Đại Chiến Sát Thủ: Khi Quái Vật Mất Kiểm Soát Để Giữ Người Của Mình

Đại Chiến Sát Thủ: Khi Quái Vật Mất Kiểm Soát Để Giữ Người Của Mình

Thư Thư Review full 09/08/2026 120 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Đại Chiến Sát Thủ: Khi Quái Vật Mất Kiểm Soát Để Giữ Người Của Mình

Phòng giam sang trọng bậc nhất thế giới mở cửa, một hợp đồng hôn nhân từ trên trời rơi xuống xen ngang kỳ nghỉ của Đại Ma Vương trong giới lính đánh thuê. Mang theo mười triệu tệ để phá hôn liệu có đáng? Thật ngại ngùng, tiền với anh chỉ như cỏ dại; anh sẽ biến con số ấy thành công cụ ép cưới nữ tổng tài!

Âm thanh sóng vỗ rì rào bên ngoài căn phòng tù trên hòn đảo hải tặc nổi tiếng hòa với tiếng xương vỡ vụn dưới bàn tay tàn nhẫn của Dương Phàm. Từ một thủ lĩnh lính đánh thuê U Minh khiến cả thế giới ngầm phải khiếp sợ, hắn trở về Hoa Hạ kèm theo một tờ giấy kết hôn lem vàng. Chào đón hắn không phải vòng tay êm ái, mà là ánh mắt khinh miệt, những mưu kế dơ bẩn nơi thương trường và những sát thủ ẩn nấp trong bóng tối. Xuyên suốt bộ truyện audio này, bạn sẽ nghe tận tai tiếng gió rít quanh những cú đấm chí mạng, tiếng hét của kẻ vô lại bị đánh gục, và cả tiếng thở dài bất lực của Tiêu Như Tuyết—người vợ hờ lạnh lẽo. Mâu thuẫn bùng nổ khi gia tộc Tiêu thị ép nữ tổng tài vào đường cùng; Dương Phàm sẽ tiếp tục chơi trò che giấu thân phận hay trực tiếp dùng nắm đấm san bằng mọi chướng ngại?

⚔️ Motif Đô Thị – Binh Vương Đáng Gờm: Sự pha trộn giữa sảng văn và hành động chuẩn gu, nam chính ngoài mặt là lưu manh, bên trong lại là não bộ cực lớn; anh dễ dàng đối đầu và vượt qua mọi âm mưu của gia tộc tài phiệt và kẻ giấu mặt.

🔥 Nhân vật chính bá đạo, vả mặt cực gắt: Không nhẫn nhịn, không vòng vo! Từ công tử nhà giàu, quản lý kiêu ngạo đến sát thủ lính đánh thuê chuyên nghiệp, gặp là đụng, và kết thúc bằng cú đấm khiến đối thủ tan vỡ chỉ trong một nhịp.

🎧 Tuyến tình cảm “oan gia ngõ hẹp”: Sự kết hợp giữa nam chính mặt dày vô sỉ và nữ tổng tài tảng băng, thêm chút gia vị mập mờ kích thích cùng cô hàng xóm hoa khôi cảnh sát bốc lửa Hứa Vi Vi.

Đeo tai nghe ngay, tắt đèn đi và đắm chìm vào thế giới bạo liệt của siêu phẩm đô thị siêu bánh cuốn này! Bấm PLAY ngay trên tfullaudio.net để cày cấp, vả mặt tra nam cùng main bá Dương Phàm thôi nào! 🎧🚀

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Đại Chiến Sát Thủ: Khi Quái Vật Mất Kiểm Soát Để Giữ Người Của Mình cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Hònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Blue Ficulla, nhàbot_an_cap!
Đây một những nhà tù khét tiếng nhất thế giới. Trong toàn bộ nhà tù có tổng cộng hơn ba ngànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai trăm phạm nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hầu hết những kẻ bị giam giữ đây đều làbot_an_cap những tên tội phạmleech_txt_ngu cực kỳbot_an_cap hung ác.
Bên trong nhà tùbot_an_cap tràn ngập sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net âmbot_an_cap , ẩm ướt cùng loại và thối rữa.
Thế nhưng, lại có một căn phòng vôleech_txt_ngu cùng đặc biệt!
Đằng sau cánh cửa sắt rỉ loang căn phòng suite không khác gì thự nghỉ dưỡng. Mức độ xa hoa của nó so với sự hôi trong nhà tù chẳngleech_txt_ngu khác nào thiên đường và địa ngục.
Đúng là hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Ở những phòng khác ngoài căn này, các phạm nhân đang những chiếc khô khốc, khi khát thì ghé miệng vào nước để uống nước máy.
Còn bên căn phòng suite, ăn bày biện toàn caobot_an_cap lương vị, nào là bít bò Wagyu hạng, nào vang đỏ Conti năm 96
Trong phòng tắm, một người đàn ông với vẻ ngoài phóng khoáng thoải mái nằm trong tắm, tay trái kẹp một điếu xì gà , mặt hướng về phía cửa sổ sátleech_txt_ngu đất nhìn ra biển cả vô .
Cùng là phạm nhân trong tù, nhưng đãi ngộ lại một trời một vực!
Hay nói cách khác, những ngoài mới là phạm nhânvi_pham_ban_quyen thực sự! Cònvi_pham_ban_quyen vị đang nằm trong bồn tắmleech_txt_ngu kia chính một vị đại gia!
Dĩ nhiên, lý thuyết thì Dương Phàm cũngbot_an_cap đượcleech_txt_ngu coi phạm nhân, bởi anh thực sự vào đây với thân phận là một người tù.
Đối với nhà Lake mà nói, sự xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện của Phàm vào một trướcbot_an_cap khác nào cơn ác mộng giáng xuống đầu các phạm nhân, đơn giản chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một thảm họa.
Tại nhà tù Lake danh lẫy lừng nhất thế giới này, các đổ máu và lực giữa phạm hầu như xảy ra mỗi ngày. Các phái nhỏ trong tù trừng lẫn nhau là chuyện cơm bữa. Tàn phế? chớt người? Ở nơi , đó chẳng phải là chuyện mới mẻ.
kể từ khi Dương thì sao?
những kẻ bên ngoài ngoanbot_an_cap tuân thủ quy định, từng tên một lẳng lặng xếpvi_pham_ban_quyen hàng chờ cơm, không đánh nhau cũng không gây chuyện, thể thấy đám phạm nàyvi_pham_ban_quyen đã hoàn thuầnbot_an_cap phục.
So với sự giết ở thế giới ngoài, người ởvi_pham_ban_quyen đâyleech_txt_ngu thật sự thuần phác. Như tốt chứ, bạo lực không giải quyết được đềleech_txt_ngu!
Trong bồn tắm, Dương Phàm nhấp một ngụm rượu ngon, mái nheovi_pham_ban_quyen mắt lại, tận sự tĩnh lặng và dễ chịu như đangbot_an_cap đi dưỡng. Anh nhiên quan đến việc những phạm nhân bot_an_cap phải do anh bạo lực trấn áp mới nên ngoan ngoãn như vậy hay không.
Cả căn phòng rất yên tĩnh, ngoại trừ tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biển từ xa vọng lại thì hầuleech_txt_ngu như không còn thanh nào khácbot_an_cap.
Nhưng lúc này, khóe miệng Dương Phàm hơi nhếch lên, anh phả ra làn khói, nheo mắt nói với vẻ đầy ẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý: Đã đến rồi thì đừng có giấu đầu lòi đuôi nữa.
Dứt lời, nhiệt độ trong phòng tắm đột ngột hạ thấp phần. Một luồng sát khí bao trùm không gian!
Bất thình , một trường đao từ ngoài cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng tắm đâm tới, nhắm vào lưng Dương Phàm.
Dương Phàm không thèm liếc nhìn phía lấy một cái, anh điếu xì gà tay ra sau, đồng thời đứng dậy khỏi bồn .
Thanh trường đao vậy mà lại bị điếu xì gà trúng, khiến đà tấn công bị khựng lại. Chủ nhân thanh đao buộc phải thu chiêu rồi lại vung đao lần nữaleech_txt_ngu.
Thế nhưng giây theo, của chủbot_an_cap thanh bỗng run lên rồi dừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , thẹn quá hóa giận: Ngươi, đồ vô liêm !
Đó mộtvi_pham_ban_quyen sát thủ, mộtvi_pham_ban_quyen bộ đồ bó sát. Hơn nữaleech_txt_ngu còn là một nữ sát thủ, bởi bên dưới lớp y phục ấy là một cơ thể thon với những đường cong . Tuy nhiên, chính vì là nữ sát thủ nên khileech_txt_ngu nhìn thấy Dương Phàm đang trầnvi_pham_ban_quyen trụi trước mặt, cô không khỏi cảm thấy xấu hổ giận dữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tột độ.
Lại cô! Dương Phàm nhìn thấy nữ sát thủ này thì không nhịn được mà .
Lãnh Nguyệt, cô sát thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn tôi là thủ lĩnh đánh thuê. Giới sát lính đánh thuê nay sông khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phạm giếng, cô có cần phải truy suốt nửa năm như vậy không?
Tại sao ta giết ngươi? Trong lòng ngươi không rõ sao?
Nguyệt siết chặt chuôi đaobot_an_cap trong tay, lạnh nói: Kể từ lần đó, ta thề mọi phải giết được ngươi!
Phàm bấtvi_pham_ban_quyen lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khổleech_txt_ngu: Chuyện lần đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ là sự hiểu lầm tốt đẹp thôi! đấy, mặc dù nhận là cô rất đẹp, dáng người cũng rất chuẩn, nhưng tôi thề tôi mới chỉ nhìn có một cái
Thôi được rồi, ba cái, cùng lắm tôi nhìn ba cái. nhìn tôi như vậybot_an_cap, tôi đã rất thật rồi!
Ta ta phải giết ! Gương mặt Lãnh Nguyệt lạnh như sương giá, cô nghiến răng, chẳng thèm tâm đến việc đối phương không mặc quần áo nữa, cầm đao xông .
Haizz, hà gì phải ! Dương Phàm thở dài, đâm chém thì có gì hay, bạo lực không quyết được vấn đề .
Thấyleech_txt_ngu đối vung đaoleech_txt_ngu chém tới, thân hình anh hơi nghiêng bên cạnh, tay trái chộp lấy tay khẽ kéo một cái.
ánh mắt kinh hoàng của Lãnh Nguyệtleech_txt_ngu, nhát đao của cô bị chém vào không trung. trọng , cô không kịp ứng gì đã bị đối phương tuột vào trong bồn .
Giây tiếp theo, hai người cùng ngâm mình trong bồn tắm với một tư thếleech_txt_ngu cực kỳ mập mờ.
Nếu bỏ qua trường sắc lẹm kia, người ngoài nhìn chắc chắn sẽ đây là một cặp tình nhân đang tắm chung.
Trong lúc loạn, Lãnh Nguyệt theo bản năng định dùng đao chém gã đáng chớt này lần nữa, nhưng bàn tay đao của cô lập tức bị một bàn lớn khống chế. Lúc này, trông chẳng khác nào đang nép vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh!
Cô định vẫyleech_txt_ngu, nhưng đúng lúc này, đột ngột vang lên.
Cốc cốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cốcbot_an_cap
Tiếng chút dồn , rõ ràng là người đang ở cửa. Trong phòng tắm im , Nguyệt cũngleech_txt_ngu nhanh chóng trấn tĩnh lại, khôngbot_an_cap dám phát ra tiếng động.
Dương Phàm nhàn nhạt cất tiếng hướng ra : gì?
Cửa mở ra, một gã ông vội bước vào. Đó một gã béo mặc sắc phục cai , gương mặt đen nhẻm.
thấy Dương Phàm đang tắm bồn trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn ôm một gái xinh đẹp, gã người theo bản năng, nhưng rất nhanh đã phản lại, vàngbot_an_cap cười bồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Xin lỗi, đã làm phiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngài!
là Bố Nhĩ, là ngục trưởng của nhà tù Lake, là người quản lý cao nhất toàn bộ nhà tù nàyvi_pham_ban_quyen.
Bố Lai Nhĩ cũng là một kẻ cực kỳ biết hưởng thụ, căn phòng suite nàybot_an_cap vốn là phòng làm việc và nghỉ ngơi riêng tư của gã.
một tháng trước, sự xuất hiện của Dươngvi_pham_ban_quyen Phàm đã khiến cả trong tiếng than khóc. Không chỉ có các phạm nhân, mà ngay cả người quản lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao nhất như Bố Lai cũng không ngừng gào thét trong lòng, bởi vì này đã mất phòng suite của .
Trên đời này có loại người nào tự nhận mình người rồi vào tù không? thếvi_pham_ban_quyen lại là kiểu nhà tù không nhận mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn mặt dày không chịu đi. Cóvi_pham_ban_quyen đấy!
Một tháng trước, Phàm đột nhiên nhà tù Lake, tuyênvi_pham_ban_quyen bố mình đã giết người và muốn dành nửa đời còn lại ở nơi này.
Giết người? Liên quanbot_an_cap gì đến tôi? Nói trắng ra, trên thế giới này ngày chẳng có kẻ giết ngườibot_an_cap, lẽ nào hễ giết người là phải chạy đến nhà tù của tôi sao?
Nếu là người khác, Bố Lai Nhĩvi_pham_ban_quyen chẳng thèm bận tâm, nhưng Dương Phàm là ai ? là một kẻ lừng lẫy lính đánh thuê, kẻ được đời đặt cho ngoại hiệu là Đại Vương.
Bố Lai Nhĩ nào dám tội? Không những không dám tội, gã còn phải răng nhận lấy, lại còn phải hầu hạ đối phươngleech_txt_ngu như hầu hạ tổ .
Đứng ở phòng khách, Bố Lai Nhĩ nhìn căn phòng dưỡng thuộc mình, trong lòng không khỏi gào thét: Đồ chớt tiệt, Thượng đếleech_txt_ngu làm ơn hãy maunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt cái tên khốn kiếp này đi!
Chẳng mấy , Phàm đã trong phòng tắm bước ravi_pham_ban_quyen.
nhiên, trên người hắn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoác một chiếc áo tắm, chẳng hề muốn khỏa thân trước béoleech_txt_ngu Bố này chút nào.
Có chuyện gì vậy? Dươngvi_pham_ban_quyen có chút mất kiên nhẫn hỏi.
thực bực mình, cái nhà tù này đàn ông, tới đây , khó khăn lắm có một nữ sát thủ lẻn vào, còn chưavi_pham_ban_quyen kịp trêu hoa ghẹo nguyệt tế với đối phương thì lão béobot_an_cap này đã đột tới cắt ngang, đổi lại là ai thì trong lòng cũng chẳng thể vẻ nổi.
Ngài , xinbot_an_cap lỗi vì đã làm phiền ngài nghỉ ngơi, nhưng thực sự chuyện cần ngài ra mặt lý. Đám khốn trong tù không biết phát điên cái , hôm nay bỗng đánh nhau dữ dội, hiện sắp không khốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chế nổi nữa rồi!
Bố Lai xòa tạ , mặc dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng hậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến sắp thề ngoài mặt lại chẳng dám biểu nửa điểm không .
nhóc gây ? Phàm chút bất ngờ, nhưng nhanh chóng kỳ quái hỏi: Nhưng mới là điển , tôi chỉ một phạm nhân trong cái tù này thôi, như vậy tôi làm gì?
Mẹ nó, ngươi còn mình chỉ một nhân à?
đang ở phòng tổng thống lão tử, thụ đãi ngộ mà chỉ lão tử mới có đấyleech_txt_ngu, biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hả?
Bố Lai trong lòng gào thét nhưng ngoài giữ nụ nịnh nọt: ngục cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản không áp chế , cuộc bạo động lần gần như chưa từng có tiền , hơn ba nghìn phạm nhân toàn tù đồng loạt bạo động, nhưng bọnbot_an_cap nghe lời ngài thôi
Hơn nghìn phạmleech_txt_ngu nhân loạt ?
Chuyện này đúng đủ loạn đấy, nhưng Dương lại liếc nhìn Bố Nhĩ một , chuyện này e không đơn giản vậy.
Bố Lai Nhĩ có chút chột dạ, không khỏi cúi đầu .
Dươngleech_txt_ngu cười hắc : Đi, ra ngoài xem !
người vừa bước ra khỏi phòng, trong phòng tắm, một nhanh chóngleech_txt_ngu qua.
Lãnh Nguyệt thân ướt đẫm, mặt đầy vẻ thẹn hóavi_pham_ban_quyen giận quay đầu nhìn lại, gần như nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm: Dương Phàm, sẽ có một ngày, ta nhất định sẽvi_pham_ban_quyen giết ngươivi_pham_ban_quyen!
có hơn nghìn phạm nhân, nhưng những phạm nhân không chỉ đến từ mỗi Lam Phi, trong số họ có kẻ người phóng hỏa, kẻ vượt biên trái phép, cả những tội phạm quốc tế quan trọng.
Nói tóm lạibot_an_cap, phạm nhân ở đâyleech_txt_ngu đa phần đều là hạng hung ác cực độ, ngay cả cai ngục cũng chưa chắc đã kiểm soát nổi.
Mà lúc này, ba nghìn phạm nhân của toàn bộ nhà , không biết vì chuyện gì mà đang triển khai một hỗn chiến lạc.
Cảnh tượng thực sự rất loạn, đâu đâu cũng thấy cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh nhau, đâu đâu cũng ra sự bạo lực và máu.
Thậm chíbot_an_cap trên mặt đất kẻ đang nằmbot_an_cap thoi thóp.
Hơn trăm ngục súng ống đủ bao vây khu vực bạo động, nhưng cũng chỉ là bao vây mà thôi, căn không dám áp chế, bởi vì sợ kích nhữngleech_txt_ngu kẻ liều này, đến đó càng khó kiểm soát hơn.
Dươngleech_txt_ngu Phàm giật phắt khẩu tiểu liên từ tay mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh, kéo khóa nòng rồi lên trời bóp cò.
Đoàng đoàng đoàng
Tiếngleech_txt_ngu súng dày đặc trực tiếp đi tiếng chiến sân.
Tuy nhiên, tiếng súng không làm đám phạm nhân kia sợ hãi, lại còn kích động khí của bọn họ, không ít phạm nhân bắt nhao bới.
Thế nhưng ngay khi mọileech_txt_ngu người nhìn về phía Phàm, tên một bỗng chốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như con gà trống bị bóp nghẹt cổ, hoàn toàn xìu xuống.
Sao thế? Đều ăn no rỗi việc, không có gì làm ? Dương Phàm nhìn quanh một lượt, nhiên hỏi.
cả phạm nhân không nhịn mà rùng mình mộtleech_txt_ngu cái.
Đám người này mặc dù là hạng hung ác, giết người tay, nhưng khi đối mặt với Dương Phàm, căn bản không sinh nổi nửa điểm ý phản kháng.
Bởi vì một trước, Dương Phàm đã từng mình quét sạch cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái nhà tù này, lần đó khiến tất phạm nhân phải run sợ.
Cũng từ về sau, toàn bộ phạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhânbot_an_cap trong nhà tù hoàn toàn đi khuôn phép, đừng nói là bạo độngvi_pham_ban_quyen, ngay cả ngày thường nói chuyện cũng chẳng dám quá to tiếng, vì một khi làm phiềnbot_an_cap đến vị kia, chắc chắn sẽ bị ăn một trận đòn ra trò.
Bố Lai cười nịnh bước lên phíabot_an_cap trước giảibot_an_cap : Ngài Dương, nghe nói là do xếp hàng lấy cơm xảy ra sự cố nên đến nhau. ra nhàleech_txt_nguleech_txt_ngu là như vậy, ĩ một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đám này cũng có chỗ để phát tiết, nàybot_an_cap là do dồn quá lâu nên dẫn đến nông này.
Dương Phàm mày: Ý ông là tôi sai sao?
Tôi tôi không ý đó, ngài , xem nhà tù Lake của chúng ta chỉleech_txt_ngu là một cáibot_an_cap nhà tù , chẳng phải nơi dưỡng gì, những này cũng đều hạng hung đồ cả.
Trong lòng Bố Nhĩ đang gàobot_an_cap lên: gia à, chỗ này của chúng tôi không hợp với ngài, ngài mau đổi chỗ khác mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giày vò đi.
Thật ra đối vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà tù mà nói, đặc là nơi như nhà tù Lakevi_pham_ban_quyen, Bố Lai Nhĩ thích nhìn thấy phạm nhân thoảng đánhvi_pham_ban_quyen nhau, tranh , có chia rẽ thìbot_an_cap mới có thể quản lý nhà tù tốt hơn.
Nếu như đám phạm nhânvi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu đánh nhau nữa, được thôi, đám này mà đồng nhất trí cai ngục quản nổi chúng?
Dương Phàm bĩu môivi_pham_ban_quyen, nhưng không gì, hắnleech_txt_ngu đương nhiên biết Bố Lai nghĩ gì trong đầu.
Ngay này, một ngục vội vã từ bên ngoài chạy vào.
Thưa điển ngục trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có một bức thư nặc danh ngài ạ!
Thư của tôi? Dương Phàm ngẩn ra, chuyện đúng là lạ .
Việc ở nhàleech_txt_ngu tù Lake, ngay cả đám nhóc dưới trướng hắn cũng không thể biết được, ngay cả nữ sát thủleech_txt_ngu kialeech_txt_ngu phải điều tra cả tháng mới tìm ra tung , bên ngoài còn ai biết đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành tung của hắn chứ?
Hắn lấy phong bìbot_an_cap, trực tiếp , chỉ nhìn vài chữ đã nhướng màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: nhiên là lão già bất tử đó!
nói nhất thế giới này là , Dương chắc chắn sẽ nói là sư phụ mình, cũng chính là lão già trong miệng hắn.
Lão già đó rất bí , tất nhiên dường như là toàn năng, việc tìm thấybot_an_cap hành tung của hắn cũng chẳng khiến hắn thấy ngạc nhiên.
?
Nhìn nội bức thư, Dương Phàm có chút ngờ, ngay sau đó đôi mắt lênbot_an_cap.
Lão già đó vậy màvi_pham_ban_quyen lại sắp xếp hôn cho mình?
Vị hôn thê? Chẳngleech_txt_ngu lẽ là người lão già đó đã từng nhắc mình mấy năm trướcvi_pham_ban_quyen sao?
Vốn rằng lúc già nói đùa, không ngờ hôn sự này là thật.
Dương Phàm đọc xong , đưa tay vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía Bố Lai Nhĩbot_an_cap. Người sau biết ý lấy ra một điếu xì gà và bật lửabot_an_cap, thân súng hắn.
Phàm ngậm xì gà, rít hơi thật sâu, này mới châm lửa đốtleech_txt_ngu bức thư vừa đọc xong, hủy đi thư tín.
Bố Lai Nhĩ, chuẩn bị cho tôi một con tàu, sẵn tiện chuẩn thêm một vénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máy bay đi Hoa Hạbot_an_cap nữa.
Ngài Dương đây là định rờibot_an_cap sao? Bố Lainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhĩ kìm nén sự phấn khích trong lòng, giả vờ bình hỏi.
Chuẩn bị con tàu thì có là gì? Đặt một tấm vé máy bay thì đáng bao ?
cần đại ma vương chớt này rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi đây, Bố Lai Nhĩ ông ta có phải trả giá gấp mười, gấp trăm lần thì cũng mừng khôn .
Phàm liếc nhìn đối phương một cái, lão già địa xấu xa lắm, nếu phải vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện đại sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả đời của mình, tôi chắc chắn sẽ còn ở đây phá phách thêm nửa năm nữa.
Nửa giờ sau!
Dương Phàm quảbot_an_cap nhiên đã , bước lên du thuyền cá nhân Bố Lai Nhĩ để rời khỏi hòn .
Bố Lai Nhĩ nước mắt tròng tiễn đưa du thuyềnleech_txt_ngu đi xa, cho đến khi du thuyền hoàn toàn biến trên biển mới ngang khóebot_an_cap .
Cuối cũng đi rồi!
Cuối cùng cũng rồi, cái ma vương đáng chớt đó, tên người phương Đông như Satan đó, đống thỏ bẩn thỉu, ha ha ha
Bốleech_txt_ngu Lai Nhĩ cười lớn, đám cai ngục cầm súng cũng như trút gánh nặng, phạm nhân vừa còn đang đánh nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụi cũng bá vai reo .
Mấyvi_pham_ban_quyen tên nhân nằm thoi thóp dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất, cứ ngỡ đã bị đánh chớt, lúc này cũng lồm bò dậy, tên nào tên nấy trông cùng khỏebot_an_cap khoắn.
Bố Lai Nhĩ lớn giọng: Mau mau, dẹp phòng làm việc của ra, tôi phải đi một cái cho sảng khoái. Tối nay tất cả cai ăn ngon uống , tất cả nhân nay đượcbot_an_cap thêm ăn để chúc mừng.
sau, tại tập đoàn Tiêu thị.
Phòng làm việc của Chủ tịch.
Với tư là người điều hành đương nhiệm của Tiêu thị, lại được sự giáo dục đình nề từ nhỏ, Tiêu Như Tuyết xưa nay hiếm nổi giận. Tuy nhiên, lúc này đối mặt với kẻ không từ đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chui ra trước , cô không lộ rõ vẻ vừa thẹn giận.
Anh nói gì?
Hì hì, bất đúng không? Lúc đó tôi ngạc nhiên vô cùng, vì tôi cũng chẳng trên đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này lại còn cóbot_an_cap một thân nữa. Dương Phàm nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng bóng.
Khoan đã, ai là người thân của anh? tiên sinh này, những lời anh nói chẳng hiểu câu nào hết. Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, làm sao anh vào được đây? Bảo vệ đâu rồi!
Tiêu Như Tuyết chút nữa thìleech_txt_ngu văng tục. việc của cô từ nào lại xuất hiện một gã đàn mặt, quan trọng hơn là tênleech_txt_ngu này đến đã nói cô vị hôn thê của hắnleech_txt_ngu.
Trên đây chẳng rõ rồi sao, cô chính là vị hôn thê tôi! Tất nhiên cũng được tính là người thân tôi . Dương Phàm giơ tờ thư trong tay, là lá lão già kia gửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kèm cho hắn hai ngày trước.
Trên giấy trắng đen viếtbot_an_cap rõ ràng mối quan hệ giữa Tiêu Như Tuyết và hắn. Hôn ước này được định từ tám năm trước, bên trên còn có dấu vân tay. Phàm nhận ra một trong số đó của lão nhà mình, dấu vân tay còn lại, nếu không có gì ý thì chắc chắn là của ông nội Tiêu Nhưleech_txt_ngu Tuyết để lại.
Tiêu Như Tuyết người, không khỏi day trán, ngaybot_an_cap sau liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi lôi đình: Vị tiênleech_txt_ngu sinh này, làm ơn đừng đùa kiểu đó. nữa, phòng làm việc riêng của tôi, anh tức đi ra ngoài, nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ!
Như Tuyết, đừng khách sáo như vậy chứ? Tuy là lần đầu gặp mặt, mọi người có lẽ hiểu rõ về nhau lắm, nhưng tình cảm thì có thể bồi đắp được ! Dương cười nói.
Tất nhiên, hắn vẫn quan sát vị hôn thê này mình. Thú thật là hắn khánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hài lòng, lão già hố hắn bao nhiêu năm naybot_an_cap, cùng lầnvi_pham_ban_quyen cũng được đáng tin một chút.
Vị thê này trông không tệ nào!
Ngũ quan tế đến điểm, đối là hạngbot_an_cap sắc nước hương trời! Đôi môi nhỏ nhắn như quả đào, làn trắng ngần như tuyếtvi_pham_ban_quyen, biệt là dáng vô cùng bốc , bộ đồ công sở vừa vặn ôm vòng eo thon gọn, đẹp không xiết!
Như Tuyết siếtvi_pham_ban_quyen chặt nắm , suýt chút nữa lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xông lên đánh rồi. Tình cảm mà bồi đắp? Còn nữa, Như Tuyết là để anh gọi đấy à?
Tên này bị thần kinh , hay là có mưu đồ khác?
rất sau đó, Tiêu Như Tuyết chú ý đến tờ thư đối phương đặt trên làm việc, chữleech_txt_ngu trên cô cảm thấy rất thuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
là nét chữ của ông nội cô. Như Tuyếtvi_pham_ban_quyen chú nhìn ba lần, đặc biệt phần ký tên Tiêuvi_pham_ban_quyen Vạn Thiênbot_an_cap ở cuối, lại càng là thủ bút ký tên độc nhất vô ông nội. về dấuleech_txt_ngu vân tay, Tiêu Như Tuyết càng không mảy may nghi .
Chẳng lẽ chuyện năm trước ông nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng nhắc qua với cô một lần là sự ?
Làm ơn đi, lúc đó cô mới bao nhiêu tuổi? Chắc còn chưa tốt nghiệp cấp hai nữa!
Lúcbot_an_cap này côbot_an_cap sự muốn chớt quách cho xong!
Thực nhan sắc và địa vịvi_pham_ban_quyen hiện của cô, nhà giàu theo đuổi cô ở thành phố Trung này có thểvi_pham_ban_quyen xếp dài từ đây tới tận Kinh Đô. Dù sao cũng làleech_txt_ngu một trong ba đại mỹ của Trung Hải, lại cóvi_pham_ban_quyen gia sản như tập Tiêu thị, cô tuyệtvi_pham_ban_quyen đốileech_txt_nguvi_pham_ban_quyen người tình mộng của vô đàn ông.
Nhưng Tiêu Như tận bây giờleech_txt_ngu độc thânleech_txt_ngu, bởi vì cô rất trọng trong chuyện tình cảm. Người bạn trai cô muốn tìm chắc phải vô ưu tú, là bậc nhân trung long phụngbot_an_cap không hề kém mọi mặt, quan hơn hết là phải khiến cô thíchvi_pham_ban_quyen mới đượcvi_pham_ban_quyen.
Thế nhưng kẻvi_pham_ban_quyen trước mắt này Tiêu Như Tuyết nhíu mày.
Áo sơleech_txt_ngu mi trắng, đùi rộng, cộng thêm đôi dép tông, giản dị mức quê mùa chỗ nói.
Tuy người này cũng được, không hẳnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuấn nhưng khá ưa nhìn, thậm chí còn có chút phong trần đàn ông, nhưng lại mang đến cho người ta giác hơi hư.
Loại ngườibot_an_cap này, trong số những người theo đuổi Tiêu Như Tuyếtleech_txt_ngu, chắc nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạng bét.
Hôn ước này Như Tuyết nghĩ có lẽ là thật, nhưng không thể nào chấp nhận nổileech_txt_ngu sự thật này.
Dobot_an_cap dự hồi lâu, ngay cả tâm trạng của Như Tuyết đến giờ vẫn chưa thể tĩnh lại .
sâu một , nhìn Dương Phàm, ánh mắt có chút phức tạp nói: Anh tênbot_an_cap là Dương Phàm đúng không? Anh nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi nói này, chúng ta chưa gặp mặt, thậmvi_pham_ban_quyen đến tình cảm cơ bản nhất cũng không có, kết hôn như vậy sẽ khôngvi_pham_ban_quyen cho cảvi_pham_ban_quyen hai chúng ta !
Tôi thì sao cũng đượcleech_txt_ngu, hơn nữa sau khi gặp cô, tôi thấy khá hài lòng! Dương Phàm nhún vai.
Nhưng tôivi_pham_ban_quyen không hài lòng! Tiêu Tuyết ngay lập tức hít một hơi thật sâu, kiềm chế để bản thân không mất kiểm soát.
Cô lắc đầu, nói tiếp: Dương Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bản hôn ước này hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ tôi không thể tiếpleech_txt_ngu nhận được. Dù sao chúng ta cũng có tình cảm, cuộc hôn nhân khôngleech_txt_ngu có tình cảmvi_pham_ban_quyen cũng sẽ không phúc đâu!
Dươngbot_an_cap Phàm xoa xoa cằm, như đang suy nghĩ: Cũng có lý, vậy hôn ước
Hủy ! Không đợi Dương Phàm nói xong, Tiêu Như Tuyết đã kiênleech_txt_ngu quyết ngắt lời: Hãy hủy bỏ hôn ước đi, như vậy anh cũng có quyền lựa chọn cuộc nhân của riêng mình, không vì tôi mà từ bỏ cả một cánh .
Phàm nhìn đối phương, trong lòng thầm buồn cười.
Nếu như chưa gặp mặt, có lẽ hắn còn dựbot_an_cap, nhưng hiện giờ hắn vô cùng hài lòng vị hôn thê này, sao có thể từ bỏ?
Thế này đi, Như , nếu cô thấy không hợp thì gọi điện nói với ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô. Chỉ cầnleech_txt_ngu ôngleech_txt_ngu cụ đồng ý hủy bỏ hônvi_pham_ban_quyen ước thìleech_txt_ngu tôi khôngbot_an_cap thành vấn đề!
Tôi Tiêu Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất nghẹn lời.
Tìmleech_txt_ngu ông nội sao?
rất hiểu ông , hiệu Tiêu Vạn Thiên nhất ngôn cửuleech_txt_ngu đỉnh từ đâu mà cóleech_txt_ngu? Cả đời ông trọng chính là uyleech_txt_ngu tín, bảo ông hủy hônvi_pham_ban_quyen? đó bản là khôngleech_txt_ngu thể nào!
một hai năm trở lạileech_txt_ngu đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình hình sức khỏe của ông rất kém, vạn nhất chuyện này làm ông tức giận Tiêu Tuyết lắc đầu, mình tuyệt đối không nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với chuyện hủy hôn này được.
chí, việc Dương Phàm tờ hôn ước đến mình cũng tuyệt đối không đượcvi_pham_ban_quyen để ông biết.
Trong phòng làm trở nên tĩnh, vào trầm mặc, cô đang nghĩ giảibot_an_cap quyết.
Không biết qua bao lâu.
Tạch!
Tiếng bật khiến Tiêu Như Tuyết giật mình tỉnh lại.
Cô không nhịn được nhíu mày, vẫn cố , rồi lên tiếng: Phàmbot_an_cap, hay là thế này, tôi đưa anhleech_txt_ngu triệubot_an_cap , hãy quên hẳn chuyện ước này đi, sau này chúng ta ai ai, thấy sao?
Phàm nhe răng cười: Như Tuyết, tình vợ chồng sao có tiền bạc để đo lường được?
Hai triệu!
Như
Năm ! Còn nữa, gọi Như Tuyết, anh có gọi thẳng tên tôi, hoặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi tôi là Tiêu tiểuleech_txt_ngu thư cũng được! Tiêu Như Tuyết nghiếnvi_pham_ban_quyen răng nghiến lợi nói.
Vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi! Dương Phàm gọi.
Anh
Tiêu Như Tuyết có cảm giác sắp điên đến nơi, cái người gì thế này!
tờ hôn ước chạy đến đòi kết với mình, không thế còn mặt dày mày dạn gọibot_an_cap cô thân mật như vậy.
Mười triệu! Tối đa là mười triệu! Dương Phàm, anh là người thông , mười triệu đủ để anh sống cả đời không phải lo cơm áo tiền, có thể tùy ý cưới bất kỳ người phụ nữvi_pham_ban_quyen nào anh ! là giới hạn lớn nhất của , nếu anh đồng , tôi sẽ ký séc cho anh ngay lập tức!
Tiêu Như Tuyết nói , nhìn chằm chằm vào Dương Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Cô không đối phương không động lòng!
triệu tệ, đây tuyệt đối là một con số thiên văn, là khối tài mà nhiều người cóbot_an_cap dốc cạn cả đời cũng chẳng thểvi_pham_ban_quyen nào có .
Dương Phàm lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một lúc lâu sau ngẩng đầu nhìn Tiêu Như Tuyết, hỏi: Có mười triệu này rồi, thật sự có thể cưới bất kỳ người phụ nào sao?
leech_txt_ngu nhiên! Tiêu Như Tuyết khẽ thở phào, đối phương hỏi vậy chứng tỏ anhbot_an_cap ta đã xiêu lòng.
Quả nhiên trên thế gian này chẳng có ai là thích tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu có, chẳng qua vì tiền đủvi_pham_ban_quyen nhiều mà thôi!
Kẻ mắt này cũng không ngoại lệ! Trong lòngvi_pham_ban_quyen Tiêu Tuyết khỏi dâng lên sự khinh bỉvi_pham_ban_quyen dành cho Dương Phàm.
Đúngleech_txt_ngu là đồng có thể soi thấu bản tính con , cũng may cô và anhleech_txt_ngu ta chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở bên . Dùng triệu để đổi lấy sự tự do cho cuộc hôn nhân tương lai, cô thấy đáng.
Ừm, vậy tôi đồng ý! Dương gật . Thấy Tiêu Như Tuyết cầm chi phiếu chuẩn bị tên, anh lại bồi thêm một câubot_an_cap: Vậy thì tôi dùng mười triệu này để cưới cô !
Anh nói gì? Cây bút trong Tiêu Nhưleech_txt_ngu Tuyết khẽ run lên, cô ngẩngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu với vẻ không tin .
Dương Phàm cười hì hìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Chẳng phải vừa nói sao, có mười triệu này là bất kỳ phụ nào, thế nên tôi dùng chính mười triệu này cưới cô đó!
Thật là liêm sỉ Sắc Tiêu Như đã tốivi_pham_ban_quyen sầm lại đítleech_txt_ngu nồi.
Cái loại thếbot_an_cap này? Tiêu Như Tuyết cảm thấy đầu óc mình sắp tung! Cứ thể thoát khỏi hôn ước , ai lại phát hiện tên này lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gã khốn vô sỉ. Chẳng lẽ mười triệu tệ thật sự không làm anh ta động tâm chút nào sao?
Dương Phàm, rốt cuộc anh muốnbot_an_cap thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Cô gần như nghiến răng nghiến lợi thốtvi_pham_ban_quyen ra từng chữ.
rồi! Dương Phàm bỗng thu vẻ phóng đãng bất cần lúc trướcvi_pham_ban_quyen, không còn cười nhả nhớt nữa mà trở nên hẳn . Anh Tiêu Như Tuyết, trầm giọng nói: Tiền bạc với tôi chẳng tháp cả. Nếu cô nghĩ tiền có thể đổi được mọi thứ thì cô lầm to rồi!
Chuyện hôn ước tôi sẽ không cưỡng cầu, thếvi_pham_ban_quyen nên cũng không cần dùng tiền đập mặt . Tiền của cô chưa chắc lọt được vào mắt đâu! Tờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn ước đó để chỗ cô đi, muốn hủy thì cứ hủy, tôi đi đây!
Dương quẳng lại câu rồi quayleech_txt_ngu người bước đi không thèm ngoảnh lại!
Anh!
Tiêu Tuyết siết nắm đấmleech_txt_ngu, nhìn bóng Dươngvi_pham_ban_quyen Phàm từng bước rời khỏi văn , cô nhất thời khôngvi_pham_ban_quyen biết phải nói gì.
Cảm tôi dùng tiền sỉ nhục anh sao?
Còn bày đặt thanh cái gì chứ? Tập Tiêu thị được định giáleech_txt_ngu khiêm tốn cũng là hai tỷ tệvi_pham_ban_quyen, mà là không lọt được anh sao?
Tiêu Như Tuyết có chút khinh miệt, nhưngleech_txt_ngu lẽ côleech_txt_ngu hoàn toàn không biết , số đó đối với Dương Phàm thực sự chẳng thápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì.
Trên thế giới này có nhiều cách kiếm tiền!
Ví dụ như sát thủ, đơn hàng cấp độ thấp có thể kiếm được chục ngàn đô la, cấp độ cao có thể lên đến hàngleech_txt_ngu chục triệu đô mỗi đơn.
Hay như các lính đánh thuê, mộtvi_pham_ban_quyen nhiệm lớn có thể nhận được lao hàng trăm triệu .
Mà Dương Phàm, với tư cách là thủbot_an_cap lĩnh đoàn lính nhất thếvi_pham_ban_quyen giớibot_an_cap đoàn thuê U , bản thân anh chưa đếmvi_pham_ban_quyen mình đãleech_txt_ngu kiếm được bao nhiêu tiền.
Trong vănleech_txt_ngu phòng!
Không gian lại trởbot_an_cap nên yên tĩnh, Tiêu Như Tuyếtleech_txt_ngu rơi vào trầm mặc.
Thực tế từ lúc Dương Phàm xuất hiện cho đến khi rời đi chỉ chưa năm phút. Nhưng năm phút ngắn ngủi này khiến nội tâm Tiêu Tuyết dậy sóng dữ dội.
Chuyện ước không thể chấp nhận, nhưng lại không thể cửa ải của ông nội. Còn việc xé bỏ tờ chứng hôn ước kia, cô chưa từng tới. Cho dù không muốn ở bên Dương Phàm đến mức nào, cũng không thể làm ra chuyện xé bỏ ước để nợ như vậy.
Dương Phàm bước ra khỏi tập đoàn Tiêu thị, dù đámbot_an_cap bảo vệ nhìn anh bằng ánh mắt có chút lạ anh cũng chẳng quan tâm.
Chuyện hôn ước anh vội, dù cũng là vị hôn của mình, hơn nữa anh đã cô rồi, chẳng lẽ còn chạy được chắc?
Nhưng tốc bất đạt, chuyện này vẫn phải từ từ.
Anh thể bỏ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để nghỉ dưỡng trong tù, thậm chí còn định lỳ tại nhà tù Lyke nửaleech_txt_ngu năm hoặc một năm, anh chẳng ngại dành thêm chút thời gian để tán đâu.
Đúng thếleech_txt_ngu, vị hôn thê thì cũng tán tỉnh mới nảy được, chứ nếu chỉ vào một mẩu giấy rách kia liệu có thành chuyện không?
lúc này, chiếc thoại trong túi bỗng reo lên.
Số người biết sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điệnvi_pham_ban_quyen thoại anhleech_txt_ngu ít, có thể nói trên thế giớivi_pham_ban_quyen này chỉ đếm trên đầu ngónleech_txt_ngu tay.
, có chuyện gì nói mau!
Đại ca, bao giờ anh mới về? Không , đoàn línhleech_txt_ngu đánh thuê U Minh áp lực lớn , gần đây một tổ chức tuyên bốbot_an_cap muốnbot_an_cap tiêu diệt chúng ta.
Tổ chức nàoleech_txt_ngu mà kiêu ngạo ? Có bao nhiêu người?
hơn một ngàn lính đánh thuê, vì U Minh chúng ta nhiều cướp nhiệm vụ của họ nên họ đã có ý định vào chúng ta từ lâu rồi.
Hơn một ngàn lính đánh thuê? lính đánh này tệ nhất cũng phải là tổ chức hạng hai, nhưng đa cũng chỉ là một lũbot_an_cap ô hợp. nữa đầu dây bên kia chẳng nói rõ là đoàn nào, loại tổ chức hạng hai này thì cái đinh gì?
Dương Phàm bĩu môi, mắng: Chỉ hơn một ngàn lính thuê thôi, quá thì nổ súng quét sạch đivi_pham_ban_quyen, san bằng luôn sào huyệt của tụi nó nữa. Nếu chút chuyện này mà cũng phải đợi tôi thân lý thì nuôi các cậu có tích sự gì, cút đi cho rảnh nợ. Đừng gọi điện đến nữa, mẹ nó chứ, giờ tôi đang bận, cúp đây!
Dương Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa cúp máybot_an_cap, mộtvi_pham_ban_quyen người đàn ông gầybot_an_cap gò đi ngang qua anh khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giật , vẻ có chút đờ đẫn nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Hắn liếc nhìn Dươngbot_an_cap Phàm một cái thật sâu rồi mới rời đi.
Lính đánh thuê? Hơn một ngàn người? Nổ quét sạch? Trong lòng người đàn ông đó như có vạnvi_pham_ban_quyen con thú ngangvi_pham_ban_quyen .
Từ khi nào mà lính đánh thuê lại rẻ rúng đến thế? Cái gã vừa chém gió kia chắc là mới trốnleech_txt_ngu trại tâm thần ra nhỉ?
Người đàn ông lắc cười nhạt. Hắn chính là một lính đánh thuê thực , dù hiệnbot_an_cap đãleech_txt_ngu giải nghệ nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm tháng lăn lộn nướcvi_pham_ban_quyen ngoài khiến hắn rất hiểu giới đánh .
Lính đánh thuê chứ có phải cỏ đâu mà bảo quétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sạch hai ngàn người dễ như chơi thế?
Cứ nhìn mà xem, làm lính đánh thuê ngoài tuy nguy hiểm nhưng hắn vẫn tốt đó ? Giờ về nước làm việc cho đại gia, lương năm tùy tiện tiền triệu.
Khôngleech_txt_ngu nghĩ ngợi nhiều, người đàn ông đi thẳng đến trước một chiếc xe sang trọng, cửa bước vào.
Hoavi_pham_ban_quyen Thiếu!
Ừm, chuyện lo đến đâu rồi? Trong thanh niên anh tuấn đang thong thả tựa lưng vào ghế, tay cầm rượu vang, mắt nhìn về phía tòa nhà đoàn Tiêu thị trước mặt.
Người đàn ông gò xuất thân lính đánh thuê này tên là Tứ. Nhờ thân thủ lợi và kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều chiến, hắn rất được trọng cạnh vị thiếu gia nhàvi_pham_ban_quyen tên Thiếu này, có thể coi một lý đắc .
Lúc này, hắn báo cáo: điều tra rõ , ngày mai Tiêu Nhưleech_txt_ngu Tuyết có lịch đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát máy trực thuộc tập đoàn. Lần nào cô ta cũng mình lái đi, đến có một đoạn khá hẻo , là cơ hội tốt để ra tay!
Gã thanh niên anh tuấn vô cùngleech_txt_ngu hài lòng: Vậy giao cho anh đấy. Tiêu Như Tuyết là người nữ ngạo, những thủ đoạn thông thường không dụng với cô , chỉ có thể dùng mưu hèn kế bẩn thôi. đàn này, nhất định phải được!
Hoa Thiếu cứ yên tâmbot_an_cap, chuyện này cứ để tôi lo! Phùng Tứ định.
Hì hì! niên lạnh, ánh mắt không khỏi tầng lầu nào đó tòa Tiêu thị.
Người Hoa Thiếu này đã trúng bao giờ trượt phát nào! Tiêu Như Tuyết, rốt cuộc cô cũng sẽ là trong của ta thôi.
Dương Phàm không đi xa, vì hiện tại anh dường như chẳng có chỗ nào để ở. Thế anh phải tìmvi_pham_ban_quyen một nơi dừng chân trước đã, dù sao thì việc cưa cẩm vị hôn thêvi_pham_ban_quyen là một công việc dài , thứ này tiên cầnbot_an_cap là sự kiên nhẫn.
Người đàn ông vừa lướt qua khiến anh phảileech_txt_ngu lưu tâm mộtvi_pham_ban_quyen chút, bởi anh cảm nhận được hơi quen thuộc trên người gã.
Lính đánh thuê!
Gã đó chắc chắn là línhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh thuêvi_pham_ban_quyen, ít thì Dương Phàm thể cảm được điềuvi_pham_ban_quyen đóvi_pham_ban_quyen. Không chỉ vậy, gã bước ra từ tập , chứng tỏ nhất đã từng vào trong đó. Không rõ mục đích hay thân phận của đối phương, nhưng điều này đủ để Dương Phàm để một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
, gã đãleech_txt_ngu một chiếc xevi_pham_ban_quyen Bentley sang trọng, rất có thể chỉ là vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do người giàu thuê, nên Phàm cũng không quá để tâm. Việc lính đánh thuê ngoài cuối cùng trở thành vệ sĩ cho các đại gia chuyện bình thường không thể bình thường hơn trong giới đánh thuê. còn ngheleech_txt_ngu nói có số vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sĩ Hoa Hạ chuyên chạy ra ngoàibot_an_cap làm lính đánh thuênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một thờivi_pham_ban_quyen gian, về nước thìvi_pham_ban_quyen thù lao tăng lên gấp bội.
Mẹ nó, thế này cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được coi là ra nước ngoài mạ vàng rồi quay đấy!
Trời dần tối, Dương Phàm cuối cũng tìm chỗ ởvi_pham_ban_quyen, là một căn hộ ở tâm thành phố, giá hai tệ một tháng. Thành phố Trung Hải tuy chỉ được coi là thành hạngbot_an_cap hai ở Hoa Hạ, nhưng phát triển không ngừng năm , thành phố hạng hai đã được coi là một đô thị phồn hoa rồi. vậy, ngay một căn hộ bình thường trung tâm thành phố với giá hai nghìn một cũng không hề đắt.
Căn hộ khánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ổn, trang thiết bị đầy đủ, coi xách vali vào là ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay. Hơn nó được dẹp sạch sẽ, thểleech_txt_ngu thấy người thuê trước đó đa phần làvi_pham_ban_quyen một mỹ nữ, cũng mới dời đi chưa đầy hai ngày. Đừng hỏi tại Dương Phàm biếtvi_pham_ban_quyen, linh cảm của anh chưa bao giờ sai.
Trước khi kết vớileech_txt_ngu đại mỹ nhân Tiêu Như Tuyết, e rằng đây sẽ là nơi ở củabot_an_cap anh trong thời tới!
ngờ hai trước mình còn đang dưỡng tại một hòn đảo ngục tùleech_txt_ngu đó ởbot_an_cap Phi, mà giờ đã chóng tới , lại còn có một vị hôn thê xinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp, sự đổi này quả thực nhanh. Cảm thán một , Phàm vào phòng tắm tắm rửa.
tại sắp sang tháng Sáu, thành phố Trung Hải có phần oi bức. Thời tiết này một vòng bên ngoài về làbot_an_cap mồ hôi nhễ nhại ngay. Nhưng khi anh vừa xong, chỉ mỗi chiếc quầnvi_pham_ban_quyen đi thì bên ngoài bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.
Mở cửa rabot_an_cap, thấy một gái vừa vừa đi : Cô Vương, nhà cô tiện không? Đường ống tôi dường như bị rồi, tôi phòng tắm chút Á! là ai?
Tôi cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang muốn hỏi cô ai đây? Dương Phàm phìvi_pham_ban_quyen cười, tay trước ngực, nhìn phụ nữ mặt đã đivi_pham_ban_quyen cửa nhà mình.
Căn hộ này chọn thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng đắn, nàng này chắc là hàng sátleech_txt_ngu vách ? Dáng người này chậc chậc.
Cô gái này chừng hơn hai mươi tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhan sắc kém hơn vị hôn thê Tiêu Như Tuyết một chút xíu, nhưng vóc dáng thì hoàn lấn Tiêu Như Tuyết, từ hìnhleech_txt_ngu mavi_pham_ban_quyen quỷ để tả cũngbot_an_cap không ngoa. Vòng một đặn không cần bàn cãi, nhưng đôi dài miên man kia tuyệt đạt tỷ lệ vàng , biệt là bờ mông cong tròn vô cùng.
Có điềubot_an_cap cô gái này nhìn qua là biết tính tình nóng nảy. Ngoại trừ việcbot_an_cap Dương Phàm để trần thân trên làm mặt hơi ửng đỏ ra, cô không hề có chút e dè nào, ngược lại còn mày hỏi: Anh là ai? Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương ?
Vương mà ấy tới là người thuê nhà đã dời đi, e cô ấy hoàn toàn không biết đã đi rồi.
Dương Phàm cười nói: Mỹ nữ nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, muốn chào hỏi người hàng xóm mới này thì cứ thẳngvi_pham_ban_quyen, không cần phải cớ đâu. , nhân tiện tự giới thiệu một chút, tôi là Dương Phàm, hai bốn , chưa kết hôn, cũng bạn !
Phi! hàng xóm xinh đẹp bĩu môi: Cô Vương đi rồi? là người mới đến thuê? cái bộ dạng của anh, vừa trông đã biết chẳng phải hạng người tốt lành . Sống ở đây thì tốt nhất là nên an một chút, đừng tráchbot_an_cap đây không nhở trước, trại giam không thiếu cho anh đâu.
Cô nàng quăng lại một rồi xoay người bỏ .
Tính bốc lửa này khiến Phàm ra, sau đó cười nói: Này mỹ nữ, không phải nói muốn mượn phòng ? cho mượn này!
Rầm!
nhiên cô nàng đóng sầm cửa vềleech_txt_ngu nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Quả nhiên lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng xóm cửa! Với tính cách này, ngày làm hàng xóm sau này chắc chắnleech_txt_ngu thú vị lắm đây.
Cùng đó, Hứa Vi Vi trở mình với khuôn mặt đầy vẻ .
Tên đối diện nhìn là biếtbot_an_cap không đắn, hừ, để tôi nắmvi_pham_ban_quyen được thóp gì!
mà sao Vương lại chuyển mà không chào hỏi lấy một câu nhỉ! Chắc nhà , ôibot_an_cap, lại phải đối gã chồng có khuynh hướng bạo lực rồi!
Hứa Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một nữ sát, cô và hàng xóm côbot_an_cap cũng mới quen biết đượcvi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen tháng, biết phươngbot_an_cap không chịu nổi bạo hành gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình nên mới dọn ra ngoài ở. Sau đó, chồng của cô Vương còn cốbot_an_cap tình dẫn đến khu chung cư rối. Nhưng phận cảnh sát của Hứa Vi, đó sau này mới không tới nữa.
biết cô Vươngbot_an_cap muộn gì cũng sẽ dời đi, nhưng không ngờ đối phương lại một tiếng động, đã thế còn có một gã hàng xóm trông tênvi_pham_ban_quyen lưu manh thế , đúng là cạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời thật màleech_txt_ngu!
Ngày hôm , tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoại ô phố Trung Hải, xưởng vậtvi_pham_ban_quyen liệu xây dựng Tiêu thị.
gióbot_an_cap nào thổi cháu đây vậy? Một người đàn ông trung phát tướng ngồi chiếc ghế xoay rộng rãi, chữ ngũ, miệng điếu thuốc, mỉm nhìn Tiêu Như Tuyết vừa vào cửa.
ông này Giám đốc xưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật liệu xây dựng Tiêu Tiêu , cũng là năm của Tiêu Như Tuyết.
Năm, này sức khỏe của chú vẫnleech_txt_ngu tốt chứ? Tiêu Như Tuyết sự chào một .
Hồng rít một hơi thuốc sâu, nương khói mù mà chậm rãi đáp: Đến cái tuổi rồi, còn ăn được uống được là đã cảm tạ trời đất rồi, còn nói gì đếnbot_an_cap tốt hay không .
Tiêu Như Tuyết trực tiếp bước tới, sau còn có một người phụ nữ tóc cùng. Thân hình nóng bỏng của cô nàyvi_pham_ban_quyen hoàn toàn không thua Tiêu Như Tuyết, cộng thêm đen trên sống mũi càng lên khí chất lạnh lùng cuốn hút.
Tiêu Hồng không hề có ý định đứng dậy nghênhleech_txt_ngu đón, dùng bàn tay đang kẹp thuốc khẽ , ra hiệu cho Tiêu Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết tự nhiên ngồi xuống.
Sau khi Nhưvi_pham_ban_quyen Tuyết đã ngồi chỗ, Hồng mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tùy tiện hỏi: Không có việc gì chắc cũng chẳng tới đâu. đi, lát nữa chú còn có cuộc họp, bận lắm.
Tiêu Như Tuyết dường nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá quen thái độ của Tiêu , cô thản nhiên chiếc hồ sơ bằng giấy xi lên trước mặt ông ta.
Ý gì ? Tiêu Hồng liếc mắt nhìn, cầm lên ngay.
Chú xem thì sẽ . Tiêu Như bình thản .
Khóe môi Tiêu hơi nhếch lên, ông ta dụi tắt điếu thuốc, từ túi hồ sơ rútvi_pham_ban_quyen ra một bản báo cáo chỉ vỏn vẹn hai trang giấy, lướt qua lượt theo kiểu ngựa xem hoa.
Ồ, cứ tưởng chuyện đạivi_pham_ban_quyen sự gì, chỉ có thế này thôi sao? Tiêu Hồng thuậnleech_txt_ngu tay vò nát bản báo cáo thành một , ném vào thùng bên cạnhbot_an_cap.
Thấy ứng của Tiêu Hồng như vậy, Tiêu Như Tuyết cuối cùng cũngleech_txt_ngu không được bình tĩnh, sắc mặt sầm nói: Chú Năm! Vật liệu xây bị rút lõi, pha tạp màbot_an_cap là chuyện sao? Mộtbot_an_cap khi bị phanh , trách nhiệm này ai sẽ gánh vác? Là chú? Là tôi? Hay là cả gia tộc chúng ta?
Tiêuvi_pham_ban_quyen Như Tuyếtbot_an_cap càng nói càng giậnleech_txt_ngu, khuônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt xinh đẹp đỏ bừng vì tức giận.
Trái ngược với , Hồngbot_an_cap ngồi cách một chiếc bàn tỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra vô cùng thản nhiên: Tiêu Như à Như Tuyết, để chú nói nghe, loại tin đồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô căn cứ thếvi_pham_ban_quyen này mà cũng tin sao? Haiz, con nhóc hỉ mũi sạch quả nhiên không gánh vác nổi trách.
Chú Năm, rốt cuộc có phải là vô căn hay không, tôi nghĩ trong lòng chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ hơn ai hết. Hy vọng chú quyết cho tốtleech_txt_ngu. Dù đôi bàn tay đang khẽ run lên vì giận dữ, Tiêu Như Tuyết vẫn phải cố giữ vẻ ngoài bình tĩnh.
đây, Tiêu Hồng đột nhiên nổi trận đình, đập mạnh bàn làmleech_txt_ngu việc gỗ thịt, quát tháo: Tiêu Như Tuyết! Cô cũng xứng tới dạy bảo tôi sao? Nếu không phải dựa lão lẩm Tiêu Vạn Thiên kia, cô có tư cách mặt tôi mà nói chuyện ? Cút ra !
Sắc mặt Như Tuyết lạnh tiền, cô đứng dậy đi thẳng ra ngoài.
Ngay khi vừa đến cửa văn phòng, cô đột nghe mộtbot_an_cap câu nói phía sau vọng tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Hừ, cái loại gì biết! Nếu không phải vì cha nó chớt sớm, Vạn Thiên có thèm thương hại nó không?
Âm thanh của câu cuối cùng rất nhẹ, nhưng đủ để Tiêu Như Tuyết nghe .
Tiêu Như Tuyết khẽ rùng mình, cô cắn môi đỏ mọng, cúi đầu rờibot_an_cap khỏi văn , đi thẳng một mạch bãi đỗ xe.
ty! Tiêu Như Tuyết lạnh lệnh.
Hai bảo vệ không khỏi nhìn nhau, khôngvi_pham_ban_quyen dám nói thêm lời nào, vội vàng lái xeleech_txt_ngu đi.
tịchbot_an_cap, cô không cần chấp nhặt với hạng người nhưbot_an_cap ông ta, những lờibot_an_cap điên khùng đó cần để tâm gì. An Ni, cô trợleech_txt_ngu lý lạnh lùng nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng, cuối cũng lên tiếng, chỉ là giọng điệu của cũng giống như con người vậy, không mang theo chút .
An Ni, ông ta sỉ nhục tôi thì thôi đi, tôi tuyệt đối không thể dung thứ cho kẻ nào nhục cha tôi! Cảm xúc của Tiêu Như Tuyết vô cùng kích , đôi mắt thậm chí đã hơi ửng đỏ.
An Ni cố gắng an tâm trạng của Tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như , nhưng có vẻ cô cũng khôngleech_txt_ngu mấy thành thạo việc này.
Xe vừabot_an_cap ra khỏi xưởng vật xây chưa được bao lâu, tài xế đột nhiên gấp không báo , khiến Tiêu Như Tuyết mất đà lao đầu về phía trước, đập vào lưngleech_txt_ngu .
Anh có lái xe không hả! Khôngbot_an_cap biết thì đi thi lại bằng lái đi! Cơn giận tích tụ trong Tiêuvi_pham_ban_quyen Như Tuyết lập tức bộc phát không chút kiêng dèvi_pham_ban_quyen.
chủ, cô khôngvi_pham_ban_quyen sao chứvi_pham_ban_quyen, hình như là bị nổ lốp rồi, đểbot_an_cap hai anh em tôi xuống sao. Tài xế hãi, vội vàng cùng người đồng nghiệpleech_txt_ngu ở ghế phụ xebot_an_cap kiểm .
Sau đó, Tiêu Như Tuyết và An Ni cũng mở cửa xuống xe, chỉ thấy trên hai bánh trước đã bị quấn chặt một sợi dây sắt đầy gai.
Không ! phục kích! Chủ tịch cẩn thận! Hai tên bảo vệ tức cảnh giác.
Cùng lúc đó, tai người vang lênvi_pham_ban_quyen một tràng vỗ , một ngườibot_an_cap đàn ông gầy gò chậm từ sau cái cây bên cạnh bước .
Hai các so dự liệu của ta thì thông minh một chút đấy. Người đàn gầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gò đột nhiên xuất hiệnvi_pham_ban_quyen này, không ai khác chính là Phùng Tứ.
Hai tên bảo vệ thấy vậy, theo năng che chắnleech_txt_ngu cho Tiêu Như Tuyết và An Nibot_an_cap ở phíaleech_txt_ngu saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
, một mìnhbot_an_cap cũng đây đường tài thần sao? Uống mấy chén rồi mà say đến mức này? Tên bảo vệ tóc húi cua cười lạnh.
Phùng Tứ vặn vặn cổ, phát ra những tiếng răng rắc liên hồi.
Ta không thích nói nhiềuvi_pham_ban_quyen, muốn sống thì ngay, nếu không đừng trách ta hạ thủ ! Phùng sầm mặt, một sát khí nồng lập tức từ trên tỏa raleech_txt_ngu.
Hừ, còn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu đi nghe ngóng danhleech_txt_ngu Song Trung Hải của tụi này mà đòi làm càn, hôm nay để tao dạy cho mày một bài học!
Ồn ào!
Lời còn chưa dứt, Phùng Tứleech_txt_ngu đột ngột lao tới tên.
Haibot_an_cap tên bảo vệ cười lạnh, tên Phùng Tứ này không mạnh miệng dường như đầu óc cũng đề.
Tìm chớt!
Haileech_txt_ngu người tạo thành thế gọngbot_an_cap , cùng lúc lao về phía Tứ.
Khóe môi Phùng Tứ hiện lên một tia cười lạnh, đột nhiên nên sắc bén gấp bội, giống như lợi kiếm ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao, cuối cùng cũng lộ ra sát cơ.
Sắc mặt hai bảo vệ biến đổi thất thường, luồng sát sắc này khiến ngay bọn họ cũng cảm thấy rùng mình kinhvi_pham_ban_quyen hãi.
Quyền!
Nắm đấm Phùng mang theo tiếng gió rít gào ập tới, một đánh văng tên bảo vệvi_pham_ban_quyen thấp bé đất, nằm im bất động.
Tên bảo vệ húi cua run rẩy trong lòng, không kịp suy nghĩ lui lại sau.
Tuy nhiên, Phùng Tứ không hề dừng lại, hắn tiếp tục sát, thân như chớp, chỉ trong nháy mắt đến trước mặt tên bảo vệ tóc húi cua.
Phùng Tứleech_txt_ngu ra tay nhanh như điện, một tay bópvi_pham_ban_quyen cổ tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo vệ, húc thẳng vào cửa sổ xe.
Chỉ nghe một tiếng choảng giòn giã, đầu của bảo vệ đập nát toàn cửa kínhbot_an_cap xeleech_txt_ngu, cổ vẹo sang một bên rồi ngất lịm .
trong chiêu, Phùng Tứ đã giải gọn gàng những tay bảovi_pham_ban_quyen mà Tiêu Như Tuyết phải chi tiền cao thuê vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến Như Tuyết còn chưa hoàn hồn. Cô không thể ngờ rằng những bảo vệ cấp mà mình bao công sức mời về lại bị người ta hạ gục dễ dàng đến thế.
Chó hoang chung quy chỉ là , không lên nổi bàn. Phùngleech_txt_ngu Tứ thản nhiên nói.
quyết xong những kẻ cản đường, còn lại hai người phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ là Tiêu Nhưleech_txt_ngu Ni. Công việc tiếp theovi_pham_ban_quyen với Phùng , đơn giản như trở bàn tay.
đừng qua đây! Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt Tiêu Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên vẻ kinh hoàngvi_pham_ban_quyen.
Tứ mỉm nói: Tiêu tiểu thư, hy vọng đừng thử thách kiên nhẫn của , lòng kiên của ta không tốt lắm đâu.
Nói , Phùng Tứ liếc nhìn Anbot_an_cap Ni ở bên cạnh, đột nhiên cảm thấy cổ khô khốc. Hắn thầm mục tiêu của Hoa Thiếuleech_txt_ngu chỉ là Như Tuyết, vậy thì mỹ tuyệt thế này chẳng phải sẽ thuộc về hắn ?
Tôi tôi là ngườivi_pham_ban_quyen nhà Tiêu! Trong cơn hoảngleech_txt_ngu loạn, Tiêu Như Tuyết chỉ còn cách lôi bối cảnh gia thế của mình ra để dọa đối phương lui bước.
Phùng Tứ cười khinh bỉ: Người nhàleech_txt_ngu họ Tiêu? Người nhàleech_txt_ngu họ Tiêu thì sao? Hôm nay cho dù là ôngbot_an_cap trời xuống đây cũng vô dụng! Ta nói đấy!
Trong mắt Tiêu Nhưvi_pham_ban_quyen Tuyết giờ chỉ còn lại vẻ vọng, cô biết nay e lành ít dữ nhiềuleech_txt_ngu.
Ông nội cha con xin lỗi Tiêu Như không kìm được mà ngân ngấn nước mắt, đứng chớt lặng tại chỗ nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã chấp nhận số phận.
vậy, trên mặt Phùngleech_txt_ngu Tứ hiện lên một nụ cười mãn nguyện, nếu Tiêu Như Tuyết thực sự chớt kháng cự thì hắn lại khó xửleech_txt_ngu lý.
Đúng lúc này, một tiếng ngáp dài lười biếng truyền vào tai ba người.
Phùng Tứ giật mình kinh hãi, lập tức quay người phát ra âm thanh, theo phản xạ thủ thế phòng thủ.
A ? Tôi chỉ vươn vai một cái thôi mà, sao đại ca lại sợ đến thế?
Phùng Tứ hoàn không nhận ra xung còn có khác, kỹ lại, bên cây ngồi một thanh niên bằng xương bằng thịt, hơn nữa trông vẻ hơi quen .
Phùng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc mới nhớ ra niên này chính là kẻ nói năng huênh gặpvi_pham_ban_quyen ở tòa nhà đoàn Tiêu thị hômleech_txt_ngu qua.
Dươngvi_pham_ban_quyen Phàm? Tiêu Tuyết ngơ ngác nhìn Dương Phàm biếtbot_an_cap lúc đã .
Hừ, giả thần giả quỷ, biết điều thì cút ngay, nếu hai đứa kiavi_pham_ban_quyen chính là tấm của mày. Phùng Tứ lạnh lùng nói.
Phàm vừa phủi bụi trênleech_txt_ngu , vừa cười nói: Thế thìleech_txt_ngu không được rồi, nếu ngay cả vợ mình mà cũng không bảo được thì mặt mũi tôi biết để vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu. Thế nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là, cóvi_pham_ban_quyen gì chúng ta cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ từ bảo nhau, hở ravi_pham_ban_quyen là đòi đâm đòi giết thế được không?
Nghe xong những lời , Phùng Tứ trực tiếp rút ra một con dao găm sáng loáng, khóe môi lên một nụ cười : Quả nhiên là có , cái vẻ hống hách trongbot_an_cap điện thoại ngày hôm biến đâu mất rồi?
Nụ cười trên Dương Phàm nhiên khựng , như bị bộ thật, đứng ngâybot_an_cap ra .
Phùng Tứ sao có thể lỡ sơ hở như , chân đạp mạnh đất, thân bắn ra mũi tên, dao gămvi_pham_ban_quyen nhắm thẳng tim Dương Phàm.
tấn công sắp thành côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con dao găm trong tay Phùng Tứ gần như đã chạm vào ngực Dương Phàm.
Tuyvi_pham_ban_quyen nhiên, trong khoảnh khắc cân treo sợi tóc đó, Phùng Tứ đột cảm cả giới tối sầm lại, một bàn tay lớn đã tóm chặt lấy khuôn mặt hắn.
Làm sao có thể! ta tay từ lúc nào? Phùng Tứ người, hắn hoàn toàn nhìn thấy gì cả.
Biết quá nhiều sẽ phải chớt. Dương Phàm chậm rãi thầm.
Cơ thể Phùng Tứ gồng lên, đangleech_txt_ngu định phản côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì chỉ cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp đến mức khiến hắnbot_an_cap đang xuyên qua danội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt, ép chặt vào cốt.
Không
Chỉ nghe thấy một giòn tan, giọng Phùng Tứ đột ngột im bặt, tứ chi cũng buông thõng vô lực.
Đáng hơn là, của Phùng Tứ đã hoàn toàn biến trong tay Dương Phàm, giống như miếng đất sét bị nhàobot_an_cap nát, cái chỉ dừng lại ở mức thê thảm.
Câu Trảo
An Ni không kìm đượcleech_txt_ngu mà thốtvi_pham_ban_quyen lênleech_txt_ngu câu thì thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Phàm nới lỏng năm ngón tay, thi thểvi_pham_ban_quyen Phùng Tứ đổ xuống đất như một bao tải rách, rõ ràng là đã hẳn.
Trong phút chốc, khôngbot_an_cap khí gần đặc lại.
Tiêu Như Tuyết mặt cắt không còn máu, một tay bám vào thân xe mới miễn đứng vững, thậm chí cô còn dám nhìn thảm cảnh của Phùng Tứ.
Áileech_txt_ngu chà, chuyện gì này? Đầu tên này lẽ làm bằng giấy sao? Sao lại thành thế này rồi? Dương Phàm lập tức ra bộ dạng kinh hãi, không tự chủ được mà lại mấy bước như dọa .
chớt chớt rồi sao? Tiêu Như Tuyết nói năng có chút xộn, có lẽ đây là lần tiên cô phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện kinh như vậy.
Dương Phàm xoa , cốvi_pham_ban_quyen nặn ra một nụ cười: Biết đâu vẫn còn cứuleech_txt_ngu được thì sao?
Tiêu Như Tuyết chỉvi_pham_ban_quyen cảm trời đất quay , nếu không cóvi_pham_ban_quyen An Ni kịp thời đỡ lấy thì cô đã xỉu ngay chỗ.
Đến lúc này, mới ýleech_txt_ngu sát An Ni một .
Người phụ nữ tóc ngắn mang vẻ đẹp lạnh lùng này hữu một thân hình nóng bỏng khiến ông phát cuồng, vi_pham_ban_quyen vòng ba căng tròn dưới lớp váy đồng phục, gần như muốn tháchbot_an_cap thức mọi nhìn.
Trợ riêng thời nay tiêu đầu cao sao?
Chưa để Dương Phàm ngắm cho đã , tiếng còi cảnh sát hú vang từ xabot_an_cap truyền đến.
Chuyện là sao? Tiêu Như Tuyết căng thẳng theo bản năng.
Lúc nãy tôi đã bí mật cảnh sát. An Ni trả lời.
Tiêu Tuyết lúc này mới hơi phào nhẹ nhõm, khẽleech_txt_ngu gật đầu.
Mấy chiếc cảnh sát nhanh chóng đến hiện trườngvi_pham_ban_quyen, bước xuống từ chiếc xe dẫn đầu là một nữ cảnh sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net oai phong lẫm liệtbot_an_cap.
Điềuvi_pham_ban_quyen khiến Dương Phàm trợn tròn mắt là nữ cảnh sát này trông giống hệt cô hàng xóm của anh.
Nếu người có lẽ Dương Phàmbot_an_cap còn nhớ nhầm, nhưng vớibot_an_cap một đại mỹ nữ cấp độ này, làm sao anh có thể nhận sai cho được.
Nữ cảnh sát này không phải Vi Vi thì còn là ai nữa.
Tiêu tiểu thư, cô không sao chứ? Hứa Vi hiện trường hỗn loạn, lập sải bước đến trước mặt Tiêubot_an_cap Như .
Tiêu Như Tuyết lắc đầu, sắc cũng không trắng bệch lúc nãy, có lẽ sự xuất hiện của cảnh sát đã cho cô cảm giác an toàn.
Ngay sau đó, An Ni thuật lại ngắnvi_pham_ban_quyen gọn diễn biến vụ . Khi Hứa nghe đến cuối, ánh mắt cô theo bản năng sang phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương Phàm.
người bốn mắt nhìn nhau, Vi rõ ràng khựng lạivi_pham_ban_quyen một chút, ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt như đang xác điều gì đó, cuối cùng không nhịn thốt một câu: lại là anh?
Dươngleech_txt_ngu Phàm gãi đầu, cười gượng gạo: Duyên mà, thật là diệu kỳ không sao tả , hì
Phó Hứa, cô quen sao? Tiêu Tuyết cũng hơi ra.
Trên mặt Hứa Vi Vi lập tức hiện lên vẻ chán ghét rõ , ấn tượng của côbot_an_cap về Dương Phàm thực sự chẳng có gì tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp.
Đúng lúc này, một cảnh sát sự phụ trách kiểm hiện trường lên tiếng: Phó đội Hứa, đầu nghi bịbot_an_cap trọng thương, đãvi_pham_ban_quyen dấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiệu .
Hứa Vi Vi lập tức đến bên thi thể Phùng , sau khi tra kỹ lưỡng, sắc mặt cô bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Hung thủ anh giết? Hứa Vi Vi hỏi thừngvi_pham_ban_quyen.
Dương Phàm vờ sợ hãi gật đầu đáp: Người này đáng , nếu khôngvi_pham_ban_quyen tôi mạng lớn chắc đã chớt đi sống lại mười tám lần rồi.
Tuy , lông mày Hứa Vi Vi khẽ nhíu lại, lạnhvi_pham_ban_quyen lùng : Theo lời khai của Tiêu tiểu thư, anh không phải làbot_an_cap vệ sĩ của cô , lại xuất hiện ởbot_an_cap đây đúng lúc như vậy?
nói chữ lúc như , Hứa Vi Vi đặcbot_an_cap biệt nhấn mạnh tông giọng.
Tiện đường đi ngang qua thôi . Dương Phàm tùy tiện .
Tiện đường đi ngang ? Hứa Vi Vi cười lạnh một tiếng, lập tức hạ : Người này hiềm nghi, đưa anh ta về!
Lời vừa , Dương Phàm vội vàng giơ hai tay lên, dở khóc dở cười nói: Này , tôi là người qua đường thôi, người qua đường cũng bắt sao?
Mặc Tiêu Như Tuyết cũng khôngleech_txt_ngu ưa gì Dương Phàm, dù sao anh cũng đã cứu mạngbot_an_cap , côvi_pham_ban_quyen vẫn lên tiếng: Phó đội Hứa, chuyện này liệu hiểu lầm gì không?
Có hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lầm hay , về cục rồi sẽ rõ. Hứa Vi Vi đáp.
Dương Phàm khổ, phải ngoan ngoãn để bị còng tay.
Thật không ngờ, một nhân vật khiến cục an ninh các nước phải đau đầu nhức óc lại nữ cảnh sát sự địa phương tóm gọn dễbot_an_cap dàng như vậy, chuyện mà truyền ra ngoàibot_an_cap chắc chắn gây ra một chấn động.
Tiêu thư, cô đi theo chúng tôi một chuyến, thủ thiết phải , mong cô cảm. Khi đối mặt với Tiêu Như Tuyết, giọng điệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vi rõ ràng ôn hòa hơn .
Như Tuyết đồng ý một tiếng, Ni bước lên xe sát của Hứa Vi Vi.
Dương Phàm rất muốn được ngồi chung chiếc xe có ba kia, nhưng mộng luôn tươi đẹp còn thực tế thì lại phũ phàng.
Hơn nửa giờ sau, Dương Phàm đã ngồi trong một phòng thẩm vấn.
Không biết qua bao lâu, cửa phòng thẩm vấn cùng cũng đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẩy ra, Vi Vi cùng một người đàn ông ngoài ba tuổi bước vào.
Tỉnh dậy đi.
Người đàn ông ném một tập hồ sơ xuống , vang lên một tiếng chát khô khốc.
Dươngleech_txt_ngu Phàm một cái, lúc này mới chậm rãi mở ra.
là Độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng cảnh Trần Tường, có vài câu hỏi hỏi anh, hy vọng anh phối hợp với công tácbot_an_cap của chúng . Trần .
Dương người đàn ông trước mắt, tuy tuổi tác không quá nhưng lại mang đến một cảm giácleech_txt_ngu uy nghiêm mạnh .
Họ tênvi_pham_ban_quyen, nghề nghiệp. Trần Tườngbot_an_cap trực tiếp hỏi.
Dương Phàm, công việc thì vẫn chưa tìm , anh có chỗ nào thiệu không? Dương Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười.
Nói về đích vàvi_pham_ban_quyen động cơ anh xuất hiện hiện trường vụ án đi. Giọng Trần Tường xuốngbot_an_cap.
Chỉbot_an_cap là tình cờ đi ngang quabot_an_cap thôi, tôi đã khai thật Phó đội rồi mà. Dương Phàm trả lời.
Hừ, cờ đi ngang qua, rồi lại tình cờ giết lính thuê chuyên , sao mà khéo léo vậy nhỉ? Hứa Vivi_pham_ban_quyen Vi lùng mỉa .
Lúc đầu Hứa Vi cứ đây là một vụ cóc thông thườngbot_an_cap, và lý do bắt giữ Dươngleech_txt_ngu Phàm chỉ vì anh xuất hiện quá trùng hợp.
Nhưngvi_pham_ban_quyen khi biết được danh tính sự của Phùng Tứ, cô tin chắc đây tuyệtbot_an_cap đối không phải là ngẫu nhiên.
Lính đánh thuê chuyên nghiệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? cái gì thế? Dương Phàm mặt đầy ngơ ngác.
Dương Phàm! Đến lúc này mà anh dám giả điên giả sao? Vi vốn tính nóng nảy, lậpleech_txt_ngu đập mạnh xuống bànleech_txt_ngu.
Đừng giận, đừng giận, con gái mà cứ hay trợn phồng má thếleech_txt_ngu này thì saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này chẳng nhà chồng nào dám rước đâu. Dương Phàm chânvi_pham_ban_quyen khuyên bảo.
Anh nói cái gì! Đôi mắt Hứa Vi Vi trợn tròn như chuôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng, dáng vẻ như muốn tươi nuốt ta.
Tường ho một tiếng, ra hiệu cho Hứa Vi Vi kiềm chế cảm , lòng anh cũng có hiểu, hôm nay Vi Vi dường như đặc biệt dễ cáu.
Dương , tôi thấy hồ sơvi_pham_ban_quyen của anh rất sạch sẽ, sạch đến mức giống như người bình thường. Tườngbot_an_cap tiếp tục nói.
Dương gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đáp một cách hiển nhiên: Đúngvi_pham_ban_quyen vậy, tôi vốn là người bình thường mà.
Vậybot_an_cap sao? Hóa ra bình dùng tay không bóp nát xương sọleech_txt_ngu của trưởng thành, xem ra đội hình cảnh chúng tôi đến của bình thường cũng không . Tường cười .
Vẻ mặt Dương Phàm vẫn ra không có gì khác , nhưng mắng đối phương quá gian xảo, sơ sẩy một vào bẫy ngay.
Haiz, nói ra cũng lạleech_txt_ngu, có lúc do khao khátbot_an_cap được quá mãnhleech_txt_ngu liệt nên như có thần giúp vậy. Nhưng nói thật, nếubot_an_cap bảo tôi làm lại lần nữa, chắc giờ tôi nằm nhà xác rồi. Dươngvi_pham_ban_quyen Phàm mặt đầy vẻ sợ hãi đáp.
Thực ra Phàm chỉ muốn tự tát mình một cái, lúc đó rõleech_txt_ngu ràng có vô số cách để giải quyết Phùng , vậy mà anh lại ngay cách nên nhấtvi_pham_ban_quyen.
Anh coi chúng tôi là trẻ con ba tuổi sao? Hứa Vi không đến mức ngốc để tin vào lời nói đó.
Ngón tay Trần Tường khẽ gõ xuống mặt bàn, im một lúc rồi mới tiếp tục: Mấy ngày trước, có mộtleech_txt_ngu nhóm lính đánh thuê chuyên nghiệp bí mật xâm nhập vào Hải, chắc hẳn cũngbot_an_cap rõ chứ.
Hứa Vi Vi sững người, kinh ngạc nhìn Trần Tường, rõ ràng thuộc thông tin mật không được tùy tiện lộ.
Hả?
Phàm chút nữa thìleech_txt_ngu hàm.
Bây giờ anh hai sự lựa chọn. nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp tục ngoan cố, hậu quả tự chịu. Hai là hợp tác chúng tôi, làm chỉ cho chúng tôi, hỗ trợ chúng tôi bắt giữ những kẻ ngoài vòng pháp luật này. Trần Tường thản tuyên bố.
Nghe xong, Dương Phàm không khỏi đen mặt, chuyện này là saoleech_txt_ngu ?
Đội trưởng , tôi thực lòng muốn giúp anh, tôibot_an_cap chỉ là người dân cổ họng, lấy đâu ra bản lĩnh để nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc . Dương Phàm cười khổ đầu.
Nói vậy là anh nguyện từ bỏ hộivi_pham_ban_quyen cuối cùng sao? Sắc Trần Tường tức sa sầm xuống, đôi sâu hoắm chằm chằm khiến Dương Phàm có chút rợn tóc gáy.
Dương Phàm bằng một nụ cười bất lực.
Được, đã rượu mời muốnvi_pham_ban_quyen uống cũng trách tôi khôngleech_txt_ngu khách khí. Giọng nói và ánh mắt của Tường đồng loạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở lạnh lẽo.
Nhưng đúng lúc Trần định nổi giậnbot_an_cap thì cửa phòng thẩm đột nhiên bị ra, một người ông trung niên khoảng bốn mươileech_txt_ngu tuổi bước vào.
Tôi đã rồi, không có cho phép của tôi thì không ai được vào! Các người coi tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói như thoảng bên tai phải ! Trần Tường nổi trận lôi .
Vẫn như cũ, cái tính này cậu cũng sửa đi thôi. Người đàn ông trung niên không tứcvi_pham_ban_quyen , ngược lại còn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười.
Cục trưởng Mã
Trần Tườngleech_txt_ngu và Hứa Vi đều giật mình kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãi, không thể ngờ Cục trưởng Cục cảnh sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mã Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ba lại đột ngộtleech_txt_ngu xuất hiện ở đây.
Cái đó Cục trưởng Mã, không ngờ lại Tường toát mồ hột.
Mã Hồng Ba mỉm , xua tay nói: Được rồi, đừng để tâm, quy địnhvi_pham_ban_quyen quy định, hôm nay lỗi là do tôi.
Tường cười gượng, không dám tiếp lời.
Cục trưởng Mã, sao ngài lại đích thân tới đây? Hứa Vi Vi cẩn trọng hỏi.
Haiz, không còn cách nào khác, tôi bắt buộc thân đi này. Hồng Ba lộ vẻ bất lực.
Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tường và Hứa Vi Vi nhìn nhau ngơ ngác, hoàn toàn hiểu Mã Hồng Ba đang nói .
Vậy trưởng Mã, lời khai nghi phạm vẫn chưavi_pham_ban_quyen lấy xong, ngài xem có thể sang văn của tôi đợi một được không? Trần Tường nói.
Không ngờ Mã Hồng Ba lại xua tay: Không đâu, tôi tới đây là vì cậu ta.
Dương Phàm đangbot_an_cap suy tính xem làm thế nào để vượt qua kiếp nạn , bỗng nhiên phát hiện mắt của cả ba người đều đổ vàovi_pham_ban_quyen mình.
Tôi nợ người sao? Dương Phàm ngẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi.
Trần Tường và Vi Vi hình mấtvi_pham_ban_quyen mấy mới hoàn hồn, hai đều nhìn Mã Ba với vẻ mặt động, sợ rằng mình đã nghe nhầm.
Cục Mã? Ý của ngàivi_pham_ban_quyen sao ạ? Hứa Vi không hỏi .
Ừm, nói thế đi, người này không liên quan đến lính đánh thuê nhập trái kia, có thể thả người rồi. Mã Hồng Babot_an_cap giải thích.
Lời này vừa thốt ra, không chỉ Trần Tường và Hứa Vibot_an_cap ngơ ngácleech_txt_ngu, mà ngay Dương Phàm cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngây người.
Vừa rồi anh còn đau tìm thoátbot_an_cap thân, giờ nhiên lòi ra một ông Cục trưởng Mã, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ vị Cục này là người thất lạc năm của anh sao?
Sau một hồi im lặng đến đáng sợ, Hứa Vi Vi đànhvi_pham_ban_quyen phải cứng đầu lên : Cục trưởng Mã này hình như đúng định cho lắm. Trên người tên này rất nhiềuvi_pham_ban_quyen điểm nghi vấn, vả hiện cũng có bằng chứng nào chứng minh anh ta trong .
Trần bên cạnh nháynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra choleech_txt_ngu Hứa Vi Vi, bot_an_cap đừng nói thêm nữa.
Nhưng ngoài dự liệu của Trần Tường, Mã Hồng Ba hề tức giận, ngược lại còn đầu nhìn Hứa Vi Vi với vẻ mặt tán thưởng.
, tốt, quả nhiên tôi không nhìn lầm cô, là hạt giống trong hình sự.
Nói xong, Mãvi_pham_ban_quyen Hồng Ba lời: Tuy nhiên, một khi tôi mở lời thì tự nhiên là có bằng chứng, điểm này các cô cứ việc yên tâm.
Cục trưởng Mã đãvi_pham_ban_quyen nóileech_txt_ngu vậy thì đương là không vấn đề gì rồi. Trần Tường vội lời trước khi Hứa Vi Vi kịp lên tiếng.
Hứa Vi Vi cắn môi, không nói thêm gì nữa.
Vậy giờ có thể tháo cái này được ? Dương Phàm nhấc tay lên, tôi chẳng thíchbot_an_cap cái cảm giác bị đeo còng tay chút nào.
Hứavi_pham_ban_quyen lạnh lùng lấy ra, đích thân giúp Dương mởleech_txt_ngu còng.
Lúc này, một luồng hương thơm thoang bay đến, Dương Phàm không kìm được hít sâu một hơi.
Với kinh nghiệm giámbot_an_cap định hương nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình, đây tuyệt đối khôngleech_txt_ngu phải mùi nước hoa, mà là hương cơ thể nhất nhị.
Đây là mùi hương biệt của người phụ nữ này.
Lầnleech_txt_ngu sau nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ống nước nhà cô lại tắc cứ đến nhà tôi mà tắm, đừng khách sáo với nhé. Dương Phàm bot_an_cap cười nói.
Hứa Vi sầm mặt tháo còng cho Dương Phàm, ngay khi vừa dậy, bàn chân bỗng truyền đến một cơn đau thấu xương.
Anh cứ đợi đấy cho tôi! Hứa Vibot_an_cap khôngbot_an_cap chỉ trợn mắt nhìn Dương Phàm, mà bàn còn giẫm lênvi_pham_ban_quyen mu bàn chân anh, nghiền mạnh mấy cáileech_txt_ngu.
Dương Phàm phảileech_txt_ngu dùng hết sức bình sinh mới rặn ra được một nụ rạng rỡ, giả như không chuyện gì xảy ra.
Đánh là thươngleech_txt_ngu mắng là yêu, đau đến mức này rồi thì chẳng lẽ phải chân ái sao?
Rời khỏi phòng thẩmleech_txt_ngu vấn, Mã im lặng đi phía trước.
Cục trưởng Mã, chúng không phải họbot_an_cap hàng đấy chứ? Dương Phàm không đượcbot_an_cap miệng hỏi.
Nhưng đáp lại anh vẫn là sự im lặng của Hồng Ba, ông đi thẳng đến cửa cục cảnh sát mới dừng bước.
Cậu tênbot_an_cap Dương Phàm đúng không? Mã Hồng Ba bình .
Dương Phàm gật đầu.
Làm phiền nhắn lại một câu lão già kiabot_an_cap, chuyện này chỉ có một lần, có lần saubot_an_cap đâu! của Mã Hồng Ba đột ngột trầm xuống.
Dươngvi_pham_ban_quyen Phàm nghe mà mờ mịt, vốn tự thấy mình thông minh hơn người, nhưng lần này làm cho lú lẫnbot_an_cap rồi. Hiện tại điều duy nhấtbot_an_cap chắc chắn là tôibot_an_cap và vị trưởng Mã này thực sự không phải họ .
Vừa bước ra khỏi cục cảnh sát khôngvi_pham_ban_quyen xa, một luồng hàn khí lạnh lẽo đột ập đến từ sau, lông tơ khắpbot_an_cap người Phàm dựng đứng lên như những chiếc thép.
Đồng tử Dương Phàm co rụt lại, cơ thể gần như phản có điềuleech_txt_ngu kiện thực hiện né tránh.
Đây sát khí!
Tuy , tấn công lén dự tính đã không xuất hiện, chỉ có mộtvi_pham_ban_quyen namleech_txt_ngu thanh đang tựa lưngvi_pham_ban_quyen vào tường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào .
Vị này có việc gì sao? Dươngbot_an_cap Phàm cảnh giác nhìn đối phương.
Nam thanh không lời , người lại, thế màvi_pham_ban_quyen chắp lễ với Dương Phàmleech_txt_ngu.
Ý gì đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Dương Phàm ngẩn ra, tôi cứ cảm thấy hôm như gặp vận xui, toàn phải những người những chuyện kỳ .
Đối khôngvi_pham_ban_quyen đáp lời, taybot_an_cap vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía trước, làm một động mời.
Cậu bị câm à? Dương Phàm cảmleech_txt_ngu thấy thật hiểu.
Nhưng lời còn chưa dứt, nam thanh niên kia đã tiếp bật người chỗ, không nói không tung một cú đá quét vào chỗ hiểm trên Dương Phàm.
Sắc mặt Dương Phàm hơi biến đổi, người ta thường bảo hợp đánh nhau, đằng này một lờibot_an_cap cũng không đã động .
Dương Phàm vàng ngửa người ra sauleech_txt_ngu mới soátbot_an_cap tránh được, nhưng ngọn gió mạnh từ cú đá sượt qua mặt khiến đau như dao .
có bệnh ? Dươngleech_txt_ngu Phàm lập tức trận .
Nhưng đối phương dường như có thù sâu hận nặng với Dương Phàm, mũi chân vừa chạm đất đã mượn lực bật lên, xoay người lạivi_pham_ban_quyen là mộtvi_pham_ban_quyen cú đá khác.
Dương Phàm hai tayleech_txt_ngu lên đỡ, gờmvi_pham_ban_quyen khiến anh bị chấn lùi mấy bước.
Hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi.
Hóa ra tên này không phải .
Chưavi_pham_ban_quyen đợi Dương Phàm đứng vững, nam thanh niên lại lao tới, chân trái gần hóa thành tàn ảnh đen , muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như cuồng phong bạo vũ để đánh bại Dương Phàm trong một .
Nếu nói hai cú đá đầu cònvi_pham_ban_quyen coi là chào hỏi kiểu võ học, thì những đòn sau này quả thực là lấn đáng.
Con giun xéoleech_txt_ngu lắm cũngvi_pham_ban_quyen quằn, huống chi Dương Phàm chưa giờ là một đứa hiền lành nhịn.
!
Dương hừ lạnh một tiếng, đôi mắt sángleech_txt_ngu quắc như đuốc, hai tay liên xuấtbot_an_cap chưởng, trong chốc đã đẩy lui toàn bộ những đá hoàn như vũ bão của phương.
Vẻ kinh ngạc hiện trên mặt nam thanh niên, dường như ngờ Dương vẫn còn sức chống đỡ.
Diễn trò rồi thì biến ! Dương Phàm trầm giọng nói.
Tôi mới từ bên trong bước ra, không muốn quay lại bị tống vào , con mụ Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vi Vi kia đang đợi tìm sơ hở của tôi đấy.
Nam thanh niên xoay xoay chân phải, miệng nở một cười phấn khíchleech_txt_ngu, khí trên người bỗng chốc trở nên sắc bén hơn.
Mê Tung Cước, Sơn Thức!
Chỉ thấy thanh niên lấy chân làm xoaybot_an_cap nhanh một vòng, chân thuận thế quétvi_pham_ban_quyen ngang tới.
này dù là độ sức mạnh đều vượt xa tất cả những đòn đó.
Tuy nhiên, cách ứng phó của Dương Phàm lại nằm dự của đối phương, anh khôngvi_pham_ban_quyen những không tránh né màleech_txt_ngu lao thẳng về phía cúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đá ngang, trực tiếp đưa tay ra .
Trong mắt nam thanh niên lóe một tialeech_txt_ngu giễu cợt, cách ứng phóbot_an_capvi_pham_ban_quyen hở như thì thắng bại phân định rồi.
Nhưng hắn vạn lần ngờ tới là khi lòng bàn tay Dương Phàm khóa chặt lấy cổ chân hắn, hắn cảm giác như chân mìnhleech_txt_ngu vừa đá tấm thép, làm bắp chân dại mà ngay cả chân cũng không về được, bị Dương Phàm nắm chặt trong tay.
nóileech_txt_ngu lại lần cuối, diễn trò xong rồi thì biến đi! Giọng nói của Dươngleech_txt_ngu Phàm ngột nên nghị.
Cùng lúc đó, nam thanh niên chỉbot_an_cap cảm thấy chỗbot_an_cap cổ chân khóa truyền đến sức mạnh khủng khiếp, sức nàyvi_pham_ban_quyen dường như có thể bóp nátvi_pham_ban_quyen xương cốt của hắn.
Trong lúc đại kinh thất sắc, hắn vội vàng bay người tung một đá về phía lồng ngực Dương Phàm.
Lưu Vô Hình.
Phàm bỗng vẽ ra một đường vòng cung tuyệt đẹp, ngón trỏ và ngón giữa chụm lại điểm vàoleech_txt_ngu lòng bàn chân đang lao tới.
Cú điểm trông như chỉ là gãi ngứa, nhưng vẻ mặt nam thanh niên bỗng chốc hiện lên sự đau đớn tột cùng.
Đồng thời, Dương Phàm cũng buông cổ chân phương ra, để đối thủ .
Nam thanh niên nhón chân nhảy lùi mấy bước, thấy Dương Phàm kích mới đưa tay giữ lấy chân trái, gương đầy vẻ không thể tin nổi.
Hắn cảm nhận rõ ràng, cú chỉ tay hờ hững vừa rồi tuy không làm tổn thương bàn chân, nhưng lại có luồng ám kình sắc bén suýt chút nữa phế đi cái của hắn.
Cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa nói ra cũng chỉ đếnleech_txt_ngu thế , đúng không? Phàm đáp trả.
thanh niên khẽ giật, lần này quả thực không thốt ra được lời nào nữa.
Cậu không thủ của cậu ta đâu, giờ thì cậu đã tâm phục khẩu phục ?
Đúng lúcvi_pham_ban_quyen này, một giọng nói có phần già truyềnbot_an_cap vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tai Dương Phàm.
sau đó, từ trong phía sau nam thanh niên, một cụ già bạc hoavi_pham_ban_quyen râm chậm rãi bước .
Ông già, ông lại là nào nữa đây?
Dươngbot_an_cap Phàm ngơ ngác chớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt, nghiêm túc đánh giá đối phương từ trênvi_pham_ban_quyen xuống dưới vàibot_an_cap lần, cuối cùng mới đưa ra một luận kinh .
Đại gia, ngài đi nhầm đoàn phim rồi à?
Bây giờ Phàm có thể khẳng định chắc chắn một trăm phần trăm rằng, anh thực quen biết vị đại gia tóc bạc trắng, ít cũng phải bảy mươi tuổi trước này.
ý thái độ nói chuyện của ngươi! Ngươi có biết người đứng trướcbot_an_cap mặt mình là ai không! Thanh niên trẻ tuổi đột nhiên sa sầm mặt mày, lớn huấnleech_txt_ngu Dương .
Ồ, vậy thì ngại quá, tôi đúng là không biết lão tiên sinh nàyleech_txt_ngu ai. Tôi còn có việc, chào nhé. Nói xongleech_txt_ngu, Dương Phàm định phủi mông đi.
Ít nhất, cậu cũng nên nói với ta một tiếng cảm chứ, Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Lão nhânvi_pham_ban_quyen vẫn mỉm cười nhìn Dương , ánhvi_pham_ban_quyen mắt đó có vẻ hiền từ, nhưng lại khiến Dương Phàm cảm thấy nổi da gà.
Bất cứ ai đi trên đường mà gặp một ông lão nhìn bằng ánh mắt hiền như vậy, trong lòng không thấy sởn gai ốcleech_txt_ngu mới là lạ.
Cảm ơn ngài? Vô vô cớ cảm ơn ngài làm gì? chưa tỉnhvi_pham_ban_quyen ngủ hả đại gia? Dương Phàm sững sờ, chuyện là từ ra .
Thanh niên trẻ tuổi nghe xong mà gân xanh trên trán giật liên hồi, lên như thể điên: Nói leech_txt_ngu thế !
Dương Phàm nhướng , dang hai tay : Tôi thích nói thế nào là quyền của tôi, nào? Muốn làm thêm hiệp nữa không?
Ngươi! Thanh niên trẻ tuổi ám, làm như muốn xông lên đại chiến với Dương Phàm một trận nữa.
Đúng này, lão nhân nhàng giơ , nhàn nhạt nói: Tiêu Thất, ngươi xuống trước đi.
Tiêu Thất vừa còn mặt mày hung tợn, dáng vẻ như muốn quyết chiến mộtvi_pham_ban_quyen mất với Dương Phàm, nhưng vừa lão nhân lên tiếng liền lập tức ngoan ngoãn.
Phải muối mặt lắm ta mới lãnh cậu ra ngoài, nói câu cảm ơn chắc cũng không quá đáng chứ? Lão nhân mỉm cườibot_an_cap nói.
Dương Phàm ngẩn người, sau đó không ngơ ngác nhìn lão nhân trước mặt. Chẳng lão già mà Ba nhắc tới chính là người nàyleech_txt_ngu?
nữa vừa rồi nhân gọi người thanh niên kia là Tiêu , không hệ gì với Tiêu Tuyết?
Chẳng lẽ ông già này chính là
Tim Phàm bỗng thắt lại, phen này e là gây họa lớn rồi.
Ngài không phải là ông nội của Như Tuyết đấy chứ? Dương vẫn còn ôm chút hy vọng cuối , dè dặt hỏi dò.
Kết lão nhân không trực tiếp trảbot_an_cap lời, chỉ nở nụ cười ôn hòa với Phàm.
Khoảnh khắc này, Phàm chỉ cảm thấy đất quay cuồng, như thể cả giới vừa sụp đổ.
chớt tiệt, đúng là Tiêu Vạn Thiên thật sao
Xong đời rồi, lần đầu gặp phụvi_pham_ban_quyen huynhvi_pham_ban_quyen mà đã bị âm . Dương Phàm ngoài tỏ ra bình tĩnh, nhưng chất trong lòng đangvi_pham_ban_quyen hoảng loạn vô cùng.
Dương , có thời gian lên xe trò chuyện chút không? Tiêu Vạn Thiên mỉm hỏi.
A, có thời gianvi_pham_ban_quyen, đương nhiên là cóleech_txt_ngu rồi, tròleech_txt_ngu chuyện bao lâu cũng được ạ. Nụ cười mặt Phàm còn rỡ nắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuân.
Tiêu Vạn Thiên khẽ gật đầu, người ngồi vào trong xe.
Tiêu nhìn Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm đi ngang ánh mắt lạnh lùng, khôngleech_txt_ngu nhịn được hừ lạnh một tiếng: Đồ nịnh bợ.
Dương Phàm hì hì, anh lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng rảnh hơi đâu mà đôi conội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Thất, lấy Tiêu Thiên mới là việc chính.
Dù Dương cũngbot_an_cap được coi là kẻ dày dạn sương gió, nhưng khi thực sự ngồi cạnh Tiêuleech_txt_ngu Vạn Thiên, lòng anh vẫn thấy bồn chồn khôn .
Sư phụ cậubot_an_cap dạo vẫn khỏe chứ? Tiêu Vạn Thiên chậm rãi lên tiếng hỏi.
Sư phụ ông cụ vẫn rất khỏe, cảm ơn ngài quan tâm. Thực ra Dương Phàm cũng đã lâu rồi chưa gặp lại vịleech_txt_ngu sư phụ thần long thủ bấtleech_txt_ngu vĩ của .
Vạn Thiên gật đầu, trên mặt không kiềm được lộ ra một tia cảm khái, dường như đột nhiên nhớ một vài chuyện cũ năm xưa.
Một lúc sau, Tiêu Vạn Thiên mới nói: Dương Phàm, hôm nayvi_pham_ban_quyen nếu không cậu, hậu quả thật khôn , phu nói vớileech_txt_ngu cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng cảm ơn.
Không không, đây là việc cháu nên làm mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dù sao Như Tuyết thê trên danh nghĩa của . Dương Phàm không nhận lao này.
Vất vả cho rồi, cái tính bướng bỉnh đó của Như Tuyết chắc dễ chungbot_an_cap sống đâu nhỉ. Tiêu Vạn Thiên mỉm cười.
Trước câu hỏi mang tính sống này, Dương Phàm dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói thật, lập tức tuôn ra một tràng khen ngợi Như Tuyết đến chân.
Tiêu Vạn Thiên gật đầu, trong mắt đầy vẻ nuông , đươngvi_pham_ban_quyen là dành cho cháu gái chứ khôngvi_pham_ban_quyen phải cho Dương Phàm.
Dương Phàm này, về chuyệnvi_pham_ban_quyen hôn , cậubot_an_cap có suy nghĩ gì không? Tiêu Thiên chủ đề.
Câu hỏi này còn cần phải sao? Một đại mỹ nữ siêu cấp như Tiêu Như Tuyết, Dương Phàm dù đầu có bịleech_txt_ngu cửa kẹp cũng tuyệt không tay.
Nhưng trong lòng nghĩ vậy, miệng lại không thể nói thế, anh có thể vòng vo đáp: nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như Tuyết nhấtleech_txt_ngu thời chắn chưa thể chấp nhận ngay được, cứ từ từ thôi ạ, tình cảm thì cần phải bồi dưỡng mà.
Nhưng ngờ, Tiêu Thiên lời này lại đột đanh mặt lại, nghiêmbot_an_cap nghị nói: Cậu nghĩ được như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất . Tiêu Vạn Thiên ta chỉ có duy nhất một đứa cháubot_an_cap gái này, taleech_txt_ngu tuyệt đối không cho phép nó xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn.
Ngài yên tâm, giao cho cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cháu sẽ không để bất kỳ ai đụng vào một sợi tóc của Như Tuyết! Phàm lập tức vỗ ngực bảo đảm.
tốt, có lờibot_an_cap này của cậu lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta tâm rồi. là đồ của lão , đương nhiên là đáng tin . Tiêu Vạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên tỏ ra vô cùng hài với thái độ của Dương Phàm.
Thấy , Dương Phàm cũng cuối cùngleech_txt_ngu cũng thở phào nhẹ nhõm, phen trong lòng Vạn , số của anh chắc đã đượcvi_pham_ban_quyen cộng thêm vài phần rồi.
Sau , Dương Phàm còn tán gẫu với Tiêu Vạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên một lát nữa rồi mới chào tạm biệt vị ông nội tương lai .
Nhưng về nhà, sau khi hút liên tiếp mấy thuốc, Dương Phàm đột nhiên nhận ra một đề nghiêm trọng.
Nghe ý tứ trong lời nói của Tiêu Vạn Thiên, ấy tuyệt đối sẽ không ép buộcvi_pham_ban_quyen Tiêu Như Tuyết tờ hôn ước này.
Vậy thì dùng hôn để đưa anh đếnleech_txt_ngu Trung Hải, hóa ra làbot_an_cap để đến làm vệ sĩ !
Dương Phàm gần như suy sụp, vò đầu bứtbot_an_cap tai một hồi, hóa ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính thế giới của người trưởng sao?
hôm , Dương Phàm ở trong căn hộleech_txt_ngu nhỏ của , vừa nhi rượu, vừa nỗ lực suy nghĩ cách đại mỹ nhân Tiêu Như Tuyết.
Tuy , sau tuần rượu, ngoài cửa bỗng nhiên vang một tiếng kêu thảm thiết xé lòng.
Cứu mạng với Vi Vi, Vi Vi
Phàm giật bắn vì tiếng kêu thảm thiết này, đêm hôm khuya khoắt thế này sao lại cóbot_an_cap người đến tận cửa nhà mình kêu cứu vậy?
Tuy không đã xảy ra chuyện gì, nhưng tinh thần nhân đạo, Dương Phàm mở cửa ra.
Nhưng cửa thấybot_an_cap, Dương Phàm liền chút ngẩn người.
một người phụ nữ quần áo xệch, tóc bù xù đang bò trước cửa nhà Hứa Vi Vi, yếu ớt đập từng nhát vào cánh chống trộm.
Người nữ này không biết đã phải trải chuyện gì, làn da trẻo mịn màng, những thương chằng chịt khủng.
gái này, cô diễn trò gì vậy? Phàm hơi ngơ ngác, có một chạy đến trước nhà Hứa Vi Vi cầu tình thì cònbot_an_cap nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhưngvi_pham_ban_quyen đây lại là một người phụ nữ mình đầy thương tích, chuyện này thật quá kỳ quái.
Nào ngờ, khi người phụ đó quay mặt , Dương Phàm lại một lần nữa hình.
Nhan của người phụ nữ này cùng xinh đẹp, dù không đến mức quốc sắc thiên hương thì cũng tuyệt một mỹ . Thế nhưng này, mặt mũi cô lại sưng vù, bầm tím đến đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ, như bị ai đó đánh cho một trận bời.
Trời đất! Ai đánh cô thành ra này? Dương Phàm vội bước tới địnhleech_txt_ngu đỡ, nhưng người phụ nữ ấy như chim sợ cành cong, vừa thấy anh lại đã hãi lùi góc tường, hận không thể luôn cả thân người vào trong tường.
Nhìn ánh mắtbot_an_cap đầy vẻ kinh hoàng của cô, nào có đang nhìn người, rõ ràng thấy ma quỷ thì hơn.
Tuyleech_txt_ngu khôngbot_an_cap quen biết, nhưng đã gặp rồi thì Dương Phàm không thể mặc kệ. Anh ghét nhất hạng người phụ nữ, huống hồ còn đánh man đến mức này.
Đừng sợ, tôi không làm cô đâu. Cô đến tìm Hứa Vi không? Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm cố gắng giữ giọng điệu thân thiệnvi_pham_ban_quyen hết mức có thể.
Người phụ nữ cuộn người lại, hãi nhìn Dương Phàm rồi khẽ gật đầu, dáng vẻ ấy rất giống một chú mèo nhỏ đang thương và hoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạn.
Cô ấy vẫnbot_an_cap chưa về. cô không chê thì vào nghỉ một , cứ nằm ở hành lang thế này sẽ làm người khác sợ đấy. Dương mỉmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười nói.
phụ nữvi_pham_ban_quyen do dự một chút, sau đó dường như cảm thấy lời Dương Phàm nói cũngleech_txt_ngu có lý, bèn rón rénleech_txt_ngu đứng dậy đi vào nhà anh.
Dương vàng đứng dạt sang một bên nhường đường. Anh biết lúc này nếu chạm người phụ này chỉ một , chắc chắn sẽ khiến cô sợ hãi mà bỏbot_an_cap ngay lập tức.
Đợi đến khi cô vào nhà ngồi xuống, Dương Phàmbot_an_cap mới thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng ngay khi anh vừa định đóng cửa, bên đột một tiếng giận dữ.
Đồ chó đẻ! biết ngay con tiện nhân này nuôi tiểu bạch kiểm bên ngoài !
Tiếng gầm này vang dội tiếng bò mộng, kèm theoleech_txt_ngu những chân rầm rầm nặng nề, dường như muốn giẫm sập tòa nhà này vậy.
Dương Phàm hơi ngẩn người, và chính trongvi_pham_ban_quyen khoảnh khắc khựng lại đó, kẻ kia đã lao trước mặt, một tay chặn đứng cánh cửa chống trộm dần khép lại.
Vị khách mời này hơn Dương một cái đầu, thân hình lực đến đáng , to lớn hơn không chỉ một vòngleech_txt_ngu. đặt người cạnh nhau để so sánh, Dương đại khái chẳng khác gì một mỏng manh.
A!
phòng phát ra tiếng thét kinh hoàng. Người phụ bị thương vừa nhìn thấy người đànbot_an_cap ông này thì hồn xiêu lạc, cuống cuồng bò lê bò càng đi trốn sau ghế .
Chínhbot_an_cap là ngươi phải không! Ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông đang cơn nộ trợn tròn mắt, một tay túm chặt áo Dương Phàm.
Anh là ai? Phàm bị mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi, cứ thế mặc cho đối phương túm lấy cổ mình.
Ngươi còn mặt mũi hỏi lão tử làbot_an_cap ai àbot_an_cap? Lão tử là cha ruột của ngươi đấy!
Hắn vừaleech_txt_ngu miệng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phunleech_txt_ngu ra một tràng chửi bới, nước miếng văng đầy mặt Dương , rồi thô bạo anh .
này không phải chỉ có cơ bắp để làm cảnh, Dương Phàm bị đẩy , chân như giẫm phải lăn, lảo đảo lùi về phía sau, cuối ngã ngồileech_txt_ngu xuống bàn trà, còn làm vỡ nát mấy cái ly.
Suỵt Phàm vàovi_pham_ban_quyen một khí lạnh, mông ai mà chẳng là thịtvi_pham_ban_quyen, khôngleech_txt_ngu đau mới lạ.
kia, cút ra đây cho lão ! Mẹ kiếp, lão tử ngươi ăn nuôi ngươi uống, còn cho ngươi tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , mà ngươi dám lén lút lưng lão nuôi tiểu bạch kiểm! Những thớ thịt trên mặt gãbot_an_cap đànbot_an_cap ông giật liên hồi, trông cực kỳ hung .
Tôi không có, tôi thực sự không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấc nghẹnbot_an_cap ngào đáng thương của Vương tiểu thư truyềnvi_pham_ban_quyen ra từ sau ghế sofa.
Sắcleech_txt_ngu mặt gã đàn ông tối lại, hắn xông tới, bổng người đang co rúm lại như xách một con gà conleech_txt_ngu.
Gương mặtvi_pham_ban_quyen Vương tiểu thưleech_txt_ngu tràn ngập sự tuyệt vọng và kinh hãi, cô khóc lócleech_txt_ngu van xinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Không phải đâu tôi tôi khôngbot_an_cap quen biết anh ta
Bắt tang tại trận mà không thừa nhận à!
Vừa nói, gã đànbot_an_cap ông vừa vung , dồn hết sức bình sinh tát một giáng.
Với mạnh gã, Dương Phàm không phòng còn bị đẩy đi rất , nói chi là người phụ nữ yếu ớt này. Cú tát đó trựcvi_pham_ban_quyen tiếp đánh văng mấy chiếc răng của , khiến cô suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ.
Dù vậy, vẫn không dừng tay, vung tay cô xuống đất, rồivi_pham_ban_quyen bước tới dẫm người cô.
Mẹ kiếpvi_pham_ban_quyen, lấy tiềnbot_an_cap của lão tử nuôi bạch kiểm, mà nuôi hạng xấu xí như thế này, bôi tro trát trấu vào mặt ai !
mà hạ xuống thật, e là nội của người phụ nữ tội nghiệp kia sẽ nát bấy mất.
Đúng , mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân mang lê đột ngột ra, vừa vặn gã đàn ôngbot_an_cap dẫm .
bot_an_cap đàn ông vốn đang mang bộ mặt hung tợn, nhưng khi dẫm xuống, cảm giác không hề mềm mà lạivi_pham_ban_quyen cứng đá. Quan trọng , chân hắn như đang lên mặt đất, không thể nhúc nhích xuống thêm dù chỉ một phân.
Trong cơn kinh , gã quay mặt lại thì phát Dương Phàm đã xen vào.
Chuyện tôi có không quản, nhưng cái thằng ranh nhà ngươi chê tôi xấu à? Mắt chó của ngươi phải không. Dương Phàmbot_an_cap thực nổi giận rồi.
Phàm có thể nhẫn nhịn việc bị gã túm áo hay xô đẩy, vì dù sao cũng hiểu lầm, nhưng anh tuyệt đối dung thứ cho kẻ nào chê mình xấu. soái ca phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâmvi_pham_ban_quyen phongvi_pham_ban_quyen như Dương Phàmbot_an_cap mà dám bảo là xấu? Mắt không dùng đem hiến cho người đi nhé.
Thằng tiểu bạch kiểm khốn khiếp, ngươi còn dám ra mặt cho con tiện nhân này saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. tử hôm nay không cho tàn phế lão tử không phải là Vương Bưu!
, Vương Bưu vung tay đấm mặt Dương , nắm gã to chẳng khác gì bao cát.
Phàm hừ lạnh một tiếng, tay chặt nắm đang lao tới, thời tay phải lấy cánh tay kệch của gã, chân phải đạp mạnh xuống đất, quát lớn một .
Vương Bưu nằm mơ cũng không ngờ tới, cái sợi mà hắn nghĩ có thể đánh phế bất cứleech_txt_ngu lúc nào, lại dùng một thế , ném thẳngleech_txt_ngu hắn bay ra ngoài.
Chỉ nghe thấy một tiếng ầm vang , hình đồ nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap của Vương Bưu mạnh xuống nhàvi_pham_ban_quyen, phát ra tiếng đau ngay . Cùng là bằng xương bằng thịt, dù có nhiều cơ bắp đến đâu mà bị ngã đau thì cũng biết đau thôi.
Dương Phàm chẳng buồn liếc nhìn Vương Bưu thêm nữa, vội vàng chạy bên cạnh Vương tiểu thư.
Dưới ánh đèn, những vết thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên người cô hiện ra rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đến lòng. Vết thương mới chồng lên vết cũ, nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đếm xuể, thậm chí trên ngực còn có vài sẹo rõ rệt do đầu thuốcleech_txt_ngu lá châm vào.
Dương không biết người phụ nữ này đã làm gì, nhưng chỉ cần khôngbot_an_cap phải chuyện gì tày đình, cô cũng không đáng phải chịu sự hành vô nhân đạo như thế này.
thư hứng một tát của Vương Bưu, nửa khuôn mặtvi_pham_ban_quyen đã sưng húp lên, lúc này hoàn hôn mê bất .
Vừa lúc đó, một chuỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước chân dập vang lên, rồibot_an_cap hình xinh đẹp lao vào cănvi_pham_ban_quyen hộ của Dương Phàm.
Không Hứa Vi đến muộn thì còn là ai nữa.
Vương tiểu thư
Hứa Vi sau nhận được cuộc gọi cầu cứu của phụ nữleech_txt_ngu đã lập tứcleech_txt_ngu về, cũng không ngờ lại chứng kiến cảnh tượng này ngay trong nhà Dương .
Bưu cúvi_pham_ban_quyen ngã này không hề , nhưng với hình vạm vỡ, gã nhanh chóng lấy lại tinh thần, lừ đừ từ dưới đất dậy.
Vừa ngẩng lên đã nhìn thấy Hứa Vi, sắcvi_pham_ban_quyen mặt Vương Bưu lập tức sa sầm, miệng chửi bới: Con tiện nữ nhân nhàbot_an_cap ngươi còn vác mặt đến đâyvi_pham_ban_quyen ? Chính là ngươi! Ngươi bao che con khốn kia nuôi tiểu bạch ở đây chứ gì! , lão tử sớm biết ngươi cũng là hạng tiện nhân bẩn thỉu, ra trước đây lão nên ngủ với ngươi xong!
Vương ! Ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn nói cho sạch sẽ chút! Hứa Vi Vi sỉ nhục xốivi_pham_ban_quyen vào mặtvi_pham_ban_quyen, nhất thời nổi trận lôi đình.
nhưng Vương Bưu những không thu liễm, ngược lại cònbot_an_cap rútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong túi ra, lấy vài tờ tiền mệnh giá tệ ném thẳng vào người Hứa Vi Vi.
Lão tử đây được hơn thằng tiểu bạch , lấybot_an_cap tiền rồi phục vụ lão tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi. Vương Bưu gằn đầy tợn.
Hứa Vi Vi tức đến nghẹn , chưa từng cóvi_pham_ban_quyen ai dám nhục mạ côleech_txt_ngu ngay trước mặt nhưleech_txt_ngu thế này.
nhóc, cha mẹ anh từ nhỏ không dạy anh đạo lý khôngleech_txt_ngu được đánh phụ nữ sao? Phàm sầm hỏi.
Bưu lúc này ra trong phòng còn có Dương Phàm, gã liền nắn nắn nắm đấm, cười lạnh : Ngườileech_txt_ngu đàn bà của lão tử, lão thích thế nào thì chơi! Đánh sao? Lão tử thích đấy! Tiểubot_an_cap bạch kiểmvi_pham_ban_quyen đau lòng rồi sao? Hừ, vậy thì đôi giày rách này tặng chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngươi , ngươi cứ giữ lấy mà coi như báu vật .
Tuy nhiên, nay lão tử vẫn phải bẻ gãy xương ngươi, lão phải cho ngươi biết thế là hậu quả của việc cắm sừng lão tử. Vương Bưu nhổ một đờm đặc xuống đất, nụ cười dữ trên mặt càng đậm thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài phần, rõ ràng là khuấy việc vừa rồi bị Dương Phàm quật ngã xuống sàn.
Phàm liếc nhìn đờm đất, lập tức giơ tay thẳng vào đó: anh ba giây, liếm chỗbot_an_cap này đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cảm ơn.
Hả? Lão tử có nghe lầm ? Ngươi tìm cái chớt thì không , lão tửvi_pham_ban_quyen thành toàn cho ngươi ngay bây giờ! Vương như nghe thấy một chuyện cười cực lớn, gầm gừ lao về phía .
Ba, hai
Còn chưa đợi Dương Phàm đếm ngược xong, Vương Bưu đã mang theo mùi hôi thối trên ập sát tới, vung tay tát một cúbot_an_cap trời giángleech_txt_ngu.
này còn mạnh hơn cả lúc đánh người phụ nữ kia, bàn tay ra mang theo tiếng gió rít vùleech_txt_ngu vù.
Dương mướn mắt, hai tay cùng lúc xuất chiêu, chớp đã khóa chặt cánh tay vung tới của Vương Bưu, lại thêm cú quật vai némleech_txt_ngu gã xuống đất, nhưng lần này không hề ném ra .
hình Vương Bưu một đập mạnh xuống , còn chưa cảm nhận hết đauleech_txt_ngu, gã đã bị Dương túm lấy tay lôi đến cạnh bãi đờm kia.
Đừng để tôi nói lần thứ bavi_pham_ban_quyen, liếm sạch chỗ này cho tôi, ơn. Giọng điệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương Phàm đặc biệt bình thản, cứ như thể hềbot_an_cap tức giận chút nào.
Hứa Vi đứng bên cạnh đến cả lên tiếng, lần này cô đã nhìn thấy rất rõ ràng, công mượt mà như chảy trôi của Dương Phàm khiến cô hoàn ngẩn người.
Liếm cái con mẹ ngươi á!
Vương Bưu định mở miệng chửi bới tiếp, nhưng lần chưa kịp dứt thì trong chỉ còn lạibot_an_cap hét thảm thiết.
Dương Phàm trông vẻ như chỉ vặn nhẹ một cái, nhưng đã tiếp phếbot_an_cap đi một cánh tay của Vương Bưu, khớp xương phát ra tiếng răng rắcbot_an_cap rợn người, chỉ cũng đủ khiến người ta nổi gà.
Dương Phàm dừng lại! Hắn tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịuvi_pham_ban_quyen sựbot_an_cap trị của luật! Hứa Vi lúc này mới hoàn hồnbot_an_cap, vội vàng ngăn cản vi trả thù của Dươngleech_txt_ngu Phàm.
Pháp đương sẽ trừng trị loại cặn bã này, nhưng trước đó, tôi có trách nhiệm và nghĩa vụ thay cha mẹ hắn dạy cho hắn một chút nguyên tắc cơ bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để đàn ông. Dương Phàm thản .
Sắc mặt Hứa khẽ biếnvi_pham_ban_quyen đổi, định quát dừng thì nghe thấy Bưu cười : Cút xéo đi, thằng nhóc, ngươi có biết lãobot_an_cap là ai không? Ngươi chớt chắc rồi!
Đối vớibot_an_cap lời đe dọaleech_txt_ngu của Bưu, Dương Phàm coi như không thấy, chỉ lạnh lùng nói: nữ là để thương, không phải để đánh, nghe hiểu chưa?
Đi chớt đi cái con mẹvi_pham_ban_quyen ngươi! Vương Bưu dồn hết chút sức tàn để chửi .
Dương Phàmleech_txt_ngu thở mộtbot_an_cap tiếng, xươngbot_an_cap bàn tay phải đột ngột gồ lên, cánh tay đang bị khóa của Bưu giống như từ đất sét, bị bóp nát vụn thành khúc, chỉ còn lớp davi_pham_ban_quyen dính .
Vương có lẽ cả đời này chưa bao giờ nếm trải cơn đaubot_an_cap thế, lập tức ra một hồi gào thét thảm giốngleech_txt_ngu tiếng người, thanh ebot_an_cap rằng cảbot_an_cap khu chung đều có thể nghe thấy mồn một.
Hứa Vi Vi không khỏibot_an_cap hítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào một ngụm khí lạnh, banbot_an_cap đầu cô tin Dương Phàm thể tay không bóp nát xương người, khẳng định rằng Dương Phàm chắc chắn đã dùng vậtvi_pham_ban_quyen cứngvi_pham_ban_quyen đó.
Tuybot_an_cap nhiên, nghe không bằngbot_an_cap một thấy, lúcleech_txt_ngu này tận mắt một tay bóp nát xương tay Vương Bưu, chấn động này khiến cô nửa ngày nên lời.
lỗi nhé, anh đau .
Hứa Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngây nhìn Dương Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thời quên mất nói gì.
Về phần Vương Bưu, sau một hồi gào thét xé lòngvi_pham_ban_quyen, gã đã đau đến mức lịm đi.
Dương Phàm! Anh điên rồi sao? Hứa Vi Vi không .
Dương Phàm buông cánh tay đã biến dạng của Vương Bưu ra, đầu nhìn Vi nói: Hứa trưởng, khi con người cũng giống như chó mèo, phải mùi đau khổ mới biết ghi nhớ.
Vi Vi Dương Phàm một cái, tuy cô không thích người đàn này, nhưng sobot_an_cap sánh ra thì Vương Bưu rõ ràng là kẻ đáng tởm hơn nhiều.
Trong cuộc so sánh , Dương đã thắng.
Hứa Vi Vivi_pham_ban_quyen không thèm để ý đến Dương Phàm nữa, quay người đi về phía người bị .
Quay đi chỗ khác! Trước khi vết thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên người phụ nữ kia, Hứa Vivi_pham_ban_quyen Vi không quên đanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt .
Dương Phàm nhún vai, chẳng lẽ trông anh giống kẻ thái lắm sao?
Sau khi Dương Phàm quayvi_pham_ban_quyen lưng đi, Vi Vi mới cởi chiếc áo đã có phần rách nát của phụ nữ ra, thế nhưng cảnh tượng hãi trước mắt lại cô sững sờ.
Đồ sinh bằngleech_txt_ngu chó! Cảm xúc của Hứa Vi Vi chút kích , cơ không chủ được mà run rẩy.
vi_pham_ban_quyen có thời đó mắng người, chi bằng sớm 120 đi, may ra còn không để lại di chứng. Dương Phàm quay lưng lại nói.
Hứa Vi Vi lau khóe mắt, vội vàng rút điệnleech_txt_ngu ra .
Nhưng còn chưa kịp kết nối cuộc gọi, bên cửa lại vang lên một chuỗi tiếng chân dồn , ngay sau là hai viên sát khu vực hiện cửa nhà Dương Phàm.
Nhìn thấy hình trong phòng, viên cảnh sát lập tức quát lớn: Người bên trong không được động! Giơ tay lên!
Dương Phàm cười một tiếng, đànhvi_pham_ban_quyen phải ngoan ngoãn giơ hai tay lên.
Đúng là gặp quỷ rồi, chẳng lẽ vừa mới ra lạileech_txt_ngu phải vào . Dương Phàm thầm cười khổ trong lòng.
Thấy vậy, Vi Vi vội vàng thẻ ngành của ra và : Tôi là Phó độivi_pham_ban_quyen trưởng đội hình cảnh Hứa Vi Vileech_txt_ngu, đây là thẻ tôi.
Hai viên cảnhleech_txt_ngu sát kia vừa nãy cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút căng thẳng, sau khi nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời Hứa Vileech_txt_ngu Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , họ không hẹn cùng ngẩn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một .
Hai người nhìn hồi, cuối cùng mới tiến lên tra thẻ của Vi Vi.
Thật ngại quá, hóa ra là Hứa phó đội, chỉ là ở đây viên cảnh sát lại nhìn lướt qua tình trong phòng khách, gương mặt lộ rõ vẻ khó xử.
Hứa Vi Vi sau đó tóm tắt lại diễn biến sựvi_pham_ban_quyen việc một lượt, nhưng điều Dương Phàm khá bất ngờ là, lần này cô nàng không những không tìm rắc rối cho anh mà còn giúp anh phủi sạch mọi liên quan.
Hóa ra là vậy, vậy không chậm trễ nữa, chúng tôi liên hệ xe cứu thương ngay. Một trong hai viên cảnh sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ vừa gãi đầuleech_txt_ngu vừa nói.
viên cảnhleech_txt_ngu sát trẻ nhưleech_txt_ngu này, khi nhìn thấy Hứa Vi Vi, mắt nào người nấy sáng rực lên.
Dù saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hứa Vi Vi cũng là đóa hoa khôi cảnh sátbot_an_cap sự lừng lẫy của Trung Hải, trong sát Trung Hải không ai là không biết danh tiếng của cô, cô chính là thần mộng củabot_an_cap đại đa sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh niên nam giới độc thân trong ngành.
Chỉ là, đóabot_an_cap hoa khôi không phải ngắm, cô ấy là một đóa Vương Hoa chính hiệu.
Không lâu sau, xe cứuleech_txt_ngu cuối cùng cũng đến, đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương Bưu cùng người phụ nữ bị đánh ngất xỉu lên xe.
Dương Phàm đồng hànhvi_pham_ban_quyen xuống lầu, mãi đến khi tiễn xe cấp cứuleech_txt_ngu đi khuất, anh mới quay sang cười với Hứa Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vi: Vibot_an_cap Vi nhỏ bé, có thấy đột nhiên trai hẳn lên ?
Hứa Vi xoay đứng mặt Dương Phàm. Một nữa ngửi thấy mùi hương thanh khiết trên cơ thể cô, Dương Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suýt nữa kìm đôi bàn tay muốn chầm lấy người nữ này vào lòng.
Dương Phàm, anh biết mình vừa chuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy rắc rối lớn rồi ! Hứa Vi nghiêm nghị nói.
Dương Phàm mỉm cười, đáp: Ừ, lúc gặp cô, mẩn mùibot_an_cap hương cô, tôi đã biết gặp rắc rối lớn rồi.
Sắc mặt Hứa Vi sầm xuống, giận dữbot_an_cap : Anh chán rồi phải không! trại tạm giamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trống nhiều giường lắm, muốn vào đó ở vài ngày à!
Dương Phàm lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xua tay phủ nhận sạch trơn, bởi người phụ nữ này trông có vẻ hoàn toàn không phải đang nói đùa.
có biết Vương Bưu là người nào không? Màleech_txt_ngu dám ra nặng như thế? Anh làm việc không dùng não ? Hứa Vi Vi vẫn vẻ mặtbot_an_cap nghiêm túc, nhưng dáng vẻleech_txt_ngu này cô thực lại sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hút khác biệt.
Hắn là thì liên quan gì đến ? So với những gì người phụ nữ kia phải chịu đựng, tôi thấy mình ra tay còn hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ đấy. Dương Phàm mảy để tâm.
Hứa Vi một hơi thật , như hoàn toàn lời với Dương Phàm.
Đúng là hữu dũng vô mưu! sẽ Vương Bưu phải trảleech_txt_ngu giá, nhưng nay anh đánh hắn trọng thương, người đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau hắn liệu có để yên không? Hứaleech_txt_ngu Vi Vi nói.
Nghe vậy, Dương Phàm chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hả cười: Sợ gì chứ, có Hứa phó đội trưởng yêu dấu tôi bảo vệ, tôi còn phải lũ tôm cá thối đó sao?
Hứa Vi Vileech_txt_ngu tức giận túm lấy cổ áo Dương Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trợn tròn đôi mắt đẹp đe dọa: cái của cho tốt! Đừng có nói năng bạ! Nếu anh dám nói nhảm trước mặt người khác, tôi tuyệt không tha anh đâu!
Hắc hắc, tâm đi, tôi nhất định sẽ không nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho biết chuyện Hứa phó đội muốn đến nhà tôi tắm rửa đâu, tôi đoan kín miệng như bưng! Dương Phàm nở nụ cười xấu lại.
Hứa Vi tức đỏ mặt, nghiến răng nghiến lợi quátvi_pham_ban_quyen: Tôi phải xé xác cái đáng chớt anh!
Phàm vi_pham_ban_quyen , nhưng ngay lúc đó, tiếng chuông cảnh báo trong lòng đột ngột lên, một khí lạnh chạy dọcbot_an_cap sống lưng tận đỉnh đầu.
Không xong !
Dương Phàm hô một tiếng, không nói hai lời, anh đưa tay lấy vòng eo thon gọn của Hứa Vi Vi, kéobot_an_cap cô vào lòng rồi cùng lao sang một bên.
Hương thơm quen thuộc tràn ngập khoang mũi, chỉ là lúc này Dương không còn thời gian thưởng thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Anh tìm chớt à! Hứa Vi Vi hiểu chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xảy ra, nổi trận đình, vung tay thẳng mặt Dương Phàm một cái nảy .
Cùng với tiếng chát chúa của cái tát, một tiếng xé sắc lẹm lọt tai hai .
Âm thanh đó đến cực nhanh, chỉ vút một cái đã xuyên qua, cuối cùng một tiếngleech_txt_ngu đinh lên một thân cây.
! Cô ra tay nặng quá đấy. Dương Phàmvi_pham_ban_quyen làm sao tránh kịp, ăn trọn một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tát đau điếng.
Dù sao cũng là Bá vương hoabot_an_cap của đội hình , cái tát này khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương Phàm nổ đom đóm mắt, nhất thời không phân biệtbot_an_cap đông tây nam bắc.
Cùng lúc đó, Hứa Vi Vi cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rốt phản ứng , kinhleech_txt_ngu ngạc nhìn về phía cái câyvi_pham_ban_quyen cách đó không xa.
Chỉ thấy một tên đen tuyền xuyênvi_pham_ban_quyen thủng thân câynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dựa vào quỹ bay, rõ ràng là nhắm vào hai người bọn họ.
Chưa đợi Hứa Vi Vi kịp thốt lên lời haivi_pham_ban_quyen, Dương Phàm đã vội vàng ấn mặt vào lồng ngực mình, đồng thời đưa tay che chởvi_pham_ban_quyen gáy , cùng cô lăn mấy vòng sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh.
Hứa Vi Vi phát ra tiếng ử phản , nhưng Dương Phàm vẫn chặt lấy mặt côleech_txt_ngu.
Gần lập tức, lại một mũi đen nữa xé gió lao tới, xuyên bụi cây thấpvi_pham_ban_quyen nửa mét trong bồn hoa, cắm thẳngvi_pham_ban_quyen vào bức tường.
Không biết mũi tên đó bằng chất liệu mà ngay cảvi_pham_ban_quyen bức tường cũng nổi, bộ đầu tên lún sâu vào bên trong.
Thân cây và tường còn như thế, nếu vàovi_pham_ban_quyen người ra sao?
Phàm lập tức ra dấu im lặng với mỹ nhân trong lòng, sau đó mới lỏng đang giữ đầu cô ra.
Trong tĩnh mịch, chí cóbot_an_cap thể nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ tiếng côn kêu trong bụivi_pham_ban_quyen cỏ và tiếng thở của hai .
Hứa Vi Vi chưa hiểu chuyện gì, thở cô dồn dập, thậm nôn bồn , khuôn đẹp dần ửng đỏ.
Dương huy động các dây thần cảm giác, bất kỳ chuyển động nhỏ nào xung quanh cũng không khỏi tai anh.
Hôm khôngbot_an_cap lẽ gặp ma thật sao? Từ sáng đến tối chẳng được lúcvi_pham_ban_quyen thân, anh đã đắc đại tiên nào rồi?
Tuy nhiên, sau hai mũi tên đen đó, kẻ hung thủ ẩn nấpbot_an_cap trong bóng tối không còn động tĩnh gì nữa.
Hứa Vi Vi giận dữ lườm Dương Phàm, dùng ánhleech_txt_ngu mắt hiệu cô muốn đứng dậy.
Dương vội vàng lắc đầu ngăn cản. Mặc dùbot_an_cap mũi tên thứ ba mãi không thấy đâu, nhưng điều đó không có nghĩa là nguy hiểm đã qua đi.
người cứ giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư thế đó nằm trên mặt đất thêm một lúc, Hứa Vi Vi gần như sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bùng nổ, đôi mắtvi_pham_ban_quyen đẹp nhưvi_pham_ban_quyen muốn ra lửa.
Đúng lúc này, một giọng trầm đục đột nhiên vang lên giữa đêm: Biết lượng sức mình đi, chuyện không nên thì bớt vào.
Nghe vậy, sắc mặt Dương Phàm khẽ biến đổi. Câu tám chínbot_an_cap phần không phải nhắm vào Hứa Vi Vi, mà là nhắm vào anh.
Sau khi dứt , đối phương không còn tiếng động, nhưng để chắc chắn, hai người vẫn không nhúc nhích.
Nhưng vài sau, Hứa Vi Vi rốt cuộc không thểbot_an_cap nữa, răng nóileech_txt_ngu Dương Phàm: Bỏ! Cái! Tay! Bẩn! Thỉuvi_pham_ban_quyen! Của! Anh! Ra!
Dương Phàm ngẩn ra, nhưng ngay sau anhbot_an_cap mới hiện, bàn tay còn lại mình này đang đặt ngay trên vòng ba tròn trịa của Vi Vi, thậm chí không biếtbot_an_cap mìnhbot_an_cap đặt lên đó từbot_an_cap lúc nào.
Đối mặtleech_txt_ngu với cảnh cáo cuối cùng của Hứa Vi, Dương Phàm lại theo phản nhiên bóp nhẹ một cái. Có mà khôngbot_an_cap thì đúng là đồ ngốc.
Phàm! Hứa Vi Vi nhảy dựng lên, khuônbot_an_cap mặt đỏ bừng như sắp rỉ máu.
Dương Phàm nhanh chân chạy biến ra một khoảng xa. Người phụ giờ giống thùng thuốc , đứng gầnleech_txt_ngu chắc chắn sẽ hiểm đến tính mạng.
Thề với ông trời, đây chỉ là ngoài ý muốn, tôi tuyệt đối cố ý . Đểleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen thể sống sót nhìn thấy mặt trời ngày mai, Phàm vội vàng giải thích.
Hứa Vi Vi trừng mắt Dương một cách dữ tợn. Trước đây chưa có ai chiếm tiệnbot_an_cap nghi , nhưng tên khốn trước mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này không chỉ vượtbot_an_cap qua ranh giớivi_pham_ban_quyen đỏ mà còn tiến một bước rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài.
Còn dám lần sau, chặt đứt vuốt chó của ! Vi Vi lại ra lời cảnh cáo.
Dương Phàm liên tục gật đầu đồng ý, nhưng miệng lại lẩm bẩm theo bản năng: Oa, giácleech_txt_ngu , không chấm mười điểm là bị trời phạt mà!
Giọng Dương Phàm không lớn, nhưng vì xung quanh quá yên tĩnh nên Hứa Vi Vi nghe được mồn một.
Dương! Phàm!
Tim Dương Phàm thắt lại. này đây, giữ mạng là trọng nhất, chạy mau!
May mà Dương Phàm chạy đủ nhanh, nếu đã Hứa Vi phân thây tám rồi.
Tuy nhiên, có thể tự tay nhận độ nảy từ Hứa Vi thì không lỗ nào.
Lúc Dương Phàm lét như kẻ trộm về cửa nhà , đột nhiên phát hiện trên cửa nhàvi_pham_ban_quyen Hứa Vi Vi dán một tờ giấy rất bắt mắt.
và chó miễn vào!
Đóa hoa thépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội hình cảnh này xem ra cũng đáng yêubot_an_cap hơnleech_txt_ngu tưởngvi_pham_ban_quyen nhiều.
hôm , khi Dương Phàm dậy sớm, anh một thun quần đi biển hoàn toàn mới, dưới chân vẫn là đôi dép kẹp quen thuộc. Một tay anh cầm cốc sữa đậubot_an_cap nành, kia cầm mấy chiếc quẩy nóng, thong dong đi tớileech_txt_ngu ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một khu dân cư cao cấp.
Vị sinh , anhbot_an_cap ai? Bảo vệ gác cổng rất tận tâmleech_txt_ngu, sáng sớmvi_pham_ban_quyen đã Dương ngoài .
Ơ? Ý gì đây? Dương Phàm vừa quẩy vừa thắc mắc hỏi.
Thưa , trông anh không giống cư dân ở đây. Khu chúng tôi quy được cho lạ vào. Bảo vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức giải thích.
Dương Phàm nhìn vệ một , nhìn vào trong khu nhà, không khỏi nhún vai nói: Cái khu leech_txt_ngu lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quy tắc thế, lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi giống à?
không có đó. Bảo vệ .
Dương Phàm bĩu , làm việc ở những nơi này cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dễ dàng , nhiên cố ý gây sự, thản nhiên nói: Đùabot_an_cap chút thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi làbot_an_cap tài của cô Như Tuyết, đến đón người sớm ấy mà.
Bảo vệ ngẩn người, anh ta nhiên thuộc với cái tên Tiêu Tuyết, bởi lẽ một mỹ nhân đẹp như vậy, muốn đàn ông không nhớ cũng khó.
Anh Bảo vệ nhìn Dương Phàm một từ trên xuống dưới, mặt lộ rõ sự khó .
Trong quan niệm của anh tavi_pham_ban_quyen, xế nhất cũng phải ăn mặc chỉnh tề, làm gì có ai ăn mặc kiểu này mà làm tài xế cơ chứ?
Ầy, tôi gọi điện cho Như Tuyết, để cô ấy thân nói với là được chứ gì. Dươngbot_an_cap Phàm khôngleech_txt_ngu ngờ vào cửa thôi mà cũng phiền phức thế này.
Bảo do dự lúc, nhưng cuối cùng vẫn cười khổ mở cửa cho Dương , miệng còn lẩm bẩm: Đại ca, lần sau anh chú ý hình tượng một chút, đệ đâyleech_txt_ngu kiếm miếng cơmvi_pham_ban_quyen cũng không dễ dàng gì.
Hiểu rồileech_txt_ngu, hiểu rồi, lần sau sẽ chú ý. Dương Phàm vội nởleech_txt_ngu một cười rạng rỡ.
quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây xanh trong khu này gần như sắpvi_pham_ban_quyen đuổi kịp công viên, các cơ sởbot_an_cap hạ tầng đi kèm đầy đủ, lại còn nằm ở vị trí đắc địa, giá nhà ở đây chắc chắn khiến ngườibot_an_cap bình thường khiếp vía.
Đi vòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vèo vài lượt trong khu dân , cuối cùng anh cũng tìm thấy cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biệt thự nhỏ nơi Tiêu Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết ở.
Từ xa, Dương Phàm đã thấy ngoài nhà Tiêu Như Tuyết còn cóleech_txt_ngu một người tới sớm hơn cả mình, chẳng lẽ cô lại tìm thêmvi_pham_ban_quyen xế khác?
Nhưng khi Dương Phàm đến gần, anh nhận tiên sinhvi_pham_ban_quyen này rằngleech_txt_ngu không tài xế do Tiêu Như Tuyết thuê, lẽ tài chắc không mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi bộ vestleech_txt_ngu Versace kia .
leech_txt_ngu niên quay Dương Phàm, liếc mắt quét qua anh từ đầuvi_pham_ban_quyen tới chân một lượt, ánh mắt ấy chẳng khác gì máy quét mãvi_pham_ban_quyen vạch siêu thị.
Anh là ai? Dương Phàm nhìn chiếc Shelby trắng cực kỳ phongleech_txt_ngu cách kia, siêu xe này e là nhị đại bình thường cũng không mua nổi.
Xem ra, gã thanh niên tuấn tú này thật sự không phải hạng tầm .
Hắn khẽ cau , lạnh lùng nói: Cút ngay, chạm bẩnbot_an_cap xe của , tao tay mày!
Hô, cũng hung hăng nhỉ. Dươngbot_an_cap Phàm nhướng mày nói.
thanh niên thèm để ý đến Dương Phàm nữa, quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu nhìn cánhleech_txt_ngu cửa đóng , trong mắt thoáng hiện vẻ sốt ruột.
, này trông mới nhỉ, qua mấy đời chủ , năm nghìn tệ có bán khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Dương Phàm cố tình dùng bàn tay đang quẩy xoa lên mui xe, để lại mấy vếtbot_an_cap dầu mồn một.
Đồ chó tạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủng! Có phảivi_pham_ban_quyen không hiểu người không! Đãvi_pham_ban_quyen bảovi_pham_ban_quyen mày đừng đụng rồi mà! Cút ra! ! Gãbot_an_cap thanh niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi trận lôi đình, tung một cước về phía Dương Phàm.
chà! Dương Phàm giả vờ như suýt bịleech_txt_ngu , nửa cốc sữa nành đang uống dở lên .
Mày! gã thanh niên tức đến mức méobot_an_cap xệch, lập túmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy Dương Phàm.
Này này, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cẩn thận chút, áoleech_txt_ngu tôi mấy chục tệ lận đó! Dương tức giậnvi_pham_ban_quyen đưa tay ra đẩy, kết quả chút cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sót lại trên tay đều quẹt lên vest của gã thanh niên.
Bộ vest trắng vốn rất đẹp đẽ, giờ đây lạivi_pham_ban_quyen dính một vết dầu , trông thảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn cả Phàm.
Thằng ! Gan to tày dám làm bẩn áo bản công tử! Gã phát tại chỗ, chẳng còn màng đến hình tượng công hàobot_an_cap hoa gì nữa, trực tiếp mắng chửi ầm ĩ.
Oa, anh này thật không giữ vệ sinh cá nhân gì cả, áo bẩn thếvi_pham_ban_quyen này mà cũng dày mặc ra đường chovi_pham_ban_quyen được. Dương Phàm vẻ mặt chê bai lùi lại vài bước.
Cả khuôn mặt gã thanh niên co giật, gần như răng nghiến lợi thốt ra một câu: Hôm nay tao phải giết chớt mày!
Phươngvi_pham_ban_quyen Hoa, anh rốtvi_pham_ban_quyen muốn thế nào?
Đúng lúc này, Tiêu Nhưvi_pham_ban_quyen Tuyết từ trong nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước ra.
Dương Phàm? Sao lại đây. Tiêu Như ngẩng đầu Dương Phàm, lập tức sững ngườileech_txt_ngu tại .
Dương Phàm cười hì hì, nói: Đưa em đi làm mà, yêu dấu.
Dương Phàm? Yêu dấu? Phương Hoa mình một cái, ánh mắt đầy vẻvi_pham_ban_quyen kinh ngạc.
Hì hì xem tức lú lẫnleech_txt_ngu rồi, Tuyết tôn quývi_pham_ban_quyen nhường nào, sao có thể để mắt tới hạng vô lại đầu đường xó chợ nàyleech_txt_ngu được, đúng là chuyện nực cười. Phương Hoa đưa tay vỗ trán, như thể vừa điều gì.
Tiêu Như Tuyết quay sang nhìn Phương Hoavi_pham_ban_quyen, có chút thiếu kiên nhẫn : Phương , nếu không có chuyện gì anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể về rồi, tôi đang .
Tuyết, ngày quan trọng như hôm nay mà em cũng sao? Nhìn em xem, là vôvi_pham_ban_quyen tâm quá. Phương Hoa trịnh trọng nói.
Ngày gìbot_an_cap ? Như Tuyết bị Phươngbot_an_cap Hoa hỏi ngơ ngác.
Phương Hoa thở dài : Ầy, hôm nay là kỷ baleech_txt_ngu năm chúng quen mà!
xong, Phương Hoa lấy từvi_pham_ban_quyen trong xe ra mộtleech_txt_ngu bó hoa tươi lớn, rõ ràng đã chuẩn trước.
Tiêu Như Tuyết sững sờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng ngay đó liền khéo léo từ chối: Cảm ơn, ý tốt anh tôi xin nhận, nhưng hoa thì không nhận đâu, đến côngvi_pham_ban_quyen không tiện.
Trong mắt Phương Hoa thoáng hiện một không vui, tuy rằng đây không phải lần đầu , nhưng bị từ chối trực tiếp ngay trước mặt Dương cảm thấy mất mặtleech_txt_ngu vô cùng.
Dương vẻleech_txt_ngu mặtvi_pham_ban_quyen nghiêm túc ngắm nghía bó , xoa cằm trầm trồ: Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này anh đúng là hiếm thấy thật đấy.
Phương Hoa khỉnh nhìn Dương Phàm, ánh mắt như : Bản công phận gì, hoa tặng sao có thể giống người thường được?
, nền trắng điểm hồng, Thanh minh mang viếng mộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc vời. Dương Phàm gù.
Thằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chó này ăn nói xằng bậy! Phương Hoa không ngờ Dương Phàm lại một câu như vậy, tức đến không nhịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mà văng .
Vừa dứt lời Phương Hoa đã ngay, vội vàng vờ không chuyện gì xảy ra, gượng ép nặn ra một nụ cười: Như Tuyết, em đói rồi chứ, anh đã chỗbot_an_cap sẵn rồi, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi em thích nhấtvi_pham_ban_quyen đấy.
Chuyện này Như Tuyết vẻ mặt xử, nhất thời không nghĩ ra được lý do nào đểvi_pham_ban_quyen từ chối.
Thấy vậy, trong mắt Hoa lập tức hiệnvi_pham_ban_quyen lên một tia vui mừng. Anh ta biết Tiêuvi_pham_ban_quyen Như Tuyết tuyệt đối sẽ không nấu cơm , cộng thêm việc tài xế của cô đang bị thương nặng phải nhập viện, lần này chắcvi_pham_ban_quyen chắn cô không lý do gì để khước .
Đúng lúc Tiêubot_an_cap Như Tuyết đang lúng túng, Dương Phàm bỗng lên tiếng: Như Tuyết , cònvi_pham_ban_quyen đứng ngẩn ra đó làm , phải hôm chúng ta đãbot_an_cap hẹn trước rồi sao?
Ở đây đến lên tiếng à! Phương Hoa sa sầm mặt mày nói.
Tiêuvi_pham_ban_quyen Như Tuyết khẽ cau mày, nhưng ngay đó cô lại làm một hành động khiến Phươngleech_txt_ngu Hoa sững sờ, thế mà lại chìa khóa xe Dương Phàm.
Vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì nhanh lên chút, còn có cuộc họp buổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng.
Dương Phàm tungvi_pham_ban_quyen hứng chìa khóa xe trong tayleech_txt_ngu, nở nụ cười vô với Phương : Hả? Anh vừa nói cái gì cơ? tôi tín hiệu không được tốt lắm.
Phương Hoa đứng đờ ra như một khúc gỗ, sự lựa chọn của Tiêubot_an_cap Như Tuyết khiến anh mất mũi, thậm chí đó là một nỗi sỉ nhục.
Dương Phàm! Rượu mời không uống lại muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống rượu phạt, tối qua tôi đã cảnh cáo anh , anh tự chuốc lấy! Phương Hoa nhìn chằm chằm vào chiếcvi_pham_ban_quyen hậu của chiếcbot_an_cap xe đang đi xa, nghiến răngvi_pham_ban_quyen nghiến lợi lẩm bẩm một mình với vẻ mặt đầy độc ác.
lúc đó, Tiêu Như Tuyết ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở ghế sau, tâm trạng chẳng mấy tốt đẹp.
Dương Phàm, dám tự tiện điều tra chỉ nhà tôi! Tiêu Như Tuyết trầm chất vấn.
Oan uổng quá, địa thân ông cụ Tiêu nói cho tôi biết đấy . Dương Phàm cười đáp.
Anh nói gì! Sắc mặt Tiêuleech_txt_ngu Như Tuyết đột ngột thay đổi.
giờ Dương đã hiểu ra, để đối phó người nữ này, cách tốt nhất chính là đem Vạn Thiên ra làm lá .
Tiêu Như Tuyết cắn môibot_an_cap hồng, tức giận nói: Tôi đói rồivi_pham_ban_quyen.
Nghe , khóe miệng Phàm không khỏi nở một cười: vội, đến nơi rồi, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ lòng!
Không lâu sauleech_txt_ngu, Dương Phàm đã chở Tiêu Như Tuyết đếnvi_pham_ban_quyen nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tuy nhiên, sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống xe, Tiêu Như Tuyết lại ngơ ngác, nhìn Phàm bằng mắt như nhìn ngườibot_an_cap ngoài hành tinh.
Khách sạn quốc tế Sa Huyện!
Trong văn phòng tầng cao nhất của tập đoàn Tiêu thị, Tiêu Như Tuyết đang liên tục rót nước vào hết này đến cốc khác, sắc mặt khó vừa nuốt phải gián.
Thế , phải vị vô cùng khó quên không? Dương Phàm nén cười hỏi.
Tiêu Như Tuyết trừngleech_txt_ngu mắt Dương Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu không phải tại anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến cái gọi là Khách sạn quốc tế Sa , cô cũng không đến mức thấy khó chịuvi_pham_ban_quyen như vậy trong cuộc họp sáng nay.
Dương Phàm, có thể đến bộ phận an ninh báo được rồi! Tiêu Như mất kiên nhẫn .
Mặc cô rất không thích nhìn thấy Dương lảng vảng trước mặt, nhưng nể mối quan hệ với Tiêu Vạn Thiên, cô chỉleech_txt_ngu đành bấm bụng xếp cho anh một vụ.
Tôi đã hứa với ông cụ Tiêu là phải chịu trách nhiệm an toàn cá của , nhiên phải bảo vệ côleech_txt_ngu không rời nửa bước rồi. Dương Phàm cười nói.
Bây giờ tôi rất an toàn! Tiêu Như Tuyết mở to đôi mắt đẹp.
Cư an tư nguy! Thưa cô, tư tưởng của cô rất nguy hiểm . Dương Phàm nghiêm túc giáo huấn.
Tiêu Như Tuyết gần suy sụp, có một kẻ đáng ghét như vậy trước mặt, bảo cô làm thể làm tốt được đây.
lúc này, An Ni gõ cửa bước vào, liếc nhìn Dương Phàm bằng ánh hững.
Đây là tàibot_an_cap liệu vừa mới gửi tới. An Ni đưa một bản hồ sơ cho Tiêu Như Tuyết.
Như Tuyết lấyleech_txt_ngu xem, sắc mặt lập tức trầm xuống, và khi đọc nội dung ngày một nhiều , sắc mặt cô càng lúc càng trở nên khó coi, cuối cùng thậm chí hai hàm còn run bần bật.
Quá đáng! Thậtleech_txt_ngu sự quá đángleech_txt_ngu mà!
Tiêu Như Tuyết tức giận phăng tập tài ngoài, sau đó dùng hai tay vào trán, gương mặt rõ vẻvi_pham_ban_quyen kiệt sức.
Phàm này nhận ra, lý do khiến lớp trang hôm của Tiêu Nhưleech_txt_ngu đặc biệt tinh xảoleech_txt_ngu là để che giấu vẻ tiều tụynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên khuôn mặt.
Người phụ nữ này tuy tính tình không mấy dễ , nhưng ở tuổi còn mà đã ngồi ở vị trí cao như vậy, áp lực phải gánh chịu vượt người .
mắt ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tiêu Như Tuyết không xinh đẹp tuyệt trầnbot_an_cap mà còn là một nữ cường nhân điển hình trên thương trường, như là một phụ nữ mỹ.
nhiên, lý trênvi_pham_ban_quyen cao gió lạnh, phần lớn mọi người đều thể thấu hiểu được.
An Ni im lặng đứng một bên, giữ vẻ lặng như mọi khi.
Sau mộtvi_pham_ban_quyen hồi im lặng, Tiêu Như Tuyết mới chậm rãi lên tiếng: Bảo Lý Tuấn gặp tôi ngay lập !
Vài phútbot_an_cap sau, một người đàn ông đẹp trai vào.
Tuấn mặc một bộ vest hàng hiệu, để tóc ngắn gàng, toàn toát ra khí chất đầy tự tin, chỉ thiếuvi_pham_ban_quyen khắc bốn chữ tôi là tinh anh mặt.
Điều đầu tiên Tuấn làm khi vào nhìn về phía An , nhưng thấy cô hoàn toàn không mảy may lay động, ta theo bản năng nhìn sang Dương Phàm đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên sofa.
Anh là , sao leech_txt_ngu đây? Tuấn đánh giá Phàm lượt, sau đó lộ ra khôngbot_an_cap hài lòng.
Dương Phàm lấy từ trong túi ra thẻ công tác, cái này vừa mới ra lò, còn nóng hổi .
An ninh? Sao tôi biết bộ phận an ninh mới tuyển người nhỉ? Lýbot_an_cap Tuấn nhíuvi_pham_ban_quyen .
Thế thì bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ anh biết rồi đấy. Dương Phàm đáp.
Ánh mắt của Lý Tuấn như cùng một khuôn Phương Hoa, sau đó lùng hừ một tiếng: có phải là chỗ anh nên ở ? Ra ngoài! và Chủ tịch cần công việc.
Dương Phàm cười để , giới trẻ bây ai tính tình đều vậy , không thể bình tâmvi_pham_ban_quyen tĩnh khíbot_an_cap giống như anh một chút sao.
Lý Tuấn thấy Dươngleech_txt_ngu Phàm vẫn thản nhiên không nhúc nhích, đang định phát thì liếc mặt Tiêu Nhưleech_txt_ngu rất khó , trong giật mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vội vàng hỏi: Chủ tịchvi_pham_ban_quyen, lẽ đã xảy ra chuyện gì sao?
Tự mình nhặt lên mà xem. Tiêu Như Tuyết tay chỉ vào những tờ tài liệu rơi vãi trên mặt đất.
Lý Tuấn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu chuyện , đành nhặt từng tờ tài liệu lên, sau đó lướt qualeech_txt_ngu dung bên trênvi_pham_ban_quyen, sắc cũng thay rõ rệt.
Nhưng với sự tức giận của Như Tuyết, Lý Tuấn lại biểu hiện ra một chút cảm xúc căng thẳng.
Tốt nhất nên cho tôi một lời thích hợp lýleech_txt_ngu. Tiêu Như Tuyết lạnh lùng .
Chuyện này Lý Tuấn tỏ ra lúng túng, trên trán thậm còn lấm tấm hôi lạnh.
Nói đi! Tiêu Như Tuyết đập mạnh xuống bàn, ngayvi_pham_ban_quyen cả Dươngvi_pham_ban_quyen Phàm cũng giật mình.
Sắc mặt Lý hết lại trắng, do dự hồi lâu mới đáp: Chủ tịch, tôivi_pham_ban_quyen cũng không ngờ mọi chuyện lại thành thế này Chú Hồng là trưởng bối trong nhà cô, sao chú ấy có thể
Không ngờ? Sao có thể? Tôivi_pham_ban_quyen trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lương cao như vậy để thuê một hình nộm về đấy à. Tiêu Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết mặt như tiền, ánh bắn rabot_an_cap tia uy nghiêm, khiến hai tay Lý Tuấn khẽ .
Dương Phàm sờ cằm, Tiêu Như Tuyết này không hổ là cháu gái ruột của Vạn Thiên, chất này đúng là đúc từ một mà ra, chỉ có điều so với ông nội, cô vẫn còn non nớt hơn nhiều.
Xin lỗi Chủ tịch, là tôi lỡ lời. tại tranh thủ tình hình còn trong tầm kiểm soátleech_txt_ngu, hồi toàn bộ số thép chưa đưa vào sử dụng. Lý Tuấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức đáp.
Tuy nhiên, đối với câu trả lời này, Tiêu Như Tuyết vẫn không lộ ra hài lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô nhìn thẳng vào Lý Tuấn ánh sắc lẹm, dường như đang đợi anh ta nói hết gì cần nói.
bot_an_cap Tuấn nước bọt, ngập ngừng nói: Còn về phần chú Hồng
Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Giọng nói của Như Tuyết đột ngột trầm xuống.
nở nụ cười khổ, bất lực nói: Chủ tịch, xảy ra chuyện như vậy, chú Hồng nhiên phải chịu trách . Nhưng tôi nghĩ để thận trọng, chúng ta vẫn điều tra thêm một chút hơn, vạn nhất lại làm sứt hòa khí
Hừ, xem ra anh cũng khá tâm đến gia đình tôi nhỉ. Tiêu Như Tuyết nhạt một đầy ẩn ý.
Lý Tuấn giật mình, vội giải thíchbot_an_cap: không dám, tôi chỉ cảm thấy nếu đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột trách nhiệm lên đầu trưởng Tiêu có thể sẽ gâyvi_pham_ban_quyen ra một số rối không đáng có, cẩn thận một chút vẫn hơn.
Đôi mắt của Tiêu Như Tuyết hơi nheo , trầm ngâm một lát rồi mới gật nói: Nếu vậy, việc thu hồi số thép lỗi đó tôi giao toàn quyền cho anh phụ trách. Nhất định phải giải quyết thời gian nhất, không anh cứ về từ chứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nênleech_txt_ngu thế nàobot_an_cap đi.
bot_an_cap, tôi làm đây! Tuấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rùng , đặt tập tài liệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên bàn trà cạnh rồi vội vã chạy ra ngoài.
Chủ tịch, chuyện nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giao cho anh ta xử dường như có chút không ổn. Nibot_an_cap thản lên tiếng.
Tiêu Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi ra, sau đó lắc đầu : An Ni, tuy rằng việc Lý Tuấn bám đuổi cô không đúng, nhưng năng lực làm việc của anh ta lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cần bàn cãi, cô nên có kiến với anh ta.
Anvi_pham_ban_quyen Ni khẽ nhíu , không nói thêm gì nữa.
Chà, không nhìn nha, tênleech_txt_ngu họ Lý kia cũng có gan gớm, dám có ý đồ với An . Phàm thầm cườileech_txt_ngu trong lòng, đồng thời tập liệu bàn trà lênvi_pham_ban_quyen tự nhiên xem xét.
Mặc không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy hứng thú với , nhưng anh lại muốn thử chuyện gìbot_an_cap có thể khiến Tiêu Như Tuyết tức giận đến mức , chẳng lẽ còn đáng ghét hơn cả anh sao?
Điều trọng nhất hiện nayvi_pham_ban_quyen vẫn là phải nắm được chứng xác thực! Nếu không, chỉ dựa vào những thứ này thì căn bản không thể làm gì được chú năm. Tiêu Như dài, rõ ràng là đang hoàn toàn bế tắc.
Đúng lúc này, An Ni nhiên mở : Phàm, đây tài liệu mật của công ty, không phải thứ để anh xem. Được An Ni nhắcvi_pham_ban_quyen nhở, Như mớibot_an_cap sựcleech_txt_ngu nhớ ra Dương Phàm vẫnbot_an_cap còn ởbot_an_cap trong .
Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạileech_txt_ngu tâm trạng không tốt, phiền anh quay về vị làm việc của mình được không? Tiêu Nhưvi_pham_ban_quyen Tuyết đưa ra tối hậu thư một cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khá khéo .
Dương không đáp lời, lẳng lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đọc hết nội dungleech_txt_ngu bên , trong khi sắc mặt Như Tuyết đã chạmleech_txt_ngu đến giới hạn.
Họ ! Giọng Tiêu Như Tuyết độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngột tăng lên vài decibel.
Dương Phàm thản nhiên đặt tài liệu xuống, vắt vẻo chân chữ ngũ : Chỉ dựa vào chứng này, lão Tiêu Hồng tùy tiện tìm một con dê thế tội là có thểvi_pham_ban_quyen lấp liếm qua chuyện. Tuy tôi lại có một cách, có muốn nghe không?
Anh cách? Tiêu Tuyết cau , cô rõ ràng không tin từ miệng Phàm, ngoài những lời vô nghĩa ra, có thể thốt ra được điều gì hữu .
Dương Phàm , Như Tuyết này coi thường anh đến mức nào chứ, dù có coi thường thể hiện rõbot_an_cap ràng như vậy có được không.
Ây davi_pham_ban_quyen, nếu đã vậy thì tôi dạy cho cô, đối phó với loại người này thì phải dùng một vài thủ đoạn không mấy quang minh đại. Dương Phàm .
Không quang minh chính đại làleech_txt_ngu thế nào? Như hỏi vớibot_an_cap vẻ không mấy tin tưởng.
Dương Phàm đổi thế vắt , ung dung : Chuyện đó để sau hãy nói. Trước tiên cô phải hẹn ngườileech_txt_ngu tố cáo nặcleech_txt_ngu danhbot_an_cap nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xem trong tay ngườileech_txt_ngu đó còn bằngleech_txt_ngu chứng nào khác không. Thứvi_pham_ban_quyen , cô vận dụng chút quan , kiểm tra động số dư ngân hàng của Tiêu Hồng và những người thân trực hệ của ôngleech_txt_ngu ta.
Tiêu Như Tuyết không khỏi ngẩn ngơ, vốn tưởng Dương Phàm muốn tìm kiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự chú ý chẳng hề để tâm. Nhưng sau khi xong những lời của Dương Phàm, cô sự thật không phải như vậy.
nhiên, nếu tôi là Tiêu Hồng thì tiền bấtbot_an_cap chính này đã sớm được xử lý sạch dấu vết rồi. Tất nhiên, về lývi_pham_ban_quyen thuyết thì ông taleech_txt_ngu chắc chắn không thông minh tôi, cho nên cứ thử xem sao. Dương Phàm tràn đầy tự tin nói.
Như Tuyết ngẩng đầu nhìn An Ni, người sau khẽ gật .
Còn về thủ đoạn mấy quang minh chínhleech_txt_ngu đại kia à, hì hì! Loại người như thế này chắc chắn sẽ một nhân tình thân tín, từ cô ta chắcleech_txt_ngu hẳn thể moinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra được không ít chuyện thú vị đấy. Dươngbot_an_cap Phàm nheo mắtvi_pham_ban_quyen , đây việc mà thạo nhất.
Vẻ mặt Như Tuyết có chút gượng gạo, sau rơi vào trầm tư.
Cùng lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, An Ni tiến đến trước mặt Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ra bộ muốn lại tập liệu, nhưng miệng lại nói vớivi_pham_ban_quyen âm cực thấp: Mục đích của anh là gì?
Đôi Dương Phàm nheo lại, đầu đánh giá khuôn mặt tuyệt mỹ lùng như băng của An Ni, cũng điệu mình cô thấy để trả lời: Ai biết được chứ.
Sắc An Ni không lộ chút khác thường, cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thể căn bản không thấy gì, cầm lấy tập tài liệu trên bànvi_pham_ban_quyen trà rồi trở .
Dương Phàm nhếch mép cười, phải nói rằng cô trợ lývi_pham_ban_quyen riêng này quả thực có chút thú vị. , Dương Phàm quay sang Tiêu Như Tuyết đang im , trong lòng không thắc mắc.
Vừa rồi mở miệng nói là muốn tìm bằng chứng, sao vừa bắt tay vào đã do rồi? Tốc độ lật mặt người phụ này thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phú sinh sao?
Hồi lâu sau, Tiêu Tuyết mới nhíu chặt lông nói: Hai cách đầu thì được, còn cuối cùng tôi còn phải nhắc thêm.
Phàm không nhún vai: Điều tra tình chứ có phải điều người tình của cô , có gìbot_an_cap mà phải sợ?
Nói năng bậy gì đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Tiêu Tuyết nổi trận đình, cô đào đâu ra người tình nào chứ?
sao cô cũng đã định trở mặt rồi, còn kiêng nữa? tư đàn đúng là kim dưới đáy bể . Dương Phàm thở dài, anh quả nhiên vẫn nổi phụ nữ.
Tiêu Như Tuyết cau mày, imvi_pham_ban_quyen lặng hồi mới than: Thím đối xử với tôi rất tốt, xét về tình hay về tôi đềubot_an_cap phải cân nhắc đến cảm nhận bà ấybot_an_cap. Thôi bỏ đi, tôi nói với anh những chuyện này làm gì, sẽ không đâu.
Đâyleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một câu nói thật lòng, cảm giác bị kẹt giữa một hệ thống tộc lồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Dương Phàm đúng là không hiểu, và anh cũng chẳng muốn hiểuleech_txt_ngu chút nào.
Dù sao đây cũng là một khởi đầu tốt đẹp, đối với hệvi_pham_ban_quyen vợ mãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ta đó là một bước tiến đấy. Dương cười.
Nhưngvi_pham_ban_quyen đáp lại anh là một ống cắm bút bằng kim loại ném thẳng tới, vớivi_pham_ban_quyen một chữ Cút lạnh như gió mùa đông.
An Ni, liên lạc với người tố cáo nặc danh kia xem thể tranh thủ cơ gặp không, ngoài ra phía ngân hàng phải làm cô rồi. Như Tuyết .
An gật đầu, không nói một lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thừa , quay người đi ra ngoài. Tiêu Tuyếtbot_an_cap xoa xoa thái , mệtvi_pham_ban_quyen hiện trên mặt, Dương Phàm bên cạnh nhìn mà thấy xót xa.
Tôi cho bờ vai để dựa đâu. Dương Phàm mỉm cườileech_txt_ngu.
Tiêu Như Tuyết bất lực liếc nhìn Phàm một cái, sau đó dùng giọng điệu địnhbot_an_cap lời: Tôi khuyên anh nên sớm dẹp cái ý nghĩ đóvi_pham_ban_quyen đi, tôi thà cô độc đến già cũng không thèm gả cho anhbot_an_cap!
Ái chà, đúngvi_pham_ban_quyen một người phụ tuyệt tình. Phàm ha ha cười lớn, hai chân thuận thế gác lên bàn trà, hoàn toàn không coi là người .
Tiêu Như Tuyết không còn sức ýbot_an_cap đến Dương Phàm, trên bàn cô vẫn còn một chồng báo cáo dày cộp đangbot_an_cap chờ xử lý. Phàm cứ thế ngắm nghiêng tuyệt mỹ Tiêu Như Tuyết, không từvi_pham_ban_quyen lúc nào nhìn đến say mê.
Người ta thường nói đànbot_an_cap ông khileech_txt_ngu việc là có mị lực , phụ nữ chẳng lẽ không phải vậy ? Dương Phàm chợt nhận ra, Tiêu Như lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này thật rỡ và kinh diễm, anh thậm chí không nỡ rời mắt.
Lão già khốn kiếp, xem ra cũng làm được mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc đúng đắn đấy.
Đang lúc Dương Phàm mình say sưa, thì An Ni kẻ phábot_an_cap đột ngột đẩy cửa xông vào.
Tuy nhiên, An Ni vốn luôn vẻ vô cảmvi_pham_ban_quyen, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này lại mang sắc mặt vô cùngvi_pham_ban_quyen nặng nề, tựa như đánh mất thứ gì đó rất quan trọng.
bot_an_cap chuyện gì vậy? Thấy biểu cảm này của An Ni, tim Tiêu Như Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột nhiên thắt lại.
Bên Quản lý Lý đã ra chuyện rồi. An nhíunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày đáp.
cái gì Tiêu Như Tuyết kinhbot_an_cap hãi, cả người bật dậy khỏi , gương mặt rõ vẻ không thể tin nổi.
Tình hình cụ thể anh không nói rõ trong điện thoại. An Ni trả lời.
Đi! Đến hiện trường ngay lậpbot_an_cap tức! Như Tuyết làm sao yên được nữa, phải thân đến tận nơi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Dương Phàm bấy mới hiểu ra, hóa làm tài xế người khác chẳng phải là nhàng gì.
Sau đó, Dương lái xe chởbot_an_cap Như Tuyết cùng Anleech_txt_ngu Ni vội vã chạy đến địa điểm xảy ra sự việc.
Thế nhưng, điều nằm ngoàileech_txt_ngu dự liệu tất cả người là khi chưa đến , từ đằng xa đã có thể nhìn ánh lửa ngút trời cùng khói đen kịt như những đám mù.
Sao lại ra thế Tiêu Như Tuyết như kẻ mất hồn nhìn lửa phía xa, sắc mặtleech_txt_ngu trong nháy mắt trở nên bệch như tờ .
Một lát , Dươngleech_txt_ngu Phàm đỗ xevi_pham_ban_quyen ở nơi an toàn. Dưới sựvi_pham_ban_quyen tống vi_pham_ban_quyen chữa cháy, ba người đi tới một trạm chỉ huy tạm thời đượcbot_an_cap lên.
thấy Lý Tuấn đang đó với vẻ nhếch nhác khốn khổ, thần sắc thậm còn có chút đẫn, trông như vừa mới thoát chớtbot_an_cap trong gang tấc.
Lý Tuấn, cậu làm cái gì Tiêu Như vừa lo lắng vừa bất lực hỏi.
Thấy Tiêu Như đích thân tới, Lý Tuấnleech_txt_ngu vội vàng đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy, nhưng đến này, anh ta hoàn toàn không biết phải bắt đầu nói từbot_an_cap đâu.
Dương Phàm liếc đám cháy dộibot_an_cap ở phía xa, khu nhà xưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang dần sụp đổ tan tành trong biển .
Nói đi chứ! xúc của Tiêu Như Tuyết gầnleech_txt_ngu như đã mất soát.
Chủ tịch tôileech_txt_ngu cũng không biếtvi_pham_ban_quyen nữa tôi mới đếnleech_txt_ngu đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chưa kịp đi vàovi_pham_ban_quyen thì bên trong đã nổ tung rồi. Ánh mắt Lý Tuấn bị sợ hãi chiếm .
Tiêu Như Tuyết tứcleech_txt_ngu đến mức không nói , nhưng trong lòng cũng hiểu rõ, chuyện này không đổ lỗi cho Tuấn được.
Anh bạn này, cho hỏi tình thương vong bên trongbot_an_cap trọng ? Dương lên hỏi vị lính cứu hỏa đang chỉ huy.
Người lính cứu lắc đầu đáp: Tạm thời vẫn chưa rõ, nhưng dựa trên tình chúng tôi mới đến hiện trường, có không người đã kịp thời chạy thoát ra ngoài. Còn lại bao nhiêu người bị mắc kẹtleech_txt_ngu bên trong thì thật sự rấtbot_an_cap khó nói.
Dương Phàm nói lời cảm , sắc mặt vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng khó coi.
Trên đời lẽ tại nhiều sự trùng hợp, nhưng một vụ nổ và hỏa hoạn quy mô lớn thế này, có thể là trùng đơn thuần? Lại còn ra đúng vào lúc chuẩn bị hồi số ?
Quảnleech_txt_ngu, chuyện định thu hồi số thép lỗi còn ai biết nữa khôngbot_an_cap? Dương Phàm ngột lên tiếng hỏivi_pham_ban_quyen.
Tuấn hơi sững , gần như phản có điều kiện mà lắc đầuleech_txt_ngu, nhưng ngay sau đó sắc mặt anh ta biến đổi, trừng lớn mắt nhìn Dươngbot_an_cap Phàm, gào lên đầy giận dữ: hỏi vậy vi_pham_ban_quyen ý gì! Một tên bảo vệ quèn mà cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi ngờ tôi sao? Anh lấy tư cách bot_an_cap nghi ngờ tôi! Anhbot_an_cap là cái gì chứ!
Dương cũng không ngờ chỉ một câu hỏi mình lạileech_txt_ngu đổi lấy tràng mắng nhiếc dài .
Xem ra, Lý Tuấnvi_pham_ban_quyen này bị vụ nổvi_pham_ban_quyen dọa khiếp vía, trở thành chim sợ cành rồi.
Dương Phàm cũng chẳng buồnvi_pham_ban_quyen nhặt anh ta, anh quay sang nhìn Tiêu Như hỏivi_pham_ban_quyen: Đây là nào?
Kho vật liệu xây dựng, hầu hết vậtvi_pham_ban_quyen liệu dựng đều từ đây vận chuyển đến các công khác nhau. Tiêu Như Tuyết giải với mặt nhợt nhạt.
Nghe đến đây, Phàm đã rõ, là muốn tiêu hủy mọi chứng cứbot_an_cap.
Nhưng chỉbot_an_cap là một giám xưởng vật liệu xây dựng mà lại có gây ra náo động đếnvi_pham_ban_quyen mức này sao? Chẳng lẽ hắn bệnh nan y gì đó nên ra nông nỗi muốn trả thùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hội?
Tiêu Như thất ngồi thụp xuốngvi_pham_ban_quyen chiếc ghế, mặtvi_pham_ban_quyen đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , hoàn rơi vào trạng thái suy sụp.
Xong rồi lần này thực sự xong đời rồi Lý Tuấn run rẩy khắp , chẳng còn vẻ kiêu ngạo hách nào như lúc trước.
Trận hỏa này thiêu xuống, dù may mắn không có thươngvi_pham_ban_quyen vong về người, thì số vật liệu dựng lưu trữ bên trong e rằng cũng thoát cảnh mây khói.
Thiệt hại kinh tế trongvi_pham_ban_quyen chuyện này không đơn giảnleech_txt_ngu là giá trị của vật , mà nó còn kéo theo một chuỗi phản ứng dây chuyền, tổn thất lớn đến mứcbot_an_cap khó lòng đong đếm được.
Mình phải ăn nói thế nàobot_an_cap ông đây Tiêu Như Tuyết lẩm lặp đi lặp lại đúng một câu nói.
Lúc này đây, Dương Phàm rất anbot_an_cap ủi Tiêu Tuyết, chỉ có điều trước thực tế tàn khốc như vậy, ngôn ngữ bỗng nên nhạt nhẽo bất lực.
Đúng lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, điện của Tiêu Như Tuyết bỗng lên, nhưng cô lại vờ như không nghe thấy, toàn không có ý máy.
đắc , An Ni đành phải nghe máy thay Tiêu Như Tuyết.
Cái ? An Ni một tiếng khe khẽ.
Nhìn biểu của An Ni, Dương Phàm biếtbot_an_cap chắc lại có chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng lành xảy ra.
Chủ tịch. An Ni cúp điện thoạileech_txt_ngu, gọi Tiêu Như Tuyết với tông giọng nặng nề.
Phản ứng của Tiêu Tuyết lúc này hơn bình thường nhiều, một lâu sau mới ngẩng lên, và bấy giờ Dương Phàm nhận ra Tiêu Như đã lệ nhòa đầyleech_txt_ngu .
Dù bình thường Tuyết có mạnh mẽ đâu, lúc này cũng chỉ là một người nữ yếu ớt và bất lực.
Bộ phận ninh vừa gọi điện báo cáo, văn phòng của cô đã bịleech_txt_ngu mất trộm. An Ni thành nói.
Ờ. Như Tuyết đờ đẫn gật đầu.
Vài giây sau, cả Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết run lên, ngẩng phắt đầu nhìn An Ni với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Cô nói cái gì? Nói lại lần nữa xem?
An đành phải thuật lại toàn bộ nội điện thoại một lần nữa.
Chẳng lẽbot_an_cap trong văn phòngleech_txt_ngu của cô có két chứa vàng ? Dương Phàm cũng thấy hơi hoang mang, văn Tiêu Như thì cái gì ?
Tiêuleech_txt_ngu Như Tuyết sững sờ hồileech_txt_ngu lâuvi_pham_ban_quyen rồi mới dùng giọng điệu gần như tuyệt vọng : Bọn chúng vào những tài liệu nặc danh đó.
Nghe vậy, đồng tử Dương Phàm không khỏi co rụt lại. Đây chính là cái gọi là sóng nàyvi_pham_ban_quyen chưa qualeech_txt_ngu, gió khácbot_an_cap đã tới? Trên đời sự trùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hợp nào phi đến thế, ràng là quá lộ liễu, người nào có não một chút đều có thể đề ở đây.
Trừ phi, đối phương bản không có ý định giấu.
Nếu chứng cứ đã bị tiêu rồi, vậy thì tiếp Tim Dương Phàm bỗng thắt lại.
Ngọn lửa vẫn đang hành dữ , khí sặc sụa mùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khét nồng nặc, khiến người ta gần hô hấp bình thường.
Dương Phàm lặng châm một điếu thuốc, việc xử ca khó kiểu chưa giờbot_an_cap là sở trường anh.
Nếubot_an_cap đó ở đây thì tốt rồi Trong lòng Dương Phàm vô thức hiện ra như vậy.
Nhưng ngay sau đó, Dương vội vàng gạt bỏ nghĩ này, chí còn tự nghi ngờ có phải hít quá nhiều khí CO2 nên não mới bị ảnh hưởng mà ra cái đáng đó không.
Nhìn đà lửa này, e là trong chốc lát không thể dập tắt được đâu. Dương Phàm lẩmleech_txt_ngu bẩm.
Tiêu Như Tuyết bất lực nhìn lửa ngút trời kia, vào giây phút này, không ai biết trong lòng cô rốt cuộcbot_an_cap đang nghĩ gì.
Chủ tịch, chúng ta về đi thôi. An Nibot_an_cap mở lời.
Tốc phản của Tiêu Như chậm hơn thường ngày rất nhiều, cô người một lát mới giọng đápbot_an_cap: Tôi phải ở đây .
Phàm bĩu môileech_txt_ngu, thở dài: thực, cô ở lại cũng chẳng giúp được gì đâu.
Chuyện lớn thế này, chẳng lẽ với cách là người đứng đầu tập đoàn Tiêu thị, tôi lại nên lại sao? Đôi mắt Tiêu Như Tuyết nheobot_an_cap lại, cảm xúc đột nhiên trở nên kích động.
Vậy đợi đến khi phóng viên báo đài tới, cô nói thế ? Dương Phàm chỉ ra một vấn đề vô cùng thực tế.
Tiêu Như nhất cứng họng, rõleech_txt_ngu ràng cô hoànvi_pham_ban_quyen toàn chưa cân nhắc đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh .
Anh hiếm khi nói được một câu ra người đấy. An đột ngột đâm chọc một câu.
Dương Phàm nhướng mày, lời này nghe vẻ hơi mỉa rồi đây.
Tiêuleech_txt_ngu Như Tuyết im lặng hồi lâu, cuối cùngbot_an_cap mới đưavi_pham_ban_quyen ra quyết định: Về côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ty! Tôi muốn rốt cuộc là kẻ to gan lớn thế!
Khoảng nửa giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau, bốn đã quay văn phòng ở tầng nhất của công tyleech_txt_ngu.
Hai nhân viên bảo vệ thuộc bộ an ninh đã trực sẵn ởvi_pham_ban_quyen cửa, thấy Tiêu Như Tuyết về chủ động cửa lớn.
Bên văn phòng là một đống hỗn độn, sách vở tài liệu rơi vãi sàn nhà, toàn bộ văn phòng đã bị lục tung lên.
Quá càn rỡ! Thật là vô pháp vô ! Ở đây rốt cuộc có còn tập đoàn Tiêu thị nữa hay không! nhiêu uất ức và phẫnbot_an_cap nộ kìm nén suốt nãy giờ của Tiêu đồng loạt tuôn trào.
nhân viên bảo vệ đứng cửa, một người có vẻ tinh anh, thấp đậm, người lại cao hơn ngườivi_pham_ban_quyen kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần một cái đầu, vóc dáng khá cân đối.
Dương Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liếc hai người họ, vẻ mặt không chút biểu cảm trong lòng kinh ngạc.
phận an ninh tập đoàn Tiêu thị nơi ngọa hổ tàng long, hai này qua là biết dân luyện võ.
Bộ phận an ninh các người đông người như vậy, hằng chỉ biết ăn ngồi rồi chờleech_txt_ngu chớt thôi sao? Đúng là dụng! Vô dụng! Lý Tuấn sa sầm mặt mày, lớn tiếng mắng nhiếc hai nhân viên bảo .
Tiêu Tuyết hầm hầm vào văn phòng, An Ni và Tuấn bám sát theo sau, còn Phàm đi cuối cùng.
còn đứng đó làm gì, còn không mau đi lấy ghi hình sát tới đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đúng một lũ chỉ biết ănvi_pham_ban_quyen ! Lý Tuấn quay đầu lại nạt nộ thêm lần .
Vâng, tôi đi ! Ngườibot_an_cap đàn thấp bé vội vàng nháy đồng nghiệp, lúc này đi chẳng còn ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tiếp tục nghe mắng?
Phàm nhìn cảnh tượng bừa trong văn , khóe môi khẽ nhếchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên một nụ cườivi_pham_ban_quyen lạnh.
Chủ tịch hãy yên tâm, tôi nhất định sẽ tìm cách bắt bằng được tên trộm này! Lý Tuấnvi_pham_ban_quyen như được hồi máu sống lại, chẳng còn chút dángbot_an_cap vẻ ủ rũ thảm hại trước.
Không lâu sau, người đàn ông bé mồ hôi đầm đìa chạy trở lạileech_txt_ngu, trên tay bưng một chiếc máy tay.
tịch cái đóvi_pham_ban_quyen của anh ta như bị thắt nút, lắp không nói một câuvi_pham_ban_quyen hoàn chỉnh.
Ngay cả nóivi_pham_ban_quyen không biết nữa ? Tuấn lạnh lùng nói.
Anh ta không nói nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời thì lại càng căng thẳng, mồ hôi trên trán rơi như .
Đúng lúc Lý Tuấn định tiếp, Phàm đột nhiên xen vào: Cóvi_pham_ban_quyen phải anh nóibot_an_cap là hôm nay camera giámvi_pham_ban_quyen sát của công ty bị , quay gì cả không?
Người đàn ông thấp bé gật đầu lia lịa, nhìn bộ dạng như sắp đến nơi.
Anh nói cái gì? Sắc mặt Tiêu Như Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sa sầm, cô dùvi_pham_ban_quyen có ngốc đến đâu cũng biết trên đời không thể có chuyện đến vậy.
Huống chỉ trong vòng nửa ngày ngắnvi_pham_ban_quyen có nhiều sự trùng hợp xảy ra cùng lúc thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xác suất này e còn thấp cả nhặt được tờ vé số trúng giải độc thùng rác.
Cái đó tôi không Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông thấp bắpvi_pham_ban_quyen đáp.
Hỏi gìbot_an_cap cũng không biết, ngày mai cần đến nữa, cútleech_txt_ngu ra ngoài tôi! Lý Tuấn chỉ tay về phía cửa, quát lên không chútvi_pham_ban_quyen nểbot_an_cap tình.
Gương mặt người đàn thấp bé còn giọt , chân nhưbot_an_cap mọc tại chỗ, mãi chịu rời đi.
Sao thế? Không nói, giờ đến tiếng ngườivi_pham_ban_quyen cũng nghe không hiểu hả, hay là muốn tôi đích thân anh ra ngoài? Lý Tuấn trừng mắt, định lên tự tay người.
Xin lỗi tôi cần việc này Người đàn ông thấp bé như dồn bình sinh thốt ra được câu đó qua kẽ .
Tập đoàn Tiêu không vật! Cút! Lý Tuấn sầm mặt, trong mắt tràn đầy sự khinh rẻ, ta vốn coi gã bảo vệ leech_txt_ngu.
Đúng lúc này, Dương Phàm đột nhiên huýt sáo một tiếng, khẽ cười : Anh bạn, chuyện có trách ai cũng không trách lên đầu anhvi_pham_ban_quyen được, bát cơm này không mất được , nói đấy.
Lời này vừa thốt ra, chỉ người thấp bé kinh ngạc mà ngayleech_txt_ngu cả Tiêuleech_txt_ngu Tuyết cũng không kịp phản ứng.
chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái đó? Ở đây đếnvi_pham_ban_quyen lượt anh chỉ tay năm ngón saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Lý Tuấn cảm uy quyềnvi_pham_ban_quyen của mình bị Phàm phạm, hắn thì trướcbot_an_cap giờ không bao giờ thứ cho chuyện này.
Chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợi Dương Phàm lên tiếng, Lý như nhớ ra điều gì đó, sắc mặt chợt biến đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lùng chất vấn: Vừa rồi anh rõ ràng chưa nói gìvi_pham_ban_quyen, sao anh biết camera bị hỏng? Hừ! Chuyệnbot_an_cap chắc chắn có đến anh!
Tiêu Tuyết cũng đầy vẻ giận dữ nhìn về phía Dương Phàm, vừa người vệ kia đúng là chưa nói rõ được gì, vậy mà Dương Phàm lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giống như trước việc.
Ni im lặng đứng một bên, nhưng đôi mắt đẹp cũng dán chặt vào người Dương Phàm.
Dương Phàm thở dài, đưa tay chỉ chỉ vào thái rồi đáp: Làm ơn khi nói thì dùng cáivi_pham_ban_quyen nãovi_pham_ban_quyen một chút đi, có suốt ngày gào thét như thế, anh tưởng đây là chợ à?
Anh tính là cái thứ mà đòi dạyvi_pham_ban_quyen bảo tôi? Lý Tuấn trận lôi đình, hắn coi người như Dương Phàm, nay lại Dương Phàm sỉ nhục trước mặt mọi người, bảo hắn làm sao nuốt trôi cơn giận .
Dương Phàm, rốt cuộc chuyện thế nào? Tiêu Như Tuyết cũng nghi hoặc.
Phàm không khỏi thở dài vẻ bất lực, thất vọng lắc đầu: Thời buổi này người này cũng làm được quản lý sao chống chắc cũng cứng đấy.
Anh nói lại lần nữa xem! Lý Tuấn tức khắc bùngvi_pham_ban_quyen nổ chỗ.
Dương Phàm cười , lời hay ý đẹp thì không bao giờ lại lần .
Nhìn nụ đầy củaleech_txt_ngu Dương Phàm, cơ mặt Lý không ngừng giật giật, nghiến răngbot_an_cap nghiến lợi như sắp không được mà .
Dương Phàm! Tiêu Như Tuyết giọng hơn một .
Được rồi được rồi, thưa Quản lý Lý tôn quý, phiền ngài động não suy xem, kẻ có thể vào trộm đồ có để lại hở là giám sát không? Chắc chẳng có kẻ ngốc thế . Dương Phàm nhúnvi_pham_ban_quyen vai, đành phải đích thân giải thích.
Đôi mày tú của Tiêu Như Tuyết nhíu lại, lập rơi vào trầm mặc.
, ngụy biện! tưởng nói thế là có thể phủi sạch quan hệ ? Lý Tuấn lạnhleech_txt_ngu giọng.
người nhìn xuống đất đi, tên trộm đang tranh thủ từng từng phút lại rảnhbot_an_cap rỗi đến mức quăng hết mọi ra ngoài, duy trên bàn là không động vào, tại ? Dươngleech_txt_ngu hỏi.
Hừnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hừvi_pham_ban_quyen, cái phải đi hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng trộm đồ của anh ! Lý Tuấn cười lạnh một tiếng, tức sang Tiêu Như , dạc nói: Chủ tịch, tên này hiềm nghi rất , tôi phải báo cảnh sát để khống chế hắn trước.
Ý của anh là, đây là ý? Nhưng tại sao phải chuyện thừa vậy? Tiêu Như Tuyết nửa hiểu nửa nói.
Dương người ngồi xuống , vắt chéo chân, thong thả giải thích: Chẳng đơn giản lắm sao, chỉ để giấu thân phận thôi.
Che giấu thân phận? Tiêu Như Tuyết khỏi giật mình kinh ngạc.
Đúng vậy, kẻ này thứ hắn muốn nằm ở đâu, nhưng lại cố tình tạo lục lọi tung tóe, chẳng qua là muốn che đậy thân phận bộ của mình mà thôi. Dương Phàm gật đầu nói.
Tiêu Như Tuyết ngẩn người, hồi lâu không thốt nên lời.
Hừ, chỉ tiếc là sau một hồi nói vượn, nghi ngờ dành cho anh lại lớn hơn rồi. Xem anh ngay cả cái đạo lý càng tô càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không . Lý Tuấn đã định Phàm là kẻ tình nghi.
Quản lý Lý, ăn não lợn không? Dương đột hỏi một câu râu ông nọ chắp cằm bà kia.
Anh nói cái gì! Lý Tuấn tức hiểu ra của Dương Phàm.
Thấy Lý Tuấn tức nhảy dựng lên, Phàm lại cười lớn tiếng, anh còn đang lo Lý Tuấn nghe không hiểu cơ đấy.
Ngay mùi súngvi_pham_ban_quyen trong văn phòng càng nồng nặc, ở cửa bỗng nhiên xuất hiện một người thanh niên trẻ mặc vest chỉnh tề.
Sao anh lại tới ? Tiêu Như Tuyếtvi_pham_ban_quyen ngạc nhìn người thanh niên đứng ở cửa.
Tiêu tiểu thư, mời. Người thanh niên mặt không cảm xúc giơ làm độngleech_txt_ngu tác dẫn đường.
Sắc mặt Tiêu khẽ đổi, đôi lông mày nhíu chặt lại.
Cáileech_txt_ngu gì đến cuốivi_pham_ban_quyen cùng phải đến
Dương Phàm nhìn người thanh niên cửa, rồi lại nhìn biểu cảm đặc sắc của Tiêu Như Tuyết, trongvi_pham_ban_quyen đầu không khỏi hiện lên một hỏileech_txt_ngu .
nhócleech_txt_ngu này không lẽ chủ Như Tuyết?
Điều Phàm cảm thấy thú vị hơn , kẻ mới nãy còn hống đến mức coi trời bằng vung, đột nhiênbot_an_cap lại im bặt như quả xì hơi.
Tôi vẫn còn chưa lý xong. Tiêu Tuyết rõ ràng cóbot_an_cap chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cự.
Tiêu tiểu thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. thanh niên thần sắc không đổi, ngay cả ngữ khí không hề biến hóa, chỉ đơn thuần là gọi một tiếng.
Nhưng cũng chính gọi nàybot_an_cap đã khiến thần sắc trênbot_an_cap mặt Tiêu Như xuất hiện phần dao động.
Tôi biết rồi, tôi sang ngay đây. Tiêu Như Tuyết răng đáp.
Khóe Dương Phàm khẽ nhếch lên, cũng muốn đi theo náo nhiệt.
Đứng lại! Đồ vô liêmleech_txt_ngu sỉ, anh không có tư cách đi theo. bỗng nhiên ngang bước, chặn mặt Dương .
Dương Phàm nghiêng đầu, cười tủm tỉm đánh giávi_pham_ban_quyen Tuấn đang chắn đườngbot_an_cap.
đúng làleech_txt_ngu một kẻ lạ, giây trướcleech_txt_ngu còn như xác khôngbot_an_cap hồn, chớp mắt cái đã sống lại rồi?
Dương Phàm cũng không biết là ai đã tiếp thêm can đảm chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Tuấn nữa.
ơn nhường đường . Dương Phàm mỉm cười nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng ai ngờ, Lý lại giơ tay chỉ thẳng vào mũi Dươngbot_an_cap Phàm mà : Thật biết điều, ngay cả còn không có tư tham gia, anh tưởng mình cái thá gì chứ?
Dương Phàm không nói nhảm thêm nữa, chỉ vươn hai ngón tay phải lấy ngón tay trỏ đang chỉ vào mũi mình của Lý Tuấn, hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng lực một chút.
A!
nghe một tiếng thét thê , khuôn mặt coi là bảnh của Lý Tuấn lập tức vẹonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nếu cha mẹ dạy anh những lễ nghi cơ bản, thì tôi từ hôm nay trở đi, anh có thể ghi nhớ được rồi. Dương Phàm khẽ mỉm , sau ngón trỏ Lý Tuấn ra.
Lý Tuấn ôm ngón tayleech_txt_ngu bị thương, độc địa lườm Dương Phàm. Cái dáng vẻ này thì ngay ngốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng hiểu được, mối thù này chắc chắn đã kết hạ rồi.
Dương Phàm toàn không để tâm, cái kiểu nhìn trừng đe dọa mà có tác dụng, thì cỏ mộ anh đã cao mét rồi.
Dương Phàm, xin anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có làm càn. Tiêu Như Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuy đã rời khỏi văn phòng, nhưng cô không phải người .
chỉ dạy anh mộtvi_pham_ban_quyen chút phép lịch sự bản thôi mà. Dương Phàm đi bên cạnh Tiêu Như Tuyết, thản nhiên đáp.
Tiêu Như Tuyết nhíu mày nhưng không nói gì , hiện có tâm tríbot_an_cap đâu mà đi xử lý ân oán nhân của Dương Phàm và Lýbot_an_cap Tuấn.
văn phòng củabot_an_cap Tiêu Như Tuyết còn một phòng họp, nhưng đây lại là phòng đặcvi_pham_ban_quyen biệt, cả cấp cao của công ty khi họp sẽ không sử dụng đến phòng này.
Người thanh đivi_pham_ban_quyen , gõ nhịp đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trịnh trọngvi_pham_ban_quyen rồi mới đẩy ra.
Cánh phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họp vừa mở, khung bên trong đã khiến Phàm có chút kinh .
Vănvi_pham_ban_quyen phòng của Tiêu Như Tuyết tếleech_txt_ngu đã được coi khá xabot_an_cap hoa, nhưng so này, phòng của cô thậm chí còn có vẻ hơi tàn.
Chỉ thấy một người trungvi_pham_ban_quyen niên ngồi trên ghế sofa, tócleech_txt_ngu chải ngược bóng mượt, mặc một bộ đồ Trung Sơn, tay cầm một xì gà, trên sống mũi một cặp kính dường như làm vàngleech_txt_ngu ròng, tướng mạo có vài phần giống với Tiêu Vạn Thiên.
Người này chính là của Tiêu Như , Tiêu Chính Bìnhleech_txt_ngu.
Tam . Tuyết lập tức cung kính hành .
Tiêu Chính cũng không tới Tiêu Tuyết, tự mình rít một hơi , như khôngvi_pham_ban_quyen nghe thấy gì vậy.
Tiêu Tuyết đứng yên tại , đừng là ngồi xuống, cả lưng cũng dám thẳng lên, vẫn giữ nguyên tư thế hành lễ.
Ừm, ngồi đi. Phải mộtvi_pham_ban_quyen lúc lâu sau, Tiêu Chính Bình mới đáp lại một tiếng.
Nghe thấy , Tiêu Nhưbot_an_cap Tuyết mới thẳng lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau đó tìm một chiếc ghế sát tường ngồi xuống.
Phòng họp này không chỉ hoa, mà ngay cả cách sắp xếp sofa rất cầu kỳ.
Ngoài chiếc đặtleech_txt_nguleech_txt_ngu chính giữa, những chiếc sofa còn lại đều xếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành hai dãy hai bên, và Tiêu Bình đang ngồi ở trí thứ ba bên tay .
Những chiếc ghế còn lại đều được đặt tườngleech_txt_ngu, đạo lý chỗ ngồi đại diện cho địanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị được thể hiện vô cùng triệt để ở .
Tamleech_txt_ngu bá, sao nay ngài lại gian đến công ạ? Tiêu Như Tuyết thấp giọng hỏi.
Tiêu Chính Bình đưa điếu xì gà cho người thanh niên đứngbot_an_cap sau lưng, lúc này mới chậm rãi mở lời: Tiêu Như Tuyết, cháu nghĩ Tam bá này đã già đến mức lú lẫn rồi sao?
Như Tuyết không dám. Tiêu Như Tuyết mặt mũi trắng bệch, lậpvi_pham_ban_quyen cúi đầu xuống.
Ánhbot_an_cap mắt Tiêu Bình liếcleech_txt_ngu xéo, giọng nói cũng trầm xuống: Xảy ra chuyện lớn như vậy, cháu muốn giấu saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Tam bánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngài là? Ngữ khí của Tiêu Như Tuyết không khỏivi_pham_ban_quyen rẩy.
Còn giả vờ không biết! Tiêu Chính Bình lại tăng thêm một phầnbot_an_cap áp trong nói.
mặt Tiêu Như Tuyết đổi dội, Tiêu Chính Bình quả nhiên là vì vụ kho hàng.
Tam bá, cháu định đợi điều rõ nguyên nhân cụ thể rồi mới cáo gia , không ngờ lại đích thân đến . Tiêu Như Tuyết thành trả lời.
Tướng thì quân , nguyên nhân chỉ có một, đó là người quản lý lơ là chức , vô dụng! Tiêu Chính Bìnhleech_txt_ngu giận dữ nói.
Như Tuyết biết lỗi. Tiêu Tuyết thậm chí không dám biện minh cho , trực tiếp nhận lỗi.
Trong mắt Dươngbot_an_cap Phàm, Tiêu Tuyết là một người phụ nữ mạnh mẽ, trước Tiêu Chính Bình, cô lại giống biến thành một người khác.
Biết lỗi? Biết lỗi cóvi_pham_ban_quyen thể bù đắp được tổn thất tế này ? Tiêubot_an_cap Chính Bình ép.
Tiêu Như Tuyết im lặng, cô nhận lỗi mà thể bù đắp được thất kinh tế thì cô đã nhận lỗi cả vạn lần rồi, nhưngvi_pham_ban_quyen làm gì có chuyện tốt như thế.
Tiêu Tuyết, cháu ta quá vọngleech_txt_ngu! Tiêu Chínhvi_pham_ban_quyen Bình lắc đầu, sau đó nói tiếp: Hiện xem ra, năng lực của cháu còn xa mới đủleech_txt_ngu để đảm nhận công việc , là cháu tự mình đơn từ chức, hay để ta chuyển lời giúp?
Tiêu Như Tuyết đột ngột ngẩng đầu, gương mặt đầy vẻ chấn kinh.
Tiêu Như Tuyết biết lần này không tránh khỏi bị khiển , nhưng cô không ngờ Tiêu Chính Bình lại bắt thôi việc, đây là điều cô lần khôngleech_txt_ngu thể chấp nhận được.
bá xin hãy cho cháu thêm một hội nữa. Như Tuyết lập khẩn xin.
Hừ! Ngươi muốn phá hủy cả tập đoàn Tiêu mới chịu tay sao! Giọng điệuvi_pham_ban_quyen Tiêu nhiên trở nên nghiêm nghị, một luồng uy nghiêm không thể bác phát ra.
Sắc mặt Tiêu Như Tuyết trắng bệch, răngleech_txt_ngu cắn chặt hồng, dù lòng không cam tâm nhưng cô cũng thể phản bác.
Tiêu Như Tuyết, ta cho ngươivi_pham_ban_quyen bậc giữ thể diện, ngươi không bằng lòng cũng chẳng sao, ba ngày sau ngươi cũng phải cho một lời giải thích. Chính Bình trầm giọng nói.
ngày saubot_an_cap Hai Tiêu Như siết chặt vào nhau, cô biết điều gì chờ đợi mình vào ba ngày sau.
Nói xong những này, Tiêu Chính Bình cũng không lên nữa, tựa vào nhắm mắt dưỡng thần, đợi Tiêu Như Tuyết đưa ra trả lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
một hồi tranh tư tưởng kịch liệt, đôi tay Tiêu Như Tuyết đột thả , đápbot_an_cap lại bằng chất giọng khàn khàn rẩy:
Lời còn chưa dứt, Tiêu Tuyết chợt nghe thấy một vang lên cạnh.
Đây làleech_txt_ngu đùa nực cười từng gần đây đấy, cái mà tướng hèn hèn cả cụm, già, ông là mở miệng ra là nói được ngay nhỉ.
Dương Phàm Như Tuyết bị Dương Phàm làm cho giật mình.
Tiêu Chính Bình mở mắt nhìn Phàm, thản nhiên hỏi: Tiêu Nhưvi_pham_ban_quyen Tuyết, là ngươi cho hạng người không biết quy củ vào đây sao?
Xin lỗi bác Ba. Tiêu Như Tuyết đành phải nói, đáng lẽ lúc cô không nên để Phàm đi theo vào.
Quy củ? Quy củ của tôi chính là không có quy củ. Dương Phàm cười lạnh một tiếng.
Ngay sau , Dương Phàmvi_pham_ban_quyen đã làm một hành động khiến tất mọi người phải kinh ngạc.
Chỉ thấy anh sải bước đileech_txt_ngu thẳng về phía trước, cuối cùng đặt mông ngồi xuống sofa ở vị trí chính giữa.
Thằng ranh xược! là chỗ để ngươi ngồi ! Chính đột đứng bật dậy, trợn mắtvi_pham_ban_quyen nhìn chằm chằm Dương .
Dương Phàm anh mau đứng dậy ! Đó là chỗ ngồi của ông nội! Tiêu Như Tuyết vàng cảnh báo.
Dương Phàm chẳng những không dậy, lại còn vắt chéo chân cười nói: Chỉ là một chiếc sofa thôi mà, chắc không hẹp hòi đến thế đâu.
chớt!
Đúng lúcbot_an_cap , nam thanh niên kia đột nhiên lao ra từ sau Tiêu Chính Bình, tung một cú đấm thẳng vào mặt Dương Phàm.
Đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng lắm.
Phàm cười lớn một tiếng, vung chân một cú.
Quyền cước chạm nhau, namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh niên khẽ , bị chấn lui mấy bước mới đứng vững lại đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tiêu Tứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Tiêu Chính Bình lộ ra vẻ giận dữ.
hạ sơ ý, làm thanh danh họ Tiêuleech_txt_ngu, sau chuyện này nguyện phạt. Tứ lập tức quỳ một xuống đất nói.
Chậc, chỉ là sơ ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi sao? Dương Phàm khỏi mỉm cười hỏi.
Ánh Tiêu Tứ lạnh lùng, một luồng sát khí rợn người lập tức nổ, cả phòng họp dườngvi_pham_ban_quyen như đột ngột hạ xuống vài độ.
Tự tìm đường chớt, đừng trách ta. Tiêu Tứ lạnh lùng nói.
Nghe vậy, lại phì tiếng cười rộ lên, loại lời này anh thật sự biết đã nghe qua bao nhiêu lần rồi, nghe mức tai sắp đóng luôn rồi.
Được thôi được thôi, đã vậy thì sẽ tay tiếp chiêu bản lĩnh cao cường của ngươi vậy. Dương Phàm giơ tay trái ra nói.
Mặt lạnh như băng, đây có lẽ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nỗi nhục lớn nhất mà phải chịu trong đời.
Cánh tay trái củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngươibot_an_cap, ta nhận !
Trong lúc nói, thanh cổ tay đao sắc vút một tiếng bật ra.
Dương Phàm không nhìn kỹ thanh cổ tay đao vài lần, với nhãn quang của mình, anh nhiênleech_txt_ngu nhìn ra này tuyệt đối không phải thứ tầm thường.
, giá trị không nhỏ nhỉ. Dương Phàm cằm, loại khí lợi cấp bậc này phải ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng có thể tùy vi_pham_ban_quyen được, đôi có tiền cũng khôngbot_an_cap mua nổi.
Xem ở mức độ , Phàm lẽ đã thực xem nhẹ Tiêu gia này .
Nhất thời không khí như đóngvi_pham_ban_quyen băng, phải đang ở tầng cao nhất thì e rằng cả công ty đã nổ tung rồi.
Dương , đi, anh mau nhận lỗi với bác Ba, đừng quậy nữa. Tiêu Tuyết việc thêmbot_an_cap tồi tệ, đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc có lẽ sẽ hoàn toàn mấtleech_txt_ngu kiểm soát.
Nhận lỗi? Hừ, nhận mà có tác thì cần gì đến sát nữa. Tiêu Chính Bình lại hề nể mặt Tiêu Như Tuyết chút nào.
mặt xinh đẹp của Tiêu Như Tuyết tái , không khỏi có chút luống , nếu Dương Phàm xung đột với người thôi, nhưng bây giờ lại đụng độ với Tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chính Bình, đâu phải chuyện có thể đùa được.
An Ni, mau giúp tôi nghĩ cách với. Tiêu Như Tuyết chỉ biết cầu cứu An Ni ở bên cạnh.
Nhưng điều Tiêu Tuyết vạn lần không ngờ tới là An Ni chớp , thản trả lời: Chủ tịch yênbot_an_cap tâm, cái tên Phàm này không chớt được đâu.
Nghe thấy câu , Tiêu Như Tuyết hoàn toàn , nếu cô không nhìnvi_pham_ban_quyen lầm thì dường như An Ni đang muốn xem một vở kịch hay vậy.
Tiêu tiểu thư, bấtleech_txt_ngu kể người này có quan hệ gì với côbot_an_cap, củ là , lỗi thì trả giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tiêu Tứ vô nói.
Như Tuyết không còn để nói, chỉ có thểleech_txt_ngu dùng ánh mắt cầu nhìn , hy vọng anh có thể lùi một bước.
Oa, giọng điệu thật lớn , vậy ngươi muốn tôi giá lớn nhường nào đây, Tiêu tiên sinh thân mến? Phàm mò hỏi.
Đầu ngón tay khẽ lướt qua lưỡi , khóe miệng sau đó nhếch lênbot_an_cap một cườivi_pham_ban_quyen tàn nhẫn.
Đao vỏ, ắt thấy máu.
vừa dứt, chỉ thấy Tiêu chuyển thân , dưới chân bước nhanh mấy lớn, trong chớp mắt đã đến trước mặt Dương Phàm.
Hô, chân tay khá linh hoạt chứ. Dương Phàm cười hì hì, cổ sau đó ngửa ra .
cùng lúc, một đạo hàn quang lóe không trung, vạchvi_pham_ban_quyen ra đường vòng cung lạnh mặt Dương Phàm.
Đồng tử Tiêu chợt conội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rụt lại, trên mặt không hiện lên vẻ kinh .
Thếvi_pham_ban_quyen ngay trong lúc Tiêu Tứ đang kinh , hắn chỉ cảm thấy một kình phong lao thẳng về phía bụng mình.
Tiêu Tứ căn bản không có thời gian đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem chuyện gì xảy ra, theo bản năng lùi gấp ra sau.
Dù phảnleech_txt_ngu ứngvi_pham_ban_quyen củaleech_txt_ngu Tiêu Tứ đã cựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh nhưng vùng bụng vẫnleech_txt_ngu bị đánh trúng.
Trong phút chốc, Tiêu chỉ cảm thấy một sức mạnh khổng lồ ậpleech_txt_ngu đến, ngũ lục phủ như đảo lộn, trong cổ họng đột ngột ra một ngụm máu tươi.
Ô kìa, giỏi tôi tưởng đấy. Dương Phàm khen ngợi.
Vừa rồi nếu không phải phản ứng đầu tiên của Tiêu cực nhanh khiến đấm này của anh chỉ phát hai ba phần lực đạo, thì ebot_an_cap rằng bây giờ hắn đã nằm sàn .
Tiêu Tứ lau đi vệt máu nơi khóe miệng, sắcbot_an_cap mặt còn khó coi cả lúc .
Ơ? Sao là vẻ mặt này? Dương Phàm đầy hứng thú thưởng thức biểuleech_txt_ngu trên mặt Tiêu Tứ, này còn vị hơn phim ảnh nhiều.
Ồ ồ, tôi biết rồivi_pham_ban_quyen, chắc chắn ngươi rằngleech_txt_ngu động tác giả trước khi xuất đaovi_pham_ban_quyen lúc nãy cao minh lắm đúng không. Dương Phàm giễu .
Thân hình Tiêu Tứ run bắn , rõ đã bị Phàm trúng tâm tư.
Tiêu Tứ, ngươi lão phu xem các ngươi diễn trò khỉ đến giờleech_txt_ngu? Mặt của lão phu đều bị ngươi làm mất sạch rồi. Tiêu Chính Bình ngồi lại , gương mặt đầy vẻ giận dữ.
Sắc mặt Tiêu Tứ biến đổi, kệ vùng vẫn còn đang đau nhức, lập tức quỳ một gối xuống nói: Khiến ngài thất vọng, thuộc vạn lần đáng chớt! tuyệt đối khôngvi_pham_ban_quyen con chó hoang này làm bẩn mắt ngài thêm .
Nói đoạn, Tiêu Tứ không chútleech_txt_ngu do dự bỏ bộ âu phục người, đồng thời tay phải khẽ vung, một thanh cổ tay đao y hệt bật .
Con chó , hôm nay ngươi gặp may đấy, để ngươi mở mang tầm về vũ điệu bí truyền của Tiêu môn. Tứ tay lên, mũi đao chỉ thẳng vào Dương Phàm.
Lời này vừa ra, Dương còn chưa có ứng gì thì Như Tuyếtvi_pham_ban_quyen ở đằng kia đã thốt lên một tiếng hãi.
Ba!

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay