Xuyên thư là chuyện ngày hôm , còn muốn rời đi là chuyện của ngày .
khách sáng , cánh cửa sổ sát đấtbot_an_cap hình vòm khổng lồ thu trọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cỏ rộng thênh thang bên viện tầm mắt. Ánh sáng tự nhiên tràn vào khôngvi_pham_ban_quyen chút trở, phủ lên những can chạmvi_pham_ban_quyen trổ mạ vàng.
Cảnh tượng này rất giống sự yên bình trước cơn bão.
Thương giả bình tĩnh đặt tờ đề thi bàn, góc giấy hơi nhăn nhúm. Cô tay vuốt cho phẳng , rồi ánh đảo quanh, lén quan sát ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn vớileech_txt_ngu gương mặt tuấn tú, đậm ấn trần của thời gian đang ngồi trên .
Những vết gạch sửa chót trên tờ giấy cùng , con 28 còn chướng mắt hơn. Thươngbot_an_cap Viên Lận cứ nhìn thêm cái là thái lại giật lên. Ông há miệng định đó, khi liếc thấy hành động nhỏ vuốt ve giấy của cô con gái , ông lại thôi.
Đúng là đồ gây nợ !
Chuyện này không thể trách Thương được, bởi chẳng ai ngờ khoảnh xuyên thư lại đúng vào lúc đang đi thi cơ chứ!
Ai cho nỗi khổ cô vừa ra đã nghe báo đầu làm bài dồn như đòi . Đối với một ngườileech_txt_ngu đã tốt nghiệp năm như cô, đây chẳng khác nào một cơn ác mộng!
Được rồi, xuyên thì cũng xuyên rồi. Bây tế suy , môi trường khôngvi_pham_ban_quyen tốt, tiểu thuyết xuyên thư đọc nên chuyện này vào thực chẳng có lạ. Bộ tiểu thuyết mà Thương xuyên vào có tên là tài như nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chảy, nữ tựa thép rèn.
Đúng như tên gọi, đây bộ truyện . Nữ Lâm Nguyện, có n anh bạn thân chất lượng cao, cuối cùng thích ai thì đó là nam chính. Kết nữ chính lại chọn anh tệ nhất, tên là Giảnbot_an_cap.
Mà trong sáchbot_an_cap, nhân vật trùng tên họ với cô lạibot_an_cap không may là một thành viên của . Đó là một kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyên gây rắc suốt tácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phẩm, thương không lớn nhưng cực kỳ giỏi hạ người khác.
Nguyên chủ Thương vì ngứa điệu bộ làm màuvi_pham_ban_quyen của Hoắc Vân Giản mới cố ý chèn ép, bệ hắn. Cô ta còn ghét việc Lâm Nguyện dạy kèm cho mình lại Viên Lận ngợileech_txt_ngu, thế là không ít lần khó dễ cho hai .
Chẳng ngờ ba người anh trai và một cậu cô ta đều Nguyện. Sau khi phátleech_txt_ngu cô bắt nạt Nguyện, ba người anh không ít dạy dỗ côbot_an_cap, em trai cũng ngoài sáng tối đe dọa. Mối quan hệ mủ vốn đã lạnh nhạt nay lại càng thêm tồi tệ. Tất nhiên nguyên vẫn chứng nào tật nấy, bị giáo huấn lại càng nạt người taleech_txt_ngu tàn nhẫn hơn.
Vốn dĩ lúc rảnh rỗi cô chỉvi_pham_ban_quyen tìm đại một truyện vả mặt để đọc cho sướng, ai dè phản diện thư lại trùngbot_an_cap tên với mình. Thế là chẳngbot_an_cap thấy sướng , vì tình tiết trào trong đa phần đều dựa những việc ác mà nhân vật phảnleech_txt_ngu diện này gây ra.
Nhưngleech_txt_ngu nói cũng phải nói lại, ở vài phương diện, tínhbot_an_cap cách của nhân vật phản diện này và bản Thương thật sự khá giống . Mỗi lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta chỉnh nam chính thích làm màu kia là Thương lại thấy hả dạ.
Côleech_txt_ngu có lý chính đáng để tác cuốn sách này là kẻ thù nào đó của viết nên.
Kết cục cuối cùng của Thương trong sách : bị nam chính trênbot_an_cap con đường thành công tống vào tù một côngbot_an_cap việc biên chế, từ ăn cơm nhà nước. Nhưng cái cơm sắt cô chẳng phúc thụ, đã bị đồng nghiệp hạ đến chớt.
Ngay giờ phút này, Thương vẫn muốn chửi một câu, mẹ kiếp, ghét nhất là mấy đứa thích làm màu.
Phàn nàn thì phải thi. Thi thì , cứ viết . Kết quả cô vừa mới xây tâm lý xong, cúi đầu nhìn xuống thì thấy thi lại là Hóa học! Thế thì ai mà thi tốt cho nổi?
Phải biết rằng, Thương là một đứa Hóa đặc cán mai. Sau khi cộng điểm thi đại học chỉ được hơn mươi điểm, đầu óc như bị đổbot_an_cap xi măng vào, không nhồi nhét nửa điểm kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức nào.
Thế nên con số 28 này đã kết quả sau khi cô huy trình độ siêu cấp rồi. Dù cô thấy khávi_pham_ban_quyen hài , phần trắc nghiệm khoanh lụi cũng đúng một nửa cơ mà!
Trong bầu khí im lặng áp bức , Thương Viên Lận cuối cùng cũng xua tay, không muốn nhìn mặt khiến ông tức giận của Thương nữa: Cầm đi đi, tôi không muốn nhìn thấy nó.
Thương vẫn đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yên tại chỗvi_pham_ban_quyen không nhúc nhích, lặng đẩy trước một chút: Cần phụ huynh ký tên ạ.
điểm đã được nhà trường gửi về điện thoại phụ huynh, Thương Viên biết cái điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rácbot_an_cap rưởi của cô ngay từ đầu. Nếu không phải bắt buộc cần chữ ký phụ huynh, Thương mới thèm mò đây để mắng.
Trong sách, cha chủ là một cực kỳ nghiêm khắc, yêu cầu đối con cháu có thể coi là khắt khe. Làm không hoàn hảo sẽ bị trừng phạt. thế ba người của nguyênleech_txt_ngu chủ từ đã có thành ưu tú, là con nhà người ta trong bạn bè đồng trang lứa. Thế nhưng đến lượt cô, gen tú này đã gặp phải thất bại thảm hại.
được bấy nhiêu điểm mà còn muốn tôi ký tên cho ? Sao lại ra cái đồ đầu óc ngu cô cơ chứ! Hai mươi điểm, mấy anh trai cô cộng lại cũng không bị điểm bằng cô!
Tách trà gốm bị đập mạnh xuống bàn, nước trà không khỏi bắn ra ngoài, thấm giọt tờ đề thi nhúm, dần dần loang rộng và nên trong suốt.
Thương Viên Lận rất ít khi nổi giận, chưa nói đến việc mắng xối như thế này. Nhưng hôm là giỗ của ngườivi_pham_ban_quyen vợ quá cốleech_txt_ngu, tâm trạng ông thực sự không , màvi_pham_ban_quyen con số kia lại quá sức mắt. Nếu không phải mặt Thương có gươngleech_txt_ngu mặt giống người vợ quá cố đến tám phần, ông đã sớm rút thắt lưng ra rồi.
Tiếng quát tháo này khiếnleech_txt_ngu Thương, dù đã quen với những gió , phải rùng mình một cái. mắt đẹp co lại, sau khi phản ứng kịp, cô thầm chửi mộtleech_txt_ngu câu trong lòng. Từbot_an_cap nhỏ đến lớn tuyệtbot_an_cap chiêu lợi hại nhấtbot_an_cap của côbot_an_cap là lăn lộn ăn vạ, từng cóleech_txt_ngu ai nói chuyện với côvi_pham_ban_quyen kiểu !
Dữ dằn cái gì mà dữ, chẳng qua làleech_txt_ngu thi kém thôi ! Anh emvi_pham_ban_quyen giỏi thế thì bảo đi hộ tôi đi! Dù tôi cũng chỉ thi ngần ấy điểm thôi, ông thì !
Thươngbot_an_cap Viên Lận rõ ràng sững sờ một chút, không ngờ con gáibot_an_cap út lại dám nói chuyện với mình như vậy, lồng ngực nhất khôngvi_pham_ban_quyen kiềm được mà phập phồng dữ dội.
Sắc mặt ôngbot_an_cap thay đổi thất thường, có chútbot_an_cap khóvi_pham_ban_quyen đoán, hồi lâu sau mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thốt một câu: Tôi với cô chỗ !
Bây giờvi_pham_ban_quyen chẳng phải đang dữ với tôi à! Nếu không thì nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net to thế làm gì, để tản nhiệt sao? Thương lý lẽ hùng hồn.
Lát nữa tôi sẽleech_txt_ngu đi đầu với mẹ chớt của , nói ngượcbot_an_cap đãi tôi, để tối vào mộng của mà mắng chớt ông! Cô nhớ hômleech_txt_ngu nay là ngày giỗ củavi_pham_ban_quyen Thươngleech_txt_ngu nhân, trong truyệnbot_an_cap có nhắc qua.
Tôi côleech_txt_ngu! Vị gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ nhà họ Thương vui giận lộ mặt lúc này nổi trận lôi đình, mặt đỏ gay vì tức. ! Đúng là nghịch tử mà!
Phép khuônvi_pham_ban_quyen của cô đâu rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Còn dám nhắc đến mẹ ! đúng là quá dung túng cho cô nên mới có lỗi với mẹ cô!
Thương chưa bao giờ thuavi_pham_ban_quyen trong cuộc chiến mồmvi_pham_ban_quyen mép: Phép khuôn phép ông đâu? với tôi thì tôi có cãi nhau với ông không? Chavi_pham_ban_quyen nào con nấy, tôi đều học từ ông cả đấyvi_pham_ban_quyen!
Đám nhân phòng khách đều bị cảnh tượng này dọanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ, không dám thởleech_txt_ngu mạnh, cố giảm bớt sự hiện diện của mình, cẩn thận làm tay chân. Họ chưa baobot_an_cap giờ thấy tiên nổi trận thế.
trên sofa xem kịch nãy giờ, Ninh Uyển Quân thấy không khí , cuối cùng cũng miệng giảng : Thôi mà, chẳng qua thibot_an_cap không tốt thôi, không sao đâu, sau này ra nước ngoài là được rồi. Viên Lận, anh đừng giận . Con đừngbot_an_cap nói chuyện với ba như , mauvi_pham_ban_quyen xin lỗi đi.
Trong ánh mắt bàbot_an_cap ta cũng lộ hoang mang. Thương này bình thường tuy ngang bướng nhưng giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám đối đầu với Thương Viên như vậy. chỉ mình cô, tất cả con cháu nhà họ Thương đều không ai dám.
Giọngvi_pham_ban_quyen của Ninh Uyển Quân nhẹ nhàng, bàn tay bảo dưỡng kỹ lưỡng mịn màng đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không không nặng lên tayvi_pham_ban_quyen Thương Viên Lận để an .
Nghe thấy nói ba, Thương chuyển tầm mắt lên người phụ nữ trên sofa này.
kếvi_pham_ban_quyen của nhà họ Thương, một con cười thực thụ. Người đàn này lần nào cũng tỏ vẻ đang cô , nhưng chấtbot_an_cap kíchleech_txt_ngu động ngược khiến Thương Viên Lận càng thêm tức giận, bởi vì ông ta nhất là nhà có kẻ bông.
Mẹ kiếp, diễn giỏi thế sao không đi hát kịchleech_txt_ngu đi?
Vì vậy Thương chẳng thèm diễn , trực tiếp sa sầm mặt mày: Tôi nói với ba tôi liênvi_pham_ban_quyen quan gì đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà, đừng có ở đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà giả nhân nghĩa. Ba tôi ghét nhất là đứa bột ra nước ngoài du học, bà còn muốn đổ dầu vào lửa! Bà cố ý đúng không!
Gương mặt điềm tĩnh của Ninh Uyển Quân bị cô quát run lên một chút, ngoài kinh ngạc ra còn cóleech_txt_ngu phần ngượng ngùng. Bình thường Thương quanleech_txt_ngu hệ khá tốt với bàleech_txt_ngu ta, rấtleech_txt_ngu nghe lời, chưa baoleech_txt_ngu lộ ra dạng .
Cô cũng biết điều đó sao.
Thương Viên Lận thấy cô con gái út vẫn còn chút hiểu biết, cơn giận trong lòng ngoai đôi chút, rồi mất kiên nhẫn ký tên lên tờ giấy: Lần sau được nói chuyện với Ninh như thế nữa, mau về phòng đi.
cầm lấy tờ giấy rồi đi , không muốnbot_an_cap nán lại thêm giây nào, cứ như ai đứng đây nghe không bằng.
Bước tầng hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nơi góc rẽ, bóng người đang đứng đó, dáng vẻ cao , thanh tú, lặng lẽ chờ đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thương đang bực bộileech_txt_ngu, phải ánh mắt có chút đạm của đối phương, trong nhất thời không nhớ ra đây là ai.
Đợi cô tiến gần hai bướcleech_txt_ngu, trai kia mới chậm rãi cất lời: lại cãi nhau với người phụ nữ đó à. Dừng hai giây, cậu lại gọi khẽ tiếng chị, âm thanh đến nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hòa tanleech_txt_ngu vào không khíleech_txt_ngu.
Nhưng Thương vẫn thấy, cũng chính nhờ tiếng gọi này mà cô lục tìm được nhân vật này trong nhớ.
Thương Diệc, đứa con útnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của họ Thương, em trai song sinh với Thương. Tính tình lạnh , cô độc, cả ngày nói được mấy . Tuyleech_txt_ngu là chịbot_an_cap song sinh nhưng trong tác, mối hệvi_pham_ban_quyen của rất căng thẳng.
Em không ngoan, chắc là của chị rồi.
là vì ra đánh cho trận nên thân.
Kết cục của cậu là gì ấy nhỉ? Hình như là bị cắt cổ. Một thiếu niên cô độc gặp được ánh mặt trời là nữ chính Nguyệnvi_pham_ban_quyen, nhưng cầu tình chẳng được, qua thì có vẻ duy mỹ đáng thương.
Thương vẫn cảm thấy, từ bỏ cuộc sống sung túc không lovi_pham_ban_quyen cơm áo để chớt vì cái thứ tình yêu tiệt kia thì đúng là quá sức ngẩn. Quan là tình yêu chẳng có mà chớt cũng chẳng đẹp đẽ gì cho cam.
Cô sự khôngvi_pham_ban_quyen nổibot_an_cap đám nhà giàuleech_txt_ngu này! Đúng là chưa từng nếm mùi nghèo khổ mà!
Hay là mua cho cậu ta cái lò sưởinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện mặt trời nhỏ để ôm đi ngủ xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có trị được cái bệnh này không. Nếu không trị được thì ném về cuốc đất vài ngày, cái nắng gắt giữa trưa hè có đủ sưởi ấm lòng ta không.
chàng trai lại rơi vào tờleech_txt_ngu bài thi trong tay Thương. Chưa kịp để cậu nhìn kỹ, Thương đã thản nhiên vò nát tờ giấy thành một cục nhét vào túi xách.
Thương Diệc nhìn thấy động tác của cô, gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt vẫn thản như một tờ trắng, ánh mắt nhìn thẳng và thiếu đi hơi ấm, giống như đang quan sát vật thể hơnbot_an_cap làleech_txt_ngu một con người.
nhận được không khí có diệu, Thương thầm . Đứa em trai của cô là một , ước chừng cả đời cậu ta chưa từng thấy tờ bài thi nàobot_an_cap thấp đến vậy.
Ồ, xem ra trong cái này chỉ có cô là đồ bỏ đi. Gen nhà họ Thương này còn kinh khủng hơn cả thị trường chứng khoán, đứa thì lao dốc không phanh, đứa thì tăng trưởng vùnleech_txt_ngu vụt. mà, dựa vàobot_an_cap đâu mà cô lại là đứa lao cơ chứ!
, là bà ta nhảy ra cho đầu thôi. Thương giải thích một câu.
Thương Diệc cứ nhìnleech_txt_ngu cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chằm chằm , rất lâu sau ừ một tiếng, sau đó không còn lời nào nữa, khẽ nghiêngleech_txt_ngu ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở về mình.
Điều đau khi vào xác một sinh cấp ba chính là phải dậy sớm đi học.
Thương nằm trên giường mười phút, trong đầu không ngừng tìm lý do để trốn học. Cuối cùng, nghĩ đến người họ Thương tuyệt đối sẽ không xin phép cho mình, cô mới vật vã bò , đánh răng rửa mặt như xác không hồn, trông như thểvi_pham_ban_quyen vừa bị yêu tinh hútbot_an_cap cạn tinhbot_an_cap khí.
Ông trờivi_pham_ban_quyen ơi, nếu con có làm sai chuyện thì phạtbot_an_cap ăn hai gói kẹo dẻo ! Việc gìleech_txt_ngu phải bắt con trải nghiệmleech_txt_ngu lạivi_pham_ban_quyen cuộc sống ba một lần nữa, hànhleech_txt_ngu người ta mà.
Lúc ăn sáng, vẫn mang bộleech_txt_ngu dạng chóc. Thương Diệc ngồi bên cạnh cũng bị ảnhbot_an_cap bởi luồng oánleech_txt_ngu khí ngút trời của cô mà đặtvi_pham_ban_quyen miếng bánh trong tay xuống, đưa mắt liếc bộ đồng phục trên người cô cách kín đáo.
Thương Viên Lận nhìn bộ dạng uể oải đó của là lại thấy mình, nhịn được mà lên tiếng mỏ: con ra cái thể thống gì thế kia, bảo con đi học có phải đi chịu hình đâu.
Thương hì một tiếng, không khách khí vặn lại: Có gì khác đâu, nếu giỏi thì ông mà học.
Để xem cho đi học lại lần nữa ông có vui nổi không.
Sau chuyện ngày hôm qua, đau đầu của Thươngbot_an_cap Viên Lận chưa dứt, ông lười đôi co với cô, chỉ lườm một cái rồi im lặng. Dẫu saoleech_txt_ngu bây giờ ông có nói gì thì cũng chỉ tự chuốc lấy vào thân.
Đúng là đồ nghịch !
Xe lái đến cửa, Thương miễn cưỡng lên xe. đầu lại thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thương Diệc vẫn đứng đó, cô mấtleech_txt_ngu kiên nhẫn giụcleech_txt_ngu giã: Đứng đó gì, lên đi , sắp rồi đấy.
xế nghe vậy không nhịnbot_an_cap được mà nhìn qua gương chiếu hậu, lòng có chút ngạc. Đại tiểu hômvi_pham_ban_quyen nay đổi tính rồi sao? Lại cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ động mời thiếubot_an_cap gia ngồi chung xe.
Nên biết trước chính Thương làvi_pham_ban_quyen người không muốn đi học cùng Thương Diệc, vì mà cô còn làm loạn một trận ở nhà, khiếnleech_txt_ngu Thương Diệc bị đẩy sang một chiếc xe khác.
Người ngạc nhiên không kém chính là Thương Diệc. Cậu rủ mắt, không rõ đang nghĩ gì, im lặng lát rồi dưới sự thiếu kiên nhẫn của Thương, mới bước lên xe, điều ngồi cách Thương khávi_pham_ban_quyen xa.
Nhìn hai chị em ngồi cách hẳn mộtbot_an_cap trống có thể nhétvi_pham_ban_quyen thêm một người nữa, khóe tài xếvi_pham_ban_quyen khẽ lên. anh chị trong nhà cãi cọ là thường tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi cũng sẽ làm thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, huống chi tiểu thư thiếu gia nhà này còn là chị em song sinh.
Cơn hận không muốn đi học Thương càng đặc hơn đến trường. Nếu xung quanh có , chắc người ta phải kéo cô lại làm trừ tà để xua bớt vận đen mấtleech_txt_ngu.
Trên vào trường, Thương Diệc ban đi , như thể dưới chân có gắn bánh lửa, nhưng bị Thương giật lại bằng giọng điệu mấy thiện cảm, lúc này hai người mới đi song song với nhau.
Chị không muốn vào lớp.
Thương Diệc người nhìn cô hồi lâu, không chắc có phải nói với mình hay không nên không trả lời.
Nói gì đi chứ, bị câm rồi à?
thấy tiếng hồi đápleech_txt_ngu, Thương lại mất kiên nhẫn liếc xéo cái khúc gỗ bên cạnh một cái.
Thương Diệc im lặng, nhưng khẽ lắc đầu, lầm lũi bên cạnh, lạnh lùng một tảng băngbot_an_cap. Thương liếc một cái cũng ép , ai bảo quan hệ giữa hai không tốt làm chi.
Người ta không để ý đến mình thì mình cũng khôngvi_pham_ban_quyen thể lôi dây quản của người ta ra bắt trả lời được.
Hai chị cùng khối nhưng không học chung lớp, bởi vì thành tích của họ chênh lệch quá xa. Thương Diệcbot_an_cap đứng nhất , còn Thương đứng thứ mộtleech_txt_ngu trăm năm mươi.
Mặc dù hạng trăm mươi nghe có vẻ khá, nhưng ánhbot_an_cap hào quang của thể con em ưubot_an_cap tú nhà họ Thương, thứ hạng này đúngvi_pham_ban_quyen là không thể tệ hơn.
Nhưng Thương lại cảm thấy thứ hạng khá cát tường, một trăm năm mươi cơ đấy, bằng đúng tối còn gì.
vào lớp vừa đúng lúc chuông reo. Thấy cô bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào, không ít bạn học ném ánh mắt tòleech_txt_ngu mò về phía cô, nhưng Thương chẳng , vì óc cô giờ chỉ toàn là sự kháng cự với việc học.
Tìm thấy chỗ ngồi của mình, buông cặp sách, rũ rượi ngồi xuống. Trên bàn la liệt đủ loại sách bổ trợ, cô khổ quay đi, thở dài một tiếng thườn .
Rõ ràngvi_pham_ban_quyen là giàu nứt đố đổ thế rồi, tại sao cứvi_pham_ban_quyen nhất phải đi học cơ chứ? Dẫu sao trong nhà nhiều người ưu tú vậy rồibot_an_cap, thêm một đứa nằm ườn ăn bám như cô thì đã sao?
Độtbot_an_cap nhiên cô lạileech_txt_ngu nhớ tới kết ngồi tù trong sách. Giữa phòng học đang bật điều hòa mát rượi, một luồng khívi_pham_ban_quyen lạnh từ lòng chân chạy thẳng lên đỉnh đầu, cô không khỏi rùng mình một cái.
được, không được, cơm nước tuy ổn định nhưng cô xin phép từ chối. Cuộc đời vẫn nênvi_pham_ban_quyen đầyleech_txt_ngu nhiệt thì hơn, vìvi_pham_ban_quyen vinh quang và hưng vong của gia tộc, vì kết cục của Thương không còn thê thảm nữa!
Vẻ mặt Thương trở nên nghiêm túc hơn. Cô phải khiến người nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thương tránh xa tình tiết của nam nữbot_an_cap chính nguyên tác, càngleech_txt_ngu xa càng tốt.
Chỉ cần ông anh ngốc phát điên kia và đứa em trai đần độn này không thích nữ chính thì sẽ không bị nam chính thùbot_an_cap ghét. cần đắc tội nam nữ chính, họ chắc cũng sẽ chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quản một kẻ đường như cô.
Phản diện cái gì chứ, cần cô sang một bên, chẳng lẽ người ta còn cưỡng ép cô làm phản diện chắc?
Nghĩ đến , thần Thương bỗng sảng khoái, dường như bắt tận hưởng cuộc sống hạnh phúc không làm mà , ăn ngon mặc đẹp, nằm ườn hoàn hảo của mình .
ha ha
Cậu cười cái gì thế?
Hả? Nghe thấy động quanh, Thương thu hồi suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ đang bay tậnleech_txt_ngu phương . Cô địnhbot_an_cap thần nhìnleech_txt_ngu kỹ, không biết từ lúc nào bênvi_pham_ban_quyen cạnh chỗ ngồi của mình có một nữ sinh đứng đó.
Xong đời, không quen.
Sau xuyên không vào sách, Thương khôngleech_txt_ngu hề thừa hưởng ký của nguyên . Những gì cô đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là từ nội thuyết đã đọc trước đó, vìbot_an_cap vậy ấn tượng của cô về các nhân chỉ dừng trên chữ. Cô không nhận được gương mặt, và với những vật phụ không đượcleech_txt_ngu tả kỹ thế này, cô lại càng không biết là ai.
Tuy nhiên, thấy đối phương gọi mình, đoán chừng quan hệ giữa hai người cũng khá tốt, thản nhiên đáp: Không có gì, chỉ là nghĩ đến chuyện vui thôi.
sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia gật đầu nhưng vẫnleech_txt_ngu chưa rời đi, trông cô nàng như cóbot_an_cap điều muốnbot_an_cap nói lại cân nhắc câu chữ. một hồi do dự, cô quan kỹ sắc mặt , thấy tâm trạng cô mới lên tiếng: Thương, hôm nay cậu trường một mình à?
Thương lắc đầu: Không, tớ đi cùng người khác.
góc khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú đến, Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mân khẽ cắn : Đi cùng ai thế?
Thươngvi_pham_ban_quyen lộbot_an_cap vẻ thắc mắc, hỏi cô nàng có gì.
Hạ nở nụ cười gượng gạo, lắc bảo: Không có , chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là hôm nay thấy cậu đi cùng một bạn
Thương ồ tiếng, không mấy để tâmleech_txt_ngu, cô lại nhìn chăm chú vào Hạ Mân: Hình như tớ không thấy cậu.
Hôm qua tớ bị ốm, xin lỗi nhé, tớ chưa nói với cậu.
Hạ Mân địnhvi_pham_ban_quyen thêm gì đó, nhưng tiếng chuông tựleech_txt_ngu học đã vang lên, giáo chủ nhiệm cũng vừa bướcbot_an_cap vào lớp, cô nàng đành thôi và quay về ngồi của mình.
Suốt cả buổi sáng, tâm trí Hạ Mân không yên, hình ảnh Thương vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thương Diệc nhau cứ lặp đi lặp trong cô nàng. Tại sao họ lại ở bên nhau chứ? người đó vốn dĩ hoàn chẳng có chút giao thiệp nào màvi_pham_ban_quyen.
Trong bầu không khí một bên thong dong, bên lo âu , thời gian buổi sáng lặng .
Buổi trưa, Thương đã lâu không đi học ngủ rất ngon lành. Buổi tổng cộngbot_an_cap bốn tiết thì có tiết Hóa học. khi những thuật ngữ như Hydro, Heli, , , Bo lên, cơn buồn ngủ của đã bị đến ngay tức.
Dù sao cũng không hiểu được, thà tranh thủ ngủ còn . Trong lúc đó cô bị giáo viên bắt quả tang lần, cô vẫn không nhịn được mà thiếp đi lần . Giáo phạtvi_pham_ban_quyen cô đứng , kết quả cô đứng tựa vàovi_pham_ban_quyen cửa sổ rồi ngủ .
Kẻ mạnh không bao phàn nàn về môi trường.
Hôm đi ăn mì Ý nhé.
Một giọng nữ nhỏ nhẹ vang lên, Hạ Mân vẫn như mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi, đi đến rủ Thương cùng đi trưa.
Hồi giờ ra chơi, Thương đãbot_an_cap cố ý mượn Hóa của Mân, lấy cớ là xem ghi chép nhưng thực chấtvi_pham_ban_quyen để xem tên cô nàng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì. nếu ngay cả tên bạn thân mà cũng không thì là quá rồi.
Thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật đầu rồi đứng dậy chỗ ngồi. Sau nếm thử đồ ăn ở căn trường ngày hôm qua, hoàn thất vọng. Nhưng chẳng còn cách nào khác, cô là người kén ăn, hiếm có ai nấu hợpvi_pham_ban_quyen khẩu vị của cô.
hôm nay lại mặc phục thế?
Hạ Mân thân mật khoác tay Thương nhưng bị cô né tránh. Cô nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra một lúc rồi rụt tay lại.
Ờ, thích thì mặc . Thươngleech_txt_ngu không sao bản thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có bài xích sự đụng chạm của Hạ Mân, Có vấn đề gì sao?
Tất nhiên là rồi, cậu mặc cũng đẹp .
Qua vài câu ngủi, nắm được tin rằng không thích mặc đồng phục. Cô cúi nhìn bộ đồng phục tông đỏ trắng trên người, trước còn chữ Trung số 1 Kinh thành.
Hènvi_pham_ban_quyen gì không thích mặc.
Trung học số 1 Kinh thànhbot_an_cap là ngôi trường đầu tại thủ đô, sở hữu đội ngũ giáo viên giỏi nhất cả nước. Tầm nhìn và cơ hội học có được ở đây là không so bì, và những học sinh theo học đây lại càng hề tầm thường.
Đại có thể chia làm hai loại: một là con em các thế giavi_pham_ban_quyen có nền gia đình ưu việt, hai là những học sinh có tích cực kỳ xuất sắc. Ở ngôi trường này không có chỗ cho những công tử bột vô dụngbot_an_cap, học sinh đều tuyển chọn qua kỳ thi gắt gao, ngay cả tiêuleech_txt_ngu chuẩn dự thi cũng được xem vô cùng khắt khe trong mắt ngoài.
với gia đình hào môn thông thường chọn giáo dục quốc tế tư thục, họ theo đuổi sự dẫn đầu tuyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối trên con đường chính quy để có thể tiếp cận hơnleech_txt_ngu với cốt lõinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyết sách tương của quốc gia, cũng như giới học và ngũ kếbot_an_cap cận của ngành công nghiệp chủ .
Hơn nữa, một ngôi trường công lập như thế này, sự biệt về cảnh gia đình ở một mức độ nào đó sẽ bị lu mờ trước tiêu chuẩn thống thànhvi_pham_ban_quyen , tạo ra sự ẩn mình cần thiết choleech_txt_ngu một số gia , tránh việc quá phô trương.
Vì vậy, ngay cả căn tin trường cũng được xây dựng rất xabot_an_cap hoa với hai tòa nhà cao bốn tầng. Mỗi tầng phục vụ cácleech_txt_ngu phong cách ẩm thực khác nhau, cân hương vị của cả haivi_pham_ban_quyen miền Nam Bắc.
Họ đến nhàbot_an_cap hàng Tây ở . đang hàng, Thương vô tình chạm Diệc. Vừa mới đối mắt, cậu đã dời tầm mắt đi chỗ khác, vờ như không thấybot_an_cap cô.
Cái biểu cảm gì đây? Chẳng lẽvi_pham_ban_quyen quan hệ của hai người tệ đến mức cũng không muốn cho người khác là có liên quan đến nhau sao?
Như vậy sao được chứ, người không có cái tên giống nhau mà gương mặt trông cũng rất giống mà.
Dòng người xếp hàng chuyển rấtleech_txt_ngu nhanh, Hạ Mânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng trước Thương, một phần mì Ý sốt cà chua thịt bằm ở quầy rồi nghiêng người nhìn .
Cho tôi một phần thịt , ơn.
Thương nói xong liền đứng đó lấy đồ ăn, kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả nhận lại là ánh nghi hoặc của dì nhân viên cănbot_an_cap tin. Không gian chốc lặng, Hạ Mân lênvi_pham_ban_quyen, cô nàng cẩn thận kéo ống tay Thương, khẽ nhắc: Thương, lấy thẻ cơm ra quẹt tiền.
Thương ồ lên tiếng, ra là còn cần thẻ cơm, cũng cấp : Tớbot_an_cap thấy cậu nóibot_an_cap xong chẳng có động tác gì, cứ tưởng chỉ cần nói tên là được.
Đây là lời lòng của , không hề ý mỉa mai, vì trước đây khi đi học cô thường nộp tiền ăn cả chứ chưa thẻ cơm bao giờ. Nhưng vào tai Hạ Mân lại có chút chói , những đầu ngón tay thanh mảnh của cô nàng hơi siết lại, giấu trong áo.
Thương sờ túi khoác, rồi lại sờ túi , không tìm thấy thẻ cơm. Thế là cô đành nhìn sang Hạ Mân: Cậu tớ trước nhévi_pham_ban_quyen, về tớleech_txt_ngu trả lại saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cảm ơn.
?
Hạ không lường trước tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huốngbot_an_cap , vành tai nhanh chóng đỏ lên, úng nửa ngày: Tớbot_an_cap cũng cũng không mang thẻ cơm. bình thường toàn là Thương bao cô nàng ăn, nên từ lâu côleech_txt_ngu nàng đã chẳng biết mình vứt cái ởbot_an_cap xó xỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào rồi.
Nghe vậy, Thương liền hiểu ra vấn . Hóa ra chủ bấy lâu nay luôn bao cô bạn ăn uống, đúng là quá hào phóng. Nếu nămbot_an_cap xưa cô màbot_an_cap gặp được người tốt này thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã sớm đòi gả cho người ta rồi.
Cả hai đều không mang thẻleech_txt_ngu, ánh mắt dì nhân viên nhìn hai nên phức tạpvi_pham_ban_quyen. Giữa thanh thiên bạch nhật, học sinh trọng điểm mà lại ăn sao!
Bầu không khí có vileech_txt_ngu diệubot_an_cap, các xếp phía sau cũng bắt đầu mất kiên nhẫn. đành né sang một bên, định bụng rời đi.
Không mang thẻ thì không ăn nữa, dù sao cô cũng chẳng mặn mà .
Thật tình cờ, ngay khi quay người lại thì Thương cũng vừa mua xong phần cơm của mình. người quen, Thương nhướng mày, thế đã có người thanh toán rồi đây.
Thế là vẫy vẫy tay, hét : Thương Diệc! Lại quẹt thẻvi_pham_ban_quyen cho tôi!
Biểu cảm trên mặt Hạ Mân ngay Thương thốt ra câu đó liền nên kinh hãi, cô nàngleech_txt_ngu nhìn Thương với vẻ không thể nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nghe thấy cái tên Thương Diệc, không ít người xung quanhbot_an_cap đều nhìn về phía này. Một là ngạcleech_txt_ngu nhiên có ngườivi_pham_ban_quyen dám hét tên Thương Diệc trong tin, hai là chấn động vì cóleech_txt_ngu người dám gọi Thương Diệc qua quẹt thẻ cơm! Chuyện này sao có chứ!
Thế rồi dưới cái chằmbot_an_cap chằm của mọivi_pham_ban_quyen người, Thương với khuôn lạnh xa cách, sau hồi im lặng thật lâu, cuối cùng thế mà lại thực sự bước tới, lấy thẻ cơm ra trả tiền.
chúng ăn dưa: !
Diễn : Sốc! Học Diệc hào thanh toán cho mỹ nhân bí !
Bài đăng vừa lên, bình đã nhảy số chóng mặt. Vì đúng vào giờ trưa nên chủ bài còn kèm cả ảnh chụp, độ tin được kéo lên mức tối đa.
Đọc sáchbot_an_cap ba mẹ: , học bá yêu sớm à? tượng có vẻ không lắm, chẳng phải nênleech_txt_ngu là đại hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôibot_an_cap Lữ sao?
Alo báo cảnh sát đi: đồ Tây tầng hai căn tin số 1, hàng thật giá thật! Học bánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa bị lại đã ngoan qua thẻ luôn!
Yêu Hermes không bằng yêu tôi: Tôi chưa từng Diệc nói chuyện với ngoài giáo viên baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chủ thớt thêu dệt vừa thôi chứ!
Học Lý Hóa hủy hoại cuộc : +1, tôi luôn nghi ngờ Thương Diệc không thích người sống, vì cậu ta chẳng bao giờ giao tiếp với ai, đôi khi ngay cả giáo viên cũng thèm thưa.
Cho tôi ngủ: ? Không phải hoa khôi Lữ à? Thế hoa khôi mà thấy cảnh này chẳng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ tức điên lên saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ai mà chẳng biết chị ấy thíchleech_txt_ngu Thương Diệc!
lão tà ác: Tôi vừa ở hiện trường về đây, chuyện , thất tình rồi, hu hu hu, tôi phải đi tìm nam thần mới đây!
Diễn trường bàn rôm rả, nhưngbot_an_cap chính chủ thì vẫn còn đang loay hoay thảo luậnleech_txt_ngu xem thẻ mình đã bay đi đâu mất rồi.
Về chuyện này, bản Thương hề biết chút gì, bởi lẽ cô dĩ không có khái về thẻ ăn, ngày qua cũng chẳng đến nó.
Thương Diệc thấy cô mặt ủ rũ, do dự hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu mới không nhịn được mà : Cặp sách.
Thương lắc : có, cất sách đã xem qua rồi.
Sực ra Thương Diệc thế mà lại chịu nói chuyện, dù chỉ vỏn vẹn có hai chữvi_pham_ban_quyen, Thương nhịn mà trêu chọc cậu: , chịu mở miệng rồileech_txt_ngu đấy à?
Đôi môi hơi hé mở Thương Diệc lập tức mím chặt, cậu đơ tại chỗ, cuối cùng đặt thẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn của mìnhleech_txt_ngu bàn rồi lẳng lặng bưng đĩa salad đi.
Mân, người nãy giờ hoàn toàn bị ngó lơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh, cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Thương Diệc. xúc trong mắt cô ấy rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nề, như đang rơibot_an_cap vào một miền khôngvi_pham_ban_quyen gian của riêng , mãi khi Thương gọi vài tiếng mới kéo được hồn cô ấy về.
Ngồi vào chỗ, Hạ Mân ăn mì một cách lơ đãng, thỉnh thoảng lại ngước mắt quan sát Thương. Nhưng không hề hiện ra, toàn bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý cô đều đặt chương trình giải đang phát trên thoại, thoảng còn bật cười thành tiếng.
Cuối cùng, bát mì sắp cạn, Hạ Mân mới dè dặt hỏi ra vấn mà mình vẫn luôn thắc : Thương, và Diệc quen từ bao giờ thế? Tại sao trước đây ấy từng nhận ra.
Thương ừm tiếng rồi đáp: Quen từ lâu rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Xét về mặt sinh học đã quen từ trong bụng mẹvi_pham_ban_quyen, còn thực là từ hôm .
Trong đĩa vẫn còn lại một mì, Thương không bỏ đó, cầm lấy chai cola bên lên uống.
câu trả lời này, chiếc nĩa trong tay Hạ Mân không tự chủ được mà ma sát mạnh lên đĩa, tạo ra một kêu chói tai.
Hóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra là vậy.
Thương gật đầu: Ừm, trả .
Hạ Mân hơi ngẩn ra: Hả?
Đây là của Thương Diệc cho, nhớ mà trả . Với cả sau này cậu tự mang thẻ đi, chắc là tôi không xuống căn ăn nữa đâu.
Trước đây nguyên chủ có quan tốtvi_pham_ban_quyen với Hạ Mân, thích baovi_pham_ban_quyen cô ấy ăn cơm thì không thành vấn đề. Thương của hiện tại tính ra mớivi_pham_ban_quyen chỉ Hạ Mân được nửa , cô lại chẳng ưa gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn căn tin, cái hiệu ăn hạn này cô xin phép từ bỏ.
Ừm, một lần từ bỏ này là cả một đời luôn.
Hạ Mân càng thêm ngơ ngác, vô cúibot_an_cap đầu xuống: Ồ, được.
Phía , Thương Diệc ngồi trongleech_txt_ngu một góc, ngẩng đầu lên lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa vặn có thể nhìn thấyvi_pham_ban_quyen . Cậuvi_pham_ban_quyen không hề đụng đĩa trước mặt, chỉ dùng đôi mắt tĩnh lặng ấy nhìnvi_pham_ban_quyen cô chằm chằm.
Thật kỳ lạ.
Tấm đó là cậu đặt xuống để thăm , nếu là trước đây, Thương căn bản sẽ chẳng thèm đụng vào. Vậy mà hiện , tấm thẻ ăn đó đã được Thương vào túibot_an_cap.
Sự bất thường này một lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt đen của Thương .
Tại sao Thương nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rủ cậu đi xe, tại sao lại lòng gọi cậu lại ở trường để mình quẹt thẻ, còn nhận cả của cậu nữa.
Là để này có hành cậu hơn, hay là
Cậu nghĩ mãi không , đôi lôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày hơi nhíu lại như đang gặp đề bàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cực khó. Mà cũng không , Thương còn khó hơn đề bàibot_an_cap nhiều.
ăn liền đứng dậy, cô bạn đối diện thiết nép sát vào cô đi ra ngoài, người thỉnh lạivi_pham_ban_quyen chuyện câu.
Thương Diệc lạnh lùng liếc nhìn cô gáivi_pham_ban_quyen một rồi thu hồi tầm mắt, cúi đầu ăn một miếngleech_txt_ngu salad đã bị trộn nát vụn.
Buổi chiều tan , Thương dùng tốc độ nhanh nhất đeo cặp sách lao ra lớp. Vừa ra khỏi cổng trường, cô đã bị thấy chiếc xe mang biểnvi_pham_ban_quyen số Kinh A11111 mộtvi_pham_ban_quyen hàng dài xe sang.
Sau khi ngồi vững, tài xế nổ máy chuẩn bị rời đi, lên tiếng dừng lại, chỉ tay về phía cổng trường: Thương Diệc tới, đừng đi vội.
Thương ravi_pham_ban_quyen hơn các sinh khác là có nguyên do, chuyện này phải truy việc cô ngủ gật trong giờbot_an_cap Hóa. Tan học, giáo viên dạy Hóa đã bảo cô cuối giờ qua vănvi_pham_ban_quyen phòng một chuyến.
Tất nhiên, cô nghe, cònbot_an_cap chạy nhanh chớp.
Bác xế ý, tốtvi_pham_ban_quyen bụng nhắc nhở: Tiểu thiếu gia họcleech_txt_ngu còn phải gia hoạt độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu bộ, nên sẽ có xe khác đón cậu ấy ạ.
Hoạt động lạc bộ? Thương đang lướt video ngắn, nghe vậybot_an_cap liền hiểu gật : Vậy chúng ta đi trước đi.
Cái hành vi tan lo về nhà ôm giường mà lại gia lạc bộ, là điều mà một kẻ mắc bệnh lười họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giai đoạn cuối như cô không tài nào hiểu .
Sau khi tắm rửa , Thươngvi_pham_ban_quyen nằm thoải mái trên chiếc giường lớn êm ái, bắt đầu sắp xếp lại diễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biến câu chuyện tiểu .
Thời điểm cô xuyên không tới đây chắc đoạn trước khi nữ chính Lâm chuyển trường đến. Lâm Nguyện là thật kim nhàleech_txt_ngu họ Lâm bị lạc bên ngoài nhiều năm, sau khi sẽ có một đoạn tình tiết đấu đá với giả .
Còn nam chính Hoắc Vân Giản hiện đang học lớp 11, hot boy của trường. Thân thực sự của hắn chínhvi_pham_ban_quyen là con riêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Tạ ở kinh thành, chẳng qua là chưa được nhận lại nên mới họ mẹbot_an_cap. Vì phận con riêng mà hắnbot_an_cap phải chịu mọi sự ghẻ lạnh của nhà họ Tạ, dẫn đến tính cách vặn vẹoleech_txt_ngu.
Đóa liên hoa Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyện sau khi chuyển Trường Trung số 1 Kinh Thành, đã có một cuộc gặpleech_txt_ngu định mệnh tươivi_pham_ban_quyen đẹp với chàng trai u tối Hoắc Vân Giản.
Lý mà nguyên chủ oán với Giản trong tiểu vì cô vô tình gặp cảnh hắn một mình bốn, kết quả tơi nhưng miệng vẫn còn huênh hoang không buông tha cho những người đó.
Thươngvi_pham_ban_quyen đi ngang qua liền tốt bụngbot_an_cap báo cảnh sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kết quả lại bị nói là nhiều chuyện. Thế trắng mắng hắn là đồleech_txt_ngu làm màu.
đi, làm đúng mà!
Hãy trao giải Sứ giả Công lý năm cho quý Thương khụ khụ, lạc đề rồi.
Cho , chỉ không xía vào chuyện tào lao của Hoắc Vân Giản, sẽ không bị cái ám đó ghi hận.
Mẹ nóbot_an_cap chứ, Thương bực mình bầm tiếng. Người ta xuyên không chỉ là có chút xích mích nữ chính, cô thì hay rồi, cả nam chính lẫn nữ chính, mua một tặng , tù đang chờ sẵn.
Đang mải mỉa , cửa phòng vang lên tiếng gõ, bên ngoài truyền đến tiếng gọi Triệu dinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Đại tiểu thư, có thể xuống lầu dùng bữa rồi .
Triệu di đã làm việc ở họ mười nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là người cũ đã trôngbot_an_cap Thương và Thương Diệc từ nhỏ đến lớn. gọi Thương ăn cơm luôn do bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đảm nhận, bởi vì những người khác sợ chọc giận cô.
Nhưng ngay cả khi chuyện với Thương cũng có chút căng , bà chỉvi_pham_ban_quyen có thể cố gắng để giọng nói nên dàng nhất, tránhbot_an_cap kích động đến tiểu thư.
Thương ừ một tiếng khỏi giường, mở cửa đi xuống . Trên bàn ăn ở phòng khách đã bày bữa tối, không quá xa , vừa đủ chovi_pham_ban_quyen người .
Nhà họ Thươngleech_txt_ngu có một gia quy làbot_an_cap không được xa hoa lãng phí, nên không có những thói hư tật xấu như các hào môn khác.
Thương đến nơi, những ngườivi_pham_ban_quyen khác đã ngồi vào . Thương Viênvi_pham_ban_quyen thấy tóc tai côvi_pham_ban_quyen cóvi_pham_ban_quyen chútbot_an_cap rối bời, lại không nhịn được mà quở trách: Thương, con chú ý diện mạo một chút cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được không, có tiểu thư các nhà ai lại giốngleech_txt_ngu như con thế này.
Thấy lão đầu tử này lại bới lông tìm , Thương cũng nang: Ông thíchleech_txt_ngu thư nhà nào thì cứleech_txt_ngu về đây, tôi xách sang nhà người , hài lòng chưa.
kị nhất dạy bảo cái bàn ăn, gia quy nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thương sao lại không có điều ? Chẳng lẽ để người bắt nạt trẻ con thôi .
Ninh Uyển Quân hôm qua vừa Thương mắng nay đã biết điều hơn, không dám tùy tiện mở miệng hòabot_an_cap giải mâu giữa hai cha con nữa, chỉ lẳng lặng húp bát dưỡng nhan của .
Diệc thì càng yên lặng hơn, cậu thủ quy tắc ăn không nói, ngay cả tiếng nhai cũng đến mức không nghe thấy. Bất kể chuyện gì xảy ra, chỉ cần không liên quan mìnhleech_txt_ngu, cậu đều có thể coi như không thấy.
Thươngvi_pham_ban_quyen Viên Lận tức giận một ngụm trà, miễn cưỡng nén hỏa khí: Ta có ý đó bao giờ, ta chỉ con chau chuốt thânbot_an_cap cho tươm tất một thôi.
Trong lúc ăn cơm phải mới chịu được ? Thương đặt đũa xuống, đôi mày nhíu , cánh môibot_an_cap mím nhẹ, đây là biểu cảm không vui điển hình.
Tôi chỉ ăn một bữa cơm ở nhà , sao ông lắm chuyện thế? Tôibot_an_cap làm chướng mắt ông à? Vậy thì cứ nó chướng mắt đivi_pham_ban_quyen, dù sao cũng không đi đâu cả, ông không ăn đi chỗ cho rảnh.
thấy phiền, cái ông bố Thương Viên Lận này hai nay cứ thích kiếm chuyện với cô, nên trong lòng Thương cũng đang kìm nén bực dọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa mở miệng làvi_pham_ban_quyen không nhịn được mà nói năng sắc mỏng.
Cũng có bắt ông ăn mà phải quản tóc cô đã chải gọn hay chưa, đúng là kiếm chuyện, chắc đến tuổi tiền mãn kinh !
Nhìn mặt ngày càng khó coi những lời lẽ vô phép của con gái nhỏ, Thươngvi_pham_ban_quyen Viên Lận cảm thấy tim mình đập nhanh, như sắp tức đến ngất đi.
Sao trước đây không ra cái miệng của lại quẹo như thế này nhỉ?
Thực ra hôm qua là lần đầu Viên Lận mắng cô con gáibot_an_cap út này. Trước đây, tuy Thương không học hànhleech_txt_ngu nhưng cũng chẳng gây chuyện sinh gì, nên thường nhắm ngơ cho qua chuyện.
Nhưng khi nhìn thấy bài thi vỏn vẹn hai mươi tám điểm kia, ông thực sự thể mắt nổi nữa. Nếu cứ mặc kệ cho Thương tục lêu , sau này ông chẳng còn mặt mũi nào mà đi người mẹ quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cố của cô.
Ông thật lòng không hiểu , tại sao cậu trai lớn và cậu con út đều khiến ông chẳng phải bận lòng về thành tích, mà duy nhất đứa con gái này lại làm ông đầu đến thế. Con nhà là chiếc áo bông nhỏ ấm áp của cha, còn mảnh ông thì ngay cảleech_txt_ngu làm áo cũng chẳng xong.
Sau trận cãi vã, mấy đêm liền ông không ngủ ngon giấc, cứ trọc suy tính phải bảo con gái cho nghiêm chỉnh, không thể nhìn cô cứ mãi vô tích sựbot_an_cap như . Kết quả ông một câu, Thương đã có mười câuvi_pham_ban_quyen chờleech_txt_ngu sẵn để cãi lại.
Thương Viên Lận xoa xoa dương: Thương, con nhất địnhbot_an_cap phải nói chuyện với cha bằng cái giọng đó sao? Chẳng phảileech_txt_ngu đều muốn tốt cho hay sao, tất đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là vì tốt cho con đấy!
tốt cho connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì có chọc con giậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc đang ăn cơm. Thương vừa nhai bò thản nhiên nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng vào mắt ông bố .
Thương Viên Lận:
Đứa tử này hết thuốc rồi.
Ông mắt sang cậu con trai đang có cửbot_an_cap chỉ nhặn, thiệp, giận mớileech_txt_ngu dần dịu đi. Ông chỉ có thể tự an ủi mình, sinh mà, đứa này ngoan thì đứavi_pham_ban_quyen kia bướng, chuyện vẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả đôi đường đâu lúc nào ra với tất cả mọi người.
Giọng Thương Viên trầm ổn lại: Thương Diệc, này ở trường nào?
Diệc ngừng đũa, khẽ gật đầu, không nói lời nào.
Thương Viên giãnvi_pham_ban_quyen chân mày đầy an tâm, lại nói tiếp: kỳ phổ cha con xem xong chưa? Sắp tới cha sẽ đưa con đến nhà Phùng Lão.
Thương Diệcbot_an_cap gật đầu, không có ý kiến gì.
Đột nhiên, một giọng nói đáng vào.
Thương nuốt miếng cơm miệng: Con cũng muốn đi.
Conleech_txt_ngu đi làm gì?
Thương Viên Lận liếc nhìn một .
Thương nghiêm đáp: Chúng con song sinh long phụng, được rời xa nhau lâu, nếuleech_txt_ngu không từ trường sẽ bị loạn.
Dĩ nhiên lý do thật là vì ở chỗ Phùng Lão, Thương Diệc sẽ gặp chính Lâm Nguyện. Một kẻ vốnvi_pham_ban_quyen cô , thiếu thốn cảm giác an và tình thương như cậu , lần đầu tiên nhận được sự sóc ấm áp từ chínhleech_txt_ngu nên đã nảy ấn sâu sắc.
Vì , việc mang chiếc máy cho Thương Diệc phải được đưa vào trình nghị ngay lập tức.
Thương :
Thương Diệc: .
Ninh Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân: ?
Viên Lận nói lại thôi. Ông biết rõ mấy năm nay mối quan giữa Thương và Thương Diệc hề tốt, mà nguyên chủ yếu Thương gây ra, vậy mà bây giờ cô lại có thể nói rabot_an_cap những lời như thế.
Còn từ trường nhiễu loạn cái nỗi gì, cô tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình là Chiến Áo giáp sắp biến hay sao?
Nhìn thấy hoàn toàn không tin tưởng củaleech_txt_ngu ông bố hờ, Thương cũng buồn tìmleech_txt_ngu thêm lý do: Cha quản con đi làm , tóm lại con nhất định phải đileech_txt_ngu.
Quân tử khó mà nổi kẻ vô lại, Thương Viên Lận muốn giữ phong thái quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử, thìbot_an_cap chắc chắn ông không là đối thủ của một kẻ đang giở thói ngang ngược như Thương.
Đúng lúc này, Ninh Uyển Quân lên tiếng: Tiểu Diệc là đi để học tập, nếu con muốn đi chơi thì để dì đưa đi xem triển lãm tranh được không?
Giọng bà ta ôn hòa, gương mặt nởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nụ cười rất mựcvi_pham_ban_quyen chuẩn mực, quá xa cách chẳng hề nịnh bợ, chừng thỏa đáng, đặt mình một vị trí không khiến người ghét.
Tuy nhiên lời nàyleech_txt_ngu nghebot_an_cap thì bùi tai, thựcleech_txt_ngu chất lại là đang ám chỉbot_an_cap Thương ham chơivi_pham_ban_quyen, đi theo chỉ tổ gây . Rõ ràng, Lận đã bắt đầu do dự, còn đôi mắt đen thẳm, lạnh lùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Thương Diệc cũng tức khắc nhìn xoáy bà ta, Ninh Uyển Quânvi_pham_ban_quyen liền khéo léo né tránh.
hừ lạnh một tiếng. Trong tiểu thuyết, Ninh Uyển Quân chính là nhờ vào bộ dạng mẹ hiền này mà lấy chủ. chủ tính tình tuy quái nhưng lại không thể lại được mẫu tử, giống như ảo ảnh giữa sa mạc, dù có thể là giả nhưng vẫn cưỡng lại được sự mong chờ.
thế sau Thương mới căm ghét nam nữ chính đến vậy, liên tục gây khó dễ cho họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong đó không thiếu sự giục Ninh Uyển Quân.
Nghĩ đến việc kết phải ngồi tù có liên quan mật thiết đànleech_txt_ngu bà này, Thương lại lửa giận bốc lên, chẳng thèmvi_pham_ban_quyen nểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh Uyển Quân lấy : qua bà bị tôi mắng chưa đủ hay ? Đừng có nói bóng gió bảo chơi, chuyện tôi chưa đến lượt bàvi_pham_ban_quyen sắp đặt đâu. Ăn no rồi thì biến sangleech_txt_ngu một bên đi.
Nếu cô đã xuyên vào sách thì nhất định phải mưu cầu một cuộc sống tốt đẹp. Ngộ nhỡ không thể quay vềleech_txt_ngu được nữa, sẽ phải sống ở cả , vì vậy hiểm họa trên con đường hưởng thụ vinh hoa phú quý này, phải từng bước hết.
Thương suy nghĩ đáo, cô khôngleech_txt_ngu cần phải có mối quan hệ quá tốt đẹp với người trong , chỉ cầnbot_an_cap không quá tệ là được. Hơn nữa khivi_pham_ban_quyen đọc sách, cô ra Thương Viênbot_an_cap Lận tuy nghiêm túc cổ hủ nhưng thực trong lòng rất quan tâm con cháubot_an_cap.
Chỉleech_txt_ngu cần có ông này che chở, miễn là cô không gây ra chuyện tày đình, Thương Viên Lận nhất định sẽ khôngbot_an_cap bỏ mặc .
Sau này nếu cô cóvi_pham_ban_quyen về được, ít nhất cô để cho Thương trong sách một sống ổn , giàu sang, coi như không uổng tới đây một chuyến.
Ninhleech_txt_ngu Uyển Quân ngây người. Nếu chuyện qua có thể đổbot_an_cap lỗi cho việc Thương đang nổi nóng giận cá thớt với bà ta, thì hôm nay lại không thể giải thích như vậy. Bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta hoàn toàn không mình giận Thương từ lúc .
Theo lẽ thường, Thương phải vui vẻ đồng ý mới , vì luôn mong muốn bà ta chỉ đưaleech_txt_ngu một mình mình đi chơi.
Viên Lận tròn mắt, quát lớn: Con chuyện với dì Ninh kiểu gì thế hả, là vô phép tắc!
Không , không sao . Uyển dù đang cảm xấu hổ vẫn dịu trấn an Thương Viên Lận, hoàn toàn thể hiện phong tháivi_pham_ban_quyen độ lượng và ôn nhu, dù hai chữ dì Ninh thốt ra miệng Viên Lận như một nhát dao đâm vào tim bà ta.
Đúng vậy, bà ta gả vào đây bao nhiêu năm, Thương Viên Lận hoàn toàn không có ý định để đám con họ Thương đổi cách hô gọi bà ta là mẹ, lúc nào cũng chỉleech_txt_ngu gọi dì Ninh, dì , người ngoài không biết còn tưởngvi_pham_ban_quyen bà ta là bảo mẫu trong !
Thương tiếngleech_txt_ngu đầy vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó . Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho nói cô đã nói , dù sao Thương Viên Lận không phảnvi_pham_ban_quyen đối chuyệnbot_an_cap để côleech_txt_ngu đi cùng Thương Diệc đến nhà Phùng Lão, nghĩa là ông đã đồng ý.
Thương Viên Lận đã đồng ý. vọng quan hệ hai chị cóbot_an_cap thể hòa hoãn hơnvi_pham_ban_quyen một chút, ít nhất đừng đối đầu gay gắt như trước nữa. Thế nên khi Thương chủ động muốn cùng, ông chẳng có lý do gì để từ chối.
Đã lắm bàn ăn nhà họ Thương náo nhiệt đến vậy. Thương Diệc, người vốn luôn tách biệt với xung , khẽ liếc nhìn Thương, ánh mắt lạnh lùng thường ngày bỗng trở nên phức tạp.
Ngày hôm sau, Thương vác đôi mắt thâm quầng ngồi lên . Thấy Thương Diệc vẫn còn đứng ngoài, cô bèn cất giọng chịu:
Lên xe đi, đứng đó điện ?
Đêm qua cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức trắng đêm đọc tiểu thuyết hào môn xuyên thư, cốt để xem các đồng nghiệp hóa giải chiêu thức thế nào. Cô vốn chẳng có kinh nên chỉ đành học lỏm mấy ngónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiêu của họ.
Kết quả là vừa tỉnh dậy, ócvi_pham_ban_quyen đã sạch bách nhưvi_pham_ban_quyen tờ giấy trắng, nội dung hơn năm mươi chương chẳng nhớ lấy một .
Thương Diệc nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thương vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, rồi lẳng lặng ngồi lên xe.
Hai người lại cùng nhau vào trường. Nhờ ở nhà ăn hôm qua mà nay có không ít người đến họ, thậm chí người lấy thoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra chụp ảnhbot_an_cap.
Tiếngvi_pham_ban_quyen xì tán quá nhiều, nhiều tới mức Thương muốn lờ đi cũng khó. Cô hơi gãi đầu khó hiểu: Tuy xinh đẹp thật , nhưng cũng đâu đến mức có nhiều fan thế này .
Đến mức lập cả hội hậu thuẫn luôn rồi ấy chứ.
Thương Diệcvi_pham_ban_quyen nhìn chằm vào mặt cô vài giây, không phản ứng gì.
Sau đóbot_an_cap, Thương tự vỗ cậu. Khoảnh khắc lòng bàn tay xuống, cả người Thương cứng lại thoáng , ngay sau , cậu nghe thấy bên tai vang lên một tiếngvi_pham_ban_quyen cười khẽ.
Được sở hữu gương mặt giống hệt chị, nhóc con cứ việc lén mà đi nhé.
Nói xong, Thương xoay người bước vào , để lại một bóng lưng đầy tiêu sái.
Nhưng nói đi cũng phải nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , bình thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai ý và Thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệc trông giống nhau trừ khi cạnh nhau để so sánh, người ta mới nhận ra đường ngũ quan của họ vô cùng tương đồng.
Tiết học buổi sáng cô vẫn ngủ gànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ gật cũ. Chỗ ngồi của Thương nằm cửa sổ, chồng sách ngất ngưởng che nhìn, chỉ đầu xuống làleech_txt_ngu chẳng ai hiện đang làmbot_an_cap gì. Đây đều là kinh nghiệm xương từ thời đi họcvi_pham_ban_quyen của cô.
Buổi trưa có hứng ăn cơm, cô mua dâuleech_txt_ngu trong siêu thị rồi ung dung đi dạo ở lối cầu . Vốn dĩ cô định đi thang máy, hiềm nỗi người quá đông đành phải hạ mình leonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thang .
Thương vừa ăn vừa đi, lại còn cúi đầu điện thoại. Đi chẳng bao xa, cô đã nhận có gì đó không ổn, ngẩng thì thấy nữ sinh đang chắn ngay lối cầu thang, có lẽ là đang tập buôn chuyện.
Thương bảo họ tránh đường, nhưng mấy cô nữ kia khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhích, thậm chí còn đứng đầy vẻ áp . Cô hiểu ngay, bọn họ phải đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tán gẫu, mà là đến hỏi cô.
Cô ngướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt lên. Góc này hơi ngược sáng, cô nữ sinhbot_an_cap dẫn có gương mặt thanh , kiểu tiểu giavi_pham_ban_quyen bích ngọc, đúng chuẩnvi_pham_ban_quyen con nhà người ta mắt huynh, có lẽ đây chính là vị đại gia khuê mà Thương Lận đã nhắcleech_txt_ngu .
Chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều, vị đại gia khuê tú này hìnhleech_txt_ngu như định đến để dạy dỗ một kẻ vô lại không phép như cô.
Lữ Yên bước xuống một thang, ánhvi_pham_ban_quyen mắt tỉ mỉ đánh giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gương , rồi lộ ra vẻ phục. Cô ta khẽ hất cằm: Cậu tên là gì?
.
Nhận ra đối phương không có ý tốt, Thương cũng buồn giữ vẻ sự, cô thản nhìn lại, vẫn còn tâm trí dâu tây.
Kết quả là chưa ăn xong quả trên tay phải, một nữ khác thẳng tay hất hộpleech_txt_ngu dâu cô. Những quả dâu căng mọngleech_txt_ngu, long lanh thế văng ra giữa không trung rồi lăn xuống đất, lấm lem bẩn.
Thương nhìnvi_pham_ban_quyen mặt đất, nhíu mày, không ăn được nữa rồi.
Mẹ , nămbot_an_cap mươi tệ một hộp đấy!
Nữ hộp dâu đưa tay đẩy vai cô một , phải lùi lại một bước. Cô ta vênh váo: thì trả lời đi, bớtleech_txt_ngu giả vờ giả vịt ở đây!
Cậuleech_txt_ngu không nói tôivi_pham_ban_quyen điều ra được. Lữ nhẹ nhàng giơ tay, nữ sinh kia tức tay lại, về chỗ cũ.
Thương cảnh này, bật cười.
sinh kia hơi cáu, quát : Cười gì mà cười, cho cười?
Mồm trên mặt tôi, tôi hay không còn phải báo cáo người ? Chức quan chẳng đâu mà oai gớm.
Thương đảo mắt, cúi người nhặt từng quả dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ lại vào , rồi mới giải đáp thắc mắc bọn họ.
Tôi cườibot_an_cap vì trông mấy ngườivi_pham_ban_quyen như tớ thời xưa . Sao thế, ở thời hiện đại chán rồi nên muốn trải nghiệm cảm giác à?
Cậu!
cái mà , tay vào tôi. Sự kiên nhẫn của Thương đã cạn sạch, Cút đi, sướng quá hóa rồ nên mới đến gâybot_an_cap với không? Có biết dâu này năm mươi tệvi_pham_ban_quyen không hả!
Hoang phívi_pham_ban_quyen quá, côleech_txt_ngu xót đứt ruột!
Yên nhíu mày, vẻ mặt đầy bất mãn trước phản của . Một kẻ thô tục như này, tại sao quan hệ Thương Diệc?
Cô hỏi: Cậu vàleech_txt_ngu Diệc có quan ?
Thương đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếc của, chẳng nể nang gìbot_an_cap mà đáp lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Tôi là nội của nó đấy.
Cậu! Dù là người có tính khí tốt như Yên cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị thái độ của Thương làm cho phát hỏa, Cậu dám thế saoleech_txt_ngu?
Tôi còn dám nói nhiềuleech_txt_ngu câu hơn thế nữa cơ, muốn nghe không? hềleech_txt_ngu nao núng. Nói nãy giờleech_txt_ngu chẳng thấy aivi_pham_ban_quyen đền tiền dâu cho cô, uổng công cô nàng này còn cài cáivi_pham_ban_quyen kẹp tóc nơ xẻo kia!
Mau tiền đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi còn bận ngủ.
Xung bắt đầu có người tụ tập xem náo nhiệt. Cầu thang bị chặn khiến người ở không lên được, người ở trên không xuống xong. Càng người, Thương càng cảm thấy bực bội, khó chịu vô cùng, chỉ muốn mau rời đi.
Nhanh , đừng đểvi_pham_ban_quyen tôi phải thêm nào nữa.
Lữ Yên cũng nhận ra đây không hợp để nói , cô ta quay đầu dẫn người rời , hoànbot_an_cap toàn không để tâm đến hai chữ đền tiền. Trước khi đileech_txt_ngu còn đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một câu bảo Thương cứ đợivi_pham_ban_quyen .
Đợi búabot_an_cap ấy.
thấyvi_pham_ban_quyen mệt rã rời, sắp thở không hơi, thật sự không sức để đuổi theo đòi nợ. Cô đành quay về lớp, cả hộp dâu vào thùng rác. Còn lại tận hơn nửa hộp, lãng phí hết sạch, lòng cô như máu.
nhìn chằm chằm những quả dâu trong thùng rác trầm tư một hồi, rồi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rời lớp.
Đi Lớp Một.
Thương nhìn thấy mìnhvi_pham_ban_quyen cần tìm qua sổ. Cậu ngồi sáchvi_pham_ban_quyen, tóc hơi dài che phần , cúi đầu ra đốt xươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , trông gầy nhưng không hề yếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ớt.
, ra đây.
Cô gọi tiếng quá lớn cũng không quá nhỏ.
Nghe chữ Thươngbot_an_cap Diệc, học sinh trong lớp lập tức vểnhvi_pham_ban_quyen tai lên. Có tìm Thương Diệc, tai bọn họ không nghe chứ?
Thương Diệc nhìn về phía cửa sổ, xác định giọng nói quen thuộc đó là Thương, đặt sách xuống rồi đứng dậy ra ngoài. Mấy sinh từ nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay lại thấy cảnh này đều kinhbot_an_cap ngạc đến mức há hốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Hóa ra hôm qua không sai, Thương Diệc sự qua lại rất thân thiết với một nữ sinh!
Bọn họ lẳng lặng di chuyển đến gần cửa sổ, vờ như đang rộn việc riêng, thực chất nghe .
Ngoài hành lang, Thương Diệcbot_an_cap hơi đầu, đôi mắt đen thẳmbot_an_cap dán chặt vào gương mặt Thương, hề chớp mắt, nhưleech_txt_ngu đang cô có chuyện .
cao hơnvi_pham_ban_quyen Thương chút, cúi đầu xuống là cóvi_pham_ban_quyen thể thu trọnleech_txt_ngu bóng hình cô vào mắtbot_an_cap, nhìn thật kỹ.
cho chị hộp dâu tây.
?
Thương trêu cậu, bĩu môi . Ánh mắt Thương Diệc không đổi, nhưng thoáng qua chút lạnh lẽo, tưởng rằng đây là hiện cô sắp nổi giận.
Cô lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định đến trút cậu, giống như trước đây.
Mọi chuyện xảy ra hai ngày nay nhiên chỉ ảo giác. Thương chỉ mới cho sắc tốt trướcbot_an_cap chútleech_txt_ngu, đã không đuôi với cô .
Thật vô dụng, ngược hết này đến lần khác mà vẫn chịu nhớ đời, là khiến chính cậu buồn nôn.
Trong mắt Thương Diệc lóe lên tia lạnh lẽo, sắc mặt trầm xuống, cậu cúi đầu im lặng chờ đợi cơn bão đến.
Nghe thấyvi_pham_ban_quyen không, đền cho chị một hộp dâu, tận năm mươi tệ đấy, chị ăn được mấy quả thôi.
Thương thấyleech_txt_ngu cậu cứ cúi đầu nói lời nào, bèn đưa tay búng nhẹ vào trán cậu, như để định xem trước mặt nghe nói không, hay là đang khúc gỗ ở đây.
Khoảnh khắcleech_txt_ngu bị chạm vào, sự lạnh lẽo trong Thương Diệc biến thành thảng thốt. Cậu ngẩng đầu lên, hơi nơi vẫn chưaleech_txt_ngu tan biến. Trước vẻ mặt mất kiênvi_pham_ban_quyen nhẫn của Thương, cuối cùng cậu cũng ra một câu:
Thẻ đang ở chỗ .
Hửm?
Thương nhướng mày, suy nghĩ một lát. rồi, qua Thươngvi_pham_ban_quyen Diệcleech_txt_ngu đưa thẻ cho ở ăn, sao cô quên khuấy mất chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này nhỉvi_pham_ban_quyen.
À, thế thì xin lỗi nhé, chị mất. Thương xin xong liền tự nhiên khoác tay lên vai Thương , cuối cùng mới hỏi chính: Dạo này em có sự ai không?
Đến tìm cậu đòi đền là giả, cô đặc biệt đến để hỏi chuyện này. Đứa em trai nhặt được này trông có hiền lành hại, khôngleech_txt_ngu biết cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắtvi_pham_ban_quyen nạt không, thật nói.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, cơ thể Thương Diệc đã sớm cứng đờ, giống như bị đổ hàng ngàn cân xi măng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, muốn lắc đầu nhưng không thể cử động, đành phải mở miệng: Không .
Không có là rồi, đi trước đây.
Đi được hai bước, Thương như sực nhớ điều gì đó bèn lại. Diệc vẫn người đứng nguyên tại chỗ.
Chiều nay em cũng có tiếtbot_an_cap hoạt câu lạc bộ à?
.
Nhưngvi_pham_ban_quyen Thương nói, trong như có thứ gì đó đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấu tranh dữ dội, cậu phải dùng rất sức lực mới khiến bản thân khẽbot_an_cap đầu.
Được, thế lúc tan học chị qua cửa lớp em, đứa mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng về.
Lần này Thương đợi Thương Diệc gật đầu đã đi. Nói nhảm gì chứ, cô là chị, chỉ cần truyền đạt mệnh mệnh là được, làm em trai thì ngoan nghe lời thôi.
Hai đứa mình cùng về.
Hai đứa mình cùng về.
Năm chữ này cứbot_an_cap quanh quẩn bên tai , đầu óc cậu trống rỗng, như bị trúng định chú. Đợi đến khi bóng dáng hoàn toàn , khó khăn thần lại đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tim cậu rất nhanh, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Thương tựbot_an_cap nguyện cùng về nhà, suốt năm qua, là điều cậu chưa từng nghĩ tới.
Vậyleech_txt_ngu mà bây giờ, Thương lại chủ động đề nghị.
Có phải là đang mơ không?
Đợi khi cậu bình tâm lại và quay vào lớp, đám nghe lén lập tức giả vờ như có chuyện gì xảy . Thương Diệc nghe tiếng động nhưng không để tâm bất ai, lẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặng ngồi xuống chỗ mình.
Giây tiếp theo, diễn đàn trường lại bùng nổ.
Lần này, chủ bài đăng đã tung ra một chụp chung rõ nét, có thể thấy rõ mặt của và Thương Diệc. Trongvi_pham_ban_quyen , hai người đứng rất sát nhau, tay của Thươngbot_an_cap còn trên vai Thương Diệc.
Hơn nữa còn kèm theo dòng chữ: Học bá Thương nói thẻ ăn cơm của mình đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở trên người cô gái kia!
Khoảng cách ấyvi_pham_ban_quyen mà xuất hiện trên người Thương thì đúng là không thể tin nổi! Phải biết rằng bình cần hơi tiến lại một chút, cậu đã dùng ánhbot_an_cap lạnh thấu xương kia ép người tabot_an_cap phải lùi bước, chứ đừng nói đến việc thể trực tiếp thế .
Hămbơgơ Học Tài : Bằng chứng rành rành rồi nhé, khoảng cách này, bầu không khíleech_txt_ngu này, ôi trời, đóng gói gửi đi đóng phim thần tượng ngay !
Tôi Là Sảnh Trưởng: giờ học đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngắm mấy bức ảnh bổ thế này mới giúp tổ chức tiến bộ được, đăng nhiều vào!
Cháo Bắc Sololeech_txt_ngu: Ơ! Đây không phải Thương sao? đồng phục suýt nữa thì không nhận ra, là thì hai này ở cạnh nhau có lý do cả đấy.
Romeo Qua Đêm Cùng Lợn: Lầu trên ơi, xin kể câu chuyện của đi!
Cháo Trứng Thảo Solo: Chuyện này có lai lịch cả , tôi và trước kia bạn học. Cô ta đẹp bao nhiêu thì tính tình tệ bấy nhiêu, dễ bắt lửa, dễ nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận, bùng , không có việc thì đừng có dại mà chọc cô ta, chọc vào cô ta thì xác định là không có kết quả tốt đâu!
Quá U Sầu Nên Bịbot_an_cap Sát: Vậy nên, việc đưa thẻ ăn cho cô đó có phải là quan hệ nhưbot_an_cap tôi đang nghĩ không?
Bãi : Chắc lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy rồi, nhà học bá Thương giàu lắm, đồng hồ cậu ấy đeo hôm nay cũng vài chục tệ đấy. Cô gái kia thì không thấy rõ, giày có vẻ chẳng phải hàngvi_pham_ban_quyen hiệu gì.
Ngoài chủ bài đăng, dướibot_an_cap phần bình luận còn có những người khác gửi ảnhbot_an_cap của người họ. Đủ mọi góc độ, lúc sóng bước bên , lúc trò chuyện, lúc chạm vai, ít nhất cũng phải có mười mấy tấmleech_txt_ngu, đến từ tayleech_txt_ngu của nhiều người khác .
Các bình luận trên màn điện thoại cứ nhảy rabot_an_cap liên tục, lượt xem bài viết ngày càngleech_txt_ngu cao. Mân nhìn hai cử chỉ thân trongvi_pham_ban_quyen ảnh, siết chặt điện thoại, trong mắt lóe lên một tia đố .
Cô nhớ lạivi_pham_ban_quyen câuvi_pham_ban_quyen vốn dĩ đã quen biết từ lâu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tim thắt lạivi_pham_ban_quyen tái, khó chịubot_an_cap chua chát. Cảm giác ấy không có chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát , khiến ta hận không thể cầm một cho khỏa.
Hạ Mân im lặng cất điện vào túi, đặt tay khóaleech_txt_ngu cửa.
Trong bài nói rồi, con nhỏ đó tên là Thươngvi_pham_ban_quyen, lớp 1013leech_txt_ngu, chúng tìmvi_pham_ban_quyen nó nhé?
Không cần đâu. Tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở bồn rửa lên, sau đó tiếng khănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấy. Lữ Yênleech_txt_ngu lau , ném tờ giấyvi_pham_ban_quyen đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng vào thùng rácvi_pham_ban_quyen: Tìm khác là được.
Mấy người còn lại nghe thấy ba chữ tìm người khác, lập tứcbot_an_cap hiểu ra ngay.
Nhưng mà, tớvi_pham_ban_quyen tra được mỗileech_txt_ngu ngày đều có xe đónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không tay .
Cánh cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra, thu hút ánh nhìn của người đang tán gẫu.
Mình thể giúp các cậuleech_txt_ngu.
Bốn giờ chiều, chuôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang , Thương xếpleech_txt_ngu đống và bài các môn thầy cô vừa phát . Vốn dĩ cô không muốn mang cặp về, nhưngvi_pham_ban_quyen vì chuyện này mà sáng Viên lại mắng nhiếc cô một trận. Để tránh cãileech_txt_ngu vã ông già khó tính đang tuổi tiền mãn kinh kia, cô chọn cách một việc không bằng bớt việc.
Tiếng thông báo nhận ứng dụng trên điện vang lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, côleech_txt_ngu cười nguyện. Để bắt cô nữ sángvi_pham_ban_quyen phải bồi thường, cô đã đặc biệt lập tài khoản phụ để lên diễn đàn trường, tố cáo đối phương bắt nạt người khác không chịu tiền. Dưới áp lực của luận, Lữ Yên hết cách, đành phải đến phụ của cô để nhắn tin rồi chuyển tiền qua.
Trẻ con mà, nắm dễ như chơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lúc đang kéo khóa cặp, Hạ Mân tới. Thương cặp lên vai, động tác khựng lại một chút khó lòng nhận ra: chuyện gì thế?
Trực của phụ nữ lạ, cô không có cảm tốt với Hạ Mân, nên trong thời gian đi học luôn cố ý giữ khoảng cách, ít khi giao lưu. Tuy nhiên, Mân raleech_txt_ngu cũng chẳng mấy khi chủbot_an_cap động tìm cô trò chuyện.
Nhưng lúc này phương đã chủ động tìm , Thương vẫn giữ vẻ mặt kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , dù sao hai người trước đây cũng là bạn bè, không thể tuyệt giao một cách vô lýleech_txt_ngu được.
Hạ Mân mỉm cười dịubot_an_cap dàng, ánh mắt liếc về phía bóng người đang đứng ở cửa, nói: Thương, chúng mình cùng cổng trường nhé.
Thương muốn từ chối, dù sao côbot_an_cap còn phải đi tìm Diệc, mang theo thì không lịch sự lắm. Hơn nữa, mặt của Thương Diệc cứ như muốn đẩy người ta xa vạn dặm, đến lúc đó không khí gượng gạo thì biết làm sao?
Nói đi cũng phải nói lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thực ra cô cũng không muốn đi cùng Mân. Đối với người bạn cũ này, cô luôn mặn mà.
Nhưng lần này Hạ Mân nói nhanh, không để lại cho cô kẽ hở nào: Bạn hôm nay đi cùng người yêu rồi, cậu chỉ cần mình đến tòa nhà Trung học sở kia thôibot_an_cap được, mình ra cổng sau bắt xe.
Đã nói đến mức này, Thương không chối nữa. Conleech_txt_ngu gái vốn da mặt mỏng, cô không nỡ để cô ta phải xấu hổleech_txt_ngu, dù saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chỉ có một đoạnleech_txt_ngu đường ngắn.
Bước ra khỏi lớp, cô liền nhìn Diệc đang tựa lưng vào tường: Chị chẳng bảo em ở cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớp mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , sao lại chạy sang tận đây?
Thương Diệc đứng thẳng : Như nhau cả thôi.
Thương gật đầu, không để ý, liếc Hạ Mân bên cạnh rồi thuậnbot_an_cap miệng thiệu: Đây bạnvi_pham_ban_quyen cùng lớp của chị, đi cùng ta một .
Mân chút thẹn thùng, đỏ ửng lên. Tóc mái dài quá lông mày, bím tóc tết rất tinh và đẹp mắt, nhìn kỹ thấy màu môi cô tabot_an_cap cũng hơi ửng đỏ.
Chào cậu, Hạ Mân, cảm ơn cậu lần trước đã mời mình nhé.
Thương Diệc vẫnbot_an_cap lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùng như mọi khi, không nói lấy một lời, chỉ đi sát cạnh , lẳng rảo bước thật nhanh.
Thương, chiều thứ tuần sau tan học chúng mình ăn đồ ngọt ở cửa tiệm trên đối diện trường ? Chúng mình hẹn nhau lần rồi đó.
Nhìn ánh chân thành Hạ , sau một hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phân , Thương vẫn đồng ý: .
Trường Nhất Trungleech_txt_ngu của Kinh Thành rất lớn, diện tích khoảng hơnleech_txt_ngu một trăm bốn mươi . Từ sảnh tòavi_pham_ban_quyen nhà dạy học đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net raleech_txt_ngu, phải xuống cầu trước, sau đi bộ một dài. Khi đến tòa nhà khối học cơ sở, Hạ Mân chào tạm biệt hai người, lúc nói lời tạm biệt, mắt ta cứ chặt mặt Thương Diệc.
Chiếc xe đón họ tan học dừng ở vị trí cũ hơi lệch về phía trước , ngược hướng với người, vừa khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải chúc giữa đám cộ, lại không quávi_pham_ban_quyen phô trương.
Tài xế thấy nayvi_pham_ban_quyen Thương Diệc lại đi Thương thì vô ngạc nhiên, miệng một câu: Cậu chủ hôm không đến câu lạc bộ à?
quả lời vừa ra khỏi , ông đã hận ngay.
miệng này của ông thậtvi_pham_ban_quyen , hỏi làm gì cơ chứ, cậu chủ nhỏ căn bản không bao giờ trả lời, hỏi câu này thuần túy là tựbot_an_cap tìm gượng gạo cho mình.
Trong xe đã sẵn điều hòa, Thương đi nên hơi nóng, cô tìm khăn ướt trong ngăn nhỏ trên xe mồ , thuận tay ném một tờ Diệc.
Đúng vậy, hôm nay em ấy không có lịch. Hoạt động câu lạc bộ ngày nào sao? Có gì vui không ạ?
xế liếc nhìn gương chiếu hậu, có chút cảm đại đã tiếp lời mình.
Thương Diệc dùng khăn ướt lau tay, bình thản trả lời: Cũng thường.
Không vui còn đi làm gì, nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm ra mà chẳng sướng hơn .
Thương năng đầy vẻ hiển nhiên, Thương Diệcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ nhìn chằm , cô lại không nhịn được màvi_pham_ban_quyen đưa búng nhẹ vào cậu: Nhìn gì nhìn, ngơleech_txt_ngu ngơ ngác ngác.
xế bĩu môi, thầm nghĩ cậu chủ nhỏ làm sao ngơleech_txt_ngu được, cậu ấy là tài đấy
Thương Diệc ừ một tiếng, đầu nhìn ra ngoài cửa sổ .
đã rồi, chính chị là người không muốn cùng cậu tan học, nên cậu mới ở lại câu lạc bộ trườngleech_txt_ngu thêm một tiếng đồngbot_an_cap hồ đó thôi.
Bây mọivi_pham_ban_quyen chuyện lại đổi rồi.
lát nữa chịleech_txt_ngu có lại xuống xeleech_txt_ngu ?
Sau một hồi đọc sách liên tục, Thương thấy tim mình hơi nhói đaubot_an_cap, thế là cô gõ cửavi_pham_ban_quyen làm việc, dõng dạc tuyên bố với Viên Lận mình muốn xinleech_txt_ngu nghỉ.
Con không khỏe ở đâu?
Viên Lận đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi trênbot_an_cap ghế đặt tập tài xuống, ngước mắt nhìn Thương đang rên rỉ vờ, cơn giận lòng lại bốc lên.
giám sátbot_an_cap việc học Thương, ông đã mang tất cả những công việc có thể xử lý tại nhà về, mỗi ngày đều kiểm tranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình hoàn thành bài tập của cô, còn ép phải học thuộc lòng bảng tuần hoàn các nguyên .
Thương rất nghiêm túc: Con thấy chỗ nào cũng không khỏe.
Chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào khỏe thìbot_an_cap có chớt rồi thôi.
Vậy chắcvi_pham_ban_quyen là chớt rồi.
Thương Lận:
Ôngbot_an_cap cười quá tứcvi_pham_ban_quyen giậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lôi cái móc áo trong ngăn kéo raleech_txt_ngu: Đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem hôm nay ta có đánh tử không! ngày chỉ toàn nói mấybot_an_cap lời xui xẻo! Ta dạy con như thế đấy hả
tháo chạy khắp phòng làmbot_an_cap : Con chính là không mà! Con không đi học! Con muốn nghỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngơi! Lão đầu , ông là chủ nghĩa bá quyền!
Thoải mái chỉ dành cho người chớt thôi! Nghịch , đứng lại cho ta! Đừng chạy lungleech_txt_ngu , đằng có đặt pháp lam đấy!
Con có mới đứng lại cho ông đánh!
Thương chạy quá gấp, lưng không cẩn thận va phải chỗ, đau đến mức cô rên lên, sau đóbot_an_cap một tiếng xoảng vang lên.
Chiếc bình phápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lam đặt trênleech_txt_ngu bànleech_txt_ngu rơi xuống đấtleech_txt_ngu, vỡ tan tànhbot_an_cap, và trái của Thương Viên Lận cũng vỡ vụn theo nó.
Nghe thấy động tĩnh, Diệc lập tức mở làm việc bước vào,
Thương Diệc nhìn Thương đầu tiên, sau đó nhìn người cha đang đứng sững tại chỗbot_an_cap, rồi nhìn xuống những mảnh màu sắcvi_pham_ban_quyen dướivi_pham_ban_quyen đất.
Ninh nghe động tĩnh mà chạy tới, bà nhìn đống sứ vỡ trên sàn, tim thắt lại, đưa tay miệng suýt chút nữa không nhịn mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thốt lên ngạc.
Thương âm thầm lùi lại một bước, thử gọi một tiếng Ba định bụng khơi dậy tình phụ tử của Thương Viên , nhưng kết quả khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo ông, cô rùng mình một .
Cô hì , cố gắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu vãn tình hình: Cái này thể mang đi nhờ chuyên gia sửa được mà, em sẽ , lão đầu tử baleech_txt_ngu yên tâm, chắn sẽ sửa lại như mới cho ba.
Tim Thương Viên Lận đau thắt lại, nhất thời không nên lời, chiếc mắc trong run rẩy nhẹ.
Thấy cảnh này, Diệc lặng lẽ rời thư phòng, Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Quân cũng đi, lần này bà ta cũng chẳng buồn đổ thêm dầu vào nữa, dù đòn này Thương cũng không trốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoát được rồi.
Chẳng mấy , thư phòng vang lên gào khóc long trời lở đấtleech_txt_ngu. Triệu di đứng ở cửa, lo lắng không . Thươngvi_pham_ban_quyen là tay chăm bẵm nhỏ, khác gì nửa đứa con gái, nghe tiếng ấy bà xót vô cùng.
Trái lại, Vu quản gia thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bìnhleech_txt_ngu tĩnh hơn nhiều, ông an Triệu di: Không sao đâu, một trận đòn mà giải xuôi thì là do tiểu may mắn đấyvi_pham_ban_quyen.
Nếu đổi lại là mộtbot_an_cap trong số các thiếu gia, e là đã bị lão gia némleech_txt_ngu ra ngoài tự sinh diệt tại chỗ rồi.
Bình Pháp Lamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khảm ngũ sắc trong thư hiếm có và quý giá, là món đồ Thương Viên Lận đã mấy trăm triệu tệ mới mang được từ một buổi đấu giá nội bộ ở . Giá không phải là quan trọng nhất, quan trọng là Thương Viên Lận đặc biệt yêu thích, thế nên đặt trongbot_an_cap thư phòng để ngày ngày nghía, thưởng ngoạn.
Giờleech_txt_ngu thì rồi, mấy trăm triệu biếnbot_an_cap thành một mảnh vụn, sau này làm việc có bực bội chẳng còn vật phẩm nào để chuyển chú ý nữa, chẳng trách phải giáo huấn đại tiểu thưvi_pham_ban_quyen một trận tơi đểleech_txt_ngu hả giận.
Mãi cho đến nửa đêm, tiếng khóc của Thương vẫn chưa , thậm chí ngày càng hơn, xem chừng chiến vẫn còn tiếp diễn. Nếu không phải nhà họ Thương sống trang viên, e là sớm đã hàng xóm khiếu nại rồi.
Thươngleech_txt_ngu Diệc nút tai, nghiêm làm đề thi giải đấu, thi thoảng lại ra ngóng một chút rồi lại đeo vào làm tiếp.
còn đánh tiếp được.
Thương đã xinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghỉ học thành công.
Nhưng cô không vui nổi.
Đêm qua Thương Viên Lận đã đánh cô hơn ba tiếng đồng hồ, còn bắt cô quỳ dưới đất nghiêm chỉnh xin lỗi đống vụn kia, ngữvi_pham_ban_quyen khí chỉ cần kém thành khẩn một chút là mắc áo lại rơi xuống .
Chỉ vì một cái bình Lam nỡ đánh đau như vậy, cùng lắm thì lại ông một là được chứvi_pham_ban_quyen gì.
Thương nằm sấp trên giường, lấy điện thoại ra, mở thẻ ngân hàng lên. Cái gì đường đường một đại tiểu thư nhà quyềnvi_pham_ban_quyen quý, mà trong thẻ ngân hàng chỉ có vẻn vẹn hai tệ! Nhà này ngược đãi trẻ con à!
Vì quá xúc độngbot_an_cap nên cô lỡ gồng , vừa gồng mộtbot_an_cap cái là đau điếng, Thương một hơi lạnh, ngoan ngoãn nằm sấp trở lại.
Hai vạn tệ, ngay cả tiền lẻ để mua bình Pháp Lam cũng không đủ, mua mảnh vụn dưới đất còn tạm được.
Nhưng đồ là do làm vỡ, đền thì chắcvi_pham_ban_quyen , không sau này trước mặt Thương Viên cô sẽ chẳng giờ ngẩng đầu lên nổi. Cô chí đãvi_pham_ban_quyen có thể dung ra viễn đó.
Cô không làm tập, Thương Viên Lận: Pháp Lam khảm ngũ sắc.
Cô cãi bướng, Thương Viên Lận: Pháp Lam khảm ngũ sắc.
Cô giở trò vô lạivi_pham_ban_quyen, Thương Viên Lận: Pháp Lam ngũ sắc.
này có khác kim cô trên Tôn Ngộ Không đâu chứ?
Nhưng cô biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đào đâu ra nhiều như thế bây giờ
Hai phút sau, Thương nén ôm chiếc laptop từ bàn học lên giường, quen cửa quen nẻo gõ mã code. Sau khi vào trang web, cô địnhvi_pham_ban_quyen vị vài điểm, rất nhanh đã travi_pham_ban_quyen ra vị trí cụvi_pham_ban_quyen thể.
Phải, tại hạ tài hèn sức mọn, tình cờbot_an_cap biết một ít thuật mạng, lúc rảnh rỗi vượtleech_txt_ngu tường lửa, nhận đơn hàng, phạm pháp khụ khụ, đùa thôi, là công dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net pháp luật, nghĩa bất từ nan!
Thế nhưng lúc này cô không định cái nghềbot_an_cap này để tiền, bởi những đơn hàng hoa năm triệu hay trăm triệu quá ít, hơnleech_txt_ngu nữa còn phiền phức, cô lười không muốn nhận, thế nên cô phải một cách kiếm tiền nhanh chóng và đơn giản hơn.
Đó sòng bạc.
Đêm Kinhbot_an_cap Thành là đầu của phồn hoa, dòng xe cộ như những máu vàng rực rỡ, từ Đông sang Tây xuyên suốt cả thành phố, những tòa kiến trúc biểu tượng cao chọc trời lấp lánh ánh sáng trắngbot_an_cap.
Dưới ánh hào quang ấy là những ngách quanh , thứ có thể phơi bày và thứ khôngvi_pham_ban_quyen thể lộvi_pham_ban_quyen ngoài cùng tồnbot_an_cap dưới sự phồn vinh. được đánh dấu trên máy tính này là sòng bạc ngầm lớn nhất Kinh Thành, nơi hội tụvi_pham_ban_quyen rất nhiều người giàu có và con cháu thế gia, thế nênbot_an_cap dòng tiền lưubot_an_cap chuyển kỳbot_an_cap nhanh.
đeo khẩu trang và mũ, mặc áo thun ngắn tay rộng thùng thình, nhìn thế nàoleech_txt_ngu cũng thấy lạc quẻ với khu phốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đèn rượu nồng nàyvi_pham_ban_quyen, nhưng cô vẫn cứ đâm vào.
Cửa hàng cô muốn đến có tên là Minh, tên đặt nghe cũng thú vị đấy.
Từ cửa vào phải đi vòng qua vài tới được thựcleech_txt_ngu sự. Hai vệ sĩ đứng Thương lại, bọn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đeo kính râm nên không rõ thần , nhưng sự thay đổi nhỏ ở cơ môi Thương biết bọn họ đang coi là kẻ .
Quang Minh thực hiện chế độ viênvi_pham_ban_quyen, muốn vào phải cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mời, hơn nữa kiểu dáng thư mời đổi theo từng ngày, nếu không phải Thương có chút kỹ thuật thì thực chẳng thể nào lấy .
Cô mời điện tử trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện thoại ra, đồng thời tháo khẩu trang xuống. Vệ sĩ đón lấy, kiểmleech_txt_ngu tra kỹ lưỡng một lâu mới hạ tay đang cô xuống.
Thang máy lên tới một, từ từ mở ra, bước chân định đi của Thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chợt khựng , bởi trong thang máy vậy mà lại có người khác.
Đây chẳng phải là tầng một sao?
Thương bản năng ngẩng đầu nhìnvi_pham_ban_quyen con số hiển thị trên thang máy, đúng tầng một, không mù, thật lạbot_an_cap, trên bản đồ không hề hiển thị nơi này có tầng hầm.
Ba bên thang máy khi nhìn thấy côleech_txt_ngu nhỏ bênvi_pham_ban_quyen ngoài, tiếng cười nói cũng đột ngột im bặtvi_pham_ban_quyen.
Saoleech_txt_ngu lại một đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành đây thế này?
Thương do dựleech_txt_ngu hai rồivi_pham_ban_quyen vẫn vào thang máy, dù sao thời gian dành cho cô cũng chẳng còn bao . Lão đầu tửvi_pham_ban_quyen nhẫn kia đánh cô suốt tiếng đồng hồ mà cho cô xin buổi sáng, bảy giờ mười sáng mai cô đã phải ra để đến trường.
Mà sòng bạc Quangvi_pham_ban_quyen Minh này oáivi_pham_ban_quyen oăm thay lại mở cửa lúc mười một giờ , cô phải chờ đến lúc trời tối mịt mới dám lén lút lẻn ra ngoài. Hiện tại là mười một giờ rưỡi, hai giờ rưỡi cô bắt buộc phải về nhà ngủ, nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng mai chắc chắn sẽ muộn họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bắt về mất khoảngleech_txt_ngu một , vậy nên thời gian còn của cô chưa đầy hai tiếng đồng , nhưng thế cũng đủ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
thuốc lá nồng nặc xộc vào mũileech_txt_ngu, Thương bước đã buồn nôn, thế nên cô không nhịn được mà hắt hơi một cái. nhờ tiếng hắt mà người đàn đang hút thuốc đã ném điếu thuốc đất rồi giẫm tắt.
Côvi_pham_ban_quyen bé, em đến đây để người lớn ?
Một giọng nói lả lơi nhưng đầy nam tínhbot_an_cap vangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên.
Thương đầu nhìnbot_an_cap lại, người vừa lên tiếng là thanhvi_pham_ban_quyen niên mặcleech_txt_ngu sơ mi màu đỏ rượu, nụ cười trên môi đầy vẻvi_pham_ban_quyen phong . Cổ hắn mở phanh chiếc cúc, chỉ cần cử là thể nhìn rõ xương quai xanh ẩn hiện sau lớp vải.
Đúng là đồ đỏmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dáng.
Thương chỉ liếcbot_an_cap nhìn một cái đã đưa ra luận.
Đôi mắt đẹp đẽleech_txt_ngu của Hách Nguyên hơi cong lại, khibot_an_cap đối với trẻ nhỏ, hắn đặc biệt hạ tông giọng dịu dàng đôi chút.
Kết quả là cô kia chỉleech_txt_ngu liếc hắn một cái rồi quay ngoắt đầuleech_txt_ngu , chẳng thèm đếm xỉa gì đến hắn. Cũng có cá tính đấy chứ, trẻ thời kỳ thì đứa thế này sao?
Thôi Hách Nguyên không giận, ngược lại còn hứng muốn bắt chuyện : Ởleech_txt_ngu đâyvi_pham_ban_quyen không phải nơi để chơi đùa đâu, phải đi không?
Thương tiếp tục giữ lặng.
độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô lạnh nhạtleech_txt_ngu, Thôi bĩu môi, nháy mắt với người đàn ông đứng ngoài cùng trái.
Tạ Hành hắn một cái dời tầmbot_an_cap mắt, rũ mibot_an_cap giá cô gái rõ ràng là học sinh này, đôi sau bóng tối khiến ngườibot_an_cap ta không nhìn thấu hắn gì.
Cửa thang máy mở ra, Thương sảibot_an_cap bước thẳng ra ngoàivi_pham_ban_quyen.
ngườivi_pham_ban_quyen sau cũng nối gót đi ra, quản lýleech_txt_ngu cửa hàng thấy họ đã tức niềm nở tiến tới tiếp.
Thôi Hách Nguyên đặt tay Tạ Hành, nhịn được bật cười đầy : Này, anh bảo bây giờ mấy cô bé thành niên cũngbot_an_cap thích đến sòng bạc chơi saobot_an_cap?
Cậu có năng đó không? Thư mời không gửi cho người vịvi_pham_ban_quyen thành niên đâu. Ngụy Diên Dĩ lườm một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khoanh tay bước tầng hai một cách thuần thục.
Tôi lại không biết chắc? Tôi chỉ tòbot_an_cap mò lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa đóleech_txt_ngu làm sao vào được đâyvi_pham_ban_quyen thôi.
Tạ Hành nhìn theo hướng Thương vừa đi, trầm giọng dặn dò quản lý đi kiểm tra thư mời của cô. Nhận được chỉ thị, quản lý vội rời đi.
Là sòng bạc ngầm nhất kinh thành, của Quang Minh kém cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những thành phố sòng bạc nổi . Ở đây hội tụ đủ hơn mươi loại hình cá , nào cũngleech_txt_ngu người.
khí tràn mùi hoa quyện lẫn mùi xì , tiếng chạm ly lanh lảnh, những ông và nữ ăn mặc lộng lẫy nổi giữa dòng người. Những món trang sức xa xỉ, những chiếc đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồ hiệu lấp lánhleech_txt_ngu, tất cả đều đang phôvi_pham_ban_quyen trương sự giàu có họ.
Trong tầm chỉ sự dư thừa của giác , những chiếcvi_pham_ban_quyen đèn pha lê ra nhiệt lượng vô hình, phủ lên những bạc đang đỏ mặt tía tai. thấtbot_an_cap chỉ dùng từ kim bích huy hoàng để mô tả, toàn sảnh lớn được trong một thứ sáng rực rỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến không .
Đãvi_pham_ban_quyen lâu rồi Thương khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới sòng , giờ phút này đứng giữa nơibot_an_cap đây, cô bỗng có ảo giác như vừa trở về hang ổ cũ.
Trong tay cô chỉ có haivi_pham_ban_quyen , là kẻ nghèo nhất trong cái sòng Quang Minh này . Sau khi hết thành chip, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi tới bàn Roulette rồi dừng bước.
vặn một ván đấu kết , giữa những tiếng phấn khích và nhữngleech_txt_ngu tiếng thở dài nuối tiếc, cô nàng đẹp nở nụ cười dịu dàng, nhanh chóng thu dọn tàn cuộc, ra hiệu cho ván mới bắt đầu để mọi người đặtbot_an_cap .
Thương tiếnbot_an_cap vào bên trong, không ít người liên tục liếc cô. Khẩu trang và mũ khiến cô trông có vẻ kỳ quặc giữa đông này, cộng thêm khí và vócbot_an_cap đó, nhìn là biết ngay học sinh, nên những ánh mắt dò xét quanh cô chưa bao giờ dứt.
Trò chơi Roulette là loại phổ biến trong sòng bạc, ô số được dấu màu lá cho số 0 từ 1 36, hai màu đỏ đen luân phiên nhau. Dealer sẽ phóngvi_pham_ban_quyen một quả bóng nhỏ vòng đangleech_txt_ngu động, cuối cùng quả bóng rơi ngẫu một trong các ô.
Người chơi có thể cược đơn, tức là đặt vào một duy , lệ ăn nhất là 1 đền . Tiếp là cược nhóm, cược nhiềuvi_pham_ban_quyen , hoặc cược đỏ đen, chẵn lẻvi_pham_ban_quyen, lớn nhỏ, độ khó càng giảm thì lệ cũngvi_pham_ban_quyen thấp dần.
người bắt xuống tiền, cũng có một số người vẫn quan sát, Thương thuộcbot_an_cap nhóm người sau, bởi vì cô dự định sẽ đặt ô có độ khó cao nhất và tỷ lệ ăn đậm nhất.
Toàn bộ hai vạn trên người Thương đều được đặt hết vào ván này, thua là trắng , thắng thì cô sẽ có bảy mươi vạn. Đây là sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lựa chọn đánh cược tất cả, vô táo bạo.
Quả bóng nhỏ sự điều khiển nàng dealer đã rơi vào vòng quay, bắt đầu chuyển động. Theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xoay tròn của vòng quay và quả bóng, Thương phớt lờ sự ồn ào xung quanh, bìnhleech_txt_ngu tĩnh tính toán trong lòng.
Chẳng bao lâu sau, cô đặt toàn bộ số chip trong tay lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ô số đen trên bàn. Những người quanh nhìn cô như nhìn một kẻ ngốc, bởi vì ở tầng một này, mấy dám cược kiểu đó.
Để bảo đảm và cầu sự ổn định, phần lớn người kinh nghiệm sẽ chọn cược góc, họa hoằn mới có vài kẻ gan dạ chơi cược phố, là đặt cho ba số bất kỳ. Kiểu người vào đã trực cược vào một con số nhất thế này thật sự không thông minh chútleech_txt_ngu nào.
Trời đất, lại còn có đứa chơi cược đơn đấy, ha ha ha ha, đúng đến tặngbot_an_cap tiền rồi!
Cô em này làm sao mà lọt được đây ? Trông như chưa thành niên ấy, chắc là không chơi nên đặt bừa thôi.
Không biết chơi thì đứng cạnh mà xem đi, đây làm loạn , làm tôi loạn hết nghĩ rồi.
nhìn ra nha, con bé nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ mà gan hùm thì to gớm, phải ở xem phim vận mệnhvi_pham_ban_quyen nhiều quá nên đến đây thử khôngvi_pham_ban_quyen?
Xung quanh vang lên rất nhiều tiếng cười nhạo hoặc trêu , nhưng thấy số chipvi_pham_ban_quyen trong tay Thương không nhiều, họbot_an_cap chỉ coi như một trò náo nhiệt.
Thương để tất cả âm đó, nếu chỗ khác thì với cái tính khí này cô đã mắng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, nhưng ởvi_pham_ban_quyen sòng bạc cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn chọn cách nín làm người.
Dù sao cô đến đây là để thắng , rắc rối, việc có thể mang được tiền ra ngoài thuận lợi hay không cũng làvi_pham_ban_quyen một bản lĩnh.
Embot_an_cap gái, em mớibot_an_cap tới lần đầu không? Anh bảo này, trò Roulette cược đơn này mà không có chiêu trò thì khó ăn lắm, ván sau em đừng làm thế nữa.
Có một ông anh Thương còn nhỏ tuổi, nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng chắc đượcleech_txt_ngu người lớn dắt đivi_pham_ban_quyen chơi nên tốt nhắc câu. Tiền nhỏ cũng là tiền, mang đi trải nghiệm thì không saivi_pham_ban_quyen, nhưng cứ đâm đầubot_an_cap vàobot_an_cap chỗ chắn thua thì chẳng có holeech_txt_ngu .
Thương khẽ nhướng mi mắt nhìn anhleech_txt_ngu một cái, rồi gật đầu, ra vẻ nghe lời khuyên. Ông anh kia cũng lộ an ủi, càng thêm khẳng định dự đoán trong lòng mình.
Tại bao riêng tư hai, trong phòng ngoài rượu ra còn có đầy đủ thiết bị trò , nhiên là tinh xảo và sang hơn hẳn tầng dưới, hơn nữa từ cửa sổ nhìn xuống cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể thu trọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nửa phong cảnhleech_txt_ngu của sòng bạc vào tầm mắt.
Diên Dĩ ngậm thuốc, ngón tay nhịp lên bệ cửa sổ. Đột nhiên, ánh dừng lại ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một , nheo mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìnleech_txt_ngu kỹ rồi để lộ vẻ mặtbot_an_cap kinh .
à, Hách à! Mau lại đây, mau lại đây xembot_an_cap tôi thấy cái gì này! vội vàng kéo Thôi Hách đang bận rót rượu lại sổ, động tác gấp gáp không thôi.
Thôi Nguyên đầy vẻ nhẫn, rượu của hắn mới chỉ kịp nhấp một ngụm: Tốt nhất là cậu gọi tôi lại để ngắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỹ nhânleech_txt_ngu, nếu không sẽ cậu đấy!
Theo hướng chỉ của Ngụy Diên Dĩ, Thôibot_an_cap Hách Nguyên khôngvi_pham_ban_quyen phụ sự mong đợi, ngay lập tứcbot_an_cap nhìn thấy Thương đang đứng bàn cược. Đôi mắt hắnleech_txt_ngu trợn tròn, kinh ngạc đến ngày trời không lên đượcleech_txt_ngu lời nào.
Có chuyện gì thế?
Tạ Hành gọi điện xong, cất điện thoại vào túi, thấy mặt như sét đánh của Thôi Hách Nguyên bước tới chỗ hai người kia.
Hành à, nói ra chắc cậuleech_txt_ngu không đâu, sòng bạc có đứa trẻ vị thành niên lẻn vào, còn tham gia cược nữa. Cậu bảo xem chủ nơi này phải ngồi tù bao nhiêu ?
Trông Thôi Hách Nguyên mới diện kiến thần.
Tạ Hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống bàn cược rồi bật cười: Chẳng biết, dù sao tôi cũng không phải chủ nhân cáileech_txt_ngu sòng này.
Cậu nghe xem mình có đang nói tiếng người không hả? Thôi Hách Nguyên lườm anh một cái đầy mãn, Đãvi_pham_ban_quyen tra được thông tin của nhócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó chưa? để người vào chắn là có thư mờivi_pham_ban_quyen rồi.
Nhưng thư mời làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại rơi vào tay một trẻ như vậy được?
Tạ Hành một ngụm rượuleech_txt_ngu, lắc đầu: Vẫn chưa, sắp rồi.
Ngụy Diên Dĩ luônbot_an_cap dán bàn cược, vẻ chăm chú: Tôi cậu nghe, nhóc này không đơn giản đâu, cô bé đặt hết chip vào đen rồi.
Cái gì? Đặt thẳng số luôn , gan to thật đấy!
Cách chơi này khiến Tạ Hành có chút kinh ngạc. Anh nhìn xuống qua cửa sổ, chiếc mũleech_txt_ngu che khuất phần lớn gương cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái, tóc dài thanh mảnh được búi vội sau gáy, cô đang nhìn chằm vào vòng quay roulette không chớp mắt.
thể cô không hề căng cứng, những động tác nhỏ đều rất thư thái, thậm còn ôm chai Coca vừa cắn hút vừa , trông cứ như đang chơi cho vui.
Ngoài ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ, trong phòng bao còn có những người bạn , đa sốbot_an_cap đều vây quanh bàn chơi. Thấy bọn họ im cửa sổ, mọi người lên rủ rê nhưng Ngụy Diên Dĩ chối, cũng khôngvi_pham_ban_quyen ép buộc. Dù sao trong căn phòng này, người bọn họ mới là những người có tiếngbot_an_cap nói nhất.
Vòng quay chậm , những đặt cược xung quanh nín thở, tiếngleech_txt_ngu ồn tắt lịm, ai nấy đều nhìn chằm chằm vào con số và quả bóng vòng quay.
Riêng Thương lại khác hẳn, vẻ mặt côbot_an_cap ung , chẳng chút căng thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chí lấy điện thoại ra lướt video ngắn, thấy bình luận nào thú vị còn không được màvi_pham_ban_quyen bật thành tiếng.
đàn ông đứng cạnh hoàn toàn tin rằng Thương chỉ đi theo đến đây chơi bời. thái thong dong tự tại cộng với số chipleech_txt_ngu không quá nhiều trên bàn gần như đã khẳng định chắn cho đoán đó.
Đến thời thích hợp, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân viên chia bài hônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dừng đặt cược, cánh tay quét mặt bàn một đường dứt khoát. Vài người đang định đặt thêm vẻ bực dọc bị gọi dừng.
Quả bóng bắt đầu giảm tốc, Thương cất điện thoại, nhìn về quay. Tốc độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chậm , nhịp thở xung quanh nên dồn dậpleech_txt_ngu, nhưng gươngvi_pham_ban_quyen mặt cô nhân viên chia bài vẫn giữ nguyên xinh đẹp.
nhìn lướt qua cô ấy, đôi cong lên. Cô nhân viên dường như nhận Thương đang cười mình, nụ cười công nghiệp trên mặt trở nên chân thật hơn một chút, như thể đang chúc cô may mắn.
cùng, quả bóng dừng lại ô 33 đen. Hiện trường nổ những tiếng hò kinh ngạc, cả mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổ dồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh mắt về cô gái nhỏ . Sự chấn động mạnh mẽ này lanvi_pham_ban_quyen tận những người tầng hai.
Thôi Hách Nguyên liên chửi thề mấy tiếngvi_pham_ban_quyen, khíchleech_txt_ngu mức suýt nhảy dựng , may mà Hành kịp thời đè anh ta xuống.
Đỉnh thật đấy, cái quái thế này! Là may mắn sao? Vận may này nổ tung trờileech_txt_ngu rồi!
Ngụy Diên Dĩ cũng kinh ngạc không kém. Anh cứ ngỡ nhóc kia chỉ gan to, khôngbot_an_cap vận may lại tốt đến vậy, lẽ cô nhóc mang theo Thần Tài trong người àvi_pham_ban_quyen?
Đây là phúc lợi choleech_txt_ngu lính sao? Mẹ kiếp, biết thế lần đầu lên bàn tôi cũng chơi một ván cho ngầu rồi, này cô bévi_pham_ban_quyen thể đem ra khoe cả đời luôn.
một vận may đáng ghen , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết baobot_an_cap con bạc chờ khoảnh khắc này, những lúc như luônbot_an_cap là chuyện có chẳng được.
Tạleech_txt_ngu Hành lại có suy nghĩ khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Anh nhìn thấy cô gái dướivi_pham_ban_quyen lầu xuống tiền sau khi quả bóng đã đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tung vào vòng quay. Nếu lần đầu đến chơi, hoặc với tâm thế chơi cho vui, ấy đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặt cượcbot_an_cap từ đó rồi.
cô lại chọn đúng lúc quả bóng quay được hai vòng mới dứt khoát hết số chip lên bàn. Bảo không có kinh nghiệm thì Tạ Hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tin.
Tiếng gõ cửa vang lên, người đứng gần đó ra mở cửa. Quản lập tức đi tới mặt ba người Tạ Hành, tài liệu vừa tra được rồi nhanh chóng rời đi.
Thông tin đóvi_pham_ban_quyen đơn , sạch sẽ, nhìnbot_an_cap qua không thấy kẽ hở nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nhưng với những ngườivi_pham_ban_quyen nghiên cứu sâu, họ sẽ nhận đây là một bản mẫu trả lời lấy đến mức buồn che .
Nói cách khác, toàn nội dung tra được đều là giả.
Ồ, giới tính là thật.
Cô nhân viên bài xinh đẹp không nhịn được nhìn thêm cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về côleech_txt_ngu gái trẻ che khuất phần lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gương kia.
Ở sòng bạc , hạng người nào cũng có. Ở lâu ắt sẽ rèn được đôi mắt nhìn . Những thiếu nhà giàu ănvi_pham_ban_quyen mặc tề dắt theovi_pham_ban_quyen mỹ đa phần thích chơi lớn, một đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thua vàivi_pham_ban_quyen chục triệu cũng màng, chủ là tìm thú vui.
Kiểu dát đeo thì đầy phấn khích, đa số là con bạc nặng đô, đặt cược rất lớn. Thắng thua với họ liên quan đến nửa gia , một tiên một bước xuống địa ngục, chơi này kích thích đại não họ ra cảm giác khoái chẳng khác gì ma túy đá.
Nhưng như Thương, vừa vào sòng bạc đã xác định tiêu ràngleech_txt_ngu, ra tay đoán, một đòn trúng đích, bản lĩnh khí chất hoàn toàn lạc lõng với xung quanh, thườngbot_an_cap sẽ được mời VIP trên tầng hai.
Sòng bạc Quang Minh cóleech_txt_ngu hai tầng, sảnh dành cho tất cả những người chơi thư mời. Họ là những đại gia từ nơileech_txt_ngu, giới thiệu sàng lọc mới đủ tư cách bước chân vào đây. Dù những người cũng có máu mặt trong giới nhưng chỉ có lại một.
Tầng hai là nơi hưởng lạc của giới thựcvi_pham_ban_quyen đứng đỉnh kim tự tháp. Những người lướt nhau ở đây nếu không trong top 100 tỷ phú giới thì cũng con các thế gia lâu đời. dĩ nhiên, khung tầng hai xa tráng tầng một rất nhiều, vậy các thủ thực thụ cũng thường chân ở tầng hai.
Nhận thấy sự quan sát cô nhân viên, Thương mỉm cười. Đôi mắt là đẹp nhất trên gương mặt cô, đuôi hơi dài với những mềm mại, linh và đầy ý .
Next game for .
Cô nhân viênleech_txt_ngu chia có chút ngượng ngùng trước ánh mắt ấy. Nhân làm việc tại Minh đều là những người thông minh, trước khi nhận việc đều được đào tạo ba vì sòng bạc có nhiều doanh nhân ngoài ghé thăm, do đó mức lương củabot_an_cap họleech_txt_ngu cũng caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ýbot_an_cap Thương là ván sau thắng sẽ cho tiền . Người chơi thường sau thắng được số tiền lớn mới một vài chip làmleech_txt_ngu tip cho chia bài.
Cô này có nói ra câu đó, chứng tỏ cô kỳ tự tin ván sau mình cũng sẽ . Cô nhân không kìm được liếc Thương thêm mấy cái, kinh ngạc trước sự tự tin và bình tĩnh của cô.
Ván thứ hai bắt đầu.
Mời cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu đặt cược.
Giọng nói của cô nàng chia bài ngọt lịm, sự tác động của rượu ngon và khói thuốc lại càng thêm phần lôi cuốn. Khung cảnh nóng và thíchvi_pham_ban_quyen này khiến ít người trỗi dậyvi_pham_ban_quyen thú ăn chơi, số lượng người đặt chỉ có tăng chứ .
Những xung quanh nghe tin có kẻ trực tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Roulette liền kéo đến náo nhiệt, bọn họ dừng hẳnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trò chơi dang dở để tò mò xem xét thực hư. Trong phútbot_an_cap , Thương bị dòng người vây kín, gian trở nên ngột ngạt, đủ loại mùi hỗn tạp xộc thẳng vào mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
thởvi_pham_ban_quyen hắt ra một hơi, thầm nhủ ráng nhẫn nhịn thêm chút nữa, chơi xong ván này cô sẽ chuyển sang bàn khác.
Nhờ ván thắng với tỷ lệ một ăn mươi lăm, số phỉnh trong tay Thương đã tăng vọt lên bảybot_an_cap trăm . Những dài của emvi_pham_ban_quyen lơ đãng nghịchbot_an_cap ngợm tấm phỉnh, lặng chờ đợi động tác cô nàng dealer.
Keng
Một tiếng vang thanh thúy mức gần như lạnh lẽo vang lên, quả bóng nhỏ hóa một đườngleech_txt_ngu vòng cung bạc lao vào, sát với vòng roulette đang xoay tròn đầy rẫy những con số đỏ đen.
Trước khi hôleech_txt_ngu dừng, người có thể đặt cược vào bất kỳ thời điểm nào. Càng về sau, tốc độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay của quả bóng càng chậm, số người đặt cượcvi_pham_ban_quyen cũng sẽ nhiều hơn, bởi vì lúc này xác suất họ tính toán được sẽ có tỷ lệ thắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao .
Những người chơi đang đặt cược thì nhìn bàn xoay, còn những người xem náo lại dồn mắt vào Thương. Họ mòleech_txt_ngu liệu lần này Nữ thầnleech_txt_ngu May mắn có cònvi_pham_ban_quyen mỉm với cô gái trẻ này nữa không.
Bầu không khí rất căng thẳng, nhưng tỏ ra cùng thư thái. Em cầm miếng bánh trong tay, khẩu trangleech_txt_ngu ra, múc một miếng nhỏ cho vào miệng. Đây là miếng bánh embot_an_cap nhờ người anh vừa có lòng khuyên nhủ mình đi lấy giúp.
Bênbot_an_cap trong sòng bạc có khu vực cungleech_txt_ngu thực phẩm riêngleech_txt_ngu biệt. Một nơi mệnh danh là xa hoa nhất kinh thành như Quang Minh thì phươngbot_an_cap diện ẩm thực lại càng tinh tế, đặc biệt mời các đầuvi_pham_ban_quyen bếp tế về đảm , món ăn mỗi ngày đều khácvi_pham_ban_quyen và vô cùngvi_pham_ban_quyen đa dạng.
Nhưng Thương mới thử một miếng đã đặt chiếc vàng nhỏvi_pham_ban_quyen xuống, hương vị cũng bình thườngvi_pham_ban_quyen, tạm ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Người anh kiabot_an_cap thấy em khôngvi_pham_ban_quyen ăn nữa, theo năng : Không ngon sao? Tôi hỏi viên phục vụ đằng kia, họ nóileech_txt_ngu loại bánh này có khá nhiều ăn.
Thương nghiêng đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn anh ta, sự thất vọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong đôi mắtleech_txt_ngu hề giấu: Kem , hơn nữa trên này có dừa , em không thích ăn.
Ngườibot_an_cap anh: (°°)
Vừa nãy anh ăn ở đó sao thấy ngấy ?
Suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ một lát, Thương quyết định cho đồ ngọt của Minh thêm một cơ hội nữa, bèn vỗbot_an_cap vỗ người tốt bụng: Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đi lấy cho em một phần Tiramisu nữavi_pham_ban_quyen đi, cảm ơn .
Vòng quay vẫn đang chuyển động, những người xung quanh không hưng phấn thì cũng căng thẳng, vậy mà cái người được chú ý nhất lúc lại vẫn còn tâm trí nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến chuyện ăn ngọt. Người anh kia nhất thời không biết nên lo lắng cho em hay là tán thưởng sựleech_txt_ngu tĩnh nàybot_an_cap nữa.
Em đặt cược mà, khôngleech_txt_ngu thấy thẳng sao?
Ồ. Thương nghe lời anh ta nói, vẫn đem toàn số trong tay đặt vào một ô nhỏ : Giờ đặt rồi đây.
Người anh:
? Thương chẳng hề thấy thẳng, bởi vì sự thẳng của đã biến mất sau không biết bao nhiêubot_an_cap lần thua cuộcleech_txt_ngu trên con đường trước đây . Chuyện gia bại hay nợ nần chồng chất phải từngvi_pham_ban_quyen xảy .
nên không hề lợi hại, chỉ là kinh phong phú mà thôi.
Người anh thấy vẻ công bột bất cần em thì lẳng lặng tách khỏi đám . Thôi rồi, anh ta bớt chuyện bao đồng , cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành thật đi lấy đồ ngọt là .
Mọi Thương lại lần nữa đặt cược trựcleech_txt_ngu tiếp vào một con số duy nhất thì lại rộ lên những tiếng xôn xao bàn tán. Nghi ngờ, kinh ngạc, giễu cợt, hoài nghi, tất xen thành một mớ hỗn độn, mọi sự chú ý đều dồn chặt vào quả bóng nhỏ và vòng quay đang khôngbot_an_cap ngừng chuyển động kia.
Đúng làleech_txt_ngu được hời khoe mẽ, làm gì có đạo lý đoán đúng sẽ thứ hai, trẻ con thìvi_pham_ban_quyen có tham lam quá!
, bảy trăm nghìn đủ để về mua cái túi xách cho vui rồi gì, ha haleech_txt_ngu ha, lần coi chừng nhévi_pham_ban_quyen!
Vẫn còn trẻ quá, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữbot_an_cap được bìnhleech_txt_ngu . Cược trực tiếp vào một số là xác suất một phần vạn, nếu là tôi, tôi sẽ chọn cược góc, cầu định mới có thể mở rộng năng thắng.
Trẻ con thì hiểu cái gì chứ, chẳng qua là chơibot_an_cap bời lung tung thôi, thuabot_an_cap hết bảybot_an_cap nghìn này về chắc sẽ bị người lớn quở trách cho xem, ha ha ha!
những lời này, Thương đưa sờ dái tai, môi dưới trễ xuống, phát ra một tiếng hừ rất nhẹ.
trách cái con khỉ. Em vừavi_pham_ban_quyen mới đập vỡ món đồ sưu tầm trị giá mấy trăm triệu của lão đầu tử nhà mình, chỉ không phải thêm một món mười mấy tỷ nữa Thương Viênvi_pham_ban_quyen Lận ước còn chẳng thèm đoái hoài đến em, nói gì đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảy trăm nghìnbot_an_cap cỏnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con này.
Trên bao VIP tầng hai, ba người đàn ông vẫn đứng trước cửavi_pham_ban_quyen sổ nhìn xuống cuộc cá cược dưới lầu.
Thôi Hách Nguyên nhìn thấy cô gái bị vây quanh ở giữa đang bánh ngọt, nhất thời cũngvi_pham_ban_quyen thấy thèm, bèn lấy một bánh từ khay đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào .
Này, các nói xem, ấy đã thắng bảy trămbot_an_cap nghìn rồi sao còn chơi tiếp nhỉ, không thua hết à?
Hắn thực sự tò mò, cô gáibot_an_cap mà từ đầu tới chân đều lạc quẻ sòng bạc này, người mà họ vốn tưởng đi , rồi lại có thể thắngbot_an_cap một ván cược trực tiếp, thắngvi_pham_ban_quyen xongleech_txt_ngu không mà lại còn muốn chơi tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hơn nữa cứ là cược tiếp, chỉ cược duy nhất mộtleech_txt_ngu sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nói nhẹ thì là con chơi, nặng nề thì chẳng túy đến làm kẻleech_txt_ngu ngốc cho người ta chăn dắt sao?
Lôngleech_txt_ngu mi Tạ Hành khẽ rung động, khuy sét ánh bạc được lật lên đến cánh tay, đuôi hơi nhếch, hắn đứng với khí chất thâm trầm.
Rượunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang đỏvi_pham_ban_quyen theo trơn nhẵn trôi xuống cổ họng, chiếc ly được đặt nhẹ nhàng lênvi_pham_ban_quyen bàn, hắn thản nhiên mở lời: Biết đâu lại thắng thì sao?
Ngụy Diên Dĩ nghe ra ẩn ý trong lời nói của hắn, nhìn xuống rồi lại quay nhìn Hành, nhướng mày: A Hànhvi_pham_ban_quyen, cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ nhóc con biết tính vòng quay sao?
mỉm cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngược lại: Cậuleech_txt_ngu không nghĩ thếvi_pham_ban_quyen sao?
Không chắc. Ngụy Diên Dĩ không dễ dàng đưa kết . Về mặt khách quan hắn không tin, nhưng về trực giác, hắn cảm thấy nhóc connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó không hề đơn giản: Xem ván này rồi nói.
Thôileech_txt_ngu Hách Nguyên mở điện thoại xem giờ, dùng khuỷu tay hích Tạ : Thương Nghiên vẫn chưa tớibot_an_cap à?
Tạ Hành ừ một tiếng: Cậu ấy nóibot_an_cap không tới được, đang bận.
Sao ngày nào cũng bận thế không biếtbot_an_cap, ấy lấy đâu ra lắm việc để bận thế ?
thấy Thương không đến, Thôi Hách Nguyên buồn bã ra ghế sofa. thật không hiểu nổi cái người anh em này của mình ngày nào cũngbot_an_cap đầu vào công ty, rốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuộc trong công ty có ai mà lại có sức hút hơn cả hắn chứ?
Mới ràm được hai , hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bật dậy khỏi sofa, mắt sáng quắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Thế này đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hay chúng tabot_an_cap cũngleech_txt_ngu cược một ván, cược xem nhóc con kiavi_pham_ban_quyen cóvi_pham_ban_quyen thắng được .
Cái gã Hách Nguyên này từ nhỏ đếnbot_an_cap lớn là một kẻleech_txt_ngu không chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi yên. bạc Quangleech_txt_ngu này là do hắn , vốn là chơi với đám , kết quả không ngờ tốt nên biến nó thành sòngleech_txt_ngu bạc côngvi_pham_ban_quyen khai theo độ hội viênbot_an_cap .
nay đạt được danh hiệu sòng bạc số một kinh thành, hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn. Có hắn chính làvi_pham_ban_quyen đứa con của sựbot_an_cap may , làm gì cũng thành công !
Ngụy Diên tứcleech_txt_ngu giận với : Cút đi, cậu hào quang chủ nhà, ai thèm cược với cậu. Muốn chơi thì sang bên kia với họ.
Xì, mất hứng, tôi còn đang định đem quyền khai thác đất ở ngoại ô phía Tây ra để cược với các cậu đâyleech_txt_ngu.
Được thôi, tôi cược.
Ngụy Diên Dĩ lật mặt nhanh như chớp.
Thôi Hách Nguyên bị dángbot_an_cap vẻ hám lợi này của hắn làm chovi_pham_ban_quyen thương, đau đớn đấm ngực dậm chân tố cáo: Tiểu à, sao lại trở như thế này, là thấyleech_txt_ngu tiền mắt . Ba đây có để cậubot_an_cap ănvi_pham_ban_quyen thiếu mặc bao giờ chưa? nhỏ lớnvi_pham_ban_quyen có đồ tốt gì tôi chẳng chia chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu một phần?
Cút ngay, cậu chia cho tôi cái ? xấp bài tập hay là mấy gáibot_an_cap nhỏ cần tôi lý hộ ?
Không nhắc thì thôi, nhắc đến là Ngụy Diên Dĩ lại phiền phức. sốbot_an_cap khổ, từ tiểu đã học cùng lớp cáivi_pham_ban_quyen tên ngốc Háchleech_txt_ngu Nguyênvi_pham_ban_quyen này. Nhà họ Thôi gia giáo khắcbot_an_cap, yêu đối với con cháu, mời gia sư về dạy.
họ Ngụy thì khác, nuôi thả con cháu, chủ yếu là đưa tài nguyên cho các người, còn trưởng thành nào thì dựa vào bản . Ngụy Diên Dĩ hắn nhỏ đã theo phái tự do, khi Thôi Hách Nguyên thì bị kéo đibot_an_cap học gia sư cùng, ngay cả bài tập cũng phải làm thêm một phần cho hắn.
Đến khileech_txt_ngu lên cấp ba, Thôi Hách Nguyên đâu cũng trêu hoabot_an_cap ghẹoleech_txt_ngu nguyệt, gặp đối tượng nàoleech_txt_ngu khó nhằn hoặc không muốn quen nữa là đều ném trực tiếpleech_txt_ngu cho Diên Dĩ xử lý hậu .
Nếu không phải tình Thôi Hách Nguyên là anh em của mình, hắn sớm một cuốc tiễn đối lên đường .
đến đây, hắn đảo mắt trắng dã, tức nói: Tôi cược cô ấy .
cũng cược côleech_txt_ngu ấybot_an_cap thua.
Thôi Hách cười hì hì, hất cằm phía : A Hành, cậu cược cái gì?
Hành nhìnbot_an_cap chằm cô gái đang đồvi_pham_ban_quyen ngọt dưới lầu. nhiên, cô gái đó mắt nhìn lên trên, dường nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát hiệnleech_txt_ngu ra có người đang sát mình.
Khóe môi hắn khẽ nhếch: cược cô ấy thắng.
Thương cứ cảm thấy sau lưngbot_an_cap lành lạnh, quay đầu lại nhìn cũng không ai khả . Miếng Tiramisu trong tay đã được cô sạch hơn phân nửa, hương vị cũng khá ổn, dù sao ngay cả cũng làm không ra hồn thì thợ làm bánh có thể gói quê cày ruộng được .
Vòng quay bắt đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giảm độ, quả cầu quanh mép, những con số màu xanh lá cây trên hình hiển thị không ngừng đổi. Sauleech_txt_ngu khi quay hai quanh mép, quả cầu rơi vào vòng . Trong chốc, tim của những đặt cược lại ngược lên cành cây.
Khoảnh khắc tiếp theo, quảbot_an_cap cầu trắng nhỏ dừng lại ở số 13 đỏ. Lần này, những người bênvi_pham_ban_quyen cạnh đánh bạc đều ngây người, bởi vì con đặt chính 13 đỏ.
Chip đặt cược là bảy trăm hai mươi nghìnvi_pham_ban_quyen, tỉ một ba mươi , này Thương tiếp thắng hơn hai mươi triệu. Cộng thêm số vốn ban , tiền trong cô hiệnbot_an_cap tại đã lên đến ba mươi triệu.
Tâm cô cực kỳ , khẽ huýt sáo một tiếng, bốc một nắm chip trên ra ngoài , mỉm gật đầu cô nàng : For thebot_an_cap .
Cô nàng dealer đầy mặt ngạc, bị động tác của Thương làm cho có thẹn thùng. Sau cố gắng đè nén cảm xúc, cô ấy không lộ sơ hở nào mà nhấn nút báo động thông báo cho phòng giám sátvi_pham_ban_quyen, đồng thời mỉm cười nói ơn Thương.
Thương không nghi ngờ gì là người cực hào phóng. Người chơi ở tầng một cho dealernội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một hoặc đồng chip, không bao giờ quá năm đồng, vậybot_an_cap mà nắm chip đưa đã lên đến con số sáu chữ số.
Người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng cạnh cô thì mí mắt giật nảy lên, sau khi nhìn thấy vị trí quả cầu rơi xuống, trái suýt chút nữaleech_txt_ngu đã nhảy vọt ra . Trông anh ta kinh ngạc vui mừng hơn Thương, thiếu nữa là nhảyvi_pham_ban_quyen lên rồi.
chủ Thương an ủi anhvi_pham_ban_quyen ta: Bình tĩnh, bình tĩnh chút đi.
Người đàn ông phấn khích đến cả mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy lòng với biểu cảm nhạt nhẽo của Thương: Cô bé à, cô tiếp đặt thắng hai ván không kích động nào ? Ôi cái tim của tôibot_an_cap, làm như thể tôi kẻ chưa thấy sựvi_pham_ban_quyen đời vậyleech_txt_ngu.
Thương quả nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thế, nhưng cô không nói ravi_pham_ban_quyen.
Thắng liên tiếp hai lần, mắt nhữngbot_an_cap ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xung quanh nhìn Thương thay đổi từ khinh thường ban kinh ngạc và sùng bái, thậm chí cóbot_an_cap không đến bắt với cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cho rằng cô có mánh .
Tuy nhiên người nịnh bợbot_an_cap thì cũng có kẻ ngờ. Họ nghi Thương giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lận, đặc là những ngườibot_an_cap chơi đặt cược vánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, ánh mắt họ trànleech_txt_ngu vẻ ngờ vựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và phục.
này không khoaleech_txt_ngu học thật sự khoa !
Làm sao có chứ, phải cô thông đồng với dealer rồi không, hay là phương tiện công nghệ cao nào đó? Nếu không sao có thể thắng cả ván được
Cô nàng dealer: Tôi là lương thiện mà!
Quảnbot_an_cap lý đâu? Mau gọi quản lý đến đây! Con này chắc chắn đã gian lận, phim chắc, chuyện giả quá rồi!
Mẹ kiếp, tôi thề đấy, bị ma hay sao mà thế, không có khóe thìbot_an_cap tôi đâu. ra thì cũng vừa thôi chứ!
Trời ! Cô ta thắng thật rồi, rồi kìa!
Sự kinh ngạc của Thôibot_an_cap Hách lúc này còn lớn hơn so với việc mình thua mất quyền khai thác vùng ngoạivi_pham_ban_quyen ô phía Tây. Hắn thậm chí còn đầu, nghi ngờ mình nghe nhầm nhìn lầm rồi.
Sao mà đỉnh thế không biết!
Tạ Hành tư cách là người thắng cuộc, nói vô cùng nhàn : Ái chà, sơ cái là thắng rồi.
Thôi Hách Nguyên liếc hắn một cái, có chút cạn lời. Được hời còn khoe mẽ, cũng chỉ có mặt dày nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tạ mới làm ra được, câu này hắn chỉleech_txt_ngu dám nghĩ trong lòng chứ nói ra.
Này, có chút khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Diên Dĩ xuống lầu dưới đang dần hỗn loạn, cau mày : Tình hình cô bé kia không ổn lắm, chắc là bị người ta nghinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ có mánh khóe rồi.
?
Tạ Hành tiến lên bước, thò đầu nhìn xuống dưới.
lầu rất dữ dội, Thương vốn dĩ cầm chip định đi, kết quả bị đám đông chặn , nhất đòi cô phải một lời giải .
Cô có thể giải thích gì đây? Chẳng qua là vận dụng một chút nguyên lý vật , toán điểm dừng từ điểm bắt đầu của quả cầu nhỏ, tính xem trong khoảng thời gian đó quay đã quay được bao , từ đó thể dựleech_txt_ngu đoán khoảng cách rơi , cuối cùng cộng thêm một chút may mắn mà thôi.
Đám người này thực sự quá ồn ào, vốn dĩ bàn đánh bạc đã vây quanh rất nhiều người, bị hò hét vậy người đến xem náo nhiệt càng nhiều hơn. Sòng bạc kín như bưng, mùi vị vốn đã , giờ người ta tụ tập lại một chỗ càng người ta chịu.
Phiền, phiền chớt được.
Rầm!
Đám đông đột nhiên im bặt, Thương thu lại cái chân vừa đạp lên cạnh , thiếu kiên nhìn đám lợn cản đườngleech_txt_ngu này, nhẫn nhịn thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẫn nhịn thêm nữa.
Để yên tĩnh một chút, coi là cái chợ đấy à mà ồn cái khỉ gì. Thua không nổi hay là có ý gì, các kém cỏi thì không cho người khác giỏi à?
Chưa đi học bao giờ sao? Chưabot_an_cap nghe câu nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữuvi_pham_ban_quyen thiên à? Từng người ăn diện , thualeech_txt_ngu chút tiền đã ở gào thét, thuộc giống gà la hét , không thấy mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt !
Những người đó đều là những kẻ ở trí caoleech_txt_ngu, toàn làleech_txt_ngu trút giận lên đầu người khác, làm có cơ hội bị người khác xả vậy. Hiệnleech_txt_ngu giờ một con nhóc mắng cho kịp, lòng tự trọng thương, lậpvi_pham_ban_quyen tức nổi giận.
Mày nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năng kiểu gì đấy, có giáo dục hay không hả? Gọileech_txt_ngu phụ của đây, chuyệnbot_an_cap nay chưa xong đâu!
Đúng thế, cô có biết tôi là ai khôngbot_an_cap mà dám nói chuyện kiểu đó, ai chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô cái gan đấy!
Người đàn ông bênvi_pham_ban_quyen cạnh Thươngvi_pham_ban_quyen ra, chắn chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ởvi_pham_ban_quyen phía , cùng khó chịu trước hành làm khó trẻ con của nhữngleech_txt_ngu người này.
Các người bao tuổi rồi mà chấp nhặt với một đứabot_an_cap trẻ, người ta thắng là thắng như vậy, là cô bé giỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, các người ở đây gây náo loạn thì ích gì.
thắng thua triệu, vài chục triệu trong sòng bạc gì lạ đâu, đặc biệt là ở sòng bạc này. ông thực không sao họ phải như vậy, gâyleech_txt_ngu náo loạn đến mức khó coi này.
Thương anh ta che chở ở phía sau thản nhiên bồi thêm một : Bởi họ thua một nữ mà Đã thế lại còn là một người phụ nữ trẻ nữa
Người đàn nghe thấy lời này đầu nhìnvi_pham_ban_quyen cô, biểu cảm chút tạp.
Những người khác phát hiện tâm củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình bị vạch trần, càng quá hóa giận, lại lải nhải không ngừng. Sau Thương lại bồi thêm cú đá cực vào bàn bạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tiếng động còn lớnleech_txt_ngu hơn lúc nãybot_an_cap, đám người đó lại nuốt ngược những âm thanhbot_an_cap định nói vào trong.
Cô nàng dealer đã sớm rời bạc từ lâu, chỉ bị vạ .
Người đàn ông cũng nuốt nước miếng, may quá, ta không vào cô em gái . Chỉ tiếng động kia thôibot_an_cap, nếu đá vào người thì tối nay không cần tài xế nữa, cứ chờ xe cấp cứu đến đi là xong.
lùng đảo nhìn vòng , phiền não kéo mũ trùm lên đội : Có cho đi không? Không cho đi gọi điện báo sát hốt cả ổ các người bây giờ.
Vòng ngoài những người xem náo nhiệt tức giải tán. Xem náo thì được, chứ thì khôngbot_an_cap .
Có người không , hét lên: Thế thì phải quản lý đến xác định cô vi phạm quy định mới được đi!
Vị quản được nhắc tên không phụ mongleech_txt_ngu đợi chóng chạy đến, cái nhìn đầu tiên đã hướng về Thương, vật thần thắng liền hai ván nàyvi_pham_ban_quyen.
Sau khi được báo động của dealer, tức xuất camera từ cả các góc độ tại hiện trường, xem đivi_pham_ban_quyen xem lại nhiều lần ở chế quay chậmbot_an_cap, và rồi tấtleech_txt_ngu cả đềuvi_pham_ban_quyen im lặng, khuôn mặt ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấy đều như vừabot_an_cap ma.
vì họ nhìn ra được bất kỳ vấn đề cả, cô bé này ngoàivi_pham_ban_quyen việc nghịch điện thoại thì ăn bánh ngọt, không có lấy hành động khả nghi .
Vậy nên chỉ cóvi_pham_ban_quyen một câu trả lời duy nhấtleech_txt_ngu, chính là bản lĩnh thực sự của cô người ta rồi.
Thấy đếnleech_txt_ngu, nhóm người kia vàng tiến lên cáo. Nghe yêu cầu của kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vị quản lý khéo léo, tám mặt linh lung kia lời trấn an họ bằng giọng ôn tồn, sau đó mới chậm rãi nói:
Rất cảmvi_pham_ban_quyen ơn mọi người đã cùng tôi bảo trật tự. tôi đãleech_txt_ngu trích xuất camera giám để kiểm tra, vị tiểu thư đây sự không sử dụng bất kỳ phương thứcvi_pham_ban_quyen ngoại lực nào cả, mong mọileech_txt_ngu người hãy giải tán cho.
Nghe thấy câu trả lời , những kẻ vừa lớn tiếng quát tháo hoàn toàn ngâyvi_pham_ban_quyen người. Chuyện này sao có thể chứ? người sự có thể đến trình độ này saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng lẽ cô ta thuộc đẳng cấp Thần Bài ?
Không thể , cô ta nhỏ tuổi như vậy, làm sao có thể lợi hại đến .
Thấy đám người này vẫn không tin, Thương mắt khinh bỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Sao hả, cuốibot_an_cap cùng cũng mười mấy năm qua mình sống hoài sống phí rồi à? Mặc xác chúng màyleech_txt_ngu tin hay không, né sang một bên cho bà .
lý cười bồi , kẻ bị Thương mắng cho thì mặt tai. Những người xung lại nhìn hắn bằngbot_an_cap ánh mắt nhưvi_pham_ban_quyen thể hắn là kẻ thua còn không phục, khiến hắn cảm thấy xấu hổbot_an_cap cùngleech_txt_ngu, hừ lạnh một tiếng rồi sải bước rời đivi_pham_ban_quyen.
Thương rủ mi , khó chịu vô cùng. ở này đúngbot_an_cap là chưa từng thấy đời, cô vốn định vài ván đổi khácbot_an_cap thắng tiếp, không ngờ mới mà bọn họ đã vỡ trận cả rồi.
Hồi trước cô chơi ở sòng bạc ngoài, thắng liền nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ván cũng chẳng thấy ai làm cái mặt sưng sỉa !
Nhóc này cũng lực gớm .
Thôi Hách Nguyên tặc hai tiếng, xem đến là phấn khích. Hai cái đá kia chắc phải làm bàn đánh bạc móp mộtbot_an_cap lớn mất, hắn có bắt con bé đó bồi thường nhỉ?
Ngụyleech_txt_ngu Dĩ chỉ mỉm cười: Không bạo lực không , anh nhìn người đi, như sói thấy thịt, hận không thể xé xác côvi_pham_ban_quyen bé ra.
Trong lòng hắn đầy khinh miệt, đúng là một lũ nhà giàu mới nổi không có tầm nhìn, vì chút chuyện nhỏ này mà loạn, lại còn hợp sức ức hiếp một đứa trẻ, hèn chi cả đời này mãi chẳng ngóc lên nổi.
Tạ Hành ngồi trở lại ghế sofa, chân mày cao làm tôn đôi mắt sâu , khiến anh khi không cười trông có vẻ đạm xa cách: mời chỗ anh đúng là dễ lấy thật đấyleech_txt_ngu.
Câu nói đầy ý mỉa này ai mà không nghe ravi_pham_ban_quyen được ý tứ bên trong, Ngụy Diên Dĩ bật cười thành tiếng, ánh mắt đầy vẻ chọc.
Thôi Hách châm chọc cũng chẳng thèm để tâm, chỉ nhúnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vai một cái, rồi ra lệnh cho người khứ tất cả những kẻ gây rối vừa rồi ra , từ về sau không bao giờ bước chân vào Quang Minh nữa, đúng là làm mất mặt hắn.
Những kẻ bị đuổi ra ngoài như rác rưởi kia vô cùng hối hận, không thể tựvi_pham_ban_quyen tát hai cái. Phải biết rằng Quang Minh không chỉ là một sòng , mà còn một vòng giao thiệp. Những người vào được Quang chơi đều có khả năng trở thành những mối quan hệ tiềm năng sau này, lần này bọn họ lỗ nặng !
Thôi Háchleech_txt_ngu Nguyên tựa vào thành cửa , nhìn cô gáileech_txt_ngu đang đi dừng dừng dưới lầu, tròng mắt một vòngleech_txt_ngu, lại nảy ra một ý mới.
muốn đánh với nhóc con !
Thương vừabot_an_cap bị bước vào bàn chơi bàibot_an_cap thì bị một bàn đột ngột chặn . Cô nhìn , vị quản lý với nụ cười nịnh nọt.
Thương dừng bước: Làm gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy?
Quảnleech_txt_ngu thu tay về, cung kính cúi người cô, nụ cười rỡ hếtvi_pham_ban_quyen mức: tiểu , ông chủ của chúng tôi có mời, cô lên tầng hai.
Ông chủ?
Thương nắm chặt đống chip tay, nhíu mày. Ông chủ Quang Minh bảo cô lên đó làm gì? Chuyện vừa rồi chẳng phải đã nói rõ ràng rồi sao?
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phút chốc, tất cả các môtíp phó phản diện trong tiểu lướt qua tâm trí côvi_pham_ban_quyen
Thương rùng cái, khoát lắc đầu: Không .
Là một phản diện, thân phận cô quá cảm, cô tuyệt đối không thể để mình rơivi_pham_ban_quyen vào một môi trường không an toàn. Vạn xảy ra cố sao? Vạn nhất gây tổn đến thân thể tinh thầnleech_txt_ngu cô tính thế nào?
Quản lý nhận sự đề phòng trong Thươngleech_txt_ngu, lập tức thích: Tiểu thư cứ yên tâm, ông chủ tôi tâm cô lên trên, không phải tìm rắc rốileech_txt_ngu đâu.
đi.
Thái của Thương rất kiên . Đùa gì vậy, quản ở đây, phải nói tốt cho ông chủ rồi. Ngộ nhỡ côvi_pham_ban_quyen có chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, vị quản lý này có giúp được cô khôngvi_pham_ban_quyen?
Giúp cái con khỉ ấy.
Không hùa vào chỉnh cô là may lắm .
Thấy không mời được Thương, quản lý hết cách, chỉ đành gọi điện cho . Thôileech_txt_ngu Hách Nguyên nghe xong, vèo cái chạy ra khỏi phòng bao, đứng trên hành lang hét lớn:
Nhóc con! tôi đây, maunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên đây chơi đi!
Gương treo nụ cười, áovi_pham_ban_quyen mở rộng, vẻ lưu trông đứng đắn chútleech_txt_ngu nào, lại còn ngốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng đó tay.
Thương nhìn hắn , lại nhìn quản lý với ánh mặt phức tạp.
Quản gượng, có lẽ cũng cảm thấy ngượng ngùng, xấu hổ cúinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu, không cười nổi nữa.
Ông chủ à, anh không thểvi_pham_ban_quyen ổn một chút được sao
Cuối , cũng lên tầng hai. Ngụy bao sẽ làm cô bé sợ, nênbot_an_cap ba người bọn họ đã chuyển sang một phòng bao trống khác. Vì Thương bước vào, cô chỉ nhìn thấy bộ ba thang .
:
Đúng làbot_an_cap trùng hợp quá nhỉ. Đi thang máy mà cũng đụng phải ông chủ và bạn của ông chủ, thì cái thư mời giả của cô chẳng phải sẽ tẩy sao, mớ chip túi đang đứng trước bờ vực hiểm.
Mà nói đi cũng nói , môi trường tầng hai này đúng là khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biệt hẳn. Nội dưới lầu đã đủ xa hoa , so vớibot_an_cap tầng hai thì đúng là không thấm vào đâu.
Thôi Hách Nguyên nhiệt tình lấy cánh tay Thương dẫn cô ngồi xuống sofa, sau đó bắt đầu giới thiệu: Chào em, tôi tên Thôi Hách Nguyên. rồi tôi thấy em chơi vòng quay dưới lầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thực sự tuyệt vời!
Ánhleech_txt_ngu mắt Thương sắc , Thôi Hách Nguyên?
Nam phụ phảnleech_txt_ngu diện Nguyên trong tiểu ? Cái kẻ bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ chính coi như , xua thế nào cũng không đi, cuối cùng vì bị tổn thương sắc mà chuyển yêu thànhbot_an_cap hận, đối đầu với nhân vật chính?
Không đợi cô , Ngụy Diên Dĩ ở bên cạnh nở một nụ cười hòa, cũng tiếp lời: em, tôi là Ngụy Diên Dĩ, em có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi là anh Tư.
Thương tức da đầu tê dại, Diên Dĩ
diện biến thái âm trầm tiểu thuyết, kẻ vì muốn có được nữ chính mà thẳng tay đâm nam chính một nhát, khiến nam chính suýt trên mổ đó sao
Ánh mắt cô nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang theo chút kính nể. Đúng làleech_txt_ngu anh tay nhanh , nếuvi_pham_ban_quyen đâm chớt thì tốt biết mấy, nhà cùng .
Ngụy Dĩ nhận ánh mắt này: Hả? (o_o)?
Chỉ còn lại người cuối cùng, Thươngbot_an_cap quay đầu nhìn theo quán tính. Ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông đó có đường nét khuôn mặt sắc , vô cùng góc , chỉ cầnvi_pham_ban_quyen đứng cũng đủleech_txt_ngu ta cảm nhận được khí trường tĩnh và tin của anh ta.
Đôi mắt sương ấy khi nhìn người khác từ trên xuống mang vẻ lãnh đạm như thần linh nhìn xuống phàm nhân, khiến người ta không tựbot_an_cap chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mà nổi gà.
Vậy nên người còn lại này chỉ có thể là
Chào em, làbot_an_cap Tạ Hành.
Tạ Hành!
Đây là đại phản diện cực cấp Tạ Hành sách đây mà! kẻ suýt chút nữa đã chỉnh chớt nam chính, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải nểleech_txt_ngu mặt ông cụ nhà họ Tạ cầu xinbot_an_cap thì đã cho nam cơm hộp từ rồi!
Khác với kẻ yêu mù đến mất não của nhà họ , ba ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này thủ nguyên tắc có được thì phá hủy, là những nhân vật phản diện cực kỳ lợi hại. Ồ, ngoại Tạ Hành, anh ta thuần túy để bảo vị trí Thái tử của mình thôi.
Giỏi , đây là lọt vào ổ phản diện rồi!
Thương bỗng thấy nhẹ nhõm lạ kỳ.
Chẳng có gì lo nữa, là phản cả, đều là người nhà.
Kinh thành có tứ đại gia: , Thôi, , Ngụy.
Đứng nhà họ Tạ, tộc bắt đầu kinh doanh từ thời Minh Thanh, tổ mang dòng máu hoàng tộc, sản nghiệp trải khắp trong và ngoài nước, trong tộc từng hiện haibot_an_cap vị khaivi_pham_ban_quyen quốc đại tướng quân, gia tộc liên quan đến cả đội, chính kinh doanh. Tạ Hành chính là người thừa kế đích duy nhất của nhà Tạ.
Nhà Thôi là nhánhvi_pham_ban_quyen đích của Thôi ở Thanh Hà, đệ nhất danh môn thiên , thế gia tộc đỉnh cấp. sản tíchleech_txt_ngu lũy qua nhiều đờivi_pham_ban_quyen mang đi nuôi cá cũng nuôibot_an_cap sống cả Thái Bình Dương, có địa xã hội cực . Thôi Hách Nguyên có vẻ không đứng đắn, sinh gia tộc như vậy, dù không đứng đắn đến mấy cũng có thừa thủ đoạn.
Nhà họ Thương là tập đoàn tài phiệt trăm năm rễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâu Đông, cành vươn ra toàn cầu, là danh môn vọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tộc nhất còn tại thành suốt trăm năm qua. Gia tộc khởi nghiệp bằng lụa là và vận tải đường thủy vào cuối thời Thanh, sau chuyển sang công nghiệp dân tộc. Nghe nói Kinh thành một tòa cổ trạch bí ẩn, gia tộcvi_pham_ban_quyen lấy Thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thị tông quy gốc, tuân thủ nghiêm ngặt chế.
Còn nhà họ thì lại càng có chuyện để . tổ của gia tộc không là hoàng tộc đời , mà là một vị Thiết mạo vương được công trạng hiển vào đầu thời Thanh, thuộc Chính Hoàng kỳ Mãn Châu. Có ngườivi_pham_ban_quyen nói đùa Ngụynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diên Dĩ là tiểu vương gia. Mẹ hắn đến từ quý tộc Stuart phương Tây, nên Ngụy Diên còn là người lai xinh đẹp, tinh thông năm thứ tiếng.
Chuyện quái gì thế này?
Đám tụ họp hành à?
Chúng tôi nên gọi nhóc là đây, bạn nhỏ?
Hách Nguyên diện mạo rất đẹp, mang chút nét âm nhu, mắt hẹp lấp lánh như sóng nước, khi thần thái thả lỏng, cả ngườibot_an_cap hắn toát ra một lớp hào quang dịu .
Hắn nghiêng đầu chằm vào mắt Thương, ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt lướt qua khuôn mặt cô, theo tính công kích mà chỉvi_pham_ban_quyen lẽ quan sát, như phác lại diệnleech_txt_ngu mạo của cô .
Thương rũ mắt, trả câu hỏi đó mà đibot_an_cap thẳng vào đề: Tìm tôi có việc ?
Tạ Hành liếc nhìnleech_txt_ngu cô, nhướn mày, cũng thậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng đấy chứ.
Ồ, muốn đánh với nhóc mộtleech_txt_ngu ván, thấy sao? Điều kiện tùy nhóc ra! Thôi Hách rõ ràng không để bụng chuyện Thương phớt lờ câu hỏileech_txt_ngu của , nóibot_an_cap ra mục đíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hắn là sảng khoái, những kẻ tâm cơ vòng vo hắn đã gặp quá nhiều rồi, hiếm khi thấyleech_txt_ngu một người tính tình thẳng thắn, hắn kỳ yêu thích.
Điều kiện cô đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra?
Đôi xinh đẹpbot_an_cap Thương sáng lên, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thẳng vào đôi mắt hơi lên của Hách , đầu óc vận hành hết công .
Mấy tên phản diện này chẳng có gì ngoài tiền, thua vài trăm triệu chắc cũng chẳng thấm tháp gì, hẳn sẽ không thấy có gì bất thường.
rằng những con thế gia này được tác giả tiểu thuyếtbot_an_cap viết chobot_an_cap lợibot_an_cap hại đến mức không tưởng, nhưng về khoản bạc, Thương vẫn rất tự . sòng bạc, côbot_an_cap dám xưng danh
Xếp thứ hai thì không ai dám đứng .
Vì nhanh chóng mở : Chơi gì?
Thôi Hách Nguyên không ngờ Thương lại đồng ý dứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoát như vậy. Tuy rằng trên bàn xoay roulette, con nhóc này thểbot_an_cap hiện bản lĩnh vượt những kẻ cùng , nhưng khi đã tầng hai, mấy trò khônvi_pham_ban_quyen lỏi đó sẽ không còn đất dụng võ nữa.
Hai mươi điểm, thấy sao?
.
Thương đáp lời không dự.
là chọn thật, mươi mốt điểm chính là trò đầu cô học được.
Ngụy nghe Thương trảvi_pham_ban_quyen lời sảng khoái như vậy, bàn tay đang cầm ly rượu cũng phải khựng lại. Hắn bực mình lườm Nguyên một cái, cảm thấy tên ranhvi_pham_ban_quyen này hoàn toàn đang bắt nạt trẻ .
Hay là nhóc cứ hỏi xem mức cược tối thiểu của bàn này là bao nhiêu đi, lỡ như nó đào hố chôn nhóc thì sao?
Thôi Hách Nguyên nghe vậy ném chiếc trên sofa về hắn: Nói gì thế hả, tôi là người đó sao?
Hắn quay đầu lại cười cười với Thương: Thế này , ta không lớnbot_an_cap, đặt mức cược hai mươi , thấy thế nào?
Không ra làm sao cả.
Sau khileech_txt_ngu Thương ra câu nàyvi_pham_ban_quyen, căn phòng vào một sự im lặng kỳ . Tạ Hành vẫn lặng lẽ đứngvi_pham_ban_quyen đó, hiếm lên tiếng, chỉ quan sát từng động củaleech_txt_ngu Thương.
Thôi Hách chớp cái, biểu cảm có chút kỳ , lẽ hai mươi là quá ? Nhưng con này dưới tầng ít nhất cũng đãleech_txt_ngu thắng được mấy triệu rồi mà.
Ngụy Dĩ thấy Thôi Hách Nguyên cứng họng thì tâm trạng kỳ tốt, giơbot_an_cap ngón tay cái thưởng Thương trong lòng, quả phải là con nhóc lém lỉnh này trị được ranh kia.
Thếbot_an_cap nhưng giây tiếp theo, lời của Thương suýtleech_txt_ngu chút nữa khiến đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rượu vang trongbot_an_cap miệng hắn phun tào ngoài.
nãy định nói, mức cược tối thiểu là mười triệu, ít tôi chơi.
Ngụy Diên Dĩ:
Thôi Hách Nguyên: Hả?
Tạ Hành: ồ.
Lúc lênleech_txt_ngu lầu Thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã xem đồng hồ, bây giờ đã hơn mười hai , chỉ hơn một tiếng rưỡi nữa. Đều tại đám ngốc dưới làm lãng phí thời gian củabot_an_cap cô. hai mươi mốt điểm thắng chậm, cô phải tăng thêm tiền cược mới thể hoàn thành nhiệm để về .
Được thôi, được, nhóc muốn sao cũng được. Thôi Hách Nguyênleech_txt_ngu tuy có chút chấn động trước khẩu khí của cô nhóc , nhưng cũng nhanh chóng đồng ýbot_an_cap.
Dù sao đợi con nhóc nàyvi_pham_ban_quyen thua hết, hắn dừng lại là được, để trẻ con gánh thân nợ nần về nhà bị ăn đònbot_an_cap, chút lòng tốt này hắn vẫn có.
Ánh mắt Ngụy Diên nhìn giờ đây tràn đầy kính nể. Chưa bàn đến chuyện khác, chỉ riêng cáibot_an_cap gan bạc này thôi, tư thế này ở trường chắc chắnleech_txt_ngu làleech_txt_ngu đại tỷ đứng đầuleech_txt_ngu giới học đường rồi!
khi bàn bạc xong tắc, bọn họ đến trước bàn bàibot_an_cap. Thương tùy ý chọn trí rồi ngồi xuống, Tạ Hành vốn giờ không phát ngôn bỗng nhiên kéo ghếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi xuống cạnh cô. Thươngvi_pham_ban_quyen ngước lên nhìn một cái, Tạ Hànhbot_an_cap đáp lại bằng một .
Háchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra vẻ thận trọngleech_txt_ngu trong Thương, bèn cười trêu : Em , em cẩn thận hắn một chút, vừa mới thắng mất anh một mảnh đất đấy.
Đất đai? Thương bĩu môi, người giàu là khác biệt, người ta đánh bạc tiền, họ lại đánh bạc ăn đất.
Hà quan là một thanh niên trẻ tuổi, ngồi phía trong bàn bài, gương mặt tươi cười xé vỏ sáu bộ bài mớileech_txt_ngu ngay mặt họ. Động tác xào bài thuần thục của anh ta khiến Thương cảm thấy rất dễ chịu, giống đang nghe mấy video âmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỗ trợ giấc ngủ vậy.
Bốnleech_txt_ngu lá bàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên cùng của hộpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bài được lấy ra nhiên, hà đặt chúng úp mặt khay bài bỏ, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sử dụng, đây là các bài đốt.
Sauleech_txt_ngu khi bài xong, anh hà quan rời khỏi trí, thay vào đó là Thôi Hách Nguyên. cười hì hì ngồi , giọng điệu trầm bổng du dương: Tôi làm cái, mời các vị xuống tiền nào
Bốn người đặtleech_txt_ngu mình lên, lần Thương không hết mà chỉ đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức tối mười triệu. Chơi vòng quay có cách chơi của vòng , chơi bàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự nhiên cũng có phương pháp của chơi bài.
Sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người cược , Thôi Hách Nguyên búng những lá bài từ hộp bài ra một cách chính xác. Nụ cười hắn không đổi, động tác trên dứt khoát, nhìn chơibot_an_cap không ít .
Mỗi người hai , Thôi Hách Nguyên làm nhà , lật mộtleech_txt_ngu láleech_txt_ngu bài , làleech_txt_ngu quân Qleech_txt_ngu bíchvi_pham_ban_quyen, tínhleech_txt_ngu mười điểm.
Thương nhìn bài củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, một lá 3 rô, lá 8 cơ.
Tạ Hành không xem bài, ngược lại đang sát thần sắc của Thương. Từ lúc ở tầng dưới cô chơi roulette, Tạ Hành đã cảm thấy cô gái này đơn giản, rất bình tĩnh.
Sau khi bị gọi lên tầng hai, suy nghĩ của hắn càng thêm chắcleech_txt_ngu chắn. Một đứa trẻ cùng là mười tám tuổi, chủ sòng mời đánh bạc, vốn đã chuyện thường.
Mà lúc này đây ngồi giữa một đám khách bạc lão luyện, tư thế lại không có nửa phần căng thẳng. Nhìn nào cũng thấy không hợp thường, nếu là học sinh thường, chắn không dám ngồi vào đây.
Hơn nữa, cô gái còn dùng đoạn kỹ thuật đểvi_pham_ban_quyen có được thư , vậy mục đíchleech_txt_ngu cô vào sòng bạc rốt cuộc là ?
Cảm thấy có đang nhìn mình, Thương khó , cô quaybot_an_cap nhìn : Anh nhìn tôi gì, bài mọc trên mặt tôi chắc?
Đều nhân vật phản diện , cô chẳng sợ Tạ Hành một chút nào. Còn chuyện gì đáng sợ hơn việc bị nam nữ chính tống vào ăn cơm nhà nước ?
Tạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hành khẽ há miệng, sau đó cườileech_txt_ngu thành tiếng, dời tầm mắt xuống nhìn bài của : Xin lỗi.
Hiếm khivi_pham_ban_quyen thấy Tạ Hành bị làm cho nghẹn , Thôi Hách và Ngụy Diên Dĩleech_txt_ngu nhìn rồi cùng cười rộ .
Đúng đấybot_an_cap, cậu nhìn em gái làm , em gái dù xinh đẹp cũng không cho cậuvi_pham_ban_quyen nhìn đâu! A Hành, lấy thêm bài ?
Tạ Hành ngồi trí đầu, người ngồi đây cực tốt là vị trí phải chịu áp lực tâm lý lớnbot_an_cap nhất ván bài. Sau khi tục rútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm hai lá bài, Hành giơ tay bài, người tiếp theo Thương.
Thôi Hách Nguyên cười mắt: Em gái, đi.
Giọng điệu này quá ngứa đòn, Ngụy Diên Dĩ bên cạnh ngheleech_txt_ngu mà trợn mắt lên trời, đúng là đồ giống hồ tinh, hở ra là làm màu.
Thương dùng ngón trỏ gõ lên mặt bàn, Hách Nguyên hiểu ý, đầu ngón búng ra mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net láleech_txt_ngu bài bay tới, là quân 8 rô. Hiện tại trên tay cô có lá, tổng cộng mười chín điểm, cũng đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi là bài .
Thương nhấc , lòng bàn tay dưới, nhẹ nhàng vẫy một .
Đâyleech_txt_ngu làleech_txt_ngu ý ra hiệu dừng bài.
giơ , bàn tay hướng xuống dưới, khẽ một cái.
Đây lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ám hiệu dừng bài.
Tạ Hành quan sát động tác của cô, đáy mắt lướt một tia trêu chọc. Cái dáng vẻ luyện thế kia, thế nào chẳng giống người mới chơi lần .
Diên quá điểmbot_an_cap, không khỏi thở dài, bị Thôi Hách Nguyên khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương tiếc kẻ tham lam vô độ.
Cuối cùng đến lượt nhà cái, Thôi Nguyên nhìn bài thì nụ cười cứng đờ, giọng nói vang lên rõ mồn một trong phòng bao.
Thêm một điểm, nhà cái điểm.
Trong trò chơi này, khi bài củabot_an_cap nhà cái lớn hoặc bằng mười bảy điểm thì dừng . Thôi Hách Nguyên vặn kẹt đúng mười bảy, vận may tệ đến mức không còn gì để nói.
cái dừng , Thương và Tạ Hành cùngvi_pham_ban_quyen ngửa bài của mình ra.
Bài của Tạ Hành là: J Cơ, 3 Rô, 2 Rô và 5 Cơ, tổng hai mươi điểm.
Thương nhìn bài của , khẽ nhướng mày, vận khí này đúng tốt thật.
Vì trong ván đầu tiên, bị quá và cái đều thua, tỉ lệ đền là 1:1. Ván này Thương mỗi người thắng được mười triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ván thứ hai đầu, Thương vẫn đưa ra mười triệu tiền phỉnh. Thấy vậy, Tạ Hành cũng theo mười triệu.
Thôi Hách Nguyên ván trước đã thua, này dứt khoát bỏ ra hai mươi triệu định gỡ : Xem này tay tôi đỏ thế nào đây, tôi sẽ thắng sạch của cácbot_an_cap anh cho xem!
Nói khoác thìvi_pham_ban_quyen giỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tí nữa lại mười bảy điểm có mà ngồi đấy. Ngụy Diên không nể tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bóc .
Hê! Sao anh không trách mình tham đi? Vánvi_pham_ban_quyen nãy nếu không tham thì đã hòa rồi.
Dù miệng cãi động tay Thôi Hách Nguyên bị ảnh , hắn lật một lá bài của mình .
Ace, mười một .
Tạ Hành rútbot_an_cap thêm hai lá, bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phán là đãbot_an_cap bù. Hắn chẳng hề để tâm, thong thả nhấp ngụm uống, toàn bộ trí đều đặt vào việc nhìn lén bài của Thương.
Thôi Hách Nguyên lại dịp hả hêvi_pham_ban_quyen, hắn chưa mấy khibot_an_cap thấy Tạ Hành bị bù bài, bèn trêu chọc: Sao thế A Hành, anh cũng bắt đầu học lamvi_pham_ban_quyen rồi à?
Có lẽ vậy. Tạ Hành mỉm cười, Bị vận may anh lây rồi.
Ha ha ha ha ha ha!
Ơ! Sao anh lại nói thế!
Bài của Thương lá tám điểm. Dưới lớp khẩu trang, khóe môi cô khẽ cong lên. Côvi_pham_ban_quyen dứt khoát đưa ra một ámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiệu, đó thêm mười triệu tiền phỉnh đặt thêm mức cược tương .
Thôi Hách ý ngay: Tách .
Ban đầu nếu haibot_an_cap lá bài có cùng số điểm, người chơi chọn chúng thành hai bộ bài độc lập, đồng thời phải đặt thêm một khoản cược với mức cược đầu cho mỗi bộvi_pham_ban_quyen, sau đó tiến hành chơi riêng biệt từng bộ bài.
Thôi thu hết động tác của vào mắt, bỗng chốc cười: em, tay nghề cũng thành đấyvi_pham_ban_quyen chứ. Lúcvi_pham_ban_quyen ở thang máy tôi cứ ngỡ cô đi nhầm chỗ, hóa ra đến chơi cho vui à?
Đến đểleech_txt_ngu tiền.
Lýbot_an_cap do này thật mới mẻ, Ngụy Diên Dĩ không kìm được mà lên tiếng hỏi: Gia bớt tiêu vặt của em ?
Hắn không cảm thấyvi_pham_ban_quyen cô trước mặt giống hạng người thiếu tiền, bởivi_pham_ban_quyen vì kẻ thiếu tiền sẽ tìm đến Quangvi_pham_ban_quyen Minh, càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể sành sỏi như vậy. Khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năng duy là bị gia đình cắt trợ cấp nên mới đến sòng kiếm một ít.
Thương lật hai lá bài vừa được chia, một lá Ace, một lá 3 cơ. Cô lại đưa ra một ám hiệu, Tạ Hành , khóe môi nhếch lên.
Mắt Thôi Nguyên cũngleech_txt_ngu lóe lên một tia sáng, giọng nói mang ý xác : Cược gấp đôi.
Thương đẩy ra mười tiền phỉnh, động tác mượt mà còn hơn cả những tay chơi lão luyện như .
nợ người ta, phải trảbot_an_cap.
Nợleech_txt_ngu bao nhiêu?
Lần này Tạleech_txt_ngu Hành lên tiếng hỏi. Hắn chống tay lên bàn, đôi mắt đen thẳmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xoáy sâu vào mắt Thương, vài sợi tóc rủ xuống bên tránvi_pham_ban_quyen thanhvi_pham_ban_quyen tú.
Thương ở trên thường rất dễ nói chuyện, phần lớn sự chú ý của cô đều dành cho việc tính bàileech_txt_ngu, cô đang ở trong thái ai hỏi gì nấy.
Vài đi.
Tay Thôi Hách Nguyên , lá bài suýt chút nữa rơi xuống . Vài trăm triệu? Hắn lại quan sát kỹ một lần nữa, rõ ràng là dáng vẻ của một sinh viên, chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm nổ tung tòa nhà giảng đường saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Nghĩ đống mảnh gốm pháp lam trong thư phòng của Thương Viên , Thương lại cảm thấy mông bắt đầu đau.
Thêm một lá bài nữa, 9 rô.
Thương dừng bài.
Đến lượt Ngụy Diên Dĩ, cũng điều hơn, biết điểmbot_an_cap dừng, đến lúc rút thì rút . Mặc cho gã ngốc Thôi Hách Nguyên cứ tục khích bác, hắn vẫn coi như không nghe thấy.
Tạ Hành câu lời của Thương ngâm một lát. Thật sự là đếnleech_txt_ngu thắng tiền sao? Khôngbot_an_cap còn đích nào khác?
Hắn mím môi, nhỏ giọng hỏi: Có thể biết thư mờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của em từ mà không?
Cuối cùng vẫn hỏi đến chuyện này.
Thương không , trực nói dối: Xin người khác. Tất người khác chính là cô.
Đại phản diệnleech_txt_ngu Hànhleech_txt_ngu nghe xong câu trả thì khẽ cười một , khôngbot_an_cap hỏi thêm gìvi_pham_ban_quyen nữa. Điềubot_an_cap này nằmvi_pham_ban_quyen ngoài dự đoán của Thương, qua tiếp xúc hiện , cách của tên đại phản diện như khá tốt.
Chẳng chút nào với hình tượng giết người không ghê tay, xảo quyệt, đầy rẫy mưu mô và máu lạnh khôngvi_pham_ban_quyen màng tình thân như tiểuleech_txt_ngu thuyết tả.
Lá bài ngửa trong tay Thôi Hách Nguyên 3 cơ, bài tẩyleech_txt_ngu là sáu điểm. Chỉ cần rút thêm lá mười điểm hoặc sáu điểm nữa, cơ hội của hắn rất lớn.
thế khi rút bài, hắn cẩn thận lậtvi_pham_ban_quyen : điểm!
Ái chà ha ha ha ha, vận maybot_an_cap của tôi sao mà tốt thế không biết. Cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn Thần Tài, ơn cha mẹ, cảm ơnleech_txt_ngu tổvi_pham_ban_quyen tiên
Còn chưa lật bài hết đã cảm ơn cả thế giới một , cứ như thể ván hắn chắc chắn sẽ thắng bằng.
Tạ Hành vỗ một nhát lên đầu hắn, dừng lại: Câm miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lật đi.
Bài của Hách Nguyên, mười chín điểm.
Ngụy Dĩ thở dài bài, mười bảy điểm.
Đến lượt Thương, ánh mắt cả ba người tập trung vào bài của cô. Ngay cả Thôi Hách Nguyên vốn đã lâu không biết sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng cảm thấy căng thẳng.
Thương mỉm cười lật hai bộ bài lên, một mườivi_pham_ban_quyen chín điểm, một hai mươi điểm.
Bàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa lật ra, Thôi Hách Nguyên suýt thì nghi ngờ cô chơi gian. Cái vận gì nàyvi_pham_ban_quyen, chơi mấy ván mà thấp nhất là mười chín, là được thần mắn độ hay là thần may mắn hạ phàm ?
Ngụy Diên Dĩ nhịn được mà vỗ : Cho lúc ở lầu, em mình sẽ thắng nên mới trực tiếp đặt sao?
câu hỏi mà cả người họ đều tò mò. Đến thời điểm , tám mười là họvi_pham_ban_quyen tin như vậy, kết Thương lại lắc đầu.
Không chắc chắn, khoảng chín mươi tám phần trăm thôi.
Tạ Hành hỏi: Vậy hai phầnvi_pham_ban_quyen trăm còn lại là gì?
Thương bỏ ra, mái tóc mềm mại bị ép trong mũ nãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ bết lại, cô tùy ý vuốt lên, lộ ra đôi mày ưu . Thôi Hách Nguyên đã từng gặp qua phụ mày, lập tức xác nhận đây là mộtleech_txt_ngu mỹ nhân hiếm .
Chỉ nghe cô thong thả đáp: Hai phần trăm còn lại là sựleech_txt_ngu khiêm tốn của tôi.
Câu nói này hết sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngông cuồng, cũng vô phóng túng. Ngay cả Thôi và Ngụy cô có bản lĩnhbot_an_cap cũng bị khí thế làm cho kinhleech_txt_ngu ngạc. Tạ Hành khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn, vì dáng vẻ ngang tàng này mà nhếchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi .
Rất tốt, có thực lực nên nói khoác như vậy.
Chỉbot_an_cap riêng ván này, Thương đã thắng bốn mươi triệu, tính tiền là năm mươi triệu. Hiện tại số tiền trong tay cô sắp đạt đến mục nhỏ , nhưng vẫn còn quá .
Thựcbot_an_cap làm nhà cái thì lệ sẽ rộng hơn, nên ngườivi_pham_ban_quyen đã thỏa thuậnleech_txt_ngu sẽ luân phiên làm cái. Đáng lẽ thể gọi một người bài đếnleech_txt_ngu, nhưng Thương đã từ chối, vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô muốn đợi lúc mình làm cái để thắngvi_pham_ban_quyen mộtbot_an_cap ván thật lớnbot_an_cap.
Sau vài vòng, nhà có thua. Thôi và Ngụy chơi bài không tệ, nhưng đối đầuleech_txt_ngu với vẫn bị lép vế. Tạ Hành thìbot_an_cap thắng một ít, thực lực vẫn chưavi_pham_ban_quyen rõbot_an_cap ràng.
Cuối cùng đến lượt Thương cái. Cô bàivi_pham_ban_quyen ra, đôi tay thục và nhanh chóng tráo bài. Những tay cô dường như đặc biệt nghe lời, lúc thì xòe ra trước, tay vừa khẩy một cái đã lật úp toàn bộ, thu lại thành một xấp ngay ngắn.
Thao tác này khiến Hách trực tiếp vỗ tay một cái, không ngớt lời khen là quá đẹp mắt.
, từng có một khoảng thời gian làm người chia bài. Vì nợ sòng bạc một khoản tiền lớn, không trả hết nên cô đành làmbot_an_cap việc ởleech_txt_ngu đó để trừ .
Cô nhan , thủ pháp lại lanh lẹleech_txt_ngu, không ít công tử nhà giàu thích tìmbot_an_cap cô làm người chia bài cho mình. Sau này bạn được với vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người trong số , họ đã góp tiền chuộc cho khỏi bạc.
Ở sòngvi_pham_ban_quyen ngày, cô đại khái đều nắm rõ những thaovi_pham_ban_quyen túng . Kể từ về sau, gặp phải cuộc chơi nào cơ bản đều có thể ứng phó, trả sạch số chuộc thân kia.
Chao ôi, con đường trở thànhvi_pham_ban_quyen bài của cô đều đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lát những học đẫm máu và mắt cả đấy.
Sau khi tráo bài xong và đặt vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộp, Thương dứt khoát đẩy ba mươi triệu chip ra, ba người còn lại cũngbot_an_cap đẩy lượng tương đương theo.
Thương lật một quân bài trước mặt mìnhbot_an_cap : ngửa, cơ.
Côvi_pham_ban_quyen nhìn về phía Tạ Hành, nói khẽ: Mời.
Rút bài.
Thương phi đến trước mặt Tạ Hành, khi anh đưa tay ra, lập lên tiếng xác nhận.
Tách bài, cược gấp .
Tạ Hành nhìn quân trong tay, 4nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ, 2 rô, tục rút, lại nhận hai quân bài nhỏ.
Sau đó anh lạileech_txt_ngu giơ tay một lầnbot_an_cap nữa, động này khiến Thương phải liếc nhìn anh thêm một cái. Có lẽ nhận sự xét trong mắt cô, Tạ Hành mỉm cười thích: Bài quá.
Thương đầu, phát nữa, lần anh mới dừng lạibot_an_cap.
Hai ngườivi_pham_ban_quyen còn , Thôi Nguyên bị loại tiếp sau một câu quá điểm của Thương. Ngụy Dĩ rút một rồi .
lượt nhà cái rút bài, giọng nói không cảm xúc của Thương vang lên từng nhịp.
Sáu điểm, nhà cái mười hai điểm.
Rút .
Năm , cái mười bảy , dừng bài.
Ván này diễn biệt nhanh, điểm Tạleech_txt_ngu Hành lớn nhất, tiếp theo Diên Dĩ hòa với Thương. Vì cả hai tụ bài của Tạ Hành đều lớn hơn nhà cái, nên ván này Thương thua sạch tiền vốn.
Sau vài vánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Thương đặt cược càng lớn, tốc độ tay và nhịp độleech_txt_ngu nhanh mặt của cô ảnh khiến thần Thôi Hách Nguyên tập cao độ, trong đầu không ngừng tínhbot_an_cap toán các quân bài.
Ván cuối cùng, Thương dứt khoát đẩy toàn bộ số chip ra , tiếng lạch cạch giòn giã rơi bàn đánhbot_an_cap bạc, kích thích dây thầnbot_an_cap kinh của mọi người.
Allbot_an_cap in.
Tạ Hành ngẩng , nheo mắt nhìnleech_txt_ngu đôi mắt trong veo , sau đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh , đẩy tư số chip của mình ra.
Chip càng , tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng lớn, tinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thần ngày hưng phấn. Thôi Hách chơi đến mức cao , cũng trực đẩy hết chip ra, lớn: All invi_pham_ban_quyen!
Ngụy Diên Dĩ vẫn còn trí, anh chỉ đẩy một nửaleech_txt_ngu, con số đó cũng không hề nhỏ. Tính đến lúc này, đã lên tới hàng trăm triệu.
Thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem xongbot_an_cap hai lá bài của mình, sắc mặt không đổi, lật một lá lên, Knội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bích, mười .
Sau khi Tạleech_txt_ngu Hành lật , anh cười rạng : Xem ra vận may của em là tốt nhất đấy.
Nói xong, anh giơ tay.
Thương lên tiếng: Rút bài.
Dừng bài.
tiếp theo làvi_pham_ban_quyen Ngụy Diên Dĩ, chọn tách bài, sau khi rút thêm hai lá, cuối cùng anh cũng vẻ mặt như gió xuân áp.
Xem ra, nữ thần may đã mỉm cười với tôi rồi
tay anh có hai tụ , một tụ mười điểm, tụ kia mười điểm, toàn là bài đẹpvi_pham_ban_quyen.
Thấy anh ta như vậy, Thôi Hách Nguyên cũng không chịu kém. nhìn hắn, thốt ra một chữ: Mời.
bài được phát đến taybot_an_cap, Thôi Hách Nguyên hítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâu một hơi, từ từ lật bài , thậm chí còn nhắmvi_pham_ban_quyen nghiền mắt lại, nhất định phải là sáu điểm, nhất địnhvi_pham_ban_quyen phải là sáu điểm!
cơ xuất hiện trước, ngón hắn hơi dịch về phía , mắt hắn sáng rực lên rồi dời ra, 6 cơ!
Hắn đã gom đủ hai mốt điểm!
Xì! may mắn về phía mới đúng! Habot_an_cap hanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ha ha ha !
Nhìn bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạng điên cuồng của hắn, Ngụy Dĩ trực tiếp quay mặt đi, chẳng nhìn thêm. Để látvi_pham_ban_quyen nữa xem hắn thua rồi có còn cười nổi nữa không.
Tạ , ngón tay gõ nhẹ vào quân bài lưng đỏ trên , không chịu yếu thế: Tôi lại cảm thấy nữvi_pham_ban_quyen thần đang đứng về phía mình.
Đến thân cái.
Sắc mặt Thương vẫn thay đổi, cả ngườileech_txt_ngu đều nhìn chằm lá bài trướcvi_pham_ban_quyen mặt cô. Tuy nhiên, họ đều rất thư giãn, giống như ván game này đã .
Thương đặt tay lên lá bài, đôi mắt đẹp lại. Tạleech_txt_ngu Hành đầu tiên phát hiện điểm bất thường, anh lựcvi_pham_ban_quyen, nụ cười trên môi Ngụy Dĩ và Thôi Hách Nguyên cũng khựng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đôi lông mày nhíu .
Chỉ thấy lá bài vừa lậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tẩy còn lại là quân Át.
Giọng nói trẻo như tiếng suối reo vang lên, từngvi_pham_ban_quyen chữ như hạt ngọc rơi xuống mâm bạc: cái, Black Jack.
Cáibot_an_cap đệt
.
Xem ra, thần may mắn đứngleech_txt_ngu về phía tôi .
Trên bàn bài, thiếu nữ trẻ tuổivi_pham_ban_quyen mắt phượng cong , ánh lên mái tóc mềm mại của cô, phủ lên một lớp thần thái lung linh. Mỗi nụ cười cô đều mang theo đắc ý khi kế hoạch thành côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tạ Hành nhìn cô, thoáng chút ngẩn ngơ, sự dò xét trong ánh mắt càng sâu hơn. Đây thật sự là một đứa trẻ niên sao? Chẳng lẽ từ đã theo nhà ngồi sòng bạc ?
Jack, tổ hợp gồm quân Át và một quân mười điểm bất , tổng số điểm vừa vặn là hai mươi mốt, và nó lớn hơn kỳ tổ hợp hai mươi mốt điểm khác. Nói cách khácleech_txt_ngu, hai lá bài xuất hiện, trò chơileech_txt_ngu kết với phần thắng tuyệt đối về người hữu chúng.
mỉm cười tay lại. nay thành công rồi, mùa bội thu, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ván thắng mấy triệu, hiện tại trong tay cô đã có sáu tiêu nhỏ rồi.
Đội mũ lên, vơ chip của mìnhbot_an_cap, cô nga điệu nhỏ chuẩn bị đi ngoài thì bị Thôi Nguyên chặn . nhìn cáibot_an_cap tay đang cản mình, kêu lên một tiếng trong lòng.
Cái gì , hôm nay cô bị chặn nhiêu lần rồi?
Cô phải heo tết đâu cũng đòibot_an_cap chặn lại thế này.
Thôi Háchvi_pham_ban_quyen Nguyên mắt cô dần trở nên khó chịu, lập rụt tay lại giải thích: Không phải, không phải đâu, em gái , chúng bạn nhé, xin em đấy, cho xin một suất bạn đi !
Bộ dạng nàyleech_txt_ngu thiếu gia họ Thôi nếu để người ngoài nhìn thấy thì thật dám tưởng tượng. Bình thường chẳng phải đều là người khác khúmvi_pham_ban_quyen núm trước mặt hắnleech_txt_ngu sao, làm gì có chuyện hắn lại chạy theo nài nỉ xin kết bạn vớivi_pham_ban_quyen khác này?
Ngụy Diên Dĩ: _ Thằng đần.
Thương không từ chối, lấy điện thoại mở mã QR. Tạ Hành ở bên cạnh cũng lặng lẽ quét một cái, anh mỉm chừng mực, không gây khó chịu: Cảm ơn.
Thương thầm nghĩ: Hèn chi, cả diện cũng kết bạn nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net àvi_pham_ban_quyen.
Thấy hai họ đều đã kết bạn, Ngụy Diên Dĩ nguyên nguyên tắc đã đây rồi nên cũng kết bạn với Thương luôn.
Hôm nay họ chơi rất vui vẻ. Thương vốn định đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , kết quảbot_an_cap Thôi Hách Nguyên phẩy tay một cái, bảo không cầnleech_txt_ngu rối thế, cứ để lại thẻ rồi hắn sẽ chuyển khoản cô .
Bớt gì hay việc đó, Thương cũng tự tại, chào hỏi họ một rồi rời đi. Thôi Nguyên nghị tìm người cô nhưng bị vẫy từ chối.
nhiên là không thể đồng rồi, để họ biết mình ở đâu thì hỏng àbot_an_cap? Nếu bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát hiện cô con cái nhà họ Thương, Thương Viên Lận ngày mai chắc sẽ đánh cho mông cô nở hoa một lần .
Vốn dĩ vẫn chưa lành, đi mấy bước vẫn còn thấy đau đâybot_an_cap này.
Ngày hôm sau, Thương ngủ chưa đầy bốn tiếng đồng hồ, cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người như bị cạn linh hồn. Lúc ngồi ở phòng ăn dùng bữa , Thương Viên Lận bộ dạng của cô mà không khỏi bốc hỏaleech_txt_ngu.
Đêm qua đi đâu làm mà quầng thâm mắt sắp rơi cả vào bát rồi kia!
Thương trưng ra gương mặt đờ đẫn như cương , ra từng chữ: Sóng gió sòng bạc.
vốnvi_pham_ban_quyen dĩ nói , nhưng Thương Viên Lận không bao giờ ngờ tới convi_pham_ban_quyen gái út của lại dám sòng thực sự, chỉ nghĩ cô thức đêm xem phim nên lại mắng cho trận tơi bời.
mắng đi, nay Thương chẳng còn chút sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực để cãi lại. Đồng hồ sinh học đảo lộn khiến cô héo rũ như quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cà tím gặp sương giá.
Điều đáng an ủi hôm nay Diệc chủ động xe, không cần cô phải mở miệng gọi. Thế là cô liền đánh sâu, chẳng được bao lâu xe đã dừng lại.
Tài xế thức : Đại tiểu thưvi_pham_ban_quyen, đến rồi, phải xuống thôi.
Thương đang trong trạng thái hoảng , hé mắt: Trần thúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chú chở cháubot_an_cap vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi. Cho dù có về nhà bị lão đầu đánh chớt, hôm nay cháu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi họcvi_pham_ban_quyen nổi nữa . Cô buồn ngủ chớt đi được.
Nghe thấy gọi tổng là lão đầu , thúc không dám tình. Tuy phụ trách đưa đón Thương và Thương Diệc, lương của ông do Thương tổng trả, ông vẫn phân biệt rõ được là mình phải lời ai.
Vì vậy, ông chỉbot_an_cap đành đưa mắt hiệu cho Thương Diệc, hy cậu có thể giúp đỡ.
Nhậnleech_txt_ngu được tín hiệu, Thương Diệc im lặng mộtvi_pham_ban_quyen lát rồi nói với Thương: xe.
Trần thúc:
đúng là điên rồi mới nhờ tiểu gia giúp đỡ.
Cuối Thương vẫn xuống xe, cô Trần thúc bằng ánh mắtbot_an_cap đầy thất vọng, như thể ông là kẻ ác đã phản bội liên minh.
: Coi như không gì vậy.
Không ngoài dự đoán, Thương ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suốt cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buổi sáng. Nếu không phải vìleech_txt_ngu bụng đói đến phải tỉnh giấc, cô chắc chắn sẽ không mở mắt ra. Đồ ăn ở nhàbot_an_cap ăn trường không hợpvi_pham_ban_quyen khẩu vị, nên cô lại ghé qua thị một hộp dâu tây.
Rút kinh nghiệm từ lần , dù đông người cô quyết địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi thang máy, để tránhvi_pham_ban_quyen việc hộp dâu vừa mua chưa kịp được mấy đã làmleech_txt_ngu bạn với thùng rác.
Trở về lớp học, Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mân khuôn mặt buồn rầu đến tìm cô, hỏi cô tại sao muốnvi_pham_ban_quyen xin nghỉleech_txt_ngu mà báo trước một tiếng. Đầu óc Thương ngủ đếnbot_an_cap mụ mị, hoàn toàn không nhớ ra chuyện ngày hôm qua người đã hẹn cùng bánh ngọtvi_pham_ban_quyen.
lỗi cậu nhé, hôm qua bị cảm, vốn buổi sáng sẽ , ngờ buổi chiều tình hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn không khá hơn.
Nhắc đến chuyện này, lại thầm mắng Thương Viên Lận một lần nữa trong lòng. Lãobot_an_cap này đúng là Diêm Vương, đánh côleech_txt_ngu một trận xin phép viên cho cô nghỉ buổi sáng, còn buổi chiều là do Thương trực tiếp cúp tiết không .
Hạ Mân trông vẫn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ không vui, Thương bèn chia cho cậu ta một nửa số dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tây: nay mình cậu nhé.
Được rồi, vậy đã hẹn rồi đấy nhé.
Hạ Mân lấy dâu tây, mỉm cười dịu dàng rồi quay chỗ ngồi sách. Không lâu sau, cậu ta được một tin nhắn, bản năng liếc nhìn Thương đang gục đầu xuống ngủ, rồi lặng lẽ bước ra khỏi lớp.
Phòng tự học của câu lạc bộ.
Lữ ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên ghế sofa, mân cây vĩbot_an_cap, ánh mắt đầy vẻvi_pham_ban_quyen khóleech_txt_ngu chịu quét qua nữ sinh đang đứng đối diện.
Chiều qua, bọn họ nói với tôi là Thương không đến, tại sao?
Giọng điệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô ta lạnh lùng, sau khi liếc nhìn Hạ Mân một cái thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không muốn nhìn thêm nữa, như thể nhìn lâu sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làmvi_pham_ban_quyen bẩnbot_an_cap mình.
chút sợ hãi, năng lắp bắp. Giây tiếp theo, một gái bên cạnh Lữ Yên ném miếng tùng hương nửa bàn tay thẳng vào mặtbot_an_cap cậu ta.
Một chát vang lên, trên Hạ Mân xuất hiện một đỏ ửng. Cậu ta không kìm được kêu lên một tiếng, rồi lại bị một cô gái túm lấy tóc kéo ghì xuống đất.
Mày bị lắp bắp à? Có mỗi câu nói không xong. Có nghe thấy không, tại sao hôm Thương không đến!
Hạ Mân dùng tay kéo ngược tóc lại, đau đến mức nước mắt sinh lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trào , nói đã mang theo tiếng khóc nghẹn: Hôm ấy xin buổi , tôi cũng đến chiều mới biết
Chậc.
Lữ Yên thiếu kiên nhẫn quay đầu đi: nói muốn chúng tôi, là giúp sao?
Cô ta kẻ đang khóc lóc thảm hại, lộ rõ vẻ xấu xí kia, bắt hoài nghi không biết có phải đầubot_an_cap óc mình bị chập mạch rồi không mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đivi_pham_ban_quyen tin lời hạng này.
Chút nhỏ cũng làm không xong, hại đám người ta tìm đến qua phải về tay trắng, khiến cô ta cũng được một phen mừng .
Nhưng con dao tự dâng đến cửa dù cùn thì có thể làm . Đến lúc truy cứu, cô ta thì cóleech_txt_ngu lỗi gì chứ? Chẳng qua là cô ta đứng trong nhà sinhbot_an_cap than vãn về bạn rồi bị người khác nghe thấybot_an_cap, mà người lại quá thừa chính nghĩa, nhất quyết dạy dỗbot_an_cap người ta thay cô thôi.
Nghĩ như vậy, đúng là có lòng tốt thậtbot_an_cap đấy.
Lữ Yên cầm cây đứng dậyleech_txt_ngu, chân đi đôi giày da hàng hiệu mới nhất sẽ không hạt bụi, từng bước tiến vào tầm mắt đang của Hạ Mânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô dùng cây nhẹ nhàng nâng cằm Hạ lên, giọng điệu dịu dàng.
Vậy phải đây, không thấy cậu , tôi chỉ đành tìm cậuleech_txt_ngu thôi, cậu có muốn như vậy không?
Cô ta rõ ràng đang cười, lại khiếnleech_txt_ngu Hạ cảmleech_txt_ngu thấy mình ớn . Những thứ xinh đẹp luôn chứavi_pham_ban_quyen sự hiểm, đặc biệt là những thứ ngụy thành vô hại. Hạ Mân bắt đầu cảm hối hận vì bốc đồng của mình, nhưng đã làm rồi không cònbot_an_cap đường lui nữa.
Thế là cậuleech_txt_ngu ta nóivi_pham_ban_quyen: Tôi chiều tôi đã hẹn cậu ấy , lần này nhất định không có vấn gì.
Cô gái đang túm tóc cậu ta buông tay ra: Cũng còn chút tác dụng đấy. Tóc tai gì mà ráp , làm đau cả tay tao rồi.
gái khác ở bên cười, bỉ liếc nhìn Hạ : Kẻ nghèo thì làm dùng được đồ tốt, không biết bảo dưỡng là bình , có phải khôn
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay