“Hoắc trưởngvi_pham_ban_quyen, vợ anh chỉ là do mang lại bị sợ, không có vấn đề gì lớn.”
“Có điều, cô ấy bị suy dinh , cơ thể rất yếu, nếu cứbot_an_cap tiếp tục thế này, lúc sinh con có sẽ gặp nguy hiểm.”
“ giờ đứa bé thì có nguy hiểmvi_pham_ban_quyen gì cho khỏe của cô ấy không?”
“Hoắc trưởng, ý anh không muốn giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa bé này sao? Tuy rằng mang thai ba tháng thì không quá nguy hiểm, nhưng cơ cô ấy yếu như vậy, bỏ bé này, sau này e là rất mang thai lại.”
“Tôi biết rồi, làm phiền anh ”
Hứa Tuế Ninh nằm trên giường bệnh, nghe đối thoại của hai người ông, lông mi rẩy, căn bản không mắt.
Cô không thể ngờleech_txt_ngu được, bản thân vì thức đêm làm thêm giờ mà đột tử, kết quả vừa mở mắt ra đã xuyên về nhữngvi_pham_ban_quyen bảy mươi, nhập thân xác người trẻ cũng là Hứa Tuế Ninh.
Nguyên năm hai mươi tuổi gả Đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen Đặc vụ đoàn Hoắc Thanh , vìvi_pham_ban_quyen không hài lòng cuộcbot_an_cap hôn nhân này nên sau cưới hai người vẫn riêng phòng.
Giữa xảy ra một lần ngoàileech_txt_ngu ý muốn, hai người mới chung phòng rồi mang thai.
Nguyên có người thầm thương trộm nhớ, bị ép gả cho Hoắc Sơn, giờ lại thai nên thêm uvi_pham_ban_quyen uất, sầu muộn. Mỗi ngày cô đều không nói năng gì, cũng chẳng thiết ăn , một đang yên đang lành gầy rộc đi còn da bọc xương.
đóbot_an_cap, cô nhận được thư người mình thích, nóivi_pham_ban_quyen muốn đưa rời khỏi cái giam nàybot_an_cap.
chủ để lại phong thư rồi rời đi, Hoắc Thanh Sơn đang đi thực nhiệm vụ trở về, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi xem thư liền xin nghỉ phép đuổi .
Anh tìm thấy cô trong một nhà nghỉ nhỏ ở ngoại ô thành phố, đó có mình nằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên mặt , quần áo xộc xệch, sau sưng một cục lớn, vào trạng thái hôn mê sâu.
Cũng vào lúc này, Hứaleech_txt_ngu Tuế Ninh xuyên qua.
Lúc đang cấp , Hứa Tuế Ninh đã tỉnh lại, nghe thấy bác tá bên cạnh đang tán gẫu, rằng phảileech_txt_ngu mất ngày mới thấy cô, ai mà ba ngày đó đã xảy ra những chuyện gì?
Còn nói lúc Hoắc Thanh Sơn cô đến, áo trên người cô đều bị rách mướp.
Hứa Tuế vừa nghe họ tánleech_txt_ngu, vừa tiếp nhận và tiêu hóa trí nhớ nguyên chủ.
Càng hóa, cô càng kinh hãi.
Nguyên chủ thế mà lại không ký về ba ngày bỏ trốn này, cũng không biết bản người đàn ông kia có xảy ra chuyện gìvi_pham_ban_quyen hay không.
Nếu quả thật đã xảy ra chuyện, Hứa Tuế Ninh không dám tưởng tượng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt raleech_txt_ngu sẽ phải đối mặt với cục diện thế .
Đây là năm một chín bảy mươi tư, mười hỗn vẫn chưa kết thúc.
Ở thời đại nàyleech_txt_ngu, thà mang danh phụ còn hơnbot_an_cap bị gán mác “giày rách” theo trai.
Cô từng nghe bà kể, phụ nữ sẽ bị cạo đầu, treo giày lên cổ diễu phố!
Hoắc Sơn nhìn Hứa Tuế Ninh đang nằm trên giường bệnh với khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, hàng mi dài khẽ , nhãn chuyển động, biết cô đã tỉnh. Anh cảm ơn Trần y sinh rồi anh ấy cứ đi làm việc của mình trước.
Đợi Trần y sinh rời đi, Hoắc Thanh Sơn mím môibot_an_cap nhìn Hứa Tuế Ninh.
Đối với người này, có cảm giác thích hay không thích, lúc xem mắt cảmleech_txt_ngu thấy cô có học thức, chắc hẳnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người chuyện, biết cho gia đìnhvi_pham_ban_quyen.
Nào lại bướng vàbot_an_cap thích gây đến thế.
Anh nhíu mày, lạnh lùng mở lời: “Tôi biết cô tỉnh rồi, nếu thật không muốn sống cùng nhau thì hãy dưỡng sức cho tốt, đứa bé đi, tôileech_txt_ngu sẽ đi nộp xin ly hôn.”
Hứa Tuếleech_txt_ngu Ninh không giả vờ được nữa, cô chớp mắt tỉnh dậy, đuôi mắtleech_txt_ngu vẫnleech_txt_ngu còn vương chút .
Cô yếu ớt chật vật ngồi dậy, ngước mắt cẩn thận quan sát Hoắc Thanh Sơn.
lòng nén nổi sựvi_pham_ban_quyen kinh ngạc, quả nam chính trong sách, quân phục phẳng phiu, vóc dáng cao lớn, nước da ngăm đen, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, nét mặt sắc sảo, cương nghị.
Dáng đứng thẳng tắp, đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ởvi_pham_ban_quyen đó tùng như bách, khí thế bấtvi_pham_ban_quyen phàm.
Hơn nữa đôi của cực đẹp, thẳm và lạnh lùng, đen không thấy đáy.
lại có cái nhìn sâu có nhìn lòng .
Hứa Tuế Ninh chợt thấy chột dạ, nhưng với kinh nghiệm đối phó với khách nhiều năm qua, gặp chuyện cứ tỏ ra thế thìbot_an_cap có thể hóa giải một nửa khí củabot_an_cap đối phương.
Cô cong môi, nở một nụ cười nhàn nhạt mang theo chút lấy lòng: “Em đói .”
nói thật, từ lúc tỉnh trong phẫuleech_txt_ngu thuật cô đã thấy rất .
Hơn nữa cô cần chút thời gian để sắp xếp suy nghĩ, nhắc xem nên giao tiếp Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sơn thế nào.
Ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt Hoắc Thanh Sơn tối lại, nhìn của Hứa Ninh, trong lòng hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinh ngạc.
Vốn cô đã rất xinh đẹp, làn da trắng nõn mịn màng, ngũ quan tinh mang nét cổ điển, là bình thường khôngleech_txt_ngu biếtvi_pham_ban_quyen yêu quý bảnbot_an_cap thân nên mới gầy yếu như vậy, bây giờ cười một , trông có vài phần đángleech_txt_ngu thương khẩn.
“Cô muốn ăn gì?”
Hứa Tuế Ninh không rõ thời đại có thể mua được đồ ăn gì, cũng không dám tùy tiện đưa ra yêu cầuvi_pham_ban_quyen: “ cảo? Mì cũng được ạleech_txt_ngu.”
Hoắc Thanh lại nhìn sâu vào mắt cô một cái: “Cô đợi phòng bệnhleech_txt_ngu đi.”
Nhìn theo bóng dáng Hoắc Thanh Sơn rời đi, Hứa Tuế Ninh thở phào nhõmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vò đầu bứt tai đầu nghĩ cách.
muốn bị diễu phố, rồi bị phân đi làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những công việc cực nhọcvi_pham_ban_quyen nhất, còn bị người ta bắtleech_txt_ngu nạt.
Không tiềnbot_an_cap, không tem phiếu, không có giấy chứng nhận đường, cô thể đi đâu được.
Cơn đaubot_an_cap ngực dữ dội trước khi đột tử cùng nỗi hãi cái chết khiến cô vô cùng trân trọng cơbot_an_cap hội sống sót lần này.
không chỉ muốn sống sót, màvi_pham_ban_quyen còn phải sống thật tốt!
Vậy trước tiên phải cải thiện quan hệ với Hoắc Thanhbot_an_cap Sơn đã.
Nghĩ đoạn cô sờ bụng mình, có lẽ nào Hoắc Sơn nể đứa bé khoan cô hơn chút không?
Còn chưa nghĩ kỹ con đường theo phải đi thế nào thì Hoắc Thanh Sơnleech_txt_ngu đã bưng một chiếc lồng nhôm quay lại.
đặt lồng lên tủ giường, nhìn cô cái, nóivi_pham_ban_quyen lời nào rồi lại xoay đi ra ngoài.
Hứa Tuế Ninh không rõ của Thanh Sơn, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vứt ở đây để cô tự lấy sao?
Đang lưỡng lự xuống lấy cặp lồng thì Hoắc Thanh Sơn bưng một rửa mặtbot_an_cap đi , thànhleech_txt_ngu chậu còn vắt khănbot_an_cap mặt sọc xanh trắng.
Anh nhìn Hứaleech_txt_ngu Tuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh đang ngồi mép giường, kéo một chiếc , đặt chậu rửa mặt lên : “Nước ấm , khăn mặt là , rửa mặt đi hãy .”
Giọng điệu lùng chútvi_pham_ban_quyen cảm xúc.
Tuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh biết tại sao Hoắcbot_an_cap Thanh như vậy, vì chủ rất bỏ xuất thân nông thôn của anh, không muốn cùng chung chăn .
Cô vắt khăn ướt lau , rồi tay, ngẩng khuôn mặt nhỏbot_an_cap lên Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh đầy thành: “ ơn anh nha.”
Hoắc Thanh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe một từ lạ lẫm từbot_an_cap Hứa Tuế Ninh, ánh mắt nhìn côleech_txt_ngu thêm vài phần dò xét.
Hứa Tuếleech_txt_ngu cũng không dám nhiều nữa, dài nói dại, nhìn Hoắc Sơn cầm lấy cặp lồng, những ngón tay dài mở nắpvi_pham_ban_quyen .
Đưa đến trước mặt cô là một phần cảo đã bị nát vỏ, chắc là để đã lâu nên sủi cảo hơi dính vào nhau, nhưng đó sủi cảo làm bột mì trắng đấy!
Hoắc Thanh thấy nhìn chằm vào mà có ý tay lấy.
đến tính cách hay chọn , anh vẫn giải thíchleech_txt_ngu một câu: “ quábot_an_cap giờ cơm rồi, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn sủi cảo còn buổi trưa thôi, nếu cô chê thì phải đợi đến bữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối.”
Hứa Tuếbot_an_cap Ninh biết hiểu lầm, vội vàng đưa tay đónleech_txt_ngu lấy cặpbot_an_cap lồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Không chê đâu, em ăn mà.”
Bụng thật rất đói, cô một miếng mộtleech_txt_ngu cảo, chưa cảm nhận vị đã vội vàng nuốt xuống.
Hoắc Thanh Sơn nhíu mày nhìn động cúi đầu ăn của Hứa Tuế Ninh, đây cô chưa từng ăn uống kiểu này.
Ăn hết một phần sủi cảo đầy, Hứa Tuế Ninh mới cảm giácleech_txt_ngu mình sự sống lại!
Cơ đã có sức lực, đầuleech_txt_ngu óc cũng hơn nhiều, cô ngẩng đầu cẩn thận với Hoắc Thanh Sơn: “Cảm ơn anh.”
Hoắc Thanhvi_pham_ban_quyen Sơn không biểu cảm gìbot_an_cap, đôi , tầm mắt trên bụng Hứa Ninh, chỉ lại vài giây rồi dứt khoát dờivi_pham_ban_quyen .
Lúc anh lạnh cất tiếng thì Ninh cũng đồng thời mở miệngvi_pham_ban_quyen.
“Phá đứa bé đi, chúng ta sẽ”
“Em mấtvi_pham_ban_quyen trí nhớ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Lúc ăn sủi cảo ban nãyvi_pham_ban_quyen, Hứa Tuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh đã nhanh chóng rà soát lại ký của nguyên chủ một lần nữa. đẻbot_an_cap cũngvi_pham_ban_quyen đầy rẫybot_an_cap vấn đề, hoàn toàn không thể trông cậy vào được.
Vì vậy, chỉ có thể giữ mối quan hệ tốt với Hoắc Thanh Sơn, tiên cứ bình ổn vượt qua hai này rồi sau.
Thấy đáy Hoắc Thanh Sơn đầy vẻ không tin tưởng, cô vội giơ tay: “Em không anh đâu. Vừa emleech_txt_ngu đã cố gắng nhớ lạivi_pham_ban_quyen nhưng tài nào nổi tại sao mình lại ởleech_txt_ngu trong bệnh viện.”
“Thật ra lúc nãy em đã tỉnh rồi, nghe thấy cuộc trò anh và . không muốn giữ đứa bé này sao? Nhưng em muốn có nó. Bác nói rồi, đứa trẻ , sau em sẽ khôngleech_txt_ngu bao giờbot_an_cap sinh nở được .”
“Nếu nếu thực ghét em đến , có thểbot_an_cap đợi em sinh con xong rồi chúng ta hãy ly hôn.”
Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuế Ninh vừa nóileech_txt_ngu mắt xuống, lộ ra vẻ đáng và nép, nơi đuôi mắt còn ẩn hiện sắc đỏ.
Hoắc Thanh Sơn kinh ngạc trước sự lật ngược đen của Hứa Ninh. Trước đây cô là người luôn không muốn giữ đứa bé, lúc nào cũng đòi lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Sao giờ cô lại đổi ý rồi? lẽ thật sự nhớ sao?
và Hứa Tuế Ninh khôngleech_txt_ngu có nhiều tìnhleech_txt_ngu cảm, phần là trách nhiệm. Khi biết cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang thaivi_pham_ban_quyen, anh nghĩ đã có con nên sẽ đối xử tốt với cô, sinh bé ra để có một gia đình trọn vẹnleech_txt_ngu.
Nhưng sự tình đòi phá thai Tuế Ninh, cùng việc cô bất chấp rủi ro bỏ trốn theo trai, khiến anh không thể khôngbot_an_cap cân nhắc lại việc để đứa trẻ này chào đời chưa hẳn đã là điều đúng đắn.
Anhleech_txt_ngu đã quyết định để đi, mà mất trí nhớ.
Hoắc Thanh Sơn nhìn chằm chằm Hứa Tuế Ninh, im lặng hồi lâu.
khi Hứa Tuế Ninh chột dạvi_pham_ban_quyen định dời mắt đi, anh mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rãi lên tiếng: “Cuộc hôn nhân nàyvi_pham_ban_quyen không phải là điều côvi_pham_ban_quyen mong muốn, đứa con này cũng chẳng thiết thaleech_txt_ngu gì. có sau khôi phục nhớ, bản không hối hận?”
Hứaleech_txt_ngu Tuế gật , có chútbot_an_cap vội vã: “Không đâu, không đâu, em giữ , em thích trẻ convi_pham_ban_quyen lắmleech_txt_ngu.”
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật sự sợ Hoắc Thanh Sơn không đồng ý, chê cười chuyện cô bỏ trốn tình.
Hoắc Thanh Sơn lại lặng một lát: “Hy vọng cô không hận.”
Hứa Tuế Ninh ngờ Thanh Sơn lại đồng ý dễ dàng vậy, khóe môi không tự chủ được mà cong lên, ánh mắt lấp lánh cười: “Em sẽ không hận đâu.”
Thanh Sơn nhìn nụ cười cô mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoáng ngẩn ngơ. Kết hôn năm, Hứa Tuế chưa bao giờbot_an_cap cười, trong mắt luôn tràn ngập nỗi u uất không tan, khóe miệng luôn trễ xuống, ai cũng chẳng hỏi.
Cả người cô lúc cũng lờ đờleech_txt_ngu, ủ rũ.
bây giờ khi cười lên, đôi mắt rạng , khóe môi cong vút, cả dường như lên sức linh động hẳn.
Bệnh viện khiến Hứa Tuế Ninh cảm thấy không an toàn, thấy Hoắc Thanh Sơn đồng ý, côbot_an_cap vội vàng hỏi tiếp: “ thấy không còn vấn đề gì nữa rồi, chúng ta có thể về nhà chưa ?”
Cô phải mau ra ngoài tìm hiểu thời đại này, sau thật tốt ở đây!
Hoắc Sơn không tin Hứa Tuế Ninh bị trí , anh hiểu rõ ly hôn, cô sẽ phải mặt với kết cục như thế nào.
Những hành động lấy lòng hiện tại của Tuế Ninh chắc hẳn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn trốn tránhbot_an_cap nạn này, đồng thời để bảo vệ người đàn ông đã làm hại cô rồi bỏ kia.
Ánh anh lướt qua bụngbot_an_cap côleech_txt_ngu, lại cảm xúc trong lòng: “Để tôi đi hỏi sĩ.”
Tuế Ninh lập tức đứng dậy: “Embot_an_cap đi anh.”
Hoắc Thanh Sơn liếc nhìn cái, không nói gì đi, Hứa Tuế Ninh vội vàng sải bướcleech_txt_ngu đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo.
Đi bên cạnh Hoắc Thanh Sơn, Hứa Tuế Ninh mới ra anh sự rất cao. Chiều cao mét mươi lăm của nguyên chủ mà mới vai anh.
Ra khỏi , đó hai phòng văn phòng bác sĩ.
Không có mấy bệnhvi_pham_ban_quyen , Trần y sinh đọc báo Hoắcbot_an_cap Thanh Sơn Hứa Tuế Ninh bước vào liền ngạc nhiên dậy: “ tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi sao? Có nào không thoải mái ?”
Hứa Tuế Ninh lắc đầu: “ không, chỉ là hơi đau đầu một chútvi_pham_ban_quyen, chuyện trước đây không tài nhớbot_an_cap được, hễ cố nghĩ là đầu lại đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .”
Cô vừa nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa nhíu mày, vẻ mặt rầu rĩ.
Trần y sinh có chút bất ngờ: “ nhớ gì sao? Chị dâu, chị ngồi xuống đi để tôi kiểm .”
Hứa Tuế Ninh ngoãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi xuống, phối hợp để Trần y sinh bắt mạch, rồi lại vạchleech_txt_ngu mí mắt kiểm tra.
Sau khi kiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tra xong, Trần y sinh lại sờ vào vết sưng sau gáy Hứa Tuế , xoay người nhìn Hoắc Thanhvi_pham_ban_quyen Sơn: “ đoàn trưởng, vết này của chị dâu có khả năng bên trong bầm chèn ép vào dây kinh, dẫn đến mất trí nhớ thời.”
Hoắc Thanh Sơn nhìn Hứa Ninh đang tỏ vẻ rất phối hợp vớileech_txt_ngu ánh mắt rõ cảm xúc: “Tạm thời sao? Khivi_pham_ban_quyen nào khôi phục?”
Trần y sinh cũng rõ: “Đợi tự tan, nếu có gì bất thì cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể khôivi_pham_ban_quyen phục ký ức. Tuy , vẫn có trường hợp ngoại lệ, dù sao tổn thương tế bào thần kinh là không thể đảo .”
Sơn đã hiểu, Tuế Ninh cũng có khả năng vĩnh viễn không khôi phục được nhớ.
Anh nhìn Hứa Tuế đang cúi đầu, rũ vai, trông có vẻ rất buồn bã. Trong thầm đưa ra quyết địnhvi_pham_ban_quyen, anh không thể cô hoàn cảnh này, thì đợi cô khôi phục trí hãy ly hôn.
Hứa Tuế Ninh cúi đầu là vìvi_pham_ban_quyen cô nụ cười đắc ý trong mắt khôngleech_txt_ngu qua mắt được Hoắc Thanh .
Trần y sinh lại dặn dò Thanhvi_pham_ban_quyen Sơn: “Hoắc đoàn trưởng, sứcleech_txt_ngu khỏe của chị dâu rất yếu, về nhà cần phảileech_txt_ngu tăng dưỡng.”
Tuy bên ngoài có nhiều lời ra tiếng vào, nhưng Trần y sinh lại nghĩ, đã có con với nhau rồi thì sao có thực ly hôn cho đành.
Bước raleech_txt_ngu khỏi phòng bác sĩ, Hứa Ninh mang tâm trạng vẻ ngó xung quanh. Có bác sĩ chứng minhvi_pham_ban_quyen mình bị mất trí nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô có trà trộn mắt mọi người một thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian dài.
Lúc này cô mới chú ý tới trên bức tường cạnh văn phòng có treo chiếc gương soi toàn thân, phíabot_an_cap trên có dòng chữ nhỏ viết bằng bút sơn đỏleech_txt_ngu: Chú phong quân đội, chỉnh đốn diện mạo trang phục.
Hứa Tuế Ninh dừng bước, nhìn mình trong . Vóc dáng thanh mảnh như , gương mặt nhỏ nhắn hốc hác nhưng vẫn không mất đi thanh tú. Rất , có gầy yếuvi_pham_ban_quyen.
Tuế Ninh rất hài lòng ghébot_an_cap sát vào thêm mộtvi_pham_ban_quyen bước, nhưng rồi lại kinh hoàng thấy ở hai bên cổ trắng ngần có vài dấu vết màunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỏ đáng ngờ.
Những vết lốm đốm màu tím không đều, trông giống hệt như vết hôn!
Chẳng lẽ do tên đốivi_pham_ban_quyen tượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trốn nguyên để lại?
Hứa Ninh hoảngleech_txt_ngu loạn . Cô lại để nhữngvi_pham_ban_quyen vết nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượn lờ trước mặt Hoắc Thanh Sơn suốt bấy lâu! Anh đã nhẫn nhịn như nào vậy?
Hứa Tuế Ninh sờ vào vết đỏ trên cổ, run rẩy quay lại. Thấy Hoắc Thanh Sơn đã đứng ở cửa phòng bệnh, anh đứng ngược sáng, nhìn cô với sắc khó đoán.
Hứa Tuế Ninh càng thêm dạ, vừa sờ cổ vừa đi tới, cười gượng gạo: “Cái cổ này của em bị sao thế này? ứng rồi sao?”
Hoắc Sơn nhìn vào mắt cô một cái, rồi xoay vào phòng bệnh dọn dẹp chăn màn trên giường.
Hứa Tuế Ninh đành liều mình đi tới: “Để giúp anh.”
Hoắc Thanh Sơn không thèmbot_an_cap để đến cô, anhleech_txt_ngu cúi người xếp chăn màn, động tác dứt khoát, bộ chăn màn trong tay bỗng trở nên ngoãn lạ thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chỉ vài cơ , chúng đã biến thành một khối vuông vức như miếng đậu phụ.
Hứa Tuế Ninh đứng nhìn, nhưng đầu óc thì rảnh lấy một phút, côbot_an_cap phải nỗ lực tìmvi_pham_ban_quyen cách giải sự ngượng ngùng lúc này.
Chẳng ai nói , bầu khí trở nên yên tĩnh đến mức kỳ lạ.
Tuế đangvi_pham_ban_quyen định mở lời thì đột nhiên có một cô gái chạy xộc vào: “Anhbot_an_cap Hoắc, chịbot_an_cap dâu không saobot_an_cap ?”
Cô vừa xông vào có người cao ráo, hai bím đenleech_txt_ngu nhánh rủ xuống trước ngực, mặc sơ mi trắng, quần đen ống rộng và đôi giày vải buộc dây bằng. Một vẻ đẹp khỏe khoắnvi_pham_ban_quyen toát lên sự giản dị.
Tuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh nhìn cô gái, đột nhiên nhận ra còn đáng sợ hơn
Hứa Ninh nhận ra cô gái vừa xông vào, đúng nguyên chủ nhận cô ta.
Cô ta tên là Thuấn Hoa.
Phùngleech_txt_ngu Thuấn em vợ ủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mới từ dưới quê lên đầy hai tháng. Nhờ tính tình cởi mở, lại chăm chỉ tháo vát nên người trong khu tập quân đội nấy đều yêu cô ta.
Khi nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phùngbot_an_cap Thuấn Hoa, Hứa Tuế Ninh mới phát hiện ra một thật đáng sợ hơn.
Hóa ra cô xuyên vào một cuốn thuyết lấybot_an_cap bối thập niên 70 mà cô từng đọc hồi đại học. Tên truyện là “Trọng sinh thập niên 70, đượcvi_pham_ban_quyen chồng quân nhân tái hôn cưng chiều tận trời”.
là Thanh Sơn, nữ chính là Phùng Thuấn Hoa sinh trở về, còn cô chính là người vợ đầu đoản mệnh của nam chính.
Cuốn sách không viết nhiều về ngườibot_an_cap vợleech_txt_ngu đầu chết sớm này, chỉ nói rằng vì sức yếu nên cô qua đời vì khó , để lại một đứa trẻ mới lọt lòng.
Hoắc Thanh , hơn nữa một ngườileech_txt_ngu đàn thô kệch cũng không biết cách chăm sóc nhỏ. Chính Phùng Thuấn Hoa đã giúp đỡ đứa bé kháu khỉnh, béo . Hoắc Sơn rất cảm động, lại thêm sự vun của vợ chồng chính ủy nên hai người cuối cùng đã kết hôn.
Hứa Tuế xoa bụng, vẻ mặt phức . Nếu đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là thế giới trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , để không làm hỏng cốt truyện, lẽ cô thực sự phải chết sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh con để nhường chỗ cho nữvi_pham_ban_quyen chính sao?
Dựa vào cái gì chứ? Cô cũng muốn sống tiếp!
thựcbot_an_cap sự không ổn, cô có thể ly hôn, đâu nhất thiết phải chết.
Trong khi Hứa Tuế Ninh đang cố nhớ lại tiết truyện, Phùng Hoa đã bước đến trước mặt , vã hỏi han: “Chị dâu, chị không sao chứ? bỏ đi mọi người trong khu đều lo sốt vó, cứ sợ chị chuyện chẳng lành.”
Tuế Ninh bừng tỉnh, khẽ mỉm cười nhìn Phùngbot_an_cap Thuấn Hoa: “Gặp chuyện chẳng lành gì cơ?”
một câu này thôi, Hứa Tuế Ninh đã nhận ra Thuấn Hoa cũng chẳng phải hạng tốt lành gì.
Thuấn Hoa tỏ vẻ thơ: “ chị bỗng bỏ , người khu đều bảo chị đi theo người khác rồi, nhưng em tin không phải hạng người như thế.”
Hứa Tuế Ninh ngước mắt nhìn Phùng Thuấn Hoa caoleech_txt_ngu hơn mình một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sự khinh thường đáy mắt côleech_txt_ngu ta hề che giấu.
Cô cười cười: “Aileech_txt_ngu nóivi_pham_ban_quyen trước thế? Cô bảo tôi, tôi về chất với người !”
Cô sẽ khôngleech_txt_ngu dại dột đi tự chứng minh trong sạchvi_pham_ban_quyen. Dù saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ cũng đang mất nhớvi_pham_ban_quyen, chẳng việc gì thừa chuyện gì cảbot_an_cap. Có giỏi thì bọn cứ đưa bằng chứng ra.
Phùng Thuấn Hoa sững lại. Cô ta từng Hứa Tuế Ninh ở tập thể, đó mộtbot_an_cap phụ nữ thanh cao, ốm yếu, chẳngbot_an_cap bao giờ thèm để ý ai. Nhưng giờ đây, ứng của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dường như nhanhleech_txt_ngu nhạy.
trước, chị gái nói muốn giới thiệu cô cho Hoắc Thanh Sơn, lúc đó cô mới mười tám, còn đã mươi tám, lại mang theo một con đỏ hỏn. Đơn vị lại đóng trong núi, làm vợ quân ngày phải trồngbot_an_cap rau, đất.
Cô chê bai, muốn cho công nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên thành phố đểvi_pham_ban_quyen được hưởng lương thực nhà nước. Cuối cùng, cô toại nguyện gả cho một công nhân xưởng thịt ở thành phố, được ăn cơm nhà nước thật, nhưng phải hầu hạ cơm nước cho cảleech_txt_ngu gia . Vì sinhleech_txt_ngu gái, cô càng nhà chồng coi thường, lại thường xuyên không về nhà.
một lần cơm cùng nhà chị gái vào dịp Tết, nghe anh nhắcbot_an_cap tới Hoắc Sơnbot_an_cap đãbot_an_cap thăngvi_pham_ban_quyen chức rất lớn, muốn thấyvi_pham_ban_quyen anh cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ có thể nhìn qua tivi.
Chị gái buột miệngleech_txt_ngu đầy tiếc nuối: “Hồi đó nếu Thuấn Hoa cho Thanh Sơn, không biết cuộc sống giờ sung sướng đến nhường nào.”
Mấy năm sau, gặp lànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giản biên chế, chồng cô thất nghiệp rồi trở nên thô bạo, thường xuyên đập mắng cô. Mới bốn mươi tuổi, cô bị chẩn đoán nhưng không có tiền chữa , cuối chết thảm nhà.
Ông trời thấy kiếp trước cô quá khổ sở nên mới để côleech_txt_ngu trọng !
Đáng tiếc, thời điểm trọng sinh không tốt lắm, này Hoắc Sơn đã kết hôn, vợ anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa mới mang thai và vẫn chưa chết.
Nhưng cô ta không đợi nổi, cô ta nằng nặc đòi đến giúpbot_an_cap chị trông con để được ở gần Hoắc Thanh Sơn hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhằm tạo ấn tượng tốt trước anh. Đợi Ninh chết , cô ta thể cho Hoắc Sơn, chờ ngày làm bà quan lớn!
Cho nên khi nghe tin Hứa Tuế mang thai rồi bỏ trốn, Hoắc Thanh Sơnbot_an_cap , cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã rất phấn khích. Nếu thế, chắc chắn Hoắc Thanh sẽ không cần Tuế Ninh nữa. Tốt họ mau chóng bỏ đứa bé rồi ly hôn, cô ta còn khỏi phải làm mẹ .
Nghe chịvi_pham_ban_quyen vàleech_txt_ngu anh rểvi_pham_ban_quyen bàn rằng Thanh Sơn đã tìm thấy Tuế Ninh, hiện đang ở viện thànhbot_an_cap phố, cô liền dối chị gái rồi bắt chuyến xe sớm nhất lênleech_txt_ngu đây để xem anh xử lý ngườibot_an_cap vợ nàyvi_pham_ban_quyen thế nào.
Nhưng vừa vào , cảnh tượng cô ta Hứa Tuế Ninh đứng một bên, còn Hoắc Thanh Sơn thu dọn chăn . Hai người dường không hề cãi nhau. Chẳng lẽ Tuế Ninh không bỏ ?
Thấy ta ngẩn ngơ, Tuế Ninh hỏi : “Rốt cuộc là ai nói? Tôi về sẽ tìm người đó.”
Phùng Thuấn Hoa xua tay: “ chị dâu ạ, đó đông người, em chỉ nghe thoáng qua thôi, không nhớ rõ là ai đâu.”
Hứa Tuế Ninh cười cười, Hoắc Thanh Sơn đã dọn xong xuôi, chậu rửa mặt và cơm đều đã cho vào túi lưới, cô liền cất giọng lanh lảnh: “Thanh Sơn, em Thuấn Hoa lo cho em nên mớivi_pham_ban_quyen đặc biệt đến thăm, lát anh cho em ấy về cùng nhé.”
Hoắc Thanh Sơn lại nữa. Hứa Tuế Ninh bao giờ chủ động nói chuyện với anh. Ngay cả khi có việc, cô cũng chỉ gọi trống không, càng không bao giờ gọi một cách ngọt ngào như thế.
Xem ra cô thật sự đã mất trí nhớ rồi. Anh gật đầu xem như đồng ý.
Thuấn Hoa thấy lúc mình vào giờ Hoắc Thanhvi_pham_ban_quyen Sơn vẫn chưa thèm nhìn mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy một cái, cô ta nén nỗi thất vọng, cười tươi bước tới: “ Hoắc, em xách đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp .”
Hoắc Thanh Sơn tránh tay ta: “Không cần đâu, đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi.”
Tay Phùng Thuấn Hoa khựng lại không trung, có chút bực bội, lại lẽ quá nóng vội. Ngước mắt lên, cô bắt gặp Hứa Tuế Ninh đang nhìn mình với cười đầy ẩn .
xếvi_pham_ban_quyen và xe đã đợi sẵn cổng bệnh viện. Thấy Hoắc Thanh xách hành lý ra, Lý Quốc vội chạy lấy đồ cho vào cốp sau.
Tuế Ninh tựbot_an_cap giác leo lên ghế sau, ngồi vững vàng rồi với Thuấn Hoa: “Lên xe đi.”
Phùng Thuấn Hoa bỗng có cảm giác Hứa Tuế Ninh chủ còn là khách. ta cực kỳ ghét cảm giác , đáng lẽ ta mới là người được ngồi xe ô tô mỗi khi ra vào chứ.
Cô tavi_pham_ban_quyen im lặngbot_an_cap lên xe. Sau khibot_an_cap Hoắc Thanh Sơn lên , anh liền nói với tài xế Lý Chí Quốc: “Dừng lại cung ứng một chút.”
Lý Chí Quốc đáp lời, xe chạy nhanh khỏi bệnh .
Tuế Ninh nhìn bóng lưng lặng của Hoắc Thanh Sơn phía , lại liếc sang vẻ mặt hậm hựcbot_an_cap của Phùng Thuấn Hoa bên cạnh, rồi quay chú ngắm đường phố thập niên . Khu vực thành thị không lớn, có rất nhiều cấp bốn, trên tường sơn đầy những khẩu hiệu màu đen.
cửa hàngbot_an_cap cung ứng, , Hoắc Sơn xuống xe đi vào trong.
Phùng Thuấn Hoa nhìnleech_txt_ngu theo bóng lưng anh, vai rộng lưng , chân dàibot_an_cap cao , kiếp trước sao ta lại thấy đàn ông này vừa đen vừa nhỉ?
Không lâu sau, Hoắc Thanh Sơn quay ra, trên tayleech_txt_ngu thêm một chiếc túi lưới, bên trong là những thứ quý tinh chất mạch , bột, còn có mấy gói bánh .
Phùng Thuấn Hoa lại ghen tị, lẽ những thứbot_an_cap này Thanh Sơn cho Hứa Tuế Ninh? Bình thường có nhà ai mua mấy thứ này đâu, cả khi ốm đau cũng chẳng nỡ mua thế này.
Đợi Hoắc Thanh Sơn xe, Phùng Hoa không kìm được, nhỏ giọng nói: “Chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu, chị có biết làvi_pham_ban_quyen anh Hoắc cũng đang bị không?”
Hoắc Thanh Sơn xoay , lạnh lùng liếc nhìn Thuấn Hoa. Việc anh thương khi làm nhiệm vụ vốn là bí mậtvi_pham_ban_quyen không công khaivi_pham_ban_quyen. Saobot_an_cap Phùng Thuấn lại biết được? Chẳng lẽ Chính ủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diêm Chương ở nhà chuyện cũng nói ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Đối diện với ánh mắt củabot_an_cap Thanh Sơn, Phùng Thuấn Hoa thoáng hoảng loạn. Sao cô ta mất chuyện này hiện chưa được bố cơ ? Đó là chuyện của kiếp trước, sau khi Tuế Ninh chết, cô đến chị gái chơi, chị cô ta mới lỡ miệng nhắc tớileech_txt_ngu một : Cái cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ của Thanh ra làm sao, thừa dịp đi làm nhiệm vụ bỏ trốn, khiến anh dù đang bị thương nặng vẫn phải gượng dậy đi tìm.
Cô ta vừa nhẩm tính thời gian, là chính này. trong lòng không phục việc Hoắc Sơn xử quá tốt với Hứa Tuế nên lỡ lời nói ra. Thế cô ta lại quên mất, chuyệnvi_pham_ban_quyen này vẫn đang trong vòng mật, cả chị gái Phùng Xuân Hoa cô ta cũng chưa hề hay biết!
Phùng Thuấn Hoaleech_txt_ngu ấp úng chưa biết giải thích thế nào Hoắc Sơn đã quay đầu đi. Hứa Tuế lạibot_an_cap từ khoảnh ấyvi_pham_ban_quyen mà nhận ra điều gì đó. Cuốn tiểu thuyết này cô đọc từ hồi đại học, ấy tên người vợ cũ chết sớm trùng vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình nên mới đọc lướt qua, một chileech_txt_ngu tiết nhỏ cô đã sớm quên .
nhớ Đặc vụ đoàn nơi Hoắc Sơn công tác chủ yếu thực hiện các nhiệm vụ đặc thù. cần là mà vị Đoàn trưởng như Hoắc Thanh Sơn phải đích thân tham gia thì đều vô cùng quan trọng và tuyệt mật. Hiện tại, việc Hoắc Thanh Sơn bị thương khi làm nhiệmvi_pham_ban_quyen vụleech_txt_ngu chắcvi_pham_ban_quyen chắn đang giữ kín. Xem Phùng Thuấn Hoa trọng sinh trở về cũng chẳng có não chovi_pham_ban_quyen , cô ta không sợ như vậy sẽ bị bắt tội gián điệp hay sao?
Vìbot_an_cap một câu nói của Phùng Thuấn Hoa mà suốt quãng đường về không ai nói lời nữa. Xe càng đi càng vắngbot_an_cap vẻ, hai bên đường vẫn còn nhiều vùng chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được khaibot_an_cap khẩn. Nhân yên thưa thớt, xuân mọc tràn lan.
Sau khi vượt qua một dải núibot_an_cap, thấp hiện ra vài hộleech_txt_ngu dân thưa thớt. bộ đội đóng quân cách thôn vàivi_pham_ban_quyen dặm, tựa lưng vào chân núi. Khu doanh trại rất rộng, có cả một sư đoàn đóng quân. Vì đến đợt tinh giảm bị quân số đương với ba sư đoàn này. Còn Đặc vụ đoàn của Hoắc Thanh Sơn nằm ở góc phía Tây , được phân chia khu vực độc lập.
Khu tập thể người của Đặc đoàn nằm một góc bên ngoài doanh trại, gồm vài dãy cấp bốn. Cứ hai gian là một hộleech_txt_ngu, mỗi nhà đều dùng rào gỗleech_txt_ngu quây thành khoảng sân nhỏ rộngbot_an_cap chừng bốn năm mét vuông, bên trong dựng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian bếp sơ. Thờibot_an_cap tiết ấm áp, người đều có thể nướng ở bên ngoài.
Vừa đến cổng thể đã thấy mấy người nữ đang đứng chờ . Hoắc xe, họ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vây quanh: “Hoắc đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đã tìm thấy tiểu Hứa chưa?”
“Anh cũng đừng giận, chắc là dâu ra ngoài khỏa thôi.”
Tuyệt nhiên chẳng ai thèm liếc nhìn trong xe lấy cái. Hứa Ninh bước xuống giữa nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời bànvi_pham_ban_quyen tán xôn xao. Nhìn cô, giọng điệu của mấy người kia đều nhạt đi hẳn: “À, tìm thấy embot_an_cap dâu sao? thì tốt, người bình an tốt rồi.”
Ngược lại, họ đốivi_pham_ban_quyen với Phùng Thuấn Hoa lại nhiệt hơn nhiều: “Thuấn Hoa cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên thành phố à? Biết thếleech_txt_ngu đã hộ ít đồ rồi.”
“ đấy, trên thị trấn ngay cả đường cũng chẳng nổi, có phiếu trong tay mà chẳng tiêu được.”
Phùng Thuấn Hoa tươi chàovi_pham_ban_quyen cácvi_pham_ban_quyen chị dâu, kiên nhẫn đáp lời từng người . Hứa Tuế Ninh đứng sang bên lặng lẽbot_an_cap quan sát. Những này nguyên chủ đềuvi_pham_ban_quyen quen biết, thậm chí còn gọi được tên, chỉ vì đây luôn coi thường người nên chẳng bao giờ qua lại.
Người đang nói chuyện với Hoắc Thanh Sơn là Phùng Xuân , chị ruộtvi_pham_ban_quyen của Phùng Thuấn Hoa. Chị ta ngoài ba mươi, tóc ngắn ngang tai, rất bát và đảm đang. lẽ vì hàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quang của nữ chính nguyên tác nên khi Phùng Xuân có ngoại hình thường, nước da hơi đen, thì cô em gái Thuấn Hoa tuy lớn lên ở thôn, từ nhỏ đã ra đồng làm việc, vất vả đến nămleech_txt_ngu mười tám tuổi mà dẻ vẫn trắng trẻo hồng hào, đôi mày lá liễu cùng mắt vô cùng xinh đẹp.
Phùng Xuân Hoa hỏileech_txt_ngu Hoắc thêm vài câu rồi mới làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vừa hiện Hứa Tuế Ninh, cười : “Tiểu Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về rồi à? Lần sau đừng có tùy tiện như thế nữa, lỡ như xảy ra chuyện đứa nhỏ trong bụng phải làm sao?”
Hứa Tuế Ninh sao ra sự chán ghét và ác ý trong lời nói của Phùng Xuân Hoa, cô mỉm cười: “Cảm ơn dâu đã quan tâm, này nhất định sẽ chú ý.”
Tháileech_txt_ngu độ nhã và lễ phép của cô khiến Phùng Xuân Hoa ngẩn người, không ngờ Hứa Tuế Ninh lại thể dành cho mình một sắc mặt tốt nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy. Xuân rất thường việc Sơn lấy một ngườileech_txt_ngu vợ yếu đuối lại còn kỳ như thế này, suốt ngàyvi_pham_ban_quyen cứ như Lâm Đại Ngọc, biết Hoắcleech_txt_ngu Sơn nhìn trúng cô điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào.
Vìbot_an_cap có mặtleech_txt_ngu Hoắc Thanh Sơn ở đó nên chị ta cũngvi_pham_ban_quyen khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiện nói gì thêm, cười bảoleech_txt_ngu: “ Diêm chị nay anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về nên đã bảo chị chuẩn bị sẵn cơm nước rồi, tối naybot_an_cap vợ chồng sang chị dùng bữa nhé.”
Thanh cũng đangleech_txt_ngu muốn Diêm Kiến Chương nói chuyện, một bộ chính trị lâuleech_txt_ngu năm sao có thể phạm phải sai lầm nghiêmleech_txt_ngu trọng như vậy, về nhà chuyện gì cũng kể cho được. Anh đầu với Phùngbot_an_cap Hoa: “Vậy phiền chị dâu quábot_an_cap.”
Phùng Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hớn hở: “Không phiền, không phiền chút nào.” Rồi lại Hứa Tuế Ninh: “Tiểu Hứa cũng cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang nhé.”
Hứa Ninh biết Phùng Xuân Hoa chẳngvi_pham_ban_quyen hề thật lòng mời mình. Nhớ năm khi nguyên chủ mới tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Hoa từng có ý làm thân, hai lần mang cơm sang cho côbot_an_cap. Nguyên chủ ngoài hờ hững cảm ơn, quay lưng lại đã đổ sạch vào thùng rác. Chuyện này lại vừa vặn bị Phùng Xuân Hoa bắt gặp. thời đại lương thựcleech_txt_ngu quý giá như này, ngay cả Phùng Xuân Hoa cũng nỡ bữa nào cũng ăn mì trắng, vậy mà mì trắng chị ta đưa sang lại nguyên chủ đổ đi. Từ đó về sau, Phùng Xuân Hoa không bao giờ qua lại với .
nguyên chủ cũng chẳng bận tâm, cô coi thường tất cả mọi người trong khu tập thể như nhau. Hứa Tuế Ninh thầm thở , cơm này cô chắc chắn không thểbot_an_cap đi: “Trong người em hơi khó chịu, chắc em không sang được đâu ạ.”
Phùng Xuân chỉ có thế, chẳng khách sáo câu nào, cười nói: “Mang thai đúng vả thật, vậy em ở nhà nghỉ ngơi đi, lát nữa nước xong chị bảo Thuấn Hoa sang cho em một ít.”
Ninh mỉm cười nhạt: “Cảm ơn dâu.”
Hoắc Thanh Hứa Tuế Ninh một cái, tuy thái độ của cô đã tốt hơn rất nhiều nhưngvi_pham_ban_quyen vẫn là không lọt mắt nổi những người nôngvi_pham_ban_quyen thôn này, đương nhiên là côleech_txt_ngu sẽ không sang nhà Phùng Xuân Hoa cơm. Anh im lặng xoay người ra cốp xe lấy hành lý. Cậu chiến sĩ lái chân bướcbot_an_cap xách túi chăn đệm: “Hoắc đoàn , để tôi vào nhà cho anh.”
Phùng Thuấn cũng nhiệt lại định một tay, vừa hay khi đi đến Hứa Tuế Ninh thì chân cô lảo đảo, cả người đổ ập phía . Trong lúc hoảng loạn, cô liền giật phăng chiếc khăn voan đang quấn trên Hứa Tuế Ninh xuống.
Hứa Ninh lùi một bước để tránh việc Phùng Thuấn Hoa ngã rồi lại thừa cho mình, không ngờ mục tiêu của cô là chiếc khăn quàng cổ. thầm cười , cái cô Phùng Thuấn Hoavi_pham_ban_quyen này tâm cơ cũng thật nhiều đấy!
Phùng Thuấn Hoa vội vàng vững lại, tay chiếc khăn , vẻ đầy bối rối nhìn Tuế Ninh: “Chị dâu, xin lỗi, em không cố ý .”
Thế nhưng nơi đáy mắt lại lóe lên tia thâm độc. ở bệnh viện cô ta đã nhìn thấy những dấu vết không biết xấu hổ cổ Hứa Tuế , lúc khu tập thể lại đông người. Chỉ cô ta vạch trần việcleech_txt_ngu Hứa Tuế Ninh bỏ trốn theo trai lại còn làm chuyện đồi , để xem côbot_an_cap ta còn mặt mũi nào mà ở lại đây nữa.
Hứa Tuếbot_an_cap Ninh đoán Phùng Thuấn Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn làm , cô bình thản nhìn cô ta: “Không sao.”
Phùng Thuấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa đang định cười tiếp thì mắt chợt dán chặt vào cổleech_txt_ngu Hứa Tuế Ninh, kinh hãi hét lên: “Chịvi_pham_ban_quyen dâu, cổ của chị cổ của chị bị làm sao thế này? Sao lại có nhiều vết như vậy?”
Tiếng kêu kinh Phùng Thuấn Hoa đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu hút sự chú ý củabot_an_cap mấy người chịbot_an_cap dâu khác.
Phùng Xuân Hoa thấy thì mặt đổi, đẩy Phùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thuấnbot_an_cap Hoa một cái: “Cái con bé này, sao cứ thích làm quá lên ?”
Bà nghĩ Phùngbot_an_cap Thuấn Hoa mới mười tám tuổi, chắc vẫn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểuvi_pham_ban_quyen mấy chuyện . Nhưng những khác nhìn thấy, ánh đều trở nên đầy ẩn ý.
Hứa Tuế Ninh đợi kinh xong xuôi mới sờ lên cổ mình, cười vẻ mấy bận tâm: “Cái này ấy ạ? Thanh Sơn biết cả mà. Vốn dĩ tôi định nhà ngoại ở tỉnh, kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả lúc ở nhà khách trong thành phố thì gặp phải cướp, suýt nữa chết tôi rồi. Cũng may là Thanh Sơn kịp thời chạy đến cứu mạng, nên trên cổ mới để mấy vết này, giờ sờ vào vẫn còn đau đây.”
Cái miệng một tiếng Thanh Sơn, Thanh Sơn, gọi vô cùng thân mật.
Nàng lại quay đầu nhìn Hoắc Thanh Sơn: “Thanh Sơn, đúng là vậy phải anh?”
đang đánh cược Hoắc Thanh Sơn sẽ đồng tình với lời nói, dù sao cũng chẳng có người đàn nào tình nguyện thừa nhận mình bị cắm sừng trước mặt bàn dân thiên hạ cả.
Phùng Hoa coi nhưvi_pham_ban_quyen cũng đã làm được một việc , đúng lúc giúp rửa sạch xấu bỏ trốn theo trai ngay tại khu đình quân nhân nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hoắc Thanh Sơn liếc nhìn một , rồi lại Phùng Xuânvi_pham_ban_quyen Hoa: “Chị dâu, cô ấy bị thương cần phải nghỉ , tôi đưa cô ấy vềleech_txt_ngu nhà trước. Chị nói với Chính ủy một tiếng, látvi_pham_ban_quyen tôi qua đó.”
Dù không trực tiếp giải thích, nhưng việc anh nói nàng bị thương cũng đồng nghĩa với việc gián tiếp thừa Hứa Tuế Ninh quả thực đã phải cướp.
Hứavi_pham_ban_quyen Ninh không nhịn được mà nheo nheo đôi cười rộ lên. Người đàn ông này, xem cũng đấy !
Thuấn Hoavi_pham_ban_quyen không thể tới việcleech_txt_ngu Thanh Sơnbot_an_cap lạibot_an_cap giúp Hứa Tuế Ninh. Chẳng lẽ vếtleech_txt_ngu hằn trên cổ nàng ta thực sự không phải quanleech_txt_ngu hệ bừa bãi có sao?
Lại không cam lòng đểbot_an_cap mất cơ hội tốtbot_an_cap như vậy, cô ta nghiến răng: “Hóa là gặp phải cướp sao? lại cứ tưởng làvi_pham_ban_quyen dấu vết do cái đó để lại chứ?”
Sắc mặt Phùng Xuân Hoa thay đổi, bà cònleech_txt_ngu kịp lên tiếng ngăn cản thì Hứa Tuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh cười tủm : “Cứ tưởng là gì cơ? Thuấn Hoa, tôi nhớ em mới tám tuổi thôi đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngleech_txt_ngu? Sao em biết nhiều thế nhỉ?”
Sắc mặt Phùng tức thì biến đổi, biện minh mà biết phải nói nào. Nhìn Hứa Tuế Ninh vừaleech_txt_ngu đi vừa lắc lư cái eo theo sau Hoắc Sơn rời đi, cô ta lại càng thêm tức tối!
Đợi người đi xa rồi, Xuân Hoa mới trừng mắt nhìn Phùng Thuấn Hoa: “Thuấn Hoa! là gái nhà lành mà ăn bừa bãi cái gì thế? cần danh dự nữa à?”
Mấy người vợ quân nhân thấybot_an_cap Phùng Xuân nổi giận thì vội vàng khuyên can: “Thuấn Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đâu có cố ý.”
“ bé chắc chắn không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó đâu, nó là con gái hoa hiểu chứ?”
Tuy là khuyên giảileech_txt_ngu, nhưng trong lòng mấy người này lại không như vậy. buổi này chẳng có hoạt động giải trí gì, hằng ngày họ chỉ dựa vào những chuyệnvi_pham_ban_quyen baovi_pham_ban_quyen nam nữ này để giết thời gian. cần cho họ một cái mở đầu, trong họ có thể diễn ra một cuốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dã sử chốn thôn quê.
Hứa Tuế Ninhbot_an_cap không theo kịp bước chân của Hoắc Sơn, bèn đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chậm lại.
nhìn đi một tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện sạch sẽbot_an_cap , trong sân chẳngbot_an_cap có gì cả, chỗ ướt mọc lên một cỏ dại. So vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những tiểubot_an_cap viện giàu hơi thở cuộc ở hai bên, nơi này tạobot_an_cap nên một sự đốibot_an_cap lập rõ rệt.
lái dừng trước cổng, đưa hành lý choleech_txt_ngu Hoắc Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sơnleech_txt_ngu rời đivi_pham_ban_quyen.
Hứa Ninh Thanh Sơn một tay xách hành lý, một tay cầm khóa mở , vội vàng sáp lại gần: “Để giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh mởbot_an_cap cửa.”
Hoắc Thanh Sơn không , đã đưa chìa khóa cho Hứa Tuế Ninh.
Hứa Tuế Ninh mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóa, đẩy cửabot_an_cap để Hoắc Thanh Sơn vào trước. Nàngleech_txt_ngu lặng lẽ quan nơi mình sẽ ở trong tương lai.
Rất đơn sơ, mặt đất đều là đất nện cứngbot_an_cap, dù quét sạch đến mấy thì trông vẫn vẻ bụinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bặm. cóvi_pham_ban_quyen gian trong ngoài, gian ngoài kêvi_pham_ban_quyen một cái lò sát tường, bên cạnh là tủ đựngbot_an_cap bát đĩa, sát tường đầu hồi còn có mộtleech_txt_ngu chiếc giường đơnleech_txt_ngu đầy đồ đạc lặt vặt.
phòng có một chiếc bàn ăn nhỏ, bên trên vẫn còn đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa rửa từ lúc nguyên rờibot_an_cap đi.
Hứa Tuế nhìn mà chột dạ, đi Hoắc vào gian trong. đồ đạc đơn giản nhưng được sắp gọn . lối vào có một bức tường sưởi, thông bếp ở gian ngoài để sưởi ấm.
phòng chỉ có một giường đôi rộng một mét , mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc tủ đứng một chiếc bàn ba cạnh cửa sổ, trước bàn là một chiếcvi_pham_ban_quyen ghế gỗ.
Hứa Tuế Ninh đảo mắt một vòng, thầm cảm trong lòng, đúng làbot_an_cap thời đại gian khổ.
Hoắc Sơnvi_pham_ban_quyen chănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đệm lên giườngleech_txt_ngu, nàng mới phát hiện chỉ có một chăn đệm, liền buột miệng hỏi: “ Thanhleech_txt_ngu Sơn, tối nay anh ngủ ở đâu?”
Nói xong nàng mới chợt nhớ ra, vì sự tháng , sau khi lại nguyên chủ đã khóc lóc om sòm, nhấtbot_an_cap quyết nói rằng Hoắc Thanh Sơn đã bức mình. Nàng ta còn đòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi tìm lãnh để tố cáo.
Hoắc Thanh Sơn tức đến xanh mặt, chuyển đến túc ở và từ không bao giờ quay lại nữa.
Lời này nàng rõ ràng cũng khiến Hoắc Thanh Sơn nhớ lại chuyện đó, anh mày nhìn Hứa Tuếbot_an_cap Ninh: “Đứa con vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuộc hônleech_txt_ngu nhân này đều không phải thứ cô muốn. Cho côvi_pham_ban_quyen có mất trí đi chăng nữaleech_txt_ngu, mấy nàyleech_txt_ngu cũngleech_txt_ngu hãy suy nghĩ cho kỹ.”
Anh mệt mỏi vì bị Hứa Tuế Ninh dày vò rồi. Đêm ràng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng nắm chặt tay anh không , nụ cười rạng hoa mà ngừng khơi trên người anh. Kết quả sau khi tỉnh dậy lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận, còn khóc lóc ĩleech_txt_ngu cào cấu anh.
Anh cũng đãvi_pham_ban_quyen nghĩ rồi, dù Hứa Tuế Ninh có mất trí thì hôn nhân này cũng thể được nữa. Trước cứ nàng tẩm bổ cơ thể, cơ hội này để nàng nghĩ thấu . Nếu không đợi đến lúc nàng khôi phục trí nhớvi_pham_ban_quyen, eleech_txt_ngu rằng lại sẽ gây huyên náo chết mới thôi.
Tuế lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ mặt túc ánh của Hoắc Thanh Sơnleech_txt_ngu: “Những tôi nói đều thật, tôi thực sự rất muốn đứa trẻ này. Tuy tôi không nhớ những chuyện trước kia, nhưng hiện giờleech_txt_ngu chỉ cần nghĩ đến đứa con trong bụng là tôi đã cảm thấy rất phúc rồi.”
Hoắc Thanh Sơn làm sao tin lời Hứa Tuế Ninh nói: “Cô nghỉ ngơi đi, lát nữa tôi sẽ bảo nhà bếp đưa cơm sang cô.”
Nói đoạn, anh láchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua Hứa Tuế Ninh đi ra .
Hứa Tuế Ninh thở dài trong lòng, cũng đi theovi_pham_ban_quyen Hoắc Sơn ravi_pham_ban_quyen ngoài, địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giải thích thêm chút nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để nhanh chóng cải thiện mối quan hệ của hai người.
Vừa ra tới đã thấy Hoắc thu dọn bát đũa trên bàn vào chậu, rồi lại bận rộn nhóm lửa.
Mấy ngày khôngbot_an_cap có người ở, cửa lò lạnh ngắtleech_txt_ngu. Ở vùng Tây Bắc , dù là thời tiết đầubot_an_cap tháng Tư thì trong nhà không nhóm lửa, vẫn sẽ lạnh đến thấu xương.
Hoắc Thanh Sơn khô mồi cho những củi nhỏ lên, đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củi cháy vượng rồi mới than vào. đậy nắp lò lại, ấm đun nước lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xoay người đến bên giá chậu rửa mặt ở cửa rửa tay.
Tuế Ninh dựa vào cửa mà nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không thể không thừabot_an_cap nhận, Hoắc Thanh Sơn với vóc dáng ráo, đôileech_txt_ngu chân dài khuôn mặt cương nghị, ngay cả động tác việc phong trần.
áo xắn lên đến khuỷu , lộ ra mộtvi_pham_ban_quyen đoạn cánh tay với cơ bắp săn chắc đường nét mượt mà. Làn da màu đồng cổ tôn sức mạnh.
Hứa Tuế Ninh lặng lẽ chiêm mới giọng lẩm bẩm: “Anh không dùng ánh trước kia để nhìn em , em sự sẽ thay đổi mà. Tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em không biết trước đây mình đã làm những gì, nhưng việc không cần con thìleech_txt_ngu quá đáng thật!”
Hoắc Thanh Sơn đứng người, lấy khăn lau . Anh ngẫm nghĩ một lát, định lên tiếng ngoài cửa Thuấn Hoa đã gọi vào: “Anh ơi, anh em về rồi, anhbot_an_cap ấy bảo anh sang ăn cơm đấy.”
Hứa Tuế Ninh vội vàng thúc giục: “Anh đi ăn cơmvi_pham_ban_quyen trước , đợi anh về ta nói chuyện tử tế sau.”
Hoắc Thanh bộ quân ở cửa, khi kéo cửa chuẩn bị ra ngoài, anh bỗngvi_pham_ban_quyen dừng bước, quay đầu Hứa Tuế Ninh: “Trong ngăn kéo của chiếc ba có nhậtleech_txt_ngu ký và từ của , cô vào đivi_pham_ban_quyen, biết đâu sẽ nhớ ra được gì .”
Trong đầu Tuế Ninh qua một vài thông không mấy tốt đẹp. Đợi sau khi Hoắc Thanh rời , cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội vàng vào phòng những bức thư và ký của nguyên chủ.
Chúng ngay kéo bàn làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc ba , từ bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhét xộn, cuốn nhật ký vỏ nhựa màu cũng dấu rõ ràng là đã lật qua.
Có lẽ lúc Hoắc Sơn tìm nguyên chủ, đã tìm manh mối ở đây .
Hứa Ninh xem nhật ký trước, đó nhăn mặt đọc những bức thư đó. Có hai bức là do nhà ngoại của nguyên chủ gửi tới, nội dung đòi tiền và tem phiếu. Số còn lại đều làbot_an_cap của một người đàn ông tên Trần Cảnh Thần viết cho cô . Tuy không có những từvi_pham_ban_quyen ngữ yêu đương cháy lộleech_txt_ngu liễuleech_txt_ngu kiểu như “anh yêu em”, nhưng từng câu từng chữ đều toát lên cô là bạn tâm giao, nỗi nhớ nhung davi_pham_ban_quyen trong lòng anh ta.
Nguyên chủ còn gạch một số từ ngữ hoa mỹ, viết thêm lời chú giải.
Hứa Tuế Ninhvi_pham_ban_quyen hiểu nổi hành này, cô xem lại nhật ký một nữa, trong lòngvi_pham_ban_quyen toát. Nếu Thanh đã đọc cuốn nhật ký , thì mối quan hệ này thật sự rất khó cứu vãn.
Trong nhật ký tràn ngập oán vì bị ép gả cho Hoắc Thanh Sơn, cùng đủ mọi sự chê bai dànhbot_an_cap cho anh.
Cô ta chê anhleech_txt_ngu không có học thức, sống thô kệch, chí mỗi lần anh đi huấn người đầy mồ hôi, nguyên chủbot_an_cap cũng viết: “Chỉ cần anh nhà, không khí liền nồng nặc sự thô lậu đục , khiến người ta cảm thấy nghẹt thở. Sống trong môileech_txt_ngu trường thế này, mỗi ngày đều là một sự dày vò.”
Nếu có thể chết, cô ta thật sự muốn thúc tất cho xong, nhưng trong lòng lại có yêu, vì người đó, cô ta sẵn sàng trì thêm
Hứa Tuế đọc xongbot_an_cap mà thấy êleech_txt_ngu hết cả răng. Nguyên đúng là một kẻ sivi_pham_ban_quyen tình mù chính hiệu. gã Trần Cảnh Thần , ngoài việc biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viết mấy dòng chữ sướt mướt ra thì chẳng làm được việc gì thực tế, vậy mà nguyên lại cảm động đến không nổi.
Cô thở dài một tiếng thườn thượt, nhật ký và vào lại ngăn kéo, dự định quay lại sẽ sạchvi_pham_ban_quyen trước mặt Thanh Sơn để tỏ quyếtbot_an_cap tâm củabot_an_cap mình.
Cô lại kéo một kéo khác ra, bên trong đựng một tiền mặt và cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loại tem phiếu, trên đó còn một tờ giấy nhắn. ý là số tiền tem đều là của Hoắc Sơn, cô ta đi rồi, rất khí mà không mang theo một xu nào.
Hứavi_pham_ban_quyen Tuế Ninh kiểmleech_txt_ngu kê tiền, có tất cả một ba mươi lăm đồng hào bốn xu, ở thời nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quảvi_pham_ban_quyen là một món tiền lớn.
Sau đó là một số tem lương thựcleech_txt_ngu, tem dầu, tem thịt, tem vải và temnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường.
Những thứ này là Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Sơn đưa nguyên chủ mỗi tháng, cho dù anh về nhà cũngbot_an_cap nhờ văn thư gửi về.
Hứa Tuế Ninh sắp xếp lại tiền và tem , trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm cảm thán, tinh trách nhiệm của Hoắc Thanh rất cao. chủ gây dễ cho anh như mà anh vẫn có trách nhiệmbot_an_cap dưỡng cô ta.
Chỉleech_txt_ngu riêng vì tinh thần trách nhiệm này, cũngbot_an_cap phải chặt Hoắc Thanh , bình yên đi qua hai năm này đã.
Lửa trong lò bốc lên, trong phòng ấm hẳn.
Hứa Tuế Ninh cảm thấy toàn thân thoải mái, có chút ngủ.
đang do dự xem có nên nằm xuống nghỉ ngơi một không, dù sao cơ thể này hiện giờ cũng đang mang thai, phụ nữ thì nên nghỉ cho .
gõ cửa, Hứa Ninh mắt ra mở cửa.
Đó là một người lính trẻ mặc quân , bưng hai chiếc cặp lồng, vẻ mặt nghiêm nghị đưa cặp lồng tới trước mặt cô: “ trưởngleech_txt_ngu bảo tôi mang cơm cho cô”
Nói xong, đợi Hứa Tuế Ninh nhận lấy cặp lồng, người línhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó quay người chạyvi_pham_ban_quyen mất, không nói thêm lấy một lời thừa thãi.
chí đến một tiếng “chị dâu” cũng không thèm gọi.
Hứa Ninh có thể nhận được người trẻ kia rất hài lòng với mình. Cô thở trong lòng, với tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độ của chủ thì chẳng ai thích nổi, cô đãbot_an_cap chiếm cơ thể này thì cũng phải chấp những điều này thôi.
Hai chiếc cặp , một đựng khoaibot_an_cap tây miếng, cái còn lại đựng một chiếc bánh màn thầuvi_pham_ban_quyen ngũ cốc và hai quả trứng gà.
Hứa Tuế Ninh nhìn đĩa khoai tây xào không có chút vángvi_pham_ban_quyen dầu nào, một lần nữa cảm nhận được sự khổ của cuộc thời này, của quân cũng đơn giản như sao.
gà là hiếm, có thể cho cô hai quả đã là rất xa rồi.
bên lò sưởi, Hứa Tuế Ninh vừa bữa tối đơn , vừa suy tính xem những ngày tháng sau này nên sống thế nào.
Phùng Xuân Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buổi tối nấu kê, Thuấnleech_txt_ngu Hoa bánh hành, lại thái thêm dưa sợi, cho thêm ớt rồi dội dầu nóng lên trên.
Mùi tức khắc tràn phòng nhỏ.
Phùng Xuân ở bên cạnh nhìn mà xót tiền: “ chà, xem một bữa cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng nhiêu dầu rồi? Dưa thì cứ thế mà thái ra ăn thôi, còn dùng nhiều lên làm gì? Cả này nữa, cho nhiều dầu thế , thật là không biết cách sống mà.”
Thuấn Hoa vài sợi dưa muối nhét miệng Phùng Xuân : “Chị, chị cứ nói có thơmbot_an_cap không nào?”
nghĩ việc Hoắc Thanh đang ngồi trong nói chuyện với anh rể, toàn cô tabot_an_cap lại có lực dùng không hết.
Phùng Xuân Hoa gật đầu: “Ngon thì ngon thật, nhưng mà lãng phí dầu quá, lần sau không như vậy nữa đâu .”
Phùng Thuấn Hoa cười : “Sau này sẽ không thế nữa đâu, chẳng phải là vì anh đến nhà mình ăn cơm sao, dù nào cũngleech_txt_ngu làm món gì ngon một chút, cũng là giữ thể diện cho rể mà.”
Phùng Xuân Hoa thấy , liền Phùng Thuấn Hoa mau rán bánhbot_an_cap.
Còn ở trong phòng, Hoắc Sơn hỏi Diêm Kiến lúc anh đi vắng, có ai nói gì về chuyện anh bịvi_pham_ban_quyen thương không?
Diêm Kiến Chương mặtleech_txt_ngu đầy kinh : “Sao tôi có thể về nhà nóibot_an_cap mấy chuyện này đượcbot_an_cap? thế? Có chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì xảy ra à?”
Hoắc Thanh không giấu giếm: “Em vợ của biết tôi bị , ai nói cho cô ấy biết?”
Kiến Chương sữngleech_txt_ngu người: “Thuấnleech_txt_ngu biết bị thương? Sao con bé lại biết được? Để lát nữa tôi hỏi sao.”
Hoắc Thanh Sơn khẽ gật đầu: “Vẫn nên chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý một chút, nhiệm vụ lần được bảo mật và hồ , không được phép tiết lộ ra ngoài.”
Diêm Kiến Chương liên tục gật đầu: “Cậu yên tâm đi, tôi đã làmbot_an_cap công tácleech_txt_ngu chính hai mươi năm , giácleech_txt_ngu ngộ tôi cóbot_an_cap. điều Thuấn Hoa mới từ dưới quê lên, học vấn chưa tiểu học, tính đơn thuần lạileech_txt_ngu chăm chỉ, là không ác ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.”
Hoắc Sơn cân nhắc lát: “Vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
xong nàyleech_txt_ngu, Kiếnbot_an_cap Chươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại quan đến thương trên người Hoắc Thanh Sơn: “Vết của cậu không sao chứ? nên nghỉ ngơi tốt. Nếu tiểu Hứa đã rồi, có cần tôi tìm cô ấy chuyện , sao cũng đã có con rồi, nên sống với nhau cho tử tế.”
Hoắc Thanh Sơn từ chối: “Không cần đâu, cô ấy muốn ly hôn, thì đợi sức khỏe ấy hồi phục, phá bỏ đứa bévi_pham_ban_quyen rồi sẽ ly hôn.”
Kiến Chương mày: “Nhưbot_an_cap vậy tiểu Hứa thật là không hiểu chuyện.”
Phùng Thuấn Hoa bưng đĩa bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành đibot_an_cap , vừa nghe thấy câu “phá bỏ đứa bé rồi sẽ ly hôn” của Hoắcleech_txt_ngu Thanh Sơn, khóe cô nhếch lên, bước cũng nhẹ nhàng hơn hẳn: “ , anh Hoắc, chuẩn bị cơm thôi.”
Vì Diêm Kiến Chương có ba con nên phân căn hộ hơn một phòng, ngủ của babot_an_cap đứa trẻ được ngăn ra một vực riêng để làm ăn cơm.
Diêmleech_txt_ngu Kiến Chương Thuấn Hoa đi thì không tiếp tục chủ vừa nữa, lên tiếng gọi Hoắc Thanh Sơn rửa tay rồi vào cơm.
Cháo kê ăn kèm hành, thêm dưa muối dội dầu, quả là bữabot_an_cap ăn rất soạn rồi.
Phùng Xuân nhiệt chào mời Hoắc Thanh Sơn: “Mau nếm thử tay nghề củavi_pham_ban_quyen Thuấnvi_pham_ban_quyen Hoa xem, không biết con bé học đâu mà dùngleech_txt_ngu dầu nóng dưa muối, cái món dưa bình thường này mùi lập tức khác ngay.”
Thuấn Hoa giả vờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẹn liếc nhìn Thanh , mong chờ anh khen ngợi câu, nhưng lại phát hiện người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản không thèm nhìn mình. lòng cô ta chútleech_txt_ngu hụt , bènbot_an_cap bát yên ăn , cố gắng để lại ấn tượng tốt cho Hoắc Thanh Sơn.
Phùng Hoaleech_txt_ngu lại hành Phùng Thuấn Hoa rán rất ngon: “Không ngờ đấybot_an_cap, Nhị Nha ở dưới ngày nào cũng việc đồng áng mà nấu ăn cũng khá nhỉ.”
Trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phùng Thuấn Hoa lên một cơn giận, cô ta ghét nhất là ai đó nhắc đến cúng cơm xấu xí này, còn cả chuyện làm việc đồng áng ở quê nữa, những thứ đó sao xứng với một Hoắcvi_pham_ban_quyen Thanh sau này làm quan lớn chứ.
Hoắc Sơn vẫn có phản ứng gì, anh ăn một chiếc bánh, một bát , vừa mới đũa xuống thì nghe tiếng Hứa Tuế Ninh gọi từ bên ngoài: “Hoắc Thanh Sơn? Anh ăn chưa? Tôi đón anh về đây”
Kiến Chương nghe thấy tiếng Hứa Tuế Ninh thì có chút kinh : “Tiểu Hứa đónleech_txt_ngu cậu kìa. Xuân Hoa, bà đã đưa cơm cho Tiểu Hứa ?”
Phùng Xuân Hoa vỗ đùi cáivi_pham_ban_quyen, “ôi chao” một tiếng: “Quên mất, sợ các ông đói nên nước xong là tôi vào ngay, quên bẵng việc đưa cho Tiểu Hứa một . Giờ tôivi_pham_ban_quyen đi một cái bánh hành”
Hoắc Thanh Sơn đứng dậy ngăn lạivi_pham_ban_quyen: “Không đâu, đã bảo văn thư đưa cơm cho cô ấy rồi. Mọi người cứ thong thả ănleech_txt_ngu, tôi về trước đây.”
Anh nói không cần, Phùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuân Hoa lập tức im. Vốnbot_an_cap dĩ số bánh hành cũng có baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiêu, đứa con nhà còn chưabot_an_cap được ăn, lát chẳngbot_an_cap biết có đủ không. Hơn nữa Hứa Tuế Ninh cũng chẳng thèm thức ăn nhà bà, đưa cho cô cũng chỉ phí công.
Diêm Kiến dậyvi_pham_ban_quyen tiễn Hoắc Thanh ra , thấyvi_pham_ban_quyen Hứa Tuế Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang đứng xinh xắn ngoài sân nhỏ thì nhiệt tình chào hỏi: “Tiểu Hứa saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không vào nhà? Vào ăn chút cơm đi?”
Hứa Tuế Ninh nheo mắt cười rạng rỡ: “Diêm chính ủy, không cầnvi_pham_ban_quyen đâu ạ, cháu vừa ăn , ra ngoài đi sẵn đi ngang nhà nên địnhvi_pham_ban_quyen Thanh Sơn về.”
Diêm Chương thấy ngẩn ngơ Hứaleech_txt_ngu Tuế Ninh đột lễ thế này, cười ha hả: “Tốt tốtbot_an_cap, vậy đứa mau nghỉ đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Hoắc không đoán được ý định của Ninh, anh chào Diêm Kiến Chương tiếng rồi bước về phía cô.
Hứa Tuế Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tay vớibot_an_cap : “Diêm chính ủy, tụi cháu vềvi_pham_ban_quyen trước đây ạ.”
Diêm Kiến thêm ngơ ngác, máynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net móc đáp lời: “, hai đi thongleech_txt_ngu thả.”
Nhìn dáng vẻ Hứa Tuế Ninh bước đi nhẹ bênbot_an_cap cạnh Hoắc Thanhleech_txt_ngu Sơn, trong lòng ôngbot_an_cap đầy thắc . Quay lại thấy Phùng Xuân Hoa và Phùng Thuấn đang đứng , ông nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tiểu Hứa này sao cứ như biến thành người khác vậy? Lại còn biết phép à?”
Xuân Hoa hừ lạnh một tiếng: “Chắc là bỏ chạy ngày qua chịu khổ rồi mới biết Hoắc đoàn trưởng thế nào chứ ? Loại người này”
Diêm Kiến Chương vội ngắt lời: “Thôi đi, đừng có ngồi lê đôi mách, đều cùng một khu gia đình, đừng có gây rắc rối.”
Nói xong, ông lại liếc Phùng Thuấn , định quan sát thêmbot_an_cap rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính sau. Trực tiếp hỏi chưa chắc cô ta đã nói thật.
Hứa Tuế Ninh ăn cơm xong lại nghỉ lát nên hiện giờ tinh thần rất tốt. Cô rảo bước nhanh theo sau Hoắc Thanh Sơn: “Anh chút, em sắp đuổi theo không kịp rồi, đivi_pham_ban_quyen quá bị đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng.”
Giọng nói của cô như tẩm đường, mang vẻ nũng.
Hoắc Thanh Sơn nhiên bước chậm lại, dù vẫn im lặng không nói lời .
Hứa Tuếleech_txt_ngu Ninh thầm vui trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xem ra ông thời nào thích kiểu này. Cô cũng bước lại, cố ý thở vài hơi rồi nói nhanh: “ Thanh , thư và kýleech_txt_ngu đều đọc xong rồi. Em thấy mình trước kia thật rất quá đáng. Sau này em nhất sẽ sửa đổi, mong anh giám sát.”
Hoắc nhìn cô cái: “Dưỡng cơ choleech_txt_ngu tốt trước đã.”
Anh vẫn tin cô.
Tuế Ninh cũng không lòng, ngày tháng còn dài, cô có thừa tự tin.
“Thanh Sơn, tối nay anh mangleech_txt_ngu hành lý về nhà ở đi. Thuấn Hoa chẳng nói bị thương sao? Ở nhà em cũng có thể chăm sóc anhleech_txt_ngu.”
Hoắc Thanh mày : “Không cần, tốibot_an_cap phải trực.”
Hứa Tuếleech_txt_ngu Ninh “ồ” một tiếng, giọng có hụt hẫng: “Vậy anh phải tự chăm sóc mình đấy nhéleech_txt_ngu. nữa, mai em muốn dọn dẹp sân chút, làm một cái bếp nhỏ ngoài đó.”
Hoắc Thanh Sơn nổi tại sao một người sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất trí lại thay tính nết nhiều vậy. Trước không thích, giờ lại thích sao?
Đối với đề của Hứa Ninh, anh cũng phản ứng gì , biết được có cô hứng nhất thời khôngvi_pham_ban_quyen: “Tùy .”
Thanh Sơn đưa Tuế Ninh về đến nhà, bếp lò, nén thêm một cục than vào trong rồi đi mà nói câu nàoleech_txt_ngu.
Hứa Tuế Ninh nghĩ , Hoắc Thanh Sơn làm được đến mức này đã đại lượng rồi. Đổi là người đàn ông khác, lẽ đã sớm kệ cô sống chết mà gọi ngoại đến đón về rồi.
Môi trường lạ cùng danh phận mới đột ngột khiến Hứa Tuế Ninh hơi mất ngủ. Nhưng nghĩ đến việc nay còn phải nhìn sắc mặt mà ăn cơm, không phải làm việc chín giờ sáng đến mười giờ đêm, quanh nămleech_txt_ngu suốt tháng làm như trâuvi_pham_ban_quyen ngựa nữa, lại thấy cuộc sốngleech_txt_ngu trước vẫn hy vọng.
Suy nghĩ mông lung một hồi, cho đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi buồn ngủ mở nổi mắt, cô mớivi_pham_ban_quyen chìmbot_an_cap vào giấc nồng.
Lúc tỉnh dậy, nhìn trầnleech_txt_ngu nhà đầy báo, cô còn chút ngẩn ngơ, sau mới phản lại rằng mình sống ở thập niên 70 rồi.
Bên ngoài nắng rất đẹp, rèm cửa rọi xuống sàn, cùng với tiếng chim hót líu khiến người ta cảm chịu và bình yên.
Hứa Tuế Ninh không có hồ, trong phòng cũng không có báo , chẳng biết giờ là mấy giờ? Nghe thấy bên ngoài có tiếng người nói chuyện và tiếng trẻ con nô đùa, nghĩ đến việc hôm nay có hoạch sửa cái bếp nhỏ, vàng dậy.
Có do dậy hơi gấp, bụng dưới hơi nhói đau một cái Hứa Tuếvi_pham_ban_quyen hít một ngụm khívi_pham_ban_quyen lạnh. vẫn chưa thích nghi được với trong bụng đang có một sinh linh.
Nghỉ một lát rồi xuốngleech_txt_ngu giường, tìm một chiếc quần dài đen, mặc sơ mi , bên ngoài khoác thêm chiếc áo len mỏng xanh lá. Cô đứng trước gương bẻ cổ áo ra ngoài, tết tóc thành bím tôm trên vai, nhanhbot_an_cap nhẹn hẳnbot_an_cap.
Hứa Tuế vừa đưa tay chỉnh lại tóc mái thì nghe thấy tiếng động ngoài cửa, có người mở vào.
vội vã vuốt lại tóc rồi đi ra ngoài, hóa là Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Sơn đã về, tay bưng một chiếc cặp lồng cơm. Mà lửa bếp lò đang cháy rất vượng, chẳng biết anh đã về từ lúc nào để nhóm lửa.
Hứa Tuếvi_pham_ban_quyen Ninh rạng rỡ với Hoắc : “ về à? Buổi trưa không cần đưa cơm đâu, lát em đi mua ít thức ăn, trưa nay em sẽ cơm ở .”
Hoắc Thanh Sơn đặt cặp lồngvi_pham_ban_quyen lên bàn, suy nghĩ một lát: “ thật sự muốn sửa nhà bếp trong sân saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Hứa Tuế Ninh mỉm cười gật đầuvi_pham_ban_quyen: “Đúng , trời sắp nóng rồi, người nấu ăn ngoài sân, chúng cũng nên làm vậy cho trong phòng sạch sẽ .”
Nói xong cô đi rửa mặt, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy ánh mắt Hoắc Thanh mình một lần nữa mang theo vẻ thăm dòvi_pham_ban_quyen.
Trước đây, bất lúc nào Tuế Ninh cũng thích để mềmbot_an_cap mại ngang vai, mà nay lại tết bím tóc bồng bềnh lệch sang một bên, trông năng động tràn đầy sức sống hơn nhiều. Khi đứng nói chuyện, cô giốngvi_pham_ban_quyen như một cây dương nhỏ vươn mình rạng .
Hoắc Thanh Sơn nén sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi hoặc xuống đáy , thu hồi tầm .
Hứa Tuế Ninh bưng chậu ra sân đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net răng rửa mặt. Cô ngoài, mấybot_an_cap người phụ nữ vốn đang tập chuyện quay đầu nhìn hướng khác. Cô môi, rửa mặt xong liền quay vào nhà.
Bữa sáng Hoắc Thanh mang về là một cái màn thầu, một ít muối và một quả trứng gà. Thấy Hứa Tuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh ngồi xuống, anh lấy một hộp sữa mạch nha đặt lên bàn trước mặt cô: “Sáng cháo ở nhà ăn hơi , em uống này đi.”
Anh bồi một câu: “Nước trong phích nước mới đun sáng nay, nhiệt độ cao, em chờ nguội bớt hãy pha sữa.”
Hứa Ninh cắn miếng màn thầu, ngước mắt nhìnbot_an_cap Thanh Sơnleech_txt_ngu. người đàn ông chu đáo và tinh thế này, tại sao nguyên chủ lại không chứ?
Vừa định nuốt để nói lời cảm ơn thì bên bỗng vang tiếngleech_txt_ngu khóc kêu gào: “ đến đây với! Mau mạng với”
Hứa Tuế Ninhbot_an_cap còn kịp phản ứng thấy Hoắcvi_pham_ban_quyen Thanh Sơn lao vụt ra ngoài.
Cô cũng vội vàng cái màn thầu xuống rồi đuổi theo.
Một người phụ nữ đang ôm người đầy máu, ngồi bệt dưới đất thảm thiết.
Hoắc Thanh Sơn bước tới: “Có chuyện gì thế ?”
Người phụ nữ khóc đến mức không thốt nên lời, người cạnh thích: “Bị dại cắn mặt và đùi.”
Hoắc Thanh Sơn liếc nhìn đứa bé, trên mặt có những vết răng sâu hoắm, sưng húp một mảng, ống quần cũng bị xé rách, một miếng bị lật ngược lên.
Tuế tiến lại gần nhìn thử, đứa trẻ mới khoảng ba bốn tuổi, sợ hãi đến mức chẳng biết khóc nữa, chỉ runnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rẩy nép vào lòngbot_an_cap người phụ .
Người phụ nữ này nguyên chủ cũng , chính làbot_an_cap Lưu Ngọc Xuân, củaleech_txt_ngu trưởng Tống Song Hỷ.
Hoắc Thanh Sơn nói chẳng rằng, thốc đứa lên: “Đừng nữa, mau thằng bé bệnh viện.”
Lưu Ngọc Xuân cũng vội bò dậy, chạy theo Hoắc Thanh Sơn đến đội quân y.
Hứa Tuếbot_an_cap Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong lòng dự cảm không , quyết định cũngbot_an_cap đi theo xem . Đứa bé thươngleech_txt_ngu nặng vậy, lại còn do dạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chỉ lý vếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương ngoài da chắc chắn là không , nhanh vắcxin dại và uốn ván mới được.
Cô đi chậmleech_txt_ngu, lúc cô đến đội quân y thì nhóm người Thuấn Hoa và Phùng Xuân Hoa đang vây quanh cửa phòng khám chờ .
Trong phòng là tiếng khóc xé lòngleech_txt_ngu của đứa trẻ và tiếng nức nở Ngọc Xuân.
Hứa Tuế Ninh vừa nghe thấy sĩ đang bàn với Hoắc Thanh , đề nghị phải lên phố để tiêm vắcxin dại.
Hoắc Thanh Sơn cau : “Nhanh chóng chuẩn bị xe, đưa họ đến trạm phòng dịchvi_pham_ban_quyen thành phố.”
Trongbot_an_cap lúc , Lưu Ngọcbot_an_cap Xuân bế con ra ngoàivi_pham_ban_quyen, nhìn thấy Phùng Xuân Hoa, nướcbot_an_cap mắt lại rơi lã : “Chị dâu, trong sânvi_pham_ban_quyen đang yên lành sao lại có chó dại cơ chứ?”
Phùng Xuân Hoa cũng thắc : “Thật là đángbot_an_cap sợ quáleech_txt_ngu, con chó này cứ như phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điên, lao thẳng vào sânvi_pham_ban_quyen.”
Thuấn Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net “ồ” một tiếng: “Chị, chị Ngọc Xuân, đó có phải màu vàng đen ?”
Lưu Ngọc Xuân gật đầu: “Đúng thế, nó nhiên xôngvi_pham_ban_quyen .”
Phùng quay đầu nhìn Hứa Tuế : “Chị dâu, trước đây thấy chị cho chó vài lần, chính con đen đó.”
này Hứa Tuế Ninh cuối cùng cũng biết cảm giác kia từ đâu mà ra. Hay thật, loanh quanh một hồi, bọn họ định đổ con chó điên cắn người kia là donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô dẫn dụ đến?
Nghe Phùng Thuấn Hoa nói vậy, trái lại thấy bình thản hơn, cô nhíu mày nghiêmbot_an_cap túc: “Cô đang nói gì thế? Tôi cho chó ăn bao giờ?”
Phùng Thuấn Hoa thấy cô không thừa nhận, lại Phùng Xuân Hoa: “, chị có nhớ không? Trước đây chị nói chị đưa bánh nướng cho chị dâuleech_txt_ngu một lần, ấy quay đầu vứt luôn cho convi_pham_ban_quyen chó dại ở cửa, có chuyện đó ?”
Vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt Phùng Xuân Hoa hơi ngượng , cô gái này rốt cuộc não không, vào lúc này mà nói lời như vậy chẳng là đắc tội với Hoắc Sơn sao?
Vừa định mở miệng giải thích chút, Ninh đã thản nhiên lên tiếng: “ tôi nhớ có chuyện vậy nhỉ? Lấy bánh nướng cho chó ? Chị dâu, lúc đó lẽ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị nên tôi lại chứ, phíleech_txt_ngu lương thực quá.”
Nói xong, cô lại bước đến trước mặt Hoắc Thanh : “Bây giờ mới vào xuân, đúng giápleech_txt_ngu hạt, nơi này của chúng ta lại núi, không chỉ có chó mà có thể có những thú khác xuống núi .”
“Nênvi_pham_ban_quyen nhanh tổ chức đợt bắt để tránh động vật lại gây thương cho người, dù sao khuleech_txt_ngu gia đình không nằm trong doanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trại, xung quanh cái hàng rào cũng chẳng có.”
Nói quay sang nhìn Ngọc Xuân, từ trong túi lấy ra năm đồng nhét vào tay cô ấy: “Lênvi_pham_ban_quyen phố không chỉ tiêm phòng dạileech_txt_ngu mà còn tiêm uốn ván nữa, những con chó lang thang này răng chúng có thể mang đủ loại virus. Chút tiền lòngvi_pham_ban_quyen của em và Thanh Sơn, tiêm xong chị mua cho cháu ít hay sữa bột gì tẩm bổ.”
Cô lại nắm bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay nhỏ củabot_an_cap đứa trẻ: “ lớn thế này, dỗ dành cho khéo vàovi_pham_ban_quyen.”
Cô thực sự chẳng lấy lòng mấy mối hệ nhân tình thế thái này, nhưng muốn cải thiện quan hệ với Hoắc Thanh thì phải làm chút chuyện tế.
Hoắc Thanh Sơn kinh ngạc trước hiện của Hứa Ninh, côleech_txt_ngu thật đã thay đổi nhiều, không ngờ cô có thể nghĩ thấu đáo đến .
Thấy Lưu Ngọc Xuân địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từbot_an_cap , bèn nói thêm một câu: “Cầm tiền đồ ăn cho cháu, mua ít kẹo nữa, lát nữa tôi sẽ sắp người vào núi xua đuổi lũ thú này.”
Lưu nghe Hoắc nói vậy, đành nhận , rơm rớm nước mắt cảm ơn: “Cảm Hoắc trưởng.”
ngừng một lát, cô lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Hứa Tuế Ninh: “Cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịleech_txt_ngu .”
Hứa Tuế Ninh mỉmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười nhẹ nhàng: “ có gì, cháu bé khỏe mạnh làvi_pham_ban_quyen tốt rồi.”
Trong nói chuyện, Tống Song Hỷ cũngvi_pham_ban_quyen vội vàng , cùng Lưu Ngọc Xuân lên xe của đội quân y đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành phố.
Hứa Tuế Ninh nhìn xe rời đileech_txt_ngu, trong lòng thở cái, may mà cô đi theo, nếu không Phùng Thuấnbot_an_cap Hoa chẳng biết sẽ thêm mắm dặm muối thế nào trước mặt Hoắc Thanh Sơn, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuôibot_an_cap hoang chúng chạy vào sân cắn đứa trẻ.
Rồi cô nhìn Hoắc Thanh Sơn bên cạnh: “Chúng ta về chứ?”
Hoắc nhìn một cái: “Em về trước đi, tôi đến trung đoàn sắp xếp nhiệm đã.”
Hứa Ninh , trong núi có không ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chó , lúc này đang mùa , hôm nay chỉ là cắn người, ngộ nhỡ dã thú này xuống núi thì nguy còn lớn hơn.
Tuy trước đây từng xảy ra, nhưng không đảmbot_an_cap bảo sau này sẽ khôngleech_txt_ngu có, giống như vụ chó dữ cắn người hôm naybot_an_cap , trước đây cũng chưa bao xảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.
Hứa Tuế Ninh hài lòng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc Thanh Sơn rời , người đàn ông này vẫn chịu tiếp thu ý kiến, chứng tỏ là có thể giao tiếp được!
Phùng Thuấn Hoa tức chết đi được, cơ hội tốt như lại đểvi_pham_ban_quyen Hứa Tuế Ninh né được rồi.
Còn cả Lưu Ngọc Xuân kia nữa, đồng xong là thành kẻ câm luôn ? Sao khôngleech_txt_ngu bám lấy Hứa Tuế Ninh mà ? Bìnhbot_an_cap chẳng phải cũng chướng Tuế Ninh sao?
Phùng Xuân Hoa cũng bất Hứa Ninhvi_pham_ban_quyen, câu nói lúcbot_an_cap nãy là có ý gì? Cái gì cô ngăn lại?
Hứa Ninh lấy bánh nướng cho chó ăn, cô cũng là nhìn qua cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sổbot_an_cap, chỉ mải hậm hực một mình ngăn cản kiểu gì? Chẳng lẽ phải đi giànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc?
Hứa Tuế Ninh quayleech_txt_ngu người nhìn hai chị bọn họ, có thể đoán được tâm người này giờ đều rất tệ.
mỉm cười: “Chị dâu Xuân Hoa, Thuấn Hoa, tôi về trước đây.”
Nói đoạn sờ vào cái bụng phẳng lì của mình, chốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hông thong thả rời đi.
Thuấn Hoa tức đến nghiến răng nghiến lợi, đợi người đi dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lầm bầm với Phùng Xuân Hoa: “Chị, chị xem chị ta đắc ý cái nỗi gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Một rẻvi_pham_ban_quyen rách không xấu hổ, đã bỏ theo rồi sao còn mặt mũi quay về?”
Phùng Xuân Hoa kinh ngạc quay đầu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhìnbot_an_cap quanh không ai mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay nhéo tay Phùng Thuấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa một cái: “Em nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bậy bạ ? Ở trong viện thì quản cái miệng tốt, đây không phải trong thôn chúng ta, muốn nói nhăng nói cuội gì cũng được đâu.”
Phùng Thuấn Hoa đau đớn, rất không phục: “Chẳng lẽbot_an_cap em nói sai? Trong lòng chị chẳng phải cũng nghĩ nhưbot_an_cap ? Loại người như thế bản không xứng anh Hoắc.”
Phùng Xuân Hoa dù sao cũng người từng trải, từleech_txt_ngu lời nói của em gái đột nhiên nhận điều gì đó, giọng nói càng nghiêm khắc hơn: “Thuấn Hoa! Dẹp ngaybot_an_cap những tâm tư không nênleech_txt_ngu có đó đi! Embot_an_cap một con gái chưa chồng, bộ muốn để người chỉ trỏ saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng à?”
Thuấn Hoa cười khẩy: “Chị, em cá với chị, Hứa Tuế Ninh và anh Hoắc khôngleech_txt_ngu với nhau được đâu!”
Xuân Hoa không đầu óc cô gái bị làm , nhưng chị ta là trọng sĩ diện: “Có sống tốt hay không chẳng liên quan gì đến chị, nhưng nếu mày nảy những tâm tư không nên có, chị tống mày về quê .”
Phùng Thuấnvi_pham_ban_quyen Hoa sao có thể cam tâm quay về? Bây vẫn còn là thời ăn cơm tập thể, phải dựa vào việc kiếm công để sống ngày.
Làm lụng quần ngày , cuối cùng số điểm kiếm còn chẳng đủ ăn uống trong một . Làm saoleech_txt_ngu với cuộc sống sung sướng ở khu gia đình quân nhân!
Phùng Xuân Hoa thấy em gái im , cùng cũng không . Cô em từ nhỏleech_txt_ngu đã xinh đẹp, dù có phơi nắng nào cũng không đen nổi, trắng trẻo sạch sẽ như người thành phố vậy.
Hàng xóm giềng đều nói, Thuấn Hoa sau này chắc sẽ lấy được người thành phố, cuộc đời an nhàn.
Nghĩ đoạn, ta bèn nói: “Mày mười tám rồi, trong đoàn của anh rể mày có không ít thanh niên ưuvi_pham_ban_quyen tú chưa vợ, mày có xem mắt không?”
Phùng Hoa trọng sinh trở vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là vì Hoắc Sơn, sao có thể lọt mắt xanh kẻ khác? Cô ta lắcbot_an_cap đầu: “Chị, chưa muốn lấybot_an_cap chồng đâu, để hai năm nữa rồi tính.”
Cô ta không tin không đợi được đến lúc Hứa Tuế chết!
Ninh nhà ăn sáng xong liền bắt tay vào dọn dẹp cái sân nhỏbot_an_cap.
Cơ thể chủ thực sự quá yếu, thêm việc mang thai, mới chỉ dọn sạch cỏ dại trong sân, bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạch rồi quét tước một lượt mà cô đã mệt đến mức muốn lả đi.
Cô vội vàng chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghế nhỏ ra sân ngồi nghỉ, tiệnleech_txt_ngu tayvi_pham_ban_quyen lấy hai miếng bánh mì cũ Hoắc Thanh Sơn mua về để ăn.
Cô phải mau chóng ăn chút bồileech_txt_ngu cơbot_an_cap thể, có như vậy đến giai cuối thai mới không bị suy dưỡng đến khó sinh.
Nghĩ lại cũng thấy thật khó tin, dĩ cô dự định sẽ không kết hôn, không sinh con, tích góp sẽ quê mảnh vườn nhỏ để dưỡng già. Kết quả là ông trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quăng thẳng cô nông thônbot_an_cap, còn khuyến mãi một chức làm hờ.
Ninh không được mà mắt . May mà từ nhỏ hành giỏi giang, lúc lớn lên ham học hỏi, dù ở thậpvi_pham_ban_quyen niên , côbot_an_cap nhất định vẫn thể sống tốt.
gặm bánh mì, cô vừa ngắm nhìn mảnh sân nhỏ rộng mét vuông, dự địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ một quanh hàng rào, sauvi_pham_ban_quyen đóleech_txt_ngu dựng một cái lán, xây lò bệ, đóng một chiếc bàn ăn và làm thêm một bồn rửa cho tiện sinh .
Trong đầu cô đãvi_pham_ban_quyen hiện hình ảnh một gian bếp ngoài trời sạch sẽ, mang đậm phong vị làng quê.
nhiên, bắt tay vào làm mới thấy , lán thì cần gỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà xây lò cô chẳng biết làm.
này vẫn cần đếnvi_pham_ban_quyen đỡ Hoắc Thanh Sơn.
Nghĩ đến đây, mắt cô chợt lóe lên ý , trưa nay phải làm món gì đó thật ngon để dỗ dành Hoắcleech_txt_ngu Thanh Sơn.
Ăn xongleech_txt_ngu miếng bánh cuối cùng, cô đứngleech_txt_ngu dậybot_an_cap nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấybot_an_cap tiền và phiếu lương thực, lại lấy một chiếc liềm nhỏ ở góc tường vào giỏ rồi xách ra cửa.
Người quân nhân có thể đến cửa hàng dịch vụ gần sư bộ để mua đồ, ở đó có đầy đủ từ gạo, mì, dầu ăn cho đến các loại thực phẩm phụ, ngay cả chỉ cũng không thiếu thứ .
Hứa Tuế xách giỏ ra khỏi khu gia thì bắt gặp Thuấnbot_an_cap Hoa đang đứng trò chuyện cùng một quân tẩu tên là Lýbot_an_cap Cầm, người đều xách một chiếc giỏ, hình như đang đợi người.
Lý thấy Hứa Tuế Ninh thì coi không thấy, quay ngoắt đi chỗ khác.
Phùng Thuấn lại nhiệt tình chào hỏi: “Chị dâu, chị cũng đi mua thức ăn à? Không phải anh Hoắc vẫn đưa về cho chị sao?”
Hứa Ninh vốn đã cái vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xanhleech_txt_ngu của Phùng Thuấn Hoa, bên trong cáileech_txt_ngu xác kia ràng làleech_txt_ngu một linh hồn mươi tuổi mà vẫn còn ở đây vờ thiếu nữ ngây ! Cô bước, mỉm cười với ta: “Không phải bảo Hoắc bị thương sao? Tôi đi mua ít thịt về tẩm bổ cho anh ấy.”
Vừa nghe cô nói , Thuấn Hoa có chút hoảng loạn. Hôm cô ta lỡ lời, suốt đường đi cứ lo lắng không yên. Lúc Hoắc Thanh Sơn nhà cơm, cô ta cũng nơm nớp lo sợ anh sẽ nói gì với anh rể mình.
Đến lúc đó cô ta biết thích ra sao, nếu rõ ràng, khéo còn bị chụp cái mũ gián điệp không chừng. này có thể lớn cũng có thể .
Tối qua anhvi_pham_ban_quyen không hỏi gì, cô cứ chuyện này đã qua rồi! Không ngờ Hứa Tuế Ninh lại nhắcleech_txt_ngu lại, hơn nữa còn ngay trước mặt “ loa phóng thanh” nổi tiếng của khu gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình là Lý .
Lát nữa Lý Cầm mà kể lại, chẳng phảileech_txt_ngu cả này biết hết sao?
Tuế Ninh thấy Phùng Thuấn Hoa im lặng, liền dùng ánh mắt vô tội nhìn cô ta: “Chính cô nói Sơn nhà tôi bị thương mà, sao cô lại quên ?”
Phùng Thuấn Hoa cắn , cứng đầu đầu: “Phải, chị dâu, vậy chị mau đi đi.”
Cô ta luôn cảm thấy gì đó không ổn, bản thân dườngbot_an_cap như rơi vào một tình thế rất kỳ quặc. Rõ ràng gặp Hứa Ninh, cô ta là người nắm giữ tiên cơ, nhưngvi_pham_ban_quyen rốt cuộc luôn bị Hứa Tuế Ninh dắt mũi.
Chờ Hứa Ninh đi xa, Lý mới sát lại: “Thuấn , cô Đoàn trưởng Hoắc bị ? đâu? Có nặngbot_an_cap không?”
Phùng Hoa ấp : “Em cũng rõleech_txt_ngu nữa. Chị dâu, chị đợi một chút, để em xem gái em vẫn chưa .”
Thức ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa dịch thường được chở từ thành phố về vào sáng sớm, phải gần trưa mới có mặt, nên này người đến mua rất đông.
Nhờ chủ có nhân cực kém nên Hứa Tuế Ninh cũng bớt được khối phiền , không cần phải đi hỏi từng người, cứ xếp hàng đợi mua đồ là xong.
Đến lượt cô thì chỉ còn lợn và hai cái giò.
Hứa Tuếbot_an_cap Ninh thấy những người phía trước đều tranh nhau mua mỡ lợn, cô đoán chắc là họ mua về để lấy mỡ, sẽ ăn được rất lâu. Cô cũng bắt muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai cân thịt ba chỉ mỡ, lại thêm một cái móng giò.
Về hầm móng giò cho Thanh Sơn bồi bổ, sau đó lấy phần mỡ thắng lên. trên đi, cô thấy ở ruộng và rừng có rất raunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạibot_an_cap, có thể hái một ít về làm sủi cảo nhân tóp rau .
Rau dại ở đây chắn giàu dinh dưỡngleech_txt_ngu và sạch hơn nhiều sonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với loại hái ởbot_an_cap dải phânvi_pham_ban_quyen cách đô thị này.
Nghĩ đến đó, tâm trạng Hứa Tuế Ninh rất tốt, cô xáchvi_pham_ban_quyen thịt đi mua thêm ít gia vị và chai nước tương rồi quay người .
bắt gặp Phùng Hoa, Phùng Xuân Hoa và Lý Cầm vừa mới đến.
Hứa Tuế Ninh cũng không có ý định hỏi ba người họ, xách giỏ lướt qua thì nghe thấy Phùng Thuấn Hoa cố ývi_pham_ban_quyen hỏi Lýbot_an_cap : “Chị dâu, vừa nói đoàn văn công đến biểu diễn là ạ? Anh Hoắc đích đi đón sao? Vậy tin đồn đây nói anh Hoắc có bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái ở văn công làvi_pham_ban_quyen thật hay giả?”
Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời phía sau, Hứa Ninh hoàn toàn không có hứng thúbot_an_cap nghe tiếp.
Cô có một điểm rất không hiểu nổi, đã là nữ chính thì sao có thể tiền như Phùng Thuấn Hoa thế này?
Về việc trước Hoắc Thanhleech_txt_ngu Sơn có bạn hay không, cô không quan cũng chẳng tâm.
Dựa vào tinh thần trách nhiệmbot_an_cap hiện tại Hoắc Sơn, anh chắc chắn không phải loại đàn ông lăng nhăng khi đang cuộc hôn nhân.
Lùi một bước mà nói, dù côvi_pham_ban_quyen không theo đúng cốt truyện trong sách mà cuối cùng ly hôn với Hoắc Sơn, thì lúc đó chính sách đã nới lỏng, côbot_an_cap vẫn có thểbot_an_cap sống rất .
Tự ủi bản thânvi_pham_ban_quyen xong, Hứa Tuế Ninh vui vẻbot_an_cap ngân nga hát đường về. Đi ngang qua cánh đồng, rau dại mọc ở khuất nắng vẫn còn khá , liềnbot_an_cap ngồi xuống bên bờ ruộng hái.
Lý Quốc xe đưa Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sơn sư bộ ra, nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi bên ruộng, cách ăn chút mắt, anh tavi_pham_ban_quyen không nhịn được mà nhìn thêm vài cái, rồi ngạc thốt lên: “Đoàn , hình như đó là chị dâu.”
Hoắc Thanh Sơn cũng đã nhìn thấy Hứa Tuế , cô vẫn mặc áo len màu non hồi sáng.
Cô vậy mà ngồi xổm ở bờ háileech_txt_ngu dại!
Hành động Hứa Ninh khiến anh ngày càng cảm thấy khó hiểu.
Lý Chí Quốc thấy Đoàn cũng quay đầu nhìn, bèn tự ý phanh, giảm tốc độ .
Hoắc Sơn định trách Lý Chí Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì thấy từ trong ruộng đột nhiên xuất hiện một con chóvi_pham_ban_quyen màu vàng đen, lao vút phía Hứa Tuế Ninh
Thanh Sơn hét lớnleech_txt_ngu bảo dừng , đồng thời rút súng lục bắn vào con chó hoang đang lao về phía Hứa Tuếbot_an_cap Ninh.
Tiếng vang lên, con chó đổ gục. Hứa Ninh nãyleech_txt_ngu còn đangvi_pham_ban_quyen ngồi xổm bên bờ ruộng, khi chó laobot_an_cap tới kịp conleech_txt_ngu mương cạnh, tay vẫn nắm chặt chiếc liềm.
Nàng cũng đã nhìn thấy chó điên đang tới, biết rõ nếu đứngvi_pham_ban_quyen dậy chạy thì không thể nào khỏi tốc độ của , nên định liều mạng phen.
súng , con chó cách banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốn , nhưng tiếng súng quá lớn khiến nàng bị chấn động mà lăn xuống .
Hứa Tuếleech_txt_ngu Ninh phào một cái, cầm chiếc liềm nhỏ đứng dậy khỏi mương thì Hoắcvi_pham_ban_quyen Thanh và Lý Chí Quốc mặt.
Hoắc Thanh nhìn Hứa Tuế Ninh đầu tóc bám đầy rác: “Em không sao chứ?”
Hứa Tuếvi_pham_ban_quyen Ninh xoa bụngleech_txt_ngu, nheo mắt cười Hoắc Thanhvi_pham_ban_quyen Sơn: “Em không sao, chỉ lúcbot_an_cap súng nổ hơi thôi.”
Hoắc Thanhleech_txt_ngu Sơn dõi động tác nàng, ánh lại ở nàng, đáy mắt hiện lên cảm xúc khó tả, rồi anhvi_pham_ban_quyen quay sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Chí Quốc đang kiểm con chó: “Chuyện gì vậy?”
Lý Chí Quốcleech_txt_ngu đá nhẹ vào xác connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chó, vẻ thắc : “Đoàn trưởng, trông giống chó sói lửa, đuôi .”
Hoắc Thanh Sơn tiến lại gần ngồi xuống xem kỹ, cau mày: “ nữa về bảo trung dắt hai chó nghiệp vụ đến khuvi_pham_ban_quyen tập thể.”
Hứabot_an_cap Tuế Ninh nghe chó sóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửa cũng tò mò gần xembot_an_cap. Nó rất giống chó, tai không , xù, chóp đen kịtvi_pham_ban_quyen.
thắc mắc: “Trong núi vẫn còn chó sói lửa sao?”
Hoắc Thanh Sơn không nói gì, Lý Chí nhanh nhảu giải thích: “Trongbot_an_cap núi nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn có sói và lợn rừng, vào hơn nữa còn có gấu, nhưng thường đám thú này không xuống núi đâu.”
Hứa Tuế Ninh rụt cổ lại, thầm nghĩ do thời môi trường sinh thái cònleech_txt_ngu tốt, người lại thưa nên dã thú mới nhiềubot_an_cap như vậy.
Hoắc Thanh Sơn đứng dậy gọi Lý Chí Quốc: “Lấy xẻng trên xe xuống chôn này rừng đi.”
Lý Chí Quốc đápvi_pham_ban_quyen tiếng rồi chạy ra xe lấy .
Hoắc Thanh Sơn quay đi, Hứa Ninh thấy một vệt máu thấm ra bả vai , nhuộm cả bộ quân phục xanh lá, nàng thốtleech_txt_ngu lên: “Hoắc Thanh Sơn, vết ở vai anh đang chảy máu kìa.”
Thanh Sơn cũng cảm thấy thương lại bị bục ra. Vừa rồi lúc nổ súng vì quá gấp gáp nên anh không chú ý tư thế, lực giật của súng đã tác động lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vết thương cũ.
Hứa Tuế Ninh lo lắng đi vòng ra mặt Hoắc Thanh : “Vết bị bục rồi sao? Máu chảy thế này, phải đi xử lý ngay.”
Trước hoàn toàn không nhận ra anh bị thươngleech_txt_ngu ở vai. Anh không sao? Thật là giỏi chịu đựng!
Hoắc Thanh Sơn lạnh lùng từ chối: “ sao, vết nhỏ thôi.”
Nhìn Lý Chí cầm xẻng tới đào hố chôn con chó xong, dặn dò: “Lát nữa vềbot_an_cap lấy thêm ít vôibot_an_cap bột rắc lên đâyvi_pham_ban_quyen để tránh vi khuẩn sinh sôi.”
Lý Chí vâng lệnh, giẫm chặt đất rồi ngẩng đầu thấy máu trên vai Hoắc Thanh Sơn: “Đoàn trưởng, để tôi đưa anh đến trạm y nhé?”
Lần này Thanh Sơn không chối, đi theobot_an_cap Lý Chí Quốc lên xe.
Tuế Ninh cũng xách giỏ rau vội leo lên hàng ghế sau: “Em đi.”
Nàng muốn xem vết thương của Hoắc Thanh Sơn nghiêm trọng mức nào, rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về nhà cáchleech_txt_ngu nấu món gì bổ dưỡng bồileech_txt_ngu cho anh.
Tại trạm quân , khibot_an_cap thuốc, Hoắc Thanh Sơn bảo Lý Chí Quốc về làm ngay hai việc anh vừa giao. Thấy Hứa Tuế Ninh cứ đứng lấp ló ở không chịu đi, anh mím môi, từ bỏ định bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng về nhà trước.
Anh nhận ra dạo này Hứa Tuế khả năng tự động lời anh nói, nàng chỉ nghe những gì muốn nghe làm những gì nàng làm.
Hoắc Thanh Sơnbot_an_cap người, lưng về phía cửa để sĩ thay thuốc.
Hứa Tuế Ninh giật mình trước vết thương dữ tợn trên bả anh. Nhìn hình vết thương không đềuleech_txt_ngu, có vẻ là vết thương xuyên thấu do đạn bắn, loại vết này khó lành nhất.
Khi bác sĩ xử lý xong và đầu quấn băng gạc, Hứa Ninh lại bị vóc Hoắc thu hút.
Làn da màu đồng , vai rộng eo hẹp, cơ săn chắc rõ nét, đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cực kỳ nam tính.
Hứa Tuế Ninh độc thân đến hai mươi sáu tuổi tử, chưavi_pham_ban_quyen bao giờ được nhìn gầnbot_an_cap một cơ thể này. Thậm chí nàng còn sờleech_txt_ngu thử xem cơ bụng có thật sự cứng như sôcôla không.
sĩ quấn băng gạc, giúp anh lại áo rồi nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Đoàn trưởng Hoắc, vết này không đượcleech_txt_ngu dùng sức nữa đâu, lần này may là chỉ bị bục nhẹ.”
Nói xong bác sĩ Hứa Tuế Ninh đứng ở cửa: “Chị dâu, nhà nhớ nấu món gì bổ cho đoàn trưởng để vết thương mau lành nhé.”
Mắt Hứa Ninh sáng rỡ, giơ cái giỏ trong tay: “ sĩ yên tâm, tôi mua cả rồi, lát về sẽ nấu ngay.”
Bác sĩ hơi ngẩn người, anh ta cũng gặp Hứa Tuế Ninh vài lần nhưng chưa bao giờ thân thiệnleech_txt_ngu hay cười vậy. ta đầu: “Vâng, ăn nhiều đồ bổ vào thì vết thương mớileech_txt_ngu khép miệngleech_txt_ngu.”
Hoắc Thanh Sơn cài áo quân phục rồi quay người lại, cau mày nhìn Hứa Tuế Ninh. Ánh mắt táo bạo không chút che giấu lúc nãy của nàng như muốnleech_txt_ngu thiêu cháy một lỗ trên lưng anh.
Còn bây giờ, đôi ấy lại long , ẩn chứa chút quái.
Hứa Tuế Ninh lại giơ giỏ rau lên: “Chúngvi_pham_ban_quyen ta về nhà nhé?”
Lần này Hoắc Thanh Sơnleech_txt_ngu không từ , cùng nàng bước ra khỏi trạm quân yleech_txt_ngu.
Hứa Ninh chợt nhớ ra gì đóbot_an_cap: “ đợi emvi_pham_ban_quyen látbot_an_cap, em vào hỏi bác sĩ xem có cần kiêng khem gì không.”
Hoắc Thanh Sơnleech_txt_ngu định từ chối nhưng Hứa Tuế Ninh đã xách giỏ chạy biến vào trong. Một lúc sau nàngbot_an_cap mới mỉm cười đi ra.
Trong giỏ thêm khá băng , bông y tế và thuốc Vân Nam Bạch Dược.
Hứa Tuế Ninh cười híp mắt nhìn Hoắc Thanh Sơn: “ này khỏi cần phiền bác sĩ Trần thay thuốc nữa, em thể tự thay cho anh ở nhà .”
Hoắc Thanh Sơn phớt lờ nụ cười rạng rỡ của , hơi nhíunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màyleech_txt_ngu: “Đi thôi.”
Trên đường , Hoắcbot_an_cap Thanh Sơn chậm để đảm bảovi_pham_ban_quyen Hứa Tuế Ninh kịp mà không bị .
Tuế Ninh quan sát thấy anh không là không thích nói chuyệnbot_an_cap với , mà dĩ là người nghiêm túc, ít nóibot_an_cap.
không sao, nàng là người thích nói .
Nàng đi vừa hỏi: “Vườnbot_an_cap trái cây diện trạm quân y cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được hái rau dại không anh?”
Hoắc Sơn không hiểu sao Hứa đột nhiên đam mê dại đếnleech_txt_ngu thế. Thường thì khi kém người tabot_an_cap phải đi dại, nhưng rau dại vừa xơ vừa chát, có loại còn đắng, chẳng ngon lành gì.
Anh đáp một câu: “, miễn không làm hỏng cây ăn quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là được.”
Hứa Tuế Ninh vừa thấy có rất nhiều rau tề thái, bồ công anh và rau sam.
Người thời này không mấybot_an_cap hứng thú với rau dại vì đã ăn quá nhiều, đó là biểu tượng những ngày gian khổbot_an_cap.
Còn nàng thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cực kỳ thích những loại rau này!
Đến khu tập thể, ở đó đã có một con nghiệp vụ đượcvi_pham_ban_quyen xích lại và có chiến sĩ gác.
Hoắc Thanh Sơn bảo Hứa Tuế Ninh trước, anh dừng lại dặn dò lính gác phải chú ý đề phòng dã thú xuất , nếu cần có nổ súng bắn hạ.
Nói xong, anh chào quân đội rồi định bước vào cổng thì Phùng Hoa từ phía gọi lên: “ Hoắc, đợi một lát, em có chuyện nói với anh”
Phùng Thuấn Hoa thấy bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vội vàng rảo bước tiến tớivi_pham_ban_quyen bên cạnh anh. Cô ta tránh né tầm mắt lính gác, nhỏ giọng nói: “ Hoắc, anh không thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị gì đó khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ổn sao?”
Hoắc Thanh Sơn chỉ nhíu mày, sải tiến vào trong sân trước, sau đó mới Phùng Thuấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa: “Cô muốn nói gì?”
Phùng Thuấn Hoa nhìn quanh thấy không có ai, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ hơi căng thẳng bứt rứt vạt áo: “Em biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình nói là không thích , nhưng anh Hoắc người tốt như vậy, em thật sự không anh bị ta lừa gạt.”
Là mộtleech_txt_ngu người đã sống hơn năm mươi tuổi rồi trọng sinh về, cô ta rất giỏi việc thọc, biết cách sao để khơi gợi trí tò mò của đối phương.
Dừng một chút, thấy Hoắc Thanh không tiếp lời, cô lại nói tiếp: “Nói là chị mất trí nhớ, một người dù có mất trí nhớ tính cách cũng thể thay đổi hoàn toàn . dâu thay đổi lớn, anh Hoắc, anh chưa hoàileech_txt_ngu nghi sao?”
Hoắc Thanh Sơn vốn không thích nói chuyện vòng này, giọng nói lạnh lùng: “Có gì thì cô nói thẳng ra đi.”
Phùng Thuấn Hoabot_an_cap , ra mặt vô : “Thật đi thành phố, em có nghe phong phanh vài chuyện. Trước kia chị dâu thíchbot_an_cap người đàn ông kia, hắn đòileech_txt_ngu chị một khoản tiềnbot_an_cap lớn, dâu đã hứa là sẽ tiền cho hắnbot_an_cap.”
“Lúc em vào bệnh chị , em bắt gặp người đó ở lớnbot_an_cap. Hắn nói chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với vệ, em nghe lỏm một chút, khẳng định hắn chính là người đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà chị dâu thầm thương trộm nhớ.”
Dù sao đồn cũng từ miệng mà ra, cứ nói đại là sẽ có người tin.
Thanhbot_an_cap Sơn nhíu mày: “Cô nói chứ?”
Phùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thuấn Hoa vàng giơ thề : “Thật mà, lúc em nghe người đàn ông bảo vệ về tình hình của chị dâu, còn nghe hắn nói với bảo vệ hắn và chị là ái, chỉ vì một nguyên nhân mà không thể đến được với nhau”
“Những lời này em không nói với ai đâu, ngay cả chị gái em cũng khôngbot_an_cap biết. Anh Hoắc, em sợ anh lừa thôi.”
“Chị dâu thay đổi như vậyleech_txt_ngu, chắc là đang toan điều gì đó, anh nhất địnhvi_pham_ban_quyen phảibot_an_cap cẩn thận .”
Hoắc Thanh Sơn im lặng một hồi rồi gật đầu: “Được, tôi biết rồi.”
Nói xong, anh xoay người sải bước rời đi.
Thuấn Hoa ngẩn ngơ tại chỗ. Cô ta bịa đặt ra một tràng thế, rốt cuộcvi_pham_ban_quyen Hoắc Sơn có tai nào không ?
Sao cảm giác Hoắc Thanh Sơn mấy đểleech_txt_ngu tâm? Người đàn ông nào có thể bao dung cho việc vợ mình lút tìm người đàn ông khácbot_an_cap, lạivi_pham_ban_quyen chu cấp tiền bạc cho chứ?
Hoắc Thanh Sơn đến nhà, Hứa Ninh đã thay một chiếc áo màubot_an_cap đỏ nhạt, xắn tay áo ngồi trong sân rửa rau dại.
Nhữngleech_txt_ngu cọng rau dại xanh mướt lướt qua những ngón tay dài trắng ngần, làn nước sóng dưới ánh nắng vụn thành từng tialeech_txt_ngu sáng nhỏ, đẹp mắt đến lạ thường.
mắt Hoắc Thanh Sơn dừng lại vài , Hứa Tuế Ninh chợt ngẩng đầu, mỉm cười nhìn anh: “ về rồi ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Em vừaleech_txt_ngu nhóm lửa , trưa nay ta gói sủi cảo ăn nhé.”
Kỹ năng nhómnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửa này là cô tự mày mò ra sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan sát Hoắc Thanh Sơn thao tác hai lần.
Vừa thử xong, cô thấy chỉ cần có mồi lửa thìleech_txt_ngu không khó khăn cho lắm.
Hoắc Thanh vào nhà nhìn bếp lửa. Hứa Tuế quả thực nhómnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô tro bếp mà trực tiếp ném than lên trên. Anh ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu một hồi rồi nhóm lại lửa mới.
Hứa Tuế Ninh bưng rổ rau đã rửa sạch vào nhà, hơi bất : “ nhóm đúng cách sao?”
Hiếm khi Sơn nói nhiều câu: “Trước khi nhóm lửa sạch tro , sau đó mớibot_an_cap bỏ vào.”
Hứa Tuế “a” lên mộtvi_pham_ban_quyen tiếng: “Vậy lần sau em chú ý, không ngờ nhóm cũng mẹo như thếvi_pham_ban_quyen.”
Nói xong, cô bận rộn đi thái thịt, chuẩn bị đợileech_txt_ngu lửa đượm sẽ thắng mỡ lấy tópleech_txt_ngu mỡ trước.
Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Sơn thấy cầm dao có vẻ chật vật: “ tôi thái .”
Hứa Tuế Ninh ngăn lại: “Không đâuvi_pham_ban_quyen, vai có vết thương được vận động mạnh, anh ngồi nghỉ đi, em loáng cái xong thôi.”
Hoắc Thanh Sơn không ngồi nghỉ, ngược lại anh đi một viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đá mài: “Tôi mài dao em.”
Hứa Tuế Ninh không từ chối, đưa dao cho anh. Cô nhìn Hoắc Thanh Sơn ngồi chiếc bàn nhỏ màinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dao, ngón tay dài đặt trên mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net daovi_pham_ban_quyen đưa qua đưa lại trên đá mài, mỗi nhát đều rất nhưng nhìn lại cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuận mắt.
Cảnhbot_an_cap tượng này khiến cô hơi thờ, những ngày tháng bình dị thế có lẽ chính như vậy.
Hứa Tuế khả năng thực hành , làm việc rất nhanh nhẹn. Thắng mỡ xong xuôi, trong lúc đợileech_txt_ngu tópnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỡ , cô lại tranh thủ nhào bột.
Khi Hoắc Thanh Sơn đivi_pham_ban_quyen một vòng bên ngoài quay , Hứa Tuếvi_pham_ban_quyen đã gói xong sủi cảo. Từng sủi cảo tròn trịa béo múp được xếp ngay ngắn thành hàng.
Hứa Tuế Ninh cười nhìn Hoắc Thanh Sơn đang bước vào : “ đúng lúc lắmbot_an_cap, giờ em nấu sủi cảo luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây, sắp được cơm rồi.”
Nói xong lại thản nhiên sai bảo: “Trong nhà quábot_an_cap, ra cho thoáng khí đi, mở cả cửa sổ nữa, thời tiết này thật sự không thể nấu cơm trong phòng kín .”
Hoắc Thanh Sơn không nói gì, nhưng vẫn nghe lời làm ý Hứa .
Hứa Tuế Ninh nồi, nhìn sủi cảo trắng trẻo lên, cảm thấy miếng sắp trào ra. Cũng nhờ đi theo Hoắc Thanh Sơn màbot_an_cap cô mới được ăn bột mìbot_an_cap trắng thế .
Nếu để cô xuyên không về nông thôn, làm có được cuộc sống tốt như vậy?
Nghĩ đây, cô cười với Hoắc Thanh Sơn càng thêm ngọt ngào: “Có cần giã chút không? À thôi, chiềuvi_pham_ban_quyen anh còn phải lên đơn vị, ăn tỏi vào mùi lắm, hay cứ làm chút ớt giấm nhé?”
Hoắc Thanh Sơn suýt chút nữa bị nụ cười rạng làm cho lóa mắt, lúc này mới ý thấy bàn ăn có một bát chưng dầu.
Dầu dùng không ít, bát ớt rực bóng loáng trông vô cùng hấp dẫn.
ai màbot_an_cap nỡ bỏ nhiều như thế ? Ớt chưng dầu nếu không phải ngày Tết thì chẳng làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cùng lắm chỉ chút nước tương pha nước rồi khuấy lên .
Nhưng không nói gì, trong lòng thầm tính , không số dầu đưa cho Tuế có đủ dùng không?
Hứa Tuế Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net múc sủi cảo ra, lanh lảnh : “Ăn cơm thôi!”
Trong lúc bưng ba đĩa sủi lên bàn rồi lấy đũa vàbot_an_cap bát, Hoắc Thanh Sơn bưng nồi ra, đậy nắp lò lại, thuận tay đặt một ấm nướcvi_pham_ban_quyen lên trên.
Hứa Tuế Ninh ngẩn người, Hoắc Sơn thật sự rất tinh ý.
Sau khi Hoắc Thanh Sơn rửa ngồi xuống, Hứa Tuế Ninh vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng đưa chai giấm qua: “Cho thêm chút và giấm, chấm sủi cảo ngon lắm đấy.”
Bản thân cô đã tự pha cho nửa .
Hoắc Thanh Sơn nhận lấy chai giấm, sủi cảo nóng trên bàn, lại nhìn Hứa Tuếbot_an_cap cười tươi , hônbot_an_cap nửa năm, đây là lần tiên anh cảm đượcbot_an_cap này cóvi_pham_ban_quyen chút ấm của gia đìnhleech_txt_ngu.
Tay nghề trộn nhân Hứa Tuế Ninh rất khá, sủi cảo tươi ngon nước, là món sủi cảo ngon nhất mà Hoắc Thanh Sơn từng ăn từbot_an_cap trước đến nay.
Vìleech_txt_ngu Hứa Tuế hào phóngleech_txt_ngu bỏ , lại cho thêmleech_txt_ngu cả tóp và thịt, cảo sao có thể khôngbot_an_cap ngon chovi_pham_ban_quyen ?
Thấy Hoắc Thanh Sơn ăn mỗi miếng một chiếc sủi cảo, nhanh nhưng không hề thô lỗvi_pham_ban_quyen, trong lòng Hứa Tuế rất vui vì đây là sự công nhận cho nghề củaleech_txt_ngu cô: “Vẫn còn thừa một tóp , hôm nào em lại đi thêm ít rau dại về làm bánh bao.”
Thanh Sơn hiếm khi lên tiếng đáp lại: “Lúc đi nhớ cẩn thận một chút, hoa đào vừa nở nên có ong rừng.”
Nụ cười trên mặt Ninh càng thêm rạng rỡ, Hoắc Thanh Sơn biết nhắc nhở côvi_pham_ban_quyen, chứngleech_txt_ngu tỏ quan hệ hai ngườibot_an_cap đã tiến triển bước dài! gật đầu: “Em sẽ chú ý. Còn cái lán bên ngoài nữa, anh có tìm anh chiến qua giúp một tay không? mình làm nổi.”
Hoắc Thanh Sơn gật : “Được, chiều nay tôi sẽ gọi người qua, em muốn làm thế thìbot_an_cap đó nói với họ.”
Hứa Tuế Ninh mãn , cô thích một ngườibot_an_cap đồng hànhbot_an_cap trong cuộc sống lắng nghe và sẵn sàng giúp mọi chuyện thế này.
Ba đĩa sủi cảo, Hứa Tuế Ninh ăn một đĩa, đĩa còn đều chui tọt vào bụng Hoắc Thanh Sơn.
Hứa Tuế Ninh cảm thấy , sứcleech_txt_ngu ăn với nguyên chủ lớn hơn gấp bội. Cứ bồi bổ này, đến lúc sinh chắc sẽ không gặp khó sinh mà chết nữa chứ?
Trong lúc cô đang lơ đãng, ngoài cửa có người gọi lớn: “Hứa Tuế Ninh, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện báo!”
Hứa Tuế Ninh sững người một lát, đi ra ngoài nhận điện báo, trong lòng khỏileech_txt_ngu thấp thỏm, thầm cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyện lần đừng là bức điện của tên người tình tiệt nào đó của nguyên gửi tớileech_txt_ngu.
Người đưa thư đợi cô ký nhận điện xong, lại đưa thêm một phong : “Còn có một lá thư của cô nữa này.”
Hứa Tuế Ninh liếc nhìn tên ngườileech_txt_ngu trên phong bì, tên là Cảnh Thần, trước mắt cô sầm lại, quả nhiên đúng là hắn.
Cô chẳng mảy may hứng thú với nội dung trong thư, điện báo ravi_pham_ban_quyen xem thử, chỉ có vỏn bốn chữ: Chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnhleech_txt_ngu, gửi tiền.
Hứa Tuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh như không thấy, nhét ngược trở lại phong bì, đi nhà chủ động nhắc với Hoắc Thanh : “ bức điện báo và lá thư, thư làvi_pham_ban_quyen của một người tên Cảnh Thần , tôi vốn chẳng , hiểu lại viết thư cho tôi?”
Vừa nói cô vừa nhấc ấm lên, ném cả lá thư chưa bóc và điện vào bếp lò.
của nguyên muốn cô sao? Tuyệt đối không đời nào!
Hoắc Thanh Sơn có chút bất ngờ, cô vậy mà không thèm xem đã đốt rồi?
Tuế Ninh vàng nhân hội này bày tỏ quyết tâm, cô vào phòng lấy hết nhật và những lá thư cũ ra, tất cả vào cửa lòbot_an_cap. Nhìn ngọn lửa bùng lên rực rỡ, nhìn Hoắc Thanh Sơnleech_txt_ngu nghiêm túc: “Những thứ này tôi xem qua rồi, tôi thấy bản thân mình trước khi mất nhớ có tưởng rất không chín chắn, thậm chí còn dấu bị lối sống tưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sản ăn .”
“Vì vậy, tôi quyết vạch rõ ranh giới với khứ, để cùng anh sống những ngày tháng tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp.”
Hoắc Thanh Sơn nhìn mắt kiên định của Hứa Tuế , im lặng mộtleech_txt_ngu lúc rồi mới lên tiếngbot_an_cap: “Em đặt ấm nước lên trước đi, nếu không ngọn lửa từ lò hắt ra sẽ đốt cháy mấy tờ báo dán phía sau đấy.”
Hứa Tuế Ninh ngẩn ra, cúi đầu nhìn xuống, là có ngọn lửa đang chực liếm vào tờ trên tường, cô vội đặt ấm nước lên, rồi nhìn Thanh Sơn đang bình thản thu dọn bát đũa.
Trong lòng cô thầm không chắc chắn, lời cam đoan vừa rồi của mình, liệu có lọt tai không?
Buổibot_an_cap chiều, Thanh Sơn dẫn theo bốn chiến sĩ , còn đẩy theo một xe gỗ sồi và .
Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuế Ninh khôngbot_an_cap khỏi ngạc nhiên và vui mừng, cô cứbot_an_cap ngỡ thời buổi vật tư khan hiếm này thì những tấm gỗ kia rất khó tìm.
Mayvi_pham_ban_quyen mà lúc cô vẽ một bản vẽ đơn giản, liền đưa Hoắc Thanhvi_pham_ban_quyen Sơn, giải thích sơ qua cho anh về kiểu gian bếp cô muốn, hướng bệ bếp, cũng như đặt một cái bồn rửa trước vòi nước.
Hoắc Thanh Sơn nhìn bản vẽ ra ngô ra khoai của , trong lòng đã hiểu đại , anh dặn dòleech_txt_ngu mấy chiến sĩ tiếng rồi cả nhóm bắt đầu hăng hái tayleech_txt_ngu vào làm.
Hứa Ninh đứng quan sát một rồi vào nhà đunbot_an_cap nước pha .
nhà Đoàn trưởng Hoắc bếp khiến cả khubot_an_cap nhà kinh ngạcleech_txt_ngu không . Ai mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không biết Hứa Tuế Ninh dĩ như một tiểu thư đài các, chẳng bao giờ đụng tay vào gì, ngày nào mang bộ mặt ủ rũ.
Sao mớileech_txt_ngu đi vắng có ngày về mà thay đổi lớn đến vậy?
Phùng Thuấn cũng nghe thấy tiếng động, cô ta đứa con trai nhỏ nhất của chịvi_pham_ban_quyen mình đi , trông thấy Hứa Tuế Ninh đứng cạnh Hoắc Thanh Sơn, nụ cười thường trực trên môi khi trò chuyện.
Trong lòng cô ta chua xót phát !
Cô là người sống đến năm mươi tuổi, sống tới tận năm 2004leech_txt_ngu, đã từng chứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế kinh cất cánh hoàng.
Lẽ nào cô lại không đấu lại được một Ninh?
Đứa trẻ trong lòng mới có hai , này đứng dưới nắng gắt, mồ nhại, đầuvi_pham_ban_quyen khóbot_an_cap chịu.
Phùng Hoa nhìn đứa trẻ quấy khóc, bỗng nảy ra một ý: “ Tử ngoan đừng khóc, có phải con xem các dựng nhà khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Dì đưa con qua đó nhé.”
Cô đứa trẻ đi thẳng về phía Hoắc Thanh Sơn và Hứa Tuế Ninh.
Đến gần nơi, cô ta mỉm cười thích với Hoắc Thanh Sơn: “Anh Hoắc, Hổbot_an_cap đòi dựng , nên đưa qua đây xem chút.”
Hoắc Thanh Sơn liếc nhìn cô ta một cái, không lời mà quay đầu chỗ khác.
Hứa Tuế Ninh lại chút buồn cười, nhìnleech_txt_ngu mồ trên trán đứa , chắc hẳn nó đã phải đứng nắng một lúc rồi.
Đoán chừng đứng xa quan sát mãi không nổi nên mới phải tìm cớ tiến gần.
Phùng Thuấn Hoa thấy Hoắcvi_pham_ban_quyen Thanh Sơn thèm để ý đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tiến sát lại gần Hứabot_an_cap Tuế Ninh : “Chị dâu, chị cũng định làm bếp nhỏ sao?”
Tuế Ninh ừ một : “ nóngleech_txt_ngu , nấu trongvi_pham_ban_quyen nhà bí lắm.”
Phùng Thuấn Hoa vẫn bỏ cuộc: “Chị , anh Hoắc đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị đấy.”
Hứa Ninh Phùng Thuấn Hoa, người đang ra những lời đầy chua, mắt thoángvi_pham_ban_quyen ý cười: “Anhleech_txt_ngu ấy là người đàn ông của tôi, lại là cha của con tôi, không đối tốt tôi thì tốt với ai?”
Giọng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hề , Hoắc Thanh Sơn đứng bên cạnh nghe rõ mồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một, vành tai nhịn được mà nóng . Người phụ nữbot_an_cap không chỉ tình thay , mà da mặtvi_pham_ban_quyen cũng dày hơn, lời nói ra lại bạo đến vậy.
Phùng Hoa bị bẽ mặt, nhưng cô ta vẫn không cam tâm, Hứa Tuế Ninh sự sẽ cùng Hoắc Thanh Sơn sống tốt ?
Chẳng lẽ vì cô ta trọng sinh trở lại nên vận mệnh của những người khác thay đổi ?
Hay nói khác, ở kiếp trước, trong khoảng gian này quan hệ Hứa Tuế Ninh và Hoắc Thanh Sơn vốn đã dịu đi, chỉ là ta chết vì khó sinh khi sinh con ?
Nghĩ đâyvi_pham_ban_quyen, cô ta lại luyếnvi_pham_ban_quyen tiếc theo bóng dáng của Hoắc Thanh Sơn, lẽ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta phải chờ thêm tháng nữa saoleech_txt_ngu?
Phùng Xuân Hoa ravi_pham_ban_quyen ngoài tìm con, từ xa đã thấy Phùng Thuấn Hoa bế con trai mình, ánh mắt cứ như dán chặt vào người Hoắc Thanh Sơn, liền vội vàng chạy : “Thuấn Hoa, sao em lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bế Hổ Tử ra đây? Nó còn chưa ngủ trưa .”
Vừa nói bà vừa bế lấy đứa trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ Phùng Hoa, lườm em gái một đầy cảnh cáo.
Đứng cạnh, Hứa Tuế Ninh nhìn rõleech_txt_ngu mồn một hành của hai nhà họ, hóa ra Phùng Xuân Hoa cũng biết tâm tư của em gái mình.
Phùng Thuấn Hoa có chút ủy khuất: “Là tại Hổ Tử thấy nhà anh Hoắc dựng náo nhiệt nên mớivi_pham_ban_quyen chỉ tay đòi qua đây mà.”
Phùng Xuân Hoa lạibot_an_cap lườm cô ta thêm cái nữa, hai tuổi thì biết cái quái gì, rõ ràng là tâm tư của ta hiện rõ một trên mặt: “Thôi đi, em mau về nhà rửa ngâm trong chậu đi, để dỗ Hổ Tử ngủ trưa.”
Phùng Thuấn Hoa đành quayvi_pham_ban_quyen người đi về, lúc còn không quên nhìn Hoắc Thanh Sơn một cái.
Phùng Xuân Hoa đến mứcvi_pham_ban_quyen muốn cấu cho cô ta một cái, sao thể không biết xấu hổ như vậy?
Hứa Tuế Ninh thì thích thúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng xem kịch hay.
Phùng Thuấn Hoa đi rồi, Phùng Xuân Hoa mỉm cười chào hỏi Hứa Tuế Ninh: “Hai người cũng định dựng bếp nhỏ à? Làm thế này trông cũng ra dángleech_txt_ngu lắm.”
Hứa Tuế Ninh biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phùngbot_an_cap Hoa thiện cảm với mình, đứng đây nói chẳng để làm dịu đi sự gượng gạo sau khi mắng Phùng Thuấn lúc nãy, cô mỉm cười đáp: “, làm thế tiện ạ.”
Phùng Xuân Hoa gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đổi giọng bắtbot_an_cap đầu nói tốt gái: “Thuấn nhà tôi tính tình vẫn trẻ con, ham chơi, từ nhỏ đã được cả nhà nuông chiều. Nhưng thông lắm, tiếc không thời, nếu không với sự minh đó, đileech_txt_ngu học chắc chắn sẽ tài.”
Tuế Ninh nhướng : “Thuấn Hoa đúng là không thiếu mười tám tuổi chútvi_pham_ban_quyen nàoleech_txt_ngu, trầm ổn lắm. Chị dâu định tìm đối cho cô trong đoàn sao?”
Xuân người, cười gượng một tiếng: “ còn nhỏ mà, bố mẹ tôi có định cho nó xem sớm thế đâu.”
Ninh không nói thêm gì nữa. Cho dù Phùng Thuấn Hoa có là nữ chính trong sách, thì chỉ cần cô còn sống, cốt truyện trong cuốn đó chắc chắn phải sụp đổ.
chập tối, gian bếp nhỏ đã được hoàn thành đúng theo của Hứavi_pham_ban_quyen Ninh, có thể nói là tái hiện cách hoàn hảo, thậm chí còn tốtbot_an_cap hơn cả đợi của cô.
mái lán, các chiến sĩ đã chặt cành dương liễu phủ lên, ra mùi thanh khiết của cây cỏ tươi.
Hoắc Thanh biết tìm ra một cái máng , rửa sạch rồi dùng đá kê cao lênleech_txt_ngu, đặt ngay vòi nước, tạo thành bồn lớn.
Hứa Tuế Ninh quan sát lát, cái máng đá này hẳn vốn là máng cho hoặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn, đặt đây lại cùng hợpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một phong sơn dã .
Các chiến sĩ rửa tay xong xuôi rồi chào từ biệt, trước khi họ đi, Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuế nhétbot_an_cap vàovi_pham_ban_quyen mỗi một miếng bánh mì .
Trong nhà thực sự cũng chẳng còn gì khác để chiêu mọileech_txt_ngu người.
Bốn chàng trai trẻ ngại ngùng đùn đẩy nhau rồi mới nhận lấy, sau đó chạy bộ biến mất dưới ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàng .
Hứa Tuế Ninh theo, cảm nhận được một sức sống mãnh liệtvi_pham_ban_quyen đang vươn lên. Cô quay đầu nhìn Thanh Sơn vẫn đang rửa , khẽ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Tối , anh dọn về phòng ngủ nhé?”
Thanh Sơn vừa định từ chối, Tuế Ninh đã lại nói: “ qua nửa đêm bụng em khó , sáng nay thức cũng thấy đau, ngộ nhỡ có chuyện gì mà bênbot_an_cap cạnh không có ai thì biết làm sao.”
Lời thật nửa giả, vậy Hoắc Thanh Sơn lại tin là thật. Anh lặng một lát rồi gật đầu: “ nữavi_pham_ban_quyen lấy chăn nệm về, dẹp gianvi_pham_ban_quyen phòng ngoàivi_pham_ban_quyen rồi sẽleech_txt_ngu ngủbot_an_cap đó.”
Hứa Tuế nghĩ như vậy cũng được, chuyển về được đã là một bước tiến lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, những chuyện khác cứ từ từ tính sau.
đi qua mới đắp, lớp bùnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được trát phẳng phiu, chỉ trông hơi nhem nhuốc, sau đặt đĩa hay đạc gì lên cũng dễ bẩn. Cô lại nhìn phía Hoắc Sơn: “Có đá xanhvi_pham_ban_quyen nào to chừng này không ? Đặt một phiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên này trông sẽ sạch sẽ hơn.”
Nhìn dáng nghiêm túc của Hứa Tuế Ninh, Sơn lại gật đầu lần : “Lát nữa anh bờ suối xembot_an_cap sao, cái bếp này phảivi_pham_ban_quyen để khô hai ngày mới dùng được.”
Hứa Tuế Ninh vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mừng: “Cũng vội đâu ạleech_txt_ngu. Để em đi nấu cơm, anh cứ ngồi ngoài sân nghỉ ngơi nhé.”
giờ mà móng giò thì chắc chắn là không kịp, cô đã đem móng giò muối, định bụng đểbot_an_cap trưa mai mới ăn.
Buổi tối chỉ cần tráng mấy chiếc bánh, nấu chút cháo loãng, trộn đĩa dại, vừa dưỡng sinh lại ngonleech_txt_ngu miệng.
Hôm qua Hoắc Thanh Sơn ăn bánh hành ở Diêm thấy khá ngon, không ngờ bánh Hứa Tuế Ninh làm còn thơm . Bên trong bánhleech_txt_ngu còn cho thêm tóp mỡ, vừa giòn vừa thơm, ngay cả món tềvi_pham_ban_quyen thái dại cũng vô cùng vừa miệng.
Anh vẫnvi_pham_ban_quyen thấy có chút bất ngờ, tay nấu nướng của Hứa Tuế Ninh tốt đến vậy ?
Trước anh chưa từng được ăn, nên cũng không hề hay biết.
Hứabot_an_cap Ninh chỉ tráng chiếc bánh, trong có phết dầu và cho tóp mỡ, vừa thơm vừa có độ dai, nhưng món này không để lâu , nguội đi mất ngon.
Cô ăn một cáileech_txt_ngu, Hoắc Thanh Sơn hai cái, đĩa rau trộn cũng nhỏ xíu, vừa vặn cho một bữa.
tục được ăn hai ngon, Tuế Ninh cảm thấy thể đã có thêm sức lực, đầu óc cũng trở nên minh mẫn hơn hẳn.
Thấy Hoắc Thanh Sơn đang rửa bát, cô liền đi dọn dẹp chiếc giường nhỏ kê sát tường, sạch đống đồ đạc lặt vặt bên trên.
người đều không nói gì, nhưng không khí lại hài đến lạ .
Còn nhà họ Diêm, tối nay Kiến Chương trực trung đoàn nên về.
Phùng Xuân làm ít bánh ngô áp chảo, nấu thêm một canh bột không chút dầu mỡ.
Lúcvi_pham_ban_quyen ăn cơm, nhìn Thuấn Hoa đang im lặng, bà nhịn được giáo huấn một phen: “Thuấn Hoaleech_txt_ngu, mấy cái tâm tư nhỏ nhặt củaleech_txt_ngu dì tôi hiểu rõ , tôi nhìn ra đượcvi_pham_ban_quyen thì người trong khu gia này cũng nhìn ra . Quay đi quay lại để người ta chỉvi_pham_ban_quyen trỏ sau lưngleech_txt_ngu, còn định cho được nữa?”
Phùng Thuấn lầm bầm nhỏ giọng: “ cũng đâu có muốn gả cho người khác?”
Phùng Xuân Hoa trợn : “Dì nói cái gì? Đầu óc dì hỏng rồi phảileech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu? Sao cái gì cũng dám nói thế? Không gả cho người khác dì muốn cho ai? Sơn ?”
Phùng Hoa cũng mình, óc nhất thời mất kiểm soát mà thốt ra: “Chị, dù tin hay không, thì trước khi em đã có một giấc mơ. Em mơ thấy sau này mình chính làleech_txt_ngu người gả cho anh Hoắc.”
Phùng Xuânbot_an_cap Hoa lập tức Phùng Thuấn Hoa bệnh không hề , chuyện hoang thế này mà bịa ra được: “Dì dì là điên rồi. Cho Tuế và Hoắc Thanh có ly hôn đi chăng nữa, thì dì mười tám tuổi, lại cam lòng gả cho một đàn ông đã qua đời và mình mười tuổi sao?”
Phùng Hoa nhíu mày: “Chị không tin . Sau này Thanh Sơn sẽ quan rất , nếu em gảbot_an_cap cho ấy thì trở thành phu nhân của quan lớn.”
Phùng Xuânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa vẫn không tin, chỉ đó nói điênbot_an_cap khùng của em gái: “Dì tưởng làm quan lớn mà dễ à? Hoắc Thanh Sơn cũng như chúng ta thôi, đều vùng núileech_txt_ngu ra cả, lên đến trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã là không dễ dàng gì rồi. Không quan hệ, không bối cảnh thì thăng tiến gì?”
“Dì dì xem, ngồi ở cái ghế Chính này bao nămvi_pham_ban_quyen , tuổi tác cũng lớn mà chẳng chức nổi. Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lên được nữa chỉ nước chuyển ngành về quê.”
ở khu gia đình quân nhân nhiêu nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên cũng biếtvi_pham_ban_quyen đôi chút, hoặc phải có thức, năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực quân cực , là trong nhà có cảnh, đến những nơi gian khổbot_an_cap nhấtbot_an_cap rèn luyện hai năm để mạ vàng rồi đivi_pham_ban_quyen.
Mà Hoắc Thanh Sơn tuy năng lực quân sự xuất sắc, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net “Binh vương” lừng lẫy quân khu Tây Bắc, nhưng trình độ văn hóa không cao, đây là điểm yếu!
Đã khóvi_pham_ban_quyen thăng tiến vậy, làm mà quan thật lớn cho được?
Phùng Thuấn Hoabot_an_cap cũng không rõ kiếp trước Hoắc Thanh đã làm quan bằng cách , nhưngvi_pham_ban_quyen ký ức của cô ta chắc chắn không sai.
Hơn nữa cô ta quả từng thấy anh trên tivi_pham_ban_quyen vi.
Với , những người trong khu gia này cũng giống hệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như kiếp , không hềvi_pham_ban_quyen thay đổileech_txt_ngu.
Thấy Phùng Thuấn Hoa không trả lời đượcleech_txt_ngu, Phùng Xuân lại nói tiếp: “Vẫn là nói đó, nếu dì nảy sinh tâm tư không nên có, nhất định sẽ gửi dì về . thấy đề nghị của Hứa Tuế Ninh , tìm cho dì một cậu thanh trẻ tuổi dì trong đoàn.”
Phùng Thuấn Hoa kinh ngạc nhìn chị gái: “Đề nghị của Tuế Ninh sao?”
Phùng Xuân Hoa đầu: “Phải, chắc là cô ấy cũng nhìn ra cái gì đó . Tôi nói cho dì , Tuế Ninh dù sao cũng làvi_pham_ban_quyen người có học, tâm người đọc sách nhiều lắm, dì đừng có múa rìu qua mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thợ.”
Phùngleech_txt_ngu Hoa nuốt cục tức vàoleech_txt_ngu lòngvi_pham_ban_quyen, cùng lắm cô ta cứbot_an_cap im lặng vài tháng xem . Cô ta không tin Hứa Tuế Ninhvi_pham_ban_quyen có thể khác với kiếp trước, không tin làleech_txt_ngu cô ta sẽ không chết.
Hứa Tuế Ninh vẫn muốn rửa, nay nhiều, trong phòng lại nóng, khỏe khá một chút là mồ hôi không ít.
Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ bên phía sư bộ mới có nhà tắm công cộng, trời mọi người mới đó. Còn trời nóng thì ai nấy đều tự lấy nước tắm ở .
chủ chưa bao ra nhà tắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công cộng, toàn đun nướcbot_an_cap tắm tại gia.
Cô lôi cái chậu sắt lớn từ gầm giường ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mang rửa sạch, tranh lúc Hoắc Thanh Sơn về túc xá lấy chăn nệm, định tắm thật .
Kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chậu vào phòng trong, pha xong xuôi, cô gội đầu trước, gội xong đổ nước rồi lại xáchleech_txt_ngu nướcleech_txt_ngu mới để tắm.
Loay hoay một hồi lại đổvi_pham_ban_quyen mồ hôi.
Hứa Tuế Ninh vội tắm xong thì thấy sức lực đã cạn kiệt, chợt nghe thấy tiếng động ngoài cửa, là Hoắc Thanh Sơn đã về.
Lau khô người, bộbot_an_cap quần áo sẽ, cô dùng bông quấn mái tóc ướt sũng, định gọi Hoắc Thanh Sơn giúp mình đổ nước, nhưng lại nhớ đến vết thương trên vai anh, đành tự bưng từng chậu nhỏ ra ngoài vậy.
Vừa chậu đẩy cửa bước ra, Hoắc Thanh vừa đi trước cửa, chút thìleech_txt_ngu va vào nhau.
Hoắc Thanh lùi lại một bước, nhìn Hứa Tuế Ninh đang quấn tóc trong khăn, ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng , đôi mắt còn hơi trông thanh thuần.
Côbot_an_cap mặc một bộ đồ ngủ hoa nhí, cổ hơi ướt dán vàoleech_txt_ngu làn da trắng ngần, để lộ một xương quai bóng như sứ.
Thanh Sơn sững người một lát rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dời tầm mắt chỗ khác: “Để anh đổ giúp cho.”
Hứa Tuế cười nói: “Không cần đâu, anh đang bị thương đừng vận động mạnh, mau đi nghỉ ngơi đi, ra mấy chậu đổ tí là xong thôi.”
rồivi_pham_ban_quyen cô bưng chậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ra ngoài.
Lúc đi qua Hoắc Thanhbot_an_cap Sơn, anh ngửi thấy một mùi thanh khiết thoang thoảng, liền vội vàng người về phía giường sát .
Anh người thu xếpbot_an_cap chăn màn, nhưng lòng lại có chút bời, không ngờ mình lại bị Hứa Tuế Ninh làm dao độngbot_an_cap.
Hứa Tuế Ninh đổ nước xong, rửa chậu lần nữa rồi đẩy lại vào gầm giường.
Cô vừa lau đi ra hỏi Thanh Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Sáng mai anh có gian không?”
Hoắc Thanh Sơn quay lại nhìn cô, vừa định cô cóvi_pham_ban_quyen chuyện gì.
Thấy cô đang vươn lau tóc, cánh tay vôvi_pham_ban_quyen tình ép vào đôi gò bồng đảo.
Bên trong lớp áo, cô vậy mà chẳng mặc cả!
Hứa Ninh không nhận ra, đồ lót của nguyên chủ mặc vào khiến cô thấyleech_txt_ngu rất khó chịu. lẽ là mang thai, cũng sưng đauleech_txt_ngu khóvi_pham_ban_quyen nhịn, lúc này mặc trái thấy thoải mái hơn hẳn.
Thấy Hoắc Thanh Sơn nói gì, cô hỏi lại lần : “Ngày mai anh thời gian không?”
Hoắc Sơn mặt đi , khẽ khan: “Em có việc gì?”
cười : “Em muốn ra trấn mua ít đồ, anh đưa em đi được không?”
Cô muốn ra trấn xem có đựng mỡ lợn , ngày cô ở trạm dịch vụ nhưng cái nào phù hợp. Cô còn mua thêm một số thứ khác, cụ thể thì đợi đến đó rồi tính.
Hoắc Sơn không từ chối: “Sáng mai ăn xong, bảo Lývi_pham_ban_quyen Chí Quốc lái xe chúng ta đi.”
Khi Hứavi_pham_ban_quyen Tuế Ninh định , cô chợt nhớ ra một chuyện: “Hiệu sách trên trấn có cửavi_pham_ban_quyen anh?”
Hoắc Thanh Sơn đầu: “ cửa từ lâu rồi, em muốn mua gì?”
Tuế Ninh cong mắt cười: “Tất nhiên là sách giúp nâng cao tư tưởng rồi.”
Nói , cô vui trở về phòng, không ngờ Hoắc Thanh Sơn lại dễ nói chuyện như vậy.
Hoắc Sơn nằm xuống nhưng mãi không ngủ được. Trong phòng có chút nóng, anhvi_pham_ban_quyen hất tấm chăn sang một bên nhưng vẫn trằnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọc. Trong phòng thoang thoảng mùi thức , còn có hương thơm nhàn mà Hứa Tuế Ninh để lại.
Trong đêm tối, mùi hương ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng thêmbot_an_cap rõ rệt, dường như nơi này cũng giống tổ ấm hơn rồi.
sớm , Hứa Tuế thức thì Hoắc Thanh Sơn đã lấyleech_txt_ngu đồ sáng từ ăn về, màn thầu, dưa muối và trứng .
Hứa Tuế rất tốt đi vệ sinh cá nhân, quay , thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc Sơn lại mạch nhũ tinh ra, cô vội vàng nói: “Pha anh một ly nữa đi, anh cũng bồi bổ mà.”
Nói rồi cô lấy hai cái bátleech_txt_ngu lại gần.
Hoắcbot_an_cap Thanh Sơn nghe lời pha hai bát, bát nhiều hơn về phía Hứa Tuế Ninh.
Hứa Tuế Ninh cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cười lấy màn thầu: “ ăn của các anh sáng nào cũng ăn món này sao?”
Hoắc Thanh Sơn gật đầu: “ khái là , sáng thứ Sáu có bánh bao chay, những lúc khác đều là màn thầu ngũ cốc.”
Trứng gà cũngvi_pham_ban_quyen mỗi người một quảleech_txt_ngu, cungleech_txt_ngu cấp theo định lượng.
Hứa Tuế Ninh mò: “Vậy còn thịt thì sao?”
“Mỗi tuần cải thiện sẽ có những miếng thịt lớn, bình thường thì cho thêm chút thịt băm để chút mùi vị.”
sao cường độ huấn luyện cũng lớnleech_txt_ngu, chế của quân đội như vậyvi_pham_ban_quyen đã được coi là rất tốt rồi.
Hứa Tuế Ninh hỏivi_pham_ban_quyen gì Hoắc Thanh Sơn đều trả lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấy, chỉ có điều anh lời rất súc tích. hỏi một ngườileech_txt_ngu đáp, khôngleech_txt_ngu khí bữa diễn ra hài .
Vừa dọn dẹp xong, Lýbot_an_cap Chí Quốc đã lái xe đến đón họ.
Hứa Tuế Ninh vẫn có phấn khích, nơi này cách trấn ba bốn cây số, nhiều người toàn đi bộ, cô thì nổi rồi.
Trên đường đi, cô còn nhìn thấy Phùng Thuấn Hoa đang cõng một đứa trẻ, theo một đứa trẻ khoảng bốn năm tuổi, cùng Cầm đi bộ về phía trấn. họ cũng đi mua đồ.
Phùngbot_an_cap Thuấn Hoa nghe tiếng ôvi_pham_ban_quyen liền dừng bên lề đường đầu nhìn. Chiếc xe Jeepbot_an_cap chạy , thể rõ Hoắc Thanh đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi phụ và Hứa Tuế Ninh ở hàng ghếleech_txt_ngu sauvi_pham_ban_quyen.
Hoắc Thanh Sơn mà đưa Hứa Tuế ra ngoài!
Lý Cầm cũng Thanh Sơn và Tuế Ninh trong xe, có chút bà tám thì thầm: “Hoắc đoàn trưởng và Hứa làm hòa rồi à? Hai người còn cùng nhau ra ngoài nữa, tôi thấy Hứa hai ngày nay thay đổi nhiều lắm, hình như xinh đẹp hơn trước.”
Phùng Thuấn Hoa đang phiền ý loạn, vừa phải cõng đứa nhỏ vừa phải dắt đứa lớn, chị ta vốnbot_an_cap định xây hình tượng vợ đảm đang, tháo vát trong khu tập thể, hy tiếng lành đến tai Hoắc Sơn. Kết quả là người ta chẳng nhìn lấy một cái!
Chị tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sa sầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp tục bước đi.
Lý Cầm hoàn toàn không nhận ra tâm trạng Phùng Thuấn đang tồi , vẫn tiếp tự nói một mình: “Hoắc đoàn trưởng người tốt như vậy, lấy Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh là uổng phí. Cơ màvi_pham_ban_quyen, mẹ củavi_pham_ban_quyen không dễ chọc đâuvi_pham_ban_quyen, không phải dạng vừa đâu.”
Phùng Thuấn Hoa có chút tò mò: “ của Hoắc đoàn trưởng từng đếnleech_txt_ngu đây sao?”
Cầm vốn nổi là “loa phóngbot_an_cap thanh” trong , khôngbot_an_cap đậy, lúc này liền đem mộtvi_pham_ban_quyen tràng chuyện phiếm kể cho Phùng Thuấn Hoa: “Hai năm có đến một lần, muốn Hoắc trưởng lấy con gái của bí thư chi bộ làng, Hoắc đoàn trưởng không đồng ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà ấy làm trận rồi mới đi.”
“Bà lão đó nhìn là biết phải hạng hiền lành gìleech_txt_ngu, tay cầm tẩu thuốcbot_an_cap, mắt đảo một vòng một kế, cuối cùng nhờ lãnh đạo khuyên nhủvi_pham_ban_quyen mới chịu về. Cũng vì chuyện mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc đoàn trưởng sau này thăng chức cũng gặp khó khăn.”
Thuấn màybot_an_cap: “Hoắcleech_txt_ngu đoàn trưởng kết hôn, mẹ anh ấy không đến sao?”
Lý Cầm lắc đầu: “Không đến, chẳngbot_an_cap rõ tại sao khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến, chắc là không thông báo chăngleech_txt_ngu. sao thì đám cưới Hoắc đoàn trưởng cũng diễn ra vội vàng, có người nói là vì người phụ nữ ấy thích trước đó đã kết hôn rồi, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy tùybot_an_cap tiện tìm một người để cưới, nếu không sao lại chọn Hứa Ninh cái loại giỏileech_txt_ngu gây như thế?”
Phùng Thuấn Hoa thật không ngờ còn có chuyện này: “Trước đây Hoắc đoàn trưởng thích cơ?”
Lý Cầm nhìn quanh không thấy , nói nhỏ: “Một nữ bácbot_an_cap sĩ ở đội vệ sinhvi_pham_ban_quyen, nếu không thì Hoắc trưởng đã hai mươi rồi sao vẫn chưa kết hôn? Những chuyện này tôi cũng không biết thật không nữa, côleech_txt_ngu đừng có đi lungbot_an_cap tung nhé.”
Phùng Thuấn Hoa gật đầu: “ yên tâm, em sẽ nói ra ngoài đâu.”
Trong chị ta lại trĩu nặng khó chịu, hình như chịleech_txt_ngu ta từng nói, Hoắc Thanh Sơn trước đây từng có quan hệ với nữ bác sĩ ở đội vệ sinh.
Thị trấn tên là trấn Hồng Kỳleech_txt_ngu, nhỏ hơnleech_txt_ngu Hứa Tuế Ninh tưởng tượng. Chỉ cóbot_an_cap hai con phố chính, cửa cung tiêu, cửa hàng thực phẩm phụ, côngvi_pham_ban_quyen xãbot_an_cap đều nằm cùng một chỗ, còn có một nhà ăn quốc doanh không lớn lắm. Trên dán đầy các biểu và . Đang mùa xuân bận rộn nên trên phố cũng không có mấy người.
Thanh Sơn đi cùng Hứa Tuế Ninh vào cửa cung tiêu.
Hứa Tuế Ninh một , cái hũ đựng mỡ cỡ vừa, trông rất loại hũ đựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bánh kem này, lạivi_pham_ban_quyen có . Cô còn mua thêm hoa hồi, hạt tiêu và một cái . Ngôi nhà hiện tại củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô Hoắc Sơn có ít đồ dùng nấu nướng, một cái chậu mà vừa phải rửa rau, vừa phải nhào bột.
Cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net côvi_pham_ban_quyen thêm mấy cái , mấy cái bát và bó đũa. Vừa lựa chọn bát , cô vừa nói với Hoắc Thanh Sơn: “Trước đây đến nhà Diêm chính ủy ăn cơm, quay về chúng ta cũng mời họ một bữa. Đều sống cùng một khu, chắc xây dựng mối quan tốt .”
Cô biết rõ Kiến Chương công tác chính trị, phải chặnvi_pham_ban_quyen miệng ông ấy trước thì cuộc hôn nhân của cô và Hoắc Thanh Sơn không thể ly hôn được.
Hoắc Thanh Sơn nhìn cảm nghiêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túc cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bộ dạng như sợ lấy nhầm phải chiếc bát sứt sẹo. Đột nhiên anh cảm , sống qua ngày như thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng khá tốt.
Chọn xong, Hoắc Thanh Sơn xách một phần, Hứa Tuế Ninh ôm chậu ngoài lên xe.
Lý Chí Quốc nổ máy xe, nhìn về phía trước chợt “ồ” một , nói vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc Thanh Sơn: “Đoàn trưởng, đó chẳng phải bác sĩ Chu ?”
Hứa Tuế Ninh ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở hàng ghế sau, thấy sống Hoắc Sơn nhiên thẳng đứng, dường như hơi cứng lại. Sau đó anh nhìn về phía không xa, ven đường có một người phụ nữ mặc sơ mi , chân váy dài màu đen đang đứng. Có một khoảng cách không nhìnleech_txt_ngu rõ , nhưng cóleech_txt_ngu thể thấy người cô ta thanh mảnh, tư thế rất đẹp.
Lý Chí Quốc lại hỏi thêm một câu: “Đoàn trưởng, có cầnbot_an_cap qua hỏi bác sĩ Chu Hồng xem có muốn đi nhờ xe không?”
Giọng nói của Hoắc Thanh Sơn lạnh đi mấy phần: “Không .”
Hứa Tuế Ninh lập tức đánh hơibot_an_cap được mùi vị của chuyện thị phi. Hoắc Thanh Sơn nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Chu kia ẩn tình sao?
Chiếc lướt qua trước mặtvi_pham_ban_quyen người phụvi_pham_ban_quyen nữ, Hoắc Thanh Sơn không cảm xúc nhìn phía trước. Tuế Ninh lại nhịn mà liếcvi_pham_ban_quyen nhìn một cái. Cô ngạc phát , thần người phụ đó có mấy phần tương đồng với nguyên chủ, đôi lông mày và mắt đều mang vẻ yếu đuối, phủ một lớp u sầu.
Hứa Ninh: “!!!”
Chẳng lẽleech_txt_ngu Hoắc Thanhvi_pham_ban_quyen chủ là vì cô trông giống người phụ nữ kia? Vậy nên côleech_txt_ngu chỉ là một kẻ thế thân sao??!
Hứa Tuế Ninh còn muốn nhìn kỹ phụ nữ đó chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, xe đã rẽ ngoặt, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn thấy bóng người đâuvi_pham_ban_quyen.
Tuy nhiên, đầu Hứa Tuế Ninh xoay chuyển rất , nếu Hoắc Thanh Sơn lấy nguyên chủ chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để làm người thế thân, vậyvi_pham_ban_quyen thì bây cô cứ đóng một kẻ thế , coi việc dỗ dành Hoắc Thanh Sơn như một công việc để làm là được.
Đợi đến khi Hoắc Sơn vui vẻ, lúcbot_an_cap ly hôn chắn anh sẽbot_an_cap chia cho thứ hơn . Hoặc giả, Hoắc Thanh Sơn có thể kiếm cho cô một suất đi học đại học. vậy cô có thể học đại học, có được “bát cơm sắt”, đợileech_txt_ngu chục năm sau, khi giới trẻ còn đang lo lắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về việc lùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độ tuổi nghỉ hưu, đãleech_txt_ngu có thể cầm lương hưu công viên nhảyvi_pham_ban_quyen quảng trường.
Ngày tháng đó không biết sẽ thảnh và hạnh phúc đến nhường nào!
Hơn nữa, Hoắc Thanh một “ánh trăng sáng”, nguyên chủ lại có một bạn trai cũ, chẳng phải là huề sao? Sau này cô cũng không cần phải dạ nữa.
Hứa Tuếleech_txt_ngu Ninh tự nghĩ không nhịn mà răng thành .
Hoắc Thanh Sơn bình tĩnh lạileech_txt_ngu cảm xúc, khi quay đầu nhìn Hứabot_an_cap Tuế Ninh để xem cô còn muốn mua gì không, anh liềnbot_an_cap đôi mắt cô nhìn chằm chằm một cáchvi_pham_ban_quyen vô địnhvi_pham_ban_quyen, trên môi là nụ kỳ quái đến hở cả răng.
Hoắcleech_txt_ngu Thanh khẽ ho một tiếng: “Phía trước còn có cửa hàng cụ, em có muốn mua không?”
Hứa Tuế Ninh sực tỉnh, vội vàng gật đầu: “Có, muốn mua! Mua một cái và cái xẻng nhỏ.”
rau dại dùng xẻng nhỏ vẫn tiện hơn.
Hoắc Thanh Sơn gật đầu, bảoleech_txt_ngu Lý Chí Quốc dừng xe ở trước.
Hứa Tuế Ninh mua xẻng xong, phát cuốc chỉ có lưỡileech_txt_ngu không có cán gỗ dài, cô có chút phân vânbot_an_cap, thứ này về cô cũng chẳng biết lắp thế nào.
Hoắc Sơn sự lưỡng lự của cô: “Về nhà anh tìm cái cán gỗ lắp vào là được.”
Mắt Hứa Tuế Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng lên, lập gật đầu: “, vậy mua cái .”
xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi thứ chuẩn bị nhà, Hứa Tuế Ninh cũng thầm tính toán trong lòng, có vài món cần phiếu, có vài món không cần, không dùng phiếu thì giá sẽ cao một chút. cô mua đến mười đồng, vẫn rất đáng giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lúc quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về, Phùng Hoa và Cầm mới dẫn theo đám trẻ đi bộ đến trấn, lượn một vòng chẳng mua gì rồi đi về.
Hứa Tuế về đến nơi thấy thời gian còn sớm, đem quần áo thay ra hôm qua ngâm vào chậu ở trong sân, quan sát bếp lò một , bùn đã khô đi ít nhiều, trông ra dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lúc đang giặt , cóbot_an_cap chiến sĩ chạy đếnbot_an_cap gọi Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sơn, là trong đoàn có người tìm.
Hứa Tuế Ninh loáng thoáng nghe thấy tên bác sĩ Chu Hồng, xem ra người phụ ở thị trấn lúc nãy tìm tới đây. Cô cũngbot_an_cap chẳng bận tâm, đứng dậyleech_txt_ngu cười mắt nói với Hoắc Thanh Sơn sắp bước ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa: “ nhớ vềbot_an_cap ăn cơm nhé, em nấu .”
chân Hoắc Thanh Sơn khựng một nhịp, anh gật đáp tiếng “được”, rồi mới cùng người chiến sĩ rời .
Tuế Ninh mỉm cười đưa mắt tiễn Hoắc Thanh đi xa, sau đó mới ngồi xuống tiếp tục giặtvi_pham_ban_quyen quần áo.
Hoắc Thanhleech_txt_ngu Sơn có thể cảm được ánh mắt của Hứa Tuế Ninh vẫn luôn dõi theo , dù không tại cô lại vậy, nhưng trong lòng vẫn có chút rung động, nghĩ lát nữa về sẽ đưa lương thực và sổ dầu cho cô.
Tuế giặt xong quần áo thì bắt đầu hầm giò, sau đó nhào bột cán mì, tranhbot_an_cap thủ lúc rảnh rỗi còn hái một rau bồ công anh mang .
Vốn dĩ cô rất thích nghiên cứu ẩm thực, chỉ là đây bị công việc bào đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về nhà chỉ muốn dài, đồ bên ngoài dù dở tệ cô cũng lười vào bếp. Bây cuối cũng có thời để làm những việc thích, dù điều kiện có nhưng cô thấy vui vẻ.
Hoắc Sơn quay về, Hứa Tuế Ninhbot_an_cap đang bên vòi nhặt rau dại, gương rạng rỡ nụ cười, cả người từ trong ra ngoài đều toát lên một sức mãnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liệt. So với dáng vẻ ủ rũ, uể oải trước kia, trông khỏe khoắnleech_txt_ngu hơn rất nhiều.
Hứa Tuế Ninh ngẩng đầu thấy Hoắc Thanh , liền quăng nắm trong tay vào bồn nước: “Chờ anh về mới nấu mì đấy, hôm nay ăn mì , anh rửa ngoài sân luôn đi, ở đây tiện lắmvi_pham_ban_quyen.”
Nói xong, cô đi vào nấu mì.
Hoắc Thanh Sơn chưa bao giờ qua mì móng giò, nghe lời Tuế Ninh, anh rửa ở ngoài rồi mới vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà.
Trên ăn đặt một chậu nhỏ móng giò tàu, màu sắc bóng bẩy đỏ hồng, nước sốt đậm , bên cạnh còn có một đĩa rau dại đã chần qua nước .
Hứabot_an_cap Tuế Ninh nấu xong, bưng bátleech_txt_ngu lớn ra, múc cho Hoắc Sơn nhiều chút, cô thì ít hơnbot_an_cap. Cô lại chia móng giò kho tàunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cũng chia cho anh phần lớn, bản chỉ lại hai miếng nhỏ và chút .
Hoắc Thanh Sơn thấy cô chia thứcvi_pham_ban_quyen thì ngẩn mộtleech_txt_ngu chútbot_an_cap, cầm định gắp móng giò trong bát mình cho Hứa Tuế Ninh.
Hứa Tuế Ninh ngăn lại: “Em ăn chỗ là đủ rồi, bị thương nên phải ăn một chút. Hơn nữa là trụ cột gia đình, bình thường luyện vất vả, nhất định phải ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều đồ dưỡng mới được.”
Trong lòng Hoắc Thanh dâng lên mộtleech_txt_ngu cảm xúc lẫm, anhleech_txt_ngu nhìn sâu mắt một cái rồi khôngbot_an_cap từ chối nữa, đầu trộn mì trong bát.
Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuế Ninh lại đẩy trộn đến trước mặt anh: “Mónbot_an_cap rauleech_txt_ngu anh trộn này kháng khuẩn tiêu , tốt cho cơ thể.”
Hoắc Thanh Sơn ra rằng, nhữngbot_an_cap loạivi_pham_ban_quyen rau dại có thể thấy ở bất cứ đâu, qua tay Hứa Tuế Ninh lại có một hương vị rất riêng biệt.
Hứa Tuế Ninh nheo cười nhìn Hoắc Thanh Sơn sắp ăn xong mới mở lờivi_pham_ban_quyen: “ còn muốn trồng một ít hoa ở ven , anh có thể giúp em ít hạt giống hoa khôngleech_txt_ngu?”
Những quân nhân khác khu có lẽ là có, vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mối quan của nguyên chủ và mọi người, Hứa Tuế Ninh cũng muốn đi chuốc lấy sự khó chịu.
Hoắc Thanh Sơn gậtleech_txt_ngu đầu: “Được, anh qua hỏi thử, chắc bên hậu sẽ có.” Vườn hoa của đoàn cũng do đội hậu cần của đại chăm .
Nụ cười của Hứa Tuế Ninh càng rạng rỡ hơn: “ ơn nhé, em một vòng hoa quanh , tốt nhất là hoa có thể đuổi muỗi, như vậy buổi tối mùa hè ngồi sân ăn cơm sẽ không có nhiều nữa.”
Hoắc Thanh Sơn có một giác, rằng lần này Hứa Tuế Ninhvi_pham_ban_quyen thực sự muốn anh những ngày tháng tốt .
xong, Hoắc Thanh rất tự giác thu bát đũa ra sân rửa sạch. Hứa Tuế Ninh cũng ngăn cản, bận rộnvi_pham_ban_quyen cả sáng cũng hơi mệt, dự định vào phòng ngủ một , đợi chiều dậy hái thêm dại.
Ăn lại vận đầy đủ, cô vừa nằm xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã ngủ sâu. Khi tỉnh dậy, trời đã ngả về tây, ước khoảng ba bốn giờ chiều.
Hứa Tuế Ninh dậy rửa mặt, mới phát hiện Thanh Sơn không rửa sạch bátvi_pham_ban_quyen đũa mà còn luôn cảleech_txt_ngu mớ rau dại cô quăng trong bồn nước, xếp lại cực kỳ gọn gàngvi_pham_ban_quyen.
Cô không được mà bật , mấy người làm lính chăng đềuvi_pham_ban_quyen mắc bệnh cưỡng chế, cả rau cũng xếp ngay ngắn như vậy.
Rửa mặt xong, cô mũ , xách giỏ đi rau dại, chuẩn bị đemleech_txt_ngu phơi khô một , mùa đông vẫn còn ở đây mà không rau thì có thể ăn rau khô. Dù sao rảnh rỗi cũng để làm gì.
Cô xách giỏ đến vườn trái cây đốileech_txt_ngu diện đội vệ sinh, hái được một đống dại, chẳng cần biết có ăn hết hay không, cứ hái trước rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính sau.
Khibot_an_cap xách một giỏ đầy dại bước ra khỏi vườn tráivi_pham_ban_quyen cây, tình cờ nhìn thấy Thanh Sơn đang chuyện với cô gái.
Chính là cô gái cô thấy trên lúc , sơ mi trắng, váy dài đen, dáng người mảnh mai ớt đối diện Hoắc Thanh Sơn.
rõ cách nhau hơn hai mét, nhưng Hứa Ninh nhìn ra được chút đó dây dưa và mập mờ không dứt. Hơn nữa, dù đứng xa vậy, cô vẫn cảm được Thanh Sơn đang tức giậnbot_an_cap, hơi thở lạnh lẽo tỏa quanh người anh.
Hồng không đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, cúi đầu dùng tay lau nước mắt, cả người toát ra một vẻ mong manh dễ vỡ.
Hoắc Thanh Sơn lùi bước, nhìn cô ta mà hề mở miệng.
Hứa Ninh đứng sững tại chỗ, không có nên đi tiếp haybot_an_cap không. Để nhìn thấybot_an_cap mình thì liệu cóbot_an_cap khó xử nhỉbot_an_cap?
Ngay lúc Ninh còn đang phân vân, Hoắc Thanh Sơn đột nhiên nhìn vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phíavi_pham_ban_quyen này, rồi sải bước đi tới chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô
Hứa Tuế Ninh phát hiện Hoắc Thanh không hổ là trong sách, cảm xúc giấu quá tốt.
Chỉ trongvi_pham_ban_quyen chốcleech_txt_ngu lát, anh đã bình tới, đưa tay xách lấy chiếc giỏ trong tay cô: Sao lại hái thế ?
Hứa Tuếvi_pham_ban_quyen Ninh khẽ xoay tay nhức mỏi: Em nghĩ mùa đông tuyết phủ trắng trời không gìvi_pham_ban_quyen , giờ có thể hái nhiều một đem phơi khô để dành đến lúc đóbot_an_cap.
Hoắc Thanh Sơn phản đối, ai mà biết được liệu Hứa Ninh có ở đến mùa đông hay không: Giờ về luôn chứ?
Hứa Tuế Ninh gật : Về nhà thôi, dọn dẹp đống này xong là thể nấu cơm tối rồi.
Vừa nói cô vừa bước về trước. Khi đi ngang qua Chu Hồng, Hứa Tuế Ninh âm thầm đi , len lén quan sát đối phương vài lần.
Vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yếu đuối, cùng u sầu nơi chân mày đúng là y hệt nguyên chủ, nhưng ngũ quan không giống, vóc dáng của Chu Hồng cũng cao ráo hơn một chút.
Trong lòng cô thở phào, dù sao không giống là tốt rồi, nếu không áp lực tâm lý sẽ lớn lắm.
Hoắc Thanh Sơn căn chẳng liếc nhìn Chu Hồng một cái, đi cạnh Hứa Tuế Ninh lướt qua người cô ta.
Chu Hồng có chút không cam tâm, thútbot_an_cap thít gọi một tiếng: Hoắc Thanh Sơn
Hoắc Thanh Sơn dừng bước, lạnh lùng quay đầu lại: Tôi nói không cho đến Đặc đoàn nữa, nếu cô còn và bị bắt nghi ngờ là đặc vụ, lúc đừng ai.
Nói xongvi_pham_ban_quyen, anh quay sang nhìn Hứa Tuế Ninh: Đi thôi, về nhàleech_txt_ngu.
Trong Hứa Tuế Ninh có trăm ngàn thắc mắc nhưng không biết hỏi từ đâu, vả lại có hỏi thì e là Hoắc Thanh Sơn cũng chẳng trả lời, nên dứt khoát ngậm miệng không gì, chỉ tán vài chuyện không quan trọng.
Hoắc Thanh Sơn rất tốt là khôngvi_pham_ban_quyen để cảm xúcleech_txt_ngu chi phối, vừa rồi rõ ràng đang rất giận, nhưng lúc này đối mặt cô ôn hòa.
Hai người gặp Diêm Kiến Chương ở ngay cổng khu gia đình.
Hứa Tuế Ninh thấy hai người có chuyện , bèn chào một tiếng rồi về nhà trước.
Chương đợi Hứa Tuế Ninh đileech_txt_ngu xa mới nhìn vào giỏ rau trong tay Hoắc Thanh Sơn: Sao đi hái rau dại thế này? Chẳng phải vụ có hẹ với cải chíp rồi sao, không ngon hơn rau dại à?
Chỉ khi nào không còn gì ăn người ta mới đi hái rau dại.
Thanh không giải rằng rau dại Hứa rất ngon, chỉ nhàn nhạt đáp một câu: Rau bồ công anh có tác viêm, ăn tốt cho sức khỏe.
Diêm Kiến Chương hơi bất ngờ, Hoắc Thanh Sơn mà cũng cái này sao? Nhưng ông quan tâm đến khác : Chu Hồng sao vậy?
Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Sơn nhíu : Không biết, tôi đã đuổi cô ta đi rồi.
Diêm Chương thở dài: nếu không được thì gọi điện cho cô ta, ông ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa người về?
Hoắc Thanh Sơn không có ý kiến: Anh cứ sắp xếp được.
Hai vừa đi vừa nói chuyện, Diêm Kiến Chương nhiên lênvi_pham_ban_quyen tiếng: nay sang ăn cơmleech_txt_ngu nhé? Tay nghề em vợ tôibot_an_cap thực sự rất khá, để dì gói sủi nhân hẹ trứng cho chúng ta ăn?
Hoắc Sơn không cần suy nghĩ từ chối ngay: Không cần đâu, tôi về nhàvi_pham_ban_quyen ăn.
Món sủi cảo rau tề thái trộn tóp mỡ qua ngon hơn sủi hẹ nhiều.
Diêm Kiến ồbot_an_cap một tiếng: Đếnbot_an_cap sủivi_pham_ban_quyen cảo cũng không ăn àvi_pham_ban_quyen? Vậy sau.
Haibot_an_cap người tách nhau ở rẽ. Diêm Kiến Chươngbot_an_cap nhìn Hoắc Sơn bước nhanh về mình, trong có chút thắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắc. rồi thấy anh đi Hứa Tuế Ninh, hai người vô cùng đẹp đôi.
Chẳng lẽ họbot_an_cap đã hòa rồi? Nghĩ lại cũng đúng, vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối hòa, con cũng có rồi, sao có không sống cùng nhau nữa.
Ông tâm vui vẻ về nhà, thấy vợ đang nhặt ngoài sân liền nhắc câu: Hoắcvi_pham_ban_quyen Thanh Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hứa Tuế Ninh làm hòa thật rồi, chiều nay còn cùng nhau đi hái rau dại đấy.
Phùng Hoa cũng mấy ngạc nhiên, hai ngày nay thay đổi Hứa Tuế Ninh quá lớn: Hai đứa làm hòa làleech_txt_ngu tốt rồi, cái có cả còn gây gổ làm gì? Trước đâybot_an_cap là do Hứa Tuế Ninh quá không hiểu chuyện.
Diêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến Chương gật đầu tán thành: Giờ thì hay rồi, Hoắc đoàn trưởng cũng không cần lo lắng chuyện nữa, côngvi_pham_ban_quyen việc tôileech_txt_ngu cũng nhàn đi bao . Đêm qua Hoắc đoàn trưởng đã dọn ở rồi.
Phùng Thuấn Hoa đang trong phòng đút cơm Hổ Tử, nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh và chị gái ngoài cửa sổ, cô ta tức đến nghiến lợi.
Hoắc Thanh dọn về rồivi_pham_ban_quyen? Vậy chẳng phải họ sẽ ngủ chung một giường sao?
Sự giống như một hũ giấmleech_txt_ngu chua lâu năm đổ ập vào lòng, biểu của cô ta trở nênleech_txt_ngu vặn vẹo.
Hai sau, không biết Hoắcvi_pham_ban_quyen Thanh Sơn tìm ra hai tấm xanh bằngleech_txt_ngu mang về lên bệ bếp.
Gian bếp lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở nên sạch sẽ và ngăn nắpvi_pham_ban_quyen hơn hẳn.
Hứa Tuế Ninh nhìn mà tâm tình vui vẻ. Hai ngày qua cô rắc hạt giốngvi_pham_ban_quyen quanh hàng rào, dẹp lại những chỗ mấp mô trong sân, còn khai khẩn một mảnh đất để gieo hạt hành. sau này cóleech_txt_ngu hành ăn không hết.
Nhìn khoảng sân nhỏ đã bắt ra dáng, Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuế Ninh vô cùng lòng: Trưa nay chúng ta bánh chiên, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu thêm ít cháo nhé?
Hoắc Thanh Sơn không có ý . Mấy ngày nay ăn cơm Tuế Ninh nấu thói quen, cảm giác món ăn dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường đến đâu, qua tay cô cũng trở nên ngonbot_an_cap.
Hứa Tuế Hoắc Thanh Sơn tuyleech_txt_ngu nói nào nhưng đã bắt tay vào chẻ củi, trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhịn mà vui sướngvi_pham_ban_quyen.
Mấy ngày nay cô phát Hoắc Thanh Sơn ít nói, không biết nói lời hay ý , tính tình cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút mịch.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm tư anhbot_an_cap lại tế, trongvi_pham_ban_quyen xương tủy có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủbot_an_cap nghĩa nam tử hán, sự gia trưởng của anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là kiểu rằng tấtleech_txt_ngu những việc nhọc đều nênleech_txt_ngu để đàn ông làm.
Nuôi gia đình cũng là trách nhiệm mà ông vác.
hôm đó anh sổ lương thựcleech_txt_ngu và dầu cho cô, khiến Tuế Ninh cảm giác trọng đại như trao quyền quản lý gia đình.
Hứa Tuế Ninh đã xem qua lương thựcvi_pham_ban_quyen, mỗi bậc củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc Thanhleech_txt_ngu Sơn được hai lăm cân bột mì trắng, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người nhà đượcleech_txt_ngu hai mươi bột mì trắng và cân bột ngô.
Dầu mỗi thángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được năm cân.
Nếubot_an_cap có hai người ăn thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn toàn đủ, thậm chí có thể ăn rất .
Vì vậy, hai ngày cô tính toán kỹ lưỡngbot_an_cap, trênvi_pham_ban_quyen tiền đề tiết kiệm mà vẫn đảm bảo ăn uống chất.
Bánh hẹ chiên Hứa Tuế Ninh bằng bột nửa chín nửa , lớp vỏ mỏng đến mức trong suốt, có thể nhìn thấy màu xanh biếc của lá hẹbot_an_cap, màu nhạt của trứng màu nâu của miến bên trong.
Vỏ bánh mỏng, mà vẫn có độ dai, một lần nữa khiến Hoắc Thanhvi_pham_ban_quyen Sơn kinh ngạc.
Tuế Ninh hai ngày nay ngon ngủ kỹleech_txt_ngu, tâm cũng tốt nên béo lên được vài cân, khuôn mặt nhỏ tròn hơn, nước da trắng trẻo lại hồng.
Ánh mắt Thanhvi_pham_ban_quyen cứ vô dừng trên người và khuôn mặt cô. cô không khôi phục trí nhớ thì cũng thật tốt.
Hứa Tuế Ninh đã nắm rõ sức ăn Thanh Sơn, mỗi lần nấu đều vừa , cho nhiều hơn một chút anh cũng sẽ ăn sạch bách, đảm bảo bữa nào cũng không có cơm thừa.
Vừa ăn cô vừa hỏi Hoắc Thanh Sơn: Vết thương của anhbot_an_cap đến lúc thay thuốc chưa? Lát nữa em thay cho anh nhé?
Hoắc Thanh Sơn lắc đầu: Không cần đâu, hôm anh đã đến đội vệ sinh rồi.
Hứa Tuế Ninh “à” một : Vết thương lành chứ?
Hoắc Thanh Sơn gật đầu: Rất tốt, thứ Hai tuần tới là có thể hết phép để quay lại rồibot_an_cap.
Hứa Tuế Ninh biết nếuleech_txt_ngu anh quay lại đoàn thì chỉ có bữa tối mới ăn ở nhà, khi cô sẽ có nhiều thời gian, xem có thể chuẩn ít quần áo cho đứa trẻ không.
Ngoài cổngbot_an_cap có chiến sĩ chạy tới, đứng cách hàng rào gọi lớn: Chị , có một người nam tên là Trần Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thần tìm chị.
Hứa Tuế Ninh giật mình, miếng bánh hẹ thẳng xuống bàn
Hứa Tuế Ninh khôngvi_pham_ban_quyen sao Trần Cảnh Thần này lại độtvi_pham_ban_quyen nhiên chạy tới đây, thậm chí còn to gan mật đến tìm cô?
Hắn không biết phá hôn nhân quân đội phạm pháp saoleech_txt_ngu?
Nghe tên Trần Cảnh Thần, ánh mắt Hoắc Thanh chợt . Anhleech_txt_ngu im lặng sát Hứa Tuế Ninhleech_txt_ngu, thấy bộleech_txt_ngu dạng cuống của cô, trong lòng nảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh nghi ngờ về việc cô mất trí .
còn nhớ Trần Cảnh ?
Hứa Tuế Ninh phản ứng nhanh, muốn mối quan hệ tin tưởng vừa khó khăn lắm mới tạo dựng được với Hoắc lại bị gã đàn ông chết tiệt kia phá hỏng.
Gương nhỏ nhắn biến sắc, cô nhìn Sơn vẻbot_an_cap thương: “Em đã đọc mấy lá thư đó rồi, là người tên Trần Cảnh Thần này viết. Em gì với hắn cả, không hiểu hắn lại tìm đến đây. Anh cùngvi_pham_ban_quyen emvi_pham_ban_quyen xem thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào nhé?”
Hoắc Thanh Sơn sữngbot_an_cap lại một chút. Đối diện với ánh mắt lộ hốt và sợ hãi của Hứa Tuế Ninh, anh đứngvi_pham_ban_quyen dậy: “Đileech_txt_ngu thôi.”
Hứa Tuế Ninh bảo người chiến sĩ về trước, nhắn với Trần Cảnh Thần rằng cô sẽ ra ngay.
, cô nhìn Hoắc Thanh đang định đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy: “Chúngleech_txt_ngu ta ăn xong rồi hãy đi, để sẽ không ngon đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Nói xong, cô lại nhặt miếng hẹ rơi trên bàn lên, chậm rãi ăn tiếp.
Thấy cô không vội , Hoắc Thanh Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngleech_txt_ngu ngồi bình thản dùngleech_txt_ngu . nhiêu trong quânbot_an_cap ngũ, anh cóvi_pham_ban_quyen khả năng nhìn thấu người rất chuẩn xác, duy chỉ có tâm tư củavi_pham_ban_quyen Tuế Ninh là anh khôngleech_txt_ngu nào đoán định được.
khi ăn xong, Hứa ngâm bát đũa vào nồi rồi mới Hoắc Thanh Sơn thong đi gặp Cảnh Thần.
Vừa ravi_pham_ban_quyen khỏi cổng lớn, cô đã thấy người ông kính đang lề đường. Thấy đi ra, hắn vội vàng dậy.
Ngườibot_an_cap này cao chừng mét là , dáng vẻ gầy gò, , đeo kính và mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn. Trên túi áo còn cài một bút máy biểu tượng của người có học thứcvi_pham_ban_quyen.
Hứa Ninh không nổibot_an_cap, tạileech_txt_ngu sao chủ lại thích kiểu mặt trắng yếu đuối không nổi một đòn như thế này?
Trần Cảnh Thần nhìn thấy Hứa Ninh thì chút phấn khíchleech_txt_ngu, nhưng khi thấy Hoắc Thanh phía sau côbot_an_cap, biểu cảm trên hắn liền cứng đờ, không dám quá ngạo: “Tuế Ninh, anh đếnvi_pham_ban_quyen làng Tiền Tiến làm thanh niên tri thức rồi. Bố mẹ bảo tiện ghé qualeech_txt_ngu thăm em.”
Hứa Tuế Ninh ngẩn người, Tiền Tiến ngay sát đơn vị, đi bộ chỉ chừng bốn năm dặm đường.
Thấy cô im lặng, Trần Cảnh Thần vội vàng tiếp: “Trước chúng ta thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, nếu chuyện gì thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ đến điểm thanh niên tri thức làng Tiền Tiến tìm anh.”
Hứa Tuế Ninhleech_txt_ngu mắng thầm trong , gã đàn ông này đúng là sợ chết, dám bảo cô đến làng Tiền Tiến tìm hắn ngay mặt Thanh Sơn! Tìm hắn thì có chuyện gì tốt được ?
Cô mặt nhìn Trầnbot_an_cap Thần: “Anh đi làm thanh niên tri thức nhận cho . Dù chúng lớn lên bên nhau từ nhỏbot_an_cap nam nữ thụ thụ bất thân, huống hồ tôi đã hôn rồibot_an_cap, đến tìm anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện không thích hợp. Anh là đàn ông không màng danh tiếng, nhưng tôi là phụ nữ, tôi rất tâm đến danh của mình.”
Trần Cảnh hơi bất , trước đây Hứa Tuế Ninh chưa bao giờ dùng giọng điệu nói chuyện với hắn. Chẳng là vì có Thanh Sơn ở bên ? suy nghĩ một chút rồi nở nụ cười nịnh nọt nhìn Hoắc Thanh Sơn: “Hoắc đoàn trưởng, tôi và Ninh lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau, giống như em ruột thịt vậy, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghìn vạn lần đừng nghĩ nhiềuleech_txt_ngu.”
Hứa Tuế Ninh ngắt lời ngay lập tức: “Dù sao cũng không phải cùng một cha mẹ sinh ra, sao thể giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh em ruột thịt được? không có việc gì thì chúngvi_pham_ban_quyen tôi về nghỉ trưa đây.”
nhận ra Trần Thần này dường như không hiểu tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, nếu không phải cóleech_txt_ngu Hoắc Thanh Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh, cô nhất định tẩn cho hắn một trậnbot_an_cap. Hơn nữa, đứng ở cổng đơn vị quá lâu không , người khác nhìn thấy lại xào tán.
Hoắc Thanh Sơn nhíu , lạnh lùng nhìn Cảnh Thần: “ Tiềnvi_pham_ban_quyen Tiến?”
Chỉ vỏn vẹnleech_txt_ngu ba chữ mà khiến Trần Cảnh Thần run rẩy sợ hãi. Quân dân hợp, rất nhiều nông trường đều do bộvi_pham_ban_quyen đội tiếp quản, nếu Hoắc Thanh Sơn đi tìm bí thưbot_an_cap chi , đời hắn đừng hòng được quay về phố.
Hắn vội cười xòa: “Được rồi, vậy không làm phiền hai người nghỉ ngơi nữa. Tuế , chú dì em lắm, nào rảnh thì về nhà thăm .”
Nói xong, quay người chạyleech_txt_ngu biến.
Hứa Tuế Ninh hừ lạnh: “Cái gì bố nhớbot_an_cap , bọn họvi_pham_ban_quyen chỉ muốn máu tôi thôi, à không, là muốn hút máu anh mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng.”
Giọng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn, nhưng Hoắc Thanh Sơn nghevi_pham_ban_quyen thấy rất rõ ràng. Không ngờ rằng Hứa Ninh sau khi trí nhớ lại nhìn người nhà .
Hứa Tuếvi_pham_ban_quyen Ninh chắcbot_an_cap chắn Hoắc Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sơn thấy lời bày tỏleech_txt_ngu thái độ của mình, liền mỉm : “ thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, về ngủ trưa nào. Sau này nếu Trần Cảnh Thần tới nữa, có thể phá hôn nhân quân đội rồi bắt hắn được không?”
Hoắc Thanh Sơn ngẩn ra một chútvi_pham_ban_quyen: “Nếu hắn làm gì quá giới hạn có .”
Hứaleech_txt_ngu Tuế Ninhvi_pham_ban_quyen gật đầuleech_txt_ngu: “Được, nếu hắn cònvi_pham_ban_quyen dám đến thì cứ bắt hắn đi.”
Thanh Sơn không chắc Hứa Tuế Ninh có hiểu hay không, bắt giữ Trần Cảnh Thầnvi_pham_ban_quyen cần một tiền , đó là hắn phải làm chuyện giới hạn, chẳng hạn như có những tiếp xúc thân thể với Hứa Tuế Ninh.
Cònleech_txt_ngu phía Trầnleech_txt_ngu Cảnh Thần, hắn vò đầu bứtvi_pham_ban_quyen tai không hiểu nổi tại sao chỉvi_pham_ban_quyen vài ngàyleech_txt_ngu không gặp mà Ninh lại thay đổi lớn đến thế.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay