Năm , mùa thu.
Đại viện Quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khu Nam Lĩnh.
Tiểu phó Dương, vợ anh đến theo quân kìa!
Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu vác haileech_txt_ngu bao tải dứa đựng hành lý và đặc sản, ngồi hỏa toa xanh suốt hai ngày đêm, vượt ngàn dặm xa xôi mới đến được cổngleech_txt_ngu đại viện Quân Nam Lĩnh. Cô đứng đợi, mắt nhìn chằm chằm vào con đường rợp bóng cây bên quân khu.
Cô mặc chiếc mi ngắn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng vải dacron màu xanh, với quần đen, tôn lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làn da trắng như tuyết và bím nhánh. quan của cô đẹp tranh vẽ, lại thêm mắt mèo đẹp đầy vẻ thanh tú.
Cậu lính trẻ gác bên cạnh kìm được mà lén liếc nhìn cô hếtvi_pham_ban_quyen này đến lần khác, vành tai thầm đỏbot_an_cap lên, vô đứngvi_pham_ban_quyen thẳng lưng hơn.
Cậu thầm nghĩ, chị dâu thậtleech_txt_ngu xinh đẹp, Dương là lớn.
Lê Hiểu dĩ nhiên không để ý đến lính đang nghiêm túc kia lạibot_an_cap lén mình. Trong lòng cô đang thầm toán thời gian, cậu lính vào báo tin đã đi được khoảng nửa tiếng rồi, mớileech_txt_ngu thấy Dương Chíbot_an_cap Cương bước đi cùng cậu lính ra tới.
Thấy người chồng mới cưới năm không gặp, Lê Hiểu vô thức cong môi .
nhiên, Dương Chí Cương vội vàng bước ra, ánh mắt thản đánh giá cô một lượt, nhưngleech_txt_ngu không hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net han gì mà trực xách bao dứa dưới chân cô lên.
Vào trong trước đi.
Giọng anh rất nhạt, lời quay người đi thẳng.
Chu Lê Hiểu bóng lưng cao lớn nhưng lạnh kia, đầu là sững lại, sau khi phản ứng kịp mới vội gật đầu cảm ơn hai lính gác, rồi mới chân đuổi theo.
Lúc là hôn, dưới con đường rợp bóng cây đầu thu thỉnh thoảng có làn gió thổi qua.
Dương Chí Cương hành lý đi phía trước, Chu Lê Hiểu đuổi theo suốt quãng đường, cố đến mứcvi_pham_ban_quyen toát mồ hôi. cách giữa hai người ngày càng xa, nhíunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày, dứt khoátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đuổi theo nữa.
Rõ , Dương Chí đối xử với rất xa và lạnh lùng, này thấy anh không hề cảm ngạc nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hayleech_txt_ngu vui mừng trước sự xuất hiện của cô, hoàn không giốngvi_pham_ban_quyen phản ứng màvi_pham_ban_quyen một người đàn ông bìnhbot_an_cap thường nên có gặp lại vợ mới cưới.
Nhận ra này, Lê Hiểu bỗng lạibot_an_cap khó .
Không biết bao lâu, Dương Chí Cương đã đi đếnleech_txt_ngu trước nhà gia đình nhận ra khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi kịpleech_txt_ngu. Thế là anh đứng lại trước cửavi_pham_ban_quyen đơn nguyên, quay nhìn Chu Hiểu.
Chu Lê Hiểu gắng nén lại cảm xúc phức tạp, vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ bộ đuổi theo.
Anh Chí , thực ra em đến là vì
lầu trướcleech_txt_ngu đã. Dương Chí Cương lên tiếng lời cô, sắc mặt hơi dịu lại so lúc nãy, Cóvi_pham_ban_quyen chuyện gì thì nhà hành lý rồi nói.
Chu Lê Hiểu mím môi, đành gật .
Cô đi theo Dươngbot_an_cap Chí lên tầng ba, đặt lý xuống, chìa khóa mở cửa tây.
Vào nhà, đôi mắt Chu Lê Hiểu không tự chủ mà nhìn một lượt, lập tức thích ngay hộ hai phòng ngủ một này, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có cả bếp và nhà vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh riêng biệt.
Có thể thấy căn nhà rất quạnh quẽ, không chỉvi_pham_ban_quyen mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất mà bàn ghế cũng đầy bặm. Dương Chí Cương sống một mình, chắc là không thường xuyên dọn dẹp.
Không sao, sau này cô đến , cô sẽ thu dọn nhà cửa thật sẽ.
Anh Chí Cương
Chu Lê Hiểu nhìn về phía Chí Cương, vừa định nói chuyệnbot_an_cap thì trongbot_an_cap tay đã bị một ca trà đầy .
Mệt rồi đúng , uống nước đi. Trong nhà không có gì ăn, cũng chưa đỏ lửa bao giờ. Dương Chí Cương thản nói, Anh đi tin cơm về, có chuyện gì lát nữa vừaleech_txt_ngu ăn vừa .
Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê Hiểu hai tay bưng ca , ngác nhìn anh nói xong đi, mãileech_txt_ngu đến cửaleech_txt_ngu phòng đóng lại dần lấy lại tinh thần. Cô chớp chớp mắt, đôileech_txt_ngu con ngươi hơi chuyển động, thả uống một ngụm nước.
Nửa tiếng sau.
Dương Chí mang cơm hộp từ căng tin vàng về nhà, đẩy cửa ra liền Chu Lê Hiểu đang quét nhà, anh đứng sững lại ở cửa.
Phòng khách đã được dẹp sạch bóng, bàn quần áo đượcvi_pham_ban_quyen lau đến sáng loáng, những bao hành lý vốn vứt cạnh cửa cũng không đâu, trên bàn trà xếp các loại sản cách gọn gàng.
Người nữ đang chăm chỉ làm việc trong ấyvi_pham_ban_quyen, tươi nói với :
Anh về rồi à.
Đôi mắt mèo thanh túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý cười của Chu Lê Hiểu đẹp đến điểm, khiến người ta không khỏi xao động.
Anh rửa tay bị ănvi_pham_ban_quyen cơm , embot_an_cap sắp xong rồi.
Dương Chí Cương nhìn cô, ánhvi_pham_ban_quyen mắt hơi phức , mím một câu:
Đừng làm nữa.
Anh bưng hộp cơm đi tới đặt lên , bước qua giật cây chổibot_an_cap trong tay Chu Lê Hiểu.
Anh ăn ở tin rồi, em đi rửa tay rồi cơm đi, để anh tự quét.
Chu Hiểu đứng yên tại chỗ không nhích, chỉ lặng lẽ nhìn bóng người bận của anh.
Hồi lâu sau, cô khẽ hítleech_txt_ngu một hơi, hai đan vào nhau lên tiếng hỏi:
Anhbot_an_cap Cươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, em đến theo đã gây phiền sao?
tácbot_an_cap đưa chổi Dương Chí Cương khựng lại, anh nhíu nhìn : Tôi không nói như vậy.
Chu Lê Hiểu mím môi: Trông có vẻ không hy vọng em đến tìm anh, em nhìn ra rốt cuộc anh có ý gì.
Cô hỏi thắn nhưng giọng điệu lại nhẹ nhàng nhu hòa. Đối diện với đôi mắt tĩnh lặng trong veo của cô, Chí Cương theo năng né tránh ánh .
Đừng nghĩ lung , tôi không phải không hy đến. Anh cúi tiếp quét nhà, tiện miệng giải thích, là người nhà theo cần phải báo cáo, em đột ngột tới như vậy, không có chút chuẩn bịvi_pham_ban_quyen tâm lý nào, nên cần thời gian để thích nghi.
Chu Lê Hiểu nghe cái lý sứt của anh, ánh mắt thoáng dao động.
Đêm tân hôn, lúc anh đi chẳng phải đã nói, đợi làm xong báo cáo kết hôn sẽ về đón sao?
sao đến bây giờ, lại ra báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo quân vẫn chưa tới?
Động tác quét nhà của Dương Chí đờ.
Chu Lê Hiểu âm thầm quan sát phản của anh, lại nói: Không phải em muốn không đánh một mà chạy tới đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ nói bàbot_an_cap đã gửi thư cho anh rồi, bảo em trực đến tìm , còn cô út trên thànhleech_txt_ngu phố vé tàu cho em nữa.
Sắc mặt Dương Cương thay đổi, biểu cảm rõ ràng là vừa ngơ ngác vừabot_an_cap kinh ngạc.
Hiểu hỏi: Không lẽ anh không nhận được thư?
Trong cô thầm nghĩ, chẳng lẽ là bà cụ quá nônvi_pham_ban_quyen nóng cháu, nên mới lừa hai bên, làm một mẻ lưới hốt gọn, trực góibot_an_cap đây để tụ với con trai bà?
Dương Cương cau mày, lập tức nghĩ cùng một hướng với Chu Lê . Tuy nhiên, nghĩ đến việc cha mẹ mình cũngleech_txt_ngu vì lo lắng cho mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới vộivi_pham_ban_quyen vàng đưa Lê đến, cơn giận nénleech_txt_ngu trong lòng anh cũng tan biến một nửa.
Đã đến rồi thìbot_an_cap cứ ở lại, chuyện khác đừng nghĩ nhiều. Anh nói tiếp, Chuyện cha mai tôi sẽ đi điện báo lại cho để báo bình anvi_pham_ban_quyen.
Chu Lê Hiểu nhìn anh một cái, khẽ gật đầubot_an_cap, quay đi rửa tay ăn cơm.
ăn căng tin quân đội không phải là hư danh, món xào và miến hầm thịt băm bắp cải, ăn kèm với cơm trắng đến chảy nước miếng. Chu Lê Hiểu ngồi tàu hỏa suốt hai ngày đêm, dọc toàn ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bánh nướng uống nước lã để chống đói, bữa này ăn no, không nỡ lãng phí một hạt nào.
Đợi cô rửa xong hộp cơm cất vào tủ, vừavi_pham_ban_quyen định vào phòng thu dọn hành lý của mình thì thấy Dương Chí Cương ôm gối và ga trảivi_pham_ban_quyen giường từ trong phòng ra.
Hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đụng mặt nhau, đều sững lại.
Chu Lê nhìn cái gối và ga trong lòng anh: Anh Chí Cương, anh
Nhà hai phòng, em ngủ phòng này, tôi ngủ phòng .
Chí Cương mặt bình thản, nói xong liền ôm và giường lách qua cô, đi vào căn phòng bên cạnh.
Đứng sững ởbot_an_cap cửa phòng hai , Chu Lê Hiểu liếc nhìn cánh cửa khép của căn phòng nhỏvi_pham_ban_quyen bên , không tài nào nghĩ ngợi tung được nữa.
Ánh mắt cô dao động, cắn , nghĩleech_txt_ngu hỏi nấy, cô trực đi tới đẩy cửa căn phòng nhỏ ra.
Anh Chí , cáo kết hôn của ta phải đã được phê duyệt rồi ? lý do anh muốn chia là gì, có thể cho biết không?
Căn phòng vốn không , bên trong chất đồ đạc lỉnh kỉnh.
Dương Chí Cương bận rộn dời những chiếcbot_an_cap gỗ trên chiếc giường nhỏ để bị trảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường thì thấy tiếng của Hiểu từ sau. Động tác trên tay anh khựng lại, đôi lôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày bất giác nhíu chặt, đầuvi_pham_ban_quyen nhìn ngườileech_txt_ngu đang đứng ở cửa.
“Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do gì ư? Chẳng phảibot_an_cap tôi nói sao, tôi cầnbot_an_cap phải nghi đã.”
Chu Lê Hiểu muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cườivi_pham_ban_quyen nhưng không cười nổi: “Tôi khôngbot_an_cap , chúngvi_pham_ban_quyen ta là vợ chồng hợp phápvi_pham_ban_quyen, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn cần thích nghi chuyện gì nữa?”
Dương Chí Cương cũng không ngờ cô nhìn bề ngoài có vẻ đạm, mềm mỏng nhưngleech_txt_ngu gặp chuyện lại bướng bỉnh như thế, cứ thích truy vấn đến .
“Chu Lê Hiểu, chúng ta đã nửa năm không gặp rồi. Ngay cả tính cả ngày tổ chức đámvi_pham_ban_quyen cưới, sau khi tôi nhập , chúng ta cũng chỉ gặp có hai lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hôm nay là lần thứ ba.”
Anh quay người nhìn Chu Hiểu, lực dài, giọng nặng nề :
“Đúng, chúng ta đã kết hôn, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dù sao thì cũngbot_an_cap chưaleech_txt_ngu tính là thân thiết, cô cũng phải thông cảm cho tâm của . Hiện tại tôi chưa thể ngủ chung một giường với cô được, cô cho tôi chút gian không?”
“Chưa thân thiết”
Chu Lê Hiểu lặng lẽ nhìnvi_pham_ban_quyen vào mắt anh, khẽ nụ cười nhạt: “Năm chính anh là người đưa cha mẹ đến nhà tôi dạm ngõ, anh tự nguyện cưới tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngày tân hôn anh đâu có thái độ này.”
“Tôi thái độ gì?”
Dương Chí Cương xong liền nhíu mày, giọng điệu lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn: “Tôi chỉ là chưa quen với việc bên cạnh đột xuất một người đàn bà, tìm hiểu nhau trước đã, yêu đương cũng có một quá trình đúng không? Côbot_an_cap không việc gì phải cố chấp vào chuyện này.”
Chu Lê Hiểu mím , nhìn anh chằm chằm lúc lâu, cuối cùng chẳng nói lời nào mà lưng đi về căn phòng bênvi_pham_ban_quyen cạnh.
Thấy cô rời đi , Dương Chí ngược lại sững sờ trong lát. Anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý để tranh cãi thêm vài câu, thậm chí định làm mối quan hệ vợ chồng căng thẳng thêm chút nữa để mấy ngày tới có thể danh chính ngôn thuận tiếp tục ngủ riêng phòng.
Chu Lê cô ấy saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cãi tiếp nữa?
Chu Lê Hiểu sao được trong lòng anh ta toan tính điều gì? Dương Chí Cương nói đúng, họ vốn dĩ cũng chẳng thân thiết gì cho cam, chỉ là hàng xóm sống chung một làng ở hai con ngõ trước sau mà thôi.
Hít một hơi thật sâu, cô tự ép mình phải bìnhleech_txt_ngu tĩnh lại. Chu Lê Hiểuvi_pham_ban_quyen ngực cho xuôi cơn giận, thấy trời bên ngoài đã tối mịt, nén hỏa vô danh trong lòngleech_txt_ngu xuống để tranh thủ dọn hành lý.
phòng lớn vẫn cònvi_pham_ban_quyen khá tốt, dù sao thìbot_an_cap Dương Cương cũng ở phòng này khivi_pham_ban_quyen được phân nhà đến nay. Không chỉ không gian rộng hơn phòngbot_an_cap nhỏ, cửa sổ sáng sủa hơn hẳn. phòng giường đôi, tủ đầu giường, đèn bàn, bàn làm việc và quần áo hai cánh lớn.
Chu Hiểu mở cửa tủ, thấyleech_txt_ngu ngăn dưới cùng nhồi một bộ chăn gối, bên trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ đặt haivi_pham_ban_quyen bộ quân phục mùa đông. Tính cả quân hè quần áobot_an_cap thường ngày thì cũng chỉ chiếm một phầnleech_txt_ngu nhỏ . Phần còn lại cho cô dùng .
Cô xếp từng bộ áo rồi bỏ vào tủ. Khi gần thu dọn xong, côbot_an_cap chợt nghe thấy mở cửa rồi đóng cửa vang lên từ bên ngoài.
Dương Chí Cương dường nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã ra ngoài.
Cô rũ mắt, xem nghevi_pham_ban_quyen thấy. Tốileech_txt_ngu nay chắcvi_pham_ban_quyen không thểbot_an_cap giao tiếp thêm với người ông nữa, nói tiếp sẽ chỉ dẫnleech_txt_ngu đến cãi vã. Đêm đầu tiên cô đến khu khi kết , côvi_pham_ban_quyen muốn cãi nhau cũng chẳng cònbot_an_cap sức lực cãi, có chuyện gì thì để mai tính.
Dù sao thì đã đến đây rồi, cũng không rời đi dễ như . Bất kể Dương Chí Cương giấu giếm gìvi_pham_ban_quyen, trước khi làm rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi chuyện, ngoạileech_txt_ngu trừ ly hôn, cô sẽ không quay làng như này.
Thu dọn xuôi, Chu Lê Hiểu nhân lúc người nọ về liền mở cửa bước ra phòng, lấy chậu chuẩn bị đi lấy nước rửa . Đang lúcvi_pham_ban_quyen lau mặt, cánh cửa nhiên bị gõvi_pham_ban_quyen “ đùng”.
Chu Lê Hiểu và giác chằm cửa. vừa đặt khăn xuống địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước tới thì cửa nhà đột ngột bị đẩy mạnh . Nhìn rõ bước vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một người đàn ôngvi_pham_ban_quyen nhưng không phải Dương Chí Cương, cô mình hét to tiếng:
“! Ai thế?!”
Trong nhà vang lên tiếng thét của nữ, Hạ Tuấn Sơn cũng giật mình. Đầu tiên anh ngẩn người ra, giây tiếp theo lập tức quay lưng lại, giọng trầm xuốngvi_pham_ban_quyen vội vàng giải thích một câu:
“Xinvi_pham_ban_quyen lỗi, tôi thấybot_an_cap đèn sáng, cứ Phó đoàn trưởng có nhà.”
Dứt lời, anh chẳng đợi Chu Hiểu phản ứng đã nhanh đi, đồng thời “rầm” một đóng cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại. Đúngbot_an_cap là đi mây về .
Chu Lê ngây người chỗ, nhìn cửa đã đóng , đập thình thịch như trống, hơi thở run rẩy hít hà cái rồi vội vàng tới chốt cửa lại. Khóa xong cô còn dùng sức giật giật cái, xác nhận đã khóa kỹ mới thấy trái tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực chịu rơi lại vào chỗ cũ.
Thật không ngờ ở khu nhà tậpleech_txt_ngu quân đội mà còn gặp như vậyvi_pham_ban_quyen!
hồn , cô sợ hãi vuốt lắc đầu, vội vàng trốn về phòng mình.
Nào biết rằng Hạ Tuấn Sơn cũng vừa mới trải qua phen kinh hãi. Anh vừa đóng về đến nhà phải mặt ánh mắt nghi hoặc tra hỏibot_an_cap của cậu convi_pham_ban_quyen năm tuổi.
“ ơi, hình con nghe thấy nhà chú đối diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có tiếng phụbot_an_cap nữ !”
“ nghe lầm !”
Hạ Tuấn Sơn nhíu mày, theo bản năng phủ nhận ngay lập tức, rồi nghiêm mặt mắng : “Mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ rồi còn chưa rửa mặt? Sáng con mà không dậy nổi là muốn ăn đòn phải ?!”
Hạ Quân chớpbot_an_cap đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt to tròn, bĩu môi, lững đi vào nhà vệ rửa mặt đánh răng.
cậu con nhiều chuyện này đi khỏi, Hạ Tuấn mới đưa tay day thái dương. Người nhà củabot_an_cap Dươngvi_pham_ban_quyen Chí Cương đến quân khu rồi mà anh chẳng nghe ai nhắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vừa nãy thật sự là mạo phạm .
dĩ Tuấn Sơn Đoàn , sau Dương Chí Cương lên chức Phó tiểu đoàn trưởng và được phân nhà, đúngleech_txt_ngu nhà đối diện anh còn . Nghĩ đến việc sau này qua lại cho thuận tiện, Dương Chí cố ý chọn căn diện để làm hàng xóm với anh.
Hạ Tuấn Sơn gà nuôi , Dương Chí Cương cũng ở một mình. Bình thường khi hai bên có người ở nhà, đều mở toang, ai vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà ai tự nhiên như vào nhà . Ai mà ngờ được độtbot_an_cap ngột nhà Dương Chí Cương có thêm một người phụ nữ chứ? Báo người nhà đi theo quân của cũng chẳng gửi lên trên nữa?
đến đây, Hạ Tuấn Sơn thầm thởbot_an_cap dài. Ngày mai nên tìm Dương Chí Cươngleech_txt_ngu để xin lỗi một tiếng cho rõ ràng, tránh để phụleech_txt_ngu nữ nhạy cảm lại thổi bên , gây ra những hiểu lầm không đáng có.
Quyết định xong, nhìn Hạ Tiểu Quân đãbot_an_cap đánh răng xong đang lạch bạch chạy từ nhà vệ sinh , Hạ Tuấn nghiêm nghị bảo:
“Sau này đi sang chú Dương nhớ phải gõ cửa trước, đừngvi_pham_ban_quyen có bộp như đứa trẻ hoang, nghe rõ chưa?”
“Tại sao ạ?” Quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chớp , “Trước giờ con toàn đi vào luôn !”
“Ba bảo con gõ cửa thì con gõ cửa! Trước đây còn nhỏ có thểbot_an_cap hiểu , bây giờ convi_pham_ban_quyen lớn rồi, quy tắc nào cần lập thì phải lập nghiêm.”
Hạ Tuấn Sơn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, giọng điệu không cho phép kháng. Hạ Tiểu Quân cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám cãi lại, mím môi “vâng” một tiếng.
Hạ Tuấn Sơn không nói gì nữa, bước tới xách cổ áo cậu nhóc tinh đưaleech_txt_ngu vào phòng ngủ.
Chín giờ tốibot_an_cap, lang vắng . Đèn trong cả tòa nhà hầu như đã tắt quá nửavi_pham_ban_quyen. Quân khu vốnleech_txt_ngu dĩ kỷ luật nghiêm minh, người nhà trong tập thể cũng chịu ảnh hưởng của các nhân, ngủ đúng giờ giấc, cơ bản không có hoạt động giải gì.
Chu Hiểu lặn lội đường xa ngồi tàu hai ngày hai đêm, vừa nằm xuống sự mệt mỏi đã ập đến, thiếp đi lúc nào không hay, đương nhiên cũng cả tắt đèn.
Đang lúcbot_an_cap ngủ mơ màngleech_txt_ngu, nghe thấy bên liên tục có tiếng gõvi_pham_ban_quyen cửa. gõ rất có nhịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điệu, sau mộtvi_pham_ban_quyen hồileech_txt_ngu gõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại chờ một chút, rồi sau tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tục gõ. Cô bị đánh thức, nhíu chặt mày đầy vẻ bực ngồi dậyleech_txt_ngu, mãi đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi mở phòng đi rõ là có người đang gõ cửabot_an_cap nhà mình.
Gần như ngay lập tức cô tỉnh ngủ hẳn vì sợ . Cô nhìnvi_pham_ban_quyen sang căn phòng nhỏ im lìm bên cạnh, giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ướm một câu:
“Ai đấy?”
Bên ngoài im lặng hai giây, vang lên giọng quen thuộc đã được cố ý hạbot_an_cap thấp.
“Tôi.”
Chu Lê Hiểu lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bước tới mở . Dương Chí Cương lách người đi vào, tiện tay khép cửa lại, nhíu mày lườm cô một cái.
“ khóa cửa làm gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
“”
Chu Lê cạn lời, chẳng lẽ một người phụ ở nhà một mình vào ban đêm mà khóa cửa cũng ?
Thầm oán thìbot_an_cap oán, nhưng lời ra tất nhiên không thể quá gay gắt.
Chu Lê vừa định mở miệng thích rằng vì lúc trước có người độtleech_txt_ngu nhiên xông vào nên mới khóa cửa. nhưng thích còn chưa kịp , cô đã ngửi thấy một mùi hương ngào ngạtbot_an_cap trên người Dương Chí Cương.
Giác quan thứ sáu của phụ nữ sắc mặt cô thay tức thì, lời định nói ra khi đến đầu môi lại biến một chất vấn lạnh lùng:
Muộn thế này rồi anh còn đi đâu vậy?
Mí mắt Chí Cương khẽbot_an_cap giật, anh mượn tác người khóa cửa để cúi đầu che giấu lúng túng thoángvi_pham_ban_quyen qua nơi đáy mắt, vờ như bình thản đápleech_txt_ngu :
Chẳng đi đâu cả, sau khi ăn cơm xong anh thường ra ngoài đi dạo một chút, tiện hút điếu thuốc.
Chu Hiểu không bỏ lỡ cảm tế vừa lướt qua trên .
cô cơ hội truy hỏi thêm, Dương Chí Cương cửa xong liền tự đi thẳng về phía phòng nhỏ, chẳng thèm đếm xỉa đến Chu Lê Hiểu vẫn còn đang đứng chôn chânleech_txt_ngu tại chỗ.
Sắcbot_an_cap mặt Chu Lê Hiểu trắng bệch, cô đăm đăm nhìn theo bóng lưng anh, cất tiếngleech_txt_ngu gọi giật giọng cả họ lẫn tên ngay trước khi kịp bước phòng:
Dương Cương.
Chí Cương một vịnbot_an_cap cửa, nhìn lại. Trên khuôn mặtbot_an_cap cương trực vớileech_txt_ngu lông mày và mắt to ấy vẫnleech_txt_ngu là một vẻ nhiên tự tại.
Chu Hiểu nhìn vào đôi mắt đầy vẻ lạnh lùng anh, từngvi_pham_ban_quyen bước tiến lại gầnvi_pham_ban_quyen, hạ thấp giọng hỏi:
Anh nói thật cho em biết, anh đã đâu?
Không thể nổivi_pham_ban_quyen thầnleech_txt_ngu nátleech_txt_ngu thần lại còn hay tra hỏi đến của cô, Dương Chí Cương nhíu mày, mất kiên nhẫn lặp lạibot_an_cap một lần nữa: Anh đã bảo là dạo rồi, ngay sân tập thể này .
Chu Lê Hiểu truy vấn: Với ai?
Với chiến , với hàng xóm!
Chiến hữu nữ? Hay là xóm nữ?
Đồng tử của Cương co rút , anh theo năng quát mắngbot_an_cap cô: Chuvi_pham_ban_quyen Lê Hiểu, em nói bậy bạ gì đó?!
Trong mắt né tránh của anh đựng sự kinhbot_an_cap ngạc, tin nổi, hốt cả giậnbot_an_cap dữ.
Em biết đây là nào không? Em vừa mới đến ngày tiên mà đãbot_an_cap dám nói vu khống anh như thế, em muốn chết anh có đúng không!
Chu Lê Hiểu cách anh chỉ nửa sải tay, lặng lẽ chằm chằm như muốn soi xét anh kỹ.
Tốt lắm, giờ cô đã thấy mùi hươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng hơn rồi.
Thế là không nhịn được mà bật cười khẩy: anh nói cho em biết, chiến hữu hay hàng xóm mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại thơm như thế? Đàn ông ở khu tập thể của các anh cũng dùng nướcvi_pham_ban_quyen hoa à?
Chu Lê Hiểu, em đừngleech_txt_ngu mà hàm hồ!
Dương Chí trợn trừng, thần sắc hoàn hoảng loạn.
Anh túm lấy ống tay ngắn của mình tự ngửi trên người, rồi giận dữ quátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháo: Lấy đâu ra mùi hoabot_an_cap? Sao anh không thấy?
Cho dù có đi nữa thì đó cũng là mùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giặt! Hiểu, anh cảnh cáo em, đừng có kiếm chuyệnvi_pham_ban_quyen sinh !
vừa đã đa như tào , ăn xằng bậy, đúng là không lý luận nổi! thế này thì anh đối không em ở lại đây quân ! Ngày mai sẽ đích thân emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về!
Để lại một dọa dẫm tuyệt tình, anh sầm cửa một thật mạnhleech_txt_ngu rồi đi phòng.
Tiếng sầm đinh óc, đêm hôm khuya khoắtbot_an_cap lại yên tĩnh, động tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này e là cả tầng trên tầng dưới đều nghe thấy rõ mồn một.
Lê mắt lại, trái tức xuống đáy vực.
Mùi bột giặtleech_txt_ngu không thể nào ngửi nhầm được, trên Chí Cương rõ ràng là mùi nước hoa cao cấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
thời buổi , người phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình thường nào bỏ cả trăm đồng mua một lọ nước hoa nhập khẩu?
Không Chu Lê Hiểu kiến thức sâu rộng, mà đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi còn làm việc ở nhà ăn của nhà máy dệt kim, tiểu thư con gáivi_pham_ban_quyen giám đốc nhà máy cũngleech_txt_ngu có một lọ nước hoa mùi y hệt .
Lúc trong nhà máy có mình cô tiểu thư ấy dùng nước hoa, chỉ ta đi ngang qua aileech_txt_ngu mùileech_txt_ngu hương sẽ vấn vương rất lâu mới tan hết.
Cả đời này Chu Lê cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa từng ngửi thấy mùi hương đó trên người bất kỳ ai khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nênleech_txt_ngu đến tận bây giờ vẫn còn như in.
Mà sự giận quá mất của Dương Chí Cương cũng đủ chứng minh trong lòng có ma.
Xâu lại phản ứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước sau anh, Lê Hiểu gần như có khẳng định, nay đi gặpbot_an_cap người phụ nữbot_an_cap, và người phụ nữ đó cũng ngay trong khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tập thể này.
người họ nhất đã những hành giới hạn, nếubot_an_cap không nước hoa thể dễ dàngbot_an_cap ám lên người Dươngvi_pham_ban_quyen Cương như vậybot_an_cap được.
Và lý do khiến anh luôn giữ khoảng cách, xa lánh ngườivi_pham_ban_quyen vợ mới cưới này, phần lớn cũng vì người phụ nữ đó chăng?
Khi suốt những điều này, Chu Lê Hiểu khẽ nhếch môi cười khổ.
Nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóng chặt nửa đồng hồ, trongvi_pham_ban_quyen mắt cô lộ ra vẻvi_pham_ban_quyen thất vọng tràn trề, mệt mỏi quayleech_txt_ngu trở về căn bên cạnh.
Nằm một lần nữa, Chuvi_pham_ban_quyen Lê Hiểu khôngvi_pham_ban_quyen tài nào chợp mắt nổi, tâm lại bình tĩnh lạ .
Nhớ lại dạo trước khi Dương Chí Cương về quê thăm nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh đã cứu cô trong một đêm khuya khi cô trốn khỏi nhà và độc thân già chặn đường .
Ngờ đến ngày hôm sau, anhvi_pham_ban_quyen cha mẹ họ Dương đến nhà họ Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạm hỏi, nói muốn cưới cô về làm vợ.
Chu Lê Hiểu tràn đầy lòng kích hành hiệp anh, lại cảm động vì lời cầu hôn . Lúc đó cứ như một thiếu nữ mới biết yêu, vừa thẹn thùng vừa xao xuyến.
Nếuleech_txt_ngu không phải Dương Chí kiên quyết muốn lấy , có lẽ Chu Lê đã bị gả thợ mỏ già nua, vàng đen kia rồi.
ngay trong đêm tân hôn Dươngleech_txt_ngu Chí Cương đã phải quay lại vị, đi biền biệt suốt nửa năm trời.
Nhưng Lê vẫn luôn tin rằng Chí Cương thích mình, suốt nửa năm qua cô luôn mang theoleech_txt_ngu lòng mỏi đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đón mình quân.
Nào ngờ, có lẽ từ đầu đến cuối đều là do đơn phương nguyện, người anh thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự thương lại là một người khác.
Vốn cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngỡ là đã lấy được của đời , giờ nhìn lại, hóa vẫn là do cô nhận nhân tính quá tốt đẹp rồi.
Thực ra mọi ân tình trên đời này đã được niêm yết giá từ trước rồi phải không?
Nếu anh người trong lòng, vậy lý do gì để cưới cô về nữa?
Những ngày này liệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn có thể được ?
Nghĩ đến việc phụ nữ đó cũng trong khu thể này, ngày ra vào mặt Dương Cương, hai người họ không biếtbot_an_cap chừng đã lén lútvi_pham_ban_quyen qua lại với nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ bao lâu rồi, lòng Lê Hiểu ngoài sự đau còn nảy sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm một tia nghi hoặc.
Chẳng lẽ mốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan hệ của họ không thể phơi bày ánh sáng, không thể làm báo cáo kết hôn sao?
Dương Chí Cương chọn cưới vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là để che mắt thiên hạleech_txt_ngu?
Anhleech_txt_ngu ta không lẽ đã đi vụngvi_pham_ban_quyen trộm rồi sao?!!
Cả đêm trằnvi_pham_ban_quyen trọc không ngủ ngon giấc.
Sáng hôm sau, khi trời còn mờ sáng, Chu Lê lờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngheleech_txt_ngu thấy tiếng đóng mở cửa.
Một lát sau, côleech_txt_ngu hoàn toàn bị đánh thức bởi tiếng còi và kèn hiệu từ đằng xaleech_txt_ngu vọng ngoài cửa sổ.
Mặc quần áo tề ra khỏi phòng, đang lúc rót nước rửa mặt thì nghe thấy tiếng gõ cửa nhà.
Nhà Phó tiểu đoàn Dương có ai không?
Chu Lê Hiểu lau khô tay, bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh tới mở cửa. Cửa vừa mở ra đã thấy phụ nữ trung niên đứngvi_pham_ban_quyen bên ngoài, đang tươi nhìn cô.
Ồ! Cô chắc hẳn là vợ của Phó tiểu đoàn trưởng ?
Lê Hiểu nhiên quan sát hai ngườivi_pham_ban_quyen họbot_an_cap, thấy trang phục của họ đồng , mặc quần vải xanh và đi giày vải đen, cánh tay còn đeo băng đỏ hai chữ màu vàng lớn: Phụ Liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô tức hiểu ngay danh tính của hai người .
Vâng! Là em đây, mời các chị nhà ngồi chơi ạ.
phụ nữ bên trái khuôn tròn, tóc ngắn cười rất tình, vừabot_an_cap vào nhà vừa mở to ngắm nhìn Lê Hiểu, chépvi_pham_ban_quyen miệng khen :
Chao ôi, vùng đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net linh thiêng nào màleech_txt_ngu lạivi_pham_ban_quyen nuôi dưỡng được cô con gái đẹp thế này! Em gái đúng là xinh xẻo thanh tú thật, Phó đoàn trưởng Dương nhà chúng ta đúng là số!
Chu Lê Hiểu mỉm cười, lịch sự mời họ vào nhà, rồi tất bật nước .
gái bận rộn nữa, lại đây, mau ngồi xuống đây, ta trò vài câuleech_txt_ngu đơn thôi.
Lê Hiểu đặt chén nước xuống, bấy giờ mới kéo một chiếcvi_pham_ban_quyen bên hai người, hai tay đặt lên đầu gối khép lại, cười tĩnh nhìn họ.
Mời các chị uống , chị cóleech_txt_ngu muốn cứ tự nhiên, em biết gì nói nấy ạ.
trắng trẻo, xinh lại ngoan ngoãn nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến ta vừa nhìn đã có cảm tình ngay lập .
Người phụ nữ mặt cười lên tiếng, giọng điệu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác nhẹbot_an_cap nhàng hơnbot_an_cap:
Em cũng đừng căng thẳng, bọn nói người nhà của Phó tiểu đoàn trưởng Dương đếnleech_txt_ngu thăm thân nên mới ghé qua, sợ em ở đây không quen, không biết chỗ này chỗ trong thể nên còn dèleech_txt_ngu, nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới đặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biệt đây tâm sự với chút thôi.
Người nữ cao ngồi cạnh cũng : Đúng đấy, đừng căng thẳng, đều là nhà quân cả, này lại xóm của nhau, có gì cứ nấybot_an_cap, chị em mình giúp đỡ lẫn nhau !
Chu Lê Hiểu mỉm cười, gật đầu kích:
Cảm chị đã quan tâm, em mới đến đúng là chút chưa ạ.
, để em tự giới thiệu trước, em tên là Chuvi_pham_ban_quyen Hiểu, là vợ của anh Dương Cương, em hôn được nửa năm rồi
Hiểu vừa nhiên tròvi_pham_ban_quyen chuyện với hai ngườibot_an_cap, vừa không khỏi nảyvi_pham_ban_quyen sinh những suy đoán trong lòng khi cuộc dần đi vào chiều .
Cô mới đến đây, các đồng chí ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hội Phụ nữ đã không dưngbot_an_cap tìm đến cửa, lại còn đột ngột như vậy, lại chọn lúc Chí Cương không có nhà.
Chẳng lẽ anh ta có tiếng xấu gì mập mờ sao? Thế chức mới biệt quan tâm hình anh ?
đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí Hội Phụ này, bềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài trông có vẻ là đến tìmleech_txt_ngu hiểu gia đình quân nhân.
Nhưng thực chất, lại giống như đặc biệt đến để xétbot_an_cap lời nói của cô vậy
Vậy em Chu , em và Dương phó doanh là tự do tìm hiểu, hay là do người lớn tác hợp vậy?
Chúng em quen từ nhỏ, nhà ở hai con sau thôi ạ.
Vậy là tự yêu rồi?
Tẩu tử mặt tròn đầy vẻ hóng .
Chuleech_txt_ngu Lê lờ mờ cảm thấy đối phương cặn như vậy nhất là có khác.
đúng lúc tỏ vẻleech_txt_ngu thẹn thùng cúi mắt, không thừa nhận cũng chẳng phủ .
ứng như thế này lại càng dễ khiến ta nảy sinh liên .
cánvi_pham_ban_quyen hội phụ nhìn nhau, đều nhất loạt rằng hai người phần lớnvi_pham_ban_quyen là tự do đương, tảng đá trong lòng lập tức vơi đi phân nửa.
Lý tẩu tử lại cười híp mắt hỏi một câu: Thế sao em lại tới muộn ? Hồi đó Dương phó doanh nói gia đình giục về kết hôn là vội chạy về ngay, mấy ngày sau đã quay lại, cuống cuồng đánh cáo kết hôn, làm việcvi_pham_ban_quyen nhanhleech_txt_ngu gọn dứt khoátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm!
sau đợi ấy được phân , chúng chị đều tò mò không biết bao giờ cậu ấy mới đón vợvi_pham_ban_quyen đến . Em Chu , em làm chúng chị mỏi đấy!
Khóe Chu khẽ cong lên cười, đôi mi mỏng rủ xuống, vô tình che đi tia dao động lướt qua mắt.
Thựcvi_pham_ban_quyen ra em cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốnbot_an_cap sớm đến đây theo quânleech_txt_ngu lắm, nhưng đúng lúc mẹ chồng khỏenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tốt, em vềvi_pham_ban_quyen nhà chồng nên phải thay anh Chí Cương tận hiếu. Vừa sang xuân, sức tốt rồi mới dám đi.
chao, hóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra là vậy, xem ra phúc khí của Dương phóvi_pham_ban_quyen doanh thật phảileech_txt_ngu dạng vừa, em dâu vừa xinh đẹp lại vừa thảo, nhà họvi_pham_ban_quyen Dương cưới được em đúng là hưởng phước !
Hì hì, không có , đây đều là việc em nên làm .
Ba người vừa nói cười, chẳng mấy chốc đã trở thân thiết.
Giọng điệu Chu Lê Hiểu nhẹ nhàng khéo léo, thànhbot_an_cap công cho mình một thiện cảm lớn.
Lúc hai tẩu tử hội phụ nữ mới đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vốn dĩ chỉ định tìm hiểu qua tình , dù sao mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người cũngbot_an_cap chưa quenleech_txt_ngu biết, đi theo quy là , thêm một chuyện chẳng bằng bớt chuyện.
Ai ngờ càng chuyện trò lại càng thấy hợp rơ.
Lập tức cảm Chu Lê nhìn thế nào cũng thấy vừa mắt, đúng là tốt.
Xem ra trước kia của Dương phó doanh đúng là hiểu lầm thật.
Dù thì có ai lại bỏ mặc người vợ trẻ dịu dàng xinh thế này khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương, mà đi dây dưa không ràng với một phụ mang theo con nhỏ chứ? Trừbot_an_cap phibot_an_cap điên rồi!
Họ cứ thế trò chuyện cho khi nghe thấy tiếng bước chân dồn dập hỗn loạn từ cầu bên ngoài truyền đến.
Ôi mẹ ơi! Đã nói chuyện cả tiếng hồ cơ à! Bên luyện buổi sáng kết rồi phải không?
Không được không được, để lần sau gặp lại rồi nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp, Dươngvi_pham_ban_quyen phó doanh sắp về ăn cơm rồi, làm lỡ việc nấu của em được!
Chu Lê Hiểu cười, không lời.
Nấu cơm?
Trong nhà còn chưa nhóm lửa lần nào, đồ thức uống gì cũng không có, cô nấu bằng niềm tin à?
Bữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm qua cũng là Dương Chí Cương mang từ về.
Hai vị tẩu tử vội vàng ra về.
Chu Lê Hiểu cũng nhanh chóng đích thân tiễn ngườibot_an_cap ra cửaleech_txt_ngu.
léo sao, cửa vừa mở, người vừa ra ngoài thì đúng lúc chạm mặt Dương Chí , đi cùng lên lầu còn có một vị sĩ quan khác.
Hai người vừa đi vừa chuyện, Dương Chí Cương chủ nghiêng người không biết đang nóileech_txt_ngu gì, người mày mắt lạnh , mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít nói, chỉ khẽ gật một cái.
Từ cử chỉ và thái độ có thể , đối phương nhất có cấp bậc cao hơn Dương Chí Cương.
Chu Lê Hiểu yên đứng phía sau sát người đàn ông đó.
Trương tẩu tử cười hơ hớ lên chào trước: quá ! Hạ , Dương phó doanh, huấnbot_an_cap luyện về rồi đấy àbot_an_cap?
Dương Chí Cương nhìn thấy cán bộ hộileech_txt_ngu phụ nữ từ trong nhà mình đi ra, biểu cảm sững lạibot_an_cap.
Trương tẩu tử, Lý tẩu tử.
Ơi!
tẩu tử vội vàng cười giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích: Chúng chị không có việc gì , chỉ người nói cậu hôm qua mới tới, sợ ấy mới đến nơi đất khách quê người không có ai bầu bạn, tranh thủ ghé qua thăm chút thôi. Đang định vềvi_pham_ban_quyen đây! Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm phiền vợbot_an_cap chồng trẻ đoàn tụ nữa!
Đúng đúng, tôi về , công đoàn cònleech_txt_ngu có việc cần sắp . Lý tẩu tử cũng vội vàng chen lời, Đúng rồi Dương phó , tôi thấy đệ muội ở nhàvi_pham_ban_quyen cũng không có gì làm.
Hay là thế này, nếu cậu bận thì cứ yên tâm giao người cho chúng tôi, chiều nay có thời , nữa sẽ dẫn em ấy dạo quanh đại một vòng, giới thiệu cho em ấy biết thêm mấy em nữa.
Sau nàyvi_pham_ban_quyen mọi người sống cùngleech_txt_ngu một tòa nhà, ngày thường không thiếuleech_txt_ngu lúc đi lại, quenleech_txt_ngu biết sớm một chút thì này có chuyện gì cũng dễ tìm người bàn bạc giúp đỡ, mới tình cảm!
Sắc mặt Dương Chí Cươngleech_txt_ngu đổi, nụ cười gạo nơi khóe môi.
, vậy làm phiền các tẩu tử rồi.
gì đâuleech_txt_ngu! Hàng xóm láng giềng cả, đó phải là việc nên làmleech_txt_ngu sao!
Nói xong tẩu tử lại cười hì hì chào tạm Lê Hiểu: Vậy chúng chị về nhé! Đợi chiều nay xong việc bọn chị lại qua đón em Chu đi dạo, nha.
Chu Lê Hiểu cong mày mỉm cười: Vâng! Vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợi các chị, cảm ơn chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Dương Chí Cương gậtvi_pham_ban_quyen đầu, kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáo tiễn hai vị tẩu tử xuống lầubot_an_cap.
Chờ đi , thu hồi tầm mắt, nhíu mày nhìn Lê Hiểu, lớn tiếng quở trách với điệu bất mãn:
Cô để đầu tóc rũ rượi thếvi_pham_ban_quyen kia nhìn có ra thể thống gì không!
Chu Lê Hiểu hơi ra.
Cô tưởng đây vẫn là dướileech_txt_ngu quê àleech_txt_ngu? Trước mặt cán bộ hội phụ nữ mà không chú diện chút nào sao? Sau lưng người ta sẽ bàn tán thế hả?
Ánh mắt Dương Cương rõ vẻ chán ghét không thèm che , giọng điệu rất tệ, cũng chẳng màng đếnvi_pham_ban_quyen việc người ngoài đó , nói xong liền hầm hầm vào trong nhà, còn huých vào cánh tay Chu Lê Hiểu.
Còn mau đi vào theo tôi!
Chu Hiểu nắm cánh taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đụng đau, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, cố nén sự nhục nhã mà chặt môi.
Tuấn Sơn vào nhà thu hết cảnh này vào mắt, không khỏi nhíu mày.
Nhưng chuyện nhà khác anh cũng tiện xen vào, thế là anh im lặng cụp mắt, cắmleech_txt_ngu chìa khóa mở cửa vào nhà.
Chu Lê không quá để ý đến người hàng xóm đối diện.
Cô hít sâu một hơi, nén chặt xúc rồi đóng , quay người đã thấy Dương Chí trong phòng lớn đi ra, tay hai tờ phiếu và ít tiền lẻ.
Phiếu này là của nhà ăn, tiền cô cầm lấy mà tiêu.
Giọng anh lạnh lùng, phiếu và tiền bàn trà, sải đến trước tủ bếp, lục haibot_an_cap chiếc cặp lồng đựng cơm hôm qua.
Dù sao tẩu tửbot_an_cap hội phụ nữ cũngleech_txt_ngu dẫn cô dạo, lúc đó cô sẽ biết nhà ăn với cửa hàng dịch ở đâu thôi.
Anh cầm cặp lồng, lạnh lùng nhìn Chu Lêvi_pham_ban_quyen Hiểu: cô chưa tới, tôi toàn ăn ở nhà ăn. nay nếu cô muốn nấu cơm thì đi mua ăn, muốn làm cũng không cần cưỡng ép, mỗi ngày sẽ để lạileech_txt_ngu phiếu cơm cho , cứ cầm phiếu đến nhà ăn mà lấy cơm. Nghe rõ chưa?
Lồng ngực Chu Lê Hiểu như bị thủng một lỗ, gió lạnh hun hút thổi vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
nhìn thẳng vào mắt Dương Chí Cương với ánh mắt đờ , nói nào.
Dương Chí Cương chỉ coi như đang giận dỗi, nhíu mày, giọng điệu khó chịu bổ sung thêm một .
Tôi biết qua cô mớibot_an_cap đến, chắc là mệt nên nayleech_txt_ngu mới dậy muộn, sau này cố gắng đừng muộnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này nữa. Biết đâu lại nhàleech_txt_ngu chơi, vạn ra cáivi_pham_ban_quyen danh lười ham ăn không biết thu dọn, đối với cả chúng ta đều không tốt.
Cô cứ đi chải đầu trước đi, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ăn ở nhà ăn. tôi sẽ mang cơmbot_an_cap chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , buổi cô tự mìnhbot_an_cap đileech_txt_ngu mà ăn. Nói xong anh bỏ đi.
Dương Chí !
Chu Lê Hiểu xoay người, người đàn ông đang dừng chân cửa, cảm và thân thuộc cuối cùng trong lòng cũng hoàn đóng băng vào lúc này.
Tôi đến đây thứ hai, anh đã không chờ mà muốn vứt bỏ tôi rồi, đúng ?
Lại nói nhảm cái gì thế? Cáibot_an_cap gì mà vứt bỏ cô?
Thấy cô định gây sự, Chí Cương nhíu mày, giải : Ngày thường nhiệm vụ huấn luyện của tôi rất nhiều, có gian lo cho côleech_txt_ngu uống, phiếu và tiền đều để đó choleech_txt_ngu cô rồi, không để cô chịu thiệt, cô còn muốn thế nào nữa?
Tôi thế nào ư? Tôi cùng anh sống cho tử tế, còn anh? cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn sống cho tử tế không?
Chubot_an_cap Hiểu cười khẩy một tiếng, đivi_pham_ban_quyen đến trước mặt anh.
biết hôm nay cán bộ hội phụ đến đây đã nói gì với tôi không?
Sắc mặt Dương Chí Cương lập tức thay đổi, Lê Hiểu thể đồng tử của trong một thoáng căng thẳng mà co rút .
Nói gì rồi? Chuleech_txt_ngu Lê Hiểu, tôi cảnh cáo cô, tốt cô đừng có nói bậyvi_pham_ban_quyen!
chưa nóileech_txt_ngu là chuyện mà anh đã vội vàng cảnhbot_an_cap cáo tôi rồivi_pham_ban_quyen sao?
Lê Hiểu cười lạnh: Sao nào, chột dạ rồi à?
Tôi có gì màvi_pham_ban_quyen phải chột ?!
Dương Chí trợn tròn : Lê , tôi biết tính cô nghi thầnleech_txt_ngu nghi , lý thế này, lúc đầu tôi đã chẳng thèm cưới cô!
Là tôi cầu xin anh cưới tôi chắc? Chu Lê Hiểu cười mỉa mai: Chẳng ai ép anh đến nhà tôi ngõ cả!
Lúc đầu chẳng phải vì
Sắc mặt Chí kỳ khó coi, nhữngbot_an_cap lời suy tuôn ra khỏi miệng.
ra lời này không thể để người khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe thấy, anh tavi_pham_ban_quyen lại, theo bản năng thấp xuống: Lúc đầu chẳng phải vì cô không muốn cho lão thợ mỏ kia nênvi_pham_ban_quyen nửa trốn khỏi nhà, kết quả ở ngõ tối trong làng suýt chút nữa bị lão già góa vợ bắt nạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đúng lúc gặp rồi cứu cô một mạng ?
Tôi thấy cô bị ép hôn thương, hai lại cùng làng quen biết nhỏ, mới ra tay giúp .
Cô biết thì thôi, ít cũng đừng có không điều như thế !
Phải, cứu , tôi thực sự nên mang ơn đội nghĩa, tim phổi với anh! Chu Hiểu nhếch lạnh lùng: Nên tâm tình nguyện bị anh che mắt, giả câm giả như không biết gì! Đợi cho đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi anh xongvi_pham_ban_quyen rồi, vẫn tiếp làm một con ngốc! Chờ đến lúc anh cảm thấy tôi hết giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trị sử dụng, tự mình ngoan ngoãn cuốn gói cút đi là được chứ gì!
Lê !
Dương Chíbot_an_cap Cương vừa hoảng vừa giận, không tiếc lời lớn đe dọa cô: còn nói hươu nói vượn nữa, đừng trách tôi lập tức nộp báo cáo ly hôn, tống cô về quê đấy!
Ít đe dọa tôi !
Chu Hiểu cũng hoàn toàn bùngvi_pham_ban_quyen nổ.
Anh nộp đi, anh nộp ngay bây giờ đi! Không nộp anh không phải là đàn ông!
Cô nói cái gì?!
bảo nộp ngay bây giờ! Ly!
Chu Lê chống nạnh, ra cái vẻ đanh đá lúc trước còn đi làm ởvi_pham_ban_quyen cãi với người ta: Dương Chí Cương, tôi nói cho biết, đừng tôi bỏ học sớm, học vấn thấp mà lừa! Chu Lê Hiểu ở xưởng mấy năm nay, hạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người tâm cơ mà tôi chưa từng ? Đừng hòng xoay nhưbot_an_cap một con ngốc!
Vừa nãy mấy bên Hội qua đây, tôi đã nói chuyện rõ ràng các chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy rồi!
mà nửa năm trước anh vàng chạy về nhà tìm người kết , lại vội vàng chạy về báo cáo kết hôn, chẳng qua là để thăng chức Phó đoàn trưởng cho dễ phân nhà thôi phải ?!
Dương Chí Cương không ngờ cô đột nhiên lật bài ngửa, trong chốc sửng đến mức vẻ giận dữ trên mặt không giữ nổi nữa, mắt cũng hoànvi_pham_ban_quyen hoảng loạn.
nhỏ tiếng một ! Nói bậy bạ đó?! có đoán mò rồi nói tung có không!
Tại phải nhỏ tiếng! Phải để cho tất cả bọn nghe thấy mới được!
Chu Lê Hiểu không hề có ý định thu mình lại, đôi thanh nhướng tiếp tục vạch anh ta: Xét nhà đều phải thông qua thẩm tra chính trị của tổ chức, nếuleech_txt_ngu anh phải có chuyện khuất tất cản trở bước này, thìvi_pham_ban_quyen việc gì phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội vàng nộpbot_an_cap báo cáo hôn vào đúng thời điểm then chốt này!
Còn nói ra bên ngoài cái gì mà gia đình thúc giục, nhà vừa được phân xuống lên đoàn tụ ngay!
Chí Cương! Lời này của anh lừa người khác thì được, chứ đối với hoàn toàn là nói nhảm! Anh sự coi là đồ ngốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à?
Anh vàng đón tôi đoàn tụ bao giờ? khi đến, anh có cho tôi được sắc mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt nào ?
Còn nói với người ta cái gì mà tôi với anh thanh mai trúc mã, thề non hẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biển nhiều năm, ai thềvi_pham_ban_quyen non hẹn biển với anh cơ chứ!!
Tất cả giả, từ đầu đến cuối đều là một lời nói !
Anh tôi một lần lấy báo đáp thì thôi đi, còn muốn lừa tôi, hôn rồi lại định sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử tế, anh đúng kẻ lừa đảo
Thật sự không lường trước đượcbot_an_cap Lê Hiểu vốn có vẻ ngoài dịu dàng lại tinh và nhằn vậy.
Dương Cươngbot_an_cap đauvi_pham_ban_quyen đầu như bổ, thái dương liên hồi.
Hóa ra anh đã coi thường cô gái thôn quê suýtleech_txt_ngu bị bốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bán cho lão thợ này rồivi_pham_ban_quyen!
Sợ Chu Lê Hiểu lại nóileech_txt_ngu điều gì không nên nói, kinh hàng xóm lầu dưới xuống xem náo , lúc đóvi_pham_ban_quyen ảnh hưởngleech_txt_ngu xấu mang lại có thể tưởng tượngbot_an_cap được!
Không màng nhiều chuyện khác, Dương Chí Cương nhanh chóng đặt hộp cơm xuống, một tay bịtleech_txt_ngu miệng Lê Hiểu, đẩy người vào trong .
miệngvi_pham_ban_quyen cho tôi! Vào đây!
Ưm! Ưm ưm
Chu Lê Hiểu lời còn chưa dứt, đã anh ta bịt miệng vừa đẩy vừa ôm lôi vào trong phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
sắc mặt xanh mét của Dương Chí Cương, sau gáy cô lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi gai ốc.
Người này không thẹn quá hóa giận, muốn rabot_an_cap tay với cô sao!
Càng nghĩ thấy có khả năng, Lê Hiểu ra sức vùng vẫy, muốn lên Cứu , Dương Cương đánh vợ rồi!.
Tiếc là sức lực nam nữ chênh , cô căn không thể thoát ra được.
Thấy càng lúc càng gần trong, Chu Hiểu bám chặt lấy khung cửa, lật giá chậu rửa mặt.
Binh boong xoảng, một tràng âm chói tai vang lên.
Cửa nhà đúng lúc này nhiên có ngườibot_an_cap gõ.
Dương Chí Cương! Làm cái gì ở trong đó thế! Có đi ?
Bên ngoài cửa truyền đến một giọng trầm thấp, hay như âm thanh cứu thế.
Mắt Chu Lê Hiểuleech_txt_ngu , ngay lập tức thấyvi_pham_ban_quyen lực đạo ở cánh tay Chí Cương khựng lại.
Cô thừa cơ đẩy anh ta ra, lao trong phòng, rầm một tiếng đóng sầm cửa lại, rồi dùng cơ thể tựa vào chóng chốt khóa.
Hoàn toàn Dươngbot_an_cap Chí Cương ở ngoài cửa, lúc này Lê Hiểu từ từ thở phào nhẹ nhõm.
Lực đạo kìm kẹp khi nãy dường như vẫn còn vương trên cánh tay và mặt, cảnh vô thức khiến cô nhớ lại giác khi lão già vợ khỏe mạnh trong làng chặn lại nơi góc tường trong ngõ tối vào đêm đó năm trước.
Cảm nổi da gà khắp toàn thân.
Hiểu run rẩy cả người, không kìm được một cơn buồn nôn, chân mềm nhũn suýt chút nữa ngã ngồi xuống đấtleech_txt_ngu.
trưởngleech_txt_ngu! Không có gì ạ! ra ngay đây!
Dương Chí Cương đẩy cửa , nghiến răng lên tiếng, giọng điệu não u ám, sát cửa đe dọavi_pham_ban_quyen Hiểu: Lát nữa về sẽ tính sổ với cô sau!
Chu Lê Hiểu, cô đừng quên đây là nơi , tôi bây giờ là người ông của cô, tốt là cô có làm , tôi mà xui xẻo thì cô cũng hòng có kết cục tốt đẹp gì !
Biết điều đợibot_an_cap tôi về rồi chúng ta nói chuyện hẳn hoi, bất có yêuvi_pham_ban_quyen cầu tôi sẽ gắng đáp ứng.
Nếubot_an_cap không biết điều, cần cô còn tôi ngày nào, tôi có đầy cách côbot_an_cap!
Chu Lêbot_an_cap Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảmvi_pham_ban_quyen thấy tê cả người, cho đến khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe thấy tiếng bướcvi_pham_ban_quyen chân ngoài đi xa dần.
Chí Cương mở cửa rời .
Cô mới lấyvi_pham_ban_quyen lại được thở, từng bước vềbot_an_cap phía giường ngồi xuống.
Như thế này không ổn
mình nhưvi_pham_ban_quyen thế này chẳng khác nào vào hang cọp rồi.
Lyvi_pham_ban_quyen.
Hôn nhân này phải ly.
Cứ nhìn vẻ hung hãn này Dương Chíbot_an_cap Cương, nếu không lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn, sớm muộn gì cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng sẽ chuyện.
Hạ Tuấn Sơn là vì nghe thấy tiếng tranh mới đến gõ cửa.
Không phải anh thích lo chuyện đồng.
Chủ yếu là sớm ra, nếu cứ đôi vợ trẻ này cãi vã tiếp, cảvi_pham_ban_quyen tòa nhà quân sẽ laobot_an_cap xem nhiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất.
Lúc đó hỗn loạn, càng giải quyết.
nhà ở đối diện nhau, khó tránh khỏi bị bởi vợ chồng , ít nhất mười lăm ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ chẳng có lấy một ngày yên tĩnh.
Đoànvi_pham_ban_quyen trưởng, thật ngại quá, tôibot_an_cap dặn dò nhà tôi mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu.
Dương Chí cửa đi ra, mồ hôi lạnh đầy đầu, cũng không chắc Hạvi_pham_ban_quyen Tuấn Sơn vừa rồi nghe được bao nhiêu, và rốt cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nghe hay không.
Anh gượng thích mộtbot_an_cap câu, rồi vội vàng chủ đềbot_an_cap.
ta đi thôi Đoàn trưởng! Đừng để muộn!
Sơn nhàn nhạtbot_an_cap liếc nhìn anh ta, không nói gì, bước xuống lầu trước.
Dương Chí vội vàng nhấc chân đi .
Cho đến khi hai đi ra khỏi khu , đi thêm vài bước, Hạ Tuấn Sơn mới cân nhắc một hồi, không nhịn được lên tiếng.
Dương Phó tiểu đoàn trưởng, cãi với à?
Cơ mặt Dương Chí Cương cứng đờ, bàn tay cầm hộp cơm không tự chủ được siết chặt.
À, không có gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ là ấy mới đến chưa quen, dở trẻ con thôi ạvi_pham_ban_quyen!
Anh ta cúi đầu nhếch môi: Vợ trẻ đúng là khó chiều, để Đoàn trưởng chê cười .
Hạ Tuấn Sơn đúng là có nghe Chu Lê Hiểu quát tháo mấy , loáng thoáng nghe thấy những như ‘lừa ’, ‘coi tôi là đồ ngốc’, ‘lời nói ’.
Trong nghĩ, đúng làleech_txt_ngu không trông mà bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình dong.
Nếu Chu Lê Hiểu không cãi vã lớn tiếng như vậy, ai mà biết được cô vợ nhỏ trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng dịu dàng Dương Cương lại có tính cách nóng như , lời cũng thật đanh thép.
Anh cũng không nghĩ nhiềuleech_txt_ngu, dù sao đó cũng là chuyện của vợleech_txt_ngu chồng nhà người .
Chỉ nói: Mới cưới đã xa nhau lâu như vậy, người ta một thân một mình lặn lội xa đến tìm cậu, trên đường đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không dễ dàng gì, trong lòng có cậu nên mới thế, lát về hãy dỗ cô ấy cho tốt.
Vợ mình thì nên nhường một chút.
Vợ chồng trẻ cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra là lục đục vã, lầu trên lầu dưới đều xem nhiệtvi_pham_ban_quyen, ảnh hưởng không .
Vâng, rồi Đoàn !
Dương Chí Cương căng thẳng đến mức nước bọt.
Đợi về tôi sẽ dỗ dànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ấy, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy là người dưới quê không có vấn gì, mới đến chưavi_pham_ban_quyen hiểu tắc, tôi sẽ dạy bảo .
Ừm. Còn báo cáo ngườibot_an_cap nhà đội của cậu nữa
Tôivi_pham_ban_quyen làmleech_txt_ngu xong việc sẽ viết ngay, sớm nhất thể nộp cho ngài.
Ừm.
Thấy không nói thêm gì nữa, Dương Chí mồ hôi lạnh đầm đìa, ngầm thở phào nhẹ .
Lo lắng Chu Lê Hiểu ở nhà lại gây chuyện gì đó, Dương Chí Cương chẳng yên tâm chút nào. Anh không dám ở lại căng tin ăn mà vội vàng đóng hộp thức ăn rồi tất tả chạy về nhà.
biết rằng, Chu Lê tự nhốt trong để sắp xếp lại suy nghĩ. Cô đang tính xem cuộc hôn nhân quân đội phải làm sao mớileech_txt_ngu hôn được?
là phải nắm được bằng chứng thực về việc phạm sai lầmleech_txt_ngu của Dương Cương xong. Nhưng trướcvi_pham_ban_quyen đó cô chỉ là dọa anhvi_pham_ban_quyen ta, ngay cả việc anh ta có có người phụ nữ khác cũngleech_txt_ngu chỉ là do cô suy từ mùi nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoa. Cô cần bằng chứng đanh thép để chứng minh Chí Cương thực sự phạm , phản bộibot_an_cap cuộc hôn nhân của họ
Đang mải suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩleech_txt_ngu nghe tiếng đập cửa bên . Chu Lê Hiểu sực tỉnh, chăm chú lắng nghe rồi đứng dậy rabot_an_cap phòng.
đến phòng khách, cô nghe thấy tiếng một đứa trẻ hỏi vọng vào: “Có không?! Giúp với!”
Lê Hiểu nhíu , đi tới mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa thì thấy một cậu bé đang ở trần đứng ngoài cửa. Tầm năm, sáu , dáng người nhỏ nhắn, trên còn vác một chăn, chăn kéo lê đất lấm lem đầy .
Côleech_txt_ngu sát một lượt, “Cháu là”
Có người thật nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Mắt Hạ Tiểu Quân sáng , cậu bé đã bảo nhà chú Dương có phụ nữ mà!
“ xinh , dì giúp cháu một tay với được , dì!”
Chu Lê Hiểu, “”
phút sau, Chí Cươngleech_txt_ngu vã về đến nhà. Vừa vào cửa, đã thấy con trai đoàn trưởng là Hạ Tiểu Quân đang ở trần ghế sofa nhà mình.
Chu Lê Hiểu bên cạnh đang mặc quần áo cho đứa nhỏ. Cương ngẩn ngườileech_txt_ngu, chuyện thế này?
“ ? Cháu dầm à?”
Chu Lê Hiểu đang kéo quần cho đứa bé, nghe thấy tiếng thì tay khựng lại, rồi thản nhiên tục giúp đứa nhỏ đốn quần áo.
Hạ Tiểu liếc nhìn Dương Chí Cương, nhe răng cười: “Chú Dương, thím nhỏ tốt đấy!”
Thơm quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Vị thím nhỏ dịu dàng, xinh đẹp lại cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cực kỳ tốt bụng này, ôm vào vừa thơm vừa mềm. Đây hẳn là mùi vị củaleech_txt_ngu mẹ ?
Hạ Tiểu Quânvi_pham_ban_quyen nhìn Chu Lê Hiểu, rồi lại nhịn được nhìn sang Dương Chí , vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức bĩu . Trong lòngvi_pham_ban_quyen nhỏ bé tràn ngập sự ngưỡng và ghen tị.
Một thím nhỏ xinh đẹpbot_an_cap dịu dàngbot_an_cap thế này, sao lại có thể vợ của Dương được cơbot_an_cap chứ? đây là vợ của ba nó thì tốt biết mấy! Nếu mà trông như thế , nó có thể nghênh ngang trong luôn rồi!
Haiz, là khờ có phúc kẻ khờ!
Dương Cương, “”
“Xongbot_an_cap rồi, đi vào được rồi đấyvi_pham_ban_quyen.”
Chu Lê Hiểubot_an_cap không thèm để ý đến Dương Chí Cương, xong quần cho đứa trẻ rồi bế bé ngồi ngay ngắnvi_pham_ban_quyen, đưa đôi giày vải trên đất cho cậu.
“Cháu tự đi không?”
Đôi mắt Hạ Tiểu Quân đảoleech_txt_ngu liên hồi, mở miệng nói ngay: “Không ạ!”
Chu Hiểu cũng nghĩ nhiều, ngồi xổm xuống giúpbot_an_cap cậu đi giày. Tayvi_pham_ban_quyen cô trắng , tuy có thấy dấu vết của việc động nhiều nămvi_pham_ban_quyen nhưng động nhẹ , thong thả giúp Hạ Tiểu Quân đi giày vải.
Hạ Tiểu Quân nhìn chăm chằm khuôn mặt thanh tú dịu dàng của Lê Hiểu, đôi mắt tròn xoe lẽ ửng hồng. với đôi bàn tay thô ráp đầy sức mạnh, lại hở ra đánh đauleech_txt_ngu của ba, thì đúng là một trời vực!
“Đi xong rồi, đi nào.”
Chu Lê Hiểu , định xoavi_pham_ban_quyen đầu đứa nhỏ nhưng vừa ngước mắt đã bắt gặp đôi mắt đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cậu bé. Tayvi_pham_ban_quyen cô lửng không trung, sữngleech_txt_ngu sờ: “Sao ? Sao lại muốn khóc ? Dì cháu đau à?”
“Oa ”
Hạ Tiểubot_an_cap Quân nguầy nguậybot_an_cap, nước mắt lã rơi xuống, sụt sùi : “Cảm thím, thím đối với tốt quá, thím là người dàng nhất thiên hạvi_pham_ban_quyen mà Tiểu Quân từng gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!! Oa ”
Nhìn đứa khóc thút thít, Chu Lê Hiểuvi_pham_ban_quyen ngẩn ra hai giây rồi bật . “ cháu mặc quần đi giày đã là tốt rồi sao?”
Đứa này cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảmvi_pham_ban_quyen động quá . Tay đặt lên đầubot_an_cap Hạleech_txt_ngu Tiểu Quân xoa nhẹ, Lê Hiểu mỉm cười lau nước cho cậu, vừa giọng dỗ dành.
“Được rồi, ngoan đừng khóc , không người ta lại tưởng dì đánh trẻ con đấy.”
“Oa oa oa”
Thím thật sự dịu dàng quá đi! Xoa đầu cũng thấy dễ chịu nữa
Hạ Tiểu đànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấn tới, ôm lấy Chu Lê Hiểu, bộ dạng thiết đó, ai biếtvi_pham_ban_quyen còn tưởng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai mẹ conbot_an_cap.
Lê Hiểu cũng không tại saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa nhỏ này lại dễ gần người như . lúc này đứa trẻ đang vùi trong mình khóc sụt sùi, cô cũng không thể nhẫn tâm đẩy ra, đành bế cậu xuống , nhẹ nhàng vỗ lưng anleech_txt_ngu ủi.
là rồi, Hạ Tiểu càng không nỡ khỏi vòng tay vừa thơm vừa của .
Dương Chí Cương đặt hộp cơm xuống, quay đầu thấy một lớn một nhỏ đang ôm nhau, vừa ngỡ ngàng vừa cảm thấy bất lực.
“Tiểu , đừng khóc nữa, lại đây ăn cơm trướcvi_pham_ban_quyen đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Hạ Tiểu Quân khôngvi_pham_ban_quyen thèm đoái đến anh, chỉ lo nép vào Lê Hiểu sụt sịt. Chí Cương cạn , đành dọa cậu bé.
“ cháu sắp về rồi đấy, cháubot_an_cap khóc này, lát nữa anh ấy lại tưởng chú bắt nạt cháu, đừng có lấy oán trả ơn nha !”
Lê Hiểu nhận rõvi_pham_ban_quyen thể nhỏ bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong lòng run lên một cái. Được thôileech_txt_ngu, đứa nhỏ sợvi_pham_ban_quyen ba.
buồn cười dànhbot_an_cap: “Được rồi mà, khóc nữa, dì mặt cho cháu rồi chúng mình ăn cơm nhénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, được không?”
Lúc Tiểu mớivi_pham_ban_quyen khóc, mếu gật đầu. “.”
Lê thở , đứng đivi_pham_ban_quyen bưng chậu nước, làm khăn rồi tới lau mặt cho cậu bé.
Chu Lê Hiểu là chị cả trong , vì từ lúc tám tuổi biết mình con ruột nhà họ Chu nên từ nhỏ tâm đã cảm, sống rất cẩn trọng. Cô hết tiểubot_an_cap học thì không đi học nữa, luôn giúp gia đình làm việc, mộtleech_txt_ngu tay chăm sóc các em lớn, nên sóc Quân đối vớibot_an_cap cũng thuần thục.
Lau mặt sạch sẽ xong, Chu Lê Hiểu dắt cậu bé đến bàn ngồi xuống, lấy bát đũa chuẩn . Thức trongleech_txt_ngu hộp phần của hai người, thêm một đứaleech_txt_ngu trẻ hơi thiếu.
Dương Chíleech_txt_ngu Cương nhìn cô một cái, thấy Chu Lê Hiểu và Hạ Tiểu Quân chỉ lo phần , chẳng ai quan tâm có ăn hay không. Anh nuốt nước , hậm hực đi sang một tự rót nước uống.
Lúc có Hạ Tiểu Quân ở đây, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì anhleech_txt_ngu không tiện nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu Lê Hiểu. Đứa trẻ tuổi cơ bản đã , này nay vốn nghịch ngợmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lắm lời, chuyện gì để nó thấy thì coi như cả Đoàn trưởng Hạ lẫn trẻ trong đại viện đều biết hết.
Chỉ đành đợi Hạ Quân đi rồi mới nói.
Dương Chí Cương nén giận, đứng trước uống ngụm , vừa nhẩm tính lát nữa nên chuyện với Lê Hiểu thế nào. thường, sau khi ăn sángvi_pham_ban_quyen nghỉ ngơi mộtvi_pham_ban_quyen lát anh phải đi huấn luyện ngay. Thời gian rõ ràng có chút gấp gáp, có lẽ đợi buổi tối về là thời điểm hợp để chuyện.
Vậy thì trước mắt phải dỗ dành cô đã. Phải ổn định tâm lý Chu Lê Hiểu trướcvi_pham_ban_quyen, tránh việc chiều nay cô ta gặp đồng ở Hội Phụ nữ lung tungvi_pham_ban_quyen.
Nhữngvi_pham_ban_quyen lời đồn thổi trước đó khó khăn lắm mới nhờ kết hôn mà dẹp xuống được, không thể vì Chu Lê không hiểu chuyện mà loạn khiến cuộc sống của anh không yên ổn.
Đợi hai năm nữa, anh chờ được cơ hội tốt chuyển ngành, có công việc ổn định thì có thể đưa mẹ con Nguyễn Ninh đi. Đến lúc đó Nguyễn Ninh cũng đã góa chồng được hai năm rồi, đổi một nơi đất khách người, họ sẽ không phải sốngbot_an_cap cảnhbot_an_cap lén lút như thế này .
đó, anh cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể ly hôn với người đàn bà chanh chua như Chu Lê để Ninh.
Dương Chí vừa uống vừa vắt óc suy , cảnh anh vạch ra vô cùng viên mãn, nơi khóe mắt chân mày thậm ra chút ý cười khó che giấu.
Lê Hiểu và Hạ Tiểu Quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng ăn , hoàn không chú ý đến việc anh ta cóvi_pham_ban_quyen bất thường. đến Hạ Tiểu Quân đang cúi đầu húp cháo đột nhiên vểnh tai , ngẩng hét lớn một tiếng:
“Ba ơi! Con ở đây!”
Chu giật mình, vội vàng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa. Dương Cương không biết có thói quen gì lúc về không đóng chặt , cô vừa mảivi_pham_ban_quyen chăm sóc đứa trẻ cũng không đểleech_txt_ngu ý.
“ Tiểu Quân?”
Bên ngoài cầu thang vang lên giọng nam đầy thắc mắc.
“Con nhà thímbot_an_cap xinh ! Đang ăn cơm !” Hạ Tiểu Quân dõng dạc trả lờivi_pham_ban_quyen.
Chu Lê Hiểu, “”
Bên ngoài còn tiếng .
Dương Chí Cương vội đặt trà xuống, rảo bước ra mở .
“ trưởng, Tiểu Quân đang ăn ở chỗ tôi rồi.”
Nói xong, hắn cười hì hì nghiêng bên để Hạ có thể nhìn thấy Hạvi_pham_ban_quyen Tiểu Quân trong nhà.
Người đàn đứng bên mang gương mặt lạnh lùngvi_pham_ban_quyen, tay cầm hai chiếc cặp lồng cơm, không tiến cũng .
Chu Lêbot_an_cap chạm phải mắt hờ của Tuấn Sơn, ngay lập tức nhận ra đây chính là người đàn ông đột nhiên xôngbot_an_cap vào phòng tối qua
Anh ta là ?
Là Đoàn trưởng của Dương Chí Cương sao?
miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm miệng, Chu Lê Hiểu đứng dậy, gật đầu chào một cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự nhiên như không cóvi_pham_ban_quyen chuyện gì xảy .
“Chào Hạ đoàn trưởng.”
Tuấn Sơn liếc nhìn cô một cái, rũ mắt đápbot_an_cap .
“Làm phiền em dâu rồi.”
Chu Lê xua tay: “Không gì, Đoàn khách sáo quá”
“Hạ Tiểu Quân.” Hạ Tuấn trầmvi_pham_ban_quyen giọng.
“Có!” Đứa trẻ đang ăn lập tức đặt đũa xuống, đứng thẳng tắp.
“Ba nói hôm nay không lấy cho kia mà?”
Ánh mắt Hạ Tiểu Quân láovi_pham_ban_quyen liên, cậu bé mím chặt cái dính đầy dầu mỡ, ra sức đầu.
Hạ Tuấn Sơn vẫn bình thản: “Vậy mà con còn chạy sang nhà người khác ăn chực? Ba dạy con thế !”
Hạ Tiểu Quân bĩu môi, cúi đầu im lặng.
“Còn không mau nhà!”
Chu Lê Hiểu chớp mắt.
Người này dạy con kiểu gì như đang huấn luyện lính mới tò te vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Chỉ là một bữa cơm thôi màvi_pham_ban_quyen?
Có đến đó không.
“ đã!”
Dương Cương một tay giữleech_txt_ngu Hạ Tiểu Quân đang định đầu rời đi, một tay tươi cười nói:
“Đoàn trưởng, anh đừng mắng thằng bé, là vợ tôi bảo sang đây đấybot_an_cap. Với lại cơm ănbot_an_cap được một nửa rồi, ít cũng nó ăn ?”
Hạ Tuấn nhìn hắn ánh mắtleech_txt_ngu lạnh , rồi lại nhìn sang Chu Lê Hiểu, không nói gì.
Lê : “??”
Đôi mắt anh ta đen , bị nhìn chằmleech_txt_ngu chằm như vậy khiến cô thấy da đầu tê rần, địnhbot_an_cap miệng giải thích nhưng lại chẳng biết nói sao cho phải.
Chẳng lẽ anh thấy mắng con trai là sai, giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyển sang cô?
“”
nhếch môivi_pham_ban_quyen: “Phải, là tôi bảo Tiểu Quân lại cùng cho vui.”
Nghebot_an_cap vậy, Tiểu Quân tức ngẩng cái đầu nhỏ lên, nhìn Chu Lê Hiểu với ánh mắt đầy cảm kích, rồi lại nhìn ba với vẻ mặt khuất.
“Banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi, là con muốn sang thím xinh đẹp mà. Tại vì sáng nay con mơ mình đi tìm nhà vệ sinh, thế là lỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tè dầm giường rồi.”
Hạbot_an_cap Tuấn Sơn: “”
dám nói ra à?
Tè dầm thì đi, chạy sang người ta khoe chắc?!
Nói xong, Hạ Tiểu lén quanleech_txt_ngu sát sắc mặtleech_txt_ngu baleech_txt_ngu, thấy anh vẫn lạnh phản ứng gì, ánhvi_pham_ban_quyen mắt cậu bé tối sầm lại, giọng điệu lập tức trở nên khépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nép.
“Ba không được đánh đòn con đâu nhé, thím thay quần cho con rồi, đệm của ba cũng được mang xuống lầu rồi, phiền ba phải dọn dẹp nữa đâu.”
Chu Lê Hiểu nghe trẻ ăn không kiêng nể gì, càng nghe càng thấy saibot_an_cap sai, vội vàng lên tiếng giải thích:
“À, Hạ , chuyện là thế này, thật Quân tự ôm đệm chạy ra ngoài. Tôi thấy thằng bé nhỏ xíu màvi_pham_ban_quyen bê vác nặng nề quá, ngã xuống cầu thang thì khổ, nên mới giúp nó tay.”
Phải nói rõ ràng, cô và anh ta chẳng chẳng thích, cô không hề tùyleech_txt_ngu tiện xông nhà lúc lớnleech_txt_ngu vắng lọi đạc đâu!
Càng không có chuyện mực đến mức đi đệmleech_txt_ngu cho người đàn ông khác, người cô giúpbot_an_cap rõ là Hạ Tiểu Quân.
Nếu không giải thích rõ trước mặt thế nàyvi_pham_ban_quyen, người ta hiểu lầm thì làm sao?!
Dương Chí Cương đượcleech_txt_ngu vàibot_an_cap câu, lúc nàyleech_txt_ngu dường như cũng nhận ra vấn đề.
Hắn khẽ ho một , nhìn Chu Lê Hiểu kịp thời lên :
“Trẻvi_pham_ban_quyen tè dầm làbot_an_cap chuyện bình , hay nhà tôi có cô ấy ở đây, trông nombot_an_cap Tiểu Quân một chút cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là việc nên làm.”
Rồi hắn nhanh vào thẳng vấn : “Đoàn trưởng, cơm ăn dở rồi, hay là cứ để thằng ăn ở nhà đi.”
“Lát nữa ta cũng phải về quân khu, anh còn tiện đường đưa nóleech_txt_ngu lớp mẫu giáo nữa, đỡ phải đi đi lại lại. Anh cứ về giường chiếu raleech_txt_ngu sao đã, tranh thủ dọn dẹpleech_txt_ngu một đi.”
“Ồ! Dù sao tôi cũng đang rảnh, để tôi sang giúp”
Dương Cương vồn vã xắn tay , hở thể hiện trước mặt Hạvi_pham_ban_quyen Tuấn Sơn.
Chu Lê Hiểu cũng nhìn ra được, hắnvi_pham_ban_quyen ta đang nỗ lực hết sức để nịnhbot_an_cap vị Hạ đoàn trưởng này.
“Không cần.”
Hạ Sơn rốt cuộc cũng mở lời, anh nhìn cặpvi_pham_ban_quyen cơm tay, chút dự cho Dương Chí Cương.
“Phần này lấy cho Quân, nếu đã ăn ở nhà cậu mọi người cứ giữ lại mà ăn cùng. Tôi dọn dẹp đây.”
Dương Chí Cương vội vàng dùng hai tay đón lấy lồng, cảm nhận được sức nặng bênvi_pham_ban_quyen trong, hắn cười hì hì gật đầu.
“, vậy tôi không khách sáo với trưởng .”
Hạ Tuấn Sơn nhìn Hạ Tiểu Quân lần cuối: “Ăn xong thì vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay, tự thời gian mà đi, đừng có lề mề.”
“Dạ! Con biết rồi !”
Hạ đoàn trưởng lạnh lùng dặn dò con trai xong người trở về nhà mình.
khi cánhvi_pham_ban_quyen cửa đối diện đóng lại, Lê Hiểu mới bất bĩu môi.
trưởng có , uy nghiêm và áp thật sự.
Thế nhưng
Nghĩ đến gì đó, mắt cô lóe lên, tạm thời thu lại tâm tưbot_an_cap, gọi Hạ Tiểu Quân ngồi xuống.
“Được rồi, Tiểu , mau ngồi xuống ăn cơm đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con.”
“Dạ!”
bé gật đầu lia , vẻ mặt hớn hở, ngồi phịch xuống ghế cháo xì xoụp.
Nhìn dáng vẻ như hổ đói của thằng , Chu Lê Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhịn được cười, gắp một ít xanhleech_txt_ngu bát cho cậu.
“Ăn thôi con.”
“Cám ơn thím, phải nhanh lên, con còn phải họcleech_txt_ngu nữa!”
“Khôngvi_pham_ban_quyen sao đâu, đến giờ đi ba con sẽ sang gọi, cứ thong thả mà ăn.”
Dương đóng cửa nhàbot_an_cap lại, bê cặp lồng đi vào, thấy một lớn một ngồi cạnh nhau thân thiết như người nhà, khẽ cười thầm, mình mở cặp lồng phần cơm của Tuấn .
Ba người cùng một , mỗi người đuổi một suy nghĩ riêng trong sáng.
Mãi khi Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Quân nhảy xuống ghế, miệng rồi chào Chu Hiểu:
“Thím xinh đẹp, con về đây ạ!”
Lê Hiểu mỉm cười dịu dàng: “Đi đi con.”
Tiểu Quân híp vẫy tay rồi chạy biến.
cửa vừa khép lại, nụ trên mặt Chubot_an_cap Lê vụt tắt.
Liếc nhìn Dương Chí Cương ngồi đối diện, cô không chút cảm , đứng dậy thu bát đũa của mình vào bếp rửa.
Đang rửa dở thì Dương Chí cũng cầm cặp lồng đi vào.
“ Hiểu.”
đột tiến lại gần, giọng nói gần nhưbot_an_cap dán sát tai Chu Lê Hiểu cô giậtbot_an_cap mình run tay, theo năng ném luôn đôi đũavi_pham_ban_quyen một bên để né tránh.
“Anh cái gì vậy!”
Chu Lê Hiểu trợn , nhìn hắnbot_an_cap với vẻ phòng bị cảnh giác.
Tự dưng lại gần như vậy, còn gọi cái gì mà “Hiểu Hiểu”, trước đây toàn gọibot_an_cap cảvi_pham_ban_quyen họ lẫn tên thôi!
Tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độ của quay ngoắt độ như vậy thật sự quá đáng sợ!
Đối mặt với phản ứng quá cô, mặt Dương Cương sượng trân trong vài giây, ngay saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó lòng hắn dâng sự bực bội tức .
Cái ánh ý gì?
nói một câu thôi, có ăn thịt cô đâu mà phải thế?
Dương Chí Cươngleech_txt_ngu nhíu mày, ánh mắt thoáng qua tia không hài lòng, cũng không tiến lại gần cô nữa.
cặp lồng cơm xuống, hắn vào vấn đề:
“ trước kia, anh xin lỗileech_txt_ngu cô. Thật ra anh không muốn đối xử với cô như vậy, tại cô cứ gào không kiêng gì, xóm trên lầu dưới nghe thấy hưởng không tốt, nhất thời nóng nảy mới”
Dương Cương dừng lại một chút, một lời đã tính toán sẵn:
“Còn nữa, anh đã suy nghĩ kỹ rồi, thấy mình quả thật có chỗ không đúng.”
“Thực ra là vì ngày nay huấn luyện dã ngoại mệt quá, tâm trạng anh không tốt nênleech_txt_ngu hứng thú gì, có lẽ lờileech_txt_ngu nói khôngvi_pham_ban_quyen chú khiếnvi_pham_ban_quyen cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu lầm thái độ của anh vấn đề.”
“Thế này đi, cô đừng suy nghĩ tung , đợi chiều tối anh về, trước đi ngủ ta sẽ chuyện tử tế, được không?”
Chu Lê Hiểu mắt nhìn hắnbot_an_cap, trong đầy hoàibot_an_cap nghi.
Cái tồi này lại định giở trò gì đây?
Cô mới làmbot_an_cap loạn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy câu mà đã dọavi_pham_ban_quyen được hắn sao?
Nghĩ lại thì, chắc là sợ cô làm ầm lên nên hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mớibot_an_cap chọn cách lùi một bước để xoa đây màbot_an_cap.
Dương Chí Cương thấy sự không tin tưởng trong mắtvi_pham_ban_quyen , liền vội vàng hứa hẹn:
“Tốileech_txt_ngu anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ lại cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về cô, công cô phải chạy đi chạy lại. Cô mới đến chưa quen đường sá, đây là anh thiếu sót!”
“Tối nay anh về, lúc đó hai ta nói rõ mọi chuyện, lầm tự sẽ được xóa bỏ, nhé?”
Dương Chí Cương trưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra bộ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ân cần, cố gắng thể hiện thật tốt để Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê Hiểu cảm thấy hắn đang thành tâm hối lỗi.
Nào hay, Chu Lê Hiểu lúc khác nào chim cành cong. Cô căn không tin nổi chỉ trong chưa đầy một tiếng đồng hồvi_pham_ban_quyen, đàn ông này lại đột nhiên thông và trở nên tốtleech_txt_ngu như vậy.
Đôi mắt cô khẽ chuyển động, rồi thuận thế gật đầu.
“Được, tối nay chúng ta nói chuyện tiếp.”
“Ơi! Được!”
Chí Cương rỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra , định nắm lấy tay Lê Hiểuvi_pham_ban_quyen để dỗ vài câu: “Vậy phiếu ăn anh cầm đi , tiền cứ giữ lấy mà tiêu, không lại”
“Tôi rồi.”
Chu Lê Hiểu dứt khoát tay về, lạnh lùng ngắt lời hắn: “Chiều nay tôi dạo với hai chị bên hội phụ nữ, sẵn tiện muavi_pham_ban_quyen ít gia vị nấu ăn và chút thức ăn, đúng cần dùng đến tiền.”
Cô nhân cơ thử lòngbot_an_cap: “Từ ngày mai tôi định tự nấu cơm, không có ý kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì ?”
Chí Cương ngẩn người, những tay vừa hụt khẽ co rồi từvi_pham_ban_quyen buông xuống, hắn vẫn giữ vẻ mặt tươi cười như lệ mà gật đầu.
“Không có ý , vợ đã nấu cơmleech_txt_ngu thì anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiến cho được? Em nấuvi_pham_ban_quyen gì anh nấy, không chọn!”
Khóe môi Chu Lê Hiểu khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt: “Không có ý kiến là tốt, chỗ anh còn bao nhiêu tiền? Chi bằng đưa hết cho tôi một lần đi.”
“Hả?”
Dương Chí Cươngbot_an_cap sững lại, trên môi vụt tắt, sắc mặt thay đổi: “Em cần nhiều tiền thế làm gì?”
“Để sống làm gì.”
Chu Lê Hiểu to đôi mắt mèo tròn xoe, nói năngleech_txt_ngu cùng lý lẽ: “ thức ăn nấu cơm, dầu muối mắm muối trà, cái nào mà không cần tiền? Năm đồng tám hào anh đưa cho chỉ đủ bao nhiêu thứ chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Tổng không thể ăn bữa mà lo bữa mai được?”
Dương Chí Cương mày, cô nói có lý nên nhấtleech_txt_ngu thời không biết phản bácbot_an_cap ra sao. hắn vừabot_an_cap mới nói không ý kiến gì với cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ , giờ lại vì mà đổi ý, chắc chắn Hiểu sẽ lại làm loạn lên cho xem!
Ôi!
Phiền chết được, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái người đàn này lắm chuyện không biết!
Thầm oán trách vài câu, suy đi tính lạivi_pham_ban_quyen, Dương Chí Cương nén cục tức trong , gắng giữ giọng ôn hòa lượng vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu.
“Hay là thế này, lát nữa em liệt kê một danh sách, cần mua gì cứ hết , sau khi huấn luyện anh ghé qua mang , cũng đỡ cho em phải chạy đi chạy một chuyến.”
Chu Lê Hiểu lạnh trong lòng.
Nghe câu này là cô hiểu ngay. Rõ ràng là hắn không muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giaobot_an_cap tiền cho cô quản, vậy mà còn bày đặt vẻ ân cần chu đáo cái gì? Xemvi_pham_ban_quyen ra hắn chỉ đang định kế hoãn binh để giữ chânvi_pham_ban_quyen cô, chứ chẳng hề có ý định thật lòng chung sống tử tế!
Lê Hiểu khoanh tay trước , thong thả đápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả: “Thế thì phiền phức , lại anh huấn luyện cả ngày mệt mỏi như vậy, tôi ở nhà nghỉleech_txt_ngu ngơi cũng là nghỉ ngơi, mấy việcbot_an_cap vặt như mua thức ăn nấuleech_txt_ngu cơm này như đi dạo bộ thôi.”
Chí vội nói: “Anh mệt! Với lại anh cũng tiện đường”
“Thế được! Nhà ta hễ mở cửavi_pham_ban_quyen về nhà cơm dẻo canh ngọt đã bày sẵn trên bàn, nếu cứ phải anh mua thức ăn về mới thì biết đến giờ chúng được miếng cơm nóngbot_an_cap vàoleech_txt_ngu bụng?”
Chu Lê Hiểu khẽ bĩu : “Đến đó tôi vừa phải nấu cơm, phải nghe người xì xào sau lưng là cái đồ lười , đến mớ rau cũng chịu đi mua. Đừng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là , chuyện truyền ra ngoài thì mặt mũi anh cũng chẳng còn, đúng không?”
Dương Chí Cương cứng đầu phản : “Làm gìvi_pham_ban_quyen có chuyện đó? Muộn một chút đã sao, ai thích nói thì kệ ”
“Thế lại càng không ! Hôm qua anh bảo thể người ta bàn tôi kẻleech_txt_ngu ăn không ngồi rồi, tôi đều ghi nhớ cả đấy!”
Chí Cương suýt nghẹn họng. Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn cứng họng, Lê Hiểu mày, mím môi cười nói:
“Cho nênleech_txt_ngu sau anh cứ việc của mình đi, việc trong nhà cứ giao cho tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tự mình thu xếp là được. Để người ta biết vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhleech_txt_ngu hiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thục đảm đang, như vậy cả anh và tôi đều có mũi, đúng không nào?”
cái con khỉ!
Cơ mặt Cương không kềm được mà giật giật. Thật là mồmleech_txt_ngu mép liến thoắng! Nói hươu nói vượn một , chẳng phải cũng chỉ vì muốn lấy tiền của hắn ?
Tiền củabot_an_cap hắn tuyệt đối không giao cho Chu Hiểu quảnbot_an_cap, bằng không nếu Nguyễn Ninh thì còn ra thể thống gì nữa?
Ánh Chí Cương lảng tránh, định nói rồi lại thôi, mãi mà ra được lời nào thỏa đáng để thoái thác.
Cũng may đúng lúc này, phòng khách vang lên tiếng gõ . Hạ Tiểu Quân ở bên ngoài hét lớn: “Chú Dương! Chúng cháuvi_pham_ban_quyen đi đây! Chú có đi không?”
“Có!!”
Chí Cương vội vàng đáp lời, rồi nhìn Chu một cái: “Đến rồi! Anh, anh trước , chuyện này tối về chúng ta bàn bạc sau, tối nhé! Nhé!”
Chu Lê Hiểu không lộ chút cảm nào trên mặt, nhìn hắnleech_txt_ngu nói xong là chạy biến thể đang trốn chạy, cô không nhịn được mà trợn trắng mắt.
“Hừ! đạo đức giả, keo kiệtleech_txt_ngu. xem tối anh địnhvi_pham_ban_quyen bàn ra .”
Cô hực rửa sạch bát đũa trong , lại liếcvi_pham_ban_quyen nhìn chiếc cặp lồng bị Dương Chí tay sang bên, Chu Lê Hiểu donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dự, ban cũng không động vào. Nhưng nghĩ lại dù đây cũng là cặp lồngleech_txt_ngu nhà người ta, còn phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang lại. Chần chừ vài giây, cũng thuận tay rửa sạch luôn.
Bất kểbot_an_cap cuộc sốngvi_pham_ban_quyen củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô và Dương Chí hiện giờ ra sao, thì đối với bên ngoài họ là . Cho dù sau này không sống nổi với nhau nữa, đó cũng không phải của cô, vậy tất cả những người trong khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đừng hòng bắt bẻ cô một lời.
Rửa bát , Chu Hiểu từ bếp đi ra, chậm rãi rót một cốc nước. Cô bưng trà đến ngồi xuống pha, thầm tính lòng, chiều nhân cơ hội cùng hai hội phụ , phải xét lấy ít thông tin.
năm đi làmbot_an_cap ở nhà máy, Chu Hiểu hiểu rất rõ một đạo lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ người thành hổ, miệng đời đáng sợ”. Con ta thường có quen tin vàovi_pham_ban_quyen những ấn tượng đầu tiên. Chỉ cần Chí Cương phạm sai lầm, thì nhiêu con người trong cái đại viện , bí mật nào mà giấu cho xuể?
Cô đã có lòng muốn nghe ngóng, tìm ra người đàn bà đang mập mờ với hắn chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn sẽ quá khó . Thế nên nay, dù không hỏibot_an_cap được gì từ Trương tẩu và Lý , cô cũng phải nhân cơ này làm quen thêm người. Quen nhiều , ắt sẽ có lỡ . Chỉ cần cô nắm bằng chứng Dương Chí Cương ngoại tình, hoặc tìmbot_an_cap được , thì cuộc nhân này không muốn ly hôn phải ly hôn.
Đã quyết định xong, Chu Lê Hiểuvi_pham_ban_quyen đứng dậy mở tủ ở phòng khách. Những đặc sản từ quê lên đều được hết vào trong này. Quả óc , hạnhbot_an_cap nhân, kỷ tử rừng dồn đầy hai lớn, đều là mẹ chồng gói ghém cho côbot_an_cap lên đưa cho Dương Chí Cương đi biếu xén, tạo dựng quan hệ.
Cô chia hai túi đồ lớnbot_an_cap ra thành những phần nhỏ. Nhìn đống sản vật núi rừng này, Chu Lê Hiểu khẽ thở .
“Dù cũng là đem tặng, lại là mình gánh lên, mình tặng hay hắn tặngbot_an_cap chẳng giốngvi_pham_ban_quyen nhau sao? sao hiện đứa vẫn còn là vợ chồng.”
Đợi đến khibot_an_cap cô sự việc, nếu Dương Chí Cương vẫn chịu sống thì đừng cô không khách khí.
Trong lúc chờ Trương tẩu tử và Lý tẩuleech_txt_ngu tử đến, Chu Lê Hiểu đấm đấm cáibot_an_cap mỏi, khóa cửa phòng rồi trong đánh một giấc ngắn.
Ngủ đến trưa dậy cũng Dươngvi_pham_ban_quyen Chí Cươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về, phiếu ăn cũng bị hắn cầm đi rồi. Lê Hiểu đànhbot_an_cap đặc sản có thể ăn ngay được để .
Đếnbot_an_cap gần bốn giờ chiều, từ ngoài đãbot_an_cap thấy tiếngvi_pham_ban_quyen gọi cười hớn của Trương tẩu tử.
“ Chu ơi, có nhà không?”
“Ơivi_pham_ban_quyen! Em có đây chị ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Lê Hiểu vội vàng chạy ra mở cửa. Chỉ thấy Trương tẩu và Lý tẩu đang đứng trướcbot_an_cap cửa nhà, đi cùng họ còn có một nữ đồng chí khác với vócvi_pham_ban_quyen dáng nhỏ nhắn.
Người này mặc áo sơ mi với quần quân nhu xanh lá, vóc và khuôn mặt đều rất có nhan sắc, ngoài khoác chiếc áo blouse trắng dài đến đầu gối có chiết eovi_pham_ban_quyen, dưới chân đi đôi giày cao gót thấp, phô diễn trọn vẹn thân cân .
Lê thoáng ngạc nhiên, ánh mắt vô thức phía Trương tẩu tử, chờbot_an_cap đợi hai người giới thiệu.
đợi hai vị tử lên tiếng, nữ đồngvi_pham_ban_quyen chí kia đã nhanh chóng đánh giá cô lượt, mỉm cười chủ động tự giới thiệubot_an_cap:
“Chào em , tên là Nguyễn Ninh, y tá ở trạm y tế của bộ đội.”
Y tá ở trạm đến nhà em làm ?
Chu Hiểu không mắt tinh tường nhìn thấu vạn , đương nhiên không thể vừa nhìn nhận ngay Nguyễn Ninh chính làvi_pham_ban_quyen ngườileech_txt_ngu mình cần tìm.
Ánh mắt embot_an_cap thoáng hiện vẻ hoặc, thân thiện bắt tay với tánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tên Nguyễn Ninh kia.
“Chào cô, y tá Nguyễn.”
Đôi mắtbot_an_cap trong trẻo của Nguyễn Ninh khẽ chớpbot_an_cap, cô ta Chu Lê Hiểu, nhếch môi cười một cái rồi từ từ tay về.
tình bắt gặp nụ cười lười nhác nơi miệng đối , lòng Chu Lê Hiểu chợt dấy lên cảmvi_pham_ban_quyen giác khác lạ, ánh mắt không tự chủ được màleech_txt_ngu quan sát kỹ hơn.
Em nhìn lầm.
Nụ cười khẽ nơi khóe môi Nguyễn Ninh khi nãy rõ ràng mang theo vị “cũng chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến thế mà thôi”.
Chưa kịp suybot_an_cap nghĩ kỹ, một mùi hương vô cùng quen thuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã xộc vào mũi.
Mùi hương này là
Chu Lê khẽ , ánh sâu thẳm.
Chu Lê Hiểu nhìn chằm chằm, Nguyễn Ninh sững người .
Nhìn lại đôi của Chu Lê Hiểu, chúng trong vắt như gương, khi nhìn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác cứ như thể có nhìn thấu tâm can họ vậy.
Trong Nguyễn Ninh qua một không nhiênvi_pham_ban_quyen, cô ta nhanh chóngvi_pham_ban_quyen giả vờ vô tình quay mặt chỗ khác, né tránh tầm mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Chu Lê Hiểu.
“Chuyện thế này Chu em à.”
Trương tẩu tử lúc này mới cười hì hìvi_pham_ban_quyen lên tiếng thích, “Khu tập thể ta có hơi khác với các khu khác. Em đừng vùng Nam này hẻobot_an_cap lánh, thực ra ngay sau khu quân có một căn cứ cứu khoa học, nghe nói là làmvi_pham_ban_quyen về nghiên cứu sinh hóa .”
“Tóm lại thể gì đều lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bí mật, chúng cũng không hiểu rõ lắm.”
“Nhưng cấp trên coi , quy cứ nửa năm một lần phải tổ chức khám khỏe cho toàn nữ và em trong khu, đây làleech_txt_ngu lợi tổ chức dànhvi_pham_ban_quyen cho mọi người.”
“Đãileech_txt_ngu ngộ này trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ có các cứ quânvi_pham_ban_quyen khu mới có thôi ! Họ còn phải tra mỗi thángbot_an_cap một lần kia!”
“ lúc, chẳng phải vừabot_an_cap vặn kịp khám sức lần thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai của năm nay sao?”
“Vừa hay hôm nay là ngày cuối cùng nhóm y Nguyễn làm việc tại khám tạm của khu , mọi người trong nhà này đều cả rồi, giờ thiếu mỗi mình .”
“Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng tôi đến, họ đang dọn đồ về . Các y tá còn tưởng Dương không có ai, nữa là bỏleech_txt_ngu sót rồi!”
Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tẩu tửleech_txt_ngu lời: “Đúng đúng, thế hai chị em tôi mới hỏi một câu, rồi thể dẫn người qua đây bổ sung cho em luôn, đỡ mất công sau họ phải chạy riêng một chuyến nữa.”
Ánh mắt Chu Lê Hiểu khẽ lay độngvi_pham_ban_quyen, thản nhiên cười nói:
“Vậy sao ạ? Khu nhà mình lại đãi ngộ tốt thế này cơ à! Thật sự ơn các chị đã để tâm, cũng phiền tá Nguyễn quá.”
Nguyễn Ninh chỉnh lại đeo thuốc trên vai, chỉ cười nhạt chứ không đáp lời.
“Có gì đâu mà cảm ơnvi_pham_ban_quyen!”
Lý tẩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười lớn: “ cáo theobot_an_cap của em được phê duyệt, cũng chuyện sớm muộn thôi, người đãbot_an_cap đến đây thì là một thành của khu rồi! Đương nhiên phải được hưởng đãi ngộ như nhau!”
Trương tẩu tử gật đầu lia : “Đúngbot_an_cap thế, chính là ý này!”
“Nếu không phải sợ thời gian của người khác, bọn chị đã em điểm khám tạmbot_an_cap thời rồi, đành phải gọi y tá đến tận nhà em, như vậy những người khác mới có thể tan sớm được!”
năng rất có có tình.
Thế nhưng Chu Lê Hiểu lại thấy Nguyễn vừa cười lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái.
Chu Hiểu trầm , nhận ra bầu không khí giữabot_an_cap đốibot_an_cap phương và hai chị bên hội phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữbot_an_cap này rõ ràng được tự nhiên cho lắm. điều thời em có thể giả , như không gì.
Thế là em biết ơn: “Nếu đã vậybot_an_cap, mời hai chị và y tá Nguyễn vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà ngồi ạ.”
“Được! giao!”
Rót mời ba người xong, Lêleech_txt_ngu Hiểu ngồi xuống cạnh Nguyễn Ninh theoleech_txt_ngu ý của Trương tử.
Nguyễn Ninh rũ mắt bị dụng cụ, bày ra bộ dạng làm việc côngleech_txt_ngu tư phân minh, giọng điệu lạnh nói:
“ căng thẳng, chỉ lấy mộtbot_an_cap ống máuvi_pham_ban_quyen , nhanh lắm.”
Nhìn thấy tiêm thủy tinh cầm trong cô , Chu Lê Hiểuvi_pham_ban_quyen đến mức davi_pham_ban_quyen thịt co rúm lại, cả người về phía sau.
Cả người đều nhìn sự phản kháng và sợ hãi của em.
tẩu tử vàng nói: “Chu em đừng sợ, khôngvi_pham_ban_quyen đau đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bọnleech_txt_ngu chị đều lấy máu .”
Lý tẩu tử cũngvi_pham_ban_quyen họa: “Đúng đấy, Nguyễn trạm xá mấy năm rồi, tay nghề vững lắm, chọc một phát là trúng !”
Chọc một phát là trúng?
Đây có phải là lời khen hay ho gì không ?
Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê Hiểu nước bọt, cổ họng nghẹn đắng, ánhleech_txt_ngu mắt cảnh giác nhìn Nguyễn Ninh, cơ thể tiếpvi_pham_ban_quyen tục lại.
Đối với nhân viên y tế, “một phát trúng ngay” có lẽ là sự côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận lớn nhất lấy máu họ.
Nhưng đối với Chu Lê Hiểu, người nhỏ đến lớnleech_txt_ngu hiếm khi ốm đau và chưa bị tiêm một mũi nào, cảnh tượng nhất từng thấy người ta ống là khi bác sĩleech_txt_ngu thú y trong làng tiêm lợn!
Mũi tiêm đó đâm vàoleech_txt_ngu, con lợn nái kêu ré lên thê lương, cứ bị mổ thịt đến nơi.
Huống bây là em, lại còn bị người đàn bà rõ ràng là mang vẻ không mấy này đâm cho một mũi?
Dựa vào cái gì chứ?!
“Không, không máu đâu”
Chu Lê lắc đầuleech_txt_ngu, nhìn về phía tẩu tử Lý tẩu tử: “Cáivi_pham_ban_quyen này em làm được!”
Nếu biết trước là phải chịu một mũi tiêm vô duyên vô cớ thế này, em có chết cũng không hợp!
Nguyễn Ninh giơ ống tiêm thủy lên, thong dong đánh giá Lê Hiểu một lượt, khóe nởbot_an_cap nụ cười giễu cợt nhàn nhạt.
là đồ nhà quê!
tiêm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mũi mà đã sợ đến , đúng là dân quê ra, chưa thấy sự đời bao giờ!
tẩu tử Lý tẩu tử đều ngẩn người, muốn ngăn nhưng lại ngậpbot_an_cap ngừng.
“ này Chu em à, hay là em hợp .”
“Phải đó, mọi người đều làm thế cả mà, ngay mấy nhỏ ở lớp mẫu giáo phải lấy máu, em em kìa”
Chu Hiểu lắc đầu, nói gì cũng không chịu chịu mũi tiêm này.
Nguyễn Ninh mỉa mai trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngoài mặt vẫn giả vờ giả vịt khuyên nhủ: “Chu em, tôi đã cất công đến đây rồi, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng làm khó nữa. Không đau như em nghĩ đâu, sẽ lấybot_an_cap nhanh , đếm đến mười là tôi rút kim ngay, được không?”
Chu Lê Hiểu nhìn cô ta mộtvi_pham_ban_quyen cái, kiên lắc đầuvi_pham_ban_quyen.
Trong mắtvi_pham_ban_quyen Nguyễn Ninh thoáng hiện thiếu kiên , mím môi định nói thêm vài câu.
Nhưng đúng lúc này, Chu Lê Hiểu đột nhiên ra điều gì đó, tròng đảo liên hồi, giây tiếp theo liền ôm , vẻ mặt yếu ớt nói:
“Không đượcbot_an_cap rồi, đầu chóng mặt , ôi, embot_an_cap thấy khó chịu quá”
Nguyễn Ninh sững .
Trương tẩu tử và Lý tẩu tử nhìn nhau, đều thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngỡ ngàng và lo trên mặt đối phương.
“Chu em, em không sao ?”
Chu Lê Hiểu tay ôm đầu tựa vào ghế sofa, yếu lắc đầu: “Em không sao, chỉ là nhìn cái kim đó tim em đập loạn, khó chịu, ôi, không nổi”
Trương tẩu tử: “”
Lý tẩu : “”
Nguyễn : “”
nhìn Chu Lê Hiểu đang ra vẻ cùng lực kiệt, không khỏi nhíu màyvi_pham_ban_quyen, thời cũng không phân biệt được em thực sự sợ kim hay là đang giả vờ.
Một người đàn bà nông thôn đến cả chuyện lấy máu cũng không hiểu, chắc là chưa từng thấy cái máu này bao giờ chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta cũngbot_an_cap biết “sợ kim” gì nhỉ?
Chẳng lẽ thật?
Chu Lê Hiểu chưa tiêm, nhưng đã ngườileech_txt_ngu trong làng bị ngất khi thấy kim tiêm.
Hồi đó khi lão thú y trong làng tiêm cho lợn con, có người xem còn đến ngất tại chỗ.
Dù thật hay giả, tóm lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Nguyễnleech_txt_ngu Ninh đã phải ra về tay trắng.
Máu không lấy được, Chu Lê Hiểuleech_txt_ngu thởleech_txt_ngu phào nhõm, dùng dư quang nhìnbot_an_cap Trương tẩu tử thay mình ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra vềbot_an_cap, lúc này mặt mới dịu đôi chút.
Lý tẩu tử thấy vậy liềnbot_an_cap : “Chu em thật là, sao như trẻ convi_pham_ban_quyen , lại còn sợ ? Để xem lát nữaleech_txt_ngu có phải Dương Phó doanh đích thân cùng em thì em phối hợpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ?”
Lê Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cúi , đỏ mặt đúng lúc.
“Chị nóivi_pham_ban_quyen vậy, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”
Trương tử cửa quay lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghe vậy cũng bật cười thành tiếng.
“Chị thấy cũng đúng đấy, lát nữa phải nói chuyện hẳn hoi với Dương Phó doanh mới , lại cònbot_an_cap để y tá Nguyễn phải chạy không một chuyến, đừng để người ta nghĩ là bị xoay như chóng rồileech_txt_ngu lại không vui trong lòng.”
Câu nói này của Trương tẩu tửvi_pham_ban_quyen nghe thì như đùa, nhưng Chu Lê Hiểu mơ hồ nghe ra một vài ý khác lạ.
Nhớ lại mùi nước hoa nhạt lẫn lộn vớivi_pham_ban_quyen mùi thuốc sát trên người Nguyễn Ninh, sự nghi ngờ càng không dứt.
Hàng mivi_pham_ban_quyen rũ xuống khẽ , Chu Hiểu giả vờ ngùng vội vàng ngẩng :
“Chị ơi, các đừng nói với anh Chí Cương nhé”
Trương tẩu tử cười lớn: “Bọn chỉleech_txt_ngu em thôi, lại nhiều chuyện thế cơ ? Sao em còn tưởngvi_pham_ban_quyen thật vậy!”
“Cảm ơn các chị!”
Chu Lê mặtbot_an_cap thùng, sau đó như đánh lảng, liềnvi_pham_ban_quyen hì chuyển sang chủ đề về Nguyễn Ninh.
“Cũng maybot_an_cap tá Nguyễn có vẻ tính tình tốt, chắc cô ấy không em sau lưng đâu nhỉ?”
Nụ cười trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trương tẩu khựng lại, chị ta nhanh chóng liếc nhìn tẩu tử, môi không nói .
Chu Lêleech_txt_ngu Hiểu mắt, giả mò hỏi: “Ơ, chị ơileech_txt_ngu, távi_pham_ban_quyen ở đơn vị đều trẻ thế này ? Y tá Nguyễn đã lập gia đình chưaleech_txt_ngu?”
“”
Ánh mắt Trương tẩu tử né tránh: “ em cái này làm gì?”
Chu Lê mỉm cười ngọt ngào.
“Không cóleech_txt_ngu gì , chỉ là em quen thêm vàibot_an_cap người , y tá Nguyễnbot_an_cap trông xinh đẹp, nhìnbot_an_cap lại thấy gần gũi.”
Thấy vẻ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư , Trương tử môi, thầm liếc Lý tẩu tử.
“Chu em , em bớt dò hỏi về cô ta đi.”
tẩu tửvi_pham_ban_quyen thần bí nói nhỏ:
“ Ninh ấy mà là góa phụ đấy.”
“Góa phụ?”
Sắc mặt Chu Lê Hiểu khẽ biến đổi.
Lời đã nói ra rồi, Trương tẩu cũng hạ thấp giọng thêm cho em vài câu.
“Chồng cô ta là liệt sĩ, vốn dĩ cấp dưới trực tiếp của Hạ trưởng ở đối diện nhà em , là đoàn trưởng cơ! Tiếc thay, tuổi trẻ năm ngoái đi làm nhiệm đã hy sinh rồi.”
“Nếu không hy sinhvi_pham_ban_quyen bây giờbot_an_cap có ngồi ngang hàng với Hạ đoàn trưởng. Khi đó Nguyễn Ninh đã phu nhân đoàn trưởng rồi!”
Chu Lê Hiểu mở toleech_txt_ngu mắt, vẻ mặt chăm chú lắng nghe.
“Hảleech_txt_ngu? Tiếcvi_pham_ban_quyen quá chị ấy còn trẻ thế mà.”
Trương tẩubot_an_cap tử bĩu môi: “Ai bảo không chứ? Theo lý nói, tuổi còn trẻ đã bụa, còn mang theo đứa con nhất củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liệt , thân cô ta lại là nhân viên tế của , tổ chức sẽ đặc quan tâm đến mẹ con . Mọi ngàyvi_pham_ban_quyen thường cũng không ít lần đỡ, ai mà biết được”
Lý tẩu tử phẩy tay ngắt lời: “Thôi rồileech_txt_ngu, Chu đến, đừng nói mấy chuyện lộn xộn đó với em ấy.”
Trương tẩu tử lúcvi_pham_ban_quyen mới im miệng.
Chu Lê Hiểu thầm cảm thấy tiếc nuối, lại không nói tiếp? Nói chút nữa đi chứ?
Lý tẩu tử rõ ràng không thíchbot_an_cap buôn chuyện cho lắm, chị ấy chẳng màng đến ánh mắtvi_pham_ban_quyen tò Chu Lê Hiểu mà nghiêm túc dặn dò.
“Dù sao Chu cũng nhớ kỹ, trước cửa góa phụ lắm thị phi, nhất là phụ trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuổi. Khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân mìnhvi_pham_ban_quyen nhiều đàn ông độc thânbot_an_cap, khó khỏi có người thêu dệt mấy quái không hay, tất cả đều nói bậy hết!”
“Kỷ luật quân độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiêm minh, mọivi_pham_ban_quyen người đến con em liệt sĩ là điều làm. Chúng ta phải làm gương, tuyệt đối không được nghe một phía tin ngay, không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net truyền bá đồn nhảm.”
“Nếu không, sau bị người tố cáo thì không phải đùa đâu! Còn gây rắc rối cho mình nữa!”
Trương tẩu tử nghe vậy liền điều chỉnh lại nét mặt, trở nênbot_an_cap nghị theo.
“Đúng đấy, nghe lời Lý của em đi, đừng dò hỏi lung tung, cũng đừng nói bậy. nhất có nghe thấy điều gì không nghe cũng coi khôngvi_pham_ban_quyen nghe thấy, tránh xa mấy người không giữ miệng ra, những người bị đồn đại kia nữa, cũng tránh ra một chút.”
Chu Lê Hiểu thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phản ứngvi_pham_ban_quyen của hai người lớn như vậyleech_txt_ngu, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như đã hiểu ra.
Nguyễn này chắc chắn là vấn đề gì .
Emvi_pham_ban_quyen đúng lúc nụ cười, không hỏi thêm nữa.
“Dạ, emvi_pham_ban_quyen nghe lời chị! Nhất định không hỏi han lung đâu !”
Trương tẩu tử và Lý tẩu tử cùng cười rộ lên.
Lý tẩu tử nhân cơ hội chuyển chủ đề: “Chà, lúc này cười tươi như hoa thế kia, chắc là mải nói chuyện nên hết chóng mặt, hết khó chịu rồi hả?”
Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê Hiểu đỏ mặtbot_an_cap: “Chị ơi, đừng trêu em nữa !”
Hai người họ khúc khích một hồi mới dừng lại.
Lý tẩu tử đứng dậy nói: “Được rồi, nếu đã không còn khó chịu nữa chúng ta mau ra ngoài đi dạo thôi, thờivi_pham_ban_quyen không .”
“!”
Chu Lê Hiểu vội đứng dậy, chạy đến tủ gỗbot_an_cap ở , đeo chiếc xách đã chuẩn bị sẵn lên người. Em quay lạivi_pham_ban_quyen cười lộ ra hai lúm tiền nông, vẻ mặt ngây thơ vô .
“Em đợi chị ngày rồi, hay muốn đi cửa hàng dịch vụ mua đồ. Trong nhà chẳng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì cả, em tính ngày mai cũng nên nổi lửa cơm rồi!”
đi đến bên cạnh tử, thân thiếtvi_pham_ban_quyen nắm lấyleech_txt_ngu cánh tay ấy:
“Anh Chí còn dặn mới đến chưa quen đường , sợ em tìm được lối đi phải làm các chị dẫn em đi một chuyến. Sau này emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự làm đồ ăn để ơn cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã quan tâm em!”
Trương tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những lời ngọt ngào ấy mà thấy ấm áp lạ kỳ.
chao, nhìn xem, trong cái đại viện này biết bao cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ , đủ loạileech_txt_ngu thượng vàng hạ cám.
Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô vợ nhỏ nhà Dương Phó doanh này lại mơn mởn, đáng yêu thế biết, cứ như là lứa con gái của vậy, thật khiến ngườileech_txt_ngu ta không thương không xót không mà.
Trương tử miệng cười, thân ái vỗ vỗ tay Chu Lê Hiểu.
“Xem em nói gì kìa? Hội phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tụi chị lập ra để gìvi_pham_ban_quyen chứ? Chị với tẩubot_an_cap tử chăm sóc các em chẳng phải là việc nên làm , cần các em cảm ơn!”
Lý tẩu cũng trách yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Đúng thế, em Chu nói vậy là khách sáo rồi. không nhận đồ ăn vặt em đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, em cứ giữ lấy ăn, có mấy cô vợ trẻ như các em mới mấy thứ đó, lạileech_txt_ngu coi hai đâybot_an_cap như trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà dỗ dành rồi!”
Chu Lê Hiểu cười tươi, tựa vào vaibot_an_cap Trương tẩuvi_pham_ban_quyen tử.
“Cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị thật tốt, ở nhà em là chị cả, lúcbot_an_cap nào cũng phải nhường nhịn các em, đến đây rồi lại được các chị chăm sóc, thật là nên đến sớm hơn mới ”
Hai người tẩu tử bị em dỗ cho vui vẻ như hoa nở trong lòng.
Ba người nhau xuống lầu.
đường gặp hai người nhà quân nhân đón con tan học tiện mua thức ăn, Trương tẩu tử đều Chu Hiểu , nhiệt tình giới thiệu với nhau.
Tầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ , mọi người cơ bản đã ra ngoài đi lại.
Chu Lê Hiểu đi theo Trương tẩu tử vàvi_pham_ban_quyen Lý tử, mới đi chưa được bao đã quen mấy người sống cùng tòa nhà.
Có người là vợ trẻ tầm tuổi em, cũng có những người tuổi hơn, còn có người giàvi_pham_ban_quyen đang đi bộ dưới chân cầu thang.
Đi dạo một đường , Trương tẩubot_an_cap tử vàleech_txt_ngu Lývi_pham_ban_quyen tẩu tử vừa đi vừa chỉ trỏ cho biết đến nhà ăn, nhà công cộng, trường tiểu học của đại viện một số địa điểm khác.
Chu Lê Hiểu ghi nhớ hết.
Cuối cùng, chị ấy cũng phải mua thức ăn về nấu cơm nên đưabot_an_cap Chu Lê Hiểubot_an_cap hướng về phía cửa hàng dịch vụ.
Cửavi_pham_ban_quyen hàng vụ trong đại viện tương đương hợp xã cung tiêuvi_pham_ban_quyen và chợ dân sinh, nhằm đảm bảo đời sống sinh hoạt hàng ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho sĩ quan vàbot_an_cap thân nhân.
Lúc vật khan hiếm, mọi người cũng không kén chọn, có rau gì mua rau đó.
Chu Lê Hiểu đi theo một vòng, mua mỗi ít gia vị dùng nấu ăn, lại thêm hai cây bắp cải .
đường về, đến ngã ba , em nhìn ngó xung quanh vài cái, nhân lúc không có ai đi qua liền lôi từ trong túi ra gói giấy, nhét vào tayvi_pham_ban_quyen Trươngleech_txt_ngu tẩu tửbot_an_cap Lý tẩu tử.
“Em cũng chẳng có gì quý giá, chỉ là ít hạnh nhân đình tích góp được, các chị về cho bọn trẻ ăn lấy thảo.”
Trươngvi_pham_ban_quyen tẩu tử và Lý tẩu tử cầm gói giấy, đều ngẩn người .
Giỏi thật đấy.
Hạnh nhân nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn là nông loại hai, ở Nam Lĩnh này là hàng kỳ khan .
Bên ngoài cửa hàng cung tiêu trên phố, hạnh nhân phải bán đến tám hào cân! Lạibot_an_cap cònleech_txt_ngu cần có tem phiếu thực phẩmvi_pham_ban_quyen phụ mới , mà còn là ứng cóvi_pham_ban_quyen hạn lượng.
Trong khubot_an_cap đội cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có những nhà điều kiện khá giả một chút, cô vợbot_an_cap lúc ở cữ hay gì đó mới dám mua mộtbot_an_cap ít về bồi bổ, bình thường có nỡ mua thứ này?
Trương tẩu tử nước miếng cái ực: “Em Chu, chuyện này thế này thì ngạileech_txt_ngu ? Em mauleech_txt_ngu cầm !”
Chu Lê Hiểu cười híp mắt đẩy tay chị ấy lại:
“Chỗ núi rừng quê em có nhiều cây lắm, em với nhà năm nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gomvi_pham_ban_quyen gópleech_txt_ngu được ít, chẳng tốn tiềnvi_pham_ban_quyen cũng không phiếu, chị cứ cầm lấy mà ăn. Hôm làm phiền chị nhiều rồi.”
Trương tử định nói gìbot_an_cap đó, há miệng ra rồi lạibot_an_cap .
Chị thực sự , bèn đưa mắt Lý tẩu tử.
Lý tẩu tử thì đã nhanh tay nhét giấy vào túi .
Trương tẩu tử: “”
Của biếu của , chị ấy cũng giấu kỹ gói giấy, quanh quất thấy không có ai mới nắm lấy cổ tay Chu Lê Hiểuvi_pham_ban_quyen, vẻ mặt tốt bụng hạ thấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng nhắc nhở em.
“Có đồ gì tốt thì tự mình giữ cho kỹ, đừng có mang rabot_an_cap trương như thế này. Em mình có lòng , nhưng có người không nghĩ như vậy đâu. Trong cái viện này, hạng người nào cũng có đấy!”
tẩu tử nghe vậy cũng khẽ mỉm cười, dặn dò theo:
“ đó, lòng phòng người thể không có, em Chu mới đến, cứ sát nhiều một chút, đừng vàng giao tâm người quá. Chị Trương tẩu tử biết em đơn thuần, tính tình tốt, nhưng trong viện này những kẻ tâm địa xa cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ít đâu.”
Chu Hiểu híp mắt gật .
Em đâu có ngốc, đương nhiên không phải gặp ai cũng phát đồ.
“Em biết mà, chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm em, em kích nên mới chia sẻ cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị thôi ạ.”
Trương tẩu tử em cười đến híp cả mắt, vẻ mặt đầy đơn thuần, nhất thời không nhịn cười.
“Cái cô em ngốc này, sao mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có cơ thế?”
Lý tẩu tử cũng thấy cười: “Thật đấy, sau này hai chịvi_pham_ban_quyen phải trông chừng em cho kỹ, kẻo cái tính vô tâm vô tính củavi_pham_ban_quyen em lại chịubot_an_cap thiệt cho màleech_txt_ngu xem!”
Chu Lê Hiểubot_an_cap hi hi , giống như chẳng hề nghe ra ẩn ý trong lời nói của người.
“Dạ được ạ, chào chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhéleech_txt_ngu! về trướcleech_txt_ngu đây, hôm nào rảnh qua nhà em chơi ạleech_txt_ngu!”
“Ơi! !”
Vẫyleech_txt_ngu vẫy tay chào biệt hai người, em xách hai cây bắp cải, chân nhẹ nhàng đi về.
tẩu tử và Lý tẩu cùng nhà.
Hai người đi được vài bước, vẫn lượt quay đầu lại nhìn bóng Chu Lê Hiểu.
Trương tẩu tử môi, vẻ mặt đầy áy náy giọng lẩm :
“ nay hai đứa mình có hơi quá đáng nhỉ? Chu lại đơnvi_pham_ban_quyen thuần vậyvi_pham_ban_quyen, thế chúng ta còn dẫn Nguyễn Ninh đếnvi_pham_ban_quyen nhà em ấy”
“Suỵt!”
Lý tẩu tử trọng ngắt lời: “ bậy, vốn dĩ là để kiểmbot_an_cap trabot_an_cap sức khỏe mà, đều trình bình thường cả.”
Trương Xuân Hoa im lặng, không nói thêm nữa.
Lý Kim Thu mắt dao động, trong lòng tự nhiên cũng có hổ thẹn, lâu mới thấp giọng bẩm một câu.
“Dù sao em cũng chẳng biết gì, lại chuyện tin đồn hồi cũng đã qua lâu rồi? Cùng lắm thì sauvi_pham_ban_quyen này chúng ta em ấy để mắt một chút, có động tĩnh gì thì để em ấy chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là được!”
Trương Xuân nghe xong, thấy rất có lý gật đầu đồng tình.
Hai gói hạnh , vài câu ngọt ngào, Chu Lê đãleech_txt_ngu tạm thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu phục được của hai ngườivi_pham_ban_quyen tẩu tử.
Tự cảm thấy hôm nay biểu hiện khá tốt, trên , tâm trạng em tốt đến mức muốn ngâm nga một khúc.
đi tới trước cửa đơn nguyên, nghe thấy giọng trẻ non nớt kéo dài gọi.
“ quá!”
Chu Lê Hiểu thức quay đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Dưới bóng râm mát trước cửa khu nhà, những lá dương lưa thưa xoay tròn rơi xuốngleech_txt_ngu đất, Hạ Tiểu Quân đeo chiếc cặp sách nhỏleech_txt_ngu màu xanh lục trên vai, từ đằng đã chạy lạch bạch về phía cô.
Chạy đến trướcvi_pham_ban_quyen mặt cô, cậu nhóc ngẩng khuôn mặt nhỏ nhuốc lên, đôi mắt trong veo sáng lấp lánh nhìn cô.
Ánh mắt này khiến cô chợt nhớ đến chú con ở dưới quê ngày mỗi nhìn thấy chó mẹ.
Mấy chú chó connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa sữa cũng thường kêu ư ử như thế, rồi lon ton trướcleech_txt_ngu mặt mẹ để đòi bú sữa.
“Dì ơi! Dì đi mua ăn ạ?”
Chu Lê Hiểu không tự chủ được mỉm cười cong mắt: “Ừm, Quân học về rồi đấy à.”
“ ạ!”
Hạ Tiểu Quân rất nhanh nhảu, chìa bàn tay đen nhẻm ra túi vải trong tay , đòi xách giúp.
“Để cháu giúp dì cho, cây bắp cải này chắc chắn là nặng lắm!”
“Khôngbot_an_cap , không ! không nổi đâu, sức sao bằng sức dì được?”
Chu Lê ngẩn ra một giây, rồi khóc dở tay bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Để tự xách là được rồi, mau lên lầu thôi, sắp đến nhà rồi.”
Hạ Quân thấy côvi_pham_ban_quyen không cần mình giúp thì bĩu môi, nhưng cũngbot_an_cap không mặt dày giúp bằng được.
Thấy Chu Lê định đi, cậu tay nhanh mắt nắm lấy bàn lại đang để không của cô.
“ được ạ, vậy cháu lên lầu với dì! ta đi thôi!”
Chu Lê Hiểu sự không có lý do gì để chối đứa trẻ quấn người và tự nhiên như quen lâu này, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười để cho cậu nhóc tay mình bước lên bậc thang.
Nào ngờ hai ngườivi_pham_ban_quyen còn chưa kịp bước vào cửa khu nhà thì từ phía sau truyền đến một tiếng gọi trầm thấp và lùng.
“ Tiểu Quân!”
“Có!”
Hạ Tiểu Quân tức đứng nghiêm theo tư thế đội.
Chu Hiểu mà ngẩn người.
Ngay giây tiếp theovi_pham_ban_quyen, cậu nhóc vẻ ngượng nghịu, đỏ tíabot_an_cap tai quay đầu .
“ sau này ba đừng vậy được không? Con cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắc gì đâu, ba giật cả mình!”
Hừ, làm nhóc giật mình trước mặt người dì xinh đẹp, thật là ghétvi_pham_ban_quyen!
Chu Hiểu nhìnbot_an_cap Đoàn trưởng Hạ mặt lạnh tiền đang đứng dưới bậc thang, biểu cảm cũng trở nên gượng gạo, cô ái ngại gậtvi_pham_ban_quyen đầu chào một tiếng.
“Đoàn trưởng Hạ”
Thật là, người này ở đâu chui ra vậy? Sao cứ thoắt ẩn hiện như thần thế này?
rồi không ý, suýt chút nữa đã dắt con nhà ta đi ngay trước mặt phụ rồi.
Vị Đoàn trưởng Hạ , sao lần nào xuất hiện cũng người ta cảm thấy lúng túng và không thoải mái nhỉ
Những lời lầm bầm trong lòng côleech_txt_ngu, đương nhiên Tuấn Sơn không nghe thấy.
Hôm anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặc biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về sớmvi_pham_ban_quyen để thu phơi lầu từ sáng, tiệnvi_pham_ban_quyen thể đónbot_an_cap Tiểuleech_txt_ngu Quân.
Không thằng ranh này anh tannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học vẫn còn gọi ba ba tíu tít, vui mừng mức thì , oai phong hết mức giữa đám nhóc tì cùng lứa.
mà lúc này nhìn thấy người dì tuổi mới quen đầy , nóvi_pham_ban_quyen như chó con xương thịt chân cổ chạy mất tiêu.
Thật tiền , nhìn kiểu gì cũng thấy mất mặt.
Hạ Tuấn Sơn lạnh lùng Chu Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu, hờ hững ừ tiếng, rồi mắt nhìn Hạbot_an_cap Tiểuleech_txt_ngu Quân.
“Đi, thu dọn cái nệm con tè dầmbot_an_cap đi.”
Hạ Tiểu Quân bĩu , cưỡng đáp một tiếng “”, tung tăng chân ngắn chạy xuống thangleech_txt_ngu, hướng về phía cây dương lớn ngoài cửa khu nhà.
Trong khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại viện quân đội trồng rất cây dương, mùa xuân và mùa hạ cây râm mát rất tiện cho mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hóng gió.
Giữa các thân cây một thừng, càng tiện cho người phơi phóng chăn màn, quần áo.
Sáng nay Chu Lêvi_pham_ban_quyen Hiểu đã giúp Hạ Tiểu Quân phơi tấm nệm và ga giường bị lênleech_txt_ngu dây cách đó không xa.
Tấm nệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị ướt đãleech_txt_ngu được gió thu thổi cảleech_txt_ngu ngày, chắc cũng đã khô rồi.
Chu Lê Hiểubot_an_cap không kìm được nhìn thêmvi_pham_ban_quyen vài , thấy Hạ Tiểuvi_pham_ban_quyen Quân mới tuổi ôm lấy mép dưới của tấmbot_an_cap nệmbot_an_cap xuống, dốc về phía sau.
nhóc người nhỏ taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vóc dáng lại gò, làm việc này có chút chật vật.
Cô là người ngoài nhìn vào thấy không đành lòng, muốn tiến giúp một tay.
Khóe liếc thấy ông bố ruột bên cạnh lùng , cô không được mà bĩu môi, khẽ lắc .
Bởi vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới nói, đừng mong đàn ông một chămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net conbot_an_cap mà có thể chăm tử cho được.
Thằng bé Hạ Tiểu thật thương, còn nhỏ thế đã mất mẹ.
Nhìn lại ông bố làm Đoàn trưởng của cậu nhóc kia xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừaleech_txt_ngu lạnh lùng vừa hung dữ, chăm con như huấnleech_txt_ngu luyện sĩ, gì đứa trẻ thấy cô là lạ mặt với mình hai cái đã vội vàng bám lấy tỏ ngoan ngoãn.
Đứa nhỏ này ràng là thiếu thốn tình thương của mẹ trầmleech_txt_ngu trọng.
Còn tình , ước chừng cũng chẳng cảm nhận được bao nhiêu
Suy tính lại, dù sao đây là chuyện nhà ta.
Hiểu tâm trí, lắc đầu nhìn thêm , xoay người lên lầu trước.
Về đến , Chu Lê Hiểu sách ý để lên ghế , rồi gia vị và bắp cảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới mua vào .
Đang dọn trong thì nghe thấy tiếng đập dồn dập, kèm theo tiếng hét lớn của Hạ Tiểu Quân.
“! Rầm! !”
“ ơi! Cháu đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy cơm! của ba cháu vẫn ở nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dì!”
Giọng đứa trẻ này vang như chuông, âm lớn một cái loa phóng thanh vậy!
Lê Hiểu nghe mà mồ hột, vàng từ trong bếp chạy ra mở cửabot_an_cap cho nghịch ngợm.
“Suỵt! Tiểu Quân, hétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”
Cô đang hạ thấp giọng dành thì thấy cửa nhà đối cũng “két” một tiếng ra.
Đoàn sa sầm đứng ở cửa, cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàm siết chặt quát mắng:
“Hạ Tiểu ! Lễ phép đâu ?! Ba con thế nào!”
“Dạ?”
Tiểu bị mắng với vẻ mặt vôvi_pham_ban_quyen tội nhìn người cha hung dữ của mình, tủi đến mức khóe miệng khẽ máo, lí nhí lầm bầm.
“Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế ? Con có gõ cửa mà” Có xôngleech_txt_ngu thẳng vào đâu?
Thế này mà còn gọi không phép ?
Bầu không trở nên và ngượngbot_an_cap nghịu.
Hạ chặt răng, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm Hạ Tiểu Quân, ra vẻ như sắp đánh người đến nơi.
Cái mà “Dì ơi hộp cơm của ba cháu vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn ở nhà dì”?!
Lại hét to thế, không biết có bao nhiêuleech_txt_ngu người nghe rồi!
Cái thằng ranh này, đúng là chỉ sợbot_an_cap người ta không lầm!! là đáng đòn!
Lêvi_pham_ban_quyen ngượng ngùngvi_pham_ban_quyen gượng cười, không dám nhìn Hạ Tuấn , vội vàng giọng nói:
“Tiểu Quân, dì đi hộp cơm ra cho , cháu đợi một lát nhé! Đừng hét nữa.”
Hạ Quân mếu máo gật đầu, ngoan ngoãn đứng ở .
Chu Lê Hiểu vội vã quay vào , lấy hộpleech_txt_ngu cơm ra đưa cậu bé.
Hạ Tiểu Quân vừa ôm lấy hộp cơm, định mở cảm ơn, nhưng chưa kịp phát ra âm nào Hạ Tuấn Sơn đã lạnh lùng một tiếng:
“Còn maubot_an_cap về đi!”
Chu Lê Hiểu: “”
Hạvi_pham_ban_quyen Quân ngậm miệng lại, khóe môi trĩu xuống, ôm hộp cơm lù lùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quayleech_txt_ngu , trước khi vào nhà mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám ngoái đầu lại nói một câu.
“Cháu cảm ơn dì.”
Chu Hiểu tận mắt nhìn một bàn tay lớn túm lấy cổ thằng bé, xách nó vào trong.
“Rầm”
Tiếng đóngvi_pham_ban_quyen cửa vang dội cả .
Chu Lê Hiểu nhếch môi, hừ, lễ phép sao?
Cứ nhìn thái độ hành xử của Đoàn trưởng Hạ mà , cũng có mặt mà giáo dục con cái thế nào là “ phép” à?
Cô lắcleech_txt_ngu đầu đóng cửa, ngay sau đó liền nghe thấy tiếng người đàn ở nhà đối diện đang dạy bảo con cái, tuy đã ý hạ thấp giọng nhưng vẫn có nghe thấy được.
“Con sao chẳng hiểuvi_pham_ban_quyen chuyệnbot_an_cap gì cả, cứ la hét ĩ lên như ra sao? ”
Chu Lê Hiểu không khỏi nhíu , ấn tượng về Đoàn trưởng Hạ trực tiếp rơi xuống mức âm.
Nhưng được vài , dù sao cũng là người lớn dạy dỗ con nhà mình, cô không tiện xen vào chuyện bao , đành đành lòng cửa lại.
Cho đến bước bếp, Chu Lê vẫn không nhịn mà lầm bầm nhỏ.
“Ai cũng ca ngợi quân nhân nước nhà tốt thế thế nọ, chất chính , cách đoan xem ra hai người cũng đếnleech_txt_ngu thế mà thôi.”
Nào biết đâu, sau khi cha con nhà họ Hạ ở đối diện đóng cửa lại, cảnh tượng hoàn toàn không giống nhưleech_txt_ngu cô tưởng tượng.
Vị Đoàn trưởng Hạ mà cô vừa thầm chê bai, lúc này đang bị cậu con trai trắng mắt ghétbot_an_cap bỏ.
“Ba ơibot_an_cap ba đừng có lải nhải , ba nói cái mồm thôi! Ba hung dữ thế nàyleech_txt_ngu, động tínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nổi cáu quátleech_txt_ngu tháo, hèn gì chẳng vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Khuôn mặt lạnh lùng giận dữ Hạ Tuấn Sơn cứng đờ lại, anh nhìn với vẻ không tin nổi.
“ nói lại lần nữaleech_txt_ngu xem?”
“Hừ!”
Quân khinh khỉnh mộtbot_an_cap tiếng, ôm lấy chiếc sáchvi_pham_ban_quyen nhỏ của mình, lạch bạch chạy vào phòng, chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm quay đầu lại mà buông một câu.
“Phí cả gương mặt đẹp trai mà chẳng hỏi cô vợ nào.”
Một tay nhỏ bấu lấy cánh cửa, khi đóng còn uể oải liếc nhìn Hạ Tuấn Sơn, lắc đầu thở đầy lo lắng:
“Con đi làm bài tập đây, ba tựbot_an_cap ăn cơm đi. Con không có tâm trạng, quản con.”
xong cửa lại.
Hạ Tuấn Sơn tayleech_txt_ngu hôngvi_pham_ban_quyen giữa phòng khách, bị thằng nhóc con này làm cho dở dở .
“Không có tâm trạngvi_pham_ban_quyen chứ gì? ! Có thì tối nay đừng cóbot_an_cap ăn, đói đến mức lăn lộnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không được thì !”
Đe dọa câuleech_txt_ngu, thằng ranh con trong phòng chẳng có ứng gì, anh tức gật đầu, cầm lấy cặp lồng cơm rời .
Thằng ranh, tử đây còn không trị nổi con chắc.
Chu Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu dọn xong đống gia vị mới , thuận tay nắp chiếc cặp lồng nhôm đang để trên lại.
Động tác của cô khựng lại, lúc này mới sực nhớ ra.
Sáng nay toànvi_pham_ban_quyen bộ cặp lồng cơm đều bỏ quên ở nhà rồi.
Không chỉ của Hạ đoàn trưởng, mà còn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương Chí Cương.
Người ta là Hạ đoàn còn biết đường quay về đón con, thu dọn chăn đệm, sẵn tiện cặp lồng mình đi.
Còn Chí Cương thìvi_pham_ban_quyen sao?
Cô nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc cặp lồng trong tay, không nhịn được mà mày.
Dương Chí Cương nói cô lấy về, nhưng đến cặp lồng anh ta cũng không mang theo, thì lấy cơm kiểu ?
lại dòng suy , Chu Lêleech_txt_ngu Hiểu ngồi trong khách đợi cho đếnbot_an_cap khi trời ngoàivi_pham_ban_quyen dần tối , cửa nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột nhiên có gõ.
liếc nhìn cánhvi_pham_ban_quyen cửa, lòng thầm người gõ cửa chắc chắn không Dương Chí Cương, vì có về mà lại gõ cửa bao giờ?
Thế là cô đứng dậy, đi tới cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ngoài , người đứng ở cửa lại là Hạ đoàn trưởng với vẻ mặt lạnh .
Hạ Sơn mặt không cảm xúc, cặp lồng nhômbot_an_cap đang cầm trong tay cho cô:
“Phó tiểu Dương nhờ tôi mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về.”
Giọng của cứng nhắc như đang hành vụ, không một thừa thãi.
Chu Lê Hiểu thoáng ngập ngừng, đưa tay nhận lấy lồng .
“Cảm ơn .”
Hạ Tuấn Sơn quay người định đi.
“ đoàn trưởng!” Người phụ nữ sau đột nhiên gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh lại.
Hạ Tuấn Sơn lại, đành phải quay người, thờ ơbot_an_cap nhìnbot_an_cap cô.
Chu Lê Hiểu liếc thấy chiếc đèn pin trong tay anh, hướng anh định đi dường như làleech_txt_ngu chuẩn bị xuống lầu, bèn khẽ nhíu lông mày thanh tú, vẻvi_pham_ban_quyen mặt lo lắng hỏi :
“Tôi muốn hỏi một chút, Dương Chí đâu rồi ạ? Tại sao lại nhờ đoàn cơm về? ấy có chuyện gì sao?”
Hạ Tuấn nhíu mày, vốn dĩ muốn quản người khác, nhưng vì Chu Lê Hiểu , anh đành thích thay Dương Chívi_pham_ban_quyen Cương một .
“Buổileech_txt_ngu chiều diễn tập, đội do Phó tiểu đoàn trưởng Dương trách có hai người bị thương, thương thế khôngbot_an_cap nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Anh ta đội trưởng phải chăm sóc , cơm chobot_an_cap họ , đợi ổn định xong sẽ .”
Nói đoạn, anh dừng lại một chút, thản bổ sung thêm một câu: “Em không cần lo lắng.”
Tuấn cũng chỉ mớibot_an_cap nghe này khi đang ăn nhà bếp.
Anh là đoàn trưởng, không cần lúc nào cũng phải đích thân dẫn .
Dương Chí mượn mấy , đích đến nhà lấy cơm cho thương , lại vừa vặn được , vội báo cáo vài câu, nhờ anh mang cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà giúpvi_pham_ban_quyen.
Hạ Sơn lúc đó mới có người bị thương.
“Bị thương?” Chu Lê Hiểu kinh ngạc, “Có nghiêm trọng không?”
Hạ Sơn ngập ngừng lắc đầu, “Chắc không nghiêm trọng lắm đâu, quân y ở trạm xá có thể lý được.”
Lúc này anh vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dặn dò xongvi_pham_ban_quyen Hạ Tiểu , dù sao nhất thời cậu cũng ngủ, nên định qua đó hỏi thăm hình.
Chu Lê nghe vậy, dường như thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau , thấy cô vội vàng đặt cặp lồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm lên chiếc tủ cạnh , kéo kéo vạt áo, vẻ mặt cuống hỏi:
“ trưởng sắp ngoài, có phải anh định đi thăm thương không? Nếu đúng thế, tôi có thể đi cùng được không?”
Hạ Tuấn nhíu , theo bản năng muốn chối.
phải anh chê Chu Lê phiền phức, chỉ là đêm khuya khoắt, nam đơn nữ đi cùng trênleech_txt_ngu đường, lỡ bị ta nhìn thấy khó tránh ra tiếngbot_an_cap vào.
Hạ Tuấn Sơn không muốn chuốc rắc rối này.
“Không tiệnvi_pham_ban_quyen”
“Nếu đoàn trưởng không qua đó, thì chỉ đường cho , tôi được!”
Chuleech_txt_ngu Hiểu vội vàng nói, căn bản không cho anh cơ hội chối.
thế rồi mà Chí Cương còn ở trạm xá, đâu Nguyễn Ninh kia cũng đó, cô lặng lẽ đi qua có khi lại bắt tại trận!
Không thể lỡ cơ hội chứng thực suy đoán này được!
“Muộn thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi mà anh Chí Cương vẫn chưavi_pham_ban_quyen về , tôi hơi lo lắng, muốn qua đó xem sao.”
Hạ Tuấn Sơn im lặng hai giây, gương mặt vẫn không biểu cảm.
” Em cứ yên , tôi bảo vệ tốt Phó tiểu đoàn trưởng Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đưa ấy về an toàn.”
Sắc mặt Chu Lê Hiểu sững lại, mắt mở to đầy vẻ không tin nổi.
Anh anhbot_an_cap ta vừa nói cáileech_txt_ngu gì cơ??
Hạ Tuấn Sơn chẳng thèm để ý đến biểu cảm ngỡ ngàng của cô, xoay người tự ý rời đi.
Chu Lê cạn lời nhìn theo bóng lưng lớn cứng nhắc kia, cho đến khi Tuấn Sơnvi_pham_ban_quyen rẽ xuống thang, biến khỏi tầm mắt, cô mới không nhịn được mà bật cười vì tức, khẽ cắnbot_an_cap môi.
người này, cuộc là hạng người gì vậy chứ?
một thật dài, Chu Lê Hiểu gật gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Được thôi, không đi thì đivi_pham_ban_quyen, cô cứ ở Dương Chí Cương tốivi_pham_ban_quyen nay về anh giải thích thế nào.
Quay người đóng cửa , Chu Lê Hiểu bê lồng tự mình trước.
Bên kia, Hạ Tuấn cầm đèn pin, chậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rãi bước vào sân nhỏ của trạm xá quân khu.
mới vào cổng , đènbot_an_cap pinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỗngbot_an_cap “cạch” một tiếng rồi tắt .
Anh cúi đầu kiểm tra, đặt vào lòng bàn đập haibot_an_cap cái, thử lại vẫn không sáng, chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là hết pin rồi.
Bất đắc dĩ, anh chẳng để tâm, trực sải đi vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía trực đang sáng .
Buổi tối ởvi_pham_ban_quyen trạm thường có một quân y và một y tá trực.
Hạ Tuấn Sơn đi đến cửa phòng trực, gõ cửa.
“Lão Vương.”
Vương Hành trà, chân uống nước, thấy anh tới, “phụt” một cái nhổ lá trong miệng ra, nhanh đứng dậy, đặt ca trà xuống rồi cười hì hì nghênh đón.
“ đoàn trưởng? Muộn thế này rồi, cậu lại đây?”
Hạ Sơn sắc mặtleech_txt_ngu nhàn nhạt ông: “Thương binh hôm nay đưa đâu rồi?”
“Thươngleech_txt_ngu ? Ồ! Là tên lính mới bị trặc chân hả!”
Vương Hành chắp tay sau lưng cười : “Về lâu rồi! Thương thế không , tôileech_txt_ngu xử lý qua rồi, về ký túc xá nghỉ một tuần là khỏi. Nửa tiếng trước, Phó tiểu trưởng Dương mới gọi hai cõng bọn họ đi rồi.”
Về ký túc xá rồi sao?
Hạ Tuấn không ngợi nhiều, chỉ cảm thấybot_an_cap yên tâm.
“Không sao là tốt , tôi qua xem tình hình thôi. Được rồi, ông việc .”
“Ơ! Hạ đoàn trưởng đi thong thả nhé!”
Vương Hành hô một tiếng, đứng tại chỗ tiễn anh rời đi, đợi người rẽ ra khuất sauleech_txt_ngu cánh cửa, ông mới chắp tay sau lưng lưỡi lắc đầu.
“Phải nói chứ, đúng là con em cánleech_txt_ngu bộ cao cấp có khác, làm việc thật có trách nhiệm, hèn gì người ta còn trẻ thế này đã lên chức đoàn trưởng”
Hạ Tuấn Sơn đương nhiên không nghe thấy những phía sau.
Từ sânleech_txt_ngu đi ra, anh định bụngbot_an_cap về trước, tính để đến lúc tập dục buổi sáng ngày mai sẽ hỏi kỹ lại tình hai người bị thươngbot_an_cap đó.
mới đi được hai bước, rẽ qua ngã đường là thể lên đường lớn, anh vô tình mắt lên, liền thấy dưới cây dương cách không dường như hai bóng người đang đứng.
Khubot_an_cap vực này vào đêm khuya rất người qua lại.
Để tiếtvi_pham_ban_quyen kiệm điện, đèn đường cũng mờ, cộng thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đèn pin đã hết pin nên Hạ Tuấn Sơn không phân biệt được ai vớibot_an_cap ai đang dưới cây, chỉ lờ mờvi_pham_ban_quyen thấy được mộtvi_pham_ban_quyen namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nữ.
Haibot_an_cap người giằng co đẩy, đứng rất gần , hành vi rõ ràng là hẹn hò vụng .
Đã muộn thế này rồi, ký túc xá quân sắp thổi còi giới nghiêm, tên ranh convi_pham_ban_quyen nào mà to gan thế, dám lẻnvi_pham_ban_quyen ra hẹn với nữ ?
Hạ Tuấn Sơn nhíu màyvi_pham_ban_quyen, lặng lẽvi_pham_ban_quyen sát vào chân tường.
Vừa quát lên một tiếng “Thuộc đoàn nào”, thì thoáng nghe thấy nữ kialeech_txt_ngu nói:
“Tráng Tráng còn nhỏ như thế, nó ở nhà một mình em không yên tâm”
“Lát nữa anh sẽ xem nó, vẫnbot_an_cap giốngvi_pham_ban_quyen như trước đây, nó say rồi đi, không?”
” , nhớ kỹ cửa đấy.”
“Hì, phải lần đầu đâu, anh làm việc mà em còn không yên tâm sao?”
“. Trước đây yên tâm, còn bây giờ”
Hạ Tuấn Sơn dừng bước, tối, đôi mắt lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùng lóe lên tia sáng ubot_an_cap tối, đôi mày dần nhíubot_an_cap chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Dương Chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cương?
Muộn thế này về nhà, ở lôi lôi kéo với một đồng chí nữ
Ninh Ninh, em tâm đi, giờ so với trước kia chẳng gì biệt cả, anh đã hứa sẽ chăm sóc cho em và Tráng Tráng thì định nóibot_an_cap làm đượcvi_pham_ban_quyen.
Dương Chíleech_txt_ngu Cươngvi_pham_ban_quyen dịu dàng, khẽ nắm lấy Nguyễn Ninh:
tin anh đi, đừng giận anh nữa nhé?
Anh bảo em tin nào được? Em thấy cô vợ nhỏ củaleech_txt_ngu anh rồi, mắt nhìn của anh tốt thật . Ninh khinh khỉnh nhếch môi, Mỗi đêm đều chung giường gối với cô vợ mơn mởn như thế, anh nỡ lạnh với cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta mới lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạ!
Anh không có!
Dương Chí Cương cuống lên, vội vã giải thíchbot_an_cap với Nguyễn : Anh còn chưa từng chạm vào cô taleech_txt_ngu!
mà! Nếu anh từng chạm vào cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sẽ bị trời đánh thánh đâm!
Thấy anh giơ tay thốt, Ninh nghi hoặc nhíu mày: Thật không?
Dĩ nhiên là thật! Anh lừa em bao giờ chưa? Dương Chí Cương gấp giọng nóivi_pham_ban_quyen, Trong lòng có em, điều này chẳng lẽvi_pham_ban_quyen không rõ?
Thế còn cô vợ nhỏ của anh thì ?
ta? Giọng Dương Chí Cương đầy vẻ hờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hợt, Cô chỉ cái hoa bày thôi, anh đã có em, đời này sẽ chạm vào cô ta đâu, em yên tâm đi.
Em tin!
Em phải tin anh! Ninhleech_txt_ngu Ninh, anh cả rồi, đợi anh thăng lên một cấp nữa, có cơ hộivi_pham_ban_quyen tốt hơn sẽ em và Tráng rời khỏi đây, đến lúc đó chúng ta có thể mãi nhau
Loại lời lẽ đảo lộn tam quan , là ngườileech_txt_ngu thì ai cũng không nghe nổi!
Trong mắt Hạ Tuấn Sơn bùng lên cơn giận dữ cùng vẻ chán ghét ẩn hiện, anh bất chợt cất quát lớn.
Ai lút ở đó?! Bước ra cho tôi!
Dương Chí Cương tới mức cắn phải lưỡileech_txt_ngu, đau đếnvi_pham_ban_quyen thót tim, vàngvi_pham_ban_quyen nhìn về phíavi_pham_ban_quyen người vừa quát, người đứng tại chỗ.
Nguyễn Ninh cũng giật nảy mình.
Thấy bóng người bóng tối ngày lại gần, Dương Chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cương vẫn ngây ngốc khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cử động, Nguyễn Ninh phản nhanh hơn anh ta, lùi lại hai bước rồi bỏ chạy.
Cô ta hốt chạy phía bóng tối hẻo .
Dương Chí Cương vội quay đầu một cái, nhận ra Nguyễn Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thoát, phản ứngbot_an_cap đầu tiên của anh ta là chặn người !
Nhìn kỹ , chỉbot_an_cap có một người!
Anh ta lập tức dang tay ra làm thế ngăn cản.
Đồng chí, lầm thôi!
Vào nguy cấp, khả năng phản ứng Dương Cương tăng ! Dù đi nữa, bất kểvi_pham_ban_quyen người này vừa rồi nghe nhiêu, bắt được tận tay day tận mặt sức thuyết phục!
cần người này bắt được Nguyễn Ninh, vậy thì gì cũng vô dụng! chẳng ai tin cả!
Anh ta đang thầm may mắn thì nghe thấy phương ra một tiếng quát trầm đục, lạnh lùng vàbot_an_cap đầy giận dữ:
Hiểu lầm gì? Dương Chí Cương, anh giỏi lắm!
Nhìn rõ người đang sải bướcvi_pham_ban_quyen tới gần, Dương Chí Cương hoàn toàn ngây dạivi_pham_ban_quyen!
Đoàn Đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen?
Anh còn mặt tôi Đoàn trưởng àvi_pham_ban_quyen?! Hạ Tuấn Sơn nghiến răng lợi, tung một cú đá thật mạnh vào người anhvi_pham_ban_quyen ta.
Dương Chí Cương không kịp phòng bị đá ra, vội vàng đứng vững , mồ hôi lạnh chảyvi_pham_ban_quyen ròng ròng trên trán, anh ta tayvi_pham_ban_quyen rối rít, lắp bắp thích.
Đoàn trưởng, không phải như nghĩ đâubot_an_cap, ngài tôi thích, thực tôi
Bớt nói nhảm tôi đi!
Hạ Tuấn Sơn siết chặt nắmbot_an_cap đấm: Anh cứ đợi đấy, chuyện này xong đâu! Trung đoàn không chứa chấp loại cặn bã có tưởng lạc, hành vi bấtvi_pham_ban_quyen chính như anh! Đi gặpleech_txt_ngu Chính ủy với tôi!
Dương Chí Cương bịbot_an_cap lấy áo, Tuấn lôi xộc anh về tòa nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bộ Chính trị.
Anh ta hoàn toàn hoảng loạn.
trưởng, Đoàn nghe tôi giải thích đã!
thích cái con khỉ!
Đoàn trưởng!
Dương Chí Cương dùng lực giữ chặt Hạ Tuấn Sơn, trong cơn tức thẳng lên.
Gặp Chính ủy thì sao chứ?! Muốn cáo buộc tôi, anh có bằng chứng !
Hạ khựng bước, không thể nổi quay đầu lườm Dương Chí Cương.
mẹ nó nói ?
Tôi nói anh không có bằng chứng! Không có chứng mà nói hươu nói vượn định đổ phân lên tôi àvi_pham_ban_quyen? Anh đây là vu khống!
Dương Chí Cương hậm hực hất tay anh ra, chỉnh đốn lại cổ áoleech_txt_ngu, nghênh ngang nhướn mày.
Anh muốn kiện tôi cái gì? Chẳng phải vừa đưa thương binh về, quay lại tìm hộ lý để tìm thêm tình hình sao? Tôi làmvi_pham_ban_quyen gì? đồng đội cũng là sai à?!
Hạ Tuấn Sơn cười lạnh lắc , ánh mắt đầybot_an_cap vẻ xenvi_pham_ban_quyen lẫn mỉa :
Dương Chí Cương! Được, tôi đúng là nhìn lầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhbot_an_cap rồi! hai lôi kéoleech_txt_ngu kéo ở đó, lời nói sau lưng đều nghe thấy hết cả rồi! Đến nước đó rồi mà anh còn mặt dày ngụy biện!
Ngụy biện gì chứ? Tôi không hiểuleech_txt_ngu Đoàn đang nói .
Chí Cương cười lạnh một tiếng: Chuyện thêu dệt về tôi chẳng phải đầu, lần trước cũng chẳng đi đến , lần này thì có thể làm đượcvi_pham_ban_quyen?
Không có bằng chứng, không bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được anh ta và Nguyễn Ninh làm gì riêng tư, chỉ dựa vào lời của một , tổ căn bản không thể tội anh ta.
Cùng lắm là gọi lên , không bắt được nhân chứng chứng thể thì kết vẫn như thôi.
Chí Cương vô cùng tin, có lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì đã xảy ra lần một hai, thấy bản thân có nghiệm nên chẳng hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ hãi.
Hạvi_pham_ban_quyen Tuấn Sơn quá hóa cười: Dương Chí Cương, tôi là cấp trên tiếp của anh! Lời cáo của tôi, Bộ Chính trị nhất định sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiến điều tra kỹ lưỡng, anh dẹp ngay tâm lý may mắn đó , đừng hòng làm con sâu đục khoét Trung đoàn 3 và Quân khu Nam của chúng tôi!
Dương Cương sững sờ, vẻ mặt không còn tựvi_pham_ban_quyen tin quyết đoán như trước nữa.
mắt anh ta xẹt qua một hoảng loạn, ta nuốt nước , giả vờ bình tĩnh nói với vẻ mặt nặng nề:
Đoàn , từ khivi_pham_ban_quyen nhập ngũ tôi đã đibot_an_cap theo anh, là một tay anh đề bạtbot_an_cap lên, anh chắc chắnbot_an_cap muốn hủy hoại tôi saoleech_txt_ngu?
Hạ Tuấn một tiếng.
Đây là sợ rồi, muốn dùng tình cảm để lung lạc anh sao?
Anh đừng quên, chuyện tôi thăng lên Phó tiểu đoàn trưởng cũngbot_an_cap là do anh đề lên trên! Cương nghiến răng, Bây giờ chính tay anh muốn tôi xuống ngựa, anh không nể mặt mũi mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
tử chính trọng sĩ diện nên mới bao che cho anh!
Hạ Tuấn Sơn nhìn anh taleech_txt_ngu một cái, quay người tụcbot_an_cap đi về phía Bộ Chính trị.
Đoàn trưởng!
Dương Chí Cương tức khắc kinhvi_pham_ban_quyen hoàng, vội vàng chạy lên chặn đường anh: Đoàn trưởng, tôi sai rồi, sau này tôi sẽ bao giờ gặp cô ấy nữa, tôi đảm! Anh cho tôi một cuối cùng đi
Cô ấy? Ai?
Cô ấy Ánh mắt Dương Chí tránh, mãi không chịu thốt ra cái .
Hạ Tuấn Sơn thong dong mày: Hừ, không cần giải thích với tôi, đi mà giải thích với Chính ủy và vợ anh ấy!
Đoàn trưởng!
Dương Chíleech_txt_ngu Cương hai níu lấy anh, ruột nghiến răng nói: Anh sắp chuyển về Quân Thủ đô , nể tình xưa cũ, tha cho một lầnbot_an_cap thìleech_txt_ngu có đâu?! Việc gìbot_an_cap phải xen vào chuyện chúng tôi vào đúng thời điểm này?
Chúng ta vừa là cấp trên dưới, vừa là hàng xóm, anh không phải vấy bẩn vào người lúcbot_an_cap này đúng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Thấy Hạ Tuấn Sơn vẫn dửng dưng, Chí Cương nữa thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quỳ xuống lạy anh!
nữa, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi tố cáo tôi, không nhân chứng vật chứng, lỡ nhưleech_txt_ngu Bộ Chính điều tra, còn mấy tìm hỏi chuyện, đến lúc đó làm trễ thăng chuyển anh thì đáng gì chứ?!
Đôi mắt đen củaleech_txt_ngu Hạ Tuấn Sơnbot_an_cap thoáng dao động.
Dương Chí Cương quan thấy sắc mặtleech_txt_ngu anh lay, lập tức xuống niềm vui sướng, tiếp tục nhỏ nhẹ thương với anh.
Không nói đến Đoàn trưởng có thể bị tôi liên lụy, còn có vợ tôivi_pham_ban_quyen nữa, vợ tôi ấy không biết gì cả
Hạ Tuấnbot_an_cap nhíu mày, mắt lạnh lùng lườmleech_txt_ngu anhbot_an_cap ta, như đang nhìn một conbot_an_cap sâu bọ tởm lợmvi_pham_ban_quyen.
Cái loại khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xấu hổ , còn có mặt mũi nhắc đến vợ mình sao?
ấy mới đến theo quânleech_txt_ngu, đi theo tôi chưa được nào tốt đẹp, anh bảo này côbot_an_cap ấy còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa? Nhà chúng tôi chẳng phải vì mà gà bay nhảy, ngày tháng sau này biết sống sao?
Vợ tôi ấy vô tội mà
Chí hoe mắt, bắt đầu than nghèo kể : Tôi cũng biết mình có lỗi với cô ấy, Hiểu Hiểu thiện, côleech_txt_ngu ấy chắc nổi việc ngoài trỏ tán đâubot_an_cap, đến đó anh cô ấybot_an_cap phải sống ? Những lời đồn đại chẳng phải sẽ ép chết cô ấy sao?
Cầu xin anh đấy trưởng, anh tin tôi một lần đi, tôi với cô ấy sự không có gì cả!
Anh ta giơ tay thề thốt: Sau này tôi nhất sẽ sửa ! Tôi viết bản đoan cho anh! Nếu còn tái phạm, tôi tôi sẽleech_txt_ngu tự mình chạy đến Bộ Chính trị thúbot_an_cap!
Hạ Tuấn Sơn không nói gì.
Im lặng vàileech_txt_ngu giây, anh nhìn kỹ Dương Chí , trong cười lắc đầu.
Đúng là sinh ra lưỡi xương, những lời tự bào cho mình cứ mở là tuôn ra, không lên khấu diễn kịch đúng là uổng phí tài năngbot_an_cap !
Suy nghĩ mộtbot_an_cap lát, Hạ Tuấn Sơn đã có chủ .
Với bộ mặt này của tên cặn bã hiện tại, muốn hạ bệ hắnbot_an_cap thì phải bắtbot_an_cap được tậnleech_txt_ngu tay, day tận trán, tang chứng vật chứng đầy đủ. Bằng , khi đối diện với tổ chức, hắn một không nhận tộibot_an_cap.
Hơn nữa, thân anh đúng là không thể đích thân tố . chưa bắt được quả , lại thiếu cứ, cộng thêm lập trường thân phận của anh có nhiều thích hợp.
Chỉ có thể đi đường vòng, một phương thức khác thôi.
Được, hôm nayleech_txt_ngu tôi tạm tin cậu một lần.
Nghe thấy anh nới lỏng miệng, Dương Chíbot_an_cap Cương sángleech_txt_ngu lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, niềm sướng tức hiện rõ trênvi_pham_ban_quyen mặt.
Đoàn trưởng! Cảm ơn Đoàn trưởng!
Chưa vội cảm ơn.
Giọng điệu Hạ Sơn lạnh nhạt: Bản đoan phải viếtvi_pham_ban_quyen, vợ cậu cũng phải có giải thích. người nên tha thứ cho cậu nhất bằng lòngbot_an_cap không truy , tôi sẽ cho cậu một con đường sống.
Dương Chí Cươngvi_pham_ban_quyen cứng đờ mặt.
Hạ Tuấn Sơn chỉ tay vào mũi hắn, lạnh lùng cảnh cáo:
Cái phẩm chất của cậu, ở quân đội coi như leo đầu rồi.
Chí Cương, với tưleech_txt_ngu cách làleech_txt_ngu tay đề bạt , tôi khuyên cậu cùng, sai mà sửa mới là thiện lớn nhất.
Nếu không thật nhận , sửa tự làm mới , màleech_txt_ngu lại ôm cái ý nghĩ đợi sau tôi đileech_txt_ngu rồi thì không ai có thể nắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thóp chuyện này nữa, vậy cậu lầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net to rồi.
Ánh mắt Dương Chí đờ đẫn, lơ đãng gật đầu.
Vâng, tôi nhận lỗi, tôi sửa
Sở dĩ Hạ Tuấn Sơn cho Dương Chí một cơ hội không phải vì anh nảy sinh ẩn.
Ai anh đều biết.
Hạ Sơn làm việc xưa nay nói một , giờ nể nang tình cảm.
Anh muốn để nạn nhân thực sự của sự việc này người vợ vô tội vẫn đang bị che của Dương Chí Cương đích thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng ra cáo gã tra namvi_pham_ban_quyen này.
Dương Chí Cươngleech_txt_ngu người táo, Hạ Tuấn sẵn sàng giúp đỡbot_an_cap, khi đó anh sẽ làm người làm chứng.
tục ngữ câu, kẻ đáng tất có đáng hận.
Nếu Chu Lê Hiểu bằng nhẫn nhục chịu đựng, vì ham chút bình yên nhất thời mà tha thứ cho Chí Cương, coi như chưa có chuyện gì xảy , vậy thì một người ngoài như anh cũng cần thiết phải can vào việc nhà người khác.
Anh không muốn tốt bụng làm hỏng việc, lại còn rước lấy sự oán hận vô cớ.
Về Chu Hiểu, ăn cơm xong cô định ấm nướcleech_txt_ngu nóng để tắm rửa.
Dù cũng chẳng biết khi Dương Cương mới về, tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay cô đã chuẩn bị sàng, nhất địnhleech_txt_ngu nói rõ mọi với , dù có phải đợi nửa đêm cô cũng cam lòng.
Ý nghĩ lóe lênbot_an_cap nghe thấy tiếng gõ .
Thím ơi?
Bên ngoài vang lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng khe khẽ.
Chu Lê Hiểu cười lắc đầu, đi mở cửa, nhìn thấy Hạ Tiểu Quân đang đứng ngoài, bất đắc hỏi:
Lại chuyệnbot_an_cap gì nữa đây?
Hạ Tiểu Quân cười hì hì, giơ và quyển vở toán trong tay , đôi mắt mở to giải thích:
Ba con việc đi ra , con đợi mãi mà ba chưa . Thím ơi, thím xem giúp con xem bài con tính có đúng ?
Sợ Chu Lê Hiểu hiểu lầm mình dốt, cậu vội vàng thêm một câu:
Không phảileech_txt_ngu con không biết tính đâu nhé, cô giáo dặn phải để ba mẹleech_txt_ngu kiểm tra! Nếu sai là con được ngay ạ!
Lê Hiểu lướt qua vẻ mặt giả vờ tự của cậu , mím môi cười thầm nhưng không vạch trần.
Được rồi, vào đi, đóng cửa nhà lại.
Vâng !
Hạ Tiểu Quân hớn hở chạy đóng cửa, rồi choắt chui nhà Chu Lê Hiểu.
Sơn và Dương Chí cùng trở về.
Vừa đến trước cửa , định nghiêm giọng cảnh cáo Dương Cương vài thì thấp thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng nói của thằng nhócleech_txt_ngu nghịch ngợm nhà mình truyền ra từ nhà Dương Chíbot_an_cap Cương.
Thật không ạ?
Ừm, thím không đề gì, nhưng phải được ba con đồng ý mới được.
Thế thì tốt quá ! Con nhất sẽ bắt ba đồng ý! Từ nay về sau con không phải ăn cơm căng tinleech_txt_ngu rồi, đến thật là tốt quá!
Chu Lê Hiểu cười khẽ: Chỉ là ăn chực bữa thôi mà, có đến mức đó ? thấy cơm nước căng tin cũng đâu có tệ lắm.
Hứ gì cơ ạ, đó là vì thím mới đến thôi, cứ để thím ngày nào cũng ăn, bữa nào cũng thím biết ngayvi_pham_ban_quyen.
Hạ Tiểu bịt mũi, vẻ mặt đầy ghét bỏ: Đợi đến mùa đông, nào cũng chỉ khoai tây vớileech_txt_ngu bắp , có cũng chẳng có, con sắp thành củ khoai nhỏ đồng luônvi_pham_ban_quyen rồi!
Hả? Có quá đáng vậybot_an_cap không?
Vâng vângvi_pham_ban_quyen vâng! Đều tại ba con hết, ba không biết nấu ăn, nhà người thỉnh thoảng cònvi_pham_ban_quyen nhờ được người quen mang rau thịt từ trên về để cải thiện bữa ăn. Chỉ có con là phải theo ba gặm khoai tây suốtbot_an_cap
Gân xanh trên Hạ Sơn giật giật, anh nhắm mắt lại, trầm quát khẽ:
Hạ Quân!
!
Hạ Quân bật dậy như lò xo, Chu Hiểu giật mình, thấy tiếng ra lệnh lùng từ ngoài cửa:
Còn không mau cút về ta?
Tiểu Quân vừa nghe thấy giọng điệu , khuôn mặtvi_pham_ban_quyen nhỏ nhắn lập tức lộ vẻ hoảng hốtvi_pham_ban_quyen, tay chân lanh vơ lấy vởbot_an_cap toán và bút chì, cả chào cũng quên nói, chạy vụt ra ngoài mở cửa biến mất.
Ba! Ba về rồi ạ!
Lăn vào trong!
Vâng!
Nhìn lướt qua người mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Hạ Tuấnbot_an_cap Sơn răngbot_an_cap, ném cho Dương Cương một đầy cảnh cáo rồi mới vào nhà.
‘Rầm’
Tiếng lên, bên ngoài khôi phục sự tĩnh lặng.
Dương Chí đứng ở chiếu nghỉ giữa cánh cửa, cau mày vò đầu tai, óc suy nghĩ lát nữa phải làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao để thuyết phục Chu Lê Hiểu.
Trong nhà, Chu Hiểu ngồi bên bàn vuông không nhúc nhích, trong lòng đangbot_an_cap cảm thán tính nóng nảybot_an_cap của Đoàn trưởng Hạ, thì qua khe cửa bóng một người mặc quân phục cứ lảng vảng bên ngoàibot_an_cap.
Cô địnhvi_pham_ban_quyen thần nhìn kỹ, nhận ra người đứng ngoài là Dương Chíbot_an_cap Cương, bèn nhướng mày, dung ngồi đó vào.
Khoảng hai phút sau, Chí Cương cùng cũng vénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rèm đi vào.
Hắn nhìn Chu Lê Hiểu mộtleech_txt_ngu cái, ánh mắt né , tiện tay đóng lại.
Hiểu Hiểu, em đã ăn cơm chưa?
Chu Lê Hiểu mỉm cười: Nhờ phúc của anh, tôi ăn rồi.
Dương Chí Cương ra sự mỉa mai trong câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô, theo nhíu mày, mím môi nói:
Ăn rồi thì tốt. Lại giải thích : Anh có hai binh bị thương, anhleech_txt_ngu phải trông nom một nên mới về muộnleech_txt_ngu.
Ừm. Không cần giải thích với tôi, Đoàn trưởng Hạ đã cho tôi biết .
Chu Lê Hiểu gật đầuleech_txt_ngu, cũng chẳng muốn lãng phí thời gian dâyvi_pham_ban_quyen dưa với hắnvi_pham_ban_quyen, dứt kéo chiếcleech_txt_ngu ghế bên cạnh bàn vuôngvi_pham_ban_quyen ra.
Lại đây ngồivi_pham_ban_quyen đi, chẳng phải anh nóivi_pham_ban_quyen tối nay sẽ nói chuyện tử tế sao? Tôi đặc biệt đợi anh vềleech_txt_ngu đấy, chúng ta bắt đầu thôi.
Bàn tay buông thõng hông của Dương Chí Cương siết chặt lại, hắn nghiến như đã hạ quyết tâm gì , bước tới quỳ sụp trước mặt Hiểu, nắm lấy cô.
Hiểu Hiểu, anh có lỗi với em, là thằng khốn!
Không ngờ hắn vừa đã nhận lỗi ngay, Chu Lê Hiểu ngẩn người, phản ứng lại định rút ra hắn.
ngồi xuống đó trước đãvi_pham_ban_quyen, đừng có động tay động chân
Hiểu!
Dương Chí Cươngvi_pham_ban_quyen nắm chặt lấy tay cô, đôi mắt vẻ khổ, tự và hối hận sắc.
Thật ra, ngày hôm qua khi em đến, anh không biết phải đối mặt với nào khiến em hiểu lầm lớn đến vậy.
Thật anh trước khi về quê gặp em, ở quân , anh có quen một đối tượng.
Đối tượng?
Chu Lê nhướng đôi mày thanh túvi_pham_ban_quyen, lòng thấy nực cười mà hỏi:
Anh là đang nói chuyện anh quenbot_an_cap ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ nữvi_pham_ban_quyen chồng dắt theo con nhỏ tên Nguyễn kia sao?
Vẻ mặt Dương Chí Cương cứng , sự lúng túng thoáng qua trên mặt, rồi lập tức vẻ ngạc.
sao em lạibot_an_cap biết? Có phải hai mụ đàn bà lắm chuyện ở Hội Phụ nói bạbot_an_cap gì với em rồi ?
Thừa nhận rồi.
Chu Lê Hiểu bật cười thành tiếng: Dương Chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cương, Nguyễn Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm naybot_an_cap đã đếnvi_pham_ban_quyen tận nhàvi_pham_ban_quyen rồi.
Tôi tôi , cô ta đến đây làm gì? Có phải cô tabot_an_cap đã nói gìbot_an_cap em không?
Dương Cương ngoài miệng nói biết, từ khoảnh khắc ánh mắt hắn biến đổi, Lê Hiểuleech_txt_ngu hiểu ra, rõ ràng là hắn có biết.
Hắn biết Nguyễn Ninh nay từng đến đây, chứng tỏ hắn đã gặp cô rồi.
Chu Lê nhìn chằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chằm vào mặt hắn một hồi, khẽ nhếch môi.
Tôi cũng chẳng buồn lời anh, anh tự khai ra, hay để ngày mai tôi khắp nơi dò hỏi đây?
Anh chẳng phảileech_txt_ngu vừa rồi anh đã khai hết với em sao?
Hàng mi Dương Chí Cương khẽ run, hắn cụp mắt xuống, bày ra bộ dạng hối lỗi như đang dằn bản thân.
Thực ra, lúcleech_txt_ngu đầu không phải như vậy. Vì chồng Nguyễn Ninh mất , mẹ góa con côi quá đáng thương, tổ chức bảo mọi người ngày thường nên quanleech_txt_ngu tâm giúp đỡ họ nhiều hơnbot_an_cap. Anh cũng giống như những người khác, chỉ là tay giúp đỡ một chút thôi.
ngờ không biết từ lúc nào, mấy người đó đầu ra nói vào sau lưng. Đến lúc anh phát hiện thì đã muộn rồi, rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã nảy sinh hiểu lầm.
Chuyện này càng giải thích càng loạn, nênvi_pham_ban_quyen anh cũng lười muốn nói gì. nghĩ cây ngay sợ chết đứng, chẳng ngờ tin đồn ngày càng ý hơn.
Sau đó anh cũng đã thử khoảng cách với Nguyễn Ninh, nhưng mẹ con côi quả thực không dễ dàng gì, nhiều không thể không giúp mộtleech_txt_ngu tay.
Rồi sau , hiểu lầm nhiều lên, khó việc giải thích không rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng
Chubot_an_cap Lê Hiểu cười như cười: Vừa rồi anh còn nói anh và cô tabot_an_cap từng hẹn , sao giờ lại thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu lầm rồi?
Dương Chí Cương : Sau này đúng là có tìm hiểu, anh nhận ra hai không có kết quả, nên sớm dứt khoát. Vì vậy anh thăm thân, chính là muốn nhanh chóng tìm kết hôn.
Nhưng Hiểu Hiểu à, anh thực sựleech_txt_ngu em nên mới tới cầu hôn. Hai chúng ta nhau từ , trước khi ngũ anh đã thích em rồi!
Còn nữa, anh đã suy nghĩ ngày, quả thực anh không đúng. hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với em, nay sau sẽ không qua lại với Nguyễn Ninhvi_pham_ban_quyen nữa, giữ khoảng cách với mẹ convi_pham_ban_quyen cô ta!
Sau này hai vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng mình cho tốt, đơn xin theo quân anh cũng đãbot_an_cap viết xong rồi, sáng mai anh sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nộp lên, được không?
Chuyện sau này, chúng ta đừng nhắc lại nữa, được ?
Chu Lê Hiểu nhìn bộ mặt nôn nóngvi_pham_ban_quyen cầu sự thứ của hắn, cảm thấy nhìn thế nào cũng giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạo, cả sự mong chờ trong mắt hắn cũng thật nực cười.
Lòng của một đàn ông, làm sao có thể thay đổi lớn đến thế chỉ trong mộtbot_an_cap ngày?
Điều hắn đột ngột tâm đổi tính?
Chu Lê trầm tư suy .
Hiểu Hiểu? tha thứ cho anh đi, anh thực sự muốn cùng sống tốt qua ngày.
Dương thấy im lặng, khôngbot_an_cap nhịn được mà nắm chặt lấy tay Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê Hiểu, tiếng thúc .
Anh muốn sống qua ngày sao?
Ừ! Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chí Cương dùng sức gật đầu, vẻ mặt chân thành đầy cảm nói cô: Tối nay anh dọn vềleech_txt_ngu phòng lớn, chúng sớm nên động phòng . Nửa năm qua đã lạnh với em, bố mẹ cũng mong có cháu
Chu Lê Hiểu cười mỉa: Anh nói phân phòng là phân , nói động là động phòng, sao anh mặt dày thếleech_txt_ngu?
Dương Cương hơi ngẩn ra: Anh chẳng phải em không phòng ? Anh mới
Ánh mắt Chu Lê Hiểu lạnh lùng, dứt khoátleech_txt_ngu ra.
Bây là anh phạm lỗi, đây là thái độ nhận lỗi của anh đấy à? Tôi cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa nói là sẽ tha thứ cho anh đâu.
Hàng mi Dương Chí Cương run lên, định nói lại thôi, ánh mắt dao động rồi hạ giọng khúm núm nói.
Được, vậy anh chưa dọn về vội, đợi khi nào em sẵn sàng tha cho anh, đồng cho anh dọn vàoleech_txt_ngu ngủ chung, sẽ .
Chu Lê Hiểu mím môi: Đã vậy thì anh lôi thành ý của mình ra đi. Sống qua ngày không ít chi tiêu, anh muốn sống cho tốt thì chắc cũng không tiếc việc giao tiền trong nhà cho tôi quảnleech_txt_ngu chứ?
Không đột nhiên nhảy đề này, vẻ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương Chí Cương cứng lại chút.
Cũng may, nay hắn đã nghĩ sẵn cách để qua kiếpbot_an_cap nạn này.
là hắn đứng dậy, gật đầu đồng ý.
Được, giao cho em quản. Để anhbot_an_cap lấy cho em.
Chu Lê Hiểu lạnh lùng nhìn hắn đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàovi_pham_ban_quyen phòng lớn, một lúc sau, hắn cầm ra một chiếc hộp nhôm có in hoa.
Chí Cương đặt chiếc hộp lên bàn, lấy chìa khóa ổ khóa đồng ra, rồi đẩy phía Lê Hiểu.
Số tiền anh tíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net góp được bấy lâu nay đều ở cả đây rồi.
Lê Hiểubot_an_cap không nói gì, đưa tay nhặt tiền vàvi_pham_ban_quyen phiếu trong hộp lên đếm. Hai tờ năm mươi, sáu tờ mười đồng, hai tờ năm đồng, không tiền lẻvi_pham_ban_quyen, tổng cộng là một bảy mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng.
đếm tiền xong, cầm quyển sổ tiết kiệm đè đáy hộp lên, lật ra xem.
Trong mắt Chí Cươngbot_an_cap thoáng quabot_an_cap một xót xaleech_txt_ngu, nhanh chóng liếc nhìn Chu Lê Hiểu, giải thích.
Hơn trăm đồng này anh chưa kịp mang đivi_pham_ban_quyen gửi, định để nhà làm tiền tiêu vặt, nhỡ lúc có việc gấp đó
À, trong sổ tiết kiệm là số tiềnleech_txt_ngu anh dành dụm suốt qua. Sau khi lên chức phó trưởng, mỗi tháng lương cộng với phụ là chín mươi , tháng nào cũng gửi một phần về quê phụ gia đình, còn lại số đều gửileech_txt_ngu kiệm.
Chu Lê Hiểu nhìn số sáu trăm ba đồng trên sổleech_txt_ngu tiết kiệm, không nói nên lời mà ngước mắt lên.
Dương Chí Cương, tám năm trời mà anh chỉ dành được sáu mươi đồng thôi ?
Dương Chí Cương nhíu mày: Sáu trăm ba mươi đồng không là ít đâu, mỗi thángbot_an_cap anh phải gửi về nhà, bản thân cũng phải ăn uống, rồi quan hệ xã giao, gì mà chẳng cần đến tiền.
Anh lên phó tiểu đoàn trưởng nửa năm rồi, mỗi tháng gửi nhà mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , bản anhleech_txt_ngu giữ lại sáu mươi, nửa năm là trăm sáu mươi đồng rồi.
Lê Hiểu lật lịch sử thu chileech_txt_ngu trên tiết kiệm, rồi một tiếng đập mạnh quyển sổ lên bàn: Huống hồ anh toàn ăn cứ, tám trước đó, gần tháng nào anh cũng không để dành được đồng nào sao?
Emleech_txt_ngu không hiểu đâu!
Dương Chí kiên giải thích: quân đội bao nhiêu người, ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có việc hiếu mà chẳng phải đi tiền ? Loạivi_pham_ban_quyen tiền này gần như cứ cách một hai tháng có một lần. Rồibot_an_cap lãnh sinh , thăng chức này nọ đều phải mừng! Còn cả quyên góp gia đình hy sinh nữa
Hắn nuốt nước bọt, nói lấp liếm:
Dù sao tất ở , xem đi, khoản nào cứ hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh sẽ giải thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chovi_pham_ban_quyen em.
Giải thích?
lời hắn nói, nhiêu đồng đội, đồng đội lại nhiêu , những khoảnvi_pham_ban_quyen này làm sao nhớ hết được?
Lê Hiểu cười lạnh một tiếng, vung tay ném quyển sổ kiệm lòng hắn.
Nếu anh giỏi đối nhân xử như vậy thì những việc khác tôi không hỏi . Tôi chỉ hỏi anh một câu, sau khi đơn kết hôn được phê duyệt, đám đồng đội chí cốt của anh cóleech_txt_ngu ai đi tiền khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Tiền mừng?
Thôi xong, sao hắn lại quên mất chuyện ?
Vẻ mặt Dương Chí Cương cứng đờ, yết hầuleech_txt_ngu chuyển , háleech_txt_ngu hốc miệng nói năng bắp.
Chúng ta chúng ta chưa mời mọi ăn kẹo mừng mà, chắc chắn là có người muốn đợi ăn kẹo xong mới đi chứ
Vậy chắc chắn có ghi chép lại rồi nhỉvi_pham_ban_quyen? Sổ mừng đâu?
Dương Chí sững sờ: Sổ sổ gì cơ?
Chu Lê Hiểu cười nhưng ánh mắt lạnh lẽo: Bao nhiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đi lễ nhưleech_txt_ngu mà anh không ghi sổ saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghi thì làm biết ai đi nhiêu? Sau này lấy gì mà trả lễ cho người ?
Chưa chưa kịp .
Chí đành mạng nói: Hay là đợi đến lúc mời mọi người uống rượu mừng, lúc đó anh sẽ một thể.
Chu Lê Hiểu không nói thêm gì nữaleech_txt_ngu, chỉ thu hết phản ứngleech_txt_ngu lấp liếm hắn vào mắtbot_an_cap, cõi lòng lạnh toát.
Cô chẳng cần , liền mở miệng lừa :
còn định lừa tôi đến ? Anh đi lấy lòng Nguyễn Ninh, còn tặng cả nướcvi_pham_ban_quyen hoa cho cô ta nữaleech_txt_ngu! Có đúng không?!
Hiểu Hiểuleech_txt_ngu, anh
Dương Chí Cương không ngờ Chu Lê Hiểu lại cả chuyện này!
Chẳng lẽ là do Nguyễn Ninh nói với cô?
Ánh mắt anh tavi_pham_ban_quyen thoáng chốc hoảng loạn, Em em đừng nghe người nói bậy! không không có.
Hai chữ không có thốt mới tự tin làm .
Anhvi_pham_ban_quyen ta quảleech_txt_ngu đã chi tiền cho mẹ con Nguyễn Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn nuôi Tráng Tráng con , nhưng những lời này làm sao thể nhận trước mặt Chu Hiểu?
Không có? Chu Lê Hiểu cười mỉa mai, Đến nước này rồi mà anh còn che che giấu giấu, đây chính là cái gọi là sau này sẽ sống tử tế mà anh đấy hả?
Hơi thở của Dương Chí Cương bắt đầu dập.
Anhbot_an_cap ta cứ ngỡ mình đã suy tính cả ngày, cân kỹ lưỡng từng lời nói, việc dỗ được Chu Lê Hiểu là chuyện chắc như đinh đóng cột. Dù cô cũng chỉ là mộtbot_an_cap người đàn bà từ nông thôn lên, nơi đấtbot_an_cap khách quê người này, ngoài việc dựa dẫm người chồng anh ta thì còn có thể gì ?
Ly hôn chẳng mang lại lợi lộc gì cho một người phụ nữ thôn quê Chu Lê Hiểu cả.
cưới, cô đã tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với nhàleech_txt_ngu mẹ đẻ, lyvi_pham_ban_quyen hôn rồi cô còn có thể đi đâu? Còn mặt mũi nào mà nhìn ?
Nghĩ , Dương Chí Cương ổn định lại tâm , thở hắt một hơi, cười lạnhleech_txt_ngu đầu, không thèmvi_pham_ban_quyen giả vờ nữa.
Phải, chi tiền cho mẹ Nguyễn Ninh đấy, đã sao? Chẳng tôi tiêu tiền của chính mình còn phải báo với cô chắc?
Trở mặt còn nhanh hơn lật sách, Lê Hiểu thực sự được mở mang tầm mắtbot_an_cap.
đứng dậy, đầy cảm phục, Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chí , cùng không diễn nữa rồi à?
Tôi diễn gì? Từ đầu đến cuối gì tôi nói đều là thật! cô không tin!
Anh ta đổ hết trách nhiệm lên đầu Chu Lê Hiểu, Tôi đã sau này sẽ sốngbot_an_cap tử , cứ nhất quyết gặng hỏi chovi_pham_ban_quyen bằng được! Tiêu thì cũng tiêu rồi, cô rõ ràng thì làm được gì? Cùng lắm thì sau này tôileech_txt_ngu mua cho cô!
Không, này tiền giao cho cô giữ, cô muốn mua gì thì , tôi tuyệt đối khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nửa lời! Như vậy đã được chưa?!
Không được! Giọng Chu Lê Hiểu lạnh lùng lẹm.
Vậy cô còn muốn thế nào nữa?
Dương Cương trợn mắt, vẻ mặt hung quát khẽ, Chu Hiểu, cô đừngbot_an_cap có chânleech_txt_ngu lân đằng đầu! Đang yên lành không , cứ chút chuyện con mà vã với tôi, làm ầm cho hạ để bôivi_pham_ban_quyen tro trát trấu vào mặt, để mọi người xem trò cười của hai vợ chồng mình mới chịu hả?
Bôi tro trát ? Là tôi làm chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hổ ?!
Chu Lê Hiểu chống nạnh, chẳng hề sợ hãi nhìn anh ta:
Dương Chí , tôi nói anh biết, bây giờ tôi cho anh chọn! Một làleech_txt_ngu anh đi đòi lại toàn số tiền đã mua đồ cho ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn bà kia về đây! Trước tiên hãy cho tôi thấybot_an_cap thái độ nhận sai của anh, rồi tôi cân xem có nên cho anh thêm cơ hội hayleech_txt_ngu không!
Haileech_txt_ngu là cái nhà này tan nát luôn đi, ngày mai tôi sẽ lên trị tố cáoleech_txt_ngu hai người tội thông dâm!
Nghe thấy ba chữ Phòngleech_txt_ngu Chính trị, nhãn cầu của Dương Chíleech_txt_ngu Cương suýt thì lòi ra khỏi hốc mắt.
Cô điên rồi phải không?! Cô là vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi, mà cô đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tố cáo tôi?! Tôi mà đời thì cô có ích gì?
Đã nước này rồi thì tôi còn mong chờ ích gì ?
Lê Hiểu cười , nhấn từng chữ: Ly hôn!
Ly ?
Dương Cương không thể nổi, Côvi_pham_ban_quyen dám đòi ly hôn?
Có gì mà khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám?
là hôn quân đội, tưởng muốn hôn là được chắc?! Tôi không đồng thì đời cô cũng đừng hòng ly hôn! Dương Chí Cương nghiếnvi_pham_ban_quyen răngbot_an_cap nghiến lợi thốt ra chữ.
Vậy thì tôivi_pham_ban_quyen phải xem thử xemleech_txt_ngu tổ sẽ xử lý hạngleech_txt_ngu bại hoại thông với vợ liệt sĩ như anh thế nào!
Con mụ này!
Dương Cương giận quáleech_txt_ngu khôn, vung tay một .
Lêvi_pham_ban_quyen Hiểu không kịp phòng, bị anh ta nhào đất, thắt lưng đập mạnh vào cạnh bàn.
Cô ômleech_txt_ngu lấy khuôn mặt đang rát sưng tấy, từ từ đầu nhìn Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chí Cương.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay