Năm 1968, khu gia thuộc xưởng thépbot_an_cap thành phố Thương Dương:
“Du Gia , anh chắc chắn là muốnvi_pham_ban_quyen tôi và em gái anh ‘gạo cơm’ chứ?”
Một gã đàn ông đầu to tai béo, điệu vô cùng bỉ ổi, vừa xoa xoa tay vừa dán mắt vào cô gái làn trắng nõn, dung mạo tuyệtleech_txt_ngu mỹ đang hôn mê bất tỉnh trên giường. liếm môibot_an_cap, hận không thể tống cổ ngay cặp vợ chồng chướng mắt bên cạnhleech_txt_ngu ra ngoài để vội vàng “thưởng thức” hương vị của Du Uyển .
Từ hồi côbot_an_cap mới lăm , gã rắp tâm muốnbot_an_cap kéo người đẹp lênvi_pham_ban_quyen . Hôm nay, nguyện mòn mỏi ấy cuối cùng thành hiện thực.
“Anh muốn lấy em gái tôi thì chỉ còn cách ‘gạo nấu thành cơm’ thôi.” Cô con dâu thứ hai của nhà họ Du Chu Thúy Mai, cười lơi : “Sau khi trở thành em rểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của chúng tôi rồi, nhớ bố anh giúp chuyển thành công nhân chính thức đấy nhé.”
Chỉ cần chồng xảy ra , chẳng những tống được em gái này đi lấy chồng, mà bản thân ả lại còn được chức công nhân thức. Quả làbot_an_cap một mũi tên trúng hai đích, vẹn cả đôi đường!
Đứng bên cạnh ả là một gã đàn ông dáng cao gầy, tướng mạo tầmvi_pham_ban_quyen thường, gã vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hùa theo: “Đúng, , cậu mau làm chính sự đi, chúng tôi sẽ không ở đây đà cản mũi hai người làm tốt nữa.”
Hy sinh một đứa em gái đổi lại vợ đượcbot_an_cap biên chế, thân gã thì được thăng thợ bậcvi_pham_ban_quyen ba, lại còn được kết thông gia với xưởng trưởng. Chuyện tốt nhường này, đuốc tìm đâu ra chứ?
Trong đầu Hồng Dân lúc này toàn là những ý nghĩbot_an_cap đen , rạo rực để “ăn sạch sành sanh” cô giường. Gã thậm đã tưởng tượng chục tư thế khác nhau, vậy nên cặp vợ chồng kia có yêu gì, gật rụp.
Trời có sập xuống thì cũngvi_pham_ban_quyen đã có ông bố làm xưởng của gã chống lưng rồi!
Cửa phòng đóng sầm , gã đã cười đãng rồi nhào ngay giường. Nhìn cô đẹp mức khiếnbot_an_cap người ta nghẹt thở dưới thân, gã không suy nghĩ, nhào tới định hôn một cái.
Đã vô số đêm, nằm mơ thấy cảnh mình đè con Du Uyển Khanh này xuống thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc sức làm xằng làm bậy. Dù có ân ái với bất người đàn bà nào, mặt hiện lên trong tâm trí gã cũng chỉ luôn là Du Uyển Khanh.
Du Uyển Khanh bị luồng hơi rượu hôi hun cho tỉnh lại. mở mắt ra, vào cô là một cái “đầu heo” đang áp sát định mình. Khỏi nói cô đã hoảng đến mức nào! Theo xạ, cô dùng hết sức bình sinh tung một cú tát giáng, đồng thời nhấc chân, một đòn chí mạng vào giữa hai chân gã đàn ông.
“Á! Á á á!” Hồng Kiến Dân đauleech_txt_ngu đớn ôm lấy “vùng cấm địa”, lăn lộn gào thét thảm thiết.
Uyển Khanh bồi thêm cho gã một cước nữa, trực tiếp đạp văng tên bỉ ổivi_pham_ban_quyen .
bật người dậy với tốc độ ánh sáng, vơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay lấy chiếc ghế duy nhất trong phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi đập taybot_an_cap xuống người Kiến Dânbot_an_cap. Trận cuồngleech_txt_ngu phong đá không thương tiếc, đánh cho gã họ Hồng đến cả cơ hội mở miệng cầu xin cũng có.
Tiếng la hét thảm thiết lại vang lên. thấy động độngvi_pham_ban_quyen trời từ trong phòng vọng ra, cặp vợ chồng Du Gia Nghĩa đang lén lút tai nghe trộmbot_an_cap ngoài cửa thót tim, sợ xảy ra án mạng liền vội vàng đẩy cửa vào.
Nhìn thấy cậu quý tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà xưởng trưởng đang nằm rên dưới đất, cả sợ đến bay màu.
Còn chưa kịp há mồm hỏi han câu nào, Du Gia đã bị Du Uyển Khanh bồi ngay một cước văng ra ngoài . Cùng đó, cô tới túm chặt lấy mớ tóc của Chu Thúy Mai, quật . , cô đưa tay ra, nhắm vào những vùng thịt non ở , ngực và đùi ả mà cấu một trận bời.
đớn tột cùng khiến nước mắt nước mũi Chu Thúy Mai tèm lem hòa vào nhauvi_pham_ban_quyen. Ả vừa hétleech_txt_ngu thảm thiết vùng vẫy chống trả, nhưng Du Uyển ngồileech_txt_ngu đè lên người, khiến ả hoàn toàn bị khóa chặt, sức phản kháng bằng khôngvi_pham_ban_quyen.
“Du Uyển Khanh, con ranh con ! Màybot_an_cap dám đánh cả chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu cơ à? Mau buông tao ra ngay!”
“Á!”
Ả chửi ngoa , lựcvi_pham_ban_quyen véo trên tay Du Uyển Khanhleech_txt_ngu lại càng nhẫn.
Đúng này, đầu cô bỗng dưng đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhói như bị hàng vạn con kiến cắn . Một cơn bão ức ạt tràn vào tâm trí. Khi đã tiêu hóa mớ ức hỗn độn , sắc mặt Du Uyển Khanh lập tức đen đít .
Cô vốn là siêu “phú nhị đại” thế kỷ 21, mới hơnbot_an_cap hai mươi tuổi mà tài sản đã tới hàng trăm . Vốn mê mạo hiểm, một lần leo dãyvi_pham_ban_quyen núi Côn Luân, cô tình cờ đụng độ đám ninja người Oa quốc đang rắp tâm phá hoại long mạch Hạ. Mặc dù tung chiêu xử toàn bộ đám người kia, nhưng thân cô cũng nặng đến mức rơi vào hôn . Từ khi sinh ra, thức tỉnh dị năng hệ Mộc năng lực tự chữa lành. Thế nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dù có nằm thoi thóp ở đó không ai phát hiện, siêu năng lực cũng sẽ từ từ chữa trịleech_txt_ngu cho cơ thể . Nói cách khác, mê đến đi nữa, côbot_an_cap tuyệt đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể mạng nhách trên đỉnh Luânvi_pham_ban_quyen được!
Ai mà ngờ được, vừa mởleech_txt_ngu mắt , côvi_pham_ban_quyen đã phát hiện mình xuyên không đến một giới song Hoabot_an_cap quốc năm 1968. Chủ của này cũng tên là Du Uyển Khanh. Cha cô là thợ tám lãovi_pham_ban_quyen làng thép, mẹ cũng công nhân trong xưởng. Dưới cô chẳng có ai, trên có bốn ôngleech_txt_ngu anhvi_pham_ban_quyen trai, nghiễm nhiên trở thành “bình mơ” vô giá, đứa út được cưng chiều nhất nhà. nay cô 18 tuổi, tốt nghiệp từ năm ngoái chưa có việc làm, ở nhà trông nom mấy đứa . bé, nguyên chủ đã mang tính cách đanh , hắt nước hắt lửa, oai phong khắp khu gia không ra đối thủ. Dẫu vậy, cô nàngvi_pham_ban_quyen lại chăm chỉ, tháo vát, là hòn ngọc quý trên tay cha .
Ai mà lường cái độ bỉ ổi của cặp chồng anh hai chị dâu vô lương tâm chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Bọn họ dám ám hạ thuốc vàovi_pham_ban_quyen bát canh trứng của cô. Sau , chúng còn dẫn dụ Hồng Kiến Dân quý tử độc đinh củavi_pham_ban_quyen xưởng trưởng, kẻ vốn luôn khát nguyên chủ về nhà. Mục đích bẩn thỉu chúng là ép người “gạo nấubot_an_cap thành cơm” từ lợi cho bản thân.
Đổi lại cái ư? hạn như cái chính thức cho bà chị dâu, hayleech_txt_ngu chức bậc ba cho gã anh trai tồi tệ!
Đen đủi thay, nguyên chủ lại mắc chứng dị ứng cực kỳ nghiêm trọng với thuốc mê. Thế nên, húp xong bát canhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trứng chưa đượcvi_pham_ban_quyen lâu, cô gái nhỏ bé ấy đã tưởi tắt thở.
Khoảnh khắc Du Uyển vào cỗ thân này, hoàn toàn không còn cảm được chút hơi thở sống của nguyên chủ nữa. tác của thuốc vẫn còn, cô không thể tỉnh lại ngay lập tức. Maybot_an_cap mắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhờ dị năng tự chữa , cô mới tẩy được độc tố trong cơ và cưỡng chế mở mắt.
Trong có cái may! Nếu tỉnh dậy một chút, để cho cái của thằng chả Kiến Dân tởm lợm kia chạm vào người, chắc chắn cô sẽ ớn lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, buồn ám cả đời .
Sau tẩn cho ba kẻ khốn nạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một trận ra bã, cô trói gô tay chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng lạibot_an_cap rồi ném lăn lóc vào một góc. Đâu ra đó, cô ung dung đi tìm giấy bútleech_txt_ngu, rành viết toàn bằng chứng tội của cả ba, sau đó ép chúng phải tự tay ký tên điểm chỉ.
nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chẳng có ai ngu dại gì mà chịu . Thấy vậy, Du Uyển Khanh khẽ mép, một cười như có như không, đồng thời quơ quơ con dao phay sáng loáng trong tay: “Không kýleech_txt_ngu ? Vậy thì bà băm vằm cácbot_an_cap người ra!”
Hồng Kiến cái mặt sưng húp như cái mâm, đớn nằm rên rỉ trên mặt đấtvi_pham_ban_quyen. Gã dùng chútvi_pham_ban_quyen tàn cuối cùng lườm Du Uyển Khanh: “Mày màyvi_pham_ban_quyen không đâu! Giết tao rồi mày cũng đừng chạy thoát!”
Chu Thúy Maileech_txt_ngu đang co góc cũng vội vã gật đầu lia lịa: “Tiểu Ngũ à bình thường em em gà còn chẳng dám cắt tiết, nói gì đến chuyệnbot_an_cap giết người”
Nhớ tới cái chết oan uổng, tức của nguyên , ánh mắt Dunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khanh hằn tiabot_an_cap tàn nhẫn, cô ném nhìn sắc lẹm phía ba kẻ dưới đất: “Đúng, tôi không giết người. Thứbot_an_cap giết súc !”
dứt , giương cao con dao phay, bổ thẳng một nhát về Hồng Kiến Dân.
Nguyên chủ thật thà, vì quá tin tưởng vào đôi cẩu nữ này nên sập bẫy, cuối cùng giá bằng mạng sống. Nhưng cô thì khác, cô phải nguyên chủ yếu đuối ! Ởvi_pham_ban_quyen kiếp trước, cô đã là kẻ điên rồi. râu hùm, cô quyết mái kẻ đó!
Thấy lưỡi tử thần chớp mắt bổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới tấp đỉnh đầu, Hồng Kiến Dân sợ mật, khóc rống lên lạy lục: “ ký! ký! Ký mà!”
Du Uyển Khanh lạnh lùng dây trói trên Hồng Kiến Dân, đứng gã rẩy viếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tên lên tờ giấy nhận tội rồi ấn vân chỉ. Xong xuôi đâu đấy, cô mới ném ánh rét vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía cặp vợ Du Gia : “Người anh hai, người chị dâu tốt của tôi ơi, đến lượt hai người rồi, mau kýleech_txt_ngu đi nào!”
Du Gia Nghĩa thừa tính nết em gái rất hung dữ. Ởvi_pham_ban_quyen cái khu gia thuộc , thiếu gì đứa nhãi vớ vẩn cô đánh cho tơi bời hoa lá. Nhưng nằmbot_an_cap mơ cũng không ngờ, lại con em gái dám động tay động với chính ruột của mình.
Gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông hèn cốbot_an_cap nặn ra giọt nước mắt cá sấu, ấm ức nhìn emleech_txt_ngu gái: “Uyển Khanh àvi_pham_ban_quyen, chúng ta là anh em ruột thịt mà! quên xưa anh hai thương mày thế nào rồi sao?”
“Mày mày khôngleech_txt_ngu thể đối xử với anh hai mày như vậy đượcleech_txt_ngu!”
hiểu, một khi đặt bút vào cái tờ nhận kia, nghĩa với việc giao nộp một điểmvi_pham_ban_quyen yếu vào tay con ranh con Du Uyển Khanh này. Vậy nên, đánh chết gã cũng không thể !
“Ha ha!” Uyển Khanh mép bật ra vài tiếng cười lạnh lẽo đến thấu xươngbot_an_cap: “Ăn cắp tiền ba mẹ, rồi ngậm máu phun người đổ cho tôi, nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế gọileech_txt_ngu là thương đó ?”
“ tôi chẳng khác nào ô sin sai vặt để hầu con trai gái anh, hở ra một chút là lớn quát nạt, sai phái bừa bãi, như thế gọi là thương yêu đó ?”
“Đẩy em gái mìnhleech_txt_ngu lên giường một con súc để đổi lấy mấy thứ lợi ích bẩnbot_an_cap thỉu, như thế lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương yêu đó hả?”
Cô thủng thẳng xách con dao phay đi đến sát bên cạnh Du Gia Nghĩa, lạnh lùng vung một nhát rạch toạc một trên gã. dòng máunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tươi không ngừng ứa ra, nghe tiếng chói tai của Du Gialeech_txt_ngu Nghĩa, khóe môi cô từ cong một nụ rợn người: “ hai à, anh em có thương anh không này?”
Cái kiểu yêu thương mà lấybot_an_cap để đạp, làm tổn thương người khác ấy, trên đời này khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai rành hơnleech_txt_ngu tôi đâu!
“Du Uyển Khanh! Mày là đồ súc sinh! Đồ sói mắt trắng ăn cháobot_an_cap đá bát!” Thấy chồng mình đổ máu, Thúy tiết, tru lên chửi rủa ầm ĩ.
“!” Duvi_pham_ban_quyen Uyển Khanh chẳng thèm nói nhiều, trực giáng một cáileech_txt_ngu bạt tai nảy lửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt Chu Thúy Mai: “Thủ đoạn taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là để chuyên trị lũ súc sinh đấy!”
nói, cô vừa tóm tóc, dập mạnh đầu Chu Thúy úp sấp xuống mặt lạnh ngắt: “Chị dâu hai ơi, chẳng lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước nay chị chưa từng nghe qua câu nói này: Đừng bao giờ dồn người hiền tường ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
“Bởi vì một khi ép đến , người hiền lành hiền khô cũng có thể mạng chị đấy!”
nhận được sự lẽo của lưỡi dao phay sáng loáng đang kề sát trên , lại liếc sang ông chồng vừa bị chém không tiếc, Chu Thúy Mai rùng kinhvi_pham_ban_quyen . Đến anh ruộtleech_txt_ngu mà nó còn dám ra tay tàn độc thế kia, cái mạng quèn của ả, e là nó cũng xẻo thật!
Suy nghĩ ấy khiến ả sợ hãi đến mức suýt chút vãi ra quần, miệng lưỡi ngoa ngoắt lúc nãy bay sạch đi đằng , lập lắp bắp: “Chị chị ! Chị và anh haileech_txt_ngu em sẽ hết!”
Lấy được bản nhận tội ký và điểm chỉ, Du Uyển Khanh sạch tiền trên người ba kẻ kia. Đúng lúc này, cánh lớn đột nhiên bị đẩy ra từ ngoài.
Mẹ của nguyên chủ là Lý Tú Lan sải bước vào.
Vừa thấy bà, Duvi_pham_ban_quyen Uyển liền lao vào lòng bà khóc nức nở: “Mẹ ơi, họ muốn ép chết con.”
Đứaleech_txt_ngu trẻ biết mới có kẹo ăn, cô cảm thấy vợ chồng Du Lão thảm thế này vẫn chưa đủ, để mẹ “giãn gân cốt” cho thêm chút nữa.
Lý Tú Lan làm việc ở xưởng, đột nhiên cảm thấy trong lòng chồn khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu, nước mắt cứ thế trào ra. Bà nhớ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô con gái hôm nay nhà mình, liềnleech_txt_ngu vội vàng xin nghỉ về xem sao.
Giờ nghe tiếng khóc con , bà cảm thấy lòng đau như cắt: “ Ngũ đừng khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nói cho mẹ biết rốt cuộcleech_txt_ngu xảyvi_pham_ban_quyen ra chuyện gì.”
Du Uyển Khanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ Du Lão Nhị nói: “ bỏ thuốc vào trứng con, làm con ngất xỉu, rồi dẫn Hồng Kiến Dân nhà định gạo thành cơm. dám con để đổi lấy hội đượcvi_pham_ban_quyen vào biên chếvi_pham_ban_quyen chính thức.”
Du Gia không ngờ em gái lại dám nói thật. Hắn định giải , nhưng đón chờ hắn lại một cái tátvi_pham_ban_quyen trời của mẹ.
“Dubot_an_cap Lão Nhị, mày dám tính kế cả em gái , đồleech_txt_ngu súc sinh mấtleech_txt_ngu hết lương , tao đánh chết mày!” Lý Tú Lan trútvi_pham_ban_quyen giận tiếp lên người con trai thứ hai.
Du Lãoleech_txt_ngu Nhị vừa mới cởi được dây thừng trói chân đã hứng chịu trận đòn đình.
Tiếng kêu thảm thiết lại vang lênvi_pham_ban_quyen lần nữa.
Lý Lan đang đánhleech_txt_ngu hăng máu thấy dâu thứ tay mình lại. Bà chẳng nể nang gì, vung tay tát thẳng nhát: “Cái loại phá gia chi tử nhà cô cũng dámbot_an_cap tính kế con lão nương, tôi thấy cô chán rồi.”
xong con trai lại quay đánh con dâu.
Hồng Kiến Dân đứng bên cạnh cảnhleech_txt_ngu này thì sợ hãibot_an_cap định chạy, nhưng một cây chổi lớn đã chặn ngay trước mặt. Hắn bắt đôi mắt chứa đầy ý cười Du Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khanh, lúc này chẳng thấy đẹpleech_txt_ngu chỗ nào, chỉ chỗ hiểm giữa hai chân càng đau thấu xương.
“Du Uyển Khanh, cô định đối đầu với nhà họ tôi ?” cố tỏ bình tĩnh, nghiến răng: “Đừng tưởng cô là thợ bậc tám của xưởng thép thì tôi không làmvi_pham_ban_quyen gì được ông ấy.”
Bố hắn sao cũng là xưởng trưởngbot_an_cap xưởng thép.
“Tao mày làm gì này, sủa nàyvi_pham_ban_quyen!” Lý Tú Lan nghe thấy động tĩnhvi_pham_ban_quyen liền lập tức chuyển đối tấn sang Hồng Kiến Dân. Bà lấy cây chổi trong tay con gái rồi bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu tới tấp người hắn.
Kiến đánh cho ôm đầu chạy quanh sân.
Vì nhà họ Du ở tập thể, lúc này trẻ con đi học, người lớn đi làm, người già thì đã ravi_pham_ban_quyen gốc đại thụ tán gẫu sớm, nên náo loạn nãy giờ vẫn không gây sự ý với ai.
Uyển Khanh lo có người quay về nhìn , nhanh taybot_an_cap chặt lại.
Lý Túvi_pham_ban_quyen Lan đánh đến vã mồ hôi, mệt phờ ngồi xuống ghế, mắt lạnh lùng nhìn chằm kẻ đang ôm đầu dưới đất: “Chuyện hôm nay, đứa nào dám ra ngoài nói bậy hỏng danh tiếng của con gái ta, Tú này sẽ liều mạng với kẻvi_pham_ban_quyen đó.”
“ Kiến Dân, bố mày không nói cho biết hồi trẻ lão nương từng giết cả giặc sao?”
Bà bướcbot_an_cap đến bên cạnh Kiến Dân sợ hãi run lẩy bẩy, đá hắn một cái: “Ta dám giết giặc, dám súcvi_pham_ban_quyen , nếu không tin thì cứ thử xem.”
“Cùng lắm là đền mạng thôi.”
hèn hạ này mà cũng dám mơ tưởng con gái bà, đúng là ăn gan hùm.
Hồng Dân đã bị đánh cho khiếp , vàng : “Con không nữa, sau này con không dám trêu chọc nhà nữa, không ra ngoài nói bậy .”
Dù sao thì cũng phải giữ mạng đã.
“Cút đi!”
Lời của Lý Lan đốibot_an_cap với Hồng Kiến lúc này chẳng khác nào thiên đường. Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net răng chịu đau bò dậy, mở cửa rồi chuồn thẳng.
Chứng kiến màn này, Du Uyển Khanh cảm thấy người mẹ này thật sự quá ngầu, cô rất thích kiểu mẹ bảo vệbot_an_cap conleech_txt_ngu mù quáng như vậy.
Lýbot_an_cap Tú Lan đóng lại, quay người đi đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh conbot_an_cap , lo lắng hỏi: “Tiểu Ngũ, con bịbot_an_cap thương ởbot_an_cap đâu không?”
Duvi_pham_ban_quyen Uyển Khanh lắcvi_pham_ban_quyen , học theo dáng vẻ của nguyên chủ ôm lấy cánh Lý Tú Lan: “May mà con tỉnh lại kịp lúc, đó mới dạy cho bọn bài học.”
“Mẹ ơi, sự quá đáng sợ, nếu con thực sự bị con sự” Nói đoạn mắt lại rơi, trưng ra bộ dạng đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng khôn xiếtvi_pham_ban_quyen: “ thà chết đi cho xong.”
Nguyên chủ vốn tính tình bướng bỉnh, cởi mởleech_txt_ngu, hay khóc.
Hồi nhỏ dù bị bắt nạt, cô cũng chỉ biết vung nắm đấm xíu xông lên nhau với những đứa trẻ lớn hơn mình. lúc đầu bị đánh, cô cũng nghiến chịu đựng, nhất quyết rơi một giọtvi_pham_ban_quyen .
như chỉ khi thực sự uất ức, thực sự sợ hãi mới thương như thế này.
Lý Tú Lan thấy vậy lòng đau thốt lời, vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái ngồi xuống bên cạnhbot_an_cap, kiên nhẫn an ủi: “Đừng khóc, đợi bốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con vềvi_pham_ban_quyen, mẹ sẽ bảo bố xử lý Du .”
“Con của mẹ, bất kể gặp chuyện gì cũng phải sống cho tốt, biết ?”
Bà connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái vào lòng, dịu dàng : “Không đạo nào làmvi_pham_ban_quyen sai không chết, mà người bị hại lại phải đền một mạng cả.”
Kiếp trước Du Uyển Khanh cũng có bố mẹ, nhưngleech_txt_ngu vì cô nét giống bà nội ngườivi_pham_ban_quyen mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời trẻ đã ngăn cấm tình họ nên bao giờ yêu thương cô, không bao giờ ấp dỗ dành . chỉ cho cô tiền bạc không đếmvi_pham_ban_quyen xuể, lại keo kiệt chút yêu chân thành.
Tất cả tình yêu họ dành cho em gáivi_pham_ban_quyen.
Đây lần đầu tiên cô nhận vòng mẹ ấm áp và bình đến thế.
Nguyên chủ có một ngườileech_txt_ngu mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy, lẽ ra phải đứa trẻ hạnh phúc nhất thế , vậy mà bị vợ chồng Lão Nhị chết.
Nghĩvi_pham_ban_quyen đến đây, mắt cô thoáng qua một tia tàn độc.
lại mọi cảm , nhỏ giọng nói: “Mẹ, anh hai và dâu định gả con không chiếm được lợi lộc trong nữa. Họ còn hợp sức đuổi anh , chịbot_an_cap dâu anh ba đi, còn định tìm cách khiến anh tư đơn vị không về được. Như vậy, họ có thể chiếm ngôi nhà này và cả lương của bốbot_an_cap mẹ.”
“Họ còn nói bố mẹ là đồ ngu, lại đileech_txt_ngu thương yêu một đứaleech_txt_ngu gái sớm muộn cũng gả đi. định đợi khi bốleech_txt_ngu mẹ già sẽ sang hành hạ người.”
Cô phải đuổi bằng được cặpvi_pham_ban_quyen này nhà, nếu có thể đoạn tuyệt quan hệ thì càngleech_txt_ngu tốt, chỉ có vậy cô mới có không chút cốbot_an_cap kỵ mà trừng trị bọn chúng.
Cô chuyện này thể vội , trướcbot_an_cap mắt cứ phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi người đi .
Chu Thúy Mai và Du Nhị bàng hoàng trước lời của Du Uyển Khanh, họ vội vàng đầu giải : “Mẹ, không có, chúng con không nói thế.”
“Em gái nói !”
người nén đau, khóc lóc giải thích.
Nhưng Lý Tú Lan đã không còn muốnvi_pham_ban_quyen tin cặp vợ chồng mưu đồ hãm hại em ruột này : “Các người đúng là con trai ngoan, dâu hiền của .”
“Ở nhà của tôi mà lại muốn các con trai khácbot_an_cap của tôi đileech_txt_ngu, còn muốn hủy hoại con gái tôi, lòng dạ các người thật độc ác.”
Bà lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùng nhìn Du Nhị đang ra sức giải thích: “Tôi sẽ vợ chồng anh cút ra khỏi cái nhàvi_pham_ban_quyen này trước.” Nói xongbot_an_cap, bà vỗ vỗ tay con gái: “ Ngũ vào phòng nghỉ ngơi đi con, mẹ đi nấu cơm, bố đi về, mẹ đề cập chuyện gia.”
“Phải đuổi cái loại lang tâmleech_txt_ngu cẩu phế này khuất mắt.”
Muốn chiếm nhà của lão ?
Nằm mơ .
Uyểnvi_pham_ban_quyen nhìn đống hỗn độn trong phòng, đành cam chịu bắt đầu dọnvi_pham_ban_quyen . lòng cô hối hận không thôi, lẽ lôi ba kẻ đó ra phòng khách rồi mới đánh.
Lý Tú Lanleech_txt_ngu biết con gái đang dọn phòng, bước vào ôm lấy bộ chăn nệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thay ra ném thẳng vào Chu Thúyvi_pham_ban_quyen Mai: “Bộbot_an_cap chăn nệm này không dùng nữa, chị lấy tiền ra mua cho Tiểu Ngũ một bộ .”
Đồ mà hạng súc sinh đó đã chạm vào tuyệt đối không thể để lại làm bẩn mắt con gái bà.
Chu Thúy không muốn đưa tiền cho Du Uyểnleech_txt_ngu , lạibot_an_cap bị Lý Tú Lan túm lấy đánhbot_an_cap một , cuối cùng cũng móc được từ tay chị tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai mươi tệ cùng toàn bộ phiếu nhu yếu .
Bà hầm hầm bước phòng Du Uyển Khanhvi_pham_ban_quyen, đặt tiền vào lòng bàn con gái: “Mua một bộ mới đi con.”
Uyển cười gật : “Cảm mẹ, mẹ là nhất.”
Lý Tú cười, véo nhẹ vào mávi_pham_ban_quyen conbot_an_cap gái một cái: “Chỉ khéo dỗ mẹ thôi, hôm nay làm mẹ sợ muốn chết.”
“Nghỉ ngơi lát đi, còn nửa tiếng nữaleech_txt_ngu là bố và các conleech_txt_ngu về đến nhà rồi.”
Nói xong, bà rời phòng, còn ânvi_pham_ban_quyen cần cửa lại.
Lúc Du Uyển Khanh đang thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quần áo bị nghỉ ngơi, đột nhiên hiện xương quai xanh xuất hiệnvi_pham_ban_quyen một vết bớt hình rồng to bằng ngón tay cáivi_pham_ban_quyen.
Nguyên vốn không có vết bớt này, chỉ xuấtleech_txt_ngu hiện saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi cô tới đây.
Cô đưa tay lên xoa thử, không ngờ ngón tay vừa chạm vào vết bớt, tượng trước liền thay đổi hoàn toàn.
người cô biến mất khỏi căn phòngleech_txt_ngu, xuất trong mộtbot_an_cap siêu thị lớn.
Ngẩng đầu nhìn, thị này có ba tầng, trang lộng lẫy.
Nhìn hàng hóa tràn, côvi_pham_ban_quyen thấy không thực chútbot_an_cap nào, giác nhưng thị lực vẫn bình , cô thực đang đứng thị.
Cô bước tới thử lấy một hộp socola trên kệ, trong đầu nghĩ đếnbot_an_cap việc đi ra ngoài.
Ngay lập tức, cô lại đứng trong mình, tay vẫn cầm hộp socola.
Du Uyển Khanh cùng phấn khích, cứ ngỡ sở hữu dị năng hệ mộc và khả năng trị thươngvi_pham_ban_quyen là quá ghê gớm rồi, không ngờ xuyên không chuyến còn kèm theo cả bàn tay vàng.
Cô tìnhleech_txt_ngu phát Úc Ly có một không gian, ngưỡng mộ từ lâu, giờ cô cũng là người sở hữu không gian rồi.
Nhìnvi_pham_ban_quyen vào vết bớtleech_txt_ngu , cô đoán có lẽ vì mình ngăn nhóm người phá hủy long mạch Côn nênbot_an_cap đây là phần thưởng của long mạch dànhleech_txt_ngu chovi_pham_ban_quyen mình, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không sao có chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trùng hợp thế được.
Côleech_txt_ngu ăn một viên socola lại đi vào siêu thị.
Thật bất ngờ, vị trí hộp socola cô vừa đi lại xuất hiện mộtbot_an_cap hộp mới.
Đây chính là động bổ sung hàng.
Cô quay về phòng, thử sốvi_pham_ban_quyen tiềnbot_an_cap kiếm được hôm nay cùng socola dở bỏbot_an_cap vào không gian.
Chúng đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuất hiện trên quầy thu ngân của siêu thị.
Nghĩa là siêu thị này cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể làm kho .
Thật là quá bá đạo.
Cô dùng ý điều khiển, một chiếc gương đứng liền hiện ra trong phòng.
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gương có vóc dáng cao ráo, sáng, hàm răng trắng, làn da như tuyết, dung mạo đẹp như hoa, thực là một đại mỹ nhân tuyệt sắc.
Càng trùng hợp hơn là gương mặt này y hệt gương mặt trước của cô.
Khoảnh khắc , cô thầm cảm thấy may mắn vì cha nguyên chủ là người có năng lực, có thể bảo vệ cô con nước nghiêng thành trong thời đại .
Chỉ là một người anhleech_txt_ngu thứ hai chuyên gây họa.
Chưa sáu , và anh ba nhà họ Du đã về đến nơi.
Vợ chồng anh cả cũng theo cha về tới nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cặp sinh nhà chị vẫn đang ở bên ngoại.
Lýbot_an_cap kéo chồng vào phòng nói chuyện một hồi lâu.
lúc cha Du bước rabot_an_cap, sắc vô cùng khó coi.
Anh ba sát tai Du Uyển Khanh hỏi nhỏ: “Tiểu Ngũ, em có chuyện ?”
Anh cả cũng sáp lại định nghe ngóng tình .
Du Uyển Khanh khẽ thuật lại chuyện xảy ra hôm nay.
“Du Lão Nhị, tôivi_pham_ban_quyen phải giết chếtvi_pham_ban_quyen thằng chó nhàleech_txt_ngu anh mới được.” Anh ba nghe xong tức đến nổ phổi, laoleech_txt_ngu lên đánh gục Du Lão Nhịleech_txt_ngu.
cú đấmleech_txt_ngu cứ giáng xuống.
Anh cả vốn hiền lànhvi_pham_ban_quyen cũng bị chọc điên người, vác luôn cái ghế định đập vào đầu Du Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khiến chị dâu cả hoảng lao đến cướpvi_pham_ban_quyen lấy cái ghế, lườm anh một cái: “Anh à, đập hỏng thật thì anh cũng phảivi_pham_ban_quyen đền mạng mình vàovi_pham_ban_quyen đấy.”
“Sao anh không cởi giày ra mà vả!”
Anh cả nghe vậy vội vàng giày lao tới quất vào , người lão nhị.
Cha Duvi_pham_ban_quyen nhìn mấy con nháo nhào: “Tất cả ngồi .”
Trong cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà này, không aibot_an_cap dám uy của cha.
Từng người một ngoanleech_txt_ngu ngoãn ngồi vào chỗ.
Du nhìn cô con gái út yêu quý: “Tiểu Ngũ nay chịu ấm ức . Yên tâm, có bố ở đây, bố sẽ đòi lại công bằng cho con. Không ai được phép bắt nạt con gái bố.”
Nói xong, ông quay nhìn vợ chồng Du Nhị: “Vợ chồng các người ngày thường cao ngạo, coi lời như thoảng bên tai, đã thì dọn ngoàibot_an_cap . Chuyển luôn cả hộleech_txt_ngu đi nữa.”
Ngày thường ông đủ bao dung với các conbot_an_cap, không ngờ lão nhị lại dám ra tay tàn độc với chính em ruột của mình. Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Ngũ thực bị Hồng Kiến Dân đó hủyvi_pham_ban_quyen hoại, vớileech_txt_ngu tính cáchleech_txt_ngu của nó, rất có thể sẽ tìm đến cái chếtleech_txt_ngu.
suýt chút nữa mất đi con gái, ông chỉbot_an_cap không thể đầu lão nhị vào hố phânvi_pham_ban_quyen cho hắn tỉnh ra.
Với chính em gái mình còn nhẫn tâm tình thế, tuyệt đối không thể giữ lại trong nhà, nếu không sớm muộn gì gialeech_txt_ngu đình này cũng gặp họa.
“Bố!”
Vợ chồng Du Lão cùng kêu lên: “Chúng con không dọn.”
“ thì báo công annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Ông nhìn vợ này: “Tội hạ độc mưu hại em ruột để hai người bị đến nơi gian nhất để lao cải ba đấy.”
Nhân từ với vợ chồng lão nhị chính là tàn nhẫn với những đứa con còn của mình. Ông không thể để một quả bom hẹn giờ trong nhà.
Du Lão Nhị quỵ xuống ghế, không dámvi_pham_ban_quyen tin những gì vừa nghe: “Bố, bố lại hận đến thế sao?”
Đây muốn dồn đường chết .
“Bố, bố thiên vị quá rồi!”
Hắn đột ngột đứng phắt dậy, chỉ cả: “Tiềnvi_pham_ban_quyen lương một tháng của anh cảbot_an_cap còn nhiều hơn cả và Thúy Mai cộng lại, mỗi tháng chúng nộp mười tệ hoạt phí, ngày chẳng sống nổi. Tôi muốn cho Thúy lên chính thức, tôi muốn thăng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân bậc , thế có sai không?”
“ Uyển Khanh là cái thứ con gái gảvi_pham_ban_quyen đi như bát nước đổ , sớm muộn gì chẳng phảileech_txt_ngu chồng, chi gả Hồng Kiến Dân, nhưleech_txt_ngu thế nó vừa được gả vào nhà trưởng hưởng phúc, và Thúy Mai được lợi, rõ ràng là chuyện một công việc, sao mọi người lạibot_an_cap ngăn cản?”
Du nghe những lời chói tai ấy không nổi giậnvi_pham_ban_quyen mà thấy lạnh lòng. cậy vào đứa con thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này để báo hiếu mình bà nhà sao?
Ông chỉ sợ mình già yếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làmvi_pham_ban_quyen lụng , đứa con bất hiếu này sẽ lấy gối bịt mũi cho ông chết mất.
“Du Gia Nghĩa, giờ trước anh chỉbot_an_cap có hai con đường.” Chabot_an_cap Du nhạt nói: “Thứ nhất, phânleech_txt_ngu tách hộ, tôi cũng chẳng cần anh báo hiếu hàng năm, haibot_an_cap người dọn ra ngoài sống là . Thứ hai, giờ đi tìm , bắt hai vợ chồng anhvi_pham_ban_quyen và cả Hồng Kiến lại.”
Chị cả nãy giờ vẫn im liền nhắc một câu: “Chú hai, thím haivi_pham_ban_quyen, một khi Hồng Kiến bị bắt, người chính là tội Xưởngbot_an_cap trưởng .”
Chị ngứa mắt với vợ chồng quấy phá nàyvi_pham_ban_quyen từvi_pham_ban_quyen , chỉ là không ngờ tâm địa họ lại ác đến mức đem hạnhbot_an_cap phúc của chồng ra đổivi_pham_ban_quyen lấy lợi ích nhân. Đúng là hạng lòng dạ thú.
Vợ chồng Du Nhị lập tức cảm thấy kinh . Hồng Kiến Dân là độc đinh của nhà họ Hồng, nếu thực sự ra chuyện, kết cục của họ chỉ có thảm hơn.
Chu Thúy Mai nghiến răng: “Chúng , ngày mai chúng con sẽ dọn ngay.”
Chị ta hằn học nhìn Lý Tú Lan: “Tôi và Gia Nghĩa sẽ dọn về nhà bố mẹ tôi, này Gia Nghĩa sẽ là con rể ở rể nhà tôi. Cháu ông bà đều phải đổi sang Chu hết.”
Chị ta không tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái thân già này lại nỡ bỏvi_pham_ban_quyen mặc hai đứa cháu .
Tú nghe nói cô ta muốn để con traivi_pham_ban_quyen hai đi ở rể thì quả thực có tức giận, nhưng khi nghe tiếp đến chuyện đòi đổi họ cho con , bà lập tức Thúy Mai đang muốnbot_an_cap dùng đứa cháu để nắm thóp mình và ông nhà.
Bà nhìn Chu Thúy Mai: “Đó con các anh chị, muốn mang họ gì thì tùy.”
“ không thiếu cháu trai cháu gái.”
Chu Thúy Maivi_pham_ban_quyen sững người, mọi chuyện sao không diễn như cô ta dự tính?
Lẽ nào lại thèm để ý đến cháu nội của ?
Cha Du thấu tư của hai , trong lòng càng thêm thất vọng. Thậm chí ông còn không hiểu nổi tại sao cùng một công nuôi dạy, bốn đứa con kia đều lương thiện, hiếu thảo, riêng thằng thứ hai này lại đầy mình phản cốt, đã vậy còn ích kỷ tự .
Ông nói: “Chúngleech_txt_ngu tôi sẽ không can thiệp vào việcvi_pham_ban_quyen chị đổi tên họ cho .”
Ông nhìn sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con trai thứ : “Đi lấy giấy bútleech_txt_ngu ra , thỏa thuận phân gia.”
Anh ba Du vội vàng đi lấy giấy bút, Cha Du xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản thuận: “Tôi và mẹ các anh đều có lương, sau này cũngbot_an_cap có lương hưu, không cần các anh nuôi dưỡng.”
“Tôi và mẹ các anh vẫn còn sống, đạc củavi_pham_ban_quyen chúng tôi cũng sẽ chia cho các anh.” Cha nhìn các con trai và dâu mặt ở đó: “Chữ ‘không chia’ này là chỉ tất cả con cái các anh, chứ không gì một mình Lão Nhị.”
“Tất nhiên, sính lễ khi các anh kết hôn hay của hồibot_an_cap mônvi_pham_ban_quyen Ngũ xuất giá, tôi đều sẽleech_txt_ngu chuẩn bị đầyvi_pham_ban_quyen đủ.”
Cho nên đừng hòng tơ tưởng đến đồ đạc của ông và bà nhà, chuyện là không thểleech_txt_ngu nào.
Lý Tú bồi thêm : “Tiền của ta và cha anh, chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nào là việcvi_pham_ban_quyen chúng ta, con không có tư cách can thiệp.”
liếc nhìn Chu Thúy Mai đang nghẹn họng không dám nói: “Ta cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ không can thiệp việc người tiêu bao nhiêu tiền lên người con trai con gái mình.”
Việc phân gia này, vợ chồng Du bị đuổi ra khỏi , ích duy nhất làbot_an_cap sau này tháng không cần phải nộp mười đồng sinh hoạt phí, cũng không cần phụng dưỡng cha mẹ .
Bị ép mức khôngvi_pham_ban_quyen còn nào , vợ chồng Du Lão Nhị hậm hực ký vàovi_pham_ban_quyen thỏa thuận rồi về , ngay cả cơmleech_txt_ngu cũng không ăn.
Cha Du cất ba thỏabot_an_cap vào túi, định bụng ngày mai đi khẩu sẽ tiện mang sang văn phòng đóng dấu. Ôngvi_pham_ban_quyen nói: “ cơm thôi, thức ăn hết rồi.”
Du Uyểnvi_pham_ban_quyen Khanh lén nhìn , nhìn mẹ, thần sắc hai đều ổn , hoàn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không vẻ gì là tức giận haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau lòng.
Nếu không phải đôi bàn tay run rẩy đã phảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ, cô đãleech_txt_ngu thực tin rằng người họ bình thản.
Du nhìn gái, thấy hai cha con nhìn nhau, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vui nói: “Có chuyện gì thì nói ra.”
“Cha, , hai người đừng , chúng sẽ luôn cạnh và hiếu thảo với hai người.”
Lý Tú Lan gắp một miếng trứng vào bát cho con gáivi_pham_ban_quyen: “ và cha con đều không , chỉ là có chút nghĩ không thông thôi.”
Đau lòng khổ sở thì chắc chắn là có, nhưng con cái lớn thì sớm muộn gì cũng phải phân gia. Lão Nhị chẳng qua là ra sớm hơn chút mà thôi.
duynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất bà không hiểu , bà và chồng đều không hạng người đại gian , tại sao lạileech_txt_ngu nuôi dạybot_an_cap ra một con như Lão . Từ nhỏ gian , thích chiếm , khôngbot_an_cap có chút trách nhiệm nào, đến cả em trai em gái cũng lọc.
cơm tối xong, Du Uyển Khanh bị cha mẹ lấy lý do vừa chịu sợ thúc về phòng ngơi. Cô thế trở về phòng đóng cửa lại, thân hình trong nháy biến mất.
Khi xuất hiện siêu thịleech_txt_ngu, cô nhìn quanh một lượt rồi bắt dạo quanh từ mộtbot_an_cap. Cô cần phải tìm hiểu kỹ cái siêu thị tùy thân này của mình.
Siêu thị một chủ yếu chia thànhleech_txt_ngu khu lương thực ăn, khu đồ khô, khu ăn vặt, khu bánh ngọt, khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hải sản, khu thịt (bao gồm thịt và thịt lạnh), khu hoa quả, sữa bột, khu lá rượu , đồ dùng sinh , đồ chơi và khu dụng nhà bếpbot_an_cap. tầng một này đã có thể đáp ứng đủ mọi nhu cầu sinh hoạt thường ngày.
Điều khó tin nhất là ở góc khuấtvi_pham_ban_quyen của tầng lại một hiệu thuốc lớn, trong đó đầyleech_txt_ngu cả đông y lẫn tây .
hai yếu là khu trang phục, chăn ga gối đệm và vóc. Quần áo mọi , từ thời thượng đến cổ điển đều có thể tìm ở đây.
Tầng ba tập trung các loại đồ ăn. thực từ khắp nơi trên giới đều tề tựu , trong bếp còn có đủ món ngon đã làm sẵn, cònleech_txt_ngu bốc khói nghi ngút, không cần tự tay nấu đồ ăn sẵn.
Cô tình cờ phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện trênvi_pham_ban_quyen sânleech_txt_ngu thượng tầng ba còn một bãi đỗ xe ngoài trời, trên đó đỗ rấtleech_txt_ngu nhiều ô , còn cóleech_txt_ngu xe máy, xe điện, thậm chí là xe đạp.
Cô đột nhiên có giác không chân thực. Siêu thị đã là một sự bất ngờ lớn rồi, không ngờ trên tầng thượng còn có nhiều xe như vậy.
Côvi_pham_ban_quyen ngẩn ngơ quay ba, nhìn xuống siêu thị chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình , cô sực tỉnh, nhớ lại khối tài sản trăm tỷ mình được từ tay cha mẹ không yêu thương mình kiếp trước, bỗng thấy xót xa vô cùng.
là sản nghiệp trăm tỷ đấy, cô chẳng cần làm gìvi_pham_ban_quyen, cả đời nằm ườnvi_pham_ban_quyen cũng có sống sung sướng.
Nhưng nghĩ , mình chết đi thì khối tàibot_an_cap sản trăm tỷ cũng không đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào quay lại tay cha mẹ, mà sẽ quyên góp cho quốc gia làm nghiên cứu khoa học, cô bỗng thấy mình tràn đầy sức sống. Chỉ khôngleech_txt_ngu để cha mẹ và gái rẻ hưởng lợi, cô cảm thấy rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vui vẻ.
Cô ngồi trong tiệm trà , vừa nhi trà sữa vừa ngẫm lại những đã với chủ hôm .
Đã thành công đuổi được vợ chồng anh trai tồi tệ ra khỏi nhà, theo phải xử gã đàn ông biến thái .
Nghĩ đến hiệu thuốc lớn ở tầng một, rồi lại đến những năm tháng đen bị chị Ly và Úc Hinh y và luyện dược ở kiếp trước, cô khẽ cười lực: “ như đã nơi dụng rồi.”
Cô tìm được những dược mìnhbot_an_cap cần trong thuốc, sau đó vào phía sau hiệu thuốc xem có dụng cụ bào chế thuốc hay không. Không bên trong sựvi_pham_ban_quyen có một phòng luyện dược.
Mọi thứ cứ như thể được đo ni đóng giày cho cô vậy. Tạm gácbot_an_cap chuyện tài sản trăm sang một bên, cách báo đáp của Long mạch thật đúng ý cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô đeo , ở lỳ trong phòng luyện một lúc lâu, cuối cùng cũng chế ra được ba nén mê hương phiên bản tăng , một viên thuốc giải cùng hai nén hương an thần.
Trở về phòng, nhìn thời thấy hơn giờ sáng, là thời điểm tốt để báo thù.
khi thuốc giải, cô cầm chiếc cốc tráng menbot_an_cap đi ra ngoài rót nước uống. Nghe tiếng ngáy phát ra từ mấy căn phòng, biết họ đã ngủ say. lắng biến, trước khi rời nhà cô vẫn đốt mộtvi_pham_ban_quyen nén hương an thần để họ ngủ ngon hơn một chút.
Nhà Hồng Kiến Dân ở phía . Cô lần theo ký ức nguyên chủ đi đến bên tường rào. Vìvi_pham_ban_quyen từng bắt nạt nên nguyên chủ rấtleech_txt_ngu theo cha tập quyền luyện , thân thủ không tồi, cộng thêm một chút kỹ xảo, cô thoắt cái đã nhảy tường.
Xung quanh lặng nhưbot_an_cap tờ, ngay tiếng chó sủa cũng không có. Cô nhanh đến nhà Hồng Kiến Dân, sống trong một căn nhà lầu hai tầng.
Sau khi trèo qua tường rào, cô thấybot_an_cap có một cửa sổ ở tầng một khép khôngvi_pham_ban_quyen chặt, đốt một nén mê hương vào đó. Mười phút sau, xác nhận thuốc mê đã phát huy tác dụng, mới lấy dụng cụ ra bắt đầu mở cửa chính tầng .
Y thuật và độc của cô không bằng Úc , Úc Hinh, nhưngvi_pham_ban_quyen những tròleech_txt_ngu bẻ lẻn vào cô học rất nhanh tạp, nên cánh cửa nhà họ không làm khó được cô.
Tầng một nhà họ Hồng phòng , phòng bếp, một ăn và một phòng sách. Phòng ngủ của cả nhà ba người ở tầng hai.
Uyển Khanh lên lầu trước để xác nhận xem babot_an_cap người họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thực sự mê hay khôngbot_an_cap. thể lục soát cả căn hai, một sổ tiết kiệm có một nghìn trăm đồng và hơn mộtvi_pham_ban_quyen trăm mặtleech_txt_ngu. Ngoài ra không còn gì khácleech_txt_ngu. Đúng là sạch sẽ thật đấy.
Cô đi phòng đọc sách ở tầng một. Trướcbot_an_cap đây từng nghe mấy cậu trai trong khu tập thể kể lúc đến nhà Hồng Kiến Dân chơi, hắn ta dặn kỹ là không được phòng đọc sách cha hắn. Mà phòng đọc sách vốn luôn là nơileech_txt_ngu chứa đựng nhiều bí mật.
Sau một hồi tìm kiếm trong phòng đọc sách, cô không phát hiện ra điều gì bất thường. phòng lẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng đọc sách đều sạch sẽ cả bộ mặt già nua của Hồng xưởng , điềuleech_txt_ngu này thật để suy ngẫm.
Ánh đèn trong tay cô chiếu xuống sàn nhà, phát hiện tủ sách có dấu vết bị xê . Cô lần dấu , đẩy giá sáchbot_an_cap sang bên trái.
Quả nhiên giá sách có thể chuyển sang một bênleech_txt_ngu. Tầm mắt cô dừng lại trên bứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô đưa tay lấy một viên gạch xanh phía trước ra, sau đó vặnleech_txt_ngu nút bấm trong. Một cánh cửa xuất trước .
pinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếu xuống dưới, có mật thất .
Xuống dưới xem thử.
Giỏi thật, trong căn thất chưa đầy mươi mét chất đống mười mấy hòm lớn. Mở ra xembot_an_cap, hai hòm lớn đựng toàn “Đạileech_txt_ngu đoàn kết”, một hòm lớn đựng miếng, một hòm lớn đựng vàng thỏi, hòm đựng đủ loại trangbot_an_cap sức bằng ngọc, còn có một hòm trangleech_txt_ngu sức vàng, những hòm còn lại đựng đồ cổ và tranh chữvi_pham_ban_quyen của ngườileech_txt_ngu nổi tiếng.
Cô không do dự, trực tiếp thu hết cả chiếc hòm này không gian.
Chẳng mấy , tầm mắt cô đã bị thu hút bởi những thứ trên chiếc bàn phía .
Trên bàn chiếc máy điện , cùng vài tờ trắng và hai sổ cái.
Uyển Khanhvi_pham_ban_quyen lấy đôi găng từ trong không gian ra đeo , lúc này mới bắt đầu kiểm tra sổ sách. xem, chân mày nàng càng nhíu . Xưởng trưởng Hồng lại dám âm thầm lén thép một bảnbot_an_cap vẽ thiết kế, không nhữngbot_an_cap thế, ta còn kết với Trần phó chủ nhiệm của Ủy ban mạng đem đồ cổ trân quý tịch thu đượcleech_txt_ngu cho người nước ngoài.
Nghĩ kiếp trước nhìn những vật quý giá của nước nhà lưu nơi xứ người, nghĩleech_txt_ngu đến những đoạn quá khứleech_txt_ngu nhục nhã đó, với những tên tặc ăn cây ràovi_pham_ban_quyen cây sung khi đất nước thù trong ngoài, ánh mắt nàng lóeleech_txt_ngu lên tàn khốc.
Du Uyển Khanh chưa từng coi mình là tốt, cũng không thèm làm người tốt, nhưng nàng yêuleech_txt_ngu đất nước của mình. Nàng không nổi bất kỳ kẻ nào đến sỉ nhục đất nước này chỉ nửa phân. Chính vì yêu mảnh này sâu sắc, kiếp trước Luânleech_txt_ngu nàng liều chết cản đám kia.
Nàng đặt sổ xuống, cầm mấy tờ giấy trắng cạnh lên xem kỹ, từ những dấu vết để lại trên đó có thểleech_txt_ngu nhận ra đây là ngôn ngữ của nước Oa. Cơn giận bùngvi_pham_ban_quyen lênleech_txt_ngu dội trong lòng, phản này đáng thiên đao vạn .
Nàng suy nghĩ mộtvi_pham_ban_quyen , dùng ngôn ngữ nước Oa viết bức thư, sau đó kẹp vào trong cái. Điện đài, sổ cái, thư tiếngleech_txt_ngu Oa. Những thứ này để đánhbot_an_cap cả nhà xưởng trưởng Hồng xuống mười támbot_an_cap tầng địa ngục.
Sau khi rời khỏi thư phòng, nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm phòng nhưng không thấy thứ gì giá, cùng vàoleech_txt_ngu bếp đi phần lớn gạo vàbot_an_cap lạp xưởng, chỉ để lại một phần nhỏ nhằm che mắt thế gian.
Rời khỏi nhà họ Hồng, nàng đến nhà Trần phó nhiệm ban Cách mạng, dùng phương tương tự để khiến người nọ hôn , rồi vào trong vơ phen. Trần phó nhiệmleech_txt_ngu có mật thất, nhưng dưới gạo trong lại mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái hố rất lớn, bên trong một chiếc rương to, bộ đềubot_an_cap là tiền Đại đoàn kết, thỏi và sức , có một chiếc hộp nhỏ mấy chiếc vòng tay dây chuyền thúy.
Trần không có sổbot_an_cap cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không thư từ hay điện , vậy nên nàng đã làm giả bức thư. Nàng lấy trang sức phỉ thúy trongbot_an_cap hộp ra, bỏ mấy bức thư giả vào, sau đó lấp lại, hũ gạo về vị trí cũ.
Làm xong những việc , khỏi nhà họ Trần, tìm một nơi tăm kín đáo vào khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian. Đầu tiênvi_pham_ban_quyen nàngbot_an_cap tìm giấy bút viết một bức thư , sau tìm bộ quần nam giới cách những năm sáu bảy mươi, thay một đôi giày da có đế tăng cao cỡ nhỏ, tóc giả nam và một chiếc mũ đen, lúc này rời khỏi không gian.
Nàng theo ký ức của chủ tìm đến nhà Chương chủ nhiệm ban Cách mạng, nhặt hòn đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng ném vỡ cửa sổ nhà ông ta. Tiếng kính vỡ làm người đang ngủ say trong nhà giật mình tỉnh giấc. Vợ chồng Chương chủ nhiệm vội vàng bật dậy, vừa bật đèn ra phòng khách thì thấy một hòn đá ném tới. Chương chủ nhiệm , mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng mắng ngay: “ thỏ tể tử nào dám cửa sổ của lão tử?”
Một giọng nam từ bên ngoài truyền vào: “ chủ nhiệm, tặng ông một món quà lớn, nhớ lấy.”
Vợ của chủ nhiệm phátvi_pham_ban_quyen hònvi_pham_ban_quyen đá dưới có bọc một bức thư, nhặt lên : “Lão , là thư tố .”
chủ nhiệm mở xem, càng xem phẫn nộ: “ chủ nhiệm tốt thật, xưởng trưởng xưởng thép thật, đúng là chó ăn cháovi_pham_ban_quyen bát.”
Du Uyển Khanh làm xong tất liền ẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra đi, chuẩn bị về nhà . Khi một con hẻm nhỏ, một gã đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông thấp bé đột từ bên trong laovi_pham_ban_quyen ra, suýt chút nữa đâm sầm vào người nàng. Trong còn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng bước chân truyền đến, chắcvi_pham_ban_quyen là có người đang truy bắt .
Một con sắc bén đâm về phía Du Uyển Khanh, gã đànbot_an_cap ông thấp bé bắt nàng uy hiếp những người sau. Du Uyển Khanh thấy thầm rủa một câu xẻo, ra tay đánh . Càng đánh nàng càng kinh hãi, đâyvi_pham_ban_quyen cư nhiên là võ giả đặc biệt của Oa. Được lắm, lại thêm một con chó nữa, vậy thì nàng sẽ khách sáo.
sau đó, trong hẻm tiếng quyền cước đấm vào thịt cùng tiếng la thảm thiết đàn ông. Du Khanh tung cước đá bay ra ngoài, vừa vặn rơi trúng người vừa từ trong bóng tối bước ra. cũng không nghĩ nhiều, vung chân đá đi một lần nữa. Du Uyển Khanh qua, vì trời nênbot_an_cap không nhìnleech_txt_ngu rõ tướng mạo đối , chỉ biết đó là một nam tử caobot_an_cap lớn. Anh ta nhanh chóng tiến lên đè gã đàn ông xuống đất.
Du Uyển Khanh thấy vậy liền thừabot_an_cap cơ mất. Nam tử cao lớn quay người thì phát hiện Du Uyển Khanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã biến mất, anh hơi nhíubot_an_cap mày, tòbot_an_cap mò không người này lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai, tại sao đêm muộn thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn ở ?
Sáng hôm saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy, Uyển kinhleech_txt_ngu hiện bà Lývi_pham_ban_quyen Tú vốn đi làm thì nay lại nhà: “Mẹ, nay mẹ không đi làm ạ?”
Tú Lan nhìn gái, thấy mặt nàng hôm nay không tốt, chắc hẳn là bị chuyện ngày hôm qua làm cho hoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . thầm nghĩ dạo này phải tìm chút đồ về tẩm bổ cho con gái mới được. Bà nói: “Cả nhàvi_pham_ban_quyen xưởng Hồng sáng nay bị bắt rồi, cha con bị xưởng gọi về họp. Sáng nay mẹ phải đưa hai đi tách hộ khẩu, còn phải giám sát bọn dọn đi.”
Du Uyển Khanh nghe nói xưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng Hồng bị bắt, đôi mắt sáng , vẻ mặt tò mòleech_txt_ngu: “Saoleech_txt_ngu xưởng trưởng Hồng lạibot_an_cap bị bắt ạ? Ông ta phạm tội gì sao?”
Lý Tú Lan nghiến răng nói: “Lén bán đồ của thép và bản vẽ thiết kế, còn đem đồ cổ bán cho người nước ngoài, tư thông với Phù Tang, đúng là một tên bán nước.”
Dứt lời, liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy vợ chồng Lão xuất hiện ở khách. Bà mắt nhìn hai người: “Mau dọn đồ của chúng mày rồi cút cho khuất mắt.” Những việc họ làm, một khi dính dáng đến bọn họ thì nhà họ Du cũng không thoát khỏi liên lụy. lúc đó, bà mất đi con gái mà mất tất cả người thân. Nghĩ đến , bà chỉ muốn bóp thằng con Du Lão chỉ biết gây rắc rối này.
Vợ chồng Du Gia Nghĩa nghe thấy những mẹ vừa nói, lúc cả hai đều sợ hãi run . Nếuvi_pham_ban_quyen chuyện ngày hôm qua công, phải nhà họ dính đến một kẻ sao? đến tình tiếp theo, anh ta cảm sợleech_txt_ngu hãi cùng, lập tức quỳ chân Lýleech_txt_ngu Tú : “Mẹ, mẹ, con sai rồi, con nên tính kế tiểu muội, con thật sự sai rồi, mẹ đừng đuổi con đi.”
“Mẹ, con là con trai của mẹ mà, mẹ không thểbot_an_cap kệ con được.”
Chu Thúy cũng lên tiếng cầu xin mẹ đừngbot_an_cap đuổi bọn đi, hứa sau này nghe lời, không gây chuyện nữa.
Lý Tú Lan nhìn bộ mặt của hai vợ chồng này, không hề thấy xót xa màleech_txt_ngu chỉ cùng chán ghét. Lão những năm qua ngừng gây chuyện, đã bào sạch sẽ tình mẫu tử của bà. Không hiểu sao, nhìn đứa con trai biết sỉ này, bà chỉ thấy ghê tởm tột độ. Bà và lão Du từng cầm súng giết giặc. Cả hai vợ chồng đều là những người đứng mà chết chứ chịu cầu sinh. Vì vậy, bà sự không coi trọng hành động này lão nhị: “Mỗi người đều tự trách nhiệm về lựa chọn của mình.”
“Cha con đã nói rồi, nếu chúng mày hợp , ông ấy lập tứcvi_pham_ban_quyen gửi tờ tội của chúng mày cục công an.” Bà chằm chằm đôi vợ chồng có lương tâm này: “Nhà bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp chuyện, xưởng đangbot_an_cap muốn tra những có liên quan đến nhà đóvi_pham_ban_quyen.”
Nói đến đây, dù vợ chồng Du Lão Nhị cóbot_an_cap ngu ngốc đến đâu cũng hiểu rằng nếu mình không rời , cha thật sự sẽ giao bọn họ ra ngoài. , ai có quan hệ với nhà họ Hồng đều sẽ có kết cục tốt đẹp. ta và Chu Thúy Mai nhìn nhau, chỉ đắc đi theo để tách hộ . Trước đi, Du Nhị còn trừng mắt nhìn Du Uyển Khanh một cái hung ác.
Du Uyển Khanh thấy vậy liền cười khiêu , ngay sau đó thu nụ cười, làm ra sợ hãi, gọi với theo Lý Tú Lan đang đi phía trước: “Mẹ, anh hai đe dọa con.”
Lý Tú đi tới sân thì dừng lại, quay vừa đúng lúc nhìn thấy cảnh con thứ đang nghiến nghiến lợi, ánh mắt hung dữ đó làm bà giật mìnhleech_txt_ngu. Bà cần nghĩ , vớ lấy cây gậyvi_pham_ban_quyen trong sân đập mạnh lên người Duleech_txt_ngu Lão Nhị: “Dám đe dọa em gái mày, ta thấy chán sống .”
Du Lão Nhị bị đánh một trận bời, cuối bị bà già xách cổ áo ra khỏi . Khi ra ngoài sânvi_pham_ban_quyen, bà vẫn không dặn dòvi_pham_ban_quyen gáivi_pham_ban_quyen phải đóng cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cẩn thận. Chu Mai nhớ lại bị đánh ngày hôm qua, trong lòng giận nhưng dám nói gì, chỉ đành hầm hầm đi theo phía sau.
Du Uyển Khanh ăn sáng xong liền xách giỏ ra ngoài mua thức ăn, sẵn tiện nghe ngóng tin tức về nhà Hồng.
Khi cô đến chợ nông , nơi đó đã nghịt người. tượng này có chút giống với các bà mẹ chen lấn nhau khi thịt và trứng gà giảm giá ở siêu thị hiện đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thấy dòng điên cuồng như , cô lập tức khôngleech_txt_ngu muốnvi_pham_ban_quyen chen chúc , cứ lấy một miếng thịt lợn từ trong không gian ra là được.
Cô đi mua một bó rau xanh rồi quay . Đang , cô thấy lác đácvi_pham_ban_quyen vài người xách giỏ thức ăn đi về khu tậpleech_txt_ngu thể, họ đang bàn tán về chuyện của xưởng trưởng Hồng.
“Không chỉ xưởng trưởng Hồng bắt, mà ngay cả Trần phó chủ nhiệm của banbot_an_cap Cách mạng cũng bắt rồi, cả hai đều là kẻ quốcleech_txt_ngu.”
“Nghe lúc Trần phónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệm bắt, ta còn hành lạc với cô vợ trẻ mới cưới trong phòng, mấy người đàn ông xông vào cửa đều nhìn thấy da thịt trắng của cô vợ nhỏ đó.”
“Cô kiabot_an_cap mớivi_pham_ban_quyen về cửa chưa được mấy ngày, chưa hưởng phúc đã bị liênbot_an_cap lụy, thật là đáng thương.”
“Đáng thương cái gì, chẳng phải vìvi_pham_ban_quyen tiền sao, nếu không thì mộtleech_txt_ngu cô gái tuổi sao gả một lão già gần bốn mươileech_txt_ngu.”
“ nói nhà Trần chủ nhiệm và trưởng không soát tiềnleech_txt_ngu vé có được việc buôn bán bất chính, không biết giấu ở chỗ nào.”
Duvi_pham_ban_quyen Uyểnvi_pham_ban_quyen Khanh nghe vậy thì cười trong , đồ đạc đang trong không gian của , ngoài cô ra không thể tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy.
“ biết họ kết cụcbot_an_cap thế nào.” Có người cảm thán tiếng: “Đang xưởng trưởng tử tế khôngbot_an_cap muốn, lại đi bán đứng đất nước, đúng là cầm thú không bằng.”
“Lòng người không đáy, có công tốt rồi lại muốn nhiều hơn.”
“Xưởng trưởngvi_pham_ban_quyen bị bắt, không biết trưởng mới sẽ ai.” người đột nói câu.
Ngay tức, mấy người đềuleech_txt_ngu lặng.
Đúng vậy, xưởng trưởng mới là ai đây?
Du Uyển Khanh có chút tò mò không biết xưởng mới được chọn từ mấy vị phó trưởng, hay là người nơi điều động về.
Về đến nhà, Lý Tú Lan vàvi_pham_ban_quyen Duvi_pham_ban_quyen Lão Nhị vẫn chưa về. Cô đem rau xanh vào bếp, lại từ không ra một miếng thịtbot_an_cap ba chỉ cân đặt vào gỗ. xong việc , cô phòng rồi tiến vào không gian.
Cô cần thu chiến phẩm tối qua.
Cô chuyển hết nhữngvi_pham_ban_quyen đã sắp xếp xong vào văn phòng tổng giám đốc. Có tổng cộng ba rương đầy những tờ Đạibot_an_cap Đoàn , còn có rất sức ròng, thỏi, vàng miếng, cùng với món đồ bích tốt và một số cổ vật quý giá. Nhìn những thứ này, cô bỗng thấy mình thật giàu .
Nghe thấy tiếng động bên ngoài, cô vội vàngvi_pham_ban_quyen rời khỏi gian. Vừa mở cửa , đã thấy Chu Thúy Mai xách một chiếc túi trongvi_pham_ban_quyen phòng đivi_pham_ban_quyen ra.
Hai bốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt nhìn , Chu Thúy Mai chỉ hận không thể lao lên chết đứa con gái lỗ vốn Du Uyểnbot_an_cap Khanh này.
Ả nghiến răng nghiến lợivi_pham_ban_quyen, khuôn mặtbot_an_cap sưng đỏ bầm tím đầy vẻ hậnbot_an_cap.
trừngbot_an_cap mắt dữ tợn Du Uyển Khanh: “Du Khanh, cô cũng đừng có đắc ý quá sớm. làm việc ácbot_an_cap, sớm muộn gì trả giáleech_txt_ngu thôi.”
Du Uyển Khanh khoanh tay tựa vào cửa, cười nói: “Tôi đợi làm tôi phải trả giá .”
Chu Mai còn muốn nói đó, phía sau đã vang lên giọng nói tức tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Còn cút ra ngoài, ở đâyleech_txt_ngu nhảm gì đứa con gái lỗ vốn đó.”
“Chỉ tổ bẩn miệng thôi.”
Dù sao cũng sắp bị đuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, Du Lão Nhị hoàn toàn không thèm chebot_an_cap giấu ác ý của mình với cô em gái này nữa.
Du Uyển Khanh mắt nhìn Du Lão Nhịbot_an_cap một lượtbot_an_cap từ trên xuống , cuối tiến lại gần anh ta, dùng giọng nói chỉ đủ choleech_txt_ngu hai người nghe thấy, nhỏ nói: “Du Lão Nhị, anh qua chỉ là hơn tôi hai lạng thịt mà thôi.”
“Đibot_an_cap đêmleech_txt_ngu lắm có ngày gặp ma, luôn phải trả thôi.” Cô nhếch môi cười nói: “Ví dụ như hai lạng thịt giữa chân anh ấyvi_pham_ban_quyen, không biết chừng nào đó sẽ mất đâu.”
Du Lão Nhị chạm phải mắt cười rạng của cô, trong đầubot_an_cap xẹt cảnh tượngleech_txt_ngu hôm qua cô vung dao hướng về phía mình. Anh ta sợ tới mức rùng mình một cái: “ Khanh, nếu cô làm vậy, công an sẽ không tha cô đâu.”
“Tôi đã làm gìvi_pham_ban_quyen nào?” Cô trưng ra vẻ mặt tội: “ dặn dò anh sau này làm người phải thực tế một chút, đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nghĩ chuyện đi đường tà đạo.”
Du Lão Nhị bị dạng trơ trẽn của cô làmvi_pham_ban_quyen cho tức đến họng, kéo chiếc lớn rời đi.
Chỉ tốc độ bước đi có chút nhanh, lo nếu chậm một thì hai lạng thịt của mình sẽ thực sự không giữ .
Khi Du Uyển Khanh ngang qua phòng baleech_txt_ngu mẹ, thấy tiếng nức nở khe khẽ, chắc hẳn là Lý đang khóc ở bên trong.
Phải đuổi đứa con trai nuôi hơn mươi năm đi, lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau xót là điều tránh khỏi.
Vậy cứ khóc đi, xong , bà chắc chắn sẽ cảm thấy may mắnvi_pham_ban_quyen vì lựa chọn của hôm nay.
Nguyên chủ bị chồngbot_an_cap Du Lão hại chết, cô sẽ không cho bọn họ như vậy.
Máu phải trả bằng máu, mạng phải trảvi_pham_ban_quyen bằng mạng.
Nhưvi_pham_ban_quyen vậy mớileech_txt_ngu công bằng.
Cô không định thay đổi thiết lập tính cách củabot_an_cap nguyên chủ. Làleech_txt_ngu một người con gáivi_pham_ban_quyen ngoan siêng năng, lúc này chắc chắn phải vào bếpvi_pham_ban_quyen nấu .
Lý Tú Lan ở trong phòng một lát, nghe thấy tiếng động trong bếp, vội vàng lau khô nước đi ra phụ nấu cơm, không thể để con gái mình vất được.
Bà thấy con gái thái thịt, có chút kinh ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Tiểu Ngũ, nay con muabot_an_cap thịt à?”
Du Uyển Khanh gật đầuleech_txt_ngu: “Con mua hai cânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt, trưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay chúng ta ăn một phần, để lại một ít tối nay anh cả chị dâu đưa hai đứa nhỏ về cùng ăn.”
Anh cả chị dâu trưa đều không nhà ăn cơm, chỉ có cô và ba mẹ ăn ở nhà. Chiềuleech_txt_ngu sauleech_txt_ngu khi tanvi_pham_ban_quyen làm, anh cả sang ngoại đón hai đứa về.
“ được.” Tú Lan vừa rửa rau vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi: “Trên người conbot_an_cap còn tiền ? Nếu đủvi_pham_ban_quyen thì tủ trong phòng mẹ mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy.”
“Tiền và phiếu đều ở trong tủ hếtvi_pham_ban_quyen đấy.”
Du Uyển Khanh cười nhạt: “ hôm trướcbot_an_cap chị dâu phát lương, lo không có tiền nên đã con đồng.”
“Anh cả cho thêm năm nữa.”
Khibot_an_cap nguyênbot_an_cap chủ còn đi học, anh cảbot_an_cap chị dâu đã thường xuyên côbot_an_cap. Sau khibot_an_cap nguyênbot_an_cap chủleech_txt_ngu tốt nghiệp ở giúp sóc hai đứa cháu, họ lại càng nhiềubot_an_cap hơn.
lại, vợ chồng Du Nhị chỉ toàn cách bòn rút tiền từ tay nguyên chủ.
Lý Tú Lan nhìn connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái cáileech_txt_ngu: “Còn ba con thì sao?”
Bà sinh được bốn đứa con trai mới có mộtbot_an_cap mụn con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cho nên Lão Du cưng chiều nhất là con gái nghe lời lại này, xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lén lút nhét tiền .
Du Uyển Khanh mỉm : “Ba mười lăm đồng.”
“Anh ba cho năm .”
Sau nguyên chủ tốt nghiệp cấp ba, choleech_txt_ngu không đi làmbot_an_cap, mỗi tháng ít cũng có hai mươi đồng thu nhập, lúc nhiều thì hơn ba mươi đồng.
Ở thời này, cô một tiểu bà rồi.
“Tiền bọn họ cho thì cứ cất đi, vào tủ của mẹ mà lấy tiền mua thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn.” Lý Tú nhỏ giọng nói với con gái: “Con gái tay phải có chút tiền, đó mới dựa của phụ nữ.”
Lão Du vừa bước vào sân đã thấy tiếng cười nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vui vẻ truyền ra từ trong bếp, ánh lạnh lùng của có vài phầnbot_an_cap xúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động và dàng.
Ông một hơi, bước vào bếp: “Tiểu Ngũ, ba về rồi đây.”
Du Uyển Khanh nghe vậy liền cười xoay người nhìn : “, nay nhà mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn .”
Vì phiếu thịt cung có hạn, cho nhà họ dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nhiều công nhân, thu nhập không thấp, cũng không thể ngày nào cũng ăn thịt.
Lão cười nói: “Ở ngoài đã ngửi thấy mùivi_pham_ban_quyen thơm phức rồi.”
Lý Tú Lan lườm ông bạn già cái: “Cái mũi ông là mũi chó đấy à.”
Du Uyển mỉmleech_txt_ngu bưng thức ăn ra ở gian chính.
Conleech_txt_ngu vừa rời đi, Lý Tú Lan liền hỏi : “Nói , đã ra chuyện gì?”
và ông đã làm vợ chồng hơn hai mươi năm, chỉ cần nhìn cái là biết người đàn ông này đang giấu trongleech_txt_ngu lòng.
Lão Dubot_an_cap im lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi lâu, ghé sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào tai vợbot_an_cap khẽ nói: về nhà tôi có gặp người của văn phòng đường phố, ông ấy bảo Tiểu nhà mình đã đăng ký xuống nông rồi.
Lý Tú Lan nghe xong thì ngãbot_an_cap ngồileech_txt_ngu xuống ghế, mặt không thể nổi, mãi lâu sau mới lẩm bẩm: Không thể , Tiểu Ngũ nhà mình sao có thể đăng xuống nông thôn được.
Bà nhìn chồng: Ôngbot_an_cap hỏi kỹ xem cuộc là chuyện thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không?
Con gái còn tốt nghiệp họ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu tìm làm cho con, chính làleech_txt_ngu vìbot_an_cap lắng đứa trẻ không việc làm sớm muộn cũng bắt buộc phải xuống nông thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. công việc bây giờ mỗi trí đều đã có người, cho dù muốn bỏ tiền mua cũng không được.
Bà nắm tay , mang theo mấy phần cấp thiết: Chúng ta đều giúp con bé đăng ký , liệu có nhầm lẫn gì ?
Lão Du đến lời người kia nói với mình, ông tức đến nghiến răng: Sáng nay Du Lão Nhị đã cầm sổ hộ khẩu nhà mình đi tìm người quen để đăng ký cho em gái .
Cái đồ súc sinh kia, trước khi hộ còn muốn chơi em gái mình một , đúng xấu xa từ trong xương .
Lý Tú Lan nghe xong chỉ cảm thấy luồng dâng trong , không lên cũng xuống được. Bà tức thì cảm thấy trậnbot_an_cap đòn đánh Du Nhị sáng nay thật sự còn quá nhẹ.
hít hơi nhìn chồng: con gái tiếp quản công việc của tôi đi, ở nhà giúp chăm sóc hai đứa nội.
Lão Du đầu: Vô dụng thôi, tên đã báo lên trên rồi. Lúc biết chuyện này ông đã hỏi xem có thể gạch tên con gái đi , nhưng đối phương bảo không có cách nào.
Ông nhìn : vẫn chưa nói bà, dạo trên xưởng tìm tôi nói , muốn tôi tiếp quản công việc của Lão Hồ.
Lão Hồ là chủ nhiệm xưởng thép, tháng sau địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thăng lênbot_an_cap chức Lỗ Phóleech_txt_ngu Quảng Trưởng, công việc hiện tại của ông ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ bịbot_an_cap trống chỗ.
Bởi vìleech_txt_ngu kỹ thuật của ông rất vững, nên xưởng muốn qua phó chủ nhiệm mà tiếp thăng chức ông.
Vậy phải làm sao bây giờ? Lý Túleech_txt_ngu Lan nhìn chồng: , lẽ nào thật sự phải mắt gái nông sao?
Mấy tháng trước đã đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghị để gái tiếp quản công việc của mình, Thúy cái đồ phá gia chi kia biết chuyện liền gây náo loạn trong nhà suốt ngày. gái biết chuyệnleech_txt_ngu xong thì dù thế nào cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu nhận công này.
Sớm như vậy, lúc đầu nên độ cứng một chút, con gái đi nhượng việc mới đúng.
Lão Du nghĩ một chút, chậm rãi : lắm chỉ có thể con gái xuống nông thôn trước, ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại chừng một năm rưỡi, đến lúc đó bà nhường công việc lại cho con .
Du Lão Nhịbot_an_cap tuy độc ác, nhưng sẽ không thể trongvi_pham_ban_quyen thời gian ngắn mà nghĩ ra chuyện đăng ký cho em gái xuống thôn, chắcleech_txt_ngu chắn kẻ đứng xúi giục.
Có kẻ đã sớm nhìn ông không vừa mắt, chỉ là việc đều đúng quy tắc, bọn họ không được thópvi_pham_ban_quyen của ông nên chỉ có thể lấy con gái ra để công kích. gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạm thời xuống thôn tốt, như sẽ không có ai chuyện này uy hiếp ông được , đợi ông vững vị chủ nhiệm rồi sẽ tìm cách đưa con bé về.
Tiếng nói chuyện của vợ chồng tuy nhỏ, nhưng Du Uyển sở hữunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dị năng hệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộc, thính giác mẫn nên đã rõ cuộcleech_txt_ngu đối thoại của họ.
Xuống nôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn ?
Cũng phải là không thể.
Tôi thể xuống nông thôn, nhưng không có là nào cũng có thể kế sau lưngvi_pham_ban_quyen tôi ba Du.
Cả khu tập thể này ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà không biếtvi_pham_ban_quyen kỹleech_txt_ngu sư Du thương con gái nhất, ngay lúc sắp thăng chức chủ nhiệm lại ra chuyện em đi xuống nông thôn, đây rõ ràng là tóm lấy yếu của ra sức bắt nạtvi_pham_ban_quyen.
Còn con rắn độc Du Lão kia nữa, trước đi xuống nông thôn, tôi nhất địnhvi_pham_ban_quyen phải bóp hắn ta.
Lúc ăn cơm trưa không ai nhắc đến chuyện xuống nông thônvi_pham_ban_quyen, Lão Du liên tục gắp thịt và trứng con gái.
Khanh nhìn thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trứng trong bát, nghĩ đến kiếpvi_pham_ban_quyen sống gần ba mươi tuổi, cơ hội tôi ngồi ăn cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba mẹ ít đến đáng thương, càng đừng trông mong chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ sẽ gắp thức ăn mìnhvi_pham_ban_quyen.
Đến nơi này, tôi đã cảm nhận được tình yêu của và mẹ thuần túy nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Buổi chiều, đợi khi ba mẹ đều đi , emleech_txt_ngu liền đi tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn nối khố của nguyên chủ để tánbot_an_cap .
Nguyên tuy là gái, dựa vào nắm đấm rắn đã trở thành đại tỷleech_txt_ngu cả khu tập thể xưởng thép.
Em đám bạn đi nghe ngóng thị phi củabot_an_cap chủ nhiệmbot_an_cap trong xưởng thép.
muốn kế nhất định là người ở vị trí chủ nhiệm nhất, víleech_txt_ngu dụ như phó chủ nhiệmleech_txt_ngu.
Chỉ cần bước thêm nửa bước nữa là thành chủ nhiệm rồi.
Ngờ đâu lại dựa vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỹ thuật vững mà trở kẻ nửa đường chen chân vào, chắn đường kẻ khác.
Em giờ cơm, bưng thức ăn lên thì mẹ cùng về, phút sau ba cũngleech_txt_ngu , theobot_an_cap sau là vợ chồng anh dẫn theo đứa con.
Hai đứa cháu nhỏ vừa thấy Du Uyển Khanh đã chạy lại đòi bế.
Uyển Khanh không thích trẻ conbot_an_cap nghịch ngợm, nhưng hai đứa cháu này thật sự quá ngoan ngoãn nghe lời, giọng nói nồng nặc gọi cô út, ai màvi_pham_ban_quyen cưỡng lại được sứcleech_txt_ngu hấp dẫnvi_pham_ban_quyen của mấy nhóc tỳ chứ.
đùa với hai đứa một lát bắt đầu bữa.
Ăn cơm xong, Lão Du gọi cả phòng khách, trước tiên nói chuyện vợbot_an_cap Lão đã ra ngoàivi_pham_ban_quyen, chuyện này mọi người đều đã biết nên đón nhận rất thản.
Thậm còn thấy không có kẻ gây sự ở nhà, khí trong nhà tốt hơn nhiềuvi_pham_ban_quyen.
Lão nhìn , há miệng một hồi lâu biết phải nóibot_an_cap với con thế nào về chuyện xuống nông thôn.
Du Uyển Khanh thấy vậy thì cười khổleech_txt_ngu: Ba, mẹ, con đã biết Du Lão Nhị lén đăngleech_txt_ngu ký cho con xuống thôn rồi.
câu nói khiến cả kinh động.
Anhbot_an_cap ba đột nhiên đứng bật nhìn Lão Du: Ba, chuyện này thật sao?
Du Nhị đăng ký chovi_pham_ban_quyen em gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống nông rồi ?
Cái đồ súc sinh đáng chết kia, sao lạibot_an_cap dám em gái mình như vậy, đúng là không cầm thú.
Lão Du gật đầu: Đăng ký thật , nơi đến là huyện Nam Phù, tỉnh Đông.
Chị dâu cả nghe thấy địa phương này thì không nhịn được nhíu mày: Tỉnh Quảng một năm hai vụleech_txt_ngu lúa một vụ lúa mùa đông, huyệnvi_pham_ban_quyen Nam nuôi , quanh năm suốt tháng đều rất rộn.
Ba, thật sự không thể xuống nông thôn gần Thương Dương sao? Em chồng xinh đẹp thế này, đi như vậy không biết sẽ gặp phải chuyện gì.
Nếu ở gần đây, đàn ông trong nhà thường xuyên đến thăm nom được, như vậy không ai dám có ý đồ xấu em chồng.
Du lắc đầu: Chiều nay tôi đã tìmvi_pham_ban_quyen Lỗ Phó Quảng Trưởng, ấy những thanh niên tri đã đăng xác định địa phương đều không thể sửa .
Con gái ấy đi vùng Tây Bắc, ông ấybot_an_cap cũng sốt vó lên đây.
Du Uyển Khanh thấy người đều thất vọng, vội vàng : Không sao đâu, con cần tuân theo sự sắp xếp của tổ chức là được.
Nếu ba mẹ anhleech_txt_ngu chịvi_pham_ban_quyen lo con chịu khổ, vậy mỗi tháng mọi người gửi chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít đồ ăn ngon rồi.
Em , anh nhường cho em, để . Anh ba nhìn gái: Em là một đứa gái yếu , ở lại nhà thìvi_pham_ban_quyen tốt hơn.
Không cần đâu. Du Uyển Khanh trực từ chối: Anh ba, anh không cần gì nữa, em sẽ không đồng ý đâu.
Nói em liền đi thẳng về phòng.
Lo rằng nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp, họ sẽ thật nghe theo đề nghị củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ba mà để em ở thành phố.
Em đã chiếm thân xác của nguyên chủ, nếu cònvi_pham_ban_quyen để anh đi nông thôn thay thật bất nhân rồi.
Anh nhìn theo lưng em gái, chút bất lực sang cha : “Ba, mẹ, em gái chúng ta xinh thế này, xuống nông thôn không đâu.”
Cha Du liếc nhìn anh ba một cái: “Công việc của con không chuyển nhượng được, con cứ lo mà đi làm đi.”
Công việc ở trạm lương thực há phải nói chuyển là chuyển sao?
Cứ đụng đến của emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái là đầu ba vứt cho chó gặm rồi.
“Em gái con xuống nông thôn một gian, đợi bên , sẽ em con về tiếp quảnleech_txt_ngu công việc của .” Cha : “Đến đó mẹ con sẽ nhà phụbot_an_cap chăm lũ trẻ.”
dâu cả Trương Xuân Vũ nghe vậy liên tục gật : “Như vậy thì con không cần gửi sắp nhỏ về cho ông bà ngoại chămvi_pham_ban_quyen nữa.”
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô út còn đi học, đứa con nhà chị ban ngày toàn phải vềbot_an_cap nhà cho ông bà trông giúp, mãi đến khi cô út tốt nghiệpvi_pham_ban_quyen mớivi_pham_ban_quyen đón .
Bây cô út xuống nông thôn, ban hai nhỏ lại gửibot_an_cap đi.
mẹ chồng công việc cho cô út, bà ở nhàleech_txt_ngu cháu, cô lại được về, đúng là một công đôi việcbot_an_cap.
Anhleech_txt_ngu ba thấyleech_txt_ngu nặng trĩu, không để em gái đi làm lụng ở thôn quênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ mai con đi kiếm ít đồ cho em mang theo.”
Trương Xuân Vũ tiếp lời: “Chú ba mua đồ, vợ chồng tôi sẽ góp tiềnvi_pham_ban_quyen, có tiền tay cho vững dạ.”
Du Lý Tú Lan , trong đều thấy ủi.
đến mức quá thất , ngoại vợ anh hai ra, những con còn lại đều rất tâmbot_an_cap lý, em yêu thương nhau.
Đến khi phòng chỉbot_an_cap lại hai ông bà và hai đứa cháu, Lý Tú Lan mới nói: “Vợ thằng cả là tôi chọn kỹ, siêngvi_pham_ban_quyen năng hiểu chuyện lại hiếu thảo, cưới về rồi hai làm ăn khấm khá, hai đứa cháu cũng ngoãn.”
“Chứ nhìn lạibot_an_cap cái thứ mà thằng lóc đòi lấy về xem.” Lý Lan nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đôi con nhà anh hai, nhỏ tuổi đã biết tranh ăn tranh chơi, lại còn bới.
Bà nhìn chồng: “ tại cha ông tạo nghiệt, lại dám lén đem con tôi về quê.”
Cha thở dài: “Anh xin lỗi.”
Đây đều là tội do cha mẹ mìnhbot_an_cap gâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ông biết gì đây? Nói ngàn lời vạn lời lỗi cũng bù được tổn thươngvi_pham_ban_quyen năm xưa mẹ chobot_an_cap vợ con ông.
bé chưa đầy một tuổi, họleech_txt_ngu nói bế đi bế đi, hoàn toàn không màng đến cha mẹ đứa trẻ sẽ ra sao.
Năm đó hai vợ chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi theo ra ga tàuvi_pham_ban_quyen hai cụ bế đứavi_pham_ban_quyen nhỏ lên tàu về quê mấtvi_pham_ban_quyen rồi.
Đúng lúc hai người bị đơn vị gấpbot_an_cap rút gọi về, chỉ đành gửi con cả cho mẹ chăm sóc rồi vội vã về .
Mãi đến khi đất nước thành lập, ông thời gian về quê đón con.
được nội nuôi béo mầm, miệng mồm dẻo , hay cười nhưng lại rấtvi_pham_ban_quyen giữ miếng, ngang , thường xuyên bắt anh cả và hai đứa em đôi.
Nó rất nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dối, bảy tám tuổi đã đổ lên đầu em gái.
Lýbot_an_cap Tú lạnh giọng: “Bây giờ nói xin lỗi có íchleech_txt_ngu gì, tính nết nó đã như vậy rồi.”
Cha Dubot_an_cap vợ hai đứa cháu , cả người ông như bị rút sạch sinh khí.
Có cha mẹ không?
Oán , sao có thể không oán.
Nếu không phải họ mang đứa trẻ , cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thằng cả thằng hai đều đã ở lại nhà ngoại. Nhà ngoại đềuvi_pham_ban_quyen trí thức, gia phong , đứa trẻ được giáo trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi trường vậy tuyệt không thể tệ được.
Khanh nằm giường trọc nghĩ cách giải quyết chuyện của Lão Nhị, nghĩ mãi cuối cùng cũng ra chiêu hiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ là có hơi tốn sức của ba.
Ngàyleech_txt_ngu hôm sau, Lý Tú Lan nghỉvi_pham_ban_quyen, Du Uyển Khanh mua sắm những đồ dùng cần thiết để xuống nông thôn.
Hai bộ quần áo mới, phích nước, giày mới, một kẹo, băng vệ sinh, mua xong những thứ này, Lý Lan muốn đưa con gái đi mua đồng : “Ở nông thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng hồ thì bất tiện lắm.”
Du Uyển vội kéo bà rời khỏi bách hóa tổng hợp: “Mẹ, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có đồngleech_txt_ngu rồi.”
nhìn quất, nhỏ giọng nóileech_txt_ngu: “Không phiếu , con lén mua đấy, sợ mẹ mắng nên không dám lấy ra.”
Chuyện này đúng là nguyên chủ , chiếc hiện đang giấu trong chiếc hộp nhỏ dưới gầm giường.
Tối qua lúc dọn đồ cô mới phát hiện ra.
Vừa dứt lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bị ăn tát: “Gan con to thật đấy, đúng thiếu đòn.”
“Con không bị bắt .” Cái đồ phá phách này lại dám mò ra chợ , gan lớn rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nếu bị tóm coi xong đời.
Du Khanh vội cầu xin: “ một lần thôi mà mẹ.”
“Dạo trước chị hai nào cũng mắng anh , nói anh ấy vô dụng, lấyleech_txt_ngu anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy rồi sinhleech_txt_ngu cho anh ấy hai đứa convi_pham_ban_quyen miếng thịt không nỡ cho chị ấy ăn. Còn nói nhà mình ngược đãi chị ấy, không chị ra gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Sự thật tất nhiên không phải vậy, mà chính nguyên chủ thèm thịt nên mới lén đi chợ đen.
Nguyên chủ gan dạ hơn gìbot_an_cap người nhà họbot_an_cap Du tưởng nhiều.
Nhưng điều không ngăn được việc cô bắt Nhị gánh tội thay.
Lý Tú Lan nghe vậy mà tức đến cả lòng, bà thật sự muốn mổ đầu con ra xem trong bị tắc chỗ nào không: “Con cũng tinh ranh lắm mà, sao lại bị hai vợ chồng nó dắt mũi vậy.”
“Đồ , bọn nó làm trò cho con xem đểbot_an_cap lừa con đivi_pham_ban_quyen mua đấy.”
Con gái nhà mình sao lại thật thế này, xuống nông thôn bị người ta lừa thì biết làm sao?
Sau khi hai mẹ con về nhà, Lýleech_txt_ngu Lan đặtleech_txt_ngu đồ xuống là đi ngay.
Không cần nghĩ cũng biết, chắcleech_txt_ngu chắn bà chặnleech_txt_ngu đường Dunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để dạy cho một trận.
Cô đóng cửa lại, trướcleech_txt_ngu tiên đi tìm mấy đứa bạnvi_pham_ban_quyen trong khu tập thể, cuối cùng nghe được miệng một cậu bé rằng Văn chủ nhiệm một tháng trước đi uống rượu, lúc còn bốc phét rằng sắp được thăng chức.
Không ngờ nay nhà lại công bố Du Chí trở thành nhiệm mới.
Đường thăng tiến của Văn nhiệm đã bịleech_txt_ngu cha Duleech_txt_ngu chặn đứng.
Cậu bé nhỏ giọng nói: “Chị Năm, em còn nghe thấy Văn chủ nhiệm nói riêng là sẽ không choleech_txt_ngu bác Dunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu, chị nhớ nhắc bác cẩn thận mộtvi_pham_ban_quyen chút. Bà nộivi_pham_ban_quyen và ba mẹ em nói Văn phó chủ nhiệm là hổ cười, xấu xa lắm.”
Du Uyển Khanh lấy mấy viên kẹo sữa thỏ trắng đặt vào cậu bé: “Chuyệnvi_pham_ban_quyen này em nói ra ngoài đâu nhé, càng không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói với bạn bè Văn phó chủ nhiệm là hổ cười, cẩn thận ta ăn thịt em đấy.”
Cậu bébot_an_cap cầm lấy rồi chạy biến, được vài bước còn quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại quỷ với Du Uyển Khanh: “Em không thèmleech_txt_ngu nói với người khác đâuvi_pham_ban_quyen, chỉ nói cho chị nghe thôi.”
cậu liền chạy mất.
Du Uyển Khanh quay người đi , mặt tức đanh lại: Văn phó chủ nhiệm, Lão Nhị.
Cô nhớ Văn phó chủ có đứa , gái làm việc ở nhà máy khăn lông gầnbot_an_cap , con trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ hai ở nhà máy , trai út tốt nghiệp hai xong không đi học cũng chẳng có việc làmbot_an_cap, lêu lổng ở nhà một nay, hay gà bắt trong khu tập thể, còn bị nguyên chủ đánh lén mấy lần.
“Nông thôn rộng lớn là nơi để luyện, thiếu bảy tuổi đang độ tuổi tỏa sáng, khôngleech_txt_ngu đi xuống thôn thì thật đáng tiếc.”
Vậy nên cô nên nó một đoạn.
Chỉ là chưa đợi ra tay, buổi chiều đã tin Văn phó chủ tố cáo quan hệ nam nữ bất chínhleech_txt_ngu, đã bị bắt đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tin tức nhàvi_pham_ban_quyen họ Văn bị cưỡng xuống thôn cũng truyền đến.
Là ai mà ra tay nhanhleech_txt_ngu như vậy?
Cô nghĩ đến chaleech_txt_ngu Du, chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này mườileech_txt_ngu phần có đến tám chín phần làbot_an_cap do ông làm.
Du Uyển Khanh suýtleech_txt_ngu nữa thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huýt sáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông bố này đúng là đỉnh.
Văn phó chủ nhiệm đã bị dọn dẹp, vậy tiếp theo lượt Lão rồi.
Du Gia Lễ thường đi đường tắt qua một con hẻmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ vắng vẻ mỗi khi đến trạm lươngvi_pham_ban_quyen thực việc.
thường nơi này , nhưng nay anh lại bị đánh lén bằng một gậy từ phía sau. Còn chưa nhìn rõ ai ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay với mình, đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh đã bị trùm một chiếc bao tải, sau đó những cú đấm đá túi trút xuống.
“Ai, ai đánh đấy?”
“Ối giời ơi, cứu với.”
“Dừngbot_an_cap tay lại!”
Kẻ đó hoàn toàn phớt lờ tiếng kêuvi_pham_ban_quyen la thảm anh, cứ thế đấm lực: “ người đều đáng chết, đánh rồi sẽ xử lý nốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy đứa kia, thứleech_txt_ngu lại”
đến nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chừng, kẻ đó mới nhận mình lỡ lời, ngay sau đó là đòn roi thêm dày đặc.
“Aibot_an_cap ở đằng kia thế?” Từ ngoài hẻm có người chạy vào.
Du Uyển Khanh về phía , người đang xông tới, cô giơ cây gậy trong tay nện xuống kẻ đangbot_an_cap nằm trong bao tải.
Người mới đến thấy vậy liền hét lớn: “Cô làm gì thế, muốn giết người à?”
Thấy đối ngày gần, Du Uyển gậy đánh xuống, kia lập tức lao tới hất ngã cô.
thấy hình không ổn, cô vội vàng chạy thân sang phía bên kia con hẻm.
Đến khi Du Gia Lễ thoát ra khỏi tải, anh còn thấy bóng lưng đàn ông đội mũ.
Anh định đuổi theo nhưng toàn thân đau nhức, đành hít mộtvi_pham_ban_quyen hơi lạnh bệt đất.
Tầm mắt anh tình cờ một bút máy .
Cây bút đó trông rất quen, anh đau bò tới nhặt xem, trái tim lập tức chùng xuống: “ Gia Nghĩa.”
Vào ngày đầu tiên anh em họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi làm, ba đều mỗi người một cây bút máy, trên đó cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khắc riêng của từng .
Nhớ lại lời vừa đánh mình , hắn bảo giết anh xong sẽ nốt những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Còn lại cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì?
Còn lại mình hắn, để mọi thứvi_pham_ban_quyen của ba mẹ đều hắn ?
Du Chí Anleech_txt_ngu vừa mới đi làm thì người của đội bảo vệ đã tìm đến, báo rằng Duleech_txt_ngu Gia Lễ bị phục kích trên đường đi làm, bị thương và đã được tốt đưa vào bệnh viện.
Nghe vậy, ba vội vàng đi tìmbot_an_cap vợ, hai cùng xin để chạy đến bệnhvi_pham_ban_quyen viện.
Lúc này, Dunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Khanh kẻ rảnh rỗi duy nhất trong nhà nhận được tin và có mặt tại bệnh viện. Nhìn thấy anh ba mặt mày sưng húp, nước mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô không kìm được mà trào : “ , là đánh anh ra nông nỗi này?”
Ôi chu choanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ , gương này bị đánh hơi nặngleech_txt_ngu rồi.
Du Lễ thấy em gái khóc thìleech_txt_ngu lúng túng: “Tiểu Ngũ đừngbot_an_cap khóc, anh sao, chỉ là vết thương ngoài da .”
Trong lòng Du Uyển Khanh thầm nghĩ: Em tự tay làm, đương nhiên biết vết ngoài da, dưỡng ngày là khỏi thôi.
“Anh ba, anh vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa nói ai .”
lúc đó, Du Chí An và Lý Tú Lan cũng vừaleech_txt_ngu tới. Thấy bộ dạng bầm dậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của con trai, cả hai đều giật . bác nói chỉ là bị thương nhẹ nhưng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ của tam lại bị thương đến thế.
Lý Tú Lan nhìn chằm chằmbot_an_cap vào mặt trai: “Lão tam, sao lại bị thế này?”
mũi thế này thì nhìn sao nổi nữa? còn lấy được vợ không đây?
Du Gia Lễ nói gì, chỉ lấy một cây bút máy: “Ba, mẹ, đây là thứ kẻ đánh con đánh rơi tạivi_pham_ban_quyen trường.”
Chí An đón lấy cây bút, thoáng im lặng.
Lý Tú Lan nhận ra điều bất , nhìn lướt cây bút: “ củaleech_txt_ngu lão nhị.”
Bà nhìn Gia Lễ: “Là lão nhị saobot_an_cap?”
Du Gia Lễ cười khổ: “Người đến cứu con nói rằng hắn cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gậy định đập đầu con, cây gậy to bằng tay, hắn rõ ràng là muốn .”
“Lúc tháo bao ra, con bóng lưng hắn. Người sống cùng nhau bấy lâu, con không thể nhìn lầm, đó làbot_an_cap Du Gia Nghĩa.”
Anh nhìn ba mình: “Người cứu con cũngvi_pham_ban_quyen thấy mặt hắn, theo lời miêu tả thì hắn.”
Du Gia Nghĩa bị gái đánh một trận, cũng có vết thương, hoàn toàn khớp với lời miêu tả của ân nhân cứu mạng.
“Hắn nói muốn giết hết mấyleech_txt_ngu anh em con, để đồleech_txt_ngu đạc của ba mẹ thuộc về một mình .”
Nhữngbot_an_cap lờibot_an_cap lão nhị chưa hết, anh đã bồi thêm vàoleech_txt_ngu cho vẹn.
Du Chí An và vợ nhìn nhau, họ hề nghi ngờ lời con trai thứ ba. Một khi Du lão nhị đã đánh thuốc em gái để trục , thì việc giết em trai cũng có gì lạvi_pham_ban_quyen.
Ba nói: “Báo công .”
Chuyện tuyệt đối không thể bỏ qua.
Hôm kia hại em gái ruột, nay muốn giết em trai , ngàybot_an_cap mai có định giết luôn cả anh cả, chị dâu và cháu trai không?
Rồi đó giết cả cha để chiếmleech_txt_ngu sảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Lý Lan không phản đối, bà tán thành cách làm của chồng. Nếu chuyện này thực do lão nhị làm, không nên ở lại thành phố Thương Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này nữa, nếu không biết còn ra bao chuyện.
Du Uyển Khanh không ngờ ba mẹ quyết đoán vậy, cóvi_pham_ban_quyen thể ngay lập tức đưa ra quyết địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắn nhất.
qua cô lại đánh thuốc mêleech_txt_ngu cả nhà, đó sang nhà của Chu Thúy Mai đánh thuốc tất cả bọn rồi mới lôi Du Gia Nghĩa ngoài.
Côbot_an_cap ném Du Nghĩa gần nơi định ra tay, sau đó quần của hắn, đội của hắn, hóa trang thành vẻ của hắn rồi mới hành động.
Sáng sớm Gia Nghĩa tỉnh lại, hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ngang qua khu vực anh ba gặp nạn đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà, chắc chắn sẽ bị người ta bắt gặp.
Nhân chứng chứng đều có , hắn có muốn chối cũng không được.
Công an đến , vị ân nhân cứu anh babot_an_cap đi làm bản tường trình.
Người đóvi_pham_ban_quyen : “Lúc tôi đếnbot_an_cap, tên ác ôn còn giơ gậy định đập mạnh vào cậu trai kia, rõ ràng làvi_pham_ban_quyen muốn mạng người ta.”
Công an nhìn chứng trên bàn, cây thô như vậy mà dốcbot_an_cap sức thì đúng là chết người như chơi.
Du Gia nhanh bị giữ. an cũng hỏi thăm những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường gần trường, không ít người nhận thấy Du Gia Nghĩa ở đó lúc bảy giờ sáng.
chấp việc Du Gia Nghĩabot_an_cap gào thét kêu oan, công an đã định chínhleech_txt_ngu hắn là ra tay.
Cuốivi_pham_ban_quyen cùng, đưa tạo lao động tại nông trường vùng đại Tây Bắc trong ba mươi năm.
Khi tin tức truyền về nhàleech_txt_ngu Du, Du Uyển Khanh nhỏ giọng hỏi một câu: “Ba, chuyện của anh hai liệu có liên lụy đến anh tư không?”
Du Chí An và Lý Tú Lan im lặng. Dùvi_pham_ban_quyen cùng hộ khẩu nhưng họ vẫn ruột, chắc chắn sẽ ảnh hưởng.
Lý Tú Lan hít một hơi thật sâu: “Đăng báo tuyệt quan hệ với gia đình lão nhị.”
Có không?
Chắc chắn là rất đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà chưa từngvi_pham_ban_quyen nghĩ mình lại nuôi dạy ra đứa con lang thú như vậy.
Nhưng dù đau đâu, thứ gì cần bỏ thì phải bỏ, không vì bản thân cũng phải cho những con lại.
Du Chí An gật đầu: “Để tôi đi làm việc này.”
Ngay ngày hôm sau, trên các mặt lớn đều đăng báo gia đình Du An Lý Túvi_pham_ban_quyen đoạn tuyệt quan với con trai Du Gia Nghĩa.
Đêm Du Uyển Khanh xuống thôn, chị dâu cả đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm cô, nhét tay cô một trămleech_txt_ngu tệ và một ít thực quốc: “Nhà nghèo đi đường xa, theo tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong người bao cũng tốt hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“ khi xuống đó, làm được việc thì làm, không làm được sao, bảo vệ bản thân mới là quan trọng nhất.” Trương Vũvi_pham_ban_quyen đưa tay đầu embot_an_cap chồng: “Anh chị làm ở Quảng Châu, cóvi_pham_ban_quyen chuyện gì em gọi điện cho anh ấy. Nhà mình tuy em nhưng xa xôi quá, có chuyện gì không cứu kịp, tìm anh trai chị là quyết khôn ngoan nhấtleech_txt_ngu.”
“Em có ngại, việc nhờ vả.”
xong, chị đưa thông tin liên của Trương Tiểu Ca cho Du Uyển Khanh.
Du Uyển nhìn chị dâu: “Chị dâu, em có tiềnbot_an_cap mà, em không của chị đâu.”
Nói rồi cô định tiền lại cho chị.
Trương Xuân Vũ nhất quyết không nhận, chị ghé sát Du Uyển Khanh nói nhỏ: “Cứ cầm lấy, chị không thiếu tiền đâu.”
lời, chị vàng biến sợ chồng trả lạibot_an_cap tiền.
Sau khi dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, anh ba lại đến gõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa. Anh không lời nào mà nhét cho cô gói đồ: “Nếu có aileech_txt_ngu bắt nạt em, cứ lấy cái uy của chịvi_pham_ban_quyen Năm khu tập thể ra mà nện chúng một trận. kể nào phải bảo vệ mình trước, chuyện còn lại cứ anh ba lo.”
Uyển Khanh thức dậy ba giờ sáng, vừa thu dọn xong thì Lý Tú Lan đã gõ cửa: “Tiểu , dậy chưa con?”
phòng mở ra, nhìn mặt tươi tắn hoa của con gáibot_an_cap, bà nén nỗi trong lòng, vỗ vỗ cô: “Đi sáng , lát nữa mẹ và con sẽ cùngvi_pham_ban_quyen tiễn ra ga.”
Vì chuyện của anh hai, và vì chuyến tàu của con gái khởi hành năm giờ, bà và Lão cả đêm ngủ. dậy sớm làm bánh rán, luộc trứng cho con theo ăn .
Dưới ánh đèn vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ảo, gia đình babot_an_cap người lặng lẽ sáng. Khung cảnh thật bình yên và ấm áp, nhưng chỉ mới thấu hiểu nỗi đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chia ly cận kề. Lòng họ rẫy sự luyến tiếc nhưng chẳng ai dám thể hiện nửa phân.
“Con cứ nhẹ mà đi Quảng , những đồ đạc còn lại anhbot_an_cap ba con sẽvi_pham_ban_quyen gửi bưu điện .”
Cha Du mượn chiếc xe của nhà máynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thép để đưa cô ra ga. Trên , Lý Tú Lan vẫn ngừng lẩmvi_pham_ban_quyen bẩm, dặnbot_an_cap dò con gáileech_txt_ngu phải biết tự bảo vệ mình, thiếu tiền thì viết thư đánh điện báo về nhà.
mặt những dặn dò cần của cha mẹ, Du Uyển Khanh đều nhẫn lắng và đáp lại từng câuvi_pham_ban_quyen một.
“Ngày thường con với đám trẻ khu tập thể thì được, nhưng về nôngvi_pham_ban_quyen thôn thì không thể như , đôi khi chỉ một viên kẹo cũng có thể gây ra chuyện.” Bà chặt tay con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn: “Có đồ gì ngon thì giấu mà ăn, tiền tàileech_txt_ngu không được lộ, đừngvi_pham_ban_quyen kể với bất kỳ .”
“Trên đời này không bao thiếuvi_pham_ban_quyen kẻ xấu, giao thiệp với người ta phải giữ lại bảy phần chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, bảy phần đó chính là sựvi_pham_ban_quyen bảo vệ dành .”
Đứa này của bà ở khu tập thể cũng thuộc hạng đánh đấm, tính tình có chút cay nghiệtbot_an_cap, tâm lại quá lương , bà chỉ sợ bị người lợi dụng.
Cha Du liếc nhìn hai mẹ con ở ghế sau: “ Ngũvi_pham_ban_quyen, chúng ta khôngleech_txt_ngu chủ động gây sự, nhưng cũng không sợ phiền phức.”
“Chỉ cần mình là người có lý thì con phải sợ gì cả, hiểu chưa?”
“Trong cáibot_an_cap túi mẹ đưa con có thư, cùng với một và địanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ ở huyệnbot_an_cap Nam . gặp thì cứ , ông sẽ giúp con.”
Đó là đồng đội cũ của ông, tình thâm trọng, từng nhau trảivi_pham_ban_quyen qua sinh tử. Vì một vài nguyên khách quan mà họ nhiều năm không liên lạc, chẳng ngờ con gái lại xuống ông ấy ở.
Đây coi như là một lớp bảo vệ cho cô.
Du Uyển Khanh gật đầu: “ mẹleech_txt_ngu tâm, con nhớ kỹ rồi.”
Còn về người mà nói, nếu không thiết cô sẽ không tìm đến.
“Hiện giờ nóng đồ ăn lâu được nên mẹ không làm nhiều. Từ thành Thương Dương đến Quảng Châu mất ba , từ Quảngleech_txt_ngu Châu đi tàu hỏa huyện Nam Phù mất hơn mười tiếng , đóibot_an_cap bụng con cứ muavi_pham_ban_quyen cơm trên tàu mà ăn.” Nói xong, bà một chiếc túi vải nhỏ tay đưa cho con gái: “Trong có tiền vàvi_pham_ban_quyen cácleech_txt_ngu loại temnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn quốc, bất đâu cũng dùng được.”
Tem phiếu toàn quốc cực kỳ khó đổi, chắc hẳn cha mẹ đã phải tốn không ít tâm và nợ ân của người ta. Khoảnh này, Du Khanh cảm thấy túi tiềnleech_txt_ngu bẫng ấy ngàn cân. Đó tình thương vô của mẹ dành con cái.
Trong ba lô của Uyển Khanh ngoài vài bộ áo thay thì là đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, còn có một bộ chăn đệm mỏng, những khác sẽ được gửi cô quabot_an_cap đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bưu điện. Phía trước cô còn đeo một chiếc túi chéo màu quân đội, trong đựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiềnvi_pham_ban_quyen và các loại tem .
Dĩbot_an_cap nhiên, trong lại vài tờ hào và hai phiếu lương thực, còn lại đã được cô chuyển vào gian siêu thị từ lâu.
Du Uyển Khanh đeo túi, nói cha mẹ vài thì hỏa cũng vừa . Cô chỉ cóleech_txt_ngu thể vẫy chào tạm biệt cha mẹ đang vẻ luyến: “Cha mẹ mau về đileech_txt_ngu, đến nơi con sẽ đánh điện bình anvi_pham_ban_quyen.”
“Con sẽ tự chăm sóc tốt cho mình, haileech_txt_ngu người đừng lo lắng. Con là học trò do chính tay đồng chívi_pham_ban_quyen Du dạy mà, sẽ không làm chavi_pham_ban_quyen đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Cha vỗ con gái: “ , cha mẹ đây nhìn thôi.”
Chỉ từ xa connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rời đi.
Con chim ưng nhỏ của ông cũng học trưởng thành, bắt đầu khỏi vòng tay mẹ, có lẽ sau này sẽ càng đi càng xa.
Lý Tú Lan nhìn đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con nhỏ hòa vào đámleech_txt_ngu đông chen chúc lên tàu, mắt bà đỏ hoe, giọngleech_txt_ngu : “Lão Duleech_txt_ngu, không nỡ xa Tiểu Ngũ.”
Mấy năm trước tiễn con trai thứ tư đi lính, thằng bé đi nămvi_pham_ban_quyen vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hôm nay lại con gái xuống nông thôn, nửa năm saubot_an_cap có thựcleech_txt_ngu sự đưa được thành phốbot_an_cap không?
Bà cũng không dám chắn.
Cha Du nhìn vợ: “Đừng coi thường Tiểu Ngũ nhà mình là con gái, mình nó thể quật ngã mấy gã đàn ông lưỡngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy.”
Con ông không làvi_pham_ban_quyen người không có gai như vợ ông vẫn nghĩ, ông con bé nhất định sẽ sócvi_pham_ban_quyen tốt bản thân.
Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự không được, vẫn còn người làm cha ông chống lưng. Vì con gái, một số mối quan hệ cũngleech_txt_ngu không phải là không thể dùng .
Uyển Khanh lên tàu, nhanh chóng tìm chỗ ngồi của . Một ghế đôi, ngayvi_pham_ban_quyen sát cửa sổ, từ đây ra có thể thấy cha mẹ mình. Cô vẫy tay với : “Cha mẹ, người mau về đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi.”
Giây phút Lý Tú Lan nhìn thấy con gái, bà không kìm lòng được nữa mà lao tới, cố chen vàoleech_txt_ngu đám đông. Cha Du đi sát bảo vệ vợleech_txt_ngu, cuối cùng trước khi tàu chuyển bánh, họ cũng chen được đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mặt con .
Bà nắm lấy tay con mà khóc, nói gì đó nhưngleech_txt_ngu cổ họng nhưleech_txt_ngu bị thứ gì đó chặn lại, ngoài ra thì chẳng nên lời.
Hai con người còn trẻ trên chiến trường cầm súng đối mặt với kẻ thù hung hãnbot_an_cap, khi bị thương, khi bị bao vây suýtbot_an_cap mất mạngleech_txt_ngu cũng không hề rơi lệbot_an_cap, vậy mà nay trước cảnh chia ly với con gái, họ đều đã khóc.
Du Khanh cũng chẳng chịu gì. Trước đây chưa từng được tình yêu cha , cô cảm thấy điều đó cũng thôibot_an_cap, chẳng phải thiết phải có.
Cô không có, Úc Ly có, Úc Hinh càng không. Ba đứaleech_txt_ngu trẻ không được cha mẹ yêu thương ấy đã nương tựa vào nhau, cũng chẳng thấy thiếu thốn điều gì.
Nhưng nơivi_pham_ban_quyen này, một thờibot_an_cap đại vậtvi_pham_ban_quyen thiếu thốn, cô lại gặp được một đôi cha mẹ yêu thương hết mực.
Mấy chung sống đã khiến hiểu thế nào là sự thiên vị. Giây phút chia ly, lòng cô trào dâng nỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xót xa.
“Cha mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Cô nắm chặt tay đồng chí Lý Lan: “Con chăm sóc thân tốt, hai người cũng phải giữ gìn sức khỏe, lúc về hãy cẩn thận một chút.”
Xung quanh quá đông ngườileech_txt_ngu, tiếng khóc than vang trời, nói một câu cũng khóbot_an_cap khăn.
Đoàn chậm khởi hành, Du Khanh buộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải buôngbot_an_cap tay Lý Tú Lan. cha mẹ đang chạy theo đoàn , xung rất đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô lo lắng sẽ xảy ra tai nạn giẫm đạp nên hét lớn: “Cha, đừng đuổi theo nữa, mau đưa mẹ vềleech_txt_ngu đi!”
Du như không nghe thấy, vẫn vợ không ngừng tiến về trước.
Khoảnh khắc này, nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thấy ảnh con lúc mới tập , ông cũng cứ thế cẩn trọngvi_pham_ban_quyen đuổi theo phía .
Chớp một , đứa trẻ đã trưởng thành, sắp sửa xa cha .
Uyển Khanh vẫn ngoái nhìn về phía sau, cho đến khi còn gì nữa cô mới ngồi vững lại, bình ổn tâm .
Cô cảm thấy gò má ướt, chạm tay vào mới phát hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình đã khócleech_txt_ngu từ lúc nào.
Đây chắc hẳn là xúc sót lạibot_an_cap của nguyên chủ đang ảnh hưởng đến cô, nếu không sẽ khóc đâu.
chị embot_an_cap cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đây, chắc sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cô thật mị.
Đúng nàyleech_txt_ngu, phía đối diện vang lên tiếng hừ nhẹ: “Cóleech_txt_ngu gì màvi_pham_ban_quyen phải khóc, chúng ta hưởng ứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời kêu gọi về nông thôn rộng để cống hiến sức trẻ, không lẽ cô cảm thấy nông thôn chịu khuất sao?”
Du Uyển Khanh , thấy diện mình một gái mặc chiếc váy liền thân kiểu Nga mới . Da cô ta trẻo, ngũ quan thanh tú, nhưng vẻ giữa lôngvi_pham_ban_quyen mày thì không giấu đi đâu .
Du Uyển tức đưa ra kết luậnbot_an_cap vị nữ đồng này: Đây cô nàng thích mắt chó nhìn người.
liếc nhìn đối phương một cái: “Bớt ăn muối lạivi_pham_ban_quyen đi, nhìnbot_an_cap rảnhleech_txt_ngu rỗi quá rồibot_an_cap đấy.”
Cô gái caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn, khỏe mạnh cạnhleech_txt_ngu Uyển người thanh niên gầy , trắng trẻo ngồi diện đều không mà bật cười.
Quách Hồng Anh, nàng mặc váy hoa bị ta nhạo như vậy, mặt mũi liền đỏ bừng lênleech_txt_ngu. ta nghiến đứng dậyleech_txt_ngu, chỉ tay vào mặt Du Uyển Khanh: “Cô đang nhục người khác.”
“Vừa lên đã khóc lóc sướt mướt, chắc chắn là cô không hài lòng với việc văn phòng đường phố bắt mình xuống nông . đồ tư bản ham hưởng lạc nhà cô.”
Vừa dứt , cái của Du Uyển Khanh cũng giáng thẳng vào Hồng Anhbot_an_cap.
Đánh xongbot_an_cap, cô mới nhìn lại bàn tay mình: “Da mặt thật dày, đánh màbot_an_cap tay tôi.”
Quách Hồng Anh lớn bằng chừng này tuổi, đây là lần tiên bị tát. Cô ta định lao tới liều Du Khanh, nhưng lại bị Du Uyển Khanh xoay tay, ấn chặt mặt vào cửa xe: “Đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi nghe thấy cô động một chút là cho người khác nữa xem, tôi sẽ đánh gãy răng cô.”
Chiêu này khiến những người xung kinhbot_an_cap . người tiến lại gần xem, thấy Hồng Anh trôngbot_an_cap xinh xắn, không nỡ đểvi_pham_ban_quyen cô ta bịleech_txt_ngu bắt nạt, liền đua tiếng chỉ tríchvi_pham_ban_quyen Du Uyển Khanh: “Đồng chí nữ này, cô chỉ nói vài câu , sao cô có ra taybot_an_cap như ?”
“Đúng thế, đúng .”
Du Uyển Khanhleech_txt_ngu dùng lực ấn mạnh vào đầu và Quách Hồng Anh, khiến cô đến kêu ư ử nhưng không thốt ra được nửa . Lúc này, Uyển Khanh mới quay sang nhìn đàn ông vừa lên tiếng: “Tôi bình thường ít khi đánh , vì những kẻvi_pham_ban_quyen tôi đánh đều không phải là người.”
Nói xong, cô Quách Hồng Anh về lại chỗ ngồi.
Uyển Khanh chẳng thèm quan đến vẻ mặt sững sờ của mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người kia khi nhìn thấy mạo của .
Cô lùng nói: “Bố mẹ tôi đều là quân xuất ngũ, anh trai tôi đang ở biên thùy bảo vệ nước, là thanh niên xuống nông thôn gốc gácleech_txt_ngu hoi. Cô mở mồm là nói tôi tư ham hưởng , cô nói có phải cô đang thèm đòn khôngvi_pham_ban_quyen?”
Cô đánh mắt đánh giá Quách Hồng Anh khóc thút thít trên xuống dưới: “Chiếcvi_pham_ban_quyen cô mặc trên , đôi giàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net da dưới , chiếc đồng hồ đang , cộng lại cũng hơn hai trăm tệ. So với tôi, cô trông giống đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu thư tư lạc hơn đấy.”
Chẳng phải thích gán mácbot_an_cap người khác sao?
Vậy thì tới đi, xem ai sợ ai.
mặt Hồng lập tức thay đổi, vừa khóc vừa phản bác: “Tôi khôngleech_txt_ngu phải, tôi mới phải tiểu tư bản, cô vubot_an_cap khống!”
“Bố tôi là xưởng trưởng xưởng Bắc Kinh, mẹ tôi là chủ nhiệm văn phòng đường phố, chị gái tôi ở đoàn văn công, anh trai tôi là tiểuleech_txt_ngu đoàn trưởng.”
Nhắc đến gia cảnh, Quách vẻ mặt đầy kiêu hãnh, ngước khuôn sưng đỏ nhìn Du Uyển Khanh: “Tôi không phải lũ tư bản vạn ác.”
quanh nghe thấyleech_txt_ngu cô ta kể về gia cảnh của mình, không ítbot_an_cap thanh niên đềuvi_pham_ban_quyen thầm đánh giá, trong lòng bắt đầu tính toán.
Du Uyển chửi một trong lòng: Đồ ngốc.
Chuyện gì cũng cóbot_an_cap thể bô bôvi_pham_ban_quyen được sao?
không biết mẹ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta nghĩ gì mà lại thả người này ra ngoài, không sợ sau xuống nông sẽ người ta ăn tươivi_pham_ban_quyen nuốt sống đến cũng chẳng còn .
Du Uyển Khanh liếc nhìn cô ta một cái: “Im miệng, nói thêm nữa tôi đánh đấy.”
Hồng Anh cảm thấy mình sắp nổ tung vì tức . Người phụ nữ này quá dã man, quá đáng, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta lại không lại, chỉ hậm hực ngồi xuống, che mặt tiếp tục khóc thút thít.
Cô gái ngồi cạnh Uyển Khanh mỉm cười giơ ngón cái vớileech_txt_ngu cô: “Sảng khoái lắm.”
Cô thích những người , thẳng thắn như thế này.
Cô tò hỏi: “Tôi tên Trương Hồng Kỳ, người Bắc Kinh, xuốngleech_txt_ngu nông thôn ở công xã Ninh Sơn, huyện Nam Phù, Quảng Đông, còn tên gì?”
Du Uyển Khanh mỉm cười nhẹ nhàng: “Tôi Duvi_pham_ban_quyen Uyển Khanhleech_txt_ngu, thành phố Dương, cũng xuống nông thôn ở công Ninh Sơn, huyện Nam Phù, tỉnh Quảng Đông.”
Người thanh niên ngồi cạnh Hồng Anh chút bất ngờ nhìnbot_an_cap hai người: “Tôi Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc, người Bắc Kinh, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới công xã Ninh Sơn.”
Trương Hồng Kỳ cười ha hả: “Khéovi_pham_ban_quyen quá, chúng ta có thể đi cùng đường rồi.”
Hồng vừa còn đang khóc thút thít bỗng nhiên ngừng bặt. Cô quẹt nước mắt trên mặt, nhìn bọn : “Tôi, tôi cũng côngleech_txt_ngu xã Ninh .”
người nghe vậy nhìn nhau, cuối cùng Trương Hồng Kỳ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịn được hỏi: “Cô không khóc nữa à?”
Quách Hồng Anh nghe xong lại bắt đầu thấy thân, nước mắt lã chãbot_an_cap. Cô ta cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế chằm chằm nhìn Du Uyển Khanh đang trưng ra bộ mặt dửng : “ chỉ lỡ thôi, cô cũng quá rồi đấy.”
Nói đánh là đánh, còn ngang ngược hơn cả mấy tên vương trong đại viện của họ.
Du Uyển Khanh nhìn dáng vẻ đó của côleech_txt_ngu ta thì không nhịn được mà bật cười. Vốn dĩ có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, nụleech_txt_ngu cười này lạivi_pham_ban_quyen càng mê hoặcleech_txt_ngu lòng người, đến mức ngay cả Hồng Anh cũngleech_txt_ngu chẳng thể đố kỵ.
Cô nói: “Tôi chỉ thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạy dỗ những cái miệng đi xa thôi, hoan nghênh cô tục lỡ lời.”
“Hoạtbot_an_cap động gân cốt thật rất có lợi cho việc trườngvi_pham_ban_quyen thọ đấy.”
Quách Hồng Anh bị lời nói của cô làm choleech_txt_ngu họng. Đánh không lại, cãi cũng không xong, làm sao đây?
Cô ta vừa lau mắt, vừaleech_txt_ngu ấm ức nhìn ra ngoài cửa sổ, không ngừng suy nghĩ làm thế nào gỡ thể diện.
Cuối cùng nhận ra, chẳng cách cả.
Trương Hồng Kỳ và Âu Kiếnbot_an_cap thấy đều không nhịn được mà cười thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nhìn thế , Quách Hồng Anh cũng chỉ là hạng mồm mép, nhát gan, đánh không , cãi không xongvi_pham_ban_quyen thìleech_txt_ngu trốn, cũng khá là biết điều.
Du Uyển Khanh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngẫm về thời cuộc hiện tại. Bây giờ là tháng 5 năm 1968, còn gần mới khôi phục kỳ thi học, và mười mấyvi_pham_ban_quyen năm nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới đến thời kỳ cải cách mở .
Sau khi chọn xuống nông thôn, cô không biết nào cơ hội trở về thành phố mớileech_txt_ngu xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện. Bố cô nói sẽ tìm cách giúpleech_txt_ngu cô thủ tục về thành phố, nhưng cho dù vận hành tốt đến đâu thì việc cũng không hề dễ dàng.
Nếuleech_txt_ngu thì khi bước sang những năm 70, nhà nước cũng sẽ không cưỡng chế bộ phận người phải xuống nông thôn.
Thậtvi_pham_ban_quyen ra đối với cô, ở nông thôn cũng không sao. Cô có sứcleech_txt_ngu mạnh, dị năng, dù ở đâu cô cũng có thểbot_an_cap tốt.
Mười năm tới cứ ở thôn mà ẩn mình, đợileech_txt_ngu khi cách mở thì về thành phố đất, xây nhà cho thuê, làm một bà chủ đất, nghỉ hưu tận hưởng cuộc sống dưỡng giànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nghĩ cuộc sống như vậy là tươi đẹp.
Đang nghĩ ngợi, côleech_txt_ngu phát hiện nàng hay nhè ngồi đối diện đã thiếp đi từ lúc nào. Cái đầu cứ lắc lư, dấu ngón trên mặt vẫn còn nhìn thấyvi_pham_ban_quyen rõ ràng.
Thấy vậy, cô có chútbot_an_cap ngạc nhiên, lòng dạ cô nàng cũng lớn.
Uyển nhìn Trương Hồng Kỳ bên và Âu Kiến đối , cả đều đã nhắm mắt, khôngvi_pham_ban_quyen biết đã ngủ hay đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắm mắt dưỡng .
Nghĩ đến ánh mắt thuần khiết và đầy mong đợi của Trương Hồngleech_txt_ngu Kỳ và Âu Kiến Quốc khi nhắc đến việc xuống nông thôn, cô thầm dài lòngvi_pham_ban_quyen. họ không biết là cuộc sống nông không tươi họvi_pham_ban_quyen tưởng . Từ cuối những năm 50bot_an_cap đến cuối những 70bot_an_cap, trong suốt gần hai mươi nămbot_an_cap, hàng chục niên tri thức xuốngleech_txt_ngu thôn, có người thuận về thành phố, cóbot_an_cap người theo thương đầy mà , cũng có người cả đời ở lại chốn thôn .
Thậm , có những người đã bỏ mạng nơi đất khách những năm thanh xuân tươi đẹp nhất.
Nghĩ một hồi, buồnleech_txt_ngu ập đến, cô cũng nghiêng đầu ngủ mất.
người ta lay tỉnh, đôi sắc nhiênleech_txt_ngu mở choàng . Thấy người là Trương Hồng Kỳbot_an_cap, cô liềnleech_txt_ngu nhắm mắtvi_pham_ban_quyen thu lại thần sắc, nởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nụ cườivi_pham_ban_quyen nhạt: “Trương đồng chí, có chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gìleech_txt_ngu sao?”
Hồngbot_an_cap Kỳ chớp mắt nhìn Du Uyển Khanh lần nữa, bắt gặp nụ cười mê người của , cô ấy mới thở phàovi_pham_ban_quyen nhõm, thầm tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhủ trong lòng rằng vừa nãy chắc chắn lầm rồi.
Đồng chí Du xinh đẹp thế này, sao có để lộ ánh mắt hung dữ được.
Chắc chắn do mình ngủ chưa hẳn rồi.
Hồng Kỳ hỏi: “Tôi muốn có cần lấy nước nóng không?”
“ ơn.” Khanh mỉm cười từ chối: “Hiện tại tôileech_txt_ngu vẫn muốn uống nước.”
“Được rồi, vậy tôi đi lấy nước đây, Âu Kiến Quốc và Quách Hồng Anhleech_txt_ngu đã đến toa dùng bữa đểleech_txt_ngu mua cơm rồi. có thể ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi, chúng ta còn hai ngày rưỡi nữa mới đến Việt Châu.” Trương Hồng Kỳ rấtvi_pham_ban_quyen có cảm tình với cô gái xinh đẹp trước mặtleech_txt_ngu này, khi nói với cô, giọng anhbot_an_cap ta không tự chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mà nhẹ nhàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi .
Sau khi Trươngbot_an_cap Hồng rời đi, Uyển Khanh lấy ra một hộp cơm bằng nhôm, mở ra , đầy ắp sủi cảo nhân bắp cải trứng .
Chắc hẳn là cô và Du sớm để làm.
Côleech_txt_ngu mới được vài cái sủileech_txt_ngu , một bà đại nương đột ngồi vào chỗ của Trương Hồng Kỳ, bàleech_txt_ngu ta của mình về phía chân Du Uyển Khanh, đôi mắt thì dán chặt vào hộp cơm của cô: “Tiểu đồng chí này, đại cũng thấy bụng rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một mình cháu cũng ăn không hết nhiều như vậy, có thể chiavi_pham_ban_quyen cho nương vài cái sủi ăn ?”
Đôi mắt bà ta hau háu như hổ đói, hận khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể lao vào ngoạm sạch sủi cảo trong hộp trong một nốt nhạc.
Du Uyển Khanh vậy liền mất sạch cảm giác ngon miệng, côvi_pham_ban_quyen nắp hộp lạivi_pham_ban_quyen, thản nhiên nhìn bàvi_pham_ban_quyen : “Đại nương, không phải chỗ của bà.”
Bà đại nương cô không nhữngvi_pham_ban_quyen đậy hộp lại mà còn muốn đi, tứcbot_an_cap nổi giận: “Cháu bảo không phải chỗ của tôi thì liền không phải ?”
xong, bà ta ôm ngực, bắtleech_txt_ngu kêu la thiết: “Trời ơi, có người bắt nạt bà giàbot_an_cap đau bệnh này đây, người đến phân xử xemleech_txt_ngu, sao lại có người xa đến thế, đúng là loại nên tống đi cải tạo lao động.”
Cảm thấy mình diễn vẫn chưa thảm, bà ta trực tiếp ngồi bệt xuống sàn tàu mà than khóc.
bà ta loạn như vậy, rất nhiều người đứng xem náo , toa xe này là thanh niên tri thức từ thành phố Kinh hoặc thành phố Thương Dương, một nữ thanh niên tri thức ghen tị với nhan sắc của Uyển Khanhbot_an_cap nên nhao lên tiếng chỉ trích cô.
Ở dãy ghế sát cửa sổ bên cạnh có cô gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tết tóc bím , trông khá đoan tên là La Thu Phấn, cô ta nhìn về phía Uyển Khanh: “Đồng chí nữ này, saobot_an_cap côvi_pham_ban_quyen thể ức hiếp mộtvi_pham_ban_quyen bà cụ bị bệnh chứ, cô làm vậy là không đúng.”
Định nói là mưu sát, nhưng khi chạm phải ánh mắt đầy vẻ giễuleech_txt_ngu cợt của Du Uyểnvi_pham_ban_quyen Khanh, đột nhiên nhớ tới tình cảnh thê thảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Quách Hồng Anh nay, bèn vàng đổi cách nói.
Nếu nói ra suy nghĩ thật trong , e là cô ta sẽ trở thành hai có bàn tay trênbot_an_cap mất.
Ngồi ở ghế lối dãy ba ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một cô gái mặc áo kẻ ca , cắt ngắn , diện mạo kiều diễm, cô ta nhìn thấy bà đại nương khóc dưới sàn thì lộ ra vẻbot_an_cap không nỡ: “Du thức, cô không đạileech_txt_ngu lượng một chút sao? Chỉ là mấybot_an_cap cảo thôi , cô đại nương ăn vài cái thì có làm sao đâu? Làmleech_txt_ngu người không nên ích kỷ như vậy, chúng ta là thanh niên tri thức, phải biết kính lão đắc thọ.”
Du Uyển Khanh bị những lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ đậm “sen trắng” của cô gái này làm bật cười.
Đúng là mộtvi_pham_ban_quyen đóa senvi_pham_ban_quyen trắng thời thịnh thế, dùng của của để làm tốt.
“Côleech_txt_ngu phóng nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, thì mau đỡ vị đại nương ngồi chỗleech_txt_ngu của mình đi, tiện lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trứng trong túi cô cho bà ấy ăn luôn.” Du Khanh không muốn nuông chiều người này: “Đại nương, bà mau đứng lên đi, vị đồng nữ này chỗ cho bà kìa, còn mời ăn cơm ăn gà .”
“Bà mà chậm mộtleech_txt_ngu chút là lát nữaleech_txt_ngu cô ấy đổi ý đấy.”
Nói xong, cô trực tiếp hành lý của bà nương cạnh chỗ ngồi của Cốc Tiểu Như: “Đại nương, nhanh lên nào, đừng ngẩn ra đó nữa, không thì trứng gà luộcleech_txt_ngu với cơm ngon bay mất giờ.”
Muốn tỏ vẻ hào , muốn tích lũy danhvi_pham_ban_quyen tiếng tốt sao?
Được thôi, vậy tôi sẽ đóng đinh cô vào cái danh đó luôn.
Bà đại nương nhìn Du Uyển , lại nhìn sang Cốc Tiểu Như, trong lòng hiểu rõ cô gái đẹp kia dễ vào, tức chuyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mục tiêu sang Cốc Như: “Tôi biếtleech_txt_ngu ngay cô là một đồng chí tốtleech_txt_ngu mà.” Bà ta đưa về phía Cốc Tiểu Như: “Đến đâybot_an_cap, kéo đại nươngleech_txt_ngu một .”
Bà quyết rồi, ngày trên tàu hỏa này bà sẽ bám lấy vị đồng chí , như vậy sẽ không lo đói bụng .
Cốc Tiểu Như nhìn bàn tay bẩnvi_pham_ban_quyen chìa trước mặt mình, trong lòng bỏ đến chếtvi_pham_ban_quyen được, nhưng bao nhiêu đang nhìn, cô đành cắn răng tiến lên kéo người dậy.
Bà đại nương dậy xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền ngồi tót chỗ của Cốc Tiểu Như: “Tiểu đồng chí, tôi rồi, lấy trứng cho tôi ăn đi.”
Cả Cốc Tiểu Như cứng đờ.
Trong cô ta chỉ có hai quả trứng gàbot_an_cap, thân còn không nỡ , càng không muốn cho bà lão này.
Nhưng bao nhiêu người đang nhìn, nếu cô ta khôngvi_pham_ban_quyen đưa, lão này chắc chắn sẽ làm loạn, cô ta dày công xây dựng nãy giờ tan mây .
Cô ta đành camnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm tìnhbot_an_cap nguyện lấy ra một trứng gà đưa cho bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , trên mặt cố nặn ra nụ cười ngào: “Đại nương, ăn đi.”
này đây, lòng cô taleech_txt_ngu như máu, cũng chết đã mình vàoleech_txt_ngu đầu sóng ngọn gió làbot_an_cap Du Uyển Khanh.
Bà đại nương chỉ hai miếng đã ăn sạch , còn thấy rất đói, bàvi_pham_ban_quyen ta đứng bật dậy, thò tay của Tiểu , móc thêm một quả trứng gà nữa.
Bà ta nhìn Cốc Như : “Tiểu đồng chí không thà cả, không muốn bà già ăn cứ nói, không việc gì phải giấu giấu giếmbot_an_cap giếmbot_an_cap.”
Cốc Tiểu Nhưleech_txt_ngu liên tục lắc đầu, taleech_txt_ngu nhìn về phía người đàn ông tuấn tú ngồi diện vẫn luôn imnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặng nãy giờ với đầy ủy khuất.
là đối phương chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái.
Cô ta chỉ đành đỏ giảivi_pham_ban_quyen thích: “Đại nương, con, hôm nay con vẫn chưa ăn gì cả.”
Ngụ ý là bà đãvi_pham_ban_quyen ăn sạch tôi rồi.
Duleech_txt_ngu Uyển Khanh thấy cảnh đó liền cười, bà đại nươngleech_txt_ngu này không phải hạng vừa đâu, chờ đibot_an_cap, đoạn đường này Cốc Tiểuleech_txt_ngu Như còn khổ dài dài.
Khi Trương Hồng Kỳvi_pham_ban_quyen quay lại, anh cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy khí trong toa có chút kỳ lạ, bên còn một bà nương, còn Cốc Nhưvi_pham_ban_quyen thì đang đứng ở lối . Anh ngồi xuống, nhỏ giọng hỏi Uyển Khanh: “Có chuyện vậy? Bà cụ là ai thế?”
Du Khanh kể lại sự việc vừa rồibot_an_cap cho Trương Hồng nghe.
Nghe xong, anh liếc nhìn bà đại nương một cái: “May mà nữa, nếu khôngbot_an_cap thì taybot_an_cap tôi.”
“ Tiểu Như, người trong nói cô tâm lương thiện, hôm nay tôi mới được mở mang tầm mắt.” Trương Hồng Kỳ nhìn về Cốc Như: “Sau này cô tự mình làm thiệnvi_pham_ban_quyen là được rồi, đừng có kiểu mượn hoa dâng Phậtvi_pham_ban_quyen như thế.”
Cốc Tiểu Như vậy liền nhìn Hồng Kỳ, cô ta lo lắng bấu vạt áo, giải : “Hồng Kỳ tỷvi_pham_ban_quyen, em không có, thậtleech_txt_ngu sự không có mượn dâng mà.”
“Em chỉ thấy đại nương không dễ gì, nên mới lỡ lời .”
“Đừng gọi tôi Kỳ tỷ, chúngleech_txt_ngu ta không thân thiết đến thế.” Trương Hồng Kỳ lườm Cốc Tiểu một : “Phải rồi, một câu mà người ta phải nhường sủi cảo ra, thực nhà chắc là do gió thổi đến đấy nhỉ, vậy thì cô cứ phóng mà trách luôn cơm nước cho bà cụ trong mấy ngày đi.”
Từ lúc lên tàu ở Kinh , ta đã cứ giả vẻ yểu điệu thục , giả vờ cái gì chứ, đều là người một ngõ, ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà chẳng biết .
Anhbot_an_cap ăn cơm xong quay lại vặn nghe được câu nàybot_an_cap, cô ta Cốc Tiểu , rồi lại nhìn sang Du Uyển Khanh: “Cô ta như vậy, sao không đánh ta?”
“ nóivi_pham_ban_quyen đấy, kẻ nhiều lời đều đángbot_an_cap bịvi_pham_ban_quyen vả.”
đến đây, không nhịn được mà xoa má mình, ngày trôi qua rồi mặt vẫn còn đauleech_txt_ngu.
Du Uyển Khanh làleech_txt_ngu ác thật, chẳng nào kẻ điên.
Du Khanh liếc nhìn một , cô ta liền lập tức sợ hãi ngồi lại chỗ mình, nhưng nghĩ đibot_an_cap nghĩ lại vẫn thấy không phục: “Có phải côbot_an_cap đang nhắm vào tôi không?”
“ quản được cái miệng mình thì tôi không nhắm , không quản được miệng thì tôileech_txt_ngu lại vả tiếp.” Du Khanh nói: “Cho nên tốt cô lắp cho cái miệng mình ổ đi, hễ gặp việc của thì khóa chặt lại.”
Người này vừa vừa nhát gan, nhìn dáng vẻ giận không dám của cô ta cũngleech_txt_ngu khá thúvi_pham_ban_quyen vị.
Quách Hồng Anh nhìn Du Uyển Khanh, cuối cùng rụt đầu vào vỏ ốc của mình.
là trong lòng cứ nghẹn cục tức, khó chịuleech_txt_ngu vô cùng.
Mãi cho đến cô ta thấy chỗ ngồi Cốc không những bịvi_pham_ban_quyen bà nươngvi_pham_ban_quyen chiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất, mà còn bị bà ta sai bảo xoay nhưbot_an_cap chong chóng, vừa mất tiền sức còn bị oán trách, cô mới hiểu ra cái tát mình phải nhận đã là Du Uyển Khanh tay lắm rồivi_pham_ban_quyen.
Từ nay về sau, cô ta phảibot_an_cap liệt Uyển Khanh vào danh sách những không đắc tội.
Hồng Anh tận chứng kiến chỉ trongbot_an_cap vỏn vẹn hai ngày ngắn ngủi, một đóa kiều diễm Cốc Tiểu Như đã trở nên tiều tụyleech_txt_ngu, nhược. Chứng cảnh này, Quách Anh càng thêm kiêng dè Du Uyển Khanh. Cô sợbot_an_cap nàng cũng dùngbot_an_cap những đoạn tương tự lên người mình, cô không chịu nổi sự giày vò đó.
Khi tàu vào ga, Cốc Tiểu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Trời mới biết hai ngày qua cô ta đã sống sót thế nào. Mụ đại nương kiabot_an_cap khác gì một kẻ , hết đòi lại , hễ ta từ chối là bà ta liền ngồi xuống lối đi gào khóc thảm thiết. sắpvi_pham_ban_quyen bị hạ đến phát điên rồi.
Nhóm người Du Khanh xách hành lý đi ra ngoài. bốn người, Quách là kẻ mang nhiều đồ vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba chiếc bọc lớn, một mình cô không xách nổi, cuối cùng vẫn nhờ các nam thanh niên tri khác khiêng giúp xuống xe. ba ngàyleech_txt_ngu chen chúc tàu, không trong lành bên ngoài, Du Uyển Khanh cảm mình thực sự còn sống.
Trương Hồng bước bên cạnh nàng : “ chí Du, giờ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là buổi tối, chúng ta cần tìm nhàleech_txt_ngu khách nghỉ lại một đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sáng mai mới tàu đến huyện Nam Phù.”
khi đi, người văn thanh niên tri thức đã dặn dò họ nghỉvi_pham_ban_quyen lại nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khách cạnh ga tàu một đêm, tám giờ sáng mai mới có tàu huyện Nam Phù.
Du Khanh gật đầu: “Vậy đi thôi.”
ba mươi niên cùng đi huyện Nam Phù, Du Uyển Khanh đi phía trước, vào nhà khách liền lấy thư thiệu ra thuê một phòng. Vì phòng ở nhà khách không đủ, những người đi chậm chỉ có thể ở ghép hai ba người phòng.
Trong họ còn đang thảo luận xem ai ngủ với ai, Du Uyển Khanh đã cửa vào không gian. Việc đầu tiên nàng làm là đi . May mà có khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian, mỗi nàng mượn cớ đi vệ sinh để tắm rửa, nếu giữa mùa hèbot_an_cap nóng nực ở trên ba ngày, người ngợm chắn bốc mùi.
Tại gian nghỉ trong văn phòng tổng đốc thị, tắm xong, nàng ném áo vào giặt, sau đó đun nước sôi pha một bát . Ăn no uống đủ, nghỉ ngơi một lát, nàng thay bộvi_pham_ban_quyen quần áo đã được sấy khô rồi trở lại phòng khách. Không phải không muốn ngủ trong không gian, mà là sợ nửa đêm người đến kiểm tra phòngvi_pham_ban_quyen.
Sáng hôm sau, cả nhóm tàu đến huyện Nam . Khi tới ga huyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã là hơn ba giờ chiều. raleech_txt_ngu khỏi ga, họ liền nghe thấy người dùng giọng phổ thôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không mấy chuẩn xác lớn: “ niên tri về công xã Ninh Sơn hợp ở đây!”
“ niên tri thức công xã Ninh Sơn qua bên .”
họ một nam tuổi và một đại thúc trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niên, cả haibot_an_cap đều là cán bộ công xã, chịu nhiệm đi lại giữa huyện công xã đưa đón thanh niên tri thức. Sau danh đầy đủ, đại mới : “Từ huyện về công xãvi_pham_ban_quyen hơn hai mươi cây số nữa, chúng ta phải đi nhanh một chút.”
Nghe vậy, Quách Hồng Anh trợn tròn mắt: “Phải đi bộ công xã sao?”
Nhiều thanh niên tri thức cũng sững sờ trước tin , ngờ lại không có xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn phảileech_txt_ngu đi bộ? Hơnbot_an_cap hai mươi cây số, đi mất bao lâu?
Đại thúc gật đầu: “Cô còn muốn ngồi như ở trên thành phố chắc?” cười lắc đầu: “Đồng chí nhỏ ơi, đừng mơ mộng nữabot_an_cap, chúng ta chỉ có thể thôi. Đi, đi nào, nhanh cái chân , bỏ hết lýbot_an_cap của cô các cậu xe bò ngoài kìa.”
Cán bộ trẻleech_txt_ngu liếc nhìn họ một cái: “Điều kiện chỉ có thế thôi, nếu không muốn về công xãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh Sơn thì tự lênbot_an_cap văn phòng thanh niên tri thứcbot_an_cap mà tìm cách đổi chỗ hoặc quay về thành phố.”
Đừng làm như tôileech_txt_ngu hiếm lạ các người lắm vậyvi_pham_ban_quyen. Từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoái có thanh niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tribot_an_cap được phân công xã, cứ mười có được bavi_pham_ban_quyen biết làm đã là tốt lắm rồi.
Du Uyển Khanh nhìn về phía đại thúc: “Thưa chú, xe ở đâu ạ? Chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi luôn thôi.”
Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thúc vậy thì cười hì: “Đi, .”
Âu Kiến Quốc hai người họ đi theo đại thúc cũng xách hành lý bám theo. Phía sau vang lên tiếng của Hồng Anh: “Mọi người giúp tôi xách hành lý với!”
Cô ta cuống mức sắp khóc. Âu Kiến và Trương Hồng Kỳ không nỡ nhìn, quay người giúp vác một lớn. , Uyển Khanh thở dài, tiến lên túi hành lý từ tay Trương Hồng : “Đi thôi.”
thật không hiểu tâm lý Quách Hồng Anh là thế nào, bị đòn thì sợ , nhưng hở ra là lại sán lạivi_pham_ban_quyen gần. Chẳng lẽ làleech_txt_ngu chê bị đánh chưa đủ, hay là có khuynh hướng thích ngược ?
Các thanh tri thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết có làm loạn chẳng thay đổi được gì, đành đi theo.
Bên ngoài ga có một lão gia đang đánh xe bò chờ sẵn, thấy người đến, ông dùng tiếng Quảng Đông : “Hành lý để trên, người đi theo sau xe .”
Nhóm thanhvi_pham_ban_quyen niên tri thức này là người phương Bắc, ngoại Du Uyển Khanh ra ai nghe hiểu Quảng, cứbot_an_cap thế ngơ ngác đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại chỗ. Du Uyển Khanh hành lý của mình và Trương Kỳ lên xe, sau dùng tiếng Quảng Đông nói với lão đại gia: “Cảm ơn thúc.”
nàng là người Khách ở tỉnh Quảng, có thể nói cả tiếng Quảng Đông tiếng Khách . Nàng hoàn toàn không lo bị tẩy, vìvi_pham_ban_quyen nguyên chủ hồi nhỏ quả thựcbot_an_cap có theo ông Hạ hàng xóm học tiếng Quảng. Vợ chồng Hạ là người Châu, lúc nguyên chủ thấy hứng thú bám lấy hai ngườibot_an_cap học một thời gian dài, chỉ là phát âm chuẩn, học học rồi bỏ.
Nàng vốn thông minh, học gì cũng , chỉ có tiếngleech_txt_ngu Quảng Đông là không cách chinh phục được, vì sợleech_txt_ngu nói ra sẽ nên cứ giấu kín không ai. Ngoại trừ vợ chồng Hạ Công đã chuyển đi công việcbot_an_cap, không ai biết nàngleech_txt_ngu dở giữa chừng.
Lão đại gia và hai cán bộ công xã đều có chút bất ngờ, không ngờ một niên từ phương Bắc tới lại biếtvi_pham_ban_quyen nói tiếng Quảng Đông: “ chí nhỏ, tiếng của cháu nói lắm.” đại gia khôngbot_an_cap nhịn được khen mộtleech_txt_ngu câu.
Cũng vậy, ánhbot_an_cap mắt ông nhìn nàng trở nên hiền hòa hơn nhiều.
Duleech_txt_ngu Uyển Khanh cười : “Hàng xóm nhà cháu là người Châu, từ nhỏ cháu đã bám lấy họ đòi dạy tiếng Quảng, không ngờ cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày đến.”
Đại nói: “Học thêm được gì cũng là chuyện tốt. Tiếng phổ thông của chúngbot_an_cap tôi đều là sau khi thành lậpbot_an_cap nước mới học đấy, chỉ là nói không được haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho lắm.”
Ông thì còn đỡ, chứ mấy lão già khác trong công xã nói chuyệnvi_pham_ban_quyen ngheleech_txt_ngu còn buồn cười hơn.
“Nghe hiểu là được rồi ạvi_pham_ban_quyen, ngôn ngữ dùng để giao tiếp, giao tiếp không cản chính làbot_an_cap thành .” Du Uyển Khanh bên cạnh bò tán gẫu với đại gia và đại thúc, Hồng Kỳ cũng vui vài câu.
Hành lý của các thanh niên thức đã xếp gọn, lãoleech_txt_ngu đại bấy mới đánh xe bò đi tới. Đi được một , đường xá ngày càng khó đi, khắp nơi là hố lồi lõm, không cẩn thận là có thể trẹo chân nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chơi.
Du Uyển và Trương Hồng Kỳ vẫn bám sát lưng đại và trẻ. Kiến Quốc dù rất mệt nhưng vẫn theo kịp bước chân của ngườivi_pham_ban_quyen. Quách và mấy cô khác tụt lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy lần, khiến mọi người cứ phải dừng lại chờ.
Xe bò dừng lại, cán bộ nhìn họ: “Đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáu giờ rồi, ăn chút đi rồi còn tiếp. Chúng ta phải cố gắng về đến công xã trước mười giờ .”
“Phải lâu vậy ?” Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp khóc đến nơi. Cốc Như cũng khá , trông cô ta vô ớt, rụt nhìn cán trẻ: “Tôi chúng tôi thật đi hết nổi rồi, cóleech_txt_ngu thể xe bò không?”
Cánvi_pham_ban_quyen bộ trẻ liếc Cốc một cái: “Nghĩ gì thế? Trên xe bònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao nhiêu hành lý đã nặng lắm rồi, thêm cô nữa không phải làm con trâu mệt chết ?”
Anh thản nhiên nói: “Mười người cô cộng lại cũng chẳng làm lụng giỏi bằng một trâu đâu.”
Hành trình kéo dài mãi đếnleech_txt_ngu mười giờ đêm cả nhóm mới tới nhàleech_txt_ngu khách công xã Ninh Sơn. Người cán bộ trẻ rõ vẻ mệt nhìn họ: “Các đồng chí cứ nghỉ ngơi tại nhà khách trước, giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mai đến Thanh tri thức công xã. Lúc các đồng chí sẽ biết mình được phân đại nào, rồi theo người của đại đội đó về.”
Dặnleech_txt_ngu xong, anhleech_txt_ngu ta cùng người ông trung niên đi, chỉleech_txt_ngu còn ông lão đánh xe nán đợi họ mang hết xuống mới đánh xe đi khuất.
Nhà khách không có đủ phòng riêng, cuối cùng họ phải chia nhau ba người phòng, ở tạm cho qua chuyện.
Uyển Khanh ở cùng Hồng Kỳ, còn Quách Hồng Anh thì như cái đuôi không rời, cứ nhất quyết chen vào ở chung. Trương Hồng Kỳ thấy cô ta trưng ra vẻ mặt khuất thương, bèn kiến Du Uyển Khanh rồi mới đồng ý cho vàoleech_txt_ngu.
Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng nói khẽ: “ cùng Quách Hồng Anh còn là ở với Cốc Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như.”
là cái đồ phiền phức.
Du Uyển Khanh chẳng mấy bận tâm, chỉ là một đêm mà. Chỉ cần Quách Hồng Anh ngoãn, không gây ồnbot_an_cap ào, cứ coi như không khí là được, chuyện gì cũng dễ thương lượng.
Cô hề hay biết rằng, từ vềleech_txt_ngu sau, cứ hễleech_txt_ngu có mặt ở đó Quách Hồng chẳng bao tiện làm loạn, miệng như bị không dám nói bừa, ngoan đến lạ kỳleech_txt_ngu.
Hồng Anh sự sợ Du , nhưng trong thâm mâu thuẫn cảm thấy cô rất lợivi_pham_ban_quyen hại nên muốn tiếp cận. Ông nội dặn, xuống nông rồi phảileech_txt_ngu kết với những có ánh mắt ngay thẳng và bản lĩnh, họ làm gì thì mình cứ làm theo, chắc sẽ không saivi_pham_ban_quyen.
Thế nhưng thế nào là ánh mắt ngay thẳng? Cô hiểu. chỉ biết Du Uyển Khanh đánh nhau giỏi, Hồng Kỳ thì cao ráo, qua đã thấy không dễ chọc vào, cũng là người cừ. Cô cảm thấyvi_pham_ban_quyen Hồngvi_pham_ban_quyen Kỳ và Du Uyển Khanhvi_pham_ban_quyen chính là kiểu mà ông nội đã nói.
Giờ đây cô hối hận chết đi được vì trên tàu đã lời tội Uyển Khanh, vậy cô phải mặt dày bám lấy họ. Dùleech_txt_ngu sao nữa, đủ loại cảm xúc phức tạpleech_txt_ngu đan xen cô càng thêm nhát cáy, chẳng dám ho he gì, nhờ mà ba người qua một đêm bình vô sự.
Sáng hôm sau, khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang đợi phân bổ tại Ban Thanh niên tri thức, Trương Hồng Kỳ nói nhỏ: “Giá màleech_txt_ngu được phân cùng đội với cậu thì biết mấy.”
Du Uyểnvi_pham_ban_quyen Khanh đáp: “ vọng vậy.”
Trương Hồng là người khá , bảo vệ người mình thân thiết lại cư xử chừng mực, Du Uyển Khanh có thiện cảm với cô.
Lần này có ba mươi sáu thanh niên thức, được năm đại đội khác nhau.
Du Uyển Khanh, , Quách Anh, Trương Hồng Kỳ cùng vớibot_an_cap Cốc Tiểu Như, Trử Minh, Lý Quốc về đại đội Ngũ Tinh.
Người của đại Ngũ Tinh đến đón đại đội trưởng họ, một người đàn trung niên chừng bốn mươi , khoảngleech_txt_ngu một bảy, dáng gầy gò, nước da đen sạm, trông có là khó gần.
Ông nói bằng tiếng Đông: “Ai được về đại Ngũ Tinh thì đi theo tôi.”
Nói đoạn, ông chẳng buồn quan tâm đám thanh niên này có nghe hay không, cứ thế tựvi_pham_ban_quyen bước ra khỏi văn phòng.
Du Uyển Khanh đi được vài bước thì thấy nhóm Âu Kiến Quốc vẫn còn ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, liền lên tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Đi thôi, người vừabot_an_cap chính là đại đội của chúng ta đấy.”
Bên ngoài vănleech_txt_ngu phòng đã có xe , họ xếp hành lênbot_an_cap xe rồi lặng theo sauvi_pham_ban_quyen đại đội .
Cách văn phòng không xa cửa hàng cung tiêu, đại đội trưởng dừng bướcleech_txt_ngu quay lại nhìnvi_pham_ban_quyen họ: “ đồng chí mươi phút, mua xong đồ đạc rồi về đại đội. mai phải bắt đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm việc , không có thời gian cho các đồng sắm đâu.”
Thấy người vẫn ngơ ngác, Du Uyển đành sắm vai thông dịch viênvi_pham_ban_quyen.
Đại trưởng có chút bất ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhìn Du Khanh hỏi: “Cô biết tiếng Quảng sao?”
Du Uyển Khanh gật đầu: “Biếtbot_an_cap một chút ạ.”
Đại đội trưởng mỉm cười: “ chút cũngbot_an_cap , sợ mấy đứa nghe không hiểu, chẳng biết tiếp thế nào.” Nói xong ông thở dài tiếngleech_txt_ngu: “Đưaleech_txt_ngu mấy đứa miền Bắc các côvi_pham_ban_quyen cậuleech_txt_ngu về Nam này, ngôn ngữ bất đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giao tiếp thật khó khăn.”
Dứt lời, ông ngồi xổm xuống đất châm thuốcbot_an_cap lào.
Du Khanh không có gìvi_pham_ban_quyen cần mua, cũng ngồi xuống đại đội trưởng chuyện: “Chú đại đội trưởng ơi, đại đội Ngũ Tinh có nhiêu thanh niên tri thức ạ?”
“Trước đó bảy nam và ba , thêm các cháu nữa là bảy người.”
Uyển Khanh lại hỏi: “Tất cả ở trong điểm thanh niên tri thức ạ?”
Đại đội trưởng lắc đầu: “Có hai nam thanh niên tri thức không ởleech_txt_ngu đó.”
“Hiện tại điểm niên thức nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nam, ba nữ, đứa chắcbot_an_cap chắn sẽ rất chật chội. Tranh lúc chưa bận rộn, phải xây thêm mấy gianbot_an_cap phòng, nếu các cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có chỗvi_pham_ban_quyen ở đâu.”
Vừa rồi người ở phòng có nói, vẫn sẽ có thanh niên chuyển đến. Nghĩ đến đây, đại trưởng chỉ chửi thềbot_an_cap. đám thanh niên tri thức ở đội ông nhân phẩm đều khôngleech_txt_ngu vấn đềbot_an_cap gì, cũng không chuyện, chỉ có điều việc chậm như , nhìn mà cả răng.
Du Khanh không muốn ở chung với người khác, cô suy nghĩbot_an_cap chút rồi hỏi: “Chú đại đội , có nhà nào trống không ạ? Cháu có thể thuê, cháu không quen ở chung vớivi_pham_ban_quyen người.”
Đại trưởng đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt quan sát Du Uyển Khanh, cô gái này xinh đẹp quá mức, chẳng cha mẹ cô nghĩbot_an_cap gì mà xuống nông thôn thế này.
“Không có , cháu có thể tự bỏ tiềnvi_pham_ban_quyen xây một gian phòng cạnh thanh niên tri thức. sau này cháu về thành phố, căn phòng đó sẽleech_txt_ngu thuộc về đại đội.” dường như vô tình hỏi: “Nhìn vẻ ngoài là biết cháu được đình nuông chiều từ bé, sao họ lại nỡ để cháu đây?”
Duvi_pham_ban_quyen Uyển Khanh mỉm cười nhạt: “Cháu tốt nghiệp cấp ba năm ngoái tìm được việc làm, vừa hay có trào động thanh niên về thôn nên cháu thôi ạ.”
Trò với đại đội trưởng một lúc thì người cũng lần mua đồ xong đi ra. Đại đội trưởng chỉ bưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cả nhóm, ai cần đánh điện tin bình an khẩn trương đi ngay.
Chỉ có vài người đi đánh điện tín, còn lại quyết định ổn định chỗ ởleech_txt_ngu rồi mới viết thư. Duvi_pham_ban_quyen Uyển Khanh gửi tín cho cha mình.
“Đã đến, đừng lo, ổn định xong sẽ thư.”
xã Ninh Sơn cách đại độivi_pham_ban_quyen Ngũ Tinh năm cây , đi bộ mất hơn một tiếng đồng hồ. họ tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được điểm thanh niên tri thứcleech_txt_ngu củabot_an_cap đại Ngũ Tinh thì đã hơn giờ .
Điểm thanh niên tri thức nằm ngay chân núi, gồm năm gian xây liền nhau. Gian ở là nhà bếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và phòng ăn, hai bên trái , gian bên phải dành cho nữ.
Đại đội trưởng chỉ một gian phòng bên phải nói: “ đang trốngleech_txt_ngu, bốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ thanh thức các cháu ở tạm đó .”
“Ba nam thanh niên tri thức thìbot_an_cap phòng bên trái, vẫn còn giường trống, các thu xếp nhau.”
Dứt lời, một ngườileech_txt_ngu đàn ông vội vã chạy về. Anh ta cao , vạm vỡ, mặt chữ điền, đôi mắtvi_pham_ban_quyen to, mỉm cười nói với đại đội trưởngvi_pham_ban_quyen: “Đại đội trưởng, tôi về muộn .”
Nói xong, anh ta mở khóa hai gian phòng, nhìn ba người Kiến Quốc: “Mỗibot_an_cap phòng đều cóvi_pham_ban_quyen giường trống, các đồng chí tự chọn chỗ ở nhé.”
Đại đội thiệu với cả nhóm: “Đây là Lục Quốc , thuộc nhóm thanh tribot_an_cap thức đợt đầu, cũng người trách của điểm thanhleech_txt_ngu niên tri thức này.”
“Các cháu có chuyện thì cứ tìm cậu ấy.”
xong, ông quay sang nhìn Du Uyểnbot_an_cap Khanh: “Đồng Du, cháuvi_pham_ban_quyen cứ thu xếp xong , tối nay nhà chú một chuyến bàn chuyện xây phòng.”
Trương Kỳ nghe vậy liền nhìn sang Uyển Khanh: “ muốn xây phòng riêng à?”
Du Uyển Khanh ừ một tiếng: “Sau này có thêm đến nữavi_pham_ban_quyen mà.”
Chỉ một câu nói giải thích hết mọi chuyện cần thiết.
Trương Kỳ nhìn đội trưởng: “Đại đội trưởng, cháu cũng muốn xây phòng dọn ra ở riêng.”
Quách Hồng Anhbot_an_cap cũng vàng hùa theo: “Cháu muốn xây phòng ra ngoài ạ.”
“Tự tiền túi thì đội sẽ cấp đất , nhưng về thành phố thì nhà thuộc về đại đội.” Đại đội trưởng nói rõ ngọn ngành, ông sẽ không ngăn cản bất kỳ ai muốnleech_txt_ngu tự nhà. thanh niên tri thức vốn nằm ở chân núi, quanh toàn đất khô cằn, trồng trọt khôngvi_pham_ban_quyen năng suất, đất rộng mênh mông, họ xây ở đâu cũngvi_pham_ban_quyen .
Cốc Tiểu Như không ngờ cả ba người họ đều muốn dọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ở. Cô ta cũng muốn thế, nhưng trong túi nhiều, không dám tiêu xài bừa bãi. Cô ta rụt rè sang Trử Minh, thấy anh không hề đả động gì đến chuyện dọn ra, lúc này mới yên tâm.
Đại độileech_txt_ngu trưởng dặn tiếp: “Lát có người mang phần lương thực định cư của niên thức mớileech_txt_ngu đến, gồm hai mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoai lang, cân lương thực phụ, mười cân đậu. Số lương thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này các cháubot_an_cap phải cho đếnleech_txt_ngu tận vụ chia lương thực mùa hè đấy.”
“Nếu ai chưa theo chiếu hay chiếu cỏ bảo Lục Quốc Hoa đưa sang nhà Trần Thúc mà đổi.”
Dặn dò xong xuôi, đại đội trưởng mới rời đi.
Căn phòng mà nhóm Du Uyểnleech_txt_ngu Khanh có chữ , hai bên trái phải đặt ba chiếc giường gỗ đơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộng mộtvi_pham_ban_quyen mét hai, căn phòngleech_txt_ngu nàybot_an_cap dành cho sáu ở.
Đợi đến khi Du Uyển Khanh mua chiếu về, dọn dẹp xong giường chiếu thì đã mười một giờ . thực họ cũng được đưa . tạm thời phải chung, Du Uyển Khanh lấy ra một phầnbot_an_cap khoai lang và lương phụ đưa cho Lục Quốc . Hồng Kỳ và Hồng thấy cũng theo cô.
Gần hai giờ, mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ởvi_pham_ban_quyen niênbot_an_cap tribot_an_cap lần lượtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm về. Lục Quốc Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã nấu xong cơm . Món chính là cháo khoai nấu cùng lương thực phụ, ngoài ra trênvi_pham_ban_quyen bàn còn hai đĩa men lớn đựng lá khoai lang đậu quả. Đó chính là phần ăn trưa nay của mọi người.
Ghép hai chiếc bànleech_txt_ngu bát tiên là đủ chỗ cho mười lăm người ngồi. Trước khi dùng bữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lục Quốc Hoa đề nghị mọi người giới thiệu để làm quen với nhau.
Trong số các nam thanhleech_txt_ngu niên thức cũ, ngoài Lục Quốc Hoa đến từ tỉnh Tứ Xuyên, còn Chu Niên và Chung Dưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lương đến từ vùng Tây Bắc, Thanh đến Thượng Hải, và Trương Thiếtleech_txt_ngu Sinh đếnleech_txt_ngu Quảng Châu.
Về phía , có Khánh Mai đến Thượng Hải, Hà Tiểu đến từ Cáp Nhĩ Tân, vùng Bắc, và Vương Ngọc đến từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiều Châu, tỉnh Quảng Đông.
Nhómbot_an_cap của Du Uyển Khanh cũng lần lượt giới thiệu. số mới đến, ngoại trừ cô là người thành phố Dương, những người còn lại đến Bắc Kinh.
Quốc Hoa mỉm cười nói: “Còn có thanh niên tri thức nữa dọn ra ngoài ở riêng, một người tên là Hoắc Từ, người kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Lý Văn Chu, họ đều Bắc Kinh cả.”
“Đồng chí Lý Văn Chu hai ngày nay xin nghỉ, không có mặt đại đội.”
nghe thấy tên Lý Văn Chu, đôi mắt Hồng Anh chợt bừng lên. Cô ấy nhiên đứng phắt dậy: “Anh Văn Chu thực sự ở đội sao?”
Trời mới biết lúc nãy không thấy anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn Chu số niên tri thức , lòng cô ấy đã sợ hãi đến .
Cô ấy xuống nông thôn chính là vì anh Văn Chu, nếu không người thì việc ấy đi chuyến này còn có ý nghĩa gì nữa.
Quách Hồng Anh ngồi ngay cạnhleech_txt_ngu Uyển Khanh, nên cô lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong cảm của người này.
Hóa ra là vì thanh mai trúc mã mà xuống nông thôn.
Lục Quốc Hoa tò mòvi_pham_ban_quyen nhìn Quách Hồng Anh: “Đồng chí Quách quenbot_an_cap biết đồng chí sao?”
Quách Hồng Anh mỉm cười gậtleech_txt_ngu đầu: “Tôi và anh Văn Chu là hàng xómbot_an_cap, hai nhà có thâm giaovi_pham_ban_quyen rất tốt, chúngbot_an_cap tôi cùng nhau lớn lên nhỏ.”
Sau này cô ấy còn muốn gả cho Văn Chu nữa.
Thấy Quách Hồng Anh khi nhắc đến Lý Văn Chu thì mặt đỏ hồng, các thanh niên tri thức lại nhớ đến việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Văn đang tìm hiểu ghi điểm viên đại đội là Diệp Thục Lan, bọn bắt đầu đánh hơi thấy tin bát quái.
Cả Du Uyển Khanh vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trương Hồng Kỳ nhận ra bầu khí có không đúng. Chẳng lẽ anh chàng của Quách Hồng Anh cóbot_an_cap vấn đề gì sao?
Lục Quốc Hoa lo lắng lát nữa sẽ xảy chuyện, vội vàng cười : “Mọi người mau ăn cháo đi.” Anh ấy cóvi_pham_ban_quyen ngại ngùng : “Trước đây tôi chưa cơm, sau xuống nông thôn mớibot_an_cap học được nửa năm, chỉ biết nấu cháo và xàovi_pham_ban_quyen vài mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rau xanh, người ăn tạm nhé.”
Ở nhà anh , việcleech_txt_ngu đều được phân chia rõleech_txt_ngu ràng, anh ấy chịu nhiệm dẹp và nặng, nên kỹ nướng thực sự chỉ mới bắt đầu học từ khi xuống nông thôn. Không ngờ bản thân lại có năng khiếu, mới nửa năm đã cách nấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài món ăn.
Trong tiếng nói cười của mọi người, cơm cuối cùng cũng kết thúc.
Ở thanh thức, thường ai nấy tựleech_txt_ngu rửaleech_txt_ngu bát mình, còn đến lượt ai nấu cơm thì người đó chịu tráchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệm rửa sạch nồi và đĩa đựng thức ănleech_txt_ngu.
Buổivi_pham_ban_quyen tối, dưới sựleech_txt_ngu dẫn dắt Quốc Hoa và Vương Ngọcbot_an_cap Bình, ba người họ cùng đến nhà đại đội trưởng để bàn bạcvi_pham_ban_quyen việc dựng nhà.
đại đội trưởng là nhà vách đất, nhưng rộng. Ngoài gian chính ở giữa, hai bên trái mỗi bên có bốn gian phòng, trước còn có hai phân tự lưu, cả đều được vây lại bằng hàng trenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khi họ bước gian chính, liền thấy đại đội trưởng đang tròbot_an_cap với một nam thanh niên trẻ tuổi.
Lục Hoa vừa vào đã cười chào: “Đại đội trưởng, tôi dẫn đồng chíleech_txt_ngu Dubot_an_cap và các bạn đến để bàn chuyện dựng nhàleech_txt_ngu ạ.”
người đang nói chuyện cùng quay đầu nhìn lại, Du Uyển Khanh tức bị gương mặt của người thanh niên bên cạnh trưởng thu hút.
Làn da anh trắng trẻo, ngũ tinh tế và sắc nét, đôi mày kiếm sáng, đen môi đỏ, khóe môi khẽ nhếch lênleech_txt_ngu đang cười nhưng thực chất trong mắt lại ẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứa ba phần lạnh lùng. Đôi bàn tay dài nõn, khớp xương rõ ràng, tựa như tác phẩm thuật hoàn mỹ được bàn tay người thợ bậc thầy tỉ mỉ khắc nên.
Trong cô một tiếng nói đang gào thét, đôi tay thật đẹp, nếu có chạm vào thìleech_txt_ngu tốt mấy, nếu có thểleech_txt_ngu nắm lấy lần thì hay quá.
Cả mặtbot_an_cap, đôi mắt và con người anh đều hoàn toàn đúng gu thẩm mỹ của . anh có nửa điểm tổn thương, chắc côvi_pham_ban_quyen sẽ đau lòng hồi lâu mất.
Sở thích lớn nhất của cô ở kiếp trướcvi_pham_ban_quyen ngắm trai gái đẹp, cô có bè xinh đẹp ở trên thế giới.
người trước mắt này tuyệt đối là “cực ” hoàn hảo nhất cô thấy.
Hoàn đến mức cô muốn đem anh đi giấu cho riêng mình.
“Đồng chí Hoắc, anh cũng ở đây à.” Lụcleech_txt_ngu Hoa hơi bất , không nghĩ sẽ gặp Hoắc Lan ở này.
Hoắc Lan Từ gật đầu: “ đến trưởng nói chút chuyện.”
Nói xong, tầm anhvi_pham_ban_quyen dừng lại Du Khanh. Đôi hạnh lấp lánh, làn da như sứ , đôi môi không tô mà đỏ.
Chỉ một cái liếc mắt, anh đã đôivi_pham_ban_quyen mắt của cô thu hút. Thật sự rất đẹp, vừa đen vừa , như hai ngôi sao rực rỡ nhất trên bầu đêm.
Không ngờ lại cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nỡ để một cô gái xinh đẹp ngời như này xuống nông thônbot_an_cap.
Đúng là đầu óc có đề .
Vợ của đại đội trưởng mỉm cười mời Uyển Khanh và mọi người ngồi nói chuyện.
Đại đội trưởng hỏi Du Uyển Khanh: “Hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong đội có hai loại nhà vách , loại thấp hơn giống như điểm niên tri thức, chỉ có một .”
“Còn loại nữa giống như nhàbot_an_cap tôi, tường xây cao hơn, trong phòng dùng gỗ dựng một gác nhỏ, nhưngleech_txt_ngu loại này cần khá nhiều gỗ , nong cũng tốn hơnvi_pham_ban_quyen một chút.”
Nói xong, bảo vợ dẫn đám người Du Uyển Khanh vào phòng xem thử.
Uyển Khanh từng thấy loại gác nhà đất này, người phương thực chất gọi là “cái lán”.
Quách Hồngbot_an_cap nhìn cái thang gỗ bên cạnh, rồi chỉ lên gác lửng : “Bác gáibot_an_cap ơi, trên này ở được ạ?”
Vợvi_pham_ban_quyen đại độivi_pham_ban_quyen mỉm cười gật đầu: “ được chứ, mà để đồ cũng được.”
Du Uyển Khanh đứng một bên sắm vai chiếc máy phiên dịch vô cảm, đối mặt với vợ đại trưởng và Quách Hồng Anh nói chuyện liến thoắng, miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô cũng không nghỉ giây nào.
Hoắc Lan Từ nhìn từ chính sang, vừa vặn thấy được cảnh tượng này. Trông bộ dạng dở khóc dở cười của Du Uyển Khanh, anh không nhịn được mà khẽ môi, phần lạnh lùng đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt dường như cũng tan chảy cười .
Trương Hồng Kỳ nhỏ giọng cô: “Chúng cũng làm gác lửng sao?”
Du Uyển Khanh lắc đầu: “Có gác lửng sẽ khiến không gian một thấp đi rất nhiều, ánh cũng không tốt.” do quan trọng để cô dựng nhà là một không gian riêng tư để thuậnleech_txt_ngu tiện ra vào thị không gian.
đêm sẽ vào trong không gian để nghỉ ngơi.
“ hai người muốn làm gác lửng cũng được thôi.”
Hai người nhìn nhau, cuối cùng đều từ bỏ ý định làm gác lửng.
Đại đội trưởng nghe thấy họ khôngleech_txt_ngu gác lửng, liền cười với Hoắc Lan Từvi_pham_ban_quyen: “Cậu lúc đó cũng xem rồi từ chối y hệt nhưbot_an_cap .”
Lan Từ mỉm nhẹleech_txt_ngu: “Với mà nói, ở một mình thì không cần gác lửng.”
“Nếu muốnleech_txt_ngu ở rộngvi_pham_ban_quyen rãi chút thì chỉ cần một nền lớn hơn, xây nhà là .”
Tiếng Quảng Đông của anh rất chuẩn, giọng nói lạnh mang theo vài trầm đầy tính. Điều này khiếnvi_pham_ban_quyen một “conleech_txt_ngu nghiện” nhan sắc, đôi tayleech_txt_ngu vàbot_an_cap giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nặng như Du muốn ngất ngườileech_txt_ngu đàn ông này mang về giấu đi.
Để mỗibot_an_cap ngày anh hát cho cô nghe.
Đại đội nhìn ba nữ chí: “Đồng chí Hoắc và đồngbot_an_cap chí Lý xây căn bếp, một phòng ngủ, tắm nhỏ cộng một nhà vệ sinh, tổng cộng là ba mươi lăm mét vuông, sàn lát gạch xanh, tính cả sau năm mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệ.”
“Số tiền chủ yếu là để mua ngói, xà vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạch xanh, còn đất làm vách thì dùng của làng.”
Bây giờ đều phải lên công ty lâm sảnvi_pham_ban_quyen huyện để muabot_an_cap, lại còn vận chuyển về, không tốn chút tiền thì không xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc được.
Du Uyển Khanh nói: “Cháu cũng làm quy cách giống như đồng chí vậy. Chỉ là gạch xanh các thứ phảileech_txt_ngu nhờbot_an_cap đại độibot_an_cap giúp đỡ ạ, cần bao nhiêu tiền bác cứ bảo cháu, cháu một .”
“ của đồng chí mới xây đượcvi_pham_ban_quyen tháng trước, cháu xây kiểu như cậu ấy thì đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm mươi tệ nhé.” Đại đội trưởng nói: “Hai cháu nếu cũng muốn xây giống vậy thì đưa số tiền như thế.”
Ba người năm mươi đồng cho đại đội trưởng xong thì đi cùng đámleech_txt_ngu người Lục Hoa. Hoắc Lan Từ một bên đột nhiên đứng dậy, nói: “Chú đội trưởng, cháu cũng về đây, mai phải đi .”
đội trưởng đầu: “Đi đi, chuyện cháu nóileech_txt_ngu chú nhớ rồi, chú sẽ cách.”
Hoắcbot_an_cap Lan Từ cầm đèn đi phía sau mấy người, tầm mắt cứ đặt trên ngườileech_txt_ngu Uyển Khanh, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu sao cứ thấy lưng hơi quen, như gặp ở đâu . Tuy cô đã che giấu nhưng nhìn cách đi đứng, anh có thể nhận là có võ. Điểm thanh thức mới tới một người như vậy khiến anh thể cảnh giác.
Trên đường về, Lục Quốc Hoa và Vương Ngọcbot_an_cap Bình kể cho ba người họ nghe, xuất vào mùa hè đầu làm từ sáng, tám giờ về , chín giờ lại làm, mười một giờ rưỡi nghỉ trưa. Chiều làm, sáu giờ nghỉ, bảy rưỡi tập trung ở sân phơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họp đại hội.
Lúc vào mùa gấp gáp, tám giờbot_an_cap được về sáng mà phải mang đồ ra đồng, ăn xong làm , một giờbot_an_cap chiều bắt đầu làm việc, sáu giờ nghỉ.
Đến mùa đông giờ mới sáng, sáu giờ tối trời đã tối nên giờ giấc đi làm không giống mùa hè. Mùabot_an_cap đông bảy sáng làm, mười một giờ nghỉ, chiều một rưỡi làm, năm rưỡi nghỉ.
Bốn giờ rưỡi sáng, tiếng chuông của đội sản xuất vang lên, Du Uyển Khanh Trương Kỳ nghe tiếng chuông vộileech_txt_ngu vàng dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay, Quách Anh vẫn rúc chăn dậy. Trương Hồng Kỳ nghĩ ngợi rồi tiến lên gọi người: “Dậy mau, hôm nay ngày đi làm, không đượcvi_pham_ban_quyen muộn.”
Quách Hồng Anh bầm mấy câu rồi trở mình tiếp, ai được phá cô ta ngơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trương Hồng thấy ra tay lay mạnhbot_an_cap nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên giường cứ như không nghe thấy, vẫn ngủ say .
Du Uyển Khanh đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net răng rửa mặt về thấy Trương Kỳ vẫn , cô tiến mấy ghé sát tai Quách Hồng Anhbot_an_cap nói: “Quách Hồng Anh, chí Lý Văn Chu đến kìa.”
Quách Hồng đang mộng du gặp Chu Công nghe thấy tên Lý Văn thì tỉnh ngồi bật , cô ta chộp lấybot_an_cap Trương Kỳ đang ngớ người mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi: “ Văn Chu thật à?”
Trương Hồng Kỳ nhìn Du Uyển Khanh tết tóc rồi lắc : “ chí Lý Văn khôngvi_pham_ban_quyen đến, chỉ là cô sắp muộn giờ làm rồi.”
Nói xongleech_txt_ngu cô cũng thèm quản người này nữa, vội đi đánh răng rửa mặt. Cốc Tiểu Như đã chuẩn bị xong xuôi ngồi bên nhìn ba người, ánh mắt đầy vẻ u ámleech_txt_ngu. Cô ta biết rõ nếu mình không tự dậy thì dù là Du Khanhbot_an_cap hay Trương Hồng Kỳleech_txt_ngu cũng chẳng ai gọi mình. Cô không hiểu trên Quách Hồng Anh đã chọc giận Du Uyển Khanhvi_pham_ban_quyen, sao Du Khanh còn để cô ta theo. Bị dở hơi àvi_pham_ban_quyen?
Du Uyển Khanh cảm nhận được cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nhìn mình, xoay người lại vừa vặn bắt gặp ánh mắt thâm ác của Cốc Như. Cô nhướn mày, cười lạnh trong , ra là một con bọ độc. Chẳng biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta định bàybot_an_cap trò gì đây.
Du Uyển thấy tính cách mình rất kỳ lạ, nếu đốivi_pham_ban_quyen đầu trực diện, đánh trận có khi chuyện. Nhưng nếu chơi xấu sau lưng, sẽ xử chết kẻ đó.
Quách Hồng Anh có gì đều viết hết lên mặt, hạng người này tuy đắc tội người khác nhưng sẽ không chơi trò ám toán. trọng nhất là Quách Hồng Anh tuy nhát gan nhưngleech_txt_ngu da mặt lại dày, cứ mặt dày màybot_an_cap bámbot_an_cap sau, ta chẳng làm gì, chẳng lẽ lại đánh trận nữa. Nghĩ lạibot_an_cap, hình như cũng được.
Quách Hồng Anh còn muốn ngủ tiếp nhưng Trương Hồng Kỳ và Uyển Khanh đã chuẩn cửa, cô ta vội vàng đánhleech_txt_ngu rửa mặt, xỏ giày đuổi theo: “Mấy ngườivi_pham_ban_quyen chẳng đợi tôi gìbot_an_cap .”
Du Uyển : “Chúng tôi phải mẹ cô, saoleech_txt_ngu phải đợi.”
“Ngày maibot_an_cap cô còn ngủ say như chết, chúng tôi sẽ không gọi đâu.” Trương Hồng Kỳ cảm thấy Quách đã xuống nông thôn phải tuân thủ quy tắc. Bọn họ cũng chẳng dậy sớm, nhưng có được không? Trước kia ở nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có bố mẹ trai nuôngvi_pham_ban_quyen chiều, giờ xuống đây rồi, mọi việc phải dựa vào chính mình, việcbot_an_cap gì làm được, việc gì , đều phải rõ ràng.
Quách Hồng Anh nghe vậy lập tức xìu , nhỏ giọng nóileech_txt_ngu: “Tôi mai cố dậy sớm.”
ta sợ đơn, lại không muốn đi Tiểu Như, sợ bị Khanh và Trương Hồng Kỳ bỏ , xemleech_txt_ngu ra ngày mai phải dậy , không được lười nữa.
Đại đội Ngũ Tinh có tổng cộng 13 đội sản xuất, mỗi đội đều có phơi , nhóm Du Uyển Khanh được phânvi_pham_ban_quyen vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội xuất số 10 làm việc. Họ vừa đến sân phơibot_an_cap đã gây ra trận xôn . nói đợtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này có một nữ niên tri thức rất đẹp, dân làng ban đầu không để tâm, đẹp đến mấy chẳng còn đẹp hơnvi_pham_ban_quyen Tú kế toán của họ saobot_an_cap. Giờ thấy người thật, họ mới biết nghĩ trước mình ngu ngốc nhường .
Đám thanh gương mặt rạng rỡ động lòng của Du Uyển Khanh, ánh mắt không tự chủ được về phía cô. Đàn bà conbot_an_cap gái thìleech_txt_ngu mấy cô, vì vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp của cô mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính kích quá mạnh, biệt là bà đại nương có tuổi, họ thấy khuôn mặt thu hút sự ý như vậy không phải là người an phận. Họ lạivi_pham_ban_quyen thích Trương Hồng Kỳ, caobot_an_cap lớn thô kệch, nhìn là biết làm được việc. Họ cũng không Cốc Tiểu Nhưbot_an_cap và Quách Anh, nhìn là biết cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái xinh đẹp nhất kia, đều là hạng chỉ để ngắm chứ biết làm việc.
Bất kể họ bàn tán ra sao, Du Uyển Khanh đều như không nghe . liếc nhìn Hoắc Lan Từ cũng đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi bật giữa đám đông. Không ít nữ xã viên tuổi đang lút nhìn anh, nhìn một hồi là mặt. Chậc, đúng là bắt mắt thật. nhiên, thứ hoàn mỹ thì nên cất kỹ đi, không thì sẽ bị nhiều kẻ dòm .
Hoắcvi_pham_ban_quyen Từ nhìn sang, hai bốn mắt nhìn nhau, hơi lộ ra nụ cười nhạt. Vốn dĩ cô đã đẹp, nụvi_pham_ban_quyen cười này khiến mấy gã thanh niên nhìn thấy đều đỏ mặt, tim đập nhịp. Hoắc Từ thản nhiên dờivi_pham_ban_quyen mắt đi.
Đội sản xuất phân chia nhiệm vụ theo điểm công, mỗi người địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong ngàyleech_txt_ngu mới được nghỉbot_an_cap. Nữbot_an_cap thanh niên tri thức mới việc 4 điểm , nam 6 điểm công.
Bây giờ cuối tháng , tương chín sớm đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể hoạch, Du Uyển Khanh và Vương Bình ở điểm tri thức được phân đi gặt đậu tương. Trương Hồng và Mai đi háinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lá dâu, Cốc Tiểu Như và Hồng Anh đi cùng Hà Tiểu Viện hái đậu xanhleech_txt_ngu.
Du Uyển Khanh tò hỏi đội trưởng: “Lữ đội , đã là được giao, nếu tôi làm xong thì chiềuvi_pham_ban_quyen có cần làm nữa không?”
Lữ đội trưởng một người đàn gầy tầm hơn hai tuổi, anh cười nhìn Du Uyển Khanh: “Lúc nào hoàn thành vụ thì lúc thể nghỉ.” Phải gặt bốn phần đậu tương mới lấy được bốnvi_pham_ban_quyen điểm công, cô thật sự nghĩ điểm công dễ lấy thế sao.
Đến ruộng đậu tương mớivi_pham_ban_quyen ruộng của Hoắc Lan Từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm ngay cạnh, Du Uyển Khanh thầm nghĩ một anh chàng đẹp trai này mắt, cô việc không nổi thì sao? Một thanh niên thức kèm một người mới, nên Vương Ngọc Bình đến ruộng tận tìnhleech_txt_ngu dạy Du Uyển Khanh cách gặt đậuvi_pham_ban_quyen.
Du Uyển Khanh là người thông minh, nhìn qua là biết ngay, chỉ là lúc mới bắt đầu hơi chậm, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư thế cầm nắm rất chuẩn. Vương Ngọc Bình thấy vậy vội hỏi: “Đồng chí Du, trước đây làm việc này rồibot_an_cap à?”
Lần Vương Ngọc Bình gặtleech_txt_ngu đậu, tư thế cầm nắm đều sai, phải để người đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấyvi_pham_ban_quyen mới học được. Du Uyển lắc đầu: “Chưa ạ, vừa nãy chị dạy em đấy , lẽ nàobot_an_cap sai?”
“Không sai, sai, chính thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, em phải thận , đừng để đứt tay.” Vương Ngọc Bình chỉ sợ Uyển Khanh làm đôi tay xinh đẹp bị rạch một vết. Cô đứng quan sát một látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hiệnleech_txt_ngu Du Uyển Khanh không chỉ học được thật mà độ còn nhanh dần. Người với người không so bì , không thìleech_txt_ngu sẽ tự chán ghét mìnhleech_txt_ngu mất. Mà đúng, phải chán ghét mình? Phải chán ghét bố mẹ sinh mình ra ngốc thế này chứ.
Hoắc Từ vẫn luôn ý hình bên , thấy không có chuyện gìleech_txt_ngu mớileech_txt_ngu gặt đậu. Tám giờ đúng, Vương Ngọc Bình gọi Du Uyển Khanh về điểmleech_txt_ngu thanh niên tri thức ăn sáng. sang Lan Từbot_an_cap, thấy anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn đang làm việc.
Ngọc Bình nói khẽ: “ chí Hoắc ngày nào mang theo lương khô để ăn.”
Uyển thầm nghĩ, ngày mai mình cũng sẽ mang theo lương khô. Tuy rằngvi_pham_ban_quyen thanh niên tri thức đây khôngleech_txt_ngu xa, nhưng cô thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự không muốn chạy đi chạy lại.
Mang theo lương khô, ăn xong là có thể tranh thủ việc, làm sớm thìvi_pham_ban_quyen được nghỉ sớm.
Hôm nay phiên thanh niên tri thức cũ là Niên cơm. ta thường về lúc bảy rưỡi để chuẩn , những người còn lại tám giờ quay thanh niên thức là có dùng sáng.
Gọi là bữa sáng, nhưng thực chất là món khoai lang ngũ cốc thô giống hệt trưa hôm qua. Mỗi người bát, ăn xong liền ra đồng.
Chưa đến chín giờ mọi người đã bắt đầu làm việc. Tốc độ của Du Uyển Khanh còn hơn lúc sáng, đến mười một rưỡi tan làm, phần đất phân đậu nành củabot_an_cap cô đã được cắt xong xuôi.
Cô ngẩng đầu lên mới phát hiện phần đất năm của Hoắc Lan cũng đã từ giờ, còn người thì chẳng thấy đâu.
đi tìm ghi điểm viên trước. Đối phương kiểm tra một lượt ghi choleech_txt_ngu cô bốnvi_pham_ban_quyen phân.
Ghi điểm viên Diệp Thục Lan với chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao tầm một mét sáu, mặt tròn trịa đáng yêu, cườivi_pham_ban_quyen Du Uyển Khanh: “Đồng chí Du, ngày có muốn tôi sắp xếpvi_pham_ban_quyen cho cô việc sáu công phân không?”
Hôm nay cô nghe nhiều nhấtvi_pham_ban_quyen là mấyleech_txt_ngu bà thím trong thôn bàn tán rằng hạng phụ nữ như thanh niên tri thức đây vai khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấu, tay không bưng, làm việc sẽ thút thítleech_txt_ngu, không chừng định quyến rũ xã viên trong làm hộ.
Cô nghe mà thấyleech_txt_ngu , sao thể hủy hoạibot_an_cap danh tiếng của một nữ đồng chí như . cô chỉ là phận gái, khôngbot_an_cap co với các bậcbot_an_cap tiền bối trong thôn. không, mấy ngườibot_an_cap đó sẽ thổi khiến tiếng của cô cũng trở khó nghe.
Bây giờ đồng Du chỉ xinh đẹp mà còn giỏi giang thế này, quả là một cái tát trời giáng mặt bà kia. Thật mò không biết khi nhìn thấy tháo vát của Du Uyển , họ sẽ có biểu cảm gì.
Du Uyển Khanhvi_pham_ban_quyen lắc đầu: “Không cần đâu, cứ làm việc bốn công phân đã, cần quá trình thích nghi.”
Trong không gian của cô không thiếu vật tưleech_txt_ngu hay tiền bạc, nên không làm việc bánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng.
Du Uyển mất ba ngày để thích nghi cuộcbot_an_cap sống ở đội xuất. Mỗi ngàybot_an_cap cô làm bốn công phân, trước giờ nghỉ trưa xong việc, chiều thì ở điểm thanh niên tri thức nghỉbot_an_cap ngơi.
Ngày mai đến phiên cô nấu cơm. Cô thực sự không cả ngàyleech_txt_ngu cứ phải ănvi_pham_ban_quyen cơm khoai lang, cháonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoai langnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãi. Nghĩ lại thì mấy ngày qua, trừ Cốc Tiểu Như hay nói lời mỉa ra, những thanh niên tri thứcleech_txt_ngu khác cũng khá dễ gần. Côbot_an_cap quyết định vào núi chút gì đóvi_pham_ban_quyen về cải thiện bữa ăn cho ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trong thời đại đoàn kết mọi nguồn lực này, làmvi_pham_ban_quyen độc hành quáleech_txt_ngu mức sẽvi_pham_ban_quyen rất chú ý. cần đối không có tâm địa xấu, cô không ngại giữ quan hệ hữu hảo với họ. Ít nhất là vào lúc này.
hơn bốnleech_txt_ngu giờ chiều, đóng cửa, đeo vào núi.
hình của đại đội Ngũvi_pham_ban_quyen Tinh là một bồn lớn, chân núi còn có mấy ngọn đồi thấp. Không người khai hoang đểbot_an_cap dâu tằm, đậu nành lang.
Đi bộ khoảng phút thựcvi_pham_ban_quyen sự vào đến chân núi lớn.
Tốc độ di chuyển của cô rất nhanh, đi được khoảng mười phút thì xung trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng côn trùng và chóc kêu râm ran.
Một convi_pham_ban_quyen gà rừng như bị giật mìnhbot_an_cap từ trongleech_txt_ngu rừng ra. Du Uyển Khanh ném viên đá cầm trong tay đi, con gà rừng đậpbot_an_cap trúng rơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất. Cô nhanh chânbot_an_cap lại bắt lấy nó, ước nặng ba cân. Cô tìm sợi dây leo buộc cánh và chân nó lại đểvi_pham_ban_quyen thoát được.
Bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gà rừng gùi, cô tiếp tục đi sâu vào trong.
đó, lại đánh được một thỏ rừng, vẫn bỏ .
Đi tiếp một đoạn, cô đánh thêmvi_pham_ban_quyen một con gà rừng nữa, lần này không để gùi mà bỏ không , đây sẽ là đồ để cô tự nấu saubot_an_cap này.
Đang đi, cô chợt nhận ra mình như bị thứ gì đó vào.
Cô , thản nhiên quan sát quanh, cùng chạm mắt với hai con lợn rừng.
con lợn rừng tiếp lao vềleech_txt_ngu phía cô.
Thấy vậy, Du Uyển thầm chửi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu: “Chơi lớn vậyvi_pham_ban_quyen .”
Cô thực sự muốn kiếm ít gà rừng , chưa từng nghĩ sẽ với mấy gã khổng lồ này. Nhưng chúng đã tựleech_txt_ngu dẫn xác đến cửa, cô còn cách nào khác đâu?
Tất nhiên là thu nhận không từ chối rồi.
Cô đang định lấy con dao từ không gian ra, thì đột nhiên có người cầm mộtleech_txt_ngu cây gậy to bằng bắp từ laonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới. Con lợn rừng chạy tiên còn chưa kịp sát Uyển Khanh đã người dùng một gậy đánh bay.
Đúng nghĩa là đánh bay ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đâm vào một cái cây lớn rồi ngãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống đất nằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net im bất động.
Du sững sờ trước tượng này. lợn rừng ước hai ba trămvi_pham_ban_quyen cân cứ thế bị đánh bay, củavi_pham_ban_quyen ngườibot_an_cap này rốt cuộc lớn đến nào?
Sức mạnh to cô là nhờ năng hệ mộc, còn người đang chiến đấu với con rừng kia sao?
đầy phút sau, cả hai con lợn đều đã chết.
Cứ mỹ nam thanh túbot_an_cap đuối, không ngờ lạivi_pham_ban_quyen là đóa hoa báleech_txt_ngu vương ăn thịt người.
đàn ông quay lại, Du Khanh đang nhìnleech_txt_ngu mình chằm chằm. Anh chậm rãi đến trước mặt cô, trầm giọng hỏi: “Người ở điểm thanh niên tri thức không nói cho cô trong núi sâu rất nguy hiểm saobot_an_cap?”
Hoắc Từ nhíu màyvi_pham_ban_quyen đánh giá cô một lượt, thấy cô không bị thương, sắc mới hòa hoãn đôi chút.
Du Uyển gật : “Có nói, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi bị lạc đường.”
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay