Bản Án Oan Nghiệt Quyết Vượt Ngục Tìm Sự Thật Cuộc Đối Đầu Giữa Kẻ Vô Tội Thế Lực Ngầm

Bản Án Oan Nghiệt Quyết Vượt Ngục Tìm Sự Thật Cuộc Đối Đầu Giữa Kẻ Vô Tội Thế Lực Ngầm

Thư Thư Review on-going 09/08/2026 241 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Bản Án Oan Nghiệt Quyết Vượt Ngục Tìm Sự Thật Cuộc Đối Đầu Giữa Kẻ Vô Tội Thế Lực Ngầm

Tỉnh dậy sau một đêm say, bên cạnh là thi thể người con gái hắn thầm thương, không còn gì che đậy, hai tay lập tức bị còng số 8.
Cha mẹ quỳ lạy oan uổng, bị đánh đập dã man, rồi chết thảm dưới vỏ bọc vụ tai nạn giao thông. Nếu công lý đã mất, hắn sẽ trả thù bằng mạng sống và máu để đòi lại thanh danh trong sạch!

Chỉ 19 tuổi, Trần Học Văn mang bản án oan khuất bước vào ngục tù như một địa ngục giam cầm.
Từ một thư sinh yếu ớt bị áp bức tàn bạo, hắn bùng phát như kẻ điên, cắn đứt tai đại ca buồng giam, ôm lấy kẻ thù nhảy từ tầng 4 xuống đất để giành ngôi vị của kẻ điên mà ai cũng sợ.
Dưới sự huấn luyện khắc nghiệt của một lão già bí ẩn, hắn nắm vững cách tấn công vào các tử huyệt, nuốt đắng rồi bò qua đường cống ngầm hôi thối lạnh lẽo để vượt ngục.
Trở về Bình Thành, từng bước áp sát cổ họng nhóm nhân chứng giả mạo, Trần Học Văn sững sờ khi nhận ra kẻ chủ mưu là Chu Hào, cậu bạn học phú nhị đại.
Người càng phẫn nộ hơn khi biết Chu Hào là kẻ đã đẩy hoa khôi đến cái chết, ép hắn nhận tội thay, sau đó dựng chuyện để hạ hại cha mẹ hắn và diệt khẩu.
Không còn đường lùi, hắn khoác áo da thấm dầu hỏa, giấu vôi bột trong tay áo, một tay cầm dao lóc xương xông thẳng vào hang ổ của kẻ thù, mở ra đêm huyết chiến kinh hoàng nhất Bình Thành!

💥 Tại sao bạn không nên bỏ lỡ bộ truyện này?

🔥 Cốt truyện ‘Hắc Ám’ không có lối thoát: Không có khái niệm thánh mẫu khoan dung, chỉ có nợ máu phải trả bằng máu.
Từ các màn tra tấn khắc nghiệt trong tù đến những pha ám sát ngạt thở, nhịp truyện dồn dập và tàn khốc sẽ khiến tim bạn đập nhanh.

🧠 Nhân vật chính với trí não siêu to và khả năng sinh tồn tối thượng: vận dụng triệt để nguyên lý ‘sự lạ thường ắt có uẩn khúc’ để nhìn thấu tâm lý con người, tự chế ‘giáp thịt lợn’ để phản sát thành công trước lão cáo già xảo quyệt định biến mình thành vật thế thân.

⚔️ Những đòn đối đầu căng thẳng, trả thù đẫm máu: Dưới áp lực của đối thủ giàu có và quyền lực, nam chính bất chấp mạng sống, tận dụng trí tuệ kết hợp vũ khí thô sơ như dầu hỏa và vôi bột, quét dao lóc xương từng kẻ ác xuống địa ngục mà không khoan nhượng.

🎧 Đeo tai nghe ngay, tắt đèn và bật âm lượng lớn để cảm nhận tiếng dao găm xé gió, tiếng bước chân tuyệt vọng trong đường cống ngầm và tiếng gầm thét tột cùng của sự phẫn nộ. Nhấn PLAY ngay để đắm chìm trong siêu phẩm Đô Thị – Báo Thù đầy kịch tính tối nay!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Bản Án Oan Nghiệt Quyết Vượt Ngục Tìm Sự Thật Cuộc Đối Đầu Giữa Kẻ Vô Tội Thế Lực Ngầm cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Nămleech_txt_ngu 2003, giữa hạ.
Học Văn mười chín tuổi, chân tay đeo xiềngvi_pham_ban_quyen xích, bị đưa đến nhà tù Bình Thành.
Một tuần trước, Trần Học tham gia buổi tiệc họp lớp. Trong sự hò reo cổ vũ của bạn bè, cậu đã tỏ tình với hoa khôi mà mình thầm thương trộm nhớ suốt ba năm qua, nhưng bị cô phũ chối. Tốivi_pham_ban_quyen hôm , tâm u uất, Trần Học Văn uống đến khướt.
Đến khi tỉnh , cậu bàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàng phát hoa khôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đangbot_an_cap nằm chớt bên cạnh mình trong tình trạng thân, khắp người đầy những vết hỗn loạn. Trước khi chớt, rõ ràng cô đã bị xâm hại thô bạo.
Sau đó, vài chứng đứng ra chỉ đích Trần Văn hôm ấy đã ép buộcvi_pham_ban_quyen kéo hoa khôi đi, đưa cô vào khách sạn. trên lời khai những người này, Trần Học Văn bắt . Chỉ chưa một tuần, cậu đã bị kếtleech_txt_ngu tộileech_txt_ngu tuyên ngồi tù.
Mặcbot_an_cap cho Trần Học Văn ra sứcleech_txt_ngu kêu , không một ai thèm để tâm đến.
Tại cổng nhà , cha mẹ Trần Họcvi_pham_ban_quyen Vănleech_txt_ngu cầm bìa cứng có haibot_an_cap chữ Oan uổng bằng máu, quỳ xuống đất kêu gào thảm thiếtvi_pham_ban_quyen. Ở bên kia là hơn mười người thân của hoa khôi, họ đeo , khóc lóc thảm .
Thấy xe áp giải đi , cả hai bên đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xông về phía chiếc xe, nhưng rồi một cuộc nổ ra ngay trước mũi xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Gia đình hoa khôi cậy đông người, đè cha Trần Học Văn xuống đất đánh đập dã . May mà línhbot_an_cap gác cổng kịp thời xông tới tách đám đông ra.
Trần Kiến , cha của Văn, bị rách một đường trênbot_an_cap đầu, máu tươi chảy dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống gò . Nhưng ông chẳng hề bận tâm, chỉ hướng về xe giải đang vào cổng tù mà lớn:
Con trai, sợ!
Ba biết con bị oan!
Dù có phải liều mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , bavi_pham_ban_quyen cũng sẽvi_pham_ban_quyen đòi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong sạch con!
Trần Học Văn chứng kiến ấy, mắt .
Vào tù, làm xongbot_an_cap thủ tục, Trần Học Văn bị đưa buồng giam. Trong phòng giam có bảy người, ai thô kệch, hung thần ác sát. Nhìn Trần Văn gầy gò thư sinh, đám đàn ông này đều lùng ác ý.
Chờ lính gác rời , mấy gã đó tức lấy Trần Văn giữa. Kẻ cầm đầu là một gã có vết sẹo dài, tên Đao Ba. Hắn Trần Học Văn lượt từ trên xuống dưới, giọng hỏi: ranh, sao mà vào ?
Học Văn thấp giọng đáp: Tôi tôi bị oan
Chưa lời, Đao Ba đấm một trực diện vào bụng cậu.
Học Văn từ nhỏ đến lớn nào đã bao giờ phải đòn roi thế này. đấm khiến tưởng như ngũ tạng lục phủleech_txt_ngu sắp nổ tung, kìm được mà ngã gục xuống đất nôn mửa.
Đao Ba dẫm chân lên đầu Trần Học Văn, chửi rủa: Mẹ kiếp, vào đến đây thì chắc chắn là có tội. Lão tử hỏi gì thì thành thật mà trả lời! Khôngbot_an_cap biết quy là phải đòn!
Học Văn mếu máo: Tôi thật sự bị oan
Đao Ba nổi giận: Mẹ kiếp, mày còn cứng đầu ? Đánh nó cho tao!
Hắn vẫy tay, mấy gã lên, đè Trần Họcleech_txt_ngu Vănleech_txt_ngu đất tẩn trận tơi bời. Trần Học Văn bị đánh đến mặt mũi bầm dập, cuối cùng bị kéo đến trước mặt Ba.
Đao Ba giẫm lên đầu Trần Học Văn: Giờ lão tử hỏi lạibot_an_cap lần nữa, sao vào đây?
tính Trần Học Văn vốn bướng bỉnh, cậu nghiến răng: bị oan
Đao Ba phát điên: Mẹ kiếp, xem ra đánh vẫn còn nhẹ! Treo nó lên mà !
Mấy gã ga giường buộc Trần Học Văn lại, treo cậu lên cạnh , thay phiên nhau đánh suốt hơn một đồng . Học Văn cũng là kẻ lỳ lợm, đến khi bị đánh ngất đi, cậu khăng khăng mình bị oan.
Đám Đao Ba cũngbot_an_cap không dám đánh chớtvi_pham_ban_quyen ngườivi_pham_ban_quyen, cùng đành thả cậu . Nhưng thời giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau đó, chúng chẳng coi cậu con , chỉ cần một chút vừa ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tát tai đè cậu đánh đập dã man.
Trần Học Văn báo việc này với quảnvi_pham_ban_quyen giáo, khiến một đàn em Đao Ba bị phạt. Nhưng quả là cậu bị đám Đao Ba treo trong giam đánh suốt mộtbot_an_cap đêm, suýt chút nữa mất mạng. Từ đó về sau, Trần Học Văn ngoan hơn hẳn, thấy đám Baleech_txt_ngu là tránh xa. Niềm hy vọng duy nhất của cậu là mẹ có giúp giải oan, đưa mình thoátvi_pham_ban_quyen khỏi ngục trần này.
Thấm thoát ba tháng đã trôi qua.
Mấy ngàyleech_txt_ngu nay, tâm trạng Trần Học Văn bồn chồn lạ thường. Bởi vì cha mẹ đã hơn một tháng không cậu. Mỗi tháng đều ngày thăm nuôi, đó duy nhất để cha mẹ gặp cậu, là gian màvi_pham_ban_quyen cả cậu vàbot_an_cap cha mẹ ngónbot_an_cap mong đợi, chưa từng bao giờ. tháng này họ lại không đến, điều này khiến an.
biếtleech_txt_ngu chabot_an_cap mẹ sẽ bỏ rơivi_pham_ban_quyen mình, lẽ nào họ đã xảy ra chuyện gì?
Tối hôm đó, Học Văn lấy hết can đảm, cầu xin một người quản giáo khá ôn hòavi_pham_ban_quyen Trương Đống, nhờ anh giúp xem xét hình cha mẹ mình.
Chương:
Trưa hôm sau, khi Họcbot_an_cap Văn đang ăn cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Đống bước vớibot_an_cap vẻ mặt u ám.
Học Văn, chú vừa nhận được tinbot_an_cap, cháu phảileech_txt_ngu kiên lên.
Đôi tay Trần Học Văn bất giác run rẩy, dường trong thâm tâm đã linh cảm điều gìvi_pham_ban_quyen đó, nước mắt đã chực trào hốc mắt.
Trương Đống một hơi thật sâu, hạ giọng: Bốbot_an_cap mẹ cháu, nửa tháng lúc chạy xe máy lên phố để kêu oan cho cháu, đã tai nạn giao thông và không quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Nước Trần Học Văn lập tức ra chã, điều lo sợ nhất cuối cũng đã xảy raleech_txt_ngu.
Bố mẹ thật sự đã gặp chuyện rồi!
bộbot_an_cap của Trần Học Văn, Trương Đống thở dài, vỗ nhẹ lên vai : Học Văn, hãy nén bivi_pham_ban_quyen thương.
Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Học Văn ngồi thẫnvi_pham_ban_quyen thờ tại kẻ mất hồn, cậu toàn mất hết cảmvi_pham_ban_quyen giác xung quanh, chỉ còn lên hình bóng và nụ cười của cha mẹ.
Đống đi chưa lâu, bọn Đao Ba đã kéo tới ngồi cạnh Trần Học .
Đao Ba tiện tay gạt đi một nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần cơm của Trần Học Văn, sau đó vứt mấy mẩu thức thừa trong khay mình sang khay cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhóc con, hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt, đống xương này tử ban cho mày đấy, đừng khách sáo!
Đaovi_pham_ban_quyen cùng đám đàn em cười hô hố.
Học Văn không đáp lời, cậu đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chìm đắm trong nỗi bi thương tột , đôi mắt hồn nhìn phía trước.
Đao Ba Học Văn đang nhìn chằm mình, hắn liền nổi cáu, chỉ vào mặt cậu rủa: Mẹ kiếp, mày ai đấy?
hảvi_pham_ban_quyen? Lão tử ăn chút đồvi_pham_ban_quyen của mày mà mày không vui à?
Được thôi, vậy lão tử trả lại cho mày một ít!
Dứt lờibot_an_cap, Đao Baleech_txt_ngu khạc một bãi đờm thẳng vào khay cơm của Trần Học Văn, rồi chỉ vào đóbot_an_cap : Mẹ , ăn cho sạch vào!
Dám để thừa một chút, tối nay lão tử treo mày lên cả đêm!
Trần Học im lặng, trong đôi mắt cậu dần dần có thần sắc trở lại, hay nói đúng hơn, những tia nhìnvi_pham_ban_quyen hung bạo!
Cậu dần định thần lại, trong lòng chẳng rõ là phẫn hay đau thương thôi thúc, khiến cơ bắt đầu run rẩy nhẹleech_txt_ngu.
Tay phải nắm chặt đũa, nhìn chằm chằm bọn Đaovi_pham_ban_quyen Ba trước mắt, nóng toàn thân như đang xộc thẳng lên não.
Bản thân hàm tù, chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ vìbot_an_cap thế mà mạng, điều này khiến cậu hoàn tuyệt vọng, chẳng còn thiết sống trên nữa.
Giây phútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, còn hãi gì nữa, trong lòng chỉ còn lại định chớt.
Nhưng dù chớt, cậu phải trút ra bằng sạch ngọn lửa giận trong lòng!
Thấy Học Văn không cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Đao Ba càng thêm cáu tiết: Mẹ kiếp, lờileech_txt_ngu lão tử nói mày không thấy à?
Tao bảo mày ăn cơm, mày nghe thấy không hả?
Đao Ba vừa nói vừa khay định úpleech_txt_ngu thẳng vào mặt Trần Học .
Đúng lúc đó, Trần Văn hành động.
Cậu đôi đũa, nhiên gầm lên mộtbot_an_cap tiếngvi_pham_ban_quyen rồi thẳng vào mắt Đao Ba!
Chỉ một chiêuleech_txt_ngu duy , một bên mắt của Đao Ba đã !
rú lên mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng thê lương, gã ôm lấy mắt, loạng choạng lùi lại, máu tươi tuôn ra xối xả qua kẽ .
Thế nhưng Trần Học không hề lùi , ngượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu như phát , lao ra từ chiếc bàn, đè nghiến Đaovi_pham_ban_quyen xuống đấtleech_txt_ngu, dùng đầubot_an_cap húc điên cuồng vào .
Xung quanh, đám đàn emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Đao Ba đều lặng.
Bởi vì, Trần Học Văn hoàn toàn là đang !
Đầu của Học Văn cũng đã đầm đìa máu.
Nhưng cậu bận tâm, nhìn cái thế trận ấy, dường cậu định húc nát đầu Đao Ba thôi.
Mấy tên đàn em cuối cùng cũng bừng tỉnh, một tên xông lên đấm mạnh vào đầu Trần Học Văn: Mẹ kiếp, đại tao ra!
Những tênvi_pham_ban_quyen khác cũng lại đánh Trần Học Văn.
Tuy nhiên, Trần Học Văn lúc như không còn giác đau đớn, cậu chỉ siết chặt lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đao , mặc kệ những đòn đánh của đámbot_an_cap người quanh, không né tránh.
Giâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phútleech_txt_ngu này, Trần Văn chỉ có ý nghĩ : Dù cóleech_txt_ngu , phải kéo Ba theo làm đệm lưng!
Đao Ba bị bóp cổ đến mức trợn trắng mắt. Một tên đàn thấy tình hình không ổn, vớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái đẩu định gục Trần Học Văn.
Cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net may, mấy tay giáo gần đó lao tới, tách đám đông ra.
Vài quản giáo tiến lại ngăn cản Trần Học Văn.
Trần Văn lúc này hóa điên hóa dại, sức mạnh vô song.
Ba tay quản vậy mà không thể đè nổi một mình cậuvi_pham_ban_quyen.
Cuối cùng, thêm vài nữavi_pham_ban_quyen lao vào, hợp lực mới khống Học Văn.
Thế Trần Học vẫn tìm được thời cơbot_an_cap, cắn đứt lìa một tai của Đao Ba.
Dưới ánh mắt hãi, nhai nghiến cái tai ấy rồi hung tợn nhổ toẹt xuống đất, tất cả người có mặt đều rùngleech_txt_ngu mình ớnbot_an_cap lạnh.
Đám đàn em của Đao sợ đến ngây người, không một tên nào dám xông lên giúp đỡ.
Đội trưởngvi_pham_ban_quyen giáo vội vã chạy đến, nhìn thấy tượng hiện trường thì tức tái mặt, tay vào Trần Học Vănvi_pham_ban_quyen tháo: Cậu muốn cái gì?
có biếtleech_txt_ngu gây tù là tội rất nặngleech_txt_ngu khôngvi_pham_ban_quyen
Chưa đợi viên trưởng nói câu, Trần Học Văn đột vùng khỏi tay mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quản , lao đầu thục mạng bức tường phía xa.
Toàn bộ quản giáo đềuvi_pham_ban_quyen đứng , Trần Học Văn rõ ràng là đang muốn tìm đến cái chớtbot_an_cap!
Ngay khi đầu Trần Học Văn vào tường đến hoa mắt chóng mặt, , một lão từ bên cạnhbot_an_cap nhảy vọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, ômbot_an_cap ngang lưngbot_an_cap Trần Học Văn rồi vật cậu ngã xuống đất.
Đám giáo phía sau lúc hoàn hồn, xông lên đè chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu xuống sàn.
Viên đội trưởng thấy Trần Học Văn thật muốn chớt nên cũng không dám mắng mỏ gì thêm, chỉ lệnh người chế chặt chẽ cậu lại.
Tiếp đó, Trần Học Văn đưa đến bệnh xá để điều trị tạmvi_pham_ban_quyen thời.
Xét ý chí muốn chớt của Học mãnh liệt, họ đặc biệt mặc chovi_pham_ban_quyen cậu bộ đồ dùng cho bệnh nhân tâm thầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trói chặt cậubot_an_cap vào giường bệnh.
mặt tình cảnh này, Học Văn cũng hề khuất phục, nằm trên giường bệnh không ăn .
chớt của cha khiến cậu tuyệt vọng cùng, giờ đây cậu chỉ muốn chớt quách xong.
Phía bệnh cũng chỉ còn cách tiêm dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống cho cậu.
Nhưng vài ngày trôi , Trần Học Văn ngày càng gầy sọp đi, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Hôm ấy, việc dọn dẹp bệnh vẫn diễn ra như thường lệ.
phòng mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, bước vào một già gò.
Lão già này chừng hơn tuổi, chính người tù đã cứu Trần Học Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó.
Lão dọn dẹp trong phòng một lát, nhân quản giáo đang tuần tra chỗ khác, liền tiến gần bệnh.
Nhìn Trần Học Văn với đôi mắt vôleech_txt_ngu hồn trên giường, lão già thở dài một tiếng, nói: Chàng trai, thể như thế này đượcvi_pham_ban_quyen đâu!
Trần Học Văn như nghe thấy, vẫn trân nhìn trần .
Lão già tự nói tiếp: Tôi định khuyên phải nghĩ thoáng ra, cũng khuyên cậu phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộng lượng.
chỉ với cậu rằng, cậu chớt nàyleech_txt_ngu, nợvi_pham_ban_quyen của cha mẹ cậu sẽ chẳng còn aileech_txt_ngu nữa đâu.
Câu nói này rốt cuộc cũngbot_an_cap khiến đôi mắt Trần Học Văn thần sắc.
liếc nhìn lão già một cái, vẫn giữ im lặng.
Lão già vừa dọn vừa nói: Cậu thực sự nghĩ cha mẹ mình chớt vì tai nạn giao thông sao?
Hừ, nói thật cho cậu biết, họ chắcbot_an_cap chắn là hại chớt, bị ta giết diệt khẩu đấy!
Sắc Trần Học Văn thay đổi đột ngột, cuối cùng : Ông ông nói gì?
Sao ông biết được?
Lão già cườibot_an_cap khẩyvi_pham_ban_quyen: Đoán thôi.
Trần Học Văn cau mày: Đoán?
Lão già cười nhẹ: Sao, tôi đang lừa cậu à?
, ngườibot_an_cap trẻ tuổivi_pham_ban_quyen , tôi sống cả đờileech_txt_ngu , người nào mà chưa từng , chuyện mà chưavi_pham_ban_quyen từng kinh qua.
Tôi sống hơn sáu năm, đạo lý rõ ràng nhất mà đúc kết được chính là: Sự lạ thường ắt có uẩn khúc!
Văn: Lạ thường lạ thường chỗ nào?
Lão già đặt câyleech_txt_ngu chổi lau xuống, nhìn Trần Học : chỉ hỏi cậu đúng một câu, rốt cuộc có giết cô nàng khôi đó không?
Trần Học lắc đầu: Tuyệt không!
Lão già nhún vai: là đúng rồi.
Người không phải do giết, nhưng lại đầy đủ nhân chứng vật chứng kết ánleech_txt_ngu vào tù, điều đó nói lên cái ?
Nghĩa là chắc chắn có kẻ hãm cậu.
Có kẻ đã giết hoa khôi, sau đó đổ tội cho cậu.
Còn cha , trên đi khángleech_txt_ngu cáo lại loạt vi_pham_ban_quyen tai nạn thông, điềuvi_pham_ban_quyen đó chỉbot_an_cap có thể chứng rằngbot_an_cap họ chắc đã nắm được bằng chứng mấu chốtbot_an_cap nào đó, nên bị giết để bịt đầu mối!
Trầnleech_txt_ngu Học Văn hít sâu, trước đây không tới này, giờ đây, cũng hồ cảm thấy có gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó không ổn.
Cha mẹ lại người ta hại chớt?
đau đớn Họcbot_an_cap Văn dâng lên đến hạn, đồng thời đôi mắt cậu cũng bùng lên tia nhìn hung !
Nhìn thấy sự tợn trong mắt Trần Văn, lão già không khỏi thầm gật đầu, hài lòng.
Thế nào? Bây giờ muốn chớt, hay là muốn sống để báo thù cho cha mẹ?
mỉm cười hỏi.
Trần Học Văn nghiến răng, nhưng ngay sau đó lại rĩ: Tôi tôi bây giờ như này, làm sao thùleech_txt_ngu?
Lão giàvi_pham_ban_quyen cười nhạt: Nếu cậu thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn báo thù, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể giúpbot_an_cap cậu.
Trầnvi_pham_ban_quyen Học Văn tức kích động: Thật thật saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Lão già bình thản gật đầu: Đúng vậy.
Tuy nhiên, trước đó, cậu phải chứng minh cho tôi thấy cậu thựcbot_an_cap sự lực để báo thù!
Trần Học Văn ngẩn raleech_txt_ngu: Chứng minh chứng minh thế nào?
Lão già nói: Từ hôm cậu hãy bắt đầu ăn cơm đi, chừng vài ngày nữa cậu sẽ bị đưa trở lại buồng .
Đao Ba đã đánh tiếng , gã muốn mạng cậu đấy.
Nếu cậu có thể sống sót dưới tay Đao Ba, tôi giúp cậu!
Vẻ Trần Học Văn trở nên nghiêm , Đao ở trong thế lực không nhỏ, dưới trướng có đến hàng chục tay chân.
Nếu Đao thực muốn chỉnh chớt cậu, làm sao cậu giữ mạng đây?
Nhìn sự mắc của Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn, lão thong thả nói: Giữ mạng thế nào là tùy ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu.
Xã hội này tàn khốc lắm, nếu cậu cả bản lĩnh giữ mạng cũng không có, cũng chẳng có bản báo thù đâu.
Trần Học Văn hít một hơi thậtleech_txt_ngu sâu, nghiến răngvi_pham_ban_quyen nói: Tôi nhấtbot_an_cap sẽ sống sót!
Lão già cười nhẹ, tiện tay một cuốn sách lên trước mặt Trần Học Văn: Muốn có thêm cơ hội thì đọc nhiều cuốn sách này , sẽ có ích cho cậu .
Học Văn nhìn, đó là một sách y học để trong phòng bệnh, làbot_an_cap của bác sĩ trực, loại sách rấtleech_txt_ngu phổ biến.
Xem cái này để làm gì?
Trần Học Văn kỳ quặc hỏi.
già: xem bộ nào trên cơ thể làbot_an_cap yếu nhược nhất, công vào chỗ nào có thể giết chớt một người nhấtbot_an_cap.
Đó đều kỹ năng giết người cả đấyvi_pham_ban_quyen!
Trần Văn bừng tỉnh đại , không khỏi nắm chặtbot_an_cap cuốn trong tay, đầu thật mạnh, trong ánh mắt tràn đầy sự kiên định!
Cái chớt của cha mẹ, nỗi oan ức của bản , cậu sẽ tựvi_pham_ban_quyen tay gột rửa tất cả!
Kể từ khi Trần Học Văn đầu ăn uống, thểbot_an_cap cậu cũng dần dần hồi .
Trong suốt thời gian này, ngày Đỗ cũng truyền thụ cho Trần Học Văn một vài . Có những chiêu thức để lấy mạng đối phương, cũng có những bài họcleech_txt_ngu sinh tồn.
bot_an_cap dụ như quy tắc sinh tồn đầu tiên mà ông dạy cho Trần Học Văn, chính là: đời phản thường, ắt có gian tà!
Làm bất cứ việc gì cũng phải suy nghĩ kỹ càng, nhìn thấu được bên trong mới được đưa ra quyết định. Ngoài ra, còn có kỹ năng quan sát sắc mặt và nắm tâm lý người khác.
Thông qua quá trình học , Trần Học Văn nhận ra kiến thức của Đỗ Lão cực kỳ uyên bác, am hiểu rất nhiều . Hơn , nhãn quang và kiến thức của ông cũng vượt xa người thường. Có thể thấy, trước khi vào , ông tuyệt đối không phải là nhânleech_txt_ngu vật tầm thường.
Trần Học Văn từng thử dò hỏi thân thế của ông, Đỗ Lão nhìn với cười đầy ẩn ý: Chàngleech_txt_ngu trai trẻ, dạy thêm một quy tắcbot_an_cap sinh tồn nữa.
, đừng nên quá tò mò.
Kẻ tò mò thường mạng thọ!
Nói , Đỗ Lão vỗ vai Trầnvi_pham_ban_quyen Học , bảo: Thân phận của ta, cậu hỏi nhiều làm gì. Chỉ cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỹ, ta họ Đỗ!
Mười ngày sau, thương thế Họcvi_pham_ban_quyen Văn đã hồi phục gần như hoàn toàn. Bác sĩ phòng bệnh sau khi kiểm tra xong đã thông báo cậuleech_txt_ngu thu dọn đồ đạc, ngay tối nay sẽbot_an_cap bị đưa trở lại buồng giam.
Trần Văn nhìn đồng hồ treo tường, lúc này đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc hơn hai giờ chiều. Cậu trầm tư một lát, đột nói: Bác sĩ, có thể đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi về bây giờ không?
Bác sĩ nhìn cậu với vẻ lạ lẫm. Phải biết rằng, phạmleech_txt_ngu nhân một khi đã vào phòng bệnh thì phần lớn đều tìm cách chây ì không muốn , cố nán được lúc nào hay lúc . Trần Văn thì ngược lại, cư đòi về ngay lúc này?
Nhưng bác sĩleech_txt_ngu cũng không , dù sao chỉ cần Trần Học Văn rời khỏi đây thì không còn thuộc phạm vi trách nhiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ông nữa.
Đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xếp cảnh vệ đưa cậu về. Bác sĩ quay người đi xếp.
Lão đang dọn dẹp gần đó, thấy bác sĩ rời đi bènnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghé sát vào Trần Học : Saovi_pham_ban_quyen vội vàng về thế? Bây giờbot_an_cap mà về đang giờ động đấy.
Học Văn Đỗ Lão, khẽ nói: Buổi trong buồng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net támvi_pham_ban_quyen người, tấtleech_txt_ngu đều là em của Đao Ba. Nếu tối mới về, ông tôi còn đường không? Về giờvi_pham_ban_quyen, ít nhất tôi vẫn còn cơ hội để một phen!
Đỗ Lão thoáng sững sờ, nhìn sâubot_an_cap vào mắt Trần Vănbot_an_cap nở nụ cười: Khá lắm, cậu đúng là một nhân tài! Được, vậy ta sẽ chờ xem hayvi_pham_ban_quyen!
Hãy nhớ lời ta đã nói, nếu lầnbot_an_cap này cậu được mạng, ta sẽ giúp rời khỏi cái này!
Trần Học Văn siết đấm, đầy kiên định!
Chẳng baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu sau, Trần Học Văn được dẫn về giam giữ. như Đỗ Lão nói, phạm nhân hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động. Nhóm của cậu đang làm việc sửa chữa trên tầng thượng. Cậu bị dẫn lên đó để bàn giao cho cảnh vệ phụ trách khu vực này.
này, những đang làm việc trên sân thượng thấy Trần Học Văn quay lại liền bắt đầu náo. Đặc biệt là đámleech_txt_ngu đàn em của Đao Ba, đứa đứa nấy thét tợn, chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằngbot_an_cap lần Học Văn chớt chắc rồi. Nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có cảnh vệ quát tháo đuổi bọn chúng , e rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện trường đại loạn ngay lập .
Thế nhưng, tênvi_pham_ban_quyen Đao Ba giờ chỉ còn một mắt trừng trừng nhìn Trần Học Văn đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địa, gã đưa tay làm động tác cổ. Học coi như không thấy , sau khi ngheleech_txt_ngu cảnh vệ phổ biến xong đi vào đầu làm việc.
Đao Ba âm thầm lẻn đến phía sau Trần Học Văn, nghiến răng nói: Thằng họ Trần kia, con mắt của lãovi_pham_ban_quyen tử như bỏ vì mày, này tao sẽ tính đủ. Tao cố tình rời sớm là để đợi mày đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tí về buồng giambot_an_cap, lão tử hành thế nào!
Trần Học Văn không chút biểu cảm Đao Ba một cái.
Đao Ba ánh mắt hung quang lộ rõ: Mẹ kiếp, còn ? Được, đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm! Đợi tối nay về buồng, tao không tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái cốtvi_pham_ban_quyen của mày cứng được đến mức nào!
Trần Học Văn không đáp lời, chỉ nhìnvi_pham_ban_quyen chằm chằm vào Đao Bavi_pham_ban_quyen, ánh mắt dần tràn ngập khí. sát khí ấy khiếnvi_pham_ban_quyen Đao Ba cảm thấy toàn thân không mái, nghiến chửi: Đù má, nhìn nữa lão tử móc nốt hai con của ra bây giờ!
Trần Học Văn hít mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi thật sâu, quay đầu quan sátvi_pham_ban_quyen quanh một lượt, rồi đột nhiên phắt nhìn Đao Ba.
Đao Ba vừa định mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng nói gì , Trần Học hànhleech_txt_ngu động. Cậu lao tới ôm ngang hông Đao Ba, như một con bòbot_an_cap rừngleech_txt_ngu phát , dùng sức bình sinh húc gã về phíavi_pham_ban_quyen rìa sân thượng.
huống này hoàn nằm ngoài dự tính của cả mọi người. khi mọi ngườibot_an_cap ra có điềuleech_txt_ngu bất ổn, Trần Học ôm chặtleech_txt_ngu Đao lao thẳng dưới, nghe thấy tiếng đùngleech_txt_ngu vang dội từ đất truyền lên.
Cảnh tượng đó khiến toànleech_txt_ngu phạm nhân tạibot_an_cap chỗ ngây người. bốn đấy! Học Văn sự muốn chớt saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Mọi người ùa ra rìa sân thượng nhìn , đám cảnh vệ cũng giật mình, vừa thổivi_pham_ban_quyen còi vừa vội chạy đến duy trì trật tự. Nhưng không aibot_an_cap chịu lùi , tất cả đều kinh hãi nhìn lầu.
Bên dưới, Đao Ba nằm ngửa lên trời, đổ gục trên đất, còn Trần Học Văn thì đè lên gã. Lúc rơi , Đao Ba nằm dưới, Trần Học Văn rơi người gã nên lực đập đã giảm đi đángleech_txt_ngu kể, cậu không bị thương quá .
Đao thê thảm hơn, xương cốt toàn thân gãy nhiềubot_an_cap chỗ, nằm trên đất ra máu. Dù vậy, Học Văn vẫn không tha cho gã.
Dưới sựvi_pham_ban_quyen chứng kiến của cả mọi người, Học Văn lấy đầu Đao Ba, nhắm thẳng vào bức tường bên cạnh rồi đóleech_txt_ngu.
Một cáivi_pham_ban_quyen!
Hai cái!
Ba cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Đầu Đao Ba máu đầm đìa, hoàn không có sức kháng cự. người đều sợ đến ngây dại. Những kẻ ngồibot_an_cap tù ở đâyvi_pham_ban_quyen ai chẳng là hạng hung hăng hiếu chiến, chưa một ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng thấy kẻ nào và tàn đến mức . Đây rõ muốn mạng Đao Ba ngay tại chỗ!
Cảnh vệ trên lầu gầm dữleech_txt_ngu : Trần Học Văn, dừng tay lại!
Trần Học , đừng làm chuyện dột!
Buông hắn ra!
Trần Học Văn hoàn toàn phớt lờ, vẫn tiếp tục đậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu Đao Ba tường. Lúc này, toán cảnh vệ bên cũng xôngbot_an_cap tới, vàng khống Họcvi_pham_ban_quyen Văn. Đao Ba này đầy máu, không rõ sống chớt, nhanh chóngleech_txt_ngu khiêng đi.
trưởngleech_txt_ngu cảnhleech_txt_ngu vệ chạy tới, mặt mũivi_pham_ban_quyen tái mét vì tức giận, chỉ tay vào Học Văn gào lên: Trần Học , cậu điên à? Cậu có biết không, hiện tại cậu chỉ bị tuyên án hơn hai mươi năm thôibot_an_cap. Nhưng lần trước cậu đâm mắt hắn, lần này lạibot_an_cap ra nỗi này, những tình tiết này đủ để thẩm phán tuyên án tử hình !
Trần Học Văn lau đi vệt máu trên mặt, nhìn chằm chằm đội trưởng cảnh vệ, đột nhiên tiến lên một bước, gầm lên: Giết đi!
Giết tôi đi chứ!
Khắp mặt Trần Học Văn đầy máu, đôi mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trợn ngược căm phẫn, tiếng gào thét mang một sựbot_an_cap hungbot_an_cap tàn và ngườibot_an_cap cực điểm. trưởng vệ cũng dọa cho lùi lại một bước, ông thật sự bao giờ thấy ai điên cuồng đến .
Riêng phạm nhân xung quanh thì mặt cắt giọt máu. Bọn họ hung hãn thật, nhưng họ điênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Đối mặt với một kẻ điênleech_txt_ngu chỉ muốn tìm cái chớt, mà không sợ cho được?
Đao Ba cuối cùng không chớt, nhưng cũng như , nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời còn lại chỉ có thể liệt giường.
Án phạt của Trần Học Văn bị tăng lên đôi.
Thế nhưng, Trần chẳng bận tâm.
Sau nửa tháng bị biệt giam, hắn lại được trở về buồng giam.
Lần này, đám đã khôn ngoan hơn, sau khi đưa hắn phòng tăng cường thêm lính canh gác.
Trần Học Văn trong buồng giam, bảybot_an_cap người còn lại thì co đốileech_txt_ngu diện, hắn bằng mắt kinhvi_pham_ban_quyen hoàngleech_txt_ngu.
Bảy kẻ này đều là chân của Đao Ba, nhưng giờ đây chẳng một ai dám nhắc đến trả cho gã.
Trần Học Văn ngồivi_pham_ban_quyen một lúc rồi đột ngộtbot_an_cap đứng dậy, chằm chằm vào bảy người trước mặt: Nghe nóileech_txt_ngu, bọn mày muốn giết tao để trả thù cho Đao Ba?
Cả kẻ đều thót mình, đồng xua tay: Không không , đối khôngvi_pham_ban_quyen !
Sắc Trần Học không đổi, ánh mắtleech_txt_ngu lạnh lẽo quét qua từng người: Chuyện của tao, chắc bọn mày cũng đã nghe .
Cha mẹ tao vì tao mà chớt, tao vốn cũng chẳng định sống nữa.
Nhưng mà, một mìnhleech_txt_ngu thì cô đơn quá.
Trước khi , nếu có thể kéo theo vài mạngleech_txt_ngu lưng thì cũng không uổng công, đúng chứ?
Đám đông sợ đến mặt không cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọtleech_txt_ngu máu.
Đối mặt với điên liều này, chúng dù đông người thì đã sao?
Bọn chúng không giết Trần Học Văn, bởi lẽ chúng vẫn còn hy vọng được mãn hạn tù để về.
Họcbot_an_cap Văn thì khác, hắn hiện giờ chỉ muốn tìm đến chớt, căn bảnvi_pham_ban_quyen chẳng hề quan tâm có thể ra tù hay .
Trong cảnh , để Trần Học Văn nắm cơ hội bồi cho một , thì chẳng aileech_txt_ngu có thể chịu nổi!
Đao Ba chính tấmleech_txt_ngu gương tày liếp!
gã khá nhanh vội vàng nở nụ cười nịnhvi_pham_ban_quyen bợ: Anh , anh anh hiểu lầm rồileech_txt_ngu.
Cái thằng Đao Ba khốn kiếp đó ngày nào cũng bắt nạt khác, tụi em đã ngứa mắt với nó rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
này anh xử gã, coi như đã trả thù giúp tụi embot_an_cap, tụi em tụi em cảm ơn anh còn chẳng hết nữaleech_txt_ngu là.
Từ giờvi_pham_ban_quyen , anh chính là đạivi_pham_ban_quyen ca của tụi . gì tụi em làm nấy, có đúng không anh em!
Đám đông nhao nhao gật đầu, thanh gọi Trần Học Văn đại ca.
Trần Học Văn nhổ toẹtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bãi đất, mắng nhiếc: Một lũ hèn !
Cút!
Đám người kia giận mà không dámleech_txt_ngu nói gì, chỉ biết cúi đầu co rùm một góc, không dám leo lên giường nghỉ ngơi.
Kể từ khoảnh khắc này, Trần Văn chính thức trở thủ lĩnh của buồng giam.
Hơn nữa, uy thếbot_an_cap của hắn còn xa Đao Ba lúc trước.
Chỉ cần một ánh mắt của hắn cũng đủ khiến mấy sợ đến run lẩy bẩy.
Chương: Tên
Ngày hôm sau, vào giờ ăn sáng.
Trần Học Văn khay cơmvi_pham_ban_quyen bước vào nhà ăn, ngay tức thu hút của tất cả mọi người.
Đao Ba có đến ba mươi đàn em trong cái tù này, những kẻ cùng phòngvi_pham_ban_quyen với Học Văn đều đã hắn dọa chovi_pham_ban_quyen khiếp vía, nhưng đám tù ở các khác vẫn cậu bằng ánh mắt đầy hung ác.
Trần Văn cũng chẳng đểleech_txt_ngu ý, cậu bưng thẳng một .
bàn này đều là đàn em của Đao Ba, hơn nữa cũng không phảileech_txt_ngu người cùng phòng Trần Học Văn.
Trướcleech_txt_ngu kia, đám người này thường tháo, đánh đập cậu không ít.
Lúc này, Trần Văn đứng trước mặt , ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương nhìn chằm .
Đám người này lập tức , mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực lưỡng trừng mắt chửi bới: Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếp, nhìn cái gì mà
Lời chưa dứt, Trần Văn đã ra tay.
Cậu vẩybot_an_cap mạnh tay phải, một mảnh đávi_pham_ban_quyen dàileech_txt_ngu và hẹp rơi ra từ trong ống tay áo.
Đây làvi_pham_ban_quyen đá mà Trần Học Văn đã nhặt được khi đi laobot_an_cap động ngoài trời. Mộtleech_txt_ngu đầu mảnh đá được cậu mài sắc lẹm.
Kể lần Trần Học Văn đâm mù mắt Đao , nhà tù đã cấm sử dụngvi_pham_ban_quyen đũa, cậu chỉ còn cách tìm kiếm loại khí khác. thời gian nằm viện, Học Vănleech_txt_ngu không ngừng đọc sách y thuật, ghi nhớ rất nhiều vị trí chí mạng trên cơ thể người.
Cậu tiến lên một bước, nhanh chớp đâm mảnh đá vào cổ gã lực lưỡng rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuận đà một đườngbot_an_cap.
lưỡng lấy đổ xuống đất, toàn thân ngừng co giật.
Những kẻ khácleech_txt_ngu đều sững sờ, nhưng Trần Học Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hề do dự. Cậu tay tóm lấybot_an_cap cổ một gã khác, giơ tay đávi_pham_ban_quyen về phía hắn.
Gã này phản ứng cũng nhanh, liều mạng chống đỡ, mảnh đá đâm xuyên bàn tay khiến hét lên thảm thiết.
Cứu với! Mau cứu tôi!
Gã liều gào .
Mấy kẻ xung quanh lúc này mới hồn, đồng loạt xông lên bao vây tấn Trần Học .
Học Văn cũngbot_an_cap rất quyết liệt, tay cậu hộ vệ , kia cầm đá liên tiếp bị thương đùi của mấy người. Lấy một địch nhiều, dù Trần Văn chịu không ít thiệt thòi, nhưng đám đàn ông kia còn bị thương nặng hơn.
cảnh vệvi_pham_ban_quyen kịp thời ập đến, dùng cui khống chế Trần Học Văn.
trưởng vệbot_an_cap chạy tới, chứng cảnh tượng này thì tức đến mức xanh trên nổi bần bật, lên: Trần Học , mày thật không muốn sống nữa ?
sẽ làm báo cáo lên cấp , khai báo bộ hành vi của mày!
Cứ tiếp tục này, mày chắc chắn bị tử hình!
Trần Học Văn nghiến răng, máu tươi men theo chảy dài xuống, cậu gằn từng chữ: Vậy thì ông phải làm nhanh lênbot_an_cap!
ông không đủ nhanh, tôi định giết lũ này!
Nhìn vào mắt hung tàn của Học Văn, đámvi_pham_ban_quyen đàn kia không khỏi sợ hãi lùi lại phía sau. Còn nhữngvi_pham_ban_quyen người cùng phòng với Trần Học Văn thì đầy vẻ may mắn, thầm mừng vì mình đã không dạivi_pham_ban_quyen dột mà đụng vào cậu.
Sự việc lần khiến Trần Học Văn lại bị phạt giam nửa tháng.
Tuy nhiên, trận chiến này cũng giúp Trần Học Văn hoàn toàn danhvi_pham_ban_quyen, trở thành kẻ điên màleech_txt_ngu không aibot_an_cap trong tù dám trêu vào.
Ngày tiên Trần Học Văn ra khỏi biệt giam, đám đàn em Đao Ba đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng nhau bước đến trước mặt cậu, cúi đầu xin lỗi, cầu xin cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giơ cao đánh khẽ mà tha chúng. Những người nàybot_an_cap đều đã biết chuyện Trần Học Văn đang một lòng cầu chớt, chẳng ai đấu với một kẻ điên đã còn thiết sống nữa!
Sau khi đã thu phục được đám phạm nhân tù, Trần Học Văn một nữa tìm đến Đỗ Lão.
Đỗ , tôi còn sống.
giờ, ôngbot_an_cap cho tôi biết làm rời khỏi nhà tù này chưa?
Đỗ Lão mỉm cười nhìn Trần Học Văn, hài lòng gật đầu: Tiểu hỏa tử, cậu khá lắm, ngoài liệu của ta đấy!
Được rồi, cậu đã chứng được năng lực mình, vậy ta cũng nên thực hiện lời hứa.
Cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp ta tạo ra một cơ hội, ta đưa cậu đi.
Trần Học Văn nhìn Đỗ Lão: Cơ hội mà ông nói là gì?
Đỗ đáp: hội khiến nhà tù này đại loạn.
Chỉ cần loạn lên, thu chú ý củaleech_txt_ngu tất cả vệ, cậu hãy hỗn loạn mà cùng ta đi đến nhà bếp.
Đỗ Lão nói đoạn, vỗ vỗ Trần Học Vănleech_txt_ngu: Việc tạovi_pham_ban_quyen ra hỗn loạn giao cho cậu đấy. Chỉ cần cậu thể gây ra , sẽ đưa cậuleech_txt_ngu khỏi đây!
Học Văn trầm tư một hồivi_pham_ban_quyen rồi : Được, tôi sẽ liệu ổn thỏa!
Trầnleech_txt_ngu Học Văn người rời đivi_pham_ban_quyen, Lão nhìn theo bóng lưng cậu, trên mặt lộbot_an_cap ra nụ cười đầy ẩn .
Ba ngày sau, trong buổi lao định kỳ, Trần Học Văn đã xảy ra xung với một đại ca khác trong tù.
Tên ca trước đây cũng bắt nạt Trần Văn. Tuy nhiên, sau sự củavi_pham_ban_quyen Đao Ba, gã hễ thấy Trần Học Văn là lại sợ hãi, toàn đi đường vòng để tránh mặt. Thế nhưng lần này, hai người chẳng may đụng độ nhau. ca định nói đùa một câu để xoa khí, ngờ lại trực tiếp chọc giận Trần Học Vănleech_txt_ngu.
Cậuvi_pham_ban_quyen trực tiếp lao đến quật ngã xuống đất, xém chút nữa phăng một tai của , khiến gào lênleech_txt_ngu đau đớn. Trần Học Văn mắt đỏ ngầu, chỉ mặt đối : chưa xongvi_pham_ban_quyen đâu, tao sẽ không tha cho mày!
Tên đại ca tức đến run người. hôm đó, gã liên lạc với vài tay đại ca khác để bàn bạc xử lý Trần Học . Trước kia, những tay đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ca này ở trong tù đều nghênh ngang , ai dám đụng vào. Giờ đây bị Trần Học Vănbot_an_cap đè đầu cưỡi cổ, lòng ai nấyvi_pham_ban_quyen đều vô phẫn .
Sự việc lần này thực sự khiến đám đại nhận ra rằng, nếu không giải quyết Trần Văn, bọn họ đừng có ngày tháng ổn. nhưng, bàn đi tính lại, cuối cùng vẫn chẳng đưa ra được kết quả gì. Dẫu , chẳng ai dám đi chọc vào kẻ điên như thế, bọn chỉ có thể hẹn với nhau rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau này sẽ liênvi_pham_ban_quyen thủ đối phó Trần Học , tránh để bị cậu tiêu diệt từng tên một.
Về phía Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Học Văn, sau khi nhốt biệt giam hai ngày, việc đầu tiên cậu làm khi trở lại phòng giam làvi_pham_ban_quyen tập hợp người của mình lại. Đây đều là đàn em cũ Đao Babot_an_cap, giờ đây tất cảleech_txt_ngu đã trở thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuộc hạ của Trần Học Văn. Cậu rabot_an_cap lệnh rất trực tiếp: đến sẽ xử lý tên đại cabot_an_cap kia.
cơm tối, khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn trong nhà bếp, Trần Học Văn đột nhiênbot_an_cap đập bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một . hạ của lập tức xông , đầu vây đánh tên đạivi_pham_ban_quyen ca kia. Thấy đó, tên đại ca cũng giật mình, vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi người của mình giúp sứcbot_an_cap. Những kẻ đã bàn bạc liên minh đó cũng lần lượt ra tay. Hai bên lao vào hỗn chiến, hiện trường nên vô cùng hỗn .
ngục kinh hãi, lũ lượt chạy tới để duy trì tựvi_pham_ban_quyen. Nhân lúc loạn, Trần Học Văn lặng lẽleech_txt_ngu lẻn bếp sau, đến điểm hẹn Lão.
Đỗ đã xách một bọc đó. Thấy Trần Học , ông lập tức nở : Làm lắm.
Trần Họcleech_txt_ngu Văn nhìn cái trong tay Đỗ , khôngbot_an_cap nói gì, chỉ có đôi mắt thoáng hiện lên một tia nghi hoặc. Lão tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trạng đang vui vẻ nên cũng không để ý đến sự khác lạ của Trần Học Văn, lạibot_an_cap còn nhanh nắp hầm nướcbot_an_cap bí mật, dẫn Trần nhảy xuống. Sau khi làm xong mọi việc, Đỗ Lão lại khôi phục nắp về trạng thái đầu.
Đường cống này thực là đường dẫnvi_pham_ban_quyen nước thảivi_pham_ban_quyen, bên trong tích tụ đủ nước bẩn và phân, bốc hôi thối nồng nặc. Hơn nữa, đường ống không rộng, người bên trong phải nằm đất . thải ngập khoảng nửa , khi bò, nước gần như dâng đến cằm. cần hạbot_an_cap xuống chút, nước sẽ thấm vào khóe miệng.
Lúc là giữa mùa , nước thải chỉ tanh hôi mà còn lạnh thấu xương. Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , dù vậy, Trần Học Văn vẫn không hừ lấy một , dốc toàn lực về phía trước. cơ hội duy nhất của cậu, dùleech_txt_ngu thế nào đi nữa cậu cũng phải thoát ra ! Ngay cả khi không rửa sạch oan khuất chovi_pham_ban_quyen bản thân, cậu cũng đòi lại công bằng cho cha mẹ!
Quãng đường cây số biết đã bò bao lâu, Trần Văn lần nôn mửa nhưng đều bị cậu gồng mình nhịn xuống. Cuối , hai người nghe thấy tiếngbot_an_cap nướcvi_pham_ban_quyen phíabot_an_cap trước.
Đỗ Lão mừng rỡ: đến nơi rồi.
Chẳng mấy chốc, phía trước họ xuất hiện những sáng yếu ớt, chính là ánh trăng chiếu xuống. ra của đường cống nằm ngay bên bờ . Chỉ có điều, ra này bị bịt kín bởi những thanh sắt hàn chặt.
Trần Học Văn nhìn qua cái rồi nhíu mày hỏi: Thếbot_an_cap này thì được?
Đỗ Lão cười hì hì: Yên tâm, ta đã có sắp xếp cả rồi. Ta đã cho người bên ngoài cưa gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những thanh . lực đẩy ra là có thể phá được .
Trần Văn gật đầu: Được, để tôi thử!
Cậu , hai chặt thanh sắt, dồn sức đẩy mạnh. Quả nhiên, hàng rào sắt đó không chắc chắn, Trần Học Văn mới đẩy một cái đã gãy mất mấy thanh.
Đúng lúc này, Lão đã tiến đến sau lưng Trần Học Văn. Trong tay ông ta chẳng biết từ lúc nào xuất hiện một con dao găm, ánh lộ vẻ hung quang. Nhân lúc Trần Học đang đẩy thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắt, ông ta đột ngột dùng đâm con dao về tim của cậu.
Trần Học Văn hoàn toàn không phòng bị, trực tiếp bị dao găm đâm trúng cơ thểvi_pham_ban_quyen, ngã quỵ xuống nước thải.
Đỗ Lão cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh một tiếng: con, nhiệm vụ của cậu hoàn thành rồi. Đã là kẻ muốn chớt, lão tử thành toàn cho cậu! Không cần ơn ta đâu!
Nóivi_pham_ban_quyen xong, Đỗ Lão đứng dậy tiến tới, bắt đầu dùng sức đẩy những thanh sắt ra. Nhưng ngay lúc này, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng động dưới nước. Không đợi Đỗ kịp ứng, Học Văn đã lao vọt lên, đè nghiến Đỗleech_txt_ngu Lãovi_pham_ban_quyen xuống đất, vung dao gămbot_an_cap đâm thẳng vào cổ ông ta.
Lão cũng cực linh hoạt, lập tức tay lên đỡ, chặn đứng con dao của Trần Học Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đồng thời, ông ta trực tiếp lật khóa chặt cổ Trầnvi_pham_ban_quyen Học Văn. Một tay ông tóm lấy cổ tay cậu, hơi dùng lực đã khống ngược Trần Học Văn.
cười lạnh: Nhóc con, khá khen cho sự lanh lợi, lại biết giả chớt! Nhưng chút lĩnh này cậuleech_txt_ngu đều là do ta , cậu lấyvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen mà đấu với ta
Chưa đợi ông ta nói xong, bàn kia của Trần đột nhiên hất lên, một vật thể thẳng về phía Đỗ Lão. Lão giơ tay , ai ngờ lại tiếp làm vật đó. Ngay sau , một đám bột mịn bay ra, tán loạnvi_pham_ban_quyen khắp nơi.
Đỗ Lão là người hứng chịu đầu tiên, bột này vào ta. Ông vàng nhắm , tay lên lau mặt, nhưng chính vào lúc nàybot_an_cap, bụng chợt nhóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau. Mộtvi_pham_ban_quyen con đã lặng lẽ đâm vào từ lúc nào.
Đỗ Lão không tự chủ mà lùi vài bước, rơi khỏi đường cống xuống bờ sông. Ông ngơ ngác connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dao cắm ở , rồi lại nhìnvi_pham_ban_quyen vào bàn tay kia Văn. Lúc này ông ta mới phát hiện, thứ Học Văn cầm ở tay phảibot_an_cap khôngleech_txt_ngu phải dao găm mà là một vật hình .
nãy, thứ Trần Học Văn đâm vào cổ ông ta vốn chẳng phải là con dao đó. Con găm thực sự vốn luôn nằm trong trái của Trần Học Văn!
Đỗ ho sặc sụa, máu tươi ra khóeleech_txt_ngu miệng, ông ta nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Học Văn với không thể tin nổi: Cậu sao cậu có thể!?
Trần Học Văn nhìn Đỗ Lão từ trên cao, từng chữ: tồn đầu tiên ông dạy tôi, ôngbot_an_cap nhớ không?
Đỗ Lão cười khổ: xuất phản thường hữu yêu!
Trần Học Vănbot_an_cap bình gật đầu: Phải rồi. Phàm là chuyện gì có sự bất thường, chắc sẽ có vấn đề. Tôi và ông không thù oán, ông lạileech_txt_ngu tốt bụng giúp tôi như vậy, nếu ông khôngvi_pham_ban_quyen có mưu đồ gì thì tuyệt đối là chuyện không thể nào!
Sắcleech_txt_ngu mặt Lão trắng bệchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông ta nhìn Trần Học Văn, nghiến răng : Cho nên, ngay từ đầu cậu đã đề phòng ta!?
Học Văn chậm rãi gật đầu: Từ lúc dạy tôi quy tắc sinh đầu tiên, tôi đã đề phòng ông ! Hay nói cách khác, tôi đã không còn tin tưởng bất ai trên đời này nữa!
Đỗ cười một tiếng: Thật không ngờ, khả năng lĩnh của cậu mạnh đến thế.
Quy tắc sinh tồn do chính ta cậu, cậu lại nó lên chính người ta!
Chỉ là, sao cậu biết ta ra tay vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu?
Trần Học Văn nhìn cái bên cạnh Đỗ Lão, bình nói: Ông chắc cũng biết, hiện tất cả mọi người trong tù đều sợ tôi.
Chuyện trong chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có gì giấu tôi đâu.
Hai tuần , ông người lénvi_pham_ban_quyen một con dao găm và ít axit sunfuric đặc vào .
Sắc mặt Đỗleech_txt_ngu Lão thay đổi: Cái đó cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó thì chứng minh được chứ?
Trần Học : Tôi đã luôn tự ôngleech_txt_ngu cần axit sunfuric làm gì.
Đến khi ông cầm cái túi này cùngleech_txt_ngu vượt , tôi mới đại khái hiểu ra.
Chắc ông dùngbot_an_cap axit này để hủy hoại thi thể tôi, biến tôi thànhleech_txt_ngu vật thế thân cho ông, còn bản thân thì hoàn toàn chạy bay dưới một phận khác.
trắngbot_an_cap ra, ngay từ đầu ông giúp tôi chính là để bị cho cuộcbot_an_cap đào tẩu của mình, phải không?
biến sắc, giọng nói run rẩy: Những cáivi_pham_ban_quyen này đều lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do cậu tự suy đoán
Học Văn: Đúng thế, đều là suy đoán.
Nhưng chính ông dạy , người hay làm việc vậyvi_pham_ban_quyen, cứ cẩn trọng một chẳng bao giờ .
Đã có khả năng đó ra, tôivi_pham_ban_quyen buộc phải bị phòng bị.
Và sự thật chứng minh, tôi đã không lầm.
Vừa , Trần Học Văn vừa cởi chiếc áo tùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang mặc trên ra, lộ lớp áo bên trong.
Đỗ Lão chớt lặng ngay tại chỗ.
Bởi lẽ, bên trong lớp áo tù của Trần Học Văn lót rất nhiều thịt lợn, che kín những trí hại trên thể.
Đặc biệt là vùng tim, hắn cònvi_pham_ban_quyen lót dàybot_an_cap thêm mấy lớp.
Chẳng trách lúc nãy một dao đâm vàobot_an_cap, lão có giác như đâm trúng da thịt thật nên hoàn toàn không mảy may nghi .
Ai được, cú đâm đó lại trúng nhữngvi_pham_ban_quyen miếng thịt lợn mà Trần Văn đãvi_pham_ban_quyen buộc sẵn trên người chứ!
Trần Học Văn nói: Tôi chuẩn bị bộ này là để đề phòng ông.
Còn cái túi bột mì tôi lấy từ bếp.
không mình có đánh thắng được ông không, nên có thểleech_txt_ngu dùng cách này, bột mì làm lóa mắt , ít nhất cũng tạo cho một tia hy .
Đỗ sững sờ một lát, rồi chợt cười khổ: Cái thằng nhóc này, năng lĩnh của cậu thực rất mạnh, quả đúng là kẻ làm đại sự.
dưới cậu, lão phu nhận thua!
là chẳng aivi_pham_ban_quyen ngờ được, lão phu tung hoành một đời, cùng lại một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch cậu, đúng là sự đời khó liệu
Đỗ vừa nói, khóe miệng vừa trào máu, cơ thể co giật vài cái rồi cuối cùng từ từ ngã gục xuống đất, thở lịm dần.
Trần Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ đứng cạnh, nhìn chằm vào xác Đỗ Lão, không hề cử động.
Hồi lâu sau, hắn mới nhặt một thanhbot_an_cap sắt đất lên, khều cái túi của Đỗ Lão về phía mình.
Hắn mở túi ra, bên trong đựng một ít đồ lặt vặt và hai cuốn sáchbot_an_cap.
Trần Học Văn lục tìm mấy lọ thủy tinhvi_pham_ban_quyen lỏng.
Hắn mở một , trực tiếp hất thẳng chất lỏng đó lên xác của Đỗ Lão.
Đỗ Lão vốn đã chớt đột nhiên co rút người lại, rồi bật dậy lò xo, lao thẳng phía Trần Học Văn.
Lão già này thực vẫn giả để dụ Trần Học Văn lại gần, sau đó thừa cơ kết liễu hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tuy nhiênleech_txt_ngu, Trần Họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn quá trọng, tuyệt đối không tới gần mà lại dùng axitbot_an_cap tưới lên người lão, khiến đau đớn chịu nổi, buộc phải ra tay sớm.
Học Văn dường như lường trước được cảnh này, hắn ném thẳng lọ thủy tinh trong tay vào ngườibot_an_cap Đỗ Lão.
vi_pham_ban_quyen một lọ axit sunfuric đặcvi_pham_ban_quyen, Đỗ Lão hoảng hốt, cuống cuồng đưa taybot_an_cap gạt ra.
Lọ thủy tinh bịleech_txt_ngu Đỗ Lão hất đi, rơi bãileech_txt_ngu cỏ xa.
Nhưng Học Văn cũngbot_an_cap nhân cơ hộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này lao vọt lên, đâm thanh sắt trong tay vào Đỗ Lão.
Trúng đòn nặng nề, Đỗbot_an_cap Lão gầm lên một đau đớn.
Lão chộp lấy cổ Trần Học Văn, gầm thét: Thằng nhócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dù ta có chớtvi_pham_ban_quyen cũng kéo theobot_an_cap lưng!
chớt đi ta!
Đôi bàn tay Đỗ Lão kẹp chặt như hai gọng kìm thép, khiến Vănvi_pham_ban_quyen không thở nổi.
Dù Trần trẻ khỏe nhưng cũng không thể thoát khỏi taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của .
Trong cơn tuyệt vọng, Trần Học Văn chỉ còn cách ôm chặt lấy Đỗ Lão rồi nhảy dòng sông ngay gần .
nước lạnh ngắt chóng nhấn cả . Đỗ Lão vẫn bóp nghẹt cổ Trần Học Văn, điên cuồng vùng muốn nhô đầu lên khỏi mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Còn Trần Văn mạng ômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt lấy Đỗ Lão, nhấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão xuống nước.
Sức lực của Đỗ Lãoleech_txt_ngu không nhỏ, dù bị thương nặng nhưng vẫn có khống được Học Văn.
để lão nhô lên mặt nước, Trần Học chắc chắn sẽleech_txt_ngu chớt.
Điều duy nhất Trần có thể làm lúc này là thi gan xem thở dưới nước hơn.
Cả hai giằngbot_an_cap co lộn nước hồi lâu. Mặc cho Đỗ Lão phản kháng hay liều ra sao, Học Văn vẫn tử thủ ôm lấy cổ lão, dùng sức bình sinh nhấn lão chìm sâu trong nước.
Cuối cùng, tuổi già thêm vết trầm trọng, Đỗ Lão không thể trụ lại lâu bằng Trần Học , sức lực dần tan biến.
Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Học Văn lấy thời , nhôbot_an_cap đầu lên mặt nước hít một hơi thật sâu.
vi_pham_ban_quyen hơi thở ấy kéo theobot_an_cap nước vào phổibot_an_cap, nhưng Trần Học Văn vừa ho sặc sụa, vừa điên cuồng nhấn Đỗ Lão xuống dưới.
Ròng rã năm sáu phút qua, cho đến khi Đỗ Lão hoàn toàn không còn động tĩnh gì , Trần Học Văn mới nới lỏng tay.
Hắn rútvi_pham_ban_quyen con dao găm ở bụng Đỗ Lão ra, bồi thêm nhát vào cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huyệt hiểm trên người . Đến chắc chắnleech_txt_ngu kẻ này chớt , Trần Học Văn mới dừngleech_txt_ngu tay.
Hắn kéo xác Đỗ Lão lên bờ, hển thở dốc.
Một lâu sau, ánh đèn từ phía xa quét qua khiến Trần Học Văn sực .
Hắn vội quay đầu , chỉ thấy từ phía nhà tù xa , những cột pha bật sáng rực trời.
Sắc mặt Trần Học Văn thay , hắnleech_txt_ngu biết phía nhà tù đãbot_an_cap phát hiện cóbot_an_cap người vượt phái người đi lùng sục.
Hắn nhìn quanh quẩn, trầm ngâm một lát rồileech_txt_ngu nảy ra ý định.
Hắn xác lại, cởi bộ áo tù của lão ra thay người mình.
, hắn lại bộ tù của chínhleech_txt_ngu mình lên xác Đỗ .
Làm xong tất cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tìm lại nửa chai sunfuric cỏ, đổ hết lên Đỗ Lão.
Axit sunfuric nhanh chóng ăn mòn thi thể Đỗ Lão đến mức dạng, hoàn toàn không nhận ra .
Dọn dẹp xongbot_an_cap hiện trường, Trần Học Văn lập tức đẩy xác Đỗ Lão xuống dòng nước xiết, để cái xácvi_pham_ban_quyen trôi theo dòng chảy.
Còn bản thân Trần Học Văn thì không rời đi.
Hắn nhìn đèn pha đangleech_txt_ngu rọi tới xa, hít một hơi thật sâu, nhặt cái túi Đỗ Lão lên rồi quay trở lại ống , bò ngược về theo lối cũ.
Chưa đầy nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phút sau, mấy xe lao tới hiện trường ngay lối ra của đườngbot_an_cap hầm.
Đội đội cảnh dẫn người nhảy xuống , nhìn thấy tình hình tại cửavi_pham_ban_quyen ra, sắc mặt ai nấy đều biến đổi.
Đội trưởng giận quát: Bọn chúng quả nhiên thoátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra từ đường ống cốngleech_txt_ngu.
Chúng không xa đâu, chắc quanh gần đây thôi!
Mau, tăng thêm người, dọc theo sông, triển tìm kiếm kiểu rà soát bộ khu vực xung quanh!
Đám cảnh vệ lập tức tản hành động.
Một tên cảnh vệ nhìn vào đường ống cống, hỏi: Đội , bên trong này sao? Có cần cửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người vào khám xét không?
Đội lườm một : Đầu óc có vấn à? Chúng đãleech_txt_ngu ra ngoài rồi, còn ai chui ngược vào trong nữa?
đường cống này nửa phân, vừa hôi thối vừa lạnh lẽo, là anh thì anh chuileech_txt_ngu vào không?
Anh muốn thì tự mình mà khám.
Tên cảnh vệ kia tay lia lịa. Mùi thối ra hầm chút nữa khiến hắn nôn mửa, làm hắn dám chui vào trong đó chứ.
Trần Học Văn bò theo đường hầm nước tối thêm chừng hai dặm thì hiện một ngã rẽ.
Ngãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rẽ này dẫn về hướng một ngôi làng gần đó.
Tuy nhiên, Trần Học Văn khôngleech_txt_ngu dám trực tiếp rời khỏi đường hầm mà tìm một nơileech_txt_ngu tạm thời có thể đặt chân đểleech_txt_ngu ẩn náu.
Bên ngoàibot_an_cap thỉnh thoảng lại vang lên tiếng bánh xe vàvi_pham_ban_quyen tiếng bước chân chạy rầm rập, có thể thấy phía nhà đang chức tìm kiếmleech_txt_ngu quy mô lớn quanh khu này.
gian từng chút một trôi quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mùi hôi thối trong đường hầm xông lên nồng nặc.
Quần áo trên người Trần Học Văn vốn ướt sũng trận kịch chiến trước . Trong lạnh dưới âm độ, lớp vải ướt đẫm đá lạnh dán chặt vào da thịt, quả là một tra tấn đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tột cùng.
Trần Học Vănbot_an_cap nghiến răng chịu đựng tất cả, không thốt một lời.
Cậu biết, đây là cơ hội duy nhất mình.
Chỉ cần sốngbot_an_cap sót, cậu mới báo thù cho cha mẹ.
Nếu bị bắt trở lạileech_txt_ngu, này cậu chắc chắn sẽ mất mạng, mà chaleech_txt_ngu cũng sẽ chớt oanbot_an_cap uổngbot_an_cap!
Vì vậy, Trần Học Văn thầm hạ quyết tâm, phải chớt đói hay rét, cậu cũng tuyệt đối phải kiên trì đến cùng!
Phải trọn một ngày trời, những âm thanh ngoài mới biến mất.
Ước chừng phía nhà tù đã lụcvi_pham_ban_quyen vùng cận, cho rằng Trần Học Văn đã thoát khu vực này nên bỏ việc tìm kiếmbot_an_cap xung quanh đây.
Dù vậy, Học Văn vẫn nán lại trong đường hầm hôi thối thêm tiếng hồ.
Mãi đến rạng , từ dưới hầm bò ra ngoài.
Vị trí tại của cậu đang nằm gần một làng nhỏ cũ kỹ.
Trần Học Vănbot_an_cap quan bốn phía rồibot_an_cap tìm thấy một con suối nhỏ gần . Cậu xuống dòng đã kết một lớp băng mỏng bề mặtleech_txt_ngu, cắn răng đựng làn nước thấu xương để gột rửa sạch thân .
Sau đó, cậu leo lên bờ, mở túi Lão ra.
Bên trong có để sẵn bộ quần áo.
Trước đó Trần Văn thấy bộ đồ này nhưng khi ấy cậu không dám thay, bởi vì trốn dưới đường hầm mà mặc đồbot_an_cap mới thìbot_an_cap cũng sẽ bị bẩn. Đến lúc ra ngoài, nếu người đầy mùi hôi thối, cậu cũng khó lòng chạy thoát.
Bây giờ sau tắm rửa, cậu đã có thể bộ này vào không lo lắng về mùi cơ thể nữa.
Khoác lên bộ quần áo ráo, cảm giác ấm áp khiếnbot_an_cap Trần Học Văn thở nhẹ nhõm, tựabot_an_cap như vừa từbot_an_cap cửa tử trở về.
tìmvi_pham_ban_quyen một nơi hẻobot_an_cap lánh, vùi lấp bộ quần áo tù nhân kia đi. Xong mọi , Trần Học lặng lẽ tiến về hướng Bình Thành.
Cậu không biết trên đường có người canh gác hay không, nên hoàn không dám đi đường lớn cứ băng qua những rừng già.
Cứ thế đi mất hai tiếng đồng hồ, cùng, trước khi trời sáng, Trần Học Văn cũng đã tới được Bình Thành.
Nhìn Bình Thành quen thuộc, lòng cậu không khỏi xót xa.
Đây làvi_pham_ban_quyen nơi cậu lớn lên, nhưng này khôngbot_an_cap còn nhà của cậu nữa rồi!
Trần Học Văn không dám đi đường chính mà men theo những con đường nhỏ từ các làng phụ cậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẻn vào thành phố.
Sau khi vào thành, trời cũng đã mờ , trên đường bắt đầu có người qua .
Trần Vănvi_pham_ban_quyen đội mộtleech_txt_ngu chiếc có thể khuất khuôn mặt, bước đi trên . Thấy không ai chú đến mình, cậu mới thực sự trútleech_txt_ngu bỏleech_txt_ngu được gánh nặng trong lòng.
Trong túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Đỗ còn một ít tiền, Học Văn số tiền đó tìm đến một quánvi_pham_ban_quyen điểm tâm, mua bốn cái thầu và bát cháo loãng.
Cậu gần ba mươi tiếng đồng hồ chưa ănleech_txt_ngu gì, sớm đã lả vì đóivi_pham_ban_quyen. Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy màn thầu, cậu muốn nuốt chửngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay lập tức. Nhưng rốt cậu vẫn không dám làm thế, vì hành động đó quá liễu, chắn sẽ thu sự chú ý.
Trần Học Văn cứ thế dong ăn sáng như một người bình thường.
Đột nhiên, từ xa có mấy người mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc phục cảnh sát đi tới.
Hơi thởvi_pham_ban_quyen của Trần Học Văn khựng lại, theo bản năng muốn đứng dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ .
Nhưng cậu vẫn nhẫn nhịn được.
Một khi làm vậy, cậu có thoát khỏi tay mấy người này thì sẽ đánh phương, e toàn thành phố sẽ bị phong tỏabot_an_cap để truy tìm.
Vì thế, Trần Học Văn chỉ có thể đánh cược một ván, cược rằng người không phải đểvi_pham_ban_quyen bắt .
thực tế đã chứng minh cậu đúng.
Mấy thành viên đội chấp đó ngồi xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc bàn bênbot_an_cap cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gọi chủ mangbot_an_cap đồ ăn lên.
Chủ quán rõ ràng là người quen củaleech_txt_ngu họ, cườibot_an_cap nói: Lão Cát, sao hôm nay sớm ?
Vẫn cònbot_an_cap đang lùng sục à?
Người dẫn đầu đội pháp tên là Lão , anh xua tay: Hây, đừng nhắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nữa.
Tên phạm trốn trại vẫn chưaleech_txt_ngu tìm thấy, cảbot_an_cap độibot_an_cap chấp pháp toàn thành phố đừng hòng có lấy một phút nghỉ ngơi.
Mấy anh em chúng tôi đã một ngày một đêm chưa chợpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt rồi đây.
Chủ quán vừa bưng sáng ravi_pham_ban_quyen thắc : Trốn mất một tên sao? Chẳng phải bảo là hai người à?
Lão Cátvi_pham_ban_quyen nói: trẻ hơn tìm thấy rồi, nhưng chớt.
lão già kia vốn một tên phạm chuyên nghiệp, giờ chẳng biết đang trốn ở xó xỉnh nào.
Tim Trần Học Văn đập mạnh mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịp.
Lúc đó, đã mặc bộ đồ tùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình cho Đỗ Lão, lại axit thi thể của ông ấy biến dạng. Xemleech_txt_ngu , bên phía đội chấpbot_an_cap đã cho rằng người cậu. Vì vậy, hiện mục tiêu của bọn họ đổ vào Đỗ Lão.
Như vậy, ápbot_an_cap lực đè lên Trần Học Văn cũng giảmvi_pham_ban_quyen không ít. Tình trạng có thể không giếm được lâu, nhưng trong thời gian ngắn, nó giúp cậu tránh đượcbot_an_cap rất nhiều rắcleech_txt_ngu rốibot_an_cap.
Chủ quán vẻ mặt hoàng: Ái chà, thanh niên kia chớt rồi sao? Thật là tiếc!
Lúc , một vị khách ở bàn bên cạnh tiếng: Tiếc cái gì?
Thằng nhóc vừa cưỡng bức vừavi_pham_ban_quyen giết người, theobot_an_cap tôi thấy thì cứ tuyên án tử hình nó lập tức!
Giờ mới chớt là hời cho !
Chủ quán lập tức quay đầu : anh bạn, lời không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế .
nhà tôi trước đây học trường với cậu thanh niên đó. cậu ta một rất hiền lành, chắc là ra loại chuyện đó đâu.
kháchvi_pham_ban_quyen kia lạnh một tiếng: Biết người biết mặtbot_an_cap biết lòng!
Nhân vật chứng đều đủ cả, không phải nó làmleech_txt_ngu thì là ai làm?
Chủ quán thở dài: Ôi, cái thì ai mà biết ?
Nhưng cha mẹ cậu ta cũng thật thảm. Vì chuyện của conleech_txt_ngu mình mà chạy vạy khắp nơileech_txt_ngu, cuối cùng gặp tai nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất mạng. Một đình ấm cứ mà chớt sạch, tội nghiệpleech_txt_ngu !
Vị khách bên cạnh cười một tiếng: Tội nghiệp cái nỗi gì!
Anh khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết gì đúng không?
Để tôi nói cho biết, cha mẹ nó cũng đáng đời lắm!
Trần Học Văn không tự chủ được mà siết nắm đấm, lòng tràn đầy hận . Lời nói của khách kia giống như một nhát dao đâm thấuleech_txt_ngu cậuleech_txt_ngu.
Chủ quán nhíu màyvi_pham_ban_quyen: Này anh bạn, sao anh lại nói năng như vậy? Người ta đã qua đời rồi, giữ mồm giữ miệng tích đức ?
Gã khách thề một tiếng: Mẹ kiếp, có biết cha mẹ thằng nhóc đã làm chuyện gì không?
Tôi nói chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh hay, cha mẹ nó vì muốn lật lại bản án mà đã trộmbot_an_cap mất bản báo cáo nghiệm tử thi nạn nhân đó!
Kết quả thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh thấy rồi đấy, quả báo nhãn tiền!
Chủ quán trợn mắt: Hả? Không thểleech_txt_ngu nào? Anhleech_txt_ngu nghe ai nói thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Gã khách húp một ngụm : Mẹ nó, con bé bị thằng nhóc bot_an_cap người thân của nhà tôi, tôi lại không biết chắc? Thứ sinh đó, như vậy là còn nhẹ nhàng chán!
Những lời sau đó, Trầnbot_an_cap Học Văn đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nghe lọt tai nữa.
Giâybot_an_cap phútleech_txt_ngu này, trong cậu ý nghĩ duy nhất: Cha mẹ trộm báo cáo khám nghiệm tử thi khôi trường!
Đỗ Lão trước đó đã phân tích rằng cha mẹ cậu chắc hẳn đã nắm giữ bằng gì đó nên mới bị tiêu.
Giờ đây, cậu cuối cùngvi_pham_ban_quyen đã mẹ mình cuộc đã tìm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng chứng gì!
Xem ra, bảnbot_an_cap báo cáo nghiệm tửbot_an_cap thi này thực sự có vấn đề!
Tin tức bất ngờ có từ đồbot_an_cap ăn sáng đã khiến Trần Học Văn phần nào cảm thấy an tâm hơn.
Đội chấp pháp tạm thời xác định chớt Đỗ Lão, điều này đồng việc mục tiêubot_an_cap tìm kiếm tiếp theo của họ chắcleech_txt_ngu chắn sẽ tập trung vào những người lớn , chứ không hề ý đến cậu.
vậy, cậu cũng không cần quá loạn nữaleech_txt_ngu.
Ăn sáng xong, Trần như không có chuyện gì rời đi.
Lão Cát cùng những khác vẫn đang dùng bữa, Trần Văn rời đi cũng chẳng ai thèm bận tâm. Bởi lẽ, mọi sự chú ý của họ đều đang dồn vào những người già.
kỳ người lớn tuổi nào đileech_txt_ngu qua đây đều bị họ quan sát tỉ . Thậm , mấy người đội mũ còn bị họ chặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, cởi mũ ra để .
Còn thanh niên nhưvi_pham_ban_quyen Trần Học thì chẳng một ai thèm ngàng tới!
Trần Học tiến vào , tìm một khách sạn có điều kiện khá tốt diệnvi_pham_ban_quyen đội pháp để tạm .
Thời đó, ở khách sạn vẫn yêu cầu kiểm tra tờ tùy thân, Trần Học Văn làm thủ tục nhận phòng thuận lợi.
trên những gì cậu từng nghe các phạm nhân kể lại trong tù, đội chấp phápbot_an_cap quét phạm, họ thường nhắm vào các nhà nghỉ nhỏ quán net. Bởi lẽ, hầu hết kẻ đào tẩu đều như chim cành cong, muốn chọn những nơi hỗn loạn để ẩn náu. nhà nghỉ nhỏ haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quán net người người tạp , rất thích hợp đểleech_txt_ngu chúng che tung.
Học Văn rút kinh nghiệm từ những lời nên đã chọn một khách sạn . Hơn nữa, cậu còn đặc biệt chọn đối diện độileech_txt_ngu chấp pháp, mục đích chính là tận dụng tâm dưới chân thường tối.
Đỗ Lão nói, nơi nguy hiểm nhất thường là nơi an toàn nhất.
Và thực tế đã chứng minh động này của Trần Văn là hoàn toàn đắn.
Phần quân số củabot_an_cap đội chấpvi_pham_ban_quyen pháp đã được phái đi để phong tỏa các đoạn đường quanh Bình Thành, cũng như tiến hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rà soát tại các net và nhà nghỉ nhỏ trong thành phố. Do thiếu nhân lực, những khách sạn hạng sang như thế họ chỉ cử đến han loa xem có nhân vật nào khả nghi lưu trú không.
Riêng khách sạn nằm ngay đối diện đội chấp , họ lại càng chẳng mấy điều tra kỹ lưỡng. Suy cho , trong mắt bất kỳ ai, một vượt ngục làm sao có gan chạy đến tận cửa đội phápvi_pham_ban_quyen mà trốn cơ chứ?
Vì vậy, Trần Học Văn đã có một ngày ngơi yên ổn trong sạn này.
Sau một giấc để hồi phục thần, trời cũng tối. Học Văn đi tới bên cửa sổ quan sátvi_pham_ban_quyen bên ngoài, không có thường mới thấy nhẹ đôi chút.
Cậu pha hai gói mì, bật tivi lên tin địa phương Bìnhbot_an_cap Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. màn hình đang sóng vài tin tức lẻ, nhưng phía dưới có một dòng chữ chạy , chính lệnh truy nã nhân vượt ngục nhà tù Thành.
Học Văn xem qua, thấy đối tượng truy nãleech_txt_ngu vẫn là Đỗ Lão, điều này khiến cậu thở phàobot_an_cap nhẹ nhõm. Có nghĩa là tại phía đội chấp vẫn chưa hiện ra thân phận thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của người chớt.
của Đỗ Lão đã bị Trần Học Văn dùng hóa chất ăn mòn nghiêm trọng, ước chừng khi khám nghiệm tử thi mới phát hiện ra sự thật. Kỹ của Bìnhleech_txt_ngu Thành còn kém, loại giám định này phải gửi tỉnh lỵvi_pham_ban_quyen Châu mới làm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đi về cũng tốn không ít thời gian.
Tuy nhiên, tính từ lúc Học trốn khỏi nhà tù đến nay được ngày. Nói khác, thân phận thật của cái xác có lẽ cũng không giấu được lâu nữa.
Trần Học Văn ăn ngấu nghiến hết bát , nhìn bóng đêm kịt ngoài cửa sổ, cậu hơi thật sâu, đội mũ lên kiên quyết rời khỏi khách .
Màn đêm u tối, đường có nhiều người qua .
Trần Học lợi dụng bóng tìm đến bên ngoài một khách sạn. sạn này chính là nơi hoa khôi trường tửbot_an_cap năm xưa, cũng là nơi Trần Học Văn bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt giữ. Đây làbot_an_cap sạn sang trọng nhấtbot_an_cap Bình , giá phòng một đêm ít nhất là một trăm năm mươi tệ. Cần biếtvi_pham_ban_quyen vào thời điểm đó, tiền lương một của Trần Học Văn còn chưa tới trăm tệ.
Còn căn phòng mà tử vong lại là phòng VIP ở đây, một đêm tốn hơn ngàn tệ. Loại khách sạnleech_txt_ngu này, làm sao cậu thể ở nổi?
Vậy mà hai viên phục vụ của chính khách sạn này đã thề thốt Trần Văn là người đặt phòng, còn cưỡng ép kéo hoa khôi lên vào phòng, trởvi_pham_ban_quyen thànhleech_txt_ngu nhân quan trọng nhất!
Trần Học Văn chịu đựng gió lạnh, trong một hẻm nhỏ bên ngoài khách , quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sátleech_txt_ngu người ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻbot_an_cap vào.
Đến hơn giờ , có mấy viên phục vụ tan làm đi ra.
Trần Học Văn mắt một cái liền nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngay một gã niênleech_txt_ngu, tên này là Triệu , chính là một trong những nhân chứng ra tòa chỉ điểm cậu năm đó!
Trần Văn tức lẳng bám .
Mấy nhân viên phục vụ đi được một đoạn thì lầnleech_txt_ngu lượt về nhà mình. Đến một ngã , Triệu cũng tách đoàn để đi về.
Trần Văn không tiếng động bám sát phía sauvi_pham_ban_quyen.
Đến một nơi không người, Học Văn khom lao vọt tới, bịt Triệu Đống rồi hắn xuống đất.
Triệu Đống liều , nhưng Trần Học đã con găm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổ : Cấm động đậy!
Mũi dao lạnh lẽo vào da thịt Triệu Đống cảm nhận thở cái chớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hắn lập sợ hãi, giơ hai tay lên ngừng hẳnvi_pham_ban_quyen chống cự.
Trần Văn vẫn bịt chặtvi_pham_ban_quyen miệng hắn, hiệu cho hắn đi về phía bên kia.
Triệu Đống không còn lựa chọn nào khác, đànhleech_txt_ngu để Trần Học Văn áp giải đi thẳng vào cánh bên cạnh. Men theoleech_txt_ngu đường đất đi hơnvi_pham_ban_quyen nửa giờ đồng hồ, hai người tới xưởng gạch bỏ . Nơi đây chung quanh khôngvi_pham_ban_quyen có người ở, vô cùng vắng .
Đến , Trần Học Văn mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buông tay khỏi miệng Triệu Đống.
Triệu Đống rằng Trần Văn đã lơi lỏngbot_an_cap cảnh giác, lập tức nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thỏ chạy vọtleech_txt_ngu ra ngoài, mưu toan tẩuleech_txt_ngu thoát. Thế nhưng, hắn chưa chạy được bước, Trần Văn tóm chặt lấy cổ áo hắn.
Ngay sau đó, Học Văn thuận tay đâm một nhát vào đùi hắn.
Triệu Đống phát ra tiếng gào thét thảm vì đau đớn.
Học Văn lập tức chĩa vào cổ hắn: Câm miệng!
Triệu giật nảy mình, quả nhiên không dám kêu nữa, chỉ có thể ngậm chặt miệngleech_txt_ngu, phát ra tiếng rên rỉ nghẹn từ .
Hắn kinh nhìn Trần Học Văn, run rẩy nói: ca, tôileech_txt_ngu tôi không cóvi_pham_ban_quyen tiền
Lúc này Học Văn đang đội mũ che khuất khuôn , cộng thêm trời quá tối, Triệu Đống căn nhận ra cậu.
Học Văn lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùng nhìn hắn, trầm giọng nói: Tao cần tiền, tao chỉ có câu hỏivi_pham_ban_quyen muốn hỏi mày.
Triệu ngẩn người: Câu hỏi câu hỏi gì?
Trần Học Văn gằn giọng: Tao mày, là đã bảo vu khống Trần Học Văn?
Triệu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả ngay nhìn chằm chằm Học Văn, cau mày đầy phẫn nộ: Mày là quáivi_pham_ban_quyen nào?
Lạivi_pham_ban_quyen là bạn thằng Trần Học Văn đúng không?
Lão tửbot_an_cap nói mày biết, chuyện không phải việc mày có thể quảnbot_an_cap đâu.
Nếu mày không giống như Dũng đánh gãy gãy chân, thì tử ra.
Chuyện này, nhúng tay vào kẻ đó phải chớt!
Lời nói này sắc mặt Học Văn tức biến đổi.
Người mà Triệu Đống nhắc đến là Lý Dũng, cậu biết rất , đó là người bạn nối từ nhỏ cậu. Khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Học Văn bị tuyênbot_an_cap án, Lý Nhị Dũng thét nói sẽ đòi lại công lý cho cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nghe ý tứ Đống lúc này, chẳng leech_txt_ngu Nhị Dũng vì chuyện của cậu mà đã bị người ta đánh cho tàn phế sao?
Tin sát ý trong lòng Trần Học Văn càng thêm nồng đậm.
cậu không biểubot_an_cap lộ raleech_txt_ngu ngoài mà trầm giọng hỏi: Lý Nhị Dũng bị ai đánh trọng thươngleech_txt_ngu?
Triệu Đống tưởng Học Văn đã sợ, đắc ý vênh váo nói: Hừ, nó bị đại ca của nó đánh !
Học Văn cau mày: Đại ca của nó?
Cậu biết Lý Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dũng bấy nay vẫn lăn lộn bên ngoài, nói có đi theo một ca, ngày thường không ít lần nhắc đến người này, bảo rằng gã anh dũng và quan hắn thế nào.
Thế nhưng, tại sao tên đại đó lại đánh tay chân củaleech_txt_ngu hắn chứ?
Triệu Đống lạnh lùng mỉa: Sao, không tin à?
Hừ, mày không người đứng sau này có lực lớn đến mức nào đâu.
Dũng cứ nằng đòi lại cho cái thằng họ kia, chạy đi tìm nhân như chúng tao, đó chẳng phải là tìm chớtleech_txt_ngu sao!
Chỉ cần ông chủ đứng sauleech_txt_ngu tiếng một , của Nhị Dũng đã lập tức đíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân đánh gãy tay chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó rồi.
Triệu Đống liếc nhìn Trần Học Văn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái, cười lạnh nói: Thằng ranh, mày lượng mình , xem bao nhiêu cái mạng để mà .
Nếu không muốn chớt thì mau thả lão tử ra.
không, tao đảm mày còn thảm hơn Lý Nhị Dũng!
Sắc mặt Trần Học Văn băng lãnh, lời của Triệu Đống, cậu nghe được tên này chắc chắn biết bí mật.
Ông chủ đứng sau mà mày nói là ?
Trần Học Văn trầm giọng hỏi.
Triệu Đống ban đầu hơi ngẩn người, đó sắc mặt sa sầmleech_txt_ngu: Thằng ranh, có hỏi tao, tao cũng không biết ông chủ đứng sau là ai.
Tao vẫn câu nói đó, muốnleech_txt_ngu sống thì thả tao ra, nếu không
Chưa đợi Đống nói , Trần Học Văn đã khôngbot_an_cap chút do dự đâm thêm một nhát dao nữa vào người hắn.
Triệu Đống thảm một tiếng rồi vùng vẫy, con dao găm trực tiếp bị gãy làm đôi.
Trần Học Văn cầm nửa chuôi dao còn lại, cau thật chặt.
Conleech_txt_ngu dao găm này cũng quá tệ rồi!
xông tới, giẫm lênvi_pham_ban_quyen cổ Triệu , chĩa nửa lưỡi dao còn lại vào trán hắn: Kêu nữa là tao đâm thẳng đây đấy!
Triệu Đống đến mức suýt tè ra quần, qua haivi_pham_ban_quyen nhát dao vừa rồi, hắnbot_an_cap đã xác định được Trần Văn sự dám tay người.
Hắn vội vàng ngừng tiếng thét, run rẩy nói: Đại , tôibot_an_cap thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không biết gì .
Trần Học Văn lạnh lùng : Mày vừa mới nhắc đến chủ đứng sau, giờ lại bảo không biết, mày nghĩ tao sẽ tin sao?
Triệu Đống mang theo giọng khóc lóc: Tôi chỉ đoán thôi.
đưa cho tôi hai tệ, bảo tôi chứng thằng ranh .
Cậu nghĩ xem, đối vừa ra tay là haibot_an_cap vạn tệ, hào phóng như vậy thì chắc chắn phải là đại chủleech_txt_ngu .
Nhưng tôi thật sự không biếtleech_txt_ngu là ai!
Trần Học Văn nhíu mày: Vậy tiền là ai đưa mày?
Triệu Đống muốn trả lời.
Trần Họcbot_an_cap Văn mất kiên nhẫn, trực tiếp nửa dao găm vào vaivi_pham_ban_quyen Đống.
Triệu đau đớn lên, vã nói: Là là Ngô Lệ , là cô ta đưa tiền cho tôi, bảo tôi làm nhân
Trần Học Văn sững : Ngô Lệ Hồng!?
Lệ Hồng này Trần Học Văn biết, là bạn học của cậu.
Thời còn đivi_pham_ban_quyen học, ả Ngô Lệ Hồng này đã phải hạng tế gì, ăn mặc lòebot_an_cap loẹt diêm dúa, xuyên cặp kè với mấy tên du cônbot_an_cap.
Sau khi tốt nghiệpleech_txt_ngu trung , Lệ Hồng không tục đi học mà ngược lại thường xuyên lui tới các quán bar, vũ .
Nghe cô ta làm tiếp khách ở một hộp .
Lần họp lớp trước, Ngô Lệ Hồng cũng , hơn nữa lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó cô ta cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi cùng với hoa khôi của trường.
Khi ấy Ngô Hồng vàbot_an_cap hoa khôi nói cười cười, xem ra hệ giữa haivi_pham_ban_quyen người dường như khá tốtleech_txt_ngu.
Kết quả, chớt ngay cạnh Trần Học Vănvi_pham_ban_quyen, còn Ngô Lệ Hồng lại đứng sau mua chuộc nhân chứng.
Xem ra cái chớt của hoa khôi, Ngô Lệ Hồng chắc chắn biết nội tình!
Họcvi_pham_ban_quyen Văn hỏi: Ngô Lệ Hồng hiện giờ ở ?
Triệu Đống: Ngô Lệ Hồng tiếp khách ở khu giải trí Vạn Hào, này đang đi .
Trần Học Văn chậm rãi gật đầu, nhìn Triệu Đống, đột ngột hỏi: Mày muốn sống hay muốn chớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Triệu Đống mặt : Tôi tôi nhiên muốn sống.
Đại ca, những gì tôi biết đều đã nói cho anh rồi, cầu xin anh cho tôi một hội, tha cho tôi đi
Trần Học Văn: Được!
Vậy mày gọi điện Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lệ , nói là cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đang điều tra chuyện mày làm chứngleech_txt_ngu giả, hẹn taleech_txt_ngu ra ngoàivi_pham_ban_quyen bànbot_an_cap cách giải quyết.
Nghe rõ đâyvi_pham_ban_quyen, nếu mày dám để lộ sơ hở khiến Ngô Lệ Hồng phát hiện, tao sẽ giết mày ngay lập tức!
Trần Học Văn vừa vừa chĩa nửa lưỡi dao găm vào Đống.
Triệu Đống toàn thân run rẩy, vội vàng gật đầu: tôi gọi, tôi gọi ngay
Hắn lấy chiếc điện thoại ra, runbot_an_cap cập định gọi điện.
Học Văn ấnbot_an_cap cánh tay lại, giọng nói: Đợi mày bình đã rồi hãy gọi!
Triệu Đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc này giọng run rẩy, người ngợm run bần bậtleech_txt_ngu, vừa gọi điện chắc chắn sẽ lộ .
Khoảng phút sau, Triệu Đống đã hồi phục phần nào, Học mới cho phépbot_an_cap hắn gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện.
Khôngbot_an_cap lâu sau, đầu dây Ngô Lệ Hồng bắt máy, Triệu Đống nói theo lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dặn Văn: tỷ, có chuyện .
Có người tôi điều tra vụ của Trần Học Vănbot_an_cap, ngờ tôi làm chứng giảvi_pham_ban_quyen, sao đây?
Cô đang đâu? Chúng ta gặp nhau một lát để bàn bạc xem sao.
Đầu dây bênleech_txt_ngu kia Hồngleech_txt_ngu im lặng một látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhỏ giọng nói: mai, chỗ cũ gặp .
Triệu Đốngvi_pham_ban_quyen vội vã nói: Bây giờ sao?
Tôi tôi thật sự hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lệ Hồng giận dữ mắng: Mẹ kiếp, bà đây tối đang tiếp bạn của Hổ Ca, lấy ra thời mà qua đó!
Mày cũng đừng có sợ, taovi_pham_ban_quyen nhận được tin rồi, Trần Học Văn hai ngàybot_an_cap lúc vượt ngục đã bịleech_txt_ngu ta xử rồi.
người điều tra chuyện này thì người cũng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chớt, sợleech_txt_ngu cái gì?
Mày cứ cắn chặt lời khai ban cho . Yên tâm đi, ông chủ đứngbot_an_cap sau tao có thể giúp mày giải quyết chuyện này!
Lệ Hồng nói xong liền cúp máy luôn.
Đống về Trần Học Văn: Đại ca, anh cũng nghe thấy rồi , cô ta cô ta không muốn ra ngoài tối nay.
Trần Học Văn cau mày chặt , ban đầu cậu giải quyết toàn bộ chuyện ngay trong đêm .
Bây giờ Ngô Lệleech_txt_ngu Hồng chịu ra mặt, chuyện này thể tiếp tục tra, chỉ đành phải đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm một .
Thếvi_pham_ban_quyen nhưng, tình hình hiện tại, đợi thêm một ngày là thêm một phần nguy hiểm!
Trần Văn trầm tư lát, cuối cùng chỉ hít một hơi: Vậy thì hẹn mai gặp.
Đúng , chỗ cũ là ở đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Bìnhleech_txt_ngu thường người nhau thế nào?
Học Văn hỏi lưỡng một hồi, Triệu Đống thànhvi_pham_ban_quyen thật khai ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn bộ chi .
Trần Văn ghi mọi chuyện, sau đó cậu rút sợi dây thừng đã chuẩn bị sẵn, tróileech_txt_ngu chặt Triệu Đống lại.
đó, cậu còn quấn thêm mười mấy lớp keo trong bên ngoài sợi dây để đề Triệu Đống mình thoát ra .
Làm xong tất , Trần Học Văn kéo Triệu Đống đến bên một căn hầm bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoang.
Đây lẽ chứa lang của những cư sống đây , nhưng vùng này giờ không còn ai ở, hầm cũng theo mà bị bỏ phế.
Cỏ dại che lấpvi_pham_ban_quyen lối vào .
Phía trên còn có một tấm đá đậy lại để ngăn ta vô ý rơi xuống.
Học Văn Triệu Đống: khi tao giải quyết xong mọi việc, màyleech_txt_ngu phải ở trong hầm nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tao nói trước khó , nếu tao có chuyện gì không thể quay lại cứu mày, mày chớt đói cái hầm này đấy.
Cho nên, tao mày thêm mộtbot_an_cap nữa, mày nghĩ cho kỹ xem còn điều gìleech_txt_ngu chưa nói rõ với tao không.
Hai ta giờ châu buộc cùng một dây, nếu mày dám hại tao, tao có chuyện gì thì mày cũng đừng hòng sống sót!
Đống sợ đến cắt không giọt , run rẩy nói: Tôi tôi nói, tôi nói.
Hắn vội vàng kể thêm vài chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiết, những tiểu tiết khi Ngô Hồng.
Sắc mặt Trần Văn băng lãnh, quả tên Đống này vẫn còn giấu điều gì .
Cũng may Trần Học Văn phút cuối còn dọa hắn một vố, ngàybot_an_cap mai cậu chưa chắcvi_pham_ban_quyen đã gặp được Lệ !
Chờ Triệu Đống khai rabot_an_cap sạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sành sanh, Trần Học Văn dùng keo dán kín miệng hắn , đó ném hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống hầm khoai lang, dùng phiến đá đậy kín, nhốtleech_txt_ngu chặt ở bên dưới!
Làm xong mọi việc, quayleech_txt_ngu người, mình bước đileech_txt_ngu trong màn đêm mù, quay trở lại Bình Thành!
Khu Nam thành Bình Thành.
Trần Văn rảo bước trênleech_txt_ngu con xi măng bongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tróc đổ nát, xung thỉnh thoảng vang lên vài tiếng chó sủa.
Đây làvi_pham_ban_quyen nơibot_an_cap xập xệ nhất của thành phố này, chẳng khác gì mấy với vùng nông thôn. Lý Dũng, người bạn khố của cậu, chính là sống ở đây.
Dũng bị thọt chân, mẹ là công nhân ngành dệt. Nhiều năm trước, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ mất việc, bà cùng chồng bày một sạp nhỏ ở vỉa hè, chắt chiu từng đồng sống qua ngày.
Gia cảnh nhà Trần Học Văn trước đây khá khẩm hơn nhà Lý Nhị Dũng mộtvi_pham_ban_quyen chút, nên dạo cậu cũng giúp đỡ gia đình người bạn ít.
Lý Nhị vốnleech_txt_ngu thông minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là một tư chất họcbot_an_cap hành. Nhưng vì dưới còn mộtvi_pham_ban_quyen em trai và em , anh buộc phải thôi học sớm để làm phụ giúp gia đình. Khi đó, coi một tiệm máy chơi , tiệm là một gã đãng, thếvi_pham_ban_quyen là Lý Nhị Dũng cũng chân vào con đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lăn lộn ngoài xã hội.
Ngày Trần Học Văn nhận được giấy báo trúng đại họcbot_an_cap, Dũng uống đến say , vừa khóc vừa lên, bắt Trần Học Văn học cho xong học. Nhưng ngờ được, khi Trần Học Văn còn chưa kịp nhập học thì may đã xảy ra.
Mà Lý Dũng, vì chuyện của Trần Học Văn mà bị ngườibot_an_cap ta đánh gãy cả chân tay, nàyvi_pham_ban_quyen thực sự khiến Trần Học vô cùng cảm động.
Trần Học Văn biết rõ, thân mình chưa chắc đã sống được mấy ngày nữa. Tối nay cậu đến đâybot_an_cap nhìn lại người anh em mộtbot_an_cap lần. Sau khi tìm ra kẻ chủ mưu vào ngày mai, cậu dùngleech_txt_ngu sống của mình để thù, cuộc gặp đêm có lẽ là cuốibot_an_cap cùng.
Trần Học Văn đileech_txt_ngu vềleech_txt_ngu hướng nhà Lý Nhị Dũng, nhưng đi ngang qua một bãi đất trống, cậu lại phát hiện phía xa có ánh lửa bập .
Trần Học Văn mò tiến lại , từ xa thấy một người đang ngồi bệt dưới đất đốt mã, ánh lửa là phát ra từ đó. Nhìn kỹ lại, người này khôngvi_pham_ban_quyen ai khác chính là Lý Dũng!
Một tay và một chân của Lý Nhị còn quấn băng trắng, anh không đứng vững nên đành phải ngồi bệt đất. Bên cạnh đặt hai chiếc nạng, có vẻ như anh đã phải chống nạng lết ra đến đây.
Học Văn lặng lẽ tiến đến nấp sau bức tường đá sau lưng Lý Nhị Dũng, nghe thấy anh ngồi dưới lầm : Anh em , còn đi học, hai đứa mình lúc nào cũng thiếu tiền.
Lúc ông toàn bảo là sau này có tiền sẽ mua tivi màu lớn, xe hơi , rồi biệt to đùng .
Này nhé, tôi cho ôngleech_txt_ngu tivi màu rồi , có cả hơi, cả biệt thự nữa, nữa đốt thêm cho vài embot_an_cap chânbot_an_cap dài.
Tôi sẽ đốt thêm thậtleech_txt_ngu nhiều tiền, đóbot_an_cap ông xài thoải mái, tiêu thế thì tiêu.
Ông nhưng sao ông lại chớt thảm hảleech_txt_ngu thằng chó?
đến đây, Lý Nhị Dũng nhiên gào khóc . Trần Học Văn trốn sau bức tường đá, hốc cũng đã đỏ hoe.
Dũng gào khóc một hồi rồi lauleech_txt_ngu khôleech_txt_ngu nước mắt, đốt nốt số tiền vàng lại trên mặt đất. Sau đó, anh khó khăn dậy, : Anh em, lần này tôi đốt là phần của cả hai người .
Phần tôi ông cứ hộ trước.
Đợi khi nàoleech_txt_ngu vết thương của tôi lành hẳnbot_an_cap, kiểu gì tôi cũngbot_an_cap phải tra cho là đứa nào hại , tôi sẽ báo thù ông!
Nếu tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng lớn khôngbot_an_cap chớt được thì phần đó coi tặng ông luônbot_an_cap.
Còn nếu tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ bản lĩnh, đến lúc tôi xuống dưới đó, ông phải trả lại tôi đấy nhé!
Nhị vừa nói vừa cầm chai rượu lên, đổ một nửa xuống đất, nửa lại thì tự mình ngửa cổ uống ừng . Sau đó, anh ngồi bên lửa, nghêu ngao hát.
Quên đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sai, hoài quá khứbot_an_cap, ngày hoạn nạn có nhau trànleech_txt_ngu tiếng cười
Trần Họcbot_an_cap sau tườngvi_pham_ban_quyen đá, cũng khẽ hát theo. Đây chínhvi_pham_ban_quyen là bài Những năm tháng tình nghĩa mà ngày bọn họ vẫn thường cùng nhau!
Một lúc lâu sau, Trần Học Văn khẽ thở hắt ra một hơi. Cậu nhìn Lý Nhị Dũng đã dần thiếp đi dưới đất, trong mắt lên một tia định. Cậu siết chặt nắmleech_txt_ngu , người bướcleech_txt_ngu về phíaleech_txt_ngu khuleech_txt_ngu trung tâm thành .
Đêm , gặp được người em , cậu đã không còn gì hối , cũng đã đến lúc phải lo nốt những chuyện sau cùng!
Trần Học Văn đi tới bên ngoài nhà thành phố Bình Thành. Dù trời đã rất muộn xung quanh vẫn còn khávi_pham_ban_quyen nhiều cửa hàng mở cửa. Suy cho cùng, chuyện lão bệnh tử của người vốn chẳng bao giờ chọn thời gian.
Trần Học mua một ít tiền giấy ở một cửa hàng rồi đi đến đường gần nhà tang lễ, quỳ xuống đầu đốt. Cha mẹ cậu đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhưng Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thậm chí còn không biếtleech_txt_ngu họ được chôn cất . Cậu cũng dám đi hỏi đi tìm, bởi bại lộ tung tích, sẽ chẳng còn cơ hội báo thù nữa.
Vì vậy, chỉ có thể dùng cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này để bái cha . May mắn là xung quanh tang lễ, nhữngbot_an_cap chuyện như này rất thường thấy. Luôn có người đốt mã ở gầnleech_txt_ngu để cúng bái người quá cố.
Trần Học Văn quỳ dưới đất, vừa đốt tiền giấy vừa lẽ rơi lệ. Sau khi đốt hết chỗ vàng mã, cậu quỳ rạp xuống đất, cung kính dập cái thật kêu.
Cha, mẹ, nếu có kiếp sau, con định sẽ báo đáp ơn nghĩa của cha gấp bội! Trần Học trầm giọng thềleech_txt_ngu .
Ơn dưỡng dụcbot_an_cap báo đáp chút nào đã còn cơ hội, đây chính nỗi đớn và dằn vặt lớn nhất trong Trần Họcleech_txt_ngu Văn!
Làm xong tất cả, Học Văn vào bên trong nhà tang lễ. Trong nàyleech_txt_ngu vẫnleech_txt_ngu ít người, có nhân viên và nhà của quá cố. Trần Học Văn tìm một góc khuất ít chú ý, mặc nguyên quần áo mà nằm xuống, rồibot_an_cap từ từ vào giấc ngủ.
Cậuvi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen dám quay khách sạn, vì cậu không biết liệu danh tính của đã bị bại hay chưa. Cậu chỉ có chọn nghỉ ngơi đây một đêm để , chuẩn bị việc vào .
Trong nhà tang lễleech_txt_ngu có rất nhiều nhà thức đêm canh linh cữu, khi mệt họ cũng thường tìm chỗ nghỉ ngơi. Trần Học Văn ngủ ở đây cũng giống như những người đó, nên ai tâm.
Khi tỉnh dậy, trời đã sáng rõ. Trần Học Văn đội sụp , tìm hàng quán đường ăn sáng. Đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, khi ngang qua một sạp thịt lợn, Trần Học Văn bỗng dừng bước. Cậu nhận thấy con xương mà lão đồ tể đangleech_txt_ngu dùng cực kỳ sắc bén. Hơn nữa, con róc xươngvi_pham_ban_quyen này cũng rất cứng cáp, có lách qua lách lại giữa các khớp xương không hề bị sứt .
Trần Học Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ lại con găm đã đêm qua. Sắp tới, không biết mình sẽ phải đối mặt với tình cảnh nào, nên bắt buộc phải thay một loại vũ khí khác. con daovi_pham_ban_quyen róc xương là công cụ phù hợp nhất.
Trần Học giả vờ muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một ít thịt, nhân chủ sạp để , cậu liền giấu con dao rócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xương vào giữa miếng thịt lợn rồi mang đi. Xách số thịtleech_txt_ngu đó đến một nơi không người, Trần Học Văn mới con dao raleech_txt_ngu, kỹ trong người.
khí trong , Trần Học Văn cảm thấy yênbot_an_cap tâm hơn chút. đi vào khu trung , mua một tờ báo Bình Thành. vẫn cònbot_an_cap lệnh truy nã, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người truy vẫn là Đỗ Lão. Có là phía lực lượng chức thành Bình Thành tạm thời vẫn chưa phát ra thân của Trần Học Văn.
này Họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn nhẹ lòng hơn một chútbot_an_cap. Ít nhất thì tại hành động của vẫnbot_an_cap chưa gặp ngại gì.
đó, Trần Học trung tâm mại thành phố, lẩnvi_pham_ban_quyen trốn trong đó suốt cả buổi sáng. Nơi này đông , dù lực lượng chức năng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn tìm cậu thì cũngvi_pham_ban_quyen chẳng hềvi_pham_ban_quyen dễ dàng.
Trầnbot_an_cap Học Văn ẩn nấp ở đến hơn mười trưa, ăn tạm một bát mì gần đó rồi mới rời khỏi trung mạileech_txt_ngu. Tiếp theo, cậu sẽ đi gặp Ngô Lệ Hồng để làm xem kẻ nào thực sự là kẻ đã hãm mình!
Nơi cũ Hồng vớivi_pham_ban_quyen Triệu Đống là một quán net ở Bình Thành.
lời Triệu Đống, quán đại ca Lệ Hồng kê, cũng là nơi ả thường xuyên lui tới.
Học Văn đội mũ, lẳng lặng lẻnleech_txt_ngu bên trong.
Trong quán netleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí cực kỳ hỗnbot_an_cap tạp, đâu đâu cũng nồng nặc mùi khóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc và mùi chân. Quán nàyvi_pham_ban_quyen vốn không có kinh doanh, lại nằm vị trí hẻo lánh, đến đây đa phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưu manh lêu lổng hoặc sinh trốn .
Trần Học đileech_txt_ngu qua lại giữa dãy máy, lọt vào tầm mắt cậu toàn là những gã tóc nhuộm đủ màu sặc sỡ, mấy đứa học sinh kínhvi_pham_ban_quyen cận, lưng vẫn cặp sách. người này phần lớn đang dán mắt vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màn hình chơi gameleech_txt_ngu, kẻ thì đang cày Truyền Kỳ, người thì bắn CS, khí vô cùng náo nhiệt.
Nhìn cảnh ấy, Trần Học không thán trong lòng.
Đã từng có lúc cậu cũng một thành viên trong số họ, cũng cùng bạn bè chạy ra quán net chơi game vui vẻ. Vậy mà giờ , cậu lại khác nào một con chó mất nhà, chỉ có thể đeo mặt , ẩn mìnhleech_txt_ngu trong bóng tối không ánh mặt trời, hết sức bình sinh để tìm kiếm một tiabot_an_cap cơ hội sống sót.
Văn hít một hơi thật sâu, nỗi bi lương trong lòng, lời Triệu Đống mô tả mà về phía sâuvi_pham_ban_quyen nhất của quán net.
Phía quán có một gian phòng nhỏ, trong đặtleech_txt_ngu một và một chiếc đơn. Gian phòng chính là văn phòng riêng của Hạ Phi kẻ trông coi quán net .
Hạ Phi lớn hơn Trầnvi_pham_ban_quyen Học Văn sáu, bảy tuổi, là một tên lưu manh có tiếng vùng này. Trước đây, gã chủ yếu bằng nghề trấn lột học sinh của mấy trường quanh . Sau này biết làm lạivi_pham_ban_quyen gây dựngbot_an_cap được chút danh tiếng, rồi đến đây làm bảo kê cho quán net.
Hồi trước Trần Họcbot_an_cap Văn còn hay đây chơi, cậu nghe ta đồn đại rằng trong phòng , Hạ đã đoạt đời con gái của dưới chục nữ sinh. Thậm chí, ngay Ngô Hồng nghe nói năm đó bị Hạ Phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phục chính tại căn phòng này.
Khi đó Trần Học Văn chỉ nghĩ bot_an_cap lời đồn thổi, nhưng giờ đây cậu mới hiểu ra, những lời chẳng phải là tin đồn thất thiệt. Ngô Hồng này quả nhiên có với Hạ Phi!
Trầnvi_pham_ban_quyen Văn tiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến sát gian phòng, nhìn qua khe cửa, thấy bênleech_txt_ngu trong một cô gái dáng người mảnh đang ngồi đó. Cô gái quay lưng cửa, mặc bộ khá hở hang, đôi chân thon dàibot_an_cap trong lớp đen thêm phần quyến . eo cô ta cực thon gọn, nhưng vòng ba lại nảy nở, khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vóc dáng trở nên đặc biệt mêvi_pham_ban_quyen người.
Trần Học Văn chỉ nhìn một cái là nhận ra , phụ nữ này chính là Ngô Lệ Hồng.
Ngô Lệ Hồng tuy không hoa khôi trường, nhưng thời điểm đó, cô ta còn sức hút cả hoa khôi. Suy cho cùng, với Ngô Lệ thì khôi đỗi thanhvi_pham_ban_quyen thuần. Lệ Hồng tuy đường nét mặt không được tinh xảo bằng, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanvi_pham_ban_quyen sắc cũng thuộc hàng đẹp. Hơn nữa, vóc dáng củavi_pham_ban_quyen ả vượt xaleech_txt_ngu hoa khôi, lại khiếu ăn mặc và dám mặc bạo, nên lẽ tự nhiên trở thành người tình trong mộng của không biết bao nhiêu nam sinh.
Nhìn bóng lưng thuộc này, Trần Học Văn thán thì ít mà căm phẫn thì nhiều. Chính người phụ nữ này đã hại cậuvi_pham_ban_quyen vào tù, hại cha mẹ phải thảm.
Một tay Học Văn chặt con dao lọc xương giấu lớp áo, ánh mắt lóe những tia hung dữ. Thế , cuối cùng cậubot_an_cap vẫn trấn tĩnh được cơn thịnh nộ, không tấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xông vào. Cậu quan sát xung quanh một lượt, xácbot_an_cap định không có ai chú ý mình mới rón rén lẻn vào .
Ngô Lệ vẫn đang ngồi trước máy tính, uể oải chơi game, hoàn toàn không nhận ra người lại gần sau lưng.
Trần Văn từng áp sátbot_an_cap, đang định ra tay chếleech_txt_ngu ả thì ngay lúc đóleech_txt_ngu, từ ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng : Chị , điện thoại.
Trần Học Văn bắn mình. Cùng lúc đó, Ngô Lệ Hồng cũng quay đầu lại. Trần Học Văn đang đứng phía sau, cô không khỏi : Anh làm ?
Phòng này cho người ngoài vào, cútbot_an_cap ra ngoài!
Nói xong, ta cũng chẳng thèm đểbot_an_cap ý đến Trần Học Vănvi_pham_ban_quyen đi thẳng ra .
Trần dự một chút, rồi cũng lặngbot_an_cap đi ra. Hiện tại người bên ngoài phát hiện ra cậu, nếu cậu tay ởbot_an_cap đây, người của Hạ kéo đến bao vây thì cậu căn bản khôngvi_pham_ban_quyen thể thân. vậy, Trần Học Văn đành phải tạm gác lại ý định đó.
Ngô Lệ Hồng đi đến quầy thu nghe điện thoại. Vì net quá ồn ào nên cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải bịt một bên tai, nói lớn nghe: Điện thoại không có tín hiệu, không nhận được cuộc gọi.
cái gì? Nói lại lần nữa xem?
Ai chưa chớt cơ?
Trần Học Văn nấp ởleech_txt_ngu kiavi_pham_ban_quyen quầy, vốn định đợi Ngô Lệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng nghe điện thoại sẽ tìm cách ả ra ngoài. Thế nhưng khi thấy câu nói cuối , sắc mặt đột ngột biến đổileech_txt_ngu.
Cùng lúcleech_txt_ngu đó, mặt Ngô thay đổi chóng mặt. ta vội vàng quay đầu nhìn quất như đang tìm kiếm thứ gì . Cuối cùng, ả nhìn thấy Học Văn trốn ở góc quầy, cả người sững lạibot_an_cap.
Tuy Học Văn đang đội mũ che nửa khuôn mặtbot_an_cap, nhưng khoảnh khắc này, cậuvi_pham_ban_quyen đoan chắc rằng Ngôleech_txt_ngu Lệ Hồng đã mình!
Không một chút do dựvi_pham_ban_quyen, Trần Học Văn quay ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , thẳng khỏi netleech_txt_ngu. Phía sau lên tiếng thét chói tai đầy hãi Lệ Hồng.
Trần Học Văn không kịp ngoái đầu lại, hớt hải chạy khỏi quán net, men theovi_pham_ban_quyen con đường nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà liều mạng sải bước. Cậu thế chạy mãi, chạy cho đến khi tưởng như sắp nổ tung mới dừng lại.
Nhìn quanh một lượt, cậu đãbot_an_cap chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến một vùng vắng, xung quanh một bóng người. Trần Học Văn tìm một đống cỏ khô, dùng chắn thể rồi trốn trong đó. Hít thở sâu vài lần để lấy lại bình tĩnh, cậu bắt đầu phân tích tình hìnhbot_an_cap tại.
Ngô Lệ Hồng nghe điện thoại đã hỏi mộtbot_an_cap câu: chưavi_pham_ban_quyen chớt cơ?. Phản đầu tiên của Trần Học Văn lúc đó củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình đã bị lộ. Ánh mắt Lệ Hồng nhìn cậu sau đó đã xác nhận điều này.
Nói cách khác, báo cáo khám nghiệm tử củavi_pham_ban_quyen Đỗ Lão đã có kết . Hiện tại chấp pháp đã biết cái xác đó là của Đỗ Lão chứ không của cậu. Kẻ đứng sau chắc chắn cũng đã nhận được tin tức này nên ngay lập gọi điện báo cho Ngô Lệ Hồng.
Khi Ngô Lệ Hồng biết Trần Họcleech_txt_ngu Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa , việc đầu bot_an_cap nghĩ tới là người đội mũ nãy chính là Học , thế mới vội tìm kiếm và phát hiện ra cậu. Cũng may làbot_an_cap Trần Học Văn phản nhanh, chạy thẳng khỏi net. Nếu chỉ cần chậm thôi, e rằng cậu bị người củaleech_txt_ngu Hạ Phi bắt gọn, chuyện báo thù cũng sẽ trở thành không tưởng.
Thế nhưng hiện tạivi_pham_ban_quyen thânleech_txt_ngu phận đã bại lộ, muốn báo thù e rằng vô cùng khó khăn!
mắt cậu chỉ còn hai con đường. Một là tiếp tục ở Bình Thành để báo thù, nhưng hình , e rằng ba ngày nữa cậu sẽ bị bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, và chờbot_an_cap cậu có con đường .
Thứ hai chính là trốn khỏi Thành, cao chạy xa bay, có như vậy mong giữ được mạng sống.
Trần Học Văn không mộtbot_an_cap chút do dự, tức chọn con đường thứ nhất.
Nói thật lòng, Trần Học Văn chẳng sợ chớt, chỉ sợ đến tận lúc nhắm mắt xuôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay vẫn không báo được thù, chớt như vậy quá uất !
Thế nhưng, hiện giờ phận đã bị bại , biết phải làm sao báo được thù đây?
Học Văn nằmvi_pham_ban_quyen trong đốngvi_pham_ban_quyen dại, vừa hồi phục thể lực, vừa suy phương pháp .
Bâybot_an_cap muốn báo thù, việc quan trọng nhất chính là phảileech_txt_ngu tìm kẻ chủ mưu đứng sau màn. Mà muốnvi_pham_ban_quyen tìm ra kẻ chủ mưu, bắt buộc phải được Lệvi_pham_ban_quyen Hồng, từ miệng ả mới hỏi ra được thân phận của kẻ đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vì vậy, mấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chốt của vấn đề nằm ở chỗ Ngô Lệ Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tuy nhiên, phận của hắn đã bị bại lộ, phía Ngô Lệ Hồng chắc chắn đang hết cảnh giác, có thể tìm ảbot_an_cap để hỏi chuyện này đây? Hơn nữa, hiện tại đội chấp pháp Bình Thành chắc hẳnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang ráo riết truy lùng hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi.
Trong tình cảnhleech_txt_ngu này, nếu Trần Học Văn lộ diện cực kỳ nguy hiểm. khi đội chấp pháp bắt trở lại, mọi thứ coi chấm !
Trầm tư hồi lâu, Học Vănleech_txt_ngu vẫn không nghĩ ra được pháp nào thích hợp, điều này khiếnbot_an_cap không khỏi có chút nôn nóng. Hắn khỏi , đi đến bờ sông gần , trầm đầu nước sông lạnh lẽo giúp thân tỉnhbot_an_cap táo .
Nước sông lạnh xươngbot_an_cap toàn hắn runbot_an_cap , nhưng hắn không hề lùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước, chỉ vùi đầu trong nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nín thở suy nghĩ. Quá trình nín thở nàybot_an_cap khiến Trần Học không khỏi nhớ lại chuyện trước đây hắn từng liều mạng với Đỗ dưới .
Nghĩ đến Đỗ , trong đầu Trần Văn chợt lóe lên một tia sáng. Hắn lập ngócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu mặt , hít một thậtvi_pham_ban_quyen sâu, giọng lẩm bẩm: Nếu là lão cáo già Đỗ kia gặp phải chuyện này, lão sẽ làm thế nào?
Khi còn ở trong tù, Trần Văn đã nghe Đỗ Lão giảng giải không ít sách lược hành sựvi_pham_ban_quyen, như một số mưu kế có thể nói là nham hiểm. Trong , có Đỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lão từng nói đã giúp ích cho Trầnbot_an_cap Học rất nhiều. Chẳng hạn như câu chuyện lạ tất có biến, nó đã giúp Trần Học giữ được .
Đỗbot_an_cap Lão này nham hiểm xảo quyệt, nhưng không thể không thừabot_an_cap nhận, mưu lược của lão quả không phải người thường có thể sonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sánh được.
Trần Học Văn ngồi lặngleech_txt_ngu lẽ đất, tỉbot_an_cap mỉ tưởng những phương phápvi_pham_ban_quyen mà Đỗ Lão đã mình. Đỗ Lão nói, phải tam tư ( nghĩ từ phía). Mà tamvi_pham_ban_quyen là suy nghĩ từ góc độbot_an_cap của bản , còn phải nghĩ từ góc của đối phương, cũng như góc những người đứng xem.
Trước đây Học Văn suy nghĩ làm sao để phá vỡ tuyến của phương nhằm bắt Ngô Hồng, chưabot_an_cap nghĩ đến các góc độ khác. Bây giờ, Văn đột nhiên nảy ra linh cảm, hắn muốn thử suybot_an_cap chuyện này từ độ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngô Hồng xem sao.
Nếu mình là Ngô Hồng, gặp phải chuyện như vậy thì sẽleech_txt_ngu xử thế nào?
Học Văn suy tính lưỡng, nếu có một người bị mình hại, người đó vượt ngục raleech_txt_ngu ngoài, liều mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, thì chắn mình sẽ rất hãi. Mà khi con người ta sợ hãi, sẽ gì? Không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn họ phải trốnleech_txt_ngu nơi thật an toàn thì mới có thểleech_txt_ngu yên tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đối với Ngô Lệbot_an_cap , nơileech_txt_ngu nào là an toàn nhất?
Chắc là quán net của Hạ Phi. Bởi lẽ nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn của bạn ả, xung mười mấy đàn emvi_pham_ban_quyen của Hạ Phi, trong quán net lại có gần trăm ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kể ai cũng dám ra tay với ả ở đó. Hơn nữa, Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn đã từng đến đó vàbot_an_cap bị phát hiện, theo tư duy của người bìnhleech_txt_ngu thường, hắn chắc chắn sẽleech_txt_ngu không dám lại nữa.
Cho nên, cực kỳ có năng Ngô Lệ vẫn đang trốn trong quán net của Hạ Phi!
Thế nhưng, làm sao mới có thểleech_txt_ngu đưa Ngô Lệ Hồng ra khỏi quán net?
Trầnvi_pham_ban_quyen Học Văn nhíu suy nghĩ lúc, chợt nhớ lại chuyện vượt ngục trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây. vượt , bị nhiều lính canh canh giữ vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vốn dĩ là chuyện không trốn thoát. Thế Đỗ Lão đã bảo hắn tạo ra một loạn, thu hút sự chú ý của lính canh, dùngleech_txt_ngu kế giương đông kích tây rồi đưa hắn chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoát.
Nếu như Trần Học có thểleech_txt_ngu ra cuộc loạn trong quán , vậy thì liệu có cơ hội mang Ngô đi ?
Nghĩ đến , lòng Trần khỏi phấn khích, vì cuối hắnvi_pham_ban_quyen cũng đã có tưởng quát. Hắnleech_txt_ngu âm thầm hoạch định trong , mất hơn một tiếng đồng hồ mới hoàn thiện xong kế .
Nghĩ thông suốt mọi chuyện, Trần Học Văn cũng coi như trút gánh nặng, hắnleech_txt_ngu cuối cùng thấy hy vọng báo !
Tiếp , Trần Học lại nấp trong đống cỏ dại thêm hơn tiếng đồng hồ, cho đến hơn năm giờ chiều, trờibot_an_cap đầu tối . Hắn đi vào một ngôi làng gần đó, trộm vài bộ quần áo trên dây hộ dân.
Thayvi_pham_ban_quyen quần áo xong, lợi dụng lúc trời tối, Trần Văn đi đường mòn vào Thành. Sau khileech_txt_ngu vào , hắn phát hiện xe tuần tra trên đường rõ ràng đã nhiều hơn. Xem ra đội chấpbot_an_cap pháp đã biết thân phận của lại bắt đầu ràbot_an_cap soát gắt gao.
Trần Học Văn đến quánvi_pham_ban_quyen Phi ngay tìm một tiệm cắt tóc trước. Lấy gội đầu, nhặt một ít vụn tóc trong tiệm. Rời khỏi đó, hắn tìm một nơi khôngvi_pham_ban_quyen người, vụn tóc này dán đơn giản lên mặt để tạo hình râu quai nón.
Trời tối mịt, bộ râu này tuy khá giả nhưng bóng tối cũng khó phân biệt . Trần Học Văn lại đổi một chiếc mũ đội lên, chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này chỉ chứ không che mặt. hợp với bộ bộ quần áo củavi_pham_ban_quyen người trung niên, trông hắn khác nào một người đàn đứng tuổi.
Suốt dọc , đội chấp pháp tra không hề chú ý đến hắn, bởi mục tiêu chính của hiện giờleech_txt_ngu là nhìn chằm vào thanh niênleech_txt_ngu mười tám đôi mươi.
Văn cải trang xong liền tiến đến gần quán net của Hạ Phi. Hắn áo lên, đi trong lượn vòng để thăm dò hình. Kết quả là chẳng ai thèm ý đến hắn, đám đó đều mải mê chơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gamenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đồng thời, Trần Học Văn phát hiện Lệ Hồng đang trong bao của Hạ Phi. Hạ Phi cũng ngồivi_pham_ban_quyen trong, cóbot_an_cap thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy Ngô Lệ Hồng có vẻ đang hoảng loạn nên mới trốn .
Xác định được vị trí của Ngô Lệ Hồng, tâm thế Trần Học Văn thêm vững vàng. Hắn bước ra khỏi quán net, đi đến một nơi vẻ ở sau, lấy chiếc điện thoại Tiểu của Triệu Đống ra. Dựa trí nhớ, hắn bấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số điện thoại của vị chủ nhiệm chính giáo trường trung học cũ mình.
Điện thoại reo ba tiếng, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói thuộc: Alo, xin chào.
Trần Học Văn tức thấp giọng nói: chủ nhiệm phải không?
Vương chủ nhiệm đáp ngay: Vâng, tôi đây, xin hỏi ngài là ai ạ?
Trần Họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quát: Sao hả? Ngay cả giọng của mà cũng không nhận à? Mấy ngày trước ngài cục họp, ta đã nói với ngài thế nào?
Vương chủleech_txt_ngu nhiệm khựng lại mộtbot_an_cap chút, rồi vội vàng nói: Là là Hầu cục đấy ạ? , xin lỗi, tôi vừa nãy tôi hơi lơ đãng. Hầubot_an_cap cục, ngài có chuyện dò ạ?
Trần Học Văn gằn giọng: Chuyện gì à? Cái chức chủ nhiệm giáo này ngài làm ăn kiểu vậy? Ngài có biết hôm nay quán net Tân Nhai Khẩuvi_pham_ban_quyen xảy ra chuyện rồi không? Có một tên sát nhân đang lẩn trốn đến đó đấy.
Vương chủ nhiệm run rẩy: Tôi ngườibot_an_cap taleech_txt_ngu nhắc qua. chuyện này đâu liên can gì đếnleech_txt_ngu dục chúng tôi đâu nhỉ?
Trần Học Văn quát lớn: Ngài nói cáivi_pham_ban_quyen gì? Ngài có biết có bao nhiêu học sinh của trường cácleech_txt_ngu ngài chạy đến quán net , hiện giờ vẫn còn đang lướtvi_pham_ban_quyen web ở đó không! xảy ra chuyện gì, có gánhvi_pham_ban_quyen vác nổibot_an_cap không?
Vương chủ nhiệm sợ hãi đến cả giọng: Hả!? Hầu cục, ngài ngài giận. Tôi tôi sẽ dẫn người đi bắt đám học sinh đó về ngay lập tức!
Học Văn máy, rồi dùng chiêu tự gọi điện cho nhiệm chính giáo của mấy học khác, cùng một nội dung. Dù sao hắn cũng không xưng tính, chỉ để những người này tự đoán.
Chưa đầy hai mươi phút sau, đã cóbot_an_cap mấy nhóm người kéoleech_txt_ngu đến bên ngoài net của Hạ Phi. Những người này đều trường trung học gần đó, do các chủ chínhvi_pham_ban_quyen giáo dẫn đầu đi bắt học của trường mình.
Trần Họcbot_an_cap Văn thấy vậybot_an_cap liền trà trộn vào đám đông, lặng vào trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hắn biết, trong quán net sắp náo loạn rồi, cơ đểbot_an_cap hắn hành sự đã đến!
Trong quán net của Phi, có đến mộtvi_pham_ban_quyen phần ba là học sinh trốn học.
Đám nhiệm chính giáo đội ập vào, cả quán net lập tức trở nên nháo nhào, gà bay chó chạy.
Hạ Phi phòng riêng, ôm lấy Lệ Hồng táy máybot_an_cap chân tay.
Đột nhiên nghe tiếng ồn ào bên ngoài, hắn trận lôi đình, đập bàn đứng phắt dậy: kiếpleech_txt_ngu, thằng ranh con nào dám bàn của lão tử gâyleech_txt_ngu sự!
Ngô Lệ Hồng biến sắc: Không lẽ là Trần Học Văn?
Hạ Phi cũng sững người: Không thể nào chứ? ranh đó gan vậy , còn tới đây?
Đang hoặc, một tên đàn em đẩy cửa xông vào: Anh , hỏng rồi, chủ nhiệm chính giáo mấy trường cấp ba quanh đây dẫn người tới bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh.
Nghe thấy thế, Hạ Phi sợ tới mức run bắn người: Cái quái gì thế, sao lại thành ra thếbot_an_cap ?
Cái net lậu của hắn bìnhvi_pham_ban_quyen thường chẳng ai thèm ngó ngàng tới. Hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay, bao nhiêu nhiệm chính cùng kéo quân đến bắt ngườileech_txt_ngu, chuyện này chắc không hề nhỏvi_pham_ban_quyen. Một khi làm lớn chuyện, đội thực luật đến cũng đủbot_an_cap khiến hắn khốn .
Hắn vàng mở ngăn kéo, lấy ra bao thuốc lá xịn và mấy xấp tiền: Đileech_txt_ngu, ra xem thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ngô Lệ Hồng vốn định cùng Hạ Phi, nhưng vừa đến cửa, ảbot_an_cap phát hiện Vương chủleech_txt_ngu nhiệm của trường cũng có mặt.
Sắc mặt Ngô Lệvi_pham_ban_quyen Hồng tức đổi, vội lùi lại phòng riêng: Tôi tôi ra ngoài đâu.
Hồi còn đi , ả chẳng ít bị Vương chỉnh đốn, giờ dù đã nghỉ họcleech_txt_ngu nhưng nếu bị bắt gặp thì cũng .
Hạ Phi gật đầu, hắn cũng không muốn Ngô Lệ Hồng raleech_txt_ngu ngoài để tránh thuẫn thêmbot_an_cap gay gắt. Hắn dẫn theo mấy tên đàn em, vội vã nghênh , nở nụ cười lấy nói lờibot_an_cap ngon mấy .
Lúc này trong quán net, đám học sinh bị tóm đều sợ đến mức run cầm cập, đứng nép một bên không ho he. sự chú ý của mọi ngườileech_txt_ngu đều đổ dồn về phía .
Trong bối cảnh ấy, Trần Học Văn âm lách quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ phía sau, vào của Hạ Phi.
Ngô Hồng đang nấp sau cánh , len lén quan sát tình hình của mấy vị chủ nhiệm bên ngoài, hoàn toàn không chú ý có người đang tiếp .
Trần Văn nắm chặt xương trong , lặng lẽ áp sát, mộtvi_pham_ban_quyen tay bịt chặt miệng Ngô Hồng, tay kia kề lưỡi daovi_pham_ban_quyen sắcvi_pham_ban_quyen vào cái cổ trắng ngần của ả.
Cấm kêu, không tao thịt mày!
Giọng nói của Trần Học lạnh thấu , lưỡi dao cứa da Lệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng, máu tươi chảy dọc theo làn da trắngleech_txt_ngu nõn.
Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ông với đôi mắt đỏ ngầu trước mặt, Ngôleech_txt_ngu Lệ Hồng sợ đến run rẩy, chỉ biết phục tùng gật đầu.
Trần Học Văn một tay ôm lấy vai ả, tay kia thúc dao vào eo, giả vờ như cặp tình nhân đang ôm ấp, kéo Lệ Hồng lặng lẽ rútbot_an_cap bằng cửa sau.
Con dao lọc xương vẫn tỳ sát bên hông Ngô Lệbot_an_cap Hồng. Chỉ cần ả dám nửa phần không vâng lời, hắn sẽ lập tức hạ !
Ngô Lệ Hồng không biết là donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá sợ hãi hay cam chịu số phận mà chẳng hề phản kháng, mặc Trần Học Văn đưa khỏi quán net một cách dàng.
Lúc này trời đã tối , Trần Học Văn dẫn Ngôbot_an_cap Lệ Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi dọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo những con đường mòn tăm tốibot_an_cap, tránh những nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đông .
Chuyến đi lợi, cuối cùng hắn đưa Ngô Lệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng xưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạch bỏ hoang trước đó.
Đến nơi, Trần Học Văn mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Hắn ném Ngô Lệ Hồng xuống đấtvi_pham_ban_quyen, lămbot_an_cap lăm con dao, đứng từ trênvi_pham_ban_quyen cao ả, trầm giọng hỏi: Biết tao là ai không?
Ngô Hồng chậm rãi ngồi dậy, thở dốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài hơibot_an_cap, ngực phập phồng run rẩy trông vô cùng cảm. nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Trần Họcbot_an_cap Văn lại chẳng thèm ngàng, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt hắn giờ đây chỉ thù.
Tao hỏibot_an_cap mày, không nghe thấy à? hắn lạnh .
Ngô Lệ Hồng cười khổ một tiếngvi_pham_ban_quyen: Chúng tabot_an_cap là bạn học năm năm, sao tôi có thể không biết cậu là ai?
Trần Học Văn sững người: Năm năm?
Ngô Lệ Hồng nhìn vào mắt : Cậu không nhớ sao? tiểu học, chúng ta đã là bạn học suốt ba năm. Lên cấp lại thêm nămbot_an_cap nữa.
Trần Học Văn khẽ nhíu , bạn học tiểu học làm sao hắn nhớ cho xuể. Tuy , lời của Ngô Hồng khiến hắn phẫn .
Bạn năm năm mà mày đối xử với nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế àleech_txt_ngu? Mua chuộc chứng, hãm hạibot_an_cap tao vào ? Ngô Lệ Hồng, rốt cuộc tao đã đắc tội gì với mày? Trần Văn nghiến răng hỏi.
Ngô Lệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười khổ: Tôi hãm hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu? Trần Học Văn, cậu thực tôibot_an_cap bản lớn đếnleech_txt_ngu có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãm hại cậu nhưleech_txt_ngu vậy sao? Bảy nhân chứng, người ít hai mươi ngàn tệ, riêng khoản đó đã mất một trăm bốn mươi ngàn rồi. Ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữa muabot_an_cap chuộc biết ngườibot_an_cap, tính tới tính lui cũng phải tốn sáu bảy trăm ngàn tệ. Nếu tôi có số tiền đó, cậu tôi còn cần đi làm gái tiếp khách, ở trong cái net rách nát kia ?
Trần Học nhíu màyleech_txt_ngu: Vậy rốt cuộc là ai đã hãm hại ?
Ngô Lệ Hồng thở : Trần Học Văn, tôibot_an_cap khuyên cậu đừng hỏi nữa. Dùleech_txt_ngu biết ai mình, cậu cũng chẳng làm hắn đâu. Theo tôi, cậu đã khó khăn lắm mới trốn ra đượcleech_txt_ngu thì chi bằng trốn đến khác mà sống tiếp đi. Càng điềuleech_txt_ngu tra sâu, cậu sẽ mất mạng đấyvi_pham_ban_quyen!
Trần Học Văn cười lạnh: Ngôleech_txt_ngu Lệ , mày nghĩ giờ tao còn thiết cái mạng này saobot_an_cap? Bố chớt rồi, đời tao tan nát, dù có sống lay lắt thì còn ýleech_txt_ngu nghĩa gì? Niềm tin duy để tao sống tiếp chính là báo thù!
Ngô Lệ Hồng nhìn Trần Học Văn thật rồi thở dài: Nếu cậu đã nói vậy thì cũng không giấu cậu nữa. Kẻ hãm hại cậu, cậu cũng đấybot_an_cap, là Chu Hào!
Trần Học Văn sững sờ: Chu Chu Hào!?
Chu Hào nào?
Ngô Hồng: Còn ai ngoài Chu Hào lớp mình nữa. Thừa kế sản kếch xù, bố hắn là thương nhân nức tiếng đất Bình Thành !
Học Văn cau mày. Chu Hào, hắn quảleech_txt_ngu có biết, là bạn học cấp ba. Tên đó học hành chẳng rabot_an_cap gì nhưng vì nhà quá giàu luônleech_txt_ngu hống hách ở trường, chẳng ai dám vào. Trần Học Văn và hắn cũng không cóvi_pham_ban_quyen quan hệ gì sâu sắc.
Tao với hắn không không thù, tại sao hắn lại hại ? Trầnbot_an_cap Học Văn phẫn nộ .
Ngô Lệ Hồng: Hắn cũng chẳng ý hãm cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu, dù sao để hãm hại cậu một lần cũng tới sáu trăm ngàn, tiền củabot_an_cap hắn đâu lá đa. có thể nói, mọi chuyện đều là trùng hợp.
Trần Học Văn: Ý mày là sao?
Ngôvi_pham_ban_quyen nhìn hắn: Cậu còn đêm đó, cậu uống say rồi đi với khôi không?
Trần Họcvi_pham_ban_quyen Văn lộ ngượng ngùng, chuyện này lại quả thực thấy hổleech_txt_ngu.
Ngô Lệ Hồng tiếp : Thực ra, hoa khôi đã ở Chu Hào từ lâu rồi. Chu Hào có một căn nhà riêng bên ngoài, hoa khôi làm đơn xin ngoại trú để chung sống với hắn.
Lời này khiến tim Trần Học Văn thắt lại. Hắn không ngờ ánh trăng sáng mình thầm trộm nhớ suốt năm lại đã lên với kẻ .
Ngô Lệ Hồng nói tiếp: Đêm đó, sau buổi tụ tập lớp, khôi đi . Kết quả hôm đó Chu Hào lại tiếp mấy từ nơi khác đến, toàn phúleech_txt_ngu nhị đại. Đám uống say, lạivi_pham_ban_quyen còn là quân nghiện ngập. Đêm ấy, bọn chúng đưa hoa khôi vào khách sạn, kết quả là chơi đùa quá trớnvi_pham_ban_quyen khiến cô tabot_an_cap tử .
Trần Văn chớt , hắn không thể ngờ hoa khôi lại chớt như thế.
Sao sao có thể như vậy? khôi phải là bạn gái của Chu Hào sao? Trần Học Văn thảng thốt.
Ngô Hồng cười khẩy: gái gì chứ, loại phụ nữ như cô tabot_an_cap, Chu Hào không biết đã chơi qua bao nhiêu đứa rồi. Đối hắn, cô ta chỉ là một món đồ chơivi_pham_ban_quyen. Mấy người bạn Chu Hào tiếp đón đều là thiếu gia trong thành phố. đó, bọn chúng ra giá , và người mà cậu thầm thương trộm nhớleech_txt_ngu kia tự nguyện phục vụbot_an_cap bọn họ! Chỉ là bọn chúng chơi quá bạo, người.
Trần Văn vô thức lùi lạivi_pham_ban_quyen một bước, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời khiến thế giới quan của hắn hoàn toàn sụp đổ. Hắn không ngờ hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôi vốn thanh trong mắt , sau lưng lại là nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Mất một lâu, Trần Văn mớibot_an_cap hoàn hồn. Hắn sâu một hơi, trầm giọng hỏi: Vậy còn tao thì liên gì?
Ngô Lệ Hồng đáp: chớt người là chuyện lớn, phải có kẻ ra chịu trách nhiệm chứ, thế là chúng muốn tìm một con dê thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tội. Vừa hay đêm đó cậu lại đivi_pham_ban_quyen tỏ tình với cô ta, bọn chúng liền chọn cậu, dàn dựng kịch bảnleech_txt_ngu cầu ái không thành rồi giậnleech_txt_ngu bức, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bọn chúng cậu lúc đang say mướtbot_an_cap khách sạn, mua chuộcleech_txt_ngu đám nhân chứng kia để tạo ra vụ án này.
Trần Học Văn bừng tỉnh đại ngộ, cuối cùng hắn cũng đêm hômvi_pham_ban_quyen rốt cuộc đã xảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện !
Hóa ra, cả những điều này đều do tay Chu tạo nên!
Học Văn bệt xuống đất, lòng đầy đau và hối hận. Nếu ngày ấy không tỏ tình với hoa khôi ngôi trường, chuyện đã dẫnbot_an_cap đến nông nỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, cha mẹ cậu cũng mạng. Thế , trên đời này làm gì có thuốc hối hận?
Một lúc sau, Trần Học hít sâuleech_txt_ngu một , ngẩng đầu lên hỏi: Cô Chu Hào có quan hệ ?
nghiến răng nói.
Ngô Lệ cười lạnh tiếng: ư? Ở chỗ Hào, tôi cũng chỉ là một con phục vụ màleech_txt_ngu thôi.
Chu Hào thấy tôi cũng chút lanh lợibot_an_cap, ngoại hình cũng , nên mỗi khi tiếp khách đều dẫn tôi theo để khuấy động bầu không khí.
Nói trắng ra, tôi chỉ là một con chó hoang, vui quăng cho chút ăn, không vui thì tôi phải tự ra ngoài tiếp kiếm tiền nuôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân.
Trần Học Văn cau mày: Vậy tại sao cô lại là người đi mua chuộc đám nhân đó?
Ngô Lệ Hồng : đêm hôm ấy, tôi tại hiện . Chu Hào khoản tiền, bảo tôi đi mua chứng. Tôi không nào khác, nếu không làm theo, e là tôi cũng chẳng sống nổi.
Học Văn lạnh: Cho nên, cô thấy mình vẫn vô tội sao?
Ngô Lệ Hồng : Tôi có gì mà vô tội chứ. Nhận tiền rồi chuyện với tâm thế này, sớm gì cũng bị quả thôi.
Trần Họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liếc Ngô Hồng một cái, sự bình tĩnh của ả nằm ngoàibot_an_cap dự tính của cậu. Cậu cứ Ngô Lệ Hồng sẽ quỳ lạy xin tha mạng như Triệu Đống, nhưng từ đầu cuối ả không hề mở lời van nài. quả không giống thường!
Học Vănvi_pham_ban_quyen hỏi: Còn mẹ tôi sao? của họ là thế nào?
Nghe đến đây, người Ngô Lệ Hồng khẽ run lên. Không hiểu sao, Trầnleech_txt_ngu Học Văn lại hiện hốc mắt ả hơi đỏ hoe.
Ngô Lệ Hồng lặng hồi lâu, giọng nói: Họ được bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo cáo khám nghiệmleech_txt_ngu tử thivi_pham_ban_quyen đầu , muốn lên để kháng cáovi_pham_ban_quyen đòi lại công bằng cho cậu.
Hào Chu Hào sợ mọi chuyện bại , đã đã người dàn dựng một vụ tai nạn xe cộ để hại chớt họ!
Dù trước đó đã đoán cha mẹ mình bịleech_txt_ngu kẻ gian hãm , nhưng tận tai nghe tin này, Trần Học Văn vẫn cảm thấy như giángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đòn nề, tim đaubot_an_cap như . Cậu siết chặt nắm đấm, nướcbot_an_cap tuôn rơi như mưa, móng tay đâmvi_pham_ban_quyen vào da thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà chẳng hề hay , trong chỉ còn hiện gương và nụ cười củabot_an_cap cha .
Nhìn dạng của , Ngô Lệ Hồng khẽ thốt lên: Trần Học , xin cậu.
Trần Học Văn ngước lên nhìn Ngô Lệ Hồngleech_txt_ngu, bất lình giáng cái tát vào mặt ả, khiến khóe miệngvi_pham_ban_quyen ả rướm máu.
lỗi?
bây giờ xin lỗi còn gì không?
Trần Học nghiếnleech_txt_ngu răng gặng hỏi.
Ngô Lệ Hồng nhìn bộ tợn của Học Văn, định nói gì đó nhưng cuối cùng lại im bặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trần Học Văn hít sâu vài hơi, nén cơn giận, trầm giọng : báo cáo nghiệm tử thi đầu là thế nào?
Ngô Lệ Hồng: Sau khivi_pham_ban_quyen hoa khôibot_an_cap chớt, thi thể được đưa đi khám nghiệm một. Báo cáo thấy bên cạnh côleech_txt_ngu ta có DNA của ba người đàn khác nhau. Và đó, không hề có DNA của cậu.
Trần Học trợn tròn mắt, cuối cùng cậu cũng hiểu sao Chu Hào lạibot_an_cap sốt sắng đến vậy. Nghĩa là, bản cáo khám nghiệm đầu tiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính là bằng chứng để lật vụ án!
Đã có báo cáo khám đó rồi, vậy vậy sao vẫn phải vào tù? Trầnbot_an_cap Học Văn dồn dập hỏi.
Ngô Lệ Hồng: Chu Hào đã vung một số tiền để điều chuyển giám viên pháp ybot_an_cap đầu tiên đi nơi , sau đó cho người làm bản báo cáo thứbot_an_cap hai. Bản báo cáo đó hiển thị duyvi_pham_ban_quyen nhất DNA của một người, chính làleech_txt_ngu của cậu.
mặt Trần Học Văn thêm lẽo, tên Chu này thật sự quá đê hèn.
Ngô nói tiếp: Cha mẹ cậu lấy được bản cáo tiên, Chu Hào liền pháibot_an_cap người hại chớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ. Không chỉ vậy, còn muavi_pham_ban_quyen chuộc các mối quan hệ, tung tin ra ngoài rằng họ trộm bản báo cáo để lạc hướng dưleech_txt_ngu .
Trần Văn đấm vào đá bên cạnh, tức giận đến mức toànbot_an_cap thân run rẩy.
Chu Hào, ta tuyệt đối sẽ không tha mày! Trầnvi_pham_ban_quyen Học Văn nghiến răng thề thốt.
Ngô Lệ Hồng nói khẽ: Trần Học Văn, nể tình chúng ta là bạnvi_pham_ban_quyen học cũ, tôi khuyên cậu một . Chu Hào dễ đối phó đâu, cậu cậu nên rời khỏi Bình Thành đi.
Trần Học Văn gằn : Đến mạng sống ta còn không cần nữa, cô nghĩ ta sẽ hắn sao?
Lệ Hồng thở dài: Tôi biết không sợ chớt. Nhưng vấn là, cậu có biết hiện giờ Chu Hào có baoleech_txt_ngu vệbot_an_cap sĩ không?
Trần Văn nhíu mày: sĩ?
Lệ : Đúngvi_pham_ban_quyen vậy. Kể từ khi có tin cậu vượt ngục chưa chớt truyền ra, hắn đã sắp xếp hắn tám sĩ. Trong , một nửa tốt nghiệp trườngvi_pham_ban_quyen võ, nửa còn lại là lính xuất ngũ mà hắn thuê về. Nhữngleech_txt_ngu này đều rất thiện , cậu dù liều mạng e là cũng chẳng áp sát nổi hắn đâu!
Trần Học Văn hít sâu một hơileech_txt_ngu. Nếu bên cạnh Chu Hào sự có nhiều người , muốn báo thù quả thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dễ dàng chút nào! Cậu không chớt, nhưng nếuleech_txt_ngu đánh đổi cả tính mạng mà vẫnleech_txt_ngu không chạm được đến một tóc của Chu Hào, chẳng phải sẽ chớt vô ích ?
Xem ra, việc giết Hào cần phải lên kế hoạch từ từ!
Ngô Lệ Hồng nói: , hay cứ rời khỏi Bình Thành đi. Nếu mẹ cậu còn sống, họ cũng muốn cậu tốt. Chỉ cần cậu chịu rời đi, tôi có vạn ở đây, tôi sẽ đưa hết cho cậu. Hãy tìm một không ai biết mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà sốngleech_txt_ngu tiếp.
Trần Học Văn nhìn chằm chằm Ngô Lệ Hồng, nhưng mặt ả vô cùng chân thành, không hề có chút khác thường.
Cậu cười lạnh: Cô đối xử với người bạn học cũ này tốt đấy nhỉ? Mười vạn tệ, những năm qua đi tiếp khách kiếm được bộn tiền đấy chứ?
Ngô Lệ thoáng hiệnbot_an_cap vẻ dữ, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối cùng chỉ thở dài: đàn bà mà, kiếm tiền nhanh thì cóbot_an_cap gì khó? Mười vạn này là bộ cóp của tôi. Cậu cứ coi như tôi bù đắp cho cậu, hay nểbot_an_cap tình bạn cũ cũng được. Chỉ cần cậu chịu đi, sẽ đưa hết cho cậubot_an_cap!
Trầnbot_an_cap Học Văn đứng thẳng người, lạnh lùng nói: cần. Nếu không báo được thù, tôi sống cũng chẳng ý gì nữa! Chu Hào, ta nhất định phải giết!
Cô hãy thật tình hình của Chubot_an_cap Hào cho ta, cả những nơi hắn có thể ẩn náu nữa. Cònvi_pham_ban_quyen cô, ta thể tha cho một mạng!
Ngô Lệ Hồng thở buồn bã, chỉ đành đem cả gì mình biết kể ra hết sạch sành sanh.
Học ghi nhớ kỹ mọi chuyện, sau đó dùng cách cũ đãleech_txt_ngu đối phó với Triệu Đống để trói chặt Ngô Lệ Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi némleech_txt_ngu vào căn hầm khoai lang nơi Triệu Đống đang .
Lệbot_an_cap Hồng, tiếp theo ta sẽ đi tìm Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo . hãy cầu trời khấn phật sao cho có thể sống trở về đi! Nếubot_an_cap không, cô cứ việc cùng Triệu Đống chớt đây!
xong, Trần Họcvi_pham_ban_quyen Văn đóng nắp hầm lại, ngoảnh đầu nhìn lại bỏ thẳng.
Trong hầm khoai langnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ngô Lệ Hồng tựa vách lẽonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nước mắtleech_txt_ngu cuộc cũng lẽ rơi.
, vũ trường Dạ Sắc, thành phốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bình Thành.
Theo những gì Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng cungbot_an_cap cấp, dạo gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây Chu Hào nhắm đến một cô gái mới đến ở vũ trường Dạ Sắc. Đêm nào hắn tới đây vung tiền như rác, mưu đồ đoạtvi_pham_ban_quyen bằng được cô gái này.
Vì vậy, Chu Hào, cách tốt nhất là mai phụcvi_pham_ban_quyen ngay trước cửa vũ .
Trần Học Văn đã trang, đội chiếc mũ trùm che nửaleech_txt_ngu khuôn mặt, xách một giỏ , đóng giả làm người bán hoa dạo trước cổng vũ trường.
vực này thường có những bán hoa như . Những gã nhị đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang đuổileech_txt_ngu con gái nhà ta, sau khi nhảy nhót xong xuôi, thể hiện sự mạn sẽ bông hoa tặng bạn gái cho dễ bề hành sự.
Trần Họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn xách giỏ hoabot_an_cap đi loanh trước cửa, trông chẳng có gì nổi bật. Chỉ có điều, đám bảo gác cổng không cho phép bọn họ quá gầnvi_pham_ban_quyen lối ra .
đã đợi tiếng đồng , tay chân lạnh đến mức tê dại.
Cuốibot_an_cap cùng, vào gần mười hai giờ đêm, một nhóm người trong vũ trường nghênh ngang bước ra.
Trần Học Văn nhận ra ngay lập tức thanh niên đi đầu tiên, mình khoácvi_pham_ban_quyen toàn , khuôn mặt đầy vẻ ngạo mạn. Đó chính là Hào, kẻ từng là bạn của cậu hai trời!
Chuvi_pham_ban_quyen Hào đang eo một cô gái, người sực nức mùi rượu, bước đi loạng choạng, bànleech_txt_ngu tay còn không ngừng soạng trên cơ ta. Cô gái nọ cũng chẳng hềleech_txt_ngu kháng cự, cứ để mặcvi_pham_ban_quyen Chu Hàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lôi kéo, trên mặt còn lộ vẻ đắc ý.
Bên cạnh Chu Hào mấy gã ông caobot_an_cap lựcleech_txt_ngu lưỡng, nhìn qua là biết ngay đám vệ của hắn.
Thấy Chu Hào bước ra, mấy tiểu thương bán hoa xung quanh lập tức vây lấy, năm miệng mười chào mời: Thưa anh, mua hoa đi ạ.
Anh ơi, mua tặng chị nhà một bông hoa .
Anh
Trần Văn cũng nhân cơ hội đó chen , giả vờ đưa giỏ hoa trước Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hào.
Ngay Chu Hào hoàn toàn không có phòng bị, Trần Học Văn đột ngột rút con dao lócvi_pham_ban_quyen xương từ giỏ hoa ra, đâm thẳng vào cổ đối phương.
Nhát dao vừa nhanh vừa chuẩn, vốn một nhát cắt đứt động mạch cổ của Chu Hào!
Nhưng đúng lúc ngàn cân sợi tóc ấy, Chu đột nhiên há miệng nôn thốc nôn tháo.
Hành động này khiến cổ xê dịch đôi chútvi_pham_ban_quyen. Con dao lóc của Trần Học Văn chỉ kịp rạch rách Chu Hào chứ không trúng động mạch chí mạng, máu bắn đầy Trần Học Văn.
Trần Học Văn không mạng củabot_an_cap Chu lại lớn đến thế. Cậu nghiến răng, liều mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lao , một lần vung dao đâm vào cổ .
Chu Hào bị thương nên lập tức tỉnh rượu. Thấy Trần Học Văn phía mình, không kịp suy nhiều, vội vàngvi_pham_ban_quyen dùng hai nắm lấy đối phương.
Lần này, con chỉ sượt qua gò má , để lại một vết thương dài.
Vănbot_an_cap dồn sức ép xuống, Chu Hào này cũng tung tàn lực kiệt, chớt sống không chịu buông tay.
máu từ cổ Chu Hào lúc đã dính vào taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần nên lúc này tay cậubot_an_cap trơn. Trong lúc giằng co điên cuồng, con lóc xương bất ngờ tuột tay rơi đất.
Mất vũ khí, Học Vănvi_pham_ban_quyen khựng lại một nhịp. lậpvi_pham_ban_quyen tức, một gã đàn ông phía sau đã lao tới, tung một cú đá trời giángbot_an_cap vào người cậu.
Một mạnh to lớn hất văng Trần Học Văn rabot_an_cap xa. Cậu ngã xuống đất, lăn lộn mấy vòng. Những gã vệ khác cũng đã laoleech_txt_ngu lên, che cho Chu Hào ở phía .
Vừa thoát cửa tử, Chu Hào tức giận đến , tayvi_pham_ban_quyen vàobot_an_cap Trần Học Văn gào lên: nó cho tao!
Lập tức có haileech_txt_ngu đàn ông hùng hổ laoleech_txt_ngu về phía Trần Học Văn.
Cậu không chút do dự, hốt một nắm đất dưới rồi hất mạnh về phía đối . Hai tên kia vội vàng giơ tay lên .
Trần Học Văn chớp lấy thời cơ, quay đầu bỏvi_pham_ban_quyen thục mạng.
Hai gã phía thét đuổi theo, sát không rời. Chu Hào vẫn còn đứng đằng gàobot_an_cap thét: Hai bắt được nó, tao thưởng mườileech_txt_ngu vạn!
Nghe thấy tiền, vệ sĩ càng thêm cuồng, đuổi theo.
Trần Học Văn hoàn toàn không ngoảnh lại. Hai tên này rõ ràng là nghề, đối với bất kỳ tên nào cậu cũngbot_an_cap không đối thủ. Nếu thật chúng bắt được, e rằng hôm cậuvi_pham_ban_quyen khó lòng giữ nổi mạng!
Vì vậy, Trần Học Văn lúcvi_pham_ban_quyen này giống như một con chó đang trốn chạy, chẳng màng bất cứ điều gì, chỉ biết dốc hếtvi_pham_ban_quyen sức bình sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lao về phía trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
biết đã chạy bao lâu, lồng ngực Trần như muốn nổ tung. Phía cuốileech_txt_ngu cùng cũng không còn động nàovi_pham_ban_quyen , có vẻ như haibot_an_cap tên kia đã mất .
Tuy nhiên, Trần Học Văn không dám lơ , cậu nghiến răng chạy thêm vài đường nữa. Cho khi hoàn toàn kiệt sức, khôngleech_txt_ngu còn mộtbot_an_cap chút lực chiến đấu , cậu mới dừng .
ngồi bệt xuống đất, há miệng thở . Nhìn bốn phía, phía sau còn bóng dáng ai. Vị hiện tại của cậu đang ở cánh thuộc ô phía Tây Bình Thành.
Trần Học Văn vừa thở vừa tiến sâu vào trongleech_txt_ngu rừng nấp. Nhưng cậu cũng không dám nán lại lâu, vì ám Chu Hào không thành, không đám tay sai hắn mà cả đội thực thi luật chắn tổ chức lùng sục.
vậy, khi nghỉ được phút, Trần Học Văn lén lút đi theo hướng khác để quay lại khu thànhleech_txt_ngu.
Khôngbot_an_cap lâu sau khi Trần Học Văn rời , phía sau đã loang loáng đèn xe. Đội thực pháp luật đã động một lực lượngbot_an_cap bắt đầu tìm kiếm quanh khu vực này.
Hai gã vệ sĩ nọ vốn đãleech_txt_ngu kiệtbot_an_cap từ mười phút trước, bọn chỉ có thể chỉ ra hướng chạy của Trần Học Văn. Độibot_an_cap tìm kiếm đành phải lần hướng đó mà tìm, trong khibot_an_cap Trần Học Văn đã sớm chuyển sangvi_pham_ban_quyen hướngleech_txt_ngu khác.
Nhờ những biến cố đã trải khiến bản thân ngày càng trở nên trọng, Trần Học Văn mới có thoát được kiếp nạn này.
đường về thành , cậu được một chỗ để lấy trộm vài bộ quần áo rồi thay đồ mớileech_txt_ngu để quay về khu vực trung tâm. Sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thay trang , Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn lại tìm đến nhà tangbot_an_cap lễ và trốn ở đó một .
Chương : Tên
Ngày hôm sau, Trần Học Vănbot_an_cap lại chiêuleech_txt_ngu cũ, tìm đến trung tâm mại sầmbot_an_cap uất Bình Thành để ẩn náu.
nhiên, trong quá trình lẩn trốn, Trần Học Văn nhận một tin chẳng lành. Vì Trần Văn liên tục chạy, lại liên tiếp gây ra cácleech_txt_ngu hành vi gây thương tích, nên phía tỉnh đã chuẩn bị cử đội hành pháp đặc biệt phối hợp cùng lượng để liên thủ vây bắt hắn!
tức khiến Trần Văn không khỏi kinh hồn . chỉ riêngbot_an_cap đội hành pháp , cậu còn thể gắng gượng đối phó, lẽ Bình không hề nhỏvi_pham_ban_quyen, nhân lại có hạn, muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm ra vốn chẳng dễ dàng. Nhưng nếu đội nhiệm của tỉnh cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống đây, tình thế sẽ hoàn toàn khác. Khi đó, có năng toàn bộ Bình Thành sẽ bị phong tỏa, Trần Học Văn sẽ chẳng khác ba ba trong rọnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trần Học Văn biết rõ thời gian của mình không còn nhiều. Nếu đêm không giết Chu Hào để thù, e rằng sau này cậu sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa! Vì vậy, Trần Học Văn phải lênbot_an_cap kế thật kỹ, đêm nay dù nào cũng phải hạ sát bằng được Chu Hào.
ngày, Trần Học Văn đi mua một số vậtbot_an_cap dụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần . Khi màn đêm buông xuống, cậuleech_txt_ngu vội vã tìm đến gạch bỏ hoang đó. Mọi thứ hầm khoai lang vẫn nguyên vẹn như cũ, chứng tỏ nơi này chưa bị phát .
Trần Học Văn mở khoai, Ngô Hồng và Triệu Đống nhốt bên dưới. Triệu Đống bị giam suốt hai ngày, hơi thở đã thoi thóp. Lệ Hồngvi_pham_ban_quyen thì khá hơn một chút, nhưng bị nhốt một ngày cũng đã đi vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khát. Thấy Trần Vănleech_txt_ngu, mắt ả lóe lên một tia mừng rỡleech_txt_ngu, chẳng rõ là mừng vìvi_pham_ban_quyen cậu còn sống hay mừng vìleech_txt_ngu bản thân mình thoát được chớt.
Trần Học Văn kéo ả ra khỏi hầm, giật phăng băng trên miệng ả.
Lệ Hồng vội vàng : Cậu cậu giết được Chu Hào rồi à?
Trần Học Văn lắc đầu, trầm giọng đáp: Đêm qua lỡ . Cô cho tôi biết, Chu Hào có trốn ở đâu? Đêm nay, thế nào tôi cũng phải ra tay bằng được.
Ngô Lệ Hồng tròn mắt: Cậu định đến tận hang ổ của hắn đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìmleech_txt_ngu người sao? Cậu nhà Chu Hào bao nhiêu vệ sĩ ? Cậu như vậy khác nào nộp mạng?
mặt Trần Học Văn lạnh : Tôi còn thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian nữa. hành pháp đặc biệt của tỉnh đã đến rồi. Đêm nay không giết được , tôi sẽ phải chớt! Thế tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ còn cơ hội duy nhất thôi, nhất định phải đắc thủ!
Hồng thở dài, thấp giọng nói: Chu Hào có rất nhiều , ta cũng không biết đêm sẽ trốn ở đâu. Cậu cái Tiểu Linh Thông đây, ta có thể giúp cậu dò hỏi một chút.
Trần Văn hơi chút do dự.
Ngô Lệ Hồng nói: Yên tâm đi, mạng vẫn đang nằm trong tay cậu mà. Bán đứng cậu chẳng có ích gì ta, cậu nghĩ ta thực sự không muốnleech_txt_ngu sống ?
Trần Học Văn không còn nghi ngờ nữa, lấy chiếc Tiểu Linh Thôngbot_an_cap của Ngô Lệ Hồng ra. Để tránh bị theo dõi, bắt Lệ Hồng, cậu đã tháo cả pin của máybot_an_cap ra.
Ngô Lệ Hồng lắp , vừa mở máy thấy có mấy tin nhắn gửi tớibot_an_cap. liếc nhìn, sắc mặt lập tức đại biến: Trần Họcleech_txt_ngu Văn, xảy xảy ra chuyện ! Chu Hào bắt Lý Nhị Dũng, người bạn nối khố cậu!
Sắc mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Học Văn đại biến, cậu giật lấy chiếc điện thoại, chỉ thấy trênleech_txt_ngu đó có mấy tin nhắn.
Những tin nhắn này những người khác . Trong đó tin nhắn của Hạ Phi hỏi Ngô Lệ đã đi đâu. chừng sau khi Trần Học Văn đưa Ngô Hồng ra khỏi quán net, Hạ Phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đã cất tìm kiếm một phen. Tuy , Hạ Phi chỉbot_an_cap gửi một tin duy nhất, có vẻ hắn cũng không thực để tâm đến Ngô Lệ Hồng cho .
Trần Học Văn lật xuống cuối cùng, phát hiện của người tên Chu thiếu gửi tới. Trên đó viếtleech_txt_ngu: Thông báo cho Học Văn, Lý đang ở trong tay tao!
Không còn nghi ngờ gì nữa, Chu thiếubot_an_cap này chính là Chu Hào. Hắn biết Trần Học Văn đã bắt Ngô Lệ Hồng đi, nên gửi nhắnvi_pham_ban_quyen máy của ả, nói trắng ra gửileech_txt_ngu cho Học Văn xem.
Trần Học Văn cau mày, không ngờbot_an_cap chuyện này lại liên lụy đến Lý Nhị Dũng. Sau khi mẹ quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời, người thân duyvi_pham_ban_quyen nhất mà coi trọng chỉ còn lại bạn khố Lý Nhị . Giờbot_an_cap đây Chu Hào bắt Nhị Dũng đi, chẳng khác nào đã thóp được điểm yếu chí mạng của cậu.
Chắc là sau khi suýt bị Trần Học Vănvi_pham_ban_quyen ám sát, Hào ôm hận trong lòng, định dùng Lý Nhị Dũng để ép Trần Học Văn phải lộ diện.
Trần Học Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm điện thoại trầm tư một lát, cuối cùng vẫn bấm gọi vào số Chu Hào. Điện thoại reobot_an_cap vài tiếng liền người bắt máy, đầu dây bên kia đến giọng nói đắc ý của Chu Hào: Ồ, bạn cũ ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứ tưởng là liên lạc với cậu nữa chứ.
Văn sâu một hơi, trầm giọng nói: Chu Hào, đây là chuyện giữa tôi và cậu, không liên quan gì Nhị , thả nó ra!
Chu Hào cười ha hả: , nghe cậu nói thế thì mất vui rồi. Nếu nhờ bạn này của cậu, tôi muốn nói với cậu câu cũng khó. Thả nó ra? Thế thì tôi còn tìm bằng niềmvi_pham_ban_quyen tin ?
Trần Văn nghiến răng: Rốt cuộcbot_an_cap cậu muốn làm gì?
Chu Hào thản nhiên: Đơn giản thôi. Tôi chỉ muốn làm một công dân tốt, phối hợp đội thực thi pháp luật làm việc. Chỉ cần cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoanbot_an_cap đi tự , chịu sự trừngleech_txt_ngu phạt của pháp luật, thế .
Văn cau mày chặt lại, một khi rơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào tay đội thi pháp luật, chắc chắn cậuleech_txt_ngu sẽ với án tử hình. nếu không làm , Lý Nhị Dũng cũng gặp hiểmbot_an_cap.
Trần Học Văn suy nghĩ một lúc trầm giọng: Chu Hào, cậu đừng quên Ngô Lệ Hồng và Triệu Đống còn ở trong tay tôi. Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùngbot_an_cap người họ lấyvi_pham_ban_quyen Lý Nhị Dũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Chu Hào phá lên cười: Trần , cậu bị cửa kẹpbot_an_cap à? Hai đó sống hay thì quanvi_pham_ban_quyen gì đến tôi?
Trần Học xanh mét, cậu ngờ Chu Hào lại tình đến thế. Bên cạnh, Lệ Hồng cười khổ, đây là tình lườngvi_pham_ban_quyen trước từ lâu.
Trần Học Văn nhíu mày, đại não xoay chuyển cực nhanh, cậu phải tìm cách giải quyết tình cảnh khốnvi_pham_ban_quyen cùng này. Bất chợtleech_txt_ngu, cậu nhớ ra một việc, lạnh lùng nói: Chu Hào, cậu thực sự nghĩ tôi tự thú thì cậu có thể nhởnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhơ ngoài vòng pháp luật sao? cậu biết, bản khám nghiệm tử thi mà cha tôi lấy còn sao . Bản sao lưu đó hiện đang ở trong tôi! Cậu muốn tôi đi tự thú? Được thôileech_txt_ngu! quả thế nào thì cậu đi mà nghĩleech_txt_ngu!
Lời này Chuleech_txt_ngu lập tức im lặng. Một lúc sau, mới cười lạnh: Trần Học , định tao ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Nếu mày thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có bản sao lưu, cần phải đi ámleech_txt_ngu sát ? Nếu có, chẳng đãbot_an_cap đi tố cáo từ rồi sao, còn đứng nói nhảm gì?
Trần Học đáp: Nếu cậu không tin thì nói nhảm nữa. Tôi không cứu được Lý Nhị Dũng, nhưng bản saoleech_txt_ngu lưu này cũng đủ để cậu phải chôn chung với bọn !
Nói xong, Trần Học trực tiếp cúp máy. Một lát sau, điện thoại reo, là Hào đến.
Trần Học Văn bắt máynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dây bên là giọng nóibot_an_cap tức tối Chu Hào: Họ Trần kia, mày cuộc mày muốn làm ?
Trần Học Văn lạnh lùng: Tôi muốn !
Chu Hào ngẩn ra: Mày ý mày là sao?
Trần Học Văn nói: Đơnvi_pham_ban_quyen giản thôi. Tôi muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu tôi xóavi_pham_ban_quyen sạch tội trạng, tôi muốn sống tiếp. Tôi còn muốn một khoản tiền, một khoản lớn.
Hào im một rồi bảo: Hóa ravi_pham_ban_quyen chỉ có cầu thế . Đơn giản thôi, tôi chẳng có gì ngoài tiền. Trần Văn, nếu cậu thực sự thành ý, chúng ta gặp mặt nói chuyện , thấy sao?
Ngô Lệ ở bên cạnh lập tức đầu, ra hiệu cậu đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe lời Chubot_an_cap Hào. Trần Học Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vờ không thấy, bình thản : Được.
Chu Hào lộ rõ vẻ phấn khích, lập cho . Học Văn ghi nhớbot_an_cap vị tríbot_an_cap, cúp máy, trongbot_an_cap mắt lóe lên một tia hàn .
Lệ Hồng sốt : Trần , điên rồi à? Cậu định đi mặt nói chuyện Chu Hào thật sao? Cậu có biết bên cạnh hắn có bao nhiêu người ? Cậu để hắn thấy cậu thì chẳng khác nào tự tìm chớt!
Trần Văn nhìn Ngô Lệ Hồng, bình tĩnh đáp: Tôi biết. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi chỉ có cơ hội này thôi, lại tôi không thể để Lý Nhị Dũng tôi chuyện bất trắc.
Ngô Lệ Hồng hétvi_pham_ban_quyen lên: Thế là cậu định tự chui đầu vào lưới à? tay cậu làm gì báo cáobot_an_cap khám nghiệm tử thi, đến chỗ Chu , hắnbot_an_cap định sẽ không tha cậu !
Trần Học Văn hít sâu một hơi: Vậy thì xem ai lớn thôi!
Cậuvi_pham_ban_quyen tắt điện thoại, đó miệng Ngô Lệ Hồng . Khi chuẩn bị đưa Ngô Lệ Hồng hầm khoai lang, cậu khựng lại một . Cậu nhìn ả sâu sắc, cuối cùng nới lỏng thừng trên tay bỏ một nửa lớp băng dínhvi_pham_ban_quyen.
Chỉ cần cô dùng sức vùng vẫy, tầm vài tiếng là thoát được . Lúc đó cô có thể gọi điện cầu cứu!
Nói , cậu đưa Ngô Lệ Hồng hầm khoai lang. Ngô Lệ Hồng nằm trong hầm, nước mắt giụa, liều mạng lắc đầu ra hiệu cậu đừng đi. Trần Văn không nói thêm , lấybot_an_cap tảng đá chebot_an_cap miệng hầm lại, dứt khoát quay rờileech_txt_ngu đi.
Trởleech_txt_ngu lại nội , Trần đến một cửa quần mua một chiếc áo khoác da. Sau đó cậu ra chợ mua hai bình , hai chai rượu , một túi , gọngvi_pham_ban_quyen lớn và một tấm da . đường , cậu còn tiện tay trộm hai con dao lọc xương.
Sắm sửa xong xuôi, cậu tìm đến một nơi không ngoại ô để chuẩn bị trang bị tối nay. Cậubot_an_cap đổ hết rượu ngoại ra, dầu vào bên trong. Sau đó, cậu nhét hai con dao lọc xương vào trong chai rượu. Cậu cố tình loại có miệng lớn để có thể dễ dàng cho vào. Nhãn giấy dán quanh chai vừa vặn che khuất con dao trong. rót vào chai, không nhìn kỹ sẽ phát hiện ra điểm bất thường.
Chuẩn bị vũ khí, cậu cởi lớp áo bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong ra, dùng tấm da quấn quanh người bộ giáp giản, rồi mặc lại áo khoác thêm chiếc áo da . Cậu vôi bột vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lót vào tất xỏ vào giày. Cậu cũng rắc thêm bột vào trong tay áo và ống quần.
Cuối cùng, Trần Học Văn một đoạn vải trắng quấn chặt vào hai bàn tay. Khi mọi thứbot_an_cap sẵn sàng, cậu quỳ xuống hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía nhà mình, cung kính dập đầu ba cái mạnh.
Chabot_an_cap, , phù hộ con tối naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , báo thù rửa hận cho hai người! Con sẽ gặp hai người !
xong, cậu theo những trang bị đó, một thân một đi tới biệt thự của Chubot_an_cap Hào giữa trời tuyết rơi trắng . Trên lớp tuyết đặc còn lại dấu của mình cậu, dấn thân vào mộtvi_pham_ban_quyen cuộc hẹn tử thần, cô độcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà kiên định!
Ở ngoại phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tây Bình Thành có một căn biệt thự độc lập vớileech_txt_ngu khuôn viên cựcleech_txt_ngu kỳ rộng lớn. Bên trong biệt thự có một cá rộng vài mẫu, nằm tách biệt với xung quanh, vốn là một nơi lý câu cá thư .
Căn biệt thựleech_txt_ngu này chính bất động của Chu Hào, cũng là cha hắn thường xuyên luinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới. Nơi Chu hẹn gặp Học Văn biệt thự này. Sở dĩ nơi đây chủ yếu là vì địa thế hẻo lánh, dù có xảy ra động tĩnh lớn đâu cũng chẳng ai hay biết.
Chu mặt mày xám xịt, dẫn theo một đám hạ bước vào biệt thự, giọng căn :
Lát nữa thằng ranh đóvi_pham_ban_quyen , giữ lại đây!
Nhớ kỹ, tối nay tuyệt đối được để nó sống sót rời khỏi chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, rõ chưa?
Tám tên vệ sĩ loạt gật đầu, trên người bọn đều mang theo vũ khí, đã sẵn sàng để người. Bốn tên đi theo Hào , còn lại tản ra xung quanh biệt , tuần traleech_txt_ngu dưới lầu.
Đợi suốt hơn hai tiếng hồ, mãi đến khi Chu Hào bắt đầu kiên nhẫn, vệ sĩbot_an_cap lầu mới truyền tin tới: Trầnleech_txt_ngu Học đến rồi!
Chu Hào phấn chấn hẳn , lậpleech_txt_ngu tức đứng dậy, đi tới bên sổ nhìn . Trong sân biệt thự, một bóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đang chậm rãi bước đi trên lớp dày. Chu Hàovi_pham_ban_quyen ra ngay người bênleech_txt_ngu dưới chính là Trần Văn. Hắn không khỏi mừng rỡ, lập tức nháy mắt ra hiệu cho thuộc hạ.
Tên vệ sĩ hiểu ý, rút điện ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi cho những tên , ra chặn đứng đường lui, không để Trần Học Văn cơ hội chạy thoát.
Trần Học Văn đi đến giữa thì đột nhiên bước, ngẩng đầu nhìn lên vị tầng hai. Sắc mặt Chu Hào hơi biến đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lẽ nào Trần Học Văn đổi ý định bỏ chạy? Đám vệ sĩ cũng rục rịch chuẩn bị xông ra.
Lúc này, Trần Học Văn bên ngoài đột nhiên lên tiếng: Chu Hào, đây!
Chu Hào nhíu , bước ravi_pham_ban_quyen ban , cười : học cũ, cuối cùng cậu cũng tới rồi! Bên ngoài lạnh , vào nhà rồivi_pham_ban_quyen nói chuyện.
Vẻvi_pham_ban_quyen mặt Trần Họcleech_txt_ngu Văn lùngleech_txt_ngu, trầm hỏi: Lýleech_txt_ngu Nhị Dũng đâu? Thả nó ra trước đã!
Chu cười: , sao mà vội vàng ? Cứ lên lầu , thương lượngleech_txt_ngu xongbot_an_cap giá cả rồi tính, lát nữa sẽ cho đưa chúngleech_txt_ngu mày về!
Trần Văn lùng, không chút do đáp: Thả nó ra, bằng bây giờleech_txt_ngu tôi sẽleech_txt_ngu ngay! Hào, nếu mày nghĩ có thể bắt được tao cứ việc thử xem!
Hàoleech_txt_ngu nhìn Họcleech_txt_ngu Văn đang đứng sânvi_pham_ban_quyen, không khỏi cau . Qua mấy việc gần đây, hắn nhậnbot_an_cap thấy Trần Học Văn vô cùng trơn . Với khoảng cách này, người của hắn chưa chắc đã bắt được cậu. Mộtbot_an_cap khi để Học Văn trốn , muốn dẫn dụ cậu đến lần nữa chẳng gì.
Chu Hàobot_an_cap suy nghĩ một lát rồi phẩy taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra lệnh cho thuộc hạ: Thả Nhị Dũngvi_pham_ban_quyen ra!
Tên thuộc hạ ngẩn người: Nếu thả Lý Nhị Dũng, chẳng phải sẽ không còn gì để uy hiếpvi_pham_ban_quyen Trần Học Văn sao?
Chu Hào nói: Sợ cái gì? Lý Nhị Dũng gãy một tay một chân, bản không nổi. Trần Học mang nó chẳng khác nào mang theo gánh nặng, thoát được?
Tên thuộc hạ lập tức hiểu ra, đi xếp thả Lý Nhị Dũng.
Lý Nhị Dũng bị đẩy giữa sân, người đầy máu, xem ra lúc bị bắt tới đây cũng đã phải không ít khổ cực. Thế nhưng, Lý Nhị hoàn toàn không tâm đến những điều đó. Khi thấy Trần Học Văn trong sân, anh ta sững sờ, chống gậy, òa khóc nứcbot_an_cap nở chạy về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu.
Tuyết trượt, Lý Nhị mới chạy được vài bước ngã sóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net soài. Anh ta quẳng cây sang một , mặc kệ vết thương ở chân, cố gắng đếnleech_txt_ngu bên cạnh Trần Học Văn, ôm chặt lấy cậu gào khóc: Mẹ kiếp, mày chưa chớt. Taovi_pham_ban_quyen cứ mày chớt rồi, hu
Nhìn bộ dạng xúc động anh em, Trần Học Văn cũng không khỏi động. vỗ vai Nhị Dũng, nói khẽ: em, để màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu khổ rồi. Thôi, mày đi đi, đây cứ để giải quyết!
Lý Nhị Dũng túm áo Trần Học Văn, hét lớn: Mày cái gì ! Tao là loại người tham sống chớt sao? Đây không phải chuyện của riêng , chuyện của cả hai chúngleech_txt_ngu !
Nói , ta quay đầu nhìn Hào, chửi bới ầm : Thằng chó họ Chu kialeech_txt_ngu, ! Tao sợ mày đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Hôm tao liềubot_an_cap mạng vớivi_pham_ban_quyen bọn mày luôn!
Chu mũi khinh bỉ, lạnhvi_pham_ban_quyen lùng nói: Bạn họcvi_pham_ban_quyen cũ, người cậubot_an_cap muốn tao đã thả rồi. Bây giờ vào nhà được chưa?
Nhị Dũng lập kéo áo Học Văn: Đừng vào. Thằng chó này bố trí bao nhiêu người trong nhà, là tiêu đờibot_an_cap đấy.
Trần Học hít sâu một hơi, vai Lý Nhị Dũng nữa: Tao tựleech_txt_ngu biết . Anh em, đi trước đi.
Lý Nhị Dũng cuống quýt: Tao không đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Trần Họcvi_pham_ban_quyen Văn siết cổ tay anh ta, nghiến răng nói: Bớt ! Mày còn có cha mẹ già, còn có em trai gái, mày không giống tao đâu. Ra ngoài mà sốngvi_pham_ban_quyen cho tốt, ít nhất cũng thắp đốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấy cho tao !
xong, Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Họcvi_pham_ban_quyen Văn dứt Lý Nhị Dũng ra, lớn tiếng: Chu Hào, cho người đi, tôi tự mình vào nhà!
Chu Hào phẩy tay, lập tức có mấy tên vệ từ bốn lao tới. Hai tên trong đó xông bên Trần Học Văn, trực tiếp tay ấn chặt vai cậu. Trần Học Văn không hề phản kháng, chỉ nhìn Chu Hào: Đưa Lý Nhị Dũng ra !
Hào suy giây lát rồi gật . Những tên còn lại lập tức nhấc bổng Nhịleech_txt_ngu Dũng đang gào khóc lên, ném ra cổng viện. Lý Nhị Dũng vật lộn bò dậy, điên cuồng đập cửa gàobot_an_cap thét, nhưng chẳng mảyleech_txt_ngu may tâm.
Dưới sự vây quanh của đám vệ , Trần Học Văn bình bước biệt thự. Thấy Trần Học Văn đã vào đại sảnh, Chu mừng rỡ, lập tức chỉ đạo hạ khóa trái cửa lại. Sau , hắn phấn khích chạy từ trên lầu xuống.
Nhìn Trần Học từ xa, Hào lớn: Bạn học , cuối cùng cũng có thể nói trực tiếp rồi. Sao hả? Thứ taovi_pham_ban_quyen đã mang tới chưa?
Học Văn bình thản: Mày tưởng tao chắc? Thứ đóleech_txt_ngu làmvi_pham_ban_quyen có thể mang tiếp theoleech_txt_ngu được?
Hào nổi trận lôi đình, chỉ thẳng mặt Trần Văn quát lớn: Mẹ , mày muốn giở trò ? Trần kia, mày tưởngvi_pham_ban_quyen taovi_pham_ban_quyen thật sợbot_an_cap cái là bằng chứng của mày sao? Tao nói mày biết, chỉ cần mày , vụ án này sẽ kết . Lúc đó có đưa chứng ra cũng chẳng ai truy đâuvi_pham_ban_quyen, hiểu chưa!
vừa bước về giữa đại sảnh. Khi chưa kịp đến trước mặt Trần Học , một vệ sĩ đã lập ngăn Chu Hào lạibot_an_cap.
Thiếuvi_pham_ban_quyen gia, đừng lại gầnvi_pham_ban_quyen hắn vội. Để bọn em khám người đã, thằng ranh này đâu cóvi_pham_ban_quyen mang theo vũ khí!
Chu Hào nhớ lại lần suýt bị giết trước đó, lập tức dừng bước, phẩy tay: Khám người.
Đám vệ sĩ phía sau xông lên khống chế Trần Văn, bắt đầu lục soát. Sau một hồi thấy gì, một tên chỉ vào hai bàn tay băng của Trần Học Văn: Trong tay quấn gì đây?
Trần Vănleech_txt_ngu : Hôm bị thương một , nênvi_pham_ban_quyen lại thôi.
Tên vệ sĩ không hỏi thêm, tối quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Học sát Chu Hào đúng có bịbot_an_cap thươngbot_an_cap. Hơn , tay này cũng không như có thể giấu vũ khí bên trong.
Trần Học Văn mang theo hai hộp giấy cũng bị vệ sĩ lấy sang mộtbot_an_cap bên. Một mởvi_pham_ban_quyen hộpvi_pham_ban_quyen , thấy bên trong là rượu ngoại thì người: Cái gì ?
Trần Học Văn mắt: Rượu ngoạivi_pham_ban_quyen đấy, không nhận ra à?
Chu Hào cũng sững sờ: Rượu ngoại? Trần Văn, mày mang thứ tao cần mà lại mang hai chai rượu ngoại đến đây gì? Sao, định tặng quà cho taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à? Ha ha ha
Đám người xung quanh cười rộbot_an_cap , ai để đựng trong chaileech_txt_ngu phải rượu ngoại. Trần Vănleech_txt_ngu thầm sát những ngườibot_an_cap xung quanh, tính toán số lượng kẻ địch nhưbot_an_cap địa hìnhvi_pham_ban_quyen trong nhà, suy nghĩ phương phó.
Ngay khi đã chuẩn bị sẵn sàng để ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cửa phòng đột nhiên mở toang. Theo sau đó, thêm vài người từ bên ngoài bước vào. Dẫn đầu mộtvi_pham_ban_quyen người đàn bụng phệ, chính cha của Chu Hào Chu Vạn Thành.
Hào ngẩn người: Ba, sao ba lại tới đây?
Chu Thành lườm hắn một cái: mà không đến thì đêmvi_pham_ban_quyen nay ai dọn dẹp đống rối này cho ?
Chu Hào ngạc nhiên: Có chuyện gì ạ?
Chu Vạn Thành lạnh lùng : Nếu mày quyết giết thằng ranh này thì phải nhổ cỏ tận gốc, để lại hậu họa. Để lại cái miệngbot_an_cap sống, mày không sợ sau rước vào thân à?
Chu Vạn Thành vừa nói vừa phẩy tay, lập tức mấy từ ngoài bước vào. Những kẻ này còn mang theo ba người khác. người đó lượt chính là Lý Nhịleech_txt_ngu Dũng, Ngô Lệ Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, và cả Triệu Đống đang trạng thái hônleech_txt_ngu mê!
Nhìn thấy ba người này, sắc mặt Trần Học đổi dội. Cậu không rằng, gọi làbot_an_cap tận gốc của Chu Vạn Thành lại nhắm vào cả ba người họ!
Thấy ba người này, Chu Hàobot_an_cap ngạc: Ba, hai người này chẳngleech_txt_ngu phải bịvi_pham_ban_quyen Trần Học Văn đi rồi sao?
Sao ba được bọn họ?
Chu Vạn Thành đáp: Thằng nhóc họ Trần máy của Ngô Lệ Hồng gọi điện cho mày, sai dấu tínvi_pham_ban_quyen hiệuleech_txt_ngu mới tìm được bọn chúng.
Hào vỡ lẽ, cười nói: Ba, đúng là gừng càng già càng cay!
Chu Vạn Thành lườm hắn một cái: này làm việc dùng cái não một chút.
Cả babot_an_cap đứa này đều biết Trần Học Văn đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm mày.
Mày đã muốn giết Trần Văn thì giải quyết luôn bọn , có thể để nhiều hậu họa vậy?
Chu Hàobot_an_cap không mấy để tâm: Ba, hóa ra ba nói bọn họ à.
Xì, không sao đâu.
Ngô Lệ Hồng của con, còn thằngbot_an_cap kia nhận tiền của nhà rồi.
Chỉ có thằng Lý Nhị nàyleech_txt_ngu thôi, về dám ăn nói lung tung, con sẽ nó ngay lập tức, không có hậu họa đâuleech_txt_ngu.
Chu Thành trừng nhìn con trai: Tao đã bảo , mày làm việc vẫn non xanh lắm.
Mày thực sự tin con ả Ngô Lệ Hồng này thành sao?
Chu Hào ngạc nhiên: Ý ba là gì?
Chu Vạn một hơi, nói: tao tin, ra chính con Ngô Lệ Hồng nàybot_an_cap đem chuyện về bản báo cáo khám tử thi đầu tiên kể cho cha của Trần Văn.
Nếu không thì lão già đó sao có thể biết được chuyệnbot_an_cap báo cáo đầu tiên?
Nghe thấy lời này, đầu óc Trần Họcbot_an_cap nổ tungleech_txt_ngu, không tự chủ được nhìn về phíabot_an_cap Ngô Hồng.
Cậu không ngờ Lệ Hồng lại ra chuyện như vậy.
này thực sự cậu không tài hiểu nổi.
Nếu Ngô Lệ đã giúp Chu Hào hại cậu, tại saovi_pham_ban_quyen ả lại kểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện bản báo cáo cha cậu? Cách làm việc chẳng phải quá mâu thuẫn sao?
Chu Hào ngẩn người, nghi hỏi: Ba, không thể nào chứ?
Chu Vạn Thành vọng nói: Mày vẫn không tin ?
Người của tao đã phục dữ liệu chiếc điện của cha Trần Học , traleech_txt_ngu được tin nhắn Lệ gửileech_txt_ngu cho lão.
Sắc mặt Chu Hào biến đổi dữ dội, hắn giận dữ nhìn Lệ Hồng, quát lên: Con đĩ, có thế không?
Sắc Ngô Lệ Hồng tái mét, cô ta hít sâu một , nghiến răngleech_txt_ngu nói: Phảileech_txt_ngu, là tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Chu Hào nổi trận lôi đình, liên tiếp mấy vào Ngô Lệ Hồng, gầm lên: Mẹ , mày bị điên à? Tao cho mày bao tiền, vậy mà mày dám đâm lưng tao?
Mẹ nó, lúc đó chính mày cầm tiền của tao đi mua chuộc nhân chứng, kết quả cũng chính mày đâmvi_pham_ban_quyen dao sau lưng tao, mày rốt muốn gì?
Ngô Lệ Hồngbot_an_cap bịvi_pham_ban_quyen đánh đến sưng vù hai bên má, cô ta nhổ ra một , răng mắng: mẹ mày đi Chu Hào, mày tưởng bà đây ham mấy bẩn của mày ?
không phải mày giết người , mày mua chuộc nhân chứng à?
, tao là loại đàn bà lăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loàn rẻ , nhưng tao cũng là con người!
thấy cha mẹ Trần Học Văn quỳ gối bên ngoài cầu xin đám nhân chứng đó, tao thực sự nổi sự cắn rứt của tâm!
Trần Họcvi_pham_ban_quyen nhìn Ngô Lệ Hồngbot_an_cap, trong mắt không thêm phần kinh ngạc.
Cậu không ngờ rằng cô gái ăn chơi bị nhiều người coi này lại có một mặt cương trực vàbot_an_cap chính nghĩa đến vậy.
cô ta không phải là một gái tốt, ít nhất côvi_pham_ban_quyen vẫn còn lương !
Chu Hào tức điênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, lại tát thêm cái vào mặt Ngô Lệbot_an_cap Hồngvi_pham_ban_quyen: Mẹ kiếpleech_txt_ngu con điếm, là mày tự tìm đường chớt!
Lát tao giết thằng Học Văn xong sẽ chônvi_pham_ban_quyen sống cả luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Ngô dùng sức phun một ngụm vào Chu Hàoleech_txt_ngu: , bà đây không mày!
Chu Hào tiết đấm đá túi bụi vào người Ngô Lệ Hồng, nhưng cô ta vẫn không ngừng chửi bới, không hề ý định ngậm miệng.
Chu Vạn tiến đếnbot_an_cap trước mặt Trần Họcvi_pham_ban_quyen Văn, lạnh lùng nói: Mày chính là Trần Học Văn?
Trần Văn nhìn kẻ phạm chính gia đìnhleech_txt_ngu mình tan nát trước mắt, trong lòng đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đớn đến cực điểm.
Ông hại tôi thê thảm thế nàyleech_txt_ngu mà lại không ra tôi sao? Trầnvi_pham_ban_quyen Họcleech_txt_ngu Văn lạnh lùng hỏi vặn lại.
Chu Vạn Thành cười khẩybot_an_cap đầy khinh bỉ: tao, mày chẳng bằng một con kiến, tao việc gì phải mày?
Được rồi, tao chẳng rảnh hơi nói nhảm với mày.
Thành thật khai ra đi, bản cáo khám tử thi đầu tiên để ở đâu?
Trần Học Văn không trả lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vạn Thành cười lạnh: Không muốn trả lời?
Saobot_an_cap hả? nghĩ rằng một mẩu bằng chứng đó thể hạ bệ được tao?
Mày nghĩleech_txt_ngu Chu Thành tao có thể trở thành một trong mười người giàu Bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành này là dựa vào cái gì?
Nói cho biết, đừng nói báo cáo đó, cho dù mày có đưavi_pham_ban_quyen ra nhiều chứng hơn nữa, tìm được nhiều nhân hơn nữavi_pham_ban_quyen, mày cũng chẳng làm gì được tao đâu!
lực đứng sau không phải người như có thể tưởng tượng .
muốn vờn chớt mày cũng giống như chớt một kiến thôi, hiểu chưa!
Chu Thành nói xong, trực tiếp phất tay: Được , nếu mày đã không muốn nói thì tao cũng ép.
Mấy đứa, xử nó đi, nữa khênh ra ngoài giải quyết.
Nói đoạn, Chu Vạn lại ghé sát tainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Học Văn, cười hắc hắc: Thấy hai thằng kia không?
mẹ mày là do tụi nó xử đấybot_an_cap.
Giờ cũng chớt trong tay tụi nó, với nhà mày mà , như là có đầu có cuối.
Thế nào, tao xửvi_pham_ban_quyen với nhà mày tệ chứvi_pham_ban_quyen, havi_pham_ban_quyen ha
Vạn Thành cười ngạo nghễ, ánh mắt tràn đầy vẻ đắc ý và miệt.
Đôi mắt Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn trong nháy mắt trở nên đỏ ngầu.
Cậu nhìn trừng trừng vào hai kẻ đã hại mẹ mình, ngập tràn sát khí!
Chu Vạn Thành!
Học Văn bất ngờ gầm lên một tiếng dữ.
Chu Vạn Thành cười khẩy: Sao hả? Giờ muốn khai à?
Rất tiếc, muộn rồi!
Tao không biết bản cáo đó ở đâu nữa, tao chỉ muốn giết sạch tụi mày, xác phi tang cho rảnh nợ, ha ha ha
Trần Văn chằm Chu Vạn Thành, giọng nói lạnh thấu : chỉ nóibot_an_cap với ông một điều.
Dù tôi là kiến, nhưng khivi_pham_ban_quyen bị dồn vào đường cùng, tôi cũng sẽ cắnbot_an_cap ông một miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Có thể không chớt ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng cũng sẽ khiến ông phải đauvi_pham_ban_quyen!
Vừa dứt lời, Trần Văn đột ngột hành động.
Cậu vùng khỏi hai bên cạnh cách bất , lao phía kia.
tình cảnh , sắc Chu Vạn Thành biến đổi, vội quát: Đóng cửa lại, đừng đểbot_an_cap chạy !
Tên vệ ở cửa lập tức khóa trái cửa , hơn mười tên bảo vệ trong phòng cũng lập tức xông lên, chuẩn bị bao vây Trần Học Văn.
Trần Học Văn không vềbot_an_cap phíabot_an_cap cửa mà lao thẳng tới chỗ một tên bảo vệ khác.
Tên đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang cầm hai chai rượu ngoại mà Trần Văn mang tới.
Thấy Trần Học Văn lao về phía mình, gã bảo vệ lập tức bày thế chuẩn bị phản công.
nhiên, Trần Văn chẳng hề tấn công mà giật phắt lấy chai rượu trên tay .
Trầnbot_an_cap Học Văn đậpvi_pham_ban_quyen mạnh hai chai rượu xuống sàn, tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên, dầu trong láng khắp mặt đất, hai con dao lóc xương cũng rơi ra.
Trần Học Vănbot_an_cap lăn trên sàn, nhặt hai dao, đồng thời để dầu đầy người.
Cậu mặc áo , dầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dính lên lớp da khiến cơ thểvi_pham_ban_quyen trở nên trơn tuột.
Những dải quấn chặt trên cậu lúc này phát huy tác dụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cậu luồn chuôi dao vàovi_pham_ban_quyen trong dải vải, quấn chặt lấy hai con dao lóc xương, nắm chắc trong lòng bàn tay.
Đây Trần rút sau trận chiến tối qua.
Trong chiến, tay dính máu sẽ rất trơn, vũ khí rất dễ tuột khỏi .
Dùng quấn thì sẽ xảy cố như !
Vừa làm việc đó, một tên bảo vệ phía sau xông tới, tung chân đá thẳng lưng Học Văn.
Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng, Trần Học Văn dính đầy dầu, cú đá vào người cậu bị trượt đi. Tênleech_txt_ngu vệ không những không đá ngãbot_an_cap được Trần Học Văn mà còn tự trượt chân ngã ngay trước mặtbot_an_cap .
Trần Học Văn ra tay cực dứt khoát, con dao lóc nhanh như chớp vào cổ bảo , sau đó mạnh tay hất một cái, cuống họng gã.
Máu phun ra xối xả, tên bảo vệ ôm , toàn thân run rẩy ngã xuống đất, dần dần bất động.
Đám đông xung quanh ban đầu chẳng coi Trần Học Văn ra gì, nhưng khi thấy cậu giết ngườileech_txt_ngu gọn gàng như vậy, sắc mặt ai nấy thay đổi.
Chu Vạn Thành cũng biến sắc, gầm lên: Mẹ kiếp, lấy khí, chém chớtleech_txt_ngu nó cho tao!
xung quanh đồng loạtvi_pham_ban_quyen rút khí, từ từ bao vây Trần Văn từ phía.
Trần Văn cầm hai dao lóc xươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cảnh giác quanh.
khi chúng bị sát, Trần Học đột ngột xoay ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một vòng, hai tay vung mạnh, từ hai ống tay áobot_an_cap bay ra hai luồng sương trắng, bao trùm đám người xung quanh.
Luồng sương trắng chính là vôi bột mà Trần Học đã giấu sẵn trong ống tay !
Bị vôibot_an_cap bột bao phủ, có kẻ kịp mắt, vôi bay vào mắt liền gào thét thảm thiết.
Những khác dù kịp nhắm mắt cũng hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn không thấy được tình hình xung quanh nữa.
Trần Học Vănleech_txt_ngu nhân cơ hội đó, đeo kính vào rồi xông , cầm daobot_an_cap xương lao vào đám !
kính Trần Họcvi_pham_ban_quyen Văn bị sẵn leech_txt_ngu chút tác dụng, ít nhất là che lớp vôi bột .
Hơn nữa, lúc nãy cậu đã rất nhiều dầu lên người, ngayvi_pham_ban_quyen cả mặt và đầy dầu.
bột vốn thể lau sạch dầu, nên cậuleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bịbot_an_cap ảnh hưởng.
Đám vệ sĩ không kịp đề phòng, mắt đều vôi bị thương, cănvi_pham_ban_quyen bản nhìn gì xung quanh.
Cộng dầu lênh láng mặt đất, không ít ngã nhào trong hỗn loạn, hiện trường vô cùng nhếch nhác.
Nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc vệ sĩ đang mắt né , Trần Học lao giữa đám .
Xông lên đầu vệ sĩ đang điên cuồng dụi mắt. Vôi bột rơi vào mắt gặp nước khiến chúng đau đớn tột , chẳngleech_txt_ngu tâm trí đâu mà quan tâm đến nữa.
Trần Học Văn đến trước mặt hai kẻ , không chút dự vung hai connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net daonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lọc xương cắt đứt cổ họng chúng.
tên này bước theo vết xe đổ của kẻ trước đó, đổ rụp xuống đất, máu tươi từ cổ phun ra xối xả, bộ dạng thê thảm.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Học Văn không hềbot_an_cap dừng , tiếp tục lao về phía mục tiêu tiếp theo.
Vạnvi_pham_ban_quyen Thành đứng đằng xaleech_txt_ngu nên không bị vôivi_pham_ban_quyen bột văng trúng.
Lão tận mắt chứng kiến đám vệ sĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào hỗn loạn, lại thấy hai kẻ bị Trầnbot_an_cap Học Văn hạ sát, không khỏi giật mình kinh hãi, vội gào thétbot_an_cap.
, đừng quan đến nữa, ngăn nhóc họ kia lại!
Đừngbot_an_cap để nó áp sát, nếu không mày chớt hết đấy!
vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sĩ cũng thấy tiếng thảm thiết của đồng , biết tình hình không .
Thế , này bọn chúng không cách nào mở nổi, chỉ có thể dao chémnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạn xạ vệ.
Đám vi_pham_ban_quyen vốn đứng nhau, việc nhắm mắt chém bừa tình hình càng thêm hỗn loạn, có vài bị chính người của mìnhvi_pham_ban_quyen chém trúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trần Học Văn người lách qua đám đông, dùng dao lọc xương liên tiếp cắtleech_txt_ngu đứt họng ba người nữa.
Cứ như vậy, trên mặt đã nằm liệt sáu vệ sĩ.
Trong sáu tên này, mộtbot_an_cap nửa ngừng .
Động mạch bị cắt đứt, không kịp cầm máu thìleech_txt_ngu coi như không còn hy .
Lần ra tay, Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Học Văn có thể nói tàn độc đếnvi_pham_ban_quyen cực điểm.
lẽ, những này đều những kẻ đã hại chớt cha mẹ cậuleech_txt_ngu, cậu tự nhiên sẽ không dành cho chúngbot_an_cap chút lòng khoanvi_pham_ban_quyen dung nào!
Chu Vạn Thành trơ mắt nhìn đàn em lần lượt xuống, mặt mày không khỏi hoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạnleech_txt_ngu.
Cứ đàbot_an_cap này, e làvi_pham_ban_quyen đám tay chân lão đều sẽleech_txt_ngu chớt dưới tay Trần Học Văn.
Với thủ đoạn giếtvi_pham_ban_quyen người ghê tay của hắn, nữa chắc chắn sẽ khôngvi_pham_ban_quyen tha cho lão.
Chu Vạn Thành nhìnbot_an_cap xung quanh, thấyleech_txt_ngu tủ rượu ở phía xa, lập nảy ra ý địnhleech_txt_ngu.
Lão vội vàng vẫy tay Chu Hào: Hào nhi, mau, tủ !
Chu Hào cũngvi_pham_ban_quyen phảnleech_txt_ngu ứng lại, vội vàng về phía tủ rượu, lấy rượuleech_txt_ngu ra mắt cho đám vệ sĩ.
Ngô Lệ Hồng vậy, đột nhiên lên, vật Chu Hào xuống đất.
Chu Hào không đàn bà này dám cản đường .
Hắn đấm vào mặt Ngô Lệ Hồng, rủa: đĩ nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, buông tay ra!
Cú đấm khiến ảbot_an_cap chảy máu mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng.
nhưng, ả nhất quyếtleech_txt_ngu , dốc sức ôm chặt lấy Chu Hào không cho hắn chạy.
Chu Hào cuồng vùng vẫy, liên tục đấm Ngô Hồng, nhưng vẫn không buông tay, hắn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách nào khác, đành lê ả lết về phía tủ rượuvi_pham_ban_quyen.
Phía bên kia, Chu Vạn Thành cũng tới lấy rượu.
Lý Nhị Dũng nén đau đớn, nhảy lò cò một chân lao về phía Chu Vạn Thành, ôm chặt lấy lão, khiến lão không thể tiếp cận tủ rượu.
Trần Học Văn, cậu vẫn đang công đám vệvi_pham_ban_quyen sĩ.
Tuy nhiên, tình cảnh của cũng chẳngbot_an_cap khá khẩm baobot_an_cap nhiêu.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay