Năm 1978nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Thạch Thôn.
Đang giữa mùa thu hoạch, đội sản xuất bận rộn từ sáng sớm đến tối mịt.
Nhà họ Lục có hai cậu con trai, cả là giáo viên trung , con thứ đi lính, cả năm chẳng về được mấy lần, nên việc đồng áng ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội sản xuất đều lên những người phụvi_pham_ban_quyen nữ trong nhà.
Vợ con cả Hướng Nam là do người lớn đính ước từ bé, vócvi_pham_ban_quyen thô kệch nhưng tính tình lại nội, nhu nhược, việc chăm chỉ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lụng thì hiền đến mức cạy răng cũng chẳng thốt ra được nửa lời.
Vợ của con thứ Lục Yến Bắcleech_txt_ngu lại là một kẻ ghê gớm, ngangvi_pham_ban_quyen ngược, giỏi là trò ăn vạ, gây rối. Người khác lấy chồng đòi sính lễ, còn cô ta vì gả cho Lục Yến Bắc mà mang theo hồi môn là một chiếc máybot_an_cap may và một chiếc xe đạp.
Mối quan hệ giữa hai chị em dâu không hề tốt , chủ yếu do vợ thứ hay bắt nạt vợbot_an_cap .
Chẳngvi_pham_ban_quyen mà lúc sẩm , khi mọi người đang trên đường về nhà, vợ thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại lên tiếng mắng nhiếc vợ cả thậm .
lẽ do bị ép lâu không thể nhịn nổi nữa, vợ mới đáp lại câuleech_txt_ngu, kết quả là hai người lao vào đánh nhau, nào lại rơi xuống cầu.
sông Hưởng Thủy vừa rộng sâu, chảy xuyênleech_txt_ngu qua mấy ngôi làng.
Thấy chị dâu vùng vẫy một hồi rồi chìm nghỉm, dân làng đang đứng xem náo nhiệt vội vàng cuốc xuống sông cứu người.
Vừa mới thi đỗ cao học, Hạ Tiểu cùngleech_txt_ngu cô bạn thân từ nhỏ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiều Nhiên hành lý đến đảo Mặt Trời nghỉ dưỡng. Hai người bikini gợi cảm đi thì bị một con sóng đánh ập xuống biển.
Tiểu Thất sặc mấy ngụm nước, đến khi không thểleech_txt_ngu uống thêm được nữabot_an_cap thì cuối cùng được người ta kéo bờ.
Chỉ
Cô đầy nghinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoặc nhìn đám đông quanh, phục nàyleech_txt_ngu trông thật hoài cổleech_txt_ngu.
nữa, đâyleech_txt_ngu không phải đảo Mặt Trời, khôngleech_txt_ngu phải bờ , khôngbot_an_cap biển cũng chẳngbot_an_cap cóbot_an_cap bãi cátvi_pham_ban_quyen.
Ngay lúc còn đang hoang mang, bỗng nghe thấy tiếng hô hoán: “ tránh ra, tránh ra nào.”
Người vợ cả với thân hình phốp pháp cũng được khiêng từ nước lên. Có vì quá béo nên chìm , uống nhiều , được khiêng vẫn dấu hiệu tỉnh táo.
“Thế này là sao? rồi à?” người lên tiếng.
Thấy người xung quanh đều lúng túng không làm gì, Hạ Tiểubot_an_cap Thất chẳng suy xétbot_an_cap hoàn mình, cứu người là quan trọng nhất.
“Đừng vây quanh đây, cô cần không khí.”
Nói xong, Hạ Tiểu Thất quỳ trên đất, nhịpleech_txt_ngu nhàng ép ngực đối phương. Nhưng sau khi nôn ra hai ngụm nước, người kia không tỉnh .
Hạ Tiểu Thấtvi_pham_ban_quyen đành cúi xuống hô hấp nhân tạo.
Đám dân làng vừa tản ra một nhưng đứng đó chấn động.
“ đất ơi, hai chị em dâu họ Lục thèm đànleech_txt_ngu ông đến rồibot_an_cap hay , giữa thanh thiên bạch nhật mà lại hôn nhau thế kia.”
“Nghe vợ cả và chồng nó cònbot_an_cap chẳng ngủ chung phòng đâu.”
“Vợ thứ không thế chắc? Nghe bảo hai đứa giấy ký kết hôn xong, đó Lục Yến Bắc về đơn , đến tận bây vẫn chưavi_pham_ban_quyen mặt mũi đâubot_an_cap.”
tiếng cười của đám đàn bà dưa lê trong văng vẳngbot_an_cap tai, Hạ Tiểu Thất dường như hiểu đôi hoàn cảnh của mình.
Chết tiệt, xuyên không, thời đại cũ, lại còn là phận dâu con bị chồng ghẻ lạnh. Chỉ là cô không biết mìnhleech_txt_ngu là vợ cả haybot_an_cap vợ .
Đang mải suy nghĩ mông lung, người nữ béo nằm dưới đất khẽ ho rồi từ mở mắt.
Bốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắtvi_pham_ban_quyen nhìn nhau, rõ mắt đối phươngvi_pham_ban_quyen đều là khuôn mặt xa lạ, nhưng lại sinh cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ.
Hạ Tiểu Thất bọt: “Cung đình ngọc tửu?”
“Một trămvi_pham_ban_quyen mươi mộtvi_pham_ban_quyen .”
Tiểu Thất: “Kinh lôi.”
Kiều Nhiên: “ thông thiên tu vi tạt hãm tử kim chùy.”
Người ta nói gặp người quen ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất khách quê người là niềm vui lớn, còn đây là gặp bạn thânvi_pham_ban_quyen ở một thế giới khác.
Tiểu Thất xúc động ôm lấy Kiều Nhiên: “Bảo , tôi cóvi_pham_ban_quyen chuyện này biết có nên nói hay không.”
Kiều bị cô chặtleech_txt_ngu đến mức suýt thở: “Khụ bà cứ thả ra trước đã, chết mất.”
“Ồ.” Tiểu Thất vội buông taybot_an_cap, gápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạ thấp giọng nói: “ ta xuyên không , thời xưa, lại còn không chồng thương, bà bây giờ là một người béo đấy.”
“Béo thì saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Ănleech_txt_ngu hết gạo nhà bà chắc? đã” Theo thói quen đấu mồm xong, Kiều Nhiên cánh tay núng nính mỡ mình lên nhìn một cái, tức cảm thấy cuộc đờileech_txt_ngu không còn luyến tiếc: ” Bà cứ chết tôi đi.”
Kiều Nhiên không hề người béo, nhưng cô tuyệt đối chấp nhận bảnleech_txt_ngu thân mình béo. Bởi vì cô là sinh viên quốc phòng, luôn mơ ước trở thành quân nhânleech_txt_ngu vớivi_pham_ban_quyen vóc dáng oai , dứt khoát, không cho phép cơ thể mình biến dạng.
Thấy hai em dâu đều bình an vô sự, hành động và lời nói có quặc, dân làng làm lụng vả cả ngày vừa đói vừa mệt, chẳng rảnh hơi mà soi xét. Họ chỉ nghĩ chắc do rơi xuốngvi_pham_ban_quyen nước bị hoảng loạn đầu ócvi_pham_ban_quyen hơi thường, thếvi_pham_ban_quyen đám đông dầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tản đi.
Để môi trường tại và thân phận của mình, người tóm một đứa trẻ tuổi, vừa dỗ dành vừa lừa gạtleech_txt_ngu, cuối cùng cũng nắmbot_an_cap bắt được đại khái.
Kiều là vợ , nguyên chủ tên Kiều Ni, mườivi_pham_ban_quyen tuổi, tính tình nhu nhược nên ai cũng có thể bắtvi_pham_ban_quyen nạt. Chồng tên Lục Hướng Nam, là giáo viên trung học.
Hạ Tiểu Thất vợ , nguyên chủleech_txt_ngu Hạ Tiểu Phương, mười tuổi, tính tình đá nên chẳng ai ưa. Lục Yến , đang đi lính.
Hai người em ruột.
Trong nhà còn có một mẹ chồng, một cô chị chồng, một cô chồng đứavi_pham_ban_quyen con của chị .
Vềleech_txt_ngu thì khôngleech_txt_ngu về nữa rồi.
Đã đếnleech_txt_ngu cứ yên vị mà , đại nạn chết ắt cóbot_an_cap phúc về sau.
Hai người an lẫn nhau, đứng dậy về làng.
Nhà họ Lục nằm ở phía Đông, ba gian nhà mới xây hai trướcleech_txt_ngu, trong thôn có thể coi là nổi , ngaybot_an_cap nhà trưởng thôn cũng không bằng.
Những năm trước họ Lục nghèo nhất vùng, chồng Lưu Xuân theo người đàn bà khác, bà một mình nuôi nấng bốn đứa con. Hồi đó dânleech_txt_ngu làng đều thường nhàvi_pham_ban_quyen bà, chẳngbot_an_cap bao giờ cho vay tiền hay mượn lương thực vì sợ không có khả năng trả.
Ai ngờ đâu, hai cậu con trai khôn lớn, đứa lại giang hơn đứa . Không cần dầm dãi nắng bán mặt cho bán lưng cho trời màbot_an_cap vẫn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền của nước gửivi_pham_ban_quyen về.
“Lúc trước tôi đọc tiểubot_an_cap thuyết, mẹ và chị chồng trong truyện thời đại đều là cực phẩm đấy.”
Hạ Tiểu nói, đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt hạnh dường như còn ẩn chứa vẻ mong chờ.
“ cái .” Kiều Nhiên cực ngầu bẻ khớp ngón tay: “ mộtvi_pham_ban_quyen đứa diệt một đứa, đến một một đôi.”
Hạ Tiểu Thất liếc nhìn cô: “ đi, ngón tay béo quá, bẻ nghe tiếng kêu đâu.”
Kiều Nhiên: “”
“Tôi định thành mộtvi_pham_ban_quyen mục tiêu nhỏ trước.”
“ xuống còn năm mươi cânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Không hổ là con chó trong bụng tôi.”
“Này! anh em, cái đó là .”
“Ngại quá, lỡ lời.”
người đang rôm rả trò chuyện, Hạ Tiểu chợt nhớ ra cô và Kiều Nhiên đều là xuyên linh , cơ vẫn là mượn của chủ. Cô có thể thấy của phương, nhưng nhìn thấy mình.
“ bối, bà tôi xem.” Hạ Tiểu Thất đầu, dáng chữ V cực dễ thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Có mấy phần giống ngày xưa?”
Kiều Nhiên nhìn chằm chằm Hạ Tiểu Thất một lúc lâu, rồi thở dài: “ trời thật sự có thùleech_txt_ngu vớibot_an_cap tôi mà. Bà là con đẻ, còn tôivi_pham_ban_quyen chắc là con nuôi.”
Nghe cô nói , Hạ Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhan của không tệ.
Thật Kiều Nhiên cũng không , lông mày lá liễu, môi đào, đôi mắt đào hoa chứa đựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao tình cảm. Chỉ thân quá đồleech_txt_ngu sộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến vẻ đẹp bị giảm sút, nếu giảm cân thànhleech_txt_ngu công chắc chắn cũng là đại mỹ nhân.
vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi vừa tán , phía sau bỗng vang lên tiếng xe đạp “kính coong”.
Cả cùng ngoảnh lại nhìn, rồi đồng thời lộ ra vẻ mặt mê trai thấy .
Oa! Mỹ nam.
Người đàn ông này trắng sạch sẽ, trông cứ như tiểu bạch kiểm.
Anh ta đeo gọng kính đen, nhưng hoàn toàn không che giấu được mắt đan cực mỹ lệ. Sống cao thẳngleech_txt_ngu, môi mỏng, đường nét khuônleech_txt_ngu mặt phần mềm mại, mang một vẻ phi tính.
Trong Hạ Tiểu Thất hiện lên hình : Một người đàn ông giống chú cún nhỏ dịu dàng đang nũngvi_pham_ban_quyen, gọi “ ơi”.
Trong đầu Kiều Nhiên lạivi_pham_ban_quyen là: Người đàn ông dốc nhẹ nhàng, hơi ra máu, vẻ bệnh nhược trềleech_txt_ngu, đôibot_an_cap mắt đan phụng thâm tình nhìn mình đầy quyến luyến.
Đang mải mê đắm trong bản tự tự diễn, người đàn ông đã dừng chiếc xe đạp tàng trước mặt hai người, một chân chống xuống đất.
“Saovi_pham_ban_quyen chưa về nhà?” Anhvi_pham_ban_quyen hỏi.
Oanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Giọng nói cũng cuốn hút đi mất.
“ ai đấy?”
Hạ Tiểu Thất vàleech_txt_ngu Kiều Nhiên hiếm khi ý như vậy, đồng thanh hỏi vặn lại.
Lục Hướng Nam hơi cau mày, nói với Kiều : “Người ngợm ướt sũng thế kia còn ra thể thống gì? không mau về thay quần áo đi.”
Nói xong, người đàn ông đạp xe đi thẳng.
“Của tôi đấy nhé.” đắc ý nhướn mày, “Cấm tranh giành.”
Nhìn ra , đây chắc hẳn làbot_an_cap con cả nhà họ Lục Lục Hướng Nam, cũngbot_an_cap chính là chồng của Kiều Nhiên.
Thật đángleech_txt_ngu tiếc, “tiểu nãi cẩu” trắng trẻo vậy lạileech_txt_ngu của cô bạn thân.
Hạ Tiểu Thất chép miệng vẻleech_txt_ngu tiếc nuối.
Nhưng mà, đã là anh thì ngườibot_an_cap mình chắc cũng không đến nỗi nào đâu nhỉ. Làm sao ? Bắt đầu thấy mong chờ , thật muốn một quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khi về đến nhà, mẹ chồng Lưu Xuân Hoa đang ngồi xổm trước để thêm củi cơm.
Thấy hai người trước sau vào, Lưu Xuân Hoa tỏ bất : “Sao bây giờ mới ? Tiểu Lệ còn đang nhịn đói bay về nấu cơm đấyvi_pham_ban_quyen. Dâu cả, mau rửa cải mà hầm đi; dâu thứ, mày đi bổ ít củi nhóm lửa.”
“Ôi ơi! Nói chuyện đấy?” Kiều , lời này cứ thế ra khỏi miệng.
Hạ Tiểu Thất bóp nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng bàn tay Kiều Nhiên, ra hiệu cho mới ướt chân ráo đến đừng cứng đối cứng ngay, phải biết người biết ta mới trăm trận thắngbot_an_cap, đợi nắm rõ tình hình rồi tính sau.
“Cái đó, quần áo con ướt rồivi_pham_ban_quyen, con đi thayleech_txt_ngu đã.” Hạ Tiểu Thất nói xong liền đi thẳng nhà.
“, con cũng ướt rồi, conleech_txt_ngu cũng đi thay.” Kiều Nhiên vộivi_pham_ban_quyen vàng bám theo sau.
Một lát sau, Hạ Tiểu Thất cúi gầm từ nhà phía tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ra.
Chết thật! Không địa hình nên đi nhầm , suýt nữa thì đụng trúng cảnh anh chồng cả đang cởi áo.
Mẹ chồng Lưu Xuân Hoa ngẩn người trongvi_pham_ban_quyen .
Bà thật sự vẫn kịpleech_txt_ngu phảnvi_pham_ban_quyen ứng gì thì hai cô con dâu đã mất dạng.
Đừng nhìn dâu thứ ngày thường gớm, nhưngvi_pham_ban_quyen đối với mẹbot_an_cap chồng là bà thì nó cũng chẳng dám ho nửa lời, còn cả thì lại càng phải nói, bảo nó đi hướng đông nó chẳng bao giờ dám đi hướng tây.
Hôm nay bị làm sao ? Tai điếc rồi à? Những lời bà nói đứa nó không thấy sao?
Con cả Lục Nam dạy học trên phố, thỉnhleech_txt_ngu thoảng mới về nhà một chuyến, nên bà chia gian nhà phía tây cho chồng anh ở.
Convi_pham_ban_quyen thứ Yến Bắc ở trong quân , có khi cả năm rưỡi chẳng bóng dángvi_pham_ban_quyen đâu. Thế nên, Lưu Hoa sắp xếp cho dâu thứ ra gian ở.
gọi là nhà dưới thực là căn phòng , đa phần dùng để chứa đồ đạc lặt vặt, đúng nghĩa mùa hè dột mưa, mùa lùa gióleech_txt_ngu.
Mộtvi_pham_ban_quyen chiếc giường gạch vừa thấp vừabot_an_cap hẹp, một chiếc bàn cũ, một tủ bongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tróc sơn và một gương in hình hoa lớn chính là toàn bộ sản trong phòng của Hạ Tiểu Thất.
Tiểu Thất soi gương ngắm hồi lâu.
Phải công nhận, nguyên chủ tuy là conleech_txt_ngu gái nông thôn nhưng vẻ ngoài lại cùng thanh tú. Làn dabot_an_cap trắng ngần ngọcbot_an_cap, mặtvi_pham_ban_quyen trái chuẩnleech_txt_ngu mực đôi mắt hạnh, ngũ quan tinh xinh đẹp, hai bím tóc đen nhánh rủ trước ngực. Từng nét đẹp đến độ hảo, trông một con búp bê thủ công đượcleech_txt_ngu nhào nặn tỉ mỉ.
Khuôn mặt nàyleech_txt_ngu, chín mươi chín điểm, bớt một điểm chính mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiêu ngạo.
Thực ra nó giống nhannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc kiếp trước của cô đến bảy tám phần, nhưng gương mặt này mang lại mớivi_pham_ban_quyen mẻ trẻ trung hơn, nên Hạ Tiểu Thất cảm thấy nó hơn nhiều.
ngưỡng xong sắc cực phẩm của mìnhbot_an_cap, Hạ Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thất bắt đầu lục tung đồ tìm quần áo.
Thậtleech_txt_ngu sựbot_an_cap bộvi_pham_ban_quyen đồ trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá khó coi, áo vải xanh còn bông hoa mẫu đơn to tướng, quêleech_txt_ngu hết chỗ nói. Bộ này hoàn toàn ăn gì với khuôn mặt của cô cả.
Hết chiếc này đến chiếc khác bị lôi ra khỏi tủ, cuối cùng Hạ Tiểubot_an_cap nản lòng ngồi bệt xuống giường.
Quá mùa, cái sau còn xấu hơnleech_txt_ngu cái , tệ hại vô cùng.
Tờ lịch trênleech_txt_ngu tường ghi tháng năm 1978, vẫn chưa cải cách cửa, phong cách Hồng Kông cũng chưa tràn vào tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Hạ Thất rầu rĩ, một cô gái yêu kiều yêu đẹp như sự không thể chấp nổi những đồ vải thô chắp vá nàyleech_txt_ngu.
Trong bếp, tiếng Lưu thái cải thảo nghe như đangbot_an_cap người vậy, sức lựcbot_an_cap cực kỳ , vụn cải bay tứ tung.
Vừa băm vừa chửi đổng: “Trời còn chưa tối đã rúc vào phòngbot_an_cap với đàn ông, chẳng biết xấu hổ là gì.”
Lời rõ ràng là nói cho Kiều ở gian phía nghe.
Chẳng cách nào khác, ai bảo phòng cô ở gần đó. Lưu Xuân Hoa cũng muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ dâu mắng hòe với Hạ Thất lắm, nhưng ngặt nỗi con bé ở gian nhà thì làm sao mà nghe thấy được.
Gian nhà phía tây vốn khá rộng, nhưng ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net treo một tấm rèm xanh chia căn phòng làm . vậy, trông vẻ chật chội.
Lục Hướngbot_an_cap Nam trong, ngoài một chiếc bàn còn đặc biệt đóng thêm giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sách, bên trên bày biện đủ loại sách vở.
ngày, anh và vợ sống người trong kẻleech_txt_ngu ngoài như , rõ ràng làleech_txt_ngu vợ chồng mà chẳng khác nào thượng với ni cô cùngbot_an_cap tu hành, gần ngaybot_an_cap trước mắt mà xa tậnvi_pham_ban_quyen chân trời.
Lục Hướng đọcvi_pham_ban_quyen sách thì tấm rèm bị vén lên, khuôn mặt tròn trịa của Kiều Nhiên vào.
“Có việc gì?” Thái độ Lục Hướng Nam rất lạnh .
Hànhbot_an_cap động của khiến anh không vui, bởi trước đây cả hai luôn nước sông không phạm nước giếng, nguyên Kiều Ni chưa bao giờ dám đột ngột vượt giới hạn như vậy.
“Muốn anh một chút.” mắt đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoa của Kiều Nhiên hiện lên vẻ tình quyến rũ, “Lâu rồi không , em nhớ anh lắm.”
Lục Hướng Nam vẻ đã giận, giữa lông mày cau lại thành nếp , anh nghiến răng nói: “Ra .”
Đúng người có học, đến mắng cũng không dùng từ thô .
“Ồ, được thôi.” Kiều Nhiên rất thức thời khuôn mặt béo tròn lại.
Cũng không biết hai vợ nhà này trước đây chung sống kiểu gì, nhìn bộ dạng này có vẻ thật sự chẳng có chút tình cảm nào.
Kiều Nhiên nhủ không vàng thả thính, suy cho cùng đẹp mã gọi làvi_pham_ban_quyen thả thính, còn xấu thì chỉ là quấy rối tình dục mà thôi, cứ nỗ lực giảm cân trước đã.
Còn về anh chồng trắng trẻo non này, chị đây niềm tin chinh phục được, sớm muộn gì cũng phải gọn vòng chị thôi.
cửa phía bỗng nhiên bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giật phăng , làm Kiều Nhiên đang thay đồ giật thảy mình.
thấy khuôn bừng bừng sát khí của Lưuvi_pham_ban_quyen Xuân , Kiều Nhiên bực bội lườm một cái: “Làm gìbot_an_cap thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Con đang thay quần áo, vào phòng sao không gõ cửa? Thật chẳng có chút lịch nào cả.”
“ chỉ hỏi mày một câu, mày có ra ngoài nấubot_an_cap cơm được không?” Giọng nói oang của Lưu Xuân Hoa như muốn thủng nhĩ.
“Sao thế ạ? không nấu thì bay nhịn ?”
“Nhà từ trước đến nay đều là màyleech_txt_ngu Hạ Phương nấu cơm.”
Kiều “” một tiếng: “Chínhleech_txt_ngu vì từ trước đến nay đều là bọn con , bây giờ đến lúc phải người rồi. Bọn con mệt lắm rồi, cũngleech_txt_ngu cần phải nghỉ ngơi chứ.”
Bàleech_txt_ngu già hoàn toàn làmleech_txt_ngu chấn kinhvi_pham_ban_quyen, dùng ánh mắt như nhìn ma nhìn cô con béo trước mặt.
Đây có còn là con Kiều Ni cạy răng chẳng thốt ra được nửa lời của nhà mình không vậy?
mồm mépbot_an_cap lanh lẹ này, chẳng lẽ bị thứbot_an_cap gì dơ bẩn nhập vào rồi?
dovi_pham_ban_quyen một mình Xuân Hoa chuẩn bị. lúc làm cơm, bà ta đã lôi tông mười tám đời của cô từ dưới mộ lên đểleech_txt_ngu chửi rủa lượt.
Khi cơm nước dọnleech_txt_ngu lên bàn, hai cô gái của bà ta cũng vừa con đileech_txt_ngu dạo .
Kiều Nhiên và Hạ Thất cũng từ trong phòng bước .
Trên bàn đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chậu cháo ngô vỡ, một bắp cải hầm tây và mấy quả vịt muối đã .
Kiều Nhiên và Hạ Thất nhìn nhauvi_pham_ban_quyen cáivi_pham_ban_quyen.
Hay lắm, Hạvi_pham_ban_quyen Tiểu Thất thích ăn bắp cải, Kiều Nhiên không khoai tây. Hồi còn học cấp , mà hai người ghét nhất là bắp hầm khoai tây. Lần nào dưới sự dạy bảo tận “mỗi hạt gạo đềuleech_txt_ngu mồ hôi công ” củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giáo viên ngữ văn, cô nàng cũng lén lút món này vào thùng .
Nhưng cũng không thể để đói được, dù sao đã xuyên về cái thời đại thiếubot_an_cap tài nguyên thì không nên quá kén chọn.
Thế là, ngườivi_pham_ban_quyen cùng đưa tay về phía đĩa trứng vịt muốivi_pham_ban_quyen.
“Đừng động vào!” Lưu Hoa hét lên một tiếng, vàng kéo đĩa trứng đi. như thứ bên không vịt mà là cục vàng quý báu không .
Hạ Tiểu Thất rướn đếm thử, trong đĩa có sáu miếng . Tính cả trẻ con thì nhà này tám người, đúng là không đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chia.
Lại nhìn Lưu Xuân Hoa lần lượt đặt trứng vào bát của con trai, con gái và cháu ngoại, duy chỉ bỏ qua Kiều Nhiên và Hạ Tiểu Thất.
“Ý gì đây?” Hạ Tiểu Thất đầy vẻ mắc, “Trứng vịt có khắc chữ ? có tên hai đứa tôi sao?”
chồng Lục Hồng đảo mắtvi_pham_ban_quyen trắng dã: “Nhà chỉ có con vịt, khó khăn lắm mới gom được mấy quả . Cái gì chị cũng muốn đòi , sao tham ăn thế hảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
“Ừ, cô khôngleech_txt_ngu tham.” Hạ Tiểu đưa tayvi_pham_ban_quyen giật trứng trước mặt Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng Lệ, “Cô không đừng ăn , để tôi.”
Hành động này thực sự khiến cả nhà sờ.
Kiều Nhiên bồi thêm: “Cái , tôi cũng hơi tham, ở đây còn tham nữa không?”
Nghe vậy, mọi người vội che lấy phần trứng vịt muối củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình.
có Lục Hướng Nam, đôi mắt thẳm nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt hồ tĩnh , không để lộ cảm xúc nào mà nhìn vợ mìnhbot_an_cap.
Hồng Lệ chỉ tay vào Hạ Tiểu Thất: “ điên rồi không?”
Phải nói là dâu này bình thường đanh đá, nhưng là người tự đem sính lễ ép gảvi_pham_ban_quyen đến đây, kiểu “hàng tận ” thường không được giá, nên người nhà họ Lục coi thườngvi_pham_ban_quyen cô ta.
Mà nguyên chủ ở bên ngoài thì giỏi gây gổ, về nhà lại thấp cổ bé họng, chỉ bị nhà họ Lục đi.
Chẳng thèm quan tâm đến ánh mắt của người khác, Hạ Tiểu Thất múc một bát cháobot_an_cap rồi thả miếng trứng vào, cứ như sợ ai cướp mất.
Kiều Nhiên sờ mũi, quay sang nhìnvi_pham_ban_quyen Lục Hướng Nam: “Chồng ơi, em cũng ăn trứng vịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Phụt!” Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị chồng Hồng phun cả ngụm cháo ra ngoài, suýt chút nữa thì sặc chết.
ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Lục Hướng Nam lập tức ra, lộ vẻ chấn kinhbot_an_cap, vẻ điềm tĩnh vốn có biến mấtbot_an_cap sạch sành sanh.
Hạ Thất cúi đầu húp cháo vừa cười trộm.
“Vợ thằng cả, mày lại định giở quẻ gì ?” Lưu Xuânleech_txt_ngu Hoa đến run người, “Mấy lời đó mà mày cũng thốt ra được, mày không biết ngượng àbot_an_cap? Để khác thấy thì mặt này của tao biết giấu vào đâu?”
“Tôi gọi người đànbot_an_cap ông của tôi, chứ có chồng người khác đâu.” Nhiên bĩu môi.
“Màybot_an_cap cònvi_pham_ban_quyen biết liêm sỉ không hả?” Lưu Xuân mắng, “ lẳng , mày trúng tà gì rồi?”
“Sao tôi là đồ khôngleech_txt_ngu biết liêm sỉ?” Kiều Nhiên phục luậnleech_txt_ngu, “ gọi mình là chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lại là không biết liêm sỉ à? Tôi cứ gọi đấybot_an_cap, chồng ơi, chồng ơi, chồng ơi.”
Vừa nói, cô vừa dang hai tay định ôm Hướng Namleech_txt_ngu một cái đểvi_pham_ban_quyen tranh thủ kiếm chút lợi lộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Kết bị Lục Hướng Nam tay lại.
“Mọi người bớt nói vài câu đi.” Hướng Nam đanh mặt lại, “Đang lúc ăn cơm mà ầm ĩ thế này còn thể thống gì nữa.”
đoạn, anh đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần trứng vịt của mình cho Kiều Nhiên.
Nhiên nhận lấy, đắcleech_txt_ngu nhướngvi_pham_ban_quyen mày mẹ chồng Lưu Xuân Hoa.
Ăn cơm xong, Tiểu Thất và Kiều Nhiên thản đứng dậy đi ra ngoài.
Lưu Xuân Hoa vàng bátleech_txt_ngu đũa đuổivi_pham_ban_quyen theo: “ đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày đi đâu đấy? Quay lại dọn bàn rửa bát .”
Tiểu Thất: “Ai ăn trước thì được nghỉ.”
Kiềuvi_pham_ban_quyen Nhiên: “ thế, ai ăn xong sau thì bát.”
Xuân Hoa: “”
Sáng lúc đi vẫn còn bìnhbot_an_cap thường, tối về sao hai đứa con dâu này như biến người khác thế? Quả thực là khiến thế giới quan của Lưu Xuân Hoabot_an_cap vỡ vụn.
Đêm , ánh trăng sáng dải lụa bạc bao thôn Thạch Hà.
Lục Hướng Nam cầm cuốnbot_an_cap sách trên tay nhưng chẳng được chữ nào. Anh vợ mình vốn có tính cách , sựvi_pham_ban_quyen bấtleech_txt_ngu thường đột ngột này thực sự anh sao hiểu nổi.
Nếu không phải là người định theo duy vật, có anh cũng sẽ giống như mìnhleech_txt_ngu, nghi Kiều Ni bị tà.
Chỉ cách nhau một màn che, đột nhiên anh nghe thấy tiếng thở dốc của người phụ nữ bên kia truyền đến. thanh đó giống như một conbot_an_cap mèo rừng nhỏ vừa cai , đứt quãng từng hồi, từng chút một khêu gợi thính giác của Lục Hướng Nam.
Lục Hướng Nam thấy hơi bực bội, người đàn bà này điên rồi sao? Lại phát ra những âm thanh nghe như vậy.
Anh bực đứng dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tới giật phăng bức màn ra: “ làm gì đấy?”
Kiều Nhiên đang bò dưới đấtvi_pham_ban_quyen tập chống đẩy bị âm đột ngột phát ra làm cho mình, cánh bủn rủn cả người đập xuống mặt đất.
Do thân hình hơi quá khổ, tiếng “bịch” vang kèm theo một làn mỏng bay lên từ đất.
Bị mất mặt trước trai đẹp, Kiều ngượng đến mức ngón chân quắp lại.
“Anh này.” Kiều Nhiên thở dài, “Người nhát người, dọa chết người ta rồi đấy.”
Hướng Nam cũngleech_txt_ngu thấy vô cùng túng, anh còn tưởng phụ nữ này làm chuyện gìvi_pham_ban_quyen đáng hổ thẹn, hóa ra là do tư tưởng của mình không lành mạnh.
Để che giấu sự bối rối, Lục Hướng Nam vẻ tuấn tú nghiêm nghị quở : “ hết cả lên, lúc thì gọi em trai, lúc thì ch”
Mặt già đỏ bừng, Lục Hướng Nam không nỡ nói ra từ đó.
Kiều Nhiên dưới đất bò dậy, lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khăn launội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mồ hôi trênleech_txt_ngu mặt, nghiêng nhìn Lục Hướng Nam: “Thế anh thíchbot_an_cap em gọi anh là gì? Em ? là chồng yêu?”
“ im đi.” Lục Nam giọng quát khẽ.
Kiều Nhiên đột nhiên nhớ đến một trong phim, bènbot_an_cap cười tủm không thôi.
còn cười, Lục Hướng Namleech_txt_ngu vừa thấy giận vừa thấy thẹn, chốc lát vành tai đã .
! Người đàn ông biết thẹn thùng, lại càng thích thì phải làm sao bây giờ?
Hạ Tiểu Thất vốn là người ngậm vàng từ khi mớileech_txt_ngu ra. Tổ tiên là khai quốc, đời tích lũy quyền quý các quan hệ. cha cô, đã là một vị lớn mà mỗi bước đi đều thể khiến giới thượng tầng kinh đô phải rung chuyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô lại là út trong nhàbot_an_cap, đứa con gái duy nhất, từleech_txt_ngu nhỏ đã sống như nàngbot_an_cap côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúa, tính tình vô cùng nhõng nhẽo.
ngột bị ném về những năm bảy mươi ăn rau , ở trong cănleech_txt_ngu gió lùa tứ phía này, ban ngày Kiều Nhiên bên cạnh thì còn đỡ, đến đêm phải ở một mình trong căn phòng trống trải, tránh khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy tủi thân muốn khóc.
Chiếc giường gạch cứng ngắc, nằm lên chẳng thấy thoải mái nào. Cònleech_txt_ngu cả chiếc gối , bên trong toàn vỏ , cứ cử là lại kêu sột soạtleech_txt_ngu, thỉnh thoảng còn đâm mặt. Ngoàibot_an_cap cửa sổ thì lũ côn trùng cứ kêu râm ran không thôi, khiến người vốn không sâu như Hạ Tiểu Thất hoàn toàn không nào mắt được.
Cô ngồi dậy nhìn ra cửa sổ, tình cờ trăng hắt cây lên giấy dán cửa sổ trông những con yêu quái đang vuốt giương nanhleech_txt_ngu.
một cái, Hạ Tiểu Thất với đôi mắt đỏ hoe tìm Kiều Nhiên.
Không ngủ được, sợ hãi, cần đượcleech_txt_ngu an ủi.
Lúc này, Kiều Nhiên cũng trọc mãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Không phải cô chưa quen môi trường mới, dù sao hồi ở trường sĩ quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, việc ngủ ngoài trời cô quen rồi, điều kiện còn khổ hơn thế này nhiều.
Cô không ngủ được vì cách một tấm rèm bên có một “em trai” đẹp traileech_txt_ngu trắng trẻo.
với vẻ yểu điệu Hạleech_txt_ngu Tiểu , Kiều Nhiên sinh ra trong gia đình quân nhân nên cách hào sảng, tùy hứng một cậu . Cô đặc biệt thích những chàng trai tuổi hơn mình, tốt nhất là kiểu chân dàileech_txt_ngu eo thon, trông có gầy yếu, da trắng, quan tuấn , ánh mắt sâu thẳm, thêm bệnhvi_pham_ban_quyen yếu ớt thì càng có cảm giác hơn.
Mà vóc và ngoại của Lục Hướng Nam lại chuẩn gu của Kiều Nhiên. Tuy hiện tại trông anh khá khỏe mạnh, không có đặc điểm ốm yếu, nhưng dáng vẻ đeovi_pham_ban_quyen kính trí , nho nhã kia rất đáng yêu.
Thật muốn lănleech_txt_ngu qua phía bên kia , “ ” quá.
Nhưng với thân hình hiện mình đè lên không chịu nổi, có khi còn bị chết mất.
“, , cộc.” Bên ngoài cửa sổ lên ba tiếng gõ kính.
Kiều Nhiên ngồi nhìn ra ngoài, Hạ Tiểu Thất đang đứng thui thủi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài sân với vẻ mặt nghiệp.
Con bé này, đôi mắt đỏ hoe như sắp khóc đến nơibot_an_cap, mới thương làm sao. Từ nhỏ lớn, nó dùng chiêu này để khiến mọi phải nuông chiều, dỗleech_txt_ngu dành.
Kiều cũng khôngleech_txt_ngu ngoại lệ, nhìn dạng ức đáng thương củavi_pham_ban_quyen bạn thân, trái tim cô lập tức mềm nhũn. Cònbot_an_cap “em ” với chảvi_pham_ban_quyen không, đi cùng cô bạn thân là quan trọng nhất.
Ôm lấy gối và , Kiều Nhiên không ngoảnh đầu mà “bỏ nhà đi bụi”.
Lục Hướng Nam nằm ngủ ở phòng bên nghe thấy tiếng mở cửa, cứ ngỡ Kiều Nhiên ra giải quyết nỗi buồn, nhưng mãi chẳng thấy cô quay lại.
Nghĩ lại thìbot_an_cap và vợ chẳng có tình cảm gì, thậm chí kết hôn hơn nửa năm còn chưabot_an_cap chất vợ chồng. Nhưng mỗi mới về một lần, lần nào về cô cũng thục bưng nước mặt, rửa chân anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hôm những mất đi sự đãi ngộ , mà thậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí cô còn để anh “phòng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc bóng”
Cái giường sưởi này cứng quávi_pham_ban_quyen, cả lưng.
Lúc nãy mải nghĩ đến trai đẹp, giờ cô mớileech_txt_ngu cảm thấy không thoải mái. Nhiên cứ lật lật lại giảm bớt đau ê ẩm.
“Lật bánh tráng àleech_txt_ngu?” Hạ Tiểu Thất lên tiếng, “ lật bên trái rồi lại bên .”
“ có mà vô tâm, tôi có lòng tốt đến đây bà đấy.” Kiều thấy lạ, “Bà không thấy đau lưng à? Không đúng nha, bà vốn tiểu thư đài các mà.”
“Tôi lót đệm dày lắm.”
Nghe vậy, Kiều Nhiên tay thử tấm dưới Hạ Thất, quả nhiên dày hơnleech_txt_ngu của cô mấy tầng.
“Bà tự lót cho mình mà không lót cho tôi.” Kiều Nhiên nổi giận, “Sự tin tưởng giữa ngườibot_an_cap người đâu rồi? Tình cảm giữa tôi và bà rồi?”
Hạ Tiểubot_an_cap Thất nhanh chóng nhường chỗ, “Qua đây.”
Hai người chui chung một chăn, thủ thỉ tâm sự trong đêm tối, vẫn thân thiết như ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào.
“Bảo , bà nói chúngleech_txt_ngu mình còn quay về được không?” Hạ Thất hỏi, giọng nói dường như hơi nghẹn ngào.
Kiều Nhiên đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Hạ Tiểu Thất, “Đừng nghĩ nhiều , đúng như bà đấy, đãleech_txt_ngu đến đây thì cứ yên mà sống, còn sống được đã là may lắm rồi.”
“Bảo bối, thực sự không nổi cái vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh đây, kinh khủng quá, tôi thốc nôn tháo luôn.” Hạ Thất than vãn.
Kiều an ủi, “Ráng đi, sau này tôi mua biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thự lớn cho bà.”
“Còn nữa, quần áo tủ xấuvi_pham_ban_quyen đau đớn, chẳng có bộ được cả.”
“ mặc tạm đi, sau này tôi bà, thíchleech_txt_ngu kiểu gì đổi kiểuvi_pham_ban_quyen đó.”
“Đồ ăn khó nữa, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn trà sữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ăn bánhvi_pham_ban_quyen ngọt, ăn thịt sản.”
“Đừng vội, sớm muộn gì tôi cũng thỏa được cái bụng háu ăn bà.”
Hạ im một hồi, “Bảo bối, sáng maileech_txt_ngu gọi tôi dậy ăn cơm nhé.”
“Tại sao?”
“Bị mấy cái ‘bánh vẽ’ của bà làm cho no căng rồi.”
Kiều Nhiên: “”
người trò chuyện đến đêm khuya mới ngápleech_txt_ngu ngắn ngáp dài rồi chìm giấc ngủ. Chỉ là ngủ chưa được bao lâu bị tiếng gà trống gáy làm cho tỉnh giấc.
Hạ Tiểu nhìn trời bên ngoài vẫn còn tối , bịt định ngủ tiếp, nhưng con gà chết kia cứ gáy mãi không dứt.
“A!” Hạ Tiểu Thất đột ngột ngồi dậy, “Chắc tôi chết quách xong.”
Kiều cũng dậy , mặt đầy bất lực màn đêm thăm thẳm ngoài cửa sổ.
Hai người ngồi thờ một , Kiều Nhiên : “Công , muốn gà không?”
Hạ Tiểu nước miếng, “Muốn .”
“Đi, chị đưa em đibot_an_cap khai mặn.”
Hai ngườibot_an_cap mặc quần áo tử tế, nhânbot_an_cap lúc trời còn mò mẫm đi vềleech_txt_ngu phía chuồng gà
Lúc sáng sớm, trời mờ , phương đông hiện ra một vệt trắng như bụng .
Lục Hướng Nam mặc chiếc sơ mi trắng đã giặt đến phai màu, quần dài vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giày cao su xanh, chỉnh tề vén rèmvi_pham_ban_quyen bước ngoài.
Anh cứ Kiều Nhiên đang làm bữa , trước đây mỗi anh về, dù anh đi sớm nào cũng sẽ bịvi_pham_ban_quyen sáng tươm tất để anh ăn no rồi mới đi.
Nhưng vừa cửavi_pham_ban_quyen ra, trong bếp trống không, bếp lạnh ngắt.
Lục Hướng Nam đứng trong bếp ngẩn người giây, sau đóbot_an_cap lắc đầu bước ra khỏi cửa.
Anh xe trên con đường hẹp, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạch dương bên đường xào xạc trong gió thu. Lá ngô ngoài đồng đã ngả vàng, đang là mùa thu hoạch.
Từ xa, anh thấy vợ mình là Kiều bộ tới, saubot_an_cap là cô em dâu Hạ Tiểu đang gặm đùi .
Lục Hướng Nam bấm chuông xe, đôi chân dài xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dừng xe .
chà! “ trai” đẹp trai kìa.
Mắt Kiều Nhiênvi_pham_ban_quyen sáng rực, cô rảo bước chạy đến mặt Lục Nam.
“Anh làm à?” Kiều Nhiên hỏi, “Lần sau bao anhleech_txt_ngu lại về?”
Lục Hướng Nam mím môi, đôi mắt thẳmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn chằm vào vợvi_pham_ban_quyen mình, không nói lời .
Kiều Nhiên biết anh đang . Không chỉ anh, mà cả nhà chồng đều đang nghi ngờ về sự thay tính cách đột ngột của cô và Hạ Thất. Kiều không muốn cố tình che , càng muốn giả vờ sống theo kiểu của nguyên chủ. Cô là cô, cô tên là Kiều Nhiên, không Kiềuleech_txt_ngu Ni.
“Cô đâu vậy?” Lục Hướng hỏi.
Anh chỉ có vóc dáng , ngoại hình chuẩn mà giọng cũng rất hay. Không phải kiểu trầm thấp gợi , mà là một loại nhã hòa, dòng sông chậm khiếnbot_an_cap .
“ bộ .” Kiều Nhiên lau mồ hôi trán, “Giảm cân.”
Lụcleech_txt_ngu Hướng Nam lại im , ánhbot_an_cap mắt đánh giá khuôn mặt phúng phính đầy thịt của Kiều Nhiên.
Lúcleech_txt_ngu này Hạ Tiểuvi_pham_ban_quyen Thất cũng đi tới, đưaleech_txt_ngu gà trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến bên miệng Kiều Nhiên: “Làm một miếng đi.”
Kiều Nhiên đưa tay đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra: “Đừng có dỗ tôivi_pham_ban_quyen.”
nghi ngờ trong mắt Lục Hướng Nam càng . Trước đây mỗibot_an_cap lần nhà, anh đềubot_an_cap thấy em dâu hoặc mắng nhiếc Ni, đôi khi anh nghe còn cảm thấy giận, từng bảo Kiều Ni phải biết phản kháng. Kiều Ni toàn cười ngây , nói dâu còn nhỏ nên không chấp nhặt.
Nhưng bây giờ
Hướng Nam hoặc Hạ Tiểu Thấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Quan hệ của hai người bây tốt sao? Không cãi nhau nữa à?”
Hạ Tiểu vừa gặm đùi gà nói: “Đại soái Trương đã nói rồi, giang hồ không phải là chém chém .”
Kiều Nhiên bắt chước giọng khàn khànbot_an_cap của diễn gạo cội: “, đó là nhân tình thế thái.”
“Trương Tác Lâm?” Lông mày Hướng Nam nhíu chặt hơn, “Hai người nghe được lời từ đâu thế? Tôi cả hai người chưavi_pham_ban_quyen từng đi học mà?”
Hạ Tiểu Thất nhanh : “Xem trên tivi đấy.”
Kiều Nhiên: ” Không nói thì bà chết à?”
Hạ Tiểu Thất: ” Sẽ phát điên mất.”
Sợ muộn giờ, Lục Hướng Nam không dám nán lại quá lâu, vội vàng xe hướng về phía thịvi_pham_ban_quyen xã.
Suốt dọcvi_pham_ban_quyen đườngbot_an_cap, anh cứ mải suy nghĩ về sự thay đổi của Ni và Hạ Tiểu Phương, rồi sau đó chợt ra một chuyện: cái đùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gà trong tay em dâu Hạ Tiểu Phương từvi_pham_ban_quyen mà có?
Lúc sáng, anh có thấy nhà mình , hìnhbot_an_cap nhưleech_txt_ngu sau đó thì vô tín luôn
Khi Kiều và Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thất về đến nhà, họ thấy một đám người đang vây quanh trước cổng và tường .
này, bà mẹ Lưu Hoa ngồi bệt dưới đất khóc lóc thảm thiết.
Kiều Nhiên hỏi thăm người đang đứng xem có chuyện gì, họ conbot_an_cap gà trống lớn nhà bị ai đó trộm mất rồi.
Hạleech_txt_ngu Tiểu Thấtbot_an_cap mu bàn tay lên quẹt khóe miệng, vẻ mặt đầy đau xót: “Ai mà làm cái vậy? là thất đức tột cùng.”
“thất đức” Nhiên: “”
cậu ăn thấy nói đâu.
Cô chồng Lục Hồng đứng ở cửa gào lên mắng chửi: “Cái đồ ăn không biết xấu hổ nàobot_an_cap bắt mất gà nhà , ăn vào cho thốileech_txt_ngu ruột thối gan, thối cả mồm ra.”
Hạ Thất: “” Hừ! Phản !
Đợibot_an_cap hai người vào trong sân, Lưu Hoa đang khóc lóc lem luốc nước mắt nước liền : “Con gà trống nhà mình mất rồi, hai đứa dậy sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thấy ai khả ?”
Tiểu và Nhiên đồng lắc đầu: “ thấyvi_pham_ban_quyen ạ.”
người trả lời nhanh quá khiến Xuân Hoa nảy sinh nghi ngờ, bà chằm chằm cả hai: “ sớm ra hai đứa đâu đấy?”
“Đi ạ.”
“Ra .”
Đúng là lúc trọng thì có chút ăn ý nào.
Thấy Lưu Xuân Hoa càng nghi hoặc, Hạ Tiểu Thất giải thích: “Tụi con vừa đi dạo vừa ra màunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nào, ừm, nay thu hoạch chắc là tốtvi_pham_ban_quyen lắm.”
“Đúng vậy.” Kiều Nhiên gật , “Ngôbot_an_cap nhanh lắm ạ.”
Lưu Hoa hơi ngẩn người: “Thu hoạch tốt hay không là việc của bí thư đội sản xuất phải lo, hai đứa bay xía vào làm gì?”
Hạleech_txt_ngu Tiểu Thấtbot_an_cap và Kiều ghé sát đầuleech_txt_ngu nhau, thì thầm nhỏ.
Hạ Thất: “Hình như hớ rồi, năm , năm sau mới mở cửa mà.”
Kiều Nhiên: “Ái chà, còn biết cả cải cách mở cửa cơ đấy.”
Hạ Tiểu Thất: “Trong bài hát có mà, một mùa xuân năm một chín bảy chín, có một cụ vẽ một vòng tròn bên bờ biển Hải.”
Kiều Nhiên: ” Cũng không . Chính mà nói, năm 1978 đã bắt đầu khoán sản phẩm đến hộbot_an_cap gia đình rồi, đến năm 1982 mới phổ biến toàn diện. Rõ ràng là làn gió cải vẫnvi_pham_ban_quyen chưa tới đây.”
Hạ Tiểu Thất mắt: “Cậubot_an_cap dám lén lút họcbot_an_cap lịch sử sau lưng tôi à.”
Kiều Nhiên: “Đây có phải là trọng cần thảo luận lúc này không?”
Tiểu Thất: “Sao lạileech_txt_ngu không? Cậu làm vậy khiến đần lắmbot_an_cap .”
Kiều Nhiên đảo mắt: “Cáibot_an_cap sự đần của cậu là bẩm rồi, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần ai làm nền đâu.”
Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người cứbot_an_cap thì thầm mãi, Lưu Xuân Hoa chỉ quát lớn: “Nói cái gì sau lưng tao đấy? bay cho rõ xem nào, sáng sớm rốt là đi đâu?”
Giọng của bà lão này không quá nhọn, nhưng nghe cứ thấy khó chịu cách kỳ lạ. Đặc là khi bàleech_txt_ngu gào lên, âm thanh cứ như tiếng móng tay cào lên bảng kính, khiến người ta bực chỉ muốn xông tới vả cho hai cái.
Hạ Tiểu Thất nhún vai: “Thì con chẳng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với mẹ rồi thôileech_txt_ngu, con ra đồng xem hoa màu. tụi con khôngleech_txt_ngu phải bí thư đội sản xuất, nhưng con nghĩ làm người thì nên quávi_pham_ban_quyen kỷ, hoa màu tốt, sản lượng cao thì cuối năm được thực nhiều, đối mọi người chẳng phảileech_txt_ngu đều là chuyện sao.”
Kiều Nhiên lập tức phụ họa: “Đúngbot_an_cap thế, mọi người cùng tốt thì mới thực sự là tốt.”
họ nói năng quanh co làm Lưu Xuân Hoa không kịp phản ứng, ngược lại Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng đứng đó lại bị những lời hào hùng này làm cho cảm động, còn đi đầu vỗ .
Triệu thôn trưởngvi_pham_ban_quyen khen ngợi trước mặt mọi người: “Đừng thấy vợ thằng hai nhà họ Lục không có học thức, bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường hay ngang ngượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gây mà coi thường, lúc then ấy nói cũng lý lẽ . Mọi người chúng ta học tập cô ấy, trong lòng phải có tình yêu lớn, chung sức đồng lòng, có thế chúng ta mới đượcvi_pham_ban_quyen bình chọn là thôn tiên tiến, thôn văn hóa chứ.”
Sao tựvi_pham_ban_quyen lạivi_pham_ban_quyen được khen thế này?
Hạ Tiểu Thất được chiều mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ, vẫy vẫy tay mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Đây là việc con nên làm ạ, cái đó, vì nhân dânbot_an_cap phụcvi_pham_ban_quyen .”
Kiều Nhiên đứng bên cạnh cười muốn nội thương.
Cô bạn thân của tôi, đồ ngốc nghếch, tuy có hơivi_pham_ban_quyen khờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà đáng yêu thật sự.
Lưu lồm bò lấy áo Triệu thôn trưởng: “Thôn trưởng, chuyện nhà tôivi_pham_ban_quyen mất ông không thể bỏ , ông phải đòi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chobot_an_cap tôi chứ.”
“Bà yên tâm đi chị , chuyện này nhất định phải điều ”
Lời của trưởng còn dứt, Hạ Tiểu Thất đứng bên cạnh đã vội vàng lên tiếng: “Thôi ạ, điều tra làmleech_txt_ngu gì , là người trong thôn cả, chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể diện cho nhau đivi_pham_ban_quyen.”
Lưu Xuân Hoabot_an_cap cuống lên: “Con nói cái thế? Đó là con gà của nhà mình mất, là nhà mình tốn bao nhiêu nước nhiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thóc nó , có nấu chín cũng phải để mình ăn mới đúng chứ, mắc gì chui vào bụng đứa khác. Cái đồ đầu có vấn đề , sao toànbot_an_cap bênh người ngoài thế hả?”
Dù đại này không có camera sát, nhưng cũng không được có đôi mắt tình bắt gặp chút vết .
Mọi chuyện cứ cẩn tắc vô hơn.
Nghĩ đến đây, Nhiên liền nói với Xuân Hoa: “ bỏ đi mẹ, mẹ nhìn xem này ầm ĩ ai cũngvi_pham_ban_quyen biết, cả thôn đều kéo đến xem trò nhà mình kìa. Chẳng qua cũng chỉ là một con gà trống thôi mà, để muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đền mẹ con khác, không, hai con luôn, này cứ thế khép lại đi.”
Lưu Xuân Hoa mắt: “ thôi, bao giờ mua?”
“Ba ngày, trong vòng ba ngày sẽ ôm gà về cho mẹ.” Kiều Nhiên khẳng định chắc nịch.
Hạ Tiểu Thất vớivi_pham_ban_quyen đôi mắt lấp lánhbot_an_cap, oa! Cái vẻ chém gió của bạn thân mình trông ngầu xỉu luôn ấy.
Vì chủ đã không cứu nữa nên thôn trưởng Triệu cũng mừng vì rảnh việc, dẫn đámvi_pham_ban_quyen tán về nhà chuẩn bị nấu cơm sáng.
Khi chỉ còn Kiều Nhiên và Hạ Tiểu Thất.
Hạ Thất hỏi: “Cậu lấy cái gì ? Cậu tiền không?”
“Không .” Kiều Nhiên thành thật trả , rồi nhìn chằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểuleech_txt_ngu không chớp mắt.
“Nhìn tôi làm gì?” Hạ Thất hoảng hốt, “Tôi cũng không có tiền, tôi không còn là tiểu thư nhà giàu mấy đời nữa rồi, tôi cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái quê giống cậu thôi.”
nói tiếp: “Cậuleech_txt_ngu cũng thật , bình thường vẽ bánh tôi thôi , sao giờ còn bị nghiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế? Gặp ai cũng vẽ bánh cho người ta là sao?”
Kiều Nhiên giải thích: “ chẳng phải sợ thôn trưởng cứ đòi vụ trộm gà sao, vạn ravi_pham_ban_quyen thì hai đứabot_an_cap mình còn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mũi nữa.”
“Mất mặt thì mất mặt thôi.” Hạ Tiểu Thất bĩu môivi_pham_ban_quyen, “Dù có phải mặt tôi đâu.”
: “”
Cạn lời luôn.
Hai người đang mải trò chuyện thì chậu lạnh trong nhà hắt , những nước bắn tung tóe lên cả mu bàn chân.
Lưu Xuân Hoa quắc mắt: “Còn mau vào nấuleech_txt_ngu cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đấy lảm nhảm cái gìleech_txt_ngu?”
Kiều Nhiên: “Đang nghiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu chuyện mua gà ạ.”
Hạ Tiểu : “Đúng , đang bàn nên mua gà trống hay .”
Kiều Nhiên: “Gà mái đi, loại biết đẻ trứng ấy.”
Hạ Tiểu Thất: “Được, mẹ, mẹ tiền ?”
Xuân Hoa: “Tao có.”
Một luồng gió thu thổi qua theo bụi trong sân, ba người đứng nhau trân , không gian chốc rơi tĩnh .
Lưu Xuân Hoa cảm thấy như mình lỡ rồi, sơ ý một mà đãbot_an_cap để lộ hết vốn liếng cho con dâu biết.
“ .” Giọng Kiều Nhiên vút cao, ngọt lịm tẩm , “Mẹ cho con mượn ít ?”
Cả đời này Hạ Tiểu Thất chưa bao giờ nghe thấy giọng điệu nũng đến thế, nghe xong mà hết cảbot_an_cap da gà.
Lưu Xuânleech_txt_ngu Hoa lậpbot_an_cap tức bịtvi_pham_ban_quyen chặt túi áo: “Khôngbot_an_cap có không có, tao lấy raleech_txt_ngu tiền? Tao là một mụ đàn bà nông thôn không biết kiếm tiền, không có đồng nào .”
Kiều Nhiên: “Lúc nãy mẹ vừa bảo có mà.”
Hạ Thất: “Đúng , con cũng nghe rồi.”
Bị vạch , Lưu Xuân Hoa chút cáu kỉnh: “ đứa giờ đúngvi_pham_ban_quyen là mặc chung một ống quần nhỉ, hợp sức định đào mỏ tiền của tao đấy à? nói nhảm đi, mau vàovi_pham_ban_quyen nấu cơm!”
Kiều rất tự nhiên đưa tay trán: “Ôi trờileech_txt_ngu! Con đau đầu quá.”
Thấy vậy, Tiểu Thất cũng bụng: “Con đaubot_an_cap dày.”
“Sa dày hay sao mà ôm chỗ đóleech_txt_ngu.” Kiều Nhiên nắm tay Tiểu Thất dời lên trên một chút: “Dạ dày ở đây này.”
“Mẹ ơi, mẹ bảo haibot_an_cap con nên nghỉ ngơi một lát hay là đileech_txt_ngu tìm sĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốc ít thuốc ?” Kiều Nhiên hỏi.
Lưu Xuân Hoa tức đến nỗi lồng ngực phậpbot_an_cap : “Cứ bảo hai đứa nấu cơm là đứa thì đau , đứa thì đau dạ dày, mà biết được là thật haybot_an_cap giả.”
Hạ Thất khoác tay Kiều Nhiên: “Đi, mình khám bác sĩ thôi, cứ ghi nợ .”
Thấy hai người địnhleech_txt_ngu đi ra thật, Lưu Xuân cuống quýt gọi giật : “Ấy ấy, mau vào trong nhà nằm nghỉleech_txt_ngu một lát đi. Khám xét cái gì, sao mà thư đài các thế biết, nằm nghỉ một lúc là ngay .”
“Vâng.” Kiều Nhiên đầu, nói với Hạ Thất: “Nghe lời mẹ đi, mẹ bảo nằm thì mình vào nằm thôi.”
“Được, tiết kiệmleech_txt_ngu tiền cho mẹ vậy.”
Trơ mắt nhìn hai người đileech_txt_ngu vào gian dưới, đầu Xuân Hoa đầu quay , không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lạ thật, rõ ràng rất lạ, hai đứaleech_txt_ngu lười biếng nấu , sao cùng lại khiến chúng trông có vẻ rất hiểu chuyện và biết nghĩ cho bà vậyvi_pham_ban_quyen nhỉ?
đến trong , Tiểu Thất rất tự nhiên nằm vật sưởi, đúng phong thái của một con mặn.
Kiều Nhiên nằm ở phía kia bắt đầu tập bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“ bối, vụ mua gà cậu định ?”
Kiều Nhiên suy một lát, dừng động gập lại, nhìn Hạ Tiểu Thất: “Tớ định đi mượn tiền.”
“Đất khách quê người, mượn ai được, thời ai chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghèo.”
“Mượn chồng tớ.” Kiều Nhiên nghĩ đến anh đẹp trai của mình thì cười hì : “Anh ấy chẳng phải là giáo viên sao, có lương hẳn hoi, trong túi chắc chắn có tiết kiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Hạ Tiểuleech_txt_ngu Thất gật đầu: “Chắc chắn là , chỉ biết anh ta có chịu cho không thôi.”
“Không cho thì tớ ly hôn với ấy.”
“Cậu ly hôn tớ cũng ly hôn.”
“Đúng, để hai thằng con trai nhà bà ấy ế vợ hết.”
“Ôi ơi! Nghĩ đến thôi mà đã thấyleech_txt_ngu hưng phấn rồi đấy.”
Đang lúc tán gẫu vui vẻ, bỗng nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuông xe đạp vang lên ngoài sân.
Kiều Nhiên đang gập bụng vàng xỏ giày xuống đất: “Có phải anh chồng đẹp trai của tớ về không nhỉ?”
Hạ Thất “mắng” một tiếng: “Đồ mê .”
Người vào sânbot_an_cap không Lục Nam, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thím ngoàileech_txt_ngu bốn mươi tuổi. Bà ta không chỉ xe phượng hoàng đời cũ mà còn uốn xoăn, trôngvi_pham_ban_quyen rất thời thượng.
Vừa vào đến nơi, bà ta gọi lớn: “Xuân Hoa, Xuânvi_pham_ban_quyen Hoa, mau ra phụ tôi một tayleech_txt_ngu với.”
Lưu Xuân Hoa tay cầm muôi múc canh từ đi ra, ràng ghét phải cố nặn ra , thành biểu cảm trông có chút vặn , khó coi.
“Chị dâu àbot_an_cap.” Lưu Xuân Hoa cười giả tạo: “Sao chị lại sang đây?”
“Thì mang cho cô đồ tốt đây.” xe chắc chắn xong, Dương Tú Phấn nói: “Mau lại , cầm hộ tôi cái này.”
Trong lòng Lưu Xuân Hoa cực kỳ ghét bà chị dâu này, ham hư vinh thích khoe khoang, cậy chút tiền là đi rêu rao khắp .
bà ta là chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư của thôn thì đã sao, chẳng phải cũng là anh trai bà thôi ư.
có điều nể tình hàng, Lưu Xuân không vàbot_an_cap cũng không dám trở mặt, chỉ miễn cưỡng tiến lại gần phụ bê đồ.
Lưu Xuân Hoa nhận lấy cái , không biết đựng gì mà khá nặng.
“Đồ gì thế chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?” Lưu Xuân Hoa hỏi.
“Quần áo.” Tú Phấn : “Đều đồ con Tam Nha nhà tôi không dùng nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tôi nghĩ cho người ngoài thì phí quá, hai nhà chúng ta là họ hàng thân thiết, đúng mang đây cho con gái và dâu cô mặc.”
Nói sao nhỉ, nhà ai cũng chẳng dưvi_pham_ban_quyen gì, cũ dùng được là dùng. Lưu Xuân Hoa cũng vậy, nhìn đứa bà đều ăn lương nhà nước, nhưng nhà chồng con gái lớn không ra gì, nay vẫn dắt hai đứa con về đây ở, con gái út chồng cũng phải dựaleech_txt_ngu vào gia đình nuôi, lại thêm hai cô con dâu nữa, cả nhà bảy miệng ăn chờ cơm, lúc nào cũng cảm thấy thiếu tiền.
Nhưng nhặt quần áo cũ củabot_an_cap người khác thôibot_an_cap đi, này nhặt đồbot_an_cap thừa của nhà chị dâu, trong lòng Lưu Xuân Hoa cứ thấy khó chịu, có cảm giác như bị lép vế hơn bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta một bậc vậy.
Con Tam Nha nhà bà số , được lênvi_pham_ban_quyen thành , chồng lại là cán nhỏ trong nhà nước, ngày thường ăn trắng mặc trơn còn có thể tiếpleech_txt_ngu tế cho ngoại.
Lúc nàyvi_pham_ban_quyen, Lục Hồng Lệ từ trong nhà chạy ra, rạng rỡ: “Mợ, mợ đến ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Ừ.” Dương Tú Phấn vội : “Mau lại đây xem này, mợ mang cho cháu và chị cháu bao nhiêu quần áo, mau lại đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màvi_pham_ban_quyen chọn.”
So với sự quê mùa của dânleech_txt_ngu làng, con Tam Nha sống ở thành phố trông điệu hơn hẳn, quần áo cũng khá đẹp.
Điều này khiến Lục Hồng Lệ mừng , chạy lạileech_txt_ngu bắt đầu lật bao quần áo: “Cái này đẹp quá, ôi , cái này cũng đẹpvi_pham_ban_quyen nữa.”
Thấy bộleech_txt_ngu dạng rẻ tiền con gái, Xuân Hoa càng bực bội, thầm trong lòng: Cái đồ tích sự, chẳng có chút khí phách nào.
Nghe tinleech_txt_ngu có quần đẹp, Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Thất chạy ra xemleech_txt_ngu náo nhiệt.
Lấy ra một chiếc áo ghi lê màu đỏ, Hạ Tiểu Thất bĩu môi: “Xấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .”
Lại ra mộtleech_txt_ngu chiếc sơleech_txt_ngu mi kẻ ôleech_txt_ngu, Hạ Tiểu Thấtbot_an_cap tiếp tục bĩu : “Quê hết chỗ nói.”
Lưu Xuânleech_txt_ngu Hoa bên cạnh đầu, lòng bỗng sảng khoái lạ lùng.
Dương Tú Phấn nhíu mày: “Vợ thằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai, quần áo lúc cô chẳng tranh nhau mà đòi đấy thôi. Như cái váy lần ấyleech_txt_ngu, khileech_txt_ngu Lệ lấy mất, cô còn tôi mà khócleech_txt_ngu cơ mà, quên rồi à?”
“Trước đây mù.” Hạ Tiểu Thất mỉm cười ngọt ngào với Dương Phấn: “Giờ thì chữa khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.”
Dương Tú Phấn: “”
“Không lấy thôi.” Dương Phấn đẩy mạnh Hạ Tiểu Thất ra: “Sau này đừng hòng lấy quần áo nhà tôi, một cái cũng không cho.”
Bà ta giận rồi, bà ta giận rồi. Lưu Xuân Hoa thở phào một cái, cảm thấybot_an_cap trong lòng càngleech_txt_ngu sướngleech_txt_ngu hơn.
Hạ Tiểu bĩuvi_pham_ban_quyen môi đầy chê bai: “ thèmbot_an_cap , này mợ cũng đừng mang đến nhà tôi nữa, cứ như nhà tôi là bãi rác không bằng.”
ví áo mìnhvi_pham_ban_quyen mang rác rưởi, Dương Tú Phấn tức đến nổ phổi.
“Không lấy thì , đồ khôngleech_txt_ngu biết điều.” Dương Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phấn giật lấy quần áo quăng lên xe đạp: “Từ giờ trở đi cái giẻleech_txt_ngu cũng đừng hòng tôi mang đến nhà này.”
Do quá dùng lực không đúng chỗ, bà ta còn bị trẹo lưng.
“Trời ơi.” Kiều lắc đầu: “ mợ chú ý một chút, cái thân già này của mợ mà bị trẹo lưng thì không tốt đâu.”
“Cô bảo ai già? Tôi còn mẹ haibot_an_cap đấy.”
Hạ Tiểu Thất nhìn Dương Tú Phấn, lại nhìn mẹleech_txt_ngu Lưu Xuân Hoa, lên tiếng: “Chẳng giống , mẹ tôi trông mợ nhiều. ơi, có phải mợ sống nhọc quá nên chóng già thế không?”
Mẹ ơi! Cái quỷ quái này, Dương Tú Phấn một không muốn lạibot_an_cap , mặc kệ cái đau điếng, bà đạp phóng đi mất dạng.
“Mợ ơi, mợ ơi.” Lục Hồng Lệ đuổi theo: “Đừng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , quần áo đó người khác khôngvi_pham_ban_quyen lấy thì con lấy.”
Bữa sáng là cơm hoàng mễ, củ cải muối với hành lá chấm tương đại bánh. Đồ ăn đạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mức thấy có cảm giác thèm ăn nào.
“Mẹ, mẹ cho con quả trứng .” Lụcvi_pham_ban_quyen Hồngbot_an_cap làu bàu, “ chẳng thích ăn mấy thứ này.”
Lưu Xuân Hoa lạnh mặt đáp: “Không có, ăn thì ăn, ăn thì thôi.”
Lúc này, Kiều Nhiên và Hạ Thất lần lượt bước vào.
Nhìn thấy đồ ăn sáng trên bàn, Hạ Thất liền bảo: “Sáng tôi chẳng có hứngleech_txt_ngu ănvi_pham_ban_quyen gìbot_an_cap , thôi không ăn đâu.”
Thực tế cô đã ăn quay bụng rồi.
Kiều Nhiên cũng chẳng mặn mà gì, nhưng phải công nhận mấy này rất hợp để giảm cân.
Thấy con dâu cả ngồi với vẻ miễn cưỡngbot_an_cap, còn con dâu thứ thì căn không muốn ăn, Lưu Hoa lầmbot_an_cap bầm: “Càng ngày càng khó chiều, hai đứa bay lại giở chứngvi_pham_ban_quyen đấy.”
Nói , Xuân đứng dậy đi vào bếp, lát sau bêleech_txt_ngu ra một hũ gốm màu trắng sữa.
mở nắpleech_txt_ngu, mùi mỡ lợn thơm nồng đã tỏa ravi_pham_ban_quyen ngào ngạt.
“Mỡ lợn kìa.” Linh Linh, con gái của chị chồng Lục Hồng , thèm đến mức sắp dãi.
Ở nông thôn, năm chẳng mấy khi được miếng thịt. Nếu gặp năm mất , việc lấp đầy bụng là cả một vấn .
Nhà họ Lục nhờ có hai cậu con trai vọng nên cũng được coi là hộ giả trong . nhưng Lưu Xuân Hoa vốn tínhleech_txt_ngu tiết kiệm, nên quanh năm suốt tháng cũng chẳng mấy khi thấy miếng thịt trên bàn.
Hũ lợn này được từ dịp Tết, bình thường bà chẳng nỡ ăn, chỉ lễ Tết hay có khách khứa mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra xào nấu, đến giờ vẫn còn lạivi_pham_ban_quyen nửavi_pham_ban_quyen hũ.
Chỉ thấy Lưu Xuân muỗng múc một ít mỡ lợn, lần lượtbot_an_cap trộn vào bát cơm cho cháu ngoại và cháu nội, sau đó lại hai muỗng đưa cho Hạ Tiểu Thấtbot_an_cap và Kiều Nhiên, rồi mới nắp hũ đem cất đi.
Hành động nàyvi_pham_ban_quyen khiến mấy người lớn trong nhà đều ngơ.
Lục Na vốn không kén chuyện ăn mặc, lạileech_txt_ngu luôn thấy áy náy vì mang theo hai đứa con về nhà ngoại, nên ăn một chút cũng không saobot_an_cap. thật sựleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu hiểu nổivi_pham_ban_quyen, mẹ lại chủ động đưa mỡ lợn cô con dâu trộn , trong khi bình thường có gì bà đều giấu nhẹm đi, sợ bọn họ nhìn thấy.
Lục Hồng Na dám lên , nhưng Lục Hồng Lệ thì không chịu nổi, ta gàobot_an_cap lên: “Mẹ, có gì vậy? Cho hai ấy khôngvi_pham_ban_quyen cho con à?”
Lưu Hoa “chát” mộtbot_an_cap tiếng, đập mạnh đũa xuống bàn: “ cho hai đứa thì ? Tụi nó với tao là người , là người của nhà họ Lục nàybot_an_cap, đồng lòng với tao. Còn mày? Sớm muộn gì lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bát nước đi .”
Tối quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc ăn cơm còn chưa phải người một nhà, thế mà hôm nay sau khi bà cậu đến một chuyến đã thành “đồng lòng” rồi.
Kiềuvi_pham_ban_quyen Nhiên và Hạ Tiểu Thất nhìn nhau cườivi_pham_ban_quyen thầm, đúng là nắm thóp được rồi.
Mà công nhận, mỡ lợn trộn cơm thêm nước tương nữa đúng là mang lại hương khác hẳn, dù sao hơn củ cải muối.
Sau bữa sáng, Lưu Xuân dọn dẹp bàn ghế rồi giục Kiều Nhiên và Hạleech_txt_ngu Tiểu Thất mau chóng rabot_an_cap đội xuất làm việc. Bây giờ làbot_an_cap hoạch mùa thu, làm nhiều nhiều công, cuối năm mới được chia nhiềubot_an_cap tiền.
Bà mẹ chồng này, mới ban nãy bảo là người nhà, thế mà lúc làm việc đúng là “người nhà” thì bị lôi ra hành trước tiên, sao thấy bà bảo con gái mìnhbot_an_cap đồng đi?
Kiều Nhiên lại ôm trán: “Đầu tôi hình như vẫn còn đau lắm.”
Hạ Tiểuvi_pham_ban_quyen Thất vừa định ôm thì nghe Lưu Xuân Hoa nói: “Trong nhà có thuốc , mau uống hai viên rồi ra đội đi.”
Bà già đúng là chẳng khác gì Chu Bát Bì. Tuy bọn tôi giả bệnh, bà cũng không cần phải “tàn nhẫn” thế chứ.
Thấy Lưu Hoa thậtvi_pham_ban_quyen sự đưa hai viên thuốc , Tiểu Thất quay người đi ra ngoài: “Tôi không đau nữavi_pham_ban_quyen, tôi không uống đâu.”
Bảo cô uống ư? Nằm mơ , thà bệnh hơn.
Đặc là mấy loại đắng, cứ bỏ vào miệng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nôn ra ngay. Hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là mời bác sĩ về nhà vì cô chịu nổi mùi bệnh . Thuốc cô toàn có vị ngọt, dù giờ đã hai mươi ba tuổi, hễ sốt cô đòi uống thuốc trẻbot_an_cap em.
Kiều Nhiên đang giả bệnh tất nhiên cũng khôngleech_txt_ngu uống, nhưng cô vẫn cầm lấyvi_pham_ban_quyen thuốc, nhân lúc không ai ý liền nhét túi .
Rời khỏi nhà, Kiều Nhiên dắt Hạ Tiểu Thất đi thẳng ra khu rừng nhỏ làng.
Làm việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng ư? Không đời , tìm nào phong cảnh hữu tình mà dạo chơi .
Trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu cao trong xanh không một gợn mây, giónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luồn qua kẽ lá. Thi thoảng có vài chiếc lá theo gió rụng xuống con mòn vắng lặng, cảnh sắc đẹp như một tranh dầu, còn Kiều Nhiên vàleech_txt_ngu Hạ Tiểu Thất thì tay trong tay dạo bước giữa khung cảnh thơ mộng .
“Bảo nhi, tôi muốn trà sữa quá.”
Tản mùa thu tĩnh lặng, hít thở trong lànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà cóbot_an_cap thêm ly trà thì đúng tuyệtbot_an_cap nhất trần đời.
Kiều Nhiên dội ngay nước lạnh vào mộng tưởng của Hạ Tiểu Thất: “Cậu nhìn tôi có giống trànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sữa không?”
Hạ Tiểu Thất bĩu môi: “Thế tối qua cậu vẽ bánh cho thế nào, cậu rồi à?”
“Vẽ bánh thì dễ chứ làm bánh mới khó, phải tôi thời gian chứ.”
“Tôi thấy quan trọng nhất là phải có .” Hạ Tiểu Thất khẳng định chắc nịchvi_pham_ban_quyen, tự thấy bản thân rất có kiến thức.
Kiều Nhiên bất lực trắng mắt: “Thông quá cơ, nói cũng như không.”
Tức thật , lần nào cũng bị cô ấy họng.
Nhưng cũng , ưu tiên đầu là kiếm tiền, mà bằng cách nào đâyvi_pham_ban_quyen? Thời này kinh doanh bị gọi là cơ trục lợi, sẽ bị lôi ra đấu tố như chơi.
“Bảo nhi, tôi thấy chúng ta không nên ru rú ở nông thôn, phải lên thành phố mới phát triển được.” Hạ Tiểu đưa ra ý kiến.
Kiều Nhiên đầu: “Lên thành phố đi xin ?”
Hạ Tiểu Thất tức mìnhleech_txt_ngu đấm vào cô: “Tôi đang nói chuyện nghiêm túc đấy.”
“Ôi công chúa của tôi ơi, tôi cũng đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói túc đây. Lên thành phố không biết ai, chỗ ăn không chỗ ở, chẳng đi ănvi_pham_ban_quyen thì làm ?”
“Sao lại không quen ai?” Hạ Tiểubot_an_cap Thất nhắc nhở, “Chẳng phải có cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai đẹpleech_txt_ngu trai của cậu đó sao.”
Mắt Kiều Nhiên sáng lên: “Đúng rồi, phảibot_an_cap cậu em đẹp mượn tiền mua nữa chứ.”
Sống trên đời, nhất định phải một xa bất . Hai người không dạo , lập tức về nhà lục hòm xiểng tìm và các loại phiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để lên phố.
Mười mấy phút sau, haibot_an_cap người chạmvi_pham_ban_quyen mặt giữa sân hai tay trắng.
“Chẳng tìm thấy gì cả.” Hạ Tiểu Thất .
Kiều thở dài: “Nhà này nghèo thật đấy.”
Đứng giữa sân mười mấy giây, cùng đồng loạt hướng mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía gian đông nơibot_an_cap bà già ở. Lúc này nhà không ai, cửa gian nhà đông đang khóa, nhưng một cánhbot_an_cap đang mở hé.
“ bà già chắc chắn có tiền.” Hạ Tiểuvi_pham_ban_quyen Thất nói.
Kiều Nhiênleech_txt_ngu hơi do dự: “Làm vậy không tốtvi_pham_ban_quyen lắm nhỉ?”
“Tiền củaleech_txt_ngu bà già từ đâu mà có?” Hạ Tiểu Thất hỏi.
“Con trai bà ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa chứ đâu.” Kiều Nhiên .
Hạ Tiểu Thất tiếp lời: “Thế con trai bà ấy với hai đứa mình có quan hệ gì?”
Kiều Nhiên: “Vợ chồng.”
“ tụi mình tiêu tiền của chồng thì có phạm không?”
“Hợp tình hợp pháp.”
là thành một lặp rồi.
Cả hai chẳngbot_an_cap còn chút cảm giác lỗi nào, thậm chí còn tự bổ sung thêm lý : Nguyên chủ làm lụng vất vả trâu để duy trì cái này, bọn mình tiêu hộ chủ một ít thì có đâubot_an_cap.
Nhân lúc trong nhà không có ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người canh chừng, một người trèo cửavi_pham_ban_quyen sổ.
Nếu là trước kia, mấy việc leo tường nhảy sổ, trèo cây lội suối đều Kiều Nhiên nhanh nhẹn đảm nhận, Hạ Thất chỉ việc đi theo nhìn.
Nhưng thời thế nay đã khác, cửa sổ ở nông hai cánh trên dưới, với thân hình một trăm sáu mươi cân của Kiều Nhiên mà trèo cửa sổ đúng là hình.
“Tôi đẩy cậu lên, không sao đâu, mau đi.” Nhiên đứng dưới chân tường ôm lấyleech_txt_ngu chân Hạ Tiểu nhấc bổng lênleech_txt_ngu.
“Tôi sợvi_pham_ban_quyen lắm.” Hai tay Hạ Tiểu Thất bám khung cửa sổ run bần bật.
“Không sao, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được đâu, ngoan nào.” Kiều Nhiên giục giã, “Nhanh lên, lát nữa bà già về bây .”
Hành động leo cửa sổ của Hạ Tiểu Thất có dùng bốnvi_pham_ban_quyen “lóng ngóng về” để hình dung, Kiều Nhiên đứng dưới cúi đầu day , không nỡ nhìn tiếp.
thì vào được rồi, nhưngleech_txt_ngu chẳng biết tiền đểbot_an_cap ở đâu.
Hạ Tiểu Thất định lại gần lục lọi tủ , Kiều Nhiên đã ởbot_an_cap bên ngoài chỉ đạo: “Đừng lật tủ, có kẻ ngốc mới giấu tiền ở nơi lộ liễu nhưleech_txt_ngu thế.”
“Thế tôi phải tìm ở ?”
Ánh mắt quanh căn phòng lượt, rồi chỉ tay vào khung ảnh đặt trên nóc tủ: “Gỡ cái đó xuống xem .”
Thất quỳ một gối lên tủ, gỡ khung ảnh xuống, chẳng may còn bị đinh phía sau làm xước tay.
Vốn là máu, Hạbot_an_cap Tiểu Thất sụt sịt mũi, tự lẩm bẩm một mình: “Làm việc xấu đúng là không có kết cụcleech_txt_ngu tốt đẹp mà.”
ảnh làm bằng , trước là kính, mặt sau làleech_txt_ngu tấm lót bằng mỏngleech_txt_ngu.
“Không gì cả.” Hạ Tiểu Thấtbot_an_cap nhìn mặt sau ảnh, “ có gì hết.”
“Cậu đưa đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tôi.”
Hạvi_pham_ban_quyen Tiểu Thất thuận tay đưa khung ảnh qua sổ. Kiều Nhiên cúi đầu nghiên cứu một lát, sau đó mượn Thất chiếc kéo, nhổ mấy cái đinh trên khung ảnh ra.
Phía sau khung ảnh hóa ra có hai gỗ lót, trong khe hở kẹp mấy tờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấy bạc.
“ nhiêu tiền ?” Đôi mắt hạnh của Hạ Tiểu Thất sáng lanh.
Kiều Nhiên đếm qua một lượt: “Bảy mươi lăm tệ.”
Hạ Tiểu Thất thất vọng một : “Có nhiêu thôi sao?”
“Bấy nhiêu?” Kiềubot_an_cap Nhiên nói, “Côngvi_pham_ban_quyen chúa của tôileech_txt_ngu ơi, cậu đừng quên giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là năm 78, nhà chúng tavi_pham_ban_quyen chính là hộ giàu nhất mười tám bản nàybot_an_cap .”
“Thật hay giả vậy?” Tiểu Thất bán tín nghi, lạivi_pham_ban_quyen lẩm bẩm chê , “Thế thì danh phú hộ này cũng thảm quá, ngày ngày toàn ăn cám nuốt .”
rút ra mười tệ, rồi đóng đinh khung ảnh lại như cũ, bảo Hạ Tiểu Thất treo chỗ cũ.
khi xong xuôi, Kiều Nhiên lại chỉ đạo Tiểu Thất dọn dẹp hiện trường, lau sạch dấu chân trên giường lò.
Hạ Tiểu Thất vừa làm vừa lèm : “Ai khôngvi_pham_ban_quyen biết còn tưởng cậu tốtvi_pham_ban_quyen nghiệp học viện đạo chích ấy chứ, hành thật .”
Lúc đi ra vẫn là lối cũ cửa , Hạ Tiểu nhấc đôi ngắn bước ra ngoài, kết quả là cả người bị mắc trên khung cửa.
“Xong đời rồi báu , tôileech_txt_ngu bị , tôi với.”
“Trời ạ, hèn gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tên nhân vật game là ‘mỹ nhân ngốc’, đúng là ngốc thật mà.”
Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố Tân An là một huyện nhỏ vùng Bắc, cách thôn Thạch hơn bảy mươi .
thành phố có trung học sốbot_an_cap 1, Lục Hướng Nam làm việc đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là giáo viên chủ nhiệm lớp 102, dạy môn Toán.
với những tiền bối già dặn trong trường, Lục Hướng Nam mới hai mươi hai tuổi giống như mầm non mớivi_pham_ban_quyen nhú giữa mùa , vừa tươi mơn mởn vừa tràn đầy sứcbot_an_cap sống. Anh từleech_txt_ngu nhỏ đã thông minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học, sau đó mốivi_pham_ban_quyen quanleech_txt_ngu hệ của thầy giáo mà thị trấn tiến cử đi học học, hai mươi mốtvi_pham_ban_quyen đã được phân côngvi_pham_ban_quyen về trường trung học số 1 làm giáo viên.
Khi mùa thu , rụng cỏ , hoạt động thường quy trong thể dục của trường chính là nhổ cỏ, quétbot_an_cap dọn sân trường.
Lớp 102 cũng không ngoại lệ, tiết thể dục thứ buổi chiều, Lục Hướng Nam dẫn mươi sinh trong lớp vác cuốc xẻng ra .
giáo Tiểu Mai phụ trách dạy nhạc cầm ly đi tới: “Thầy Lục, chỉ có anh là nào cũng đích thân học sinh đi lao động. anh kìa, hôi đầm đìa cả rồi, miếng nước cho nhuận giọng đi.”
Trần Tiểu Mai năm nay hai mươi tuổi, chưabot_an_cap kết hôn, cũngbot_an_cap là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số ít những viên nữ trẻ tuổi ở trường này.
“Cảmbot_an_cap ơn.” Lục Hướng Nam đúng là khát nước, nhưng lại ngại dùng ly của đồng nghiệp nên xua tay, “Tôi không khát, cô Trần cứ giữ uống.”
“ đun sôi để nguội thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà, có phải thứ gì đáng giá đâu mà kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí thế.” Trần Mai không nói hai lời, cứ thế nhét lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước tay Lục Hướng Nam, rồi định dùng ống tay áo lau mồ hôi cho anh.
Lục Hướng Nam hơi nhíu mày lùi một bước né tránh: “Không phiền cô đâu, để tự làmvi_pham_ban_quyen.”
Nói đoạn, anh đưa tay lên lau vài cáibot_an_cap trên trán.
Mấy sợi máinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị mồ hôi làm bết lại dính trên trán, càng làmvi_pham_ban_quyen tôn lên nét thanh xuân trẻ . Đừng nói là Trần Tiểu Mai, ngay cảbot_an_cap mấy nữ sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong cũng đỏ mặt tim đập loạn nhịp không dám nhìn thầy Lục.
Đúng lúc này, bảo vệ Lưu đại gia đi tới, gọi lớn: “Thầy Lục ơi, ngoàivi_pham_ban_quyen cổng có người anh, bảo là vợbot_an_cap đấy.”
“Bùm” một cái, Lục Hướng Nam cảm thấy mặt mình như đang bốc hỏa.
Người phụ nữ này đúng là điên rồi, đếnvi_pham_ban_quyen chuyện trở khéo mồm khéo miệng, mà những lời cô nói ra khiến người ta thấy hổ.
Hầu hết mọi người trong trường đều thầy Lục còn độc thân, bởi vì Lục Hướngbot_an_cap Nam nghĩ chuyện hôn hay chưa làvi_pham_ban_quyen việc riêng, không cần thiết phải rêu raobot_an_cap với người ngoài, nếu không có ai đặc biệt hỏi đến, cũng chẳng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý do gì đểbot_an_cap đi nơi nói rằng mình đã kết hôn.
Ngheleech_txt_ngu tin vợ anh , mấy namleech_txt_ngu sinh nghịch trong lớp đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hò trêu chọc, mấy nữ thì nhỏ to bàn tán người phụ nữleech_txt_ngu có phúc lấy thầy Lục, chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải là một mỹ .
Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Mai nghe loáng thoáng thầy Lục đã kết , nhưng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta cũng nghe nói vợ anh trông rất khó , lại còn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ nông thôn không chữ, bản không xứng với thầy Lục.
Cô ta liếc nhìn biểu của Lục Hướngleech_txt_ngu Nam, thấy anh quả nhiên mày, dường như gặp vợ mình nào.
“Tôi rồi, tôi ra ngay đâybot_an_cap.” Lục Hướng Nam nói rồi đưa dụng cụ cỏ sinh bên cạnh.
Trần Tiểu Mai vàng đi theo: “Tôi cũng đi xem thử, sẵn gặp mặt vợ anh, xem aivi_pham_ban_quyen mà có phúc khí thế, lấy đượcbot_an_cap cả anh cơ đấy.”
cổng trung học số 1, Kiều Nhiên và Hạ Thất lấm lem bụileech_txt_ngu đường đang ngồi trên bệ đá.
Vốn tưởng ở thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm mười tệ đường oai lắm rồi, nhưng cả hai đã quên mất giao thông thời này sự quá bất tiện.
Hai người cứ men theo con đá lồileech_txt_ngu lõm mà đi mãi, đi đến khô cả cổ, phồng cả lên màbot_an_cap chẳng thấy bóng dáng một chiếc xe đi .
Ngay lúc Hạ Tiểu Thất ngồi bệt xuống đất ăn vạ không chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi tiếp, cuối cùng cũng người đánh xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bò đi ngang quabot_an_cap.
khéo, người đó cũng vào thành phố.
Bác cũng tốt bụng, không lấy tiền xe mà giúp họ một đoạn.
Khổ nỗi, suốt đường bò già kia đúng là “mắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” thật, thi lại “phụt” một bãi , làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạ Thất buồn nôn đến hai lần.
này Tiểu Thất cảm thấy mình sắp lả đi, tựa vai Nhiên không muốn động đậy.
Kiều Nhiên rướn cổ nhìn vào trong sân trường, cuối cùng cũng thấy được bóng “em trai đẹp trai” của .
“Công chúa, chúa, dậy mau.” Kiều Nhiên vỗ nhẹ vào má Hạ Tiểu Thất, “! Nhịn thêm nữa thôi, lát tôi dẫn cậuvi_pham_ban_quyen đi tiệm để tẩm bổ.”
“Không thể đi ăn trước sao? Cậu vội vàng đến gặp anh ta gì, anh ta còn mất chắc?” Đối với thái độ trọng sắc bạn của cô bạn thân, Hạ Tiểu Thất bày tỏ sự mãn kịch .
“Tôi định dẫn anh ấy đi luôn , chúng ta tiêu tiềnbot_an_cap của người ta thì cũng phải dành cho người ta sự tôn trọng tối thiểu chứ.” Kiều Nhiên cố lý do bào chữa.
Từ xa, Trần Tiểu Mai đã nhìn thấy hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người phụ ngồi ở trường, nhưng cô ta không ai mới là vợ của Lục Hướng Nam.
Cô tavi_pham_ban_quyen vô nhìn về phía Hạ Tiểu Thất, chỉ thấy người phụ nữ đó ăn quê mùa nhưngleech_txt_ngu dung mạo sự rất đẹp, mang một vẻ khiết khiến người ta nhìn vào thấy mủi thương xót.
Dù vậy, Trần Tiểu Mai vẫn tràn đầy tự tin vào bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân. Bởi cô ta tin chắc Lục Hướng Nam sẽ không thích hạng phụ nữ nông thôn biết chữ, điều anhbot_an_cap chú trọng không phải là ngoại hình, mà là sự đồng điệu tâm .
Buổileech_txt_ngu chiều mùa thuleech_txt_ngu, ánh mặt trời rực rỡ nhưng oi ả, những tia nắng vàng óng ả đổvi_pham_ban_quyen xuống nhuộm máibot_an_cap tócleech_txt_ngu của Lục Hướng những sợi kim loại lấp lánh.
Kiều Nhiên nhìn anh từng bước tiến về mình, tâm cô cũng giống như bầu trời lúc này, ngập tràn nắng ấm.
Thực ra cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại học, trường cô không thiếu trai đẹp, toàn những anh chàng cao trên mét tám, lúc mặc quân phục trông bảnh đếnbot_an_cap ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuồng.
Khi ấy, Kiều Nhiên cũng có rất nhiều người theo đuổi, nhưngbot_an_cap cô chẳng mảy may thú vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai. Cô không thích những người có thể một ba giống mình, trong thâmvi_pham_ban_quyen tâm cô lại thích kiểu người như muội muội, nói câu là thở dốc, thỉnh thoảng còn có thể ra chút máu.
Dừng chân cách Kiềuleech_txt_ngu Nhiên ba mét, Hướng Nam hỏi: “sao em lại đến đâyleech_txt_ngu?”
Thấyleech_txt_ngu Lục Nam lại chủ động bắt chuyện người phụ heo này, sự ý trong lòng Trần Tiểu Mai lập tức lộ rõ qua miệng. Nếuvi_pham_ban_quyen nói lúc nhìn thấy Hạ Tiểu Thất cô ta có tám mươi phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm thắng lợi, bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có mộtvi_pham_ban_quyen trăm phần trăm không, hai trăm phần thắngvi_pham_ban_quyen lợi.
Côvi_pham_ban_quyen ta tin mình thểleech_txt_ngu khiến Hướng Nam ly hôn, rồi sau đó mìnhleech_txt_ngu sẽ gả cho anh.
“Em nhớ anh mà.” nghiêng đầu cười, đôi mắt đen như những hạt trân châu đen ngâm trong nước, phản chiếuleech_txt_ngu gương mặt đang hơi ửng hồngbot_an_cap Lục Nam.
“ nhảm gì .” Lục Nam trầm giọngvi_pham_ban_quyen khiển trách, nhưng giọng điệu không quá hung dữ, ít nhất là Kiều Nhiên nghe xong chẳng sợ chút .
Anh chàng đẹp trai lúc xấu hổbot_an_cap trông đáng yêu thật đấy, hi hi!
“Lục lão sư, đây làbot_an_cap vợ anh sao?” Tiểu Mai ánhbot_an_cap mắt khinh miệt đánh giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiều Nhiên từ xuống dưới, vẻ mặt đầybot_an_cap vẻ tiếc nuối: “Thậtbot_an_cap là thiệt thòi anh quá.”
Mẹ kiếpvi_pham_ban_quyen! Trà xanhleech_txt_ngu ở đâu ra thế này? Hết vui rồi nha!
Khóe môivi_pham_ban_quyen đang lên của Kiều Nhiên lập tức xuống.
Trần Tiểu Mai tiến lên phía trước, cố ý chìa tay mảnh khảnhvi_pham_ban_quyen và bàn tay trắng trẻo sạchleech_txt_ngu của mình ra: “Chào cô, tôi là đồng nghiệp củabot_an_cap Lục lão sư, tôi tên là Mai.”
Cô ta tưởng rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người phụ nông thôn mập này đối mặt với mình sẽ , sẽ luống , sẽ lộ ra vẻ nhút nhát của dân quê.
Chẳng ngờ, Kiều Nhiên lại cười nắm lấy tay tabot_an_cap: “Chào , tôi là Kiều Ni, vợ của Hướng Nam.”
Sự hào , tự của Kiều khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Tiểu Mai sững sờ.
Đâybot_an_cap không giống như phong thái mà một người phụ nữ nông thôn nên có.
Đột nhiên, từ bànbot_an_cap truyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến một cơnbot_an_cap nhức, Trần Tiểu Mai kêu thétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên rồi vội vàng tay Kiều Nhiên ra.
“Ôi xin lỗi nhé, tôi làm việc đồng áng lâu ngày nên tay khỏe, phải làm cô đau không? Thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ngại quá.” Miệng nói lời xin nhưng Nhiên lại cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net híp mắt, chẳng hề chút thái độ lỗi .
“Cô chính cố ý!” Trần Tiểu Mai tức giận quát lớn.
Kiều Nhiên lập bày vẻ mặt ấm ức, nép sát vào Lục Hướng Nam: “Ông xã, đồng nghiệp củabot_an_cap anh hung dữ quá, em sợ lắm.”
Lục Hướng Nam thật sự muốn bịt miệng cô lại để cô đừng có nói năng tung nữa.
thật lạ, trước đây cô vốn ít nói, cả ngày chẳng thốt ra được hai câu, Lục Hướng Nam đối diện với côbot_an_cap giốngleech_txt_ngu như đối diện với không khívi_pham_ban_quyen, có thể dùng từ lờ để mô tả. Thế mà giờ đây, cô cứ luôn nói năng luyên thuyên khiến anh mình, nhưng mỗi khi nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nói, tim lạivi_pham_ban_quyen đập nhanh và mặt lại đỏ lên.
Cách đó không xa, Hạ Tiểu chút nữa thìleech_txt_ngu trợn mắt lên đến tận trời.
Bạn thân của tôi , người từng tốt trường danh giá, bình thường có thể dùng tay khôngleech_txt_ngu bóp chết chuột, một súng nát đầu tội phạm, mà lại ôm ngực nói “sợ lắm”.
“Rốt cuộc embot_an_cap đến đây làm gì?” Lục thấp giọng hỏi: “Còn đưa cả em dâu theo nữa, người thân nhau từ giờ thế?”
“Đến mượn tiềnvi_pham_ban_quyen.” Kiều Nhiên chìa bàn mũm mĩm ra: “ muốn mua con gà mái cho nhà mình, sẵn tiện anh đi ăn tiệm một bữa.”
Lục Hướng Nam hỏi: “ lại mua gà mái? Có phải con gà trống rồi đúng không? Emleech_txt_ngu và em dâu đã ăn thịt nó rồi chứ gì?”
Đối mặt với ba câu hỏi liên tiếp của Lục Hướng , Kiều lập tức thay bằng nụ cười nịnh nọt: “Oa! của em giỏi quá đi, không hổ là sinh tự nhiên, tưvi_pham_ban_quyen thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhạy bén.”
Lần này Lục Nam bịtleech_txt_ngu Kiều Nhiên lại, giọngleech_txt_ngu cảnh báo: “ trường học, embot_an_cap chú ý ảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hưởng chút.”
Kiềuvi_pham_ban_quyen Nhiên ngoan ngoãn gật đầu.
khi Lụcvi_pham_ban_quyen Hướng Nam vừa buông tay, Kiều Nhiên liền nói : “Vậy về nhà rồi gọi tiếp nhé, ông xã?”
Lục Hướng Nam: ” Tôi đi chủ nhiệm nghỉ giờ, ra ngoài.”
Anh không phải đi ăn, anh chỉ là nóng lòng muốn làm rõ vợ mình sao tự dưng lại biến người hoàn toàn khác như .
Sau khi Lục Hướng Nam quay ngườibot_an_cap rời đi, Trần Tiểu cũng định đi theo, nhưngleech_txt_ngu lại bị Kiều Nhiên chộp lấy tay.
“Cô làm gì ?” Trần Tiểu Mai hơi sợ: “Buông tay ra.”
“Tránh xa chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi một .” Kiều Nhiên cảnh cáo: “ ý đồ không phận sự với người đàn ông tôi.”
“Đồ thần kinh.” Trần Tiểu Mai đâm trúng tim đen nên cóleech_txt_ngu chút thẹnbot_an_cap quá hóa giận: “Loại lời nói biết xấu hổ mà cũng thốt ra được, đúng làleech_txt_ngu đồ mù thiển.”
“Tôi? Mù chữ?” Kiều Nhiên hừ lạnh: “Lúc tôi xuất khẩu thành thơ chắc cô chết khiếp đấy.”
“Xuất khẩu thành thơ?” Trần Tiểu Maivi_pham_ban_quyen lộ vẻ miệt: “ biết Lý Bạch không? Có biết Đỗ Phủ không?”
Kiều Nhiên đáp: “Cô biết à? với Đỗ anh kết nghĩa chắc?”
Hạ Tiểuvi_pham_ban_quyen Thất đứng bên cạnh cười đến sái cả quai hàm. Bạn thân của cô lực chiếnleech_txt_ngu đầy mình, kỹ năng châm đạt cấp tối đa, dại mà đối đầu trực diện, cô ấy chưa sứt mẻ gì thì đối đã nửa cái mạng rồi.
cổng trường đi về phía đông, qua hai con phố là nhà hàng quốc .
Ba người chọn trí cạnh cửa sổ, Hạvi_pham_ban_quyen Tiểu Thất rất biết ý liền đặt ngồi ghế ngoài, Kiều và Lục Hướng có thể ngồi sát bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau ở phía đối diện.
“ ăn gì? Em bao.” Kiều rất hào phóng.
Hướng nghi ngờ: “Em có tiềnvi_pham_ban_quyen à? Ở đâu ra?”
“Mẹ cho đấy.” Kiều Nhiên trả lời như vậy.
Lục Hướng Nam vốn khôngbot_an_cap tin, anh quá hiểu mình kiệt đến mức nào. Nhưng Kiều Nhiên nói năng , lại chẳng vẻ gì là chột dạ, khiến Lục Hướng Nam đầu nghi ngờ phán đoánvi_pham_ban_quyen của mình.
Ngồi đối diện, Hạ Thất bồi thêm câu: “Mẹ rồi, chúng ta là một nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đều mang họ Lục, biết giúp đỡ yêu nhau.”
“ vậy.” Kiều Nhiên đầu.
Không đúng, chuyện này quá không đúng. Không chỉ hai người không đúng, mà ngay cả mẹ không đúng nốt.
Những ngón tay dài gõ nhịp vô thức lên mặt bàn, Hướng Nam thấy cần phải viết một bức thư cho em Lục Yến Bắc, bàn bạc xem có nên mời cúng trừ tànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay không.
Nhân viên vụ cầm thực đơn đi tới, ân cần cần gọi món gì.
Hạ Tiểu Thất: “Thịt kho .”
Kiều Nhiên: “Canh cá diếc.”
Thất: “Tôm om .”
Kiều Nhiên: “Sủi hấp thịtvi_pham_ban_quyen lừa.”
Hướng Nam: “ lấy món nào cả.”
Hai bàbot_an_cap vợ gia chi này toàn chọn những món đắt tiền, bữa ăn này xong cả tháng lương của anh cũng không đủ. Định không tiếp nữa hay ?
Cuốileech_txt_ngu , dưới cái nhìn chằm đầy mong đợi của Kiều Nhiên và Hạ Tiểu Thất, Lục Nam đã gọi một phần thịt xào, một phần chân gà muối và một phần cá chiên.
Lục Hướng Nam gắp một nạc bỏ vào bát của Kiều Nhiên.
Kiều Nhiên lập tức tươi rạng rỡ: “ ơn ông .”
Hướng Nam mặt không cảm xúc: “Nói đi, cô là ai?”
Nhiên lộ vẻ mắc, chớp chớp mắt: “Tôi là Kiều Ni , là người vợ anh hỏibot_an_cap cưới , mất trí nhớ đấy à?”
“Cô không phải.” Lục Nam khẳng chắc nịch.
Mặc dùvi_pham_ban_quyen lời quả quyết, nhưng trong lòng Lục Nam dao động thôi. Anh cứ cảm thấy Ni trước mặt là giả, tính cách khác một trời một vực so với trước đâyleech_txt_ngu. Nhưng Kiều Ni này vóc dáng đến diện đều không hề thay đổi, ngay cả nốt ruồi mỹ nhân trên chóp mũi cũng vẫn là màu nhạt hiếm đó.
Về phần Kiều Nhiên và Hạ Tiểubot_an_cap Thất, họ không muốn sống giả tạo dưới lốt người khác, nhưng cũng không có nghĩa là sẽ tùy tiện tiết lộ mọi chuyện củabot_an_cap mình.
Xuyên không ư? Đùa gì thế, nói ra khôngleech_txt_ngu ai tin đã , nhất bị tống vào thí làm chuột bạch thì vui .
Kiều Nhiênbot_an_cap khẽ thở dài: “Nói thật với anh nhé, tôi thật sựleech_txt_ngu biệt ghét thân mình trước kia. không muốn bị người ta , không muốn bị mắng đứavi_pham_ban_quyen lầm lì như hũ nút, tôi muốn đổi, muốnleech_txt_ngu một cách sống khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Đây có lẽ phải lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lời giải hoàn hảo, nhưng lại là lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích hợp hợp lý . Dù sao thì Lục Hướng Nam, từ “xuyên không” quá đỗi xa lạbot_an_cap, xa lạ nhưvi_pham_ban_quyen nghìn lẻ một đêm vậy.
Lục Hướng Nam im lặng nhìnvi_pham_ban_quyen Kiều Nhiên, ánh mắt nhưleech_txt_ngu muốn xuyên thấu lớp da thịt để nhìn thấu mọi thứ bên trong.
Kiều Nhiên cũng chẳng hề sợ hãi, đường đường chính chính đối mắt với anh.
phía đối diện vangbot_an_cap lên hai tiếng ho khan giả .
“Nhìn đủ ?” Hạ Tiểu Thất khoanhvi_pham_ban_quyen tay tựa lưng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghế, “Tôi là cái bóng đèn sáng trưng lù đây mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người cũng nỡ thâm tình nhìn nhau thế à.”
Vành tai Lục Hướng Namleech_txt_ngu đỏ ửng, đôi mắt phượng cực đẹp lập tức rời khỏileech_txt_ngu khuôn mặtbot_an_cap Kiều Nhiên.
Bữa này hết tổng cộng hai đồng sáu hào. Khi nhân viên phục vụ đến tính tiền, cả Kiều Nhiên và Hạ Tiểu Thất đều nhìn chằm chằmbot_an_cap vào Lục Nam.
Lục Hướng Nam mỏng, tự chữa cho mình: “Lúc chưa đến, chẳng phải cô là cô tôi saobot_an_cap?”
“Tôi nói à?” Kiều Nhiên vẻ mặt kinh ngạc, “Sao tôi chẳng nhớ nhỉ?”
Hạ Tiểu ở cạnh phụ họa: “Đúng , chắc chắn là chưa nói, tôi cũng chẳng nghe thấy gì cả.”
Lục Hướng Nam: “”
Hai chị em dâu này bắt đầu đồngvi_pham_ban_quyen lòng từ khi nào thế? Hai người họ mà đoàn kết lại thì anh hoàn toàn không đấu lại được, sự không đấu lại được.
cơm đương nhiên là do Lục Nam , tiền gà con cũng là anh đưa, nhân tiện anh còn cho họ thêm một ít tem lươngleech_txt_ngu thực và tem vải.
Vì buổi chiều còn có tiết học nên Nambot_an_cap quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại trường.
Hạ Tiểu dắt theo Kiều Nhiên, Kiều Nhiên theo tiền, cả đâm đầu vào cửa hàng doanh.
Ánh hoàng hôn nhuộm thắm nửa bầu trời, tựa một tranh rực rỡ sắc màu.
Ngôi làng yên tĩnh tỏa khói bếp lờ , thỉnh thoảng từ cánh rừng quanh lên tiếng chim cuốc bạnbot_an_cap.
Lúc này tại nhà , Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuân Hoabot_an_cap ngồi trên giường đất chống nạnh mắng chửi. Bà hàng Vương Thẩm Tử ngoài mặt can trong mắt lại lộ vẻ hả hê: “Đám trẻ giờ đứa nào lười, chúng có về thì bà cũng đừng mắng nữa, vài câu là được .”
Lục Hồng Lệ đang nấu cơm trong liền chạy tót phòng: “Mẹ, giờ mẹ viết thư cho anh hai ngay đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bảo anh bỏ cái con đàn bà phá gia chi tử đi.”
Lưu Xuân Hoa nhìn con gái út một cái, nói gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Không phải Lưu Xuân Hoa luyến tiếc gì Hạ Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phương, chủ yếu là lúc gả tới mang không ít của hồi môn, nếu giờ đuổi người ta đi chẳng phải phải trả lại hết sao.
Chỉ Vương Thẩm Tử : “Để tôi nói nhé, cái con Tiểu Phương đó sự chẳng vớibot_an_cap Yến Bắc nhà bà chút nào. Tuy là mặtbot_an_cap mũi xinh xẻo, tìm khắp mười dặm tám thônvi_pham_ban_quyen cũng không ra người thứ hai, nhưng đẹp thì có mài ra mà được đâu. Bà xembot_an_cap nó kìa, suốt ngày bới như chanh chua, gặpbot_an_cap ai cũng mắng, mấy lời nó nói ra chúng nghe còn xấu hổ thay. Đã thế còn hay bắt nạt vợ thằng cảvi_pham_ban_quyen, cho nhà gà chó không yên. Giờ thì hay rồileech_txt_ngu, thèm làm ở đội, nghỉ việc, lười , bảo thằng Yến nhà bà số khổ nào mới cưới phải cái loại đó.”
Bị bà ta đâm chọc vài câu, Lưu càng nghĩ giận, càng thấy uổng công nuôi con trai.
“ này.” Lưu Xuân Hoa lập tức hạ quyết tâm, “ mày viết thư cho hai , bảo nó về đây lyvi_pham_ban_quyen hôn.”
Lục Hồng Lệ không muốn nấu cơm liền vội vàng nhét cái muôi vào tay chị cả Lục Hồng Na, rồi chạy biến vào phòng lục tìm giấy .
Vương cười đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếp nhăn nơi khóe mắt kẹp được cả : “Xuân Hoa à, chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuận rồi đấy nhé, nếu Bắc bỏ con vợleech_txt_ngu phá gia kia thì phải giới thiệu cho bé Đông Mai tôi trước đấy.”
“Cái đó là nhiên rồi, Yến Bắc và Đông Mai lớn lên bên nhau từ nhỏ, biết rõ gốc rễleech_txt_ngu.” Xuân Hoa , “Con bévi_pham_ban_quyen Đông Mai cũng là biết thu vén làm , tôi quý nó lắm.”
“Vậy chúng ta quyết định thế đi nhé.”
“, quyết vậy đi.”
Hai bà già tâm đầu ý hợp, tựbot_an_cap ý định lại đại cả đời của Lụcbot_an_cap Bắc.
Ngoài sân, Kiều Nhiên và Hạ Tiểu Thất xách túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn túi nhỏ đạp lên ánh hoàng hôn đẩy cửa bước vào.
Hồng Na đang nhóm lửa cơm đi cửa, nhỏ giọng hỏileech_txt_ngu: “Sao hôm nay hai không đi làm thế? Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang giận lắm .”
Thực ra chị chồngleech_txt_ngu tính tình cũng tệ, tuy tiếp xúc chưa lâu cóvi_pham_ban_quyen thể thấy không đanhvi_pham_ban_quyen đá em Lục Hồng , thường ăn nói cũng nhẹ nhàng.
Nghe nói chồng bà không làm ăn hoàng, bên lăngvi_pham_ban_quyen nhăng, bà chịu không nên mới dắt theo hai đứa con về nhà mẹ đẻ.
Hạ Tiểu Thất móc từ túi ra một nắm kẹo ngọtbot_an_cap vào Lục Hồng : “Chị cầm lấy, cho trẻ ăn.”
Lục Hồngbot_an_cap Na sững .
Bà dắt con về ở ngoại, bỗng dưng thêm banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng ăn, cả mẹ đẻ đôi khi cũng cho sắc mặt tốt, gì em gái và hai cô em dâu.
Đột nhiên nhận được kẹo từ em dâu, bà có thụ sủng nhược kinh.
Kiều Nhiênleech_txt_ngu vừa mới vào , tiếng chửi của Lưu Xuân đã đập vào tai.
“Hai đứa bay hôm nay chết đi đâu rồi? Nếu không Thẩm Vương cho tao biết, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết đứa dám trốn việc ở đội. Giỏi cho hai đứa bay, còn dám làmvi_pham_ban_quyen nữa, nếu muốn sống ở đây nữaleech_txt_ngu thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm cút xéo nhà họ Lục đi.”
“ đi mua gà mà.” Kiều nói, “Hai con gà tơ, đang ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài đấy.”
Lưu Xuân Hoa vội vàng quay đầu nhìn ra sân, thấy hai con gà mái tơ chạy quanh sân tìm đồ ăn.
Tuy là gà chưa , nhưng sau này lớn lênvi_pham_ban_quyen sẽ đẻ trứng, già rồibot_an_cap thì canh, thế cũng tốt hơn con trống giàvi_pham_ban_quyen trước kia.
Sắc Lưu Xuân Hoa hơileech_txt_ngu dịu lạivi_pham_ban_quyen, nhưngbot_an_cap không làm ở đội không thể dễ dàng qua như thế .
Thế là Lưu Xuân Hoa lại trútbot_an_cap giận lên đầu Tiểu Thất.
“Chị dâu mày đi phố mua gàbot_an_cap thì liên gì mày? Sao mày đi làm?”
“Con sợ chị dâu lạc đường.” Hạ Tiểuvi_pham_ban_quyen Thất mặt đầy nghiêm túc, “Vả lại cách chị dâu dễ bị bắt nạt, chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải đi vệ chị ấyvi_pham_ban_quyen sao.”
Xuân Hoa: “”
Kiều Nhiên cũng ở bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh giải thích: “Vâng, con mua đồ quá, một không hết nên em ấy hộ.”
Đồ đạc quả thực rất nhiều.
Chậu mặt, , kem đánh răng, xà phòng, khăn mặt, kem dưỡng da Hữu Nghịleech_txt_ngu, phấn thơm vàleech_txt_ngu cả một thỏi son môivi_pham_ban_quyen.
Ngoài những món đồ lặt vặt còn có bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , bánh ngọt và bánh đậu xanh.
“Điên rồi à? Không muốn sống nữa sao?” Lưu Hoa kinh đến nghi ngờ, “ đồ này hết baovi_pham_ban_quyen nhiêu ? Hai đứa lấy đâu tiền hả?”
Thấy hai người ai nói năng gì, Xuân Hoa sợ mức không kịp , chạy tót đến bên tủ kiểm tra cái khung ảnh treo trên .
Thấy tấm ván gỗ sau ảnh vẫn còn nguyên vẹn, Lưu Hoa mới thở phào nhẹ một dài.
Mua đồ cho mà cầm khung ảnhleech_txt_ngu làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì thế? Kiều Nhiên cười híp mắt, Sao hả? Mẹ định lồng kính treo ?
Xuân Hoa cô một cái: Tao phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái khâu miệng mày lại mới được, ma nhập hay mà từ cá trê thành con vẹt dẻo mỏ thế này.
Rốtvi_pham_ban_quyen tiềnvi_pham_ban_quyen ở đâu ra? Lưu Xuân Hoa truy .
Chồng cho đấy. Kiều Nhiên đáp.
Lưu Xuân Hoa ờ một , vẻ không hài lẩm bẩm: Chồng mày ở ngoài kiếm đượcvi_pham_ban_quyen đồng tiền chẳng dễ dàng gì, mày có lúc nào cũng tiêu xài hoang phí như thếvi_pham_ban_quyen.
Thất huých tay Nhiên: Nghe thấy chưa? bảo chồng cậu ở ngoàibot_an_cap kiếm tiền dễ lắm, cậu tiêu cứ phải vung tay quá trán vào, khổ ai thì khổ chứ đừng để mình chịu khổ.
Nhận lệnh. Kiều Nhiên quay đầu một nụ cườibot_an_cap ngọtleech_txt_ngu ngào, Cám ơn mẹbot_an_cap, thật tốtleech_txt_ngu, còn tốt hơn cả mẹ đẻ con nữa.
Xuân Hoa: Câu chửi định thốt ra đến miệng nghẹn lại ở cổ họng, khôngvi_pham_ban_quyen tài nào thốt ra nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hạ Tiểu Thất và Kiều Nhiên không bủn xỉn, chia một nửa quy đào và bánh ngọt để lại phòng bà cụ, sau đó ôm đốngbot_an_cap , vóc, mỹ phẩm vừa mualeech_txt_ngu về phòng mình.
Vừa vào đến bếp, đã nghe thấy Vương thẩm đang ngồi trên mép đất ở gian phía đông nói: Bà đúng tâm địa lươngbot_an_cap thiện quá, bọn nó đã thế này rồi bà vẫn nuông chiềubot_an_cap à? Đây mà là con dâu tôi, tôi đã bảo con trai đánh chết nó rồileech_txt_ngu.
Lời vừa , Hạ đã bám lấy khung cửavi_pham_ban_quyen, thò cái đầu nhỏ vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ối chu choa! Vương thẩm ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mấy cái gò mả ngoài có cái là do con trai bà đánh chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngleech_txt_ngu?
Kiều Nhiên cũng bước tớivi_pham_ban_quyen, tựa vào khung lùng nhìn thẩm: Bà mà rỗi không cóleech_txt_ngu việc ở mà thêu khâu vá, sang đây bốc phét làm gì. Cái rộng thế kia đi đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đâm chọc, chó trong thôn cũng bị bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho chúng nó cắn nhau đến mức phân gia thôi.
Hạ Tiểu Thất: Mà này, có con dâu à?
Kiều Nhiên: Làm gì có, gia cảnh ấy, điều kiện ấy, lại bà mẹ chồng như thế này, con gái nhà tử tế nào mà bước chân vào nhà bà cơ chứ.
Hạ Tiểu Thấtleech_txt_ngu: Vương à, làm người thì nên đức một chút.
Nhiên: thận kẻo đánh đấy nhé.
Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người kẻ tung người hứng khiến mặt xanh mét vì tứcbot_an_cap giận.
Nhìn cô con dâu rờibot_an_cap đi, Lưu Xuân Hoa nói nhỏ với Vương đang run vì giận dữbot_an_cap: Bà xem có phải lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp ma rồi không, đứa nó giờ thân nhau như mặc chung quần vậy. Bà nói một câu, chúng nó có mười câu chờ , bà cũng đừng có chấp với lũ trẻ làm gì.
con dâu thế nàybot_an_cap mà bà còn định lại Tết đấy à? Vương thẩm nói, Không phải tôi khoenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu, con Mai tôi tốt hơn hai đứa con dâu nhà bà gấp vạn lần.
Phải phải phải. Lưu Xuân Hoa gật đầu, vô tình liếc nhìn bánh đào và bánh ngọt đặt trên giường đất, nghĩ: Hai cái đứa gia chi tử này, còn biết nhớ mình đấy.
Đến bữa , trên bàn ăn chỉvi_pham_ban_quyen Lưu Hoa, hai cô con , cùng cháu ngoại Tiểu Hổ và cháu Tiểu Linh.
Linh à, đi gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác dâu cả thím dâu ra ăn cơmvi_pham_ban_quyen. Lục Hồng bảo.
Cô bé Linh bốn tuổi chạy ra ngoài, một lúc sau lại chạy về.
Bác dâu cả bảo không ănbot_an_cap, bác ấy đang nằm dưới đất ạ. Tiểu Linh dõng dạc nói, dâu hai cũng không ăn, thím ấy bảo thím ấy bận đi hẹn hò với Chu Công rồi.
Cái gì cơ? Lục Hồngvi_pham_ban_quyen đập bàn đứng dậy, Mẹ, còn ăn uống gì nữa, mau bắt gian thôi. Con đã sớm Hạ Tiểu Phương khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn đứng đắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì rồi, giờ lại còn dám nhân lúc anh hai con không có nhà mà hẹn hò với kẻ .
đi, đừng có nói bậy bạ. Lưu Hoa lườm cô con gái út mộtbot_an_cap cái, Nếu mày dám ra ngoài nói linh tinh, xem tao có lột da mày không.
Lưu Xuân Hoa tin tưởngvi_pham_ban_quyen Hạ Thất ư?
Dĩ nhiên là không, bà thấy bắtleech_txt_ngu gian thì cũng phải bắt đêm, nữa đây chuyện xấu làm con mình cắmleech_txt_ngu sừng, nói thế nàobot_an_cap cũng không thể truyền ra ngoài làm hỏng danh tiếng của con trai được.
đêm dần xuống, ánh nến đỏ lay lắt trong căn phòng tỏa ra thứ sáng ớt chiếu sáng góc trời.
Hạ Tiểu Thất vừa vệ sinh xong, bôi hươu lên , mùi hương thơm ngát khiến cô rất thích thú, cứ đưa lên ngửi mãi.
Bảo à, cậu xem cái Tiểu Phương này ngày nào cũng làm việc đồng , vậy da dẻ lại màng như nước, chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thô ráp tí nào. Hạ Tiểu Thất cực kỳvi_pham_ban_quyen hài lòng cơ thể của chủ.
Thiên lệ chất khó bỏ mà.
Kiều Nhiên đang tập gập , ánh mắt đầy oán hận nhìnleech_txt_ngu gò má trắng nõn của Hạ Tiểu Thất.
Hạ Tiểu Thất lấy kem tuyếtvi_pham_ban_quyen hoavi_pham_ban_quyen bôi lên mặt Kiều Nhiên: Thật ra cậu cũng lắm, giảm cân thành công chắc chắn là một đại mỹ nhân.
Mộtleech_txt_ngu cái chebot_an_cap ba cái xấu, nhưngleech_txt_ngu cái béo là hỏng cả đờileech_txt_ngu.
nhiên Kiều Nhiên không quá bận tâm đến chuyện đẹp xấu, điều cô quan tâm là rèn luyện cơ này trở nên bén và dẻo dai như của .
Hai người đang tán gẫu, nhiên Kiều Nhiên đưa tay bịt miệng Hạ Tiểu Thất lại.
Đừng , có người. Kiều Nhiên mấp máy môi phát ra âm thanh .
Hạ Tiểu Thất lập tức căng thẳng, hai tay nắm chặt chăn, không dám thở mạnh.
Kiều Nhiên chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay về phía cửavi_pham_ban_quyen sổ lùa gió, ra hiệu mình sẽ ngoài từ đó.
Cửa gian nhà dưới là loại dán giấy, có hai cánh đẩy được sang hai bên, Kiều muốn ra cũng dàng.
Cậu cẩn thận đấy. Hạ Tiểu Thất nhỏ giọngbot_an_cap dặn dòleech_txt_ngu.
Khi Kiềubot_an_cap Nhiên lẻn qua cửa sổ ra ngoài, cô trông một bóng đen lén lút dán sát vào cửa phòng, biết đang nghevi_pham_ban_quyen ngóng cái .
Vừa hay bên chânleech_txt_ngu có cái sọt tre, Kiều Nhiênbot_an_cap thuận tay nhấc lên
Hạ Tiểu ở trong phòng nghe thấy ngoài truyền đến một tiếng uỳnh, ngay sau là tiếng ốivi_pham_ban_quyen chao.
Tiếng chửi bới đầy bá đạo của Nhiên vang lên ngay sau đó: đâu rabot_an_cap cái loại khốn nạn này, dám góc tường nhà bà côvi_pham_ban_quyen mày ?
Hạ Thất vội vàng khoác chạy ra ngoài.
Mở cửa phòng, cô thấy Kiều Nhiên đang hiên ngang đạp một người chân, trông vị đại tướng quân thắng trận trở về.
Còn người bị thì đầu đang cái sọt tre, nằm bònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới đất trông cực kỳ thảm hại.
Hạ Tiểu Thất bước tới đá cái sọt cáibot_an_cap, rồi lấy của kẻ có chống lưng à không, có cô bạn thân chống lưng, gắt giọng hỏi: Nói, mày muốn ăn trộm cái gì? Thành thật thì được khoan hồng, ngoan cố thì bị trừng trị.
Từ trong tre truyền ra tiếng nghèn nghẹt: Hai cái đồ hai đồ lăng loàn loạn hết chỗ nói rồi.
! Còn dám mắng người hảleech_txt_ngu? Hạ Tiểu Thất lại tiến lên thêmvi_pham_ban_quyen hai đá, khiến người kia kêu oái vì đau.
Kiều Nhiên mím môi, từ rút chân ra khỏi nọ.
Hạ Tiểu Thất lúc này mới sực nhận ravi_pham_ban_quyen, nhỏ giọng hỏi: Bảo à, giọng bà ta có giốngbot_an_cap mẹ chồng mình không?
nhìn nhau im lặng trong giây látvi_pham_ban_quyen, Hạ Tiểu Thất quay người rén lẻnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phòng, tay đóng cửa , giả vờ mình chưa từng bước ra ngoài.
Kiều Nhiên: tình bạn nói lậtleech_txt_ngu là lật luôn ?
Chờ đến khi Lưu Xuân Hoa chật ngồi dậy từ dưới đất, cái sọtvi_pham_ban_quyen tre trên đầu ra, thì thấy cô con dâu Ni đang ngáp ngắn ngáp dài đi vào nhà.
Mày đứng lại đó cho . Lưu Hoa gầm lên giận dữ.
Kiều Nhiên dừng bước, vẻ mặt đầy kinh ngạc: ? Đêm hômvi_pham_ban_quyen không ngủ mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa nhà chú hai làm gì thế?
Vẻ kinh ngạc và thản trên mặt côbot_an_cap thật không phải hạng người bình thường có thể diễn ra được, nếu không lúc nãybot_an_cap nghe thấy tiếng cô, Xuân Hoa còn nghi ngờ chuyện mình bị ăn đòn liên quan gì đến cô .
Mày bớt giả đi. Lưu Xuân Hoa tức đến run cả người, Đúng làbot_an_cap đảo lộn thiênvi_pham_ban_quyen rồi, dám úp sọt lên đầu tao.
Hảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Kiều Nhiên đầy vẻ thắc mắc, Mẹ nóibot_an_cap gì vậy?
Lưu Xuân Hoa một chống hông, một tay vịn tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó khăn dậy, đau đến mức miệng cứ “ dà ái dànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” không ngớt.
thế, Kiềuvi_pham_ban_quyen Nhiên vội vàng gần lấy bà: “Sao thế mẹ? Ngã ạ? Mau, để con đỡ mẹ vào nằm.”
Lưu Xuân Hoa gạt phắt tay Kiềuvi_pham_ban_quyen Nhiên : “Tao nói cho mày biết Kiều Ni, đừng có chối, mấy lời mày vừa nói nghe thấy hết rồi. Chửi tao là rùaleech_txt_ngu rụt cổ, tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xưng là bà nội thiên hạ nữa, tao hỏi mày mày là bà nội của ?”
Kiều Nhiên suýt nữa nhịn được cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, may mà trời tối, gió cao trăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mờ nên mới không lộ nụ cười quá rỡ.
“Mẹ nói gì thế ạ?” Kiều Nhiên nói: “Có phải mê ngủ mẩn rồi không? Con vừa ở nhà vệ sinh thấy đứng đây rồi.”
Cánh cửa gian nhà phụ vừa dứt đã “két” một tiếng mở .
Hạ Thất dụi mắt, giọng nói uể oải ngái ngủ: “Mẹ, dâu, đêm hôm khuya hai người chạy phòng con buôn chuyện làm gì thế? Làm con thức giấc luôn rồi.”
Hai cái đứa này, diễn còn sâu hơn cả đào hát trên sân khấu.
Lưu Xuân Hoa run rẩy tay vào Hạ Tiểu Thất: “Có phải mày vừa đáleech_txt_ngu tao mấy cái, nói gì khoan kháng gì đó ?”
Hạ Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa tay sờ trán Lưu Xuânleech_txt_ngu Hoavi_pham_ban_quyen: “Cũng không sốt mà, sao lại nóibot_an_cap sảng thế nhỉ?”
“ mẹ vào phòngleech_txt_ngu trước , mẹ nhìn người ta đánh chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dập hết cả rồi, hốc mắtleech_txt_ngu xanh lè như trúc kia kìa.”
Kiều Nhiên bình thản, còn Hạ Thất nhịn cười đến mức sắpvi_pham_ban_quyen nội .
Hai người một trái một phải dìu vừa tải Lưu Xuân Hoa vào phòng. Hạ Thất vì muốn an ủi cơ thể và tâm hồn bị tổn thương củaleech_txt_ngu bà già, biệt lấy hũ đào ngâm giấu đi .
“Hai đứa định làm gì? Nào làvi_pham_ban_quyen ngâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi bánh quy, lương tháng của Nam cũng không đủ tụi bây phá đâu nhỉ?” Lưu Xuân Hoa chất vấn.
“ ơi, người đánh ra nông nỗi này rồi tâm trí nhớleech_txt_ngu đến lương của con trai mẹ à?” Kiều Nhiên không nhịn được : “ là đồ giữ của.”
Hạ Tiểu đổ đào vàng vào chiếc bát men xanh, bưng đến Xuân Hoavi_pham_ban_quyen: “Mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyệnvi_pham_ban_quyen gì? Mẹ bị ai đánh thế?”
Lưu Xuân Hoa mấp môi, không gì.
Bà bắt đầu ngờ bản thân, chẳng lẽ mình thật? Không hai ?
“Nói đi .” Kiều Nhiên giụcbot_an_cap: “Bị đánh tại nhà mình thì chuyện này nhất định phải điều tra rõ ràng, không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tha chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ đánh người được.”
“Tao biết là ai đâu, tao đứng ở cửa này nhìn thì cái sọt tre úp ngay lên đầu, chẳng biết cái thằng ranh con nào ấn tao xuống, còn đá mấy cái vào taovi_pham_ban_quyen nữa.” Lưu Xuân Hoa càng nói tủi thân, nước đầu rơi.
“Không phải chứ.” Hạ Tiểu Thất vẻ bất lực lau nước mắt cho : “Mẹ, đêm ngủ, mẹ ở cửa phòng con làm gì?”
đến chuyện này, bà lão giận hơn, chỉ mũi Hạ Tiểu Thất: “ còn dám à, phải mày cậy mình đẹp nên định cắmbot_an_cap conleech_txt_ngu trai tao chứ?”
Hạ Tiểuleech_txt_ngu Thất hơi ngác: “Tin đồn này từ đâu ra vậyvi_pham_ban_quyen?”
“Vậy hỏi mày, Chu là thằng nào?”
Bị khí thế của bà già hù dọa, Hạ Thất nhất thời bộ chưa kịp ứng, quayvi_pham_ban_quyen sang ngây ngô Kiều Nhiên: “ cơ? Chu Công là ai vậy?”
“Họ Cơ tên Đán.” Kiều Nhiên đáp.
“ trứng á?”
“Tao thèm trứng thì có.” Kiều Nhiên bất lực lườm bạn thân nghếch: “Nói tên bố ôngvi_pham_ban_quyen chắc bà không biết đâu, nhưngvi_pham_ban_quyen anh trai ông ấy thì bà chắc chắn quen.”
“Ai thế?”
“Cơ Phát.”
Hạ Tiểu chợt nhận ra: “Ồ chẳng phải là chàng con tin phim sao, trông đẹp trai phết.”
Kiều Nhiên: “Na Tra vẫnvi_pham_ban_quyen trai hơn.”
Hạ Tiểu Thất miệng: “Người ta vẫn còn là một đứa trẻ , đồ mê trai già nàyleech_txt_ngu.”
Kiều Nhiên đá cô một cái: “Nói chuyện đi.”
“À.” Hạ Tiểubot_an_cap Thất ngoan ngoãn đáp, rồi nghiêm túc giải thích với Lưuvi_pham_ban_quyen Xuân : “Mẹ , Công là ông Chu Côngleech_txt_ngu Giải Mộngbot_an_cap trên lịch ấy ạ, tụi con ngủ thì thường hay nói là đi gặp Chu Công.”
Xuân nửa tin nửa , Kiều cũng bồi thêm: “ đấy mẹ, không tinvi_pham_ban_quyen mẹ cứ hỏi Hồng , nó biết chữbot_an_cap, mẹ hỏi nóbot_an_cap xem trên lịch có ghi Chu Công Giải Mộng không.”
Đợi Lưu Xuân Hoa về phòng đông của mình, bà lấy một điếu thuốc lá sợi ngậm vào bắt rít.
Mình đi bắt gian đúng không ? Sao gian chẳng bắt được mà còn đòn một trận thế nàybot_an_cap?
trọng là còn chẳng biết ai đánh, sau đó còn bị hai đứa dâu dạy cho một để mặt Công.
Đúng, là tại Chu Công này gây họa.
Ai người nhắc đến Côngvi_pham_ban_quyen nhỉ?
Lưu Xuân Hoa mắt nhìn sang cô con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net út Lục Hồng Lệ đang ngủ lợn, rồivi_pham_ban_quyen tung hai cước đá tỉnh cô nàng, mắng cho một trận xối xả.
Sáng sớm, trời lất phất mưa lâm . Đúng là một trận mưa thu một lạnh, Hạ Tiểuvi_pham_ban_quyen Thất vẫn còn cuộn tròn trong chăn hắt hơi một cái.
Thoang thoảng nghe ngoài cửa hình như có tiếngbot_an_cap gõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng đầu óc Hạ Tiểu quay cuồng, người phát lạnh mệt mỏi, cũng muốn cử động.
Kiều chạyleech_txt_ngu bộ về, vì giữa đường đổ mưa nên áo khoác bị ướt .
Vừa vào sân, đã thấy Lục Hồng Lệvi_pham_ban_quyen đang đập cửa phòng gian phụ rầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rầm.
“Cô nhẹ tay thôi, hỏng cửa bây giờ.” Kiều Nhiênleech_txt_ngu đi tới: “ gõ nữa, tầm này chưa dậy đâu.”
“Mấy giờ rồi còn chưa dậy.” Lục hôm qua đêmleech_txt_ngu bị mẹ đáleech_txt_ngu mắng cho một trận, này tâm trạng kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệ, hét lớn với chị dâu: “Hai bây giờ được lắm rồi đấy, cơm nấu, công cũng không đi làm, thật sự coi nhà là thờ phụng tổ tiên chắc?”
“Hét cái hét, nuôi hay không nuôi tốn nào của cô à?” Kiều Nhiên đẩy Lục Hồng Lệ ra, bước lên phía gõ vào cửa phòng: “Công chúa ơn dậy .”
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng không có phảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ứng.
Kiều Nhiên thêm hai cáileech_txt_ngu: “ thôi đồ heo lười.”
Vẫn không phản .
linhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm chẳng lành trỗi dậy, Kiều lùi lại hai bước, tung chân đạp mạnh vào cánh cửa .
“Rầm” một tiếng, cánh cửa nằm chình ình trên mặt đất, bay mù mịt.
Lụcvi_pham_ban_quyen Hồng Lệ đứng hình, đờ mười mấy giây mới hétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên: “Mẹ ơi, chị dâu cả phá nhà rồi!”
Đợi khi Lưu Hoa cầm muôi xới cơm từleech_txt_ngu trongleech_txt_ngu bếp lao ra, liền thấy con dâu cả Kiều đang cõng con thứ Hạ Tiểu Phương vã gian nhà phụ.
Hạ Tiểu Thất sắc mặt trắng bệch, nghiền mắt trên vai .
“Ái chà!” Xuân Hoa giật nảy mình: “ thằng hai sao thế?”
“Trạm xá.” Kiềuleech_txt_ngu hét hỏi: “Trạm xá ở đâu?”
“Trong thôn làm có trạm xá, chỉ có Dương đại phu đầu đông thôn thường khám mấy bệnh nhức sổ thôi.” Lưu Xuân Hoa cũng cuống quýt, đẩy Lục Hồng Lệ: “Mau, con dẫn chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu tìm Dương đại phu trước, mẹ đi mượn xe của đội.”
Dương đại phu là bác sĩ đất ở nông thôn, có tay nghề nhưng không xem được bệnh .
đưa Hạ Thất đến, hếtbot_an_cap mạch rồi lại lật mí mắt, mãi mà không nói ra được gì.
sốt ruột túm lấy cổ áo ông ta: “Mẹ kiếp, ông rốt cuộc có biết xem bệnhvi_pham_ban_quyen không? Không xem được thìbot_an_cap lên tiếng, đừng có mất thời gian.”
Nguyên chủ Kiều Ninội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông khá thanh tú vóc lại quá to lớn. Lúc bị túm cổ áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đại phu luôn cảm thấy như một con gà con, có thể bị bổng lên ném ra ngoài bất cứ lúc nào.
“Đừng gấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đừng gấp.” đại phu toát mồ hôi hột khuyên nhủ: “Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làvi_pham_ban_quyen có lẽ là viêm ruột thừa tính.”
Đừng nói chứ, Dương đại phu đoán cũng thật.
Lưu Xuân Hoa một chiếc xe bốn bánh đội, nổ máy “pành pành” đưa Hạ Tiểu Thất đến bệnh viện trung tâm thành phốleech_txt_ngu Tân An.
Sau khi bác sĩ chẩn đoán, kết quả đúng là viêm ruộtleech_txt_ngu thừa cấp tính.
Hạ Thất vốn tính tiểu thư, từ nhỏ không chịu được đau, lúc cơn đau ruột thừa phát tác, cô đã ngất lịm đi.
Nghe tin phải làm phẫu thuật, Lưu Hoa ngập ngừng hỏi: “Bác sĩ , hết bao nhiêu tiền vậy? Chúng tôi là nông thôn, tay không mấy tiền, bác xem có bớt chút nào được không?”
Bác sĩ vẻ mặt khó xử: “Bà chị này, phí phẫu thuật và viện ở đây đều cố định rồileech_txt_ngu, mặc được .”
“ hếtvi_pham_ban_quyen bao ?”
“Khoảng sáu đồng.”
“Sáu ? Mẹ ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, làm ở đội sản xuất cả năm trời mới kiếm được chừng đó tiềnvi_pham_ban_quyen.”
Lưu Xuân Hoa lầm bầm xót của, sau đó quay đầu bàn bạc với Nhiên: “Hay là, chúng ta đổi khác nhé?”
“Đổi cái gì đổi!” Kiềuleech_txt_ngu Nhiên tiếngvi_pham_ban_quyen quở : “Tiền quan trọng hay mạng người quan trọng? Sắp xếp phẫu thuật ngay cho ấy.”
Trước đây Kiều Ni luôn khépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nép, nói năng nhỏ nhẹ, đột nhiên trở nên sảo đãleech_txt_ngu đànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nổi giận cái dữ đó nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn ăn thịtbot_an_cap ta vậy.
Lưu Xuân trongleech_txt_ngu lòng chợt thấy hơi , nhỏ giọng nói: “Tao có bảo là không đâu, chẳng qua đi quá không mang theo nhiều tiền thôi mà.”
Chẳng may tối qua thay quần áo, Kiều Nhiên đã để chỗ tiền lại trong gối, sáng nay vội vã nên cứ thế đến bệnh viện.
“Bác sĩ, chúng tôi xin trả trước ít, bác cứ sắp thuật sớm nhất có thể cho emvi_pham_ban_quyen ấy, số lại chiều nay tôi bổ đủ.”
“ cũng được, viêm ruột thừa cấp không trì hoãnleech_txt_ngu.” Bác sĩ nói: “Vậy đi đóng tiền thủ đi, bên này tôi chuẩn phẫu thuật cho bệnh nhân.”
Dưới sự thúc giục của Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lưu Xuân Hoaleech_txt_ngu lục lọi hết áo túi quần, vét ra được hai đồng sáu hào ba đưa cho cô.
Ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên băng ghế hành , Kiều Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước nay chẳngvi_pham_ban_quyen sợ trời chẳng sợ đất, lúc đây lại hơi run rẩy. biết phẫu thuật viêm không đếnbot_an_cap tính mạng, nhưng sợ sẽ xảy ra biến cố gì đó.
Sợ rằng khi bước ra khỏi phòng thuật, Hạ Tiểu Thất sẽ biến lại thành nguyên Tiểu Phươngbot_an_cap.
Sự đợi bào mòn lòng người, Kiềuvi_pham_ban_quyen Nhiên lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đứngbot_an_cap nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc lại tựa vào tường nhìn chằm chằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa phòng thuật, lo lắng mức trái tim như không có chỗ để đặt.
Mãi mới chờ được lúc cửa phòng phẫu thuật đẩy mở ra.
Kiều vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng laoleech_txt_ngu tới, Hạ nằm trên giường bệnh với mặt trắng như tờ giấyleech_txt_ngu, côleech_txt_ngu lại dám lên tiếng.
khi Hạ Tiểu Thất rên rỉ yếu ớt: “Bảo nhi, đau quá”
Trái treo lơ lửng củabot_an_cap Kiều Nhiên cuối cùng rơi lại đúng chỗ.
“Không rồi.” Kiều Nhiên trán Hạ Thất: “Công ngoan, chỉ là một cuộc tiểu phẫu , ngơi vài ngày là khỏe.”
“Vậy phải ở bên tôi đấy.” Hạ Tiểu Thất đang bệnh nên giọng nói nhũn, dáng vẻ vốn đã mỏng thêmleech_txt_ngu phần nũng nịu, khiến Nhiên chỉ ôm chặt vào lòng mà thương xót.
“Được, tôi ởleech_txt_ngu bên cậu.” Kiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên nựng má cô: “Cậu lo dưỡng bệnh cho tốt, khôngvi_pham_ban_quyen nghe là tôi đánh đòn đấy.”
Trời , hai đứavi_pham_ban_quyen con này bây đến bất thường rồi. Lưu Xuân Hoa lúc thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn con , lúc lại nhìn con thứ, một bụng nói chẳng dám thốt ra lờileech_txt_ngu nào.
Haivi_pham_ban_quyen đứa này bây giờ đồng lòng thật đấy, đúngbot_an_cap là sự đồng lòng.
Hạ Tiểu phẫu thuật xong cơ thể rất yếu, sau vào phòng bệnh một lúc đã chìm vào giấc mê mệt.
“Mẹ.” Kiều Nhiên nóileech_txt_ngu với Lưu Hoa: “Mẹ trông em ấyleech_txt_ngu trước, con raleech_txt_ngu ngoài một .”
“Ờ, đi đi.”
Đợi đến lúc Kiều Nhiên sắpvi_pham_ban_quyen đi , Lưu Xuân vã gọi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Đợi chút Ni nhi, lúc về con mua đậu với đường đỏleech_txt_ngu gì đó nhé, nó đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu khí huyết, phải bồi bổ.”
Cái già này, keo thì keo kiệt thật, nhưng bản chất cũng không phải hạng người xa tận cùng.
“ được, con nhớ rồi.”
Năm mươi tám, ba vẫn chưa có nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tòabot_an_cap nhà giảng đường hoành tráng, chỉ có những dãy nhà gạch ngói nối tiếp nhau. Gạch đỏ ngói xanh, tường sơn màu vàng.
cờ xây xi măng đã cũ kỹleech_txt_ngu tróc cả góc, cột cờleech_txt_ngu đứng sừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sữngbot_an_cap hằn lên những dấu vết lốm đốm của gian.
Kiều nhớ lúc học tiểu học ở nhà , sưởi bằng lò sưởi hơi. Điều kiện hiện tại thời thơ ấu của cô còn kém xabot_an_cap vạn dặmleech_txt_ngu.
trên , Kiều Nhiên dễ dàng tìm thấy lớp 10/3.
Đang trong giờbot_an_cap học, học sinh chăm chú nghe giảng, có đứa lại nằm gục xuống bànbot_an_cap ngon lành.
Trên bụcleech_txt_ngu giảng, Lụcleech_txt_ngu Hướng Nam đang giảng . mặc chiếc áo sơ mi trắng đã giặt phai màu, quần dài xanh, trên sống mũi đeo kính đen. nói của anh trầm thấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ôn , nhịp độ thong .
Vẻvi_pham_ban_quyen đẹp hệ cấm dục.
Kiều Nhiên lóe lênbot_an_cap cụm từ này.
Có anh chồngbot_an_cap soái ca thế này giảng bài mà chúng nó còn dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ, Kiều Nhiên thậtvi_pham_ban_quyen sựleech_txt_ngu xông vào tặng cho nhóc con đang ngủ một bài quyền quân .
Khi ngước mắt lên, đôi mắt phượngvi_pham_ban_quyen sâuleech_txt_ngu thẳm lướt qua người phụ nữ ngoài cửa sổ, Lục Hướng Nam sững sờ trong giây .
Anh và Kiều Ni có hôn ước từ nhỏ, hai người cùng làng nên không thân thiết. Kiều Ni mồ côibot_an_cap mẹ từ nhỏ, cha lại lấy vợ kế, kế sinh thêm con trai ngày thángvi_pham_ban_quyen của cô nhà chẳng hềbot_an_cap dễbot_an_cap dàng.
Mẹ kế để sớm tống khứ cô đi, thậm lễ đã gả cô cho nhà Lưu Hoa. Lưu mấy ưng conleech_txt_ngu dâu cả, thấy cô quá béo xứng với con trai mình, vì bên kia không đòi sính lễ nên bà cũng đồng ý để tiết kiệm tiền.
Kết hôn hơn năm, sốvi_pham_ban_quyen câu hai nói với nhau đếm đầu ngón tay, tình cảm có thể nói con số không. Cứ ngỡ ngày tháng cứ thếbot_an_cap lặngbot_an_cap trôi qua, nhưng ngày nay Kiều Ni đột nhiên thay tính đổi nết, dăm tháng lại chạy đến trường tìm anh.
Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hướng Nam không nói rõ điều này là tốt hay không tốt, nhưng anh hề cảm thấy cảm.
Đứng ngoài cửavi_pham_ban_quyen sổbot_an_cap nhìn trộm, Kiều Nhiên thấy anh chồngbot_an_cap đẹp trai đã nhìn thấyvi_pham_ban_quyen mình, nhưng vì anh ngại nên vờ như không thấy.
Bỗng nhiên bị đó vỗvi_pham_ban_quyen một cái, theo năng Kiều Nhiên túmleech_txt_ngu lấy tay đối phương, xoay người tung một cú quét trụ.
Trần Tiểu Mai bị khóa chặt cổ tay, phải quỳ một chân xuống đất trong tư thế vặn vẹo, miệng kêu oai oái: “! Đau quá!”
Thấy lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta, Kiều Nhiên tay rồi vẻ mặt ghét bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủi bàn tay: “Là cô à, chẳng phải lễ tết gì mà cô hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lễ với tôi làm gì, không tiền mừng tuổi cho cô đâu.”
Trần Tiểu Mai phát khóc, chỉ Nhiên : “Cô cái đàn bà nhà quê này, đúng là chẳng có tố chất và tu dưỡng nào cả.”
“Thì sao nào?”
Trần Tiểu Mai: “”
toàn cứng , Tiểu Mai nhận ra không phải cãi không lại người đàn bà đanh đá này, mà là tư không theo .
Lúcleech_txt_ngu này, Lục Hướng Nam đẩy cửa lớp bước ra.
Trần Mai mắt đỏ hoe mách tội: “Lục lão , anh thểleech_txt_ngu quản cô ta không? Tự ý xông vào trường chúng ta không nói, còn bắt nạt nữa. Anh xem cổ tay tôi bị nắm đến bầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi này.”
Kiều Nhiên không hề biện minh mình, cô muốn xem Hướng Nam rốt cuộc sẽ thiên vị ai. Là cô? Hay là trà xanh nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
thấyvi_pham_ban_quyen Lục Hướng Nam mày: “Muốn cãi nhau thì đi xa tôi ra , đừng hưởng đến học sinh của tôi nghe giảng.”
anh quay người đi vào lớp, cứ thế đi vào
tốt, cũng bằng đấy, chẳng ai cả.
Kiều hậm hực nghĩ: Đợi đến anh từ từ yêu tôi , tôi sẽ đá anh, hôm nay lơ tôi, maileech_txt_ngu tôi sẽ anh với không tới.
Buổi đến giờ tan học, Kiều Nhiên trên bục kéo cờ, haileech_txt_ngu tay chống cằm nhìn từng học sinh cá ra khỏi lớp.
Lục Hướng Nam phủi bụi phấnleech_txt_ngu dính trên áo, là người cùng rời đi. Anh đứng trước cửa lớp nhìn quanh hồi, cuối ánh mắt lại ở bục kéo cờ trên sân trường.
“Sao em lại đến đây nữa rồi?” Lụcleech_txt_ngu Hướng Nam bướcbot_an_cap tới hỏi.
Tâm trạngbot_an_cap Kiều Nhiên không lắm, có vẻvi_pham_ban_quyen chẳng tiếp lời: “Sao ? Làm anh mất mặt à?”
Hai lần gặp trước cô gọi “chồng ơi”, “anh ơi” ngọt xớt, đột nhiên lạnh nhạt thế này Lục Hướng Nam thời không quen, cảm giác mình trống trải.
“Anh có đó.” Hướng Nam giải thíchvi_pham_ban_quyen.
“Hừ!” Kiều Nhiên hừ một tiếng đầy kiêu kỳ, chìa tay ra: “ mượn tiền, năm đồng.”
Lục Hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam lục túi: “Ở ký túc , em lấybot_an_cap với anhleech_txt_ngu.”
như còn biết nói tiếng .
Kiều Nhiên đứng dậy đi sau Lục Hướng Nam, suốt quãng đường thu hút không ít ánh lạ lẫm. Từ mắt và lời bàn tán xao của họ, có thể thấy này cô và Lục Hướng Nam trông chẳng xứng đôi chút nào.
Ký túc xá giáo viên là phòng đôi, nhưng đa số viên là người thành nên ít người ở , phòng chỉ có mìnhleech_txt_ngu Hướng Nam ở. Đồ đạc trong phòng đơn giản: bàn học, giá , ghếbot_an_cap và giườngbot_an_cap. Căn phòng gọn gàng, sạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , bàn đến tủ hay nhà đều lau sáng loáng, không một hạt bụi.
Khôngbot_an_cap chỉ ngoạileech_txt_ngu hình đúng gu Kiều Nhiên, màbot_an_cap tính cách và sạch sẽ này cũng chính là kiểu cô thích.
Mở tủ khóa, Lục Hướng Nam lấy ra tờ năm đồng kẹp trong cuốnleech_txt_ngu sổ tay kỹvi_pham_ban_quyen đưa cho cô.
“ tôi mượn.” Kiều Nhiên nói: “Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này trả.”
“Người một nhà cả, mượn với trả gì .” Lục Hướng Nam bảo: “Ởleech_txt_ngu nhà em không có thu nhập, cầnleech_txt_ngu tiền thì cứ anh.”
hay, thường đấy?
thắng không chịu thua của Kiều Nhiên lại trỗi dậyleech_txt_ngu: “Đã bảo trả nhất định sẽ trả, gấp đôi không, gấp mười lần.”
Lục Hướng Nam ngẩn , rồivi_pham_ban_quyen khóe môi hơi mím lạibot_an_cap lộ ra một nụ cười nhận : “, anh em.”
Nghe em dâu Hạ Tiểu Thất phẫu thuật thừa cấp , Lục Hướng Nam trường , cùng Kiều Nhiên đến bệnh viện. đường đi, họ nành, đỏ và đồ hộp. Lục Hướng định mua một hộp bột lúa mạch sữa, nghe nói một hộp bốn mươi sáuleech_txt_ngu đồng tám hào, Kiều Nhiên khăng khăngbot_an_cap cản lại không cho .
Dù cô bạnvi_pham_ban_quyen thân của có đỏng thật, nhưng tạm thời đúng là không được bồi loại dinh dưỡng đắt đỏ thế .
Nhiên không keonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiệt, dù sao cũng chẳngvi_pham_ban_quyen phải tiền của cô. Nhưng cô tính toán khác, nhỡ sau này ăn nhỏ cần Lụcbot_an_cap vốn liếng khởi nghiệp, thôi cứ để anh tiết kiệm chút .
Trong bệnh viện, Hạ Thất nằm trên giường bệnh nghe mẹ chồng Lưu Xuân lải nhải không ngớt về tiền phẫu thuật, tiền thuốc men, rồi lại thở ngắn than bảo cả năm làm lụng . Hạ Tiểu Thất càng nghe càng bực, tấm thân yếu ớt cãi lại vài :
“Thôi đi, bà nói xong chưa? ở nhà bà làm trâu làm ngựa cả nămleech_txt_ngu trời, chút tiền thuốc men này cũng không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à? Nếu chết thật, bà cưới cho con traivi_pham_ban_quyen bà không tốn tiền chắc? Không cần lễ không cần nhà ? Tính toán thiệt hơn kiểu gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà cái sổ nợleech_txt_ngu này bà cũngbot_an_cap khôngbot_an_cap hiểu thế.”
tiệt này, còn dám cãi bướng với mình.
Xuân Hoa tức đến phồng mangvi_pham_ban_quyen tai như con cóc bên bờ sông.
“Mày làm trâu làm ngựa cả năm? Mày gả đây còn chưa nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.” Lưu Xuân Hoa tay vào Hạ Tiểu Thất: “Con trai tao lấy vợ có tốn tiền không mày không biếtvi_pham_ban_quyen à? Hồi đó là nào vội đòi gả cho con tao bằng được? Con traivi_pham_ban_quyen là sĩ quan, conbot_an_cap gái muốn gả cho nó xếp hàng dài kìa, hạng nhưbot_an_cap mày con còn chẳng nhìnleech_txt_ngu trúng, sớm muộn gì nóleech_txt_ngu cũng bỏ mày.”
“Bỏ đi, bà bảo anh ta bỏ ngay bây đi, bỏ ta là cháu trai tôi.” Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Thất không yếu thế: “ có bà mới coi con traileech_txt_ngu bà như bảo bối , mắt tôi anh ta chẳng làleech_txt_ngu cái đinh gì hết. Con gái gả xếp hàng dài àbot_an_cap? Thế đám niên cưới tôileech_txt_ngu xếp vòng quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trái đất vòng đấy. Tôi mà nhìn trúng con trai bà là do tổ tiên tám đời nhà bà tíchleech_txt_ngu đức đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“ , mày chỉ giỏi cái mồm.” Xuânbot_an_cap Hoa tức đến thở hồng hộcbot_an_cap, nghiến răng nghiến lợi: “Mày đợi Yến Bắc về đi, tao sẽ bảo nó ly với mày, cưới con bên .”
“Cái cô Đông Mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó nghềvi_pham_ban_quyen ? Thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gom đồng nát à? Chuyên đi thu mua rác thải sử dụng.”
Lưu Xuân Hoa bấm huyệt nhân trung, ngồi bệt xuống giường lấy hơi, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ổn , tiếp chắc tức đến đột tửleech_txt_ngu mất.
Khi Kiều Nhiên và Lục Hướng bước vào, chỉ thấy mẹ chồng một người quay đầu sang đông, một người quay sang tây, chẳng ai thèm nhìn mặt ai.
“Ôi, sao lại tới đây?” con trai cả, tâm trạng Xuân mới khá một chút, đứng dậy hỏi: “Không mà đến đây làm ? Chiều không có tiết à?”
“Nghe Kiều Ni nóileech_txt_ngu Hạvi_pham_ban_quyen Tiểu nằm viện con qua xem chút, lát nữa về trường ngay.”
Vừa nói, Lục Hướng Nam vừa đặt đồ bồi bổ lên bàn, tiện miệng hỏi Hạ Thất vết thương có đau không.
“Đau.” Thấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáp: “Để anh chọc tức thêm lát nữa là vết mổ rách toác ra luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấybot_an_cap.”
Ánh Lục Hướng Nam thâm trầmleech_txt_ngu nhìn Tiểu Thất, lại nhìn Kiều Nhiên, rồi không nói lời nào lấyleech_txt_ngu phích trên bàn đi ra phòng lấy nước.
Thấy con cả ra ngoài, Lưu Xuân Hoa cũng vội đi theo.
Ngoài hành lang, Lưu Xuân Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo: “Con điện cho em bảo nó .”
“Xa thế , đợi nó về chắc Hạ Tiểu Thất ra viện rồi.” Lục Hướng Nam thản nhiên .
“Ra viện thì đúng lúc, đi làm thủ tục luôn.”
“Ly ?” Lục Hướng sững sờbot_an_cap: “Yến bảo muốn ly hôn à?”
“Hồi đó kết hôn em trai con đã một mực không đồng , không phải khôngleech_txt_ngu saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Lưu Xuân Hoa vô cùng tựbot_an_cap tin: “Kết hôn do quyết, ly hôn mẹ cũng quyết đượcbot_an_cap, tụi nó bỏ nhau.”
Lụcvi_pham_ban_quyen Hướng Nam nghĩ về độ thiết giữa dâu và vợ mình dạo gần đây
“Chỉ một lần ly hôn cả cặp, dân làng lại cười cho thối mũi.” Lục Hướng Nam nói vậy.
“Cái gì màleech_txt_ngu ly hôn ” Lưu Xuân Hoa chợt bặtbot_an_cap.
không biết chữ, chẳng có học vấn gì, nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại thấu hiểu được ẩn ý lời con trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dạo gần quan hệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữa haivi_pham_ban_quyen đứa con dâu đúng là tốt đến mức bất thường. Lẽ nào còn có thể cùng nhau đòi ly hôn?
tính nết dạo này củabot_an_cap hình như cũng không phải là không .
Lưu Hoa uất ức quá, đúngleech_txt_ngu tạo nghiệp mà.
“Vậy đừng để em về nữa, mẹbot_an_cap nhịn thêm vậy.”
Ngày thứleech_txt_ngu hai viện, mẹ chồng Lưu Xuân đã về nhà, bà bảo phải đi công cho đội, nếu không đến Tết nhà chỉ nước đất.
Đến ngày thứ ba, sĩ bảo đã có xuống đất đi lại hợp lý thúc đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trung tiện.
Dưới sự ép buộc Nhiên, Hạ Tiểu uể oải rời giường, tay vịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tường nhích từng một như bò.
“Oẹ” Hạ Tiểu Thất bịt miệng, ra tiếng nôn khan.
Cái mùi ghét nàyleech_txt_ngu nồng . Chắc lúc trướcleech_txt_ngu do còn dụng nên phòng bệnh cô không cảm gì gắt mũi. Giờ vừavi_pham_ban_quyen ra đếnleech_txt_ngu , ôi cái này.
“Oẹ”
Kiều nhẹ nhàng vuốt lưng cho Hạ Tiểu Thất: “Cái sao mãi khôngleech_txt_ngu sửa được thế, tí mùi thuốc cũng ngửi nổi. Aileech_txt_ngu biết thì bảo cậu bị viêm ruột thừa, không biết lại tưởng cậu mang bầu đấy.”
“ nó mang bầu rồi à?”
Phía sau bỗng vang lên của Lục Hướng Nam.
Kiều Nhiênbot_an_cap: “”
Hạ Tiểu Thất: ” Oẹ”
Một sự hiểu lầm vừa đẹp đẽ lại vừa đầy ngượng ngùng.
Hạ Tiểu Thất còn chưa kịp giải , cô bạn thân Nhiênleech_txt_ngu đã lên tiếng: “Phải đấy, mang bầu một thằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cu mập mạp, vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương diện nào đó thìleech_txt_ngu nó còn mạnh hơn anh .”
Sắc mặt Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hướng Nam thoáng trở nên khó coi, dường như anh tức giậnvi_pham_ban_quyen. Nhưng ngại vì tu dưỡng hoặc do xung quanh đôngleech_txt_ngu , anh im lặng không nói một lờileech_txt_ngu.
Thất nghe cô bạn mình nói chuyện sao mà thấy nồng nặc mùi giấm chua thế nhỉ? nữa, lúc trước Kiều Nhiên nhìn thấy Lục Hướng chẳng khác nào chó dữ thấy , nước miếng muốn chảy ròng ròng. Hôm nay sao vậy? Cảm giácleech_txt_ngu có chútleech_txt_ngu lạnh nhạt?
Ánh mắt hóng hớt của Hạ Tiểu Thất cứ đảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua đảo lại giữa hai người họ.
“Anhleech_txt_ngu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muabot_an_cap ít hoa quả và đồvi_pham_ban_quyen hộp, hai người giữ lại mà ăn.”
Lụcvi_pham_ban_quyen Hướng Nam vừa nóibot_an_cap vừa nhìn chằm chằm Kiều Nhiên, thấy cô không thèm đoái hoàivi_pham_ban_quyen gì đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, anh cảm thấy mất mặt liền giọng nói: “Anh vềvi_pham_ban_quyen trường trước , nào rảnh anh lại qua.”
Nhìn bóng lưng Lục Hướng rời đi, Hạ Tiểu lắc đầu: “Chàngvi_pham_ban_quyen ‘tiểu ’ của lòng rồi , nhìn cô đơn kia xem, hệt như ráng tà đầy vẻ tịch liêu.”
“Mùi thuốc phòng này hunleech_txt_ngu cảm hứng cho cậu đấy à?” Kiều đảo mắt , “Hay lúc này cậu cũng muốn một bài thơ luôn đi?”
“Bảo bối à, hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người sao thế?” Hạ Tiểu Thất môi nénbot_an_cap cơn khó chịu đangleech_txt_ngu cuộn trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạ dày, tòleech_txt_ngu mò truy hỏi: “ hôm trướcleech_txt_ngu cậu thấy ấy còn chảy nước miếng, hôm thái độ thay đổi nhanh cứ như gắt mười támleech_txt_ngu núi vậyleech_txt_ngu.”
“Anh ta không hướng về tớ.”
Cứ nghĩ thấy , Kiều hậm hực kể lại cho Hạ Tiểu Thất hôm trướcbot_an_cap đến trường tìmvi_pham_ban_quyen Lục Hướng Nam lại đụng phải Trần Tiểu .
“Thế thì cậu giận cái gì, anh cũng có bênh Trần Đôngvi_pham_ban_quyen Mai đâu.”
“Trần Tiểu Mai.” Nhiên sửa lại.
“Ồ, hai hôm nay bị bà già kiabot_an_cap làm cho tức điên lên, tối nằm mơ cũng toàn thấy Đông Mai với Tây Mai.”
“ tớ khuyên một câu này.” Tiểu Thất chân nói: “Cậu cũng không anh ấy không bênh cậu đượcbot_an_cap, dù sao hai người cũng nền tảng tình cảm gì. Theo tớ thấy nhé, nhân lúcleech_txt_ngu tình cảm còn nhạt nhẽo thế này, chóng ly hôn .”
Kiều Nhiên nhất thời ngâyvi_pham_ban_quyen người: “Dân làng các cậu toàn khuyên người như thế ?”
“Tớ không chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi việc cậu có ông vừa đẹp trai trẻ trung đâu, sống tốt hơn tớ là tớ chịu không nổi .”
“Cậu màvi_pham_ban_quyen nói mỗi ngày tớ sẽ khoe ân áinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mặt cậu tám lần, tớ thích xây dựng hạnh phúc nỗi đau cậu đấy.”
“ yêu rồibot_an_cap đúng không?”
“Vốn tình chị em nhựa plastic mà.”
Đối ngoại thì đồng lòng, đối thì chỉ có khẩy. Khích rồi thương yêu nhau đời, mà ái tương sát.
Nằm viện năm ngày, Hạ Tiểu được viện.
huyện về Thạch thôn mỗi ngày vào lúc giờ chiều có một chuyến xe khách. Hạ Tiểu Thất nghiêng người tựa vaivi_pham_ban_quyen Kiều Nhiên, nhìn cảnh vật bên ngoài sổ xe.
cây dương bên đường những con bướm vàng khô héo, gió thổi liền lả tả , phủ đầy conleech_txt_ngu đường đá gập . Bầu trời xanh thẳm không một gợn mây, thỉnh thoảng có vài chú chim bay qua.
Tiếc rằng Hạ Tiểu Thất và Kiều đều là dân Gen Z, từng qua ký ức tuổi thơ khó quên những năm 70, . Thế nên ngoài cảm giác xe xóc đến ê mông, hai cô nàng chẳng có cảm nhận gìvi_pham_ban_quyen .
Suốt dọc đường xóc nảyvi_pham_ban_quyen hơn hai tiếng đồngleech_txt_ngu hồ, cảm giác xươngvi_pham_ban_quyen cốt như sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rời ra đến nơi thì cùng cũng nhân viên bán vé hô lên: “ ai xuống Thạch không?”
Kiều Nhiên giơ tay: “.”
xe cũng không phải là ngay làng, còn phải men theo conleech_txt_ngu đường mòn nhỏ khoảng mười phút nữa.
Đợi đến khi hai với tốc rùa bò tới đầu làng, bà lão sau bữa chiều đang ngồi tán dưới gốc cây hòe cổ thụ.
“Haileech_txt_ngu đứa mình qua bây giờ chắc chắn là tâm điểm đấy.” Kiều Nhiên .
Tiểu Thất gật đầu tán thành: “Đừng nói là hai , một connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuột chạybot_an_cap qua cũng đủ đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ bàn đến mức nó cảm luôn ấyleech_txt_ngu chứ.”
Hai người cúi đầubot_an_cap không muốn gây chú ý, nhưng vẫn nhận được từng ánh mắt hóng hớt đang tớibot_an_cap.
“Kia không phải hai cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con dâu nhà lão sao, phố về đấy à?”
“Nghe nói là vợ Yến bị bệnh.”
“Ừ, hình như là sảy .”
thêu dệt trắng trợn, còn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kịp mang đã bị đồn thành sảy , bắt bóng bắt gió không đến chứ.
Hạ Tiểu Thất đầy vạch đen trên mặt, cạn lời toàn tập.
Ngược lại, Kiều Nhiên đứng bên thì cười đến mức không đứng thẳng nổi .
Lại cóvi_pham_ban_quyen ngườivi_pham_ban_quyen nói: “Vợbot_an_cap thằng cảleech_txt_ngu đi theo cả mấy ngày cơ à?”
“Nghe nói đi chữa vôbot_an_cap sinh đấy.”
“Tôi đoán vì béo quá nên không đậu thai được.”
Kiều Nhiên tức khắc biến mặt của kịch , lật mặt nhanh như chớp.
Lần này lượt Hạ Tiểu Thất ngặt nghẽo, cười mạnh quá vết mổ còn đau nhói.
Vừa hay lúc có một con chó cỏ nhỏ đen chạy tới, dáng người còn quả bóng, nó đứng sững tại chỗ trân nhìn Hạ Tiểu Thất và Kiều Nhiên, giốngleech_txt_ngu như sắp chiêu đại sát .
“Năm nay có ‘vượng’ không nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?” Hạvi_pham_ban_quyen Tiểu Thất hét lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“ gâu .” Con chó đen nhỏ như được lên dây cót, sủa lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngừngleech_txt_ngu về phía hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người.
“Được rồi, đừng sủa nữa.” Kiều Nhiên nói lớn, “Không cóleech_txt_ngu việc gì về nhà mà ở, đừng suốt ra ngoài bậy.”
Hạ Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thất cũng bồi thêm: “Sủaleech_txt_ngu thìvi_pham_ban_quyen thôi, đừng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lũ chó quây lại một chỗ mà sủa, chẳng ra được cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tích sựbot_an_cap gì đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“ thận không thối đấy.” Kiều Nhiên lạibot_an_cap nói.
“Ừ.” Hạ Tiểu Thất gật đầu, “Thối mồm rồi lại phải vào , lúc bị người ta bảo làm giấy chứng tử đấy.”
Chửi chó mắng người , dễ chịu, về nhà thôi.
Để lại một đám bà támvi_pham_ban_quyen ngơ ngác trong gió
bà tám: Hìnhvi_pham_ban_quyen như mình mắng, nhưng người ta câu nào cũng nói con chó, mà phản bác hóa mình chó sao.
Bé Linh và Tiểu Hổ nhà Lục Na đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồibot_an_cap xổm trong sân, thấy hai mợ tay đi vào từ bên ngoài, bé Linh vội vàng dậy chạy lên phía .
“ hai, bà nội bảo mợ bị phải không ạ?”
“Phải rồileech_txt_ngu.” Hạ Tiểu Thất dịu dàng xoa xoa đầu bévi_pham_ban_quyen Linh.
“Thế bây giờ mợ đã khỏi ?”
“Ừ, đỡ rồi.”
“ , mợ nhất định phải mau khỏe lại nhé, nếu không cậuvi_pham_ban_quyen hai sẽ lấy cô Mai nhà bà nội đấy.”
Hạ Tiểu Thất: “???” xong chuyện nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à?
Vì Hạ Tiểu vừa mới thuật không , nên việc có thể đường hoàng mà trốn tránh.
Thế là, Lưu Xuân Hoa dồn toàn bộ sự ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên người Kiều Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứ như một cáileech_txt_ngu đuôi quẻ bám sát saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mông cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Con dâu cả, giặt hết đống quần áo đi nhé.
dâu cả, ngày mai phải ra để việc đấy.
Con dâu cả, đến giờ nấu cơm rồi.
Kiều Nhiên bị bà lải nhảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến chẳng còn chút cá tính nàovi_pham_ban_quyen, chỉ biết xua tay liên tục: Được được được, tôi làm, làm ngay đây.
Xuân Hoa nở cười mãn , trong lòng trào dâng cảm giác đắc một vốn áp bức bấy lâu bỗng dưng được vùng làm chủ.
Tổ tiên nhà Kiều Nhiên mấy đều làm chính trị, tuy khôngvi_pham_ban_quyen đến mức lá cành vàng nhưng cũng là mười đầu ngón tay chưavi_pham_ban_quyen từng việc nặng nhọc.
Xét theo lý thì, vì đã chiếm xácleech_txt_ngu của nguyên chủ, quả thực không nên mặt dày ở nhàbot_an_cap này ăn ngồi rồi. Thế nhưng nướng hay việc đồng áng, cô thật sự chẳng biết mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tí .
Kiều Nhiên đứng mộtbot_an_cap mình trong bếp, củ khoai tây và cây cải thảo trên thớt mà cảm thấy đầu to như cáibot_an_cap đấu.
Cửa gian nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới bị Kiều Nhiên đá hỏngvi_pham_ban_quyen vẫn chưa sửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, trời giữa tháng lại lạnh thấu , hai anh em nhà họ Lục cũng về nhà, nên Tiểu Thất chủ động dọn gian nhà phía Tây ở chung với Kiều .
Lúcbot_an_cap này, cô nàng đang vắt vẻo chân chữ ngũ nằm trên giường lò, thong dong ngâm nga khúc thì Kiều Nhiên đẩy bước vào với khuôn đen như nhọ .
Sao thế cục ? Hạ Tiểu Thất hì hì, Bà giàbot_an_cap lại làm cậu không vui à?
Bà bảo tôi nấu cơm, mà tôi thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không biết.
Có gì đâu, chưa ăn thịt heo thì cũng phải thấy heo chạybot_an_cap chứ. Đổ dầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cho rau, thêm , thế OK.
Danh hiệu MVP mạnh mồm chắc chắn thuộc về cậu rồi. Nhiên thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài, với cậu chẳng thà bàn vớileech_txt_ngu con heo, tôi tự mình đi nghiên cứu còn hơn.
Hạ Tiểu bĩu môi, Tôi đáng yêu hơn heo .
Nhắc đến heo Hạ Tiểuleech_txt_ngu Thất chép chép miệng: Thèm thịt kho tàu quá.
! Mắt Kiều Nhiên bỗng sáng rực lên, đôi mắt đào hoa xinh đẹp lấp lánh, Tôi trong phòng cậu có treo một khẩuleech_txt_ngu súng săn, sẽ sau săn thỏ, tối nay chúng ăn thỏbot_an_cap nướng.
Hạ Tiểu Thất vội vàng dậy: Tôi đi .
Vìleech_txt_ngu ngồi dậy quá gấp, cô vô tình làm động đến vết mổ, đau mức gập người lại, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
cứ ở nhà đợi đi, núi khó đi, nếu mổ bục ra lại vào bệnh viện khâu mấy mũivi_pham_ban_quyen .
Bị Kiều Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọa cho , Hạ Tiểu Thất liền chùn bước.
cô bệnh viện tiêm , uống thuốc nữa thì thà cho cô xong đời.
Nhìn sắc bên ngoài, Hạ dặn dò: Vậy cậu về sớm chút nhé, trời sắp tối rồi .
Tôi biết rồi. Kiều vớ lấyleech_txt_ngu áo khoác dàybot_an_cap khoác lên người rồi bước ra ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Chờ tôi về nhé bé cưng.
Đúng lúc , Lục Hồng Lệ đang ở trong múc nước uống, nghe thấy đoạn đối cuối cùng của hai chị dâu, cô nàng rùng mìnhvi_pham_ban_quyen một cái, cảm thấy da gà nổi đầy .
Cô nghĩvi_pham_ban_quyen mình nên viết thư cho anh và anh hai ngay lập , bảo hai người mau về đi, chị dâu cả và chị dâu hai phải lòng nhau rồi.
Sau khi Kiều Nhiên đi, Hạ Thất rúc vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong chăn định ngủ một lát. Đang mơ màng sắp chìm vào giấc thì một trậnleech_txt_ngu cười hôvi_pham_ban_quyen hố ngoài làm cho tỉnh giấc.
Ái chà! Cái con nhỏ chết tiệt này chưa nấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm tối, định để cả nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net già trẻ nhà này đói đấy à.
của Lưu Hoa từ phíavi_pham_ban_quyen bếp, Hạ Tiểu Thấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm đếm trong lòng , hai, chưa kịp đếm đến ba thì Lưu Xuân Hoa đã đẩy cửabot_an_cap xông .
Chị cả mày ? Lưu Xuân Hoa hỏi.
Lên sau săn thỏ rồi. Hạ Tiểu Thất lười biếng .
Săn thỏ? Lưu Xuân sau khi kinh ngạc, liền dùng giọng điệu cực kỳ khinh miệt nói với Vương Thẩm Tử vừa đi vào cùngbot_an_cap: Thấy ? Giờ giỏi giang , còn đòi đi săn thỏ. Cái thân hình núc ních vụng về ấy, đừng để thỏleech_txt_ngu nó lại mình là .
Vương Tửbot_an_cap miệng cười nắc nẻ.
Hạ Tiểu Thất nhíu mày: Gớm bà Vương ơi, cười nữa, nghe cứ tưởng con gà già đang ấp đấy.
Cái con bé nói năng kiểu gì đấy. Vương Thẩm Tử vừa nãy còn cười theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giờ thì tức đến đỏ mặt tía tai, Thật là không biết nhỏ, khi gả sang đây cô dỗ cô nào hả?
tôi dạy tôi là rảnh rỗi thì đừng có đi nói sau lưng khác, chuyên môn gậy bánh xe cho vợ chồng người ta ly hôn mong tống được con gái mình vàoleech_txt_ngu nhà đó. Àvi_pham_ban_quyen đúng , bà ấy bảo tôi tên cho con là Đông Mai nữa.
Vương Tửvi_pham_ban_quyen ôm ngực thởvi_pham_ban_quyen , chút nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì lên cơn đau tim chỗ.
Lưu Xuânleech_txt_ngu Hoa sợbot_an_cap hãi vội vàng dìu bà Vương sang gian phía Đông, miệng ngừng can: Ôi chị nó , đừng nhặt với nó, nó cònbot_an_cap nhỏ khôngbot_an_cap hiểu chuyện, để tức giận hại thân.
Tiểu Thất định bồi thêm vài câu, nhưng nghĩ lại lỡ bà già này phát bệnh thật thì mìnhvi_pham_ban_quyen lại phải chữa. Thôi, tha bà ta một lần.
Ngay khi Hạ Tiểu Thất định rúc vào chăn để ngủ tiếp thì Lục Hồng Na dắt một cô gáileech_txt_ngu tuổi cô vào.
gái này trông không hẳn là xinh nhưng cũng không , mang nét tú của một cô em nhà bên.
Dù chưa từng gặp qua, nhưng giác quan sáu bảo Hạ Thất nàng chính là Mai.
Chị Thất, nói chị vừa mổ ruột thừa xong, đã đỡ hơn chút nào chưa?
Cô gái này nói năng nhỏ nhẹ dịu dàng, Hạbot_an_cap Tiểu Thất thầm nghi ngờ không biết cô ta có phảileech_txt_ngu con ruột của bà Vương nữa.
Ừ, rồi. Hạ Tiểu Thất đápbot_an_cap lấy lệ.
Đông Mai quay sang hỏi Lục Hồng Lệ: Chị Thất làm phẫu thuật, anh hai có về không?
Tôi gọi điện cho anh rồi, anh ấy anh ấy cũng chẳng phải bác sĩ, cũng chẳng giúp được nên không về. Như thể cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình nói để chọc tức Hạ Tiểu Thất, Lục Hồng nhấn mạnh ba chữ không có về.
Đông dịu dàng khuyên nhủ Hạ Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thất: Thất đừng , đơn vị của anh haileech_txt_ngu ở xa, dù có về cũngleech_txt_ngu không thể trực lúcleech_txt_ngu chị phẫu thuật , emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ trong lòng anh luôn lo cho thôi.
Lục Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lệ ở bên cạnh bồi thêmvi_pham_ban_quyen: Năm kia bị ngã chân, anh hai tôi liền về đấy thôi, thấy anh chê xa đâu.
Mặt Đông hơi ửng hồng: Em đừng nói thế, kẻo Thất lại hiểu lầm.
Haivi_pham_ban_quyen này, diễn kịch képleech_txt_ngu trước mặt mình đấy à?
Mấy cáivi_pham_ban_quyen này, tôi với đám bạn thân chơi chán .
Hạ Tiểu phiền xua tay: Chẳng ai quan anhbot_an_cap của các có về hay không đâu, ra ngoài , còn phảileech_txt_ngu .
Sắc mặt Lục Hồng Lệ và Đông Mai đều thay đổibot_an_cap, dường không lường trước được kết quả như thế này.
Chịbot_an_cap Thất, chị giận rồi à? Đông Mai rụt rè hỏi.
Hạ Tiểu mất kiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẫn lườm cô ta một cái: Mã Đông Mai, tôi khuyên cô nên .
ngẩn người: Chị Thất, em họleech_txt_ngu Lý mà.
Lỡ , lỡ miệng rồi, bị phim ảnh đầuleech_txt_ngu độc quá nên miệng là nóibot_an_cap thuận thói quen luôn.
sau núibot_an_cap sâu thẳm, rậm rạp, những núi trùng điệp nhấp nhô kéo dài tận chân .
Nghe người trong làng kể trong núi có thú hung dữ rắn rết, ngàyvi_pham_ban_quyen mọi người chỉ dám quanh quẩn ở rìa núi, không ai dám đi sâu vào trong. Họ bảo bên trong có chướng khí, đã vào là không thể trở .
Nhiên cũng không dám mạo hiểm tiến sâu, cô khẩu súng kíp trên vai, loanh quanh ở bìa rừng.
Dù vậy, cứ đi được một đoạn cô lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng đá khắcvi_pham_ban_quyen dấu lên cây.
Bỗng nhiên có động sột soạt, một con thỏ xám vọt ra, leovi_pham_ban_quyen lên một gò đất , dựng hai chân lên ngó nghiêng tứ phía.
“Mẹ mày khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để phần cơm tối cho đâu, mà mẹ tôi cũng cần .” Kiều Nhiên lầm bầm mình rồi hạ khẩuleech_txt_ngu trên vai xuống.
súng này nếu truy cầu gốc có lẽ phải quay tận thời nhà Minh, thân nặngleech_txt_ngu, tầm bắn ngắn và hỏa lực không mạnh. Nhưng đối với Nhiên thì đó chỉ chuyện nhỏ, từ bé cô đã nghịch ngợm như trai, thích tòi súng ống. Cha chú đều là người trong quân đội và chính giới, tám cô đã được bắn.
Nhiên giữ súng vững , ngắm chuẩn con thỏ. Vài giây sau, một tiếng “” vang lên, xấu số đã nằm trên vũng máu.
nay lại có thịt ăn rồi.
Kiều Nhiên hớn hở thu lại thì tai cô khẽ động, dường như nghe tiếng động rất nhỏ phía saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“ ?” Kiều đột quay người, họng súng đen ngóm chĩa thẳng vào người đàn ông đứng phía sau.
Cuốn sổ vẽ bút chì người đàn ông rơi bịch đất, anh giơ tayleech_txt_ngu lên: “Đừng sợ, tôi không phải người xấu.”
Nhìn chân run rẩy của anh ta, Kiều Nhiên lạnh lùng cười: “Người đang sợ là anh đấy chứleech_txt_ngu.”
“Tôi tên là Trình Phương Viên, là thanh tri thức trong làng.” Trình Viên chỉ tay xuống cuốn sổ dưới đất, “Tôi lên núi đểleech_txt_ngu lấy cảm hứng vẽ tranh, vô làm phiền cô, tôi không có xấu.”
Thấy dáng vẻ anh văn nhã, gầy, Kiều Nhiên đoán dù ta có là người xấu thì chắc cũngbot_an_cap đấu lại mình.
Cô thu lại, quay người đi nhặt con .
Trìnhvi_pham_ban_quyen Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viên thở nhõm, lén lau mồ hôi lạnh trên trán, nhặt sổ bút chạy nhỏ bước đuổi .
“Súng pháp cô giỏi thật đấy.” Trình Phương Viên chân thành khen ngợi.
“Thường thôi, thiên thứ ba.” Kiều Nhiên thản tự .
“Có luyện ?” Trình Phương Viên lạileech_txt_ngu hỏi.
“ liên quan gì đến anh không?” Kiều Nhiên ngược lại.
Trình Phương Viên ngượng ngùng xoa mũi, ra người phụ nữ trướcvi_pham_ban_quyen mặt dườngvi_pham_ban_quyen như không dễ làm quen cho lắm.
Nhặt con thỏ đã chết tươi lên, Kiều Nhiên định đi sâu vào trong thêm chút nữa thì bị Trình Phương Viên nắm lấy cánh tay.
“Đi sâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào dễ lạc lắm, đừng nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Kiều Nhiên rũ mắt nhìn bàn đang đặt tay mình, trắng trẻo nhưng gầy guộcleech_txt_ngu, có lẽ do làmbot_an_cap việc đồng lâu ngày nên ngón tay hơi cong vẹo biến dạng, chẳngvi_pham_ban_quyen bằng tay “ chồng” đẹp trai kialeech_txt_ngu.
mắt cô tình cờ lướt qua cuốn sổ trên tay anh ta, trên đó hình bóngvi_pham_ban_quyen một người phụ đangleech_txt_ngu cầm súng, dù chỉ là những nét họa đơn giản.
“Anh vẽ tôi đấy à?” Kiềubot_an_cap hỏi.
Bị phát hiện, Viên hơi ngượng ngùng : “Tôi tôi vẽ không được đẹp lắm.”
“Ừ.” Kiều Nhiên gật đầu, “Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là không giống thật, tôi có gầy thế này.”
Phương Viên đứng hình. Có thành thật thế không? chuyệnleech_txt_ngu với cô ấy đúng là ngại thật sự.
Ánh hoàng hôn cùng bị nuốt , trời hẳn.
Ở nhà, Hạ Tiểu Thất không yên được nữa. Cô chậm xuống , rồi lục lọi khắp phòng tìm thứ gì đó thắp sáng.
Năm mươi , làng vẫnvi_pham_ban_quyen chưa điện, buổi tối toàn đèn dầu hỏa hoặc nến.
Hạ Tiểu Thất tìm được một hộp diêm trong ngăn kéo, cô định ra ngoài châm một bó đuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi lên núi tìm Kiều Nhiên.
Vừa ra khỏi sân thì mặt Kiều Nhiênvi_pham_ban_quyen đang xáchleech_txt_ngu thỏ trở về.
“Sao giờ mớileech_txt_ngu về?”
“Sao cậu lại ra ?”
Cả hai đồng thanh hỏi đối phương.
Hạ Tiểu nũng nịu: “Tôi ra tìm cậu chứ , muộn thế không thấy về có biết tôi lo thế nào không.”
“Cái đồ này, biết ngay là cậu nhớ tôi nhất mà.” Được quan tâm, Kiều Nhiênvi_pham_ban_quyen vui khoác Hạ Tiểu Thất: “Đi, vềbot_an_cap nhà tôi nướng thịt côngleech_txt_ngu chúa .”
Hai người vừa vào sân, Lưu Hoaleech_txt_ngu nghe thấy tiếng động liền từ đông bước .
“Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả, tao chẳng bảo mày nấu cơm là gì? Mày lại đi chết bờ chết bụi đâu ?”
Kiều Nhiên đưa conbot_an_cap thỏ cho Hạ Tiểu Thất, còn mình chân tường ôm củi, miệng lời : “Mẹ , nói năng cũng là một môn nghệ thuật, lúc rảnh mẹ nên đi. xem, cũng là cái mà sao mẹ nói chuyệnbot_an_cap chẳng ưa nổi .”
“ còn dạy đời taovi_pham_ban_quyen đấy?” Giọng loa phóng thanh của Lưu Xuân Hoa vang rền tối tĩnh mịch nông thôn.
“Khổng Tử đã nói rồibot_an_cap, trong ba người đi ắt có người là thầy ta. Mẹ làm không đúng tôi góp ý chút có sao đâu.”
“ Tử?” Lưu Xuân Hoa hỏi, “Ở làng nào thế?”
Hạ Tiểu giữ đúng nguyên tắc cười hở lợi, bịt miệng .
Lưu Hoa bực bội lườm Hạ Tiểu Thất: “Mày cười cái gì?”
“ cười vì thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng yêu quá.” Đôi mắt hạnh của Hạ Tiểu Thất cong lên như vầng trăng khuyết, “Mẹ ơi, mẹ đáng thật đấy.”
Trời đất! Lời khen này đối với Xuânbot_an_cap đúng là mới mẻ lạ lẫm.
trẻ thỉnh cũng có người khen đẹp, lấy chồngbot_an_cap rồi cóleech_txt_ngu người bà biết quán xuyến , sau này bỏ đi, bà một mình nuôi bốn đứa con khôn lớn, người ta lại khen đang.
Sống bốn năm, lần đầu bà nghe thấybot_an_cap có người khen mìnhbot_an_cap đáng yêu.
Lòng Hoa vừa vui vừa ngượng, chẳng biết diễn tả nào, cùng đành mặt lườm Hạ Thất một cái: “Cái con bé , thậtleech_txt_ngu là chẳng biết lớn nhỏ gì cả.”
Kiều cười hì chứng kiến cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tượng này.
Họ có vào tính cách của chính để từ từ hòa nhập vào gia đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, dần dần được nhữngleech_txt_ngu người xa lạ chấp nhận, chứ cần phải giả làm nguyên để duy trì sự hòa giả tạo.
Đây chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điềuleech_txt_ngu mà Nhiên mong đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Xếp củi giữa sân, Kiều Nhiên nói với Lưu Xuân Hoabot_an_cap: “Mẹleech_txt_ngu, gọi Hồng Na với đứa ra đây, chúng ta nướng thịt thỏ.”
Hạ Tiểu Thất ở cạnh chắp hai tay trước ngực: “Thỏ con đáng yêu này, có thể cho thêm nhiều hạt thìvi_pham_ban_quyen là với bột ớt không?”
là thì đừng mơ tới, đừng trong nhà, dù có lật tung làng lên cũng chẳng tìm ra được một hạt nào. Nhưng ớt rất sẵn, hai hôm vừa xâu hai bó treo lủng lẳng phơi trongvi_pham_ban_quyen sân.
Nghe tin có thịt thỏ , Lục Hồng Na và Lục Hồng Lệvi_pham_ban_quyen vốn đi nằm cũng theo hai đứa nhỏ ra khỏi chăn, mặc quần tử tế rồi chạy .
“Thật có thịt ăn ạ?” Bé Tiểu bốnvi_pham_ban_quyen tuổi vẫn còn chưa .
Thật thương, chẳng khác gì trẻ bị bỏ lại ở núi nghèobot_an_cap khó.
So với chúng, Tiểu Thất thấy thời gian qua mình được ăn gà quay, lại theo chân bạn đi nhà hàng, lúcvi_pham_ban_quyen nằm viện chẳng thiếu thứ gì, đúng là phúc hơn nhiều.
Tiểu đẹp tốt bụng lại dẻo miệng nhéo nhéo má Linh: “Lát chia cho con đùi thỏ nhé, thịt đùi thơm lắm.”
“Con cảm ơn mợ .” Tiểu Linh vuibot_an_cap sướng nhảy cẫng lên.
Tiểu ba tuổi kéo kéo áo Tiểu Thất, giọng sữa non nớt: “Mợ hai ơi, Tiểu cũng muốn đùi.”
“Được.” Tiểu Thất ý ngay, “Con một cái, chị một cái. Tôi một cáivi_pham_ban_quyen, bác cả mộtleech_txt_ngu cái.”
Phân chia rất .
Chẳng còn phầnvi_pham_ban_quyen của mẹleech_txt_ngu con Lưu đâu nữabot_an_cap.
Sáng sớm, Kiều Nhiên vẫn kiên trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy sớm chạy bộ khi.
Cành lá của hàng câyvi_pham_ban_quyen dương bên đường như , những đám cỏ khô vàng phủbot_an_cap một lớp sương mỏng .
Kiều Nhiên kéo lại cổ áo, thầm nghĩ: là lạnh!
Từ xa, một dáng đạp chiếc xe đạp sườn ngang xuyên qua màn sương mờ của buổi sớm, đang đi về phía côbot_an_cap.
Trông rất quen mắt.
Kiều Nhiên chậm bước , sau nhìn rõ người tới thìleech_txt_ngu đứng tại bộ nhỏ.
Lục Hướng bóp phanh, dừng đạp ngay trướcleech_txt_ngu mặt Kiều .
“Ngày nào em bộ sao?” Lục Hướng hỏi.
Kiều Nhiên gậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Trôngvi_pham_ban_quyen cô có vẻ gầy đi một chút, chiếc đôi không lộ rõ như nữa.
“Cùng về nhà không?” Lục Hướng Nam .
Khi anh nói chuyệnvi_pham_ban_quyen thực sự chẳng có chút biểu , điệu cũng hề daoleech_txt_ngu động. Có giống những đại thời cổ đại, cảm bình ổn, không không vui cũng chẳng giận hờn.
Một ngườibot_an_cap đàn ông như thế đáng lẽ là độn không hiểu phong tình, nhưng anh lại sở hữu gương mặt tuấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỹ xen chút thanh tú, toàn gu thẩm mỹ của Kiều Nhiên.
Nhìn chiếc đạp sườn của anh, Kiều Nhiênleech_txt_ngu nói: “Anh chởvi_pham_ban_quyen em về đi.”
“Ừ, lên xe .”
Kiều Nhiên ngồibot_an_cap phịch xuống yên sau, cô cảm nhận rõ chiếc xe đạp lún hẳn xuống.
“Không bị ngồi đến nổ lốp đấy ?” Nhiên có chút lắng nho nhỏ.
“Không , sức tải của nó cũng khá.”
Kiều Nhiên: “” Đúng là đồ trai thẳng khô khan.
độ xe đạp rất chậm, khiến đoạn đườngbot_an_cap làngvi_pham_ban_quyen này bỗng trở nên thật dài.
Kiều một tay ôm lấy eo Lục Hướng , thấy rõ ràng lưng anh cứng đờ lại.
“Eo cũng thon chứ.” Kiềubot_an_cap Nhiên buột miệng.
Lục Hướng Nam dường như muốn nói đó, nhưng saubot_an_cap khi hít sâu hai hơi thì lại thôi.
Kiều được đà lấnleech_txt_ngu tới, dứt khoát tựa hẳn đầu lên lưng Lục Hướng Nam.
Một lát sau, Lụcbot_an_cap Hướng Nam nặn ra một câu: “Bị người ta nhìn thấy thì không hay.”
“Có gì không hay, mình có phảileech_txt_ngu lén lút đâu.” Kiều Nhiên véo một vào vòng săn chắc của anh, “Anh sợ ai ? Tiểu Maivi_pham_ban_quyen à?”
Chỉ nghe một tiếng “kít” chói tai, Lục Hướng Nam bóp chặt hai , chiếc xe đạp dừng khựng lại.
chân dài của chống xuống đất đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ cho xe không bị nghiêng, làm Kiều Nhiên ngồivi_pham_ban_quyen bịleech_txt_ngu ngã.
nguyên tắc “ không động ta không động, địchvi_pham_ban_quyen miệng ta không lên tiếng”, Kiều Nhiên ngồi ở phía sau im thin thít.
Cô cũng chẳng thèm hỏi sao anh lại đột ngột dừngbot_an_cap lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hai bên giằngbot_an_cap co như thế khoảng hơn ba mươi giây, khi Kiềuvi_pham_ban_quyen Nhiên cảmbot_an_cap thấy không khí xung quanh sắp trở nên loãng đi, Lục Nam nhạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Trần Tiểu Mai chỉ là đồng nghiệp của tôi.”
Anh vậy mà lại đang giải thích.
lòng Kiều Nhiên thầm đắc , cô hỏi dồn: “ còn em? Em và có quan hệ ?”
Lục Hướng Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nói gì, yết hầu khẽ lên xuống hai lần.
“Nói đi chứ, em và anh có quan gì nào?” Kiều Nhiên lại véo eo anh.
Eo anh không chút mỡ thừa nào, vừa gầy vừa săn chắc, khi véo cảm giác tay rất tốt.
“Vợ chồng.” Lục Nam đáp.
Vì đang ngồi phía sau cô không nhìn thấy mặt anh, nhưng bằng mắt thường cũng thể thấy tai đã đỏ bừng một mảng. Ánh nắng maileech_txt_ngu rọi lên thùy tai anh, rực rỡ như một giọt đào suốt.
Kiều thật sự quá thích kiểu “em trai” hay thẹn thùng này, không kìm được giơ tay lên sờ vào tai anh, bắt đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyên bố chủ quyền.
“Đúng thế, anh là chồngleech_txt_ngu em, em là vợ anh. Cho nên sau này anhbot_an_cap chỉleech_txt_ngu được hướng về phía em, không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hướng về phía cô ta.”
Hướng Nam có chút nghi hoặc: “Tôi hướng về phíaleech_txt_ngu cô ấy khi nào?”
“Lúc bên xảyvi_pham_ban_quyen tranh chấp, anh không bênh em thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đồng nghĩa với việc bênh cô ta .” Kiều nói đầy lý lẽ.
Lục Hướng Nam vốn dạy , duy logic tuyệt đối không có vấn đề. Anh hồ cảm thấy lời của Kiềubot_an_cap Ni không hoàn toàn đúng, nhưng lại không tìm ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được nàoleech_txt_ngu để phảnvi_pham_ban_quyen .
Vì em vợ , nên anh phải thiên vị em vô kiện.
Đẳng thức quan hệ này, hìnhvi_pham_ban_quyen như có lý.
Khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người về nhà, Lưu Xuân Hoa và con lớn Lục Hồng Na đang làm bữa trong bếp.
Có lẽ vì tối Kiều Nhiên giảm cân nênleech_txt_ngu đã nhường đùi thỏ cho Lưu Xuân Hoa, già này hôm nay lạ thayleech_txt_ngu lại không réo gọi Kiều Nhiên nấu cơm.
“Sao con lại về rồi?” Xuân Hoa Lục Nam, “Hôm không phải thứ Sáu sao?”
“Mấy ngày này bận thu hoạch vụvi_pham_ban_quyen thu, phần lớn học về đội sản xuất làm việc rồi nên trường chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghỉ mấy ngày.” Lục Hướng Nam trảbot_an_cap lời.
Nhắc đếnvi_pham_ban_quyen thu hoạch vụbot_an_cap thu và đội sản xuất, Lưu Xuânbot_an_cap Hoa bắt thở ngắn thở dài than .
“Đứa thì mới thuật không làm được việc nặng, đứa thì cứ bảo ra đồng là đau đầu nhức mông, công năm nay coi bỏ rồi, Tết này cả nhà đi mà khí trời .”
Lục Hướng Nam nói gì, nhìn Kiều Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với mắt mang chút dò .
Kiềuleech_txt_ngu Ni từ nhỏ lớn bên cạnh mẹ kế, việc nhà hay việc đồng áng thạo hết. Trước đây làm việc đồng áng rất hăng , sao đột nhiên lại bắt đầu lười biếngvi_pham_ban_quyen thế này?
Nếu nói cô trở nên mồm khéo miệng là muốn thay đổi tính cách, vậy việc trở biếng nhưbot_an_cap thế là vì lý do gì?
Kiều Nhiên chú ý tới mắt của Hướng Nam, nhưng anh không hỏi thì tất nhiên cô cũng chẳng dại gì mà đi giải thíchbot_an_cap. sao thì đến tướng , nước đến đất ngăn, lờ đi mắt của anh là được.
Đẩy cửa nhà Tây , Kiều Nhiên ló vào: “! Đồ lợn lười, dậy đi.”
Hạ Tiểu Thất mắt còn ngái : “Được ăn cơm rồi à?”
“Chỉ biết ăn thôi, đồ ham ăn.” Nhiênleech_txt_ngu nói, “ đàn ông của tôi về , cậu mau dậy đi.”
“Ý gì đây? Muốnvi_pham_ban_quyen đuổi tôi về gian nhà dưới à?” Hạ Tiểu Thất thì nhăn nhó mặt mũi, trông vừa ức vừa đáng thương: “Bảo ơi, nhà dưới lạnh lắm, tôi sẽ bị đôngleech_txt_ngu đến cảm lạnh mất. Mà lạnh là uốngvi_pham_ban_quyen thuốc, uống thuốcvi_pham_ban_quyen vào là nôn”
“Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, được , im miệng.” Kiều Nhiên vẻ mặt đầy bất lực, “ là cậu dậy ăn sáng , không bắt cậuleech_txt_ngu dọn về đó, đừng cóvi_pham_ban_quyen mà diễn trò đáng thương tôi.”
Cường Nguyễn Viết
5/7/2026 lúc 11:06 sánghay