BỊ ÉP BÁN MÁU CHẾT THẢM TA TRỌNG SINH BÁO THÙ LỠ LỌT VÀO MẮT XANH: SĨ QUAN LẠNH LÙNG

BỊ ÉP BÁN MÁU CHẾT THẢM TA TRỌNG SINH BÁO THÙ LỠ LỌT VÀO MẮT XANH: SĨ QUAN LẠNH LÙNG

Tống Uyển Story full 09/08/2026 127 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

BỊ ÉP BÁN MÁU CHẾT THẢM TA TRỌNG SINH BÁO THÙ LỠ LỌT VÀO MẮT XANH: SĨ QUAN LẠNH LÙNG

Bị ép đi bán máu để kiếm sống, chết thảm dưới bánh xe chỉ vì một món nợ không có thật… Kiếp trước của Trì Tảo là bi kịch cay đắng do màn kịch giả chết của đứa con gái nuôi Trì Trân Trân dàn dựng. Nhưng trời có mắt, mở mắt ra lần nữa, cô trọng sinh về thẳng năm 1976!

Trì Tảo vốn là thiên kim thật của nhà họ Trì, nhưng từ lúc lọt lòng đã bị tráo đổi. Sống lại ở kiếp này, cô không còn là đứa trẻ cam chịu bị dắt mũi hay thèm khát thứ tình thân mục nát đó nữa. Trì Tảo thề sẽ tự tay tiễn Trì Trân Trân xuống địa ngục từng bước! Tiếng gối đập vào mặt bà mẹ nuôi độc ác, tiếng súng nổ chát chúa rát tai trong rừng sâu, và sự lạnh lùng khi cô lật mặt và đẩy “trà xanh” vào đồn công an sẽ khiến thính giác bạn bùng nổ. Không có sự nhẫn nhịn, chỉ có những pha “lật bàn” nghẹt thở: Trì Tảo bòn rút bữa ăn ngon từ những kẻ máu lạnh, đập nát ổ khóa cửa bếp, và cuối cùng là cuỗm sạch đồ đạc đắt tiền trong phòng Trì Trân Trân xách vali bỏ đi. Hành trình nghịch tập của nữ cường chính thức bắt đầu!

Vả mặt cực căng: Nữ chính có đầu óc nhạy bén, thủ đoạn dứt khoát, tát thẳng tay từ gia đình nuôi tàn độc đến những kẻ ruột thịt thiên vị “trà xanh” giả tạo.

Plot twist gãy cổ: Những màn đối đầu sinh tử nghẹt thở với lũ cướp giật và bọn gián điệp ẩn nấp, đan xen sự xuất hiện của nam chính quân nhân Lam Dịch cực ngầu và quyết đoán.

Chuẩn vị Sảng văn Thập niên: Tuyệt đối không thánh mẫu, không ủy mị. Nữ chính báo thù sắc lạnh, trực tiếp dọn sạch tài sản của kẻ thù khiến dân tình hít hà sướng râm ran.

🎧 Cắm tai nghe vào và chuẩn bị cho những pha phản công sướng rần rần cả người! Bấm PLAY ngay trên tfullaudio.net để nghe trọn bộ truyện trọng sinh, nữ cường, sảng văn cực cháy này! Cảnh báo: Nghe là nghiện, không dứt ra được đâu!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
BỊ ÉP BÁN MÁU CHẾT THẢM TA TRỌNG SINH BÁO THÙ LỠ LỌT VÀO MẮT XANH: SĨ QUAN LẠNH LÙNG cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Tháng Mười năm 1981.
Trì Tảo đau, cẩn thận tránh vết thương để lau rửa thể.
Đợi đến khi vết máu và bùn đất đã được gột sạch, cô lấy bộ áo dài tay vá chằng vá đụp mặc vào, bưng bước ra khỏi tắm.
ngoài, những sinh viên rửa tán gẫu bỗng chốcbot_an_cap im bặtbot_an_cap, trong nhà vệ sinh chỉ còn lại nước chảy rào rào.
Trì Tảo mím môi, cúi đầu bước nhanh ra ngoài.
Này, nghe chưa, đêm qua nó lại bị công bắt đấy.
Thật hiểu nghĩ gì nữaleech_txt_ngu, tiền trợ nhà trường phát nếu tiết kiệm là hoàn toàn đủ dùng, vậy mà phải đầu cơ lợi đánh nhau với , là mất !
chẳng tiền vào việc gì? đồ nó mặc kìa, còn rách nátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn cảbot_an_cap hộ nghèo ở làng tôi
bàn tán không ngừng truyền từ phía sau, nhưng gương mặt vẫn vương của Trì chỉ vẻ liệt vì đã quen thuộc.
306 Trì , nghe điện thoại! 306 Tảo, nghe điện !
Dưới lầu, tiếng loa phóng thanh củabot_an_cap bà quản lý ký túc xá lên.
Trì Tảo khựng lại, vội vàng nén đau chạy xuốngvi_pham_ban_quyen lầu.
Alô? Cô ống nghevi_pham_ban_quyen, bàn tay kia nắm chặt gấu áo.
Alô gì mà alô! Nghe cái điện thoại cũng lề mề nhưbot_an_cap , sao mày không chết đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho !
ống nghe, gần như ngay khi Trì Tảo vừa lên tiếng, đã truyền đến giọng chửi bới thiếu kiên nhẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Trì Nghiên Bân.
, xin lỗi, tôi
Câm , nghe mày nói cái đó! Trì ngắt lời cô, Cửa hàng hóa mới nhập một mẫu ghi âm mới, mày mau đi mua chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tao, tối nay phải !
Máy âm? Bao bao nhiêubot_an_cap tiền? Trìvi_pham_ban_quyen Tảo dè dặt hỏi, Mày biết đấy, hôm nay là sinh nhật , trước đó mẹ nói muốn ăn loại bánhvi_pham_ban_quyen kem bơ đó, tôi đều để mua bánh cả rồi, chỉleech_txt_ngu chỉ lại vài đồng sinh thôi. Mày máy ghi âm làm gì, nếu không gấp thì đợi sau tôi
Không tiền mượn, không được thì đi cướp! Đừng có là không làm được. Tao cho màyvi_pham_ban_quyen biết Trìleech_txt_ngu , chị tao chết vì cứu , đây là nợ mày thiếu tao! Đừng quên hôm nay không chỉ là nhật mẹ, mà còn là ngày của chị tao nữa! Mày dám không mua, chị tao dưới suối vàng cũng mắt đâu! Trìbot_an_cap Nghiên Bân lại một lần nữa gắt lên.
không có đóleech_txt_ngu, tôi
Mày cái gì mà mày, đúng là đồ sao chổi! tao rồi, sao còn mặt mũi mà hả? Sao người chết không phải là mày!
Tút tút tút, điện thoại đã bị cúp.
Môi Trì Tảo run rẩy, đôi mắt hoe ống nghe xuống.
Phải rồi, tạibot_an_cap người chết không phải là cô chứ?
trước, cô được thông rằng mình bị bế nhầm khi vừa chào đời, thực tế là con cáibot_an_cap của nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trì một gia đình cán bộ trên .
Ngay khi cô đang vì sắp được rời xa người mẹ nuôi đãi mình để về bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ruột, thì cô gái đã hoán đổi với cô Trì Trân Trân đã chết trên đường quê đón cô lên thành phố.
Chết vì cứu cô.
Vì vậy, dù tất cả mọi người đều oán hận chỉ trích cô, dù Trì Nghiên Bân chưa bao giờ gọi cô là chị một lần, Trì Tảo không hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net móc.
Bởi vì nó nói đúng, đây nợ cô phải .
không nghĩ ra được chỗ nào để xở một số tiền thời gian , Tảo cắn môi, đôi lông màyvi_pham_ban_quyen nhíu chặt.
Chợt nhớ lại chuyện tình cờ nghe được , cô vội vàng rời khỏi trường.
Bệnh , khoa huyết .
Y tá, tôi đang cần gấp, chị rút một ít nữa đi, tôi chịu được mà.
y tá cóvi_pham_ban_quyen ý định kim ra, liền vàngleech_txt_ngu hạ thấp giọng khẩn khoản.
Cô y tá liếc nhìn cô một cái: bé này là lần đầu đúng không? Một người mộtvi_pham_ban_quyen tối đa chỉ được rút 400ml , nhiều hơn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết người đấy. Huống hồ em gầy yếu thếbot_an_cap này, lại còn thương, muốn tiền chứ không cần mạng à?
đoạn, thấy đôi mắt Tảo to đen, dáng vẻ ngoan , y tá nghĩ ngợi rồi hạ giọng: Bán máu chẳng tốt lành gì , lần này tôi dùng kim mới cho em, sau đừng đến nữa.
Còn nữa, vết thương cứ để thế này là xong , sẽ nhiễm trùng đấy. Maubot_an_cap đi mualeech_txt_ngu ít thuốc mà bôi vào, nghe chưa?
Trì Tảoleech_txt_ngu đương nhiên biết bán máu không phải chuyện tốtbot_an_cap, chẳng phải là hết cách rồi sao. Còn việc thuốcvi_pham_ban_quyen, cứ nhịn một chút là qua thôi.
Nhận tiền từ tay đầu , vừa bước ra bị ánh trời chói chang chiếu vào, thân mỏng manh Trì Tảo đảo, cảm thấy toànbot_an_cap thân toát.
Nhưng nhìn số tiền trong tay nhiều hơn dự tính, lại cảm thấy hơi vui mừng.
Cô đi mua máynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghi âm trước, may màleech_txt_ngu là hàng giá cao nên không cần phiếu.
Cô lại cẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thận chọn quà chobot_an_cap ba và cả anh cả, số tiền cònleech_txt_ngu dư lại đượcvi_pham_ban_quyen cất kỹ, dự định ngày mai sẽ gửi chovi_pham_ban_quyen cha mẹbot_an_cap của Trì Trân Trân.
Đến tiệm bánh lấy chiếc bánh kem đã đặt trước, Trì Tảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy chút hạnh phúc. Đây là một trong số ít những trong năm cô thể về . biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức khỏe của ba mẹ dạo này thế nào rồi.
lòng mải suy nghĩ, bước chân cô càng hơn, hoànleech_txt_ngu toàn chú ý đến chiếc xe đang lao tới từ tư cách đó không xa.
Một tiếng Rầm khô khốc vang lên, kèm theo tiếng la hét thất của người qua đường.
reng reng
Điện thoại reo.
Trì Cẩm Niênleech_txt_ngu nhấc máy: , ai đấy?
Chào ông, tôi bên côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Xin hỏi đây có phải nhà ôngbot_an_cap Trì không? Đầu dây bên kiavi_pham_ban_quyen hỏi.
Đúng, tôi là Trìbot_an_cap Cẩm . Có chuyện gì vậy?
Trì Tảo con gái ông phải không? Cô gặp tai nạn xe cộ, đang được cấp cứu ở viện, cần truyền máu. Người nhà mau chóng đến
Alôleech_txt_ngu? Alô alô! Trì Niên ngắt lời bên kia, Anh nói gì , tôi nghe không rõ, anh
Nói đoạn, ông ta dập máy.
Ba, điện thoại của ai thế, có chuyện vậy? Trì Bân hỏi, tay đang ve mái tóc một cách đà.
Mẹ nó là Hứa Cầm và anh cả Nghiên Huy cũng tò mò nhìn sang.
công an, Trì Cẩm Niên nói, đầu chỉnhbot_an_cap lạibot_an_cap cổ tay áo sơ mi mới thay: Tảo bị tai xe cần truyền , bảo taleech_txt_ngu mauvi_pham_ban_quyen qua đó.
Trong im lặng một thoáng, Hứa Cầm hơi cau mày, nhưng rất nhanh đã nhìnbot_an_cap lại mình trong : Nghiên Huy, xem mẹ mặc bộ này đi có không? Có đơn quá không?
Trì Nghiên Huy ngắm nghía giây: Hơi đơn điệu thật, hay là mẹ mặc bộ màu đỏ đi, nhìn cho hoan, người có thần thái hơn.
Anh ta vừa dứt lời, điện thoại lại reo lên.
Trì Nghiên Bân nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cướp lấy ống nghe: Người chết chưa? chết thì bảo chết quách đi! Chúng tôi đang bận lắm, có thời gian mấy chuyện tào lao của nó!
Nói xong, nó ném ống nghe xuống, dứt khoát rút điện thoại ra, trong lòng thầm tiếc nuối vì máy ghi âm vẫn chưa tới .
Thu chưa, nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không kịp thời đâu! Không biết là đã lên thúc giục một câu.
Bệnh , phòng cấp cứu.
Thế nào rồi, bao lâu nữabot_an_cap nhà mới đếnleech_txt_ngu? Bác sĩ nhíu mày hỏi cô y távi_pham_ban_quyen vừa vội chạy vàobot_an_cap.
Ánh mắt cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net y tá lộ vẻ phức tạp: nhà không , bảo là không có thời gian quản những chuyện này.
Trên bàn mổleech_txt_ngu, khôngbot_an_cap có phải vì quá hay không mà Trì Tảo vẫn chưa mất ý .
thấy lời tá nói, cảm giác nàovi_pham_ban_quyen nhỉ, có lẽvi_pham_ban_quyen bất ngờleech_txt_ngu nhưng cũng vừa chẳng gì.
Dù sao thì những năm qua, bất kể cô khát tình thân đến mức nào, có cố gắng lấy lòng ra sao, người trong nhà cũng chưa bao tha thứ hay chấpleech_txt_ngu nhận cô.
Bâybot_an_cap giờleech_txt_ngu cũng tốt, , coi như mạng vậy.
Chỉ tiếc là, đối với những người đã giúp đỡ mình suốt những năm qua, cô không còn cơ hội để báo đáp nữa .
đến đây, Trì Tảo lại lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãy trên bị đẩy vàovi_pham_ban_quyen phòng cấp cứu, cô nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có người thở dài tiếc nuối về một đồng chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phóng quân thươngbot_an_cap đến mùvi_pham_ban_quyen lòa.
chớp mắt, khó khăn nắm lấy gấu bác bên .
Hiến giác , mắt giác
cô đứt quãng, âm thanh cực nhẹ.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vịbot_an_cap bác sĩ ghé tai vẫn đượcbot_an_cap.
Lại thấy ngón tay cô khẽ chỉ ra phía ngoài, ông ra: Em muốn hiến giác mạc cho vị phóng quân ở trong bệnh viện sao?
Trìleech_txt_ngu Tảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chớp mắt, tiếng Tít vang lên từ máy đo tim.
Thế nhưng hư vô sau cái chếtleech_txt_ngu mà cô hằng tưởng tượng đã không xuất , đó là một sảnh chờ đông đúc qua lại.
Trì Tảo giữa không trung, thầm nghĩ mình đãleech_txt_ngu biến thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ma rồi, đúng lúcleech_txt_ngu đó côbot_an_cap nhìn thấy cả gia đình nhà trong đám đông.
Họ đềubot_an_cap ở đó, đang mang theo phần nôn nóng ngừng về phía trước.
Ba, mẹ. Anh cả, Nghiên Bân? Trì Tảo mừng , thầm nghĩ làm dường như cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệ, ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra còn được lại người thân.
Cô vui vẻ tiến lại gần, định thử sờ vào mặt mẹ thì thấy bà đột nhiênbot_an_cap đỏbot_an_cap hoe mắt, vừa khóc vừa cười nhanh người cô chạy về phía trước.
Trânbot_an_cap, Trân Trân! Hu hu, con gái mẹ, con thật sống, con không cả! Con
Trân Trân?
Trân nào? Còn sống là có ý gì?
Đầu óc Tảo chút đình trệ, cảm giác nhưbot_an_cap không thể vận động nổi nữa. Cô nhìnvi_pham_ban_quyen theo hướng Hứa đang chạy tới.
Uỳnh!
Bóng dáng rõbot_an_cap ràng mới gặp qua lần, nhưng đến cũng khôngleech_txt_ngu dám quên ấy đập vào , Trì Tảo mới biết dù có là ma, trong cơn chấn động cực độ đại não cũng sẽ trở trống rỗng.
Trânleech_txt_ngu, thật sự là Trân Trân!
Mẹ ơi! Hu , con nhớ mẹ lắm! Xin lỗi, xin lỗi, đều lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗi của , nếu con bị thươngvi_pham_ban_quyen rồi mất trí nhớ thì đã không phải xa cách mọi ngườileech_txt_ngu nhiều năm như vậy
Phía trước, giọng nói của Trì Trân Trân vang lên, một lần nữa chứng minh ta đang sống bằng xương bằng thịtbot_an_cap.
Nói bậy! Con lỗi gì chứ! Có lỗi là người xấu kìa, là lỗi của con nhỏ chổi Trì Tảo ấy! Con chỉ là quá thiện thôi!
, Trân Trân tội nghiệp mẹ, sao con lại gầy thế này, có phải tháng đi tập trao đổi ở nước ngoài không ăn uống hẳn không? Hứa Cầm ôm chặt lấy Trân Trân, âu yếm nhìn báu vật vừa tìm lại được của mình.
Những người cũng đỏ hoe mắt vây cô ta, độngvi_pham_ban_quyen nói chuyện, Trìleech_txt_ngu Tảo đã không còn tâm trí đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà nghe nữa.
Trướcleech_txt_ngu mắt cô đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lướt nhanh như thước phim về Trì hơn năm năm .
Không cóvi_pham_ban_quyen bị thương, không có mấtleech_txt_ngu trí , gọi là cái thảm khốc chẳng chỉ là một màn kịch được sắp đặt sẵn!
cả mọi thứ đều là dàn dựng tinh vi của Trì Trân Trân, chỉ đạo bắt cócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, khiến cô phải sống trong tội bot_an_cap sức chuộc tội, khiến cô bị cha mẹ anh em oán hận chỉ .
Còn bản thân cô ta có thể sống trong lòng mọi người, vĩnh viễn chiếm trọn sự yêu thương của cả nhà.
Khi đã hiểu ra cả, đôi mắt Trì Tảo như muốn nứt , hậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến linh hồn cô run rẩy.
Tiện nhân! Dám giả chết, hại cô những năm qua bị mắng chửi câu sao chổi này câu giết khác.
Hại vì muốn chuộcbot_an_cap leech_txt_ngu kiếm , thậm chí bất đắc dĩ đi bán !
Mà cha mẹ ruột của cô, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trì Trân Trân chết thì thống , biết Trì Trân Trân còn sống rồi thì lạivi_pham_ban_quyen cô đang hấp nạn, trái lại còn vui vẻ đi một kẻ lừa đảo!
Tại sao? Những gì cô làm suốt những năm qua, dù là đá cũng phải sưởi ấm rồi chứ, tại sao xử với như vậy!
Rõ ràng cô mới con gái ruột của họ Trì, ràng là mẹ của Trì Trân Trân đã cố tình đứa trẻ, còn đãi cô suốt mười tám năm trời kia mà.
Tại sao!
Trì không nổi, phát điên lao lên gào thétleech_txt_ngu, muốn chất vấn cha mẹ, vạch trần bộ thật củaleech_txt_ngu Trì Trân Trân.
Nhưng đến lúc nàybot_an_cap cô mới phát hiện ra, căn bản không chạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào bất kỳ ai, lời cô cũng không nghe thấy.
Thậm chí, cơ thể cô đang dần trở nên suốt, tầm nhìn cũng ngày mờ .
Khôngleech_txt_ngu! Không thể như vậy đượcbot_an_cap!
Chị, chị chưa biết đâu, cái con chổi Trì , bị tai nạn xe rồi.
Trước khi thức tan, cô giọng nói đầy hảleech_txt_ngu hê của Trì Nghiên Bân từ phía dưới truyền lên.
Tại sao lại để cô biết được sựleech_txt_ngu thật, nhưng lại không cho cô cơ hội báo thù!
Tại saovi_pham_ban_quyen!
Nếu có kiếp , cô dùng tất cả mọi thứ đểleech_txt_ngu đổi một cơ hội đích tiễn Trì Trân Trân xuống địanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
, thôn Hà, họ Trình.
sớm, trời mới lờ mờ , trong sân đã có tiếng .
mộtvi_pham_ban_quyen tiếng, Vương Mai Hoa đập mạnh vào cánh cửa : Trình Tiểu Thảo! Con ranh kia, không thấy sân bẩn thỉu rồi à, còn không mau dậy dọn dẹp rồi nấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm đi! Ngủ ngủ ngủ, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày không đến chết đi!
ta vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chửi vừa định đẩy cửa bước vào thì bị Trình Phú Sơn : Kêu cái gì, hômvi_pham_ban_quyen nay nó đi rồi, chuyện nhỏ nhặt này bà tiện tay làm cho xong đi, cònbot_an_cap bảo nó làm ?
Vương Mai Hoa định nói đây chẳng phải nhỏ, nào lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọn sân, choleech_txt_ngu cho lợn ăn, nấu cơm, bao là việc. Nhưng bà tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dám cãi lời, bèn chuyển sang chuyện khác.
Ông nó này, ông bảo đợi con ranh Tiểu Thảo về rồi, tiền nhàleech_txt_ngu họ hứa cho chúng chắc không quỵt đấy chứ? Họ sẽbot_an_cap đổi ý đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Vương Maivi_pham_ban_quyen cảm yên tâm.
Trình Phú Sơn ngápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái, chẳng mấy để tâmvi_pham_ban_quyen nói: Bà cứ hão! Nhà họ Trì cưng chiều Trân Trân nhà thế nào bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không biết saovi_pham_ban_quyen? Nếu không phải nhà trông chờleech_txt_ngu vào con Tiểu Thảo đổibot_an_cap tiền, nhất phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa nó , thì tôi thấy nhà họ Trì cũng chẳng tha gì nó . Yên tâm đi, có Trân Trân ở đó, tiền chắc chắn không đâu .
Vương Mai Hoa nghe xong, trong lòng đắc ý. Đúngvi_pham_ban_quyen là con do bàleech_txt_ngu ta ra, chínhleech_txt_ngu là đứabot_an_cap đáng được yêu thương, đâu giống ranh Tiểu Thảo kia, đúngbot_an_cap sói mắt trắng mãi không thân.
Được rồi, tôi lênleech_txt_ngu đại đội một chuyến, bà tranh thủ xin không đi để ở nhà dọn dẹp chút đi. Để nhà cửa bẩn thế này cho ngườibot_an_cap nhà họ Trì thấy mất mặt Trân Trân lắm. Trình Phú Sơn dặn dò một câu rồi đi ra ngoài.
Hoa không cách , miễnbot_an_cap cưỡng bắt đầuvi_pham_ban_quyen quétbot_an_cap dọn sân vườn.
Cỏ lợn rơileech_txt_ngu vãi từ ngày hôm trước, lá ngô kịp phơi, rồi đất là phân gà
quét, Vương Mai Hoa càng thấy bực lòng.
khi ngẩng đầu nhìn thấy cánh phòng vẫn đóng chặt, nghĩ đến người bên trong vẫn còn ngủ, giận của bà ta lập bùng lênleech_txt_ngu không thể nén được nữa.
Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếp, mười mấy nay, làm gì có lý bà ta phải làm việc còn con ranh kia được !
Bà ta vơ lấy cây chổi, hùng hổ xông tới.
Trong phòng.
Trì Tảovi_pham_ban_quyen đã từ lúc Vương Hoa cửa.
Cô cũng nghe không sót chữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào cuộc trò chuyện giữa bà ta và Trình Phú Sơn.
Cô không dám tin nhìn mọi thứ quen thuộc trước mắt, tự ngắt mạnh vào người cái, mới dám chắc chắn rằng mình thật sự đã sinh rồileech_txt_ngu.
Hơn nữa còn trọng sinh vào ngày chuẩn bị được nhà họ Trì đón về.
Kiếp trước, cũng chính là ngày hôm nay, người nhà họ Trì đã khoa lái xe đón . Cô từng luôn nghĩ mình được coi trọng, sau này mớibot_an_cap biết, vì nhà họ Trì sợ đường , xót xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Trì Trân Trân đi mệt .
Cũng chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm nayleech_txt_ngu, lần đầu tiên cô gặp Trì Trân Trân, cô đã cùng Trân bị bọn cướp khống chế. Sau đó Trì Trân Trân nhường hội cho cô, còn thân cô ta đến xác cũng không còn.
Kể từ đó, cô suốt ngày lấy nước rửa mặt, cha cô ngày ngày thở ngắn than dài, anh trai cô chất vấn tại saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại về, đến con nhà họ Trì cũng ubot_an_cap uất không uống.
Tất cả mọi người đều nói là cô đã chết Trì Trân , bản thân cô cũng tự mình là kẻ có tội.
Nhưng bây giờ Trì Tảo biết, cô không phải kẻ có tội, côleech_txt_ngu chỉ là con ngốc bị xoay chóng mà thôi.
đến đây, Tảo nằm trên giường, chậm rãi môi.
Nếu đã cho cô cơ , thìbot_an_cap kiếp này cô nhất địnhvi_pham_ban_quyen phải tận mắt nhìn , tận tay tiễn Trì Trân Trân từng bước vào địabot_an_cap ngục!
Còn về nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người gọi là ngườileech_txt_ngu kia hừnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô cần nữa.
lòng đã có toánbot_an_cap, Trì đang bị dậy rầm một tiếng, cửa mạnh vào tường.
Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mai xông vào, bước nhanh tớileech_txt_ngu, nhằm vào người trên giường đánh: Ngủ ngủ ngủ! mày không chết quách cho rồi! Cái đồ mặt dày, cho mặt mũi là mày định á!
Đang mắng chửi hăng , một cái gối đột đập thẳng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương Hoa.
Gối được nhồi bằng , nặng chừng bốn năm . Trì Tảo dùngbot_an_cap sức bình sinh, đã đầuleech_txt_ngu óc Vương Maileech_txt_ngu Hoa choáng váng.
người đứng lên , cao hơn Vương Mai Hoa nửa người, túm lấy cái , tiếp tục nện xuốngleech_txt_ngu.
Bộp! Bộp! Bộp! Hết cái này cái khác, lầnvi_pham_ban_quyen sau nặng hơn lần trước.
Con tiện nhân kia, mày, màybot_an_cap Vương Mai Hoa ban đầu còn mắng được hai câu, còn múa may tay chân trả, về sau bị đập đến mức nổ đom đóm, lảo đảo ngã gục giường.
Trì Tảo bước tới ngồi cưỡi lên người bà ta, lấy gối chặt lên mặt, bịt kín mít mũi miệng của đối phương.
Ư ư ưleech_txt_ngu!
Vương Mai Hoa vùng vẫy, trừng mắt hung dữ nhìn Tảo, tay quờ quạng cấu xé, ra dạng mau buông nương , không tao đánh mày.
Trì Tảo không nói lời, mặt không cảm xúc, chỉ nhìn chằm vàoleech_txt_ngu ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang bị đèleech_txt_ngu dưới gối, sức mạnh trên tay tăng thêm vài .
Thời từng trôi qua, cảm giác nghẹt thở cuối cùng cũng khiến Mai Hoa sợ , tay chân ta dần hết sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực, đôi mắt ngầu, nhìn Trì Tảo một cách khẩn, hận không thể quỳvi_pham_ban_quyen xuống lạy cô.
Trì Tảo vẫn đè chặt cái gối, không hề chuyển.
Ngay khi Vương tưởng Trì Tảo phát điên và mình sắp chết đến nơi, thì đột nhiên, gối bị quăng sang một .
Khụ, khụ, hộc hộc Vương Mai Hoa ho sụa, mạng hítbot_an_cap lấy hít để không khí.
Gà nhà Triệu Tử có thơm không? nhìn bộ dạng mắt nước mũi của bà ta, lạnh thốt ra câuleech_txt_ngu nói đầu tiên.
Cô nhớ rất rõ, kiếp trước, đêm trước ngày cô đượcvi_pham_ban_quyen đón về, Vương Mai Hoa đã ngoài lúc đêm hôm khuya khoắt, lén lút trộm gà hàng xóm.
Vương Mai Hoa giật mình, tiếng thở dốc cũng ngừng lại mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai giây: Gà, gà chứ, ngủ mênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sảng à, nói nhăng nói cuộileech_txt_ngu gì thế. Bà tabot_an_cap vẫn cứng miệng không thừa nhận.
Trì Tảo nhìn chằm chằm bà ta: Nói nhăng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuội? trộm bút máy của Trình Phú Sơn cho cháu trai bên ngoại, rồi khăng nói là do tôi làm mất, cũng nói nhăng nói cuội sao? Mấy ngày trước Tết Trung thu về nhà ngoại, bà và gã anh trai hờ do kế mang đến vào ruộng ngô, cũng là nói cuội saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? nhớ hôm đó bà còn cố mặc một chiếc quần đỏ cho lẳng lơleech_txt_ngu, không sai chứ?
Nhìn đồng tử Vương Mai Hoa co rụt lại, cúi người túmbot_an_cap lấy tócbot_an_cap ta: Tưởng rằng tôi cũng giống đám nhà họ Trì đầu ócvi_pham_ban_quyen bị lừa đá kia, không tính toán năm xưa bà cố tình tráo đứa trẻ sao?
Vương Hoa, bà nghebot_an_cap cho kỹ đây, những chuyện trước kia bà ngược tôi, món từng món tôi đều nhớ rõ, chẳng để tính sổ với thôi. Nhưngbot_an_cap từ hôm nay trở đi, bà còn dám động vào mộtbot_an_cap đầu ngón tay của tôi, tôi không thoải dù chỉ một , tôibot_an_cap thề, nhất định sẽ khiến bà, khiến cả họ Trình người không thoải mái gấp bội!
Không tin thìleech_txt_ngu bà cứ thử xem. Trì Tảo nói xong, buông Vương Mai Hoa ra rồi leo khỏi người bàvi_pham_ban_quyen ta.
sau, Vương Hoa hít một hơi thật dài, đột ngột bừng .
Bà ta, bà ta thế mà lại bị ranh kia dọa đến mức quên cả thở, thật là, thật là
Con ranh kiavi_pham_ban_quyen, mày định làm à! Lão nương!
Trì liếc nhìn lại, đôi cuộn sát khí dữ dội, khiến Vương Hoa họng lập tức.
Ánh mắt
Bất chợt, ta nhớ lại giải , từng gặp một người đàn bàbot_an_cap nhà cửa tan nát, điên cuồng muốn với quân .
Mày, mày, mày Như thể nhìn thấy , Mai Hoa lúng túng nửa ngày cũng không nói được một câu hoàn chỉnh.
Cho đến khi dọn dẹp sân vườn, đến lúc phải nấu cơm, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn hơi thất thần.
Trì Tảo vệ sinh cá xong liền đi vàobot_an_cap bếp, thấy Vương Mai Hoa đã mở khóa, đang chút lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ từ trong ra.
Cái tủ đó là báu vậtvi_pham_ban_quyen của Mai Hoa, chìa khóa lúc cũng đeo người, đi ngủ cũng không tháo ra.
vậy, Trì Tảo bước tới đẩy bà ta ra, nhìn vào bên trong.
Ngoài lang và bột ngô thường ăn, nổi bật nhất nửa bó mì sợibot_an_cap, nửa trứng gà và một hũ mỡ lợn nhỏ có lẫn cả tóp mỡ.
Tảo lạnh mặt, chọn mấyvi_pham_ban_quyen thứ lấy , tay chân lẹ nấu cho mình một bát mì thơm lừng.
Mì được thêm mỡ lợn, lại còn không khách khí thêm tận quả trứng chần. Vào thời buổi này, đây tuyệt đối mónbot_an_cap ăn cực kỳ xa xỉ.
Trong lúc đó, Vươngleech_txt_ngu Mai định ngăn cản mấy lần, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ nghĩ dáng vẻleech_txt_ngu dại ác quỷ đòi mạng lúc nãy của , ta dù xót đến rỉ máu cũng không dám nhúc nhích.
Trì Tảo kệ Mai Hoa nghĩ gì, ngồi bên bàn, vùi đầu ăn lớn.
Năm đã bắt đứng lên ghế để nấu cơm, bảyleech_txt_ngu tuổi xuống kiếm điểm công nhậtleech_txt_ngu, ăn thì hơn gà, làm thì hơn trâu, vậy đây lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là lần đầu tiên trong suốt , cô ăn một quả trứng gà vẹn tại nhà Trình.
đến kiếp trước mình cực khổ làm lụng tiền về cho nhà họ Trình, ánh mắt Trìleech_txt_ngu Tảo lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽo thấu xương. Những gì nợ cô, sớm muộn gì cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đòi lại từng chút một!
Ănvi_pham_ban_quyen xong vẫn còn sớm, Tảo quăng bát lên bàn, cũngvi_pham_ban_quyen chẳng rửa, liền đi ra ngoài mượnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe đạp của nhà bí thư đại đội, đạp một mạch lên công xã.
Chào đồng chí công an, tôi muốn báo .
Đến Trì Tảo từ đồn công an về, Trình Phú Sơn đã nghe Vương kể lại chuyện lúc trước.
Tất nhiên, Vương Hoa nói Trì lấyvi_pham_ban_quyen chuyện trộm gà raleech_txt_ngu đe bot_an_cap ta, ngoài ra không hé môi thêm nửa nàovi_pham_ban_quyen khác.
Phú Sơn cảm thấy có chút cười, nhóc ranh này, vừa tìmbot_an_cap được cha mẹ ruột đã tưởng có người chống lưng cho rồi sao?
Thật là ngây thơ, cũng không nhìn xem nhà kia đối xửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với nó thế !
taleech_txt_ngu coi như không có chuyện gì, nở nụ cười hiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lành với Trì Tảo vừaleech_txt_ngu bước vào cửa, rồi nghêu ngao hát vài câu tiểu khúc đi ra đợi người.
Trì Tảo căn bản không quan tâm chuyện mình đánh có bị Vương Mai Hoa bép xép raleech_txt_ngu ngoài hay không. Dù tính tình cô có đại biến, giống như biếnvi_pham_ban_quyen thành một người khácleech_txt_ngu thì đã sao?
thấy vấn thìvi_pham_ban_quyen đưa bằng chứng đây rồi hãy nói chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô uống chút nước, về phòng cụ, tiện tay nhặt một khúc gỗ từ đống củi rồi ngồi xuống dưới bóng cây.
Tảo nhìn chằm conbot_an_cap trong , lúc bắt đầu tác trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khúc .
Kiếp trước, kể từ khi cánh tay gãy vào một nămbot_an_cap sauleech_txt_ngu , cô giờ leech_txt_ngu thực hiện đượcleech_txt_ngu những đường dao tế này nữa.
đầu cô còn hơi gượng tay, sau đó tốc càng lúc , càng lúcbot_an_cap càng thuần thục.
Dường như chỉ trong chớp mắt, khúc gỗ trong tay đã biến thànhvi_pham_ban_quyen một con chó nhỏ chỉ đốt ngón tay.
chó nhỏ từng sợi lông , thần sống động, mang một vẻ chán đời uất.
Trì nhìn chằm chằm con chónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ, ánh mắt lạnh lẽo.
“Đến rồi!”
Lúc này, ngoài cổng vang giọng nói hớn hở của Trình Phú Sơn.
Chỉ thấy một chiếc xe từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa chạy lạileech_txt_ngu gần.
Trì Tảo nghe vậy, tiện tay ném con chó nhỏ vào đống củi, thu dao lại.
Bên , xe nhà họ Trì vừa vào thôn bao lâu, đã có đứa trẻ lanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hét om sòm, chạy đuổi theo sau xe.
đàn ông đàn bà, già trẻ lớnbot_an_cap bé đangbot_an_cap làm việc ngoài đồng cũng đềubot_an_cap đứng thẳng , hiếu kỳ nhìn ngó.
“Một lũ chân lấm tay bùn không biết sự đời!” Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe, con út nhà Trì là Trì Nghiên Bân khinh khỉnh bĩu môi.
Niên trừng mắt nhìn nó một cái: “Ở bên ngoài bớt mấy này đivi_pham_ban_quyen! Nghiên Huy, lái chậm thôi, đừng đâm trúng người ta.”
Ông lại dặn trai cả Trì Huy đang ngồi ở ghế lái.
“Em gái Tảo Tảo chắc là ruột rồi, đều con, sớm không đau muộn không đau, cứ đúng nay bụng lại khó chịu, lỡ dở nhiêu việc” Ở ghế sau, Trì Trân Trân có chútvi_pham_ban_quyen áy náyleech_txt_ngu nói.
“Sốt ruột đileech_txt_ngu mới !” Trì Nghiên Bân tiếp lời: “ tao thì nên đón về làm gì, dù bao nhiêu nay nóleech_txt_ngu nông thôn cũng quen rồi, sau này mỗi tháng gửi cho hai đồng tiền sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoạt phí là được.” Để một con nhỏ nhà quê làm chị mình, đám bạn học mà biết được chắcvi_pham_ban_quyen chắn sẽ cười nhạo nó đến mũi.
“Nói dễ lắm, hàng xómbot_an_cap trong khu tậpbot_an_cap thể biết chuyện bế nhầm con , không đón người về, chẳng lẽ người ta đặt điều nói xấu sau sao?” Huy đạp phanh .
“Thôi được rồi, giờ mấy còn có ích gì nữa? Sau này chú ý chăm sóc Trân Trân nhiều hơn, đừng để bé chịu uất ức mới là mấu . đây Trân, mẹ dắt con, cẩn cộc đầu.” Hứa Cầm yêu chiềuvi_pham_ban_quyen nắm lấyvi_pham_ban_quyen Trì Trânvi_pham_ban_quyen Trân, mở cửa xe bước xuống.
Trình Tiểu thì Trì Tảo, toàn cái rách nát gìleech_txt_ngu đâu không!” Nghiên Bânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu kiên làu bàu, cũng xuống xe .
phụ, Trì Cẩm Niên nghe thấy lời con trai út, vẻ mặt vẫn bình thường.
Hai ngày trước đi làm thủ tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyển khẩu, con bé nói không muốn gọi cái tên Tiểu , nhưng lúc đó bất thình lình ông cũng chẳng nghĩ ra được tên gì khác, tiệnbot_an_cap đã viết được mấy nét, liền thuận thế đổi thành Tảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nói trắng ra cũngbot_an_cap là một cái tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi, chẳng giống nhau, cứ gọi mà nó .
Trình Phú Sơn đon đả sán lại gần từ khi xe chưa dừng , lúc này thấy người xuống, vội vàng vồnbot_an_cap vã chào hỏi mời nhà.
Lão ta một tiếng trai hai tiếng chị dâu, ai biết còn tưởng anh em ruột thịt cùng cha cùng mẹ với lão không bằng.
“Sao mà xấu , lại cònleech_txt_ngu bẩn thỉu nữa?” Chân trước bước vào sân, chân sau Trì Nghiên Bân đã thấy Trì Tảo dưới bóng cây.
Lời chê củaleech_txt_ngu nó thốt ra cách tự nhiên, mắt như đang nhìn một con chó hoang bên lề đường.
Trì Nghiên đi cùng vẻ mặt cao tại thượng, nhíu mày đánh giá Trì Tảo, trên đầy vẻ chán ghét và bài .
Tiếp đó là Hứa Cầm, bà ta âu yếm nắm tay Trì Trân, nhưng mắt nhìn Tảo lại lạnh lẽo và khắt khe, chỉ liếc qua một cái đã nhíu mày dời mắt đi chỗ .
Trì Tảo tự giễu, sự chán ghét của bản chẳng thèm che giấu, cô đã mù mắt mức nào mà kiếp trước còn khát khao cái tình thân tiệt này chứvi_pham_ban_quyen?
Ngược là Trì Trân, vẫn giống như kiếp trước, tươi cười nhìn cô, mặt đầy thiện ý.
“Em chínhbot_an_cap em gái Tảo phải không? Xin lỗi , xin em, Bân nó không có xấu đâu, là chị thấy trong khỏe làm mất thời gian, nó lại là đứa tính nóng nảy, sốt ruột quá nên mới nói bậy bạ hồi.”
Cô ta vừa nói vừa nở nụ cười ngọt ngàoleech_txt_ngu pha lẫn chút áy náy: “Cũng tại , nếu không có chị, em cũng không đến mức mười mấy năm trời mới gặp nhau lần đầu, Nghiên cũng không”
“Cho nên hôm nay đến nhà họ Trình vì đã đổi ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, muốn giống nhưleech_txt_ngu tôi trở về với gia đình ruột thịt, đổi tên thànhbot_an_cap Trình Trân sao?” Trì lên tiếng ngắt lời.
Trì Trân Trân nghẹn , mắt nhanh chóng đỏ lên: “Tôi tôi cũng nhớ cha mẹ, nhưng mười mấy năm rồi, không nỡ rời xa ba mẹ. lỗi em gái Tảo , đã mất thân em, tôi tôi sẵn sàng xin lỗi.”
Vừa nói, ta từ trong túi xách ra một sổ, vồn vã đi về phía Trì : “Đây là món quà chuẩn bị cho em, xem thích không. Nếu thích, đợi về phố, đồ của chị em cứ tùy ý chọn, cho hết”
“Không thích!” Trì Tảovi_pham_ban_quyen lại ngắt lời lần nữa, một cái liếc mắtleech_txt_ngu cũng không thèm nhìn cuốnleech_txt_ngu sổ kia.
Kiếp trước cô chính là bị bộ này của Trì Trân Trân , hoàn toàn tin tưởngvi_pham_ban_quyen, quả ?
Trì Tảo thầm cười lạnh, kỹ Trì Trân Trân từ đầu đến chân một lượt.
Áo mi cộc vải Dacron màuvi_pham_ban_quyen vàng nhạt, , thắt lưng bản to đính nơ bướm bằng vải đen, da nhỏ màu .
Hai bím tóc rủ xuống vai, đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi hồng nhuận, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng đến sáng, người xinh xắn thời thượng.
lại chính mình, một đôi rơm rách nát, áo chằng chịt miếng vá, ngắn đến mức khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net che nổi cổ tay bắp chân gầy khẳng khiu.
Vóc dáng cô mỏng , vì ngày nào cũng ra đồng làmvi_pham_ban_quyen việcleech_txt_ngu nên người vừa đen vừa gầy. cùng với Trì Trân, chẳng khác nào tiểu thư vàvi_pham_ban_quyen kẻ ăn mày bốc mùi.
“Cái thắt lưng này trông khá đặc biệt đấy, tôi ưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, muốn tặng thì tặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái đó đi.” .
Trì Trân đứng hình, cô ta có chút bực bội, Vương Mai Hoa chẳng nói con nhỏ nhà quê tính tình nhu nhược, ai muốn nắn bóp thế nào cũngleech_txt_ngu được sao, là chuyện gì đây!
“Phụt!” Trì Nghiên Bân cười nhạo: “Chỉ với bộ dạng rách này của mày mà còn muốn thắt lưng của chị tao, mày xứng chắc?”
Không xứng sao?
Cũng đúng, một thanhleech_txt_ngu niên tuân thủ luật như cô, không xứng với loại đồ vật như vậy.
“Quả thật, tôi rách. bì được với anh, ai không biết tưởng là thiếu gia nhà quyền quý nào ấy chứ.” Trì Tảo lạnh lùng đáp lại một câu.
Thời đại này, bấtleech_txt_ngu kể là aivi_pham_ban_quyen, bất kể lòng thực sự nghĩ gì, cái danh thiếu gia tiểu thư là thứ nửa điểm cũng không dám dính .
“Mày bậy bạ gì đóvi_pham_ban_quyen! Tao là xuất thân gia đình công nhân, gác tao trong sạch!” Nghiên Bân bật dậy, lớn tiếng thanh .
Tảo nhún vai, vẻ đầybot_an_cap thờ : “Tôi cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nói anh không phải đâu, anh cuống lên kìa.”
!”
Bầu không khí nhất thời có chút đông cứng, Trì Cẩm Niên cảm thấy Trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tảo dường như cóleech_txt_ngu chútvi_pham_ban_quyen so với mấy ngàyleech_txt_ngu trước.
điều đó không quan trọng, ông không có kiên nhẫn phó với Phú Sơn, dứt khoátbot_an_cap nói:
“Thời gian không sớm nữa, đi thôi.”
Dứtvi_pham_ban_quyen lời, ông đầu đi ra ngoài.
Trình Phú Sơn đuổi theo: “Đã đã đi sao? Anh xemleech_txt_ngu, nước còn kịp uống mấy ngụm. Nhà Trân Trân cònvi_pham_ban_quyen giết gà định trưa nay cho cả nhà ăn mà.”
Nghe chữ “gà”, Mai nãy giờ không lên tiếng liền căng thẳng nhìn về phía Trì Tảo.
Trì Tảo không để ý bà ta, đứng dậy đi ra , mở cửa tự ý vào.
“Anh Trì, cái học phí học này của đứa nhỏ trong nhà vẫn chưa đóngleech_txt_ngu, trường học cứ suốt. Số tiền mình đã thỏa thuận” Trình Phú bám cửa xe, mặt đầy vẻ nịnh nọt. Lão còn đợi tiền để cứu con trai cả, không thể chậm trễ được.
“Vài nữa sẽ chuyển cho ông.” Trì Cẩm có chút mất kiên nhẫn : “Đi thôi, Huy.”
Trì Nghiên Huy lập tức đạp ga, chiếc xe lao đi.
Trì Tảo ngồi ở ghế , vừa lên xe nhắm mắt lại.
trước Trì Nghiên Bân chê cô , suýt chút nữa khôngleech_txt_ngu cho cô lên xe.
Đến chạy, cô khép nép lại chồn, thu mình lại làm bẩn xe. Kết quả lại bị Trì Bân cười nhạo là đồ quê chưa sự đời.
nhà họ Trì suốt cả quãng đường lạnh lùng đứng ngoài quan sát, chỉ có Trân dịu an ủi cô.
đó lòng cô đầy rẫy cảm động, chút mắc về việc Trìvi_pham_ban_quyen Trân Trân chiếm đoạt thân phận củaleech_txt_ngu cũng biến không dấu vết, sau này sẽ đối xử với Trì Trân như chị em ruột thịt.
Kết quả, mọi thiện đều những quả táo thối trong cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẫy định sẵn.
Lần này vì vừa bị mỉa mai hay không mà nhất thời không ai lên tiếng.
, chiếc xe đã ra khỏi thôn, chạy về phía huyện lỵ. Còn nhà Trì thì ở trên thành phố.
Thôn Đại và huyện nhau xa lắm, nhưng trên đường phảibot_an_cap đi qua mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngọn đồi .
núi khá xóc, vừa vào núi, Trì đã mở mắt ra.
Cô nhìn ra cửa xe, đôi đen láy sâu , giống như đang chờ đợi con mồi sa chân.
“Kít”, xe dừng lại.
Trìvi_pham_ban_quyen Nghiên Huy: “Đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra thế này? Không được, phải dọn đá đi qua được.”
Mọi thứ y kiếp trước. Trì Tảo nhếch môi, trò chơi bắt đầu rồi.
chao, sao em khó chịu rồi. Em gái Tảo Tảo, em rành vùng này, nhân lúc cả dọn đá, đi cùng raleech_txt_ngu đi vệ sinh một chút nhé.” Bên cạnh, Trì Trân Trân nói đúng như đoán.
“Được thôi.” Tảo sảng khoái đáp ứng.
Hứa Cầm không tin tưởng Trì Tảo, đi theo, nhưng Trì Trân khuyên cannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
“Chăm sóc Trân Trân cho , nghe ?” Bà ta dùng giọng nghiêm khắc dặn dò Trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . nói đầu bà ta với con gái ruộtleech_txt_ngu của mình.
Trì Tảo cười khẩy tiếng, không nói .
Kiếp cô đã nghiêmleech_txt_ngu túc vâng lời, lúc đi vào rừng cũng luôn đi phía , giúp Trì Trân Trân gạt những cành cây chắnvi_pham_ban_quyen đường, chẳngbot_an_cap qua cũng chỉ là lòng tốt cho chó gặm.
, Trì Tảo dứt khoát đi sau Trì Trân Trân, để cô ta dẫn , mặcvi_pham_ban_quyen kệ Trì Trân dẫn mình đi đến địa điểm đã địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẵn.
Rất nhanh, cảnh vật trước mắt trở nên quen thuộc.
Đến rồi, Trì Tảo nghĩ.
nhanh hai bước sát Trân Trân, tác gạt cành cây, dao trong tay phải âm thầm qua thắt lưng của Trì Trân Trân.
Thựcvi_pham_ban_quyen cánh rừng này trước đây cô không thường xuyên đến, nhưng sau khi Trân Trân chết ở kiếp , cô đã từng đến đây không biết bao nhiêu lần, từng thấy trong những ác mộng vô số lần. Vì thế, từng gốc ngọnleech_txt_ngu cỏ ở đây đều quá đỗi quen thuộc.
Đột nhiên!
“A” hét thảm vừa thốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, trong chớp mắt đã biến mất không dấu vếtvi_pham_ban_quyen.
A Tiếng hét thất thanh vừa thốt ra đã lập tứcbot_an_cap biến không hơi.
Chỉ thấy Trì Trân vừa đến gốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây lớn bị một gã đàn ông bịt mặt dao kề cổ.
Một kẻ khác nhanh lao từ cạnh, loáng một trói quặt tay Trì Trân Trân sau.
A! Trì Tảo cũng bị người ta bắt rồi! Ả lênbot_an_cap tiếng, vẻ mặt đầy kinh hãi.
Câm miệng, kêu nữa tao giết! Tên cướp quát lớn, lưỡi dao lập tức cứa rách da cổ Trì .
Kiếp trước cũng có màn , mục đích để diễn cho giống, khiến cô sợ hãi thực .
Trì ngậm miệng, đểleech_txt_ngu mặc cho kẻ trói mình đẩy đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh Trì Trân Trân.
Các ngườibot_an_cap muốn làm gì? Trìvi_pham_ban_quyen Trân Trân sợ hãi khóc nức nở.
Làm gì? Tất nhiên cướp tiền! Một tên cướp trả lời, thô bạo giật lấy chiếc đồng hồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên cổ tay Trì Trân Trân, đồng thời làm bộ lục soátleech_txt_ngu người ả.
Trì Tảo cũng bị lục soát. Cô liếc nhìn bụi rậm tĩnh lặng xung quanh, rồi lại nhìn lưỡi dao luôn sát cổ mình, lộ vẻ suy nghĩ.
chạm vào tôi, chạm vào tôi Hu , chúng tôi chỉ ngoài đi vệ sinh , đồ đều trên xe cả, thật sự có tiền đâu. Trì Trân Trân vừa khóc vừa van xin.
Xe? Các cònbot_an_cap có cả xe? kiếp, giàu thật đấy. Một tên tặc lưỡi.
đi sang bên cạnh bàn với bọn vài câu, sau đó quay lại nói với hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người: Không có tiền chứ gìvi_pham_ban_quyen, vậy này, các người lại làm con tin, người còn lại quay về lấy tiền.
Chúng tao đợileech_txt_ngu mươi phút, nếuleech_txt_ngu sau hai mươi phút không thấy quay lại, hoặc vi_pham_ban_quyen răng nửa lời với ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thì đừng trách lão tử không khách khí!
Nói đoạn, hoa con dao tay.
Gần như ngay khi vừa dứt, Trì Trân Trân miệng.
Ả hết lời xin lỗi Trì Tảo, bảo phải sócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bố mẹ cho . Ả dù cuối cùng mình có chết, nhưng đổi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu được Trì Tảo thì cáivi_pham_ban_quyen chết đó cũng xứngbot_an_cap .
Dáng vẻ quyếtvi_pham_ban_quyen sinh tử không chútvi_pham_ban_quyen đó khiến Tảo cảm thấy kiếp trước bị lừa cũng chẳng oan chút nào.
Trì Trân: không cần nhường nhịn, cũng đừng áy náy, chị đều tự nguyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Trì Tảo: Được thôi, chị cứ yên tâm đi đi, mọi việc cứ giao cho em.
Trì Trân : Chị không cần em cảm ơn, chị
Vở kịch mới diễn được một nửa nhiên bị nghẹn lại, khuôn xinh của không khống chế được màbot_an_cap méo xệch đi.
Tên cướp cũng không khỏi ngạc nhiên, nhưng diễn ra gần với , một gã đàn ông xoăn bước tới cởinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tróileech_txt_ngu cho Trì Tảo.
, Trì dĩ nhiên không vô lương tâm mà nhận lời ngay như vậy. Cô và Trân đùn đẩy hồi , cùng vì cảm động mà cô hận không thể tôn thờ Trì Trân lênbot_an_cap đầu.
Vì thực sự hãi, cô đã ngã dúi dụi mấy lần mới loạng choạng chạy về phía chiếc xe. Lẽ dĩ nhiên, người nhà họ Trì đã ra điều bất thường.
Vì nhớ lời tên , ban cô không dám nói rõ sự tình với người nhà. Đến khi họ quay trong thời gian định, trong đã chẳng bóng người nào.
Hứa Cầm lúc đó đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tát cô hai cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nảy lửa, hận không thể đánh chết cô để đổi lại Trân .
Sau đó Trìleech_txt_ngu Nghiên Huy lái báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net côngbot_an_cap an, cô cùng những người điên tìmvi_pham_ban_quyen người trong rừng, nhưng chỉ tìm một vũng máu lớn và một chiếc giàybot_an_cap củavi_pham_ban_quyen Trì Trân Trân bên bờ sông.
Cuối cùng, tìm thấy tung của Trân , an nghi ngờ ả bị giết rồi ném xác xuống sông.
Đời sao
Được tự do, Trì Tảo cử tay chân, đi vài , nhân lúc không ai chú , nhanh tay ném một đá vào bụi rậm bên cạnh.
Ai đó! Quyển Mao, tên cướp vừa cởi trói cho cô, lạnh quát một tiếng, cảnh giác quan sát xung quanh.
Những kẻ khác cũngvi_pham_ban_quyen bị thu hút chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý, vôbot_an_cap nhìn về phía phát ra âmleech_txt_ngu thanh.
Á! Đột một tiếngvi_pham_ban_quyen kêu đau vang lên, chỉ thấy kẻ cầm dao kề cổ Trì Trân Trân đã bị đè chặt đất.
Công an đây, không đượcleech_txt_ngu cử động! vũ khí xuống, giơ tay lên!
Một tiếng quát vang dội, trong rừng, các chiến sĩ công an đã mai phục từ trước giơ súng, nhắm thẳng vào đám cướp.
Lâm gian tĩnh lặng trong lát, tiếp đó là vài tiếng “cộp cộp”, trên mặt đất nhanh chóng xuấtleech_txt_ngu hiện vài con găm.
Đám cướp lần giơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao hai tay, vừa sợ vừa khôngbot_an_cap chuyện gì đangbot_an_cap xảy ra.
Chuyện gì này, sao lại có công an? Trì Tảo hai bước chân, Quyển Mao lẩm bẩm giọng thấp.
Gã nhíu mày, giữa trán hằn lên một dọc, cả khuôn mặt toát ra vẻ hung ác.
Một nữ công bước tới đỡvi_pham_ban_quyen Trì Trân Trân dậy: Sao rồi cô , không sao ? Đừngleech_txt_ngu sợ, cởi trói cho em ngay Đột giọng chị khựng lại, Trương Đội, có phát hiện mới!
Nữ công an dừng động tác, chằm chằm nhìn vào thứ dưới đất.
gì? Trương đượcleech_txt_ngu gọi liền nhìn , giây tiếp theo mắt ông trợn trừng.
gốc cây lớn Trì Trân Trân vừa ngồi, hai xấp tiền cộm vàvi_pham_ban_quyen một xấp phiếu rơileech_txt_ngu vãi đám cỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dại.
thứ khác chưa kiểm tra thì chưa chắc chắn, số tiền kia rõ là những Đại Đoàn Kết chói mắt!
Trong thắt lưng nó vẫnleech_txt_ngu còn!
Nữ công an liếc mắt, lại nhìn thấy trong chiếc lưng rách một đường lộ ra nhiều tiền và phiếu.
kinh ngạc, nghĩ đến điều gì đó, buột miệng thốt ra: tiền bị của Bộ Vũ trang! phải số tiền Vũ trang mất cách đây không lâu không? Mày là quân ăn cắp?
Chị tức đá khoeo Trì Trân Trân, ấn đầu , đèbot_an_cap chặt ảvi_pham_ban_quyen quỳ xuống đất.
Cũng trách nữ công an nghĩ như vậy, bởibot_an_cap người bình thường ai giấu nhiều tiền như thế trong thắtvi_pham_ban_quyen lưng theobot_an_cap bên mình.
A! Chị làm gì vậy, tôi là người tốt! Trì Trân đaubot_an_cap đớn, gối đau, cánh tay đau, khuôn mặt ấn xuống lại hơn.
Tư thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau đớn và nhục nhã này khiến ả thậm chí cả sự hoảng loạn thấy công an, lớn tiếng chất vấn.
khi định thần lại gì nữ anvi_pham_ban_quyen vừa nói, mặt ả bỗng chốc trắng bệchleech_txt_ngu, khó khăn đầu nhìn đống tiền phiếu dưới đất, toàn thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không khốngleech_txt_ngu chế được mà run .
Khôngvi_pham_ban_quyen, không thể nào, rõ ràng mình đã khâu rất kỹ, dùng loại vải dày , sao có thể, sao Không, tôi, tôi không phải, những này đều là nhặt được, đúngbot_an_cap, là tôi nhặt được, hiểu lầm, đều là hiểu ! Tôi có giải thích, tôi
Trừ Trì Tảo, người đã biết hết mọi chuyện sau khi , những người còn lại đều sững sờ, cả công an.
Bởi lẽ mà ngờ một nạn nhân của vụ cướp bắt mỏng manh yếu , chớp mắt một đã trở thành nghi phạm của vụ án tài sản nhà nước nghiêm trọng?
Cô bé sáng sớm đồn cảnh sát tố giác cũng nói tìnhbot_an_cap thấy có người bàn bạc, lên kế hoạch cướp bócleech_txt_ngu bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây hôm nay, nào ngờ còn
Trì Tảo nhìn bộ dạng thảm hại của Trân Trân, chặt môi.
Không cách nào , cô không khống được bật cười tiếngbot_an_cap.
Cuối cùng, tảngleech_txt_ngu đá đè nặng trong lòng, thứ đã khiến kiếp trước của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng thê thảm là vụ án cướp bóc bắt cóc đã kết thúc.
Kiếp trước Trì Trân Trân sở dĩ gan giả chết thoát thân, chẳng là cậy vào số tiền phiếu đó ?
Giờ thì hay rồibot_an_cap, hai án phạt cùng lúc, sau này chắcvi_pham_ban_quyen chắn sẽ vôleech_txt_ngu cùng đặcvi_pham_ban_quyen sắc.
Trì Tảo cảm thấy toàn thân nhẹ , tiếc là không có ảnh để ghi lại khắc tuyệt .
Đột nhiên
Đoàng! Mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng súng lên.
Mùibot_an_cap máu tanh theo sát phía sau.
Trì Tảo còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra thì thái dương đã họng súngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóng bỏng sát.
Cùng lúc , mùi thuốc súng nồng nặc xộc vào mũi.
Tất không được cử động, đứa nào dám động đậy, tử bắn đầu nó! Một giọng nam thiển vang lên bên tai, cổ Trì Tảo bị siếtvi_pham_ban_quyen .
Cô bị bắt làmleech_txt_ngu con tin!
Lần này phải diễn kịch, mà là thật!
Các người, vứt xuống!
phạm, chính là tên Quyển đã cởi trói cho lúc trước, nói: Mày, cởi áo ra, gói tiền lại némleech_txt_ngu qua đây cho tao, nhanh lên!
Gã lại hung hét lên với nữ công anbot_an_cap.
Trương Đội nhìn đồng đang trúng đạn ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng, máu xối xả, đành phải gật đầubot_an_cap.
Đồng chí đó vốn chịu trách nhiệm canh giữ Quyển Mao, nào ngờ gã giấu súng, vì một phút sơ suất mà bị gã bất bắn .
Công an vứt súng, toàn bộ số tiền cũng được trong áo ném qua.
Trì Tảo theo yêu cầu của Mao nhặt bọc đồ , rồi theo lực gã, bị họng súng dí sát từng bước lùi vào sâu trong rừng.
Công an đi theo từ xavi_pham_ban_quyen, nhưng ngại an toànvi_pham_ban_quyen của nên nhất thời không thể làm gì.
Trong lúc đó, người nhà Trì nghe thấy tiếng súng cũng tìmleech_txt_ngu đến, thấy Trì Trân bị bắt thì tức lên hỏi han, chỉ liếc nhìn cô một cái loa.
Lại sắpbot_an_cap chết rồi sao? sinh vỏn vẹn một ngày, lại phải giống như kiếp trước, một lần chết đi trong cô độc và uất ức sao?
không cam lòng!
Trì cắn , có chết, cô cũng phải một cách oanh liệtvi_pham_ban_quyen, theo hại mình cùng xuống !
không hoảng loạn, suốt quá đều tỏ ra phục tùng, vừa lùi vừa quan sát trường xung quanh.
Thời gian trôi qua từng một, mắt đi qua một con dốc nhỏ nữa, tiến vào sâuleech_txt_ngu trong rừng thì tình hình sẽ tồi tệbot_an_cap hơn.
lực siết của Quyển Mao nơi nới lỏng đi vài phần.
Trì Tảo âm nớibot_an_cap lỏng tay đang bọc .
Đạibot_an_cap , tiền tiền rơi mấy tờ rồi. Cô dùng giọng điệu sợ hãi chỉ về phía phải nói.
Cái gì? Quyển Mao , quay đầu nhìn .
Chính làvi_pham_ban_quyen lúc này!
Trì Tảo nhanh chóng taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tay siết lấy nòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net súng, dùng hết sức bình sinh nòng súng ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài.
biết về sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực mình tuyệt đối không phải đối thủ của Mao, nên chân dùng sức đạp , xô đẩy ép Mao lùi về phía mép .
Á!
Cổ tay Quyển Mao bị bẻ ra ngoài, gã đau hétvi_pham_ban_quyen lớn.
Nhưng dù sao cũng kẻ hung hãn dám nổ súng vào công an, nhận Trì Tảo đangleech_txt_ngu làm gì, gã lập tức bóp cò.
! đạn ra khỏi nòng, gần như sượt đuôi lông bên phải của Trì Tảo, để lại một vết xước rộng ngón tay.
Vết thương không nhưng máu lập tuôn ra.
Máu chảy dọc , chóng nhuộm đỏ nửa khuôn Trì Tảo.
Trì không để tâm, như thể khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết đau, cũng thấy nòng nóng bỏng tay, cứ siết chặt lấy.
Mộtleech_txt_ngu nhát không trúng, Quyểnbot_an_cap Mao tức giận buông cổ Trì Tảo ra, muốn giãn khoảng cách giữa người để dùng cả hai tay giành súng.
Đúng lúc , đột nhiên hẫng một , cả người ngãbot_an_cap ngửa ra sau.
Trì Tảo nhanh chóng nhảy vọt , lao dốc theo, nhân đàbot_an_cap đè chặt cổ tay cẳng phải đang cầm của Quyển Mao xuống dưới thân mình.
! Đoàng!
Lại hai phát súng nữa ra, nhưng đều không trúng Trì Tảo.
Lúc này Trì Tảo nằm bò trên mặt đất, hai vẫn siết chặt nòng súngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Quyển Mao nằm mặtvi_pham_ban_quyen lên trời, tuy tayvi_pham_ban_quyen phải không cử động nhưng tay tráinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tự .
Convi_pham_ban_quyen khốn, tao không thoát được thì mày cũng đừng hòng sống! Gãbot_an_cap gầm lên tiếng không nổ nữa, trái quờ quạng được một hòn đá to bằng nắm đấm, chộp lấy vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu Tảo.
Cộp! Một tiếng.
Hòn đá rơi mạn đầu.
Đầu óc ong ong, máu chảy ra nhanh chóng, sau đó mới cảm thấy đớn.
mắt Trì Tảo sầm, choáng váng từng trận, nhưng vẫn chết đi sống đè nòng súng.
Chết đi! Quyển Mao mặt đầy loạn, lần nhắm thẳngvi_pham_ban_quyen sau gáy Trì Tảo, dùng hết sứcbot_an_cap bình sinh đập xuống nữa.
Mọi chuyện diễn phức tạp, thực chất chỉ trong chớp mắt.
Bên tai nghe thấy tiếng kêu kinh hoàng các đồng chí an, nhưngvi_pham_ban_quyen họ đã không kịp ngăn .
Cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt, Trì Tảo thầm , tuy vẫn chết nhưng có thể tự tay đưa Mao vào , tránhleech_txt_ngu để gã thoát rồi lại hại người, hình như cũng không lỗ lắm.
Đúng này, đột nhiên từ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net góc chéo, một bộ quân lục nhảy vọt ra như báo .
Người mới mộtbot_an_cap , giáng mạnh vào ngực Quyển Maonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Quyển Mao ra một ngụm máu rồi ngã nhàoleech_txt_ngu, khi người đàn ông đáp đất lại thêm một chânleech_txt_ngu vào cẳng taybot_an_cap trái hắn. Đồng thờivi_pham_ban_quyen, anh thực hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtbot_an_cap cú xoay người, chân đá thẳng vào thái đối phương.
Cả bộ động tác dứt khoát gọn gàng, hoàn thành chỉ trong mắt.
Rắc! Tiếng gãy vang lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cánh tay Quyển dạng một cách bất , đau đến mức nhãn cầu lồi ra, gân xanh nổi đầybot_an_cap mặt. Hắn há miệng địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thét lên thảm thiết, nhưng âmvi_pham_ban_quyen thanh vừa đến cổ họng thì thái dương đã đá trúng, lập tức ngấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lịm đi.
Người đàn ông đặt hờ một chân lên cổ Quyển Mao để đề phòng tỉnh lại gâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương tích, sau đó nhặt khẩu súng dưới .
Nhưng khiến anhvi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen ngờ tới làleech_txt_ngu khi taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa chạmvi_pham_ban_quyen vào thân súng, người mà anh đã ngất xỉu lại dùng lực nắm chặt lấy nòng súng hơn.
Người đàn ông nhíu mày, như thấy hơi rắc rối.
Anh không gỡ tay Tảobot_an_cap ra mà chuyển sang tháo băng đạn của khẩu súng.
Nhìn thấybot_an_cap viên đạn cùng còn sót lại bên trong, đôi môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỏng của người ông khẽ lại. Anh người đang nằm dưới đất với cái đầu máu, gương mặt lạnh lùng dường đi đôi chútbot_an_cap.
Đồng chí, côleech_txt_ngu thấy thếvi_pham_ban_quyen nào, có nghe thấy tôi nói không? Anh thản hỏi, đưa tay định kiểm tra thương thế của Trì Tảo.
Ư
Thực ra Tảo chưa ngất, cô vẫn còn ýleech_txt_ngu thức, chỉ là đầu óc váng dữ . Hành động giữ lấy nòng súng vừa rồi cũng chỉ phản xạ theo bản năng.
Lúc này nghe thấyvi_pham_ban_quyen lời người ông nói, biết nguy hiểm đã qua, những ngón tay cứng đờ của cô mới buông , xuống đất rồi rãi ngồi dậy.
Cảm thấy rồi? Người đàn ông lạibot_an_cap hỏi, giữ lấy tay để ngăn cô ngã.
tác ngồi dậy Trì Tảo lại choáng váng, cô phải đợi vài giây mới mở được mắt.
bết máu, Trì nhìn thấy mộtvi_pham_ban_quyen đàn ông trẻ vẻ ngoài lạnh lùng.
Anh một đôi mắt đen sâu , lúc này mắt ấy đang không lộ xúc nào.
Trì Tảo hơi raleech_txt_ngu, cô nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, chẳng hiểu sao sống mũi đột nhiên cay xè.
ràng trước đó bị thương, thậm chí đối mặt vớivi_pham_ban_quyen ranh giớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh cô cũng không hề rên rỉ một tiếng, vậy mà nước mắt lại trào ra báo trước.
lắm sao? Để tôi đưa cô đi bệnh
Chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dịch, chị cháu bị oan, mau công an thả chị ấy ra ! hét Trì Nghiênvi_pham_ban_quyen Bân từ đằng xa chạy lại đã ngang người đàn ông.
Phát súng Quyển Maoleech_txt_ngu bắn bị thương công an khi nãy không chỉ thu hút ngườibot_an_cap nhà họ Trì mà còn bị Lam Dịch ở trong núileech_txt_ngu nghe thấy.
Anh lao nhanh về phía tiếng súng, trên đườngleech_txt_ngu thì nhìn thấy cảnh công đang giữ cách theo đuôi Quyển Mao và Trì Tảo.
Anh lập tức hướng, đường vòng tiếp cận, dự định lúc Quyển Mao mất cảnh giác sẽ cứu con tin.
Còn Trì Bân, nó đang bất bình vì công an dám bắt Trì , lạibot_an_cap còn tư thế làmvi_pham_ban_quyen nhục người như vậy. Rõ ràng chị nó là người bị hại, cũng đã giải thích tiền là nhặt được rồi.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bám theo an, dây dưa muốn họ thả người ngay tức.
Cũng vì thế, nó chẳng hề quan tâm đến sự chết của Trì . Sau khi bị côngvi_pham_ban_quyen an quát mắng chối, nó bực nhìn dáo dác xungbot_an_cap , tình cờ thấy bóng dáng Lam Dịch nhanh chóng người rời đi trong cánh phía xa.
Trì Nghiên không thèm suy nghĩ mà đuổi . Cứ đợi đấy, chỉ chú Lam lên tiếng một câu, xem đám an chết tiệt này dámvi_pham_ban_quyen giữ chị nó không.
Lúc này, những giọt nước hòa lẫn với máu rơi xuống đất.
Trì Tảo nghe thấy lời Trì Nghiên Bân nói thì hơi khựng . Lam Dịch, cái tên này sao nghe thế, hình như đãleech_txt_ngu nghe thấy ở đâu đó
À, nhớ ra rồi!
Lam Dịch, chú của Tưởng Minh Vĩ vị hôn Trân Trân, kiếp trước cô đã nghe người nhà Trì nhắc đến lần.
thân từ gia đình quân đội, con trai của thủ trưởng đại viện, bản thân tuổi trẻ tài cao lại lập được số chiến công, cần không bất ngờ tiền đồ là vô hạnvi_pham_ban_quyen.
Hóa ra lại là một Trì Trân Trân, thì thôi đi.
Trì đầu nhanh, lạnh trong đáy mắt.
ghét bỏ lau mặt, nhanh thu lại cảm xúc chua xót mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc đây có vẻ vôbot_an_cap cùng nực cười và thừa thãivi_pham_ban_quyen.
Có lẽ Lam Dịch là một người tốt, điều đó chẳng liên quan gì đến cô , cô chỉvi_pham_ban_quyen đơn giản là ghét bỏ tất mọi người và mọi việc có liênbot_an_cap quan đến Trân! Tất !
Cảmvi_pham_ban_quyen ơn đồng chí, rất cảm ơn anh đã cứu tôi. Tảo chân thành cảm ơn, đó thoát Lam Dịch.
Cả trông chẳng gì khác so với lúc nãy, nhưng Lam Dịchbot_an_cap lại nhạy khi nhận sự thay đổi đó.
Anh khôngleech_txt_ngu buông tay, ánh mắtleech_txt_ngu nhìn hình Trì Tảo vài giây: nữ công an đến rồi, để cô ấy đỡ cô.
Nói xong, mới buông cánh tay Trì Tảo ra và đứng dậybot_an_cap.
Trì Tảo không nữ công anleech_txt_ngu đến đỡ, cô cảm thấy không quá nghiêm trọng, cũng hết choángleech_txt_ngu rồi.
Ngoại trừvi_pham_ban_quyen vết trên đỉnh , những vết thương kiếp trước cô phải chịu nhiều , chẳng thấm tháp vào .
Cô chống tay xuống đất rãi đứng lên, nào ngờ vừa mới đứng thẳng, một choáng váng dữ dội khiến đất quay cuồng, mắt sầmleech_txt_ngu .
Trì Tảo lảo đảo, cả người không khống được mà ngã về .
Lam Dịchbot_an_cap định rời đi quay lại, đưa tay muốn đỡ người, nhưng Trì Tảo đã đâmbot_an_cap sầm vào người anh.
Dịchvi_pham_ban_quyen nhíu mày, anh giữ chặt cánh tay Trìbot_an_cap Tảo một lần nữa, xách cô đứng vững mộtleech_txt_ngu con gà con.
Oẹ! Trì Tảo nôn một tiếngleech_txt_ngu, vàng quay đầu đi.
Đừng cử động! Giọng lạnh nhạt của Lam Dịch vang lên trên đầu, Chấn động não, không cử động lung tung.
Cô đương nhiên biết chấn độngbot_an_cap não thì không cử động lung tung, nhưng phải cô nôn lên anh sao?
Dù đã quyết định sau này xa anh ra, nhưng sao người taleech_txt_ngu cũng vừa mình, để nôn lên không hay lắm.
mà chỉ là nôn khanleech_txt_ngu, này nữ công an cũng đã chạy đến nơi.
ấy tiếp Tảo từ tay Lam Dịch, lấy cô lo lắng : Cô bé thấy thế nào, được không? Hay là để em nhé?
Vừa nói cô ấy vừa định cõng, Trì Tảoleech_txt_ngu vội vàng từ chối.
Vừa rồi do động lên quá mạnh, lúc này cô đã bớt mặt, đi chậm một chút chắc sao.
Thếvi_pham_ban_quyen là nữ công an đành phải dìu Trì Tảo đi ra núi, đúng lúcbot_an_cap gặp Trì Nghiên Bân đang thở hổn hển tới.
Đồ chổi xẻng! Nó trừng mắt Trì Tảo một cái căm ghét, rồi lướt qua hai người đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sấn bên cạnh Lam Dịch.
Chú Lam , chúvi_pham_ban_quyen mau cứu chị cháuleech_txt_ngu với, chị cháu thật sự bị oan.
Sự thậtbot_an_cap thế nào, chí công an sẽ tra rõ .
Trì Tảo nghe thấy cuộc thoại của hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, rủ mắt che đi vẻ nơi đáy mắt.
Trì Nghiên Bânvi_pham_ban_quyen còn muốn nói đó nhưng đã bị mắt của Lam Dịch chặn .
Đồng , cảm ơn anh! Trương Đội tựleech_txt_ngu tay trói Quyển Mao, thấy đồng nghiệp đã lôi hắn đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì bước lại gần cảmvi_pham_ban_quyen ơn Dịch.
Ông trịnh chào Lam theovi_pham_ban_quyen lệnh, trong lòng cảm thấyvi_pham_ban_quyen may mắn.
Chỉ một chút nữa thôi, sự một thôi, rồi nếu Lam Dịch chậm một bước thì không biết sẽ ra sao nữa.
Dịch cũng chào lại Trương Đội, lấy giấy tờ tùy thân cho ông rồi hỏi về diễn biến sự việc.
Trươngvi_pham_ban_quyen Đội nhận giấy tờ xem qua, vội chào Dịch một lần nữa, sau đó mới nói: Sự việc là
Ông nhìn Trì Nghiên bên cạnhvi_pham_ban_quyen, không nhắc nhưng đầy nhìn về phía Trì Tảo: Chúng tôi nhận được tin báo Ai cô gáivi_pham_ban_quyen khác lại theo tiền
Ông sự một lượt.
Lam Dịch hiểu ý nghĩa trongvi_pham_ban_quyen cái nhìnvi_pham_ban_quyen của Trương Đội. Nghe xong, anh quaybot_an_cap đầu nhìn theo bóng lưng Trì Tảo đã đi .
Đã kiểm tra thắt lưng chưa, nóbot_an_cap bị rách thế nàovi_pham_ban_quyen? Anh .
Trươngbot_an_cap : Đã kiểm tra sơ bộ, chắc do vật sắc cắt ra. Nhưng hiện tại vẫn chưa thẩm vấn, tình hình cụleech_txt_ngu thể tạm thời chưa rõ.
Bị cắt ? Đôi lông mày của Lam Dịch trầm xuống, nói gì thêm.
Tại đồnvi_pham_ban_quyen công an, thẩm vấnvi_pham_ban_quyen.
Nói đi, tiền đâu mà có?
Trì Trân ngồi trên ghế, mắt sưng húp đỏ hoe: Hức , nhặt được, thật sự là nhặt được .
được? Thế tại sao không nộp lại, còn giấu thắt lưng theo bên người? Viên công an mặt, Trì Trân Trân, thành khẩn được khoanbot_an_cap hồng, ngoanleech_txt_ngu cố sẽ bị nghiêm trị, nhất cô nên nói thật!
Cháu nói thật , hức hức Cháubot_an_cap cháu được tiền, khôngvi_pham_ban_quyen dám nói với người nhà, cháu sợ bị họ thấy nên không dám để nhà, giấu chỗ khác thì sợ mấtvi_pham_ban_quyen, nên nên Cô ta cúi đầu, giọng nói càng lúc càng nhỏ, Nên mới khâu vào trong thắt lưng.
Các viên công an thẩm vấn nhau: Cô nhặt được tiền ở đâu? Nhặt được nhiêu, tại sao không khớp với số tiền Ban trang , có tiêu rồi không?
Không có, không có, cháu mới được chia bấy nhiêu thôi, còn chưa kịp tiêu! Trì Trân Trân xuanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay lịa.
Chia? Ý cô là sao? Trì Trân Trân, sự thật rốt cuộc là thế nào, tốt nhất cô nên khai nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng lập tức! Ánh mắt viên công an trở nên sắc lạnh.
Môi Trì mấp máy, biết chuyện này nhất định phải một lời giải thích, thế là cô ta mới ấp úng lời.
Hóa , từvi_pham_ban_quyen sau khi Mai Hoa vì tiềnleech_txt_ngu mà tìm đến nhàvi_pham_ban_quyen họ Trì vạch thân thế của Trì Tảo, tâm luôn rất tệ. Một ngàyvi_pham_ban_quyen nọ, khi đang đi dạo sầu trong mộtvi_pham_ban_quyen con nhỏ, cô ta nhìn thấy ở góc tường cóvi_pham_ban_quyen một chiếc túi da lớn màu đennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bên trong ắp tiền và phiếuvi_pham_ban_quyen. Vì số đó quá lớn, lớn đến mức ta nằm mơ cũng dám nghĩ tới, nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất thời bị sợ, không biết làm cho phải.
khi cô ta định đồn công an thì một nhóm người rẽ hẻm và thấy số tiềnleech_txt_ngu trong túi. tên cướp trong rừng ngày nay chính là một phần nhóm người đó.
“Họ họ đông người lắm, ai cũng rất hung dữ. Không những muốn cướp tiền còn muốn cháu để diệt khẩu.” Trì Trân Trân hãi run rẩy, “ không muốn nên nói chú của cháu là thủ trưởng lớn trong quân đội, họ dámvi_pham_ban_quyen giết cháu, đình cháu nhất định sẽ không tha cho họ. còn nói anhleech_txt_ngu trai cháu đi vệ sinh quay lại rồi, họ chắc chắn không chạy được đâu.”
vị công an chặt mày, cô ta tiếp với vẻbot_an_cap ngập ngừng: “Cháu cháu biết chỉ như vậy thôi thì đủ, lấy đi rồi vẫn sẽ lo cháu báo tin, vẫn sẽ không tha cho cháu. cháu cũng điểm yếu trong tay họ thì cháu mới giữ được mạng. Thế nên đành bàn bạc bọn họ chia tiền trong túi.”
“Đồng chí , cháu thật là vì tự cứu mình nên mới lấy tiền, vì vậy mới giấu tiền không nộp lại, không nói cho người nhà , xin các chú hãy tin cháu!” kích nhào tới trước .
“Hức hức , nhưng cháu không ngờ trong sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó lại cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ tham lam vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độ, cướp bóc rồi cóc cháu, còn liên lụy đến em gái Trì Tảo! hức, xin lỗi, cháu không biết chuyện lại thành ra thế này, cháu thật sự không cố ý. chỉ không muốn chết, lại không biếtvi_pham_ban_quyen phải làm sao. Cháu sợ lắm, từ ngày trở đi đêm nào cháu cũng gặp ác mộng, ” Cô ta khóc không thành tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cả người lên bật.
viên công an liếc nhìnvi_pham_ban_quyen nhau, một người đứng dậy mởleech_txt_ngu , người kia rút khăn tay đưa cho Trì Trân : “ rồi, đừng khóc nữa, lau nướcleech_txt_ngu mắt đi rồibot_an_cap tĩnh lại.”
an phá án nhất định không thể chỉ nghe lời phiến diện từ một , cháu biết điều đó chứ?” Anh đứngbot_an_cap rót cho Trì Trân Trân nước, “Tuy sự đúng như cháubot_an_cap nóileech_txt_ngu, tôi nhiên sẽ cânbot_an_cap nhắc giảm nhẹ hình cho . Thế cô bé à, chỉ cần cháu nói thật thì không cần quá lo lắng, chưa?”
Giọng vị công an mang theo sự trấn annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khác vẻ lạnh lùng nghiêm lúc trước.
“Vâng, cháu không lắng đâu. Đồng chí, cảmbot_an_cap cảm ơn .” Trì Trân Trân nấc nghẹn, dùng khăn tay lau mắt trên mặt.
quá lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cộng thêm cảm xúc vừa rồi động, cơ thể mai của cô ta vẫn khẽ run rẩy, trông vô cùng yếu đuối và đáng .
Vị công ở nhà gái không chịu nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy con gái như này, anh không nỡ nhìn , bèn đứng đi rót cho ly nước.
Bên ngoài, nhà Trì lo lắng đứngleech_txt_ngu giữa sân, chằm chằm vàoleech_txt_ngu cửa phòng thẩm vấn.
Trước đó, phần lớn công an đã theo Quyển và Trìbot_an_cap Tảo đểbot_an_cap tìm cơ hội người. người ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đã dụng chiếc xe nhà họ lái đến làng Đại Hà để khẩn đưa đồng do trúng đạnleech_txt_ngu đến bệnh viện. Đồng thời áp giải Trì Trân và những tên khácleech_txt_ngu đồnvi_pham_ban_quyen.
Ba người họ Trì nhiên không yên tâm, cậy thế công an cần Nghiên Huy lái xe nên đã cố chen chânvi_pham_ban_quyen đi .
Thực ra lúcvi_pham_ban_quyen phòng thẩm vấn có mở ra, nhưng viên côngvi_pham_ban_quyen an bước rabot_an_cap vội vàng đi sang phòng bên cạnh, hoàn toàn không để ý đến người nhà họ Trì.
Ngay khi Hứa Cầm không thể đợibot_an_cap thêm được nữa, định ghé sát vào cửa sổ xem tình hình thì vị côngbot_an_cap an lúc lạivi_pham_ban_quyen bước ra, còn nhìn về phía họ.
“Đồngleech_txt_ngu chí, đồng chí! Con gái sự oan, nó nhỏ đã ngoan ngoãn phép, thật sự không làm chuyện phạm pháp đâu, các anh nhất định phải điều tra rõbot_an_cap nhé đồng chí!” Cầm vội vàngbot_an_cap đón lấy, Trì Cẩm và Trì Nghiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Huy nhanh chóng theo.
“Điều thì chắc chắn sẽ ràng, nàyleech_txt_ngu các vị cứ yên tâm.” Nghĩ đến lời khai của tên cướp lúc nãy, tuybot_an_cap có vài chỗ khác so với lời Trân Trân nói nhưng phần lớn khớp. Bước đầu có thể khẳng định cô bé đúng là bị ép buộc.
đến đây, vị côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhíu mày: “Nhưng làm cha làm mẹ cácleech_txt_ngu vị, thường có phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu quan tâm đến con cái rồi không? Chỉ cầnleech_txt_ngu các vị chú ý hơn một chút thì bé đã phải chịu cái khổ này.”
Anh ta nói vừa lắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu, rồi quay thẩm , thái tuy hẳn là tốt nhưng đã thân thiện hơn lúc trước rất .
người nhà Trì thấy vậy, vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo lắng nhưng dù sao cũng thở phào nhẹ nhõm.
tại ông, không đón người sớm chẳng đón người , cứ nhất quyết phảibot_an_cap ngàyvi_pham_ban_quyen ! Nếu không thì bọn làm sao gặp phải cướp được?” Đã bớt vội vàng, Hứa Cầm mới có thời gian tính sổ với Trì Niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, “Cũngbot_an_cap không con ranh Trì Tảo đó thế rồi? Thật là, đứa này đứa kia chẳng đứa nào làm ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta bớt .”
không phải là do Trân Trân nói muốn cả nhà đi đónvi_pham_ban_quyen người nên tôi mới định hôm nay ?” Cẩmbot_an_cap Niên không nhịn được phản , “Thôi được rồi, có bao nhiêu công an đi như thế, chỉ một tên cướp mà, chắcleech_txt_ngu chắn sẽ sao đâu.”
Nhưng nghĩ đến cảnh Trì Tảo bị súng gí vào đầu, lúc Trì Niên ít cũng có hốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hận. Sớm biết tình hình bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trân Trân không nghiêm trọng, lúc ông đã nên đi theo xem thế .
Trì Nghiên Huyleech_txt_ngu rốtbot_an_cap cuộc cũng tới Trì Tảo: “Không biết Bân có gây thêm rắc gì không, mong là nó làm vướng các chí công an cứu người.” Anh hơi lo lắng tính tình nóng nảy của Trì Nghiên Bân sẽ làm hỏng .
Nào ngờ vừa nhắc Tháo thì Tào Tháo đến, lời Trì Nghiên Huy vừa dứt thì giọng của Trì Nghiên Bân đã vang lên.
“Babot_an_cap mẹ, cả, chị con sao rồi?” Cậu ta đi theo chiến sĩ công an áp giải Mao vào cổng đồn công an.
Mà đi bên cạnh cậu ta chính là vị hôn Trì Trân Trân Tưởng Minh Vĩ.
Tưởng Minh Vĩ là con trai cả của giám đốc nhà máy dệt thành phố, lớn lên bên Trì Trân Trân từ nhỏ. Thêm vào đóbot_an_cap, năm xưa hai nhà Trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tưởng từng hứa hôn từ bé, nên quan giữa hai người luôn rất tốt, gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây còn chính hẹn hò.
Trướcbot_an_cap đó khi xe đưa thương đi bệnh , Trì Nghiên lo lắng sự việc nghiêm trọng nên đã mượn điện thoạivi_pham_ban_quyen gọi cho Minh Vĩ, muốn nhờ cậu ta tìm các mối quan hệ giúp đỡ. Không ngờ cậu lại trực tiếp chạy tới đây.
“Minh Vĩ sao cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đây? Trân Trân vẫn đang ở phòng thẩm vấnvi_pham_ban_quyen, nhưng chắc vấn đề không nghiêm trọng đâu.” Trì Cẩm Niên Tưởng Minhbot_an_cap Vĩ một tiếng, rồi kể lại việc độ của công vừa tốt lên.
Tưởng Minh Vĩ thở phàovi_pham_ban_quyen: “Không nghiêm trọng là tốt rồi. hàng bênvi_pham_ban_quyen ngoại củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có ngườibot_an_cap quen với trưởng đồn công an đây, chú dì cứ đợi một lát, cháu đi hỏi xem tình hình thể thế nào.”
“Thế thì quá, cháu mau đi đi.” Hứa Cầm nghe vậy vội vàng thúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giục.
Đợi Tưởng Vĩ đi , bà ta mới sang Trì Nghiên Bân: “Sao chỉ có con, còn Trì Tảo đâu? Nó thế nào rồi, sao không qua đây?”
“Đừng cái thứ sao đó nữa, nếu không phải tại đi đón nó thì chị của con đã chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp chuyện! Một kẻ chân lấm bùn mà sao lớn không chết quách đi rồi.” Trì Nghiên Bân cứ này lại bực .
“Đừng nói bậy!” Trì Cẩm Niên cau , “Trì là chị ruột của con, con có thể không thích nó, nhưng có nói lời chết đó người ngoài nghe thấy, nếu không trách ba xử con!”
“Xì, nó mới không chị con, cái đồ nữ hôi hám.” Trì Nghiên Bân lầm một câu , nhưng sao cũng không nói lời mongvi_pham_ban_quyen Trì Tảo chết .
Cậu ta kể lại chuyện Trì được Lam Dịch . Nghe thấy tên Lam Dịch, mắt người nhà họ Trì sáng lên, đang định hỏi xem người ở đâu thì thấy Minh Vĩ nhanh quay lại.
“Vậy ra đều là đám cướp buộc, Trân Trân nhà mình vô tội à?” Sau khi Tưởngvi_pham_ban_quyen Minh Vĩ kể lại sự tình biết từleech_txt_ngu đồn công an, Hứa Cầm mới hiểu tại sao trước đó công an lại nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ không quan tâm con cái.
Hức hức, Trân Trân của , gặp phải chuyện như vậy chắc chắn là sợ hãi lắm. Đều trách bà không quan con đủ nhiều, đến mức chẳng nhận ra Trân Trân đã gặp phải chuyện như vậy.
“Cũng khôngbot_an_cap thể nói là hoàn toàn vô tội,” Vĩ tiếp lời, “Dù Trân Trân cũng đã lấy tiền, lại biết chuyện mà không báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nên ước chừng vẫn sẽ bị kết án vài tháng. phi”
Cậu ngập ngừng lát.
“Trừ phi làm sao, anh Minh Vĩ anh mau đi .” Trì Nghiên Bân sốt giục.
Tưởng Minh Vĩbot_an_cap liếc nhìn anh ta một cái rồi nói: “ nghe nói con gái ruột nhàleech_txt_ngu bác hình nhưbot_an_cap đã giúp công ít việc, đồn công an đang định khen thưởng cô ấy. Nếu cô không nhận phần đó, mà lại viết một bức thư thỉnh nguyện, xin dùng công lao mình để đổi lấy giảm nhẹ hình phạt cho Trân Trân, chúng ta tìm người vận động một chút, biết đâu vài ngày nữa Trân Trânvi_pham_ban_quyen sẽbot_an_cap được ra .”
sao? Vậy còn đợi gì nữa, mau Trì Tảovi_pham_ban_quyen bảo nó viết đi!” Hứa Cầm nghe vậy thì cùng động, “Thưởng với chả phạt cái gì, quan trọng bằng người nhà được, nó chắc chắn biết nào nặngvi_pham_ban_quyen cái nào nhẹ.”
Đúng lúc , cửa phòng thẩm vấn lại mở rabot_an_cap một lần nữa.
Công an dẫnvi_pham_ban_quyen Trì Trân cùng bước ra ngoài.
“Trân Trân!”
!”
Mấy ngườileech_txt_ngu vàng tiến lên, ai nấy đều xót xa khônleech_txt_ngu xiết.
“Hức hức, mẹ , anh Minh , con lắm, con muốn về nhà.” Trìleech_txt_ngu Trân khóc nở.
“Được rồi, đừng lấn! Thân nhân tại không được gặp nghi phạm, các người mau về thu dọn đồ đạc rồi đến đây đi.” Công chặn người lại, “Ngoài ra, trong thời gian tạm giam chúng tôi không lo , người định cơm hay tính thế nàovi_pham_ban_quyen.”
Nói xong, anh ta dẫn đầu đi về phía viện, Trì Trân vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi vừa ngoảnh lại nhìn với vẻ đầy luyến tiếc.
Dáng vẻ đáng thươngbot_an_cap đó khiến Cầm cũng không kìm được bậtbot_an_cap khóc.
Nhưng bà nhớ đến chuyện thỉnh nguyện, lau nước mắt Trì Nghiên Huyvi_pham_ban_quyen mau cùng Tưởng Minh Vĩ đi tìm .
Trì Nghiên muốn đi theo nhưng bị Hứa Cầm ngăn lại. sợ cái nóng của anh ta sẽ làm hỏng việc nên kéo ta đi mua cơm Trì Trân.
Còn Cẩm Niên thì tiếp tục ở lại đồn công an đợi tin tức.
Bệnh viện huyện, trong phòng bệnh.
Bác sĩ đã kiểm tra xong cho Trì Tảo.
Ngoại trừ một số vết trầy nhỏ, vết thương chính cú va ở đầu, vết đạn sượt qua đuôi lông mày và vết bỏng lòng bàn tay trái.
bỏng đó do nòng súng gây ra, Trì Tảo cố ý tránh tay phải.
“Yên tâm cô bé, vì ở đỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu nên quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng, nằm nghỉ hai ngày sẽ hết chóng mặt, sau đó nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến bệnh thay thuốcleech_txt_ngu.” Bác sĩ thu dọn dụng cụ, ôn tồn nói, “Lông và tay cũng không , chú ý sóc thì nhất định không để sẹo đâu.”
Bà đã an kể chuyện củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trìbot_an_cap Tảo, thấy cô này thật sự quá tài . Bà cười khen Trì Tảo vài câu, dặn dò y tá chăm sóc thận rồi mới rời phòng .
Nữ an Vương đạibot_an_cap tỷ cũng ở đó, cô vừa xuống nhà bếp mua cơm cho Tảo, lúc này ăn là vừa khéo.
Trì Tảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói lời cảm ơn, hỏi thăm hình chí bị trúng . Sau khi biết nội tạng của anhbot_an_cap ta không tổn thương và viên đã lấy ra, cô yên tâm bắt đầu ăn .
Đang ăn, côbot_an_cap thấy hai bước vào phòng bệnh.
“Cô là Trì ?” Một người trong số đó nhìn thẳng vào mắt Trì Tảo, dò xét cô.
Trì Tảoleech_txt_ngu nghe thấy nhưng như khôngbot_an_cap , đầu tục ăn cơm.
“Không thấy có người đang chuyện với mày sao? lại vôvi_pham_ban_quyen lễ thế này?” Trì Nghiên Huy thấy bộ dạng này Trì Tảo không khỏi nhíu mày.
ta không Trì Tảo, nhưng dùleech_txt_ngu saobot_an_cap là người nhà họ Trì, mỗi hành động lời nói đều đại diện cho mặt và sự dưỡng của gia đình.
Trước đây thì , nhưng saubot_an_cap về nhà họ Trì rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, với tư cách là anh cả, anh ta tự nhiên thể tiếp tục mặc cô giữ những thói quen xấuvi_pham_ban_quyen đó được.
“Còn nữaleech_txt_ngu, con gáibot_an_cap con , ăn uống có thể nhỏ nhẹ từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốn một được không? cái tướng ăn của mày kìa, người không lại tưởng nhà họ Trì đói mày đấyleech_txt_ngu.” Anh ta lại bất thêm một .
Ăn uống nhỏ nhẹ từ tốn? ăn uống nhỏ nhẹ thì không biết đã chết đói tayleech_txt_ngu Vương Mai Hoavi_pham_ban_quyen đời nào .
Trì Tảo , nhìn xem, đây chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người thân máu mủ của cô, không một lời hỏi han đến thương tích của cô mà vừa lên tiếng đã là chỉ trích.
trước, Trì Nghiên Huy cũng thích dùng giọng giáo huấn này để nói chuyện với cô. Không chê cô chỗ này không tốt thì cũng chỗ kia làm mất mặt nhà họ . đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đem Trì Trân Trân ra so , tóm lại dù Trì Trân Trân “chếtbot_an_cap” đi chăng nữa thì vẫn sự tồn tại mà cô vĩnh viễn bao sánh bằng.
Còn Tưởng ? Hừ, tại sao cô phải lễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với hắn ta, ta xứng sao?
Kiếp trước, sau khi Trì Trân Trân giả , Tưởng Minh Vĩ với tư cáchbot_an_cap là vịbot_an_cap phu, hận không thể giết chết cô ngay lập tức.
Sau đó không biết nghe đâu đồn “hôn ướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữa nhà họ Tưởng nhà họ Trì vốn dĩ thuộc về cô, cô mới là vị hôn chính thức”, ta liền xông đến nhục cô một trận, bảo cô đừng có mơ mộng huyền, rồi đó chẳng thèm chào hỏi một tiếng đã đăng xuống thônleech_txt_ngu làm thanh niên tri thức.
Sau sự việc , mẹ của Tưởngleech_txt_ngu Minh Vĩ đổ mọi lỗi lầm lên đầu cô. Chỉvi_pham_ban_quyen trích mắng nhiếc thì cũng thôi đi, bà ta còn dẫn cái đóvi_pham_ban_quyen đến nhà họ Trì.
Nghĩ đếnbot_an_cap những chuyện khi quen biết đó, cơ Trì tự chủ run lên một .
leech_txt_ngu nhanh chóng thoátleech_txt_ngu khỏibot_an_cap dòng ký , mỉa mai đáp: “Nói đi cũng phải nói lạileech_txt_ngu, tôi chưa được ăn miếng cơm nào của nhà họ Trì, chẳng phải là đã bị nhà họ Trì bỏ đói mười mấy năm rồi sao?”
“Mày” Trì Nghiên Huy nghẹn lời, định nói gì đó nhưng bị Tưởng Vĩ ngăn lại. Hắn ta liếc cái đầu quấn đầy băng gạc của Trì Tảo, thôi vậy, cũng không vội vàng này, đợi cô lành thương rồi sẽ dạy bảo .
Tưởng Minh cườivi_pham_ban_quyen chào Vương đại tỷ một tiếng, bàyleech_txt_ngu tỏ rằng có chuyện muốn nói riêng với Trì Tảo và hy vọng có thể lánh mặt một chút.
Vương đại tỷ nhìn về phíavi_pham_ban_quyen Trì Tảo. Trì Tảo cũng mò không biết hai người nàyvi_pham_ban_quyen không cứu Trì Trân Trân lại chạy đến tìm mìnhbot_an_cap có mục đích gì, nên chối.
Đúng lúc cơm cũng đã ăn xong, Vương đại tỷ dọn dẹp bát đũa, định đemvi_pham_ban_quyen đi rửa rồi trả lại cho nhà bếp.
“Đồng chí Trìbot_an_cap Tảo là anh giúpbot_an_cap công an bắt tội phạm, lại đang bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương, anh nói thì chú một chút.” Vương đại tỷ vừa nói vừa lườm Trì Nghiên Huy một rồi mới bước ra ngoài.
Phòng bệnh thời trở nênleech_txt_ngu yên tĩnh, Trì Tảo thả nhìn người họ, đợi họ mở lời.
là thế này Tảo em gái, Trân Trân cô ấy” Thái độ của Tưởng Minh Vĩ cực kỳleech_txt_ngu thân thiện, với kiếp trước cứbot_an_cap như người hoàn toàn khác nhau.
“Đợi đã!” Trì Tảo ngắt lời hắn, “Anh này, đây tôi từng gặp mặt, càng không thể nói quen biết. Vì vậy anh gọi tôi là đồng chí Tảo, nếu không có lý do nghi anh đang lợi tôi để giở trò lưu manh đấy.”
nói bậy bạ cái gì đó!” Trì Nghiên Huy , “Đây là”
Tưởng Minhvi_pham_ban_quyen Vĩ kéo tay áo anh ta lại, còn bản thânbot_an_cap thì âm thầm hít một thật sâu để nén cơn giận.
Thật không ngờ, một đứaleech_txt_ngu con gái nhà quê có kiến thức gì lạibot_an_cap nói với hắn vậyvi_pham_ban_quyen.
ra việcvi_pham_ban_quyen thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoát khỏi tay bọn cướp không giống như Bân nói, chỉ hoàn toàn dựa vào may mắn.
“Lỗi của , lỗi của tôi, là tôi quên mất chưaleech_txt_ngu giới thiệu.” Tưởng Minh nén giận, chuyện cứ đợi lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong việc của Trân Trân rồi .
tên là Tưởng Minh Vĩ, đối tượng của Trì Trân . họ họ Trì đã quen biết nhau mấy chục năm rồi, mà cô là đứa con gái vất vả nhà họ Trì mới lại được, tôi thấy thì nhất thời vui mừng , nên mới cô như em gái trong nhà, cô đừng bụng.”
!” Trì Tảo bật cười thành tiếng, “Trì Trân Trân đều đãleech_txt_ngu bị công an bắt rồi, mà anh vẫn còn vui mừng cho à? Cái người làm đối tượng như anh, không biết lại tưởng là thù của nhau đấy.”
” Tưởng Minh Vĩ nắm chặt nắm đấm, lại hít sâu một hơi .
“Chuyện là thếleech_txt_ngu này,” nhận thấy Trì Tảo không hề mắc mưu, hắnleech_txt_ngu cũng buồn vờ thân thiết nữa mà đibot_an_cap thẳng vào vấnbot_an_cap đề: “ an đã điều tra sơ bộ rõ ràng rồi, từ đến cuối Trân Trân đều ép buộc. Em ấy vì quá sợ hãi nên lỡ làm liên lụy khiến cô chịubot_an_cap một phen kinh hoàng.” Hắn tóm tắt sơ lược lại diễn sự .
“Trì Trân Trân nói vậy sao?” Trì bật cười. Lấy tiền là để giữ mạng, không nộpleech_txt_ngu là vì hãi, bắt con tin hoàn là hành động phương của cướp, chẳng liên quan gì đến hết.
Lợi hại, thật sự lợi hại. Nếu không phải sau khi chết mới rõ chân tướng, chắc cô cũng đã tin cổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
tế, những Trì Trân Trân nói không hẳn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là giả. Ả đúng là bất đắc dĩ mớileech_txt_ngu phải tiền với bọn cướp, nhưng đoạn sau nóivi_pham_ban_quyen vì sợ không dám giao nộp, rồi bị bọn cướp đơn phương bắt cóc thì hoàn toànleech_txt_ngu là bịa đặt.
Ả căn bảnleech_txt_ngu chưa từng có ý giao tiền đó. Không vậy, vì sợ lỡ như cóvi_pham_ban_quyen ngày bọn bị bắt sẽ khaivi_pham_ban_quyen ra mình, còn vắt nghĩ ra kế “chết thảm” để thân.
Chỉ là không biết ả đã thương với cóc thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào mà những kẻ đó lại không khai ả ra trước mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công an.
thay, dù biết rõ sự thật nhưng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứng nên cô cũng chẳng thể báo công an. Nếu bốc đồng nói ra, chỉ tự chuốc rắc rối cho bản thân.
“Cô chưa từng sống Trân Trân nên không hiểu em ấy. Em ấy thực sự là một cô gái tốt, lại đơn . Suy cho cùng chuyện này ấy cũng là nạn nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Tưởng Minh Vĩ đầy ẩn ý nói : “ người đều là người nhà họ Trì, lợileech_txt_ngu ích đều gắn chặt với nhau. Nếu tiếng của Trân Trân không hay ho gì, thì đồng Trì Tảo chắc cũng bị vạ lây khôngbot_an_cap? Thế nên”
?” Trì Tảo nhướng .
“Thế nên cần cô viết bản thư thỉnh nguyện, nội dung là tự nguyện từ bỏ công trạng giúp công an bắt tội phạm để đổi lấy việc giảm nhẹvi_pham_ban_quyen hình phạt cho Trân Trân.” Trì Nghiên Huy tiếp lời: “Như vậy Trânleech_txt_ngu Trânleech_txt_ngu sẽ sớm được ra ngoài thôileech_txt_ngu.”
thỉnh nguyện?
Phải , thời buổi này vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều cơ quan vẫn còn đang trong tình trạngbot_an_cap hỗn , ngành phápleech_txt_ngu cũng không ngoạileech_txt_ngu lệ, đôi khi cấp công xã cũng có quyền phán quyết tội danh.
Nhàleech_txt_ngu họ Trì nghĩ đến việc dùng thư thỉnh nguyện để xin giảm án chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trì Trân Trân cũng là chuyện thường tình.
Nhưng dựa vàovi_pham_ban_quyen cái gì chứ?
Rõ ràng là Trân Trân đã câu kết với bọn cướp, muốn giả chết ôm tiền bỏ trốn, tiện dùng đạo đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẹt cô, bắt cô gánh vác cái mang mạng để cả đời không được yên .
Dựa vào cái gì mà bắt cô dùng công lao để đổi lấy việc giảm án cho ? biết rằng, nếu ngườileech_txt_ngu không pháp, cô hận không thểleech_txt_ngu tự đâm chết Trì Trân Trân!
vậy nhưng Trì Tảoleech_txt_ngu không nói ra. Đôi mắt to tròn của cô đảo một vòngbot_an_cap, đầu đã nảy rabot_an_cap một địnhvi_pham_ban_quyen.
“Đượcvi_pham_ban_quyen thôi, không thành vấn đề!” Cô sảng khoái đáp ứng.
“Cô đồng ý rồi sao?” Tưởng Vĩ sững sờ. Đây có còn là cái người mồm sảo lúc nãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ?
Trì Nghiên Huy cũng có chút bất ngờ, nhưng rất nhanh đã hài lòng đầu. Hắn nhìn Trì Tảo, có chút an ủi nghĩ thầm, đúng là huyết thống nhà Trì, tuy nhiều thóileech_txt_ngu hư tật nhưng tận trongleech_txt_ngu xương tủy vẫn là người biết điều.
Cũng này, Trì Nghiên mới chú ý thấy Tảo đôi mắt mèo tròn xoevi_pham_ban_quyen hệt anh em bọn họ. Rõ ràng truyền từ người Trìleech_txt_ngu Niên.
Nghiên Huy không khỏi kinh ngạc trước sự kỳ diệu của truyền, đồng thời thực sự nhận được Trì Tảo chính là em ruột thịt của mình.
Lòng hắn lại, nhìn cũng ôn hòa hơn vàileech_txt_ngu phần. Đang định hỏi thăm cô thế nào thì một lần nữa hắnvi_pham_ban_quyen lại bị cô chọc giận.
hai người cũng thấy rồi đấy, tôi bị thương phải nằm viện.” Trì Tảo chẳng hề haybot_an_cap biết Nghiên Huy vừa định mìnhbot_an_cap, mà dù có biết cô cũngbot_an_cap chỉ thấy nực cười.
nhìn hai người bọn họ: “Bác sĩ nói bị chấn động não, lại máu nhiều và suy . Giờ tôi vừa mệt vừa chóng , còn bóng chồng lên nhau, nói chi viết thư nguyện. tôi nghe nói, ăn chất vàvi_pham_ban_quyen bổ máu, cóbot_an_cap thể giúp tôi nhanh khỏe lại, đúng không nhỉ?”
Tưởng Minh hiểu ý của Trì Tảoleech_txt_ngu, hắn thầm mỉa mai, đúng làvi_pham_ban_quyen hạng thôn nữ không cóbot_an_cap kiến thức, chỉ biết ăn!
chúng tôi sơ suất. này đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đồng chí Trì Tảo, thư thỉnh nguyện để chúng tôi viết, chỉ ký tên và điểm chỉ là được, nàobot_an_cap?”
nào là thế nào? Chẳng ra làm sao cả!
Trì Tảo khôngbot_an_cap nói gì, chỉ nhìn chằm chằm hai người.
“Trì , là một bức thư thỉnh nguyện thôi mà, mày cũng chẳng mất mát gì, mày” Nghiên Huy định nói tiếp thì Tưởng ngắtvi_pham_ban_quyen .
Tưởng Minh Vĩ răng: “Được, chỉ cần cô sẵn lòng viết, muốn gì, cóbot_an_cap yêu gì khác việc nói.”
này Trì mở : “ à? Nghe gan lợn rất bổ máu, tối nay tôi gan xào, xương đại cốt hầm tươngvi_pham_ban_quyen, trứng cà chua, hai bát cơm trắng, thêm canh gà nữa, tạm đã. Ồ đúngbot_an_cap rồi, ăn thịt không thìleech_txt_ngu ngấy , cho thêm quả nữa. ra không thích ăn thức ăn bị mùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhớ để riêngleech_txt_ngu từng món ra nhénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Trì Tảo, mày đừng quá đáng! Mày có đó bao nhiêu và tiền không?” Trì Huy nghe xong không kìm được mà quát lên.
thời đại , những thứ hỏi mà dọn thành mộtbot_an_cap bàn đãi khách thì đã là một bữa tiệc kỳ sang trọng rồi.
“Quá đáng sao? thôi vậy, tôi cứ ở lại viện mấy ngày nữa cho khỏevi_pham_ban_quyen hẳn. Ôi chao, đầu chóng mặt , sao trời đất cứ quay cuồng thế ! Không xong rồi, tôi lát .”
Miệng nói chóng mặt , nhưng thực tế Tảo vẫn ngồi dựa lưngleech_txt_ngu vào giường bệnh, môi nở nụ cười hai ngườivi_pham_ban_quyen bọn họ.
“Mày!” Trì Huy bật dậy.
Tưởng Minhleech_txt_ngu Vĩ cướp : “Được, nước chiều nay chúng sẽ đưa đến đúng giờ. Nhưng đồng chí Tảo, hy vọng cô giữ lời.”
Hắn buông lại một câu, lạnh lùng nhìn Trì Tảo một cái rồi kéo Trìleech_txt_ngu Nghiên Huy đi .
Đợi khi nữ công an Vương đại quay lại thì bóng dáng hai người kia đã mất hút.
“Chị Vương, vả cho chị chăm sóc rồi, nay chị ăn món nhé.” Trì Tảo cười ngọt , đôibot_an_cap mắt to cong lại thành hai trăng khuyết.
Tuy người vừa gầy đen, đầubot_an_cap lông mày còn quấn băng gạc, nhưng trông cô lại cùng ngoãn, khiến người ta nhìn vàoleech_txt_ngu là thấy mến ngaybot_an_cap.
“Món ngon ư? gì mà ? bảo , giúp được cô là tôi vui lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, cô đừng có ơn rồi tiêu xài lãng phí tiền bạc!” đại tỷ nói.
Trì Tảo hì hì cười: “Chị yên , tôi không tốn tiền đâu.”
Tán gẫu thêm vài câu với Vương tỷ, Trìbot_an_cap Tảo chìm giấc .
Khi cô thức dậy, mặt trời đã lặn sau núi.
“Tỉnh rồi à?” Vươngvi_pham_ban_quyen đại tỷ hỏi: “Đói chưa? Đi, để tôi dìu cô đi vệ sinh trước, xong rồi ra nhà bếp mua cơm.”
Trì Tảo liếc cái bàn đầu giường trống không, chẳng nóibot_an_cap gì, để đại tỷvi_pham_ban_quyen dìu vệ sinh.
Vừa trở , lúc Vương đại tỷ định đi mua thì thấy Trì Huy đi tới.
Vẻ mặt hắn đen nhọ nồi, hai tay haileech_txt_ngu cái lưới, bên trong làbot_an_cap sáu lồng và một quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net táo đỏ lớn, trông vô cùng mắt.
!”
Hắn nặng nề đặt đồ lên đầu giường: “Đồ đưa đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây, tốt nhất là mày nên nhớ những gì đã hứa!”
Nói xong, hắn quaybot_an_cap người định đi ngay.
Trì Tảo gọi với theo: “Đợi ! Bữa sángvi_pham_ban_quyen mai tôi muốn phần cháo thịt nạc, bốn quả trứng luộc, bốn cái bánh bao thịt. Với lại, lần sauvi_pham_ban_quyen nhớ mang theo đũa, hai đôi!”
“Mày!” ngực Trì Nghiên phập phồng dữ dội, nhưng nghĩ đến việc vì liên quan đến Bộ Chỉ huy Quân sự thành phố chiều Trì Trân Trân đã bị từ huyện lên thành phố cùng nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cướp khác, hắn lạivi_pham_ban_quyen phải nhẫn nhịn, sải ra .
Thôi bỏ đi, saobot_an_cap cũng là người Trìbot_an_cap, ăn cứ để nó ăn.
Nhưng cứ đến chuyện nếu không phải đi đón Tảo có lẽ chẳng xảy ra chuyện, Trì Nghiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Huyleech_txt_ngu lại thấy mình. Nghĩ đến lời Trì Nghiên Bân nóibot_an_cap trước đây là cứ để nó sống ở quê, hắn bỗng thấy cũng có lý.
Trì Tảo nhìn bộ dạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức đến nổ phổi màbot_an_cap không thể phát hỏa của Trì Nghiên Huy, trong lòng thấy vô cùng sảng khoáibot_an_cap.
Vương đại tỷ đã bị sáu cái cặp lồng sáng choang kia làm cho choáng váng, bà nhanh chóng mở chúng ra.
“Ôi chu choa mạ ơi, cơmvi_pham_ban_quyen nước này tốt quá rồi.”
Gan lợn mượt, xương hầm đỏ au, trứng xàobot_an_cap cà chua trông cực đưa cơm, còn cả hương thơm của canh gà cứ xộc vào mũi, Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại tỷ hít hà mộtvi_pham_ban_quyen hơi, miếng không ngừng tuôn .
Trì Tảo cũng nhìn sang, thấy mấy món này quả rấtvi_pham_ban_quyen khá, lượng đầy đặn.
Chà, vì một bức thư thỉnh nguyện mà họ cũng chi gớm!
Mỗi người một hộp trắng, Vương đại tỷ chạy xuống nhàbot_an_cap mượnvi_pham_ban_quyen đũa rồi Trì Tảo ngon lành thưởng thức bữa ăn.
“Chà, không ngờ trai cô lại là người khẩu xà tâm phật đấy chứ. Lúc nãyvi_pham_ban_quyen tôi cậu ta nói với cô cứvi_pham_ban_quyen hầm hà hầm hừ, không ngờ phóng với cô như vậy, đúng anh em thịt có khác.” Vương đại tỷ vừa ăn ngon vừaleech_txt_ngu không nhịn được mà tiếng.
Anh thịt sao?
Trì mỉm cười, không đưa ra giải nào.
Sáng sớm hômbot_an_cap sau, Trì Nghiên mang bữa đến.
Sau đó, cứ đúng những gì Trì , nào gà nàovi_pham_ban_quyen thịt, bữa nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cơm dẻo canhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngọt gửi đến vào buổi trưa buổi tối.
Trong lúc đó, nói đồng chí công an bị thương cũng đã có thể ănvi_pham_ban_quyen uốngvi_pham_ban_quyen được, Trì Tảo còn gọi cho anh ta một phần canh gàvi_pham_ban_quyen.
Vương tỷ cũng được hưởng sái, bữa cơm, bà chỉ cảm trongvi_pham_ban_quyen bụng tràn trề mỡ màng.
sáng ngày thứ ba, Tưởng Minh và Trì Nghiên Huy cùng nhau tới.
Người đến rồi nhưng không đi ngay mà ngồibot_an_cap bên cạnh nhìn Trì Tảo ăn cơm.
Trì thầm nghĩ, xem chuyện thư thỉnh nguyện hôm nay buộcleech_txt_ngu phải có câu trả lời rồi.
Cô nuốt cháo cuối cùng, đặt cặp lồng : “Tôi hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay hai người đến đây có ýbot_an_cap gì. Thế này đi, dù tôi vẫn còn đau nhưng ít ra cũng còn chóng mặt lắmbot_an_cap nữa. Thư thỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyện người cứ viết đi, viết xong tôi sẽ ký tên và điểm .”
Thật ? Trì Nghiên Huy có nhiên. Hai ngày qua Trì Tảo chẳng hề ít gây chuyện, tiền nong không , riêng phiếu thịt đã tốn định mộtbot_an_cap của nhà họ Trì.
Thật mà. Trì Tảo gật đầu, Cũng như nói, Trì Trân Trân là người nhà họ Trì, danh cô ta không tốtbot_an_cap thì tôi liên lụy, chẳng sao?
Trì Nghiên Huy cười rỡ: Thế đúng chứ, một nhà thì phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân ái, đoàn kết giúp đỡ lẫn . Tảo , em cứ nghĩ xem trưa nay muốn ăn gì, lát nữa anh cả sẽ mang tới cho.
Hắn hớn hở nói mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu, rồi kéo Tưởng Minh Vĩ đi y tá mượn giấy viết thỉnh .
Trì Tảo hừ lạnh một đầy châm biếm. Ăn gì ? E là tôi nghĩ xong rồi, anh chẳng còn tâm trạng mang tới đâu.
Rất nhanh đó, người họ cầm thư thỉnh nguyện đã viết quay lại. Trì dứt khoát ký tên và dấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vân tay, nhưng không đưa tờ giấy đó cho Huy mà cất đi.
Nội đã không còn là do viết nữa, vậy nên cứ để tự tay tôi nộp lên mới thỏa đáng, hai người thấy ?
Minhbot_an_cap Vĩ có chút lo lắng, nhưng Trì Nghiên lại rất yên leech_txt_ngu đồng ý.
Trì cứ ngỡ ký xong thìvi_pham_ban_quyen bọn họ sẽ rời , ngờ hai người vẫn ngồi lì đó chịu nhúc nhích.
Mãi đến gần nửa tiếng sau, cửa phòng bệnh hai ngườibot_an_cap: công an và một người mặc bộ đồ Tôn Trungleech_txt_ngu .
ra bọn họ bámvi_pham_ban_quyen không đi vì đã biết trước nay công an sẽ tới? !
chí Trì Tảo, còn tôi không? Trương Đội lên trước, cười khà khà hỏi.
Chào Trương Độileech_txt_ngu trưởng ạ! Trì Tảo , định ngồi dậy nói .
Đừng đừng, cháu đang bị thương, được cử động lung tung! Trương Đội vội vàng ngăn lại.
Thấy cô đã nằm , ôngbot_an_cap mới tiếp tụcvi_pham_ban_quyen nói: này là Vương Can Sự của Ủy ban Cáchvi_pham_ban_quyen mạng thành phố. Ông chỉ tay vào mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn đứng bên cạnh.
tôi đến đây hôm nay, một là đểbot_an_cap xem tình sức khỏe của cháuleech_txt_ngu, ơn đã giúpbot_an_cap công an bắt được bọn ; hai là còn một vài chuyện liên quan vụ án muốn hỏi .
Trương Đội dứt lời, vị Vương Can Sự lấy một chiếc phong bì đưa .
Đồng chí nhỏ Trì Tảo, nghe về công của cháu, tôi thấy cùng phấn khởi và đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ! Tinh thần dũng giác phần tử bất hợp pháp, giúp an phục kích công và thu hồi tài sản quốc gia của cháu chính là tấm đểleech_txt_ngu thế hệ trẻ chúng ta ! Cháu đúng một đồng chí tốt tư tưởngbot_an_cap đạo đức cùng vững ! Ông nắm tay Trì Tảo, gương mặt đầy vẻ an lòng.
Tố giác, phục kích trước sao? Trì Nghiên Huy đứng bên cạnh, biểu cảm đầu trở nên vặn vẹo: Ý gì thế này, việc an xuất hiện hôm Tảo báo án từ trước?
Can Sự đáp: Đúng ! Sao vậy, mọi người vẫn biết à?
Hóabot_an_cap ra là ! dám Cơn giận của Trì Nghiên Huy bùng lên, hắn háleech_txt_ngu miệng địnhvi_pham_ban_quyen vấn Trì Tảo thì Tưởng Minh Vĩ bịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt miệng .
Biết ngay là sẽ thế này mà! Trương Đội nhíu , lườm Sự một cái cháy mặt.
Cái mép lỏngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẻo như thắt lưng quần, rõ ràng đó họ sợ sẽ gây lợi nên đã giấu kín danh tính người tố giác mà!
Trìvi_pham_ban_quyen Tảo lại hề để tâm, cô vốn đã mong phản ứng của người nhà họ Trì từ lâu.
Cô gật đầu, cườileech_txt_ngu híp mắt: Đúng vậy, là tôi đấy! anh kíchleech_txt_ngu động như vậy, có phải lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặc biệt muốn cảm ơn tôi không? Dù không tôi, biết đâu lúc Trì Trân chỉ bị cướp tiền, bị cướp sắcleech_txt_ngu rồi giết hại nên!
Mày! Trì Nghiên Huy tức đỏbot_an_cap mắt, thở hồng hộc. Nhưng vì có người ngoàileech_txt_ngu ở đây, hắn cắn nhịn xuốngleech_txt_ngu, không nói thêm .
Bên cạnh, Tưởng Minh cũng vô cùng tức giận. Nếu Trì Tảo biết tin mà báo công an, tráibot_an_cap báo trước cho trong nhà Trânvi_pham_ban_quyen Trân làm sao có thể bị bắt? Không những không bị bắt, nếu lý khéo , đâu còn lập được công lớnvi_pham_ban_quyen là tố giácvi_pham_ban_quyen tội phạm!
nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc còn phải nhờbot_an_cap vả , cũng phải nhịn nhục không phát .
bệnh im lặng giây lát, sau đó Trương Đội hỏi Trìvi_pham_ban_quyen Tảo về chuyện của Quyển . Ông hỏi cô trước đã từng gặp Quyển Mao chưa, và trên đường bị cóc Quyển Mao nói gì không.
Trì Tảo thấy hơi ông câu này, nhưng vẫn thật trả lời: Cháu chưa từng gặp, hắn nói năng gì với cháu cả.
Vậy cháu có nhớ lúc trước nghe thấy chúng bàn bạc kế hoạch bắt cóc ở đâu khôngleech_txt_ngu? Trương Đội lại hỏi.
Trì Tảo làmleech_txt_ngu sao đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô chỉ bịa ra thôi. Tuy nhiên, cô đoán chắc bọn cướp đã đi khảo sát địa hình từ trước: Ở trong khu kia ạ, cháu đi đồ ăn thì tình cờ nghe thấy, nhưng thể ở chỗ nào cháu không nhớ rõ nữa. Trương Đội trưởng, xin lỗi chú nhé, cháu không gì được chobot_an_cap mọi rồi.
Đừng đừng đừng, tôi chỉ hỏi thăm theo lệ thôi, cũng không chuyện gì quá quan trọng, sao phải xin lỗi? Trương Đội xua tay liên tục. Ông thấy Trì Tảo vẫn còn bệch, sức khỏe cô còn yếu định rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi: Vậy thôi, không nữa, đồng Trì Tảo cứ nghỉ ngơi cho tốt, hôm khác
Khoan đã! đứng cạnh đột ngột cắt ngang lời Trương Đội.
Hắn nheo mắt, nhìn thẳng vào Trì : Chẳng phải trước cô nói có chuyện liên quan đến vụ ánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốnvi_pham_ban_quyen phảnbot_an_cap ánh vớileech_txt_ngu đồng chí công an sao? lúc thì luôn đi, kẻo nữa quên.
Đúng, nói mau . Trì Nghiênbot_an_cap Huy cũng trừng mắt nhìn Trì Tảo lẽo.
Liên quan đến vụ án sao? gì, cháu nói đi! Trương Đội liền lại.
Những người khác cũng đổ dồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh mắt vềvi_pham_ban_quyen phíaleech_txt_ngu Trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tảo.
Thật cũng không có gì ạ. Trì hít một hơi thật sâu, nghiêm mặt nói: Chỉ là cháu có chút ý kiến về việc xửvi_pham_ban_quyen phạt Trân Trân, nên đã viết một bức thỉnh nguyện, hy vọng tổ chức có xem đề nghị của cháu.
Nói đoạn, cô rút một tờ giấy từ dưới gối , dùng cả haivi_pham_ban_quyen đưa cho Vương Can Sự.
Thư nguyện? Vương Can Sựleech_txt_ngu đón lấy, tò cúi xuống xem.
Đứng bên , Tưởng Trì Nghiên Huy thở phào nhẹ . Hai người nhau, gương mặt vừa mới lộ ra ý cười thì đãbot_an_cap nghe thấy Vương Can Sự thốt lên: Thư thỉnh yêu cầu tổ chức nghiêm lý, tăng nặng hình phạt đốivi_pham_ban_quyen với Trân ?
Trì Tảo đầu, giọng nói thép đầy sứcvi_pham_ban_quyen : Vâng, mặc dù Trì Trân Trân nói mình bị ép buộcvi_pham_ban_quyen, thấy giác ngộ tư tưởng cô ta chưa đủ cao, đủ tin tưởng vào đồng công an tổ chức nên mới dẫn đến cục diện như ngày hôm nay. Vìleech_txt_ngu vậy cháu tình nguyện không nhận phần thưởng, chỉ mong tăng cường giáo dục tư tưởng, nghiêm khắc xử và tăng nặng hình phạt đối Trìbot_an_cap Trân Trân!
Nói rồi, cô đưa trả lạivi_pham_ban_quyen chiếc Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sự đã đưavi_pham_ban_quyen lúc .
Két!
Cột truyền bị Trì Nghiên Huy giận dữ đẩy mạnh, phátleech_txt_ngu ra tiếng ma sát chói tai.
Minh Vĩ cũng tức mức đỏ mắt. Nhưng dù sao hắn vẫn còn lý trí, sau thốt ra một lời xin lỗi thì kéo Trì Nghiên sầm sập ra phòng bệnh.
Mọi người trong phòng đều mối quan hệ của bọn họ vớibot_an_cap Trì Trân Trân nên cũngleech_txt_ngu không nói gì thêm, chỉbot_an_cap dặn dò Trì Tảovi_pham_ban_quyen tịnh dưỡng cho tốt rồi cáo rời đibot_an_cap.
Tất nhiên, phầnleech_txt_ngu thưởng dành cho Trì Tảo thì Vương Canleech_txt_ngu Sự nhận , lại còn hết lời ngợi cô có giác ngộ tư cao.
Vương đạivi_pham_ban_quyen tỷ nháyvi_pham_ban_quyen mắt Trì Tảo một cái rồi nhanh bước theo sau bọn họ.
Đợi mọi người đi , Trì Tảo ngồi trên giường, nhớ lại dáng vẻ tức phát điên Tưởng Minh Vĩ và Trì Nghiên khi nãy mà không nhịn được cười thành tiếng.
Muốn giảm án cho Trì Trân ư? Nằm mơ đi! đã sớm viết một bức thư yêu cầu phạt nặng, và tờ giấy vừa nộp lên chính là bức thư đó.
Trì mở bì của Vương Can Sự ra, bên một bức thư biểu dương cùng với tiền và phiếu. Đếm thì có tới năm tờ đại đoàn kết, cònvi_pham_ban_quyen có vài cân phiếu lương thực, một ít phiếu vải, phiếu đường phiếu bánh kẹo.
Lần này Trì Tảo càng vui , cô híp mắt bắt đầuvi_pham_ban_quyen tính tiêu tiền vàbot_an_cap này như thế nào.
Đang mải thì tỷ quay lại.
Em gái ơi, chuyện rồi. Cô nói với vẻ mặt vô căng .
Trì Tảo thắc : Ý chị là sao ạ?
Em có tại sao lúc nãy Đội lại hỏi về Quyển Mao không? Hắn ta người tỉnh lân , giết ngườileech_txt_ngu rồi trốn tàu hỏabot_an_cap tới đây đấy. Vương đại tỷ nói: Nhưngleech_txt_ngu đó chưa phải là trọng điểm, trọng điểmleech_txt_ngu
Cô nhìn quanh một lượt, rồi ghé vàobot_an_cap tai Trì thì : Hắn ta có một tên đặc vụ!
bên kia, tạileech_txt_ngu khu nội thành. Giờ nghỉ trưa vừa đến, Hứa Cầm rời khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vănbot_an_cap phòng Ban Thanh niên thức khu vực, xe một mạch về nhà.
Bà còn chẳng kịp uống ngụm nước, theo phần cơm do người làm là Lý Đại Mã chuẩn bị xong, vội vàng chạy tới đồn công an.
Vừa mới ra khỏi cổng viện, đã chặn lại bắt chuyện: “Chủ nhiệm Hứa, hai đứa con gái nhà sức khỏebot_an_cap sao rồi? Đang nằm ở bệnh viện nào thế, để tôi qua thăm?”
“Không cần, không cần , chúng nó là phận con cháu, dám phiền người thăm chứ? Không sao cả, nghỉ ngơi hai ba ngày là khỏi thôi.” Cầm đáp lời có gượng gạo, rồi vội vàngvi_pham_ban_quyen đạp xe rời đi.
nhà họ Trì về con gái hai trước, hàng xóm giềng nấy đều biết .
Vốn dĩ người tò mò không , chờ xem con gái ruột nhà họbot_an_cap Trì trông như nào, liệu có thật sự giống lời đồn, vừa đen vừa xấu lại còn rụt rè sợ sệt .
Kết quả đến tận tối mịtbot_an_cap cũng chẳng về.
Ngày hôm sau thì có ngườileech_txt_ngu về thật, nhưng lại chẳng bóng hai cô gáileech_txt_ngu đâu. chỉ bảo cả hai lâm bệnh, đềuvi_pham_ban_quyen đang nằm viện cảvi_pham_ban_quyen rồi.
Nghĩ đến những lời bàn tán xônleech_txt_ngu hai ngày qua, xóm nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy ẩn ý. Một người Hứa Cầm trề , thầm nước bọt cái.
Hứa Cầm đến đồn công an, Trì Trânvi_pham_ban_quyen Trân.
Những gì cần thẩm vấn cũng đã hòm hòm, gia đình lại vả các mối quan hệ, nên từ khi Trì Trân Trân được chuyển đến đồn công an thành phố, người nhà đã có thể vào gặp.
“Oa ! Bao giờ con mới ?” Tóc tai Trì Trân rối , quần áo trên người thỉu nhăn nhúm, chỉ mới ngày ngắn ngủi mà khuôn nhỏ nhắn đãvi_pham_ban_quyen gầy rộc .
Vừa thấy Hứa Cầm, cô ta liềnvi_pham_ban_quyen òa khóc, thật sự là một giây không muốn nán lại nơi này thêm nữa.
“Sắp , sắp rồi! Minh Vĩ và anh trai con nói, hôm nay có côngleech_txt_ngu an đến bệnh viện tìm Trì Tảo . Đợi Trì nộp đơn xin bãi nại, chắc chắn sẽ nhà ngay .” Hứa Cầm lau nước mặt Trì Trân Trân, lòng cắt.
“Nào, ăn cơm trước đã. Mẹ bảo Lý Đại Mãvi_pham_ban_quyen làm món sườn hầm ngô mà con thích nhất đây, mau ăn lúc nóng.” Bà mở hộp cơm giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệt, đưa đôi cho Trì Trânvi_pham_ban_quyen.
Đợi Trì Trân Trân ăn xong, Cầm lại ôm ấp dỗ dành cục cưng bảobot_an_cap mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu, đó mới lưuleech_txt_ngu luyến rời đi.
Vừavi_pham_ban_quyen ra ngoài, bà tình mặt Trì Nghiên Huy và Tưởng Minh Vĩ đang vội vã trở .
“Sao ?” Hứa Cầm nôn nóng hỏi.
Trì Nghiên Huy mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày đen kịt, thuật lạileech_txt_ngu sự việc: “Còn nữa, mẹ không biết đâu, hóa ra vì Trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cáo, nên công an mới”
Anh ta còn đang nói dở, Hứa Cầm đã thấy khí huyết dâng trào, mắt sầm lại ngất lịmvi_pham_ban_quyen đi.
“Bác gái!”
“Mẹ! Mẹ làm sao vậy?”
Trì hoàn toàn biết việc Hứaleech_txt_ngu Cầm đã ngất xỉu.
Sau khi dùng bữa trưa cùng Vương tỷ, một lát sau bác sĩ đã đến phòng bệnh.
khi hoàn tất các hạng mục tra, Trì Tảo ghi nhớ lời dặn của bác sĩ, cầm và ba lô tùy rời bệnh viện.
Chiếc ba là món đồ cũ cô mangleech_txt_ngu theo khi khỏi nhà họ Trình hôm . Bên trong đựng vài đồ lặt và một bộvi_pham_ban_quyen quần thay giặt đầy mảng vá.
trước Trìvi_pham_ban_quyen Tảo để ba xe, sau đó nhờ các đồng an mang đến bệnh viện .
Tiền ăn uống và viện phí hai ngày nay đều do đồn công an chi trả, là lời cảm ơn dành cho Trì Tảo. Lúc này họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn định sắp xếp xe đưa cô về thành phố, nhưng cô đã từ chối.
Vương đại tỷ bèn đạp đưa Trì Tảo đến bếnleech_txt_ngu khách, giằng co mãi để mua bằng xeleech_txt_ngu cho cô.
“Thôi đi , hai ngày nay chị phúc em mà được ăn bao đồ ngon, có mỗi tấm vé thôi, em giành cái gì!” Chị lườm Trì Tảo một cái, thấy mắt cô đen láy tròn xoe mèo con, chị không kìm được mà đưa nhéo má cô một cái.
Trì Tảo ngẩn , chớp chớp .
như là qua kiếp ngườileech_txt_ngu, trước đây cô luôn bị người chán ghét, , chỉ trỏ, là lần đầu tiên có người thân mật nhéo má cô như vậy.
Cô mỉm cười, mặc Vương đại tỷleech_txt_ngu ôm lấy mình: “Hôm nào lên huyện thì ghé nhà chơi nhé.”
Trì Tảovi_pham_ban_quyen vâng lời, vẫy tay chàoleech_txt_ngu tạm biệt Vương đại tỷ.
dần trôileech_txt_ngu, xe kháchbot_an_cap rời khỏi thị trấn. Cảnh vật bên ngoài đầu còn hoang vu, sau đó các công trình trúc dần xuất nhiều hơn.
Đãbot_an_cap đến nội thành.
Và nhà họ Trì cũng ở đây.
Trì Tảo nhìn hiệu dệt thành phố trên cổng lớn, mím môi tiến về phía ông lãobot_an_cap bảo vệ.
“Cô bé, tìm người à?” lão bảo vệ đánh Trì Tảo từ trên dướivi_pham_ban_quyen, đặc biệt nhìn kỹ lớp băng gạc trên đầu cô.
“Chào bác ạ, cháu không tìm người, về nhà!” Trì Tảo nói.
“Về nhà? Cháu là con ai? Saovi_pham_ban_quyen bác chưa thấy cháu bao giờ?” Ông lão vẻ mặt tin, với ngoại hình , nếu đã từng thì chắc chắn ông không thể quênleech_txt_ngu được.
“Bác chưa thấy cháu chuyện thường thôi, vì đầu tới. Nhưng bác định nghe nói về rồi.” Trì mỉm cười, thầm nghĩ kiếp trước bác chẳng thấy cháu suốt đấybot_an_cap thôi, “Cháu họ Trìbot_an_cap, tên Trì Tảo, là đứa con gái bị bế nhầm của Trưởng phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trì bên phòng thu mua ạ.”
“!”
Lúc này đúng vào giờ tan tầm, xung quanh đãleech_txt_ngu sớmleech_txt_ngu có người chú ý đến Trì Tảo.
Dẫu cô không chỉ đen nhẻm gầy gò, màbot_an_cap lớpvi_pham_ban_quyen băng gạc trên còn vô cùng đậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào . Nghe Trì Tảo nói vậy, mọi người lập tức kinh ngạc lên.
“Ơ , không phải Hứa bảo con gái bệnh nằm viện , ra là thật à? Vết thương này trông không nhẹ đâu.” Có lên tiếng.
“Thế chuyện ngày nay đồn con bé nhà Trì bị công an bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rốt cuộc là thật hay giả?”
Mọi người xung quanh bànleech_txt_ngu tán xao, thậm chí định kéo Trì Tảo lại cho ra lẽ.
Trì Tảoleech_txt_ngu cười , ra người nhà họ Trì thích mọi người như thế sao? Bệnh nằm viện? !
Cô đang địnhvi_pham_ban_quyen làm người tốt việc tốtvi_pham_ban_quyen, giúp Trì Trân Trân quảng bá mộtvi_pham_ban_quyen chút, thì nghe thấy giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Trìbot_an_cap Cẩm Niênvi_pham_ban_quyen.
“Trì Tảo!”
Lời nói ra của Trì Tảo dừng lại, nhìn theo hướng ra âm thanh. thấy Trì Cẩm Niên đứng ngoài đám , nhíu chặt lông mày.
Ông mặc chiếc áo sơ mi vải Dacron màu xanh, quầnvi_pham_ban_quyen tây đen, giày da đen, túi áo ngực còn cài một cây máy, dáng vẻ đúng chuẩn một bộ thức. Chỉ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này dưới cằmbot_an_cap lún phún râu quai nón, sắc mặt khó coi, quầngvi_pham_ban_quyen thâm mắt hiện rõ, mấy ngày nay sống không mấy dễ chịu.
“Không lo về nhàvi_pham_ban_quyen đi còn ở ngoài này làm gì? Còn chưa rắc rối màybot_an_cap gây đủ lớn sao, cái trên đầu kia còn chưa đủ làm mất à?”
Nghĩ đến việc Trì Nghiên nói Trì Tảo đã tố , cơn giận của Trì Cẩm Niên lại bốc lên hừng hực.
biết trước tin tức, tại sao không báo cho gia đình, có chuyện gì mà nhà không quyết được mà cứ phải tìm đến công an? Bây giờ hay rồi, Trân Trân bị bắt, Hứa Cầm nằm viện, nhà họ Trì cũng sắp trở thành trò cười cho thiên hạ!
Nghĩ đến việc Trì Tảo lại không hiểu chuyện, lời không lời, lật lọng khôngbot_an_cap chịu viết đơn xin bãi nại cho Trân Trân, Trì Cẩm Niên càng thêm tức .
“Mau lênvi_pham_ban_quyen, về nhà!” Ông vứt lại một câu, thèm đợi Trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tảo mà quay đi thẳng.
rắc rối? Gây rắc rối gì cơ?
lẽ người bị công an bắt trong lời lại là cô sao?
Vì câuvi_pham_ban_quyen nói của Trì Cẩm Niên, ánh mắt mọi người nhìn Trì Tảo lập tức thay đổi.
Có người thậm chí còn chỉ trỏ, xì xào bàn tán điều đó.
Nhìn xem, đây là cha ruột của cô, một đồng tốt trongleech_txt_ngu miệng người khác, nhưng khi đối diện cô, chỉ đồ mất , xấu hổ.
Theo conleech_txt_ngu đường trong ký ức, khu tập thể dệt, xa Tảo đã nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng chó .
Đến trước nhà họ Trì, quả , con chó nhà họ Trì đang rướnvi_pham_ban_quyen cổ sủa ầm ĩ về phía cổng lớn.
“Mày có biết mày đáng ghét đến mức nào không? Ngay chó không ưa mày!”
“Tại mày quay lạivi_pham_ban_quyen? Hại chết Trân Trân chưaleech_txt_ngu đủ sao, đến con chó nuôi mày cũng không tha!”
“Trì Tảobot_an_cap, nếu con chị tao mà chết đói, tao nhất định băm vằm mày ra!”
Trongvi_pham_ban_quyen đầu không khống được màbot_an_cap hiện lên những lời lẽ của người nhà họ Trì ở kiếp trước. Trì Tảo nhìn con chó vàng trướcleech_txt_ngu mắt đang vì Trân Trân vắng nhà mà u uất bỏ , khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh .
“Cô aileech_txt_ngu?”
này, cửa phòng mở .
Một người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi, khuôn mặt như trái ra.
Bà Lý, lâu không !
Trì Tảo liếcbot_an_cap bà ta một cái, không thèm đoái hoài, đi thẳng trong sân rồi tiến vào nhà.
Nhà họvi_pham_ban_quyen Trì ở là một căn nhà lầu haibot_an_cap biệt lập, tại xưởng dệt này, ngoại trừ nhà lãnh đạo như xưởng trưởng bí thư, thì đây là căn duy .
Tất nhiên, đây không phải là do xưởng dệt phân , mà là nhà họ Hứa mua từ hồi mới giải .
Ông ngoại của cô những năm đầu từng làm quản gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đình giàu có, tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấu giếm không ít, lại thêm xuất thân là dân bán thân làm nô lệ, nên sau giải phóng có công ăn việc làm mà còn được thân phận giai cấpvi_pham_ban_quyen công nhân.
Đợi đến khi Trì Cẩm Niên, một sinh viên đại học xuất thân từ nông thôn kết hôn với Cầm, hai vợ chồng làm vài năm rồi mua căn nhà này từ phía nhà họ Hứa.
Cũng chẳng biết họ kiệm , đi năm mà đã mua nổi căn nhà lớn thế này.
Hứa Cầm nói là nhà họ Hứa bán vừa tặng, leech_txt_ngu biết được thực hư thế nào.
Ơ, cái cô nàybot_an_cap thế hả, sao xông bừa vào nhà ngườibot_an_cap leech_txt_ngu đuổi theo phía sau, hétbot_an_cap lớn muốn người .
Trong nhà, Trì Cẩm Niên ngồi bên bàn ăn chuẩn bị bữa , nghe thấy tiếng động liền ngẩng lên: Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, gì mà cái?
Ông nhíu mày nhìn Trì Tảo đang đứng cửa: Còn đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó làm gì? Lạivi_pham_ban_quyen cơm! Bà Lý, đây là Trì Tảo tôi đã nói trước đó, bà đi lấy cho nó bát cơm.
lại quay sang bảo Lý Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mã.
Trì Tảo?
Đại Mã lập tức trợn mắt nhìn Trì Tảo, bĩu môi sát một hồi lâu mới đi vào bếp.
Tảo khựng lại một , mím môi bước ngồi xuống.
Trên bàn ăn chỉ một mình Trìleech_txt_ngu Cẩm Niên, Hứa Cầm và anh em Trì Nghiên Huy đều không có mặt.
Trì Tảo cũng chẳng buồn quan tâm trời đãvi_pham_ban_quyen sắp tối rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ còn đivi_pham_ban_quyen đâu, cô đón lấy bát cơm từ tay Lý chẳng hề sáo mà bắt ăn.
Đúng là không có giáo dục, một câu ơn cũng không biếtleech_txt_ngu nói, quảbot_an_cap nhiên là hạng nhà quê, chẳng bằng một của Trân Trân.
Nhìn cái ăn kìa, ôi chao, cứ như quỷ chết đói đầu thai ấy.
Lý Đại Mã bắt đầu ăn cơm, bà ta bên cạnh khinh bỉ liếc trộm , cái bĩu ra đến tận .
Thật ra tướng ăn củavi_pham_ban_quyen Trì Tảo không thô , chỉ là độ hơi nhanh mà thôi.
Từ nhỏ cô đã phải giành giật sự sống dưới tay Vương Mai Hoa, kiếp trước sau này lại phải sức chắt bóp thời để kiếm tiền, muốn chậmbot_an_cap nhai cũng là chuyệnleech_txt_ngu bất .
Cẩm Niên chú ý tướng ăn của Trì Tảo, ông địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở nói gì đó, nhưng thấy cô vừavi_pham_ban_quyen đen vừa gầy, đầu còn có vết thương, nghĩ thầm chắc hẳn những qua dưới quê nó chẳng ăn gì ngon, cuối cùng quay sang Lý Đại Mã: Đi nấu bát trứng chần đỏ cho nó, cho hai quả trứng vào.
Dứtvi_pham_ban_quyen lời, ông lại đẩy đĩa cải thảo xàovi_pham_ban_quyen tóp mỡ trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bànvi_pham_ban_quyen vềvi_pham_ban_quyen phía Trì : Ăn nhiều một chútbot_an_cap. Ông bổ sung một trầm .
Tay gắp ăn của Tảo khựng lạibot_an_cap, nhìn chằm chằm vào rau một lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu. Đã hai kiếp rồi, đây là lầnbot_an_cap đầu tiên Trì Niên bảo cô ăn nhiều một chút, hừvi_pham_ban_quyen!
một miếng lớn, không ăn thì phí, ăn là lãi!
Lý Đại Mã thì tức nghẹn họng, ta còn chưa ăn ! Nhưng cũng chỉ đành hậm hực bát xuốngvi_pham_ban_quyen đi nấubot_an_cap trứng chầnleech_txt_ngu.
Bàn ăn lại khôi phục sự yên tĩnh.
Đợi đến khi Lý Đại Mã bưng trứng chần ra thì Trì cũng vừa lúc .
ở đâu? Cô hỏi.
Bà Lý, tôi dặnbot_an_cap đó bà đã dọn dẹp xong chưa? Cẩm Niên nghe hỏi Lý Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mã.
Đại Mã đặt bát xuống, đôi mắt láo liên chớp chớp vài cái, bà ta vỗ một cái bạch: chà, xem cái trí nhớ của tôi này.
Chuyện là, Chủ nhiệm chẳng phải dọn chiếc giường trống ở phòng chứavi_pham_ban_quyen đồ ra, vào căn phòng tôi đang ngủ sao? Sau đó mới phát hiện chân giường bị gãy từ lúc nào không , tôi mang đi sửa rồi, kết quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai ngày nayleech_txt_ngu bận quá nên quên mất việc đi lấy . Ông xem này
Lý Đại Mã ngạileech_txt_ngu xoa hai tay, nói Trì Tảo: Hay là thế này, nay con này cứ ngủ tạm giườngleech_txt_ngu của tôi, tôi đất. Đợi mai quabot_an_cap thợ mộc lấy giường về là được.
Bà ta ngập ngừng một chút: Nếu cô chê tôi bẩnvi_pham_ban_quyen thì đất ở phòng khách tạm một đêm cũng được, cô thấy sao?
Thấy sao?
Chẳng ra sao cả!
Tảo cảm nhìn Lý Đại .
Kiếp trước, vì không muốn cho cô ngủ trong phòng mình, Lý Đại Mã cũng đã diễn vở kịch .
Lúc đó Trânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trân đã chếtleech_txt_ngu, cảbot_an_cap nhà đều chỉ trích oán cô. Cô cũng thấy cùng tội , tự nhiên chẳng còn tâm đâu mà so đo chuyện nhỏ nhặt này.
Kết là, cô mộtleech_txt_ngu đứa của nhà họ đã phải nằm đất ở phòng khách căn lầu lớn này suốt mấy tháng trờileech_txt_ngu.
Mãi đến khi trời lạnh, cô bị đóng băng đến phát , ho làm phiền giấc ngủ của họ, cô mới bị Trì Nghiên Bân chửi rủa đuổi ra khỏi phòng khách, vào chúc một căn phòng Lý Đại Mã.
Tôivi_pham_ban_quyen thấy chẳngleech_txt_ngu ra làm saovi_pham_ban_quyen hết. Trì Tảobot_an_cap .
đầu, nhìn Trì Niên bằng ánh mắt giễu cợt: Vậy nên căn nhà lớn thế này, các người định để con gái ruột của mình chen chúcbot_an_cap phòng với người giúp việc? Bây giờleech_txt_ngu chí đến giường có, địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt tôi ngủ phòng khách?
Có gì không ? Trì Cẩm Niên không hiểu, phải trong đã hết phòng trống rồi , cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu phải không sắp xếp chỗ ở cho nó.
này bị Trì Tảo nhìn chằm chằm, ông lại cảm thấy mặt mũivi_pham_ban_quyen nóng bừng một cách lạ lùng: Con nói chuyện với ta kiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Ta là ba connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy! Phòng khách thì sao, phải là vỉa , ngủ mà chẳng là ngủ. Hơn chẳng phải rồi sao, chỉ có tối nay là không có giường, đợi đến mai
Cho nên ông thấy đây chỉ là vấnleech_txt_ngu đề có giường hay không thôi sao? Được, không có giường chứbot_an_cap gì? Không sao , cácbot_an_cap người cứ việc bận đi, tôi tựbot_an_cap tìm chỗvi_pham_ban_quyen ở. muốn nghe thêm dù chỉ một lời, Trì Tảo ngắt lời Trì Cẩm Niên, đứng dậy đi thẳng về phía cầu thang.
Lúc quay người thấy bát trứng chần trên bàn, cô chỉbot_an_cap cảmvi_pham_ban_quyen thấy nựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười vô cùng.
Ơvi_pham_ban_quyen kìa, cô chạy đâu đấy! Trên lầu không phòng , cô Lý Đại Mã đuổi theo, túm lấy cánh taybot_an_cap Trì Tảo.
Thử tôileech_txt_ngu nữa xem, bây giờ tôi đileech_txt_ngu rao ngay những việc tốt mà Trì Trân Trân đã làm! Trì Tảo lạnh mặt Lý Đại Mã, nhưng lời nói lại dành cho Trì Cẩm Niên nghe.
Con! Con rốt cuộc muốn quậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phá đến giờ! Trì Cẩm Niên tức mức tay cầm đũa cũng rẩy, thực sự không hiểu Trì Tảo cái gì, rõ ràng đã sắp xếp cả , mà nó cứ chê này chê nọbot_an_cap. Nhưng vì nể mặt mũi nhà họ Trì, cuối cùng ông không cãi , chỉ mệt mỏi xua tay với Đại Mã.
Lý Đại Mã liếc mắt nhìn, ý gì đây, chẳng Trân Trân đang ốm nằm viện sao?
ta nhìn khuôn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó coi Trì Cẩm Niên, không dám ngăn cản nữa, quay lại bàn ăn .
Nhưng trong Lý Đại Mã vẫn không , con ranh này, dám thái độ bà ta, bà ta đã làm vất vả ở nhà Trì mười năm rồi đấy!
Bà ta vừa ăn vừa lầm bầm nhỏ giọng: Phòng thì sao, rộng rãi thế có gì mà không được? Ở thành phốvi_pham_ban_quyen này còn có nhà mười mấy miệng ăn chen chúc trong một phòng kia kìa. Còn bát trứng này nữa, hừ, đồ ngon thế này cơ !
đến việc mình bằng ngần này phải hạ một con nhỏ từ dưới lên, Lý Đại Mã bĩu môi, ý châm chọc: Trưởng Trì, đúng là tốt bụng quá, còn đặc bảo làm cho nó ăn. Kết quả xem kìa, người ta liếc mắt nhìn một cái đâu, đúng là của trời. À rồi, hình như tôi còn chưa nghe thấy nó gọi ông một tiếng ba, Chủ Hứa ngất xỉu nằm viện nó cũng chẳng thèm thăm lấy một câu
Câm miệng, cơm của bà đi! Trì Cẩm Niên đũa bàn, tức quát lớn.
Chiếc đũavi_pham_ban_quyen nảy lên, vừa rơi trúng bát trứng đường đỏ.
Mặt Trì Cẩm Niên càng đen hơn, ông bật dậy đi thẳng.
Uổng công ông còn cho , người làm trứng cho nó ăn, kết quả đến một tiếng ba không biết gọi, chẳng có giáo nàobot_an_cap như Trân cả! Cứ làm , biết có gì mà phải quậy phá như thế, chẳng biết giữ thể diện cho nhà họ Trì chút nào!
Niên tức giận đóng sầm cửa phòng sách lại, Lý Đại Mã nhìn quanh một lượt rồivi_pham_ban_quyen trứng chần lên húp sùm sụp miếng là hết sạch.
, đồ con ranh, còn ăn trứng àvi_pham_ban_quyen, cô cũng xứng chắc!
Tầng hai.
Trên lầu cộng có ba phòng, vừa ba em nhà họ Trì mỗi người một .
Hai kia Trì Tảo nhìn chẳng nhìn, đi thẳng căn của Trân Trân ở phía đông.
Phòng không khóaleech_txt_ngu, Trìvi_pham_ban_quyen cửa bước .
Đối diện cửa phòng là ô cửa bằng , cửa đang mở, gió đêm thổi vào làm tấm rèm cửa màu vàng nhạt nhẹ nhàng đungleech_txt_ngu đưa.
Dưới cửa sổ là chiếc bàn. trái bàn đặt sách vở đồ dùng học tập, bên phải sát đặt một chiếc gương trang điểm bằng nhựa màu , gương là những thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kem dưỡng da Avon, kem và kẹp tóc.
cạnh bàn một chiếc giường mét rưỡi, trên giường trải trải màu nhạt, sạch sẽ lại thoải .
Phía bên kia phòng còn có một chiếc quầnvi_pham_ban_quyen áo lớn và một chiếc tủ năm ngăn.
Trong tủ treovi_pham_ban_quyen những bộ quần áo thượng của thiếuvi_pham_ban_quyen thời bấy , chiếc năm ngăn trải tấm trải bàn bằng ren tinh xảo, bên trên đặt mộtvi_pham_ban_quyen chiếc đài mới đến tám .
Bất kể là ai đến, chỉ nhìn qua cái là biết ngay nhân của căn phòng này chắn rất cha mẹ yêu chiều.
Tất nhiên, sựleech_txt_ngu thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đúng là như vậy.
trước, một tháng sau khi Trân Trân chết, nơibot_an_cap này đã trở thành cấm địa của họ Trìbot_an_cap. Cho dù Trì nằm đất ở phòng khách cóbot_an_cap khổ sở bất tiện đến thế nào, người nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trì cũng chưa nghĩ đến việc để cô đây ở.
Còn bây giờ thì
Trì Tảo vào phòng, dứt khoátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giật phăng ga trải giường vỏbot_an_cap gối ra, lục tìm trong tủ một bộ sạch khác để vào. Sauleech_txt_ngu đó, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào nhà vệ sinh rửa mũi rồi thay quần áo của mình. Suốt thời gian , nhà họ vẫn phăng phắc, chẳng hề chạm mặt ai.
Trì cũng chẳng buồn tâm, cô chóng chìm vào giấc ngủvi_pham_ban_quyen.
“Nắm vững cách mạng, thúc đẩy sản xuấtbot_an_cap, mạnh công , sẵn đấu! Chàoleech_txt_ngu buổi cácleech_txt_ngu , hôm nay là ngày năm 1976nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Tảo tỉnh tiếng loaleech_txt_ngu phát thanh củavi_pham_ban_quyen nhà máy dệt.
Cô nằm giường một lát cho tỉnh táo rồi mới dậy.
Khi quần áo xong xuôi và bước xuống lầu, họ Trì vẫn im , cả Lý Đại Mã cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nhà. Trì mấy để tâm, nhưng sau vệ sinh cá nhân xong, nhìn thấy ổ khóa đồng lẳng trên cửaleech_txt_ngu bếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô khẽ hừ lạnh một tiếng.
So với trước, đúng là chẳng có thêm chiêu trò mới mẻ cả.
Kiếp , Lý Đại Mã thấy côvi_pham_ban_quyen bị người họvi_pham_ban_quyen Trì mắng nhiếc, chì chiết, biết không có ai chống lưng cho nên mới bày khóa cửa bếp . Khi đó, cô cũng chẳng dámleech_txt_ngu nói với nhà họ Trì vì sợ gây thêm phiền phức cho họ, lúc đói chỉvi_pham_ban_quyen biết uống nước lã để cầm .
này, Trì Tảo xoay đi thanvi_pham_ban_quyen ngoài sân, thấy một cây búa rồi nhắm thẳng vào ổ khóa mà nện xuống.
“Đùng! Đùng!” sau vài cú, ổ khóavi_pham_ban_quyen đã bị đập nát.
Trong bếp chẳng cơm thừa. Lý Mã vốn là kiểu người ănbot_an_cap bao không đủ, nhà họ Trì còn , nên đương nhiên bữa nào cũng được sạch bách. Tất nhiên chuyện chẳng liên quan gì đến Trì Tảo, cô vào đây khôngleech_txt_ngu phải để tìm đồ thừa.
Nhưng điều Trì Tảo hơi bất ngờ là trên bếp tổ ong lại đỏ lửa, liu riu hầm món gì đó.
Cô bước tới mở nắp vung, bên trong là ngô hầm sườn.
Đây chẳng phải món Trì Trân Trân thích ăn nhất sao? trước, chỉ cần trên bàn có món này là người nhà Trì nhắc đi nhắc , Tảo đương nhiên nhớ rõ mồn một. Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nênbot_an_cap là món chuẩn bị đem đến đồn công an Trì Trân?
Bất kể có không, giờ nó về cô rồi.
Trì Tảo dùng , thịt chưa mềm rục nhưng ăn dai dai thế này cũng rất ngon. Cô lập tức lấy một cái rồi bắt đầu ăn ngấu.
Thời buổi này, dù làvi_pham_ban_quyen đình cán bộ thì phiếu thịt cũng rấtbot_an_cap hạn chế. Sườn không có nhiều, Trì Tảo hề khách sáo mà ăn sạch sành sanhbot_an_cap, đến một ngụm nước dùng cũng không lạileech_txt_ngu.
Cô ợ một cái rõ to, thỏa dậyvi_pham_ban_quyen, múc hai nước đổ vào nồi không. Cô lại lắc lắc sạch váng mỡ, cả nồi nước ấy khỏi , đạp phăng cửa phòng của Lý Đại .
Gương mặtvi_pham_ban_quyen cô không chút cảm , tung chăn ra rồi đổ sạch chỗ bẩn mỡ lên khắp giường chiếu. Xong xuôi, cô còn “ bụng” đắpleech_txt_ngu chăn lại như cũ.
Kiếp trước, Lý Đại Mã đã không ít lần dùng nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủ đoạn tự để hạ cô, giờ chẳng qua là trả lễ thôi.
Sau đóbot_an_cap, Trì Tảo quay bếp, lấy xương ra chó ăn.
Cô không đổ hết xương vào bát chó một lúc mà chiếc ghế nhỏ ngồi xuống, gõ vào bát một cái rồi mới một miếng xương đi.
Chờ con chó ăn , rối rít lao phía mình, cô mới lại gõ bát rồi ném tiếp miếng khác.
Mày không phải vì không thấy Trì Trân Trân màvi_pham_ban_quyen không ngon ? Giờ đã babot_an_cap không thấy người rồi, sao vẫn còn ngon lành thế này?
Trì Tảo nhìn chằm chằm con chó đang vẫynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuôi tít mù, ánh mắt lạnh lẽo.
“Cô Tảo?” lúc Trì định ném miếng xương cùng, một giọng nam vangleech_txt_ngu lên từ cổng viện.
Chu bộ công nhân màu xanh, dáng vẻ chỉnh đầy sức sống đứng đó, nở nụvi_pham_ban_quyen cười thân với Trì Tảo.
Trì Tảo nhìn hắn, không gì, chỉ gật nhẹ.
“Đúng là cô rồi sao? cùng gặp được cô. cô, tôi tên là Chu Ái Quân, là lái xe riêng lãnh đạo bộ phận vận máy dệt.” Hắn hơi hếch cằm vẻ tự đắc.
“Chà, côleech_txt_ngu Hứa giống nhau thật đấy, nhìn một cái là biếtleech_txt_ngu ngay mẹ con ruột. Có điều mắt thì giống chú Trì hơn, vừa tròn vừa , rất có thần.” Quân sảng khoái nói tiếp, “Chẳngvi_pham_ban_quyen cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ ẻo lả Trìleech_txt_ngu Trân kia nào, đã biết không phải người nhà họ Trì rồi.”
“Đúng rồi, cô ăn sáng chưa? Vết thương trên đầuleech_txt_ngu là sao ? Không lẽ lại bị Trì Trân Trân bắt nạt? Tôi ngay cô ta không phải hạng vi_pham_ban_quyen mà, mà người khác cứ tin. Cô nói xem, cô ta chỗ của cô ởvi_pham_ban_quyen thành phố lạcbot_an_cap bao nhiêu năm , sao bắt nạtbot_an_cap người được chứ? Cô sợ, tôi”
Trì Tảo ngắt lời hắn: “Trì Trân Trân bị công an bắt .”
Chu Ái : “Tôi sẽ giúp cô dỗ cô ta, cô cô nói gì !”
Ái Quân kinh hãi, suýt thì cắn lưỡi mình: “Cô nói cái gì? Ai bị công anbot_an_cap bắt? Không đúng, côleech_txt_ngu dựa vàobot_an_cap đâu mà bảo Trân Trân bị bắt chứ, cô đừng có nói bậy bạ, cô”
bị tuyên án rồi, anh màbot_an_cap đi chậm tí nữa là đến đồn công an cũng chẳng gặpvi_pham_ban_quyen được đâu, phải đến nông trường cải tạo mà tìm đấy.” Trì Tảo bồi thêm câu.
“Cô, cô” Chu Ái Quân quay chạy biến ra ngoài, vì quá vội vàng nên suýt nữa thì đâm vào cửa lớn.
lùng nhìn cảnh này, ném nốt mẩu xương trong tay đi.
Chu Ái Quân, một kẻ “liếm gótbot_an_cap” khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Trânvi_pham_ban_quyen Trân.
Kiếp trước, khi cả mọi người đều chỉ trích cô, chỉ có Chu Ái Quân tỏ ra quan tâm, giúp cô những lúc không có ai. Trì Tảo đã từng rất cảm động và tin tưởng . Có lần nghe lời , cô mặc quần của Trì Trân Trân cho người nhà họleech_txt_ngu Trì xem để xoa nỗi nhớ nhung của họ.
quả là cô mới mặc xong bị Nghiên Bân đang nổileech_txt_ngu trận lôi chặn lại trong đánh một tơi bời, rồi nhốt vào kho chứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ dưới thang suốt ngày ba đêm. Trong suốt thời gian đó, mặc cho cô có xin lỗi thế nào, nhà họ Trì vẫn coi như không nghe thấy gì.
Hừ, Chu Ái Quân chính là hạng tiểu nhân ngoài thì hào sảng rộng rãi nhưng thực chất lại âm hiểm và giả tạo.
đến quần áo của Trân Trân, Trì Tảo nhíubot_an_cap mày suy lát, đột nhiên ra một ý hay. Cô quay người vào , một vali và một cái túi lớn rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi thẳng lên tầng haibot_an_cap.
Không lâu sau, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại xáchleech_txt_ngu đồ đi xuống. Có điều, nếu lúc vali và túi đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỗng tuếch thì đây chúng đãvi_pham_ban_quyen phồng.
“Ơ kìa, phải cô đứa gái ruột nhà họ Trì sao? Tay nách mang đi đâu thế này?”
Vừa ra khỏi cửaleech_txt_ngu, Trìleech_txt_ngu Tảo đã gặp mộtbot_an_cap bà thím mắt mí đang chuyện, bà ta còn nhiên định sấn tới sờ mó cái vali.
Trì Tảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cau mày né tay bà ta ra, quay đầu nhìn lại. À, ra làvi_pham_ban_quyen bạn thân của Đại Mã, người nhà Tưởng Minh Vĩ đây mà.
việc.” gọnbot_an_cap một câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sải bước đi thẳng.
“Hừ, gì quý giá lắm sao mà nhìn một cáibot_an_cap cũng không cho?” thím bĩu môi, bấtleech_txt_ngu mãn lườm theo bóng Trì Tảo.
Trì Tảo chẳng thèm tâm bà ta phản ứng thế nào. Cô kéo vali, đặt cái túi lớn lên trên, đi ra khỏi máy dệt rồi lên xe buýt.
Ở một diễn biến khác.
Kể khi Quyển khai rabot_an_cap tin nghi vấn có điệp ẩn nấp, Dịch với tư cách là Đội phóbot_an_cap đội nhiệmleech_txt_ngu vụ đặcleech_txt_ngu đã chính thức tiếp nhận nhiệm vụ thanh tra này.
Sau hai ngày khẩn trương điều tra và rà soát, họ xác định được người Quyển Mao chỉ điểmbot_an_cap một nhân viên tạm thời cửa hàng đồ cũ đích là gián điệp. Nhưng đồng thời, họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng hiện ra kẻ này chỉbot_an_capleech_txt_ngu quân tốt thí cấp thấp nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ có nhiệm vụ nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin làm việc theoleech_txt_ngu mật hiệu đã địnhleech_txt_ngu sẵn, thậm chí ngay cả cấp trên mình là hắn cũng không biết.
Trong tình huống , bắt được cá lớn thì chỉ có mai phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tóm lấy kẻ chuyển tin cho hắn.
“Đội trưởng, bảo cái lũ này lại xấu xa thế nhỉ? Ănbot_an_cap lương thực do người dân mình trồng , thế mà mẹ , lại cònvi_pham_ban_quyen hại mình!” Trong một cái sân cạnh cửa hàng đồ cũ, một chiến sĩleech_txt_ngu có bí danh là Trửu một miếng bánh bao ngô tonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hậm hực hỏi.
Lamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng bên tường quan sát động tĩnh bên kia: “Ngoài xấu xa ra thì còn lý do gì được nữa.”
“Đội , anh Tử nói tiếp thìvi_pham_ban_quyen trưởng mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chợt mày.
Trửubot_an_cap Tử giật , bánh baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không buồn ănvi_pham_ban_quyen nữa, vội vàng nhìn theo: “Có chuyện gì thế?”
Hắn thấy một nhỏ đầu quấn băng gạc, trên mặt cũng có vết thương, đang khệ nệ kéo về cửa hàng đồ cũ.
Ý gì đây? bé này nhìn chẳng giốngleech_txt_ngu gián điệp chút . Mặc dù có chút ừm, khác người, hay gọi là nổi quá mức? Thôi kệ đi, dù cũng là ý đó. Nhưng không đến đâu nhỉ?
Trửu có chút không hiểu đầu đuôi, hắn nhíu quan sát cô gái từbot_an_cap trên xuống dưới hai lượt: “Quen ạ, đội trưởng?”
Thấy cô sắp đi vào trong, Trửu Tử nghe thấy Lam Dịch nói: “Gặp qua . Cậu cứ tiếp theo dõi đivi_pham_ban_quyen, tôi qua đó sao.”
Dứt lời, Lam Dịch đã lẽ vượt qua bức tường, nhanh chóng biến mất. Trửu Tử đã quá quen với , hắn nhét nốt miếng bánh baovi_pham_ban_quyen cuối cùng vào miệng, phồng tiếp tục nhiệm vụ cảnh .
Tại hàng đồ cũ.
chiến sĩ Trửu Tử nhìn thấy đương chínhvi_pham_ban_quyen là Trì Tảo.
Cô đi bộ suốt quãngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường mồ hôi nhại. Nghỉ ngơi một lát cho lại , cô mới mở vali và túi xách cho nhân thu mua .
“Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí xem này, quần giày này đều mới đến tám phần, ga giường vỏ gối cũng leech_txt_ngu vải . Còn đàivi_pham_ban_quyen radio này nữa, hiệu Hồng Đăng sản tại Thượng Hải, không hề tiếng rè, dùng tốt lắm.” Trìleech_txt_ngu Tảo vừa đồ ra giới thiệu.
viên mua lần lượt đón lấy, vừa xem vừa gật đầu: “Đồ đạc thì đúng là đồ tốt . Nhưng mà chỗ của cô không phải là đồ ăn trộm đấy ?”
Người nhân viên cóbot_an_cap chút cảnh giác nhìn vào nhữngleech_txt_ngu vết đầu và của Trì Tảo.
“Thế này là da nát thịt, hỏng mặt mũi rồi còn gì!”
Trì Tảo đã đoán trước sẽleech_txt_ngu tình huốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, cô cũng chẳng phí lời mà trực tiếp lấy lá thư khen ngợi do Can Sự cho ở viện ra trình cho nhân viên thu muabot_an_cap xem: “Đồng chívi_pham_ban_quyen nhìn đi, đây làvi_pham_ban_quyen thư biểu của Ủy Cách mạng gửi cho tôi. Vết thương này do tôi hỗ trợ công an tội mà có, tôi thật sự không phải người .”
Nhân thu mua nhận xem xét, nửa tin nửa ngờ đáp: “Thôi được rồi. thứ khác thì không đề , nhưng cái đài radio này phải để đồng nghiệp của chúng tôi kiểm lại đã.”
“Lão Đinh, anh ra xem hộ cái!” Anh ta vừa lời, một người ông khoảng ba mươi tuổi vẻ ngoài thật thà chấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phác từ cửa ra.
Trì Tảo khẽ gật đầuleech_txt_ngu với người đàn ông, rồi chiếc radio cho ta kiểm tra.
Đúng lúc này, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão bước , trông giống như công nhân sinh quét đường quanh đây. lão cầm chiếc truyền dịch rỗng đựng trong lưới, chào hỏi nhân viên thu mua một tiếng rồi đi đến bên nước nóng bên để rót .
Thấybot_an_cap động tác xách phích nước của bà lão có vẻ khó , Trì vội vàng bước tới giúp một tay.
tác lão khựngvi_pham_ban_quyen lại trong giây lát, rồi sau đó mỉm cười Trì Tảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đợi phích đầy, bà ơn Trì Tảo rồi quay người bước ra cửa.
Có lẽ vì công việc điêu khắc là một việc tỉ mỉ, thị lực cực tốt, nên khi Trì Tảo vừa định đặt nước , chợt thấy một chỗ vỏ tre bện bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vênhbot_an_cap lên.
Thế này không ổn, vạn nhất ai cầm phích không ý chạm , chắc chắn bị dằm tre đâm vào . Trì Tảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa taybot_an_cap gạt đó xuống.
không trông cùng màu với vỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tre, thực chất lại không phải tre, mà là một mẩu giấy nhỏ được cuộn chẽ.
“Cái gì này?” Trì Tảo buột miệng nói mộtbot_an_cap câu, thử dùng ngónvi_pham_ban_quyen tay vê một , không ngờ lại thực sự mở cuộn ra.
Chỉ thấy trên đó có dòng gạch ngang dài ngắn , ngoài ravi_pham_ban_quyen không viết gì thêm: “ gì vậy nhỉ?”
Trì Tảo cứ ngỡ ai đó buồn chán nên tiện tayvi_pham_ban_quyen nhét vào khe hở của phích, định bụng lát nữa vứtleech_txt_ngu . Cô không hề chúbot_an_cap ý thấy Lão Đinh đang kiểm tra radio bên cạnh đột nhiên ngẩng phắt đầu nhìn mình một cái, rồi nhanh quay sang, kinh hãi về phía bà đã đi tới cửa.
Bà lão rõ ràng cũng nghe tiếng động của Trì Tảo, bà ta mượn tác vén rèm cửa để ngoáileech_txt_ngu đầu lại, tình cờ đối diện với ánh mắt của Lão Đinh.
Chỉ cần một ánh nhìn, cả hai đã nhận được thân của nhau.
Tim bà lão thắt lại, nhanh đầu vờ khôngleech_txt_ngu chuyện gì xảy ra để rời . ngờ vừa bước ra khỏi được hai , một bóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người độtleech_txt_ngu nhiên xuất hiện, tung một cú đá mạnh vào giữa ngực khiến bà ta ngã văng ngược trở lại bên trong.
“Trửu Tử, bắt người!” Người vừa tới ra lệnh.
“Á!” Bà lão hét một tiếng đau đớn rồi rầm xuống đất.
Lão Đinh giật mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chiếc đài trên tay ném mạnh về phía người xôngbot_an_cap vào, đồng thời chân định chạy thẳng ra cửa sau.
Trong lúcleech_txt_ngu người kia névi_pham_ban_quyen tránh, Tảo cũng chộp ngay nước bên cạnhvi_pham_ban_quyen, thẳng némnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía bàvi_pham_ban_quyen lão nhưbot_an_cap một đòn đáp .
Thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tế Trì hoàn không hiểu chuyện đang xảy ra, nhưng ra tay Lam Dịch, cô biết ngay bà lão này có .
Nào ngờ bà lão vừa rồi còn tỏ vẻ già nua , lúc này vô cùng linh hoạt. Bà ta người được phích nước, đồngleech_txt_ngu thời chộp lấy Tảo, chiếc trâm gỗbot_an_cap vốn để búi tóc lúc này đã kềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát vào cổ cô.
có kịch độc, chỉ cần rách là mất mạng, không muốn nó chết thì đứng yên!” Bà lão lạnh giọng , mắt nhìn Lam Dịch đang chĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net súng vào .
Lam Dịch cau mày, anh hoàn toàn có thể nổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net súng tiêu mục tiêu ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tứcleech_txt_ngu, nhưng nhiệm vụ tra này cần người . Nếu không thể kết liễu trong một đòn, anh buộc phải cân đến sự an toàn của con tin.
Trìleech_txt_ngu Tảo đảo mắt trời một cái thật dài.
Có phải vì cô từng chết một lần nên ám khí nặng quá hay không, nếu không thì tại sao chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà lại xui xẻo đến này!
Tuy nhiên, việc bị khống chế như thế này cô đã trải qua một lần, thoát nào, chuyện này cô lắm.
Trì suy nghĩ mộtvi_pham_ban_quyen , có độc phải không, không sợ.
Cô nhìn về phía Lam Dịch, nhẹ cử , thực hiện một động tác nắm bóp.
Bàn tay đây nòng súng làm bỏng, lúc nàyvi_pham_ban_quyen vẫn còn băng gạc, vừa hay không cần độc .
Cô chớpbot_an_cap mắt, thấy Lam Dịch gật không lại vết, liền đột ngột trái nắm chặt lấy chiếc trâm, thói quen dùng sứcleech_txt_ngu bẻ mạnh ngoài.
Đồng thời cô nghiêng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net né sang một bên.
“Đoàng!” Một tiếngbot_an_cap súng vang lên, ngay cánh taybot_an_cap bà lão.
đau đớn hét thảm, chiếc trâmbot_an_cap trên tay ngay lậpvi_pham_ban_quyen tức bị Trì Tảo đoạtvi_pham_ban_quyen mất.
Mọi chuyện xảy ra đột ngột nhưng còn hơn.
Rất nhanh sau đó có người vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa bà lão đi, Lão bỏ chạy từ cửa sau cũngbot_an_cap bắt giữ và giải ra ngoài.
Trì Tảo đưa chiếc trâm cho Lam , cùng với cuộn giấy nhỏ thấy lúc trước.
này Trì Tảo đã phản kịp, những đường ngang dài kia chắc hẳn làleech_txt_ngu một loại mật mã đặc , phải giải mã mới được ý nghĩa là gìvi_pham_ban_quyen. Còn bà lão và Lão , có lẽ có quan đám đặc vụ màbot_an_cap chịleech_txt_ngu Vương đã nói đó.
Lam Dịch cẩn thận chiếc trâm lại, nhíu mày nhìn thứ giấy.
Trì Tảo thì đi tới , xót xa nhặt chiếc đài rơi dưới đất lên.
Lão Đinh thật là quân giết người, ném cái gì không , lại ném đúng cái của cô. Phải biết rằng, đống đồ của Trì Trân Trân, cái đài này là đáng tiền nhất.
“Cảmleech_txt_ngu ơn cô vừa rồi đã giúp đỡ. Cái nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi như tiền bồi cho đài radiovi_pham_ban_quyen.” Lam Dịch cất mẩu giấy đi, quay đầu lại cũng thấy chiếc đài đã hỏng.
Anh rút ra một xấp tiền, lấy ra tờ năm đồng, số cònbot_an_cap lại chẳng thèm đếm đưa thẳng cho Trì Tảoleech_txt_ngu.
Riêng tờ kia đặt lên quầy: “Trả tiền cái nước.” Anh với nhân viên thu vẫn còn đang bàng hoàng chưa kịp hoàn hồn bên cạnh.
Trì làm sao có thể tiền Lam Dịch, người ném đồ là Lão Đinh đâu phải .
Hơn nữa, dù có bồi thường thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng nên là công quỹ trả, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không muốn dính dáng mối quan rắc rối vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
“Không đâu, chắc là không hỏng đâu.” Trì Tảo vừa nghiêng người tránh tay Lambot_an_cap Dịch, thửbot_an_cap vặn công tắc, quảbot_an_cap nhiên chiếc đài lên tiếng.
Chỉ có chừng bị va đập ở đâu đó, thanh cứ rè rèvi_pham_ban_quyen, không còn rõ ràng như trước.
Trì mím môi, đang nghĩ thầm chắn nhân viên thu sẽ ép giá, kết tay đột nhiên bị ấn tiền vào.
“Bồi thường!” Lam Dịch nói xong, người đã sải bước đi ra ngoài.
“Ơ, này anh quay lại đã, anh” Trì Tảo ngẩn người, vội vàng đuổi theovi_pham_ban_quyen, nhưng khi vén rèm cửa lên thì còn thấy bóng dáng ai nữa.
đầu nhìn xấp tiền trong taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không kìm bực mà dậm chân một cái.
Phiền thậtbot_an_cap đấy, này làbot_an_cap sao chứ!
Trì Tảo nghĩ một lát, lại tiệm nhân viên muabot_an_cap: “ chí, anh xem cái đài tôi cũng không phải do đồngvi_pham_ban_quyen giải phóng quân ném hỏng, chắc chắn không thể bắt anh đền . Nhưng tôi lại quenvi_pham_ban_quyen anh , cũng không biết tìm anh ấy ở đâu. Vậy số tiền này tôi gửi lại chỗ anh, đơn của các đứng ra trả lại cho anh vi_pham_ban_quyen được không?”
Nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viên thu mua lúc này mới hoàn hồn, vì mắt chứngvi_pham_ban_quyen kiến tượng quân đội bắt người hoành tráng, vả lạibot_an_cap hai bị bắt anh ta đều quen biết, nên đang vừa kích vừa sợ hãivi_pham_ban_quyen.
Nghe Trì Tảo nói , không thèm suy nghĩ mà lắc đầu ngay: “Thế thì không được, đó là tiền người đền , tôi không cầm . Với lại, số tiềnbot_an_cap này sau đó quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội chắc chắn sẽ bù lại đồng chí đó thôi, cứ yên tâm mà cầm lấy đi.”
Quân đội có không là chuyện khác, tóm là cô muốn cầm tiềnleech_txt_ngu Lam Dịch, muốn có bất kỳ liên hệ nào với anh.
Trì Tảo nài nỉ nhân viên mua một lúc nữa, nhưng anh ta nhất quyết khôngbot_an_cap đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý để cô để tiền lại . Trì Tảo không cách nào khác, đành phảivi_pham_ban_quyen đi trước.
Xuileech_txt_ngu xẻo, thật là xui xẻo!
biết sẽ phải chuyện này, cô thà ở nhà họ Trì mắt trừngleech_txt_ngu mắt nhỏ Đại hơn là đi ra ngoài!
Sau đó bạc lại cảbot_an_cap chiếc đàibot_an_cap radio nhân viên thu mua, Trì Tảo cũng lười mặc cả thêm, dứt khoátbot_an_cap đồng ý rồi cầm tiền và lấy được rời khỏi cửabot_an_cap hàng đồ .
không đi xa mà vào một con hẻm nhỏ vắng người, lấy tiền Lam Dịch đưa ra.
Lúc nãy có người nhìn chằm chằm nên cô không đếm, giờ kỹ lại mới phát hiện, số tiền đó lại tới hơn bảy !
Đúngbot_an_cap là có bệnh mà, mua một chiếc đài hiệu Đăngleech_txt_ngu mới tinh cũng chỉ tầm ngần ấy , cái của cô bị rơi một cái, cũng chưa hỏng , Lam đưa nhiều vậy làm gì cơ !
Lúc đầuvi_pham_ban_quyen cô đã tự nhủ thôi thì cứvi_pham_ban_quyen nhận đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, coi quân đội bồi thường cho mình. Nhưng giờleech_txt_ngu thế , bảo cô nhận làm !
Cần nghĩ cách tìm cơ trả lại số tiền thừa cho anh ta mới được.
Aaanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phiền chết đi được! Biết ngay là cứ hễ dính dáng đến những người liên quan tới Trìleech_txt_ngu Trân thì y như rằng chẳng có chuyện gì tốt đẹp, quả nhiên là thế!
Ban đầuleech_txt_ngu Trì định saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi rời cửa hàng cũ sẽ trường Trung số 1 thành phố hỏi xem có thể học thính tham gia kỳvi_pham_ban_quyen thi tốt nghiệp hay không, nhằm lấy đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt nghiệp cấp hai và cấp ba trước.
Nhưng giờ cô hoàn toàn còn tâmvi_pham_ban_quyen trạng nữa.
Cô suy nghĩ một chút, thấy cũng gần đến trưa, khoát địnhvi_pham_ban_quyen đi dạo loanh quanh, trưa rồi tính tiếp.
quả là đang đi dạo, mùi ngọt ngào xộc thẳng vào mũi.
Trì Tảo ngó nghiêng xung quanh mớibot_an_cap ra không biết lúc nào mìnhleech_txt_ngu đã đi gần tiệm tâm Đạo Hương nổi tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô hít sâu hai hơi, nhớ ra số phiếu mà Vương Can Sự thưởng hình như phiếu điểm tâm, lập tức không chần chừ giây nào mà thẳng về phía .
Chẳng phải câu nói tâm trạng không tốt thì nên ăn gì đóleech_txt_ngu ngon sao, cô cũng muốn thử xem.
đại này, đườngleech_txt_ngu, sữa, trứng, dầu đều là đồ tốt, bìnhvi_pham_ban_quyen thường lượng cung ứng rất ít, nên điểm tâm làm từ những liệu lại càng khan hiếm hơn.
Đừng thấy điểm tâm đắt đỏvi_pham_ban_quyen lại còn cần phiếu, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua thực sự không hề ít, bên ngoài cửa có rất nhiều người đang .
Đếnbot_an_cap Trì Tảo vào hàng, nghe ngườileech_txt_ngu ta tán mới biết, hóa ra hôm nay có ứng lượng bánh bướm.
Bánh bướm àleech_txt_ngu, đó chẳng phải loại điểm tâm mà Hứa Cầm thích nhất sao?
Kiếp trước, thực ra mua điểm tâm của tiệm không ít lần, đều là mua cho người nhà Trì và vợ chồngleech_txt_ngu Vương Mai Hoa ăn, còn bản thân cô thì đến mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng cũng không nỡ thử.
Chẳng mấy chốc đã lượtleech_txt_ngu Trì , cô nhìn những loại điểmvi_pham_ban_quyen tâmvi_pham_ban_quyen đủ màu trong tủ kính, chỉ cảm thấy món nào cũng ngon tuyệt vời.
Cuốileech_txt_ngu cùng, dứt khoát một cân bánh bướm và một cân tâm cẩm các loạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dùng hết tất phiếuleech_txt_ngu điểm tâm trong tay, cô mới mãn .
chừng đến giờ trưa, Trì Tảo xongbot_an_cap bước rabot_an_cap, người xếp hàng bên cửa hàng còn đông hơn trước.
Cô xách túi điểm , chen ra khỏi đám , đang định tìm một chỗbot_an_cap ngồi xuống thưởng thức cho tử tế thì không ngờ lại Tưởng Minh Vĩbot_an_cap đi tới từ phía không .
Nếu chỉ Tưởng Minh Vĩ thì thôi , nhưng tại sao bên anh ta còn có cả người đó!
Trì Tảo kinh hãi, cô vô thứcvi_pham_ban_quyen tròn mắt, ngây người nhìn về phía trước, người cứng đờ tại chỗ.
Thấy ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng , sắp sửa nhìn mình, Trì Tảo cuống đến đỏ cả mắt, nhưng chân lại như bị đóng đinh xuống , không tài nào nhúc được.
“Này, chuyện gì thế, đi hay không thì bảo, đừng có cản đường chứ!”
khi Trì Tảo tưởng rằng không thể thoát được , sauleech_txt_ngu bỗng có người đẩy cô một cái.
Trong khoảnh khắc, cô giống như người chết đuối vừa chạm được không khí, cuối cùng cũng sống lại.
hắt ra một hơi, vội vàng cúi đầu lùi vào đông phía sau.
Thậm chí lúc tình va phải làm rơi điểm tâm của người khác cô cũng không kịp lỗi, chỉ vội vàng đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túi điểm của mình đền cho người đó, rồi che mặt nhanh chóng chạybot_an_cap trốnleech_txt_ngu ra xa.
Không biết đã đi bao lâu, chờ đếnbot_an_cap khi đã cách đủ , Trì Tảobot_an_cap mới dừng lại, cả người như thoát lực.
Cô chống tay đầu gối thở dốc, một lúcvi_pham_ban_quyen lâu sau mới cảm thấy trái tim đang đập loạn dần trở lại bình thường.
Không còn tâm trí đâu mà đi dạo nữa, Trì Tảo nhìn quanh, tìm buýt gần nhất rồi xe quay về nhà máy dệt.
Bên kia, khu tập thể nhà máy .
Vài giờ .
Lý Đại Mãleech_txt_ngu từ cửa hàng rau trở về, tay xách mấy quả hồng vừa mua được, vui vẻ vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng.
tranh thủ lúc không có ai chú ý, lút ăn trước một quả. Vừa ăn vừaleech_txt_ngu tưởng tượng cảnhleech_txt_ngu Tảo ngủ dậy thấy cửa bếp bị khóa, chỉ thể ôm cái bụng mà trợn mắt đứng nhìn, thỉnh thoảng lạileech_txt_ngu khùng khụcvi_pham_ban_quyen.
Hừ, con ranh con, mà cũng đòi nắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thóp bà đây sao? Cũng đi hỏi thăm xem Đại Mã là nhân vật thế nào.
trước khi ra khỏi cửa vào sáng nay, Trì Cẩm Niên dặn mình hôm nay nhấtbot_an_cap định phải đến nhà thợ mộc lấy cái giường , Lý Đại Mã chỉ đảo khinh bỉ.
cái khỉ gì, giường đóleech_txt_ngu căn bản không hề hỏng, bà ta chỉ không muốn người khác ngủ trong mình thôi!
tối nay Trì Cẩm hỏi thì thế nào, Lý Đại Mã cũng nghĩ xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, bảo là già rồi, đầu óc khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net minhleech_txt_ngu mẫn khuấy đi, ai làm gì được bà ta?
ngân nga giai điệu nhỏ, Lý Đại Mã vừa cảm thấy sau khi ăn hồng xong, miệng ngọt lịm, cái ngọt lan vào tim.
Sắp về đến nhà, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em thân thiết Mãvi_pham_ban_quyen Thẩm Tử đã bước nhỏ đón bà ta.
Mã Thẩm Tử chẳng phải ai xa lạ, chính là bảo mẫu nhà Tưởng Minh Vĩ.
“Cúc Hoa , không xong rồi, con bé thôn quêleech_txt_ngu nhà bà mới về hôm qua ấy, nó trộm hai baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ rồi bỏ trốn rồi!” Ngườivi_pham_ban_quyen còn chưa đến gần, Mã Thẩm Tử đã oang oang cái mồmleech_txt_ngu lên hét.
vi_pham_ban_quyen cơ? Trộmleech_txt_ngu đồ, bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trốn?
“Saobot_an_cap có thể chứ, nó là người nhà họ Trì , sao cóbot_an_cap thể trộm đồ nhà mình được? Không đời nào!” Miệng Lý Đại Mã vậy, nhưng hai chân cuống cuồngvi_pham_ban_quyen chạy về phía nhà.
“Sao lại không thể, mắt nhìn , rành luôn!” Mã Thẩm Tử khẳng định chắc nịch.
nàyleech_txt_ngu Lý Đại đã về đến nhà.
Cổng nhà họ Trì không khóa, chỉ khép hờ.
Nhưng cũng không có gì lạ, đại này đa mọi người đều chất phác, việc rời nhà khóa là chuyện thường thấy.
“Rầm”, Đại Mã đẩy cửa phòng, vội vã chen vào ngó , cả, vẫn ổn, không mất
đúng, cửa bếp mở thế kia?
Bà ta sải bước chạy qua, còn chưa kịp nhìn bên trong bếp thế nào đã thấy cái bị vỡ vứt dưới đất, bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh cái còn có cả búa bà ta hay dùng để đập than!
Lý Đại Mã một hơi ở họng, nhảy hai bướcbot_an_cap tới cửa bếp.
“Cái connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiện trời đánh , dám ăn thịt của tao!” Bà hét lên tiếng, đôi mắt hívi_pham_ban_quyen chốc lát đã trợn trừng.
Chỉ thấy cái nồi bà ta ninh trên bếp lò khi đi sáng nay, lúc đang nằm chỏng chơ dưới đất, đến cọng lông cũng không còn.
Trên bếp bên cạnhvi_pham_ban_quyen còn để cả đã qua!
“Con con, con ranh con” Có lẽ không ngờ một con nhóc từ nông thôn lại có gan đến thế, Lý Đại Mã kinh ngạc đến mức quên cả cách rủa.
“Ôi dào, lúc nào rồi mà bà còn quản thịt với thà .” Mã Thẩm Tử đi theo vào cũng sốt không kém, lấy Lý Đạibot_an_cap Mã kéo .
mau tra xem bao nhiêu đồbot_an_cap đi, tôi tận mắt thấy nó ra khỏi , tay còn kéo theo vali lý mà khoa trưởng bà hay đi công tác đấy!”
“Cái gì?” Lý Đại Mã nghe vậy giật mình lần nữaleech_txt_ngu, bà vội vàng chạy đến kho chứa đồ dưới gầmleech_txt_ngu cầu xem , thôi đúng rồi, cái vali nhiên không thấy đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cùng đó còn mất thêm cái túi lớn .
“Cái này, cái này” Lý Đại Mã nhìn quanh phòng , không thấy mất gì. Chờ đến khi liếc thấyvi_pham_ban_quyen cầu thang, đột nhiên ra gì, Đại Mã hớt hải lên tầng hai.
“Rầm”, tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa thở hổ vừa đẩy cửa phòng Trân Trân ra.
Giây tiếp theo, ta đảo cái, rồi ngã quỵ xuống khung .
Sao dám, sao nó dám chứ!
Chỉ thấy căn phòng vốn ấm cúng thoải mái vào tối qua, lúc này trừ chăn trên giường còn đó, các ghế tủ kệ khác đều trống không, cứ như vừa quân giặc vào làng sạch qua vậy.
Hỏi Lý Đại Mã còn chưa phòng kiểm tra sao đượcleech_txt_ngu?
Rất đơn giản, ngăn kéo bàn, tủ quần áo, tủ năm ngăn, phàm là cửa ngăn kéobot_an_cap hay cánh tủ đều mở toang hoác không , chỉ cần nhìn một cái là biếtvi_pham_ban_quyen tình hình bên trong thế .
“Mau mau báo báo Khoa Bảo vệ, báo Khoa Bảo vệ chobot_an_cap taobot_an_cap!” Lý Đạivi_pham_ban_quyen Mã xót của đến thở yếu ớt.
radio, đài trên tủ ngăn cũng mất rồi, là bảo bối mà bà ta thường lén ra giải lúc biếngvi_pham_ban_quyen cơ mà!
Cái đĩ con đáng chết, hu , cái của bà ta, trời đánh
Trì Tảo không hề biết Lý Đại đang xót của mức sắp đứt hơi, cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết khu tập thể vì chuyện mà náo nhiệt cứ như đón .

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay