Song Trọng Sinh Thập Niên 70 Nữ Đầu Bếp Ông Xã Tu Tiên Mang Không Gian Vả Mặt Cực Phẩm

Song Trọng Sinh Thập Niên 70 Nữ Đầu Bếp Ông Xã Tu Tiên Mang Không Gian Vả Mặt Cực Phẩm

Tiểu Mai full 09/08/2026 27 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🔥 Trọng Sinh Thập Niên 70: Mang Không Gian Tùy Thân Và Đón Chồng Quân Nhân Đầy Drama!🎧

Trong bụng thai bảy tháng, giấy báo tử của chồng quân nhân vừa gửi về khiến gia đình chồng lập tức rải băng trước bậc thềm nhằm hạ gục hai mẹ con để đoạt lấy căn nhà ngói đỏ! Đừng hòng! Phương Kiều sống lại trong một kiếp mới, mang theo không gian tùy thân bí mật, quyết tâm lật ngược thế cờ và lột bỏ mặt nạ giả dối của mụ mẹ chồng cay nghiệt. Cứ ngỡ phải tự mình đối mặt với bầy sói đói, ai ngờ người chồng tưởng đã nằm lại dưới vực sâu lại xuất hiện giữa vòng vây!

Tái sinh về những năm 70 đầy khó khăn vật tư, Phương Kiều phải đối đầu với vũng lầy của đấu đá gia tộc và những uất ức ngắt nghẽn nhất. Hãy nhắm mắt và cảm nhận sự phẫn nộ qua từng cuộc cãi vã chua ngoa của mụ mẹ chồng Hoàng Yến, tiếng đập ổ khóa rầm rì đòi cướp nhà, và cả tiếng gió rít lạnh khi gã em chồng thất đức giơ chân định đạp thẳng vào bụng bầu của cô. Nhưng yên tâm, kiếp này Phương Kiều đã lột xác hoàn toàn! Hãy nghe cho kỹ từng nhát dao chặt gà dứt khoát, từng lời đáp trả đanh thép đập tan mọi mưu hèn kế bẩn bôi nhọ danh dự. Và rồi vỡ òa cảm xúc với tiếng phanh xe Jeep xé toạc màn đêm – Trình Bách Đông, người chồng mang theo bí mật tu tiên đã trở về, gầm lên một tiếng bảo vệ vợ con khiến toàn bộ đám cực phẩm kinh hãi câm nín!

* 🔥 **Nữ cường “mỏ hỗn” vả mặt cực căng:** Tạm biệt kịch bản thánh mẫu cam chịu, mẹ bầu Phương Kiều kiếp này mồm mép tép nhảy, combat 1vs10 với nhà chồng cực phẩm, xé xác tiểu nhân, xem mà sướng rân người!

* ✨ **Buff “Hack game” Không gian tùy thân:** Trọng sinh mang theo không gian tiên cảnh trồng nấm, trữ đồ, giấu tiền bạc an toàn tuyệt đối, một bước nhảy tư duy thoát khỏi nhịp thập niên đói khổ.

* ❤️ **Sủng tận trời, nam chính “bá đạo”:** Chồng quân nhân tưởng đã “bay màu” ai ngờ lại là đại năng tu tiên trùng sinh về. Khúc nam chính xuất hiện đá bay gã em chồng phản diện cứu vợ bao ngầu, bao “đỉnh nóc kịch trần”!

 

🎧 Trùm chăn, đeo tai nghe và chuẩn bị hít hà drama gia đấu siêu cuốn cùng màn bế mâm “cơm tró” cực ngọt này! Bấm **PLAY** ngay để giọng đọc truyền cảm đưa bạn xuyên không về thập niên 70, cày bộ sảng văn điền văn hot nhất đêm nay!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Song Trọng Sinh Thập Niên 70 Nữ Đầu Bếp Ông Xã Tu Tiên Mang Không Gian Vả Mặt Cực Phẩm cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Trời ! Con nhà leo ra ngoài công thế kia?
Trong nhà không có aileech_txt_ngu sao? Đứa bé sắp rơi từ cửa sổ xuống mà không ai quản à?
Đây là tầng đấy, ngã xuống thì làm sao chịuleech_txt_ngu !
Cứu , người đi!
Những âm thanhbot_an_cap hỗn loạn liên tiếp vang lên bên tai, Kiều đang đi ngang liền ngác đầu , vừaleech_txt_ngu vặnleech_txt_ngu nhìn một đứa bé sơ sinh trần truồng xuống khe ngay trên đỉnh .
A
Tiếngleech_txt_ngu hét kinh hoàng vang lên, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông đang leo lên tầng hai thông quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa sổ chống trộm vội vàng vươn tay ra , nhưngleech_txt_ngu chỉ vì cách một khoảng ngón để lỡ mất đứa trẻ rơi xuống.
Ánh mắt Phương Kiều động, kịp nghĩ nhiều, cô sải bước nhanh lao tới, bản năngleech_txt_ngu giang rộng tay để đón lấy đứa đang rơileech_txt_ngu.
tiếng ‘bộp’ vang .
Đứa bé rơi vào Kiều, nhưng lực kích cực lớn vật rơi trên cao khiến đôi cô lập tức trật khớp, đồng cả ngườileech_txt_ngu cô bị đè ngã đất.
Cơn dữ dội khiến mắtbot_an_cap Phương Kiều tối sầm lại, ngay lập tức đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý thức.
Không biết đã bao lâu trôi qua, Phươngvi_pham_ban_quyen Kiều cảm thấy có người đang gọi tai mình.
Mí mắt khẽ rung động nhưng không mở ra.
Góa bụa còn , độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực duy nhất để cô sống trên chính là tìm lại đứa gái bị bán đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình.
cô đã kiếm gần cuộc đời, đến tận lúc già mới biết gái đã chết từ lâu.
Lòng Phương Kiều như tro nguội, thật sự sống .
Chị dâu, tỉnh đi? lại đi?
Trình Hồng Mai cúi , nói vừa lay vai Phương .
Cô ta lay vài cái mà thấy người tỉnh, mẹ cô ta là Hoàng liền túm lấy cánh tay kéo cô ta từ trong ngoài.
Thôi, đừng gọi nữa, chắc chắn không chịu nổi đả kíchleech_txt_ngu nên ngất đi rồi, đi, chúng ta ra ngoài nói chuyện.
Hai người lần lượt ra nhà chính, một lát sau, ngoài sân vang lên tiếng lầm bầm thấpleech_txt_ngu của haibot_an_cap người.
Mẹ, cái bụng của Phương Kiềuleech_txt_ngu trông cũng sắp bảy tháng rồi, sinh ra là sống được rồi, lúcleech_txt_ngu nàybot_an_cap chúng ta bảo chị ấy bỏ đứa bé này đi, chị ấy chịu không?
Bụng?
Bụng cơ?
Cô đã gần năm mươi tuổi rồi, làm
Không đúng!
Phương Kiều càng nghe càng thấy không ổn, cô mở mắt ra, đập vào mắt là giường gỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và chiếc màn xám trắng vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc.
Trên cửa sổvi_pham_ban_quyen dán giấy còn dán Hỷbot_an_cap đã cũ.
, đây chẳngleech_txt_ngu lẽvi_pham_ban_quyen phòng cưới của cô Trình Bách Đông ở nông thôn sao?
Chuyện thế này?
phải đứa trẻ rơi từ trên caobot_an_cap xuống đè đi rồi sao?
tỉnh không phải bệnh viện mà lại trở về căn nhà cũ từng lúc ?
Bụng nhô cao, chẳng lẽ
Chẳng chuyện cải lão hoàn đồng, trọng sinh trở về quá khứbot_an_cap trong tivi ly kỳ trên cô sao?
Phương Kiều có chút ngẩn ngơ, đúng lúc này, ngoài sân truyền một tiếng đầy bất mãn.
Hỏi tôi làm gì, tôi cũng chẳng phải mẹ chồng ruột của nó, làm gì cũng bị trách, tôi dám đứng ravi_pham_ban_quyen làm chủ chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó. Muốnbot_an_cap biết thì mà hỏi bố cô ấy.
Kiều nhận ra, đây là giọngvi_pham_ban_quyen của Hoàng Yến, mẹleech_txt_ngu kế củaleech_txt_ngu chồng cô, Trình Bách Đông.
Người đàn bà ác này cướp đi gái của cô, còn đứng mặt cô diễu võ dương .
Cô đã suýt lòa cả mắt, quỳbot_an_cap lạy xin bà ta biết tích của con gái, kết quả bà ta không những không nói mà còn bỏ xuống giếng, con cô sinh ra đã là đứa đoản mệnh, tìm cũng nuôi nổi.
Phương hận bà ta thấu xương, có chết thành tro cũng không quên được giọng nói của bà ta.
Con là con cháu, bố làm sao mà nói chuyện với con được. Em Trình Hồng .
Cô ta đã ở chán căn nhà đất rồi, muốn ở nhà gạchvi_pham_ban_quyen đỏ của anh cả từ lâu, chỉ là cô ta và cả Trình Bách Đông là chaleech_txt_ngu mẹ, từ nhỏ tình đã tốt, lên lại càng không nói chuyện với nhauleech_txt_ngu.
Căn gạch này kể từ khi xong, cô ta chưa được đến ở ngày nào.
Thếleech_txt_ngu nên từ khi tình nghe lén được mưu tínhleech_txt_ngu bố mẹ, nghĩ đến tiền và nhà anh cả lại từleech_txt_ngu nay đều là của nhà mình, trái tim cô ta cứ đập liên hồi vì phấn khích.
Chỉ là sauvi_pham_ban_quyen khi phấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khích qua đi thì lại làbot_an_cap nỗi lo âu.
Trình Hồng Mai thở dài một tiếng, hỏi: Mẹ, anh chết rồi, đứa bé trong bụng Phương là giọt máu duy nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh ấy, mẹ nếu ấy cứ nhất bé lại để chiếm tiền và nhà thì phải làm sao?
Trưa nay, bên quân đội điện báo về, nói Bách trong lúc thực hiện nhiệm vụ, vì cứu đồng sẩy chân ngã vực băng mất tích, đã tìm không thấy , hiệnvi_pham_ban_quyen tại tạm thời xửbot_an_cap diện mất tích, bảo người nhà bị tâm lý.
Nói là mất tích nhưng thực chất ai cũng , phầnbot_an_cap mười là Trình Bách đãleech_txt_ngu hy sinh , dù saoleech_txt_ngu vực cao như thế, ngã làm sao mạng được, chẳng qua là không tìm xác, thời gian xảy ravi_pham_ban_quyen sự việc lại ngắn, chưa xongvi_pham_ban_quyen thủ tục nên mới định mất tích.
khileech_txt_ngu tin dữ truyền , Phương Kiều đã ngất xỉu tại nhà trưởng thôn.
Trên đường đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người từ nhà thôn , Hoàng Yến đã đầu toán, bé trong bụng Phương thể lạibot_an_cap.
Phương Kiều là thanh niên tri thức, tương lai không chừng sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về thành phố.
Nếu sinh là con gái thìleech_txt_ngu còn đỡ, sau này Phương Kiều về thành phố hay tái giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đều có thể cô mang đi, khi đó tiền và Trình Bách Đông để lại nhà họ họ.
Ba gạch ngói đỏ tọa Bắc hướng Nam, cả làng Đại này không nhà nào tươm tất như thế, hay để cho Á Quân và Mạt Lịleech_txt_ngu ở, đỡ phải lúc đôi vợ chồng trẻ cưới lại phải chúc ở gian nhà phía Đông với em .
Nhưng nếu sinh ra là con trai thì hỏng, con trai dõi tông , lại cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là con liệt sĩ, Phương dù có tái giá cũng phải để con trai lại, bấy nhiêu bậc trưởng bối trong dòng họ nhìn vào, khôngbot_an_cap không chút tài sản ra, lúc đó độcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếm nhà này sẽ khó.
Hoàng Yến khôngbot_an_cap muốn đánh cược xác suất này.
Cho nên đứa bé này, dùbot_an_cap thế nàovi_pham_ban_quyen cũng không thể đểbot_an_cap cô sinh ra.
Hoàng Yến nghĩ nghĩ , nhưng trong lòng bà ta hiểu rõ, kế vợ góa của liệt sĩ mà để ngoài sẽ người ta chửibot_an_cap rủa, phải lút thực hiện, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được để người ra.
Hoàng lườm Trình Hồng Mai một mặt, ra hiệu cho cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta imvi_pham_ban_quyen miệng: Ở sân mà nói năng bậy đấy, đi.
Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con chỉ mò thôi mà
Tò mò gì, con gái con lứa suốt ngày chỉ biết hóng chuyện thiên hạ, đây là việc để lo sao? Hoàng Yến túm lấy cánh tay Trình Hồng ra ngoài, thấp giọngvi_pham_ban_quyen báo: Ra khỏi cửa rồi thì một lời cũng đượcbot_an_cap hé ra, dám bép làmleech_txt_ngu hỏng lớnleech_txt_ngu của nhà này, coi chừng bố cô đánh gãy đấy.
Tiếng ồn ào sân xa dầnvi_pham_ban_quyen rồi trả lại tĩnh lặng.
Trong buồng của gian chính, Phương Kiều nằmbot_an_cap ngửa trên chiếc giường đôi khung gỗ, thu hồi ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cúi đầu, dùng những ngón tay run rẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẽ chạm vào chiếc bụng cao.
Phá thai
ra nhà lại tính toán này.
Vậy thì cú ngã ở kiếp trước e phải là ngoài .
Muốn chiếm dibot_an_cap sản Trình Bách Đông mới cố tình hại cô ngã để cô bị , chỉ là cái thai đã quá lớn, sinh ra vẫn cònleech_txt_ngu sống. Thế là bọn họ làm tới , lộ ra bộ mặt nanh vuốt, chiếm đoạt căn nhà gạch ngói mà đích thân Bách Đôngbot_an_cap nên, không chỉ cướp mất đứa trẻ mà còn bôi nhọ sự trong sạch của , cô ra khỏi nhà.
bọn họ đứa đi mà không muốn , được mấy ngày, đứa bé sinh non yếu ớt như con mèo nhỏ đã đem bán sang tỉnh khác giữa đông giá rét.
Cô tìm con rã mấy , đến lúc già mới biết được, đứa bé vừa bị đưa đi được vài ngày đãvi_pham_ban_quyen tắt thở trên tàu hỏa, bọn buôn người chôn sơ sài trong đám cỏ dại ven sông.
cuộc đời cô, tìmbot_an_cap kiếmleech_txt_ngu xuôi, cuốileech_txt_ngu cùng vẫn hoàn trắng tay.
May trên ba thước cóbot_an_cap thần linh, những đó cô tìm thấy mình nhưng đã số tìm thấy những đứa con thất lạc, việc cô làm đã tích được phúc báo!
Trời xanh hiếu sinh, thương xót cho cô trởvi_pham_ban_quyen lúc cònleech_txt_ngu trẻ, gái còn trong bụng, mọileech_txt_ngu còn !
Ngay khi Phương Kiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang xoa bụng thẩn thờ, thành đột nhiên nảy mộtbot_an_cap cái, vừa chạmvi_pham_ban_quyen vào lòng bàn tay cô.
Là thai !
Em bé đang cô.
Nhận ra điều này, Phương cuối cũngvi_pham_ban_quyen có cảm giác chân thựcbot_an_cap về việc được sống lại một đời.
Cùng lúc đó, ở một nơi xa xôi mà Phương Kiều không biết đến, người đàn ông bị dướivi_pham_ban_quyen lớp băng của vụ lở tuyết, từ từ mở mắt ra.
Phương Kiều chăn bước xuống giường, cái bụng bầu lùm lùm cơ thể cô nên nặng nề, chỉ tác giường thôi cũng đủ làm cô mệt đến thở hồng .
Gió khe cửa khép lùa vào phòng, Phương Kiều lạnh đến rùng , thêm mộtvi_pham_ban_quyen chiếc áo khoác dàyvi_pham_ban_quyen.
Cô xỏ , từ phòng trong ra, vừa mắt đã thấy chiếc lò sưởi bằng sắt đặtbot_an_cap sau cánh cửa.
Chiếc lò sắt vuông vức, ống khói nối với nó một khúc trên đầu rồi vươn ra ngoài cửa sổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhìn thấy vật dụng quen này, ký ứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong Phương Kiều chốc ùa về.
Mùa đông cô cực kỳ sợ lạnh, chân lúc nào cũng giá ngắt, khi ngủ một mình, đến nửa đêm đệmbot_an_cap vẫn không ấm lên .
Trình Bách xót cô, không nỡ cô chịu rétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lúc rời nhà đã đặc biệt đổi phiếu công nghiệp với ta, lại nhờ vả quan hệ từ trên thành phố để sắm bằng được chiếc lò sắt này. này nhìn xấu vừa thô kệch, nhưng thực chất đã ngốn hết hai tháng tiền lương trợ cấp .
Trìnhvi_pham_ban_quyen Bách Đông là người đàn hiếm có, dịu dàng chu đáo, chẳng chút gia nào.
Phương Kiều vốnvi_pham_ban_quyen có gia đình sinh khôngleech_txt_ngu tốt, từ nhỏ đã chẳng cảm nhận được hơi , nên dù phận vợ chồng chỉ ngủi năm, mà phần lớn thời gianleech_txt_ngu lại là yêu xa, nhưng saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này dù âm dương biệt mấy chụcleech_txt_ngu năm, Kiều vẫn ghi nhớ tốt đẹp anh dành cho mình suốt cả một đời.
Nhưng anh càng tốt bao nhiêu, Kiềuvi_pham_ban_quyen lại càng áy náy vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể buôngbot_an_cap bỏ .
Cô hận thân vô dụng, không giữleech_txt_ngu nhà cửa, không bảo vệ được tiền bạc, ngay cả giọt máu duy lại cũng chẳng hộ trì nổi, khiếnbot_an_cap phần còn lại đều sống trong đau khổ.
Nghĩ đây, hốc mắt Phương Kiều dần hoe .
May mắn , đời người lại được làm lại một lần nữa, lần này, cô nhất định phải vệ con gáivi_pham_ban_quyen của họ thật tốtvi_pham_ban_quyen, để con thuận lợi đời, bình an lớn khôn.
Phương Kiều lau nước , mặc chiếc áo bảo hộ lao động, đi tới trước lò sưởi, cúi đầu nhìn, quả nhiên bên không còn tia lửa .
bê một chiếc ghế đẩu , định nhóm lò lên.
Đúng lúc , cửa chính đột nhiên bị ai đó từ bên ngoài đẩy ra.
Phương Kiều quay đầu lại, thấy mộtbot_an_cap cô bé mặc áo bông đang đứng trước cửa.
Cô bé bốnbot_an_cap tuổi, da dẻ trẻo nhưng rất gầy, buộc tóc đuôi ngựa hai bên, nhưng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết bị ai kéo xõa ra, mái tóc rốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bời trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng nhếch nhác.
mắt côleech_txt_ngu vẫn nước mắt, nhưng khi thấy Phương Kiềuvi_pham_ban_quyen thì lại vui cười rạng rỡ.
Mợ ơi, tỉnh rồi.
Đó là Tô Đường, cháu ngoại của , tên gọi là Điềm Điềm. Con bé là con gái của chị gái ruột Trình Bách để lại sau đời huyết.
thấy Điềm Điềm, Phương Kiều ngẩn ngơ trongvi_pham_ban_quyen chốc lát, cho đến Điềm Điềm tiến lên nắm lấy tay côbot_an_cap, côleech_txt_ngu mới tỉnh.
Phảivi_pham_ban_quyen rồi.
trọng sinh về năm bảy mươi, lúc này Điềm vẫn chưa chết yểu, vẫn còn là một cô bé con.
Phương Kiều Điềm Điềmleech_txt_ngu vào lòng, dùng ngón tay lau sạchvi_pham_ban_quyen nước mắt trên mặt con bé, dịu dàng hỏi: Điềm , sao con lạivi_pham_ban_quyen khóc?
Mợ ngủ rồi, ông ngoại Thôn trưởng bảo con trưa sang nhà ông ngoại cơm, bà nội mắng con là đòi nợ, còn vặn con đuổi ra ngoài không cho ăn cơm hu hu
Điềm mếu máo đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ủy khuất, nước mắt lã chãbot_an_cap rơi xuống.
Phương Kiều ngheleech_txt_ngu xong là biết ngay chắc chắn là việc mà Hoàng Yến có thể làm ra.
Mụ mẹ kế này của chồngleech_txt_ngu cô là người con dâu ác nghiệt nổi tiếng trong thôn, hẹp hòi cay nghiệt.
bot_an_cap là mẹ kế, sợ đánh đập sẽ thối nát thanh danh của , nên chỉ dám lén lút không cho hai đứa con của vợ trước .
Bà ta khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết , chẳng có kiến thức, cứ nghĩ đóng cửa lại chuyện nhà chẳng truyền được ra ngoài, nhưng thời gian dài thì ai mà chẳng rõ tính ai.
Chẳng gì hai con bà ta sinh ra đứa nấy trẻo mạp, hai chị em con vợ trước thì xanh xao gầy gò, người ngoài cũng đâu , gặp tình cảnh này chỉ động não chút là biết ngay chuyện gì đang xảy ra.
Khốn nỗi ta lại là kẻ sĩ diện, lúc nào cũng ra hiền từ nhân hậu, khắp nơi khoe khoang mình là kế tốt, người dân mườibot_an_cap dặm tám thôn có ai không xem như trò cười.
Kiều xót xa nhìn vào tai của Điềm Điềm, quả nhiên là đỏ .
Phương Kiều nắm lấy con bé: , mợ đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con đi.
Điềm Điềm rè ôm lấy cô, lo hỏi: Bà nội có đuổi chúng đi không ?
? Phương Kiều khẽ hừ tiếng, xoa tai Điềmbot_an_cap Điềm trấn : Điềm Điềm yên tâm, có mợ ở đây, bà ta không đuổi đâu.
Nhà cửa tiền bạc Trìnhbot_an_cap Bách Đông để lại chính là củ cà rốt treo mặt con lừa. chiếm đoạt nhà này một cách danh chính ngôn thuận, không để dân làng chỉ sau lưng, Hoàng Yến dù trong lòng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức chết thì ngoài mặt cũng phải giả hòa nhã.
Phương Kiều dắt Điềm Điềm ra , lúc xuống bậc thềmvi_pham_ban_quyen cô đặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biệt dừng lại nhìn một chút, xác định bậc thềm sạch sẽ không đóng băng mới bước xuống.
Không trách côvi_pham_ban_quyen cẩn thận, chủ là vì kiếp trước giẫm phải đá ngay trước nhà, ngã một cú dẫn đến sinh non.
Bây giờ nghĩ lại, những khối ở kiếp trước xuất hiện thật sự rất .
vốn yêu sạch , sân vườn và cổng lớn nào cũng quét sạch bong, chưa bao giờ để đọng chứ nói là đóngbot_an_cap băng. Sao đúng vào tin dữ truyền về, trên bậc cổng lớn lại vô duyên vô xuất hiện một vũng nước rồi đóng băng như vậy?
Chồng gặp chuyệnbot_an_cap, tâm thần cô vốn bất định, đâu còn trí nào mà để ý trước cửa nhà có gì khác , cứ thế là trúng kế.
Để không vàovi_pham_ban_quyen xe đổ, thận hơn là cẩu thả.
Phương Kiều cởi áo bảo hộ, khóa cửabot_an_cap , dắt tay Điềm Điềm đileech_txt_ngu phía sau.
Nền đất của hai nhàvi_pham_ban_quyen cách nhau không xa, đi qua sau rồi rẽ cái là tới.
Trước Trình gia một mương thoátvi_pham_ban_quyen nước rộng nửa mét, bên bờ mương trồng một hòe cong vẹo. Hoàng Yến đã thịt một con gà, đang ngồi xổm trên đất dùng nước nóng vặt lôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gà.
Thấy Phương Kiều dắt đứa trẻ đi tới, sắcvi_pham_ban_quyen mặt Hoàng Yến biến đổi, lông gà cũng không vặt nữa, đứng bật dậy bê chậu đi thẳng vào nhà.
Điềm thấy Hoàng Yến là nép ngay sau Phương Kiều, nhỏ giọng nói: ơi, nội giết con gà của nhà mình đấy. nghevi_pham_ban_quyen bà nói ông ngoại Thôn là giết gà cho mợ thịt, emleech_txt_ngu bé trong bụng lớn nhanh.
Mợ biết rồi, lát mợ Điềm Điềm ăn thịtbot_an_cap nhé. Phương Kiều ngồi xổm xuống đối với Điềm Điềm, dịu dàng nói: Điềm Điềm sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà Thôn trưởng, giúpvi_pham_ban_quyen mợ gọi Đại bà bà nhà Thôn trưởng sang đây được không? Cứ nói mợ có muốn nhờ bà ấy giúp một tay.
Dạ được ạ.
Điềm lon ton chạy đi , Phương Kiều nghe thấy tiếng phay băm xương trong sân Trình gia, nguyên tại chỗ nhúc nhích.
Cô hiện đang mang thai, làm người hay làm việc đều không thể quá cứng rắn. Cóvi_pham_ban_quyen thể ngoài mặt tỏ yếu thếvi_pham_ban_quyen, sau lưng mượn đao diệt địch, nhưng tuyệt đối không được trực đối đầu gắt. Nếu không Hoàng Yến điên , bất tất cả hại người thì cuối cùng người chịu vẫn cô. sớm muộn gìleech_txt_ngu cũng phải trở mặt, cũng phải kéo dài cho đến khi đứa chào .
Phương Kiều đứng tại chỗ suy tính kỹvi_pham_ban_quyen càng, đúng lúc này, cửa nhà hàng xóm đột nhiên mởbot_an_cap rabot_an_cap, một người phụ niên tóc đã đốm bạc bước ngoài.
Thấy Phương , bà tức đặt thùng xuống đất, bước về phía cô: Tiểu Kiều? Cháu tỉnh rồi àvi_pham_ban_quyen.
Gương mặt mơ hồ trong ký ức dần trở nên rõ nét, Phương Kiều đầu, gọi một tiếng: Tam Thẩm.
củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trình Bách Đông Quý có ba anh em trai hai người chị gái.
Hai người chị em đều gả thôn lân cậnvi_pham_ban_quyen, chị cả hiếu , sau khi mất thường xuyên đón bà đang sống một mình sang ở vài ngày.
ba anh em, Trình Quý Hòaleech_txt_ngu là cả, người hai chưa kết hôn đã lâm bệnhleech_txt_ngu qua , người ba là người có nhất, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời cán bộ trên huyện, đáng tiếc phải tai nạn mỏ mà mệnh, chỉ để lại Tam một đôi con cáibot_an_cap.
Kiếp Phương Kiều vừa con được mấy ngày đã bị Hoàngbot_an_cap Yếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vu khống nhân phẩm rồi đuổi đi. Sau nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có lén quay về vài lần, nhưng khi đó giavi_pham_ban_quyen đình Tam Thẩm đã tan cửa nát nhà.
Phương Kiều đã từng dò hỏi, nhưng dân làng cho nhau, ai nói năng gì nhiều, rốt cuộc cô cũng không hỏi ra đầu câu chuyện.
Nhìn gương mặt hiền từ của Tam Thẩm, lòng Kiều lên mấy phần thiết, hàng mi khẽ chớp, vài nước mắt lăn dài trên má.
Tam Thẩm vội vàng đưa tay nước mắt Phương Kiều, miệng khuyên : Conleech_txt_ngu ngoan, đau , phải lấy sức khỏe làm trọng. đangvi_pham_ban_quyen mang thai, kiêng kịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất trạng lên xuống thất thường. Đông làbot_an_cap ta nhìn nó lớn lênleech_txt_ngu, từ nhỏvi_pham_ban_quyen lanh lợi, con nghe thím một câu, người ắt có thiên tướng, sẽ không sao đâu.
Phương Kiều biết Tamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thẩm có ý tốt an ủi mìnhleech_txt_ngu, liền ngoãn gật đầu: , con biết rồi, con sẽ giữ gìn sức khỏe.
Khuyên nhủ xong, Tam Thẩm mới hỏileech_txt_ngu đến mục đích chuyến đi của Phương Kiều.
Con vừa tỉnh, bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Điềmvi_pham_ban_quyen Điềm đã lại nói với là mẹ chồng giết gà, bảo cả sang cơm. Nhưng khi con vừavi_pham_ban_quyen đến, bà ấybot_an_cap thấyvi_pham_ban_quyen con liền sập cửa lại. sợ Điềm Điềm nghe nhầmbot_an_cap, nên con bé đi bác nhà Trưởng thôn hỏi lại cho kỹ. Thím cũng biết mẹ chồng con không mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ruột mà nhầm lẫn thật thì mũi đôi bên đều không hay.
Nhữngvi_pham_ban_quyen lời ẩn ý của Phương Kiều, Tam Thẩm lậpbot_an_cap tức hiểu ngay.
Bà và Hoàng Yến làm chịvi_pham_ban_quyen dâu suốt mươi năm, cũng cãi nhau chừng ấy thời gian, Yến làbot_an_cap hạng người , bà đã quá rõ rồi.
Con đừng lo, Điềm Điềm không nghe . Chuyện giết gà lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính miệngleech_txt_ngu ta nói mặt người, lúc đó ai có ở nhà Trưởng thôn cũng đều nghe thấy cả. Khối người còn ta mẹ kế mà còn thương con dâu hơn mẹ ruột , theo ta thấy, bà ta chỉ giỏi kịch thôi.
Thẩm xungbot_an_cap phong: Con cứ đó, để ta đi gõvi_pham_ban_quyen cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Tiểu Kiều, con đứng lùi ra sau một chút, kẻo già đó giở thói chanh lại làm con bị vạ lây.
nhà họ Trình đóng bằng những tấm ván gỗ, tường đất cao ngang đầu người, chỉ cần nhón thể nhìn qua đầu tường tận sân.
Tam Thẩm gõ cửa mấy tiếng thấy phản hồi, dứt khoát bám lên đầu tường hét lớn vào : Hoàng Yến, mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , con dâu bà đến này! Chẳng phải ở nhà thôn bà giết gà cho ăn sao? Mau cửa ra!
Giọng Tam Thẩmbot_an_cap rất lớn, vài tiếngbot_an_cap quát tháo đã thu hút không ít hàng xóm láng giềng tò mò , ai nấy đều thò đầu ra khỏi nhà ngó nghiêng.
Úi chà, dâu hai mà cũng nỡ giết gà cho nhà thằng cả ăn à? Mặt trời mọcvi_pham_ban_quyen đằng Tây rồi chắc?
Người ta là Phương Kiều còn hai tháng nữa là sinh rồi, cuối cùng cũng được ăn miếng gà bà mẹ chồng cho.
hừ một tiếng: Ăn , Hoàng Yến gà là thật, nhưng Tiểu Kiều tới là bàleech_txt_ngu ta đóng sập cửa lại ngaybot_an_cap, rõbot_an_cap ràng là không muốn ăn đâyleech_txt_ngu .
Trời đất , bắt từ chuồng nhà Phươngleech_txt_ngu Kiều đấy chứ, giết xong không cho người ta ăn à?
Sao bà biết là bắt từ nhà Phương Kiều?
Tôi đồng về chính nhìn thấyleech_txt_ngu , cùng con bé Hồng Mai nhà bà ta cùngvi_pham_ban_quyen nhau bắt. Không chỉ tôi, cả bà ba bên cũng thấy nữa.
Nghe thấy những lời đàm tiếu truyềnvi_pham_ban_quyen vào từ bên , Hoàng Yến tức tối ném đồ đạc loảng xoảng trong bếp.
Tiếng bát đĩa xoong nồi vào nhau kêu chát chúa, nhưng lời tán không những không lại màvi_pham_ban_quyen còn có xunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hướng ngày càng gay gắt hơn.
Hoàng Yến dứt khoát cầm convi_pham_ban_quyen dao phay từ bếp lao ra, mở cửa đuổivi_pham_ban_quyen : Đi đi, đi hết đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Trưa rồi không lo về nhà nấu cơm, tụ tập trước cửa nhà tôi làm cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì!
Yến lăm dao trên , vẻ ghê gớm đá, hàngleech_txt_ngu xóm láng giềng đều thêm chuyện bằng một chuyện, lũ lượt tìm cớ chuồn về nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
thì kêu cháy nồi, kẻ thì bảo đau , chưavi_pham_ban_quyen đầy nửa phútbot_an_cap, đám đã tản , chỉ còn mỗi mình Tam Thẩm.
Người khác sợ Hoàng Yến, nhưng Tam thì không.
Bà hỏi tôi nhìn cái gì àleech_txt_ngu? Tam Thẩm chắnbot_an_cap trước mặt Phương Kiều, cười lạnh hỏi ngược lại một tiếng, sau đó chống nạnh nói: Tất nhiênleech_txt_ngu là nhìn bà giết gà của người mà không người ta ăn rồi.
Ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo giết gà? bớt gió thành mưa đi. Hoàng Yến trợn mắt nói dối khôngleech_txt_ngu chớp mắt.
Phương Kiều bất lực: ơivi_pham_ban_quyen, còn bày ra ở ven rãnh nước kìa, bà cũng nên phi tang chứng cứ đi rồi hãy nói mấy lời đó chứ
Gương mặt Hoàng Yến có một khắc vẹo, sau đó lập tức đổi : Đó là lông vịt, phải lông .
nhà người ta lông trắngleech_txt_ngu muốt, sao chỉ có vịt nhà bà lông hoa thế?
Phương Kiều liếc thấy cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đi tới đầu ngõ, bèn nhẹvi_pham_ban_quyen nhàng đổ thêm vào lửa: Bà không thừa nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng sao, nhưng khôngbot_an_cap cần thiết con và thím kẻ ngốc mà lừa gạt đâu.
Lúc bà đổi trắng thay đen thì quan gì con có ngốc hayleech_txt_ngu , nổi người ngược lý sự cùn rồi. Đã ngoài bốn mươi tuổi đầu mà gà hay vịt cũng phân biệt được.
Tam Thẩm và Phương kẻ tung ngườivi_pham_ban_quyen hứngbot_an_cap, ý như đã dượt từ trước, thành công chọc giận Yến.
đột nhiên con phay lên, chỉleech_txt_ngu vào Tam Thẩm: Tôi đang nói chuyện với con dâu tôi, là lông vịt nó là lông , liên quan gì đến cái rắm nhà bà!
Lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn chưa dứt, trong bỗngbot_an_cap vang lên một giọng nữ nghiêm nghị.
Hoàng Yến, bà dao chỉ vàobot_an_cap người làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì đấy? Mau bỏ dao xuống cho tôi!
Nhìn thấy người mới tới, tay Hoàng Yến run lên, con phay tuột khỏi tay rơi , nữa thì trúng vào mu bàn chân.
Hoàng Yến sợ đến mức hôi hột, liên tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùi về .
Lý Lý nhiệm.
Lý Chủ nhiệm là chủ nhiệm hội phụ nữ của thôn, cũng là vợ của Trưởng thôn. Bà từng là nữ đội trưởng đội duvi_pham_ban_quyen kích, trẻ còn giỏi đánh đấm hơn cả Trưởng thôn, hiện tại tuy đã gần sáu mươi tuổi nhưng uy nghiêm vẫn còn đó, đám đànvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái thôn không ai là sợ bà.
Lý Chủ nhiệm: Điềm nói bà lén lút bắt gà nhà đồng chí Phương Kiều, rốt cuộcbot_an_cap chuyện thế nào?
Không , gì có chuyện đó. Chủ nhiệm à, nó là trẻ con cái gì, nó bậy đấy.
Cháubot_an_cap không có nói bậy! Cô giáo dạy rồi, trẻ con không được dối, đều nói thậtvi_pham_ban_quyenbot_an_cap! Điềm Điềm buông tay Lý Chủ nhiệm ra, chạy ton đến bên cạnh nước thải phía trước: Đại bà kìa, lông gà vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên đất đây này, không phải cháu nói dối đâu.
Đại bà bà thấy rồi, biết Điềm Điềm là đứa trẻ ngoan biết nói dối. Lý Chủ nhiệm dịu dàng dỗ dành Điềm Điềm, sau khi quay sang Hoàngleech_txt_ngu Yến, bà lập tức đổi, nghiêm mặt quở : Hoàng Yến, làm việc này thật không có đức chút nào. là tự bà chủ động nhắc tới mặt mọi người, kếtvi_pham_ban_quyen quả bà lại giết nhà người ta, rồi còn không cho người ta ăn?
Hiểu lầm thôi, tôi tôi không giết gà nhà nó, đây là là con Đúng rồi, đây là vịt.
hôi trên trán Hoàng Yến chảy ròng , bà ta vắt óc cũng không nghĩ ra được lý do nào hợp lý, phải đâm thì theo lao: Người mang không được ăn thịt vịt, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không sau này đứa sinh ra đi đứng lạch bạchbot_an_cap như con vịt thì xấu lắm. Tôi tôi không chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.netvi_pham_ban_quyen ăn cũng là tốt cho nó thôi.
Vì tốtleech_txt_ngu sao? Trong mắt Phương Kiều lóenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên một tia , ngoài mặt lại không để lộ ra: Nói như , con phải cảm ơn bàbot_an_cap đã vì con mà lo nghĩ nhiều như thế.
Cảm ơn thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cần đâu. Hoàng dày với Phương Kiều: Người một nhà nói lời khách sáo, vợ thằng cả đivi_pham_ban_quyen, sau này đừng nghe mấy kẻ bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài xúi giục là được.
Hoàng Yến cố ývi_pham_ban_quyen ám , Tam Thẩm lập tức : Hoàng , bà bảo ai là kẻ hả?
Tôi có chỉ đích danh ai đâu, ai nhận thì đó thôi. Hoàng Yến đắc ý nhướng .
Bà ta thầm tự đắc trong lòng rằngvi_pham_ban_quyen mình thật nhanh trí, nếu không đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệmbot_an_cap phát hiện bà ta lấy trộmvi_pham_ban_quyen gà nhà Phương Kiều, thế nào cũng bị phạt đi làm ở lò gạch.
Tuy , Yến sớm nhận ra mình vui mừng quá sớm.
Đứa trẻ đáng kia bỗng nhảy ra cáo: Đại bà bà nói , lông vịt màu , đây là lông hoa đỏ, rõ gà.
Hoàng tức đến răng lợi, cố hạ giọng dịu dàng: Đại bàbot_an_cap bà không nói dối, đây đây là vịt , lông vịt trời mới có hoa như .
không phảivi_pham_ban_quyen! Điềm Điềm tức sắp khócvi_pham_ban_quyen.
Hoàng mặt dày nói : Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là như vậy! Cháu còn nhỏ nên khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.
Phương Kiều lấy tay Điềm Điềm, kéo cô bé ra sau lưng mình.
Cô nhìn thẳng mắt Hoàng Yến, ánh mắt lạnh lẽo: Bà à, hay vịt người lớn chúng đều tự hiểu rõ, bắt nạt một đứa thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng có hay holeech_txt_ngu cả.
Đúng chẳng gì hay ho, lúc tôi đến cũng nghe thấy các người cãi nhau rồi, mọi chuyện tôi rõ, Lý nhiệm chốt hạ: Hoàng Yến, mang con gà ra đây trả lại cho đồng chí Kiều.
Lý Chủvi_pham_ban_quyen nhiệm, thật sự thật sự không phải Hoàng Yến không nỡ trả lại.
Một con gà trống lớn, vừa béo vừa , nhất cũng bốn năm cân, tiết kiệm đem hầm với rau thì cả có thể ăn được mấy .
Đừng có nói nhảm, bắt nạt
Lời định nói ra cửa miệng, Lý Chủ nhiệm chợt tới Phương Kiều đang mang , còn xỉu lần. Hai chữ thân nhân liệt sĩ được bà nuốt lại, chuyển sangleech_txt_ngu nói: Ở thôn Trìnhleech_txt_ngu này không cho phép có chuyện bắt phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ vàvi_pham_ban_quyen trẻ emvi_pham_ban_quyen.
Mặt Hoàng Yến hếtleech_txt_ngu xanh lại trắngvi_pham_ban_quyen, dưới ánh mắtbot_an_cap nghiêm nghị của Lý Chủ nhiệm, cuối cùng bà ta cũngvi_pham_ban_quyen hực đi vào nhà, mang con đã bị chặt một ra ngoài.
Bà ta vốn định giấu lại vài miếng, nào ngờ Lý Chủ nhiệm lại theo vào tận cửa, dưới sự sát chẽ đó, Hoàng Yến không có cơ hội giở trò.
Con gà béo đến tận miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi mà còn bị ép phải trả lại, điều này chẳng khác cắt thịt trên người Hoàng Yến, ta đau lòng đến mức tức ngực, khó thở.
Tranh chấp được giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Lý Chủ nhiệm ra về, trước khi đi còn dặn Phương Kiều rằngvi_pham_ban_quyen nếu có khó khăn gì cứ đến sự đội tìm bấtvi_pham_ban_quyen cứ lúc nào.
Phương Kiều đầu đáp .
Sau Lý Chủ nhiệm rời đi, Phươngbot_an_cap Kiều tay gà, một tay Điềm , cười với Tam Thẩm: Tam Thẩm, trưa nay sang nhà cháu ăn cơm ạ.
Tam Thẩm xua tay: Thôi không đi đâu, cơm ở nhà thím đã xong cả rồi, chỉ đợi con gáibot_an_cap đi làm về là ăn thôi.
Vốn chỉ là lời khách sáo, thấy Tam Thẩm từ chối, Phươngvi_pham_ban_quyen liền gật : Tam Thẩm, vậy cháu về trước đây ạ.
Về đi, về đi, mau về kẻo Điềm Điềm đói.
Về đến , Phương Kiều mang cho Điềm một chiếc ghế nhỏ, lại đưa cho cô bé chiếc bàn tính nhỏ đểvi_pham_ban_quyen ngồi chơi trước cửa bếp, còn cô thì xách gà trongleech_txt_ngu.
Cái bụng bầu bảy tháng nhô cao trông hơi sợ, nhưng thực tế vẫn còn cách ngày sinh một khoảng thời gian, không ảnh gì đến việc nấu nướng.
Hoàng Yến đã chặt con gà gần xong, Phương Kiều chỉ cần chặt nốt phần theo các khớp xương. Từ nhỏ côleech_txt_ngu đã học ăn từ giavi_pham_ban_quyen đình nên rất thành thạo cách phân xương . Nhờ nắm vững thuật nên việc chặt thịtvi_pham_ban_quyen không tốn quá nhiều sức lực.
Thịt gà được thành từng khối, hoaleech_txt_ngu hồi và hạt rửa sạch để ráo, gừng thái , Phương Kiều còn ra rau nhỏ hái mấy cây sạch rồi cắt đoạn.
Tiếcleech_txt_ngu là vào những nămbot_an_cap 70nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực hiện kinh tế kế hoạch, mua không chỉ cần tiềnbot_an_cap mà còn temnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiếu, gia vị hầm thịt rất khan hiếm, nhiều thứ có tiền cũng muavi_pham_ban_quyen được.
nấm thì tốt biết , thịt nhất là nấu với nấm hương.
Ngay không có loại nấm quý nấm , có các loại nấm khác cũng được.
Nhưng hiện tại đã vào đông, không phải mùa nấm phát triểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Phương Kiều đang cảm thấy tiếc nuối, nào ngờ theo, mắt bỗng xuấtvi_pham_ban_quyen hiện một luồng sương trắng dày đặc. Đến khi sương mù tan đi, cả người cô đột nhiên giữa một vùng xanh áp.
Núi rừng rậm rạp, cây cối xum xuê, những ngọn núi xa xa mù bao phủ, thác nước róc rách đổ trên caobot_an_cap. Và ngay chân một cụm nấm trắng khổng lồ.
Phương chưa bao giờ thấy loại nấm trắng nào như vậy, một cánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấm cả tay người lớn.
Mọi thứ hiện quá đỗileech_txt_ngu kỳ ảo, vượt xa nhận thức của Phương Kiều, cô sững sờ trong giây lát, lòng đặt ra bavi_pham_ban_quyen hỏi:
là ai?
Tôi đang ở đâu?
Đây là cáileech_txt_ngu gì?
Nhìnvi_pham_ban_quyen quanh quấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi, câu hỏi vẫn chưavi_pham_ban_quyen có lời giải đáp thì đúng lúc , làn sương mù quen lại trỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy. Sauvi_pham_ban_quyen cơn mặt ngắn ngủi, Kiều đã trở lại bếp.
lần nữa quanh bởi cái lạnh, trước mặt thớt là hành gừng sẵn, mọi chuyện vừa xảy ra như chỉ là giấc mơ ảo huyền.
Phương Kiều còn đang ngẩn ngơ thì bên ngoài sân vang lên tiếng gõ cửa.
Cô sựcbot_an_cap tỉnh, gạt cảnh tượng kỳ quái vừa rồi ra sau đầu.
Từ bếp đi định cửa, mới đi được vàileech_txt_ngu bước đã thấy tiếng Hoàng Yếnleech_txt_ngu với ai đó ngoài cổng.
Giọng bà ta rất lớn, át giọng của người kia.
tìm Phương Kiều à?
Vâng, bác Trình, cháu có chút việc tìm cô ấy.
Nó nó tỉnh đâu, cô vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đibot_an_cap, lúc khác hãy quay lại.
Chưa tỉnh ạ? Vậy cháu vào đặt xuống rồi ngay. Giọng nữ này rất dịu , Phương Kiều tức nhớ ra, là giọng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương .
Vương Vân là thanh niên tri thức xuống nôngbot_an_cap thôn cùng đợt với cô, trước khi Kiều gả cho Trình Đông, hai người ở chung phòng.
Mối quan hệ của hai người luôn rất tốtbot_an_cap, tình bạn ở kéo suốt mấy chụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm.
Cô vào làm gì, nó đã tỉnh đâu, cô đặt đồ xuống nó cũngvi_pham_ban_quyen chẳngbot_an_cap biết là cô tặng, để lần sau mang sang một thể.
Thôi , đi xách lại nặng lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cháu cứ vào đặt đồ xuống rồi về. Vương Vân nói khẽ nhưng rất kiên trì.
Cách một cánh cửa, Phương Kiều nghe thấy tiếng vỗ , ngay sau đó là Yến nổi giận:
bảo người chưa tỉnh, , cô còn đẩy cửa làm gì? Loảng làm người thức giấc giờ, người từ thành phố về mà chẳng biếtbot_an_cap ý tứ gì cả, chỉ giỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm người khác bực mình.
Vân dạy học ở trường tiểubot_an_cap học trong thôn, ở đây cô mặt mũi hơn Hoàng Yến nên chẳng hề sợ bàbot_an_cap ta.
Bác bực thìbot_an_cap cứ bực, miễn là Phương Kiềuleech_txt_ngu không cháu là được. Bác là người thế nào mọi người rõ cả, gọi một tiếng bác là vì có lễ phép, đừng có tưởng mình quan trọng lắm.
Hoàng Yến nổi giận, Vương Vân cũng bực mình, khách khí đẩy Hoàng Yến ra: Tránh ra, đừng đường.
Thấy hai người ngoài cửa cãi nhau , Kiều chống , vội bước nhanh hai bước cửa bên trong.
Tiểu Vânbot_an_cap, cậu đến à, mình ở trong nhà đã nghe thấy tiếng cậu , mau vào đi. Phương Kiều mỉm đón Vương Vân vào nhà, ý lờ Yến .
Được thôi. Vương Vân đắc ý liếc Hoàng Yến một cái: Bác Trìnhleech_txt_ngu, cháu vào đây nhé, chào bác.
Mí mắt Yến giật, cơn giận bốc lên ngùn ngụt.
Bà ta định bám theo sau Vương Vân để vào nhà, nhưng Phươngvi_pham_ban_quyen Kiều nhanh tay cửa chặn lại, khách sáo nói: Đã giờ ngọ rồi, bà về nhà đi kẻo cả nhà đang đợi bà nấu cơm đấy, cháu không giữ bà lại nữa đâu.
Hoàng Yến nhìn Phương Kiều václeech_txt_ngu cái bụngvi_pham_ban_quyen bầu đứng ở cửa, sự chỉ muốn kệ tất cả mà đẩy phăng cô ra cho rồi.
Nhưng cứ nghĩ đến nay một con gà mà nhịnleech_txt_ngu được cãi nhauvi_pham_ban_quyen với Phương Kiều, suýt chút làm hỏng việc của gia đình, lại còn bị chồng đánh chửi, lần này vẫn không thành , về chắcbot_an_cap chắnvi_pham_ban_quyen lại bị đòn. Hoàng Yến lập tức tỉnh ngộ, dập những ý đồ xấu xa trong lòng.
ta nénleech_txt_ngu giận, ép nặn ra một nụ cười: Không sao, ở nhà có Hồng nấu rồi. Còn Phương Kiều, sáng nay cháu vừa mới ngấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xỉu, người còn chỗ nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không khỏe không? Hay là để dìvi_pham_ban_quyen lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầnleech_txt_ngu một tay nhé?
Đầu tiên là lại đỡ đần một tay, rồi tiếp theo có phải sẽ dọn vào nhà đỡ luôn không?
Phương Kiều cười lạnhleech_txt_ngu.
Kiếp trước, cô ngấtvi_pham_ban_quyen xỉu một mạch cả trời, đến khi lại đã là tối, Hoàngvi_pham_ban_quyen Yến và Trình Hồng Mai đã tự ý dọn vào nhà ở từ lúc nào.
Cô không đồng ý, khéo bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người lập tức dời đi, đó cô còn trẻ, chưa từng trải đời, không hiểu được lòng phức , cũng đã đánh giá thấp sự tham lam và độc ác của người nhà họ .
Hai người đó quả thực đã dọn , nhưng sớm hôm sau, bậc thềm trước cửa vốn luônbot_an_cap sạch sẽ của cô bỗng nhiên kết băng một cách kỳ .
hợp hơn nữa là tin dữ ập đến, cửa vang lên rất nhiều xôn xao nói rằng Trình Bách Đông đãleech_txt_ngu chết. Tiếng bàn tán rất lớn, cô tâm thần hoảng , vội vàng ra ngoài nghe ngóng, vừa một chân giẫm bậc thềmleech_txt_ngu , ngã mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cú đau điếng.
những âm thanh ngoài cửa lập tức giải tán, kệ cô ngã gục vũng máu, đến khi có ngang qua mới đưa cô trạm xá trên thị trấn.
Cô mấtleech_txt_ngu rất nhiều máuleech_txt_ngu, đau đớn suốt một ngày mới sinh hạ được một đứa con gái yếu ớt.
Cô nằm trên giường thể cử động, trong nhà lạivi_pham_ban_quyen có hai đứa trẻ sơ sinhbot_an_cap đangbot_an_cap đợi bú mớm, Hoàng Yến nhân cơ hội đó dọn vào, danh nghĩa là: Mẹ chồng chăm sóc dâu ở cữ.
Chăm sóc qua chăm sóc , tất người nhà họ Trình dọn vào theo. Sau đó, họ nghi ngày sinh đứa trẻ đúng, vu khống sự trong sạch của cô. Cô còn hết thời gian ở đã bị đuổi đến thanh niên tri thức, bị buộc phải chia lìa mẫu tửvi_pham_ban_quyen.
Nghĩ đến những kiếp trước, sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt Phương Kiều lập tức lạnh hẳn xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Không cần, người khỏe lắm, chẳngleech_txt_ngu gì khó chịu cả, phiền dì giúp.
Dì về đi.
Phương Kiều lạnh lùng xong, rầm đóng chặt cửa lại.
Ánh mắt lạnh lẽo cùng kia khiến Hoàng Yến khỏi lẩm bẩm trong lòng.
Bà ta thầm nghĩ: nó đã cái gì rồi khôngbot_an_cap?
Nhưng đại môn nhà Phương Kiều đóng , không vào được, Hoàng Yến dù có ruột đến cũng vô kế khả . Bà ta mangleech_txt_ngu theo đầy bụng nghi hoặc trở về nhà, ngay cửa thì gặp Hồng Mai chơi từ đầu thôn về.
Mẹ, sao mẹ không nhà hầm gà mà lại từ bên kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về thế?
gì, đừng nhắc tới nữa. Yến xua tay: Gà bị Phương Kiềuvi_pham_ban_quyen cướp rồi.
Trình Hồng Mai ngoài chơi với đám chị emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cảbot_an_cap buổi nhà không biết chuyện xảy ra sau đó, vừa nghe mất con là cuống quýt lên: Mất gà rồi thì trưa nay nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình ăn gì? Nhà mình lâu rồi thấy miếng thịt nào.
Thịt thịt thịt, trong đầu mày chỉ biết có thịt thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hoàng vừavi_pham_ban_quyen Trình Hồng Maileech_txt_ngu nói đã thấy mình, đúng là con gái đầu óc.
Mẹ, sao gà lại bị cướp mất? Không phải Phương Kiều ngất rồi à? Hồng đuổi theo Hoàng Yến hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dồn.
Tỉnh từ đời .
con gà quá mất , Hoàng Yến không tiện nói quá chi tiết trước mặt gái, bà taleech_txt_ngu đẩy lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hai mẹleech_txt_ngu trước sau vào nhà.
cửa, Hoàng Yến đã thấy Trình Quý Hòa đang trênbot_an_cap một chiếc ghế tre, nhâm nhi chút rượu nhỏ, khuôn mặt gay rượu còn vương cườileech_txt_ngu đầy bí hiểm.
Nghe thấy tiếng mở , Trình Quý Hòa mắtleech_txt_ngu lên, cười híp nói: Về đấy ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Hoàng ngập ngừng vâng một tiếng.
Trình Hồng Mai cứ thấybot_an_cap Trình Quý Hòa uống rượu là sợ, ông ta say lại lên điênleech_txt_ngu đánh người, cô ta lí nhí tiếng bố rồi thủi cúi đầu trốn vào gian nhà đông.
Linh cảm của Trình Hồng Mai đã đúng, cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa vào phòng được phút đã nghe thấy bên ngoài vang tiếng vật nặng đổ nhào xuống đất, sau tiếng thét ngắn ngủi Hoàng Yến.
Trình Hồng Mai biết mẹ ruột đang bị đánh, nhưng cô ta không tiếng cũng khôngleech_txt_ngu ra ngoài, thu mình trong phòng coi như không biết gì.
Cô ta con gái, sức nhỏ , chẳng giúp gì được cho , bây giờ có ra ngoài thì ngoài việc có thêm người bị đánhleech_txt_ngu ra cũng chẳng quyết được gì. Chờ đến khi bố đánh mệt rồi thì sẽ thôi, mẹ bị đánh quen rồi, chắc sao đâubot_an_cap.
Trình Hồng Mai tự với lòng mình vậy, dường như làm thế thể xóa cảm giác tội lỗi khi làm ngơ trước cảnh hành gia đình.
bên kia, Phương Kiều đón Vương Vânleech_txt_ngu vào nhà.
Điềm Điềm thấy, lập tức đứng dậyvi_pham_ban_quyen khỏi nhỏ, lễ phép chào: Vân ạ.
Chàoleech_txt_ngu Điềm Điềm nhé. Vương mỉm cười xoa mặt Điềm Điềm, cúi người giỏ tre trên tay xuống bệ đá bên ngoài bếp.
Điềm Điềm thẹn thùng ôm chân Phương trốn ra sau lưng cô.
Phươngleech_txt_ngu Kiều kéo một chiếc ghế mời Vân .
Vương Vân nắm tay Kiều cùng ngồi xuống, vẻ mặt đầy : Kiều Kiều, chuyệnbot_an_cap của Bách Đông, mình ngheleech_txt_ngu mấy bà thím thôn nói rồi. Nghe bảo sáng nay cậu còn ngất xỉu, đó đã vào giờ làm rồileech_txt_ngu, mình không về được, người thế rồi? Có chỗ nào không khỏe ?
Phương Kiều lắc đầu: Mình không , lúc chỉ cảm xúc nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời động thôi, đừng lo.
Vương im lặng, vô thức xoabot_an_cap xoa mu bàn tay Phương .
Những lời tiếp theo tàn nhẫn, cô ấy hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do , nhưng cuối cùng vẫnvi_pham_ban_quyen định mở lời: Kiều, nghĩ thoáng ra một chútvi_pham_ban_quyen, bây giờ cậu không phải có một , trong bụng cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang thai nữa. Dù nào đi chăng nữa, cuộc sống vẫn diễn
Phương Kiều rủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt, khẽ một tiếng: Mình biết mà.
Cô đã sống lại một đời, đối với cô, chuyện Trình Bách Đông qua đời trôi qua gần ba mươi năm rồi. Đauleech_txt_ngu lòng thì có, nhưng chủ yếu là nuối tiếc tại sao mình không sinh thời điểm trước khi Trình Bách Đông xảy ra chuyện, như vậy có thểbot_an_cap anh, cố gắng giúp anh tránh được kiếp nạn sinh tử này.
Tuy nhiên, lòng thì lòng, tâmbot_an_cap cảnh tại của cô không còn bi thống tuyệt vọng như kiếp trước nữa.
hiểu rõ sự việc đã xảy ra rồi, bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ người và đứa chưa chào đời trong bụng mới là quan trọng nhất.
Cô phải bảo gái mình thật tốt, tuyệt đối không được để giẫm xe đổ của kiếp trước nữa.
Phương Kiều gượng ra một nụ cười, chuyển chủbot_an_cap đề: Sao cậu mang nhiều đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang ?
Có bao nhiêu đâu.
Vương Vânleech_txt_ngu cũng không Phương Kiều cứ đắm chìm trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nỗi đau , đau không sản phụ, nên thuậnleech_txt_ngu theo lời cô mà kịp thời chuyển chủ .
Cô ấy lật lớp vải xámvi_pham_ban_quyen đậy trên giỏ tre ra, lấy từng thứvi_pham_ban_quyen bên trong đặt lên bàn.
Mạch nha tinh, chẳng phải trước đây cậu nói cứ đứng dậy là hay bị sao? Mình cậu bị thiếuleech_txt_ngu máu, uốngbot_an_cap chút nha tinh mà bổ.
Hai cá hố đóng hộp, một cân nấm khô, nửa cân rong biển , còn cóvi_pham_ban_quyen ít tép khô và mứt biển nữabot_an_cap. Bây giờ cậu ăn nhiều đồ hải sản một chút, sau này con cái sẽ minh.
Kiều ngạc: Thế này mà cònleech_txt_ngu bảo bao nhiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tiểu Vân cậu khiêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốn quá. Lễ vậtvi_pham_ban_quyen này của cậu dù có là con rể mới thăm họ hàng cũng đủ thểleech_txt_ngu diện lắm rồi, mang ra ngoài vợ nhìn vàobot_an_cap có khi phải lóa mắt chứ.
Thôn Trình Gia nằm sâu trong nội địa, phía Y, ranh với hai tỉnh L và S. Cách đó không xa là hạ lưu một con sông lớn, đất đai cát cằn .
hộp mà đối với người đời sau vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức bình thường, thì ở nơi nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phẩm quý hiếm vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Không phải cứleech_txt_ngu mua được, mà buộc phải có tem phiếu vàvi_pham_ban_quyen bị giới số lượng. Thế nhưng trong thời kỳvi_pham_ban_quyen kinh kế hoạch, tem phiếu chỉ dành cho những người có hộ thành thị hoặc bộ hưởng lươngbot_an_cap lương thực nhà nước. Nông dânbot_an_cap tự cung cấp, quanh năm suốt thángleech_txt_ngu chẳng cầm được phiếu trong tay.
niên tri thức có phầnleech_txt_ngu khá khẩm hơn nông dân, mỗi tháng đều có định cung ứng cố định, nhưng cũng bao gồm những nhu yếu phẩm thiết yếu như phiếu lương thựcvi_pham_ban_quyen, phiếu dầu. Hơn nữa, đồ hộp ở tác xãbot_an_cap mua bán huyện chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yếu là hoa quả ngâm , họa hoằn lắm thịt. Ai may mắn mua được đều niu mang về, chẳng nỡ ăn ngay mà đợi đến lễ Tết mới đem ra dùng.
Huống chi đây lại là hai hộp cá biển, rong biển và tôm nõn khô. Nhìn vẻ ngoài xám xịt chẳngbot_an_cap có gì , toàn là thứvi_pham_ban_quyen hiếm lạ, chẳng biết Vương Vân đã phải tốn bao nhiêu thời gian và công sức nhờ vả mới có được.
Phương lòng cảm , nhưng cô cũng không khách sáo giả tạo vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn mình. Tình cảm giữa hai người là thật lòng dạ, Vương Vân đã mang thì chắn không có ý định mang về. Phươngleech_txt_ngu Kiều ghi lòng tốt này, lấy chân tình của . Bạn nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua có lại, tình cảm mới thể bền lâu.
Kiều xếp từng thứ vào tủ chạn, lại hơn mười bông nấm hương khô, tìm một chiếc bát để ngâm nở.
Vân, tôi đang hầm gà, trưa nay bà ở ăn cơm nhévi_pham_ban_quyen. Với lại tôi có việc này muốn bàn bạc với bà.
giết gà sao không gọi tôi sang một tay? Nhúng nước sôi vặt lông, ngồi xổm cả nửa tiếng đồng hồ, cái bụng mặt thế kia mà xoay xở được sao? Tôi nhìn mà lo thay chobot_an_cap bà đấy. Vương quan khỏe của Kiều đầu .
Phương Kiều thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng: Không sao, gà là do bà mẹ chồng tôi làm sẵn rồi, tôi không phải động tay nên khôngbot_an_cap mệt.
ta? Nhắc đến Hoàng Yến, Vương Vân không nhịn được mà bĩu môi: Bà ta mà tốt bụngleech_txt_ngu thế cơ à?
Bà ta tốt bụng đâu, là lẻnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang nhà tôi trộm giết, bị Điềm Điềm phát hiện, tôi phải tìm Hội trưởng Hội phụ mới đòi lại được đấy.
Chẳng tráchvi_pham_ban_quyen, tôi đã bảo bà ta không đời tốt tính mứcvi_pham_ban_quyen giúpvi_pham_ban_quyen bà làm . Vương Vân bất nói: Bà ta có bắt ?
chẳng xơleech_txt_ngu múi đượcleech_txt_ngu gì đâu. Phương Kiều đáp.
Thế thì chắc chắn có ý đồ rồi. Vương Vân giận dữ: Lúc nãy gặp bà cổng, bà ta lấy tư gì mà ngăn cho tôi gặp , còn dày mặt nói là muốn vào giúp bà tay.
Bà ta đang có toan tính trong lòng đấy. Khóe môi Phương Kiều nhếch lên một cong cợt.
Toan ?
Phương Kiều quay nhìn ba gian nhà ngói ở gian chính. Vương Vân hiểu ra ngay lập .
bạn tâm , mọi chuyện không cần nói cũng đủ hiểu. Vươngbot_an_cap Vân mắt, giọng điệu đầy không tin : Bàleech_txt_ngu ta chiếm căn nhà ?
Phương Kiều gật .
Thế còn ông bố chồng của nghĩ sao? Ông ta có biết tính toán của Yến không?
nằm một giường thì chẳng thể là hạng người khác nhau được, ông ta không đời nào biết.
nhà này là do Bách tự tayleech_txt_ngu xây từng viên gạchvi_pham_ban_quyen để cưới vợ, không xin nhà nội đồng một cắc nào. Vậy cũng muốn cho bằng được, bậc cha chú kiểu gì mà không biết hổ vậy?
Vân càng giận, nhịn không mắng một câu: Tôi đã bảo sao mụ Hoàng Yến kia bỗng dưng lại đổi đổi , vừa nãy còn cười híp mắt hỏi bà có cần giúp gì không. Đúng chồn Tết gà, chẳng có ý tốt lành gì, cũng maybot_an_cap là bà bị bà ta lừa.
Cho nên, Vân, bà chuyển từ khu tập thể thanh tri thức sang đây ở cùng tôi đi. Phương Kiều nói: Của cải dễ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòngleech_txt_ngu người lay độngleech_txt_ngu. cát của dân làng, chỉleech_txt_ngu vì tranh nhau mười phân rãnh thoát nước mà có thể đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán. Căn này của tôi anh Bách Đông xâyvi_pham_ban_quyen như vậy, tôi bọn họ dùng bài mềm không được giở trò .
Phương Kiều đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suy nghĩbot_an_cap kỹ rồi, số tiền nhà mà Trình Bách để lại như thỏi khêu gợi lòng tham của kẻ xấu. Người nhà họ Trình nếu một ngày chưa chiếm được những thứ thì sẽ không bao giờ để yên ổn. Cô thân cô thế cô, chẳng khác nào đứa trẻ ôm vàng đi giữa chợ đông, chi tìm thêm một người trợ giúp.
Vương Vân cũng là người quyết đoán, nghe xong liền quyết định : , tôi sẽ dọnbot_an_cap sang ở với , ăn cơm xong là dọn luôn.
Kiều nói: Trong nhàbot_an_cap có sẵn đệm rồi, bà về lấy quần áo là được, không mất bao thời đâu.
Bàn bạc chuyện dọn nhà, Vương Vân chủ động giúp Phương lửa. Tay nghề nướng của Kiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là điều mà cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khu tri thức đều nhận, dù ít dầu gia nhưng món côleech_txt_ngu ra vẫn ngon hơn hẳn những khác. Từ khi Phương hôn, Vương đã thèm thuồng tay nghề của cô từ lâu rồi.
Có Vương Vân chủ động nhóm lửa, Phương Kiều phân tâm trông chừng bếp núc. Cô tập trung xào nấu, khi chảo liền múc nửa muôi cải đổ vào. đó, cô cho hành, , hoa hồi, vào phi , rồi mới trút thịt gà vào đảo đều.
vi_pham_ban_quyen nông thôn không có rượu ăn chuyên dụng, Phương Kiều dùngleech_txt_ngu loại rượu cao lương bán rời sản xuất ngaybot_an_cap tại huyện. Rượu trắng bốc thơm nồng, cô lần lượt thêm nước tương, muối và một thìa lớn tương đậu vào xào . đã lên màu đẹp mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Phương Kiều đổ nước ngập mặt thịt, nắp vungbot_an_cap bắt đầu hầm.
Trongleech_txt_ngu lúc hầm thịt, Phương tranh thủ sạch nấmbot_an_cap hương. Nhìn thấy , cô không nhịn đượcleech_txt_ngu nhớ lại khóm nấm trắng cao nửa người mình vô nhìn thấy không gian Lục Dã Tiên Tung trước đó. Chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốt, hơi ngả vàng, cánh nấm dặn, qua đã thấy rất tươi và mọng nước. Chỉbot_an_cap có điều sự hiện của nóleech_txt_ngu quá kỳ lạ, giốngvi_pham_ban_quyen nhưvi_pham_ban_quyen một giấc , Kiều thấy đó là ảo giác nảy sinh đầu mình. Hơn , khóm nấm to như vậy, trên đời sự có loại khổngvi_pham_ban_quyen lồ thế sao?
Phương Kiều càng nghĩ càng thấy quái, nghĩvi_pham_ban_quyen không thông nên cũng chẳng buồn nghĩ nữa. Côvi_pham_ban_quyen lắc lắcleech_txt_ngu đầu, gạt bỏ chuyện đó ra sau trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ.
Cô cắt đôi nấm hương tay, cho vào thịt gà. Phương Kiều còn ápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm mấy bánh ngô quanh nồi. khi hầm một tiếng đồng hồ, vừa vung ra, hương thơm đã tỏa ra ngào ngạt.
Thịt gà mềm nhừ, đậm đà vị tươngvi_pham_ban_quyen, bánh ngô chấm với nước dùng thịt càng ăn thấy đà. Cuối cùng, haileech_txt_ngu người và một bé Điềm Điềm ba tuổi đều ăn đến căng tròn cả bụng.
Sau bữa ănleech_txt_ngu, Vương Vân chủ động rửa bát. Phương Kiều đổ ít nước vào chậu đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rửa tay Điềm Điềm. Con bé còn nhỏ, dùng đũa chưa thạo nên lúc gặm thịt phải dùng tay, mặtvi_pham_ban_quyen và tay chân đều dínhleech_txt_ngu đầy dầu mỡ.
Một gà trống lớn ăn một bữa còn thừa lại một bát to, được Phương Kiều vào bát. May mà bây giờ trời lạnh, nhiệt độleech_txt_ngu xuống dưới độ âm, không có tủ lạnh để hai ngày cũng sợ hỏng.
Ăn xong, Điềm Điềm ngủ trưa, Vương Vân liền chuẩn bị về khu tập thể để dọn đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Phương Kiều sang nhà Tam Thẩm mượn một chiếcbot_an_cap xe kéo tay để chở đồ, đỡ chạyvi_pham_ban_quyen đi chạy lại lần. Đồ đạc Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân không nhiều, dùng kéo một .
Xe kéo dừng trước cửaleech_txt_ngu nhà Phương , Vương Vân bắt đầu khuân đồ vào . Phương Kiều chia gian phòng phía Tây trong chính Vương Vân ở. Ban đầu gian này định để cho Điềm Điềmvi_pham_ban_quyen, nhưng con bé còn nhỏ, mùa đông ngủ mình không đủ ấm, Kiều đành con ngủ cùng, thế là căn phòng bị bỏ trống, giờ để Vương Vân ở là vừa đẹp.
Giường và tủ quần áo đều có sẵn, chỉ cần mang đồ vào là ở được ngay. Phương Kiều cầm khăn ướt bàn, Vương Vân đang dọn giường chiếu thì bỗngvi_pham_ban_quyen nghe thấy tiếngvi_pham_ban_quyen cổng gỗ bên ngoài kêu mộtvi_pham_ban_quyen tiếng.
Phương Kiều nhìn qua cửa sổleech_txt_ngu raleech_txt_ngu ngoài, phát hiện Trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng Mai đãbot_an_cap lén lút đẩy nhà cô, lặng lẽ bước vào . Phương Kiều cau .
Cô ta đến đây làm gì? Lại định giở gì nữa đây?
Vương Vân thấy biểu cảm của Phương Kiều khôngvi_pham_ban_quyen ổn, động tác trên tay , khẽ hỏi: Ai thế?
Phương Kiều thấp giọng đáp: Trình Hồng Mai.
Vương nghe vậy cũng ghé sát vào cửa sổ nhìn ra ngoàileech_txt_ngu, thấy Trình Hồng Mai đang lén lútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẻn vào nhà bếpleech_txt_ngu, tim cô lập thắt lại: Trong tủ thức ăn có thịt gà đấy, đừng cô ta ăn vụng mất.
Nói rồi, định xắn áo đi ravi_pham_ban_quyen ngoài.
Phương Kiều giữ cô lại: Đừng cuống, tủ thức ăn tôi khóa rồi, cô ta không mở được đâu.
Vương nghe thấy tủ đã thì không còn hoảng hốt , cô đỡ lấy cánh tay Kiều, cùng cô đi phòng tây.
Hai thong đi tới cửa bếp, nhìn thấy mười mươi cảnh Trình Maibot_an_cap đang cố dùngleech_txt_ngu tay không để cạy ổ khóa trên tủ thức .
Phương Kiềubot_an_cap không kìm được mà tiếng.
tay không đòi bẻ khóa, là phí công vô ích.
Ngu ngốc.
Khụ khụ
Trình Hồng Mai đang cúi , chuyên tâm nghiên cứuleech_txt_ngu khóa thì thình lình nghe thấy tiếng nhẹ phíabot_an_cap sau. Kẻ có tật giật mình nhưbot_an_cap cô ta sợ tới mức bủn rủn chân tay, vộileech_txt_ngu vàng buông khóavi_pham_ban_quyen ra.
Nhưng sự hoảng loạn chỉ trong thoáng chốc, sau khi định thần lại, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta lập tức không còn sợ hãi nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nói đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng phải nói lại, Phương Kiều là chị dâu của cô ta, tuy không thân thiết gì lắm nhưngleech_txt_ngu chồng cô ấy là anh em cùng chavi_pham_ban_quyen với mình. Đừng nói giờ còn chưa cho được gì vào mồm, kể cả có ăn ấy con gà thì ?
Đều là người một , chẳng lẽ cô ấy dám đi tố cáo cô ta với đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc?
Hồng Mai mặt không đỏleech_txt_ngu, tim không đập mạnh, cười hì gọi Phương Kiều: Chị dâuleech_txt_ngu, gà chị hầm thơm quá, em ngửi mà đói bụng luôn rồi, chị mở tủ cho em ăn ít đi.
Vươngleech_txt_ngu Vân cạn lời đảo mắt một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm: Định ăn vụng bị tang mà còn dám mở đòi ăn, đúng là danội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt dày thật.
Nói là nhỏ giọng, nhưng thực chất lượng đủ để tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả mọi người nghe thấy.
Nụ trênleech_txt_ngu mặt Trình Hồng lại, cô ta nghiến răngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác: Chị dâu tôi còn nói gì, gì đến hạng ngoài như .
Chị dâu cô là người nể mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên mới ngại không nói, không là lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do cô được nước lấn . Vương Vân bĩu môi: Thèm ăn đến mức dạn dày kia, khôngleech_txt_ngu thấy xấu à.
Trình Hồng Mai thẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá hóa giận, quay sang cầu cứu Phương Kiều: Chị dâu!
thân Phương Kiều cũng muốn cô ta một trận, chẳng qua vì muốn thai yên nên mới không lên tiếng. Giờ thấy Vươngleech_txt_ngu Vân ra mặt giúp , cô kịch còn không kịp, sao giúp Trình Mai. Cô chỉ cười nóileech_txt_ngu nước đôi: Vương Vân nói cũng không sai đâu. Hồng Mai này, cô cũng là rồi, chú ý một chút, đừng để mang xấu là ăn, nếu không sau này khó mà tìm được chồngvi_pham_ban_quyen tử .
Bề ngoài Phương Kiều như đang lo lắng cho Trình Hồng , nhưng chất bên cũng là đang ám cô ta tham ăn.
Trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mai nghe hiểu, tức đỏ cả mắtvi_pham_ban_quyen!
Chị , chị là chị dâu ruột của em cơ mà! ngay chị cũng hùa theo nạt em thế!
Tôi bắt nạt cô khi nào. Phương Kiều mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngleech_txt_ngu đổi sắcvi_pham_ban_quyen dẫm: tốt bot_an_cap thôi, nhưng lời thật thì thường khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô đừng có không lọt tainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hồng nghiến , thầmbot_an_cap mắng trong lòng: Lời thật lòng cái gì chứ, nói tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tham ăn rõ ràngbot_an_cap là lời xấu xa, lại thành tốt cô ta được?
Đám tri thức từ phố về thật là phức, cậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình học được chữ mà lời lẽ khó hiểu để chửivi_pham_ban_quyen .
Phương Kiều lười đối với em chồngvi_pham_ban_quyen phiền phức, bèn ra lệnh đuổi khách: rồi Hồngbot_an_cap Mai, gì thì về đi, có việc phải bận đây.
Trình Hồng Maibot_an_cap mang theo nhiệm vụ người nhà giao phó nên nhất quyết không đi: Chị dâu, chị bụng bầu không tiện, có việc cứ làm giúp cho.
Vương Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp rồi, không cần đến cô đâu. Phương Kiều từ chối.
Trình Hồng Mai chẳng có chút tinh tếvi_pham_ban_quyen nào, xoay người định đi vào trong nhà.
Em thấy ngoài sân có chiếc xe bò, hình như là chuyển đồ từ khu niên tribot_an_cap thức . Chị dâu, chị định Vân dọn đến nhà mìnhleech_txt_ngu ở thật à?
Trình Hồng Mai lên tiếng dò hỏi.
Trong chẳng bí mật cả, xe từ niên thức về phải băng qua nửa làng, không biết đã có bao nhiêu thấy, cơ bản là ai cần biết cũng đều biết hết rồi.
Chẳng gì phải giấu giếmleech_txt_ngu, vậy nên Phươngleech_txt_ngu Kiều nhiên ừ một tiếng.
Trình Hồng vẻ mặtbot_an_cap lo lắng: Chị dâu, Vương Vân là thanh niên tri thức, ngày nào ta cũng phải ra đồng việc, cô ta dọn đến đây chẳng phải là gây thêm cho chị sao.
Kiều ngước mắt nhìn cô ta một cái, lẳng lặng xem cô ta đang tính toán điều gì bụngbot_an_cap.
Chị dâu, haybot_an_cap để em cũng đến ở cùng chị đi? không phải đi làm đồng, vừa hay có thể bầu bạn với chị, ở nhà còn có thể giúp chịleech_txt_ngu làm việc vặt.
Hồng Mai thèm thuồng ba căn nhà đỏ ngói mới trongleech_txt_ngu , vừa nghĩ việc sắp dọn vào đây ở, tim cô tabot_an_cap đã đập thình thịch vì hưng .
Không phải cô ta chưa từng nghĩ đến đuổileech_txt_ngu Vương Vân đi, nhưng người đàn bà xấu xa này có quan hệ rất với Phương Kiều, chắc Phương Kiều sẽ không đồng để Vương Vân đi, có cũng vô ích.
Phương Kiều nhìn thấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự tham lam trong đáy mắt Trình Hồng Mai, cười lạnh trong lòng.
đến đây?
Là đến bầu bạn hại người?
Phương Kiều lần nữa chối: Không cần đâu, có Vương bầu bạn với tôi là đủ rồi.
Chị dâu, chị cứbot_an_cap để emvi_pham_ban_quyen đến ở cùng mà. Hồng Mai đưa tay định nắm lấy taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phương Kiều để làm nũng.
tay Phương Kiều rụtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, né .
Chị dâubot_an_cap à Trình Hồng giậm chân, giọng kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài vừa mềm mỏng vừa nũng nịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vương Vânvi_pham_ban_quyen đi làm từ sớm đến tối mới về, chị ở nhà một mình nhỡ có chuyện gìleech_txt_ngu xảy ra thì biết làm thế nào.
Phi phi phi, cái miệng quạ đen cô.
Vương Vân nghe mà mình, vừa vừa lôi Trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng Mai ra khỏi cửaleech_txt_ngu: Cô mau đi cho khuất mắt, ở đây người ta ghét nữa, nghe nói chuyện dông dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật là đen đủi.
dâu, chị dâu
Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiều lạnh đứng nhìn, không tiếng.
Cuối cùng, một tiếng rầm vang , cánh cổng lớn đóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sầm trước mặt Trình Hồng Mai, ngăn cách toàn tầm nhìn cô ta.
Trình Hồng Mai tức đến răng nghiến lợi, đứng ngoài tườngbot_an_cap hét lớn: Chị dâu! Vương cô tavi_pham_ban_quyen đuổi ngoài, cô ta xa lắm, chị có quản được ta hả!
Đápleech_txt_ngu lại điềubot_an_cap đóleech_txt_ngu, Phương Kiều tuyên bố: Không quản .
Nhìn cánh đóng chặt, Hồng Mai nổi trận lôi đình nhưng chẳng làm gì , tức tối đá mạnh một cái vào đá trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa, kết quả đế giày quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỏng khiến bàn chân đau điếng, cô ta nhăn nhăn mũi đau.
Trong sânbot_an_cap, Phương Kiều và Vân nhìn nhau cười.
Vương đắc ý nhướn mày, dùng giọng chỉ đủ hai người nghe thấy hỏi: Thế nào? Tôileech_txt_ngu diễn vainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ác nàybot_an_cap cũng không chứ?
Phương Kiều gật đầu, giơ ngón tay cái về phía cô.
Trình Hồng Mai mặt đen như nhọleech_txt_ngu , đi khập khiễng nhà.
Nghe thấy , Hoàng Yến vội vàng buông kim chỉ tay , đón : Chẳng phải con sang nhà Phương Kiều sao? Sao lại hầm hầm sát khí trở về kia? Chân bị làmbot_an_cap sao vậyvi_pham_ban_quyen?
Bà còn nói nữa ! Trình Hồng Mai đá bay chiếc giàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vải bông ra: Bà bà khâu cái đế giàybot_an_cap kiểu gì mà mỏng dính thế, đá chết đi được.
Đếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giày làm sao? Để xem nào. Hoàng Yến nhặt giày lênleech_txt_ngu, thấy đế giày vẫn bình thường, bản phàn nàn: Chẳng vẫn tốt đó ? Cả nhà đều đi đế giày dày như nhau, sao người khác nói gì? Sao chỉ có mỗi con đi là đau chân?
là đau chân đấy, đá trúng đau muốn chết, chân nàyleech_txt_ngu củavi_pham_ban_quyen con còn chẳng dám chạm đất đây này. Hồng Mai phát .
Buổi trưa Hoàng Yến vừa mới bị đánh một trận, khắp người đangleech_txt_ngu ê ẩm đau nhức, Trình Mai không chia sẻ gánhvi_pham_ban_quyen nặng bà ta thì thôi, bà ta chẳng trách gì, sao cũng là con gái ruột, ta cũng không nỡ để con bị đánh.
chồng có tính gì trút lên đầu bà thôi đi, ngay cả đứa connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình ruột đẻ ra cũng trút giận đầu bà như ?
số bà ta lại rẻ mạt đến thế, để bất kỳ ai cái này cũng có thể chà đạp được vậy?
Hoàng nghĩ đến đây cũng chẳng vui vẻ gì, ta ném chiếc giày vào người Trình Hồng Mai, bựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bội nói: Chuyện tao đangvi_pham_ban_quyen nóivi_pham_ban_quyen không phải là đôi giày, mà là Kiều đấy. Tự con không lấy lòng được nó, cònvi_pham_ban_quyen quay sang trút giận lên đầu tao cái gì!
Không có, con đang nói giày mà. Trình Hồng cãi bướng.
Hoàng Yến giơ ngón tay ấn mạnh vào trán Trình Hồng Mai một cái: Bớt cãi , convi_pham_ban_quyen là do đẻ raleech_txt_ngu, cái đầu của con đang nghĩ cái gì, lẽ nào tao lại không biết?
Cãi cọ cái gì, không hàng xóm nghe cười cho à. Trình Quý Hòa một điếu lào từ chính đi ra, ông ta ghế dưới nắng: Thay vì tốn công cãi nhau, bằng nghĩ xem tiếp theo nên làm ?
Tôi là chịu thuabot_an_cap rồi, nói xem nên làm thế nào . Hoàng Yến ngồi xuống cạnh Quý , nghiến răng nóibot_an_cap: Con nhỏ Phương Kiều đó bướng lắm, tôi đã nói hết lời hay đẹp rồi mà mặtvi_pham_ban_quyen nó vẫn cứ lạnh như tiền.
Trình Mai tiếp lời: Con hết cách, con gọi một chị dâu, hai tiếng chị dâu, lời nịnh nọt cả thúng, nhưng mặt chịvi_pham_ban_quyen ta cứ cười, miệng như bưng. Vươngleech_txt_ngu Vân lôi con , chị ta cũng thèm ho một tiếng.
Trình Quý Hòa cauleech_txt_ngu mày nghĩ, miệng rít thuốc nhả khói mịt , mấy xung quanh nồng nặc mùi thuốc khét lẹt.
Trình Hồng Mai chê , bịt mũi lùi lạileech_txt_ngu một bước.
Trình Hòa nhả ngụm khói cuối cùng miệng ra, tàn nhẫn nói: Rượu mời không uống lạileech_txt_ngu muốn uống phạt! Mềm không dùng biện pháp mạnh.
Dùng biện pháp mạnh thế nào? Liệu cóleech_txt_ngu tách sạch được nhà mình ra không? thể đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả thôn trỏleech_txt_ngu vào sống lưng nhà mình được đâu. Hoàng Yến vội vàng .
Trình Hồng Mai cũng vểnh tai lên ngheleech_txt_ngu.
Trình Quý Hòa gõ tàn đất, cười lạnh một tiếng: Sợ cái gì. Một bụng dạ chửa, có thiếu gì cách để nó xảy chuyện!
Cả chiều trôi qua trong đềm, tựa như yên cùng trước cơn bão ập đến.
Đêm đầu tiên sau khi trọng sinh, Phương Kiều nằm giường, vuốt ve bụng mãi khôngvi_pham_ban_quyen được.
Cô nghĩ về rất nhiềuleech_txt_ngu chuyện, chuyện đời , chuyện đời này.
Cô không hiểu nổi, sao một người tốt như Trình Bách lại không thể sống thọ, còn Trình kia lại có thể sống đến lúc đầu bạc răng longnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Không thể nghĩ tiếp được nữa, càng càng thấy uất ức không .
Phương Kiều sợ mình sẽ bật khóc, cô phân tán tư tưởng, những vui vẻ, cuối cùng không kìm được nhớ khómvi_pham_ban_quyen nấmbot_an_cap trắng cô thấy trong ‘giấc mơvi_pham_ban_quyen’ ban ngày.
Trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt nhanh xuất làn quen thuộc, ngay , Phương phát mình lại một lần đứngvi_pham_ban_quyen ‘tiên cảnh’ xanh kia, dưới chân vẫn là khóm trắng quen thuộc đó.
Mộtvi_pham_ban_quyen luồng thơm mang theovi_pham_ban_quyen hương cỏ vào mặt, Phương Kiều cảm cơ thể mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ bẫng đi rất nhiều, và đó không phải là ảo giác.
Bởi , cô phía trước một bước, cái này đã khiến phát hiện điều bất thường!
Ở đây, trọng dườngleech_txt_ngu như không tồn tại, cô giống như đang bay lên, chỉ nhẹ nhàng cái mà chân đã rời mặt đất nửa mét, tiến về phía trước cả mấy mét!
Thật thật thần kỳ!
Phương nảy ra ý định thửvi_pham_ban_quyen nghiệm, cô cố tình nhảy vềleech_txt_ngu phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước một cái, lần này ‘bay’ xa hơn, quay đầu nhìn lại, khoảng cách với khóm nấm đầu đã xa tới vài chục rồi.
Trời ạ, cô chỉ mới cử có hai cái thôi đấy.
sững sờ.
cuộc là nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào vậy?
Phương Kiều ở không gian diệu nàyvi_pham_ban_quyen khoảng phút, sau cùng vì sợ Điềm thức nửavi_pham_ban_quyen đêm cô sẽ quấyvi_pham_ban_quyen , cô mới rời khỏi không gian.
Trước khi ra ngoài, cô hái một nấm thử xem đồ vật trong có thể mang theo về thực tạibot_an_cap haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không.
Làn sương trước mắt tanvi_pham_ban_quyen biến, Phương Kiều trở lại giường, trong tay vẫn nắm chặt một bông nấm trắng.
Không phải ảo !
Là thật!
Hóa ra thực sự thật!
ngồi dậy trên , kinh nhìn bông nấm trong tay.
lẽ vì động tác của cô mạnh, Điềm Điềm ngủ bên cạnh mở mắt ra lẩm cô một tiếng.
Mẹ?
sao , Điềm tiếp đi con. Phương Kiều nhẹ nhàng vỗleech_txt_ngu vai con bé, dỗ dành vài tiếng. Điềm Điềm lẩm hai câubot_an_cap rồi xoay người ngủ thiếp đi.
Lòng Phương Kiều động, dù nào cũng không ngủ lại được nữa.
Cô khoác thêm chiếc áo rồi xuống giường.
Loại nấm trắng này, theo kinh nghiệm nấu nướng từ nhỏleech_txt_ngu của Phương Kiều, cô khẳng định đây là loại nấm không độc có thể ăn , nhưng xuất hiện của không gian này kỳ, cô cũngleech_txt_ngu không rõ đồ bên trong có toàn hay không?
Tự mình thử nghiệm thì quá mạo , Phương Kiều định dùng gà trong nhà đểvi_pham_ban_quyen thử độc trước.
Cô rửavi_pham_ban_quyen sạch nấm, nồi luộc qua, sau khi nấm thì vớt ra băm .
Gà mái phải giữ lại để đẻ trứng, Phương Kiều đem toàn nấm cho vào cái bát sứt trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuồng gà , sau dùng gạch chặn cửa chuồng lại đểleech_txt_ngu tránh ban đêm có chồn hương bắt vi_pham_ban_quyen.
Làm xong tất cả, Phương Kiều phủi bụi trên tay, rửa sạch rồi về phòng .
Còn kết quả thí nghiệm, cứ đợi xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con trống có sao không thì sẽ rõ.
Phương mang theo hy vọng đẹpbot_an_cap chìm vào giấc ngủ, hôm sau khi trời vừa hửng sáng, cô đã bị tiếng gà trống gáy đánh thức.
Nghe tiếng gáy dõng của con gàvi_pham_ban_quyen trống, Phương Kiều thầm nghĩ: Chắc là không sao rồi.
Mặc áo tử tế, Điềm Điềm chưa tỉnh, Phương Kiều đắp lại chăn cho con bé rồi bước ra .
Vương đã dậy rồileech_txt_ngu, bận rộn bếp.
Nghe thấy tiếng động, ấy thònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu ra khỏi bếp nhắc nhở: Kiều, trong có nước nóng đấy, cậu pha thêm mà rửa mặt. Mình đang cán mì rồi, rửa mặt xong là có thể ăn cơm.
Kiều đáp một tiếng rồi đi vào bếp, ôm vai Vương Vân nũngbot_an_cap: Tiểu Vân, cậu thật , mình hạnh phúc đi mất, ngủ dậy đã cơm tậnbot_an_cap miệng .
Đừng có nịnh nữa, mau đi đánh răng rửa mặt đi, mình xong ngay đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tuân lệnh.
Phương Kiều quay người khỏi bếp, rửa mặt đánhvi_pham_ban_quyen .
Mì vẫn chưa chín, Phương Kiều tranh thủ thời gian này mở ra cho đám bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhốt cả đêm được ngoài dạo .
Kiều mở gà mái trước, bốn vi_pham_ban_quyen mái không con , sau đó cô mới mở chuồng gà trống.
Vốn dĩ hai con gà trống, hôm qua đã bị Hoàng Yến một con để ăn, con gà trốngbot_an_cap nhất còn lại vừa khỏi chuồng đã nhảy lên nóc chuồng, dẫm cỏ tranh ‘ò ó ’.
Cực kỳ sungleech_txt_ngu sức, nhanh , có vẻ gì vấn đề cả.
Kiều nhìn vào trong , nấm trong bát sứt đã bị ăn sạch sành sanh.
Gà ăn nấm không sao, ra đồ vật trong không có thể ănbot_an_cap được.
Chỉvi_pham_ban_quyen là có nhiều loại thực vật trong đó Phương chưa từng thấy bao , trước khi ăn phải biệt kỹ , cũng may ngày còn dài, cô có đủ thời gian để tìm hiểu.
Lúc Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân gọi cô vào ăn cơm, Phương Kiềuvi_pham_ban_quyen rửa tay một lần nữa.
sáng là món mì do chính tay Vương Vân cán, trong có thêm miếng thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gà, người ngon lànhvi_pham_ban_quyen.
Cơmbot_an_cap ănleech_txt_ngu nửa, ngoài tườngbot_an_cap bỗng truyền đến tiếng ào náo loạn, ánh mắt Phương Kiều rung , đến rồi.
Lúcbot_an_cap đầu Vân không để , dù sao ở nông thôn cứ chút chuyện là mọi người lại rùm lên cho cả làng cùng biết.
Nhưng nghe mãi, ấy lại nghe thấyleech_txt_ngu những từ khóa như ‘nhà họ Trình’, ‘chết rồi’, ‘đã chết’, ‘Phương Kiều’, ‘đứa trẻ’
Vương Vân lập tức không ngồi yên được nữa.
Đám đàn bà dài lưỡi này!
Sao có thể sao có thể đứng ngaybot_an_cap cổng nhà người ta mà nói những lời như vậy chứ!
Đây chẳng là xát muối vào vết thương lòng của người taleech_txt_ngu sao!
Thật là quá thấtbot_an_cap đức!
Phương Kiều giữ tay Vương lại: Bình tĩnh .
Họ quá đángleech_txt_ngu lắm rồi! Trước mặt Phương Kiều, Vân nỡ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những tànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẫn kia, tức đến đỏ vành mắt.
Phương Kiều đặt xuống, đứng dậy ra sân. Vươngleech_txt_ngu Vân cũngvi_pham_ban_quyen vội vàng đi theo.
Từ trong sân nghe , tiếng bàn tán bên ngoài lúc càng lớn, trong giọng của Hoàng là vang dội nhất.
trước Phương Kiều từng qua chuyện tươngleech_txt_ngu , những lời tuy ảnh hưởng đến tâm trạng nhưng đã không còn có thể gây ra bất kỳleech_txt_ngu tổn thương nào cho cô nữa. Cô cúi người nhặt hòn đất dưới đất, nhắm mà ném thẳng ngoài tường. Vương Vân cũng giúp cô .
Mười mấy ném ra, gì cũng có cái . Chỉ nghe thấy bên ngoài tường có người Ái chà! một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngay sau đó là tiếng chửi giận dữ: Đứa nào mù mắt dám bà đây!
Tiếp đó có người ra làmbot_an_cap hòa: Kìa, mau đừng nói nữa, từ trong ra đấy.
Hầy, người ta làm dâu, nghe thấy thế đương nhiên là khó chịu rồi. Hoàng Yến, bà cũng thật là, cứ phải đứng cửa nhà người ta mà nói, thế này chẳng phảileech_txt_ngu đức quá sao.
Đừng nói nữa, thôibot_an_cap.
Tiếng độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài sân chẳng mấy chốc đã tan sạch sành sanh. Kiều mởvi_pham_ban_quyen cổng nhìn ra ngoài, quả thấy trênvi_pham_ban_quyen bậc thềm kết một lớp băng dày .
Bổn cũ soạn .
đảo nhìn quanh, vặn thấy có mộtleech_txt_ngu bóng bot_an_cap lẩn vào sau bức tường, cô không nhịn mà cười lạnh tiếng. rộn cả đêm, phát hiện cô không kế chắc là thất vọng ?
Đúng là lũ đàn bà lẻo mép!
Vương Vân hậm hực bước ngoàivi_pham_ban_quyen, được Phương Kiều kéo lại mới phát trên thềm có .
Lạ thật, trước cửa lại có băng nhỉvi_pham_ban_quyen? Hôm qua tôi quét , cũng tuyết đâu, sao dưng lại băng này?
Nói đến đây, Vương Vân độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên ứng lại. Bậc hôm qua quét dọn sạch sẽ, đêm qua trời tuyết mà lại đột ngột đóng băng, trừ phi là có người cố ý!
vi_pham_ban_quyen kẻ cố ý hắt nước lên bậc thềm!
Nhìn lớp băng dày này, chắc không chỉ nước một lần! Trong nhà có mang thai có nhỏ, vạn nhất dẫm lên mà ngã, hậu không dám tưởng tượng! Kẻ làm xấu này rốt cuộc gì, vừa nhìn đã rõ!
Quávi_pham_ban_quyen độc ác!
Vân đến người: Không được, tôi phải đi tìm thôn, tìm Lý Chủ nhiệm!
Cẩn một chút. Phương Kiều dặn dò.
Tôi biết rồi. Vương cẩn thận lách qua bậc thềm.
Phươngbot_an_cap Kiều đứng tại chỗ đợi cô ấy quay lại. Kiếp trước lúc cô chuyện, Lý Chủ nhiệm vừa vặn đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều trấn làm việc, trong thôn chỉ có làm chủ. Trưởng thôn cũng họ Trình, là họ hàng với Trình Quý Hòa, lúc nào cũng vị nhà .
Cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hy vọng gì vào kết quả, nhưng vẫn khôngbot_an_cap cam tâm, có mộtbot_an_cap sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ vọng mơ hồ nào đó. Quả nhiên, chỉ vài phút sau, Vân mặt mày thất vọng trở .
Lý Chủ nhiệm đi họp trên trấn từ sáng sớm rồi, khôngleech_txt_ngu có nhà. Trưởng thì không thèm quản, bảo chỉ mấy miếng băng thôi, trướcbot_an_cap nhà ai mà chẳng có vài mẩu băng .
Tôi bảo những chỗ khác không có, có trên bậc thềm mới có, lại còn rất dày, chắn có người cố ý làm. Ông bảo, có khi là con nghịch ngợm thôi.
Tôi nói thêm mấy câu thì ông ta gắt lên, chẳng phải chưa chuyện ? Rồi đuổi tôi làm đi, đừng có gây sự vô lý.
Vân ấm ứcbot_an_cap trong lòng, không nhịn được bầm: Sao ta lại như thế cơ chứ.
Bỏ đi. Kiều nắm lấy tay Vương Vân, lắc đầu với cô ấy: Lý Chủ nhiệm không có , trưởng thôn sẽ không quảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.
Chuyện nhỏ thì hòa giải kiểu ba phải, chuyện thì thiên vị công khai, nhà ai thế mạnh thì bênh vực đó, kiếp trước cô nhìn rồi.
Vào nhà , sau này cẩn thận hơn là được.
Nhưng mà, chỉ có kẻleech_txt_ngu trộm ngày, chứ làm gì có ai đề phòngleech_txt_ngu kẻ trộm được nghìn ngày. Vương Vân lo : Tôi thật sự sợ bọn họbot_an_cap một khôngleech_txt_ngu thành lại làm liều.
Không đâu, thậnbot_an_cap, không việc gì tôi sẽ ra khỏi cửabot_an_cap, không cho bọn họ có cơ tiếp cận. Đông dù cũngleech_txt_ngu sĩ, bọn họ không dám gì lộ liễu , bằng không lên trấn, bọn họ gánh không nổi hậu quả đâu.
nên kiếp trước bọn họ mới chọn cách bôi nhọ trong sạch của , tung tin đồn đứa bé là giống hoang, vậy sẽ biến thànhbot_an_cap mâu thuẫn gia đình. Danh tiếng của thối nát khắp phố phường, hễbot_an_cap hỏi đến là ai cũng nói cô cắm sừng liệt sĩ, càng không có ai đứng về cô.
Nghĩ đến đây, Kiều đột nhiên cảnh giác. nửa đó, bọn họ đã dùng chiêu , còn bịa đặt mua chuộc một gã lưu manh ở làng bên rabot_an_cap làm chứng cứ, minh họ có gian , đóngleech_txt_ngu cô lên cột trụ nhụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Kiếp mình đã tránh được tai họa trước đó, không bị ngã cũng không sinh non, nhà Trình để đạt được âm mưu, liệu có ra tay hơn không? Nếu mình không chuẩn sẵn đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lui, chẳng phải lại bị hắt thân nước bẩn sao?
Suyvi_pham_ban_quyen tính kỹ càng, Kiều cảm thấy mình không thể ngồi chịu trận, nếu có , tốt vẫn nên tay trước để chiếm lợi thế!
đóng cửa lại, rầm rì bàn bạc với Vương Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtleech_txt_ngu hồi lâu, cuối cùng tiễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ấy ra cửa. Vương Vân đi không lâu thì Điềm cũng ngủ dậy. Cô bé tự mặc quần áo rửa mặt, cơ không cần Phương Kiều phải nhúng tay vàoleech_txt_ngu.
Phương Kiều pha cho con bé ít ấm để rửa mặt, còn mình thì vào bếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mì. Chỉ là mì vừa mới chín, còn chưa ra bát thì đã nghe thấy tiếng thét chói tai của cô bé từ .
A
A
Cứu cháu với!
Có rắn!
Rắn? Giữa mùa đông lấy đâu ra ?
nóivi_pham_ban_quyen của Điềm Điềm mang tiếng khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Phươngleech_txt_ngu Kiều không kịp nghĩvi_pham_ban_quyen nhiều, vội vàng từ trong bếp chạy ra.
Điềm Điềm, côleech_txt_ngu đây rồi, không sợ không .
Gương mặt Điềm Điềm đầy mắt vùi vào lòng Phương Kiều, thútvi_pham_ban_quyen khóc. Phương Kiều tay lau nước trên mặt conbot_an_cap bé, lo lắng hỏi: Ngoan, không khóc nữa, mau nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cô biết, cháu thấy rắn ?
dưới sổ phía đông .
Điềm Điềm sợ hãi nấp sau lưng Phương Kiều. Phương Kiều cũng có sợ, cô là người lớn, sợ phải gồng . Dù sao Điềm Điềm cũng đã bị dọa khóc rồi, haibot_an_cap không thể cứ thế mà ôm nhau khóc được.
Phương lấy cời lửa từ bếp ra, này dài dài, để phòng rất tốt. lời chỉ dẫn của Điềm Điềm, Phương Kiều gần cửa sổ phía đông, nhìn từ xa thấy một con rắn lục cỏ đầu hình bầu dục, thân màu xanh lá cây, lập tức thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phào nhẹ .
Rắn lục cỏ là rắn không , tính rất hiền lành, hơi nhát gan, không tấn công người. Phương Kiềuvi_pham_ban_quyen xuống nông thônbot_an_cap mấy năm nay đã thấy không ít, còn từng ăn qua. Lúc đầu cũng không dám ăn, cô là đầu thì đúng, nhưng thứvi_pham_ban_quyen này sợ quá, sợ từ nhỏ. Các nữ thanh niên tri thức khác cũngleech_txt_ngu vậy. thôn nghèo , năm chẳng ngửi thấy mùivi_pham_ban_quyen thịt , sau này là loại thịt nào có ăn đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đám con gái bọn cô cũngvi_pham_ban_quyen không kén chọn nữa, dù sao cuối hầm cũng rất thơm.
Điềm Điềm đừngbot_an_cap sợ nhé, rắn không có độc, không cắn người đâu.
Dỗ đứa trẻ xong, Phương Kiềuleech_txt_ngu thanh cời lửa con rắnbot_an_cap dưới đất một cái. Con rắn bị khều cũng không nhúcvi_pham_ban_quyen nhích, cơ thể vô cùng cứng đờ, rõ là đãbot_an_cap bị cứng.
Phương Kiều nghĩ cũng đúng, rắn là động vật máu lạnh, độ trong cơ thể thaybot_an_cap đổi theo nhiệt độ bên ngoài, cho mùa đông buộc ngủ đông để thích nghi với nhiệt độ thấp, nếu không sẽ bị chết rét. Con rắn đang trong trạng tháivi_pham_ban_quyen ngủ , nghĩ lại thì bình thường không đời nào nó lại bò ra khỏi tổ ngủ đông được, cho nên cực kỳ có khả là do thất đức nàovi_pham_ban_quyen đó làm chuyện thất đức này.
Điềm Điềm, nói cho biết, con rắn từ đâu bò đến đây?
Phương Kiều dịu dàng vuốt Điềm Điềm, dùng sự ôn nhu để xua tan nỗi sợ trong lòng con bé. Điềm Điềm hai ôm chặt lấy chân Phương Kiều, cắn môi dưới, lấy hết can đảm nhỏ giọng nói: Cô ơi, không phải nó bò đâu, là là có bênvi_pham_ban_quyen ngoài ném vào, từ kia , suýt chút nữa là ném trúng vào chậu rửa mặt của cháu rồi.
Phương Kiều nhìn theo hướng ngón tay Điềm Điềm chỉ ra , trên tường, một cây cỏ đangvi_pham_ban_quyen đưa trước gió lạnhbot_an_cap.
Bên ngoàileech_txt_ngu tường, Trình Hồng Mai và Hoàng Yến đang rụt cổ, đứng sát vào chân tường. Sự im lúc này quá đỗi quáileech_txt_ngu dị, hai người đưa mắt nhìn nhau, Hồng Maileech_txt_ngu trong lòng cóleech_txt_ngu chút chắn: Mẹ, sao trong sân chỉ có tiếng con bé gọi rồi im bặt thế? Trong nhà rắn, Phương Kiều không sợ sao? Sao thấy kêu gì ?
Chắc là chưa dọa được. Hoàng Yến càm ràm: , nãy mẹ đã , con lấy con rắn lục nhỏ thế không thua, loại khôngleech_txt_ngu này không dọa được người đâu, lấy thì cũng phải lấy nào có độc ấy.
Trình Hồng Mai: Loại có độcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con nào dám đụng vào, nó mà cắn cho một cái thì sao, chết chơi đấy.
Giữa mùa đông, rắn đềuvi_pham_ban_quyen đông cứng không động được , chỉ có là nhát .
Trình Hồng Mai bất mãn bĩu môi: Bảo con nhát gan, sao mẹ khôngvi_pham_ban_quyen tự đi ra đồng mà bắt rắn, mẹ tưởng tổ rắn dễ tìmbot_an_cap chắc, bắt được con rắn lục này đã là tốt rồi
Chữ rồi còn chưa kịp rabot_an_cap, Hồng Mai đột nhiênvi_pham_ban_quyen cảm thấy trên mát lạnh, ngay sau đóvi_pham_ban_quyen cảm lạnh lẽo trượt vào cổ, da gà trên người lập tức nổi lên khắp nơi.
Cái thế, lạnh thế này? Tuyết rơi ?
Cô ta vô thức đưa tay lên cổ sờ một cái, cảm giác vảy rắn tuồn tuột, lạnhbot_an_cap buốt, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta thắc mắc bóp thử một , ngay sau đó mớibot_an_cap nhận ra, bỗng chốc cứng đờ. Cô ta vẻ kinh đứng tại chỗ lắc mạnh người, cốbot_an_cap gắng hất con rắn xuống, ngũ quan vẹo, giọng run rẩy cầu cứu: Á á á, rắn! Rắn! Mẹ! Mẹ giúp lấy nó xuống, lấy nó !
Hoàng chẳng may tâm đến lời cầu cứu của Trình Hồng , giọng vô cùng chê bai: Một rắn đã đông cứng, lại còn là tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con bắt về, con sợ gì chứ.
Bắt rắn người không thành lại bị dọa ngược lại, đúng là chẳng có tiền đồ gì cả. Trình Hồng Mai tốn công sức cuối cùng mới được rắn ra khỏileech_txt_ngu người, ngheleech_txt_ngu mẹ ruột nói vậybot_an_cap, uất ức tột cùng: con chẳng phải là sợ nó chui vào trong sao.
chui vào trong thì đã làm sao, lại chẳng có độcbot_an_cap.
Hoàng chẳng nhìn cái bộ dạng tham sống sợ chết nhát Trìnhleech_txt_ngu Hồng Mai, vôbot_an_cap tư đảo mắt một cáileech_txt_ngu. Vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngẩng đầu đã thấy Phương đứng cách bức tường lạnh lùng nhìn bọn họ, trong lòng lập tức càng thêm tứcbot_an_cap giận.
Cái con chết tiệt này, sao vẫn chưa sảy thai chứ?!
Uổng hôm qua bà bận rộn nửa đêm mới làm được lớp băng kia.
Trình Hồng Mai cũng nhìn thấy Phương Kiều, mắt lập tức ngược , giậnleech_txt_ngu dữ : Phương Kiều! Tao biết là mày !
Phương Kiều thản nhiên liếc ta mộtvi_pham_ban_quyen cái: Là tôi thì sao?
Mày thật ác! Cố ý ném rắn vào cổ tao dọa ! Trình Mai nghiến răng nghiến lợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Phương Kiều: Rắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là do cô bắt , tôibot_an_cap chỉ là dùng ông đập lưng ông mà thôi. Tự làm tự chịu là xứng đáng.
Gậy gì mà đập gì, mày là người thành phố thì giỏi chắc, giỏi mấy chẳng phải cũng phải xuống nông thôn cuốc đất sao, bớt mấy lời lẽ bọn tao nghe không hiểu để chửi người đivi_pham_ban_quyen.
Trình Hồng Mai ghét nhất vẻ dong tại nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Phương , nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm cô ta trông như một mụ đàn bà chanh chua không não trong thôn, lập tức cả mắt, giơ chân lên như để giận mà dẫm mạnh cái lên người con rắn.
Phương Kiều chẳng buồn nghe Trình Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mai chửi bới mình thế nào, xoay ngườileech_txt_ngu khỏi bức , dắt tay Điềm quay bếp.
Ngoài tườngvi_pham_ban_quyen, Hoàng Yến kéo tay Trình Hồng Mai.
Thôi , đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫmleech_txt_ngu nữaleech_txt_ngu, người . Hoàng Yến ngườivi_pham_ban_quyen nhặt con đã đông cứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên: Thật lãng phí trời, dù saobot_an_cap cũngbot_an_capvi_pham_ban_quyen miếng thịt, mang về nhà cũng có thể nấu được bữa.
đường nhà, Trình Hồng Mai bất mãn nói: Mẹ, sao lúc nãyleech_txt_ngu mẹ không giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con mắng nó! Con bị nó bắt nạt chết được.
Hoàng Yến bất lực liếc nhìn Trình Hồng Mai một cái, : Mày là em chồng nó, cãi nhau vài câu chẳng để ý, tao là mẹ kế, vào làm gì? Để nó lại lên chỗ Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chủ nhiệm kiện cáo tao một trận à?
Trình Hồng Mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xụ mặt, vẻ đầy hực: Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là mẹ giương mắt nhìn nó mắng sao?
không thì sao? Xen vào chỉ tổ đổ thêm dầu vào . con ranh này, mày có não chút không, không thấy hai ngày nay Phương Kiều đang đối đầubot_an_cap vớibot_an_cap à. Hoàng Yếnleech_txt_ngu đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hận sắt không thành thép.
Đứa con gái này khờ khạo, chẳng thừa hưởng chút khôn ngoan nào của cả.
Có sao? Trình Hồng Mai hơi ngẩn người: Chẳng phải nó vẫn à?
Vẫn cái miệng độc địa, câu nào xỏ xiên câuvi_pham_ban_quyen đóleech_txt_ngu khiến ta chịu.
Khác chứ! Trướcbot_an_cap đây nó tuy cứng miệng nhưng thực chất vẫn là con non, Trình Bách xảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện là cuống cuồng lên , mày xem bây giờ nó còn không?
Trình Mai ngẫm lại, hình như đúng là khác thật.
Hôm qua nghe tin Trình Bách Đông gặp chuyện, mặt mũi nó sợ đến trắng bệchvi_pham_ban_quyen, còn xỉu suốtbot_an_cap nửa buổi sáng. Kết quả đến sáng nay, nghe người ta nói Trình Bách rồi, nó có thể mặt không đổi sắc mà ném bùn người.
Thấy Trìnhvi_pham_ban_quyen Hồng Mai đã , Hoàng Yến vộileech_txt_ngu vàng hạ thấp giọng nói với cô ta: tưởng nó hoàn không gì về mưu tính của nhà mìnhbot_an_cap ? Cứ khờ đợi chúng tính kế à? Nó thực sự ngốc thì hômbot_an_cap qua đã bị chúng ta dỗ dành cho dọn vàobot_an_cap nhà ở rồi, nếu không thì sáng nay cũng phải hốt mà trượt chân trên rồi. Cả con rắn kia nữa, cũng không dọa được nó, cái nhỏ này tinh ranh lắm!
Nhà nghĩ gì, trong lòng nó rõ mồn . Nếu thực sự làm , nó chẳng màng gì ra thì chúng ta biết sao? Căn nhà Trình Đông để lại, chúng ta muốn hay không muốn? Muốn, thì cả mỗi người nhổ một bãi nước bọt cũng đủ mình chết chìmvi_pham_ban_quyen; không muốn, nhà gạch ngói nhưleech_txt_ngu , mày có cam tâm ?
Trình đương nhiên lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cam tâm. Căn nhà gạch của nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trình Bách Đông căn nhà xịn nhất làngvi_pham_ban_quyen, côvi_pham_ban_quyen ta đã sớm muốn dọnvi_pham_ban_quyen rồi.
Cô ta lắng hỏi: thì phải làm sao?
Bố mày phảibot_an_cap đã nói rồi sao? Muốn trịbot_an_cap một đàn thì thiếu cách, huống chi Phương Kiều còn là góa phụ.
Hoàng Yến cười lạnh tiếng: Cửa nhà góa phụ lắm chuyện thị phi, có tiền cũngvi_pham_ban_quyen phảibot_an_cap có bản lĩnh giữ được. Thím ba mày ví dụ đấy, việc của chồng bà ta vốn dĩ lại cho con , quả thì sao? Cuối cùng chẳng phải bị người khác tay trên, trên trấn cũng không ở lại được, đành phải thủi về kiếm sống. Mày cứ xemleech_txt_ngu, convi_pham_ban_quyen Phương Kiều này không có kết tốt đẹp .
Hoàng Yến thìleech_txt_ngu lắm, nhưng Maibot_an_cap không tin tưởng cho .
Chủ yếu là vì bố côvi_pham_ban_quyen ta, hạng ngườileech_txt_ngu chỉ giỏi khôn dại chợ. Ra thì hiền lành nhút nhát, về nhà đánh thì oai phong cùng.
Nói thậtleech_txt_ngu lòngvi_pham_ban_quyen, Trình Hồng Mai thực sự chút coi thườngvi_pham_ban_quyen người bố như vậy. Chỉleech_txt_ngu có mẹ cô ta là camvi_pham_ban_quyen chịu, lấy gà theo gà lấy chó theo chó, coi lời của bố như thánh chỉ.
bĩu môibot_an_cap: Mẹ, bố con thì nói hùng hồnvi_pham_ban_quyen lắm, nhưngbot_an_cap hôm qua đếnvi_pham_ban_quyen giờ toàn là hai con mình bận rộn, thấy ông ấy nghĩ ra đượcleech_txt_ngu cách gì hay ho, liệu ông ấy có làm nên ?
Nói thì cứ nói, bĩu môi cáibot_an_cap . Đó là bố mày, phải tôn trọng ông ấy một chút. Hoàng Yến lườmleech_txt_ngu Hồng Mai một cái.
Trình Hồng Mai miễn cưỡng đáp một tiếng: Con biết rồi.
Được rồi, con gái con lứa có suốtleech_txt_ngu ngày đuôi người hóng hớt, biết nhiều lỡ miệng nói hớ ra thì khốn. Hoàng đoạn dài: Cũng không biếtleech_txt_ngu anh trai mày đi đâu nữa, cả đêm khôngbot_an_cap về nhà, muốn tìm nó bàn bạc cũng không thấy người đâu. Nó xưa nay vốn trí, chắc chắn có thể cho nhà mình kế.
Đó cũng là do mẹ chiều hư đấy. Trình Hồng Maivi_pham_ban_quyen hừ nhẹ một tiếng, bất mãn nói: Ngày nào cũngbot_an_cap ra ngoài chơi bời, sắp thành kẻ vô lại rồi, tiền trong sớmleech_txt_ngu muộn gì cũng bị anh ấy phá sạch.
Cái nhỏ này, miệng mày không nói được câu nào tế à! Hoàng Yến giơ tay định đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Trình Hồng Mai chà mộtbot_an_cap tiếng rồi vội vàng chạy .
Cô ta cắm đầu chạy vềbot_an_cap nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không chú ý nhìn đường, đâm sầm vào Trình Á Quân mới về tới cửa.
Trình Á Quân tối qua uống rượu, lại còn đánh bài đêm, chân đứng vững, bịleech_txt_ngu trượt mộtleech_txt_ngu cái, ngã ngồi bệt xuống đất cùng Trình Hồng Mai.
Trình Á nằm dưới đất, đau đến mức kêu oai oái, vừabot_an_cap kêuvi_pham_ban_quyen vừa mắng Hồng đi đứng không có mắt.
Trình Mai cũng ngã đauvi_pham_ban_quyen kém, lại bị Trình Á nên trong thấy vô cùng uất ức.
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, Lý Kim Long đi cùng Trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Á Quân liền tới: Thôi mà Á Quân, gái cũng đâu phải cố ývi_pham_ban_quyen đâm vào cậu, cậu lời đi.
Hắn đưa tay phía Trình Hồng Mai: Em gái lại , anh em dậy.
Trình Hồng Mai cảm kích nhìn Kim Long, đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay ra nắm lấy hắn, mượn đứng dậy.
Gương xinh xắn của ta hơi ửng hồng, khẽ nói: Cảm ơn anh Kim Long.
Lý Kim Long khoái lớn: Cảm ơn gì mà cảm ơnleech_txt_ngu, em củavi_pham_ban_quyen anh em cũng như em gái tôi vậy. Đừng chấp nhặt với anh trai em, lúc nào cũng hung dữvi_pham_ban_quyen đấy, chẳng thương hoa tiếc ngọc cả.
Trìnhleech_txt_ngu Á Quân cảnh này, lông mày lập chặt.
Cái Lý Kim Long này đúng là đồ mặt dày, muốn sán vào, anh đưa nó nhà đâu phải để nó làm em gái mình!
vội vàng lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên mông, chắn giữa haibot_an_cap người, mất kiên quát Hồng Mai: Suốt ngày hấp ta hấp , cút về nhà cho tao, đừng có ở ngoài này bôi tro trát trấu vào mặt tao.
Hồng còn muốnbot_an_cap nói thêm vài câu với Kim , nhưng thấy hung dữ của Trình Á nên đành hậmbot_an_cap hực đi vào nhà.
Trình Á Quân thì dẫn Long nhà chính, người cha Trình Quý Hòa đã đợi sẵn ở trong để bàn bạc với con trai cách chiếm đoạt tài của Phươngleech_txt_ngu Kiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhà họ Trình bận với những toan tính đê hèn, Phương cũng không hề rỗi.
Cô nghĩ , nếu đồ vật trong gian thể mang ra ngoài, vậy đồ vật thế giới thực có thể mang vào trong không?
Sau một trưa thử nghiệm, Phương Kiều rốt cuộc cũng nắm bắt được hầm hập.
sinh hoạt có thể mang , được, nhưng vậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì không.
Ví dụ, món gà qua có bưng cả bát lẫn thịt vào , nhưng gà sống thì không được. Đồng đeo tay, đồng hồ treo tường có thể mangleech_txt_ngu , nhưng sauvi_pham_ban_quyen khi trong, kim sẽ đứng yên, tuy khi ra không gian sẽ hoạt bình trở .
Đương nhiên người cũng vào đượcleech_txt_ngu, Phương Kiều thử nắm tay Điềm để cùng vào không gian nhưng mắt ứng gì.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậyvi_pham_ban_quyen, Phương Kiều quyết định coi khôngbot_an_cap gian như một kho chứa đồ bí , bỏ hết tiền bạcvi_pham_ban_quyen và phiếu tem tích góp một chiếc cặpvi_pham_ban_quyen sách, sau đóvi_pham_ban_quyen cây trong gian, như vậy chẳng còn sợ vào nhà nữa.
Phươngbot_an_cap còn thùng nướcvi_pham_ban_quyen vào gian, lấy nước suối mang ra ngoài.
Nước lấy từ trong đó ra, cô vẫn chưa dám uống ngay, định bụng trước tiên dùng tưới raunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuôi gà, nếu cải thảo ngoài ruộng và gà nhà lớn nhanh, mạnh, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi sinh con xong cô mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Nói cô nhát gan cũng được, nói cô sợ chết cũng chẳng , nhưng dù gì cô hiện đang mang thai, cẩn tắc vô ưu, việc gì có rủi ro thì tốt nhất nên đụng vào.
Một buổi trưa nhanh chóng trôi qua trong bận rộn.
chọibot_an_cap bụng lớnvi_pham_ban_quyen để dọn dẹp buổi sáng, Phương Kiều cảm thấy mệt, bữa trưa muốn bày vẽ cầu kỳ, bèn thái một củ khoai tây, đem hầm chung chỗ thịt gà còn sót lại từ hôm qua. Làm , côbot_an_cap chỉ cần trước bếp nhóm lửa là xong.
Đến khi tây chín nhừ, Phương Kiều đã nghỉ ngơi đủ sức.
toán thời gian nướng rất chuẩn, cơm vừa chínleech_txt_ngu thì Vương cũng đi về.
là mặt mũi cô ấy đầy vẻ lo âu, vừa vào bếp nhíu mày nói Kiều: Tiểu , lần này thậtbot_an_cap sự đúng cậu nói rồi, nhà họ Trình, có lẽ sắp dùng đến những thủ đoạn hèn hạ để đối cậu.
Dù đã bị tâm lý từ trước, nhưng nghe thấy vậy, tim Phương Kiều vẫn hẫng đi một nhịp.
Lúc tan làm về, thấy tên lưu manh Lý Kim Long ở thôn bên cạnh được Á Quân tiễn ra khỏi nhà. Hai tên đó bá cổ, lấm la quanh sau nhà cậu vòngbot_an_cap, không biết đang tính toán mưu đồ xấu xa . Mình nhìn bộ dạng mặt dơi tai chuột của bọn họ là trong lòng đã điềm chẳng lành rồi.
Vương Vân sốt hỏi: Tiểu Kiều, chúng ta phải làm sao giờ?
Đôi tay Phương Kiều hơi runvi_pham_ban_quyen rẩy, tim cũng đập thình thịch liên hồivi_pham_ban_quyen.
Đừngleech_txt_ngu , đừng . Càng làleech_txt_ngu lúc này, càng được tự loạn trận tuyến.
Lời này cô với Vương Vân, mà cũng nói với chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình.
Không được , không được tự loạn tuyến, nếuvi_pham_ban_quyen hỏngbot_an_cap bét. bình , phải cách tự cứu mình!
Cô cắn , tay siết chặt thành nắm đấm, tay sắc đâm vào lòng bàn tay đau nhói, nhưng kỳ lạ thay, sự đớn khiến cô dần bình lại.
Tiểu Vânbot_an_cap, chiều naybot_an_cap đi , cậu ý giúp mình xem trong thôn có lời ra tiếng vào về mình không.
Vương Vân đoán ra điều gì , ánhleech_txt_ngu mắtvi_pham_ban_quyen chấn độngvi_pham_ban_quyen: Kiều?
Phương Kiều biểu cảm bình thản: hủy hoại một người đàn bà, chẳng phải những cách đơn giản và quả vài trò đó thôi sao? quênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phượng Hà đã như thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào rồi ? Mình là phụ, trong bụng mang thai, với Hà càng dễ bị lời đồn thổi làm cho tan nát danh dự hơn.
Hà họ Vươngleech_txt_ngu, là thanh niên tri thức xuống nông thôn, hai trước đã gả cho tên manh ở thôn bên cạnh cô ấy nămleech_txt_ngu tuổi.
dĩ cô ấy một lòng muốn về thành , toànleech_txt_ngu không muốn lấy chồng ở nông thôn, tên lưu manh kia lại mặtvi_pham_ban_quyen dày vô sỉ, ràng là hắn đơn phương đeo , nhưng đi đâu cũng rêu rao là hai người đã mặn nồng với nhau, không chỉ đã hôn môi chui vào đống rơm, nói không chừng trong bụng cũng đã có con của hắnvi_pham_ban_quyen rồi.
nông vốn thích hóng chuyện, lại có không ít những bà tám xem náo nhiệt ngại chuyện lớn, tin đồn cứ thế lan truyền đến mức ai ai cũng biết.
Cuối , ngay cả cán bộ của Văn phòng thanh niên thức trênbot_an_cap cũngvi_pham_ban_quyen đến tìm cô ấy nói chuyện, bảo cô biết tự trọng một chút.
Phượng mang một bụng uất ức biết tỏ cùng aibot_an_cap, không nổi những tháng hễ ra khỏi cửa là bịleech_txt_ngu chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trỏ, cô suýt nữa đã nhảy xuống giếng, vùng vẫy suốt năm cuối cùng phải khuất , cho tên lưu manh chẳng có điểm nào xứng đôi với mình.
Chuyện Phượng Hà vẫn còn rõ mồn một trước mắt, Vương không kìm nén được sự căm phẫn trong lòng: Thật là độc ác! Chẳng lẽ chúng ta cứ để mặc cho bọn họ hắt nước bẩn lên người cậu ?
Tất là không! Phương Kiều ngẩngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net caobot_an_cap đầu, lạnhleech_txt_ngu giọng : Mình là con người, không phải là chiên đợileech_txt_ngu thịt, tuyệt đối sẽ không quỳ trên mặt đất đợi bọn họ đến cắt cổ mình. Cách thức do nghĩ ra, mình không tin Phươngvi_pham_ban_quyen Kiều bị chết kẹt trong cái bẫy !
Kiếp , vì cái chết của Trình Bách cô mất hết phương , lại vì sinh con huyết mà tổn nguyên khí, có thể nằmvi_pham_ban_quyen trên giường tĩnh dưỡng, chính thế mà bước một bước, theo lầm tiếp nhau, cùng trongbot_an_cap sự vôleech_txt_ngu tri vô đợi lưỡi hái của tử thần xuống.
không , được sống lại một lần, cô sẽ dẫm vào vếtbot_an_cap xe đổ đó!
Vân không yênleech_txt_ngu để Phương Kiều ở nhà một mình, trước đi làm còn dặn dò kỹ : chuyện gì bảo Điềm Điềm nông trường gọi mình, sẽ về lập . Cậu phải lanh lợi chút, thấy có gì ổn thì sangbot_an_cap trốnleech_txt_ngu nhà ba nhà hàng xóm, có người ngoài ở đó, họ ít nhiều cũng phải kiêng dè.
Phương Kiều nghiêm đápleech_txt_ngu .
Vươngvi_pham_ban_quyen Vân lúc này mới âubot_an_cap đi làm.
mải lo lắng Phương Kiều, buổi chiều việc cô ấy đứngbot_an_cap ngồi không yên.
Sau khi , cô ấy cũng không về ngay mà vểnh taivi_pham_ban_quyen lên, chú ý quan sát khắp xem cóvi_pham_ban_quyen nhóm người nào tụ nói phiếm hay không.
Thực ra buổi chiều Vân đã nhận thấy mắt mọi người nhìn mình có khác thường, chỉ là ai cũng cô ấy Phương vốn thân thiết, hôm nay dọn ở chung với , cho nên những bát quái liên quan đến Kiều, bọn họ đều cô ấy. Hễ chạm mắt là bọn họ vội vàng dời đi, ánh mắt láobot_an_cap liên, nhìn ngay trong quỷleech_txt_ngu.
Cảm bịleech_txt_ngu âm thầm gạt ra ngoài này thật tệ, Vương Vânvi_pham_ban_quyen nhìn leech_txt_ngu lòng nóng như lửa đốt.
Cuối cùng, Trương Phương Trần Thu , hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng với ấy điểm thanh niên tri thức, đã bí mật kéo cô ấy vào một góc, kểleech_txt_ngu những lời đồn đại vừa mới ra lò nóng hổi ngày hôm nay.
Vương Vân, bên ngoài đều nói Phương Kiều cắm sừng Trình Bách Đông, đứa trẻ trong bụngleech_txt_ngu không của anh ấy.
Nói là Phương Kiều đã tằng tịu với tên lưu manh Long ở thôn bên cạnh từ lâu rồi, chínhleech_txt_ngu tên Lý Kim đó tự miệng nói rằng Trình Bách Đông đã chết, và tiền bạc anh ấy để lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm muộn gì cũng là của .
Vương Vân xong là cơn thịnh nộ bùng lên: Các cậu nói cái gì? lưu manh Lý Long đó thật sự nói như vậy sao?
Suỵt, Vương Vân cậu nhỏ tiếng thôi! Trươngbot_an_cap kéo tay Vương Vân, căng thẳng quanh , thấy không có ai chú ý phía này mới thở phào nhẹ nhõm.
Trần Thubot_an_cap tiếp lời: Mọi người đều truyền nhau như vậyvi_pham_ban_quyen, nói là trưa Lý Kim uống rồi khoang, bảo là hắn sắp phát tài lớn đến rồi. Người bên cạnh tò mò gặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi mãi, hắn lỡleech_txt_ngu lời hớ ra.
Hớ con khỉbot_an_cap, mình thấy hắn chính là tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mượn rượu giả , năng xằng bậy! Vương Vân giận dữ: Cáibot_an_cap thằng nhãi ranh đó, sao không soi gương xem lại cái bản mặt cóc ghẻ của mình đi, mà còn dám nói mình có quan hệ với Phương Kiều? Làm ơn đi, đã có Trình Bách Đông như ngọc như trước, Kiều có mù mắt cũng chẳng thèm để mắt đến loại xấu xí như hắn ta!
Trần Thu Vũ thở dài: Thực ra chúng cũng tin Phương Kiều có thể nhìn tên lưu manh Lý Kim Long , cho nênbot_an_cap chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nói với cậu đây. Cậu vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo cho Phương Kiều một , đừng để cô ấy chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì rồi cuối cùng lại chịu thiệt.
Vương Vân đầuleech_txt_ngu: Mình biết , cảm ơn các cậu đã báo cho mình , mình về sẽ nói với Phương Kiều ngay.
Dừng một chút, Vương Vân hỏi: Người ngoài biết chuyện này nhiều không?
Trần Thu Trương Phương nhìn nhau, đó nặng nề gật đầu.
Trương Phương: Cơ bản là đã khắp rồi, bắt đầu từ trong thônleech_txt_ngu trước, sau đó mới truyền nông trường. và Thu Vũ biết chuyện còn được coi là muộn .
Nghe xong, lòng nhưbot_an_cap bị một tảng đá lớn nặng, trĩu xuống.
Chuyện xảy ra buổi trưa, mới qua chiều mà đã đến mức ai ai cũngleech_txt_ngu biết, không có ai đứng saubot_an_cap cố tình phát tán, cô ấy có đánh chết cũng tin.
Sắc mặt Vương Vân không tốtbot_an_cap, Trần Thu Vũ lòng cũng chẳng dễ chịu gì.
Chuyện Phượng Hà bịbot_an_cap lời ép gả mới qua đi chưa đầy hai năm, giờ chồng Phương Kiều vừa mất, lời đồn nhắm vào cô ấy đã lập hiện. Vì lý gì, các nữ thanh niên thức đều những suy đoán thầm kín, lòng khôngvi_pham_ban_quyen tránh khỏi cảm mủi lòng phận mình.
của người phụ quan trọng đến thế, biết được người theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến lượt mình hay .
Xuống nông thôn làm niên tri thức, cơm ăn không no, việc làm không hết, cuộc vốn đã đủ đắng cay rồi. Những người chưaleech_txt_ngu hôn còn lo lắng bị kẻ bất lương nhắm trúng, cuối cùng gả sai người mà hủy hoại đời.
Vốn kết hôn rồi sẽ có người che chở, maybot_an_cap chồng lại gặp chuyện. Vừa mới làm góa phụbot_an_cap, lời ra tiếng vào đã đồn thổi khắp nơi, chẳng qua cũng chỉ chútleech_txt_ngu tiền căn đó.
Đáng sợ hơn là nhiều người không coi đây là bắt nạt.
Bởi vì kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt nạt góa phụ không ai khác, mà chính là người thân của chồng cô.
bởi vì trong mắt nhà nội, người vợ cưới về là người dưng.
phù sa khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chảy ruộng ngoài, nếu lấy hết những giá trị đi, chẳng phải đều hời người ngoài này sao?
Trần Thu nông thôn mới mấy năm mà đã chứng kiến ít vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ức hiếp góa phụ ăn tuyệt hộ .
thở dài một tiếng, an : Phương Kiều dù cũng là người nhà liệt sĩ, nhà họ Trình chắc không đến mức quá đáng đâu.
Nói ra lời này, Trần Thu cũng thấy chột .
Dù sao tin đồn đã truyền ra khó nghe như vậy, nhàvi_pham_ban_quyen Trình rõ ràng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải hạngbot_an_cap bao dung gì.
Vương Vân cũng biết Thu Vũ muốn an ủi , nhưng lời đó cả bản thân cô ấy còn không thuyết phục nổi, nói gì đến người khácbot_an_cap.
Càngvi_pham_ban_quyen nói càng thấy phiền lòng, không còn định tiếp tục tán gẫu, xua tay nói: Thôi, nói nữa, tôi đi đây. Trời tối , các cậu cũng về .
Được, cậu đi đi, tôi cũngleech_txt_ngu đây.
Ba ngườibot_an_cap chia tay tại ngã tư điểm thanh niên tri thức. Sau đó, Vân tăng , chạy nhỏ về nhà.
Lúc Vương về đến nơi, Kiều nhốt mấy con gà vào chuồng, Điềm Điềmbot_an_cap đứngbot_an_cap bên cạnh cô, tay cầm hai quả trứng vừa nhặt được.
Phương Kiều thấy sắc mặt Vương Vân không tốt, đoán những lời sắp nói không hợp trẻ con nghe , bèn vỗ đầu Điềm , dịu dàng bảo cháu tránh : Điềm, cháu mợ đem trứng vào bỏ vào trong bếp không?
Dạ . Điềm Điềm ngoan ngoãn gật đầu.
Điềm Điềm vừa đi, Vương Vân liền kể những gì nghe được từ miệng Thu Vũ Trương cho Phương Kiềubot_an_cap.
Phương Kiều nghe xong lập nhận ra độ nghiêm trọng của vấnvi_pham_ban_quyen đề, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiêm nghị nói: Tin lan nhanh vậy, e đứngvi_pham_ban_quyen sau đẩy , tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ nhà họ Trình không đợi nổi nữa mà sắp tìm tới gây rắc rối .
Vậy vậy phải làm sao bây giờ? Giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vươngleech_txt_ngu Vân hơi run rẩy.
Phương Kiều môi dưới, quyết đoán nói: ta đibot_an_cap lên trấn ngay bây giờ! Tìm lãnh đạo Ban chỉ huy quân sự nhờ đứng ra làm chủvi_pham_ban_quyen.
Nhưng làng mình trấn đến bảyleech_txt_ngu tám dặmleech_txt_ngu, đường xá lại gập ghềnh, ngồivi_pham_ban_quyen sau đạp xóc lắm cô không chịu nổi đâu, mà đi bộ thì xaleech_txt_ngu quá, cô đang mang bụng bầu lớn này, liệu có ổn không? Vương Vân nhìn cao của Phương Kiều, đầybot_an_cap vẻ lo lắng.
không .
Giai đoạn cuối kỳ vận động vừa có thể giúp ích cho việc sinh nở, vậnvi_pham_ban_quyen động mức lại có nguy cơ gây tử cung, thậm chí vỡ ối sớm thai.
Bảy tám dặm thực sự quá xa, Phương Kiều hiểu rõ thân thể mình tại không thể đựng quãng đường dài như vậy.
Hơn nữa, trong bụng là báu vật cô đã vả mới lại được, nếu không đến đường , cô không muốn mạo hiểm.
Phương Kiều do dự một lát rồi nói: Vậy tôi đi nữa, ở nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chờ tin của cô.
Tiểu Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô một chút. Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, Phương Kiều vào trong nhà, lấy chiếcvi_pham_ban_quyen đèn pinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để trongvi_pham_ban_quyen kéo mà vốn không nỡ dùng cho Vương , dặn : Đêm hôm tối , cô đạp xe nhớ nhìn đường cho kỹ. Đến trấn rồi, trước tiên đến Hội phụ nữ tìm Lý Chủ nhiệm, sau đó đến Ban chỉ huybot_an_cap quân sự. Nhữngleech_txt_ngu chuyện lại cứ theo đúng kế hoạch chúng ta đã bàn mà nói!
Vương Vân gật đầu.
Phương mở cửa ngoài, dặn thêm: Trên đường nhớ cẩn thận, chú toàn.
Tôibot_an_cap biếtvi_pham_ban_quyen rồi. Vương Vân xua tay: Tôi đi đây, cô và Điềm nhớbot_an_cap chú ý an , gì thì đi, bất kể thế nào phải đợi tôi về!
Yên tâm, cô rồi tôi sẽleech_txt_ngu đưa Điềmvi_pham_ban_quyen Điềm sang nhà Tam Thẩm lánh tạm.
Cùng lắm gửi Điềm Điềm nhờ Tam trông hộ, còn mình thì tìm một nơi không người trốn vào không gian. Nhà họvi_pham_ban_quyen Trình dù có đông nhưng nếu tìm thấy cô, chắc cũngleech_txt_ngu chẳng đến mứcbot_an_cap khó một đứa trẻ ba tuổi.
Được, vậyvi_pham_ban_quyen đây. Nói xong, Vương Vân đạp xe, rẽbot_an_cap ở phía trước rồi rời khỏi , hướng thẳng về xã trên trấn!
Sau khi Vương đi, Phương Kiềubot_an_cap cũng không nán lại nhà lâu dắt taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Điềm đi ra ngoài.
Cô khóa cửa, vừa đi phía nhà Tam Thẩm vừa tính toán bước phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm gì.
Không thể gửi gắm toàn bộ hy vọng vào Lý Chủ nhiệm vàbot_an_cap lãnh đạo trên trấn.
Ăn tuyệt hộ, ức góaleech_txt_ngu phụ là thói quen ăn sâu vào máu thịt của người dân thôn, hàng hàng ngànleech_txt_ngu nămvi_pham_ban_quyen qua đều như vậy, chẳng ai ở vùng quê này thấy cóvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu sai . Cứ nhìn Tam Thẩm thì rõ, công việc vốn dĩ lại cho con cái trên trấn bị , về quê thủ tiết bao nhiêu nămleech_txt_ngu nay vẫnvi_pham_ban_quyen bị Hoàng Yến là chị dâu nạt .
mà biết lãnh đạo trên trấn nhìnvi_pham_ban_quyen nhận việc này thế nào? Ngộ nhỡ ông ta không quản sao?
Kiếp trước chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải trong làng không ai quản đó sao? Chủ nhiệmvi_pham_ban_quyen đã bao tâm sức chạy vầy cho cô, cuối cùng cũng chẳng có nào.
Phương Kiều vốn tưởngbot_an_cap mình và Vương Vân phản ứng đã đủ nhanh, đâu vừa rẽ sauleech_txt_ngu đã thấy một đám người tụ tập trước cửa nhà họ , trong cô lập dấy lên linh cảm chẳng lành.
Nhà Tam Thẩm nằm vách nhà Trình Quý , giờvi_pham_ban_quyen không thể đó được nữa, đi tiếpbot_an_cap chắc chắn sẽ bị đám người họ Trình thấy.
Phương dắt tay Điềm Điềm khoát đi ngượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, nhưng đã muộn.
Trình Maileech_txt_ngu tinh mắt nhìn thấy bóng cô, lập hét lớn báo độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Mẹ, anh, Phương Kiều kìa, Kiều ở đằng kia!
Phương Kiều chấn động cả ngườibot_an_cap, không khỏi tăng tốc bước chân. chân ngắn, bị cô dắt tay nên như phải chạy nhỏ, nhưng đứa nhỏ này rất hiểu chuyện, tuyệt nhiên không kêu lấy một tiếng.
nháy mắt, vô số ý lóe lên trong đầu Phương Kiều.
Không không vào , trên tay cô còn dắt Điềm Điềm, cô không thể bỏ mặc một trẻ nhỏ như vậy ở bên ngoài để đốivi_pham_ban_quyen mặt với bầy sói dữ nhà họ Trình.
Rất , Phương Kiều nghĩ một .
Trình Đại Nươngleech_txt_ngu sốngbot_an_cap ở chéo cửa nhà !
Trình Đại Nương và Trình Quý Hòa có cùng một ôngbot_an_cap nội, tuy chưa ra khỏi năm đời tình không còn thân thiết, bình thườngbot_an_cap chỉ cư xử như xóm láng giềng.
Nhà mẹ đẻ của Trình Đại Nương ở Kiều Trang bên, côbot_an_cap cả của Trình Báchleech_txt_ngu Đôngvi_pham_ban_quyen cũng gả Kiều Trang, bà nội của Trình Bách Đông hiện đang ở tạm nhà cô cả tại đó.
Phươngleech_txt_ngu Kiều lập tức định, nhờ Trình Đại Nương chạy sang Kiều Trang một chuyến, mời bà nội của Bách Đông cứu nguy!
Bà lão này khi Bách Đông muốn cưới cô không mấy hài lòng, bởi vì cô là thanh tribot_an_cap thức xuống nông thôn, bà luôn cảmbot_an_cap thấy người phương xa lòng dạ không , người có thể cùng cháu trai bà sống yên ổn ngày.
bà là người tốt, không lòng với cuộc nhân của cháu trai cũng làm khóvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu, cùng lắm không tâm .
Phương thầm nghĩ: Bà nội người thương Bách Đôngvi_pham_ban_quyen nhất cả nhà họ Trìnhleech_txt_ngu, chắc bà sẽ quan tâm đứa trẻ trong bụng , dùbot_an_cap sao đây cũng là huyết mạch duy nhất mà Bách Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để lại trên thế gian .
Cược mộtleech_txt_ngu ván vậy!
Phương Kiều vừa vào nhà Trình Đại Nương chưa được bao lâu thì đã nghe thấy Trình Hồng Mai gào thét cửa từ bên .
! Ra đây! Tôi biết cô đang ở nhà Đại nương!
nói vừa vừa chói tai, Điềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Điềm sợ hãi đến mức nước mắt tròng, cứ thế sát người cô.
Bên ngoài người đôngvi_pham_ban_quyen thế , Kiều đành Trình Đại Nương trông chừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa bé : nương, bà nhà chơi một .
Không cháu không chịu , cháu muốn cùng . Điềm Điềm có không nỡ, ôm chặt cô không buông.
Trình Đại Nương cúinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bế Điềm Điềm : Điềm Điềm nào, ở lại nhà bà chơi, đừng làm vướng chân cô cháu.
Điềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Điềm mộtleech_txt_ngu hiểu chuyện, biết rằng những gìvi_pham_ban_quyen Phương Kiều đã quyết định sẽ không thay , nên cũng dần khóc.
Cái lão Quý Hòa chết kia, chỉ giỏi bắt nạt người nhà, ngoàivi_pham_ban_quyen việc ức hiếp mẹ góa thì còn làm nữa? Hết này đến lần khác, thật là thất đức quá chừng, không sợ bị thiên lôi đánh chết hay sao!
Trình Đại Nương lầm bầm chửi một câu, rồi dùng giọng an ủi nói với Phương Kiều: hoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cũng đừng ra , cháu cứvi_pham_ban_quyen lánh ở nhà ta lát. Con trai ta đã trèo tườngbot_an_cap sau ra ngoài rồi, nó đileech_txt_ngu nhanh lắm, bảo đảm trong vòng nửa tiếng sẽ gọi bà nội cháu đếnbot_an_cap làm chủ cho cháu.
ơn đại nương. Phương Kiều khẽ giọng cảm ơn.
Cám ơn gì chứ, ta nhìn Bách Đông lớn lên , ngay từ dạo đó đã chướngbot_an_cap mắt cái cách chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quý Hòa bắt nạt con trẻ rồi. Hoàng Yến là mẹ kế đã đành, đằng cha ruột mà nhìn chẳng khác gì cha dượng, thật là mất hết lương tâm.
Trình Đại Nương trong lòng hiểu rõ như gương, bà : Kiều à, cháu đừng sợ. Mấy lời đồn điên cuồng ngoài hôm nay đám thanh niên trong thôn chưa hiểu chuyện mới theo nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi. những người cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuổi, đầu óc không lẫn thì đều biết đó lời bịa đặt, chẳng ai tin đâu. Cháu cứ đợi mà xem, giả không thể thành thật được, vợ chồng họ bôi dựbot_an_cap của cháu vậy, sớm muộn gì cũng bị báo ứng thôi!
Những lời Đại Nương nói, Phương Kiều đều tin.
Nhưng người khác biết đó lời bịa đặt là một chuyện, việc có đứng ra giúp cô hay lại là chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khácleech_txt_ngu
Chương: Tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Kiếp trước, chẳng lẽ trong thôn lại không biết chuyện con hoangbot_an_cap kia chỉ là lời bịaleech_txt_ngu đặt của nhà họ sao?
lẽ họ không biết việc cô cắm sừng liệt sĩ chỉ là nước bẩn mà nhà họbot_an_cap Trình hắt lên người cô?
Họ chứ.
Nhưngleech_txt_ngu cuối cùng, người thực sự đứng ra nói chỉ có dăm ba ngườibot_an_cap, số còn lại hoặc lạnh lùng đứng xem, xem bibot_an_cap kịch đau đớn của cô như một trò cười, rồi thêu dệt thêm mắm để cho ngườibot_an_cap ở những thôn khác nghe.
Thếvi_pham_ban_quyen là lời ra tiếng vào cứ thế đồn xabot_an_cap, càng đồn càng lệch lạc, đến cuối cùng, giả thật, danh dự của côbot_an_cap cũng ngày một thối nát.
dần, chẳng ai còn quan tâm cô có thật bị oan hay không, người dùng giọng điệu khinh miệt mà nói: Là ả đó à, cái đồ lăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loàn trơ trẽn.
Cô khôngvi_pham_ban_quyen bao muốn qua cảm giác hắt nước lên người thêm lần nào nữa!
Những ngày tháng nhục nhã ấy, côbot_an_cap vĩnh viễn không quên.
Phương Kiều cụp , dưới cái nhìn lo lắng của Trình Nương, cô bóp chặt đầu ngón tay, quay người rabot_an_cap cửa.
Bên ngoài kín đám đông xem náo nhiệt, tiếng ồn ào hỗn tạp nhiên bặt khoảnh khắc Phương Kiềubot_an_cap xuất hiện.
Phương Kiều quá đỗi bình tĩnh, tĩnhvi_pham_ban_quyen đến mức không giống trẻ tuổi vừa trải qua biến cố lớn.
Cô khiến Trình Hồng Mai Yến bị trấn áp, nhất thời hai nhìn , cứng họng không biết phải mở lời thế nàoleech_txt_ngu.
Lão già Quý Hòa ở phía sau diện, cũng kéo trai mình là Á lại không cho ra mặt, nhưng lại âm tay hích vào tay Hoàng , ra cho ta đứng ra.
Nhận được hiệu, Hoàng Yến tiến một bướcvi_pham_ban_quyen, tích cực xông pha thay họ Trình.
, lão cũng biết việc này làm chẳng ra , ông dài vai rộngbot_an_cap đi bắt nạt góa phụ, ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài thì còn mặt mũi nào nữa.
Tiếngvi_pham_ban_quyen xấu đểbot_an_cap phụ nữ gánhvi_pham_ban_quyen hết, còn lợi lộc thì haivi_pham_ban_quyen cha con bọn họ hưởng, gã đàn gian xảo này đúngvi_pham_ban_quyen là tính thật hay.
Tuy nhiên, này giúp Phương Kiều thấy được một tia vọng để phá vỡ cục diện.
Biết giữ thểleech_txt_ngu leech_txt_ngu tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
cần bọn họ cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần mặt mũi thì cô vẫn còn đường để .
Phương Kiều đứng cổng lớn, hết toan tính lén qua ánh mắt của bọn mắt, khóe không kìm được nhếch lên nụ cười giễu cợt.
Hoàng bị nụ cười giễu ấy làm gai , tưởng rằng cô đangbot_an_cap mỉa mình, lập tức nước mắt, bắt đầuleech_txt_ngu diễn .
tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đớn thốt lên: Tiểu Kiều à, ta để con phải thủ khi còn này làleech_txt_ngu thiệt cho . Con mới hơn hai mươi tuổi, trẻ, không giữ được ta chẳng trách, ta cha chồng cũng chẳng mong sau con cứ mãi thờ phụng Bách , trong cũng hiểu con giá chuyện sớm .
Nhưng con nghìn lầnbot_an_cap vạn lần không nên, không nên lúc Bách Đông còn sống đã lén với thằng đàn lạ bênvi_pham_ban_quyen , ngay cả đứa con trong bụng chẳng phải của Bách Đông. Giờ nó chết rồi, đến đứa con đưa tiễn cũng không có, thật đáng thương quá! Dù saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng là nghĩa vợ chồng, con vậy đối xửleech_txt_ngu tệ với nóvi_pham_ban_quyen thếleech_txt_ngu!
Hoàng Yến giả vờbot_an_cap giả vịt diễn rất giống, cuối cùng còn rơi vài giọt nước mắt.
Trình Mai lập phụ họa: Đúng , anh trai tôi đối xử với cô như vậy, cô lại sừng anh ấy! Cái đồ tiện nhân này, thật đê tiện! Nhà họ chúng tôi cần loại con dâu nhưleech_txt_ngu cô, mangvi_pham_ban_quyen theo đứa con hoang trong bụng mau cút khỏi họ Trình cho tôi!
Phương Kiều suýt thì cười lạnh .
Hồng Mai, cô bảo tôi cút là tôi phải cút saobot_an_cap? Cô là thá gì chứ? Bảo ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà cô ra đây chuyện với tôi.
Cô! Trình Hồngbot_an_cap Mai tức đến mức mặt mũi lúc xanh lúc trắng.
Hoàng Yến lập tức cướp lời: Kiều, ta biết chồng chết con cũng thấy tủi thân, nhưng trẻ trong bụng con lai lịch bất minh
Thật nực cười, cả này tôi Trình Báchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đông là đàn , anh vừa gặp chuyện, con trong bụng tôi lại phải của anh ấy rồi?
Kiều không khách cắt ngang lời bà ta, còn lườm mộtvi_pham_ban_quyen cái cháy mắt: Bà im miệng đi hơn. Lúc Bách còn sống, người mẹ kế như bà chết rồi, từng quan tâm đến anh ấy, ấy chết rồi, bàbot_an_cap cũng đừng có mà xác chết dậy nhảy nhót làm người ta nôn nữa.
Hoàng Yến thểvi_pham_ban_quyen nổi nhìn Phương Kiều, dám tin những lời cay nghiệt như vậy lại thốt từ .
bot_an_cap, dám nói chuyện ta như thế sao? ta là trên của cô đấybot_an_cap!
Đáy mắt Kiều tia mỉa mai: Người già mà không độ thì đừng trách kẻ hèn này nói lời xúc phạm.
Cô thế mộtbot_an_cap người đàn bà chồng như cô lại lại còn đi lăng loàn bên ngoài! Cô không biết xấu hổ, ta nói vài câu nào?
Nói lăng loàn? chứng đâu? Một tên manh suôngvi_pham_ban_quyen vài câu các người đã muốn hắt nước bẩn lên người tôi , ! Phương Kiều phản bác.
hiểu rất rõ, vunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khống này tuyệt đối không được thừa nhận! Cũng tuyệt đối không được tỏ ra yếu đuối!
Cô chỉ có thể mạnh mẽ lên, đường đường chính chính mắng trả lại, cho bọn họ vuốt mặt không kịp, xé nát mặt, lộ bản chất tham lam xí, khiến tất mọi cùng phỉ nhổ bọn họ, vậy mới có thể thoát ra khỏi vòng xoáy tai tiếng này.
Nếu không, đợi đám người này tản đi, chuyện ngày hôm nay sẽ được thêu dệt thành vô số phiên bản truyền ra ngoài. Dùleech_txt_ngu không có bất kỳ bằng cho thấy cô ngoại tình, cô sẽ rơi hố sâu của những lời tiếu.
Hoàng Yếnvi_pham_ban_quyen dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay nhéo mạnh vào Trình Hồng Mai một cái.
Trình Hồng Maibot_an_cap đau nhăn mặt mày.
Cô ta biết ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củabot_an_cap Yến là muốn mình bước ra làm chứngvi_pham_ban_quyen, cô ta không muốn. Anh Kimnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Long trông bảnh bao, ăn dễ nghe, tuy ai bảo ta là manh, nhưng cô ta cảm thấy anh ta không giống tên du đãng , cô ta không muốn anh Kim Long và nhỏ Phương này dây vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhauvi_pham_ban_quyen.
Nhưng trong nhà này lời nói của cô ta chẳngbot_an_cap , chẳng ai thèm nghe ta cả.
Trong lúc cô ta còn đang do dự, Hoàng Yến lại thêm hai cái thật đau, ra tay nặng.
Trình Hồng Mai không lòng nghiến , dưới ánhbot_an_cap mắt giục của , ta chậm chạp lên: Tôi, tôi thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi! Tôi thấy chị và anh Kim Long hôn ở bãi sậy saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng.
Anh Kim ? Gọi thân mật quá nhỉ? Kiềuvi_pham_ban_quyen nhạy bén nắm lấy hởleech_txt_ngu trongleech_txt_ngu cách xưng Trìnhvi_pham_ban_quyen Hồng Mai, lập tức phản đòn: Nếu quan hệ giữa hai người tốt như vậy, hay là tôi nói với mọileech_txt_ngu người chập tối ba hôm trước, cô vàbot_an_cap anh Kim của cô đã vào đống rơm ở trường nhé? Thời gian, địa , nhân vật đều có đủ, chắc là cũngbot_an_cap sẽ có tin thôileech_txt_ngu nhỉ?
Trình Hồng Maibot_an_cap sững sờ, đôi môi rẩy: Chị! Chị nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bậy , tôi có!
mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẹm Phương Kiều đâm thẳng vào mắt Trình Hồng Mai, cô lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng chất : có thể nói bạ hắt nước bẩn lên người , tại sao tôi lại không thể hắt ngược lại?
Tôi, tôi Trình Mai cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một khoảnh khắc dạ, bước chân vô lùi lại mộtvi_pham_ban_quyen bước, nhưng lại bị Hoàng Yến chặn lưng, không cho phép cô ta thoái .
Mồ hôi rịn trên trán, vừa miệng khí thế ta đã yếu đi hẳn: Tôi, tôi không nói , tôi đúng là đã nhìn .
Cô? Lời cô nói chẳng đáng một xubot_an_cap. hừ lạnh một tiếng: Cả nhà các người thông đồng nhau cả, không nhận.
Vào thời điểm mấu chốt, Trình Mai lại thể hiện kém cỏi, đứng đám , ánh mắt dần trở nên u ám.
Trình Á Quân định bước ra, nhưng lại bị Trình Hòa giữ chặt cánh tay.
Trình Quý kín đáo lắc đầu với hắn, rồi chỉ tay phía căn nhà Phương Kiều ngay bên cạnh.
Quân lập tức hiểu ý, lặng lẽ lùi ra ngoài.
Phương Kiều phát hiện ra, đột nhiên cao giọng: Muốn đuổi tôi đi để chiếm tôi thì cứ nói thẳng, quang minh chính đại mà làm, trốn sau lưngbot_an_cap bôi nhọ danh dự của tôi thì có gìleech_txt_ngu hay ho cả! Trình Bách một đấng nam nhi đội trời đạp đất, vậy mà cha đẻ và ruột của anh ấy lại chuyện hạ thế này, truyền ra ngoài tôi thấy xấu hổ thay!
Á Quân vẫn đang tiến về phía cửa nhà mình, Kiều tức gọi giật lại: Nói anh đấy Á Quân, anh lén lút lẻn vào nhà tôi làm cái gì?
Làm ? nhiên là bắt gian rồi! Á Quân nở cười hiểm: Bắt trộmbot_an_cap phải bắt tận tay, gian phải bắt tại trận! Cô khôngvi_pham_ban_quyen thừa nhận cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao, đợi tôi được gã nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ trong nhà cô ra, để xem cái mồm mép của còn điêu ngoa được lúcleech_txt_ngu nào!
Nói xong, hắn cúi một viên gạch dưới , đập mạnh vào ổ khóa ngoài nhà Phương Kiều.
Ổ khóa cáp bị đập phát đã bung ra, ngay trước khi Trình Quânleech_txt_ngu xông vào, Phương hét lớn: Bắt cái gì mà bắt! Chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh có lôi được ngườileech_txt_ngu từ nhà tôi ra thì đã sao? Điều đó minh được gì chứ? Tường nhà tôi thấp thế nàyleech_txt_ngu, ai mà đám hèn hạ người cóleech_txt_ngu sắp xếp trèo tường trốn vào từ trước hay không?
Cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườileech_txt_ngu một phe, tôi không nhận!
Phương kiên quyết giữ vững trận địa.
Không thể lùi, là thua!
Hòa cười thâm hiểm, thầm nghĩ: Thật đúng là cứng đầu!
Trình Hồng Mai vân vê tay, nghĩ đến Kim nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong lòngvi_pham_ban_quyen chua xót.
Giây tiếp theo, quả nhiên Trình Áleech_txt_ngu Quân một ông dáng vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net manh từ trong nhà ra.
Nhìn thấy Lý Kim Long bị Trình Á Quânbot_an_cap túm lấyleech_txt_ngu kéo ra khỏi nhà mình, ngọn lửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận trong mắt Phương Kiều như bùng cháy thành thực thể!
Chính là hắn!
trước chính hắn đã kếtbot_an_cap với họ Trình, đóng đinh cô lên cột trụ sỉ nhục!
Nhiều năm trôi , gã đàn ông nghèo túng chỉ biết khoác lác trênbot_an_cap bàn rượu ấy cuối cùng cũng nhịn được mà kể về chiến công hách năm xưa, lúc Phương Kiều mới biết hắn đã nhận được năm mươi đồng tiền công nhà họ Trình.
Năm mươi của năm 1970, là hai ba tháng lương của công nhân viên chức thành thị, nhưng ở nông thôn, đó mà một gia đình bình thường phải tíchbot_an_cap cópnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai năm được.
năm mươi đồng này đã hủy hoại cả cuộc đời cô!
Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiến kìm nén cơn thịnh nộ đang , nhìn hắn bị Trình Quân đất đấm mấy nhát, rồi vội vàng nói ra những lời đã bàn trước.
Kiều, đều đều anh uống mấy hớp rượu nên không được , để lộ chuyện của chúng ra ngoài. Em đừng trách anh, anh cũng thấy uất quá, rõ ràng em đang mang thai con của anh, vậy anh không được nói ra, còn phải để con gọi một người chết là , anh lắm. Chuyện nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chúng ta có lỗi với anh họ , người cũng mất rồi, em em cứ thừa nhận đi, cãi nữa.
Lý Kim vừa dứt lời, Trình Á Quân lập tức nổi đóa: Hay con đàn bà thối tha, dám cắm sừng anhbot_an_cap trai tôi, tôi phải giết chết cái giống hoang này! đoạn, hắn tungvi_pham_ban_quyen một cú đá về phía Phương .
Đồng tử Phương Kiều co rụt lại, vô thức lùi về phía sau. đóbot_an_cap, một dáng gầy gò khăn lách ra khỏi đámleech_txt_ngu đông, dang hai chắn trước mặtvi_pham_ban_quyen Phương Kiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cáivi_pham_ban_quyen đồ khốn nạn , muốnleech_txt_ngu giết chắt ta bước qua xác già này trước!
Bà nội!
Bà nội!
gọi tiên là giọng trách móc của Trình Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân.
Tiếng gọi thứ hai là giọng nói nghẹn ngào trong nước Phương Kiều.
Đừng sợ, bà nội đến đây rồi. Vương Xuân Hoa là một người đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà nhỏ thon, bà không cao, tóc đã bạc trắng, bước chân run rẩy, nhưng vào khoảnh khắc này, bà trong Phương Kiều chẳng khác vị thần cứuvi_pham_ban_quyen cứu .
Sợi dâyvi_pham_ban_quyen thần căng thẳng suốt buổi tốivi_pham_ban_quyen của Phương Kiều bỗng chốc chùng xuống, cô cảm động gọi thêm một bà nội.
Ở phía bên kia, Trình Áleech_txt_ngu Quânbot_an_cap lại bừng giận: Bà nội, này bà có thêm dầu vào lửa nữa. Có những chuyện bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không biết đâu, đứa bé mà con đàn bà mang bụng căn bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải giống dòng của trai con.
Nói nhảm nhí! Ta không tin!
Bà cụ khí thế ngời ngời, chỉ thẳngbot_an_cap vào mũi Trình Á Quân : Chavi_pham_ban_quyen anhvi_pham_ban_quyen là hạng người , già còn không biết sao? Vì tham lam đồ đạc Đông để lại mà cả nhà các người đến cái mặt cũng không cần nữavi_pham_ban_quyen. Bách Đông xương cốt lạnh, các người đã bắt nạt vợ nó, còn muốnbot_an_cap hạileech_txt_ngu con nó, các người sợvi_pham_ban_quyen Đông hóa hồn ma về đòi mạng sao?
Trình Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân rùngbot_an_cap một cái: nội bà đừng nói bậy, ma gì chứ, đó đều là hủ tục cũvi_pham_ban_quyen rồi, bâyleech_txt_ngu không được nói thế đâu.
Bị chính mẹ khẳng định nhân phẩm tồi tệ, Trình Hòa cũng không thể ngồi yên nữa, ông ta bước lên phía trước, rũ mắt buồn bã : Mẹ lời này thật sự làmvi_pham_ban_quyen đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng con trai rồi. Bách Đông trai con, con đương nhiên muốn nó được đi thảnleech_txt_ngu, người đàn bàleech_txt_ngu này ngoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình, cái thai trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng giống của kẻ khác. Mẹ à, đừng để người bà này lừa gạt, chính miệng gã kia đã thừa nhận rồi, đây là hoang chứ không phải con của Bách Đông, cứ mập mờ để Đông nhận con ngườivi_pham_ban_quyen mới là có lỗi với nó.
Bách ở dưới vàng cũng không một đứa con hoang đưa nó. Mẹ nói có đúng ? Trình Quý Hòa vừa nói vừa nắm lấy cánh , muốn kéo bà đi.
Nhưng bà cụ không mắc mưu, bà tay gạt mạnh tay ông ta ra: Tôi không tin!
Mẹ, rồi, lú lẫn rồi, con trai không thểbot_an_cap giương mắt nhìn mẹ bị kẻvi_pham_ban_quyen xấu bên ngoài lừaleech_txt_ngu đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Bà cụ nghe giọng điệu của Trình Quý Hòa thấy gì đó ổn, lại nhìn thấy Á Quân đang tiến lại gần Phương Kiều ám hiệu củaleech_txt_ngu ông ta, bà tức lao đến trước mặt Phương Kiều, chắn chặt cô ở phía sau, giận dữvi_pham_ban_quyen : Già vẫn giữ nguyên , muốn hại chắt tôi thì cứvi_pham_ban_quyen bước qua trước! Nếu , chừng tôi còn sống, tôi cấm ngườileech_txt_ngu vào một tay của Phương Kiều.
Trình Quý Hòabot_an_cap sa mặt mày, độc quát: Á Quân, đừng ngẩn ra đó nữa, bà nội mày ra, bà lú lẫn, chúng ta thì không được lú lẫn theo!
Trong khoảnh khắcbot_an_cap ấy, trong Phương lướt qua rất nhiều suy .
răng, chậm rãi bước ra từ sau : Bà nội, bà tránh ra! Để cho họ đánh! Tốtvi_pham_ban_quyen nhất đánh chết tôi đi! Tôi không tin pháp luật quốc gia lại để lũ sát nhân này nhởn nhơ ngoàivi_pham_ban_quyen vòng pháp luật! Vừa hay, tất cả đều bị đem đi bắn hết để chôn cùng tôi!
Ánh mắtleech_txt_ngu Kiều nhìn thẳng vào Quân, sự căm hận trào dâng trong mắt cô hắn phải run rẩy. Nắm đang giơ lên có chút do dự, hắn vô thức nhìn về phía Trình Quý Hòa.
Trình Quý Hòa ánh hungbot_an_cap ác, quát mắngleech_txt_ngu: Đồ ngu, đừng ngheleech_txt_ngu nó hù dọa! Ai bảo mày giết người! Loại đàn bà lăng loàn này, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài năm trướcvi_pham_ban_quyen đã bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trói lại kéo đi diễu rồi. Chúng không làm khó nóbot_an_cap, chỉ là đánhvi_pham_ban_quyen bỏ đứaleech_txt_ngu con hoang của nó đã là nương tay lắmbot_an_cap . Đây là thay trời đạo, là chính nghĩa! Động thủ cho ta!
Phương không ngờ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này rồi chó già Trình Quý Hòa vẫn có thểvi_pham_ban_quyen đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng thay đen không chớp , tâm độc ác đến nhường !
Lúc này cô còn thiết gì nữa, thể diện gì đó đều không quanvi_pham_ban_quyen trọng, đứa trẻ là quan trọng nhất!
Kiều trực tiếp nằm vật xuống đất, khóc lóc thảm thiết: Trời cao có mắt, thật không còn thiên nữa rồileech_txt_ngu! Đám người muốn chiếm đoạt gia sản này đen tối, mất hết tâm! Tôi bị oan mà! Tôi đang mang trong của liệt sĩ! Các người vu khống tôibot_an_cap, các người bịa , tôi không ! Tôi sẽ đi kiện! Tôi sẽ kiện lên tận đơn vị quân đội!
Tới , đánh đi! Hôm nay chỉ cầnvi_pham_ban_quyen người không đánh chết được tôi, tôi có bò phải bò đến quân ! Bách Đông nhà chúng tôi hy sinh cứu người, anh ấy liệtleech_txt_ngu , là anh hùng! Các người bắtbot_an_cap nạt vợ góa của anh hùng, cốt nhục duy của liệt sĩ, không tin này khôngbot_an_cap có ai quản!
người không để con tôileech_txt_ngu sống, vậy thì tất cả cùng chết đi!
Cứ chờ đấy! Vân đã lên bộ Ban Vũ trang đòi lạivi_pham_ban_quyen công bằng rồi, đợi ấy quay lại thấy tôi chuyện, các đều xong đời ! Tấtleech_txt_ngu cả đều phải cùng con tôi!
Phương Kiều gào thét đến kiệt sức, mấy câu giọngbot_an_cap đã hẳn đi.
đôngleech_txt_ngu xem náo nhiệt có rất nhiều phụ nữ, vi_pham_ban_quyen con , thấy tượng thảm thiết của Phương bắt đầu mủi lòng.
thấy vậy liền vội chen qualeech_txt_ngu đám đông, cùng bà cụ Vương Xuân Hoa chắn trước mặt Kiều.
Trình Quý Hòa! Ngày thường ông bắt nạt góa bụa chúng tôi thì đi, Tiểu Kiều đang mang nội ruột của đấy, đó là giọt máu duybot_an_cap nhất của Bách Đông! Ông mà cũng nỡ lòng sao? đó khi A Diễm còn chưa , những điều ông với nàng, ông quên sạch rồi sao?
A Diễm là mẹ ruột của Bách Đông, khi sinh thứ thì cả con đều không qua khỏi.
Lời nói của Tam Thẩm khiến Trình Quý Hòa sững , hiếm hoi lắm ta hồi vềbot_an_cap người phụ nữ xinhbot_an_cap đã sinh con đẻ cáileech_txt_ngu mình thời trẻ.
cũng chỉ trong chớp mắt, mặt Kiều có thêm mấy người đứng ra.
là những thanh niên tri thức nghe tin dữ vội chạyleech_txt_ngu tới.
Các nữ thanh niên tri thức Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiều, còn các nam thanh niên chặn lấy Á Quân.
Sau , những phụ nữ trong cũng tựbot_an_cap phát đứng bảo vệ Phương .
Người đứng trước Phương Kiềuvi_pham_ban_quyen ngày một đông, Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân cũng bị nam thanh niên tri thức vây .
Sự việc bỗng chốc rơi vào thế co.
Bên kia.
Vương Vân cũng rơi vào bế .
Cô vốn tưởng tìm đến Ban Vũ bot_an_cap tìm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu , nào ngờ vị cán bộ trực ban đây lại không tin !
chí hắn cho rằng nhân phẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củabot_an_cap cô không tốt, chỉ vào vài thổi mà hồ đồ ngờ, hãm hại người lương thiện!
Bị cô đeo bám đến mức phiền phức, hắn mới vẻ mất kiên nhẫn vẫy tay, ngày mai sẽ làng xem xét, rồi bảo Vương Vân đi về.
Sau đó, với do phải nghỉ , hắn đóng cửa để Vương bên ngoài.
Nhưng Vânleech_txt_ngu sao có thể cứ quay !
Nếuvi_pham_ban_quyen không mời cán bộ Bannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trang giúp thì căn bản không cách giúp Tiểu Kiều thoát khỏi vây.
Chẳng còn nào khác, cô đành đạp xe lần nữa đến Hội Phụ nữ tìm Chủ nhiệm.
Vừa đến trấn cô qua Hội Phụ nữ rồi, nhưng lúc nhiệm không có , những lại không biết bao về, gian không chờ đợi ai nên cô mới mình đến đây trước, nào ngờ cánleech_txt_ngu bộ Banleech_txt_ngu Vũ trangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại là loại người như vậy.
Cũng may, lần này Vương Vân đãbot_an_cap công tìm được Lý Chủ nhiệm tại Hội Phụ nữ.
vi_pham_ban_quyen Chủ vừa nghe của Vương , ngay cảvi_pham_ban_quyen cơm tối cũng không ănvi_pham_ban_quyen, tức đi cùng Vương Vân quay lại Banbot_an_cap Vũ trang.
Vị cán bộ Ban Vũleech_txt_ngu trang thấy Vương Vân quay , trong lòng thầm kêu khổbot_an_cap.
Đêm hôm khuya khoắt mà cứ hết lượt nàybot_an_cap đến lượtbot_an_cap khác, thật phiền !
Biết thế này đã khôngbot_an_cap nhận con gà họ Trình kia đến!
Cũng do Vương Vân đến không đúng , người ban hôm bạn học hai của Á Quân, tuy hệ không mấy thân thiết nhưng ăn của phải nểbot_an_cap mặt , không tránh việc hắn trìvi_pham_ban_quyen hoãn mộtleech_txt_ngu chútbot_an_cap.
Hắn định qua loa vài , nhưng nghe nói Lý Chủ là chủ nhiệm phụ nữ mới nhậm chức của Hội Phụ nữ, liền đổi , vẻ khó xử: Đồng chí, sự không phải tôi không giúp chị, chỉ là mọi người đều tan ca vềleech_txt_ngu ngủ hết rồi, chỉ một mình trực, còn phải trực ở đây, không thể bỏ vịvi_pham_ban_quyen trí mà theo chị xuống được? Để ngày nhé, có được ?
Nhưng tôi hôm nay sẽ gặp chuyện mất, đợi đến mai muộn rồi! đạo, cầu xin anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh có thể giúp Vương Vân còn dứt lời, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng chân vội vã.
Mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng nam hổn hển, chưa tới mà tiếng trước.
Tiểu Tôn, tôi vừa nhận được điện thoại từ cấp trên, lãnh đạo Quân khu Tây đột nhiên đến thăm, khoảng bảy rư bẩy giờ rưỡi sẽ tới nơi, không còn mấy nữa đâu, cậu mau ravi_pham_ban_quyen đi cùng tôi đón tiếp.
Vị cán bộ Tôn lập tức : Đến .
Sau bất đắc dĩ nói với Vương Vânleech_txt_ngu: Chị nghe thấy rồi chứ? Tôi thật sự cóvi_pham_ban_quyen việc, để ngày mai đi, ngày mai chắc .
Nói xong, hắn vớ lấy chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn lên đầu rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội vã rời đi.
không thành, lòng Vương Vân như đốt, tâm treo ngược cành cây nhưng lại không nghĩ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cáchleech_txt_ngu nào khác.
Lý Chủ nhiệm vỗ cô, an : Đừng lo lắng, Ban Vũ trang không được thì còn Hội Phụ nữbot_an_cap, tôileech_txt_ngu lập tức về động thêm người, vài cán thôn Trình Trang.
Cảm ơn Lý Chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệm. Vương Vân cảmleech_txt_ngu thấy an hơn một chút.
Cô cùng Lý Chủ nhiệm ra ngoài, vừa ra cổng lớn của Ban Vũ trang thì thấyleech_txt_ngu từ xa một chiếc xe Jeep cao lớn chậm rãi tới.
Ánh sáng ớt soi rọi mặt trong lái.
Đột nhiênvi_pham_ban_quyen, ánh mắt Vương Vân ngưng trệ!
Người ghế phụ đó là
Trình Đông?
Người ngồi ở phụ là Trình Bách Đông?
Anhleech_txt_ngu ấy chưa chết?
Anh vẫn còn !
Cũng đúng, bức điện báo ngày hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua chỉ Trình Bách Đông rơi xuống vực băng tích, chứ không hề khẳng địnhbot_an_cap anh đã hy . do họ đều có định từ trước, cứ nghĩ rằng xuống thì tuyệt đối không thể sống sót.
Cơn chấn động ban đầu đi, Vương Vân đột nhiên như phát điên lao về phía trước.
Chủbot_an_cap nhiệm giật nảy mình, vàng gọi với theo: Vương ? Vương , định làm gì thế?!
Một tiếng phanh gấp chói tai vang lên, chiếc xe Jeep dừng lại đầy ngay Vương chỉ chừng một hai mét.
Tài xếleech_txt_ngu sợ tới mức hít một ngụm khí lạnh, ló đầu ra cửa xe : Không cần mạng nữa ?!
Vương Vân không tâm, lập tức vòng quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe, chạy đến bênvi_pham_ban_quyen vị trí phụ, dốc đập mạnh vào cửa kính: Cứu mạng! Trình Bách Đông cứu mạng!
Tiểu Kiều xảy ra chuyệnvi_pham_ban_quyen rồi!
Cửa kính xe nhanh chóng hạ xuống, để lộ khuôn mặtleech_txt_ngu quấn gạc nhưng không mất đi vẻ anh tuấn Trìnhleech_txt_ngu Bách Đông.
không phí lời lãng phí thời gianbot_an_cap, tiếp nói với Vương Vân: xe trước .
. Vương Vân cũng biết bây giờ phải lúc giải thích, cứ lên xe rồi nói gì trênbot_an_cap đường cũngleech_txt_ngu đượcbot_an_cap.
đầuvi_pham_ban_quyen, nhanh chóng cửa sau chui vào.
Lúc này Lý cũng đuổileech_txt_ngu tới, định Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân lỗ mãng, kết quả sau khileech_txt_ngu nhìn khuôn mặt thuộc của Trình Bách Đông, lời định nói liền bị kinh hãi nuốt ngượcbot_an_cap vào .
Cậu, là Bách Bách Đông? Cậu sốngleech_txt_ngu sao?
Lý Chủ nhiệm, bà lênbot_an_cap đi, có chuyện gì lên đường rồi nói.
Vương Vân vừa nói vừa đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay ra kéo Lý Chủ nhiệm.
Được, . Lý Chủ nhiệm đầu, có bàng hoàng để Vương Vân lên .
xe nhanh chóng động, bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những dãy bên đường ở phía sau.
Các cán bộ Ban Vũ trang ra ngoài , nhưng vì bận gọi người nên rốt lại tụt lại Vương Vân. Đến khi một nhóm người vội vã từ trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sân Ban Vũ trang chạy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ kịp thấy dáng chiếc xe Jeep màu xanh quân đội chở đám người Vân đi xa dần.
Những chỉ cảm hụt vì không bắt được với lãnh đạo từ quân khu.
Còn trong Cán sự lại bồn chồn yên.
Hắn đã từ chối giúp đỡ của thân nhân quân nhân, đuổi người ta ra ngoài, kết quả người tabot_an_cap quay đầu lại đã lên xe Jeep của lãnh đạo quân khu
Vị lãnhleech_txt_ngu đạo này đến từ Quân khu Tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam, của thằng Trình Á Quân hình như cũng ở Quânleech_txt_ngu khu Tâyleech_txt_ngu Nam?
Chẳng lẽ lãnh đạo khu thân tới để an ủi gia đình sĩ sao?
trai của Trình Á Quân cuộc giữ chức vụ gì? Không phải hy sinh rồi sao? lại khiến lãnh đạo đích thân đến thăm hỏi người nhà thế này?
Lãnh đạo liệu có truy cứuvi_pham_ban_quyen trách chức của hắn ?
Thôi xong , xong thật rồi!
Biết thế này đã không giúp Trình Á Quân.
Sự hối hận trong lòngbot_an_cap Tôn Cán sự không cần nói, còn tráibot_an_cap tim thắt chặt suốt một đêm Vươngbot_an_cap Vân, saubot_an_cap khi thấy Bách Đông, cuối cùng cũng có thể thả lỏng đôi .
Sau khi cơn chấnvi_pham_ban_quyen động ban đầu dịu đi, Lý Chủ nhiệm không kìm được : Báchbot_an_cap Đông, đã ra chuyện gì vậy? Nếu cậu vẫn còn sống, tại sao hôm qua quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại gửi bức điện báo như thế?
là hiểu lầm, này nói ra thì dài, lát nữa cháu sẽbot_an_cap giải thích với bà . Bây giờ cháu muốn nghe Vân về chuyện ở nhà trước.
Trong lòng Trình Bách Đông lắng vẫn là cô Phương , đứa nhỏ trong bụng cô.
Tu không năm tháng, tay ngàn năm.
leech_txt_ngu thế giới xa lạ cá nuốt cá bé, trật sụp đổ đó, Trình Bách Đông xuyên qua với xác này, không người thân thích, địa thấp kém, lúc nào đối mặt với hiểm họa vong.
Mạng người như cỏ rác.
Không có nhân , không tôn nghiêm.
Người đại rất khó thích với thế giới vặn vẹo , cho nên Trình Bách Đông từ cuối đều không thể hòa nhập vào đó.
Anh gian khổ sống sót, vợ con là mạnh nhất chống đỡ anh tiếp tục tồn tại. Anh dấn thân vào con đường tu đầy rẫy hiểm nguy, lực luyệnleech_txt_ngu, mỏi có một ngày có thể phi thăng, phá toái hư về Trái Đất.
đâu vô lần bói toán, kết quả tính ra là hung! ! Hung!
vô cùng hiểm ác, chí không anh lấy một tia hy vọng phá !
Mãi chobot_an_cap đến viên mãn, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể tiến thêm bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào nữa, anh thấu triệt chân tướng của thế giới đó.
Bởi vì lễ nghi đức suy đồi, xã hội mất đi trật , phàm đều , chúng sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngvi_pham_ban_quyen bình đẳng, cho nên Thiên đạo đã ruồng bỏ thế giới đó.
Thiên bị cắt đứt, phi thăngvi_pham_ban_quyen chẳng khác nào tìm đến cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết.
Bao nhiêu năm đợi, cuối cùng đợi được lại lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyệt vọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Trình Bách Đông tự binh giải, chọnvi_pham_ban_quyen dùng thânvi_pham_ban_quyen mình nuôi dưỡng đại địa.
Trình vốn tưởng rằng mình là thân đạo tiêu, không ngờ sau khi mở ra lại thấy mìnhbot_an_cap đã trở về Trái mà anh .
Sông cùng đường tận, tuyệt xứ sinh, chính là như vậy!
Chiếc xe Jeep màu đội lao đi trên con đường đất lầyvi_pham_ban_quyen lội nông , đất gồ ghề đầy ổ gà, tốc độ xe không giảm trái lại tăng lên.
Tâm trạng khao khát về nhà của Trình Bách Đôngleech_txt_ngu cũng nóng y tốc độ .
Bên ngoài cổng Trình Đại Nương, hai bên vẫn đang giằng co.
Nhà họ Trình hổ báo cáo , khôngleech_txt_ngu ai dám , sợ người đi là nhà họ Trình lại gây khó dễ Phương Kiều.
Điềm hai ghế cho Kiều và bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cụ ngồi .
Mùa đông vốn đã lạnh, đêm , những cơn gió lạnh thấu xương cứ thế luồn vàoleech_txt_ngu tận kẽ xương, khiến ngườileech_txt_ngu ta run lẩy .
Các thanh niên thức dứt khoát mang cành bông khô tới đốtbot_an_cap một đống cho mọi người sưởi.
Đội sản xuất mỗi mùa một đợt lúa , một đợt bông vải, bông hoạch xong thì nộp cho nhà nước, phần cành khô còn bản đều được dân làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chia nhau mang về nhà làm củi đốt.
Trongvi_pham_ban_quyen chẳng có gì nhiều, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thứ nàyleech_txt_ngu.
Ngọn lửa nhảy múa phản chiếu lên gương mỗi , lại đổ xuống những bóng vẹo.
Trình Quý Hòa ngồi xổm ở góc tường cách đó không xa hút thuốc lào, ánh mắt đục ngầu tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tăm khó .
Còn ánh mắt Trình Á Quânvi_pham_ban_quyen nhìn Phương Kiều lại tràn đầy hung ác trụi.
không giống với suy nghĩ của Quý Hòa.
quan tâm thể diện gì cả, cũng không thấy cần thiết phải tô hồng để giữ hòa giả tạo.
Cướp thì đãleech_txt_ngu cướp rồi, do hay ho đến thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng là cướp, người ngoài bề ngoài không thì trong lòng khinh bỉ. Cái mặt đã rồi, còn cần gì vải che thân nữa.
Chỉ tổ vẽ chuyện, rắc rối.
gã, ngay từvi_pham_ban_quyen đầu cứ tiếp ra tay là xong!
Cũng đỡ phảileech_txt_ngu giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bây giờ, kẹt giữa không xong mà lùi chẳng được.
Khó chịu chết đi được!
Phương Kiều mất đứa con, cô ta có giời cũng phải cuốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gói xéo đi. Nhà của Trình không có đạo lý nào để cho người dưng hưởngleech_txt_ngu lợi.
Đó là ba gian nhà ngói gạch đỏ!
Một gạch là một hào năm, viên ngói hào, ba gianleech_txt_ngu nhà chỉ tính riêng tiền nguyên cũngbot_an_cap phải đến sáu bảy trăm tệ là ít. Hơn nữa gạch đỏ và ngói đỏ chẳng dễ gì mua , lò gạch chỉ bán cho đơn vị tập khôngbot_an_cap bán leech_txt_ngu nhân.
Cá nhân muốn phải có giấy phêbot_an_cap duyệt của thôn, mà chỉ một của một thônvi_pham_ban_quyen cũng chỉ có bấy nhiêu. Người xếp hàng lấy giấy ngói xây cưới vợ đông kể, có đợi đến khibot_an_cap con chạy tung tăng rồi vẫn chưa đợi được , gã càng .
giốngvi_pham_ban_quyen Trìnhvi_pham_ban_quyen Đông, là , quan hệvi_pham_ban_quyen rộng lại có tiền, tùy nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể xây nhà.
Nghĩ đến đây, Trình Á Quân càng thêm không nén được.
Gã vừa mới định hôn khi gieo mạ giữa năm, ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưới vào sáu Chạp nay, tính tính lại cũngbot_an_cap chỉ một tháng rưỡi nữa thôi. Gã không muốn phòng trong căn nhà đất đầy bụi bặm ở nhà mình.
Trong mắt như sói đói của Trình Á Quân ngập tràn vẻ quyết tâm phải đạt mục .
Thời gian từng phút từng trôi qua, gió lạnh và cái đói khiến tinh thần mọi ngườivi_pham_ban_quyen uể oải, tại trường đã người bắt đầu ngáp dài.
Điềm Điềm vào lòng Phương , dùng bàn tayleech_txt_ngu bé dụi .
Phương Kiều cúi đầuleech_txt_ngu, dịu dàng nói chuyện với cô bé.
Đột nhiên, Á Quân qua đám , hung hãn xông tới.
Bên Phương Kiều nghe thấy tiếng rít gào, cô thấy có gì đó không ổn, chợt ngẩng đầu lênvi_pham_ban_quyen thì thấy Trình Á Quân mặt tợn đang hung hăng vung chân, đá mạnh về phía bụng mình.
Kèm theo tiếng kêu thảng thốt của những người xung quanh, Phương Kiều kinh hoàng to mắt.
Quá gần, không thể tránh kịp rồi
Thời gian dường như ngưng đọng tại khoảnh khắc này.
Trong phút ấy, tâm trí Phương Kiều lướt qua suy .
Cô tuyệt vọng tự , tạivi_pham_ban_quyen sao ông lại hành hạ cô như vậy? nhất định phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt cô đi tất cả, thì tại sao còn cho cơ hộivi_pham_ban_quyen trọng sinh gì? Để cô nhen nhóm hy vọng lại khiến hy tan thành mây khói saoleech_txt_ngu?
Hàng mi cô khẽ run , những giọt lệ trong suốt dài từ khóe mắt.
lúc , từ xa truyền đếnbot_an_cap một tiếng xé gió, một vật gì lao đi với tốc độ cực nhanh mà mắt thườngleech_txt_ngu thể thấyleech_txt_ngu rõ, bắn trúng ngay chân của Á Quân khi hắn đang định hành ác.
Á Quân thét lên một tiếng thiết, cả người mất thăng bằng, nhào xuống đất với tư thế vặn vẹo.
Cơn đau dự không hề ập , ngược kẻ thủ ác lại ngãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chổng , Phương Kiều mừng rỡ khôn xiết, vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội dắt Điềm Điềm lại phía saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi an toàn.
Vương Xuân Hoa cũng dang tay che chở chặt chẽ phía trước Phương Kiều.
Quân nén cơn đau xương ở cổ chân, lồm cồm bò dậyleech_txt_ngu từ mặt , giận dữ quanh , mắt hung tợn như muốn phun ra lửa: Ai?
Thằng khốn đánh lén sau lưng tao? Có giỏi thì ra đây!
Mọi ngườivi_pham_ban_quyen xung quanh đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt lùi lại.
Giữa lúc đó, từ phía rìa đám đông truyền đến một giọng nam trầm thấp.
Là tôi!
Tuy người chỉ nói ngắn hai chữ, nhưng lại lộ rõ vẻ , vào như tiếng sấm rền, màngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhĩ của cả có mặt ù !
Đây tuyệt không phải là lời nói quá lời, mà bởi Trình Đông đã trải hai kiếp, tuy lực không mang được, tinh thần lực lại phi thường. Chỉleech_txt_ngu anh muốn, giọng nói của anh có thể xuyên thấu vào biển của bất kỳ ai, trực tiếp đốivi_pham_ban_quyen với hồn họ!
Mọi người bản năng nhường cho Trìnhvi_pham_ban_quyen Đông.
còn đám đông che chắn, Á Quân lập tức thấy kẻ chủvi_pham_ban_quyen mình ngã nhào.
Trình Bách Đông?
Chẳng nó đãleech_txt_ngu chết rồi sao?
Á Quânleech_txt_ngu tức hoảng loạn, đôi không tự chủ được run bần bật.
Mày mày Hắn lắp bắp một hồi rồi gào lên: Màyvi_pham_ban_quyen là người hay là ma!?
mặt hung tợn kiêu ngạo còn treoleech_txt_ngu mặt, trông như mộtbot_an_cap tên hề.
Trình Bách Đông không thèm đểvi_pham_ban_quyen ý đến hắn, dùvi_pham_ban_quyen sao cũng có bao nhiêu người đang nhìn, đầu ngõ còn có xe chặn đường, hắn không chạy thoát được.
Vì thế, lập , Trình Bách Đông nhìn về con gái mà anh luôn thương nhớ khôn nguôi.
của anh
Lúc anh , bụng cô vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn bằng phẳng, khi trở về, bụng cô đã cao, trong con gái của họ.
Tiểu , anh đã về rồi.
Anh từngvi_pham_ban_quyen bước, từng bước tiếnvi_pham_ban_quyen phía Phương Kiều.
Phương Kiều cảm thấy như mình đang , khôngbot_an_cap, sao cô có thể Trình Đông còn sống về?
Cô mở tobot_an_cap , muốn nhìn cho thậtvi_pham_ban_quyen rõ, nhưng nhìn lại càng lúc càng mờ mịtbot_an_cap.
anh ?
Là anh.
đàn cao bướcbot_an_cap đến trước mặt , nhẹ nhàng ôm lấy cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào lòng.
Thật sự anh sao? Phương Kiều không dám chắn, hỏi .
Thật sự là anh.
Bàn tay to ấm áp áp lên gáy cô, mang đến đợt hơi ấm, Phương Kiều cảm nhận được đôi môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mại của người ông đặt lên thái mình.
Kiều Kiều, xin lỗi, anh về muộn rồi.
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, nước mắt trào ravi_pham_ban_quyen không nén nổi, Phương Kiều đấm vào lồng ngực Trình Bách Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cuối cùng khôngleech_txt_ngu nhịn được mà khóc nấc lên.
Sao sao bây giờ anh về chứ!
và con chút nữa bọn họ ức hiếp đến chết rồi!
Là anh không tốtvi_pham_ban_quyen. Gương mặt kiên nghịvi_pham_ban_quyen của Trình Bách thoáng hiện vẻ xúc động, anh dõngleech_txt_ngu dạc tuyên bố: sẽ không bao giờ để bất cứ ai bắt nạt em !
Sau cái ôm ngắn ngủi, Trình Bách Đông nhẹ nhàngleech_txt_ngu buông Kiều ra, quay sangleech_txt_ngu đối Vương Xuânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa, rồi quỳ sụp xuống trước mặt bà, dập đầuvi_pham_ban_quyen một .
Bà nội, đứa cháu hiếu này khiến bà phải lo lắng rồi.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay