NỮ SINH MŨM MĨM XUYÊN KHÔNG SINH TỒN LỤM CAO THỦ VÕ LÂM TÀN PHẾ

NỮ SINH MŨM MĨM XUYÊN KHÔNG SINH TỒN LỤM CAO THỦ VÕ LÂM TÀN PHẾ

Tiểu Lăng full 09/08/2026 467 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

NỮ SINH MŨM MĨM XUYÊN KHÔNG SINH TỒN LỤM CAO THỦ VÕ LÂM TÀN PHẾ

Trong suốt cuộc hành trình du lịch bình yên, bất ngờ bạn chợt trượt chân lăn xuống rừng nguyên sinh cổ đại. Quà dành cho tân thủ lại là một anh chàng tàn phế vừa mù vừa câm, mặt mày đầy vết xước nằm thoi thóp bên mép sông! Mời bạn bước vào cuộc sinh tồn đầy chấn động, nơi bữa ăn đầu tiên là cuộc tranh giành trái cây với đàn khỉ hoang!

Lắng nghe tiếng gió gào thét và cảm nhận cú va đập làm cơ thể ù tai ê ẩm. Tiết Tiểu Nhiễm mở mắt và nhận ra mình đã xuyên không đến một khu rừng nguyên sinh rậm rạp, tối tăm và lạnh giá. Xung quanh là tiếng lá khô xào xạc, xen lẫn tiếng cú kêu “gù gù” rợn người giữa không gian tĩnh lặng hoang vu. Cứu người hay bỏ lại? Cô nàng nữ sinh nhỏ nhắn quyết liều mạng mang theo người đàn ông bí ẩn tên Liên Huyễn – kẻ bị hành hạ kiệt quệ, hai mắt mù, miệng không thể nói thành lời. Tiếng ma sát của lục gỗ khi khoan lấy lửa, tiếng khỉ quấy nhiễu khi bị cướp chuối, và cả âm thanh lạnh lẽo của lưỡi dao bạc găm vào đầu con rắn hổ mang chúa hòa quyện thành một bản hòa ca hoang dã nghẹt thở. Liệu sự lạc quan đầy kiên định của Tiết Tiểu Nhiễm có giúp cứu sống vị cao thủ giang hồ đang thoi thóp này?

* 🔥 **Nữ chính kiên định nhưng ấm áp:** Không phải kiểu bánh bèo vô dụng hay não cá vàng. Rơi xuống rừng sâu, cô vẫn giữ vững tinh thần, bi hài sắc bén và sẵn sàng dùng thực lực để “lấy thức ăn” từ đàn khỉ bằng năng lực của mình.

* ⚔️ **Nam chính “tàn nhưng không phế”:** Dù bề ngoài là một gã mù câm kiệt sức, anh Herkunft từ Khải Quốc và mang trong người nội lực của cao thủ giang hồ. Cái kết sẽ đưa anh đến một cuộc lột xác đầy bất ngờ khi thị lực và công lực được phục hồi!

* 🏕️ **ASMR Sinh tồn cực kỳ cuốn hút:** Hãy cảm nhận thế giới âm thanh sống động từ tiếng lửa nổ lách tách cho đến những phút nghẹt thở trước rắn độc rình rập. Một tác phẩm xuyên không pha lẫn điền văn sinh tồn đầy “mùi” thực tế, nhân vật chính vừa hài hước vừa bền bạt ý chí leo rank!

🎧 Đeo tai nghe, tắt đèn và nhấn PLAY ngay để cùng trải nghiệm cấp độ sinh tồn cùng Tiết Tiểu Nhiễm! Giọng đọc đầy cảm xúc của tfullaudio sẽ đưa bạn vào khu rừng bí ẩn này ngay đêm nay, nghe là không thể rời tai được!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
NỮ SINH MŨM MĨM XUYÊN KHÔNG SINH TỒN LỤM CAO THỦ VÕ LÂM TÀN PHẾ cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Á”
Theo cành lánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gãy rụng rào rào, tiếng hét thảm thiết của vang khắp khu rừng vắng lặng, số chim chóc quanh giật mình tung cánhleech_txt_ngu bay đi.
Một tiếng uỵch vang lên khi vật thể chạm đấtbot_an_cap, chấn đến mức lớpbot_an_cap lá khô dưới gốc cây cũng phải rinh lượt.
Hồi lâu , bóng người ngã trên mặt đất mới chậm chạp cử động.
Ôi trờibot_an_cap ơi, đau chết mất thôi nói của gái xen lẫn tiếng thở dốc và hítleech_txt_ngu hà vì đau đớn.
Cô vật lộn một lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới chống thân trên ngồi dậyvi_pham_ban_quyen, xoa lồngbot_an_cap ngực đauvi_pham_ban_quyen nhói để dịu từng cơn động.
Phải một lúc lâu sau, gương mặt táibot_an_cap nhợt vì đau mới dần lại chút khí. Cô dùngvi_pham_ban_quyen mu tay quệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi những giọt nước mắt đau.
Mẹ , mạng Tiết Nhiễm mình lớn đến nào , ngã từ trên núi cao thế kia xuống lạileech_txt_ngu chết sao?
Sau khi hoàn hồn, Tiết Tiểu Nhiễm đầu trời. Những tán cây cổ cao vút chọc trời che chắnvi_pham_ban_quyen bầuvi_pham_ban_quyen trời kín mít, chỉ qua khe hở của đám mướt mới miễn cưỡng nhìn thấy được một mảnhleech_txt_ngu trời nhoi.
Ánh sáng xung quanh rất mờ tối, với độ cận thị gần hai trăm độ của mình, cô hoàn toàn không nhìn rõ được cảnh vật ở phía xa.
Quanh đây khu rừng sinh rậmleech_txt_ngu rạp thế này ?
Tiết Tiểu Nhiễm cảm thấy an, xung quanh quá đỗi yên tĩnh, thỉnh thoảng mới có tiếng chim kêu xabot_an_cap xa, còn lại chỉ tiếng thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phần nề của chínhleech_txt_ngu cô.
Cô căng thẳngbot_an_cap nuốt miếng, cảm đớn ở ngực dường cũng không rõ rệt như trước: Không sao, không sao đâu, đội cứu hộ sẽbot_an_cap sớm tìm thôi.
, Tiết Nhiễm, vừa mới đại học, cùng một nhóm bạn học đi du lịch leo núi.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thi cử không được ý, lại thêm anhleech_txt_ngu chàng lớp trưởng cao ráo đẹp trai cùng cô nàng hoa lớp suốt dọc cứ liếc mắt đưa tình, mập mờbot_an_cap nhau, khiến Tiết Tiểu Nhiễm vốn có chút tình cảm thầm cảm thấy buồn phiền trong lòng.
cái thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại nhan sắc lên ngôi, một cô nàngvi_pham_ban_quyen mũm mĩm cô dường như chỉ có làm cái phông nền bị người ngó lơ.
Tiết Tiểu Nhiễm không đuổi theo chân của đại biểu màbot_an_cap lững thững đi tụt lại phía sau vớivi_pham_ban_quyen vẻ mặt u uất. Mọi đã hẹn giờ tập trung dưới chânleech_txt_ngu núi, thời gian vẫn khá dư dả.
Khi sắp lên đến núi, trời bỗng tối sầm lại, mây đen xaleech_txt_ngu kéo , trongvi_pham_ban_quyen đám đông có hét lên: Sắp mưa rồi!
Cơn mưavi_pham_ban_quyen đếnleech_txt_ngu nhanh mà đi cũng nhanhleech_txt_ngu.
Tiết Tiểu không hềbot_an_cap vội vàng, dù sao cũng không bay ngay xuống chân núi , đục mưa đâu vậy thôivi_pham_ban_quyen. Cô bước vào một lâu nằm chênh vênh trên vách đá, xung quanh mây trắng xóa, phongbot_an_cap cảnh vô leech_txt_ngu hoặc. Cô lấy thoại ra, tạo dáng chữ V dùng để chụp ảnh, tách vài kiểu rồi mới bước ra khỏi lâu.
Vừa mới ra tới cửa vọng lâu, bỗng gió , cối xung quanh bị gió thổi kêu xào xạc, đang chân trong đầu ùa ra ngoài.
Gió lớn cuốn theo cát bụi khiến Tiết Tiểu Nhiễm tức khắc bị lóa . Cô nhăn mặt, chạy lùi lại vài bước, đưabot_an_cap tay gỡbot_an_cap kính xuống để dụi mắt. Kết quả, một luồng mạnh lại vùvi_pham_ban_quyen vù thổi qua, Tiết Tiểu Nhiễm nheo mắt thì vai bị đó va mạnh một . Cô bản năng lại, bất thình lình hụt chân, người lộn nhàobot_an_cap trăm tám mươi độ, thẳng xuống dưới.
Xung quanhleech_txt_ngu cuốn mây vần, mây mù biến ảo khôn lường, Tiết Tiểu Nhiễm còn chưa kịp thốt tiếng kêu kinh hãi người đã rơi tõm vàoleech_txt_ngu biển mây, mất hút tăm .
Khi cô mắt ra lần nữa, trước mắt đã là một tượng khác.
Chết tiệt, sao mình lại xui xẻo thế này, là tên khốn đã sầm vào mình vậy? Vừa còn gió thổi rền trời, sao giờ lại yên thế này?
Nhiễm ngẩng đầu nhìn trời, gương mặt lộ ngơ . Cô nheo mắt lại, kính biếtvi_pham_ban_quyen đãvi_pham_ban_quyen rơi mất ở đâu rồi, cận thị trăm thì không mù, mà bảo không mù cũng chẳng nhìn được gì.
Bầu trời tuy hơi u ám nhưng không có gió cũng chẳng có mưa.
Á Tiết Tiểuleech_txt_ngu đột nhiên hét lênvi_pham_ban_quyen, điện thoại của cô biến mất rồi.
Nhìn đôi bàn tay không, Tiết Tiểu Nhiễm muốn khóc mà không ra nước mắt. Chiếc điện thoại đó cô mới đổi Tết, nửa năm, lúc mua tốn ba nghìn tệ, còn là dòng điện thoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địa do thần tượng củabot_an_cap làm đại diện nữa chứ.
đề quan trọng nhất là, không có điện thoại cô lấyleech_txt_ngu gì để cứu hộ đây?
Tiết Tiểu Nhiễm có giác muốn đấm ngực giậm chân, nhưng tay vừa chạm vào ngực đụng bầm tím do cú ngã nãy.
Cơn khiến cô nhe răng trợn mắt. Tiết Tiểu Nhiễm xoa xoa ngực, kéo cổ áo phông trắng nhìn vào bên trong, làn da vốn trắng trẻo đã tím tái một mảng lớn. Cô hít một hơi lạnh, nén bò dậy khỏi .
vung động chân, tứ chi vẫn còn nguyên vẹn, không gãy hay bong gân. Cổ tay và bắp chânbot_an_cap có vàileech_txt_ngu chỗ trầy xước, trên cổ cũng có cảm giác rát , không cần soi cũngleech_txt_ngu biết là bị cành lá quẹt trúng. May thay, đây đều là vết thương nhẹ.
cái rủi cái may, rơi từ vách cao như thếvi_pham_ban_quyen xuống mà không bị tay gãy chân đã là đức lắm rồivi_pham_ban_quyen.
Cô kiểm tra một lượt, mất rồi, điện mất rồi, che nắng cũng mất , cònleech_txt_ngu chiếc ba lô lưng là vẫn còn đóvi_pham_ban_quyen. Trong lô có và nửa chai nước, chắc đủ để cầm cự đến đội cứu tớivi_pham_ban_quyen.
Tiểu Nhiễm tạm thời lại.
Có điều.
Tại sao cô cảmleech_txt_ngu thấy hơi lạnh?
Cô đang mặcvi_pham_ban_quyen chống nắngbot_an_cap màu hồng dài tay và quần tấc màu đen, vậy mà giữa tiết trời này lại thấy lạnh sống lưng.
Lúc leo núi, cô nóng đến vã mồ hôi, nếu không phải sợ bị cháy nắng thì cô đã vứt áoleech_txt_ngu chống đi rồi.
Vậy mà giờ đây lại lạnh sao?
thẳng nhìn quanh quất, xung quanh ngoài cây ra thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn là cây, những cây dương xỉ lớn, tán sum suênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, biệt cây trên đầu cô, thân to lớn phải năm sáu người ôm mới xuể.
Tán mướt gần như che lấp cả bầu trời.
chân rải rác vài tươi vừa mới gãy, nổi bật hẳn trênvi_pham_ban_quyen lớp lá úa bẩn thỉu.
Tiết Nhiễm nhìn tán lá dày đặc trênbot_an_cap đầu, thầm nghĩ hẳn cái cây lớn này đã cứu mạng mình, những tán lá dàybot_an_cap đã tạo rất .
leech_txt_ngu chắp tay ngực, cúi người thật sâu trước cây cổ cao lớn sừng sững kia.
Cây đại ơi cây đại thụ, cảm ơn ơn cứu củavi_pham_ban_quyen ngài. Nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có ngài, chắc Tiểu Nhiễm giờbot_an_cap đã đang trên đường xuống suối vàng rồi.
Cô thành tâm cảm tạ. Tuy là người thần, nhưng điều đó không ngăn thắp nénleech_txt_ngu nhang hay bái lạy thần Phậtvi_pham_ban_quyen.
trong rừng ngày càng tối đi, hơi lạnh cũng đậm , cổ trần của Tiết Tiểu Nhiễm đã đầy da .
Lúc cô rõ ràng là mười sáng, sao bây giờ lại có cảm giác trời tối thế này?
Không gian tĩnh khiến người run sợ, Tiết Tiểu Nhiễm bước chân về phía sáng hơn, trống trải chắc chắn sẽ dễ để người khác phát hiện ra cô .
Sột soạt, dẫm lên lớp láleech_txt_ngu khô và cành gãy dày , Tiết Tiểu Nhiễm càng nhanh, rồi dần dần bắt đầu chạy.
rừng nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dường như vô tận, rõ ràng nhìn phía có ánh , khi côvi_pham_ban_quyen chạy qua cánh rừng , bước qua những thân cây mục đườngleech_txt_ngu, nhảy qua những hố lớn đầy gai, thì nơi tầm mắt chạm tới vẫn chỉ là những cái cây lớn nhỏ đủ .
Nửa giờ sau, Tiểu Nhiễm thở hổn hển dừng bước.
Không đúng! Không đúng chút !
Mồ hôi chảy ròng ròng từ trán xuống, cô một nỗi bất an sâu sắc.
Vài phút sau, Tiết Tiểu Nhiễm lênvi_pham_ban_quyen một thân cây to, lấy cành cây hơi rinh, phóng tầm nhìn qua những lá thưa thớt.
Cô không phải nhìn đấy chứ?
Cho mắt một trăm rưỡi, mắt phải haibot_an_cap trăm độ thì cũng không đến mức xuất hiện một mảng bóng chồng lên như vậy chứ?
Cái màu xanh bạt ngàn không thấy điểm dừng kia là ?
leech_txt_ngu cứngvi_pham_ban_quyen đờ cổ nhìn sang hướng khác, vẫn là một màu xanh ngút ngàn, cùng với những dãy núi nhấp nhô trùng điệp.
Nhắm chặt mắt lại rồi mở ra, cảnh vật vẫn không hề thay đổi.
núi mà cô ngã hoàn toàn khôngleech_txt_ngu thấy bóng dáng đâuleech_txt_ngu.
Cả người Tiểu Nhiễm rẩy dữ dội.
xong , cô đã đến nơi nào thế này? vách núi rơi xuống, trực tiếp qua chiềuleech_txt_ngu không gian đến rừng rậm thế giới sao? là, xuyên không đến tận rừng nguyên Amazon rồileech_txt_ngu?
Cô ôm lấy thân cây, ngồi phịch cành cây, sức nặng cơ thể cànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây rung lên bầnbot_an_cap bật.
Lúc này Tiết Tiểu Nhiễm chẳng tâm trí đâu mà sợvi_pham_ban_quyen gì khác, hai cô đờ đẫn, óc rỗngvi_pham_ban_quyen hoàn toàn.
trời về tây chỉ còn sót lại một quầng sáng đỏ nhạt, nhưng rừng gần bóng .
“Mình phải làm sao bây giờleech_txt_ngu?”
Tiết Tiểu Nhiễm cảm thấy đắng chát trong , cô nuốt nước bọt, cửvi_pham_ban_quyen động cánh tay hơi tê giẫm lên những cành cây bênleech_txt_ngu cạnh, rãi dậy.
Vừa rồi cô dưới chân núi bên trái có một khoảng đấtbot_an_cap trống khá rộng, ít nhất ở đó cây cối. Nhân lúc trời chưa tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳn, cô muốn đến đó .
xuốngvi_pham_ban_quyen đến mặt đất, lòng bàn tay cô có cảm giác nóng rát. Vỏ cái cây này rất sắc, lúc leo lên xuống đã làm lòng bàn tay cô đỏ ửng một . Cô ra, không quản được nhiều như , tức chân chạy về hướng đã sẵn.
Ánh sáng rừng đã bắt đầu mờ tối, ai cũng biết rằng rừng rậm ban đêm nguy hiểm hơn ban ngày rất nhiều.
Việc quan trọng nhất hiện nay là phải tìm một nơi thích hợp trước mặt trời lặn hẳn để an toàn qua đêm, sau đó mới tínhbot_an_cap tiếpleech_txt_ngu chuyện ngày mai.
Khoảng đất đó không xa , Tiết Tiểu Nhiễm lảo đảo chạy ra khỏi rừng thì ở đóleech_txt_ngu khá rộng. Sau đi vòng qua một bụibot_an_cap cỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dại, cô đã nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy tiếng chảy rào .
Gương Tiết Tiểu lộ vui mừng. Ông nội cô từng nói, nếu bị phương hướng trong núi thẳm, chỉ cần tìm thấy sông đi theo hướng dòng chảy thì sớm muộn gì cũng tìm thấy vết của con . Dù ở kỳ nào, nhân đều tập tính sống dựa vào nguồn nước.
Trời càng càng tối, Tiết Nhiễm thậm chí còn nghe thấy cú mèo kêu “gù gù”, thanh ấy vangleech_txt_ngu vọng giữa núi hoang vu u tối nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người. Côleech_txt_ngu lập thu chút sướngbot_an_cap rồi.
Cách con không xa có một ngọn núi không , hìnhleech_txt_ngu dáng ngọn trông có vẻ chập ẩn . Tiết Tiểu Nhiễm suy nghĩ mộtbot_an_cap rồi quyết định đến bên sườn núi tìm một hang động hoặc nơi khuất để trốn tạm một đêm.
Đã định liệu xong, cô nhấc chân đi vềvi_pham_ban_quyen phía đó. Đường ven bờ sông rất không bằng phẳng, đá vụn và bụi gai mọc lô nhô một lớn. Tiết Tiểu buộc phảileech_txt_ngu rẽ sát vào bờ sông để đi, cô cẩn thận tránh những vũng nước và bãi cỏ ẩm ướt, đi vừa để băngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua.
“?”
Sau khi bước qua một vũng nước, Tiết Tiểu Nhiễm nhìn thấy bên bờ dường như có vật thể màu trắng khả nghi, một nửa nằm trên bờ, một nửa vẫnvi_pham_ban_quyen còn dưới nước.
Hình như mộtleech_txt_ngu ?!
Mắt Tiết Tiểu tức trợn tròn mắt , sau đó cô nheo nhìn .
Đúng rồi, một người!
nằm trên bờ, nửa thân dưới ngâm nước, vạt áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màu trắng đang dập dềnh theobot_an_cap .
Nhưng đó là ngườivi_pham_ban_quyen chết hay người sống?
Tiết Tiểu Nhiễm thấy dabot_an_cap đầu dại, cô căng thẳng nuốt bọt.
Lúc này, ánhvi_pham_ban_quyen sáng xung quanh mờ mịt, cây cối xung quanh đung đưa theovi_pham_ban_quyen gió đêm.
?”
Cô không dám , trước tiên khẽ gọi một tiếngvi_pham_ban_quyen.
Không có ai lời.
“Này? Cái đó, anh còn sống không?”
Cô tăng lượng, cảm giác xung quanh vi_pham_ban_quyen tiếng vang vọng lại. Gió đêm mang theo hơi thổi qua , Tiết Tiểu Nhiễm rẩy .
Vẫn không có ai trả .
Tiết Tiểu Nhiễm trọng quan sát vài lần, lục tìm trong lô lấy ra một lọ nhỏ đựng chất màu đỏ, là bình xịt cay tự chế của cô.
Dù là người hay , gặp phải loại thuốc xịt cay xè này thì cũng phải nước mắt nước chảy ròng ròng thôi.
Tiết Nhiễm trấn tĩnh lại, mở nắp lọ, cẩn thận đề phòng tới.
Người đó một bộ bào dài màubot_an_cap trắngleech_txt_ngu, trên áoleech_txt_ngu vết máu mờ mờ, khuôn mặt máivi_pham_ban_quyen tócbot_an_cap dài ướtvi_pham_ban_quyen đẫm che khuất.
sao?
Tiết Tiểu Nhiễm hơi tâm hơn, tiến lại thêm hai bước, tay nhặt một cành cây khô khẽ chọc vào người nằm trên đất.
Không cóleech_txt_ngu phản , không lẽ chết thật rồi chứ?
Tiết Nhiễm bắt thấy sợ hãi.
Tuy nhiên, quan sátleech_txt_ngu kỹ một thì thấy lưng người đó vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi phập phồng, lập tức phào nhẹleech_txt_ngu . Giữa rừng mịch này, nếu có một người làm bạn sao cũng thấy an tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn đôi chút.
Vứt cành cây khô trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay , cấtvi_pham_ban_quyen bình xịt cay vào chỗ , cô ngồi xổm xuống, đưa tay vén mái tóc dài đang che phủ gương mặt người đó .
ơi”
Một gương mặt máu thịt bét khiến Tiết Tiểu Nhiễm sợ hãivi_pham_ban_quyen ngã ngửa đất, cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo mông lại khiến cô tức nhảy dựng lên.
Liên lùi lại bước, cô vỗ ngực dừng lại trạng chưa hoàn hồn.
Đùa chứ, nếu mình mà bệnhleech_txt_ngu tim thì này đã nằm luôn rồi.
Đó là người đàn , râu ria lởm chởm, gương mặt những vết thương, trông giốngbot_an_cap roi quất lên, từng từng vệt xanh tím sưng đỏvi_pham_ban_quyen một mảng, có những vết vẫn còn đang rỉ máu.
Trời , kẻ nào ác độc thế, lại đi lấy roi quất vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ta. Tiếtleech_txt_ngu Tiểu Nhiễm xoa xoa lớp da gà nổi đầy trên hai tay.
Môngbot_an_cap lạnhvi_pham_ban_quyen buốt, rồi cô đã ngồi trúng một nước, Tiết Tiểu Nhiễm thầm một câu.
Sau khi tĩnh lạileech_txt_ngu, cô một lần nữabot_an_cap tiến lại gần ngườivi_pham_ban_quyen , ngồi xổm xuống rồi tay nhẹ vỗ vào vai ta: “Này, anh tỉnh lại đi, tỉnh lạileech_txt_ngu đi, có nghe nói không?”
Toàn thân ta ướt sũng, dường như không còn hơi ấm, gọi lúc lâu vẫn không có động tĩnh gì.
Nhiễm do dự lát, nếu cứ để ta nước này, e là sẽ không được mặtvi_pham_ban_quyen trời mai mất.
Cô nghiến , cúi nắm lấy hai vai anh ta, dùng hết sức lật ta lại.
Cũng may vóc dáng cô chút đầy đặn nên cũng có sức khỏe, không thật sự chẳng thể nâng nổi một người đàn ông to lớn thế này, dù người ông này trông có vẻ rất gầy.
vậy, ông rất gầy, xương vai cứng ngắc chạm vào tay cô.
Sau khi lật anh ta lại, Tiết Tiểu Nhiễm phát hiện trong lòng anh ta ôm chặt một gỗ tròn to bằng miệng bát.
Chắc là nhờ khúc gỗ này mà tavi_pham_ban_quyen mới trôi được đến đây.
Gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt người ông xanh tím, vết roi chằng chịt, cổleech_txt_ngu áo dưới hở ra một , lộ ra mảng davi_pham_ban_quyen thịt cũng đầy những vết . Dưới xương quai xanh nhô , những dẻ xương rõ mồn một, gầy đến mức chỉ còn lớp da bọc xương, leech_txt_ngu ngực hơi phập phồng chứng minh ngườivi_pham_ban_quyen này còn sống.
Thật khó tưởng tượng người đàn ông này đã phải trải những sự hành hạ đáng sợ như thế mớivi_pham_ban_quyen trở kinh khủngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thếleech_txt_ngu này.
Tiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Nhiễm đập thình thịch, ngồi xổm trên đất có chút ngơleech_txt_ngu. người đầy roi thế này, anh ta phải là kẻ xấuvi_pham_ban_quyen đấy chứ? Vạn cứu nhầm một kẻ xấu, chẳng là tự rước họa vào thân sao?
Nhưng mà, thấy chết không cứu như cũng không đúng.
Đầu óc Tiết Tiểu bời, có chút không quyết định được.
“Gù gùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”, tiếng kêu trong rừng ra làm Tiết Tiểu đang do dựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải giật mình tỉnh táo .
Cô tự mắng mình , một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầy gò ốm yếubot_an_cap lại bị thương nặng thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì sợ , người này có tỉnh lại được hay không vẫn còn là một chuyệnleech_txt_ngu.
Lập tức không còn do dự nữa, trước tiên cô tốn chút sức lực rútleech_txt_ngu gỗ ra khỏi lòng anh ta. Người đànbot_an_cap ông nắm rất chặt, có bảnleech_txt_ngu năng sinh tồn mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẽ nên dù đã ngất lịm đi theo tiềm thức nắm chặtbot_an_cap lấy nó.
Điều lại thế, cô cõng ông ướtbot_an_cap đẫm lên lưng. Lúc nàyleech_txt_ngu Tiểu Nhiễm mới kinh ngạc nhận ra người đàn này rất cao, khi cô cõng ta, chân ta gần như kéovi_pham_ban_quyen lê trênbot_an_cap mặt đất.
Ánh sáng mờ ảo, Tiểu Nhiễm nheo mắt nhìnleech_txt_ngu đường, bước đi lảo đảo, mấy nữa làm người đàn ông trênvi_pham_ban_quyen ngã xuống.
Khó khăn lắm mới đi tới chânbot_an_cap núi, thở hồng , mệt không nhấc nổi chân.
Tiết Tiểu Nhiễm ngẩng đầu , khối núi đen không nhìn rõ chỗ nào cho bọn nghỉ ngơi.
Hết cách, cô đi về phía mấy tảng đá nhô ra dưới chân núi, tìm tương đối bằng và khuất gió, rồi cẩn thận đặt người ông xuống.
Toàn anh ta lạnh , rũ rượi, dường như chỉ còn lại một hơi thở thoi thóp. Tiết Tiểu Nhiễm có chút sợ hãi, vạn anh chết đi, có phải cả khu này cònvi_pham_ban_quyen người sống không?
Nhiễm vội vàng tháo ba lô xuống, đó cởi chiếc áo chống nắng ra đắp lên người anh ta.
Một cơn ùa , da gà trên người Tiết Tiểu Nhiễmbot_an_cap nổi lên, nhưng cô không quản được nhiều như vậyvi_pham_ban_quyen.
Mở khóa kéo lục , trong túi cô có túi thuốc du lịch nhỏ, bên trong có thuốc kháng sinh, thuốc dạ , thuốc giảm đau thuốc hạ sốt, còn một cồnbot_an_cap iốt đã mở nắp, cả những loại thuốc cô chuẩn bị sẵn ở trường, khi đi ra ngoài thì tiện tay mangleech_txt_ngu theo luôn.
Thỉnh thoảng cô ăn nhiều quá sẽ đau dạ dày, đôi khi không chú bị nhiễm sẽ đau bụng , nên dạ và thuốc giảm đau đều chuẩn . Thuốc hạ sốt và kháng sinh do có một lần bị sốt, phòng y tế trường kê đơn, sau khi hạ sốt cô không uốngbot_an_cap hết cứ giữ lại. Còn cồn iốt là cô bị đầu gối nên tự muavi_pham_ban_quyen, cũng chưa dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy lần.
“Có vết thương thì phải tiêu viêm và giảm đau trước đã.”
Tiểuleech_txt_ngu Nhiễm nhanh chóng tìm ra một cái túi vải hoa nhỏ, thuốc củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy thuốc sinhleech_txt_ngu và giảmbot_an_cap đauvi_pham_ban_quyen , viên nhộng, rồi lấy nửa chai nước khoáng cònvi_pham_ban_quyen lại trong .
dùng kê đầu đànvi_pham_ban_quyen ông lên, sau đó thửleech_txt_ngu mớmbot_an_cap chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước cho anh ta.
“Này, có nghe tôi nói không? Anh tỉnh lại đi, tỉnh lại đi.”
Tiết Tiểu Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhàng vỗ vai anh ta, nhưng không động tĩnh gì.
“Anh nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem sao.”
Cô đổ một ít nước vào nắp chai, vạn nhất anhvi_pham_ban_quyen ta không uống được miệng không muốn lãng phí nước. Trời mới biết ngày mai có uống nước lã ở sông haybot_an_cap không.
Muốn tránh những vết thương trên mặt anh ta, nhưng những vết roi chằng chịt gần nhưbot_an_cap đã phủvi_pham_ban_quyen kínnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt, chẳng có chỗ nào đặt tay. Hết cách, chỉ đànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh liều bóp miệng anh ta ra, đổ nước vào.
“”
một lúc thấy tĩnh gìleech_txt_ngu, cô chai nước cẩn thận đổ thêm một ít anh ta.
Quan sát một látleech_txt_ngu, đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định xemvi_pham_ban_quyen có nên nhét tiếp thuốc vào không, thì mí mắt ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông dường như khẽ động đậy.
Tiết Tiểu Nhiễm lập tức mừng rỡ ra mặt: “Này Anh tỉnh lại đi, mau tỉnh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi”
Giọng cô không kìm được mà to thêm vài phần.
Giữa núi rừng trống trảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dường như đều vangvi_pham_ban_quyen tiếng hồi âm, làm chính cô cũng giật mình.
Cô đang lắng nhìn quanh bốn phía , không chú ý thấy người đàn đang nằm đã héleech_txt_ngu mở mí mắt, đôi đồng tử kỳ dị khẽ chuyển động.
chết đi được Á!”
Tiếng kêu ngột dừng lại.
Cổ của Tiểu bị đó bópvi_pham_ban_quyen chặt, đạovi_pham_ban_quyen mức mặt cô bừng, không thốt nên lờibot_an_cap.
Truyện tính giả tưởng, hoàn toàn hư cấu, xin đừng quá khắt khe.
Các bạn thíchbot_an_cap truyện hãy nhấn sưu và để bìnhbot_an_cap luận nhé, không không sao, các bạn có thể chọn truyện mình thích đọc, đừng đánh giá một hai sao , tác giảvi_pham_ban_quyen mỗi ngày viết chữ không dàng gì đâu. mới còn hơi ngắn, mọi người có thể cho dài rồi đọc cũng được, yêu cả nhà.
Tiết Nhiễm kinh hoàng nhìn người đàn ông đáng sợ trước mặt. Khuôn mặt đầy nhữngbot_an_cap vết thương xanh tím đan xen, sưng húp . Bộ râu chừng nửa đốt ngón tay dính lại rối rắm. Trongbot_an_cap đôibot_an_cap mắt đang mở rabot_an_cap, ngươi dường nhưleech_txt_ngu không có , khiến người đàn ông trong đêm tối trông đáng như một bóng .
Theo bản năng, cô định gạt tay hắn ra, nhưng lại phát hiện bànvi_pham_ban_quyen tay ấy cứng như bàn .
mặt Tiết Tiểu Nhiễm đỏ bừng vì thở, cô hai tay ghì lấy bàn tay người đàn ông, khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khănleech_txt_ngu thốt ra chữ.
Người đàn ông đối bóp nghẹt cổ cô không hề nhúc , chỉ đôi mắt hồn kia khẽ chuyển động.
“Tôi anh anh không thể đốibot_an_cap xử với tôi như thế”
Gắng gượng thốt ra được câubot_an_cap, gương mặt tròn trịa của Tiết Tiểu Nhiễm đã chuyểnbot_an_cap sang màu tím tái, cô thực nhận được hơi thở của cáileech_txt_ngu chết đang cận kề.
Có lẽ lờivi_pham_ban_quyen nói của cô đã có tác dụngleech_txt_ngu, lực tay trên cổ lỏng đôi chút, Tiếtleech_txt_ngu Tiểu Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội vàng hít lấy hít để bầu không khí trong lành.
“Hộc hộc”
Tiết Tiểu Nhiễmvi_pham_ban_quyen thở kịch liệt, cuối cùng lấyleech_txt_ngu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được hơi, nhưng bàn tay to lớn trên cổ cô vẫn chịu ra.
“Này, tôi cõng anhleech_txt_ngu từ bờ sông lên đâybot_an_cap, cũng coi như là cứu mạng anh rồi, sao anh lại lấy báo ân, chẳng phân biệt trắng đen thế?”
Dù đôi mắt khác thường của hắn khiến Tiết Tiểubot_an_cap Nhiễm chút hãivi_pham_ban_quyen hùng, nhưng côbot_an_cap vẫn răng trước để phủ đầu, đem lao bày ra , tránh để hắn bóp chết mình một cách oan uổng.
Người đàn ông không lên tiếng, mặt xấu xí đến mức khôngvi_pham_ban_quyen nhìn ra một luồng khí lẽo. Nhãn cầuleech_txt_ngu của hắn hơi chuyển động, chắc là đã ý cô .
là tốt rồi, Tiết Tiểu Nhiễm mừng thầm.
“Lúcleech_txt_ngu nãy anh cứvi_pham_ban_quyen ngâm mình dưới sôngleech_txt_ngu suốt, không nhờ cõng anh lên thì dưới đóbot_an_cap đêm chắn anh không giữ nổi mạng đâu. Anh nhìn thương đầy mình xem, nhiều chỗ ngâm nước đến trắngvi_pham_ban_quyen bệch ra rồi, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử lý là nhiễm trùng đấy. Coi như mạng lớn, trong túi tôi có thuốc, kháng viêm với giảm đau đi, rồi tôi dùng iod xửvi_pham_ban_quyen lý vết thương cho.”
Cô nói thoắngbot_an_cap không ngừng, mưu đồ thuyết phục đàn ông buông bàn taybot_an_cap đang bóp cổ mình .
Người đàn ông lặng không đáp, bầuleech_txt_ngu không khí tĩnh mịch kỳ quái.
Tiết Tiểu Nhiễm lắng nuốt nước bọt, thầm đoán có mắt hắn không nhìn thấy .
“Tôi nói cho anh biết, đây là một khu rừng nguyên sinh rộng lớn, không thấy điểm đâu. Anh mà bóp chết tôi thì cũng chẳng sống nổi mà ra khỏibot_an_cap đây . Tôi có thuốc, chữa khỏi thương thế cho rồi biết đâu chúng còn cơ hội thoát khỏi rừng. Hơn nữa, dù anh có thể tự lành thương đi chăng nữa, nhưng một mình ở trong rừng nguyên sinh chắc cũngleech_txt_ngu sợ lắm chứ, có người bầu bạn vẫn hơn là đơn độc một mình, anh thấy đúng không”
Cô còn nóibot_an_cap hết , bàn tay trên cổ hoàn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nới lỏng. Tiết Tiểu Nhiễm mừng rỡ, vừa định nói gì đó thì người đàn ông đã “bịch” một ngã nhào xuống. Ôi trời đất , nếu cô không nhanh lấyleech_txt_ngu cái ba lô dưới gáy hắn thì chắc đầu hắn đã đập xuống chảy máu .
“”
Thôi xong, cái sức lực rồi chắc là chút hơi cuối cùng của hắn hả? Tiết Tiểu xoavi_pham_ban_quyen cái cổ đau rát, thầm mắng một câu.
Biết thế đã chẳng lời hắn làm gì, cứ trực tiếp gạt tay ra cho xong, với cái thân hình rệu rã hiện của hắn, chắn chẳng khỏe bằng cô.
Tiết Tiểu bĩu môileech_txt_ngu, lườm đàn ông đang bất tỉnh nhân sự dưới đất.
Coi như hắn điều, biết buông cô ra, hừ hừ, nếu thì đừng hòng cứu hắn. Tiết Tiểu Nhiễm hậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buông lời dằn mặt.
Tuy nhiên, cô cũng chỉ nghĩ thôi, vẫn phảileech_txt_ngu cứu. khôngvi_pham_ban_quyen, mình cô chắc chẳng đủ can đảm để bước ra khỏi khu nguyên sinh này đâu. Tiết Tiểu Nhiễmleech_txt_ngu nhìn khu rừng đen kịt, lòng run rẩy.
Thật mà nói, cô bóng tối, có bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng thìleech_txt_ngu còn đỡ, chứ để cô một ở trong rừng núi tối , Tiết Tiểu Nhiễm thấy mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ bị dọa cho vỡ mật mất.
“Này, anh còn ổn ? Có nghe tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói gì không? Nào, uống thuốc , cái viêm với giảm đauvi_pham_ban_quyen, anh nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không?”
“Há miệng ra, uống nước đi, đừng nhả . Cái chốn khỉ ho cò này không có chỗ mua thuốc đâu.”
khó nuốt xuống đi, tôivi_pham_ban_quyen hại đâu, mau nuốt đi, hại tôi cũng có lợi lộc gì, đúng không? lại, nhìn anh bây giờ xem, muốn lấy mạng anh thì tôi việc gì lãng phínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc men mình chứ, phải không nào?”
“Xong rồi, nuốt xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi. Ôi trời, chai nước khoáng của cũng sắp hết rồi, chết tiệt thật, mai phải uốngvi_pham_ban_quyen nước suối rồi, biết có bị đau không đây?”
Tiếng lải nhải của Tiết Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm vang dưới chân núi.
Hơi của người đàn rất yếu, trong tiếng càm ràm của cô, gượng gạo phốivi_pham_ban_quyen hợp uống thuốc.
Tiết Tiểu Nhiễm lấy cái ba lô đangleech_txt_ngu kê dưới đầu hắn. đã đóibot_an_cap đến mức bụng dán lưng rồi, không tìm cái gì bụng thì chắc cô cũng mất.
Ai cũng biết ăn trong khu du bán rất , mọileech_txt_ngu người đều mua sẵn không ít đồ ăn vặt dễ mang theo lên núi.
Ba lô của Tiết Nhiễm không lớn, chỉ loại ba lô nhỏ đen thông thường. Bên trong có một cái bánh sữa, một cái bánh rừng đen, cái bánh thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net socola.
Toàn là những món ăn vặt năng lượng và nhiều đường. Cũng phải thôi, không phải vì đam mê thứ này thì làm sao cô đầy đặn thế này được?
Nếu phải đám bạn học đã xuống sẽ đi ăn KFC, cô đời nào chỉ mualeech_txt_ngu có ngần này thứ, tất cộng lại còn đủ cho cô ăn một bữa no.
Tiểu Nhiễm vô cùngbot_an_cap, biết thế cô nhét đầy lô mới phải. Giờ cô đói đến mức có thể ăn cả con bò, chọn tới chọn lui, cuối cùng chỉ cầmvi_pham_ban_quyen lấy cáileech_txt_ngu rừng đen có kích thước lớn.
” một tiếng vỏ, Tiểu Nhiễm vừa lạnh đói không đợi nổi mà cắn một miếng thật lớn.
Hươngleech_txt_ngu vị mềm mại, ngọt ngào khiến cô ứa miếng, vị kem thơm nồng công phá vị , côbot_an_cap ăn hết miếngvi_pham_ban_quyen này đến miếng khác, bánh rừng tobot_an_cap bằng bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay mắt đã mất một nửa.
Tiết Tiểu Nhiễm haileech_txt_ngu khoáng lớn, thấy chai nước sắp cạn luyến tiếc buông .
nhiên, đồ ăn này chẳng tháp vào đâu, đặc biệt là với một cô nàng thuộc hội mũm mĩm như cô, lượng thức ăn này ngày thường còn chưa đủ răng.
Nhưng cô đâu , ngày mai ngày tính sao? lẽ cứ thế chết đói rừng?
Huống hồ, hiện tại không chỉ có cô, trước mắt còn có một bệnh nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng thương nửa nửa chết cầnleech_txt_ngu ănvi_pham_ban_quyen uống để vượt qua cửa tử.
Bốnleech_txt_ngu bề tối đen như mựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rậm gần vangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiếng trùng ran, sâu trongvi_pham_ban_quyen cánh rừng xa xa thi vọng lại tiếng hót không rõ nào đó, luồng lạnh lẽo u ám không ngừng bao lấy không gian.
Có lẽ vì vừa uống nước lạnh nênleech_txt_ngu Tiết Tiểu Nhiễm cảm thấy toàn thân bắt đầu rẩy vì .
Mây đen khuất vầng trăng, cộng thêm việc vốn bịleech_txt_ngu cận thị nên tầm nhìn của cô mờ mịt hẳn đi. trường tối tăm , mọi đều khiến cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy sợ hãi.
Cô liếc nhanh đàn ông đang nằm thoi thóp dưới đất.
“Này ăn chút gì đibot_an_cap.”
Giọng cô run lên vì lạnh, dù chẳng đành lòng nào, cô vẫn nhường ra một nửa cái bánh rừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đenbot_an_cap.
tay bẻ một mẩu, đưa đến bên hắn, lúc này cũng chẳng còn hơi sức mà lo tay bẩn hay sạch nữavi_pham_ban_quyen.
Người đàn không nhúc nhích.
“Cứ yên đi, là bánh rừng đấy, tôi một nửa, phải nghiến răng mới nhịn một nửa dành anh đấy.”
Miếng bánh cứ đặt bên môi hắn, có lẽ thơm đậm đà đã khơi gợi , một lúc lâu sau, người đàn ông bướng bỉnh cuối cùng cũng khẽ miệng.
Tiết Nhiễm đút cho từng miếng một, cho đến khi miếng cuối cùng được nhét vào miệng hắn, cô lại đút thêm hắn hai ngụmvi_pham_ban_quyen nước, trong lúc đóvi_pham_ban_quyen cô vẫn không ngừng lẩmbot_an_cap bẩm một .
“Thôi tiêu rồi, càng lúc càng lạnh tôi lại không mang lửa.”
“Trời ơi, tại sao mình lại không mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bật ?”
“Không có lửa thì nhóm lửa kiểu gì? Không có lửa thì làmvi_pham_ban_quyen sao sống sót trong rừng đây?”
“Chẳng lẽ phải khoan gỗ lấy lửa sao? Nhưng mình đâu cóbot_an_cap biết làm.”
của cô nhận được phản hồi nào từ người đàn ông. Cô cũng bó taybot_an_cap, chỉ biết xoa xoa đôi cánh tay lẽo. Trong cánh mịt , nhiệt chắc chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoảng mười , mười độ, cô lại mặc áo tay, dù không rét nhưng cũng lạnh thấu xương.
Không có lửa nghĩa lửa, mà không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửa thì làm sao sinh tồn trong rừng ?
Tiết Tiểu Nhiễm vò đầu bứt tai, gương mặt khổ vô cùng.
Rừng lúc sáng sớm, trong làn sương mỏng manh xen lẫn cái lạnh thấu xương. Tiếng chim hót líu lo vang vọng khắp bốn phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hơi thở nồng đậm của rừng quẩn quanh giữa chốn đại ngàn.
Dưới chân núi dựng đứng tảng lớn không đều, đa phần là bụi rậm cỏ dại. Cạnh tảngleech_txt_ngu đá lớn có một khoảng đất tương đối bằng phẳng, lúc này đangvi_pham_ban_quyen có hai người nằm lên nhau.
Tiết Tiểu Nhiễm bị tiếng chim hót làm cho thức giấc, trong cơn mơ màng, cô vẫn tưởng mình đang ở ký túc xá trườngvi_pham_ban_quyen học.
“Báo thức của ai thế, mau đi.”
Cô lầm bầm một câu, định trở mình không ngờleech_txt_ngu cơ thể lại cứng đờ, cử động thấyleech_txt_ngu khó khăn. Khắp người đau cộng thêm chi lạnh buốt, Tiết Tiểu Nhiễm cố gắng mở mắt ra.
“Á”
vào mắt là một gương mặt sưng phù khiếp người, chằng chịt những vết roi, Tiết Tiểu Nhiễm sợ hãi thét lên thất thanh.
” một cái, cô lăn người đàn ông xuống, lưng vào không ít sỏi , mức cô kêu oai oái.
da ui chết mất thôi”
Theo phản xạ, cô ngồi bật dậy, đưa tay ra sau xoa bóp chỗ bị va đập. Cánh tay và đùi đau nhức dữ dội khiến khuôn tròn củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiết Tiểu Nhiễm nhăn nhó hết cả . Chết , chuyện xảy ra ngày hôm qua ra không là mơ, cô thật sự rơi vách núibot_an_cap xuống một khu rừng nguyên rồi. Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa xoa vừa gào .
Tiếng khóc thảm thiết của cô vọng gần chân núi, khiến những chú vốn đang hót vang cũng kinh hãi bay mất.
Ngườileech_txt_ngu đàn ông nằm dưới đấtvi_pham_ban_quyen khẽ động mí nhưng không .
Tiểu Nhiễm gào lên tiếng rồi dần tĩnh lại, nhớ tới người đàn ông bên cạnh, cô vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cúi xuống tra. Mặc kệ những vếtbot_an_cap sẹo sợ trên mặt , cô đưa tay thăm dò hơi thởbot_an_cap, sau khi xác định vẫn còn , cô mới áp tay lên hắn.
” May quá, quá, sốt rồi, không rồi, không sao rồi”
Nửa đêm qua, nhiệt độ giảm xuống khiến cả hai runvi_pham_ban_quyen vì lạnh. Tiểu Nhiễm đầu chỉvi_pham_ban_quyen nằm cạnh người đàn ông, bụng cứ chịu đựng cho qua đêm, nào đến đêm khuya, nằm vẻ , đưa tay sờ thì thấy hắn đã phát sốt.
Thế là cô mò lấy thuốc hạ sốt cho hắnbot_an_cap uống, nhưng độ ban đêmbot_an_cap càng lúc càng thấp, đàn ông uống thuốc vẫn lạnh mức nghiến răng kèn kẹt.
Tiểu Nhiễm thấy tình hình không , cứ này thìvi_pham_ban_quyen e là chưa đếnbot_an_cap sáng hắn đã chết cóng mất, mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính cô cũng lạnh đến mức khôngvi_pham_ban_quyen chịu nổi. Nếu hắn chết cóng, bao công sức cô bỏ ra đó đổ sông biển hết.
Tiết Tiểu Nhiễm nghiến , ôm chầm lấy người đàn ông, nằm đè lên người hắn rồi dùng chiếcleech_txt_ngu áo khoác nắng đắp lên cả hai, cuối cùng cũng giữ lại được chút hơi ấm. Dù trên người hắn tỏa một mùi không mấy dễ chịu, cô đành nhẫn nhịn.
” Tôi nói anh hay, anh trụ cho vững đấy, đừng có uổng phí tấm hảoleech_txt_ngu tâm tôi. Tôi đã phải nhẫn chịu đựng thế này, ơ không , không được, là ủy khuất cầu toàn ừm, hình như cũng không đúng lắm. Thôi kệ , tóm lại là anh đừng có đấy nhé. Nhỡ sáng mai tỉnh dậy tôi phát hiện mình đang ôm một cái xác mà ngủ ôi mẹ ơi, thiên ơi đời sau còn ngủ không đây? Anh ngàn vạn lần trở thành ác mộng cả đời của tôi nhé, làm ơnleech_txt_ngu, làm đấy lênvi_pham_ban_quyen, lên”
Tiết Tiểu Nhiễm tự lẩm lải nhảibot_an_cap hồi mới chìm vào giấc ngủ sâu.
Những gì xảy ra trong ngày hôm qua quá đỗi thăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trầm khiến cô sứcleech_txt_ngu cảbot_an_cap về thể xác lẫn tinh thần. Thế nên dù phải ngủ hoang dã với điều kiện tồi tệ, cũng chẳng màng gì , trời sập thì cũng phải ngủvi_pham_ban_quyen no mắt rồi sau.
“Hắt ! Hắt xì!”
Ngọn gió lạnh buổi sớm Tiết Tiểu hắt liên tục.
Cô dùng xoa hai cánh tay đã lạnh đến cảm giác. May mắn thay, khi dậy hắn vẫn chết, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đến mức thê thảm tới nỗi ngủ chung xácbot_an_cap .
” Mô , Chúa phù , Thế Tát đại từ bi, anh mạng lớn phúc dày, cuối vượt qua được một đêm.” Tiết Tiểu Nhiễm tiếp đắp áo chống nắng người hắn, liếc nhìn khuôn mặt đáng sợ kia cái rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội vàng mắt .
“Tôi đi tìm nước đây, anh cứ nằm yên đó đừng có cử lungleech_txt_ngu tung nhé.” Tiết Tiểuleech_txt_ngu Nhiễm chiếc bavi_pham_ban_quyen lô từvi_pham_ban_quyen dưới hắn ra đeo lên vai. Đâyvi_pham_ban_quyen là toàn bộ gia sản của cô, phải luôn mang theo bên mình thấy an toàn.
Cô chậm rãi đứng dậy, cơ và xương cốt toàn như đang biểuvi_pham_ban_quyen tình, đau nhức đến cô chỉ muốn chửi . Cô khó khăn nhấc đôi chân, lảo đảo đi về phía sông.
Tiếng bước chân của cô dần , người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn nằm lìm bấy lâu mới từ mở .
Ánh mắt hắn vẫn chưa thể tập trung, đôi mắt hơi lạivi_pham_ban_quyen, lộ vẻ sắc bén kỳ quái.
Hắn sót!
Trong cơn rung trời đất và sụp đổ kinh hoàng, hắn đã khỏi lồng sắt kiên cố như bàn thạch ấy sông ngầm dưới nhà lao nước.
Địavi_pham_ban_quyen long lật mình hóa ra lại trở thành cơ hộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoát cho hắn.
miệng mím chặt của người đàn ông vẽ lên một đường cong châm .
Dẫu khi thoát ngục nước, hắn suýt chút nữa đã mất mạng, nhưng trời không tuyệt đường sống của ai, hắn vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống.
Tay người đànleech_txt_ngu ông khẽ cử động, ngón tay chạm vào lớp áo trên người, cảm giác trơn trượt, mátbot_an_cap lạnh, khi lay động còn có tiếng sột soạt, hắn không thể tưởng tượng ra loại vải nào lại có đặc như vậy.
Phía xa tiếngleech_txt_ngu nước sông xiết, cô cứu hắn đã đi về phía bờ sông.
Chắc hẳn là một cô gái, hắn cũng không chắcvi_pham_ban_quyen chắn lắm. Giọngleech_txt_ngu không mấy trong trẻo, nóibot_an_cap năng thì đi lặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, lải thôi, nhưng ngữ khí và tâm thế như nương chưa hiểu .
Thế màleech_txt_ngu dám gan lên một người đàn lạ mặt suốt cả đêm
nhiên, hắn biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô có ý tốt.
Thật là một cô kỳ quặc và đặc biệt. Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết đêm qua cô đã hắn uống loại thuốc gìleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vết thương trên suốt cả đêm không đau đớn.
Cuối người đàn ông cũng không từ chối những viên thuốc bị nhét miệng, phần vì hắn không còn lực để kháng, vì qua những lời nhải và hơi thở từ người cô, hắn không cảm nhận được ác .
Có lẽ dovi_pham_ban_quyen bị ngâm trong nước quá lâu nên nửa đêm hắn đầu phát sốt, người lúc lạnh. Cô gái đó lại đút hắn một thuốc gọi là thuốc sốt, sau đó đè lên người hắn, biến thành tấm chăn thịt người. Những từ ngữ kỳ lạ nhưng súc tích đều được tiết lộ qua lời lẩm bẩm tự thân của cô.
Cô lạnh đến mức runnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẩy bẩy, nhưng cơ thể áp vào hắn lại mềm mại và ấm áp. Hắn sốt đến , hoi lắm mới cảm nhậnleech_txt_ngu được tia an tâm từ hơi ấm đó.
cứ nói luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng bên tai, sự ào ấy khiến hắn dù đang mê sảng cũng không nhịn mà nổi gân xanh.
Nghĩ lại thì, sự run không ngừng của cô không chỉ mà chắc vì sợ hãivi_pham_ban_quyen, giống lời cô nói, sợ sáng mai tỉnh sẽ ôm phải một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác, trở thành cơn ácleech_txt_ngu mộng cảbot_an_cap đời, rồi chỉ cònvi_pham_ban_quyen lại mình cô rừng mênh mông nàybot_an_cap.
Nghĩ như vậy, những lời lải nhải kia dường như không còn quá khó chấp nhận nữa.
tỉnh dậy, nửa người hắn đã tê rần vì bị côvi_pham_ban_quyen lên, vậy mà cô vẫn ôm lấy rất say, không chút phòng bị. Người đàn ông chỉ cần nhấc tay, bóp nhẹ cổ cô là có đoạt mạng.
Đây một cô gái không tâm cơ, chưa sự đời và thích càm ràm, hắn thầm đưa ra nhận xét cô.
Tiếng nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa chảy róc , con người đàn ông chuyển động về phía tiếng nước, nhưng trong mắt chỉ là một màu xịt, chỉ có những cái bóng .
Đôi mắt của !!
Gương mặt người đànvi_pham_ban_quyen trở nên u ám, con tản mác lộ ra vẻ hung lệ và đauleech_txt_ngu đớn.
Đàn bà, loài sinh vật tâm địa độcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ác.
đời hắn thông minh, vậy lại chịu thiệt thòi lớn trong tay bọn họ. đàn ông nhắm nghiền mắt, che giấu nỗi thống khổ phẫn hận ngút ngàn trong đáy mắt.
Tiết Tiểu Nhiễm tìm một nơi kín đáo để giải quyết nhu cầu cá nhân, sau đó chạy ra bờ sông rửa súcleech_txt_ngu .
Làn nước sông lạnh tạt lên mặt khiến Tiết Tiểu Nhiễm rùng mình một cái. Cô mắt nhìn quanh, bốn bề sông nước đều một màu mướt nhấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhô, cỏ cây rậm rạp, những cây cổ thụ chọc .
Nhìn xanh ngắt không thấy điểm dừng, Tiết Tiểu Nhiễm nở một nụ cười khổ. Cô chưa mơ tới, cũng chẳng thể tưởng tượng ngày mìnhleech_txt_ngu kẹt sâu giữa rừng già bát , không tìm thấy lối ra thế này.
Cô lấy từ trong một chiếc túi nhỏ màu hồng, bên trong đựng vài món đồ cá nhân của con gái: chiếc nhỏ, gương nhỏ, dây tóc màu đen, son dưỡng môi màu cam, chì kẻ mày, một tuýp kem chống nắng nhỏ, bấm móng tay, khăn giấy, haibot_an_cap miếng băng vệ sinh mỏng cùng một ít tiền lẻ.
Đồ theovi_pham_ban_quyen người toàn là những thứ lặt vặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nhìn mấy tờ tiền lẻ đó, Tiết Nhiễm lại xót . Trong điện thoại của cô cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có mấybot_an_cap nghìn tệ nữa, đó làbot_an_cap tiền lìvi_pham_ban_quyen xì cô dành dụm năm , giờ tất cả đều tan thành mây khói rồi.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở dài, cầm gương soi. Trong gương phản chiếu một khuôn mặt bầu trắng trẻo. Tiết Tiểu Nhiễm hơi tròn trịa, nước da trắng nên trông vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng trẻo .
Tiếtleech_txt_ngu Nhiễm kiểu tóc mái bằng phổ biến của nữ sinh, lông mày không không , mắt hai mí rất sâu, đáng tiếc vì cận thị nên hơi lờ đờ. thêm thức đêm học bài nên quầng thâm mắt khá , sống mũi hơi nhưng may là vẫn nhỏleech_txt_ngu , môi hơi dày, răng đều đặn. Nếu xétvi_pham_ban_quyen riêng từng ngũ quan thì cũng là một gáileech_txt_ngu khá thanh tú, chỉ có điều, khi chúng nằm trên khuôn mặt tròn trịa có nọng thì ngũ quan có đẹp mấy cũng bằng thừa.
Tiết Tiểu Nhiễm theo thói quen chu về trước, làm vậy sẽ khiến gầy hơn chút, nhưng ngay sau cô lại nản lòng bĩu môi tự :
“Dào ôi, vậy mà vi_pham_ban_quyen tâm trí chê mặt béo, vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày nữa thôi là thịt người rụng sạch sành sanh cho xem.”
Cô cấtvi_pham_ban_quyen gương, cầm lược, tháo sợi chun sau ra rồi nhanh nhẹn chải tóc. cô vừa qua vai nên rất dễ chảibot_an_cap, chỉ vài đường cơ bản đã suôn rồi buộc gọn lên.
Cất lược vào ba lô, đồ dùng được còn bao nhiêu, mất cái nào là coi như khôngleech_txt_ngu bao giờ mua lại được nữa.
đầu xong, cô rửa lại tay. giác lạnh nơi đầu ngón tay khiến cô cúi xuống. Dòng sông trong vắt chậm rãi trôi, điều này giúp Tiếtbot_an_cap Tiểu Nhiễm đang rũ xốc lại thần.
Có nước có cá, cô biết bơi, dù không hẳn là tinh .
Bắt cá cóleech_txt_ngu lẽ hơi khó, nhưng cứ tòi hỏi thì kiểu gì cũng có thu hoạch. Chỉ cần có thực phẩm và lửa, họ chắc không chết đói đâu. Tiết Nhiễm bắt đầu lạc quan lại.
Cha Tiết Tiểu Nhiễm ly hôn từ nhỏ. Sau khi cha hôn, cô luôn sống cùng ông nội ở quê. tuổi đời còn trẻ nhưng có khả năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tựvi_pham_ban_quyen chăm sóc bản thân rất tốt.
cô thời trẻ từng làm bếp trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong khách sạn, từng mở , dựng được không ít gia sản. Sau khivi_pham_ban_quyen mua cho chú cô mỗi người một căn nhà thành , cùng bà về , trở thành đầubot_an_cap bếp chuyên nấu cỗ cưới choleech_txt_ngu những gia đình trong các làng lân cận.
Taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của rất giỏibot_an_cap, người mời ông làm đầu bếp hỷ nườm ngớt. Nhờ tay đó màbot_an_cap nhà cô cũng thuộc diện giàu có ở quê. Tiết Nhiễm lớn lên trong sự no , dù không có cha mẹ bên cạnh, cô cũng cảm thấy quá hụt hẫng.
Sau Tiết lên cấp hai, ông nội bắt đầu chỉ dạy và giám sát cô học nấu ăn. Bản thân Tiết Tiểu cũng là một kẻ có tâm hồn ăn uống, thích ăn tấtleech_txt_ngu nhiên sẽ thích vào . Sau vài năm, tay nghề nấu nướng của cô cũngvi_pham_ban_quyen khá ra tròbot_an_cap.
Về sau lên cấp ba, cô vào thành phố ở nội trú nên thờibot_an_cap gian nấu ăn ít đi . nhiên, cứ mỗi kỳ đông và hè về nhà, cô vẫn thoảng đảm nhận việc tay nghề không hề bị mai một.
Trong rừng vốnvi_pham_ban_quyen đủ nguyên liệu phong phú. Gần làng cô cũng có núi rừng, ông nội thỉnh thoảng vẫn đưa cô bìa rừng hái nấm vàbot_an_cap tìm đồ rừng, Tiểu Nhiễm không xa lạvi_pham_ban_quyenbot_an_cap với chốn này. Cô tin rằngbot_an_cap, chỉ cần cho cô nồi và lửa, họ sẽ không chếtleech_txt_ngu đói.
Có điều, giữavi_pham_ban_quyen cái rừng sinh thế này, cô đào đâu ra nồi và lửa ?
Khuôn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy chí của Tiết Tiểu Nhiễm lập tức xị xuốngvi_pham_ban_quyen.
Thôi thì cứ làm sao để nhóm được lửa đã, giác suýt chết cóngvi_pham_ban_quyen đêm qua cô chẳng muốn trải qua thêm lần nào đâu.
Trong chai nướcvi_pham_ban_quyen khoáng còn ngụm cuối cùng, Tiểu mím môi, cố không uống. Nước sông trước mắt tuy trông rất trong nhưng sao cũngleech_txt_ngu là nước lã, nhất bị tào tháo đuổi thì không chuyện đâu. Lát nữa đi tìm xem có suối hay mạch nước ngầm nào không, đó sẽ sạch .
Cô cử động đôi chân đau nhức, chậm chạp đi ngược về vách núi.
đàn ông kiabot_an_cap vẫn nằm đóbot_an_cap, không hề nhúc nhích. Ánh nắng ban mai rọi lên khuôn mặt loang lổ vết bầm tím, những vết sẹo đáng sợvi_pham_ban_quyen hiện càng rõ ràng và kinh .
Tiết Tiểu Nhiễm nuốt nước bọt mới dám lại gần anh . Những cơn đau trên người khiến cô còn bận tâm nhiều nữa, ngồi phịch xuống bên cạnh anh ta.
“Cái đó, tỉnh chứ?”
Cô đưa một ngón tay ra chọc vào ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh . đàn ông hé nửa mắt, hơi cử động đầu nhưbot_an_cap một đáp lạibot_an_cap.
“Để đỡ ngồi dậy .”
Nằm một đêm trong cảnh vừa đói vừa rét, là cũng đờ cả . Tiết Tiểu Nhiễm một tay đỡ vai, một tay đỡ khuỷu anh ta.
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông theo bản năng muốnvi_pham_ban_quyen tránh né, anh vốn không quen người lạ chạm . nhưng, tư thế haibot_an_cap người lên nhau suốt cả đêm qua đột hiện lên trong đầu, khiến động tác tránh của khựng lại.
Nhiễm đãbot_an_cap dùng đỡvi_pham_ban_quyen anh dậy, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tựavi_pham_ban_quyen vách đá bên cạnh.
Tiết Tiểu Nhiễm, năm nay mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tám tuổi. Anh tên là ? Từ đâuleech_txt_ngu trôi đây vậy?”
Khibot_an_cap nói đến tuổi, hơi ngừng một chút, tháng sau là cô mười chín rồibot_an_cap, thời gian còn được xưng là mười tám tuổi chẳng còn mấy ngày nữa.
Người đàn ông vẫn gì, chỉ có nhãn cầu hơi cử động chút.
Tiết Nhiễm nghi hoặc nhìn anh ta. Từ lúc nhặt được anh ta đến giờ, cô chưa thấy anh ta nói một câu, chẳng lẽ
“Anh không nói đượcvi_pham_ban_quyen ?” Cô trợn trònleech_txt_ngu mắt, không được mà hỏi thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.
Đôi ta đã có vấn đề rồi, đồng tử không có tiêu kia gì cũng không giống người bình thường, nếu đến cũng khôngleech_txt_ngu nói được, chẳng vừa mù vừa câmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Tiết Tiểu Nhiễm không muốn suy đoán của mình. Vốn dĩ rơi xuống cái rừng bóng người nàyvi_pham_ban_quyen cô đã thảm lắmleech_txt_ngu rồi, lại nhặt thêm mộtbot_an_cap kẻ tàn phế mù vừa , đây là đang mở ra độ sinh tồn cấp độ khó sao?
người ông khẽ gậtleech_txt_ngu một cái đến mức lòng nhận ra. Tiếtvi_pham_ban_quyen Nhiễm khắcvi_pham_ban_quyen như bị sét đánh ngang tai.
Ông trời trêu đùa hơi quá đáng rồi đấy!
Cô vốn dĩ còn nghĩ rằngvi_pham_ban_quyen, người đàn ông thương để ta dẫn mình ra khỏi già, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ta vừa mù vừa , thế thì
“Gừ gừ”
bụng vang đã kéo lý trí đang sắp phát điên của Tiết Tiểu Nhiễm trở lại.
Phải rồi, giờ xoắn xuýt mấy thứ này cũng , chi bằng thực tế một chút, mau chóng giải quyết vấn đề no bụng quan trọng nhất thì hơn.
tháo xuống, tìm ra một chiếc bánh mì sữa, xé bao bì. Mùibot_an_cap thơm ngậy của kem sữa đầy mời gọi.
Tiết Tiểu Nhiễm nuốt nước miếng, liếc nhìn người đàn ông dưới đất, xé chiếc bánh làm hai nửa. Sau khi so sánh, cắn một thật to nửa lớn hơn một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
cô còn phải baovi_pham_ban_quyen nhiêu việc, ăn nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn miếng mới có sức làm . Tiết Tiểu Nhiễm ăn một cách vô cùng thản .
Chiếc bánh mì to chia làmleech_txt_ngu hai , hai ba miếng làleech_txt_ngu xong. Tiết Nhiễm miếng bánh miệng , nỗi đưa nửa còn lại cho người đàn ông. Anh ta nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tàn phế đến đâu thì cũng là một conbot_an_cap người bằng xương bằng , cứu người thìbot_an_cap cứu cho , không thể mắt nhìn ta chết đói được.
“Cho anh này, đây là nửa cái bánh mì. Bánh tôi theo không còn nhiều , phải tiết kiệm mà ăn. Nếu không, ngộ nhỡ không tìm được gì khác để ăn thì hai ba ngày nữa cả hai chúng ta đều chết đói trong này mất.”
Đêm lúc người đàn ông này bóp cổ cô, sức lực không hề , chứng tỏ tay chân anh ta vẫn cử động .
Người đàn hồi không nhúc nhích. Tiết Tiểu Nhiễm lúc này mới sực nhớ ra, anh ta miệng thể , mắt không thể nhìn.
“”
Tiết Tiểu Nhiễm chỉ cảm thấy lồng một nghẹn .
, chẳngbot_an_cap ai muốnleech_txt_ngu mình vừabot_an_cap mù vừa câmbot_an_cap cả. Cùng rơi vào chốn rừng sâu núi thẳm, nhưng cảnh ngộ anh ta so với cô còn thê thảm hơn nhiều.
Tiểu mềm , cảm thấy áy náy tâm của mìnhleech_txt_ngu, bèn đặt mẩu bánh mì vào lòng tay anh.
“Anh thong thả mà ăn, tôi quanh xem có tìm được gì ăn không.”
Tiết Nhiễm đứng dậy nhìn quanh một lượt, tạm thời không thấy có gì hiểm, để anh lại một mình chắc cũng không sao.
sẽ về sớm thôi.”
Để lại một , cô liền rảo bước đi về phía sườn .
khi cô đã đi xa, bàn đang nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẩu bánh mì của người đàn ông khẽvi_pham_ban_quyen cử động. Động tác của anhbot_an_cap rất , dường như chỉ riêng tay lên đã tốn hết lực .
Khó khăn lắm mới đưa được bánh mì lên , mùi sữa thơm nồng khiến họng anh khẽ động. Mùi hương này anh chưa từng ngửi thấy bất kỳ loại ăn nào trước đây.
Tối qua, gái tên Tiết Tiểu Nhiễm đút vào miệng anh thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi là bánh mìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng mang mùi thơm tương .
Cái bụng lép gần như đãleech_txt_ngu mấtbot_an_cap đi cảm , sự khát đến anh không suy quá nhiều, khẽ cắn một miếng.
Mềmbot_an_cap mại ngọt ngào, đậmvi_pham_ban_quyen đà vị sữa. là thứvi_pham_ban_quyen ăn mềmbot_an_cap mại anh từng được ăn. gọi là “ mì” được làmbot_an_cap như thế ? Anh chưa từng nếmvi_pham_ban_quyen bao giờ, trong lòng thoángleech_txt_ngu nghi hoặc.
“Khụ khụ khụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Động tác nhai khiến cổ họng khó , người đàn ông bắt đầu ho dữ dội. Tiếng ho khàn như tiếng bễ rách , mang theo tia đau đớn kìm nén.
Anh dốc vài hơi, ho khan mới dừng lại. Những đường gân xanh trên muvi_pham_ban_quyen bàn tay gầy trơ xương lên cuộn, mẩu bánh mì trong tay bịvi_pham_ban_quyen bóp đến biến dạng.
leech_txt_ngu tàn tạ như một chiếc sàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủng trăm ngànvi_pham_ban_quyen lỗ, trong người chỉ cóbot_an_cap gắng gượng tụ một thànhbot_an_cap nội lực. Nhưng chút nội lực này cũng chẳng duy trì hơi thở. độc truyền của Tây Kỳ quả nhiên danh bất truyền.
mắt xám xịt anh tối sầm lại, khóe miệngbot_an_cap nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, gương mặt chằng chịt vết roi trông kỳleech_txt_ngu đáng .
Tiết Tiểu thở , chân lảo đảo leo lưng chừng núi.
Không khí sớm lành và lạnhleech_txt_ngu. Cô chỉ mặc mỗi chiếc áo phôngleech_txt_ngu trắng nên phải tục vận động mới cho cơ thể đủ .
tầm mắt nhìn ra xa, đâu cũng là sắc xanh đậm nhạt khác . rừng chim hót, bụi cỏleech_txt_ngu thấp bóng dáng hoang vụtbot_an_cap qua. Cô cònbot_an_cap chưa kịp phản ứngleech_txt_ngu thì con đã biến mất dạng.
Cô thầm thở dài, cô làmleech_txt_ngu gì có bản tay bắt thỏ chứ.
Ánh sáng ban maibot_an_cap rất đủ, giúp thị lực của Tiết Tiểu Nhiễm rõ ràng hẳn.
“Chà, nếu mình cứ ở trong môi trường mướt vài tháng, chắc thị lực sẽvi_pham_ban_quyen hồibot_an_cap phục về mức năm trên năm mất thôi.” Cô tự giễu để quên đi .
ra độ cận thị củavi_pham_ban_quyen cô không sâu, tất cả là do năm lớp hai bài vở nhiều, bài không xuể, văn thơ học thuộc lòng không hết, mới khiến đôi mắt tinh anh biến thành nhẹ. Lúc đibot_an_cap đo kính, bác sĩ nói cận thị giả, chỉ cần ý chỉnh thói quen dùng mắt là có thể hồi phục. Đáng tiếc lúc đó đang là giai nước rút của thivi_pham_ban_quyen đại học, cô lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra thời mà điều chỉnh.
Mỗi chiến đấu với đống đề , cô lại than vãn rằng quãng đời của năm cuốivi_pham_ban_quyen cấp tạo ra bao nhiêu “cú vọ kính”. Tình cảnh tại, chẳng lẽ là dovi_pham_ban_quyen ông trời nghe côbot_an_cap than phiền nhiều quá nên đặc biệt đưa cô đến đây đểbot_an_cap dưỡng mắt sao?
Tiết Tiểu Nhiễm bị ý hài của chính mình cho vui vẻ, dài đầu tiếp tục leonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên.
Vòng một vách lớn, cô phát hiện phía một hang động khổng lồ. Cô leo đến trước cửa hang, luồng gió rít quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến cô cái.
Tiết Tiểu Nhiễm vộivi_pham_ban_quyen rờileech_txt_ngu đi. Cô muốn tìm mộtvi_pham_ban_quyen nơi thích hợp để haibot_an_cap người tạm trú, còn kiểu hang động u thế này thì chắc chắn là không ổn.
Ngườivi_pham_ban_quyen kia đầy rẫy vết thương, bảo cô đưa một trọng bệnh ra khỏi khu rừng nguyên sinh này đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chuyện viển vông. Dĩleech_txt_ngu nhiên, bảoleech_txt_ngu cô bỏ mặc đi một mình Tiết Tiểu Nhiễm tự hỏi mình làm được đó.
Vả , nguyên nhân quan trọng nhất là: cô đibot_an_cap một mình thì sợ !
Rừng nguyên sinh có những gì? Hổ, gấu đen, báo, sói, rắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độc, lợn rừng
phải bất cứ con nào cũng đủ khiến người ta bay bạt vía. Cô người to xác không có nghĩa là ganbot_an_cap dạ. Một đứa con gái đêm đi vệ sinh còn phải tìm người đileech_txt_ngu cùng thì có dám một mình qua rừng không thấy điểm dừng ?
Việc cầnbot_an_cap hiện tại là tìm một nơi dừng chân trước, đợivi_pham_ban_quyen anh ta thương xong rồi cả hai mới cùng tìm hướng đi ra khỏi rừng. Những chuyện , cứ ra đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi rừng rồi tính sau.
Đường núibot_an_cap khó đivi_pham_ban_quyen, cô bắt đầu đi xuống dưới. Phía kia có một thung lũng nhỏ, cỏ dại bụi rậm dường nhưbot_an_cap không nhiềuvi_pham_ban_quyen bằng, tới đó xem có cây hay thứ gì khác ăn được không.
Săn bắn gì đó thìbot_an_cap đừng có mơ, ngoài sức lực lớn một chút thì vềbot_an_cap cơ bản côbot_an_cap chẳng biết làm gì cả.
“Ôi!” Tiết Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm nhảy một dốc thì bị vật cứng dưới chân làm đau.
Cô cúi đầu kiểm trabot_an_cap xem là gì.
Vừa nhìn thấy, Tiết Tiểu Nhiễmleech_txt_ngu lậpleech_txt_ngu tức hớn hở.
Những vỏ hạt gai nhọn nằm rải rác mặt trông thật quen , không phải hạt dẻ thì gì?
Những lớp vỏ màu xanh và nâu rụng đầy đất. Tiết Tiểu Nhiễm ngẩng đầu nhìn lên, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạt dẻ cổ thụ nghiêng trên sườn dốc.
“Cây hạt ! Ha , tốtbot_an_cap rồi, không lo chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đói nữa.”
Tiết Tiểu Nhiễm khích muốn nhảy dựng lên. Nào là hạt dẻ , hạt dẻ , hạt dẻ, sườn hầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẻ, cơm hấp hạt dẻ
Trong nháy mắt, cô có nghĩ ra một loạt món ăn liênleech_txt_ngu quan hạtvi_pham_ban_quyen dẻ. “Ục” Cái bụng lên một phản ứng tự nhiên.
là không , cũng chẳng có nồi, giờ chắc chỉ ăn hạt dẻ sống thôi. Mà dẻ sống cũngvi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen được ăn , ăn nhiều sẽ .
Thực tại khiến Tiết Tiểu Nhiễm hơi nản lòng.
Dĩ nhiên, khó tiêu hơn là chết , hạt dẻ sống cũng là lương thựcvi_pham_ban_quyen. Giờ phải nghĩ cách đống hạt dẻ này về thôi.
Tiết Tiểu nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanhleech_txt_ngu, ngoài chiếc ba lô chỉ đựng được một ít, cô chẳng cóleech_txt_ngu gì để chứa thêm.
Trên mặt hạt đã tách vỏ, cô nhặt chỗ đó trước. Cô lục tìm trong ba gọt hoa quả lại được.
Tiết Tiểu Nhiễm ănbot_an_cap trái cây nên luôn thủ sẵn dao trong túi. Con dao này là ông mua cho cô khi lên cấpleech_txt_ngu ba, cán và lưỡi đều màu bạc, dao không dày, không đa năng như Thụy mà thuần túy là dao gọt trái cây, dùng ba năm rất sắc bén.
Ông nội cô là đầu bếp rấtleech_txt_ngu kén chọn dao kéo, dù dao nhỏ thì cũng phải mua loại chất lượng cực tốt. Thật mắn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô luôn mang theo bên mình.
Trong hoàn cảnh này, một con daovi_pham_ban_quyen trong đúng là điều mayvi_pham_ban_quyen mắn, dù nóvi_pham_ban_quyen chỉ dài lòng tay một chút.
Đợi đến khi Tiết Tiểu quay lại chân núi, mặt trời đã cao, nhiệt độvi_pham_ban_quyen cũng ấm áp hơn nhiều.
“Tôi về rồi đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Cùng tiếng bước nặng nề, Tiết Tiểubot_an_cap Nhiễm thở hổn đi tới chỗ mấy đá.
bot_an_cap đặt chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba nặng trĩu hạt dẻ xuống đất, rồi trố mắt nhìn vào khoảng đất trốngbot_an_cap không.
Người đâu rồi?
Trên còn lại chiếc áo chống nắng màu hồng củabot_an_cap trơ trọi một gócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tiết Tiểu Nhiễm hốt hoảng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dáo dác xung . Gần đó không thấy bóng người, nhìn ra xa cũng không thấy gì rõ ràng.
Chẳng anh ta cô lại mà chạy sao?
Vừa nghĩ năng nàybot_an_cap, Tiết Tiểu Nhiễm tái , đập loạn nhịp.
Dù lúc trước cô còn chê bai đàn ông là kẻ tàn phế vừa mù vừa câm, nhưng dù saobot_an_cap đóvi_pham_ban_quyen cũng là con người bằng xương bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt. Cô nói chuyện với anh ta, biết cóbot_an_cap một luôn ở đó, trái tim cô cũng thấy an ủi phần nào.
Bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngay cả chút ủi đó không còn nữa saoleech_txt_ngu?
Tay chân Tiết Tiểu Nhiễm lạnh toát, niềm vui thu hoạch được hạt dẻ lập tức tan biến khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn dấu vếtvi_pham_ban_quyen.
“Rắc.”
Tiếngbot_an_cap cành khô bị giẫm gãy truyền đến từ phía chân núi, Tiết Tiểuleech_txt_ngu Nhiễm một cái, theo bản năng quay nhìn lại.
Sau bụi cỏ dưới chân núi, người ông mặc bào trắng tay một cây gậy dài, đang dibot_an_cap chuyển một cách chậm chạp và khó khăn.
Mắt Tiết Nhiễm sáng lên, gương mặt hiện rõ vẻ vừa mừng vừa : “Anh anh đâuleech_txt_ngu thế? Làm tôivi_pham_ban_quyen sợ muốn chết.”
Cô kích động chạy về phía anh .
Động tác người đàn khựng , con ngươi hơileech_txt_ngu chuyển động về hướng phát ra âm thanh. Anh ta đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu ư? Đương nhiên là thừa cô không có mặtleech_txt_ngu để tìm chỗ giải quyết nỗi buồn rồi. Miễn không phải thánh nhân, mà thoát khỏi quy luật cốc luân hồileech_txt_ngu chứ.
“Sao cứ chạy lung tung thế? Đâyvi_pham_ban_quyen là rừng sinh đấy, cầm thú dữ, kiến độc sâu bọ, cái cũng có. Anh không nhìn thấy đường, lỡ không cẩn thận bị sói đi thì sao? Muốn làm gì thì đợi tôi về rồi nói, phảibot_an_cap tôi đã bảo là một lát sẽ về ? Tôi nói cho anh , tôi thấy một cây rồi, dưới gốc toàn là hạt dẻ thôi, chúngbot_an_cap ta tạm thời không lo chết đói nữa.”
Tiết Tiểu Nhiễm lải không ngừng giải tỏa cảmbot_an_cap giác căng thẳng vừa rồi, tay tự nhiên đỡ lấy khuỷu anh .
“”
Người đàn ông dùvi_pham_ban_quyen mặt đầy vết thương không ngăn giật giật. Đúng là một nương ham nói.
Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm vẫn chưa dừng lạibot_an_cap, lòng cô bồnbot_an_cap chồnvi_pham_ban_quyen, dường như chỉ có liên mới có thể giải nỗi sợ hãi vừa rồi.
nhặt được một ba lô hạt dẻ rồi, chúng ta không lửa. Vấn đề hiện giờ là làm sao để được lửa, một chỗ dừng chân. Anh bị thương vậy, căn bảnleech_txt_ngu rừng được đâu. Lúc nãy tôi leo lên lưng chừng xem rồi, phương tám toàn là rừng rậm với núivi_pham_ban_quyen non, nhìn không thấy điểmbot_an_cap dừng luôn. Chỉ dựa vào hai chân này, có khi đi năm cũng chẳng ra được.”
vi_pham_ban_quyen dùng sức đỡ lấy anh ta, chân người đàn ông có vẻ rất , dileech_txt_ngu chuyển cực kỳ tốn sức, gần như là nhích từng chút một. Không biết vừa rồi anh ta đã vất thế mới lết ra đến chân núi.
Cuối cùng, Tiểu Nhiễm dứt khoát xốc nách anh ta, ôm lấy eo, nửa kéo nửa dìu anh về chỗ cũ.
Đỡ anh ngồi xong, Tiết Tiểu Nhiễm xem nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phào nhẹ nhõm.
Cổ họng khô khốc, cô lôi chai khoáng ra. Chút thừa từ qua cô đã uống hết lúc rồi.
Tiết Tiểu Nhiễm lưỡng lựleech_txt_ngu mặt sông đằng , lầm bầm: “Chúng ta không cóvi_pham_ban_quyen lửa, xem ra chỉ có nước lãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, hybot_an_cap vọng sẽ không bị đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng.”
Cô sải bước chạy ra bờ sông, tìm chỗ trông có vẻ sạch sẽ, hứng đầy một chai. Sau , đưa chai nước lên dưới ánh mặt trời, xác định không có trứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net côn trùng hay đỉa linh tinh gì đó mới “ực ực” uống nửa chai.
Không quá thận, mà là ngày trước ở , trong làng từng có đứa trẻ uống nước lã bờ sông nôn mửa tiêu suýt đi chầu Diêm Vương, lại cóleech_txt_ngu trẻ uống phải trứng côn mà trong bụng mọc đầy ký sinh . đến khả năng thôi đã thấy vi_pham_ban_quyen dại, cô có thể không thận sao.
Hứng một chai nước quay lại bờ, người đàn ông vẫn giữ bot_an_cap, dựa vào vách đá ngồi đó với gương mặt không cảm xúcbot_an_cap.
Trên trường bào trắng dính đầy vệt máu và đất. Anh ta đi giày, chân lộ raleech_txt_ngu vừa dài vừa gầy, lòng bàn chânleech_txt_ngu rất , móng chân mô không bằng phẳng, cái thì rất dài, cái thì rất ngắn, cái còn dính cả máu.
Người đàn ông cao. Tiết Tiểu một sáu mươi hai, mà anh ta cao hơn cô hẳn mộtleech_txt_ngu cáileech_txt_ngu đầu, ướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chừng nhất cũng phải mét tám lên.
Cao thì cao thật, đến mức chỉ còn bộ xương khô nên bộ bào trên người trôngleech_txt_ngu lùng bùng.
Tóc anh ta cũng rất dài, xõavi_pham_ban_quyen tung rối bời trên vai, đuôi tóc chạm cả xuống đất.
Một người đàn ông to xác mà lại mặc bào trắng, để Tiết Tiểu Nhiễm mím môi, không muốn tiếp tục đoán mò nữa.
“Uống chút nước đi, sáng chưa uống giọt nào rồi. Đây là nước sông đấy, không có lửa nên tạm thờileech_txt_ngu chỉ có thể uống , hy vọng anh không tháo đuổi.” Tiết Tiểu Nhiễm vặn nắp , nhét vào tay người ông.
Bàn tay cầmbot_an_cap chai nước ràng bị trĩu xuống, Tiết Tiểu vội lấyvi_pham_ban_quyen, thầm lẩm bẩm trong lòng: Sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏe đến mức cái chai cũng cầm nổi, thế lúc còn có đi lung .
quanh, lấy chiếc nhựa vuông nhỏ trong suốt đựng bánh rừng đen tốileech_txt_ngu qua ra, nước vào tráng sơ qua, sau đó rót nửa bát nướcbot_an_cap đưa đến bên miệng anh ta.
Người ông ngoãn uống hết nửavi_pham_ban_quyen nước. Gương mặt sưng dưới ánh mặt trời trông vô cùngbot_an_cap đáng sợ.
Tay Tiết Tiểu Nhiễm không kìm được mà run . qua vì quá tối, lúc cô bôi cồnvi_pham_ban_quyen iốt cho anh ta chỉ quệtbot_an_cap đại, giờ nhìn , mặt đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó nay bị nhuộm màu trông càng xấu hơn.
Trời ạ, đúng không nỡ nhìn mà.
Tiết Tiểu Nhiễm vội vàng cầm lấy lô bên cạnh, trút mọi bên trong ra.
“loảng xoảng” vang lên, hạt dẻ lớn nhỏ lăn lóc đầy đất. Những món đồ khác trong túi đều được cô hết vào ngăn khóa trước của ba lô.
“Hạt dẻ sống không dễ hóa, nhóm lửa đã. Hạt dẻ nướng mới ngon, vả lại đừng nhìn bây giờ có nắng, đếnvi_pham_ban_quyen nửa đêm là lạnh chết người đấy.” Côleech_txt_ngu quanh , bắt đầu tìm kiếm củi khô thích hợp nhóm lửa.
Tiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu chưa từng khoan gỗ lấy lửa. đại này, việc gì một cái bật lửa có thể giải quyết thì rảnh rỗi mà đi cái tròbot_an_cap công tốn sức này.
Dĩ nhiên, nguyên lý lấy thì cô biết. Cô đã xem mấy video về mảng này trên TV và Douyin, quá không mấy phức tạp, nhưng đối người mới mà nói, độ khó chắc chắn không nhỏ.
Cô đi một vòng xung quanh, nhặt về củi khô vàvi_pham_ban_quyen cỏ úa.
Dùng dao gọt một mặt phẳng trên cành cây khô, lại mũi dao khoét một cái lỗ nhỏ, sau đó vót nhọn một thanh gỗ khác. Tiếp đó, cô cuộn cỏ khô thànhvi_pham_ban_quyen hình tổ chim, épvi_pham_ban_quyen dưới tấm ván đã bị sẵn.
Mọi thứ đã sẵn sàng, Tiết Tiểu Nhiễm xoa bàn , bắt đầu giẫm ván, xoayleech_txt_ngu xoay lại thanh trong .
Lúc đầu, tốc độ khá , tay nhanh thoăn thoắt, Tiết Tiểu Nhiễm thậm chí đã khói lên từ ma sát, cảm thấy hơi phấn .
Tiếc rằng chẳng được lâu, bàn xoay thanh gỗ qua lại bắt đầu đau . Vừa đau một cái tốc chậm lại, chút kia cũng biến mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn.
Tiếtbot_an_cap Nhiễm nhe răng trợn mắt lòng bàn tay đã đỏ ửng một mảng, cam lòng lặp lại lần nữa.
Nửa sau, Tiết Tiểu Nhiễm rã rời ngồi bệt xuống đất.
” Á, không , lòng bànvi_pham_ban_quyen đau quá, taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi hỏng mất thôi.”
Cô tháo đôi tất hài màu đang đeovi_pham_ban_quyen ở taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Để vệ lòng bàn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô đã đặc biệt tháo tất ra vào, kết quả không chỉ tốc độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhanh lên được mà lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn tay bị xát đếnbot_an_cap đau rát.
” Xong rồi, không nhóm được rồi.”
Tiểu Nhiễm khóc không ra nước mắt. Nhìn mấy người trên Douyin khoan gỗ lửa chơi , loáng cái , vậy mà cô hì hục nửa ngày, ngoài việc bốc chút ra chẳng cháy lên được tí , bàn tay với tay thì đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn .
Cô thở dài đi tất lại, nhìn chằm đống cỏ với vẻ không cam tâmvi_pham_ban_quyen.
đàn đang tựa vào vách bỗng nhiên đậy chút, dường như đang muốn thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hút sự chú ý của cô.
Tiết Nhiễm quay đầu nhìn sang, uể oải hỏi: “ làm sao ? Chỗ không khỏe à? Hay là đói rồi? Thật ra tôi cũng đói lắm .”
Nói rồi cô lồm cồm bò dậy, chậm rãi tiến lại gần người đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông.
Bàn to lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của đặt bên hôngleech_txt_ngu rãi nhấc lên, kẹp giữa đốt ngón tay gầy thon viên nhỏ không đều cạnh.
“Đá sao? Cho ?” Tiết Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm chớp chớp mắt, cho cô đá làm gì chứ?
hoặc nhưng cô vẫn đưa tay đón lấy, là hai đá màu trắng.
Đá? Đá!
Trong đầu chợt lóe nghĩ, bật dậy, kích động nhìn hỏi: “Đây, đây là đá lửa sao?”
Người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không biểu cảm gì, khẽ đầu. Cô không nhận ra đá lửa sao?
“Oa” Tiết Tiểu Nhiễm reo lên phấn . Thảo nào lúc nãy cứ thấy tayvi_pham_ban_quyen sờ gì đó quanh người, hóa rabot_an_cap là tìm đá .
“Chát chát”, hai viên đá mạnh nhau, quả nhiên tàn lửa bắn ra tung, khiếnbot_an_cap mức cườivi_pham_ban_quyen khép được miệng.
nhận ra đá lửa sao không nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm, làm tôi hì hục khoan gỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy lửa nửa ngày trời, tay sắp cả da đây này.”
Đôi lông mày đen rậm của người ông khẽ động. thứ tìm nhất ở bờ sôngleech_txt_ngu, gái biết cách khoan gỗ lấy này lại không hiểu đạo lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó sao?
Tiết Nhiễm hết sức phấn khởi, lập tức chạy đếnvi_pham_ban_quyen bên đống cỏ khô vừa gom lúc nãy, ra sức đánh đá .
“Chát chát ”, thử nhưngbot_an_cap vẫn không thểleech_txt_ngu đốt cháy cỏbot_an_cap khô ý muốn.
“Sao lại không được nhỉ?” Tiếtbot_an_cap Tiểu Nhiễm vò đầu bứt tai, trắng tròn trịa giờ lấm lem từng xám đen.
Người đàn ngồi bên cạnh nheo mắt nhìn cái bóng mờ ảo ảo trước. Cô gái này rõ ràng không cóleech_txt_ngu nghiệmleech_txt_ngu nhóm lửa ngoài hoangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dã, dùng lửa cũng không đánh ra được, anh muốn giúp lựcbot_an_cap bất tòng tâm.
Tiết Tiểu Nhiễm lại tìmbot_an_cap thêm một đống cỏ thật khô, sát vào đống cỏ rồi đávi_pham_ban_quyen lửa “” thật kêu, lửa bắnbot_an_cap khá lớn nhưng đống vẫn chẳng chịu .
Sauvi_pham_ban_quyen một hồi phủ phục dưới đất, Tiết Tiểu Nhiễmvi_pham_ban_quyen đến phát hỏa.
“”
Mí mắt người đàn ông giật, cuối cùng không nhịn được , từ cổ họng khàn đặc phát ra một âm thanh thô đục.
“Sao vậy?” Tiết Tiểu lập tức chạy , vẻ mặtbot_an_cap hy vọngvi_pham_ban_quyen anh, “Đá lửa dùngleech_txt_ngu thế không, đánh cho tàn lửa rơi vào cỏvi_pham_ban_quyen khô? Nhưng sao tôi mãi không đốt được?”
Chỉ dùng hai viên đá lửa gõ vào nhau thì rất khó đốt cháy cỏ khô. đàn ông vươn ngón tay, chậm rãi xuống đất trống cạnh hai chữ: Đao kích.
Anh không cô có biết chữ không, là ôm tâm thử xem . Dù lờibot_an_cap nói cử chỉ củavi_pham_ban_quyen hơi thô lỗ, nhưng qua những thông tin cô tiết lộvi_pham_ban_quyen, chắc hẳn là một cô gái biết chữ. Cô có dao, dùng đồvi_pham_ban_quyen sắt đánh vào đá lửa sẽ dễ mồi lửaleech_txt_ngu hơn.
gì cơ? Là chữ ‘kích’ không? Chữ phồn à?” Tiết Tiểu Nhiễm sát vào tỉ mỉ nhận diện nét chữ mờ nhạt trên mặt đấtbot_an_cap.
Quả nhiên biết chữ, đuôi đàn ông khẽ , nhẹ gật đầu.
Dùng dao đánh vào đá lửa ? Tiếtvi_pham_ban_quyen Tiểu Nhiễm nhíu mày.
“Tôi đã, này, đừng để mẻ dao nhé.”
lẩm lấy con dao gọtvi_pham_ban_quyen quả , thử dùng sống dao gõ vào đá lửa.
“Xoảng” một tiếng, tàn lửa bắn tung tóe.
Tiết Tiểu Nhiễm lộ kinh xen lẫnvi_pham_ban_quyen vui mừng, tàn lửavi_pham_ban_quyen bắnleech_txt_ngu ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ ràng hơn hẳn lúc nãy.
Cô lập chạy đến cỏ khô, sau vài “xoảng xoảng”, đống cỏ khô cuối cùng cũng bốc lên làn khói nhẹ. Tiết Tiểu Nhiễm cườivi_pham_ban_quyen ha đầy đắc ý, vừa cho thêm cỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khô và cành cây vào ngọn lửa.
“Được rồi, được rồi, chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta có lửa rồi, tuyệt quá, látleech_txt_ngu nữa sẽ hạt nướng ăn.”
Thêm vào mấy cành khôleech_txt_ngu, Tiết Tiểu Nhiễm vội vã ra chân núi nhặt về một đống củivi_pham_ban_quyen , đến khi xác định lửa sẽ không tắt mới thở phào nhẹbot_an_cap nhõm.
“Cũng có anh, nếu không chắc đến tối tôi cũng chẳng nhóm được lửaleech_txt_ngu .”
Tiết Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm vác mấy hòn đá lớn lại, xây cái bếp nhỏ cạnh người đàn ông, rồi chuyển lửa vào trong đó.
Sau khi xếp đầy hạt dẻ rìa đá, cô ngồi bệt bên lửa.
“Đúng rồi, vẫn chưa biết tên là gì? Anhvi_pham_ban_quyen được không?”
Người đànbot_an_cap ôngleech_txt_ngu im lặng một lúc, tay chậm rãi viết xuống đất hai chữ.
Tiết Tiểu Nhiễm hăng hái nhìn sang, “Liên Huyễn, ờ đọcbot_an_cap là Huyễn không, XUAN”
Liên Huyễn gật đầu. Tuy không hiểu cái âm điệu kỳ quái phíaleech_txt_ngu sau của cô là gì, nhưng âm thì đúng rồi.
Tiết Tiểu Nhiễm cười hì hìbot_an_cap, hỏi tiếp: “Vậy anh bao nhiêu tuổi rồi? Tôi gọi là đại ca hay chú đây?”
Thôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm cho cô, vì thật sự không thể ra tuổi thật từ khuônbot_an_cap mặt sưng húp đầy râu ria lởm .
Liên Huyễn khựng lại, đồng tánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạn u uẩn như đầm nước cổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mộtvi_pham_ban_quyen sau anh mới viết đáp án xuống đất.
“Hai mươi mốt tuổi, khôngbot_an_cap phải chú nhé.” Tiết Tiểu Nhiễm hơi nghi hoặc nhìn anh. Dù không nhìn rõ nhưng với bộ râu rậm rạp và dáng vẻ thâm trầm kia, anh chẳng giống thanh niên chút nào.
“”
Chú? mắt Huyễn giật giật, cảm giác bị mộtvi_pham_ban_quyen lớn tướng là chú thật chẳng dễ chịu gìleech_txt_ngu.
“Này Liên Huyễn, nếu chúng ta xấp nhau thì tôi không gọi anh là đại ca nữa nhé. Anh từ đâu trôi dạt đây? Anh có là nơi nào không?” Tiết Tiểu Nhiễm hỏi vấn đề đang thắc mắc trong lòng.
Xấp xỉ tuổi nhau? Khoảng cáchvi_pham_ban_quyen ba tuổi mà bị phớt lờ dễ dàng thế sao? Thái dương Liên giật hồi.
Ánh anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hướng về phía phát ra giọng nói, im lặngvi_pham_ban_quyen mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi chậm rãi đáp .
Quốc, dãyleech_txt_ngu núi Việt Lĩnh.”
Nét chữbot_an_cap nền đất cát không mấy rõ ràng còn là chữ phồn thể, Tiểu Nhiễm nhận chữ rất vả.
“Khụleech_txt_ngu khụ” Liên Huyễn ho khan mấy tiếng.
đoán sai, sau khi thoát thân anh đã bị dòng nước cuốn vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dãy núi Lĩnh. Dãy núi nàyleech_txt_ngu nằm ở phía nam Trung Nguyên, trải dài qua ba Khải, và Tây Kỳ, là một vùng rừng nguyên sinh rộng lớnvi_pham_ban_quyen bao la, hiện tại họ chắc hẳn đang ở một nơi nào đó trong rừng.
Khải Quốc? Dãy núi Việt Lĩnh? Cái nơi quỷleech_txt_ngu quái gì thế này? Tiết Tiểuvi_pham_ban_quyen Nhiễm người.
Dù đãvi_pham_ban_quyen chuẩn bị tâm nhưng khi thật sự đối mặt, cô muốn tin rằng mình đã vào một thế giới xa lạ.
Tiết Tiểu Nhiễm im lặng hồi lâu, Liên Huyễnbot_an_cap nhìn cái bóng mờ trước mắt, trầm tư nghĩ.
Trong chốc, khôngleech_txt_ngu gian chìm tĩnh lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đôi nam nữbot_an_cap ngồi gầnbot_an_cap nhau mỗi người một tâm tư.
“Tách” mộtbot_an_cap tiếng, nổ của củi cháy làm hai người giật mình.
“Ái chà, hạt dẻ cháyleech_txt_ngu cả rồi.”
Tiết Tiểu quay đầu lại, vội vàng cành cây khều những hạt dẻ rơi vào đống lửa , lớp vỏ màu nâu đã bị nướng đen .
“Kệ nó , cứ lấp bụng cái tính sau.” Tiết Tiểu thầm thở dài nhưng tay không ngừng nghỉ. Dù ởbot_an_cap bất đâu thìvi_pham_ban_quyen để bụng đói vẫn là chuyện đại sự hàngvi_pham_ban_quyen đầu.
Cô nhanh nhặt một hạt lênleech_txt_ngu, mặc kệ nhiệt độ nóng bỏng tay, cô thổi bớt tro bụi rồi dùng dao bắt đầu bóc vỏvi_pham_ban_quyen.
Vỏ hạt dẻ nóng hổi khá dễ bóc, bên trong lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra phần nhân vàng ươm khiến cô thèm đến ứa nước miếngbot_an_cap. Sau bóc sạch vỏ và lớp màng bên trong, cô tống ngay vào .
Vị bùi béo ấm nóng xoa giác của cô, cô một hơi bóc liền tám chín nhét đầy mồm, lại thêm nửavi_pham_ban_quyen chai nước, bấy giờ mới thoải mái thở hắt ra, trongvi_pham_ban_quyen dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dày cùng cũng không còn trống rỗng .
Liênvi_pham_ban_quyen Huyễn im lặng ngồi đó, anh cũng rất đói nhưng gần đây anh đã quen với việc đó rồi.
Cho anh này. Tiết Tiểu Nhiễm chút ngượng , cô mải ăn quá mà quên mất ở đây còn có một người cần ăn hơn mình.
những hạt hạt đã bóc vỏ vào lòng bàn tay anh, Tiểu Nhiễm không dừng tay, tiếp tục bóc thêm bảybot_an_cap támbot_an_cap hạt nữa. Hạt dẻ rừng kích cỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không , thực tế số cũng chẳng có bao nhiêu.
đặt hếtbot_an_cap số hạt dẻ đã bóc xong vào tay anh, rồi lồm cồm bò .
Tôi phải tìm một chỗ nào hợp để trú , này khôngbot_an_cap ở được đâu, buổi tối sẽ chếtleech_txt_ngu mất. , đưa dao cho anh, dẻ xong tôi để ở bên trái nhé, anh có tự bóc được không?
Lúc con daobot_an_cap vào tay anh, Nhiễm ngập ngừng: Anh cẩn thận kẻo gọt vào tay đấy nhé.
Huyễn với mặt không cảm khẽ nhướnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mivi_pham_ban_quyen, dường như liếc nhìn cô mộtbot_an_cap cái, rồi rãibot_an_cap mẫm cầm lấy một hạt hạt dẻ. Động gọt vỏ chậm nhưng cùng chuẩn xác. hạt vốn không dễ bóc, kích thước cứng, nếu không phải anh kinh nghiệm đao kiếm nhiều năm, biết cách mượn lực dùng mẹo, thì với sức tay hiện giờ của anh, khi chưa tụ được nội lực, căn bản không thể nào bóc .
Hạt dẻ chỉ phải lớp vỏvi_pham_ban_quyen bên ngoài, trongleech_txt_ngu còn một lớp màng mỏng nữa, cũng bóc sạch đi.
Thấy anh chậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạp bóc lớpbot_an_cap vỏ ngoài của hạt hạt dẻ dường như không có ý định bóc tiếp màng đó, Tiết Tiểu Nhiễm vàng ngồi thụp , chỉ vào hạt dẻ trên tay anh mà nhắc .
Động tác của Liên Huyễn khựng lại. Anh từng ăn hạtbot_an_cap dẻ, nhưng chưa bao giờ tay bóc, bên trong còn một lớp màng nữa, anh thật sự .
Lớp đó rất mỏng, chỉ cần một là có thể lột được. Thịt hạt dẻ nhẵn nhụi, còn lớp màng thì nhám, dùngleech_txt_ngu tay nhậnvi_pham_ban_quyen thử xem. Tiết Tiểu có chút lo , nếu mắt cô mà không nhìn thấy gì, chắc cô cũng chẳng thể bóc sạch được lớp màng bên trongvi_pham_ban_quyen. Hay là, anh đừng bóc , đợi tôi quay lại bóc cho.
Liên Huyễn khẽ đầu, đôi mắt nhắm nửa mở hướng về đầu ngón . Động tác của anh rất chậm, đôi tay dường như mềm nhũn không chút sức lực, nhưng thao tác lột lạibot_an_cap cực chuẩn xác.
Tiết Tiểu Nhiễm chớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt nhìn anh chậm rãi lột một hạt hạt dẻ, bề mặt hạt dẻ trơn láng bằng phẳng, anh bóc còn đẹp hơn cả cô. Tiết Tiểu Nhiễm không cảm thấy hổleech_txt_ngu thẹn.
Đống lửa ở ngay phía trước anh không xa đâu, anh đừng có tới đó kẻo bị bỏng đấy. Tôi rất củi rồibot_an_cap, vạn nhất có bị tắt cũng không sao, được một lần thì đốt được lần hai, đợi tôi được chỗ trú chân rồi sẽ nhóm lửa lại.
Thấy anh có thể tự mình xoay xở là nhất, Nhiễm yênbot_an_cap tâm , lải dặn dò một hồi rồi mới mennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo bờ sông đi kiếm.
của Tiết Tiểu Nhiễm là một bà cụ rất lải nhải. Từ nhỏ Tiết Tiểu Nhiễm đã lớn lên bên cạnh bà, phương đều chịu ảnh hưởng từ thế hệ , theo nội nấu cơm cờ, theo bà nội tán chuyện trồng rau, vôleech_txt_ngu hình trung cũng hình thói quen hay nói nhiều và thích lo chuyện bao đồng.
bước chân xa , Liên Huyễn làm chậm lại động bóc dẻ. Anh khẽ vuốtleech_txt_ngu ve thanh đoản kiếm trong tay, thân kiếm không nặng nhưng trơn , lưỡi kiếm sắc bén, cho dù anh không có mấy phần sức lực bóc được vỏ hạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , quả lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một kiếm tốt.
Cô gái tên Tiết Nhiễm nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuất hiện ở dãy núi Việt Lĩnh thật sự rất kỳ lạ. Cách nói năng của cô mang một âm điệu rất lạ lùng, một từ ngữ nhảy ra từ miệng cô tuy Liên Huyễn thể hiểu được ý nghĩa, nhưng cách dùng lại khiến nghe thấy rất gượng gạo.
Có vẻ như cô cũng mới xuất hiện dãy núi này đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. gái tám tuổi làm sao có thể chạy đến tận sâu trong dãy Việt Lĩnh này được?
cũng giống như anh, bị nước xiết cuốn trôi vào sâu trong núi?
Đôi mắt mờ đục phản ngọn lửa đang , Liên Huyễn cảm hơi từ đống lửa mang lại. Quần áo trên người anh vẫnvi_pham_ban_quyen đang trong tình trạng nửa khô nửa ướt, lớp vải ướtvi_pham_ban_quyen chặt vào người lạnh lẽo nhớp nháp, khiến Liên Huyễn nhíu chặt mày.
Anh nhích người phíavi_pham_ban_quyen đống lửa. Động tác của anh rất , hai tay xuống đất khôngvi_pham_ban_quyen dùng được sức, chỉ có thể di chuyển từng một.
Đột nhiên, anh ngừng dinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyển.
Bên tai truyền đến tiếngvi_pham_ban_quyen “sột soạt” rất khẽ. Tuy củabot_an_cap anh đã tiêu tán phần lớn, thính vẫn còn rất nhạy bén. Anh chậm rãi giơ bànvi_pham_ban_quyen tay đang cầm , đồng tử không có tiêuvi_pham_ban_quyen cự hướng về phía phát âm thanh.
Ở phía bên kia, Tiết Tiểu Nhiễm không hề biết tình hình bên bờ sông, lúc này cô đang cầm một cây, ủ rũ đi dọc bờ sông xuống dưới.
vi_pham_ban_quyen đến cùng cực, đi du lịch mà cũng cóvi_pham_ban_quyen thể vượtleech_txt_ngu thời gian rơi xuống cái chốn rừng rú chim thèm đậu này, còn ai bi thảm hơn cô nữa không?
Kỳ Quốc? nước nào? Dãy núi Việt là núi nào? Cô đã đến nơi quái nào thế này?
Tiểu Nhiễm đầy oán hận, khuônvi_pham_ban_quyen mặt tròn trịa xị xuống, bước nặng nề như chì.
Chuyện quay về gì chắc là vô vọng . Cô ngẩng đầu nhìnvi_pham_ban_quyen rừng núi bạt ngàn xanh mà lệ hàng.
Nếu dựa theo nghĩ về đường cũ, cô rơi từ vách núi xuống rừng rậm, nào cô còn có thể bay lênleech_txt_ngu trên sao?
Chát chát, cành cây trong tayleech_txt_ngu quật lực đám cỏ ven sông.
Cha mẹ Tiết Tiểu Nhiễmleech_txt_ngu ly hôn từ khi cô còn rất nhỏbot_an_cap, tình cảm củabot_an_cap cô với cha mẹ không mấy sâu đậm. hai lập gia đình mới, sự tồn tại của côvi_pham_ban_quyen trở nên rấtbot_an_cap khó xử, đặc biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là sau khi các cùngvi_pham_ban_quyen cha mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và cùng khác cha lần lượt đời.
Cũng , cô vẫn sống cùng ông bà nội, mỗi năm cũng chỉ gặp cha mẹ được vài lần. Đặc biệt là mẹ cô, bà lấy chồng xa ở thànhvi_pham_ban_quyen phố khác, lần gặp gần nhất đã là chuyện của hai năm trước. nhiên, ngày thường vẫn có lạc, lễ tết có gửi lì xì này nọ.
Việc cha mẹleech_txt_ngu ly hôn không mang lại gánh nặng tâm lývi_pham_ban_quyen cho Tiết Tiểu Nhiễm. Trong cô, số học mẹ ly hôn không , mọi người đềuleech_txt_ngu đãvi_pham_ban_quyen quenvi_pham_ban_quyen với việc đó, sẽ không vì này mà bị cô lập.
Tính cách Tiết Nhiễm lạc quan cởi mởvi_pham_ban_quyen, cũng không quá để tâm đến họ. Nguyên tắc đối xử thế của cô rất đơn giản: ai tốt với cô, cô tốt lại; ai không vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, cô tránh xa.
Với những người không để tâm đến mình, việc gì bận lòng.
Ví dụ như mẹ kế và trai của cô, gần như chưa bao chủ quan đến cô. Mỗi lần về quê ăn tết, hai người họ coi côleech_txt_ngu như , ngoài những lờibot_an_cap chào hỏi xã giaovi_pham_ban_quyen ra thì riêng tư chẳng giờ nói với nhau quábot_an_cap vài .
Mọi chi phí hoạt của Tiết Tiểu Nhiễm đều do ông bà chi trả, phía kia chưabot_an_cap từng đưa một đồng nào. Ồ, cũng hẳn, lúc tết nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì tiền lì lấy lệ vẫn phải có.
Hồi nhỏ cô cũng từng để tâm, sau này dần dần cũng thông suốt. người vô hình, cô coivi_pham_ban_quyen họ như cái rắm, xì mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái là tan biến hết.
Nghĩ nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Tiết Tiểu thấy nhẹ nhõm hẳn, việc gì thì làm, sao cho thoải máileech_txt_ngu tự tại được.
Có lẽ ông trời cô sống quá dễ chịu nên mới một cuồng quăng cô đến cái rậm mênh mông này.
, ông bà nội chắc sẽ đau lòngvi_pham_ban_quyen lắm. Lòng Tiết Nhiễm nặng trĩu. Tuy hai cụ có chút trọng nam nữ, nhưng thường đối vớileech_txt_ngu rất . Cô mà biến mất, người lo lắng đau nhất chắc chắn là hai ông bà.
Nhưng cô cũng chẳng có cách nàoleech_txt_ngu . Nếu có lại, sau khi thi đại họcvi_pham_ban_quyen xong, cô nhất định sẽ ngoan ngoãn về làng ở với hai cụ, chẳng đi đâu hết. Tiết Tiểu Nhiễm hết tiếng thởvi_pham_ban_quyen dài này đến tiếng .
Cuối cùng nướcbot_an_cap mắt không kìm được mà rơi xuống chãleech_txt_ngu. Cô đi vừa khóc, mãi cho đến khivi_pham_ban_quyen giẫm phải một hòn đá suýt nữa trẹo chân mới dừng lại xúc muốn khóc.
Ngồi bệt xuống lau sạch mắt, cô lại xoa xoa cổ chânvi_pham_ban_quyen đứng dậy.
Dù sao , cuộc vẫn phải tiếp tục. Cô có thể sống sót mà đi ra khỏi cái rừngleech_txt_ngu lớn này hay không còn chưa biết , lấy đâu thời gian mà sầu muộn. Cứ giải quyết khó khăn mắt đã rồi hãy tính chuyện khác.
Tiết Tiểu Nhiễm tiếp tục đibot_an_cap về phía trước. Vừa rồi cô nức nởbot_an_cap khóc lóc nửa , tốc độ bộ chẳng khác gì rùa bò, cộng thêm chỗ nào cũngvi_pham_ban_quyen cỏ dại đávi_pham_ban_quyen lởm , đến bây cũng chưa được mấy trăm mét.
Haiz Cô vừa thở dài vừa đi. Số lần cô hai ngày qua chắc cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm cộng lại rồi.
tay bóp bóp mỡ mềm mại quanh eo, không có phải là ảo giác hay không, rơi đây chưa đầy hai mươi bốn giờ mà cô đã cảm thấy mình gầy đi hẳn một .
Gừ Cáibot_an_cap lại hát ca không người, Tiểu nuốt nước miếng. Mấybot_an_cap hạt hạt dẻ lúc nãy dường như đi vài bước là đã tiêuleech_txt_ngu hóa sạch sành .
Cảm giác cồn cào thật chẳng dễ chịu nào, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với ngườivi_pham_ban_quyen tâm hồnleech_txt_ngu uống như cô, để bụng đói đúng là một cực .
Trong thời đại lấy gầy làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuẩn hiện nay, cao mét sáu mươi hai nhưng cân nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại lên tới sáu ba ký, cả người trông tròn trịa và chắc nịch, là người nặng nhất trong số hơn mười nữ sinh của lớp.
Dù chưa đến mức bị gọi là con béo, thỉnh vẫn có những chế giễu lọt vào taileech_txt_ngu cô.
Tiết Tiểu Nhiễm từng thử cânleech_txt_ngu, nhịn ăn suốt nửa , tay chân rã rời không lực, vậy mà lúc leo lên cân chỉ giảm có một ký rưỡi, khiến tức muốn hộc máu, liền đầu ăn uống bù lại phần của nửa tháng .
Từ đó về saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô không bao giờ nhen nhóm ý định giảmbot_an_cap cân nữa.
thì hay rồi, Tiết Tiểu Nhiễm có thể tiên liệu được dáng người sắp sửa triển theo hướngleech_txt_ngu gầy trơ xương như Liên Huyễn, chẳng cần tốn công giảm cân cũngleech_txt_ngu có thể gầy nhom như một tia chớp.
Tiết Tiểu Nhiễm bước đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cách oải.
Tiếng nước sông chảy róc ráchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh, sông cỏ cây mọc tùm, đá sỏi lởm chởm, cố gắng lách qua đoạn gồ ghề để đi vào chỗ bằng phẳng hơn.
“Ơ? Cái gì kia?”
Tiết Tiểu Nhiễm mắt , dướibot_an_cap chân núi một rừng hoang mướt, rừng có nhữngvi_pham_ban_quyen tán lá to rộng xòe , trông rất quen mắt.
“Là chuối tây hay chuối ta nhỉ?” Tiết Tiểu Nhiễm phấn hẳn , bất kể là loại nào thì cũng đều đồ tốt cả.
Mang theovi_pham_ban_quyen tâm trạng mừng rỡ, cô rảovi_pham_ban_quyen nhanh vềleech_txt_ngu phía cánh rừngbot_an_cap.
Tiến lại gần tán lá rộng, thân cây cao lánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net to, đó là chuối tây mọc xen kẽ giữa những lùm cây dại. Ở làng cô cũng nhà trồng chuối tây, cô còn từng ông nội đi chặt buồng chuối.
Tuyệt quá, không phải nhịn đói nữa rồi.” Tiết Tiểu Nhiễm toét miệng cười rồi lao tới. Chuối tây vị không ngon bằng chuối tiêu, nhưng có thể dùng để lấp đầy bụng đói.
tiếc, cô vui mừng hơi sớm.
Một tiếng “bộp” vang lên, đầu cô bị vật gì đó ném trúng, đau đến mức choáng váng. đất rơi một quả chuối tây đã hơi biến dạng.
“”
Là ai cô? Chẳng lẽ trong khu rừng nguyên sinh này còn có người rừng sao? Tiết Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm kinh hãi.
Ngẩng đầu về phía rừng chuối, đen lại ập tới, Tiểu Nhiễm theo bản năng nghiêng người tránh né, một tiếng “bạch”, đất lại hiện thêm một quả chuối bẹp dúm.
chứ, thứ đồ ăn giá mà cô hằng bị némbot_an_cap văng tungbot_an_cap tóe, Tiết Nhiễm bực mìnhleech_txt_ngu quay đầu lườm cánh rừng, biểu cảm trên tức đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì vậy?! Nhiều khỉ quá!
Trên một cây đại bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh rừng chuối, bầy khỉ xám xịt chiếm những cành cao.
thưa chỗ , nhưng trong cánh rừng đó ít cũng phải có tới hai baleech_txt_ngu mươi con .
Xem ra rừng chuối này là địa của bọn chúng, Tiết Tiểu Nhiễm cảm thấy ê cả răng.
Tranh giành thức ăn với khỉ, liệu cóvi_pham_ban_quyen bị chúng ném chết không đây?
“Chí chí”, tiếng khỉ kêu vang lên phía , Tiết Tiểu Nhiễm nhìn theo hướng âm thanh, thấy một mẹ cõng một khỉ choai choainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang nhã bò một cành cây dài.
Lông trên người con có màu pha vàng, đặc biệt lông vàng trên trán trông rất nổi bật, tay nóleech_txt_ngu hai quả chuối vàng ươm, khuôn mặt khỉ nhăn nhở cười.
“”
Chắc chắn vừa chính là con khỉ vàng cô. Tiết Tiểu Nhiễm nheo mắt quan sát lũ khỉ xung quanh, mẹ con này gần cô nhất, những con ở xa hơn hoặc tay không cầm gì.
Cô đang sát con khỉ con tay một cái, một quả chuối bay thẳng về phía .
“Ấy” Tiết Tiểu Nhiễm lách người sang bênbot_an_cap, suýt tránh được.
“Cục cụcbot_an_cap”, khỉ lông vàng bắt đầu kêu xạ, nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bò từ mẹvi_pham_ban_quyen cành cây, rung lắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cành lávi_pham_ban_quyen vừa tiện ném thêm một quả chuối nữa.
tiệt!” Tiết Nhiễmleech_txt_ngu vội vàng né , tức đến mức muốn chửi thề.
còn chưa được vào rừng chuối mà con khỉ này đã quá hốngvi_pham_ban_quyen rồi. Tiết Tiểu Nhiễm nảy sinh ác niệmvi_pham_ban_quyen, nhặt một viên đá dưới đất, dùng sức ném về con khỉ lông vàng.
Ngờbot_an_cap đâu, hòn đá không trúng con , ngược lại còn làm hỏng .
Những bóng đen từ trên cao xuống mưa, rơi lộp bộp đầy đất. Đàn khỉ lẽ tưởng rằng bị kẻ địch tấn công nên bắt đầu đồng lòng khángleech_txt_ngu địch.
Tiết Tiểu Nhiễm hét lên một tiếng, ôm đầu chạyvi_pham_ban_quyen mạng, chóng lùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía sau.
Nhưng chân tay cô đang nhức mỏi, động tác không đủ linhbot_an_cap , người ném trúng mấy phát.
đến khi lùi một khoảng cách an toàn, Tiết Tiểu Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa thở dốc vừa lại, trừng mắt nhìn lũ khỉ một cách dữ tợnbot_an_cap.
Cả đàn khỉ một người, các có biết xấu hổ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hả?
Nhiều chuối như vậy, chia cô một ít không được sao?
Tiết Tiểu Nhiễm vốn đã đói đến bủn rủn chân , vừa rồi lại chạy xạ giờleech_txt_ngu cảm thấy mắt chóng , chắc chắn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do nhịn đói quá nên bị hạ đườngbot_an_cap huyết rồi.
Cô đưa tay lên trán, nơi đó đau âm ỉ, vừa rồi một vật cứng ném trúngleech_txt_ngu đã sưng lên một cục u.
“Suýt đau quá đi mất.”
Cô nhăn mặt xoa cục u .
“Chíbot_an_cap chívi_pham_ban_quyen”, con khỉ vàng như đang nhạovi_pham_ban_quyen báng , nó phấn rung cành cây xuốngvi_pham_ban_quyen liên hồi.
“Trời ạ, chị đây vẽ vòng tròn rủa mày, đồvi_pham_ban_quyen thối , chẳng đáng yêubot_an_cap chút nào hết.”
bệt xuống đất, lầm bầm chửi rủa . Tiểu Nhiễm thời chưa muốn rời đi, khó khăn lắm tìm được để lấp bụng, sao có bỏ dễ dàng như được.
Khỉ thì chắc cũng lúc ngủ gật nhỉvi_pham_ban_quyen? Tiết Tiểu nhìn quanh quất, cẩn xem xét địa hình.
Đàn thấy cô không động đậy cũng không thèm để ý đến nữa, chỉ có lông vàng vẫn nhảy nhót, kêu chí chóe, còn khỉ mẹ leo sang một cành cây , mặc kệ con mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngợm.
Tiết Tiểu lườm connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỉleech_txt_ngu lông vàng một cái cháy mắt, nếu phải tại nó ra trước thì nỗi rơi vào cảnh đối đầu thế này.
Biếtvi_pham_ban_quyen đâu còn có thểvi_pham_ban_quyen lén hái một nải chuối về. Tiểu Nhiễm hậm lườm con khỉ lông vàng mạn, xoa bóp bắp đùi nhức mỏileech_txt_ngu, trong lòng bắt toan tính.
Phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khe có vật gì đó màu xanh vàng, Tiết Tiểu Nhiễm nhìn kỹ, mắt chợt sáng lên, dùng cả chân bò tới nhặt lên.
” Ha ha, lê này.”
lê nhỏ xíu, lớp xanh vàng lấm tấm những đốm nhỏ, lúc rơi xuống đất bị dập một bên.
Tiết Tiểu tiện tay chùi quả lê vào chiếc áo thun trắng, sau đó cắn miếng thật .
” Ôi trời đất ơi, chua xá.”
Vị chuanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chát khiến khuôn mặt tròn trịa của cô nhăn lạibot_an_cap như xếp nếp.
Cố nhịn rồi , cuối cùngbot_an_cap không nhổ ra, cố nghẹn họng nuốt xuống.
“Chẳng trách lũ khỉ kia nỡ dùng lê để ném người, cái vị chua loétbot_an_cap này chắc chắn chúng chẳng thích ăn.”
Tiếtbot_an_cap Tiểu Nhiễm nhìn lê đã bịleech_txt_ngu cắn trong tay, thực sự không đủ can đảm để cắn miếng thứ hai, hai bên quai hàm của cô đã tê dại vì chua, vị chua này còn khiến bụng cô cảm thấy đói hơn phần.
chép miệng, mặt vẫn nhó.
“Lê rừng thìvi_pham_ban_quyen chua chát, chắc chuối tây sẽ không chua thếleech_txt_ngu này đâu.”
Tiết Nhiễmleech_txt_ngu đã nhìn thấy những quả chuối vàng không xa phía , cô liếc nhanh qua, trên mặt đất phía trước rơi không ít chuối và loại khác.
Hì hì, Tiết Tiểu Nhiễm thầm một tiếngbot_an_cap, ba lô sau , kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóa ra, ngồi xổmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhích về trước hai bước, nhanh tay nhặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho vào ba lô.
Phía bên trái cách mấy mét vẫn còn một quả chuối, trong bụivi_pham_ban_quyen bên phải có một quả màu xanh, phía trướcbot_an_cap hơi lệch cóleech_txt_ngu mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả màu đen pha
Tiết Tiểu Nhiễm không kịp nhìn kỹ, vơ mọi thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào ba lô.
Đàn khỉ trên cây lúc chỉ thong dong nhìn, sau đó, con lôngvi_pham_ban_quyen dườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như phát hiện ra điều gì, lập tức “chi chí” kêu to, rồi biết từ đâu một nải chuối rừngvi_pham_ban_quyen, bắt đầuleech_txt_ngu đợt ném mới.
Ối trời Vai Tiết Tiểu Nhiễm bị trúng một cú, đau đến mức cô kêu thành tiếng, ngayvi_pham_ban_quyen sau đó cô liền cúi xuống nhặt chuối đó bỏ vào túi.
Con khỉ lông vàng càng thêm tức giận, hò hét bạn nhau ném.
Tiếc thay, nó chỉ là con khỉ con, tầm hưởng rõ ràng không lớn, thế nên trong đàn chẳng mấy con hưởng ứng. cây rơi xuống lưa thưa, Tiết Nhiễm cẩn thận tránh, sau đóvi_pham_ban_quyen lập tức nhặt lấyvi_pham_ban_quyen.
mấyvi_pham_ban_quyen chốc, chiếcleech_txt_ngu lô trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng đã nặng .
Thật sự không còn chỗ nữa, Tiếtleech_txt_ngu Tiểu Nhiễm lùi vài mét, bấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ đàn khỉ mới hành vi tấn công.
Hì hì, , cảm ơn quả mày nhé Tiết Tiểu Nhiễm toe toét cười với con khỉ lông vàng.
Con khỉ lông vàng dường như được cô, nó nhe gầm gừ, trong lúc tức còn rung cành dội.
Con lông vàng hung dữ , chẳng đáng chút nào.
Tiết Nhiễmleech_txt_ngu tiếp tục lùi lại, không trêu chọc nó , vạn chọc nó điên laoleech_txt_ngu xuống cào cấu khốn.
Cô chưa chắc đánh thắng nó, dù đó chỉ là một con khỉ nhỏ, chi chuồn trước choleech_txt_ngu lành.
Ôm chiếc lô nặng trĩu, cô rút lui theo đường cũ niềm thu hoạch.
Đàn khỉ thèm để ý đến , chỉ có con lông vàng là nhảy lên nhảy xuống, Tiết Tiểu Nhiễm thuận lợi rời chân núileech_txt_ngu đó.
ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía trước, tay đỡleech_txt_ngu đáy, cuối cùng cũng đi bớt vả hơn, Tiết Tiểu Nhiễm dành thời bắt đầu quan kỹ xung quanh.
Mục đích ra một nơi tạm thích , nhìn mặt trời đã treoleech_txt_ngu ngayleech_txt_ngu trên đỉnh đầu, qualeech_txt_ngu giờ Ngọ là sẽ lặn về tây, nếu còn không thấy chỗ, chẳng lẽ lại ngủ ngoài trời nữa?
Nghĩ đến ngoài trời, Tiết Tiểu Nhiễm đang mặc chiếc áo trắng ngắn tay không khỏi rùng mình, cảnh tượng lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nửa sống nửa chết đêm qua vẫn cònbot_an_cap hiện rõ mồn .
Không được, phải nhanh chóngleech_txt_ngu tìm cái ổ mà dọn qua thôi.
Đi lúc, Tiết Tiểu Nhiễm mệt bở hơi , cô tìm tảng đá ngồi , lôi ra một quả chuối , thoăn , cũng chẳng màng đến việc quả chuối dập mềm một góc, cứ thế ngoạm một miếng lớn.
, cũng .
Nhai vài cái, vị chuanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chua ngọt ngọt, hương vị cũng tạm ổn, ngon hơn mấy quả lê chua nãy .
Ăn liền mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi ba quả chuối, cô mới thấy dễ hơnbot_an_cap một .
Đứng dậy tiếp tục đi về, cô nhìn chằm chằmbot_an_cap vào những núi xa , buổi trưa rất sáng, ánh sáng đầy đủ, lực cô cũng tốt hơn nhiều.
Liên Huyễn kiabot_an_cap mình thương tích, đi , cũng không đủ sức cõng anhleech_txt_ngu ta đi quábot_an_cap , cho nên chỉ có tìm nơi tạmvi_pham_ban_quyen trú ở đây.
Chỗ là một cái hang động sao? Tiết Tiểu Nhiễm nheo , rướn cổ cố nhìn thậtleech_txt_ngu kỹ.
thoai thoải lưa ít cây dại, sau một cái cây cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng đen ngòm, sườn dốc cách chân núi không , địa hình phía trước khá bằng phẳng, đi lên không quá khó khăn.
Ánh mặt buổi trưa chiếu thẳng vào trước hang, cô thoáng thấy tình trong, mắt Tiểu sáng lên, bước về hang động.
Đúng là một cái hang động này.
cửa hang, Tiết Tiểu Nhiễm một phenvi_pham_ban_quyen mừng .
Cửa hang khá rộng, tầm khoảng ba bốn mét, cao cũngleech_txt_ngu được, một rưỡi cô, là hơn hai , bên ngoài cửa hang mọc cỏ dại và rậm thấp bé, nhìn quanh một lượt, dường không có dấu vết của động qua lại.
Cô bước vào cửa vàibot_an_cap bước, thò đầu vào trong thăm dò, không có luồng gió lạnh nào thổi ra, lắm, không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hang thông tứ .
Nhờ ánh nắng ban trưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan sát kỹ, vách đá ráo rêu xanh, chứng tỏ độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ẩm bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lớn, rấtleech_txt_ngu tốt, như vậy không bị ẩm lạnh.
Cả hang động to chừng một lớp học, nhưng bên trong có mấy tảng đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn nằm rải rácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vách đá còn có khối đá lồ nhô ra, khiến diện tích bịleech_txt_ngu thu hơn phân nửa, chỗ có thể sử dụng nhiều.
Tuy nhiên, đó không phải vấn lớn, chỉ cần trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cóvi_pham_ban_quyen rắn rết hay thú đây là một nơi trú ẩn vô cùng lý tưởng.
Bộp bộp. Tiết Tiểu Nhiễm bên cửa , ném mấyleech_txt_ngu hòn đá vào trong.
Đợi một lâu, thấy có tĩnh gì.
Tiết Tiểu Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, xoay xoay cổ tay, giờ vẫn cầm bình xịt ớt, tinh thẳng khiếnleech_txt_ngu cơ bắp cũng đau .
Trong bìnhvi_pham_ban_quyen xịt nước hoa hồng nhỏleech_txt_ngu bằngbot_an_cap lòng bàn chứa tám mươi mililít chất lỏng màu đỏ, bên trong đỏ rựcbot_an_cap một mảng, đây chính là bình xịt chống sói tự chế của cô.
Kể cuối học kỳ trước, khi Tiết Tiểu Nhiễm trở về trường vào buổi tối và bị tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rượu dọa, cô đã tự chế xịt chống trên mạng, mỗi khi ra ngoài đều thuận tay bỏ vào túi phòng hờ.
Loại nước ớt xịt này đãleech_txt_ngu làm lần, lần đầu cô để nửa năm, thấy có vẻ hết hạn nên lại lần nữa, đến nay cũng được một hai tháng rồi, nhưng chắc vẫn còn hiệu quả.
Tuy chưa từng dùng đối với , nhưng dùng phó động vật, Tiểu Nhiễm thấy hiệu quả , dù khứu của nhiều loài động rất nhạy bén, ngửi thấy mùi nồng cay này thì hòng rút lui êm đẹp.
lắc chai chấtleech_txt_ngu còn lại hơn nửa bình, bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bột ớt cay nhất mua được ngoài chợ với cồn, còn cho thêm một ít dầu mù tạt. Cô từng mạng tự kiểmbot_an_cap tra lực, xịt không khí rồi ghé sát ngửi nhẹ một , lậpleech_txt_ngu nước mắt nước mũi dụa, khổ sở mặt nửa trời mà vẫn sưng vù như quả đào, vô cùng hiệu quả.
Thứ này ở trong rừng sâu cũng coi như một tấm bùa hộ mệnh cô, côvi_pham_ban_quyen phải cất giữ cẩn thận.
Thận trọng cầmvi_pham_ban_quyen bình xịt, Tiết Tiểu Nhiễm chậm rãi bước vào trong .
Bên dại, , nằm rải rác thành đống, phải có lớn nhưngvi_pham_ban_quyen hơi xuống, rộng tầm chiếc một mét năm.
Ừm, dùng để trải giường, dù cóbot_an_cap hơi cộm lưng.
Cô kiễng chân nhìn vào sâu bên , bên cạnh phiến đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn có một tảng hình tamvi_pham_ban_quyen giác cao hơn cả cô, đi mấy tảng đá hơn một chút, chắn ở đoạn giữa, phíabot_an_cap sau còn một khoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trống, phải vòng qua đống đá mới qua được.
Tiết Tiểu Nhiễm đi vào trong vài bước, ánh sáng bên trong hơi , cô nheovi_pham_ban_quyen mắt nhìn quanh, không hiện điều kỳvi_pham_ban_quyen quái.
Xong rồi, chính là nàyleech_txt_ngu!
Tiết Tiểu Nhiễm toét bước ra hang, ánh nắng chang khiến cô phảivi_pham_ban_quyen nheo mắt lại.
Lúc tâm trạng đã không sự chán nản như lúc mới xuất phát, Tiết Tiểu Nhiễm vốn có tính tình lạc quan cởi mở, những cảm tiêu buồn phiền qua đi sẽ không giữ mãi lòng.
Con muốn sống tiếp thìvi_pham_ban_quyen ngày tháng vẫn phải nhìn về phía trước, chẳng phải sao.
Liên Huyễn
Với chân nhẹ , Tiết Tiểu Nhiễm chạy bộ dọc theo con đường trở về bờ sông.
Từ xa nhìn Liên Huyễn đang ngồi tựa vào vách , cô cười gọi anh một tiếng, nhanh về phía anh.
Tôi cho biết, vận may của tôi tốt luôn, vừa nãy, ơ?!
Một tiếng hét chóibot_an_cap vi_pham_ban_quyen toạc khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian tĩnh lặng của khu .
Tiểu Nhiễm trợn trừngvi_pham_ban_quyen mắt, kinh loạng choạng lùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau, gót chân vấp phải khiến ngã ngửa ra sau.
A
Tiếng thét thê còn sắc nhọnbot_an_cap hơn cả tiếng lúc trước.
Ui da, cái của tôi
mải bảo vệ chiếc ba trong lòng nên cú ngã này của Tiết Tiểu Nhiễm vô cùng chắc . Cả mông cô ngồi lên đống đá vụn, cơn đau liệt thì ập đến.
Mẹ kiếp, đây có phải là cái là lạc cực sinh bi không? Tiết Tiểu Nhiễm đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước mắt giàn giụa.
Liên Huyễn đang tựa vào bênvi_pham_ban_quyen , nghe thấy một chuỗi cố bất ngờ cô, đột nhiên có cảm giác muốn đưa tay day trán.
Cô ấy dọa sợ sao?
Tiết Tiểu Nhiễm đặt lô sang một bên, nằm vật ra đất, khó khăn nghiêng người để giảm cơn nơi mông.
da, đau quá, xương cụtbot_an_cap của mình bị gãy không nhỉ?
Cô rên rỉ, đưa tay sờ soạng xương cụt của mình. Cả một vùng tê dại, nhưng cảm giác đau quá lớn, chỉ có phần thịt ở mông là đau đến xé lòng.
Tiết Tiểu Nhiễm sờ nắn quanh mông một lượt, đá lớn trongvi_pham_ban_quyen lòng hạ xuống. cụt khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao, chỉ là bị bầm tím một mảng rồi.
Một tiếng cạch khẽ vang lên, Huyễn bên kia đang cố chống đỡ cơ thể, muốn lần mò đứng dậy. Thế nhưng trạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái củabot_an_cap anhbot_an_cap dường như rất , tay chống đất, đầu gối quỳ trên đất đầy đá, trong lúc vật lộn đã va phải một khúc gỗ khô, phát ra tiếngvi_pham_ban_quyen động.
Tiết Tiểu Nhiễm nén đau nhìn qua. Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vết thương tợn trên mặt anh dưới ánh mặt trông vô cùng mắt, nhưng dáng vẻ anh nghiến răng vật lộn đứng dậy khiếnvi_pham_ban_quyen lòng cô chút dao động. Anh nghe thấy cô hét thảm thiết như vậy nên mới muốn qua giúp một tay ?
thân đã thương đến nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống nghĩ đến việc giúp đỡ người khác. Tiết Tiểu Nhiễm cảm thấy sống mũi hơi cay, trong thâm sơn cùng cốc này, còn có người quan tâm đến mình.
Lập tức, cô gắng gượng bò dậyleech_txt_ngu, chẳng đến cái mông vẫn còn đau nhói từng cơn, loạng choạng chạy đến bên cạnh Liên Huyễn, cẩnvi_pham_ban_quyen thận cánh tay .
Anh đừng cử động lung tung, tôi không sao cả, chỉ là bị dập mông thôi, phải nên đau một chút là hết ngay ấy mà.
Cô vừa nói, giọng điệu vẫn còn lẫn tiếng hítvi_pham_ban_quyen vì đau.
Hét thảm thiếtbot_an_cap như thế, chắc chắn là ngã không đâu. Liên thầm dài trong lòng, thuận thế ngồi xuống, đầu ngón tay chậm chạp vài chữ trên mặt đất.
Đừngbot_an_cap sợ, chết rồi.
Tiểu Nhiễm nhìn thoáng qua, người một lát mới hoàn hồn, đột ngột quay đầu nhìn về phíaleech_txt_ngu nguồn cơn khiến sợ phát khóc.
Một connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rắn lớn màu nâu đen với thân hình dài ngoằng đang nằm cuộn vẹo cách đóvi_pham_ban_quyen xa.
Xung quanh con rắn vương khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít đỏ. Nhìn kỹ lại, thì ra đầu nó đang cắm con dao bạc cô, rắn chính là chảy ra từ cái đầu be bét máu .
anh đánh chết nó sao?
Tiết Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm trợn tròn mắt không dám tin. Tay chân anhleech_txt_ngu không còn sức , lại không nhìn thấy, sao có thể phóng con dao chuẩn xác vào đầu con như vậy được?
Huyễn không cảm xúc gật đầu.
Tiết Tiểu Nhiễm há mồm, nhìn anh từ đầu đến một lượt.
Anh làm cách nào vậy?
môi Liên Huyễn dưới lớp râu ria lún phún động , không biết nên trả lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nàobot_an_cap. Chẳng lẽ lại nói, tụ một thành công ỏi , anh đã phải nằm vật đất lâuvi_pham_ban_quyen mới hồi phục lại được sao?
Trạng thái tại của anh có lẽ lúc nhếch nhác, tồi tệ nhất trong cuộc đời này .
Thấy anh im lặng không trả lời, Tiết Nhiễm đột nhiên linh tính , thấy mình đã đoán đượcleech_txt_ngu đáp án.
Cô cười hìbot_an_cap hì. Đã là thế giới khác, lại ăn mặc kiểu cổ nhân, cộng thêm vết thương đầy mình, chắc diễn một màn kịch giangvi_pham_ban_quyen hồ rồi.
Cái mông vẫn còn đau , cô hít hà vừa suy đoán: Trước kia anh có phải là thủ giang hồ không? Ừm, có phải bị kẻ thù hãm hoặc hạ nên mới trở nên như này không? Tuy tay chân không lực, nhưng lúc nguy cấp vẫn thể tụ lại mấy phần lực để cứu mạng mình đúng ?
Phim ảnh và tiểu thuyết qua cô đâubot_an_cap không công, cộng thêm việc nhớ lại sức mạnh bộc phát anh đột ngột bóp cổ mình tối qua, Tiết Tiểu Nhiễm cảm thấy mình đoán đúng đến tám chín phần rồi.
Mí mắt Liên giật . Thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ này có vẻ vô lự, nhưng tâm lại khá nhạy bén.
anh vẫn không trả lời, Tiếtvi_pham_ban_quyen Tiểu Nhiễm cười thầm với vẻ mặt tôi hiểu . Cô chắc chắn mình đã đoánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , anh không lắc đầu cũng có là không phủ .
Uinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net da, rắn này hẳn rồi ? Nó không đột ngột chồm lên cắn tôi chứ?
tiếp tục Liên Huyễn , nhìn con nằm bất , Tiết Tiểu Nhiễm cònvi_pham_ban_quyen hãi.
Lần này Liên Huyễn có phản ứng, anh lắc đầu, ra hiệu con rắn đã thật rồi.
Tiết Tiểu Nhiễm thấy vậy cũng tin .
Nhưng dù , cô vẫn tìm cành cây dài, thận trọng tiến lại gần vài bước, cành câynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọc chọcleech_txt_ngu vào con . Con rắn này không nhỏ, dài khoảng gần hai , thân to bằng tay người lớn, nhìnleech_txt_ngu thôi đã thấy da gà da vịt nổi đầy người.
Nếu không phải vậy thì lúc nãy sao cô bịvi_pham_ban_quyen dọa mứcleech_txt_ngu lùi lạileech_txt_ngu liên tiếpvi_pham_ban_quyen rồi ngã dập mông cơ chứ, giờleech_txt_ngu đau đến mức như không còn là của nữa rồi.
Thế nhưng, con rắn màu nâu đen này nhìn có chút quen mắt nhỉ.
Tiết Tiểu Nhiễm mắt quan sát kỹ, khivi_pham_ban_quyen nhìn thấy cổ phìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toleech_txt_ngu của nó, lòng cô chợt lạnh toát.
Trời đấtleech_txt_ngu , đây là hổ mang chúa, là mang đấy! Cực độc, bị nó cắn phát là đời luôn.
Tiểu tuy chưa từng thấy rắn hổ mang , chương trình Thế giới động vật xemvi_pham_ban_quyen không ít.
Gần làng của cô cũng có , đa số rắn nướcvi_pham_ban_quyen, ráo không độc. Có điều bây giờ rắn đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rấtbot_an_cap hiếm rồi, từbot_an_cap nhỏ đến lớn cũng chỉ mới thấy hai ba lần, lần gặpvi_pham_ban_quyen cũng tránh thật xa. mấy cậu con trai nghịch ngợm bạo dạn mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng gậy khều đi dọa người khắp nơi, và cô luôn là người bị dọa.
Dù có độc hay không thì trong mắt , rắn vẫn là loài động vật máu lạnh đáng sợ.
Liên Huyễn cảmleech_txt_ngu nhận được sự kinh hãi kêu của cô. Rắn hổ mang chúa? anhleech_txt_ngu chưa từng nghe qua tên loại này, nhưng hổ mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúa thì nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi quen tai. Trong các loại rắn độc có mộtbot_an_cap tên là đại biển đầuvi_pham_ban_quyen phong, không biết có phải loại rắn côbot_an_cap đang tới không.
chúng ta đúng là mạngbot_an_cap lớn, may màbot_an_cap con rắn này tối qua ra ngoài kiếm ăn, nếu không thì, chậcvi_pham_ban_quyen chậc
Cô tặc lưỡi không thôi, không nói tiếp nữa, dùng cành cây trong tay đâm liên tiếp vào thân .
Thế nhưng đã xác định con rắn chết hẳn, cô vẫn rút con dao bạc nhỏ ra.
Ui davi_pham_ban_quyen, con dao cắm trong rắn, có bị dính nọc không nhỉ? Tiết Tiểu Nhiễm ngồi cách conleech_txt_ngu rắn hai mét đầy lo lắng, gọt của tôi mà, sau này còn dùngleech_txt_ngu để gọt vỏ trái cây được nữa không ?
Cô lầm bầm lẩm bẩm gần lăm phút đồng hồ mà vẫn không nhích tới thêm một bước nào.
Khóe miệng Liên Huyễnvi_pham_ban_quyen giậtbot_an_cap giật, không cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ nào đểleech_txt_ngu mô tả tâmvi_pham_ban_quyen trạng của mình lúc này.
Anh quờ quạng xungvi_pham_ban_quyen quanh, chạm phải một khúc củi, dứt khoát gõ mạnh xuống đất một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cuối cùng cũng thu hút được sự chú ý của cô gái kia.
Sao vậy? Đói bụng hả? , , tôi quên béng đồ ăn. Tiết nhớ cái bao hoạch của mình, sau đó khó khăn dậy khỏi đất.
Mẹ nó, toàn thân cô đang gào thétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chữ đau.
Tiết Tiểu Nhiễm răng chuyển đến bên cạnh ba lô.
Xách ba lô lên, đi với dáng vẻ nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cua tới bên cạnh Liên Huyễn.
nàybot_an_cap còn không dám ngồi xổm xuống, chỉ khom lưng lấy rừng trong ba lô ra, lột vỏ một nửa rồi đặt vào tay .
Này, đây làleech_txt_ngu , ăn cướp được từ miệng bọn khỉ .
Cướp miệng khỉ sao? Liên Huyễn hơi ngẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người.
Tiết Tiểuvi_pham_ban_quyen cũng tự bóc một quả, đứng thẳng ngườileech_txt_ngu dậy ăn. anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu không cử động, cô chợt ra: “ ha Không là khỉ ăn đâu.”
Cô cười lớnvi_pham_ban_quyen, cười đến nhe răng trợn mắt, trênvi_pham_ban_quyen ngườivi_pham_ban_quyen mẹ nó đau quá mất.
leech_txt_ngu vừa vừa hít hà, kể cho anh nghe chuyện tìm thấy rừng chuối rừng.
sẽ theo một ván che chắn, chẳng bị chúng ném nữa. Làmvi_pham_ban_quyen vậy còn đỡ được công hái chuối, hì hì”
Tiếtleech_txt_ngu có chút đắc ý, nhưng tiếng đã nhỏ đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất nhiều làmvi_pham_ban_quyen chấn động đến cơ bắp. Dẫu sao, cái này người cuộc thấu.
Liên Huyễn quả , ánh mắt thẳm đoán. gái này vì miếng thật quá liều mạng.
Cuối cùng, Tiết Tiểu Nhiễm cũng rút được dao ra. Cô dùng gậy đè đầu rắn rồi giẫm lên, kẹt trong sọ rắnvi_pham_ban_quyen, cô dùng hết sức sinh rút được nó ra.
Liên cũng giúp gì. Tình trạng giờ của , cần tụ nội lực một lần lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải mất nửa ngày trời mới hồi phục được.
Tiết Nhiễm chạy ra bờ sông dùng cát xát mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dao, rửa đi rửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nhiều rồi quay về bờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Lửa tắt mất rồi.” Tiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm nhìn đống tro tàn, cất con dao vào ba lô, “Thôi đi, vào hang đá rồibot_an_cap nhóm vậy.”
Lúc cô đã kể chuyện tìm thấyvi_pham_ban_quyen hang cho Huyễn nghe. Giờ đây, sau khi thu dọnbot_an_cap đồ đạc, họ cầnbot_an_cap phải chuyển vềbot_an_cap phía đó.
Nhưng đề nảybot_an_cap sinh.
Vốn dĩ cô định cõng anh đi, nhưng giờvi_pham_ban_quyen chính mình cũng thànhleech_txt_ngu , sao cõng nổi anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Mông và thắt lưng cô cứ chạm vào lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau điếng. Vừa rồi chạy ra , cô đã biệt cởi quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra xem thửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chao ôi, một mảng lớn tím xanh bầm dập. Tiếtbot_an_cap Tiểu ngần này rồi mà chưa bao giờ bị nặng đến thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Anh có nổi không?” Cô lo lắng hỏi.
” Đỡvi_pham_ban_quyen tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy” Mấy chữ được viết nguệch ngoạc trên đất .
Tay Liên Huyễn nắm chặt khúc gỗ dài anh dùng để người di chuyển hồi sáng.
Tiểu Nhiễm vất vả mới đỡ được anhleech_txt_ngu dậy.
Cả hai “thương binh” đều nghiến răng chịu đau. Điểm biệt là Tiết Tiểu Nhiễm đau nhe răng trợn mắt, khuôn mặt méo mó, còn Liên Huyễn thì đôi mày nhíu chặt, mặt đầy vết thương căngvi_pham_ban_quyen cứng.
Đeo , lại áo nắng buộc quanh , Tiết Tiểu dìu Liên Huyễn, hai người di chuyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạp nhưbot_an_cap sên .
Khoảng cách ba bốn trăm phải nhíchleech_txt_ngu đi mất hơn nửavi_pham_ban_quyen tiếng đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Đến được cửa hang, mặt mày cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai đều táibot_an_cap .
cửa hang rồi, nghỉ một látvi_pham_ban_quyen đã.” Tiết Tiểu Nhiễm nén hơi thở cuối cùng, dìu ngồi trước gốc cây đại thụ bên trái hang .
Sau đó, cô không trụ vững được , một bên mông đổ xuống đấtleech_txt_ngu, nằm vật ra nhưbot_an_cap cá chết, người thở dốc hồi lâu.
“”
không nhờ ý chí kiên cường chống đỡ, Liên cảm thấy lúc này mình cũng đã gục rồi.
Mười phút , Tiết Tiểubot_an_cap lấy lại nhịp thở, chậm chạp ngồi dậy. Tất nhiên, tưvi_pham_ban_quyen thế ngồi không mấy nhã nhặn, chân co lại, mông ngồi lệch sang một bên, tay còn phải chống xuống đất.
” Còn mệt hơn chạy năm nghìn mét.” đưa tay quệt ngang trán, quả nhiên lớp mồ hôi.
Liên Huyễn mím môi, trong dâng lên vài áy náy. Là anh đã kéo lụy cô.
“Trời ạ, loay hoay một trờileech_txt_ngu sắp xuống núi rồi.”
Mặt trời lửng trên ngọn cây phía xa, ánh sángleech_txt_ngu trở nên vàng vọt, chiếu lên người đã không còn cái nóng củabot_an_cap trưa. Không lâu nữa, khi mặt trời khuất sau rặng cây, trời sẽ hẳn.
Tiết Tiểu Nhiễm thốt một tiếng kinh ngạc, chẳng còn tâm trí đâu mà nghỉ ngơi nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô đặt ba xuống rồi nhanh bò dậy.
“Tôi đi nhặtvi_pham_ban_quyen ít củi khô.”
Nghĩ đến cái giá buổi đêm, cơn đau ở mông dường như cũng không còn quá khó nữa.
Tiểu Nhiễm chui vào cánh rừng tạp gần đó, bắt đầu khệ nệ bê củi khô và cỏ úa đi lại lại.
Sau khi gom đủ một , cô đổ hết số quả còn lại .
Sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuối rừng bên trong đã bị người ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết, số quả còn giống như lê, , lựu dại có loại Tiết Tiểu Nhiễm còn chẳng nhận hết, nằm vương lộn xộn trên mặt đất, khẩu phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của lũ khỉ quả là tạp nham.
Tiết Tiểu Nhiễm tiện tay nhặt một quả lựunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dại to bằng quả trứng gà lên, nhìn quanh thấy vẫn cònleech_txt_ngu nguyênbot_an_cap vẹn, liền nhét vào tay Liên .
“Đâybot_an_cap là lựu dại, ăn đấy, cứng một chút nhưng , trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.”
Loại lựu dại nàyvi_pham_ban_quyen vùng núinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía Nam khôngvi_pham_ban_quyen hề hiếm thấy, quả nhỏ hơn chút, lúc hơi chát, khi bắt đầu chuyểnvi_pham_ban_quyen vàng thì vị sẽ ngọt hơn.
“Tranhleech_txt_ngu thủ trời chưa tối, tôivi_pham_ban_quyen đi nhặt ít hạt dẻ đã.”
đoạn, cô xách ba lô chạybot_an_cap biến đi.
Nơi có cây hạt dẻ không cách động quá , nhưng phảibot_an_cap leo một đoạn. Đã có kinh nghiệm một lần, lần thứ này thuận lợi hơn nhiều.
Khi Tiết Tiểu Nhiễm thở hổn hển xách một lô đầy hạt dẻ về, cô thấy Liên vẫn cầm quả lựu dại đó trong .
“Sao anhbot_an_cap không ?” Cô ngạc .
Liên Huyễn lắc đầu, chậmleech_txt_ngu rãileech_txt_ngu đưa quả lựu dại ra. Cô chạy đôn chạy tiêu hao rất lực, cô cần đồ ăn hơn anh.
Tiết Tiểu lập tức hiểu ý anh, trên khuôn mặt lấm lem bụi đất và mồ hôi nở nụ cười: “ còn đồ ăn mà, anh yên tâm đi. Đợi tôileech_txt_ngu đi lấy đầy nước, lát nữa quay về sẽ làm đồ ăn.”
Bàn taybot_an_cap Liên Huyễn đưa rabot_an_cap vẫn chưa thu lại, quảleech_txt_ngu lựu dại nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm gọn tay lớn của anh. Tiết chợt nhận ra tay anh trông thật đẹp, hơi gầy guộc thon cân đối, các xương rõ ràng, chỉbot_an_cap là móng tay có nhấp nhô và dính không ít bùn .
“Anh cứ đi, tôi lấy , về sẽ nhóm lửa nướng hạt dẻ.”
Cô đổ “ ào” hạt dẻ ra, lại xách ba lô không chạy đivi_pham_ban_quyen mất.
“”
Liên Huyễn đành thu tay .
Tiết Tiểu Nhiễm uống nửa bình bên sông rồi hứng đầy chaibot_an_cap, sau đó rửa mặt, khó nhọc đứng dậy. cô đau rát, cô nghiến chịu đựng.
Đứng dậy rồi, không lậpbot_an_cap tức quay về ngay mà lại đi về phía khác.
Đó lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hướng họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đileech_txt_ngu tới lúc trước.
Con rắn hổ chúa vẫnvi_pham_ban_quyen nằm nguyên tại chỗ, máubot_an_cap của thu hút ít đenbot_an_cap bò lổm ngổm.
Tiết Nhiễm đứng cách đó không xa, nhìn chằm vào rắn lớn, lưỡng lự không quyết.
Rắn, có thể ăn đượcleech_txt_ngu.
Ông cô là đầu bếp, việc chế những nguyên liệu kỳ lạ này đối với ông làleech_txt_ngu dễ như trởbot_an_cap bàn tay. Ông nội cô từng bắt rắn, , , châu chấu, Tuy không thường xuyên ăn, nhưng hồi nhỏ Tiết ngây chưa biết gìbot_an_cap, đúng là đãbot_an_cap bị dỗ ăn hết rồi. Chỉ sau khi lớn , tâm lý có chútleech_txt_ngu khángvi_pham_ban_quyen cự nên cô không ăn nữa.
Rắn độc, chỉbot_an_cap bỏ đầu thì thịt không hề độc.
Tiết Tiểu Nhiễm miếng. Hiện tại cô có cảm giác một ngày không ăn thịt là ngày chưa có hạt cơm vào bụng vậy.
Đây quả là một bữa thịt lớn nha. cái nơi khỉ ho còbot_an_cap gáy này, bỏ bữa thịt này thì chẳng biết bữa thịt tiếp theo đang ở đâu .
Dọc đường đi, dù trong bụi cỏ hay cánh rừng cô đã thấy không ít vật nhỏ, nhưng thứ nhất là không có công cụ, thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai là có thể lực, sao có thể bắtleech_txt_ngu được chúng? Cô chẳng biết đàovi_pham_ban_quyen bẫy, hồi nhỏ từng thấy nội làm qua bao nhiêu năm rồi, đâu còn nhớ quy trình ra sao.
Nghĩ vậy, côleech_txt_ngu nghiến răng tiến lên một bước, nhưng cứ nghĩ việc chặt đầu rắn, chân cô thức lại một bước.
Ăn, hay không ăn? Đúng là một bài khó mà.
dần khuất bóng, ánh sáng trong rừng bắt đầu mờ mịt.
Liên vịn vào thân cây đứng đóvi_pham_ban_quyen, đôi đồng tử không chút tiêu cự về phía bờ trống trải ngoài hang động. anh không lộ cảmbot_an_cap xúc, nhưng trong lòng lại chẳng hề bình lặng.
gái kia đivi_pham_ban_quyen hơi lâu, anh đã chậm tòi một lượt quanhbot_an_cap đây mà chưa thấy quay lại. Một cô lang trong rừng là chuyện vô .
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net siết chặt nắmleech_txt_ngu đấm nhưng lại chẳng còn sức lực, nội lực trong đan điền trống rỗng. Với trạng cơ thể hiện tại, nửavi_pham_ban_quyen ngày mới tụ được một lần công đã là giới hạnvi_pham_ban_quyen rồi. Liên Huyễn nhắm lạileech_txt_ngu, đi vẻ bất lực và hận nơibot_an_cap đáy mắt.
bịch”, tiếng bước chân dồn xabot_an_cap lại gần, hướng về hang động. Nghe tiếng bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân nặng nề, vụngvi_pham_ban_quyen về ấy là ngay cô gái đó.
Liên Huyễn thở nhẹ nhõm.
“Aaaaa, về muộn mất rồi, lửa chưa nhóm, hang chưabot_an_cap quét, cỏ nhổ, trờibot_an_cap ạ, đúng là muốn mạng mà.”
Nhìn thấy Liên Huyễn đang đứng cạnh cây, Tiết Tiểu thể nhìn thấy một người quen biết từ lâu, chẳng màng đến hình mà bắt đầu kêu ca om sòm. Cô cảm giác dù có mười bàn tayleech_txt_ngu cũng làm khôngleech_txt_ngu hết việc, nhưng vẫn cẩn đặt mớ nặng trĩu trong tay lên tảng cách xa hang độngvi_pham_ban_quyen một chút.
“”
Liên nghiêng tai lắng nghe tiếng bước chân xộn cô, chút câmleech_txt_ngu nín. Tính cách cô gái này lúc nào cũng hấp tấp như vậy sao?
Tiểu Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nghỉ lấy một , cô chào Liên Huyễn tiếng rồi ba lô xuống, chạy đến đống củi, mấy cànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây và cỏ khô lại thành một , miễn tạo hình một chổi, rồivi_pham_ban_quyen chạy vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hang, bắt quétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ tảng đá lớn lõm xuống. Đất đá, cỏ từ tảng đá “ bộp” rơi xuống.
Trong hang tối , nhìn đã rất mờleech_txt_ngu ảovi_pham_ban_quyen, Tiết Tiểu Nhiễm như thu lá rụng, múa may cây thô sơ, cố gắng dọn ra một cho người nghỉ chân. Trong hang vang lên tiếng “ xoảng”, bụileech_txt_ngu bay mù mịt, thỉnh thoảng còn truyền ra hovi_pham_ban_quyen “khụ khụleech_txt_ngu” do sặc bụi.
miệng Liên khẽ giật . Cô gái mặt kêu “đói mất”, “đau chết ”, “ chết mất”, “đen đủi chết mất”, nhưng mặt khác động lại vô cùng xông xáo, sức hành động cao, dùng tư thế như quét sạch quân mà dọn dẹp cả hang .
“Khụ , bụi quá đi !”
Tiết Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm chạy ra khỏi hang, khuôn mặt vừa rửa xong lại dính đầy bụi bặm. Cô ôm một bó củi vào hang, lấy đá lửa và dao nhỏ ra. nghiệm từ trước, này cô thuận châm lửa vào chính “cây chổi” vừa để quét dọn. đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào bếp lò xếp bằng đá, thêm củi khô và cành cây, ngọn lửa nhanh chóng bùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , hang động sáng sủabot_an_cap hơn hẳn.
“Phù, cuối cũng nhómnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được trước khi trời tối, đêm không lạnh rồi.”
Tiết Tiểu Nhiễm ngồi xổm bên bếp lò nụ tươi rói. Hạnh phúc là gì? phúc chính là sau khi bị rét run cầmleech_txt_ngu cập vào đêm qua, đêm nay có đống sưởi ấm họ. Tiết Nhiễm cười hắc hắc mộtvi_pham_ban_quyen tiếng, rồi nghiến răng chống cái lưng già mà đứng dậyleech_txt_ngu. Cô đi lại , chuyển hết củi và thực phẩm vào trong.
cô bận rộn, Liên Huyễn lắng nghe động đểbot_an_cap định vị, chống gỗ dài chậm rãi di chuyển phía động.
“Liên Huyễnvi_pham_ban_quyen, anh đợi chút, tôi mang đồ này rồi qua đỡ anh.”
cô cầm mấy lá xanh lớn , bên trong như bọc thứ gì đó. Cẩn đặt lá cây xuống cạnh , Tiết Tiểu Nhiễm qua đỡ Liên Huyễn vào hang.
“Đêm nay cùng chúng ta không phải chịu rồi.”
Đỡ anh ngồi xuống cạnh đống , Tiết Tiểu Nhiễm quẹt mồ hôibot_an_cap trán. mái đã bết lại lọn vì bẩn, nhưng cô chẳng mảy may đểleech_txt_ngu ý, cười lộ ra hàmvi_pham_ban_quyen răng trắng bóng. Liên Huyễn cảm nhận được hơi ấm của lửaleech_txt_ngu, nghĩbot_an_cap đến sự bận rộn khôngvi_pham_ban_quyen nghỉ cả ngày nay, anh có ý định viết một chữ “Cảmleech_txt_ngu ơn”. gặp nhau, cô có làm đến mức cho anh, trong lòng anh vô cùng cảm kích. Anh đưa tay chạm vào mặt đấtleech_txt_ngu bên , hơi gồ ghề vi_pham_ban_quyen phiến đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Liên Huyễn im lặng thu tay .
Tiết Tiểu Nhiễm không chú ý, cô ngồi bên đống lửa, bận rộn nướng hạt dẻ.
“Ôibot_an_cap, mấy cáileech_txt_ngu vỏ đầy gai nàyvi_pham_ban_quyen còn phải bóc ra, phiền phứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá, cứ ném tiếp vào cạnh nướng .”
Những hạt đã nứt vỏ quá vụn, cô vội, nên dứt khoát bẻvi_pham_ban_quyen hai cành cây nhỏ, gắp hết đống vỏ gai trên đất ba lô. Đống vỏ này khó bóc, không có dụng cụ sẽ tay, cứ để nguyên gai nướng bên đống lửa, látvi_pham_ban_quyen sau vỏleech_txt_ngu sẽ tự tung ra.
Chuyện này trước các bạn nhỏ trongleech_txt_ngu thường . Cứ đến độ cuối , những đứa trẻ rảnh lại chạy vàobot_an_cap rừng hoang chừng núi hạt dẻ về nướng. Tiết Tiểu Nhiễm hồi nhỏ cũngbot_an_cap từng chơi đùa điên cuồng . Có đứa còn đi nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên núi, kết quả bị vỏ gai đâm trúng, tiếng kêu mới thảm thiết làm sao.
lúc sau, trong thỉnh lại vang lên tiếng nổ “lộpbot_an_cap ”. Tiết Tiểu Nhiễm hớn dùng haileech_txt_ngu cànhvi_pham_ban_quyen cây gẩy những hạt dẻ đã nổ vỏ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài.
“Để nguội một lát rồi bóc.”
Cô gắp hạtleech_txt_ngu dẻ ra khoảng đất trống bên cạnh, con dao nhỏ màu đặt tay Huyễn.
“Này, anh bóc ăn trước đi.”
Cô lại bốc một nắm hạt dẻbot_an_cap đã hơi nguội cạnh tay anh, lúcleech_txt_ngu nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới quay đầu nhìn vào lá xanh lớn trên mặt đất. lá xanh lớn này là lá môn dạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tiểu Nhiễm tìm thấy ở khôngleech_txt_ngu xa sông. Phần rễ đào lên củ nhỏ và lộn xộn, cô không chắc có được không. một loại môn rấtleech_txt_ngu giống lá khoai môn nhưng có độc khôngvi_pham_ban_quyen ăn được, đểbot_an_cap cho chắc chắn, Tiết Nhiễm không đào củ mà chỉ dùng láleech_txt_ngu để bọc đồ.
Lật tấm lá môn dại bên , bên là thịt rắn đã được sạch, cắt đoạn cùng bộ da nguyên vẹnbot_an_cap. Đúng vậy, Tiết Tiểubot_an_cap Nhiễm cuối cùng không nỡ từ một bữa thịt soạn. trì hoãn bên ngoài lâu như vậy chính chạy ra bờ sông xử lý con rắn này.
Nhớ lại quá trình mổ bụng, lột da , da đầu Nhiễm vẫn còn thấy tê rần. từng thấy ông xử lý rắnvi_pham_ban_quyen như thế nào. Khi đó cô còn nhỏ, trong lòng sợ vừa tò mò, cứ trốn ngoài cửa sổ nhà lén vào . Ông nộibot_an_cap nhìn thấy liền cười cô nhát như thỏ đế. giờ , đứa cháu gáivi_pham_ban_quyen nhát như thỏ đế ấy đã có thể nghiến răng học theo dáng của ông nội, không chỉ chặt rắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap còn bắtbot_an_cap chước lột cả bộ da. Có lẽ cô thực leech_txt_ngu năng khiếu , chỉ qua cảnhleech_txt_ngu lột da rắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một mà đã có thể vận dụng thành thạo, Tiết Tiểu Nhiễm mếu máo.
cảnh người ta trưởng thành, có những đạo lý chỉ khi trải qua mới có thấm thía sâuvi_pham_ban_quyen sắc ývi_pham_ban_quyen nghĩa của . Nếuleech_txt_ngu không rơi xuống cái nơibot_an_cap quỷ quái này, Tiểu Nhiễmleech_txt_ngu cảm thấy cả đời này cô cũng sẽ không mài xoèn xoẹt hướng về phía để được ăn một bữa thịt.
Tiết Tiểu Nhiễm lệ chảy hai hàng, lòng hiện lên một dòng chữ rất phù tâm trạngbot_an_cap hiện giờ: Cuộc cuối cùng ra tay với kẻ đáng này rồi. Cô nhìn chằm chằm đống thịt rắn hơi lâu, khôngbot_an_cap khí hang bỗng trở nênleech_txt_ngu yên tĩnh.
Động tác bóc hạt dẻ củabot_an_cap Liên Huyễn khựng , ánh không tiêu chính xácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên Tiếtbot_an_cap Tiểu Nhiễm. Cô dường như cảm được, quay đầu nhìn .
“Khụ Liên Huyễn này, anh có ăn cái đó không?”
Cái gì gọi cái đó? Liên Huyễn nghe mờ mịt.
Tiết lọn tóc dính trên , liếm đôi môi hơi khô nẻ: ” , chính là cái hôm nay anh đánh chết ấy.”
Cô không dám thẳng là rắn, theo nhận thức của cô, vẫn có rất nhiều người không nhận việcvi_pham_ban_quyen thịt rắn trở thành một món ăn .
Rắn? Liên lập tức ý cô, anh khẽ gật đầu.
Sống Lĩnh bao nhiêu năm, số thịtvi_pham_ban_quyen anh từng ăn, có một trăm con thì chín con rồi.
Lúc rời bờ sông nay, anh đã nhắc côbot_an_cap câu xemvi_pham_ban_quyen có muốn mang con rắn kia không, chỉ là nhớ lại vẻ hồn siêu phách vì sợ hãi của cô trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con rắn đã , anh thức thời giữ im lặng.
Nữ tử sợ rắn, lẽ làvi_pham_ban_quyen thiên .
Không ngờ sau đó cô lại tự mình chạy quay lại mang con rắn về, xem ra bảnleech_txt_ngu năng đói đã chiến thắng thiên sợ của cô, khóe miệng Liên Huyễn lên.
Thấy anh đầu, Tiết Nhiễm thở phào nhẹ nhõm: “Hô, anh ăn thì . Nơi này tuy có không ít vật có thể ăn đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng tôi mộtleech_txt_ngu là không biết bắn, hai không biết đặt , muốn kiếm được con mồi đúng là chuyện viển vông. Anh bị thương đầy mình, không cử động, cho nênbot_an_cap chỗ thịt rắn này trở nên vô quý giá.”
Vừa nóibot_an_cap, Tiết Tiểuvi_pham_ban_quyen Nhiễmvi_pham_ban_quyen vừa dời tầm mắt sang mấy đoạn thịt rắn, đầu không ngừng cách làm sao để thịt được thêm vài ngày, để bọn họleech_txt_ngu có thêm lương thực cho mấy hôm tới.
muối, gió, hun khói, phơi nắng
Trong nhanh chóng hiện vài phương thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông dụng nhất, ướp muối thìvi_pham_ban_quyen không điều kiện, phơi cũng không đủ kiện vì ánh sáng rõ ràng không đủ, phơi gió và hun khói có thể thử xem. nhiên, hun khói và phơi gió cũng phải quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công đoạn ướpbot_an_cap rồi mới , nếu không dùng muối, không biết có thành công không.
Tiểu Nhiễm nhìn chằm chằm vào đống thịt rắn suy nghĩ nát óc, cho đến khi ngồi xổmvi_pham_ban_quyen đến mức hai chân rần mới sực tỉnh lại.
“Ái ” Mông đau, chân lại tê, cô dùng tay chống đất, nghiêng mông nhăn mặt ngồi bệt xuống.
Liên Huyễn nghe tiếng hà vì đau củavi_pham_ban_quyen cô, nghĩ đến những gì cô gái này đã trải qua suốt cả ngày hômvi_pham_ban_quyen nay, khóe mắt vốnbot_an_cap dĩ luôn lãnhbot_an_cap đạm của anh vô thức dịu lại chút.
mới tiếp xúc ngủi ngày, Huyễn đã cóbot_an_cap nhìnbot_an_cap khái về cách của Tiết Nhiễm này. Đây là một cô gáivi_pham_ban_quyen vô tư lự, lải nhải, lại còn thích làm quá mọi chuyệnbot_an_cap lên, nhưng cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một gái lương thiện, hoạt bát, hòa nhã rộng rãi.
Nếu anh đoán không lầm, vị trí hiện tại của bọn họ có lẽ nằm trong lãnh thổ Lê , dòng nước xiết cuốn anh thẳng hạ lưu, rồi từ một nhánh sông vào tận Việt Lĩnh.
Muốn bình an đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra khỏi vùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lõi của dãy này, ngay cả khi anh chưa bị trúng độc và bị thương, cũng phải mất không thời gian. Mà với trạng sống dởvi_pham_ban_quyen chết dở hiện tại, đi nửa năm cũng chưa chắc nổi. sách hiện giờ chỉ có thể tạm thời ở lại trongbot_an_cap núi dưỡng thương.
Có điềuleech_txt_ngu ngoại thương thì còn dễ nói, đa phần là vếtvi_pham_ban_quyen roi, nhìn thì nghiêm trọng nhưng thực tế vết thương dễ lành nhất trên . Khó khăn chính là mấy loại độc trong cơvi_pham_ban_quyen thể, phương thuốc giải củavi_pham_ban_quyen mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độc đều không dễ tập đủ. Nếu phụ anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn sốngleech_txt_ngu, hoặc có sư huynh ở , việc giải độc không khó, đáng sư phụ đã tiên thệ, sư huynh lại không cố định, hành tung tìm.
Năm đó say mê học , không có hứng thú với y thuật, phụ quá cưỡng cầu anh phương này.
Nếu năm đó anh có thể thêm chút công vào thuật, sao nông nỗi rơi vào tình hiện tại. Huyễn tự giễu, anh dường như nhìn nụ cười mỉa khóe miệng sư huynh.
Khóe miệng giật của Liên Huyễn chạm vào vết thương trên mặtbot_an_cap, cảmbot_an_cap đau nhói khiến anh nhớ đến sự oán hận và độcbot_an_cap ác trong lời chửi bới củaleech_txt_ngu người đàn bà vung kia.
Đôi mắt bán hạ củavi_pham_ban_quyen anh lẽo nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sương .
bên kia, Tiết Nhiễm cầm nước ra, rửa một phiến dùng làm bếp. đá đóvi_pham_ban_quyen khá nhỏ, bằngleech_txt_ngu phẳng và thấpvi_pham_ban_quyen, hơi nghiêng một chút.
Dùng dao nhỏ cắt thịt rắn miếng nhỏ, sau đó đặt lên phiến đá dùng lửaleech_txt_ngu quây quanh nướng chín từ từ, bữa tối nay coi như đã có chỗ trông .
Tiết Tiểu Nhiễm nuốt nước miếng, vun đống củi cháyleech_txt_ngu lại gần phiến đá.
Rất nhanh, thịt rắn trên đá bắt đầu “xèo xèo” chảy mỡ, thịt thơm lan tỏa trong hang trống .
“Không muối, không có gia vị, vị trắng không ngon lắm đâu.” Tiếtbot_an_cap Tiểu Nhiễm dùng haibot_an_cap cây thịt rắn, miệng thì lẩm bẩm không ngon, nhưng ánh mắt dán chặt miếngleech_txt_ngu thịt không rời, “Đợi mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian, tôi ra bờ sông tìm kỹ xem , nơi gần nước thực vật tương đối phong phú, chắc chắn sẽ tìm được thứ gì đó ăn .”
“Lại qua phía đàn khỉ xem thử, tôi thấy trái cây ném xuống rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều loại, cây ăn quả chắc chắn cũng ở gần đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Vếtbot_an_cap thương của không biết baobot_an_cap , thời tiết ở đây có cảm giác như sắp vào rồi, nếu cứ thếvi_pham_ban_quyen này, chúng ta sẽ thảm lắm đây”
Lời lải nhải củabot_an_cap Tiết Tiểu Nhiễmvi_pham_ban_quyen dừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô phát hiện ra vấn đề cấp bách trước mắt.
Mùa đông có lẽ sắp đến rồi.
Mà cô Liên Huyễn đều chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bộ quần áo mỏngleech_txt_ngu trên người.
Nếu áobot_an_cap mùa , dù bọn họ có canh bếp lửa mỗi ngày, cũngvi_pham_ban_quyen rất khó vượt qua cả mùa đông dài.
Không phải giống như vào thu, mà thực sự đã vào thu rồi. Liên Huyễn im , biết cô gái này là thế nào, một số chuyện thốt ra từ cô luôn tỏ rất kỳ lạ, đến cả mùa màng không nhớ rõvi_pham_ban_quyen ?
Anhvi_pham_ban_quyen tuy không rõ ngày chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác, nhưng thực sự còn xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa.
Bọn họ có lẽ thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự sẽ rất
Liên Huyễn đầu về phía Tiết Tiểu Nhiễm, trong mắt chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một vùng mịt. Có một khoảnh khắc bốc , anh muốn bảo cô đừng quản anh nữa, hãy tự tìm đường thoát khu rừng này .
lại, với thể lựcvi_pham_ban_quyen võ kỹ của cô gái này, thêm năng sinh tồn vụng về nơi hoangvi_pham_ban_quyen dã, muốn ra khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rừng trước đông là chuyện tuyệt đối không thể.
cuối cùng, không cả hai đều ôm hận xác dưới lớp lá khô mục nát này.
Kết quả đó, chẳng thà hai cùng đi như hiện tại còn lợi hơn.
Độc anh tuy nhất thời không giải đượcbot_an_cap, nhưng tìm một số dược liệu phù có thể có tác dụng nhẹ và ức , mặc dù dược liệuleech_txt_ngu là cũng khó tìm
Liên Huyễn thở , anh hai mốt năm, chưa từng tình chậtbot_an_cap vật bất lực đến này.
Trong hangleech_txt_ngu núi yên tĩnh có khói mù quanh, hai người vây quanh đống lửa tuy cơ thể ấm ápvi_pham_ban_quyen lòngbot_an_cap đều chút lẽo.
Tiếng nướng xèo” kéo tinh thần Tiết Tiểuleech_txt_ngu Nhiễm trở lại, nhìn thấy thịt bị nướng , côleech_txt_ngu vội vàng lật miếng .
“Tạm đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quản nhiều thế nữa, cứ ăn một bữa no rồi tính, có cũng phải làm con ma mới .”
Tiết Tiểu Nhiễm lật những miếngbot_an_cap thịt rắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng ươm thơm , thấy nước miếng sắp chảy ra ngoài.
nuốt nước , tâm trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại chuyển sang vấn đề áo mùa đông.
Quần áo sớm nhất thời cổ đại được làm đay hoặc sắnbot_an_cap dây, đay dạileech_txt_ngu và lá sắn dây cô đều biết, ở chân núivi_pham_ban_quyen gần cô có rất nhiều cây bạch ma mọc , còn dây thì chắc là dây phấn cát, cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net raunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ có trồng phấn cát.
Phấn cát tuybot_an_cap không lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng hàm lượngvi_pham_ban_quyen tinh cao, số có thể ăn no, nữa còn dạ.
Quan trọng nhất là cô có thể nhận ra chúng, mai cô sẽ đi dọc bờ sông tìm thử xem sao.
Bà nội cô từng nói, sắn dây mọc ở những dốc ẩm hoặc ven mương rãnh. Nếu sắn dây, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa giải được một phần vấn đề lương , vừa có nguyên liệu làm quần áo. Một việc! Nghĩ đến đây, Tiết Tiểu Nhiễm khỏi hớn hở.
Thuyền đến đầu cầu tự thẳng, cứ tìm hoặc sắn dây rồi .
Làm người phảileech_txt_ngu lạc quan khoáng đạt thì khi gặp chuyện mới có ung dung tự tại, châm sống của Tiết Nhiễm vẫn tích cựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thế.
Còn việc sau khi được đay hoặcleech_txt_ngu sắn dây thì thế nào để thành quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo, bước là tách sợivi_pham_ban_quyen. Phương pháp chẳng qua cũng chỉ ngâm nước, đun nấu, phơi nắng, tẩy rửa, vò xem qua các bộ phim tài liệu tương tự, nhưng không nhớ rõ lắm.
Phương pháp là một chuyện, nhưng tốn sức mớibot_an_cap là điều khiến Tiết Nhiễm đau . Hai ngày nay thể lực của cô bị tiêu hao quá mức, người lại đầy bầm , chỉ cần dùng sức mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút đau.
Trời ạ, giác cô đạt đến cảnh giới thân nhẹ như yếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nơi .
Tiểu không biết dệt vải, nhưng cô biết đan áo , giày len, mũ len, tất len, biết cảbot_an_cap chữ thập trên đế giày và mấy món đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặt khác. Đứa trẻ bà nội nuôi nấng tất nhiên ảnh hưởng sâu sắc từ .
nhỏ nhìn bà loay hoay những thứ này, cô cũng tự nhiên mà biết làm, lúc rảnh rỗi thường cầm món đồ bà đang làm dở lên thêu thùa vài mũi.
Những trước, cô chưa lắp mạng, thói quen sinh hoạt đơn giản. Thú giải trí lớn nhất của Tiết Tiểu Nhiễm là xong bài rồi ăn cơm, xem tivi. Bà nội sẽ ngồi bên cạnh côvi_pham_ban_quyen, hết đan áo len cho con cháu lại đến móc , hoặc chữ .
Vài năm gần đây trong nhà mới lắp , đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu emleech_txt_ngu trai mấy họ của cô phàn nàn rằng về làng không có mạng không chơi đượcleech_txt_ngu game, lần nào về chưa được bao lâu cũng đòi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ông nội muốn các cháu ở lại lâu hơn chút nên đã đặc biệt đi đăng dịch vụ .
Tiết Tiểu cũng nhờ thế mà đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hưởng sái. Trong nhà có máy tính, lại điện thông minh, thú vui lúc rảnh rỗi cô bắt chuyển sang tính và điện thoại, ngược tivi rất ít khivi_pham_ban_quyen xem.
Vì vậy, ấn tượng về các bộ phim liệu đã xem năm trước giờ đây rất mờ nhạt.
nhiên, những điềubot_an_cap đó không quan trọng, cứ vừa mẫm vừa thôivi_pham_ban_quyen. Tâm của Tiết Tiểu Nhiễm vốn lạc quan đã bắt đầu hửng nắngleech_txt_ngu trở lại. Dù tình hình cũngleech_txt_ngu đã thế này rồi, ủ rũ cũng chẳng ích gì, chi bằng cứ nghĩ hướng tích cực.
một miếng thịt nướng vàng ươm, xác nhận đã chínleech_txt_ngu không thể hơn, “phù phùbot_an_cap” thổi vài rồi cắn miếng.
Thịt rắn ngon mịn màng, và chắc, mang theo một chút vị ngọt. hề thêm bất loại gia vị vịbot_an_cap lại không hề tệ.
Tiếtleech_txt_ngu Tiểu Nhiễm ăn với vẻ mặt đầy hạnh phúc: “ rắn này hóa ra lại ngon nhưleech_txt_ngu .”
Cắn miếng, cô đặt phần thịt rắn trong tay một bên, dao nhỏ cắt mộtvi_pham_ban_quyen mảnh lá khoai môn dại, một miếng khác, để nguội mộtleech_txt_ngu lát rồi gói lá đưa cho Liên Huyễn.
“Anh nếm thử xem, vị ngon lắm, không có mùi tanh mà lại rất tươi.”
Huyễn lấy miếng đã được gói kỹ, gật đầu cảm cô.
Tiết Tiểu Nhiễm nào còn tâm trí mà để ý đến anh, cô quay người gắp lấy miếng thịt đang ăn dở nãy, thích thú .
Liênbot_an_cap Huyễn miếng thịt lại gần miệng, thơm của rắn này rất quen thuộc. Lôi Lật thích nhất là nướng thịt rắn , mười con rắn ở Vương Lĩnh thì hết chín con đã bị hắn xử lý rồi.
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biếtbot_an_cap Lôi Lật có hiện khác thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ngườibot_an_cap phụ nữ đó không?
Anhvi_pham_ban_quyen trầm .
“Liên Huyễnvi_pham_ban_quyen, mau ăn đi, nguội không ngon đâu.”
Tiết Tiểu Nhiễm vừa thịt vừa thúc giục người đang thẩn thờ kia. người gầy trơ , trong tay cầm miếng thịt nướng thơm phức mà có thể ngẩn người được, cũng khâm .
Huyễn nhếch , chậm rãi bắt đầu ăn. Sau khi cắn miếng thịt, anh khép miệng lại và nhai.
“” Tiết Tiểu tặc lưỡi, lúc nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn uống còn kỹ vậy, tên này không là lão hay công của gia đình quý nàovi_pham_ban_quyen đó sao?
nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuôn mặt xanh tím sưng vù đáng sợ , môi rồi quay đầu tự mình đánh chén ngon .
Một đoạn thịt được cắtbot_an_cap thành phần nhỏ, chia mỗi ba phầnbot_an_cap, trên lá khoai môn vẫn còn bốn đoạn nữa.
Tiết Tiểu Nhiễmbot_an_cap xoa xoa cái bụng ấm áp, hài .
“Chỗ còn lại lên khô, thời này chắc không dễ đâu.”
mặt đứng dậy. Trên vách bên cạnhvi_pham_ban_quyen hốc đá xuống, vị vừa đúng tầm vai cô. dọn sạch đávi_pham_ban_quyen, lót lá môn rồi đặt thịt rắn lên.
để ở đây đã, mai tìm cỏ nào dainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dai treo lên.”
nhặt một cành cây khô dài, một chân giẫm lên đầu to, dùng , một tiếng “rắcbot_an_cap” vang , cành khô gãy làm đôi. Nhưng lực phản chấn ngay sau đó Tiểu Nhiễm đau đến mức nhe răng trợn mắt.
“Ái chà chà, đến cái cành cây hỏng cũng bắt nạt tôi.” càu vừa ném đống , tiếp dùng cũ để cành cây, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Xì dám bắt nạt tôi à, cho người cháy thành tro , hóa thành bón để tiếp tục tỏa nhiệt đi. Hừ, củi tối nay chắc là đủ dùng rồi.”
Cho đến khi bẻ xong đống cây đó, cô mới hừleech_txt_ngu hừ hai tiếng rồi phịch xuống.
“”
Liên Huyễn lặng lắng động của cô, vẻ mặt ra bình tĩnh nhưng trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng lại có một cảm giác không thể diễn tả bằng lời. Đây là lần đầu tiên anh gặp một người phụbot_an_cap nữ có cách như vậy.
Rất kỳ lạ, hoặc có thể nói là kỳ diệu, nói hơn là kỳ quặc.
Một mặt lải kêu đau, mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác lại hùng hục củi, sau một rầm rắc thì phủi rồi hít hà ngồi xuống.
Chẳng hiểu sao, Liên Huyễn cảm thấy buồn . Ừm, tất nhiên anh không tiện cười thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , khóe miệng cứ hơi giật giật, khiến bộbot_an_cap râu xồm của run .
“A, có phải anh bị đau vếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương không?” Tiết Tiểu Nhiễm vừa ngồi xuống mặt anh hơi run lên, vội vàng lấy túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xách của mình ra. “Thuốc giảm đau chỉ còn viên thôi, thuốc kháng viêm còn một , thuốc hạ sốt tối uống hết rồi, cho nên không được phát sốt nữa đâuleech_txt_ngu đấy. Giờ chỉvi_pham_ban_quyen còn thuốc đau dạ thôi, dạ thì còn khá nhiều. , nản thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thế mua nhiều hơn để trữ rồi.”
Thứ thuốcbot_an_cap này có mua để dự trữ sao? Liên Huyễn nhìn cái bóng mờ ảo trước mắt, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển. thuốcleech_txt_ngu cho anh uống qua rất nhỏ hiệuvi_pham_ban_quyen quả cực kỳ .
Bất kể giảm đau hay hạ , gần có tác dụngbot_an_cap ngay lập tức. Còn cóleech_txt_ngu loại thuốc kháng viêm đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghe tên chắc dùng để viêmleech_txt_ngu, những chỗ sưng đỏ trên vết thương của anh dường nhưbot_an_cap bớt sưng .
Loại thuốc thần kỳ như vậy được sản xuất ở đâu? Anh chưa từng nghe nói .
Cô gái này mua được nó ở đâu chứ? Trong đầu Liên Huyễn đầy rẫy dấu hỏi, nhưng nỗibot_an_cap không biết hỏi từ đâu.
“Vết thương của anh đau lắm sao? cần thuốc giảm đau không?” Tiết Tiểu nhìn viên thuốc cùng trong lòng bàn tay, cảm thấy vô cùng luyến tiếc.
Mỗi bị đau kinh đến chết đibot_an_cap sống lại, cô đều dựa vào thứ để cứu mạng. phải lần nào cũng đau, nhưng một khi đã thì đúng là cực hình.
Đưa cho Liên Huyễn ăn là hết sạchvi_pham_ban_quyen.
Đến lúc “bà dì” ghé thăm, cô phải làm sao đây? Đêm qua chịu cả đêm, có dự đoánleech_txt_ngu được tháng cô sẽ đến mức phách lạc .
Liên Huyễn thính nhạy nhận chút không nỡ giọng nói củaleech_txt_ngu nàng. biết vì sao nàngvi_pham_ban_quyen lại tiếc, nhưng vẫn dứt khoát lắc .
Vết thương trên người tuy đau, nhưng hắn có thể chịu được. Nếu nàng đã tiếc thì hẳn thuốc đó có công dụng riêng, chưa đau đến mức bắt buộc dùng thuốc giảm đau.
Mắt Tiết Nhiễm sáng lên: “Vậy thuốc giảm đau cứ giữ lại phòng hờ, huynh uống một viên thuốc viêm đi. Chỉ cần vết thương khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị viêm, dần dần đóng vảy là sẽ khỏi thôi.”
xong, cô cẩn thận cất viên thuốc giảm đau vào túi nhỏ, thuốc kháng viêm ra đặt vào tay hắn, rồi chút nước vào nhựa.
“Nướcbot_an_cap , huynh uống thuốc đi, lát còn phải bôi nữaleech_txt_ngu.”
Cồn iốt hôm qua đã dùng hết nửaleech_txt_ngu chai, chỉ mới bôi được quanh mặt và cho hắn, những vết thương trên người vẫn chưa kịp xử lý.
Liênbot_an_cap Huyễn khẽ sờ nắn viên thuốcbot_an_cap trong tay, hình dục, bề mặt nhẵn hơi mềm, trong dường như chứa thứ gì đó.
“Ăn mau, ăn mau đibot_an_cap.”
kia Nhiễm đang hốibot_an_cap thúc.
Liên Huyễn tiện chừ thêm, bỏ thuốc vào miệng. Hắn đặc biệtvi_pham_ban_quyen dùng đầu lưỡi cảm nhận chút, trơn trơn, dần dần lại có chút dính dínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Nước đây, mau uống đi, .”
Tiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Nhiễm đã bát nhựa kề sát miệng .
“”
Liên Huyễn bất nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đành phải chiêu thuốc với nước mà nuốt xuống.
“Xong rồi, rồi, giờ thuốc cho huynh nhé.”
Tiết Tiểu Nhiễm nhanh nhẹn cồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net iốt ra. Không có tăm , cô rút một khăn giấyleech_txt_ngu, xé lấy một phần rồileech_txt_ngu cuốn thành dải dài. Kết quả, vừa nhúng vào chai, thuốc đã vơi gần một .
“”
Khăn giấy hút nước mạnh quá, Tiếtbot_an_cap Tiểu Nhiễm thè lưỡi.
“Mau, mau , vết thương ở đâu, tôi thuốc cho.”
Cô rướn lại gần , quét mắt nhìn một lượt từ đầu đếnvi_pham_ban_quyen chân. Hôm qua bôi thuốc khi trời quá tối, vết trên mặt bôi chẳng trúng nào, cô vội vàng cầm cuộn giấy chùi lên mặt hắn.
Liên Huyễn người ra sau, mí mắt giật giật. Vị nương , cô có thể chậm lại chút không?
“Đừng tránhbot_an_cap, đừng tránh mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không đau . Lát nữa thuốc bị khăn giấy hút cạn mất, còn có bấy nhiêu , lãng phí.” Tiết Tiểu Nhiễm bám sát theo. Thị tốt lắm, ánh sáng trong hang động lại kém, nên cô xuyên xích lại gần theo .
Gần mức Liên Huyễn có cảm nhận được hơi thở của cô trên mặt mình. Hắn đơ mặt, hơivi_pham_ban_quyen khó chịu dịch người đi chút.
“Đừng động, đừngleech_txt_ngu động màvi_pham_ban_quyen.”
Cô nàng kia cứleech_txt_ngu từng bước , Liên Huyễn đành phải cứng người khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám nhúc nhích.
“Xong rồi.”
Tiết Tiểu Nhiễm lùi lại một bước, nhìn gương xanh xanh tím trước mắt, chính cô cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải một ngụm khívi_pham_ban_quyen lạnh. Mẹ , bôi xong trông cái mặt còn xấu hơnvi_pham_ban_quyen.
Liên Huyễn thở phào nhẹ nàng raleech_txt_ngu. Hắn thực sự không quen tiếp xúc gần với lạ vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Còn vết thương trên người thì sao?”
thởleech_txt_ngu hắn vừa mới thả lỏng lại thắt chặt vì câu nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô. Huyễn vội vàng lắcvi_pham_ban_quyen đầu, ra hiệu vết thương trên người không ngại, bôi thuốc sao.
Nhưng mắt Tiết Nhiễm rất , cô nhìn sau lớp cổ trễ nải là thương tím bầm. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cẩn thận đặt đồ trong tay sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bên.
“Nào, cởi áo , tôi bôi thuốcvi_pham_ban_quyen trên người cho huynh.”
Tiết Tiểu Nhiễm cũng không nghĩ ngợi nhiềubot_an_cap, muốn bôi thuốc nhanh để còn nướng dẻ ăn. Cô mới no được ba phần thôi.
“”
Liên Huyễn lại cứng đờbot_an_cap người, vừa lắc đầu xua tay, hết sức biểu thị không cần.
“Ơ kìa, huynh đừng lắc đầu chứ. Nhìn xem, thấm ra cả áo rồileech_txt_ngu, chắn là có thương. vết phải xử , nếu không sẽ dễ nhiễm trùng đấy.” vạt áo trắng của hắn loang không ít máu đỏ, vết thương chắn rất nhiều, mà thuốc thì chẳng còn bao . Tiết Tiểu Nhiễm nhíu mày:
“Đừng lề mề nữa, nhanh nhẹn lênleech_txt_ngu chút đi. Xử lý xong còn phải nướng hạt dẻ lót dạ, còn ngủ sớm, ngày mai còn bao nhiêu việc phải làm. Đàn ông cởi trần cũng chẳng phải chưa thấy bao giờ, cáileech_txt_ngu thân hình gầy nhom có gì mà nhìn.”
Đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lề mề? Thân hình gầy nhom? Chẳngvi_pham_ban_quyen có gì để nhìn? Liên Huyễn bị lời của làm cho nghẹn họng, suýt nữa thì không thở nổi, ngay cả động tác kháng cự cũng khựng lại.
Nhưng ngay sau đó, hắn lại nhíu mày. Cái gì mà “đàn ông cởi trần chẳng phải chưa thấy bao giờ”?
Một đại cô như nàng, nhìn thấy nhân khác cởi trần trong cảnh chứ?
Liên Huyễn vô thức mím chặt môi.
Tiết Tiểu Nhiễm có chút hận. Lời nói ra rồi mới sực tỉnh, ở thời đại này, có những lời thể nói bừa.
“Ờ , ở chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúngvi_pham_ban_quyen tôi mà, thời tiết cực nóng, thỉnh thoảng sẽ có người cởi trần lung tung, đôi vô tình thôi, hì.” Cô cười gượng giải thích.
Thực tế thì vào mùa hè nóng nực nhấtvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng côbot_an_cap, người trần đi lại thực sự không ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhiều đàn ông cứ vắt áo lên vai là ra đường.
Nơi nào lại hiện tình trạng hoạibot_an_cap phong tục như vậy? không tiêu của Liên liếc về cô một cái.
, không nói chuyện khác , xử lý vết thương cho huynh đã. Để tôi giúp huynh cởi ngoại bàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, huynh thế này thì có gì không mặc .”
Tiết Tiểu Nhiễm chuyển chủ đề. áo vắt chéo củabot_an_cap hắn căn bản không được buộc chặt, áo quần lùng bùng, bên trong lại mặc , chỉ cần động lộ ra mộtvi_pham_ban_quyen mảng da .
Cô đưa tay kéo một cái vào nút thắt hình nơ, quả nhiên y phục tảnbot_an_cap ra.
Thân hình Liên Huyễn cứng đờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đường quai căng chặt.
Trường trượt xuống, để lộ thân trên gầy gò, trên đó là những vết thương chằng chịt, dàileech_txt_ngu ngắn đủ cả, vết roi đan xen, đỏbot_an_cap, tím, tấy
rợn người.
Tiết Tiểu Nhiễm há hốc mồm, hồi lâu nói nên lời.
Liên bất động, đôi mắt lạnh lùng xuống.
“Tệvi_pham_ban_quyen quá, đámleech_txt_ngu người này là ai mà ác tâm thế, đánh huynh thành ra nông nỗi này.” Tiết hoàn hồn, quay người lấy lọ cồn iốt và cuộn giấy, “Giết người không quá cái đầu, sao phải hành hạ người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này? thôi, nói đúng, hạ nhất ngườivi_pham_ban_quyen còn sống, tiếp giết thì mạng luôn, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn với oán, sống được mới là quan trọng nhất.”
nénvi_pham_ban_quyen đau quỳ xuống đất, bắtvi_pham_ban_quyen đầu nghiêmleech_txt_ngu túc bôi thuốc cho hắn. Tay không ngừng làm, miệng cũng không ngừng nghỉ.
Mặc dù Liên Huyễn bị thương trúng độc, nhưng Tiết Nhiễm bản năng tin rằng hắn không người xấuleech_txt_ngu. Hắn không nhìn thấy, không thểbot_an_cap nói , khí thế cô độc lại có , dù thương tích đầy mình vẫn không nôn nóng, ung dung bình thảnbot_an_cap.
Người như vậy chắc phải kẻ xấu đâu. Cô cũng không chắc chắn, nhưng điều đó ngăn cô tin vào trực giác của mình.
Khí thế cứng nhắc, lạnh , ám của Huyễn, sự lảm nhảm của cô, nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dần dần tan biến.
“Liên , có phải người trong giang hồ không? Cái nghề hồ này khó phải không? Đi mây về gió, mỗi đều đao quangbot_an_cap kiếm ảnh, quanh nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiêu bạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân trời. Chẳng phải người ta haybot_an_cap người ở giang sao tránh được đaovi_pham_ban_quyen , huynh chẳng phải bị kẻ xấu tay đó sao?”
Càng nghe tiếp, khóe miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Huyễn càng không được mà giật . Một cô nương như nàng, từ đâu mà nghe được những lời tung chứ?
“Chuyện đời như triềuleech_txt_ngu dâng, người tựa nước trôi, chỉ giang hồ kẻ hồibot_an_cap. Ái chà, bài thơ này vậy mà tôi vẫn còn nhớ, ha ha, trí nhớ tốt thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Còn gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa nhỉ, ừm, thiên hạ anh từ ta mà ra, một khi vào giang hồleech_txt_ngu năm tháng giục giã Câu viết ? Kim Dung tiên sinh hay là Cổ Long đại , chẳng nhớ rõbot_an_cap nữa, dù sao đều là một thế hệ cao thủ viết về giang hồ cả, là đều đã quá cố rồileech_txt_ngu.”
Tiết Tiểu Nhiễm ngồi xổm quanh hắn, miệng lẩm bẩm không ngớt, thỉnh thoảng vén mái tóc dài của phía trước.
cổ đại này, tự nhiên để tóc dài thế này làm gì không biết? Dài hơn tóc cô đến hơn lần rồi ấy , chăm mệt chết đi được, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có dầu , cũngbot_an_cap chẳngbot_an_cap biết họ dùngbot_an_cap thứ gì gội đầu nữa. Tiết Tiểuvi_pham_ban_quyen Nhiễm vê lọn tóc vừa đen lại còn rối tung của hắn, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng thầm thì.
Liên Huyễn lại kinh hãi trong lòng, hai câu thơ này quả thực tinh túy và khí thế, phóng khoáng bất kham, một thơ hay như vậy mà không lưu truyền hậu thế sao? Ý tứ trong lời cô nương này làvi_pham_ban_quyen, người viết thơ đã đờivi_pham_ban_quyen rồi? Thế thì thật đáng .
“Xong , hết thuốc rồi, muốn bôi cũng chẳng được, cứ đại khái thế này đi.”
Tiết Tiểuleech_txt_ngu Nhiễm nhìn quanh một lượt, có vài vết vẫn chưa bôi được thuốc, nhưng vì hết tạmbot_an_cap thời chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể .
“Chân anh có bị không?”
Ánh mắt Tiết Tiểu lại trên chiếc quần dài màunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng của , chiếc quần đã đến không nhìn ra hình thù , đầu gối và ống quần đầy bùn đất, không thấy dấu máuvi_pham_ban_quyen.
Liên Huyễn vội vàng lắcbot_an_cap đầu, vết thương lớn tập trung ở phần trên, thương tích dưới chân nhiêu. cho dù có, hắn cũng sẽ không thừa , hắn thực sự chút sợ cô nương bạo này sẽ trực tiếp lột mình ra .
Dù có bị thương thì cũng chẳng còn thuốc để bôi, Tiết Tiểu nhún vai, choàng lên hắn, vòng ra phía trước rồi thắt dải áo lại.
“Đại công cáo !” Tiết Tiểu Nhiễm khẽbot_an_cap reo lên.
Liên cuối cùng cũng thở nhẹ , cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nương không bao giờ hành xử theo lẽ này thực sự khiến hắn phải toát mồ hôi .
“Nướng dẻ ăn .”
Tiết Tiểu ngồi bên đống lửa, hai cành câybot_an_cap làm đũa thời, gắp quả cầu vào bênvi_pham_ban_quyen cạnh lửa.
khi quả cầuleech_txt_ngu gai đã xếp đầy một vòng, cô bắt lục tìm trong đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trái cây mà bầy khỉ ném cho.
“Đây là quả lê, vừa vừa chua chát, chê.”
lựu dại, bị dập mất một nửa rồi, thật đáng .”
“Đây là quả thông, không ăn được, ném người thì đau biết.”
“Cái này là cái gì? Vừa xanh đen, xấu xí thế biết.”
Liên Huyễn chậm rãi nhích về phía lửa, nghe cô tự lẩm bẩm một , cảm giác không còn nào nói.
“Hả? Ha ha, hóa ra là quả óc chó rừng!”
Tiết Nhiễm cầm quả óc chó đã bóc vỏ ngoàileech_txt_ngu ra cười lớn.
Bộ dạng lúc vui lúc buồn của cô khiến Liên Huyễn bên cạnh nhịn được thở dài hết lần này đến lần khác.
“Quả óc chó rừng đấy, đồ tốt đấy, có điều vỏ quá, không có kẹp búa thì khó bóc vỏ lắm.” Tiết Tiểu Nhiễm cầm quả chó đập xuống phiến đá mặt đất, quả nhiên, cứng nhưbot_an_cap đá.
“Bên phía bầy khỉ đúng là có nhiều đồ , hì hì, mai tôi sẽ đến gần tìm thử xem, vỏ quả óc chó này vừa dày vừa cứng, lũ khỉvi_pham_ban_quyen chắc chắn khôngbot_an_cap ăn được.”
mắt Tiểu Nhiễm sáng lấpvi_pham_ban_quyen lánh, khỉ ăn thì nhiên để hời cho họ rồi, hì, vỏ có cứng đến đâu thì cũng chẳng cứng bằng đá được đâu.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (1)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Bảo Huyền

Bảo Huyền

30/6/2026 lúc 8:38 chiều

Truyện hay, lại được full chớ. Đọc quá đã lun