Mang Không Gian Vật Tư Xuyên Về Thập Niên 70 Vào Vai Khổ Mệnh Nữ Đặc Công Dẹp Gọn Ổ Buôn Người

Mang Không Gian Vật Tư Xuyên Về Thập Niên 70 Vào Vai Khổ Mệnh Nữ Đặc Công Dẹp Gọn Ổ Buôn Người

Uyển Mộc full 09/08/2026 133 views lượt nghe 5 (2)

Giới thiệu truyện

# Đỉnh Cấp Đặc Công Xuyên Không Thập Niên 70: Nữ Cường Vả Mặt Bọn Buôn Người! 🔥

Chưa kịp tỉnh dậy, cuộc đời cô như bị cuốn khỏi nhịp thở khi mất việc, đói đến kiệt sức và đối mặt với âm mưu bán mình cho bọn buôn người của người bác ruột gian trá. Thật là một cú sốc! Không ai ngờ, linh hồn yếu đuối bên trong cơ thể ấy đã được thay thế bằng nữ đặc công át chủ bài kiệt xuất nhất thế kỷ 22! ⚔️

Hãy nhắm mắt lại và lắng nghe tiếng chốt cửa **không gian tùy thân** lách cách mở ra, mang theo vô vàn đan dược, ngọc bội và khế ước nhà đất. Cảm nhận âm thanh “chát, chát” vang dội cực sảng khoái khi Vân Bắc tung những cú tát nảy lửa, dạy dỗ cô chị họ gian trá dám trộm đỏ và có ý đồ đánh lén mình.

Xuyên không về thập niên 70 thiếu thốn, Vân Bắc từ một cô bé yếu đuối bị ức hiếp đã lột xác ngoạn mục. Gia đình người bác âm mưu chiếm đoạt tài sản và tiền thừa kế của mẹ cô? Cô bắt chúng phải trả lại không thiếu một xu! Bị mụ thím lừa bán với giá một ngàn đồng lên xe tải của bọn buôn người? Đeo tai nghe vào để nghe tiếng gào thét van xin quỷ tha mạng của lũ tội phạm khi bị nữ chính nện cho nhừ tử trong đêm tối rồi tống thẳng lên đồn công an. Giữa bối cảnh thời đại đầy biến động, một tờ hôn ước bất ngờ lại kết nối cô với vị thủ trưởng quân nhân Tư Nam Chiêu lạnh lùng nơi Lương Thành xa xôi.

**Tại sao bạn KHÔNG THỂ BỎ LỠ siêu phẩm Audio này?**

* 💥 **Vả mặt cực căng, văn phong sảng khoái:** Nữ cường main não to, dứt khoát không thánh mẫu. Trị ông bác tham lam, quật bà thím độc ác, combat từ trong nhà ra phố ngoài.

* 🎒 **Bàn tay vàng “hàng real”:** Nữ chính sở hữu không gian tùy thân xịn xò. Kết hợp y thuật siêu phàm, thuốc mê tự chế và võ kỹ đặc công, cô nàng dễ dàng outplay mọi thế lực ngầm.

* 🎖️ **Plot twist nghẹt thở & tình cảm mượt mà:** Mối nhân duyên trời định với quân nhân Tư Nam Chiêu bắt nguồn từ tờ hôn ước do ông nội anh và cha cô sắp đặt. Chưa kịp gặp mặt ở ngoài đời, cặp đôi đã có màn “chào sân” chấn động qua đường dây điện thoại của cục cảnh sát!

🎧 Cắm ngay tai nghe, tắt điện thoại ở chế độ im lặng và bấm **PLAY** để cày cấp cùng Vân Bắc! Giọng đọc truyền cảm, sắc bén lúc phá án và sảng khoái tối đa khi “vả mặt” ác nữ sẽ khiến bạn thức trắng đêm. Đừng bỏ lỡ!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Mang Không Gian Vật Tư Xuyên Về Thập Niên 70 Vào Vai Khổ Mệnh Nữ Đặc Công Dẹp Gọn Ổ Buôn Người cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Vân Bắc, ta biết mày tỉnh rồi. Ta nói cho mày hay, mày có quấy phá cũng ích thôi. Công việc mẹ mày để lại đã đưa cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ mày chỉ có lựa chọn, là xuống thôn, hai là chồng.
Xuống nông ? chồng?
Vânbot_an_cap Bắc giật mình kinh hãileech_txt_ngu, đột ngột mở . Cô nhìn một người đàn trung niên chừng bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, gương mặt đầy vẻ chán ghétvi_pham_ban_quyen và mất kiên nhẫn.
Màybot_an_cap quả nhiên tỉnh rồi! Vân Kiến thấy Vân Bắc mở mắt, mặt lộ rõ không vui, nói tiếp: Đã tỉnh rồi thì những lời ta vừa nóibot_an_cap chắn mày cũng thấy. Chọn một trong hai, phải suy nghĩ cho .
Lúc này, trong đầu như có thứ gì đó đang liều chen vào, khiến Vân đau đầu như búa bổ. Cô lúc không rảnh để chấp với người đàn ông trướcleech_txt_ngu mặt, cũng chưavi_pham_ban_quyen hình tại.
Cô đành trả lời lấy lệ: Bác, tôi biết rồi, tôi cần suy nghĩleech_txt_ngu một chút.
Không biết có phải thái độ của Vân Bắc dịubot_an_cap đileech_txt_ngu hay , Kiến Quốc gật đầu nói: Được, ta cho mày thời gian một ngày, mày nghĩ thông suốt .
Được!
Vân Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc thấy Vân Bắc dễ thương lượng như vậy, khác hẳn với ứng đó, có chút kinh ngạc nhưng cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ ngợi . Dẫu thì công việc đã vào tayleech_txt_ngu con gái ông ta lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Tuyết, dù Vân Bắc có quấyleech_txt_ngu phá nào cũng không đời nào nhường lại cho cô. Thà rằng cô bước một , rồi đòi hỏi thêm chút lợi ích từ họ. Suy , thứ gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm được trong là thực tế.
Ngay khi Kiến Quốc vừa rời đi, đầu Vân Bắc càng thêm đau đớn. Một luồng ký ức không về cô tràn vào đại não.
Đến lúc này, cô mới biết đã trọng sinh. Cô trọng sinh vàoleech_txt_ngu một cô bé cũng Vân Bắc ở phố Hải những đầu thập niên 70.
Vân Bắc là một kẻ đáng thương, từ cha đã mất tích. Đến cô mười tuổi, dệt bông nơileech_txt_ngu mẹ côleech_txt_ngu làm việc xảy ra hỏa hoạn lớn, để cứu tài sản của xưởng, mẹ cô đã bỏ mạng trong biển lửa. , dù mẹ đã mất nhưng vẫn để lại cho cô một suấtbot_an_cap làm việc xưởng . Hai bên ước định khi cô tròn mười támbot_an_cap tuổi là có chính thức tiếp quản trí đóleech_txt_ngu.
Chẳng ngờ, chỉ còn ba ngày nữa là tròn mười tám tuổi thì chị họ Vân đã mất việc vốn thuộc về cô.
ra dạo gần đây, thành phố đang gọi thanh niên không có việc làm nông thôn để xây dựng nông thôn mới. Để không phải đibot_an_cap, Vân Tuyết con gái của Vân Kiến Quốc đã nhắm công của cô. đó, Vân Tuyết giấu giếm cô, đến xưởng làm thủ tục trước.
Khi hay tin, Bắc đã làm một trận ngay tại chỗ, rồi chạy ra ngoài mưa, đêm đó liền sốt . Thế là cơn đã mang đi sinh mạng của cô bé ấyvi_pham_ban_quyen. Khi mở ra lần nữa, người trong đã là đặc công átvi_pham_ban_quyen chủbot_an_cap bài của thế kỷ 22.
Giờ đây, cơ thể này đã đổi . Từ nayleech_txt_ngu về sau, cô chính là nguyên chủ.
Nhìn thái độ gia đình Kiến Quốc đối với mình, cô chắc công việc đó không thể lại . Nếu đã vậy, chi bằng để lợi ích được tối đa hóa.
Còn về chuyện xuống nông , chắnbot_an_cap sẽ không đi. Dù là trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay này, đều chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm việc áng. Không phải cô khôngleech_txt_ngu chịu nổi khổ cực, mà là vì cô vẫn còn lựa chọn khác, nên chuyện xuống nông thôn cứ miễn đi cho rảnh.
, Vân nhanh chóng ra định. , cô không vội vàng ngoài mà lại ký ức nguyên một lần nữa. Khi đã hoàn toàn nắm được mọi chuyện, cô mới chuẩn bị xuốngbot_an_cap giường.
Nào ngờ, vừa mới gượng dậy đã ngã ngồi trở lại. Sắc Bắc lập tức sầm, không nhịn được chửi thề một tiếng.
Từ sau khi cô làm vào ngày hôm qua, cả nhà họ Vân một ai thèm ngàng tới cô, cứ như thể không hề tồn tại. Kết quả là bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa đói chovi_pham_ban_quyen đến tận bây giờ, đến lực giường cũng chẳng còn. Nếu không phải do xuyên không đến, có lẽ này nhà Vân đã phải lo hậu sự rồi.
Không xuống giường chắc là không , cô vẫn còn đang lả. Trông vào Vân Kiến Quốc thì thà bỏ còn hơn. Nếu ông ta thật sự đã sớm sai người mang đồ ăn tới, hoặc vừa đã vào cho cô rồi.
Nói đi cũng phải lạibot_an_cap, người đại bác của nguyên chủ phảileech_txt_ngu hạng lành gì. Danh tiếng bên ngoài thì dựng rất , nào là nuôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấngvi_pham_ban_quyen con của em trai khôn lớn, chính là chủ. Nhưng thực tế, ta là kẻ không có lợi không dậy sớm. Nếu không phải vì số tiền bồi thường, tiền tiết kiệm của mẹ và cả căn nhà cô đang ở , thì cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quỷ mới tin ông chịu nuôi cô.
Hiện , dù có nuôi cô thì cũng chỉ dừng lạibot_an_cap ở mứcbot_an_cap không để cô chết đói. Trong nhà này, cô và chị họ hoàn toàn là tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cực đối lập. Vân Tuyết ăn ngon, đẹp, mỗi ngày chỉ ăn no phần, quần áo thì toàn là đồ , đồ rách mà Tuyết không dùng nữa.
Không chỉ vậy, cô còn vác việc nhà. Ngày nào không là y như rằng sẽ không có quả tốt đẹp. Nói trắng , ở nhà Kiến Quốc, cô chẳng khác nào con sen nhỏ.
Điều nhất khiến Vân Bắc cảm thấy dễ chịu đôi chút là Vân Kiến Quốc vì muốnleech_txt_ngu giữ thể diện nên đã cho cô đi học, học hết từ tiểu họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến trung học phổ thông. Tất , điều này cũng nhờ việc thành tích tập của côbot_an_cap tốt, đối phương ngăn cảnvi_pham_ban_quyen cũng được.
Vân Bắc nghỉ ngơi lát mới chậm rãi bò dậy khỏi giường. Do dư âm của trận sốt, cơ vẫn còn rất suy nhược, bủn rủnvi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu sức lực. Cô vịnh mới đi ra khỏi phòngleech_txt_ngu, bước đến phòng khách.
Vân Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn ở nhà, thấy Bắc đi ra, tưởng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã nghĩ suốt, mặt ông ta thoáng hiệnbot_an_cap nụ cười, hỏi: Vân Bắc, mày nghĩ kỹ chưa?
Nghe vậy, Vân Bắc nén thôi thúc muốn trợn trắng mắt, liếc nhìnvi_pham_ban_quyen Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến rồibot_an_cap nói: Hiện đói mức khó chịu, không suy nghĩ nổibot_an_cap. Đại , nhà còn gì ăn không? Từ hôm qua tới tôi ăn gì cả, cứ thế này chắc mất.
Phỉ phỉ phỉ, mày cóleech_txt_ngu nói không hảvi_pham_ban_quyen? Chết chóc cái gì. Mày đợi đó, tavi_pham_ban_quyen vào xem còn gì , lấy cho mày một ít. Vân Kiếnleech_txt_ngu nghe Vân Bắc đòi ăn, mặt lộ vẻ không đứng dậy về phía nhà .
Vân Bắc cũng chẳng thèm để , cô cửa phòng quan căn nhà. Nghe nói ngôi nhà này ông cô để , mộtvi_pham_ban_quyen căn nhà dân tự xây có sân nhỏ. Tuy phòng ốc nhiều, chỉ có ba phòng, nhưng với những nhà miệng ăn chúc trongvi_pham_ban_quyen phòng thì căn nhà này đã là kỳleech_txt_ngu tốt rồi.
Ba căn phòng đó, chồng Vân Kiến Quốc phòng, con traileech_txt_ngu Vân phòng, phòng cuối cùng là Vân Tuyết và Vân Bắc ở chung. Trong căn phòng kê hai chiếc giường đơn, ngăn cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng một tấm rèm , một nửa. Vân Bắc nửa bên trái cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa sổ, còn cô ta ngủ bên .
Lúc này khách có treonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chân họa vĩ nhân, cùng với một số câu danh ngônbot_an_cap được lên tường. Sát tường đặtleech_txt_ngu chiếc ghế sofa gỗ, phía là mộtvi_pham_ban_quyen chiếc trà nhỏ hình chữ nhật. Nhìn chất liệubot_an_cap, có lẽ là gỗ sưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Gần lối vào nhà bếp kê một chiếcvi_pham_ban_quyen bàn vuông. Bình thường gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình Vân Kiến Quốc ngồi ở đó dùng bữa. Đương nhiên, Vân Bắc không được ngồi cùng bàn. Cô thường phải ănleech_txt_ngu bếp, mà toàn là đồ thừa canh cặn.
Nguyên chủ tình yếu đuối, lại thường xuyên bị vợ Vân Kiến Quốc thao tâm lý, hoàn toàn không biết phản kháng là gì, thậm chí còn thấy họ người tốt vì đã cưu mang mình. bé ấyvi_pham_ban_quyen chẳng hay biết rằng, vốn dĩ là nhà mình, và mình mới chính thực sự của ngôi nhà này.
Tiếng bước chân cắt ngang suy nghĩ của Vân Bắc, Vân Kiến Quốc với khuôn mặt tối sầm từ trong bếp ra, trên tay cầm một đen sì không biết đã để từ bao nhiêu ngày, nói Vân Bắc: “Trong bếp hết đồ rồi, cái này mày ăn tạm đi.”
Vân Bắc chỉ nhàn liếc Vân Kiến Quốc một cái, đáp: “Đại , tôi nhớ trong vẫn trứng mà? Tôi đang bệnh lại bị bỏ đói mấy , sao nuốt nổi thứ ?”
“Vân Bắc, sao mày còn học thói kén chọn thế hảbot_an_cap? Gia cảnh nhà mình thế nào mày cũng biết rồi đó, chỗ trứng đó là để bồi thân thể chị họ mày. Nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ nhỏ sức khỏe không tốt, giờ đi làm vất vả như vậy, chẳng lẽ không tẩm bổ một ?”
ra đi làm vất vả thế à. Hay là thế này, bác bảo chị ta trả việc đó đi, tôi không sợ vả, chẳng cần ăn bồi bổleech_txt_ngu, bác thấy ?”
?” Sắc mặt Vân Kiến Quốc lại lần nữa trở nên coi, không ngờ con nhỏ này sau một trận ốm mà mồm mép lại trở nên lanh lợi như .
“Đại , nếu bác không cho cơm ăn, vậy giờ tôi ra ngoài hỏi xin người khác. người ta hỏi đến, bác đừng trách tôi nói thật.”
đoạn, Vân Bắc làm bộ muốn đi ra ngoàivi_pham_ban_quyen, khiến mặt Vân Kiến Quốc càng đen kịt. Ông ta lạnh lùng nhìn Vân , gằn giọng: “Vân Bắc, mày nhất phải làm loạn đến khó thế này saobot_an_cap?”
“Đại , tôi nào có làm loạn. thực sự đói đến không chịu nổi , bác tôi ăn, chẳng lẽ cũng cho tôi đi xin người khác sao?”
Mộtbot_an_cap câu nói chặn họng Quốc khiến ông tabot_an_cap thốt nên lời. Cuối , vì thể diện, ông ta chỉ đành quay vào bếp một lần , cầm ra một chiếc bánh màn thầubot_an_cap trắng.
“Cầm lấy, đúng là nợ đời, ta thật sự mắc nợ mày mà.” Vân Kiến Quốc nói xong, ném chiếc màn thầu vào người Vânleech_txt_ngu Bắc rồi hầm bỏ về phòng mìnhvi_pham_ban_quyen cho khuất mắt.
Vừa nghĩ đến chiếc màn thầu ngon như vậy bị Vân , tim như rỉ máu. Đó là chiếc bánh ông ta đặc biệt mua từ căng tin hồi trưa, định để dành tối mới ăn. Giờ bị Vân Bắc mấtleech_txt_ngu mộtbot_an_cap cái, chỉ lại ba cái, không đủ nhà ông ta dùng bữa.
Vân Bắc chẳng may quan đến thái độ của Vân , lấy chiếc bánh rồi bắt đầu ăn ngấu nghiến. này cô đói đến mức có thể sạch cả một convi_pham_ban_quyen bò, cứ lấp đầy cái bụng rồi tính sau.
Vân Bắc ăn xong chiếc màn trong vàileech_txt_ngu miếng, giờ mới thấy bụng dạ dễ chịu , sức lực trong cũng dần hồi phục.
Sau đó, cô lại bếp định rót chén nước uống cho trôi cơm. Dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao màn thầu khô nghẹn.
Vào đến , cô phát hiện tủ bếp đã bị khóa lại. Rõ ràng, là cách để đề phòng cô.
Nhìn chiếc ổ khóa kia, Vân cười lạnh một tiếng, cô phải nguyên chủ. Lúc bụng vẫn còn đóileech_txt_ngu, trong tủ này chắc chắn có đồ ăn.
là, cô trực tiếp tìm một chiếc đũabot_an_cap vót nhọn, hoay trước ổ khóa một hồi, khóa liền mởleech_txt_ngu.
Kiếp cô là đặc công át chủ bài, đừng nói lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở loại khóa này, ngay mật mã chẳng phảibot_an_capleech_txt_ngu vấn đề.
Vì thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khi Vân Kiến Quốc ở trong phòng không nổi phải bước ra, liềnvi_pham_ban_quyen ngửi thấy mùi thơm mũi từ bếp.
Bước xem, ta mới hỏa thấy Vân Bắc đã mở tủ bếp, sốvi_pham_ban_quyen trứng gà giấu bên trong cô ănvi_pham_ban_quyen sạch.
“Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc, mày đang làm gì thế hả?” Vân Kiến giận gầm lênvi_pham_ban_quyen, dáng vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lao vào đánh người.
Bắc đã ăn gần no, dạ ấm áp, sức lực tự . Cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút sợ hãi đối , trực tiếp đápbot_an_cap trả: “Rán thôi mà, bác nhìn à?”
“Ai phép ăn ?”
“Tôi muốn ăn , còn ai cho phép sao?” Bắc lườm Vân Kiến Quốc một , nói: “Bác ngoài trước đi, muốn nhau hay muốn đánh đợi tôi ăn xong rồi nói.”
ranh nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mày muốn phản trời rồi, xem ta có dỗ lại mày không.” Kiến Quốc không lùi mà tiến tới, giơ tay định đánh .
Nhưng tay ông ta còn chưa chạm tới người Bắcvi_pham_ban_quyen đã phải phắt lại, chỉ thấy trên tay Vân Bắc đã xuất hiện một con daonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phay, đang chĩavi_pham_ban_quyen thẳng về phía ông .
“Đại bác, bác dámvi_pham_ban_quyen động vào một sợi lông tơbot_an_cap của tôi thì đừng trách để bác phải đổ máu.”
“Mày dám!” Vân Kiến Quốc vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận vừa sợbot_an_cap.
“Bác cứ thử xem tôi cóvi_pham_ban_quyen dámbot_an_cap không. Sau trận tôi đã thông suốt rồi, đối với các người không thể thuận theo được. Nếu không, sớm muộn gì cũng có ngày bịvi_pham_ban_quyen các người ăn đến xương cũng chẳng còn. Bây giờ là cướp công việc của tôi, e là ít lâu nữa sẽ lấy luôn cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy.”
Bắc vừa nói vừabot_an_cap tay vung dao vài cái, dọa Vân Kiến Quốc sợ khiếp .
“Vân Bắc, mau đặt dao xuống, có gì từ từ nói.” Vân Kiếnleech_txt_ngu Quốc sợ hãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuyên Bắc bỏ dao xuống, một mặt lùi bước về phía sau.
Vân Bắc thấy động tác của ông thì lạnh đầy mỉa mai. Cô quay người ăn nốt miếng trứng cuối cùng, lúc này mới cầm dao phay đi khách, đứngvi_pham_ban_quyen đối diện với Vân Kiếnbot_an_cap Quốc.
“Mày mày muốn làm ?” Vân Kiến Quốc nhìn Vân Bắc cầm dao, không khỏi run rẩy.
“Chẳng làm gì cả, chỉ muốnbot_an_cap nóivi_pham_ban_quyen chuyện hoi với bác thôi.”
nói chuyện gì?”
“Nói về công việc thuộc về tôi, nói khoản bồi thường các người phải trả tôi. Bác nghĩ rằng cướp trắng việc tôivi_pham_ban_quyen mà cứ thế xong đấy chứ?”
“Vân Bắc, chúng ta người một nhà, công việc cho mày hay chị họ mày thì như nhau sao?” Vân Quốc lại định dùng đòn tâm lýleech_txt_ngu, giở tình thân với Vân Bắc. Trước đây, mỗi nói vậy, Vân Bắc đềuleech_txt_ngu sẽ thỏavi_pham_ban_quyen . Bởi vì cô ấy trân trọng tình thân, trân trọng những người thân .
Nhưng Vân Bắc hiện tại linh hồn đã thay đổi, chiêubot_an_cap đối với côvi_pham_ban_quyen hoàn toàn vô dụng.
nênleech_txt_ngu, nghe xong lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến Quốc, Vân Bắc trực tiếp bậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười, nói: “ lời bác nói, tại sao Vân Tuyết còn phải tranh giành công của tôi gì?”
“Cái chẳng phải là” Vân Kiến Quốc miệng định biện, nhưng Vân Bắc trực tiếp ngắt lời: “ không muốn nghe bácvi_pham_ban_quyen nói nhảm nữa. việc đó coi như tôivi_pham_ban_quyen cho Vân Tuyết, tám , một xu cũng thiếu. Nếu không, đừng trách tôi ra tay nể tình. Dù sao người đã không cho tôi đường sống, vậy thì tất cả đừng có sống nữa.”
khẳng đanh thép của Vân khiến mặtvi_pham_ban_quyen Vân Kiến Quốc đen lại. Tám cho một suất công việc đúng là thị nay, nhưng dựa vàovi_pham_ban_quyen đâu mà ông ta phải trả?
Ông ta nuôi dưỡng Bắc suốt năm trời, lẽ nào còn không đủ bù vào suất công việc này ?
Nghĩ saobot_an_cap vậy, ta tuôn ra luôn: “ Bắc, ta nuôi mày nhiêu năm quabot_an_cap, hóa ra nuôi phải một kẻ thù. Chỉleech_txt_ngu là một công việc thôi mà mày còn dám hỏi xin tiền . Tám năm này, mày ăn uống không tiền chắc? Những đó tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn chưa tính toán với mày, mày còn tiền ta ?”
Ông ta không nhắc đến ơn nuôi thì thôi, nhắc đến, Vân Bắc liền quyết địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ tính toán thật kỹ món với ông ta. Để xem rốt cuộc là nuôi lớn cô, hay là họ đang trụcvi_pham_ban_quyen lợi mãi không thôi.
Vân Bắc không phải là nguyên họ nói gì là tin nấy. Mẹ của nguyên hy sinh vì việc công, vì thế nhà máy chỉ cấp tiền tuất. Dù cô không biết con số cụ thể là bao nhiêu, nhưng đến nhà máy là có thể tra .
Ông cũng thậtvi_pham_ban_quyen mặt dày chiếm hời mãi không , vậy tôi sao lại không dám đòi tiền? Nói cái gì mà ông tôi tám năm, cũng không sợ gió lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thổi sưngbot_an_cap lưỡi. Những thứ tôi ăn, tôi mặc mấy năm qua, với những gì ông được người tôi, một lông trâu cũng không bằng.
Chưa nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chỉ riêng căn nhà này thôi. Nếu không phải vì tôi, các có thể dọn đây ở sao? nữa, tiền kiệm của nhà giờ đâu hết rồi, còn chưa kể đến tiền tuất mẹ tôi. Nếu ôngleech_txt_ngu muốn toán, vậy chúng ta tìm một nơi tính cho kỹ, cũng để mọileech_txt_ngu người được Vânleech_txt_ngu Kiến đã nuôi dạy cháu gái mình như thế nào.
Phảnvi_pham_ban_quyen rồi, phản rồi, mày dám nói chuyện với như thế sao, dù gì cũng là đại bác của . Dù thế nào đi , chúng ta cũng đã nuôi mày khôn lớn. Vânvi_pham_ban_quyen Kiến Quốc tức , giận dữ trừng mắt nhìn Vân .
Trong mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông ta, việc mình lớn Vân Bắc ơn nghĩa cao tựa trời xanh. Còn số tiền Vân Bắc nhắc đến, một đã vàoleech_txt_ngu tay ông ta thì tự nhiên của ông ta.
Phải rồi, dùng tiền vốn dĩ thuộc để nuôi tôileech_txt_ngu, mà ông cũng mặt dày nói được. Còn dám bàn chuyện ơn nghĩa với , đúng tôi từng thấy kẻbot_an_cap không biếtleech_txt_ngu hổ, nhưng chưa thấy ai trơ trẽn như ông. Tôi đặt lời ở đây luôn, không chỉ tiền việc các người phải trả lại tôi, mà những khoản tiền khácleech_txt_ngu sau khi trừ đi phí sinh hoạt của những năm qua, thiếu cũng không xong. Nếu không, ông cứ chuẩn bị tinh thần mất việc đi.
Đượcvi_pham_ban_quyen rồi, cho thời gian một ngày nghĩ. Vân Bắc nói xong liền trực tiếp đi ra ngoài. Cơn bệnh của cô này vẫn chưa khỏi hẳn, cần phải đi mua ít thuốc uống.
Nghĩ đến mua thuốc, Bắc mới ra trên người không , thế trực tiếp tay về phía Vân Kiến Quốc, nói: Đưa tiền đâyvi_pham_ban_quyen, tôi phải đi khám bệnh.
Ta không có tiền! Vân Quốc một xu cũngbot_an_cap không muốn đưa cho Vân Bắc, cố nói không có tiền để xem cô cầu xin mình thế nào.
Tuy nhiên, Bắc sớm đã không còn là nữa. lời Vân Kiến xong, cô chẳng thèm nói nhảm, trực tiếp ra khỏi cửa gõ vang cửa nhà hàng xóm bên cạnh.
Vừa gõ cửa, vừa lớn gọi: Vương , bà có nhàbot_an_cap ? Cháu bịleech_txt_ngu bệnh rồi, bác cháu không đưa cháu đi khám, cũng không đưa tiền chobot_an_cap cháu, có thể cho cháu mượn vài đồng để khám bệnh không?
Vân Quốc thấy Bắc đi còn đang đắc ý, đột nghe lời cô nói, sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt tức trở nên cùng coi.
Ông theo, vừa vặn thấy Vương thẩm ở sát vách mở cửa bước ra. Không đợi phương hỏi chuyện, Vân Kiến Quốc lập tức móc ra ba đồng tiền, cho Vân Bắc rồi nói: Vân , con bé này, bác mới nói người không có sẵn tiềnvi_pham_ban_quyen, đang định vào phòng lấy cho cháu, sao cháu đã chạy ra đây mượn tiền rồi?
Nói xong, ông ta lại quay sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với thẩm: Bà Vương, ngại quá, làm bà rồi. Vân Bắc hiểu lầm , bà đừng để .
Ồ, vậyvi_pham_ban_quyen sao? Vương thẩm nhìn Vân Kiến Quốc, lại nhìn Vân Bắc, nói: Tôi nhớ Bắc bị dầm mưa từ qua đúng không? Tôi thấy
Chẳng đợi nói hết câu, Vân Kiến Quốcvi_pham_ban_quyen đã vội cắt ngang: Phải, , phải, con bé Vânleech_txt_ngu bị bệnh cũng không nói với chúng tôi, mới đấy chứ. Nếu đã đưa nó đi bệnh viện rồi.
Vương thẩm, tôi khôngleech_txt_ngu nói chuyện , tôi đưa con bé đileech_txt_ngu gặp bácbot_an_cap sĩ đây.
Nóivi_pham_ban_quyen đoạn, Vân Kiến Quốc vội vã kéo Vân Bắc xuống lầu, sợ rằng chậm chút nữa cô thốt ra lời bất lợi cho mình.
Nhìn dáng vẻ sốt sắng Vân Kiến Quốc, Vân Bắc không khỏi cười lạnh trong lòng. Quả nhiên, thể diện chính là huyệt của Vân Kiến Quốc. Xem ra sau này cô phải tận dụng điều này nhiều hơn mới được.
Vân Bắc vừavi_pham_ban_quyen nghĩ vừa rảo bước phía viện.
Đến bệnhleech_txt_ngu viện, côbot_an_cap cũng không tìm sĩ mà trực tiếp mua ít thuốc. Hiện nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã sốt, chỉ là cơ thể còn hơi khó chịu, uống chút thuốcbot_an_cap là ổn.
Mua thuốc năm hào, số tiềnvi_pham_ban_quyen cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô giữ trên người.
Để đề phòng bất trắc, ghé qua ủy ban khu , xin một tờ giấy giới thiệu, ghi rõ là cô chuẩn bị đi lấy chồng ở một nơi rất .
gấp gáp như vậy là để ngăn chặn việc Vân Kiến Quốc trực tiếp đăng ký cho đi xuống thôn. Nếu cô nhớ không lầm, đợt thanh niên xuống nông gần nhất là vào hai ngày tới. Nếu tên bị báo lên, lúcbot_an_cap đó muốn không đi không được.
Đối với gia Vân Quốc, Vân Bắc cảm thấy có phòng bị thế nào cũng không thừa.
Sau có được , lại đặc biệt qua Văn phòng niên thức để trìnhleech_txt_ngu của mìnhbot_an_cap, đồng thời đưa giấy giới thiệu cho phương , dặn dò người đó rằng nếu có ai báo danh mình thì đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng tin.
Làm xong việc này, Bắcleech_txt_ngu trực tiếp trở về nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Sau khi uống thuốc, cô lênbot_an_cap đi ngủ luôn.
Trong lúc đó, Vân Kiến Quốc lại trực tiếp đi đón vợ tan làm. Ông ta cảm thấy Vân Bắc dường như đã người khác, cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải bàn với vợ xem theo làm thế nào.
Tiền thì chắn là không trả rồi, đồ đã vào túi ông thì làm leech_txt_ngu chuyện móc ra.
Kiến Quốc đợi ở cổng nhà máy của vợ hơn một tiếng đồng hồ mới thấy vợ tanleech_txt_ngu .
Uông Tú Mỹ ra khỏi cổng nhàbot_an_cap máy ngườibot_an_cap đàn ông của mình đứngvi_pham_ban_quyen dưới cây lớn bênvi_pham_ban_quyen cạnh. ta tiến tới, mỉm cười hỏi: ông tới đây? Con nhỏ chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiệt kia rồileech_txt_ngu, tỉnh chưa?
Tôi tới đón bà tan làm đây. Con nhỏ tỉnh lâu rồibot_an_cap, nhưng hình như biến thành người khác vậy. Không chỉ ăn sạch số trứng gàbot_an_cap trongvi_pham_ban_quyen tủ mình, mà còn cầm dao tôileech_txt_ngu, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ta phải trảvi_pham_ban_quyen lại số tiền tiết của chú hai và tiền tuất của hai .
Cái ? cũng giỏi tưởng tượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật đấy. này đã tay chúng ta, nó còn muốn lại ? Sắc mặt Uông Tú Mỹ trở nên khó coi.
Nếu vì số tiền đó, làm sao bà ta có thể nuôi conbot_an_cap nhỏ chết tiệt kia. giờ cũng tốt, tuyleech_txt_ngu họ đã nuôi nó vài , nhưng nhà thì họ ở, tiền đã vào tay, công việc cũng đã có. Bây con nhỏ đối với họ chẳng còn chút giá trị lợi nữa. Vì , bà ta phảileech_txt_ngu nhanh chóng tìm lý khứ nó đi.
Tôi nghĩ thế. Có điều, nếu không đưa thì chắc chắnleech_txt_ngu nó sẽ quậy phánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. không biết đâuvi_pham_ban_quyen, hôm nay nó đi mua thuốc, tôi không đưa tiền, nó liền sang tìm Vương thẩm mượn đấy.
Nghe ông nói vậy, gan dạ của con nhỏ đó lớn hơnvi_pham_ban_quyen rồi nhỉ. Trước đây nó đâu có dám làm thế.
đấy, chắc do công việc bị Vân Tuyết mất nên nó kích động.
Cũngleech_txt_ngu có khả năng. Nhưng bất kể hay công việc thì cũng chỉ có thể là của nhà mìnhleech_txt_ngu . Thế nên, chúng taleech_txt_ngu phải cách đưa đi khuất mắt.
chiều tôi có nói với nó, hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó muốn xuống nông thôn bot_an_cap lấy , nó bảo để cân nhắc, tới giờ vẫn chưa lời .
đã như thế rồi mà ông phải nó đồng ý à? Ông có ngu không thế. Đương nhiên là chỗ cực thì cứ tống nó đến đó. Còn về đối tượng kết hôn kia của nó, nhiêu năm rồi chẳng có tin gì, chẳng biết ta đã có vợ connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưabot_an_cap nữa. Thay vì gửi một cục qua cho người ta, chẳng thà trực tiếp choleech_txt_ngu con nhỏ đó xuống nông .
Đợi nó đến vùng quê rồi, để xem nó còn nhảy nhótvi_pham_ban_quyen kiểu gì nữa.
Được, vậy nghe bà, ngày sẽ đi báo danh cho nó xuống nông thôn.
Vân Bắcvi_pham_ban_quyen không hề haybot_an_cap biết chỉ trong vài nói, Vân Kiến Quốc và Uông Mỹ định xong xuôi nơi chốn cho mình.
Tuy nhiên, cũng cô đã sớm tiếng , người này tính kế cô cũng dễ dàngleech_txt_ngu gì.
đã quyết định đăng ký cho Vân Bắc xuống nông thôn, nên sau khi hai vợ chồng trở về, không aileech_txt_ngu tìm đến khó dễ cho cô nữa. Thậm chí họ còn không ra phụ giúp cơm, lúc thấy cô chưa ra, còn phá đi gọi tiếng.
Ngược lại là Tuyết, thấy thái độ của cha mẹ đối với Vân Bắc thay đổi chóng mặt thì chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vui, lúc cơmvi_pham_ban_quyen cứ nói lời mỉa mai, châm chọc: “Vân Bắc, giờ được đối đãi còn tốt hơn cả con đẻ tôi đấy.”
“Vậy saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Thế cô trả lại công việc đây, đãi này lại choleech_txt_ngu, thấy thế ?”
Một câu nói khiến Vân Tuyết nghẹn không thốt nên lời.
Uông Tú Mỹ lời lẽ sắc mỏng của Bắc thì không kìm được mà nhìn cô một cái. Trong lòng thầm nghĩ, xem ra Kiến Quốc khôngleech_txt_ngu lừa bà, cái của con nhỏ Vân Bắc này thực nên lanh lợi hơn nhiều.
Thế nhưng, thấy Vân Bắc để tâm đến công việc như vậy, bà ta vẫn phải vỗ về đôi câu, tránh để xảy ra ngoài ý .
là, bà ta ra một nụ , gắp mộtbot_an_cap đũa thức ănbot_an_cap Vân Bắc nói: “Bắc Bắc à, đừng chấp nhặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với chị họ mình, nó không biết não đâu.”
Vân Bắc thản nhiên quét nhìn Uông Mỹbot_an_cap, đúng là không mà ân cần, phi gian tất . Cô xem , người này định bàyvi_pham_ban_quyen trống gì đây.
Lẳng lặng ăn xong bữa cơm, Vân Bắc chủ động dọn bát đũa trước. Uông Tú cũng khôngleech_txt_ngu trách mắng, mà sai Vân đi rửa bát, khiến Vân Tuyết bực bội không thôi, còn lườm Vân Bắcbot_an_cap mặt, cứ như thể việc mình phải là do Vân Bắc hại không .
Nói đi cũng phải nói lại, từ khi cô đến cái nhà nàybot_an_cap, hầu mọi việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà do một tay làm, dù Vân hay Uông Tú Mỹ thì số lần đụng vào việc chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Bây , cô sẽ không ngốc nghếch mà hạ cả đình này nữa. Cho dù có hầu cũng phải ngược lại, dù sao cô đã trả tiền rồi, chẳng phảivi_pham_ban_quyen sao?
Một đêm yên ổn trôi qua, sáng sớm hôm sau Vân Bắc đã tỉnh giấc. Nhìn Vân ngủ say, cô khẽ rời khỏi nhà.
Muốn khiến Vân Kiến Quốc phải nôn số kia ra, cô cần phải tìm thêm vàileech_txt_ngu trợbot_an_cap giúp. Nếu khôngbot_an_cap, với bản tính của vợ nhà đó, một xu họ sẽ đưa cho cô.
, Vân Bắc biệt đi nhàvi_pham_ban_quyen mấy dì trước quan hệ tốtvi_pham_ban_quyen với mẹ mình. Nhiều năm trôi qua, những ít nhiều cũng có chút thực quyền, bằng lòng giúp đỡ, cô đạt đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mục đích một cách dễ dàng hơn.
Đáng lẽ phải mang theo chút cáp, nhưng trên người cô không có tiền, tiền lẻ còn lại qua cũng chẳng mua gì ra hồn, đành phải đi tay đến cầu người giúp đỡvi_pham_ban_quyen.
Mấy người đó làmvi_pham_ban_quyen việc nhà máyvi_pham_ban_quyen bông, thấy Vân Bắc đến thì có chút ngạc nhiên. họ cũngleech_txt_ngu nghe loáng thoáng công mẹ Vân để đã có người thay .
đầu họ còn tưởng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Bắc đi làm, sau nhìn lại mới là Vân Tuyết.
Vân Tuyết là chị họ của Vân Bắc, chuyện đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ biết, ngỡ là Vân Bắc chủleech_txt_ngu động nhường công đi nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng han nhiều. lòng cảm thấy cô bé này có chút không biết nhìn rộng, khiến có phần vọng.
Ai mà ngờ hôm Vân Bắc chủ động tìm đến cửa.
Sau khi nghe Vân kể sựleech_txt_ngu tình, sắc mặt mấy người bọn họ rất khó coi. Đặc biệt Trần Quyên tính tình nóngbot_an_cap nảy, tức giận đập bàn rầm.
“Bọn họ thật quá quắt. Bắc Bắc, cháu đợi đấyleech_txt_ngu, lát nữa dì đi cùng cháu tìm bọn đòi lại công .”
“Dì Trần, thôi ạ, công việc đó cháu không cần nữa. Cháu cũng không định sống ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây nữa, cháu chỉ muốn đưa tiền chobot_an_cap cháu, như là cháu bán công việc đó cho họ. Còn nữa, tài sản mẹleech_txt_ngu để lại, cháu cũngleech_txt_ngu lấy lạibot_an_cap. Chỉ , cháu thân cô thế cô, nói năng không có lượng, họ chắc chắn sẽ không đưa, nên cháu muốn mời mấy dì giúp cháu nghĩ cách làm để lại đồ của mình.”
“Tất nhiên, cũng không để các dì giúp không công, nếu lấy lạibot_an_cap được đồ, cháu gửi mỗi dì hai mươi đồng, các dì thấy thế ?”
“Cái con bé này, tiền nong gì chứ. Dì và cháu là bạn thân, cháu là việc nên làm.” Trần Quyên Vân Bắc lại nói vậy, nhất thời không biết nói cho .
Tất nhiên, người vẫn có chuyện lại. Nể mặt cô, họ cũngvi_pham_ban_quyen sẽ tay. Nhưng Vân Bắc hiểu chuyệnbot_an_cap như vậy, họ giúp đỡ cũng sẽ cam tâm tìnhvi_pham_ban_quyen nguyện hơn.
Trong lúc Vân ra ngoài binh, Vân Kiến Quốc đã sổ hộ khẩu đến văn phòng Thanh trí thức.
Vợ lão nói đúng, để tránh dài lắm mộng, cứ nhanh chóng tốngvi_pham_ban_quyen khứ Vân đi là tốt nhất. Vừa hay hậu đợt trí thức xuống nông thôn. Chỉ bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ đăng ký cho Bắc, cô ta sẽ phải đi cùng đợt này luôn.
Đến lúc đó, đừngvi_pham_ban_quyen nói là tiền, đến một cũngvi_pham_ban_quyen chẳng đểbot_an_cap lại cho cô.
Không không , lão muốn xem một mình cô ở dưới nông sót thế nào. Biết đâu trụ được, cô phải vơ đại một gã dân nào đó mà lấy chồngbot_an_cap. Đến lúc đó, cô có muốn quay về khó.
Vân Kiến Quốc tính toán , chẳng ngờ văn phòng niên trí thức tên Vân Bắc xong, người phụ trách dùng ánh mắt kỳ quái nhìn lão, hỏi: “Không biết đồng chí gì của Vân Bắc, bản thân cô ấy không đếnbot_an_cap?”
“Tôi là bác cả của nó, đặc biệt đây giúp nó báo danh, phiền đồng chí đăng ký giúp cho.”
“Xin lỗi nhé đồng chí, trường hợp này chúng thể đăng ký.” Người phụvi_pham_ban_quyen trách vừa nghe là bác của Vân Bắc, lập tức hiểu ra tại sao hôm qua Vân Bắc lại biệt đến đây đánh tiếng một câu.
vậy, ánh nhìn Vân Kiến cũng mang theo sự . Bà chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng Vân Kiến Quốc chắc chắn làvi_pham_ban_quyen không muốn con gái mình xuống nông thôn nên mới tên Vân ra thế chỗ.
“Tại sao? Chẳng phải chưa hết hạn sao?” Vân Kiến Quốc có chút khó hiểu, hoàn không ngờ Vân Bắc đã đi mộtvi_pham_ban_quyen bước chào hỏi người ở đây.
“Bởibot_an_cap chí Vân Bắc đã nói , côbot_an_cap ấy phải đi tìm hôn phu kết hôn, ngay cả thư giới thiệu cũng đãvi_pham_ban_quyen xin xong rồi.” Người phụ trách lạnh lùng thốt ra một , Vân Kiến Quốc ngẩn người.
sau lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới phản ứng lại được, đỏ bừng mày chạy mà rời đi.
Uông Tú Mỹ thấy lão trở về, lập tứcleech_txt_ngu lấy hỏi: “Thế nào, chuyện xong xuôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi chứ?”
“Chưa!” Vân Kiến Quốc lắc đầu, sau đó thuật lại lời của trách văn phòng Thanh niên trí thức cho nghe.
Nghe xong lờivi_pham_ban_quyen Vân Kiến Quốc, Uông Tú Mỹ trở khó coi, lạnh giọng nói: “Đúng là chúng ta đã coi thường nó . Vốn dĩ muốn nó một con đường sống, nhưng nó lại không cần. Đã như , hay chết đi rồi.”
à, bà đừng có làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện dại . Giết người là phải đền mạng đấy.” Vân Kiến Quốc nghe Uông Tú Mỹ lập tức biến sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
bot_an_cap lão cũngbot_an_cap thích Vân Bắc, nhưng chưa bao đến chuyện để côbot_an_cap phải chết.
cũng có ngu, sao có thể mình ra tay.” Uông Tú Mỹ Vân Kiến Quốc cái, nói: “Chuyện của Vân ông đừng có lo nữa, tôi sẽ bảo người lý.”
“Vợ , hay là” Kiến Quốc còn muốn khuyên nhủ thêm, dù sao đileech_txt_ngu Bắc cũng là của em trai thứ , là cháu gái của lão, lão có chút không nỡleech_txt_ngu xuống tay.
Uông Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mỹ ông định nói , lập tức sa sầm mặt lại, gắt: lẽ ông lòng đem đồ đã vét được trả lại ? Từ nhàleech_txt_ngu cửa, tiền nong cho đến công việc?
Tôi Vân Kiến Quốc á khẩu. Ông ta đương nhiên không muốn, thứ gì vào ta thì bot_an_cap chuyện ra.
Ông không muốn chứ gì? Đã muốn thì đừng có nhảm nữa. coi như không biết gì là được. Uông Tú lườm chồng một cái thẳng bước .
Vân Kiến Quốc thấy vợ đi rồi cũng xách túi đuổibot_an_cap theo . Ông đi làm, hôm qua là do đổi ca.
Mười giờ , Vân Kiến Quốc đang bận bị người của văn phòng nhà máy gọi đi.
Đến văn phòng trưởng, ông mới phát hiện Vân Bắc cũng ở đó, ngoài ra còn có mấy người mà ông ta từng gặpbot_an_cap mặt lần. Nếu ông ta nhớ không lầm, đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều bạn của mẹleech_txt_ngu Vânleech_txt_ngu Bắc.
Hồi đầu, bạn của mẹ Vân Bắc cũng nhận cô, nhưng vì ông ta là người thân duy nên cuối cùng Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc mới về ở với ông ta, tử của mẹbot_an_cap cũng ông tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo quản. Lúc đó đôi đã thỏa thuận rõ ràng, tiền phải được dùng cho Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc.
Thế nhưng bao năm trôi qua, số tiền sự chi cho Vân Bắc chỉ có thể nói là ítvi_pham_ban_quyen đến thảm hại.
Để không tự chuốc họa vào thân, ngay từ ngày Vân Bắc mới đến nhà, ông ta và vợ nhồi nhét vào đầu cô những tư kiểu như: ăn cơm nhà , uốngleech_txt_ngu nước nhà họleech_txt_ngu thì họ chính là ân nhân, cô phải biết ơn và báo đáp .
Thời gian , những người kia cũng hay đến thăm Vânbot_an_cap Bắcbot_an_cap vì sợ cô bắt nạt. Vân Bắc khi đó cũng khá thân thiết với họ, để triệt rắc rối, vợ chồng ông ta bắt đầu chia rẽ quan hệ giữa cô và họ, khiến Vân Bắc không còn gũi nữa.
Nhiều năm qua, hiệu quả rất . Những người đó đã lâu không còn xuất hiện trong cuộc sống của Vân Bắc. Không ngờ hôm nay lại xuất hiện , mà còn đi cùng với cô.
Lúc , trong lòngbot_an_cap Vân Kiến Quốc lên một linh cảm bất hảo.
Quả nhiên, rất nhanh sau ông ta đã biếtbot_an_cap đích những này khi hộ Vân Bắcbot_an_cap đến đây.
Trong phút chốc, sắc mặt Vân Kiến Quốc trở nên vô cùng khó coi. Ông ta Vân , gằn giọng: Bắc Bắc, đây là chuyện riêng của gia mình, cháu tất phải để người ngoài xen ?
Đại , tôi các người không phải là người mộtbot_an_cap nhà. Nếu không, công việc tốt của tôi sao lại rơi trúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu họ được? Đó là công việc mẹ tôi dùng đổi vềvi_pham_ban_quyen đấy.
Mày! Kiến Quốc nghe Vân Bắc nói vậy tức điên người, chẳng màng đâyleech_txt_ngu là văn nhà máy, ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào mũi cô mà mắng: Vân Bắc, đúng là đồ ăn cháo đá . Tao nuôi bao nhiêu năm qua, màybot_an_cap không biết báo đápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì thôi, lạileech_txt_ngu còn cấu kết với người ngoài tao mất mặt. Sớm biết mày thế này, đó tao để mày đi theo người cho rảnh nợ.
Vân Kiến Quốc, ông mặt mũi mà nói thế à? Năm đó nếu không phải ông sống tranh thì Vân Bắc đã về ở với tôi rồi.
Trần vốn đã chướng mắt Kiến Quốc từ lâu, lậpleech_txt_ngu vạchbot_an_cap trần bộ mặt của ta.
Bà?
Thấy hai bên sắp cãi nhau to, xưởng trưởng lên , lạnh lùng ngắt lời: rồi, đừng nữa. Vân , đồng chí Vân Bắc đã trưởng thành rồi, cô ấy muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy kiệm tiền tử tuất của mẹ mình mà ông đang quản hộ, ông sao?
Làm còn tiền nong nào nữa. Số tiền đó lo ăn, mặc, ở, cáileech_txt_ngu gì mà chẳng cần đến tiền? Kiến Quốc vừa nghe đến tiền là lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net than nghèo kể khổ.
May mà Vân Bắc đã chuẩn bị trước, cô trực tiếp lấy một cuốn sổ tay. Bên trong ghi chép rõ mươibot_an_cap những năm qua cô đã tiêubot_an_cap bao nhiêu tiền, tiêu vào việc gì.
Nói đi phải lại, những năm qua nơi nhất côbot_an_cap tốn là việc học. toán kỹ ravi_pham_ban_quyen cũng tốn một đồngleech_txt_ngu.
Còn những thứ khác, lại năm đồng. Bởi vì áo giày của cô đều là thừa Vân Tuyết không dùng nữa, cô chưa từng được mua đồvi_pham_ban_quyen mới.
Còn về ăn uống, hằng ngày cô không ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đủ no phải hết việcleech_txt_ngu nhà, làm cho gia đình Vân Kiến Quốc, hoàn toàn có thể cấn trừ vào sinh hoạt phí.
thấy cuốn của Bắc, không chỉ Vân Kiến Quốc mà những người khác cũng bàng hoàng không thôi. Vân Kiến nằm mơ cũng không ngờ tới việc bé Vân Bắc lì ngày thường lạibot_an_cap dám lút .
người còn lại dùng mắt khiển nhìn Vânbot_an_cap Kiến Quốc. Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi là nuôi dưỡng ông ta làbot_an_cap thế này đây sao? Đây hoàn toàn là coi người ta như người ở không công mà.
Chẳng Vân Bắc lại gầy gò, mỏng manh như gió thổi là bay thế kia. Nhìn sang Tuyết xem, đúng là một trời vực.
Mặt Vân Kiến Quốc đỏ bừng lên, ông ta há miệng giải thích nhưng không thốt nênbot_an_cap lời.
Cuối cùng, ông ta chỉ rặn ra được một câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Tiền trong tiêu hết sạch rồi.
Vân Bắc cũng lường đượcleech_txt_ngu điều , liền đề nghịvi_pham_ban_quyen: tiền trong nhà đã tiêu hết, vậy không biết xưởng trưởng có thể cho cháu ứng trước lương của ta, hoặcbot_an_cap sau này lương của ông taleech_txt_ngu cứ cho cháu lĩnh được không?
Mày nằm mơ đibot_an_cap! Vân Kiến Quốc khôngleech_txt_ngu thèm suyvi_pham_ban_quyen nghĩ, hét toáng lên.
Lúc này, ông ta đột nhiên thấy ý tưởng của vợ mình là đúng. Sớmbot_an_cap biết này thì nên làm thịt ranh Vân Bắc cho nợ.
Hét xong, Vân Kiến Quốc mới nhận ra mọi người đang nhìn mình chằm chằm. Đặc biệt là xưởng trưởng, mắt ông ấy nhìn ông ta đầy vẻ dò xét.
Chạm phải ánh mắt của xưởng , Kiến Quốc hoảng loạn, vội vàng chữa cháy: Ý tôi là, tôi sẽ đi vay tiền trả lại, cònleech_txt_ngu thì cứ để tôi tự lĩnh.
Được, nếuleech_txt_ngu đã vậy thì ông thời hạn hai ngày. Đến lúc đó nếu vẫn nộp tiền sẽ khấu trừ vào lương.
Xưởng đã hạ , Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốcvi_pham_ban_quyen dù không cam lòng chỉ đành tuân theo. Tuy , ông ta hận chết Vân , hận không thể bóp chết cô ngayvi_pham_ban_quyen lập tức.
Bắc thừa biết Vân Kiến Quốc sẽ không dễ dàng đưa tiền cho mình. Để đề phòng ông bí quá làm , giết người đoạt của, Vân lại nói với những ngườibot_an_cap có mặt đó: Cháu cũng muốn xin mọi người làm cho việc, đó là trong hai ngày cháuvi_pham_ban_quyen có xảy chuyện gì ngoài ývi_pham_ban_quyen muốn thì hung thủ chắc chắn là ông ta.
Xưởng trưởng nghe nhíuleech_txt_ngu mày, nóileech_txt_ngu: Vân Bắc, cháu không được nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càn. Ông ấy là đại bác của , dù có hơi tham tiền thật nhưng chuyện giết người hại mệnh chắc chắn không dám làm đâu.
Xưởng trưởng, biết người biết mặt không biết lòng, cứ coi như cháu lấy bụng tiểu nhân đo lường lòng quân đi. Cháu làm vậy leech_txt_ngu đề phòng vạn , hơn nữa cũng là vì giữ lấy mạng nhỏ mình thôi.
Cái đồng chí này thật ! Xưởng vậy thì cũng chẳng biết phải nói gì thêm.
Vân Kiến Quốc thì toát mồ hôi khắp người, bởi vì chẳng vợ ông ta đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để Vân Bắc đi chết đó sao?
Dĩ nhiên vợ ông không ngốcbot_an_cap đến mức giết người lộ liễuvi_pham_ban_quyen. Nhưng nếu là nạn thì sao? Ví dụ như lỡ ngã xuống nước hạn.
Lúc chuẩn bị rời đi, Vân Bắc liếc nhìn Quốc một cái sâu sắc. Cô nhận ra chột dạ trong mắt ông ta, có vẻ như cô đã trúng kế của .
khỏi cổng nhà máy, Quyên lắng nhìn Vân Bắc: Bắc Bắc à, giờ cháu đã đắc tội với Quốc rồi, hai ngày tới phải cẩn thận đấy. Hay là cháu nhà dì Trần ở mấy đi?
Không cần đâu dì , hôm cảm ơn mọi người nhiều . Cháu vẫn phải về , lúc nãy cháu đánh đòn phủ đầu trước rồibot_an_cap, Vân Kiến Quốc tạm không dám độngvi_pham_ban_quyen vào cháu đâu. Còn chuyện sau nàybot_an_cap để sau này tính tiếp ạ.
rồi, vậy cháu cẩn thận mộtbot_an_cap chút, có chuyện nhớ tới tìm Di.
Cháu biết rồi, cảmbot_an_cap ơn dì Trần. Bắc cười nói lời cảm ơn, sau đó xoay người về nhàvi_pham_ban_quyen họ Vân.
Về đến nhà, Vân không đểvi_pham_ban_quyen rảnhbot_an_cap rỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đã định rời khỏi nơi này, có thứ cô tuyệt đối không gia Kiến Quốc đượcleech_txt_ngu hưởng lợi.
không chỉ muốn lại tiền, mà còn phải lấy lại cả căn này nữa. Ngay cả ở, cô cũng có thể người khác thuê để tiền.
Nghĩ đây, nhânleech_txt_ngu lúc không có ai, Vân bắt đào bới dưới quế ở góc sân.
Năm lên tám tuổibot_an_cap, mẹ đãleech_txt_ngu cùng nhau chôn một chiếc hộpvi_pham_ban_quyen sắt dưới đó. Nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên trong những thứ như giấy tờ nhà và một ít trang sứcvi_pham_ban_quyen.
Khi ấy, cô không hiểu sao mẹ chôn thứ này ở đây, còn dặn đi dặn lạileech_txt_ngu cô phải ghi nhớ kỹ.
Những năm qua, nguyên bị gia đình Vân Kiến Quốc giày vò đến mức sắp quên khuấy chuyện này. Nếu không phải cô tiếp ký ức củavi_pham_ban_quyen nguyên , ebot_an_cap rằngbot_an_cap thứ quan trọng như vậy sẽ bị vùi lấp đây.
Đào được chiếc hộp lên, mở ra xem, đồ đạc bênleech_txt_ngu trong được gói bọcbot_an_cap kỹ càng lớp trong ngoài, toàn không ẩm mốcleech_txt_ngu.
Vân Bắc mang về phòng mới mở hẳn ra xemleech_txt_ngu, hiện ngoài khếleech_txt_ngu ước nhà đất còn có thỏi vàng, một miếng ngọc bội màu đen và vòng tay vàng .
Miếng ngọc bộibot_an_cap này chạm vào đặc mátleech_txt_ngu lạnh, bên trên khắc một con rồng bay lượn trên mây lành. Vân Bắc rất thích, cứbot_an_cap cầm trên tay ngắm nghía mãi.
Sau khi chơi đùa đủ rồi, cô mớibot_an_cap ngọc bội sangbot_an_cap một bên, bắt đầu xem khế ước nhà. Có hai , ngoài căn bọn họ nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện tại, còn có một tờ là một căn tứ viện ở Kinh Thị.
Chỉbot_an_cap là năm đã lâu, không biết căn giờ có còn hay .
Vân Bắc đặt tờ khế ước tứ viện sang mộtleech_txt_ngu bên, dự định nào đó sẽ đi xem thử. Cô cầm tờ khế ước của căn nhà hiện tại, suy tính xem nên lý thế nào cho ổn thỏa.
Còn cả những thứ trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộp nhỏ này nữa, cô cũng phải tìmvi_pham_ban_quyen một an toàn để cất giữ. Nếu không, đặt ở nhà này, nói không nào đó sẽ người cuỗm mất.
như không từ kiếp trướcleech_txt_ngu mình tới đây tốt mấy.
Bắc thầm nghĩ như vậy.
Kiếp trong một làm nhiệm vụ, cô vô tình có một gian, là một dược trang nhỏ, bên trong chỉ có ruộng đấtbot_an_cap, vườn thuốc mà còn mấy gian nhàleech_txt_ngu trúc mang cổ xưa.
Sau đóbot_an_cap, để thuận , cô đã không ít đồ đạc vào trongbot_an_cap .
Nếu giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi theo, đồ đạc bên trong đủ để cô sống một đời sung túc ở thập niên thiếu .
đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện khôngleech_txt_ngu gian, Bắc đột nhiên cảm trời quay cuồngleech_txt_ngu. Ngay sau đó, một trang viên quen thuộc ra trước mắtvi_pham_ban_quyen cô.
Nhìn nơi chốn quenvi_pham_ban_quyen này, Vân Bắc không nhịn được cười lớn tiếng.
Ha ha ha!
Tốt quá rồi, không gian của cô đã đi theo tới đây. Giờ thì cô không còn phải lắng không có chỗ đồ nữa. Đừng chiếc hộp nhỏ kia, ngay cả đồ đạc của cả kho hàng cũng có thể chứa .
Có không rồi, việc đầu tiên Bắc chính là đem chiếc hộp kia đặt vào trong phòng của nhà trúc. Sau đó, cô lại từvi_pham_ban_quyen một chiếc bình trong dược phòng bên cạnh đổ ra một viên thuốc.
Đó là viên thuốc bồi thể mà kiếp trước khi rỗivi_pham_ban_quyen cô đã tự tay chế . Thân thể hiện của cô bị nhược nghiêm trọng, cô bồi bổ nguyên khí thật tốt, nếu không e là sống nổi đến tuổi bốn mươi.
Được sống một đời, Vân Bắc hy vọng bản thân có thể sống lâubot_an_cap nhất có thể. Không nói đến bách niên giai , nhưng ít nhất cũng phải được bảy tám mươi tuổi chứ?
Sau uống thuốc, Bắc cũng không vội ngoài mà nghỉ ngơi ngay trong không gian.
Căn nhà trong không gian đều được bài trí theo cô, ấm, thoải không gì bằng. Cô chẳng muốnbot_an_cap trên chiếc giường nhỏ hẹp kia nữa, chân thẳng đã , ván giường đến người.
Vân Bắc cứ thế ngủ một mạch đến tận giờ cơm . Buổi trưa cả nhàbot_an_cap Vân Kiến Quốc đều về, Vânleech_txt_ngu Bắcvi_pham_ban_quyen lườivi_pham_ban_quyen ngoài, trựcleech_txt_ngu tiếp ở trong không gian đơn giản ăn một bát mì ăn liền.
xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Vân Bắc đi tới vườn thuốc, chuẩn bị hái một dược liệu để tặng cho gia đình Vân một “món quà nhỏ”. Bọn họ ở nhà của nguyên , ăn của nguyên chủ, uống của nguyên chủ, vậy mà dám đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử vớibot_an_cap cô ấy thếleech_txt_ngu, vậy thì đừngleech_txt_ngu trách cô cho bọn bài họcleech_txt_ngu.
công, Vân Bắc biết không ít thứ, không chỉ chế thuốc còn biếtvi_pham_ban_quyen chữa bệnh. Vì vậy, chẳng mấy chốc, món quà cho đình Vân Kiến Quốc đã được chuẩn bị xong.
Trong lúc Vân Bắc đang bận rộn ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian, Vân Kiếnbot_an_cap vừa tan làm đã vội vã tìm vợ là Uông Tú . Ông ta biết chắn buổi trưa vợ mình sẽ tìm người để đối phó với Vân , thậm chí lấy mạng cô.
Nhưngleech_txt_ngu bây giờ, ông ta buộc phải ngăn cản. Nếu không Vân Bắc xảy thật, ông sẽ phải ngồi tùleech_txt_ngu.
Uông Tú Mỹ vừa làm, đang địnhbot_an_cap đi tìm người thì thấy Vân Kiến Quốc vội vã chạy tới, không khỏi hỏileech_txt_ngu: “Xem ông gấp gáp kìa, có thế?”
Vân Kiến kịp thở , lập tức kể lại chuyện Vân Bắc dắt người xưởng ép ông ta trả tiền.
“Thấy tôi nói ? Nó đúng là con sói mắt trắng nuôi không thuần màvi_pham_ban_quyen.”
“Bà nó , giờ không nói chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này. chưa tìm người chứ? Tạm thờibot_an_cap đừng tìm nữa.”
“Sao , đối xử với ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôngbot_an_cap còn mủi lòng à?” Tú Mỹ mặt mày đầy vẻ không vui, tưởng Vân Kiến Quốc còn thiết tha quan hệ mủ.
“Đâu có chuyện , còn hận nó bà ấy chứ. Nếu nó mà chết được, tôi nhấtvi_pham_ban_quyen định sẽ vỗ tay reo .”
còn tôi?”
“Tôivi_pham_ban_quyen cũng là bất đắc thôi. Bàvi_pham_ban_quyen không con nhỏ đó quỷ quyệt thế đâu, hôm nay nó nói thẳng trước mặt giám đốc tôi rằng nếu mấy ngày này nó mà xảyvi_pham_ban_quyen ra chuyện gì thì nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do tôi làm.”
“Cái gì!” Tú Mỹ biến sắc. ra đừng là mấy ngày này, cả khoảng thời gian tới đây không thể vào nó rồi.
Nghĩ đến đây, Tú Mỹ tức muốn chết. Bà ta sầm mặt mày, hỏi Vân : “Vậy phải làm sao, chẳng lẽ chúng tabot_an_cap thật sự phải tiền?”
“Chắc chắn phải đưa, nếu không sau này tiền tôi sẽ bị phát thẳng cho nóleech_txt_ngu.”
, vậy thì cứ đưa tiền . lúc đó lại thuê người giúp trộm lại lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được. Dù sao nhà cũng chỉ ngần ấy chỗ, nó chẳng đem gửi người khác chắc.”
là không đâu nhỉ?”
Vẻ mặt của hai đều rất khó coi, tức đến cơm cũng chẳng buồn ăn. Cứ nghĩ đến việc một lúc phải bỏ ra mấy ngàn tệ, cảm giác đó quả thực đau cắt khúc ruột của bọn họ vậybot_an_cap.
Mặc vốn dĩ đó cũng chẳng phải tiền của họ, nhưngleech_txt_ngu tiền vào túi thì họ đã coi đó rồi. Giờ lấy ra, làm sao mà cam cho đành?
Đó là mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngàn tệ lận đó, cả họ không uống cũng phải tiết kiệmbot_an_cap mất mấy năm trời.
Vì chuyện này, sau tan buổi chiều trở về nhà, Uông Tú càng nhìn Vân Bắc càng thấy mắt, mai nói: “ Bắc, giờ mày giỏi rồi đấy, dám cấu kết với người ngoài để tính kế bọn tao. Một đứa con gái như mày, tưởng cầm trongvi_pham_ban_quyen taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế mà giữ chắcbot_an_cap?”
Vân nghe , biết ngay người này không muốn đưa tiền, tiếp vặnbot_an_cap lại: “Giữ được hay không là chuyện của tôi. cứ việc đưabot_an_cap tiền là được, những chuyện khác không cần phải nhọc lòng lo .”
“Được, mày giỏi lắm rồi.” Tú Mỹ tức đến mặt tía , nhưng lại dám làm gì Vân Bắc. Cuối cùng, bà thẳng về phòng, đến cơm cũng chẳngleech_txt_ngu thèm nữavi_pham_ban_quyen.
Vânbot_an_cap Kiến Quốc thấy vợ giận dữ như cũng có chút không vui, trực tiếp nói với Vân Bắc: “Xem mày làm bác gái tức đến thế nào kìa, cơm tối nay mày nấu đi.”
“Giờ bác vẫn dám để cháu nấu cơm, yên tâm ?” Vân Bắc cười híp mắt hỏi một câu.
Câubot_an_cap nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này Kiến Quốc rùng mình một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lập tức bảo: “Thôi bỏ , để ta tự .”
Vân Kiến Quốcbot_an_cap tuy cóbot_an_cap chút tư gia trưởng, nhưng vẫn , chỉ là làm được ngon. bực cả ngày, ôngleech_txt_ngu ta cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng tâm trí nấu . Chủ yếu là vì khôngbot_an_cap biết nấu món gì ra hồn, đang nghẹn ăn không vô, chi bằng ăn bát mì chobot_an_cap xong chuyện.
Chẳng mấy chốc, Vân Kiến Quốc nấu mì, sau bưng hai bátleech_txt_ngu vào phòng cùng Uông Tú . Vân Bắcvi_pham_ban_quyen chẳng thèm bận tâm, trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp múc một bát lớn ravi_pham_ban_quyen phòng khách.
Tuyết vừa đi làm về đã chui tót vào phòng, này đang gọi ra ăn cơm. Nhưng cô ta đợi mãi, đến khi đói cồn cào mà vẫn không thấy ai gọi, đành phải mở cửa phòng .
Thấy Vân Bắc đang ngồi ăn mì, cô lập tức nổi trận , xông thẳng đến trước mặt cô, giơ tay muốn hất đổ bát mì, tiếng quát: “Vân Bắc, mày hay nhỉ, một mình ăn mì mà không thèm gọi tao lấy một tiếng. Tao đã không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn mày cũng đừng mà ăn.”
Vân Bắc không phải nguyên chủ, càng không nuôngvi_pham_ban_quyen chiều cô ta. Thấy phương định hất đổ bát mì của mình, lẹ mắt bưng bát lên, đồng thời tung một cú đá thẳng vào ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta.
Một tiếng “bịch” vang lên, Tuyết bị đá ngã lăn ra đất. đau đến, Vân Tuyết “a” lên một tiếng gào khóc thảm thiết. Hai vợ chồngbot_an_cap đang ởvi_pham_ban_quyen trong phòng vừa ăn mì vừa bàn đối phó Bắc, nghe thấyleech_txt_ngu tiếng con gái thét lên thì vội vã chạy ra, thấy con gái mình đang bệt dưới đất khuôn mặt đau đớn.
“Có chuyện gì thếleech_txt_ngu ?” Uông Tú Mỹ vừa hỏi vừabot_an_cap về con gái.
Thấy mẹ, Vân Tuyết lập tức khóc rống lên, chỉ tay vào Vân Bắc nói: “Mẹ, Bắcbot_an_cap không cho con mì, còn đá con nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Nhìn Vân Tuyết vừa ăn cướp vừa làng, Vân Bắc không khỏi cười lạnh: “ không có tay có chân à? Muốn ăn sao không tự bếp mà múc? Đã thế còn định hất bát mìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của , một cái là nhẹ đấy.”
“Mày màyleech_txt_ngu?” Vân Tuyết tức điênbot_an_cap người, quay đầu hét lên với Uông Tú Mỹ: “Mẹ, mẹ đánh cho con!”
“Tuyết Nhileech_txt_ngu, con đứng dậy trước đã, được không?” Uông Mỹ cũng muốn người lắm chứ, nhưng nhìn Vân bây ràng là không dễ trêu , ấy chỉ đành dỗ dành con gái.
“Mẹ không báo thù cho con thì con không đâu.” Vân Tuyết giở trò ăn vạ, Tú Mỹ phải ra tay.
Hai ngày nay, taleech_txt_ngu thấy thái của cha mẹ đối với Bắc đã thay đổi. Cô ta sợ, sợ mình không còn là báu vật lòng bàn họ nữa. Từ , cha mẹ thiên vị cô ta, cho cô ta cái tính nói một là một hai là hai, đến cả anh trai cũng phảileech_txt_ngu nhịn cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, huống leech_txt_ngu Vân Bắc. Trước kia, Vân Bắc chính bao cát để cô ta trút giận, đánh tùy hứng, cha mẹ cũng bao giờ nói gì, thậm chí còn bắt Vân Bắc nhường cô .
Nhưng giờ đây, cô ta Vân Bắc đánh mà mẹ không đứng ra bênh ngaybot_an_cap lập tức, điều này khiến cô ta cảm thấy rất khó chịu nên mới làm loạn lên. Cô ta sợ sự thay đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, mẹ sẽ còn mìnhleech_txt_ngu nhất nữa.
Tú Mỹ , lại nhìn Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc vẫn đang ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netvi_pham_ban_quyen, cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đành bước tới nói: “Vân , mau xin lỗi chị mày .”
“Con không cần lỗi, con muốn mẹ đánh trả lại nó .” Vân Tuyết gào lên. Cô ta thèm vào lời xinbot_an_cap của Vânvi_pham_ban_quyen Bắc.
“Bác gáileech_txt_ngu, bác nghe thấy rồi , ta không cần cháu xin lỗi, vậy thì đi.” Vân Bắc nói , trực tiếp cầm bát quay vào bếp. Vân Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định ngồi bệt dưới đất mãi haybot_an_cap không, cóvi_pham_ban_quyen ăn cơmleech_txt_ngu không, chẳng liên quan gì đến cô.
Uông Tú Mỹ dỗ dànhleech_txt_ngu mãi mới khiến con gái nguôi giận, sau đó lại vào bếp cho cô ta hai quả trứng, chuyện này mới tạm êm xuôi.
Đếnvi_pham_ban_quyen Vân Tuyết ăn trở về phòng, Vân Bắc đã lên giường mắt ngủ rồivi_pham_ban_quyen. Thấy Vân Bắc nhắm mắt, tưởng cô đã ngủ say, Vân Tuyết liền nổi máu ác, một cây gậy định đánh cô. Nào ngờ, gậy vừabot_an_cap giơ còn hạ xuống đã bịleech_txt_ngu Vân tóm chặt lấybot_an_cap tay.
Vân Bắc lạnhvi_pham_ban_quyen lùng nhìn cây gậy trên tay Vân , hỏi: “Muốn đánh ta?”
“Tao tao không !” Vân Tuyết mở mắtvi_pham_ban_quyen nói dối trợn. Chẳng biết tại sao, lúc này tuy Vân Bắc đang nhưng lại khiến Vân Tuyết cảm thấy sợ hãi một cách vô cớ.
“Thế sao?” Vân Bắc vừa vận lực ở tay, Tuyết đã không kìm được mà hét lên. tiếng của cô ta, cây gậy rơi thẳng xuống trúng ngay mu bàn chân, đau đến mức nước mắt cô ta chực trào ra.
“Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc, tao phải giết !” Vân Tuyết phát , lên một tiếng rồi lao người Vân Bắc. ta chưa từng phải chịu thiệt, càng chưa bao giờ bị ai . Hômbot_an_cap nay, Bắc hết lần này đến lần khác ức hiếp cô ta, không nhịn được mới là lạ. Lúc trước cô ta trông cậy mẹ báo thù cuối mẹ lại để mặc cho xong chuyện. không có ai giúp thì cô ta mình ra tay.
Cô ta cứ ngỡvi_pham_ban_quyen mình cao Vân có thể đè cô ra mà đánh. Nào , kẻ đè đánh lại chính là . Vân Bắc nện Vân Tuyết một ra trò, từng cứvi_pham_ban_quyen thế giáng liên xuống mặt cô ta.
Động tĩnh trong truyền ra ngoài, Kiến Quốc Uông Tú Mỹ biết đứa đang đánh nhau, tục đập cửa bắt họ mở ra. Nếu là trước kia, hai người họ căn bản chẳng cần lo , chắc chắn con gái họ sẽbot_an_cap chiếmvi_pham_ban_quyen thế thượng phong. bây giờ Vân Bắc cứ biến thành một khác, họ tự nhiên thấy không tâm.
căn phòng nàyleech_txt_ngu đã bị khóa trái từ bên trong, nếu người bên trong mở thì chẳng cách nào vào được, trừ phi phá cửa. Ban đầu họ còn tiếc củabot_an_cap nỡ, mãileech_txt_ngu đến khi nghe thấy tiếng con gáibot_an_cap cầu xin thảm thiết, họ mới cuống cuồng đạp tung cửa .
Cửa mở, hai người liền thấy Vân Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi trên người con mình, không ngừng giáng những cái tátleech_txt_ngu tai hồi.
“Dừng tay!” Vân Kiến Quốc gầm lên, sải bước tới xách bổng Bắcvi_pham_ban_quyen raleech_txt_ngu khỏi người Tuyết rồi quăng mạnh về phía bức tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
May Vân Bắc phản ứng nhanh nên không đập vào tường mà rơivi_pham_ban_quyen giường của Vân Tuyết. dẫu vậy, tay cô đau điếngvi_pham_ban_quyen. Nói cho cùng vẫn là do chất của cơ thể này quá kém. Nếu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cơ thể ở kiếp trước của , Vân Quốc, cho dù ông tavi_pham_ban_quyen cũng đừng xách cô lên được.
Quăng Vân Bắc ra, hai vợ chồng lậpleech_txt_ngu tức đến kiểm tra tình hình con gáibot_an_cap. Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt con gái bị tát sưng nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu heo, vừa xót xa hận. Vân Tuyết báu vật được họ nuông nhỏ đến lớn, bao giờ họ nỡ động vào một đầu ngón tay, vậy mà giờ đây con họ lạivi_pham_ban_quyen Vân Bắc đánh cho mặt mày biến dạng thế này. Khoảnhleech_txt_ngu khắc ấy, hai vợ chồngleech_txt_ngu đều ý định giết người.
Vân , tao phảileech_txt_ngu giết mày! Uông Tú Mỹ lên một tiếng, lao về phía Vân Bắc đang nằm trên giường. Đứa con gáibot_an_cap bảo bối của bà vậy lạivi_pham_ban_quyen Vân Bắc đánh đến nông nỗi .
Vân Bắc lạnh lùng nhìn Mỹ đang lao tới, chẳng thèm , lại còn trung nối lại khớp tay vừa Vân Quốc hất đến trật .
Chỉ nghe một tiếng rắc, cánh tay vốn đang buông thõng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được Vân Bắc nắn lại như cũ.
Bất kểleech_txt_ngu là lúc gãy tay lúc nối lại nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng đau đớn, thế nhưng trên mặt Vân Bắc lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng lộ ra chút biểu cảm nào.
động này khiến Uông Tú Mỹ đến trước phải sững người, hồi lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau vẫn không kịp ứng.
Nếu đổi lại là , chắc đã phải gàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên thiếtleech_txt_ngu. Vậy mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Bắcvi_pham_ban_quyen từ đầu cuối không hề phát raleech_txt_ngu tiếng , phải nhẫn nhịn đến mức nào có thể làm được như vậy.
Thím, ra trước không phải là tôi. Vân Bắc lạnh lùng Uông Túbot_an_cap Mỹ, lên tiếng: Nó nhân tôileech_txt_ngu đang ngủ sát , lẽleech_txt_ngu nàobot_an_cap tôi lạivi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu được phép phản kháng? Sao nào, trong mắt các người, cứ ai thế bot_an_cap người có lý sao? đây tôi cũng yếu đuối đấy thôi, mặc cho Vân Tuyết bắt nạt. Lúcvi_pham_ban_quyen đó, sao cácbot_an_cap người nói thế đi?
Lời nói của Vân nhưbot_an_cap một cái tát giáng mạnh vào mặt vợ chồng Vân Quốc.
Tuyết thấy cha mẹ đều im lặng, lại bắt gào khóc, lớn: Ba, mẹ, con đauleech_txt_ngu quá.
Tiếng hét này kéo tâm hai vợ chồng trở lại, ánh như dao sắc rơi trên người Vân Bắc, nói: Dùvi_pham_ban_quyen Tuyết Nhi tay trước, mày cũng nên đánh nó thành ra thế nàyvi_pham_ban_quyen. Màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể gọi to để tụivi_pham_ban_quyen vào nó mà.
Thế sao? Nhưng trước tôi bị nó bắt nạt, các người chưa từng nói giúp tôi lấy một lời. Cho nên, thay người, chi bằng tôi tự mình ra tay. Mà nói thật, mình ra tay không tệ chút nào.
Vân Bắc vừa nói, trên mặt vừa lộ ra vẻ thèm như vẫn chưa thỏa mãn.
Điềuleech_txt_ngu này khiến Tuyết sợ khiếp vía, gào lên mẹ: , mẹ, đuổi nó đi đi! Con muốn nó nhà này nữa, không chung với nó!
tôi đi? Vân Bắc cười lạnh, nói: Nó nhắc tôi cũng quên mất, cái sân này do ông tôi , nó thuộc về . Nếu có người phải đi, thì đó là các người.
Vân Bắc, mày có thể như thế? Ngôi nhà đúng là ông ngoại xây, nhưng chúng tao đã nấngvi_pham_ban_quyen mày bao nhiêu năm nay, ở nhờ mày một chút thì đã sao? Màyvi_pham_ban_quyen vậybot_an_cap mà còn muốn chúng tao đi, lương bị chó tha rồi à?
Trái lại, kẻ sự bị chó tha mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là các người mới . Ở nhà tôi, ăn của , uống của tôi, coi bảo mẫu trong nhà, nào bắt tôi giặt giũ cơm hầu hạ người, thế các cũng có mặt mũi nói đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi bao nhiêu năm ?
Được , thời gian không còn sớm nữa, nếu Vân Tuyết muốn phòng này thì ra đi. Vân vừabot_an_cap nói vừa tiến lại gần kéo Vân Tuyết.
Vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay cô cũng ghét phải ngủvi_pham_ban_quyen chung với người khác, nếu Vân Tuyết đi , cô có thể mình chiếm lấy căn phòng này.
Không có ai làm phiền, cô còn có thể trực tiếp vào không gian để ngơi, nghĩ thôi đã tuyệt vờivi_pham_ban_quyen rồi.
Vân Tuyết Bắc tiến lại gần thì sợ hãi hétbot_an_cap chói tai, trốn ra sau lưng Uông Mỹ: Mẹ, , con không muốn ở chung nó nữa, con muốn với mọi người.
thấy con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị dọa sợ không nhẹ, Vân Kiến Quốc và Uông Tú Mỹ đành đưa cô ta rời đi. lắm thì đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta sang phòng của anh trai ngủ một đêm.
Dù sao con trai cũng không thường xuyên về nhàbot_an_cap, phòng đó để trống cũng uổngbot_an_cap.
Chờ ba người nhà họ khỏi , Vân Bắc lập tức chốtleech_txt_ngu cửa lại, sau đóvi_pham_ban_quyen vào khôngbot_an_cap đi ngủ.
Lại nói về Vân Tuyết, sau khi ra khỏi phòng ngủ chung với Uông Tú Mỹ. Cuối cùng, Vân Kiến Quốc phải sang con trai ngủ.
nằm trên giường ta mãi không ngủvi_pham_ban_quyen được, trong lòng cân nhắc xem có nên cho Vân Bắc vào ngàyleech_txt_ngu mai rồi để cô rời khỏi luôn không.
cô cũng phải lên quân đội tìm người họ Tư kia, để gói sớm cho khuất mắt, đỡ phải ở nhà gây .
Sau khi hạ quyết , Kiến Quốc mới nhắm mắt ngủ. Sáng sớm hôm sau, liền đưa Tuyết đến bệnh kiểm , sợ cô ta bị Vân Bắc đánh ra thương tật .
Lúc khỏi cửa gặp xóm, Uông Tú nhân cơ hội này rao phen về những hành động Vân Bắc.
Nhưng tượng của Vân Bắc vốn đã ăn sâu vào lòng người, đối với việc cô đánh Vân Tuyếtleech_txt_ngu, mọi người căn bản không tin. Ngược họ còn từng thấy Vân Tuyết đánh Vân Bắc, màbot_an_cap còn không lần.
vậy, mặc cho Uông Tú Mỹ ra sức rêu rao, độ mọi người đối Vân Bắc vẫn không hề thay đổi. Tuy nhiên, khi thấy Bắcleech_txt_ngu ra khỏi cửa, họ vẫn tònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một câu.
Vân dĩ nhiên không nói là mình đánh, chỉ bảo là Vân Tuyết tự đâm vào đó.
Bất kể lời là thật hay giả, mọi người ngoài mặt đều tỏ ra tưởng.
Vân Bắc cũng chẳng quan tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, những người hàng này ra biết sống những ngày tháng như thế nào ở nhà Quốc, thỉnh thoảng có chút tốtleech_txt_ngu nhưng chẳng đáng là bao.
đó, cô cũng không trông cậy vào những người giúp đỡ mình điều gì.
Giờ có không gian, Vânleech_txt_ngu Bắc vốn định đi mua một đợt nhu yếu , ngặt nỗi trong tay có tiền. Cuối cùng lờ bên ngoài một vòng rồi quay về nhà.
Cô quyết nay bắt Vân Kiến Quốc đưa trước mình, nếu không muốn mua món đồ gì cũng không mua được, thật phức.
Vân Bắc không ngờ rằng Vân Kiến Quốc lần này lại không hề kỳ , vừa từ bệnh viện về đã đưa cho cô ngay.
Cầm tiền trong tay, Vân Bắc cảm thấy có chút khó tin. tính cách của vợ chồng Kiến Quốc, lẽbot_an_cap tiền này phải bị trìbot_an_cap hoãn mớileech_txt_ngu đúng.
Thế giờ lại chủ động sớm, biết lại đang ủ mưu đồ xấu gì đây?
Chẳng trách Bắc lại nghĩ như vậy. Quả thực, việc bất thường tất có khuất tất. Xem ra vẫn nên cẩn một chút thì hơn.
Bắc đếm tiền một lượt, sau khi xác nhận không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vấn đề gì đút vào túi.
đó, nhìn Vân Kiến và nói: này là tôi, nếu cácbot_an_cap người muốn ở lại thì mỗi phảivi_pham_ban_quyen trả tám đồng, coi như tôi cho các người thuê. Nếu các ở, tôi sẽ cho người thuê.
Vừa nghe thấy thế, Uông Tú Mỹ lập tức nổi trận đình. bỏ ngàn đồng, đang rỉ máu. Dù số tiền đó là của Vân Bắc, nhưng trong túi Bắc và để trong túi ta chuyện hoàn toàn khác nhau.
Bắc, bộ mày rơi vào hố tiền rồi hả? Chúng tao là người thân của mày, ở nhờvi_pham_ban_quyen nhà mày mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chútvi_pham_ban_quyen thì có làm sao? Vậy mà còn đòi thu tiền, cũng máu lạnh rồi đó!
Nếu tôi thực sự hố tiền thìvi_pham_ban_quyen đã các người bù lại tiền nhà của những năm qua rồi. Tóm lại một câu, muốn ở tiếp thì đưa tiền. Khôngbot_an_cap muốn ởvi_pham_ban_quyen, tôi người khác thuê. Bây giờ người thiếu nhà ở nhiều vô kể, cái sân của tôi vịleech_txt_ngu trí vừa vừa rộng, đừng tám đồng một tháng, kể cả mười đồng cũng có người nhau ở. Cho các người một ngàyvi_pham_ban_quyen để suy nghĩ kỹ. Nếu mai các vẫn không trả , tôi sẽ mặc các người không ở nữa, tôibot_an_cap sẽ giao nhà cho ủy ban khu phố nhờ họ cho thuê .
Nói xong, Vân Bắc chẳng thèm quan tâm đến gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt đầy giận dữ bọn họ, đi thẳng về phòng.
Cất tiền vào không gian, tâm trạng Vân Bắc chỉ góinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọn một chữ.
Sướng!
So với Vân Bắc, tâm của ba người nhà Kiến Quốc trong phòng khách lại chẳng mấy tốtleech_txt_ngu đẹp.
“Con ranh này lúc càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .” Uông Tú Mỹ nghiến răng .
Vốn bà ta tưởng rằng khi đưa số tiền đó cho Vân Bắc, con bé sẽ yên phận được một thời . Không ngờ, nó lại muốn nhiều hơnleech_txt_ngu.
Nhà ai bác ruột ở nhà cháu gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải tiền thuê, vậy mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó cũng mặt dày nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra được. Không được, cái cụcbot_an_cap tức này bà ta thểvi_pham_ban_quyen nuốt trôi.
Số tiền , bà ta định phải lấy lại bằng được. Còn tiền thuê nhà, chắn bà ta sẽ không trả, cũng chẳng đời nào dọn đi.
Sốngbot_an_cap đây mấy , bà ta sớm đã quen tay quen chân, chẳng muốn về căn hộ phân cho kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa. đó, con trai ở một mình thìleech_txt_ngu còn , chứ cả mình dọn đó thì Tuyết Nhi lấy phòng mà .
Tổng không thể để đứa con gái lớn tướng như nó phảivi_pham_ban_quyen ngủ ở khách, hay là chen chúc trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng cha mẹ ? Như vậy sẽ rất bất tiện.
Nghĩ đây, bà ta nói với Tuyết: “ Nhi, hôm con đừng đi làm nữa, để bố con xinbot_an_cap nghỉ giúp cho.”
“Nhà nó ơi, mình đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi.”
Vân Kiến Quốc gật , đứng dậy theo vợ nhà.
Vừa ra đến ngoài, cơn giận Uông Tú không nào kìm nén được nữa, bà ta nóivi_pham_ban_quyen Quốc: “Ông nó à, không thể để mặc này tiếp được. ta đã đưa tiền cho nó rồi, vậy mà nó vẫn không biết điều, còn dám đòi thuê nhà. Đừng nói là chúng ta có trả không, chứ nhìn cái đất Hải Thị này, làm gì có chuyện cháu đi đòi tiềnbot_an_cap thuê nhà bác ruột.”
“Vậy bà bảo phải sao? Tổng không thểbot_an_cap chen chúc con trai . Căn nhà đó bé tẹo, chắc chắn không chứa nổi cả nhà mình đâu.”
“Không dọn, nhưng không đưa tiền.”
Bắc cóvi_pham_ban_quyen thể đồng ý sao?”
“Tôi có cách nó phải đồng ý, chuyện nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông đừng quản. Đúng rồi, lát nữa ông cầm tờ nhận đã ký tên đưa cho xưởng trưởng xemvi_pham_ban_quyen qua, để sau này khỏi rắc rối.”
“Biết rồi.” Vân Kiến Quốc gật đầu, ông ta cũng chẳng ngu. đề phòng Bắc lậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lọng, sau khi nhận tiền, ông ta đã bắt cô ký một tờ giấy biên .
Vân Bắc cũng không gây khó dễleech_txt_ngu, ngoan ngoãn tên.
Đến ngã tư, hai vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng tách ra, người đến máy dệt , một người đến nhà phẩmleech_txt_ngu làm việc.
Thế nhưng, Uông Mỹ vào xưởng không được bao lâu lạivi_pham_ban_quyen ngoài. Bà ta đã hạ quyết tâm phải nhổ cái gai trongbot_an_cap mắt là Vân Bắc đi.
Không thể đánh, không thểleech_txt_ngu giết, chẳng lẽ bà taleech_txt_ngu còn không thể bán nó hay sao?
Chỉ cần bán được Vân Bắc, không những lấy lại được số tiền đã đưa mà căn nhà này cũngbot_an_cap sẽ thuộc về họ.
Vân Bắc không biết Tú Mỹ lại nảy sinh ý định độc ác đó.
Lúc này, cô rời nhà, chuẩn bị đi cảm ơn mấy người dì qua đã nói giúp cho mình. Trước , cô đã hứa mỗi người hai mươi đồng, giờ mang qua cho .
nhiên, hai mươi đồng, còn mua quà cáp. Xách đồleech_txt_ngu đến tận cửa dù sao trông cũng sự hơn.
Quyên thấy Vân Bắc đến thì rất mừng, hỏi: “Bắc Bắc, sao đây, có chuyện gì cần dì giúp ?”
“Dì Trần, cháu đặc biệt đến để dì. Chuyện hôm , ơn các dì lắm. Hôm nay Kiến Quốc đã đưa tiềnvi_pham_ban_quyen cháu , nên cháu tới đây tạbot_an_cap dì.”
“Ông ta đưa hết tiền cho cháu sao?” Trần Quyên có chút kinh ngạcbot_an_cap. Với những gì bà biết về Vân Kiến Quốc, ta khôngbot_an_cap phải hạng người sảng khoái đến .
, cho cháu từ sáng rồi ạ. không, cũng chẳng có tiềnleech_txt_ngu mua quà đến thăm dì.” Vân Bắc gật đầu.
Nhưng Quyên lạibot_an_cap bắt đầu lo lắng, bà nóibot_an_cap: “ , cháu đừng trách dì nói khó nghe. Dì thấy Vân Kiến Quốc cóvi_pham_ban_quyen lẽ đang ủ mưu hèn kế bẩn đó, cháu phảivi_pham_ban_quyen thận một chút. Đưa cho cháu nhiều tiền như , lòng dạ họ chắc chắn sẽ không cam tâm. Biết đâu chừng họ sẽ giở trò sau lưng, nên cháu cứ phải đề phòng.”
“Dìvi_pham_ban_quyen Trần, cháu rồi, cháu sẽ cẩn thận. phải vì thế nên định ngày mai sẽ rời khỏi đây, Lương Thành tìm hôn phu của mình sao.”
“Cháu đi Thành một mình àleech_txt_ngu?” Trầnleech_txt_ngu Quyên có chút lo lắng. Tuy Bắc đã đủ mười tám tuổi, nhưng cô chưa từng đi xa baoleech_txt_ngu giờ, hơn nữa bên ngoài lạivi_pham_ban_quyen lắm quân người, khôngvi_pham_ban_quyen tâmvi_pham_ban_quyen chút nào.
“Vâng ạ!”
đừng đi nữa, dì tìm công , thấy sao?”
Vân Bắc biết Trần Quyên ý tốt, nhưng cô không định ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đây. Đi Lương Thành, cô cũng không nhất định phải kết hôn vị phuleech_txt_ngu chưa gặp mặt kia, chỉ là muốn quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó xem hình thế nào.
Dù sao đi , hôn ước này là mẹ địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, cần phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một kết dứt khoát.
“Không cần đâu dìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần, không định ở lại đây.”
“Được , vậy thân cháu phải cẩn thận đấy.”
Vân gửi tiền và quà cho Quyên, nhờ giúp cho những người khác.
khỏi nhà Trần Quyên, Vân Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm. Nếu không có gì bất ngờ, ngày mai cô có thể rời khỏileech_txt_ngu chốn này rồi.
Vừa hay hôm nay có thời gian, phải đi mua thêm một đồ dự phòng để dùng khi cần thiết.
Lại nói vềleech_txt_ngu Uông Tú Mỹ, bà ta rất nhanh tìm bọnbot_an_cap buôn người, đưa ảnh của Vân Bắc , còn bán cô với giá một .
Nhìn tiền cầm tay, Uông Tú Mỹ cùng đắc ý. Chỉ cần Vân Bắc bị bọn buôn người bắt , số tiền đưa ra trước đó sẽ chui tọt vào túi bà ta.
Tại sao Uông Tú Mỹ lạileech_txt_ngu nghĩ vậy? Đó là vì bà tabot_an_cap ninh Vân chắc chắn sẽ để tiền ở . Đến lúc đó, dù con bé có tiền ởbot_an_cap đâu, ta cũng có tìm ra được.
Vân Bắc mua rất nhiều tác , đó tìm mộtvi_pham_ban_quyen nơi hẻo lánh không người qualeech_txt_ngu lại để đưa đồ vào không của mình.
Cứ vài chuyến như thế, tiêu trăm đồng, một nhà trúc trongvi_pham_ban_quyen không gian của Vân đã đầyleech_txt_ngu đạc.
Sau khi sắm sửa đủ những thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần thiết, Vân Bắc trực tiếp đi về nhà. Chỉ là, gần đến cổng nhà, cô hiện một người đàn ông lạ .
Vân Bắc cũng không nghĩ nhiều, tưởng đó là người của nhà nào đó. vậy, cô xách túi ngọt vừa về thẳng nhà.
Lúc này, cô hoàn toàn không hay biết đã bị người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắm trúng.
Tuyết thấy Vân Bắc về, sắc mặt khó coi. Vừa rồi, nhân lúc Vân Bắc đi vắng, côleech_txt_ngu tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã lénbot_an_cap vào phòng của rồi lục tung tủ quần áo của Vân Bắc lên một lượt.
Cô ta muốn của Vân Bắc để giữ cho mình tiêu xài.
Nhưng chẳng thể ngờ, lọi khắp cả căn phòng cũng không tìm thấy tiền đâu. Tiền khôngleech_txt_ngu thì chắc chắn làleech_txt_ngu Vân Bắc đang mang trên người rồi.
Vì vậy, trongbot_an_cap Vân Tuyết cảm thấy vô cùng khó chịu.
Vân Bắc chẳng buồn quan tâm đến ta, đi thẳng phòng. Thấy phòngbot_an_cap ốc lục lọi, cô cũng không lên tiếng. Dù sao tiềnleech_txt_ngu cũng ở trên người cô, bọn họ có lục thế nào đi nữa cũng chỉ tốn công vô ích.
Vì Vân Tuyết và Vân Bắc đều ở nhà, chồng Vân Kiến Quốc không yên tâm về con gái, sợ nó lại bị Vân Bắc bắt nạt, nên buổi trưa họ mua hai món ăn rồi về thẳng nhà.
Nhìn thấy Vân Bắc, ánh mắt Uông Tú Mỹ lên, bà ta trựcvi_pham_ban_quyen tiếp nói: “ Bắc à, chúng ta không mua phần cơm của mày . Bây giờ trong ngườileech_txt_ngu mày tiền rồi, tự ra ngoài ăn đi.”
Vân Bắc liếc hộp cơm trên tay hai người, cũng không nói gìbot_an_cap.
Có điều, lúc này cô không , cũng chẳng muốn ra ngoài, trong tay cô vẫnleech_txt_ngu còn bánh ngọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng thấy Vân Bắc chịu ra khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Uông Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu cảmvi_pham_ban_quyen thấy nóng ruột.
Nói thật, bà ấy không thể để Vân Bắc lập tức biến mất ngay trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lúc trở về, bà ấy đã nhìnvi_pham_ban_quyen kẻ đó, biết rõ đó làbot_an_cap người của buôn người, lòng không khỏi vui mừng xiết. Vì vậy, hiện tại chỉ hy vọng Bắc mau chóng khỏi cửa, rồi bị bọn chúng bắt đi.
khi Vân Bắc bị đưa đi, số tiền kia mới thực sự về bà ấy.
Nghĩ đếnvi_pham_ban_quyen số tiền đóleech_txt_ngu, lòng dạ bà ấyvi_pham_ban_quyen bỗng chốc nóng rựcleech_txt_ngu , tiếp tục khuyên nhủ: “Vân Bắc, giờ này trời vẫn còn , tiệm cơmleech_txt_ngu quốc doanh chắc là còn đồ ăn bán đấy.”
“Phải đó, Bắc, thím của cháu nói đúng đấy, giờ này ra tiệm cơm quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net doanhleech_txt_ngu vẫn còn kịp ăn. Nếu muộn chút là phải đợi tối đấy.” Vân Quốc cũng phụ họa theo.
Trên đường về lúc nãy, ông ta đã biết chuyện vợ bán Vân cho buôn người.
Vân Bắc thảnleech_txt_ngu nhiên liếcleech_txt_ngu nhìn hai vợ chồng này, trong lòng dâng một cảm giác quái.
Theo lý mà nói, sau khi đưa tiền cho cô, phải xót xa chếtleech_txt_ngu, coi cô cái gai trong mắt mới . Sao tự nhiên lại bụng nhắc cô đi ăn cơm, cònvi_pham_ban_quyen nhắc cả tiệm cơm cửa ?
Sự thường tất hữu yêu, chuyện lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tất có quỷ.
Vânleech_txt_ngu Bắc suy nghĩ một lát hiểubot_an_cap ngay ý đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọnleech_txt_ngu họ. Cô hai người cũng cùng một ý với Vân Tuyết, muốn lừa cô ra khỏi nhà để lục lọi tìm số tiền kia chứ gì?
Tiếc thay, bàn tính của bọn họ đã sai rồi.
Nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây, Vân Bắc quyết định cho họ một cơ hội. Tiện thể, cũng cần ra ngoài gửi một bức báo về Lương , để vị hôn phu kia chuẩn bị tâm lý.
“Được rồi, nếu hai người đã nói vậy thì tôi ngoài ăn.” Vân gật đầu, cất số bánh ngọt vào tủ rồi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau đó thả rời khỏi nhà.
Thấy cô đi khỏi, vợ chồng Vân Kiến Quốc và Uông Tú Mỹ vô cùng mừng rỡ, liền con gái Vân Tuyết lại ăn cơm.
thấy dáng vẻ hở của thì không hiểu chuyện gìleech_txt_ngu, bèn hỏi: “Cha, mẹ, có chuyện gì mà haivi_pham_ban_quyen vui thế?”
“Không có gìleech_txt_ngu, chỉ là gặp đượcleech_txt_ngu chuyện tốt thôi.” Hai vợ liếc nhau, rồi liên tục gắp thức ăn vào bát con gái.
Về chuyện bán Vân Bắc, họ định nói cho con gái biết. Chuyện này dù sao cũng là phạm pháp, thêm người biết là thêm một phần nguy hiểm.
Thấy cha mẹ nói, Vân Tuyết cũngleech_txt_ngu không hỏi thêmleech_txt_ngu. Tuy nhiên, nghĩ đến việc mình tìm kiếm cảleech_txt_ngu buổi sáng không thấy số tiền trên người Vân , ta vẫn thấy không cam lòng, bèn nói: “Cha , hình như Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc không để tiền ở nhà đâu.”
“Sao con biết? vào lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lọi đạc của nó rồi à?” Uông Tú Mỹ quay đầu nhìn gái, vừa thấy biểu cảm trên mặt cô ta là bà ấy hiểu .
Tuyết bị cha nhìn đến mức tự nhiên, đầu “vâng” tiếng.
“Lục thì cũng lục rồi, có gì to tát đâu.” Vân Kiến Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xua tay ra vẻ khôngvi_pham_ban_quyen quan tâm, nói: “ nó cũng sắp khỏi đây rồi.”
“Vân định đi đâu ?” Vân Tuyết mò hỏi: “Không lẽ nó định xuống nông thôn sao?”
“Không phải, nó đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng!”
“Lấy chồng?” Vân Tuyết càngbot_an_cap ngạc hơn, hỏi dồn: “Gả ai thế ạ? Sao con chưavi_pham_ban_quyen từng nghe nói qua?”
“Hôn sự doleech_txt_ngu cha mẹ nó định từbot_an_cap trước, ở Lương , cách xa lắm. Nghe chỗ đó nghèo nàn lắm, tóm lại nó sẽ chẳng có ngày nào tốt đẹp đâu.”
Nghe nơi đó nghèo, Vân Bắc sẽ phải khổ sở, Vân Tuyết liền không hỏi thêm nữa. Chỉ cần Vân Bắc sống không tốtleech_txt_ngu là cô ta thấy hả dạ rồi.
Lại nói Bắc, cô ra khỏi nhàleech_txt_ngu đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị kẻ canh chừng bên ngoài nhìn thấy. Thế là, kẻ đó lẳng bámbot_an_cap theo cô.
đầu Bắcleech_txt_ngu để ý, nhưng dần dần cô đãvi_pham_ban_quyen hiện ra vấn . Cô lập tức nhận ra mình đang bị dõi.
Cô khẽ lạnh, cố tình đi vào nhữngleech_txt_ngu nơi vắng vẻ, định bụng chờ lúc có ai sẽ cho đối một trận nhớleech_txt_ngu đời.
Chẳng ngờ, vừa rẽleech_txt_ngu vào một con hẻmbot_an_cap, đã bắt gặp một bà lão ngã sóng soài dưới đất. Bà lão đó rên rỉ không thôi, trông có vẻ như ngã rất nặng.
Vân vốn không định để tâm, nhưng bà lão thấy cô, ánh mắt lộ vẻ khẩn van nài: “Cô gái ơi, tôi lỡ chân ngã một cái, hìnhbot_an_cap như gãy chân rồi, cô làm giúpbot_an_cap tôi đưa đến bệnh viện được không?”
Bắcleech_txt_ngu vốn có yleech_txt_ngu thuật, cô tiến lại gần kiểm tra thì lão này quả thật bị gãy chân. Vì vậy, sự ban biến hết, cô thận đỡ bà lão , chuẩn bị đưa đi bệnh viện.
Vừa hay lúcbot_an_cap đó có người đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Vân nhìn qua, không phải là bám theo mình. là cô tạm đặt lão xuống, với theo kia: “Đồng chí, bà cụ này ngã chân rồi, anh có thể giúp đưa bà ấy đến bệnh viện không?”
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông nghe vậy bước tớibot_an_cap. thấy bà đang ngồileech_txt_ngu dướileech_txt_ngu đất, anh ta gật đầu nói: “Được thôi!”
“Vậy thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đabot_an_cap tạ anh quá.” Vân Bắc mỉm cười ơn, rồi giúp đỡ bà lão lên lưng anh ta.
Vân Bắc đi theo sau hai người hướng về bệnh viện. Cô hề chú ý rằng, lão đang bị thương kia đang nháy mắt ra hiệu gì đó người đàn ông đang mình.
Rất nhanh sau đó, ba ngườibot_an_cap đến bệnh viện. Vân Bắc không chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp đóng tiền viện phínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi số điện thoại người của bà lão.
Đúng lúc này, người đàn ông cõng lão tới liền tiếng: “Vừa nãy bà cụ đã cho số thoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái bà ấy , để tôi đi liên lạc . Đồng chí, phiền cô ở lại nom bà ấy một lát được ?”
người cứu cho trót, tiễn Phật tiễn đến Tây phươngvi_pham_ban_quyen.
Vân đương nhiên không phản đối, liền gật đầu đồng .
Lúc này, cô không biết đây là một cái , càng không biết bà lão, người đàn này và kẻ theo dõi cô lúc trước đều cùngbot_an_cap một giuộc.
Bà lão thấy Vân Bắc vẫn đứng, liền đon đả mời cô xuốngleech_txt_ngu cạnh giường bệnh.
Dù đang bị thương nhưng lão ngôn. Trong lúc trò chuyệnvi_pham_ban_quyen Vân Bắc, bà ta không ngừngbot_an_cap thăm dò tin tức một tài tình.
Vân Bắc cũng không ngốc, cô chỉ đáp lại nửa thật nửa cho qua chuyện.
Chẳng bao lâu sau, một người phụ trung niên có mặt khá giống bà lãobot_an_cap bước phòng bệnh. Vừavi_pham_ban_quyen nhìn Bắc, bà ta lập tức lấy cô, vẻ đầy cảm nói: “Đồngvi_pham_ban_quyen chí, cảm ơn cô đã cứu mẹ tôi.”
“Khôngvi_pham_ban_quyen có gì đâu, chỉ là tay thôi mà.” Vân mỉm cười lắc đầu, ý đây không phải chuyện gì to tát.
Nhưng khi người phụ nữbot_an_cap kia bà lão nói Vân Bắc vẫn chưa ăn cơm trưa, bà nhất quyết đòi cô đi ăn bằng được.
Thịnh tình khó khước , Vân Bắc phải đồng ý. Cô chào tạm biệt bà lão rồi cùng ngườileech_txt_ngu phụ nữ rời khỏi bệnh viện, đi phía tiệm quốc doanh.
Đi được nửa đường, người phụ bỗng dừng lại, một tay ngực, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Vân Bắc: “Đồng chí, xin lỗi nhé, chứng đau kinh niên của tôi lại táinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát rồi, cô có thể tôi một chút ?”
Vân Bắc không nghĩ ngợi nhiều, liền tiến lên định đỡ ngườibot_an_cap phụ nữ. , cô vừa mới áp sát, ngườivi_pham_ban_quyen phụbot_an_cap nữ kia rút ra một chiếc khăn tay, bịt chặt lên cô.
Đợi đếnvi_pham_ban_quyen lúc Vân Bắc phản ứng thì mọi chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã quá muộn.
Nhìn Vân Bắc ngất xỉu mặt đất, người đàn bà phủi phủi . Lúc này, từ trong sân bên cạnh có hai ngườibot_an_cap đàn ông bước ra.
Nếu Vân còn tỉnh táo, chắc chắn ta sẽ nhận ra người này mình đều từng qua. Một kẻ kẻ đã bám đuôi ta, kẻleech_txt_ngu lại chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ngườileech_txt_ngu đã giúp ta đưavi_pham_ban_quyen bà cụ vào bệnh viện.
Hai tên đó Vân Bắc vào trong sân, sau khi sát thấy trong ngõ không người đóng chặt cửa lại.
Hồng Tỷ, người này nên giữ lại hay đưa đi luônvi_pham_ban_quyen?
Hồng liếc nhìn hai tên đàn ông, ra lệnh: Để tránh đêm dàibot_an_cap lắm mộng, hai đứa bây hãy đưa đến chỗ Báo Ca trong đêmvi_pham_ban_quyen nay.
, bọn em thu một chút rồi xuất phát ngay. Có , bà cụ còn phảibot_an_cap phiền chị để tâm chăm sóc một .
Cứleech_txt_ngu yên tâm, bà ấy là mẹ nuôi của chúleech_txt_ngu, cũng là mẹbot_an_cap của ta, lẽ nào ta không chu đáo ? Nói đi cũng phải nói lại, vì con nhỏ này mà bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã phải khổ rồi.
Đúng vậy. bán nó được giá hời, anh em mình nhất định phải bù đắp cho bà cụ thật tốt.
Yên tâm đi, vết thương của bà không nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tẩm bổ một thời là khỏe. Ngược lại là hai , trênbot_an_cap đi phải cẩn chút, tuyệt đối ra gì.
Hồng Tỷ cứ tin bọn , con này đi không biết bao lần rồivi_pham_ban_quyen, không vấn gì đâu.
Nói nói , nhưng vẫn phải cẩn trọng gấp bội.
Bọn em rồi.
Đứng nhìn hai tên đàn ông cho Vân Bắc vào bao tải rồi khiêng đi, Hồng Tỷ mới quay vào nhà, thay bộ quần áo khác rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi việnleech_txt_ngu.
Vừa tới bệnh , cụ thương trật đã hỏi: Hồngleech_txt_ngu, hàng hóa không có vấn đề gì chứ?
Mẹ yên tâm, hàng đẹp lắm. Con bảo Lão Nhị Lão Tam cùng đến chỗ Báo rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hồng Tỷ cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỡ, đến việc Vân Bắc bán được giá cao, trạng vô cùng tốt.
Vậy thì tốt. cụ cũng cười theo. Vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc, bà ta chẳng tiếc cái bị trật khớp này. May mà Vân Bắc tuy nhưng cách rất , sóc chút chắc chắn là đại mỹ nhân. Nếu bán đi, giá nhấtleech_txt_ngu tăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gấp lần.
Lúc Bắc bị buôn người đưa đi, gia đình Vân Kiến Quốc đã dùng bữa trưa và về phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngơi.
Uông Tú Mỹ tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hận không thể lậpbot_an_cap tức lấy lại số tiền đã đưa cho Vân Bắc trước đó, nhưng cũng không vội vàngbot_an_cap đi tìm. Dù sao nếu ở trong nhà sớm muộn gì cũng tìm thấy thôi.
Điều bà ấy lobot_an_cap lắng lúc là bọn buôn người kia có làm ra hồn không, đưa Vân Bắc đi chưa.
Đừng lo, bọn đã nhận của mình thì chắc chắn không tha Vân Bắc . Kiến Quốc an ủi vỗ vai vợ, nói: Ngủ một đi, chiều đi làm .
Được, nghe . Uông Tú Mỹ nhắm mắt lại, ép bản thân nghĩ ngợi linh tinh.
sao Vân Bắc bị bắt đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay không, đến tối là biết ngay.
Lúcleech_txt_ngu Vân Kiến Quốc và Tú Mỹ làm, thấy Vân Bắc vẫn chưaleech_txt_ngu về, canh chừngleech_txt_ngu bên ngoài không thấy bóng dáng đâu, trong không khỏi mừng rỡ.
Nếu họ đoán khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lầm thì bọn buôn người đã ra tay thành công. Hy vọng bọn chúng Vân Bắc đi càng xa càng tốt, để nó có muốnleech_txt_ngu cũng không thể quay vềbot_an_cap được nữa.
Vì chuyện này mà cả buổi chiều hai vợ đều rất tốt. Lúc làm buổi tối, họ đặc biệt mua thêm hai món về nhà ăn mừng.
Vân Tuyết cha mẹ đều đãleech_txt_ngu về mà Vân Bắc vẫn chưa xuất hiện, nhịn đượcvi_pham_ban_quyen mà lẩm một .
Người có tiền nhỉ, giờ này rồi mà vẫn chưavi_pham_ban_quyen chịu về, không biết phải đi lổng với đám du đãng ở bên ngoài không?
Tuyết Nhibot_an_cap, con miệng lại cho mẹ, xằng bậy. Vân Bắc về thôi, dù sao trên ngườileech_txt_ngu nó cũng có tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đâu lại đang ở nhà khách đó ngoài kia rồi?
Mẹ, sao mẹ lại gắt lên thế? Người không biết lại tưởng nó mớibot_an_cap là con gái mẹ đấy? chỉ nói vu vơ thôi mà mẹ đã cáu rồi.
Mẹ cũng là vì cho con , cái con mà cứ không chốt thế , sau này dễ rước họa vào thân đấy.
Biết rồi, sau này con làm kẻ là được chứ gì. Vân hờn một câu rồi hầm hầm đi lấy đũa.
Lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc, vì Hồng Tỷ dùng liềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc mê khá nặng nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho đến tận khi bị đưa tới chỗ Báo Ca, chưa tỉnh lại.
Báo Ca giá Vân Bắc một lượt, cười cười vỗ vai tên đàn em, : Lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhị, Lão Tam, con hômvi_pham_ban_quyen nay đưa tới trông cũng tệ nhỉ, mỗi tội hơi gầy mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút, nếu không đã bán được tiền nữa.
Bà cụ dặn anhleech_txt_ngu cố gắng bánleech_txt_ngu chút, vì nhỏ bị cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân đấy.
Báo Cavi_pham_ban_quyen nghe vậy liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo lắng hỏi ngay: Cái gì, cụ bị trật chân à, có nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không?
Anh yên tâm, không nặng lắm đâu. Bà cụ tự mình chừng mựcvi_pham_ban_quyen, đâu có để anh mình phải lo thật.
Cũng đúng. Vừa hay có một tay khách sộp đang ra giá cao, muốn mualeech_txt_ngu một cô xinh về sinh . Ta con nhỏ này khá phù hợp đấy.
Nhị và Lão Tam nghe vậy thì mừng rỡ, khi đưa Vân Bắc vào tầng hầm giam giữ người, chúng cũng không vội đi.
Tốibot_an_cap nay bọn chúng có chuyến hàng, phía không đủ nhân nên bọn chúng phải ở lại giúp một tay.
Đến Vân Bắc khôi phục ý thức thì trời đã về khuya.
Khi taleech_txt_ngu mở mắt ra, quanh là một màn đen kịt.
Mất một lúc sau Vân Bắc mới thích nghi được, rồi ta nhận ra nơi này giống nhưvi_pham_ban_quyen một tầng hầm, hơn nữa trong phòng không chỉbot_an_cap có mình ta.
Nghe nhữngbot_an_cap tiếng thở khác nhau, Vân Bắc sơ bộ phán đoánleech_txt_ngu trong hầm này có khoảng mười người, và tuổi đời rất .
Để kiểm chứng phán đoán của mình, sau khi thấy không có nguy hiểm, Vân Bắc trực tiếp lấy một chiếc đèn pin từ trong không gian ra.
Ánh đèn pin rọi tới, đây là tầng , và người cũng gần khớp tính của . đúng mười lăm người, cảleech_txt_ngu ta thì chỉ có hai cô gái, còn lại mười ba người đềubot_an_cap em từ hai sáu tuổi.
Lúc này, trừ ta ra, những người khác đều đang trong trạng tháibot_an_cap hôn .
thấy nhiều đứavi_pham_ban_quyen trẻ như vậy, Bắc đã hiểu ra mình ở trong ổ của người.
Ta nằm mơ cũng không ngờ tới, mình sống hai kiếp, lại còn là một đặc công átnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ bài xuất sắc, vậy mà lật thuyền nơi cống rãnh, không những trúng mà còn bị đưa vào ổ buôn người.
Xem lại lối ra của tầngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hầm này, nếu có một mình, việc ta thoát ra ngoài không hề khó. Thếvi_pham_ban_quyen nhưng nếu muốn cả những đứa trẻbot_an_cap và cô gái kia đi thì không dễ dàngbot_an_cap chút nào.
Xem ra, ta cần phải bàn bạc kỹ lưỡng mới được.
Nghĩ đoạn, Bắc cất đèn pin , lấy một ítbot_an_cap ăn từ không gian ra, vừa ăn vừa tính xem làm cách nào để trốn thoát và cứu những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác.
Miếng bánh trên tay Vân Bắc còn ăn xong thì đãvi_pham_ban_quyen nghe thấy tiếngvi_pham_ban_quyen động truyền đến từ phía lối ra. Để tránh bét bát tìnhvi_pham_ban_quyen hình, Vân Bắc đành phải giảbot_an_cap vờ ngất một lần nữa, nằm vật xuống đất.
Chẳng mấy chốc, có người xáchvi_pham_ban_quyen đèn bão đi vào.
Gã đó xách đèn đi một vòng, thấy tất cả “hàng hóa” vẫn còn hôn mớivi_pham_ban_quyen hài gật đầu, rồi ra ngoài với đứng chờ: Mọileech_txt_ngu thứ đều ổn, lát nữa bốc xe không vấn đề gì.
Được, chú cứbot_an_cap canh ở đây, anh đi báo Ca một tiếng.
Nghe thấy nói có chút quen thuộc này, sắc mặt Vân Bắc tức đanh lại.
Nếu ta không nghe lầm, giọng nói nàybot_an_cap chính của kẻ đã cùng ta đưa bà cụ bị thương bệnh viện.
Suốt đi săn nhạnvi_pham_ban_quyen, cuối cùng lạileech_txt_ngu bị nhạnleech_txt_ngu mổ vào mắt.
Ta quả chỉ phát ra kẻ bám đuôi từ cửa , mà lại sơ suất bỏ qua gã đàn ông xuất hiện sau đó. Quan trọng là, ta mà lại bị mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà già lừa gạt.
Sắc Vân Bắc có chút khó coi, nhưng ta vẫnleech_txt_ngu không có hành động gì. Lúc này, ta muốn xem thử những kẻ này sẽ đưa chúng ta lên xe chở đi đâu.
Đám trẻ này, ta nhất định cứu, mà lũ buôn kia ta cũng nhất định .
Chỉ hiện giờ ta vẫn chưa nắm rõ tình , cũng không bênvi_pham_ban_quyen ngoài có bao người nên không dám manh động.
nhanh, bên chỉ còn lại một , Vân Bắc im lặng chờ đợi. Chờ những kẻ này đưa ta và lũ trẻ ra ngoài.
nửa giờ sau, bên ngoài lại truyền đến động. Ngoài tiếngleech_txt_ngu bước chân có tiếng động cơ xe tải.
Ngay sau đó, hầm ngầm mở ra, hai gã đàn ông bước vào. Chúng bế lũ trẻ ra trước, sau vào khiêng Vân Bắc mộtvi_pham_ban_quyen cô gái khác ra.
Vừa ra khỏi hầm, Vân khẽ hévi_pham_ban_quyen mắt. Tavi_pham_ban_quyen quan sát môi xung quanh , bấy giờ mới phát hiện nơi hóa ra một ngôi nhà hoang.
chỉ cỏ dại mọc đầy còn vô cùng hẻo lánh.
Cũngbot_an_cap chẳng trách quân người dám đặtvi_pham_ban_quyen sào huyệt đây, bình thường căn bản không thể ngờ được một nơi như này lại có thể giấu người.
Nhìn đám người xung quanh, cộng thêm Tư thì tổng cộng chín người.
thân thể của ta vẫn làvi_pham_ban_quyen thân đã ngàn rèn muôn luyện ởbot_an_cap kiếp trước, nói chín người, cho dù là mười chín người ta chẳng hề hãi.
Nhưng thân thể này hiện tại vìvi_pham_ban_quyen thiếu hụt dưỡngvi_pham_ban_quyen lâubot_an_cap ngày, bất bot_an_cap thể chất hay lực bộc phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, các phương diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đềuvi_pham_ban_quyen rất kém. một đối phó chín người vẫn có chút khó khăn.
Nhưng nếu cứ trơ mắt nhìn bọn chúng đi, ta lại không làm .
Ai biết chúngleech_txt_ngu sẽ đưa lũvi_pham_ban_quyen trẻ đến nơi nào, vạn nhất bị bán trực tiếp đi cứu sau này sẽ càngvi_pham_ban_quyen khó khăn hơn.
Hay , bây giờ tóm gọn bọn luôn?
Ý nghĩ vừa xẹt qua, Vân bị người ta quăng lên xe, ngay sau đó là một tiếng “cạch”, cửa xe đã .
Lại bị nữa, muốn cứu người cũng đã muộn.
Thôi được, đợi thêm chút nữa vậy.
, Bắc nhắm mắt lại, chờ đợi thời cơ.
Màn đêm đặc quánh, chiếc xe tải chậm rãi rời khỏi sào của quân buôn người, rời khỏi Hải Thị, về phía khu vực hẻo lánh mà đi.
, Vân Kiến Quốc và Uông Tú Mỹ vẫn chưa nghỉ ngơi, hai chồng nằm trên giường, vừa vui mừng lại vừa có chútleech_txt_ngu lovi_pham_ban_quyen lắng.
Vui vì Vân Bắc rốt cuộc khôngbot_an_cap còn xuất hiện trước họ nữa. Vân quay trở về.
Nếu không phải và người thân ở đây, họ hận khôngleech_txt_ngu thể lập tức bán đi công việc, tìm ai quen biết để sinh sống.
“Ông nói xem liệu con nhỏ thể quay về không?” Uông Mỹ dựa vàovi_pham_ban_quyen người Vân Kiến , lo lắng hỏi.
Tuy người là do bà ấy tìm, nhưng bà ấy cũng là lần đầubot_an_cap giao thiệp với bên kia, không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năng lực làm việc của đối phương thế nào.
“Yên tâm đi, người đã bịvi_pham_ban_quyen người mang đi thì khó về đượcvi_pham_ban_quyen lắm. Cứ cho có thể về thì cũng là chuyện của mấy năm sau rồi. lúcvi_pham_ban_quyen đó, chúng ta cứ việc không thừabot_an_cap nhận, nó lại không có bằng chứng, cũng chẳng làm gì chúng ta.”
“Cũng đúng.” Uông Tú gật đầu, cảm thấy Vân Kiến Quốc nói có lý.
“Được , đừng nữa, ngủ đi. Ngày mai tìm thời gian tìm kiếm kỹ trong nhà xem con chết tiệt kia giấu ở đâu.”
“Được, tôi biết rồi.”
Vân Kiến Quốc vẫn còn nghĩ chuyện nongbot_an_cap, không hề biết họ sắp gặp rắc rối.
Dù Vân Bắc là trẻ mồ côi, nhưng vẫn có người quan tâm .
Ví dụ như Trầnbot_an_cap Quyên.
Sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm hôm sau, Trần Quyên đã đến Kiến Quốc để tìm Vân .
Hôm Vân đivi_pham_ban_quyen Lương Thành tìm vị phu, Trần Quyên đã tranh thủ giờ nghỉ đổi cho ta ít phiếu lương thực quốc.
qua bà ấy tan làm muộn nên không kịp mang sang.
Thế là sáng sớm hôm , nhân lúc chưavi_pham_ban_quyen , bà ấy đã tìm Vân Bắc.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Uông Tú Mỹ ngỡ Vân quay lại, đang lo vó đây.
Mở cửa ra thấyvi_pham_ban_quyen là Trần Quyên, bà ấy khỏi ngẩn người, hỏi: “Chị có việc gì không?”
“Tôi tìm Vân Bắc, nó nhà không?” Trần Quyên liếc Uông Tú Mỹbot_an_cap một , định bụng vào nhà tìm người.
Chẳng , Uông Tú Mỹ tiếp chặn cửa, nói: “Vân Bắc không có nhà, nó đi từ hôm qua .”
“Bà nói cáileech_txt_ngu gì?” Trần Quyên mặt đầy vẻ kinh ngạcleech_txt_ngu, nhìn Uôngbot_an_cap Tú Mỹ có không dám tin, nói: “Tôi nói này Tú Mỹ, bà làm dâu gì vậy? Trước kia cứ hở ra là chia rẽ quan hệleech_txt_ngu Bắc thìvi_pham_ban_quyen thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi. Bây giờvi_pham_ban_quyen đến cửa khôngleech_txt_ngu cho tôi vào. Nếu tôi không nhớ nhầm thì căn nhà này củavi_pham_ban_quyen Vân Bắc cơ màvi_pham_ban_quyen?”
không muốn tôi gặp Vânleech_txt_ngu Bắc thì cứ nói thẳng, hà tất phải tìm cớ này?”
“Tôi không lừa chị, Vân thật sự rồi.” mặt Uông Mỹ cóbot_an_cap hơi sầm lại, lập tức giải thích trước đám xóm chuyện kéo ra.
“Tôibot_an_cap không , trừ để tôi vào trong xem.” Quyên không tin Vân Bắc đã đi, vì bà ấy đã nghe ngóng rồi, buổi chiều không có chuyến nàobot_an_cap từ Hải Thị đi Lương cả.
Dù có đi thì Vân Bắc cũng nên vào ban ngày hôm mới .
“Xem cái gì mà xem, tôi nói đi rồi đi rồi.” Uông Tú không dám để Trần Quyên nhà kiểmvi_pham_ban_quyen tra. Bởi vì đồ đạc củabot_an_cap Vân Bắc còn đó, người tinh mắt nhìn qua biết bà đang nói .
Trần Quyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy Tú Mỹ như vậy, lòng không khỏi chùng , nghĩ đến lời Vân Bắc nói nhà máy hôm đó, tim bà ấy treovi_pham_ban_quyen ngược lên tận cổ, lớn tiếng chất vấn: “Uông Mỹ, bà ngăn cản không cho gặp Vân Bắcleech_txt_ngu, không phải là trong lòng có quỷ đấy ?”
mới có quỷ trong lòng ấy.” Uông Tú chột dạ gào trả lại Trần Quyên. Bộ dạng này của bà ấy càng khiến Trần Quyên thêm phần lo lắng.
Vừa nghĩ đến việc có thể Vân Bắc xảy ra , Trần Quyên cũng chẳng còn tâm trí đâu mà tranh cãi với Mỹ nữa, ấy quay sang hỏi những người hàng xóm đang xem náo , hỏi họ qua có Vân Bắc không.
“Trưa qua tôi có thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đúng đang ăn cơm thì thấy Vân Bắc đi ra . đó tôi cũng thấy con bé quay lại.”
chưa, tôi đã bảo là Vân Bắc đi rồi mà chị không tin, cứ khăng làm đã làm gì nó không bằng.” Uông nghe hàng xóm vậy thìvi_pham_ban_quyen thầmleech_txt_ngu thở phào nhẹ nhõmvi_pham_ban_quyen.
Cũng maynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy Vân Bắc ra ngoài, nếu không thì Trần Quyên này chẳng biết sẽ còn làm đến mức nào.
Trần Tú Mỹ một cái, hỏi lại: “Bác Vương, bác thấybot_an_cap Vân Bắc ra ngoài mang theo hành lý ?”
“Không có, đi tay không thôi.”
Lời thốt ra, Quyên càng thêm lo lắng. Nếu mang theo hành lý, chứng tỏ ta thực sự có ý đi xa, dù khôngbot_an_cap đi Thành thì cũng là đi nơi khác.
Nhưng ta ra ngoài với bàn tay không, chứng tỏ chỉ nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ra ngoài thôi.
Theoleech_txt_ngu lý mà nói thì nên về sớm mới , nhưng ta lại không về. Từ hôm qua ra ngoài đến tận bây giờ vẫn chưa thấy về, vậy thì có thể thích bằng một lý do.
gặp chuyện !
Nghĩ đến đây, Trần Quyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net co giò chạyvi_pham_ban_quyen thật nhanhvi_pham_ban_quyen. Bà phải đi báo cảnh sát, phải đi tìm Vân Bắc.
Thấy Quyên chạy đi như vậy, Uông Mỹ có mộtleech_txt_ngu dự cảm chẳng lành.
Về nhà, bà tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùngvi_pham_ban_quyen lay tỉnh Vân Kiến Quốc còn đang ngủ.
Có chuyện gì thế? Vân Kiến đang ngủ ngon bị tỉnh, tâm trạng có chút chịu.
Kiến , hỏng . nãyvi_pham_ban_quyen Trầnleech_txt_ngu Quyên đến đây tìm Vân Bắc. Tôi bảo nó không có nhà, thế là chạy mất tiêu, không biết định đi làm gì nữa. Uông Tú sơ qua chuyện vừa rồi, Quốc lập tức tỉnh ngủ hẳn.
Bà nói cái gì? Ông ta kinh ngạc nhìnvi_pham_ban_quyen vợbot_an_cap , nói: Trần Quyên đến rồi lại chạy đi rồi?
, trông có vẻ gấp gáp lắmleech_txt_ngu.
Hỏng rồi, chắn ta đi báo cảnh . Sắc mặt Vân Quốc ngày càng khó . Ông tiếp xúc với Trần Quyênvi_pham_ban_quyen vài lầnleech_txt_ngu, biết đối phương hạngvi_pham_ban_quyen không dễvi_pham_ban_quyen đối phó.
Nếu ta thực sự báo cảnh sát thì chuyện này sẽ phiền phức .
Lúc bà tìm , có ai nhìnbot_an_cap thấy không? Kiến Quốc sốt sắngleech_txt_ngu hỏi.
Không có!
Thế được, lát nữa bất luận là ai đến hỏi thì cứ không biết, rõ ?
Biết rồibot_an_cap, biết rồi. Uông Tú nghe thì lòng cũng yên tâm hơn đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút. Vừa rồi bà ta thực hoảng loạn vô cùng.
Nếu Trần thực sự báo cảnh sát, chuyện bà ta bán cháu gái chắc chắn sẽ bị bại lộ. Đến lúc đóvi_pham_ban_quyen, chẳng biết mọi người sẽ ta conbot_an_cap mắt thế nào nữa?
Không chừngvi_pham_ban_quyen xưởng cũng sẽ đuổi bà ta luôn.
Quyên đúng đã đi báo cảnh và đưa đến tậnvi_pham_ban_quyen nhà Vân Kiến Quốc.
Thấy có công đến, hàng láng giềng xung quanh lại kéo đến náo nhiệt.
Tuy Kiến dặn vợ phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình tĩnh, gì cũng bảo không biết, nhưng khi thậtvi_pham_ban_quyen sự nhìn thấy công an, bản thân ông tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn có chút .
Nghe nói con cái nhà các ông bà mất tích, tôi đến để tìm hiểu tình hình. Đồng chí công an vừa thấy Vân Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uông Tú Mỹ là thẳng vấn đề.
Tuy Trần Quyên nói Vân Bắc mất tích và rất có thể do đôi vợ chồng này ra, nhưng khi chưa có bằng chứng, cũng không thể tùy bắt người. Vẫn phải hỏi ràng đãleech_txt_ngu.
Phải, phảileech_txt_ngu, đứa cháu gái Bắc của tôi trưa hôm qua ra khỏi đến vẫn chưa thấy về. đầu chúng tôi còn tưởngleech_txt_ngu nó sang nhà bạnvi_pham_ban_quyen chơi nên cũng không để . Nghĩ bụng chờ nó chơi rồibot_an_cap sẽ tự về thôi.
Ông ta nói dối! Sáng nay lúc đến tìm người, ông ta rõ ràng nói như . Bà bảo tôi là Vân hôm qua đi tìm vị hôn phu . Tôi không , hỏi hàngleech_txt_ngu xóm mới biết Vân Bắc đi tay . hôn phu của nó ở Lương Thành, nếu nó thực sự đi tìm cậu ta chắc chắn sẽ không đi tay không như thế. Bâybot_an_cap giờ cácleech_txt_ngu anh là ông đổi giọng ngay. Bắc chắc chắn làleech_txt_ngu xảy ra chuyện, còn liên quan chồng bọn họleech_txt_ngu nữa.
Trần Quyên tiếp chỉ ra sự gian dối của Vân Kiến Quốc. đến những lời Vân Bắc trước mặt giám đốc xưởng ngàyleech_txt_ngu hôm đó, Trần Quyên lo lắng khôn nguôi.
Nếu Vânvi_pham_ban_quyen thực sự có gì, bà sẽ không còn mặt mũi nào nhìn người bạn Minh Lan nữa. Năm họ từng là bạn tốt nhất của nhau, chí còn hẹn ước làm nuôi của con cái đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương.
Sau này Minhbot_an_cap Lan qua , bà thề sẽvi_pham_ban_quyen chăm sóc tốt cho Vân Bắc, nhưng vì Kiến Quốc xen ngang đòi nấng. Ban , bà còn thỉnh thoảng gặp Vân Bắc, đưa con bé đivi_pham_ban_quyen ăn món gì đó ngonvi_pham_ban_quyen ngon.
Nhưng vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sauvi_pham_ban_quyen, Vân Bắc dần xa cách bà.
Lúc này, bà vô cùng hối hận, biết thế ngày ấy dù thế phải giành bằng được quyền dưỡngvi_pham_ban_quyen Bắc.
Giờ thì hay rồi, Vân Bắc đã bị đôi vợ trướcleech_txt_ngu mắt này hại rồi.
Quyên, cơm có ăn nhiều nhưng không thể nói bừa. Bà vợ chồng tôi hại Vân Bắc, có bằng chứng gì không? Nếuvi_pham_ban_quyen không có bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứng, tôi sẽ kiện bà vu khống đấy.
Vân Kiếnbot_an_cap Quốc, ông bớt nói khoác ởleech_txt_ngu đây . Hôm kia Vân Bắc trướcleech_txt_ngu mặt mọi người , nếu trong hai ngày con bé xảy ra chuyện gì thìbot_an_cap chắc chắn là ông làm. Hôm qua nó đã mất tích, không các người thì còn là aivi_pham_ban_quyen nữa? Tôi đã bảo , sao ông lại đưa tiền cho nó sảng khoái thế, hóa ra làbot_an_cap tính chuyện này. Đưa tiền cho nó trước, rồi lại hại mạng nó, tiền vẫn quay về tay ông, đúng không?
vi_pham_ban_quyen nói bậy bạ!
Có bậy bạ hay không, trong lòng ông tự biết .
hai người sắp cãi nhauleech_txt_ngu to, đồng chí công an lập tức can ngăn: Được rồi, hai người đừng cãileech_txt_ngu nhau nữa, chúng điều tra rõ ràng chuyện . Nếu Vân Bắc thực sự và có liên quan họ, chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi nhất địnhvi_pham_ban_quyen sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nươngleech_txt_ngu .
Hừ, chắn là do bọn họ giở trò.
điểm này, Trần tin tuyệt đối.
Bà nói thối lắm, chính tự bỏ đi, liên quan gìvi_pham_ban_quyen đếnleech_txt_ngu chúng tôi. Uông Tú Mỹ nào thừa nhận, có đúng là do bà ta làm thì không thể lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra. Nếu không, bị tống vào trong là coi như xong đời.
Không chỉ bà ta xong đời mà con gái bà ta cũng tiêu theo.
Nhưng nếu cho chọn lại , bà ta vẫn sẽ làm như vậy. Aileech_txt_ngu bảo Bắc dám đòi tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạivi_pham_ban_quyen làm gì, số tiềnbot_an_cap lớn thế mà nó lại chẳng để cho họ lấy một .
Tại nó lại bỏ đi, chẳng phải là do người đã nói sao?
Trần Quyên chẳng tin mấy ma quỷ của Uông Tú Mỹ.
Công an không để ý đến hai người nữa mà bắt hỏi Vân Kiến Quốc một số vấn đề.
Hỏi xong, họ vào phòng Vân Bắc đi mộtbot_an_cap vòng. Trần Quyên cũngbot_an_cap đi theo vào, thấy ngay cả hành lý cũng thu dọn, bà lại tin chắc con bé đã gặpbot_an_cap bất .
Vân Bắc Trần Quyênvi_pham_ban_quyen đã phát mình mất tích và đã báo cảnh sát.
Lúc này, cô ngồi trên xe mấy tiếng đồng , bị xóc lử. Dù có không gian nhưng cũng không dám đi vào vì sợ bị phát hiện.
bot_an_cap sao trên xe cũng không chỉ mình cô, hơn trẻ và một cô tuổi cô.
Đêm qua, bọn trẻ và cô kia tỉnh lại một lần. Tuy nhiên, bọn chúng lại cho thêm “nguyênvi_pham_ban_quyen liệu”, rồi họ lại tiếp tục ngất đi.
Riêng cô vẫn giảbot_an_cap vờ ngất, bọn chúng khôngbot_an_cap hề phát hiện ra cô đã tỉnh lại từ lâu.
Nhờ nghe cuộcvi_pham_ban_quyen trò chuyện của bọn , cô đại khái hiểu được rằng sắp đến đích rồi.
Một khi đến nơi, họ sẽ bị đemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi bán riêng rẽ. Đến lúc đó, việc cứu sẽ càng khăn hơn.
Thế nênvi_pham_ban_quyen Vân Bắc sẽ ra trên đườngleech_txt_ngu, đúng vắng người, thể dùng gian sựleech_txt_ngu.
Đã quyết xong, Vânbot_an_cap Bắc bắt đầubot_an_cap tinh tu rũy để lát nữa đối phó bọn chúng.
Vì là xe tải thùng kín nên mấy gã đàn ông ngồi cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với họ, phần vì cabin trước không ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết bằng người, để đề phòng họ bỏ trốn.
nói rằng, bọn này sự vẫn cẩn trọng.
Chờ đến khi xe dừng lại nghỉ ngơi, Vân Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngvi_pham_ban_quyen bắt đầu ra tay. Đầu tiên, cô một ít thuốc mê từ trong không gian ra, về phía mấy đàn vốn đang canh giữ cạnh, lúc này đang bị xuốngvi_pham_ban_quyen xe.
Thuốc mê vừa tung ra, gã đàn lúc chiêu, ngã nhào trên xuống đất.
Nghe thấy động tĩnhbot_an_cap, mấy gã ở đầu xe cũng chẳng bận tâm, còn trêu chọc:
“Lão Tứ, Ngũ, bây ngồi lâu quá chân tay lóng ngóng, xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xeleech_txt_ngu không xong à?”
“Habot_an_cap haleech_txt_ngu ha!” Những kẻ khácleech_txt_ngu cười rộ lên, rồi bắt đầu vận độngvi_pham_ban_quyen tay chân, chuẩn bị tìm chỗ thích hợp để ngồi ăn .
Thời gian trôi qua từng một, và Lão Ngũ vẫn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy đây, điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến Ca bất an, gã dặn dò người bên cạnh: “Lão Nhị, chú đibot_an_cap xem tụi giờ còn chưa tới? Không lẽ ngã thậtleech_txt_ngu rồi chứ?”
“Được rồi, Bào Ca.” Lão Nhị đáp một tiếng, rồi đi sau xe.
Thế nhưng khi tới sau xe, gã phát hiện căn bản có người . lên cửa xe, gã cửa đãleech_txt_ngu đóng lại lần nữa, còn được cài cẩn thận. Xem chừng bọn họ chắc đã từ lâu rồi chứ. Nhưng giờ người đâu rồi?
“Lão Tứ, Lão , tụi đi đâu rồi?” Nhị lớn tiếng gọi, ngỡ rằng hai chắc đi vệ sinh .
Chỉ là gọi mấyleech_txt_ngu tiếng vẫn không ai thưa, lòng Lão đầu nảy sinh bất an, gã bèn gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vọng về Bào đang nghỉ ngơi : “Bào Ca, không ổn , Tứ Lão Ngũ có lẽ gặp chuyện rồi.”
Bào Ca tiếng gọi của Lão Nhị, có chútvi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap vừa đi tới vừa nói: “Lanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hét cái gì đấy, nó thì có chuyện gì được?”
“Tụibot_an_cap biến mất rồi!” Nhị vừa dứt lời, người cũng theo đó biến mất .
Bào Ca ngỡ hoa mắt, dụi dụi mắt nhìn lại thì Lão Nhị quả thực đã không còn ở đó nữa. Trong lòng Ca hoảng loạn tột độ, nhưng vẫn không cam , tiếp tục lớn tiếng gọi: “Lão , Lão , chú đó không?”
làm gì có trả lời của Lão Nhị, ngoài gió thổi qua đám dại thì chẳng còn một âm thanh nào khác.
Bào Ca bắt đầu sợ , cảm thấy lẽ mìnhvi_pham_ban_quyen đã rồi. Thế là quay người định về phía đồng , nhưng ngay khoảnh khắc gã quay đi, một nắm đấm vung thẳng về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gã, một tiếng “bốpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” vang lên, trúng ngay giữa mắt. Mắt đau , sắc mặt Bào Ca lập trở nên khó coi, gã định đánhleech_txt_ngu trả nhưng lại hiện không thấy ai cảleech_txt_ngu.
Lần này, gãleech_txt_ngu càng thêm chắc chắn là mình gặp quỷ, nhấc chân định chạy. Thế nhưngvi_pham_ban_quyen không hiểu tại sao, đôivi_pham_ban_quyen chân kia như nặng cân, không cách nào cử động nổi. Bàobot_an_cap Ca vừa sợ vừa hoảng, miệng không ngừngbot_an_cap van xin: “Quỷ đại nhân, tôi sai rồi, tôi rồi, xin đừng đánh tôi.”
Vân Bắc chẳng thèm để tâm đến gã, mượn sức gian thỉnh thoảng lại bồi cho đối phương một đấm, đánh cho gã đầu hoa, đến cha mẹ cũng không nhận ra mới thôi.
Động tĩnh sau xe, đặc biệt tiếng kêu có quỷ đã lọt mấy phía trước. chúng nhìn nhau, qua xem thử nhưngbot_an_cap lại có chút không . Bởi vì từ khi Bào Ca hét lên có , chúng cũng cảm xung quanh gió lạnh căm căm, dường như có bóng ma vây quanh mình.
Thấy không ai qua đây, Vân Bắc cho Bào một trận tơi bời mới . Nhìn mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mìn vẫn luôn không dámbot_an_cap bước , Vân Bắc hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyết tâm, trực bẻ gãy một cánh tay của Bàovi_pham_ban_quyen , khiến gã ra một tiếng hét thảm thiết.
Vốn dĩ Vân Bắc muốn dẫn dụ đám mẹ kia tới, nhưng không ngờ làm vậy lại khiến bọn chúng càng sợ , mà còn từng đứa một cuống cuồng bò lê bò càng địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên xe. Như sao được? để bọn chúngvi_pham_ban_quyen xe ta còn đánh ngườivi_pham_ban_quyen kiểu nữa?
Nghĩ đến đây, Vân Bắcbot_an_cap cũng không ẩn nấp nữa, trực tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lộ diện rồivi_pham_ban_quyen đi về phía trước. Vừa đivi_pham_ban_quyen vừa gọi: “Cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, các anh sao thế?”
Đột nhiên nghe phụ nữ, mấy gã kia mức hồn vía lên mây, tưởng rằng gặp phải nữ quỷ.
Vẫn là Lão Tam cảm thấy giọng nói này có quen thuộc, quay đầu lạileech_txt_ngu nhìn thì thấy là cô gái mà mình bắt được, lúc này mới phào một hơi, gọi mấy tên bọn đang định lên xe lại: “Đừng sợbot_an_cap, không phải quỷbot_an_cap, là mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàngbot_an_cap chúng ta bắt được đấy.”
Mấy gã kia nghe vậy, không nhịn được quay đầu nhìn lại. Nhìn kỹ, quả nhiên là Vân Bắc.
Lần này bọn không còn sợ nữa, hầm hầm đi định cho Vân Bắc một bàivi_pham_ban_quyen . Bắc cũng hề sợ hãi, mấy đang đi thẳng phía mình, trực tiếpleech_txt_ngu tungvi_pham_ban_quyen ra một nắmleech_txt_ngu bộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc mê. Đây gọi là gậy ôngvi_pham_ban_quyen đập lưng ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mấyvi_pham_ban_quyen ông hít phải , nhanh đã đổ gục xuống đất. Bắc đánh cho bọn chúng một trận nhừ tử để giận, sau đó mới trói nghiếnleech_txt_ngu lại. canh lúc trước, cô cũng từ trong không gian ra cho một trận đòn đau.
Đánh xong, lũ lại với nhau rồi ném vào thùng xe. Sau đó, Vânleech_txt_ngu Bắc lên xeleech_txt_ngu, khởi động rồi lái quay trở lại. Đi tiếp là nơi bọn giaovi_pham_ban_quyen hàng, Vân Bắc không dám mạo hiểm vì sợ có cấu kết.
Mất một giờ hồ, Vân Bắc cuối cùngbot_an_cap cũng lái xe trước cửa cục công an. Sau khi xuốngbot_an_cap xe, cô trực tiếp vào báo . Đồng chí an nghe Vân Bắc nói mình chín tên buôn người, giải cứu hơn đứa và một cô gái thì căn bản khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin. Mãi đến khi Bắc người trước xe tảivi_pham_ban_quyen, mở cửa thùng xe phía ra.
Nhìn thấy đám trẻ trong xe như đám mẹ mìn bị trói cùng một chỗ, đồng chí công an không nảy sinhbot_an_cap nghi ngờvi_pham_ban_quyen với Vân Bắc: “ chí Vân, phiền cô trình bàyleech_txt_ngu lại quá trình sự việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho chúng tôi.”
“Không vấn đề , nhưng những đứa này đều bị trúng , phiền anh đưa chúng đi bệnh việnleech_txt_ngu trước.”
“Chuyện , chúng tôi sẽ chúng xuống rồi đưa đi bệnh viện ngay.” chí công an gật đầu, sau đó bảo đồng nghiệp lên xe bế đám trẻ xuống.
Còn về mẹ mìn cũng bị áp đi theo. Cóvi_pham_ban_quyen điều đám được đưa tới bệnh , còn bọn người bị đưa vào phòng thẩm vấn của cục côngbot_an_cap .
Công an muốn hỏi chuyệnleech_txt_ngu, Vân Bắc cũng không từleech_txt_ngu chối, cô biết dù có đổi lại là chính mình đối mặt với tình huống vậy, điều đầu tiên nghi ngờ cũng là bản thân cô. Vì thế, sau khi vào phòng thẩm , Vân Bắc trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp đưa ra giới thiệu, giấy tờ tùy thân, cũngvi_pham_ban_quyen như lại việc mình bị bắt cóc như .
Về việc tại có thể hạ gục đám buôn người này, Vân Bắc nói hồi nhỏ mình có theo mộtbot_an_cap ông lão học chiêu nên biết chút võ thuật. Đồng chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công an không tin, Bắc còn khoa chân múa tay biểu diễn mấy chiêu cho họleech_txt_ngu .
Như vậy, đồng chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công an mới tin Vân Bắc. Còn về nguồn gốc củabot_an_cap mê thì dễ quyết, người bọn buôn người vốn dĩleech_txt_ngu mang theo. Cho nên, bọn họ hoàn toàn không ngờ gì đến không gian của cô.
Dĩ nhiên, đồng chí công an cũngbot_an_cap không chỉ nghe lời kể một phía của Vân Bắc mà tinvi_pham_ban_quyen , mà còn gọi một cuộc điện thoại đến đơn vị bộ đội Lương Thành.
Tư Namvi_pham_ban_quyen Chiêu đang dẫn quân huấn luyện, khileech_txt_ngu biết có điện thoại gọi cho mình, anh còn có chút hiểu. là điện thoại gia đình thì cũng không nên gọi lúc này. Khi biết là điện thoại từ cục công an thành phố Nam, anhvi_pham_ban_quyen càng thấy lạ hơn.
Cho đến khi nhận điện thoạileech_txt_ngu, anh mới hiểu , mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng những có thêm hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thê từ trên trời rơi xuống, mà đối phương bắt được mấy tên buôn ngườileech_txt_ngu, cứu đượcvi_pham_ban_quyen hơn mười đứa .
“Xin lỗi đồng chí công an, tôi không quen biết đối phương, tôi cũng không có vịleech_txt_ngu hôn thê nào cả.”
Vân Bắc đang ở ngay bên , điện thoạivi_pham_ban_quyen lại mở loa ngoài. Sau nghe Chiêu nói, rất tức giận, trực tiếp lên tiếng: “Họ Tư kia, hôn ước củavi_pham_ban_quyen chúng ta do ông anh vàleech_txt_ngu tôi định ra, tôi có hôn thư chứng, không tin anh có thể đi ông nội mình. Nếu ông ấy thừa nhận hôn nhân này, thì sau này sẽ không giờ nhắc nữa.”
Nghe thấy giọng Vân Bắc, Tư Nam chút túng. Tuy nhiên, đối phương nhắc đến lão gia nhà mình, anh đương nhiên phải cho rõ.
Vì vậy, anhleech_txt_ngu nói với đồng chí cảnh sát và Vân Bắc: “Chuyện này cứ để tôi cho rõ , lát nữa sẽ gọi điện lại. Nếu đúng là có chuyện đó, tôi cũng sẽ không trốn tránh.”
“Được, vậy đợi điện thoại của anh.”
Kinh Thành, đại viện số 1.
Tư lão tử đang đeo kính lão sách ngoài sânleech_txt_ngu, đúng lúc này chuông điện nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang lên.
vệ viên Tiểu Lâm ngheleech_txt_ngu điện , sau đó ra ngoài nói với Tưvi_pham_ban_quyen lão gia tử: “Lão thủ trưởng, làbot_an_cap điện thoại của anh Nam Chiêu ạ.”
Tư lão gia tử hơi lại, rồi bảo: “Tiểu tử đó sao giờvi_pham_ban_quyen này điệnleech_txt_ngu về?”
Ông vừa nói vừa đứng dậy vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe điện thoại.
Cầmbot_an_cap ống nghe lên, ông trực tiếp hỏi: “Nam Chiêu, này không phải cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang huấn sao? Sao lại rảnh rỗi gọi điện cho ta, có gì xảy ra à?”
“Ông cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có mặt mũi mà nói , nếu không phải tại ông, liệu cháu có phải gọi điện thoại này không.” Tư Nam Chiêu bựcbot_an_cap dọc nói. Nghĩ đến việc mình dưng lòivi_pham_ban_quyen đâu ra một vị thê, tâm trạng aivi_pham_ban_quyen mà tốt cho nổi.
“Ta làm sao? Sao lại trách lên đầu ta rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?” Tư lão gia tử cũng không vui, thằng cháu đích này mười bữa nửa tháng khó khăn gọi về mộtleech_txt_ngu lần. mà vất vả lắm mới gọi một cuộc, thế mà lại là để hỏi tội ông.
“Không tráchbot_an_cap ông thì trách ai? Vừa rồi có gáibot_an_cap gọi điện cho , là vị thê ông định cho cháu, chuyện này có không?”
Chỉ vài câu, Tư lão gia tử cuối cùng cũng tại sao cháu mình nổi giận. ra vì chuyện này.
Nói đi cũng phảibot_an_cap nói lại, này quả thực có chút đuối lý, khi chưa được đồng ý của cháu trai đã tự ý định đoạt sự của nó.
Nhưng lúc đóbot_an_cap ông cũng chẳng còn cách khácvi_pham_ban_quyen. Năm xưa trai bệnh, chạy cũng khỏi, sau đó tìm một tướng, thầy bảo tìm một cô gái có bát tốt để xung hỉ.
Chẳng phải ngẫu nhiên mà khi đó cha Bắc là Vân Cảnh Thành cứu mạng ông, ông liền nghĩ chuyệnbot_an_cap tốt như vậy, leech_txt_ngu để hời người , chẳng thà để hời cho ân nhân mạng của mình. Ít nhất, sau này Vân Bắc gả vào , có ông trông nom, cuộc sống chắc chắn sẽbot_an_cap không quá tệ.
Sau khi ra định đó, ông đã hỏi cha Vân Bắc lấy bát tự của cô, vừa hợp thấy nhiên là một nhân duyên cực tốt, Vân Bắc là người đại tạo hóavi_pham_ban_quyen, phu ích .
lập tức, ông liền định ra hôn sự cho hai đứa, đồng thờileech_txt_ngu viết hôn thư đưa cho Cảnh Thành.
Có điều, chuyện này đềubot_an_cap do người âmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm, còn phải gánh lấy rủi rất lớn. Thậm chí suýt vì chuyện này mà ông giống như những người bạn khác bị đi hạ phóngbot_an_cap.
Sau đó, chuyện này không gây ra ảnh hưởng xấu gì, hai gia đình cũng cắt đứt liên lạc, nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông mới giữ được vị trí hiện tại.
Nhưng nói cũng thật trùng hợp, từ cháu trai và Vân Bắc định ra ước, cănvi_pham_ban_quyen bệnh kia quả nhiên dầnleech_txt_ngu dần chuyển biến lên.
Cũng chính vì vậy, những nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua tuy nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lại, nhưng hôn này luôn có hiệu lực. là ông vẫn luôn giấu cháu trai, chưa nói cho nó biết mà thôi.
Giờ đây, thấy trai chủ đến, Tư lão tử cũng không giấu giếm , trực tiếp đem chuyện năm đóbot_an_cap lại tỉ mỉ cho phương .
Tư Nam Chiêu nghe xong nguồnleech_txt_ngu gốc cuộc hôn này, nhất thời biết nên nói gì cho phải.
Anh là một quân nhân, đối với những kiến mê tín này chưa bao giờ tin tưởng. Nhưng sự đã rồi, anh không thể lập tứcbot_an_cap phủ nhận hôn ước này, định chờ khi nào tìm gian thích sẽ rõ ràng với Vân Bắc.
Tư lão gia tử nào có biết dự của cháu trai, sau khi kể hết chuyện xong, ông cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy như vừa trút bỏ một nặng, tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Chỉ là, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi vui mừng quavi_pham_ban_quyen , ông chút lo lắng. Vì cháu trai nói với ông rằng, chính Vânbot_an_cap Bắc chủ động điện nhắc hôn sự này.
toán thời gian, con bé đó cũng mới mười tám tuổi. lý mà nói, tuổi này đáng lẽ phải đang học cấp mớibot_an_cap .
Bây giờ đột nhiên nhắc hôn sự, chắc chắn trong nhà đã ra biến .
Không được, ông phải cử người đi điều xem nhà họ Vân đã xảybot_an_cap chuyện gì. Bao nhiêu năm không liên lạcvi_pham_ban_quyen, không biết nhà họ Vân giờ ra .
Thực ra, bao nhiêu năm qua không phải Tư lão gia tử không muốn qua lại với nhà họ Vân, mà thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là vì có kẻ nhìn chằmleech_txt_ngu chằm ôngvi_pham_ban_quyen quá gắt gao. Để không gây rắc cho nhà họ , ông mới luôn không để ngườileech_txt_ngu liên , đoạn tuyệt qua lại với họ.
Nhưng chovi_pham_ban_quyen dù không còn qua lại, ông cũng chưa từng nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến việc hủy bỏ ước.
Vì vậy, những năm qua những kẻ muốn làm mai cho cháu trai đều ông chặn lại, nó không nên kết hôn sớm, thực chất chính là để đợi Vân Bắc lớn .
Phía bên , sau khi Tư Chiêu cúp của lão gia tử, anh liền gọi lại một điện cục Nam Thị.
Vân vẫn đang đợi hồi âm của anh, nên điện vừa reo cô đã bắt máynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nhận ra giọng nói Tư Nam Chiêubot_an_cap, Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lậpleech_txt_ngu tứcvi_pham_ban_quyen hỏi: “ đã hỏi rõ chưa?”
“Hỏi rõ rồi. lỗi , trước tôi không biếtvi_pham_ban_quyen ta có hôn ước, nói lời vậy.”
“Không sao, nếu anh đã hỏivi_pham_ban_quyen rồi phiền anh nóivi_pham_ban_quyen với đồng chí cảnh sát một tiếng.”
“Được, cô đi.”
Vân Bắc đưa điện thoại cho đồng chí cảnh sát phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trách vụ này bên cạnh, hai ngườivi_pham_ban_quyen nói qua vài cúp máy.
Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóleech_txt_ngu, chí cảnh sát Bắc và : “Đồng chí Vân, chúng tôi đã xác minh danhbot_an_cap tính của cô. Hiện tại cô không sao rồi. Không biết tiếp theo cô có dự định gì? Là tiếp tục đi Lương Thành, hay quay về Hải Thị?”
“Tôi vẫn nên quay về Hải Thị một chuyếnbot_an_cap, bị bắt từ Hải Thị, kiểuleech_txt_ngubot_an_cap cũng phải về tìm những kẻ đó sổ.”
“Ý cô là, việc cô bị bắt cóc không phảivi_pham_ban_quyen ngoài ý muốn?”
“Tất nhiên làleech_txt_ngu không rồi.” Vân lắc đầu, nghĩ đến người bà lão và con gái bà ta là Hồng Tỷ mà mình nhắc đến trước , liền hỏi ngay: “ rồi, trước đó tôi cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhờ các anh thông cho phía Hải Thị đibot_an_cap bắt , không biết bên đó đãvi_pham_ban_quyen bắt được chưa?”
“Tạmvi_pham_ban_quyen thời vẫn chưa rõ, để tôi gọi điện hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thử.”
Đồng cảnh sát trực gọi điện cho đồng nghiệp ở Hải Thị hỏi về tình hình bắt giữ, nhưng được thông báo là đối phương xuất viện, chưa tìm người.
Nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy người, Vân Bắc bị bắt cóc có liên đến Vân Kiến và Uông Tú Mỹ hay không, tạm thời cũng không bằng chứng.
Vân Bắc suy nghĩ một látvi_pham_ban_quyen, quyết định đíchleech_txt_ngu quay về tìm chứng .
Nếu thực sự là do Tú Mỹ và Vân Kiến Quốc giở tròbot_an_cap, côbot_an_cap nhất định sẽvi_pham_ban_quyen đại nghĩa diệt thân, để bọn nếm thử mùi .
“Côbot_an_cap muốn về ngay bây giờ sao?” Đồng chí cảnhleech_txt_ngu nghe Bắc nói xong có chút lắng: “Nhưng lúc này chúng tôi đang quá, không có ai rảnhbot_an_cap đưa cô được.”
Không có gì đáng ngại, mọi người giúp tôi mua một tấm vé tàu hỏa, tôi tự quay về là được.
Được thôi, vậyleech_txt_ngu trên đường đileech_txt_ngu cháu hãy cẩn thận một chút.
Không vấn đề gì .
Rất nhanh sau đó, vé tàu hỏa của Vân Bắc về Thị đã được , là chuyến khởi hành vào buổi chiều.
Nam Thị Hải Thị không quá , tàu hỏa chỉ khoảng năm sáu tiếng đồng hồ. Nếu không có gì ngoài ý muốn, tối cùng ngày Vân Bắc về đến nhà.
Tại Hảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thị, trong lúc Quyên đang sầu não vì chuyện Vân mất tích, ngườileech_txt_ngu của công an trực tìm đến bà và nói: Đồng chí Trần Quyên, đã tìm đồng chí Bắc rồi.
Tìm thấy rồi sao? Con bé đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Quyên mừng vừa lo.
Mừng là vì đã tìm thấybot_an_cap Vân Bắc, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà lại lắng liệu con bé có gặp phải chuyện gì bất trắc hay không.
Cô ấy bị bọn buôn người bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cóc đến Nam Thị, nhưng hiện tại đã an toàn. ấy đã tàu hỏa trở về Hải Thị, tối nay sẽ nơi. Nếu chị có thời gian thì có thể ra ga đón ngườibot_an_cap. Chuyến tàu cô ấy đi sẽvi_pham_ban_quyen vào lúc tám giờ tối.
Vâng, tôi rồi, cảm ơn các anh công an. Trần Quyên cảm ơn xong, nhìn đồng hồ thấy còn một tiếng nữa mới đến giờ tan làm.
này còn sớmbot_an_cap so với giờ tàu vào ga, bà cũng không cần thiết phải xin nghỉ phép.
Trần Quyên thu xếp tâm trạngvi_pham_ban_quyen, đang định bắt tay vào công việc thì không một số người thấy công vừa đi khỏi đã tức tới hỏi tin tức.
Thời đại này, mọi ngườivi_pham_ban_quyen vẫn mang kính sợ tự nhiên với công an, nữa ai nấy đều định rằng côngbot_an_cap an tìm đến chắc chắn không phải chuyện gì tốt lành.
Đặc biệt mấy vốn không ưa Trần , họ càng mang tâm thái xemleech_txt_ngu vui mà hỏi: Chủ nhiệm , mấy anh an có việc gì ? phải nhà chị có phạm tội phải đi tù đấy chứ?
Người nhàvi_pham_ban_quyen chị mới có người phạm tội . Trần Quyên khó chịu lườm vừa nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái, sau đó giải thích: Trước đó Vân Bắc mất tích, tôi đã án. Bây giờ thấy con bé rồi, an qua đây báo cho tôi một tiếng .
Vân ? nhỏ nhà Minh Lan ? Không phải con bé đang sống với bác nó à? Sao nó mà lại đến lượt chị phải báo côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an?
Nhìn chị hỏi kìa, cái cảnh ăn nhờ thì làm mà dễ sống cho được. Theo tôi thấy nhé, từ đầu con bé không nên đi theo lão bác của nó mới đúng.
Giờ nói những này thì có ích gì, lúc sao chị nói đi.
Trần Quyên thấy mấy người này sắp xảy ra tranh chấp, liền lậpleech_txt_ngu lên tiếng ngắt lời: Thôi được rồi, không có việc gì thì mọi người giải tán đi, tôi còn có việc đây.
Trần Quyên đã bắt đầu làm việc, mọi người cũng chỉ đành tản ra. Tuy , họvi_pham_ban_quyen vẫn cùng tò mò về Vân Bắc mất .
Chỉ là này họ không dám trực đến trướcleech_txt_ngu Trần hỏi, dù sao đang trong giờ , người ta nhìn thấy thì không hay.
Trần Quyên quan mọi người nghĩ gì, có tin tức của Vân Bắc, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc cũng nhanh nhẹn hơn hẳn.
Vừa tan làm, Trần Quyên liền rời khỏi nhà máy, sauleech_txt_ngu đó về nhà nấuleech_txt_ngu cơm cho các con.
Đợi khi cơm nước xong xuôi, nhìn hồ đã bảy giờ, bà dặn các trôngbot_an_cap nhà, còn mình và mỗi đạp một chiếc xe đạp ga tàu hỏa đón người.
Vừa ra khỏi ga, Vân đã nhìn thấy Trần Quyên, cô không khỏi sững người một lát mớivi_pham_ban_quyen lên tiếng hỏi: Dì Trần, sao dì lại ở đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dì đặc biệt đón cháu sao?
Đúng thế! Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quyên thấy Vân Bắc vẫn bình an vô , tráivi_pham_ban_quyen tim đang lơ lửng lập tức đặt xuống. Bà cười nắm lấy tay Vân Bắc và nói: Cháuvi_pham_ban_quyen không sao là tốt rồi. Đi, theo dìleech_txt_ngu về nhà ăn .
Nghe Trần Quyên nói vậy, Vân Bắc cũng không từ chối, cô gật đầu rồi đi saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà.
Chồng của Trần đứng cạnh, nhìn hai người đi cùng thân thiết như mẹ con, liền cười nói: Vân Bắc, cháu đã về rồi, dì Trần của cháu cùng cũng có thể . Cháu không biết đâu, sáng sớm nay bà ấyvi_pham_ban_quyen tìm , phát hiện cháu không thấy , suýt nữa là điên lên rồi.
Vân Bắc nghe vậy mới hiểu vì sao Quyên lại biết mìnhvi_pham_ban_quyen đi tàu hỏa trở về. Chắc chắn là do buổi sáng bà phát hiệnvi_pham_ban_quyen cô biến nên đã báo . Thế là hôm nay công an Nam Thị gọi điện tới, phía bên này nắm được hìnhbot_an_cap của cô nên mới báo cho Trần Quyên.
Cảm ơn dì, dì Trần.
Ơn huệ gì chứvi_pham_ban_quyen, dì cũng có giúp đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì cho . Trần Quyên có chút ngại ngùng. Dù bà nóileech_txt_ngu đi nữa, việc Vân Bắc tích chắc chắn có quan đếnvi_pham_ban_quyen vợ chồng Vân Kiến Quốc, nhưng vì không tìm thấy bằng chứng nên an cũng không làm được bọn họ.
Nghĩ đến , Quyên tiếp hỏi: Bắc Bắc, cháu lại bị bọn người bắt đi được? Theo lý mà , ninh khu vực nhà mìnhvi_pham_ban_quyen vẫn khá tốt mà.
Vân Bắc cũng giếm, toàn bộ đầu đuôi sự việc kể lại cho Trần Quyên nghe.
Khi Trần Quyên nghe chuyện người dõi Vân Bắc ngayvi_pham_ban_quyen khi cô vừa bước ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa, hơn nữa hôm đó còn chừng gần cô, bà càng chuyện này có liên quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ chồng Kiến .
Vì vậy, bà trực tiếp nói với Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc: Bắc, dì thấyleech_txt_ngu chuyện này khôngleech_txt_ngu đơn giản, nói không chừng là do bác trai và bác gái giở trò đấy.
Cháu biết, chỉvi_pham_ban_quyen hiện tại chưa bằng chứng, cháu phải tìm bằng mới thể đưaleech_txt_ngu bọn họ ra trước pháp . Cháu chuyện đặc biệt quay đây.
Trần Quyên vừa nghe Vân Bắc muốn mình tìm bằng chứng, lập tức phản đốivi_pham_ban_quyen: Không được, cháu là con gái con lứa, làm quá nguy hiểm. Hay là đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn nhà giúp cháu nhé?
Trần Quyên tốt, nhưng cô vẫnbot_an_cap từ chối: Dì Trần, cần đâu ạ. Chuyện này muốn tự mình ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay. Dìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yên tâm, cháu sẽ thận.
Nhưng mà? khuyên thêm, nhưng lại bị chồng ngăn lại, ông với bàvi_pham_ban_quyen: A Quyên, Vân Bắc cóvi_pham_ban_quyen suy nghĩ riêng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, em nên trọng con .
Chồng đã nói vậy, Quyên không tiệnbot_an_cap kiên trì thêm nữa, bảo Vân Bắc: Bắc Bắc, nếu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc gì cần chúng dì giúpvi_pham_ban_quyen đỡ, cứ việc lên tiếng.
Cháu biết rồi, cảm Trần.
Khi ba người về đến nhà đã gần chín giờ, trẻ đã ăn cơm từ lâu và đang ngồi bài .
Vân Bắc nhà chào hỏi chúng tiếng rồi theo Trần vào phụ . Trước đó vì vội đi đón Vân Bắc nên Trần Quyên cũng chưa ăn gì. sau khi hâm thức ăn, cùng ngồi xuống ăn cơm.
Lúc , tại nhà họ Vân, sắc mặt của Uông Tú Mỹ rất coi.
Tuy nhiên, bà ta không hề biết việc Vân Bắc trở về, mà là tan làm bà ta sục sạo khắp phòng để tìm số tiền Vân Bắc lại.
Đáng tiếc là bà ta suýt chút nữa đã đào ba thước cái phòng Vân Bắc mà vẫn chẳng tìm thấy gì. Vì chuyệnbot_an_cap này, bà ta thậm chí còn nghi ngờ có con gái Vân Tuyết đã lấy mất hay không.
Nhưng khi ta hỏi, con gái không có, thậm chívi_pham_ban_quyen còn thề thốt đủ .
Đến mức gái đã thề, đương nhiên tin . Nhưng Vân Bắc không để tiền ởbot_an_cap nhà thì sẽ giấu ở đâu được chứ?
lẽ lại mang theo bên người sao?
tiền như vậy, mang theo bên ngườibot_an_cap chắc chắn không an toànleech_txt_ngu. Nếu Vân Bắc không ngốc thì chắc sẽ tìm một nơi nào đó đi.
Nhưng rốt cuộc con nhỏ giấu ở đâu?
Tú Mỹ nghĩ mãi không , quay sang hỏi Vân Kiến Quốc nằm bên cạnh: , ông bảo con nhỏ tiệt Vân Bắc tiền ở nhỉ?
“Sao tôi biết được, tôi có phảibot_an_cap con trong bụng nó đâuvi_pham_ban_quyen.” Vân Kiến Quốc đang ngái ngủ, gắt gỏng đáp một câu.
Trong mắt ông ta, tiền chắc chắn là giấu ở nào đó trong nhà. Cứ từ từ tìm, sớm muộn gì cũng thấy, việc gìvi_pham_ban_quyen nôn nóng thời.
Nhưng Uông Tú Mỹ nghĩ giống ông ta. Tiền chưa rơi vào là bà ta chưa yên lòng một ngày. nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ta cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net linh cảm không lành, thấy sắp có chuyện gì xảyvi_pham_ban_quyen . Vì thế, bà ta mới nôn tìm cho bằng số tiền đó.
Lúc này hai vợ chồng hoàn toàn không biết Vân Bắc đã về.
Vân Bắc lại nhà Trần Quyên một đêm, sáng sớm hôm sau muavi_pham_ban_quyen đồ sáng cho đình họ, bản thân đơn giản hai cái bánh bao rồi về thẳng nhà.
sân khóa trong, nhưng điều đó không làm được Vân . Cô nhảy tường vào thẳng trong sân.
Vì tiếng đáp đất rất khẽ, vợ chồng Vân Kiến Quốcbot_an_cap lẫn Vân Tuyếtvi_pham_ban_quyen đều không nghe thấy. nên, khi Uông Mỹ sớmvi_pham_ban_quyen bị cơm , thấy Bắc đang ngồi lù lù sofa khách, bà ta sợ đến hồn siêu phách lạc.
“Á!”
Tiếng chói tai xuyên thấu màng nhĩ, đánh thức cảbot_an_cap Vânbot_an_cap Kiến Quốc và Vânbot_an_cap Tuyết đang say nồng. Hai mở cửa phòng ra, khó chịu nói: “Kêu to thế làm gì, có chuyện gì vậy?”
Uông Tú Mỹ chỉ tay về phía Vân Bắc trên sofa, không nói nên lời.
ta thực sự kinh , ai mà ngờ Vân Bắc còn có thểvi_pham_ban_quyen quay về, lại cònleech_txt_ngu ngồi phòng khách ngay sáng sớm thế này?
“Vânleech_txt_ngu Vân Bắc?” Kiến Quốc nhìn rõ người trênbot_an_cap sofa cũng , thử gọi một tiếng.
lắm, vẫn cònleech_txt_ngu ra ta.” Bắc cười, ánh mắt thản nhiên nhìn cả gia đình , nói: “Hai ngày nay ta không có nhà, chắc mọibot_an_cap người vui lắm nhỉ?”
“Không không có!” Vân Kiến Quốc xua tay, cơn buồn ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã . Lúc này, trong ông ta chỉ có một câu hỏi, đó là sao Vân Bắcbot_an_cap lại được.
Chẳng phải bảo cô bị bọn buôn người bắt đi rồi sao? phải sắp bị bán vào núi sâu sao? Sao về nhanh như vậy?
Nghĩ đến đây, ông ta quay sang nhìn vợ mình, dùng ánh hỏi: Chẳngleech_txt_ngu phải bà nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã tìm người rồi sao? Sao làm ăn không ?
Uông Tú Mỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đầy vẻ hiểu. Phải biết rằng đó là bọn buôn , lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn là loại tiền trước cho bà ta, sao có thể để Vân Bắc trốn ?
Vân Bắc nhìn thấu màn “liếcbot_an_cap mắt ” của chồng, trong lòng càng thêm khẳng định mình bị bắt cóc có liên quan đến haileech_txt_ngu này. Chỉ là chưa có bằng chứng nên thể làm họ.
Nhưng cô sẽ tìm ra bằng chứng.
Vân Bắc nghĩ vậy, quyết sẽ đích thân bắt bọn buôn người đó quy án. Đặc biệt hai người phụ nữ kia, cô sẽ không tha một .
Chính vì họ là phụ nữ, một người còn là bà già, nên mới dễ người khác lơ là cảnh giác, dễ hành hơn.
Nghĩ vậy, Vân Bắc không nói gì mà đứngleech_txt_ngu đi thẳngleech_txt_ngu về phòng.
Về phòng, Vân Bắc không nghỉ ngơi mà lấy một cái túibot_an_cap, thu quần áo trong tủ. Không mở tủbot_an_cap ra, quần áo bênbot_an_cap trong đã bị lục lọi đến lộn xộn hết cả lên.
Thấy cảnh này, sắc mặt cô vô cùng khó coi, bước ra ngoài nhìn gia đình ba người Vân Kiếnleech_txt_ngu Quốc, lạnh giọng hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Ai trong số các người giải thích cho ta biếtleech_txt_ngu, quần áo trong tủ của ta là thế nàoleech_txt_ngu?”
Câu nói vừa thốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, ba đồng loạt chột dạ. Bởi vì không chỉ Vân Tuyết lục tủ của Vân Bắc mà Tú Mỹ đã từng lục qua. Thậm chí vì ngờ Vân tiền quầnvi_pham_ban_quyen áo, ta còn ý lấy từng giũ mạnh.
Giũ , bà ta lại bừa . Biết cô không nữa nên Uông Tú Mỹ chẳng buồnleech_txt_ngu sắp xếp, cứ vứt lung .
“Ai lục vào xếp lại ngay cho ta, nếu không ta ngại làm tương tự với tất áo trong nhà này đâu.”
Nghe vậy, Mỹ vội vàng sai bảo con gái: “Tuyết Nhi, lát nữavi_pham_ban_quyen con vào giúp Vân Bắc quần áo đi.”
Thấy mẹleech_txt_ngu đổ lỗi lên đầu mình, Vân Tuyếtleech_txt_ngu vui nói: “Tại sao là con?”
“Vì conleech_txt_ngu rảnh . Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thì conbot_an_cap nấu cơm, mẹ đi .”
Một câu nói Vân câm nínbot_an_cap, hậm đi vào phòng xếp quần áo cho Vân .
Quần áo tạm thời thu dọn, Vân Bắc bắt đầu sắp xếp những thứ khácvi_pham_ban_quyen. Những mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ cũng vậy, đặc biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sách , vẫn còn bộn lắm. Nhưng so áo vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỡ hơn một . Cô xếp sách lại nhưng không vội bỏ vào .
Chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sách này nặng , không tiện theo, cô định đợi cả gia đình Vân Kiến Quốc đi làm hết thìleech_txt_ngu mới bỏ sách vào không gian.
Nóileech_txt_ngu thật, có không gian đúng là tiện, cất đồ vừa lại chẳng lo bị kẻ trộm dòm ngó.
Uông Tú Mỹ nơm nớp sợ nấu cơm trong bếp, Vân Kiến cũng hiếm khi vào giúp một tay. người liếc nhìn phòng Vân , giọng bàn bạc.
“Làm sao bây giờ? Có nên đi báo cho bên kia một không?”
“Thôi đi! nhỡ đó phát ra cái thì không .”
“Vậy cứ giảbot_an_cap vờ như không biết gì à?”
“Đợi đến trưa tính sau, lúc đó tôi đi từ nhà máy, sẽ khôngleech_txt_ngu sự chú ý của nó.”
“Cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .”
Tiếng họ rất nhỏ, cứ ngỡ Vân Bắc không nghe thấy. Nhưng họ biết Vân Bắc đã không nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Bắc trước , thính lực hiện giờ cực tốt. bọn họ nói , côleech_txt_ngu vẫn nghe rõ mồn một.
Uông Mỹ buổi trưa sẽ nhà máy đi tìm buôn người, Vân Bắc lập quyết định lúc đó sẽ bám theo. Như chắcbot_an_cap chắn sẽ nhanh hơn nhiều so với việc cô tự đi tìm.
Bữa sáng chỉ có đơn , đình Vân Kiến Quốc ăn xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đi làm ngay.
Vân Bắc biết trưa bà ta mới đi nên không vội. Cô đi một chuyến đến ủy ban khu phố, ủy thác họ cho thuê căn nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.
Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc gia đình Vân Kiến Quốc có hay , hoàn toàn không nằm trong phạm vi cân nhắc củaleech_txt_ngu Vân Bắc. vợ chồng dám bán cô bọn buôn người, thì cô dám cho họ ở nhà mình nữa.
Huống hồbot_an_cap, một khi cô được bọn người, khai ra kẻ chủbot_an_cap mưu, bọn họ chắc chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải vào tù, chẳng cần đến căn nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa.
Người ở ủy nghe Vân Bắc muốn cho nhà tuy có chút khó nhưng cũng không hỏi nhiều. Theo yêu cầu của cô, ba sau họ sẽ đến nhận bàn giao nhà.
Xử lý xong việc này, thấy thời gian còn sớmvi_pham_ban_quyen, Vân Bắc đến bệnh việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác sĩ và y tá từng khámbot_an_cap cho bà lão hôm nọ để hỏi thăm địavi_pham_ban_quyen chỉ.
Ban Vân không hy vọng nhiều, không ngờ có một y tá thực sự biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ sống đâu.
Vân Bắc cảm ơn đối phương, rời khỏivi_pham_ban_quyen bệnh tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một không ngườibot_an_cap để cảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trang, sau đó đi về phía địa chỉ mà y tá cung cấp.
Đến nơi, mắt Bắc khỏi sáng lên.
Con hẻm này từng đếnvi_pham_ban_quyen.
đó, chính tạibot_an_cap nơi này bị người phụ tên kia đánh mê, cảbot_an_cap vị trí cô cũng nhớ rất .
Cứ ngỡ đây là nơi bọn chúng chọn gây án, chẳng ngờ lại chính là sào huyệt. Đối táo tợn như , có lẽ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không Vân Bắc còn thể quay về.
Nghĩ việc Uông Tú Mỹ nói sẽ qua đây, Vân Bắc quyết định không đi nữa mà ở lại chờ sẵn, hiện kế sách ôm cây thỏ.
Tất nhiên, mình cô chắn là không ổn, còn phải tìm người giúp đỡ mới . Như vậy không chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nhân chứng màvi_pham_ban_quyen thêm được trợ thủ.
Nhưng trước , Vân quyết định lén lút vào trong viện thám thính xem cặp mẹ con kia cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không.
Tường rào hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao, bên trên cắm đầy kính , muốn vào không dễ chút nào. Nhưng này làm khóleech_txt_ngu được Vân Bắc.
đi vòng quanh tường rào vài lượtbot_an_cap, nhanh chóng tìm thấy một chỗ có đột nhập.
Nhờ đà bật nhảyleech_txt_ngu, Vân Bắc dẫm mạnh vào tường, cả ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vọt lên không trung rồi vững vàng đáp xuống tường.
Trong sân không có người nhưng được quét dọn rất sạch sẽ. Lắng tai nghe , trong phòng có tiếng nói chuyện. Tuy rấtleech_txt_ngu khẽ nhưng Vân Bắc đã nhậnleech_txt_ngu ra đó chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng của mẹ con nhà .
Lúc này, mẹ con đang bàn bạc chuyện khi nào Báo Ca quay lại. Theo thường, tối nay bọn chúng sẽ vềvi_pham_ban_quyen. Nếu đến sáng vẫn chưa thấy tăm thì có đã xảy ra chuyện, bọn họ phải đồ đạc rời khỏi đây ngay tức.
Nghe đến đây, Bắc kiệt vì mình đã đến một bước. Nếu không để hai người này chạy thoát, vợ chồng Vân Kiến Quốc và Uông Tú Mỹ chẳng phải sẽ thoát khỏi trừng phạt của phápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luật sao.
Suyvi_pham_ban_quyen cho cùng, không bằng chứng, bọn họ chỉ cần không thừa nhận cũng chẳng ai làm gì được.
Xác định hai mẹ này trong thời ngắn không ra ngoàibot_an_cap, Vân liền rút lui trước. Sau , cô đến đồn công an phản ánh tình hình.
Các đồng chíbot_an_cap công an rất coi trọng lời Vân Bắc nói, vì vậy đã biệt hai người cùng lại để phục kích.
Thời gian từng chút trôi qua, ba ở nơi cáchleech_txt_ngu sào huyệt bọn buôn người không xa, tĩnh lặng chờ đợi Uông Tú Mỹ tự chui đầu vào lưới.
Đợi mãi mười giờ mười phút, cuối cùng cũng có một bóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người lén lénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lút đi tới. Chỉ một liếc mắtbot_an_cap, Vânvi_pham_ban_quyen Bắc đã nhận ra đóleech_txt_ngu chính là Uông Tú Mỹ.
Dù lúc này bà ta dùng một mảnh vải che kínvi_pham_ban_quyen mặt, nhưng cũng không ngăn được Vân Bắc nhận diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vân Bắc ra hiệu cho hai đồng chí công an báo rằng người đến, rồi cô đi đầu leonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua tường rào.
đến Uông Tú Mỹ gõleech_txt_ngu cửa , hành động cũng bắt đầu.
“Sao bà lại đến nữa? Có hàng mới à?” Tỷ thấy Uông Tú Mỹ thì không nghĩ ngợi , tưởng bà ta lại mang đến giao.
“Không xong rồi, món hàng tôi bán cho các trốn nhà rồi.”
“Bà nói cái gì? Không thể nào!” Hồng Tỷ căn bản không . mắt mụ ta, rất dễ lừa. con bé như vậy saobot_an_cap thể thoát, còn chạy mộtvi_pham_ban_quyen quãng đường thế để .
Thế nên, ý nghĩ đầu tiên của Tỷ là không tin.
lại, lão trong thấy tiếng tranh của người liền bước ra, mở miệng hỏi: “A Hồng, có chuyện gì ?”
“Mẹ, sao mẹ lại ra đây?” Hồng Tỷ lại cạnh bà lão, kể lại lời Uông Tú Mỹ nói.
Bà lão là người từng trải, kinh nghiệm phong . Vừa nghe xong liền lập tức nói với Hồngbot_an_cap : “Aleech_txt_ngu Hồng, hỏng , bọn A Báo có đã gặp chuyện. Chỗvi_pham_ban_quyen này không thể ở lại được nữa, chúng taleech_txt_ngu phải dọn đồ đạc đileech_txt_ngu ngay lập tức.”
“Mẹ, đến mức đó chứ?”
“Nghe mẹ đi, không sai đâu.”
Hồng thấybot_an_cap dáng vẻ túc của mẹ mình thì không dám chủ quan, nói với Uông Tú Mỹ: “Bà , sau đừng đến nữa.”
Nói xong, mụ ta quay vào phòng thu dọn đồ đạc, chẳng lúc một nói lên bên tai.
“Không hai vị định đi đâu nhỉ?”
Nhìn Vân Bắc, cả ba người mặt đều biến sắc.
“Vân Bắc, sao lại ở đây?” Sắc Uông Tú Mỹ trở nên cực kỳ khó coi. Bà không thể ngờ Vân Bắc lại xuất hiện ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cònvi_pham_ban_quyen tận mắt chứng bà ta ở buôn người.
Nếu Vân Bắc báo cảnh sát, bà ta coi xongvi_pham_ban_quyen đời.
“Thím nói xem, thím cả kínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mến tôi.” Vân Bắc cười lên, bộ dạng như thể “tất là nhờbot_an_cap thím”.
lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu Hồng Tỷ nghe vậy lậpvi_pham_ban_quyen tức đầu nhìn Uông Tú Mỹ, lạnh lùng hỏi: “Là bà dẫn con bé đến?”
“Không tôi!” Uông Tú Mỹ lắc đầuvi_pham_ban_quyen lia lịa. Bà ta đối không thể thừa nhận, không sẽleech_txt_ngu không có kết quả tốt đẹp. người đàn bà này qua đã không phải hạng lương thiện.
Thế nên phải rạch ròi quan , nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa cảnh sát bắt, có bà tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã tànbot_an_cap đời dưới tay hai này trước.
Tỷ không , định lên đánh vi_pham_ban_quyen lão cảnleech_txt_ngu lại. Mụ nhìn Uông Tú Mỹ với mắtbot_an_cap lạnh lẽo như nhìn một xác chết, trầm giọng: “ Hồng, đừng gây sự, sau này hãy tính sổ leech_txt_ngu ta sau.”
“Vâng!” A Hồng một tiếng, rồi nhìn Vân nói: “Con bé kia, nếu ngươi, đã khó khăn mới trốnbot_an_cap thoát được thì sẽleech_txt_ngu không quay lạileech_txt_ngu đây chui đầu vào .”
“Sao biết tôi tự chui đầu vào lưới, mà phải đến để bắtleech_txt_ngu các người?”
“Chỉ vào ngươi?”
“Chỉ dựa vào tôi!” lời, Vân Bắc đã động thủ. Cô nhanh như chớpvi_pham_ban_quyen áp sát, lượt một kim vào Tỷ và bà lão.
Theo động của cô, hai người còn chưa kịp ứng đã gục xuống đất.
Uông Tú Mỹ cảnh này, tưởng họ đã chết, sợ hãi hét toáng .
Các chí công an đang đợi cửa nghe thấy tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hét, tưởng có chuyện đạp văng cửa sân xông vào.
Thấy cảnh sát đến, tiếng thét của Uông Tú Mỹ nghẹn lại nơivi_pham_ban_quyen họng, lên không xuống khôngvi_pham_ban_quyen xong, cùng ngấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Hai ngớ người, nhìn ba người phụ nằm dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất, nhất thời không biết phải làm thế nào.
Vân liếc họ cáileech_txt_ngu, nói: “Đừng , cả chỉ ngấtleech_txt_ngu thôi.”
Nghe thấy họ chỉ ngất , người mới phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay sau đó họ lại phạm phải cái khó, đó là nếu bọn họ ngấtleech_txt_ngu xỉu hết thì làm sao đưa đi đượcleech_txt_ngu?
Vân Bắc nhìn ra sự lúng túng họ, liền cười nói: “ cần lo lắng, cứ còng taybot_an_cap lại trước đã, lát nữa sẽ tỉnh thôi.”
Với lời của Vân Bắc, các chí công an nửavi_pham_ban_quyen ngờ. nhiên, họ vẫn tiến còng người lại. Vì mang đủ còng , Vân đành tìm một dây thừng trói Uôngbot_an_cap Tú Mỹ .
Xácleech_txt_ngu định ba người này không thể chạy , Vân Bắc mớileech_txt_ngu dùng kim châm thức họvi_pham_ban_quyen dậy.
Hồng Tỷ và bà lão vừa mở mắt ra đã thấy các đồng chí công an, sắc mặt lập tức đại biến. Bọn họ nằm mơ cũng không ngờvi_pham_ban_quyen mình lạibot_an_cap trong tay Vân Bắc.
Rõ ràng con bé, vậy mà lại triệt phá được cả ổ của bọn họ.
Vân chẳng thèm họ nghĩ gì, cô nói với đồng chí công anbot_an_cap một tiếng rồi đi vào trong phòng lục soát.
, lục soát một lúc, Vân đã mừng rỡ khôn xiết.
Thật không ngờ trong ổ của bọn buôn người này giấu nhiều tiền đến thế. Nếu số tiền này đều về mình, chẳng phải sẽ phát tàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
nhưng không quên mục đích đầu khi đây lục soátleech_txt_ngu, đó là xem còn đứa người phụ nữ nào khác bị cóc không.
Trẻ em và phụ nữ thì không tìm , Vân lại phát ra một rương vàng thỏi.
Nhìn thấy số vàng thỏi , Bắc thẳng vào không . tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt, cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy mà để . Dù đang khá cần tiền, nhưng tiền trên người hiệnleech_txt_ngu tại cũng không ít, vả lại đây đều làvi_pham_ban_quyen tiền bẩnbot_an_cap, cứleech_txt_ngu để lại các đồng chí công an xem có thể trả lại các nạn nhân hay .
Riêng vàng thỏi, cô chỉ tạm thời bảo quản, sau này dùng vào những việc cầnvi_pham_ban_quyen thiết.
chí Vân Bắc, thế nào rồi, trong nhà ai khác không?” Đồng chí côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an Vân Bắc đivi_pham_ban_quyen ra liền hỏi .
“Không còn nữa, nhà cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khá nhiềuleech_txt_ngu tiền. Các anh việc này nên xử lý thế nào.”
và Hồng Tỷ nghe Vân Bắc nhắc đến tiền, sắc mặt lậpbot_an_cap tức trở nên khó coi. Đó là số tiền họ tích cópvi_pham_ban_quyen bấy , vì không tin ngân hàng nên như đều ở nhà, cộng lại cũng phải đến mấy vạn .
bao nhiêu?” Đồng chí công an hỏi một câu.
“Có một rương lớn.” Khi Vân Bắc nói đến “một rương lớn”, ánhbot_an_cap mắt Hồng khẽ lóenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Bà thầm, may chỉ phát hiện ra tiền mặt, số vàng kia chưa bị lộ.
này Hồng Tỷ đâu biết rằng mình đã quá sớm, số vàng thỏi đó đã Vân Bắc mấtbot_an_cap rồi.
“Ở căn phòng nào, chúng tôi vào xem thử, phiền cô giúp trông chừng mấy người bọn họ.”
“Căn phòng thứ hai trái.” Vân Bắc vừa dứt lời, các chí công an liền đi vào trong nhà.
Cô nhìn bà Tỷ, mỉm cười nói: “Bà , Hồng Tỷ, không chúng ta lại gặp nhau nhanh như .”
“Con này cũng khá bản lĩnh đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Hồng Tỷ hừ lạnh một tiếng, không hề cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút thiện cảm nào Vân Bắc. Với tư cách là món hàng lại dám trốn thoát, đã vậy còn khiến họ bị .
Hiện tại, côbot_an_cap là kẻ thù của bọn họ.
Vânleech_txt_ngu Bắc chẳng thèm quan tâm đến ánh mắt đầy hận thù của đối phương, cô chuyển hướng nhìn sang bà lão, nói: “Bà lão , lừa được tôi, bà cũng tốn không ít tư. Vết thương ở chân chắc lành hẳn đâu nhỉ, hay để xem lại cho bà?”
Bà lão nghe lời này rụt chân lại, đầy đề phòng Bắc, hỏi: “Ngươi định làm gì? Ngươi bắt ta rồi, còn địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoại chân ta nữa sao?”
“Bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão, vốn là có thù tấtleech_txt_ngu báo. Ban đầu bà cốleech_txt_ngu ý làm bị thương cái chân này để chiếm lòng hại của tôi, giờ đương nhiên để bà thử cảm giác đau chân thật sự là .”
Nói đoạn, Vân vươn tới bóp mạnh vào chân đối phương. Bà lão lập tức lên thảm thiết cổ chân đã bị trật khớp.
“Mày làm gì mẹ tao đấy?” Hồng Tỷ mắt Vân Bắc, thấy mẹ mìnhvi_pham_ban_quyen đau , ta vẻ xót xa : “Có cứ nhằm vào tao đây , hà phải làm khó mẹ tao?”
“Đừng vội, lúc cũng lừa tôi, nên cũng không thoát được đâu.” Vân Bắc , ánh mắt lại trên bụng Hồng Tỷ.
Lúc , bà ta lấy đau bụng để nhờ Vân Bắc đỡbot_an_cap. Chính cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỡ đó đã khiến Vân Bắc trúng chiêu, suýt chút nữa bị vào thâm sơn cùng cốc.
Hồng Tỷ lúc đó là , Vân phải để bà ta nếm trải cảm giác đau bụng thật sự mới được.
Vì vậy, cô rút một cây kim trong túi ra, đâm thẳng vàovi_pham_ban_quyen người .
Theo động tác của cô, Hồng Tỷ cảm mình đau quặn lên. Bà ta kinh ngạc nhìn Vân Bắc, không hiểu cô đã làm nào.
Chẳng trên kim cô ta cóvi_pham_ban_quyen độc?
Lúc , không chỉ Hồngvi_pham_ban_quyen Tỷ mà ngay cảleech_txt_ngu cũng sợ hãi. Bà ta cố gắng thu nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự hiện diện của mình, sợ chú ý mình rồi trở tượng tiếp theobot_an_cap hành hạ.
tĩnh bên ngoài làm cácleech_txt_ngu sĩ công an trong nhà giậtbot_an_cap mình, sau khi kiểm tra sơvi_pham_ban_quyen bộ rương tiền mà Vân Bắc nói, họ liền chạy ra ngoài.
Vừa nơi, bộ dạng của bà và Hồng Tỷ, họ không khỏi kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngạc hỏi: “Đồng chí Bắc, họ làm sao vậy?”
“Không có , chỉ là dạy cho họ một bài học nhỏ thôi.”
“Bây giờ đi luôn chứ? Hay cần về đồn gọi thêm người qua đây?”
“Chúng tôi định thêm người nữa, phiền cô lại đây trông chừng một lát. À đúng rồi, hai họ không sao ?”
“Yên tâm đi, có tôi ở đây, họ chắc chết đâu.”
“Được, vậy làmvi_pham_ban_quyen , tôi về gọi người trước.”
Dứt lời, chí công an ở lại cùng Vân Bắc canh giữ bọn Hồng , ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia về đồn gọi người.
maybot_an_cap chỗ này không quá xa đồn an, không lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau thêm ba cảnhleech_txt_ngu sát nữa .
Ba người đó nhau vào phòng khiêng rương tiền ra, sau đó đưa đám người Hồng Tỷ vốn đã Vân Bắc khôi phục trạngleech_txt_ngu thái bình thường về đồn.
Đến đồn an, Vân Bắc làm bản tường trình giản rồi rời đi.
Những việc lại không liên quan đến cô nữa.
Rời khỏi đồn công an, Vân Bắc ghé cửa hàng ứng mua không ít . đó, cô lại tới chợ đenbot_an_cap mua thêm nữa.
Dù cô định Lương tìm Nam Chiêu, nhưng tình hình bên đó chưa rõ ràng, cô cảm mình cần chuẩn bị kỹ lưỡng chút.
Vì vậy, đặc mua thêm nhiều thịt và lương thực. Những thứ này trong không tuy cũng có nhưng phẩm chất quá tốt so với bên ngoài, dù có đến nơi cô cũng không thể thườngbot_an_cap xuyên , nếu sẽ bị lộ tẩy.
Trong khileech_txt_ngu Vân Bắc đang mua sắm đồ đạc thì Vân Kiến Quốc lại nhận được vợ mình bịvi_pham_ban_quyen đồn công an bắt giữ.
Ông ta chẳng màngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến việc đang giờ làm, vội vã xin lãnh đạo nghỉ phép rồi hối hả đến đồn công an.
Đến nơi mới biết vợ mình bị bắt quả tang câu kết với bọn buôn . Giờ đây đã có bằng chứng rõleech_txt_ngu , tội danh bà ta đã thành thật, phải ngồi tù là chắc chắn.
Để bản thân không vào vết xe đổ của vợ, Vân Kiến lậpbot_an_cap tức phủi quan hệ. Thậm chí ta còn muốn đoạnbot_an_cap tuyệt với Uông Tú Mỹ.
Uông Tú Mỹ thấy vậy nhiên không chịu, liền khai luôn Vân Kiến Quốc là người biếtvi_pham_ban_quyen rõ sự tình.
là Vân Kiến Quốc cũng “thành công” bị giữ đồn công an để chờ phán quyết tiếp theo.
Vân Bắc ở ngoài đến chiều mới về nhà. Sau đó, nhânbot_an_cap lúc Vân Tuyết chưa , cô thu dọn toàn bộ có thể vào không gian.
đồ nội thất cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạm thời động vào. lúc đó, cứ người thuê gìn một chút là được.
Khi Vân Tuyết đi làm về, thấy bếp núc lạnh lẽo, cha đều có nhà, cô ta tỏ vẻleech_txt_ngu vui, hỏi thẳng Vân Bắc: “ mẹleech_txt_ngu tôi đâu?”
Vân Bắc đảo mắt khinh , đáp trả: “Cũng chẳng phải bố mẹ tôi, cô hỏi tôi thì biết được?”
Hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia ở đâu, cô nhiên biết rõ. Có điều, dựabot_an_cap vào cái gì mà cô phải nói cho Vân Tuyết biết chứ?
Hỏi không ra kết quả, Vân lườm Vân Bắc một cái cháy mặt . Vừa vào đến nơi, thấyleech_txt_ngu căn đã được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, cô không khỏi ngạc.
Sau , cô rabot_an_cap ngoài, : “Mày dọn đồ đạc xong xuôi rồi, định rờileech_txt_ngu đivi_pham_ban_quyen sao?”
“Phải đấy!” Vân gật đầu, nhìn vẻ mặt hở của Vân Tuyết, côvi_pham_ban_quyen nhắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhở: “Tôi khuyên cô cũng thu dọn đồ đạc đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đừng để đến lúc chân mới nhảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại bỏ thứ này thứ kia.”
“Mày nói thế là gì? Mày đi rồi thì phòng này một mình , việc gì tao phải dọn?”
“Tùy cô, không thì .” Vân chẳng buồn để tâm. Dù sao chuyện cần nhắc cô cũng đã nhắc rồi, đến lúc ngườileech_txt_ngu ủybot_an_cap ban khu phố tới đuổi người thì không còn là của cô nữa.
“Đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thần !” Vân Tuyết nhịn không được mắng một , rồi lại vàoleech_txt_ngu phòng.
Nghe thấy tiếng mắng , sắc mặt Vân Bắc hơi biến đổi. Nhưng rất nhanh đó, cô lại . Đợi đến khi Vân Kiến Quốc và Tú Mỹ cải tạo lao động, ngày lành của Vân Tuyết cũng chấm dứt rồi. Cứ để cô ta sướng miệng một chút cũng chẳng sao.
Vốn dĩ Vân Bắc ở chung phòng với Vân Tuyết, nhưng hiện tại đạc trong đều đã được thu hết vào không gian, cô cũng chẳng muốn nhìn cái bản mặt đáng ghét kia nữa.
Vì vậy, cô tiếp mở căn phòng trốngleech_txt_ngu bên cạnh ra rồi dọn vào ở. Sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa phòng , cô đi thẳng vàoleech_txt_ngu gian, thoải mái đánh một giấc trong đó.
Lại nói vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết, vì trong tủ vẫn còn bánh quy nên buổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối cô ta chẳng thèm ăn , chí chốt cửa trong để không cho Vân Bắc vào ngủ. Cô ta nghĩ làm vậy thì Vân Bắc sẽ phải cầu mình, từ đó ta có thể nắm thóp được đối phương. Ngờ đâu suốt cả đêm, cô ta chẳng nghe thấy tiếng Bắc gõ .
Sáng sớm hôm sau, cô tỉnh dậy theo tiếng chuông báo thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứ ngỡ sẽ có bữa sáng đểvi_pham_ban_quyen ăn ngay, nhưng lại phát hiện phòng của cha mẹ vẫn đang khóavi_pham_ban_quyen chặt.
Đêm qua bọn thế mà không về nhà!
Nhìn lạivi_pham_ban_quyen lần nữa, Bắc cũng không ở phòng khách.
Lúc nàybot_an_cap, Vân không khỏi hoảng hốt. Cô ta mở cửa chạy ra ngoài, chạy một mạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nhà máy nơi mẹ làm việc. Hỏi ra biết, chiều qua bà ấy không hề đi làm, thậm chí còn bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào đồnvi_pham_ban_quyen cảnh sát.
Tin tức này đối với Vân Tuyết chẳng nào tiếng sét đánh giữaleech_txt_ngu trời quang. Cô ta sợ hãi đến mức chẳng kịp ăn , vội vàng chạy đến đồn cảnh .
Hỏi thăm một hồi, quả nhiên cha mẹ đều đang ở đây, hơn nữa còn tạm giam suốt một đêm. biết cô ta là con gái hai người, phía cảnh còn yêu cô ta lấy lời để xác nhận ta không liên quan đến việc Vân Bắc bị bắt cóc, sau đó chovi_pham_ban_quyen đivi_pham_ban_quyen.
Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết hoảng loạn rời khỏi đồn cảnh sát, cũng còn tâm trí đi làm, liền trực tiếp đi anh trai là Vân Lôi.
Gần đây Vân Lôi mới có bạn gái nên đã lâu không nhà. Nghe Vânbot_an_cap Tuyết kể những chuyện xảy ra trong thời gian qua, anh ta thời không dám tin.
Trong ấn tượng của , Bắc chỉ hiền lànhvi_pham_ban_quyen còn vô cùng lời, gần như họ nói gì cô đều nghe nấy. Vậy mà bây , cô không những biếtleech_txt_ngu phản kháng, mà còn đưa cả cha mẹ vào cảnh sát. Nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có gì bất ngờ, hai người họ phảivi_pham_ban_quyen ngồi tù.
Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này?
“Emvi_pham_ban_quyen cứ đi đi, những chuyện khác anh tan làm rồi tính.” Tuy vậy, Lôi không cảm thấy đây là chuyện gì quá tát, chỉ cần Vân Bắc đồng hòa giải là được. Thế nên anh quyết định cứ làm trước đã.
Nhưng anh đâu biết rằng, Bắc của hiện tại đã sớm không còn là Vân Bắc của ngày xưa nữa. Cô khó khăn lắm mới tống hai người vào trong, lẽ nào lại để ra dàng sao?
Sau một đêm thẩm vấn, phía cảnh sát xác địnhbot_an_cap được tội của Tú Mỹ và . người bọn họ vì phạm tội bắt cóc, buôn bán người nên chắc chắn phải tù.
Về phần Hồng Tỷ và lão kia thì càng không bàn tới. chúng đã bắt cócbot_an_cap và bán đi không bao nhiêu ngườibot_an_cap, tù thôi gột rửa hết tội nghiệt. Thứ chờ chúng chính là viên đạn tử hình.
Vân dưới khuyên bảo của anhleech_txt_ngu trai, tâm sựbot_an_cap nặng nề đi làm. Chưa đợi cô ta tan , bản án của cha mẹ đã được ban xuống. Không chỉ phải ngồi tù, mà saubot_an_cap nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn phải nôngbot_an_cap trường để cải tạo lao động.
Nghe được tin này, Vân Tuyết suýt nữa đi. Ngay lập tức, cô tavi_pham_ban_quyen xin nghỉ phép chạy đi tìm Vân Lôibot_an_cap.
Lúc này, Vân Lôi cũng đã nhận được tinbot_an_cap tức, đang đau đầu nghĩ phải làmbot_an_cap sao. con trai của Vân Kiến Quốc và Uông Tú , nếu lúc này anh ta không làm gì, tương lai chắc chắn sẽ bịleech_txt_ngu ảnh hưởng bởi vết đen của hai người họ.
, Vân Lôi quyết định đoạn tuyệt quan với bọn họ.
Vân Tuyết thấy Vân Lôi, vốn tưởng anh ta sẽ cách gì hay, không ngờ lại nhận được quyết định đoạn tuyệt hệ cha mẹ từ anh ta.
“Anh, anh điên sao!” Vân Tuyết không thể vào mắt . Cha mẹ tốt với ta như vậy, sao ta có thể làm thế? Nếu cha mẹ được, chắc hẳn sẽ đau lòng biết bao .
“Anh không điên.” Vân Lôi bình tĩnh Vân Tuyết, nói: “Anh khuyên em tốt nên đoạn quan hệ với họ đi, nếu không công của em sẽ bị ảnh hưởng đấy.”
Vừa nghe thấy công việc của mình sẽ bị ảnh hưởng, Vân Tuyết lại bắt đầu do dự. Công việc này khăn lắm mới cướp được từ tay Vân , nếu bị thu hồi thì cô ta biết phải làm sao? Cha mẹ phải đi tù, Vân Lôi chắc không lo cho cô ta. Nếu việc, có khi côleech_txt_ngu ta còn phảileech_txt_ngu đi xuống nông laonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động.
Nghĩ cảnh phải xuống nông thôn, sợ hãi. Lúc này, ta cũng màng đến việc cha mẹleech_txt_ngu lòng không nữa, mà đưa ra chọn giống Lôi.
Thế là, hai em tức đi đến tòa soạn báo, đăng tin đứt và đoạn tuyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan hệ với vợ chồng Vân Kiến Quốc.
Khi Vân Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận tin, cô vô vui sướng, đặc biệt đi đến đồn cảnh một chuyến để thông báo cho vợ chồng Vân Kiến Quốc.
Nghe tin , Tú Mỹ suýt chút tức chết. Sau đó, bà ta phát điên lao phía Vân , gầm lên giận dữ: “Vân Bắc, tất cả tại con tiện nhân nhà mày! Nếu không phải tại mày, saobot_an_cap nhà tao lại vào nông nỗi này!”
“Đến tận bây giờ mà bà vẫn chưa biết hối cải.” Vân tránh đòn tấn công của Uông Tú , lùng bà ta, khinh miệt nóivi_pham_ban_quyen: “Đó do bà tự làm tựbot_an_cap chịu, đáng đời!”
Nghe lời này, Uông Tú Mỹ định phát điên tiếp thì bị cảnh sát kịp thời ngăn lại, quát lớn: “, bàleech_txt_ngu định làm gì? Đến nước này rồi mà còn muốn hành người khác sao?”
Sau , người cảnh sát nóivi_pham_ban_quyen với Bắc: “Đồng chí Vân Bắc, lần này trong truy bắt bọn buôn người, cấp trên quyết định khen thưởng cô. mai sẽ có người đến tận nhà trao cẩm kỳ và tiền thưởng, lúc đó cô nhớ chờ ở nhà. Đúng rồi, những cô giải trước cũng muốn cảm nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chắc họ sẽ đi với người của chúng tôi qua đó.”
“Vâng, cảm các đồng chí cảnh .” Vân Bắc nói lời cảm ơn xong, quay sang bảo Quốc và Uông Tú Mỹ: “Đúng , quên chưa nói cho hai người biết, căn nhà kialeech_txt_ngu đã cho thuê rồi. Đồ đạc của hai người, sau này tôi sẽ xử lý như đồng nátleech_txt_ngu hết.”
Tú Mỹ định lần nữa nhưngleech_txt_ngu đã Vân Kiến Quốc ngăn lại. Ông ta nhìn Vân bằng ánh mắt lạnh lẽo, gằn : “Vân Bắc, làm ngườivi_pham_ban_quyen nên chừa lại một con đường, sau này còn dễ gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại. Cô làm tuyệt tình như vậybot_an_cap, không sợ gặp báo sao?”
“Trước đây ông làm việc còn tình hơn tôi nhiều, cũng chẳng báo ứng, vậyleech_txt_ngu tôi sợ .”
“Ồ, không đúng, ông đã nhận lấy báo ứng rồi. Thế nên, nghĩ lại thì tôi quyết định mang đống đồ đó đi góp thôi, cô nhi chắc là đang cần đấy. Tôi đây làm , chắc báo ứng sẽbot_an_cap không vận vào đầu tôi đâu.”
Nói , Bắc liền rời đi.
Nhìn cô khuất dần, Tú Mỹ đến gào thét .
Thế bà ta chẳng cách khác, sự thật phạm của họ đã rành rành, bot_an_cap là chuyện không thể tránh .
đến việc cả hai kẻ đó đều phải vào tù, tâm trạng Vân Bắc tốt. Cô ghé qua chợ mua thêm không ít đồ đạc rồi cất vào không gian.
Khi về đến nhà, thấy Tuyết, Vân Bắc trực tiếp đuổi người: “Vân Tuyết, đây còn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà của côbot_an_cap nữa, cút ra ngoài cho tôi.”
“Dựa vào cái gì chứ?” Vân Tuyết hét lớn, đã ở đây bao nhiêu năm , làm sao cam tâm rời đi.
Hơn nữa bây giờ cha mẹ đều sắp phải ngồi tù, ả cũng chẳng còn nơi để . Đến chỗ anh trai ư, chắc chắn anh ta sẽ chẳng chào .
“Dựa vào việc căn này là tôi, dựa việc cha mẹ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bán tôi cho bọn buôn người.”
Vân Bắc lạnh trần thuậtbot_an_cap sự , khiến Vân Tuyết cứng họng không thốt nên lời.
Nếu đổi lại là ả, chắc chắn ả cũng sẽ đưa ra giống nhưvi_pham_ban_quyen Vân .
Chỉ , ả vẫn muốn mặt dày trụ lại đây. Ả nghĩ dù sao Vân Bắc cũng sắp đi Lương hôn phu rồi, nhà này để trống phí, thà để lại ở còn hơn. Dù sao đi nữa, bọnvi_pham_ban_quyen họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chị em họ có hệ thốngbot_an_cap.
Vả , ả tuyệt quan hệ với cha mẹbot_an_cap, lỗi họ phạm phải cũng chẳng lụy đến ả .
Vì vậy, Vân Tuyết lập tức giọng, nói với Vân Bắc: “Bắc Bắc, biếtleech_txt_ngu chị hận cha mẹ em, cũng hận họ. Chẳng sao, chiều nay em vừa mới đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ rồi. Hiện giờ hai ta cùng một phe, cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người thân nhất. Chị nỡ lòng nào để em phải lang thang đầu đường xóbot_an_cap sao?”
“Vân Tuyết, cô bớt diễn trò đáng thương ở . Đúng, cô đoạn tuyệt quan hệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với họ là thật, nhưng cô nhận được không ít lợi ích họ thôi. Ví dụ như việc của , chẳng phải đã bị cô cướpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất rồi sao?”
“Cho nên, dù cô có nói gì đi nữa, nhà tôi cũng sẽ thu nhận . Nếu biết thì bây giờ tự dọn đi, bằng khôngvi_pham_ban_quyen không ngại cổ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoài đâu. Nếu cô tự dọn đi, hành lý của côvi_pham_ban_quyen tôi cho phép mang theo. Còn nếu cô tôi phải taybot_an_cap, thì đống đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó của côvi_pham_ban_quyen cũng sẽ đem quyên góp cô nhi viện luôn một thể.”
“Vân , sao chị có thể quá như vậy?”
“Địa bàn của tôi, tôi chủbot_an_cap.”
“Cô!” Vân tức muốn chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưngvi_pham_ban_quyen lại dám đánh cược. Bởinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì ả sớm đã phát hiện ra, Vân Bắc không còn kẻ thể họ tùy ý nặn như kia nữa.
Đến cha mẹ mình mà tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tống vào tù, thì ai ta thể ra chuyện gì khác.
Vì thế, sau khi cân nhắc, ả vẫn quyết địnhvi_pham_ban_quyen dọn ngoài trước.
“Được, tôi đi!” Vân Tuyết nói xong, hực về phòng thu dọn .
Tất nhiên, ả cũng chỉ dọnleech_txt_ngu của bản thânleech_txt_ngu, còn đồ đạc chabot_an_cap mẹ thì ả chẳng để tâm đến.
Thu dọn xong xuôi, Vân Tuyết mở cửa phòng ra, lạnh lùng nhìn Vân Bắc : “ Bắc, thế này sẽ báo ứng đấy.”
“Cho dù có báo ứng thì cũng nên vận người nhà các người , không phải sao? Dù sao những thất đức mà người làm hơn tôi gấp bội.”
Xét về khả năng tranh luận, sợ bất kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai.
Chỉ một nóivi_pham_ban_quyen đã khiến Vânvi_pham_ban_quyen Tuyết nghẹn , cuối cùng ả chỉ đành xách hành lý vội vã đi.
Lúc ra đến , phải xóm, Vân giả bộ đáng thương, nói xấu Bắc một trận, bảo rằng mình bị Vân Bắcleech_txt_ngu ra .
Đối với những mưubot_an_cap kế bẩn của Vân Tuyết, Vân Bắc chẳng thèm tâm.
Đợi đến khi trong nhà không còn ai, Vân Bắc trực tiếp đi vào phòng của Vân Kiến Quốc và Uôngbot_an_cap Mỹ, tìm ra số tiền bọn họ đi.
Phải công nhận là hai người này tích cóp giỏi thật. Trướcbot_an_cap Vân Bắc đã lấy đi mấy nghìn tệ, vậy mà trong này vẫn còn hơn ba nghìn tệ .
Sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền này Vân Bắc lại mà chẳng nương . biết trong này có cả tiền bọn họ đã bán đứng cô.
Cất tiền vào không gian, Vân nhìn qua đống đồ đạc trong , sau đi ra ngoài chuyến.
Đến lúc cô quay về, phía sau cóvi_pham_ban_quyen một chiếc kéo đi cùng.
Vân bảo đối phương dọn hết đạc của Vân Kiến Quốc Uông Tú đi, như góp phí cho cô nhi .
Những thứ này tuy có vẫn hơn không. Quần áo người lớn sửa lại một chút thì trẻ con cũng mặcbot_an_cap đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chăn nệm các cũng có thể trực tiếp.
Không chỉ , còn quyên góp cả nồi xoong chảo. Vì đạc hơi nhiều nên đối phương ba chuyến .
Thấy Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc người chở đồ đi, hàng xóm láng giềng đương nhiên tò mò, lại gần hỏi han. Vân Bắc cũng chẳng giếm, đem những chuyện Vân Kiến Tú Mỹ đã làm rêu raobot_an_cap ngoài.
xong, ai nấy đều giật mình sốt. Nghĩ đến hiện cặp vợ chồng vào hôm Trần đến tìm Vânleech_txt_ngu Bắc, mọi người không nhịn mắngleech_txt_ngu thậm tệ.
Vì vậy, đối với việcvi_pham_ban_quyen Bắc đồ quyên góp, bọn đều giơ cả hai tay tán thành. Loại người như thế, giữ lại đồvi_pham_ban_quyen của làm cho bẩn nhà?
Sau khi bận rộn xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thời gian cũng chẳng còn sớm. Bắcbot_an_cap không nấu cơm mà vào không ăn ít bánh ngọt mua hồi sáng.
Ăn , cô ngủ luôn ở trong giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đến thức dậy, cô chợt nghe thấy tiếng gõleech_txt_ngu cửa.
Mởbot_an_cap cửavi_pham_ban_quyen ra nhìn thì thấy hai em Vân và Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết. Thấy haileech_txt_ngu người này, sắc Vân Bắc sầm , lạnh hỏi: “Có ?”
“Chúng tôi nghe nói chị đem đồ đạc trong quyên góp hết rồi?”
, sao, các người có ý kiến à?”
“Vân Bắc, dù nói thế nào thì những đó cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một của chúng tôi chứ, dựa vào cái mà chị không thông qua đồng ý của chúng đem quyên góp rồi?”
“Chẳng phải các người sớm đã đoạn tuyệt quan hệ với vợ Vânvi_pham_ban_quyen Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc rồi sao? Thứ tôi quyên góp đồ của , hình như chẳng liên quan gì đến các người thì phải?” Vân Bắc đầy vẻ châm chọc nhìn hai em họ.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (2)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Ngân Đinh

Ngân Đinh

17/7/2026 lúc 12:10 chiều

Truyện hơi dài dòng lòng vòng

alisa.phung22

alisa.phung22

18/7/2026 lúc 11:11 chiều

Nữ chính thánh mẫu