Nữ Chính Trọng Sinh Bỏ Chồng Quân Nhân Tồi Nhặt Đứa Trẻ Ăn Xin Có Dị Năng Mang Về Nuôi

Nữ Chính Trọng Sinh Bỏ Chồng Quân Nhân Tồi Nhặt Đứa Trẻ Ăn Xin Có Dị Năng Mang Về Nuôi

Uyển Mộc full 09/08/2026 112 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Nữ Chính Trọng Sinh Bỏ Chồng Quân Nhân Tồi Nhặt Đứa Trẻ Ăn Xin Có Dị Năng Mang Về Nuôi

“Đường Như Bảo à, tự dưng tự răn mình như vậy để tránh ly hôn với tôi, có thú vị thật không?” Lời lẽ lạnh lẽo ấy vang lên đúng lúc cô trút hơi thở cuối cùng vì ung thư vú. Mở mắt lần nữa, cô ngạc nhiên phát hiện mình đã sống lại, quay về năm 1981! Lần này, đối diện với gã chồng tồi và ả “tiểu tam” đang diễn kịch ốm yếu, cô quyết không còn nhẫn nhịn nữa mà hất văng mọi thứ!

Tiếng đồ vật rơi vỡ vang lên “xoảng”, phá vỡ sự tĩnh lặng của khu tập thể quân đội. Ở kiếp trước, Đường Như Bảo sống kiếp hèn mọn, nhẫn nhục giặt giũ nấu cơm hầu hạ “ánh trăng sáng” của chồng suốt một tháng trời để rồi uất ức chết trong bệnh tật. Trọng sinh làm lại cuộc đời, cô từ chối kịch bản nữ phụ bi tình bi đát! Không yêu đương mù quáng, cô giáng cho tra nam một cái tát điếng người, dùng những lời lẽ mỉa mai sắc lẹm lột trần bộ mặt giả tạo của ả bạch liên hoa ăn bám. Âm thanh đanh thép của cô vang vọng khắp phòng: “Ly hôn đi, ba trăm tệ tiền bồi thường thanh xuân một cắc cũng không được thiếu!”. Từng hơi thở dứt khoát, từng bước chân oai phong rời khỏi vũng lầy hôn nhân, cầm bút viết truyện kiếm tiền của nữ chính sẽ được tái hiện chân thực qua lăng kính âm thanh.

🔥 Vở mặt căng, sảng văn mạnh mẽ: Nữ chính “hắc hóa” sắc bén, chiến đấu từ lời nói đến hành động với tra nam siêu cuốn, trị trà xanh thẳng tay không nương tựa, nghe ở đâu là thỏa mãn ở đó!
⚔️ Plot twist gãy cổ, đầu óc to: Nói lời tạm biệt với tình yêu hèn nhát bám víu. Chị đẹp tỉnh táo, quyết đoán ly hôn, đòi lại từ đồ đạc đến tiền mồ hôi nước mắt, tập trung phát triển sự nghiệp viết lách làm giàu ở thập niên 80.

🎧 Trải nghiệm âm thanh chân thực: Không gian thập niên 80 được tái hiện sống động. Từng tiếng cãi vã đanh thép, cú tát nổ đom đóm mắt, tiếng vạch mặt trộm cắp sẽ kích thích thính giác ở mức tối đa.

Đeo tai nghe, tăng volume lên tối đa và nhấn PLAY ngay để cùng chị đẹp trải nghiệm màn vả mặt đầy bùng nổ! Giọng kể truyền cảm tại tfullaudio.net sẽ đưa bạn chìm đắm vào bộ truyện ngôn tình trọng sinh cực cháy này!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Nữ Chính Trọng Sinh Bỏ Chồng Quân Nhân Tồi Nhặt Đứa Trẻ Ăn Xin Có Dị Năng Mang Về Nuôi cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

, em bệnh rồi, ung thư vú giai đoạn cuối.
Đường Như , cô sả bản thân như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải ly hôn với tôi, cóvi_pham_ban_quyen thú vị không?
Có phải anh Chu không? Vợ anh chiều vì bệnh nặng cứu chữa không kịp qua đời rồi
Đường Như Bảo rốt cuộc đưa anh bao nhiêu tiền để anh phối hợp màn kịch này?
Cô ta thừa hôm là đám Tâm Tâm, vậy mà còn gọi tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rủa mình bệnh , cô ta đúng là lòng độc ác. Cô ta thíchleech_txt_ngu chết như vậy thì cứ để cô đi, rồi đembot_an_cap ra lò hỏaleech_txt_ngu thành tro luôn!
làm Tú bị bỏngvi_pham_ban_quyen, xin lỗi Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú ngay!
Tôi nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Tôi ghét nhất phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phạm lỗi thừa nhận như !
Tôi sai!
Đường Như Bảo đã chết, chết vì ung thư , nhưng cô đã trọng sinh rồi. Côleech_txt_ngu trọng sinh vào năm thứ hai theo Chu Cảnh khu đội Tây Phù! Đầu năm !
Vừa mở ra, cô thấy một Chu Cảnh Nhiên thời đang nắmleech_txt_ngu lấy bànleech_txt_ngu tay củaleech_txt_ngu còn trẻ trung. Ánh anh đầy giận dữ, lạnh lùng nhìn cô: Côleech_txt_ngu ngụy biện!
hôm nay, Đồ Tú Tú bưng một nồi canh gà nóng hổi đến . Khi Đồ Tú đưa nồi canh cho Đường Như Bảo, cô vừa giơ tay định lấy thìbot_an_cap Đồ Tú Tú liền đẩy nồi phía bên , khiến canh nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏng đổ tay phải chính mình.
Cảnh tượng vừa vặn bị Chu đi huấn luyện về thấy.
Cảnh Nhiên xông lên đẩy cô ra, cô đứng không vững, trán đập mạnh vào cạnh bànleech_txt_ngu bên cạnh.
Kiếp trước, cô cũng bị Chu Cảnh Nhiên đẩy ngã như vậy.
Chu Cảnh Nhiên còn ép cô phải xin lỗi Đồ Tú .
Dù biết rõ mình không sai, nhưng cô lại mọn, nhát không dám phản Chu Cảnh . Dưới ánh mắt sắc lẹm của anh, cô đã khép nép xin Đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú.
Lời lỗi đó không đổi lại được sự yêu thích củabot_an_cap Chu Cảnh Nhiên, mà chỉ đổi lại một tháng trời rã phải nấu cơm, giặt giũ cho mẹ Tú.
trước, cô đã dành mấy chục năm cuộc đời nhưng vẫn không thể sưởi ấm được tim của Chu Nhiên.
Trước khi chết, cô mang theo bao nhiêu oán hận vớileech_txt_ngu anh, nên ngay khi vừa mở mắt nghe thấy anh ép mình xin lỗi, ứng đầu tiên cô là hét lớn rằng mình sai.
Câu Tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này chứa biết bao nhiêuvi_pham_ban_quyen uất ức.
Thấy cô cứ đờ người không chịu xinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗi Đồ Tú , cơn giận trong Chu Cảnh Nhiên nồng đậm: Tôi bảo cô xin lỗi , cô có nghevi_pham_ban_quyen hả!
Anh Nhiên, thôi bỏ . Đồ Tú nép hẳn vào Chu Cảnh Nhiên, hốc mắt đỏ hoevi_pham_ban_quyen, Cô ấy có lỗi cũng không làm em bớt đau được
Tay phải của cô ta sự đau.
Chu Cảnh Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cúi đầu lướt qua tay của Đồ Tú Tú.
Làn da trắng trẻo đã bị bỏng đến tuột cả da. Sắc mặt anh lạnh thêmleech_txt_ngu mấy phần, nhìn Như Bảo bằng ánh mắt sắc bén như kiếmleech_txt_ngu: Xin lỗi ngay lập tức!
Đường Như Bảo bình thản nhìn Chu Cảnh Nhiên. Nếu là trước kia, đối diện với mắt này của , chắc chắn cô sẽ kinh hãi vừa hoảng loạn.
Nhưng bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô không đi vào vết xe đổ của trước, càng không yêu anh một cách mọn như vậy nữa.
vịn đứngbot_an_cap dậy, đưa tay lauvi_pham_ban_quyen vết sưng đỏ trên trán: xin lỗi này, tôi nhất phải nói sao?
Chu Cảnh Nhiên : sai thìbot_an_cap phải lỗi, đó là tu cơ bản nhất mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con người!
Tôi nói tôi không làm cô ta bỏng, có tin không?
Chính mắt tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy! Tay Tú Tú đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi mà cô vẫn cònbot_an_cap chối cãi. Chu Cảnh Nhiên vô cùng chán sự biện của cô.
Được, tôi xin lỗi. Đường Như Bảo nói liền cúi người nhặtbot_an_cap cái nồi vẫn còn bốc nghi ngút lên.
Trong nồi còn sót lại ít gà, ra tay nhanh như chớp, lật ngược cái nồi đổ sạch lên tay Đồ Tú.
Ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả một ngườibot_an_cap ứng cực nhanh như Chu Cảnh Nhiên cũng không kịp ngăn cản. Taybot_an_cap anh cũng bị vạ lây, đaubot_an_cap đến viếng .
Đường Như Bảo, côleech_txt_ngu điên rồi! Sắc mặt Nhiên đen , ánhbot_an_cap sắc lẹm như muốn nuốtvi_pham_ban_quyen sống cô.
Á! Bị bỏng hai, Đồ Tú đau đến biến sắc, nước tuôn rơi lã chã.
Xoảng tiếng.
Đường ném nồi xuống , bình thản Đồ Tú : Cái này mới là làm bỏng này. , tôivi_pham_ban_quyen làm bị bỏng rồi đó, xin lỗi .
xong, cô ngước mắt nhìn Chu Nhiên: bot_an_cap củavi_pham_ban_quyen anh bị bỏng rồivi_pham_ban_quyen kìa, còn không đưa cô ta băng bó đi, ở đây đòi có ích gì không?
Chú ývi_pham_ban_quyen lời nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô! Cái gì mà Tú Tú của , anhvi_pham_ban_quyen và Tú hoàn toàn sạch.
Đồ Tú Tú tựanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát Chu , mắtleech_txt_ngu lưng tròng: Anh Nhiên, tay em đau quá
Chu Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên trừng mắt dữ với Đườngleech_txt_ngu Như Bảo, sau đó bế Tú Tú sải bước rời đi.
Đường Như Bảo lặng lẽ nhìn theo bóng dáng đó, rũ mắt.
mườibot_an_cap ba tuổi, mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời, cô rời quê hương đến khu quân đội Nam Ninh. Khi đóleech_txt_ngu, Cảnh Nhiên vẫn cònleech_txt_ngu một lính dưới trướng cha cô.
cái tuổi mới , ngay từ cái nhìnbot_an_cap đầu tiênvi_pham_ban_quyen thấy người đàn ông lớn nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãleech_txt_ngu đem lòng thương trộm nhớ.
Sau này cha hy sinh, Chu Cảnh Nhiên khi đó đã là tiểu đoàn trưởng tìm đến cô. Anh nói với cô anh đã nộp đơn xin kết hôn đơn vị.
đã nguyện gả cho , trở thành vợ .
Nhưng anh chưa chạm vào cô.
này biết, anh cưới cô là vì lời ủy thác chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước lúc chungbot_an_cap.
Anh hề yêu cô.
Lúc cô vẫn ngây thơ nghĩ rằng, khôngleech_txt_ngu , chỉ cần cô yêu anh là được.
Cọc đi trâu, cô tin rằng mình sẽ sưởi ấm được trái anh.
Về sau, Cảnh Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyển công tác, cô theo anh từ khu quân đội Nam Ninh đến khu quân đội Tây Phù.
đây cô mới biết, trong lòng Chu Nhiên luôn có của ánh trăng sáng bot_an_cap.
Đồ Tú Tú múa hát , là trụ cột đoàn văn công, đã leech_txt_nguleech_txt_ngu một con gáileech_txt_ngu. Đáng tiếc là leech_txt_ngu ta đã hy sinh vìbot_an_cap đất nước hai năm trước.
Chu Cảnh Nhiên gặpbot_an_cap lạileech_txt_ngu Đồ Tú Tú, biết hoàn cảnh của ta nên cùng quan tâm, chăm sóc mẹ con cô ta.
yêu Cảnh Nhiên, đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hèn mọn, dù anh đối xử tốt với Đồ Tú Tú thế nào, cô cũng không dámvi_pham_ban_quyen nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lời.
Cô vừa ăn giấm chuavi_pham_ban_quyen của hai họ, vừa ép bản phải chung sống hòa thuận với Đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú.
Kiểu cách luônleech_txt_ngu tự vặt nội tâm này cuối đã cô mắc bệnh ung thư vú.
Kiếp trước cô bị bệnh là vì quá yêu Cảnh Nhiên, quá quan tâm đến của người xung quanh. mấy chục năm không có được tình của anh, cô sốngleech_txt_ngu trong uất , oánleech_txt_ngu , tâm trạngvi_pham_ban_quyen không được giải tỏa, khiến cơ thể hình thành nhiều u.
Nay được lại một lần nữa, cô sẽ không còn khép nép, tự giày bản thân nữa. Con người một khi tự đặt mình vào vị trí thấp kém, yêu quỷ quái nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn bước giẫm mộtbot_an_cap chân.
Người đàn ông Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cảnh Nhiên này, không cần nữa!
Chu Cảnh Nhiên trởleech_txt_ngu về vàobot_an_cap buổi .
Lúc vào nhà, anh thấy Đường Như bưng bát mì trong bếp đi ra.
Trên mì có một quả trứng ốp la cạnh lòng đào và vài miếng hun khói nạcbot_an_cap mỡ đan xen.
Cơn giận trong lòng Chu Cảnh Nhiên vơi bớt phần nào nhờ thơm của bát .
Anh mang bộ mặt lạnh lùng vào, ngồi bàn ăn.
Như thường lệ, anh đợi Như Bảo bưng cơmleech_txt_ngu nước đến trước mình.
Tuy nhiên, sau khi anhbot_an_cap ngồi xuống, Đường Như Bảobot_an_cap đưa mì anh. Cô trực tiếp ngồi xuống đốibot_an_cap diện bắt đầu ăn.
Từ đầu đến cuối, cô không thèm nhìn anhbot_an_cap lấy một cái.
Chuleech_txt_ngu Cảnh Nhiên không hài lòng mày, cô lạileech_txt_ngu dám giở tính với sao?
Anh đứng dậy, tự mìnhleech_txt_ngu bếp định bưng mì ra.
Chẳng ngờ vào đến bếp, anh thấy nồi niêu đã được cọ sạch bongvi_pham_ban_quyen.
Anh quaybot_an_cap trở ra, giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó chịu: Cơm tối của tôi đâu?
Đườngleech_txt_ngu Như Bảo ngước mắt, thản nhiên anh: Tôi không làm.
Chu Cảnh Nhiên hít một hơi thật : Cô làm cơm cho , không làm cho tôi?
Có vấn đề gì sao?
Chu Cảnh Nhiên giơ tay chỉ ravi_pham_ban_quyen ngoài cửa, gắt giọng: Cô hỏi họ xem, có ngườivi_pham_ban_quyen vợ nào chỉ biết nấu cơm cho mình mà không cho chồng ?
Đôi mắt đen của Đường Như Bảo hiện lên nụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉa mai nhàn nhạt: Vậy thì anh cũng ngoài mà hỏi họ xem, có người chồng nào chỉ biết chăm sóc vợ mà không chăm sóc vợ mình ?
Chu Nhiên sốt.
Hắn lúc này mới ra Đường thay đổi. Cô thế mà cãi lại hắn!
Đôi đen sâu thẳm mang theo vẻ dò xét, nhìn chằm Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như Bảo. Trước kia, dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay làm gì, cô cũng đều như chú chim cút nhút nhát, chẳng dám phản kháng nửa . Nhưng hôm nay, cô lại hành xử vô cùng bất thường.
Một châmvi_pham_ban_quyen chọc thoáng qua đáy mắt Chu Nhiên, hắn nghĩ cô lại đang muốn đổi cách khác để thu hút sự chú ý của mình.
anh đưa Tâm Tâm vào bệnh viện thăm Tú Tú, cô đi nấuleech_txt_ngu cho anh bát mì đi.”
Đường Như phớt lờ lời , nhiênbot_an_cap ăn mì mình.
Kiếp trước, vì xótleech_txt_ngu Chu Cảnh Nhiên đileech_txt_ngu làm vất , những món ngonleech_txt_ngu trong như trứngleech_txt_ngu gà, thịt khói, côvi_pham_ban_quyen đều chẳng giờ nỡ ăn. Còn hắn, vì Đồ Tú Tú một mình nuôi con không dễ dàng, cóbot_an_cap gì ngon cũng sang bên . Mỗi lần thấy hắn mang ăn đi, lòng cô thắt lại đầy khó chịu nhưng dám ravi_pham_ban_quyen.
Nghĩ lại, kiếp trước cô ngu ngốc đến cực . Yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đàn ông vốn dĩ không có mình trong lòng đến mức coi như mạng sống, quả là hành độngbot_an_cap khờ dạibot_an_cap.
Hằng ngàybot_an_cap dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng, nấu những bữa cơm ngon lành chỉ để làm tròn bổn phận người vợ hiền dâu thảo. có ai được, để làm một người vợ hiền, cô đã phải sốngbot_an_cap uất ức và tủi nhục đến nhường nào?
Không, Nhiên biếtvi_pham_ban_quyen chứ. Chỉ trong hắn, sự huệ cô cũng chỉ như một hạt bụi tầm thường, chẳng khiến thế của hắn gợn chútvi_pham_ban_quyen sóng lòng.
Cô không muốn lại bị thư vú, không muốn phải chịu đựng sự dày vò căn bệnh đóvi_pham_ban_quyen một lần nữa. Kiếp nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô sẽ sống ích kỷ vì , những việc phải sinh vì khác, cô tuyệt đối sẽ không dính dáng vào.
Chu Cảnh Nhiên thấy cô thì vừavi_pham_ban_quyen giận vừa bực: “Cô đang dở chứng gì đấy?”
Đường Như Bảo bưng bát cạn nước rồi dậy. Khi mắt đối diện với ánh nhìn lạnh lùng pha lẫn giận dữ của Chu Cảnh Nhiên, cô khẽ mở đôi môibot_an_cap đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Chồng tôi sắp sửa đi theo người phụ nữ khác rồi, tôi không được phép nổi cáu sao?”
“Đi theobot_an_cap người phụbot_an_cap nữ khác cái gì? Anh đã nói bao lần rồi, Tú Tú hoàn toàn sạch. Anh chăm sóc côbot_an_cap ấyvi_pham_ban_quyen là vì mẹleech_txt_ngu con họ đáng thương.”
Đường Như Bảo cười mỉa: “Là vì con họ thương, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trongleech_txt_ngu lòng vẫn luôn yêu cô ta?”
“Côvi_pham_ban_quyen
Đường Nhưvi_pham_ban_quyen Bảo đi thẳng rửa bát.
Chu Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên giận mộtbot_an_cap hơi sâu, hắn không thích một dám cãi lời mình. Hắn vẫn thích người phụ nữ trước đây hơn, người mà mỗi nhìn thấy hắn đều ánh lên vẻ sùng bái và lấy lòng, một người luôn ngoanbot_an_cap ngoãn lời, tốt mọi việc mà không oán thánvi_pham_ban_quyen.
Hắn bước đến đứng bếp, nhìnvi_pham_ban_quyen nghiêng khuôn mặt Đường Như Bảo. đến việc tháng cô chăm sóc Đồ Tú Tú, hắn hiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi dịu giọng lại đôi chút, nhưng vẫn mangvi_pham_ban_quyen theo vẻ ra lệnh lạnh lùng:
“Bác sĩ nói tay của Tú Tú tháng tới không được nước, tháng này cô sang đó giặt giũ nấu cơm cô ấy, sẵn tiện đưa đón Tâm Tâm đi học luôn.”
Đường Bảo đặt bát đã rửa sạch lên bệ bếp. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thoáng thẫn thờ. Kiếp trước, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã như một bảobot_an_cap mẫu tận tụy phục Đồ Tú suốt một thángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời. Chẳng những không nhận được mộtbot_an_cap lời cảm ơn, cô còn bị mẹ con họ soileech_txt_ngu móibot_an_cap đủ điều, lúc thì chê quần áobot_an_cap giặt không sạch, khi lại trách cơm nấu không ngon.
Cay đắng hơn cả là tiềnbot_an_cap suốt tháng đó đều dùng tiền tuấtbot_an_cap của cha cô để chi trả. Tú không đưa một xu, mà Chu Cảnh Nhiên cũng chẳng đưa cho nào. Tất bọn đều định rằng việc cô bỏ tiền chăm sóc Tú Tú là điều hiển nhiên.
“Mùng một tháng sáu Tú Tú lên phía Bắc biểu diễn, nhất định chăm sóc tốt để vết thương bot_an_cap ấy nhanh chóng phục , đừng làm ảnh hưởng đến việc luyện tập hằng , Tâm”
Như đột nhiên xoay người, lạnh lùngleech_txt_ngu cắt ngang Chu Cảnhleech_txt_ngu : “Chu Cảnh Nhiên, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ly hôn với anh.”
Chu Cảnh Nhiên ngẩn người mất vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giây, khôngleech_txt_ngu thể tin nổi lời này lạileech_txt_ngu thốt ra miệng người phụ từng yêu hắn hơn cả mạng sống: “Cô nóibot_an_cap cái ?”
Đường Như Bảo khẽ hít một hơi, bình thản thẳng vào mắt : “Tôi muốn ly , anh nộp đơn xin ly hôn lên đơn vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.”
lòng Cảnh Nhiên bùng lên một ngọn lửa giận, hắn phiền muộn gắt lên: “Anh đã bộ rồibot_an_cap, không bắt cô phải xin lỗi Tú Tú , cô còn gây sự đến bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
“Tôi không gây sự. Tôi biết anh thích tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cưới quavi_pham_ban_quyen cũng chỉ là thực hiện nhiệm vụ mà cha tôi phónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho anh thôi. Người anh luôn yêu là .”
Chu Cảnh Nhiên gằn giọng: “Anh và Tú Tú hoàn toàn trong sạch!”
Đường Như Bảo nén lại vị chátleech_txt_ngu trongbot_an_cap lòng: “Không quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng , tôi ly hôn.”
Sắc mặt Chubot_an_cap Cảnh Nhiên vô cùng khó coi: “Anh đã nói là Tú Tú, côleech_txt_ngu vẫn nhất quyết đòi ly hôn sao?”
Không thích Đồ Tú mà lại nâng niu cô ta như như ngọc? Không thích Đồ Tú mà lại ở bên cạnh cô ta suốt mấy năm không đổi?
Nghĩ đến những uất ức của kiếp trước, vànhbot_an_cap mắt Đường Như Bảo nóng lên, cô nhàn nhạt lên : “Không ly hôn thì cứ giày vòvi_pham_ban_quyen nhau mãileech_txt_ngu thế sao? Tôi không muốn tiếp tục sống cảnh góa bụa khi chồng còn thêm ngày nào nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
miệng Chu Cảnh Nhiên nhếch lên đầy mai: “Hóa ra cô quậy bấy nay là vì muốn anh chạm người sao?”
lời, hắn sải bước dài tới!
Đường Như Bảo chỉ thấy bóng dáng cao lớn ấy sát trước mặt. chưa kịp phản ứng thì đã bị hắn ôm chặt eo, vào lòng. Hắn cúi đầu, ánh mắt sắc lẹm gai nhọn nhìn cô: “ giờbot_an_cap sẽ cô.”
rồi, hắn cúi đầu xuống.
Nếu là trước đây, được hắn hôn chắn cô sẽ vui mừng khôn xiết. Nhưng Đường Như Bảo của hiện tại đã không còn là ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc trước. Hắn muốn hôn cô, cô chỉ thấy một sự nôn tràobot_an_cap .
Cô mạnh bạo đẩy hắn ra, vung tay giáng cái tát mạnh vào khuônleech_txt_ngu mặtvi_pham_ban_quyen nghị của hắn.
Chát
Chubot_an_cap Cảnh Nhiên sững , gương mặt tuấn tú hơi lệch sang bên. Phải một lúc lâu sau, hắn mới lại, thể tin nhìn Đường : “Cô dám đánh anh?”
Đường Như Bảo trừng , nộ nhìn : “Chu Cảnh , anh ép tôi!”
Một luồng hỏa khí vô danh xông thẳng lên đầu, đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt Cảnh bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chốcvi_pham_ban_quyen vằn lên những tia máu. lại một lầnleech_txt_ngu nữa lao tới ôm chặt lấy cô. Mộtvi_pham_ban_quyen giữ chặt gáy cô vùng , tay siết chặt lấy cô. Hắn xuống, như muốn nuốt chửng lấy hôn.
Đường Như Bảo giật mình, cái chậu bên cạnh.
!
Cả cái chậu đập thẳng vào đầu anh.
Chu Cảnh Nhiên thấy một cơn đau đầu ập đến, trước mắt nổ đom đốm. Đường Nhưleech_txt_ngu Bảo thừa cơ đẩy Chu Cảnh Nhiên ra, chạy nhà bếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chu Cảnh Nhiên đứng trân tại chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đưa tay lên chỗ bị đập.
Môi chạmvi_pham_ban_quyen vào mặt cô, anh đúng là điên rồi, vậy lại nảy ra ý định muốn lên đôi môibot_an_cap ấy.
ở khu doanh trại Ninh, đồng đội rất thích mang anh và Đườngleech_txt_ngu Như Bảo ra làmleech_txt_ngu trò : cả thế giới này có ruồng bỏ anh thì Đường Như cũng giờ bỏ rơi ; Đường Như Bảo cóbot_an_cap thể từ bỏ cả thế giới, nhưng duy nhất không bao giờ từ bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh.
Ai mà biết Đường Như Bảo yêu anh đến chết đi sống ?
Ánh mắt nhìn anh vừa ngưỡng mộ vừa sùng bái, thâm đầy hènnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọn.
Bây giờ anh hôn cô, đáng lẽ cô phải ý vô cùng mới phải, mà lại dám đánh ?
Đôi đen sâu thẳm của người đànleech_txt_ngu ông thoáng hiện lên vẻ giận bực bội.
Cô muốn chơi lạt mềm buộc với anh sao?
Hừ, anh không có thời gian để chơi với !
Đường Bảo sau khi thoát khỏi nhà bếp thì lẻn ngay vào .
Cô đưa lên lau mạnh bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net má vừa bị môi anh chạm vào, trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó vẫn còn vương lại hơi ẩm, thật ghê tởm.
Kiếp , luôn khao khát anh mình, nhưng anh bao giờ đoái hoài.
Kiếp nàyvi_pham_ban_quyen, cô không nữa!
Bảo thầm khinh trong lòng, người đàn ông sao thể đổ đốn đến mức ấyvi_pham_ban_quyen?
ngoài phòng vang lên tiếng bước chân thuộc, Như Bảo thân căng cứng. Rất nhanh sau đó, cô nghe thấy tiếng cửa cửa, dây thần đang căng như dây đàn mới được thả lỏng.
Cô thật sự sợ Chu Cảnh Nhiên sẽ cửa xông vào, cưỡng ép cô động phòng.
Nghĩ đến việcbot_an_cap Chu Cảnh Nhiên đi tìm Đồ Túbot_an_cap , lòngleech_txt_ngu Như Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không khỏi dâng lên một tia mỉa mai. Miệng thì nói không thích Đồ Tú Tú, lòng lúc nào cũng hướng về phía cô ta.
Nửa giờ sau khi Cảnh Nhiên rời đi, trời bên ngoài đã tối .
Đường Bảo tìm quần áo, tắm rửa qua loa bằng nước lạnh.
Bóng đèn tỏa ra ánh sáng nhạtbot_an_cap mờ ảo. Cô nằm trên giường, chằm chằm lên trần nhà xuất thần, hồi tưởng lại con đườngbot_an_cap đã qua ở kiếp trước, đôi mày nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết một con muỗi.
Kiếpbot_an_cap trước, sau khi cô mang thai, Chu Cảnh Nhiên cô về quê. Cô ở quê suốt mấy chục năm trời, Chu Cảnh Nhiên chưa từng một lần về thăm . Ngay cả khi con gái chào đời hay khi con bé qua đời, anh cũng không có mặt.
Anh không , lúc anh đề ly với cô cũng là lúc cô phát mình bị thư vú giai đầu.
Như Bảo nhiên bật dậy như cá chépvi_pham_ban_quyen quẫy , xuống giườngleech_txt_ngu, chân trần đi sang phòng ngủ của Chu Cảnh Nhiên.
Từ trong ngăn kéo, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm thấy bút anh dùngbot_an_cap, bắt chước nét chữ của Chu Cảnh Nhiên để viết một bản đơn xin ly hôn.
Kiếp trước sau khi bịvi_pham_ban_quyen Chuvi_pham_ban_quyen Cảnh Nhiên quê, cô đã luyện được nét chữ rất đẹp, hơn nữa còn phỏng theo chữ anh. tập sổ tay thời học của Chu Cảnh Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều cất trong quê, nét chữ thời tiểu học trung đều bắt chướcvi_pham_ban_quyen nhuần nhuyễn.
Viết xong đơn xin ly , cẩn đặt nó dưới gối.
Chu Cảnhbot_an_cap Nhiên không ly hôn, để cô ly hôn!
Ngày hôm sau, trước khi Chu Cảnh Nhiên kịp về, cô cầm xin ly hôn đến văn phòng của ủy.
Chính Trình Cương nhìn thấy đơn xin ly hôn cô nộp, vẻ khó coi vô : “Chu doanh trưởng muốn ly hôn sao?”
Đường Như Bảo gật đầu.
Trìnhvi_pham_ban_quyen Cương không thể tin : “Tại sao cậu không tự mình đến nộp đơn?”
Đường Như Bảo khẽ cụpbot_an_cap mi, như một học làm chuyện viết bản kiểm điểm: “Tay của Tú bị thương, mấy ngày nay sau huấn luyện xongleech_txt_ngu anh ấy đều phải ở bên cạnh chăm sóc Tú Tú. Việc ly hôn là donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi đãvi_pham_ban_quyen trao đổi một cáchleech_txt_ngu bình . ấyvi_pham_ban_quyen tôi nộp thì cũng như nhau cả thôi.”
“Cháu nỡ xa Cảnh Nhiên sao?” Trình Cương ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt sạm Đường Như Bảo.
Trình Cương và cha của Đường đội cũleech_txt_ngu, đương nhiên ông biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình cảm của cô dànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Chuvi_pham_ban_quyen Cảnh Nhiên. Chuyện Đồ Tú Tú Đường Bảo bỏng, Chu Nhiên bế cô ta đi bệnh viện và ở lại đó cả đêm, sángbot_an_cap nay ông cũng đã nghe vợ mình kể lại.
Đường Như Bảo bình thảnvi_pham_ban_quyen nói: “Thưa Chính , cháu thích anh ấy từ mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy tuổi, cũng đã tỏ mình rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ ràngbot_an_cap, nhưng lòng anh ấy chưa bao giờ đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu. Anh ấy cưới cháuleech_txt_ngu mệnh của cha cháu. hái không ngọt, đã đến lúc phải buông tay anh ấy tìm kiếm tình yêu đích thực mình rồi.”
“Chồng của Tú Tú hynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh vì tổ quốcleech_txt_ngu, một người phụ nữ như cô ấy nuôi con nhỏ thật chẳng dễ dàngvi_pham_ban_quyen gì. Sau khi cháu và Chu Cảnh Nhiên hôn, anh ấy có thể cô ấy, đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường chính chăm sóc cho hai mẹ con họ.”
“Vậy còn ? Cháu cũng cần người chăm sóc mà.” Cương nhướng mày, nhìnleech_txt_ngu Đường Như Bảo với vẻ xót xa.
Đường Như Bảo đưa lau đi những giọt nước mắt không hề tồn tại nơi khóe mắt, nở một nụ cười rạng rỡleech_txt_ngu: “ có thể sóc bản thân mà.”
Trình Cương thấy côbot_an_cap như thì thở dài một tiếng: “Đơn xin ly hôn cứ để chỗ tôi, lát nữa tôi sẽ tìm Chu Cảnh Nhiên nói chuyện.”
ra khỏi Chính ủy, Đường Như nặng trĩu tâm tư đi về phía trước. Không khi Chính ủybot_an_cap cầm tờ đơn này tìm Chu Cảnh Nhiên, anh có phản ứng ? Nghe hôn nhân quân đội rất khó ly hôn. Nếu Chu Nhiên không hôn, chẳng lẽ cô phải tiếp tục dây dưa với anh như trước sao?
một mình nuôi đã vả lắm , doanhbot_an_cap trưởng bình quan tâm cô ấy một chút thì sao đâu? Cô còn cố làm bỏng tay Tú Tú, Đường Như Bảo, sao cô lại ghen tuông mù quáng và độc ác như thế?”
này, một phụ nữ trẻ tuổi tóc ngắn ngang tai, mặc áo vải pôpơlin họa tiết hoa cúc, quần đen tiến tới, chỉ thẳng vào mặt Đường Như Bảo mà mắng xối xả.
Đường Bảo bước, đang chỉ trước , đó chính bạn thân của Đồ Tú Tú, cũng vợ của Phóvi_pham_ban_quyen doanh trưởngbot_an_cap Hà ở căn hộ diện Vân Mai.
Đường Như Bảobot_an_cap hất tay Chương Mai ra: “Còn chỉ trỏ vào tôi nữa là tôi bẻ gãy ngón tay chị đấybot_an_cap.”
Nói xong, không để Chương Vân kịp cãivi_pham_ban_quyen lại, cô bồi thêm: “Chị không ghen tuông, chị không độc ác, vậy sao chị không để người đàn ông mình đileech_txt_ngu mà chăm sóc cô ta?”
Chương Vân Mai bị mắngleech_txt_ngu tới mức nhất thời không biếtvi_pham_ban_quyen đáp trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế . Chị ta Đường Như Bảo trân trân, luôn cảm thấy khác trước , nhưng lại rõ được làvi_pham_ban_quyen khác ở chỗ nào. Cứ kỳ sao đóbot_an_cap.
Đường Như Bảobot_an_cap ngước mắt nhìn quanh một lượt. Cóleech_txt_ngu mấy bà quân nhân đang nhổleech_txt_ngu cỏ, trồng rau, tưới nước trong sân nhà mình. Tay thì làm việc nhưng tai thì dựng ngược lên để nghe ngóng chuyện thị phi này.
Đường Như Bảo nhếch môi, cố ý nâng cao giọng: “Chị không thấy bìnhbot_an_cap thườngvi_pham_ban_quyen Đồ Tú cứ bám lấy người đàn ông của tôi sao? Người đàn ông tôi ngoài huấn luyện, hễ thời gian chạy sang chỗ ta, quên cảvi_pham_ban_quyen người vợ này luôn , tôi còn không được phép ghen à?”
“Chị tôi ghen tuông, nói tôi độc , nếu Đồleech_txt_ngu Tú Tú cũng bám lấy người đàn ông chị như thế thì chị sẽ làm gì? Nếu người ông nhà chị cũng đi chăm sóc Đồleech_txt_ngu Tú Tú như người đànleech_txt_ngu ông nhà tôi, chị tính sao?”
Ánhleech_txt_ngu Chương Mai dao động. Nếu Tú Tú đi lại gần với chồng mình như vậy, chắc chị ta điên mất. vì là tốt với Đồ Tú, dù biết hành vi thường ngày củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô tabot_an_cap có phần không ổn, chị ta vẫn cố đấm ăn xôi bênhleech_txt_ngu vực:
“Cô nói xằng nói ! Chu trưởngleech_txt_ngu Tú chỉ là quan hệ bạn bè, cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ bám lấy Chu doanh trưởng . Là do lòng cô vẩn đục nên nhìn cái gì cũngleech_txt_ngu thấy thỉu. Tú Tú tình lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiện như thế, cô ấy sẽ không bao giờ làm ra cái chuyện quyến rũ Chu doanh vô liêm sỉ vậy đâu.”
Đường Như Bảo nhún vai, nhìn về phía sau lưng Chương Mai: “Nhưng thật đang rành trước mắt kìa, không tin chị quay đầu lạileech_txt_ngu .”
Chubot_an_cap Nhiên bế gái của Tú Tú là Tâm Tâm, cùng Đồ Tú Tú bước vào khu gia thuộc.
Tay phải Đồ Tú Tú băng , hai tócbot_an_cap tết xuống bên ngựcleech_txt_ngu. Làn davi_pham_ban_quyen vốn đã trắng ánh nắng ban càng thêm mịn màng tỏa sáng. Dáng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yểu điệu, mặc chiếc váy nhí, đi giày cao gót mũi tròn, đứng cạnh một Chu Cảnh Nhiên tuấn tú, đúng là đôi trời .
Khi Chương Vân quay người , vừa vặn thấy lúc Đồ Tú bước đi, cánh tay trái cô taleech_txt_ngu vô tình chạm vào cánh tay đang bế đứa trẻ Chu Cảnh Nhiênvi_pham_ban_quyen.
Như Bảo khoanh tay trước ngực, cười : “Thấy chưa? Họ mới giống một gia đình ba người hơn.”
Chu Cảnh Nhiên Đường Bảo nói, tức đến đỏ mặt. Anh sải bước tới, ánh mắt sắc lẹm nhìn Đường : “Cô đừng có nói bậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Đường Như Bảo anh cười: “Đêm qua anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không về.”
“Túbot_an_capbot_an_cap qua ở bệnh viện, Tâm không có người chăm , tôi đi trông con bé.” Đôi mắt đen của Chuleech_txt_ngu Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên cuộn vẻ u .
Đường Nhưbot_an_cap Bảo nhìnbot_an_cap xuống Tâm đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm trong anh. Cô bé nhỏ nhắn, tế đáng yêubot_an_cap, tết hai bím tóc nhỏ, đôi mắt đen láy trong veo.
Như Bảo chợt nhớ con gái . gái cô cũng xinh đẹp, thông minh và ngoan như vậy. Mỗi lần hỏi cha , đôi mắt đen láy ấy lại lấp lánh sự mong chờ lại hóa nỗi thất vọng. Con người ta đều có cha, còn con gái cô lúc ra đến khi qua đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn chẳngvi_pham_ban_quyen biết mặt cha mình ra .
Kiếp trước, Đường Như Bảo từng viếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Chu Cảnh Nhiênleech_txt_ngu kể về bệnh tình con. Anh không hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net âm, cũng không cho . Lúc đó mới biết Cảnh Nhiên có thể máu lạnh đến nhường nào. Anh yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, ngay cả đứa convi_pham_ban_quyen do cô sinh ra, anhleech_txt_ngu chẳng mảy may xót.
Đường Bảo mỉa : “Chu Cảnh Nhiên, anh coi Tâm Tâm như con đẻ, lại thương Tú Tú vậy, hay anh ly hôn với cướivi_pham_ban_quyen Tú Tú đi, để Tâm Tâm một máivi_pham_ban_quyen ấm hoàn chỉnh.”
chữ ly hôn vừa thốt ra, hiện trường chìm vàovi_pham_ban_quyen không gian tĩnh lặng như chếtvi_pham_ban_quyen. Đồ Tú và Chương Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mai hốc mồm, không nổi vào tai . Đường Như Bảo uống nhầm thuốc rồi sao?
Đôi Chu Nhiên bùng lênleech_txt_ngu ngọn lửa giận dữ, trừng mắt nhìn Đường Như Bảo: “Cô đừng ở đây gâyvi_pham_ban_quyen vô lý nữa được không?”
“Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hề làm loạn.” Đường Như Bảo nhìn quanh một lượt, thấy các chị em dâu trong quân khu vây xem ngày càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đông, “Tiền lương mỗi tháng của anh chỉ đưa tôi có năm đồng, cònvi_pham_ban_quyen anh cứ dăm ba bữa lại chạy sang chỗ Tú, tôi biết anh yêu cô ấy mà.”
“Nếu không phải vì cha tôi bắt anh cưới , thì anh và Tú Tú sớm thành đôi vợ chồng ân rồi.”
Nhiên, tôi không cần anh nữa, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn ly hôn.”
, Đường Như Bảo giả vờ đau lòngvi_pham_ban_quyen, vừa lau nước mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa chạy ra khỏi khu gialeech_txt_ngu thuộc.
Chu Nhiên tức đến run cả người. Không anh nữa? là ai ngày bám đuôi anh, đuổi theo nói thích anh, đòi gả cho ?
“Mà nói, bình thường Tú Tú và Tiểu đoàn trưởng Chu đi lại khá gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gũi.”
“Tôileech_txt_ngu nghe Tú Tú kể rồi, Tiểu đoàn trưởng Chu mỗi tháng đưa cô đồng, còn đưa cho đồng thôi.”
“Ai vi_pham_ban_quyen là hoa khôi đoàn văn chứ, đẹp lại vừa đàn hay múa giỏi, lại còn là họcbot_an_cap sinh ba. Nghe đâu Đường Như Bảo ở dưới ngay cả tiểu học còn chưa học hết, chữ bẻ đôi không biết.”
ta cũng coi biết tự mình, biết Tiểu đoàn trưởng và Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xứngvi_pham_ban_quyen đôi nên mới đồng ý hôn.”
sao đi Đườngleech_txt_ngu Như Bảo cũng hôn với Tiểu đoàn trưởng trước, Tú Tú có ưu tú thế nào nên xen hôn nhân của khác. Tục ngữ có thàbot_an_cap phá một ngôivi_pham_ban_quyen chùa còn hơn hủy hôn nhân.”
Chu Cảnh Nhiên nhìn vợ quân nhân bắt đầu chỉ trỏ bàn tán về mình và Tú Tú, lồng ngực phập dữ dội giận. Anh bế Tâm quay người định đuổi theo Đường Nhưbot_an_cap Bảo. Phải bắt lạibot_an_cap, cô giải rõ ràng với mọi người rằng anh chưabot_an_cap bao giờ đề cập đến chuyện ly hôn!
“Cảnh Nhiên!”
đi vài bước, phía sau vang lên giọng Trình Cương. hình cao lớn của Chu Cảnh Nhiên khựng lại.
Trình Cương rảo bước đến trước mặt anh : “ và Đường Như Bảo thực sự muốn ly sao?”
Đầu óc Chu Cảnh Nhiên lúc này chỉ quẩn quanh câu nói “ không cần anh nữa”. thịnh nộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bùng phát trong lồng ngực, Trình Cương với ánh mắt đen kịt như đuốc: “Chính ủy, cô ấyvi_pham_ban_quyen muốn thì đi.”
Đến lúc đó, cô ta sẽ hối hận!
Cương rầu rĩ: “Cái thằng nhóc này, không thể dỗ dànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtbot_an_cap chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Đơn xin hôn”
ủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đơn xin hôn tôi đã viết xong từ lâu rồi!” Đường Như Bảo nói cần anh trước mặt mọi , vậy thì anh cũng phải tuyên bố trước người đơn đã xong, để biết chính anh là người không cần cô trước.
Trình Cươngleech_txt_ngu nhướn mày. Đường Như Bảo nộp đơn ly vốn ông nghi . Ông đem đơn ly hôn đó sánh với các báo công việc thường ngày của Chu Cảnh , chữ giống hệt nhau. Ông tìm Chu Cảnh Nhiên là để tìm hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình hình và hòa giảivi_pham_ban_quyen. Giờ xem ra Đường Như Bảo không ông, họ quả thực đã bàn bạc chuyện ly hôn rồi. Nhìn bộ này của Chu Nhiên, ông chẳng cần phải giải nữa.
Ông nhìn Tú Tú đứng cạnh Chu Cảnh Nhiên, chân thành nóivi_pham_ban_quyen: “Cậu phải suy nghĩ cho kỹ, đơn ly một khi đãvi_pham_ban_quyen nộp lên trên thì không thể rút lại được đâu.”
Chu Cảnh Nhiên nói đầy tức giận: “Chính ủy, việc nàybot_an_cap không cần phải nghĩ!”
Đường Bảo không xa, ra khỏivi_pham_ban_quyen khu gia thuộc, cô nấp sau cột cổng lớn, lén lút nhìn về phía này. Thấy Chính ủy nghe xong lời của Nhiên thì lắc đầu đi, tảng đá trong lòng cô cuối cùng cũng rơi xuống. Chính ủyvi_pham_ban_quyen chắc là đã đồng ý nộp đơn ly cô lên trên rồi nhỉ?
Chỉ cần đơn nộp lên, khoảng một tháng sau cấp trên sẽ cấp nhận đồng ý ly hôn. Lúc đó và Chu Cảnh Nhiên có thể đi làm thủ . Nghĩ đếnvi_pham_ban_quyen việc cóbot_an_cap thể thuận lợivi_pham_ban_quyen ly hôn với Chuvi_pham_ban_quyen Cảnh , Đường Như Bảo cảm thấy vô cùng sảng . Đặc biệt là nhìn thấy vẻ mặt biến sắc như bảng pha màu của anh, lúc xanh lúc , cảm thấy không . Quả nhiên, xây niềm vui nỗi đau của kẻ khác hiệu quả nhất.
Đợi đến khi đám người kịch hay và Chính ủy đi khuất, Như Bảo mới thong bước vào khu gia thuộc.
Về nhà, Chu Cảnh đang vo gạo chuẩnleech_txt_ngu nấu cháo Đồ Túbot_an_cap Tú. Chương Vân Mai bế Tâm ngồi ghế sofa gỗ phòng khách: “Tú Tú, nói xem Đường Như Bảobot_an_cap phát cái gì, tựvi_pham_ban_quyen dưng lại đòi ly hôn?”
Đồ Tú Tú nhìn Chu Cảnh Nhiên, ánh mắt có chút phức tạpbot_an_cap. thừa nhận mình có thiệnleech_txt_ngu cảm với anh. Nhưng nhà Chu Cảnh Nhiên còn cô em ngây dại, nămbot_an_cap nay đã hai mươi tuổi, mai mốileech_txt_ngu khắp nơi không gả đi được. Nếu em gái đó không gả đi thì đúng là mộtbot_an_cap cái không đáy. Chu Nhiên đối với cô dàngbot_an_cap phóng, nhưng cô lại coi thường gia cảnh nhà anh. Chỉ cần cảnh anh tốt hơn chút, cô nhất định sẽ tìm mọi cách để gảvi_pham_ban_quyen cho anh.
Cô sẽ không lấy Chu Cảnh Nhiên, cô rất thích việc tốt với mình. Cô muốn mối hệ của họ cứ mãi duy trì như thế này. Lát phải khuyên nhủ Đường Như Bảo, làm phụ thì phải rộng lượngvi_pham_ban_quyen, ra là đòi hôn. Họ ly hônbot_an_cap thật, Chu Cảnhleech_txt_ngu Nhiên đòibot_an_cap cưới côvi_pham_ban_quyen thì côleech_txt_ngu biết phải làm sao?
Như Bảo dám những lời ly hôn đó ngay trước mặt các gia thuộc nhân, khiến Đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú Tú người ta chỉvi_pham_ban_quyen trỏ bàn tán, cô ta hận Đường Như thấu xương.
Thế nhưng ngoài mặt, ta vẫn phải nói đỡ Đường Bảo: “ do tôi làm chưa tốt, khiến Như hiểu lầmvi_pham_ban_quyen, lát sẽ giải với cô ấy .”
ta tin Đường Bảo dám lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn với Cảnh Nhiênbot_an_cap. Phụ nữ sau lyvi_pham_ban_quyen hôn sẽ bước đi cùng khó khănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Như Bảo làm vậy chẳng qua là muốn thu hút sự chú của Chu Nhiên màleech_txt_ngu thôi.
Sau này, cô ta cứ để Chu Cảnh Nhiên nói chuyện với mình nhiều là được.
Đường Như Bảo bước vào, đi đến bàn vuông, ấmvi_pham_ban_quyen nước lên rót nước uốngbot_an_cap.
Vân Mai thấy vào cửa mà chẳng thèm chào hỏi Đồ Tú Tú một , liền thay Đồ bất bình: “Đường Nhưleech_txt_ngu , cô làm Tú Tú mặt ở khu gia thuộc, cô không định xin lỗi Tú Tú ?”
Đường Như Bảo chiếc ca tráng men, ực hai ngụm nước: “Da mặt cô ta chẳng phải còn dày hơn tường thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Mà cũng biết mất mặt à?”
Đồleech_txt_ngu Tú Tú tức đến mức lưng, Đườngvi_pham_ban_quyen Như Bảo với ánh khinh miệt: “Tôi với Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net doanh trưởng chỉ là anh em chí , do tâm cô bẩn, nhìn gì cũng thấy bẩn.”
Một mùibot_an_cap trà xanh nồng nặc phả vào , suýt chútvi_pham_ban_quyen nữa làmvi_pham_ban_quyen Đườngvi_pham_ban_quyen Nhưvi_pham_ban_quyen Bảo sặc chết.
Đường Như Bảo cười , ánh mắt dừng lại ở giữa hai : “Chỗ đó của cô mọc mócbot_an_cap câu ? Còn đòileech_txt_ngu làm anh em.”
Mặt Đồ Tú Tú đỏ bừng, theo bản năng khép chặt chân, quá hóa giận lườm Đường Như : “Cô thật thấp , vô liêm sỉ!”
“Ừ, thấp hèn vô liêm sỉ, cònleech_txt_ngu cô thanh cao thánh , với Chu Cảnh Nhiên là trai tài gái sắc, cho nên tôi ý hôn, tác hợp cho hai người đó.”
Chu Cảnh Nhiên đặt mạnh nồi cơm xuống bếp, ra một tiếngvi_pham_ban_quyen động chói tai.
Anh từ trong bếp ra, mặt mày sầm nhìn Đường Như Bảo: “Cô chưa đủ ?”
vốn dĩ luôn mộtvi_pham_ban_quyen người hiền dâu thảo, làm lụng vất vả, cần cù chịu khó.
Sao đột lại biến thành thế này?
Khắp người đầy nhọn, mồm mép lanh lẹ, anh ghét nhất loại phụ nữ như vậy.
Đường ngước mắt, nhìn Cảnh Nhiên bằng ánh mắt lạnh lùng: “Tại saoleech_txt_ngu đàn ông các người cứ nghĩ phụ nữ đòi ly hôn là gây chuyện? Tôi không thể nghiêmbot_an_cap túc sao?”
Chu Cảnh Nhiên mắt cô làm cho ngẩn người một , đến việc cô thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn ly hôn, lồng ngực bỗng thấybot_an_cap nghẹn .
“Không phảileech_txt_ngu nói muốn giải thích sao?” Đường Như nhìn sang Đồ Tú Tú: “Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn giải thích với tôi gì? Giải thích rằng cô không nên hưởng thụ tất cả nhữngvi_pham_ban_quyen gì chồng tôi mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cho côleech_txt_ngu? Hay giải việc cô cố tình dùng kế đểleech_txt_ngu tôivi_pham_ban_quyen ghét bỏ tôi?”
Đồ Tú Tú cau mày, đàn Bảo này không lẽ định làm thật sao?
Cô ta và Chu Cảnh Nhiên đối không ly hôn!
Đồ Tú Tú tỏ vẻ rộng lượng, thể đang banbot_an_cap ơn: “ Bảo, tôi biết cô làm tôi bị bỏng, vì sợ Cảnh trách mắng nên mới ra chuyện ly hôn này.”
Nói xong, Đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú Tú mỉm cười duyên với Chu : “Cảnh Nhiên, anh mau nói với Như Bảo đi, sẽ khôngvi_pham_ban_quyen trách cô ấy đâu.”
Cảnh Nhiên mím môi, đang định mở miệng phê bình Đường Như Bảo chút, nhưng Như Bảo đã lên trướcvi_pham_ban_quyen, điệu châm : “Da hai người dày như vậy, không đem làm áo đạn thì là uổng phí.”
vi_pham_ban_quyen chiếc ca men xuống, hất cằm: “Bà không rảnh chơi với các người !”
, cô quay người, sải bước đi thẳngvi_pham_ban_quyen vào phòng.
Nhìn vẻ ngông cuồng thay đổibot_an_cap một trăm tám mươi của cô, toàn thân Chu Cảnhvi_pham_ban_quyen tỏa ra suất thấp, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Sắc Đồ Tú Tú cũng không hơn là , Đườngbot_an_cap Nhưleech_txt_ngu Bảo bị ma nhập rồi sao?
“Hừ, Tú Tú cô đừng để ý đến cô ta, chắc chắn cô ta thấy Chu doanh trưởng ngày thường với cô, lạnh nhạt cô ta, nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới bày trò ly đấyvi_pham_ban_quyen.”
Chương Vân Mai khoác tay Đồ Tú , nói xấu Đường Nhưbot_an_cap Bảo: “Chị dâu tôi trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây cũng vậy, thấy anh tôi tôi học, cho tôi tiền tiêu, liền ầm ĩ đòi ly hôn với anh tôi.”
“Lúc đầu anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng ý, chị ta liền quậy cho cả làng đều , phiền không chịu .”
“Đến khi anh tôi ý hôn, chị ta liền , chạy nhà đẻ trốn không dám về, sợ anh tôi kéo lên xã làm giấy chứngvi_pham_ban_quyen nhận ly hôn.”
“Sau này tôi không đi nữa, tiền của anh tôi, ta mới ngoan ngoãn trở .”
Nghe lời Chương Vân Mai nói, đôi lông mày thanh tú Tú Tú lại mộtleech_txt_ngu lần nhíu lại.
Đường Như Bảo không lẽ cũng vì Chu Cảnh Nhiên đưa tiền cho cô ta nên mới dỗi đòi ly chứ?
Cô ta bất về phía : “A Nhiên, sau anh đừng đưa tiền cho em tiêu nữa.”
Khi nói những này, lòngbot_an_cap cô ta như rỉ máu, cô ta đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn tivi từ lâu rồi.
Sở dĩ cô dùng canh làm bị bỏng muốn Chu Cảnh Nhiên ép Đường Như Bảo bồi thường cho mình, như vậy cô ta sẽ tiền tivi.
Ai ngờ Đường Bảo lại đòi lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn.
Đồ Tú Tú thầmvi_pham_ban_quyen nghiến răng, nhân này không thể ly .
Nhưng tiền, cô ta nhất định lấy .
Sau Đường Như Bảo về phòngvi_pham_ban_quyen, cô bắt đầu thu dọn hành lý.
Cô phải dọn ra , rờivi_pham_ban_quyen xa Chu Cảnh Nhiên.
lý của cô không nhiều, chỉ hai bộ đồ mùa hè và hai bộ đồ mùa đông.
Nhìn túi hành lý ỏi đến đáng thương, Đường Như thật sự muốn tát mình mấy cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chu Cảnh Nhiên mặc dù tháng đưa cho cô 5 đồng, nhưng khi cha cô hy sinh, tổ chức có cấp mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoản tiềnbot_an_cap tuất, mỗi lấy ra một ítleech_txt_ngu cũng đủ cô có một cuộc sống tốt, cô lại chẳng nỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để bảnvi_pham_ban_quyen thân được ăn mặc ấm.
cả đem tiêu hếtbot_an_cap lên người Chu Cảnh Nhiên.
Chu Cảnh Nhiên về nhà ăn cơm, cô liền mua thịt anh.
Chu Cảnh Nhiên không về nhà cơm, liền gặm bánh bao ngũ thô.
Mùa hè mua vải dacron cho Chu Cảnh Nhiên, mùa đông mua áo bông cho , còn quần áo trên người cô thì hếtvi_pham_ban_quyen miếng vá này miếng vá khác.
Đúng là tình đến mức hết thuốc chữa.
Thu dọn lý, Như Bảo ngồi trước bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ngườibot_an_cap sau đều thời này khắp là vàng, kiếp trước tình yêu mà cô bị nhốt trong một trời nhỏ đó.
Chưa từng xông pha, không kinh doanh.
Nhưng lúc này chỉ cần xông pha, bán tất cũng có thể phát tài.
Chỉ là quânbot_an_cap khu này nằm ở vùng hẻo lánh.
Bốn bề đều lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núi, làng mạc thớt, cách con gần nhất cũng phải đi bộ hơn hai tiếng đồng hồ.
Cô nghĩvi_pham_ban_quyen quê nhà, quê thuộcleech_txt_ngu vùng biển.
Sau khi cải cách mở cửa, luồng gió mới thổi khắp Đồng bằng sông Châu Giang, vùng ven biển phát triển đặcbot_an_cap biệt nhanh.
Cô muốn quê.
cũng phải đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đơn ly hôn được duyệt, Chu Nhiên được giấy chứng nhận ly hôn mới có rời đi.
Cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng vang lên .
Đường Bảo ném hành lý giường, đi ra mở .
Nhiên trong bộ quân phụcvi_pham_ban_quyen ri, dáng người thẳng tắp, vẻ mặt lùng đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở cửa phòng cô.
Khi cô, mắt anh lạnh lẽo.
Đường Bảo nhướng mày: “Có chuyện gì không?”
liếc nhìn ra sau anh: “Họ đi rồi àbot_an_cap?”
“Chúng ta nói chuyện .” Chu Cảnh Nhiên , đi đến sofa phòng khách ngồibot_an_cap xuống.
Vì để một có thể thuận lợi lấy giấy ly hôn, Bảo nói chuyện.
Cô ngồi xuống đối diện Chu Cảnh , giữa họ chiếc gỗ vuông, trên trải một tấm khăn trải bàn kẻvi_pham_ban_quyen sạch sẽ, trên khăn đặt một chiếc phong bì màu vàng.
Chu Cảnh Nhiên cầm phong bì màu vàng , đưa cô: “Trong có hai trăm , cô cầm lấyleech_txt_ngu đi, sau này không được hở chútleech_txt_ngu đòi ly nữa.”
Đường Như Bảo Chu Cảnhleech_txt_ngu Nhiên, tò mò hỏi: “Anh lấy đâu ra nhiều tiền thế ?”
Lương của anh một tháng chỉleech_txt_ngu có 52 đồng, mỗi đồng, về 15 đồng, đưa chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồ Tú Tú 20 đồng, còn phải đóng đảng phí, mỗivi_pham_ban_quyen tháng còn bao nhiêu?
Đường Như Bảo nghiêng đầu suy nghĩ, anh là sau khi quân khu Phù mới chăm mẹ con Đồ Tú Tú.
ở quân khu Nam Ninh, không phải đưa tiền .
Bảnvi_pham_ban_quyen thân anh lại là một người rất tiết .
Làm việc bao nhiêu năm, tiết kiệm được hai dường như cũng không khó.
Chu Nhiên không trả lời côbot_an_cap mà nhét phong bì vào cô.
Căn nhà này cách âm chút nào, những lời Chương Vânvi_pham_ban_quyen nói vừa rồi Đường Như Bảo đềubot_an_cap hết.
Như Bảo cúi đầu nhìn phong bì trong tay, tònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mò hỏi: “ Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không lẽ anh nghĩ tôi đòi ly hôn với anh cho Tú Tú tiêu đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ?”
Cảnh Nhiên lạnh lùng liếcbot_an_cap nhìn cô, “Chẳng lẽ phải sao?”
“Anh nói sao thì là đi.” Đường Như Bảo cầm phong bì trong tay, vẫybot_an_cap vẫy trước mặt Chu Cảnh Nhiên rồi nói:
chúng ta kết hôn, anh cũng chẳng đưa lễ cho tôi, chỗ này coibot_an_cap như là anh bù đắp lại đi.”
Năm đó lấy cô, anh chỉ nộp đơn đăng ký kếtbot_an_cap hôn lên vị. Không sắm sửa quần áo mới, chăn màn mới, cũng chẳng tiền sính lễ.
Lời thốt ra giống nhưbot_an_cap một cáivi_pham_ban_quyen tát thẳng vào mặtvi_pham_ban_quyen Chu Cảnh . mặt anh này còn lạnh lẽo hơn cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi nãy.
Anh tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận mỉa lại: “Sínhbot_an_cap ? Cô cũng đáng giá ngần này tiền sao?”
“Tại sao tôi lại không đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?” Đường bâyvi_pham_ban_quyen giờ chẳngvi_pham_ban_quyen muốn làm con rụt cổ thêm giây nào nữa.
Kiếp , bất kể anhvi_pham_ban_quyen nói gì cô cũng không dám cãi lại. Anh đối với Tú Tú, khi cô biểu lộ sự không vui, anh thêm nhạt với cô. khi cô muốn ầm lênleech_txt_ngu một chút, anh lại bảo không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều, đố , không cảm thông.
Kiếp này, từ chối dằn vặt nội tâm. Nhịn thì nhịn, mắng được thì mắng, đánhvi_pham_ban_quyen được thì đánh. bản thân được thông suốt, thoải mái vẫn tốt hơn là phải chịu đựng ấm ức.
Vì anh đã đến , vậy thì cô phải tính toán khoản nợ ròi với anh. Cô phải cho biết, cô đáng hai trăm này!
Đường Như Bảo đứng dậy, khắp phòng khách: “Chu Cảnh , anh xem thứ trong nhà này, có món nào không phải tiêu tiền tôi?”
“Bộleech_txt_ngu sofa này, rèm cửa, bàn ghế, giá giày, chúng tự nhiên biến ra ?”
“Những thứ này đều là tôi dùng tiền tử tuất của cha mình để sửa. Mỗi tháng anh hai mươi đồng, tôivi_pham_ban_quyen với anh bao nhiêu ?”
Đường Như Bảo xòe tay rabot_an_cap, không khách nói: “Thế này đileech_txt_ngu, anh thêm cho tôi trăm đồng nữa, cho trònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm trăm.”
Ba trăm đồng như là bồi thường ly hôn anhbot_an_cap trả cho cô. Đợi giấy nhậnleech_txt_ngu ly xuống, cô và anh từ nay về sau còn quan nữa.
cho đủ năm để làm gì?” Chu Nhiên đến xanh mặt trước bộ dạng tính toán chi li của cô.
“Tất nhiên là để mua cái bô úp lên đầu rồi.” Cô đúng là đậu nhét đầy não mới đi yêu anh.
“Đường Như Bảovi_pham_ban_quyen!” Cảnh Nhiên nhíu đôi mày kiếm, đến tận bây giờ anh vẫn thể tin đượcbot_an_cap người trước mặt này là Đường Như Bảo mà mình từng biết.
Trước đây anh nói cô bằng Đồ Tú Tú, côbot_an_cap sẽ lộ vẻ đau buồn, đỏ hoebot_an_cap mắt cúi đầu, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không dám nói. Bây giờ anh mỉa mai côbot_an_cap không đáng giá haivi_pham_ban_quyen trăm đồng, cô lại dám cãi nảy lên, còn đòi tính sổ, xòe tay tiền ?
Cảnh nghĩ thầm, là do ngày thường cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc gì làm, nhàn rỗi đến phát hoảng nên mới suy nghĩ lung tung, đếnvi_pham_ban_quyen tính tình thay vậy.
Anh đầu, nhìn Đường Như Bảo với vẻ không hài lòng và nghiêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghị: “ thường cô nên đọc sách nhiều vào!”
ra lại sực nhớvi_pham_ban_quyen người phụ nữ đến chữ đôi cũng không biết mấy mặt, chỉ đành bất lực thở dài một tiếng. Bỏ đi, cô đọc sách khác nào chuyện viển vông.
Đường Như phẩy , ra hiệu cho anh đưa : “Đọc sách cũng phải tốn tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy.”
“Tôi không có nhiều tiền như thế.”
“Có nhiêu đưa bấy nhiêu.”
“Toàn tiền của tôi đều đưa hết cho rồi!”
“” Nghèo thế sao?
Đường Như Bảo tiếng: “Bây giờ anh còn bao nhiêu tiền?”
“Hết rồi.” Chu Cảnh Nhiên cô: “Côleech_txt_ngu rơi vào hố tiềnbot_an_cap rồi à?”
Đường Bảo nở nụ cười rạng rỡ với anh: “Không có được tình yêu anh thì ít nhất cũng phải có được tiền của anh chứ?”
Chu Cảnh Nhiên: “”
Kể từ khi họ kết hôn đến , chưa từng cười như bao giờ. Khuôn mặt sạm kia lúc cũng lộ vẻ đờ đẫn, u , ai cũng thấyleech_txt_ngu tâm trạng nặng nề theo.
“Tôi giới hạn cho anh trong vòng một tháng phải gom đủ ba trăm đồng đưa tôi, không tôi vẫn sẽ tiếp tục đòi ly hôn đấyvi_pham_ban_quyen.”
“Cô rồi đấy!” Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhiên đập bàn đứng phắt , giận dữ nhìn Đường Như Bảo: “Tôi đưaleech_txt_ngu cô hai trăm đồng là cô đừng nhắc chuyện ly hôn nữa!”
Đường Như Bảo cười hì nhìn Chu Cảnh Nhiên: “Hai trăm này là tiền sính lễ anh bù cho tôi, anh cònvi_pham_ban_quyen tôi ba trăm , mau trả đi.”
Chu Cảnh Nhiên cau mày: “Tôi nợ ba trăm từ bao giờ?”
Cô gây sự vô lý thì , giờ còn giở trò ăn vạ nữa saovi_pham_ban_quyen? Người đàn bà này càng lúc càng khiến anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy xa .
Đường Bảo trợn mắt, nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu Cảnh Nhiên như nhìn một kẻ ngốc:
nãy tôi chẳng tính sao? Đồ đạc bày trong này, rồi cả tiền mặc dùng ngày của anh, cả những thứ anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang sang cho mẹbot_an_cap con Đồ Tú Tú nữa, đều là dùng tiền của tôi mua đấy. Bây giờ đòi đây.”
Cảnh Nhiên tức quá hóa nghẹn: “Cô”
Bình thường anh toàn ăn ở nhà bếp của đơn vị đấy chứ!
Đường Như thấy anh chút là giận, liền dứt khoát thu tay về:
“Xem ra chúng ta cũng chẳng có gì để nói, về phòng đây. Trước khi cơm đừng có làm tôi.”
Chu Cảnh Nhiên nhìn lưng , siết chặt nắm đấmvi_pham_ban_quyen: “Cô làm Tú Tú bị bỏng, hãy sang đó giặt giũ nấu cơm cho cô ấy đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Đường Như Bảo đầu lại, nhìn anh đầy khinh miệtbot_an_cap: “Anhleech_txt_ngu có bệnh đi tìm bác sĩ mà khám, đừng ở đây lây cho .”
Nói xong, sải nhanh vào phòng, đóng cửa lại rồi cài then kỹ càng.
số vào lòng bànvi_pham_ban_quyen tay. Hai trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồngleech_txt_ngu, ở đời sau cóleech_txt_ngu lẽ chỉ bằng một bữa ăn, nhưng ở đại , đó một số khổng lồ. số tiền này rồi, sau khi ly cô không còn phải lo chết đói .
Cô giấu tiền vào ngăn túi nhỏ nhất nằm sâu bên túi hành lý. Đi đến bên cửa sổ, nhìn ngắm khu tập quen thuộc bên ngoài, cô dang rộng vòngleech_txt_ngu tay, sâu bầu không khí trong tràn vào.
Thật tốt quá. Ông đã cho cô cơbot_an_cap được sống lại.
lát sau, cô thấy Chu Cảnh Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm một chiếc cặp lồngleech_txt_ngu nhôm bước ra khỏi sân, rảo về phía nhà Tú Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đường Như Bảo nhếch môi cười mỉa , chắc chắn là anh ta đưa cháo trắng chobot_an_cap Đồ Tú Tú rồi. Anh ta chăm sóc Đồ Tú Tú đúng chu đáo chân tơ kẽ tóc.
Hừ, gạo để cháo đó cũng là dùng của cô mua đấy.
nhà Đồvi_pham_ban_quyen Tú Tú.
Đồ Tú Tú trướcleech_txt_ngu cửa nhà vệ sinh, nhìn quần mùi , sắc mặt tối sầm . đây chỉ cần cô ta giả cảm mạo hay đau lưng, Đường Như Bảo sẽ ngoan ngoãn chạy sang giặt giũ, dọn nhà cửa giúp cô ta. Đống quầnvi_pham_ban_quyen áo trong chậu đã thay ra hai ngày rồi, bây giờ Đường đang chiến tranh lạnh với Chu Nhiên, chắc chắn sẽ sang nữa.

Tiếng mở cửa vang lên phía sau. Cô quay lại, thấy Chu Cảnh Nhiên với gương mặt tuấn tú cương nghị, tràn đầy chính khí cầm cặp lồng đẩy cửa đi vào.
Tâm Tâm đang ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở bàn viết bài tập, đầu anh vui lại chầm , ngước khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn lên gọi ngọt ngào: “ Chu ạ.”
Đồ Tú Tú đứng đó nhìn cảnh này, trong lòng đầy mâu thuẫn. Nhiên đúng là người cô ta thích, anh lại đối xử rất tốt với con gái ta, convi_pham_ban_quyen bé cũng rất mến anh. Cô ta tin nếu mình theo con gái gả anh, cuộc sống chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.
Nhưng nghĩ đến việc anh một cô em ngây dạivi_pham_ban_quyen, cô vẫn không thể vượt qua được cản trong .
“Anh Nhiên, anh không ở nhà bầubot_an_cap bạn với Như Bảo, anh sang đây làm ?” ta tiến lại gần, rót nước cho Chu Nhiên. Anh thường xuyên ghé qua nên ở đây sẵn cốc riêng anh.
Chu Cảnh Nhiên lo lắng cho vết bỏng của cô ta, thấy cô ta định liền vội buông cặp lồng, bước : “Để tôi làm, cô bên ngồi đi, đừng để động vào vết thương ở tay.”
Đồleech_txt_ngu Tú Tú khẽ lùi lại hai bước, mỉm cười dịu dàng: “Chỉ rót nước thôi mà, em đâu có mong manhvi_pham_ban_quyen đến thế. đi giặt quần áo đây.”
Nói xong, cô ta định quay người đi. Chu Cảnh Nhiên còn chưa uống ngụm nước rót vào , thấy cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định đi giặt đồ liền vội ngănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cản: “Tay cô đang bị thương, sao mà giặt đồ được?”
“Một tay cũng giặt được mà.”
Giọng nói của Đồ Tú trong trẻo, ngữ hào sảng, chẳng hề đờ đẫn tẻ nhạt Đường Như Bảo.
Chu Cảnh đặt cốc nước xuống, bước lấy cánh tay Tú Túleech_txt_ngu: “Thôi đừng, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm vết thương nặng thêm không biết bao giờ mới khỏi. Cô còn phải tậpbot_an_cap luyện để biểu diễn dịp tế Thiếu nhi nữa.”
Từ giờ đến mùng một tháng sáu cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao nhiêu thời gian.
Đồ Tú cười khổ: “Chỗ quần áo nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để trong chậu hai ngày rồi, bốc mùi rồi đấy.”
Nói , cô ta khẽ thở dài nhìn Tâm Tâm mớivi_pham_ban_quyen năm tuổi: “Tâm Tâm còn nhỏ quá, không em đã để con bé rồi.”
Chu Cảnh Nhiên bước nhà vệ sinh, nhấc chậu gỗ đựng quần lên: “Tôi cho Như giặt.”
Tú Tú nghe vậy thì sững một .
hơi ngạc Chu Nhiên.
Đến này rồi mà anh vẫn thiên vị mình, lòng Đồ Tú thầm vui sướng. Cảm giác thành tựu khi được người khác tâm, nuông này đã lấpvi_pham_ban_quyen đầy sự trống trải cô ta.
“Như Bảo thayleech_txt_ngu đổi nết, lại đang giận dỗi anh, em cứ như nhìn kẻ thù vậy. Anh còn bảo giặt đồ giúp , cô ấy sẽ càng làm loạn cho xem.”
Đồleech_txt_ngu Tú Tú rất hưởng thụ cảm giác được Chu Cảnh Nhiên quan tâm, nhưng hiện tại cô ta vẫn định có gả cho anh hay không. Trong thâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô ta muốn Đường Như Bảo làm chuyện ầm ĩ lên, suy cho cùng, nếu chuyện lớn chuyện nhỏ đều lộ thì thanh danh cô ta cũng bị ảnh .
Chu Cảnh Nhiên xách nước khỏi nhà sinh: “Trong cặp lồng cháo, em và Tâm Tâm ăn đi. Quần áo này anh mang để Như Bảo giặt sẽ mang sang cho em.”
Đồ Tú Tú nhíu màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ Nhiên, anh làm vậyvi_pham_ban_quyen sẽ khiến Như Bảo vui đâu.”
“Là cô ấy làm tay em bị , cô giặt đồ cho em là chuyện .”
cô ấy đang đòi hôn, em sợ ảnh hưởng không tốt đến anh.”
Nhiên cảm động nhìn Đồbot_an_cap Tú: “Cây không chết , là cô ấy vô lý gây sự, không ảnh hưởng gì đến .”
Đồ Tú chỉ là bạn mà cònbot_an_cap được chuyện ly sẽ ảnh hưởng đến anh. Vậy mà Đường Như Bảo với tư vợbot_an_cap, sao lại không biết nghĩ cho lai của chồng mình chứ?
Nhiên xoa nhỏ của Khả Tâm: “Chú Chu về đây, cháu phải ngoan ngoãn nghe lời mẹ nhé.”
Khả Tâm ngoan ngoãn gật đầubot_an_cap, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đầy mong chờ nhìn Chu Cảnh Nhiên: “Vậy chú Chu ơi, khi huấn luyện chú có thể qua đây ăn cơm với Tâm Tâm không?”
Cảnh Nhiên gật đầu, ngẩng lên mỉm cười với Đồ Tú Tú: “Bữa tối em không cần nấu đâubot_an_cap, anh sẽ mang đồ nhà ăn về cho.”
Đồ Tú Tú mỉm cười đầu, tiễn Chu Cảnh Nhiên đi.
Bảo vừaleech_txt_ngu định ngủ thì cửa phòng vang lên gõ.
Cô mở mắt, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Xem trời vẫn chưa đếnvi_pham_ban_quyen trưa.
Chu Cảnh Nhiên cơm trưa sớm thế sao?
Đường xuốngbot_an_cap giường, ra mở cửa . Nhìn thấybot_an_cap Cảnh Nhiên đang xách một chiếc xô , cô chẳng cần cũng biết là có chuyện .
Chẳng phải trong xô chính là quần của Đồ Tú cô ta ?
“Quần áo hai nay của Tú và Tâm đây, cô mau giặt sạch rồivi_pham_ban_quyen phơi khô đi, nếu không họ chẳng có đồ thay đâu.”
Đường Bảo nói giọng mỉa mai: “Ôi chao, Chu sợ họ không có đồ thay thì đến tiệm áo màvi_pham_ban_quyen mua cho họ vài bộ mới đi.”
Chu Cảnh Nhiên không bộ dạng này của Đường Như Bảo: “Đừng nói nhảm nữa, trưa rồi, giặt sớm thì mới nhanh .”
Bảo cười lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Anh tự tin ? Đến giờ này mà anh vẫnvi_pham_ban_quyen nghĩ tôi sẽ giặt đồ chobot_an_cap Đồ Tú Tú sao?”
Sắc mặt Cảnh Nhiên lộ vẻ khó chịu: “Nếu không làm bỏng tay cô thìvi_pham_ban_quyen cô ấy chẳng cần cô phải hộ.”
Nhưvi_pham_ban_quyen Bảo bật cười vì tức giận. Cô bước ra khỏi phòng, đi đến chỗ bàn để phích nướcleech_txt_ngu phòng , cầm lấybot_an_cap cái của Cảnh Nhiên, rót đầy nước sôi.
bưng chén nước đến trước anh, cười mức trông vẻ hiềnleech_txt_ngu lành vô hại: “Chắc là rồi đúng không, anh uốngvi_pham_ban_quyen chén đi đã.”
nhíu mày, nhìn cô vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ hoặc. Anh không biết người đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà này lại định bày trònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, nhưng vẫnleech_txt_ngu đưa tay đón lấy chén nướcleech_txt_ngu.
Chỉvi_pham_ban_quyen là khi anh mới chạm vào chén, chiếc chén đột nghiêng sang một bên, nước sôi bên trong đổ hết lên mu bàn Đườngbot_an_cap Như Bảo.
Đường Nhưvi_pham_ban_quyen Bảo “A” một tiếng, chiếc chén tráng men rơi loảng xoảng xuống đất.
Chu Cảnh Nhiên đứng ngây người ra.
Đường ôm lấy bàn tay bị , đôi mắt đỏ hoe nhìn Cảnh Nhiên oán trách: “Chu Cảnh Nhiên, anh ghét tôi cũng không , tại sao anh lại làm tôi bị bỏng?”
Chu Nhiên trợn to đôi mắt đen thẳm: “Tôi tôi đã chạmbot_an_cap vào chén đâu!”
nữa nướcbot_an_cap trong chén cũng không đến mức quá
Đường Bảo nhại lại giọng điệu anh: “Chính mắt tôi trông thấy, anh còn muốn chối?”
Chu Cảnh Nhiên: “”
“Rầm!” một tiếng, Đường Như Bảo đóng sầm cửa phòng lại.
Cánh cửa đóng mạnh hất luồng gió vào mặt Chu Cảnh Nhiên. đứng đóleech_txt_ngu, kẻvi_pham_ban_quyen cơn say, cúi đầu nhìn chiếc chén men dưới đất với ánh mắt tối tăm đoán.
lẽ anh đã trách lầm Đường Như Bảo?
Có thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu như cô nói, Tú đang dùng khổ nhục kế để khiến anh ghétvi_pham_ban_quyen bỏ không?
Đường Như Bảo tựa lưngbot_an_cap vào cửa phòng, phủi sạch trên tay. Muốnvi_pham_ban_quyen cô giặt đồ cho Đồ Tú á? đi!
Đường Như Bảo chịu giặt , mà tay Đồ Túvi_pham_ban_quyen Tú lại đang bị thương. Chu Cảnh Nhiênbot_an_cap tính lại, cuốibot_an_cap xách xô sang nhà phó doanh trưởngleech_txt_ngu Hà Siêu đối .
Chương Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mai đang nấu cơm trưa. Thấy Chu Cảnh xách đứng trước cửa nhà mình, tavi_pham_ban_quyen vội vàngleech_txt_ngu đi tới.
Chu Cảnh Nhiên nhờ mình giặt đồ cho Đồ Tú Tú, bà ta chút không tình nguyện nhưngvi_pham_ban_quyen không nỡ từ chối.
“Chu doanh , tôi cơm, lát nữa mới giặt được không?”
Cảnh Nhiên gật đầu, nở nụ cười lịch sự: “Làm phiền chị dâu rồi, đây tiền công của chị.”
Không thể nhờ người ta giặt không công, Chu Cảnh lấy ba hào đưa Chương Vân Mai.
Chương Vân Mai vừa nhìn thấy tiền thì lập tức hớn hở, vội vàng đưa tay nhận lấybot_an_cap.
Chu Cảnh Nhiên đặt xô xuống, quay người định rời . Chương Vân Mai gọi anh , tò mò hỏi: “Chu doanh trưởng, anh đối với Tú Tú tốtbot_an_cap như vậy, khi nàobot_an_cap thì định rước cô ấy dinh đây?”
Chu Cảnh Nhiên nghe , ánh mắt xuốngvi_pham_ban_quyen: “Tôi chỉ xem Tú Tú em gái thôi, tôi đã có rồi, các người đừng đoán mò.”
Như Bảo đứng trước cửa , vừa vặn chứng kiến hết cảnh này.
nhiên đàn ông đều coi vợ mình như mẫu miễn phí. Sinh con miễn phí, con miễn phíleech_txt_ngu, việc nhà miễn phí, phục vụ nhu cầu cũng miễn phívi_pham_ban_quyen Những việc này nếu ra ngoài tìm người khác làm lại biết ngoan tiền ngay.
Kiếp trước, cô giặt quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo cho Đồ Tú Tú cả tháng , cơm ròng rã một tháng, vậy mà anh ta chẳng hề đưa cho cô một xu lẻ.
Thấy Chu Cảnh Nhiên Chương Vân Mai xong không về nhà mà đi ra khỏi khu gia thuộc, Đường Nhưbot_an_cap Bảo ngay ta đã về đơn vị, chẳng đời quay lại nấu cơm trưa cho . Mấy lời bảo nấu cơm cho cô ăn chẳng qua chỉ lời suông nhất thời, kiếp trước anh ta chưa từng nấu cho cô bữa nào thì kiếp này cũng đừng hòngleech_txt_ngu.
Đường Như Bảo ra khỏi phòng, vào bếp tìm thấybot_an_cap mì sợi, trứng gà củ cải . Cô thái cải khô thành lựu rồi vào chảo dầu xào nức. Sau đó nấu thêm một bát mì trứng, kèm với củ cải khô, không biết ngon đến nhường .
Khi đã hoàn toàn buông bỏ Chu Cảnh Nhiên, Đường Như Bảo có cảm giác như mọi gông cùm trói buộc trên người bấy đềuvi_pham_ban_quyen được cởi bỏ. thấy toàn thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ nhõmleech_txt_ngu, thoải mái, ăn uống cũng hẳn , một bát mì sợi giản mà cô ăn thấy đậm đà.
no uống đủ, cô quay về phòng, chốt cửa lại rồi nằm trên giường ngủ một giấc ngon lành.
Ngủ đến tối thấy đói, cô lại dậy cơm ăn. Cô nấu chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình bátbot_an_cap cơm đầy, ăn cùngvi_pham_ban_quyen thịt hun khói xào nấm hương khô. Sau ăn no, cô ra khu gia thuộc đileech_txt_ngu dạo.
Một vài chị em quân thấyvi_pham_ban_quyen cô, biết muốn lybot_an_cap hôn thì nhịn được màbot_an_cap thì thầm bàn tán. Cô chẳng hề bận tâm. Cứ để đến của người khác về mình là chuyện ngu nhất trên .
“Tiểu Mẫn thật giỏi, lại bài viết được chọn nữa rồi, lần này nhuận được bao nhiêu vậy?”
“Chín .”
“Chín đồngbot_an_cap tốt , một thángvi_pham_ban_quyen viết hai bài là kiếm được mười đồngvi_pham_ban_quyen.”
Đi ngang qua nhà Liên trưởng Trần, cô nghe em gái của Liên trưởngleech_txt_ngu là Trần Tiểu Mẫn đangbot_an_cap ngồi chuyện với mẹ là Lưu thị cửa.
Đường Như Bảo tới, tự nhiênvi_pham_ban_quyen hỏi: “Chị , em có thể xem bài viết của chị được không?”
Trần Tiểu Mẫn vàvi_pham_ban_quyen Lưu thị khôngvi_pham_ban_quyen phải hạng người ngang ngược hay gây khó dễ. nghe Đường Như nói vậy, cả hai đều sững người lại.
Lưu thị theo bản năng hỏi câu: “Cô cũng biết chữ sao? Có đọc không đấy?”
Lưu thị xong mới ra mình đã hỏibot_an_cap quá thừng. như vậy rất dễleech_txt_ngu chạmleech_txt_ngu vào lòng tự ái của người .
Cả khu gia thuộc đều đồn ầm lên rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu doanh trưởng đã viết đơn ly . Mọi người đềuleech_txt_ngu bàn tán, Chu doanh trưởng Đường Như Bảo không chữ, lại chẳng có tài hoa xinh nhưvi_pham_ban_quyen Đồ Tú Tú, nên mới muốn ly với cô.
lúc này, tâm Đường Nhưbot_an_cap Bảo chắc chắn đang rất đau khổ, vậy mà bà còn nói thươngvi_pham_ban_quyen
Gương mặt Lưu thị lộ vẻvi_pham_ban_quyen áy , bà đưa cuốn sách trong tay cho Đườngleech_txt_ngu Bảo. Ánh bà dừngvi_pham_ban_quyen trên gương mặt cô, cầu nguyện Đường Như Bảo đừng vì lời nói của mình mà đau lòng.
Đường Nhưvi_pham_ban_quyen nhận lấy cuốn sách, cô hoàn toàn không để tâm đến lời Lưu thị nói, ngược thành đápvi_pham_ban_quyen:
“Cháu vẫn rất mộvi_pham_ban_quyen những người thể dùng vốn chữ mình để viếtbot_an_cap nên những câu .”
Trần Mẫn và thị nghe vậy thì nhìn nhau, trong mắt cả hai đều lộ kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngạc xen lẫn xót . Bản thânleech_txt_ngu không biết chữ, nhưng đi ngưỡng mộ viếtbot_an_cap truyện.
Đường Bảo nhìn thoángbot_an_cap qua sách, phông nền xanh nhạt hình sơn thủy nhạt, bên trên là ba chữ đậm “Truyện Hay”. lật xem bên trong, ngoài một số tin tức kiện thời sự thì toàn bộvi_pham_ban_quyen đều là những câu chuyện ngắn.
“Chị Tiểu Mẫn, bài là do chị viết ạ?”
Trần Tiểuvi_pham_ban_quyen Mẫn đứng dậy, nhẹ lật sách tay Đường Như , tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến bài của rồileech_txt_ngu mỉm cười: “Bài này.”
Đường liếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn tựa đề bài viết, rồi nhìn đến bút danh của Tiểuvi_pham_ban_quyen Mẫn Thái Hoa Tử.
Trong lòng Đường Như Bảo chấn động! Tháibot_an_cap Hoa Tử chẳng phải là nhà văn tiểu thuyết ngôn lừng lẫyvi_pham_ban_quyen ở hậu sao! Những tiểu thuyếtbot_an_cap viết, mười cuốn thì hết tám cuốn được chuyển thể thành phim truyền . Mà bộ phim được quay cũng đạt tỷ suất người đáng kinh ngạc.
Kiếp trước, khi Chu Cảnh đưa về quê sinh con, phải chămvi_pham_ban_quyen sóc con nhỏ, chồng và cả em chồng ngây dại. Cô đã lãng tuổi thanh , cũng lãng phí cả thời kỳ “nhặt vàng” ấy. Thế nhưng cô không hề tự cam chịu hay bỏ mặc thân. Trong lúcleech_txt_ngu chăm sóc họ ở quê, cô đã bắt đầu . phiên âm, tra từ điển, thậm chí còn tự tiếng . Sau này có điện thoại mạng internet, cô đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở một tác giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng. Tuy không thể trở thành đạileech_txt_ngu thần đứng trên đỉnh kim tự tháp, nhưng cô cũng dựa vào việc viết lách mà thiện được cuộc sống.
Hiện giờ nhìn những con chữ tràn ngập trước mắt, cô cảm thấy vô cùng thân thuộc. Cô hỏi Trần Tiểu Mẫn: “Chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mẫn, cuốn sách này em có thểleech_txt_ngu về được ạ?”
Trần Tiểu Mẫn cười đáp: “Được chứ.”
Nghĩ đến việc Như không mặt chữ, chị nhịbot_an_cap hỏi : “Nhà chị có Từleech_txt_ngu Hoa, em có muốn không?”
Đường Bảo vậy liền đầu nhìn Trần Tiểu Mẫn. Giữa đôi lông mày của Trần Tiểu Mẫn toát lên một khí chất thư hương thanh . Cô biết Trần Mẫn cũng giống những người khác trong gia , đều nghĩ cô mù chữ, nênleech_txt_ngu có ý tốt cho côvi_pham_ban_quyen từ điển để lúc đọc gặp chữ nào không thì có thểvi_pham_ban_quyen tra .
nở một nụ cười thật thà vớivi_pham_ban_quyen Tiểu Mẫn: “Có ạ, em muốn học chữ, còn muốn trở thành người như Tiểu nữa.”
Trần Tiểu Mẫn mỉm cười, quay người phòng lấy tất cả những số báo “Truyện Hay” cũ, cho Như Bảo cùng vớivi_pham_ban_quyen cuốn từ điển.
Đường Như Bảo vuibot_an_cap lấy, không quên Tiểu Mẫn và Lưu thị: “Cảm ơn chị Tiểu , cảm ơn thím, cháu về đọc sách đây ạ.”
Trần Tiểu Mẫn và Lưu thị đứng đó, sững nhìn gương mặt tươi hạnh phúc của Đường Bảo.
“Conleech_txt_ngu bé này sao giống vừa nhặt được tiền vậy, vui thế không .” Lưu thị kỳ hỏi. Đứa trẻ nàyvi_pham_ban_quyen sao chẳng còn vẻ , yếu đuối trước nữa? Cứ như biến thành một người khác vậy.
Trần Tiểu Mẫn nói: “Chắc hẳn ấy là một cô gái rất yêu văn , chỉ là chưa được họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữ mà .” như vậy, khi đã tâm huyết học , chắc sẽ thành người tú.
Đường Như Bảo ôm chồng về nhà, lập bắt đầu đọc . Việc đọc sách thực sự có thể tâm trạng người trở vui vẻ. Côbot_an_cap dành ra hai tiếng đồng để đọc hết các số báo.
Thái Hoa Tử viết những câu tình yêu ngắn khoảng banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngàn chữ. Văn phong củabot_an_cap bà tinh tế, cảm xúc và sự dắt cực mạnh mẽ. có thể những từ ngữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất giản dị để miêu tả những câu chuyện vô cùng sinh động. mẩu chuyện hước khiến người ta cười nắc nẻ, còn nhữngbot_an_cap chuyện đau buồn lại khiến người ta lệ. Quả không hổ danh là đại thần ngôn tình ở hậu thế.
Trang cuối của tờ báo có giới thiệu cách thức gửi bản thảo, kèm theo cả địa chỉvi_pham_ban_quyen, đồng thời dẫn nếu bản thảo được chọn thì khoảngvi_pham_ban_quyen bao lâu sẽ xuất bản. Các câu chuyện trong có dài có ngắn, bài dài của Trần Tiểu Mẫn từ ba đến năm ngàn chữ, bài ngắn thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tám trăm đến mộtleech_txt_ngu ngàn chữ.
Đường Như Bảo đoán rằng tiền nhuận bút nhiều hay ít hẳn phụ thuộc vào độ dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của chuyện. Nếuleech_txt_ngu cô viết câu chuyện ba ngàn chọn, cô có thể nhận đượcbot_an_cap khoảng 9 tệ nhuận bút. Khoản 9 tệ với việc doanh bây giờvi_pham_ban_quyen thì đúng ít không đáng kể. leech_txt_ngu lại viết .
Trước đó cô còn đang sầu não, một người không giỏi kinh doanh như thì nên đi việc hay làm chút buôn bán nhỏ. Bây giờ thì cô hết sầu rồileech_txt_ngu. muốn nhặt giấc mơ làm nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net văn kiếp trước, làm điều mìnhbot_an_cap thích. Cô cảm , có kiên trì làm việc mình thích còn kiếm được tiền từ việc đó là một điều vô cùng hạnh phúc.
Nghĩ là làm ngay. Thấy Chu vẫn về, cô vào phòng anh lấy một cuốn sổ một cây bút mang ra. Dưới ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đèn điện, cô bắt đầu tác. Côbot_an_cap dự sẽ giống như Trần Tiểu Mẫn, trước tiên viết một câu chuyện khoảng ba đến năm ngàn chữ. Đợi đến khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu chút danh tiếng bên tòa soạn, cô sẽ viết truyện dài kỳ.
Kiếp trước ở có tivi, cũng chẳng có phươngvi_pham_ban_quyen tiện giải khác. Sau khi biết chữ, ngày nào cũng đến nhà thôn trưởng mượn báo cũ xem. Trên những tờ báo đó có câu chuyện dài kỳ, mỗi số đăng một chương. Xem được câu chuyện mình , cô cứ như bị nghiện vậy. Ngày nào đợi bưu đưa báo đến cho thôn trưởng, đợi người ông xembot_an_cap xong là cô mượn ngay. Cái cảm giác ngứa ngáy, nôn nóng đợi chương mới sự là một loại dày .
Đường Như Bảo càng viết hăng, do ngày đã ngủ đủ giấc nên cô viết đến tận rạng sáng vẫn không thấy buồn ngủ. Kiếpbot_an_cap trước cô sáng tác bằng máy tính, giờ giấy, viết xong một truyện ba chữ mà ngón tay và mỏivi_pham_ban_quyen nhừ. vừa nhẹ nhàng xoa bóp cổ tay, vừa kiểmbot_an_cap tra lỗi chính tả. Sau sửa và những câu văn chưa ưng ý, cô lại chép lại một bản mới. Chữ này càng thêm ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đẹp đẽ.
, cô thu bản , vươn vai một thật thoải mái. Trở giường, cô nằm xuống là ngủ khì ngay. Trong lòng không còn tình yêu, tự còn bận. Đặtleech_txt_ngu lưng xuống là ngủ say, thái thật sự quábot_an_cap tuyệt vời.
Ngày hôm sau, cô theo bức thư chứaleech_txt_ngu câubot_an_cap chuyện đi đến bưu điện trên thịleech_txt_ngu trấn, tốn hai hào để gửi thư đến địa đã ghi lại. Cô không có ý định ngồi xe bộ vừa rènbot_an_cap luyện thân thể, vừa tiết kiệm được 4 hào tiền đi .
Trong vẫn bot_an_cap mì nên mang theo 5 tệ. tiềnleech_txt_ngu bưu , số tiền còn lại cô định mua ít đồ ăn vặt. Cô đến hợp xã cung ứng, năm hào hạt hướng dương, hai tệ kẹo sữa thỏ trắng, một tệ mua mười gói bột . Cô bỏ ra 3 tệ một hộp Nhũ Tinh.
Trước bot_an_cap xót Chu Cảnh Nhiên huấn luyện vất vả, có tiền cô đều mua đồ ngon cho anh ăn. Thậm chí dù Cảnh Nhiên khôngleech_txt_ngu ăn mà đem cho Tâm Tâm, cô cũng không nỡ nếm một miếng. Cuối đếnleech_txt_ngu suy dinh , tóc vàng vọt, da đen , gầy rộc, rồi bệnh mà đời. Xót xavi_pham_ban_quyen đàn đúng là chỉbot_an_cap khiến bảnbot_an_cap thân nên bất hạnh.
Xách đồ đã mua khỏi hợp tác , cô đi thẳng về khu gia . Khi đến nơi đã là ba giờ chiều. Lúc này khu gia rất tĩnh, binh đều đang huấn luyện ở bộ độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Một số dâuvi_pham_ban_quyen quân nhân thì ra trấn bày sạp đồ lặt vặt kiếm thêm đồng ra đồng , hoặc làm các công xưởng .
Về đến nhà, Đường Bảo đặt đồ đạc xuống, bệt xuống sàn cúi ngườivi_pham_ban_quyen xoa bóp đôi chân mỏi nhừ. Vô tình, cô liếc nhìn phía phòng mình. Đường vừa xoa chân vừa nảy sinh nghi hoặc. Lúc đi cô đóng phòng rồi mà? Chu Cảnh Nhiên buổi về sao? Anh về về, mở cửa phòng cô làm gì? Anh vẫn luôn chẳng thiết tha gì việcleech_txt_ngu lại gần cô, bao gồm cả căn phòng của cô.
Độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên, ánh mắt cô khựng lại ở chiếc túi hành lý phía trong giường. Tuy đối phương đã cố gắng hết sức đểleech_txt_ngu giữ trạng thái cũ, đặt lại chỗ cũ, nhưng Đường Bảo tinh ý vẫn phát hiện ra túileech_txt_ngu hành lý đã bị ai đó đụng vào!
Cô vội vàng đứng dậy chạy phòng, kéo hành lý , khóa kéo ra xem. Quả nhiên, quần áo ngay ngắn bên trong đã bị tung lên!
Phong hai trăm tệ giấu tận cùng bên trongbot_an_cap đã biến mấtbot_an_cap không thấy tăm hơi!
Đầu óc Đường Như Bảo vang tiếng “”, nhà có trộm sao?!
Căn nhà mà Chu Cảnh Nhiên được phân này là một căn hộ độc có sân vườn. ra khỏi cửa, cô đã khóa kỹ cảleech_txt_ngu cổng sân lẫn cửa phòng khách. Khi quay , ổ khóa không hề có dấu vết bị cạy phá, không giống như là bị trộm.
Đường Như Bảo bước ra khỏi phòng, đẩy cửa phòng Cảnh Nhiên , muốn xem thử phải anh về rồi tiền đi không. Số tiền nàyvi_pham_ban_quyen tay anh đưa cho cô, nếu giờ lại lấy thì đúng là đồ tồi.
Khoảnhbot_an_cap khắc cửa bị đẩy ra, một mùi hương khiết của kem Tuyết Hoa xộc mũi. Bước chân Đường Như Bảo khựng .
Như chợt ra điều gì, cô khép cửa lại, quay về phòng , nhấcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túi hành lý lên ghé sát mũi ngửi. mùi hươngbot_an_cap dưỡng rất nhạt nhưngbot_an_cap cô vẫn nhận ra được.
Sắc Đường Bảo lùng, cô ném mạnh túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý xuống giường.
Dù cô không dùng Hoaleech_txt_ngu nhưng lại quá quen với hương này! Đồvi_pham_ban_quyen Tú là người yêu cái đẹp, thích chưng diện, quanh năm bốn mùa đều kem Tuyết Hoa, trên người lúc nào cũng mùi hương thanh khiết đó. Nếubot_an_cap ả ở một nơi nào đó quá lâu, dù có rời đi màleech_txt_ngu nơi đó không đủleech_txt_ngu thông thoáng thì mùi hương vẫn .
Giống như phòng ngủvi_pham_ban_quyen của Chuleech_txt_ngu Cảnh vậy.
Đồ Tú chắc chắn đã nán lại trong phòng Chu Cảnh lâu. Sau khi ra lại đóng cửa lại, kem dưỡng mãi khôngleech_txt_ngu tan đi được.
Đồ đã đến nhà cô, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào phòng lục lọi hành lý , tiền chắc chắn do ả lấy.
mắt Như Bảo lóe lên một tia giễu cợt, đường đường là hoa khôi của đoàn văn côngbot_an_cap mà cũng có thể làm ra cái loại hành vi cắp đê tiện này sao?
Đường Như Bảo bước ngoài, đóng chặt phòng để lát quay vàobot_an_cap, mùi kem sẽ còn nồng . Cô xuống bếp nấubot_an_cap một bát mì. xong một thong dong, cô nằm lên ghế sofa gỗ trong phòng nhắm mắt dưỡng thần.
Mãi đến nghe thấy tiếng đàn ông nói chuyện râm ran bên , cô mớivi_pham_ban_quyen ngồi dậy. đã tan tập.
Đường Như cầm chìa khóa, mở cửa bước ra. thu hút sự chú ý của mọi người, cô rảo bước vội vã hướng về phía Đồ . Nhìn tư đó, trông giống như cô đang chuẩn bị đi đánh ghen vậy.
người lính vừa tan tập và những người dân ra hoạt động quả tò mò dồn ánh mắt về phía . Đàn ông vốn hớt, chỉ trêu chọcbot_an_cap : “Người nhà trưởng Chu hừng hực thế quá nhỉ, còn sung sức cả chúng ta ra chiến nữa.”
nói thế chứ, tôi thấy đồng chí Đường nhà Doanh dạo không vẻ nhút nhát, sợ sệtbot_an_cap như trước nữabot_an_cap đâu.”
“Nhìn hướng cô đi là về phía nhà đồngleech_txt_ngu chí Đồ đấyleech_txt_ngu, không lẽ ấy định tìm đồng chí Đồ để gây chuyện à?”
Cánh đàn không đi theo Đường Như Bảo, nhưng bà vợ quân nhân thì không ngồi yên được. Sự tò mò bị tư thế củaleech_txt_ngu Đường Bảo khơi dậy lên tận cổ, theo xem thử thì trong lòng ngứa ngáy khó chịu vô cùng.
Đường Như Bảo nghe thấy bước chân dập phía sau, khóe môi khẽ cong lên một đắc .
Chẳng chốc, đã tới nhà Tú Tú. Nhà của Đồ Tú Tú cũng như căn nhà củavi_pham_ban_quyen Chu Cảnh Nhiênvi_pham_ban_quyen, đều là vườn độc lập. Sân nhà người dùng để trồng rau , cònbot_an_cap sân Tú Tú thì một nửa trồng hoa, một nửa lát đá bằng phẳng, đặt một bàn đá và mấy chiếc ghế mây. Sân vườn được trí tinh tế hệt như người ả .
Chu Cảnh Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay bưng lồng , một tay xách túi lưới đựng cà chua. Vừa đến cổng nhàvi_pham_ban_quyen Đồ Tú Tú, anhvi_pham_ban_quyen đã thấy Đường Như Bảo dáng vẻ khôngvi_pham_ban_quyen mấy cảm đang đi về phía mình. lại , mày, thản nhiên nhìn cô.
Cô lại định bàybot_an_cap ra trò trống gì ?
Đồ Tú Tú đang ngồi trong sân uống trà hoa, thấy Chu Cảnh Nhiên tan tập mang về cho mình, ả hớn hở ra mở . thấy Đường Như Bảo, mắt ả thoángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua một tia hoảng loạn.
Nhưng nhanh, ả vờ như không có chuyện gì, nhìn Đường Như Bảo cười nói: “ Bảovi_pham_ban_quyen, cũng tới àleech_txt_ngu? Anh Nhiên vừa mua cơm về, ăn chưa? Nếu chưa thì vào nhà cùng ănbot_an_cap nhé.”
Lời nói này nghevi_pham_ban_quyen như thể Chu Cảnh mới làbot_an_cap người đàn của ả .
Đường Như Bảo lười đôi co với Đồ , cô đi vào đề: “ có đến tôileech_txt_ngu không?”
Chu Cảnh nghe vậy, tưởng rằng Đường Như Bảo lại ghen tuôngbot_an_cap vớ vẩn vìleech_txt_ngu Đồ Túvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen đến nhà mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Sắcvi_pham_ban_quyen mặt anh sa sầm, hạ thấp giọng với Nhưbot_an_cap Bảo: “Có chuyện gì thì về rồi .”
Để thuận tiện chăm sóc con Tú Tú, Chu Cảnh Nhiên có chìa khóa nhà Đồ Tú, và Tú Tú cũng chìa khóa anh. Chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này Đường Như Bảo vẫn biết, cũng biết Đồ Tú Túleech_txt_ngu thường xuyên qua lạileech_txt_ngu nhà mình. Trước đây cô đều mặc kệ, bâyleech_txt_ngu giờleech_txt_ngu lại muốn làm loạn. Xem ra Bảo đúng là rảnh rỗi sinh nổi, chuyện càn.
Đường Bảo lạnh liếc anh một cái: “Có chuyện bot_an_cap khôngbot_an_cap thể giải quyết tại chỗ, cứ đợi về nhà mới nói?”
Nói , cô cũng chẳng nể mặt Đồ Tú Tú nữa: “Đồ Tú Tú, cô vào phòng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lục lọivi_pham_ban_quyen túi lý của tôi gì?”
Đồleech_txt_ngu Tú Tú liếc nhìn mấy bàvi_pham_ban_quyen vợ quân phía sau Đường Như Bảo, theo bản lên tiếng biện minh: “Như Bảo, cô nói bậy bạ gì thế? Tôi lục hành lý của cô làm gì chứ?”
Lúcbot_an_cap đó không ai thấy ả vào nhà Chu Cảnh Nhiên, càng không ai vào phòng Đường Như Bảo, chỉ cần ả quyết không thừa nhận, Đường Như có thể làm được ả?
“Trả lạileech_txt_ngu đây!” Đường Như Bảo đưa tay ra, mắt lạnh lẽo nhìn Đồ Tú Tú.
“Gạo và hằng ngày tôi mang qua choleech_txt_ngu Tú Tú, tôi tính tiền cho . Bây cô qua đây đòi tiền Tú Tú là có ý gì?” Chu Cảnh Nhiên nghiêm giọng lên tiếng, ánh mắt nhìn Đường Như Bảo hiện lên vẻ thất vọng vô .
Ngày hôm qua cô tính toán tiền nong với anh thì thôi đi, hôm nay lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tìm Đồ Tú đòi tiền, cô thật sự là kẻ tham đến khiến ta chán ghét.
Cái gì cơ?
Đồ Tú Tú kinh ngạc nhìn Cảnh Nhiên, gạo mì anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang đến hằng ngày anh còn phải tiền cho Đường Như Bảo sao?
“Như Bảo, anh Nhiên thấy mẹ con đáng thương mới mang ít đồ ăn qua, nếu cô để tâm thì sau này tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhận đồ của anh Nhiên nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là được, côleech_txt_ngu làm khó anh ấy vậy có không? Lương của anh Nhiên không cao, còn phảibot_an_cap nuôi gia đình, cô còn chìa tay đòi tiền anh ấy, cô muốn anh ấy vào đường cùng sao?”
, mỗi tháng chỉ cho tôi có 5vi_pham_ban_quyen tệ, thế là tôi dồn anh ta vào đường cùng ? Vậy thản nhận của anh ta 20 tệ, là anh ta vào cùng gấp bội lần đúng không?” Đườngbot_an_cap Như Bảo cũng hề thế, lập tức đáp trả Đồbot_an_cap Tú Tú.
nhướng mày, ánh mắtvi_pham_ban_quyen như radar quétbot_an_cap qua người Đường Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo. Đường Như Bảo này đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưleech_txt_ngu dỗi Cảnh Nhiên, cô ta như biến một người khác vậy. Trước đâyvi_pham_ban_quyen cô ta đâu mồm mép liếng thoắng cãi ả như ? Bâybot_an_cap giờ ngay trước mặt Chu Cảnh Nhiên mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng ả mất mặtbot_an_cap.
“Đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng có chút lòng thương nào, hèn gì Chu đã viết sẵn đơn ly hôn. Tôi mà là ông, cưới phải loại phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net keo kiệt bủn xỉn thế này tôi cũng ly hônvi_pham_ban_quyen.” Chương Vân bước tới, giọng điệu khinh bỉ khi nhìn Đường Như Bảo.
Mấy quân nhân nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, biểu mỗi người một kiểu. Có cảm thấy Đồ Tú một thân một mình con không dễ dàng gì, Doanh trưởngbot_an_cap Chu chăm sóc cô ấy cũng là thường , Đường Như Bảo không cần làm lớnvi_pham_ban_quyen chuyện đến thế. thấy Đồ Tú Tú và Doanh trưởng Chu qua lại quá thiết, hơn nữa Tú Tú có công việc riêng, chồng có tiền tử tuất, cũng chẳng thương như mọi người vẫn nói.
“Phụt” Nghe lời Vân , Như Bảoleech_txt_ngu bật cười lạnh lẽo, cô ngước mắt lên thì thấy Hà Siêu, chồng của Chương Vân Mai đã về, vẫy tay gọi Hà Siêu:
“Phó doanh trưởng Hà, anh cưới được một cô vợ quá nhỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô ấy đồng ý để anh chăm sóc Đồ Túleech_txt_ngu Tú giống như người đàn ông nhà tôi vậy, anh thấy sao?”
Hà Siêu sầm mặt bước tới, ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt sâu không rõ đang gì, nhưng ai nấy đều cảm nhận được cơn giận dữ khi anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chương Vân Mai.
Chương Mai quay , thấy sắc mặt không mấy tốt của chồng mình sợ tới mức mặt còn máu.
Cô ta vội vàng quay , giận dữ lườm Đường Như Bảo: “Đường Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo, cô ăn nói bậy bạ gì đó? nói như vậy bao giờ!”
“Sao hả? Tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng cho người đàn ông củaleech_txt_ngu mình chăm sóc Đồ Tú thì là đồ hòi? nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đồng ý chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đàn ông của mìnhleech_txt_ngu chăm sóc Đồ Tú Tú thì không phải hẹp sao?”
Đường Như Bảo khinh bỉ liếc nhìn Chương Vân Mai, lạnh lùng cười nhạt: “Cô đúng là cái kiểu chỉ cho quan phóng hỏa, không cho dân thắp mà.”
“Doanh trưởng Chu.” Khi Hà Siêu đến Chu Cảnh Nhiên, anh ta giơ tayleech_txt_ngu theo lễ, sau đó lấy Vân Mai: “Thanh quan khó đoạn nhà, còn ởvi_pham_ban_quyen đây vui cái gì, đi !”
“Hừ!” Đường Bảo lạnh lùng nhìn Chương Vân Maileech_txt_ngu, mỉa mai thốt lên: “Chưa từng trải qua nỗi khổ của khác, đừng khuyên ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta lương. Nếu côvi_pham_ban_quyen nếmbot_an_cap trải nỗi khổ của tôi, vị tất đã thiện lương được tôi đâu.”
“Đợi đến ngày người đàn leech_txt_ngu cũng đi sóc một người khác giống như chồng tôi, thì cô đừng có mà nhé.”
“Người đàn ông mới không giống chồng !” Chươngvi_pham_ban_quyen Vân Mai tuy sợ chồng mình, nhưng nghe Đường Như Bảoleech_txt_ngu nói vẫn không nhịn được mà phản bác.
Đường Như Bảo khoanhbot_an_cap tay ngực: “Tốt nhất làvi_pham_ban_quyen không phải đi.”
Chu Nhiên vươn , kéo cánh tay cô lại: “Cô rốt đã đủ chưa?”
“Chưa!” Như Bảo ngẩng cao đầu, liếc người đang vây , tay vào Đồ Tú Tú chấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vấn mọi người: “Mọi người nói Đồ Tú Tú đáng , hỏi, cô đáng thương ở chỗ nào? cô ta hy sinh, điểm này đúng là khiến người ta đau lòng.”
“Nhưng đó không phải là lý do để cô ta ra vẻ đáng thương. Thử , có chị nào trong khu gia thuộc này sống leech_txt_ngu ta? Váy vóc thay hết bộ này đếnleech_txt_ngu bộ khác, giày mua hết đôi này đến đôi kia, bốn mùa quanh năm lúc nào cũng hương thơm phức”
Nếu Tú Tú dùng tiền lương chính để ăn đẹp đẽ, Đường Như Bảo sẽvi_pham_ban_quyen chẳng quản.
Nhưng Đồ Tú Tú lại tiêu tiền của Chu Cảnh Nhiên chưng diện, cô không quản không được. Cô Chu Cảnh Nhiên còn chưa thức ly hôn, tiền lươngleech_txt_ngu của anh cũng có một nửa của cô.
Hơn nữa, Đồ Tú Tú còn lấy đi hai đồng của , số tiềnbot_an_cap này cô nhất định phải đòi bằng được.
đứngleech_txt_ngu xem nghe Đườngbot_an_cap Như Bảo nói vậy, cảm thấy có lý.
Họ đều là quân nhân, hiểu rõ một khi chồng mình khoác lên quân phục đó là chuẩn bị sẵn sàng hy sinh cho tổ quốc bất cứ lúc nào.
nếu hy , đất nướcbot_an_cap cũng không bạc đãi họ, tháng tuất để cuộc sống của họ được bảo đảm.
Chồng mình hy sinh chuyện của , không nênvi_pham_ban_quyen ra than trước mặt người ngoài. Kể cả có ra vẻ đáng thương để tranh thủ sự cảm cũng không sao, nhưng không thểbot_an_cap thản nhiên đón nhận sự quan tâm của chồng người khác đối mình nhưvi_pham_ban_quyen một lẽ đương nhiên.
Có mấy chị dâu vốn bình thường không ưa Đồ Tú Tú, bắt đầu nhỏ bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tán:
“Cô ta đáng chỗ nào chứ? lương nhậnbot_an_cap, có tiền tuất của doanh , giờ lại có thêm 20 đồngvi_pham_ban_quyen của doanh trưởng Chu, cuộc chẳng biết sung đến mức nào.”
“Đúng vậy, tuy doanh trưởng đã hy sinh, nhưng doanh trưởng Chu sóc mẹleech_txt_ngu con họ chu đáo, còn sống tốt hơnvi_pham_ban_quyen cảbot_an_cap nhữngbot_an_cap có chồng chúng ta nữa.”
“Nói đến , vẫn là Đường đáng thương . Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng mình chăm sócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khác mà không dám nói gì, nói lại bị chỉ trích là không đủ lượng.”
Tiếng bàn tán nhỏ của dâu, Đồ Tú Tú nghe không rõ , nhưngleech_txt_ngu Chu Cảnh Nhiên nghe không sót một chữ nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ánh mắt anh u ám nhìn Như Bảo. Cô gây chuyện như thế này là muốn kéo Đồ Tú vào vòng xoáy thị phi của dư luận sao?
người vốn nhược như cô, tâm địa lại độc địa đến thế.
Bản thân không lòngbot_an_cap mọi người, lại còn muốn kéo ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác theo chịu trận.
Chu lạnh giọng lên tiếng: “Về tôi thay khóa là được chứbot_an_cap gì?”
Đường Như Bảo nhìn vài giây. khóa không tốn sao? Thay rồibot_an_cap chắc vẫn đưa cho Đồ Tú một chiếc khác, phải làvi_pham_ban_quyen làm chuyện thừa thãi sao?
Cô lười đáp lại anh, xoay mặt đi, ánh mắt lạnh nhìn Đồ Tú : “Trong túi hành lý của tôi còn vươngbot_an_cap lại mùi kem của , cô còn định chối là chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng lục lọi túi của tôi à?”
“Anh Nhiên hôm cầm quần áo của tôi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhờ cô giặt, tôibot_an_cap chỉ là đi tìm của , tìm thấy mới”
trăm đồng cô lấy dướileech_txt_ngu đáyvi_pham_ban_quyen hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý cho tôi!” Đường Như Bảo khoát ngắt lời Đồ Tú .
Mấy chị dâubot_an_cap đang xì xào bàn tán nghe lập tức im bặt.
Đôi lông mày củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu Cảnh Nhiên nhíu lại, anh nhìn Đường Nhưleech_txt_ngu rồi lại nhìn Đồ Tú Tú.
Trên mặt Đồ Tú Tú một vẻvi_pham_ban_quyen chột dạ, môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỏ mấp máy, có lẽ nhất thời không biết ứng phó chuyện này thế nào.
Chu Cảnh Nhiên trong lòng kinh hãi, Đồ Tú Tú thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự đã tiền của Như Bảo saobot_an_cap?
Đường Như Bảo chìa tay về phía Đồ Tú : “Trả tiền chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi.”
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta nhất định phải bức ngườileech_txt_ngu quávi_pham_ban_quyen đáng như vậy sao?
Sắc mặt Tú Tú trắng bệchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hôm nay cô quả thực có qua đó lấy váy.
Không thấy váy, lại thấy trên Đườngleech_txt_ngu Như Bảo có một cái hành lý.
Cô ta tưởng Đường Như Bảo giấu váy đẹp của mình đivi_pham_ban_quyen nên mới lục lọi, váy không thấy , một chiếc phong bì màunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng.
Trên phong bì còn viếtbot_an_cap Chu Cảnh Nhiên, cô ta biết đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là phong bì đựng lương.
phong bì ravi_pham_ban_quyen mở , bên trong là tiền, đếm thửleech_txt_ngu thấy tận hai trăm !
Phong bìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viết tên Chu Cảnh Nhiên, lại chứa nhiều tiền vậy, cô ta không cần biết là tiền của anh.
Tiền của Chu Cảnh saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại chỗ Đường Như Bảo được?
Bình Cảnh Nhiên xửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Đường Như Bảo thế nào, người khác không rõ cô ta còn lạ gì?
Kết hôn bao năm, họ còn chưa chung chăn gối, người một , ngủ riêng bấy lâu nay.
Chu Nhiên làm sao có thể đưa nhiều như vậy cho Đường Bảo?
Khả năng duy nhất là Đường Như Bảo đã trộm tiền Chu Cảnh Nhiên.
Đường Như Bảo trộm tiền, vậy cô ta cứ lấy sốleech_txt_ngu tiền này đileech_txt_ngu, đến lúc Chu Cảnh Nhiên tiền thì cũng trách mắng Đường Như Bảo, thể nghi ngờ đến đầu tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.
Đồ Tú Tú định dùng số tiền nàybot_an_cap tivi.
Không ngờ Đường Như Bảo lại tìm đến tận cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nhìn dạng này, lẽ nào tiền không phải do ta trộm, mà là Cảnh Nhiên đưa cho?
Trước đó Đồ Tú Tú đã bóng xa xôi với Chubot_an_cap Cảnh về việc muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua tivi.
Chu Cảnh mãibot_an_cap không giúp cô mua, cũng không chủ đưavi_pham_ban_quyen tiền.
Cô ta cứ ngỡ anh không tiền, nhưng giờ anh lại đưa cho Nhưleech_txt_ngu Bảo tận hai trămleech_txt_ngu đồng. Chẳng anh không thích Đường Như Bảo sao? Sao lại nỡ đưa cho cô ta nhiều như thế?
Nghĩ đến việc Chu Cảnh đưa nhiều tiền Đường Như , sắc mặt Tú Tú càng nhợt nhạt.
tim như bị daoleech_txt_ngu cắt, đauvi_pham_ban_quyen nhói âm .
Mắt ta ướt đẫm, vẻvi_pham_ban_quyen như muốn khóc nhưngleech_txt_ngu lại cố nén không để rơi lệ.
Dáng vẻ này, đàn ông nhìn vào sẽ nảy sinh ham muốn bảo .
Như nhìn thấy chỉ muốn cười : “ diễnbot_an_cap cái trò thấy mà thương trước mặt tôi.”
Cô chìa tay ra, giọng điệu cứng : “ chỉ muốn lại tiền của mình, trảbot_an_cap tiền đây!”
Hai giọt nước mắt lăn dài trên gò má Đồ Tú Tú: “Chỗ tiền đó tôi”
Cảnh Nhiên nhìn Đồ Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú một cái sâu sắc, đó nghiêm nghị và lùng với Đường Bảo: “Số tiền đó là tôi lấy!”
Ánh của các chị em dâu trongleech_txt_ngu khu đội nhìn mình đã đầu thay đổi. Đồ Tú đang định tìm cớ minh rằng mình hề lấy số tiền đó thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu Cảnh Nhiên đã lên tiếng. Anh đã kịp cho ta một bậc thang để xuống đài.
Nhưng trái tim cô ta lại đau thắt lại.
này Chu Cảnh Nhiên đã minh do anh đưa cho Đườngvi_pham_ban_quyen Như .
Anh có , nhưng không mua tivi cô ta, lại đưa cho một người kém cỏi vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi Đường Như Bảo
Đường Như Bảo nhướn mày, bộ thoáng chốc sữngvi_pham_ban_quyen .
gì cơ?
Tiền lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do Chu Cảnh Nhiên lấy?
cườivi_pham_ban_quyen nhìn Chu Cảnh Nhiên: “Số tiền đó là do anh lấy ?”
mắt cô rõ vẻ mỉa maileech_txt_ngu chọc.
Ánhvi_pham_ban_quyen mắt khiến Cảnh Nhiên cảm thấy cùng .
Anh cặp lồng cơm trong cho Đồ Tú Tú: “Cầm về cùng Tâm Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, trong cặp có món sườn mà Tâm Tâm thích nhất đấy.”
Đồleech_txt_ngu Tú Tú đầu nhìn Chu Cảnh Nhiên, đôi mắt cô ta tràn đầy chột dạ và ủy khuất.
Chu Cảnh Nhiên nhìn thấy , ánh mắt tối sầm lại, nói: “Tôi đưa Bảobot_an_cap về trước.”
Đồ Tú Tú lấy cặp lồngbot_an_cap cơm, cúi đầu, giọng nói ngào: “Là lỗi của em, saubot_an_cap này em sẽ không tự tiện vào nhà anh chị nữa”
Đường Như cười : “Nói như thể tôi nạt cô không bằng. Cô tựvi_pham_ban_quyen tiện vàobot_an_cap nhà tôi đã đành, còn tự ý lục lọi túi hành tôi đã xếp gọn, mất tiền không nghi ngờ cô thì nghi ngờ ai?”
“Đủ rồi!” Chu Cảnh dùng kéo cánh tay Đường Như Bảo, giọng nói đầy khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu, trầm đục lạnh lẽo: “Đi về với tôi!”
Đường Bảo lườm anh một cái, về thì về, để xem về nhà rồi anh làm thế nào để ra hai trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệleech_txt_ngu cho tôi!
Chu Cảnh Nhiên bỏ đi trước, Nhưvi_pham_ban_quyen Bảo thong thả đi theo , còn vẫy tay chào tạm biệt những đang đứng xem.
Người ta thường không đánh kẻ chạy lại, dù da Đường Như Bảo hơi , nhưng khileech_txt_ngu cườileech_txt_ngu lên, hàm răng thật sự rất trắng, nụ cười vô cùng thân thiện.
Da đen cũng đâu là điểm , các chị em ở đây, có ai mà không đen chứ? Chỉ cóvi_pham_ban_quyen Đồ Tú Tú làvi_pham_ban_quyen trắng như tuyết thôi.
Những người vợ quân nhân trước kia không thích tính nhu nhược của Đường Nhưbot_an_cap Bảoleech_txt_ngu, giờ đây thay đổi cách nhìn về côvi_pham_ban_quyen rất nhiều.
Đồ Tú Tú nhìn thấyleech_txt_ngu bộ dạng đó Đường Như Bảo, tức đến mức suýt máu.
Cô ta mang lồng vào nhà, tức giận đóng sầm cửa lại.
Tâm Tâm làm tập ngẩng lênbot_an_cap, thấy trên mặt mẹ có nước mắt, liền đặt chì , dậy khỏi : “Mẹ
Đồ Tú Tú đặt lồng cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống: “Chú Chu của con mua cơm về cho con rồi này, ăn đi.”
Tâm xót xa Đồ Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Mẹ ơi, mẹ khóc ạbot_an_cap?”
Đồ Tú Tú lắc đầu.
Tâm bĩu : “Mẹ ơi, con không thích dì Như Bảo, là dì ấy bắt nạt mẹ.”
“Mẹ ơi, chú Chu sẽ không cần dì Như nữa đâu, đúng không ạ?”
Đồ Tú Tú bước lại gầnbot_an_cap, xoa cái nhỏbot_an_cap của , dịu dàng nói: “Tâm Tâm, con đừng nói lung tung.”
Tâm thất vọng bĩu môi, giọng nói đầy ủy khuất: “Nhưng con thật sự muốn chú Chuleech_txt_ngu làm bố con. bạn aivi_pham_ban_quyen cũng có bố, chỉ có con không có thôi.”
Nghe vậy, trái tim Đồ Tú Tú lại mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần đau .
Cô ta xổm xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lấy Tâm Tâm, hôn nhẹ lên trán cô bé: “ Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người đã có rồi, không làm bố của Tâm Tâm được đâu.”
Tâm chớp chớp mắt: “Nhưng chú ấy có thể ly hôn với dì Như Bảo mà, vậy ấy sẽ không có vợ nữa.”
Đồ Tú Tú ngỡ ngàng con : “Tâm Tâm, ai nói với con những lời ?”
Một đứa trẻ năm tuổi thì hiểu thế nào là ly hôn chứ?
Tâm chớp mắt, giọng nói mềm mại trả lời: “Dì Vân Mai nói ạ. Dì Vân bảo chú Chu sẽ sớm dì Như Bảo , chú ấy cũng sẽ sớm thành Tâm Tâm.”
Đồ Tú Tú nhìn khuôn mặt non nớt, giống hệt mình của con gái: “Tâm Tâm thật sự chú Chu làm sao?”
Tâm Tâm nhìn mẹ, nghiêm túc gật đầu: “Vâng, Tâm Tâmleech_txt_ngu thích chú Chu .”
Nói xong, Tâm Tâm mong chờ Đồ Tú Tú: “Mẹ ơi, mẹ có thích Chu khôngleech_txt_ngu? muốn chú Chu bố của Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tâm ?”
Nhìn đôi mắt trong của con gái, Đồ Tú không muốn làm con thất , côleech_txt_ngu cười: “Chuyện này không phải mẹ muốn là đâu.”
Năm cô ta ba tuổi, đãleech_txt_ngu qua đời.
tuổi, mẹ tái giá, ban đầu cha dượng xử với cô khá tốt.
Sau này khi cô ta lớn lên, ánh mắt dượng nhìn cô ta bắt đầu trở nên lam, nóng bỏng.
Mẹ làm hại nên đã sớm nhờ ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mai. Nhà chồng đối xử với ta rất tốt, cô ta tục đi .
Biết ta có năng khiếu vũ, họ còn gửibot_an_cap học múa tại một trường nghệ địaleech_txt_ngu .
Sau này, người chồng chưaleech_txt_ngu từng gặp mặt trở về vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa cô ta đến khu quân đội.
Tại đây, bằng nỗ lực mình, cô ta đã thuận lợi thi đỗ vào đoàn văn công.
Sau khi kết hôn với Khả Mậu, họ sớmvi_pham_ban_quyen con gái. Cứ ngỡ cuộc sốngvi_pham_ban_quyen sẽ ngày càng đẹp hơn, nhưng Mậu hy sinh một lần làm nhiệm vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khoảng thời gian Khả Mậu mới ra , cô đã rất buồn bã và đau khổ.
Mãi cho đến khi Chu Cảnh Nhiên xuất hiện.
và Khả Mậu đều được điều từvi_pham_ban_quyen quân đến đây.
Hồi ở quân khu Nam Ninh, ta cứu Cảnh Nhiên một mạng.
Sau khi gặp lại, Cảnh luôn chăm chu cho hai mẹ con ta.
Nếu Đườngvi_pham_ban_quyen Như Bảo nguyện hônbot_an_cap với Chu Cảnh Nhiên, và Chuvi_pham_ban_quyen Cảnh Nhiên cũng sẵn lòng cô ta, thì mọi xem ra đều rất tốtleech_txt_ngu đẹp.
nhưng
Gia cảnh như của Chu Cảnh , cô ta thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự không nhìn trúng.
Nếu em gái của anh có thể gả đi được thì cô ta còn cân bot_an_cap lấy anh hay không, đằng em gái anh lại không gả đi được Cô ta không muốn phải chịu khổ cùng Chu Cảnh Nhiên.
Rầm!
Vừa về nhà, Chu Cảnh đã mạnh cửa phòng khách.
Căn nhà dường như cũng rung theo.
Đường Như Bảo quay đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, nhíu mày: “Đồ Tú Tú lấy tiền của tôi, anh khôngbot_an_cap trách cô ta, ngược lại còn nổi giận tôi? Chu tiểu trưởng, không anh là loại cặn bã bắt nạtbot_an_cap kẻ yếu, sợ kẻ mạnh ?”
Cảnh Nhiên hít một hơi thật sâu, luồng khí này chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọc trong lồng ngực một vòng rồileech_txt_ngu mới thởleech_txt_ngu , cả người anh dễ chút.
Anh nhìn Đường Như Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng ánh mắt nhạt: “Cô tiền, sao không đợi tôi về hãy nói? Cô dẫn bao nhiêu người đến tìm Tú Tú như vậy, không đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hậu quả sao?”
Đường Như Bảo vặn lại ngay lập tức: “ trộm tiền còn chẳng nghĩ đến hậu quả, đi lấy lại tiền của mình còn phải lo hậu quả à?”
Đường Như Bảo vươn ngón tay, dùng lực chỉ vào ngực Chu Nhiên: “Lòng dạ anh cũng quá thiênleech_txt_ngu rồi đấy? mọc sang ngực bên phải sao?”
Chu Cảnh Nhiên bực bội tay ra: “Côbot_an_cap cũng đâu có tận mắt nhìn là Tú Tú lấy tiền.”
“Trong túi của tôi toànleech_txt_ngu là mùi kem dưỡng da Tuyết Hoa mà cô ta hay dùng. ta đã lục lọi túi của , số tiền chắc lấy.”
Đường Như Bảo hai tay chống nạnh, nhìn Cảnh Nhiên từbot_an_cap trên xuống dưới, mỉa mai nói:
“Tuy nhiên, anh đã nói do anh lấy, vậy tôi cứbot_an_cap coi như anh lấy . đã là anh lấy, vậy bây giờ anh lập tức trả lại cho tôi.”
Chu Cảnh Nhiên quaybot_an_cap mặt đi chỗ khác, thiếu kiên nhẫn nói: “Cho tôi vài .”
Đường Như Bảo kỳ lạ nhìn anh: “Chu Cảnh Nhiên, tại sao anh phải che Đồ Tú như vậy? Tiền ràng lấy, bây giờ anh đi tìm tavi_pham_ban_quyen , nhất định sẽ đòi lại được.”
Chu Cảnh Nhiên trầm giọng : “nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là phụ nữ, tính tình lại haybot_an_cap tự , nếu để mọi biết là do cô lấy, sau này côvi_pham_ban_quyen ấy còn mặt mũi nào mà lại gia đình quân nhân này nữa?”
mặt Đường Bảo cười châm , nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi chát đắng: thâm tình sâu nặng, đúng là tốn công sức.
Kiếp trước, anh vừa đến khu vu cho cô lấy trộm chiếc vòng ngọc gia của họ Chu.
Lúc đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã ầm ĩ đến mức nửa nàng dâu quân đội trong khu vây quanh náo nhiệt, ngay cả Chính phảileech_txt_ngu đíchvi_pham_ban_quyen thân tới.
Dáng vẻ hùng hổ dọa người của Chu Nhiên khi ép cô phải giaoleech_txt_ngu chiếc vòng ra, đến tận bây giờ nghĩleech_txt_ngu lại khiến người ta cảm thấy ngạt .
Sau , mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh tìm thấy chiếc vòng trong túi chiếc áo khoác. Dùvi_pham_ban_quyen biết mình đã lầm cô, anh cũng chẳng hề miệng xin lỗi một .
Chuyện cô không làm, cô vẫn phải xin lỗi.
Còn chuyện Đồ Tú Tú đã làm thì không cần xin lỗileech_txt_ngu, cô chỉ cần làm mộtleech_txt_ngu chút thôi cũng đã trở thành cáivi_pham_ban_quyen sainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô rồi.
Kiếp trước cô saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà ngu ngốc nhỉ, lại yêu đương mù quáng ?
Bảo, Như Bảo, cha mẹ đặt cho côbot_an_cap cái tên này muốn yêu thương, trân trọng cô báu vật.
Vậy mà sau khi gả cho Chu Cảnh Nhiên, cô đã sống một cuộc đời như thế nào?
Những ngườileech_txt_ngu có khoảng cách thế hệ, quan điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống không hòa hợp, ở bên nhau quả nhiên định sẵn là sẽ đau khổ.
Đường Như Bảobot_an_cap lạnh liếc nhìn Chu Cảnh Nhiên.
Trong lòng anh, cô Đồ Tú Tú đã sớm bị phân thành hai cực rõ rệt để đối chiếu.
Cô da đen, Đồ Tú Tú da trắngvi_pham_ban_quyen; cô tướng mạo bình thường, Đồ Tú Tú nhan xuất chúng; cô khờ khạo vụng về, Đồ Tú hát hay múa giỏi; cô mù chữ không biết mấy mặt chữ, Đồ Tú Tú là hoa khôi của văn công; cô là người anh không yêu, còn Đồ Tú là ánh trăng sáng trong lòng anh
Đường Như thu hồi tầm , nhạt nhẽo nói: Trongbot_an_cap lòng anh, thể Tú Tú là thể diện, còn thể diện của tôi thì thể diện ?
Cô cứ nhất thiết phải ghen vớ như vậy sao? Gương Cảnh trầm xuống. Người không giao với cô như , nayleech_txt_ngu lại ép phải giải thích: Hồi doanh trại Nam Ninh, Tú Tú từng mạng tôi. giờ cô ấy gặp khó khăn, tôi giúp cô ấy xem như trả ơn mạng năm xưa, chuyện đó cóvi_pham_ban_quyen gì sai sao?
Năm đó khôngleech_txt_ngu nhờ Đồ Tú Tú , đã sớm bỏ mạng bên sôngbot_an_cap .
Anh hy vọng cô có thể hiểu mình, đừng vì chuyện của Tú Túleech_txt_ngu mà ghen tuông.
Anh đối với Tú Tú có tình anh em, không hề cóbot_an_cap tình nam nữ, hoàn toàn không cần thiết phải nhắm cô ấy.
muốn trả thì cứ , nhưng không được lấy tiền của tôi để trả. Người Đồ Tú Tú cứu là anh chứ không phải tôi. Đường Như Bảo không chút khách khí phản bác lại.
Chu Cảnh Nhiên chặt nắm đấm, gânvi_pham_ban_quyen xanh trên trán nổi cuộn: không phải chồng cô sao?
Lời nói khiến anh thất vọng tột cùngbot_an_cap.
Anh là cái loại chồng gì ? Cưới nhau bao nhiêu năm nay, đã từng động phòng chưa?
Ba chữ cuối cùng bị Đường Nhưbot_an_cap chặn nơi cổ .
Cô sợ nói ra kích động Chu Cảnh Nhiên, khiến anh giống như lần trước mà cưỡng hôn cô.
cho anhbot_an_cap ba ngày, sau ba ngày nếu không thấy tiền, tôi sẽ đến chỗ Tú Tú loạn. Tôi cònbot_an_cap sẽ tất mọi người trong khu tập thể anh đang bao , dung túng cô ta.
Nhìn thấy sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt Chu Cảnh Nhiên ngày càng đen lại, ánh mắt nhìn lúc càng trầm, Đường Như Bảo vàng câu nói đó rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẻn phòng, đóng sầm lại và cài then thật chặt.
mới biết người đàn ông này có lại giở trò cưỡng hôn cô cách kinhvi_pham_ban_quyen tởm như lần trước hay ?
Phù Đườngbot_an_cap Bảo ra một hơi thở , tâm trạngvi_pham_ban_quyen buồn bực mới dịu đi đôi chút.
Nghe tiếng đóng cửaleech_txt_ngu ở bên ngoài, Đường Như Bảo vội bước đến cửa sổ. Chẳng mấybot_an_cap chốc, đãleech_txt_ngu thấy bóng dángvi_pham_ban_quyen Chu Cảnh Nhiên đi ra ngoài.
Hướng anh đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính nhà Đồ Tú Tú.
Đường Như Bảo mím môi, quay người tìm quầnbot_an_cap áo đi .
Tắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong, cô cài chặt then cửa, nằm trên giường đọc cuốn Sách truyệnbot_an_cap.
Bất chợt, một nguồn hứng lóe lên trong đầu, cô lập tứcvi_pham_ban_quyen bật dậy khỏi giường, cầm lấy bút và giấy, nằm bò ra giường viết câu chuyện của . mấy chốc cô đã đắm vào thế giới chính mình sáng tạo ra
A Nhiên, em không cố ý lấy tiền của Như Bảo đâu. Em định đi tìm váy, thấy trong túi của cô ấy có một chiếc phongbot_an_cap bì, bên trên anh. Em tưởng cô ấy lấy tiền của anh mới cầm lấy. Dù Như Bảo không đến đây làm loạn thì tối nay em cũng số tiền này cho . dẫn người gây , vu khống em tiền, khiến em nhất thời hoảng hốt không biết .
Đồ Tú Tú đưa chiếc phong bìvi_pham_ban_quyen cho Chu Cảnh Nhiên. Cô đầu, vànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt đỏ hoe, giọng nhẹ nhàng dàng thốt ra vừa rồi.
Chu Cảnh Nhiên ngồi ghế, ngẩng đầu nhìnleech_txt_ngu Đồ Tú Tú.
Ánh Đồ Tú Tú trẻo, nhưng khi nói những này, nơi đáy mắtleech_txt_ngu lại thoáng hiện tia chột dạ.
Anh nhận ra cô đang nói dối, nhưng anh không vạch trần.
Anh lấy tiền, trầm giọng tiếng: tiền này là tôi đưa cho Như Bảo.
Đồ Tú Túbot_an_cap hiểu, ngước mắt nhìn: Sao anh lại có nhiều tiền đưa cho ấy như vậy? Một người phụ nữ như ấy cần nhiều tiền thế để làm gì?
Đưa tiền cho cô ấy là để cô ấy thôi đòi ly hôn. Chu Cảnh Nhiên nhàn nhạt đáp. Nhắc đến chuyện Đường Như Bảo đòileech_txt_ngu ly hôn, lông mày không nén được tia muộn.
Đồ Tú Tú nghe xong, tim thắt một cái: không phải nói anh đã viết xong đơn ly hôn ?
Chuvi_pham_ban_quyen Nhiên day day thái dương, mệt mỏi nói: dọa cô thôi.
Đồ Tú Tú như vừa phải chịu một cú đả kích .
Nói như vậy, là Đường Như Bảo vẫn khăng ly hôn, còn Chu căn bản chưa từng nghĩ đến việc sẽ ly hôn với cô ?
Để Đường Bảo thôi làm loạn ly hôn, anh thậm chí còn đưa cho ta trăm tệ?
Nói cách khác Chu Cảnh Nhiên chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ cưới cô sao?
Mặc dù không coi trọng gia cảnh của Cảnh Nhiên, cô cũng không cho phép anh có chút tư nào với mình.
Trước đây lòng cô mâu thuẫn phức tạp, lo lắng nếu Chu Cảnh Nhiên hôn với Đường Như rồi muốn cưới thì cô phải làmbot_an_cap ?
giờ lại bảo với cô anh từngvi_pham_ban_quyen viết đơn ly hôn
Sắcbot_an_cap mặt Đồ Tú chợt trắng , cô tủi quay mặt đi, không nhìn Chu Cảnh Nhiênvi_pham_ban_quyen nữa.
Chu Nhiên vốn khô khan không phát ra sự khác thường của cô. Anh chiếc phong bì vào túi, tiến lại gần kiểm bài củabot_an_cap .
Tâm quý Cảnh Nhiên, chủ động mang bài tập đã viết xong đến cho anh xem.
Xem xong bàileech_txt_ngu của Tâm Tâm, Chu Cảnh ngẩng đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười nhẹ nhìn Đồ Tú Tú: Tâm thông minh giống hệt em vậy, nhỏ tuổi mà chữ viết đã đẹp thế này.
Đồ Tú Tú giơ tay nước mắt nơi mắt: Em vọng con có thể học hành chút, lớn lên cũng thi vào văn công.
Em khóc sao? Chu Cảnh mày, nghi hoặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìnbot_an_cap Tú Tú. một hồi, anh cho rằng Đồ Tú Tú vì chuyện tối naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà buồn lòng, liền nói: Lát nữa tôi sẽ đưa tiền Bảo, giải rõ tình hình với cô ấy, bảo côleech_txt_ngu ấy xin lỗi embot_an_cap.
Chú Chu ơi, cháu viết xongvi_pham_ban_quyen bài , cháu có thể sang nhà chú Vĩ xem tivi ạ? Tâm Tâm ngẩng khuôn mặt nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, chớp mắt nhìn Chu Cảnh .
Chu Cảnh Nhiên xoa đầu Tâm Tâm: Được, đừng xem muộn quá nhé.
ạ. Tâm đầu, sau đó như nhớ gì, cô bĩu môi : con nhà chú Vĩ dữ lắm, Tâm Tâm sợ nó.
Với lại bà nội Vĩ hay nói với Tâm Tâm, bảo mẹ làm con nhà bàvi_pham_ban_quyen . Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu sang đó xem tivi, cháu muốn lắm.
Nghe vậy, Chu Nhiên quay ngoắt đầu lại, đôi mắt đen láy cuộnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trào cảm xúc lạ, anh kinh ngạc nhìn Tú Túbot_an_cap: nương muốn làm con dâu nhà bà ấy sao?
Chú Vĩ mà Tâm nhắc tới là Liên trưởngvi_pham_ban_quyen , sáu năm lâm bệnh , để lạibot_an_cap một con trai và một con gái.
Liên trưởng Vĩ nay ba mươi sáu tuổi, lớn hơn Đồ Tú Tú tận mười một tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bất kể là ngoại hình hay tính , Chu Cảnh Nhiên đều cảm thấy Đồ Tú Liên trưởng Vĩ không hề xứng đôi.
công việc, Liên trưởng Vĩ rất nghiêm cẩn, là một đồng đội tốt. Nhưng cuộc sống, anh taleech_txt_ngu tuyệt không phải là một người chồng .
Hai đứa trẻ mà vợ anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để đều là lũ quỷ , nếu Tú Tú dẫn theo Tâm Tâm gả qua đó, lũ quỷ nhỏ kia nhất định sẽ bắt nạt Tâm Tâm.
Chu Cảnh cao mày, trầm giọng nói: “ cô, phải bến đỗ tốt.”
Tú Tú còn trẻ như vậy, việc tái giá là chuyện tình. Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất định tìm được một người lại hạnh cho cô, toàn toàn ý yêu thương cô, và Tâm Tâm như ruột của .
Đồ Tú Tú mím , để lộ một nụ cười bất : “Vĩ đại nương nói đùavi_pham_ban_quyen thôi, trưởng Vĩ đã đối tượng rồi, sao có thể để mắt tới một góa phụ dẫn theo con như tôi chứ.”
“Tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho phép cô tự thấp mình như vậy.” Cảnh Nhiên nhíu mày, mắt tối sầm lại.
Đồ Tú Tú trông vô cùng đáng thương, hốc mắt rưng rưng lệ, vẻ ớt như sắp vỡ vụn khiến lồng ngực Chu Cảnh Nhiên thắt lại: “Tôi dĩ là phụ sống cùng con gái mà, tôi đâu có nói sai.”
“Mẹ ơi, đừng , Tâm Tâm không xem tivi nữa là được chứ gì.” Thấy Đồ Tú khóc, Tâmbot_an_cap rất buồn, cô bé vùng ra vòng Chu Nhiên, chạy lại lấy chân Đồbot_an_cap Tú:
“Mẹ ơi, Tâm ngoan mà, mẹ đừng khóc không, thấy mẹ khóc Tâm Tâm buồn lắm.”
Đồ Tú Túvi_pham_ban_quyen ngồi thụp xuống, lấy Tâm Tâm, nghẹn : “Được, mẹ không nữaleech_txt_ngu, Tâm Tâm đừngbot_an_cap buồn.”
Tâm Tâm tựa vào lòng Đồ Tú Tú, thút thít nhẹ: “Mẹ không khóc, Tâm Tâm sẽ không buồn”
Cảnh tượng khiến lòng Chu Cảnh Nhiên nặng .
Dường nhưleech_txt_ngu có điều gì đóvi_pham_ban_quyen đã chạm vào dây cót trong tim, đứng dậy, đi đến bên cạnh Đồ Tú Tú, nhẹ nhàng vỗ vaileech_txt_ngu cô nóibot_an_cap: “Tôi sẽ mua chovi_pham_ban_quyen cô một chiếc tivi.”
Đồ Tú nghe , cơ thể khựng lại.
Cô ngẩng , đôi ướt nhìn Chu : “ , tivi đắt , lại cònbot_an_cap cần phiếu nữa.”
“Đừng khóc nữa.” Cảnh Nhiên thu tay lại, “Tôi về đây.”
Nhiên” Đồ Tú nhìn theo bóng lưngleech_txt_ngu cao lớn chãi của Chu Cảnh , trong mắt lóe lênleech_txt_ngu một cười đắc ý.
mỗi chuyện Chu Cảnh Nhiên đã vớileech_txt_ngu mình đều làm rất . Anh đã nói mua tivi cho cô thì định sẽ .
Cô đã nghe ngóng , một đen trắng mười haileech_txt_ngu inch, kèm theo phiếu thì giá là hai ba .
leech_txt_ngu vào đoàn công nhiều năm, tiền trướcleech_txt_ngu đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mậu đều giao hết cho cô, sau khi anh hy sinh cũng tiền tuất gửi , số tiền này cô hoàn toàn có thể bỏ .
Nhưng cô không nỡ.
Bây Chu Cảnh Nhiên có thể vì cô mà chi ra nhiều tiền , chứng tỏ trongvi_pham_ban_quyen lòng anh có .
Nhưngleech_txt_ngu tại sao khi Đường Như Bảo ly hôn, anh lại ngăn cản chứ?
Như đang viết hăng say thì cửa phòng bị gõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang.
Mạch suy nghĩ đứt, cô bực bội đặt bút xuống, bướcleech_txt_ngu xuống giường ra mở cửa.
Ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đèn mờ chiếu rọi lên mặt tuấn tú không góc của Chu Cảnh Nhiên.
Đường Như hơi ngẩn ra một chút.
trước, cô chính ngoài mê hoặc. Một lần cả đời.
Kiếp này, đối với cô mà nói, dung mạo đẹp đến đâu cũng chỉ là lớp da mà thôi.
Cô thản nhiên : “Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc gì?”
“Ra , tôi nói chuyện với cô.”
Đường Như Bảo nắm chặt tay nắm cửa: “Không cần ra ngoài, nói là được rồi.”
Trước khi cô trọng sinh, chẳng anh muốn nói chuyện với bao giờ, giờ cô không tiếp chuyện thì anh lại xuyên tới gõ cửa đòi trò .
Ánh mắt thâm của Cảnh Nhiên dừng lại mặt Như Bảobot_an_cap vài giây rồi :
“Tú Tú không hề trộm tiền của cô, cô ấyvi_pham_ban_quyen qua đây để tìm chiếc váy của mình, cô để trong túi nên mới động vào túi của cô. phong bì trong, cô tưởng cô trộm của nên mới cầm phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bì đi. Những gì cô làm hôm nay thật sự quá rồi, ngày mai cô hãy đi xinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ấy đi, để người trong đại viện hiểu lầm rồi chỉ trỏ côvi_pham_ban_quyen ấy.”
“Cô ta tìm váy của mình mà phải lục túi của ? tôi để váy ta vào trong túi ?” Đường Như Bảo bị này của Chu Cảnh Nhiên làm cho cười tức giận, chỉ vào mũi mình: “Vậy là cô ta vu khống tôi trộm của cô taleech_txt_ngu rồi?”
Chu Cảnh Nhiên nhíu màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giọng điệu lạnh lùng: “ Tú không nói như vậy!”
“Nhưng anh đã nói vậy thôi!” Sắc Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như Bảo thay đổi, giọng điệu và ánh mắt nhìnbot_an_cap Chu Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên đầyleech_txt_ngu mỉa : “Cô ta chỉ vu tôi trộm váy, mà còn vu khống tôi trộm tiền của anh!”
“Chu Cảnh , lương tâm bị chó rồi ? Cô ta lấy tiền của tôi, mà tôi còn phải đi xin lỗivi_pham_ban_quyen ta? Rốt cuộc là não anh có đề hay não tôi có vấn ? Lời này mà anh thốt được?”
“Mỗi người đều phải giá cho hành động của mình, tôi không cần biết cô lấy tiền của tôi với dụng ý gì, tâm tư gì, sẽ không xin lỗi đâu. Cô ta có mất mặt cái đại này thì cũng là tựbot_an_cap chuốc lấy thôi.”
“Đủ !” Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên nhìn đôi môi Đường Như Bảo mấp máy thốt ra những lời khiến anh phẫn , anh phải rất cố gắng kìm nén cơn nộ đang sôi trào trong lồng ngực không ra đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.
Ánh mắt anh càng thêm lạnh lẽo Đườngbot_an_cap Như Bảo: “Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại trở nên sắc sảo, tuyệt tình đến mức không nể nang ai như vậy!”
tuyệt tình , làm gì đượcvi_pham_ban_quyen tôi?” Đường Như Bảo chìa tay về phía anh, “Tiền lấy về ? Trả tiền cho tôi!”
“Tú Tú muốn mua , số này tôi đưa cho cô ấy mua tivinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước đã.”
“Chu Cảnh Nhiên, tôi chỉ cho anh thời hạn ba ngày, ngày mà không trả tiền lại cho tôi, tôi sẽ đi rêu rao khắp nơi rằng Đồvi_pham_ban_quyen Tú Túleech_txt_ngu tiền của tôi, cô ta trộm tiền là để mua tivi!”
Như Bảo, cô không có chút lòng trắc ẩn nào sao? muốn xem tivi, tôi mua cho con một chiếc thì sao?”
“Anh mua cho cô bao nhiêu chiếc tôi cũng không có ý kiến, nhưng lấy tiền của tôi để mua cho ta thì tôi có ý kiến đấy.”
Chu Cảnh Nhiên đến xanh mặt: “Đóleech_txt_ngu cũng là tôi đưa cho cô.”
“Anh đưa cho tôi thìvi_pham_ban_quyen không phải là của tôi sao?” Đường Như Bảo Cảnh như một kẻ ngốc, “Ba ngày khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả tiền, tôi sẽ tính lãi đấy. , chuẩn bị thêm tôi ba trăm .”
“Chuẩn bị thêm ba trăm tệ?” Chu Nhiên tưởng mình nghe lầm.
“Đúng, ba trăm tệ này là bồi ly hôn anh đưa cho tôi.”
“Tôi không đồng ý !” Gân xanh trán Cảnh Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi lên.
Nghĩ đến việc một tháng sau hai ngườibot_an_cap sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường ai nấy , giọng điệu Đường Như Bảo bỗng trở bình thản lạ thường:
“Chuyệnbot_an_cap đếnbot_an_cap lượt anh đồng ý hay không. Chu Cảnh Nhiên, tôi không phải đang gây hấn với anh, đang nghiêm túc thông báo cho anh biết, chúng ta nhất phải ly hôn.”
túc thông báo cho tôi sao?” Chu Cảnh Nhiên cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khổ, “Hóa ra cô đòi ly hôn không là đang chơi trò lạt mềm chặt với tôi?”
“Chơi trò lạt mềm buộc chặt anh?” Đường Như Bảo như vừabot_an_cap nghe thấy một chuyện cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” một tiếng rồi bật cười: “Tôibot_an_cap là người rảnh rỗi đến thế sao?”
Thấy cô dường như sự không phải đang nói đùa, trong lòng Chu Cảnh Nhiên bỗng qua một nỗi hoảng hốt tên.
Anh hạ thái , đưa tay muốn lấy tay Đường Như Bảo: “Như , cô có thể”
Đường Như Bảo lùi lại hai bước, tránh bàn tay đang vươn tới của anh, Chu Cảnhleech_txt_ngu Nhiên, anh không yêu tôi thì hãy buông thavi_pham_ban_quyen cho tôi . Hôn nhân cũng giống như con vậy, không chịu nổi giày đâu.
Đồbot_an_cap rất tốt, vừa xinh đẹp lại thôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, công việc lại ổn , cô hợp làm vợ anh hơn tôi.
phải! Người đàn ông khinh việc giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích với cô, nhiên lại cuống quýt muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trần:
Tôi và Tú Tú thực sự trong sạch, tôi hoàn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không một chút tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm nữ nào với ấy, chỉ coi cô ấy như em gáivi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu thôi.
Thật sự không quan trọng nữavi_pham_ban_quyen rồi. đã không còn là Đường Như Bảo củabot_an_cap trước, cô cũng chẳng màng đếnbot_an_cap lời giải thích của anh nữa.
, đã thì chính là rồi, cô không muốn quay đầu, càng không muốn sai thêm lần .
đời này có bao nhiêuvi_pham_ban_quyen ngườibot_an_cap đàn ôngleech_txt_ngu có em gái, nhưng chẳng thấy ai sau khi kết lại vì emleech_txt_ngu gái mà phụ bạc con mình cả.
đến kiếp trước, Chu Nhiên và Tú Tú nhau, hoàn mất ở quê nhà còn có vợ con.
Tình cảm của Chu Cảnh Nhiên dành cho em quả thực khác biệt.
Đường Như lạnh lẽo đắng.
Đặc biệt là ánh mắt của gái trước lúcbot_an_cap qua .
không bỏ, nếu việc cô yêu anh là một cái sai, thì ôngvi_pham_ban_quyen trời cứ trừng phạt cô.
Nhưng con gái cô vô tội, tạibot_an_cap sao bé không nhận được tình yêu củavi_pham_ban_quyen cha? Tại sao con bé bệnh qua đời khi còn quá nhỏ?
Đường Bảo đóng cửa lại, không quên nhắc nhở Chu Cảnh , Thời hạn ba ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trôi quabot_an_cap nhanh , nhớ chuẩn đủ năm trăm đồng cho tôi.
Chu Nhiên đó, nhìn cánh cửa phòng bị Bảo lạnh lùng đóng sập mặt.
Anh chặt nắm đấm, rồi lại siết chặt hơn.
Gân xanh trên mu bàn tay nổi lên từng sợi, như sợi dây thừng quấn chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trái tim , không ngừng giằng xé.
Cảm kỳleech_txt_ngu khó chịu.
Cô vợ vốn luôn phục anh, tính tình nhu nhược, tự ti và ít nói, sao đột nhiên lại thành một người khác thế này?
Dù là cách nói, động hay ánh mắt nhìn anh, tất cả hoàn toàn thay đổi.
Nếu không phải tin vào khoa , anh đã tưởng vợ mình bị nhập .
Một ngườibot_an_cap sao thể thay đổivi_pham_ban_quyen nhanh chóng và triệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để đến vậy?
Đường Như Bảo, sao cô lại trở lạ như thế ? Chu Cảnh trầm mặc nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
Cửa phòng âm, bên trong có tiếng động gì ngoài đều nghe rõ.
Lời này Chu Cảnh Nhiên lọt vào tai Đường Bảo không sót chữ.
Trong lòng anh, chẳng phải vốn luôn xa lạ như vậy sao? Đường Như Bảo lạnh lùng đáp lại:
Từ khắc bị anh oan là làm bỏng tay Tú Tú, bị anh khiến tránvi_pham_ban_quyen đập góc bàn, tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng với anh rồi.
Tôi yêubot_an_cap anh nữa, anh vọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi sẽ lời, tùng anh trước ?
Cảnh Nhiên, anh đã bao giờ tìm hiểu về tôi chưa? Anh có biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi gì, thích ănleech_txt_ngu gì, hay thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm không?
Anh chẳng biết gì cảbot_an_cap, lấy tư gì mà bảo tôi trở xa lạ?
Bất cô lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường Nhưvi_pham_ban_quyen Bảo nhunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhược hay mộtvi_pham_ban_quyen Đường Như Bảo kiêu ngạo, đối anh mà nói, đều là xa lạ.
Nghe những lời này Như , ánh mắt sâu thẳm của Chu Cảnh trở nên tối sầm.
Anhleech_txt_ngu đầu, khẽ thở một tiếng.
Phảileech_txt_ngu, anh chưa từng tìm .
Anh chỉ nhớ lầnleech_txt_ngu đầu gặp cô là cùng cha cô ra ga đón cô.
Lúc đó, cô gầy gò, nhẻm. Tóc thì cháy nắng xơ xác. Thấy anh thì khép nép, rè.
Sau đó gặp lại vài lần, anh phát ánh nhìn anh không giống với những đồng chí khác.
Ánh ấyleech_txt_ngu cứ như cao dán da chó, dính chặt lấy người anh.
sau, côleech_txt_ngu hết đảm đưa anh bức thư tình, viết đi lại chỉ có mấy chữ nguệchleech_txt_ngu ngoạc như trẻ lên ba: “Em thíchleech_txt_ngu anh”.
Cô còn tuyên bố trước mặt các đồng đội của anh rằng sau này muốn gả anh, làm vợ anh
Nguyện vọng đã thànhbot_an_cap hiện thực, cô đã vợ .
Những năm kết hôn qua, tình yêu cô dành cho anh chỉ có tăng chứ .
Cô yêu anh nhưbot_an_cap , saobot_an_cap đột nhiên lại ly hôn? còn dám mở miệng đòi năm trămbot_an_cap đồng.
Cảnh Nhiên suy tính lại, cuối cùng đưa ra một kết luận: Cô làm tất cả những chuyện này chắc chắn là để thu hút chú ý anh.
Nghĩ đến ban nãy bản thân cònleech_txt_ngu có chút hoảng hốt muốn giải thích với cô, sắc mặtleech_txt_ngu đànleech_txt_ngu ông bỗng trở nên vô cùngleech_txt_ngu u ám.
Anh quay ngườileech_txt_ngu, mang theo hơi trở phòng ngủ, cứ thế nằm xuống giường mà không cởi đồ.
đến hai ngày nay vì chuyện Đường Nhưleech_txt_ngu Bảobot_an_cap ly hôn mà tâm trạng bị cô , anh giận đến mứcleech_txt_ngu muốn đấm ngực giậm .
Hừ, đàn bà, sau này anh quan tâm nữa!
Ngày hôm sau, Đường Như Bảo ngủ đến tận .
Cô tự cơm , xào một đĩavi_pham_ban_quyen rau và một đĩa củ cải khô xào thịtleech_txt_ngu .
Ăn no xong, ra sân phơi nắng.
Nắng ban tuy nhưng phơi vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phút sẽ tinh sảng khoái hẳn lên.
Vừa ra sânbot_an_cap đứng không lâu, cô đã Chu Cảnh Nhiên ôm một đi ngang qua cổng.
Chẳng cần nghĩ cũng biết mang đến nhà Đồ Tú .
Thấy , ánh mắt anh trầm , mặt không chút biểu cảm.
Đường Như Bảo nhướn mày, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự mua tivi chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồ Tú Tú sao? Đúng là hạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông tệ bạc.
Với vợ mình bủn như vắt cổ chày ra nước, với vợ khác thì hào phóng như công xòe đuôi.
tối.
Chu Nhiên tập huấn về, Đường Bảo đang ăn tối.
chiềubot_an_cap, Đường Như Bảo đã con gà của người dân đó. Thịt gà làm món gà kho , xươngbot_an_cap gà hầm canh.
Con nặng mộtvi_pham_ban_quyen ký rưỡi, vừa đủ cho một mình ăn.
Chu Cảnh Nhiên cửa bước , ngửi thấy mùi canh gà thơm phức liền nhướn mày, nuốtleech_txt_ngu nước miếng.
Thấy Đường Nhưleech_txt_ngu Bảo không còn vồn vã tiếp, cho mình như trước, không hài lòng nhíu mày.
Anh cởi áo rằn bên ngoài, bên chỉ mặc một áo ba lỗ trắng.
Anh ngồi xuống ghế ở phòng , ánh mắtleech_txt_ngu lẽovi_pham_ban_quyen luôn dừng trên người Đường Như Bảo.
Như Bảo bưngleech_txt_ngu canh.
Anh không mở lời, cô chẳng thèm nói, thậm chí ngay cả ánh mắtleech_txt_ngu cũng không thèm liếc qua.
Làm vợleech_txt_ngu kiểu gì thế này? Chu Cảnh Nhiên rất không thích cô nhưvi_pham_ban_quyen vậy.
Nhưng nghĩ đến bức điện tín nhận được hôm nay, dù đã định không thèm quan tâm đến , anh vẫn lạnh nhạtleech_txt_ngu lên tiếng: Tuần sau mẹ và em gái tôi lên đây.
tác húpvi_pham_ban_quyen canh của Như Bảo khựng lại.
Kiếp , mẹ anh sau ngày tế Thiếu nhi.
Sau đến và gặp cô cùng Đồ Tú Tú, bà cũng giống như Chu Cảnh Nhiên, đều mê muội Đồ Tú Tú. Suốt ngày chê bai, mắng mỏ cô.
Biết cô không chịu ly hôn với Chu Cảnh , tavi_pham_ban_quyen hạ thuốc anh, muốn để Chu Cảnh Nhiênbot_an_cap và Đồ Tú Tú
ngờ, Chu Cảnh Nhiên lại quan vớileech_txt_ngu cô, còn khiến côvi_pham_ban_quyen mang thai mộtleech_txt_ngu lần duyleech_txt_ngu nhất đó.
Ồ. Như khẽ một tiếng, tiếp tục húp canh.
Mẹ và em gái anh tuần tới, trước lúc đó, côbot_an_cap phải ra ngoài .
khôngbot_an_cap muốn hầu hạvi_pham_ban_quyen hai vị tổ tông đó chút nào.
Đêm đó, Đường Như Bảo lại bật đèn viết .
Cô vẫn giống như kiếp trước, thích viết vào những đêm tĩnh lặng.
suất làm bốn ban đêm còn cao hơnvi_pham_ban_quyen cả ban .
Ngày hôm sau, cô mangbot_an_cap bản thảo đã viết xong ra bưu điện gửi.
Rời khỏi bưu điện, cô định đến bách hóa mua ít đồ ăn.
nhiên, một bé gái khoảng năm sáu , quần áo rưới, từ bên cạnh thùng bên đường lao , ôm chầm lấy chân cô: ơi!
khuôn mặt nhỏ nhắnleech_txt_ngu bẩn thỉu đang ngước lên, Như Bảo chấn động cả người: An An?
Đường Như Bảo tay, lóng ngóng xoa lên khuôn mặt nhỏ lấm lem của bé gái.
Vết bẩnbot_an_cap trên mặt bé đã khô lại và dính chặt, cô bản khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào lau được.
Đường Như bế trẻ lên, lao thẳng vào bưu : “Đồng , có nước không? Mauleech_txt_ngu tôi nước.”
Nhân viên điện thấy cô hớt hải bế bé gái xông vào, cứ ngỡ đứa trẻ đã xảyvi_pham_ban_quyen ra chuyện gì.
Nghe cô hỏi nước, hai nam đồng chí vàng chạy tới, theo cốc nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống hằng ngày của .
“Cảm ơn.” Đường Như Bảo cố gắng kìm nénvi_pham_ban_quyen sự xúc động trong lòng, nhưng đôi tay nhận cốc nước vẫn không ngừng runleech_txt_ngu rẩy.
Nhận lấy nước, cô ngồi thụp xuống, thấm ướt lòng bàn tay và tay áobot_an_cap, sạch vết bẩn trên .
Rất nhanh, một gương mặt quen thuộc, vàng vọt và non nớt hiện trước mắt cô.
gươngleech_txt_ngu mặt , Đường Như Bảoleech_txt_ngu bàng hoàngleech_txt_ngu đến mức tay chân rủn, bệt xuống đất.
Chiếc tráng men rơi xuống sàn, vang lên một tiếng “keng” chóivi_pham_ban_quyen .
Cô không dám tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào mình, chằm vào bé gái đang đứng trướcvi_pham_ban_quyen mặt.
Không thể là giốngleech_txt_ngu.
Mà phải nói y hệtbot_an_cap!
gái Lai cô khi qua đời còn chưa đầy sáu tuổi.
trước này trông cũng tầm năm sáu tuổi.
Như Bảo cảm thấy mình đang , qua vừa nhớ đến con, hôm đã gặp được rồi.
Thật đỗi không thực.
Cô vội vàng nhéo vào mình một .
Đau
đau.
Cô nhắm mắt , nhẹ nhàng lắc .
mở mắt ra lần , bé gái đứng đó.
Phần tóc mái bị thấmleech_txt_ngu bếtleech_txt_ngu chặt trước trán.
Đôi mắt nhìn cô trong veo như những hạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngọc trai đen.
Mắt Đường Như Bảo nóng hổi, nhòe đi.
“Đồng chí, cô không sao chứ?” đồng đưa nước nhặt chiếc lên, lovi_pham_ban_quyen lắng nhìn Đường Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo.
Đường Như Bảo sực tỉnh, cô chỉ tay vào bé gái trước mặt, ngẩng đầu nhìn đàn ông vừa hỏi : “Các anh có biết con bé không?”
Người đàn ông cầm cốc nước, ánh mắt dừngleech_txt_ngu lại trên người bé , cười đáp: “Nó là đứa trẻ ăn xin con phố này, đã ở đâyleech_txt_ngu được ba nămbot_an_cap rồi.”
“Ăn xin?” Đường Như Bảo trợn tròn mắt, ở đây ăn ba nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Babot_an_cap năm trước, bé này mới bao nhiêu tuổi chứ?
đàn ông nhìn về phía Như Bảo: “Đồng chí, cô quen con bé à?”
Đường Như Bảo đứng dậy, tùy tiện tìm lý do: “Con bé rất giống đứa cháu gái đã của tôi, tôi banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm trước rồi”
Người đàn ông thấy vẻ hớt hải, xúc động lúc nãy khi cô bế đứa trẻ vào không như diễn kịch.
Có lẽ bé gái này thực giống đứavi_pham_ban_quyen đã khuấtbot_an_cap của cô thật.
Người ông tốt bụng gợi ý: “Thường hàng xóm láng giềng bụng vẫn cho con bé chút đồ ăn thức mặc.”
“Nó lang thang ở đây ba năm mà chẳng ai nhận nuôi. Nếu điều kiện của cô cho phépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là đưa về nuôi nhưbot_an_cap cháu gái đi?”
“Không” Đường Như Bảo lắc đầu, nhìn vào đôi mắt bé , nước mắt dần dângleech_txt_ngu đầyvi_pham_ban_quyen.
Ông khôngvi_pham_ban_quyen chỉ cho cô một cơ hộibot_an_cap trọng sinh, mà còn cho cô hội để bù đắp cho gái mình.
sao thể nuôi bé gái như một đứa cháu ?
Thấy cô không phản lời nghị của , người đàn ông nhìn bé với ánh mắt đồng cảm.
Dù sao cũng là con gái, nếu là trai thì đã sớm có người nhận nuôi rồi.
Giữa người ông thương cho trẻ, Đường đột nhiên ôm chầm lấy bé gái vào lòng, nước mắt vỡ òabot_an_cap, giọng ngào: “Tôi muốn tôi muốn nuôi con bé như con gái ruột của mìnhleech_txt_ngu
Chiều tà.
hoàng dần buông.
Những ráng chiều rực rỡ sắc màu, điểm cho mặt đấtleech_txt_ngu và bầu đẹp tựa một tranh sơn dầu.
Đường Như Bảo dắt tay bé gái đến trạm gác đăngbot_an_cap ký.
Cô lấy chứng nhận do công an cấp ra đưa cho lính gác.
“Tôi nhận nuôi một đứa con gái, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé là , đây là giấy chứng nhận của đồn công an.”
Sau khi đăng ký xong, Đường Bảo gái về nhà.
tự tắm rửa, gội cho con bé.
Cô mặc cho bộ quần áo mới cửa may sẵn.
sau khi được tắm sạchleech_txt_ngu sẽ trông có phần giống cô.
Nhìn gương mặt sạch sẽ của đứa trẻ, Đường Như Bảo lại khôngvi_pham_ban_quyen kìm được nước mắt.
thực sự đã khóc, quay mặtvi_pham_ban_quyen đi lau lệ.
gáivi_pham_ban_quyen đứng trước mặt, lo lắng ngẩng đầu nhìn : “ ơi.”
Đường Như đỏleech_txt_ngu hoe mắt nhìn con: “Từ nay về sau con tên là An Lai, là gái báu vật của .”
An Lainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoan đầu, con bé thích cái tên An Lai này, bình bình an an trở .
Đường Như Bảo khuôn mặt nhỏ của con, lòng dâng trào cảm xúc lẫn lộn.
Lúcleech_txt_ngu nãy trên đường về
Đường Như Bảo có Anbot_an_cap : “ từngbot_an_cap gọi ai là mẹ chưa?”
An Lai lắc đầuleech_txt_ngu: “Chưa ạ, họ không là mẹ của convi_pham_ban_quyen.”
Như Bảovi_pham_ban_quyen hơi ngạc nhiên: “Tại sao con lại gọi mẹ là ?”
An Lai nói: “Người chính là mẹ của con mà, người luôn cứu con giấc mơ, trong mơ người chính là mẹ của con.”
Hốc mắt Đường Bảo chợt cay cay: “Con là người ở đâu?”
An Lai lắc : “Con không , lúc con tỉnh lại đã luôn ở đó xin ăn .”
Đường Như Bảo hỏi: “Vậy trước khi lại thì sao?”
An Lai nhớ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi lắc đầu: “Con không ạ.”
Đường Như Bảo đăm đăm nhìn An Lai hồi lâu.
Cô giơ tay nhẹ nhàng ve khuôn mặt , dàng nhìn con: “ rồi phải không? Để mẹ đi nấu cơm cho conleech_txt_ngu nhé.”
Họ đã ăn ở quốc rồi, đi về nhà lại thấy đói.
ơi, con muốn ăn mì.” Lai gật đầubot_an_cap, chớp chớp mắt nói.
“Được, mẹvi_pham_ban_quyen nấu mì An Lai.” Như Bảo vào bếp nấu mì, chiên thêm ốp la.
ra vườn hái lá lang, xào mộtvi_pham_ban_quyen đĩa .
Sứcbot_an_cap ăn của An Lai có vẻ rất tốt, con bé ăn sạch cả bát lớn và một quả trứng ốp la, rau khoai cũng ăn rất .
“Mẹ ơi, mì mẹ nấu lắm.” An Lai bát đũa xuống, nhìn Đường Bảo bằng ánhleech_txt_ngu mắt đầyleech_txt_ngu sùng bái.
, cổ họng Đường Như Bảo lại một nữa đắng.
Cô lại muốn khóc.
Kiếp trướcleech_txt_ngu, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái thích nhất là ăn cơm cô nấu.
leech_txt_ngu là món xào hay mì, chỉ cần là cô làm, gái ăn.
Mỗi lần thấy cô bận rộn trong bếp, con gáivi_pham_ban_quyen cô bằng ánh mắt sùng bái như thế này.
Trongvi_pham_ban_quyen lòng con , mẹ tồn như thần thánh.
khi connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâm bệnh, cô đưa con chạy chữa khắp nơi, khẩu của con bắt đầu đi, những món cô nấu con chẳng ăn được bao nhiêu nữa.
Cô bắt đầu căng thẳng, sợ hãi, lo âu
Đêm nào cô cũng quỳ đất xin ông , xin ông trời tha cho gái cô.
Cô thà dùng tính mạng mình để lấy một đời bình an, không bệnh , khôngleech_txt_ngu tai ương cho con.
Một ngày trước khi con gái qua đời, cơ nhỏ bé yếu ớt nằm trong nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẽ thầm thì: “Mẹ , con ăn mì.”
Cô đã nấu mì cho .
Lần đó là lần con ăn được khi đổ bệnh.
Ăn , con cũng cô bằng mắt y như lúc này: “Mẹ ơi, nấu ngon lắm, muốn được mãi mãi”
“Mẹ sẽ nấu mì connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãi mãi.” Cô vừa khóc vừa xoa khuôn mặt nhỏ xíu của con.
Ngày hôm , cơ thể nhỏ bé gầy yếu của con dần trở nên lạnh ngắt.
Đôi nhắm không bao giờ mở ra nữa.
Cô đã chẳng thể tìm con gái mình thêm lần nàoleech_txt_ngu nữa
Bây giờ, trời đưa con gái trở lại bên cạnh cô, kiếp , nhất định phải yêu thương con gái gấp bộibot_an_cap.
Ăn mì xong, Đường Như dẫn Lai dạo quanh khu gia thuộc.
Một để An Lai làm quen với trường đây, hai đi dạo bữa ăn tiêu cơm.
Đi ngangbot_an_cap qua nhà Đồ Tú Tú.
Cô dừng bước, nghe tiếng nói chuyện ra từ trong.
Chương Vân Mai: “Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú, phim ‘Địch doanh thập bát niên’ chiếu chưa?”
Đồ Tú Tú: “Vẫn chưa, phải đến bảy giờ cơ.”
Chương Mai: “Sao mà lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế không biết, tớ ruột chết đi được. Tú Tú à, vẫn là cậu hạnh phúc nhất, muốn có tivi là Chu doanhbot_an_cap trưởngvi_pham_ban_quyen cho ngay.”
Đồ Tú: “ nhà Ngô bài trưởngleech_txt_ngu dùng nữa nên anh Nhiên mới mua lại đấy.”
Chương Vân Mai: “Chu trưởng, cái tivi này mua từ nhà Ngô bài hết bao nhiêu tiềnbot_an_cap thế?”
Chu Cảnh Nhiên: “ trăm năm mươi đồng.”
Chương Mai: “Oa, đắt thế cơ à, anh đối tốt Tú Tú thậtleech_txt_ngu đấy. Tú, hâm cậu chết .”
Chu Cảnh Nhiên: “Tú Tú là em gái , anh trai gái chuyện đương nhiên.”
Chương Vân : “Tôileech_txt_ngu cũng muốn có một người trai như .”
Tâm Tâm: “Chú ơi, sườn hôm ngon ạ.”
Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cảnh Nhiên: “Nhà bếp chia cho chú , chú còn chẳng nỡ ăn mà Tâm Tâm, Tâm Tâm ăn phải làm bài tập nhé.”
Tâm Tâm: “Vâng , Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tâm ngoan ngoãn làm bài tập.”
Khóe miệng Đường Như Bảo khẽ giật, nở một nụ cười lạnh mỉa mai.
Cô dắt tay An Lai, tiếp tục tiến về phía trước.
Trênbot_an_cap đường, tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cờ vợ chồng chính ủy.
Họ cũng đang đi dạo sau bữa tối.
Chính Trình nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của An Lai, tò mò Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như : “Tiểu Đường, bé nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người thân nhà côleech_txt_ngu ?”
Đường Như Bảo mỉm cười: “Báo cáo chính ủy, đây là con gái tôi mới nhận nuôivi_pham_ban_quyen hôm nay, tên là An . giấy chứng nhận cục an hẳn hoi, hoànvi_pham_ban_quyen toàn hợp pháp ạ.”
An Lai rất ngoan, cũng rất thông minh.
Nghe Đường Như Bảo hỏi chính , cười lễ phép chào theo: “Cháu chào bác ủy, bác gái ạ.”
Cương và là Lư Anh kinh ngạc.
“Con gái nuôibot_an_cap ?” Trình Cương nhíu , đếnleech_txt_ngu gái cũng nhận rồi, liệu cuộc hôn nhân này có còn ly hôn nữa khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Đơn hôn vẫn còn nằm trong ngăn kéo của ông chưa nộp lên trên, lát nữa phải tìm thằng nhóc Chu Nhiên kia nói chuyện lại một lần mới đượcvi_pham_ban_quyen.
Con cái cũng có rồi, còn hôn cái gì nữa?
Anh bước tới, xoa đầu An Lai, dịu dàng cười nói: “Bác hơn bố mẹ , cháu cứ gọi chúng ta là trai, bác mẫu nhé, nghe cho thân thiết.”
Tóc con bé đã được gội sạch sẽ, mại mượt, có điều màu tóc hơi cháy vàng vọt, nhìn là biết bịvi_pham_ban_quyen suy dinh dưỡng.
An Lai ngoan ngoãn đổi cách gọi: “Cháuvi_pham_ban_quyen trai, bác mẫu ạ.”
Giọng nói non nớt, mềm mại vô cùng đángbot_an_cap yêu.
Trên mặt Lư Anh hiện nụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiền từ.
Trình nhìn Đường Như Bảo, thâm trầm nói: “ và Chu trưởng kết hôn nhiêu nay vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con, nhận nuôi một đứa bênleech_txt_ngu cạnhvi_pham_ban_quyen cũng tốt.”
Có đứa trẻ trong nhà, tình cảm vợ chồng có lẽ sẽ được hàn gắn.
Sau tạm biệt vợ chồng Trình Cương, Đường Như dẫn An Lai về .
Cô lấy ra hai bột xí muội.
Cô một gói, An Lai một gói.
Hai con trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghế sofa, múc thìa nhỏ nhấm nháp.
Vị chua chuabot_an_cap ngọt ngọt.
hai đều vô cùng thích thú.
Cảnh Nhiên đẩy cửa vào, thấy trong nhà có một bé gái.
Ánh mắt anh dừng lại trên mặt đứa , lộ vẻ nghi hoặc: “Con là ai?”
Đường Như Bảo nhiên trả lời: “Con gái tôi.”
Động đóng cửa của Cảnh Nhiên khựng lại.
Cái nhìn đầu tiên, anh cảm thấy đứa trẻ này có vài phần giống Đường Như Bảo.
Nhìn thêm lần nữa, cảm giác hai người càng lúc càng giống nhau.
Lại Đường Như Bảo định chắc nịch đó là con gái cô.
Chu Cảnh Nhiên lập tức nghĩ lệch lạc ngay.
Sắc mặt anh bỗng xanh mét: “Con bé trông cũng phải bốn tuổi rồi ?”
Chẳng bốn năm trước Đường Như Bảo đã bội anh?
Đường Như Bảo khai tuổi của Lai làbot_an_cap năm tuổi: “ con tuổi.”
“Cô sinh conleech_txt_ngu với ai?” Nhiên siết chặt nắmleech_txt_ngu đấm.
“Tôi nhận nuôi.” Đường Như Bảo ngước mắt, bình thản nhìn Chu Nhiên, “Con bé theo họ tôi, tên là Đường An Lai.”
Chu Nhiên cười lạnh, mang theo sự mỉa mai nhục nhã: “Cô coi tôi là thằng bị mù? Cô nhận nuôi tôi tin được sao?”
Nghĩ đến việc cô phản bộibot_an_cap mình từ mấybot_an_cap năm trước, Chu Cảnh Nhiên giận đến mức không kiểm soát đượcleech_txt_ngu hành vi.
Anh lao tới, túm lấy Lai rồi đẩy mạnh con bé về phía Đường Như Bảo.
Gói bột muội trong tay con rơi xuống đất.
Bị anhbot_an_cap giẫm chân.
Nếu Như Bảo không thời đưa tay đỡ lấy An Lai, con bé bị đẩy ngã va mạnh vào người cô, chắc chắnvi_pham_ban_quyen sẽ rất đau.
“Cô đi, cô nhìn cho đi! Hai giống nhauleech_txt_ngu đến nhường nào! Vậy cô dám nói với tôi là con nuôi?”
Chu Cảnh Nhiên nổi gân xanhvi_pham_ban_quyen, ánh mắt nhìn Đường Như Bảo lạnh lẽo âm : “Hóa đây là lýleech_txt_ngu cô muốn hôn tôi, ra cô đã tư thông với người đàn ông khác từ lâu rồibot_an_cap.”
Thấy mắt An Lai đỏ hoe, nghĩ đến hành động thô bạo vừa rồi của mình, anh có hốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hận.
cứ việc Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như luôn miệng nói yêu anh, muốn làm vợ anh, lại lén lútleech_txt_ngu với khác sinh ra đứa lớn này, lồng ngực lại phập phồng dữ dội vì giận dữ.
Đường Như Bảo ôm An Lai đứng dậy khỏi sofa, phẫn nộ lườm Chu Cảnh Nhiên: “Anh nổi cáu với mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa trẻ làm gì? Anh có còn là đàn ông không?”
Chu Cảnh Nhiên kìm nén cơn giận trong lòng, giọng nói lạnh thấu : “Tôi muốn biết cha đứa là ai.”
“Anh nhìn chobot_an_cap kỹ đi!” Như rút tờ giấy chứng nhận của cục công an từ trong túi quần ra, nhét vào tay Cảnh Nhiên, chán ghétbot_an_cap nói: “Anh có thể xem là vợ, nhưng không được sỉ nhục tôi!”
Chu Cảnh Nhiên nhận lấy tờ giấy mở ra xem, đó có con dấu của cục công an, có chữ đồng thuận nuôi của hàng xóm láng giềng, và cả tháng của ngày hôm .
Chu Cảnh Nhiên , không tin nhìn Đường Như Bảo: “Nó sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đứa trẻ lang thang, và cô thật sự có lòng tốt nhận nó?”
Như giật lại tờ giấy: “ có thể khôngvi_pham_ban_quyen tin tôi, nhưng nếu anh còn dám động thủ con tôi một lần nữa, hừ”
Như Bảo bỗng nhếch môi, cười một cách đầy hiểm ác: “Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đụng vào con gáileech_txt_ngu tôi cái, sẽ đụng vào Tâm Tâm ba cái.”
“Cô dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đụng Tâm Tâm xem!” Nụ cười của Đường Như Bảovi_pham_ban_quyen khiến Chu Nhiên cảm thấy hoảng hốt, đồng thời cũng đầy giận dữ.
“Anh dám động con gái tôi thì tôi vào nó.” Đường Như Bảo mỉa nhìn Chu Cảnh Nhiên, “Tôi và con gái tôi ít nhất còn có giấy chứng nhận nhận nuôi, và Tâm có không?”
“Đang yên đang , cô lôi Tâm Tâm vào làm gì?”
“Có thật là yên đang không?” Không hiểu , mỗi khi thấy Chu Cảnh Nhiên tốt với Tâm Tâm, lòng Đường Như lại như bị kim châm.
Tâm không phải con ruột của anh mà anh còn có thể thương đến thế.
Kiếp trước, An rõ ràng là gáibot_an_cap ruột của , anh có từng yêu thương con bé một lần không?
An chưa từng mặc bộ quần áo nào do mua, chưa từng ăn một hạt nào từ tiền của anh, cũng chưa từng một nào do anh làm ra.
đến trước, một mình cô sinh , một mình chăm sóc, một mình nuôi dưỡng.
lúc con ốm đau cho đến khi qua đời, đềuvi_pham_ban_quyen chỉ có cô đối và trải qua.
Trong lòng Đường Như hận vừa tủi thân.
Ánh mắt nhìn Chu Cảnh Nhiên trở quyết liệt vàvi_pham_ban_quyen lạnh lùng: “Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phải là đàn ông!”
không phải đàn ôngvi_pham_ban_quyen?” Chu Cảnh Nhiên bị chọc cho cười.
Anh bảo vệ đất nước, mang quân công trên người, huấn dũng, chịu thương chịu khóbot_an_cap.
Sao anh không phải đàn ông cho được?
dám bảo không phải ông?
Đường Như Bảo chẳng buồn để ý anh, anh một sắc rồi ôm lấy An Lai đang sợ đến mức chực khóc .
Trước khi đóng cửa, cô lạnh lùng cảnh cáo và anh:
“Tôi biết anh chỉleech_txt_ngu nhận mỗi Tâm Tâm là convi_pham_ban_quyen gái. An Lai là tôi nhận nuôi, tôi không cần thừabot_an_cap nhận. Nhưng anh không được vào một sợi tóc của con bébot_an_cap, nếu không liều mạng .”
“Còn , qua một ngày rồi, nữa thôi, mau chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gom đủ năm trăm tệ cho tôi. Tôi nuôi connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần tiền, nếu không tôi sẽ tìm Tú Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh đòi lại hai tệ cô ta đã lấy của tôi.”
xong, đóng sầm cửabot_an_cap lại, then chắc chắn.
Chu nhìn cánh cửa đóng chặtbot_an_cap, vừa bực vừa buồnvi_pham_ban_quyen cười.
Anh là hạng người cầm thú mức đó sao?
Đụng vào một sợi của một đứa để làm gì?
An là côleech_txt_ngu nhận nuôi, anh làleech_txt_ngu chồng cô, chẳngvi_pham_ban_quyen An Laibot_an_cap không phải con gái sao?
Chẳng lẽ anh lại đi đánhvi_pham_ban_quyen con gái mình chắc?
“An Lai dọa sợ phải không?” đặt An Laileech_txt_ngu lên giường, xót xa nhìn con bé.
Kiếp trước An Lai là cốt nhục củavi_pham_ban_quyen Chu Cảnh Nhiên, vậy mà ta còn chẳng thương yêu gì conbot_an_cap bé.
Kiếp này, cô lại càng không mong gìbot_an_cap Chuvi_pham_ban_quyen Cảnh Nhiên sẽ yêu thương An .
đến lúc cô cố tình đến Tâm , anh ta liền lo lắng đến mức .
Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Một cơn đau âm ỉ ập .
Đôivi_pham_ban_quyen An Lai lệ, tựa như một con búp bê sứ có thểbot_an_cap vỡ tan bất cứ lúc nào.
Con bé lí nhí hỏi Đường Bảoleech_txt_ngu: “Mẹ , chú ấy là ạ?”
Bé có bố sao?
Nếu có , saobot_an_cap bé chưaleech_txt_ngu bao giờ mơ thấy bố nhỉ?
“Không phải.” Đường Như Bảo ôm An Lai lòng, nằm xuống giường.
bot_an_cap nộp ly hôn rồi, cô và Chu Nhiên sẽ sớm ly hôn thôi.
Cảnh Nhiên phải bố của An Lai. An Lai theo Đường của , càng không thể con gái Chu Nhiên.
“An Lai, mẹ ômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con ngủ nhé.”
Thân hình nhỏ bé của An Lai cuộn tròn trong Đường Như .
Như Bảo nằm nghiêng, hơi người lại.
Giống như một tôm lớn, che chở chobot_an_cap chú tôm nhỏ trong lòng .
An Lai vòng tay của mẹ, thật ấm áp và đầy cảm giác an toàn.
bé cũng tìm thấy trong mơ của mình rồi.
tay nhỏ gầy guộc của Lai nắmvi_pham_ban_quyen chặt lấy ngón tay Đườngbot_an_cap Như : “Mẹ ơi, mẹ sẽ mãi yêu con chứ?”
Đường gật đầu, hứa với An Lai: “ Lai là con gái bối của mẹ, mẹ nhiên sẽ luôn yêu con rồi.”
Kể từ khi gặp cô này, những phản ứng thai nghén kiếp khi mang thai con gái, và cả nỗi đau xé xé thịt khi sinh con, như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua.
Lúc tắm cho con bé, cô còn thấy một nốt ruồi đỏ phía sau, vị kích giống hệt như con gái cô.
đã có thể trọng sinh về, thì sau khi con gái qua đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, linh hồn xuyên vào đứa trẻ này không gì là lạ.
Đường Như Bảo một nụ hôn lên An : “Bảo bối, mẹ yêu con.”
Nói xong, hai hàng lệ nóng hổi lăn dài nơi mắt.
Xót xa, mừng rỡ vì tìm lại được, ngũ vị tạp trần biết bao xúc trào trong lòng.
đầu tiên được trong mẹ, An Lai nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Dưới ánh , Đường Như ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say con gái.
Gương mặt con gái kiếp trước kiếp chồng lấp lên nhauleech_txt_ngu trong tâm tríbot_an_cap, khiến cô ngơleech_txt_ngu không sao phân biệt nổi.
Đường Như Bảo nước đìa, cúi đầu hônleech_txt_ngu lên trán An Lai một lần nữa: “Không phân biệt thì thôi, con là con gái bảo bối của mẹ.”
ngày sau, sau khi Chuleech_txt_ngu Cảnh Nhiên tan làm, đưa cả Đồ Tú và Tâm Tâm nhà.
Đồ Tú xách một túi táo, bên trong có .
Vừa bước vào phòng , cô ta đã cười rỡleech_txt_ngu nói Đường Như Bảo đang nấu trong bếp:
“A Nhiên nói cô nhận đứa con gáibot_an_cap nên tôi dẫn Tâm Tâm xem sao.”
Đường Như Bảo quay ngườivi_pham_ban_quyen lại, thản nhiên nhìn Đồ Tú Tú một rồi chẳng buồn đáp lời, tiếp tục quay đi xào nấu.
Đồ Tú Tú tỏ vẻ rộng lượng, không trách cứ thái độ thờ của Đường Như Bảo.
Lúc này, Lai thấyvi_pham_ban_quyen tiếng động liềnvi_pham_ban_quyen phòng ra.
Khi nhìn thấy Chu Nhiênvi_pham_ban_quyen, Đồ Tú Tú và Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tâm, con lễ phép chào một tiếng: “Cháubot_an_cap chào chú, cô ạ.”
mắt bé lại trên Tâm, định bụng chào hỏi một .
Nhưng khắc nhìn Tâm Tâm, An Lai sinh một cảm giác bài xích kỳ lạ.
Thế , bé không chào Tâm Tâm nữa.
Đồ Tú vừa nhìnvi_pham_ban_quyen thấy An Lai liền thoáng chút kinh ngạc.
Cô ta nhìn Chu Cảnh Nhiên, rồi lại nhìn Đường Như Bảo trong : “ là đứa con gái các nhận nuôi sao?”
bé này lại trông giống Như Bảo đến thế?
Nếu bảo là con ruột thì ai nấy cũng tin sái cổ mất thôi.
Đường Bảo không ngoảnh lại, lên tiếng chỉnh đốn Đồ Tú Tú: “Bỏ chữ ‘các’ .”
Đồ Túbot_an_cap hẳn nên hỏi “đứa con gái cô nhận nuôi” chứ không phải “các người”.
Đồ Tú Tú: “”
Tâm Tâm nắm tay Đồ Tú Tú, đứng đó dùng ánh mắt dò xét nhìn An Laivi_pham_ban_quyen.
Da của An Lai vàng vọtvi_pham_ban_quyen, tóc cũng khôngvi_pham_ban_quyen đennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mượt bằng , Tâm Tâm thầm bẩm trong lòng: “Con ăn mày thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xấu xí.”
Tâm hơivi_pham_ban_quyen vểnh cằm lên, nhìn Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với vẻ mạnleech_txt_ngu.
Dì Như Bảo không đẹpleech_txt_ngu bằng mẹ mình, con nhỏ ăn mày này chẳng xinh bằng mình, chú Chu chắc chắn cũng không thích con nàybot_an_cap đâu.
Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lai nhìn Tâm Tâm, mắt thoáng qua một tia kỳ lạ.
Đứa nhỏ trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt không hề mở miệngbot_an_cap, nhưng sao bé lại nghe thấy mắng mình là nhỏ ăn mày?
Bé cau mày thật chặt, bây giờ bé mẹ rồileech_txt_ngu, có rồi, béleech_txt_ngu phải là con nhỏ ăn mày nữa.
Chu Cảnh càng lúc càng chán ghét thái độ này củabot_an_cap Đườngvi_pham_ban_quyen Như Bảo.
Anh sải bước bếp, hạ thấp : “Tú Tú có lòng tốt đến thăm An , cô bày cái vẻ cho xem?”
“Đường Nhưvi_pham_ban_quyen , đoàn dạy dỗ cô như ? Thật vô !”
Anh ta lại nhắc đến cha ?
Đường Bảo nghiêng người, giơ chiếc xẻng ăn định vung lên người Nhiên, ánh mắt sắc lẹmvi_pham_ban_quyen anh: “Cha tôi cứu anh là sai lầm lớn đời ấy! Nếu anh còn dám nhắc đến chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi, tôi sẽ dùng xẻng đập !”
Chu Nhiên nghevi_pham_ban_quyen vậy, ngạc thoáng hiện trên mặt.
cô lại biết chuyện đoàn trưởng sinh để cứu ?
Anh không yêu Đường Bảo, nếu không phải Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng đẩy ra trong nhiệm vụ năm , anh chết trong nổ rồi.
Đường trưởngbot_an_cap kịp thời đẩy anh raleech_txt_ngu, giúp anh thoát khỏivi_pham_ban_quyen nguy hiểm, lúc nổ, Đường trưởng đã hét lớn: “Về cưới Bảo! Thay ta chăm sóc tốt cho Như Bảo”
Sau khi kết thúc trở về, anh làm báo cáo kết hôn, cưới một người phụ nữ mà anh vốn chẳng hề yêu .
Lúc đó tại hiện trường còn lại hai người họ.
Không ai biết chuyện anh đoàn trưởng cứu mạng.
Nhưng anh không hề che giấu này với đơn vị, trong báo cáo nhiệmvi_pham_ban_quyen vụ anh đã tường rất tiết.
Anh vốn tưởng rằng không với Như Bảo sẽ không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh cha mình .
bị cô bất ngờ nhắc tới, trong lòng Chu Cảnh Nhiênbot_an_cap không khỏi hốt hoảng.
Nhưng nghĩ đến thái độ của cô đối với Đồ Tú Túbot_an_cap, anh lại thấy khó chịuleech_txt_ngu: “Tú Tú mang táo thăm An Lai, khách đến nhà là khách, cô đối với cô như vậy.”
Như Bảo chẳng để đến anh, cô đang chiên trứng .
Chiên xong, xúc ra bát.
Cùng với thịt xào mộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhĩ đã làm xong, cô bưng tất ra phòng khách.
Mùi thơm nức mũi.
Trẻ convi_pham_ban_quyen vốn thèm ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà trứng với thịt đâu phải ngày nàobot_an_cap được ăn.
Dù lúc nãy đã ăn bánh bao và mì sợi hầm cải màvi_pham_ban_quyen chú Chu mua từ căn về, nhưng Tâm không được, dán mắt bát trứng mà nuốt miếng.
Đường đặt thức ăn lên , vào bếp xới hai bát ra, cô dịu dàng nói với An Lai: “ gái, qua đây ăn cơm nào.”
An tới ngồi lên ghế.
Bé ngướcbot_an_cap nhìn Cảnh Nhiên và Đồ Tú , Đường Như biết con bé muốn hỏi họ ăn không, cô liền mỉm hiền từ An Lai: “ Lai không cần để ý đến , chúng ta thôileech_txt_ngu.”
Cảnh Nhiên nhíu mày không : “Cô dạy con như đấy à?”
Nói , Chu Cảnh Nhiên nhìn Tâm bằng ánh mắt dịu dàng hiền hậu: “Tâmbot_an_cap Tâmleech_txt_ngu ăn trứng đúng không? Để chú Chu đi lấy bát cho .”
Chỉ là vừa dứt , Đường Như Bảo đã gắp hai quả trứng ốp la trong đĩa, một quả cho vào bát An Lai, một quả cho vào bát mình.
đó, cô đổ một nửa đĩa thịtleech_txt_ngu nạc xào mộc nhĩ vào bát cơm An Lai, nửa lại đổ vào bát mình.
Động tác định vào bếp lấy bát của Chubot_an_cap Cảnh Nhiên khựng lại, anh tái mét nhìn Đường Như Bảo, giận dữ hỏi: “Cô cần mức đó không?”
“Tôi chỉ nấu đủ phần cơm gái, nấu chẳngleech_txt_ngu đáng bao nhiêu, ăn còn đủ. Anh còn muốn đem chialeech_txt_ngu cho con nhà ngườivi_pham_ban_quyen ta, định đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi con gái đói chắc? Anh nói xem tôi làm vậy có đángbot_an_cap không?”
Đường Như Bảo ngẩng đầu, nhìn Chu Cảnh Nhiên bằngleech_txt_ngu ánh mắt bình thản không chút gợn sóng.
Chu Cảnh Nhiên bị cô vặn hỏi lời, nhất thời biết đáp lại nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho phảibot_an_cap.
Đường Như Bảo cũng chẳng cho anh cơ lên tiếng, cô cười nhạt: “Nếu đoán không nhầmleech_txt_ngu, anh cơm tin về cho mẹ con họ rồi ?”
“Cơm anh mua có phần của tôi, cơm tôi cũngleech_txt_ngu không có phần của các người, chẳng phải là huề sao? Anh còn có mặt mũi mà nổi cáu tôi nữa.”
“Rốt cuộc cô học đâu cái tínhleech_txt_ngu mồm mép sắc này thế?” Cảnh thầm nghĩ, vẫn là một Đường nhuvi_pham_ban_quyen nhược trước kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến anh dễ chịu hơn đôi chút.
Đường Như Bảo trước mắt giống nhưleech_txt_ngu convi_pham_ban_quyen nhím, toàn thân đầy gai nhọn. Không thể chạm vào , hễ chạm là cô sẽ dùng gaileech_txt_ngu đâm trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Tôileech_txt_ngu phải ăn cơm đây, đạovi_pham_ban_quyen lý ‘ănvi_pham_ban_quyen không nói, ngủ lời’ chắc Chubot_an_cap doanh trưởng hiểu rõ chứ?”
Đường Như bưngleech_txt_ngu bát cơm , lùa một miếng vào miệng.
Một miếng cơm, một miếng thức ăn, cô ăn ngon đến .
Thấy An Lai vẫn ăn, mỉm cười với con : “Mau ăn đi con, xong mẹ đưa con ngoài dạo.”
ngày viết được một câu tình giữa xà yêu và con người nghìn chữ. Sau bữa tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô muốn con ra thư giãn, đó sẽ trởvi_pham_ban_quyen về tiếp tục đọc sách vàleech_txt_ngu viết lách.
Giờ đây gái đã trở , cô phải nỗ làm việc để lại cho sống tốt đẹp nhất. Tuyệt đối không con phải chịu khổ, chịu mệt, chịu uấtvi_pham_ban_quyen như kiếp trước thêm một lần nào nữa.
“Vâng ạ.” An Lai nở nụ cười ngọt ngào vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như Bảo, cũng bátvi_pham_ban_quyen lên ăn một ngon .
Chu Cảnh Nhiên cùng Tú Tú và Tâm Tâm đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, người trân trối.
Đồ Tú Tú quan sát kỹ Đường Như Bảo, cảm thấy cô đã thay mức còn một chút nét nào quen thuộc. Trước khi bị đổ oan dùng canh gà làm bỏng mình, Đường Như Bảo còn là một kẻ nhút nhát, đuối. sau đó, cô như biến thành một con người hoàn toàn khác.
Cứ là bịvi_pham_ban_quyen tà vậy.
Mùi thức ăn thơm phứcbot_an_cap tỏa căn phòngbot_an_cap khiến không kìm được mà nuốt nước miếng. nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú không muốn để mất mặt trước Đường Như Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô liền mỉm cười nói với Chu Cảnh Nhiên: “ Nhiên, sắp đến biểu diễn 1 tháng 6 rồi, em dẫn Tâm Tâm về tập luyện đây.”
Chu Nhiên gật đầu: “Được.”
Đồ Túbot_an_cap Tú dắt Tâm Tâm ra ngoài, trên tay không quên cầm theovi_pham_ban_quyen táobot_an_cap.
Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồ Tú Tú đi khỏileech_txt_ngu, Nhiên kéo ghế ngồi xuống cạnh. Anh kiên chờ Đường Như Bảo ăn xong, anh nhất định phải nói chuyện tử tế với cô lần.
Đường xong bát xuống, lẽ nhìn An Lai ăn. Con bé ăn chậm nhưng trông rất ngonleech_txt_ngu . Ánh mắt Đường Như Bảo tràn đầy dịu dàng tình mẫu tử.
lần đầu tiên Chu Cảnh Nhiên nhìn thấy dáng vẻ của cô. Không còn đanhbot_an_cap đá, không còn đầy gai nhọn. mắt cô nhìn An Lai hoàn không mẹ , còn chứa đựng nhiều yêu thương và xót xa hơn cả ánh mắt Đồ Tú Tú nhìn Tâm.
Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cảnhbot_an_cap Nhiên miệng : “An Lai thực sự là con nuôi của cô sao?”
Đường Như Bảo rõ diện mạo An Lai thế nào cũng gây nghi ngờ. Nghi ngờ thì cứ ngờ, cây không sợleech_txt_ngu chết đứng.
Đường Như Bảo nghiêng mặt, lạnh lùng nhìn Chu Cảnh Nhiên: “Tôi sinh đấy.”
Cô cố ý nhấn mạnh ba chữ đó. Chúng giống những cú búa nện thẳng vào tim Chuvi_pham_ban_quyen Cảnh , khiến lồng ngực anh nặng nề, khó thở: “Tôi muốn cô nói thật!”
“Nói thậtvi_pham_ban_quyen anh cũng chẳng tin, vậy có cần thiết không?” Đường Bảo nổi giận, trừng nhìn anh: “Chẳng phảibot_an_cap trước đây anh không bao giờ quan tâm chuyện củaleech_txt_ngu tôi sao? Anleech_txt_ngu Lai là tôi nhận nuôi hay ra thì có ảnh nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến anh ?”
“Sao lại hưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Nếu cô sinh con người đàn ông , tôi sẽ tôi sẽ”
Anh sẽ thế nào? mãi vẫn không thốt ra được.
Đường Như Bảo nói giúp anh: “Thì ly hôn với chứ gìleech_txt_ngu, để mang danh người đàn bà không giữ đạo phụ đức, cắm cho anh mộtbot_an_cap chiếc sừng thật lớn.”
” Chu Cảnh Nhiên đếnleech_txt_ngu ngửa ngườivi_pham_ban_quyen ra sau.
Đường Như Bảoleech_txt_ngu xoay người lại, túc nhìn anhbot_an_cap: “Chu Nhiên, biết anh lấy tôi là vì bịleech_txt_ngu cha ép buộc. đây tôi mình yêu , nên nghĩ hôn với anh chuyện tốt. Nhưng giờ tôi nhận ra, cuộc hôn nhân này chẳng mang lợi ích gì cho cả lẫn tôi. gì chúng ta cũng nên bình tĩnh mà ly đi.”
“Tôi khôngleech_txt_ngu ly hôn!” Chu Cảnh Nhiên nổibot_an_cap trận lôi đình, anh nắm chặt tay đấmleech_txt_ngu mạnh xuống đùi , khiến An Lai sợ rụt cổ lại.
Nhìn thấy phản ứng của con bé, anh chợt thấy lỗi và hổ. ngườibot_an_cap nhânleech_txt_ngu đườngbot_an_cap đường chính chính bảo vệ tổ quốc như anh sao làm một đứa trẻ sợ hãi đến mức này? cố cảm xúcvi_pham_ban_quyen, trầm giọng nói với Đường Như Bảo: “Tôi sẽ không ly hôn với cô.”
“Anh không hônvi_pham_ban_quyen, định danh người đàn ông có vợ đểvi_pham_ban_quyen cả đời vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồ Tú Tú sao?”
Bảo nhướng mày, nhìn anh châm chọc: “Anh yêu tôi, cũng không chịu lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn, vậyvi_pham_ban_quyen anh giữ bên cạnh để làm gì? Để làm bảo mẫu miễn phí cho , anh chăm sóc mẹ Đồ Tú Tú? Hay để hầu hạ phí cả đờileech_txt_ngu?”
“Cô nói cái gì vậy?” Đừng có hở ra một chút là lôi Tú Tú và Tâm Tâm vào được ? nói chán nhưng nghe đã thấy phát phiền rồi.
“Tôi nóivi_pham_ban_quyen với cô vô số rồi, tôi và Tú Tú sạch, tôi cô ấy em gái. Rốt cuộc phải làmbot_an_cap thế nào mới tin tôi?”
, tôi tin anh, anh trai chăm sóc gái là chuyện nên làm.” Thấy An Lai đã , Đường Như Bảo đứng dậy định dọn bát đũa đi .
An Laibot_an_cap hiểu chuyện nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Mẹ, mẹ cứ nói với chú đi, con rửa cho.”
Chú?
Chu Cảnhleech_txt_ngu Nhiên cau mày, bất lực nhìn An Lai. Con bé gọi Bảo là , nhưng lại gọi anh là chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nó xa cách với anh đến thế .
“Ngoan, con của mẹ giỏi quá.” Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như Bảo nhìn An Lai với ánh mắt trìu mến.
An Lai bưng bát vào bếp.
Cảnh Nhiên tục chủ đề lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãy: “Cô tin và Tú trong sạch là tốt rồi. Tú Tú từng cứu mạng tôi, cô gặp khăn tôi giúp đỡleech_txt_ngu là chuyện đương .”
Đường nghe tai nàyleech_txt_ngu lọt tai kia, chẳng hề bận , chỉ gật đầu chiếu lệ: “Ừ, đúng là nên như thế.”
Thấy cô không cãi lại nữa, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chấp nhận lời giảileech_txt_ngu thích của mình, vẻ mặt Chu Cảnh mới dịu đi đôi chút: “Lát nữa có xe lên trấn, chúng lên đó dạo một vòng nhé, mua quà cho An Lai.”
Anh không muốn dồn ép cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá mức, anh cần từ từ tra ràng xem An Lai cuộc conbot_an_cap của cô người đàn ông nào. Anh phải dỗ dành cô, mình tiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lộ thông về tên gian .
“Không cần đâu.” Đường Như Bảo lắc đầu, nhạtvi_pham_ban_quyen từ : “ tối tôi không quen đi dạo phố, lát nữa tôi với Lai chỉ loanh quanh trong khu thể quân nhân này thôi.”
Thời buổi này buổi tốileech_txt_ngu khá lộn xộn. Các cửa hàng bách hóa đóng cửa sớm, cũng chẳng có người bày hàng bán rong, ra ngoài lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cũng chẳng mua được đồ gì tốt. Hơn nữa, con gái cô không thiếu một món quà từ .
Chu Cảnh Nhiên cũng chẳng thực đưa cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi . Thấybot_an_cap chối, lòng anh cũng chẳng gợn chút sóng .
An Lai rửa bát xong xuôi. Như Bảo đứng dậy, đi tới khóa cửabot_an_cap mình lại rồi mới vẻ dắt tay Lai ra ngoài.
Cảnh Nhiên ngồi , đôi mày kiếm thật cao. Cô vừa cửa phòng mình bằng một khóa sắt, chìa thì đã đút túi quần. Bình thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòngleech_txt_ngu cô chẳng baoleech_txt_ngu giờ khóa, bây giờ lại làm thế chăng cô có leech_txt_ngu không muốn anh ?
Vẻ vừa mới dịu của anh bỗng chốc trở nên lạnh . Cô đang phòng !
Anh đứng dậy, bước tới. Tay chạm vào ổ , cổ tay khẽleech_txt_ngu xoay, khóa nằm gọn lòng bàn tay dễ dàng bị vặn .
Anh đẩy cửa bước vào
Nhìn thấy phòng Đường Như Bảo có thêm một chiếc bàn viết, anh nghi hoặc nhíu mày.
Một người đếnvi_pham_ban_quyen chữ bẻ cũng không biết như cô, từ giờ lạibot_an_cap một chiếc viết về phòng ?
Trên còn đặt vài sách, côvi_pham_ban_quyen có đọc hiểu không?
Chu Cảnh Nhiên bước vào, đứng trước viết, cúi nhìn tiêu trên bìa sách.
Tạp chí Câu chuyện?
Anh nhớ Trần Tiểu Mẫn cũng sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong khu gia thuộc. Nghe nói cô ấy thường xuyên gửi bản thảo tạp chí nàyleech_txt_ngu kiếm nhuận bút.
Mấy tạp chí này không là Đường Như Bảo từ Trần Tiểu Mẫn đấy chứ?
Anh đang định tay lật xem những cuốn sách đó.
Bên ngoàileech_txt_ngu bỗng vang lên tiếng của Trình Cương: “Tiểu Chu, ra đây một .”
Nghe thấy tiếng Trìnhleech_txt_ngu Cương, Chu Cảnh Nhiên vội vàng thu tay lại.
Anh bước ra , khép cửa lại. Động tác và lực tay hơi mạnh khiến ổ khóa vốn bị anh vặn gãy rơileech_txt_ngu xuống đấtbot_an_cap.
“Tiểu Chu, mở cửa.” Tiếng Trình Cương lại vang lên.
Chu Cảnh Nhiên không nhặt ổ khóa mà sải bước ra mởbot_an_cap cửa cho Cương.
Trình Cương vào nhà, “Đồng Tiểu Đường rồi?”
Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhiên nhìn phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên tay Cương với vẻ mắc: “Chính ủy, ấy đưa An Lai ra ngoài đi rồi.”
Trình Cương đi đến ghế sofa ngồi , đưa thư Chu Cảnh Nhiênbot_an_cap: “Tôi vốn dĩ định nộp lênbot_an_cap trên, nhưng nghĩ đến cảm của Tiểuleech_txt_ngu Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dành cho cậu nên tôi đã giữ lại hai ngày, cũng may là đã lại.”
Cảnh Nhiên thêm thắc mắc, anh đón lấy phong thư từ tay Trình Cương với mặt mờ mịt.
Cương đầu, nhìn anh bằngleech_txt_ngu ánh mắt hết lời khuyên nhủ: “Tình cảm đồng chí Tiểu Đường dành cho , người không chứ tôi thì biết rõ.”
“Giờ hai người đã nuôi đứa trẻ, vì con cái, cuộc hôn nhân đừng ly hôn nữa.”
Chu Cảnh Nhiên nghe xong thì ngẩn người kinh ngạc: “Chínhvi_pham_ban_quyen ủy, không ly hôn?”
Ý lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Dường đượcvi_pham_ban_quyen điều gì đó, Chu Cảnh Nhiên vội vàng xé phong thư, lấy tờ trong ra.
Đây đâu phải ! Đây là một bản đơn xin ly hôn!
Trình Cương thấy sắc anh khó khi tờ đơn, cứ ngỡ anh nhất hôn bằng đượcleech_txt_ngu, lập tức nghiêm phê bình:
“Đồng chí Tiểu Đường bình thường chăm sóc cậu chu như vậy, lại làm điều gì có lỗi với cậu, bản đơn xinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ly hôn này tôi trả lại cậu !”
“Tiểu Chu, cậu làm việc rất sắc, một quân nhân tốt, nhưng trong cuộc sống sinh , cậu rất không đạt . Tôi cho cậu thêm một cơ hội nữa, hãy sống tế đồng chí Tiểu Đườngvi_pham_ban_quyen, tờ đơn ly hôn này cậu xé nó !”
Chu Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cúi đầu, đôi mắt đen sâu thẳm trợn trừng, nhìn tờ đơn xin ly trong tay với vẻ không tin nổi.
Anh chưa từng viết tờbot_an_cap đơn này. Tại sao nó lại nằm tay chính ủy?
Anh đầu, đờ đẫn nhìn Cương: “Chính ủy, tờ đơn này”
là từ đâu mà có?
Trình Cương thấy dạng như mất hồn của anh thì càng bực bộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông đứng bật dậy, phất mạnh tay một :
“Lúc đồng chí Tiểu Đường nộp tờ đơn này, mắtbot_an_cap cô ấy sưng húp cả lên, dù cô hai đã bàn bạc kỹ rồi.”
“Nhưng tôi nhìn ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được cô ấy không nỡ bỏ , ấy chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn thành toàn cho cậubot_an_cap đồng chí Đồ Tú thôibot_an_cap.”
“Giờ hai người đã có con gái rồi, cậu rốt cuộc chọn chí Tiểu Đường hay chọn đồng chí Đồ Tú, cậu phải suy nghĩ cho kỹ!”
Trình Cương nói xongleech_txt_ngu liền sải bướcvi_pham_ban_quyen rời đivi_pham_ban_quyen, không cho Chu Cảnh Nhiên có cơ hội nộp lại đơn ly hôn lần nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sau khi Trình Cươngvi_pham_ban_quyen đi khỏi, bên tai Chu Nhiênbot_an_cap cứ vang vọng mãi câu nói “Lúc đồng chí Đường tờ đơn này”
Vậy tờ đơn hôn này là Đường Như Bảo đã giấu anh nộp cho ủy?
Hôm đó chính ủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến , cô đã cố ý nói đơn ly hôn là do anh viết từ trước?
Lại chuyện nhầm lẫn tai hại này sao?
Nếu chính ủy không giữ tờ đơn này lại mà nộp thẳng lên trên, thì một thángleech_txt_ngu sau, và Đườngbot_an_cap Như Bảo đã ly hônbot_an_cap thành rồi?
Anh cúi , chấn động khôn cùng nhìn vào đơn tay.
Nét chữ này sao giống hệt chữ của anh?
Đến cả chính ủy nhận ra Ánh mắt Chu Cảnh Nhiên chợt lạnh lẽo, người ngộtleech_txt_ngu tỏanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luồng khí lạnhleech_txt_ngu có thể đóng băngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khác.
Đường Như chữ đôi không biết, thể nàoleech_txt_ngu viết được bản đơn ly thế này.
Đơn hôn Nhận nuôi đứa trẻ
Người đàn bà đó không lẽ là vụ, cố tiếp cận chứ?
Một tiếng sau, Đường Nhưvi_pham_ban_quyen Bảo đưa An Lai trở về.
Thấy Chu Cảnh Nhiên đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi thẳng lưng trên ghếvi_pham_ban_quyen sofa, chẳngvi_pham_ban_quyen buồn chào hỏi, cũng phớt lờ ánh mắt dò anh ném tới.
Lúc lấy chìa khóa ra, phát hiện ổ khóa bị vặn gãy, rơi đất.
người, sau đó xoay ngườivi_pham_ban_quyen lại, giận dữ trừng mắtbot_an_cap chấtleech_txt_ngu vấn Cảnh Nhiên: “Anh làmleech_txt_ngu hỏng khóa tôi?”
Chu Nhiên mỉm cười nhạt nhẽo: “Thấy cửa phòng cô khóa, tôi tò mò chạm thử một nó gãy .”
“Cái khóa này cô mua không chắc chắn rồi, lát ra thị sẽ mua cô cái bền hơn.”
Đường Như Bảo nghe vậy thì nghi hoặc nhíu mày. Cô cúi người nhặt ổ khóa .
Chu Cảnh Nhiên đứng dậy khỏi sofa: “Tôi ra ngoài , ngoài ổ khóa ra còn cần gì nữa không?”
Như Bảo , nhànbot_an_cap nhạt đáp: “ cần.”
Anh làm hỏng của , đền cái mớileech_txt_ngu là chuyện đương nhiên.
Sau khileech_txt_ngu Chu Cảnh Nhiên đi , Như Bảo quay về phòng.
Ổ khóa đó thật sự không chắc chắn, hay là Cảnh cố làm hỏng?
quan sát căn một lượt. Đồ trên giường và sách vở trên bàn giữ nguyênvi_pham_ban_quyen vị trí cũ.
Cô đi bàn, mở ngănbot_an_cap kéo ravi_pham_ban_quyen. Bản thảo viết xong vẫn nằm bên trong.
Chắc là cáileech_txt_ngu khóa đó Chu Nhiên là gãy thật. Phòngbot_an_cap cô bây giờ tiền không có, phiếu không, Chu Cảnh Nhiên cũng chẳng phảibot_an_cap hạng người đi cạy khóa trộm đồ của người khác.
Đường Như Bảo quẳng chuyệnvi_pham_ban_quyen đó sau . Saubot_an_cap khi cô và An Lai tắm xong, hai ngồi trên trò chuyện.
An Lai cúi đầu nhìn chiếc váy hoa trên người, rất đẹpleech_txt_ngu, con rất thích.
bé ngẩng , cười híp mắt nhìn Đường Bảo: “Con có mẹ rồi, con không phải là đứa trẻ nữa.”
Đường Như Bảo nhéo cái má nhỏleech_txt_ngu của : “Con là con gái cưng của , nhiên không phải là trẻ ăn .”
An Lai bĩu môi: “Cái tối nay đến nhà mình ấy, chị ấy biết con có mà trong lòng vẫn bảo con là đồ ăn mày.”
“Cái gì?” Đườngleech_txt_ngu Như Bảo kinh ngạc.
“Là cái chị đi cùng cô nay đến nhà mình ấy ạ, ấy mắng trong lòng con là mày.”
“Sao con biết chị ấyvi_pham_ban_quyen mắng con trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
“Con nghe thấy mà, con còn nghe chị ấy trongbot_an_cap lòngleech_txt_ngu mẹ không chị ấy ăn trứng gà, chị ấy thích mẹ.”
“???” Đường Như Bảovi_pham_ban_quyen chấn động há hốc , nhớ lại tình cảnhvi_pham_ban_quyen lúc đó.
Cô không hề nghe Khả Tâm nói gì cả. Nói trong lòng Lẽ nào? Lẽ nào An Laileech_txt_ngu thể nghe được tiếng lòng của Khả ?!!!
Đường Như Bảo xúc động dùng hai tay nâng mặt An Lai lên, gấp gáp hỏi: “Là những lời chị ấy nghĩ trong sao?”
An Lai đầu, chớp chớp mắt đen láy: “Vâng, ấy ở trong lòng, con nghe thấy được.”
“An Lai, đây là bí mậtvi_pham_ban_quyen, con chỉ với mẹ thôi, được nói với người khác. Nếu không họ sẽ coi con là quáivi_pham_ban_quyen vật rồi bắt đi đấy, biết chưa?”
Bảo không nén sự phấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khíchvi_pham_ban_quyen trong lòng, ôm chầm lấy An vào dò.
An Lai ngoan ngoãn gật đầu. chỉ nói với mẹ thôi, sẽ không nói với ai hết.
“Chị ấy tên Khả Tâmvi_pham_ban_quyen, lúc đó con nghe thấy tiếng lòng của Khả Tâm thôileech_txt_ngu sao? Còn lòng của mẹ chị ấybot_an_cap thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?”
Đường Như Bảo muốn biết có phải An Lai có thuật đọc tâmleech_txt_ngu với bất kỳ ai hay không.
An Lai suy nghĩ một lát rồi khẽ lắc đầu: “Chỉ nghe thấy củabot_an_cap chị Khả Tâm thôi ạ.”
Đường Bảo lên trán Anvi_pham_ban_quyen Lai một cái: “An Lai giỏi lắmbot_an_cap, nhất định phải nhớ , đây là bíleech_txt_ngu mậtleech_txt_ngu của mẹ con mình, không được nói ra ngoài.”
An Lai ngoãn gật đầu vâng lời.
Đường Như Bảo ôm An Laileech_txt_ngu xuống: “Chúng ta ngủ thôi, ngày mai mẹ đưa lên thị trấn.”
Ngày hôm .
Như đến trấn, đầu tiên là bưu điện thảo.
Lúc cô dắt An Lai vào bưu điện, một bóng dáng cao lớn từ cột cạnh bưuleech_txt_ngu điệnbot_an_cap bước ra.
Anh đứng ở , nhìn Đường Như Bảo mua tem, lấybot_an_cap phong bì và bút, ngồi xuống bàn viết địa chỉ người nhận lên phong bì.
Gửi bản thảo, Như Bảo dẫnvi_pham_ban_quyen An Lai thẳng tác xã muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bánvi_pham_ban_quyen.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay