầu nhận lỗi: “Tôi Lương kinh lý.”
Lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vĩ Hoa hừ lạnh một tiếng, dùng đũa gõ vàoleech_txt_ngu đầu tôi nói: “Nhóc con, nhớ kỹ sau này làm người phải biết điều một chút. Còn dám mạo phạm tôileech_txt_ngu nữa thì ai vô ích, cậu nhất định phải cút !”
Đây là nỗi sỉ nhục lớn nhất mà tôi chịu đựng từ nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến lớn, không cái thứ hai. nó cũng khơi dậy tôi khát vọng mãnh liệt phải thành công bằng mọi giá!
Đối với tôi, đây là một ngoặt của cuộc đời, nhưng với những người khác, đó chỉ một chuyện nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhặt không đáng nhắc tới. Suy cho cùng, ai nấy bận rộn, mệt mỏi, chẳng rảnh rỗi để quan tâm đến chuyện vinh nhục hay mất mát của ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác. Hơn nữa, cậu chỉ là một tênbot_an_cap làm thuê thấp kém, người ta sỉ nhục chẳng là chuyện bình thường sao?
Buổi chiều khi đang làm việc, Dương Doanh Doanh lại cầm một chai sữa chạy tới, an ủi đừng để chuyện trưa trong lòng. Có lẽ thấy tâm trạng tôi tốt, cô ta chai xuống rồi bỏ đi.
Một lúc sau, Mai đi tới. Bà ta nhìn làm việc một rồi cười hỏi: “Nói thử xem, giờ cảm thấy thế ?”
Tôi nhìn Mai, nhiên đáp: “Chị Mai, có tin sau này tôi nhất định sẽ thành côngleech_txt_ngu không?”
Dương cười nhạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Cậu thử nói xem cậu có sở trường gì? Học ra sao? kỹ thuật gì ? Cậu biết làm gì? Cậu hiểu biết baoleech_txt_ngu nhiêu về xã hội này?”
“Cậu có biết, với có xuất thân như cậu, tỷ lệvi_pham_ban_quyen thành côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là bao nhiêu không? Nếu không làm chuyện phạmvi_pham_ban_quyen pháp, thì gần như bằng không.”
“Có lý tưởng làvi_pham_ban_quyen tốt, nhưng cũng phải nhìn rõ thực tế. Tin tôi đivi_pham_ban_quyen, năm nữa cậu sẽ hối hận vì nói ra câu này đấy.”
leech_txt_ngu Lươngleech_txt_ngu mà tối nayleech_txt_ngu tôi không thấy chị dâu đâu. Ngược lại, Dương Doanh Doanh lại đứng chờ tôi ở cửa xưởng. Cô ta tan ca sớm hơn tôi một chút, đã tắm sạch sẽ, tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay cô mặc một bộ đồ giống như đồng , nhìn rất bắt mắt. là tâm trạng tôi tệ, chẳng buồn ngắm nghía.
“Phương Nham, tối nay chúng mình đi lướt web nhé? Tôi bao!”
“Có thấy chị dâu tôi đâu không?” Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngược lại.
“Đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm ký túc xá ấy, chị ấy bảo tôi nhắn với cậu là tối nay chị ấy khôngbot_an_cap được khỏevi_pham_ban_quyen nên nghỉleech_txt_ngu ngơi sớm.”
“Ồ.” Tôi không bot_an_cap thêm, đi thẳng về phía ký túc .
“Cậu đi đấy?”
“Đi ngủ.”
“Phương Nham, cậu đáng ghét , thể đi chơi với tôi một lát !”
Tôi coi như không nghe thấy lời Doanh Doanh, ngoảnh đầu mà bước tiếp.
Nằm trên giường, tôi có chútvi_pham_ban_quyen cảmvi_pham_ban_quyen giác buồn ngủ nào. Lúc khi tôi bước vào, ánh mắt của mấy tay công nhân nhìn tôi lộ rõ vẻ hảleech_txt_ngu hê không thèm che . Như thể đang nói: Cậu ghê lắm sao? trước mặt bao nhiêu người lại phải cúi đầu nhận thua ? Giờ thì hay rồi , không?
Ánh của họ khiến tôi cực kỳ khó chịu, cộng thêm sự định của Dương Mai, nỗi sỉ nhục của Lương Vĩbot_an_cap buổi trưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, và sự bất của chị dâu Những chuyện giống như một lưỡi dao sắc bén, đứt từng sợivi_pham_ban_quyen thừng đang buộc người tôi.
Ánh mắt tôi chợt nên tàn nhẫn, cuối cùng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa đó!
Giây tiếp theo, ngồi bật dậy từ giường trên, lấy ra một bộ đồ trong hành . Bộ quần áo này món quà Tào lão đầu nhật sáu tuổi, tuy rẻ tiền và cũ nhưng tôi luôn trân trọng báu vật.
Tiếp đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lấy con dao nhọn giấu gốibot_an_cap ra, buộc vào bắp chân phải. Vốn dĩ con này không có , tôi đã tự làm một cáivi_pham_ban_quyen đơn giản bằng bìa carton. Sau đó, tôi mặc quần áo vào, chậm rãi leobot_an_cap xuống khỏi giường tầng.
Khi bước ra khỏi , tôi nhìn một lần nữa. Tôivi_pham_ban_quyen biết, đileech_txt_ngu này có lẽ dẫn vào giới hoàn toàn khác. Đó là một giới đầy máu , ăn thịt người không nhả xương, nhưng tấtvi_pham_ban_quyen nhiên, đó cũng là nơi tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tài trượngbot_an_cap có thể nằm trong tầm tay.
tôi không còn nào khác!
Tôi không muốn tiếp tục bị ta giẫm đạp lên đầu chửi rủa, không muốn chị dâu sống mộtbot_an_cap cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời cam , nhẫn nhịn. sẽ dùngbot_an_cap thứ mà mình giỏi nhất để giành mình muốnbot_an_cap!
Tào lão đầu từng báo tôi đừng bước chân vào giang hồ, ông ấy còn nói một câu khác: tìm trong hiểm nguy!
Dựa vào ký ức, tôi một lần nữa đến dưới lầu sân Hữu. như không chút do dự, tôi bước theo cầu thang đi lên. Lên tới tầng ba, tiếng nhạc sôi động cùng ánh ngũ sắc tức kéo tôi về ký ức của lần đầu tiên đây.
“Mấy người?” Cô em thu ngân ở quầy lễ tân hờ hững tôi.
“Tôi tìm Ca.”
Nghe thấy câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, cô em đó mới ngước mắt nhìn thẳng vào tôi, sau cầm bộ đàm lên nói: “Anh Báobot_an_cap, có người tìm Lôi Ca.”
Chưa đầyleech_txt_ngu một phút , một gã đàn vạm vỡ bước tới. nhận ra hắn, cáileech_txt_ngu đêm đó tôi đã dùng tốc độ sét không kịp bưng tai đoạt con dao sắc bén taybot_an_cap hắn, bồi thêm một cú lên gối khiến hắn đau đớn lăn lộn đất. tự nhiên cũng nhận ra tôi, khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, tôi có thể cảm nhận được ngọn lửa giận dữ của . Chắc là canh lòng chuyện đêm đó!
theo tao!”
A Báo lạnh lùng nói câu, xoaybot_an_cap người đi vào bên sân trượt. Tôi bám sau. tôi cùng Hồ Kiến Dươngbot_an_cap đến thì đi thẳng vào trongbot_an_cap sân, lần này thì không, mà đi phía bên kia. Leo lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng chừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầu thang, A Báo dẫn tôi mộtleech_txt_ngu căn phòng baobot_an_cap giống như phòng KTV.
Có điều cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng này không có cửa, vị lại khá cao, có thể quan sát trực toàn bộ sân trượt. Trong chỉ có một sofa liền và một chiếcbot_an_cap bàn tròn, ngoài ra tường màn hình giám sátleech_txt_ngu.
Lúc này trên sofa có hai người đang , một nam một nữ. Người tôileech_txt_ngu biết, chính là Đại Cẩu với mái tóc kiểu Tạ Đình Phong. Trong Đại Cẩubot_an_cap một cô gái nằm , trông đời không , mười bảy là cùng. nhỏ tuổi nhưng mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất dã. Áo trễ màu trắng, váy ngắn, ngắnvi_pham_ban_quyen đến mức sắp lộ cả mông. Bàn tayleech_txt_ngu Đại Cẩu luồn thẳng vào trong áo cô gái, tùy ý nhào nặn trên ngực, còn cô gái thì mang vẻ mặt tận hưởng.
Thật lòng mà , nhìn thấy cảnh tôi hoàn toàn sững , không hiểu sao những việc nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này có thể làm một cách công khai như vậy. tôi cũng biểu lộvi_pham_ban_quyen gì bất thường. Tàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lãobot_an_cap đầu từng nói với tôi rằng, khi gặp bất cứ chuyện gì quái đềuleech_txt_ngu tuyệt đối không hoảng loạn! Hơn nữa ông ấy cũng đã từng thực hiện nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiểm tương với tôi, nên khả năng chịu đựng tâm lý của tôi rất lớn.
Giống như đóvi_pham_ban_quyen, người thường gặp phải giang hồ cầm gậy gộc, đừng nói là động thủ, không sợ đến tè quần đã là tốt lắm rồi. Còn tôi thìbot_an_cap sao? Không những chẳng hề sợ hãi, mà đầu vạch ra kế hoạch ứng phóbot_an_cap, đây chính là công lao huấn luyện của Tào lão đầu.
ca, ngườivi_pham_ban_quyen đến rồi.”
Đại Cẩu liếc nhìn tôi một cái, sau đó tay trong áo cô gái ra, châm một điếu thuốc, thong thả hỏi: “Cậu tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lôi Ca làm ?”
“Tôi muốn kiếm tiền.” Tôi nóileech_txt_ngu thẳng không chút giấu giếm.
“Muốn kiếmleech_txt_ngu tiền thế nào?”
“Cách nào kiếm nhanh thì làm cách đó.”
“Hừ!” Cẩu cười khẩy, nhưng trong mắt lại mang theo tia khinh bỉ. “Cướp ngân hàng tiền về nhanh lắm, có muốn làm không?”
Tôi nói gìvi_pham_ban_quyen thêm.
Đại Cẩu chậm rãi bước đến trước mặt , tùy nói: “Đêm nay Lôi Ca không có ở , nhưng anh ấy cũng dặn rồi, nếu cậu đến thì cho cậu bát . Thế này đi, tối nay cậu phụ trách trông , quy định cụ thể A Báo nói cho cậu, làm được không?”
Tôi biết kiếm được nhiều tiền ngay lập tức là điều thực tế, lại, nếuleech_txt_ngu thực mối làm ăn như vậy thì làm gì đến tôi? có lẽleech_txt_ngu giá tôi, nhưng dù sao chúng tôi cũng mới biết lâu, anhbot_an_cap ta chưa hiểu về tôi nên không thể ngay lập giao cơ hội kiếm tiền lớn cho tôi . Cơm phải ăn từng miếng, đường phải đi từng bước!
Tôi : “Làm được.”
“Đi theo tao!” Anội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Báo nói.
khỏi phòngvi_pham_ban_quyen bao, tôi theo A đến khu vực rìavi_pham_ban_quyen sân trượt.
phụ tráchleech_txt_ngu khu nàyvi_pham_ban_quyen, nếu gặp kẻ gây rốileech_txt_ngu hoặc xảy ra xung đột thìbot_an_cap phải tức tiến tới kiểm tra. Nhớ kỹ! Nhiệm vụ hàng đầu của mày là làm dịu tình hình chứ phải bênh vực aileech_txt_ngu, ?”
gật , tỏ đã hiểu.
Abot_an_cap Báo không nói thêm gì nữa, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùngleech_txt_ngu bỏ . Đám người lăn lộn ngoàileech_txt_ngu xã hội dường như không có nhiều cảm xúc thừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngoài thâm độc thì chính làvi_pham_ban_quyen băng giá, là kết luận tôi rút ra được từ nhóm Đại Báo.
Còn tôi thì theo lời dặn của Báovi_pham_ban_quyen, đi tới đi lui mình phụ trách, mắt không khỏi sân trượt. Phải thừa nhận rằng kinhbot_an_cap doanh của sân này thực sự rấtbot_an_cap tốt, lúc rảnh rỗi tôi đếm thử, trong ít nhất phải có tới bốn trăm người, mà khách vẫn cứ nườm nượp kéo vào. Nghĩa trong một đêm, doanh thu của này đã tiệm mức haileech_txt_ngu vạn tệ. Tốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độ kiếm tiền này thật kinh khủngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Mãi này tôi mới biết, công việcleech_txt_ngu như tôi đang làm gọi là trông sân, hayleech_txt_ngu còn gọi là đả thủbot_an_cap. Theo phân cấp trong , đây thuộc loại người ở tầng đáy xãbot_an_cap , là nhân vật tiểuleech_txt_ngu tốt môn. Dưới Đại Cẩubot_an_cap có sáuvi_pham_ban_quyen bảy đả thủleech_txt_ngu như tôi, tất cả đều sống bằng nghề này. Tôi hơi chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì không yên tâm chị dâu, muốn nhìnleech_txt_ngu thấy chị ấy hàngleech_txt_ngu ngày nên bỏ công ở xưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, coi bot_an_cap .
Sân băng rất rộng, ước chừng hơn một vuông. dãy lan can inox cao một mét, những cặp nam nữ thanh niên đang sưa lướt đi vun vút trong. Tôi hiểu lắm lý của những khách hàng này, bỏ ra bốn mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệ chỉ đểbot_an_cap lượn vòng sang khác trong cái “lồng” này thì có gì hay hobot_an_cap? Lỡ chẳng may ngã ra , nhẹbot_an_cap trầy da, nặng gãy xương, vì cái gì chứ? Để tìmleech_txt_ngu cảm giác mạnh sao?
bot_an_cap không hiểu nhưng cũng ngăn được sự khâm phục củabot_an_cap tôi Lôi Ca, anh thực sự đầu óc nghĩ ra con đường kiếm tiền như này. Giá mà sân trượt này là của mình thì tốt biết mấy, như vậy chị dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ không bao giờ phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc mặt Vĩ Hoa chuyện tiền nong nữa. Ý nghĩ đó lại trỗi trong lòng tôi.
Địa bàn lớn đương nhiên không chỉ có mình trông coi. chỗ tôi không tên đả thủ, giống tôi, thong thả đibot_an_cap quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi lại, vẻ mặt hờ hững quanbot_an_cap sát tình hình trong sân. Điểm khác biệt duyvi_pham_ban_quyen nhấtleech_txt_ngu tôi có thể kiên trì mấy tiếng đồng hồ, còn bọn thì lờ lúc rồi mất một .
Vì không quen biết ai, lại có hiềm khích A Báo tôi không , cứ bám trụ cho đến tận nửa đêm khách hết mới thôi. Không phải đêm nào cũng xuất những kẻ Hoàng Mao, đêm nay rất bình lặng. Chỉ xảy ra ba vụ va chạm nhỏ, trong đó có hai vụ thậm chí không cần tôivi_pham_ban_quyen phải ra mặt hòa giải.
Khoảng bốnvi_pham_ban_quyen giờ sáng, tiếng nhạc trong dừng lại, báo hiệu chương trình nay kết thúc, nữ sân trượt, lần lượt ra về.
“Này! Thằng kia, lại đây!” A Báo tay gọi tôi: “Đằng kia có nướcvi_pham_ban_quyen xịt thơm, mày xịt hết một lượt vào đống giày này rồi xếp lên .”
Tôi gật . Tiếp đó, theo lời A Báo, một tôi cầm bình xịt, một tayleech_txt_ngu cầm giày trượt, xịt từng đôi một. Có đôi giày hôi đến phát buồn nôn, tôi suýt thì nôn ra thật. Nhưng vì kiếm tiền, tôi đã được. Việc này không phải mình tôi làmbot_an_cap, còn có haileech_txt_ngu người khác , dùvi_pham_ban_quyen vậy cũng phải mất một lúc lâu mới xếp đượcleech_txt_ngu hết lên giá.
Lúc này Đại Cẩu đi tới hỏi tôi: “Có chỗ ở không?”
Tôi gật đầu: “Ở trong xưởng.”
“Được rồi, nay làm đấy, đây là tiềnbot_an_cap công , rảnh thìvi_pham_ban_quyen cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua.”
Nói xong, Cẩu ném tờ tiền đỏ xuống dưới chân tôi. Đối vớileech_txt_ngu tôi, hành động này mang hàm ý sỉ nhục rất . tôi không so đo, ngườileech_txt_ngu nhặtbot_an_cap tiền lên rồi lưng rời đi. Kiếm mà, gì là hạleech_txt_ngu cả.
Điều tôi hề hay biết là ngay khi tôi vừa rời địa bàn, Ca đã lững thững xuất hiệnvi_pham_ban_quyen.
“Đại Cẩu, cậu thằng nàyleech_txt_ngu thế ?” Lôi Ca nhìn Cẩu, mỉm cười hỏi.
Đại Cẩu đáp: “Thái độ làm việc khá nghiêm túc, cảnh giác caovi_pham_ban_quyen, không có biểu lười biếng, nói chung là khá ổn. Có điều trong mắt vẫn nét kiêu ngạo khó thuần, ngayvi_pham_ban_quyen cả đối với tôi, nó cũng khôngbot_an_cap sự tôn trọng từ trong thâm tâm. Tôivi_pham_ban_quyen thấy người này có thể lợi dụng, nhưng không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giao trọng trách.”
Lôi Ca nhìn Cẩu với ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy ẩn ý, tiếp lời: “Tôi đã bảo là nó nhất định sẽ đến mà, sao? Đến đấy thôi. Con người của tôi từ trước đến nay chưa bao giờ sai, thằng này sau sẽ ích cho .”
Đại Cẩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội vàng nói: “Cái nhìn của thì khỏi bàn rồi. Vậy tối nay nó lại đến thì cóleech_txt_ngu nên cho nó qua chỗ không?”
Lôi Ca lắc đầu: “Cứ để nó tiếp trông sânleech_txt_ngu đi, mài bớt nhuệ khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nó đãleech_txt_ngu.”
“Vậy tối nay nó còn đến không?”
Lôi Ca nở một nụ cười đầy thú : “Dù nay không đến thìleech_txt_ngu sau này cũng sẽ đến . Đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm thuê thì kiếm mấy đồng? Chẳng ai cưỡng lại được sự cám dỗ này đâu.”
Lôi Ca nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tôi thực không cưỡng lại sựvi_pham_ban_quyen cám dỗ đó.
Đừng nóileech_txt_ngu là tôi, ở cái thời đại màvi_pham_ban_quyen lươngbot_an_cap bình quânbot_an_cap có bốn năm trăm tháng, đêm đã kiếm được hai tệ, thử hỏi ai lại nổi không?
Chỉ là, có chút mỏi.
Vốn dĩ ban ngày đã làm việc chân tay cả ngày, đêm đến thức trắng, tôi dù trẻ trung, thể lực tốtvi_pham_ban_quyen đến đâu cũng không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không mệt.
Trên về , tôi hai cái bánh bao để nạp năng lượng, sau đó chạy bộ , về tới xưởng vào khoảng năm giờ rưỡi sáng.
Xưởng chúng tôi không có quy định giờ , cần chậm trễ giờ làm việc thì dù biền biệt đêm cũng chẳng ai hỏi han.
Về đến ký xá, tôi rón leo lên giường tầngleech_txt_ngu trên rồi nhắm mắt ngủ đi.
Tám giờ sáng mới đầu làm việc, thường lúc giờ rưỡi, nghĩa là có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ được hai tiếng.
leech_txt_ngu thức dậy đúng giờ nhưng thiếu trầm khiến đầu óc tôi cứ mị cả đi.
Để chị dâu không nhận ra điều thường, ăn cơm tôi phảivi_pham_ban_quyen gồngleech_txt_ngu mình táo.
Cứ như vậy, năm ngày trôi qua trong chớp mắt.
Ban ngày tôi vẫn làm việc ở xưởng như thường lệ, khoảng mười giờ đêm đến sân trượt băng thêm.
nào cũng làm đến khoảng giờ , mỗi lần rời đi, Đại Cẩu đều cho tôi haibot_an_cap trăm tệ.
Có đôi khi tôi cảm thấy cầm số tiền này thật rứt, vì dù sao tôi cũng chỉ đi quanh vòng ngoài, rồi sắp xếp lại mấy đôi giày trượt.
Loại việc này nếu ra , chắn có người tranh nhau làm giá chỉ hai mươi .
Nhưng tôi cũng chẳng gì, Lôi Ca đã đưa cho tôi nhiều tiền như vậy chứng tỏ tôi có giá trị .
Mấy ngày nay vẫn không thấy Lôi Caleech_txt_ngu đâu, chẳng biết hắn đang bận bịu việc gì.
Tuy kiếm được một ngàn tệ nhưng cũng mệt bã người.
Đặc biệt là vào cuối cùng, tôi ngủ quên mất!
Tiếng chuông thức trong ký túc xá và tiếng động lúc bạn cùng phòng thức dậy làm tôi tỉnh giấc.
Mối quan hệ giữa tôi với Hồ Đinh Tử Hạo đã sútvi_pham_ban_quyen thảm hại, đây, anh sẽ gọi tôi dậy đi làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng bây , anh ta mong tôi bị lương.
Cuối cùng vẫn chịvi_pham_ban_quyen dâu phátbot_an_cap hiện điểmvi_pham_ban_quyen bất thường, vì sắp giờ làm việc mà tôi vẫn chưa đến ăn ăn sáng.
Thế là chị đích thân đến ký túc tìmleech_txt_ngu tôivi_pham_ban_quyen.
Trong tiếng gọi của chị dâu, tôi màng mở .
Đập vào là đôivi_pham_ban_quyen mắt lo lắng của chị.
“Phương Nham, em có thấy trong không không?”
có, không em ngủ quên mất.”
Tôi chột dạ, vội vàng mặc quần áo để xuống giường.
tôi chỉ mặc mỗi một chiếc quần đùi, cũng chẳng kịp ngượng ngùng gì nữa, cứ thế mặcvi_pham_ban_quyen quần dài trước mặt chị .
Thấy vi_pham_ban_quyen không bị bệnh, giọng chị dâu chút : “ ngày nay em làm sao vậy? Doanh nói em làm việc cứ uể oải, lại còn ngáp ngáp dài nữa.”
Mẹ kiếpleech_txt_ngu, con bé Doanh Doanh này chỉ giỏi lẻo!
“Dạ, mấy ngày nay cứ khó ngủ, ban ngày việc cứ thấy mất tinh thần.”
Tôi bịa ra một lý do vụng về.
Chuyện tôi làm thêm ở sânleech_txt_ngu trượt băng Đại Hữuvi_pham_ban_quyen, có kiếm được nhiều tiền đến , tôi chắcbot_an_cap chắn cũng không nói cho dâu biết.
Đây là vấn đề nguyên tắc, chỉ cần sơ một chút tôi có thể bị mẹ lôi về quê, và sẽ không bao giờ gặp lại chị dâu nữa.
May mà chịleech_txt_ngu dâu tính tình đơn nên không nhiều.
“Buổi tối ngủ được à? Saoleech_txt_ngu lại ngủ được, hay ngườivi_pham_ban_quyen trong ký túc xá bắt nạt em?”
ngẩn người, thực sự không ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị dâu lạileech_txt_ngu như vậy.
, họ cũngleech_txt_ngu không hẳn là bắt nạt em, chỉ là nửa đêm rồi vẫn còn nói chuyện, ồn ào quá làm em khôngleech_txt_ngu được.”
Để chị dâu tin rằng đó thực là lý do, tôi buộc phải tiếp dối để lấp .
“Haizz.”
Chị dâu thở nói : “Thật ra này chị cũng không được, mấy người ở túc xá cứ hay nói những lời khó nghe. Hay là đợi phát rồi chúng ta dọn ngoài ở đi! thể ngủ yên giấc thì tốn kém một chút cũng được.”
Tôi lại ngẩnbot_an_cap người, ý dâu là sao?
Chúng tôi ra ngoài?

Mặt tôi lộ mừng khôn xiết: “Chị dâu, ý chị làbot_an_cap chúng ta vẫn ở chung một , giống như đầuvi_pham_ban_quyen tiên mới đến ấy hả?”
Khuôn mặt xinh đẹp của chị dâu chợt đỏ bừng, chị mắng yêu: “Aileech_txt_ngu thèmvi_pham_ban_quyen ngủ phòng với em?”
Tôi lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức mặt : “Nếu không ngủ chung phòng thì phải phải thuê hai phòng sao? Như thế lại tốn gấp đôi tiền rồi.”
Chị dâu bỗng nhiên một câu: “Còn lâu mới đến kỳ lương, đến đó hay. Mau đi rửa mặt đi, cháo nguộibot_an_cap cả rồi.”
Nói xong, dâu liền bỏ .
Để lại mình ngơ trên giường, nghiền ngẫm ẩn trong nói vừa rồi của chị.
Sau khi thần lại, tôi lại một nữa phát điên.
Lời nói của hình như hề chối việc ngủ chung một phòng với !
Tin tức khiến tôi không kìm nén được sựleech_txt_ngu hưng phấn. Phải biết tôi hằng ước được cùng chị dâu, giờ đây giấc này cuối cùng cũng sắp hiện thực, bảo sao tôi không phấn khích cho được?
Tuy nhiên, tôi cũng chỉ hưng phấn thôi.
Bởi tôi chợt nhớ ra một chuyện quan trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bây giờ tôi đang làm thêm chỗvi_pham_ban_quyen Ca, nếu ở chung với chị dâu, chẳng phải chị ấy sẽ biết bí mật này sao?
Thôi kệ, tôi chẳng nghĩ nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, trời đất la, việc được chung phòng dâu là lớn !
Cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắmvi_pham_ban_quyen thìleech_txt_ngu tôi không đến chỗ Lôi Cabot_an_cap nữa là .
Tiềnvi_pham_ban_quyen thì không bao giờ kiếm hết, nếu bỏ lỡ được cùng một phòng với chị , tôi chắc chắn sẽ phải hối hận cả đờibot_an_cap.
Điều này tôileech_txt_ngu toàn .
theo niềm khao khát đầy phấn khích ấy, tôi rửa mặt đánh trong thời gian cựcvi_pham_ban_quyen rồi lao thẳng đến nhà .
Trong tiếng dặn “ăn chậm thôi sặc” của chị , tôi ngốn ngấu hếtvi_pham_ban_quyen hai quả gà, một cái bánh bao và một cháo.
“Chị dâu, Lương Vĩ Hoa không cònvi_pham_ban_quyen chị nữa chứ?”
bước ra nhàvi_pham_ban_quyen ăn, hỏi chị dâu một câu.
“Hôm qua anh ta lại ra bàn chuyện ăn rồi, mấybot_an_cap ngày nữavi_pham_ban_quyen mới về. Em đừng lo choleech_txt_ngu chịleech_txt_ngu, lo làm việc cho tốt.”
“Dạ.”
là tin mừng mà tôi nghe được trong ngày nay. Thật hy Lương Hoa vĩnh viễn đừng quay trở lại nữa. Tôi chưa từngbot_an_cap ghét ai thế, hợp, anh ta lại tựleech_txt_ngu nguyện lấp đầy khoảng trống đó trong tôi.
Đến xưởng làm việc, tôi cất chào mấy chị đồng nghiệp trước rồi bắt đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một ngày kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trâu ngựa. một gian tiếp , chị trong xưởng đều có ấn tượng khá tốt về tôi, họ bảo tôi làbot_an_cap một chàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai điềm , dù có làm ở tổ mài thủ công bẩn nhất mệt nhất cũng chẳng một . Đối với những lời như vậy, sự chẳng biết gì hơn. Tôi cũng muốn chuyển sang bộ nào nhẹ nhàng hơn chút , chẳng qua là tên khốn Lươngbot_an_cap kia không đồng !
Đang lúc việc, tôi không được mà ngáp một , ngayvi_pham_ban_quyen sauvi_pham_ban_quyen đó, thấy Dương Mai tiến lại gần.
Nói đi, mấy đêm nay ngươi đi đâu rồileech_txt_ngu?
Đi đâu được chứ, mấy ngày nay mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tên trong kýbot_an_cap túc xá tối nào đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bài, làm ngủ nghê gì được.
Nếu đối với dâu, tôi nói dối có lẽ còn thấy chút áy náy, nhưng với Mai, tôi nói dối mà tâm thái cực kỳ thảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Ngươi có là gì của đâu mà tôi phải .
Hừ, ngươi tưởng tavi_pham_ban_quyen tin lời saoleech_txt_ngu?
Không tin thìleech_txt_ngu thôi.
Ngươi có , nếu không nói, tabot_an_cap sẽ bảo vớivi_pham_ban_quyen Hồng Lăng là buổi tối ngươi đi làm bao đấy.
Khỉ thật, người phụ nữ này ăn nói thô lỗ quá. Nhưng cô ta nghĩ như vậybot_an_cap cũng không lạ, mấy ngày nayleech_txt_ngu tôi làm lúc nào cũng uể oải, nếu nói tấtleech_txt_ngu cả là do thiếu ngủ nghe chừng cũng khiên .
Chị đừng có ngậm máu phun người, tôi là đấng nam nhi bảy , làm cái công việc không biết hổ đó chắc?
Dương Mai cười khách: Vậy ngươi cho ta biết mấy đêm nay đileech_txt_ngu ?
Chẳng đi đâu cả, chỉ buổi tối không ngủ đượcvi_pham_ban_quyen thôi.
miệng Dương Mai khẽ lên, lại nói: Lý này lừa được Hồng Lăng chứ không lừa được ta. đã hỏi bảo vệ rồi, ấy bảo mấy ngày nàoleech_txt_ngu ngươi cũng hơn năm giờ sáng mới về. Chuyện này ngươi giải thích thế nào đây?
Tôi sững người, không ngờ Dương Mai lại tinh ý đến thế!
Chị có bệnh à? dò xét tôi làmvi_pham_ban_quyen ?
Dương cười một tiếng: Ngươi là người củabot_an_cap ta, mấybot_an_cap ngày làm cứ lờ đờ như hồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ta xét một thì có làm sao?
Tôi nhất không tìm được lý do nào nên không nói gì thêm. Nào ngờ Dương Mai vẫn bám riết khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tha, nhất định đòi lời.
có nói không? Không nói ta sẽ đem chuyện này kể cho Hồng Lăng.
Tôi ngẩng đầu nhìn Mai, vừa tức giận lại vừa cóleech_txt_ngu chút lực.
Được rồi, nói cho chị biết vậy. Mấy ngày nay tôi tìm được một việc làm , đi tiền thôi.
Dương Mai nhíu mày: Làm thêm? Việc gì?
Mặt không đổi , tôi đáp: Đường Đại ‘Nướng Đông Bắc’, chịbot_an_cap biết không?
Dương Mai lắc đầu.
Hừ, chị không biết là đúng , vì tôi cũng có đâuvi_pham_ban_quyen.
Tôi làm thêm ở quán nướngbot_an_cap , phụ bưng bê vàvi_pham_ban_quyen dọn , đêm được trả lăm tệ.
Lý do nàyvi_pham_ban_quyen của tôi hợp lý, tiên thời gian kinh doanh đồ nướng thường bắt từ tối vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo dài đến tận sáng sớm, với thời gian tôi trở về. Thứ hai, tôi muốn thêm tiền cũng chẳng có gì bẻ.
Nhìn vẻ mặt mày củavi_pham_ban_quyen Dương Mai, tôi biết cô ta đã phần nào tin lời mình, dù có lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn chút nghi vấn.
Thật không?
Tôi vội vàng giơ thề : Thật mà, chắc chị không biết hoàn cảnh gia đình tôi, bố tôi ngày cũng phảileech_txt_ngu uống thuốc, chút lương đi làm này xa xa đủ ! nên tôi mới nghĩ cách tìm việc làm để kiếm thêm tiền.
Vậy sao ngươi phải giấu dâu?
Đúng thế, sao tôi phải giấu chị nhỉ? Cái mụ hỏi khó thật đấy.
Tôi không muốn chịvi_pham_ban_quyen ấy phải lo lắng, nếu biết tôi vất nàybot_an_cap, chắc sẽ đau lòng, mà tôi thì không muốn ấy buồn.
Đối với lý do này, Dương dường như khôngvi_pham_ban_quyen còn nghi ngờ gì nữa, có biểu hơi thú vị: Hì hì, tình cảm của ngươi với chị dâu tốt thật đấy!
nhiên rồi! ấy là thân nhất của tôi ở Thành mà.
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắc nóibot_an_cap.
Dương Mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cứu đến cùng nữa, chỉleech_txt_ngu một câu đi.
Suy nghĩ của ngươivi_pham_ban_quyen thì tốt đấy, cũng phải chú ý sức khỏe.
Này! Chị đừng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói với chị tôi đấy nhé!
Tôi gọi với theo bóng lưng thướt tha của Mai. Cô không quay đầu , chỉ giơ ra dấu OKnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hù! Cuối cùng cũng được rồi, mình đúng là thông minh quá đi !
Lát sau, Dương Doanh , chu vẻ mặt ủy khuất.
Phương , mấy ngày nay sao anh túc xá thế? Tôi chơi netvi_pham_ban_quyen có ai đi cùng.
Để đảm khôngbot_an_cap sơ hở, sau tôileech_txt_ngu thường ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong ký túc xá hơn giờ, đợi thoát sự làm phiền của Dương mới đến sân trượt băng của Lôi Ca. Điều này ta tưởng tôi suốt ngày chỉ biết ngủ.
Tôi nghiêm túc nói: Chị dâu bảo tôi rồi, tiền không dễ dàng, không được xài hoang phí nữa. Tôi màvi_pham_ban_quyen đi với cô ăn đêm không tốn tiền ? Chơi không tốn tiền chắc? lại ngủ không tốt hơn sao, vừa dưỡng tinh súc ừm, nói chung là tiết kiệm .
Tôi anh!
Dương Doanh tiếp lời: cần anh đi với tôivi_pham_ban_quyen, tôi mời ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đêm, anh chơi net, mọi chi phí tôi lo hết, không?
Khôngbot_an_cap . Làm thế tôi được cô bao nuôi đâu.
Hừ! Sao anhleech_txt_ngu đáng ghét thế không biết!
Dương Doanh Doanh ấm ức tìm đến, rồi lại hậm hực bỏ .
Trước chuyện này tôi vẫn dửngvi_pham_ban_quyen , vốnleech_txt_ngu dĩ tôi cũng không dây dưa quá nhiều vớibot_an_cap cô ta, tức giận càng tốt, như vậy cô ta sẽ không thèm để ý đến tôi nữa. Tuy nhiên, tôi vẫn đánh giá thấp sự kiên củabot_an_cap Dương Doanh đối với mìnhbot_an_cap, không lâu sau cô ta tới, trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay còn cầm haibot_an_cap khoai tây chiên. Cứ như thể đã quên sạch chuyện không vui vừa rồi.
Nham, đi, ra nhà sinh!
Mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần Dương Doanh Doanh nói câu này, khóe miệng tôi lại giật giật. Rõ ràng là đi ăn đồ ăn, nói nghe kinh tởm vậy chứ.
Khôngbot_an_cap đi, tôi còn phải kiếm tiền.
Dương Doanh Doanh cũng không giận, cười hì hìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi tôi: kiếm nhiều tiền thế để làm gì?
Để chữa cho , xây nhà, rồi lấy vợbot_an_cap nữa.
tôi vợ anh khôngbot_an_cap?
, tôi không thích người ngốc.
Tôi chỗ nào chứ!
Lần nào ăn đồ cũng chui vào nhà vệ sinh, không ngốc thì là gì?
Ái chà, anh đáng ghét đi mất, đi ! Đi với tôi một lát thôi.
Không chịu nổi sựleech_txt_ngu của Dương Doanhleech_txt_ngu , cộng thêm việc tôi cũng có mục đích , thế là tôi đi cùng cô ta.
Nhà vệ trong xưởng đều những buồng biệt, có đơn , nhưng dùngbot_an_cap chung cả nam lẫn nữ. Đứngbot_an_cap cửa nhà vệ sinhbot_an_cap, tôi và Dương Doanh Doanh mỗi người một túi khoai chiên, dáng vẻ ăn uống ngon lành khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những người đi ngang qua đều ném cái nhìn quặc. Cứ như đang nhìn hai ngốc .
Dương Doanh Doanh chẳng thèm quan tâm, tôi lạivi_pham_ban_quyen càng không. Các người tôi ăn ở đâu làm cái gì chứ, đúng là rảnh sinh nông nổi!
Ăn xong, tôi vào vệ sinh đi , sau đó cách cánh cửa đơn sơ nói với Dươngbot_an_cap Doanh Doanh: Lát nữa cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóileech_txt_ngu với cô của cô mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tôi đi ngoài chút, chắc là hơi lâu đấy.
đích nói vậy phải để đi vệ sinh thật, yếu là tranh thủ đánh mộtbot_an_cap giấc. Lần trước tôi đã thử rồi, ngủ được nửa tiếng mà thấy thơm tho lạ kỳ.
Ừm, được thôi, tôi làm hộ anh mộtleech_txt_ngu lát.
Có đôi khi thấy Dương Doanh Doanh cũng chẳng ghét đến , chí còn có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Chỉ là, trong lòngbot_an_cap tôi đã bị hình của chị dâu lấp đầy rồi, ta chẳng thể len chân nổi nữa.
Sau khi Dương Doanh Doanh đi khỏi, tôi ngồi xổmbot_an_cap trong góc, nghiêng nhắm mắt lại. Tôi vào giấc rất nhanh, chỉ cần lỏng tinh thần, xung quanh khôngleech_txt_ngu có tiếng độngleech_txt_ngu quávi_pham_ban_quyen lớn thì cơ bản hai phút ngủ say. Lần này còn nhanhbot_an_cap hơn nữa, vì tôi thật sự quá mệt rồi.
Rất nhanh đó, từ một buồng nhỏ hẹp phát những tiếng ngáy khẽ.
Giấcbot_an_cap tôi ngủ quên tiêu, đến khi tỉnh dậy thì thấy đã qua mộtvi_pham_ban_quyen tiếng rưỡi rồibot_an_cap.
Thôi xong!
Người phụ nữ Dương Maibot_an_cap kia chắc sẽ mắng tôi một trận tơi bời cho xem!
nhưng, khi tôi trở lại xưởng làm việc, Dương Mai không hề nổi trận lôi đình.
Cô ta chỉleech_txt_ngu thản buông một : Lần sau muốn ngủbot_an_cap thì túcvi_pham_ban_quyen xá mà ngủ, cậu xin nghỉ, tôi duyệt đơn .
Lời của Dương Mai khiến tôi vừa chút ngượng ngùng, vừa cảm nhận được một luồng . Nghĩ lại lúc đầu ta đốileech_txt_ngu xử với ngươi thế nào chứ! Giao cho tôi những việc giá thấp thì thôi đi, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn hở chút là mắng mỏ xả. Bây giờ thì tốt vớileech_txt_ngu tôi không sao tả xiết!
Dương Doanh Doanh càng khỏi phải , sau đêm tôi ra mặt bảo cô ta, ta trực tiếp thành “fan cuồng”. Dĩ nhiên, cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyên nhân lớn nhất khiến họ thay đổi độ có lẽ vẫn nằm sức hút cá nhân của tôi. Một chàng trai trẻ đẹp ngời , cao một mét tám mốt, tam quan cực chuẩn, chính nghĩa lại còn cần làm việc như tôi, thật khóbot_an_cap để ai đó không thích cho được.
Nhoáng cái đã lại đếnleech_txt_ngu buổi tối.
Lúc tan làm, chị đột nhiên tôibot_an_cap ở cổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà máybot_an_cap, chuyện mà mấy ngày trước không hề có. Tôi nghĩ việc này có liên quan nhấtvi_pham_ban_quyen định đến chuyện Lương Vĩ Hoaleech_txt_ngu ra nước ngoài. Khivi_pham_ban_quyen Lương Hoa còn ở nhà , Tần tỷ rất ít khi xuất trước mặt mọi người, tan làm là vềleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túc xá ngay rồi ngoài nữa. Giờ Lương Vĩ Hoa đi rồi, chị cũngvi_pham_ban_quyen không cần phải suy nghĩ quá nhiều.
Tần nay vẫn mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc váy hoa nhí đó, cả ngườileech_txt_ngu toátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên một đẹp tri thức, thanh tao khó tả. Chị dâu như rất thích mặc váy, tiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ mặc đi mặc lại mỗi bộ này. Ừm, hôm nào rảnh phải lén đi trung thương mại mua cho chị hai chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net váy mới, vừa hay sắp đến ngày Quốc tế Phụ nữ rồi, tặng chị làm quà luôn.
“Phương Nham, đi tắm em, lát nữa cùng đi ăn đêm.”
“Vâng.”
Thấy tâm trạng Tần tỷ rất tốt, lòng tôi cũng vui lây.
Đến khi tôi tắmvi_pham_ban_quyen rửa xong bước ra, lại thấy Dương Doanh Doanh ở đóleech_txt_ngu.
“Cô để tôi và chị dâu ănvi_pham_ban_quyen tử tế , làm cái đuôi bám vui lắmvi_pham_ban_quyen à?” Tôi lườm Dương Doanh Doanh một cái, hậm hực .
“Này! Cậu có nhầm không đấy? Đó là chị cậu, không phải cậu! Tôi là vợ đây này, cái gì mà đuôi bám đuôi?” Dương Doanh Doanh cãi một câu, sauleech_txt_ngu đó lấy cánh tay tôi, cười hi hi bảo: “Đi , tối nay tất chi phí để tiểu thư Dương đây bao hếtbot_an_cap.”
Đối với chuyệnleech_txt_ngu tôi chẳng lạ lẫm gì, đành để mặc cho Doanh Doanh ôm.
Nói cũng , bộ ngực đầy đặn và săn chắc Dươngleech_txt_ngu Doanh Doanh rõ ràng đang ép sát vàovi_pham_ban_quyen cánh tay tôi, vậy mà tôi lại chẳng phản ! Là cô ta thiếu hút hay tôi đã thanh tâm quả dụcbot_an_cap rồi? Tôivi_pham_ban_quyen rõ lắm, nhưng tôi biết chắc rằng nếu đổi là chị dâu, thì “ anh em” của tôi đã đầu dậy từ lâu .
Có lẽ trong lòng , cô ta luôn hình tượng của một chiến ! Hoặc giả là, vị của chị dâu quá chắc, những người phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác chỉ cửa đứng một bên.
điểm ăn uống là quán phở mà Tần tỷ nhất, ba chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi xuống Dương Mai cũng đến!
ta bước vào quán, thời không nhậnleech_txt_ngu đó Dương Mai!
Mãi cho đến khi ta ngồi xuống cạnhvi_pham_ban_quyen tỷ, tôi mới nhìn ra, tiệt, đây là trưởng sao?!
Chủ yếu là vì cách ăn mặc lúc của ta và hình ảnh đi làm biệt quá lớn!
Tối nay Dương Mai mặcleech_txt_ngu một chiếc áo len tăm dàileech_txt_ngu tay màu trắng cổ thấp, ra một ngần dưới cổ, chí có thể thấy khe đầy khiêu khích. Phía dưới ta mặc một chiếc chân váy ngắn dáng suông, đôi chân dàileech_txt_ngu đến lóa .
Không chỉ trang phục thay đổi, trên mặt ta cũng điểm nhẹ, đôi môi còn tô son thẫm, hèn chi tôi không nhận ra ngay đầu. Phải thừa nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằngvi_pham_ban_quyen, sau khi làm thật sự đẹpbot_an_cap!
Mỗi bước đi, cái lắc mình là sự dỗ, mỗi nụ cười, mỗi cái liếc mắt đều theo phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình, sức gần như đuổi kịp chị dâu! Tiếc chị dâu đãvi_pham_ban_quyen chiếm vị tiên phong lòng tôi rồi, ngươi có gợi cảm đến đâu thì cũng không có hứng đâu.
Sau khi ngồi xuống, Dương lườm tôi một cái trước, ước chừng lại phát hiện tôi nhìn trộmvi_pham_ban_quyen ta. Tôi bĩu môi, mặt không chút hổ thẹn. Ngươi mặc thế này ra đường cho người ta ngắm, sao tôi lại được nhìn? Cứ làm như tôi chiếm của ngươi lắm không bằng.
Quán chỉ có phở xào, có mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác. Thế nên mười sau, trước mặt bốn người chúng tôi đã cóleech_txt_ngu mấy xào. Ăn xong, tôi tranh phần trả .
Rời quán phở, một nam ba nữ tôi thong dong tản trên đườngvi_pham_ban_quyen. Có Tần tỷ và Dương Mai là hai tuyệt nhân , cộngbot_an_cap thêm Dương Doanh là một thiếu trẻ trung tràn đầy sống, tỉ lệ ngườileech_txt_ngu quay đầu nhìn lại điều không cần bàn cãi.
Dương rất tận những ánh nhìn kinh ngạc của người khác cho mình, ta cứ thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao đầu đi, giống như thiên nga . Còn chị thì có chútleech_txt_ngu kháng cựbot_an_cap, khi đi lại thức đầu. Điểmvi_pham_ban_quyen này tôi và chị rất nhau, tôi cũng không thích cảm giác bị người khác chú ý.
Còn về Doanh Doanh, cô ta cứ chặt lấyleech_txt_ngu cánh tay tôi, chốc lên mặt tôi hết cái này đến cái khácvi_pham_ban_quyen. Trước cảnh này, Dương Mai và Tần tỷ đều không có phản ứng gì lớn, dường như đã công nhận mối hệ giữa chúng tôi.
Tôi bất lực, bởi vì tôi vốn dĩ không muốn yêu đương với Dương Doanh Doanh, người trong mộng của tôi phải là kiểu phụ nữ dâu và Dươngbot_an_cap Mai !
Dương Maivi_pham_ban_quyen nghị đi làmvi_pham_ban_quyen trên thị trấn, Tần tỷ không đồngvi_pham_ban_quyen ý, chị nói hôm nay đã rồi, dạo thêm một lát nữabot_an_cap phải xưởng. Mai như nhớvi_pham_ban_quyen điều gì đó nên không nói nữa. Còn Dương Doanh Doanh kéo tôi chơi net, không ýbot_an_cap. Chủ yếu là lát nữa tôi còn phải đến sân trượt làm việc.
Không có chuyện gì rắc rối ra, chín giờ rưỡi, cả nhóm tôi quay về. Dương về căn hộ sau nhà máy, tôi cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị dâu vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương Doanh Doanh về xưởng.
, chị về trước , em có mấy lời muốn nói với Nham.” Vừa bước vào xưởng, Dương Doanh Doanh đã kéo tôi lại và nói với chị dâu.
Tần tỷ mỉm cười rồi một mìnhvi_pham_ban_quyen rời đi.
“Cô có chuyện gì nói đi, tôi còn đang chờ về đây, buồn ngủ chết đi được.” Tôi thiếu kiên nhẫn nói.
Nham, chúng ta quabot_an_cap kia nói.” Dương Doanh Doanh chỉ vào rừng cây nhỏ phíabot_an_cap đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà máy, trên mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiếm khi lộ ra vẻ thẹn thùng.
Tôi thầm không ổn, người phụ nữ này chắc chắnvi_pham_ban_quyen không có ý tốt.
“Không đi! gì thì nói ở đây.” Tôi từ chối cực kỳ dứt khoát.
“Cậu có đi không?”
“Không đi.”
cậu không đi, tôi sẽ với Tần tỷ chuyện cậuvi_pham_ban_quyen làm thêm!” Ánhbot_an_cap mắt Dương Doanh Doanh tràn đầy đe dọa.
Trong mắng Dương Mai đúng là đồ mồm loa giảileech_txt_ngu, sau đó, tôi chùnleech_txt_ngu . Với sự quan tâm của chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu cho tôi, nếu tôibot_an_cap làm thêm ở quán đồ nướng, chắc chắn chị sẽ đến tậnvi_pham_ban_quyen nơi kiểm chứng. Đến lúcbot_an_cap đó chẳng phải sẽ lộ hết sao?
“Khôngleech_txt_ngu phải chứ, cô muốn gì hả? Ở đây nói được sao.” Tuy vẫn giữ thái độvi_pham_ban_quyen từ chốibot_an_cap nhưng điệu yếu đi rất nhiều, ít nhất có thể nghe ra ý thỏa hiệp.
“Ở đây qua kẻ lại, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nào được! Đi thôi, đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rừng nhỏ, tôi nhanh lắm.”
tốt nhanh một chút, tôi ngủ lắm .”
Nói , tôi miễn cưỡng theo Dương Doanh Doanh về phía rừng cây . Diện tích khu rừng nàyvi_pham_ban_quyen cũng không , trồng những loại câyleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi tên được, gần rừng còn có hai cái lầu vọng cảnh, coi như là vườn saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cái nhà máy này. lầu thường có người, tối nay cũng không ngoại lệ, Doanh Doanh như không nhìn những người đóbot_an_cap, kéoleech_txt_ngu tôi chui tọt vào rừng cây.
Vào đến , cô ta ấn tôi lên một thân cây lớn đểvi_pham_ban_quyen ngăn tôi chạy thoát. Sau đó hơi thẹnleech_txt_ngu : “Phương , tôi muốn biết hôn là cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác nhưleech_txt_ngu thế nàobot_an_cap.”
Chưa kịp để tôi phản ứng, đôi của cô ta .
Trước đây Dương Doanh toàn hôn trộm tôi, mà lạivi_pham_ban_quyen hôn má, tôi không giác gìbot_an_cap lớn. Nhưng lần này khác, chết , là hôn môi!
Mặcleech_txt_ngu miệng luôn nói không thích Dương Doanh Doanh, nhưng khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm nhận đượcleech_txt_ngu bờ môi mềm mại của cô , cả ngườileech_txt_ngu có luồng điện chạy qua, bấtvi_pham_ban_quyen run một cái. Cảm giác tuyệt diệu không sao tả xiết đó không khác gì cảm giác tôi mơ thấy chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâuvi_pham_ban_quyen.
Tiếp , Dương Doanh Doanh vòng tay qua cổ tôivi_pham_ban_quyen, nụ hôn ngày càng nồng cháy. Một chiếc lưỡi thơm tho mềm mại không xương ngang nhiên vào trong miệng , giống như một tên phỉbot_an_cap hung hãn, tùyleech_txt_ngu ý rong đuổi trong khoang miệng tôi.
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngẩnvi_pham_ban_quyen , tôi sững sờ, đồng thời cũng chìm đắm trong đó. Lúcleech_txt_ngu này tôi cũng tự chủ được mà bắt đầu đáp lại cô
Dưới ánh trăng, trong cây, hai người ôm nhau, hình khít. Gió không bóng, đêm không , ôm hôn một phút hồ.
Đến khi sắp thiếu oxy, Dương Doanh cuốileech_txt_ngu cùng cũng thu môi lại. Saubot_an_cap chúng tôi cùng thở hộc. tượng vốn khiến người ta xấuvi_pham_ban_quyen hổ đỏ mặt, tình tứ vô ngần bỗng chốc trở buồn cười.
“Phương Nham! Mặt đỏ lên rồi kìa! Vậy mà còn không thíchleech_txt_ngu tôi!” Doanh Doanh ngẩng đầu nhìn một cái, rồi vừa khám phá ra lục địa mớileech_txt_ngu, vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sướng lên.
“Đây là chuyện cô muốn nói với tôi sao? phụ nữ đúng là đồ lừa đảo!”
Sau khi phàn một , tôi bỏ lại Dương Doanh Doanh rồi bước ra rừng cây nhỏ.
Doanh đuổi theo, cười hỏi tôi: “Phương Nham, cảm giác thế nào?”
“Không cảm .”
“Lừa người, mặt cậu đỏ hết rồi , lần sau chúng ta lại đến rừng cây nữa ?”
đi, tôi không bao đi với , chẳng có gì vui cả, vui chút !”
Trở về ký túc , tâm tôi vẫn còn chút xao . Mẹ kiếp, sao dư âm lớn thế này? Tôi thừa nhận, miệngvi_pham_ban_quyen thì khôngvi_pham_ban_quyen vui, nhưng thực ra lại khá tận hưởng và vương . Không ngờ hôn cô gái giác kỳ diệu đến thế. Lúc đó Dương Doanh Doanh chỉbot_an_cap mải nhìn mặt tôi mà nhìn xuống dưới, nếu không, cô ta nhất định sẽ to hơn: “Phương Nham, anh còn nói không thích tôi, sao phía dưới anh lại”
Chết tiệt, không nào? Sao lại có cảm giác với Dương Doanh Doanh rồi? Chẳng lẽ tôi sự thích cô ta sao? Không , sao tôi thể cô ta chứ, trong lòng tôi chỉ có chị thôi. Tiếp đó, tôi khả khác. Nếu hôn Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Doanh Doanh đã tuyệt vời thế này, thì nếu là chị dâuvi_pham_ban_quyen, sẽ sướng tậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời ? Đừng là hôn, chỉ cần đến cảnh đó thôi, cả người tôi đã run bắn lên vì phấn khích.
Sau một hồi mơ mộng hão huyền, tôi buộc con vào chân, thay bộ đồ thể thao, lén lút như kẻ trộm rời khỏi xưởng, thẳng tiến đến sân băng. cũng nhận ra cái cớ làmvi_pham_ban_quyen thêm ở đồbot_an_cap nướng không giấu được , trạng uể oải thường xuyên của tôi sớm muộn gì khiến chị nghi ngờ. Vì vậy, tôi định tối nay đi một , rồi nói với Cẩu tiếng, nghỉ ngơi vài ngày để hồi phục sức lựcbot_an_cap rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới quay lại.
Nửa tiếngleech_txt_ngu sau, đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sânvi_pham_ban_quyen trượtvi_pham_ban_quyen băngleech_txt_ngu. Làm được ngày , quy tắc tôi đều hiểu, việc đầu tiên tìm Đại Cẩu báo cáo. Đạibot_an_cap Cẩu thường trong phòng hông, tối nay cũng không ngoại lệ. Chỉ , cảnh tượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút nhức mắt.
Tôi một gái hai chân Đại Cẩu, không uốnleech_txt_ngu , miệng phát ra tiếng rênbot_an_cap rỉ ư ử, thân thì trần trụi hoàn toàn. tòa tuyết sơn trắng ngần như đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhảy múanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhấp nhô lên xuống không theo quy nào.
Nếu bạn hỏi tôi cảm thấy , thú thật là nhức mắt. Dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao đây cũng là lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy bầu ngực một người phụ nữ, phản ứng đầu tiên không phải là kích , mà là ngột và hoảng hốt, rồi tôi theo bản năng quayleech_txt_ngu mặt đi . Thấy tôi vào, cô gái kia dừng lại, tôi ngheleech_txt_ngu Đại Cẩu hổn hển nói: “Đi tìm A Báo đi, hắn sẽ sắp nay cho mày.”
Tôi gật đầu, khi đi liếc kia một cái, mẹ kiếp, hóa không phải cô nàng kia.
khu vực bên ngoài sân trượt, tôi thấy A Báo đứng cách quầy thu ngân không xa, bèn bước tới.
“Anh Báo, anh Cẩu bảo em đến tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh.”
A Báo quay lại, nghiêng đầu liếc xéo tôi, cười khẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Nhóc con, mày thấy công việc này thế nào? Nhàn hạ chứ?”
gật đầu: “Cảm ơn Lôi Ca và anh đã cho bát cơm ăn, ơn huệ này sẽ quên.”
ngờ giây tiếp , sắc mặt Báo đổi ngột, ánh hiện khinh bỉ coi thường đậm , lùng nói: “Hừ! Cái loại việc màyleech_txt_ngu đang làm ấy, mấy bà rác cũng làm được! thật không hiểu nổi cần loại người như mày đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm gì, đúng là một thằng phế vật!”
A nhục mạ mình như , sắc mặt đổi, đôi lông mày nhíu , ánh mắt không che giấu nổi tức giậnvi_pham_ban_quyen. Tính tôi là , ai tốt vớibot_an_cap , tôi sẽ tốt lại bội; ai giẫm tôi, tôi chẳng nể nang gì, bất kể kẻ là ai!
? phục à?”
A Báo tiến lại gần hai bướcvi_pham_ban_quyen, dùng bộ ngực vạm vỡ mạnh vào người tôi. Cả lời nói lẫn đều là sự khiêu khích trắng trợn và tình. tất nhiên là không phục, nhưng tôi không bốc đồng. Tôi và A Báo đều là người của Lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ca, nếu thật xảy ra xung đột, Ca sẽ là người đau đầu nhất. Hơn nữa Tào lão đầu cũng dặn, giới giang hồ kỵ là lục đục nội bộ, xảy ra, một bên chắc chắn sẽ phải chịu !
vi_pham_ban_quyen thế, tôi chọn lùi bước.
“Anh Báo, anh Cẩu bảo em đến nhậnbot_an_cap việc.”
Thấy tôi động nhượng bộ, A Báo lấn tới nữabot_an_cap.
“Vẫn phụ tráchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khu vực qua của .”
xong một nhàn nhạtvi_pham_ban_quyen, A Báo ghé sát tai tôi, thì thầm: “Nhóc con, sớmleech_txt_ngu muộn gì tao phải đánh với mày trận, xem rốt cuộc nào giỏi đánh đấm hơn!”
Tôi hít hơi thật sâu, rồi lặng lẽ bước đi. tôi muốn nói với hắn: “Tốt , hay là bây giờ luôn đi!”
Thú thật, từ khi đến Đông Quản, tôi cảm thấy tay mình maibot_an_cap một đi nhiều, vì đã lắm không tập. Ởvi_pham_ban_quyen quê, ngày tôi đánh mộc và bao cátleech_txt_ngu, dù linh hoạt hay tốc độ phản xạ đều khiến Tào lão đầu cảm thán không thôi. Giờ đây, đột ngột lười nhác khiếnleech_txt_ngu tôi không chút nào! Tào lão đầu cũng nói, cách tốt để nâng kỹ chiến đấu chính là thực chiến. Thếleech_txt_ngu nên, tôi cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết thân thực có thể đánh tới mức nào.
Chỉ là, tỉ với A Báo có chút không thực , nên tôi không phản ứng gì.
làm tối nay vẫn tốt như mọi khi, liếc nhìn kệ giày, chẳng còn lại nhiêu. Trong sân có tổng cộng trăm đôi giày , là hiện tại trong này nhất năm trăm người! Mẹ kiếp! Đúng là tiền chảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào như nước!
cứ ngỡ tối nay cũng sẽ những đêm trước, bình lặng trôi qua đến bốn giờ sáng, sau đó dọn dẹp giày rồi lĩnh tiền ra về. Nào ngờ, biến cố lại xảy ra!
Khoảng mộtleech_txt_ngu giờ sáng, cóvi_pham_ban_quyen một nhóm người đến sân trượt, tầm mười lămleech_txt_ngu mười sáu , gã nào cũng manh, bặm . Nhóm này không thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vừa vào sân bắt đầu gây . gây rối chỉ có một, đó liên tục vỗ vào mông các cô gái, miệngbot_an_cap còn phát ra những tiếng hét đầy khích.
Bị làm phiền như vậy, những cặp đôi đang lướt đi thoăn thoắt đều dừng lại, theo đó cũng im bặt. Kiểu gây rối ác ý và lại còn đông người thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã vượt quá phạm những kẻ bảo kê như chúng tôi, ít nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng để Đạileech_txt_ngu Cẩu ra mặt.
Dĩ nhiên, tôi thể cứ đứng ngây ra đó mà phải lập tức xuất hiện trong mắt của Đại Cẩu để chờ đợi chỉ thị tiếp theo của anh. Sau đó, tôi nhanh chóng chạy về phía dãy nhà ngang.
chưa đến nơi đã Đại vội vã đi tới, vẻ mặt nghiêm trọng như thể đối mặt với đại địch. Phía sau anh là bảy tám tên tay sai, khôngleech_txt_ngu nói gì, lẳng lặng bám theo sau.
“Bân ca, anh làm cái gì thế? phá sân ?”
tuổi Đại Cẩubot_an_cap, mặc chiếcleech_txt_ngu áo sơ mi hoa hòe bước ra, cười với Đại Cẩu: “A , đừng hiểu lầm, tao đến đây chỉ vì việc. Thứ nhất, nói chỗ này của bọn mày có nhiều gái , mà lại còn là hàng chất lượng cao, muốn tận mắt kiểm chứng xem sao. Sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật chứng lời đồn quả không sai chút nào! Ha ha.”
hai là đòi lại công bằng cho thằng em tao.”
Đại Cẩu nhiên đáp: “Bân , có chuyệnleech_txt_ngu gì thì chúng vào trong , làm khách khứa sợ chạy mất.”
mặc áo hoa lộ vẻ hung : “Bớt nói nhảm đi! Bảo Lôi cút ra đây! phải hỏi cho ra lẽ, tại sao em trai tao đến đây chơi? Mẹ kiếp, lão định nhắm vào ai hả?”
vị Bân ca có vẻ cao hơn Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cẩu, dù đã rất giận dữ nhưng vẫnleech_txt_ngu nén lửa giậnleech_txt_ngu, chậm giải thích: “Bân ca, chuyện này sao thể trách bọn tôivi_pham_ban_quyen ? Em trai anh lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào đến cũng gây sự, chẳng biết đã dọa bao nhiêu khách chạy mất rồi. Nếu để mặc như vậy thì cái sân nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của bọn tôi còn làm ăn ?”
ca cười âm hiểm: “Mẹ , thế gọi là gây sự à? Luật pháp nào định trong sân băng được sờ môngleech_txt_ngu người hả? Tao còn mong có đứa sờ mông tao đây này!”
Đạileech_txt_ngu nói: “ ca, anh nói thế thì đúng là đang vô lý đùng đùng rồi.”
Bân ca đột nhiên cao giọng: “Tao mà vô ? Bọn mày giương mắt nhìn người tao bị đánhleech_txt_ngu, nhìn em tao bị dao kề vào cổ màleech_txt_ngu đến một câu không dám ho he ! Thằng em taoleech_txt_ngu giờ sợ đến phát bệnh rồi, mẹ nó chứ, đến cửa cũng không dám bướcbot_an_cap ra! Chuyện này, Lão Hổ bắt buộc phải cho tao một xin lỗi thỏa đáng!”
Tôi chợt bừng , mẹ kiếp, hóa ra gã này là anh trai của Hoàng Mao!
Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cẩu rõ ràng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi giận: “Vậy anh tính nào?”
“Tinh thần em trai tao bị ảnh hưởng nghiêm trọng, chạy chữa trước sau cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốn mấy chụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net triệu rồi. Thôi thì nể tình quan hệ bình thường cũng không tệ, tao bớt cho bọn mày một , lấy hai mươi triệu là xong chuyện. Bằng không”
Bân ca nheo mắt, tiếp: “ không mày giao cái đứabot_an_cap đã đánh em tao đây, những việc còn lại không mày bận tâm nữa.”
nói đó, tim tôi thốt lại! Mẹ kiếp, Cẩu sẽ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giao tôi ra đấy chứ? Dù có biết đánh đấm đến đâu thì bên phía ca cũng có mười mấy người, làm sao tôi hạ gục hết được? Hơn nữa, chuyện qualeech_txt_ngu mấy ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, sao Vương Bân vẫn bámvi_pham_ban_quyen riết không ? Lẽ nào người trong giang hồ lại dai đến thế?
Sự thật không đơn giản vậy, gì tôi nghĩ chỉ là bề nổi, bên còn ẩn chứa hiềm và đấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đá phứcvi_pham_ban_quyen tạp . Vương Bân cũng sở hữu một sân trượt băng ở phố khác, tích thậm chí còn lớn hơn chỗ này, nhưng kinh doanh lại rất ế ẩm. Mỗi ngày chỉ lèo tèo vài mống . Nguyên nhân cụ thể nằm ở chính hai anh em nhà hắn.
Hồi đầu, trượt băng của Vương Bânbot_an_cap ăn khấm khá, nhưng hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và em trai Vương Binh đều làbot_an_cap lũ háonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hễ thấy cô xinh đẹp là lại tìm đủ mọi cách lừa vào phòng, sau đó giở bại. Có những cô gái tính tình yếu đuối, lạivi_pham_ban_quyen ngạibot_an_cap thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lựcbot_an_cap của Bân không đành ngậm đắng nuốt . Nhưng cũng người không nuốt trôi cục tức này mà chọn cách cảnhbot_an_cap sát.
Chuyện này ầm ĩ một thời gian dài, tuy cuối Vương Bân cũng dùng tiền xuôi mọi chuyện, nhưng từ đó chẳng ai dám sân của hắn nữa. địa bàn của Lôi Caleech_txt_ngu ngày càng đông khách, còn của mình thì vắng hoe, Vương Bân nảy sinh đố kỵ, bèn sai trai Binh sang đây quấy phá. Sau vài vậy, Lôi quyết định không gì anh em nhà kia nữabot_an_cap, trực tiếp liệt Vương Binh vào danh sách đen.
Vương nuốt trôi cơn giận, liền lấy tôi đánh nhừ tử đàn của hắn và dùng dao khống chế Vươngbot_an_cap Binh để tìm đếnvi_pham_ban_quyen gâyvi_pham_ban_quyen sự. Mục đích cuối của hắn không phải là tôi, mà là gây ảnh đến việc kinhvi_pham_ban_quyen doanh , nhân tiện tiền một khoản, chỉ có thế thôibot_an_cap. Vì vậy, vừa mới sân, bọn chúng đã bắt đầu mông phụ nữ, cố tình tạo ra tác động xấu.
.
“Bân ca, anh nói thế chobot_an_cap chúng tôi quá. Hôm đó là do Binh ca ngứa tayvi_pham_ban_quyen sờ mông con nhà người ta nênleech_txt_ngu mới bị người đánh, liên quan gì đến chúng tôi đâu? Hơn nữa, chúng tôi cũng đã mặt can thiệp rồi, không tin thì tríchleech_txt_ngu xuất camera.”
Đại Cẩu cố gắng dùng lý lẽ để phục, nhưng những kẻ lăn lộn trên giang hồ, mấy ai giảng đạo lý? Nếu có giảngvi_pham_ban_quyen, là đạovi_pham_ban_quyen lý của nắm đấm.
Thấy Bân ca xua tay nói: “Mẹ , đừng có nhảm với mấy thứ đó! Bảo Lôi Lão Hổ đây, tao chỉ hỏi lão định chuyện này thế nào!”
“Mày muốn giải quyết thế nào?”
Một nói trầm , đầy uy lực nhưng lại kìm nén cơn giận vang lên bênbot_an_cap tai . Tôi đầu lại nhìn, hóa đã tới! Phải thừa nhận rằng, ca đúng là đại ca, Lôi Ca không đi thái mà cả người còn tỏa ra một khí mạnh , không giận mà uy.
Thấy Lôi Ca, vẻ ngông cuồng trên khóe môi Vương Bân thu lại , hắn cười như không cười nói: “Lôi Lão Hổ, làm ăn đạt thế này, chắc đêmbot_an_cap nào mơ cũng cười tỉnh nhỉ?”
Lôi Ca thản nhiên đáp: “Đừng có nói mấy lời vô đó. Bân, tao đã đủ khách sáo với mày rồi, vậy mà mày hết lần này đến khác phái đến quấy phá, rốt cuộc màyleech_txt_ngu muốnleech_txt_ngu cái gì?”
Vương Bân cười khẩy: “ Lão , cơm có thể ăn bừa nhưng lời không nói đâu nhé! Anh em chỉ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ủng hộ, lại còn trả tiền đàng hoàng, hai chữ ‘quấy phá’ từ mà raleech_txt_ngu?”
“Được, taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thèm chấp này, taovi_pham_ban_quyen còn bận làm ăn, không rảnh đôi co. Mau người của mày cút ngay tao!”
Vương Bân hừ tiếng: “Hôm nay nếu không cho lời thích thỏa đáng, tao sẽ không đi đâu hết!”
Lôivi_pham_ban_quyen Ca tứcleech_txt_ngu quá hóa cười: “Em trai mày tự đâm đầu vào đá, giờ lại quay sang đổ lên đầu . Vương Bân, hèn gì doanh mày chẳng ra làm sao, cái gì cũng có nguyên donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nó cả!”
“Mẹ kiếp! Lôi Lão Hổ, dù tao có lỡvi_pham_ban_quyen vận thì chưa đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượt mày cười nhạo!”
Dứt lời, mười mấy đàn em của Vương Bân tức tiến lên một bước, ánh mắt kẻ lóe những tia nhìn lẽo người! Bên phía chúng tôi cũng không hề ra yếu thế, Cẩu vội vãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước đến cạnh Lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ca, đám tay chân tôi cũng đồng loạt áp sát, đối phương bằng những mắt thâm hiểm không kém!
Trong khoảnh , khí dường như lại! sân trượt băng tràn ngập luồng sát khí vô , những tia điện không tên nổ lách tách trong không trung. Tôi dám chắc rằng, chỉ cầnbot_an_cap Lôibot_an_cap Ca thốt thêm một cay nghiệt nữa, đôi bên sẽleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu còn cứu vãn! Một cuộc hỗn chiến coi như nổ ra!
Có lẽ vì lo cho việc kinh doanh của sân trượt, toan tính khácbot_an_cap, Ca đã khôngbot_an_cap tình hình tồi tệ thêm. Hắn chỉ thản nhiên nói: “Vương Bân, dám ngông cuồng ngay tại địaleech_txt_ngu bàn của tao, rốt cuộc là ai cho gan đó? Tao khuyên mày một câuvi_pham_ban_quyen, đừng có ngu ngốc mà đi làm bia đỡ đạn cho kẻ khácleech_txt_ngu!”
Từ câu nói này của Lôi Ca, tôi dường cảm thấy sự việc không hề đơn giản. Có lẽ trong xen lẫn nhiều cuộc tranh chấpbot_an_cap giang hồ phức tạp hơn.
Vương Bân nhíu màyleech_txt_ngu, sắc mặt rõ rệt, nhưngleech_txt_ngu ngay lập tức hắn đã lấy lại vẻ hung tợn, gào lênleech_txt_ngu: “Lôi Lão , mẹ kiếpvi_pham_ban_quyen mày sợ à? Taovi_pham_ban_quyen dám thì không sợ mày chơi chiêu trò bẩn thỉubot_an_cap! Mau quyết định đi, mộtvi_pham_ban_quyen đưaleech_txt_ngu hai vạn tệ để kết thúc này, là giao thằngleech_txt_ngu nhóc kia ra đây taoleech_txt_ngu!”
này, Đại Cẩu bỗng nhiên bước tới bên cạnh Lôi , ghé sát tai gì đóbot_an_cap. Sau đó, tôi thấy ánh mắtleech_txt_ngu Lôi liếc nhanh về phía tôi đang đứng.
Chết tiệt! Không lẽ nào, Lôi Ca địnhbot_an_cap lôi tôi làm thế thân thật ? đây là cách giải quyết tốt nhất, nhưng trực giác mách bảo tôi rằng Ca sẽ không làm như .
Lôi Ca bỗng bật cười, nói: “ Bân, cách giải quyết, mày có muốn không?”
“Nói đi!”
Ca tiếp tụcvi_pham_ban_quyen: “Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yêu mày đưa ra thực sự có hơi viển vông, nếu tao đồng ý thì còn mặtbot_an_cap nào mà lăn lộn ở Hà này ? Thếbot_an_cap này đi, tao chủ động lùi một , ta theo quy tắc giang hồ, quyết đấu một chọi một, thấy thế nàobot_an_cap?”
gọileech_txt_ngu một chọi một chính làbot_an_cap tiếng trong giới giang hồ, nghĩa là đấu tay đôi. Khi một vài nhóm hoặc tổ chức xảy xích mà mâu thuẫn không quá lớn, họ thường thích dùng cách này giải vấn đề. Đôi bên cam kết trước, bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào sẽ có định đoạt, bên kia không được phép lật lọng.
“Được thôi!”
Không ngờ Vương lại đồng ý ngay mà không chút doleech_txt_ngu dự, “Đấu đôi đấu tay đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tao nói trướcbot_an_cap, nếu tao thắng, hai vạn tệ kia mày được quỵt đâu !”
“Quân tử nhất ngôn! Lôi này thua được thì cũng được!”
lời, đôi tự lùi lại, nhường trống ở giữa để làm sàn đấu.
“Lôi Ca, để tôi lên!”
Đối mặt với sự chủ xin đi giết giặc của Aleech_txt_ngu , Lôi Ca ngần ngừ một látleech_txt_ngu rồi cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng gật đầu. Ở phía bên kia, một gã đại cũng bước ra từ đám ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương . này cao hơn một métbot_an_cap , cơ bắp cuồn cuộn từngvi_pham_ban_quyen , nhìn sơ qua là biết dân luyện võ chuyên nghiệp!
“Báo con, lần trước tay đôi mày đã thua dưới tay ta rồi, giờ vẫn còn dám chiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao!”
Gã đó xoay cổ, phát ra những tiếng kêu răng rắc, với A Báo một cách khinh khỉnh.
“Hừ, A Ngưu, lần trước là ta sơ suất, lần nàyvi_pham_ban_quyen ta sẽ khiến ngươi phải nằm rạp đất mà ông nội!”
Không thèm nói nhảm, dứt lời, Báo vung nắm đấm to như bao cát thẳng về phía A . Chẳng ai ngờ Ngưu không có ý né tránh, gã cũng vung cánh tay theo cách tương !
“Bìnhbot_an_cap! Bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Hai tiếng động trầm vang lên, nắm đấm A Báo và Ngưu đều nện thẳng vào mặtvi_pham_ban_quyen đối ! đánh đấm lấy cứng chọivi_pham_ban_quyen , thịt đè thịt này khiến người xem không khỏi máu nóng sục ! Hèn gì những thi đấu quyền anh lại được yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích đến thế, nếu tận mắt chứng kiến, người ta sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không bao giờvi_pham_ban_quyen nhận được sự căng thẳng và thích đến từng thớ cơ như vậy!
Sau đấm, đã rõ ràng! thấy Aleech_txt_ngu Báo loạng choạng lùi lại vài lớn, suýt ngồi xuống đất! Rõ ràng, hắn đã bị cú của A Ngưu làm cho choáng váng. Trong khi đó, A Ngưu tuy cũng khomvi_pham_ban_quyen lưng lùi lại hai , nhưng mức độ chấn nhẹ hơn A Báo rất nhiều.
Giây tiếp theo, A Ngưu đột ngột đứng dậy, tung một cú diện A ngã nhào ra đất! Sau , gã trực tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưỡi lên A Báo, những nắm đấm nặng trịchleech_txt_ngu bắt đầu màn tẩn điên cuồng!
“Ha ha ha ha!”
kiến cảnh này, Vương Bân không kiềm được mà phávi_pham_ban_quyen cười tiếng.
“Được rồi A Ngưu, giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút thể diện cho Ca .”
Nói xong, Bân nhìn Lôi Ca, đắc ý: “ thì phải chịu, đưa tiền đây!”
dè Lôi Ca vẫn ungbot_an_cap dung xòe một bàn tay ra, nói: “ vạn! là đấu tay đôi, mày vẫn tao, tao đủ vạn!”
“Năm ? Mẹvi_pham_ban_quyen kiếp, Lãobot_an_cap , lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông điên rồi nghe nhầm đấy? Tay sainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giỏi đánh nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ôngbot_an_cap chẳng phải là A sao? Ngay cả nó cũng thua rồivi_pham_ban_quyen, ông còn tẩy nào nữa mà đòi đấu tôi?” Sau nghe Lôi Ca đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra mức đặt cược năm vạnleech_txt_ngu, Vương Bân khôngvi_pham_ban_quyen nhữngleech_txt_ngu không kinh ngạc mà còn lộ vẻ vui mừng, giọng vẫn nồng nặc sự ngông .
“Mày không nghe nhầm đâu, đúng nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vạnbot_an_cap. Thế nàobot_an_cap Vươngleech_txt_ngu Bân, có dám không?”
“Mẹ nó, tao mà sợ mày chắc? chọn ngườibot_an_cap đi, tao vẫn để Ngưu ra !”
Lôi Ca chậm rãi xoay người, nhìn về phía tôi đứng, nhàn nhạt thốt ra một câu: “Nhóc , đây đi!”
hắn không gọi tên tôi, nhưng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết Lôi Ca đang nói mình.
Thực ra khi Lôi Ca đềvi_pham_ban_quyen xuất đấu tay đôi, tôi đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình sẽ là lựa chọn đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiên , không ngờ lại bị A Báo kia mất.
Vì nể tình anh hoặc để tinh thần đoàn kết, Lôi Ca đã từ chối A Báo.
Nếu A Báo thắng thì mọi chuyện êm xuôi.
hắn lại thua, vả lại còn thuabot_an_cap ngay trên địa bàn của mình. Lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cavi_pham_ban_quyen không nổi cái nhục này, buộc phải nâng mức cược lên để quyết đấu thêm một nữa.
Sự đã đến nước này, tôi đành phải từ phía sau đám đông bước ra.
Trên đời này chẳng có bữa trưa nào là phí. Lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ca trả cho tôi hai trăm tệ mỗi ngày, lẽ nào để làm mấy việc lặt thôi sao?
Tấtleech_txt_ngu là không.
là vì cái gì, Lôi , tôi và Cẩu đều hiểu rõ trong lòng.
Chính là để ứng phó với tình huống như ngày nay, bởi vì tôibot_an_cap có tay .
Đây cũng làvi_pham_ban_quyen duy nhất khiến Cẩu chịu hạ mình trước mặt tôi.
Kẻ trong giang hồ sùng võ lực !
Khi tôi đi phía trước đám đông, một tên em của Vương Bân tức hét lên: “Bân caleech_txt_ngu, đêm đó chính thằng ranh này đã kề dao vào cổ Binh !”
Vương Bân nghe vậy sắc đổi, ánh mắt nhìn tôi cũng trở trầm trọng hơn.
“Lôi Ca, chiêu này của chơileech_txt_ngu đẹp thật đấy! bảo chuyện đêm đó ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không gì, theo tôi thấy thì chính là một tay ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dàn dựng! Thằng này vốn dĩ là người của ông!”
Lôi Ca mày, không kiên nhẫn : “Tao nói này, cáileech_txt_ngu não của mày có thể dùng chỗ trọng một được ? Bị người ta dắt mũi làm quân còn không biết, còn đặt làm thám tử cái nỗi gì! Có đánh nữa không đây? Không đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì dẫn người của mày cút đi!”
Vương Bân hừ lạnh một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Đánh! Tại sao không đánh, năm vạn tệ dâng tận tay, dại gì mà không lấy!”
Vương Bân có cực kỳ tự tin thực lực của A . chưa biết rõ thực lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của tôi ra sao, vẫn đinh ninh rằng A Ngưu chắc chắn sẽ thắng?!
.
Về chuyện này tôi chỉ cười khẩy.
Sức của A Ngưu đúng là rất lớn, theo thấy, khả năng phản và tốc của hắn chạp.
Thắng hắn, tôibot_an_cap có ít nhất bảy phần nắm chắc.
“Đánh cho tốt vào, thắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ có thưởng.” Ca vỗ vai tôi, cười nói.
rồi, còn có thưởng thì tôi càng chẳng có lý do gì để thắng.
Rất , tôi và A Ngưu đứng diện nhau.
Chiều cao của hai đứa tôi sàn sàn như nhau, nhưng dáng A Ngưu vạm vỡ hơn tôi một chút.
“Nhóc con, gầy gònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này, lỡ bị đấm gãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xương thì có mà khóc lóc mẹ nhé!”

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (8)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Luânu nu n unhnuh n hun hnu uh Lưu

Luânu nu n unhnuh n hun hnu uh Lưu

13/6/2026 lúc 12:38 sáng

Truyện hay ad làm nhanh bộ này đi

Luânu nu n unhnuh n hun hnu uh Lưu

Luânu nu n unhnuh n hun hnu uh Lưu

24/6/2026 lúc 4:10 chiều

Chap 44 bị lỗi 1 khúc r qua chap 45 không hiểu gì luôn à