Xuyên Sách Thành Vợ Bị Ghét, Cô Xài Y Thuật Cứu Chồng Thiếu Tá, Đổi Vận Mệnh

Xuyên Sách Thành Vợ Bị Ghét, Cô Xài Y Thuật Cứu Chồng Thiếu Tá, Đổi Vận Mệnh

Tuyết Minh full 09/08/2026 187 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Xuyên Sách Thành Vợ Bị Ghét, Cô Xài Y Thuật Cứu Chồng Thiếu Tá, Đổi Vận Mệnh

Tiếng gió rít ràn giữa trời tuyết lạnh giá vùng Đông Bắc, hòa cùng tiếng bước chân vội dập và tiếng la hét thất thanh: “Đoàn trưởng bị thương nặng rồi!”. Chỉ với một mẩu vỏ cây bạch dương và bộ kim bạc châm cứu , một mụ đàn bà chanh chua bị cả đại viện quân khu ruồng rẫy đã lật ngược thế cờ, một bước vươn lên thành thần y khuynh đảo đất trời! Chồng mặt lạnh đòi ly hôn ư? Cứ đợi xem ai mới là kẻ không thể sống thiếu ai!

Thẩm Vãn – truyền nhân xuất chúng của một gia tộc Trung y hiện đại, trong một đêm bất ngờ xuyên không thẳng vào cuốn tiểu thuyết “Thập niên 80: Quân hôn ngọt ngào”. Xui xẻo thay, cô lại nhập ngay vào thân xác nữ phụ làm nền cặn bã nhất: vừa lừa gạt trộm tiền gia đình, vừa nhẫn tâm bỏ bê đứa con trai nhỏ, khiến người chồng là đoàn trưởng Hoắc Trầm Chu chán ghét đến tột cùng và hạ quyết tâm nộp đơn ly dị. Nhưng bản cô nương đây đâu phải dạng vừa! Ngay lúc nam chính thập tử nhất sinh, đối mặt với nguy cơ cưa chân phế nhân, Thẩm Vãn đã tung tuyệt kỹ “Cửu Chuyển Hồi Dương Châm” độc môn cứu anh từ cõi chết trở về. Bỏ ngoài tai tiếng xì xào bàn tán rào rào của mấy bà thím trong khu tập thể , gạt phăng sự ghen tị sắc mỏng của đám nữ phụ “trà xanh” , Thẩm Vãn ung dung tự tại dùng y thuật cứu người, đi đào sâm núi và ấp ủ con trai nhỏ Hoắc Tiểu Xuyên trong sự ấm áp. Còn vị đoàn trưởng sắt đá kia á? Từ chỗ nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt tột độ , anh bỗng bắt đầu hoảng loạn vì những giấc mộng xuân thì thầm mờ ám giữa đêm khuya , nhịp tim loạn cào cào mỗi khi cô vô tình sát lại gần!

🔥 Vả mặt cực căng, văn chương sảng khoái: Nữ chính có EQ lẫn IQ ở đỉnh cao, y thuật xuất thần cứu người, mà trị “trà xanh” hay mấy bà hàng xóm hãm tài cũng trôi chảy, không cần kể dài dòng!

💖 Mối tình “cưới trước yêu sau” bùng nổ ngọt ngào: Nam chính Hoắc Trầm Chu ban đầu lạnh như băng và kiên quyết ly hôn bằng mọi giá, nhưng rồi tự khiến mình choáng váng, từ xấu hổ biến thành giận dữ đến đỏ mặt tai, và ghèn tuông đến đỏ mắt khi vợ anh quá xuất sắc.

📻 Bữa tiệc âm thanh thập niên 80 đầy thư thái: tiếng củi nổ lách tách trong bếp lò, tiếng dao thớt băm thịt làm sủi cảo dưa cải rộn rã, hòa cùng tiếng gió bấc rít buốt vùng Đông Bắc, tạo nên bối cảnh điền văn quân hôn vừa chữa lành vừa sống động đến từng nhịp thở!

 

Đeo tai nghe ngay, trùm kín chăn và đắm chìm trong không gian này ngay từ bây giờ! 🎧 Nhấn PLAY để khám phá, đồng hành cùng Thẩm Vãn và lắng nghe giọng đọc đầy mê hoặc của tfullaudio.org đưa bạn trở về thập niên 80, đối diện với những lời gièm pha và rắc “cơm tró” ngập trời! 👇

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Xuyên Sách Thành Vợ Bị Ghét, Cô Xài Y Thuật Cứu Chồng Thiếu Tá, Đổi Vận Mệnh cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Hoắc , nhìnleech_txt_ngu phụ nữ đang quay lưng phía mình trên giường. Nghĩ đến việc cô đã dùng ba ngàn tệ gạt được tiêu xài hoang phí trên tỉnh, chẳng thèm đoái hoài gì đến connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai, anh không kìm được mà day day dương đầy nhức nhối: Thẩm Vãn, ta ly hônvi_pham_ban_quyen đi.
Người phụ nữ đang tròn trên giườngleech_txt_ngu đáp lời. Hoắc Trầm nhắm mắt lại, tiếp tục nói: năm đó không trách , tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm. Nhưng năm năm qua, đã nhân nghĩa tận rồileech_txt_ngu.
Anh dừng một chút, nói dần trở nên bình : Người nữ như cô căn bản xứng đáng chăm sóc Tiểu Xuyên. Lần này trở về đơn vị tôi sẽ đơn, muộn nhất là một tháng, tôi định sẽ đến đón thằng bé.
Nói xong, anh cũng chẳng quan tâm cô đang nghĩ gì, người sải bước đi.
Mọi trong mơ chân thực đến lạ thường, còn đang thắc mắc tại sao lại mơ thấy giấc mơ như , thì trongleech_txt_ngu cơn mơ màng, cô đã bị mộtleech_txt_ngu cậu bé dắt xuống xe buýt.
Thẩm Vãn nhìn bảy đoàn 7 biên Đông Bắc cách đó không xa, đưa tayvi_pham_ban_quyen dụinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt bản thân tỉnh hơn.
bé thấy cô đưa tay lên theo phản lùileech_txt_ngu lại hai : , con không cố ý mẹ thức giấc đâu, trạm rồi.
Thẩm Vãn nhìn cậu bé gò, nhắn ngũ quanleech_txt_ngu thanh tú trước mặt, những ký ức xa lạ ùa về.
Cô, truyền nhân lẫy lừng của mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia tộc Trung y hiện đại, đã xuyên không vào sách, nữ phụ làm bị độc thân năm mươi tuổi hành hạ đến chết sau khi ly hôn trong cuốn Thậpvi_pham_ban_quyen niên 80: Quân hôn ngọt ngào.
Nguyên chủ năm trước danh dự làm cái cớ ép Hoắc Chu kết hôn. Sau khi cưới lại gây sóng gió ở nhà chồng, bỏ mặcleech_txt_ngu con cái. Cách không còn nói dối con ốm để lừa ba mẹ chồng ba ngàn tệ rồi tiêu xài sạch sành sanh.
Hoắc Trầm Chu hoàn toàn vọng về nguyên chủ, hạ quyết tâm hôn. Nguyên chủ lúc mới sợ, vội dẫnvi_pham_ban_quyen theo con tìm đến đơn vị quân đội của chồng.
Thấy Thẩm Vãn đứng ngây đóleech_txt_ngu, Tiểu Xuyên lắng nhỏ giọng thử dò xét: Mẹ, chúng tìm ba .
Thẩm Vãn nhìn núi nonbot_an_cap phủ đầy tuyết trắng xungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh.
đất khách quê người, cô đành phải theo sau Tiểu Xuyênleech_txt_ngu, chân chân cao đi về phía cổng doanh trại.
Đúng này, phía xa trên nền nhiên có chiến sĩ khiêng chạy về phía khu doanh , vừa chạy vừa hét lớn với lính gác: Nhanh lên! Mau đi báo cho bệnh viện, đoàn trưởngleech_txt_ngu bị thương rất nặng!
Sắc mặtvi_pham_ban_quyen Hoắc Tiểu trắng bệch khi thấy người cáng, cậu bé lẩm bẩm: Ba
ông trên cáng có dáng cao lớn, dù đang hôn mêbot_an_cap bất tỉnh giữabot_an_cap đôivi_pham_ban_quyen lông mày vẫn lên khí thế sắcleech_txt_ngu lạnh.
Do đi lính nhiều nên làn da anh hơi ráp, nhưng ngũ lại vô cùng tinh , sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím chặt.
Lúc này, chiếc áo khoácvi_pham_ban_quyen phục của anh đẫm nước tuyết và máu, chân phải lờ mờ lộ vết thương sợ.
Thẩm Vãn chỉ liếc quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã nắmvi_pham_ban_quyen hình. Đa số là thương ngoài , nhưng khó khăn nhất thương ở chân phải. Nếu không xử lý kịp thời, bắp sẽ hoại tử hoặc nhiễm trùng, khả cao bị tàn phế.
Trong nguyên tác, Hoắc Trầm Chu cũng vì vậy thọt , buộc phải giải ngũ.
Hoắc Xuyên giàn giụa nước mắt lao : Ba ơi!
Một sĩ quan có vóc dáng cao ráo ngănleech_txt_ngu bé lại, nói gấp gáp nhưng vẫn giữ vẻ : Này con, đây không phải ba đâu, cháu nhận nhầm người ! đi tìm mẹ đi.
Cố Chiến vừa ngẩngvi_pham_ban_quyen đầu lên thì người phụ nữ lúc nãy đứng đó đã chạy trở lại, trên tay cầm một miếng vỏ câyleech_txt_ngu dương.
Thẩm Vãn đưa vỏ cây cho anh: Đồng chí, vỏ cây bạch dương có tác dụng thu liễm cầm máu, nếu không kéo dài thêm chút nữa, chânvi_pham_ban_quyen của đoàn trưởng các anh thực sự sẽ hỏng đấy.
Chiến nhất có chút do dự.
Thứ vỏ bạch dương có thể thấy ở khắp nơi tạibot_an_cap vùng Đông này màbot_an_cap thực sự có tác dụng cầm máu kỳ diệu vậy sao?
Thấy anh chần chừ, Thẩm Vãn không nói lời, dùng răng xé miếng cây sợi nhỏ một cách dứt , trộn với nước nhào thành dịch sệt rồi đắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên vết trên chân phải của Hoắc Trầm .
Dừng ! Một chiến sĩ trẻ bên cạnh sốt sắng, Cô làm cái gì vậy? Vạn bị nhiễm thì sao!
Đúng thế! Ở đâu ra người đàn làm loạn thế này? Một chiến sĩ khác cũng dữ nói, Hoắcbot_an_cap trưởng màleech_txt_ngu mệnh hệ gì, cô gánh nổi trách nhiệm không?
Cố Chiến định kéo Thẩm Vãn ra, nhưng cô thèm ngẩngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu lên, một tay móc từ trong túi ra một tờ giấybot_an_cap chứng nhận kết , bạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một vỗ lồng anh.
Tôi là vợ của Trầm Chu, tôi sẽ không hại .
Cái gì cơ? của đoàn trưởng? Cốvi_pham_ban_quyen Chiếnvi_pham_ban_quyen ngẩn người, luống cuống đónleech_txt_ngu lấy tờ giấyleech_txt_ngu chứng nhận.
Nhìn kỹ lại, tấm ảnh trên đó đúngbot_an_cap là Hoắc Trầm Chu và người phụ nữ trước mặt này.
Giấy chứng nhận hôn không thể làm giả, nhưng Cố Chiến không tài nào kết nối được ngườivi_pham_ban_quyen phụ nữ có chất thanh lạnh mắt với người đàn bà nông ngang ngược, vô lý trong lời đồn.
Mấy chiến sĩ bên cạnhvi_pham_ban_quyen cũng đưa mắt nhau.
Hoắc Tiểu Xuyên mắt đẫm lệ nhìn Thẩm Vãn tháo khăn quàng cổ ra băng bó vết thương ở chân cho Hoắc Trầm Chu để cầm máu, cậu bé cảm thấy dường như mẹ mìnhvi_pham_ban_quyen đã có điểm gì khác trước.
Thấybot_an_cap máu đã thực ngừng , Chiến cũngbot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kịp nghĩ nhiều, bế bổngleech_txt_ngu Hoắc Tiểu Xuyên lên rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trầm giọngbot_an_cap nói với Thẩm Vãn: Đi tôi.
bệnh quân khu, trưởng và những quân y cóbot_an_cap kinh phẫu thuật dày dạn nhất đều đang lo lắng chờ ở cửa phòng cấp cứu.
Thấy Chuleech_txt_ngu khiêngleech_txt_ngu vào trong tình trạng người máu, cả người hít hơi lạnh.
Cácbot_an_cap chiến cẩn thận đặt Hoắc Trầm Chu lên bệnh, viện trưởng Đổng Kiến Lâm lập tức tiến lên kiểm tra vết thương.
Khi thấy vỏ cây trên chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc Trầm Chu, ông nhíu : Ai đắp cái cho ấy vậy?
Thẩm Vãn chủ động thừa nhận: Tôi đắp.
Một nữ quân trẻ tuổi bên cạnh quát mắng: Hồ ! Đây là gây tổn thương thứ cấp vết thương bệnh nhân.
Cô ta đưa tay định giật thuốc đắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.
Thẩm Vãn chộp lấy cổ tay cô ta, lực đạo không nặng không nhẹ nhưng khiếnleech_txt_ngu nữ quân y không thể nhúc nhích: Độngvi_pham_ban_quyen mạch vết thương bị chảy máubot_an_cap, nếu đến lúc các người bị phẫu thuật xong bệnh nhân đã sốc mất máu rồi. cây có tác dụngvi_pham_ban_quyen , dù sao cũng tốt hơn là để anh ấy chảy máu.
Nữ quân y vùng vẫy một hồi không thoát được, đến xanh mặt: Buông tôibot_an_cap ra.
Đổng Lâm lại nghĩ gì đó rồi đưa tay ngăn nữ quân : Di Ninh, đừng làm loạn nữa, chuẩn bị phẫu đi.
Di Ninh cũng lúc này quan trọng nhất là làm thuậtbot_an_cap cho Hoắc Trầm , chỉ đành hừ lạnhvi_pham_ban_quyen một tiếng: tốt nhất nên cầu nguyện cho Hoắc đoàn trưởng không , nếu tôi sẽbot_an_cap không tha cho cô đâu.
Cố Chiến bên cạnh an ủi Thẩm Vãn: đồng chí, để bụng, bác Lâm chỉ là quá lo cho đoàn trưởng .
Thẩm Vãn ý thấu : Không sao.
Cố Chiến đưa Thẩm Vãn và Tiểu Xuyên sang phòng bệnh bên cạnh nghỉ ngơi, sẵn tiện tự giới thiệu bản thân: Cô cứ tôi là Cố Chiếnvi_pham_ban_quyen là được.
Nghe thấy cái tên này, tim Thẩm Vãn khẽ thắt lại.
ra chính làleech_txt_ngu nam chính cuốn sách này.
Kể từ sau khi Trầm tàn giải ngũ, Cố Chiến lên như diều gặp gió, ngồi thẳng lên vị tríleech_txt_ngu sư trưởng.
Cuộc phẫu thuậtbot_an_cap kéoleech_txt_ngu dàivi_pham_ban_quyen suốt tiếng đồng hồ.
khi phẫu thuật thành công, Trầm Chu sắp xếp vào phòng bệnh đơn.
Hoắc Tiểu Xuyên canh chừng anh một nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đột muốn . Thẩm Vãn hỏi Cố Chiến vị trí vệ sinh rồi dắt con đi.
Đến khi hai mẹ conbot_an_cap quay lại cửa phòng bệnh thì vừa vặn nói phấn khích của Cố Chiến vang lên bên trong:
Đoàn trưởng, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi! chúng tôi sợ muốn chết!
Cố Chiến hào hứng nhấnbot_an_cap chuông báo gọileech_txt_ngu y .
Bước chân Thẩmleech_txt_ngu Vãn khựng lại.
Trong phòngvi_pham_ban_quyen bệnh, Trầm Chu nhíu chặt mày, khuôn mặt điển trai hơi tái nhợt vìleech_txt_ngu đớn, vầng trán lấm tấm mồ hôi.
Anh thử cử động chân nhưng phát hiện hoàn toàn không có cảm giác, ánh mắt lập tức tối sầm lại.
Giọng nói trầm thấp của Hoắc Trầm Chu theo cảm xúcbot_an_cap kìm nén: Cố Chiếnleech_txt_ngu, cậu nói thật cho tôi biết, sau tôi sẽ bị tàn ?
Cố Chiến vàng xua tay: Không không, phẫu thuật rất thành công. Hôm nay còn phải nhờ tử cứu anh, nếu không cái chân này của anh có lẽ thực sự không giữ được rồi!
Hoắc Chu không hiểu : Tẩu tử nào?
Cố Chiến nháy mắt ra hiệu: Chính là Thẩm đồng chí đó, không ngờ tẩu lại xinh đẹp đến thế.
Trong đầu Hoắc Chuvi_pham_ban_quyen tự động hiện lên khuôn của Thẩm Vãn, vì chú ý câu cô đã cứu mình, anhbot_an_cap lại dâng lên sự chán ghét.
Anh chẳng cần nghĩ cũng biết mục đích Thẩm Vãn đây lần này là gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng phải là không muốn ly hôn sao?
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra.
Vãn dắt Tiểu Xuyên đứng , ánhbot_an_cap mắt thanh đối diện với người đàn ông trên giường bệnh.
Hoắc Trầm Chu cau mày, nói khàn : Cô đây gì?
giọng nói lạnh lẽo của người đàn ông, Thẩm Vãn thầmvi_pham_ban_quyen đảo mắt xem thường, nếu khôngvi_pham_ban_quyen phải tôi đến kịp thì cái chân này của anh coi như bỏ rồi.
Tiểu Xuyên chạy đến bên giườngbot_an_cap: Ba ơi, mẹ nói muốn đến đây sống với ba.
Gương mặt Thẩm Vãn hiện vẻ ngượng ngùng. là lời chủ dùng để dỗ dành con trai đi theo mình đến quân , phải ý định của cô. Cô tình cảm nào với Trầm Chu. Hơnbot_an_cap , Vãn tin rằng vớileech_txt_ngu y thuật của mình, dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có ly hôn thì cô vẫn thể tự tạo dựng cơ đồ trong thờivi_pham_ban_quyen đại .
Sắc Trầm sầm xuống thấy rõ. Ánh mắt anh nhìn Thẩmvi_pham_ban_quyen Vãn chán ghét và cảnh giác, giốngleech_txt_ngu đang nhìn một nônbot_an_cap. hôn nhân năm đã sớm khiến anh chán ghét Thẩm Vãn đến cực điểm, nếu bắt anh tiếp tục sống với đàn bà này khó chịu hơn cả chếtbot_an_cap.
Sống tốt sao? Anh cười mộtvi_pham_ban_quyen tiếng, nói theo cơn giận bị nén, Thẩm Vãn, cô lại muốn giở trò gì nữa đây?
gồngleech_txt_ngu mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định nhưng lại động đến vết thương, mồ lạnh lập rịn trên trán.
Cố Chiến vàng ấn vai Hoắc Trầm Chu xuống: Đoàn trưởng, anh mới phẫu thuật xong, đối không được cử động! Vết thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ bị bục ra mất.
Hoắc Trầm phớtvi_pham_ban_quyen lờ can , vẫn cố ýbot_an_cap đứng dậy.
Thẩm Vãn thản lên tiếng: Nếu anh muốn lại di chứng, trở thành một kẻ tàn thì việc cử động. Anh có xuống giường đi vòng cũng chẳng ai cản đâu.
Lời nói sắc mỏng dao khiến cả phòng trongbot_an_cap nháy im phăng đến mức một cây kim rơi cũng có thể thấy. Chiến toát mồ hôi hột, trong quân đội chưa có ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám nói chuyện đoàn trưởng bằng giọng điệu đó. Anh lo lắng nhìn Hoắc Trầm Chu, sợ rằng đoàn trưởng sẽ nổi lôi đình.
ngờ thay, động tácleech_txt_ngu của Hoắc Trầm Chu khựng lại. Anh cúi đầu nhìn phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang quấn đầyvi_pham_ban_quyen băng gạc của mình, mắt loé lên một tia cảm xúc phức . Cuối cùng, anh chậm rãi tựa lưng vào gối, không gắng ngồi dậy nữa.
Cố Chiến thở phàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ nhõm, âm thầm lau mồ hôi . Cặp vợ chồng này thật đángvi_pham_ban_quyen sợ, vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp mặt đã như kẻ thù không đội trời .
Giữa lúc bầu không khí trong phòng bệnh dần trở nên kỳ quặc, cánh cửa bị đẩy mạnh ra. Đổng Kiến Lâm sải đi vào, theo sau là Di Ninh cùng vài bác sĩ, y tá khác.
Lâm Di thấy Hoắc Trầm Chu đãleech_txt_ngu tỉnh, gươngvi_pham_ban_quyen mặt rạng rỡ hẳn lên: Trầm Chu, anh tỉnh rồi, thật làm chúng tôi lo đi được.
Đổng Kiến Lâm đến giường bệnh, cẩnvi_pham_ban_quyen thận vết thương của Hoắc Chuleech_txt_ngu, trên mặt lộ cười nhẹ nhõm: Hoắc đoàn trưởng, phẫuleech_txt_ngu rất côngbot_an_cap, cần tĩnh dưỡng là hồi phục.
Ông nhìn Thẩm Vãn, ánh mắt vẻ tán thưởngbot_an_cap: Cũng có sự xử lý kịp thời vị đồng chí nữ này, nếu không cái chân của anh eleech_txt_ngu là không giữvi_pham_ban_quyen nổi đâuvi_pham_ban_quyen, mà dù có giữ được thì cũng sẽ bị tàn tật suốt đời.
Hoắc Trầm Chuvi_pham_ban_quyen khẽ nhíu mày, nhìn Vãn bằng ánh phức tạp. Cố Chiến có nhắc đến việc Thẩm Vãn đã cứu mình, Thẩm tốt nghiệp cấp hai, từ khi nào lại hiểu về thuật như vậy?
Cố Chiến gãi đầu: Hôm nay tẩu tử giúp được lớn.
Đổng Kiến Lâm hơi kinh ngạc: Vị đồng chí này là nhà của ai vậy?
Cố Chiến cười hì hì, vỗ vai Hoắc Tiểu Xuyên: , Thẩm chí chính vợ của đoàn trưởng, còn đây là con trai đoàn trưởng.
Nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu này, cả mọi người đều không tự chủvi_pham_ban_quyen được mà lộ vẻ mặt không thể tin .
đội bấy lâu nay vẫn luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưu truyền những lời đồn về vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoàn trưởng. Nghe nói cô ta là mộtleech_txt_ngu đàn bà nông thôn vừa biếng vừa đanh đá, tối ngày biết ăn không ngồi rồivi_pham_ban_quyen, ngay cả con cũng chẳng buồn sóc, lại còn thường xuyên nhau với cha mẹ chồng. Mỗi lần Hoắc đoàn trưởng được thư sắc mặt lại u ám, nghe đâu đều là vì vợ ra sao này.
Thế nhưng, người phụ trước mắt chỉ mặc một chiếc áo bông thẫm đơn giản, diện mạo thanh tú, đôivi_pham_ban_quyen mắt hạnh, bờvi_pham_ban_quyen môi anh đào, vòng eo gọn mà lớp áo cũ thùng thình không che nổi vóc dáng chuẩn mực. Mái đen dài được búi lỏng sau gáy, để lộ chiếc cổ trắng ngần. Đáng chú ý nhất là đôi mắt kia trong veo sáng ngời, mang theo vài phầnvi_pham_ban_quyen thanh lãnh. Lúc đứng yên ở đó, khí chất trầm ổn, đâu có chút của một , hống háchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như đồn?
Ninh , buộtbot_an_cap thốt ra: Làm chứ?
Cô ta tài nào kết nối được phụ có khí chất xuất chúng này với người phụ thô trong lời đồn đại.
Cố Chiến định: Sao lại không ? Giấy đăng ký kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi cũng thấy rồi.
Xung quanh, các bác sĩ và y tánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhịn được mà thì thầm bàn tán:
Chẳng phải nói vợ Hoắc đoàn trưởng là một cô gái thôn quê không có học thức sao? Nhìn thế này có khí chất hơn cả bên văn nữa.
Suỵt, nói nhỏ thôi. đúng là không giống lời đồn thật, ngay cả viện trưởng cũng cô ấy .
Một y trẻ bĩu môi: Xinh đẹp thì có tác dụng gì? Tôi nói Hoắc đoàn trưởng đã nộp đơn xin ly hôn rồi, chỉ chờ phê thôi.
Thật giả vậy? y tá khác ngạc nhiên, Vậy mà cô ấy còn lặn lội mang con đến quân đội sao?
Ai mà biết , nói không chừng là đến để quậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phá đấy.
Những lời xì tánbot_an_cap không lọt chữbot_an_cap nào khỏi taivi_pham_ban_quyen Lâmleech_txt_ngu Di . Vẻ mặt căng thẳng của cô ta dần raleech_txt_ngu, thoángbot_an_cap hiện đắc ý. rồi, Trầm sắp ly hôn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn này . Cho dù cô ta cóbot_an_cap xinh đẹp, có bản lĩnh đếnvi_pham_ban_quyen đâuvi_pham_ban_quyen thì đã sao? Chờ đến khi đơn ly hôn được qua, Hoắc Trầm Chu sẽ trở lạibot_an_cap trạng thái .
Nghĩ đếnleech_txt_ngu đâyvi_pham_ban_quyen, trạng Lâm Di Ninh lập tức nhẹ hẳn.
Đổng Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm cũng một , ông liếc nhìn Hoắc , thấy sắc mặt anh tuy khó coi phủ nhận, trong lòng đã hiểu rõ. Ông cười khàvi_pham_ban_quyen khà: ra là người nhà của Hoắcbot_an_cap đoàn , may mà hôm nay nghĩ ra cách dùng cây bạch để cầm máu.
Lâm Di Ninh khinh lạnh giọng: Tôi thấy chắc là mèo mù vớ ránbot_an_cap thôi.
Thẩm chẳng thèm quan tâm đến cô ta, với Đổng Lâm: Viện trưởng, có thể giúp tôi một bộ kim bạc để châm cứu không? Tốt nhất là loại hào châm dài ba thốn.
Kiến Lâm nghe vậy thì sững lại: cần kim bạc để làm gì?
Thẩm Vãn giải thích ngắn : Ôngleech_txt_ngu ngoại tôi là thầy thuốc trong làng, tôi đi theo từ nhỏ nên cũng hiểu đôi về Đông y. Vết ngoài da của Hoắc Trầm Chu tuy đã băng bó nhưng vẫn còn ám thương, châm cứu có thể anh ấy thông suốt mạch lạc.
Đổng Kiến Lâm cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút về Đông y, ông nhớ lại y thuật mà Thẩm Vãnvi_pham_ban_quyen thể hiện trước nên gật : Được.
Lâm Di Ninh đứng một bên nghe vậy liền cười : Cố tìnhvi_pham_ban_quyen tỏ ra huyền bí. ta khoanh tay trước , xéo Thẩm Vãn, đoàn trưởng vừa mớibot_an_cap phẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuật xong, anh ấy cần là điều trịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng thuốc chính quy, chứ không phải vào mấy cái thủ đoạn của cô.
Khóe môi Thẩm Vãn khẽ nhếch một nụ cười mai nhạt nhẽo. Thứ thủ đoạn không chính thốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong miệng Lâm Di chínhvi_pham_ban_quyen là Cửu Hồi Dương Châm, kỹ châm cứu độc truyền đời trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm nhà họleech_txt_ngu . Bộ châm pháp này cứu sống vô thương bệnh binhvi_pham_ban_quyen, ngay cả thời kỳ kháng chiến xưa, chiến công cứu viên trên tiền tuyến bằng bộ châm pháp này của nội cô vẫn còn được ghi trong hồ sơ của viện quân khuleech_txt_ngu.
Vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác sĩ này, Thẩm không nhanh chậm lên tiếng, thanh lãnh như sương giá, thuật không phân cao thấp sang hèn, cứubot_an_cap được người chính là y thuật tốt.
Lời này ra đầy sức nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khiến không ít nhân viên y tế trong phòng thầm gật tán thành.
Đổng Kiến Lâm liền vội : Thẩm đồng chí nói đúng. Đông Tây y mỗi bên có thế mạnh riêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứu được người chính là phương pháp tốt. Ông quay sang Thẩm Vãn, Tôi đi chuẩn bạc cho cô đây.
Lâm Ninh nghẹn đến mặt nhưng không tìm được lời nào để phản bác.
khileech_txt_ngu mọi người lần rờivi_pham_ban_quyen phòng , ngay cảleech_txt_ngu Hoắc Tiểu Xuyên cũng được Cốvi_pham_ban_quyen Chiến tạm thời đưa , căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Trầmleech_txt_ngu Chu nhìn với ánh mắt phức tạp, chậm rãi lên tiếng: Thẩm Vãn, chuyện lần này như tôi nợ cô một ân tình, nhưng ly hôn thì tôi nhất sẽ ly hôn, đơn xin ly hôn hai mươi ngày nữa là kết quả rồi.
Hoắc Trầm Chu nói xong lời này, đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng Thẩm Vãn sẽ ăn vạ, khócleech_txt_ngu lóc omvi_pham_ban_quyen sòm. vì theo nghiệm đây, hễ nhắc đến ly hôn là sẽ làm loạn đến mất kiểm soát.
lần ngoài dự , Thẩm Vãn chỉ khẽ gật đầuleech_txt_ngu: thôi.
Hoắc Trầm Chu đột nhiên thấy mìnhleech_txt_ngu không nhìn thấu được Vãn nữa. Người phụ nữ thần sắc bình tĩnhbot_an_cap, cử chỉleech_txt_ngu ung dung trước mắt nàybot_an_cap khác hình ảnh ngang ngược trong trí nhớ của anh.
Lòng anh hơi thả lỏng, nghĩ thầm cùng cũngbot_an_cap thoát khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuộc hôn nhân đau khổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, nhưng Thẩm Vãn lại ngột lên tiếng: Nhưng mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
mày Hoắc Trầm Chu lập tức cau , đáy lên chán ghét. Quả nhiên, người phụ nữ này sẽ không đồng ý ly dễ như vậy.
Cô muốn gì? Giọng lạnh lùng, mang vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần mất kiên nhẫn, Tiền? Hay điều kiện khác?
Thẩm Vãn ngước mắtleech_txt_ngu nhìn anh, bình thản nói: Tôi muốnvi_pham_ban_quyen tạm trú trong quânleech_txt_ngu , đợi tôi được công việc và nơi ở rồi sẽ dọn đi.
Hoắc Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng nhíu mày chặt hơn. Mùa đông ở vùng Bắc tuyết phủ trắng xóa, một người nữ như cô đơn ở bên ngoài, không chết rét thì cũng chết đói. Tuy anh chán ghét cô, nhưng cũng không mức tâm đến .
Tùy côvi_pham_ban_quyen. Anh lạnh giọng, Nhưng chuyện sẽ không đổi.
Thẩmleech_txt_ngu Vãn gật : Tôi biết.
Lúc này, phòng đột nhiên vang lên tiếng ục phá tan bầu không . Thẩm theo bảnvi_pham_ban_quyen năng ôm lấy bụng, lúc này mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ ra cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày mình chưa ăn .
Hoắc Chu thu lại thần sắc, cửa: Cố Chiến.
Chiến vẫn luôn nghe lén bên tức đẩy cửa bước vào: Đoàn trưởng!
Đi căng tin lấy ít về.
Rõ! Cố Chiến nhanh nhảu đi, mộtleech_txt_ngu lát sau xách mấy chiếc cặpvi_pham_ban_quyen lồng nhômleech_txt_ngu quay lại, bàyleech_txt_ngu bàn vừa lảm : Đoàn à, anh vừa phẫuvi_pham_ban_quyen thuật xong, ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để tẩm ! Tôi đã biệtbot_an_cap dặn nhà bếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net món thịt kho tàu với canh sườn, anhleech_txt_ngu tranh thủ lúc nóng mà chén!
Anh ta thoắt cặp , hương lập tức lan tỏa khắp phòng bệnh. Thẩmbot_an_cap Vãn nhìn thịt kho bóng mượt hấp dẫn, chiên vàng giòn và bát sườn nóng hổi bànbot_an_cap, không tự chủ được mà nuốt nước miếng.
Cố Chiến để ý thấy ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô, cười đưa qua một đôi đũa: Tẩu tử cũng cùng ăn đi, tôi lấy nhiều lắm.
Thẩm Vãn nhận lấy đũa, khẽ nói lời cảm ơn.
Hai tay Hoắc Trầmbot_an_cap Chu quấn đầy băng gạc, Cố Chiến bưng bát canh sườn lênbot_an_cap: trưởng, để tôi đút cho anh.
Trầm Chu phẫu thuật xong, không thể ănleech_txt_ngu món dầu mỡ này! Một giọng nữ sắc sảoleech_txt_ngu đột ngột vang .
Cố Chiến quay đầu lại, thấy Lâm Di Ninh xách nhiệt đứng ở cửa, bên còn có một sĩ quan niên khoảng nămbot_an_cap mươi tuổi. đó vóc dáng cao ráovi_pham_ban_quyen, bộ quân chỉnh tề lênvi_pham_ban_quyen quânleech_txt_ngu hàm chói trên vai, gương mặt chữ khắc sâu dấu vết thời gian, giữa lông mày toát ra uy nghiêm khó tả.
Lúc này, vị quân nhân thépbot_an_cap ấy lại đỏ mắt: Trầm Chu
Cố Chiến tức đứng nghiêm chào: Chàovi_pham_ban_quyen thủ .
Trầm Chu cũng vẻ kính : Sư trưởng.
Chu Vệ Quốc đến bên bệnh, quan sát vết thương của Hoắc Trầm Chu, trong mắt đầy vẻ xa. Muôn vàn lời nói cuối cùng chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành một tiếng thở dài, ông nhẹbot_an_cap nhàng vỗ vai Hoắc Trầm : Nhiệm chống xâm nhập biên giới lần này, cậu đơn độc mã triệt hạ trạm quan sát của địch, lập công lớn rồi.
Giọng Chu Vệ Quốc hơi nghẹn ngào: Nếu không nhờ cậu kịp thời phát hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra tuyến đường nhập của phần tử vũ trang nước kia trạm radar của chúng ta nguy to rồi, sư bộ quyết định ghi cho cậu huân hạng nhất!
Hoắc Trầm bình tĩnh : Cảm , đây là việc tôi nên làm.
Chu Vệ hài lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật đầuleech_txt_ngu, ánh mắt rơi vào Thẩm ở bên cạnh, quan sát rồi : Cô là Thẩm Vãn?
Vãn hơibot_an_cap ngạc nhiên sao Chu Vệleech_txt_ngu Quốc đến nhận mình, ngước mắt nhìn thấy Lâm đứng sau lưng ông với ánh mắt khiêu khích, cô liềnleech_txt_ngu đoán ra chắc đã mách lẻo sau lưng rồi.
Là tôivi_pham_ban_quyen. Thẩm Vãn không kiêu ngạo cũng tự ti đápvi_pham_ban_quyen lời.
Chu Vệ Quốc nhíu màyvi_pham_ban_quyen. Ông nhiênleech_txt_ngu đã nghe nói Thẩm Vãn, cấpleech_txt_ngu dưới đắc ý nhất của mình bị một người phụ nữ nông thôn đeo bám nhiều năm, ông từ lâu có thiện cảm cô. Lúc nàyleech_txt_ngu nhìn phụ nữ khí chất điềm tĩnh trước , tuy cảm thấy có chút khác biệt với lời đồn về một mụ đàn bà chanh chua đá, nhưng ấn tượng hữu bao năm vẫn khiến giọng ông trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên lạnh nhạt: Nghe Đổng viện trưởng nói cô y thuật? cứu được Trầm Chu?
Chu Vệ Quốc mang theo vài phần nghi ngờ, ánhleech_txt_ngu mắt sắcbot_an_cap bén dò xét Thẩm Vãn.
Thẩm Vãn thản nhiên đón nhận cái nhìn ông: Tôi có biết chút về Trung y, vết thương của Hoắc Trầm Chu chỉ xử lý cứu, người thật sự cứu anh ấy viện trưởng.
Thấy chí trước mặt thầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự nhiên, hề cũng tranh , mặt Chu Vệ Quốc đi đôi chút: Ừ, đa tạ rồi.
Ông quay sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc Trầm Chu, ân cần dặn : Trầm Chubot_an_cap àleech_txt_ngu, nhiệm vụ đầuvi_pham_ban_quyen của cậu bây giờ dưỡng thương tốt. Còn những khác, ông liếc nhìn với ý vị sâu , đợi khỏi hẳn rồi tính.
Lâm Di thấy vậy, khóe môi hơi nhếch lên, ra cả Sư trưởngleech_txt_ngu Chu cũng không phụ nữ này. Hoắc Trầm Chu hiểu Chu Vệ Quốc đang ám chỉ chuyện ly hôn, im lặng đầu.
Lâm Di Ninh nhân cơ hội đặt hộpbot_an_cap cơm mang tới lên tủ giường: Hoắc đoàn trưởng, là cháo đặc biệt nấu cho anh, anh phẫu thuật xong, ăn chút gì thanh đạm sẽ tốt hơn.
ta múc thìa cháo, tự nhiên muốn đưa miệng Hoắc Trầm Chu. Hoắc Trầm Chu theo bản : cần đâu, tôi không đói.
Tay Lâm Di Ninh khựng lại không đầy gượng , gương mặt hiện vẻ xấu hổ, ta ngượng nghịu đưa cháo phía Cố Chiến: Cốvi_pham_ban_quyen doanh trưởng, hay là anh đút cho Hoắc đoàn trưởng đi.
nhận lấy bát, nhìn Hoắc Trầm Chu đang không cảm xúc, lại nhìn Thẩm Vãn đứng bên cạnh, độtvi_pham_ban_quyen như hiểu ra điều gì đó, ta nhét bát vào tay Thẩm Vãn: Tẩu tử, hay là làm đi!
Thẩm Vãn bất thình lình bị bát vào tay, còn chưa kịp phản ứng đã nghe Hoắc Trầm Chu lạnh giọng nói: Khôngbot_an_cap cần.
Bầu không khí trong phòng bệnh lập đông cứng lại. Chu Vệ Quốc thấy vậy, khẽ ho một tiếng hòa: Trầm à, cậu giờ cần bổ thể lực.
Hoắc Tiểu bên lo sốt vó, tay nhỏleech_txt_ngu bám vào thành giường: , ba phải ăn thật thì mới nhanh khỏe .
Đối mặt với , mặt lạnh của Chu hơi giãn ra, gượng gạo nhếch môi: .
Lâm Di Ninhbot_an_cap đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười khinh bỉ: Đúng , Cố doanh trưởng, anh cũng chịu xem Hoắc đoàn ly hôn với người phụ nữ này rồi, sao thể bằng lòng để cô đút cơm? Ai đó tốt nhấtvi_pham_ban_quyen nên chút tự trọng hơn.
Vãn vốn dĩ không muốn để tâm, nhưng nghe những lời mỉa mai của Lâm Di Ninh, một lửa vô danh tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bùng lên. Cô tiến lên một bước, dùng thìa nhẹ nhàng vài cái, múc lên một thìa cháo nóng.
mắt nhiên của mọi , thìa đến bên môi Hoắc Trầm Chu, giọng điệu dịu dàng đến lùng: xã, uống cháo .
Tiếng ông xã này vừa mềm mại vừa ngọt ngào, khác hẳn với ngang ngượcleech_txt_ngu hống hách trước kiabot_an_cap.
Hoắc Trầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu toàn thân cứng đờ, ngước mắt chạm phải ánh mắt Thẩm Vãn, đôi mắt hạnh xinh đẹp của người phụ mang theo nụ cười khiêu khích, môi khẽ nhếch lên.
Hương cháo thoang thoảng giữa hai người, tay Vãn thìa vững, cổ tay trắngvi_pham_ban_quyen ngần nổi bật trên nền áo bông màubot_an_cap xanh . Đầu ngón tay cô vô tình lướt cằm Hoắc Chu, gợi lên một cảm giác râm ran khó tả.
Yết hầu củavi_pham_ban_quyen Hoắc Trầm khẽvi_pham_ban_quyen chuyển động.
Hoắc Tiểu Xuyên lo lắng chạm nhẹ vào cánh tay anh: Ba ơi, uốngleech_txt_ngu đi. mắt Chu động, cuối cùng chậm rãi mở miệng, ngậmvi_pham_ban_quyen lấy muỗng cháo Thẩm Vãn đưa tới, vị ấm nồng trôi xuống cổ họngvi_pham_ban_quyen. Sắc mặt Di Ninh lập tức đỏ gay như gan lợn, ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay. Bát cháo cô ta cất công ninh bấy lâu, cuối cùng lại làm lợi cho con tiện nhânleech_txt_ngu Thẩm Vãnbot_an_cap này!
Thẩm Vãnbot_an_cap đút thêm vài muỗng, thấy chân mày Hoắc Trầm Chubot_an_cap nhíu chặt như thể đang uống thuốc độc, bèn đặt bát sang một bên. Cô cũng không quên mỉm cười cảm Lâm Di Ninh: Đa tạ bác sĩ Lâm nhé, đúng là lòng y như mẫu, côngvi_pham_ban_quyen bận rộn thế này vẫn đặc biệt mang cơm tới, chắc hẳn thường cô cũng chăm các bệnh nhân khác chu đáo như vậy nhỉ?
Lời này vừa thốt ra, mấy cô y tá đang hóng hớt ngoài cửa phòng bệnh lập tứcbot_an_cap trao nhau ánh đầy ẩn ý. viện nàyvi_pham_ban_quyen ai mà biết tình Lâm Di Ninh? Cậy vào thânbot_an_cap của , ngày thường cô ta cao ngạo, chẳng thèm đếm đến bệnh bình thường. Giờ đây đột nhiênvi_pham_ban_quyen ân cầnbot_an_cap thế , người tinh đều nhìn ra tâm tư của cô ta đốivi_pham_ban_quyen với Hoắc đoàn trưởng.
Lâm Di Ninh nghe sự mỉa maileech_txt_ngu trongvi_pham_ban_quyen lời nói Thẩm Vãn, nổi giận không không nổi giận cũng không xong. Trước mặt Chu sư trưởng, ta khôngvi_pham_ban_quyen tiện phát tác, chỉ đành gượng nặn ra nụ cười khó coi hơn cả khóc: Đó đều là việc tôi nên làm.
Đúng lúcvi_pham_ban_quyen Lâm Di sắp không duy trì nổi nụ trên mặt thìvi_pham_ban_quyen Đổng Kiến Lâm tới. chào hỏi Chu Quốc trước: Lão Chu, ông đến rồi à.
Chu Vệ Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẽ đầu: Đến thăm Trầm Chu. Giọng thân thuộc, ràng hai người là chỗ quenvi_pham_ban_quyen biết cũ.
sauleech_txt_ngu đó, Đổng Kiến Lâm đi thẳng về phía Thẩm Vãn, từ trong túi áo blouse lấy một bọc đưa chobot_an_cap cô: đồng chívi_pham_ban_quyen, điều nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạnleech_txt_ngu, chỉ tìm được loại châm cứu phổ thông này, khôngleech_txt_ngu biết có dùng được không?
Thẩm Vãn lấy bọc , nhẹ nhàng mở xem. Bên trong là mười mấy cây kim mảnh sáng loángleech_txt_ngu xếp ngay ngắn, xảo bằng thứ cô ở kiếp , nhưngvi_pham_ban_quyen thế này cũng đủ rồi. Dùng được, cảm ơn . Cô lộ vẻ cảm .
Đổng Kiến Lâm nhìn thái độ tốn lễ phép của Thẩm Vãn, không nhịn được hỏi: Thẩm đồng chí, tôi có đứng bên cạnh cô châm cứu như thế không?
Thẩm Vãn khoái gật đầu: Không vấn gì. Cô vẫn có với vị viện trưởng , ít ra ôngvi_pham_ban_quyen không phải hạng người nịnhbot_an_cap trên nạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới.
Đổng Kiến Lâm lập tức tỏ vẻ nôn : Vậy khi nào thì bắt đầu? Tuy ông xuất thân Tây y nhưng luôn rất hứng thú với châm Đông y. Chỉ là các lão y thường lánh đời, ông vẫn chưa có cơbot_an_cap hội quan sát ở cự ly gần.
Thẩm Vãn bịleech_txt_ngu sựvi_pham_ban_quyen cấp thiếtvi_pham_ban_quyen của ông làm cho buồn cười: Bây giờ bắt đầu ngay.
Đổng Kiến Lâm việc châm cứu chữa bệnh cần môi yên tĩnh, liền động giúp Thẩm Vãn : Mọi người hết đi.
Lâm Di Ninh vốn muốn ở lại canh chừng Vãn, nhưng ngay Chu Vệ phối hợp đi ra ngoài, cô ta cũng không tiện trì thêm, đành từng bước ngoảnh lại rời khỏi phòng bệnh.
Cố Chiến dắt bànleech_txt_ngu tay nhỏ củabot_an_cap Hoắc Tiểu Xuyên, cúi dỗ dành: Tiểu Xuyên ra ngoàibot_an_cap đợi cùng nhé.
Hoắc Tiểu rất hiểu chuyện gật đầu: Vâng thưa chúbot_an_cap Cố. Dáng vẻ ngoãn ấy khiến Cố Chiến thấy xót xa.
Cánh cửa bệnh đóng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với một cạch, Thẩm Vãn kim lên bàn, lấy bông cồn cẩn thận khử trùng từng cây kim bạc. Hoắc Trầm Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn chằm chằm những cây kim dài hơn ngón tay trong tay Thẩm Vãn, kim dài mảnh lóe lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn. Anh căng toàn thân: Cái này có dụng không?
Thẩm Vãnvi_pham_ban_quyen ngước mắt, liếc anh một cái như nhìn kẻ ngốc: Thử thì biết.
Đổng Kiến Lâm an ủi: Hoắc đoànleech_txt_ngu trưởng, không cần lo lắng, tôi ở bên cạnh quan sát rồi. Ông ngoài thì vậy, nhưng ánh nhìn Vãn lại đầy vẻ phấn khích.
Hoắc Trầm Chuvi_pham_ban_quyen:
Đôi sắc như chim ưng của anh nhìn chằm từng cử động của Thẩm Vãn, sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô lại bày ra trò khác, nhưng chờ cho đến khi khử trùng kim xong, nữ này vẫn không hànhbot_an_cap động nào thường.
Hoắc Trầm Chu còn chưa kịp phào nhõm đã thấy tay Thẩm Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bất ngờ vươn cổ áo của anh, bắt đầu cởi cúc áo. Anh quát khẽ: Cô làm gì vậy?
Thẩm Vãn mất kiên nhẫn giảibot_an_cap thích: Anh thấy aileech_txt_ngu châm cứu mà lại châm xuyên qua giờ chưa?
Đổng Kiến Lâm phụ họa: Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng, Hoắc đoàn trưởng, anh đừng kháng cự, châm cứu là phải .
Hoắc mím , trơ mắt nhìn tay thon của Thẩm Vãn hoạt bỏ cúc áo mình. Theo nếp áo mở rộng, ngực rỏi của người đàn ông dần lộ ra trong khí. Những đường cơ bắp rõ nhờ rèn quanh năm, vóc tam giác ngược rộng eo hẹp cực kỳ mỹ, trênvi_pham_ban_quyen ngực màu lúanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạchleech_txt_ngu rải rácleech_txt_ngu vài vết sẹo cũleech_txt_ngu, nhưng không hề đáng sợ mà ngược lại còn tăng vài quyến rũ hoang dã.
Ánh mắt Thẩm Vãn lướt thể như một tácleech_txt_ngu phẩm nghệ thuật ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong lòng thầm tặc lưỡi tán thưởngvi_pham_ban_quyen. Phảivi_pham_ban_quyen nói rằng dáng đàn ông này thực sự rất đẹp, dù cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã từng qua cơ của số đàn ông, nhưngleech_txt_ngu người đẹp đến mức này thì chỉ có một mình .
Cô đưa tay ấn xuống phía dưới xương quai xanh của Hoắc Trầm Chu, đầu ngón tay chạm vào một vùng da thịt nóng hổi. Hoắc Trầm bị ánh mắt nhìn chằm chằm của Thẩm Vãn làm cho khó chịu toàn thân. Tuy hai người ngay cảvi_pham_ban_quyen cũng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có, nhưng trong năm năm qua, số lần thực sự thành thật diện với nhau đếm đầu ngón tay. nào cũng là vội vàng cho xong chuyệnleech_txt_ngu, chưa bao giờ như , bị cô dùng mắtleech_txt_ngu tập thế xem từngvi_pham_ban_quyen tấcleech_txt_ngu một. Yết hầu anh vô thức chuyển động, trên làn da màu lúa mạch hiện một tầngvi_pham_ban_quyen đỏ ửng khó nhận ra.
ngón tay Vãn dọc theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xương quai xanh của anh chậm rãi di chuyển xuống dưới, nhẹ nhàng ấn lên huyệt đạo trên ngựcleech_txt_ngu. Toànbot_an_cap bộ cơ bắp Hoắc Trầm tứcleech_txt_ngu khắc căngbot_an_cap cứng, từng nổi lên rõ rệt.
lỏng ravi_pham_ban_quyen. Thẩm Vãn nhíu mày, Anh cứ thế này tôi không kim được.
Trầmvi_pham_ban_quyen Chu hít một hơi thật sâu, ép mình phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thả lỏng. Thẩm Vãn khéo léo nhẹ kim bạc, châm thật chuẩn vàovi_pham_ban_quyen huyệtleech_txt_ngu giữa ngực anh. Hoắc Trầm Chu chỉ cảm thấy một luồng ấmbot_an_cap lan tỏa ra, giống như giữa ngày giá đột nhiên được uống một ngụmleech_txt_ngu rượu ấm, hơi ấm lỏi các mạch máu, chảy tay chân và thấm sâu vào từng đốt xương trên khắp cơ thể.
kim thứvi_pham_ban_quyen xuống huyệt Thiên Trì.
Ban Thẩm Vãn hạbot_an_cap còn rất cẩn trọng, sau khi xác Hoắc Trầm Chu ứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó chịu, động trên tay cô dần nhanh hơn. Chỉ thấy đôi tay trắng trẻo thoăn thoắt, từng cây kim như nước chảy mây đâm vào cácleech_txt_ngu huyệt đạo. Lúc đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đổng Kiến Lâm còn cóvi_pham_ban_quyen thể nhận ra các huyệt mà Thẩm Vãn châm. huyệt đạo ông đều quen thuộc, trong lòng âm thầmvi_pham_ban_quyen phân tích công hiệu của các tổ hợp huyệt , không thầm gật đầu. Nhưng việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều trị đi vào chiều sâu, thủ pháp Vãn ngày càng nhanh, vị hạ kim ngày càng hiểm hócvi_pham_ban_quyen. Mắt Lâm dần không theo kịp động tác củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nữa, chỉ có thể thấy ánh lấp loáng giữa các , mũi kim đâm chính xác vào những huyệtvi_pham_ban_quyen đạo mà ông không gọi được.
Trong lòng Đổng Kiếnbot_an_cap Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự không hiểubot_an_cap nổi, nhưng nhìn sườn mặt tập và đôi mày nhíunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt của Thẩm Vãn, ông đã kiềm chế ham muốn cầu của mình. Lúc này, trên giường bệnhleech_txt_ngu bén nhận ra sự thay của cơ thể, trong lòng chuyển nghi ngờ sang chấn kinh. Y thuậtvi_pham_ban_quyen của Thẩm Vãn hóa ra lại cao đến thế!
Thẩm Vãn hết kim nửa trên , lại đầu định cởivi_pham_ban_quyen anh ra. Trầm trợn to mắt, vừa hổ vừa phẫn nộ, ngặt tay còn chưa cử động đượcvi_pham_ban_quyen: Thẩm Vãn, cô có sỉbot_an_cap là gì không?
Thẩm Vãn nhìn anh với ánh mắt nửa cười nửa khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Hoắc đoàn trưởng, bị thương nặng vậy, người ta bảo gãy xương phải dưỡng trăm ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hồ vết thương này của anh e là nửa năm cũng chưa chắc đã hồi phục nổi. Nhưng nếu tôi dùng châm cứu thìbot_an_cap thể giúp mau chóng . đang nghĩ đi đâu thếvi_pham_ban_quyen?
Hoắc Trầm Chu xong, nhất nghẹn lời.
Dẫu Thẩm Vãn cũng là vì muốn tốt cơ thể anh, anh còn ngăn cản thì hóabot_an_cap raleech_txt_ngu bảnbot_an_cap thân lại điều.
Cứ như vậy, anh im lặng nhìn Thẩm Vãnbot_an_cap vất vả cởi bỏ chiếcbot_an_cap quần bệnh nhân của mình ra, cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trênleech_txt_ngu chỉ còn lại một chiếc quần lót màu xanh đội.
Oái thay, Đổng Kiến Lâm ở bên cạnh còn nhìn vàoleech_txt_ngu cơ thể anh với mắt khao khát kiến thức, nhiệt đến mức như đục thủng hai cái lỗ trên người vậy.
Hoắc Trầm Chu nằm giường , cảm huyệt thái giật thon thót, máu huyết toànbot_an_cap thân như dồn hết lên trên, mặt nóng bừng như thiêu như đốt.
Đầu tay Thẩm Vãn trượt dần theo bắp đùi sănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Hoắc Trầm Chu. chân này tạm không có tri giác, nhưng sự vabot_an_cap chạm thị giác vẫn khiến hơi thở của Hoắc Trầm Chu trở dồn dập.
Đổng Kiến Lâm bất lên tiếng: Thẩm đồng , mũi tiếp theo có phải châmvi_pham_ban_quyen huyệt Túc Lý không?
Thẩm khẽ gật đầu: Đúng vậy.
Sau khi xác định vị trí, Thẩm Vãn châm thêm hai mũi nữa. Hoắc Trầm Chu hừ , cái chân phải đang mất cảm giác bỗng truyền đến một tê chướng.
Có cảm giác rồi sao? Mắt Đổng Kiến Lâm sáng lên.
Hoắc Chu kinh ngạc gật đầu.
Diệu! Quá diệu! Kiến Lâm phấn khích vỗ tay tán thưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Kỹ thuật châm cứu này của Thẩm chí quả thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là xuất thần nhập hóa!
Khoảng nửa giờ sau, Vãnvi_pham_ban_quyen cuối cùng bắt đầu thu .
Cô nhẹvi_pham_ban_quyen nhàng từng cây kim bạc ra, dùng mu tay lau mồleech_txt_ngu trên chóp mũi: Xong rồi, một sau châm một lầnvi_pham_ban_quyen .
Hoắc Trầm Chu lập tức cau mày: Còn phải châm nữa sao?
Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liếc anh một cái: Sao thế, Hoắc trưởng đường đường chính chính mà lại sợ châm kim à? Cô vừa túi kim vừa nói: Vết thương chân của anh ít phải châm ba đảm bảo không lại di chứng.
Đổng Lâm vội vàng nói đỡ: Hoắc đoàn trưởng, Thẩm đồng chí đúng đấy. Vết thương của cậu nghiêm trọng như , nên phối hợp điều trị tốt mới phải.
Hoắc Trầm Chu chút lực nhìn Đổng Kiến cứ Thẩmvi_pham_ban_quyen Vãn hỏi không về các lý luận Trung .
Thẩm Vãn thì kiên nhẫn đáp từng câu , haivi_pham_ban_quyen người thảo luận vô cùng rôm rả.
Đến Đổng Kiến Lâm cuối cùng cũng rời đi trong tiếc , bệnh mới tĩnh trở .
Hoắc Trầm Chu cúi nhìn cơ thể trần trụi của mình, vành tai hơi nóng lên: Thẩm Vãn, có thể giúp mặc quần áo vào không?
Thẩm Vãn gật đầu: Được.
Tấtleech_txt_ngu nhiên, cái giá phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả là cơ bụng củavi_pham_ban_quyen Hoắc Trầm Chu lại bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thẩm Vãn vô tình chạm vào cái.
Hoắc Trầm Chuleech_txt_ngu:
Mặt anh đen kịt lại, người phụ nữ này quả vẫn không biết liêm sỉ như !
Khi anh đã mặc chỉnh trở lại, Chiến đẩyleech_txt_ngu cửa bước vào: Đoàn , thời gian không còn sớm nữa, ở phòng bệnh này nghỉ ngơi cũng không tốt, hay là sắp xếp cho tẩu Nhận được ánh mắt cáo của Hoắc Trầm Chu, lập tức đổivi_pham_ban_quyen lời, Sắp xếp Thẩm đồngvi_pham_ban_quyen chí chỗ khác nghỉ ngơi nhé?
Hoắc Trầm Chu lạnh lùngvi_pham_ban_quyen gật đầu: Cậu đưa họ về khu gia thuộc đi.
Hoắc Tiểu Xuyên đứng bên giường bệnh không gì.
Khi Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trầm Chu nhìn về phía cậu bé, ánh mắt vô thức trở nên mềm mỏng: Tiểu Xuyên, ngoan ngoãn nghe lời chú Cố nhé.
Cậu bé dự một chútleech_txt_ngu, bất chợt kiễng chân ghé sátleech_txt_ngu tai Hoắc Trầm Chuleech_txt_ngu, dùng giọng nói chỉ có hai người ngheleech_txt_ngu thấy nhỏ hỏi: Baleech_txt_ngu ơi, ba và mẹ định ly hôn thật ạ?
mắt Hoắc Chuvi_pham_ban_quyen khẽ lay động, anh gượngleech_txt_ngu gạo nhếch môi: Tiểu Xuyên, nhữngleech_txt_ngu chuyện này con không cần bận tâm.
Anh biết con trai luôn khao khát tình mẫuvi_pham_ban_quyen tử, nhưng những Thẩm Vãn đã làm trướcbot_an_cap đây, làm xứng đáng làm mẹ?
Tiểu thất vọng cúi đầu.
Thẩm Vãn nhìn sự tương tác của hai cha con, nhắm mắt cũng biết họ đang nói gì.
Cô đi tới chủ động nắm lấy tay Hoắc Tiểu Xuyên: Tiểu Xuyên, chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đi nghỉ ngơi trước, ngày mai lại tới thăm .
Hoắc Tiểu Xuyên ngoan ngoãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi theo sauvi_pham_ban_quyen cô, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy ngónleech_txt_ngu tay cô.
Cố Chiến dẫn đileech_txt_ngu về phía khu gia thuộc, dọc đường các chiến , ai đều không kìm nghiêng ngó .
Mấy cậu lính trẻ tụm lại thì :
Ôi mẹ ơi, đồngleech_txt_ngu chí nữ trông xinh đẹp thật đấy! Còn hơn cả người đoàn công!
vóc dáng đó, khuôn mặt đó kìa, như minh tinh điện ảnh trên báo ấy!
Sao tui nhìn thấy hơi quen nhỉ? Hình như đã gặp ở đâu rồi
Chiến ngượng ngùngvi_pham_ban_quyen ho một : đồng , cô để tâm, mấy nhóc này chưa thấy sự đờivi_pham_ban_quyen ấy mà.
Vãn mỉmleech_txt_ngu cười không bận lòng: sao.
Sau mườileech_txt_ngu lăm phút đi bộ, những dãy nhà cấpleech_txt_ngu bốn gạch xám ngóivi_pham_ban_quyen đỏ hiện trước mắt.
Trên mái ngôi xếp hàng ngay ngắn phủ tuyết trắng dày, hiênbot_an_cap nhà treo những cột băng dài.
Trước cửa mỗi nhà đều có một khoảng sânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏleech_txt_ngu vây bằng ván gỗ, có nhà phơi chăn nệm đã đông cứng, có nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chất đống củi đã chẻ sẵn.
Cố Chiến dẫn họ đến cănvi_pham_ban_quyen nhà nằm ngoài cùng: Nhà ở đây, tuy anh ấy không thường về ở nhưng tuần nàobot_an_cap cũng có người dọn .
Mấy người vợ lính ngồivi_pham_ban_quyen tánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong sân thấy Cố Chiến dẫn một người nữ lạ mặt và đứa trẻ đi về phía nhà Hoắc , đều tỏ tò mònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Một người nữ mập mạp không kìm gọi Cố Chiến lại: Cố trưởng, cô gái đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này là ai thế? lại dẫn vào nhà Hoắc đoàn trưởng vậy?
Cố Chiến giúp giới : Lý Thẩm, đây là Vãn đồng chí, vợ của Hoắc đoàn , đưa đến thăm thân nhân .
Mọi người vừa nghe thấy là vợ của Hoắc Trầm Chu, nụ cười nở trên mặt lập tức cứng đờ.
Ồ Lý Thẩm kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài giọng, ánh mắt giá Thẩm Vãn từ trên dưới, Hóa là ngườileech_txt_ngu nhà Hoắc đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen đấy .
Sự khinhleech_txt_ngu miệt trong giọng nói không hề che giấu.
Mấy người vợ lính cạnh cũng lập tức biếnleech_txt_ngu sắc:
Chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái người đã phá sạch sành sanh gia sản của Hoắc đoàn sao?
Nghe cả con trai ruột màleech_txt_ngu cũng chẳng , trông thì rõ là đạo mạo, ra dáng con người đấy chứ. Thẩm Vãn nghe thấy những lời này thì chẳng có cảm giác , trái lại Cố Chiến đi cạnhbot_an_cap mặt lại có chút khó coi. Trờivi_pham_ban_quyen đã tối mịt, Cốvi_pham_ban_quyen Chiến chìa khóa mở cửa, một luồng lạnh lập tức ùa vào mặt. Bếp lò ở này, Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ tay về phía lò sắt nhỏ trong gócvi_pham_ban_quyen tường, Củi lửa chuẩn bị sẵn rồi, có điều tự mình nhóm lửa thôi. Vừa nói, Cố Chiến đã nhanh nhẹn ôm lấy mấy khúc gỗ thông đã chẻ sẵn, ngồi xổm xuống trước lò sắt: Cô mới tới Đông lần , chắc là biết nhómbot_an_cap lửa đâu, tôi dạyvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu. Anh dùng vỏ cây bạch dương vật mồi, sau đó gác những cành khô lên, cuối cùng mới đặt những thanh củi lớn vào dùng diêm châm lửabot_an_cap. Phải chú ý để gió, Chiến chỉ thanhvi_pham_ban_quyen sắt dướivi_pham_ban_quyen đáy , nếu không lửa rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dễ bị ngạt rồi tắt . Đợi đến khi lửa đượm rồi mới được cửa lò. Thẩm Vãn chứng kiến toàn bộ quá , cảm như đôi mắt mình đã học được , thực hành có được hay không thì cô cũng chẳng rõ. Cố Chiến đứngvi_pham_ban_quyen dậy, chợt vỗ mạnh vào trán: Phải rồi, còn phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả giường lòleech_txt_ngu cho người nữa, chứ trời lạnh thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thìvi_pham_ban_quyen thế cũng bịvi_pham_ban_quyen cảm lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ! Anh rảo bước vào buồng trong, lật một góc chiếubot_an_cap lên, lộ ra lỗ phía dưới. Đây là lần đầu tiên Vãn nhìn giường lò của vùng Bắc, khỏi có chút mò. Cái này gọi giường lòleech_txt_ngu, Cố Chiến cười giải , tối đốt lên, ngủ ở trên ấm áp lắm! Sau khi Cố Chiến đốt xong, mặt giường nhanh chóng ấm dần lên, hơi nóng lan tỏa theo từng kẽ gạchbot_an_cap, cả căn phòng trởleech_txt_ngu nênleech_txt_ngu ấm áp hẳn. Tẩu tử, có việc gì cứ qua nhà tìm tôi là được! Cố Chiến dặn khi đi, anh chỉ tay về phía sân nhỏ cách đó một dãy nhà cấp bốn, Ngay hướng đóvi_pham_ban_quyen thôi, đi vài bước là tới! Vãnbot_an_cap tiễnvi_pham_ban_quyen anh ra tận cửa: Anh yên tâm đi. Mấy người vợ nhân sân thấy Thẩm Vãn đi ra, lại túm năm tụm ba thì to nhỏ.
Chẳng phải bảo cô ta muốn ly hôn với đoàn trưởng sao? đến thăm thân nhân thếleech_txt_ngu này? Lývi_pham_ban_quyen chậc một : Mấy chị ngốc thật đấy! Chắc chắn đến để bám lấy Hoắc đoàn rồi! một người đàn ông như vậy, cô ta màleech_txt_ngu ly hônvi_pham_ban_quyen đúng là đồ ngốc!
Chứ còn gì nữa! Các quân tẩu khác nhao đầu, Hoắc trưởng vừa có ngoại hình có tiền đồ, đổivi_pham_ban_quyen lại là tôi thì tôi cũng phảileech_txt_ngu bám riết không buông!
Thẩm Vãn lại nhà bếp, muốn tìm chút gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó để . Lúc ở bệnh cô gần như chẳng ăn được mấy miếng, đã đói đến mức bụng dán vào lưng.
Tiểu Xuyên đivi_pham_ban_quyen theo vào, Vãn đang lục lọi trong bếp, khép nép hỏi: Mẹ ơi, mẹ đóileech_txt_ngu ạ?
Thẩm Vãn không ngoảnh đầu lại, gật đầu: Có hơi .
Vậy để con nấu cơm cho mẹ . Hoắc Tiểu Xuyên nói đoạn xắn tay áo lên.
Thẩm Vãn nghe thấy xót xa. Nguyên chủ trước đây vốn chẳng đến con trai, nên trẻ này nhỏ tuổi đã học được cách tự làm novi_pham_ban_quyen bụng mình.
Đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ làm là . Thẩm Vãn xoa đầu cậuleech_txt_ngu bé: đi đi.
Tiểubot_an_cap nhìn chằm chằm Thẩm Vãn, tổng thấy mẹ ngày hôm nay dường như có đóbot_an_cap khác lạ, đối với cậu đặc biệt dịu dàng.
Thẩm lục tìm trong hồi lâu, thấyvi_pham_ban_quyen mấy củ tây đã đông cứng ngắc, đành thở dài lực.
Cô nói Hoắc Tiểu Xuyên một tiếng: Mẹ raleech_txt_ngu ngoài mượnleech_txt_ngu chút ăn, con ở nhà đợi nhé.
Vừaleech_txt_ngu ra sân, tiếng cười nóileech_txt_ngu đám quân tẩu lập tức im bặt.
Thẩm Vãn đi thẳng về phía : Mấy dâu, có thể cho em mượn ítvi_pham_ban_quyen mì sợi được ? Em trả tiền mua cũng , trong nhà chẳng còn gì để ăn cả.
Thái độ của cô thành khẩn, giọng điệu ôn hòa, khác hẳn với lời đồn về một chanhbot_an_cap chua, ngang .
Mấy quân tẩu lộ vẻ hơi ngượng ngùng, dù thì lúcleech_txt_ngu nãy họ còn đang xấu sau lưng người ta.
Mấy người nhìn nhau, chờ người khác lên tiếng trước.
Thẩm Vãn thì chẳng thấy , dù sao cô Hoắc Trầm Chu cũng sắp ly hôn rồi, sau này cũng chẳng lại.
Lúc này, một người chị đang giặt ở sân bên cạnh nhìn không nổi , vẩy vẩy những giọt nước tay bước tới: gái, đều là hàng láng giềng , với không gì chứ! Chị lấy cho em ítbot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Người chị này tên là Triệu Hiểu Yến, là vợ của phóleech_txt_ngu doanh trưởng Lâm.
Hôm nay chị đã nghe nói rồi, đồng chí Thẩm này vừa đến đã cứuvi_pham_ban_quyen mạng Hoắc đoàn trưởng, còn viện trưởng đánh giá cao, tệ hại như những gì họ đồnvi_pham_ban_quyen .
Triệu Hiểu Yến nhanh thoăn thoắt chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào nhà, lát sau ôm một mì sợi lớn đibot_an_cap ra, còn nhét thêm chobot_an_cap Thẩm mấy quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trứng gà: Em gái, hôm nay muộn rồi, em ăn tạm đi, mai chị em hàng vụ mua thức ăn! Bên đó cái gì có, thịt cá củ đều tươi lắm!
Thẩm Vãn cười nhận , đôi mắt cong: tạ chị, không biết nên xưng hô với chị thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Cô vốn dĩ đã xinh đẹp, nụ cười nàyvi_pham_ban_quyen càng khiến người ta thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rạngleech_txt_ngu rỡ.
Triệu Hiểu Yến ngẩn trước nụ cười ấy, rồi sảng xua tay: Chị Triệu Hiểu , em cứ là chị là được!
Chị Triệu. Vãn lập ngọt ngào gọibot_an_cap một tiếng, giọng nói dễ nghe.
Triệu Hiểu Yến đến mức cười mắt: ! Tiếng chị nghe thật dễ chịu!
đứng bên cạnh nhìn không nổi, mỉa mai: Triệu Yến, cô bợ cô ta làm gì? Trước đây sống chết khôngleech_txt_ngu đơnleech_txt_ngu , Hoắc muốn ly hôn thì lại mặt dày đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con đến bám ! thế, ly hôn xong có ai nuôi à?
Triệu Hiểu Yến nghe vậy lập trậnvi_pham_ban_quyen đình: Lý Lệ, saoleech_txt_ngu cái mồm cô độc địa thế hả? nhà người quan bot_an_cap, suốt ngày ở sau lưng nói hươuleech_txt_ngu nói vượn, không bị trẹo lưỡi ?
Lý Lệ bị mắng đến mũi lúc xanh trắng, không chịu kém cãi lại: Tôi nói sai à? Cả khu nhà tậpvi_pham_ban_quyen nàyvi_pham_ban_quyen ai chẳng cáivi_pham_ban_quyen đứcleech_txt_ngu hạnh của Thẩm ! Hoắc đoànleech_txt_ngu trưởng những năm quavi_pham_ban_quyen đã phải chịu bao khổ sở rồi.
Hai người họ bình thường vẫn hay cãi cọ trong khu tập thể, những người khác cũng đã quen .
Chỉ trong chốc lát, Thẩm Vãn đã nhận ra chị Triệu này là một người phụ nữ Đông Bắc khoái, thẳng tính, không chút tâm địa xấu xa nào.
ôn tồn nói: Chị Triệu, đừng giận, dù sao thì em Hoắc Trầm Chu cũng sắp ly hôn rồi, họ muốn gì thì nói.
Lời này vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , xung quanh tức im vài , mấy tẩu đưa mắt nhìn nhau, rõ ràng ngờ Thẩm Vãn lại thản nhiên nói ra như vậy.
Lý Lệ một lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi bĩu môibot_an_cap: Giả lượng, trong lòng chắc gì nghĩ thế.
Một cơn lạnh thấu xương thổi qua, Thẩm vô thức rụt lại. Nguyên chủ là phương Nam, đương không thích ứng được với cái lạnh khắc của Đông Bắc.
Triệu Hiểu Yến vốn định nói thêm gì đó, thấy vậy lập tức xót đẩy côleech_txt_ngu vào trong nhà: Ôi em gái chị ơi, em vàovi_pham_ban_quyen nhà ! Nghe em là người Nam, đầu đến Đông chắc chắn chịu được cái rét này đâu! vừa vừa thân hình đầy của mình chắn gió cho .
Thẩm Vãn cảm kích cười với Hiểu Yến: ơn chị Triệu, vậy em vàoleech_txt_ngu trước đây.
đến trong nhà, đôi bàn chân bị cóng đến tê dại của Thẩm Vãn mới ấm lại được chút đỉnh.
khoe với Hoắc Tiểu bọc mì trong lòng: Tiểu Xuyên, tối nay mẹ con mình ăn mì tạm nhé.
Hoắcbot_an_cap Tiểu Xuyên định để cho, cậu biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mì, nhưng đã thấy Thẩm Vãn nhanh nhẹn đi đến bên bếp lò.
Đây là loại bếp lò đặc trưng Đông Bắc, được xây bằng .
Thẩm Vãn bắt chước dáng vẻ của Cốleech_txt_ngu Chiến, nhét ít củi vàovi_pham_ban_quyen buồng đốt, quẹt một que diêm.
Khụ khụ Lửa cháy lên, ngược lại còn bốc ra một làn khói đen kịt, khiến Thẩm Vãnvi_pham_ban_quyen sặc chảy nước mắt.
Hoắc Tiểu Xuyên đứng bên cạnh nhìn không nổi, như một ông cụ non nhận lấy đống củi trong tay Thẩm Vãn: Để con làm .
Cậu nhóc thao tác thành thạo khơi khơi buồng đốt, lại nhét thêm một nắm cỏ vào, ngọn lửa phù một bùng lên.
Thẩmleech_txt_ngu Vãn nhiên nhìn cậu bé, không nhịn được : Tiểu , con giỏi thật đấy!
Hoắc Tiểu Xuyên mím môi, mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưaleech_txt_ngu baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ khen cậu cả, trong lòng cậu không nénvi_pham_ban_quyen nổi một chút niềm vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nho nhỏ.
Đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước sôi, Thẩm Vãn lập tức thả mì vào, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chần thêm hai quả trứng gà, hơi nước nóng hổi làmvi_pham_ban_quyen mờ mịtbot_an_cap khung cửa sổ, trong phòng tràn ngập của mì.
Vãn múc cho Hoắc Tiểu Xuyên một bát nhỏ, múc cho mình một bát lớn, cô giờ đói đến mức cảm giácvi_pham_ban_quyen như có thể ăn hết cả một con bò.
Hoắc Tiểu Xuyên mì trướcvi_pham_ban_quyen , thật ra chú Cố cho cậu ăn riêng rồi, này cũng không lắm.
Nhưng cậu vẫn ngoan đũa lên, ăn từng miếng nhỏ: Ngon lắm ạ.
Thẩm Vãn cười với bé: Vậy con nhiều vào, không đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì trong vẫn còn.
Một lớn một nhỏ cứ thế tình ăn hết sạch cả nồi mì.
Thẩm Vãn mãn xoa nằm lên giường lò ápvi_pham_ban_quyen, hơi ấm tức thì lanbot_an_cap tỏa từ lưng đi khắp thân. Cái giường nóng vừa , giống bãi cát mặt trời sưởi ấm, khiến người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoan khoái đến mức nhũn cả người.
Cơn buồnleech_txt_ngu dần kéo đến, Thẩm Vãn cố gắng gượng dậy lấy từ trong tủ hai chiếc chănvi_pham_ban_quyen dày: Tiểu Xuyênleech_txt_ngu, tối nay con ngủ cùng phòng với mẹ nhé.
Lúc Thẩmvi_pham_ban_quyen Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã xem quavi_pham_ban_quyen rồi, trong nhà có hai phòng ngủ, phòng kia vẫn chưa xong, mà cái giường lò này rất lớnleech_txt_ngu và rộng.
Hoắc Tiểu mắt sáng bừng lên, lập tức ôm chiếc gối nhỏ mình sấn tới, cẩn thận nằm xuống cạnh Thẩm Vãn.
Ban ngày thực sựbot_an_cap quá mệt mỏi, hai mẹleech_txt_ngu con vừa nằm xuống đã chìm vào giấc ngủ , ngủ một tận giờ sáng hôm sau.
Ánh mặt trời đã chiếu hơn căn , Thẩm Vãn bị đánh thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bởi một tràng cười nói vui vẻ bên sân.
Ai chà Cầm Sanbot_an_cap, xưởng em mang từ nhà lên thơm quá chừng! Giọng của Lý Lệ vang oang .
chị thích là rồi ạ giọng nữ dàng đến, Đây do mẹ em tự tay , bà còn dặnbot_an_cap em mang theo một cho người cùng nếm .
Cô Tô vừa xinh nết lại tốt thế nàyvi_pham_ban_quyen! Một quân tẩu khác nọt, Nghe nói cô Tiểu trưởng Cố sắp kết rồi sao? Đến lúc đó nhớleech_txt_ngu tụi này ănvi_pham_ban_quyen kẹo mừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy nhé!
Tô Cầm San thẹn cúi đầu: Các chị đừngbot_an_cap trêu chọc em nữa .
Vãn vừa nghe thấy ba chữ Tô Cầm San thì lập tức tỉnh táo hẳn. Chẳng phải đây là nữ chính trùng sinh trong nguyên tác saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Trong cốt truyện gốc, kiếp trước Tô Cầm San là kẻ hám hư vinh, ruồng vị hôn phu sĩ mai trúcbot_an_cap mã là Cố Chiến bấu víu con em cán cấp cao, cuối cùng kết cục thảm khốc.
Sau khi trùng sinh, cô tavi_pham_ban_quyen tỉnh ngộ, chủ động quay lại cứu vãn tình cảm với Cố Chiến, hai người vỡ , trở thành cặp đôi quân nhân kiểu mẫu khiến ai nấy đều ngưỡngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộ.
Thẩm Vãn không mấy thiện cảm Tô Cầm San này, bởileech_txt_ngu lẽ tính con người không dễ thay đổi như thế.
Thẩm Vãn vén chăn xuống giường lò, thấy Hoắc Tiểu vẫn đang ngủ say , khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì ấm, nhẹ nhàng kéo chăn lên cho cậu , đó tìm trong hành lýleech_txt_ngu mang theo một bộ áo sạch .
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thay một chiếc áo lenvi_pham_ban_quyen cao cổ màu be cùng quần len , bên ngoài khoác chiếc khoác dạ màu xámleech_txt_ngu nhạt, vừa ấm áp lại vừa thời thượng.
Xem ra gu thẩm mỹ của nguyên chủ vẫn rất ổn.
Thẩm Vãn tìm một chiếc khăn mặt mới, bưng chậu sắt tráng men và phích nước nóng ra rửa xi sân.
Khi bước ra khỏi phòngleech_txt_ngu, cô mới nhìn rõ diện mạo củavi_pham_ban_quyen Tô Cầm San khuôn mặt trái xoan, mắt hạnh, tết hai bím tóc đuôileech_txt_ngu tôm, mặc một chiếcleech_txt_ngu áo bông đỏ còn khá mới.
Tuy có thể coi là thanh tú đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mến, nhưng đặt cạnh Thẩm Vãnbot_an_cap, cô ta bỗngleech_txt_ngu chốc trở nênvi_pham_ban_quyen mờleech_txt_ngu nhạt.
Trong ánh ban mai, mái tóc đen dài của Vãn xõa tung tự nhiên, làn da trắng sứ ửng hồng nhạt, hàng mi run , cô chỉ cần đứng đó thôi đã như một bức tranh.
Ánh mắt Tô Cầm San khẽ động, nhỏ giọng hỏi: Chị Lý, kia là?
Lý Lệ lập bĩu khinh miệt: Cô , sau này cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ tránh xa cô ta ra một ! Đó là dưới quê Đoàn trưởng Hoắc, vừa lười vừa xấu , nghe nói đã phábot_an_cap sạch tiền trợ cấp mấy năm nay của Đoàn trưởng Hoắc rồi! Đây này, nghe tin Đoàn trưởng Hoắc định ly hôn mới mặt dày mày dạn dắt con đến bộ đội làm loạn đấy!
Tô Cầm San ra vẻ tư gật đầu: Thì ra ấy là vợ của Hoắc Trầm Chu.
Thẩm Vãn vặn vòi nước nhưng hiện không lấy một giọt nước nào chảy , cô nhíu mày mạnh vào ống vài cái, đoán chừng là trời lạnh nên băng bên trong rồi.
Lý Lệ chú ý thấy tĩnh bên này, liền cao giọng mai: Ôi dào, đúng hạngleech_txt_ngu tiểubot_an_cap thư lá ngọc cành vàng, đến cái ống nước bị đóng băng cũng không xử lý thế nào, đúng là chẳng có chút kiến thức sống nào cả.
Tô Cầm San lại nhiệt tình đi tới: Đồng chí, tối qua trời lạnh nên ống nước bị băng rồi, cô có dùng nước nóng dội vào đầu vòi nước xem sao.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vãn lịch sự đáp lại: Cảm .
Cầmbot_an_cap cười ngào: Không có gì, là người nhà quân nhân cả, giúp đỡ nhau là chuyệnvi_pham_ban_quyen nên làm. Cô là vợ của trưởng Hoắc ? Nghe nói anh ấy thương, hiện tại đỡ hơn chưa?
Vẻ ngoài Cầm Sanbot_an_cap đầy sự quan tâm, nhưng Thẩm Vãn lại đọc được ẩn ý trong lời nói đó.
Nếu Hoắc Trầm Chuvi_pham_ban_quyen mà bị tàn phế thì Cố Chiến sẽ có tiến, vị nữ chính trùng sinh này chắc đang nóng lòng muốn làm phu nhân Đoàn trưởng, thậm chí là phu nhân đoàn tương lai rồi.
Rất , Thẩm Vãn bình thản đáp, Bác sĩ nói vài ngày nữa là có thể viện.
San rõ ràng . Sáng nghe Cố Chiến nói Hoắcvi_pham_ban_quyen Trầm Chu sao, cô ta còn anh ấy vì buồn trong nên mớileech_txt_ngu nói cứng như vậy.
Lúc đó Cố Chiến có việc gấp phải đi ngay, chưa nói chi tiết với cô ta.
Thế nên cô ta vừa đặt hành lý xuống đã vội vàng đi lấy lòng các quân trong nhà, muốn tạo mối quan hệ trước.
Giờ nghe Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vãn cũng nói như vậy, trên mặt Tô San cứng lại trong thoángleech_txt_ngu chốc, cô ta dò hỏi: Thật sao?
Thẩm Vãnvi_pham_ban_quyen nhìn Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cầm San với ánh mắt cười nửa không: Cô Tô, sao vậy, lẽ nào cô không hy vọng Hoắc Trầm phục sao?
Cái mũ lớn này khiến Tô Cầm San hốt xua tay: Không phải, không , cô lầm rồi! Vànhbot_an_cap mắt cô ta ửng đỏ, giọngvi_pham_ban_quyen nóileech_txt_ngu theo tiếng nấc nghẹn, Tôi chỉ là chỉ là quan tâm Đoàn trưởng Hoắc thôileech_txt_ngu.
đứng nhìn khôngleech_txt_ngu nổi nữa, chống nạnh xông tới, bọt văngleech_txt_ngu tung tóe: Thẩm Vãn, cô bớt ngậm máu phun người ở đây đi! Người ta Cầm San tốt bụng giúp đỡ cô, vậy mà cô còn oán báo ân!
Tô Cầm San tủi thân kéo tayleech_txt_ngu Lý Lệ: Chị à, chị đừng nói nữa, chắc là đồng chí hiểu lầm em . Cô ta cắn môi, nước mắt chựcleech_txt_ngu tràonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vẻ đó khiến người ta không khỏi xót xa.
Lý Lệ thấy vậy càng tức giận hơn: Cầm San, đúng là tính tình quábot_an_cap hiền , cứ như vậy làbot_an_cap không được, dễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị người ta nạt lắm.
Thẩm Vãn đảo trong lòng, cái đồ ngốc người ta dắt mũi làmbot_an_cap bia đỡ đạn mà không biết.
Khi Lý Lệ được Tô Cầm San kéo đi, vẫn hậm hực lẩm bẩm: Cầm San em đúng là quá tốt rồi, để chị nói cho em nghe Giọng nói dần xa.
Vãn dùng nước dội tan băng trong ống nước, sau chóngvi_pham_ban_quyen vệleech_txt_ngu sinh cá nhân xong xuôi.
Vừa thu dọn xong, đột nhiên cô cảm thấy hơi đau, có lẽ là do bị nhiễm lạnh.
Cô lục tung hòm xiểng nửa ngày trời mà đến một tờ giấy cũng không có.
Cố nén cơnbot_an_cap đau âm ỉ, Vãn chạy bộ sang nhà Triệuvi_pham_ban_quyen cạnh: Chị Triệu ơi?
Triệu Hiểu Yến nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng liền đáp lời ngay: Có gì thế ?
Vãn hơi ngượng ngùng mở lời: Chị Triệu, trong nhà em hết giấy , em muốn đi vệ sinh một
Triệu Hiểu ngẩn ra một lúc, sau làm bộ dạng buồn cười nhưng cố : Đợi , ta lấy cho em một ít! Chị ấy quay người vào nhà, lát sau mang ra hai cuộn giấy bản thô màu vàng nhạt: Dùng này đi.
này sờ vào ráp tay, nhưng lúc này cũng không quản được nhiều nữa, Thẩm Vãn đỏ mặtleech_txt_ngu đón : Cảm ơn chị .
Cảm gì chứ! Hiểu Yến sảng khoái xua tay, Đi mau đi! Đúng rồi, em nhà vệ sinh ở đâu không? Có cần chị dẫn đibot_an_cap không?
Thẩm Vãn có sở thích đi vệ sinh cùng khác, từ chối: Dạ thôi chị, lúc mới đến qua em có thấy rồi.
Nhà vệ sinh công cộng nằm ở phía đông cùng nhà, tuy điều kiện có hạn nhưng vào thập niên 80, nhà sinh của đại viện quân khu đã được xây dựng rấtbot_an_cap bản.
chỉ phân chia nam nữ mà còn được thiết theo kiểu gian riêng biệt, tốt hơn nhiều so với nhà sinh lộ thiên ở nông thôn.
Thẩm Vãn gian không có người vừa mới ngồi thì nghe ngoài vang lên chân và tiếng trò .
tôi nói cho cô hay, Đoàn Hoắc lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này mà khỏi hẳn, chắc chắn việc đầu tiên là ly hôn với Thẩm Vãn cho xem! Giọng nói sắc mỏng đặc trưng của Lýbot_an_cap Lệ vang lên, Thẩm nghe là nhậnbot_an_cap ra ngay.
Chị à, đừng nói , chuyện đó cũng chưa chắc mà. Tô Cầm San dàng khuyên nhủ.
Lệ bĩu môi: Đoàn trưởng Hoắcbot_an_cap bao qua vẫn bình an vô , cô ta vừa đến là anh ấy bị thương ngay, tôi cái cô Thẩm Vãn này đúng là ngôi sao chổi!
Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang ngồi trong vệ sinhvi_pham_ban_quyen: ???
là tai bay vạ gió.
Tô Cầm San không để lộ dấu vết khẽ nhếch môi: Chị ơi, em nói chí Thẩm kia biết thuật? Còn cứu được cả Đoàn trưởng Hoắc nữa .
Xì! Lý Lệ lập tức ngắt , Cứ như cô ta ấy hả? Một convi_pham_ban_quyen nhỏ thôn quê không biết chữ bẻ đôi hiểu gì về y thuật! Chắc chắn là mèo vớ phải chuột chết ! Chị ta hạ thấp , Tôi nghe nói rồi, cô dùng mấy cái phương thuốcvi_pham_ban_quyen dân gian bậy bạ, suýt chút nữa hại chết Hoắc đoàn trưởng .
Thẩm Vãn chỉ nghe nói tin đồn có thể giết , hôm mới thực sự chứng kiến đồn có thể thêu dệt đến mức hoang đường như thếbot_an_cap nào.
Cô tốt bụng cứu mạng Hoắc Chu, vậy mà truyền đến người này, lại thành ra cô hại anh.
Thật là nực cười đến cực điểm!
Thẩm Vãn chỉnhvi_pham_ban_quyen lại quần áo, mạnh tay đẩy cửa ngăn cách ra, làmleech_txt_ngu cho Lý Lệ và Tô San giật nảy mình. Sắc mặt Lý Lệ có chút túng: Cô ở đây lúc nào thế?
Thẩm Vãn vừa rửa tay vừa mỉa nói: Nếu tôi không đây, cũng chẳng biết bị thành loại đàn bàbot_an_cap độc ác hãm hại chồng mình đấy.
Lý Lệ vênh mặtvi_pham_ban_quyen lên địnhvi_pham_ban_quyen cãi chày cối, Thẩm Vãn đột nhiên ra dấu suỵt: Đừng nói nữa, nếu miệng phun phân của chị sẽ làm ô nhiễm cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà vệ sinh này mất.
Cô! Lý Lệ tức chết đi được, đúng lúc này bụng lại quặn lên một cơn đau dội, chị ta bụng nói: Cầm San, chị bụng quá, phải đi vệ sinh trước đã!
Tô Cầm San vốn vẫnleech_txt_ngu tỏ ra ngoan , khẽ gật : , em đợivi_pham_ban_quyen chị.
Lệ vộileech_txt_ngu vàng cửa một vệ sinh ra, vừa ngồi xuống đã vang lên chuỗi tiếng nghe, ngay đó là mùi hôi thối nồngbot_an_cap nặc bao trùm căn phòngvi_pham_ban_quyen.
Khuôn thanh tú Tô Cầm San lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức đen lại, cô ta bịt lùi lại mấy bước.
Nén cơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buồn nôn, cô ta nói: Chịvi_pham_ban_quyen dâu, em đột nhiên nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ở nhà cònleech_txt_ngu chút việc, em về trước đây.
Lệ trả lời, cô ta đã vội vàng chạy mất.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vãn ghét dùng tay phẩy trước mũi, nhanh chóng bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài.
đi không sau, lại có quân tẩu nữa vào nhà vệleech_txt_ngu sinh.
Mộtleech_txt_ngu người vừa đặt chân vào đã oẹ một tiếng, vội bịt mũi: Ai đi vệ mà thối thế này? Ăn cái gì không biết?
Đúngleech_txt_ngu lúc đó, bên Lý Lệ lại phát ra một tràng thanh kỳ quái, hai quân tẩu bên ngoài lậpvi_pham_ban_quyen tức bịt mũi .
mẹ ơi! Một mặtbot_an_cap xanh mét, Mùi này kinh quá! Ai ở bên trong thế?
Lý Lệ rùmvi_pham_ban_quyen trong ngăn vệ sinhvi_pham_ban_quyen, xấu hổ đỏ mặt, tuyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối không tiếng.
Không chịu nổi nữa! kia kéo bạn chạy ra ngoài, Chúng ta sang nhà vệ sinh công cộng bên đi! Cái này có khi làm người ta ngất xỉu !
Chờ đến bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài hoàn toàn im ắng, lấm létvi_pham_ban_quyen lẻn ra khỏi ngăn vệ sinh, xám xịt chạyvi_pham_ban_quyen thẳng về nhà.
Khi Thẩm Vãn đến , Hoắc Tiểu Xuyênbot_an_cap đã thức dậy, ngoãn gấp chăn màn vức như miếng đậu phụ nhỏ.
Nhìn mắt sáng mong chờ được khen trẻ, Thẩm Vãn không nhịn xoa xoa đầu bé: Tiểu Xuyên giỏi quá!
Hoắc Tiểu Xuyênvi_pham_ban_quyen thẹn thùng cúi đầu, tay nhỏ túm lấy : Mẹ, con muốn đi thăm ba, có được ạ? Thấy Vãn không lời ngay, cậu bé vộileech_txt_ngu vàng bổ sung, Không cần làm phiền mẹ đâu, con biết đường, con tự đi là được rồi.
Thẩm Vãn nghĩ một chútvi_pham_ban_quyen: Trong nhà còn gì cả, mẹ phải dịchbot_an_cap vụ mua ít đồ dùngbot_an_cap sinh hoạt đã. ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt Tiểu Xuyên, Lát nữa chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tabot_an_cap mới đi ba được ? Hiện tĩnh nghỉ ngơi.
Hoắc Tiểu ngờ mẹ mìnhvi_pham_ban_quyen lại dễ nói như vậy, vui mừng gật đầu lia lịa: Vâng ạ! Vậy con sẽ mẹ .
Thẩm Vãn không cóbot_an_cap ý định nuông chiều đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không chỉvi_pham_ban_quyen sảng đồng ý đưa Hoắc Tiểu Xuyên đi cùng mà giao nhiệm vụ cho cậu bé: Con mẹ nhóm lửa trước đã, chúng ta ăn rồi mới ra ngoài.
Tuy là bảo làm việc, nhưng trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc Xuyên không hề phản cảm, ngược lại còn hăng hái chạy đi lửa.
Thẩm Vãn dùng số trứng lại từ hôm qua làm bátleech_txt_ngu trứng hấp mịn, lại thêm hai mì nước đạm.
Đangbot_an_cap ăn cơm, ngoài đột vang lên nói sang sảng của Triệu Hiểu Yến: Thẩm ơi! Ăn xongleech_txt_ngu chưa? hàng dịch vụ đợt thịt lợn tươi mới về, chúng ta phải đi nhanh lên, không tranh được !
Thẩm Vãn vàng húp sợi mì: Chị Triệu đợi emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút, xong đây ạ!
Tiểu Xuyên nghe thấy , vùi đầu vào bát, ăn sạch bách chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mì và trứng hấp cònvi_pham_ban_quyen lạivi_pham_ban_quyen, đáy bát bóng loáng đến mức soi được cả bóng người.
Thẩm Vãn nhìn dáng ngấu nghiếnbot_an_cap của cậu bé, lòng nảy sinh giác tựu lạ .
Cô nhanh chóng dọn dẹp bát đũabot_an_cap, vào nước, rồi quấn thêm cho Hoắc Tiểubot_an_cap một chiếc khăn , bọc cậu bé mít.
Mẹ, để con cầm giỏ cho! Hoắc chủ động bưng chiếc giỏ tre ở tường lên.
Thẩm Vãn mỉm cười nhéo má bé: Đi thôi, chúng ta đi mua đồ ngon nào.
ra cửa đã thấy Triệu Yến đang đứng đợi ở sân: Ôi em gái tôi ơi, cuối cùng cũng ra rồi! Muộn tí nữa là thịt bịleech_txt_ngu người ta chọn hết đấy!
Triệu Hiểu Yến một Thẩmleech_txt_ngu Vãn, kéo Xuyên, hớt hơ hớt hải về phía cửa hàng dịch của quân .
Gió bấc rít liên hồi như dao cắt , Thẩm Vãn là người miền gốc, đây là lần đầu tiên cô cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được thế nào là đến mức chân không .
cổ lại, cảm thấy cả hơi thở cũng mang theobot_an_cap những mạt băngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giá buốt.
Trên đường đi, bản năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghề trỗi dậy, ngón tay Vãn vô thức đặtleech_txt_ngu cổ tay của Triệu Yến.
Mạch tượng tế vô lực, đây là triệu chứng điển hình của chứng cung khó thụ . Căn này nếu ở thời hiện đại thì rất dễ , nhưng ở thiếu thốn men này, e là dễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Triệuleech_txt_ngu Hiểu Yến đã mấy nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay mà vẫn không chuyển biến gì.
ấy năm nay mới hai mươi tám tuổi, ở hiện đại thì đang là thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp, đại viện quân đội những năm tám mươi, này mà có con chắc chắn bị người ta nói ra nói vào ít.
Vẫn chưa có gì em ạ, Triệu Hiểu Yến thẳng thắn lời, trên mặt không lộ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất tự nhiên nào, vì này cả khu đại viện ai cũng biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Nói cũng lạ, đi viện khám thì mọi thứ bình , nhưng mãibot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng đậuvi_pham_ban_quyen con. Mấy thứ bổ dưỡng như gà ác, lãovi_pham_ban_quyen Trương nhà chẳng thiếu tìm về chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị, đến mức chị sắp nôn ra rồi đây.
Thẩm Vãn nghiêm nói: Cơ chị thực ra không cần phải ănvi_pham_ban_quyen quá nhiềuvi_pham_ban_quyen bổ như thếleech_txt_ngu đâu.
Triệu Hiểu Yến chợt đến chuyện Thẩm Vãn cứu Hoắc trưởng, vội vàng hỏi: Em Thẩm này, nghe nói em cứu được đoàn trưởng? Có phải em cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuật không? Có cách được cái chứngleech_txt_ngu này của không?
Thẩm Vãn cười: chị Triệu tin tưởng em, hôm nàoleech_txt_ngu rảnh em bắtvi_pham_ban_quyen mạch kỹ cho chị, rồi bốc thử phương thuốc .
Triệu Hiểu Yến xúc động: Ái chà! Thế thì tốt quá, em cứ yên tâm, dù có được không thì chị cũng ghi nhớ tấm lòng của !
Trong lúc trò chuyện, hai người đãbot_an_cap đến cửa hàng dịch vụ. Triệu Hiểu Yến quen đường thuộc lối kéo Thẩm Vãnleech_txt_ngu vào quầy bán thịt.
Phía trước có khá nhiều người đang xếp hàng, Triệu Hiểu kiễng chân nhìn đống thịt trên thớt, vỗ ngực cam đoan: Yên tâm em, thịt vẫn còn nhiều lắm, chắc chắn sẽ đến lượt chúngvi_pham_ban_quyen ta! Lát nữa lấy cho em dưa cải nhà chị muối, em vềvi_pham_ban_quyen gói sủi cảo nhân cải thịt lợn, chị nhớ đoàn thích ăn món này !
Thẩm Vãn đứngleech_txt_ngu trong hàng, lập tức trở thành tâmvi_pham_ban_quyen điểm chú ý của người quanh.
Mái tóc đen dài cô khẽ tung bay trong gió lạnh, làn như sứ dưới ánh mặt mùa đông tỏa ra mịn màng nhuận khiết, dù khoác trên mình chiếc bông dày cộp cũng không che được dáng thonleech_txt_ngu thả. Không chỉ các chiến sĩ trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngay cả những thân quân đội mua đồ cũng nhìn đến ngẩn ngơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Một người vợ nhân quenbot_an_cap biết với Triệu Hiểu Yến ghé sát lại dò hỏi: Hiểu Yến, đây là nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai thế? Lần đầu thấy .
Triệu Hiểu Yến giới thiệu: Đây vợ của Hoắc trưởng, tên là Thẩm Vãn, còn đây là trai của ấy, hôm qua đến đơn thăm thân!
Lời vừa dứt, bầu không khí vốn đang náo nhiệt bỗng chốc đông cứng lại.
nhiệt tình trên mặt mọi người biến mất sạch sành sanhleech_txt_ngu, cứ như bị dội một gáobot_an_cap nước lạnh vậy. Nực cười, ở quân khu này ai mà không biết trưởng có một cô quê mùa chuyên gây chuyệnbot_an_cap vô lý, thì là thiếu biết.
Cho cô gái trước này có như giáng trần, nhưng những năm qua cô ta đã giày Hoắc đoàn trưởng đến khổ sở, không chỉ phá hết sản mà còn bỏ mặc con cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khiến trưởng tức đến ký đơn ly hôn!
Người chị vừa hỏi Triệubot_an_cap Hiểu cười gượng hai tiếng: Ồ ồ, hóa ra người nhà của Hoắcleech_txt_ngu .
Hoắc Tiểu Xuyên tuy nhỏ tuổi nhưng lại nhận ra ác ý của những người xung quanh đối với mẹ, cậu bé nắm chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay Thẩm Vãn, khuôn mặt nhỏ nhắnvi_pham_ban_quyen đầy .
Thẩm Vãn ngược lại chẳng đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm, cô bópvi_pham_ban_quyen nhẹ bàn tay nhỏ của cậu bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nguyên chủ đúng là quắt, lúc đọc tiểu thuyết cô cũng hận không thể cho nguyên chủ hai cái tát.
Đúng lúc này, phíabot_an_cap trước hàng bỗng vang lên tiếng nhằn: Mẹ, chẳngleech_txt_ngu phải mẹ đợi Hoắc đoàn trưởng ly hôn xong đến dạm ngõvi_pham_ban_quyen giúp con sao? Giờ anh ấy tận vị rồi, còn đến nữa không?
Thẩm Vãn nhìn theo tiếng nói, đó là một cô gái mặt tròn trẻ tuổi đang bĩu môi than vãn người phụ nữ trungbot_an_cap . Nhìn qua hai mươi tuổi, sẵnleech_txt_ngu sàng gả cho một người hai sáu tuổi, lại đời vợ thứ như Hoắc Trầm Chu để làm , xem ra đúng là chân tình.
Người phụ nữ kia sợ hãi vội vàng che miệng cô ta lại: tiếngbot_an_cap thôi! Con gái con lứa mà nói năng biết xấu hổ!
mặt tròn không phục hừ lạnh một tiếngvi_pham_ban_quyen, mắt lên thì vừa vặn chạm phải ánh mắt của Thẩm , ta lập tức trừng mắt nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại hung dữ.
Ai ngờ Thẩm Vãn không những giận mà còn mỉm cười với cô ta: Đồng chí, không sao , đằng tôi và Hoắc Trầm Chu cũng sắp hôn rồi. Đến lúc đó bảo mẹ cô đến dạmbot_an_cap ngõ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.
Cô gái mặt tròn trợn tròn mắt, miệng há hốcleech_txt_ngu đếnvi_pham_ban_quyen mức có thể nhét một quả trứng , trông như vừa gặp .
Cô ta ống áo mẹ mình: , mẹ ơi, có phải chỗ này của cô ta có vấn đề ? Nói còn chỉ vào đầu mình.
Người trung niên vội vàng nở nụ cườivi_pham_ban_quyen xin lỗi với Thẩm Vãn: Xin nhé vợ đoàn trưởng, con bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn nhỏ không hiểu chuyện. Nói xong cũng chẳng màng mualeech_txt_ngu thịt nữa, lôi tuột con gái đi thẳng.
Mọi người xungbot_an_cap quanhvi_pham_ban_quyen nghe thấy Thẩm Vãn nói muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn, ban đầu là kinh ngạc, sau đó lại ra vẻ quả nhiên là thế. Người ông như Hoắc trưởng, sớm nên bỏvi_pham_ban_quyen cô vợ đường này đi cho rồi!
Bên cạnhvi_pham_ban_quyen, Hoắc Tiểu Xuyên thấy lời Thẩm Vãn nói tâm sa sút. Trước đây cậu bébot_an_cap cũng không thích mẹ, nhưng cậu bé càng không muốn thành đứa không mẹ, hơn nữa ngày nay đối xử với cậu bé rất tốt, cậu bé thật sự không nỡ rời xa mẹ.
Triệu Hiểu trong một ngày mà Thẩm Vãn nói đến hai lần chuyện , ban đầu còn tưởng côbot_an_cap cố ý lẫy, giờ thấy cô nghiêm túc vậy có chút đứng ngồi không yên.
Chị ghé sát tai cô sở khuyên nhủ: gái, em đừng có ngốc! Người đàn tốt như Hoắc đoàn trưởng, cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không được người hai đâu! Em cậu ấy vừa khôi ngô, chức vụ lại cao, ở quân đội bao năm nay, không ít cô gái ý với ấy nhưng ấy chưa từng điều tiếng . Tuy giờ đòi ly hôn, nhưng vợ chồng đầu giường cãi cuối giường , nằm chung một cả, lúc đó em cứ dỗ dành ấy khéo một chút, bảo đảm sẽ cứu vãn được.
Thẩm chị cho dở khóc dở cười, hóa chị Triệu muốn mỹ nhân kế. Nhưng chưa hiểu Hoắc Trầm Chu rồi, vớileech_txt_ngu cái mặt Diêmbot_an_cap Vương lạnh lùng đó, ước đứng trước mặt anh mà khôngleech_txt_ngu mặc gì anh vẫn sẽ mặt không biến sắc thôi.
Triệu Yến còn định khuyên tiếp đến lượt bọnleech_txt_ngu .
Chị thành thục chọn miếng thịt còn lại trên phản, cho Thẩm Vãn một miếng ba thượng có mỡ: Lấy miếng này đi, ba chỉ ba lớp, sủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất! Sau đó mới chọn cho một thịtvi_pham_ban_quyen mông sấn.
Thẩm Vãn định rút tiền trả thì bác thợ thịt xua : chí, mua thịt phải có thịt, chỉ đưa tiền là không được đâu.
Thẩm Vãn chớp mắt, đột nhiên cảm thấy bốivi_pham_ban_quyen vì túng quẫn. Nguyên chủ mang theo ít , nhưng phiếu thịt thì một tờ cũng có.
Triệu Hiểu Yến kịp thời giải vây: tôi trả cho, chuyện nhỏ ấy mà.
Thẩm Vãn không khỏi cảm kích: Chị , lát về nhà em sẽ trả lại chobot_an_cap chị.
Không gấp không gấp! Triệu Hiểu Yến hớn hở xua tay, Chị em mình mà còn sáo thế !
Qua khoảng thời xúc ngắn ngủi này, Triệu Hiểu Yến càng càngleech_txt_ngu thíchvi_pham_ban_quyen Thẩm . Cô gái này nói năng sảng khoái, việc dứt khoát, tính chị!
Mua thịt xong, Thẩm Vãn lại đi quanh các quầy hàng .
mua trước số nhu yếu phẩm hằng ngày: giấy vệ , chậu rửa , hộp cơm nhôm, phíchbot_an_cap nước nóng, lại chọn thêm hai chiếcvi_pham_ban_quyen mặt dày. quầy thực phẩm phụ, cô nửa cân muối hạtvi_pham_ban_quyen, một gói mì , ba cân bột mì tinh, cònbot_an_cap mua thêm một cây cải thảo và mấy củ cà rốt.
Khi quầy bánh kẹo, mắt Hoắc Tiểu Xuyên gần dính chặt vào đó đi được. Thẩm Vãn nhận ra liền chủ động bảo nhân viên nửa cân kẹo sữa Trắng, khiến cậu bé vui khôn xiết.
Lúc về nhà, Vãn xách hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ , đểvi_pham_ban_quyen Xuyên ôm gói sữa cái chậu tráng .
Về đếnvi_pham_ban_quyen đại viện, xa đã thấy Cố Chiến đi tới đi lui trướcvi_pham_ban_quyen cổng, vẻ mặt đầy lo lắng.
Vừa thấy mẹ con Thẩm Vãn, anh tavi_pham_ban_quyen tức đón lấy: Tẩu tử, chị cuối cùng cũng về rồi! Đoàn trưởng sốt cao không dứtvi_pham_ban_quyen từ qua, Đổngbot_an_cap việnbot_an_cap chị mau qua xem thử.
Thẩm đặt đồ trong xuống, những ngón tay đông cứng co vào trong ống tay áo để lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi ấm: một , tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy ngân châm rồi ngay.
Được, vậy chị nhanh lên! Chiến vừa nói giúp cô bê đồ mới mua trong nhà.
Thẩm Vãn nhanh chóng vào túi châm, lúc ra ngoài, Chiến đã bế Hoắc Tiểu Xuyên đứng đợileech_txt_ngu sẵn.
Trên đường đi, Thẩm Vãn hỏi qua Cố Chiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về tình hình của Hoắc Trầm Chu, đoán anh bị cao nhiễm trùng vết thương. Với thương thế Hoắc Trầm Chu, có thể giữvi_pham_ban_quyen mạng là không dễ, việc dovi_pham_ban_quyen nhiễm trùngleech_txt_ngu sau phẫuvi_pham_ban_quyen thuật thực ra thường.
Bệnh viện
Trong phòng bệnh của Hoắc Chu, Lâm Dibot_an_cap Ninh đang dùng bông tẩm cồn nhẹleech_txt_ngu nhàng lau trán cổ cho anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạ nhiệt vật , vừa làm vừa nàn với Đổngleech_txt_ngu Kiến : trưởng, cháu đã nói Thẩm Vãn không đángbot_an_cap tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồibot_an_cap mà! Trầm Chu phát sốt cao suốt một đêm, chắc bot_an_cap do cái y thuật không ra gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô ta hại! bác lại tin một ngoài như chứ?
Kiến Lâm con gái của người bạn cũ trướcbot_an_cap mặt, nhịn thở dài một tiếng: Ninhleech_txt_ngu, là một bác sĩ, bác tinbot_an_cap cháu biết việc phát sốt do nhiễm thuật bình thường, hơn cách xử lý hômbot_an_cap của đồng Thẩm rất chuyên nghiệp.
Lâmleech_txt_ngu Di Ninh không chịu bỏ qua: Viện trưởng quên mất trước kia ta đối với Trầm thế nào rồi sao? nữa ngay cả Sư trưởng Chu cũng không thích cô , Thẩm Vãn đó chắc chắn sẽ sớm bị đuổi khỏi đội thôi!
Đổng Kiến Lâm vậy thở dài thườnleech_txt_ngu thượt, Cố Chiến đứng không nhịn được lén nhìn sắc mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thẩm Vãn, trong thầm oán vị Lâm này nên nói ít vài thì hơn.
Di Ninh còn định tiếp nói xấu Vãn, cửavi_pham_ban_quyen bệnh đột bị ra.
Cô ta quay đầu Thẩm Vãn, lập tức sanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sầm mặt: Cô thế mà còn dám tới? Trầm thế này !
Vãn chẳng thèm bố thí cho cô ta lấy một ánh mắt, trực tiếpleech_txt_ngu Kiến Lâm: Đổng viện trưởng, tôi xem tình hình Hoắc Trầm Chu trước.
Kiến Lâm vội vàng nhường chỗ: Cậu xem đi.
Ninh muốn tiến ngăn Thẩm Vãn, nhưngvi_pham_ban_quyen Cố Chiến nhanhvi_pham_ban_quyen chân lại.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vãn cúi lật mí mắt Hoắc Trầm Chu lên kiểm tra, rồi lại nhẹ nhấcvi_pham_ban_quyen tay anh lên bắt mạch.
Không có gìvi_pham_ban_quyen nghiêm trọng, tôi châm chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ấy hai mũi, hạ thân nhiệt xuống đã.
Đổng Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm xoa xoa tay: Tốt, tốt quá!
Thẩm Vãn định rútleech_txt_ngu tay lại, nhiên bị một bàn tobot_an_cap ấm áp chặt lấy.
mắt nhìn , vừa vặn diện vớivi_pham_ban_quyen ánh mắt mơ màng của Hoắc Trầm Chu.
Đuôi mắt ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông vì sốt cao mà hồng, khẽ lên, trong mắt đen láy phủ một lớp sươngleech_txt_ngu mù, ánh nhìn sắc lẹm thường ngày giờ đây mang theo vài phần yếu đuối hiếm thấy.
Thẩm Vãn? Giọng Hoắc Trầm khàn đặc đến mức không ra , đầu ngón mơn trớn làn daleech_txt_ngu mịn màng của cô.
Ừ, là . Thẩm Vãn vô thức dịu : Buông tay ra, tôi phải châmvi_pham_ban_quyen cứu cho .
Đầu Hoắcleech_txt_ngu Trầm Chu quaybot_an_cap cuồng, vừa nghe thấy hai chữ châm cứu, theo liền cau mày: Không châm.
Thật giống hệt một đứa không chịu phối hợp trị liệubot_an_cap.
Ngoan nào, Thẩm Vãn nén cười, dành anh giống như cáchleech_txt_ngu dỗ dành trẻvi_pham_ban_quyen con phối hợp trị liệu ở hiện đại: xong là hết khó chịu ngay.
Hoắc Trầm Chu vẫn còn lầm bầm không rõ chữ: Không châmbot_an_cap.
Cố Chiến mím chặt môivi_pham_ban_quyen, cố không để mìnhbot_an_cap cười thành tiếng, còn mặt Lâm Di Ninh thì đen như nhọ .
kèo một , Thẩm mấtleech_txt_ngu nhẫn, trực tiếp gạt tay người đàn ông ra, túi kim, chuẩn châm .
Hoắc Trầm Chu chậm mở mắtvi_pham_ban_quyen, đập vào mắt chính là góc nghiêng đầy tập trung Thẩm Vãn.
Yết hầu anh vô thức chuyển động một chút, người phụ hết này tới lần khác đến giúp anh, rốt là có mục đích ?
Sau khi châm xong, Trầm Chu cảm váng nóng nảy dịu đi nhiều, trong nhắm mắt tĩnh , anh nghe thấy Thẩmvi_pham_ban_quyen Vãn đang hỏi Đổng Kiếnleech_txt_ngu : Viện trưởng, tôi muốn lên núi gần đây hái ít dược liệu, biết có tiện không?
Đổng Kiến Lâm có chút kinh ngạc: Thẩm đồng chívi_pham_ban_quyen muốn hái dược liệu ? Ngọn núi gần đây thì có thể leo, nhưng
Không được! Trầm Chu đột nhiên mở mắt, giọng nói tuy ớt đầy kiên định: Hiệnleech_txt_ngu tại tuyết lớn phong tỏabot_an_cap , nguy hiểm.
Vãn đôi mắt hạnh longnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lanh, dịu giọng nói: Tôi loanh quanh ở chân núi thôi, khôngleech_txt_ngu mà?
Hoắc Trầm Chu nghẹn lời, nhất thời không biết nói gì.
Cố thấy vậy liền vàng thỉnh mệnh: Thẩm đồng chí, để tôi đi cùng cô được, thật ra chỉ cần đi sâu vào rừngbot_an_cap thì ở vòng ngoài sẽ không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguy hiểm gì đâu.
Thẩm Vãn thuận nước đẩy thuyền: Vậy thì đaleech_txt_ngu tạ Cố doanh trưởng nhé.
Hì hì, không có gì, không có .
Hoắc Trầm Chu nhìn hai người trước mặt ăn ý với , một hơi sâu, vết thương âm ỉ đau.
Thẩm Vãn đột vỗ : Hoắc Trầm Chu, anh còn phiếu thịt không? nay thịt, chị Triệu đã trả hộ phiếu cân thịt, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải trả người ta.
Hoắc Trầm Chu cau nhìn cô: Chị Triệu?
Chính là chị Hiểu nhà cạnh đó. Vãn tùy miệng giải thích.
Đáy mắt Hoắc Chu lóe lên mộtleech_txt_ngu tia ngạc , Thẩm mới tới có một ngày, thế mà đã làm quen quân trong khu gia đình rồi sao? Anh nghi ngờ hỏi: Cô mua thịt gì?
Thẩm Vãn nhìn anh như nhìn ngốc: Nấu cơm chứ làm gì.
Sao tôi không cô biết nấu cơm nhỉ? Giọng Hoắc Chu mang theo sự hoài nghi rõ rệt.
Suốt năm năm qua, số lần Thẩm Vãn bếp chỉ trên đầu ngón tay.
Hoắc Tiểu Xuyên lập tức giơ bàn tay nhỏ bé lên chứng cho mẹleech_txt_ngu: Ba ơi, mẹ nấu cho với mì, thơm lắm ạ!
Con trai đã nói , Hoắc Trầm Chu cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói thêm gì nữa.
nắm tay thành quyền đặt lên môi ho vài tiếng, xuống cổ họng đang rát: thịtbot_an_cap tôi có để ít ngăn kéo phòng , cô lấy mà dùng.
Thẩm Vãn gật đầu ý đã biết, Đổng Kiến Lâm thấy không cònleech_txt_ngu việc nữa, bènvi_pham_ban_quyen gọi Thẩm Vãn vào văn phòng mình.
Thẩm Vãn liếcbot_an_cap mắt đã bộ kim châm và sơ đồ huyệt vị trên bàn, không nhịn được nhướng mày: Đổng viện trưởng, ông đang tự học châm cứu à?
Lâm hơi ngùng xoa tay: thấy kỹleech_txt_ngu thuật châm cứu cô rất đặc biệt nên tôi tựvi_pham_ban_quyen mình tìmvi_pham_ban_quyen hiểu chút.
Thẩm Vãn tò mò : trưởng, ông bác khoa mà, lại hứng thú với Trung y như vậy?
Kiến Lâm sợ Thẩm Vãn lầm, giải thích: Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ đơn thuần thấy Trung y thật thần kỳ. Cô yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ khôngvi_pham_ban_quyen tiết lộ châm pháp cô ra ngoài đâu, chỉ là tự mình mày mò cho vui, bìnhvi_pham_ban_quyen thường chính mình ra thử nghiệm thôi.
Thẩm Vãn không được : sao, tôi không sợ người khác học châm pháp củaleech_txt_ngu mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô chỉ tay vào sơ đồ huyệt trên bàn: Nhưng ông cứ nửabot_an_cap hiểu nửa không thế này thì tốt nhất đừngleech_txt_ngu châm lung tung nhé, nếu không dễ tự châm mình liệt nửa đấy.
Gương mặt của Đổng Kiến Lâm : Nghiêm trọng thế sao?
Thẩm Vãn lại chuyệnleech_txt_ngu Đổng Kiến Lâm mộtvi_pham_ban_quyen lúc về kiến thức Trung y cơ bản, khiến Kiếnbot_an_cap nghe tới cả người, saubot_an_cap đóleech_txt_ngu cô mới đứng dậy cáo từ. Vừa khỏi văn , cô đã thấy một bóng dáng quen thuộc ở lang.
Tô Cầm San đang ôm bình giữ nhiệt nói chuyện với Cố , giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói dịu dàng như nước: A , em đặc biệt canh cho anh, anh tranh thủ lúc nóng uống một ít đi.
Cố đầubot_an_cap: Cầm , giờ anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có thời gian, lát nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh uống sau.
Tô Cầm San lại không chịu bỏ qua, nịu: Canh này em hầm tận hai tiếng đồng hồ đấy, anh sự không nếm thử chút sao? Cô tủi thân bĩu môi.
Cốbot_an_cap Chiến nhìn ngó xung quanh, thấy không có ai chú ý, lúc này mới nhận lấy bình giữ nhiệt: thì uống một chút.
người ngồi xuống ghế dài ở hành lang.
Chiến vặn nắp bình giữ , hương thơm đậmbot_an_cap đà lập lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỏa.
Anh hít một hơi thật : Chính là mùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị nàybot_an_cap! Cầmvi_pham_ban_quyen San, tay nghề của vẫn như vậy.
San mím môi cười thẹnvi_pham_ban_quyen : Biết thích uống nên em vừa thu dọn hành lý xong là hầm cho anh .
Cố Chiến vừa bưng bình giữ nhiệt định , Tô Cầm San đột nhiên khẽ nói: A Chiến, nghe nói Hoắc đoàn trưởng bị thương nặng, canh này em hầm nhiều, haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cũng để anh ấy thử một chút cho bồi bổ cơbot_an_cap ?
của Cố Chiến khựng lại, vẻ mặt lộ rõ sự ngần ngại: Chuyện này
Thẩm Vãn đứng ở góc , đáy mắt lóe lên một tia giễu cợt. Quả , vị nữ chính này nóng lòng muốn tới nghe ngóng tình hình của Hoắc Trầm Chu rồi.
Cầm , Cố Chiến đặt giữbot_an_cap nhiệt xuống, giọng trở nên nghiêm túc: Đoàn trưởng hiện tạileech_txt_ngu cần tĩnh dưỡng, anh ấy mới ngủ, chúng ta đừng làm phiền anh ấy hơn.
Tô Cầm Sanvi_pham_ban_quyen sợ Cố Chiến nghĩleech_txt_ngu nhiều, lập tức ngoan ngoãn gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Trước đây xem thư thấy anh nhắc đến đoàn trưởng lần như vậy, em chỉ muốn xem thử người nào có thể khiến anh trung thành tận tâm đến thế.
Cố Chiến cười ha hả đầy chất: Đoàn trưởng từng cứu mạng anh, anh tận tâm với anh ấy là lẽ đương nhiên. Anh ngửa cổ húp một ngụm canh , tùynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng mu bàn tay lau miệng, Đúng rồi Cầm San, không phải dạo trước em viết thư nói mẹ em khôngleech_txt_ngu đồng ý chuyện hôn sự của hai mình sao? Sao tự nhiên giờ lại đồng ý rồi?
Cầm San nhìn động tác thô của anh, mắt xẹt qua một tia miệt khó ra. khẽ vào vai Cố Chiến: Cái đồ ngốc này, còn vìleech_txt_ngu chuyện gì nữa, chắc chắn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do em cầu xin rồi.
Cố Chiến dịu dàng xoa mặtbot_an_cap Tô Cầm San: Cảm ơn em, Cầm Sanbot_an_cap, đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa đến bộ đội tìm anh.
Tô Cầm San thuận vào lòng anh: Anh Chiến, khi nào chúng ta mới kết hôn ?
Cố Chiến có chút khó xử: Bây vẫn bình phục, chuyện của chúng ta chắc phải gác lại một thời gian. Đoạn thời giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này em cứ yên tâm ở lại tập thể quân nhân đi.
Dạ được. Cầm San gượng ép nở một cười.
Lúc , Cố Chiến liếc thấy Thẩm Vãn, vàng đứng dậy: Tẩu tử, về ?
Thẩm Vãn cười nhẹvi_pham_ban_quyen: Ừ.
Chiến vội vặnleech_txt_ngu chặt nắp cặp lồng đặt một bên: Để tôi đi gọi Xuyên, thằng bé cứ túc trực bên trưởng suốt.
Khôngvi_pham_ban_quyen cần đâu, Thẩm Vãn tay, Tiểu Xuyênleech_txt_ngu muốn ở bên bố nó thêm một lát, buổi về nhà là được.
Cố Chiến gật đầu: Vâng, vậyleech_txt_ngu buổi tối đích sẽ đưa thằng .
Tô Cầm San đứng bên cạnh để lộ nụ cười ngọt ngào, chủ động hỏi Thẩm Vãn: Đồng chíleech_txt_ngu Thẩm, gặp nhau rồibot_an_cap.
Chiến có chút kinh ngạc: Hai người đã gặp nhau rồi à? Tẩu tử, để tôi giới thiệu, đây là đốileech_txt_ngu tôi, Tô Cầm San.
Thẩm Vãn thản nhiên đầu: Sáng có gặp rồi.
Ánh mắt côvi_pham_ban_quyen qua khuôn mặt Tô , rằng không mấy thiện cảm với kiểu phụ nữ ra vẻ này, nhưng chỉ cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta không trò, chung sống Cố Chiến thì cô chẳng buồn quản.
Vậy hai người cứ trò chuyện, tôi về trước . Thẩm Vãn nói xong liền quay người đibot_an_cap ra khỏi bệnh viện.
Chờ Vãn đi xa, Tô Cầm San lập tức Cố Chiến ngồi xuống, thấp giọng nói: Anh Chiến, em nghe các chị dâu khác trong đại nói Vãn này không phải người tốt lành gì, Hoắc đoàn trưởng sắp ly hôn với cô ta rồi.
Cố nhíu mày: Cầm San, em bớt nghe mấy lời đó đi. Hơn , hôm qua nếu nhờ tẩu tử cứu chữa kịp thời thì chân của Đoàn trưởng đã không giữ được rồi, dù thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào đi , chị ấy cũngvi_pham_ban_quyen có ơn chúng ta.
Nhưng mà Tô San còn muốn nói gì đó đã bị Cố Chiến .
Được rồi, Cố hiếmvi_pham_ban_quyen khi nghiêm mặt, Chuyện nhà trưởng chúng tavi_pham_ban_quyen đừng xen vào. Em mớibot_an_cap ổn định chỗ , có gì cần mua cứ mua, đừng có nghĩ đến tiết kiệm tiền cho .
Tô Cầm San ánh mắt cong cong đáp lời.
nhà, việc đầu tiênvi_pham_ban_quyen Thẩm làm chui vào phòng ngủ, quỳ bên cạnh mép giường sưởi lùng sụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm kiếm.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lật khăn trải bànvi_pham_ban_quyen lên, dưới ngăn kéo lấy ra một chiếc phong bì bằng giấy xi căng phồng.
Thẩm Vãn đổ vật trong bì ra .
Một xấp tiền chỉnh rơi ra, có đủ loại phiếu: phiếu thịt, phiếu vải, phiếu lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực, thậm chí còn có mấy tờ phiếu công nghiệp hiếm lạ.
Cô cẩn thận hai lần trăm mươi lăm sáu hào, không thiếu mộtvi_pham_ban_quyen xu.
Chậc, Thẩm Vãn không tặc lưỡi, Người đàn ông này thật .
Phải rằng nguyên chủ từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chiến tích tiêu xài sạch ba nghìn đồng trong , vậy Hoắc Trầm Chu vẫn để nhiều tiền như vậy ở giao cho cô quản.
Cô rút ra hai phiếu thịt và hai mươi đồng tiền tiêu vặt, phần còn lại gói lại như cũ rồi vào ngăn kéo.
Thẩm Vãn cầm phiếu thịt sang bên cạnh tìm Triệu Yến, đứng giữa sân gọi hai tiếng: Chị Triệu? Chị Triệu ơi?
Ôi em gái đấy à, ló đầu khỏi cửa sổ, Đi bệnh việnvi_pham_ban_quyen về rồi đấy hả? Mau vào nhàvi_pham_ban_quyen, mau vào nhà đi! Chị nhiệt tình tay.
Thẩm Vãnbot_an_cap bấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ mới vào nhàleech_txt_ngu, nhận ra cấu trúc căn tương tự nhà mình, đều có haibot_an_cap phòng ngủleech_txt_ngu đi một phòng tắm và bếp nhỏ.
Triệu Hiểu Yến đang nhào bột : Em thật đúng lúc! Chị đang định gói bánh chẻo đây, hai chị mình cùng làm! Nếu em không biết, chị dạy chobot_an_cap!
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vãn lấy phiếu thịt ra Triệu Yến: Đây là thịt sáng nay mượn của chị, đa tạ chị nhiều.
Triệu Hiểu Yến tùy phiếu thịt vào túi tạp dề: Kháchvi_pham_ban_quyen khí thế làm gì, chị cũng vội .
Thời buổi này nhà cũng chẳng dư gì, Thẩm Vãn nghiêm nói, Em chỉ muốn trả chị sớm một chút.
nàyleech_txt_ngu khiến lòng Triệu Hiểu Yến ấm áp hẳn lên, ánh mắt nhìn Vãn càng gần : em rửa tay đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mình gói bánh .
Dạ. Thẩm Vãn đáp một tiếng, chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà lấy thịt ba chỉ và bột mì mua sángvi_pham_ban_quyen nay sang.
Cô đặt thịt lên , cầm dao phay lên băm xuống nghe đùng đùng.
dao chóng lên xuống trênbot_an_cap miếng thịt, chẳng mấy chốc nhân thịt đã trở nên mịn đều.
Việc này nếu ở hiện đại, máy xay thịt chỉ cần một phút là xong, giờ toàn dựa thủ công, đúng có chút .
Thẩm lại bắt đầu nhào bột, thêm nước, nhào nặn, ủ , bột dần trở nên láng mịn mềm .
Triệu Yến vốn còn cô không biếtbot_an_cap làm, giờ nhìn tư thế này, thấy còn chẳng kém !
Triệu Hiểu Yến từ trong vại dưa muốibot_an_cap vớt hai câyvi_pham_ban_quyen cải , băm nhỏ trộn nhân .
Chẳng bao lâu , hai người đã gói chục chiếc bánh chẻo trông những thỏi , xếp ngaybot_an_cap trênleech_txt_ngu .
Thẩm Vãn bưng phần bánh mình gói về nhà, rồi đem phần thịt còn lại bỏ vào tủ thiên nhiên ở sân một chiếc vại lớn chôn nửa dưới đất.
đôngvi_pham_ban_quyen ở Đông , trời chính phòng lạnh tốt nhất, độ âm hai ba mươi độ, thịt cá để ởvi_pham_ban_quyen nơi khuất nắng có thể bảo quản được nhiều ngày.
Gói xong bánh chẻo, Vãn cuối cùng cũng rảnh tay bắt kỹ lưỡng cho Triệu Hiểu Yến.
Triệu Hiểu Yến lo ngồi trước bàn, rời Thẩm , chị cảm giác tim mình đập nhanh như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.
Thẩm Vãn rũ mắt tĩnh tâm, ba ngón tay vàng lên cổ tay Triệu Hiểu Yến.
Triệu Hiểu Yến thấy không nói gì, được nuốt nước miếng: Em gái, thế nào rồi? thực sự không được chị cũng không em đâu.
Thẩm Vãn thubot_an_cap tay lại, nở nụ cười rạng rỡ: Trị được. Cô lấy giấy bút ra, kê cho chị một phươngleech_txt_ngu thuốc, chị và anh nhà thử chỗ nào mua được dược liệu, điều thuốc Bắc đắng, chắc phải chịu mộtbot_an_cap chút rồi.
Vành mắt Triệu Hiểu Yến hoenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay lập tức: Đạo lývi_pham_ban_quyen thuốc đắng dã tật chị hiểu ! Em cứ việc kê đơn, dù là hoàng liên chị cũng uống!
Ngòileech_txt_ngu bút của Thẩm Vãn không ngừng lại, chữ thanh tú trải dài trên mặt giấy: Đương quy, Xuyên khung, Thục , Bạch thược
Triệu, Cô vừa viết vừa giải thích, Chị làvi_pham_ban_quyen do tử cung lạnh nên khó mang thai, cần phải ôn kinh tán , điều lýbot_an_cap xung nhâm. Em kê trước bảy , uống hết rồi xem hiệu quả thế nào.
Triệu Hiểu Yến đãbot_an_cap không chờ nổi muốn đợi chồng về để kể cho anh nghe tin đại hỷ này.
Thẩm kê đơn xong liền đi , trước khi , Yếnbot_an_cap nhất quyết nhét vào tay cô một túi đông: Ngọt lắm, em mang về nếm đi!
Thẩm Vãn tònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mò quan sát những quả lê thuibot_an_cap này, ở hiện đại côbot_an_cap đúng là từngleech_txt_ngu ăn đặc sảnvi_pham_ban_quyen Đông Bắc này bao giờ, nhưng nghe nói rất ngon.
Về đến nhàvi_pham_ban_quyen, Thẩm Vãn làm theo cách Triệu Hiểu Yến , đem lê bỏ vào chậu nước lạnh để xả đông, chẳng mấy chốc, bên ngoài quả lê đã kết lại một lớp vỏ băng trong . Thẩm Vãn một quả ra, nhàng bóc lớp băng mỏng, phần thịt lê trong đã chuyển màu nâu , cẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thận cắn một miếng nước mát lạnh, ngọt thanh tức thì bùng nổ trong khoang miệng, theo hương lên men đặc , phần thịt quả mềm mại tan ngay đầu lưỡi.
Hương vị này còn sảng khoái hơn bất kỳ loại ở thời đại! Thẩm lập tức yêu thích hương vị , ăn liền một lúc quả.
Gần đến cơm tối, Thẩm nhìn cảo, nhớ tới lời Triệu nói Hoắc Trầm Chu thích ăn nhân thịt lợn dưa cải, cô do dự một rồi vẫn luộc thêm một ít. Cô ăn bụng , số lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cho vào cơm, bụng mang đến cho Trầm Chu.
cẩn thận hộp cơm một chiếc túi vải bông dày để cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể giữ lâu hơn một chút.
sắp đến bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện, trên trời đột phất những bông tuyết nhỏ. Thẩm Vãn không quàng khăn nên cảm thấy cổ hơi lạnh. Đợi khi bệnhbot_an_cap viện, trên vai và tóc đã dính đầy những hạt tuyết trắng xóa.
Hoắc Trầmvi_pham_ban_quyen Chu đang giường bệnh thấy người đến, đồng tử chợt co rụt lại: Saobot_an_cap cô lại tới đây?
Hoắc Tiểuvi_pham_ban_quyen Xuyên reo hò một tiếng rồi tới: Mẹ! Mẹ đến đón con ạ?
Thẩm cúi người véo nhẹ vào cái má nhỏ của cậu bé: Đúng vậy.
Hoắc Trầm Chu cau mày: Chẳng phải đã nói Cố sẽ đưa Tiểu Xuyên về sao? Bên ngoài vẫn đang tuyết đấy.
Thẩm Vãn lười phí lời với anh, trực tiếp quăng hộp cơm giường. Hoắc Trầmvi_pham_ban_quyen Chu bản năng định đưa đón , nhưng lại bị lớp băng gạc trên hạn chế, chỉ thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trơ nhìn hộp rơi xuống chăn.
Chậc, Thẩm nhịn không được đảo mắt một cái, Quên mất anh bây giờ không thọt mà tay cũng .
Sắc mặt Hoắc Trầm Chu tức thì đen như nhọ nồi, anh nghiếnvi_pham_ban_quyen răng nghiếnvi_pham_ban_quyen lợi dùngvi_pham_ban_quyen bàn tay đầy gạcbot_an_cap vươn tới chỗ cơmvi_pham_ban_quyen. Ừm, nỗ lực, là không chạm tới được mà thôi.
Thẩm Vãn sợ thương của anh bục ravi_pham_ban_quyen, vỗ vỗ vai Tiểu Xuyên, cậu bé lập hiểu ý mẹ, chủ động chạy lại hộp cơm. Mùi hương hổi ngay lập tức lan tỏa khắp phòng bệnh.
Hoắc Trầm Chu chằm những chiếc sủi cảo trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻo, mập trong hộp: Cô gói àleech_txt_ngu?
Thẩm thản nhiên đầu: Đúng vậy, chị Triệu nói anh thích ăn nhân dưa cải thịt lợn nên tôibot_an_cap gói ít.
Hoắc Trầm Chu dĩ không có cảm giác thèm ăn, nhưng ngửi mùi hương này, hiểu lại cảmleech_txt_ngu thấy hơi đói.
Hoắc Tiểuvi_pham_ban_quyen Xuyên đã cầm đũa lên, cẩn thận chiếc sủi đưa bên miệngleech_txt_ngu ba: ơi, ba nếm thửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sủi cảo mẹ đi!
Trầmbot_an_cap Chu ngoan miệng, sủi cảo mỏng, nhân đặn, vị giòn sần sật hòa quyện hoàn hảo với vị béo ngậy của thịt lợn, đến lạ lùng.
Thế nào ? Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Xuyên mong đợi hỏi.
Cũng được. Hoắc Trầm Chu buông lời nhận cứng nhắc.
Hai cha con đang ăn lành thì cửa phòng bệnh đột bị đẩy ra. Cố Chiến vừa căng muabot_an_cap cơm về, vừa bước vào đã hít hà: Thơm ! Tẩu tử, sao chị lại tới đây?
Ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu ta dừng lại trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộp cơm chỉ còn lại vài chiếc sủi cảoleech_txt_ngu: Đây là tẩu tử gói sao?
Hoắc Xuyên tự ưỡnbot_an_cap ngực : Chú Cố, sủi mẹ cháu gói lắm ạ.
Cố Chiến không được trêu chọc: Đoàn trưởng, không phải anh anhbot_an_cap không có hứng uống sao? Tôi thấy đống cảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này anh ăn lành bot_an_cap!
Vừa lời, mặt Hoắc Trầm Chu kịt lại: Cố , nếu có việc gì làm thì đi tuần núi đi.
Cố Chiến vội vàng cười xòa: Đoàn trưởng tôi sai rồi! Anh chỉ là không có hứng ăn cơm căngbot_an_cap tin thôi. tử, hay là ngày mai chị lại tới cơm choleech_txt_ngu đoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng đi, cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác anh ấy khá thích ăn sủi cảo này đấy.
Lời này càng càng quá trớn, sắc mặt Hoắc Trầm Chu càng thêm khó coi, anh hít nhẹ một hơi, sự bực bội trong lòng xuống.
Thẩm Vãn đột nhiên hắt xì mộtleech_txt_ngu cái, đầu mũi hơivi_pham_ban_quyen đỏ, rõ ràng là vừa rồi đi tuyết nên bị nhiễm lạnh.
Hoắc Trầm Chu chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý thấy: Cô đưa Tiểu Xuyên về đi, ở đây có Chiến là được rồi.
Thẩm dụi mũi, vừa định chuyện lại không nhịn được xì thêm cái nữa.
Cố Chiến cũng vội vàng phụleech_txt_ngu họa: Đúng đúng, tẩu tử chị nghỉleech_txt_ngu ngơi đi, đoàn trưởng ở đây có tôi lo!
Vãn cầm hộp cơm vừa định đi, Hoắc Trầm Chu đột nhiên gọi cô lại: Chờ đã.
Thẩm Vãn hoặc quay đầu lại, thấy Hoắc Trầm Chu hơi mất tự nhiên ho nhẹ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếngbot_an_cap: Cô quàng khănleech_txt_ngu vào đi.
Theo ánh của nhìn sang, trên chiếc ghế cạnh bệnh vắt một chiếc khăn màu xám đậm.
Thẩm Vãn cũng không nghĩ nhiều, phóng cầm lấy khăn quàng lên cổ, hơi thở trên khăn mang theo hương gỗ thông đặc trưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên người Hoắc Trầm Chu, còn lẫn chút mùi thuốc lá nhàn nhạt. Cô vốn luônbot_an_cap nhạy cảm với mùi thuốc, trong lòng không khỏi ngạc : Chẳng lẽ Hoắcvi_pham_ban_quyen Trầm Chu còn hút thuốc sao?
Nghĩ lại thì, cáivi_pham_ban_quyen cách phá của nguyên chủ, người đàn này chắc là sầu đến mức chỉ biết hút thuốc giải khuây.
Cảm ơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Thẩm Vãn mỉm cười cảm ơn, thuận tay thêm mộtleech_txt_ngu vòng, che đi đôi đang ửng đỏ của mình.
Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vãn vừa bước rabot_an_cap phòng vài bước thì thấy một ngườivi_pham_ban_quyen nhà bệnh nhân bưng bô đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vềleech_txt_ngu phía nhà vệ . Cô đột ngột dừng bước, việc Hoắc Trầm Chu hiện đi đứng không tiện, tay lại còn quấn băng gạc.
Cô xoay quay lại phòng bệnh, thò đầu vào hỏi: Hoắc đoàn trưởng
Trầm Chuleech_txt_ngu nghe tiếng đầu lên: Còn chuyện gì nữa?
Thẩm Vãn mặtleech_txt_ngu chân thành: Hay làbot_an_cap giúp anh cái nhé? Anh này chắc là khá bất tiện.
Phòng bệnh lặng đến có thể nghe thấy tiếng kimvi_pham_ban_quyen rơi. Cốbot_an_cap Chiến nhịn cười đến đỏ cả mặt, vai bần bật.
Sắc mặt Hoắc Trầm Chu chuyển từ đỏ sangvi_pham_ban_quyen xanh rồi lại sang đen, cuối cùng từ kẽ răng nặn một câu: Không .
Thật sự không cầnvi_pham_ban_quyen sao? Thẩm Vãn chớp mắt.
Thái dương Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trầm Chu giật liên hồi, nghiến răng lặpleech_txt_ngu lại: Không cần.
Vãn nhún vai vô tư: Được rồi, dùng thì nhớ bảo tôi. Nói xong liền dắt Tiểu rời khỏi phòng bệnh.
Đợi người đi thật rồi, Hoắc cuối cùng mới thở phào một hơi, gối. Anh nhìn Chiến đang đó trộm, giọng nói lạnh lẽo: Cố Chiến.
Có! Cố Chiến phản xạ có điều kiện đứng thẳng người.
Chẳng phải cậu tự nguyện xin đi bảo vệ Thẩm Vãn lên núi sao? Hoắc Trầm Chu thong nói, Tôi cậu khá thích lên , vậy thì công núi sau giao cho cậu. Mỗi ngày sáng tối hai lầnleech_txt_ngu, duy trong nửa tháng.
Nụ cười trên mặt Cố Chiến lập tức đông cứng: Đoàn
Sao, có ý kiến gì? Hoắc Trầm Chu nheo mắt.
Cố Chiến khóc dởvi_pham_ban_quyen cười: Không không có ạ.
Nửa đêm, Hoắc Trầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu nhìn chằm chằm trần nhà, mãi mới ngủ .
Trong mơ.
Thẩm Vãn mặc chiếc mi trắng mỏng manh, mái tóc đen ướt đẫm trênvi_pham_ban_quyen vai, giọt men theo xương quai xanh tinh chảy vào cổ áo. Côvi_pham_ban_quyen chân trần từng bước đi về phía anh.
Trầm Chu Thẩm trong mơ gọi anh, giọng nói mềm vừa ngọt, khác hẳn với dáng vẻ ngày thường.
Cô đưaleech_txt_ngu tay chạm má anh, chân từ từ tiến lại gần
Hoắc Trầm Chu thở dốc, bừng tỉnh giấc , giác khác lạ dưới chăn anh bực bội. Tại sao lại mơ thấy giấc như thế, mà khuôn mặt trong mơ lại còn Thẩm .
cảm thấy mình điên rồi.
Sáng sớm hôm , Thẩm Vãn đã dậy, cô điều chỉnh giờ sinh hoạt của mình. Dẫu sao ở thời này cũng có điệnbot_an_cap thoại để giải trí, cô ngủ rất ban cũng tỉnh dậy từ sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. cầm chổi dọn tuyết đọng trong sân, bất chợt thấy một đàn lực lưỡng nhàvi_pham_ban_quyen bên cạnh. Người đó chừng ba mươi tuổi, khuôn mặt chữ điềnleech_txt_ngu bị gió lạnh đến đỏ bừng, dưới hàng chân màyleech_txt_ngu rậm là đôi mắt đầy thần , chiếc áo khoác quân phục khoác hờ trên vai, nhìn qua là ngay một người đàn ông Đông Bắc điển hình.
Trương buổi sáng lành! Thẩm Vãn đoán anh ta chính là Trương Đức Chí, chồng của Triệu Yến, liềnbot_an_cap mỉm cười chào hỏi.
Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đức đánh giá Thẩm Vãn một lượt trên dưới, rồi thô thanh hỏi: là vợ của Trầm Chu đó hả?
Đúng . Thẩm Vãn thản nhiên gật đầu.
Trương Chí sụt sịt mũi, anh ta đã sớm tin Thẩm Vãn cứuleech_txt_ngu mạng Hoắc Trầm Chu, tối qua lại nghe vợ lải nhải cả đêm việc Thẩm Vãn kê cho cô ấyvi_pham_ban_quyen đơn thuốc có thể giúp mang thai. Tuy còn nửa nửa ngờ, thôi có bệnh vái tứ phương.
Hiểu Yến cứ khen cô mãi, bảo y thuật cao minh, người cũng dễ gần.
Vãn cười cười: Triệu đề quáleech_txt_ngu. quét xong lớp tuyết cuối , Anhvi_pham_ban_quyen Trương, nhớ nhắc chị Triệu uống thuốc đúng giờ, có phản ứng gì thì báo cho tôi ngay nhé.
Trương Đức Chí gật thật mạnh, trên khuôn mặt ngăm đen lộ ra một tia ý cười: Vậy đa tạ cô. Nếu mà thai được thật, cô là đại ân nhân của !
Không dám, không dám.
Trương Đức Chí nhìn hồ đeo tay: Tôi còn phải gấp rút đến tập dẫn tân binh tập thể dục buổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng, đi trước đây đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí Thẩm!
Anh ta sải bước dài đi về phía thao trường.
Thẩm Vãn định quay vào nhà, nhưng dư quang lại thoáng thấy Lý Lệ đối đang trừng mắt mình với mặt chán ghét. Thẩm Vãn chẳng thèmbot_an_cap bố thí cho mụ lấy một ánh mắtvi_pham_ban_quyen, trựcleech_txt_ngu tiếp xoay người vào nhà, tiếng cửa đóng rầm một cái.
Sauleech_txt_ngu khi Hoắc Tiểu Xuyên ngủ dậy muốn đi vệ sinh, Thẩm Vãn nhà sinh công đại viện, về mất chưa đầy năm nênleech_txt_ngu yên tâm để bé đi một mình. Nhưng tới mười lăm phút vẫn chưa con về.
Chân mày Thẩm Vãn lại, cô hiểu Xuyên, trẻ từ trướcleech_txt_ngu đến nay vốn hiểu chuyện, tuyệt đối không chạyleech_txt_ngu nhảy lung tung. Cô vừaleech_txt_ngu nhấc chân định ra ngoài tìm thấy Hoắc Tiểu Xuyên đỏ mắt trở về, ống quầnvi_pham_ban_quyen dính đầy bùn đất tuyết tan, người run cầm cập vì .
Thẩm Vãn vội vàng kéo Hoắc đến sưởi, dùng nhẹ nhàng lớp tuyết trên quần cậu bé. Hoắc Tiểu Xuyên hơi liên tục ba cái, khuôn nhỏbot_an_cap nhắn lạnh đến trắng bệch.
Sao thế này? Con bị ngã à? Thẩm Vãn dịu hỏi.
Hoắc Tiểu Xuyên cúi đầu không nói, nướcbot_an_cap mắt chực trào trong hốc mắt, bộ dạngvi_pham_ban_quyen như sắp khóc đến . Ánh mắt Thẩm đanh lại, giọng trầm xuống: Có người nạt con?
Hoắcbot_an_cap Tiểu Xuyên nức lờibot_an_cap: Lúc nãy đi vệ sinh, có một anh không con vàobot_an_cap, anh ấy nói mẹ làvi_pham_ban_quyen hồ lybot_an_cap tinh, chuyênvi_pham_ban_quyen đến bộ đội để quyến rũ người . Con luận với anh ấy, thế là ấy đẩy ngã rồi chạy .
Thẩm Vãn lạnh lùng hỏi: Có nhìn rõ là con nhà ai khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Hoắc Tiểu Xuyên gật đầu: Chính là đốibot_an_cap diện .
Đối diện chính nhà .
Trong lòng Thẩm Vãn ngọn lửa giận, trẻ làm saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói những như vậy? Chắc chắn là Lý Lệ lê đôi mách ở nhà, bị đứa học theo!
Đầu tiên cô thay quần áo sạch cho Hoắc Tiểu , sau đó nắm lấy tay cậu bé: Đi, dẫn con đi đòi lại bằng.
Tiểu Xuyên nhìn dáng vẻ muốn đứng ra bảo vệ mình của , lại muốn . Trước đây dùvi_pham_ban_quyen cậu bé có bị nạt, mẹ cũngbot_an_cap chưavi_pham_ban_quyen bao giờ giúp lời, còn mắng cậu bé vô dụng. Hôm nay mẹ chủ động dẫn cậuleech_txt_ngu đi đòi công bằng, Hoắc Tiểu ngược lại còn sợ sẽleech_txt_ngu gây thêm rắc .
Mẹ ơi, hay là thôi ạ.
Thẩm Vãn xoa đầu cậu bé: Không thể bỏ qua được. Tiểu Xuyên nhớ kỹ, bị ta bắtvi_pham_ban_quyen thì phải dũng cảm đứng ra.
Hoắc Xuyên nắm chặt nắm đấm nhỏ, mắt dần nên định: Con biết , mẹ ơi!
Thẩmleech_txt_ngu mỉm cười hài lòng.
Hai con bước ra khỏi nhà, thấy Lý Lệ đang cắn hạt , nói chuyện rôm rả mấy vợ nhân khác. Thấy Thẩm Vãn tới, mụ ta nháy mắt ra hiệu, mấy người kia lập tức cười rộ lên. Họ vốn tưởngvi_pham_ban_quyen Thẩm Vãn tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi chỗ khác, ngờ đâu lần này cô đi thẳng về phía này.
Lý Lệ một cái nhả vỏ hạt dưa ra, xéo Thẩm Vãn: Có việc gì?
Thẩm Vãn đứng trước mặt Lý Lệ, giọng nói thanh lãnh: Đồng chí , con trai chịbot_an_cap vừa đẩy Tiểu Xuyên ngã xuống đất, trên người thằng bé toàn là nướcleech_txt_ngu. Thêm nữa, nó còn bảo tôi là hồ , quyến rũ người khác trong bộ đội. muốn hỏi một chút, tôi quyến rũ ai khi nào? Chẳng lẽ tôi đến chồng mìnhbot_an_cap không được sao?
Lý Lệ ngẩn ra, ngay sau đó cứng miệng nói: Con trai tôi nóibot_an_cap đó khileech_txt_ngu nào? Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi khôngbot_an_cap ? Ai mà biết có phải người cố ý nói nhảm hay không.
Vương Hạoleech_txt_ngu nhà mụ thò đầu từ trong nhà, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt quỷ với Hoắcleech_txt_ngu Tiểu Xuyên.
Thẩm không kiêu ngạo cũng không tự tibot_an_cap: Vậy chị gọi connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai chị ra , chúng ta đối một chút.
Tôn Tú Chi, vợ của Trưởng phòng hậu Mạnhvi_pham_ban_quyen đứng cạnh nói : Đúng đấy Lý Lệ, gọi thằng nhà chị ra hỏi chút chẳng là rõ rồi sao?
Dưới chứng kiến của người, Lý Lệ đành phải cứng đầu gọi: Hạo! đây!
Vương Hạo miễn cưỡng lê bước ra, miệng còn lầm bầm: thế hả mẹ.
Thẩm Vãn mắt nhìn cậu bé tám chín tuổi mặt: Vừa nãy cháu đẩy Tiểu Xuyên cửa nhà vệ sinh không? Còn mắng cô hồ ly tinh?
Lý Lệ đứng sau lén véo trai một cái, ám chỉ nó đừngbot_an_cap nói thật, ai ngờ Vương Hạo lại là bỉnh, ưỡn cổ cách đầy lý lẽ: Cô chẳng phải là hồ tinh sao? Mẹ cháuvi_pham_ban_quyen bảo rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô có mặt nên đi quyến rũ người ta nơi!
Câm miệng! Lý vội vàng bịt miệng con trai lại.
Xung quanh lậpvi_pham_ban_quyen tức im phăng phắc, mấy chị ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác.
Nghevi_pham_ban_quyen thấybot_an_cap động động liền chạy đến xem náo , Cầm thấy thế lập tức tiến lên dàn xếp: Đồng chí Thẩmvi_pham_ban_quyen, này có lẽ hiểu lầm gì đó.
Giọng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta dịu dàng thắm thiết, tỏ vẻ chuyện: Trẻ con nói năng không , chị Lý chắc chắn không có ý đó đâu.
Lý Lệ thấy Tô Cầmvi_pham_ban_quyen San nói giúp mình, lập tức có thêm tự tin: Cầm San nói đúng đấy! Vẫnbot_an_cap dàng thiện lương, không giống một người, cứ nắm lấy lời nói vô tâm của đứa trẻ mà không buông!
Tô Cầm San vội vàng nháy mắt ra hiệu cho ta đừng nói nữa.
Thẩm không mà cười: Nói như vậy, hóa ra là lỗi của tôi? Là tôi hòi sao?
một tiếng: Tôi đâu có nói .
thì bảo Vương Hạo xin con trai tôi. Khuôn mặtleech_txt_ngu Vãn lạnh tiền.
Lý Lệ lập tứcbot_an_cap xù lông: Hê, con trai việc gì phải xin lỗi? Trẻ con đùabot_an_cap nghịch nhau là chuyện bình thường!
Thẩm Vãn cười lạnh một tiếng: Được, xin lỗi chứ gì?
Lý Lệbot_an_cap đắc ý hếchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cằm lên: Không xin lỗi đấy! làm gì tôi?
Lời vừa dứt, Vãn đột tay một cái
Á! Vương Hạo khôngbot_an_cap kịpbot_an_cap đề phòng, cả người ngã nhào đống tuyết lớn bên cạnh, chỉ lại hai cái chân đạp loạn xạ.
Vãn! Cô điên rồi ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?! Lý Lệ hét toáng lên rồi lao tới kéobot_an_cap con ra.
Những chị vợ quân nhân đứng xem xung quanh đều ngây ra, ngay cả Tô Cầm San cũng đứng hìnhleech_txt_ngu. Không ai được Thẩm Vãn trông có vẻ nhu mì, trầm lặng mà khi ra lại dứt khoát và gọn gàng đến .
Tiểu trợn tròn , cái miệngleech_txt_ngu nhỏ há ra thật to, mẹ thật lợi hại. Tôn Túleech_txt_ngu khóe miệng khẽ giật một cái, quay mặt đi chỗbot_an_cap khác.
Giờ thìleech_txt_ngu nhau nhé. Thẩm Vãn vỗ vỗ tay.
Lệ vất vảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm mới được con trai từ trong đống tuyết ra, Hạo hắt xì liên tiếp bốn năm cái: Mẹvi_pham_ban_quyen, lạnh, lạnh quá, tuyếtbot_an_cap chui vào cổ con rồileech_txt_ngu.
Lệ người, hổ xông tới định túm tócbot_an_cap Thẩm Vãn: Tôi liều mạngleech_txt_ngu với cô!
Tô Cầm San vội vàng ngăn bà ta lạibot_an_cap: Chị Lý, bớt giận đi.
Thẩm , đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy cho tôi! Lý Lệ dậm chân gào thét, Tôi sẽbot_an_cap tìm chính ủy cáo trạng, tôi sẽ lên ban chính trị tố cáo cô!
Vãn khoanh tay trước ngựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng thèm để tâm: đi, đi cho rảnh. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ tay vào Vương Hạo đang run cầm cập, Dẫn cả con trai chị theo nữa, kẻo lát nữa quần áo khô mất.
xót xa kéo con trai về nhà quần áo, miệng không ngừng chửi rủa.
Tô Cầm San bày ra vẻ mặtvi_pham_ban_quyen tốt: Đồng chí , đây mâu thuẫn giữa con trẻ, cô làm thế này, sau trưởng Hoắc ở quân khó xử biết .
Thẩmleech_txt_ngu nghe mấy lời đạo giả này mà phát phiền, trực tiếp ngắt lời: chí Tô, lời này của cô nghe mới thú vị làm sao. Trẻ con hiểu chuyện có thể dạy, người lớn không hiểu chuyện đương cũng cần phải , hơn nữaleech_txt_ngu ngay từ đầu tôi chỉ yêuleech_txt_ngu cầu Vương lỗi, nó xin lỗi thì tôi để nó nếm thử cảm giác bị đẩy là nhưvi_pham_ban_quyen .
Tô Cầm San bị phản bác đến mức mũi bệch, lý nhí nói: Tôi cũngleech_txt_ngu chỉ muốn mọi người hòa thuận chút, sao đều là , đều là người một nhà. Cô ta vừa nói, hốc mắt lại đỏ hoe, nhưbot_an_cap uất ức lớn .
một nhà? Thẩm Vãnbot_an_cap cười mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếngvi_pham_ban_quyen, Có nhà ai dạy trẻ con mắng người khác hồ ly tinh không? đã thíchvi_pham_ban_quyen làm người hòa vậy, chileech_txt_ngu bằng đi khuyên chị Lý dạy dỗ lại cho tốt đi.
Chuyệnbot_an_cap Thẩmbot_an_cap Vãn hôm nay bùng như vậy nhanh lan truyền khắp quân đội.
Hoắc Trầm Chu tựa người giường bệnh, nhíu mày nghe Di Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm mắm dặm muối kể chuyện Thẩm Vãn đẩy con trai Vương chỉ đạo viên vào đống tuyếtbot_an_cap hôm nay.
Tâm trạngleech_txt_ngu anh chùng , chẳng lẽ cuộc vẫn không giả vờ được nữa sao?
Lâm Di Ninh vừa cho Hoắc Trầm Chu, lén quan sát biểu cảm anh: Trầm Chubot_an_cap, Thẩm Vãn làm vậybot_an_cap là đang tổn hại đến hình tượng của anh quân đội. này anh làmleech_txt_ngu sao phục chúng được? Những ngón thon dài củavi_pham_ban_quyen cô ta nhẹ nhàng tháo băng gạc, đểleech_txt_ngu lộ tay to xương xẩu của người đàn , anh ngàyvi_pham_ban_quyen maileech_txt_ngu thể tháovi_pham_ban_quyen băng được rồi, nhưng tạm thời chưa đụng nước.
Cảmbot_an_cap ơn. Hoắc Trầmvi_pham_ban_quyen Chu lạnh đáp lại.
Lâm Ninh nhìn đàn ông trước mặt, đang bị thương giấu được vẻ sảo, được mà đỏ mặt. Cô ngượng ngùng mím : Trầm , anh không cần khách sáo với em như vậy, năm đó nếu nhờ anh cứu em
Năm đó Lâm Di Ninh vừa mới đến quân độibot_an_cap danh thì gặp phải trận tuyết mười năm mới có một . Chiếcleech_txt_ngu xe Jeep cô ta ngồi bị trượt bánh trên tuyết, lao thẳng xuống hốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâu . Lúc đó Hoắc Trầmvi_pham_ban_quyen Chu đang dẫnbot_an_cap đội tập luyện trở về, từvi_pham_ban_quyen xa nhìn thấy tình hình nguy , không nói hai lờibot_an_cap liền mạo hiểm bão tuyết cuốn đi, dùng dây thừng ngang hông, mình xuống đáy hố.
Trong cái lạnh xương âm ba mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độ, dùng tay không đập vỡ cửavi_pham_ban_quyen kính , cõng Lâm Di Ninh đã lạnh đến mức bán hônvi_pham_ban_quyen mê lên . Từ đó về sau, Lâm Di Ninh thầmleech_txt_ngu trao trái tim cho vị đoàn trưởng đá này.
Hoắc Trầm Chu nhìn biểu thẹn thùng của Lâmvi_pham_ban_quyen Di Ninh, khẽ mày: Bác sĩ , tôi muốn ngơi rồi.
Di Ninh bấy giờ mới sực khỏi hồivi_pham_ban_quyen ức, lưu luyến đứng dậy: Được, vậy nghỉ ngơi cho , ra ngoài trước.
Cô ta vừa rời đi, Cố hùng hổ xông vào. Hoắc Trầm Chu , vừa vặn phải ánh mắtleech_txt_ngu chút chột dạ của Cố Chiến. Cố Chiến sờ sờ mũi, đây làbot_an_cap biểuleech_txt_ngu chính khi anh ta thấy chột .
Anh ta vừa nghe Cầm San kể chuyện chí Thẩm nạt trẻ con ở khu gia thuộc, tuy trongbot_an_cap lòng có chút nghi ngờ nhưng anh ta vẫn tinvi_pham_ban_quyen Tô Cầm San.
Cố ngập ngừng lên tiếng: Đoàn trưởng
Hoắc Chu liếc anh ta một cách chê bai: Chùi cho sạch rồi nói .
Cố Chiến vội vàng dùng mu bàn lauvi_pham_ban_quyen miệng, nãy Tô lạibot_an_cap mang cơm cho anh ta, nhất vui mừng nên anh ta đã ăn hơi nhiều.
Thẩm Vãn con trai Vương chỉleech_txt_ngu đạo viên? Hoắc Trầm Chu lạnh lùng hỏi.
Cố Chiến người: Đoàn trưởng, anh biết ? Nhưng có lẽ giữa có hiểu gì đó, lát tôi sẽ đi hỏi tẩu xem sao.
Ánh mắt Hoắc Trầm Chu lạnh: Chẳng phải không gọi cô ấy là tẩu tử ? gọi nữa thì đi tuần núi thêm một tháng.
ỉu xìu đáp: Rõ rồi ạ.
Triệu Yến vừa thuốc ở bệnh y học về thì nghe chuyện này. ứng bà là lo Thẩm Vãn bị bắt nạt, đặt thuốc xuống liền vội vàng chạy sang bên cạnh: Em gái, Lý Lệ không làm em chứ?
Thẩm Vãn đang ở trong bếp nấu gừng: Chị Triệu? Em không sao.
Triệu Hiểu Yến đánh giá cô một lượt, xác nhậnvi_pham_ban_quyen không chịu thiệt thòi gì mới thở nhõm: thì tốt! Cái loại đàn bà đanh đá như Lý là giỏi nhất trò lộn ăn vạ, em đừng chấp nhặt với chị ta.
Chị yên đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Thẩm Vãn khuấy canh gừng trong nồi, khóe miệng khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cong , Công bằng cần đòi, em đãvi_pham_ban_quyen đòi lại rồi.
Triệu Hiểu thấybot_an_cap cô đang nấu canh gừng: Em bịleech_txt_ngu cảm ?
Một chút thôi ạ, sẵn tiện nấu cho Tiểu Xuyên một , thằngvi_pham_ban_quyen lạnh.
Triệu Hiểu Yến bấy giờ mới nghe giọng Thẩmleech_txt_ngu mang theo tiếng mũi, bà xót xa lắc đầuleech_txt_ngu: Em gầy quá, lại mới đến Đông Bắc, chắc chắn là không thích được với thời tiết này.
Thẩm mỉm cười không để bụng: Chị Triệu, chị bốc thuốc về rồi à?
Triệu Hiểu Yến vỗ đùi: còn nữa! Vị bác sĩ đó còn đuổi theo hỏi ai là người kê đơn cho , bảo ông ấy chưa từngvi_pham_ban_quyen thuốc nào phối như vậy, chị nói là mộtleech_txt_ngu em gái của .
Thẩm Vãnbot_an_cap dặn kỹ lưỡng mấy câu: Thuốc này phải dùng ba bát nước thành một bát, sau lửa lớn đun sôi chuyển sang nhỏ liu riu. Tốt nhất là uống trước bữa ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nửa tiếng.
Được rồi emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái, chị rồi. Triệu Hiểu liên tục đầu.
Thuốc bắc đó khá đắng, có thể chuẩn bị sẵn ít đường phèn.
Triệu Hiểu Yến ngực: Yên tâm , chị không sợ đắng.
Trước bữa , trong sân nhà Triệu Yến tỏa ra một mùi thuốc bắc nặc, vị chát mang theo vài phần thanh hương của cỏ .
Lý Lệ ở đối diện phơi quần áo, ngửi thấy mùi liền không nhịn được mà lấy phẩy mũi: Triệuleech_txt_ngu Yến này bày trò gì vậy? Ám mùi chết đi được!
Mà lúc này Triệu Hiểu Yến đang rầu rĩ nhìn bát thuốc bắc đenbot_an_cap trên bàn. thuốc đặc nhưleech_txt_ngu mực, trên bề còn nổi một lớp bã thuốc nhỏ.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hít sâu một hơi, bịt mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tu một ngụm lớn
Oẹ Nước thuốc vừa vào , đắng xộc thẳng lên tận đầu, Hiểu Yến chút nữa là nôn ra. vội vàng chạy lục tung tủ tìm đường phèn, kết quả ngayvi_pham_ban_quyen cả một mẩubot_an_cap đường cũng thấy.
Triệuvi_pham_ban_quyen Hiểu Yến khổ sởleech_txt_ngu gõ cửa nhà Vãn.
Thẩm Vãn vừabot_an_cap mở cửa đã thấy mặt nhăn như mướp đắng của Triệu Hiểu Yến, không nhịn được mà phì cười thành tiếng.
Triệu Hiểu Yến vẻ mặtleech_txt_ngu tội nghiệp: Em gái à, đừng có cười chị nữa, cho chịleech_txt_ngu mượn ít đường được ? Thuốcbot_an_cap đó thật sự đắng quá!
Thẩm Vãn cười rồi nhường chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào nhà: Đã chịleech_txt_ngu chuẩn bị ít đường phènleech_txt_ngu rồi mà.
Triệu Hiểu Yến thở dài một : không ngờ nó lại đắng đến thế.
Thẩm Vãn lấy ra mấy viên kẹo sữa lần trướcleech_txt_ngu mua ở cửa hàng phục vụ, bốc một nắmbot_an_cap đưa cho chị: Ăn mau đi.
Triệu Hiểu Yến như được vàng, ngay một viên kẹo sữa nhét vào miệng, vị ngọt lịm xua tan cái đắng chát, bấy giờ chị mới thở phào nhẹ nhõm: Sống lại rồileech_txt_ngu!
Trước khi , Triệuleech_txt_ngu Hiểu Yến vỗ túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẹo: Em gái, đợi lần sau chị cửa hàng phục vụ mua rồi trả lại em nhé.
Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vãn xua tay: là mấy viên kẹo thôi, chị đừng khách sáo.
Tiễn Triệu Hiểu Yến xong, Thẩm Vãn nhìn lại sủi cảo còn thừa hôm qua, tới Cố Chiến nói Hoắc Trầm Chu rất ăn, quyết định luộc hết rồi mang đếnbot_an_cap cho anh.
Cô nhanh nhẹn nhóm lửaleech_txt_ngu nước, chuẩn bị thả sủi cảo vào nồi.
Xuyên ngồi xổm bên cạnh bếp , mặt nhắn được ánh lửa soi rọi đỏ bừng: Mẹ , đây nấu cho ba ạ?
Ừ. Thẩm Vãnvi_pham_ban_quyen đầu cậu bé, nữa chúng ănleech_txt_ngu cơm , cùng nhau mang đến bệnh được không?
Vâng ! Hoắc Tiểu vui vẻ gật .
Bây giờ cậubot_an_cap muốn ba và mẹ gặp nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật nhiều, hiện tại đã trở nên tốt vậybot_an_cap, biết đâu ba không ly hôn với mẹ nữa!
Trước khi ra khỏi nhà, quấn cho Hoắc Tiểu thật càng: khăn len quấn ba vòng, bôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo xuống kín tai, cả người trông như một bánh chưng tròn vo.
Về phần mình, cô trong tủ ra một chiếc quân màu lục của Hoắc Trầm Chu, hài lòng thử lên .
Kiểu áo khoác bông nhu này cũng từng thịnhvi_pham_ban_quyen hành một thời ở hiện đại, ưu điểm chính là chắn gió, ấm và rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bền .
Thẩm Vãn khoác áo lên người, ngay lập tức nhận được hơi ấm bao bọc.
Vạt áo rủ xuống tận mắt cá chân, dài quá nửa bàn tay, phần vai áo rộng càng làm tôn lên vóc dáng nhỏ , thanh tú của cô.
Vừa bước ra khỏibot_an_cap cửa, một cơn gió lạnh xương ập tới.
Thẩm Vãn theo bản năng kéo Hoắc Tiểu Xuyên lòng , lớp vải dày dặn của chiếc áo đại quân ngăn cách hẳn cái lạnh bên ngoài, khiến cô không cảm thán về tínhleech_txt_ngu thực dụng nó.
Thẩm Vãn mới đến bệnh viện được hai ngày, nhưng hầu hết nhân viên y tế ở đây đều đã biết cô.
Đặc cô y trẻ chịu đủ sự khó của Lâm Di Ninh, khi thấy cô đặc nhiệt tình.
Thẩm chí đến rồi ! Một cô y tá mỉm cười hỏivi_pham_ban_quyen, Hôm nay sắc mặt Hoắc đoàn trưởng hơnleech_txt_ngu nhiều rồi đấy.
đồng chí lại đến cơm cho Hoắc đoàn trưởng sao, thật là chu quá.
Thẩm Vãn tuy thắc mắc về sự nhiệt của họ, nhưng vẫn lịch sự gật đầu đáp lại. Khi đến phòng bệnh, vừa vặn chạm mặt Chiến đang canh gác ở .
Thẩm đồng chí! Cố Chiến rảo bước tiến lại , hạbot_an_cap thấp giọng nói: Đoàn có lẽ tâm trạng không được tốt , chú ývi_pham_ban_quyen một chút
Thẩm nhìnbot_an_cap anh ta với vẻ khó hiểu: Anh tâm trạng không tốt thì liênbot_an_cap quan gì tôi?
Nói xong, cô trực đẩy cửa bước vào.
Hoắc Trầm vốn dĩ đang lắng động tĩnh bên ngoài, nghe thấy Thẩm Vãn vào liền lập tức quay đầu sang hướng khác nhìn ra ngoài sổ.
Hoắc Tiểu Xuyên vui vẻ chạy bên giường bệnh: Ba ơi, mẹ lại luộc sủi cảo cho ba !
Lúc này Chu mới xoay đầu lại, khi ánh mắt rơi trên người Thẩm Vãn, anh khựng lại một chút: Cô không có quần áo mặc ?
Thẩm Vãn cúi chiếc áo đại quân trên người: Tôi chỉ đơn giản muốn mặc chiếc áobot_an_cap này thôi, vừabot_an_cap ấm vừa chắn gió lại sạch. Sao nào, tôi mặc không à?
Yếtvi_pham_ban_quyen hầu Hoắcleech_txt_ngu Trầm Chu chuyển độngbot_an_cap, anh lại không thốt được hai chữ đẹp mắt.
áo đại phổ thông khoác người nữ này mang một phong thái hoàn toàn biệt.
Phần cổbot_an_cap áo để lộ một đoạn trắng ngần, cổ tay áo khi xắn lên thấp thoáng cổ tay thanh mảnh, cònleech_txt_ngu có vòng lưng tôn lên rõ rệt
Điều này vô thức khiến anh nhớ tới mơ đêm qualeech_txt_ngu.
Tùy cô. Cuối cùng Trầm Chu chỉ ra được hai chữ đó.
Thẩm Vãn thấy người đàn ông này thật kỳ quặc, tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thất thường.
Nhưng cũng chẳng buồn quản xem ai chọc , hộp cơm lên bàn ngồi xuống chiếc bên cạnh nghỉ .
Hoắc Tiểuleech_txt_ngu đã thành thục mở hộp cơm , vẫn là mùi sủi cảo như hôm .
Chu lại vội ăn, anh dịuvi_pham_ban_quyen giọng nói: Tiểu Xuyên, ba mới ăn. Ngay sau đó, ánh sắc bén của anh chuyển sang Thẩm Vãn: Hôm nay cô đẩy connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai của chỉ đạo viên vào tuyết à?
Cố Chiến đứng ở góc phòng bệnh lập tức thót tim, chuyện gìleech_txt_ngu đến phải đến! thầm cầu Thẩm leech_txt_ngu thể xuống nước một , có đối đầu gay gắt với đoàn trưởng.
Vãn nhướng mày, giờ mới hiểu ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩa lời nói của Cố Chiến ngoài cửa khi nãy. Hóa ra người mách lẻo đến tận chỗ Trầm Chu sao?
Phải, Cô thản nhiên thừa nhận.
Nghe Thẩm Vãn chính miệng thừa nhận, trong lòng Hoắc Trầm Chu trào dâng một cảm xúc phức , có chút thất vọng, nhưng đồng cũng thấy nhẹ nhõm.
Ít nhất đã xác nhận được dáng ôn hòa trước đó của Vãn đúng là giả vờ.
Anh thu lại vẻ mặt, vừa mới ừleech_txt_ngu một tiếng thì đã nghe thấy Hoắc Tiểu Xuyên gấp giải thích: Ba ơi, ba đừng mẹ! Mẹ làm vậy là vìvi_pham_ban_quyen con!
Tim Hoắc Trầm Chu hẫngleech_txt_ngu một nhịp: Tiểu Xuyên, lờivi_pham_ban_quyen này ý gì?
Cậu đã đỏ hoe: Vương Hạo mẹ là hồ lybot_an_cap tinh trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đẩy con ngã xuống tuyết. Mẹ bảo bạn xin lỗi bạn ấy không xin lỗi, muốn cho bạn ấy nếm trải cảm giác bị bắt nạt thế nào. Ba ơi, ba đừng trách mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trầm sững ngườileech_txt_ngu.
Anh không ngờ tình lại là như vậy, Thẩm Vãn là vì bênh con trai mới ra tay, nhưng Lâm Di Ninh và Cố Chiến rõ nói với anh rằng Thẩm Vãn làleech_txt_ngu người bắt nạt trước.
mắt lạnh lùng của anhvi_pham_ban_quyen như quét về phía Cố Chiến, người sau lập tức mồ lạnh chảy ròng , trong lòng không ngừng kêu mẹ , anh cũng khôngbot_an_cap biết làvi_pham_ban_quyen gì nữa! Cầm San rõ đã thề thốt là Thẩm đồng chí tay trước mà!
Đoàn , tôi Cố Chiến lắp bắp muốn giải .
Ra ngoài. Giọng Hoắc Trầm Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net băng.
như được , vội vàng chuồn khỏi phòng bệnh, quyết định đi tìm Tô Cầm San hỏi cho rõ ràng.
Hoắc Trầm Chu nhẹ một hơi: Tại sao không giải thích?
Thẩm Vãn cườivi_pham_ban_quyen lạnh một tiếng: Giải thích cái gì?
Rõ ràng Vương Hạo bắt nạt Tiểu Xuyên trước.
? Thẩm cười khẽ, Trong mắt anh, phải tôi là một kẻ ngang ngược, vô sao?
Câu này như một cái gai, châm vào khiếnvi_pham_ban_quyen tim Trầm nhói đau.
Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trầm mím môi, nhìn sườn mặt lạnh của Thẩm Vãn, đột nhiên trầm giọng : lỗi.
Thẩm Vãn chớp mắt, có chút bất ngờ.
Cô không đàn ông luôn kiêu ngạo này lại xin lỗi khoát như vậybot_an_cap, cơn giận lòng liềnbot_an_cap tan biến hơn .
Thẩm nửa cười nhướng : Không ngờ Hoắc đoàn trưởng lại biết xin lỗi tôi cơ ?
Hoắc Trầm Chu thần sắc nghiêm túcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Chuyện chuyện đó. rồi đúng là tôi sai, không nên nghe diện.
Thẩm Vãn đột nhiên nghĩ ra điều gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó: Nhưng mà bà Lý đang đòi đến phòng chính trịvi_pham_ban_quyen kiện tôi, liệubot_an_cap hưởng gìleech_txt_ngu không?
Khóe môi Hoắc Trầm Chu hơi nhếch lên: Không đâu, bà ta không có lý, dù cóbot_an_cap đến trước mặt chínhvi_pham_ban_quyen ủy loạn, chính ủy cũng sẽ nghe lời phiến diện từ phía .
Sau khi xóa hiểu lầm, Hoắc Trầm cuối cũng có trạng ăn cơm. Anh liền tù tì mười mấy cáivi_pham_ban_quyen sủi cảo: Từ mai không đưabot_an_cap cơm cho anh nữa đâu. Trời lạnh, quân đội, cứ ở nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghỉ ngơi chobot_an_cap khỏe.
Hiếm khi Hoắc Trầm Chu nói được lời quan tâm như vậy, Thẩm Vãn chẳng hề do dự mà gậtbot_an_cap đầu: Được thôi. Vốn dĩ cô cũng chẳng định ngày nào cũng đi cơm, cô còn phải cách tự sinh ở đại này nữa.
phòng bệnh bỗng chốc vào yên , Hoắc Trầm tựa vào đầu , nhiên cảm thấy buồn tiểu.
Anh nhíu mày, nhìn hai bàn tay quấn đầy và cái chân phải đang bó bột, rồi lại nhìn Thẩm Vãn nhìn chằm chằm mình ăn cơm, bèn ngượng khẽ một tiếng: Chiến đâu rồi?
Thẩm Vãn mở cửa phòng bệnh ngó quanh một nhưng thấy bóng dáng Cố Chiến đâu, cô lại đi hỏi y tá ca. Y nhớ lại rồi : Cố tiểu đoàn hình như vừa ra ngoài rồi.
Trở vềvi_pham_ban_quyen phòng bệnh, Thẩm Vãn thật thà lại: Cố Chiến có ở đây, chắc có việc ra rồi.
Chu thầm nuốt nước bọt, anh gắng chuyển dời sự chú ý, nhưng càng cố không nghĩ đến thì cảm giác buồn tiểu lại càng mãnh .
Thẩm Vãn nhận thấyvi_pham_ban_quyen sắc Hoắc Trầm Chu kỳ , chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , liền ân hỏi: Anh thấy không đâu saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Nói đoạn, cô định xắn tay áo lên bắt mạch anh.
Không cần. Vành tai Hoắc Trầm Chu ửng , không .
Thẩm Vãn ngờ nhìn : Hoắc Trầm Chu, anh không bệnh sợbot_an_cap thầy đâu. gì khó phải nói cho tôi biết, không có chuyện gì xảy ra đừng trách
Tôi muốn vệ sinh. Hoắc Trầm Chu đột ngột ngắt lời cô, giọng hạ xuống cực thấp.
Anh nói gì cơ? Thẩmleech_txt_ngu Vãn nhất thời nghe không rõ.
Hoắc Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuyên lập tức làm phát thanh thay: Ba nói muốn đi vệbot_an_cap sinh ạ!
Tai Chu đỏ như sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỉ máu.
Thẩm Vãn nhìn dáng vẻ thẹn của Hoắc Trầm Chu, phì một tiếng bật cười: Hoắc Chuleech_txt_ngu, hóa ra nãy giờ anh thấy ngại đấy ?
mắt Trầm né tránh, đôi môi mỏng mím một đường thẳng.
Vãn ý trêu : nào trên người anh mà tôi chưa chứ, gì mà phải xấu hổ.
Trên gương mặt vốn luôn điềm tĩnh tự tại của Trầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu thoáng qua một tia thẹn quá hóa giận: Thẩm Vãn, liêm sỉ là gì không?
Thẩm Vãn cười hì hì đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay đỡ Hoắc Trầm Chu: Đivi_pham_ban_quyen thôi, tôi đỡ anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi vệ sinh.
phải Hoắc Trầm Chu không thể dồn lực, chỉ đành đè phần trọng lượng cơ thể lên vai Thẩm Vãn. Vóc người mảnh mai của người phụ nữ bị anh đènội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến hơi đảo, vẫn vàng chống đỡ .
người dánbot_an_cap sát nhau, Hoắc Trầm Chu thậm chí có thể ngửi thấy mùi bồ thoang thoảng trên tóc cô. Cánh tay anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô thức siết chặt, bờ gầy Thẩm Vãn dưới lòng bàn tay khiến anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dám dùng sức, nhưng lại thể không mượn lực. Hai người gần như áp vào nhau, mỗi bước đi đềuvi_pham_ban_quyen có thể cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhậnvi_pham_ban_quyen được nhiệt bot_an_cap thể của .
trong phòng bệnh có nhà vệvi_pham_ban_quyen sinh riêng, bước chân ngắn ngủi đã khiến Hoắc Trầm cả người.
Đến cửa, ánh mắt Vãn quét qua thân dưới của anh, hỏi: Thậtleech_txt_ngu sự cần tôi giúpvi_pham_ban_quyen sao?
Hoắc Trầm Chu lập nghiêng người mắt của cô: Không cần! Ngón tay tôi vẫn cònleech_txt_ngu cử động được.
Ồ Thẩm Vãn kéoleech_txt_ngu dài giọng, chậm rãi cửa lại, Vậy thì mời ngài cứbot_an_cap thong thả
Hoắc Trầm Chu đứng trong sinh, cúi đầu nhìn cơ thể lại phảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ứng của mình, bực bội nhắm mắt lại, không nhịn được mà thầmvi_pham_ban_quyen mắng thân vô dụng.
Cố Chiến vội vã lao về khu tập thể nhà, đẩy cửa vào , Tô Cầm San đang , Cố Chiến thì mừng rỡ: Anh , saobot_an_cap anh lại về rồi?
Cầm San, sắc mặt Cố nghiêm nghịleech_txt_ngu, phải buổi trưa em nói anh là hôm nay đồngleech_txt_ngu chí Thẩm nạt con trai Vương chỉ đạo viên ?
vi_pham_ban_quyen Cầm San hơi dạ: Chiến, anh vậy là ý gì?
Cố Chiến cau : Rõ ràng là đứabot_an_cap trẻ nghịch ngợm kia bắt nạt Tiểu Xuyên và đồng chí Thẩm trước, sao có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổi trắng thay đen như vậy?
Tô Cầm San lập tức đổi sắc mặt, tỏ vẻ ngạc và lỗi, hốc mắt đỏ hoe nháy mắt: Chiến, em xin lỗi, em là nghe các chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu khác lại thôi. Em không biết lại là như thế
Cô ta vừa nói, những giọt nước mắt to bằng hạt đậu rơi .
Cố Chiến cô ta như vậy, giọng điệuvi_pham_ban_quyen khỏi mềm hơn vài phần: Cầm Sanvi_pham_ban_quyen, em là người nhà quân nhân, lời nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có trách nhiệm. Đồng chí Thẩm mới đến vị, đồn đại như vậy thìleech_txt_ngu này cô ấy biết làm người thế nào?
vi_pham_ban_quyen thuận Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chiến, bả vai run rẩy: Em biết lỗi rồivi_pham_ban_quyen, anh Chiến, dữ quá à. Giọng cô nghẹn ngào, giống một thỏ nhỏ đang sợ hãi.
thở dài, nhàng vỗ vỗ cô ta: ta quen biết nhau bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ anh còn không em saovi_pham_ban_quyen? Giọng đã hoàn toàn dịu , Chỉ tại em nhẹ dạ cả tin, nghe gió bảo mưa thôi. Sau này ở quân đội không được như thế nữa, biết chưa?
Tô Cầm San ngoan ngoãn gật đầu trong ngực anh, trán tựa vào ngực anh: Vângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau này em nhất định sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm hiểu rồi mới nói. Cô ta ngẩng khuôn mặt đẫm lệ nhạt nhòa lên: Anh Chiến, anh đừng giận em nhé?
Cố nhìn vẻ này ta thì làm sao mà giận cho nổi: Được rồivi_pham_ban_quyen, lau nước mắt đi.
Cầm níu tayvi_pham_ban_quyen áo Cố Chiến: Anh , anh ở lại ănbot_an_cap cơm em đi, cơm sắp chín .
Chiến khó xử lắc đầu: Cầm San, hôm nay không được rồi, anh phải quay lại ngay. Em cứ ănleech_txt_ngu trước đi.
Tiếng cửa đóng rầm một cái, nụ dịu dàng trên mặt Tôvi_pham_ban_quyen San lập biến mất.
thân cô ta đến đơn đã ngày rồi, Cố Chiến không phải ở bệnh viện trông chừng Hoắc Chu thì cũng là xử lý công vụ, đến một bữa cơmleech_txt_ngu tử chưavi_pham_ban_quyen từng ăn cùng cô ta.
vậy màleech_txt_ngu còn vì Thẩm Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đối chất với cô ta.
Cố Chiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội vã trở lại bệnh viện, vừa khéo nhìn thấy Trầm Chu mới từ nhà sinh đi ra, anh vội vàng tiến tới đỡ trưởng. Sau khi đỡ về giường , Cố quay sang nói với Thẩm Vãn: Đồng chí Thẩm, ngày vừa vặn có hội lên núi, cô có muốn đi không?
Mắt Thẩm Vãn sáng , vừa đồng ý nghe thấy giọng lạnh lùng Trầm Chu cắt ngang: Không được.
Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trầm Chu! Nụ cười trên mặt Thẩm Vãn vụt tắt, Anh ý gì hả? Chẳng đã hứa tôi sao?
Hoắc Trầm Chu không cảm tựa vào đầu giường: Tôi nhớ là mình bao giờ đồng ý, đó là Cố Chiến đơn hứa thôi.
Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vãn tức đến hai tay chống nạnh, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng: Hoắcleech_txt_ngu Trầm Chu, anh vô liêm sỉ!
Tim Cố Chiến lên một cái, cả Sư 7 này người dám mắng đoàn trưởng như vậy chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay!
Hoắc Trầm Chu nhìn bộ dạng thở phì phò vì tức giận của Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , kiên nhẫn giải thích: Trong núi nhiềubot_an_cap dữ, tuyết dày, cô là nữ đi sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất nguy hiểm.
Phụ nữ thì sao chứ? Thẩm Vãn không phục lườm anh, Phụ nữ còn cứuvi_pham_ban_quyen được cái chân của anh đấy thôi. Tôi quan tâm, chânbot_an_cap mọcvi_pham_ban_quyen tôi, tôi muốn lên núi núi, anh quản được đâu!
là Thẩm Vãn của nói chuyện vớileech_txt_ngu anh vậy, Hoắc Trầm Chu đãvi_pham_ban_quyen sớm kiên nhẫn rồi, lúc này trong lòng anh nhiều lại là sự bất lực: Thẩm Vãn
Thẩm quay đi chỗ khác, chỉ lại cho anh một góc nghiêng đầy dỗi.
Việc này làm Hoắc Tiểu Xuyên cuống quýt cả lên, quan ba và mẹ khó lắm mới tốt lên một chút, tuyệt đối được cãi nhau.
Cậu bé Thẩm Vãn cầu xin: Ba ơi, ba đồng ý với mẹ mà.
Cố cũng ở bên cạnh góp vui: Đoàn trưởng, anh cứ đồng ýleech_txt_ngu với đồng chí Thẩm đi.
khi hứng trọn ánh mắt sắc lẹm Hoắc Trầm Chu, Cố Chiến vờ như không có chuyện gì mà huýt sáo, mắt nhìn liên hồi xung quanh. Hoắc Trầm Chu hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng miệng: Phải đểleech_txt_ngu Cố Chiến đi cùng, không tự mình chạy tung.
Khóe môi Thẩm Vãn lậpleech_txt_ngu tức nở cười đắc ý: Chốt thế nhé!
Dáng vẻ ranh mãnh như một con cáo nhỏ ấyvi_pham_ban_quyen khiến Hoắc Trầm đột nhiên nghi ngờ hình như đã bị nắm thóp.
Đêm khuya thanh vắng, Hoắc Trầm lại một lần nữa rơivi_pham_ban_quyen vào mộng xuân tình tứ. Trong mơ, Thẩm Vãn chỉ mặc một chiếc áobot_an_cap sơ mi mỏng manh, lớp vải bị hơi nước làm ướt sũng dính sát vào đường cong uyểnvi_pham_ban_quyen chuyển. Cô tiến lại gần, ngón tay dài nhẹ nhàng ve lồng ngực anh
Hoắc đoàn ? Có cần không? môi đỏ mọng của cô khẽ mở, hơi thở nóng phả vào cổ anh.
Yết hầu của Hoắc Chu chuyển động, theo bản năng tay muốn ôm lấy vòng eonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mảnh khảnh . tiếp theo, Hoắc Trầm bừng tỉnh khỏi giấc mộng, anh chằm chằm trần nhà thở gấp, không tài nào ngủ tiếp được nữa.
Thẩm Vãn vẫn canh cánh trong lòng việc lên núi, trạngvi_pham_ban_quyen có chút khích, sáng sớm sau cô đã dậy thật sớm. Có câu ngữ cổ thế này: đập bào , gáo múc cá, gà rừng bay vào tận cơm. Câuleech_txt_ngu nói chính để Đông Bắc vật sản phong phú, rừng nơi nơi đều là báu.
Thẩm Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa ngân nga điệuvi_pham_ban_quyen hát , vừa xếp những thứ cần dùng khi lên núi vào túi . Hôm qua cô đã bàn với Triệu Hiểu Yến rồi, nữa sẽ Tiểu Xuyên sang nhà ấy.
Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên một giọng nữ ôn hòa: Thẩm chí có nhà khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Thẩm Vãn mở cửa, một người phụ nữ tóc tầmbot_an_cap bốn tuổi đứng trong sân. Bà mặc bộ đồ Lenin màu xanh tím than chỉnh tề, khuônvi_pham_ban_quyen trịa toát ra vẻ hồng hào , mắt tuyleech_txt_ngu có vài nhăn lạivi_pham_ban_quyen thêm thức, hiền hậu.
hỏivi_pham_ban_quyen bà là? Thẩm Vãn lịch sự .
Cô là Thẩm Vãn sao? Đốileech_txt_ngu phươngvi_pham_ban_quyen không lời trực mắt quan sát côvi_pham_ban_quyen từ xuống .
Thẩm Vãn gật : Là tôi.
Tôi tên Dương Tuyết Mai, là Chính trị bộbot_an_cap đội, là vợ của Thủ Chu của các . Đối phương ôn tồn tự giớileech_txt_ngu thiệu.
Nghe danh tính này, Thẩm Vãn vội nghiêng người nhường đường: Dương chủ nhiệm, mời cô nhà.
Dương Tuyết Mai mỉm cười , sải bước vào . Bà đảo mắt nhìn , thấy căn nhà được dọn dẹp ngăn nắp gọn gàng, không khỏi thầm gật thưởng.
Mới đến đội cô có thích nghi không? Dương Tuyết ngồi xuống ghế, điệu thân thiết.
Thẩm Vãn rót cho bà một nước , thật đáp: Nói thật lòng là không thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi lắm ạ, ở đây lạnh quá.
Dương Mai không Thẩm Vãn lại thắn như vậy, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười nhận lấy chiếc ly men cầm trong tay: Cô cũng thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thà . Tôi nghe lão Chu kể cô cứu đoàn trưởng rồi, hôm nay biệt thăm .
Thẩm Vãn ngồi xuống bênleech_txt_ngu cạnh: Có chuyện gì cứ nói ạ.
Nụ cười trên Dương Tuyết Mai hơi lại, chỉ qua câu ngủi, bà Thẩm Vãn trước mặt là một nữbot_an_cap đồng thông minh, hề tệ hại như lời đồn. Nhưng nghĩ đến lời dặn dò , bàbot_an_cap thở dài một tiếng: Tôi biếtvi_pham_ban_quyen một cô gái thông minh, cóleech_txt_ngu vài tôi nói thẳng. Chuyện của và Trầm , lãnh đạo sư đoàn đều rất quan tâm.
Trầm Chu là mũi nhọn của đoàn , tiền đồ vôvi_pham_ban_quyen lượng. hônvi_pham_ban_quyen nhân này đãbot_an_cap đến bước , chi bằng chia tay trong êm đẹp?
Bà quan sát cảm của Thẩm Vãn, lại bổ sung thêm: Cô yên , tổ chức sẽ sắp xếp ổn định cuộc sống cho cô. Còn về nuôi Tiểu Xuyên, tôi sẽ tôn trọng nguyện của đứa .
Thẩm khẽbot_an_cap nhíu mày, có vẻ trong lãnh đạo Hoắc Trầm , cô vẫn mang hình ảnh của một kẻ rối, đeo .
Dương Tuyết Mai Thẩmbot_an_cap Vãn im lặng, không đồng , lại tiếp: đồng chí, còn trẻ, hàbot_an_cap tấtbot_an_cap phải
Dương chủ nhiệmbot_an_cap, Thẩm Vãn ngắt lời bà, giọng nói thản, vi_pham_ban_quyen Thủ Chu đều lo xa rồi. Lần tôi đến bộbot_an_cap đội không phải vạleech_txt_ngu Hoắc Trầm .
Dương Tuyết Mai rõ ràng sững người: Vậy mục của cô là?
đến để ly hôn với anh . Thẩm Vãn thẳng vàoleech_txt_ngu mắt bà, Hai chúng tôi đã bàn xong rồibot_an_cap, đợi đơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin ly hôn duyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là sẽ làm thủ tục.
Dương Tuyết Mai kinh ngạc trợn tròn mắt, ràngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lường trước được sẽ nhận được câu trả lời này. Bà bỗng cảm thấy có chút ngượng ngùng, người ta đã bàn bạc xong cả rồi, vậy mà bà đến đây khuyên Thẩm Vãn đồng ly hôn.
Dương Tuyết Mai khẽ tằng hắng một : Thẩm đồng chí, nay là tôi đường đột quá. Nếu haibot_an_cap đứa đã thương lượng xong thì thời gian này cứ yênleech_txt_ngu tâm ở lạileech_txt_ngu bộ . Tôi có thể giúp cô sắp xếp công nhẹ , chẳng hạn như nhân viên bán hàng cửa hàng bách hóa
ý tốt của Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệmbot_an_cap. Thẩm mỉm cười lắc đầu, Nhưng tôi không cần sắp xếp công việc . Tôi dự định hái ít thảo dược trênvi_pham_ban_quyen núi, làm ít thuốc và trà thuốc để bán. có vài phương thuốc gia truyền, rất hiệu với bệnh sưng tấy do lạnh và thấp .
Dương Tuyết Mai ngạc mày: Cô còn biết cả này sao?
Thẩm Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốn gật đầu: Biết một ạ. Ôngbot_an_cap ngoại tôi là đông y, nhỏ tôi theo được chút ítleech_txt_ngu da lông.
Ánh mắt Tuyết Mai lập tức thay đổi, bà nồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệt nắm lấy Thẩm Vãn: Đây là chuyện tốt mà! Nơi đóng quân của bộ đội mình mùa đông rất lạnh, rất chiến bị sưng tấy tay chân do lạnh. Nếu thực làm được loại cao thuốc tốt thì đúng là quyết vấn đề lớn đấy!
Bà trầm ngâm : Thế đi, tôi quyết định, đợibot_an_cap của cô làm xong thì mang đến phòng y tế dùng thử . Nếu hiệu quả thực sự tốt, biết đâu có thể trở thành thuốc dự phòng thường xuyên bộ đội ta!
Mắt Thẩm Vãnvi_pham_ban_quyen sáng lên, đây ngoài ý muốn. Ban đầu cô chỉ kinh doanh nhỏ , Dương Tuyết Mai lại chỉ cho cô một con đường .
Vậy thì tôi xin cảm ơn Dương chủ nhiệm trước ạ. Thẩm Vãn chân thành cảm ơn.
Tuyết Mai xua tay, nụ cườivi_pham_ban_quyen trở nên thân hơn nhiều: Không có gì.
Nếu không phải trước Vãn đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm quá nhiều việc sai trái, giờ bàvi_pham_ban_quyen thực chẳng khuyên Thẩm Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ly hôn với Hoắc Trầm Chu nữa. Thà phá mười ngôi chùa còn hơn hủy một cuộc . Đáng tiếc là nhà bà lão lại sắt đá muốn Trầm Chu phải ly hôn cho bằng được.
Khi Thẩm tiễn Dươngvi_pham_ban_quyen Tuyết ra cổng sân thì vừa vặn đụng mặt Cố Chiến. Hôm nay anh mặc một chiếc khoác bông quân đội dày dặn, thắt thắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng vũ trang, chân đi chống tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao, trênvi_pham_ban_quyen còn đội chiếcleech_txt_ngu mũ bông có che tai xù xì, nhìn qua là biết trang phục để lên núi.
Cố Chiến thấy Dương Tuyết Mai thì bất ngờ, lập tứcbot_an_cap thẳng chào theo tiêu chuẩn : Dương chủ !
khẽ gật đầu: Ừ.
Đợi Dương Tuyết Mai xa, Cố Chiến tò mò hỏi: Tẩu tử, Dương chủ nhiệm tìm chị có việc gì thế?
Vãn mỉm cười hời hợt: Cô đến hỏi xem tôi ở bộ đội có nghi .
Ồ ồ. Cố Chiến gãi đầu, cứ thấy có gì vi_pham_ban_quyen lạ nhưng cũng không ngợibot_an_cap , Vậy ta chuẩn bị phát thôi! Tiểu Xuyên đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Thẩm Vãn nhà lấy chiếc túi nhỏ đã chuẩn sẵn, trong bình nhiệt, cuốc , dây thừng và mấy chiếc vải không. vào phòng ngủ, nhìn Hoắc Tiểu Xuyên vẫn ngủ khì khì, nhẹ nhàng vỗ vỗ cậu bé.
Hoắc Tiểu Xuyên mơ màng dụi mắt, cất giọng non nớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net :
Tiểu Xuyên, mẹ phải lênleech_txt_ngu núi đây, mẹ đã dặn dì Triệu của con , ngủ dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà dì ấy ăn cơm. Thẩm Vãn vừa vừaleech_txt_ngu vén lại góc chăn chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậubot_an_cap bé, Nhớbot_an_cap mặc ấm vào đấy.
Hoắc Tiểu Xuyên lúc này hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toànleech_txt_ngu tỉnh táo, cuộn người ngồi dậy: Mẹ phải chú ý an toàn nhé!
Thẩm Vãn béo má cậu nhóc: Yên tâm đi.
Cô vẫn chiếc áo khoác bông màu xanh lục quân hôm qua, tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sồ nhưng được cái chắn gió giữ ấm tốt, ngang thắt lưng chặt bằng một dải vải. Lúc theo Cố Chiến cửa, mấyvi_pham_ban_quyen chị vợ quân nhân trong khu tập thể đang tụ tập tán gẫu, Thẩm Vãn ăn nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy liền bắt đầu xì xào bàn tán.
Thẩm Vãn lại đi đâu thế kia?
vi_pham_ban_quyen Lệ bĩu môi: đến vị mà ngày nào cũng ra ra vào vào với Tiểu đoàn Cố, còn ra thể thống gì ? Nhìn cái bộ dạng lẳng lơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nó kìa, tôi nhắc Cầmvi_pham_ban_quyen chừng chồng cho , kẻo bị con hồ ly tinh này hoặc mấtleech_txt_ngu!
Thẩm Vãn không thấy những lời đàm tiếu ấy, cô theo Cố Chiến đến lối vào ngọn núi phía sau đơn vị. chỉ tay về phía rừng phủ đầy trắng xa xa: Hôm nay chúng chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng quanh phía ngoài thôi, tuyệt đối đi vào trong.
Cốleech_txt_ngu Chiến đang dò kỹ lưỡng những điều cần lưu ý lên núi, bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đội lính tuần tra từ núi đi xuống.
Chào Tiểu đoàn trưởng Cố! Người tiểu độileech_txt_ngu trưởng dẫn đầubot_an_cap đứng chào, mắt lại không kìm được mà liếc phía Thẩm Vãn.
Mấy người lính trẻ càng nhìn ngây người Thẩm Vãn mặc áo bông xanh lục đứng giữa tuyết, mái tóc dài đuôileech_txt_ngu ngựa gọn gàng, càng tôn lên khuônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt trắng tinh xảo. Đôi hạnh linh độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như biết nói, môi đỏ rỡ giữa cảnhbot_an_cap tuyết trắng.
Tiểu trưởng Cố, vị này vị này lính trẻ lắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắp .
Cố Chiến khẽ hobot_an_cap một tiếng: Đây là vợ của Trungvi_pham_ban_quyen đoàn trưởng Hoắc, nay tôi lên núi.
Vợ Trung trưởng ?! Mấy người lính đồng thanh hô lên, mắt trợnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tròn.
Hai ngày nay đồn vợ Trung đoàn trưởng Hoắc là một nhân xinh đẹp như hoa, họ vốn dĩ còn để tâm, nhưng có ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo với họ cô ấy đẹp đến nhường này.
Tiểuleech_txt_ngu đội vẫn còn chút lý trí, nhíu mày nói: Tiểu đoàn trưởng Cố, anh định đồng chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này lên núi ?
Chiến gật đầu: Ừ, Trungleech_txt_ngu trưởng Hoắc đã đồng rồi, chúng tôi chỉ loanh quanh bên ngoài thôi.
Nghe do trưởng cho phép, tiểu trưởng cũngbot_an_cap không tiện ngăn : Vừa hay chúng tôi cũng đi tuần tra, để tôi đi cùng người một đoạn.
Cố Chiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trầm một lát, nghĩ trongvi_pham_ban_quyen quả thựcbot_an_cap hiểm, đông người thì an toàn : Được.
Thế là đội lính trẻ đi trước mở đường, Thẩm Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Cố Chiến đi cách khoảng mét theovi_pham_ban_quyen . Tuyết trắng bao phủ khắp cánh rừng, cành thông cành bách nặng trĩu những tuyết dày lấp dưới ánh trời. Thẩm Vãn thấp bước cao dẫm trên tuyết, hơi thở phả ra kết thành một lớp mỏng lông mi.
Cảnh tuyết phương Bắc hùng vĩ thế này là điều mà một người lên ở miền Nam như Thẩm Vãn chưa từng thấy bao giờ.
Đi được khoảng phút, cô dừng bước dưới một gốc thông già to lớn. Thân cây vặn xoắn mạnh mẽ, nứt nẻ như vảy rồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ở gốc cây nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên một mô đất không .
Có chuyện gì thế? Cố Chiến nghi hoặc quayvi_pham_ban_quyen đầu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thẩm Vãn không trả lời cúi người xuống, nhẹ nhàng gạt lớp tuyết đi. Dưới lớp lá khô thấp thoáng phiến kép hình chân vịt đặc biệt, mắt cô sáng lên, rút chiếcbot_an_cap cuốc nhỏ từ túi vải ra bắt đầu đào.
Chiến mò ngồi cạnh Thẩm Vãn: Đồng chí Thẩm, thế?
Thẩm Vãn úp mở: Lát nữa đào lên anh sẽ biết.
Cô cử động rất nhẹ , trước tiên dùng cuốc nhỏ từ từ đào đất đóng băng xung quanhleech_txt_ngu, sau đó dùng ngón tay gạtbot_an_cap từng chút đất một. Khi đào sâu , một đoạn rễ màu vàng nhạt dần lộ ra, phần đỉnh vẫn dính vài phiến lá héo.
Mắt Cố Chiến trợn ngược vì kinh ngạc.
Giọng Thẩm Vãn không giấu vẻ hưng phấn: nhiên là nhân sâm hoang dã, nhìn vân đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâm này, ít nhất cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là sâm già sáu lá.
Cô cẩn thận làm sạch từng sợi , sợ làm đứt bất kỳ sợi nào.
Xong rồi! Cuối cùng Thẩm Vãn cũngbot_an_cap lấy được nguyên vẹn củ nhân sâm, bằng lòng bàn tay, rễ sum suê như râu cụ già, hay củ nhân sâm này có dùng để tẩm bổ cho đoàn trưởng Hoắc các anh.
Cô cẩn thậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gói nhân sâm lại, rồi tiếp tục tìm kiếm xung quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chẳng mấy chốc, trên sườn núi hướng nắng đã phát hiệnvi_pham_ban_quyen ra vài cây hoa nhỏ màu tím.
Đâyvi_pham_ban_quyen là thấu cốt thảo, Thẩm vừa hái vừa giải thích, kết hợp với tuyết liên và đương quy của tôi có thể chế thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc trị bỏng lạnh đặc hiệu.
Chiến bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấp bước caobot_an_cap theo, bot_an_cap như làm thuậtbot_an_cap tìmleech_txt_ngu đủ loại thảo dược từ dưới :
Đây là lão quán , trịbot_an_cap phong thấp nhất.
Không ngờ lại có một bụi gia bì hương lớn thế này.
Củ kỳ rễ to thật đấy.
Chưa đầy nửa , túi vải củavi_pham_ban_quyen Thẩm Vãn đã căng . mai trước trán cô bị mồ làm ướt, đôileech_txt_ngu má đỏ bừng vì lạnh, nhưng đôi mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng rực rỡ.
Cố Chiến đeo túi vải đựng đầyleech_txt_ngu thảo dược, tuy không nặng nhưng Thẩm Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dặnbot_an_cap đi dặn lại anhvi_pham_ban_quyen phải nhẹ tay. Thấy Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vãn còn đi sâu vàoleech_txt_ngu rừng, Cố Chiếnleech_txt_ngu vội ngăn lại: Đồng chí Thẩm, không thể vào sâu hơn đâu, chúng ta đào quanh bên ngoài là đượcbot_an_cap rồi.
nhìn sâu vào dãy núi mờ sương, trong mắt đầy vẻ luyến tiếc. Chỉ riêng vùng ngoài đã hái được nhiều dược quý thế này, biết trong rừng sâu núi giấu bao nhiêu vật nữa.
Được , cô luyến tiếc hồi ánh mắt, hôm nay thu hoạch cũng nhỏ rồi.
đường về, Thẩm đã bắt đầu tính toán xem xử lý dược liệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này thế . Cô cố ý giữ lại lớn rễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của thảo dược, định sẽ trồng thử một luống trong sân nhỏ ở khu tập thể. Nếu công, sau sẽ không cần lúc nào cũng phải chạy lên núi .
, từ sâu trong núi vọng lại một tiếng sói hú dài, nghe vô cùng chói tai giữa khu rừng tĩnh mịch.
Chiến trông vẻ đã quen với việc này: Đồng Thẩm đừng sợ, bầy sói ra vùng ngoài .
Lời còn chưa dứt, tuyết bên đột nhiên động . Một con bào tròn ủng thò đầu ra khỏi tuyết, đôi mắt đen láyvi_pham_ban_quyen tò mò nhìn hai người. Nó có vẻ hoàn toàn khôngleech_txt_ngu sợ con người, ngược lại còn nghiêng đầu nhảy lên phía trước hai bước.
vi_pham_ban_quyen con bào ngốc! Chiến thở phào, nhịn được cười nói, Cái thứ ngu ngốc này tiếng sói húvi_pham_ban_quyen không , còn sấn đến trước mặt người ta.
Thẩm Vãn chớp mắt, phản đầu tiên là: Con bào này ăn được ?
Khóeleech_txt_ngu miệng Chiến giật giật: chí , thịt vừa dai vừa hôi, không đâu. Anh nói vừa rút con dao găm bên hông ra, Nếu cô thực ăn
Con bào ngốc dường như nhận ra nguy , cuối cũng biết đường mà chạy, nhưng vì tuyết quá sâu, nhảy nhót trông như một cục bông thậtleech_txt_ngu khôibot_an_cap hài.
Vãn nhìn nó, chợt nhớ đến chú chó cưng của mình, xua tay: Thôi, ăn nữa.
Cố cất dao găm, hộleech_txt_ngu tống Thẩm Vãn tục xuống núi. Điều khiến Vãn dở dởleech_txt_ngu cười là con bàobot_an_cap ngốc kia sau khi chạy được mấy trăm mét, thế màvi_pham_ban_quyen lại nhảy trở . Nó đứng trên tuyết cách đó không xa, nghiêng đầu bot_an_cap quan sát Thẩm Vãn.
Thẩm Vãn đã nghe loài bào nghếchbot_an_cap đến đáng yêu, không ngờ lại ngớ ngẩn đến mức này.
Sau núi, Cố Chiến đưa Thẩm Vãn về đại viện. Cầm San thấy dáng vẻ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vuileech_txt_ngu vẻ Chiến và Thẩm Vãn, sắc mặt chút khó coi. Lý Lệ còn ghé sát tai cô châm dầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào : Cầm San, em , chị đã nói nào? quen biết mấy ngày mà đã quyến rũ được Cố doanh trưởng theo giúp này giúp nọ .
Cầm San gượng gạo nặn ra một nụ cười: dâu, em tin anh Chiến không loại người đó.
doanh trưởng nhiên không hạng người đó! Lý Lệ bĩu môi, xéo về Thẩm với ý vị thâm trường, em có dám chắc kẻ nào đóbot_an_cap không có ý đồ xấu không? Nhìnvi_pham_ban_quyen dạng hồ tinh củavi_pham_ban_quyen kìa, đôi mắt đó cứ như biết câu hồn người ấy!
Tô Cầmbot_an_cap San muốn chào hỏi Cố Chiến, nhưng phương chỉ mải mê giúp Thẩm mang thảo dược, hoàn toàn không để ý đến phía cô ta.
Lý Lệ nói như đúng rồi: Hoắc đoàn trưởng hôn với cái cô Thẩm Vãn này rồi, bây giờ cô ta bám lấy doanh trưởng, chắnleech_txt_ngu là muốn chỗ dựa mới tốt !
Những lời này giống như nọc chui tợn vào lòng Tô Cầm San, ta chặt lòng bàn tay, móng tay gần ghim sâu vào da thịt.
Cố Chiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải là của côleech_txt_ngu ta! Không ai được phép cướp đi!
Cố Chiến đặt vải nặng trịch xuống , Triệu Yếnbot_an_cap tò mò ghé sát lại: Em gái, thứ bảo bối này là gì thế?
Vãn ngồi xổm xuống, như đang giới những món đồ quý giá của mình: Đây đều là thảo dược em hái trên núi, có thể dùng để làm thuốc trà mộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô dùng cuốc gõ xuống mảnh vườn hoang trong sân, thời tiết lạnh, đất bị đóng cứng ngắc.
Cô quay đầu hỏivi_pham_ban_quyen Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu Yến: Chị dâu, nhà chị có cây không? Em muốn xới đất, trồng thảo dược.
Triệu Hiểu Yến vỗ một cái: Có ! đấy, tôi đivi_pham_ban_quyen lấy cho!
Chẳng mấy chốc, Triệu Hiểu Yến vác một cây cuốc chim lớn quay lại. Cố Chiến không nói hai lời liềnbot_an_cap đón lấy: Đểbot_an_cap tôi làm cho, việc này tốnbot_an_cap sức .
Anh vung cuốc chim lên, cậy mình cóbot_an_cap sức khỏe, lớp đất đóng băng dưới bị phá vỡ dễ dàng như cắt đậu .
Chưaleech_txt_ngu đầy hai mươi phút, đất nén đã lên tơi xốp.
Sức của doanh trưởng thật không nhỏ chút nào! Triệu Hiểu Yến tắc lưỡi khen ngợi, Đồng Tô đã đến tận quân cậu , cậu định khi nào thì kết hôn đây?
Cố Chiến chút ngại đầuleech_txt_ngu: Tôi muốn thương của trưởng khá hơn chút rồi mới đi ký kết hôn.
Triệubot_an_cap Hiểu hiểu ý đầu: Cũng đúng, Hoắc đoàn trưởng đối cậu tệ. Chị tốt bụng khuyên nhủ, Nhưng cậu cũng phải nhanh chân lên, đừngleech_txt_ngu để người taleech_txt_ngu phải chờ lâu quá.
Thẩm Vãn đứng định nói lại thôi.
Mặc Tô Cầm San hơi tỏ vẻ trà xanh, nhưng đếnbot_an_cap giờ quả thực vẫn làm gì quá đáng. Nếu Chiến thích cô ta, một người ngoàibot_an_cap nhưbot_an_cap cô cũng không tiện xen vào nhiều lời.
Đồng chí Thẩm, Cố Chiến bất chợt quay sang hỏi cô, Đất này được chưa?
Thẩm cúi người, bốc một nắm đất vê thử: Chất đất rất tốt, chỉ là hơi thiếu dinh dưỡng. Cô ngẩng đầu cười nói, Đợi đến mùa xuân em sẽ đi nhặt ít thông về để cải tạo đất.
Vừaleech_txt_ngu , cô cẩn thận lấy ra vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây dược còn nguyên bầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất từ trong túi vải, đào hố trồng vào mảnh đất đã xới xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, những ngón tay thon dàivi_pham_ban_quyen dính đầy bùn Thẩm Vãn không hề tỏ vẻ bỏ.
Thẩm Vãn loại dược còn lại, phần dự định rửa sạch đem phơi, phần khác cầnvi_pham_ban_quyen nghiền thành bột. Khi lấy ra ba nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâm quý kia, ngón tay cô hơi khựng lại, thấy hơi tiếc củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bối hiếm khóleech_txt_ngu tìm.
Thẩm Vãn chọn củ nhất, dùng nước sạch nhẹ nhàng cọ sạchvi_pham_ban_quyen bùn đất.
bếpleech_txt_ngu , Thẩm Vãn thái sâm thành lát, phối với hồngbot_an_cap táo, kỷ tử, lại thêm một ít hoàng vừa hái, đun nhỏ lửa ninh kỹ, hương nồng nàn nhanh chóng lan tỏa căn phòng.
Khi trút vào bình giữ nhiệt, Vãn thử một ngụm, ngay lập tức khuôn mặt nhăn nhó vì đắng.
Dược tính của núi này mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn nhiều so với loại sâm nuôi mà cô từng xúcleech_txt_ngu ở kiếp trước, tuyệt đối là đại bổ.
Khi hai đến viện, đúng gặp Lâm Di Ninhleech_txt_ngu đangbot_an_cap tháo băng cho Hoắc Trầm . Cô ta nhàng từng lớp gạc, để bàn tay với những khớp xươngbot_an_cap ràng của Hoắc Trầm , lòng bàn tayvi_pham_ban_quyen rộng, ngón tay thon dài, những đường gân xanh nổileech_txt_ngu lên trên mu bàn tay thểvi_pham_ban_quyen hiện rõ mạnh, chỉvi_pham_ban_quyen lúc này trên da vẫn còn sót lại vài vết máu đã đóng vảy.
Mấy ngày nay đừng để dính nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhé, giọng Lâm Di dịu dàng như thể nước, đầu ngón tay lướt qua mu bàn tay Hoắc Trầm Chu như có như không, Có nhu cầu gì cứ bảo tôi là được.
Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trầm Chu không cảm xúc rút lại: Cảm ơn, không cần đâu.
Vừa ngẩng đầu, anh liền nhìn Thẩm Vãn và Hoắc Tiểuleech_txt_ngu Xuyên đang đứng ở cửa, Lâm Di Ninh cũngvi_pham_ban_quyen theo ánh mắt củavi_pham_ban_quyen anh ngoảnh , nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ.
Trong Hoắc Trầm Chuleech_txt_ngu dângvi_pham_ban_quyen lên mộtbot_an_cap tia vui mừng kín, nhưng vẻ vẫn lạnh lùngbot_an_cap: Không phảibot_an_cap đã không cần đưa cơm cho tôi nữa sao?
cười như không cười liếc Lâm Di Ninh một cái: Hôm nay phải cơm, mà là sâmleech_txt_ngu đào trên rừng, hầm canh sâm cho anh bồi cơ thể.
Lâm Di Ninh bất mãn lẩm bẩm: Đồ trên núi chưa qua xử lý, nhỡ uống vào có đề gì thì ?
Hoắcbot_an_cap Trầm Chu lại vờ như nghe thấy, vẫy tay Thẩm Vãn: Lại đây.
Vãn tưởng anh muốn uống canh sâm, ôm bình giữ nhiệt đi đến giường. Vừa định vặn nắp ra, Hoắc Trầm Chu đột nhiên lấy cổ tay cô: Sao lại bị thươngbot_an_cap rồi?
Thẩm Vãn sững người, lúc này để ý trên mình vài vết xước nhỏ, chắc lúc đào dược bị cành cây quẹt phải.
rút tay lại: Chắc là đào thuốcleech_txt_ngu bị quẹt trúng , sao, không , anh mà nhìn muộn tí nữa rồi .
Vãn mở giữ nhiệt, đắc ý nhướng mày: Sâm núi này là đại bổ đấy, nếu tôi mangleech_txt_ngu đi chắcvi_pham_ban_quyen chắn được bộn tiền. Anh phải uống hết sạch, không được lãng đâu.
Hoắc Trầm Chu ôn tồn nói: Tiền trong nhà để ở đâu cô biếtbot_an_cap mà, cứ coi nhưvi_pham_ban_quyen tôi mua lại đi.
Vãn không ngờ lại nói vậy, cứng miệng đáp: Tôi đâubot_an_cap phải vì tiền, lòng nhân từ thầy thuốc, hiểu !
Hoắc Trầm Chu không vạch trần cô, chỉbot_an_cap nhìn cô với ánh mắt đầy ýleech_txt_ngu cười.
Lâm Di đứng bên cạnhbot_an_cap sắp phát điên đến , sao Trầm Chu lại dàng với Thẩm Vãn như vậy? Hơn nữa trong giọng điệu như còn có vài phần cưng chiều.
Hoắc Tiểu Xuyên lấy túi viên kẹo sữa: Ba ơi, mẹ thuốc đắng lắm, mang kẹo cho ba này.
Hoắc Chu xoa đầu trai: Tiểu Xuyên, ba không sợ .
Anh uống một ngụm canh sâm lớn mà sắc mặt không hề thay , lúc yết hầu động, một dòng nhiệt nóngbot_an_cap hổi từ dạ lan tỏa ra tứ bách hài, khiến ngay cả phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng dâng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cảm giác ấm áp tê .
Thẩmbot_an_cap Vãn nghi chằm chằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào mặt anh: Thật sự khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắng sao?
Hoắc Trầm Chu lắc đầu: Không đắng. Nói đoạn lạivi_pham_ban_quyen ngửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu uống thêm mấy ngụm lớn, trên lấm mồ hôi nhưng không hề nhíu mày một cái.
Thẩm Vãn nhìn mà có chút nghivi_pham_ban_quyen thân, cô đưa tay cầm lấybot_an_cap bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ nhiệtvi_pham_ban_quyen, cẩn thận nhấp một nhỏ
Cô lập tức thèvi_pham_ban_quyen lưỡi, rõ là rất đắng.
Hoắc Trầm Chu nhìnvi_pham_ban_quyen mặt nhỏ nhắn nhăn nhó của cô, cuối cùng không nhịn được cười khẽ.
Ninh ghen tị đến đỏ mắt, cô ta siết chặt nắm đấm ra khỏi phòng bệnh, sợ rằng chỉ ở lại thêm một giây nữa thôi sẽ không nhịn được mà Vãn ra.
Trên hành lang, ta hít sâu vàileech_txt_ngu hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đểbot_an_cap bình ổn cảm xúc, tự nhủ nhẫn thêm nữa, đơn xin ly hôn của Hoắc Trầm sắp được phê duyệt rồi, có thể con tiện nhân kia đi được rồi Nhưng cứ hễ đến ánh mắt Trầm Chu nhìn Thẩm Vãn lúc , nụ cười dịu dàng chưa từng dành chovi_pham_ban_quyen ấy, Lâm Di Ninh lạibot_an_cap cảmvi_pham_ban_quyen thấy lòng như .
Hoắc Trầm Chu uống cạn canh sâm còn lại.
Thẩm mắt, ghé sát vào quan sát anh: Anhbot_an_cap cảm thấy thế nào? Có phản ứng gì ?
Sự tiếp cận của khiến thở củabot_an_cap Hoắc Trầm Chu khựng lại.
Ánh đèn những sợi maibot_an_cap tai cô, những bóng nhỏ vụn má trắng sứbot_an_cap. Đôi hạnh kia trong vắt thấy đáy, mi run nhẹ theobot_an_cap mỗileech_txt_ngu chớp mắt, tựa như cánh bướm qua trái tim anh.
Hoắc Trầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuốt nước bọt, giọng nói có chút khàn đặc: Nóng, cô tránh xa tôi ra một chút.
chỗ khác, nhưng không giấu nổi vành đangvi_pham_ban_quyen đỏ bừng. Luồng khí nóng hừng hực trong lồng ngực lúc này không biết là do dụng của canh sâm, hay là vì người phụ mắt này.
Thẩm Vãn không hiểu chuyện gì, lại nửa bước, lẩm bẩm: Sâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núi hoang dã hiệu quả mạnh đến vậy sao
Cô vặn chặt cặp lồng giữ nhiệt, định rời đi thì dư quang đột nhiên thoáng thấy dưới mũi Hoắc Trầm Chu từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ chảy xuống một máu đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tươivi_pham_ban_quyen.
Thôi xong! Thẩm Vãn thótbot_an_cap tim, cái này phải là bồi bổ quá mức đấy chứ?
Hoắc Tiểu Xuyên cũng hốt, vào mũi Hoắc Trầm Chu: Ba ơi, chảy rồi!
Hoắc Trầm Chu theo năng sờ mũivi_pham_ban_quyen, thấy đầu ngón tay dính vết máu đỏ thẫm, chính anh cũng sững người.
Thẩm Vãn luống cuống lấy khăn tay lên mũi anh: Mau ngửa đầu lên!
Hoắc Trầm phối hợp ngửa , phần lớn thân hình Thẩm Vãn đều tì lên anh, cô bận rộn dùng tay mũi cho anh.
mềm mại trước ngực cô gần ngay trong gang , mùi hương đặc trưng thể người phụ nữ vây lấy cánh Hoắc Trầm , khiến hơileech_txt_ngu thở của anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng dồn dập.
Xong rồi, xong thật rồi, Thẩm Vãn ảo não lẩm , Hình như tôi bồi bổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho quá tay rồi.
Yếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hầu Hoắc Trầm Chu chuyển động, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào đáy đầy vẻ hối của cô: Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phảileech_txt_ngu lỗi của cô.
anh trầm thấp, mang theo kìm nén.
Nghe thấy ngườileech_txt_ngu đàn ông này trong tình cảnh này còn an ủi mình, lòng Thẩm Vãn chợt ấm áp.
lúc này, cửa phòng bệnh đột ngột bị đẩy ra, Kiến Lâm bước vào.
ngẩng đầu thấy tư thế ám muội của hai người, ông lập tức giơ một bànvi_pham_ban_quyen tay lên: Tôi không nhìn thấy gìleech_txt_ngu hết!
Ông xoay người định đi ra ngoài, Thẩm Vãn bất dĩ gọi lại: Đổng , Hoắc Trầm Chu bị chảy máu cam rồi!
Đổng Kiến Lâmleech_txt_ngu Hả? một tiếng, vội vàng tiến lên kiểm tra: Sao tự lại chảy máu cam?
Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chột dạ: Hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như là vì lúc nãy tôi cho anh ấy uống canh sâm
Canh sâm? Đây là đại bổ đấy! Đổng Kiến Lâm xem xét tình trạng của Hoắc Trầm Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi cười nói, Hoắc trưởng vốn khí vượng, cộng dược tính của sâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núi hoang dã này, chút máu cam bình thường, có gì đáng ngại.
Hoắc Trầm Chu tự mình bịt mũi, Đổng Kiếnbot_an_cap Lâm vội vã nói: Để tôi đi lấy ít bông cầm máu. Nói xong liền nhanh chân rời khỏi phòng bệnh.
Tôi không sao, cô đừng lo nữa. Hoắc Trầm Chu ôn .
Thẩmleech_txt_ngu Vãn vẫn không yên tâm: Anh chắc chắn khôngleech_txt_ngu chỗ nào khó chịu chứ? Có chóng mặt khôngvi_pham_ban_quyen? Có đánh trống ngực khôngvi_pham_ban_quyen?
Hoắc Trầm Chu bất đắc : Thật sự khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao, là chảy chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cam thôi.
Vả lại, cũng không toàn là do canh sâm. Tất nhiên, này anh không nói ra miệng.
Thấy Hoắc Trầm Chu quả thật không sao, Thẩm Vãn thở phào nhẹ nhõmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thuận thế nhắc đến chuyện hồi sáng: Đúngleech_txt_ngu , chủ nhiệm Dươngleech_txt_ngu đã đồng ý sau có thể để tôi thử làm thuốc mỡ ở trạm y tế
nói qua kế của mình, Hoắc Trầm chăm chú nghe xong rồi gật đầu: Tôi ủng hộ cô. Cần cứ nói tôi.
Nhưng ngay sau giọng anh khựng lại: Chủ nhiệm Dương tìm cô làm gì?
Thẩm Vãn thẳng thắn: Bà ấy đếnbot_an_cap khuyên tôibot_an_cap đừng làm lỡ dởbot_an_cap anh.
Lòng Hoắc Trầm Chu chùng xuống: Cô nói gì?
Tôi nói biết rồi, Thẩm Vãn chớp mắt, Lần này tới là để hôn với anhvi_pham_ban_quyen.
Hoắc Trầm Chu nhìn chằm chằm mắt Vãn, chỉ thấy đó một sự thản .
Yết hầu anh lănleech_txt_ngu lộn, cuốibot_an_cap cùng chỉ thốt ra một chữ: Ừm.
Rõ ràng đây là câu trả lời anh luôn muốn, nhưng tại trong lòng lại cảmvi_pham_ban_quyen thấy khó này?
Thẩm Vãn toàn không nhận ra sự lạ Hoắc Trầm Chu, cô đang vương vấn đốngbot_an_cap quý giá ở nhà, nhanh nhẹn xách cặp lồng giữ nhiệt lên: Tôi trước đây.
Nói dắt Hoắc Tiểu Xuyên quay đầu rời đi.
Hoắc Trầm Chu ngửa đầu tựa vào thành giườngbot_an_cap, dùng khăn tay bịt mũi.
Mộtleech_txt_ngu lát sau, Đổng Kiến Lâm cầm cầm quay lại, vừa giúp anh xử lý vừa trêu chọc: Đúng là người trẻ sức khỏe tốt thật! Bị thương thành ra này mà khí vẫn vượng vậy.
Hoắcleech_txt_ngu nhìn trần nhà: Viện trưởng, vết tôi bao giờ khỏi?
Đổng Kiến Lâm khựng tay lại: Cái này không nói được. Vết khép miệng dễ, nhưng muốn hoàn toàn khôi phục khả năng vận thì ít dưỡng hơn một tháng nhỉ?
Hoắc Trầm Chu nhắm mắt lại, thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính toán trong lòng, hơn một tháng, đơn xin ly chắc đã được phê từ lâu, ước chừng Thẩm Vãnvi_pham_ban_quyen cũng đã dọn khỏi khu nhà nhân rồi.
Hoắc Chu nỗ lực đè nén cảm giác kỳ lạ trong lòng.
Đổng Kiến Lâm ướm hỏi: tôi thấy, đồng chí Thẩm hiện giờ đối xử với cậu tốt như vậy, còn đặc biệt lên núi đào sâm về bồivi_pham_ban_quyen bổ cơ thể cho cậu, Hoắc trưởng, cậu thật sự muốn ly hôn với cô ấy sao?
Trầm Chu mím chặt môi, không lời ngay.
Nếu là kia, anh chắc chắn sẽ trả lời Đúng một cách dứtleech_txt_ngu khoát. bây , chữ đó lại ở cổ họng, sao cũng không nói ra lời.
Đổng Kiếnleech_txt_ngu Lâm thấy anh im lặng, anh vẫn cònvi_pham_ban_quyen để bụng những Thẩm Vãn làm trong quá khứ, dài: Chậc, chuyện của trẻ các cậu, tôibot_an_cap cũng không tiện nói nhiều.
Thẩm Vãn về đến nhà, đembot_an_cap đống dược liệu hái được rải đều ra mẹt .
Sau treo mẹt lên phía trên lò sưởi, để nhiệt độ của lửa sưởi từ hong nước trong dược liệu.
Tiểu Xuyên xổm một bên, tò mò ngón tay chọc vào đống cỏvi_pham_ban_quyen thuốc: Mẹ , nhữngvi_pham_ban_quyen này thật sự cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữa bệnh sao?
nhiên được rồi. Thẩm xoa xoa đầu nhỏ của bé.
Dù nhóm người vẫn chướng mắt Thẩm như , nhưng từ sau khibot_an_cap chuyện cô dạy dỗ Vương Hạo ở khu nhà quân nhân truyền đi, mọi người đều đây là người không dễ chọc vào, ai nấy tránh xa.
Thẩm Vãn khi được mấy ngày yên , mỗi vừaleech_txt_ngu mởbot_an_cap bot_an_cap vùi đầu vào đống cỏ của mình.
sớm hôm nay, Triệu Hiểu Yến gõ cửa cô: Em gái ơi, chưa?
Thẩm Vãn khoác thêm chiếc áo ra mở cửa, gió lạnh lập tức ùa vào: Chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Triệu, chuyện gì ?
Triệu Hiểu Yến xoa xoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi bàn tay đông cứng đỏ , hơi nóng vào lòng tay: Hôm trên trấn có phiên chợ lớn! Chị em mình đi đi! Embot_an_cap chắc chắn chưa giờ chợ phiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở vùng Bắcvi_pham_ban_quyen đâu, náo lắm!
Thẩm Vãn quay đầu Tiểu Xuyên đangvi_pham_ban_quyen say: Được ạ, đợi em gọi Xuyênleech_txt_ngu đã.
Được, thế em nhanh lên nhé, không một nữa là không xe đâu. Triệu Hiểu Yến đan hai tay vào ống áo, vừa giậm chân vừavi_pham_ban_quyen rời đi.
Thẩm Vãn lạivi_pham_ban_quyen phòng gọi Hoắc Tiểu Xuyên đang nằm giường sưởi: Tiểu , dậy mau con, đưa conbot_an_cap đi chợ phiên.
Hoắc Tiểu Xuyên mơ màng mắt, nghe thấy phiên liền lập tức táo hẳn: Thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không mẹ? Cậu bật người dậy như chép quẫy mìnhleech_txt_ngu, Con muốn kẹo hồ lô.
Thẩm Vãn gật đầu ý: Được, nhưng giờ con phải tự mặc quần áo.
Dạ mẹ! Hoắc Tiểu Xuyên bật , động tác thuần thục mặc vào áo quần . Đứa trẻ tuổi đã họcleech_txt_ngu được cách tự chăm sóc bản thân, ngay cả khăn quàng cổ cũng thắt ra dáng.
sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháo ngô đơn giản, húp một bát hổi vào là cả đều ấm áp hẳn lên.
Khi hai mẹ con trạm xe trước cổng bộ , đó đã có không ít tẩu đangbot_an_cap chờ, xem ra đều là chợ phiên.
Thẩm Vãn quanh một vòng, thấy được vài quen . Tô Cầm San được mấybot_an_cap người tẩu quanh, nụ cười dịu dàng hiền hậu.
bên cạnh cô ta, vừa thấy Thẩm Vãn liền bĩu môi, ghé sát vàovi_pham_ban_quyen tai Tô Cầm San nói .

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (2)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
nguyenphuong2252003

nguyenphuong2252003

23/6/2026 lúc 10:22 chiều

Nhầm audio truyện r ad ơi