Nữ Chiến Binh Tận Thế Xuyên Không Thành Nữ Phụ Show Hẹn Hò, Mê Ăn, Làm Nam Thần Đổ Gục

Nữ Chiến Binh Tận Thế Xuyên Không Thành Nữ Phụ Show Hẹn Hò, Mê Ăn, Làm Nam Thần Đổ Gục

Tuyết Minh on-going 09/08/2026 63 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Nữ Chiến Binh Thời Mạt Thế Xuyên Không Thành Nữ Phụ Trong Show Hẹn Hò, Chỉ Mải Ăn Mà Khiến Nam Thần Đổ Gục🎧🔥⚔️

Bạn nghĩ sao khi một nữ chiến binh thời mạt thế, vốn quen dùng gậy lang nha để đập nát sọ zombie, bỗng dưng xâm nhập vào thân xác của một nữ phụ nhạt nhòa, yếu đuối trong show hẹn hò? Tranh đoạt sủng? Cọ nhiệt? Tuyệt đối không! Đam mê duy nhất của Minh Cửu, đại tỷ quyền lực ở đây, chính là: ĂN!

Hãy nhắm mắt lại và tăng volume để nghe âm thanh sột sạt giòn rụm của đĩa gà chiên hay tiếng húp bát mì cà chua trứng sủm sụp giữa đêm khuya. Đó chính là những âm thanh “gợi nghiện” bạn sẽ trải nghiệm trong bộ truyện xuyên không, hệ thống hài hước vô đối này! Dù cho hệ thống 077 hét lớn bắt cô tìm kiếm giá trị ái mộ từ các nam thần, trong đầu Minh Cửu lại chỉ chứa toàn thịt kho tàu, bánh bao và trà sữa kem cheese. Với năng lực tối thượng mang theo từ thời tận thế, cô nàng dễ dàng leo núi phá kỷ lục, bắn súng sơn bách phát bách trúng, và “vả mặt” nam phụ Dư Thành Tắc giòn tan. Và thế là, nam thần Tống Mục Trần đã tự nguyện hóa thân thành “Nam Bồ Tát”, dâng lên vô số đồ ăn ngon và cả trái tim của mình.

🔥 Tại sao bạn tuyệt đối không thể bỏ lỡ siêu phẩm này?

Đối đầu đầy căng thẳng, não của nhân vật chính to như búa: nữ chính sở hữu sức mạnh bá đạo nhưng lại mê mải ăn uống, thẳng tay xử lý những kẻ “trà xanh” và các nam phụ hãm tài bằng những trận chiến thực chiến chuẩn xác từng phát.

Ngọt tới mức răng rung, sủng nồng đến tận trời: tuyến tình cảm giữa các nhân vật được đẩy lên cao trào. Nam chính Tống Mục Trần si mê, tự nguyện đút đồ ăn tận miệng nữ chính, tết tóc cho cô và chăm sóc chu đáo đến mức không hề sến súa.

Trải nghiệm ASMR ẩm thực “sôi bụng”: phong cách kể chuyện tươi sáng, xen kẽ show hẹn hò thực tế cực kỳ gắn kết. Hiệu ứng âm thanh ăn uống chân thật đến mức bạn không thể ngừng nuốt nước bọt!

 

🎧 Hãy đeo tai nghe ngay, tắt đèn và tìm cho mình một góc thật chill! Nhấn PLAY để bước vào show hẹn hò độc nhất vô nhị, vượt cấp và cười sảng khoái cùng đại tỷ Minh Cửu nhé! Lưu ý: không nên nghe truyện khi đang đói bụng! 🍱✨

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Nữ Chiến Binh Tận Thế Xuyên Không Thành Nữ Phụ Show Hẹn Hò, Mê Ăn, Làm Nam Thần Đổ Gục cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

“Cộc cộc,” sau hai tiếng gõ , một giọngbot_an_cap nói vang lên bên ngoài: “Minh Cửuleech_txt_ngu, mười nữa đến giờ dùng bữa rồi.”
Cô gái đứngvi_pham_ban_quyen đợi khoảng năm giây, ngay cô ta tưởng rằng bên trong sẽ không có động tĩnh gì thì đột nhiên bị kéo ra. Một gái khoảngleech_txt_ngu chừng ba, mươi bốn tuổi đứng sau cánh cửa, lúc đang lẽ nhìn cô ta.
“Tôi rồi, thay quần áo xong tôi sẽ xuống .” Minh Cửu khẽ cau mày, vẫn cố gắng thói quen nói năng nhàng của nguyên chủ. Chỉ là nói ra lời này, chính cô cũng khôngleech_txt_ngu nhịn được mà mày.
Minh , đại đội trưởng Mạnh của thế giới tận thế, ngườileech_txt_ngu phong cho biệt Độivi_pham_ban_quyen, từ bao giờ trở nên uốn éo, yếuvi_pham_ban_quyen điệu thế này? Khổ nỗi bẩm sinh của nguyênvi_pham_ban_quyen chủ vốn đã mềm mỏng, dù Minh Cửu có nỗ lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỏbot_an_cap ra túc thì cũng thể thay đổi được sự thật đối phương là một cô “bánh bèo”.
Thấy đối phương vẫn đứng chôn chân tạivi_pham_ban_quyen chỗ không nói lời nào, Minh Cửu nghi hoặc nhìn ta một cái: “Cảm cô đã đếnbot_an_cap thông báoleech_txt_ngu cho tôi.”
Nói xong, cô lùi lại một định đóng thì Tô Nam ở bên ngoài đột lên tiếng: “ nghe Nghiên nói sau khi về vào buổi cậu cảm thấy không , giờ đãvi_pham_ban_quyen đỡ hơnleech_txt_ngu chút nào chưa?”
Bàn đang lấy tay nắm cửa của Minh khựng , đuôi lông mày phải của cô hơi nhướng lên, lạibot_an_cap nhìn Tô Namleech_txt_ngu Y thêm một rồi mới đáp: “Tôi nhiều rồileech_txt_ngu, lúc chiều làbot_an_cap do bị nắng thôi, cảm ơn cậu tâm.”
“Năm phút nữa sẽ xuống, cảm ơn cậu đã báo giờ cơm.”
Dứt , Minh Cửu gật đầu với đối phương, sau cửa phòng đóng sầm lại trước mặt Tô Nam Y không thương tiếc.
Tô Nam Y đứng ngoài nhìn cánh cửa mắt, sắc mặt thay vài lần, sau đó mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chậm rãi bước xuống thang.
Trong phòng vệ sinh, Minh Cửu mặc những giọt nước đọng trên mặt, nhìn chằm chằmleech_txt_ngu vàoleech_txt_ngu khuôn mặt trắngvi_pham_ban_quyen bệch trong gương, hồi lâu sau mới khẽ hừ một tiếng: “Yếu quá.”
Mộtbot_an_cap giọng tử vang lên bên tai : “Ký , không phải ai cũng là nữ kim cươngleech_txt_ngu lực lưỡng đâu.”
Minh Cửu nắm tay: “Ta , ta là thức tỉnh hệ sức mạnh mạnh nhất, đương nhiên là độc nhất vô nhị. Nhưngvi_pham_ban_quyen thế này yếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, đùi còn chẳngleech_txt_ngu to bằng cánh ngày trước của ta . Cái sức lực này liệu có bê nổi một bao gạo không đây?”
“Còn nữa, thế này đi, có nổi một mét bảy không?”
“Khắp người bắp nào, da dẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng nhưbot_an_cap ma vậy.”
không nể tình mà bai. Vừa nhìn thấy vị ủy này, Minh Cửu lại đặc biệt nhớ nhung chiều cao một mét bảy tám những cơ bắp vừa đẹp đẽ vừa ẩn chứa sức mạnh khủngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình.
cây búa đồng Lục Biện Tử Tinh và cây gậy lang nha tinh xảo chỉ cần một gậy đập nát được sọ của hàng chục thây ma. Tiếc , ở đây nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ gì cả. Nghĩ đến , Minh Cửu thở dài thượt.
Hệ thống 077: “Ký chủ, sắp rồi, phàn nàn thì cũng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên thuyền giặc . đến Ngũ Hànhbot_an_cap Chi mà cô đang thèm thuồng , còn phàn nàn nữa không?”
“Nhiệmleech_txt_ngu vụ thì vẫn phải hoàn thành, nhưngvi_pham_ban_quyen cũng không ngăn được ta càm ràm đâuleech_txt_ngu,” Minh Cửu nhướng mày đầy vẻ bất cần, tiện tay vớ lấy chiếc khăn bên cạnh lau mặt loạn xạ, động tác thô lỗ hơn cả nam nhi, thèm đến đôi gò má bị đến đỏ .
Nhưng nhờ vậy mà nguyênleech_txt_ngu chủ yếu đuối mong manh trông lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thêm vài phần khí sắc, khôngbot_an_cap còn ảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như một cây nấm trong góc như vừa rồi.
Chọn một chiếc tủ áo của nguyên chủ, Minh Cửu vào một không thoải mái: “Cứ thấy trải thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàovi_pham_ban_quyen ấy, cảm an toànbot_an_cap nào cả. Trong của nguyên chủ sao toàn là váy thế nàybot_an_cap? có lấy một chiếc quần saoleech_txt_ngu?”
077nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bay bên tai Minhvi_pham_ban_quyen Cửu: “Ký chủ, đừng làm sụp đổ thiết lập nhân vật. Nguyên chủ là khách mời thứ , tính cách hiềnvi_pham_ban_quyen lành mức tự ti. Cô như thế này lành chỗ nào? ti chỗ ?”
Minh Cửu không dừng bước: “Cửu Độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đây cả đời chưa baoleech_txt_ngu biết tự ti là , ngươi muốn ta vai phụ tự ti, là mơ hão. Ta chỉ thể đảm bảo giữ im lặngvi_pham_ban_quyen, không đảm bảo sẽ hiền thục đâu.”
rồi, cốt truyện hiện đã tiến triển đếnbot_an_cap bước nào rồi?”
077 giọng đầy tang thương: “Đây là ngày thứ của show hẹn hò rồi, cũng là sau khi kết thúc ngày hẹn hò đầu tiên. Nguyên chủleech_txt_ngu Thang Minh và khách mờibot_an_cap nam số một vừa đi hẹn hò về, buổi hò dĩ nhiên là chẳng vui vẻ .”
“Mà nguyên khi về lại biết Tô Nam Y và người thầmbot_an_cap thương nam số hai Lâm Kỳ hôm nay đã đi hẹn với nhau, thế càng bị đả kích dữ dội. Sau đó, nguyên chủ cứ đứng nhìn Tô Nam được các khách mời nam trong show thích, còn bản thân cô ấy tính cách nội tâm tự mà bị lu mờ hoàn toàn.”
“Đến khi show hẹn hònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kết thúc, sự nghiệp và cuộc sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nguyên cũng vì biểu hiện trong chương trình mà tuột dốc , cuối cùng chủ qua đời trong uất.”
Minh Cửu nghe 077 tắt đời của nguyên chủ chỉ trong vài câu ngắn ngủi, khỏi nhướngleech_txt_ngu mày: “Đúng là cuộc đờileech_txt_ngu nhạt mà, sống của cô ấy bình lặng như mặt hồ đọng .”
“Mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không đúng, cuộc sống của ta nước đọng, ít ra đây còn được hòa bình thế này.”
Nói , mấy sợi tóc của Minh Cửu cũng rũ . Cô, một người tỉnh phải vật lộn sinh tồn thế giới tận thế khắc nghiệt, mà lại đi coi thường cuộc đời tẻ nhạt của người sao? Haizz, ai sướng hơn cả.
Nghĩ đến đâyvi_pham_ban_quyen, bước chân của Minh Cửu thức nhanh hơn: “Dẫu cũng là thế giới thực, mình phải thử cơm chưa bị ô nhiễm thời tận thế xem sao! Có thật ngon lành như đại ca vẫn nói không?”
Thấy tâm trí Minh Cửu đều đặt cả vào chuyện ăn uống, 077 vội vàngleech_txt_ngu nhắcvi_pham_ban_quyen nhở: “Ký chủ, ký chủ, chúng ta có nhiệm vụ đấy! Cô thu thập giá trị ái mộleech_txt_ngu, nếu thu thập được trị ái mộ từ cácleech_txt_ngu khách mời nam trong show thì tốt. chắcvi_pham_ban_quyen chắn có thể đóng góp rất giá trị ái mộ, dùleech_txt_ngu sao họ cũng là đứa conbot_an_cap cưng , có được giá trị mộ của họ thì đánh giávi_pham_ban_quyen hệ thống cũng sẽ cao hơn.”
Bước chân Minh Cửu lại, đôi mắt cũng thức nheo nheo: “Ngươi đangleech_txt_ngu bảo ta đi nịnh bợ đàn ông?”
“Cũng không cần phải nói khó lọt taivi_pham_ban_quyen như vậy,” 077 khựng một chút: “Được rồi, tư lõi thì cũng tương tự thế. cô hãy nghĩ đến túi tiền giá trị ái mộ trống của mình đi, rồi đến Ngũ Hành Chi nữa”
“Ta biết rồi, ta sẽ suy nghĩ kỹ.” Minh Cửu cũng không phải người thật sựleech_txt_ngu cứng , “Nghĩa là khiến cho các khách mời nam cuối cùng đều yêu ta?”
077: “Đúng vậy.”
Minh không khỏi nghiêng đầu: “Nhiệm vụ này hơi khó . Lâm Kỳ rõ ràng là không có cảm giác gì với nguyên chủ, ta lại đi tiếp cận Lâm Kỳ eo ôi”
“Còn về ba khách mời khác bảo ta đi bọn họ?” Cô vừa nói thoáng hiện vẻ chê bai trong mắt: “Mấy hạng này mà ở trong độivi_pham_ban_quyen của ta, có cho không ta chẳng thèm, yếu quá.”
mỏi rồi, chẳng muốn nói gì thêm, chỉ để mặc Minh Cửu tự mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cân nhắc. Dù sao thì hệ thống cũng là tình cờ trói buộc với Cửu, nếu Minh muốn buông xuôi thì nó cũng buông xuôi , ai lì hơn .
Cầu thang cũng chỉ có ba tầng, khi Minh Cửu xuống đến khách, các khách mời nam nữ của show đang chuẩn bị dọn món ăn lên . Thấy Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu tới, phòng bỗng yên tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại trong chốc lát, Tô Nam Y khéo léo lên tiếng: “Minh Cửu xuống rồi à? vặn chuẩnbot_an_cap bị ănvi_pham_ban_quyen luôn.”
Người đã đưa tay ra cười thì không nỡ đánh, cộng thêm việc phải duy trì thiết lập nhân vật, Minh Cửu nhếch mépvi_pham_ban_quyen cười một cái: “ ơn lên gọi tôi, tôibot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể giúp gì không? Bưng thứcvi_pham_ban_quyen xớivi_pham_ban_quyen cơm?”
Nói đoạnvi_pham_ban_quyen, Minh Cửu còn kín đáo hít hà một hơi. Những người thức tỉnh như bọn họ hầu như ai cũng khứu giác nhạy bén như mũi chó. Còn chưa vào đến phòng ăn, Cửu đã thấy mùi thức lừng lanvi_pham_ban_quyen tỏa trong không khí.
Minh Cửu, người từ khi sinh ra đã phải bầu bạn với lương khô để lấp đầy bụng, làm sao ngửi qua mùi hương tự thuần khiết thế này? Nếu không phải có khả năng kiềm chế, cô hận không thể ngồi ngay xuống bàn ăn lúc này. Chỉ đến tính trầmbot_an_cap , ti củabot_an_cap nguyên chủbot_an_cap, Minh vẫn gắng kìm nén để ánh mắt mình cứ thế dán chặt vào bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Thật sự phải khôngbot_an_cap đoan , mà là từ ra đến giờ, đứa trẻ này từng được ăn một bữa nào tử .
Tô Nam Y nhìn Minh Cửu với mắt dò xétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Vậy cô bày đũa .”
Việc cô làm được, Minh Cửu gật đầu: “Được.”
Bản thân cô vốn không phải tính cách nói chuyện, cộng thêm chủleech_txt_ngu hướng nội yên tĩnh, Minh Cửu tự thấy mìnhbot_an_cap có thể để lộ sơ hở. Vì vậy, sau khi biệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bát đĩa xong xuôi, nhìn mọi người đang đứng bên bàn ăn, trong lòng cực kỳ tò mò, vẫn chưa ngồi ?
Cô sắp thèm chết rồi đây.
077leech_txt_ngu nhắc nhở đúng lúc: “Đây là khâu quan trọng show hò, chọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗ ngồi, có thể nhìn tư của một người đấy.”
Ánh Minh Cửu vẫn luôn dừng lại trên món ănleech_txt_ngu kialeech_txt_ngu: “Thế sao? Không thể nhanh lên chút đượcleech_txt_ngu à?”
Cô nhìn quanh một vòng, sau đóvi_pham_ban_quyen hắng giọng: “Tôi rồi, tôi ngồi xuống trước đây.”
Nói Minhvi_pham_ban_quyen Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trực tiếp kéo chiếc gần nhất, cũng chính vị trí góc khuất quen nguyên chủ. Minh Cửu vừa cử động, vị khách mời khác cũng động đậy theo.
Rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh, mọi người đều đã yên vịvi_pham_ban_quyen. Minh Cửu đảo một lượt, nhanh tay lẹ mắt gắpvi_pham_ban_quyen ngay miếng gà mà đã nhắm lâu. Còn về những động tĩnh bàn ăn, cô toàn không quan tâm.
Miếng gà vừa vào , mắt Minh Cửu không tự chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà trợn tròn. Giây tiếp theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô đẩy nhanh tốc độ , nghĩ thầm trước mình toàn ăn cái thứ gì không biết?
Món này quá rồi ?
Thế làvi_pham_ban_quyen trong khi khác đang chia sẻ về lịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trình hẹnvi_pham_ban_quyen hò ngày hôm nay, Minh Cửu lại cúi cắm cúi ăn.
Khi các khách mời nâng ly, Minh Cửu xới bát cơm hai.
Khi các khách bàn về sở , Minh Cửu âm thầm quét sạchvi_pham_ban_quyen một nửa thức phía mình.
cũng không được làm sụp đổ hình nhân , nên việc thêm cơm ăn đều thực mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách lén lútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tuy số lần gắp không nhiều nhưngvi_pham_ban_quyen mỗi lượng gắp rất lớn, cô cứ thế tự lấp đầy bụng mình được baleech_txt_ngu phần.
tiếc nhìn sang đống thức ăn ở đầu bên kia vẫn chưa , Minh Cửu nuốt nước miếng, thầm nghĩ ăn uống không tích cực thì đầu óc có vấn , có nhiềuleech_txt_ngu để nói thế sao?
thịt kho khoaileech_txt_ngu kia trông cóbot_an_cap vẻ rất ngon
Nhưng hơi xa, nguyên chủ lại là người thùy mị, Minh Cửu không thể bưng bát khỏi chỗ ngồi sang phía gắpleech_txt_ngu Nghĩ đến , Minh Cửu định dời mắt đi.
Nào ngờ đĩaleech_txt_ngu thịt bò kho tây mà cô nhìn chằm nãy giờ bỗng nhiên di chuyển?
Nó dinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyển kìa?
Minh Cửu mở to mắt, nhìn đĩa thịt bò kho khoai tây được tráo đổi vị trí vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đĩa gà nấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dừa đã bị quét một nửa, chỉ cần đưa tay ra là thể chạm tới.
Còn gì nữa? Minh Cửu hít sâu mộtbot_an_cap hơi, thèm quan tâm là vị bồ tát nào tích đức làm việc thiện, mà ôm chiếc nhỏ đi thẳng vào bếpleech_txt_ngu.
nói là bát nhỏ này ảnh hưởng đến khả năng phát huy của cô, ăn baleech_txt_ngu hai miếng là hết sạch. Nước xốt thịtleech_txt_ngu bò kia đặc sánh vậy, cô từng đại ca kể về món cơm trộn nước xốtvi_pham_ban_quyen, ngonleech_txt_ngu tuyệt cúbot_an_cap , cô nhất định phải nếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thử!
Khi phòng bếp trở , trên tay Minh Cửu mộtbot_an_cap bát , cơm bên trong đầy ắp đến tận . Chỉ vì cô ở trong góc nên cũng không ai chú ý tới.
Minh Cửu cứ rướileech_txt_ngu hai thìa nước xốtleech_txt_ngu thịt bò , lại gắp mấy miếng thịt bò và khoai tây. Xúc mạnh hai miếng, mắt Cửu nheo lại, bắp chân không tự chủ được mà đung đưaleech_txt_ngu.
Lúc trước thấy gà nấu dừa rất ngon, nhưng giờ Minh Cửu bò kho khoai tây cũng đặc biệt tuyệt vời, đúng là một chín một mười, căn bản không biết bên .
Tống Trần trước đây thật sựbot_an_cap không có ấn tượng gì với khách mời thứbot_an_cap tư, trong ký chỉ nhớ rất , ít nói, giống như một người vô ngôi nhà chung vậy.
Nhưng hômleech_txt_ngu nayleech_txt_ngu, anh vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát hiện Minh Cửu cực thú vị. Vừa lên bàn ăn mọi người đều đang trò chuyện trênvi_pham_ban_quyen trời dướileech_txt_ngu , duy chỉ vi_pham_ban_quyen tâm ăn uống. người khác nâng ly, cô cũng nâng ly lệ, nhưng mắt lại cứ nhìn chằm chằmbot_an_cap vào đống thức .
một cái là biết tâm tư đều dồn hết bữa tối, căn bảnleech_txt_ngu tham gia vào chủ đề chuyện.
Lúc ăn được mónbot_an_cap ngon, cô sẽ lặng lẽ mở to mắt, mỗi món cô chỉ gắp hai lần, nhưng lần nào ra tay cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa nhanh vừaleech_txt_ngu chuẩnvi_pham_ban_quyen. Quan trọng là làm việc này rất kín đáo, có những người luôn đến mới phát hiện .
Thậm chí những người bạn đi cùng còn không biết tại sao ăn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biến mất nhiều như , chỉ tưởng là do bản ăn nhiều.
Tống Mục Trầnbot_an_cap cứ nhìn Minh Cửu thêm cơm hai lần, dọn nửa thức phíaleech_txt_ngu cô. Vậy mà ánh Minh vẫn liếc về phía mấy thức ăn trước mặt .
Ngay lúc Minh Cửu định dời mắt đi, Tống Mục Trần đĩa thịtleech_txt_ngu bò kho khoai tây mặt, vờ như vô ý tráo đổi với đĩa gà nấu bên cạnh. Sau đó Tống Mục Trần thấy Minh Cửu từ trong bếp bưng ra một chiếc bát lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cứ như vậy, dưới sự “tiếp tế” thầm kín của Tống Trần, Minh Cửu đã thuận lợi dọn sạch một nửa bữa tối. Xoa xoa bụng, an ủi mình, đây là bữabot_an_cap tiên cô đếnvi_pham_ban_quyen giới này, ăn thả mộtvi_pham_ban_quyen lúc cũng không tốt.
Cô phải kiềm chế.
Mà rốt cuộc là người tốt bụng nào ? Ánh mắt cô dừng lạileech_txt_ngu nào, không quá mười giây, món sẽleech_txt_ngu xuất hiện trước mặt côvi_pham_ban_quyen. Minh Cửubot_an_cap ngẩng đầu, bắt ánh mắt thứ baleech_txt_ngubot_an_cap phía đốileech_txt_ngu diện.
Theo bản năng, Minh Cửu cong cười với đối phương, khắp người ra vẻ thỏa khi đã ăn no uống sayleech_txt_ngu.
Ngón tay Tống Mục Trần khẽ động, trong mắt cũng không nhịn được hiện lên tia cười. Lúc này anh nhìn Cửu, cứ nhìn một báo mây sau khi săn mồi xong, dáng vẻ lười biếng vô cùngleech_txt_ngu.
Khi Minh Cửu và Mục Trần đối mắt với , liền phấn khích: “Ký chủ, ký chủ, đây là mời nam thứ tư Tống Mục Trần .”
Minhbot_an_cap Cửu thắc mắc: “Ta biết mà, khách mời ở đây có ai mà ta không biết?”
“Cục diện hiện là Cao Phồn Tinh Lăng Tri Hạc Tống Mục Trần Nghiên.”
“Thang Minh Cửu Lâm Kỳ Tô Nam Y Dư Thành Tắc.”
077 chế giễu: “Ta sự cảm ơn cô vẫn còn biết Kỳ đang ngồi ngay cạnh mình đấy.”
Minh thấy thật kỳ lạ: “Là Thang Minh Cửu Kỳ, liênbot_an_cap quan ta? Hơn nữa, người ta đều hướng vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Nam Y rồi, ta còn cận làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì nữa? Trên này có ngon như vậy, việc gì cứ chằm chằm vào đàn ông.”
077 không thể không nhắc nhở: “Ký chủ, cô phải thu thập giá ái .”
giá ái mộ này nhất định phải yêu nam nữ sao?” Minh Cửu cười khẩy: “ ấy thể yêu mến sứcbot_an_cap cá nhân của ta được à? Hệ , mi hạn rồi.”
“Cô không hạn hẹp mà vừa lên bàn nhìn chằm chằm đồ ăn? Người yêu gì ở cô? Yêu sức ăn của cô à?” Có lẽ bị Minh Cửu kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độngbot_an_cap, 077 cũng bắt đầuvi_pham_ban_quyen xỏ xiên.
Cửu chẳng hề để tâm: “Ta từ sinh ra đã chẳng được ăn gì , lần đầu ăn được đồ ngon thế này mà không choleech_txt_ngu phép buông thả một chút ? Hơn nữa, không phải ăn không, miếng cơm tavi_pham_ban_quyen ăn vào đều sẽ chuyển hóa thành sức mạnh của ta.”
Minh Cửu vừa nói vừa siết nắm đấm, may mà lúc không, cô đã đặc biệt cầubot_an_cap mang theo năng hệ sức mạnh của mình.
Ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bữa tối, Minh Cửu cảm thấy sức lực dường như dồi hơn hẳn. biết giới này cô có thể phát được mấy phần sức mạnh ban của mình, cô cũng chẳng cầu cao, chỉ cầnvi_pham_ban_quyen đánh năm là đủ rồi. Dẫu sao thế giới ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thườngleech_txt_ngu, sức lực quá lớn, Minh cũng sợ có ngày lỡ taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm người khác bị .
Hệ , ta thấy hồi ngươibot_an_cap chọnleech_txt_ngu ký chủ nên chọn người có năng hệ thần ấy, ví dụ như anh trai Minh Ý ta. Minh Cửu vừa ngheleech_txt_ngu các khách mời tán gẫuleech_txt_ngu, vừa thì với hệ thống nhỏ.
Anh trai taleech_txt_ngubot_an_cap dị năng giả hệ tinh thần bí ẩn nhất, nếu anh tavi_pham_ban_quyen mà trói định với ngươi thì cái giá trị ái đó chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao? Không một ai có thể thoát sự khống chế tinh của anh trai ta đâu.
077 thở dài đầy thương: Nhưng ngặt chủ gặp được bản hệ thống lại là cô. Vả lại giá trị ái mộ mà dị năng giả hệ thần thuvi_pham_ban_quyen thập được sẽ không được hệ thống công nhận. Hệ chủ cần giá trị áibot_an_cap mộ thuần khiết, chứ không thứbot_an_cap có được gian lận.
Cửu cũng thở dài: Cho nên anh trai taleech_txt_ngu và ngươi không có duyên, nhưleech_txt_ngu vậy cũng tốt. Dẫu sao anh cũng được ăn cơm nhiều hơn ta vài năm trước khi mạt thế diễn ra, đâu có giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta, vừa ra được ăn món gì tử tế.
Anh trai bảo bò là tốt, sữa ở thế giới tận thế mà là sữa bò sao? Bò còn chẳng ra sữa nữa, toàn ra nọc độc thôi.
077 không được mà mủi lòng xótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh Cửuleech_txt_ngu một giây. Ngay khi nó định lên tiếng an thì lại nghe thấy côleech_txt_ngu lẩm bẩm: Ta nói điểm tâm sáng ở thế giới này đa dạng lắm, không biết mai ăn gì nhỉ?
077 nản hẳn. Những người đến từ giới tậnvi_pham_ban_quyen thế này, đều như người biến đổi sinh học, sức chịu đựng thật đáng nể. Vừa mới ăn mộtbot_an_cap bụng rõ , giờ nàybot_an_cap đã bắt đầu tính xem sáng mai ăn gì rồi.
Cáibot_an_cap dạ dày của cô hốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ?
077: Ký , đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa. Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chương trình hẹn hò này, các khách đều phải tự mình nấu ăn. Còn đòi điểm tâm sáng nữa chứ, cô nuôi sống mình đã là tốt lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi. Sáng mai đến lượt cô nấu cơm đấyvi_pham_ban_quyen, cô biết nấu không?
Không biết, Minh Cửu trả lời một cách hùng hồn: Nhưng không biết thì ta có thể . Anh trai ta bảo, việc của mình thì mình phải tự làm, đừng có nghĩ đến chuyện đùn đẩy người khác.
Lát ta sẽ xem video dạybot_an_cap nấu , khảvi_pham_ban_quyen năng học hỏi của ta khá lắm đấyleech_txt_ngu. Cửu cực tự tin vào bản thân. Cô chính đội trưởng Cửu danh tiếng lẫy lừng, nhỏ nấu sao có thể cô?
077 mỉa mai vẽ ra hai dấu : Rất mong biểu hiện của ký chủ.
Minhvi_pham_ban_quyen Cửu đưa mắt đảo qua gương mặt của mọi người trên . cũng phải nói lại, ở ngôi nhà chung mỗi ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ có hai phụ trách nấu . Hôm nay là Tôleech_txt_ngu Nam Kỳ, ngày mai sẽ tới lượt Minh Cửu và Dư Thành Tắc.
Tắc à? Cửu nhếch môi, tay xe này chính người trứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không biết đập. Lần trước , anh hoàn toàn động việc gì, chỉ theo cáileech_txt_ngu để ăn.
Không được, Minh Cửu cau . Cô có sóc kẻ yếu, nhưng nếu yếu chỉvi_pham_ban_quyen muốn đùn trách của mình cho người khác, cô sẽ không nuông chiều đối phương đâu.
Dư Thành đang ngồi phía đối diện cười nói vẻ với Tô Nam Y chợt cảm thấy một luồng khí lạnh chạy sống lưng. Anh nhìn quanh quất nhưng không tìm thấy cơn, cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quy kết do bản nhạy cảm.
Thấy đồng hồ đã , các khách mời cũng lần lượt đũa xuống. đây thườngvi_pham_ban_quyen sẽ có thức ăn thừa, nhưng hôm nay gần như đĩa cũng sạch trơn. Minh Cửu lúc này giả vờbot_an_cap như không gì, thững đi theo mọi cùng dọn dẹp bàn ăn.
Khi người tranh nhau vào bếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rửa , Minh Cửu càng lánh xa. Nhà bếp của chươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trình hẹn hò này mà nhà bếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Đó một bãi trườngvi_pham_ban_quyen đấy. Cô một nữ phụ trầm lặng và tự , cannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dự vào đó làm gì?
Thấy Lâmbot_an_cap Kỳ và Dư Thành Tắc đều đang giúp Nam Y bát, người vây quanh kín , Minh Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mò chớp mắt: Chắc chỉ có giới hòa bình rảnh rỗi đến mức ngồi nhỉ? Bọn ta mỗi ngày vì lấp đầy cái bụng mà phải hết sức bìnhvi_pham_ban_quyen sinh, lấy đâu ra tâm mà phong hoa tuyết ?
077 lại tò mò: chủ, cô chưa từng người khác nào ?
nha, Minhvi_pham_ban_quyen Cửu chẳng mấy bận tâm: Anh ta bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tìm đàn ông được tìm người yếu hơn mình. Mấy trongbot_an_cap căn cứ đến còn đánh không lại,
: chủ, cái năng đó của cô thì là chẳng có người mạnh hơn cô đâu.
: Không có thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi . Tìm ông chẳng có gì tốt, ta còn phải hắn, nuôi bản thân còn thấy tốn sức đây này.
077 bỗng cảm ký chủ này của nó liệu có thu nổi giá ái mộ không đây? Một “thẳng nữ sắt thép” chỉ tôn thờ kẻ mạnhleech_txt_ngu như cô thì trên người có lấy nổi một tế bào nào không?
Quan trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất là, nếu thực sự có bạn , ngộ nhỡ xảy ra xung đột, người đấm nhỏ đấm vào ngực, vị này cũng là nắmleech_txt_ngu đấm nhỏ, nhưng nắm đấm thực sự có thể đấm chết người đấy.
Nghĩ đến tượng Minh Cửu thi lúc trước, 077 không khỏi cho người đàn ôngbot_an_cap tương lai của cô. Phải có một trái mạnh mẽ đến nhường nàobot_an_cap mới có thể đứng cạnh không vẻ khiếp sợ đây?
Minh lẩm bẩm: Ta thấy hệ thống các cũng có kiến rồi. Ai bảo người có dị năng hệ sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạnh thì đều thô lỗ chứ? Ta đã trải huấn nghiêm ngặt, soát lựcleech_txt_ngu đạo nào ta hiểu rõ hơn bất ai.
Tuyệt đối sẽ không xảy ravi_pham_ban_quyen chuyện bị chết người đâu.
077: nói thế thống lại càng thấy an .
Cửu hừnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ một tiếng, mọi người đều đang bậnvi_pham_ban_quyen rộn, côbot_an_cap lục lọi trong tủ lạnh, thấy đĩa trái cây liền ôm lấy rồi ghế phòng khách ngồi xuống.
Tống Mục cũng tham gia vào đội rửa bát trong bếp mà bưng một ấm trà . Vừa ra đến phòngvi_pham_ban_quyen khách, mí mắt anh không nhịn được mà giật giật. Anh nhớ rõ lúc ăn Minh Cửu đã rất nhiều, trái cây đó là do anh cất vào tủ lạnh trước bữa .
Vậy mà giờ đây cây lớn đã vơi đi phần , và Minh Cửu đang ôm một quả táo . Tống Mục Trần lắc đầu, bưng ấm trà ngồi xuống vị Minh Cửu nửabot_an_cap thân người.
Minh Cửu phải hạng người mảnh, cộng thêm vị cònbot_an_cap “nam ” đã tiếp tế thức cô tối nay, hào phóng đẩy đĩa trái đến trước mặt Trần: Nho ngon .
Tống Mục Trần hái một quả nho, cũng không sửa lại lời của Minh Cửu: Đúng làvi_pham_ban_quyen rất ngọt, cô thích nho sao?
Minh Cửu cắn miếng táo thật mạnh, nhaibot_an_cap vài cái mới nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Cái ngon ta đều thích.
Tống Mục Trần đĩa trái cây mỗi loạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ còn lại một ítleech_txt_ngu, mắt hiện lên cười: Có thể thấy không kén .
Minh Cửu nhướng mày, người ở thế giới tận thế không có kén ăn, lấp đầy được tốt lắm . Tiếc là mấy ông trai không được ăn những thứ này, cô phải ăn nhiều một chút, như vậy lúc mới có thể miêu tả cho các nghevi_pham_ban_quyen.
077: chắc chắn là tả không phải là khoe khoang?
Minh trừng mắt: Đi ra chỗ khác! Chính miêu tả.
lúcbot_an_cap người chuyện, các mời khác cũng lần đileech_txt_ngu tới. Vừa lúc Cửubot_an_cap cũng ăn xong quả táo, không khỏibot_an_cap ngồi lưng , thầm nghĩ tiếp theo là đến tiết mục bắt buộc mỗi ngày rồi nhỉleech_txt_ngu?
là gì ấy nhỉ? Hình như gửi trạng thái động của ngàyleech_txt_ngu hôm ? Mà cô nên gửi đây? Minh liếc nhìn Tống Mục Trần, có phải cô nên cảm ơn “nam Bồ Tát” chút không?
Anh cả từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói, người chia sẻ đồ ăn với côbot_an_cap đều xứng đáng được cảmbot_an_cap . Minh Cửu gật gật đầu, vậy dòng thái hôm nay dùng để cảm ơn vị “Nam Bồ Tát” kia vậy. Còn về Cao Phồn Tinh, ngườileech_txt_ngu lẽ ra phải hẹn hò với nguyên chủ hôm nay, đã bị Cửu quẳng ra sau đầu. Đó là người mà Thang Minh Cửu hò, chẳng liên quan gì đến Cửu cô cả.
Vì vậy, khi tổ chương trình thông báo quy trình, Minh Cửu cũngvi_pham_ban_quyen chẳng buồn tìm riêng tưvi_pham_ban_quyen, cuộn mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên ghế sofa gửi đi một dòng trạng thái với nội dung: “Cảm ơn Nam Bồbot_an_cap Tátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bữa tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngon.”
Nhìn sang người khác, ai nấy đều đã tản ra. Minh Cửu vuốt lại tóc: “Cần long trọng này sao?”
Nói đoạn, tay cô lại về phía đĩa trái cây, chuối kia vẻ ngon, bùi ngọt mềm mịn, chắcleech_txt_ngu là anh năm sẽ thích . phải ăn nhiều một chút, để saubot_an_cap này quay về kể chobot_an_cap anh nămleech_txt_ngu .
Nghĩ đoạn, Cửu “ngồm ngoàm” mất nửa .
Hai mươi sau, các khách mời tự giác trung tạibot_an_cap phòng khách. Đây cũng đặc sắc của chương hẹn hò này, là để mọi người tụ lại một chỗ, như vậyleech_txt_ngu khi ai xem dòng trạng thái của ai, các khách mờivi_pham_ban_quyen có thể biểu cảm đối để đưa suy đoán.
nói làvi_pham_ban_quyen cẩu huyết, mập , tính đều đủ cả.
Trong phòng , mọi người ngồi khá tùyvi_pham_ban_quyen , cho nênvi_pham_ban_quyen việcbot_an_cap xem trạng thái cũng xáovi_pham_ban_quyen trộn thứ tự. Hôm nay bắt đầu từ phía ngoài cùng khách, tức là Lâm Kỳ .
Minh Cửu còn có tâm trí hóng hớt với 077: “ thấy chắc chắn sẽ xem của Tô Nam Y.”
“Hai người này cuối đã tay nhau ra .”
077 thấy tâm: “Ký chủ, cô thật sự không sốt chút nào ?”
“Sốt ruột cũng vô ích,” Minh Cửu rất thẳng thắn: “Ta phải quan sát trước, tính toán kỹ rồi mới hành động.”
077leech_txt_ngu đâm tim đenleech_txt_ngu: “Thậtleech_txt_ngu ra kýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ chỉ là không hứng với mấy nam khách này thôi.”
Minh Cửu vui vẻ: “Ngươi đúng rồibot_an_cap đấy, ta chỉ hứng thú đồ ăn ngon thôi.”
“Ngươi nóileech_txt_ngu xembot_an_cap Tô Nam Y viết gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà Lâm Kỳ nhìn chằm chằm lâu thế?”
tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuật lại: “Cô ấy nói đêm nay trăng rất đẹp.”
Cửu kinh ngạcleech_txt_ngu: “Ta nhớ câu tỏ tình người ta mà nhỉ?”
077 cũng kinh ngạc: “Cô cũngleech_txt_ngu biết cái này sao?”
Minh Cửu đắc ý ưỡn : “Anh sáu của ta giấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ít sách kiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đâu, chuyện nhỏ.”
“Hèn gì Lâm Kỳ vui thế.”
khi xem xong trạng tháivi_pham_ban_quyen của Tô Nam Y liền theo bản năng nhìn cô một cái, Tô Nam Y cũng đang nhìn . Trong khoảnhbot_an_cap khắc hai người đối mắt, Tô Nam Y dường như ngại ngùng mà tầm mắt đi.
Nụ cười mắt Lâmbot_an_cap thêm, đó anh từ bàn nhỏ đi tới. Minh Cửu nhìn cảnh này, bỗng nhiên cảm được thế nào gọi “cắn đường”. Được rồi, cô cũng thấy hai người lộ liễu thật đấy.
Cái ánh mắt đưa kia kìa, Minh Cửu xoa cánh tay, phải thêm miếng nho để trấn áp tinhvi_pham_ban_quyen thần mới được.
Cứ lần lượt như vậy, rất nhanh đến lượt Tống Mục Trần. Tống Trần thu lại mắt đangleech_txt_ngu trên Minh , ngồi xuống trước bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ. nhìn thấy loạt ảnh đại diện của các khách mời, Tống Mục bỗng thấp giọng cười khẽ.
Mục Trần cố gắng kiềm chế biểu cảm, nhưng ý cười vẫn không kìm được mà tràn ra từ đôi mắt: “Có người thayvi_pham_ban_quyen ảnh đại diện , đáng yêu.”
Minhvi_pham_ban_quyen Cửu vểnh tai lên, hình như cô mới thay đại diện, đúng lúc đó cô ôm đĩa trái cây, chẳng lẽ Tống Mục Trần đang nói sao?
Giọng khích của 077 như muốn lạc đi: “Ký chủ, kýleech_txt_ngu chủ, anh ấy đang xemvi_pham_ban_quyen cô kìa a a a”
Minh Cửuleech_txt_ngu bị nó làm cho cả , đành phải cưỡng ép tắt tiếng nó: “Xem thì xem thôi, viếtleech_txt_ngu ra là để cho người ta xem mà.”
Tống Mục lúcleech_txt_ngu này cũng nhìn rõ dòng thái của Cửu, thấy ba chữ “Nam Bồ Tát”, anh không nhịn được lại bật cười thành tiếng. Rõ ràng anh thấy Minh Cửu gọi mình như vậy thựcbot_an_cap sự rất thú vị.
077 không yên nổi : “Ký chủ, cô xem của ai? Cao Phồn Tinh hay Tống Mục ?”
“Chắc chắn là Tống Mục Trần rồi.” Cửu chẳng hề do dự: “Đây là Nam Bồ mà, Cao Phồn Tinh là cáibot_an_cap gì?”
“A , ngọt !” 077vi_pham_ban_quyen lại thét chói tai, Minh Cửu đầy bất lực, sao cái hệ thống nhỏ này lại phấn khích thế cơ chứ?
Khi Tốngvi_pham_ban_quyen Mục Trần đi tới, Cửu cũng vừa lúc đứng dậy, lúc hai người lướt qua nhau, Tốngvi_pham_ban_quyen Mục Trần khẽ : “Cảm lời khen.”
Minhvi_pham_ban_quyen nắn nắn tai, nghiêm túc trảleech_txt_ngu lời: “Không cóbot_an_cap gì.”
Tống Mục Trần bật , cứleech_txt_ngu thấy Minh Cửu trông nào mà hơi ngơ ngác?
Minh Cửu hành động rất dứt khoát, không giống những người khác cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ loại biểu cảm và động tác nhỏ trướcbot_an_cap bàn, cô nhanh chóng chuẩn xác nhấn vào tên của Tống Mục Trần. Sau nhìn trạng tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh, Minh Cửu cũng nhịn được mà mỉmleech_txt_ngu cười, chỉ thấy bên trên viết một câu ngắn gọn: “ hôm nay rấtleech_txt_ngu ngọt.”
Minh : “Anh ấy viết cho sao?”
Cho cô có là kẻ khô khan đến đâu, cô cũng ra nói này của Tống Mục Trần có chỉ định rất ràng.
077 thân thành con gào thét: “Chính là cho cô đấy! Ký chủ cô thật! đến có vài đồng hồ màbot_an_cap đã từ một kẻ nhạt lội ngược dòng công, bây giờ đã có người đơn phương thích cô .”
“Không không đúng, hai người bây giờ là tình cảm chiều rồileech_txt_ngu, a a, hệ thống quắn quéo quá!”
Minh Cửu đành phải dội gáo nướcleech_txt_ngu lạnh cho 077: “Chỉ là một dòng trạng thái thôibot_an_cap mà, không mức đó, không mức đó đâu.”
077 bỏ ngoài tai: “Đến mức chứ, chắc chắnleech_txt_nguleech_txt_ngu mức đó Ký chủleech_txt_ngu cô không hiểu đâu đều là ‘’ cả đấy.”
Minh Cửu bất , là kẻ đến từ tậnvi_pham_ban_quyen thế như cô thiển cận rồi. Chỉ là một câu nói hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức bình thường, có thể suy diễn ra thứ như vậy ?
Sau khi các khách mời lầnleech_txt_ngu lượt xem xong trạng thái của người mình quan tâm, màn kịch tính chương trình đầu. Tổleech_txt_ngu trình sẽ không công khai nội dungvi_pham_ban_quyen trạngleech_txt_ngu thái, nhưng sẽ côngvi_pham_ban_quyen khai việc ai đã xem trạng thái ai.
Khibot_an_cap thấy Tô Nam Y và Lâm Kỳ, cũng như Minh Cửu và Tống Mục Trần xem trạng thái nhau, khách mời còn lại trong phòng khách đều mang vẻ mặt đầy ý. Duyleech_txt_ngu chỉ có Cao Phồn Tinh, người hò với Thang Cửu hôm nay, là có chút phiền muộn.
tài nào ngờ được đối tượng hẹn hò của mình hôm nay lại không xem trạng thái của , dẫu sao cũng nên cho một phiếu an ủi chứ?
Lâm Kỳ thấy có chút kỳ lạ. Bốn trước, Thang Minh đều sẽ trạng thái của , nhưng bây , đối phương lại rồi? Đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hướngvi_pham_ban_quyen cũng tốt, đây gọi là kịp cắt lỗ.
Nhưng cô không hướng sang đối tượng hẹn hò hômleech_txt_ngu nay là Cao , mà lại chuyển sang Mục người nghiêm túc nhất trong căn nhà này? Đây là diễn biến gì vậy? Lâm Kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảmvi_pham_ban_quyen thấy mình không hiểu nổi.
Người cũng không hiểu nổi còn có Tô Y, sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyển hướng đột ngột của Cửu khiến trong lòng cô dâng lên nỗi bất annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể kiểm soát.
lúc gặp Minh Cửu trước bữa tối cho đến tận bây giờ, Tô Nam cảmleech_txt_ngu thấy Minh Cửu đã thay . đây cô lặng nhìn Lâm từ trong góc tối, tưởng giấuvi_pham_ban_quyen giếm kỹ.
Nhưng bây giờ không, trong bữa tối nay Lâm ngồi cô, nhưng Tô Nam lại sát thấy Minh Cửu từ lúc ngồi vào bàn làbot_an_cap chỉ lo ăn, căn bản hề quan tâm đến Lâm .
Cho nên Minh Cửu địnhbot_an_cap từ bỏ Lâm Kỳ để tìm mục tiêu khác sao?
Chẳng người khác gì, Minh lạivi_pham_ban_quyen đang rất vui vẻ. Cô có thể không vui ? Lúc nãy cô vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy trong tủ lạnh vẫn sợi, cà chua trứng gà. anh mì trứng cà chuanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngon lắm, nướcbot_an_cap dùng chua ngọt khai vịleech_txt_ngu, lát nữa đợi mọi người tản cô sẽ xuốngleech_txt_ngu lén tìmleech_txt_ngu đồ ănleech_txt_ngu.
Quyết định rồi, món ăn đầu tiên cô học khi đến thế giới này sẽ là mì trứng cà chua. Cửu thầm đấm, không cô lại không cái bếp sao?
Có những dù chưa từng tự tayvi_pham_ban_quyen nấu cơm giờ, lại mang trong mình một sự tự tin mùleech_txt_ngu quáng vào bản thân.
Sau khi xem xong dòngbot_an_cap trạng của nhau, tổ trình cuối cùng cũng thông báo khách mời trở về phòng nghỉ ngơi. Minh Cửu cũng theo dòng người về phòng, sau khi tắm rửa xong, xoa xoa cái bụng vẫn còn trống trải, hé quanvi_pham_ban_quyen sát xung quanh rồi đivi_pham_ban_quyen xuống bếp.
Lúc này trong không bóng người, đèn phòng khách và phòng đều đã tắtbot_an_cap. Minh Cửu quan sát kỹ lưỡng, đèn đỏ của camera cũng tắt ngóm. Cô không kìm được giãn chân mày, tiếp theo laonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng vào bếp.
“Càleech_txt_ngu chua, trứng gà, đây là hành lá” Minh Cửu vừa lật tìm nguyên liệu vừa so sánh với những thứ trong ký ức của . Ở thế giới thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng có vật, đó mà gọi là thực vật sao? Cái nào cái nấy biến đếnbot_an_cap mức mẹ đẻ cũng khôngleech_txt_ngu nhận ra.
Tống Mục Trần thề rằng anh thật sự không hề có ý nhìnvi_pham_ban_quyen lén, anh chỉ là sau khi tắm thì ban hóng , nghe thoại, rồi vô tình nhìn có người thò thụt thò ở phía diện. Tống Mục tiện ném chiếc khăn sang mộtbot_an_cap bên, nheo mắt nhìn kỹ, đối phương đã từ tầng ba xuống, nhìn hướng đi có vẻ như lại là tới phòng khách.
Suy đoán của anh không sai, sau khi ăn, ánh đènleech_txt_ngu vừa bật sáng, Tốngvi_pham_ban_quyen Mục Trần đã nhìn thấy rõ hơn. Đối chính là Minh Cửubot_an_cap, lúc này đang lục lọi tủ lạnh.
Tống Mục Trần cứ thế đứng côngvi_pham_ban_quyen đối diện phòng , nhìn Minh Cửu rửa nguyên liệu, chiên trứng, nấu , cho đến khi thấy cô bưng chiếc bát lớn trông rất quen mắt.
Cửu bưngbot_an_cap mì hít một hơi thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâu, Mục thậm chí có thể tự cho : “Thơm đi.”
“Thơm quá,” Minh Cửu đắc ý: “Đã bảo là không có gì mà Đội trưởng Cửu này không giải quyết được, chỉ thọ cà chuavi_pham_ban_quyen trứng thôi mà, !”
Đắc ý lắc lư cái đầu, Minh Cửu cũng buồn ra phòng , cứ thế đứng bàn bếp bát lớn húp sùm sụp.
Tống Mục Trần đứng nhìn Minh Cửu ăn sạch ba bát lớn trong bếp, sau đó dọn dẹp sạch sẽ, rồi rồi thấy cô lấy ravi_pham_ban_quyen một cái chậu inox.
077 cũng nhìn không hiểubot_an_cap: “Ký chủ, cô định làm gì vậy?”
“Ủ bột sáng mai làm bánh bao.” Minh Cửu đáp mộtleech_txt_ngu cách hiển nhiên: “Ta nghe đạivi_pham_ban_quyen ca nói bữa sáng bình thường chúng ta hay ăn bánh bao, màn thầu, ta còn được ăn bánh bao bao giờ.”
“Để video hướng dẫnvi_pham_ban_quyen đã.”
“Chao ôi, hiện tại thời tiếtbot_an_cap nóng, bột tối nay thì mai không đượcbot_an_cap nữa rồi.” vài xong, Minh Cửu chán cái chậu và túi bột mì trước mặt.
Giây tiếp theo, cô lại vui vẻ trở lại: “Chuẩn bị các công đoạn cũng mà.”
077 cứ nhìn cân trọng lượng mì, đậy chậu , rồi rửa tay rời khỏi bếp. Tất cả những việc này, trừ Tống Trần đứng trên ban công đối nhìn , e rằng một biết.
Trời mùa hè thường sáng rất sớm, nămvi_pham_ban_quyen sáng Minh Cửu đã cóvi_pham_ban_quyen mặt ở ăn. Cô vẫn còn vương vấnvi_pham_ban_quyen bột làm bao, mà ủ thì cần có thời gian. Vì miếng , Minh Cửu cũngleech_txt_ngu thật sự nỗ lực.
Trong lúc đợi bột lên men, Lâm Kỳ và Tống Mục đã ngủ dậy. hai đềubot_an_cap quen thể dục buổi sáng, khi họ đến phòng và thấy Minh Cửu thì sững sờ.
Tống Mụcvi_pham_ban_quyen Trần nhìn khối bột đang ủ cạnh, không khỏi cảm thán Minh đích thị là tâm hồn uống chính hiệu. Đêm qua đã mười giờ còn xuống bếp ănbot_an_cap thêm, mới trôi qua mấy tiếng đồng hồ chứ?
Hơn , có cần liều như vậy không? Bên cạnh còn đặt video dạy làm bánh bao, chẳng lẽ đây là vừa học vừa hành luôn sao?
Cửu hiện tại có ấn tượng tốt nhất vớivi_pham_ban_quyen Tống Mục Trần, đây chính là “nam bồ tát”, đương nhiên phải tạo dựng quan tốt rồi. Vì vậy cô mỉm cười rất hàoleech_txt_ngu phóng với anh: “Chào buổi sáng, anh định ngoài chạyleech_txt_ngu bộ ?”
Tống Mục Trần nhớ tới việc hôm qua cô mìnhbot_an_cap là “nam bồ tát” thìvi_pham_ban_quyen không nhịn được cười: “Phải, sao cô dậy sớm vậy? Có tập thể cùng không?”
Minh Cửu nhìn đồng hồ: “Tôi chỉ có thể tập nửa tiếng , lát nữa còn phải về bữa .”
Tống Mục dễ tính: “Không vấn gì, chúng ta vòng quanh khu này làbot_an_cap gần đủ nửa tiếng , bữa sáng tôi có thể giúp cô .”
Minh Cửu suy nghĩ một chút rồi lắc : “Hôm nay vốn dĩ là ca của tôi và Dư Thành Tắc nấu cơm, không vụ của anh ấy cho anh được, mình thì mình phải tự làm.”
Tống Trần khẽ cười: “ đâu có , tôi là giúp cô đấy chứ.”
Minh Cửu lập tức đổi giọng: “Vậy được, đúng lúc tôi cũng chưa bánh bao, anh biết khôngvi_pham_ban_quyen?”
Mục Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắc : “Tôi cũngvi_pham_ban_quyen không biết, tôi có thể phụ giúp cô”
Lâm Kỳ cứ thế đứng Tống Mục Trần Minh Cửu chuyện, đối việc Minh Cửu khôngbot_an_cap màng đến mình, Lâm cũng chẳng có giác gì lớnvi_pham_ban_quyen. trí anh đều đặt trên người Nam Y, Minh Cửu không để ý đến mình, Kỳ chỉ thấy thật yên tĩnh.
Chạy được sáu vòng quanh khu nhà cùng Tống Mục Trần và Lâm Kỳ, Minh Cửu đã thở không ra hơi. Không phải do cô , mà là do cơ thể của nguyên quá yếu, dù dị năng Cửu đang âm thầm cảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiện thể nguyên chủ cũng không thể thay đổi quá lớn trong thời gian ngắn.
Nhiều nhất cũng chỉ là sức lực lớn hơn một chút, còn về sức , Minh Cửubot_an_cap vẫn cần phải luyện tập dần dần.
Tống Mục Trần đi bên cạnh Minh Cửu: “Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngờ cô lại kiên trì được đấy, nhìn côvi_pham_ban_quyen không giốngbot_an_cap người hay vận động chút .”
Minh Cửu hít sâu một hơi: “Tôi quả thực không thường xuyên vận động, thế này chẳng không sao? Cho nên từ hôm nay tôi sẽ chămleech_txt_ngu chỉ rèn luyệnleech_txt_ngu.”
Tống Mục Trần dùng khăn lau : “ lên, chúng ta về thôi.”
Kỳ, và Minh Cửu về đây, cậu tục chạy đi.”
Lâm vẫy từ xa ra hiệu đã nghe thấy, Minhleech_txt_ngu Cửu bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân nhẹ về phía căn chungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ nghe nói bao nhân thịt bò rất , hay là ta làm nhân thịt bò .”
Tống Mục Trần: “Tôi thế nào cũng được, cô là đầu bếp , quyếtvi_pham_ban_quyen đi.”
Cửu nhăn : “Vậy thì làm thịt , làm thêm mấy nữa, tôi nhớ ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hìnhvi_pham_ban_quyen như buổi sáng đềubot_an_cap thích ăn sandwich?”
Tống Mục Trần chenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng khẽ ho một tiếng, Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu thắc mắc nhìn , Tống Mục Trần bỏ tay xuống: “Có năng nào là sandwich đơn nhất không? Chỉ cần chiên và thịt nguội là xong rồi?”
Minh Cửu tò mò: “Thật sự là sao?”
“Tôi cảm thấy đúng là vậy.”
Trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tắm rửa sạch mồ hôi, Tống Mục Trần và Minh Cửu lại tụbot_an_cap họp trong bếp. Lúc bột đã đều, Minh Cửu làm theo từng bước trong video hướng dẫn, nhào bột thoát khí.
Tống Trầnvi_pham_ban_quyen thì đứng bên sử dụng máyleech_txt_ngu xay để xay thịt nhân nấu đậu nành, cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bếp rộng rãi chỉ thấy tiếngvi_pham_ban_quyen máy xay gầm rú nhưng lại hiện lên vẻ vô cùng ấm .
Hai chiếc bánh đầu tiên Minh Cửu làm quả thực không được như ý, nhưng côleech_txt_ngu lại là người toàn, hoặc là không làm, đã làm thì nhất định phải choleech_txt_ngu tốt. Vì vậy đến cái sau, mỗi chiếc bánh bao Cửu nặn ra đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầnbot_an_cap nhưleech_txt_ngu y hệt nhau, trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt bánh đều có mười tám nếp gấp đều tămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Tống Mục Trần chụp lại ảnh hai chiếc đầu tiên: “Lát nữa bánh chín, hai cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này là của tôi.”
Minh Cửu hoàn không nhận ý trêu chọc, nghe vậy liền hào phóng xua tay: “Không vấn đề gì, cho hai cái nữa.”
Mụcvi_pham_ban_quyen Trần bật cười: “Thế thì tôi không mất, đểbot_an_cap dành lần sau ăn tiếpbot_an_cap.”
Mùi thơm của bánh bao vô cùng nồng đậm, rất nhanh sau đó, mùi của dầu , tinh bột và béovi_pham_ban_quyen hòa quyện vào lan khắp nơi. Minh Cửu không kìm được hít hà: “ thật .”
Chẳng trách đại cứ luôn miệng nhắc về việc cơm ngày xưa ngon thế nào, hóa ra đại ca chẳng hề nói quá chút nào.
Tống Mục Trần nghiêng đầu nhìn cô, chỉvi_pham_ban_quyen thấy Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu đang khịt mũi, bộ dạng hệt một con mèo tham ăn. Thế nhưng biểu cảm này của côleech_txt_ngu lại mang vẻ ngây thơleech_txt_ngu, khờ , chẳng hề có chút ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị diễn kịch nào.
Minh Cửu nhìn quanh một lượt: “Đã giờ , Dư Tắc vẫn chưa dậy sao? Đã nói rõ là hai người phụ trách nấu cơm, anh có giúp tôi gọi anh ấy qua đây làm bữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không?”
Tống Mục Trần ngạcvi_pham_ban_quyen nhiên: “Tôi ở đây làm thấy chướng mắt sao?”
Minh Cửubot_an_cap giải thích cùng túc: “Không phảibot_an_cap, anh đã giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rấtbot_an_cap nhiều rồi, nhưng nấu ăn là nhiệm vụ của hai người, Dư Thành Tắc nên đẩy phầnbot_an_cap việcbot_an_cap của mình. Lần trước nấu cơm anh cũng chẳng làm cả.”
Tống Trần: “Được, tôi đi gọi anh , nhưng bao hấp khá nhiều bữa sáng là ăn khôngleech_txt_ngu đâu.”
Minh Cửu đốt ngón tay toán: “Không đâu, nhiều lượng nên phải ăn nhiều, tôi chỉ có để cho mỗi người tối đa hai cái bánh bao thôi.”
Trần nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại lời Minh Cửu vừa sẽ cho hai cái: “ lúc nãy cô hứa cho tôi bốn cái bánh bao mà.”
Minh Cửu thẳng thừng : “Anh ngoài, anh là nam Bồ Tát của .”
Nụ cười trênleech_txt_ngu Tống Mục Trần tài nào kìm được, anh cởi tạp dề ra: “Được, tôi sangbot_an_cap gọi Tắc ngay đâybot_an_cap.”
Cửu đã mở xửng hấp ra: “Thế là nhất, đã bánh bao, anh đã sữa đậu , phần còn lại làleech_txt_ngu việc của Dư Tắc. Côngbot_an_cap việc chia đôivi_pham_ban_quyen, thế mới công bằngleech_txt_ngu.”
Khi Dư Thành Tắc còn đang ngái ngủ đi theo Mục Trần đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng ăn, Cửu đang ăn bánh đậu nành. Dư Thành Tắc bản năng hítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hà mùi thơm: “Bữa sáng làm xong rồi ?”
“Chưa,” Minh Cửu cắn một miếng bánh bao, mơ hồ nói: “Đây là sáng của tôi, không phải bữa của anh.”
“Sao lại không có phần của tôi? chẳng vi_pham_ban_quyen khách mời của chương trình sao? lại cô làm nhiều này .” Dư Thành Tắc không vui, anh vốn có chút gắt ngủvi_pham_ban_quyen, lại bị Tống Mục Trần gọi nên trong lòng đã sẵn bực bội.
Minh Cửu không phải hạngleech_txt_ngu người nhẫn nhịn cầu toàn, thẳng thừng đáp trả không một chút : “ nay là hai chúngleech_txt_ngu ta hợp tác ăn, giờ này anh mới ngủ dậyleech_txt_ngu, vừa dậy đã muốn có cái ăn sẵnbot_an_cap, anh coi đây là sạn chắc?”
“Nếu mọi người đều đợi bữa sáng của anh chắc chết đói hết rồi.”
“Đã là hợp tác thì khối lượng công việc chialeech_txt_ngu đôi. Bữa sáng tôileech_txt_ngu có thểleech_txt_ngu mọi người lót dạ một , nửa bụngvi_pham_ban_quyen còn lại phải trông chờ anh rồi.”
Thành những lời sắc mỏng của Minh mắng cho choáng váng mặt mày, mới trợn mắt: “Cô chẳng qua chỉ nói một câu, vậy màbot_an_cap cô đã cóbot_an_cap sẵn mộtleech_txt_ngu tràng chờ sẵn tôi rồi.”
Minh Cửu một ngụm sữa đậu nành: “Bởi vì đượcbot_an_cap đằng chân lân đằng đầu, lần nấu cơm anh chẳng làm gì cả, dựa vào đâu mà tôi phải làm một mình? Anh đẩy công của mình sang tôi, chẳng lẽ tôi còn không được ý kiến đối sao?”
Dư Thành lúng túng: “ không phải biếtvi_pham_ban_quyen nấu ăn saoleech_txt_ngu?”
“Không biết làm và không muốn làm hai chuyện nhau,” không hề chiều anh ấy: “Một cái là vấn năng lực, cái là vấn đề thái độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Không biết nấu phụ bếp chắc cũng biết chứ? Nếu thực sự không làm được gì thì ítbot_an_cap nhất cũng phải cung cấp giá trị cảm xúc chứ?”
“Đằng này chẳng được nết gì mà còn mở miệng đòi ăn, nghĩ mình là ai vậy?”
Dư Thành ngây người, hồi lâu mới gượng ra nụ cười: “ tôi đi nấu cơm.”
Minh Cửu liếc bóng lưng anh ấy, một câu: “Đồ dụng.”
Tống Mục Trần đứngleech_txt_ngu đó chứng kiến Minh Cửu mắng Thành Tắc mức không đầu lên được, anh không nhịn được mà đưa lên miệng ho hai tiếng để nén nụ . Anh cảm khía nàybot_an_cap của Cửu đặc biệt thú vị, bộ dạng xù lông này trông rất đáng yêu.
Minh Cửu nhanh tay chọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Tống Trần cái bánh bao: “Lấy cho mấy cái đẹp nhất này, nào không bị đâu.”
Tống Mục Trần nhìn xửng hấp trên bàn, nhặt lấy bao bị nứt: “Đã nói hai này đều là của tôi rồi màleech_txt_ngu.”
Cửu đã bắt đầu “tấn công” chiếc bánh bao : “Anh đến muộn rồi, một cái bị tôi ăn . là lịch sử đen tối của tôi, mà lịch sử đen tối thì nên kỹ trong bụng, không thể để người biết được.”
077 sắp điên rồi: “ , thục nữ, phải thục nữ”
tranh đápleech_txt_ngu lại: “Ta chẳng phải đã nói với ngươi rồi sao? Ta chỉ có thể lặng, chứ không thể giữ nết thục nữ. Nếu phải nể tình đang quay chương trình không được độngvi_pham_ban_quyen động , lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấm hắn từ sáng rồi.”
“Cái gì đâu không , giờ chỉvi_pham_ban_quyen mắng vài câubot_an_cap bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng, chẳng bõ dính răng.”
Tống Trần chẳng hiểu sao, hễ cứ ở cạnh Minh Cửu là anh lại không nhịn được cười, cảm thấy thật sự rất vị. Vừa rồi cô mắng thẳng mặt Dư Thành Tắc, thú thật anh nghe mà thấy rất hả .
Chỉ làbot_an_cap đang đứng trước ống kính, anh cũng không thể thể hiện quá rõ ràng.
Thời đã gần đến, mọivi_pham_ban_quyen người cũng lục tục kéoleech_txt_ngu đến phòng ăn, không gian trở nên náo nhiệt hơn. Lúc , Thành Tắc cũng bưng lên sáng mà anh đã “khổ cực” làm ra trứng ốp sữa .
Mọi người đống trứngvi_pham_ban_quyen cháy đen trướcleech_txt_ngu mặt, bên trên dường còn lẫn cả vỏ trứng, ai đều sữngvi_pham_ban_quyen tại , vân không biết có nên mìnhleech_txt_ngu “thử độc” hay không.
Lâm Kỳ vốn phải kiểu người thích khổ bản , là người đầu tiên gắp lấy mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc bánh : “Minh Cửu Mục Trần bận cả buổi sángleech_txt_ngu, tấm lòng của họ nên bị phụ lòng.”
Anh ta vừa động đũa, những người còn cũngbot_an_cap theo. Mục tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người vôbot_an_cap cùng rõ ràng, có bánh bao sữa đậu nành , ai còn trứng cháy kia chứ? Ngay cả một người hiềnbot_an_cap như Nam Y lúc này cũng không tài nào nổi.
Mặt Dư Thành Tắc lúc xanh lúc trắng, một lúc sau anh ấy cúi mạnh một miếng trứng ốp la, sau đó sau anh ấy lao thẳng đến thùng trong bếp.
Cửu đung đưa đôi nhỏ, chẳng mảy may đồng cảm vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dư Thành Tắcvi_pham_ban_quyen. những gì Dưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành Tắc đã làm với nguyên chủ, mấy vừa rồi của cô chỉ là nhỏ.
Nghiênleech_txt_ngu cắn một miếng bánh bao, đôi mắt không khỏi : “Ngon quá đi, Minh Cửu, cậu giỏi ?”
Minhleech_txt_ngu Cửu khẽ nheo mắt: “Tôi thấy vậy, là lần đầu tôi làmbot_an_cap bánh đấy, hoàn toàn làm theo video hướng dẫn thôi.”
Giang Nghiên: “Thật sao? Làm một lầnvi_pham_ban_quyen là được luôn?”
Tống Mục Trần ăn xong hai cái bánh bao là thực sự không thể nhétleech_txt_ngu thêm đượcvi_pham_ban_quyen nữavi_pham_ban_quyen: “ làm chứng, lúc làm bữa sáng đã thấyleech_txt_ngu cô ấy xem video học.”
Minh Cửu hai chiếc bánh bao còn lại trong đĩa của Tống Mục Trần, không nhịn được màleech_txt_ngu môi. Mục Trần thấy liền thú vị đẩy chiếc đĩa phía : “Còn nổi không?”
“Ăn ,” Minh Cửu gật đầu chút donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dự, sau đó hơi lắng nhìn Tống Mục Trần: “ thực sựleech_txt_ngu no rồi chứ?”
Mục Trần xoa xoa bụng: “No rồi.”
Cửu vui vẻ hẳn , cô ăn ngon lành, Tống Mục Trầnbot_an_cap thấyvi_pham_ban_quyen vuivi_pham_ban_quyen lây. Các mời trên bàn ăn nhìn nhau, thấy hai người này thật kỳ lạ, họ thânvi_pham_ban_quyen thiết từ bao giờ vậy?
Buổi sáng Dư Thành Tắc chỉ uống nước cho đầy bụng, đống trứng ốp la kia chính anh ấy còn nuốt trôi, nói đến người khác. Kết thì sao? Bánh bao của Minh Cửu lại mọi người quét sành sanh. Anh ấy lắm, anh ấy cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bánh baovi_pham_ban_quyen mà!
Sau bữa sáng có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gượng gạo, trình bắt đầu sắp xếp lịch trình hôm nay cho các khách mời. Để đảm bảo mọi thể tạo ra nhiều “phản ứng hóa học” hơn trong ngôi nhà , đợt ghi hình này hoàn toàn tách biệtbot_an_cap vớibot_an_cap việc, các khách không cần phải vừa đi làm quay chươngvi_pham_ban_quyen trình như trước, cũng không còn bị chỉ được cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuần nữa.
Điều này có nghĩa là trong suốt gần một tháng, mọi người hầu như đều ở lại trong ngôi nhà chung, cácleech_txt_ngu khách mời sinh hoạt cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau sáng tối. Ngôi nhàvi_pham_ban_quyen này giống kén tằm thuần khiết, họ không cần lo lắng về kỳ yếu tố ngoại cảnh nào, việc duy nhất phải làm là toàn toàn tâm dấn thân việc đương.
Lịch trình hôm nay là trải nghiệm cuộc sống của một vị khách mời bất kỳ, và người đóleech_txt_ngu sẽ được định thông qua hình thức bốc thăm.
diễn cầm , dõng dạc tuyên bố: “Người ta vẫn thường nói khi việc là lúc con người ta tỏa và quyến rũ nhấtbot_an_cap, công việc vốn phần thời gian trong cuộc của chúng ta. Đểleech_txt_ngu thực sự yêu một người, bạn phải chấp nhận cạnh của họ. Bây giờ, chúng ta thông quabot_an_cap công việc để thấu hơn về đối phương.”
“Trong thùng giấy quả trắng một quả cầu đỏ. Ai bốc trúng quả đỏ là người may mắn của ngày hôm nay. Mời mọi người lên bốc thăm.”
Cửu chẳng quan tâm ai trước ai sau, tấtleech_txt_ngu cả đều dựa vào vận may, thế nên cô giữ đúng thái lười nhác: “Mọi người cứbot_an_cap trước đi, để cuối cùng cho tôi”
Thế nhưng khi nhìn thấy màu đỏ trong ai , Minh Cửu lẳng lặng cuối vào lòng: “Cũng không cần đến quả nữa, người bốc trúng rồi.”
Dư Thànhleech_txt_ngu lật bànleech_txt_ngu lại, trong tay anhleech_txt_ngu là quả cầu màu đỏ: “Vậybot_an_cap nên hôm nayvi_pham_ban_quyen mọi người sẽ trải nghiệm sống của sao?”
vậy, nhưng những người khác vẫn phải tiếp tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thăm.” Đạo diễn liếc nhìn Minh Cửu, cô bất , đành phải bước lên cầm quả cầu trắng cuối cùngvi_pham_ban_quyen. Chỉ là ngay khi quả cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa chạm vào , đôi chân mày của Minh đã khẽ nhíu lại.
đợi đạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diễn kịp nói , chỉ khẽ bóp , quả cầu vốn dĩ phải vặnvi_pham_ban_quyen mới được nay lại nứt toác ra
Nứt luôn rồi
Mọi người có mặt tại cũng ngẩn theo. Có người không , thử bóp quả cầu trong tay mình nhưng nóleech_txt_ngu chẳng hề suy suyển.
Minh Cửu trưng ra mặt vô tội, nhanhvi_pham_ban_quyen đổ lỗi: “Quả cầu này vốn dĩ đã có vết nứt rồileech_txt_ngu, tôi làm hỏng đâu.”
“À đúng rồi, bên trong còn có mộtvi_pham_ban_quyen mẩu giấy”
“Khụ khụ khụ” Đạo diễnleech_txt_ngu buộc phải cắt ngang Minh Cửu, cũng chẳng truy xem cầu có vết nứt từbot_an_cap trước hay không: “Chương trình xếp nhiệm ẩn cho mọi người, ai hoàn thành sẽ nhận hình phạt.”
“Nếu nhiệm vụ ẩn đoánleech_txt_ngu ra, cũng sẽ bị tính là thất bại.”
Minh Cửu giấy ra xem, ban đầu cô còn khá hào hứng, nhưng khi đọc rõ nội dung, cô đột cảm thấy nhiệm vụ này không cònvi_pham_ban_quyen hơn. Mà nói đi nói lại, tại sao nội nhiệm vụ này lại khác hẳn với những gìleech_txt_ngu nguyên chủ từng được?
Cô nhớ vụ của nguyên chủ là nhận lời từ ba vị khách mời namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng đến lượt , chương trình lại định danh một , yêu cầu cô phải khiến Dư Tắc khen mình ba .
Cô vừaleech_txt_ngu mới đấu khẩu vớileech_txt_ngu Dư Thành Tắc xong, đoán anh ấy đang ghét đến chết, vậy mà giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chương trình lại yêu cô khiến anh ấy khenleech_txt_ngu ngợi mình? Lại còn nhữngvi_pham_ban_quyen ba lần? Chẳng xuất cố tình sao?
Đúng là êkíp cố tình . Lúc sáng tuy nhà ít người nhưng máy vẫn luôn . Cuộc xung đột giữa Minh Cửu và Dư Thành Tắc dĩbot_an_cap nhiên đã lọt vào ống kính, vì thế việcbot_an_cap nhiệm này Minh Cửu là để xem sẽ trí ra saobot_an_cap.
Minh sẽ làm gìvi_pham_ban_quyen? Hiện tạibot_an_cap chính cô cũng chưa nghĩ ra, chỉ tới đâu hay đó.
, Tống Mục Trần cũng đang nhìn chằm chằm vào mẩu của mình, trên đó chỉ có một câu duy nhất: “Cho Minh Cửu ăn ba .”
Cho ăn à, việc này đơn giản, chỉ là không biết nhiệm vụ của Cửu là gì mà nhìn mặt vẻ không muốn làm chút nào.
Cùng lúc đó, Dư Thành Tắcvi_pham_ban_quyen vẩy mẩu giấy trong tay, mặt không mấy vẻ: “Đạo diễn, nhiệm vụ này nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định phải làmvi_pham_ban_quyen sao? Có thể người khác được không?”
Minh Cửu nguy hiểm nheo mắt lạibot_an_cap, tượng nhiệm của Dưvi_pham_ban_quyen Thành Tắc không lẽ là mình đấy chứ? Nhìn điệu bộ tám chín phần mười là vậy rồi, nhiệm vụ ấy rốt cuộc là gì?
Dù sao thì cô cũng chẳng thấy Dư Thành Tắc có điểm mạnh nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bảo cô khenbot_an_cap anh ấy, Minh Cửu thật sự không thốt ra nổi lời nào.
Đạo diễn đá trả lời: “Có thể quyền, nhưng không thể đổi nộibot_an_cap dung nhiệm vụ, quyền sẽ có hình phạt.”
Dư Thành Tắc ỉu xìu: “Ồ.”
Minh Cửu bĩu môi, cảm thấy phần này có gì thú vịleech_txt_ngu. nhiên khi nghĩ nghề nghiệp của Dư , lại có chờ. Dư Thành Tắc là tay đua xe, ngày thường đều huấn luyện ở trường đua.
Ngoài ra, anh ấy còn đầu tư vào phòng tập núi và trò chơi thoát hiểm, có thể từ trong xương tủy anh ấy đã thíchvi_pham_ban_quyen những môn thể thao và kích thích này. Thật trùng hợp, Minh Cửu cũng không phải hạng an phận, một dị năngleech_txt_ngu giả năm chiến đấu giáp lá cà thực vật biến dị và ma như , sao có thể là một trắng nhỏleech_txt_ngu yếu đuối được?
Tô Namleech_txt_ngu Y trong chương trình luôn đóng vai trò là người dịu , thấu hiểu lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thấy bầu khí gượng gạo, cô liền lên tiếng khuấy động: “Thành Tắc là tay đua xe cơ đấy, hôm chúng ta sẽ đếnleech_txt_ngu trường đua sao?”
Dư Thành lập tức phấn chấn hẳn lên: “Đúng vậy, buổi sáng ta trường đua, mọi người cũng có thể trải nghiệm cảm giác đua một chút.”
“Buổi ta sẽ đến phòng tập leo núi, ở đó có rất nhiều hạng mục luyện.”
Tô Nam Y tay sau lưng, hơi nghiêng người về phía trước: “Mong chờ quá đi, tôi chưa từng thấy ai đua xe bao giờ, của Thành chắc chắn là thú vịbot_an_cap .”
Dư Thành Tắc hơileech_txt_ngu hếch cằm đầy kiêu ngạoleech_txt_ngu: “Đua xe là sự nghiệpbot_an_cap mà tôi đamleech_txt_ngu mê, đương nhiên là tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy rất thú vị rồi.”
Những khách mời khác dĩ nhiên cũng tò , đua xe thực sự rất xa với giới của những người bình thường. Hơn nữa, những người chơi được này đa phần đều là nhà giàu. Người bình thường dù có đam mê thiên phú đến đâu, nếu không có sự hỗ về tài chính thì khó lòng tiến xa connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường này.
Tống Trần thấy mắt Minh Cửu khẽ sáng lênbot_an_cap, anh không kìm được ghé người về cô hỏi: “Thích đua xe sao?”
Minhbot_an_cap Cửu lắc đầu: “Chưa thấy bao giờ nên tò mò thôi.”
Nghĩ lại thế giới phế thổ, cũng đã đua xe vô số lần, đó là chạy đua với tử thần, bởi vì chỉ cần chậm một bước là cả đội sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị tiêu diệt. Không biết đua xe ở thế giới sẽ như nào, lát nữa xe cô tìm hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông tin được.
Là một “ lái già” hiệu, Cửu tự nhận năng lái xe của mình khá cừ.
Sau khi bốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thăm xong, chương sắp xếp cho mọi người đến trường đua mà Dư Thành Tắc thường lui tới. Trên đường , Minh lướt xem những video đua xe cháybot_an_cap trên mạng, đặc động tác biểu diễn hoa mỹ cô mở mang mắt.
Nào là xe kiểu lưỡi dao, lái xe bằng hai bánh, nụ hôn tử thần, drift vào bãi chuỗi động tácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó tóm gọn lại hai chữ: nhãn.
Vì Minh Cửu bình thường rất ít nói nên khi lên xe không có ai bắt chuyện với cô, côbot_an_cap cũngleech_txt_ngu vui tận hưởng sự thanh này. Sau một đồng hồ bổ túc cấp tốc kiến về đua xe, mọi người cũng đã đến nơi.
Vốn là “kẻ nhà quê” chính hiệu, Minh Cửubot_an_cap hoàn toàn không hiểu gì xe thể thao. tiếng trầm trồ của mọi người dành những siêu xe đắt tiền, Minh Cửu xem xong là quên sạch, thậm chí còn thầmleech_txt_ngu lẩm bẩm lòng rằng hạng xevi_pham_ban_quyen này nếu đặt vào thế giới phế thổ, chạy chưa đầy hai dặm chắc sẽ chết máy.
Dân phế thổ cô chỉ thích những thứ to lớn, chắc chắn và thô ráp, còn về thương hiệu xe sang, Minh Cửu chẳng mảy may quan tâm.
đến trường đua xe, Dư Tắc giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như một công đang xòe đuôivi_pham_ban_quyen, suốt đường không ngừng phổ cập đủ loại kiến thức đua cho mọi người. Thậm chí sau , anh ấy để các mời đích thân trải nghiệm cảm giác ngồi trên xe , dĩ phải để tự lái mà do các tay đua nghiệp chởleech_txt_ngu đi.
Và đây caovi_pham_ban_quyen xuất hiện, Dư Thành trực hỏi Tô Nam : “Yvi_pham_ban_quyen Y, cô ngồi ghế phụ của tôi được không?”
Các tay đua đứng cạnh lập tức nháy ra hiệu, không nóivi_pham_ban_quyen ra lời ý tứ thì đã vô cùng rõ ràng.
Dư Thành Tắc vội vàng giải thích: “Y Y quen thuộc nơi này, có người quen ở cạnh thì cô cũng căng thẳng hơn.”
Minh bĩu môi, nói như thể trước đây ai cũng từng trường đua rồi không bằng, muốn lấy lòngbot_an_cap Tô Nam Y thì cứ nói thẳng cho xong. cũng không ývi_pham_ban_quyen định vạch trần mấy này, muốn bản thân chơi cho vui vẻ thôi.
Còn về tiến triển giữa Thành Tắc và Nam Y, Cửu vẻ quan .
Có người hò reo , Tô Nam Y cũng hàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phóng đáp lại: “Được thôi, vậy thì cảm ơn nhé, có anh ở bên đúng căng thẳng hơn .”
Minh không khỏi méo miệng, nghe xem, nghe xem kìa, đúng là ai cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net raleech_txt_ngu thiếu nữ mỏng hơn . Nếuvi_pham_ban_quyen cô mà dịu dàng như Tô , thì 077bot_an_cap có đến mức phải lải nhảivi_pham_ban_quyen bên tai bắt cô đi kiếm giá trị ái mộ không?
Các đua chạy một vòng, lúc từ trên xe , Minhleech_txt_ngu Cửu cảm thấy thường . Bởi vì không phải thi đấu chính thức, các tay đua tự nhiên sẽ không phô diễn hết trăm trăm thực lực, chẳng qua là để kẻ nghiệp dư mở mang tầm mắt thôi.
thình lình, chai nước và gói bánh quy tới trước mặt cô. Minh Cửu thuận thế ngẩng đầu lên, nhiên Bồ Tát”. Minh Cửu vui vẻbot_an_cap lấy và nước từ tay đối phương: “Cảm ơn, cũng đang .”
077vi_pham_ban_quyen không nhịn được phải nhắc nhở cô: “Ký chủ, nhiệm vụ anh ấy được phân công là phải đưa đồvi_pham_ban_quyen cho cô ba lần.”
Minh Cửu chẳng thèm bận tâm: “Thì sao? Có người dâng tận , việc tốt thế cònvi_pham_ban_quyen gì? Mục đích không quan trọng, ta chỉ nhìn kết quả.”
Nói đoạn, mắt cô sáng rực lên: “Nói là anh còn phải đưa đồ ăn cho ta hai lần ? Hời rồi, hời to rồi! Không cần tự mình nỗ lực mà đồ ngon cứ tự động dâng đến trước mặt, thế này sướng quá còn gì?”
leech_txt_ngu được gọi món không? nói trà sữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngon lắm, có thể đòi trà sữa không?”
077 cạnleech_txt_ngu lời, quả nhiên nó không vọng gìleech_txt_ngu vào Minh Cửu!
Thấy Minhbot_an_cap Cửu ăn đến mức vụn bánh dính đầy trên miệng, Mục Trần đưa khăn giấy : “Chỗ dính rồi.”
Minh Cửu đã thói tùy tiện, cộng thêm một tay cầm nước một tay cầm bánh, làm gì còn tay nào nữa? Thế là năngbot_an_cap đầu lên: “Anh anh lau giúp tôi với?”
Tay Tống Trần khựng lại, ánh mắt theo vài : “Tôi giúp cô?”
Minh Cửu gật đầu lia lịa, chẳng thèm liếc Tống Mục Trần lấy một , toàn bộ tâm trí đều đặt vào gói quy vị socola này: “Tôi không rảnh tay, hoặcbot_an_cap là anh đợi ăn xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi tôi tự lau.”
Sự nghi ngờ lòng Mục Trần biến, anh thầm nghĩ Cửu làm gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nhiều tâm cơ đến ? nhiên là mình .
Anh cũng không giúp Minh Cửuvi_pham_ban_quyen lau, chỉ cầm khăn giấyvi_pham_ban_quyen đứng yên tại . Nhìn Minhvi_pham_ban_quyen Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giống như sóc nhỏ nhanh gặm hết gói bánh socola, sau đó uống ực ực hết chai , cuối cùng mới cầm lấy khăn tay anh laubot_an_cap miệng qua .
Động lau miệng cô rất mạnh bạo, còn thôleech_txt_ngu hơn cả đàn ông. Tống Mục Trần nhìn cách cô lau mà thấy đau giùm: “Đây là mặt cô chứ có phải vỏ cây đâu, sao cô dùng sức mạnh thế? Đỏ hết lên rồi kìa.”
Minh mặt vô tội: “Phảibot_an_cap dùng lực mới sạch chứ, xem nào, sạch chưa?”
Nói rồi cô rút , soi soi lui trước . Tống Mục Trần đứng cạnh cô, lúc này mới hoàn toàn nhận ra Minh Cửu chẳng có lấy một tế bào lãng nào .
là cô cũng chẳng đồ gì anh. Nếu cô ý anh, cô đãvi_pham_ban_quyen tựbot_an_cap cầm điện soi tới soi lui mà sẽ hỏi anh xemvi_pham_ban_quyen đã sạch .
Thực lòng mà nói, khi biết đối phương không cảm vớileech_txt_ngu , tâm Tống Mục Trần cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút diệu. Anh từng tự luyến đến mức nghĩ rằng ai cũng phải thích mình, nhưng khi Minh Cửu không có ý với anh, anh lại cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy có chút thoải máibot_an_cap.
“Anh nghĩ gì thế?” Minh Cửu huơ huơ tay phải mặt Tống Mụcleech_txt_ngu Trần, người đã thẫn thờ mất mấy giâybot_an_cap rồi, đang nghĩ cái không biết?
Trần theo bản năng muốn nắm lấy cổ tay Minh Cửu, không ngờ lại hụt. Anh không khỏi nheo mắt lại, tốc độ phản ứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh không hề chậm, Minh Cửubot_an_cap cô rõ còn nhanh hơn cả anh.
Minh Cửu bóp chaibot_an_cap nướcleech_txt_ngu rỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong tay: “Sắp đến giờ cơm rồi, nay ăn ở ngoài àleech_txt_ngu?”
Giọng của Dư Thành Tắc vang lên đúng lúc: “ nay bữa sáng của tôi tệ quá, để tạ lỗi với mọi người, trưa tôi mời mọi người .”
Minh Cửu cố ý nói ngược lại: “Mời cả mọi người?”
Tắc thấy cô làbot_an_cap lại nghiến : “Đúng, mời tất cả , tôi không có kiệt như ai đó đâu.”
Minh mỉabot_an_cap mai đáp trả: “Lần trước nấu cơm anh chẳng động tay độngleech_txt_ngu chânvi_pham_ban_quyen gì, ăn trắng của tôi mất hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh keonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiệt ? Với sángleech_txt_ngu nay anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn uống sữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đậu nành Tống Mục Trần làm nữa.”
“Cô cũng đó là Mục Trần làm, chứ phải cô đâu, sáng nay bánh bao của cô tôi chẳng ăn lấy miếng.” Dư Thành Tắc cũng không phải người cam chịu bị bắtvi_pham_ban_quyen nạt, lập tức ngay lấy lỗ hổng trong lời nói của Minh Cửu.
Minh Cửu mặt : “ nay Tốngbot_an_cap Mục Trần giúp tôi mới chuẩn bị sữa nành, phép tính làm thì số sữa đó cũng của tôi rồi.”
Dư Thành Tắc chọc cười vì tức: “Cái phép làm tròn này của xa quá rồi đấy, toán học của cô là do giáo viên dục dạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à?”
Minh Cửu: “Không phải nhé, không tin anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tống Mục Trần xem, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói lý không?”
Tắc quả nhiên nhìn sang Tống Mục Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Cậu để mặc cô ta hươu nói vượn thế à?”
Mục Trần nghiêm túc gật : “Tôi thấy Minh Cửu nóivi_pham_ban_quyen không sai, hôm nay làvi_pham_ban_quyen hai người hợp tác nấu , sáng nay tôi quả thật làvi_pham_ban_quyen giúp Minh Cửu, cô ấy nói sữa đậu nành của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy cũng chẳng có vấn đềleech_txt_ngu .”
Dư Thành Tắc răng: “Cậu tôi nói không lại hai , là một người dám nói, một người dám nhận mà.”
Cửu hất mái đuôi ngựa : “ ghen tị cũng chẳng .”
Đi hai bước, Minh Cửu mới thì thầm với Mục Trần: “Vừa nãy tôi cố ý chọc tức Thành Tắc thôi, sữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đậu nành làm, tôi chiếm công của anh, tôi xin lỗi . mà không khích anh thì chẳng biết trưa nay anh ta cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mời ăn cơm không.”
Chủ yếubot_an_cap không ngờ trưa nay Dư Thành Tắc lại ăn, nếu biết ta mời khách thì sáng nay cô đã nể mặt để lại cho anh ta cái bánh bao rồileech_txt_ngu. mộtleech_txt_ngu cái bánh baobot_an_capvi_pham_ban_quyen một bữa đạibot_an_cap tiệc, kẻ ngốc cũng biết chọn cái nào.
Giọng Dư Thành âm vang : “Minh Cửu, tôi nghe thấy hết đấy nhé, tôi keo kiệt đếnvi_pham_ban_quyen sao? Đến mức bớt xén của một bữa cơm à?”
Minh Cửu chẳng tin Dư Thành Tắc: “Cái đó thì chưa biết được.”
Tống Trần bậtleech_txt_ngu cười, anh nhìn Minh chỉ cao đến vai mình ở bên cạnh, lúc này bước chân cô cùng nhẹ nhàng, dường như đangvi_pham_ban_quyen rất vui vẻ vì sắp được ăn ngon.
Tống Mụcbot_an_cap Trần không nhịn được cười nói: “Yên tâm đi, nếu Thành Tắc bớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xén phần cơm cô thì tôi mời, tuyệt đối không để phải nhịn đóibot_an_cap đâu.”
Minh Cửu suy nghĩ một lúc, vẫn đành nén từ chối lời đề của Tống Mục Trần: “ bỏ đi, Dư Thành Tắc nợleech_txt_ngu tôi , còn anh thì bot_an_cap nợ gì , ăn của người khác thấy áy lắm.”
Dư Thành không vui: “Sao tôibot_an_cap nợ cô mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bữa cơm rồi?”
Minh Cửu đáp: “Lần trước nấu cơm đều là một mình tôi bận rộn, anh chẳng làm gì , kết cuối cùng anh lại là người ăn nhất. Tôi hai bữa, quy đổi một bữabot_an_cap hôm nay của anh có sao đâu?”
Dư Thành Tắc xì khói: “, sau hôm nay chúng sòng phẳng, sau tôi không còn nợ cô nữa đâu .”
“Yên , tôi là ngườileech_txt_ngu toán rất ràng,” Cửuvi_pham_ban_quyen màybot_an_cap cười: “Sau bữa trưa nay, sẽ không nhắc chuyện này nữa, tôi rấtbot_an_cap giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữ tín.”
Dư Thành Tắc hừ hừ hai tiếng: “Mong là cô nói được làm được.”
Mọi người đứng quan sát Minh Cửu và Dư đấu khẩu, càng nghe càng thấy thú vị. Đợi đến khi “ chiến” kết thúc hẳn, Lăng Hạc cười nói: “Hai người vừa cứ như họcbot_an_cap sinh tiểu học ấy.”
Minh không hiểu ẩn ý lắm, nhưng cô cảm đây không từ hay ho, quả nhiên Dư Thành Tắc đã dựng lên: “Tôi không có ấu trĩbot_an_cap, là Minh Cửu ấu trĩ trướcbot_an_cap.”
Minh Cửu hiểu , đây đang bảo trẻ con, nhưng cô chẳng thèm giận: “Học sinh họcbot_an_cap thì học sinh học, có cơm ăn làbot_an_cap quan trọng nhất.”
Cô còn chẳng bằng học sinhleech_txt_ngu tiểu họcleech_txt_ngu ấy chứ, lời này của Lăng Tri Hạc xem ravi_pham_ban_quyen vẫn là khen cô rồi.
077 đã cảm thấy mệt mỏi: “Ký chủ, dịu dàng nội liễm, côvi_pham_ban_quyen sụp đổ thiết nhân vật .”
vô tư xua : “Sậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì sập thôi, chỉ cần bắt đi mổ nghiên cứu thì chẳng vấn đềbot_an_cap gì cả. chuyện sống chết ra, chuyện khác đều là chuyện nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
người đều cười hở, nhưngvi_pham_ban_quyen Tô Nam Y thì không nào cười . Sựbot_an_cap tâmbot_an_cap Thành Tắc dành cho cô ta vốn rất rõ ràng, nhưng giờ anh lại đấu khẩu với Minh Cửu thế , có lẽ khácleech_txt_ngu không nhìn ra, lẽ Y lại biết sao?
Nếu thật sự không ưa, căn sẽ không nói đối phương dù chỉ một lời. Trong tiềm thức của Dư Thành Tắc đã thể hiện rằng đối anh, Minh Cửu là một người khác biệt, là chính anh vẫn chưa nhận ra mà thôivi_pham_ban_quyen.
Tống Mục Trần có chút không vui: “Với tôi cũng phân chia rạch ròi thế sao?”
Minh Cửu xoaleech_txt_ngu tai: “ trọng là chúng ta quanleech_txt_ngu hệ .”
Tống Mục Trần lời: “Nam Bồ Tát mời cô ăn bữa , chuyện này cần lý do sao?”
“Tất nhiên không cần rồi!” Minh vỗ cái bốp: “Anhbot_an_cap đúng là Bồ Tát khổ cứu nạn! Lần tới chúng ta ?”
Sự buồn bực trong lòng Tống Mục Trần lập tức tan : “Cứ ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xongvi_pham_ban_quyen bữa trưa này , lầnleech_txt_ngu sau chúng ta hẹn tiếp, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích ăn gì?”
Minh Cửu thuộc kiểu dễ nuôi: “Tôi không ăn, món gì ngon tôi đều thích.”
Nói cô còn vỗ vỗ bụng, trông dáng vẻ vô cùng ngờ nghệch.
Tại nhà hàng, khi ngồi xuống phòng bao, Dư Thành Tắc đưa thực đơn cho Tô Y xong, lại đưa cho Cửu: “Muốn ăn cô tự gọi đi.”
Cửu chẳng khách sáo, cô hởleech_txt_ngu đón lấy thực đơn, cũng không quên kéo cả Tống Mục Trần vào: “Anh thích ăn gì?”
Tống Mục mỉm cười rót trà cho cô: “Gì cũng được, đừng cay quá là được.”
Minh Cửu bắt đầu thực đơn xoèn xoẹt: “, vậy tôi cứ nhìn màbot_an_cap gọi . Chào bạn, cho tôi một phần thịt tàu, sườn xào ngọt, canh bao tửbot_an_cap heo, cá vàng nhỏ chiên giòn, lẩu gà bao , măng xào”
Minh Cửu tuôn ra một lèo bảy tám món, tay Tô Nam Y khựng lại, cô ta tỏ vẻ thấu hiểu nói: “Chúng ta chỉ có tám người, ăn hết nhiều thế này đâu, lãng phí lương thực là không tốt.”
Minh Cửu không nhận ra đối phương đang châm mình, ngược lại còn thẳng đáp: “Tôi chỉ gọi phần của mình ăn thôi, tôi đói rồi.”
Tắc lạnh lùng tiếng: “Sáng nay cô đã ăn mười hai cái bao và bát sữa đậu nành đấy.”
Minh Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhướng mày: “Không đúng nha, tôi ăn mười bốn cái.”
ạ,” Giang là người đầu tiên kinh hô, cô không mắt mình mà sờ thử Minh Cửu: “ phẳng này, em ăn đi hết rồi?”
Minh Cửu bị sờ đến mức rụt người lại: “Nhột Em chỉ đói thôi, không phải vì sợbot_an_cap làm mọi người hoảng hốt sao? Lúc nãy em vẫn chưa no đâu.”
Lăng Trivi_pham_ban_quyen Hạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chấp nhận giải thích này một cách rất dễ dàng: “Chẳng mấy ngày trước sắc mặt em luôn không , hóa ra do bị đói.”
Minh Cửu nhe răng cười, gật đầu . Xem , người khác tìm giúpbot_an_cap do hợp luôn rồi. Bây giờ 077 chắc không lải nhải tai cô về chuyện sập thiết nhân vật nữa chứ?
Nghiên cười nói: “Hôm nay khí sắc Minh Cửu tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn nhiều rồi, như da cũng hồng hào lên hẳn.”
Minh Cửu đắc ý: “Thế nên Nam Y à, cô cứ gọi phần của đi, những món này là tôi gọi choleech_txt_ngu tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn. Đúng rồi, lượng thức ăn ởvi_pham_ban_quyen đây nào?”
Tống Mục Trần bỗngbot_an_cap nhếch môi: “ nữa đồvi_pham_ban_quyen ăn lên cô biết ngay thôi.”
Minh anh cái, vẫn đang thắc mắc ý tứ Tống leech_txt_ngu gì. Cho đến khi nhân viên phục đầu lên món, nhìn thấy một thịt kho tàu chỉ có đúng sáu , Minh Cửu suýt thì suy : “Món ăn 298 tệ chỉ có sáu miếng thịt, tám người chúng ta chia thế đây?”
cho riêng , nhưng trước mặt bao người thế , Cửu thật khôngvi_pham_ban_quyen đànhvi_pham_ban_quyen lòng ăn mảnh.
Mục chebot_an_cap khẽleech_txt_ngu ho một tiếng: “ nữa còn có các khác nữa.”
đuôi đuôi ngựa của Minh Cửu rũ xuống: “Nhìn đĩa kho tàu này lờ mờ đoán được tình hình tiếp rồi.”
Quả nhiên, những món sau được bưng lên, cách bày trí món nào nấy đều vô cùng tinh tế, nhưng định lượng thì Minh Cửu không dám đũa : “Cái này”
Tống Mục Trần chưa bao giờ thấy Minh Cửu lúng túng như vậy. Rõ ràngleech_txt_ngu số lượng đĩa trên bàn không hề ít, nhưng bộbot_an_cap dạng Minh Cửu lúc này trôngleech_txt_ngu vừa đáng thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa buồn cười. Anh dùng đũa chung gắp cho một thịt kho tàu: “Ăn đi, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ gọi thêm.”
Minh Cửu lầm bầm: “Tôi chỉ sợ ăn đến mức Thành Tắc phá sản thôi.”
Dư Thành Tắc gần như nghiến răng thốt ra : “Cô việc gọi, một bữa cơm chưa đến khiến phá sản đâu.”
Minh Cửu lắc đầubot_an_cap, rốt cuộc cũng nói thêm nữa. Cô đúng làleech_txt_ngu thấy Thànhbot_an_cap Tắcleech_txt_ngu mắt, Thành Tắc giàu thật, đối phương nói mời khách, Minh Cửu sẽ không vì mời mà ăn uống vô tộivi_pham_ban_quyen vạ.
Cô biết sức ăn của , nếu cô thả cửa mà ăn thì với mức tiêu của cửa này, mười nghìn tệ cũng trụleech_txt_ngu nổi. Mà Cửu tự thấy hai bữa cơm chủ nấu ở nhà chung không đáng giá tới mười , cô thật ăn của Thành Tắc mười nghìn tệ tiền cơm thì ngượcbot_an_cap lại cô sẽ trở nên thấpleech_txt_ngu kém.
Tống Mục Trần cứ thế nhìn Minh Cửu ăn tì tì, sau khi đồ ăn đã lên đủ cô cũng không gọi thêm món nào. Theo quan sát của Tống Mục Trần, bữa này ước chừng Minh Cửu no ba phần.
Anh cô: “Gọi thêm vài món nữa nhé?”
Minh Cửu lắc đầu: “ cần đâu, tôi dùng sốt trộn cơm là được. Chị gái , làm phiền cho bát cơm, lấy cái bát to này này, nén cơm chặt một chút nhé.”
rồi cô chỉ vào cái tô đựng canh lẩu gà trên bàn. Nhân viên phục vụ ngơ ngác đi ravi_pham_ban_quyen, rồi lại ngơ bưng một bát lớn đi vào, còn làm đúng lời Minh Cửu là nénvi_pham_ban_quyen vun ngọn.
Đũa của tất người đều khựng lại, trố nhìn Minh Cửu đĩa thịt kho tàu lại gần, hết nước sốt vào bát cơm, trộn lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau cúi đầu cơmbot_an_cap tục.
Chỉ , bát cơm lớn đã bị cô lùa đi một . Quan trọng là đối phương chẳng thèm ăn miếng thức ăn , chỉ ăn cơm trộn nước thịt, trông vô đáng thương.
Dư Thành Tắc nhìn cái trán lấp ló dưới mái tóc dày rậm đối diện, không nhịn được mà một sâu. Sao trông cứ như đang ngược đãi Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu vậy? Anh mời người tabot_an_cap đi ăn, kết đối phương lại ăn no, phải cơm trắng để lấp đầy , chuyện này mà truyền ra ngoài thì Dư Thành Tắc anh còn đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu nữa?
ra hiệu cho nhân viên vụ, rất nhanh sau đó, vài món ăn nữa được bưng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Động lên món tự nhiên Minh Cửu kinh ngạc, cô ngẩng bản năngvi_pham_ban_quyen: “Mọi người chưa no ?”
Không nên như vậy , những người này ai nấy đều có chim sẻ, cô còn đặc biệt toán khẩu , không đến mức để họ phải chịu mới đúng.
Dư Thành Tắc nghiến răng: “Gọi cho cô đấy, chúng tôi ăn xong cả rồi. Cô cứ ăn , không đủ thì tiếp. Tôi mời cô ăn cơm mà để cô đóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng đi về, nói ra tôi còn mặt mũi gì nữa?”
Tự đòi hỏi và người khác chủ động đưa cho chắn hai ýleech_txt_ngu nghĩa nhauvi_pham_ban_quyen, thế nên Minh Cửu chấp nhận cực kỳ nhanh chóng: “Vậy tôi khôngvi_pham_ban_quyen khách sáo với anh nữa đâu. Chị ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cho em thêm bát cơm nữa.”
Nhìn bát lớn mà Minh Cửu đưa ra, này trong sạch bong như vừa bị chó liếm , Tống Trần không tài nào nhịn được cười. Hóa ra qua khi ăn cơm cô vẫnleech_txt_ngu còn kiềm chế, hèn gìvi_pham_ban_quyen đêm muộn hôm qua hùng hục ăn hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba bát mì lớn.
Với ăn này Minh Cửu quả thực dễ khiến người ta kinh hãi.
Hiện giờ Minh Cửu chẳng khác nào một streamer ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống, tất mọi người đều chằm chằm nhìn cô. Chứng kiếnvi_pham_ban_quyen cô thêm một bátvi_pham_ban_quyen , quét sạch sanh nhữngleech_txt_ngu món Dư Thành Tắc vừa thêm, Minh Cửu mới thỏa mãn vươn vai mộtvi_pham_ban_quyen cái.
Tống Mục Trần đúng lúc đưa tới lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã để nguội: “No ?”
Minh Cửu xoa , uống trà: “No sáu phần rồi, không thể ăn nữa, lát nữa còn phải leobot_an_cap núi, ăn nhiều quá sẽ hưởngvi_pham_ban_quyen đến độngbot_an_cap.”
Cao Phồn : “Tôi thật đáng tội, hôm qua hẹn hò với cô lại đểleech_txt_ngu cô để bụng đói trở về.”
Minh Cửu xua tay: “Anh có biết đâu, cũng chẳng nói. Thành Tắc, mấy món sau này là anh chủ động mời tôi đấy nhé, không phải tôi động đòi đâu.”
Dư Thành Tắc mày: “Phải, là tôi chủ động gọi, tôi thanh đây.”
Ánh mắt Giang Nghiên và Lăng Tri Hạc cứ không liếc về phía Minh Cửu. Sau khi đứng , vẫn không nhịn được mà đưa tay sờ bụngvi_pham_ban_quyen Minh Cửubot_an_cap: “Chỉ hơibot_an_cap nhô lên chút thôi thế này hợp lýbot_an_cap không vậy?”
Ăn no uống , tâm trạng Minh cực tốt: “Rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tiếp theo ta làm gì?”
Nam Ynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp lời: “Chiều nay leo núi, Minhbot_an_cap Cửu, cô sự sao chứ?”
Minh Cửu không để tâm: “Không , ổn mà.”
Tô Nam Y che cười khẽ: “ Minh Cửuleech_txt_ngu chẳng giống một streamer bán hàng chút nào, giống ăn uống hơn đấy.”
Minh Cửu không hiểu streamer ăn uống là ý , nhưng cô thầm ghi nhớ từvi_pham_ban_quyen này vào lòng, nữa phải tìm hiểu cho kỹ. để người khác nói mai mình mà bản nghe không ra, đứngbot_an_cap đó cười ngốc .
phòng tập leo , Minh Cửu nhìn huấn luyện viên treo dây bảo hiểm ngang hông, từng bước leo lên trên. Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu không nhịn phàn vớivi_pham_ban_quyen 077: “Độ cao có chừng này mà cũng phải dùng dây bảo hiểm saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
“Không phải chỉ cần ‘vèo’ một cái là lên tới rồi à?”
077 đã không còn thấy ngạc nữa: “Ký chủ, đây là thế giới , họ cũng chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người bình thường thôi.”
Minh Cửu gãibot_an_cap đầu: “Nhưng ởbot_an_cap chỗ chúng ta, người bìnhbot_an_cap thường cũng làm được mà.”
077: “Người bình thường ở chỗ côvi_pham_ban_quyen phải đối mặtleech_txt_ngu với loại nguynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểm, cường độ này đương nhiên họ phải được. Nhưng ở đây không có xác , không có động thực vật biến dị, không cần mọi người phải liều mạng đổ máu.”
Minh Cửu siết chặt nắm : “Cũng đúng, tabot_an_cap cứ leo núi trong Dư Thành Tắc kích thích , hóa ra là thế .”
077leech_txt_ngu: “Muốn thì Bungee, lượn bộ đồ bay hoặc chơi nhảy dù, lướt sóng, trượt tuyết, thứbot_an_cap đó đủ kích rồi.”
Minh Cửu: “Ta có phải chán sống đâu mà tự tìm khổ thân?”
Cuộc sống của trước đây trànvi_pham_ban_quyen nguy hiểm và kích thích là khôngbot_an_cap sai, nhưng Cửu lại càng quý mạng hơn. Cô chỉ có một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng này, nếu chẳng may mất mạng ở thế giới nhiệm vụ, quỷ mới biếtvi_pham_ban_quyen cô còn có trở về thế giới tận thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được hay không.
Dù nơi đầybot_an_cap rẫy hiểmleech_txt_ngu nguy, nhưng sao cũng là nhà. Có người thân, có đồngleech_txt_ngu đội ở đó, mặc cho thế giớileech_txt_ngu bấy đi nữa, Minh Cửu vẫn về nơi ấy .
Vừa lúc đó, huấn luyện viên cũng từ trên cao hạ xuống, anh nhìn tám vị khách mời của chương trình hẹn hò: “ trình cụ thể như vậy, mọi leech_txt_ngu muốn trải nghiệm không?”
Kết quả tự nhiên là tất cả mọi người đều muốn thử một lầnleech_txt_ngu. Tô Nam Y lạivi_pham_ban_quyen lên tiếng: “Minh Cửu, ăn no xong không vận mạnh, hay là cô nghỉ ngơi látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi?”
Minh Cửu đặc biệt nghe khuyên: “Được thôi, vậy tôi nghỉ một lát, đợi mọi người xong rồi tôi sẽ thử sau.”
Dẫu sao bứcleech_txt_ngu tường leo núi này đa cũng chỉ treo được bốn người, Minh Cửu lên khó tránh khỏi chúc.
Tống Mục Trần nghe vậy liền : “ cũng đợi đợt sau vậy, người cứ chơi trước .”
cười trên mặt Tôvi_pham_ban_quyen Nam Y cứng đờ. Dư Thànhleech_txt_ngu Tắc đã bắt giúp cô mặc trang bị bảo hộ: “Tôi thường xuyên đến đây, nếu cô không sức gọi tôi, tôi nhất định sẽ đưa cô leo lên đỉnh.”
Y chớp mắt, một nụ cười dịu : “Được, tôi tin Thành Tắc anh nhất định được.”
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành Tắc đã đến mức trông như một gã ngốc, cần Tô Nam Y cười với anh một cáivi_pham_ban_quyen víanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như bay phươngvi_pham_ban_quyen luôn rồi.
Tống Mục Trần nhìn bộ dạng đó anh ta, không khỏivi_pham_ban_quyen nhếch môi đầy châm biếm. Bây giờ Dư Thành cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo cũng tốt, anh ta đừng trước mặt Minh nịnh nọt là được.
Lúc này, Tống Mục Trần, Minh Cửu cùng Lăng Tri Hạc Cao Phồn ngồi sang một bên, Dư Thành Tắc, Namleech_txt_ngu Y, Kỳ và Giang Nghiên thì bắt đầu leo lênleech_txt_ngu dưới sự dẫn của Dưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành và huấn luyện viên.
ngáp một , khóe còn rướm hai giọt lệ, cô ý mắt, nhớ đến nhiệm vụ “ cho ăn” của Tống Mụcleech_txt_ngu Trần, Minhvi_pham_ban_quyen Cửu quyết định cho anh cơ hội này.
Thế là Minh Cửu lặng lẽbot_an_cap nhích gần Mục Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Lúc đi ngang qua đây, tôi thấy gần đây có tiệm trà sữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Tống Mục chỉ đã hiểu ý, anh lập tức điện ra: “ thích vịleech_txt_ngu ? Tôileech_txt_ngu đây.”
Minh Cửu nhớ đến những luận mình vừa : “Tôi nghe trà đào kem ngon cực kỳ.”
Tống Mục Trần nhìn danh sách trà sữa hoa cả mắt, chóngleech_txt_ngu khoát đặt lyleech_txt_ngu. Với sức ăn của Minh Cửu, một ly sao thỏa mãn được ? Còn về những khách mời khác, người nào người nấy ăn uống lành mạnh đến phát , họ làm sao uống được loại đồ đầy chất và liệu này chứ?
trà sữa ngay đó, chưa đầy mười phút đượcleech_txt_ngu giao tới nơi. Tốngleech_txt_ngu Mục Trầnvi_pham_ban_quyen chỉ vào hai ly trà sữa trước mặt: “Một ly trà đào kem cheese, ly còn lại lục trà hương nhài.”
sao?” Minh Cửu vui mừng khôn xiết, hai tay trước ngực vái cái: “Cảm ơn namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bồ .”
Tống Mục Trần khẽ một tiếng: “Hay là đổi cách xưng hô đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Cô cứbot_an_cap tôi như vậy, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự sợ có ngày mình phải đileech_txt_ngu độ sinh mất.”
“Cũng được,” Minh Cửu một hơi trà đào kem cheese thật sâu: “Tống Mục Trần? Có vẻ hơi khách sáo, vậy tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi anh là Mục Trần nhé?”
Tống Mục Trầnvi_pham_ban_quyen hài lòng mắt: “Gọi như vậy rất tốt. Bây , ly cũng là của cô.”
Cửuvi_pham_ban_quyen mỗi tay cầm một ly sữa, uống hai ngụm trà đào kem cheese ngọt ngào, lại uống hai ngụm lục trà sữa hương nhài thanh mát để tráng miệng, cả khu tập luyện này xem ra cô người rộn nhất.
Tống Mục Trần ngồi đối diện, chống cằm ngắm Minh Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trà sữa, chỉ riêng quan thôibot_an_cap khiến tâmvi_pham_ban_quyen anh nên cực kỳ . Thay vì trước đây, Tống Mục Trần chưa từng nghĩ sẽ một ngày mìnhbot_an_cap chẳng làm gì cả, ngồi nhìn một gái mà lại cảm thấy phương chỗ nàoleech_txt_ngu cũng đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yêu như .
Lăng Tri Hạc huých nhẹ vào tay Cao Phồn Tinh: “Cậu nhìn Mục Trần , ánh mắt cậu ấy dính chặt lên Minh Cửu , gỡ thế cũng không ra.”
một chương trình hò, câu ra đều không phải là lời thừa thãi, Lăng Tri Hạc cũng không ngoại lệvi_pham_ban_quyen. Cô thừa nhận nói vậy là có tâmbot_an_cap tư riêng, cô cảm thấy Cao Phồn Tinhleech_txt_ngu khá .
Nhưng hôm qua Cao Phồn Tinh đã hẹn hò vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu, cộng thêm việc hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh Cửu đổi không ít, lỡ Phồn Tinh cũng có thiện cảm Minh Cửu thì ? Lúcbot_an_cap này Tri mượn sự tươngleech_txt_ngu tác giữa Tống Mụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần và Minh Cửu dò xét nghĩ của Cao Phồn Tinh.
Cao Tinh liếc nhìn Minh Cửubot_an_cap một , lúc này cô đang cúi hút một hơi trà sữa thật lớn, khiến hai gò má phồng lên. Ánh mắt Caovi_pham_ban_quyen Phồn Tinh thoáng qua một tia cườibot_an_cap, cảm Minh Cửu lúc này tràn .
Chứ không phải giống như trước kia, đã ở trong căn nhà năm nhưng giống như người tách biệtleech_txt_ngu khỏi đám đông.
lúc Cao Phồn Tinh đang nhìnleech_txt_ngu chằm chằm Minh Cửu, cô độtbot_an_cap nhiên ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của anhvi_pham_ban_quyen. Cao Tinh theo bản năng dời mắt chỗ khác, ngược Minh Cửu vô cùng bình tĩnh, thấy đối phương tránh, cô .
khẽ xích lại gần Tốngleech_txt_ngu Mục Trần: “Trà sữa có thể tự không? cănbot_an_cap nhà chung hình nhưleech_txt_ngu được gọi đồ ăn bên ngoài.”
Tống Mục gật đầu: “Có tự làm, tự làm sẽ tốt sức khỏe hơn.”
Minh Cửu đã hiểu: “Để nghiên cứu thử xem.”
Tống Mục : “Chỗleech_txt_ngu anh có tràleech_txt_ngu
Minh Cửu cũng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn toàn không hiểu sựvi_pham_ban_quyen đời: “Trà anh quý quá, dùng làm trà thì phí lắm, tôibot_an_cap tự mua ít trà bình thường lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được rồi.”
Tống Mụcbot_an_cap có ý kiến khác: “Ăn bụng không tính là phí, làm trà sữa xong rồi sẽ chia cho anh uống cùng?”
Minh Cửu xìubot_an_cap xuống: “Tôivi_pham_ban_quyen có ý đó, thôibot_an_cap bỏ đi, nói không lạivi_pham_ban_quyen anh.”
Minh Cửu từng hoành ở thế giới thế, chưa bao giờ vào mép mà dựa chiến đấu. Có thể động thủ thì tuyệt không nói nhiều, khi gặp loại người khéo ăn khéo nói như Tống Trần, Cửu vô hình bị đối phương dắt .
Nhưng Minh Cửu cũng chẳng bận tâm, nếu Tống Mục Trần thật sự quáleech_txt_ngu đáng, cô tự có cách để đối phó.
Thuyết phục được Minh Cửu như ý nguyện, Tống Mục Trần tâm trạng rất , vừa vặn này nhóm của Dư Thành cũng sắp leo đếnvi_pham_ban_quyen đỉnh nhà thi đấubot_an_cap leo . Trong bốnbot_an_cap khách mời, Tắc không dự đoán người tiên lên đỉnh, theo sau là Lâm Kỳ.
Sau khi đứng vữngbot_an_cap, cả hai đồng thời tay về phía Tô Nam Y đang ở bên dưới, hoàn toàn ngó lơ Giang Nghiên ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Minhleech_txt_ngu Cửu ngẩng nhìn , “” một tiếng nuốt ngụm trà sữa trong miệng xuống: “Đây phải làbot_an_cap cái mà các anh gọi là trường La không?”
Tống Mục nhìn qua một lượt, rồi lại tẻ nhạt thu hồi tầm : “Cũng gần như thế.”
Minh Cửu hái: “Anh đoán cô ấyleech_txt_ngu sẽ ?”
Tống Mục : “Anh không rõ, nhưng anh nghĩ chắc cô ấy chọn Lâm Kỳ?”
Minh Cửu lắc đầu: “Tôi nghĩ cô ấy sẽ chọn Dư Thành Tắc, vì Dư Thành Tắc am hiểu môn leo này, lý do có cả rồi.”
Quả nhiên Minh Cửu đã đoán trúngbot_an_cap, khi nhìn thấy hai bàn tay đưa ra, Tô Nam Y do dự một chút rồi không chút chần chừ chọnvi_pham_ban_quyen Thành Tắc. Lâm Kỳ khựng lại, sau đóvi_pham_ban_quyen tỏ ra không quan tâm chuyển hướng sang Nghiên ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nghiênbot_an_cap nghĩ trong lòng: Tôi là lựa chọn thay thế chắc? Để giữ thể diện, lẽ ra cô nên chấp nhận thiện ý củaleech_txt_ngu Lâm Kỳ biến tướng giải vây cho anh ta. Nhưng ai mà chẳng là tiểu côngbot_an_cap chúa cơ chứ?
Thế là Giang coi như không tay của Lâm Kỳ, mình hùng hục leo lên trên.
Kỳ này thật mất mặt, chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể thu tay lại, lúng túng đứng sang một bên. Cửu ở phía dưới lại xem mức hớn hở: “Giang thật sự khá vị.”
Tống Mục Trần không nhịn được phải cô: “Tiết chế lại , vẫn .”
Minh Cửu ấm ức đáp một tiếng: “Ồ, biết rồi.”
Bên , Tô Nam được Thành Tắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo lên sàn đấu, sau khi đứng vững, cô vội cảm ơn Dư Thành Tắc, đồng thời không quên giải thích lý vừa rồi mình chọn anh: “Dùleech_txt_ngu sao Thành Tắc cũng thườngleech_txt_ngu xuyênleech_txt_ngu chơi leo núileech_txt_ngu, anh ấy kéo tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên là vẫn còn dư sức.”
Lâmvi_pham_ban_quyen Kỳ gượng cười: “Hiểu mà.”
Giang Nghiên vừaleech_txt_ngu gắngvi_pham_ban_quyen gượng lên đến nơi đã nghe thấy những mùi trà xanh này, không nhịn được mà mắt bỉ, thầm nghĩ đúng là trà xanh ở đâu cũng , sao xanh trong chương trình của lạileech_txt_ngu cao tay vậy chứ?
Xem cô ta dỗ những gã đàn ông này kìa, ai đều mê muội cô ta như .
buồn nhìn Tô Y và đám đàn ôngvi_pham_ban_quyen lụy kiavi_pham_ban_quyen , Giang sau khi thở dốc một hồi nhìn xuống dưới: “Vẫn là Cửu thoải mái , núi này mệt đi được. xuống trước đây, cũng muốn xuống uống một ly trà xanh.”
Cô cốleech_txt_ngu tình nhấn hai chữ “trà ”, nụ cười của Tô Nam Y cứng lại, suýt chút nữa thì sụpvi_pham_ban_quyen đổ. Giang Nghiên chẳng thèm quan tâm cô nghĩ gì, huấn luyện viên ở phía , vèo một cái đubot_an_cap dây đi .
Minh Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh đu xuống, đột chống cằm: “Đu dây thật đấy.”
Mục Trần liếc nhìnbot_an_cap: “Đến lượtbot_an_cap chúng ta rồi, em uống trà sữa , có ổn không ?”
“Bỏ chữ ‘không’ đi,” Minh Cửu đứng dậy vươn vai, Mục Trần dường nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe thấy khớp trên người kêubot_an_cap răng rắc. Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiên phong trước: “Nghe nói trà sữa và bánh ngọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một cặp trời .”
Tống Mục Trần nghe tiếngleech_txt_ngu đàn hiểu nhị: “Hiểu rồi, lát nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta có đủ cả.”
“Biết ngay Mục Trần anh là trượng nghĩa nhất ,” Minh Cửuleech_txt_ngu vỗbot_an_cap Tống Mục một cái đầy vẻ huynh đệ: “Sau này tôi bảo kê anh.”
“Em? Bảo kê anhleech_txt_ngu?” Tống Mục nữa thì ngờ lỗ tai mình, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi nhìn thấy hăng của Minh Cửu, đổi lời: “Được, này phải nhờ Cửu chiếu cố anh nhiều hơn rồi.”
“Dễ nói,” Minh Cửu ngực bao trọn gói, “Đến chúng ta rồi.”
Lúc này nhóm Tô Nam Y cũng đã xuống hết, thấy Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu và Tống Mục Trần đi thử , Tô Nam Y sao có thể bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua cơ hội này để lấy lòng mọi người? khẽ : “Chúng tôi chơi bản cho người bắt đầu, mọi người cứ từ thôi, đềubot_an_cap sẽ lên được cả.”
“Chẳng tốn thêm chút thời gian thôi.”
Giang Nghiên đứng cạnh Y môi, đang quay chương trình không thể nói gì.
Minh Cửu đầu ừ hữ, cô luôn cảm thấy Tô Nam Y có gì đó là lạ, nhưng bảo đối phương có ác với mình thì Minh lại không cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thế nên cô cũng không nghĩ nhiều: “Biết , cảm cô đã nhắc nhở.”
mọi là người mới học, lúc thắt thiết bị an toàn cho mọi người, huấn luyện vẫn không ngừng dặn dò chú ý an toàn. Cửu dù có lĩnh lúc cũng không hề kiêu ngạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lắng nghe vô nghiêm túc.
Sau đã xong an cho , huấn viên thổi còi. Tống Mục Trần vừa mới leo lên được hai mỏm đá, đang định đưa tay bám lấy mỏm thì phát hiện cạnh có người vèo một cái đã vọt qua.
Tống Mục Trần ngẩng phắt đầu lên, liền thấy dâybot_an_cap bảo hiểm ngang hông Minh Cửu dường như chỉ làmleech_txt_ngu cảnh, hoàn buông lỏng sau lưng . Bản thân Minh Cửu lại nhanh nhẹn như một linh , bức leo núi dựngvi_pham_ban_quyen đứng kia đối với cô nào bình địa. Cô cứ áp sát vào vách đá, thoăn thoắt leo lên trên. Khibot_an_cap gần chạm đến đỉnh, Minh vận lực đôi tay, siết cơ bụng rồileech_txt_ngu xoay người nhảy lên.
Minh Cửu tay chống hông, rũ mắt nhìn ba người đang cổ dưới vách đá: “Tống Trần, tôi có không?”
Thấy Minh Cửu đứngbot_an_cap vững, biểu cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắng trên mặt Mục Trần mới lại bình . Nghe côleech_txt_ngu mình, anh không nhịn đượcbot_an_cap cười, cao giọng đáp: “ lợi hại!”
“Hì hì,” Minh Cửu cười hai tiếng: “Anh lên đi, tôi đợi anh ở trên này.”
Tống Trần gật đầu, cuối cùng cũng bắtleech_txt_ngu đầu phát lực. Dẫu sao anh cũng thường xuyên rèn luyện thể thao, sức mạnh của một ngườivi_pham_ban_quyen đàn trưởng thành bình thường.
Lăng Tri Hạc cùng cũng hoàn hồn, lúc này mới kiểm soát được biểu . Cô nhìn Minh Cửu đang chống hông có đắc ývi_pham_ban_quyen và kiêu ngạo ở phía , bỗng nhiên chuyển sang một chiều hướng khác: “Chẳng trách Minh Cửu ăn nhiều , ra sức lực đều dùng vào việc này cả rồi.”
Cao Phồnbot_an_cap Tinh giữ im lặng. Anh ở đường leo cùngvi_pham_ban_quyen nên thấy rất rõ quá trình Minh Cửuvi_pham_ban_quyen leo lên. độ này quá nhanh, lúc nãy huấn luyện làm mẫubot_an_cap cho mọi người, dù đãbot_an_cap cố ý đi chậm lại thì cũng phải mất ba phút mới lên đến đỉnh.
Nhưng vừa rồi Minh Cửu mấtbot_an_cap bao lâu? Có hai phút khôngleech_txt_ngu? Chính Caovi_pham_ban_quyen Phồnleech_txt_ngu Tinh cũng thấy hoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghileech_txt_ngu. Anh không nói gì, chỉ lầm lũi lên. Hiện đủ mặt rồi, không dốc toàn lực thì thể diện này coi như vứt đi hoàn toàn.
Ba trên đá mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người một , còn bốn người dưới chân tường thì loạt ngửa đầu, đầy kinh ngạc.
Dư Thành Tắc, Tôbot_an_cap Nam Y, Lâm và Giang Nghiênleech_txt_ngu đều khôngvi_pham_ban_quyen ngồi vào dãy bên cạnh mà đứng ngayleech_txt_ngu gần đá để quan sát, nhưng không ai được họ lại chứng kiến tượng này.
Huấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luyện viên huých tay Dư Thành Tắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Cô gái kia lợi thật, hoàn toàn vào lực tay và cơ lõi để leo lên. Lần đầu núi mà thành tích còn cả kỷ tốt nhất từ trước đến nay của , cảmbot_an_cap giác bị người ta vượt mặt thế nào?”
Dư Thành Tắc nghiến răng lườm phương một cái. Người kia cười hả, chẳng hề đểbot_an_cap tâm đến cái nhìn lạnh lùng củabot_an_cap anh ta. Theo ông thấy, Dư Thành quá kiêu ngạo, không ngờ giờ lại bị một cô gái nhỏ tát thẳng vào mặt như vậy.
Đây gọi là gì nhỉ? Sông có khúc có lúc? có ngày Dư Tắc phải nếm mùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thất bại sao?
Lúc này trên vách , Tống Mục và Cao Phồn Tinh vô tình rơi vào cuộc đua ngầm, cả hai không chịu thua, cầu thứ nhất chỉ cầu thứ nhì.
Dù sao Tống Mục Trần cũng thường xuyên tập , tố chất cơ thể quả tốtvi_pham_ban_quyen hơn Cao Tinh. Khi anhbot_an_cap sắpvi_pham_ban_quyen leo đến đỉnh, một bàn tay đưa ra từ phía trên. Bàn tay ấy rõ rất thanh mảnh trắng trẻo, nhưng sauvi_pham_ban_quyen nắm tay anh, Mục Trần có giác như mình bị Minh Cửu bổng lên. Chẳng cần anh nỗ lực, anh đã bị cô lôi tuột lên đài leo núi.
Tống Mục Trần nén ngạc trong lòng: “Cô thực sự rất giỏi.”
Minh Cửu nở cười tươi, kéo Tống Mục một cái: “Cao Phồnleech_txt_ngu cũng lên tới rồi, chúng ta giúp anh ấy mộtbot_an_cap tayvi_pham_ban_quyen nhé?”
Tâm Tống Mục Trần rất tốt hai chữ “chúng ” trong miệng Minh Cửu: “Đượcleech_txt_ngu, cùng nhau.”
Nếu nói nhóm của Dư Tắc leonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với đủ loại sóng cuộn , thì nhóm của Minh Cửu thuận lạ thường. Khi được Minh Cửu kéo , Lăng Hạc chẳng kiêng dè mà ôm chầm lấy cô: “Minh Cửu, cậu cũng đỉnh quá đi? Sao cậu làm đượcbot_an_cap hay vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Minh Cửu khựng lại một chút, một câu trả lời đầy : “Ăn nhiều và vận nhiều?”
Nếu không cô cũng biết giải thích saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về sức mạnh phi thường của .
Lăng Tri Hạc không mảy may nghi ngờ, dễ chấp câu trả lời này: “Vậy từ ngày mai tôi cũng bắt đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tậpleech_txt_ngu thao mới đượcleech_txt_ngu.”
Nói vài câu trên đỉnh, mọi người cuối cùng xuống. Dư Thànhbot_an_cap Tắc vừa nãy cònleech_txt_ngu hăng hái bao giờ lại ủ rũ bấy nhiêu, không thốt ra đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời nào. giờ? Nói việc anh ta bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh Cửu vượt sao?
Anh ta không chịu nổi cái này.
nỗi anh ta khôngbot_an_cap nói nhưng lại có người khơi ra, như Giang . Giang Nghiên sớm đã một bụng , giờ Dư Thành mặt, kéobot_an_cap theo sắc của Tô Y chẳng khá khẩm .
Thế Giang Nghiên muốn thêm vào lửaleech_txt_ngu, cố ý nói lớn: “Minh Cửu, nãy cậu thế nào vậy? Huấn luyện viên nói cậu còn phá lục của Dư Thành Tắc , cậu giỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !”
Minh Cửu nhướng mày: “Thật sao? Kỷ đó lợi hại lắm à?”
Huấn luyện viên cũng thuộc dạng thích xem náo nhiệt: “Rất hại, Thành Tắc đã kẹt ở kỷ tháng rồi, ngờ cô lại ngắn được gian đến thế.”
Minh Cửu xong thì , cô chẳng quan đến kỷ lục gì , trong lòng cô vẫn đang nhớ tới bánh ngọtvi_pham_ban_quyen và điểm tâm mà Tống Mục Trần đã hứa lúc trước. Vì vậy cô chỉ mỉm cười với huấn luyện viên, hoàn toàn không thấy việc mìnhvi_pham_ban_quyen phá kỷ lục Dư Thành Tắc có gì to tát, mắt nhanh chóng chuyển sang Mục Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tống Trần đã thấu bản tính ham ăn Minh Cửu, chỉbot_an_cap một của cô là anh hiểu ngay đốibot_an_cap phương muốn gìvi_pham_ban_quyen. liền nóileech_txt_ngu: “Đã tới , tôi đặc biệt chọn thêm vài loại hương vị khác .”
Minh Cửu lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hớn hở: “Tống Mục Trầnvi_pham_ban_quyen, tốt quáleech_txt_ngu, vậy tôi không khách sáo với anh nữa đâu.”
Nhìn lưng vui vẻ của Minh Cửu, Tống Mục Trần khẽ cười lắc đầu, làm gì có ai khen người ta là “anh tốt quá” một cách hồn nhiên như thế? Nhưngleech_txt_ngu lạ thay, nghe lời này của Minh Cửu, trạng Tống Mục Trần lại thấy kỳ tốt.
Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tắc vẫn đang trong tâm trạng sa sút, nhưng ngặt nỗi mắt Minh Cửu căn bản không hề có anh ta. Lúc này cô đang nhìn hộp điểm tâm kia, ánh mắt do dự chuyển lại, rốt ăn cái trước thì tốt hơnbot_an_cap?
Tống Trần chậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rãi bước , thấy Minh Cửu đang phân vân, trong mắt anh qua một : “Tất cả chỗ này đều làleech_txt_ngu của cô, cái nào cô cũng có thểvi_pham_ban_quyen nếm .”
Minh Cửu nhìn mọi người trong nhà : “Không cần chia sẻ với mọi người sao?”
Tống Mục Trần thong thả nói: “ đặt hai phần, cô cứ yênbot_an_cap tâm ăn.”
“Tống Mục Trần, thật sự là người quá tốt.” Minh Cửu vui mừng: “Anh chu đáo quá.”
Tai Tống Mục Trần khẽ động : “Chỉ là chút đồ ăn , thế này đã gọi là chu đáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi ?”
Minh còn rảnh để nói chuyện anh nữa, vì Mục Trần phần này là của riêng cô, liền nếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quabot_an_cap mỗi loại một miếng để “tẩmvi_pham_ban_quyen móc”. đến khi ăn tới bánh Đen, Cửu mới mở to mắt: “Sôcôla?”
Mặcvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen chưa từng ăn, nhưng cô nghe đại ca kể rồi. Anh ấy nói lúc leech_txt_ngu vị đắng, nhưng sau đó thanh và hương vịbot_an_cap rất đậm đà. mới thấy tiếc cho đạivi_pham_ban_quyen ca, trước đây người nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy sôcôla không cho sứcleech_txt_ngu khỏe nên không cho ăn nhiều.
Kết quả ai mà ngờ tận thế ập đến, những thứ trước đây bị là không lành mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này chẳng mà ăn.
Cho nênbot_an_cap nên cô phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn thêm vài miếng ở đây mới được!
Minh Cửu mạnh dạn một miếng bánh Đenbot_an_cap thậtleech_txt_ngu lớn, ăn vui vẻ mà đầuleech_txt_ngu cũng không tự chủ được mà khẽleech_txt_ngu đung đưa, dường nhưleech_txt_ngu cảvi_pham_ban_quyen từng sợi cũng toát ra vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hân hoan.
Cái ăn của Minh Cửu rất dễ lây lan sang người , đến mức về sau, ngay cả những khách mời trong căn nhà chung vốn suốt ngày kêu gào phải cân, giữ cũng mỗi người cầm một miếngleech_txt_ngu bánh ngọt nhỏ tay. Trước mặt Mục Trần đặt một phần mousse Rừng , anh hoàn toàn không động vào, mà đợi khi Minh Cửu xử xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần mình, anh mới đẩy đĩabot_an_cap bánh đó sang cô.
Minh Cửu ngạc nhiên: “Anh không ăn sao?”
Mục Trần đáp: “Tôi không thích đồ ngọt, nên đành nhờ cô chia giúp vậy?”
Đôi mắt Cửu trợn tròn vì ngạc: “Đồ ngọt ngon này mà anh không àleech_txt_ngu?”
Tống bị bộ dạng đó chọc cười: “Ừ, thiên về vị mặn hơn.”
Trước “xử lý” bánh, Cửu xác nhận lại với lầnvi_pham_ban_quyen cuối: “Cho thật đấy à?”
“Ừ,” Tống Mục Trần dứt khoát cầm lấyvi_pham_ban_quyen chiếc trong tay Minh , cắm vào một miếng bánh: “Giờ nó là của cô rồi.”
Minh Cửu hoàn toàn yên tâm: “ Mục Trần, anh tốt bụng thật đấy. Yên tâm, tôi không ăn không anh đâuvi_pham_ban_quyen. Lát nữa trò CS gì đó, tôi sẽ bảo vệ anh.”
Tống Mục Trần khựng lại một chút, cảm giác khi được một gái nói sẽ bảo vệ mình quả thực có vi diệu. Thế anh không nói ra mà thuận theo cô: “Được, vậy lát nữa tôi trông cậy hết cô để được gánh đấy.”
Minh Cửu cam đoan sảng: “Yên tâm đi, cứ cho .”
Tống Mục Trần không thể nhịn cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được nữa, anh bật cười kheleech_txt_ngu khẽ. Minh Cửu ngước lên nhìn anh với vẻ thắc mắc, không hiểu anh cười cái gì, Tống Mục Trần cũng chẳng giải thích, anh chỉ thấy biểu cảm ôm đồmleech_txt_ngu mọi việc lúc nãy của cô rất đáng yêu.
Cô giống như một đại vậy, khi nói những đó, toàn thân tỏa ra vẻ tự , chẳng giống như đang khoácvi_pham_ban_quyen lác chútbot_an_cap nào. Vậy sự tự tin của Minh Cửubot_an_cap rốt từ có? Phải chăng bắt nguồn sức mạnh cô?
Lời của Minh rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nghe thấy, Tô Nam Y vì vừa mới mất mặtleech_txt_ngu nên này cũng không muốn nhảy tranh cãi. Cô ta cứ coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như Minh Cửu đang bốc phét, đến lúc trò chơi bắt đầu, nếu Minh hiện tệ thì lúc đó người mặt sẽ chính Minh Cửu.
Nghỉ ngơi leo núi một lát, Dư Thành Tắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn mọi người tiến về sân chơibot_an_cap CS thực . lẽ vì lúc nãy khubot_an_cap leo bị lấn lướt nên trong lòng Dư Thành Tắc tích đầy một bụng lửa giận.
Saubot_an_cap khi địa , nhân viên hướng dẫn mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đi thay quần áo và nhận trang bị. Cửu mũ bảo hiểm, khẩu súng đạn màu chéo , cùng các nhân viên bước ra khỏi phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ.
Khi cô bước đến, mọi người đã thay xong trang bị và đang tụ tậpleech_txt_ngu trò chuyện theo nhóm. Thấy Minh Cửu đi , cả đều đồng loạt im bặt.
này, Cửu hoàn toàn trút bỏ yên tĩnh, hòa khi ở nhà . Cô cứ thong thả bướcbot_an_cap , giống như mãnh thú đang đi tuần tra lãnh địa của mình, còn những kiavi_pham_ban_quyen giống nhưvi_pham_ban_quyen kẻ nhập, dường như theo sẽ bị cô xénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác.
Tống Mục không khỏi nheo mắt lạibot_an_cap. lúc này và Minh Cửuleech_txt_ngu tham ăn lúc dường như là hai thái cực hoànbot_an_cap toàn khác biệt. Một bên tràn đầy vẻleech_txt_ngu dã tính và ý chí chiến đấu sục sôi, bên kia lại yên tĩnh, vô hại, thậm yêu.
Một con mà lại có thể hòa trộn hai đặc này một hoàn hảo như vậy, Minh Cửu thực sự là một người rất đaleech_txt_ngu diện và mâu thuẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đứng định hình trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt mọi người, thấy ai nấy đềuvi_pham_ban_quyen im lặng, Minh Cửu không : “Sao vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Lăng Tri Hạc : “ Cửu, lúc nãy nhìn ngầu quá đi mất!”
Minh Cửu cườileech_txt_ngu cười: “Cũng thường thôi mà, nàovi_pham_ban_quyen trò chơi bắt đầu?”
Dư Thành Tắc không muốn thừa nhận bản thân vừa rồi cũng nhìn Minh Cửu đến ngây người, giờ vi_pham_ban_quyen hỏi, che giấu tâm tư, anh ta cố tình nói cứng: “Cô đãleech_txt_ngu biết luật chơi chưa mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòi đầuvi_pham_ban_quyen? Cóbot_an_cap biết chơi thế nào ?”
Minh Cửu vân vê dây đeo súng sơn trước ngực, khóe miệng khẽleech_txt_ngu nhếch : “Tôi quả thực không biết thế nào, nhưng nghe nhânvi_pham_ban_quyen viên nói chỉ cần đối phương coi như phải không?”
Thànhleech_txt_ngu Tắc cười nhạo: “Cô chắc chắn mình bắn trúng người khác ? Đừng để bị người ta săn nhưbot_an_cap săn thỏvi_pham_ban_quyen đấy.”
Cửu nở nụ cười để lộ hàm trắng bóng: “Trò chơi bắt đầu sẽ rõ thực .”
Cô thực sự cảm thấy Thành Tắc có chút phiền phức, sau khi đấu khẩu vài câu, cô chạy ngay đến bên cạnh Tống Mục : “Tống Mục Trần, anh biết chơi không?”
Tống Mục Trần vân vê ngón tay: “ biết, vậy nên lát nữa phải nhờ cô dẫnleech_txt_ngu tôi rồi?”
“Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành vấn đề, cứ giao cho tôi.” Minh Cửu phóng vỗ vỗ vào cánh tay Tống Mục Trần: “Đã là sẽ bảo kê anh màbot_an_cap.”
Nhìn Minh Cửu và Tống Trần ghé sát vào nhau nói chuyện nhỏ , Dư Thành Tắc nghiến định nói gì đó thì huấn luyện lên tiếng: “Vị tiểu thư đây nói đúng nhưng chưa đủ, quả thực bắn trúng đối phương là bị loại.”
“Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trò này có tính điểm, ví dụ như bắnvi_pham_ban_quyen trúng tay chân chỉ nhận được 3 điểm khởi điểm. nếubot_an_cap bắn ngực mũ bảo hiểm thì tính điểm, cuối cùng sẽ dựa vào tổng điểm hạng.”
Cửu đã hiểu, này cũng giống như đánh tang vậy, một phát súng nổ đầu chắc phải hơn việc bắn gãy chân đốibot_an_cap phương rồi. Khoản này cô cực kỳ , cô tưởng trò CS thực chiến này khó đến chứ.
Mặc dù cảm thấy trò chơi đơn giản, Minh Cửu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể hiện ra mặt, cô vốn không phải hạng người mạn. Hơn , cái hệ thống rách việc kia cứ luôn lải nhải về thiết vậtbot_an_cap, lúc thiết cô vẫn phải tuân thủ chút.
077 cạn : “ thực cảm ký chủ vì vẫn còn nhớ là không được sụp đổ thiết lập nhânleech_txt_ngu vật đấy. Cô nhìn xem cái thiết lập hiềnleech_txt_ngu lành, của nguyên chủ cô phá nát đến mức nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi?”
Minh Cửu chột dạ một giây rồileech_txt_ngu lập tức lỗi: “Cũng đâu có sụp đổ hoàn toàn ? Với , cô ấy dĩ rất ít nói, cácvi_pham_ban_quyen khách mời khác chẳng hiểu rõ về nguyên chủ, biết đâu tôi thế này mới là tính cách thật của côbot_an_cap ấy?”
077nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng buồn cãi Minh , vì đôi khi cô rất giỏi lý sự cùn.
Trao đổi với 077 vài câu, tâm trí Minh lại vào vị huấn viên trước , ông thông báo nội dung trò chơi: “ đấu này các khách mời sẽ chia thành từng nhóm hai người. 8 khách mời, đấuvi_pham_ban_quyen cũng có thêm 12 nhân viên thamleech_txt_ngu gia.”
“Thời gian chơi không giới hạn, cho đếnbot_an_cap khi trong sân chỉ còn nhóm khách mời cùng. Bây giờ, mời các vị tự chia nhóm, ba phútvi_pham_ban_quyen sau trò chơi chính thức bắt .”
Minh Cửu kéo áo Tống Mục Trần: “Chúng ta một nhóm nhé, anh thấy sao?”
Tống Mục Trần cầu cònbot_an_cap không được: “Tất nhiên là không vấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đề gì. Huấn luyện viên, tôi và Minh Cửu một nhóm.”
Đã có người đội, những người còn cũng nhanh hoàn . Víleech_txt_ngu dụ như lần này Tô Nam Y không lập đội với Kỳ mà lại Dư Thành Tắcvi_pham_ban_quyen. Minh Cửu không hiểuleech_txt_ngu, nhưng cảm thấy vô cùng chấn động.
“Ngươi xem cô ta nghĩ gì vậy? Sao lại lập đội với Dư Tắc? Chẳng phải côvi_pham_ban_quyen ta và Lâm Kỳ đang có ý với nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Lúc nãy ở khu leo chọn Tắc rồibot_an_cap, giờ vẫn chọn anh ? không sợ Lâm Kỳ ghen à?”
077 cũngbot_an_cap đang suy ngẫm: “ thống cũng không hiểu.”
Minh Cửu vỗ tay một cái: “Ta hiểu rồi, cô ta đang đi mộtleech_txt_ngu nước cờ lớn !”
077: “Thật sao? Ký chủ thựcbot_an_cap sự rồi à?”
Cửu khẳng chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nịchvi_pham_ban_quyen: “Đúng thế!”
Tô Nam chung với Thành Tắc không chỉleech_txt_ngu Minh Cửu ngạc nhiên mà những người khác trongleech_txt_ngu căn nhà chung cũng ngỡ ngàng. lẽ trước đó Tô Nam Y và Lâm Kỳ luôn là một cặp trời sinh, giờ đây cô ta lạibot_an_cap năm lần bảy lượt chọn Dư Thành Tắc, khiến ánh mắt mọi người nhìn Lâm Kỳ có chút khác lạ.
Tô Nam nghiến răng, ta đơn giản là thấy Cửu chướng mắt. Tại phòng leo núi Minh đã quá nổi bật, điều này khiếnbot_an_cap Tô Nam Y cùng khó chịu. cô ta chỉ muốn dập tắt nhuệ khí của Minh Cửu, tốt nhất là khiến cô phải mất mặt.
Vì thế, khi cộng sự, Tô Nam Y chủ động đề nghị lập với Dư Thành Tắc. Dẫu sao mắtleech_txt_ngu, Dư Thành Tắc là lão luyện, kinh nghiệm trò chơi chắc chắn phong phú, có thể dẫn cô ta chiến thắng.
Còn về phần Kỳ, sau này cô ta tựvi_pham_ban_quyen có lý do để đối phó, giống như chuyện ở phòng leo núi hôm nay . Lúc này Tô Nam Y cực kỳ tin vào bản thân, đàn ông khó lòng cưỡng lại một người phụ nữ dàng, cô ta biết rõ chính kiểu người như thế.
cần cô ta thỏ thẻ nũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nịu vài câu, bao nhiêu cảm xúc tiêu cực cũng sẽ tan biến, vàleech_txt_ngu cuối mục đíchleech_txt_ngu củaleech_txt_ngu ta vẫn sẽ đạt được.
Tô Nam Y và Dư Tắc thành một đội, vậyleech_txt_ngu là Lâm Kỳ bị . Giang chẳng đời chung đội Kỳ, cô đâu phải kẻvi_pham_ban_quyen chuyên đibot_an_cap nhặt ve chai? Vì thế cô cực kỳ chủ lên tiếng: “ Hạc, chúng ta một đội nhé? Huấn luyện viên có nói làbot_an_cap con gái không được lập đội với nhau.”
Tri Hạc nhìn Cao Phồn Tinh, rồi lại nhìn Nghiên, dứt khoát chấp nhận lời mờivi_pham_ban_quyen: “ chứ, ở gần mỹ thì tôi là ngườileech_txt_ngu hời rồi.”
Minh Cửu ôm súng, tiếc nuối thở : “Vẫn là dẫn theo em gái sướng hơn.”
Tống cười như không cười: “ em gái? Trò chơi còn chưa bắt đầu, Cửuleech_txt_ngu Cửu đã chê anh sao?”
Cửu nhướng , sao cảm thấy lúc này Tống Mục Trần có chút gì đó giống Tô Nam Y ? kịp kỹ, loa phóng diễn đãvi_pham_ban_quyen vang lên: “Chúng ta show hẹn hò, show hẹn hò đấy, buộc phải lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nam nữ phối hợp!”
Minh Cửu lầm bầm: “Giới tính đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net siết chặt quá vậy.”
Đạo diễn: “Bắt buộc phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nam nữ hợp.”
Sắc Giang Nghiênbot_an_cap sa sầm xuống, cô thực không muốn chung đội với . Lăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tri và Cao Phồn Tinh dường nhưleech_txt_ngu đang trò chuyện khá hợp ý, nếu cô mời Caobot_an_cap Tinh lúc này thì có vẻ không ổnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm?
Lăng Hạc nhìn tâm tư củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nghiên, thực tế lúc ở phòng leo cô đã nhận ra sự chán ghét Nghiên dành cho Lâm Kỳ. Vì thế Tri Hạc trực tiếp lên mời Lâm Kỳbot_an_cap: “Lâm Kỳ, anh có tiện cùng với tôi không?”
Bị Giang Nghiên ra chê bai như vậy, Kỳ cũng thấy mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt. Anh ta biết hành động nay mình thiếu cân nhắc, nhưng độ này của Giang Nghiên quả thực không nể mặt anh ta.
được Lăng Tri Hạc mời, sắc mặt Lâm Kỳ mới giãn ra đôibot_an_cap . Dù biết Lăng Tri Hạc đang giải vây Giang Nghiên, nhưng việc bản thân giống như một khoai nóng bị đá lại vẫn khiến tâm trạng ta chẳng dễ chịu.
Minh Cửu đứng xem mà chẳng ngại chuyện lớn: “Hiện trường tu la tràng kìa, kịch hay quá, tôi xem.”
Mục Trần Cửu tuy không nhiều khả năng châm dầu lửa thì không hề nhỏ. Để lạc hướng Cửu, anh lấy sắt trong lòng cô ra, cẩn thận đội lên cho cô.
Cuối cùng anh còn gõbot_an_cap mũ sắt: “Vừa vặn lắm.”
Có qua có lại, Minh Cửu cũng giúpbot_an_cap Tống Mục Trần đội mũ. Chỉ là chiều của nguyên chủ cùng lắm một mét sáu lăm, còn Tống Mục tận một mét bảy. Minh Cửu phải kiễng chân, Tốngbot_an_cap Mục Trần cũng kịp thời cúi thấp người xuống, Minh Cửu lập tức thở phào.
Trong khoảnh khắc này, cô bỗng nhiên hiểu cảm giác “chim nhỏ nép vào người” là thế nào, đồng thời lại vô cùngvi_pham_ban_quyen hoài niệm chiều mét bảy támvi_pham_ban_quyen trước đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình.
Huấn luyện mọi tự chiavi_pham_ban_quyen đội và giúp nhau đội mũ xong , khi tất cả vào sân, một tiếng còi chói tai vang : “Trò chơi bắt đầu!”
Minh Cửu tự nhiên là hànhleech_txt_ngu động cùng Tốngbot_an_cap Mục , từ lúc vào sân vẫn luônbot_an_cap theo cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Minh dẫn anh vòng , cuối cùng dừng lại phía sau một bụi rậm. Phải nói sân bãi này được thiết kếbot_an_cap rất tinh xảo, cây cối xanh tốt, đúng là một nơi tưởng để ẩn nấp.
Tống Mục Trần liếc nhìn Minh Cửu, khi trò chơi chính bắt đầuleech_txt_ngu, nụ cười trênvi_pham_ban_quyen mặtbot_an_cap cô đã thu lại, cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở nên vô cùng túc.
Chịu ảnh từ Minh Cửu, Tống Mục Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không tự chủ mà nghiêm trang theo. Chỉ anh nhìn quanh quất mà chẳng thấy có gì nguy hiểm, đành giọng hỏi: “Chúng ta cứ ở đợi ?”
Minh Cửu ra hiệu im lặng, sau đó khẽ nghiêng : “Bên kiabot_an_cap người tới, hai người.”
Tống Mục ngẩn ra: “Có người? Anh không nghe thấy gì cả.”
Để không bị phát hiện, anh ý thấp , sát vào Minhleech_txt_ngu Cửu hơn.
Minh Cửu nghiêm túc gậtleech_txt_ngu đầu, đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm gì có chuyện phong hoa tuyết nguyệt? Toàn bộ có khao chiến : “Đúng là có , anh cứ ở đây đừng động đậy, để tôi lên xem tình hình thế nào.”
Tống Trần đang định hỏivi_pham_ban_quyen” nghĩa sao, đã thấy Cửu lùi lại hai bước, rồi chạy đà lên, bám chặt lấy một cái cây lớnleech_txt_ngu cách đó không xa. Chỉ vài ba động tác, cô đã leo lên đến tán , cành lá rậm che giấu thân hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cách kín kẽ.
Đợi đến khi cô đã ẩn nấp kỹ càng, có vài chiếc lá rụng xoay tròn rơi xuống trước mặt Tống Trần. Biểu cảm của Tống Mục Trần dần lấy vẻ , hóa ra “lên” là lên kiểu này sao? Hình cũng đúng, đứng cao thì nhìn .
cái Tống Mục Trần ngước nhìn, chỗ Minh Cửu nấp cao tòa nhà ba tầng rồi, cô cứ thế mà leo lên sao?
Tống Mụcbot_an_cap Trần định gì đó, Minh Cửu đã lệnh: “Nằm xuống trốn cho kỹ.”
Tống Trần nghe theo chỉ thị của Minhleech_txt_ngu Cửu, lặng nằm phụcbot_an_cap sau bụi . này anh đã tự xác định vị rõ ràng của mình: anh chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ nhờ được gánh đang chờ đạibot_an_cap đưa đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bay đây.
“Đây trung tâm của sân bãi, tiến có thể , có thể thủ” khi Tống Trần vừa nấp kỹ, anh nghe thấy tiếng bước chân một nặng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ, nghe thanh anh đoán được chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các khách mời.
Quả nhiên, khi cách chỗ nấp của anh khoảng ba mét, Tống Trần nghe thấy tiếng đối thoại nhỏvi_pham_ban_quyen, thậm chí anh đãvi_pham_ban_quyen nhìn thấyleech_txt_ngu người tới, chính là Dư Thành Tắc và Nam Y.
Nói đi phải lại, Minh sau khi vào sân không hề vộileech_txt_ngu vàng ra tay dẫn anh tới đây trước. Bây giờ Dư Thành Tắc cũng làm y như vậy, mấuleech_txt_ngu chốt là Dư Tắc là người chơi cũ, còn Minh Cửu đến cả quy tắc trò chơi còn chẳng rõ
Tống Mục Trần dần rơi vào trầm .
Nam Y cung cấp giá trị cảm xúc vô cùng đúng lúc: “Thành Tắc, anh thực sự quá, chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suốt quãng đường mà không gặp kỳ
Được Nam Y khen ngợi như vậy, tâm trạng Dư Thành Tắc tốt, càng muốn tìm lại thể đã mất tay Minh Cửuleech_txt_ngu nay. Anh ta vỗ ngực: “Vị trí này quả thực không tệvi_pham_ban_quyen, em yênvi_pham_ban_quyen tâm, anh nhất định sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa em trụ lại đến cuối cùng.”
Trongvi_pham_ban_quyen bot_an_cap Thành và Tô Nam Y còn đang thao thao bất tuyệt, Mục Trần chậm rãi giơleech_txt_ngu khẩu súng sơn trong tay lên. Thế nhưng ngay khi anh vừa vào Dưleech_txt_ngu Tắc chuẩn bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bóp cò, đột nhiên hai phát đạn sơn nổ tung đầu Thành Tắc Tô Nam Y.
Cùng lúc đó, trong sân bãi rộng lớn vang lên loa thông báo: “Dư Thành đã bị Minh loại, Tô Y đã bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh Cửu loại, mời Dư Thành Tắc và Tô Nam Y hạ vũ , đứng yên tại chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Dư Thành Tắc Minh Cửu loại, Tô Nam Y bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh loại, mời Thành Tắc và Tô Nam hạ vũ khí, đứng yên tại chỗ.
Dư Thành Tắc bị loại, Tô Y Cửu loại, mời Dư Thành Tắc và hạ vũ khí, đứng yên tại chỗ.
từ loa phát thanh lại liên tiếp lần, tất cả mọi trong sân đấu khựng lại một nhịp, sau đó bắt điên cuồng quan sátvi_pham_ban_quyen xung quanh, chỉ sợ Cửu đang ở ngay mìnhbot_an_cap.
Dư Thành Tắc làleech_txt_ngu người chịu đả kích lớn nhất cũng là kẻ không dám tin sự thật nhất, hắn lên như điên: Sao tôi lại bị loại được? Tôi còn chưa thấy bóng cô ta đâu là.
Minh Cửu? Minh Cửu cô bước ra cho tôi!
Vừa nói, Dư vừa nhìn , hắn vẫn còn rõ quy luật trò , khẩu sơn cầm trên tay đã bị hắn xuống .
Tống Mục Trần đứng dậy sau bụi rậm, Tô Nam Y liếc anh một cái, không thấy Minh Cửu ở bên cạnh , không thắc mắc: Minhleech_txt_ngu không cùng anh sao Mục ?
gạtvi_pham_ban_quyen tán cây ra, thò đầu ra khỏi đám xanh mướt: Nhìn lên trên này, ta ở đây này.
leech_txt_ngu Thành Tắc vàvi_pham_ban_quyen Y cùng ngẩng đầu lên, thấy Minh Cửu đang ngồi một cành cây, tay ôm súng sơn, nghiêng đầu nhìn bọn . Sau khibot_an_cap chạm mắt Dư Thành Tắc, Minh Cửu thậm còn làm màu thổi nhẹ vào nòng : Ngại quá , không được chiêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngưỡng tư thếvi_pham_ban_quyen oai hùng địch khắp bốnleech_txt_ngu phương của anh .
Dư Thành Tắc tức đến mức suýt vẹo cả mũi: Cô cố ý!
Minh Cửu tỏ vẻ vô cùng ngạc : Sao lại nói cố ? chúngvi_pham_ban_quyen ta là kẻ thù, phản đầu khi kẻ thù chắc chắn làleech_txt_ngu phải tiêu hắn rồi. Dưvi_pham_ban_quyen Tắc, anh yên tâm mà mắt đi.
Cứ yên tâm, ta vàvi_pham_ban_quyen Mục Trần đivi_pham_ban_quyen nốt quãng đường còn lại thay anh.
Dư Thành Tắc trợn trắng mắt: Tôi sự cảm ơn đấy!
Không khách sáo, Minh Cửu hào vẫy tay: Ai bảo ta người thích giúp khác .
Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoạn, cô dậy cành cây, ôm lấy thân rồi tụt xuống cáileech_txt_ngu vèo. tác đó còn mượt mà hơn cả cáo sôcôla. Mục Trần định tiến tới Cửu một taybot_an_cap, kết quả là từ đầu đến cuối anh có đất dụng võ.
Quả nhiên, bây anh đúng thật kẻ được “gánh team” rồi.
Dư Thành Tắc trố nhìn, hắn nhìn tán cây rậm rạp, rồi lạivi_pham_ban_quyen nhìn mặt đất: Không phải chứ, chỗ này chẳng kém gì tường leo núi, cô cứ thế xuống luôn à?
Minh Cửu lấy làm lạ: Khó lắm sao? Với lại, anh đã ‘chết’ rồi, không được nói nữa.
Tống Mục Trần, chúng thôi, chỗ này không còn an toàn nữa.
Dư Thành Tắc thì làm còn nào ? Hắn chỉ có thể đứng nhìn Trần biến mất trướcleech_txt_ngu mắt. Còn hắn, vì quyleech_txt_ngu tắc trò chơi, chỉ có thể đứng ngây ra tại chỗ như một ngốc.
Nam Y không mình còn kịp xem Dư Thành Tắc trổ tài thì hắn đã trở thành cặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi đầu tiên bị loại. Nói cách khác, thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ bịleech_txt_ngu mất bao nhiêu thời lượng lên hình? Đây gọi là gì nhỉ? Xuất quân thắng thân đã ?
Thấy sắc mặt Dư Tắc không , Tô Nam Y môi, dịu dàng an : Nghĩ tích lên, loại bây giờ thì chúng ta có thể nghỉ ngơi lâuleech_txt_ngu hơn chút, anh thấy sao Thành Tắc?
Sự tự tin của Dư Thành Tắc đã Minh Cửu đập cho tannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nát, này lời Tôbot_an_cap Nam Y cũng đơn giản ậm cho qua chuyện. Hắn biết nói gì bây giờ? mới mạnh tuyên bố sẽ kiên trì đến cùng, kếtbot_an_cap mới màn đã bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loại, chuyện này có hợp lý không cơ chứ?
Minh Cửu chẳng thèmleech_txt_ngu quan mình gây ra bóng ma tâm lý lớn thế nào cho Dư Thành Tắc và Tô Y, cô một con ngựa hoang xích, kéo theo Tống Trần đi lùng khắpvi_pham_ban_quyen nơi.
Suốt , Tống Trần thậm chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có cơ hội bóp cò, chỉ cần là đối thủ bị Minhbot_an_cap Cửu hiện, bọn họ còn kịp đối đầu trực diện với đã bị loại cách lẽ.
Thay gọi đây là một trận đấu súngvi_pham_ban_quyen sơn, chi bằng đây là mànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiều của Minh Cửu thì đúng . Tuy đối phương chiếm ưu thế về quân số, nhưng thực tế Minh lại giống như một chiếc xe bọc , cứ thế lù lù tiến tới, nát tất cả mọi thứ trên đường đi.
Và khi thủ quá mạnh, cuộc đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu sẽ trở thành màn quét sạch.
Minh Cửu chơi vui, Tống Trần đi theo cô chạy ngược xuôi cũng rất vui vẻ. là núp sau lưng nữ, nhưng lưng của Minh Cửu không phải ai được đứng , lúc nàybot_an_cap Tống Mụcbot_an_cap Trần lại bắt đầu thấy tự hào .
Sáu kháchvi_pham_ban_quyen mời chương trình hẹn hòbot_an_cap bị loại, bọn họ là những tay mơ. Nhưng đám nhân viên của sân đấu tiếp sau thì khôngleech_txt_ngu bị loại như , Minh xoay nhẹ cổbot_an_cap và vai: Tiếp theo nguy hiểm đây.
Cô miệng nói hiểm, nhưng gương mặt lại leech_txt_ngu chút căng thẳng hayleech_txt_ngu lo lắng nào. lại, ánh mắt cô vô cùng rựcvi_pham_ban_quyen cháybot_an_cap, như ẩn ngọn lửa nhỏ, tràn đầy khát vọng thắng.
Tốngvi_pham_ban_quyen Mục Trần rấtbot_an_cap biết mình biết ta: cũng chẳng giúp được gì cô.
Minh vốn cũng trông đợi gì ở anh: Anh cứ đi theo bên cạnh ta được, ta bảo trốn đâu thì trốn đó.
Tống Mục gật đầuvi_pham_ban_quyen: , cô hết.
Câu sau anh nói dịu dàng, tai Minh Cửu khẽ động, cảm thấy có kỳ lạ. Chỉ là dây thầnbot_an_cap của cònvi_pham_ban_quyen hơn cả đàn ông, làm sao đến những chuyện được?
Lúc này, các viên bắt đầu nghiêm túc hơn, bọn họ hầu đều xuất thân từleech_txt_ngu lính xuất , luôn tự tin vàoleech_txt_ngu bản lĩnh củaleech_txt_ngu mình. Nhưng hiện tại, mười hai người bọn họ có sáu bị tên Minh Cửu kia loại rồi.
Nayleech_txt_ngu chỉ lại sáu người, họ không để mặt thêm nữa, năng của nhân viên kém, sauvi_pham_ban_quyen này sân đấu CS này còn kinh doanh được nữa không?
Trong văn phòng của sân đấu, các khách mời chương trình hò cùng ông sân đấu vây quanh mànvi_pham_ban_quyen hình . màn hình là hình ảnh từ các camera giám sát, mọi người đang tìm kiếm tíchbot_an_cap của nhómvi_pham_ban_quyen Minh Cửu qua đó.
Dư Thành Tắc lúc cũng không thấy mất mặt nữa, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ mình hắn Minh Cửu thì chắc chắn hắn sẽ không lỗ nẻ nào mà chui. Nhưng giờleech_txt_ngu thì không sao rồi, tất cả mọi người đều bại dưới tay Minh Cửu, thêm một Thành Tắc hắn cũngbot_an_cap chẳngleech_txt_ngu gì.
Ông chủ sân đấu chằm chằm Cửu trong màn hình một lát, bỗng cầmvi_pham_ban_quyen bộ đàm lên: Sâmbot_an_cap , hết sứcbot_an_cap ra , chúng ta không thể để một bé qua mặt được.
. Đầu dây bênvi_pham_ban_quyen kia truyền lại một trả lời ngắn gọn, ông chủ lập tức thả lỏng vai.
Sâm Canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là át chủ bài của chỗ đấy, anh ấy trước đây từng ở đội đặc .
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành Tắc tiếp lời: Danh tiếng Sâm Ca chúng tôi đương biết, lần này chắc Minh Cửu sẽ không may mắn như vậy đâu ?
Nghiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm mặt như vô tình nói: Cho Cửu có bị loại, thìvi_pham_ban_quyen đã chứng minh được lực của mình .
Dư Thành Tắc bĩu môi, thôi rồi, là người đầu tiên loại, hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có tư cách lên tiếng.
sân đấu, sau khi loại thêm năm người nữa, Minh Cửu không những không hề mệt mỏi mà đôi mắt ngày sáng rực.
Ở đâybot_an_cap có một cao , tranh thủ lúc nước, Minh Cửu nói nhỏ với Tống Trần.
Tống Mục Trần cũng uống ngụm nước: Cao thủ?
Cửu hồi tưởng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những nhân viên đã khi vàobot_an_cap sân: , chắc người tóc húi cua cuối hàngvi_pham_ban_quyen thứ đó. Ta đã mấy lần tìm dấu vết hắn, nhưng kết quả đều bị hắn chạy thoát.
trốn rất kỹ, lúc mới gặp tôi suýt nữa đã quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn rồi. Khi đó tôi đã cảm thấy người này khôngvi_pham_ban_quyen đơn giản, giờ quả nhiên đã kiểm chứng được suy đoán của mình, hiện tại chỉ còn là chưabot_an_cap loại. Dù nói vậy nhưng Cửu lại tỏ thú: chơi càng lúc càng hay rồi, đừng tôi tóm được hắnvi_pham_ban_quyen.
Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mục Trần không hiểu tại sao Minhleech_txt_ngu Cửu lại thấy trò vui, nhưng điều đó ngănleech_txt_ngu được việc cảm thấy cô rất có sức hút. Minh lúc này đâu còn vẻ trầm mặc, tự ti như khi ở trong căn nhà chung? Cô giốngbot_an_cap như đã hoàn toàn lột bỏleech_txt_ngu lớp mặt nạ đó, toàn thânvi_pham_ban_quyen tỏa ra hơi thở hoang dã.
Tống Trần nhìn Minhbot_an_cap Cửu đếnleech_txt_ngu ngẩn , không ngờ giây theo đã bị ngã. Chưa kịp để nảy sinh chút tâm tư xao nào, anh đã trái cô xuống bên cạnh mình, mượn nhảy vọt lên không trung.
lúc này, Tốngbot_an_cap Mục Trần mới nhận raleech_txt_ngu một quả đạn màu vừa tung ngay người, một vệt sơn xanh bắn lênleech_txt_ngu anh. Lúc này anh màng nhận ra mình suýt chút nữa đã bị loại.
Tống Mục Trần vô thứcleech_txt_ngu quay đầu , thấyvi_pham_ban_quyen cách đó mười mét là một người đàn ông cao mét tám.
Nhìn lại Minh , dù vẫn còn đang ở trên không nhưng bắnleech_txt_ngu đạn màu trong cô đã nã liên tiếp một . Đồngleech_txt_ngu thời, cô cũng ép Ca phải né tránh. Minh Cửu toàn dựa vào tố chất cơ thể cực mạnh cùng ý thức chiến tuyệt vời để tránh được đòn đánh lén củabot_an_cap đối phương.
Đỉnh quá! Trong văn , mọi người vây quanh màn hình, huấn luyện viên lưỡng vỗ đùi đét một cái: Ý thức chiến đấu này tuyệt phẩm!
Ca nguyleech_txt_ngu rồi.
bảo Sâm Ca liệu có loại không?
nói lắm.
Mau nhìn kìa, hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, đây là đánh thậtbot_an_cap đấy à?
Mọi người bàn vài câu rồileech_txt_ngu nhanh chóng không tâm trí đâu luận nữa, toàn bộ sự ý đều dồn màn hình giám sát. Chỉ khi Minh Cửu bắn hết đạn, cô bỗngleech_txt_ngu nhíu mày: Hết đạn rồi.
Tống Mục theo bản năng ném của mình cho Minh Cửu, nhưng không ngờ cô lại thẳng tay cầm khẩu súng hết đạn thẳng vào Sâm Ca. Cô căn không cóvi_pham_ban_quyen ý địnhleech_txt_ngu súng của Mục Trần, cũng không nghĩ đến việc né tránh bước, mà chọn cách tiếp tấn .
Trần Sâm cũng ngẩn ra một chút, ngay hắn đầu né tránh, Minh Cửu đã lao thẳng vào lòng hắn, va chạm khiến Trần Sâm nhịn được màbot_an_cap lùi lại .
Khắc sau, Trần Sâm cảm thấy ngực mình thắt lại, thì ra Minh Cửu đã lấy phần báng súng của , dường như đoạt quyền kiểm cò súng. Rõ mục đích của cô rất cụ thể, chính là cướp súng của Sâm Ca.
Sâm Ca không dễ dàng Minh Cửu toại nguyện, hai người mỗi người nắm một đầu khẩu súng, không ai chịu buông tay, nhưng nhất thời cũngvi_pham_ban_quyen không ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm gì được đối phương.
Minh Cửu vẫn còn e dè thiết lập tính cách của nguyên chủ, cộng thêm việc cô mới tới đây thứ hai, dị năng khôi phục chưa được bao nhiêu, sức mạnhvi_pham_ban_quyen cũng chỉ lớn hơn đàn ôngbot_an_cap trưởng thành thường một chút. nên khi đốivi_pham_ban_quyen đầu với một lính đặc hàng nghìn lần rèn luyện như Sâm Ca, Minh quả thực không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chế ngự đối phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập .
Thấy không cướp được súng, Minh Cửu đảo mắt, tayvi_pham_ban_quyen trái cô thành quyền laonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến vai phải Trần Sâm. nhấc tay phải , tay vốn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ báng súng liền nới lỏng.
Minh Cửu nở cười tinh quái, nhanh nhẹn tháo băngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạn của khẩu ra rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùi lại hai bước: cũng đạn nhé.
Trần Sâm liếm răng hàm, bỗng chốc bật cười, sau đó súng xuốngvi_pham_ban_quyen ý ném một bên. Nhìn thấy tácbot_an_cap này, Minh Cửu cũng trở nghiêm túc hơn.
Chưa đợi Trần Sâm nói gì, Minh như một quả nhỏ phía hắn. Hai người giao thủ trong không gian chật hẹp, những ra đòn sự quyền quyền thấu thịt, không ai chịu thua .
Ngay khi trận chiến đang ở giằng co căng thẳng, Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mục Trần người nãy giờ nằm không hưởng lợi đã bắn ra phát súng đầu tiên kể khi thamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trận đối kháng. Viên đạn bắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trúng lưng Sâm Ca một chính xác, và súng này đã trực tiếp tuyên chiến thắng cuối cùng.
Nắm đấm của Cửu địnhvi_pham_ban_quyen Sâm Ca dừng khựng lại gang tấc. Giây tiếpbot_an_cap theo, cô cười rạng rỡ như : Anh thua rồi!
Trần nhìn của Minh Cửu treo lơ lửngleech_txt_ngu cách mắt mình chỉ centimet. Nói không quá lời, hắn vừa mới cảm nhận được cả gió từ nắm của cô. Nếu cú đấm này thực sự rơi trúng mặt, chắc răng hắn cũng đánh lay mất.
Hắn cũng không phải hạng người thua không , thấy Minh Cửu dừng tay, Trần Sâm cũng khoát thu thế: Thắng làm vua thua làm giặc, hai người thắngbot_an_cap rồi.
Minh Cửu reo hò một tiếng, chạy lại nhấc bổng tay phải của Tống Mục Trần lên: Tống Mục Trần, anh thắng !
Tống Mục Trần nắmvi_pham_ban_quyen ngược lại tay cô: phải anh thắng, mà là chúng ta thắng. Chúng ta là một đội.
Minh Cửu lập tức chấp nhận cách này: Đúng, chúng ta thắng rồi. chúng ta có thểbot_an_cap đi được chưa?
Trần Sâm súng bên cạnh : Được, để dẫn hai người ngoài.
Hiện tại cực kỳ kỳ vềvi_pham_ban_quyen Minh Cửu: Thân thủ khá lắm, trước đây từng luyện àvi_pham_ban_quyen?
không hẳn, Minh trả lời lửngbot_an_cap: Chỉ là hứng thú nên tìm hiểu một chút thôi.
Trầnbot_an_cap Sâm cũng hỏi kỹ: Thân thủ của rất , có hứng thú đến đấu làm tập luyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng không? Một buổi .
Mắt Minh Cửu sáng rực lên: Một buổi tận nghìn á? Tôi làm được, tôibot_an_cap có thể đánhvi_pham_ban_quyen mười trận một ngày!
Mục Trần không thể không ngắt lời cô: Chúng ta còn phải ghi hình chương nữa mà.
Thì cũng có lúc kết thúc chương trình chứ, Minh không mảy may bận tâm: Tôi ănbot_an_cap khỏe thế này, phải nỗ lực kiếmleech_txt_ngu tiền thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Có tuyển người tập cùng thật không? Một ngày một cũng , có ăn không?
ngày năm , một tháng là năm mươi nghìn, chuyện tốt thế này biết tìmleech_txt_ngu? Nếu bao ăn nữa thì càng tuyệtvi_pham_ban_quyen, dù công việc livestream bán hàng củaleech_txt_ngu nguyên cô cảm thấy mình chưa chắc đã làm tốt, tính chuyển nghề.
Ai mà ngờbot_an_cap được, Đội trưởng Cửuvi_pham_ban_quyen nan cầu sinh trong thế giới phế thổ, đến thời hiện đại vẫn phải vì miếng cơmbot_an_cap áo mà ba khắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi.
Tống Mục Trần đành phải đưa tay bóp nhẹ vào gáy Minh : Máy quay vẫn còn đó, embot_an_cap cần vàng đâu, hơn em như vậy, sau nàybot_an_cap chắc sẽ rất nhiều tiền.
Minh Cửu không quen nên lắc đầu nguậy, cảm giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như bị Tống Mục Trần nắm thóp: Không được bóp , tôi phải mèo đâu.
Tống Mục Trần mắt nhìn cô: Em chính là con lớn nhe nanh múaleech_txt_ngu vuốt đấy.
Minh Cửu quay đầu lườm anh, Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mục Trần chẳng hề hấn , như nguyện thu hút được sự chú của . Tâm anh cực tốt, lại bắt đầu dỗ : Chạy lâu như vậy đúng không? nữa em muốn ăn gì?
Cảmvi_pham_ban_quyen giác kỳleech_txt_ngu của Minh lập tan : Tôi ănbot_an_cap thịt, tôi thực sự đói lả rồi.
Cùngvi_pham_ban_quyen đàn ông, Trần Sâm sao không ánh mắt củaleech_txt_ngu Tống Mục Trần. Hắn cườileech_txt_ngu một tiếng, lần này không chủ độngbot_an_cap chuyện với Minh Cửu , suốt dọc đường đóng vai một im lặng, trực tiếp nhóm Minh vềbot_an_cap xuất phát.
Lúc này trong , tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả mọi ngườivi_pham_ban_quyen đều lặng ngắt tờ. Mãi lâubot_an_cap sau, Dư Thành mới vuốt mặt một cái: Vậy nên Minh Cửu với tôibot_an_cap, vẫn còn nương tay à?
Giang phấn nói: “Rõ ràngvi_pham_ban_quyen quá mà, nhìn lúc cậu giao ca xem, đó là đấy. Minh Cửu ngầu quá đi mất, tớ cũng muốn hò với một người như vậy.”
Cao Phồn Tinh không nhịn được mà nhắc : “Minh Cửu cũng là con gái đấy.”
“Anh không đâu,” Giang Nghiên phấtleech_txt_ngu tay: “ xã chỉ một loại cảm giác, phải tính. Minh đến rồi, tớ qua đó trước đây.”
Nói đoạn, Giang Nghiên cũng chẳng đợi sự hiện tại là Cao Tinh, cũng chẳng thèm quan tâm đến các mời khác của chương , cô nàng tiên phong phía nơi họ vừa tập hợp.
Bây giờ cực kỳ tò mò về Cửu.
Minh Cửu và Tống Mục vừa đến lối vào thì thấy Giang Nghiên và Lăng Tri từ đằng chạy tới. Vốn dĩ Tốngvi_pham_ban_quyen Trần đang đứng bên tay phải Cửu, kết quả là Giang Nghiênvi_pham_ban_quyen chẳng hề khách khí màbot_an_cap lách giữa, cùng Lăng Tri Hạc mỗi người một bên khoácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cánh tay Minh Cửu.
“Minh Cửu, cậu ngầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá mất!”
“Thật sự phát nào cũng trúng đầu, làm sao mà cậu làm thế?”
Tri Hạc không hề cảm thấy chịu bị Minh Cửu loại, trong mắt chỉ sự phấn khích và kính trọng cho kẻ mạnh.
Ánh mắt Minh Cửu thoáng dao động mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút, chẳng lẽ cô lại bảo là do bắn thây ma ở thế giới tận thế mà thành sao? Tấtbot_an_cap nhiên là thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
Vì vậy, vịt nói: “Dù sao cối cũng vệbot_an_cap được đầu, bắn vào chỗ khác lắm chứ.”
Giang không cam lòngvi_pham_ban_quyen bị bỏ rơi: “Lúc cậu ra tay Sâmleech_txt_ngu ca, bọn tớ nhìn quavi_pham_ban_quyen màn hìnhvi_pham_ban_quyen giám sát ngẩn cả người, cậu thực !”
Lần này đến Minh Cửu đờ người ra, cô chậm đầu lại một xác sống: “Giám sát?”
Tô Nam Y cùng đi tới cuối cùng cũng tìm được cơ hội lên tiếng: “Đúng vậy, trong sân bãi nào cũng có camera sát.”
Cửu , nếu biết có giám sát, cô đã chẳng ra tay dứt khoát như vậy. Với tính cách của nguyên chủ, có phải là người biết cầmbot_an_cap súng ? đến ngày hai mà thiết lập nhân hiền lành, tự ti của chủ đã toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sụp đổ tan tành rồi.
Dư Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tắc khoanh tay: “Rất lợi , trước đây em từng tập qua rồi à? Chưa từng nghe nhắcbot_an_cap tới.”
Trong Minh Cửu hơi hoảng nhưng ngoài mặt không lộleech_txt_ngu vẻ sợ sệt: “Mọi cũng đâu , lăn lộn giang hồ, ai mà chẳng cho mình vài chiêu?”
xong, cô cũng quên tán dóc với 077: “Vừa rồi Dư Thành Tắc như là đang khen ta nhỉ? Hắn đang thực hiện nhiệm ?”
: “Hệ thấy đúng là vậy, ký chủ, cô có muốn nói dung nhiệm vụ hắn không?”
Minh Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nắm tay: “Bây giờ vạch trần thì còn gì thú nữa? Ta phải để ta thêm vài câu, rồi đến cuối cùng mới nói ra nhiệm vụ Dư Thành Tắc, như vậy mớivi_pham_ban_quyen thắng được.”
là tên kiệt quá, mới có một câu, còn hai câu nữa bao giờ mới có đây?”
Tắc hai chữ hồ làm bật cười: “Giang hồ? Sao cách nói chuyệnvi_pham_ban_quyen của em mang chút lục lâm thế?”
Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu hề giận: “Mùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lục hay ho gìbot_an_cap đâu, tôi là công dân tuân thủ pháp luật nhé.”
Đượcleech_txt_ngu , ở thế giới tận thế côvi_pham_ban_quyen không tuân thủ pháp luật chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm, mấy việc đồ đạc chẳng thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào.
Dư Thành Tắc kéo nhẹ tóc đuôi ngựa : “Phải, tuân pháp luật. Chơi một người mệt rồi, nhà cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nấuvi_pham_ban_quyen cơm, là chúng ta ăn rồi hãy về?”
Vừa nhắc đến ăn là Minh Cửuvi_pham_ban_quyen sáng lên, nhưng nghĩ lại hôm nay đáng lẽ phải là mình nấu , vả buổi trưa cô đã ăn một bữa Dư Thành Tắc rồi, Minhleech_txt_ngu Cửu theo bản năng lên: “Chúng ta chia tiền nhé? không chiếm của anh đâu.”
Dư Thành tức đến mức nghiến răng: “Trong mắt em tôi keo kiệt đến thế saobot_an_cap? thiếu một miếng ăn của em chắc?”
Minh Cửu lắc đầu, tóc đuôibot_an_cap ngựa lướt qua vai Dư Thành : “Tôi khôngvi_pham_ban_quyen muốn nợ anh, đã nói trưa là chúng ta sòng phẳng rồi, của anh nữa thì không tiện.”
Tống Mục Trần rất vui thấy Minh Cửu Dư Thành tính leech_txt_ngu ràng như , trong mắt anh thoáng cười: “Tối để tôi mờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người ăn cơm nhé, Cửu muốn ănvi_pham_ban_quyen gì?”
Minh Cửu nghĩ đến nhiệm vụ tế của Tống Mục , lập tức đồng ý: “Tôi muốn ăn thịt!”
“Được,” Tống Trần cười: “Vậy đi ăn thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Hai họ đã bạc xong xuôi, đúng lúc này diễn nhảy : “Mọi người đã vả ghi hình cả ngày rồi, tối hôm nay do tổbot_an_cap đạo diễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cung cấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Cửu reo hò: “Tuyệt quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Mục Trần mắt nhìn Minh Cửu: “Không muốn đi ăn riêng vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?”
“Không phải,” Minh Cửu vốn tính tình thẳng thắn: “Tôi là đang tiết kiệm tiền cho anh thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vả lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tổ đạo diễn chi tiền thì chúng ta chẳng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn ngồi ăn cùng sao? Mục đích vẫn được .”
mắt Tống Mục Trần nhịn được mà hiện vài nếp nhăn ý cười: “Đúng vậy, dù đi đường nào thì quả vẫn thế, lần sau chúngbot_an_cap ta lại cùng đi ăn.”
“Được thôi,” Minhleech_txt_ngu Cửu sảng khoái đồng , rồi không thoải mái mà động đậy đầu: “Đau da đầu quá, tóc nặng ghê.”
Để thuận tiện cho hoạt động ngoài trời hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nayvi_pham_ban_quyen, Minh Cửu đã buộcvi_pham_ban_quyen tóc đuôi ngựa cao, lúc này cô cực kỳ nhớ mái tóc ngắn gọn gàng của mình. về những kiểubot_an_cap tóc khác, Cửu cũng chẳng biết làm, ngay cả đuôi ngựa sáng cô cũng phải mất bao nhiêu thờibot_an_cap mới buộc được.
Tống Mục Trần thấy tóc đuôi ngựa cô có chút rối, liền đưa ra ý: “Vào nhà vệ sinh đốnbot_an_cap lại chút ? Hay là đổi kiểu tóc khác?”
Minhbot_an_cap Cửu xoa xoa đầu, làm cho những sợi tóc đã rối lại càng thêm lên, trông xì như Kim Mao Sư Vương vậy.
“Tôi chỉ biết mỗi kiểu này, không ra, nhưng trời thế này tôi không muốn xõa tóc .”
Kẻ về như Minh Cửu cũng thấy bất lực: “Về nhàleech_txt_ngu tôi sẽ cắt ngắn luôn. Thôi được rồi, tôi đi vệ một lát.”
Tống Mục Trần bật cười: “Trước đây tôi từngvi_pham_ban_quyen chải đầu cháu gái, nếu em không ngại thì”
“Tôi không ngại đâu,” Cửu tức nói: “Tốngleech_txt_ngu Mục Trần, anh đúng là người tốt.”
là, cả các khách mời đứng nhìn Tống Mục Trần chỉ trong vòng năm phút ngắn ngủi đã tết cho Minh Cửuleech_txt_ngu hai bím tóc xương hai . Dây là do Giang Nghiên cung cấp, không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nói, sau khi đổi tóc, sắc vừa rồi của Minh Cửu lập tức biếnvi_pham_ban_quyen mất.
Lúc trông cô đặc biệt ngoan ngoãn.
Cửu cầm gương ngắmbot_an_cap nghía: “Tống Mục Trần, anh giỏi thật , làm anhvi_pham_ban_quyen làm được ? Không ngờ tôi cũng có lúc xinh đẹp thế này.”
biết nghề nghiệp của Tống Mục Trần, một tổng tài bá đạo mà biết tết tóc sao?
Tống Mục Trần ánh mắt đầy ý cười: “Nhìn một lần biết thôi, khả thực hành của tôi cũng khá.”
Minhvi_pham_ban_quyen Cửu cảm thán: “Khả năng thực hành của tôi cũng , nhưng cái này thực đã làm khó rồi.”
Tô Nam Y không cam lòng sự chú ýbot_an_cap của mọi người đều tập trung vào Minh Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bèn lảng sang chuyện khác: “Hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay chúng ta đãvi_pham_ban_quyen trải nghiệm công cuộc của Tắc, công của Thành Tắc đúng rất khác biệt.”
bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉleech_txt_ngu sợ người khác nhắcbot_an_cap đến công việc của mình, định hôm nay sẽ trổ ngầu, ai ngờ cũng chỉ ngầu được nửa trậnleech_txt_ngu . Đến buổi chiều, hàobot_an_cap quang bị Cửu sạch.
Đặc biệt đây cònbot_an_cap sân nhà của anh, dù là leo núivi_pham_ban_quyen trận CS vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, Minh Cửu gần như sức một mình áp đảo anh toàn. đến những chuyện đó, Dư Thành Tắc cảm thấy mặt mũi nóng bừng.
Nhưng Nam đã nói vậy, Dư Thành Tắc cũng thể tỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái độ, chỉ đành nặn một nụ cười: “Mọi người chỉ là làm những ngành nghề nhau thôi, công của tôi cũng chẳng có gì để nói.”
Nếu hôm nay có khoảnh khắc tỏa sáng nào, Dư Tắc tự nhiên sẽ sẵn lòng khoenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoang vài . Nhưng hiện tại, hào quang do Minh Cửu đóng , Dư Thành Tắc thật sự không đủ mặt dày để tiếp tục mình thành tâm điểm của chủ đề. vậy, hắn đành tìm một đề khác, đúng xe củavi_pham_ban_quyen tổ cũng vừa đến, người lên đều khôngvi_pham_ban_quyen tránh khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm giác mệt mỏi. Không gian trong xe nhanh yên tĩnh trở lại, nhưngleech_txt_ngu tĩnh lặng này chẳng quan gì đến Minh Cửu.
Bởi vì lên xe, Tống Mục Trần đã đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Cửu một chiếc hộp. Minhvi_pham_ban_quyen Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khịt khịt mũi: “Đây là gì thế?”
“Sushi,” Tống Mục động tác như mèo của , trong mắt khôngbot_an_cap kìm được ý cười: “Vừa vận động xong chắcvi_pham_ban_quyen là mệt rồi không? Ăn chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sushi lót đi.”
“Tống Mục Trần, anh đúng là một người tốt,” Minh tay vái chào Mục Trần một : “Anh không ăn à?”
Tốngvi_pham_ban_quyen Mục Trần lắc đầu: “Tôi không đói, cô ăn đi.”
Anh ra việc cho Minh Cửu ăn thực sự vị, luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ủng hộ hết mình, nhìn cô ăn uống khiến tâm trạng anh cũng trở nên kỳ tốt. người không có sự căng thẳng thường thấy của những thời nay, mỗi ngày cô quan việc ăn uống, dường như mọi chuyện không bụng.
Nhưng đó không có là đầu óc Minh Cửu rỗng tuếch, ngược lại cô rất có năngleech_txt_ngu lực, cô cóleech_txt_ngu đủ bản lĩnh để đối mặt với thế giới này.
Tống Mục Trần nhìn Minh Cửu dần dần xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , anh cảm thấy Cửu rất đặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biệt, đầy bí ẩn, khi bên cạnh cũng không thấy mỏi, tâm tư rất . Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu dĩ nhiên biết Mụcvi_pham_ban_quyen Trần đang nhìn mình, nhưng cô tâm.
Người nhìn cô vốn đã nhiều, Minh Cửu đã quenleech_txt_ngu với việc trở thành tiêu điểm trong mắt người. Dù sao ở thế giới tận thế, cô tại căn cứ cũng được coi là một nhânleech_txt_ngu vật có tăm.
Ăn xong hộp sushi, Minh Cửu thỏa mãn mắt: “Ngon quá, đợi lúc nào rảnh tôi sẽ cách tự làm.”
Vị trí của họ ở phía , để không hưởng người khác, Minh Cửu đều thấp giọng. Tống Mục Trần hạ giọng theo: “Đến lúc đó để tôi giúpbot_an_cap cô một ?”
“Được nha,” Minh Cửu đung đưa chânleech_txt_ngu, lần nữa thán: “Tốngleech_txt_ngu Mục Trần, anh đúng là người quá .”
đến nay, Tống Mục Trần nhận được năm “ thẻ người tốt” từ Minh Cửu rồivi_pham_ban_quyen. đến mức đau lòng, là cảm thấy Minh Cửu dường nhưleech_txt_ngu thiếu đi dây tình cảm đó, rõ ràng họ đang tham gia hẹn hò cơ màvi_pham_ban_quyen?
Có ai đời trong show hẹn hòvi_pham_ban_quyen mà suốt ngày đối khác giới là người tốt không?
Thành Tắc ngồi ở phía sau lệch một so với Tống Trần, lúc lênbot_an_cap xe đã nhìn Tống Mục Trần đưa đồ ăn cho Minh Cửu, mà cô nàng kia thì chẳng từ chối ai baoleech_txt_ngu giờ, đưa cái gì ăn cái nấy, còn ngẩng đầu với đối phương.
Hai người họ còn thường xuyên ghé sát nói thầm, khung cảnh này khiến Dư Thành Tắc đặc biệt chướng mắt.
Vừa chẳng rất sao? Kết ở trước Tốngleech_txt_ngu Mục lại ngoan mềm như thế, hãy cáivi_pham_ban_quyen khí đầu hắn nào. Dư Thành Tắcvi_pham_ban_quyen khẽ một tiếng, kiên quyết không thừa nhận mình đố kỵ với sự đối xử biệt của Minh Cửu.
Sau “ăn chực” một bữa món Đông của tổ đạo diễn, Minh Cửu mãn nguyện xoa bụng: “Thật thỏa mãn.”
Tống Mục Trần đưa tới một ly trà xanh: “ cho sạch , chúng ta cũng nên về thôi.”
Minh Cửu ực ực: “Được thôi, anh rồi à?”
Tống Trần nghĩ đếnbot_an_cap việc hôm nay mình cứ thế mà thắng lợi cách nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhàng, lại nhìn Minh Cửuleech_txt_ngu sau khi tốn bao sức lựcleech_txt_ngu vẫn tràn đầy sức sốngvi_pham_ban_quyen, không khỏi có chút tò mò: “Cô không mệt sao?”
“Tôi vẫn ổn,” Minh Cửu đặt ly trà xuống, cô sự khôngbot_an_cap mệt đến thế: “Mệt rồi thì về nghỉ ngơi sớm đi.”
Khi về đến chung đã gần chín tối, này không phải đăng trạng thái trước, tổ đạo diễn tập mọi người lại đểleech_txt_ngu mọi người đoánbot_an_cap nhiệm vụ của .
Minh Cửu nhớ lại nhiệm mình nhận hôm nay, là khiến Dư Thành khen mình baleech_txt_ngu lần, khi kết thúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trậnleech_txt_ngu CS đã nói câu cô lợi hại, còn haivi_pham_ban_quyen câu nữa thì Minh Cửu cũng chẳng hy vọng gì.
Cùng nhiệm thất bại, cũng chẳng ảnh hưởngbot_an_cap . Mà nóivi_pham_ban_quyen mới nhớ, nhiệm vụ của Dư Thành Tắc ?
077 đúng lúc xuất hiện: “Nhiệm vụ của Dư Thành Tắc là bế chủ kiểu công chúa lần.”
Mặt Minhleech_txt_ngu Cửu nhăn nhó hẳn lại: “ thì thôi đi, cứ hắn thất bại nhiệm vụ đi. Chả trách sáng nay Thành Tắc cứ gào thét đòi đổi đối tượng nhiệm vụ, nếu là Nam Y chắc Thành Tắcvi_pham_ban_quyen sướng phát điên rồi.”
077 liếc nhìn giá trị ái mộ của các khách : “Ký chủ, giá trị ái của Dư Thành Tắc đối với cô vậy mà lên tới 30 đấy. Con số là có cảm tình rồi, đóvi_pham_ban_quyen vẫn là 0.”
Sự chú ý của Minh Cửu không leech_txt_ngu đó: “Tên khốn đó trước kia ăn nguyên hai bữa cơm mà không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy một chút giá trị ái mộ nào sao?”
077: “ điểm là cái đó ? Trọng điểm là Dư Thành Tắc cảm tình với cô kìa.”
Minh Cửu mất kiên nhẫn: “Hắn có cảm tình ta thì sao chứ? Dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao ta chẳng có tí cảm tình nào với hắn.”
077 im lặng, sau tiếp tục cố gắng: “Cô không muốn biết giá trị mộ của Tống Mục Trần sao?”
Cửu không : “Không muốn, ai tốt với ta, aibot_an_cap tốt ta, ta cần thông qua sự phán của hệ . không thì đôi mắt to nàybot_an_cap của mọc ra làm cảnh ?”
“Nhưng nói đến giá ái mộ, ta lại muốn giá ái mộ của Dư Thành Tắc đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Tô Nam Y là bao nhiêu?”
077 tiu : “Tô Nam Y không phải ký chủ, hệ thống không thể kiểm tra giá trị mộ của người khác đối với cô ta.”
Minh Cửu nhướng mày: “Vậy giữ lại có tác dụng gì?”
077 không chịu thua: “Hệ thống có cửa hệ thống.”
đúng là một kẻ hơi vô dụng thật, nhưng trong cửa hàng hệ nó có những thứ Minh Cửuleech_txt_ngu cần, chỉ dựa vào điểm này, 077 đối diện với Minh Cửu chẳng thấy chột dạ chút .
Cửu nghẹn lời, gạt 077 sang một , tập trung nghe mọi người đoán vụ của nhau. Vì thành nhiệm vụ có phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thưởng nên ai thắng.
thì đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuôi rồi, dù sao cô cũng đã từ nhiệm vụ này. Chỉ là nhìn mọi người đoán nhiệm vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của người khác, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cũng khá thú vị.
Thấy Tống Mục Trần ít nói, Minh Cửu khẽ nhích lại gần anh: “Anh thắng không?”
Tống Trần hơileech_txt_ngu nghiêng mắt nhìn, thấy Minh Cửu lại xé một khoai chiên: “ nói thắng sẽ mời người khác đi hẹn hò, dĩ nhiên là muốn thắng.”
Minh Cửu tò mò: “Hẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hò là có thể ăn món ngon sao?”
Tống Mục Trần thấp giọng đáp: “Đúng .”
Minh Cửu hiểu rồi, côleech_txt_ngu huých khuỷu tay cánh tay Tống Mục Trần: “Anh nhất định sẽ thắngleech_txt_ngu thôi.”
định hoàn thành vụ cần hai điều , thực sự thành nội dung nhiệm vụ được giao, hai là nội nhiệm vụ của mình bị khách mời khác đoán ra.
Nếu Tống Mục Trần đi hò như vậy, thì Minh Cửu lát nữa sẽ vờ như không biết nội dung nhiệm vụ là được.
Tống Trần nhìn Minh Cửu đăm đăm hai cái, nhưng Minh Cửu không nhìn anh nữa mà chỉ cúi đầu khoai tây chiên.
nhà chung đươngvi_pham_ban_quyen nhiênvi_pham_ban_quyen hoàn thành vụ, cũng có người không. Ví dụ như Lâm , nhiệm vụ của anh ta là chụp chung một tấm ảnh với Tô Y, nhưng hômleech_txt_ngu nay như trình Tô Namvi_pham_ban_quyen đều ở bên cạnh Dư Thành Tắc, nhiệmbot_an_cap vụ của Lâm Kỳ nhiên tuyênbot_an_cap bố thất .
Ngoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trừ nhiệm của Lâmbot_an_cap Kỳ và Lăng Tri thất , nhiệm vụ của Tô Nam Y, Giang Nghiênvi_pham_ban_quyen Phồn Tinh được định hoàn thành, cuối cùng chỉ còn lại nhiệm vụ ẩn của Minh , Dư Thành Tắc và Tống Mụcbot_an_cap Trần là chưa được tiết .
Giang : “Nhiệm vụ của Minh Cửu thậtleech_txt_ngu đấy, cũng không thấy hômvi_pham_ban_quyen nay Minh Cửu làm thêm chuyện gì đặc . Minh Cửu, cô hoàn thành nhiệm vụ chưa?”
Minh đặt túi tâyvi_pham_ban_quyen đã trống rỗng xuống: “Chưa, tôi không làm nhiệm vụ.”
Lăng Tri Hạc tò mò: “Vậy nhiệm vụ cô thăm được là gì thế?”
Minh hào phóng đưa ra mảnh ban biên tập cho sáng: “Chínhbot_an_cap là để Dư Thành Tắc khen ba lần. Tôi Thành Tắc đang căng thẳng như vậy, anh ấy có thể khen tôi sao?”
Dư Thành Tắc bĩu môi, vẫn khôngvi_pham_ban_quyen bỏ bản tính độc : “Cũng biếtvi_pham_ban_quyen tự lượng sức mình đấy.”
Minh Cửu: “Đó là đương nhiên, đây là một trong ít những ưu điểm .”
Tắc thấy nghẹn một tức lòng: “ nên cô chưa thử đã cuộc rồi? Cô không sợ mọi ngườileech_txt_ngu nói cô thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó mà lui, kiên saoleech_txt_ngu?”
Minh Cửu cũng không chiều anh ta: “Nhiệm thất bại cũng chẳng có to , tôivi_pham_ban_quyen làm người hay làm việc đều chỉ cầu theo lòng mìnhleech_txt_ngu. Nếu để nhận đượcleech_txt_ngu mà bắt phải cố tình diễn lấy lòng anh, thì không cam lòng, thế khác gì nịnh bợ đàn ?”
nữa, không phải anh cũng bốc được nhiệm vụ ? thấy anh hoàn thành , có mặt mũi mà nói tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Tắc sượng trânbot_an_cap: “Vậybot_an_cap cô đoán ra nhiệm vụ của tôi rồi?”
Cửu ăn khoai chiên xong thấy khát, đang lúc tìmleech_txt_ngu nước thì bên bỗng có đưa tới một ly trà xanh. Cửu uốngbot_an_cap ực ngụm mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói tiếp: “Sáng nay phản ứng của anh như vậy, còn đòi tượngvi_pham_ban_quyen nhiệm vụ, tôi đoán nội dung nhiệm vụ của anh hẳn là quan đến tôi.”
“Chúng ta nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong show hò, show hẹn hò thì phải cóvi_pham_ban_quyen chút mập mờleech_txt_ngu. Vậy nội dung nhiệm vụ cũng dễ , tôi đoán tiếp xúc thân thể?”
Dư Thành Tắc trợn mắt, Minh Cửu uể oải xua tay: “Nhìn của anh là tôi đoán đúng ? Xem đi, anh cũng không hoàn vụ, vậy mà lúc nãy còn tôi.”
Minh nói tràng liênvi_pham_ban_quyen thanh khiến Dư Thành Tắc tối sầm lại. Anh ta đúng là nên tranh cãi với , cuối cùng người thiệt luôn là anh ta.
Đạo diễn vội vàng ra giảng hòa: “Minh Cửu và Dư Thành Tắc nhiệm vụ thất bạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mời các khách mời giữ bìnhbot_an_cap tĩnh.”
Minh Cửu tâm như tờ: “Tôi rất bình tĩnh mà, tôi chẳng giận chút .”
Giang Nghiên phì cười thành tiếng. Minhvi_pham_ban_quyen Cửu không giận, vậy người đang giận là ai khác rồi? Nhìn lại Dư Thành Tắc, anh ta đang sa mặt ngồi trên chiếc sofa đơn bên , ai cũng có nhận ra áp suất thấp tỏa ra từ anh ta.
Tống Mục Trần bật cười, anh ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát cạnh Minh Cửu, này không nhịn được mà xoa đầu : “Rất .”
Minh Cửu mũi nhưng cũng né tránh hành động đầu của anhleech_txt_ngu: “Tống Mục Trần, đếnleech_txt_ngu lượt anh rồi, anh hoàn thành nhiệm vụ chưa?”
Tống Mụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu lại bàn tay lớn đang đặt trên đầu Minh Cửu: “, hoàn thành rồi. Cửu có đoán được nhiệm vụ của anh không?”
Minh Cửu nhớ tới lời Tống Mục Trần rằngbot_an_cap anh muốn , lúc này gương mặt lộ vẻ thuần : “Tôi không đoán được.”
Tống Mục Trần cườileech_txt_ngu khẽ tiếng, rồi quanh phòng kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lượt: “Mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có đoán được vụ tôi không?”
Mọi đềuvi_pham_ban_quyen lắc đầu, chỉ có Tô Nam ngập ngừng lên : “Đút ăn cho một khách nào đó?”
Ánh mắt Tống Mục lóe lên, rồi nhìn về phía ban biên tậpleech_txt_ngu: “Thế này tính là đoán chưa?”
Đạo diễn kịp thời nhấc loa nhỏ lên: “Đoán đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút, nhưng không , quyếtleech_txt_ngu định Tô Nam Y sai. Bây giờ mời Tống Mục Trần công bố ánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Tống Mục Trần mỉm mở mảnh giấy ravi_pham_ban_quyen: “Là đút Cửu bavi_pham_ban_quyen lần.”
Giang “ồ” một tiếng: “Chẳng trách hôm nay anh luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chăm Minh Cửu.”
Tống Mục Trần mỉm cười vừa định nóibot_an_cap đó, Minh Cửuleech_txt_ngu đã tiếng giải thích : “Không phải , Tống Mục Trần vốn đãleech_txt_ngu luôn rất tốt, hôm qua anh ấy cũng rất chăm sóc tôi, sáng còn giúp tôi làm bữa sáng, lúc đó còn nhiệm vụ .”
Cho nên Tống Mục Trần đối tốt với cô không vì nhiệm vụ diễn giao cho, mà vì thân anh là một người rất tốt.
Thấy nghiêm túc thích giúp mình, cười trong mắt Tống Mục Trần càng đậm hơn. Anh cảm thấy Minh Cửu lúc này đặc ngoan ngoãn, mềm mại như một mèo , khiến anh cực kỳbot_an_cap muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm vào lòng mà hôn một cái, nhào một chút.
Lúcvi_pham_ban_quyen này, Tống Mục Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã chọn lọc mà quên tích mỗi phát súng đều vào sân của Minh Cửu hồi chiều rồi.
Đạo diễn tiếp tục nóngbot_an_cap bầu không khí: “Bây giờ công bố kết nhiệm , lần ẩn cộng bốn người thành , lượt là Tống Mục Trần, Cao Phồn Tinh, Giang Nghiên nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Namvi_pham_ban_quyen Y.”
“Các khách mời chiến thắngleech_txt_ngu nhậnvi_pham_ban_quyen được một thẻ hẹn hò, khách mời có thể chọn gửi thẻ hẹn hò cho người khác phái, đương nhiênbot_an_cap cũng có thể chọn tự giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại. Thời hạn sử dụng thẻ hò là trong vòng một tuần.”
“Ngoài ra, khách được mời thể từ chối.”
Sau khi đạo nói xong những lời này, hò nhanh chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được đưa tới mặt Mục Trần và khác. Chạm tay vào tấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẻ nhỏ tinh xảo, Mục Trần đầu: “Muốn ra ngoài chơi không?”
Minhleech_txt_ngu không chút do : “Muốn.”
Đã biết ra ngoài có rấtvi_pham_ban_quyen đồ ăn ngon, kẻ ngốc mới muốn ở lì trong căn nhà này.
Đuôibot_an_cap lông mày Tống Mục Trần hơi nhếch lên, anh dùng hai tay đưa thẻ hẹn hò đến trước mặt Minh Cửu: “Vậy ngày kia có sẵn lòng đi hẹn cùng anh không?”
Minh Cửu lấy , nhưng mặt lại ngơ ngác: “Tại sao lại là ngày kia? Ngày mai không được ?”
Tống Mục bị chọc cười: “Hôm nay đã mệt cả ngày , ngày mai chúng ở lại nhà ngơi cho khỏe, ngày kia đi chơi mới có chơi mình được.”
“Vẫn anh thông minh,” Minh lời khen : “ Mụcleech_txt_ngu Trần, anh chu đáo quá, ngày chúngvi_pham_ban_quyen đi đâu chơi?”
Tốngbot_an_cap Mục Trần nhìn quanh bốn phía, hầu như ánh mắt của tất cả mọi người đổbot_an_cap dồn vào họ, anh nắm tay nhẹ một tiếng: “Lát nữa chúng ta bàn bạc riêng. Thời gian cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâm sẩm rồi, đến lúc đăng trạng thái rồileech_txt_ngu đấy.”
Cửu cũng nhớ ra việc này, cô xích lại Tống Mục Trần: “Tôi có rất nhiều điều muốn nói.”
Tống Mục Trần khẽ cười: “Vậy thì cứ thong mà viết, không vội.”
anh cũng có lòng kiên nhẫn, cuối đều sẽ đọc hết.
Minh ” một tiếng, cô không ra ngoài tìm khuất , mà cùng Tống Mụcleech_txt_ngu Trần mỗi người chiếm đầu sofa. Cả hai cùng đầu bấm điện thoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tống Mục Trần đã xong rồi, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn Minh Cửu cứ bấm tới bấm lui trên hình.
miệng Tống Mục Trần đượcbot_an_cap nhếch lên, đó anh vào bận rộn một lát, nhanh chóng bưng một đĩavi_pham_ban_quyen trái cây. Minh Cửu vừa hay đầu lên vì mỏi , khi nhìn thấyvi_pham_ban_quyen đĩa trái cây Tống Mục Trần mang tới, mắt cô không khỏi sáng lên: “Tống Mục Trần, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật sự tốt quá đi.”
Tống Mục Trần đỡ trán: “Thấy anh thì sáng mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm tập thể dục nhébot_an_cap?”
Minh Cửu một : “Ngày nào tôi cũng dậy sớm tập thể dục , anh không đổi yêu cầu khác sao?”
Tống Mục Trần quả nhiên đổi thật: “ sáng mai cùng ra bờ biển nhé?”
đề gì!” Minh Cửu mày: “Chỉ đạp xe thôi là đủ rồi sao?”
“Tất nhiên là không rồi,” Tống Mụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần gật : “Vừa gần đây một vườn hoa, chúng cùng đi ngắm hoa nhé?”
“Được nha,” Minh phấn khích: “Tôi hoa lắm.”
Thế giới tận không phải có hoa, nhưng loại hoa Đại Vương đó hễ mở miệng là có thể cắn nát nửa cái sọ của thây ma, Minhbot_an_cap Cửu thực sự dám đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay ra. Nay có thểbot_an_cap nhìn thấy nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bông hoa tươi trong một giới hòa bình, Minh tự nhiên tràn đầy mongbot_an_cap đợi.
Tống Mụcleech_txt_ngu Trần thích tính này của Minh Cửu, cô không baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ làm người khác mất hứng, lúc nào cũng rất biết cách ủng hộ bạn bè. Ở con người cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không hề thấy sự xuôi hay chán chường thấy ở trẻ hiện nay, mà chỉ thấy một sức sống liệt luôn sục .
Minh Cửu ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai miếng thì không ăn nữa: “Ta còn tục đăng bài lênvi_pham_ban_quyen bảng tin, nữa đăng xong sẽ ăn sau.”
Tống Mục Trần không nói gìbot_an_cap thêm, chỉ thi thoảng lại đút cho Minh Cửu một miếng trái khi cô đầu nhắn tin. Đối với sự chăm sóc này, Minh Cửu đón nhận một tự nhiên.
nhanh sau , các khách mời lại tụleech_txt_ngu họp đông đủ tại phòng khách, bài Minh Cửu hoàn . Nhưng cô vẫn hơi nhíu mày không hài lòng: “Có ghép ảnh được không nhỉ? Ta có mấy tấm hình muốn ghép lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau.”
Tống Mụcvi_pham_ban_quyen làm sao rành mấy thứ ? Nhấtleech_txt_ngu thời bị hỏi của Cửu làm khó. Thế là hai cứ thế kề vào nhau, hoay mới ghép một bức theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khung bốn ônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhìn bức ảnhbot_an_cap ô vừa mới ra lò, ý cười trong mắt Tống Mục Trần càng thêm đậm. Hôm qua chỉ có đĩabot_an_cap trái cây, hôm nay nội dung đã phong phú hơn nhiều.
Góc trên bên trái là bánh quy nước khoáng, trên bên phải là hai ly trà sữa, góc dưới bên trái là một hộp quà bánh kem thật lớn, còn góc dưới bên phải là đĩa trái cây vừa bị.
Tất cảleech_txt_ngu đều là những món mà anh đã đưa cho Minh . Thật lòng mà nói, cảm giác mọi lời nói và hành động của mình đều đượcbot_an_cap đối phươngvi_pham_ban_quyen để tâm ghi chép lại như thế này quả thực rất tuyệt.
Xem xong ảnh, Tống Mục Trần ngẩng đầu lên nói gì đó với Minh Cửu, đôi môi mỏng vô tình lướt quavi_pham_ban_quyen gò má . Minh Cửu đứng hình tại chỗ, chỉ có đôi tai là ửngleech_txt_ngu .
Tống Mục dĩ tưởng tâm Minh Cửu tĩnh lặng nhưleech_txt_ngu nước, nhưngbot_an_cap khi nhìn đôi tai nhỏleech_txt_ngu nhắn chuyển sang hồng nhạt, ánh mắt lấp lửng cùng những ngón đang bấmleech_txt_ngu loạn trên điện thoại, anh biết lúc nàyvi_pham_ban_quyen cô chẳng hề tĩnh như vẻ bề ngoài.
Tống Mục Trần bật cười khe khẽ, người ra sau chút, thấy Minh Cửu âm thầm thả lỏng cơ thể, tác trên tay cũng dần chậmbot_an_cap lại.
Vậy nên Minh Cửu đây là đang thẹn thùng sao?
đến một Minh Cửu đầy oai phong trên sân chơi CS chiềuvi_pham_ban_quyen, lại cô của hiện tại với đôi đỏ ửng, Mục Trần cảm thấy Minh Cửu lúc này thực sự vô cùng đáng yêu.
khi Tống Mục Trần vừa dời đi, Cửu liền thở phào một hơi. Cô cũng không rằngvi_pham_ban_quyen lại bị người vào má một cách tình cờ như vậy. Nói đi cũng phải nói , cô chưa bao giờ gầnleech_txt_ngu gũi với ai đến thế. Ở thế giớivi_pham_ban_quyen tận , kẻ nào dám hôn kiểu này?
kịp trước mặt đã bị đội trưởng Cửuleech_txt_ngu đánh bay đi .
Nhưng cái nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không tính là hôn nhỉ? Dù sao Tống Mụcbot_an_cap Trần cũng chỉ vô tình chạm phải thôi. Minh Cửu nỗ lực thuyết phục bảnvi_pham_ban_quyen thân như vậy, mãi một lúc lâu sau, sắc hồng trên mới dần nhạt .
Giang ngồivi_pham_ban_quyen ngay diện Minhleech_txt_ngu Cửu, cảnh tượng Tống Trần vô tình chạm môi đã lọt vào . Nghiên lúcleech_txt_ngu đó trợn trònbot_an_cap mắt kinh ngạc, maybot_an_cap mà Lăng Tri Hạcvi_pham_ban_quyen nhanh tay lẹ mắt, bịt miệng Nghiên mới ngăn được tiếng hét thốt ra.
Giang Dao kích động huých mạnh tay Tri Hạc, mắt tục: “Thấy không? Thấy không?”
Lăng Tri Hạc gật đầu lia lịa, cũng dùngleech_txt_ngu ánh mắt : “Thấy rồi, thấy rồi!”
Giang Nghiên: “Hônleech_txt_ngu rồi, hôn rồi kìabot_an_cap!”
Lăng Tri Hạc: “Ừ ừ, đúngbot_an_cap !”
người họ nháy mắt ra hiệu với nhau, Tô Nam Y thì không thấy cảnh Tống Mục Trần chạm vào má Cửu, ta cũng đang có tâm riêng của mình. Hôm nay tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã câu chặt được Dư Thành Tắc, nhưng về phía Kỳ thì vẫn cầnvi_pham_ban_quyen phải cố gắng thêm chútvi_pham_ban_quyen nữa.
Rốt cuộc nên đưa thẻ hẹn hò ai, cô ta vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Hơn nữa, trong nhà chung có tổng cộng bốn khách mời , hiện tại Phồn Tinh và Tống Mục Trần là cô ta chưa xúc qua. Nhưng Tống lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm Minh Cửu đến vậy
bot_an_cap Nam Y cảm mình cần phải suy nghĩ thật kỹ.
Mọi người mỗi một ý, còn đạo diễn đá một lòng chỉ muốn chạy đúng quy . Sau khi mọi người đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đăng bàibot_an_cap xong, cũng đã đến lúc người lần lượt kiểm tra bảng tin của nhau.
Kết quả cũng tự như ngày hôm trước, ví như Minh Cửubot_an_cap và Tống Trần vẫn xem bài của nhau, Tô Nam Y vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm cũng vậy.
Minh Cửu không người khác viết gì, nhưng nội dung của Mục Trần thì rất rõ ràng, nhìn qua là biết cho cô, đó chỉ có một đơn : Dù là mặt nào của thì cũng đều rất đáng yêu.
Bài của Minh Cửu thì trực tiếp hơn nhiều, hôm nay cô lại thay ảnh đại diện, ảnh mới chính là bức ảnh bốn ô Tống Trần vừa cùng nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghépvi_pham_ban_quyen, kèm nội dung: Bánh quy ngon, trà sữa rất tuyệt, bánh kem cũng rất ngọt, Tống Mục Trần là một người rất tốt.
Khi Mục thấy bài đăng này, nụbot_an_cap cười nhàn nhạt bỗng trở nên rạng rỡ hơn. Anh cảm thấy nói chuyện của Minhbot_an_cap Cửu sự rất thẳng , chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái sự thẳng thắn ấy lại khiến người ta sinh yêu mến.
Ngoại trừ Tống Mục Trần xem bài của Minhleech_txt_ngu Cửu, Dư Thành Tắc hồi đấu tranh tư tưởng, xem bài của . Chỉ sau khi xem xong, anh tức đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn méo cả mũi.
hoàn toàn ngờ Dư Thành Tắc lại xem bài của mìnhvi_pham_ban_quyen, cũng giống như Tô Nam không ngờ anh ta lại làm vậy.
vì ở đông người, Tô Y không thể hỏi trực tiếp, có thể nén lại sự hoảngbot_an_cap loạn khi thấy con sắp sổng lưỡi , mỉmleech_txt_ngu nhìn Dư Thành Tắc.
Cửu vốn đã tâm vô quen rồi, cô chẳng hề có phản ứng gì với việc Thành Tắc bài của mình. Trong mắt cô, Thành Tắc chỉ là một đồng nghiệp ở chung nhà, ai đi tốn quá nhiều tâm tư cho đồng làm gì?
Thành Tắc lúc này vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn đang nhớ bài của Minh , càng nghĩ thấybot_an_cap không vui: “Suốt ngày chỉ vi_pham_ban_quyen ăn.”
Những thứ Tống Mục Trần đút cho cô ăn, cô đều nhớ kỹ mồn một. trưa anh mời cô ăn cơm, mà chẳng thấy cái đồ không có tâm này ghi nhớ chút nào! Lúc này Dư Thành Tắc nhất quyết không thừa nhận là đang .
Minh Cửu nắm chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay: “Ta nhớ cả leo núi và bắn súng nữa đấy, bại dưới tay .”
Dư Thành Tắc nghẹn lời, ta còn có thể nói gì đây? Cả hai hạng mục Minh Cửu đều áp đảo hoàn toàn, anh ta còn mặt mũi nào nhắc lại nữa?
Tống Mục Trần giấu đi nụ cười nơi khóe môi, anh chạmbot_an_cap nhẹ bím tóc xương cá của Minh Cửu, đây chính là thành quả từ đôi bàn tay của anh.
gian không còn sớmbot_an_cap nữa, chúng nghỉ ? Buổi tối em đã no chưa? Có ăn chút gì không?”
Anh vẫn còn nhớvi_pham_ban_quyen chuyện Minh Cửu ăn đêm lúcbot_an_cap nửa đêm hôm qua, nếu giờ cô còn đói, anh sẽ cùng cô ăn thêm chút gì đó, cũng để có thêm thời gian ở bênleech_txt_ngu nhau.
Minh Cửu xoabot_an_cap xoa bụng, đầubot_an_cap cười với Tống Mục Trần: “ tối ăn no rồi, nay không ăn đêmbot_an_cap đâu.”
rồi cô hơi lắc đầu đầy vẻ không thích . Trở thành một người thấp bé, cô thực sự ai cũng phải ngẩngvi_pham_ban_quyen đầu, đặc là Tống Mục Trần cao tận 1m87, khiến Cửu đứng trướcvi_pham_ban_quyen mặt anh trông vô cùng nhỏ nhắn.
Tống Mục Trần xuống nhìn Minh Cửu, cô đang ngẩng mặt nhìn anh, cười đôi mắt hạnh cong thành hìnhleech_txt_ngu khuyết, trôngleech_txt_ngu vừa ngoan vừa ngọt ngào.
Yết hầu của Tống Mục khẽ chuyển độngleech_txt_ngu: “Được, vậy tối nay ngơi sớm .”
Minh Cửu gậtleech_txt_ngu đầu lia lịanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khoác tay Giang Nghiên và Lăng Tri Hạc, rồi nhìn sang Tôvi_pham_ban_quyen Nam Y: “Nam Y, cùng về nghỉ đi.”
Cô dùleech_txt_ngu cũng là đội Cửu, chưa bao biết đến trò kéo bè kết phái hay cô ai, mọi người đều hành độngvi_pham_ban_quyen cùng nhau.
Tô Nam Y vốn ở lại nóibot_an_cap vài câu với các khách mời nam, nhưng Minh đã đề đi về, cô ta không thể cố ở lại. Vì vậy, Tô Nam Y cũng đứng nói: “Vậy chúng tôi về trước đây, chúc mọi người ngủ ngon.”
Đêm thứ hai ở thế giớileech_txt_ngu này, Minh Cửu ngủ vô cùng thoải . việcbot_an_cap khách mờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác trong căn nhà nhỏ có trằn trọc thao thức hay không, Minh Cửu vốn đã chìm sâuvi_pham_ban_quyen vào giấc nồng toàn hay biết.
Sáng sớm, sau khi rộn một hồibot_an_cap trong bếp, Minh Cửu xuất hiện bên ngoài phòng ăn một cáchvi_pham_ban_quyen gọn nhanh nhẹn. Chỉ là này cô đãleech_txt_ngu thay bộ thể thao màuleech_txt_ngu cam bằng một bộ màu xanh lá, mái tóc dài vẫn buộc đuôivi_pham_ban_quyen ngựa cao như cũ, cả người toát lên vẻ thanh xuân tràn sức sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Tống Mục Trần, chào buổi sáng.” Thấy Tống Mục Trần từ phòng đối diện đi xuống, Minh Cửu chủ động chào hỏi trước. phươngleech_txt_ngu vi_pham_ban_quyen , cô thậm chí còn nhảy chỗ cái.
Vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng sớm đã nhậnbot_an_cap được một “cú ” đầy năng lượng, tâm trạng Tống Trần dĩvi_pham_ban_quyen rất tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đương , điều khiến anh hơn cả là Minh Cửu khôngbot_an_cap đến muộn, đã giữ đúng lời hứa cùng anh đi tập thểleech_txt_ngu dục.
“Chào buổi ,” Tống Mục Trần bước nhanh xuống bậc thang. Thấy trước tránbot_an_cap Minh có vài tóc con xòa, chứng loạn cưỡng chế củabot_an_cap bỗng dậy, anh không nhịn được mà đưa tay ấn nhẹ, muốn ép lọn tóc đó xuống.
Minh Cửu nghiêng đầu: “Anh muốn chạy bộbot_an_cap đến phòng gym?”
Tống Mục Trần: “Chạy bộ đi, chúng ta chạy vài vòng quanh căn nhà ?”
Minh Cửu không phản đối: “Được , hôm qua chạy sáu vòng, nay phải tăng thêm lượngvi_pham_ban_quyen động mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.”
đến sáu , mặt Minh Cửu nhăn lại. Cô yếu ớt từ bao giờ thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Hôm dường như ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả ba ngàn mét cô cũng chạy nổi.
Tống Mục Trần đưa ra nhận khách quan: “Thể chất củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đã khá tốt rồi, nhiều người chạy không nổi tám trăm mét đâu. Chúng ta khởi động trước, sau đó mới chạy.”

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay