Nữ Cường Nhân Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Tát Gia Đình Cực Phẩm Xuống Nông Thôn Làm Giàu

Nữ Cường Nhân Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Tát Gia Đình Cực Phẩm Xuống Nông Thôn Làm Giàu

Mẩy Linh Review full 09/08/2026 135 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Nữ Cường Nhân Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70: Lật Mặt Gia Đình Cực Phẩm, Xuống Nông Thôn Làm Giàu

Kiếp trước, Tô An là “bao cát” cho gia đình họ Tô: chịu sự bóc lột lao động, bị cướp suất công tác, bị bán cho lão già góa vợ rồi chết thảm. Trọng sinh trở về ở tuổi 18, mang theo dị năng mạt thế mạnh mẽ và Không Gian Tùy Thân ẩn trong miếng ngọc bội gia truyền, Tô An quyết không nhẫn nhịn dù chỉ một giây!

Tiếng chửi bới của thằng em trai hỗn xược? Đấm ngay!

Tiếng đập cửa thị uy của ông bố bà mẹ hờ? Nhận ngay cú phang gãy răng!

Cô nhanh tay bán sạch suất làm việc thu 800 tệ, đổi lịch xuống nông thôn ra vùng Đại Đông Bắc trù phú, đẩy hai đứa em độc ác đến vùng Đại Tây Bắc cằn cỗi chịu khổ. Chưa dừng lại ở đó, Tô An còn “gậy ông đập lưng ông”, khiến cả nhà họ Tô tự tàn hại lẫn nhau rồi cuỗm sạch tiền bạc, dọn trống trơn căn nhà trước khi thong dong lên xe lửa. Hành trình vả mặt cực sảng và vươn lên làm trùm bắt đầu!

🌟 Tại Sao Bạn Phải Nghe Bộ Này?

  • 🔥 Nữ chính cực kỳ bá, vả mặt căng đét: Không nhẫn nhịn, không thánh mẫu! Đụng là chạm, chửi là ăn đấm, xử đẹp từ em trai gia trưởng đến bố mẹ nuôi độc ác.

  • Combo “Hack Game” đỉnh cao: Dị năng mạt thế kết hợp Không Gian Linh Tuyền – vừa có lực chiến cơ bắp vừa tích trữ vô số vật tư, tự do tung hoành thời Thập niên 70.

  • 💥 Plot twist gãy cổ, drama liên hồi: Những màn trừng phạt “gậy ông đập lưng ông” cực kỳ hả hê, tình tiết dồn dập khiến người nghe không thể rời mắt (và tai)!

🎧 Đeo tai nghe, bật âm lượng tối đa và bấm PLAY ngay trên tfullaudio.net để cảm nhận trọn vẹn từng tiếng “CHÁT” vả mặt cực kỳ đã tai!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Nữ Cường Nhân Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Tát Gia Đình Cực Phẩm Xuống Nông Thôn Làm Giàu cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Tô An, con tiện nhân kia, mày còn mau dậy nấu cho tao? Bố mày sắp chết đói rồi đây!
Đồ hèn hạ, mày có nghe không hả? Đừng có ở trong phòng chết với tao, mày mà không mauleech_txt_ngu , đợi mẹ về nhất định sẽ bảo họ mày .
vang lên tiếng chửi bới cùng tiếng đập cửa rầm rầm.
An khóleech_txt_ngu khăn mở mắt.
mình đã đánh bại tên trùm cuối ở dị giới, vất vả lắm mới đónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chào được ánhleech_txt_ngu bình minh của thế giới mới, ai đột nhiên lạivi_pham_ban_quyen tỉnh dậy trên một chiếc giường.
Nằm trên giường, Tô An cảm thấybot_an_cap khung cảnh trước mắt rất quen thuộc, đây trọng sinh về kiếp trước saovi_pham_ban_quyen?
Bởi vì kiếp trước sống quá uất ức, cô theo thù hận và không cam lòng nên khi đầu đã từ chối uống canh Mạnh Bà.
Dù đã trôi qua bao nhiêu năm, ký ức về kiếp sống đóbot_an_cap Tô Anleech_txt_ngu chưabot_an_cap bao giờ quên lãng.
Cô là con gái cả của nhà họ Tô, lại chẳng giống con trong nhà chút nào.
Từ khi mới mấy tuổi cô đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải giặt đồ nấu cơmvi_pham_ban_quyen, sóc em trai em gáibot_an_cap như conbot_an_cap sen chính hiệu.
Làm không tốt là bị chửi, cô chính làvi_pham_ban_quyen bao cát để cả nhà trút giận.
Nếu không phải em trai Tô Cường đi họcleech_txt_ngu cần cô đi theo đến trường để bề chăm sóc, lẽ đến cả cơ hội đi học cũng không có.
Đến năm 16 , Tô An cuối cùng cũng vào năng lực của mình, thi đỗ một vị trí trong văn phòng nhà cơ khí, khi cô đem toàn bộ lương nộp cho mẹ, mới nhận được chút sắc tốt của bọn họ.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày vui ngắn chẳng tày , năm An 18 tuổi, tổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dân phố đến làm tác tư tưởng, yêu em gái Tô Nguyệt không có việc làm phải bị xuống nông thôn.
Bố mẹ thiên vịleech_txt_ngu yêu Tô An nhường vị trí công tác cho Tô Nguyệt, để đi xuống nông thôn nó.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện này, bố mẹ vốn chưa bao giờ cho Tô An mặt tốt lại dỗ cô.
Tô An vốn bị lâu ngàyleech_txt_ngu nênvi_pham_ban_quyen ngây thơleech_txt_ngu rằng, nếu bản hy sinh, bố mẹ sẽ thay đổi thái độ với mình, nhường một suất công tác để lấy tình thân cũng là xứng đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
An đi xuống thay Tô Nguyệt, sau khi đi cô ở đó làm cầnvi_pham_ban_quyen cù, năm nào cũngleech_txt_ngu là lao động tiên tiến của đại đội, làm việc hăng hơn cả đàn ông, một năm trôi qua cũng tíchleech_txt_ngu một khoản .
họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô thường xuyên viết thư cô, nhận được sự quan tâm đó, Tô An âm thầm cống hiến vô điều kiện.
Em trai đi họcbot_an_cap thiếu học phí, cô tiền; bố mẹleech_txt_ngu sức khỏe không tốt, cô gửi tiền; trong nhàbot_an_cap có chỗ cần tiêu , cho dù bản thân phải nhịn đói cũng sẽ gửi tiền về.
Cứ như vậy, đến tậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày niên tri thức được trở thành phố.
lúc đó rõ ràng mới hai mươi hai tuổi, nhưng lại già nua như người đã ngoài ba .
Sau khi về, Tô phát hiện ngoại trừ cô ra, mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong nhà sống chẳngleech_txt_ngu hề khó khăn như lời kể trong thư.
Bố cô một công nhân bình thường leo lênvi_pham_ban_quyen phóvi_pham_ban_quyen giám xưởng, nhà họ vốn dĩ không , năm qua họleech_txt_ngu chỉ luôn dùng bài ca tình cảm để bòn rút từ tay cô.
Sau khi về thành phố, dựa chức vị phó đốc của Tô Quốc , vốn có thể sắp xếpleech_txt_ngu cho Tô An một công việc.
Nhưng nhà họ Tô lại bán cô cho một lão già góa vợ ở trong núi, khiến cả đời không còn cơ hội trở về phố, ở núi biến cho lão , cuối chết thảm dưới nắm đấm của lão.
Sau khi chếtleech_txt_ngu, linh hồn của Tô An quayleech_txt_ngu về nhà họ Tô, lúc mới biết hóa ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô chỉ là con nuôi.
xưa vợ chồng Tô Quốc Hoa kếtbot_an_cap hôn ba năm sinh được con, nghe theo lời khuyên khác, sau khi nhận nuôi Tô An về mới sinh hạ được một trai một gái .
Sau cái thảm cô, nhà họ Tô không hề nhận lấy một chút báo ứng nào, ngày càng sống tốt hơn.
Nguyệt thậm chí còn lấy một miếng ngọc bộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà Tô An đeobot_an_cap trên ngườivi_pham_ban_quyen được nuôi, được nhà Thẩm ở thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận về, trở thành thiên kim tiểu thư của đại gia tộc.
Nhà họ lên máu của cô, hút thịt tủy của cô để cả gia sống vẻ , cơm no áo ấm, chuyện này làm Tô An có thể khôngleech_txt_ngu hận cho được?
Cạch một , cửa phòng của Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An bị Tô Cường ở bên vỡ.
Lúc này Tô An đang nằm trên giường thu tâm , đột ngột ngồi bật dậy.
Tô An, tao biết ngay mày ở trongleech_txt_ngu phòng giả vờ ngủ mà. Đồ hèn hạ, bốvi_pham_ban_quyen mẹ ngày không mày ngứa da phải , mau đi nấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghe thấy chưa.
Tầm mắt của Tô An dừng lại trên người Tô Cườngvi_pham_ban_quyen đang đứng giường mình.
Ánh mắt cô hung ác, như muốn lột sống hắn vậy.
Kiếp trước Tô bot_an_cap đích tôn duy của nhà họ Tô, Tô An khôngbot_an_cap bao giờ dám vào.
Nhưng bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì khácbot_an_cap rồi.
Nhìn Tô Cường gào thét mặt, đầu ngón tay Tô An phát lực.
Tốt , dị năng ở thế giới kia xuyên không theo về đây rồi.
Có lẽ ông cũng kiếp cô sống quá bi thảm, nênleech_txt_ngu đã cho cô một cơ hội trọng .
Tô Cường bị mắt ác An nhìn chằm chằm mức không tự nhiên, lại bắt đầu chửi bới, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An, mày nghe thấy tao nói không hả? Có phải muốn ăn đấm không?
Lời Cường , đã bị Tô An vung một nắm tới, Người muốn đấm là màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới đúng.
A a a!
Cường thét thảm một tiếng, đó không tin nổi chỉ vào Tô An mắng , Tô An, mày dám đánh , gan mày toleech_txt_ngu thật rồileech_txt_ngu, đợivi_pham_ban_quyen bố mẹ vềvi_pham_ban_quyen, tao nhất định bảo bố mẹ giết chết mày.
Nghe lời độc địa từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng Tô Cường, Tô An cười lạnh một tiếng, Được , đến lúc đó xem ai giết chết ai, nhưng trước khi mẹ về, tao phải xử trước đã.
Tô An vừa nói, vừabot_an_cap bồi thêmleech_txt_ngu mấy nắm đấm vào người Tô Cường.
Tô Cường lúc đầu còn mắngbot_an_cap , sau đó hắn phát hiện càng mắng dữ dội thì nắm đấm của Tô rơi xuốngbot_an_cap càng nặng.
Rốt cuộc nắm đấm của An vẫn cứng hơn cái miệng của hắn, Tô Cường bị đánh đến mức không lên nữa, chỉ chờ bố về sẽ thu xếp An sau.
Tô An đánh mỏi taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhìn Tô Cường đangbot_an_cap co rúm lại ở góc tường, xoay người đi vào bếpvi_pham_ban_quyen.
Dị năng rằng theo về, nhưng cơ kiếp thật sự quá yếuvi_pham_ban_quyen .
An quyết định đi làm chút gì đóleech_txt_ngu ăn để tẩm bổ thật , không thể bản thân chịu thiệt đượcbot_an_cap.
mẹ nuôi của Tô là Tô Quốc Hoa và Trần Ái Mai đều là nhân viên của nhà máy dệt thủ đônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, haibot_an_cap chồng lĩnh lương nuôi ba đứa con, tuy nhà cửa không tính là quá có nhưng không .
Tô Cường bảo bối của cả nhà, bữa nào cũng được ăn trứng gà, ăn lương thực tinh.
Nhưngleech_txt_ngu giờ, những không thể để rẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Tô được, tất đều phải vào bụng cô hết.
An nhanh nhẹn bận rộn trong bếp, nấu cho mình một bát mì, thêm hai quả trứng lết, vừa ra nồi đã tỏa hươngleech_txt_ngu thơm hấp .
Cái này của Tô An hiện giờ đóibot_an_cap, bát mìvi_pham_ban_quyen lên ăn ngấu nghiến.
Nghĩ đến trước mình chỉ đáng ăn cơm thừa, chỉ xứng đáng ăn lương thực thô, Tô An thề bao giờ sống uất ứcbot_an_cap như vậy nữa, những gì nhà cô, cô sẽ đòi lại hết.
Nhìn Tôbot_an_cap An ăn mìbot_an_cap trứng, Tô Cường liền không nhịn , Tô An, mày dám ăn trứng của tao
Tô Cườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn chưa hết câu đã bị Tô An tungbot_an_cap một cước.
bị đá ngược ra sau , đau đớn kêu thétleech_txt_ngu lên.
rồi, hắn không dám lải nhải nữa.
Nhưng lúc này thật sự rất đói, trơ nhìn Tô An ăn bát mìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thơm phức như vậy, hắn chỉ biết nuốt nước miếng ừng ực.
ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong bát mì, cảm giác no bụng khiến cô thấy cùng thỏa mãn.
Sau khi đã lấp đầy cái dạ dày, Tô dự định sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghỉ ngơi thậtbot_an_cap tốt, nhân tiện luyện dị năng một chút.
Dị năng sẽ cấp dựa theo tình trạng cơ thể cô. Hiện tại năng cũng theo Tô An trọng sinh trở về, nhưng lại ở cấp độ cơ bản nhất, cô buộc phải tìm cách nâng cao nó lên.
may, dù chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là dị năng cấp thấp nhất đối ngườivi_pham_ban_quyen nhà họ Tô vẫn là quá đủ.
Tô An không quay về phòng mình mà thẳng vào của Tôleech_txt_ngu Nguyệt.
Phòng của cô nói là phòng cho sang, chứ thực chất chẳng khác gì một cái kho chứa đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không chật hẹp, lại còn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa sổ. So với nó, phòng của Nguyệt thoải hơn nhiều.
bước vào phòng Tô Nguyệt, nằm giường bắt đầu tu luyện dịvi_pham_ban_quyen năng. Khi dòng năng lượng chảy khắp cơ thể, cô cảm thấy cả thư thái hơn hẳn.
Chẳng qua bao lâu, cửa nhà họ Tô bị đẩy ra.
Tô Nguyệt vừa vềbot_an_cap đến nhà, thấy Tô An ngang nhiên ở phòng , lại còn nằm trên giường mình, lậpleech_txt_ngu tức nổi trận lôi đìnhvi_pham_ban_quyen.
Tô An, đồ tiện tì kia, sao màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám ngủ giườngvi_pham_ban_quyen tao!
Vừa , Tô Nguyệt vừa xông tới định lôi kéo Tô An dậy.
đẩy văng Tô Nguyệt ra: Từ nayleech_txt_ngu về sau tôi sẽ phòng , cô xuống kho mà ngủ.
Tô Nguyệt bị ngã xoài trên , bắt đầu lớn tiếng mắng chửi: Tô , con , định đảo chính đấy à? Dựa cái mà bắt tao phải ngủ ở kho?
lạnh An phóng về phía Tô Nguyệt: Dựa vào cái gì? Cô nói xem dựa cái gì? đứa không nghề nghiệp, chỉleech_txt_ngu biết bám, đóng góp được gì chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái nhà này như cô không ngủ ở kholeech_txt_ngu sao? Tôi khác cô, tôi có công việc, có mang về cho gia đình.
Bị Tô An mỉa mai như vậy, mặt Tô Nguyệt đỏ lênbot_an_cap: Đây là bố mẹ cho tao ở, nóleech_txt_ngu là của tao, mày dám có ýleech_txt_ngu kiến với bố mẹ à?
Sự giễu nơi khóe mắt Tô An càng đậm hơn.
Cặp trai gái này chẳng phải rất thích lấy bố mẹ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để chế cô sao? Tiếc bây giờ cô không còn nể nang gì nữa rồi.
, cô còn dám lảm thì trách tôi tay độc ác.
Tô Nguyệt dĩ nhiên khôngleech_txt_ngu tin Tô An dámleech_txt_ngu đánh mình thật, miệng tiếp tục lải nhải: Tô An, mày đúng rồi, đồ tạp chủng
Chát!
Lời mắng Tô Nguyệt còn dứt đã Tô An vung tayleech_txt_ngu tát cho một cái lửa.
Một vẫn chưa bõleech_txt_ngu ghét, Tô An tiếp tục bồi thêm một cái vàoleech_txt_ngu bên má còn lại. Cứ thế qua lại, không biết Tô Nguyệt đã phải ăn bao nhiêu cái tát, cho đến khi miệng sưngbot_an_cap vù lên mới thôi.
Xem ra, có kẻ không đánh là không biết điều.
Bị ăn một trận đòn đau, Tô Nguyệtvi_pham_ban_quyen lập ngoanvi_pham_ban_quyen ngoãn hẳn.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cường đứng ngoài cửa chứng kiến cảnh đó thì run bần bật, may mà lúcleech_txt_ngu hắn không giúp Nguyệt nói đỡ câu nào, nếu không chắc chắn cũng không thoát khỏi trận đòn của Tô An.
Cái con mụ này không lên cơn gì mà ra tay tàn nhẫn với bọn họ như vậy.
Lúc Tô định tống khứ Tô Nguyệt khỏi , cô chợt nhìn thấy miếng ngọc bội treo trước cổ nó.
Miếng ngọc này vốn dĩvi_pham_ban_quyen về côvi_pham_ban_quyen, nhưng nhỏ Tô Nguyệt nói thích, Tô Hoa và Ái Mai đã trực giật lấy đưa cho nó. Sau , chính nhờ miếng ngọcbot_an_cap bội này Tô Nguyệt mới được gia đình quyền Thẩm kinh thành nhận lại.
Tô Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa tay ra, giật mạnh một cái, miếngvi_pham_ban_quyen ngọc bội vốn đeovi_pham_ban_quyen cổ Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt đã nằm gọn trong nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thấy ngọc bội bị cướp, Tô Nguyệt lập tức định giành lại: Tô , mày dám cướp đồ của tao
Chát!
Tô An lại tặng thêm cho Tô Nguyệt cái tát trời .
Của côbot_an_cap? Cô còn biết hổ không? Đây thứ cô cướp từ tay , giờ tôi chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy lại đồ mình thôi. thì cút ravi_pham_ban_quyen ngoài ngay, không thì đừng trách tát tiếp.
Nghĩ đếnleech_txt_ngu bộ hại mình lúc nãy, Tôbot_an_cap sợ tới mức , vàng chạy ra khỏi phòng.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Cường đều nghĩbot_an_cap chắc chắn hôm đầu óc Tô có vấn đề , biết phát điên cái gì. hai đều không lại cô, chỉ đành mẹ cho cô mộtvi_pham_ban_quyen bài học.
Lúc này ở trong phòng, Tô An phát hiện mu bàn tay bị trầy xước do Tô Nguyệt cào lúcleech_txt_ngu giằng co bội.
khăn tay lau vết thương, vô tình để vết máu dính lên . Miếng ngọc vốnbot_an_cap đangleech_txt_ngu lạnh lẽo nhiên trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên nóng rực, Tô Anvi_pham_ban_quyen còn tưởng mình cảmleech_txt_ngu nhận sai, nhưng sau đó thấy từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngọc phát ra một luồng sáng .
Giây theo, Tô An đã đưa vào mộtbot_an_cap khôngvi_pham_ban_quyen gian lạ lẫm.
Tô An đầu thai sang kiếp sau nên lạ gì các tiết tiểu thuyết, miếng ngọc bội này chắc chắn ẩn chứa bí mật. Vừa rồi máu của cô mới mở không gianbot_an_cap sao?
Cô quan sát không gian trước , xungleech_txt_ngu quanhvi_pham_ban_quyen là một vùng trắng , phía dưới khoảnh đất đen rộng khoảng mấy mẫu. Ở vị trí trung tâm có một tòa lầu mang phong cách cổ kính.
Tô An đi về phía tòa lầu, thấy trong sân còn có một miệng giếng phun.
Nghĩ đếnleech_txt_ngu linh tuyền trong tiểu thuyết, tự hỏi liệu giếng này có công dụng tương không? Thế là Tô An vốc vốcleech_txt_ngu nước uống. Uống xong, cô thấy nước giếng ngọt lịm mát rượi, năng lượng trong cũng nhanh chóng hồi phục.
thì Tô thể định, nước linh tuyềnvi_pham_ban_quyen này chính là loại có tácleech_txt_ngu dụng thần kỳ như trong tiểu thuyết mô tả.
Cô đi vàobot_an_cap trong lầu xem , thấy cách bài trí ở đây rất cổ , rất nhiều sách thuật và cả những ngănleech_txt_ngu chứa thuốc viên. Bên mỗi hộp thuốc đều có phồn thể ghi công .
bot_an_cap An dạo vòng, toàn là đồ tốtleech_txt_ngu cả! Có được gian này cũng coileech_txt_ngu nhưleech_txt_ngu ông trời bù đắp cho cô ở kiếp này.
Vừa raleech_txt_ngu khỏi không gian, An đã nghe thấy tiếng gầm thét Hoa và Mai ngoài cửa. vợ chồng đi về, được Nguyệt và Tô Cường mách lẻo rồi.
Ừm, tốt , đến đông đủ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đánh thể.
Nghe Tô Quốc đập cửa rầm rầm, Tô An mở bước ra.
Muốn à? Không để cho người ngơi sao.
thườngleech_txt_ngu Tô An vốn là đứa hiền lành nhunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độtvi_pham_ban_quyen nhiên phát điên chuyện kiểu đó khiến Tô Quốcbot_an_cap Hoavi_pham_ban_quyen ngẩn người ra một .
Nhưng rất nhanh sau đó, lão phản ứng lại, chỉ thẳng mặt Tô Anbot_an_cap mắng xối xả: Tô An, đồ tạp kia, mày dám ra với em trai em gái mày à!
Tô An : là tiểu tạp chủng, ông với Trần Ái Mai là lão tạp chủng chắc? Chỉvi_pham_ban_quyen có lão tạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủng mớileech_txt_ngu đẻ tiểu tạp chủng !
Trước đây Tô Quốc Mai không ít lần mắngleech_txt_ngu cô là đồ tạp , nhưng cô chưa từng nghileech_txt_ngu điều gì. Giờ nghĩ lại, mọi chuyện đều có báo cả, mẹ bình thường chẳng mắng con mình lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạp chủng, chỉ có loại không phải con ruộtbot_an_cap mới mắng như vậy.
này của Tô An vừa thốt ra, mặt Quốc Hoa và Trần Ái Mai lập tức xanh mét.
Trần Áinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mai gào Quốc : Ông còn đứng đó đôi co con tạp chủng này làm gì? Đánh chết nó đi tôi!
Tô Quốcbot_an_cap Hoa vung nắm đấm định về phía Tô . Tiếc là đấm vào không khí, Tô An thì thẳngbot_an_cap chân một cú hiểm hócbot_an_cap ngay hạ bộ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão.
Hoa ngã gục xuống đất, ôm hạ bộ gào thét thảm thiết.
Trần Ái Mai thấy vậy, tức giận lồng lộn xông lên cào nát mặt Tô An.
Tiếc rằng Tô An lúc này không còn trước nữa, dưới tác của dị năng, cô ấy không dễ bị bắt nạt vậy.
Tô An một cước về phía Trần Ái đang lao tới, sau đó túm lấy tóc bà ta, đập mạnh bà ta vào tủ gỗ.
Trần Ái Mai thì thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu óc quay cuồng, người ngãvi_pham_ban_quyen đất.
Tô Nguyệt và Cường không thểvi_pham_ban_quyen ngờ huống lại thành ra thế nàyleech_txt_ngu. Sức lực củavi_pham_ban_quyen Tô An từ bao giờ trở nên lớn như vậy, ngay cả Tô Quốc Hoa và Trần Ái Mai hợp sức lại đánh nổi cô ấy?
Hai Tô An vớivi_pham_ban_quyen ánh mắt như nhìn con quáivi_pham_ban_quyen vật.
Tô Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Tô Quốc và Trần Ái Mai đang nằm đất, vẫn cảm chưa hả giận.
Mọi đau khổ của cô ấy ở cái nhà này đều người này gây ra, nhất định phải đòi lại bằng hết.
Tô An liền ngồi cưỡi lên người Tô Quốc Hoa, giáng từng nắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấm xuống cơ thể lão.
bị đánh đến ngất đi, rồi bị đến tỉnh lại. Cứ thế đi lặp lại cho đến lão hoàn toànleech_txt_ngu bấtbot_an_cap động.
Trần Ái Mai cũng chẳng khẩm hơn, không biết hứng bao cú đấm của Tô An, cuối cùng tiếp hôn mê bất tỉnh.
Tô An cảm thấy tay mình cũng đãbot_an_cap đau nhức, này mới dừng lại.
và Tô Cường nhìn Tô đứng , hãi run lẩy bẩy. Tô An xong Tô Quốcbot_an_cap rồi, lẽ địnhleech_txt_ngu quay sang đánh họ sao?
May là Tô Anbot_an_cap chỉ nhìn bọn họ một lạnh rồivi_pham_ban_quyen quay phòng.
Lần đánh người này tốn không ít sức lựcleech_txt_ngu, An cần phải nghỉ ngơi phục.
Mệt thì có thậtleech_txt_ngu, nhưng tâm trạng của Tô An lại vô cùng sảng khoái. Nếu đời trước mình cũng có thể phát như thế này, thì đã chẳng nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô bắt nạt hại đến vậy.
Tô An tưởngleech_txt_ngu rằng mình cho nhà họ Tô một , đám người nàybot_an_cap sẽ biết điều hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Quả nhiên, vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn kẻ chưa chịu khuất phục mà muốn gây sự.
Tô Nguyệt mấy anh công an về, tố Tô An cố ý gâyvi_pham_ban_quyen thương tích.
Đợileech_txt_ngu đến khi công an tìm Tô An, ánhvi_pham_ban_quyen mắt mới lóe một tia đắc ý.
Con tiện nhân Tô An này dù có lợi hại đâu cũng dám ra các đồng chí công an chứ? Lần này nhất định phải dạy cho nó một bài nhớ đời!
Đối mặt với sự điều tra của công an, bàyleech_txt_ngu ra vẻ mặt vô tội và thương: Đồng an, không chuyện đó đâu, là họ bịa đặt để hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi . anhleech_txt_ngu xem thân gầy gò yếu ớt này của , liệu thể đánh lại được người họ không?
Các anh công an nhìn An, là như vậy. So với khác trong họ Tô, Tô An gầy đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức không hình người.
Đừng nói là một đánh bốn, e là đánh một thôi cũng đã sứcvi_pham_ban_quyen rồi.
Nghe An nói vậy, Tô Nguyệt tức đến sắp nhảy dựng lên, chỉ công bị cô ấy phỉnh.
Không phải mày đánh, chẳng lẽ chúng tự đánh mình chắc?
Tô An cợt: Ai biết được các có phảibot_an_cap bị người khác rồi cố ý đổ lên đầu không.
An nói, vừa quay phía công an, tiếp tục đóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vai kẻ yếu thế nơi nương tựa. Cô ấy vén tay áo lên, trên đó đầy những bầm tím và những vết sẹo cũvi_pham_ban_quyen.
Đồng chí an, các anh nhìn xem, trên người tôibot_an_cap cũng đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vết thương đây. thường bốleech_txt_ngu mẹ cứ không vui là lại đánh tôi, đây đều là vết họ đánh để . Nếu tôi thực sự năng đánh trả, sao có thể để bản thân bị ? Những gì thật hay không, các anh cứ đi hỏi thăm hàng xung quanh là biết ngay.
Nói , khóe mắt Tô An dài một nước mắt.
Mấy anh công đến điều tra nhìn những vết thương người Tô An, bản năng cũng tin lời cô ấy.
Được rồi, chuyện này chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi sẽ .
Rấtbot_an_cap nhanh , mấy anh an tìm gặp hàng xóm xung quanhleech_txt_ngu để hỏi về hìnhbot_an_cap nhà Tô.
cả ra kết đồng nhất: Tô An là kẻ chuyên chịu bao nhục nhã trong cái nhàleech_txt_ngu đó, xuyên bị cả nhà mắng chửi đánh đập.
Tính tình cô ấy lành, bình thườngleech_txt_ngu còn chẳng dám to với bố mẹ, làm ra chuyện đánh người được.
Cộng việc Tô Nguyệt không có bằng chứng trực , sau khi rõ tình hình, công anbot_an_cap liền rờivi_pham_ban_quyen .
Đợi anvi_pham_ban_quyen đi khuất, Tô An một tiếngvi_pham_ban_quyen đóng lại.
Sau đó, ánh mắt âm u của ấy rơi lên người Tô Nguyệt kẻ vừa báovi_pham_ban_quyen án.
Tim Tô Nguyệt hẫng một nhịp, trong lòng thôi xongbot_an_cap rồi, phen này tiêu đời rồi.
Để tránh gây ra tiếng , Tô An trực tiếp dùng băng dính bịt miệng Nguyệt lại: Còn dám an nữa, lần sau bẻ gãy .
Tô Nguyệt trừng trị thảm hại, lần này sự đã sợ hãi, đâu còn dám báo công an lần nào nữa.
Con tiện nhân Tô An này quá giỏi giả bộ đáng thương, dù có báo công an cũng chẳng ai tin.
Thấyvi_pham_ban_quyen cả nhà họ Tô đã biết điều, Tô Anleech_txt_ngu mới tiếp về phòng nghỉ ngơi.
phòng, liền đi thẳng vào không .
Trong không gian dường như phù hợp chobot_an_cap việc tu luyện năng , giúp độ cấp năng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ấy nhanh hơn chút.
Tu luyện xong xuôi, Tô An ngủ luôn một giấc trong căn lửng của không gian.
Sáng hôm khi An thứcbot_an_cap dậy, người nhà họ Tô nhìn thấy cô ấy đều lộ rõ vẻ kiêng dè và sợ hãi, chỉ cô ấy lại lao tới bọn họ một .
Bữa đâu? chưa nấu?
dậy thấybot_an_cap bếp núc lạnhbot_an_cap tanh, Tô An liền nhìnbot_an_cap về phía Trần Ái Mai.
Bình thườngvi_pham_ban_quyen bữa sáng đều do làm, Trần Áinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mai đã quên béng mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc .
vốn định chửi mắng Tôleech_txt_ngu Anvi_pham_ban_quyen, nhưng nghĩ đến chuyện hôm qua, cổ thứ gì chặn lại.
Còn ngẩn ra đó ? Taobot_an_cap đói rồi, mau đi nấu cơm, nếu không nếm thử nắm đấm đi.
Trần Ái Mai sợ đến mức mặt cắt không giọt máu, vội vàng chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào bếp nấu .
Bà ta nấu cháonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loãng, luộc quả trứng và xào thêm một đĩa tâyvi_pham_ban_quyen .
Bìnhbot_an_cap thường họ ăn vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoai tây xào, còn hai quả trứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luộc làleech_txt_ngu để bồi bổleech_txt_ngu thân cho Tô Cường.
thấy Tô Cường cầm hai quả trứng luộc, liền trực giật lấy.
Tô Cường:
Hắnvi_pham_ban_quyen dám giận mà không dám , đánh khôngvi_pham_ban_quyen lại, muốn cướp trứng là chuyện không thể, có khi bị ăn đấm.
Nhìn cả nhà họ Tô ngoan ngoãn ăn xong bữa cơm, Tô hài lòng lau khóe miệng: Ăn no rồi, tôi đi ra ngoài đây.
Đợi Tô An ra khỏi cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Trần Ái Mai mới dám chửi rủavi_pham_ban_quyen: Cái con tạp chủng rốt cuộc lên cơn điên gì không biết?
Ánhvi_pham_ban_quyen mắt Tô Quốc Hoa trầm : Không lẽ biết chuyện chúng ta lén đăng ký choleech_txt_ngu về nông thôn rồi sao?
Trần Ái Mai nghĩ đang chịu động gìvi_pham_ban_quyen đóbot_an_cap, lời chồng mình nói hình như cũng lý.
Bây giờ phải làm ? Nửa tháng nữa mới đến đi, lẽ nào cứ để con tạp này bắt nạt chúng ta mãi sao? đánh chúng ta ra nông nỗi này, khôngvi_pham_ban_quyen thể qualeech_txt_ngu như vậy được.
Trần Ái sờbot_an_cap lên khuôn mặt sưng vù đầuleech_txt_ngu heo của mình, không sao nuốt trôi cơn giận này.
Tô Quốcvi_pham_ban_quyen Hoa dường đang tính điều gì đó, rất nhanh đã nảy ra ý định: Con tạp chủng này, vốn dĩ định để nó nhường công xong, giờ xem ra cho nó về nông thôn vẫn còn hời cho nó quá
Tô An ra khỏi nhà họ Tô, đi thẳng đến nhà đi tìm bạn học của là Cao Hiểu Hồng.
Tô An nhớ rõ, chaleech_txt_ngu của Hiểu là Chủ nhiệm Văn phòng Tri thanh, côvi_pham_ban_quyen có vài chuyện muốn cha ấy giúp đỡ.
Về việc vợ chồng Tô Hoa và Trần Ái Mai lén lút ký cho cô ấy về nông thôn, đương nhiên cô ấy biết rõ.
Đời trước, hai vợ chồng này dùng chiêu bài tình cảm, nói rằng đằng cũng đã đăng ký rồi, nên cứ để cô ấy đi thay Tô Nguyệt đi.
Đời này, cô thà chết không làm vậy!
Những khổ cực bản thân từngvi_pham_ban_quyen phải chịu sau khi nông ở kiếp trước, cô nhất phải để Tô và Tô Cường nếm .
Nhà họ Tô có thể lén đăng ký cho cô đi, thì Tô cũng có thể giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người này một tay.
Sau Tô An gõ , có ra mở ngay lập . Người mở cửa chính là bạnbot_an_cap học Tô An, Cao Hiểu .
Nhìn thấy An tìm đến, Cao Hồng tỏ ra rất bất ngờ: Tô An, sao cậu lại đến tớ? Tìm tớ có chuyện gì không?
đi thẳng vấn đề: Hiểu Hồng, tớ nghe nói cậu đang về chỉ tiêu công , cậu thú với công việc của tớ không? Nếu có, tớ có thể nhượng lại cho .
Thời gianvi_pham_ban_quyen này Cao Hiểu Hồng quả thật đang sầu vì chuyện việc làm. Đừng cô ấy nhiệm phòngvi_pham_ban_quyen Thanh niên tri thức mà lầm, đến tuổi không có việc làm thì vẫn phải xuống thôn như thường. Thậm chí vì thân phậnleech_txt_ngu của cha, cô ấy còn gặpleech_txt_ngu khóbot_an_cap khăn hơn ngườileech_txt_ngu .
Một niên đến tuổi chưa có việc có thể mặt dày trì không , nhưng ấy là người đứng đầu quan quản thanh niên tri thức, gia đình họ bắt phải nêu gương. Gia đình đã thốngbot_an_cap nhất, nếu nửa nữa mà vẫn tìm được việc làm, Cao Hiểu Hồng sẽ cùng hàng vạnleech_txt_ngu thanh tri thức khác về vùng nông thôn để xây dựng đất .
chính cha làm Văn Thanh niên tri thức Cao Hiểu Hồng biết rõ cuộc sống đó gian khổ đến mức nàovi_pham_ban_quyen, hoàn toàn tươi đẹp như lời tuyên . là dạo gần đây việc kiếm chỗ làm vẫn chưa có manh mối gì, mắt thấy sắp đến ngày phải đi, không ngờ hôm nay lại có người chủ độngleech_txt_ngu đem công việc tới tận cửa.
Cao Hiểu Hồng kinh hỉ nhìn An: Tô An, cậu sẵn sàng nhượng lại công việc sao? Một vị trí tốt như mà cậu cũng cam lòng nhường à?
Cao Hiểu Hồng biết rõbot_an_cap việc của Tô An là thư văn nhà máy cơ khí, vừa nhẹ nhàng lạibot_an_cap vừa thể diện. Hiện nay trên thị , một suất làm việc bình thường đã khó mua, nói đến một vị trí tốt như thế này.
Tô An không giấu giếm: Cha mẹbot_an_cap tớ lén danh cho tớ xuống nông thôn, định chuyển suấtbot_an_cap việc của tớ cho em gái. Tớ không muốn lợi cho , thà chuyển cho cậu tớ được chút tiền về tay.
Nghe Tô An nói vậybot_an_cap, ánhbot_an_cap mắt Cao Hiểu tràn đầy sự đồng cảm: , Tô , cậu đợi ởleech_txt_ngu nhà tớ một látvi_pham_ban_quyen, tớ đi gọi cha tớ về để chuyện mualeech_txt_ngu lại công việc.
cũng không vội, ngồi đợi một lúc thì Cao Hiểu Hồng dẫn phụ trở về.
Tâm trạng Cao phụ cũng khá kích động. Ông sinh được ba đứa con trai, chỉ có duy nhất một cô con gái rượu này, ông không nỡ để con mình phải đi chịu khổ. qua ông đã nhờ vả khắp nơi để mua việc làm đều không gặp được người bán. Không ngờ ngày con gái phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi thì việc lại đột xuất hiện.
Lúc này nhìn thấy Tô , thái độ Cao phụ cùng nhiệt tình: Đồng chíbot_an_cap Tô An, tôi nghe con gái tôi nói muốn lại công việc? Chỗ làm củabot_an_cap cô tốt như vậy, cô muốn bán baobot_an_cap nhiêu?
Caovi_pham_ban_quyen phụ thầm , dù vị trí có đắt đến đâu, ông phải gom tiền mua bằng cho con .
Không ngờleech_txt_ngu Tô An lại nói: Tôi chỉ lấy tám trăm tệ.
Gia phụ nghe xongvi_pham_ban_quyen liền cau mày. Tám trăm tệ? công việc này thực tế có thể bán đến một nghìn tệ, rõ ràng Tô đã hạ giá. Cao phụ người minh, lập tức hỏi: Đồng chí Tô An, có phải cô có yêu cầu khác không?
Tô An giao thiệp với người thông minh, gật đầu: tôi còn yêu cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác. Chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cao, cha tôi đã ký cho tôi xuống nông thôn, địa điểm dường như là vùng Đại Tây Bắc. muốn hỏi xem chú có thể sắp xếp cho tôi chuyển sang tỉnh được không?
không muốn đi Tây Bắc vì kiếp trước cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã ở đó. Nơi ấy việc đồng không bao giờ hết việc, nhưng mùa màng bát, lại thiếu nước trầm trọng. Cộng thêmvi_pham_ban_quyen việc thanh niên tri thức và dân địa phương tranh giành, đá , An thật sự không muốn quay lại nơi đó nữa. Kiếp này, cứ để Tô Nguyệt Tô Cường đến đó mà trải nghiệm.
Về chọn Liêu, Tô An biết rằng nơi thời lạnh lẽo lớn thời có thể nghỉ ngơi ở phải ra đồng. Hơn nữa tài nguyên ở đó , tốt hơn vùng Tây Bắc rất nhiều.
Cao phụ không cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tô An chỉ có thế. Ông là Chủ nhiệm Văn phòng niên tri thức, chuyện này rất thu xếp: Được, việc này giản, chú đồng ý với cháu.
nói tiếp: Chú Cao, thực ra em trai và em gái của cháubot_an_cap đều đã xuống nông thôn và chưa việc làm. Đặc biệt là em cháu, vốn dĩ người phải đi lần này là nó, nhưng chavi_pham_ban_quyen mẹ cháu báo danh cho để đoạt công . Chú có thể cháu vận một chút, điền tên hai đứa nó vào danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sách xuống nông thôn ?
Cao phụ gần như đã đoán được tâm tư của An, bé này là muốn trả sự thiên vị của mẹ. Ông tâm của cô là gì, dù chuyện này ông có sắp được. Bởi vì tuổi việc làm thì phảibot_an_cap xuống nông thôn là chuyện hợp tình lý, ông không hề làm sai quy định, chi bằng cứ chobot_an_cap con bé này một ânvi_pham_ban_quyen tình.
Được, đồng ý với cháu.
khi bànvi_pham_ban_quyen bạc , Cao tới Văn phòng Thanh niên tri thứcleech_txt_ngu một , giúp báo danh cho Tô Nguyệt và Tô Cường, đồng thời dựa theo của Tô Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà sắp xếp cho bọn chúng đến vùng Đại Tây Bắcleech_txt_ngu. Còn nơi đến của Tô An thìvi_pham_ban_quyen được đổi từ Đại Tâybot_an_cap Bắc vùng Đại Đông Bắc.
Xong xuôi, Cao phụ đưa cho Tô An trăm . Ôngleech_txt_ngu cũng là người khá hĩnh, ngoài tiền mặt đặc biệt đưa thêm cho Tô một ítbot_an_cap phiếu. Tô Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh , đó rất lạnh, vải và phiếu bôngleech_txt_ngu thể thiếu. Gia cảnh họ Cao khá tốt, lại rất Tô An đã nhượng vị công tác lúc nên sẵn lòng bù đắp thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sau đó, Tô An cùng Caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu Hồng đến đơn vị, thuận lợi làm thủbot_an_cap tục chuyển nhượng công việc.
Làm xong mọi chuyện, buổi trưa Tô An ngoài ăn một bữa thật ngon để tự thưởng cho mình, coi ăn mừng cho mới sắp đầu. Buổi chiều, cô vào Bách hóa hợp.
Đã bắt buộc phải xuốngleech_txt_ngu nông thôn thì này thể để mình chịu thiệt như kiếp trước được. Trước khi đi, cô phải sắm sửa thêm nhiều đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt. Tô Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm tiền và phiếu, mua mấy chiếc chăn bông dày, áo khoác bông. loại phẩm bổ dưỡng và đồ cô cũng mua một ít. Còn các đồ dùng sinh hoạt như chậu sắt trángleech_txt_ngu men thì để khi nào đến nơi mớibot_an_cap mua, ở hợp tác xã cung tiêu những thứ rất dễ tìm.
Đến khi Tô An về nhà thì đã tới giờ tối. Cô không vừa bước cửa đã thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ái Mai vô cùng tự giácbot_an_cap, bà thậm chí đã nấu xong cơm canh, trong bếp còn thoang thoảng gà hầm.
Vừa Tô An , trên mặt Trần Mai lập tức nở nụ cười nịnh : An An về rồi ? Đến đây, mau ngồi ăn đi, hầm canh gà cho con tẩm bổ đây.
Nhìn điệu bộ này của Mai, Tô An thầm nghĩ chuyện tất có điềm xấu, mụ giànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này chắc chắn lại đangvi_pham_ban_quyen kế mình đây. Cô liếc nhìn Tô Nguyệt và đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng sau lưng , dù hai đứa nó che giấu xúc cô vẫn nhìn thấyleech_txt_ngu được sự hả trong mắt chúng.
Tô An giả vờ như không nhận ra điều gì, côleech_txt_ngu ngồi xuống, đẩy bát canh gà sangvi_pham_ban_quyen cho Tô Cường, Mẹ, Cường Tử bổ cơ nhất, bát gà này cứ đểbot_an_cap ấy đi.
Trần Ái Mai Tô An nói vậy, mặt thêm tái nhợtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
ta cố gắng kiềm cảm xúc, nặn ra một cười khó coi với An, Không saovi_pham_ban_quyen đâu An An, con uống bát này , mẹ múc bátleech_txt_ngu khác cho Cường Tử. nàybot_an_cap có đùi gà lớn, đương nhiên phải để con ăn rồi. Trước đây con chưa từng được ăn đùi gà, hôm nay nhất định phải nếm thử.
Tô An cười lạnh trong lòng, giờ thì cô càng thêm chắc chắn bát canhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gà này có quỷ. Tuy nhiên, vì tò mò không biếtleech_txt_ngu Trần Ái Mai đang tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toán điều gì, cô quyết định tùy cơ ứng biến.
lấy bát canhbot_an_cap, dùng dị thành phần bên trong. May thay, không cóvi_pham_ban_quyen độc, nhưng trong đó ngủvi_pham_ban_quyen.
Tô An đoán chừng đình cố hạ ngủ làleech_txt_ngu muốn tranh thủ lúc cô ngủ say để làm gì đó. Dù sao giết người là phạm pháp, dù nhàvi_pham_ban_quyen họ Tô ghét côvi_pham_ban_quyen đâu thì cũng không đến mức người.
là chút thuốc mà thôi, Tô An thực sự chẳng coi ra . Sau khi bát canh này, có thể dùng ép hết thành thuốc ngủ ra khỏileech_txt_ngu cơ thể.
Tô An cạn bát canh gà, sau uống xong, cô nói với Trần Ái Mai, Múc cho con bát nữa.
Thấy Tôleech_txt_ngu An đã uống , cả nhà họ Tô đều thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, Trần Ái Mai càng đon như một kẻleech_txt_ngu nịnh hót, chạy tót vào bếp thêm một bát gà khác mangvi_pham_ban_quyen ra cho cô. Tô An uống gà, mùi nức mũi khiến nấy thèm thuồng.
Tô Nguyệt cũng định đi múc để uống, nhưng nó vừa mới múc xong còn chưavi_pham_ban_quyen kịp môi thì đã bị Tô An tặng một cáivi_pham_ban_quyen tát trời giáng.
Tao đã cho mày uống chưa? phế vật như mày cũng uống canh gà à?
Tô Nguyệt nén giận, cắn chặt môivi_pham_ban_quyen dưới. Được lắm An, cứ sau nay , để mày còn huênh được bao lâu.
Tô An thong thả liền bát canh gà. Cơleech_txt_ngu này hiện tại đang suy trọng, hoàn không thể sánh với cơ thể ở kiếp sau cô, quả thực ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để bồi lại.
xong canh gà, cô cảm thấy cả dạ dày đều dễ chịu, thần cũng phấn chấn hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳn.
Sau khi tắm rửa , Tô Anbot_an_cap nói với nhà họ Tô, Tao hơi buồn ngủvi_pham_ban_quyen, vào phòng ngủ trước đây. Tất cả giữ yên lặng cho , đứa nào mà làm thức giấc thì đừng trách nắm này không nể tình.
Nhìn lời cảnh cáo đầy hống háchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tô An, mấybot_an_cap người nhà họ Tô đến thở mạnh cũng không dám.
Chờ đếnleech_txt_ngu khi Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An vào phòng, cả nhà mới tụm một chỗ, ánh mắt ác nhìn chằm chằm phòng cô. Bây giờ cần đợi đến tối, chờ Tô An ngủ say rồi mới tay.
Mọi người trong nhà họ Tô ai nấy đều phòng nghỉ ngơi trước.
Nửa đêm.
Tô Quốc Hoa đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trầnbot_an_cap Ái đang nằm bên cạnh. Hai vợ chồng dùng ánh mắt ra hiệu cho nhau rồi cùng ngồi dậy, sau rónbot_an_cap rén sang phòng Tô An.
Lợi dụng lúc đêm đen, họ trựcleech_txt_ngu tiếp trùm một tải lên người Tô An. Tô Quốc Hoa vàvi_pham_ban_quyen Trần Ái Mai cùng nhau khiêng ra khỏi khu tập thể của nhà máy.
đầu đường, đã có vài ngườileech_txt_ngu chờ sẵn để đón đầu.
Đâyvi_pham_ban_quyen là con gái , trước đây các người cũng đã thấy rồi đấy, nhan sắc khôngleech_txt_ngu tôi phải nữa. Chúng ta đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thỏa thuậnvi_pham_ban_quyen rồi, trăm tệ, trao cháo .
Người đến gặp là một gã ông tướng mạo hèn hạvi_pham_ban_quyen với cha mẹ của . Gã này tên là Đại Phátbot_an_cap, vì vẻ ngoài xấu xí lại không tu chí làm ăn đã hơn ba mươi tuổi đầu vẫnleech_txt_ngu chưa cưới được vợ.
Lần này, vợ chồng Tô Quốc Hoa bàn bạc kỹ với Vương Đại bánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho hắn làm vợ. Vương Đại Phát thấyleech_txt_ngu qua Tô , biết conleech_txt_ngu này trông rất xinh , nghĩ bụng mình cũng có tuổi nên răng gom hai trăm tệ để mua lại từ tay Tô .
khi nhận người, Đại Phát rất sòng phẳng giao ra hai trăm tiền sính lễ.
Trần Ái nhìn Vương định mang Tô An đi, liền nhắc nhở với vẻ mặt hiểm độc, Vương Đại , đợi tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay ông chiếmbot_an_cap đoạt được thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác con gái tôi nó sẽ người của ông. có chuyệnleech_txt_ngu tôi phảivi_pham_ban_quyen nhắc , tínhvi_pham_ban_quyen tình con này dễ thuần phục đâu. Tôi khuyên khi có được nó thì hãy gãy chân nó luôn , như thế nó sẽ không gây sóng gió gì được nữa, mới có thể yên ổn đời với .
Nghĩ đến việc An từng đánh mình, Trần Áibot_an_cap Mai không đời nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn buông tha cho con khốn đó dễ dàng như . Chẳng phải nó rất giỏi đánh sao? Đánh gãy chân nó rồi xem nó còn hoang thế nào được nữa.
Nghe lời dặn dò củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Ái Mai, Vương Đại Phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liên hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hắn ở cáibot_an_cap tuổi này , khó khăn lắm có được mụ , đương nhiên không thể để cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy mất.
Xong xuôi mọi việc, Tô Quốc Hoa và Trần Ái Mai nguyện trở về nhà. Đợi khi Tô An trởbot_an_cap thành vợ của Đại Phát, đôi bị phế đi, việc đương nhiên có thể chuyển nhượng cho Tô . Như vậy Tô Nguyệt không phải xuống nông thôn, mà Tô An cònleech_txt_ngu bán được hai trăm tệ, coi như họ thêm được khoản hời.
Con ranh này biết điều, chủ động xuống nông thì làm gì có như ngày nay? Cho nên sau khi làm việc này, Tô Quốcbot_an_cap Hoavi_pham_ban_quyen và Trần Ái Mai hề có cắn rứt lương tâm nào, trái lại còn cảm thấy đều là do Tô An tự chuốc lấy.
lý xong chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tô An, Quốc Hoa và Trần Ái Mai đánh một giấc ngon . họ không biết là mọi hành động của từ đã người âm theo .
hôm sau dậy, Trần Ái Mai hiếm khi làm món ngon để ăn mừngleech_txt_ngu vì đãbot_an_cap trừ được tai họa. Sau khi chuẩn bị bữa sáng, mụvi_pham_ban_quyen đến cửa phòng Tô , Nguyệt , dậy ăn sáng con.
Đợi đến khi nhìn thấy bước ra từ phòng Tô Nguyệt, biểu cảm trên mặt Trần Ái Mai tức đờ đẫn trong giây lát, sau đó bùng nổ bằng tiếng chất chói tai, Sao lại là mày?
Tô An vaivi_pham_ban_quyen một , sau Trần Mai với nụ cười nửa miệng, Tại sao không thể là tôi?
Trần Ái mắt lẽo của An, cảm thấy máu trong người như đông cứng lại, Mày không phải mày ngủ ở căn phòng kialeech_txt_ngu sao?
Tôibot_an_cap nằm bên này quen rồi, qua tôi đổi phòngvi_pham_ban_quyen Tô Nguyệt.
tử của Trần Ái Mai co rút lại, lập tức loạng chạy đi gọi Tô Quốc , Không xong rồi, xong rồi, Quốc Hoa ơi, có rồi.
Trần Ái không kịp giải thích, kéo tuộtbot_an_cap Tô Quốc Hoa đến mặt Tô An.
Tối qua người ngủ căn đó không phải Tô An, mà là Nguyệt Nguyệt nhà mình!
Hoa nghe thấy vậy thì hai chânvi_pham_ban_quyen . Hỏng rồi, hỏng thật rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, này tiêu đời rồi. vốn định bán An, ai ngờ lần đem chính con gái ruột đi bán.
Hai vợ chồng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kịp màng đến chuyện gì khác, vội vàng thục mạng đến nhà Vương Đại Phát để đòi về. Hy vọng thời gianvi_pham_ban_quyen vẫn còn kịp, lúcbot_an_cap Vương Đại Phát ngàn vạnvi_pham_ban_quyen lầnbot_an_cap đừng gãy chân của Tô Nguyệt.
Nhìn bóng hớt hải chạy đi của vợ , khóe miệng Tô An hiện lên một cười giễu cợt.
Tô Cường nhìn Tô An, cả cũng có chút hoang mang.
Tô An tung một cú về phía , Còn đứng đực ra đó làm gì? Không biết điều gìvi_pham_ban_quyen cả, tao , không đi cho tao à?
Cậu ấm Tô Cường sau khi hứng trọn một cúvi_pham_ban_quyen đau điếng thì không mạnh, cúi đầu khúm núm bếp xớileech_txt_ngu cơm cho Tô An.
Vốn là báu vật của nhà họ Tô, Tô chưa giờ phải việc hầu hạ người khác, nhưng nàyvi_pham_ban_quyen Tô An ép buộc đến mức không thể không .
Tô Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thong thả ăn xong sáng rồi đi ra ngoài một chuyến, xem thể sắm sửa thêm được gì không.
Tô Quốc vi_pham_ban_quyen Ái bên này rốt cuộc cũng đã đến muộn.
Đợi đến lúc bọn họ chạy tới nhà Vương Đại thì của Tô Nguyệt đã đánh gãy .
Quốc Hoa Trần Ái Mai lập tức suy .
con gái ruột của bọn nên có thể ý để người chà đạpvi_pham_ban_quyen, nhưng Tô Nguyệt lại máu mủ tình thâm bọn họ.
Nhìn thấy Tô , một gái chưa chồng bị chà mức tàn phế, họ sao thể không suy sụp cho được?
Nhưng nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn cũng chẳng thể oán hận Vương Đại Phát, ai bảo chính sự suấtbot_an_cap củaleech_txt_ngu bọn họ đã gây ra cớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự này chứ!
Tô Nguyệt bị hành hạ đến mức mê bất , những trải nghiệm đêm qua đối với nó chẳng nào một cơn ác mộng.
này Tô Quốc Hoa và Trần Ái Mai giải là nhận nhầm người, muốn đưa Tô Nguyệt về, nhưng Vương Đại làm có thể dễ dàng đồng ý như .
Mặc dù nhầm người nhưng Tô Nguyệt cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lại làbot_an_cap gái trẻ chưa chồng, hương vị đêm khiến Đại Phát cảm thấy cùng thỏa .
Bây giờ Tô Quốc Hoa Trần Ái Mai muốn đưa người đi, Vương Đại Phát kiên quyết giữ lại.
Lão ta đã rồi, đâu đến lượtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi vợ này lọng?
Hoa và Trần Áileech_txt_ngu sao có đểleech_txt_ngu con gái mình ở lại khổ?
Thế là sau một hồi giằng giữa hai , cuối cùng Vương Đại đồng ý để vợ chồng Tô Quốc Hoaleech_txt_ngu đưaleech_txt_ngu người về, nhưng phải bồi cho lão ta một trăm tệ.
Vợ chồng lão thấy mình phí công vô ích một chuyến, mất trắng một đứa con gái, lại phải thêm một trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệ .
Về Tô An, cô trực tiếp đi đến trạm thu mua phế liệu một chuyến.
nghĩ vài năm thôi là kỳ đạivi_pham_ban_quyen sẽ được phục, khi xuống nông có thể tìm mua ít sách khoa mang theo, như vậy trước khi có thể ôn lại kiến thứcbot_an_cap để sau vào trường đại học .
Sự triển sau này cần nhân tài, bằng một chuyện vô cùng quan trọng.
Tô An thuận lợi mua một ít sách cũ, thứleech_txt_ngu này cứ trực tiếp bỏ vào không là đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu không có không mà phải đống sách này xuống nông thôn thì thật tốn sức.
Sau khi bận rộn xuôi, cô thời gian, thấyvi_pham_ban_quyen đã đến lúc phải nhà ăn cơm.
Khi An về tới nơi, Tô Quốc và Trần Ái vẫnvi_pham_ban_quyen chưa về, họ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa Tô vào viện.
Sauleech_txt_ngu khi thăm khám, bác sĩ nói chân của Tô Nguyệt tuy có thể chữa trị nhưng không thể bình phục hoàn toàn, sẽ !
Nghĩvi_pham_ban_quyen đến đứa con gái lành lặn mình giờ trở thành một kẻ thọt, hai vợ chồng đều bộ mặt đưa đám.
Sắp cho Tô Nguyệt nằm viện , đôi vợ chồng nọ mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở .
Thế nhưng mới vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nhà, mắt lạnh lẽo Tô An đã trực tiếp quét lên bọn họ.
Chết ở xó nào rồibot_an_cap? Tôi , còn không maunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi nấu cơm đi? Có phải muốnvi_pham_ban_quyen ăn đòn không?
Trần Ái Mai sợ tới mức run lẩy bẩy, vội vào bếp tất bật bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưa.
Tuy nhiên, sau khi Tô Anvi_pham_ban_quyen ăn xong, không ngờ cả nhà bọn vẫn không thoátvi_pham_ban_quyen được một trận đòn.
Đêm qua Tô An đã âmvi_pham_ban_quyen thầm bám theo xem tình hình, biết được Quốc Hoa và Trần Mai bán cô lão già kia, còn địnhleech_txt_ngu đánh chân cô.
Đối với đôibot_an_cap cha mẹ nuôi độc ác như vậy, sao cô có thể bỏ qua?
không nổi, cho nuôi một con chó, mấy năm cũng phải có tình cảm chứ.
Cô tuy không phải con ruột, nhưng đã sống ngôi nhà mười mấy năm, họ có thể tâm đến mức độ ?
Đợi đến khi Tô An đánh cả nhà bọn họ mệt lử, Tô Quốc Hoa và Trần Ái Mai mỗi người bị đánh rụng một cái răng, Tô An mới chịu dừngleech_txt_ngu tay.
Tô Quốc Hoa vàleech_txt_ngu Trần Ái trốn vào trong phòng khóc lóc, rốt cuộc bọn đãvi_pham_ban_quyen tạo ra cái nghiệp gì mà lại gặp phải đứa con nuôivi_pham_ban_quyen như thế này?
Thế nhưng Tô Quốc Hoa và Trần Ái Mai phát hiện ra đây chưa phải điều khiến bọn họ suy nhất. Điều bọn họ sụp đổ hoàn toàn là sáng sớm hômleech_txt_ngu sau thức dậy, cả ngôi nhà đã bị dọn sạch bách.
Ngoại trừ bộ ngủ đang mặc trên người, trong nhà trống rỗng, không cònleech_txt_ngu bất cứ thứ gì.
căn nhà trắng tay, Trần Ái Mai vội vàng đi kiểm chỗvi_pham_ban_quyen giấu tiền .
Khôngvi_pham_ban_quyen ngờ nơi cất giấu mậtleech_txt_ngu cũng trống không, tiền và phiếu của mụ đều đã mất sạch, này khiến mụ khôngbot_an_cap nhịn được thétvi_pham_ban_quyen lên chói taibot_an_cap.
Tô An từ phòng ra, Trần Ái Mai một câu: Sáng sớm ra đã gọi hồn đấy à? Làm phiền bà cô đây ngơi.
Vừa nói, Tô An vừa giáng cho Trần một cáileech_txt_ngu trời .
Lúc này Trần Ái cũng chẳng buồn quan tâm bị Tô An đánh nữa, gào lênbot_an_cap: Nhà mình bị trộm rồi, nhà bị dọn sạch rồi.
cần nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng biết, chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này là do Tô An làm.
nhiên lúc này Tô phối hợp diễn kịch: Cái gì? Nhà mình có trộm? Trần Mai, có phải bà ? cố tình dọn sạch đồ đạc trong nhà vì không muốn để lại thứ gì cho tôi đúng ?
Nói xong, Tô An lạivi_pham_ban_quyen tức đạp cho Trần Ái Maivi_pham_ban_quyen một cái.
Tô Quốcvi_pham_ban_quyen Hoa nhìn thấy tình cảnh trước mắt, không kiềm chế được bùng phát cơn giận.
Con , nhà dọn sạch rồi mà mày còn đổ lỗi cho mẹ mày. Mày bản phó với người nhà, sao không có bản đi trộm đi?
Thấy Tô Quốc Hoa dámleech_txt_ngu lớn tiếng mình, Tô An cũngbot_an_cap cho lãoleech_txt_ngu một tát lửa: Chínhvi_pham_ban_quyen là các người cố ý, không muốn để tôi sống thoải mái ở , hoặc là do ngày thường các ngườileech_txt_ngu sống quá phô nên mới dẫn trộm đến dòm ngó.
Hoa đau đớn bò dậy từ đất, lúc này cũng không lảmbot_an_cap nhảm Tô An nữa, vội vàng cùng Trần Ái Mai báo côngvi_pham_ban_quyen an.
Công an đến nhà điều mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi, đương nhiên cuộc travi_pham_ban_quyen kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thúc mà không có kết quảbot_an_cap, chẳng có lấy mộtleech_txt_ngu chút manh mối .
Nhìn nhà trống rỗng đến cả áo cũng quét , Tô Quốc Hoa và Trần Ái Mai ngồi bệt xuống khóc lóc lâu.
không cóleech_txt_ngu tiền nộp viện phí, Tô bị đưa về nhà.
Nếu không phải Tô Quốc Hoabot_an_cap và Trần Ái Mai vẫn còn chút mối quan , mượn được ít , ngày nay nhàbot_an_cap cơm cũng khôngbot_an_cap có mà ăn.
Họa đơn chí, không quá hai ngàyvi_pham_ban_quyen sau, người phòng Thanh tri thức đã thông báo chuyện xuống nông .
Tô An đã thông đồng trước với Cao phụ, chuyện báo danh cho Tô Nguyệt và Tô Cường không nóileech_txt_ngu là do cô báo, mà chỉ nói là do đủ tuổi xuống nông thôn không có công việc nên bị bắt buộc báo .
Đợi đến khi người của Văn phòng niên trileech_txt_ngu thức tới, Tô An lại vờ như vừa mới biết mình phải xuống nông thôn, cô gào lên với Tô Quốc Hoa Trần Ái Mai: Hai người thật là độc ác, tôi đã có công việc rồi, vậy mà các còn báo danh cho xuống nông thôn, là muốn tôi nhường công việc lại cho Tô Nguyệt ? Tôi hai ngườileech_txt_ngu thiên vị, nhưng cũng không thể thiên đến mức độ này chứ! Tôi muốn đoạn tuyệt hệ hai người!
Hàng xung quanh nghe thấy chuyệnbot_an_cap này đều tỏ ra bất bình thay cho Tô An. Công việc của Tôleech_txt_ngu An tốt như vậy, hai vợ chồng Tô Quốc Hoa là không ra gì.
Ngày thường bọnbot_an_cap họ đối xử với Tô An không tốt, hết đánh mắng, mọi người đều nhìn thấy cả.
lại làm ra chuyện như này, hoại tiền của Tô An, dở cả đời cô, Tô An muốn đoạn quanvi_pham_ban_quyen hệ vớileech_txt_ngu , mọi người đều thể hiểu. Thậm chí không ít xóm còn cảm thấy con bé Tô này cuối cùng cũng đã biết vùng lên rồi.
Hoa và Trần Ái Mai nàyvi_pham_ban_quyen vẫn còn đang bàng hoàng Nguyệt và Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải xuống nông thôn, vẫn chưa kịp hồn.
là cục vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cụcvi_pham_ban_quyen bạc của bọn họ, sao bọn họ cóleech_txt_ngu để hắn xuống nông thôn được?
Nhưng danh sách xuống nông thôn đã được nộp lên thì không thay đổi, cho dù bọn họ có không cam lòng cũng không được.
Lúc này Tô An vẫn đang làm loạn đòi đoạn tuyệt quan , khiến vợ chồng họ đầu nhức óc.
Đặc biệt là Trần Mai, tâm lý bà ta vốn kém, đến việcleech_txt_ngu đứa con trai bảo bối phải thôn chịu khổ là ngất xỉu ngay lập tức.
Đối một Trần Ái Mai đã bất tỉnh nhân sự, Tô An chẳng thèm đoái hoài, cô trực tiếpbot_an_cap một bản tuyên bố tuyệt quan hệ, ép Tô Quốc Hoa điểm , sau đó lại cầm tay Trần Ái Mai ấn dấu vân tay lên.
Thấy Tô An đòi đứt quan hệ, Tô Hoa lại thở phào nhẹ . Cái thứ sát tinh này, đi sớm chừngbot_an_cap nào hay chừng ấy.
Khoảng thời gian này, kể khi Tô An biến mộtvi_pham_ban_quyen người khác, lão dường liên gặp vận rủi, hết chuyện này đến chuyện kia xảy đến khiến lão sức cả chất lẫn tinh .
An cầm quyết định đoạn hệ, ung dung rời khỏi nhà họ Tô. phải đi đăng bố, từ nay về sau của nhà họ chẳng còn mảy may quan gì cô nữa.
Quốc Hoa Trần Ái Mai tưởng côvi_pham_ban_quyen đi rồibot_an_cap chuyện sao? Không Tô cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải tiếp tục bọn họ đến chết, nếu không sao có báo được mối thù trước?
nhanh chóng tìm đến tòa soạn báo, chi thêm vài đồng bạc để yêu cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ưu tiên sắp xếpbot_an_cap bản tin đăng tuyên bố gấp.
Vì tiền trong hòm quỹleech_txt_ngu riêngleech_txt_ngu của Trần Ái Mai đã bị cô sạch, nên tại Tô An không hề thiếu . Tô Quốc Hoa và Trần Ái Mai đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là công nhân viên chức, cộng thêmleech_txt_ngu việc Trần Ái Mai ngày thường cực keo kiệt bủn , vợ chồngleech_txt_ngu sự đã tích cóp được một khoản .
Tô An kiểm kê lại, riêng tiền mặt đã tổng cộng một nghìn tám tệ. Sau khi bán công và sắm một số thứ, vẫn còn dư hơn năm trăm tệ, nghĩa là hiện tại Tô An có trong tay hơn hai tệ.
Ngay cả bây cô không làm gì, cô có thể sống tốt qua những năm tháng ở nông thôn. Chờ đến khi kỳ thi đại học đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phục, cải cách mở cửa, khắp nơi đầy rẫy cơ làm giàunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. tin , dựa vàoleech_txt_ngu lĩnh của mình, chắc chắn sẽ có một cuộc sống tốt đẹp.
Ngoài tiền bạc, số tem phiếu mà Trần Ái Mai tích trữ cũng không ít: tem vải, tem , phiếu công nghiệp, tem đường tất cả giờleech_txt_ngu đây đều hời cho cô.
việc hai ngày nữa phảivi_pham_ban_quyen thôn, An lại ghé qua bách hóa tổng hợp một chuyến. Những mặt hàng thiết yếu ở nông thôn như đường, thuốc lá, rượu, cô cần phải mua thêm một ít mang theovi_pham_ban_quyen. Cuộc sống ở thôn quê thiếu thốn, các loại đồ ăn vặt cô cũng phảileech_txt_ngu mua trữ nhiều một chút.
Dù nơi cô đến cũng có hợp tác cung ứng, nhưng nhỏ bé sao bì được với chốn phồn hoa như kinh thành, rất nhiều thứleech_txt_ngu sẽ thể mua .
Sau một hồi mua sắm rầm rộ, không gian của Tô An đã đượcvi_pham_ban_quyen đầy leech_txt_ngu số đồvi_pham_ban_quyen đạc. , cô cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuẩn bị cho mình hai kiện hành lýbot_an_cap lớn, như vậy khi xuống nông thôn có lấy bot_an_cap ra không khiến ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi .
Sau khi thu xếp ổn mọi việcleech_txt_ngu, Tô còn ngày lên đường.
đầy hai ngày , Tô An nhận được thông báo, giống bao thanhvi_pham_ban_quyen niên thức khác, phải đến phòng Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niên tri thức.
Khi An đến nơi, Tô Quốc Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Trần Ái Mai cũng đưa Tô Cường tới đây. Tô Nguyệt vốn dĩ cũng xuống nông thôn, nhưng nhờ viện cấp giấy nhận đã tàn phế không cần đi nữa.
Thế nhưng cho nhà họ Tô chọn lựa, thà để Tôbot_an_cap Nguyệt xuống nông thôn còn hơn lâm vàoleech_txt_ngu cảnh . người con gái đã mất đi sự trong trắng lại tàn tật, coi như này đãvi_pham_ban_quyen hỏng bét.
Lúc này, nhìn thấy Tô An ở phòng Thanh niên tri thức, cả nhà họ Tô hận không lao vào giết cô. Tất cả là tại Tô An, nếu cô sớm nhường suất công việc cho Tô Nguyệt hoặc Tô Cườngvi_pham_ban_quyen thì Tô Cường đã phải xuống nông thôn khổ.
Dù trong lòng căm hận, Quốc Hoa và Trần Ái Mai thực đã không cách nào . Đánh không lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà dây vào con nhỏ này chỉ tổ rướcleech_txt_ngu họa vào thân, hà tất gì phải tìm ngược đãi?
Tô Cường khi bị đưa đây vẫn cứ khóc lóc nỉ non: Không, con không xuống nông thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con không đi!
Huhu, bố mẹ, hai người nghĩ đưa con về đi, con không muốn về quê đâu.
Quốc Hoa và Trần Ái Mai nhìn thấy vẻ này của Tô Cường thì xót vô cùng. Đứa con trai bảo bối của bọn họ, từ nhỏ lớn chưa từng phải chịu khổleech_txt_ngu bao giờ, giờ xuống thôn biết sẽ phải vất vả đến nhường nào.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốcbot_an_cap chỉ đành an ủi Cường: Cườngbot_an_cap à, con đừng khóc , đã đăng ký xuống nông thôn rồi thì bắt phải đi. Nhưng con yên tâm, bố nhất định sẽ nghĩ cách, sớm muộn cũng đưa con trở thành phố.
Tô Cường quậy phá một hồi thấy , đành phải chấp nhận: Bố, đây là bố đấy nhé, đợi xuống đó rồi, bố nhất định phải tìm cách đưa connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về .
Được , con yên tâm, bố nhất định sẽ ghi .
Áibot_an_cap Mai thì vừa nước vừa dặn dò: , sau khi xuống nông thôn, con nhất định phải biết tự chăm sóc bản thân, có gì thìleech_txt_ngu viếtvi_pham_ban_quyen thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về cho nhà.
Tô Cường đáp lời, sauleech_txt_ngu đó quay sang yêu vi_pham_ban_quyen Quốc Hoa và Trần Ái Mai: Bố mẹ, đợi khi nào , nhớ phải gửi cho con. Chỉ cần có tiền, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở dưới quê sẽ không đến nỗi khổ cực. Nếu bố không gửi chovi_pham_ban_quyen con, conbot_an_cap chết mất.
một bên nghe thấy lời Tô Cườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong lòng lạnh. Hắn đang giữa ban ? Chẳng bao lâu nữa công việc của Tô Quốc Hoa Ái Mai cũng khó giữ nổi, đâu ra tiềnleech_txt_ngu lương mà gửi cho hắn?
Hoabot_an_cap và Trần Ái Mai vẫn gật đầu hứa hẹn: Được được, à, con cứ yên tâm, bố mẹ chắc chắn sẽ nhớ gửi tiền cho con.
Tâm trạngvi_pham_ban_quyen của Tô Cường cuối được trấn an. Sau đó, bọn họ đến đăng ký để tra địaleech_txt_ngu điểm phân bổ thôn.
Đợi đến khi họ Tô thấy điểmbot_an_cap Cường phải đến là vùng đại Bắcleech_txt_ngu khổ, mắt bọn họ bỗng chốc tối sầmvi_pham_ban_quyen lại. là một khá khẩm một chút thì còn được, aileech_txt_ngu ngờ Tô lại bị phân vào nơi tệ nhất?
Ái xót con, lập tức đến yêu cầu nhân viên: chí, có thể đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địa điểm xuống nông thôn cho con trai tôi được không? Con trai tôi từ nhỏ đã được nuông chiều, đi đến nơi Tây Bắc làm sao mà chịu nổi.
Nhân viên Văn phòng Thanh niên tri thức đượcvi_pham_ban_quyen lời dặn dò đặc biệt từ phụ, tuyệt đối được thay đổi địa điểm Tô Cườngleech_txt_ngu.
Lúc này nghe thấy yêu cầu Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ái Mai, anh ta tức quát một tiếngleech_txt_ngu: Bà tưởng Văn phòng Thanhbot_an_cap niên là nhà chắc? cho trai đi đâu là được đi đó sao? Nhà cũng như nhà văn phòng chúng tôi chẳng loạn hết lên à? thứcbot_an_cap đến những nơi bao la rộng để làm đại nghiệp, tư tưởng giác ngộ nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà thực sự có vấn đề rồi đấy. Hãy nghĩ đến cuộc Vạn lý Trường chinh, các bậc tiền bối không quản ngại gian khổbot_an_cap mới có được nước ngày hôm nay, trẻ bà chút khổ này còn khôngleech_txt_ngu chịu được thì có xứng đáng làm thanh niênvi_pham_ban_quyen thế hệ mới không?
Bị nhân viên cho trận như tát nước vào mặt, những người xung quanh nhìn Trần Ái Maibot_an_cap với ánh mắt đầy vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khinh .
Trần Ái Mai không làm loạn thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữabot_an_cap, bởi bị quy kết là có vấn đề tư tưởng giác ngộ, có khi cả công việc của bà ta cũng không giữ nổi. Chỉ là khi nghĩ đến đứa con trai bảo bối đến đại Bắc khổ, vành mắt bà ta không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà đỏ hoe.
thì đứng một bên tư thế xem kịch vui. Kiếp trước khi bọn họ tống cô đi đại Tây , sao không nghĩbot_an_cap đến việc cô sẽ khổ sở thế nào? Giờ thì hay rồi, những nỗi khổ mà Tô từng chịu đựng, cô nhất định sẽ bắt Tô Cường phải trải lại toàn bộ.
Đến giờ lên xe khởi , dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Cường trăm phương nghìn kế không muốn đi, cuối cùng vẫn bị nhân viênbot_an_cap văn phòng thanh niên lôi tàu.
Tô An lại thong dong bước toa xe.
Kiếp nỗi khổ nào cũng đã nếm trải qua, giờ đây đối cuộc sống ở nông , cô thực sự chẳng có gì phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
ra, hiện tại cô có thể đileech_txt_ngu tìm nhà họ Thẩm để nhận cha mẹ ruột, dựa vào quyền thế của nhà họ Thẩm, chắc chắn cô không cần phải nông thôn.
Thế nhưng nghĩ đến sự sơ suất bọn họ đã làm lạc mấtvi_pham_ban_quyen mình, khiến cô phải nếm đủ mọi khổ cực, lại chưa điều tra rõ ràng đã lấy Tô Nguyệt, Tô An với nhà họ vẫnvi_pham_ban_quyen còn không ít oán hận.
thế, tạmleech_txt_ngu thời cô không định nhận quy tông. Cô tựvi_pham_ban_quyen mình có tiền, có vật tư, lại có năng trên , đi đến đâu cũng có sống tốt.
Tô An theo dòng bước hỏa.
điều điểm đếnvi_pham_ban_quyen của cô vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhau. Tô An đi vùng Đại Đông , còn Tô Cường tới vùng Tây Bắc.
Sau khi vác hai túi hành lý lớn lên xevi_pham_ban_quyen, Tô thấy còn vài thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niênleech_txt_ngu cũng đuôi nhau đileech_txt_ngu lên.
Trong đó có một nữ chí ăn mặc chỉnh tề phía trước, một nữ chí khác mặc cóbot_an_cap phần lam đi phía sau. Cả hai đều vác theo bao lớn bao , ra đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh niên tribot_an_cap thức nông thôn cùng đợt cô.
Vị trí của nữ chí ăn chỉnh kia ngay cạnh Tô An, cô ấy bước tới cất lý rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi xuống.
Nữ đồng chí ăn mặc lam lũ còn lại thì ngồi diện với Tô .
Lần lượt sau đó, thêm một vài thanh niên xuống nông thôn khácvi_pham_ban_quyen cũng lên tàu, có nam có nữ. Những người nàyleech_txt_ngu về cơ đều là tri , địa điểm đến có lẽ khác nhau.
Tô An không chủ động chào hỏi làm quen với họ, nhưng đó có người đã lời đề nghị mọi người cùng giớivi_pham_ban_quyen thiệu bản .
Mọi người rỗi cùng trò nhé, dù đều là thanh niên tri thức xuống nông thôn, ta nên quen với một chút. Tôi tên Lý Triều Dương, niên về huyện Đông Bình, thành phốleech_txt_ngu Khánh Dương, tỉnh Liêu.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Triều Dương dứt lời, có người tiếp chuyện: Tôi tên là Trần Diệu Bang, là thanh niên tri thức đến Liêu, nơi tôi tới phố Chí Viễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tôi tên là Hứa Linh Linh, là thanh niên tri thức đi tỉnh Hắc
Đến lượt nhóm của Tô An, nữ đồng chíbot_an_cap ăn mặc lamvi_pham_ban_quyen đối diện côvi_pham_ban_quyen lên giới thiệu: Tôi là thanh niên tri thức đến huyện Thanh Thủy, Khánh Dương, tỉnh Liêu, tôi là Vương Chiêu Đệ.
Sau khi Vương Chiêu Đệ giới thiệu xong, Tô An không nhịn được mà liếc cô ta cái, không ngờ này đi cùngvi_pham_ban_quyen nơi với mình.
Đến lượt nữ niên tri thức bên cạnh Tô An, cô ấy nói: tên là Tôn Hân Hân, cũng là niên tri thức Thanh Thủybot_an_cap, thành phố Khánh Dương, tỉnh Liêu.
Tô An:
Chẳng phải quáleech_txt_ngu trùng hợp ? thêm một người nữa đi cùng địa điểm với cô?
Tô An, dù cô khôngvi_pham_ban_quyen muốn nói nhiều nhưngleech_txt_ngu vẫn mở miệng: Tôi tên là Tô An, cũng là thanh niên tri thức đến huyện Thanh Thủy, thành phố Khánh Dương, tỉnh Liêu.
Tôn nghe thấy lờibot_an_cap giới thiệu của Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An, trong mắt thoáng lên một tia dao .
khi giới thiệu kết thúc, Tô An nhận ra có khoảng bảy tám người cùng một nơi với , nhưng có được phân cùng một đội sản xuất không thì vẫn biết chắc được.
Giới thiệu xuôi, các thanh thức khác ríu rít trò chuyện, còn Tô An thì tựa vào lưng ghế nhắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt nghỉvi_pham_ban_quyen ngơi.
Những thanh niên tri này chưa từngbot_an_cap sống nông thôn ít nhiều vẫn còn chút đợi tươngvi_pham_ban_quyen lai. Nhưng đối với một người đã trải qua cuộc sống đó như Tô , côleech_txt_ngu có lấy một chútleech_txt_ngu kỳ vọng nào.
Sau khi tàu khởi hành, đám thanh niên thức bọn phải trên tàu một ngày một mớibot_an_cap .
Tô An cũng không vội, kiếp trước khi cô xuống vùng Đại Đông Bắc đã phải ở trên tàuvi_pham_ban_quyen ba ngày ba đêm cơ mà.
Tôn Hânleech_txt_ngu Hân ngồi cạnh An là một người trầm tính, suốt dọc đường nói năng gì .
Tàu chạy được ngày, đến giờ cơm trưa, Tô mua suất cơm hộp. Một mặn hai món , tốn hết một đồng.
Đồ ăn tàu hỏa không cần tem , nhưng giá cả đắt hơn bên ngoài khá nhiều. Tuy nhiên, khó khăn lắm mới được trọng sinh, Tô An sẽbot_an_cap không để bản thân phải chịu thiệt thòi, cái gì ăn thì ăn, cái gì uống thì uống, dù sao cô cũng không thiếu tiền.
Gia cảnh nhàleech_txt_ngu Tôn Hân Hân xem cũng khá giả, cô ấy cũng gọi một suất cơm hộp tương tự.
Tô An gọi một cái , Tôn Hân Hân lại một phần thịt kho tàu, giáleech_txt_ngu đắt hơn của Tô An hai .
Những niên tri đình không tốtleech_txt_ngu không nỡ mua nóng hổi ăn, có thể ăn đồ ăn mang theo nhà. Chẳng hạn như Vương Đệ, lúc này cô ta lấy mấy cái bánh lương khôbot_an_cap mang theo để qua .
Thứ ănleech_txt_ngu kém so với Tô An Hân Hân. Nhìn người khác được ăn thịt, còn mình chỉ có thể ăn lương thực thô, Vương Chiêu Đệ mặt dày sang Tônvi_pham_ban_quyen Hân: Tôn tri , thịt của cô nhìn thật đấy, cho tôi nếm miếng đi, dù sao mình cô cũng chẳng ăn hết thế đâubot_an_cap.
Vừabot_an_cap nói, Vương Chiêu Đệ vừa cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi đũa của mình, gắp một thịt từ trong bát của Tôn Hân Hân.
Sắc Tôn Hân Hân lập tối sầm lại.
phải cô tiếc một miếng thịt, mà làleech_txt_ngu chê Vương Đệ dùng đũa mình chọc ngoáy vào cơm của cô. Vương Chiêu Đệ này không giữ sinh, trên răng đầy cao răng, nghĩ đến việc đôi đũa ta vừa chạm vào thức mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Hân thấy thể nào nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi.
Tôn Hân Hânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức nhìn Vương Chiêu Đệ chấtbot_an_cap vấn: Cô chưa được sự đồng đã ý gắp thịt của tôi, có thấy mình quá đáng quá ?
Chiêu lại tỏ vẻ hiển nhiênbot_an_cap: Chỉ là một miếng thịt thôi mà, chúng còn là bạn học đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô làm vậy chẳngleech_txt_ngu phải quá keo kiệt rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Sắcleech_txt_ngu Hân Hân khó coi hơn: Cô muốn ăn thì bảo gắp cho, nhưng cô không nên dùng đũa của mình chọc vào tôi như vậy, cô làm thế thì tôi ăn nào được nữabot_an_cap?
Vương Chiêu Đệ hiểu ra, mìnhvi_pham_ban_quyen đang bị Hân Hân chê bẩn. Cô tức hừ lạnh một tiếng đầy giận dữ: bot_an_cap bố mẹ cô là quân tư bản, thư nhà bản đúng là so đo tính toán.
Nói xong, Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đệ hả hê nhìn Tôn Hân Hân.
Hiện tại thân phận bản vô cùng nhạy cảm, người biết được thân phận của Hân Hân chắc chắn sẽ vào cô . Vương Chiêu Đệ không ưaleech_txt_ngu cái vẻ cao thượng của Tôn Hân Hân nên cố ý muốn hạ bệ cô .
giờvi_pham_ban_quyen tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ mới nhắc Tôn Hânvi_pham_ban_quyen Hân mộtbot_an_cap chút, người phụ nữ này sau này còn không biết điều, đến khi xuống thôn rồi cô ta sẽ vạch thân phận cho mọi người biếtleech_txt_ngu, để cô ấy không lấy một ngày bình yên.
Nghe xong lời của Vươngvi_pham_ban_quyen Chiêu Đệ, không ít thanh niênleech_txt_ngu tri thức xung quanh đều nhìn Tôn Hân Hân với ánh mắt thường.
vốn dĩ không định xen , vi củavi_pham_ban_quyen Vương Chiêu Đệ sự khiến cô thấy buồn nôn.
An lạnh giọng mỉa maivi_pham_ban_quyen: mẹ người ta tuy là nhàleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen bản, nhưng trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống nông thôn, chứng cô ấyleech_txt_ngu sẵnbot_an_cap lòng tiếp nhận giáo lại từ bần hạ trung , chúng ta phải cho ta bot_an_cap hội sửa đổi. Trái lại là cô, cô phải xuất thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng lại không được sự đồng ý người khác đã ngang nhiên cướp thịt của người , cô mới chính là đang làm cái trò ép uổng của bọn tư bảnleech_txt_ngu đấy.
Tôn Hân không ngờ khi phận bị lộ, Tô An không những không chênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bai mình mà còn giúp mình , ánh mắt nhìn Tô An lập tức bừng lên tia sáng.
Còn Vương Chiêu Đệvi_pham_ban_quyen thì bị nói cho đỏ mặt tai.
Nhiều niên tri thức đi cùng cũng bắtbot_an_cap đầu cảm phản cảm với hành chiếm hời của Vương Chiêu Đệ. Lúc này ai dại gìvi_pham_ban_quyen mà bênh vực côleech_txt_ngu ta, nếu không dây dưa vớibot_an_cap hạng người này, chẳng biết chừng lần sau cô ta lại tìm chiếm từ chính mình.
Vương Chiêu Đệ thấy mọi người không bài xích Tôn Hân Hân mà ngược còn quay kỳ thị mình, ánh mắt nhìn Tôvi_pham_ban_quyen An tức tràn đầy sự hận.
Mối thù này cô ta ghi tạc trong lòng, sau này nhất định không để cho Tô được yên ổn.
An chẳng may để tâm đến Vương Đệ. Hạng người kỳ quặc như nhà họvi_pham_ban_quyen cô còn đối phó , huống chi là loại người như cô .
Tôn Hân Hân vì hộp bị Vương Chiêuvi_pham_ban_quyen Đệ chạm vào nên mất sạch hứng thú uống, bèn đem chia phần cơm đó cho những thanh niên thức đi cùng.
Tônvi_pham_ban_quyen Hân Hân vốn có bệnh sạch sẽ, nhưng phần lớn các thanh niên thức khác thì không. có thịt ăn, ai mà còn chê bai cho được.
Tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ngoại trừ Tô An. Nhìn hàm răng vàng khè của Vương Chiêu Đệ, cô thực sự nuốt không trôi thứ gìbot_an_cap đã nước miếng cô ta.
Tôn Hân tuybot_an_cap không cơm, nhưng lấy từ trong ra một gói bánh quy.
Mời cậu ăn này.
Tôn Hânvi_pham_ban_quyen Hân đưavi_pham_ban_quyen miếngbot_an_cap bánh đến trước mặt Tô Anleech_txt_ngu.
cũng không khách sáo với cô, đón lấy một miếng: Cảm ơn.
Tôn Hân nói nhỏ: Phải là tôi cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơn mới đúng.
rồi cũng nhờ có Tô An nói giúp, nhìn dáng vẻ cực và ngang tàng cô, Tôn Hân Hân sắp trở thành fan cuồng của cô đến nơibot_an_cap rồi.
cũng nhậnbot_an_cap ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt của Tôn Hân Hân nhìn mình có chút nóng bỏng. Dẫu thừa nhận bản thân xinh đẹp, nhưngvi_pham_ban_quyen cô không phải hợp, cô chẳng có hứng thú gì với nữ cảbot_an_cap.
Đoàn tàu tiếp tiếnbot_an_cap về phía trước. Những lúc buồn , Tô lại ngắm nhìn phong cảnh bên , các thanh tri khác thì túm năm tụm ba trò chuyện rôm rả.
Tô An bắt đầu tò mò, không biết vở kịch bên chỗ vợ Tô Quốc Hoa và Trần Ái Mai đã bắt đầu chưa.
Tại đô, nhà họ .
Tô Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Trần Ái Mai tiễnbot_an_cap Tô Cường đi, vừa quay đã bị công đưa đi thẩm vấn theo quy định.
Vương Đại Phát chủ động đầu , khai nhận vi người của Tô Hoa và Trần Mai. Công an nhận được tin báo của Vương Đại Phát liền lập tức tới bắt ngườivi_pham_ban_quyen, áp giải cả hai vợ chồng .
Tô Quốc Hoa và Trần Ái Mai không lại có này. Vương Đại Phát điên , lại chủ động tự thú?
Thực tế, Vương Đại Phát làm vậy cũng là chuyện bất đắc dĩ. Đêm đó Tô đến nhà họ Vương, cho hắn một trận tơi bời rồivi_pham_ban_quyen còn hạ độc. hắn không ngoan ngoãn chủ động tự thú, khai ra chuyệnvi_pham_ban_quyen này khi không có giải, chỉ một tháng nữa hắn sẽ trúng độc mà .
với việc ngồi tù, Vương tự nhiên quý cái mạng mình hơn. Chẳng cách khác, đến đồn công an tự thú.
Phía công an tiến hành điều tra, khi Tô Quốc và Trần Ái Mai bị vấn, cuối cùng vì không chịu lực nên đã thành thật khai báo toàn bộ sự việc.
Sau khi điềuleech_txt_ngu rõ ràng, hai vợ lão đương nhiên bị giam vào ngục, tất nhiên đó chuyện của sau này.
Tô An ngồi tàu hỏa một ngày một đêm, cuối cùng cũng tới được địa điểm xuống thôn. Cô vác hành lýleech_txt_ngu bước xuống xe.
Tôn Hân Hân giống như một cái đuôi nhỏ lẽo theo sau Tô An. Nghĩ đến việc hai người cùng một nơi, Tôn cảm thấy rất mong . Tốt là hai có thể được phân một đại đội, chỉ là không biết có được vận may lớn như vậybot_an_cap không.
bọc hành lý Tô vác trênbot_an_cap vai vừa vừa hơn mình mà cô vẫn đi thoăn thoắt như bay, Tôn Hân Hân càng thêm khâm phục. Tôn Hân Hân xáchvi_pham_ban_quyen hành lývi_pham_ban_quyen có chút chật vật, nhưng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn nghiến đuổi theo Tô An.
Vương Chiêu Đệ xách hành lý của mình cũng thấy nặng trĩu, nhưng đều là đạc để dùng khi xuống nông thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên bắtbot_an_cap buộc phải mang theo. Nhà ta nghèo, mang được thì chứ đình chẳng đời nào chịu tiền mua đồ mới cho cô .
Nghĩ đến nhà mình, lại so với điều kiện của Tôn Hân Hân, Vương Chiêu Đệ tức đến răng lợi.
Tô An ngoảnh lại, thấy Tôn Hân Hân sau lưng mệt vã mồ hôi hột. Cô dừng bước, nói với Tôn Hân Hân: Có cần giúp không? Tôi xách bớtleech_txt_ngu cho một tay.
Tôn Hân nhìnbot_an_cap Tô An với ánh đầy cảm kíchbot_an_cap, nhưng : Không cần đâu, cậu cũng mang nhiều đồ thế kia rồi, tôi tự xách được.
sao, tôi khỏe lắm, giúp cậubot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen tay.
Nói , An đón lấy bọc lớn nhất củaleech_txt_ngu Tôn Hân Hân. Chẳng biết bên trong chứa thứ gì mà kinh khủng. Nếu không có dịvi_pham_ban_quyen năng hỗ , chắc chắn cô cũng chẳng xách .
Tôn Hân thấy Tô An tốt bụng , ánh mắt nhìn cô càng tràn đầy sự biết ơn.
Vương Chiêu Đệ thấy Tô An giúp Tôn Hân nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không giúp mình, nhất cảm thấy khó chịu, bèn dày mặt nói vớivi_pham_ban_quyen: Thanh tri thức Tô này, dù gì đều là xuống thôn , cậu khỏe thế thì tôi mộtvi_pham_ban_quyen tay đi, của tôi quá, xách không nổi nữa rồi.
Tô Anvi_pham_ban_quyen trực tiếp lờ Vương Chiêubot_an_cap Đệ: Đồbot_an_cap của mình thì tự mà xách, tôi làm gì? Tôi là mẹbot_an_cap cô chắc?
Mặt Chiêu Đệ đỏ bừng lên. An cũng thèm ta, vác đồ của mình thoăn thoắt đi về phía trước. Tôn Hân được Tôvi_pham_ban_quyen An xách hộ một bọc nên gánh nặng giảmleech_txt_ngu đi đáng kể, cũng nhanh chóng đuổi kịp bước chân của cô.
Ra khỏi galeech_txt_ngu, của Văn phòng niên tri thức huyện Thanh Thủy đã đợi sẵn để đón người. Họvi_pham_ban_quyen lại từ thành phố tiếp về huyện. Sau một hồi chậtvi_pham_ban_quyen vật, nhóm thanh niên tri thức đã sớm sức.
sau khi đến Thanh Thủy, Văn phòng Thanh niên tri thức bắt đầu sắp xếp nơi về từng người.
Thật khéo làm sao, Tô An, Tôn Hân Hân và Vươngleech_txt_ngu Chiêu Đệ đều phân vềbot_an_cap đội sản xuất thôn Dự Đầu, công Long Cương, huyện Thanh Thủy.
Hânbot_an_cap Hân vừa thấy mình cùng đội sản xuất với Tô An, lòng vô cùng vui . Tô An là người hiếm hoi đối xử tốt với cô sau khi thân củaleech_txt_ngu cô. Điều duy nhất khiến Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hân Hân vuibot_an_cap là Vương Đệ vậy mà cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi cùng.
Vui lẫn lộn, nhưng nhìn Tôn Hân Hân vẫnvi_pham_ban_quyen thấy phúc.
Ngoài ba nữ thanhleech_txt_ngu niên tri thức bọnvi_pham_ban_quyen họ, còn có một thanh niên tri thức nữa cũng được phân cùng một nơi. Người này tên Trần Kiến Quốc, trông có vẻ tốt tính, không giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người kỳ .
Sau khi các thanh niên tri đã được phân chia địa điểm, có người chuyên trách đến đón họ về đội sản dướivi_pham_ban_quyen.
Phía độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sản xuất cũng đã cử tới. Người đến đón người đàn ông ngoài bốn mươileech_txt_ngu tuổi, chính là đại đội trưởng thôn Dự Vương Hoa. Thấy lần này sản xuất mình bị phân về tận ba nữ thanh niên tri thức, ông ta tức thấy đau đầu.
Đám niên tri thức từ thành phố về vốn dĩ đã chẳng làm lụng được gì, nữ thanh tri thức thì lại càng không phải bàn, yếu đuối mảnh mai như thế làm được việc gì cơ chứ.
Chê thì chê, Vương Vệ Hoa vẫn bước đến trước mặt mấy người, nói với : là đạibot_an_cap đội trưởng thôn Dự Đầu, Vương Hoa. Lát nữa các đồng chívi_pham_ban_quyen cứ đi theo tôi là . Đúng rồi, đây là tiền trợ cấp xuống thôn của các chí, mỗi người năm mươi đồng. Các đồng tranh thủ cơ hội sắm thêm ít đồ huyện mang về, nếu không sau muốn huyện lại sẽ rất bất tiện đấy.
Vừa nói, Vương Hoa vừa đưa phần trợ cấp mươi đồng choleech_txt_ngu từng người.
nhậnvi_pham_ban_quyen lấy phần trợ cấp của , lễ cảm ơn Vương Vệ : chú đội , cảm chú. muốn đi mua ít đồ, chú cháu một lát.
Vương Vệ Hoa thấy Tô lễ như vậy, ấn tượng bước đầu dành cho cô không . Những nữ thanh niên tri thức từ thành phố về đây, đa độ cao cao tại thượng, vốn dĩ chẳng coi trọng những người dân quê như các ông.
Hiếm lắm mới có một người trông cũng được mắt, dáng hơi yếu một chút nhưng ít ra không khiến ngườibot_an_cap ta chán ghét.
An có giác ngộ tưởng khác hẳn với những thanh niênleech_txt_ngu trileech_txt_ngu thức từng xuống nông thôn khác. muốn sống tốt ở sản xuất thì tuyệt đối không được đắc tội với Đại đội trưởng. Đừng coi thường đội trưởng phải quan to chức trọng , nhưng ông ấy lại lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyết định cuộc sống của bạn ở đội sản xuấtleech_txt_ngu sẽ ra sao.
Vệ Hoa nói Tô An: Được, tôi đợi các cô một tiếng, chắc đủ thời gian cho cô mua đồ rồi. Hành lý cứ để lại đây, tôi giúp cho.
Nghe Vương Vệ Hoa nói vậy, Tô An liền ném thẳng hành lý mình lên chiếc xe mà ông vừa đánh tới.
Vương Vệ Hoa nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy vẻ ném hành của Tô An, miệng lập tức há hốc kinh ngạc. Con bébot_an_cap không đơn giản , trông người manh yếu ớt thế kia mà không ngờ lực lại lớn vậyvi_pham_ban_quyen.
Sau khi biết sức lực của Tô An, Vương Vệ Hoa lại càng thêm hài lòng về cô. Đứa trẻ ngoan quá, vừa lễ phép, lại cóleech_txt_ngu sức khỏe thế này thì khi việc chắc chắn sẽvi_pham_ban_quyen không kéo chân người khác.
Hân Hân cũng cất xong hành lýbot_an_cap, dự định đi mua sắm cùng An. Vương Chiêu Đệ nghĩ mình nên mua vài , bèn lẳng lặng theo sau người. Một nam thanh niên tri thức khác do thiếu nhiềubot_an_cap đồ dùng khileech_txt_ngu nông thôn nên cũng đi theo để mua sắm.
Lần này Tô đến hợp tác xã cung ứng chủ yếu là để đồ dùng sinhleech_txt_ngu hàng . Bàn , kem đánh răng, chậu tráng men, khăn mặt, xà phòng Tôn Hân Hân cũng mua tươngbot_an_cap tự, hầu sắm sửa lại toàn bộ dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh hoạtvi_pham_ban_quyen. Nghĩ đến việc sauleech_txt_ngu này lên khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dễ gì, Tôn Hân Hân còn mua thêm một ít đồ ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vặt.
Nhìn thấy Tô An Tôn Hân Hân mua nhiều đồ như vậy, dáng chẳng hề tiền, Vươngleech_txt_ngu Đệ đố kỵ đến phát điên. Tuy tiền trợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cấp xuống nông thônvi_pham_ban_quyen được năm mươi tệ, nhưng cô không dám tiêu hết ngayleech_txt_ngu. Nhà cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghèo, mẹ dặn kỹ là sau khi cô xuống nông thôn họ sẽ chu cấp thêm gì nữa, khó khănleech_txt_ngu thì tự mình quyết. Thế nên cô tiết kiệm , không thể mua sắm tay An và Tôn Hân Hân.
Tô An đồ đạc đã tương đối đầy đủ, liền hỏi nhân viênvi_pham_ban_quyen bán hàng: Đồng chí, đây có bán nồi không? Tôi muốn một cái nồi.
Nhân viên bán hàng trả lời: Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng cần phiếu công , cô có phiếu không?
Có ạ.
Thấy Tô An khẳng định như vậy, bán hàng bèn mang ra vài chiếc nồi cho cô tự . loại nồi nhau thì giá cả cũng khác nhau. Tô An một chiếc kích cỡ vừa phải, tốn mất năm tệ. mà nồi một lần có thể dùng rất lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chắc trong vòng ba nămvi_pham_ban_quyen năm tới sẽ không cần cái mới.
Tôn Hân Hân khó hiểu nhìn Tô An hỏi: Tô thức, mua nồi vi_pham_ban_quyen?
Tô An giải thích với Tôn Hânvi_pham_ban_quyen Hân: có người thân cũng đi thức, họ bảo sau khi xuống nông thôn, điểmvi_pham_ban_quyen thanh trileech_txt_ngu thức rất đông người. Cơ mọi dùng chung một cái nồi, hoặc là góp gạo thổi cơm chung, ai không muốn ăn chung thì phải đến lượt nấu cơm, cô bảo thế phiền phức không? Cho nên tôi tự mua một cái nồi, sau dùng tiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tônbot_an_cap Hân Hân thực sự không những chuyện , Tô An nói vậy cũng thấy mua một cái nồi riêng là tốt nhất. Cô có ấn tượng khá tốt với Tô An nên liền hỏi: Tô tri thức, hay là này tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net góp gạo cơm chung nhé? Cô yên tâmleech_txt_ngu, tôi không thiệt đâu, chúng ta cùngleech_txt_ngu thực, còn tôi sẽ lo phần nấu nướng. Không tôi khoang đâu, nhưng tôi nấu ăn ngon lắm đấy.
Tô An lời nghị của Tôn Hân Hân cũng thấy hơi rung động. Tuy cô biết ăn nhưng tay nghề thực sự bình thường. Thêm , trước cô phải làm việc nhà quá giờ thực sự chán ngán chuyện bếp núc, nếu có người giúp nấu cơm thì đúng là không gì . Tuy Tôn Hân Hânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư nhà tư bản, nhưng Tô An thấy cô ấyleech_txt_ngu có vẻ kiêu kỳ của đại tiểu thư nên đã đồng ý chuyện ăn chung.
Thấy An đồng ý, Tôn Hân Hân rất vui mừng. Hai người leech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu cái rồi nên cô không mua thêm nồi nữa, mà chủ động mua một ít giabot_an_cap nấu ăn. Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khéo mấy mà thiếu gia món ăn cũng chẳngvi_pham_ban_quyen thể ngon được.
Vương Chiêu Đệ muốn xin tham gia ăn chung, nhưng thấy Tô có vẻ khó tính, cô có đề nghị chắc họ không ý, đành để đỡ phải chuốc lấy bực vàoleech_txt_ngu .
Sau khileech_txt_ngu mua sắm xuôi, mấy người họ mới lại chỗ Vệ Hoabot_an_cap đang chờ. Thấy Tô An và Tôn Hân ai nấy khệ nệ vác đống đồ đạc, Vương Vệ Hoa biết ngay điều kinhvi_pham_ban_quyen tế củavi_pham_ban_quyen hai đứa trẻ này khôngvi_pham_ban_quyen tệ. Vương Vệ Hoa sợ nhất là thanh niên tri thức vừabot_an_cap không biết việc lại vừa nghèovi_pham_ban_quyen. Nếu không biết làm mà có tiền thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn đỡ, cùng lắm là bỏ tiền raleech_txt_ngu mua lương thựcvi_pham_ban_quyen của đại đội. Chứ nếu đã biết làm còn không có tiền thì còn nước nợ lương thực của đại đội mà thôi.
Thấyleech_txt_ngu các thanh niên tri thức đã xong, Vương Vệ liền xe bò hướng về công xã Long Cương, sản thôn Dự Đầu mà đi.
Trên đường đi, Vương Chiêuvi_pham_ban_quyen không ngừng phàn xe bò quá rách nát, đường xá thôn quê thì nảy. nhà côleech_txt_ngu ở thành phố tuy phải quá tốt nhưng vẫn hơn hẳn vùng nông thôn này. Nghĩ đến việc sống ở nơi nghèo nàn lánh , tâm trạng Vương Chiêu cùng buồn bực.
Tô An thì lại chăm chú ngắm nhìnbot_an_cap phong cảnhleech_txt_ngu ven đườngbot_an_cap. So vùng Tâyvi_pham_ban_quyen Bắc nơi này đã tốt hơn nhiều . Ít nhất thì có thanh sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lục thủyleech_txt_ngu, còn có thời nghỉ đông. Có lẽ cảm giác phúc chính là nhờ sự so sánh ra, nếu chưa từng đến vùng Đạileech_txt_ngu Tâyvi_pham_ban_quyen , chắc chắn Tô An sẽ bai nơi này.
Tôn Hân Hân tuy là một tiểu thư yếu đuối, nhưng thực vi_pham_ban_quyen lại thấy việc xuống nông thôn chẳng có gì tốt. Điều kiện ở nôngvi_pham_ban_quyen thôn tuy có một chút, thân phận của sẽ không nhắm vào quá mức. Nếu ở lại thành phố, ngày tháng của cô mới sự khó khănbot_an_cap. Dù đã công khai tuyệt quan với cha mẹ, nhưng kẻ biết chuyện nhà cô luônleech_txt_ngu gắn cho cô cái mác tiểu thư nhà bản.
Sau hơn một tiếng đánh xe bò, cuối cùng họ cũng đến đội sản xuất thôn Dự Đầu. Vừa tới nơi, Tô thấy không ít xã viên đang hướng ánh mắt dò xét về .
Ái chà, lần có hai nữ thanh niên tri thức xinh xắn quá, hai con bé này trôngleech_txt_ngu thật nước. ông lão nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhan sắc của An và Tôn Hân liền lên khen ngợi câu.
ông lão khác tiếp : Xinh đẹp thì có ích gì? Mặt mài ra ăn được không? Đống thanh niên tribot_an_cap thức từvi_pham_ban_quyen thành phốbot_an_cap đến này, đứa nào đứa nấy đều kiêu kỳ lắm.
Đúng đấy, chúng ta tuyệt đối không được để cái trong nhà lấy mấy thanh niên tri thứcleech_txt_ngu kiêu như thế này về. Nhà cái thằng Lưu Nhị chẳng cũng một cô thanh tri thức từ thành phố ? xem, giờ cậu ta mệt mỏi đến mức , chẳng phải là lấy phải cô vợ không lụng, bị kéo kéo tay sao? bù cho phụ nữ nông thôn mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, việc đồng cửa đều thạoleech_txt_ngu cả hai tay, lại còn tiết kiệm sống ngày.
Cũng
Tô An nghe thấy loáng thoáng tiếng bàn tán quanh. Thời bấy giờ người dân nông thôn thiện cảm với thanh niên tri thức từ phố xuốngbot_an_cap là có do cả, thanh niênvi_pham_ban_quyen thành phố đúng là có mỏng manh hơn thật.
Tô An và mấy người kia được Vương Vệ Hoa đến điểm thanh niên tri thức mà được dẫn tới sở đại đội. Vương Vệ Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : cô cậu vừa mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống nông , chưa có lương thực mang theo, đại đội các cô cậu ứng trước một , này sẽ dần vào công điểm.
Tô An đã quá quen thuộc với quyvi_pham_ban_quyen trình . niên tri thức khi xuống nông thôn cơ bản mang theo lương thực, thế nên đại đội phải cho ứng trước.
Nếu đại đội không cho ứng, tiếng xấu để niên tri thứcbot_an_cap chết đói truyền ra ngoài cũngbot_an_cap hay ho gì. Tuy , lượng lương thực trước chắc không .
Vương Vệ Hoa lấyvi_pham_ban_quyen ra cho người toàn là lương thực thô: năm cân bột ngô, năm cân bột cao lương, mười cân khoai tây hai mươi khoainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lang.
Nhìn đống lương thực đại đội cho ứng, vẻ chê bai trên mặt Vương Chiêu Đệ không tài nào che giấu nổi. Dù điều kiện gia đình ở thành phố , nhưng cũng không đến mức phải ăn toàn lương thực thô, thậm chí đến một chút tinh không có.
Tô An nhớ lại trước khi xuống nông , ngay cả thô cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được ăn no, những ngày tháng đó sự rất cựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Kiếp này cô theo bao nhiêu tiền và phiếu đến đây, coi như không phải sống cảnh khổ nữa rồi.
An liền Vương Vệ Hoa: Đại đội trưởng, đại mình lương thực không? Tôi muốn mua ít thực tinh.
Vương Vệ Hoa gật đầu: Được , gạo tám xu cân, bộtvi_pham_ban_quyen hào một cân. Ở nông thôn thực không cần phiếu, cô mình bao nhiêu.
Tô An suy nghĩ một látbot_an_cap, trước tiên ba mươi cân gạo và mươi cân bột mì.
Hân Hân nghĩ sau này mình sẽ ăn chung với Tô An, Tô An mua lương thực thì cô mua một ít, nếu chẳng là ăn chực của Tô An saoleech_txt_ngu? Thế Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hân Hân cũng tìm đại đội trưởng ba mươi cânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và hai mươi cân bột mì.
Thấy hai người cùng lúc mua nhiều lương như vậy, tâm lý Vương Chiêu Đệ lập tức mất cân bằng. là cái miệng nhanh hơn não, ta lầm bầm: là phong thái củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu thư nhà tư bản, thôn mà một khổ cũng không chịu được, mua nhiều lương thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tinh như thế, aileech_txt_ngu không biết còn tưởng đây hưởng phúc !
Vừa dứt lời, Tô An đã thẳng tới, tặng cho cô ta một cái tát trời .
Vương Chiêu Đệ ngờ chuyện này, Tô An lại dám trực tiếp đánh mình? Cái tát dùng lực rất mạnh, Vương Chiêu Đệ cảmvi_pham_ban_quyen thấy một bên mình sắp sưng vù lên. Cô ôm khuôn mặt đau rát, mắt nhìn Tô An: Cô cô dám đánh tôi!
cười lạnh: Đánh sao? Đánh cô còn chọn ngày lành thángleech_txt_ngu tốt nữa chắc? Cái thứ mồm miệng bẩn , để cho cô bớt nói bậy lại.
Tôi mua lương thực sao? Mua ít lương thực thành phong thái nhà tư bảnbot_an_cap ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Theo cách cô nói, vậy đại đội bán lương thực cho chúng tôi đang dung túng cho hành vi phong thái tiểu thư nhà tư bản của chúng tôi sao?
Nếu cô có tiền thì cô cứ việc mua, đừng có mà đỏ mắt ghenbot_an_cap tị với chúng tôi. Những lời không nênvi_pham_ban_quyen nói thì ngậm miệng lại tôi, nếuvi_pham_ban_quyen không lần sau tôi lại tát tiếp.
Tôn Hân đứng một bên nhìn Tô An dỗ người khác, mắt sángleech_txt_ngu rực lên. Tại sao mỗi lần Tô An dạy dỗvi_pham_ban_quyen người ta đều ngầu như vậy chứvi_pham_ban_quyen? cực kỳ thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính cách này của Tô An, ngứa mắt là xử luôn, chẳng thèm nói nhảm lời với loại người đó. tiếc cô không thể giống như Tô An, một là tínhbot_an_cap cách côbot_an_cap không làm nổi chuyện này, hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô cũng khôngbot_an_cap .
Sau khi bị , Vương Chiêu Đệ vốn khóc lócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm Vương Vệ để mách tội, không ngờ Vệ Hoa đã nhìn ta vẻ mặt tối . Chuyện hôm Vương Vệ Hoa đã chứng kiến từ đến , đều là do Vương Chiêu Đệ gây hấn trước.
Tô An Tôn Hân tự bỏ tiềnvi_pham_ban_quyen túi ra mua lương , nầnleech_txt_ngu gì đại đội, sao có nâng tầmvi_pham_ban_quyen điểm thành phong thái tiểu thư nhà tư bản được? Đúng như lời An nói, người mua ít lương thực mà đã coi là phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái tiểu thư nhàbot_an_cap tư bảnleech_txt_ngu, vậy đạivi_pham_ban_quyen đội bán lương thực chẳng lẽ đang dung túng chovi_pham_ban_quyen vi đó sao?
niên thức , một khi cô đã xuống nông thôn, hy vọng sau này cô hãy cẩn trọng lời nói và hành động. Nếu cô nóileech_txt_ngu những lời không nên nói, làm liên lụyvi_pham_ban_quyen đến cả đội sản xuất Ô Đầu tôi, thì đừng trách không khí cô.
Vương Chiêu Đệ ôm mặt, không tin nhìn Vương Vệ Hoa. Tại sao người bị đánh cô ta, cuối cùng tất cả lại thành lỗi của cô ta?
Vệ Hoa không thèm để ý đến Vương Chiêu Đệ nữa, màbot_an_cap thúc giục mấy thanh niênleech_txt_ngu tri thức mới đến lĩnh xong thì mau chóng về điểm thanh niên tri thức.
Tô An trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp vác hết số lương thực đã mua lên bò, tay vác luôn cảleech_txt_ngu phần của Tôn Hân . cộng hơn một trăm lương thực mà trong tay Tô An cứ như không có trọng lượng vậy. Vương Vệbot_an_cap Hoa càng nhìn An càng hài lòng, con bé chắc chắn một tay làm giỏi.
Điểm niên tri thức cách trụ sở đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội không , lúc này đãleech_txt_ngubot_an_cap buổi trưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, các thanhvi_pham_ban_quyen niên tri đều đang ở trong sân. Sau khi đưa người nơi, Vương Hoa liền nói với Lâm Ngạo , trưởng điểm ở : Thanh niên tri thức Lâm, đến, sắp xếp một chút đi.
Nghe lệnh của Vương , Lâm Ngạo Đông : Vâng, đại đội , biết rồi.
Vương Vệ Hoa lại quay sang dò mấy người mới: Nếu các cô cậu có chuyện gì giải quyết được thìvi_pham_ban_quyen hãy đến tìm tôi, có vấn đề thì hỏi những thanh niên tri thức cũ .
Tô An mọi người gật đầu.
Lâm Ngạo Đông nhìn mấy người mới , rồi giới thiệu về tình hình ở điểmleech_txt_ngu niên thức. Tổng cộng có khoảng hai ba mươi thanh niên tri xuống đây, nhưng không ít người đã lậpbot_an_cap gia đình với người địa phương và chuyển ra ngoài ở. Hiện điểm thanh trileech_txt_ngu thức còn lại támvi_pham_ban_quyen nam và năm . Cộngbot_an_cap thêm bốn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới đến là mười người.
Phòng ốc ở điểm thanh niên tribot_an_cap thức rộng, mọi người đều ởvi_pham_ban_quyen sập ngủ chungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. phía nam, một phòng đã có sáu ở. Nửa thángleech_txt_ngu trước cóvi_pham_ban_quyen hai thanh niên tri thức nam mới đến, thấy phòng chật nên đã thêm một gian phòng phía sau để ở riêng, nếu không lúc này Trần Kiến e khôngvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen mà ở.
Bên phíabot_an_cap nữ, một phòng đã cóbot_an_cap nămbot_an_cap ngườivi_pham_ban_quyen , cộng thêm nhóm Tô An nữa lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành tám người.
Vương Chiêu Đệleech_txt_ngu vừa thấy hình như vậy, chân tức nhíu chặt lại. Điểm thanh niên tri này rách nát không nói, quả một lại nhét người như thế, chẳng phải quá cườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điệu ? Tám người một chiếc giường sưởinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, e làleech_txt_ngu xoay người cũng khó ấy chứ?
Tô An vốn đã biếtvi_pham_ban_quyen điều kiện xuống nông thôn làbot_an_cap như thế này nên vẫn có nhận được. Dù sao này cũng không định ở lại điểm thanh niên tri thức lâu, mà tự mình ra ngoài dựng nhà ở.
Điểm thanh niên thức đông người, nơi nào có người nơi đó có thị phi, chung đụng lâu ngày và xíchvi_pham_ban_quyen mích là điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể khỏi. Kiếp trước cô không còn cách nào khác, đành phải chúc cùng người. Bây giờ cô có tiềnbot_an_cap, cóleech_txt_ngu trực tiếp ra ngoài xây nhà hưởng thụ những ngày tháng thanh .
Sauvi_pham_ban_quyen khi nghevi_pham_ban_quyen Lâm Ngạo Đông giới thiệu , Tô An không nói nhiều lời, trực tiếp vác hành lý đi vào phòng củaleech_txt_ngu các thanh tribot_an_cap thức nữ. Thấy Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An chuyển hànhleech_txt_ngu lý đi, Tôn Hân Hân cũng vội vàng vác đồvi_pham_ban_quyen của mình đi theo.
Chỉbot_an_cap có Vương Chiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đệ là đứng bên ngoài lầm bầm không thôi, trong ngoài lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chê bai điều kiện ở đây quá kém, làm sao mà ở nổibot_an_cap.
Khi Tô An vào phòng, thấy trong phòng là một chiếc giường lớn. đông ở Đôngvi_pham_ban_quyen Bắc rất lạnh, chỉ thể đốt giữ ấm. trí đầu giường áp đã được trải chăn đệm, đó là chỗ thanh niên . Vị cuối vẫn còn trốngbot_an_cap, Tô An ném lý lên chiếm một chỗ.
Tôn Hân Hân bám sát theo sau, đặt hành lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống vị trí ngay cạnh Tô An.
Đợi đến lúc Vương Chiêu bước vào chỉ còn nước ngủ ở trí cuối cùng của giường phản. Tôn Hânvi_pham_ban_quyen Hânbot_an_cap cuối cùng hiểu tại lúc nãy Tô An không nói lời thừa thãi. Đằng nào nói nhảm cũng chẳng thay đổi đượcleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen, thà vào sớm chiếm chỗvi_pham_ban_quyen còn hơn.
Tô An xếp lý xong vội trải đệm. Cô dự định sẽ mua một chiếu cóileech_txt_ngu trải lên trên rồibot_an_cap mới gối, nếu không đệmbot_an_cap sẽ rất dễ bị bẩn.
Tô An bảo Tôn Hân : nay chúng ta đi mua chiếu cói trải , đừng vội trảileech_txt_ngu giường.
Tôn Hân Hân lần đầu về thôn nên cáileech_txt_ngu gì cũng không biết, cứ theo Tô An được.
Được!
quan sát tình hình trong phòng, điểm thanh niên tri thức bị đồ nội thất cho họ. Vậy nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lát nữa phải đi hỏi đội sản xuất xem nhà ai bán đồ gỗvi_pham_ban_quyen không, cần mua một chiếc tủ quần áo mới .
Chiêu Đệ bầm chửi rủa hồi mới vào phòng. vào đến nơi, nhận ra mình phải ở chỗ tệ , ta càng thêm bực bội.
Cô ta nhìn Hân bảo: ngủ chỗ này, hạng tiểu thư tư bản cô chỉbot_an_cap xứng đáng ngủ phản thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thấy Chiêu Đệ lại Tôn Hân Hânvi_pham_ban_quyen, Tô lạnhvi_pham_ban_quyen lùng nhìn cô ta: biếtleech_txt_ngu đạo được trước à? Sao, cô còn muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chơi bóc của tư bản chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Nếu vậy thì chúng ta cứ lên gặp Đại đội mà phân bua cho rõ ràng.
Đối với ánh mắt sắc lạnh của Tô An, Vương Chiêu Đệvi_pham_ban_quyen lập tức im bặt. Dù sao người nữbot_an_cap này thậtleech_txt_ngu sự đánh người.
Tôn Hân Hân nhìnbot_an_cap vẻ Tô An bảo vệ mình mà vô cùng cảm động. Từ vềbot_an_cap sau cô sẽ là đàn của An, nhất định phải đáp cô.
này, một nữ niên tri thức bước , tự giới thiệu: Tôi tên Lý Xuân Linh, là nữ đội trưởng ở điểm thanh niên trileech_txt_ngu thức . Sau nàyvi_pham_ban_quyen các có việc cứ tìm . Hôm là ngày bạn đến, lát nữa những thanh niênvi_pham_ban_quyen tri thức cũ tụi tôi sẽ mời các bạn một bữa .
Nghe lời Lý Xuân , Tôn Hân Hânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy từ sách ra một hộp chỉ hộp cho cô: Đồng chí Lý, tôi là Tôn Hân Hân, mới xuống nông thôn nên mong cácleech_txt_ngu anh chịleech_txt_ngu chiếu cố nhiều hơn. Mọivi_pham_ban_quyen người đã mời cơm thì hộp thịt này mọi người cứ cầm lấy, coi như tôi mời nhà dùng bữa.
Lý Xuân Linhbot_an_cap nhìn thịtleech_txt_ngu mà không nỡ từ chối. Những thanh niên tri thức xuống đây đã bao lâu không được ăn thịt rồi, thật sự là đang rất thèm.
Hân Hân đã mời, Lý Xuân Linh liền phóng khoáng nhận lấybot_an_cap, thầm nhủ sau này sẽ để chăm sóc cô ấy nhiều hơn chút.
Được, đồng chí Tôn, vậy tôi thay mặt tất cả niên tri thức cũ cảm ơn bạn.
Tô An không phản đối việc Tôn Hân Hân biếu chút ích cho những người cũ. Dù sao đến, người và việc đều lẫm, có người đi trước chỉ bảo vẫn hơn là đơn .
Vương Chiêubot_an_cap Đệ thấy Tôn Hân lấy đồ ra lấy người khác lòng khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu. Nhưng nghĩ lại nữa cũng được ăn , tâm trạng cô ta liền dịu đi đôi chút.
xong liền nhắc nhở Tôn Hân Hân: Tiền và phiếu tem cứ mangvi_pham_ban_quyen bên người mất. Ở đây người, mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không biết rõ tính nết của những người ở người nào đâu.
Nhận được lời nhắc của Tôvi_pham_ban_quyen An, Tôn Hân Hân gậtleech_txt_ngu đầu lia lịa: Vâng, An An, biết rồi.
Hân Hân gọi là đồng chí Tô vì thấy xa cách, gọi An An nghe thân thiết hơn nhiều.
Tô An lúc này không có việc gì làm, vì ngồi cơm, cô định dẹp ngủ của mình. Cô mượn lau của các tiền bối lau sạch giường phản và tường. Tường ở đây trát bằng bùn , chắc chắn sẽ rụng bụi đất xuống. Những chỗ có người nằm khác đềuvi_pham_ban_quyen đượcbot_an_cap dán báo lên tường, thấy mình cũng cần phải dán một lớp.
không ở lâu nhưng việc nhà chắc chắn không thể xong ngay đượcleech_txt_ngu, dù chỉ mười bữa nửavi_pham_ban_quyen tháng thì cũng dẹp cho tử tế. Tô An giả vờ lục trong leech_txt_ngu lấybot_an_cap mấy tờ báo cũbot_an_cap, đây là số báo cô thu được vào không gian khi sạch nhà họ Tô. Không ngờ mấy tờ báo lão Quốc Hoa thường xem giờ lại cóbot_an_cap ích.
Tô Anbot_an_cap lấy ra một rồi đưa cho Tôn Hân Hân: Dán lên mặt tường chỗ mình ngủleech_txt_ngu đi, cho đỡ rụng đất cát.
Tôn Hân vâng lời, lục tục đi Tô An cùng dán báo.
Vương Chiêu Đệ thấy hai người kia đều dán cũng muốn làm theo. Nhưng cô ta không mang báo nên liền bảo Tô An: Đồng chívi_pham_ban_quyen Tô, cô có thể chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tờ báobot_an_cap ? Tôi cũng muốn dán tường.
An không ưa Vương Đệ, nhưng nghĩ mấy tờ chẳng đáng là bao, thìbot_an_cap thôi. Vả lại Vương Chiêu Đệ nằm Tôn Hân Hân, nếu bên đó không , bụi bẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bay sang cũng sẽ ảnh hưởng Tôn Hân .
ném vài báo qua cho Vương Chiêu , cô ta liền vàovi_pham_ban_quyen dánbot_an_cap.
Khi họ vừa bận xong xuôi, Lý Xuân Linh liền gọi nhóm Tô An ra ăn cơm.
Biết trưa nay có thịt nên các niên tri cũ ai đều cầm bátvi_pham_ban_quyen sàng chờ đợi. Bàn là một cái bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap , chắp vá loang lổ, nhìn qua là biết rấtleech_txt_ngu nhiều năm. Điều kiện ở điểm thanh niên tri thức thật quá kém, đến một món đồ nội thất ra hồn cũng .
Vương Chiêu Đệ vàvi_pham_ban_quyen Tôn Hân Hân đều không nông thôn lại nghèo đến vậy, An là thấy bình thường. So vùng Bắcbot_an_cap thì này vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt chán, vùng mới gọi là khổ. đó không chỉ ăn không đủ no mà hè có khi cả tuần mới được tắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lần, mùa đông thì vài tháng chưa đã đụng vào nước.
Nghĩ đến cảnh Tô phải xuống nơi đó lao động, tâm trạng Tô An bỗng trở nên vui thườngleech_txt_ngu.
Cả nhóm ngồi vàoleech_txt_ngu bàn cùng các bối. trưa chỉ có canh hầm, thịt ba chỉ nấu với khoai tây, hình như còn có cả đậu dưa chuột. Tôleech_txt_ngu An thấy vẻ ngoài món này tệ, đúng chất một nồi hỗn độn. Nhưng ở nông thôn điềuvi_pham_ban_quyen kiện chỉ đến vậy, có cái ăn là tốt rồi, mong gì hơn.
May mà cô và Tôn Hân Hân sau này có thể tự nấu , chứ ăn thế này mãi thì cô chắc sẽ chịu nổi.
Tôn Hân Hân nhìnvi_pham_ban_quyen nồi thức ăn khẽ nhíu mày, cô nghĩ giống Tô An, thật may là này tách ra ănbot_an_cap riêngvi_pham_ban_quyen. Đến lúc đó cô sẽ nấu cho Tô An thật ngon. Tô Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối xử với cô tốt vậy, luôn bảo cô, cô cũng nên phát huy chút năng khiếu nấu nướng của đápvi_pham_ban_quyen.
Vương Chiêu Đệ thấy thịt, ngửi thấy mùi thơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa nuốt nước miếng vừa nhanh tay ngay một miếng thịt vào . Cô vàng nhai rồi lộ vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãn .
thật sự quá tuyệt!
nhà Vương Chiêu Đệbot_an_cap ở thủ đôvi_pham_ban_quyen nhưng gia nghèo túng, lắm rồi cô ta không được nếm mùi .
Cũng bởi lâu lại được nếm mùi thịt, chi tại nhìn thấy thịt mới thuồng đến nhường này.
Đợi Vương Chiêu Đệ xong một miếngleech_txt_ngu thịt banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ, cô lại gắp thêm miếng nữa.
Thế nhưng Vương Chiêu Đệ còn chưa kịp gắp trúng thì đã bị thanh niên thức cũ Đào Cầm ngăn lại.
Cô không ăn .
Giọng Đào Hướng Cầm có chút hung dữ.
Chiêu Đệ không hiểu, nhìn Đào Hướng Cầm đầy vẻ thân hỏi: Tại sao tôi không được ăn nữa? Các là thanhleech_txt_ngu niên tri thức cũ nên định bắt nạt người mới chúng tôi à?
Đào Hướng Cầmvi_pham_ban_quyen trực trợn mắt một cái: Ai nạt cô chứ? nói thận. chỉ có nhiêu, trướcbot_an_cap khi nấu chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái và chia sẵnleech_txt_ngu rồi, một miếng. Cô đã ănbot_an_cap của mình rồi thì không được ăn thêm nữavi_pham_ban_quyen, nếu không sẽ chiếm phần của người khác.
Vương Đệ không ngờ nguyên nhân lại thế này.
Đã là mỗi người một thì cô đúng là không tiện gắp thêm.
Nhưng nghĩ đến mình mới chỉ ăn một , chưa kịp cảm nhận hết hương vị đã hết rồi, cô thế ít quá.
được ăn thịt, Vương Đệ đành địnhbot_an_cap gắp ăn.
trước khi cô kịp đũa, các thanh niên tri thức cũ lại ngănvi_pham_ban_quyen lại.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuân Linh thích: Chúng ta ăn chung ở đây, trước khi ăn đều đều thức ăn, ai không được chiếm lợi ai.
Vương Chiêu mồm: Hả? thế nữabot_an_cap ạ?
Cô còn định nhân cơ hội ăn thêm chút đỉnh, nếu chiếm được chút lợi nào của người khác, cô cảm thấy bị lỗ to.
Các thanh niên thức cũ cũng chẳng buồn để ý đến Vương Chiêu Đệ, cứ theo quy tắc họ định mà làm.
Mónvi_pham_ban_quyen rau trong được chia đều cho người, mỗi người chỉ một miếng nhưng vì món hầm hôm nay có mỡ thịt nên hương vị vẫn hơn ngày.
Món chính là bánh ngũ cốc kèm thêm vài miếng khoai lang, đều làvi_pham_ban_quyen lương thực thô.
Thờibot_an_cap này cũng có lương thực tinh, nhưng đó là thứ dành cho những nhà điều kiện, ngay ở thành , nhiều người cũng ăn lương thực thô.
Tô An và Tôn Hân đều cảm thấy bữa ăn này chẳngleech_txt_ngu ra làm sao, thấy cácvi_pham_ban_quyen thanh niên tri thức cũ đều cặm cụi ăn ngon lànhbot_an_cap vậy, hai cô cũng chỉ biết lặng ăn theo.
May mà sau này có tự nấu riêng, không đến mức phải ăn uống kham khổ mãi này.
Sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn , thanh niên tri thức cũ tiện thể thiệu làm với những mới.
Người đứng ra giới thiệu đầu tiên là trưởng điểm thanh niên tri thức, Lâm Ngạo Đông.
Ngạo Đông năm nay hai mươi sáu , là lứa thanh niên tri thức đầu tiên nông thôn ở đội sản xuất Tử Đầu , tính đến nay đã ở đây được tám năm rồi.
Nghe nói Lâm Ngạo Đông thanh niên tri thức tám năm, các thanh niên tri mớileech_txt_ngu đều lộvi_pham_ban_quyen vẻ ngưỡng mộ.
Đồng chí Lâm, tám năm anh trụ lại được, anh thật sự giỏi. Trần Kiến là thanh niên thức mới đếnleech_txt_ngu, sau nhìn thấy trường ở nông , anh cảm thấy mình trụ được hai năm đã là không dễ dàng gì, vậy mà Lâm Ngạo Đông lại ở tận tám năm. Lúc này, mắt nhìn Lâm Ngạo Đông tràn vẻ khâm phục.
Khóe miệng Lâm Ngạo một nụ cười đắng chát: Không trụ lại thì còn cách nào khác? Đã nông thôn rồi thì muốnleech_txt_ngu về thành khó lắm, công xã chúng ta một năm nổi hai suất về thành.
Lâm Ngạo Đông vừa dứt lời, trên những thanh niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức cũ đều hiện lên vẻ thất vọng và lực.
Nếu có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ai muốn sớm được thành phố?
Trước khi xuống thôn, họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể tượng nổi cuộc sống ở đây khổ cực đến mức nào, phải đến khi tới đây rồi mới biết, ở nông hơn ở thành quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều.
Sau giới xongbot_an_cap, các niên tri thức cũleech_txt_ngu lầnvi_pham_ban_quyen lượt nối lời: là Trần Bình, năm nay hai , nông thôn được sáunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
Tôi là Hồ Tự Cường, năm nay hai mươivi_pham_ban_quyen lăm tuổi, cũng xuống thôn được sáu năm, cùng đợt với đồng chí Trần.
Tôi Ngô Thắng Lợi, năm nay hai ba tuổi, xuống nông được bốn năm.
Tôi là Kiến Thiết, năm nay cũng hai mươivi_pham_ban_quyen ba, xuốngbot_an_cap nông thôn được hai năm.
Tôi là Chu Giải Phóng, năm nay hai mươi tuổi, vừa mới xuống nông thôn được một .
lượt các nữ thanh niên tri giới thiệu, Lý Xuân nói: Tôi Linh, hai mươivi_pham_ban_quyen lăm tuổi, xuống thôn được bảy nămbot_an_cap .
Đào Hướng Cầm, năm nay hai mươi hai , xuống nông thônbot_an_cap đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốn năm rồi.
Tôi là Hứa Na Na, nay hai mươi , xuống nông thôn được năm rồi.
Tôileech_txt_ngu là Trương Lệ Bình, nay hai mươi tuổi, xuống nông thôn được hai năm.
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu Lệ, nay tám tuổi, mới nông thôn được nửa tháng, vẫn chưa quen thuộc này .
Đợi các thanh tri thức cũ giới một vòng, các thanh tri thứcleech_txt_ngu mới cũng giới thiệu về .
Tô An hỏi Lâm Ngạo Đông: Đồng chí Lâm, còn hai nam thanh tri thức ở riêng của điểm chúng ta thì ạ?
Nhắc đến chuyện này, Lâm Ngạo Đông giải thích: đội trưởng sắp xếp cho vào núi việc, ngày thường đều đi muộn, cũng không biếtleech_txt_ngu là đang bận rộn chuyện . Tối thìbot_an_cap họ ra ở riêng, bìnhvi_pham_ban_quyen thường cũng không chung với chúng . Họ là Lục Chấn , đều giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như đồng chí Tiền, mới xuống nông thôn được nửa tháng thôi.
Tô An gật đầu, cũng không mấy hứng thú với hai người này.
khi mọibot_an_cap người đã làm quen với nhau, các thanh niên tri thức cũ sơ qua về tình hình điểm thanh niên tri thức.
Hiệnleech_txt_ngu tại các niên tri thức cũ đều đangleech_txt_ngu ăn với nhau vì có một cáibot_an_cap nồi, ăn chung sẽ tiệnleech_txt_ngu hơn.
Đã ăn thì công việc cũng phải phân chia. Nếu thanh niên tri thức mới ăn chung phải gia vào việc luân nấubot_an_cap cơm.
Ngoài ra, các nữ niên tri thức ở đây luân phiên quét vệ , các thanh tri thức luân phiên đi gánh nước.
Về phầnbot_an_cap lửavi_pham_ban_quyen, khi nào có thời gian mọi người sẽ cùng nhau núi củi.
Ở điểmbot_an_cap thanh niênbot_an_cap còn có đất tự lưu, các thanh tri thức cũleech_txt_ngu đã trồng một ítbot_an_cap rau , mới có thể ăn nhưng này phải cùng gia trồng trọt, tưới nước, nếu không sẽ không được .
Tôn Hân Hân lúc này liền cập các thanh tri thức rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ nồi, sau tự nấu ăn riêng.
Các niên tri thức cũ đươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên có ý kiến gì, đông người rắcbot_an_cap rối, người có thể tự giải chuyện ăn thì họbot_an_cap mừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn kịp.
nói xong tình hình chung ở điểm thanh niên tri thức, Lâm Đông bảo: Đại khái bấy nhiêu đó, các bạn có vấn đề gìbot_an_cap thì saubot_an_cap này cứ đến hỏibot_an_cap tôi hoặc Lý cũng được. Chúng tôi về nghỉ ngơi một lát, còn phải đi làm. Các bạn là thanh niên tri thức mới đến, chắc chưa đivi_pham_ban_quyen làm ngay đâu, đợi đến ngày mai hãy đi. các bạn có thể đi sắp xếp nốt những cần thiết hoặc đi sắm sửa những thứ còn thiếu.
thanh tri thức mới đều .
Tô An muốn chiếu cỏ và tủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quần áo nên hỏi Lâmvi_pham_ban_quyen Ngạo Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Đồng Lâm, tôi muốn hỏi một chút, nếu chúngleech_txt_ngu tôi muốn chiếu cỏ thì phải nhà ai mua ạ? Với lại đại đội chúng thợ không? thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mualeech_txt_ngu đồ dùng gỗbot_an_cap ở đâu ạ?
Nghe hỏi, Lâm Ngạo Đông nhẫn thích: Nếu cô muốn mua chiếuvi_pham_ban_quyen cỏ thì đến nhà Mạnh đại thúc trong đội sản xuất của chúng ta thửbot_an_cap xem, Mạnh thúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết đanvi_pham_ban_quyen chiếu. Còn vềbot_an_cap tủ quần áo, nhà Trương Hữu trong sản xuất là thợ mộc, cô mua đồbot_an_cap gì cứ nói với người ta là .
Vừa , Lâm Ngạo Đông vừa sơ qua vị nhà đó.
Tô An nếu không biết đườngvi_pham_ban_quyen, lát nữa cứ ra đường hỏi bừavi_pham_ban_quyen một người dân làng nào đóleech_txt_ngu là biếtbot_an_cap ngay.
khi nắm tình hình, Tô An nói Lâm Ngạo Đông: Vâng, cảm ơn đồng chí Lâm.
Lâm Ngạo vộibot_an_cap vàng nói: Khách sáo quá rồi, đều là thanh niên tri thức xuống cảleech_txt_ngu, ta nên giúp lẫn nhau. Sau này có khó khăn gì cứ tìm những cũ như chúng tôi.
Sau khi hỏi địa điểm, Tô An kéo Tôn Hân Hânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùngleech_txt_ngu nhau ra ngoài.
Còn về Vương Chiêu Đệ, cô chẳng muốn mang theo người phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ này chút nào.
Đợi đã rời khỏi điểm thanh niên tri thức, trên đường đi, Tô An nói vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôn Hân : Hânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hân, tình hình ở điểm thanh niênleech_txt_ngu trileech_txt_ngu thức cô cũng thấy , môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trường không tốt, cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra sao. Tôi định lúc nào đó sẽ nhà rồi ra ngoài ở cho tĩnh, ăn gì cũng không phải giếm.
Tôn Hân Hân cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý nghĩ giống hệt Tô An, chỉ là ngờ rằng mình có thể tự dựng nhà.
Cô kinh ngạc hỏi : Chúng ta có thể ra tự dựng nhà sao? đội trưởng liệu có cho không?
Vấn đề không lớn đâu, chỉ cần mình tự bỏ tiền, còn giảileech_txt_ngu quyết được vấn đề điểm thanh niên thức, tôi nghĩ đại trưởng sẽ đối gì đâu.
Nghe An nói vậy, Tôn Hân xúc : An An, vậy lúc đó cùng cô dựng nhà, đứa mình cùng góp tiền có được không?
An đưa ra một ý, chuyện dựng nhà cứ để một mình cô lo là được. Đợi khi nhà xây xong, Tôn Hân Hân có thể đến ở cùngvi_pham_ban_quyen cô.
Tôn Hân Hân nhíu mày: An , như vậy chẳng phải tôi đang chiếm của cô sao?
giải thích: Bây giờ chúng ta đã là bạn bè, chút chuyện nhỏ này cần phải phân . phận của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhạy cảm, nếu cô bỏ tiền dựng nhàleech_txt_ngu, sợ là phụ nữ như Vương Chiêu lạileech_txt_ngu lấy ra làm cớ để gây chuyệnvi_pham_ban_quyen. Cho cô cứ kín tiếng được nào hay chừng nấy, sẽ đi được khối rắc rối.
Tôn Hânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hân tức ra ý định của Tô An, cô ấy đang nghĩleech_txt_ngu cho mình.
So với những người thường, cô là con cái nhà tư bản, thân là có phần nhạy cảm. Thế nhưng Tôn lại không muốn lợi dụng Tô An, đề nghị: An An, hay là thế này đi, tiền dựng nhà mỗibot_an_cap người chúng một nửa, nhưng trên nghĩa thì nói là do cô xây, cô thấy sao?
leech_txt_ngu An không ý gì, cô biết cô nàng này không muốn chiếm tiện nghi của mình.
Sau bàn xong xuôi, hai người đi nhà thúc trước.
Thấy hai nữ niên tri thứcvi_pham_ban_quyen mới tới, Mạnh không tiếc lời khen ngợi hai cô gái thật xinh đẹp.
Đạivi_pham_ban_quyen đội sản xuất phải chưa từng cóleech_txt_ngu nữ thanh niên tri thức chuyển tới, nhưng chưa có ai đẹp như Tô và Tôn Hânbot_an_cap . Bà đã có thể tiên liệu được , lát nữa mấy đám thanh niênbot_an_cap trong độileech_txt_ngu chắn sẽ bị cô gái mới đến nàyvi_pham_ban_quyen làm cho mê mẩn đến thầnbot_an_cap hồn nát thần tính.
Tô An trựcbot_an_cap tiếp nói rõ mục đích với Mạnh đại mua chiếu cỏ.
Nhà Mạnh đại thúc khá nhiều, thấy hai cô muốn mua liền mang ra hai chiếc chiếu cỏ.
Mạnh đại thúc, chiếu này giá bao nhiêuleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen?
Mạnh đại thúcvi_pham_ban_quyen cảmleech_txt_ngu thấy thứ này không đáng bao nhiêu tiềnvi_pham_ban_quyen, liền lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người hai hào gọi là tượng .
Cả Tô An và Tôn Hân Hân thấy cái nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá rẻ, người ở đây thật sự rất phác và thậtleech_txt_ngu thà.
Mua xong chiếu, người đi tới nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thợ mộc Trương Hữu .
Giabot_an_cap Trương thợ mộc được là nhà có điều kiện trong đội sản xuất, bởi ông có tay nghề, bình thường thể giúp người đóng đồ kiếm tiền, trai Trương Hữu Lương đi theo ôngbot_an_cap giờ cũng đã việc. khi nhà ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khácbot_an_cap toàn là nhà thì nhà Trương lại được một là nhà gạch ngói.
Nhìn thấy hai cô gái lạ mặt, Trương Lương biết ngay lớn thanh niên tri thức mới tới.
Các cháu đến mua đồ gỗ ? Trương Hữu Lương thấy người tới liền chủ động hỏi thăm.
Hai người gật đầu: , chú Trương, cháu muốn mua quần áo.
Trương Hữu Lương bảo hai cô vào nhà chọn. Nhà ông có sẵn những mẫu tủ đã đóng xong, đương nhiên nếu không ưng ý thì có thể đặt làm riêng.
Cả Tô An và Tôn Hân Hân đều nghĩ cứ mua tạmbot_an_cap mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái tủ là được, cũng không cần loại quá tốt. Mua loại đóng sẵn thế này cho tiện, mang là dùng được . Nếu giờ mới đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm rắc rối nhiều, ítvi_pham_ban_quyen nhất cũng phải ngày mới có. Hôm nay họ hành , không thể cứ thế vứt đạc dưới đất được.
Cuối cùng, và Tôn Hân Hân mỗi người mua một chiếc tủ quần áo. Tủ không quá lớn nhưng đồ một người thì thoải mái. Giá cả cũng không đắt, tính cả tiền mới có ba , cả hai đều mức giá này lý.
Trả xong, Trương Hữu Lương nói hai người: Hai cô gái nhỏ chắc không khiêngleech_txt_ngu nổi tủ đâu, đợi lát nữa chuyển qua cho.
An xua tay: Không cần đâu chú , cháu tự vác được.
Nói , Tô An trực tiếp vác chiếc tủ đi. Biết Tôn Hân Hân nên An luôn cả cái tủ củaleech_txt_ngu cô bạnbot_an_cap. Mỗi bên vai mộtbot_an_cap chiếc tủ ít nhất cũng vài chục cân, vậy mà Tô An vác lên vẫn bước đi thoăn thoắt.
Hữu Lương nhìn này thì há hốc mồm kinh ngạc.
Trờivi_pham_ban_quyen đất ơi, con này sao khỏe thế không biết. dù là đàn ông sức dài vai rộng chẳng thể một lúc vác haileech_txt_ngu lớn như thế đi băng được.
Tônvi_pham_ban_quyen Hân Hân đã quen với sức mạnh phi thường của Tô An vội vàng bước đuổi theo. Tô vác tủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn cô thì ôm hai cỏ.
Trênvi_pham_ban_quyen đường về điểm thanh tri , vì đang nghỉ trưa nên không gặp ai, nếu không có người nhìn thấy Tô An vác hai cái tủ lớn thì chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng dọa cho khiếp vía.
An vác tủ xong liền Tôn Hân thu dọn . trải chiếu cỏ lênvi_pham_ban_quyen giường đất trước, đó khăn lau sạch . chiếu khô, họ mới bắt đầu trải chăn đệm lên.
giờ là tháng , trời không , thậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóng nên chăn đệm mang theo đều . nhiên đợi khi vào đông, Đông Bắc này lạnh thấu , sẽ chuyển chăn bông dày tới.
Trước khi xuống thôn, Tô An đã gửi những chiếc chănleech_txt_ngu bông đó đi rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chắc phải một thời gian nữa đồ mới tới tỉnh Ninh. đồ đến nơi, cô chỉ lên nhận là được.
Trải giường , tiếp theo là sắp xếp đồ đạc vào tủ. An không dọn dẹp kỹ màbot_an_cap cứ nhét cả bao tảibot_an_cap trong .
Bên phía Tôn Hân Hân cũng đã thu dọn gần xong, Tô An ra hai chiếc khóa, cái mình dùng, một cái cho Tôn Hân.
Tủ mình tốt nhất nên khóa lại, bởi vì chẳng biết người sống chung là người hay là ma, cứ khóa lại cho an toàn. Đặcvi_pham_ban_quyen biệt là người có điều kiện tốt như Tôn Hân Hân, mang theo không ít đồ xuống , vạn nhất bị ai đó để ý rồi lấy trộm thì không hay .
Nhìn thấy Tô Hân Hân khóa tủ, một nữ thanh niên thức tên là Lệ Bình mỉa đầy ác ý: Tủ quần áo mà các cô cũng phải khóa à? bọn tôi là quân trộm cắp, sẽ lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ của các cô chắc?
Thấy Lệ Bình chỉ trích Tô An và Tônbot_an_cap Hân Hân, Vương Đệ liền trở phấn khích, lập tức phụ họa sau: Phải đấy, còn đặt dùng khóabot_an_cap, làm nhưleech_txt_ngu coi tôi là kẻ trộm không bằng, hai người có ý gì đây?
Tô An thấy người họ bới lông , cũng chẳng khách mà nói thẳng: Tôi khóa tủ quần áo củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình liên leech_txt_ngu đến các ? Tôi bảo các là trộm ? Các cô việc gì phải dựng lên đối thế? cô vốn đã nuôi ý định đồ, nên mới không chúng tôi tủleech_txt_ngu?
mặt Trương Bình và Vương Chiêu Đệ lập tức đỏ gay vì tức giận: Chúng tôi làm có thể muốn trộm đồ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các cô được, đừng có ngậm máu phun người.
Đúng đấy, tự cô đa nghi thì thôi, còn không cho tôi nói ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Tô An đảo khinh bỉ một cái: Nếu đã không tơ hào gì đến đồ của tôi, thì chúng tôi khóa tủ liên quan gì đến các cô. Chúngvi_pham_ban_quyen tôi khóa là cho an toàn, tránh việc sau này mất đồ lại nói không rõbot_an_cap ràng, ảnh đến sự hòa giữa các thanh tri thức với .
Bình, người chị cả trong nhóm, bèn nói một câu côngleech_txt_ngu bằng: Thanh niên tri thức Tô nói cũngleech_txt_ngu đúng, người ta khóa tủ không cản trở gì chúng ta, đỡ sau nàyvi_pham_ban_quyen mất đồ chẳng biết đường nào mà lần.
Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lệ Bình và Vương Chiêu thấy Lý Xuân Bình đã tiếng Tô An, cũng không nói thêm nữa. Tuy nhiên, Trương Lệ Bình nhìn chằm chằm vào tủ đã khóa của Tôn Hân Hân vẻ cam tâm.
Vừa nãy cô ta đã nhìn thấy Hân Hân mang theo rất nhiều đồ tốt xuống nông thôn, nào sữa bột, nào là mạch nha tinh. Nếu Tôn Hân không khóa , thoảng ta lén uống một hay mạch nha tinh ấy thì cũng chẳng ai hay . Bây giờ người khóa rồi, cô sẽ khóleech_txt_ngu mà ra tay được.
Phản ứng Lệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bìnhleech_txt_ngu được những thanh niên tri thức cũ khác thu vào tầm mắt. Họ thấyvi_pham_ban_quyen Tô An và Tôn Hân Hân thật thông minh khi biết khóa tủ lại, nếu không chắc chắn sẽ Trương Lệvi_pham_ban_quyen Bình nhắm tới. Trương Lệ Bình thường vốn thích chiếm lợi nhỏ, những thanh niên tri thức này đều đã từng thiệt, nhưng chuyện như khó mà nhắc Tô Anvi_pham_ban_quyen và Tôn Hân Hân. Hai họ chủ động khóa tủ, coi như đỡ để họ phải lên tiếng cảnh báo chuyện chừng bị trộm đồ.
Các thanh niên tri thức cũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghỉ ngơi không lâu sau đó đã ra ngoài đi làm. Những thanh niên tri thứcvi_pham_ban_quyen mới đến tạmleech_txt_ngu thời vẫn chưa phải đileech_txt_ngu ngay.
Vương Chiêu thấy Tô An và Tônleech_txt_ngu Hân Hân đều cỏ và tủ quần áo, tuy cô tiếc tiền nhưng bot_an_cap tủ thì không được, cuối cùng cũng đành phải cắn răng đi mua.
Đợivi_pham_ban_quyen Vương Chiêu Đệvi_pham_ban_quyen vừa đi khỏi, Tô An bảo Tôn Hân Hân cùng mình mang theo chút đồ, sang nhà Đại đội trưởng Vệ một chuyến. Chuyện họ muốn dọn ra ngoài xây nhà riêng cần phải nói với Đại trưởng tiếng. Đã nhờ người ta giúp đỡ thì việc tay đến nhà chắc chắn là khôngbot_an_cap . Hơn nữa, hai người họ thanh tri thức mới đến, đều cần sự che chở của Đại đội trưởng, nếu biếu chút lợi lộc thìbot_an_cap vào đâu mà hy vọng người ta chăm sóc mình?
Nếu không có Tô An dẫn dắt, Tôn Hân Hân toàn không biết phải làm những này. Tôn thuần túy là một kẻ đuôi, dù sao Tô An làm gì thì cô liền làm theo .
Hai người xách nhà Đại đội trưởng, lúc Đại trưởng đã ra sắp xếp công việcvi_pham_ban_quyen cho các viên, vẫn về. hai thanh ghé chơi, vợ của đội trưởng Đào Đại Ni niềm nở đón tiếp họ.
Ái chà, hai cô thanh niên trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức mới đến đấy , sao các cô tới đây? Có chuyện gì không? tôi không có , các cô muốn tìmvi_pham_ban_quyen ông ấy thì chắc phải đợi một chút, tôi bảo tụi nhỏ đi gọi ông ấy về.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Anbot_an_cap nói Đào Đại Ni: Dì ơi, chúng cháu không vội, cứ đợi chú đội một lát cũng được ạ.
Đại thấy Tô An và Tôn Hân đều rất lễ phép, hoàn toàn khác với những thanh niên mới đến trước đây, trong lòng nảy sinh thiệnbot_an_cap cảm vớivi_pham_ban_quyen hai người họ.
, vậy hai ngồi đi.
Trước ngồi , Tô An và Tôn Hân quà mangvi_pham_ban_quyen theo cho Đào Ni.
Đại Ni nhìn qua những thứ hai người đưa tới, trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất ơi, Tô An biếu hai bao thuốc lá Đại Tiền Môn, hai chai rượu trắng, gói đường đỏ. Tôn Hân Hân biếubot_an_cap cũngleech_txt_ngu không kém cạnh, một gói sữa, một gói đường , còn thêm một mạchvi_pham_ban_quyen nha tinh.
Những nàyleech_txt_ngu nông thôn đều là đồ tốt. Đặc biệt là đường đỏvi_pham_ban_quyen mà hai biếu thực sự đã đúng vàobot_an_cap lòng Đào Đại Ni, vìvi_pham_ban_quyen gái lớn của nhà bà vừa sinh con ở nhà , phụ nữ tháng ở cữbot_an_cap rất cần đường đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bồi bổ khí huyết.
Tuy nhiên, với món Tô An và Tôn Hân Hân mang đến, Đào Đại vẫn tỏ khách khí chối: vi_pham_ban_quyen làm gì thế này, sao lại mang nhiều tốt này đến, mau mang về đi.
Tô An liền nói: Dì ơi, chúng cháu đều thanh niên trivi_pham_ban_quyen thứcbot_an_cap xuống nông thôn, ở đâyleech_txt_ngu đất khách quê người, chắc chắn sẽ phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm phiền chú đội chăm sóc nhiều. Chút đồ này là tấm lòng cháu, dì cứ nhận lấy cho chúng cháu vui lòng.
Tônbot_an_cap Hân Hân không biết nói gì, nhưng Tô Anbot_an_cap nói gì thì côvi_pham_ban_quyen cứ gật đầu phụ họa là đúng.
Đào Ni giả vờ từ một hồi, cuối cùng nhận đồ. Hai cô thanh niên tri này, sau gì cứ nói với dìleech_txt_ngu, đừng khách sáo.
Tô An vàbot_an_cap Tôn Hân Hân đều mỉm cười đồng ý.
Sau khi nhận quà, thái độ Đào Đại Ni đối An và Tôn Hân Hân thêm nhiệt tình, bà vội vàng rót nước trà nóng hai người, sau đó lại giục đứa nhà mau chóng gọi Vương Vệ Hoa về.
Vương Vệ sắp xếp xong nhiệmvi_pham_ban_quyen vụ buổi chiều cho xã viên xong liềnvi_pham_ban_quyen nhà. Thấy Tô An và Tôn Hân ở đó, còn tưởng hai niên tri thức mới nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì khó .
Đào Đại Ni kéo Vương Vệ Hoa sang một bên, kể ông nghe chuyện hai người họ vừa tặng quà. Nghe nói Tô An và Tôn Hân Hânleech_txt_ngu tặng đồ mà Đào Đại Ni đã nhận lấy, Vương Vệ nhíu thật chặt: Đồ họ đến sao bà lại nhận? Chẳng phải là ép tôi phạm sai lầm ?
Đào Đại Ni hừ tiếng: Ôngleech_txt_ngu đừng có nâng tầm quan điểm như thế, hai cô thanh niên thức này cũng không bảovi_pham_ban_quyen ông làm chuyệnbot_an_cap đi cửa sau cả, chỉ là mới xuống nông thôn, hy vọng chúng ta để chăm một chút , chẳng là chuyện tiện sao? Phương Nhi nhà mình vừabot_an_cap con, đang cần . Nhận đồ họ, tôi vừa hay đem sang cho Phương . Sao ? Làm cha như ông mà không thương conbot_an_cap à?
Bị Đại Ni nói vậy, Vương Hoavi_pham_ban_quyen đành bất lựcleech_txt_ngu: Thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được rồi, chỉ cần không phải ép tôi phạm sai lầm, làm những việc không được .
Chỉ là để ý chăm sóc Tô An Hân Hân thêm một chút thì không khó. Đợi đến lúc làm việc đồng áng, ông sẽvi_pham_ban_quyen sắp xếp cho hai đứa trẻ này những việc nhẹ nhàng hơn. Thực ra, ngay cả khi lần này Tô An không tặng quà, Vương Vệ Hoa cũng đã ấnbot_an_cap tượng tốt về cô và sẵn lòng giúp sau này.
Nóileech_txt_ngu xong với Đào Đại Ni, Vươngbot_an_cap Vệ Hoa đi đến trước mặt Tô An và Tônvi_pham_ban_quyen Hân Hân, hỏi có phải họ có chuyện gì muốn tìm ông không.
Tô Anbot_an_cap cũng rất thẳng thắn nói ra mục đích của : Chú đội trưởng, cháu thấy bênleech_txt_ngu điểm thanh niên tri thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đông đúc quá, một phòng ở tám người có không mái, sinh hoạt cũng có nhiều bất tiện, cháu muốn hỏi xem chúng cháu có thể tự dọn ngoài xây riêng để ởvi_pham_ban_quyen không ạ?
Vệ Hoa dĩ nhiên biết tình hình ở điểm thanh niên tri , sau khi Tô An nói xong, ông lại nhíu mày: Các dọn ngoài ở riêng không phải là không , nhưng tiền xâybot_an_cap nhà đại đội chi trả, phải tự các cô bỏ ra. Đội sản xuất thôn Đầu của chúng ta có, đại cũng , cách nào giúp các thanh tri thức xuống nông thôn xây nhà đượcvi_pham_ban_quyen đâu.
Tô An vốnleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không định để đội bỏ tiền xây , nói Vệ Hoa: Thưa chú Đội trưởng, này nhiên cháu tự ra ạ.
Nghe An vậy, Vương Vệ liền phào nhõm. Nếu côbot_an_cap gái này định để đại giúp xây nhà, mớ đồ cô vừa tặng, ông buộc phải trả bằng hết cho người .
Được, cái này không vấn đề gì. Các cháu hiện là thanh niên tri thức xuống nông , hộ khẩu đã chuyểnleech_txt_ngu tới sản xuất thôn Đầu chúng , vậy từ nayvi_pham_ban_quyen về chính là một của đội. tư cách là xã viên, ai cũng thể xin cấp đất xây . Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội vẫn còn không trí thích hợp, các cháu mình chọn xem muốn xâybot_an_cap ở đâu.
Vương Vệ Hoa vừa nói vừa lấy ra cuốn sổ nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đểleech_txt_ngu Tô An tự chọn đất.
Tô Anbot_an_cap nhìnbot_an_cap qua các đất có thể chọn, cuối cùng chấm một gần chân núi, cách xa tâm đại đội. Xung quanh không có người ở, , quanvi_pham_ban_quyen trọng nhất là tiện cho việc nấu riêng.
Nhưng khi Vương Hoa thấy Tô An , ông lại nhíu mày: Tô tri , cháu chắc muốn chọn mảnh này sao? Cháu là con gái, như vậy, ngộ nhỡ nguy hiểm thì tính sao? Haybot_an_cap là chọn chỗ nào gần tâm chút, tốt nhất là gần điểm thanhleech_txt_ngu niên tri thức đi. Như vậy an toàn của cháu sẽ được đảm bảo hơn, vả lại giữa những người cùngleech_txt_ngu xuống nông với nhau dễ bề sóc lẫn nhau.
Tô An vẫnbot_an_cap kiên với chọn của mình: Chú Đội trưởng, cháu thấybot_an_cap chỗ này rất tốt, cứ ở đây đi . đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn chú cứ yên tâm, cháu có chút võ , đủvi_pham_ban_quyen sức tự bảo vệ .
Hoa sực nhớ tới cô gái này hành lý, sức lực còn lớn hơn cảvi_pham_ban_quyen ông, nếu thật sự cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻbot_an_cap nào ý đồ xấu, bình thường chắc không đánh lại cô. Thấyvi_pham_ban_quyen Tô An kiên trì, Vương Vệ Hoa không nói thêm gì nữa, thuận theo ý cô: , vậy thì chọn chỗ này đileech_txt_ngu.
nói tiếp: Chú Đội trưởng, cháu mới xuống nông nên cũng không thông thạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi này, sau này phải nhờ chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếu cố nhiều hơn. Chuyện vật liệu xây và tìm ngườibot_an_cap , chú có thể giúpbot_an_cap cháu lo liệuvi_pham_ban_quyen được không ạvi_pham_ban_quyen?
Vương Hoa nghĩ đến việc Tô An tặng nhiều đồ như vậy, nếu mình không giúp thêm chút việc thì thật phải . Yêu củavi_pham_ban_quyen Tô Anbot_an_cap cũng không quá đáng, nên ông sảng khoái nhận lời ngay.
Nói xong chuyện này, An lại đề cập đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc người dựng tạm một cái bếp đơn giản cho . Sau khi mua xoong nồi và xong bếp, tối nay cô và Tôn Hân Hân có thể nấu ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net riêng.
Vệ Hoa lập sắp đi làm này. Nếu khác thì có lẽ còn phải trả công, nên ông bảo con trai cả của mình đi theo Tô An và Hân Hânbot_an_cap về điểm niên tri . Việc này mất một hai tiếng là xong, đã tặng nhiều đồ thế , thể để họ tốn thêm tiềnvi_pham_ban_quyen nữa.
Trao đổi xong với trưởng, Tô An và Hân quay về điểm niên thức. Về tới nơi, cũng không nghỉ tay. Vì tối nay sẽ nấu ăn riêng nên phải rửa xoong nồi, đũa. Ở điểm thanh niên tri thức có sẵn rau xanh, lát nữa chỉ cần raleech_txt_ngu hái một được.
Hai đã mua thực, Tôleech_txt_ngu An muốn đổi thêm trứng gà, đã đi hỏibot_an_cap thăm mấy nhà , cuối cùng bỏ tiền mua được hai mươi trứng.
Con trai cả của Vương Hoa nhanh chóng giúp họ dựng xong một cái bếp nhỏ đơn giảnbot_an_cap, đặt nồi lênvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể đun nấu. Dù saoleech_txt_ngu họ cũng xây nhà để ra ở riêng, không ở lại điểm thanh tri thức lâubot_an_cap, nên chỉ cần một cái bếp tạm dùng được làbot_an_cap đủ.
Khi mọi việc đã hỏa thỏa, là lúc những thanh niên thức cũ sắp đến giờ tan làm.
Tôn hỏi Tôbot_an_cap An: An , tối cậu muốn gì?
vi_pham_ban_quyen An đáp: Tớ sao cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được, cậu xem mà làm.
Tôn Hân Hân nghị: Tớ thấy ở có hành dại, để tớ đi hái một ít bánh rán hành cho cậu nhé?
An nghe thấy cũng bùi , liền bảo: Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Tôn nhanh chóng bắt tay vào việc. Cô nàng này nhìn qua thì có vẻ thạo việc, lại điệu nữ, không vừa bắt đầu nấu nướng, khí cả người tức đổi.
bên sát, chỉ thấy dángleech_txt_ngu vẻ khi nấu ăn của Hân như tỏa sáng. Tôn Hân Hân hái nắm hành dại, rửa sạch cắt đoạn, sau đó trộn đều với bột mì đã pha.
Đợi chảoleech_txt_ngu nóngleech_txt_ngu, cô đổ dầu vào rồi trút bột trộnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Chẳng mấy chốc, một mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp không gian. Tô đứng cạnh không kìm hà một hơi: Thơm quá!
Chiêu Đệ sớm đã bị thu hút mà sáp gần. Nhìn những chiếc bánh Tôn Hân Hân xong, cô ta đưa tay định chộp lấy mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái để . là tay Vương Chiêu Đệ chưa kịp chạm tới đãbot_an_cap Tô An đạp cho cái.
Vương tri thức, đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có dòm ngó đồ của tôi, nếu còn dám mảng tới, chừng tôi chặt cô đấyleech_txt_ngu.
Vương Chiêu Đệ bị trúng liền sụt sùi khóc lóc. Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi phảibot_an_cap ánh mắt hung dữ An, cô ta lạibot_an_cap chẳng dám ho he lời nào.
Tôn Hân cảm thấy thật may mắn khi có An đây. Nếu chỉ có mình, không biết đã bị Vương Chiêuvi_pham_ban_quyen Đệbot_an_cap chiếm bao tiện rồi. Nghĩbot_an_cap , cô thầm nhủ sau này nhấtleech_txt_ngu định phải đối xử Tô An tốt hơn nữa để đáp sự che chởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.
Tôn Hân Hânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc khác thì khôngleech_txt_ngu lanh lẹ, nhưng nấu nướng đúng là một tay cừ khôi, loáng cái đã rán mẻ bánh. Bánh được rán vàng ruộm hai mặt, quyện với mùi thơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của , dùbot_an_cap chưa ăn nhưng nhìn qua cũngvi_pham_ban_quyen biết hương vị không hề tệ.
Tôn Hân Hân vội giục Tô An: An An, cậu mau thử tay nghề tớ xem thế nào.
Tô An cũng không khách , cầm một chiếc bánh ăn. nếm thử, đưa ra khen ngợi rất cao: Ngon thật đấy, tớ chưa từng loại bánh nào ngon như này.
Tô An không hề nịnh hótvi_pham_ban_quyen, tay nấu nướng của cô nàng này thực sự làm cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinh ngạc. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, ai tin đượcvi_pham_ban_quyen một tiểu thư Tônleech_txt_ngu Hân Hân lại có tài nấuvi_pham_ban_quyen vậy.
Thấy Tô An thích ăn, Tôn Hân Hân vui: Cậuleech_txt_ngu là tốt rồi. An An, đã nói rồi mà, cậu góp gạobot_an_cap thổi cơm chungleech_txt_ngu với sẽ không chịu thiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . nàyvi_pham_ban_quyen muốn gì cứ bảo tớ, tớ sẽ cho cậu ăn.
Nghe Hân Hân nói vậy, Tô An càng thêm mong chờ vào lai. Có một cô vừa biết ăn lại vừa đáng yêu bên cạnhleech_txt_ngu, cảm giác thật tốt.
Sức ăn của Tôn Hân không lớn nên không ăn nhiều, phần lớn số bánh đều chui tọt vào bụng An. Tô Anbot_an_cap dự tính về phần lương cô sẽ đóng góp nhiều hơn, nếu không dựa trên sức ăn hai người, cái dạ dày sẻ của Tôn Hân Hân chắn sẽ .
Vương Chiêu Đệ nhìn hai người ngon lành mà ghen tị đến phát điên. Khốn nỗi Tô An dữ, cô ta chẳng thểleech_txt_ngu xơ múi lợi lộc nào.
Đáng đời An, cô ta nhất định phải tìm cơ loại bỏ ảleech_txt_ngu này khỏi bên cạnh Tôn Hân Hân. Khôngbot_an_cap Tô An, chẳng Tôn Hânleech_txt_ngu Hânvi_pham_ban_quyen sẽ mặc cô ta nhào nặn hay sao?
Tô An Tôn Hân ăn tối xong, Tô An động đề để đi rửa nồi bát.
Dù sao việc nấuvi_pham_ban_quyen cơm cũng đã để cô nàng làm rồi, việc bát đến lượt cô.
Tôn Hân Hân lại nhất quyết giành lấy việc : An An, bátleech_txt_ngu đũa củavi_pham_ban_quyen haibot_an_cap chúng ta baoleech_txt_ngu nhiêu, loáng cái là rửa xong thôi, mình.
Tô An đành chiều ý Tôn Hân , đũa sau khi ăn xong dính đầy dầu mỡleech_txt_ngu, này quả không thích làm chút .
Tuy nhiên, cũngbot_an_cap sẽ để Hân Hân phải chịu thiệt, đến ngày mai làm, sẽ giúp Tôn Hân gánh václeech_txt_ngu thêm việc đồng áng.
Công việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất tốn sức, vóc dáng nhỏ bé của Tôn Hân Hân đa là không chịu nổi.
Ăn tối xong, Tô và Tôn Hân Hân sớm súc rửa lên giường nghỉ ngơi.
Suốt đường dài đi xe mệt mỏi, các thanh niên tri thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới đều cảm thấybot_an_cap.
Ngày mai còn phải đi làm, đêm mới có tinh thần.
Một căn có nhiều ở sẽ đủ thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bất tiện, dụleech_txt_ngu lúc này, An và Tôn Hân Hân nằm cạnh Vương Chiêu Đệ, kết là Vương Chiêu giữleech_txt_ngu vệ sinh, thậm chân cũng không rửa đã trực tiếp trèo giường, hôi xộc lên thật sự nồngleech_txt_ngu nặc.
Tô An rất cạn lời, lớn này rồibot_an_cap, tại lại không biết giữ gìn ?
Đàn ông xuề xòa một chútbot_an_cap thì thôi, một mà cũng thế này không hiểu nổi!
Tô An liền vẻ ghét nói Chiêu : Đồng chí Vương, cô thể ý một chút, giữ vệ sinh đi rửa cái chân được không, cóvi_pham_ban_quyen biết chân thối chết đi được không?
Thấy Tô An nói mình như vậy, Vương Chiêu Đệ nổi giận: Đồng Tô, cô bảo tôi đừngvi_pham_ban_quyen chuyện đồng, sao chính cô lại đi lo chuyện đồng thế? Tôi rửa chân haybot_an_cap không thì liên quan gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến cô?
Tô An hừ lạnh: Mùi chân của cô xông mũi rồibot_an_cap, còn bảo không liên quan tôi? Thế cô đừng ngủ ở , cô cóbot_an_cap chân hay không tôi cũng chẳng thèm quản.
Tô An vừa lời, mấy nữ niên tri thức khác ở phòng cũng không chịu nổi mùivi_pham_ban_quyen chân của Vươngbot_an_cap Chiêu .
dĩ họ ngạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dám , giờ có Tôbot_an_cap mở , từng người một phụ họabot_an_cap : Đúng , đồng chí Vương, cô có thể giữ vệ sinh một không? Đi rửa chân đi! Tôi cũngbot_an_cap bị cô hun chết đây.
Thối thế này sao màleech_txt_ngu ?
Vương Chiêu Đệ vốn vẫn không muốn rửa, nhưng bị nhiều người quá, chẳng cách nào khác xuống giường đi .
Chuyện này đều Tô An khơi mào, Vương Chiêu Đệ lạibot_an_cap thêm căm ghét cô.
vì quá mệt mỏi, sau khi không thèm chấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương Chiêu nữa, Tô An nhanh chóng vào giấc .
Sáng sớm sau, Tô đã bị đánh bởi tiếng động của các thanh niênleech_txt_ngu thức cũ.
Cô và Tôn Hân Hân đều nhanh chóng mặt, chuẩn bị bữa , lát nữa phải cùng các thanh niên tri thức cũbot_an_cap đi .
Vương Chiêu Đệ thìvi_pham_ban_quyen vẫn nằm lì trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường không muốn dậy.
đường mệt mỏi mấy ngày trời, khó khăn đượcleech_txt_ngu ngủ một , kết quả là ngủ đủ giấc đã phải dậy làm việc.
Thấy Chiêu Đệ không , Lý Xuân Linh liền đi tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thúc : Đồng chí Vương, cô mau dậy đi thôi, nếu cô không dậy, nữa muộn giờ thì cả hội thanh niên thức chúng tôi đều lụy đấy.
Lý Xuân Linh vừa dứt lời, Hứa Na Na cũng chêm vào: Đúng thế, đi quay lại mấy người đội sản xuất lại bảo thanh niên thức chúng ta làm việc không tích .
tiếngbot_an_cap giục giã, Vương Chiêu Đệ vẫn rúc trong chăn không chịu ra.
Tôi thêm lát nữa, có giúp xin phép đạibot_an_cap đội trưởng nghỉ mấy không? Tôi muốn nghỉ ngơi.
Đào Hướng Cầm nhìn Chiêu Đệ như vậy, trực tiếp xông lên hất tung chăn của ta ra: Mơ đẹp đấy, đã xuống nông thôn rồi thì hòng lười biếng, nếu làm ảnh hưởng danh dự tập thể của điểm niên thức tôi, đừng trách tôi không sáo với .
Sauvi_pham_ban_quyen bị Đào Hướng Cầm hất chăn, Vương Chiêu Đệ mới miễn cưỡng bò dậy .
Thấy Vương Chiêu đã dậy, các thanh niên thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác mới .
nhưng Vương Đệ sau khi dậy vẫn mề, chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi vệ sinh mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lúc lâu.
Cầm cạn lời mắng một : là hạng lười biếng lắm chuyện vệ sinh.
Chờ khi Chiêu Đệ xong xuôileech_txt_ngu, chuẩn bị ăn cơm phát hiện đã trống không.
Vương Chiêu Đệ : Cơmbot_an_cap của tôi đâu? Sao các người đều hết rồi?
Đàoleech_txt_ngu Hướng Cầm giễuleech_txt_ngu cợt: Cô mề lâu như thếvi_pham_ban_quyen, lấy đâu ra cho cô ăn nữa? Muốn ăn cơm thì ngày mai phải dậy sớm, chúng tôibot_an_cap không rảnh đợi cô đâu. Bâybot_an_cap giờ đến giờ làm rồi, cô mau đi theo chúng tôi, nếu không lát nữa đi muộn bị đại đội trưởng khiển trách thì đừng chúng tôi trước.
Vương Chiêu Đệ nghe vậy, mắt đỏ hoenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sao các người lại bắt nạt tôi như , không cơm chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi ăn. Tôi ăn thì nữa lấy đâu ra sức mà làm việc?
Các thanh niên tri thứcbot_an_cap cũ đều cạn lời Vương Chiêu Đệ.
với hạng người kỳ quặc này, mọi thật sự không biết bình phẩm nào.
Lý Xuânleech_txt_ngu Linh kiềm chế cơn giận : Đồng chí Vương, chúng không vào cô hay bắtvi_pham_ban_quyen nạt cô, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do chính cô quá lềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mề. Ngày mai nhớ dậy sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút là được, như vậy mới có cơm ăn. Thôi, bây giờ chúng ta phải đi làm ngay đây, không là muộn thật .
Mấy thanh niên tri thức cũ nói xong, mặc kệ Vương Chiêu Đệ gì, trực tiếp rời khỏi niên tri thức.
Tô An và Tôn Hânbot_an_cap Hân đi theo các thanh niên tri thức cũ.
Vương Chiêu Đệ cảm thấy ở nông điều kiệnbot_an_cap gian khổ đã , lại bắt mình, nhất thời thấybot_an_cap ức cực kỳ.
Nhưng lúc này thèm để ý đến cô ta, cô ta không có cách nào làm , chỉ đành đi theo các thanh niên tri thức cũ ra đồng.
Dưới sự dẫn củabot_an_cap các thanh niên tri thức , An theo đại bộ phận đến tập tại sân phơi thóc đội xuất.
đội trưởng phânvi_pham_ban_quyen công việc ángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho mọi người.
Nhìn mấy thanh tri thức mới tới, Tôn Hân và An trởbot_an_cap tâm điểm.
Cả đều xinh đẹp, ánh mắt của các chàng trai trẻ trong đội xuất đều họ hút.
Sau khi phân việc xong, đại đội trưởng mọi người đi lĩnh nôngleech_txt_ngu cụ.
Người phát nông cụ là Liêu Hồng Hà, con gái của kế đại . Thấy Tôn Hân Hân và Tô An đi , ánh mắt Liêu Hồng Hà mang theo vẻ thù địchbot_an_cap, sau đó chọnleech_txt_ngu cho hai người bọn họ món nông nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất.
Tô An nhìn thấy món nông cụ mà Liêu Hồng phát cho mình, lý luận: Có bao nhiêu nông cụ tốt, tại sao cô lại chọn cho tôi cái cũ nát nhất?
Người phụ nữ này rõ ràng là vào cô và Tôn Hân Hân, Tô An làm sao không ra cho được.
Trước đây họ chưa từng với Liêu Hồng Hà, cũng hề đắc tội cô ta.
Hiện Hồng Hàleech_txt_ngu nhắm vào hai người bọn họ, theo phán đoán của Tô An, đa là vì kỵ họ xinhleech_txt_ngu đẹp.
Nhìn cách ăn mặc chuốt của hơn hẳn những cô gái nông bình thường, có thể thấy cô ta là người yêu cái đẹp.
Rất nhiều phụ khi thấy những người phụ nữ khácbot_an_cap xinh đẹp hơn mình thường nảybot_an_cap sinh lòng địch.
Liêu Hà nghe sự chất vấn Tô An, lý thẳng khí mạnh nói: Các cô nữ thanh niên tri mới đến, làm được bao nhiêu việc chứ? là học dốt lắm bút mực, cụ tốt nhất cho các cô thì dùng cũng chỉ lãng phí, phát cho người còn có trị hơn là để trong tay cô.
Liêu Hồngvi_pham_ban_quyen Hà nói xong, không ít đội viên đều tỏ đồng .
An và Hân Hânbot_an_cap trông đều yểubot_an_cap điệu nữ, quả thật không giống người làm việc, cách bổ của Hồng Hà phảivi_pham_ban_quyen là không có lý lẽ.
Tô An khẽ hừ một : đây định kiến rồi. Tôi đúng là thanh niên tri thức mới đến, nhưng tôi còn chưa bắt đầu làm mà, sao cô lại vội vàng khẳng định năng lực của tôi không được?
Liêuvi_pham_ban_quyen nghe Tô An nói vậy, trực tiếp đảo trắng dã: Tôi thấy cô đúng là hạng chết vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứng , chịu thừa nhận thì có.
Cô bảo tôibot_an_cap cứng mỏ? Được thôi, chúng ta đánh cược đi. Nếu tôi làm tốt, cô phải xin lỗi địnhvi_pham_ban_quyen kiến hôm nay đốileech_txt_ngu với tôi. Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếu tôi làm không xong, tôi sẽ xin lỗi cô.
Thấy Tô An vậy, không ít viên đều vâyleech_txt_ngu lại xem náo nhiệt.
Liêu Hồng bị An khíchvi_pham_ban_quyen tướng, liền đáp: Được , cá thì cávi_pham_ban_quyen, sẽ để cô tâm khẩu phục. Hôm nay nếu cô kiếm được năm côngbot_an_cap điểm, tôi sẽ xin lỗi cô.
Tô Anbot_an_cap nhận : Được, đây cô nói đấy nhé. Có bao nhiêu viên ở làm chứng.
Tô An chỉ chờ khoảnh vỗ mặt Liêu Hồng Hà.
Được, tôi còn có quỵt cô chắcleech_txt_ngu? cũng nhớ kỹ cho tôi, nếu cô hoàn thành được năm công điểm thì phải xin lỗi đấy.
Không vấn đề gì.
Thấy Tô và Liêu Hà đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cược, không ít người ôm thái độ xem kịchvi_pham_ban_quyen vui.
Dù sao Tô An là thanh tri thức xuống nông thôn. Cùng thanh niên tribot_an_cap thức với nhau, người cũ lo lắng nhìn cô, sợ cô sẽ thua.
Đừng nhìn năm công điểm mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường, tế năm công dễ kiếm.
đám thanhvi_pham_ban_quyen niên tri thức bọn họ mới nông thôn, ngay cả nam đầu tiên cũng kiếmvi_pham_ban_quyen nổi năm công điểm.
Bây giờ thời gian lâuvi_pham_ban_quyen, họ cũng chỉ cưỡng kiếm được sáu bảy công điểm một ngày, người nào giỏibot_an_cap mới tám chín công điểm.
Các niên tri thức sau khi đã làm quen , hiện tại ngày cũng chỉ kiếm được chừng năm sáu công .
vừa xuống nông thôn, thật sự không có chút khái niệm nào về tình hình dưới cả.
Ngược lạivi_pham_ban_quyen, Vương Đệ đắc ýbot_an_cap cười trên đau của người khác, chỉ mong chờ lát xem Tô An bêu xấu như thế nào.
Tôn Hân Hân tuy biết An sức lớn, việc giỏi, nhưng vẫn có chút lo lắng Tô Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ thua.
Tô An rất rõ thực lực mình, sau khi đánhleech_txt_ngu cược với Liêu Hồng xong, cô đổi một bình thường rồivi_pham_ban_quyen đầu làm việc.
Hânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như đuôileech_txt_ngu nhỏ bám theo sau lưng Tô .
Tô An nhiên nhận ra sự lo lắng trong ánh của Hân Hânleech_txt_ngu, liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trao cho cô một mắt ủi: Đừng lo cho mình, lát nữa mình kiếm hẳn mười công điểm cho mở mang tầm mắt.
Tôn Hân Hân vốn dĩ còn lo chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An, nhưng không hiểu sao khi nghe cô nói thế, trong lòng nảy sinh một niềm tin kỳ.
Trái lại, Đại đội trưởng Vệ Hoa lại rất có lòng tin vào An.
Ông đã chứng kiến sức mạnh củabot_an_cap con bé này, kiếm năm công điểm tuyệt đối không thành vấn đề. Nếu Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An không làm được, vừa rồi ông đã cô đánh cược .
Công việc Tô An nhận được ban đầu là cỏ, đội trưởng rất tâm đếnvi_pham_ban_quyen Tô An và Tôn Hân , sao hai người này cũng đã tặng .
Nhưng cắt cỏ một ngày tối đabot_an_cap đượcbot_an_cap công điểm, việc này thường là dovi_pham_ban_quyen trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội sản .
Trẻ conbot_an_cap còn nhỏ, người lớn cũng không trông chờ chúng kiếm được bao , được haileech_txt_ngu ba công điểm là đủ rồi.
Tô Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện tại muốn kiếm năm công điểm, nên động đổi việc, cắt cỏ chuyển sang gánh đất.
Đất nặng, thế nên việc này thật sự người bình thường có làm được, đều là những thanh trai tráng đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đảm nhiệm.
là dù nặng và mệt, nhưng công việc gánh đất có công điểm cao.
Tô An cầm đòn gánh, bắt đầu gánh gánh đất một.
Không ít xã viên ban đầu muốn xem náo , nhưng nhìn thấy dạng làm , từng người một đều kinh ngạc đến rớt cằm.
Vẻ ngoài của Tô Anvi_pham_ban_quyen có vẻ yểu điệu, nhưng lúc này thì hay rồi, cô gánh những đất nặng trịch mà đi phăng như bay.
Nhìn An giống như không biết mệt mỏi là gì, lao vun về phía trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng mấy chốc đã gánh được mấy gánh.
Đợi đến khi Tô An liên tục gánh thêm mấy gánh nữa, mọi người vẫn đang chìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắm ngạc chưavi_pham_ban_quyen hoàn hồn.
Đất ở ruộng này của An đã được xong sạch sẽ, lúc này có người tỉnh.
Đâyvi_pham_ban_quyen đây đâuleech_txt_ngu phải lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nữa, đây ràngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu một con quái vật.
Khổ nỗibot_an_cap Tô An không chỉleech_txt_ngu giỏi làm mà giống như già không biết mệt, ở giữa chẳng nghỉ lấy một hơi.
Đại trưởng phản ứng lại, vội vàng An : Được rồi, niên tri thức Tô, không cần nữa đâu.
Tô An khó hiểu nhìn Vệ Hoa: ? trưởng, là tôi không tốt sao? có vấn đề gì à?
Vương Vệ Hoa nhìn Tô Anbot_an_cap, sao có thể đạt yêu cầu cho được, nam viên trong đội sản xuất gánh chắc đã tốt bằng Tô .
, công việc bot_an_cap đã đạt chỉ tiêu . Chỉ tính những gánh đất cô vừa gánh, đã đủ công điểm rồi. nên cần làm tiếp nữa, cô gánh thêm thì tôi cũng chỉ có thể ghi cho cô đa mười điểm thôi.
Lúc này Tô An mới ra.
Cô đã làm xong việc của mình thì chắc chắn không muốn làm .
Tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng cũng không đến mức tình nguyện làm trâu làm ngựa cống hiến vô tư.
Vâng, Đại đội trưởng, vậy tôi không làm nữa.
Tô An nói rồi đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng người dậyleech_txt_ngu.
Ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xã viên xung quanh nhìn Tô An lúc đã không còn từ nào cóbot_an_cap thểbot_an_cap diễnbot_an_cap tả được ngoài hai chữ quái vật.
Dù sao thì hôm nay Tôvi_pham_ban_quyen Anleech_txt_ngu đã khiến mọi người được mở tầm .
Nếu không phải tận chứng kiến, ai nghĩvi_pham_ban_quyen được Tô An lại giỏi làm việc đến vậy.
đầu xã viênbot_an_cap còn chê bai thanh niên tri thức nữ được cử xuống, kết đến một người như Tô , mọi người đều cảm thấy nhặt được báu vật.
Đại đội trưởng ghi công điểm ghi lại số điểm của An vào .
Đợi ghi xong công điểm, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền đi tìm Liêu Hồng Hà.
Vừa đã đánh cược xuôi, giờ được điểm, phải bắt phụ nữ này xin mình sớm một chút.
Liêu Hà lúc nãy không mắt đến Tô An, giờ thấy cô tìm tới, nói đã kiếm được mười công điểm, cô ta đương nhiên tin.
Mới có bao đâu, Tô An đã kiếm được mười điểm, chẳng phải là chuyện nực cười sao?
Thấy Liêuleech_txt_ngu Hồng Hà không tin, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An lạnh lùng : Cô không cũng không được, cứ đi hỏi Đại đội trưởng, hỏi người ghi công thì biết.
này, một viên trong đại đội đứng ra nói với Liêu Hà: Hồng Hà à, cháuleech_txt_ngu đừng không tin, thanh niên tri thức thực sự đã làm việcbot_an_cap của mười công điểmvi_pham_ban_quyen rồi, chúng ta đều nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cả.
Đúng đấy, tôi cũng thấy rồi, sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net conbot_an_cap bé này quả cònleech_txt_ngu lớn trâu, trời ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi chưa từng thấy ai có sức lực lớn thế.
à, cháu lỗi người ta , người ta thực sự kiếm được mười công điểm đấy. nhìn mặt mà bắt hình dong, lần chúng ta thật sự đã xem thường thanh niên tri thức Tô rồi.
Hồng :
Tuy cô ta không tin, nhưng xã viên sẽ không rảnh hơi đi giúp đỡ một thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức nơi khác đến.
Sau khi Liêu Hồng Hà tìm Đại độivi_pham_ban_quyen trưởng xác nhận lại chuyện này, sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt cô ta lập tức tái .
Cô ta thua!
Tô An thực sự đã kiếm đượcbot_an_cap mười công điểm!
Mặc dù Liêu Hồng Hà không muốn xin , nhưng lời hứabot_an_cap là do chính cô ta đưa ra, nếuvi_pham_ban_quyen không xin lỗi thì mũi cô ta càng không biết để vào đâu.
Chẳng còn cách nào, Hồng Hà mới nguyện xin Tô An: Thanh niên tri thức Tô, xin lỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi không nên chưa rõ tình đã coi thường cô, sau tôi sẽleech_txt_ngu không thế nữa.
Nhìnleech_txt_ngu lời xin lỗi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút thành ý của Hồng Hà, Tô An cũng chẳngleech_txt_ngu buồn níu giữ, chỉ hừ lạnh : Sau này điều được, lần saubot_an_cap nhớ giao cho tôi nông cụ nào một chút.
Liêu Hồng Hà chỉ đành nghiến răng chịu.
Lần sau nếu ta không phát nông cụ tốt một chút cho Tô An, e rằng Tô An sẽ lại có lý do để gây chuyện.
Thấy kiếm được mười điểm , Hân như một người hâm mộ nhỏ tiến đến trước mặt cô, thốt : An , cậu lợi hại quá đi ! Sao kiếm được mười điểm công nhanh như vậy chứ? Tớ vừa nghe các thanh niên tri cũ nói, ngày đầu tiên mà được bốn điểm công đã là giỏi lắmleech_txt_ngu rồi.
Đối diện với mắt sùng bái của Tôn Hân Hân, Tô An mỉm cười đáp: Tớ mà, chẳng lẽ cậu lại không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao.
Nói đoạnleech_txt_ngu, Tô An đầu Tôn Hân Hân làm .

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (2)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Ri Ni

Ri Ni

6/8/2026 lúc 8:28 chiều

S chương 7 k nghe đc vậy ad