Ở Rể, Cứu Cha, Anh Bị Nhà Vợ Khinh Rẻ, Cuộc Nghịch Tập Bắt Đầu

Ở Rể, Cứu Cha, Anh Bị Nhà Vợ Khinh Rẻ, Cuộc Nghịch Tập Bắt Đầu

Nguyệt Sương on-going 09/08/2026 89 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Ở Rể, Cứu Cha, Anh Bị Nhà Vợ Khinh Rẻ, Cuộc Nghịch Tập Bắt Đầu

Chịu nhục ở rể để đổi lấy năm mươi vạn cứu cha, ai ngờ anh lại bị người vợ danh nghĩa thuê sát thủ truy sát đến mức rơi xuống vực thẳm! Tưởng như mạng sống đã hết, chàng thanh niên nông thôn Ngô Phàm không ngờ lại nhận được một kỳ ngộ kinh thiên động địa. Chín mươi ngày sau, kẻ mang danh “phế vật” ấy chính thức đạp cửa trở về để thanh toán từng món nợ máu.

Bạn sẽ nghe thấy tiếng xương nát vụn của những kẻ từng ức hiếp gia đình cậu, và sự kinh hoàng tột độ của đám áp bá khi đối diện với chàng rể hờ ngày nào. Ngô Phàm vốn chỉ là một tác giả mạng kiêm nông dân nghèo kiết xác, bị đẩy vào bước đường cùng: cha ruột bệnh nặng bỏ đi chờ chết, mẹ hóa điên dại, em gái bị giang hồ ép bán thân gán nợ. Thế nhưng, dưới hang sâu vực thẳm, cậu được cao nhân cứu mạng và truyền thụ hai cuốn cổ thư “Thiên Địa Bí Thuật” cùng “Hàng Long Phục Hổ”. Mang trong mình nội lực thâm hậu, sức mạnh khủng khiếp và y thuật có thể cứu người, Ngô Phàm thề sẽ khiến gia tộc hào môn đã nhục mạ cậu phải quỳ gối xin tha. Màn báo thù đầy máu lửa bắt đầu!

🔥 Tát Vỡ Mặt: Trải nghiệm cảm giác thăng hoa khi nhân vật chính từ kẻ lót đường vươn lên thành “đại lão”, chỉ bằng một cú tát đã phá tan sự kiêu ngạo của đám người khinh miệt.

💉 Siêu Pháp Y Khoa và Võ Công Ngược Thiên: Không chỉ có võ công bá đạo quật ngã đám ác bá trong nháy mắt, nhân vật chính còn nắm trong tay bàn tay vàng y khoa, từ cứu người bị rắn cắn đến tham vọng dẫn dắt cả thôn làng vươn lên làm giàu.

🎧 Âm thanh sống động khiến da nổi gai: Tiếng gào thét của người mẹ kiên quyết đuổi đánh kẻ xấu, tiếng khóc tuyệt vọng của cô em gái yếu đuối, và âm thanh hùng dũng như sấm nổ khi nhân vật chính xuất trận chắc chắn sẽ níu bạn không thể rời bỏ mạch truyện.

 

Đeo tai nghe ngay, tăng âm lượng tối đa và nhấn PLAY trên TruyệnFullAudio.net để cày cấp, báo thù cùng Ngô Phàm ngay hôm nay! 🎧⚔️

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Ở Rể, Cứu Cha, Anh Bị Nhà Vợ Khinh Rẻ, Cuộc Nghịch Tập Bắt Đầu cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Phàm, đừng viết nữa, mau qua đây, ba con lại không ổn rồi! Giọng nói hốtvi_pham_ban_quyen hoảng của mẹ đột ngột đến khi Ngô đang dạt dào cảm hứng, nỗ lực gõ bàn phím viết tiểu thuyết mạng.
Ngô Phàm cao mét bảy , tuy hơi nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường nétleech_txt_ngu khuôn mặt rõ ràng, là điển trai. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, không đỗ học về quê một năm, cuộc sống vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian truân. May mắn , trước đây ở anh cóvi_pham_ban_quyen đọc qua vài bộ tiểu thuyết mạng, biết được vài môtíp nên thử gửi bản thảo. Sau mười kiên trì, cuối cùng cũng ký hợp được với trang web văn học, giá mỗivi_pham_ban_quyen nghìn chữ là sáu tệ, giá rẻ như cho.
Viết được tháng, vừa đủ duy trì cuộc sống thì cha anh ngột đổ bệnh. Căn bệnh dài suốt mộtvi_pham_ban_quyen tháng trời, đưa lên bệnh viện huyện điều trị nửa tháng nhưng không thuyên giảm. Sauleech_txt_ngu , vì không có tiền đóng viện phí, gia đình đành phải đưa ông ra viện. Mời thầy đông y trong xã bốc vài thang thuốc cũng chẳng có tác gì, sức khỏe ông cứ thế ngày một chuyển xấu đibot_an_cap.
Khụ khụ Cha anh ho dữ dội, thau sắt trước giường đã đầy một nửa là máu, trông như vừa mổ lợn, máu bắn tung tóeleech_txt_ngu nền nhà xung quanh.
con sợ làbot_an_cap qua khỏi rồi, phảibot_an_cap làmvi_pham_ban_quyen sao ? Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mỹvi_pham_ban_quyen nước mắt đầm , bất nhìn trai.
Ba, ba thấy thế nào? Hayvi_pham_ban_quyen là đưa ba vào viện nhé?
không, ba khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể khổ con nữa. Vảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, giờ mượn đâu mà đi viện, đã nợ người ta mười vạn . Đừng tiêu thêm xu nào ba nữa, không có tiền thì làm sao con cưới vợvi_pham_ban_quyen được? Hứa vớileech_txt_ngu ba, cùng sống thật . Ngô Đạibot_an_cap mỉm cười yếu ớt nhưng kiên định.
Ba! Nước mắt Ngô Phàm không được mà tràonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.
Không sao, đừng buồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá, sinh lão tử là tự nhiên thôi. Đi , gọi bác và lão Lưu thôn qua đây! Ngô Đại Hải cười khổ vẫy tay.
Ngô vừa lau nước mắt vừa lao khỏi cửa nhà.
tình trạng của Ngô Đại Hải, cả Ngô Thiên Lưu Thiên Sinh vừa chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới đều lắc đầuleech_txt_ngu, lòng nặng trĩu. Họ hiểu rõ rằngbot_an_cap, với tình cảnh này, Đại Hải e là chẳng còn sống được bao lâu nữa.
Anh cả, lão Lưu à, chết cũng chẳng sao, chôn cất đơn giản là được. Sau này hai con Ngô và Khương Mỹ, nhờ các ông để mắt trông nom giùm. Vì chữa tôi mà nợ nần chồng , tôi cũng biết họ làm sao mới trả nổileech_txt_ngu. Ôi, nuối tiếc lớn nhất đời này của tôi là để lại họ một khoản nợ khổng lồ, lại chưa được thấy thằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàmvi_pham_ban_quyen Ngô Đại nắm lấy tay hai người anh , ngàoleech_txt_ngu không thành tiếng.
Haibot_an_cap người đàn nông thôn cũng không cầm được nước mắt, lòng đau xót nguôi.
Thôn Đào Nguyên là ngôi thôn có độ cao so với mực nước biển cao nhất huyệnvi_pham_ban_quyen Thiên Thủy, trong thôn không có lộ, biệt với thế giới bên ngoài. làng chẳng có thu nhập , nhà nào nhà nấy đều nghèo rớt mồng . Vì vậy, dù họ lòng muốn giúp Ngô Đại Hải cũng lực bất tòng tâm.
Đạivi_pham_ban_quyen Thiên, ông trông chừng Đại Hải, tôi đi mượnleech_txt_ngu ít tiền xem sao, còn nước còn tát, phải đi cứu chữa thôi! Thôn trưởng lão Lưu kéo Ngô Thiên sang bên rồi nói.
Nhưng nửa tiếng sau, ông thất vọng trở về, trên tay cầm một xấp lẻ nhăn nhúmvi_pham_ban_quyen. thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng mà ông cũng chỉ mượn không năm tệ. Không phải dân làng nể mặt ông, mà là hầu như đa người trong nhà đều không có quá mười tệ tiền . Nhiều người dânvi_pham_ban_quyen trong thôn cũng kéo đến, nấy đều bất lực thở dài.
Tôi đã bảo rồi, sao cứ phải cái diện đó làm gì, giờ thì hay rồi chứ? Đúng lúc này, một giọng nói sang sảng vang lên. Mọi người quay lại , hóa ra là Lăng Tam .
Thẩm mặcbot_an_cap một bộ nhívi_pham_ban_quyen nền xanh rộng , tóc ngắn, trông tháo . Bà là mai nổi tiếng huyện Thiên Thủy, con gái thôn Đào là qua bà mà gả khác, nhờ mà luyện được giọng nói vô cùng sang .
Sao ông nói như vậy? Lão lườm bà một cái.
Chẳng sai , mấy ngày trước tôi nói với Đại Hải rồi, để Ngô Phàm làm rể. Người ta là giàu trên thành phố, đã hứa chỉ cần Phàm gả vào nhà họ thì sẽ đưa ba mươi vạn cho Đại Hải chữa bệnh. Đây là chuyện tốt từ trên trời rơi , mà Đại Hải cáibot_an_cap đầu đất Lăng Tam Thẩm bĩu môi nói.
! Đạibot_an_cap Hải cắt ngang lời , Nam nhi đại trượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phu không đi ở rể, huống chi tôi chỉ có mình nó con trai, được, thà chết cũng không để Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm đi rểleech_txt_ngu nhà người ta!
Có lẽ do quá kíchbot_an_cap động, lời, người Ngô Đại Hảileech_txt_ngu đột nhiên cứng đờ, hai mắt nhắm nghiền, bất động.
Ba, ba!
Lão Ngôleech_txt_ngu, Ngô!
Ngô và mẹ nhào tới trên người ông gào khóc.
Tránh ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tránh ra một chút! Lúc này, lang trong thôn vội vàng chạy tới.
Sau một hồi mạch và kiểm tra, ông : Đừngbot_an_cap quá đau , thời chưa chết , nhân sâm cho ông ấy cầm cự hơi thở này, mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườibot_an_cap vẫn nên cách đưa đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh viện , chắc là vẫn có thể chữa khỏi!
Có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữa khỏi ? Đôi mắt Ngô Phàmbot_an_cap bỗng sáng .
Chắc là được!
Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm lau nước mắt, nói với Lăng Tam : Tam Thẩm, cháu đồng ýleech_txt_ngu đi làm rể!
Tốt, tốt, đứa trẻ ngoan, có hiếu, ta đi liên lạc đây! Thẩm trong lòng chấn , cười khổ gật đầu rồi rời đi.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nông , ôngleech_txt_ngu bình thường đều kiêng nhất là đi ở rể, đặc biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉvi_pham_ban_quyen có một mụn con trai, thà chịu kiếp thân chứ không đời nào chịu làm rể.
Ngay ngày đó, Ngô Đại Hải được đưa đến bệnh viện nhân dân thành .
tối, Ngô Phàm viết một thông báo xin nghỉ trang web: Các bạn độc giả thânbot_an_cap , bất đắc quá, ngàybot_an_cap đến nhà phú bàbot_an_cap làm rể , tiểu thuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này xinleech_txt_ngu tạm ngừng , cảm ơn mọi người đãvi_pham_ban_quyen theo !
Sáng hôm sau, dưới sự giúp đỡ của làng, Mạnh Khương Mỹ bày vài mâm cỗ để gả trai.
hỷ, nhưng dân làng ai nấy đều chua .
Trai tráng chẳng ai muốn đi ở rể, nhìn Ngô Phàm khoác lên do phía gái bị, sắp sửa rời khỏi thôn Đào Nguyên, aivi_pham_ban_quyen mà không thấy xa cho anh cơ chứ.
Vừa đợi nhà đến, họ vừa không ngừng bàn tán xao.
Cái này chắc chắn là hạng xấu ma chêleech_txt_ngu quỷ hờn rồi, nên mới phải đến Đào Nguyên chúng tìm rể!
Không mù thì cũng què, nói chung là tàn !
Hoặc là vừa già xấu, ở không tìm được chồng nên mới ra ba mươi vạn để tìmbot_an_cap đấy!
Chẳng lâu sauvi_pham_ban_quyen, phía đầubot_an_cap đường xuất hiện một đoàn người ăn sang trọng.
Đoàn dâu đến rồi!
Trời đấtvi_pham_ban_quyen ơi, đẹp quá! Sự xuất hiện của cô dâu khiến ngôi làngleech_txt_ngu vốn yên tĩnh bỗng chốc sục sôi, phần lớn mọi người đều sững không thốt nên .
Chỉ thấy cô Lâm trẻ trung đẹp, dáng người cao ráo, gương mặt tinh xảo, làn da hồng hào, đích thị là một đại nhân.
Chuyện gì thế này, tôi cứ mụ xấuleech_txt_ngu xí chứ, cô gái đẹp thế này sao lại cứ nhất quyết tìm Ngô Phàm làm rể, không lẽ có âm ?
Ừ, cũng đúng , xinh đẹp thế này, lại là người giàu trên thành phố, chỉ cần vẫy tay một cái đàn ông xếp hàng dài, sao tìm một người nôngbot_an_cap thôn chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Lại còn cho thêm tiền nữa? Chỗ này có gì đó !
Dân bàn ra đủ điều, chẳng tin lại có tốt vậy, gái những cho tiền mà cô dâu còn đẹp nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiên giáng trần, thật sự quá thường.
Cái nơi quái gì thế , lên được đây mộtbot_an_cap chuyếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nửa cái mạng, đúng là nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỉ hobot_an_cap cò gáy, xui xẻobot_an_cap! Một người phụ nữ sa sầm mặt mày, lườm Ngô Phàm và mẹ anh một cái.
Bà thông gia, xin bà hãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao dung một chút. Ngôleech_txt_ngu nhà bà rồi, mong quan tâm chăm sócvi_pham_ban_quyen nó nhiều hơn Khương Mỹ đileech_txt_ngu đến trước mặt bà ta, mắt rưng rưng lệ, khiêm nhường cười làm lành.
Bà Hồ Tiểu Anh, mẹ của cô dâu Lâm Diệu, ngược mũi lên trời, chẳngbot_an_cap thèm liếc nhìn Mạnh Mỹ một cái, gương mặt lộ vẻ khinh khỉnh: Thôi cái kiểu gọi mật ấy đi. Ngô Phàm cưới con gái là việc của nó, chẳng liên quan gì đến kiết xác cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người cả. Đám dân quênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các người đừng có thấyleech_txt_ngu bắt quàng làm họ, lại càng đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hòng lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào tìm đến nó mà vĩnh, xin xỏ!
Nói xong, bà ta quay bước đi, hét lớn: Rước thôibot_an_cap!
Ngô Phàm cứ đi lại đầu nhìn người mẹ và dânbot_an_cap làng không một niềm vui sau lưng, trong lòng chua xót, thầm thề: Sau nhất định làm cho thôn Đào Nguyênvi_pham_ban_quyen giàu có lên, để tất cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dân làng đều có cuộc sống đẹp, không còn bị người thành phốleech_txt_ngu coi thường nữa!
Nhà họleech_txt_ngu Lâm vô cùng náo nhiệt, tiếng trống vang trời, đèn rựcbot_an_cap đón Ngô Phàm vào cửa, khắp nơi tràn không khí vui tươi.
Tại sao một người phụ nữ xinh như vậy lại chịu để mình ở ? Đến giờ thôn Nguyên mới giàu , để không đến mức lâm bệnh mà không có tiền đi bệnh viện?
Ngô Phàm phần, thức đã đến mèm.
, chồng yêu, ta vào động phòng thôi! Lâm ôm anh, mặt đỏ bừng, vẻ mặt đầy dịu dàng sát tai anh nói.
hôm sau, Ngôbot_an_cap Phàm mở ra, không kìm được tiếng kêu kinh ngạc. Anhbot_an_cap nhận ra mình vẫn đang nằm trên chiếc giường trải ga in chữ Hỷ rực, bên cạnh là Lâm xinh như hoa , người cô chỉ mặc đồ lót mỏng manh.
Mình kết rồi ? Mình vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu ấyleech_txt_ngu đã động phòng rồi ư?
Đây là thật sao, tạibot_an_cap sao anh chẳng có chút tượng nào vậy? Mọi chuyện cứ một giấc mơ. Người phụleech_txt_ngu nữ này hôm qua mới lần đầu, nay đã nằm ngay mình, cảm giác này thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chânleech_txt_ngu thực chút nào.
Ngô Phàm lắc lắc đầu, anh sựvi_pham_ban_quyen nhớ nổileech_txt_ngu chuyệnleech_txt_ngu xảy ra đêm qua. Tuy , nhìn tình cảnhvi_pham_ban_quyen trong phòng, chắc hẳn anh và Lâm Diệu đã trở thành vợ chồng thực sự rồileech_txt_ngu, có lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do anh uống quá, ngủ một giấc dậy liền quên sạch sành sanh.
Nhìn khuôn mặt kiều diễm của vợ, ngửi hương thơm khiết thoang , một cảm giác hạnhvi_pham_ban_quyen phúc dâng trào trong lòng, Ngô Phàm không kìm được mà gọi một tiếng ngọt ngào: Vợ ơileech_txt_ngu!
Chát!
Lâm đánh thức, vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở mắt thấy Ngô Phàm đang nhìn với nụ cười nịnh , cô thẳng tay tát cho anh cái.
Tôi cảnh cáo anh, máy chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay. Khi chưa được tôi phép thì được lại gần tôi! Từ tối nay trở đi, anh xuống mà ngủ! Diệu sabot_an_cap mặt mày lườmbot_an_cap anh, sau đó lập rời giường quần áo.
Anh chúng ta không đã hôn rồi ? Phàm ngơ ngác hỏi.
Đúng vậy, ba mẹ muốn cháu bế nên ép tôileech_txt_ngu kết hôn. Tối qua đã động rồi, có đã mang giọt của anh, thế nên thời gian tới phải dưỡng thai, anh không được chạm vào tôi nữa, hiểu chưa?
Ngô Phàm gãi đầu, rõ ràng là thời vẫn chưa chuyện gì. Kết mới một đêm mà đã có , lại còn phải dưỡng thai sao? Hình như cóleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen đó đúng lắm.
Rầm!
Đúng lúc này, cửa phòng ra. Thấy mẹ vợ Hồ bước vào, Ngôleech_txt_ngu vàng kéo người, trong lòng có chút mãn: Mẹ, mẹ vậy là
Đồ vô dụng, cha bị bệnh không có tiền chạy chữaleech_txt_ngu, chỉ có thể đi ở rể, lại khiến người coi thường đến thế? Còn ngủ nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đúng vừa vừaleech_txt_ngu , còn không mau đi nấu cơm, rồi nhà, giặt quần áo đi!
Hồ vừa gào thét vừa lao tới giật phăng chiếc chăn ra.
Ngô Phàm toàn ngẩn người, thầm nghĩ chuyện có vẻ ổn, làm gì có mẹ vợ đối xử với con như thế. Huống hồ Hồ Anh dù đã gần mươi nhưng vẫn xinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , làn da trắng trẻo, đứng cạnh Diệu trông chẳngleech_txt_ngu khác gì chị em. Vậy mà ngay sáng ngày đầu tiên con rể mới cưới đã xông vào lột chăn, bà ta không ngại sao, thật là chẳngleech_txt_ngu còn thể thống cả.
, mẹ phải để anh ta quần áo đã chứ! kéo mình .
Ngô Phàm nhân lúc ra ngoài liền vội vàng mặc đồ. Đúng lúc này, ngoài thấp thoáng truyền vào tiếng của Hồ Tiểu Anh: Không nó chiếm được tiện gì chứbot_an_cap?
Mẹ yên đi, con biết chừng mực mà!
Ở một diễn biến khác, tại viện Nhân dân thành phốbot_an_cap Thiên , Mạnh Mỹ người đã vội đến đây ngay sau khi trai xuất giá vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm qua khẽ mở đôi mắt nặng trĩu.
Cả qua bà đã thức để trông chừng Ngô Đại Hải. Đến nửa đêm, Ngô Đại Hảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối cùng cũng tỉnh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trò chuyện với bà một lúc. Bàleech_txt_ngu nói dối ông trưởngleech_txt_ngu thôn đã nghĩ cách cho vay tiềnvi_pham_ban_quyen, còn trai ở lại trông không đến chăm sóc ông . Bà đâu dám nói ra chuyện con trai đãbot_an_cap đi ở rểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ơ, lão Ngô rồi?
Vừa mở giường không, tim thắt lại mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịp, vộibot_an_cap vàng chạy vào nhà sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm. Không thấy người, bà lại chạy cửa tìm nhưng vẫn chẳng đâubot_an_cap. Bệnh nặng như thế thì đâu được chứ, chẳng lẽ vì liên lụy gia đình nhảy lầu tự tử rồi sao?
Cái gì, chồng mất rồi sao? Nữ y tá ởbot_an_cap trạm trực sau nghe bàbot_an_cap báo cũng lộ vẻ sốt.
Nhân viên tế lập tức tìm khắp bệnh viện, kết quả vẫn thấy người đâu. Tuy nhiên, họ lại thấy một tờ giấy kê đơn viết vài dòng chữ để gối bệnh . Trên đó viết mấy hàng chữ
gia, Ngô Phàm đã bị xong bữa sáng, cung đặt lên bàn để hầu hạ giavi_pham_ban_quyen đình vợ.
Cha Lâm Thiên không nói , chỉ nhìn với ánh mắt đầy ẩn ý. Còn Hồ Tiểu Anh thì chỉ tay vào anh mà : Ngô Phàm, đã về làmleech_txt_ngu rể nhà này thì phải tuân thủ gia . nhất, phép bất cứ ai vào đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, biệt là đámbot_an_cap họ hàng nghèo khổ dưới quênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cậu. Thứ hai, cậu làm hếtbot_an_cap mọi việc nhà, nhưng ngoài việc mua thức ăn ra thì bước chân ra khỏi cửa. Thứ ba là phải bảo vệ cho Lâm Diệu, việc đềuleech_txt_ngu phải nghe theo nó, rõ chưa?
Con hiểu rồi, thưa !
Ngô dù không cam tâm nhưng chỉ có thể đồng ý.
Hiểu tốt, cút ra một bên mà ăn, đừng ngồi cùng bàn với chúng tôi, nhìn cậu là thấy nôn rồi, một đầy mùi nghèovi_pham_ban_quyen ! Hồ Tiểu Anh chỉ thẳng mũi , mặt đầy khinh miệt.
Vâng! Ngô Phàm lặng đi vào bếp.
định phải kiếm tiền, không thể làm thằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con rể ở rể nhu nhược thế này mãi được. Mình còn khiến người làng Đào Nguyên đều giàu cóvi_pham_ban_quyen, không đểbot_an_cap kịch của gia đình mình lặp lại nữa! Anh thầm thề trongvi_pham_ban_quyen lòng.
Tút, Đúng lúc , chiếc điện bot_an_cap trongbot_an_cap túi anh vang lên.
Mẹ, cha con sao rồi ạ? Thấy là mẹ gọi đến, Phàm vội vàng nghe .
Phàm nhi, không xong rồi, không xong rồi! Mạnh Khương nấc lên, Cha con biến mất rồi, biến mất rồi!
Cái gì? Biến mất là ạ? Ý mẹvi_pham_ban_quyen là cha đi lạc ư? Tim thắt lại, đứng bật dậy, toànleech_txt_ngu thân runleech_txt_ngu rẩy vì lo lắng.
Phải, ông để lại một tờbot_an_cap giấy, nói không muốn lụy đến chúng ta nên đã rời đi rồi, bảo chúng ta đừng tìm nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ông ấy sẽ tự tìm một nơi thích hợp để chếtleech_txt_ngu. Chuyện này chuyện này giờ phải làmvi_pham_ban_quyen sao đây?
, đừng cuống, đến ngay đây!
Ngô Phàm điện thoại rồi lao thẳng ra khỏi bếp.
Đứng , anh định đi đâu đấy? Ngay định mở cửa, Lâm Diệuvi_pham_ban_quyen đã kịp thời lên tiếng.
Cha tôi mất tích rồi, tôi phải đi tìm ông ấyleech_txt_ngu!
Hỗn xược! Vừa mới nói gia quy , ngoài thức ăn thì không được ra ngoài, anh quên rồi sao? Cái lão già sắp chết kia có chết cũng là bình thường, việc gì đến lượt anh phải lo! Hồ Tiểu Anh mắt nhìn anh.
Thưa bácbot_an_cap, chuyện gì con cũng có thểvi_pham_ban_quyen lời bácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng thể bỏ mặc cha !
Ngô Phàm nói xong liền đẩy cửa đi thẳng.
Thằng kiết xác này, tức chết tôi ! Hồ Tiểu Anh tức đến run người.
Thôivi_pham_ban_quyen mẹ, mẹ có thực sự muốnbot_an_cap ta làm con rể đâu. Đợi con sinh con xong thì anh ta đi là được, tâm làm gì cho mệtvi_pham_ban_quyen! Lâm Diệu lại nhiên nói.
Ngô Phàm chạy đến Nhân dân thành phố, nhìn thấy giấy kia: Tôi đi đây, đừng tìm , không tìm được đâu. Tôi sẽ tự nơi để chếtbot_an_cap. Hãy mang mượn của trưởng làng trả lại cho người ta, ai cũng chẳng dễ dàng gì. Nợ nhiều tiền vậy khôngbot_an_cap trả được thìbot_an_cap sau này Phàm làm sao lấy vợ !
Nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt làm nhòe mảnh giấy.
Sau đó, anh mẹ đi khắp nơi tìm cha. Cuối cùng, dưới sự giúp đỡ sát, anh biết được cha mình đã rời khỏi thành phố Thiên Thủy, mất theo hướng về nhà.
rụng về cội, có lẽ dù có chết cũng phải chết ở quê hương.
Thế là Ngô Phàm cùng mẹ quay vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng Nguyên, thông báo cho trưởng Lưu và Ngôleech_txt_ngu Đại Thiên.
Mọi người không xótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa, huy động dân làng tìm kiếm suốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba ngày quanh , nhưng cuối cùng đành bỏ .
Dưới sự ủi của mẹ, Ngô Phàm quayleech_txt_ngu lại Lâm gia, tiếp tục cuộc sống của một chàng rể ở .
Trong thời gian đó, mẹ vợ Hồ Tiểu hoàn không coi anh là xem như kẻ hầu hạ. cần có vừa ý, bà ta lại thượng cẳng hạ cẳng tay với anh.
Lâm Diệu lần nào bên cạnh xem náo nhiệt, chưa bao giờ khuyên ngăn mẹleech_txt_ngu mình, thỉnh thoảng cô ta còn cay mắng anh một câu: Đồ vô dụng, chẳng được nết gì!
Một tháng sau, hôm đó vợ và mẹ vợ đã ra ngoài, Ngô Phàm làm việc nhà nằm tạm trên tấm đệm trải sàn phòng.
Đúng lúc , một cao khoảng một mét bảy, tóc dài thướt tha, gương mặt ngọt đầy cuốn hút bước vào phòng, lặng anh.
Ơ, là em à? Sao em lại đột ngột thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Ngô Phàm đứng dậy hỏi.
bước vào chính làbot_an_cap em gái của Lâm Âm, mười bảy , bình thường ítbot_an_cap khi ở nhà. Anh mới chỉ gặp một lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào cưới, sau đó cô chưa từng quay về nhà.
Lâm chút ngập ngừng nói: Anh , anh có biếtvi_pham_ban_quyen tại sao mẹ và chị em đối xử không tốt với anh không?
Tôi không biết , có lẽ vì tôi quá nghèo, họ khinh người nghèoleech_txt_ngu! Ngô Phàm thành thật trả lời.
đương nhiên là nguyên nhân quan trọng nhất, nhưng có lẽ đó phải là cả, anh nghĩ chút nào sao?
Tôi chẳng nghĩ ra nguyên nhân gì ! Ngô Phàm lắc đầu.
Anh thực sự không , ở nhà Lâm còn chẳng thèm nhìn thẳngbot_an_cap , ngày người chẳng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau được mấy câu, mà tháivi_pham_ban_quyen độ của ấy lúc nào cũng là sai bảo, bề trên, thì lấy đâu ra lưu gì.
Anh có cảm hôn nhân của anh và chị tôi quá thường không? chân thành nhìn Ngô Phàm.
Ừ, đúng vậy, cũng cô ấy sao lại tìm một người nông thôn như tôi làm con rể ở rể. Lâm gia là một đại gia tộc, biết bao công tử hào môn muốn được , là cô ấy bao trả lời trực tiếp! Ngô Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự luôn thắc mắc về chuyện .
rể, anh nói với họ là emvi_pham_ban_quyen bảo nhé. Em nghe nói thựcbot_an_cap ra chị em đã qua lại người từ , vả lại còn thai nữa, những người thân địa vị đều biết cả rồi. cướileech_txt_ngu mà đãbot_an_cap có bầu là chuyện mất mặt nhất, trong giới lưu sẽ coi là đàn bà hư hỏng, nên có người giàu nào chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy ấy nữa. Để giữ diện, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn cách vội vàng tìm một người thôn về để bịt miệng , đến đó có thể là con anh, không phải là chị ấy nhăngvi_pham_ban_quyen trước khi cưới!
Cái gì? Nghe lời Lâm Âm nói, Ngô Phàm kinh .
Chẳng tráchbot_an_cap Lâmbot_an_cap Diệu khôngleech_txt_ngu cho anh lại gần, còn nói là có đã thai, dưỡngleech_txt_ngu thai, hóa là đã mang nhục kẻ khác.
Tin tứcbot_an_cap này khác sét đánh ngang , khiến anh nhất thời không kịp hoàn hồn.
Haiz, quá đi mất, dạo này việc ở công ty nhiều thật đấy! Đúng lúc này, giọng của Lâm Diệu vang .
Mẹ và chị về rồi! Lâm Âmvi_pham_ban_quyen dường như có chút sợ hãi, vội vàng xoay người định rời đi.
Nhưng có lẽ quá căng thẳng, kết là dưới chân trượt một cái, cả người đột nhiên lao vềleech_txt_ngu .
Ngô Phàm vặn ở đối diện, theo bản dang hai ra đỡ lấy cô.
Lâm Âm ngã nhào lòng , sắc mặt ngay lập tức càng thêm thẹn thùng, dịu dàng nói: Cảm ơn rể!
Hay tên súc sinh ngươi, súc sinh! Gan bằng trời, dám đồ xấu với Lâm ! Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc này, Hồleech_txt_ngu Tiểu Anh vàbot_an_cap gái lớn Lâm Diệu xuất hiện cửa, chứng cảnh tượng này.
Cả hai người vừa chửi rủa vừa lao vào đánh Ngô .
Lúc bước vào nhà, không thấy Ngô Phàm ra giàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho mình thay, cũng không thấy mặt mũi tươi cười đón, hai người đã có bực . Thế là họ sấn tớivi_pham_ban_quyen xem có phải anh đang lười biếngbot_an_cap ngủ nướng không, chẳng ngờ lại gặp một màn chướng mắt thế .
Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, hiểu lầm thôi, hiểu lầm thôi! Lâm Âm vừa những cúvi_pham_ban_quyen họ, vừa vội vàng giải thích.
Người , lôi ra cho tôi, để lát nữa rồi dạyvi_pham_ban_quyen dỗ sau! Thấy convi_pham_ban_quyen gái cản trở trừng phạt Ngô Phàm, Hồ Tiểu Anh hétleech_txt_ngu lớn một tiếng.
Hai tên vệ sĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài cửa lập tức xôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào, lôi Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Âm rabot_an_cap .
Mẹ, chị, con chỉ là sắp ngãbot_an_cap nên rể mới đưa tay ra đỡ, mọi người đừng anh ! Lâm Âm khi bị đẩy sang phòng khác vẫn cố thanh minh Ngô Phàm.
rể? Mày còn mặt mũi mà gọi nó là anh rể, dám lén lút quan hệ với nó, mày đúng là làm nhục mặt Lâm gia, tao lạibot_an_cap sinh ra loại Hồ Tiểu giận mắngbot_an_cap nhiếc.
Nhưng dường như bà ta chợt nhớ ra điều gì đó, chẳng phải con gái lớn đang nhố nhăng sao, này chẳng di truyền? Nói ra thì quá mất mặt, thế là bà ta lập tức im miệng.
Ngô Phàm không muốn lộleech_txt_ngu những lời Lâm Âm vừa nói, đànhvi_pham_ban_quyen không ngừng thích: Thật sự là hiểuleech_txt_ngu lầm thôi, cô ấy sắp ngã, con theo bản năng lấy thì bước vào!
, chát Hồ Tiểu Anh liên tục tát vào mặt .
Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm Diệu thì không ngừng cấu véo tay anh, hai mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con đồng tâm hiệp lực đối phó với gã con rể ở rể trong nhìn trongvi_pham_ban_quyen nồi này.
Ngô Phàm đến nhănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhíu , nhưng vẫn cắn răng không một lời van , cũng chẳng ra tiếng đớn nào.
Đã là đàn ông phải biết chịu đựng uất ức. Dẫu sao những người trước mắt cũng là vợ vàleech_txt_ngu mẹ vợ mình, anh không thể ra tay đánh lại.
suốt mười mấy phút, mặt Ngô sưng , khóe miệng rướm máu, hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ conleech_txt_ngu họ mới tay.
Tôi cảnh anh, ở cái nhà này thì phải biết điều một chút, đừng hòng có đồ gì với em gái tôi, nếu không thì đừng trách tôi ly hôn với anh! chỉ thẳng vàovi_pham_ban_quyen mặt Ngô Phàmvi_pham_ban_quyen cảnh cáo.
Tôi không có! Ngô Phàm quật cường nói, dĩ chỉ là hiểu lầm thôi!
Đồ súc sinh, tao chẳng buồn nói với mày nữa, đánh cũng rồi, chửi cũng cả họng, mau đi pha trà cho bọn ta! Hồ Tiểu Anh thở xuống.
Vâng! Ngô Phàm vàng rót trà.
Lúc này, Lâm Âm bước ra, liếc nhìn Ngô Phàm một cái, trong lòng bỗng hẫng một nhịp, dâng lên một nỗibot_an_cap áyvi_pham_ban_quyen náy. Chính vì ngã của mình mà anhbot_an_cap rể phải chịu uất ứcleech_txt_ngu như vậy. Sau đó, cô trừng mắt nhìn mẹ và chị gái, hất tóc rồi quay lưng bỏ đibot_an_cap không ngoảnh đầu lại.
Cái con bé nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, càng lớn càng bướng bỉnh! Tiểu Anh hậm hực nói một câu.
Sau bà ta trợn mắt mắng nhiếc Ngô Phàm: Ngô Phàm, tất cả là tại mày gây ra, lại dám ý đồ Âm, khiến ức bỏ đi. Nếu không có chuyện thì coi như chuyện xấu trong nhà truyền ra ngoài, còn nếu nó mà xảy ra chuyện gì, tao sẽ san bằng cả nhàvi_pham_ban_quyen mày, mày có tin !
không có đồ gì với cô ấy, mẹ phải tin con!
Tin mày? Một đứa từ nông thôn lên như mày, hạng rác rưởi ấybot_an_cap có gì để tin? Loại vô dụng như mày bao giờ thấy con gái nào xinh đẹp đáng yêu như Lâm Âm ? Với lại Lâm đang thai tháng rồi, chắc đang nghẹn một bụng đồ xấu gì, súc sinh!
Hồ Tiểu Anh chửi một rồi xoaybot_an_cap ngườileech_txt_ngu đi phòng, dáng ra không thèm phí lời với hạng rác rưởi như .
Tạileech_txt_ngu thôn Đào Nguyên, Mạnh Khương vẫn chưa bỏ cuộc, bàleech_txt_ngu đibot_an_cap khắp núi rừng để tìm Ngô Hải. các xã trong đều in dấu dáng hình đơn độc, không nơi nương tựa của bà. Có , tìm một người chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khácleech_txt_ngu nào kim bể, huống hồ người ta cố trốn mình.
Em gáivi_pham_ban_quyen Ngô Phàm đang học cấp hai đã xin nghỉbot_an_cap học hai tuầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng mẹ đi cha. chân đã đi đến phồng, cơ thể kiệt sức, tinh thần cũng trở nên hoảng loạn, mờ mịtleech_txt_ngu.
dân làng khuyên can, Mạnh Khương Mỹ không đi tìm nữa, nhưng nào bà cũng ngồi trước cửa, bẩm: Lão Ngôleech_txt_ngu à, tôi sống phải thấy ngườivi_pham_ban_quyen, chết phải , rốt cuộc ông đang ở ? Ông báo mộng tôi một câubot_an_capvi_pham_ban_quyen được không?
lúc sau, lại nói: Phàm nhi à, con họ nào rồi? được, mẹ phải đi thăm !
Ngô Phàm sống quả thực rất uất ức.
Tuy Ngô Phàm không vấn vợ ngay tại chỗ, nhưng lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói của em vợ Âm vẫn khiến anh không thể nào bỏ được. Ngày hôm đó, anhbot_an_cap không kìm mà đến Công ty Mỹ phẩm Thiên Nhã của , muốn xem rốtleech_txt_ngu cuộc cả ngày cô ấy bận rộn gì.
! Là cô ấy! Đang lúc định bước tới công ty, anh bàng hoàng nhìn thấy Lâm Diệuvi_pham_ban_quyen cùng một gã đàn ông mặc áo sơ mi bước ra từ bên trong.
định đi đâu? Ngô tò mò đi theo.
Kết quả là, họ ngang nhiên bước vào một khách sạn tình nhân cách đó vài trăm mét.
Nửa giờ , hai người bước ra với gương mặt vẫn còn lộ vẻ mê say.
Vợ, cô cô Ngô Phàm tới, tiếng chất vấn.
Bị sừng ngay trước mắt, không người đàn nào có thể nhẫn nhịn được.
Tôi làm sao? Cái đồ vô dụng như chỉ biết quanh quẩn làm việc nhà. Tôi gánh vác gia đìnhbot_an_cap này, không mở rộng doanh thì sao mà sống? Vừavi_pham_ban_quyen rồi tôi ở trongleech_txt_ngu đó bàn chuyện làm ăn với người , anh đừng xiên xẹo. Chuyện chẳng làm nên hồn, chỉ nghĩ linh tinh, mau cút về nhà giặt quần áo ! Lâm sững người một lát, chỉ tay vào mặt mắngvi_pham_ban_quyen xối xả.
Thật sự bàn chuyện làm ? đầu Ngô Phàm lên lời của Lâm Âm, vẻleech_txt_ngu mặt đầy hoài nghi.
Chứ anh tưởng làm cái gì? Lúc này, đànbot_an_cap ông cao bước tới, trừng mắt Ngô Phàm một tiếng.
Lâm Diệu, tôi nghe người nói quan giữa cô và kẻ khác bình thường, hơn nữa có lẽ cô đã mang từ trước khi kết hôn! Ngô Phàmleech_txt_ngu liếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn đàn ông kia, cuối cùng được mà nóivi_pham_ban_quyen ra chuyện này.
Lâmbot_an_cap như bị sét , thân hìnhleech_txt_ngu lảo đảo vài cái.
Nhưng ngay đó, cô ta lắc , vẻ đầy đau xót nói: Ngôvi_pham_ban_quyen Phàm, làvi_pham_ban_quyen đứavi_pham_ban_quyen khốn kiếp nào nói bậy trước mặt anh? phải biết rằng trên thương trường tôi có rất nhiều đối thủ, chúng ly gián để nhà cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi xào xáo, không tâm trí ănleech_txt_ngu, thế nên xô nước bẩn nào chúng chẳng hắt lên tôi. Sáng hôm sau ngàyvi_pham_ban_quyen cưới, chính mắt anh cũng đã thấy vết máu ga giường rồi, sao anh thà tin lời quỷ quyệtvi_pham_ban_quyen chứ không chịu tin vợ mình?
Tôi quá thất vọng về . Tôi chê là kẻ nghèo hèn dưới quê, bỏ năm trăm ngàn để chữa cho bố , anh không ơn thôi, vậy mà mới kết hônvi_pham_ban_quyen được một tháng đã ngờ cắm ? Nghe nói trước anh thằng tác giả mạng nghèo rớt mồng tơi, vì nghĩ tình tiết nhiều nên bình rồi không? Ôi, tôi sự lo anh quá!
Lâm Diệuvi_pham_ban_quyen nói đến đây hốc mắt đã đỏ hoe, bộ dạng cùng chân thành.
Chẳng lẽ mình thực sự tin Lâm ? Hay nhữngvi_pham_ban_quyen cô ấy nghe được vốn chỉ là tin đồn nhảm?
Nói mình như vậy đúng là quá thiếu phong đàn ông. Người ta vất bàn việc ty, vậy mà mình lại nghĩ cô ấy làm chuyện bậy bạ.
Thế là cúi đầu hối lỗi.
Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, anh về đi, yên việc nhà. Vài bụng tôi to lên rồi thì sẽ nghỉ ngơi, hằng nhà bầu bạn anh! Lâm Diệu dường như muốn trách mắng thêm, liền xua tay.
bóng lưng Ngô Phàm khuất dần, Lâm Diệubot_an_cap nghiến răng nghiến nóileech_txt_ngu: Mình đã bỏ nămleech_txt_ngu trăm ngàn chỉ để giữbot_an_cap kín chuyện có trước khi cưới, vậy mà đứa khốnbot_an_cap kiếp nào vẫn mách lẻobot_an_cap với nó thế nhỉ?
Vừa chửi xong, cô ta chợt nhớ đến chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em gáileech_txt_ngu Lâm Âm ở cùng Ngô hôm đó, chẳng lẽ là bé?
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được, bí mật này không lộ ra . Bây giờ chỉ có để Ngô Phàm chết đi, sẽ còn aibot_an_cap truy cứu chuyện đứa bé trong bụng em nữa, mọi người đều sẽ nghĩ đó là con của gã quá ! Gã ông bên cạnh lộ rõ vẻ sát khíleech_txt_ngu.
Hả, làm vậy không ổn đâu, anh ta cũng vô tội mà. Mang danh hôn, có con, nhưng thực tế anh còn chưa chiếm được chút hời nào từ em, giờ lại bắt anh taleech_txt_ngu chết, chẳng phải quá tàn nhẫn ? Lâm lập tứcbot_an_cap phủ nhận.
Lâm Diệu, em sựvi_pham_ban_quyen quá lương thiện rồi, vậy thì bỏ đi!
Gã đàn ông tên là Mãnh, ông chủ ty bảo Thiên Thủy, đã qua lại vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm Diệu được nửa năm.
Bề ngoài gã không truy nữa, nhưng vừa quay về công ty, gã liền dặn dò hai em thân tín: Thằng con rể ở rể nhà Lâm Diệu đó, bọn mày đi xử lý nó cho . Nhớ , phải sạch sẽ, khôngleech_txt_ngu để lại dấuleech_txt_ngu vết!
Vâng! Hai tên tâm phúc lập tức lui ra ngoài.
Lúc này, Lâm Diệubot_an_cap đang đùng nổi giận đi trường học.
Vừa trước sổ lớp , các sinh phát hiện có người lạ. Họ tò mò đầu nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thầmvi_pham_ban_quyen nghĩ không biết phụ nữ tuyệt sắc này đến tìm ai.
Lâm vẫy tay gọi Lâm Âm, Lâm Âm đành phải đi ra ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chị, chị tìm em có việc gì thế, em đang trong giờ học ! Lâm Âm nhìn chị gái với vẻ không hài , có vẻ như đang trách chị quấy rầy việc của mình.
Em theo chị! Lâm Diệu kéo Lâm Âm đến một góc vắng , lạnhbot_an_cap lùng lườm bé rồi hỏi: Chị hỏi em, có em đã gì với cái tên phế vật đó ?
Nói gì cơ? Ý chị là về chuyệnvi_pham_ban_quyen gì, em nói với anh ta nhiều lắm! Lâm Âm lộ vẻ mắc.
Anh bảo người ta quan hệleech_txt_ngu giữa chị và người khác không bình thường, chưa cưới đã cóvi_pham_ban_quyen bầu. Chỉ cóbot_an_cap em là thân thiết với anh ta, cóleech_txt_ngu phải em chovi_pham_ban_quyen anh biết ? Lâm Diệu cùng .
Nếu không phảileech_txt_ngu sợ người khác nghe thấy, cô ta thực sự đã gào lên rồi.
Muốn người khácleech_txt_ngu không biết, phi mình đừng làm, trên này gì có nàobot_an_cap không lọt gió! Lâm Âm không trả lời trực tiếp.
Vậy là thừa rồi. Lâmbot_an_cap Âm, sao em lại ăn cây táo rào cây sungvi_pham_ban_quyen ? Chị cũng vì muốn giữ gìn kinh doanh của gia tộc mới phải đi tiếp với người khác rồi không may bị sập mang thai. Cũng là vì bảo vệ dự gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình nên mới phải một tên phế về che đậy, thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà em lạileech_txt_ngu đi nói choleech_txt_ngu anh taleech_txt_ngu biết, em còn chút ý thức gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia tộc không hả? Lâm Diệubot_an_cap chất .
Chị , dù sao cũngvi_pham_ban_quyen đã kết hôn với ấy rồi, đứa trong bụng cũng có thểvi_pham_ban_quyen đổ lên anh ấy. Hơn thực tếbot_an_cap toàn bắt anh ngủ dưới đất, anh ấy chẳng hề chạm vào người chị lấy một cái, như vậy làleech_txt_ngu tàn nhẫn với anh . Huống hồ mọi người mỉa mai, chửi, thậm chí đánh đập ấy, làm thế có hay đâu? Chi đưa cho anh ấy một khoản tiền rồi ly hôn đi cho xongbot_an_cap, để anh ấy đầu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuộcvi_pham_ban_quyen sống ! Âm túc nói.
Được rồi, chuyện của chị chị tự cách xử . Em là học sinh thì lo mà học tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, đừng xen khác. Sau này phải kín miệng , nếu anh ta có hỏi lại thì cứ bảo lúc là nóivi_pham_ban_quyen bừa ! Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệu gõ mấy cái lên trán em gái, hậm hực đi.
Hừ, anh tuy không có tiền nhưng con người anh ấyleech_txt_ngu tốt hơn chị nhiều. đúng loại đàn bà hư thân mất nết, lăng nhăng bên ngoàileech_txt_ngu mà còn bao biện là vì gia tộc, khinh! Lâm Âm thầm mắng trong lòng rồi vội vàng quay trở lại lớp học.
Ngô tin là thật, anh thực cho rằng mình là Lâm Diệuleech_txt_ngu và gã đàn ông mặc áo mi kẻ ca rô kia bàn công việc trong phòng khách sạn, nên sau khi nhà cũng không để tâm nữa.
Anh tiếp côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giặt giũ, nấu dọn dẹp nhà cửa mỗi , sócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người trong gia , làmbot_an_cap tròn nhiệm của một con .
đó, khi đi chợ mua , anh chợt một bóng dáng quen thuộc đang đi đi lại lại trước cổng nhà họ Lâm. Người đó lúc thì ngẩng nhìn vào bên trong, lúc lại xoa bàn tay nhau, dài ngaobot_an_cap ngán.
, mẹ, sao mẹ đến đây? Ngô Phàmbot_an_cap vội vàngbot_an_cap lao tới, vứt túi thức ăn xuống đất, nắm chặt lấy tay mẹ mình mà gọi, lòng bỗng thấy xót xa vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạn.
cảnh nghèo khó nhưng người mẹ đảm đang của anh vẫn giữ cho nhà cửa sạch sẽ, bản thân bà cũng ăn mặc gọnvi_pham_ban_quyen gàng.
Thế nhưng lúc này đây, gương mặt bàleech_txt_ngu đầy vẻ tiều tụy, ánh mắt đờ đẫn, tóc tai bù , quần áo rách rưới, so với trước kia quả thực như biến thành một người khác.
Nếu đây không phải là mẹ mình, người mà anh quá , thì có lẽ anh cũng khôngleech_txt_ngu thể nhận ra bà nữa.
Con con có phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Ngô Phàm không? Mạnh Khương Mỹ nhìn anh bằng đôi đục ngầu và hỏi.
Đúng vậy, , chẳng lẽ mẹ không nhận ra con sao? Phàm giật mình hãi, nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ anh không còn bình thường nữa?
Ồ, có chút tượng. Đúng rồi Ngô Phàm, mẹ đến bảo con một tiếng, mẹ tìmvi_pham_ban_quyen cha rồi!
Hả, tìm thấy sao? Tốt quá rồi, ông ấy đang ở đâu hả mẹ? Ngô Phàm tức , nỗi bất an vừa rồi tan biến sạch sành sanh.
Ông ấy đang uống rượu với Ngọc Hoàng, còn bảo mẹ đi cùngleech_txt_ngu nữa. Mẹ đến để một tiếng thôi, mẹ đi chỗ Ngọc Hoàng đây, hi hi. tự chăm sóc bảnvi_pham_ban_quyen choleech_txt_ngu tốt nhé, hẹn lại trên trời, tạm biệt! Khương Mỹ nói xong liền quay lưng bỏ đi.
Hỏngbot_an_cap rồi, đúng thần trí có vấn thật. Ngô Phàm vội vàng tới giữ bà , nói: Mẹ, mẹ, mẹ vào nhà nghỉ ngơi chútleech_txt_ngu đi, nữa hãy đi. Giờ vẫn chưa đếnbot_an_cap trưa, chưa đến lúc uống đâu!
Ồ, vậy hả? thanh niên này cũng hiểuvi_pham_ban_quyen văn hóa rượu chè gớm nhỉ. Được, nhà nghỉ một lát rồi đi! Mạnh Khương Mỹ hì hì .
Ngô Phàm nghĩ bụng đưa mẹ vào trước, nấu cơmleech_txt_ngu xong cả về ăn, rồi mình sẽ đưa mẹ đến viện tra.
Sau khi ổn định ngồi mẹ, rót mộtbot_an_cap chén trà cho uống, Ngô Phàm liền vội vã vào bếp bận rộn.
Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến giờ ăn trưa mà vẫn chưa xong cơm, vợ mẹ vợ sẽ chẳng nể gì anh .
Két! Nửa tiếng sau, cửa chính mở ra, Lâm và Hồ Anh vừa nói vừa cười bước vào.
Á, ai đây? Vừaleech_txt_ngu vào nhà Mạnh Mỹ, hai đồng thanh kêu lên kinh hãi.
Chàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhé, hai cũng định gặp Ngọc Hoàng đấy à? Tốt quá, đường suối không cô đơn rồi, hì hì! Khương Mỹ có người vào thì rất phấn khích.
Bà ta ta leech_txt_ngu mẹ của tên phế vật kia không, sao giống ? khivi_pham_ban_quyen hồn, Tiểu Anhbot_an_cap nhìn gái hỏi.
Hơi giống, nhưng đó con chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm nhìn thẳng bà ta . nếu không phải mẹ ta vào được nhà mình? Lâm Diệu nấp sau lưng mẹ, hoảng loạn nói.
Cô đã người đàn bà này có vẻ thần kinh không bình thường, nếu bà ta làmvi_pham_ban_quyen bị thương thì phiền phức lắm, mà ta còn phải chịu trách nhiệm pháp .
Phế vật, phế vật, ra đây, mau ra đây! Hồ Tiểu Anh gào lên hướng về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Có chuyện gì vậy? Mẹ, vợ, hai người đã về rồi ạ? Ngô Phàm nhanh chân chạy , tay vào tạp dề, nở nụvi_pham_ban_quyen cười gượng gạo chào .
Mụ này là ai, anh lôi từ đâu về đây? Quên quy rồi hả, được đưa người ngoài vào cái này? Hồ Tiểu Anh chỉ vàovi_pham_ban_quyen Ngô Phàm mắng .
Mẹ, bà ấy không phải người ngoàileech_txt_ngu, là mẹ con. Ăn cơm xong sẽ đưa bà ấy đi ngay!
Ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hóa ravi_pham_ban_quyen là mẹ anh thật à? Lâm Diệubot_an_cap kinh ngạc, Sao trông cứ điên điên khùng khùng thế?
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ tinh thần ấy chút vấn , nữa con sẽ đưa bà ấy bệnh viện. Đúng rồi, vợ ơivi_pham_ban_quyen, cô cô có thể qua đây nói chuyện một chút không? Ngô Phàm nháy mắt với Lâm Diệu.
gì cứ nói ở đây, mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi cũng đâu phải người ! Lâm Diệu khinh khỉnh, chẳng thèm mặt anh.
Vợ ơi, là thế , lát nữa cô có thể cho tôi tệ đượcvi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap, tôi muốn mẹ đi bệnh khám! Ngô Phàm lí nhí nhưng mong đợi nhìn Lâm Diệu đẹp như hoa.
Phi! Anh ăn không ngồi rồi nhà tôi, không làm ra một tiền nào mà mở miệng làvi_pham_ban_quyen mấy trăm tệ, anh tưởng tiền là từ trên trời rơi xuống ? Đòi tiền à, nằm đi! Bây giờ, lập tứcvi_pham_ban_quyen đưa mẹ cút , thôi đã thấy buồn nônvi_pham_ban_quyen, bẩnbot_an_cap chết đi được, ngợm mùi hôi hám! Khi Diệu còn chưa kịpvi_pham_ban_quyen mở lời, Hồ Tiểu Anh cạnh gào toáng lênbot_an_cap.
Mẹ, dù sao bà cũng là mẹ con , như con mượn tiền của mọi có được không? Ngô khẩn nói.
Cái gì, mượn? Anh có tiền mà trả chắc? Đồ vô dụng, cái loại nghèo kiết xác, anh được ăn trắng mặc trơn ở nhà tôi thì nên thắp hương bái , kích đến nước mắt rồi, thế còn dámleech_txt_ngu đòi tiền? nước xong chưa? Hồ Tiểu Anh đời nào nể mặt anh.
Còn thiếu một món chưa xào xong ạ!
Thế thì cút vào xào mau! Hồleech_txt_ngu Tiểu Anh lườm Ngô Phàm một .
Đoạn, bà ta nhìnleech_txt_ngu Mạnh Khương Mỹ đang : biến ra ngoài cho tôi, nhanh lên, đừng có làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẩn khí nhà chúng tôi, cútvi_pham_ban_quyen!
Lâm Diệu đứng bên cạnh cũng rất phối hợp, cô tiếp mở toang cửa, ra bộ thủ thế , cười hì hì nói: Từbot_an_cap đâu tới thì về đó , chỗ này không dành cho bà đâu. Đúng , đi xuống gầmbot_an_cap cầu , đó mới hội nhóm của !
Không, không, bây giờ bà ấy đi ra ngoài sẽ bị lạc mất, thể để bà ấy đi được! Ngô vừa về bếp vội vàng trở ra.
Chát! Tiểu Anh giơ tay tátleech_txt_ngu một cái vào mặt Ngô Phàm, quát tháo: Còn biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quy tắc gì không hả, lời tôi nói mà anh dám nghe sao?
Không, thưa mẹ, chuyện gì con cũng có thể nghe , nhưng bà của , nếu đi lạc thì biết làm sao bây ? Ngô Phàm sốt , nói cũng cao lên phần.
Hừ, cha anh chẳng cũng lạc mất ở bệnh việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóvi_pham_ban_quyen sao, thì làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Huống hồ, hạng nghèo hèn thếleech_txt_ngu , không có cũngleech_txt_ngu chẳng tiếc, sau này anh an mà ở lại cái nhà . Để bàbot_an_cap ta đi, nói nữa thì trả lại trăm cho chúng tôi rồi cuốn xéo luôn đi! Hồ Tiểu Anh cay nghiệt .
Mẹ mẹ Ngô tức giận run người.
Đúng lúc nàyleech_txt_ngu, Lâm Thiên Long trong bộ , dáng đường bệ một ông chủ trở . Thấy cảnh này, ta hỏi: Có chuyện vậy Ngô ? Sao anh lại lớn tiếng vớileech_txt_ngu mẹ như thế?
Thế này ạ cha, mẹ con đến đâybot_an_cap, thần trí bà không được bình thường, con muốn Ngô Phàm định giải thích phen.
Tuy nhiên Lâmbot_an_cap Thiên Long lạibot_an_cap xua tay: Đượcvi_pham_ban_quyen rồi, đừng . Phàm, làm tôi quá thất vọng. Chẳng được tích sự gì mà lại học thói cãivi_pham_ban_quyen lờibot_an_cap cha mẹ. , đúng là chúng tôi mù mắt mới gả con gái tốt như vậy cho anh, thếbot_an_cap mà anh cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với chúng tôi như thế ?
, không phải như vậy, con muốnleech_txt_ngu chăm sóc mẹ mình thôi! Ngô Phàm thấy Lâm Long chưa hỏi trắngbot_an_cap đen đã mắng mỏ mình, trong lòng vô cùng uất ức.
Cút ngoài! Lúc này, Hồ Anh đứng bên cạnh dường như sợ làm bẩn tay nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tay đẩy, mà vớ lấy chiếc ghế, dùng chân thúc vào người Mạnh Khương Mỹ, đẩy bà khỏi cửa.
Bộp! Mạnh Khương bị đẩy ra ngoài không kịp đề , ngã nhào xuống đất.
Mẹ, mẹ! Ngô kinh hãi, vội vàng lao ra .
Đồleech_txt_ngu vô dụng, đã đi rồi thì đừngleech_txt_ngu có quay lại nữa! Ngoài ra, nhớ lấyvi_pham_ban_quyen, trong vòng babot_an_cap phải đem trả năm trăm ngàn , nếu không dù có chạy chân trời góc biển tôi cũng không cho kẻ lừa như anhvi_pham_ban_quyen đâu! Hồ Tiểuvi_pham_ban_quyen Anhvi_pham_ban_quyen tức giận tay quát lớn.
Sauleech_txt_ngu đó là tiếng Rầm, cánh cửa đóng sầm lại.
Cảm giác bi phẫnbot_an_cap dâng trào trong lòng, nướcvi_pham_ban_quyen mắt Ngô Phàm kìm được mà rơi.
hiền người khinh, ngựa bị người cưỡi, người nghèo quả thật chẳng có chút tôn nghiêm nào.
Mình nhất định phải vươn lên, khiến các người phải hối hận.
Ngô Phàm lau khô nước mắt, thề trong lòng.
Sau đó, anh định đưa mẹ rời đi, đến bệnh tâm thần Thiên . Đúng lúc này, chiếc điện thoại kỹ anh vang lên. Thấyvi_pham_ban_quyen trưởng Lưu Thiên Sinh gọi đến, Ngô Phàm lập tức máy.
Ngô Phàm à, có chuyện này bác phải cho một tiếng. Mấy ngày nay thần trí mẹ cháu không được bình thường, bác đã người nom ấy, nhưng tối bà ấy nhân đó ngủ say đã bỏ đi mất, không biết đi rồi. Mọi trong thôn đi , bác thông báo để cháu chuẩn bị tâm lý nhé! Thôn trưởng Lưu Thiên Sinh với giọng nặng .
Dạ, thưa , mẹ đã đến chỗ cháu rồi. Bây giờbot_an_cap cháu đang bị bà ấy vào bệnh viện tâm thần để kiểm tra ạ! Ngô Phàm vội vàng đáp.
Thế thì tốt, thìvi_pham_ban_quyen quá! Lưu Thiên Sinh thở phào nhẹ nhõm: Dù là ở rể có tiền vẫn hơn, có thể để cháu điều dưỡng tử tế chút. Thôi được rồi, có việc gì cứ bác!
Ngôvi_pham_ban_quyen khóc dở cười. ra trong dân làng, sống ở rểleech_txt_ngu của anh cũng khẩm lắmvi_pham_ban_quyen, họ đâu biết túileech_txt_ngu anh chẳng có một đồng, tiền mua thức ăn đều nằm trong kế của mẹ vợ, cái gì, nhiêu tiền đều phải khớp từng từng .
, Phàmleech_txt_ngu rấtleech_txt_ngu cảm kích dân làng.
Không được, không có tiền thì bệnh bà chứ? Đibot_an_cap đi! Đến viện, khi Ngô Phàm khôngvi_pham_ban_quyen trả nổi phí đăngvi_pham_ban_quyen, bảo vệ bệnh lập tức đuổi anh ra ngoàivi_pham_ban_quyen.
Con , xin cho bà điều trị ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây trước đi, sẽ đi gom tiềnleech_txt_ngu ngay! Phàm vẫn tiếp tục khẩn khoản cầu xin.
Anh biết rõ, chỉ cần trì hoãn thêm chút nào nữa, bệnh tình của mẹ sẽ càng trở nên trầm . Hiện tại bà còn nhà, thêm một thời gian nữa, e rằng sẽ đi khắp mất.
Không được, đãleech_txt_ngu bảo không được là không được. Bệnhleech_txt_ngu viện chúng tôi định , nộp tiền thìbot_an_cap không chữa bệnh. Bác sĩ nào trị cậuleech_txt_ngu phát là sẽleech_txt_ngu bị kỷ luật ngay. Họ đều phải mười năm đèn sách khổ cực mới đỗ đại học, cậu cũng muốn họ mất việc đúng không ! Viênvi_pham_ban_quyen bảo vệ thấy anh tội nghiệp nên không đẩy anh nữa mà bắtvi_pham_ban_quyen đầu nói lý lẽ.
Nhắc đến hai chữ đại , Ngô Phàm lại nhớ đến nỗi nuối tiếc vì trượt đại họcvi_pham_ban_quyen của chínhleech_txt_ngu mìnhbot_an_cap, đó vốn là nguyện vọng nhất từleech_txt_ngu trướcleech_txt_ngu đến nay của anh.
Nếu vì mình mà sĩ mất việc, lương tâm anh sẽleech_txt_ngu chẳng thể bình yên.
Thế là anh không nài nỉ thêm nữa mà vội vàng cho Lâm Diệu.
Lâm , dù cô cũng là vợ tôi trên phương diện pháp luật, tôi xin cô hãy tôi một tay đi, đưa tôi một ngàn tệ, mẹ tôi thực sự đang rất viện điều trị! Ngô Phàm vừa mở lời đã lên cầu .
Được thôi, anh nói nghe , vậy thì về mà lấy, nhanh lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Lâm Diệu cưvi_pham_ban_quyen nhiênleech_txt_ngu lại một sảng khoái.
Ngôbot_an_cap ngẩn người nhìn điệnbot_an_cap thoại, rõ ràngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhvi_pham_ban_quyen không ngờ người phụ nữ lại thật sự đồng ý.
Dù sao đi nữa, đồng ý là tốt rồi.
Lần này Ngô Phàm không dắt mẹ theo mà dặn viện, thân phi như bay về nhà để lấy một ngàn tệ từ vợbot_an_cap.
Đẩy cửa bước vào, nhà đang quây quần ăn , Ngô không kìm mà nuốt nước bọt.
Thế nhưng Tiểu khinh bỉ nói: Đồ vô dụng, lúc nãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đã bảo rồi thì đừng có vác , hơn nữa còn phải trả lại năm mươi vạn cho chúng . Giờ thấy ngươi cũng có chút lòng hiếu thảo, quỳ trước cửa đi, ta có thể nhắc để Lâm Diệu đưa tiền ngươi!
Hả, quỳleech_txt_ngu xuống? Ngô nghi ngờ mình nghe nhầm, đưa mắt nhìn Lâm Thiên và Lâm Diệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đang ngồi .
Ngờ đâu hai người nàyvi_pham_ban_quyen nhìn anh như nhìn một tên ăn mày, chỉ lạnh lùng cười nhạtleech_txt_ngu chứ không hề lên tiếng, miệng vẫn không ngừng thức ăn.
quỳ hay không? Ta không có kiên nhẫn đâu, còn không quỳ cút ngay lập ! Hồ Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Anh thấy anh đứng ra , lại giọng nhắc nhở.
Bịch! Ngô Phàm dứt khoát quỳ sụp xuống.
nghiêm quan trọng, nhưng mẹ leech_txt_ngu điều quan nhất trong lòng anh.
Chờ , ta ăn cơm sẽ đưa tiền chobot_an_cap, hơ hơ! Hồ Tiểu Anh ý lớn, sau đó quayvi_pham_ban_quyen lại bàn ăn, mấy người họ tục ăn uống, coi Ngô Phàm như không tại.
Nửa tiếng sau, hai đầu gối Ngô Phàmvi_pham_ban_quyen quỳ đến dại. Anh thực sự phủi tay bỏ đivi_pham_ban_quyen, mẹ kiếp, làm gì có kiểu nhụcbot_an_cap mạ người khác thế nàybot_an_cap chứ.
Thế , dáng vẻ điên dại dại củavi_pham_ban_quyen mẹ buộc tiếp tục , không dám lộ rabot_an_cap nửa điểm bất mãn.
vô dụng, vì có một ngàn mà quỳ hơn nửa tiếng đồng , đúng là hèn hạ quá mức. Cút đi, sau này ra ngoài tuyệt đối đừng nhà họ Lâm chúng , vĩnh viễn đừng quay lại nữa, thật mất mặtleech_txt_ngu!
Khoảng bốn mươi lăm phút saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Hồ Tiểu Anh ăn xong, chùi cái bóng lưỡng mỡ màng, tiến đến trước mặt anh, rút ra mười tờ trăm tệ, vừa nói vừavi_pham_ban_quyen vả bôm bốp vào mặt anh một cách tùy ý.
Ngay sau đó, bàvi_pham_ban_quyen vung tay một cái, những tờ tiền bay lả trong trung.
Rầm! Cánh cửa sầm lại.
Ngô Phàm nhục nhã nhặt tờ tiền lên, rồi lết đôi chân còn đang dại mà chạy. Sau khi chạy được vài bước, anh dừng lại, nhìn chằm chằm vào biệt thự nhà họ Lâm, thùvi_pham_ban_quyen nói: Nỗi nhục hôm nay, sau ta sẽ bắt các người phải trảbot_an_cap lại gấp mười lần!
Đứng lạivi_pham_ban_quyen!
khivi_pham_ban_quyen vừa rời khỏi họvi_pham_ban_quyen Lâm đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm mét, đột nhiên có đàn ông lực lưỡng mặc áo đen chặn anh.
Các người muốn làm gì? Ngô Phàm lo lắng nhìn bọn chúng.
Lên! Không hai lời, một trong số đó hô hoán những kẻ .
Bốn gã đàn ông xông lên, khống chế Phàm rồi đánh choleech_txt_ngu anh một trận tơi bời.
Khốn khổ cho Phàm vốn phải kẻ giỏi đấm, lại thêm buổi trưa chưa có hạt cơm vào bụng, chẳng còn chút sức lực , vì thế anh dễvi_pham_ban_quyen dàng bị mấy tên đánh gục đến đi.
Chắc là chưa chết đâu, lấybot_an_cap dao đây, đâm cho vàivi_pham_ban_quyen nhát nữa! Mộtvi_pham_ban_quyen gã cao lớn mặc đồ đen vừa dùng chân đá vào Ngô Phàm đang mê, vừaleech_txt_ngu đưa tay về phía bọn đòi hung khí.
lời dặn dò của Mạnh , chỉ có người chết mới khôngleech_txt_ngu biết nói lung tung.
Dừng tay, cácleech_txt_ngu người đang làm thế? Đúng lúc nàyleech_txt_ngu, một quát lanh lảnh lên.
A, có người!
Đám người kia tình hình ổn liền vội vàng bỏ thục mạng.
Người vừa tới là một cô trẻ trung xinh đẹp, toát khí hiên ngang, khoát.
Anh sao ? Cô xuống, khẽ vỗ mặt Ngô Phàm hỏi han.
Ngô có bất kỳ ứng nào.
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ổn, phải cứu ngay!
Cô gái trẻ lẩm bẩm một câu rồivi_pham_ban_quyen bắt đầu thực hiện các sơ cứu cho Ngô Phàm.
Nhìn một người phụ nữ trẻ đẹp như vậy mà lại đi hô hấp nhân tạo cho người lạ mặt, người dân xung quanh kéo đến xem đều không khỏi , giơ ngón tay cáibot_an_cap tán thưởng cô.
Trong lúc trí mê man, Ngô cảm thấy mình như đang chìm vào một giấc mơ. Trong mơ, anh vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm Diệu đã trở thànhleech_txt_ngu chồng thực sự, Lâm Diệu còn chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn nữa.
Tỉnh rồi, tỉnh rồi! Chẳng lâu , có người cạnh lên mừng rỡ.
Anh chậm rãi mở mắt.
ra trước mắt anh là gương mặt thanh tú đang đỏ ửng vì thẹn thùng.
Anh thấy thế nào rồi, mau đến bệnh viện đi thôivi_pham_ban_quyen! Cô gái trẻ thở phào nhẹvi_pham_ban_quyen nhõm nói.
Là cô đã cứu tôi sao? Ngô nhìn quanh một lượt rồi nhớ lại bốn gã áo đen hành hung. Lúc hồ, dường như anh có nghe thấy tiếng một phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ dừng tay.
Phải, cô ấy cứu anh , đúng là người tốt, còn làm hấp nhân tạo anh nữa! Có người bên cạnh nhanh nhảunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói xen vào.
Cảm ơn cô! Ngô Phàm gượng dậy, quỳ xuống trước mặt cô.
Đừng khách sáo, chuyện bất thì ra tay thôi. Đúng rồi, mau báo cảnh sát đi, rồi đến bệnh viện kiểm tra lại một chút! Cô gái trẻ nở nụ cười ngọt ngào, nhanh chóng đỡ anh đứng dậy.
Cảm ơnvi_pham_ban_quyen, không sao, không cần đi bệnh viện, cũng không cần báo cảnh sát đâu. nhân, cô tênvi_pham_ban_quyen là gì, ở đâu? Sau này tôi nhất định sẽ đến tận tạ!
Đừng để tâm, ai gặp chuyện cũng làm vậy thôi, không cần phải cảm ơn .
Không, cô nói, khôngleech_txt_ngu thể là kẻ vô ơn được!
Được rồi, tôi tên Dương Tuyết Bình, ở đồn cảnh sát. Cô gái trẻ gạt lọn mai trên trán, thản nhiên đáp.
Cảm ơn , ơn này nhất định sẽ báo . Bây có việc , xin từ ! Ngô Phàm cúi người chào Dương Tuyết Bình rồi nhanh chóng về phía bệnh viện tâm thần.
Mình tiền rồi, có tiền rồi, phải mauvi_pham_ban_quyen chữa bệnh cho mẹ! Ngô Phàm vào bệnh viện, kích reo hò.
Vậy đi nộp tiền đi! mỉm cười, cho anh.
Ngô Phàm vộivi_pham_ban_quyen vã lao đến đăng kýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngay sau đó, vẻ mặt phấn khích của anh bỗng chốc biến thànhbot_an_cap kinh hoàng.
lục lọi túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đếnvi_pham_ban_quyen túi khác mà chẳng thấy một nghìn tệ kia đâu.
tiệt, rõ ràng anh đã một nghìn tệ vào túi quần, vì đó là tiền chữa bệnh cho mẹ nên anh còn cẩn thận vỗ đi lại túi để chắc chắn vẫn ở trong mà.
Hỏng rồi. Ngay tứcbot_an_cap, mắt Ngô Phàm tối sầm lại.
Bởi vì lúc nãy sau khi đánh gục xuống đất, anh lờ mờ cảm thấy có đang lục trên người mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi.
Trời , không lẽ là người phụ nữ Lâm Diệu kia sai người chặn để lấy lại tệ sao?
Nếu không thìleech_txt_ngu chính là đám người kia đã cướp tiền của rồi.
Dù thế nào đi nữaleech_txt_ngu, tiền đã không còn.
Ngô Phàm cuống cuồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát , sao chuyện lạivi_pham_ban_quyen thành ra thế này? Sốleech_txt_ngu tiền đổi bằng cả lòng tự vừa mới cầm chưa nóng tay đã mất sạch, rồi mẹ anh làm ? ? Ngô Phàm giật , vàng đi tìm mẹ.
Ơ, vài trước ấy ở đây mà, hay là đi sinh rồi? Một nhân viên bảo vệ tốt bụng chỉ tay về phía dãy ghế cạnh cửa sổ nói.
Phàm vội chạy vào nhưng chẳng thấy bóng mẹ đâu.
, tôi biết rồi, một điên điên khùng khùng đúng như anh tả ấy, vừa ấy ra ngoài rồi. Tôi thấy bà ấy trèo lên một chiếc xe tải chở hàng, tôi cứ ngỡ nhà chứ! Khi Ngô Phàm quay lại đại sảnh hỏi han, đàn trung niên định chắc nịch.
Hả, lên xe tải của người rồi sao? Ông có quenleech_txt_ngu đó ? Ngô lo sốt vó hỏi.
Hì hì, không quen, tôi cũng thấy nửa dại nên mới liếc nhìn một cái thôi! Người đàn trung niên lắc đầu rồi bỏ đi.
Ngô Phàmleech_txt_ngu lao ra bệnh viện, gặp ai hỏi nhưng vẫn bặt âm . Anh đành tìm đến đồnleech_txt_ngu sát gần đó để cầu cứu.
Sau khi xe tải dừngvi_pham_ban_quyen lại, anh đã lặng xe rồi đi bộ rời nội thành. Khu vực bên không có camera giám sát nên rất khóbot_an_cap điều tra! Phía cảnh sát sau trích xuất camera đã báo .
Đó là nhà, chẳng lẽ bà ấy đường sao? Tôi phải đi tìmbot_an_cap! Ngô nói xong liền lập tức rời khỏi đồn sát, chạy dọc theo con đường dẫn về làng cũ là thôn Đào Nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
nhưng, suốt dọc đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy bóng dáng mẹ đâu, điều này khiến anh lo đến huyết áp tăng cao, đầu óc ong ongvi_pham_ban_quyen.
Reng reng reng! Đúng lúc này, chiếc điện thoại cũ nát vang lên.
Thôn trưởng! Thấy là Lưu Thiên Sinh gọi đến, tim Phàm lại một nhịp.
Ngôvi_pham_ban_quyen Phàm à, sao cậu đã về rồi? Bà ấyvi_pham_ban_quyen ngồi cày của Thiết Ngưu về đấy. Thiết Ngưu nhìn thấy bà ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi đứng ngơleech_txt_ngu trên đường, sợ xảy ra cho ấy lên xe. Không phải cậu bảo đưa bà ấy bệnh viện tâm thần khám sao, đã đi chưa? Lưu Sinh oang oang .
Về sao? Tốt rồi, trưởng, chuyện là thế này Trong niềm sướng tột , Ngô Phàm sơ qua việc mình bị đánh.
Tuy nhiên, anh không hề nhắc đếnbot_an_cap nỗi nhã phải đựng ở Lâm gia.
Một vì quá mất mặt, là dân làng cũng chẳng giúp được , chỉ khiến đau nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi.
Sau khi cúp máy, Ngô Phàm chặn một chiếc xe tải để quá giang về thôn Đào Nguyên.
từ đường đi vào đến của ở thôn Đào Nguyên còn dặm đường núivi_pham_ban_quyen.
Mười dặm đường núi này chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới bò , xe máy thông thường đều chịu , không bùn lầy thì cũng nước đọng, rất dễ trơn trượt.
Phàmleech_txt_ngu đành phải cuốc bộ, chân thấp chân cao lên núi.
Dù thế đibot_an_cap nữaleech_txt_ngu, cha đã mất tích rồi, không thể xảybot_an_cap ra chuyện gì được, anh nhất phải ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên bà, cho dù sau này có phải chôn chân ở cái nơi khỉ ho gáy như thôn Đào này mãi mãi.
Một tiếng sau, Ngô Phàm cuối cùng cũng về tới thôn Đào Nguyên quen thuộc.
Ngô về rồi à, rồi, vậy cậu lại trông nom mẹ đi, chúng tôi vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ! Thấy Ngô đãbot_an_cap về, thôn trưởng Lưu Sinh xua tay ravi_pham_ban_quyen hiệu cho người tản ra.
Ý của ông rấtvi_pham_ban_quyen ràng, muốn đình họ bên nhau, không Ngô con rể rể sẽ cảm thấyvi_pham_ban_quyen rất khó xử.
Ở nông , những người ở rể bị người đời coi thường.
Dân có câu: có chí đừng đileech_txt_ngu ở rể. Ý nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chấp nhận đi ở rể là loại ông vô , đến mức quê cũng không sống .
Mặc dù mọi đều biết Ngô Phàm vì cứu cha phải làm vậy, nhưng trong lòng họ vẫnbot_an_cap ít nhiều có định kiến.
công ty mỹ phẩm Thiên Nhã, Lâm Diệu chỉ tay vàovi_pham_ban_quyen Lôi Mãnh đang đứng trước mặtbot_an_cap: Tôi đã bảo anh đừng giết anh ta rồi , sao của anh vẫn cứ muốn anh ta chết? Giờ nghe nói ta đã về thôn Đào Nguyên rồi. Nhỡ đâu anh ta nổi giận mà chuyện của hai ta ra ngoài thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Anh làm vậy chẳng phải là ép anh ta vào đường cùng sao?
Hừ, cô yên đi, dù hắn có trốn đến trờileech_txt_ngu góc , tôi cũng có cách khiến hắn câmbot_an_cap miệng mãi ! Lôi Mãnh cười đầy khinh .
Anh nghĩ liệu anhvi_pham_ban_quyen ta có nói ra không? thì hay là thôi đi? Diệu lộleech_txt_ngu vẻ không nỡ, đôi mày thanh tú khẽ cau lại. Tuy cô miễn trở thành vợ chồng với Ngô Phàm trong lòng đầy oán hận, chưa cho anh sắc mặt , nhưng chung quy cô vẫn làvi_pham_ban_quyen phụ nữ, không đến mức nhẫn tâm muốn mạng anh.
Lâm , nhà em là hào môn thế gia, nếu chuyện em chưa cưới đã có bầu truyền ngoài, chuyện kết hôn chỉ là bình phong che mắt, thì sau này nhà họ Lâm còn mặt mũi Thủy này nữa? đó sẽ thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bại danh liệt . Nhà họ Lâm giống những gia đình thường, người ta có thểvi_pham_ban_quyen sống thử trướcvi_pham_ban_quyen cưới, thậm quan lăng nhăng cũng chẳngbot_an_cap ai nói gì, nhưng Lâm thì . Hừ hừ, chắc em cũng rõ, nếu không thì đã chẳng ra năm trămleech_txt_ngu ngàn tệ thuê một gã trai quê về kết hôn, chẳngvi_pham_ban_quyen phải là để bịt miệng thiên hạ sao?
phải đó em hiểu, nhưng thấy anh ta thật thà quá, lại nghèo, cưới em xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng được xơ múi gìvi_pham_ban_quyen, đến cái nắm tay cũng chưa mà giờ lại phải mất mạng, em thấy không lòng! Diệu cắn chặt môi, dường như vẫn còn sót lại chút lương tri cuối cùng.
Đượcbot_an_cap rồi, không quản nữa, cứ yên tâm lo chuyện công đi. Anh phải đi trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tối nay lại chơi ! Lôi Mãnh phất tay, ánh mắt tà ác nhìn chằm chằm vào cơ thể Lâm .
Trời ạ, cònvi_pham_ban_quyen chơi nữa sao, em mangvi_pham_ban_quyen thai thậtleech_txt_ngu rồi đấy! Lâm Diệu lườm hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một .
Được rồi, vậy thì dưỡng thai tốt, đây là con trai nhà họ ta, sau này định đạileech_txt_ngu phú đại quý. Em cũng sẽ nhờ mà được hiển hách, đợi con traivi_pham_ban_quyen chào đời, anh sẽ bảo bố anh giaobot_an_cap cho nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Lâm một hợp đồng trị mười tỷ! Lôi Mãnh ha hả đầyleech_txt_ngu đắc ý.
Thật sao anh Mãnh? Anh tốt với em quá, em sẽ nhớ kỹbot_an_cap lòng của anh cả đời! Lâm Diệu hạnhbot_an_cap nịu vào người Lôi Mãnh.
Sáng ngày hôm sau, sauleech_txt_ngu khi nhìn mẹ ăn xong bữa sáng, Phàm với bà: Mẹ, cứ ở nhàleech_txt_ngu nhé, đừng đi đâu cả. Con ra mảnh đất phía tây làng xem sao, không thể để đấtbot_an_cap hoang . Sau này con sẽ ở lại đây, phải trồng ít rau xanh mới được!
, đi đi, không sao ! Khương Mỹ mỉm cười xua tay.
Từ khi về làng Đào Nguyên ở bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh con trai, bệnh tình của bà dường như đã thuyên giảm đôi chút, còn dáng vẻ điên điên khùng khùng như trước nữa.
Chính , chính là nó!
Ngay khi Ngô vác cuốc đi về phía đất của gia đình, cánh xaleech_txt_ngu xa đã có vài cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào anh.
Đúng, là nó, vẫn mặcbot_an_cap bộ áo ngày hôm qua. Mẹbot_an_cap , hôm qua không tiễn nó đi gặp Diêm được, hôm nay định kết liễu mạng chó của , hừ!
ca, vậy giờ chúng ta ra tay luôn chứ?
Mày ngu à? Đây là giữa làng, tuy thanh niên đi cả nhưng khó bảo đảmbot_an_cap không có ai thấy. Đợi lát nữa nó vào chỗ không người làm việcleech_txt_ngu rồibot_an_cap hãy ra tay! Gã cầm đầu khẳng định nịch.
Mảnh đất trồng rau của Phàm cách nhà khoảng hai trăm , xung quanh quả thực không có một ngôileech_txt_ngu nhà nào.
Vả lại, làng Đào Nguyên vốn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm trăm khẩu, nhưng vì nơi nghèo rớt mồng tơi nên ai còn sức trẻ đều đi làm thuê xa hết. Bởi vậy thường trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng chưa đến một trăm người, cơ bản rất khó bắt gặp bóng dáng .
Kể khi Ngô Phàm lâm bệnh nặng rồi đi, tinh thần của anhbot_an_cap vẫn luôn khôngleech_txt_ngu bình thường, bà không còn tâm trí trồng nên mảnh đất này đã bị bỏ hoang từ lâu.
Ngô Phàm thở dài tiếng, bắt đầu vung cuốc xới .
, nhóc con, mạng lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy, vẫn chưa chết cơ à? Còn có cuốc đất trồng rau nữa ? nói này, sao ngươivi_pham_ban_quyen cũng là con rểleech_txt_ngu nhàvi_pham_ban_quyen họ Lâm, sao lại phải vất vả thế này? Đột nhiên, từ sau vang lên một tiếng cười đầy thắngbot_an_cap.
người? Phàm đứng phắt dậy. Nhìn thấy bốn từng hành hung mình hôm qua, anh không khỏi hãi, theo bản chặt cán cuốcvi_pham_ban_quyen, mồ hôi rịn lòng bàn tay.
Hừ, đúng thế, có phải mày bọn tao như hồn bất tán không, lại mày rồi. Hôm người đẹp cứu mạng, còn hôm nay ở đây đến một bóng ma chẳng có, mày có cánh cũng khó thoát! Tên cầmleech_txt_ngu đầu cười đắc ý.
Tại saovi_pham_ban_quyen các người đốivi_pham_ban_quyen xử với tôi như vậy? Tôi với các người xưa không oán, gần đâyvi_pham_ban_quyen thù, cớ sao lại muốn tôi chỗ ? Còn nữaleech_txt_ngu, một nghìn tệ tôi dùng để cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ hôm qua cũng bị các người mất, người còn có tính người không hả? Dù lòng sợ, Phàm vẫn thép chất vấn.
Hì hì, nói cho mày biết cũng chẳng , vì chết rồi sẽ không tiết lộ được cả. Mày là chồng Lâm Diệu, vậy mà lại dám nghi ngờ cô ta tưbot_an_cap thông với người đànbot_an_cap ông , đó là sự bất kính lớn nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối với cô tavi_pham_ban_quyen. Chính cô ta phái bọn tao đến lấy mạng mày đấy, mày đáng ghét rồi! Gã cầm nói với mặt cựcleech_txt_ngu kỳ nghiêm túc.
Tất nhiên đó chỉ là lời nói dối trắng của hắn, thực chất làvi_pham_ban_quyen Mãnh đãbot_an_cap sắp cho chúng truy sát Phàm.
Cái gì? Sao cô ấy lại làm thế? nghìn tệ đó rõ ràng là cô ấy cho mình, tuy rằng Phàm chấn động khôn cùng, nhưng lời nóileech_txt_ngu đến cửa miệng lại nghẹn lại.
hai vợ chồng, nóibot_an_cap ra chẳng tin. Đã kết hôn rồi mà anh vẫn ngủ dưới , cả vợ chưa từng được nắm. Thế nhưng, anh thật sự không tin Diệu lại làm ra loại chuyện này.
Hừ, một nghìn tệ đó là cô ta đưa cho mày, nhưng cũng cô ta bọn tao cướp lại. Giờ tiền đã về tay cô ta rồi. , Ngô Phàm, mày còn trăng trối gì ? Coi như là lời cuối, tao mang về chuyển lời cho vợ ! Gã lực lưỡng cười , xoạt một tiếng, rút từ ra một mã tấu.
Các người dám bước tới, tôi sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liều mạng với các người! Trong cơn nguy cấp, Ngô Phàm vung cao cây cuốc, thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện rõ quyết tâm một mất một còn.
nước này, anh không thể khoanhvi_pham_ban_quyen taybot_an_cap chịu trói để chúng xácleech_txt_ngu chém giết được.
Vút! Vút! Bốn thanhvi_pham_ban_quyen từ hướng đồng bổ phía Ngô Phàm.
Tiếng gió gào, ánh đao lạnhleech_txt_ngu lẽo, có rõ chúng hạ cực kỳ độc, nhất quyếtvi_pham_ban_quyen phải tiêu diệt anh cho bằng được. Ngô hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình sinh, cộng thêm lợi thế cây cuốc dài hơn nhất thời cũngbot_an_cap đẩy lùi được đợt tấn của đối .
Á! Thế nhưng trong lúc kẻ địch tránh, những tên ở hướngvi_pham_ban_quyen khác vẫn tiếp tục tấn công. vài phút sau, Ngô Phàm không kịp trở tay, bị một đao vào cánh tay, đau kêu thảm một tiếng.
Cú chém vào tay khiến anh đau đến mức không còn sức cầm cuốc, cây cuốc rơi loảngvi_pham_ban_quyen xoảng đất. Tìnhvi_pham_ban_quyen cảnh này khiến anh trở thành kẻ tay không tấc , chẳng mấy chốc trúng đao .
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ổn, cứ thế này chắc chắn sẽ chết thảm dưới lưỡi đao của chúng.
Ngô Phàm tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vắt chân lên cổ mà chạy. Tamvi_pham_ban_quyen lục kế, tẩu vi thượng sách, cònleech_txt_ngu rừng xanh gì thiếu củi đốt. Anh không về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng, vì biết dù dân làng sẽ giúp mình đa số là người già, phụ và trẻleech_txt_ngu nhỏ, chắc chắn không đối thủ của kẻ này, còn làm hại họ.
Để lụy đến mọi người, Phàm laobot_an_cap thẳng vào rừng sâu. Anh tin rằng sự thông thuộc địa hình , thể cắt đuôi được chúng.
Đuổi theo! Hôm nay tuyệt đối không được để nó sót, không sẽ không biết ăn sao với Lôi ! Tên cầmbot_an_cap đầu hô hoán, dẫn theo ba còn lại điên cuồng truy sát.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngô Phàm là núinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chạy trên rừng có lợi thế nhất định, nhưng không là anh . lúc chạy trốn, cỏ dại, cây cối và dây leo không ngừng sát vào vết khiến anh đau đớn khôn cùng, độ cũng theo đó mà lại.
Ha ha, chết đi! Bốn tên đuổi kịp anh, bốn thanh mãbot_an_cap đồng loạt giáng xuống đầu Phàm.
! Ngô Phàm lên một tiếng đầy tuyệt .
Hình ảnh cuối cùng hiện ra trong tâmleech_txt_ngu trí anh là mẹ. Anh cũng sao, tinh bà vốn không ổn định, sau này biết phải làm thếleech_txt_ngu nào? Còn em gái nữa, con bé vì sóc , lại thêm không có tiền đóngleech_txt_ngu học phí, chắn cũng phải bỏ học, chuyện này biết tính sao đây.
lúc này, anh bỗng cảm thấyleech_txt_ngu dưới chân hụt , rồi cả cơ thể xuống vun vút.
Cảm giác như rơi vào một đen thẳm, bên taivi_pham_ban_quyen chỉ nghe tiếng gió rít gào, trước mắt tối như , chẳng thể nhìn thấyleech_txt_ngu gì.
Theoleech_txt_ngu bản năng, anh tay quạng khắp nơi với hy vọng có thể bám víu vào thứ gì đó ngăn mình rơi xuống.
Nhưng cuối cùng Ngô Phàm phải tuyệt vọng. Sauleech_txt_ngu một tiếngbot_an_cap động, thấy toàn thân như vỡ vụn, cơn đau tâm can ập đến, rồi sau anh hoàn toànbot_an_cap đi .
A, trờivi_pham_ban_quyen đất ơi, chuyện gì thế này, đây sao lại có mộtbot_an_cap cái ? Bốnleech_txt_ngu bên đưa mắt nhau, rõ ràng đều không tin nổi vào mắt mình.
Vừa rồi, ngay khi lưỡi dao từleech_txt_ngu hướng chém về phía Ngô Phàm, chúng cứ ngỡ chắc phanh thây được anh. Nàobot_an_cap hình anh lại trượt xuống cực nhanh, kết quả là đao của tên chém mạnh vào nhau, suýt chút nữa thì tự làm mìnhleech_txt_ngu bị .
có chém trúng nó không? Một trong số nghi hoặc hỏi.
Hình như là không, lúc đao sắp bổ xuống đầu nó đã rơi xuống rồi!
Vậy chẳng nó vẫn chết sao, khôngvi_pham_ban_quyen biết Mãnh sẽ trừng phạt chúng ta nào đâu!
Cứ yên tâm đi, vừa rồi mãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe thấy vật chạm đất, có thể định cái hố này phải sâu trên một trămbot_an_cap mét, nếu không sao lại không nghevi_pham_ban_quyen thấy tiếng động ? Thế chắn làleech_txt_ngu chết rồi! Tên hán cầm rút điện thoại ra, nằm rạp mép , đèn pin soi cái miệng hố đen rồi nói.
, có lý. rồi, đằng kia có đá, chúng tabot_an_cap ném thêm mấy tảngleech_txt_ngu đá xuống nghe ngóng xem sâu bao nhiêu. nữa, vạn nhất nó rơi chết thì cũng sẽ bị chúng ta ném chết tươi! tên áo đen chỉ vào tảng đá lớn cách đó không xa.
Phải đấy, mauvi_pham_ban_quyen lên, khiêng đá đây ném !
đó có ba tảng đá, mỗi tảngleech_txt_ngu nặng hơn trăm cân. Phảibot_an_cap cả bốnbot_an_cap tên cùng lực mới khiêng nổi.
khiêng được một tảng , chúng hô vang một, , ba rồi ném xuống.
Bùm! Phải nửa sau mới nghe thấy một tiếng khẽ khàng vọng .
Hơ hơ, chết chắc rồi! Tên đại hán cầm đầu ý cườibot_an_cap rộ .
Sau đóvi_pham_ban_quyen, chúng khiêng nốt hai tảng đá kialeech_txt_ngu ném xuống.
Đợi thêm ba phút nữa, không thấy bất kỳ động tĩnh gì, chúng mới tìm dại phủ kín miệng hố chỉ rộng bằng một kia rồi quay về cáo.
Chắc chắn là . Đó là một ngọn núi cao hẻo lánh xa làng mạc, có một miệng hốbot_an_cap vốn rất đáo, nó không cẩn thận trượtvi_pham_ban_quyen chân rơibot_an_cap xuống. Sau đó chúng em némvi_pham_ban_quyen lớn xuống, phải nửa phút sau mới nghe thấy tiếng vọng. Cái hang đó sâu như cái giếng đứng, dù không bị rơi chết thì cũng tuyệt đối không thể leo lên được, ha ha! Tên hán cầm đầu về báo công với Lôi Mãnh.
Được, được, làm tốt lắm! Lôi rất vui mừng, cuối cùng cũng giải quyết được mối lo sau lưng .
lấy ravi_pham_ban_quyen một xấp tiền, cho tên cầm đầu rồi bảo: Đi đi, thư giãn một chút. Sau chuyện này hãy để bụng chết mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đừng để biết!
Một ngày trôi qua, trời đã sập tối.
Thôn trưởng Lưu Thiên ăn cơm tối xong đến Ngô Phàm, định bụng nóileech_txt_ngu chuyện với anh sau này có tínhbot_an_cap .
Ơ, bà đang làm gì thế ? Nhìn thấy Mạnh Khương Mỹ cầm đuốc đi tới đi lui trong sân, đi vừa gọi Con ở đâu, con ở đâu rồileech_txt_ngu?, Lưu Thiên Sinh lộ vẻ kinh ngạcbot_an_cap hỏi.
Ôngleech_txt_ngu là Như Lai ? Đúng rồi, tôi có một đứa trai tên là Tôn Ngộ Không, sáng nay nóvi_pham_ban_quyen vác cái bừa chín răng ra ngoài, bảo là đi là Hằngbot_an_cap Ngavi_pham_ban_quyen, đến giờ vẫn chưa về. Tôi đi tìm nó thôi, nhà không cònleech_txt_ngu đào tiên để ăn nữa rồi! Khương Mỹ điên điên khùng nói.
Cái gì! Lưu Thiên Sinh trong lòng thắt . Chẳng lẽ Ngô Phàm chưa về? Xem ra Mạnh Khương Mỹ có điên dại thì trong lòng vẫn luôn thấp thoáng hình bóng của con mình.
Ngô Phàm, Phàm! Lưu Thiên vừa gọi vừa bước vào trong nhà.
Bên trong phăng phắc, không có đèn, cũng bot_an_cap chút hơi người, khiến ta cảm thấy một sự thêleech_txt_ngu lương đến lạ. Nếu Ngô Phàm nhà, kiểu gì cậu ấy cũng sẽ nhóm lửa nấu cơm, trong nhà ít nhất phải có chút hơi khói bếp.
Thế là ông vội vàng bước ra : Chị dâu, con traivi_pham_ban_quyen Ngô Phàm của chị đi đâu rồi?
Con ông mới là Phàm ấy, con trai tôi là Bát Giớibot_an_cap, nó đi tìm nữ tỷ tỷvi_pham_ban_quyen ! Mạnh Mỹ cười hì nói.
Thật là cạn !
Thôn trưởng Lưu Thiên Sinh trán một cái, vội vã chạy nhà một hộ dân gần đó, sốt hỏi: Có ai thấy Ngô Phàm đâu không? Hôm qua nó mới đưa mẹ về, hôm lại không thấy ở nhà nhỉ. Muộn thế này rồi mà nấu cơm, không lẽ đi làm ở đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn chưa sao?
À, Ngô Phàm hả, tôi thấy rồi. Cậu vác theo cây cuốc, bảo là đi đào đất trồng rauvi_pham_ban_quyen. Thằng này chăm chỉ thật đấy, muộn thế này rồi mà vẫn còn đào đất! Người hàng xómnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiếng khen ngợi.
Ông cẩm , trời tối om thế này, trăng cũng chẳng có, đào cái gì, có đào vào ngón chân mìnhleech_txt_ngu ấy! Vả mẹ một mình lại còn ngâyleech_txt_ngu ngô điên dại, làm sao có thể để ở nhà đi làm muộn này chưa về nấu được? Lưu Sinh dở khóc dở cười nói.
Đúng nhỉ, cũng phải. Hay là hai chúng ta raleech_txt_ngu vườn nhà xem thử đi? Người hàng xómbot_an_cap lập tức lộ vẻ lo .
Hai người rảo bước đi nhanh rau nhà Ngô .
Khi nhìn thấy mảnh vườn đúngvi_pham_ban_quyen được đàovi_pham_ban_quyen lên một ít, cây cuốc vứt trên mặtleech_txt_ngu đất, trên cán cuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn dính vết máu, bên cạnh lại có dấu vết xô xátbot_an_cap, cả hai thầm không ổn.
Trời đất ơi, không lẽ nó bị thú dữ tấn công rồi? Lưu Thiên Sinh vừa quan sát hiện trường vừa phân tích.
Thôn trưởng, bụi cỏ bên kia hình như có người vừa băng qua, cỏvi_pham_ban_quyen bị rạp sang haileech_txt_ngu về trước, có khi nào Ngô Phàm lối đó không? Người xóm vốn là một thợ săn nghiệp , rất giỏi phânbot_an_cap tích dấu vết, sau khi quan sátleech_txt_ngu một liền khẳng định.
Ừm, cỏ ở đây bị xuống mộtbot_an_cap mảng lớn, rõ ràng Ngô Phàm đã vật lộn với dã thú, sau hoặc là bị thú tha đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hoặc là đã đuổi theo nó rồi, chúng qua đó xem sao! Thôn Lưu Sinh tán thành.
Hai bậtvi_pham_ban_quyen đèn đivi_pham_ban_quyen vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước năm trăm mét.
Đến đâybot_an_cap thì không còn cỏ dại một cánh rừng cây , rất thấy dấu vết.
Quay về thôi, biết đâu Phàm đã về nhà rồivi_pham_ban_quyen thì sao? Người xóm một rồi nói.
Được rồi, để tôi gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện xem có liên lạc được với nó ! Thôn Lưuvi_pham_ban_quyen Thiên tức rút điện thoại ra.
Thế nhưng vừa nhìn vào , ông liền vỗ trán : đúng là cuống quá hóaleech_txt_ngu lú rồi, chỉ cóleech_txt_ngu trước cổng ủy ban là có sóng, những khácbot_an_cap điện thoại chỉ để làm cảnh thôi, đi, vềvi_pham_ban_quyen thôi!
Sau khi quay về, thấy Ngô Phàm vẫn chưa về, thôn trưởng Lưu Sinh thấy sự việc đã nên nghiêm trọng.
ông một mặt sắp người nấu cơm cho Mạnh Khương Mỹ , tiện thể chăm sóc bà, mặt khác tổ chức những người nhanh nhẹn trong thôn lên núi tìm .
rộn cho đến tận mà vẫn không có tin tức của Ngô Phàm.
Một con người bằng xương bằng thịt mà cứ như thể bốc hơi khỏi nhân gian .
Ngày hôm sau, Thiên lại tổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chức dân làng tìm kiếm cả ngày, đồng thời còn báo cảnh sát. Đồn công anvi_pham_ban_quyen cũng đến điều tra một ngày trời nhưng vẫn chẳng tin tức gì của Ngô .
thôn hoàn không có giám sát, muốn tìm tích của người quả thực khó khăn.
Nghe tin anh trai xảy ra chuyện, cô em gái đang học cấp hai vội vã từ trường chạy về chăm sóc mẹ.
Khi cô kể cho mẹ nghe của anhvi_pham_ban_quyen trai, Mạnh Khương Mỹ đôi khivi_pham_ban_quyen dường như cũng hiểu ra chuyện gì đang ra, hai mẹ con ôm nhau khóc nở, lấy nước mắt mặt.
Ôi, thật là đình ương chất, thì bệnh , tự mình đi chờ chết, chẳng biết giờ xác nằm ởbot_an_cap đâu; thì phát điên vì quá lo âu; giờ đến lượt con trai mất tích bívi_pham_ban_quyen ẩn, thật đáng thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao!
Đúng thế, Ngô Phàm vốn là một đứa ngoan, nghe đâu viết lách tiểu thuyết gì , vốn dĩ cũng tạm đủ nuôi đình. Nhưng vì bệnh nặng, nó mới đi ở rể, thật một hiếu thảoleech_txt_ngu, chỉ tiếc ôngleech_txt_ngu trời trêu ngươi!
Giờ chỉ còn lại bà điên một đứa con gái mới mười mấy tuổi đầu, những ngày tháng sau này biết sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net saovi_pham_ban_quyen đây
Nhìn tượng Mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mỹ và con gái Ngô Tuyết khóc thê lương, người dân trong làng không aibot_an_cap không rơi lệ, xót nguôi.
Làng Nguyên phong tục thuầnleech_txt_ngu , hàng xóm láng tối tắt đèn có nhau, một nhà nạn, cả xóm giúp sức. Chỉ là, làng Đào Nguyên lại nổi tiếng là một ngôi làng nghèo xơ , hẻo lánh và nghèobot_an_cap nhất huyện Thiên Thủy.
Ở huyện Thiên Thủy còn lưu truyền câu nói: Thà gả cho một con chó, hơn lấy trai làng Đào Nguyên!
Vì thế, trong nhiều trường hợp, người cũng chỉ lực bất tòng tâm. Ngoài việc xót thương cho nhà Ngô Phàm, thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự không thể giúp đỡ được gì nhiều. Ốc không mang nổi mình , nào ai thể được ngườibot_an_cap khác.
Không biết đã qua bao lâu, Ngô Phàm đang trong hang dần dần tỉnh .
Ôi trời! Anh không kìm đượcvi_pham_ban_quyen mà rên một tiếng, cảm thấyleech_txt_ngu toàn thân như bị , đau đớn thấu xương. Chính đau này đã giúp ý thức của anh khôi trở lại.
Cuốibot_an_cap cùng cũng nhớ ra, hôm khi đangleech_txt_ngu cuốc đất, anh bị bốn tên áo đen do Lâmbot_an_cap Diệu phái đến truy sát. Kếtleech_txt_ngu quảleech_txt_ngu mấy cây sốleech_txt_ngu, ngay sắp bị chém chết, anh vô tình trượt chân rơi xuống một cái sâu.
ha, mình chưa sao?
Ngô Phàm lờ mờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ rằng cái hang nàybot_an_cap có lẽ sâu hàng trăm métleech_txt_ngu, dù sao thì anh cũng lộn nhào giữa không trung rất lâu chạm đất. Hì hì, ngã như vậy không , là người có phúc lớn. Chẳng phải ta thường nói, đại nạn chết, ắt có hậu phúc sao?
Chỉ là, Phàm cũng không vui được bao lâu, bởi những cơn đau xé tâm can nhắc nhở , dù không chết vì ngã thì cũng sẽ đau đớn chết ở chốn .
Có ai không? ai không? Anh nén đau gọi to một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hướng lên trên.
chính anh cũng khôngbot_an_cap ôm hy vọng , bởi trước mắt một màn đen kịt, chứng tỏ nơi này cách hang ít nhất vài trăm mét, không lạibot_an_cap chẳng thấy chút ánh sáng .
Phải làm sao đây, phải làm sao đâybot_an_cap? lẽ mình phải bỏ mạng ở nơi này sao?
Ngô Phàm nhớ người mẹ tâmbot_an_cap thần, không có anh, chắc chắn không thểbot_an_cap sống ; ngay cả em gái anh, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đời con bé cũng sẽ vô cùng thảm.
Vì vậy, trong lòng anh nảy niềm tin kiên định: Mình phải sống, vì mẹ, em gái, vì người dân làng Đào Nguyên, mình nhất phải sống tiếp!
Anh chịu đau dữ dội, chậm rãi bò về phía , hy bám vào vách hang đứng dậy, rồi từ từ phục hồi thể lực.
A, có rồi! Khi tay chạm phải một củibot_an_cap khô, lòng chợt mừng rỡ, vội vàng túi áo.
Ngày hôm đó đi cuốc đất, anh định gom cỏ khô lại đốt lấy phân túi luôn có sẵnbot_an_cap diêm. nhiên, diêm vẫn còn đó.
Xoẹt! Anh dùng đôi tay run rẩy quẹt que diêm, một ngọn lửa bùng lên. Anh vội vàng đưa que cháy xuống dưới đống củi khô, ngọnleech_txt_ngu lửa dần dần lên.
Trong lòng cùng phấn khích, anh vội tiếp củi vào, chẳng mấy chốc ánh lửa đã soi sáng xung .
Á! Anh khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kìm được tiếng kêu kinh ngạcbot_an_cap. Trời đất, cái hang này cực kỳ rộng , dường như thấy điểm , hơn khô ráo.
Sự hưng phấn nhất anh quên đau đớn, vậyvi_pham_ban_quyen thể từleech_txt_ngu từ đứng dậy, cầm một thanh củi đang cháy bước về một phía, muốn xem xem cái nàybot_an_cap rốt cuộc rộng bao nhiêu.
Á! nhiên lại hétleech_txt_ngu lên một tiếng kinh hãi, rồi bịch một cái ngã quỵ xuống đất.
Ngay trước mặt , có hai người đang ngồi sừng sững ở đó.
Các các ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là aivi_pham_ban_quyen? một hồivi_pham_ban_quyen ngây người, thấy bóng người kia không có ứng gì, anh mới hết can đảm, lắp bắp . Tuy nhiên, hai người đang ngồi vẫn im lìm như đã chết, không mảy may cử động.
Chẳng lẽ là gặp ma rồi sao? Trong hang thế nàyleech_txt_ngu làm sao có người được, lại còn là hai cụ già tóc râu trắng xóa, râu dài tới tận bụng, tóc cao, nếu xõa chắc phải chạm đất. Người bình thường không thể này.
Dụi mắtleech_txt_ngu thật kỹ để xác nhận mình không nhìn lầm, quả thực cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người đang ngồi đó, Ngô Phàm bạo bò dậy, rồi rón rén tiến lại gần. Lúc , lòng anh vừa tràn đầy sợ hãi vừa khôngbot_an_cap nén nổi tò mò.
! Khi rõ ở khoảng cách , anh bắn mình kinh hãi. Hóa ra, hai người đang ngồi thân thể khôleech_txt_ngu héo, rõ ràng là xác .
Sống lưng anh chợt lạnh toát, mồ ra như tắm. ơi, ra trước đây cũng có người rơi hang nàyvi_pham_ban_quyen rồi không lên được, cuối cùng bỏ mạng ở đây. Vậy mình cũng chẳng hy vọng ? Phải bây giờ?
trai, cậu tỉnh rồi à? Đúng ấy, nữ đột ngột lên.
Trong hang động u bỗng nghe thấy , Ngô Phàm lại lần nữa vía, ngã bệt xuống đất. Đầu óc anh rối , chẳng chuyện gì đang xảy ra, là mình gặp bản thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãleech_txt_ngu chết và cũng biến thành ma rồi.
Trong màng, hai bóng nhiên xuất hiện trước mặt anh. hai đều để tóc dài bay bổng, dù ra nửa khuôn nhưng mặt trắng bệch, trông càng thêmleech_txt_ngu đáng sợ.
, á! Ngô Phàm kêu thấtleech_txt_ngu , vội vàng vớ lấy ngọn đuốc vừa rơi dưới , kinh hãi hét lên: Ma, có ma! Tránh xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, không tôi thiêu chết giờ!
Hi hi, anh ta bị ngã hỏng não đến ngốc luôn rồi nhỉ, lại coi chúng ta là ma, cười thật! Một giọng nói dịu dàng lên. Ngô Phàm dám chắc giọng nói này một cô gái chưa hai mươi .
Con mớivi_pham_ban_quyen ngốc ấy, ta đột nhiên thấy chúngbot_an_cap ở đây, không sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết khiếp mới ! một ngườileech_txt_ngu nữ trung niên tiếp lời: Chàng trai, đừng sợ, tôi là người, giống như cậu, là những từng bị rơi xuống hang động năm xưa!
Hả, các các thực sự là sao? Phàm nghe thấy chút hơi người trong giọng điệu họ, bèn rỡ hỏi lại.
vậy, đúng làbot_an_cap người thật . Lúc cậu mới rơi tưởng như đã chết rồi, là mẹ tôi dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc chữa trị cho cậu, cậu ngủ mê mệt suốt một tuần đượcbot_an_cap mạng ! Cô gái trẻ vẫnbot_an_cap cười .
Ra là vậy , sao các người lại ở trong hang này, lại còn biết chữa thương nữa? Phàm đã hiểu ra, nhưng vẫn cảm có chút kỳ quái. Anh coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như mạng lớn, xuống không lại có người cứu, nhưngbot_an_cap còn họ thì sao? Chẳng lẽ trước họ cũng có người biết chữa trị đây?
kể ra dài lắm. Chàng trai, lúc xương cốt tứ chi của cậu đều đã dịch hết cả, nếu không có tôi đây cứu chữa thì cậu chắc chắn đã mấtvi_pham_ban_quyen mạng rồi. điều hiện giờ cậu vẫn chưa nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vận , mau quay chỗ nằm lúc nãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghỉ ngơivi_pham_ban_quyen thêmleech_txt_ngu một hai ngày đi, rồi để Tiểu Tuyết kể kỹ cậu nghebot_an_cap. Tôi còn phải đi hái thuốc cho cậu ! Người nữ trung dặn một câu, rồi dáng tức mất.
đây, để em đỡ anh qua đó! Cô gái trẻ nói đoạn liền đến cạnh Ngô Phàm, dìu anh đứng , chậm rãi trở về chỗ anh vừa nằm lúc tỉnh dậy.
Ngô Phàm cảm nhận được đây chắcleech_txt_ngu chắn là cô gái thực thụ, trên người cô tỏa ra mùi hương thanh tao, vô cùng dễ chịu. vóc dáng và khuôn mặt, đây hẳn một tuyệt sắc mỹ nhân, chỉ có điều có lẽ quá lâu nên sắc mặt hơi nhợt nhạt mà thôi.
Cảm ơn cô nhé! Ngô Phàm xuống, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đừng kháchleech_txt_ngu sáo, lúc anhvi_pham_ban_quyen rơi đều là em giúp anh lau rửa toàn thânleech_txt_ngu, còn giặt sạch quần áo cho anhleech_txt_ngu nữa , hi hi Cô gái cười hồn nhiên.
Hả! Nghĩ đến cảnh tượng cô gái vừa , mặt Ngô Phàm , tim đập thình thịch. Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ chẳng lẽ cái gì cô ấy cũng hết sao?
Hi hi, rồi, lạ thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy, cơ thểbot_an_cap anh có mấy chỗ không giống tôi. Mẹ nói anh là đàn ông, tôi là phụ , đây là lần đầu tôi thấy đàn ông đấy, vị thật! Tiểu Tuyết vẻ mặt đầy tò mòbot_an_cap, ngây thơ nhìn Ngô Phàmbot_an_cap nói.
Hả, cô lần đầu thấy đàn sao? Phàm vô cùng ngượng ngùng nhưng cũng không khỏi kinh ngạc.
Trời đất ơi, lúc Tiểu Tuyết thay cho mình, chắc chắn đã sátvi_pham_ban_quyen kỹ lắm mới đưa ra kết luận như vậy.
Mẹ nói từleech_txt_ngu lúc sinh ra tôi đã ở đây rồi, anh nhìn đằng kia xem! Tiểu Tuyết vừa nói vừavi_pham_ban_quyen cầm đuốc tới vách đá cạnh, chỉ những Chính được vạchvi_pham_ban_quyen lên đó và bảo: Đây là hiệuvi_pham_ban_quyen mẹ làm, mỗi nét đại diện cho một ngày, đã được hai năm rồi. Nhưng chỉ ước tính thôi, không biết có chính xác không nữa? Bà đây không có đồng hồ, cũng chẳng thấy mặt trời hay lặn.
Cái gì, mẹbot_an_cap cô sinh cô trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hang động ở đây hai mươi năm rồi sao? Trời ạbot_an_cap, này là thế nào? Phàm nghe xong càng thêm chấn động.
Vâng, bà nói thế, tôi cũng chẳng rõ là thế nào. Tóm lạileech_txt_ngu là ngày nào chúng cũng sống ở nơi tối tăm không thấy ánh mặt trờibot_an_cap này, lúc nào cũng muốn ra ngoài mà không được. Tôi thì còn đỡ, dù sao cũng chưa thấy thế giới ngoài bao giờ nên không ra sao. Còn mẹ thì ngày ngày thở dài mình, rồi lén lút khóc sau lưng tôi! Tiểu Tuyết dườngvi_pham_ban_quyen có chút thương cảm, khẽ bĩu môi.
Ra là vậy Thế còn hai bộ hài cốt đang ngồi đằng kia là ai? Ngô Phàm cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tò mò, nôn nóng biết rõ tình.
Ồ, cũng chưa từng họ. Nghe mẹ kể trước tôi chào đời hai người đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã rồi, hình là sưbot_an_cap phụ bà!
Hả? Mẹ học gì mà lại có cả sư phụ?
Mẹ tôi học y mà, nếu sao cứu sống được anh? Anh phải khỏe để còn với tôi, không thì một mình tôi buồn chán lắm. Mẹ thì cứ hay thẫn thờ một , hầy! Tiểu Tuyết vẻ hơi ấmleech_txt_ngu nói.
Ừ, được thôi, Tiểuvi_pham_ban_quyen , cô yên tâm đileech_txt_ngu, tôi sẽ sớm khỏe . Hơn nữa, nhất định sẽ nghĩ cách đưa cô và mẹ rờileech_txt_ngu khỏivi_pham_ban_quyen đây! Ngôleech_txt_ngu Phàm đầu khẳng định chắc nịch.
Anh nói vậy là để an ủi Tuyết, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng là tiếp thêm tự tin cho chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình.
Tuyệt , bảo thế giới bên ngoài rộng lớn lắm, tôi thật sự rất muốn xem thử, anh tốt quá! Tiểu Tuyết nói ôm chầm lấy Ngô Phàm, cơ hai người chặtleech_txt_ngu vào nhau.
Ngô Phàm cảm thấy hơi , thầm nghĩ Tiểu Tuyết ra trong hang động nên căn bản không hiểu chuyện , nhưng lòng anh thì không khỏi chồn.
anhbot_an_cap léo đẩy ra, cười hỏi: Đúng rồi, Tuyết, tôi thấy lúc cô và mẹ đi ra như bóng ma , cũng không cầm đuốc, hai người nhìn đường sao?
Thấy chứ, mẹ bà đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quen với bóngleech_txt_ngu tối rồi, còn tôi từ lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh chưa từng thấy ánh sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạnh, chỉ có đống lửa bà đốt thôi, nên trong bóng tối trái lại càng hoạt !
Thế hai ngườileech_txt_ngu ăn gì ở đây, ngủbot_an_cap ở đâu? nhìn quanh quất, mặt đầy thắc mắc.
, đằng còn rộng lắm, chúng tôi rau xanh, thỏ rừng nữa, lắm. Còn có làm bằng dây leo, ngủ cũng thoải mái. Nhưng mẹ bảo xương cốt anh rời hết rồi, phải ngủleech_txt_ngu trên mặt đất bằng . Đợi khỏe lạivi_pham_ban_quyen, hai ta ngày nào ngủ chung nhé, được không? Tiểu Tuyết hở lấyleech_txt_ngu tay Ngô Phàm.
! Ngô có chút lúng túng, bừng lên.
Hầy, tuy trên danh nghĩa đã kết hôn với Diệu, nhưng ngoại trừ việc nằm chungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường vào đêm tân hôn, lúcbot_an_cap cô ấy nói đã thai cốt của mình ra, trong ký ức của anh, ngay cả tay cũng chưa từng , anh phải dướileech_txt_ngu đất.
Thế nên khi bị một cô gái trẻ tay, theo bản năng, trong lòng anh trỗi một tialeech_txt_ngu tà niệm nhàn .
Cứ như vậy, Ngô đó tĩnhleech_txt_ngu dưỡng, còn Tiểu Tuyết hưng phấn ríu rít cạnh không ngừng, dường như trước đây chưa từng có aibot_an_cap lắng nghe cô nói chuyện, cô phải nắm bắt lấy cơ hộibot_an_cap này. Thời gian trôi qua nhanh chóng. Sau khi đống lửa dầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lụi tắt, Tiểu Tuyết cũng có ý định củi, cứ để mặc nóleech_txt_ngu tắt ngấm. Dù Phàm cũng định làm gì, trời om cũng không sao. Hơn nữa, còn nghĩ, trong hang động này cũng có hạn, nên phải tiết kiệm.
Không biết qua bao lâu, đột nhiên bên cạnh vang lên giọng nói của người phụ nữ niên: Đến đây, chàng trai trẻ, hết thuốc này , nghỉ ngơi thêm chút là cậu sẽ bình thôi!
, vâng, cháu cảm ơn bác! Ngô Phàm mình vội vàng đáp lời. gầnvi_pham_ban_quyen như nghe thấy tiếng bước chân, người phụ nữ ấy đã thìnhleech_txt_ngu lình xuất bên cạnh, khiến cậu thực sự kinh hãi. không biết họ là người bằng xương bằng thịt, chắc chắn cậu đã sợ mất .
Ngô Phàm quẹt một que diêm, đón lấy cái tre đựng thứ nước màunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen đặc. Một mùi thuốc nồng nặc xộc vào mũi. Ngô Phàm tòbot_an_capvi_pham_ban_quyen không hiểu họ lấy đâu ra bát tre, lại còn có thuốc Bắc và sắc được nữa, thật không saobot_an_cap hiểu nổi. Nhưng lúc này cậu không dám nhiều, bởi người phụ nữ niên luôn toát ra vẻ ẩn khiến cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áp lực.
Ực, ực! Cậu uống cạn bát thuốc trong vài .
hi, anh giỏi quá, chẳng sợ đắng gì cả. sợ lắm, lần mẹ cũng phải épbot_an_cap chịu uống! Thấy cậu hết thuốc trong một hơi, Tiểu Tuyết bên cạnh vỗ tay reo hò.
Ngô Phàm lè lưỡi, thầm , có chuyện sợ đắng chứ, vị này còn đắngleech_txt_ngu hơn cảbot_an_cap mật lợn. Nhưng tục ngữ có thuốcbot_an_cap đắng dã tật, chỉ cần chữa khỏi vết thương lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Đồng thời, rất nhanh sau , cậu cảm thấybot_an_cap một cơn chóng đến, rồi cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người rãleech_txt_ngu , từ từ lịm .
Khileech_txt_ngu tỉnh dậy lần nữa, Phàm cảm thấy thần sảng khoái, mọi cảm giác trên cơ thể dường như đã tan . Chẳng đã rồi? Cậu chân, tay, quả nhiên không còn nào. Thế là cậu trực tiếp bật dậy, bước đi vài bước, không kìmleech_txt_ngu được mà hétvi_pham_ban_quyen lên sung sướng: Tiểu , bác ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vết thương trên người cháu khỏi rồi, không còn tí nào nữa!
Sở dĩ cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hưng phấn như người phụ nữ niên từng nói sau ngã xuống, gân toàn thân đã bịvi_pham_ban_quyen xô lệch, nằm suốt một tuần khi tỉnh dậy mới miễn cưỡng đứng lên được vẫn đaubot_an_cap đớn vô cùng. Mà giờ đây, cậu cảm thấy đã trở lại như lúc ở nhà, tràn đầy sức sống. À không, phải nói là cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút khác biệt so với khi ở , dường như thấy mạnhleech_txt_ngu hơn, toàn thân có sức lực dùng mãi không hết.
Hi hi, tốt quá rồi, tốt quá rồi, anh tỉnh rồi. không, em lo được, anh ngủ một mạch tháng trời, em cứ tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng sắp xác khô luôn rồi chứleech_txt_ngu? Một giọng nói trẻo như chuông vang lên.
gì? Lại ngủ nửa tháng? Ngô chấn động khôn nguôi, đã hônbot_an_cap mê suốt nửa tháng sao? Tuy nhiên, khibot_an_cap cậu còn chưa kịp định thần, thanh khiết đã ập đếnleech_txt_ngu, cơ thể cũng bị lấy.
Tiểu Tuyết, em, em một côleech_txt_ngu gái trưởng thành ôm lấy, Ngô Phàm sự túng, vội vàng đẩy ra.
Khụ, khụ! Đúng lúc , người phụ nữ trung niên bước tới, ho nhẹ hai tiếng nói: Tiểu Tuyết à, trước bot_an_cap đây không có đàn ông nên mẹ không nhắc nhở con. Sau này phải , nam nữ hữu , tốt nhất không nên xúc thân thể. Còn nữa, phải nhớ kỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đàn đều làbot_an_cap lũ cầm thú!
A! Ngô Phàm rùng mình .
Chết tiệt, hắn thầm nghĩ, có làm gì con gái bà đâu, là cô ấy chủ động ôm mình, mình còn dứt khoát đẩy cô ravi_pham_ban_quyen mà, sao lại mắng mình chứ, phải hạng súc sinh.
Mẹ ơi, conleech_txt_ngu thấyleech_txt_ngu anh ấy cũng tốt mà, súc sinh là ạ? Tiểu Tuyết ngây ngước khuôn đángleech_txt_ngu yêu lênvi_pham_ban_quyen hỏi người phụleech_txt_ngu nữ trung niên.
Tóm lại cứ nhớ lời ta là ! Người nữ trung niên có vẻvi_pham_ban_quyen hơi bất lực.
Sau đó, bà nhìn chằm Ngô Phàm rồi hỏi: Cậu tên là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi?
Cháu tên Ngô Phàm, năm nay hai mươi tuổi ạ! Ngô Phàmvi_pham_ban_quyen thật trả .
Được rồi, ta họ Triệu, tên Triệu Đình Phượng, cậu cứ gọi ta là dì Phượng. Sau này lúc rảnh rỗi thì giúp Tiểu Tuyết việc nhà, thập nhu phẩm, rồi đi tìm xem có cách ra ngoài không. Có thể rời khỏi không, tất trông chờ vào cậu đấy! Người phụ trung lạnh một câu rồi lập tức rời đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vâng, dì Phượng! Ngô Phàm đành đáp một tiếng.
Thật ra hắn rất muốn hỏi chuyện Đình Phượng vị sư phụ của bà xuống hang động này như thế nàoleech_txt_ngu, nhưng bà có vẻ rất ghét đàn ông nên hắn cũng chẳng dám thêm.
Đến đây, anh Ngô Phàm, để em đưa đi làm quen với này nhé! Tiểu Tuyết bĩu môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái, sau đó cười rạng rỡ nắm lấy tay .
Ngô Phàm gật đầu, cầm lấy đuốc rồi đi theo Tiểu Tuyết xem xét xung quanh.
Đây là nơi rơi xuống này! Ngô Phàm đến vị trí được là chính giữa hangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động.
A, mọi người dệt một chiếc giường mây ở đây sao? Cháu rơi xuống chiếc giường nàyvi_pham_ban_quyen nên mới không chết ạ? Phàm chỉ vào một tấm lưới được bằng dây rừng ở đó, ngạc thốt lên.
lưới này tương tự như một chiếc giường nhún, bốn góc được cố định bốn gỗ, lơ lửng giữa.
Đúng vậy, đây là công sức mẹ em dệt trong suốt năm trời đấy. đây cũng có động vật rơi , nhưng đều và trở nguồn thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn quý giá của bọn em. Anh là tiên còn sống sót, hì hì, anh may mắn thật !
Cảmleech_txt_ngu ơn mẹ em, nếu rơi trực tiếp xuống nền đất bên dưới thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc anh thành thịt nát mất rồi! Ngô Phàm chạm tay vào chiếc giường mây, vô cùng cảm thán.
Hắn ngẩng đầu lên trên, thấy một miệng hang đen mờ mịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không có lấybot_an_cap một tia sáng. Hơn nữa hangbot_an_cap đá nàyvi_pham_ban_quyen như một chiếc chum bụng lớn, rất nhỏ, xung quanh toàn là vách đá vòng cung hướng lên trên, xem chừng bản không thể leo ngoài được.
nữa, mẹ em từng ngồi thẫn ở đây không biết bao nhiêu lâu rồi mà cũng chẳng thấy sáng nàovi_pham_ban_quyen đâu! Tiểu Tuyết tưởng hắn đang tìm ánh sáng từ miệng hang nên lắc đầu nói.
Ánh sáng ngọn đuốc trên tay có hạn, nhưng Ngôleech_txt_ngu Phàm về cơ bản cũng tình với lời củabot_an_cap Tiểu .
Sauleech_txt_ngu khi đileech_txt_ngu quanh hang một vòng, Ngô Phàm càng thêm chấn động. Hang động này ước chừng rộng tới trămbot_an_cap mét vuông, bên trong vậy mà còn có cây , dây leo chằng , chẳng nào mộtleech_txt_ngu chốn đào nguyên tách với thế giớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ngô Phàm thật sự không hiểu nổi, ở một nơi không có ánh sáng này, làm cây cối có thể sinh trưởng được.
một góc hang, ta dùng dựng thành hai đơn sơ.
Tiểu Tuyết nằm xuống một chiếc, vẻ mặt rất hạnh phúc nói: Anh Ngô Phàm, đây là giường của , hôm nay cũng ngủ ở đây đivi_pham_ban_quyen, còn kia của em!
Hả! Ngô Phàmvi_pham_ban_quyen ngẩn người rồi nói: Để lát nữa tính sau, anh vẫn thích ngủ dưới đất hơn!
Vậy tùy anh thôi, nhưng anh phải ngủ ở dưới đất ngay cạnh nhé, như vậy chúng mình mới có thể nói chuyện với nhau được, hi Tuyết lắcbot_an_cap lắcbot_an_cap cánh tay hắn, cười rói.
rồi, đúng rồi, bình thường mọi người ăn gì, nướng nào ạ? Ngô Phàm đặc biệt tò mò, không hai mẹ con đã tồn trong cái này suốt hai bằngbot_an_cap cách .
, đi theo tôi nào! Tiểu Tuyết nắm tay Ngô Phàm, dẫn anh đến một khác.
À, hóa là như này! Phàm nhìn thấy thì bừng tỉnh đại ngộ.
Chỉ thấy đó có một cái bếp xếp , bên trên đặt một chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nồi từ thân cây. bếp vẫn lửa ẩn hiện, bên cạnh chất một đống củi lớn.
Dưới đất gần đó còn có một tấm thớt đơn sơ, trên đặt một dao bằng tre.
Thế thì ăn gì đây? Ở đây như chẳng có cơm canh gì cả. Ngô vẫn mặt thắc mắc.
Hì hì, chuyện nàybot_an_cap ấy à, lát nữa anh sẽ biết thôi. Đúngbot_an_cap rồi, anh Phàm, để tôi dẫn anh đến này! Tiểu Tuyết mỉm cười, nắm tay Ngô Phàm đi tới nơi khác.
Trời đất, còn có cảleech_txt_ngu sông ngầm sao? Ngô Phàm nghe thấy tiếng nước chảy, tứcvi_pham_ban_quyen vẻ kinh ngạc xen lẫn vui .
vậy, anh nhìn xem, đằng kia có một cái hồ, làleech_txt_ngu nơi chúngleech_txt_ngu tôi tắm rửaleech_txt_ngu và lấy nước. Xuôi xuống dưới một chút là đi , nước sẽ cuốn trôi hết chỗ tôi sạch sẽ, đúng không nào? Tiểu Tuyếtbot_an_cap có chút tự hào nói.
nói, cô cởi quần áo trên người ra.
A! Lúc Ngô Phàm không để ý vì mải mê quan sát hồ ngầm kia. Đến khi mộtvi_pham_ban_quyen trắng loángvi_pham_ban_quyen lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên , anh phát hiện hình cao ráo của Tiểu Tuyết đã đang tiến về hồ.
lễ nhìn, Ngô Phàm vội vàng quay mặt đivi_pham_ban_quyen khác.
Dù ánh đuốc không quá mạnh, anh vẫn nhìn thấy rõ ràng da trắng ngần của Tiểu Tuyết và cả
thựcleech_txt_ngu sự là lần đầu tiên anh nhìn thấy những thứ này, khiến máu nóng trong người sôi trào, thể run lên bần vì kíchleech_txt_ngu độngleech_txt_ngu.
Nếu không nhờ bản tính phác, thật thà và có phần gan của người dân quê, có anh đã tới rồi.
Anh ơi, anh cũng xuốngbot_an_cap đây đi, hai ta cùng tắm. Anh nằm liệt mươi rồi, trên có mùi rồivi_pham_ban_quyen đấy, lại đây! Tiểu Tuyết vừa hưng phấn khua vừabot_an_cap gọi lớn.
May mà Ngô Phàm đã quay lưng lại, nếu không thì toàn cô đã lọt vào mắt anh.
Ha ha, Tuyết này, nambot_an_cap nữ hữu biệt, mẹ cô nói không sai đâu. Cô cứ tắm trước đi, lát nữa tôi sẽ tắm sau một ! Ngô ngượng ngùng nói, rồi bước bên cạnh sát những thứ khác.
Hừ! Tiểu Tuyết dường như có chút không hài , không nhịnvi_pham_ban_quyen được hừ một tiếng.
Thế nhưng, trong bóng , có một đôi lại lộ rabot_an_cap vẻ hài .
Triệu Đình Phượng thầmleech_txt_ngu nhủ trong lòng, Ngô Phàm này xembot_an_cap ravi_pham_ban_quyen một người đàn ông thành thật. Chỉ cần trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng tháng tới ta máy chân tay với Tiểu Tuyết, bà truyền lại hai cổ thư cho cậu, đem toàn y thuật và võ công truyền hết cho cậu ta.
Tiểu vừa từ hồ lên, mặc quần áo xong xuôi thì giọng nói truyền tới: Tuyết, con bảo Ngô nấu cơm đi. nay trở đi, con đứng bên cạnh dẫn để cậuleech_txt_ngu làm!
Vâng ! Tiểu Tuyết đáp lời.
Sau đó, cô gọi Ngô Phàm đang đứng phía bên kia lại, trở khu vực bếp.
gạt tro trên bếp ra sẽ thấy than đỏvi_pham_ban_quyen, đặtbot_an_cap ít củi khô trên, dùngbot_an_cap thổi nhẹ làleech_txt_ngu lửa sẽ cháy. Sau đó là có thể đầu nấu cơm rồi! vừa giảng giải vừa đích thân mẫu.
, cái này thì biết, chỉ là cái nồi nhỏ này làm bằng gỗ, không bị cháy hỏng sao? Ngô Phàm chiếc nồibot_an_cap, có chút dám tin.
Không , đây là một loại gỗ biệt, chất gỗ cònvi_pham_ban_quyen cứng hơn cả sắt, lại thêm trong nước nên đối không vấn đề gì! Tiểu Tuyết vỗ vào chiếc nồi, đầy tự hào.
Vậy thì , nhưng mà ăn cái gì đây? Ngô Phàm chợt tới câu nói có đến mấy mà không có gạo cũng chẳng nấu cơm.
Bộp, bộpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh Ngô Phàm, xem đây là cái gì nè? Tiểu Tuyết vỗ vỗ vào cái ống bên cạnh rồi mở , bên trong là những hạt trông giống gạo.
Hả, ở đây cũng có lúa gạo sao, nào? Ngô Phàm kinh ngạc.
, mẹ bảo là đồbot_an_cap rừng , miễn được. Trong rừng nhiều lắm, lát nữa mìnhbot_an_cap đi hái, chỉ cầnvi_pham_ban_quyen chà sạch vỏvi_pham_ban_quyen bên ngoài là xong! Tuyết nhướng mày, vẻ mặt đầy tự .
Sau khi cho nước vào nồileech_txt_ngu để nấu cơm, Tiểu cầm lấy con dao nhỏ chỉ rộng bằng ngón tay để bên cạnh, huơ huơ trước mắt Ngô : vừa bảo ăn đúng không? Trông vào . con dao này là ám khí của sư phụ mẹ em, cuộc sống củavi_pham_ban_quyen bọn em ở đây phần lớn đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Cái này quyết được sao? Ngô Phàm có chút không tin.
Đi thôi! Tiểu lấy anh, ra hiệu cho anh cầm một bó đuốc.
hai vào đến rừng, Tuyết thì thầm tai anh: tuyệt đối ra tiếng động nhé!
Phàm gật đầu, dù không biết cô định làm gì nhưng nghe lời cô chắc không , nhập gia tùynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà.
Sau khi hai nín thở lắng nghe một hồi, Ngô Phàmleech_txt_ngu khẽ vào Tiểu , ývi_pham_ban_quyen muốn hỏi cô rằng đằng kia như có tiếng động vật đang .
Tuyết nháy mắt, nở một cười mê hoặc. Đồng , cổ tay cô khẽ vung lên.
Tức , một tiếng vút xé gió lên, một tianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàn quang laonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.
Đi thôi, có ănleech_txt_ngu rồi! Tiểu Tuyết phấnvi_pham_ban_quyen khích kéo tay Phàm chạy tới.
Trời ạ, lại có cả thỏ saovi_pham_ban_quyen? Ngô một con thỏ bị phi đao cắm chết nằm trên mặt , không được thốt kinh ngạc.
Đúngleech_txt_ngu , nhiều lắm, còn có cả các động vật khác nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rắn , bọn em sống sót được là nhờ này đấy. Hì hì, đi thôi, hái thêm rau xanh nữa đủ! Tiểu Tuyết vừa nói rútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phi đao ra, lau sạch máu trên conleech_txt_ngu thỏbot_an_cap, rồi ra hiệu cho Ngô Phàm xách đi theo.
Sang phía kia, quả thấy một vùng thực vật mướt, Tiểu Tuyết tùy ý hái một nắm lớn.
Ngô Phàm không nhịn được hỏi: Tiểu Tuyết, sao em dùng phi giỏi thế? Trong không nhìn mà vẫn bắn trúng thỏ?
Chuyện đó là đươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên rồibot_an_cap, mẹ em y, trong hai cái xác khô kia là sư phụ của bà, còn người kia là bạn của sư phụ, có võ công và đã dạy chovi_pham_ban_quyen mẹ em, sau đó mẹ dạy cho . Đúng rồi, nếu anh có hứng thú nhờ mẹ em dạy , nếu bà dạy em dạy, hi hi! Tiểu Tuyết vui nói.
Chẳng mấy chốc, bữa cơm đã chuẩn bị xong.
Bữa này Tiểu Tuyếtleech_txt_ngu làm món thỏ nướng. họ nói Ngô Phàm ngủ hai mươi , trước đó anh chưa cảm thấy đói, chỉ khi nhìn thấybot_an_cap thỏ nướng vàng ươm tỏa hương thơm nức mũi, cảm giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm mới dậy, thế là bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Ngô Phàm, từ nay về sau việc nướng giao cho cậu đấy! Ănvi_pham_ban_quyen xong, Triệu Đình thản nhiên liếc nhìn Ngô một cái rồi nói.
Vâng, Phượng, dì cứ , con đảm bảo sẽ nấu nướng thật ngon để báo ơn cứu mạng hai người. Chỉ là con không có tài thỏ, vẫn phải Tiểu Tuyết ạ. Ngôvi_pham_ban_quyen xoa cái bụng căng tròn nói.
rồi mẹ, hay là mẹ dạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho anh Ngô Phàm đi? Tiểu Tuyết nhân hộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đề nghị.
Nhiều lời! Triệu Đình lườm cô một cái.
Tiểu Tuyết lè lưỡi, làm Ngô Phàm không nói thêm gì nữa.
Những ngày sau đó, ngoài việc thu lượm củi khô, giã vỏ lúa rừng, hái rau nấuleech_txt_ngu cơm, Ngô Phàm còn cùng Tiểu Tuyết đi khắp nơibot_an_cap xem xét xem có tìm được rời đi hay khôngleech_txt_ngu. Nhưng nghĩ cũng thấy không mấy khả thi, nếu có cách rời đi thì Triệu Đình Phượng có võ công chắc chắn đã tìm từ lâu rồi.
Haiz! Hôm , Ngô Phàm nằm trên đất nhịn được tiếng thở dài.
Anh thấy Triệu Đình Phượng lại thêm sáu chữ Chính lên hang, nghĩa là lại một tháng . Cộng thêm hai mươi ngày hôn mê, tính ra anh rơi xuốngleech_txt_ngu hang động này đã gầnbot_an_cap hai tháng .
Khôngvi_pham_ban_quyen biết người nặng bỏ nhà đi giờ đang chết ở phương nào? Người mẹ điên điên khùng khùng hiện giờ còn sống không? Em gái có đã bỏ học rồi không?
Anh Ngô Phàm, anh làm sao thế? Tuyết đang nằm trên giường vội vàng rướn sát mép giường nhìn , đưa tay chạm lên mặt anh vừa tò mò hỏi.
Nhớ người thân nhà thôi! Triệu Đình Phượng ngồi bên chủ động nói thay cho Ngô Phàm, Tiểu , con sinh ra trong động này nên đương nhiên không biết hình bên , cũng chẳng gì vướng bận. Cậu ấy là từ ngoài , bên ngoài có người ấy lo lắng, sao không nhớ cho được, ôi!
Đúng ạ, của con Ngô tómleech_txt_ngu tắt ngắn gọn hoàn gia đình mình.
À, tốt, tốtvi_pham_ban_quyen. Vìleech_txt_ngu chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹbot_an_cap mà không ngại đắc tội với người vợ quý, là một đứa con hiếu , sauvi_pham_ban_quyen này nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn! Triệu Đình Phượng xong, vẻ mặt đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tán nói.
Nhưng con thực sự lo chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ và em gái, ở nông thôn, trong nhàbot_an_cap không có động nam, cuộc sống sẽ càng gian nan hơnleech_txt_ngu, haizz! Ngô Phàm lại dài một tiếng.
Chứng kiến bộ dạng đó anh, lòng Đình Phượng cũng dâng một nỗi xót xa.
Đúng vậy, bà ở ngoài còn ông và cha mẹ mà. năm trôi qua rồi, biết họ còn sống hay không. Nếu còn, không biết họ đã phải trải qua bao nhiêu đau khổ. Dẫu sao việc bà mất tích chắc chắn là một cú sốc cực lớn đối với , cảnh kẻvi_pham_ban_quyen đầu bạc tiễn kẻ đầubot_an_cap xanh chính là một trongleech_txt_ngu những nỗi binội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thươngvi_pham_ban_quyen lớn đời người.
Lại còn gã đàn súc sinh kia , sau khi làm bà mang thai lại lén lút quan hệ với đàn bà khác. khi bị bà bắt quả tang ngay giường, hắn còn đuổi bà khỏi nhà. Mối nợ vẫn chưa với hắn, hiện giờ leech_txt_ngu người đàn bà đó thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào rồi, nếu họ cũng có con, chắc cũng tầm tuổi Tiểu Tuyết.
ngợi một lát, bà liền nói: Tiểu này, thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, chắc Tuyết cũng nói với cậuleech_txt_ngu , tôi ở trong hang động nàybot_an_cap cũng được mươi rồi. Thật ra tôi cũng chỉ ước tính thôi, dựa vào chu kỳ hằng tháng của phụ nữ mà xác định, cứ mười haivi_pham_ban_quyen lần thì tính là năm. Nói thật lòng, tôi cũng muốn rời khỏi nơi . Tôivi_pham_ban_quyen có một việc muốn nhờ cậu làm, khôngvi_pham_ban_quyen biết cậu có làm được không?
Nghe thấy có hy vọng ra ngoài, Ngô Phàm xúc nói: Bác Phượng cứ yên tâm, của con là do bác cứu, chỉ cần là bác sắp xếp, dù cóbot_an_cap phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng không từ nan. nói đi, là chuyện gì ạ?
Anh Ngô , anh đừng căng thẳng thế, em đoán là tốt đấy, không lên núinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đao lửa đâu, hi hi! Tiểu Tuyết liếc nhìn mẹ, ánh mắt tràn đầy mong chờ.
Phải, Tiểu Tuyết đúng. Nào, cái này cậu cầm lấy! Đình Phượng nói vừa lấy một vật từ dướileech_txt_ngu mìnhbot_an_cap đưa cho Ngô Phàm, vôvi_pham_ban_quyen cùng nghiêm túc dặn : Tiểu , cậu cầm lấy , dành raleech_txt_ngu khoảng một học thuộcvi_pham_ban_quyen lòng toàn bộ cho tôi, sau đó tôi sẽ sắp bước tiếp theo cậu cần phải làm gì!
Vâng, được ạ! Ngô Phàm trọng ngồi dậy, hai tay cung kính đón lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật đó.
Tuyết cũng vội vàng nhảy xuống, bên cạnh anh, khẽ vai nói: Phàm, anh thật mắn quá, được làmleech_txt_ngu đệ tử mẹ em . mở ra đi, anh học thành tài, chắc chắn sẽ là một cao thủ đấy!
Được! Ngô Phàm gật đầu.
Thứ cầm trên tay là một chiếc làm bằng da bò có khả năng chống nước chống bụi, đã có niên nên lớp da loáng lên một lớp dầu.
Anh vô cùng thành tâm mở túi ra, kinh ngạc thấy bên trong có hai cuốn sách.
chính là thứ anh yêu thích nhất. Năm đó khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học ba, anh cũng đặc biệt nỗ lực, cứ thấy sách mê mẩn. là vận mệnh trêu ngươi, lúc thi học chỉ thiếu đúng mà bảng vàng không tên.
Được rồi Tiểu Tuyết, con đừng có dẫm vào Tiểu Ngô nữa, sẽ ảnh hưởngbot_an_cap đến ấy đọcvi_pham_ban_quyen sách đấy! Ngay khi Tiểu Tuyết đang hứng bảo Phàm sách ra, nói có phần lạnh lùng của Triệu Đình Phượng vang lên.
Dù bà đã nhận ra Ngô Phàm sự một chính quân tử, không hề thừa cơ chiếm của Tiểu Tuyết, nhưng hành vi của gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông cầm thú năm xưa đã ra vết thương quá sâu sắc, khiến bà hễ nhìn thấy là nảy lòng thù . Đã haivi_pham_ban_quyen mươi trôi qua, nỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net oán hận ấy vẫn còn vẹn nguyên.
Được rồi, anh Phàm, anh mau tranh thủ thời gian mà đọc đi, một tuần sau em sẽ đích thân anh. nói luyện thành công rồi là tường nhảy vách, lúc đó anh có thể ra ngoài, cũngbot_an_cap có thể đưa mẹ con em đi . Em thật sự rất muốn xem thế giới bênbot_an_cap ngoài hang rốt cuộc trông như nào? Tiểu Tuyếtleech_txt_ngu nũng nịu liếc nhìn mẹ cái, vẫn vừa vừa quay trở lại giường của mình.
Dưới ánh lửa bập bùng, Ngô Phàm rút sách ra. Hiện ra trước là hai quyển sách, bìa đều rất đơn giản, màu xanh lam thuần túy. Một cuốn viết bốn chữ Thiên Địa Bí Thuật, cuốn còn lại viết Hàng Long Phục Hổ, tất cả được viết bằng bút lông.
Mở Thiên Địa rabot_an_cap lật xem một hồi, Ngô không kìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mà kinhleech_txt_ngu thốt lên một .
Chỉ thấy toàn bộ cuốn sách đều được viếtvi_pham_ban_quyen bút lông, chữ Khải nhỏ nhắn, ngay ngắn chỉnh tề, trông giống bản in, vô cùng tinh mỹ. bên trong là loại giấy vàng, chắcvi_pham_ban_quyen là được cắt thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công các cạnh không mấy phẳng, gáy sách được khâu bằng dây thừng mảnh.
Đây chẳng phải là chép tay sao, tuyệt đối làvi_pham_ban_quyen bản độc nhất nhị.
Hồi Ngô còn học cấp hai, trong lớp từng truyền tay nhauleech_txt_ngu một cuốn thuyết ngôi thứ nhất không tác giả tên Trái tim thiếu nữ cũng đượcbot_an_cap chép , vì có một sự kính tự nhiên đối với những bản chép tay như này.
đó chữ phải tay từng chữ một, có thể thấy tác giả đã vất vả đến nhường nào.
Cuốn Hàng Long Phục còn lại cũng cùng một kiểu , phỏng nếu không phải cùng một thì cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là từ một thời đại, mang đậm dấu ấn thời kỳ đó.
Ngôvi_pham_ban_quyen Phàm tuy không am hiểu đồ , nhưng cũngvi_pham_ban_quyen nhìnbot_an_cap ra ngay đây tuyệt đối phải vật thờivi_pham_ban_quyen hiện đại.
hang động này, đã một tháng trời tỉnh táo trong bóng tối, trừ những lúc trò chuyện cùng Tiểu Tuyết, anh thực sự cảm thấyleech_txt_ngu vô cùng cô đơnvi_pham_ban_quyen và nhàm chán.
Giờ có được hai cuốn sách này, anh lập tức như bắt được vật mà đọc.
Tuy trong sách có rất nhiều chữ phồn thể hoặcvi_pham_ban_quyen những chữ chưa từng thấybot_an_cap qua, đọc rất tốn sức, phải xâu chuỗi ngữ cảnh mới đại khái hiểu được ý nghĩa, nhưng quên ăn quên ngủ mà ngẫm.
A, anh Ngô , mắt anh đỏ cả lên , có phải anh cứ thức đọc suốt không, quầng mắt cũng sưng lên rồi này! Không biết đã qualeech_txt_ngu lâu, Tiểu vừa tỉnhbot_an_cap giấc liền bò xuống giường, Ngô một rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinh ngạc thốt lên.
Không sao, sao, anh chịu được! Ngôbot_an_cap Phàm dụi dụi mắt.
Phượng di đã nói yêu cầu anh vòng tuần phải ghi nhớ hết hai cuốn sách này, không nỗ lực sao được.
Không, khôngleech_txt_ngu được, em không cho anh vất vả như đâu, nhìn thế này hỏng mắt mất! Tiểu Tuyết vừa nói vừa từ phía sau vươn tay che mắt Ngô lại, nịu : Anh nghỉ ngơi một chút đi!
Được rồi, được rồi, anh nghỉ chứ gì! ngượng ngùng đáp.
Tiểu Tuyết cứ thế ôm anh vào lòng, làm sao mà tĩnh tâm đọc sáchleech_txt_ngu cho .
, vậy anh nghỉ , em lại đi tắm đây, dù cũng chẳng cóvi_pham_ban_quyen việc gì làm! Tiểu Tuyết nói xong liền một tiếng, cởi phăng quần áo .
ơi, lại thế này, mình đàn ông kia mà! Phàm vội vàng quay mặt đi chỗ khácbot_an_cap.
May Phượng di dường như khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có mặt ở chiếc đối diện, nếu trách cứ anh mất.
Tiểu Tuyết, đã bảo con nam nữ thụ thụ bất thân, sao con lại cởi áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mặt Ngôbot_an_cap Phàm thế hả? Đúng lúc này, một nói lạnh không biết từleech_txt_ngu đâu tớibot_an_cap.
ạ, Ngôvi_pham_ban_quyen Phàm rùng mình một cái. không ngờ dì cứ như thần thánh vậybot_an_cap, rõ ràng không ở đây như chỗ nào cũng có bà.
Mẹ, lúc anh Ngô Phàm chưa rơi xuống đây, ta vốn chẳng bao giờ mặc quần áo mà Giờ mặc vào thật sự không quen nào. Nam nữ khác cái chứ, hay là bảo anh Ngô Phàm cũng đừngbot_an_cap mặc nữa, thế chẳng phải rất công bằng . Mấy bộ đồ này đều là của mẹ từ hơn hai mươi năm trước rồi, mặc khó chịu lắm! Tiểu Tuyết bĩu môi, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút bất mãn nói.
Láo xược! không đàn ông, chúng ta có không mặc, dù sao cũng chỉ có hai bộ , phải tiết kiệm. Nhưng bây giờ bắt buộc phải mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đây là lời cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cáo cuối cùng, lần ta sẽ dùngleech_txt_ngu đến pháp trừng phạt! Giọng nói của Triệu Phượng càngleech_txt_ngu thêm lạnh lẽo, còn xen một tia oán hận.
, con biết rồi! Tiểu Tuyết cầm lấy quần , hực bỏ đi.
Chẳng mấy chốc, bốn bề khôi lại vẻ lặng. Ngô Phàm đâu còn tâm trí đâu mà nghỉ ngơi, tức ngồi dậy sách tiếp.
Đúng là trong núi không có lịch, chẳng tháng trôi qua thế nào. trong cái hang này, nhiệt độ dường như trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau như một, chẳng phân biệt mùa đông qua chưa. Hơn nữa nơi không có lấy một sáng, cũng chẳng thể dựa vào mặt trời mọc hay lặn để xácleech_txt_ngu định thời gian.
Chẳng biết đã trải đêm, Triệu Đình Phượng đi đến bên cạnh Ngô Phàm, nghiêm túc hỏi: Sách xem xong hếtleech_txt_ngu , thuộc lòng được không?
Xem xong rồi, chắc chắn thuộc lòng được! Ngô Phàmbot_an_cap khẳng định chắc nịch.
Được, đọc cho ta nghe xem, bắt đầu từ cuốn Thiên Địa !
Ngô Phàm bắt đầu , Tuyết bên cạnh có chút căng thẳng nhìn anh. Trong hang đá lúc này chỉ vang vọng giọng nói của Ngô Phàm.
Không biết qua bao lâu, Triệu Đình Phượng vô cùng vui mừngbot_an_cap nói: Tốt, tốt lắm, Phàm, thật không ngờ có thiên phú bực này. Chỉ mộtleech_txt_ngu tuầnbot_an_cap mà đã có thể đọc làu làu hai cuốn sách, năm đó ta phải mất tận một tháng đấy. Hì hì, hậu sinh khả úy, Ngô Phàm, bắt từ hôm nay đích thân dạy cậu, giúp cậu chuyển kiến thức trong sách thành thực tế!
Cảmleech_txt_ngu ơn dì Phượng! Ngô xúc nói.
Còn gọi dì nữavi_pham_ban_quyen, phải gọi là sư phụ mới đúng , thật chẳng có lễ phép gì cả! Tuyết khẽ đẩy anh một rồi nói, Phải quỳ xuống hành lễbot_an_cap bái sư đấy!
Vâng! Ngô Phàm vội vàng định quỳ .
Nhưng Triệubot_an_cap Đình Phượng xua tay ra hiệu: Không cần như vậy Ngô Phàm, cần cậu chuyên tâm , sau này đem những thứ học được đi bệnhleech_txt_ngu người, độ sinh, tạo phúc cho dân lành, đừng thế hiếp người được . Bắt đầu thôi. Tiểubot_an_cap , con cũng ở bênvi_pham_ban_quyen cạnh mà họcvi_pham_ban_quyen, thiên tư con và ta khôngbot_an_cap đủbot_an_cap, không phá vỡ được cửa ảibot_an_cap thenbot_an_cap chốt nên không ra được, chỉvi_pham_ban_quyen còn trông chờ vào Ngô Phàm thôi!
Vâng mẹ, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học hành chăm chỉ, hai người bắt đầu đi! Tiểu Tuyếtleech_txt_ngu cười hì nói.
gian trôi từng ngày, ngoại trừ việc nấu cơm thu dọn củi , Ngô Phàm tuân theo chỉ dẫn của Đình Phượng, kết hợp những nội dung trong sách để dốc lòng tu luyện.
Ngày mai nếu vẫn nộp ra mười vạn tệ, chúng tao sẽ mang Ngô Tuyết đi!
Trước cửa Ngô Phàm, mười mấy kẻ mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ đen đang bao vây em gái Ngô Phàm là Ngô Tuyết cùng thôn trưởngbot_an_cap Lưu Thiên và những người khác. Trong đó, một gã đại một mét chín chỉ tay vào mũi Lưu Thiên Sinh mà lên.
vô lývi_pham_ban_quyen rồi! Ngô Phàm đã kết hôn với Lâm Diệu, năm vạn đó là tiền để chữavi_pham_ban_quyen bệnh cho Ngô Đại Hải, đó là điều kiện kết . đó Ngô Phàm mất , các người muốn đòi lại tiền, chuyện này vốn dĩ đã hợp lẽ . Có điều Đại Hải cũng chữabot_an_cap bệnh nữa, trả lại thì lạivi_pham_ban_quyen thôi, đã trả lại bốn mươi vạn rồivi_pham_ban_quyen còn gì. Chỉ còn lại mười vạn đó đã dùng để trả nợ , các người vậy mà còn muốn đòi , họ đào đâu tiền chứ? Một con bé chưa đầy mười sáu tuổi, trong nhà lại một mẹ điên điên khùng khùng, lấy đâu ra tiền đưa cho các người? Thôn trưởng đỏ mặt, trong lòng cũng đầy lửa giận.
Ngô Phàm mất tích ngay khi vừa về làng, đốileech_txt_ngu với Lâm Diệu mà nói, đây là đònbot_an_cap kích động lớn đến mức nào? Đó là chồng của cô , cô ấy mới là người rơi vào cảnh tiền mất tật mang, chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòi lại tiền cũng là chuyệnleech_txt_ngu thiên kinh địa nghĩabot_an_cap. Ông là trưởngvi_pham_ban_quyen đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngbot_an_cap, tôi nể mặt ông, nếu ngày mai chúng lại vẫn chưa có mười vạn tệ, tôi sẽleech_txt_ngu đưa Ngô Tuyết đibot_an_cap bán thân trừ nợvi_pham_ban_quyen. Hừvi_pham_ban_quyen, đi ! Một đại hán cao một mét chín gầm lên tiếng, sau đó phẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , dẫn mười mấy gã mặc áo rời đi.
Thôn trưởng, bác ơi, phải làmvi_pham_ban_quyen sao bây giờ? Tuyết khóc lóc thảm thiết, hai tay vò nát gấu áo, cơ thể ngừng run rẩy vì bất lực.
Ôi, Ngô , cháu cũng đừng quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo lắng, ngày mai bọn sẽ ở đây, bọn chúng không dám làm gì đâu, đừng sợ! Thôn trưởng Lưu Thiên Sinh an ủi, Cháu mau vào trông mẹ đileech_txt_ngu, bà giờ lại phát điên rồi, không còn nhận ra ai nữa, còn ra tay đánh người, hiểm lắm!
Vâng, đi ngaybot_an_cap đây! Ngô Tuyết quẹt nước mắt, vội vàng chạyvi_pham_ban_quyen trong nhà.
Chao ôi, phải làm sao đâybot_an_cap? Bác Ngô Thiên vỗ đùi, Nhìn mà xót xa , cháu gái ruột của lại chẳngleech_txt_ngu giúp !
Đúng , gia đình thật quá thảm thương, đúng là , dột còn gặp mưa suốt đêm. Ngườibot_an_cap già thì bệnh nặng bỏ rồi biết ở phương nào, người trẻ thì tích kỳ lạ, sống chưa , còn Giang Mỹ lại điên thành ra thế này, Ngô Tuyết sau này biết sống sao đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Thôn trưởng Lưu Thiên Sinhbot_an_cap cũng liên tục lắc đầu ngán ngẩm.
Ha ha Đúng lúc này, một tràng cười ngạo mạn vang lên.
Lưu Sinh cau màyvi_pham_ban_quyen chặt chẽ, nhìn phía nơi phát ra âm thanhleech_txt_ngu.
Mẹ kiếp, trong lúc mọi đang lo lắng sốt sắng cho cảnh nhà Ngô Tuyết, vậybot_an_cap mà lại có kẻ cười đùa như , thật đáng.
Chỉ thấy người vừa đến là một gã thanh niên mặc quần đỏ, áo sơ mi hoa hoa sói, nhuộm tóc vàng choé, miệng ngậm điếu thuốc, dáng đi lắc lư uốn , đích thịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một tên lưu manh.
Vừa nhìn thấy hắn, thôn trưởng Lưu Thiên Sinh đã quay mặt đi chỗ khác.
Kẻ này tên Lý Nguyên Bá, bên cạnh còn đi theovi_pham_ban_quyen mấy thanh niên lạ mặt, có vẻ không phải trong thôn.
Lý Nguyên Bá này là con trai của Lý Thế Nhân trong thôn, từ nhỏ đã nghịch ngợm phá phách, đúng như cái tên của mình, hắn đã thành một tên thôn bá, hết trộm lại bắt chó, chí còn nhìn trộmleech_txt_ngu góa phụ trong thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tắm, là một tên du đãng chính hiệu.
Thế nhưng gã này sức vóc lại đặc biệt tốt, tay chân nhanh nhẹn, trong đám thanh niênleech_txt_ngu cùng lứa thôn chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có đối , thếvi_pham_ban_quyen nên dân làng vừa ghét cay ghét đắng lạileech_txt_ngu vừa chẳng làm gì được hắn.
này ra bôn ba một thời gian, có vẻ kiếm được khá tiền, lúc vềleech_txt_ngu liền nhà mới, mua sắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạcleech_txt_ngu, nghiễm nhiên trở thành ngườibot_an_cap giàu nhất .
Chỉ có danh tiếng hắn thối nát, nênleech_txt_ngu có tiền cũng chẳng có người phụ nữ nào chịu lấy, giờ đã gần ba mươi lăm tuổi đầu vẫn là mộtbot_an_cap gã độc thân.
Thôn trưởng, làm điếu thuốc không? Lý Nguyênvi_pham_ban_quyen đến trước mặt Lưu Sinh, thuốc ra huơ huơ, cười đắc ý.
Không biết hút! Lưu Thiên Sinh mặt nặng như chì nóileech_txt_ngu, Bá, tôi nói này, nhà Ngô Tuyết đang liên tiếp, anh ở đây cợt là ý ?
pháp nào quy định là không được cười thôn trưởng? Đừng tưởng ông lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn trưởng thì chuyện quản cũng quản mà chuyện không nên quản cũng xía vào. Năm sau là đến kỳ bầu cử rồi đúngvi_pham_ban_quyen , chỉ cần đem tiền biếu mỗi nhà một ít, hừ hừ, năm sau ông sẽ phải gọi tôi thôn trưởng đấy, cứ chờ mà xem! Lý Bá cất bao thuốc túi, khinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỉnh nhìn Lưu Thiên Sinh.
Hừ, người thôn Đào Nguyên chúng ta xưa nay chất , trong lòng người đều có một cán , sẽ không vì chút tiền của mà bánbot_an_cap đứng lương . Muốn làm thôn trưởng thì trước phải cải tà quy chính đã! Lưu Thiên nói tâm huyết.
Dù sao đi nữa, Lý Bá cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dân thôn Đào Nguyên, vẫn muốn khuyênbot_an_cap quay về con đường thẳng.
Thôi đi, có mang mấy đạo lý lỗi thời ấy ra giáo huấn nữa. Xã hội bây giờ không có tiền là xong đâu, có tiền mới là ông chủ. Thôi, nói chuyện không hợp nửa câu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thừa, tôi tìm Ngô Tuyết đây! Nguyên Bá nói xong liền sải bước đi thẳng vào nhà Ngô Tuyết.
Ông tìm con bé làm gì? Ngô Đại Thiênleech_txt_ngu vội ngăn hắn . Lúc này Ngô Tuyết đang vôleech_txt_ngu cùng yếu lòng, nếu Lý Nguyên Bá bắt nạt con thì biết phải làm sao?
Việc gì đến ông, cút đi! Lý Bá lườm Ngô Đại Thiên cái, gương hung .
là cháu gái tôi, sao tôi lại không quản được? Anh nó rốt có chuyện gì? Ngô Đại Thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn chắn phía .
Bộp! Lý Nguyên Bá đột nhiên vươn , mạnh một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào người Ngô Đại Thiên.
Ngô Đại Thiên đã sáu mươi rồi, sao chịu nổi cú đẩy này, ngay lập tức ngồi bệt .
khốn ! Lưu Thiên Sinh thấy vậy vội vàng xông lên, chỉ tay vào Lýleech_txt_ngu Nguyên Bá nộ nạt: còn dám động thủ nữa là tao cảnh sát, để đồn công an bắt đivi_pham_ban_quyen đấy!
Thônvi_pham_ban_quyen , đừng thiên vị được không? Rõ ràng là ta chặn đường tôi, xâm phạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do lại tôi. Cái lão thôn trưởng như ông là lú lẫn rồi, đừng làm , nhường chỗ cho tôi đileech_txt_ngu, có khi tôi còn dẫn dắt cảbot_an_cap thôn giàu đấy, hừ hừ Lý Nguyên nhìn thôn trưởng với vẻ khinh khỉnh, tiếp tục bước trong.
Thế nhưng, giữavi_pham_ban_quyen lúc dân làng đang đầy vẻ phẫn nộ, hắn lại khôngbot_an_cap bước vàobot_an_cap trong nhà mà bên gọi lớn: Ngô Tuyết, Tuyết, cô mau ra đi, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời muốn nói với cô!
muốn làm gì? Ngô Tuyếtleech_txt_ngu quả bước ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khuôn mặt tú đỏ bừng, nhìn vào người đàn ông tiếng mình trong thôn này.
Cô lo rằng nếu mình không ra, gã này mà xông đại vào thì khiến bác cả và thôn khó xử.
, thế này nhé Ngô Tuyết, tôi nhìn cô lớn lên từbot_an_cap nhỏ, không lòng thấy cô sống sở như vậy. Chi bằng mười vạn tệ mai tôi trả thay cho cô, có thể giúp cô sống sung sướngvi_pham_ban_quyen, chỉ cần đồng ý cho tôi được, thấy sao? Nguyên Báleech_txt_ngu nở nụ cười tà ác, đôi mắt hau háunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn chằm chằmbot_an_cap vi_pham_ban_quyen thểbot_an_cap Ngô Tuyết, đắc ý nói.
Nằm , cút tôi! Ngô Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghèo nhưng không hèn, vẫn rất có khí phách. Thấy uy mình vậy, cô lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức đến đỏ , vào mặt Nguyên Bá mà mắng.
, đừng giận Ngô Tuyết, tức giận không tốt da . Thế này đi, cô cứ suy nghĩ kỹ, chỉ cần đồng hôn với , sẽ cô hai mươi vạn, còn đưa mẹ cô đi bệnh viện tâm điều , hì , nghĩ kỹ đi nhé! Lý Nguyên Bá như không giận, năng đầy vẻ lưu manh, sau còn gửileech_txt_ngu cho Ngô Tuyết một cái hôn gió.
Đồ khốn khiếp, con bé mới mườibot_an_cap lăm tuổi, còn là học sinh, mày khát đàn bà đến phát điên rồi ?
Phải , có mấy tiền mà tưởng mình ngon lắm sao, ai mà thèm gả cho loại như mày!
Cái loại người như mày, xằng làm bậy, đừng tưởng không ai trị được đâu. Sẽ có ngày ông trời thu phục thôi!
Những người dân xung quanh nghe hắn đưa ra cầu vậy, cũng theo bản lên tiếng chỉ trích.
Oa chà! Lý Nguyên Bá nhìn Ngô Thiên những người đang lườm mình đầy giận dữ, cười nói: , sao , mắng đi, việc mắng mạnh vào, mắng to lên, tốt nhất là gào khóc thảm ấy. Hì hì, tôi thích nhất là thấy các người hận tôi đến nghiến răng nghiến lợi mà chẳng làm được tôi đấy, đừng để tức quá mà hỏng người nhé!
Nói xong, hắn vẫy tay, dẫn theo mấy bạn xấu nghênh ngang đi.
Haiz! Lưu Thiên Sinh thởbot_an_cap dài mộtbot_an_cap tiếng, sau đó xua mọi : Tản đi, ai việc nấy!
Buổi chiều, trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa nhà Ngô Phàm một mảnh yên bình.
Mạnh Mỹ khivi_pham_ban_quyen ngủ yên giấcbot_an_cap, cầm một cuốn sách ngồi trênvi_pham_ban_quyen ghế trước cửa đọc.
thời gian phải về chăm sóc mẹ, nhưng trong lòng cô vẫn nuôi mộng đại học. Năm nay cô sẽ tốt nghiệp trung học cơ , trong huyện chương trình tuyển sinh sư phạm hệ đại học chính quy hướng miễn học phí cho học sinh tốt nghiệp cấp , cô muốn thi vào đó. xong sáu năm sẽ có đạivi_pham_ban_quyen học, làm viên cũng rấtleech_txt_ngu tốt, quan trọngvi_pham_ban_quyen là toàn bộ chi phí trong sáu năm miễn, không gây thêm gánh nặng cho gia đình nghèo khó.
Ơ, Ngô , sáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy à? Đúngbot_an_cap lúcvi_pham_ban_quyen này, bóng người loáng qua, tiếng chào hỏi vô cùng thân thiết.
vừa ngoài năm mươi tuổi, chiếc áo nhí vải xanh, mái tóc ngắn trông sắc và tháo vát.
Ồ, là Tam ạ! Ngô thấy hàng xóm đến, vội vàng chào .
Mẹ cháu thế nào rồi? Lăng Tam Thẩm ngồi xuống ghế bên cạnh cô, ân cần hỏileech_txt_ngu han.
Giờ bà ấy ngủ rồi, hễ cứbot_an_cap là lạibot_an_cap điên điên khùng khùng, còn người nữa, lúc nào cũng phải trông chừng, haiz! Nhắc đến chuyện mẹ, nét mặt Tuyết lộ vẻ thê lương, gương mặt thoáng hiện nỗi ưu tư không nên tuổi này.
ôi, cũng thật khó cho bàleech_txt_ngu . Hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để tiền chạy chữa cho , bà ấybot_an_cap đã giấu ông ấy mà gả anh cháu đi, đổi mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vạn tiền thang. Ban đầu người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ bảo mươi vạn, tốn bao nhiêu nước mới mặc cả đượcleech_txt_ngu năm mươi vạn đấy. Tiếc là bố lại đột mất tíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ lạ, con traivi_pham_ban_quyen thì thành rể ở rể thực thụ, chồng thìleech_txt_ngu bỗng nhiên không thấy đâu. Mẹ cháu chịu kích quá lớn mới hóa tâm thần khôngleech_txt_ngu bình thường, bà ấy hy cho cái nhà này quá nhiều rồi! Lăng Tam Thẩm nhìn Ngô với vẻ mặt đầyvi_pham_ban_quyen hạileech_txt_ngu.
Vâng, tâm nguyện lớn nhấtbot_an_cap của cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mẹ có thể , anh trai có thể tìm về được. Còn bố cháu, chỉ cần ông nằm lại ở đâu, cháu cũng mãn nguyện rồi
Ngôbot_an_cap lời, khuôn mặt xinh xắn nước mắt.
Cháu là một đứa trẻ có hiếu, à, tôi nghĩ cũng nên làm gì đó tế vì mẹ cháu , biết đâu lạivi_pham_ban_quyen chữa khỏi bệnh bà ấy!
Lăng Thẩmleech_txt_ngu, bà có cách gì sao? Mắt Ngô Tuyết sángbot_an_cap lên.
Thế đi, chuyện của Lý Nguyên Bá, có thể cân nhắc chút. Cậu ấy nhờ tôi chính thức tới đây dạm ngõ, cần cháu đồng ý cho cậu , người ta sẽ đưa ngay hai mươi vạn để cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa mẹ vào bệnh viện điều trị
Không, không! Lăng Tam Thẩm còn chưa dứt lời đã bị Ngô ngắt quãng, Có chết cháu cũng gả cho hạng cầm thú đó. Chuyện hắn trộm chị Lâm tắm, chuyện hắn trêu ghẹo chị Lưu lúa, thôn này ai màleech_txt_ngu không biết chứbot_an_cap. Sao bà có thể đi làm cho hắn, hạng người nhưbot_an_cap hắn nên độc thân cả đời mới đúng!
Nói sao được, người trẻ ai chẳng lúc sai , bản chất cậu ấy làbot_an_cap tốt, chỉ là không có ai quản giáoleech_txt_ngu thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. khi kếtleech_txt_ngu hôn rồi, có quản chắc chắn sẽ sửa đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết tật xấuleech_txt_ngu ấy mà
Được , Lăng Thẩm, nếu bà đến chỉ vì chuyện này thì bà về cho! Ngô Tuyết quay mặt đi, tiếp tục đọc sách, không thèm để ý nữa.
Hừ, người nhà họ Ngô cácleech_txt_ngu người đúng là bướngbot_an_cap bỉnh, đó anh trai cũng vậy, cùng chẳngbot_an_cap phải vẫn gả đi đó . rồi cũng hối hận , lúc nghĩ thông suốt thì đến cầu xinvi_pham_ban_quyen nhé. Cháu phải nhớ , lỡ chuyến chuyến đâu, người ta là người giàu nhất đấy, hừ! Lăng Tam Thẩm mặt đầy vẻ khó chịu, hừ lạnh tiếng rồi tay bỏ đi.
Nhìn lưng đungbot_an_cap đưa của bà ta, lòng Ngô Tuyết dâng lên một nỗi chua xót. Hàng xóm láng giềng thôn , chỉ là một bà mối thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà sao lại chẳng khácleech_txt_ngu đám cò , kiếm tiền môi giới mà chẳng còn chút đạo làm người tối nào.
Một kẻ trong mắt cả thôn chỉ là một lưu manhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một tên ác bá, mà bà dám giới cho ? nữa cũng chịu nghĩ xem, mình mười lăm , làm sao có thể kết được ?
Cũng may, khoảngbot_an_cap thời gian sau đó đối bình yên. Trời sập tối, Ngô Tuyết nấu cơm xong rồi cùng mẹ ăn.
Mạnh Khương Mỹ tuy điên điên khùng khùng, lẽ bản , bà vẫn biết ăn cơm, điều này khiến Ngô Tuyết phần nàoleech_txt_ngu yên lòng.
Mộtvi_pham_ban_quyen tiếng sau, thấy đã ngủ say, Ngô Tuyếtvi_pham_ban_quyen mang thân thể mệt mỏi bước vào phòng tắm.
Phòng tắm ở thôn vẫn dùng những thanh gỗ làm khung, quanh được ngăn bằng vỏ cây . Theo thời gian, mép vỏ cây sam bị mụcbot_an_cap nát chút, tránh những .
May thay Ngô Tuyết rõ điều nên không hề bật đèn, như dù có hở thì từ bên ngoài cũng không thấy trong. Vả lại cô luôn cho rằng người dân vốn thuần phác, ngoài cái tên Lý Nguyên Bá ra, căn bản chẳng ai nhìn trộm phụ nữ tắm cả.
Chỉbot_an_cap là cô biết rằng, ở cách đó không xa, đang cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đôi mắt nóng rực đang chằm chằm vào thể cô.
Ồ, không phải đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt, mà là một ống nhòm đang dán chặt cô. Phía sau ống nhòm là khuôn mặt ácvi_pham_ban_quyen cùng mắt như muốn phun ra lửa. Đây loại ốngbot_an_cap nhòm hồng ngoại nhìn đêm có độ phóng đại 120 lần, dù Ngô Tuyết không bật đèn thì hắn vẫn cóvi_pham_ban_quyen thể nhìn rõ mồn một mọi bên trong.
Ực! Lý Nguyên Bá nuốt một ngụm nước bọt, hai mắt hừng hực lửa, nước dãi ròng ròng. Hắn bật dậy, toàn thân nóng bừng như một ngọnbot_an_cap núi lửa sắp trào. Thật sự không nhịn nổi nữa, hắn quẹtbot_an_cap sạch nước miếng, nương theo bóng , dòm quanh một hồi rồi táo tợn lẻn cửa Ngô .
Nhà ở nôngleech_txt_ngu thôn thường dùng loại cửa gỗ có chốt cài trong để người ngoài đẩy cửa vào. Thếvi_pham_ban_quyen nhưng, giữa cánh cửa và cửa hở nhỏ. Lý Nguyên Bá rút con dao nhỏ mang theo bên mình, lách khe cửa, dao dần cái chốt gỗ ra trí.
Cạch! Khi chốt cửa rơi xuống tiếng động khẽ khàng, Lý Bá mừng khôn xiết. nhìn quanh , thấy chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có bóng người nào mới vội vã đẩy cửa bướcbot_an_cap vào, thẳng về phía phòngvi_pham_ban_quyen tắm.
Trong nhà chỉ thắp một ngọn đèn sợi đốt ba oát mờ cho tiết điện. Nhưngbot_an_cap điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó hề ngăn cản bước chân Lý Nguyên Báleech_txt_ngu mò mẫm tới phòng tắm. Tim hắn đập liên vì phấn khích. Nghĩ mà xem, lát nữaleech_txt_ngu thôi là ông sẽvi_pham_ban_quyen chiếm được cô gái trẻ nhất còn lại trong làng, chỉ nghĩ thôi đã sướng rơn rồi. Ngô Tuyết vốn yếu , chỉ cần bịt miệng lại là cô sẽ chẳng thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phản kháng, mặc cho hắnleech_txt_ngu hạ, chẳng hay biết.
Yêu quái, chạy ! lúc hắn đang đắc ý mơ tưởng viển vôngvi_pham_ban_quyen, một tiếng quát lớn đột ngột vang .
cuộcvi_pham_ban_quyen vẫn có giật mìnhvi_pham_ban_quyen, hắn bị dọa nhảy dựng lên, toàn run bắn, vội vàng quay đầu nhìn lại. Mẹ kiếp, lẽ nhà Ngô Tuyết thần nào ở lại bảo vệ sao?
Chỉ Mạnh Mỹ tóc tai rũ rượi, tay lăm chiếc bừa cào chínleech_txt_ngu thường dùng để đào đất nông thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hét lớn: Đã có Trư Bátleech_txt_ngu Giới đại ở đây, lũ tiểu yêu các ngươi lăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loàn!
quát, bà vừa vung thẳng xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người Lý Nguyên Bá.
Chết tiệt! Lý Nguyên Bá tránh không kịp, thế là bị chiếc cào găm thẳng vào lưng. Hắn đau đớn thảm một tiếng, tay sau chộp lấy cái cào, giật mạnh raleech_txt_ngu người tháo chạy khỏi nhà.
Hắn cảm nhận được máu đang ròng ròng, nhưng không nán dây dưa với Mạnh Khương Mỹ. Cái điên này chẳng động theo lẽ thường chút nào, không thèm cảnh cáo một lời mà đã ra tay luôn. Hơn nữa, đây là kẻ điên, không biết đau cũng chẳng chết, ngộ nhỡ bị mụ đánhvi_pham_ban_quyen chết thì mụ cũng chẳng chịu trách nhiệm lý.
Yêu quái, chạybot_an_cap đi ! Mạnh Khương Mỹ vẫn không buông tha, vừa hét đuổi .
Lúc đầu Lý Nguyên cũng chỉ nghĩ đến chạy trốn cho nhanh, kẻo để làng biết hắn định làm Ngô Tuyếtvi_pham_ban_quyen thì không biết họ sẽ chửi rủa mình đến nào. Nhưng sau khi lao ra khỏi nhà, thấy Mạnh Khương Mỹ vẫn điên cuồng đuổi theobot_an_cap, trong đầu hắn bỗng nảy ra đồ ác hơn. Hừ hừ, xem ra làm thế này vừa có được con bé Tuyết kia, lại không tốn kém mấybot_an_cap .
Thế hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cố tình chạy chậm lại để Mạnh Khương Mỹ thểvi_pham_ban_quyen đuổi .
Khileech_txt_ngu chạy đến đoạn cách Ngô Tuyết chục mét, cạnh một dân khác, Lý Nguyên Bá bắt đầu gào thét thảm thiết như khóc sói lê: Cứu vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Có ai không, có quản không? Mụ điên người rồi! Mau đến cứu tôi với, chậm bước nữa là tôi mất! Cứu mạng với!
Gâu gâu Tiếngbot_an_cap chó sủa vang lên từ xa. Lúc đầu có một conleech_txt_ngu, sau đó là ba con, rồi tiếng điên cuồng hòa vào nhau . Giống như đang mở hội âm nhạc, âm thanh có , dường như ngay cả chó bị tiếng hét củavi_pham_ban_quyen Bá làm cho kinh khiếp.
Cái quái thế này, nghe như tiếng quỷ hú vậy, chắc cũng sợ . Ở nông thôn, người nuôi chó , một là để canh cửa ngăn người lạ, hai là đến dịp lễ Tết thì tươi cải thiện bữa ăn.
Lưng của Lý Nguyên Bánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự đau đến thấu xương, lại thêm ý định làm quá lên, nên tiếng hét của hắn trong đêm khuya tĩnh lặng quê vô cùng lương, lập tức thức mọi người giấc mộng, khiến ai nấy đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi da gà.
Có chuyện gìvi_pham_ban_quyen thế, ai thảm thiết vậy? Chẳng , hơn hộ gia đình gần đóbot_an_cap đềubot_an_cap đènvi_pham_ban_quyen. Có người dân vội bật mặc quần áo, rồi cầm đèn pin chạy tới.
nhà có nạn, cả giúp , đây là truyền của nông thôn. Mọi người đều nghĩ chắc là có ai đó bị hay gặpvi_pham_ban_quyen chuyện chẳng lành.
Anh, anh làm sao thế này? Ngô Đạibot_an_cap Thiên chạy đếnvi_pham_ban_quyen đầu tiên, khi thấy đang kêu thảm là Lý Nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bá, lòng thầm vui mừng nhưng vẫn lên tiếng .
Ngươi đến đúng lúc lắm, mụ điên em dâu nhà ngươi kìa. Ta đang đi từ bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên núi săn thú, nhà mụ ta cả mấy chục mét, vậyvi_pham_ban_quyen mà mụ ta lại vácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cào ngồi ở đây. Thấy ta đến, mụ đột nhiên bổ một nhát vào lưng ta, ta phải chạy thục mạng. Ngươi xem mụ tabot_an_cap vẫn còn đang đuổi theo kìa, trời ơi, đau chết ông Bá mặt đau đớn nói, còn xoay lưng lại cho mọi người .
Á! Ngô Đại thầm kêu ổn. Trời đất ơi, trên là mấy dấu răng cào rõ mồnbot_an_cap một, máu vẫn đang rỉ ra.
Ở đằng kia, Mạnh Khươngbot_an_cap Mỹ quả thực vẫn đang vung cào đuổi theo, miệng lẩm bẩm điên điên khùng khùng: nghiệt, cho !
Ngay sau đó, Thôn trưởng Lưu Sinh người khác chạyvi_pham_ban_quyen tới. thấy cảnhleech_txt_ngu , họ vội vàng tiến lên ngăn Mạnh Khương Mỹ lại, không cho bà đuổi theo nữa.
Bà làm gì thế? Lưu Thiên Sinh nhíu .
Hắn là yêu nghiệtbot_an_cap, tôi làleech_txt_ngu Trư Bát Giới, tôi phải phục hắn, cư nhiên còn cười lớn.
May , Ngô Đại Thiên được cơ hội lấy cái cào từ tay bà.
Thôn trưởng, mọi người đều thấy rồi đấy, mụ muốn giết người, sao các người còn nhốt mụ lại? Sau này mụ sẽ giết cho xem. Giờ tôi làm đâyvi_pham_ban_quyen, ôi quá Lý Nguyên Bá đưa tay ra vết thương, rồi đầy đến trướcvi_pham_ban_quyen mặt Lưu Thiên Sinh, than thở thảm thiết: Thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng à, ông phải làm chủ cho tôi. Tôi đang đi qua đây yên lành, mụ ta đột nhiên ra tay như thế. Nếu mà chết, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ma cũng tha các đâu!
Chuyệnleech_txt_ngu này, chuyện này trưởng Lưu Thiên Sinh nhất cũng không biết phải xử trí saobot_an_cap cho ổn.
Ngô đang tắm nên không nghe gọi ở vì bị tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước lấp. Tuy , cô cũng thấy tiếng hétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn của Lý Nguyên Bá, nghĩ không ổn, không lẽ đã xảy ra rồi .
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng mặc quần rồi lao khỏi phòng tắm. Khi mẹ không có trongvi_pham_ban_quyen phòng, cô thắt lại. điên mà Lý Nguyên Bá nói chắc chắn là chỉ mẹ côbot_an_cap.
Thế cô lao ra khỏi nhà, thấy phíavi_pham_ban_quyen xa có rất người, ánh đèn loang loáng, cô liền vội vã chạy tớibot_an_cap.
Ngô Tuyết, điên mẹ suýt nữa đánh chết tôi rồi, tính sao đây? Mau tiền đưa tôi đi bệnh viện nhanh lên! Ngô Tuyết đến, càng đắc ý giơ bàn tay dính máu mặt cô.
Mẹ, có chuyện vậy? Ngô Tuyết vội kéo Mạnh Khươngbot_an_cap Mỹ hỏi.
Đáng Khương Mỹ đã phát điên, sao giải thích rõ ràngleech_txt_ngu được, chỉ luôn nói: Hắn là yêu nghiệt, tiên, ta trị hắn!
Bây giờ có thể nói là nhân chứng vật chứng rành . Có vài người đã tận mắt thấy Mạnh Khương Mỹleech_txt_ngu vác cào đuổi đánh Lý Nguyên Bá, vếtvi_pham_ban_quyen thương trên lưng hắn cũng chứng minh tất cả.
Vả lại, vị trí đuổi đánh quả cách nhà Tuyết đến mấy chục mét, nên mọi đều cho rằng Mạnh Khươngleech_txt_ngu Mỹ phát điên nên mới đánh người.
Lưu Thiên Sinh thở dài một tiếng: Ngô Tuyết à, cháu nhưbot_an_cap thế , có thể gây thương tích chovi_pham_ban_quyen khác bất cứ lúc nào, cháu nên trông chừng bà ấy kỹ chút!
Con ạ, con thấy mẹ ngủ rồi mới đi tắm, tắm xong ra không thấy người đâu, nghe bên này cóleech_txt_ngu tiếng nên mới biếtvi_pham_ban_quyen có chuyện! Gương mặt xinh xắn đỏ bừng, đầu xuống, trông như đứa trẻ làm sai không nhìn ai.
Mẹ cô đánh tôi thương , mau lấy tôi đi bệnh , còn phải thường tổn thất tinh thần nữa, nếu không tôi sẽ không tha cho các ngườibot_an_cap đâu, ui da, ui da Lý Bá vừa gào thét thảm thiết lôi điện thoại nói, Hay làbot_an_cap tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo cảnh sát trước!
Đừng, đừng mà! Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội cười nói, này đi, Nguyên Bá, chú cứ tự tiền raleech_txt_ngu bệnh viện khám trước, mọi chi phí sau sẽ để Ngô Tuyết chú. Có điều giờ conbot_an_cap bé chắc chắn không có tiền, chú cứ ứng ra trước, để tiền rồi trả, được ? Đừng báo cảnh sát, đều là trong thôn cả mà.
cũng lo rằng một khi báo sát, phía có thể sẽ cưỡng chế đưa Mạnh Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mỹ vào bệnh viện tâm thần, đó một mình Ngô Tuyết biết sống sao đây.
Được, mạng tôi quan trọng , tôi tự bỏ tiền đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện trước. , nếu ngày mai Ngô Tuyết khôngbot_an_cap đến bệnh hầu hạ tôivi_pham_ban_quyen, mang tiền đến, tôi nhất định sẽ không để yên đâu! Lý Nguyên Bá dường như cũng không muốn làm khó dân làng mức.
Được rồi, chuyện này cứbot_an_cap để mai , giờbot_an_cap để Tiểu Bình chú đi viện ! Lưu Thiên Sinh thở phào nhẹ nhõm.
Bình tên thôn bá vốn rất khó phó, hôm nay Mạnh Khương Mỹ đánh hắn bị thương, ông thực sự hắn sẽ quậy phá không .
Bình làvi_pham_ban_quyen lái máy kéo ở thôn Đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyên, đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng là chiếc máy kéo duy nhất trong thôn. Chẳng mấy chốc, Lý Nguyên Bá đã trên lên bệnh viện huyện.
tuy có tiền nhưng không biết chữa bệnh, ngộ nhỡ điều không kịp thời mà mất mạng thì thật chẳng đáng, cho nên lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng còn trí đâu mà Ngô , dù sao thì để mai xử conleech_txt_ngu bé sau cũng đượcbot_an_cap.
Ôi, Ngô Tuyết à, cháu đưa mẹ về , trông nom bà ấy cho kỹ, đừng để xảy ra chuyện nữa. Còn tiền nong thì ngày mai các bácbot_an_cap sẽ qua bàn bạc với sau! Thấy Lý Nguyên Bá đã đi khuấtleech_txt_ngu, thôn trưởng Thiên Sinh thở dài mộtvi_pham_ban_quyen tiếng.
Nhìn Ngô Tuyết khép népvi_pham_ban_quyen đứng đó như chịu tội, ông cũng không nỡ trách mắng thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời nào.
Vâng, rồi ạ! Ngô Tuyết lau nước mắt, tội nghiệp đáp lời.
Cứ việc mẹ có thể lại gây thương tích cho người khác, rồi lại lo lắng chuyện ngày mai làm sao xoay xở đủ tiền viện cho Lý Nguyên Bá, cô đau cắt. Một cô bé mới mười lăm tuổi, khi mặt với những chuyện này, làm sao tránh cảm giác lực cho được.
Nhìn bóng dáng gầy guộc dìu mẹ trở về, Lưu Thiên Sinh liếc nhìn Ngôbot_an_cap Đại Thiên, mặt lên trờileech_txt_ngu than thở: Tiền thuốc Nguyên Bá, e Ngô Tuyết có làm năm cũng không trả nổi, tính sao bây ?
Đúng vậy, cũng tại thôn Đào nghèo quá, nếu không mỗi người góp một ít giúp con bé thì tốt biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy! Đại Thiên cũng mặt mày ủ dột.
Đây chính là vợ con của anh em ruột thịt mình, ông muốn giúp họ lắm chứ, nhưng lực bất tòng tâm.
trưởng như tôi thật dụng, mấy chục năm mà vẫn dẫn dắt dân sống khấmbot_an_cap khá lên được. Thôi, mọi người về cả đi, mai tiếpleech_txt_ngu! Lưu Thiên lắc đầu rồibot_an_cap tiên đi.
Những người dân khác vừa bàn tán vừabot_an_cap tản , trong lời nói họ đềuleech_txt_ngu cảm thấy việc Lý Nguyên Bá bị đánh thật là hả lòng hả dạ, nhưng thấy buồn Ngô Tuyết phải gánh vác nhiệm này.
Ngô Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net canh chừng mẹ, thấy ngủ mới nằm xuống bên cạnh. vậy chỉ cần cử động nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là côvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen thể tỉnh ngay.
Thế , thực tế cô chẳng nào chợp mắt nổi, đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ đăm nhìn vào bóng trước , nước mắt từng lớn trào ra.
Ba ơi, ba ở đâu? Anh ơi, anh ở phương nào? Mọi người đều đi cả rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại một mình đối mặt với khổ nàyvi_pham_ban_quyen, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự không chịu nổi nữa, con không biết phải sao bâyvi_pham_ban_quyen giờ
Con người ta chỉ cần còn sống là sẽ thấy ánhleech_txt_ngu trời vào ngày mai. Ngô Tuyết dậy thật sớm, chuẩn bị chút đồ ăn đơn cho mẹ. Trong lòng cô cứ suy tính, hôm phải đối mặt với Lý Nguyên Bá thế nào đây, bản thân cô làm gì có tiền cho .
Ngô Tuyết, Ngô Tuyết!
Khi cô đang ngồi thẫn thờ trước , Ngô Đại Thiên Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sinh đi tới.
Ôi, , thôn trưởng, hai người đến rồivi_pham_ban_quyen ạ! Tuyết gượng cười một tiếng, đứng dậy rót trà cho hai người.
Không cần Ngô Tuyết à, với bác của cháu đã vận động dân quyên góp được một ít tiền. Thế này nhé, để bác cháu ở nhà trông nom mẹ, đi bác lên bệnh việnbot_an_cap huyện thăm Nguyên Bá, nói lời xin lỗi với nó một tiếng để cầu xin sự tha thứleech_txt_ngu, bồi thường khoản phí thích hợp. cũng sẽ nói đỡ vài , hy nó không truynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứubot_an_cap nữa, có được ?
Vâng, thưa thôn trưởng, cháu nghe bác, bác! Ngô cúi đầu chào hai người.
Tâm trí cô lúc này thật sự rối bời khôngvi_pham_ban_quyen biết tính , người chủ động giúp mìnhleech_txt_ngu cách, trong lòng khôngbot_an_cap khỏi động.
Được rồi, chúng ta đi thôi, máy kéo chú Tiểu Bình đang đợi đấy! Lưu Thiên Sinh ra đileech_txt_ngu thôi.
Bác , bác trông chừng mẹ cháu kỹ một chút nhé! Ngô nhìn Ngô Đại , gượng nói.
Ừ, cứ yên tâm đi đi, bác trông bà ấy cẩn thận! Ngôleech_txt_ngu Đại Thiên xua tay.
Lý Tiểu Bình nămbot_an_cap nay năm mươi tuổi, láileech_txt_ngu chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo này đã được năm năm, được coi làbot_an_cap tài xế già . Có điều đường Đào Nguyên lồi lõm, gồ ghề cực kỳ, lại thêm vừa mưa xongbot_an_cap, rãnh chằng chịt bên trái phải, máy kéo chỉ có thể chọn chỗ mà đi, thân xe cứ thế lắc qua lại.
Ngô Tuyết và Lưu Thiên Sinh bám chặt lấy xe, cơ thểbot_an_cap cả hai đảo dữ dội, mấy bận chút nữaleech_txt_ngu là bị hất văng ra ngoài.
A!
Khi đi một khúc cua, máy kéo trượt mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về một phía, Lý Tiểu Bình vộivi_pham_ban_quyen vàng lái gắt sang hướng ngượcleech_txt_ngu lại, quả là Ngô Tuyết thật bị hất văng xuống đất.
Ngô Tuyết, Tuyết! Lưu Thiên không chiếc máy kéo còn đang chòng chành, vội vàng nhảy xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lao bên cạnh Tuyết nằm đất.
Ngô Tuyết có lẽ đã bị cho khiếp vía, này nằm trên vũng bùn , tuy mắt vẫn mở nhưng ánh nhìn lại cùng thẫnbot_an_cap thờ.
Cháu có sao không, chú xin lỗi nhé, tại chú lái xe cẩn thận! Lý Tiểu Bình khó khăn lắm mới được xe, cũng vội vàng chạy tới, vẻ đầy hối lỗi nắm lấy tay Ngô Tuyết, giọng có chút sợbot_an_cap hãi.
Ông sự sợ Ngô Tuyết cứ thế mà ngãvi_pham_ban_quyen chết, như vậy ông sẽ phải gánh trách nhiệmleech_txt_ngu. Hơn nữa, nếuvi_pham_ban_quyen Ngô Tuyết chết rồi, người mẹ điên ở nhàvi_pham_ban_quyen của cô phải làm sao đây?
May , lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người đang sốt sắng tột độ, Ngô Tuyết khẽ cử động, sau đó cô chật vật ngồi dậy, tự kiểmbot_an_cap travi_pham_ban_quyen bản thân rồi lắc đầu nói: Thôn trưởng, chú, hình nhưleech_txt_ngu không bị thương chỗ nào đâu, lo lắng ạ!
Tốt, thế thì tốt quá! Lưu Thiên Sinh và Lý cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Tuyết tuy quần áo lấm lem bùn đất trông nhếch nhác, nhưngvi_pham_ban_quyen tóm là không bị thương, đó đã phúc lớn rồi.
Tuy , khi Lý Tiểu Bình nổ kéo một lần , tay ông rẩy thấy rõ, cùng thẳng, mồ hôi vã ra tắm. Ông không kìm được mà lớn tiếng nói: Thiên Sinh à, bao giờ thì con đường thônvi_pham_ban_quyen mình ra lộ lớnvi_pham_ban_quyen mới được sửa thành đường bê đây? Giờ thì ngày mưa lầy lội, ngày nắng bụi mù, chúng ta đi khổ quá!
Haiz, tôi cũng muốn lắm chứvi_pham_ban_quyen, nhưng con đường quỷ quái này là dân làng mình tự nguyện bỏ công sức rã mườivi_pham_ban_quyen mấyvi_pham_ban_quyen năm mới thành hình đấy, chẳng tốn một xu nào. Giờ muốn làm đường bê tông thì khôngbot_an_cap cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền chắc? Lấy đâu ra tiền giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Nghe đến tiền, Lý Tiểu Bình cũng im lặng. Hừ, dân làng đến lúc ốmleech_txt_ngu đau còn cắn răng chịu đựng, lấy đâu tiềnbot_an_cap làm đường? Thật không .
Hai tiếng sau, ngườibot_an_cap đã viện.
Quỳ xuống cho ta! Đã xin lỗi thì leech_txt_ngu thành ý!
Khi thôn trưởng Lưu Thiên Sinh dẫn Ngô Tuyết vào phòng bệnh của Lýbot_an_cap Nguyên Bá, Lý Nguyên Bábot_an_cap liếc nhìn cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái rồi nói bằng mặt đầy cợt nhả.
Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, quỳ xuống?
Ngô Tuyết sững sờ tại chỗ, sắc mặt bệch, thân hình khẽ run rẩy, không biết phải làm sao cho , bèn mắt vị trưởngleech_txt_ngu bên cạnhbot_an_cap như để cầu cứu.
Này, Nguyên Bá, đừng làm thế nữa. Tuyết rất có thay xin lỗi mà. Cậu xem, con bé ngồi máy kéo bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngã , quần áo chưa kịp thay đã đến cậu rồi, lại cònbot_an_cap theo tiền vay mượn dân đểvi_pham_ban_quyen trả nữa, cậu đừng làm khó nó quá! Lưu Thiên vội vàng nở cười hòa giải, can Lý Nguyên Bánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
hừ, thôn trưởng à, ôngleech_txt_ngu có biếtbot_an_cap không, bác nói thương trên lưng tôi riêngvi_pham_ban_quyen tiền phẫu thuật tốibot_an_cap qua đã hết vạn tệ rồi, tiền điều trị sau này nhất phải vạn nữa. Lòng tự quan đến thế sao? Được thôi, có thể cần quỳ, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo nó lập tức đưa năm vạn tệ ra đây, rồi ở lại đây chăm sóc tôi cho đến khi xuất viện! Lýleech_txt_ngu Nguyên Bá khinh khỉnh nói.
Dứt lời, quay mặt đi chỗbot_an_cap khác, không thèm để ý đến ba người đang đứng bên giường bệnhvi_pham_ban_quyen .
Chuyện này, chuyện này Lưu Thiên Sinh và Lý Tiểu nhất thờibot_an_cap không biết nói hơn.
Để bé mới mười phải quỳ xuống, đương nhiên là điều họ không muốn thấy, nhưng vấn đề viện phí là dovi_pham_ban_quyen mẹbot_an_cap Ngôleech_txt_ngu Tuyết gây ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ngô Tuyết cũng phải có trách nhiệm chi trả.
Dẫu bé là kẻ , cần cảm thông, nhưng cũng không thể thiên vị hoàn toàn mà bỏ mặc lẽ phải.
! Ngô Tuyết do dự mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi, cơ run rẩy, có chút thất thần, rồi cứ thế quỳvi_pham_ban_quyen sụp xuống. vừa dập đầu vừa nói: Xin lỗi, anh Nguyên Bá, là lỗi của tôi, tôi đã không trông mẹ cẩn thậnvi_pham_ban_quyen để bà làm anh thương, lỗi anh!
Thâm đã phải trải quavi_pham_ban_quyen mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự giằng xé dữ dội. Quỳ xuống lạy lục quả thực là một sự tổn nghiêm trọng đến lòng tự trọngbot_an_cap, nhưng đây là hậu quả do mẹ cô ra, giờ chỉ còn mình côbot_an_cap thân, cô không gánh vác thì gánh?
mẹ và lòng trọng, cô chắc chắn sẽ chọn mẹ.
Haiz! Lưu Thiên Sinh và Đại Hải đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh nhìn nhau, không được mà thở dài một tiếng.
Hắc hắc, thếleech_txt_ngu cònbot_an_cap nghe được. Được rồi, Ngô Tuyết, chuyện mẹ cô đánh tôi, tôi không để bụng nữa! Trên Lý Nguyên Bá lên một cười lạnh khó nhận ra, Nhưng viện phí thì người vẫnleech_txt_ngu phải trả, và phải ở lại đây sóc người bị thương là đây!
Nguyên Bá, số tiền viện phí đó, sau này tôi định sẽ trả cho anh, nhất định! Ngô Tuyết quẹt nước mắt, kiên định nói, Chờ mẹvi_pham_ban_quyen tôi khá hơn một chút, tôi sẽ đi làm thuê kiếm tiền, chắc chắn sẽvi_pham_ban_quyen trả hết!
Hừ, thì phải đợi đến năm nào đây? Hơn nữa, tiền cô chắc còn chẳng đủ đóng tiền lãi! Lý Bá lộ rõ vẻ coileech_txt_ngu thường.
Đây đây là điều duy nhất tôi có . Dù sao thì còn sống ngày nào, tôi còn nợ ngày đó, nhất định sẽ sạch! Ngô Tuyết nghiến chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môibot_an_cap, như thể đang thề .
Bá liếc nhìn Lưu Thiên Sinh và Tiểu Bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, biết có họ ở thì mình lòng nói ra , bèn cười bảo: Thế này , cô đứng dậy trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã, tôi có vài muốnleech_txt_ngu nói riêng vớileech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Nguyên , Tuyết còn nhỏ, trong nhà lạibot_an_cap không có ai, tôi thôn trưởng thì cũng coi ngườileech_txt_ngu giám hộ của nó, chuyện gì cậu cứ nói thẳng trước mặt tôi đây này! Lưu Thiên Sinh sợ Ngô Tuyết chịu thiệt thòi, lập tức lên tiếng phản đối.
Hắc hắc, vậyleech_txt_ngu cũng được. Thôn trưởng, tôi vẫn giữ ý kiến nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã nói ngày hôm qua, chỉ cần Ngô Tuyết đồng ý gả chobot_an_cap tôi, vết thương của sẽ được coi là chuyện nội bộ gia đình, không cần họ phảivi_pham_ban_quyen trách nữavi_pham_ban_quyen. nữa, còn sẵn lòng bỏ tiền cho đi chữa tâm thần! Thấy Lưu Thiên Sinh khôngvi_pham_ban_quyen chịu , Lý Nguyên Bá đành thẳng.
Dù sao mặt cũng dày, chẳng bận tâm Lưu Thiên nghĩ gì.
Màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đồ khốn, dám chuyện này để uy nó. Mày không nó mới mười lăm tuổi sao, làm sao có thể bàn chuyện đượcvi_pham_ban_quyen? Lưu Thiên Sinh quả nhiên nổivi_pham_ban_quyen trậnleech_txt_ngu lôi đình.
đi trưởng, ông chẳng qua cũng chỉ là thôn thôi, không phải là bản thân nó. Conleech_txt_ngu bé mười lăm tuổi rồi, đã có thể tự quyết định một việc. Tôi nói các người biết, chuyện nàybot_an_cap một là nó ý, là trong vòng ba ngàyleech_txt_ngu phải đem năm vạn tiền thuốc tới đây, bằng không thì miễn . Các người cũng đoán được rồibot_an_cap đấy, sau khi vết thương của hẳn, tôi dùng biện pháp gì đểvi_pham_ban_quyen trả thù nó. Đến lúc con bé sẽbot_an_cap thảm lắm đấy, tôi không báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước! Lý Nguyên Bá vẫn giữ thái độbot_an_cap không thể thương lượng.
Nguyênvi_pham_ban_quyen Bá, đã nói sau này sẽ đi làm kiếmleech_txt_ngu tiền phí thuốc men cho chú rồi, tôi đừng ép con bé nữa. Nếu ép nó quá mà xảy ra chuyện gì, chú càng chẳng được đâu! Lý Bình đứng bên cạnh hiếm khi lên tiếng khuyên nhủ một câu.
miệng! Lý Nguyênvi_pham_ban_quyen mắt gầm lên với họ. Tôi đã không truy cứuleech_txt_ngu chuyện mụ điên kia đánh tôi bị thương rồi, nhưng tiền thuốc men thì nhất định phải đưa. hai con đường cho nó : một là trong ba ngày đưa năm vạn , haileech_txt_ngu là đồng kết hôn tôi, hoặcbot_an_cap không kết hôn cũng được, ở bên tôi năm thì vạn tệ đó coi như xóa nợ. Những chuyện khác không cần bàn , về đi!
Nói xong, gã lấy điện thoại ra chơi, không thèm nhìn mấybot_an_cap người lấybot_an_cap một cáivi_pham_ban_quyen.
Nguyên Bá, nghe tôi khuyên một câu, đánhbot_an_cap kẻ chạyvi_pham_ban_quyen đi không ai đánh người chạy lại, hãy để cho mình đường lui! Thấy người họ Lý nhà mình lại ngang ngược như vậy, Lý Tiểu Bình không kìm được mà khuyên thêm.
Cút, nói với người nãy giờ nể mặt lắm rồi, đừng rượu mời không uống lại muốn uốngvi_pham_ban_quyen rượu phạt! Lý Nguyên Bá đập mạnh điện thoại xuống, nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tung tóe gào lên với .
Chúng đi ! Ngô Tuyết dường như không để hai bậc tiền bối vì của mình khó , bèn nói: Anh Nguyên Bá, tôi hứa với anh, trong vòng ba ngày sẽ mang vạn tệ !
gì? Lý Nguyênbot_an_cap người ra lúc. Con nhóc này lấy đâu ra đảm mà dám mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng nói trong ba ngày sẽleech_txt_ngu lấy ra ngần ấy chứ? Ý định của gã vốn là cô bé phải đồng gả cho mình mà.
Lưu Thiên Sinh và Lý Tiểu Bình đứng bên cạnh cũng chết lặng tại chỗ.
vạn , đừng nói là cô bé mới mười lăm tuổi, ngay cả Lưuleech_txt_ngu Thiên Sinh cũng thấy đó là một con số , dám nghĩ tới.
Tuy nhiên, lúc này không thể khuyên Ngô Tuyết đồng ýleech_txt_ngu gả đượcleech_txt_ngu, thế nên hai người cũng không nói gì thêm, chỉ ra hiệu cho Ngô Tuyết cùng đi về.
Ngô Tuyết im lặng suốt quãng đường, cúi đầu đi theo hai người ra .
Thiênbot_an_cap đã một giờ trưa, bèn dẫn cả hai vào một quán bún.
người đàn ông ăn xì xụp một cách lànhvi_pham_ban_quyen, thậtleech_txt_ngu sự họ đã đói lả rồi. Thế nhưng Ngô Tuyết lại cầm đũa để đó, thực sự không có tâm ăn.
Nghĩleech_txt_ngu đến việc hôm mấy gã đại hán áo đenvi_pham_ban_quyen hôm nayvi_pham_ban_quyen sẽ đến mình trả vạn tệbot_an_cap kia, bên này Nguyên Bá cũng đòi năm vạn tệ trong ba ngày, đây chẳng phải là dồn cô vào đường chết hay sao?
Nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến hai ngọn núi lớn đè nặng trênvi_pham_ban_quyen thân mình, nước mắt cứ thế tínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rơi xuống bún.
Thôi nào Ngô Tuyết, đừng nghĩ nhiều nữa, trời sinh voi trời sinh cỏ, phải khỏe, nào, ăn một ! Lưu Thiên xót xa an .
Dạ, con không sao! Ngô Tuyết quẹt nước mắt, gượng ép bắt đầu ăn.
Hơn ba giờ chiều, mấy người về tới thôn Đào .
Uỳnh! tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa nhà, đầu óc Ngô Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỗng choáng váng, giác nhưleech_txt_ngu nổ vang bên tai.
Trời đấtbot_an_cap ơi, trước cửa nhà cô đứng hơn hai gã đại hán áo đenleech_txt_ngu, dân làng đều chặn ở bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài. Mẹ bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trói một gốc , còn bác Đại mặt máu nằm , gã đại hán đang dùng chân giẫm lên bácleech_txt_ngu.
A, sao cháu lại về rồi, đi đi! Mấy người trong thôn trông thấy Ngô liền lộ vẻ kinh hãi, đó có người phụ nữ trẻ gọi là Lâm vội vàng đẩy ra ngoài, Nhanh, tranh thủ lúc bọn chúng chưa thấy cháuleech_txt_ngu, mau trốn , đám người này tàn nhẫn lắm!
Lý Tiểu Bình cũng vội vàng kéo muốn dẫn đi. Thôn trưởng đã về nhà mình, chỉ còn Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bình cùng Ngôbot_an_cap Tuyết về nhà. rồi thấy có nhiều người vây như vậy, hắn vẫn nghĩ đến vấn lạileech_txt_ngu nghiêm đến thế.
Không, không được, cháu không thể mặc kệ mẹ và cháu! Ngô Tuyết đầu, kiên định nói một câu.
Đồng thời, cô dùng sức gạt Lý Tiểu Bình rabot_an_cap, rồi loạng lao vào bên trong.
Chao ôi, chuyện này biết tính sao ? Thấy không giữ được Ngô , Lý Tiểu Bình hậm hực vỗ đùi đánh đét một cái.
Mau qua đó đi, xem bảo vệ con bé được chút nào hay nấy! Lâm Tẩu cùng những người khác vừa nói vừa đi theovi_pham_ban_quyen vào .
Ồ, mỹ nhân nhỏ, cuối cùng cô cũng chịu ra mặt rồi, hừ hừ, muốn trốnleech_txt_ngu ? có thừa thủ đoạn để ép cô phải đây, mà cô thì chỉ có ngoan ngoãn lời ta thôi! Gãvi_pham_ban_quyen đại cao chín đã tới từ hôm qua nhìn thấy Ngô Tuyết, đắc ý cười .
liêm sỉ, không trốn, chỉ là có việc lênleech_txt_ngu huyện, vừa về thôi. Các người thật không phải con người, tôi thần không bình thường màvi_pham_ban_quyen người dám trói bà ấy lại, bác tôi đã hơn sáu tuổi , các lại đánh bác ấy như vậyvi_pham_ban_quyen, mau thả người ra!
Ngô nói vừa lao đếnbot_an_cap cạnh kẻbot_an_cap đang giẫm Ngô Đại Thiên, dùng sức đẩy một cái, muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẩy hắn .
Nhưng nào ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gã đại hán kia có sức vóc hộ pháp, thân hình gầy yếu của Ngô Tuyết hoàn toàn không làm hắn chuyển dù chỉ một chút.
Hừ , đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tự lượng mình! Gã đại hán đắc ý cười khẩy.
Ngay sau đó, hắn đột nhiên đưa tay ra, túmbot_an_cap chặt lấy áo ngang hông Tuyết nhấc bổng lên, vậy mà có thểvi_pham_ban_quyen dùng tay nhấc bổng Ngô quá đầu.
A! A! Ngô Tuyết phát ra những tiếng kêu kinh .
Dân làng bên cạnh hốt , vội hét lớn: Bỏ con bé , mau bỏ xuống, cácbot_an_cap người có còn là người nữa không!
Trong đó Lývi_pham_ban_quyen Tiểu Bình mấy người đàn định xông lên để Ngô Tuyết tay gã kiabot_an_cap.
Cútbot_an_cap ra! Gãvi_pham_ban_quyen đại hán cười vài tiếng, đó tung nắm đấm và đá , hạ gục người đàn ông xuốngbot_an_cap đất.
Những người ở lại thôn Đào Nguyên nếu không phải người già thì cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ nữ và trẻ em, làm sao là đối thủ của đám đại hán áo đen này được.
Đúng lúc này, gã hán cao một tiến lại gần, cười giễu cợt: làm này thì thô lỗ quá, người ta là cơ mà, đối với con phảivi_pham_ban_quyen dịu một chứ. Làm sợ hãi thế này, nhỡ đâu dọa ngớ ngẩn không giá đâu!
Vâng, thưa ca! đại hán cung kính đáp lời, sau đó đặt Ngô Tuyết xuống.
Khi bọn người Lý Bình vừa thở phào nhẹ nhõm, kẻ được gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Báo ca lên tiếng: Như thế này nhénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ngô Tuyết đúng không, hôm qua ta đã cảnh cáo cô rồi, hoặc là giao mười vạn tệ , hoặc là đi theo chúng ta. Bây giờ ta lịch sự hỏi côleech_txt_ngu một câu, lựa chọn của là gì?
Không có tiền, số đó đã đưa cho nhà tôi thì là của tôi rồi, dùng để trả nợ là chuyện thiên kinh địa nghĩa, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời nào trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cho người! Ngô Tuyết vén lọn tóc trên trán, lộ vẻ kiên quyết như liều mạng một .
Mẹ , dám ép đến mức này, vậy thì tôi sẽ chơi một ván bài ngửa với các người. Tất cả đều là do chị dâu Lâm gâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, định tìm cô ta nói choleech_txt_ngu.
Khileech_txt_ngu một người cảm thấy sống không bằng chết, thường là lúc họ bị dồn vào đường cùng, không thể nhẫn nhịn nữa.
Hừ hừ, vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đi theo chúng tavi_pham_ban_quyen ! Báo ca ra dấuvi_pham_ban_quyen tay mời.
Không được, không được, các người không Ngôvi_pham_ban_quyen Tuyết , bé vẫn còn là một đứa ! Mấy người phụ nữ chắn trước mặt bọn chúng.
Hừ hừ, chuyện này không phải do các người định. Thiếubot_an_cap nợ thì trảbot_an_cap , đó là lẽ trờileech_txt_ngu. Hoặc là gọi thằng chết tiệtleech_txt_ngu của về trả tiền, bằng không nó chỉ có nước đivi_pham_ban_quyen bán thân trừ nợ thôi. Hừ hừ, phải xem có ai chịu bỏ rabot_an_cap mười vạn tệ bao nuôi nó không , đi ! cười lạnh nóibot_an_cap.
Sau đó gã vung tay cáileech_txt_ngu, hai tên đàn em liền mỗi người một bên túm chặt tay Ngô Tuyết, lôi tuột ra ngoài.
Không, không, tôi ở nhà chăm sócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ, tôi không đi theo các người đâu Ngôbot_an_cap Tuyết gào khóc thảm thiếtleech_txt_ngu, đôi chân ra sức chặt xuống mặt .
nhưng một cô gái yếu đàoleech_txt_ngu tơ liễu như cô sao đối phó nổi lũ đàn ông lực lưỡng này. bị đại kẹp bên nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áp giải rabot_an_cap pháp trường, cứ bị lôi đi xềnh xệch.
Báo ca thấy lôi đi này khôngbot_an_cap ổn, bèn bảo một đàn em: Trói tay nó lại vác đibot_an_cap luôn cho rảnh. Mẹ kiếp, đường núi khó đi, lôi kéo thế này chỉ thêm vướng víu.
Một tên đại hán vội vàng rút ra một sợi dây rút, trói chặt đôi bàn tay trắng ngần mềm mại của lại. Tên còn lại thì bổng Ngô Tuyết lên, để cô sấp, xuống vai mình.
tôi xuống, thả tôi xuống! Ngô Tuyết vừa giãy giụa vừa gào thét.
Tiếng kêu của cô tràn đầy vẻ vọng hoảng loạn, khiến tất cả những người có mặt đều thấy an tột độ.
Lũ súc sinh các người, con vẫn còn chưaleech_txt_ngu trưởng thành, sao các thể bắt nó đi bán chứ, là quân tính! Lâm Tẩu cùng mấy người phụ nữ trong thôn vẫn kiên chắnbot_an_cap đường phía trước.
! Báo ca lên tiếng, bàn tay bẩn thỉu ra định vồ lấy đám người Lâm Tẩu.
Anội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Lâm Tẩu và những người phụ nữ khác sợ hãi lên, theo bản năng lùi lại một , chỉ đànhleech_txt_ngu trơ mắt nhìn chúng vác đi.
, cái xó nông thôn này, một lũ già yếu bệnh tật cũng dám cản ông đây à? Để xem hôm nay ai có ngăn được tao? sự có kẻ nào ngăn tao mang nó đi, tao sẽ gọi các người là ông nội bà luôn, hahaha họ lùi bước, Báo ca cười nhạo một cách ngạo mạn.
có thể ngăn ngươi!
Giữa lúc dân làng ai nấy đều âm thầm rơi lệ, hận bản thân không bản lĩnh giúp đỡ Ngô Tuyết, thì giọng nói vang dội như sấm nổ thình lình vangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên.
Thanh âm ấy tựa như hổ gầm rồng ngâm, giống như tiếng sét đánh ngang tai, tiếng vang vọng khắp thung lũng khiến màng nhĩ người chấn động ong ong, da đầu dại.
Trời đất ơi, ai mà hét to thế, có phải tiếng không vậy? Con người làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao có thể phát ra âm thiên động địa như vậy , chắc hẳn là vị thần tiên phương nào hay quái thú thế giới hoangbot_an_cap dã tìm chăng?
họ mày đầyleech_txt_ngu vẻ kinh , cùng đưa mắt nhìn về phía phát ra âm thanh. Ngayvi_pham_ban_quyen lập tức, người một đều thấy không tin nổi, thậm chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn nghi ngờ đôi của mình, phải dụi mắt .
Trời ạ, đây chẳng phải là Ngô sao? , chính là Ngô , người mất tích suốt ba tháng qua.
Ngô Phàm của trước kia chỉ cao tầmbot_an_cap một mét bảy mươi lăm, dáng vẻ gầy gò yếu ớt, lẫn trong đám đông chẳng có gì bật. nhưng Ngô Phàm đang đứng trước mặt lúc này như đã thoát thai hoán cốt, hơn hẳn một cái đầuleech_txt_ngu, chắc cũng phải một mét chín, hơn nữa tráng lạ thường, đứng đó như ngọn núi.
Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời, gương anh cũng thái hơn, da trắng trẻoleech_txt_ngu thêm đôi chút nhưng lại toát ra một vẻ sắc sảo lạnhbot_an_cap lùng.
cạnh anh còn có phụvi_pham_ban_quyen nữ tuy mặc quần áo cũ nát nhưng phong thái vô cùng xuất chúng, và một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần gương mặt rạng rỡ, cả hai như thiên sứvi_pham_ban_quyen kề cạnhbot_an_cap Ngô Phàm.
Phàm, đây sự Ngô Phàm sao? Chẳng phải cậu ấy đã chết tháng rồi sao?
Là mấtleech_txt_ngu thôi, chưa thấybot_an_cap xác thì không gọi chết. Nhưng mà sao trông cứ biếnvi_pham_ban_quyen thànhvi_pham_ban_quyen người khác vậyleech_txt_ngu, có đúng ấy không?
Chắc làbot_an_cap không phải đâu, cậu ấy đã thành rồi, bot_an_cap đổi nhiều đếnvi_pham_ban_quyen thế được. Hay là linh hồn cậu ấy hiện về để giúp đỡ em gáivi_pham_ban_quyen?
Những người dân làng vừa kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngạc vừa hoảng hốt bàn tán.
Cùng đó, kẻ được gọi Báo ca cũng chấn động tâm canleech_txt_ngu. thầm , trời đất ơi, Ngô Phàm này rơi xuống cái hang sâu mấy trăm mét, còn bị người mình hại thêm, sao có thể còn sống mà quay về? Hơn nữa dường như từ nhóc yếu trước kia đã biến một cao đáng sợ, chỉ riêng tiếng thôi cũng đủ khiến người ta kinh hồnvi_pham_ban_quyen bạt vía.
Buông gái ta xuống! Ngô Phàm trừng mắt nhìn kẻ vác Ngô Tuyết vaileech_txt_ngu, , Đây là cơ cuối cùng củabot_an_cap ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mau thả người ra. Ta đến ba, sau banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng, ngươi sẽ không còn hội nào nữa đâu!
Hừ, nực cười, anh ta đông thế này mà lại phải sợ một mình ngươi sao? Sủa tonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như chó dại là được chắc? tưởng nhát gan hả, ha ha Tên đại hán cười rộ lên ngạo mạn.
dù hắnleech_txt_ngu thấy Phàm cao lớn xấpvi_pham_ban_quyen xỉ mình, thânleech_txt_ngu cũngbot_an_cap rất cường trángbot_an_cap, nhưng nghĩleech_txt_ngu đến việc song quyền nan địch tứ thủ, bên lại hơn mươi anh em đang báo sẵn sàng hỗ , nên hắn hoànbot_an_cap toàn chẳng coi Ngô Phàm ra gì.
Bộp!
Ngay khi tiếng cười của hắn còn đang vang vọng, Ngô Phàm đột nhiên tung ra mộtleech_txt_ngu quyềnvi_pham_ban_quyen oanh thẳng vào người hắn.
, rắc Tiếng xương cốt vỡ đột ngột vang lên.
Cùng lúc đó, thân hình tên tráng sĩ kia không tự chủ được mà mạnh vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau. Sau khi lùi hơn bướcvi_pham_ban_quyen, hắn cuối cùng không trụ vữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được nữa, ngãbot_an_cap rầm xuống đất.
Cơ mặt hắn vặn dữ dội, biểu cảm vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng đauvi_pham_ban_quyen đớn, hai tay chặt lấy chỗ Ngô đấm trúng, lăn lộn gào thiết.
Ngay khoảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khắc hắn lảo đảo, Ngô Phàm đã tay đưa ra, trực tiếp đỡ lấy Ngôbot_an_cap Tuyết.
Ngô Tuyết, em thấy thế nào rồi? Ngô Phàm khẽ hỏi.
Đến lúcbot_an_cap Ngô Tuyết vẫn chưa kịp hoàn hồn, biết tròn mắt nhìn trai mình.
Rõ ràng cô toàn không ngờ được Ngô Phàm có thể trở sống sót, hơn nữa hiện ngay vào thời điểm côvi_pham_ban_quyen gặp nguy hiểm nhất.
Vừa rồi cô bị người củabot_an_cap Báo ca dọa cho muốn ngất đi, giờ lại kinh ngạc trước sự xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anhvi_pham_ban_quyen trai mình, dưới sự kích kép đó, đầu óc cô cóleech_txt_ngu chút mơ hồ.
Em không sao chứbot_an_cap? Sao lại ra này, mau lênleech_txt_ngu, chúng ta đi mẹ thế ! Phàm vừa nói dùng ngón tay bấm một cái, sợi rút tay Ngô Tuyết liềnbot_an_cap đứt đoạn.
Sau đó, Ngô Phàm dắt tay embot_an_cap gái quay lại bên cạnh Khương .
Bịch!
Nhìn thấy mẹ đầu tóc rối bời, môi nứt nẻ, mắt đục ngầu vô thần, thậm chí đầu gục leech_txt_ngu đang trói chặt, Ngô trào nước mắtvi_pham_ban_quyen, trực tiếp quỳ sụp .
Mẹ, để phải chịu khổ , đứa con bất hiếu . này nhất định sẽ chữa bệnh mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, để được sống những tốt đẹp. Mẹ ơi! Ngô nghẹn ngào không thành .
Ngươi là ai? nghiệt từ đâu tới mà dám múa may trước bản đại tiênleech_txt_ngu? Mạnh Khương Mỹ thấy có người quỳ mặt mình, dường lại phục tinh thần, trợn mắt quát lớn với .
Ôi! Ngô Phàm trong lòng thở tiếng, đó chóng tháo bỏ dây thừng trên mình ra.
, đừng sợ, cóbot_an_cap con ở đây rồi, sauvi_pham_ban_quyen không bắt nạt mẹ nữa đâu! Ngô Phàm vai Mạnh Khương Mỹ an ủi.
Tuy , khi ánh mắt anh lướt qua đám người áo đen do Báo ca cầmbot_an_cap đầu, một tia khíbot_an_cap chợt lóe lên.
Ngô Tuyết, đám người này là ai? Rốt cuộc đã xảy ra gì mà chúng dám đi, trói cả mẹ lại và đánh bác bị thương thế này? Ngô Phàm gằn chữ hỏi.
Chuyện là thế này, sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh mất tích, chị đã sai Tuyết kể qua lại sự việc đã xảy ra.
gì? Cô tavi_pham_ban_quyen đòi lại cả bốn mươi vạn tệ sao? Hơn nữa ba tháng, cô ta còn lấy nốt mười tệ còn lại? Ngô Phàm nghe , đấm chặt kêu răng rắc, mắt như muốn phun ra lửavi_pham_ban_quyen.
Vâng, nhà mình lấy đâu ra mà đưa chứ. Hôm nay họvi_pham_ban_quyen kéo đến đây định bắt em đi, nói để bán em lấy gánvi_pham_ban_quyen nợ!
Tuyết nước mắt, dường như thấyleech_txt_ngu anh trai thì có chỗ dựa, cô nắm lấy tay nói: Chị dâu sao mà nhẫn tâm quá anh ơi. Anh ơi, giờ chúng ta phải làm sao, bọn chúng cóleech_txt_ngu tới hơn hai mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đang bao vâyvi_pham_ban_quyen mình kìa?
Không , để anh đối phó! Ngô gật đầu, nóibot_an_cap vớileech_txt_ngu Ngô Tuyết: Em đưa mẹ vào trong nhà đi, nữa cảnh có thể sẽ me, đừng để người phải sợ hãi!
Vâng, anh cẩn ! Ngô Tuyết còn chưa mấy tháng qua trai đã đi đâu, nhưng hễ thấy anh về, cô liền cảmleech_txt_ngu thấyvi_pham_ban_quyen như chỗbot_an_cap dựa vững chắc.
Ngô Phàm đi đến bên cạnh Ngô Thiên vừa được người khác đỡ dậy, lo lắng hỏi: Bác, tình hình nào rồi?
Không , thương ngoài da thôi! Ngô Đại Thiên cười .
Vậy thì tốt, bác kểvi_pham_ban_quyen lại lúc đó mộtleech_txt_ngu lần nữa cho cháu nghe được không? Ngô biết Ngô Đại Thiên hôm nay vẫn luôn chăm sóc mẹ mìnhvi_pham_ban_quyen nên biệt nghe ông kể , dù sao lúc Ngô Tuyết về cũng chỉ kiến được sau.
Ừ, bác đang ở nhà chămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sóc mẹ cháu, cách đây chừng một , người này đột nhiên kéo đến, nói lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợbot_an_cap cháu phái tới đòi Ngô Tuyết mười vạn tiền thiếu. Nhà mình lấy tiền mà , bọn chúng liền bảo Ngô Tuyết đang trốn, thế là trói mẹ cháu lại, đánh bác ngã gục, nói làm vậy để ép Tuyết phải diện, sau đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngô Đại tắt sơ qua sự việc.
Được rồi, cháu biết rồi, bác ngơi đi! xong, đôi lông mày Phàm dựng ngược lên, anh sải bước tới trước mặt Báo ca.
, mày vô dụngvi_pham_ban_quyen này, mày vẫn chưa chưa ? Thấy anh tiến lại, Báo sợ hãi lại liên tục.
Hôm đó gã đã người đến làng Đào Nguyên truy sát Ngô Phàm, tận thấy rơi xuống vựcvi_pham_ban_quyen thẳm không đáy, nên lúc này nhìn anh, gã càng thêm kinh hãi.
Nhưng lúc này, một gã to xác bên nói : Báo , đại ca yên tâm đi, có hơn mươi người, còn sợ thằng sao?
Nghe , tinh Báo , lập tức dừng bước, trừng mắt nhìn Ngô Phàm.
Báo canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng không, cho ngươi một cơ hội. Nể tình bị kẻ khác sai khiến, mau tất cả em quỳ xinbot_an_cap lỗi, gọi mọi người ở đây làleech_txt_ngu ông nội ngoại đi, ta sẽ đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngươi rời đi nguyên vẹn, nếu không Phàm lạnh lùng nói.
Nếu không thì ? Thằng con rể phế vật, đồ nghèo kiết xác, loại nghìn tệ mà cũng phải xuống mày mà cũng dám mạnh mặt tao à? Tao cũng mày cơ hội, nộp mười tệ ra đây, nếu khôngvi_pham_ban_quyen Báo ca ngắt lời Ngô Phàm, ngược lại còn .
Chát chát
Thân hìnhleech_txt_ngu Ngô Phàm độtbot_an_cap ngột chuyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động, áp sát trước mặt , liên tiếp mấy chụcleech_txt_ngu cái vào mặt . Tiếng động liên hồi vang tiếng pháo giòn giãbot_an_cap ngàyleech_txt_ngu Tết.
Dân làng kinh hãi, người nhìn , ta , không dám tin vào mắt mình. Ngô Phàm vốn thật thà, lành và chẳng có cán gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa xuất hiện đã thương một gã to xác, giờ lại trực tiếp tát mặt Báo ca, hành động nhanh đến mức đối phương không ứng.
Chuyện này thật quá kỳ lạ, thời gian Ngô Phàm rốt cuộc gặp phải chuyện gì?
Khi tay Ngô dừng lại, đầu Báo ca vẫn không ngừng lư theo bản năng né tránh.
Á! Đám đàn em bên được thốt lên kinh ngạc.
Chỉ Báo vù lên như một cái đầu heo, hệt như bị bơm hơi, mắt còn lại một khe hở .
cáivi_pham_ban_quyen nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net á, đánh tao, chết con rể dụng này! Dù bịleech_txt_ngu đánh đến mức choáng đầu óc, Báo ca vẫn thẹn quá hóa giận hét lên.
Đánhvi_pham_ban_quyen, đánh!
Hơn hai mươi gã mặc áo đen lập rút gậy dắt bên hông ra, ạt xông về phía Ngô Phàm.
, lần định dìm chết mày, kết quả ý trời trêu ngươi mày xuống hang động. Ởleech_txt_ngu đây không có cái hang đâu, không còn cơ hội cho mày chạy thoát nữa.
Tìm chết! Ngô Phàmbot_an_cap trợn mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánh mắt lên một tia lạnh lẽoleech_txt_ngu.
Hai anh vẩy nhưbot_an_cap đang loạn múa, rồi như một trẻ ngô, anh lao thẳng vào giữa đám đông.
Dân làng nấy đều toát hôi hột thay anh. Trời đất ơi, cái cậu Ngô này sao mà liều thế, không những tránh còn lao thẳng vào, là tìm chết sao, kiểuvi_pham_ban_quyen chắn bị đánh thành thịt nát mất.
Thế , ngayleech_txt_ngu lập tức, nỗi lắng họ tan biến.
Chỉ thấy anh đi đến đâu, đám đại hán áo đen bị chấn bay , từng tên một diều đứt dây, rơi bình xuống xung .
Trùng hợp thay, ở thôn Đào Nguyên, các hộ gia đình đều có thói quen trồng rồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sân để ngăn rắn bò vào, vùng núi cao vốn dĩ rất nhiều độc. Vì thế, đám đại hán áo đen này thi nhaubot_an_cap rơi trúngbot_an_cap bụi xương .
Á á Những tiếng la hét thiết vang liên hồi.
Gaibot_an_cap rồng dài hơn một thốn, sâu vào da thịt, sao thể không đau cho được? tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn emleech_txt_ngu do Báo ca mang đều ngã rạp trên đống xương rồng, mặt mày ai nấy đau đớn cùng, ánh mắt lộ rõ kinh .
Trong lòng bọn chúng đều mắc, chuyện này là sao chứ, Ngô Phàm sao lại lợi hại đến vậy, so với trước kia đúng là mộtbot_an_cap một vực. Chỉ còn mìnhbot_an_cap Báo ca đứng đó, ngây ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như phỗng, hoàn toàn không dám tin vào những gì đang diễn ra trướcbot_an_cap mắt.
Báo phải không, tôi nói lại lần nữa, quỳ lỗi bác tôi ngay, nếu không Phàm lườm Báo ca, ánh mắt toát một luồng sát khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nếu con khỉ, đi chết đi! Đúng lúc này, ca đột nhiên ra con dao từ lưng, hung hãn đâm thẳng vào ngực Ngô Phàm.
tay!
Ngay lậpvi_pham_ban_quyen tức, bóng loáng qua, một người phụ nữ trung niên quát khẽ một tiếng rồi lao đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mặt Báo ca, bàn tay nõn chặt lấy cổ gã. Chỉ nghe một tiếng rắc giònleech_txt_ngu , xương tay Báo ca gãy , con dao rơi xuống đất.
Dám làm Ngô , chếtbot_an_cap! Người nữ trung lại quát lớn một tiếng, rồi giơ chân đá mạnh vào bụng Báo ca.
Vù!
bot_an_cap thể Báo ca văng lên không trung, bayvi_pham_ban_quyen xa hơn mười mét mới rơi rầm một bụi xương rồng.
Cùng với những cơn đau buốt từ gai đâm, Báo ca cảm khoảnh khắc bị đá trúng, gân cốt trong đã bị lệch vị trí. đau xé tâm can khiến gãvi_pham_ban_quyen không kìm được mà kêu gào thảm thiết.
Cảm ơn Phượng dì! Ngô Phàm nhìn người phụ nữ trung niên bằng ánh mắt vẻ biết ơn.
cần khách sáo, hạngleech_txt_ngu này thâm độc, đàn ông đời chẳng ai tốt đẹp, nên cho chúng mộtbot_an_cap bài học! Đình Phượng thản nhiên xua tay.
Ngô Phàm đầu, sau đó bước tới, dẫm lên khuôn mặt đang lên của ca, cắm đống xươngleech_txt_ngu rồng, rồi lạnh lùng nói: Tôi các người mười phút khỏi thôn Đào , sau này không được đặt chân vào đây bước, nếu không lần sau sẽ không còn !
Báo ca đã kinh hãi đếnleech_txt_ngu cực điểm, sau Ngôleech_txt_ngu Phàm rút chân lại, gã mới dùng giọng yếu ớt : Tụi bâyleech_txt_ngu, mau, khiêng tao đi!
Chẳng mấy chốcbot_an_cap, mấy tên hán khiêng Báo , lủi thủi định rời đi.
đã! Đúng lúc này, Ngô Phàm lại gọi giật lại.
Cậu chẳng cậu bảo tụi tôi rồi sao? Một áo lo lắng nhìn Ngô Phàm.
Vừa nãy Báo đã nói, hễ ai ngăn cản các mang em gái tôi đi thìbot_an_cap kẻ đó phải quỳ gọi bằng nội bà nội. Các người phải làm điều , nếu không vẫn sẽ để các người đi đâu! Ngô Phàm cười lạnh lùng.
Báo ca nhìn Ngô Phàm người đột nhiên như có thiên thần giáng thế, lại nhìn người phụ trung niên vừa ra tay đã bóp nát xương tay , rồileech_txt_ngu nhìnvi_pham_ban_quyen Tiểu Tuyết trông ngây thơ đáng yêu nhưng dường như cũng sở hữu lực phi phàmbot_an_cap, trong lòng thầm kêu khổ, muốn chếtleech_txt_ngu quách cho xong.
Gã ra hiệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt cho đàn em, thế là hơn hai mươi tên đồng loạt quỳ , đồngvi_pham_ban_quyen thanh hô lớn: Ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nội, bà nội, ông nội, nội
Ha ha Dân cười , gương mặt ai nấyleech_txt_ngu đều lộ hả hêleech_txt_ngu.
Cút đi! Ngô Phàm phẩy .
Báo ca Ngôvi_pham_ban_quyen với mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net oán hận, sau đó đểleech_txt_ngu em khiêng mình lủi thủi xuống núi.
Ngô Phàm, Ngô Phàm Thấy chúngbot_an_cap đã đi xa, dân vâyleech_txt_ngu quanh anh, ai nấy đều tò mò hỏi han, biết ba tháng Phàm đi đâu, gặp phải chuyện gì mà lại trở nên mạnh mẽ vậy.
Ngô dĩ nhiên hiểu ý , bèn đơn giản giảileech_txt_ngu thích: Ba tháng trước, khi tôi đang đất bị bọn chúng sát, sau đó rơi một động bí ẩn cách đây chừng năm cây số. đến hôm nay tôi mớibot_an_cap leo lênleech_txt_ngu được, chuyện cụbot_an_cap thể để sau hãy nói, giờ tôi muốn ở mẹ, mọi người giải tán cho nhé!
Hóa là vậy! cũng hiểu cho Ngô , anh mất tích suốt ba tháng trời, chắc là muốn dànhbot_an_cap thời gian bên mẹ em gái, thế nên họ cũng dần .
leech_txt_ngu Phượng, Tiểu Tuyết, chúng ta vào nhà thôi! Ngô Phàm bước đến bên cạnhbot_an_cap Triệu Đình Phượng và Tiểu , cung kínhbot_an_cap mời.
Vâng ạ, anhleech_txt_ngu Ngô Phàm, chúng em sẽ ở nhà anh nhé. Nhà anh đẹp quá, đúng là chốn đào nguyên, rộng hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong hang nhiều, cứ như không thấy điểm dừng ! Tiểu Tuyết phấn khích nắm tay Ngô Phàm nói.
ha, Tiểu , đây vùng nông thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phong cảnh đẹp nghèo . Ở thành lại khác hẳn nơi này, sau em biết thôi. Nào, vào nhà đi! Ngô Phàm cười khổ một tiếng.
Ha ha, thôn Đào nàyleech_txt_ngu đối với một người từng thấy thế giới bên nhưleech_txt_ngu Tiểu Tuyết thì đúng là chốn bồng tiên cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưngleech_txt_ngu những người sống , thật ra lại những chuỗi ngày vật lộn mưu sinh gian khổ.
Sau khi vào nhàbot_an_cap, Ngô giới thiệuleech_txt_ngu mẹ con Đình Phượngbot_an_cap với em gái Ngô Tuyết.
Tuyệt quá, Ngô Tuyết ơi, chị đã hai mươi tuổi rồi. Mẹ thường gọi chị là Tiểu Tuyết, tên em cũng có chữ Tuyết, hay là chịbot_an_cap cũng gọi em là Tiểu Tuyết , còn em gọi chị là chị, không? Tiểu Tuyết ôm chầm lấy Ngô Tuyết, kích nói.
Dạ được chứ, hay quá! trai, giờ lại có thêm một người nữa, thíchleech_txt_ngu thật đó. Chị! Ngô Tuyết vốn là đứa trẻ miệng lưỡi ngọt ngào, lập tức tươi gọi một .
Ơi, em gái ngoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau này chúng là người một nhà rồi, ha ha! Tiểu Tuyết càng thêm phấn .
Thế lúc này Ngô Tuyết lại càng tò mò về anh trai mình hơnvi_pham_ban_quyen, cô hỏi: Anh , lúc nãy em nghe nói bên ngoài bị người ta truy sát rồi rơi xuống , ba tháng qua anh đều ở đó sao? Anh sót thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào vậyleech_txt_ngu? lại cao lên, người cường tráng , rồi làm sao mà ra được? Còn chị bác đây là thế nào nữa ạ?
Ha haleech_txt_ngu! Nhìn khuôn mặt ngây thơ đầy vẻ tò mò của em , Ngô Phàm đáp: Ngô Tuyết à, chuyện kể ra thì dài lắm. Thế đi, quần áo củavi_pham_ban_quyen Phượng và Tiểu Tuyết đều rách rưới quá rồi, em tìm bộ đồ mình cho người họbot_an_cap mặc tạm, dẫn họ đi tắmbot_an_cap rửa. nấu cơmvi_pham_ban_quyen, lát nữa vừa vừa kể!
Vâng ạ, em đi tìmbot_an_cap ngay đây! Ngô Tuyết nắm Tiểu Tuyết: Chị ơi, đi với emleech_txt_ngu!
tiếng sau, Triệu Đình Phượng và Tiểu đều đã thay áo xong. Dù quần áo của Ngô phần cũ kỹ, nhưng so với bộ rách suốt chụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm của mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Triệu Đình Phượng thìleech_txt_ngu vẫn tươm tất hơn .
Lúc này, Phàm chuẩn bị xongleech_txt_ngu bữa tối, mấy người cùngbot_an_cap ngồi vào bàn. đĩa cà tím xào ớtleech_txt_ngu đỏ, một bát thịt gà rừng, thêm dưa , hấp .
Oa, đây là cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạo thật sao? Oa, rau xanh thật nàybot_an_cap, còn cả thứ mà mọi người gọi là thịt nữa, ha, quá đi, emleech_txt_ngu phải ngay mới được! Nhìnvi_pham_ban_quyen thấy bát cơm trắng cùng những món ăn thôn quê bình dị, Tiểu Tuyết reo lên đầy thích thú.
Còn Triệu Đình Phượng, sau hơn hai năm mới lại được thưởngbot_an_cap thức phong vị nhân gian, cũng cảm thấy vô cùng mãn nguyện, trên lộ ra nụ cười hiếm hoivi_pham_ban_quyen.
Ngô Phàm! Ngô Phàm ơi! Đúng lúc này, một giọng nói hào hứng vangbot_an_cap ngoài cửa.
Ngô vừa đáp một tiếng rồi định đứng dậy thì Trưởng thôn Lưu Thiên Sinh đã xông vào. Gương mặtbot_an_cap ông đỏ bừng vì phấn khích, ông reo lên: Ha ha, thằng nhóc này, cậu vẫn còn sống mà quay về, tốt quá rồi! Đại nạn chết tất có hậubot_an_cap phúc, hôm nay chúng ta phải làm vài ly để chúc mừng mới được!
Theo sau ông Đại Thiên và Lý Tiểu , người cầm một vònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rượu, tay kia bưng dĩa đồ chua của nhà nông như ớt, tỏi, đậu que xanh vàngleech_txt_ngu đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tỏa ra hương rượu hòa quyện cùng mùi thơm tự nhiên của rau củ, cùng dễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu.
Thôn trưởng, bác, chú Tiểu , đến rồi ạ, mau ngồi ! Phàm thấy họ tới, tự nhiên nhiệt chào .
Ba không chút khách ngồi xuống, rồi đưa mắt nhìn Tiểu Tuyết và Triệu Đình Phượng.
Tiểu Tuyết vẫn còn vẻ ngây thơ, trợn tròn mắt nhìn họ mỉm , trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi Phượng lại hừ lạnhbot_an_cap một tiếng, đó bưng bát đứngbot_an_cap phắt dậy, đi ra phía cửa ngồi ăn.
Chuyện này, chuyện này Lưu Thiên Sinh có chút lúng túng nói.
ràng người ta nghênh mình rồi.
Không sao đâu, mọi người đừng mẹ nhé. Bà ấy ghét nhất là đàn ông, lần trước anh Ngô Phàm rơi xuốngleech_txt_ngu hang động, bà ấy cũng do dự một lúc lâu mới cứu đấy! Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết thông minh , sắc mấy người là đoán được tâm trạng họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bèn vội vàng giải thích.
Ồ, ra . phải bà ấy từng gặp chuyện gì khiến lòng hận đến giờ không? Lưubot_an_cap Thiên Sinh tò mò hỏi một câu.
Dì Phượng không nói đâu, ở trong hang suốt tháng trời, bà ấy từng nhắc lại chuyện xưavi_pham_ban_quyen! Ngô Phàm lắc , ra hiệu cho họ đừng hỏi thêm nữa.
Bí mậtbot_an_cap người, họ đã không muốn nói, việc cứ hỏi mãi sẽ khiến đối phương khó chịuleech_txt_ngu.
Được rồi, , Ngô Phàm, chúng ta uống rượu, rót đầy đi! Lưu Thiên xua , bảo Lý Tiểu ngồi cạnh mau chóng rượu.
Đây là cái gì thế, uống được ? Tiểuvi_pham_ban_quyen Tuyết thấy trước mặt mỗi người một bát cơm đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rót đầy rượu, chỉ riêngvi_pham_ban_quyen là không có, nên có nôn nóng chủ động hỏi.
Đây là rượu gạo nếp, uống ngon , thường không dễ , mà có say cũng hại sức khỏe, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếm thử đi! Ngô Phàm giải thích, rồi tức ít.
Tiểu Tuyết đầy khởi bưng nhấp một , chép miệng như đang từ thưởng thức.
Bỗngbot_an_cap mắt cô sáng , phấn khích nói: Oa, , đấy, cháu muốn uống chút nữa!
Đượcbot_an_cap, thích thì uốngleech_txt_ngu đi! Ngô Phàm cười rồi lại rótleech_txt_ngu thêm cho cô một ít.
Lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh như nhớ ra , bèn đầy một , mang Triệu Đình Phượng đang ngồi ở cửa.
Dì Phượng, đâybot_an_cap là rượu gạo nếp tự nấu ở quê , vị rất ngon. Nhà cháu không có, đây là của nhà , dì nếm thửleech_txt_ngu đi ạ! Anh nói rất kính.
Triệu Đình Phượng không chỉ tuổi hơn anh, mà còn là một người thầy thực thụ. Nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có bà tận tình chỉ điểm hang, sao anh học võ công và dễ dàng ra ngoài như thế.
Ngay cả cuốn Thiên Địa Thuật kia, cũng nhờ bàbot_an_cap chỉ dẫn mà anh mới hội được không ít.
vì vấn đề phú nên công và bíbot_an_cap thuật bà không quábot_an_cap xuất sắc, nhưng dù sao bà cũng đã nghiên cứu trong suốt hai năm, biết rõ phải tu luyện thếleech_txt_ngu nào.
Triệu Đình Phượng chỉ gật đầu, không nói lời nào.
Ngô lạileech_txt_ngu bàn ăn, vừa giải thích những mình đã trải cho ba vị tiền bối đang mò, không ngừng uống rượu.
quá rồi, Ngô Phàm, giờ cháu đã bình an trở về, có thể em Tuyết quay lại học, cháu ở nhà chăm sóc ! khi ba tuần, Ngô Đại Thiên xúcbot_an_cap động nói.
, cháu cũng nghĩ thế, ngày để Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết trở lại ngay! Ngô gật đầu.
Nhưng còn bệnh của mẹ cháu thì , vẫn điên điên khùng khùng như thế, nếu không trói lại thì có người túc chừng, khôngleech_txt_ngu là bà ấy đánh người đấy. qua vừa đánh Lý Nguyên Bá Lưu Thiên Sinh đầy vẻ lo âu nói ra nỗi lo của mình.
Rầm! gì? Lý Nguyên Bá bị đánh bị , còn bắt em gái cháu bồi thường năm vạn tệ tiền thuốc men, lại còn ép nó phảivi_pham_ban_quyen gả hắn? Ngô Phàm nghe xongbot_an_cap thìvi_pham_ban_quyen nổi trận đình, đập mạnh tay xuống bàn.
Mặt bàn rung chuyển, rượu trongbot_an_cap bát bắn tung tóe mặt mấy người.
Thiên vội vàng lên : Phàm, giận quá, đó chỉ làbot_an_cap một tên bá đạo thôn xóm, cônvi_pham_ban_quyen thôi. là tốt rồi, chúng ta cùng nghĩ cách, khó khăn này rồi sẽ qua thôi!
Vângbot_an_cap! Ngô Phàm nén cơn giận trong lòng, đáp lờibot_an_cap: Mẹ vàvi_pham_ban_quyen em gái là những ngườileech_txt_ngu thân thiết nhấtvi_pham_ban_quyen của lúc này, bất cứ muốn làm hại họ, cháu không bỏ . Đợi cháu chữa khỏi bệnh , tìm rõ sự tình bà ấy thương người ta thế nào, tiền cần bồi sẽ trả, nhưng hắn dám nhân cơ hội này ép buộc em cháu, cháu sẽ không để hắn đâu!
Cháu cháu gì cơ, chữa khỏi bệnh cho mẹ cháu? Cháu biết chữa bệnh sao? Thôn trưởng Lưu Thiên Sinh ngơ ngác nhìn Ngô .
, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hang độngvi_pham_ban_quyen cháu đọc một cuốn y thư, tình cờ có cách trị chứng điên , có lẽ sẽ chữa ! Ngô Phàm gật đầu.
Chuyện tu hai cuốn cổ thư Thiên Địa Bí Thuậtbot_an_capvi_pham_ban_quyen Hàng Long Phục Hổ trong , Ngô Phàm vì kể lại rất dài dòngleech_txt_ngu. Hơn nữa, có nhữngbot_an_cap chuyện nói sớm quá cũng chẳng hay, cứ phải động thực tế mới để mọi người biết thì tốt hơn.
quá, tốt quá rồi! Mấy người Thiên Sinhbot_an_cap nhìn nhau cười, giơ ngón tay về Phàmvi_pham_ban_quyen: Hê hê, ba tháng mất tích này của cháu đúng là như được vậy. Không chỉ thoát thai hoán cốt, cao hơn, màleech_txt_ngu còn cả chữa bệnh. là đại không chết, tất có hậu phúc!
Vâng, thôn trưởng, chuyện là thế này, một thời gian nữa sẽ thầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại mảnh núi hoang ở tây thôn mìnhleech_txt_ngu, bác xem có không? Ngô Phàm đột ngột chuyển chủ đề.
Đây thực chất điều anh đã trở bấy lâu trongleech_txt_ngu hang động. cần còn sống trở ra, nhất định phải gì đã học được vào thực tiễn, làm tốt cho dân làng, giúp thôn Đào Nguyên trở nên giàu có. Mục tiêu cuối cùng là một ngày nào đó, khiến cáivi_pham_ban_quyen gọi là gia hào môn của vợ phải quỳ gối trước mặt xin tha, nghiền nát bọn họ không thương . Đó chính làbot_an_cap sự ứng vì bọn đã anh phải chịu nhục nhã và truy sát anh đến cùng.
Núi hoang ở Tây Sơn? Lưu Sinh ngỡ mình nghe , trợn tròn mắt : Phàm, cháu muốn thầu ngàn mẫu núi hoang ở phía tây ư?
Vâng, thưa bác thôn trưởng! Ngô khẳng .
Nhưng mà nhưng mà vùng đất không mọc nổi thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, chỉ toàn cỏ tranh dại, còn lại dù cây hay trồng rau đều không sống nổi! Thiên Sinh vừa nói vừa nhìn sangbot_an_cap hai người đàn ông bên cạnh như để tìm tình.
Đúngleech_txt_ngu vậy! Thiên liền lời: Ngô Phàm, nơi đó quả thực trồng được thứ gì , cháu thầu mảnh núi để làm gì?
Trồng dược liệu . Cháu biết có một loại gọi là Hắc Tâm , cóleech_txt_ngu hiệu quả đặcvi_pham_ban_quyen biệt trong điều trị virus, loại dược liệu này rất thích hợp với những vùng hạn vậy. Ngày mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽbot_an_cap lên huyện vàovi_pham_ban_quyen quán nétleech_txt_ngu tra cứu có nhiều người trồng không, nếu nhiều thì có thể bắt đầu trồng! Phàm giải thích ngắn gọn.
, Hắc Tâm sao? Đúng là chưa nghe thấy bao giờ! Lưu Thiên Sinh nhìn những người rồi đầu nói: Dù sao chúng ta cũng ít hiểu biết, được rồi, Ngô , cứ đi tra cứu đi, nếu thực sự trồng được thì chúng tabot_an_cap chắcvi_pham_ban_quyen chắn sẽ ủng hộ, không chỉleech_txt_ngu giao đất cho cháu thầu mà còn ưu đặc biệt nữa, dù sao để cũng phí!
Được, vậy bác thôn , khi bác mở cuộc họp để làng luận một chút nhébot_an_cap, ngày mai đi huyện! Ngô Phàm quả , ánh mắt lóe lên một tia sáng.
cuốn Thiên Địaleech_txt_ngu Thuật kia chỉ có bí y thuật mà còn có cả kiến thức nông nghiệp, đạo thuật vàvi_pham_ban_quyen nhiều lĩnh vực khác, Phàm đã hết rồi. Tất nhiên để tránh sự nghi ngờ đáng có, anh không tiết lộ chuyện về bộ bí thuậtbot_an_cap này.
Chú Tiểu Bình, chú Bình, không rồi, chú mau raleech_txt_ngu đi! , bên ngoài chợt vang lên tiếng kêu thất thanhbot_an_cap của phụ nữ: Lâm Tẩu bị rắn rồi, mau láibot_an_cap máy kéo đưa cô ấy đếnleech_txt_ngu trạm xá ngay đi!
Hả, Lâm Tẩu bị rắn cắn ư? Lý Tiểu Bình cùng thôn và mọi người nhìn nhau đầy ngạcbot_an_cap, tức đứngleech_txt_ngu bật dậy, lao ra .
Chỉ Miêu Thúy Hoa, cô con dâu trẻ trong , đang đứng đó hôi đầm đìa, lồng phập phồng dữ dội vì dốc. Miêu Thúy Hoa mới kết hôn năm , là trong số ít nàng xinh đẹp hiếm hoi gả vàobot_an_cap thôn Đào Nguyên những năm . Cô vóc dáng cao ráo, đườngbot_an_cap nét thanh tú, làn da trắng ngần màng đôi lúm đồng tiền dáng, mang vẻ đẹp cổ điển phương Đông điển . xinh đẹp, cô còn tính cách cởi mở, phẩm hạnh trang, chẳng hề chê bai thôn nghèo khó. Dù chồng vừa cưới phải đi xa, vẫn một mình chămvi_pham_ban_quyen sóc mẹ chồng , thế ai nấy đều rất yêu quý cô. Có vẻ như cô đã chạy một đường dài mới không ra hơi như vậy.
Tẩu bịbot_an_cap rắn cắn ở đâu? Thôn trưởng Lưu Thiên Sinh tiếng hỏi.
rừng phía Đông thôn, mấy chịbot_an_cap chúng cháu khiêng nổi, ngất xỉu , mọi người mau tới đó đi! Hoa vừa thở hổn hển vừa kêu lên.
Đi, mau lên! Ngô Phàm vẫy tay một cái, lập tứcvi_pham_ban_quyen nhanhvi_pham_ban_quyen phía rừng phía Đông.
số những người đàn ông mặt, là người trẻ nhất, lại thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã được thoát thai hoán cốt, tự là chạy dẫn đầu. Dù sao nhà cũng đã có em , lại Tuyết và dì Phụng trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi. Chỉ dì Phụng đó, mươi đàn ông lực lưỡng mặc đồ kia cũng chẳng . Hôm nay vì Ngô Phàm ởbot_an_cap đây nên cănbot_an_cap bản không cần phải tay, không sẽ càng khiến dân làng và đám ngườibot_an_cap ca phải ngạc hơn nữa.
Lâm Tẩu, tên thật Lâm Mỹ , là vợ Ngô Tam trong thôn, mọi người thường quen gọi cô là Lâm Tẩu. Thực cô mới chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai mươi tuổi, vốn có một gia đình tuy nghèo nhưng hạnh phúc. Đáng tiếc lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm ngoái, anh chồng Tam Quý khi lên núi làm việc không may rơi xuống vực trọngleech_txt_ngu thương. giao trở, được đến trạm thì đã quá hai tiếng đồng , quả là anh đã qua đời ngay đường đileech_txt_ngu.
Ngô Tam mất đi vẫn được coi là phúc đức, khi đó Tẩu đã mang thai anh. Hiện tại đứa bé đã được hơn sáu tháng tuổi, là một trai. Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tẩuleech_txt_ngu vốn tính tình nhiệt tình, trong thôn nhà ai có gì cô cũng chủ giúpvi_pham_ban_quyen đỡ. Trướcbot_an_cap đây cô từng giúpbot_an_cap Ngô không ít việc, giúp anh đi tìm ba mình là Ngô Đại Hải. Chính vì , Ngô muốn là người đầu tiên đếnvi_pham_ban_quyen leech_txt_ngu.
Khi Ngô Phàm chạy đến khu phía Đông, bỏ xa thôn trưởng Lưu Thiên Sinh và những người khác đoạn dài. Đám người phía sauleech_txt_ngu không khỏi cảm thán: Đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ khỏe có , năm xưa mình cũng từng chạy nhanh như thế đấy!
Ngô Phàm, cậu rồi, maunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhanh lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cõng xuống núi, dùng kéo đưa đi viện! người phụ nữ đang lắng vây Lâm Tẩu thanh niên cao Ngô Phàm đã đến thì mừng rỡ kêu lên.
Ngô Phàm không nói lời thừa, tức ngồi xổm xuống, nhờ mấy nữ đỡ Lâm Tẩu lên lưng.
Khi cơ thể Lâm Tẩu áp vào , Ngô Phàm không khỏi rùng một cái. Trời ạ, sao người Tẩu lại nóng thế , cứ như lò lửa vậyleech_txt_ngu. Điều này khiến Ngô Phàm nảybot_an_cap sinh một chút phản ứng năng. Lâm Tẩu đang nuôi con nhỏ tháng tuổi hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn bằng , Ngô Phàm biết đó lý do khiến hầm hập như vậy.
Cứu hết, Ngô Phàm kìm nén những nghĩ lan man, hai tay ra sau chặt Lâm Tẩu, rồi phileech_txt_ngu thân xuống núi.
Kể từ tu luyện bộ công pháp Hàng Longnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phục Hổ trong động, nội lực của anh đãvi_pham_ban_quyen đạtleech_txt_ngu đến mức đáng kinh , khinh công vô cùng sắc, đi trên núi hay dưới đất đều như đibot_an_cap trên đường bằng.
Trời đất, sao Ngô Phàm lại giỏibot_an_cap kia, chạy mà như bay vậy! Mấy người phụ nữ phíaleech_txt_ngu sau thấy Ngô Phàm chớp mắt đã chạy đi xa tắp liền kinh ngạc thốt lên, sau cũng ba chân bốn đuổi theo.
Lý Tiểu Bình đánh máy kéo raleech_txt_ngu đứng đợi sẵn, trên xe lót rất nhiều bịvi_pham_ban_quyen cả một gốileech_txt_ngu.
vi_pham_ban_quyen Bình trước từngvi_pham_ban_quyen chở người bị rắn cắn, biết là phải để họ nằm phẳng nên đã có nghiệm. Vả lại, ở thôn Đào Nguyên, hễ ai bị thương nặng hay đổ bệnh xuất, chiếc kéo này là phương tiện duy nhất thể , thế nên anhbot_an_cap chẳng chở người đến trạm xá bao nhiêu lần rồi. Thấy Ngôbot_an_cap Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cõng Lâm Tẩu chạy đến, mấyleech_txt_ngu người lập tức phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tay đỡ chị xuống khỏi lưng anh, đặt nằm vào thùng xe kéo.
Nhanh lên, có ai đi cùng tôi không? Lý Bình đưa mắt nhìn mọi người.
Tôi , để đi! Miêu Thúy Hoa chủ xungvi_pham_ban_quyen phong.
Tôibot_an_cap cũng đi nữa, đường xá khó đi, đàn ông đi cùngvi_pham_ban_quyen vẫn hơn! Ngô cũng chủ động nhảy lên máy kéo, dù sao ở nhà cũng ngườivi_pham_ban_quyen trông nom mẹ rồi, anh có thể yên tâm.
Miêu Thúynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa nở nụleech_txt_ngu cười rạng rỡ với anh: Cậu đúng là người tốt thật đấy!
Người cùng một thôn cũng như người một nhà, lẫn nhau là chuyện làmvi_pham_ban_quyen, đây chẳng phải lời thôn trưởng vẫn thường treo đầu môi đó ! Ngô Phàm hơi ngại ngùng gãi đầu.
Quan trọng Miêu Thúy Hoa lớn hơn vài tuổi, lại xinh đẹp vô cùng, hai ngồi sát cạnh nhau khiến anh có lúng túng, tay chân cuống.
Phì! Thấy dáng vẻ bối rối của anh, Miêu Thúy không nhịn được mà bật cười.
Tạch tạchbot_an_cap tạch Máy khởi động.
Tiểu Bình, chậm thôi nhé! Thôn trưởng Lưu Thiên lắng dò, ông nhớ lại cảnh tượng thót tim khi Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết bị văng khỏi máy kéo sáng nay.
Nhưng dườngvi_pham_ban_quyen như ngay tức lại thấy , thời gian là mạng sống, bây giờ là để cứu người, thế nên ôngbot_an_cap tiếp: Phải nhanh đưa Lâm đến xá, nhưng định chú ý an toàn!
Vâng, cháu biết rồi, bác yên tâm đi! Lý Tiểu Bình vẫy vẫy tay về phíabot_an_cap sau không ngoảnh đầu lại.
khi máy kéo khuất dần tầm mắt, Lưu Thiên Sinh mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi: Sao các cô vào rừng thế?
À, chẳng phải chín rồi , tụi cháu định hái ít để mai họp , bán thêm chút tiền. cháu chia nhau ra háibot_an_cap, nào ngờ đến giờ hẹn mãileech_txt_ngu vẫn thấy chị ấyleech_txt_ngu , mới đi tìm thì thấy chị ấybot_an_cap ngất trên . Thấy chị sưng vùbot_an_cap, kiểm tra thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vết răng rắn, lại còn sưng to như vậy biết ngay là bị cắn! Một người phụ nữ cònleech_txt_ngu chưa hoàn hồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kể lại.
, cũng chẳng biết bị cắn từ bao giờ, tôileech_txt_ngu chỉ sợ quá muộn rồi, từ ra trạm cũng mất ít nhất tiếng đồng hồ, thôi lực tri thiên mệnh vậy! Lưu Thiên Sinh lắc đầu, đầy vẻ bất lực.
Khi nói vậy, mấy người phụ nữ cũng cúi đầu xuốngleech_txt_ngu, vẻ mặt u sầu. Năm ngoái, chồng Lâm Tẩu làm việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên núi bị ngã xuống vực, cũng là Lý Tiểu Bình lái máy kéo đưa đi, lúc lên xe vẫn còn tỉnh táo, vẫn còn chuyện được, còn bảo mọi người đừng lo lắng, nhưng mới đi được nửa đườngvi_pham_ban_quyen thì đã thở. Đến trạm xá, bác sĩ bảo cần đến sớm nửa tiếng thôi là nhất định cứu được.
Thôileech_txt_ngu, về , sau lên núibot_an_cap làm việc, hay thậm chí là nhà cũng phải hết sức cẩnvi_pham_ban_quyen thận, dạovi_pham_ban_quyen này là mùa rắn côn trùng haybot_an_cap hiện! Lưu Thiên lắc đầu, rồi mệtleech_txt_ngu mỏi nhà.
Á, Trên đường đibot_an_cap, theovi_pham_ban_quyen nhịp xóc nảy của máy , Miêu Thúy Hoa không nhịn được mà kêu lên liên tục. tuy đã chặt vào khung xe, nhưng máy kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì bánh bên này chèn lên cao, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì bánh bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia sụp xuống , tựaleech_txt_ngu như đang nghiêng hẳn sang một bên mà chạy, cô cảm thấy sắp nhào ra ngoài đến nơivi_pham_ban_quyen. Thế nên dù có đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông bên cạnh, cô vẫn sợ đến mức mặt cắtvi_pham_ban_quyen không còn giọt máu, màng giữ kẽ mà thétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên.
Không sao đâu, nắm vào là được! Lý Bình cảm thấy thuật lái xe của mình vẫn ổn, không đến mức lật xe nênleech_txt_ngu quay lại an một .
Rầm! lúc này, kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột nhiên đâm phải một tảng đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi tiếp nghiêng sang một bên, góc nghiêng chắc đạt đến bốn mươi .
Á! Thúy Hoa hoảng hốt mất , cộng thêm lực quá yếu, nhất thời không giữ chặt được khung xe, đôi tay tuộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, cơ thể theo quán tính ngả nhào ra ngoài.
Hỏngvi_pham_ban_quyen bấy, Ngô thầm lo . Theo bản năng, hắn vươn tay ra chộp lấy Miêu Hoa, giữ chặt để không ngã nhào xuống. Nhờ tu luyện bí kíp Giángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Long Phục Hổ, sức lực của hắn vô cùng lớn, dù chỉ dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay bám vào thành xe sắt cũng vững như bàn . Thực tế, nếu gặp nguy hiểm thật sự, hắn chỉ cần tungbot_an_cap ngườibot_an_cap nhảy lên là có thể dễ dàng tránh . Nhưng để bảo Miêu Thúy , hắn đành phải ở lại trên .
Miêu Thúy sợbot_an_cap đến mức siêu phách lạc, ánh kinh , thể không ngừng run . May mắn thay, khắc kinh hoàng ấy trôi qua chóng. Lý Tiểu Bình thở phào nhẹ khi cuối cùng giữ được chiếc máy . Anh vội dừng xe, quay đầu hỏi: Mọi người không sao chứ? Con đường sửa, có lẽ tôi phải bỏbot_an_cap nghềleech_txt_ngu thôibot_an_cap, bằng có ngày cũng chết con này mất, tệ hạibot_an_cap quá rồi!
Thấy Ngô Phàm và Miêu Hoa ngồivi_pham_ban_quyen vững trên , anh mới hoàn toàn yên tâm. Chứng kiến sự thay da đổi của Ngô ngày nay, anh biết chắc chắn là nhờ Ngô Phàm chặt nên Miêu Thúy không . Anh quay đầu lại, rút mộtvi_pham_ban_quyen điếu thuốc châm lửa rít một hơi cho bớt run.
Ngay khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máy kéo ổn địnhleech_txt_ngu, Phàm buông tay Miêu Thúy Hoa rồi ủi: Được rồi, không sao đâu, đừng sợ, rồi, chắc chắn không bị đâu.
Ừm, cảm ơn nhé. Nếu không có cậu kịp thời ra , có lẽ tôi đã lăn xuống núi rồi! Thúy Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net run nói.
kinh tâm động phách ấy, chỉ cần nghĩ lại thôi cũng thấy hãi. Đừng nói là phụ nữ, ngay cả đàn ôngbot_an_cap ngoạivi_pham_ban_quyen trừ Phàm khi đối mặtvi_pham_ban_quyen với ranh sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này cũng phải khiếp vía mất nửa mạng.
Không có gì, nên làm mà! Ngô Phàm tay. Là người đàn ông, nhiên biết cách chăm sóc người bên cạnh, huống hồ còn là người cùng làng.
Lâm Tẩuvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị va vào không? Miêu Thúy Hoa định thần lại, vội vàng ngồi thụp xuống kiểm tra.
May là xe không lật, cô kiểm tra kỹ ấy có bị thương do va chạm không! Ngô Phàm dặn dò.
Một phút , sau khi tra xong, Miêu Thúy Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở phào: May quá, chú Tiểu Bình đã chuẩn bị Lâm Tẩuvi_pham_ban_quyen không bị va vào thànhbot_an_cap xe!
Vậy thì tốt, tôi cũng lo chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy họa vô đơn chí. Bản thân cắn đã là bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạnh lắm rồi, nếu còn vavi_pham_ban_quyen đập nữavi_pham_ban_quyen thì đáng thương quá! Ngô nghe vậy cũng nhẹ lòng hẳn.
Á, phảibot_an_cap sao bây giờ? Đúng này, Miêu Hoaleech_txt_ngu bỗng hét lên kinh hãi, Tiểu , Phàmbot_an_cap, phải làm sao đây? Lâm Tẩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết rồi, nhìn xem, người không còn động đậy gì nữa. Lúc nãy ngực chị ấy vẫn còn phập phồng nhẹ mà!
nào! Chết rồi? Sao lại chết được? , mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi được một đoạn thôi mà! Để tôi xem! Lý Tiểu nghe vậy vứt điếu thuốc, vội vàng chạy đưa tay đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới mũi Lâm Tẩuvi_pham_ban_quyen để kiểm tra hơi thở.
Đây là cách kiểm sự sống cơ bản nhấtbot_an_cap ở nông thôn, ngay cả trong phim ảnh cũng thường diễn như vậy.
! Sau một , Lý Tiểu Bình không thở dài não nuột. ngồi bệt xuống đất, : Năm tôi chở xác chồng cô ấy vềbot_an_cap, khôngleech_txt_ngu ngờ năm nay lại chở xác ấy đi. trời ơi, bất công quá vậy! Giá mà con đường này dễ đi hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút, chúng ta đã đến được xá rồibot_an_cap!
Nghe tiếng gào khócleech_txt_ngu khản đặc của hắn, Miêu Thúy Hoa cũng không kìmleech_txt_ngu được nước mắt, nức nở khóc theo.
Ngô ! Đúng lúc , Lý Tiểu đột ngột phắt , chỉ vào Ngô Phàmbot_an_cap mà hét lớn một tiếng.
Hả, có chuyện ? Phàm ngẩn , thầm nghĩ chẳng Lý Tiểu trútbot_an_cap giận lên mình, chuyện này đâu phải tại anh.
Đến cả Miêu Thúy Hoabot_an_cap cũng kinh ngạc nhìn Lý Tiểu Bình một cái, thắc hỏi: Ông cậu ấy gì, chuyện này đâu có liên quan cậu ấy?
À, không, tôi không người đâu, chỉ lúc nãy cuống quá nên giọng hơi lớn chút thôi! Lý Bình vội vàng thích, đồng thời nhìn anh vẻ mặt đầy mong : Ngô Phàm, chẳng phải con nói mình biết y , còn khỏi bệnh tâm thần cho con sao? Vậy con có chữa rắn cắn không?
Chát! vung tay tự tát một cái thật mạnh lên mặt mình, hối .
Trời ạ, là cuống quá hóa lú mà, sao mình chuyện này cơ chứ.
Miêu Thúybot_an_cap không hiểu đang nghĩ gì, vội dàng an ủi: Thôi nào Ngô Phàmbot_an_cap, đừng , chú Tiểu Bình cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đùa với con thôi, con làm saoleech_txt_ngu mà biết chữa được. lại Lâm Tẩu mất rồi, ý trời trêu ngươi, con ngườivi_pham_ban_quyen sao lại được?
Không phải, con sự chữa, chỉ là chưa từng chữa bao giờ, nên vừa cuống quýt đưa Lâm Tẩu đi viện mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quên bẵng mất chuyện này!
Ngô Phàm vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói vừa nhắm , trong đầu nhanh chóng hồi lại phương pháp điều trị rắn cắn trong Thiên Địa Bí .
Cuốn bíleech_txt_ngu thư ấy bao quát từ nông lâm ngưvi_pham_ban_quyen nghiệp, thiên văn địa lý, Kỳ Môn Độn Giáp đến cả y thuật Trung y cổ truyền, Ngô Phàm sơ bộ đoán định nó có từ cuối thời Hán. Vào đại , độc sâu bọ đầy , chuyện bị rắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cắn chắc chắn rất phổ biến, vì vậy trongleech_txt_ngu sách chépbot_an_cap thuốc vô cùng chi tiếtbot_an_cap. thuốc trị chỉ có tên các dược mà còn có cả liều lượng hình ảnh minh họa.
Tốt quá rồi! Ngô Phàm mở bừngbot_an_cap mắt, nói một câu: Mọi người đợi chút, tôi hái !
Sau đó anh nhảy xuống xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máy kéo, lao thẳng vào rừng núi bên .
Để tôi đi xem cậu thế nào! Miêu Hoaleech_txt_ngu hoàn hồn, línội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói với Tiểu Bình một câu rồi cũng bám theo rừng.
không rõ tại , chỉ là đượcbot_an_cap ở bên cạnh Ngô Phàm. Có lẽ là vì cảm giác an toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lẽ là vì ở đây có một xác chết khiến người ta sợ hãi. Tất còn có một nguyên nhân sâu kín khác, chính là cái ôm lúc nãy đã khiếnbot_an_cap trái tim cô đập thình , tiềm thức dường như còn hy vọngvi_pham_ban_quyen điều gì đó sẽ xảy ra, mà rừng sâu núi thẳm lại làbot_an_cap nơi dễ nảy sinh câu chuyện nhất.
Ngô Phàm, con không đùa đấy chứ, conbot_an_cap chữabot_an_cap bệnh thật ? Sau khi đuổi kịp, thấy Ngô đang quan sát mấyvi_pham_ban_quyen bụi cây, cô vẫn không nhịn được tò hỏi.
vậy ạ, sau khi ngã xuống hang động, con đã gặp dì, các cô ấy có một cuốn kỳ , trong đó có ghi về y thuật, con nghĩ chắc ! Ngô vừa hái một nhànhleech_txt_ngu Thất Diệp Nhất Chi Hoa vừa cẩn quan , so sánh với ảnh thảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dược ghi nhớ trong đầu rồi trả lời.
Trời đất , thật kỳ, Ngô Phàm, nếu con chỉ xem qua mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuốn y thư mà đã biết chữa bệnh thì đúng thiên tài rồi. Biết bao người học trường y mấy năm trời còn chưa chắc đã chữa được bệnh đâu đấy! Miêu Thúy Hoa anh ánh mắt đầy thán .
Ngô Phàm chỉ cười : hì, con cũng chỉ đang thôi, dù sao hôm mới thoát chết về mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Côvi_pham_ban_quyen đứng bên đợi , đừng làm con nhãng, con phải nhớleech_txt_ngu rất nhiều thứ!
Ngôleech_txt_ngu Phàm đành phải nói thẳng. Hiện tại trong đầu anh toàn làleech_txt_ngu tên vàvi_pham_ban_quyen hình dáng các loại liệu, lại là lần đầu hái nên thể phân tâm.
! Miêu Thúy Hoa cắn môi gật đầu.
bóng dáng lớn của Ngô Phàm lay động trướcleech_txt_ngu , lòng côleech_txt_ngu rối bời, thầmvi_pham_ban_quyen nghĩ giá đây là chồng mình thì tốt biết mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không trông khỏe mạnh mà còn có thể ở bên cạnh mình mỗi ngày.
Vì Ngô Phàm đã dặn dò từ , nên Miêu Thúynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoaleech_txt_ngu luôn đi sát phía sau, lẽ quan từng cử động của anh. Tim cô đập thịch như thỏ đế, trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy rẫy hiếu kỳ và baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều muốn nói, sau cùng vẫn không thốt nên lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mười mấy phút , tay Ngô Phàmvi_pham_ban_quyen nắm giữ hơn mười loại thực vật, từ cỏ dại đến lá cây. Miêu nhìn lướt qualeech_txt_ngu, loại cô nhận ra, có loại lại hoàn toàn xa lạ, chẳng biết tên gọi là gì.
Chỉ bấy nhiêu đây là thể chữa được cắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? rốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuộc kìm mà hỏi một câu, nét mặt lộ bất an, sợ rằng lại làm phiền đếnvi_pham_ban_quyen anh.
Đúng vậyvi_pham_ban_quyen, thếbot_an_cap này là đủ rồi. Được rồi, chúng ta về thôi! Ngô Phàm quay đầu nhìn Miêu Hoa mỉm cười.
Ừm, về thôi! Miêu Thúy Hoa gật đầu, đáp bằng một cười thẹn thùng mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hút.
đi , Miêu theo sau, cả haivi_pham_ban_quyen vội vã xuống núi.
! Ngô Phàm suy nghĩ về phương thuốc bí truyền chữa rắnbot_an_cap thì bất chợt nghe thấy kêu thất thanh từ phía sau.
Anhbot_an_cap kêu không , chắc là Miêu Thúy đã trượt chân, liền vàng kiểm tra.
Bịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Miêu Thúy quả thực đã sẩy chân. Dưới chân trượt, cơ thể không tự chủ nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhào về phía trước, đâm sầm vào lòng Ngô Phàm.
Ôi, dọa chết tôi rồi! Miêu Thúy Hoa tái mặt vì hãi, giờ mới thở phào một cái, giọng nóileech_txt_ngu vẫn còn run rẩy. Nếu phía trước không người cản lại, có lẽ cô đã sự lăn xuống dưới rồi. Nghĩbot_an_cap lại thật đáng sợ, ngã từ độ cao này đất, không bị thương mới là lạ.
Chị không sao chứ? Ngô Phàm tâm hỏi han. Lần này vì anh quay người lại, còn Miêu Thúy thì đổ xuống, nên cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai ôm chầm ở thế đối diện, mặt suýt chút nữa là dính vào nhau.
Tráileech_txt_ngu Miêu Thúy loạn nhịp, mặt đỏ bừng, cô vộivi_pham_ban_quyen nhẹ nhàng đẩy Ngô Phàm ra, ngượng nghịu nói: không sao rồi, cảm ơn cậu nhé!
Mặc dù trong cô cũng từng nảy ra định muốn xảy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút chuyện gì với Ngôvi_pham_ban_quyen Phàm, nhưng rồi sự là do sẩy chân chứ phải cố ý. Mỗi người đều có một phần bản năng dã, chỉ là có kiểm được hay mà thôibot_an_cap, đó là sự biệt con người và động vật. Một lần nữa được Ngô Phàm ôm chặt, đương nhiên thấyvi_pham_ban_quyen rối, cũng rõ mình không nên có đồ gì anh, nên mới vội vã đẩyleech_txt_ngu .
Không sao là tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, chúng ta xuống thôi! Ngô Phàm thở phào nhẹ nhõm.
, Ngô Phàm, là hay là Miêu Thúy đỏleech_txt_ngu mặt nhìn Ngô Phàm, mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn nói lại thôi.
Sao vậy? Chị cứleech_txt_ngu nói đi! Thấy dường như có tâm sự, Ngô Phàm liền nhìn cô với ánh mắt khích lệ.
Không có gì, thế này cho an toàn! Miêu Thúy Hoa cười hì hì, một tay đón lấy dược liệu tay Ngô , tay kia trực tiếp lấy tay anh.
Ồ, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được! Ngô Phàm tức cảmbot_an_cap thấy toàn thân chấn động nhưleech_txt_ngu có luồng điện xẹt qua. Tuy nhiên, mục đích an toàn, anh cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tiện từ chối, thế chẳng nói thêm, cứ thế nắm tay Miêu Thúy Hoa đi xuống núi.
Cũng may là không còn xảy ra chuyện gì . Miêu Thúy nhìn góc nghiêng của Ngô Phàm, lòng càng thêm mê mẩn, thầm nghĩ Ngô Phàm thật sự rất đẹp trai.
Khi sắp đến đoạn đường lầy lội, Ngô Phàm dứt khoát buông bàn tay mại mịn màng của Thúy Hoa , nói: Được rồi, chỗ này không còn dốc nữavi_pham_ban_quyen, sẽ khôngbot_an_cap ngãvi_pham_ban_quyen nữa đâubot_an_cap, cẩn một chút nhé!
vẫn lo lắng Tiểu Bình sẽ nảy sinh suy nghĩ không hay. Dù nắm tay là vì sự anbot_an_cap toàn của Miêu Thúyvi_pham_ban_quyen , nhưng dân quê vẫn còn khá bảo thủ, đặc biệt là những người đã tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như Lý Tiểu Bình, thấy phụ nữ có chồng tay người khác chắc chắn sẽleech_txt_ngu không vừa mắt.
Về , mau lên, cô ấy đen lại rồi, người cũng đầu cứng đờ, e là không cứuleech_txt_ngu nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất, ôi! hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối cùng cũng xuất hiện, Lý Tiểu Bình giậm chân, lắng kêu .
A! Nhanh thế sao? cũng kinh hãi thốt lên.
Anh chỉ mới rời đi hái thuốc có mười mấy thôi mà, sao đã thành xác chết rồibot_an_cap?
Tiến lại gần quan sát, sắcleech_txt_ngu mặt Ngô Phàm trầm xuống, thầm trên tay Lâm Tẩu dường như đã xuất hiện vết hoen tử thi, e là thần tiên giáng thế cũng vô dụng. Bản thân anh là kẻ tay ngang, mới xem qua một cuốn y thư, liệu có thật sự cứu được cô ấy không?
Chính cũng không còn tự tin, cảm thấy người thực sự quá đỗi nhỏ bé trước sự thần bí đại tự nhiên, nói đi đi ngay được.
Nhưng dù sao cũng đã hái được về, kiểu gì phải thử một phen. Có vị nhân nói mộtbot_an_cap câu: con vẫn nên chút ước vọng nhỏ nhoi, biết đâu vạn nhất lại thành hiện thì sao.
Thế là anh chóng những thảo dược đó lại, dùng hai tay sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netvi_pham_ban_quyen nát. một phương pháp bào chếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc, phải vò thuốc dạng sền sệt mới có thể phát huy tốt khả năng thẩmleech_txt_ngu thấu của thảo dượcbot_an_cap.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Bình và Miêu Hoa thấy rất mới lạ, đều ngồi bên cạnh quan sát. Vài phút , những thứ vốn là lá hay ngọn kia cư đã Phàm vò thành một hỗn hợp nhuyễn như bột bánh.
hì, kỳ quá, dược lúc nãy giờ thành như hồ dán , không khí còn thoang thoảng mùi thuốc nữa! Ánh mắt Lý Tiểu Bìnhbot_an_cap tràn đầy hy vọng .
Vâng, dù sao không thử thì chắc chắn thành công, cứ nhưvi_pham_ban_quyen còn còn tát vậy! khổ, trong lòng có thấp thỏm không yên.
giờ ở đây trổbot_an_cap tài, lát nữa nếu cứu sống được Lâm Tẩu thì thật đáng tiếc.
Nhìn chết trên kéo, Ngô Phàm nhớ lại vị trí Lâmleech_txt_ngu Tẩu bị rắn cắn, chỗ đã sưng lên một cục rõ rệt.
Đoạn, nói với Lý Tiểu Bìnhvi_pham_ban_quyen: Bác à, chị Thúy Hoabot_an_cap nói Lâm Tẩu bị cắn ở bắp chân, cháu cần kiểm tra vết thương. Thế này đi, bác ra phía xa trông chừng, đừng để ai lại gần, nếu không Lâm sẽ bị hớ hênh mất!
Được, được! Bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cườileech_txt_ngu gượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vội vàng ra xa.
Tuy nhiênvi_pham_ban_quyen trong bụng ông lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm , chẳng phải chỉleech_txt_ngu cắn ở bắp chân thôi sao, có gì mà sợ hớ hênh chứ. bà con gái trong nông thôn đi làm ruộng ai xắn ống lên, bắp chân lộ ra hết cả đó sao, Ngô Phàm đúng là chưa thấy qua sựvi_pham_ban_quyen .
Nhưng vì Ngô Phàm yêu nên ông vẫn theo, chẳngleech_txt_ngu buồn giải thích. Có lẽ Phàm không muốn y thuật của mình bị người khác dòm ngó nên tìm cái cớ này để mình rời đi. Hơn nữa nam nữ hữu biệt, điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này ông hiểu rất rõ. Nhất là Lâm Tẩu lại là góa phụ, đàn ông nên tránh nghi, vì vậy cuối cùng ông cũng sẵn lòng lánh mặt.
Chị Thúy Hoa, chị em xắn ống quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị ấy lên một chút, lộ vết thương ra ! Phàm thản nhiên nói.
Được! Miêu Thúyleech_txt_ngu Hoa nhiên làm theo.
Ngô Phàm bắt đầu chữa trị, dựa theo nội phần y thuật trong cuốn Thiên Bí Thuật, anh hai tay ấn xuống xung vết thương.
Động nhìn qua bình thường, nhưng thực chất Ngô Phàm đang âm thầm vận chuyển nội lực. Trong hang động, dướivi_pham_ban_quyen sự chỉ dẫn của Triệu Đình Phượng, anh đã dốc lòng tuvi_pham_ban_quyen luyện cuốn Hàng Long Phục Hổ.
Hàng Long Phục Hổ thực là một bí tịch võ công, có tâm và các chiêu thức đối địch. Sau khi tu luyện, chân khí trong cơ thể anh vô cùng sung mãn, đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đả thông mạch Nhâm Đốc, có dễ dàng bật cao vàivi_pham_ban_quyen mét, đồng thời lực đạo kinh người, tay tung ra có thể khiến cây nhỏ to miệng bát gãy vụn.
Sự tiến của anh mẹ con Đình Phượng ngớt tán thưởng, nhưleech_txt_ngu hai cuốn sách được ni đóng giàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho vậy, trongleech_txt_ngu khi bà tu luyện hơn hai mươi cũng chỉ mới như vừa chạm ngõ.
Ngay này, Ngô âm thầm truyền nội lực lòng bàn tay, thông qua làn danội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm Tẩu, tác nội lên cơ thể cô. Luồng khí nóng rực bắt đầu làm ấm dòng máu.
nhanh sau đó, có thể dưới da của Tẩu xuất những đường gồ , tất cả đều từ từ dồn phía miệng vết .
Một lượngbot_an_cap lớn máu đen vết thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra xả.
Trời đất ơi! Miêu Thúy Hoa vẻ kinh hãi, dường có chút hãi, máu lại màu đen thế này, nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ quá!
Đây đềuleech_txt_ngu là nọc độc kịp thoát ngoài! Ngô dừng tay một lát rồi giải thích.
Có phải thải ra hết là cứu sống được đúng không? Miêu Thúy Hoa đầy mong chờ.
Hy vọng là vậy! Ngôvi_pham_ban_quyen Phàm cũng không chắc chắn.
Chưa đầy năm phútbot_an_cap , dưới gầm máy kéo đã là một vũng máuvi_pham_ban_quyen đen ngòm. dần, máu ra mới chuyển sang đỏ.
Chị Thúy Hoa, chị dùng miệng giúp cô ấy hút thêm ít máu ra đi, phải cố gắng nọc độc mới được! Ngô Phàmbot_an_cap chỉ vào vết nói.
Không, khôngvi_pham_ban_quyen, tôi không đâu, ghê quá mất! Thúy Hoa liên tục tay, Ngô , hay là cậu đi!
Tôi tôi! Phàm do dự.
Mẹ kiếp, Tẩu bị cắn ở bắp chân, mình đi hút vết thì ổn không? Dù sao mình cũng một gã đàn ông cơbot_an_cap mà.
Thế chỉ dự thoáng chốc, anh lập tức cúi đầu xuống, dùng sức hút vết thương.
Phì, Hút một ngụm, anh lại nhổ ra mộtbot_an_cap búng máu.
Rất nhanh sau đó, miệng Ngô đỏ lòm, chẳng một con quỷ máu.
Ực! Nhìn Ngô Phàmbot_an_cap đang kề miệng hút nọc trên vết thương của Lâm Tẩu, Miêu Thúy Hoa đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh không được mà rùng mìnhvi_pham_ban_quyen một cái, cảm giác như cái miệng kia hút nọc độcvi_pham_ban_quyen trên chính cơ thể mình vậy.
Xong rồi! Vài phút sau, Ngô Phàm cuối cùng cũng dừng lại, dùngbot_an_cap tay áo lau miệng.
Sau đó, anhvi_pham_ban_quyen lấybot_an_cap một nửa số thảo dược đãleech_txt_ngu được giã thành dạng sệt đắp vết thương của Lâm Tẩu.
giờ tỉnh chưa? Cứu được chưa? một thuốc để làm gì vậy? Miêu Thúy Hoa tòleech_txt_ngu hỏi.
Được rồi, chị giúp ấy kéo quần xuống đi! Ngô Phàm vừa nói vừa quay mặt chỗ khác.
Vừabot_an_cap rồi là để chữa bệnh, còn bây , vật thị.
Đúng là một bậc chính quân tử!
Miêu Thúy Hoa vừa làm theo lờileech_txt_ngu anh, vừa không lời tán thưởng Ngô Phàm trong lòng. Hừm, nếu là đàn ông , khi với cơ của một góa phụ xinh đẹp như Tẩuleech_txt_ngu, e rằngleech_txt_ngu mà kiềm chế được bản thân, kiểu sẽ tìm cách để nhìnvi_pham_ban_quyen thêm vài cái hay động chân động tay.
Xong rồi, tiếp theo phải làm gì nữa? Miêu Hoa rất nhiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình và chủ động, mong đợi nhìn Ngô Phàm.
Chị cạy miệng ra, tôi sẽ ép số thảo dược còn lại cho cô ấy uống! Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không khách sáo, lập giao nhiệm vụ mớileech_txt_ngu.
Tuy lúc này Lâm Tẩu vẫnbot_an_cap đó như một xác chết, nhưngvi_pham_ban_quyen sau khi chứng kiến một loạt thao tác thần bí của Ngô Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Miêu Thúy Hoa bỗng tràn đầy hy vọng, thấy thực sự có thể xảy ra tích. Vì vậy, khi đối diện với cái xác này, bà không còn như trước, lập tức dùng hai cạyvi_pham_ban_quyen miệng Lâm Tẩu ra.
Ngô Phàm nắm phần thuốc còn lại trong lòng tay, nắm đấm lên phía trên miệng Lâm , âm thầm vận chân khí, ra sức bóp mạnh.
Rất nhanh, từng giọt nước thuốc màu xanh Lâm Tẩu. Ba phút sau, khi Ngô Phàm xòe tay ra, bã thuốc bên trong đã chẳng còn lại bao nước.
, sao lợi thế, đất ơi, tay cậu làleech_txt_ngu sấy khô đấy à? Miêu Thúy Hoa không nhịn được thốt lên kinh ngạc, vội chộp lấy tay anh sát kỹ lưỡngbot_an_cap.
Chỉ thấy đám bã thuốc kia vậy mà đã khô hoànleech_txt_ngu toàn, trông củivi_pham_ban_quyen khô vậy.
Chú Tiểu Bình, mau qua đây, xong rồi này! Thúy Hoa muốn chia sẻ sự ngạc này với người khác.
Thế nào rồi? Có được không? Tiểu Bình vội vàng chạy hỏi.
Tuy nhiên, khi Lâm Tẩu nằm im lìm như chết, lòng ông thầm chùng xuống, nghĩvi_pham_ban_quyen bụng: Phàm này rơi xuống hang động ba tháng, làm sao có thể biến thành thần y được, sự trông cậy vào cậu tavi_pham_ban_quyen .
Chú Tiểu Bình, chú mau qua đây xem này, Ngô Phàm giỏi lắm Miêu Thúy Hoa hở kể lại chuyện vừa cho hắn nghe.
Hừvi_pham_ban_quyen, phải sống được người mới tính là giỏi chứ! Lý Tiểu Bình thản nhiên buông một câu không mặn không nhạt.
Nghe , Ngô Phàm cũng không làm khó . Anh tiến lên phíaleech_txt_ngu trước, nắm lấy Lâm Tẩu rồi mạch cho cô một lúc.
Một lát , lắc đầu rồi nói với : Bình, chú cứ đây trông đi, cháu hái ít thuốc đã!
Nói xongbot_an_cap, liềnleech_txt_ngu đi thẳng vào rừng. Miêu Thúy Hoa như xem đó là chuyện hiển , chẳng rằng cũng bám gót theo sau.
Lý Tiểu châm một điếu thuốc, ngồi trong cabin bắtleech_txt_ngu đầu hút, đầu hơi xuống. rằng Ngô Phàm chắc chắn không thể cứu sống Lâm Tẩu, đi hái thuốc cũng chỉ vô ích, hắn cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không trách anh. Hừ, chỉ mới tháng ngắn , lẽ thựcvi_pham_ban_quyen sự có thể biến một người bình thànhbot_an_cap bác sĩ sao? Khó lắm!
Á, ma kìa! Đột nhiên, hắn cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo đặt lên cổ , sợ đến mức vứt phăng điếu thuốc, nhảy xuống khỏi máy kéo rồi hét lên thất thanh. kiếp, ở làm gì có aileech_txt_ngu khác, chỉ mỗi chết, tựbot_an_cap dưng lại chạm cổ hắn, chắc ma rồi.
Chạy vài bước, hắn đảo nhào xuống đất. Hắn ngồi bệt đất, run rẩy tay về phía Lâm đã lồm cồm ngồi dậy, hãi hét lớn: Lâm Mỹ à, tôi làmbot_an_cap lỗi với cô đâu. bị rắn cắnbot_an_cap, chính tôi đã lái máy kéo đưa cô đi trạm xá tức đấy chứ. Cô có chết thì cứ thanh thản mà đi đi, đừng có hóa ma về đây hù dọa tôi!
Chú Bình, tôi chưa , tôi sống lại rồivi_pham_ban_quyen . Chú đừng , tôi còn phải cảm chú vì đã cứu tôi đây này! Lâm Tẩu cười khổ nói. Vừa rồi cô màng được dường nhưvi_pham_ban_quyen có người đang cứu , lúc mởleech_txt_ngu mắt ravi_pham_ban_quyen chỉ mỗi Lý Tiểu ở đó, tự nhiên nghĩ rằng là người cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng mình. Thế là cô vừa dậy định nói lời cảm ơnbot_an_cap không ngờ lại khiến hắn bạt vía đến thế.
Hả, sống lại thật sao? Không ma đấy chứ? Tiểu Bình chưa tin.
Vâng, chú Bình, không phải chính chúbot_an_cap đã cứu tôi, giúp tôi nọc độc, rồi lại đắp thuốc cho tôi uống thuốc hay sao? Cảm ơn chú nhiều lắmleech_txt_ngu! Tẩu chậm rãileech_txt_ngu trèo xuống khỏi máy kéo, vừa vừa cúi đầu cảm Lý Tiểu Bình.
Đến lúc này, Lý Tiểu Bình mới thực sự tin rằng Lâm Tẩu đã sống lại. Bởi vì sắc mặt của Mỹ Ngọc đã khôi phục bình thường, mặt hồng trắng , lại còn thoáng chút thẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thùng. , lồng ngực cô cũng lên xuống rõ rệt. Trời ạ, xem Ngô đúng là có kỳ ngộ rồi, thực sự đã trở thành thần y.
Vì quá xúc , Lý Tiểu Bình không nênbot_an_cap lời, liên lặn xua , ý muốn nói không phải tôi, không tôi, hoàn toàn phải tôi chữa cô đâu.
Thế nhưng Lâm Tẩu lại nóibot_an_cap: Chú Bình, tôi biếtvi_pham_ban_quyen là chú đã cứu tôi. mặcvi_pham_ban_quyen kệ hiểm nguy của bản thân mà dùng miệng hút nọc độc tôi, ân tình này tôi thực sự biết lấy gì báo đáp, chỉ nguyện lấy thân đền đáp. Huống hồ lúc nãy khi hút anh cũng thấy hết thân thể , anh đừng khách khí, chúng ta kết hôn đi!
Dườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như cũng cảm quá xấu hổ, Lâm Tẩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói xong liền cúi mặt .
! Lý Tiểu Bình nhất thời trở nên ngẩn ngơ, rối.
Năm xưa cũng từng kết hôn, còn có một đứa con gái, chỉ vợ chê thôn Đào nghèo khổ, cuối đã mặc cha con hắn mà cao chạy bay. Bà ta đã đi được gần năm, hắn vẫn luôn ở vậy không tái , không phải muốn, mà làleech_txt_ngu làmleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người phụ nữ nào đàn ông ở thôn Đào Nguyên cơ chứ.
Đột nhiên nghe thấy có người phụ chủ động đòi gả cho mình, nội tâm Lý Tiểu Bình đấu tranh dữ dội. Hay là cứ nhận là người cứu côvi_pham_ban_quyen ấy nhỉ? Lát tìm cơ hội nóileech_txt_ngu với Ngôvi_pham_ban_quyen Phàm và Miêu Thúy Hoa một tiếng, nhờ họ đừng vạch , tác thành cho người khác cũng là làm một việc thiện mà.
Không, ! Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Lý Tiểu Bình vẫn lấy lại lý trí, vộivi_pham_ban_quyen nói: Ngọc, không phải tôi cứu cô đâu, là Ngô Phàm . Là Phàm và Miêu Thúyleech_txt_ngu , lúc cô, tôi lánh ở kia không nhìn thấy gì hết, đừng có đổ oan cho tôi nhé!
Hả, không phải chú mà là Ngô Phàm ? Lâm Mỹ đỏ mặt như táo chín, vô cùng ngượng ngùng, lại thêm vẻ không tin nổi: Phàm mà cũng biết y thuật sao?
nghĩ, Lý Tiểu Bình là một lão nông, bình thường cũng gặp nhiều người bị cắn, biết các biện pháp tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu như hút nọc độc, nhưng Ngô Phàm còn trẻ, chắc là không nhữngbot_an_cap chuyện đâu.
Đúng , Ngô Phàm giỏi lắm, ấy còn hái thảo dược về chữa thương cho cô . Tôi thì biết gì thảo dược đâu, đúng ? Lý Bình nói thật .
Tuy nhiên, sắc mặt hắn vẫn thoáng hiện tiếc nuối.
Hì hì, vừa để lỡ một cơ hội tuyệtvi_pham_ban_quyen vời để có , mà còn góa phụ thôn Nguyên, thật là đáng mà.
Nhưng hắn cũng hiểu, làm phải quang minh lỗi lạc , bằng cho dù kết hôn với côleech_txt_ngu thì cả đời này cũng chẳng thể yên lòng. Đàn ông ở đời, không có chẳng , quan trọng là phải sống cho xứng với lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm của mình.
Không nào, chú Bình, có phải chú chê cháu là phụ, khắc nênleech_txt_ngu không kết hôn với cháu mới lừa là Ngôleech_txt_ngu Phàm cứu không? Cậu đâu rồi?

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (1)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Lưu Kim Vũ

Lưu Kim Vũ

29/6/2026 lúc 10:01 sáng

Má nó, thằng main đầu bò. Sao mà ức chế quá