Trọng Sinh Thời Dân Quốc Từ Góa Phụ Bị Chèn Ép Thành Phu Nhân Tài Phiệt Khét Tiếng

Trọng Sinh Thời Dân Quốc Từ Góa Phụ Bị Chèn Ép Thành Phu Nhân Tài Phiệt Khét Tiếng

Uyển Mộc full 09/08/2026 28 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

## Trọng Sinh Thời Dân Quốc: Góa Phụ “Vả Mặt” Nhà Chồng, Ôm Trọn Hào Môn! 🔥🎧

Một khoảnh khắc mở mắt đưa bạn quay ngược về 5 năm trước — đúng thời điểm trước khi bị gia đình chồng hãm hại và chết cháy trong uất ức. Bạn sẽ cam chịu làm một góa phụ hiền thục để người ta lợi dụng, hay sẽ lật tung cả gia tộc đạo đức giả này?

Giữa bến Thượng Hải năm 1948 ngập trong tiếng sấm chớp ầm ĩ và ánh đèn dầu leo lét, Lâm Ngộ Phạn bàng hoàng tỉnh mộng. Mang theo ký ức đau thương từ kiếp trước, cô quyết không làm “tấm bình phong” cho nhà họ Triệu hút máu. Tiếng những đồng bạc trắng leng keng, tiếng cãi vã chói tai trong nhà bếp, và cả âm thanh đập bàn đòi lại đồ hồi môn đầy nghẹt thở — tất cả tạo nên một không gian thính giác căng thẳng, kịch tính. Không chỉ thẳng tay vả mặt ông anh chồng tham lam và bà chị dâu thâm độc, nữ chính còn bước vào một ván cược mới. Sự im lặng bị xé toạc bởi tiếng giấy loạt soạt của bản sính lễ gồm biệt thự, xe hơi và chung cư ở Cảng Thành được tung ra từ vị lão đại quyền lực nhất gia tộc.

🔥 **Tại sao bạn không thể bỏ lỡ siêu phẩm gia đấu này?**

* **Não to, vả mặt cực căng:** Nữ chính trọng sinh quyết không thánh mẫu, dứt khoát đòi lại đồ hồi môn, từ chối nhận con nuôi “hút máu”, đối đầu tay đôi với nhà chồng cũ nghe sảng khoái từng giây.

* **Vibe Dân Quốc hồi hộp, bí ẩn:** Không gian âm thanh u ám của những màn tranh quyền đoạt vị, những âm mưu thâm độc và plot twist gãy cổ giữa thời cuộc chuyển giao loạn lạc.

* **Nam chính “flex” sính lễ sập sàn:** Màn chốt đơn khét lẹt bằng một danh sách sính lễ toàn bất động sản đắt đỏ ở Cảng Thành khiến người nghe cũng phải “ngọt sâu răng”.

🎧 Đeo tai nghe vào, tắt điện đi và đắm chìm vào giọng đọc truyền cảm để tận hưởng trọn vẹn hành trình nghịch thiên cải mệnh của thể loại ngôn tình trọng sinh siêu cuốn này. Bấm PLAY ngay siêu phẩm để cùng nữ chính “lên rank” làm giàu! ⚔️

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Trọng Sinh Thời Dân Quốc Từ Góa Phụ Bị Chèn Ép Thành Phu Nhân Tài Phiệt Khét Tiếng cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Một tia chớp rạch bầu trời đêm, vài giây sau, tiếng sấm ầm ì vọng lại.
Trong phòng tối đen như mực, tôi đưaleech_txt_ngu tay kéo sợi dây công tắc .
Kéo tiếp hai đèn không sáng, xem chừng là mất điện rồi.
Tôi quẹt mộtleech_txt_ngu que , ánh vàng vọt khẽ lung linh chiếu rọi khuôn mặt. Nhìn gương, tôi thấy một gương mặt mịn màng và thanh tú, trẻ trung hẳn so với hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ảnh tiều tụy vì bươn chải sinh của năm năm sau. Quan trọng nhất là, vẫn chưa hủy dung.
Tựa như đóa hoabot_an_cap đã tàn héo đột ngột quay về thời điểm xuân đầu hạ, bắt đầu một vòng tuần mới.
Sáng sớm hôm qua, tôi giật mình tỉnh sau một cơn ác mộng. Phải nửa ngày trời tôi mới bàng hoàng nhận ra, mình đã sống lại.
Tôibot_an_cap đã từ thành phố cảng của 1953 trở về 1948 tại Hải Thành, thành phố phồn hoaleech_txt_ngu bậc nhất Viễn Đông.
Trở về thời điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm thứ ba sau khi tôi bắt đầubot_an_cap kiếp góa phụleech_txt_ngu.
Tại sao lại có thể sống lại? Tôi cũng không thể nào lý giải nổi.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ là vụ tai nạn trệchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ray lửa ấy đã khiến thời gian đảo ngượcleech_txt_ngu chăng.
Hai ngày trước, tôi tình cờ biết được vụ hỏa hoạn năm xưa Quế Hương mất mạng và bản thân tôi bị dungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hóa raleech_txt_ngu lại là do vợ chồng anh Ba và chị Ba bênleech_txt_ngu nhà chồng sắp tâm .
đó tôi cũng như lúcleech_txt_ngu này, đứng lặng thinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong tối thật .
Tôi đã phải sống kiếp lết sở , trong lúc vọng tột , kéo theo vợ chồng anh Ba xuống địa ngục.
chuyến tàu ngắn Cảng Thành, đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuẩn sẵn một bình nước mơ. Ngay khi vợ anh Ba phải nước có độcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu phátleech_txt_ngu tác, thể mọi người trên tàu mất kiểm soát, đập mạnh trần xe
Sau là một giấc mơ dài dằng dặc, cho khi tỉnh lại lần nữa, tôi đãleech_txt_ngu thấy mình đang nằm trong phòng cũ này.
Thời gian đã quay ngược về năm năm trước, điểm tôi vừa đồng ý nhậnbot_an_cap Đông ca nhi, trai út của anh Ba làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuôi.
đáng mừng là nghi lễ con nuôi vẫn chưa tổ chức, muốn hối hận vẫn còn .
Lại một chớp rạch ngang bầu trời đêm, sực tỉnh, que trên tay đã cháy lụibot_an_cap quá nửa.
Ngọn đèn dầu được thắp lên, hương gỗ lan tỏa khắp không gian.
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu lục lọi rương hòm để thu dọn đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạc của mình. Những áo khoác, áo choàng làm từ da chồn, da cáo, da hươu đều là loại lông thú thượng hạng đắt giá, là đồ hồi môn mẹ đã chuẩn bị cho tôi.
Kiếp trước, tôi đã vất vảvi_pham_ban_quyen hết đống da lông này sang Cảng Thành, kết quả thờivi_pham_ban_quyen tiết bên đó chẳng khi dùng đến. Chưa kịp đem cầm cố thì tất đã bị trong trận hoạn kialeech_txt_ngu. Không, không phải bị cháy, là bị anh Ba trộm mất, phí biết bao nguyên liệu tốt nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy.
Chi bằngbot_an_cap bây giờ chỉnh đốn lại tất cả, tìm cơ hội đổi thành tiền mặt xong.
Trên đời này, chỉ vàng bạc mới thứ đáng tin cậy nhất.
hơn cả lòng người.
Thu dọn xong xuôi rương hòm thì trời cũng đã tang tảng sáng.
Tôi mở tủ quần áo, chọn mộtleech_txt_ngu sườn xám gấm hoa màu đỏ sẫm hơi ánh chút hỷ. Thay đồ xong, tôi đứng trước gương ngắm nhìn bản trẻ trung ra vài tuổi. Với vóc dáng mảnh mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầy gò này, tôi mặc xám là đẹp nhất.
Ngực lớn nhưng căng đầy mềm mại, vòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thon nhỏ, đường nơi vòng ba nảy nở một cách kín đáo và vừa vặn.
Quan trọng là, gương mặt này thật xinh đẹp!
Vừa xong hàng cúc sườnleech_txt_ngu xám, Quế Hương đã xách ấm nước nóng vào phòngvi_pham_ban_quyen.
“Mất điện rồi. bếp phía sau đang đánh trận , ngườibot_an_cap của Đạivi_pham_ban_quyen nãi nãi Tam nãi nãi vì tranh nước mà suýtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa thì đánh nhau to, emleech_txt_ngu thừa lúc hỗn loạn xách đại mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấm rồi chạy luôn. Thímbot_an_cap Phùng còn đứng sau lưng mắng: ‘Quếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hương con ranh , Tứ nãi nãi chỉ có một mình, vội cái chứ!’. Em coi như điếc, chẳng thèm chấp bà ta.”
Hương nha hoàn tôi mang theo nhà đẻ, tôi ba bốn , tính tình cùng nhanh nhẹn và sắc sảo. em ấy ở , chẳng ai dámleech_txt_ngu bắt nạt Tứleech_txt_ngu phòng ít người .
mắt tôi, Quế còn thân thiết hơnleech_txt_ngu chị em ruột thịt.
nhưng trước, em ấy bị Triệu Minh hại , vùi thân trong biển lửa. Mà tôi thì vẫn luônleech_txt_ngu bị che mắt, cứ ngỡ trận hoạn đó chỉ là một sự ngoài ý muốnbot_an_cap.
Được trọng sinh thật tốt, lần này tôi nhất định đểvi_pham_ban_quyen Quế Hương sống .
“Tiểu thưleech_txt_ngu, sao người cứ chằm chằmleech_txt_ngu em thế?” Quế Hương đưa khăn nóng đã vắt khô qua, nhìn khuôn mặt trái xoan trắng nõn như ngọc chủ mình, khỏi cảm : “Tứ chẳng có phần.”
Tứ gia? Kiếp trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi đã tiết tám , nếu không ảnh, tôi sắp quên mất chồngleech_txt_ngu mình trông như thế nào rồi.
Một gương nhợt nhạt không huyết sắcvi_pham_ban_quyen, cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khòm không đứng thẳng được, ngũ quan tuy đẹpvi_pham_ban_quyen, tính tình cũng tốt, nhưng chưa tốt đến mức để tôi nhung nhớ suốt tám không quên.
Tôi vốn xuất từ một gia đình quan có truyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thống thư hương từ trước. Cảnh ngộ của con cháu gia giốngvi_pham_ban_quyen nhưbot_an_cap đa gia đình tộc cũ khác, anh chị em đông đúc, gia đạo trung lạc, tài sản đáng là bao
thậm chí còn thê thảm hơn , cha tôi mất , mẹ tính tình nhu nhược thể tự mình quyết định việc gì. Lúc tôi xuất giá, Lâm gia đưa theo , những phẩm có giá trị đều là hồi môn cũ củabot_an_cap mẹ ngày trước.
Hôn sự của tôi Triệu Kiệt đã được địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoạtvi_pham_ban_quyen từ khi còn nhỏ.
Triệu gia là một gia huân quý hiển hách từ triềuvi_pham_ban_quyen , tổ mười ba ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con , nuôi được chín người, chín họ đều đã rời Bắc Kinh đến định cư tại Hải từ ba năm trước.
Triệu Kiệt là Tứ thiếu gia của chi thứ hai nhà họvi_pham_ban_quyen Triệuvi_pham_ban_quyen.
Đáng tiếc năm mười lăm tuổi anh ấy mắc một trận bệnh, từ đó sức khỏe sút, không bằng người thường.
Mẹ tôi con gái về nhà chồng phải chịu khổ nên muốn hôn, hiềm nỗi ông nội nhất quyết đồng ý.
Tôi năm 18 xuất giá, 20 tuổi đã thành .
Đến năm 21 , mẹ cũng buông tay lìa đời bỏ lại một mình.
Từ đó, tôi cô độc lẻ loi giữa cõi đời này, người có thể nương chỉ có chính thân mình.
Từ nhỏ đãvi_pham_ban_quyen tiếp thụvi_pham_ban_quyen nền giáo dục lễ phong kiến truyền thống nhất, họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư thục, trường trungleech_txt_ngu nữ sinh cũng chỉ học có hai năm.
Mọi xung quanh đều tiêm nhiễm đầu tôi rằng phụ nữ tam tòng . Thế nên kiếp trước, khi dòng họ cho tôi lựa chọn giữa việc tái giá vớivi_pham_ban_quyen người tộc hoặc nhận con nuôi, tôi đã vế sau.
Cứ ngỡ có đứavi_pham_ban_quyen con trai thì sau này sẽ có chỗ dựa, ngờ bản lại thành chỗ cho kẻ khác, thành bìnhbot_an_cap máu cho lũ đỉa hút máu ấy.
năm ở Cảng đã mang tôi quáleech_txt_ngu nhiều cú sốc và sự thay .
Tôi từ một thiếu phu nhân sống trong nhung lụa trở một nhân viên quèn phải lo toan từng bữa ăn, lại cấp trên ở hiệu quấy rốileech_txt_ngu.
Làm một người phụ nữ tự lập tuy vả tầm mắtvi_pham_ban_quyen tôi đãleech_txt_ngu mở rộng, kiến thức cũng lên.
Tôibot_an_cap đã nhận thức lại thế giớileech_txt_ngu này.
Một thếleech_txt_ngu giới tàn khốc đầy mùi máu cũng tràn đầy sức sống.
Tất nhiên, nếu bây giờ cho tôi chọn , tôi vẫn nguyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý làm mộtbot_an_cap người được sống trong nhung lụa hơn.
Tôi chẳng có lý tưởng gì cả.
Đã nếm trải qua rồi mới càng thấu hiểu niềm phúc được sống sung sướng.
Tôi cơ hội để tự trải đường cho mình có được cuộc sống tốt đẹp, không thể hoàn toàn hạ thì cũng khôngbot_an_cap đến mứcleech_txt_ngu túng quẫn như kiếpvi_pham_ban_quyen trước.
Việc quan trọng nhất hiện nay là phải dứt bỏ cái đứa con nuôi hút máu là Đông cabot_an_cap nhi kia.
Hôm qualeech_txt_ngu sau khi trọng sinh, tôi ngoài tìmleech_txt_ngu thầy bói xin một quẻ, ngày cũng mặt Đôngvi_pham_ban_quyen ca nhi.
Tôibot_an_cap treo lên giá, hỏi Quế Hương: “Em có thấy Đông ca nhi đâu ?”
Quế Hương đổ phần nước sôi còn lại vào phích: “Đông ca nhi biết bị làm sao, tối qua em gọi nó mà nó nhất không thưa. Bình hễ thấy mặt là tới đòi kẹo, hôm qua cho nó lại chẳng thèm ăn.”
Đông ca nhi mới sáu tuổi, đương tuổi ăn háu ngọtleech_txt_ngu, cho kẹo mà không ăn thì đúng làbot_an_cap có chút kỳ lạ.
Tôi đeo hoa tai ngọc trai vào: “Hôm qua Tam nãi nãi thầy về nhà sao?”
Tam nãi là chịbot_an_cap của tôi, mẹ ruột của Đông ca nhi.
“Vâng ạ, là Hồng Ngọc bên chỗ nãi nói đấy. Tam gia cũng ở đó, chiềuleech_txt_ngu tối qua họ đóng cửa phòng bàn bạc lâu.” Bênbot_an_cap ngoài trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãvi_pham_ban_quyen sáng rõ, Quế thổi tắt ngọn dầu.
Động tác trên tay tôi khựng lại chút, thầm sao lại trùng hợp thế, bọn họ cũng tìm thầy bói?
Sửa soạn , tôi tờ giấy xin xăm lại rồi nắm trong lòng bàn , đó đẩy cửa ra phòng.
Hôm trời sấm mà không mưa, không khí âm u xám xịtvi_pham_ban_quyen, phía loáng thoáng tiếng khóc nháo của Hoan tỷ nhi, em gái Đông ca nhi.
Tôi ở căn phòng cuối tầng phía Tâyleech_txt_ngu, Lão thái tầng hai phía Đông, muốn đi qua đó trước hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải xuống lầu.
Trong sânbot_an_cap đầy những chữ “Hỷ” giấy đỏ, đèn hoa rực rỡ, đang chuẩn bị cho đám của con trai độc nhất nhà cả.
Đến tầng hai nhà phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đông, Đại nãi nãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãi đến từ sớm, đang ngồi chờ ở phòng khách để thỉnh an Lão thái thái.
Nhị nãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãileech_txt_ngu nhìn thấy tôi thì khẽ ngẩn ra, thầm cô em dâu thứ tư này sau khi thành phụ, không phải người bệnh nên trông càng ngày càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặn ra.
Tôivi_pham_ban_quyen cất lời chào: “Đại tẩu, Nhị tỷ.”
“Lại đâybot_an_cap, xuống này.” Nhị cô nãi nãi nhiệt tình lùi người nhường chỗvi_pham_ban_quyen.
Tôi ngồi xuống cạnh Nhị nãi, bà vốn người đẫy đà, ngồi đó trông hệt như một pho tượng Phậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Di Lặc trắng béo .
Đại nãi đang bóc tâm sen, ánh mắt bà liếc phía phòng ngủ bên trong, nói khẽ với tôi: “Vợ chồng chú Ba đó.”
Chẳngleech_txt_ngu bọn họ lại đang cùng Lão thái thái tính toán gì.
Tôi chỉ mỉm cười chứ không tiếp lời.
gần Đại nãi nãi đang tất bật liệu hôn sự cho con trai, chiến vật tư khan hiếm, tiền bạc nhà không dả việc gì cũng phải giảnleech_txt_ngu , bên nhà gáibot_an_cap lại tỏ ý không hài lòng khiến bà lo lắng đến mức béo lênleech_txt_ngu một .
Nhị cô nãi nãi tiếp tục nói với chị dâu về việc con gái lớn của đi mặt.
Nhị cô nãi nãi vốn lấy chồng ở phương Bắc, vì chiến tranh nên tháng trước cảbot_an_cap nhà về Hải Thành, hiện đang trú tại nhà mẹ đẻ chứ chưa dọn .
“Trưa nay có chắcleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen Triệu Chi sẽ không?”
nãi nãi đáp: “ chứ! Ngày tiệc cậu ta nên chắc chắn nay sẽvi_pham_ban_quyen đến. Dù có tiền có quyền thế nào đi chăng nữa, chút nể mặt này cậu ta phải dành cho Nhị chi chúng ta.”
“Vậy sắp xếp thế nàoleech_txt_ngu cho Hoan tỷ nhi gặp mặt ngài ấy thì hợp lý?”
“Trưa nay bày ba bàn, dẫn Hoan tỷ nhi ngồi cạnh Lão thái thái, Triệu Chileech_txt_ngu Ngao thỉnh an tháivi_pham_ban_quyen thái chẳng phải sẽ gặp sao?”
Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nãi nãi gật đầu liênbot_an_cap hồi: “Sắp xếp như vậy cũng . thành công thì đúngbot_an_cap thân thêm thân.”
“Đúng vậy, đều làleech_txt_ngu người biết rõ gốc gác cả, còn gì tốt bằng. Triệu Chi Ngao bây giờbot_an_cap giàu lắm, nghe nói ngài ấy có điền cao su ở Nam Dương, có công ty biển ở Thành, lại còn hãng xe, hãng buôn, toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinh doanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn, giaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiệp với những nhân tầm cỡ. Đến lúc đó các chị cũng cần thuê nhà đây nữavi_pham_ban_quyen, cứ thế theo con conleech_txt_ngu rể sang Cảng Thành mà hưởng phúc.”
Đại nãi nãi tuy mặt mày hớn hở nhưng trong lòng lại rất leech_txt_ngu em chồng đến lánh nạn quấy rầy nàyleech_txt_ngu.
, nếu cô em chồng có thể bám được một rể như Triệu Chi Ngao thì bà cũng sẵn lòng tốn chút công sức để duy mối quan hệ tốt đẹp giữa hai nhà.
Hai năm nay chiến tranh loạnleech_txt_ngu lạc, người có tiền đều tháo chạy ra .
họ biết đâu chừng cũng có ngày phải chạy sang Cảng Thành nạn.
Nếu có thể tác hợp cho hôn nhân củaleech_txt_ngu Triệu Chi Ngao và Hoan tỷ nhi, sau họ có sang Thành cũng không lo thiếu chỗ dừng chân.
Nhị cô nãibot_an_cap có chút tự tin: “Hoan tỷ nhi nhà tôi mạo cũng khá, mỗi tội tính tình nhút nhát quá, chẳng biếtleech_txt_ngu hạng người từng trải như Triệu Chi Ngao để mắt đến nó không.”
nãi nãi ủi: “Đàn ông như Triệu Ngao loại phụ nữ nào mà chưa thấyvi_pham_ban_quyen? Ngài ấy ở Cảng Thành có mấy phòng vợ lẽvi_pham_ban_quyen rồi đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nói ai nấy tuyệt trần. Ngài ấy mãi chưa kết hôn qua là tìm tiểu khuê các môn đăng hộ đó thôi. Những cô gái nhỏ nhát, con nhà danh giá như Hoan tỷ nhi mới lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiểu đàn ông đều yêubot_an_cap thích.”
Nhịbot_an_cap nãi nãi nghe vậy cũng thấy có lý: “Triệu Chi Ngao năm nay cũng hai mươi tám rồibot_an_cap nhỉ? Lớn hơn Hoan tỷ nhi tuổi. Tính ra thì ngài ấy không nên chê bai gì.”
ca chị phải tốn bao công được thầy giáo vỡ lòng của Triệu Chi Ngao đứng ra làm mối, chuyện này mười phần thì chắc chắn đến tám chín .”
“Tôi nhất định sẽ Hoan tỷ nhi cả đời này phải ghi nhớ công ơn của bác bác gái.”
“Đều lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người , nói mấy lời khí đó làm gì.”
Cười nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài câu, Nhị nãi quay sang giải thích với tôi: “Đại cavi_pham_ban_quyen thiệu Hoan tỷ nhi cho Triệu Chi Ngao bên chi thứ năm. Triệu Chi thì từng gặp phải không? cái họ này, có ngài ấy là phất nhất, không có tiềnvi_pham_ban_quyen có thế mà ngoại hình cũng hàng cực phẩm.”
Tôi phụ giúp bóc tâm sen, trí đều dồn vào phòng ngủ của Lão thái thái nên chẳng mấy để tâm đến lời nói.
Tôi khôngleech_txt_ngu có hứng thú nhúng tay vào rắc rối này.
Kiếp trước, Hoan tỷ đến nhờ tôi trang điểm, tôi tốt bụng giúp đỡ, còn đem cả sườn xám và trang sức của mình cho mượnleech_txt_ngu. Nào ngờ buổi mặt thất bại, Triệu Chi Ngao không ưng con bé, Lão tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái và Nhị cô nãi nãi lại quay sang oán trách tôi, tráchvi_pham_ban_quyen tôi trang cho tỷ quá lòe loẹt.
Đúng là làm ơn oán!
Vì thế, bây giờ tôi chỉ muốn đứng ngoài xem kịch hay.
Tôi cười lấy : “ thì tốt quá.”
Nhị cô nãi nãi là người khá nhạy cảm, thấyvi_pham_ban_quyen tôi không mấy nhiệt tình, bà ta nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc tôi chạnh lòng cho phận góa bụa của mình mà sinhbot_an_cap lòng đố kỵ với nhânleech_txt_ngu duyên tốtbot_an_cap của người . Bà cũng chẳng biết nói gì thêm, mặt mũi có chút gượng gạo, liếc nhìn chị dâu một cái, hai ăn đổi chủleech_txt_ngu đề câu chuyện.
Trong phòng ngủ của Lão thái thái có tiếng động, anh Ba Triệu Minh Kiệt bước ra trước.
Tôi kìm nén sự ghê tởm tận sâu trong lòng, mặt không lộleech_txt_ngu chút biểu cảm nào. Tôi chỉ biết, hắn rốt cuộc đã bàn bạc điều gì với Lão thái thái ở trong kia.
họ Triệu chi hai có bốn anh em.
Đại ca Triệu Kiệt hiện là người đứng đầu chi hai; người anh thứ hai không nuôi nổi nên đã sớm; anh Ba Triệu mộtvi_pham_ban_quyen bột điển hình, chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm nên trònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trống gì; còn cậu Tư thì quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đờibot_an_cap vì bạo bệnh từ baleech_txt_ngu năm trước.
Triệu Lễ Kiệt làm phó quản lý ở ngân hàng, còn Triệu Minh Kiệt không có công việc chính thức, hắn chủ yếu dựa các mối quan hệ của tổ tiên để giới làm ăn, thu của cả anh em đều không nhiều, chi hai chủ yếu vẫn vào nghiệp tổ tiên để lại sống qua ngày.
Kẻ ăn chơi trác táng Triệu là người có hình bảnh baoleech_txt_ngu nhất ba anh em, nhìn vẻ ngoài chảileech_txt_ngu chuốt bóng , có vẻ vô hại!
Nhưng trong những năm ở Cảng Thành, Lâm Ngộbot_an_cap Phạn sống nhà với gia đình Triệu Minh Kiệt, đã sự chứng sự vô lại, sỉ và máu lạnh của .
Triệu Minh Kiệt là người bước ra đầuleech_txt_ngu tiên, ánh mắt của Lâm Ngộ Phạn, ghế bên bàn rồi tự nhiênleech_txt_ngu ngồi xuống.
Theo sau , nãi và nữ hầu dìu Lão thái thái ngồi xuống chiếc sập sát tường.
Lão thái thái khoảng chừng sáu mươi tuổi, thời trẻ từng nên chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay đi lại khó khăn, phải có người dìu, cộng thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quặt, không mở nên trông bà thêm già nua lụ khụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Kiếp trước, Lãoleech_txt_ngu thái thái theo chuyển đến Cảng Thành vào năm . Sau khi đếnleech_txt_ngu nơi, do không hợp khí hậu, bà bị lỵ không dứt, chẳng bao lâu thì .
Lão thái thái vừa đi, gia đình tan đàn xẻ .
Chi lánh sang Thành trongvi_pham_ban_quyen cảnh vộivi_pham_ban_quyen vã, ban đầu họ ngỡ vẫn còn cơ hội quay về nên nhà cửa trang đều không xử lý, tài sản mang theo cũng chẳng được bao nhiêu.
Ba chi chia gia sản, phần nhận được lại càng ít ỏi, lão Tam đổ cho lão Đại tham ô, đôibot_an_cap bên cãi vã rất căngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng.
Lúc đó, ích của Lâm Ngộ Phạnvi_pham_ban_quyen hoàn toàn gắn liền với gia đình Triệu Minh Kiệt, cô chắn phải về phía lão Tam, vả lại lão Đại đúng quá tham lam.
Lão tức giận đến trở mặt với họ, những năm sau đó, ai nấy đều sống không tốt và cũng chẳngbot_an_cap qua lại với nhau.
Lâm Ngộ Phạn tưởng mọi , rồi nhìn vềbot_an_cap phía Lão thái thái, đột cảm thấy xa lạ thường.
khi ngồi vững, Lão thái thái lễ thỉnh an của đám con cháu, đồng thời người đi gọi ngay lập tức.
Tiếp đó, bà mới bưng bátbot_an_cap canh sữa nóng lên, vừa uống vừa hỏi Đại nãi nãi về tình chuẩn bị cho hôn , Đại nãi cung kính trả lời từng việc.
Lão thái câu được chăng, nhấp thêm một ngụm sữa, bà hơi nheo mắt liếc phía Lâm Phạn, thảnleech_txt_ngu nhiên nói: “Tứ nãi nãi, ngày vất vả cho con, bữa trưa và tối cứ bảo Quế Hương bưng vào phòng mà ăn.”
Ý tứ rõ ràng, Lâm Ngộ Phạn là góaleech_txt_ngu phụ, ngày không nên xuất hiện hôn lễ để tránh tân khách dính phải vận rủi.
Lâm Phạn ở kiếp sự sắp xếp này mà đã âm đau lòng rất lâu.
Nhưng hiện giờ cô toàn mảy may quan tâm, cô cũng chẳng có tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trạng tham dự hôn của bất kỳ .
Lâm Ngộ Phạn nhạt đáp một : “Ngày mai con có phải sang nhà bà cô họ .”
Lão thái thái: “”
Trong nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có hỷ sự, Lâm Ngộ Phạn lại muốn ra ngoài làm khách, cô không hẳnbot_an_cap thực sự đi, thái này rõ ràng là dâu đang công khai tỏ thái mẹ chồng.
Lâm Ngộ Phạn cũng không nói lời nào bất kính, mọi mỗi một ý, cũng tiện lên tiếng.
Lão thái thái một cơn , địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát tác cuối cùng nhịn xuốngbot_an_cap.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổi chủ đề, chuyển sang hỏi Đại nãi nãi về việc trưa naybot_an_cap yến tiệc mời Triệu Chibot_an_cap .
“Triệu Chi Ngao lần này về chủbot_an_cap yếu là để đón mẹ em trai sang Cảng Thành. Ta nghe ý của cậu ta, nếu có giải luôn chuyện chung thân đại sự thì không còn bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hoan tỷ nhi nhà ta xứng với cậu , dù làbot_an_cap thế hay tuổibot_an_cap đều phù hợp, điểm khôngbot_an_cap tốt nhất là vai thôi.” Lão thái thái nói giảm nói tránh, thực chất bà loleech_txt_ngu lắng nhất là Chi Ngao muốn tìm một tiểu thư lá ngọc vàng có gia thế tốt hơn, giàu có hơn.
Nhị cô nãi nãi mỉm cười giải thích: “Xét theo bên mình thì vai vếleech_txt_ngu, nhưng bên Hoan tỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhi thì vặn là cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chuyện này chắc có vấn đề .”
nãi nãi hiểu của Lão thái , bàbot_an_cap sợ chồng họ không để tâm, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỡ hôn sự của cháu ngoại.
: “Lễ Kiệt đã đánh tiếng trước với Đổng tiên sinh thầy dạy vỡ của Triệu Chi Ngao, tôi cũng đã traovi_pham_ban_quyen đổi sư mẫu của cậu để thăm ý tứ. Triệu Chi Ngao tuy kén chọn, mắtvi_pham_ban_quyen cũng cao, nhưng cậu ta đúng muốn tìm một người nữ phù hợp để kết hôn, Lão thái thái yên tâm đi.”
Nhị cô nãi họa: “ nhờ có anh chị đỡleech_txt_ngu liệu.”
Tam nãileech_txt_ngu nãileech_txt_ngu vốn imvi_pham_ban_quyen lặng giờ, là người khéo léo lấy lòng Lão thái thái nhấtbot_an_cap, liền nóileech_txt_ngu: “ ôngvi_pham_ban_quyen mà, ai chẳng những cô gái điệu, cứ trang điểm cho Hoan tỷ nhivi_pham_ban_quyen một chút, tiểu thư khuêleech_txt_ngu các là tiểu thư khuê các, khác hẳnbot_an_cap với hạng bên ngoài, chắc chắn sẽ thành công thôi.”
Lão thái thái gật đầu liên tục, lập tức gái: “Lát nữa con bị cho Hoan nhi một chút, mặc bộ đồ nào đẹp đẹpbot_an_cap vào.”
cô nãi nãi vẻ mặt khó xử: “Quần áo may ở dưới quê chúng con trông quê .”
Bây giờ đo quần áo mới thì cũng không kịp rồi.
nãi nãi nhìn sang Lâm Phạn: “Hoan tỷbot_an_cap nhi caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xấp xỉ Tứ nãi nãi, nãi có mấy bộ sườn xám kiểuvi_pham_ban_quyen dáng và hoa văn đều rất đẹp”
Mọi người cùng nhìn về phía Lâm Ngộ Phạn, cô hơi ngẩng đầu lên: “Thân phận này của tôi đã mangleech_txt_ngu điềm gở rồi, quần áo lại ám quẻ .”
Mọibot_an_cap người cứng họng: “”
Lâmvi_pham_ban_quyen Ngộ Phạn giữ giọng bình thản, tiếp tục bồi thêm nhát dao: “Hoan tỷ nhi thấp hơn tôi một chút, dáng người gần với tẩu , Tam tẩu cũng cóleech_txt_ngu không ít quầnvi_pham_ban_quyen đẹp mà.”
Tambot_an_cap nãi nãi: “”
vừa giận vừa hổ thẹn, không em dâu Tư nàyleech_txt_ngu nhìn hiền lành ôn hòa mà cư xử ích kỷ, thấu tình đạt lý vậy.
Bà không dám biểu lộ ra ngoài, ngượng ngùng ngồi im không nói tiếng nào.
Tam nãi nãi sợ Lãoleech_txt_ngu thái thái không , trấn tĩnh lại rồi vội nói: “Vậy lát nữa Hoan tỷ nhi qua tìm . Quần áo em không nhiềuvi_pham_ban_quyen, nhưng làm mợ phải lo liệu cho cháu ngoại, đó lẽ nhiênleech_txt_ngu.”
Đây mới là cách hành xử của thiếu nhân nhà gia thế.
Lâm Ngộ Phạn chẳng thèm để tâm.
Nhị cô nãi nãi rối rít cảm ơn, Lão thái thái dặn dò thêm vài câu, mọivi_pham_ban_quyen người bắt đầu trò chuyện rôm rả.
Tam Gia có chút mất kiênvi_pham_ban_quyen nhẫn, gọi một tiếng: “Mẹ!”
Lão thái tháivi_pham_ban_quyen biết hắn đang sốt ruột, bà đã có tính toán trong lòng, chỉ nghiêng đầu nhaleech_txt_ngu hoàn: “Đại gia đâu rồi?”
kế toán, sắp lên nơi rồi ạ.”
Vài phút sau, Đại gia Triệu Lễ Kiệt bước vào.
Hôm nay Lão thái thái đặc biệt gọi hắn , chắc chắn có việc.
Triệu Lễ Kiệt ngồi , Lão thái thái mới ra một tờ giấy đỏ đưa cho hắn: “Con xem .”
Triệu Lễ nhìn tự ghi trênvi_pham_ban_quyen giấy đỏ, lòng mừng thầm nhưng mặt không dám lộ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nào, hắn nghinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoặc hỏi: “ này phải làm thế nào ?”
Lão thái thái nhìn về phía Lâm Phạn: “Lão Tamleech_txt_ngu đã tìm hai đến xem, bát tự của Đông ca nhi và Tứ nãi nhau, việc kế thôi tạm gác lại đi.”
Lâm Ngộ Phạn hơi sững sờ, cô còn chưa kịp ra tay mà đám đỉa hút cô muốn vứt bỏ lại tự mình chạybot_an_cap đi sao?
Đúng miếng từ trên trời rơi xuống, ngồi không hưởng lợi!
Tất cả mọi người đổ dồn ánh mắtvi_pham_ban_quyen về phía .
Vợ chồng Tam Gia lộ vẻ hối lỗi.
nãi đã không đầu tính toán trong bụngleech_txt_ngu, bà chỉ có mộtbot_an_cap trai và hai conbot_an_cap gái, không trai để quá cho Lâm Ngộ Phạnbot_an_cap. Vốn dĩ Lâm Phạn quá kếbot_an_cap ca nhi thì gia lão Tam lợi , xem ra cái lợi này chẳng ai xơleech_txt_ngu múi được nữa.
Nếu Ngộ Phạn không quá con trai thì chỉ còn một con đường là cải giá. Chỉ cần Lâm Ngộ Phạn cải giá, sau này chi hai sản sẽ chỉ cần làm hai phần.
quá!
Lâm Ngộ bọc đỏ vào khăn tay, gục bàn thút thít.
Cô không thể thành tiếng, cô chỉ có thể khóc.
Ban đầu không có nước mắtbot_an_cap, nhưngleech_txt_ngu một hồi, nước mắt lại rơi xuống thật.
Không khóc thì không biết ra diễn xuất của mình lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế.
Nhị cô nãi nãi dù sao cũngbot_an_capvi_pham_ban_quyen người yếu lòng, bà an ủi Lâm Ngộ Phạn: “Em còn trẻ mà, thời đại bây giờ rồi, không còn phường giá trinh tiết nữa, cũng chẳng ai chuộng việc thủ tiết đâu.”
Tam nãi nãi vội phụ họa: “Đúng thế, chi phụ có Triệu Đỉnh, vợ cậu ta mới mất ba tháng trướcleech_txt_ngu, để lại hai đứa nhỏ. Triệu Đỉnh lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người bảnvi_pham_ban_quyen tính thậtbot_an_cap , trong tay có ruộng đấtvi_pham_ban_quyen, có cửa , cuộc sống rất , em gả qua đó tốt nhất. Mẹ đã nói rồi, sau này đây vẫn là nhà ngoại của em.”
“Nhà của ? Nóileech_txt_ngu lời này mà không thấy hổleech_txt_ngu sao?” Lâm Ngộ Phạn ngẩng đầu , ngột caobot_an_cap giọng.
Sắc mặt Lão thái thái tối lại.
Triệu Lễ đặt tờ giấy bàn, mẹ hắn không tiếng thì người đứng đầu như hắn phảivi_pham_ban_quyen : “Tứ đệ muội, em có gì ức sao? lại nói ra những lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy! Trong nhà này có để em thiếu cái ăn cái mặc không?”
hội hôm nay rất đúng lúc, Lâm Phạn nhất định phải nắm thật chặt.
“Tôi ăn được bao nhiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dùng được bao nhiêu? trước, tôi mang ba vàng nhỏ duy cho gia đình mượn, nói là xoay xở tạm thời. Sau đó tôi đã giục bao nhiêu lần, nào Đại có tiền sẽ trả, quảleech_txt_ngu đến giờ vẫn không trả. Năm đóbot_an_cap nhà chồng cần thuốc bổ cứu , tôi đi cầu xin Đại , ca cứ đùn đẩy hết bên này bên kia, cùng tôi muối mặt đi mượn tiền bàbot_an_cap cô họ mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua .”
“Còn nữa, lúc trốn Nhật, đồ hồi môn của tôi đều giao cho Đại ca bảo quản, mỗi lần thì nói chìa khóa két sắt ngân hàng bị mất, thì lại thoáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thác thời loạn , để ở nhà không toàn. Vậy thì ca đưa chìa két sắt chobot_an_cap tôi đi!”
Triệu không ngờ Ngộ Phạn luôn lành lại mặt là trở mặt ngay. Hắn lảng tránh chuyện vàng thỏi, chỉ nói: “Trong két sắt đâu chỉ có đồ cổ của em, còn có đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nhà, của Lão thái , của tẩu và Tam tẩu em nữa, sao anh có thể chìa khóa choleech_txt_ngu em được?”
Lâm Ngộ Phạn cũng tạm gác chuyện vàng thỏi sang một bên, cô thuận Triệu Lễ mà nói: “Tôi không cần chìa của anh, chỉ cần ca trả lại đồ cổ cho tôi. quảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không dám phiền Đại ca lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắng .”
Nói rồi Lâm Ngộ Phạn sang nãi nãi, cô biết Tam nãi nãi cũng đãleech_txt_ngu sớm muốn lấy lại đồ của : “Tam tẩu”
Tam nãi nãi chớp thời cơ, vội vàng giúp : “Đúng đấy Đại ca, đồ ai nấy nhất. Tuy chẳng phải thứ gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá , nhưng cũng là chút kỷ niệm bà để lại cho em.”
Triệu Lễ Kiệt khôngvi_pham_ban_quyen muốn trả: “Thời cục lạc như , các cô để quý giá ở , rủi gặp trộm thì tất cả chúng ta bị vạ lây.”
Tam nãi cũng chẳng phải vừa, bà mỉa mai: “Mấyleech_txt_ngu món trang sức đó của cònbot_an_cap chẳng đáng giá bằng tủ quần áo gỗ lê vàng trong phòng Đại cavi_pham_ban_quyen đâu, nếu có thật thì cũng chẳng phải nhắm vàoleech_txt_ngu tụi em.”
Triệuleech_txt_ngu Lễ biết Tam nãi khó đối phó, hắn không thèm chấp bà ta, nhìn Lâm Ngộ Phạn: “Còn món đồ của Tứ đệ muội thì saoleech_txt_ngu?”
Người trong đều biết, trong số đồ hồi môn Lâm Ngộ Phạn có mộtvi_pham_ban_quyen món trân , chính vì món trân phẩm này mà Triệu Lễ Kiệt không muốn lại.
Kiếp trước, phải sau quá kế Đông ca nhi, Lâm Ngộ Phạn cùng vợ chồng lão ép đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lễ Kiệt lại đồ cổ.
Từ lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Triệuleech_txt_ngu Lễ Kiệt đồng ý trả cho đến khi thực sự đưa lại cho họ mất ròng rã ba tháng trời.
Nhưng thứ Triệu Lễ Kiệt trả lại chỉ là đồ giả.
Lâm Ngộ Phạn lúc đó khôngleech_txt_ngu hiểu, phải đến khi sang Cảng Thành cô mới biết tranh đó đã bị Lễ Kiệt tráo .
Vì vậy, lần cô không thể cho Triệu Lễ Kiệtbot_an_cap thời gian để làm đồ giả.
Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngộ Phạn nói: “Tôi sẽvi_pham_ban_quyen tự mình thuê két sắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net riêng.”
“Em là không tin tưởng tụi anh?”
“Nếu hôm nay Đại cabot_an_cap trả lại cho , đương nhiên tôi tin anh; cònleech_txt_ngu nếu anh không trả, đó là anh đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ép tôi thể tin anh.”
Triệu Lễ Kiệt: “!!!”
không ngờ Lâmleech_txt_ngu Ngộ Phạn lại gâybot_an_cap khó dễ ngay vào lúc này.
Buổi trưa nhà phải tiếp khách , ngày mai lại cưới dâu mới
Đúng là chọn thời điểm thật.
Đối với sự vấn của Lâm Ngộ Phạn, Triệu Lễ Kiệt rơi vào thế tiến thoái lưỡng .
Trưa nay, lão phòng sẽ mởvi_pham_ban_quyen tiệc chiêu đãi Triệu Chi Ngao cùng vịleech_txt_ngu sư trưởng cũ của ngài ấy thời còn ở trong quân ngũ.
Triệu Chi tân quý tộc của tộc Triệu, Triệu Kiệt tuyệt đối không để bản thân mất mặt trước đối .
, vị sưleech_txt_ngu trưởng của Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngao hiện giữ vụ trọng yếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong Chính , địa vị cao quý. Khó khăn lắm Triệu Lễ Kiệt mới bắt được này, tuyệt đối không thể để Lâm Ngộ Phạn phá hỏng.
Hắn nháy mắt với vợ mình, Đại nãi vội lên tiếng: “Tứ đệ , em làm sao thế này? Đạileech_txt_ngu gia cóbot_an_cap ý embot_an_cap bảo quản, hoàn toàn lòng tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi. Thời buổi loạn lạc thế , đồ quývi_pham_ban_quyen giávi_pham_ban_quyen cứ để trong két ngân hàng là an toàn nhất, thuê cũng là do đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ca em tự bỏ tiềnleech_txt_ngu ra, em còn lo lắng gì chứ?”
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm Ngộ Phạn đã tâm không bất cứ lời đường , nàng vừa mới lộ ra chút cứng rắn đã lập tức trở lại vẻ của một thiếu phụvi_pham_ban_quyen nũng nịu: “Em không mong gì khác, chỉ muốn lấy lạibot_an_cap đồ của mình. Mẹ, mẹ chủ công đạo con.”
Lão thái thái không biết con trai đang toanbot_an_cap tính điều gì, bà hiểu việc hắn không muốn trả chắn là có nỗi riêng.
Bà thở dài một , nói gì.
Nhị cô nãi nãi cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám lên lờileech_txt_ngu.
Tam nãi nãi định nói gì đó, nhưng bị chồng huých vào lưng mộtvi_pham_ban_quyen cái, đành phải nuốt lời định nói vào trong.
“Cả nhà này hợp sức bắtleech_txt_ngu nạt một góa nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi sao! Còn bảo tôi sau hãy coi nơi này nhà mẹ ? Có nhà mẹ đẻ nào nhẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm như vậy không?” Lâm Ngộ Phạn đến hoa lêbot_an_cap đái vũ, dáng vẻ vô cùng đángbot_an_cap thươngbot_an_cap, gào lên một tiếngbot_an_cap lương: “Mẹ”
Lão thái nàng gọi đến , đôi mày càng nhíu chặt hơn.
“Mẹ không làm chủ cho con, nào mẹ muốn để anh chị dâu bên nhà mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẻ đến làm chủ sao? Trong nhà có đại hỷ sự đấy ạ!”
Đây vừa là nhắc nhở, cũng vừa là lời đe dọa.
chị dâu của Lâm Ngộ Phạn không phải là anh chị ruột, nhưng Lâm gia dẫu sa sút thìbot_an_cap cũng từng là mộtvi_pham_ban_quyen đại gia tộc.
các danh gia vọng tộcbot_an_cap vốnbot_an_capvi_pham_ban_quyen quan hệ chằng chịt, nếu thực sự làm ầm chẳng ai được thơm lây cả.
Lão thái nhìn Triệu Lễ Kiệt, buộc phải lên tiếng: “Lão , mẹ biết con có tốt, bây giờ loạn đến mức này, con rốt cuộc hãy cho lời chắc đi.”
Triệu Lễ Kiệt hướng về phía mẹ, kính nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Mấy ngày nay bận , đợi xong xuôi sự, con không của cô đâu, mẹ cứ yên .”
Đại nãi tiếp tục khuyên nhủ: “ đệ muội, có phải là không trả lại cho em đâu, cũng gấp gáp một lúc này chứ? Đợi làm xong hỷ sựvi_pham_ban_quyen trongbot_an_cap nhà, còn phải chọn nơi nương tựa mới cho em nữaleech_txt_ngu. khi em giá, chắc sẽ trả lại toàn bộ cho em.”
Lâm Ngộ Phạn vợ chồng họ chỉ đang dùng kế binh, nàng không thể đồng ý.
“Ngân hàng Huệ Đức cách nhà con phố, chúng ta một chuyến, đi đi về về khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất đến nửa tiếng hồ. Tại sao nhất định phải đến sau khi xongvi_pham_ban_quyen hỷ sự?”
Triệu Lễ Kiệt không Ngộ lại cắn chặt không buôngbot_an_cap như vậy, hắn hạ mình đồng ý trả lại rồi nàng vẫn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôivi_pham_ban_quyen!
Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẹnleech_txt_ngu quá hóa giận: “Đã nói là mấy ngày nay ta có nhiều , bận đến sứt đầu mẻ trán rồi, việc gì phải ép uổng như ? Hay là chưaleech_txt_ngu tái giá mà lòng cô đã còn cái nhà này nữa rồi?”
nãi phối hợp chồng mình: “Tứ đệ , cho dù em có giá thì theo quynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tắc của Triệu gia, thịt nát cũng phải nằm trong nồi, em thế nào thì cuối cùng phải tái chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Triệu gia thôi. Thường có câu, sông có người , ngàyvi_pham_ban_quyen tháng sauvi_pham_ban_quyen còn dài, em chắc chắn sẽ có lúcbot_an_cap cầu cạnh chúng ta, làm việc quá tuyệt tình.”
Ngộ Phạn liếc họ một cái: “Tôibot_an_cap giết phóng hỏa rồi? Tôi đòi đồ của thì sao lại là tuyệt tình? Chỉ nửa tiếng đồngbot_an_cap hồ mà các người cũng không rút ra được sao? ca, đại , thời anh chị đứng đây đôi với tôi đã quá nửa tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, nếu cứ tiếp tục dây dưa thế này chúng ta đãvi_pham_ban_quyen thể đến ngân hàng lấy rồi . Nói đi nói , các ngườibot_an_cap chẳng qua là muốn kéo dài thời , mà càng dài thì có những có lẽ thay đổi.”
“Côleech_txt_ngu có ý gì?” Bị nói trúng tim đen, Triệu Lễ Kiệt đột ngột đứng phắt dậy, vì chột dạ giọng nói cũng cao lênbot_an_cap mấy phần, “Cô nói cái thay đổi? Đúngbot_an_cap lý đùng đùng!”
“Tôi nóibot_an_cap gì chứ? Tôi lại đồ của mình thì sao lại là vô lý?” Ngộ Phạn nức nở, nước mắt nhạt nhòa.
Nhị cô nãi nãi đành lòng nhìn mỹ nhân rơi lệ, bà vàng che chở, nhỏ giọng khuyên: “Đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người một nhà, gì thì từ từ nóileech_txt_ngu.”
thái tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau cả đầu, bà bắt đầu nghi ngờ liệu trai mình có ô đồ trong kétbot_an_cap sắt rồi tán hết rồi không!
“Ngộ Phạn con phòng trước đi, mẹbot_an_cap bạc với đại ca con, của , nay nhất định sẽ cho con câu trả lời.” Lão thái thái ở trong nhà nàyvi_pham_ban_quyen vẫn là người nói một lời là không ai dám cãi.
“Cảm ơn mẹ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ trì côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạo cho con. Còn có ba thỏi vàng tiểu hoàng ngư của con nữavi_pham_ban_quyen” Lâm Phạn thấyvi_pham_ban_quyen Đại nãi nãi định phản bác nói nhanh , át cả giọng đốivi_pham_ban_quyen : “Đạivi_pham_ban_quyen tẩu chị không cần vội vã phủ nhận, em biết bây giờ nhà tiền, chị khó khăn, nhưng chẳng khó khăn? lần mãi thì giờ mới xongleech_txt_ngu? mượn tiền của biểu cô cũng phải trả cho người ta chứ. thể vì em tự bỏ tiền riêng cho công quỹ xoay xở mà cuối lại em thiệt được? Lúc đầu vì tin tưởng người nhà em mới đưa ra. cũng không chà đạp lênleech_txt_ngu tin tưởng đó. Đừng dồn ép người thật thà quá mức!”
Lời nói của Lâm Ngộ Phạn rất đúngbot_an_cap mực, giữ cho họ .
Hôm nếu nàng không lấy lại tiền của, ngày mai chắc chắn sẽ gọi người Lâm gia đến đại náo hôn lễ.
Những người có mặt ở đó đều giavi_pham_ban_quyen có một vài kẻ điên rất đối phó, có cả biểu cô của nàng nữa, đều khôngbot_an_cap phải hạng , một khi đã dính vào thì e là phải tốn nhiều tiền mới mong thúc đượcbot_an_cap.
Bước ra phòngleech_txt_ngu lãoleech_txt_ngu thái thái, Quế Hương đã đợi sẵn ở cửa, đám hạ nhân truyền rất nhanh.
Bên này vừa mới bắt đầu náo loạn, bên dưới đã lập tức hay tin.
Quế Hương xót xa nhìn Lâm Ngộ Phạn, côleech_txt_ngu tiến lên dìu nàng về phòng, đóng cửa mới khẽ khàng ủibot_an_cap: “Tiểu thư, đừng buồn, cách khắc chuyện không còn cách nào khácvi_pham_ban_quyen. còn trẻ, sau khi tái giá tự mình sinh một đứa phải hơn saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Việcbot_an_cap nuôi con của kẻ khác.
được ca nhi, Ngộ Phạn vui mừng còn không kịp, làmleech_txt_ngu mà buồn được.
Tiến triển hôm nhanh tưởngvi_pham_ban_quyen tượng, chiếc điện thoại trongleech_txt_ngu nhà nằm ở phòng Đại , nàng muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi điện cũng không tiện.
Lâm Ngộ Phạn lấy tiền đưa cho Hương: “Em lấy cớ ra mua bao áp chảo, sau đó ngồi xe kéo đến biểu cô của , biểu cô nhất định phải đây một chuyến trước buổi trưa. Nếu có nhà thì emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãy gọi Ngũ củabot_an_cap tôi tới.”
tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư nhà mình sau khi lau thì người rạng rỡ, xinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp tục, không hề có dáng vẻ suy sụp nào, lập tức tâm hẳn.
Cô biết tiểu thư muốn đòi đồ từ chỗ Đại gia, lúc nàyleech_txt_ngu nhất định phải người đến để phô thanh thế, Triệu gia phải nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Quế Hương trước tiên ghé qua nhàvi_pham_ban_quyen vòng, sữa đậu nành và kếp hành , không lâu sau xách hộp thức ăn ra .
Ai có hỏi thì cô đáp là Tứ nãi muốn ăn bánh bao áp chảo.
Biểu cô Tôn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cha Ngộ , năm nay gần bốn mươi tuổi.
Bà là người yêu Ngộ Phạn nhất trên đời này, chỉ sau người mẹ quá cố.
Kiếp , Tôn Kính Hỷvi_pham_ban_quyen Hải Thành, năm 1950 gặpleech_txt_ngu tai nạn ngã xuống qua đời, Lâm Ngộ Phạn sau mới tin.
đó nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lén khóc suốt một đêm.
Cô bước , dáng người quen thuộc ấy đứng sáng ở , hư hư thực thực, giống như trong mơ bà từ thiên đến thăm nàngvi_pham_ban_quyen.
giác như cách biệt cả một lần đầu tiên đến mạnh , Lâm Ngộ Phạn không kìm được mà ômleech_txt_ngu chầm lấy Tôn Kính Hỷ khóc nức nở.
“Hỷ Côvi_pham_ban_quyen!”
Tôn Kínhvi_pham_ban_quyen Hỷ cháu gái uất , bị nhà ép uổng, vội vàng vỗvi_pham_ban_quyen về: “Đừng khóc, đừngvi_pham_ban_quyen khóc, trời sập có bọn ta chống đỡ. Hỷ Cô không có bản lĩnh khác, được cái mặt dày, lũ biết xấu ở Triệu gia cứbot_an_cap đểbot_an_cap ta đối phó.”
Nói rồi xót xa giúp Lâm Phạn lau nước mắt, Lâm Phạn hơi ngại ngùng vén lọn tóc mai.
Nàng đang vui.
Hỷ vẫn còn sống. Kiếp này, nàng phải tìm cách Hỷ Cô cùng.
Sau khi ngồileech_txt_ngu xuống, Quế Hương bưng trà vàleech_txt_ngu mứt quả vào.
Tôn Kính Hỷ dặn dò Quế Hương: “Em phòng lão thái nhà em thưa một tiếngleech_txt_ngu, bảo lát nữa ta sang thỉnh an lão nhânbot_an_cap giavi_pham_ban_quyen.”
“Vâng!” Hương ra và khép cửa .
Tôn Kính Hỷ cũng không uống trà, bà muốn bànbot_an_cap việc chính trước: “Sáng nay Quế Hương đã nói chi tiết ta rồi, ta biết hiện giờ lòng conbot_an_cap đang rất loạn, để ta sắpbot_an_cap xếpvi_pham_ban_quyen lạibot_an_cap cho con, hiện giờ có hai việc.”
“Việc thứ nhất, đòi đồ hồi và mấy thỏi vàng tiểu hoàng ngư từ chỗ Triệu Lễ Kiệt.”
“Việc thứ hai, con đường nhận con thừa tự không thông thì càng tốt, con mới 23 tuổi, trẻ, đây ta vốn đã không tán thành việc con thủ tiết. cũng không nhất định phải cho đàn nhà họ Triệu, nhưng hiện giờ họ đang thế mạnh, cứ thuận theo ý họ trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xem xem có những ai để , nếu không hợp thì chọn. Đã là năm bao của thời Dân rồivi_pham_ban_quyen, Hải Thành rộng lớn này chứ có phải nơi quê lánh đâu, quy tắc cũ kỹ của Triệu gia sớm nên bỏ rồi, cùng lắm thì kiện tụng với họleech_txt_ngu. cứ yên tâm, tavi_pham_ban_quyen và biểu côleech_txt_ngu phu con nhất định ủng hộ con, sau này chúng ta sẽ giới thiệu cho con người hơn.”
Hỷ Cô nói rất có lý, điều nhất hiện giờ vẫn là tiền.
Ngộ Phạn: “ nay trong nhà mời khách quý dùng cơmvi_pham_ban_quyen, họvi_pham_ban_quyen chắcvi_pham_ban_quyen chắn cũng sợ chúng làm ầm
Nàng chưa nói hết câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tôn Kính Hỷ đã .
“Chuyện con cứ tin ởleech_txt_ngu ta, ta sẽ đi thương với lão thái thái, ta sẽvi_pham_ban_quyen nói là Triệu Lễ Kiệt nợ tiền . Đúng rồi, trưa nay mời ai ăn cơm thế?”
“Triệu Chi Ngao, còn có thầy giáo vỡ và vị sư trưởng quân đội trước đây của ngài ấy.” Lâm Ngộ kể đơn giản gì mình biết cho Hỷ Cô nghe.
Tôn Kính Hỷ nghebot_an_cap thấy là xem mắt thì càngvi_pham_ban_quyen thêm chắc : “ Lễ Kiệt đúng làleech_txt_ngu cáo già, thấy ai phú quý là bámvi_pham_ban_quyen lấy đó. Hôm nay ta nhất giúp đòi lại toàn bộ đồ đạc.”
Không tròbot_an_cap chuyện nhiều, Tôn Kính Hỷ liếc đồng hồ treo tường, đã mười giờ rưỡi, bà đi tìm lão thái thái lúc là vừa đẹp.
Lâm Ngộ Phạn ở trong phòng tin, lão thái thái nay đã hứa hôm nay nhất định cho câu trả lời, vậy mà đến này vẫn chưa ai đến gặp nàng.
Cũng nàng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi chờ chết.
Nếu Hỷ Cô không giải quyếtleech_txt_ngu được, nàng sẽ phảileech_txt_ngu tung ra sáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lược khác.
Trong tay nàng có thóp anh em họ Triệu, vốn dĩ nàng định khi rờivi_pham_ban_quyen lãobot_an_cap nhị phòng mới xử bọn họ.
Bên ngoài vang lên tiếng ôleech_txt_ngu tô, Lâm Ngộ đi bên cửa sổ, vừa vặn thấy một xe hơi đen dừng trước cổngleech_txt_ngu lớn.
vi_pham_ban_quyen người từ ghế phụ bước ra, mở cửa sau.
Từ cửa sau bước xuống người đàn ông, mặc quần tâybot_an_cap sẫm màu đứng , bên ngoài sơ mi trắng là chiếcleech_txt_ngu gile màuleech_txt_ngu xámvi_pham_ban_quyen đậm, vừa nhìn đã biết là hạng phong lưu phú quý.
Từ góc độ này, nàngvi_pham_ban_quyen chỉ có thể nhìn thấy đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xương hàm sắc sảo như dao và cánh mũi cao thẳng của người đànbot_an_cap ông.
Là Triệu .
Nàng từng nhìn ảnh ấy trên báo chí Hồng Kông.
Hồi lão nhị phòng mới đến Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kông, anh em Triệu Lễ Kiệt từng đến Triệu Chi Ngao để nhờ vả, nhưng không biết vì chuyện mà đắc tội phương, Chi Ngao từ đó đoạn tuyệt quan với lão nhị phòng.
thế, Lâm Ngộ Phạn và Triệu Chi Ngao hầu như không sự giao nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cùng lúc , từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía bên kia cửa xe bước xuống một người ông trẻ tuổi .
Người thanh niên đó vừa xuống xe lên, nhìn về phía nàng.
Thấy Lâm Ngộ Phạn, mặt trắng trẻo rạngleech_txt_ngu rỡ của lập tức lộ vẻ kinh xen lẫn vui .
Ngộ Phạn không ngờ Triệu Lập cũng tới.
Ngày này của kiếp trước, ngoại việc giúp tỷ nhi trang điểm, nàng chỉbot_an_cap ở lì trong phòng không đileech_txt_ngu đâu cảleech_txt_ngu, nàng hoàn toàn không biết em trai của Triệu Ngao là Lập cũng đến.
Triệu Lập Tường và chồng nàng là Triệu Vân Kiệt là anh em họ, là bạn học, khi Triệu Vân Kiệt còn sống, Triệu Tường thường đến tìm anh chơi cờvi_pham_ban_quyen.
Mỗi lần chơi cờ đều mất cảvi_pham_ban_quyen ngày trời, trưa Triệu Tường sẽ ở lại phòng họ dùng .
Anh ta rất thân với Lâm Ngộ Phạn, hơn nữa lại rất tôn trọngleech_txt_ngu nàng.
Ở Hồng Kông, trước khi Triệu Lập Tường qua đời, anh tavi_pham_ban_quyen đã sóc Lâm Phạn rất chu đáo.
Tiếc người sống thọ.
Nhiềuleech_txt_ngu năm , Lâm Ngộ Phạn cũngvi_pham_ban_quyen có chútvi_pham_ban_quyen xúc động, lập mỉm cười đáp lại.
Triệu Lập Tường thấy Lâm Ngộ Phạn tươi với mình, anh ta vui mừng khôn xiết, không được vẫy tay với nàngbot_an_cap, bầu trời âm u dường có ánh nắng chiếu rọi.
Triệu Chi Ngao đi phía trước liếc bộ dạng cười như được vàng của emleech_txt_ngu trai, nhạy bén ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy sổ tầng có một mỹ phụ đang đứng đó, làn da trắng mỡ đông, mày ngài mắt phượng, long như sóng nước, rạng động lòng người.
Vừa mới với hắn, nụ cười gương mặt mỹ nhân lập tức .
Sắc mặt Triệu Chi Ngaobot_an_cap cũng theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà trầm xuống, hắn quay đầu lườm em trai một sắc lẹm, như đang mắng thầm: Cái đồ không biết liêm sỉ này!
Từ xavi_pham_ban_quyen truyền tiếngbot_an_cap xe điện leng keng.
Lâm Ngộ Phạn không ngờ Triệu Ngaovi_pham_ban_quyen ngẩng đầu lên. biết mình đột ngột thu lại nụ cười trênbot_an_cap mặt có chút đường đột, nhưng đóleech_txt_ngu xạ phòng bị theo bản năng, nàng không hề cố ý.
sao hôm nay Triệu Chi Ngao đến đây để xem Hoan tỷ nhi, không rước lấy rắc rối người vào trong.
Rất nhanh, nàng nghe thấy tiếng của anh em Triệu Lễ Kiệt. Ngộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phạn khẽ nhìn ra ngoài, Đại gia và Tam gia đã ra đón, thái độ khiêm nhường lại cung kính, hoàn toànbot_an_cap khôngvi_pham_ban_quyen nhìn ra là bậc đàn anh.
Phíaleech_txt_ngu sau lại có một chiếc ô tô đi tới, chắc là những vị khách quý khác đãvi_pham_ban_quyen đến.
Lâm Ngộ Phạn kéo rèm cửa, ngồi vàovi_pham_ban_quyen ghế bậpvi_pham_ban_quyen bênh nghỉ ngơi.
Một lát sau, bên ngoài có tiếng , Hỷ Cô vội vàng vào, theo sau là Phùngleech_txt_ngu Má người thân cận của Lão thái thái.
Hóa ra Tôn Kínhbot_an_cap Hỷ đã giúp nàng đòi lại số vàng kia. Phùng Má đích thân mang tới để đổi lấyvi_pham_ban_quyen tờ giấy nợ trênleech_txt_ngu tay Lâm Ngộ Phạn.
Đợi Phùng Mábot_an_cap rời đi, Cô mới giọng nói: “Lão thái thái nhà các người có tiền riêng .”
Lâm Ngộ Phạn biết Lão thái có quỹ riêng, nàng cấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thỏi vàng đi, mỉmbot_an_cap cười nịnh nọt: “ Hỷ Cô cô lợi hại.”
“Ta da mặt dày, cứ nhất quyết không đi. Họbot_an_cap nghe thấy khách khứa dưới sắp đến cũng sợbot_an_cap ta làmbot_an_cap rùm beng mọi chuyện. Còn đồ két , Triệu Kiệt hứa chiều nay sẽ thủ đi lấy.”
buổi chiều?
Vạn nhất sau khi khách đi , Triệu Lễ Kiệt lại kiếm cớ trì hoãn thì sao?
Chỉ cần kéo dài qua ngày mai hôn lễ ra, sau đó hắn lại có thể giở quẻ.
Tôn Kính Hỷ hiểuvi_pham_ban_quyen rõ nỗi lo lắng của Lâm Ngộ Phạn, nhìn đồng treo tường rồi nói: “Ta phải mau chóng về nhà đây, thật không khéo, trưa chú của cũng mời khách cơm. Sau trưa ta sẽ cố gắng lại đây nhất có thể. Chiều ta sẽ cùng các người hàng.”
Ngộ Phạn lo lắng nếu không mượnbot_an_cap đượcleech_txt_ngu oai của đám khách quý buổi trưa này, chiều nay Hỷ Cô đến cũng vô . Nàng suy nghĩ một chútleech_txt_ngu rồi nói: “Hỷ Cô, nhà cô khách thì chiều nay cần qua đâu. Cả nể cô đã thương lượng xong với họ, tiếp đây, con đi Triệu Lễ Kiệt là được.”
“Một mình không?”
“Được . Nhưng khi về, Hỷ Cô giúp con thêm việc này .”
Tôn Kính Hỷ vẫn có không yên tâm: “Việc gì, con nói mau đi.”
“Cô có biết Lập không?”
“Em trai của Triệu Chi Ngao sao? Ta biết chứ, hồi Vận Kiệt sống, thường xuyên qua cờ vớibot_an_cap con mà. Chẳng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu ta đang học đại Kinh sao?”
“Hôm nay anh ta cũng đến.”
Tôn Kính Hỷ lập tức hiểuleech_txt_ngu ra: “Ồ, tabot_an_cap rồi.”
Triệu Lập Tường đang cạnh anh trai với mặt chán chường, nhìn những trên tiệc đưa đẩy chén tạc đầy tạo. Hắn chỉ lẳng lặng đầu ăn cá kho hành đầy xương .
Trong bữa , anh trai hắn gọi hắnvi_pham_ban_quyen cùng nhà trong chúc rượu Lão thái .
Nhìn bề ngoài, Lập Tường có vẻ một công bột không chuyện đời, nhưng hắn hề ngốc.
nhà trong đi rabot_an_cap, liền ghé Triệu Chi Ngao hỏi nhỏ: “ muốn làm mai cho anhvi_pham_ban_quyen à? Thế thì phải gọi mẹ đến chứbot_an_cap.”
Triệubot_an_cap Chi Ngao lườm cái: “Ăn của chú đi!”
Triệu Lập không chịu thôi: “Đại ca, anh định cưới một người thế nào về mớibot_an_cap có thể trấn ápvi_pham_ban_quyen ba bà vợ lẽ ở Cảng Thành của anh đây thấy cô gái trong nhà ngoan hiền quá, e là không đâu.”
Ở đây đông người, Triệuvi_pham_ban_quyen Chi Ngao mỉm cười cố nén, giọng anh không lớn, đủ cho hai em nghe thấy: “Còn không maubot_an_cap ngậm miệng, ta sẽ ném chú sang Siberia đấy.”
“Em ăn cá đây.” Triệu Lập Tường hì hì, cầmleech_txt_ngu tiếp tục ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Hắn dámvi_pham_ban_quyen thật sự đắcleech_txt_ngu tội với đại ca của mình.
Bàn gian chính là đàn ông, anh emvi_pham_ban_quyen Triệu Lễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiệt và Triệu Minh ngồi . âm thầm quan sát sắc của Triệu Chi , đại khái có thể nhận ra anh không có hứng thúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với cháu nhà mình.
Ăn xong bữabot_an_cap trưa, nãi nãi tháp tùngbot_an_capleech_txt_ngu mẫu của Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Đổng thái thái từ nhà trong bước ra.
thái cười : “Tiếp theo người sắp xếp thế nào?”
Đổng tiên biết vợ mình vẫn chưa từ bỏ ý định , ôngbot_an_cap nói: “Nhập gia tùy tục, cứ theo ý chủbot_an_cap nhà.”
Đại nãi cười nở sắp xếp: “Hôm nay trời không mưa, cũng không gắt, có thể ra vườn hoa trung tâm ở đầu đường dạo chơi. mỏi thì vừa bên đó uống đánh bài.”
Triệu Lễbot_an_cap Kiệt biết rõ nhữngvi_pham_ban_quyen quan chức như Quý sưleech_txt_ngu trưởng không tiện đi dạo ngoài vườn hoa, hắn lại muốn tiếp giao lưu nhiều hơn đối chặt quan , liền nói: “Chúng ta đánh bài ở nhà đi, để các bà các cô ngơi trưa trước, chiều chúng ta cùng ngoài uống trà.”
Vậy thì đánh bài trước.
Quý sư trưởng thực rất thích đánh chược, Triệu Ngao cũng hiếm khi sẵn lòng chiều lòng.
Đổngbot_an_cap tiên sinh sớm đãbot_an_cap nghe danh họ bài rất lớn, sợ thua tiền bị vợ mắng nên không dám chơi, bèn thoái thác: “Vừa uống chút rượu, tôi xin phép chợp một lát.”
Đánh mạt chược thiếu một người, Triệu Kiệt vội gọi trai: “Minh , chú vào đây.”
Triệu Minh Kiệt vốnvi_pham_ban_quyen ngày thường rất ham bài bạc, naybot_an_cap lại không muốn : “Lát nữa em còn phải ra đầu hoa đặt , Lập tới đi!”
Triệu Lập Tường lắc đầu ý tham gia: “Em không biết chơi.”
Cuối cùng còn cách nào khác, Triệu Minh Kiệt vẫn bị kéo vào bàn bài.
Dướileech_txt_ngu lầu vẫn đang nhịp, Quế Hương cũng bữa trưa vào.
“Đám người nịnh bợ đó chuẩn bị bàn tiệc màleech_txt_ngu chẳng để lại chút gì cho tiểu thư. Em xuống hối thúc mấyleech_txt_ngu lần, lão trù tử mới đủng đỉnh làm cho đĩa trứng xào hành với ít gừng ngọt, chẳng còn khác nữa.”
Trong thời chiến mà được ăn trứng gà là tốt rồibot_an_cap, Quế Hương yếu là bình với thái độ những người dưới đó.
“Họ đúng là bắt nạt tiểu thư có chỗ dựa, bắt nạt người là góa phụ. Nếu không phải hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay có khách khứa, em đã làm loạn cái đó lên rồi.”
Tâm trí Ngộ Phạn đều đặt ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới lầu: “Họ đang đánh mạt sao?”
“Vâng, đánh lớn lắm. Đại gia và Tam tiếp chuyện, hình như khôngbot_an_cap ít tiền. Tam gia muốn nhưng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai thay chân.”
Lâm Ngộ Phạn biết Quế Hương cũng chưa ăn gì, đĩavi_pham_ban_quyen trứng xào nàng chỉ ăn một nửa, phần còn lại để dành cho cô bé.
Ăn xongleech_txt_ngu, Lâm Ngộ Phạn trangbot_an_cap điểm nhẹ, thay một bộ sườn xám trang , trên đầu không cài một món đồ trang nào, trông cùng khiêm nhường.
Nàng nằmvi_pham_ban_quyen trên ghế dài nhắm mắt dưỡng thần.
Đợi một tiếng đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồ, đồng hồ treo điểm hai tiếng, tiếng mạt dưới lầu ngừngvi_pham_ban_quyen lại. Nàng mắt, dậy trước gương chỉnh trang lại dung nhan.
Quế Hương nhanh chân chạy vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ , họ chuẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị ra đầu vườn hoa rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Trên chược, một mình Chi Ngao thắng cả ba nhà. Hôm anh cứ mải nghĩ chuyện khác, số tiền nhỏ thắng được này chẳng hề làm mảy may dao động.
Nhưng haibot_an_cap anh em Triệu Lễ Kiệt và Triệu Minh Kiệt thì xót tiền đến mức muốn chết đi được, một buổi mà thua hơn trăm đô Mỹ.
vẫn không dám biểu hiện ra ngoài, mặt mày vẫn hớn hở tươi cườivi_pham_ban_quyen.
Nếu Triệu Chi Ngao không trở thành cháu rể của họ, thì hôm nay thực là lỗ nặng.
Quý sư trưởng buổi chiều có vụ nên đúng hai giờ là tan cuộc.
em họ đều thầm thở .
Đổng tiên và Đổng thái kéo Triệu Chi Ngao đi vườn , anh emvi_pham_ban_quyen Triệu cùng các nhân cũng đi theobot_an_cap.
Họ vẫn tạo cho Chi Ngao và Hoan tỷ nhi có thờibot_an_cap gian riêng tư.
Nhị cô nãi nãi Tam nãi nãi tùng Hoan nhi . Hoan tỷ nhi thẹn thùng cứ cúi gầm mặt, không dám nhìn Triệu Chi , dáng vẻ khúm núm trông vẻ nhút nhát, không được khoáng cho lắmvi_pham_ban_quyen.
Đại sốt ruột muốn chân mà khôngvi_pham_ban_quyen dám, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể khẽ nhắc nhở: “Đứng thẳng người lên một chút.”
Tùy tùng đang thu dọn đồ đạc và tiền trên bàn , Triệu Chi Ngao nói vài câu gì đó với trưởng rồi mới từ chối: “Lát nữaleech_txt_ngu còn cóbot_an_cap việc, chắc không được.”
Mọi kịp trở tay. Rõ ràng là Triệu Chi Ngao hoàn toàn không để tới Hoan tỷ nhi, không muốn lãng phí gian lấy lệ với họ.
Triệu Minh Kiệt đầu óc linh hoạt hơn anh trai, hắn vội vàng chuyển mục tiêu: “Vậy chúng ta cùng , Đổng thái thái vàbot_an_cap Tường đi vậy.”
Triệu Lập Tường sinh đại học, lại có ca che chở, sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ.
nữa tuổi tác của hắn tương xứng với Hoan tỷ nhi hơn.
Chi Ngao nhìn em trai, kiểu xã giao vô bổ này, anh cũng muốn xem em mình sẽ ứng phó sao!
Triệu Lập Tường vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang ngồivi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật trên ghế bỗng đứng phắt dậy: “Đại ca Lễ Kiệt không phải định ngân hàng Đức sao? Em đi ngân hàng với anh ấy.”
Triệu Lễ hơi , nhất chưa phản ứng : “ ngày tôi hỷ sự đã xin phép rồi, không đi làm.”
Triệu Lập Tường cười hì hì: “ phải làmvi_pham_ban_quyen. Hỷ chính là Hạ có việc , cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhờ em đi cùng Tứ nãi nãi đại ca Lễ két sắt ngân hàng lấy đồ.”
Triệu Lễ Kiệt sững sờ!
Đây không thể nào là ý của con nhỏ góa phụ Lâm Phạn kia .
Chắc chắn Tôn Kính Hỷ!
Triệu Lễ Kiệt không ngờ Tôn Kính Hỷ lại tung ra chiêu này, ép hắn phải đến ngân hàng mở két sắt.
là nham hiểm trá!
Trước mặt bao nhiêu người, đặcbot_an_cap biệt là trước mặt Quý sư trưởng và Chi Ngao, Triệu Lễ Kiệt khôngvi_pham_ban_quyen tiện nói là có chuyện này, tránh để người khác hỏi đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngọnbot_an_cap ngành lại thêm hiểu lầm, làm mất thể diện gia .
Hắn gượng gạo: “Vốn dĩ tôi định đưa mọi người ra vườnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoa trước rồi mới đến ngân hàng.”
“Thôi mà. Lát nữa em có việc.” Triệu vừa vặn nhìn thấy Quế Hương thò ra ở lối cầu thang, liền gọi : “Quế Hương, mờivi_pham_ban_quyen Tứ nãi xuống lầu đi, chuẩn bị ra ngân hàng rồi.”
“Dạ đượcleech_txt_ngu! Em biết rồi ạ.” Quế lanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáp lời.
Đổng thái thấy vọng tiêu tan, tức mất hứng: “Ôi dào, vườn hoa thì lúc nào chẳng được, nhà các ngày mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn cóbot_an_cap hỷ , chắcvi_pham_ban_quyen chắn việc lo, để khác chúng ta đi vậy.”
Đại nãi nhìn Nhị cô nãi nãi đang thất vọng và Hoan nhi đang cúi đầu sát đất, trong lòng không khỏi có chút ghét, bà gượng cười: “ khác được, hôm nhé.”
Tam nãi nãi hội hiếm có, đây là lúc tốt nhất để lấy lại đồ của , bà vội nói: “Nếu đã đi vườn hoa thì em Tứ đệ đến ngân hàng luôn.”
Triệu Lễ Kiệt đã đâm lao phải theo lao, cũng tiện chối.
Mọi người đều đứng ở sân trước nhà chính chờ xe chuẩn bị. Đổng thái thái tầng hai phía tây, cười hỏi: “Lúc tôi nghe Hạ thái thái nóileech_txt_ngu, Tứ nãi nãi nhà các quyết định cải giá sao?”
Tam nãi nãi khẽ giải thích: “Vốn dĩvi_pham_ban_quyen cô ấy không chịu, cô ấy muốn nhận nuôi Đông ca nhi nhà chúng em, nhưng chúng em đã đi xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bói rồi, ca nhi và ấy xung khắc bát tựbot_an_cap.”
Triệu Chi Ngao đangvi_pham_ban_quyen một bên trò chuyện với Quý sư nghe , không kìmbot_an_cap quay đầu nhìn Triệu Lập Tường. Quả nhiên, nghe tin Lâm Ngộ Phạn sắp cải giá, Triệu Lập Tường như tỉnh hẳn lên!
định dặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dò em trai hôm nay chuyện, anh bỗng phát hiện Quý sư trưởng vốn điềm tĩnh, ánh mắt đã thay đổi!
Triệu Chi Ngao ngẩng đầu , nhìn thấy một phụ nữ mặc bộ sườn xám caro xanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng, khoác áo dệt kim, máibot_an_cap ngang vai trông vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhã , đoan .
Chỉ làbot_an_cap vóc dáng uyển chuyển thướt tha, làn da trắng ngần trong trẻo cùng khuôn tú nhunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mì kia thật vô cùng cuốn hút.
Ngộ mắt nhìn quanh sân mộtleech_txt_ngu lượt, không chạm mắt với bất , toát lên vẻ điềm nhiên như thể không bụi trần.
Chính là người đẹp nãy đứng trên tầng chào hỏi em anh!
Triệu Chi Ngao khẽ ho một tiếng. Sau khi được nhắc nhở, Quý sư trưởng mới sực tỉnh, vờ như vô tình thu hồi ánh mắt.
Những người trong đều nhận thất lễ của Quý sưleech_txt_ngu trưởng, họ nhìn nhau ra hiệu bằng chứ không nói gì.
Vừa lúc đó, cấp dướileech_txt_ngu của Quý sư trưởng bước bẩm báo, nói xe đã chờ sẵn ngoàivi_pham_ban_quyen cửa.
Quý sư trưởng hỏi Lập Tường: “Lập Tường, các cậu định đến ngân hàng Hối Đức phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Lên xe đi. Tôi cũng vừa hay tiện đường.”
Triệu Lập Tường không hề ngốc, rõ ràng ý của Quýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sư trưởng không rượu, mà sư trưởng mời phải là hắn, Ngộ Phạn cùng đến ngân hàng Hối Đức.
Triệu Lập Tường không hiểu tại sao mình lại qua lại hạng người nhưvi_pham_ban_quyen Quý sư .
Trong ấn tượng của cậu, trước đây anh cả có nhiều thành với vị sư trưởng này. Kể từ khi cả ngũ Thành kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net doanhbot_an_cap, mối quan hệ anhleech_txt_ngu và Quý sư trưởng ngược lại còn hơnvi_pham_ban_quyen .
Triệu Lập Tường cũng không dám đắc tội với một Quý trưởng quyền cao chức trọng, mỉm cười khéo chối: “ dám làm phiền sư trưởng đâu ạ. Cháu ngồi xe của anh cháu là được rồi.”
Triệu Lễ Kiệt hiểu ý đồ của Quý sư trưởng, đây làvi_pham_ban_quyen cơ hội tuyệt vời để bợ: “Thế này đi, không phải Tam nãi nãi cũng đi cùng sao? Tam nãi nãi và Tứ nãi nãi xe của Quý trưởng, và Lập Tường ngồi xe của Chi Ngao.”
Sắp xếp chu toàn! Ngay cả xe của Chi Ngao cũng bị anh ta vào.
Triệu Chivi_pham_ban_quyen vừa lên tiếng, kết quảleech_txt_ngu cậu không nhịn được màbot_an_cap lập phản đối: “Như vậy không hợp lý lắm đâu?”
Kiệt: “Có mà không hợp lý? Quý sư cũng chẳng phải người ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Quý sư trưởng không ngờ Lễ Kiệt lại biết quan sát sắc đến , ta cườileech_txt_ngu gật đầu: “Đúng , đều là người cả, đừng câu nệ.”
Mọi người đồng loạtbot_an_cap nhìn về Ngộ Phạn.
Vừa rồi khi Ngộ Phạn từ cầu thang đivi_pham_ban_quyen xuống, cô đã thấy một người đàn ông niên năm mươi , đầu hói, cứ dán mắt mình chằm chằm, hóa ra kẻ đó chính là Quý sư trưởng.
Nếu cô nhớ không lầm, ngay đêm Quý sư trưởng sẽ bị nổ trên đường quê. Bây giờ mà ngồi lên xe của ông ta thì chẳng khác nào ngồi trên thuốc súng. Cho dù thuốc nổ không nổ , nhưng vạn nhất lúc đó người nghi ngờ lên đầu cô, thì đúng là rước họa vàoleech_txt_ngu thân.
Hơn , cô cũng không muốn trong không gian riêng tư với một người đànleech_txt_ngu ông lạ .
Cô đang từ chối thì Triệu Lập Tường đưa ra phương án của mình: “Tôi và anh Lễ ngồi xe sư trưởng, còn Tam và Tứ nãi nãi ngồi xe anh tôi.”
Triệu Ngao lườm em trai một cái: “Chúvi_pham_ban_quyen cứ yên vị mà ngồi xe của anh.”
Những người khác ngồi nào, anh không quan tâm.
Lâm Ngộ không muốn xe cứ ai, cô mỉm cười : “Không dám làm mọi người đâu, tôi phải qua Hỷ cô một chuyến, Quế Hương đã gọi xe kéo rồi.”
nãi nãi cũng không muốn ngồi xe Quý sư trưởng: “Tôi đi xe kéo cùng Tứ đệ muội là .”
Ngồi kéo sao cũng an toàn hơn ngồibot_an_cap xe Quý sư trưởng, Triệu Lập Tường đành lặng nói gì thêm.
Bầu không có vẻ hơi lạ, Triệu Kiệt sợ làm mếch lòng Quý sư trưởng, nhưng anh ta không nói nặng lời với hai cô em dâu, đành phải tự mình đứng ra dàn xếp.
“Vậy để tôi xe Quý sư trưởng đi, trên xe tôivi_pham_ban_quyen vừa hay có thể bàn sư trưởng về chuyện phiếu đổi .”
Mọi người đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngbot_an_cap vi_pham_ban_quyen, Quý sưbot_an_cap trưởng cũng không thểbot_an_cap ép người đáng.
Triệu Chi Ngao thìbot_an_cap trưng ra bộ dạng việc không liên quan đến mình thì không treo cao, chỉ thấp giọng tạm Đổng tiên .
đi thôi.” Quý sư trưởng lại liếc nhìn Ngộ Phạn một cái bước đi trước.
Người của lão nhị phòng ra ngoài tiễn khách.
Hoan tỷ nhi đứng ở phòng, Nhị cô nãi nãi muốn kéo con bé đi tiễn một đoạn, nhưng Hoan nhi đang dỗi nên không chịu, cứ đứng im bất động, Nhị cô nãi cũng đành thua.
Lập Tường cuối cùng cũng được cơ hội nói chuyện với Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngộ , gương mặt cậu rạng rỡ cười: “Lát nữa tôivi_pham_ban_quyen sẽ đợi chị ở ngân hàng Hối Đức.”
Lâm Ngộ Phạn mỉm cảm ơn: “Hôm naybot_an_cap thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiền cậu .”
“Tôi sẵn lòng .” Triệu Lập Tường xongbot_an_cap cười.
Triệu Lập có khuôn mặt tròn, tuy lớnleech_txt_ngu hơn cô một tuổi nhưng trông cậu giống như một chàngvi_pham_ban_quyen traibot_an_cap tỏa nắng.
Lâm Ngộ Phạn đang định hỏi cậuleech_txt_ngu khi nào thì quay về Hảileech_txt_ngu , nhưng chưa kịpvi_pham_ban_quyen nghe có người gọi: “Triệu Lập Tường, chú lên cái coi.”
Gọi cả lẫn tên, giọng điệu vô cùng thiếu kiênleech_txt_ngu nhẫn.
Nghe biết ngay Triệu Chi Ngao đang giục.
Lâm Ngộ lờ mờ cảm , Triệu Chi Ngao dường như rất không hài về em trai mình bao đồng giúp đỡ cô.
Vừa rồi ánh mắt Chi Ngao nhìn cô đặc biệt lạnh , thậm chí còn mang vài phần dò xét.
Cô đã đắc gì với anh ta sao?
Hay đơn giản là anh ta đang ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ uy phong của bậc huynh trưởng, muốn trai mình tiếp xúc nhiều với góa ?
bot_an_cap cũng chẳng buồn thêm, sao sau này cũng sẽ chẳng có mấy giao .
Lâm Phạn cuối cùng cũng thuận lấy lại từ sắt một ngọc như thuộc về mình, một họa “ Tĩnh Tàng Đồ” từ thời nhà Minh, cùng với ba bốn chiếc bình gốm sứ.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặc biệt mở bức tranh sơn thủy kiểm tra thật giả, sau khi xác nhậnleech_txt_ngu mới yên tâm. Dướileech_txt_ngu sự hộ tống của Triệu Lập Tường và Tôn Kính Hỷ, cô chuyển chúngvi_pham_ban_quyen sang gửi ở két sắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ngân hàng khác.
Xong xuôi việc, đivi_pham_ban_quyen ngang qua một cà phê do người Nga mở, Lâm Ngộ Phạn mời họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống chiều, thời một lớn bánh mì Borscht mới ra lò để tặng cho em họ ở nhà Hỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.
Vốn dĩ chỉ là một buổi uống phêbot_an_cap đơn giản để cảm , không ngờ chừng lại xảy một sự cố nhỏ.
Quánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phê khá đông khách, họleech_txt_ngu đến nên ngồi ở góc gần cửa nhàvi_pham_ban_quyen vệ sinh.
Triệu Lập Tường đây vốn là một niên khá tiếng, ba gặp, cậu trở nên nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh nắng mùa xuân, vừa nhiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình vừa hào phóng khoáng.
Lâm Ngộ Phạn và cậu trò chuyện rất hợp ý, cứ như người bạn lâu năm.
Đang nói chuyện, không biết đã ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì, chỉ cảm có người lướt qua bên cạnh, khôngbot_an_cap lâuleech_txt_ngu , ghế đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diện Lâm Ngộ Phạn bị kéo , một người ngồileech_txt_ngu xuống.
là một người đàn ông độibot_an_cap mũ dạ.
“Xin mọi người tôi với, đừng lên tiếngvi_pham_ban_quyen.”
Giọngleech_txt_ngu nói có đó không đúng.
Chỉ thấyvi_pham_ban_quyen người đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ xuống, khuôn mặt thanh tú, tóc búinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao, hóa ra lại làleech_txt_ngu một cô gái.
Cả baleech_txt_ngu người đang uống cà phê đều sững sờ.
Bên tainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang lên tiếng cảnh sát, bên ngoài người đang truy thứ gì đó.
Kính Hỷ định chất vấn cô diện nhưng đã bị Lâm Ngộ Phạn tay lại.
Đang nội chiến, biết đâu cô gái đangleech_txt_ngu trốn tránh sự truy bắt trước mặt này là đảng viên Cộng .
Lâm Ngộ Phạn nhanh đảo mắt nhìn quanh những vị khách khác, may là không ai nhìn về phía họ. Màleech_txt_ngu cô gái lại ngồi sau chiếc cột, có ai ngoái đầu lại không thấy được . Đây chắc chắn là vị trí mà phương đã đặc biệt chọn lựa.
gái nhanh chóng cởi áo , bên trong mặc một chiếc sơ mi nữ, ấy mũ và khoác lại, nhét trong một chiếc túi xách đanvi_pham_ban_quyen len.
“Cảm .” Cô đứng định đi ra ngoài.
Tôn Hỷ nhìn theo hướng đối phương rời đi, lẩm bẩm hỏi: “Người nào cà?”
Triệu Lập Tường : “Có thể là đảng viên Cộng .”
Tôn Kínhbot_an_cap nghe nói những đảng Cộng sản bị bắt thườngbot_an_cap có kếtbot_an_cap cục rất thảm khốc, bàleech_txt_ngu lo lắng thay cho gái: “Hy vọng cô bé có thể rời đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an toàn.”
Lời Hỷ cô vừa dứt, Lâm Ngộ Phạn đã thấy cô gái quay trở lại. Hóa ra cửa chính đã bị bao vây, côbot_an_cap không thể ngoài. may mắn là cô gái đã vứt chiếc túi xách ở đâu đó, cô ấy quay lại với hai bàn tay không.
Cô gái vẫn ngồi đối diện Lâm Ngộ Phạn, ngay cạnh Lập Tường.
“Tôi có thể ngồi ghép bàn với mọi người được không? Tôi Lương Nguyệt, họ Lương trong Lương Sơn Bá, Nguyệt trongbot_an_cap mặt trăng, người Châu.”
Ở cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính đã có cảnh sát tiến vào, nhân quán và khách hàng đều tò mò ngó ra .
Triệu Lập Tường rất nhanh trí, cậu lập tức thêu dệt kịch : “Tôi là Triệu Lập Tường, bạn học của bạn ở Bắc Kinh.”
Nói cậu bưng tách cà phê trước mặt Tôn Hỷ đến trước mặt Lương Nguyệt: “Hỷ cô, cứ là cô không thíchleech_txt_ngu uống cà .”
Phụ nữ trung niên khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích uốngvi_pham_ban_quyen cà phê cũng là chuyện hợp lý.
Tôn Kính Hỷ ngơ gật đầu.
Vừa hay nhân viên mang bánh Borscht mà Lâm Ngộ mua tới, Ngộ nói với viên: “Cho cô tôi nước nhé.”
“Vâng ạ, một ly nước chanh.”
Kính túm lấy nhân viên hỏi: “Saoleech_txt_ngu ngoài cửa lại kéo đến đôngbot_an_cap thế kiabot_an_cap?”
viên lắc đầu: “Tôi cũng không rõ, bên sở điều tra đến tìm người, ba bữa nửa tháng lại nhưbot_an_cap vậy một lần.”
Chẳngvi_pham_ban_quyen mấy chốc, điều tranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viên và cảnh sát đã đi . Một tên cảnh sát lớn: “Tất cả đàn ông đứng hết dậy!”
Nếu là ngày , Triệu Lập Tường có lẽ sẽ khôngvi_pham_ban_quyen phối dễ như , hôm nay cậu không muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rắc rối nên lười đứng dậy.
Người đàn ông niên cầm đầu điều tra về phía bàn của họ, khibot_an_cap qua khuôn mặt Lâm Ngộ Phạn, ánh mắt hắn hơi dừng lại một chút, cùng rơi vào người đàn ông nhất bàn là Lập Tường.
“Đưa căn cước ra.”
Triệu Lập Tường: “Không mang.”
“Tên , đâuvi_pham_ban_quyen?”
Triệu Lập Tường nhẫn trả lời trung thực.
Tên sátleech_txt_ngu bên cạnh sau khi khám xét những người xong thìleech_txt_ngu tiến lại xét Triệu Lập Tường.
Hỷ khẽ lầmvi_pham_ban_quyen bầm: “Chúng tôi là người Hải Thành gốc, đều công thiện cả.”
Tên điều tra trung cảm nói: “Không nhắm vào người.”
trước có vị khách đòi đi bị quát mắng thậm , sau ai dám nhúc nhích nữa.
Vừa lúc nhân viên mang nướcvi_pham_ban_quyen chanh đến cho Tôn Kính , tên điều tra viênbot_an_cap vào nhà vệ sinh bên cạnh hỏi nhân viên: “Cửa nhà vệbot_an_cap sinh khóa từ bao giờ?”
“Khóa từ một trước rồivi_pham_ban_quyen ạ, máy bơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .”
“Mở cửa ra.”
Quản lý cầm chìa khóa tất tả chạy lại mở cửa, hai tên cảnh sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào sục sạo mộtbot_an_cap vòng thu hoạch được .
Tên điều tra viên trung niên liền tra hỏi kỹ lưỡng quản lý và nhânbot_an_cap viên, khi quay trở , ánh hắn cờ rơi vào người Nguyệt.
Một cô gái mi trắng?
Nếu muốn đi vệ sinh mà thành thì ? Sẽ ngồi xuống ngay cạnh đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
đứng dậyvi_pham_ban_quyen cho .” Hắn nhìn chằm Lương Nguyệt.
Tim Ngộ Phạn thắt lại, cô dám tượng nếu cô gái trẻ này rơi vào tay đám người kia thì kết cục sẽ sao.
Lâm nâng tay đồng hồvi_pham_ban_quyen, không biết lấy đâu ra đảm, cô dùng giọng điệu đặc trưng của nữ Hải Thành, phàn : “Chúng tôi uống cà phê xong còn đang vội đến tiệmvi_pham_ban_quyen ảnh chụp , cửa chính lại không ra, chẳng biết còn định loạn đến mấy giờ nữa đây?”
“Cô gái mặc áo sơ mibot_an_cap trắng này, phiền cô đứng dậy.” Tên điều tra viên đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước đếnvi_pham_ban_quyen sát Lương Nguyệt.
Thực khách xung đều ngoái .
Lương Nguyệt đặt chiếc thìa nhỏ đang cà phê xuống, đứngleech_txt_ngu dậy mỉm cười : “Chẳng lẽ mặc áo sơ mi trắng cũng phạm sao? Tôi vì chuẩn đi chụp nên thế này.”
Cô ấy Ngộ một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thầm cảm ơn vị phu nhân này đã giúp mình ra do ứng phó vàobot_an_cap thời cấp.
Mặc như vậy để đibot_an_cap chụp ảnh? Nghe có lý.
Điều tra viên chiều cao của Lương Nguyệt, vẫn còn nghinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vấnleech_txt_ngu: “Xuất trình căn cước.”
Lương Nguyệt lấy căn cước của mình đưa .
Điềuvi_pham_ban_quyen viên xem kỹ thông tin trên đó, đây là cănbot_an_cap , không tìm thấy sơ hở.
“Các người đi cùng nhau à?”
Triệu Lập Tường điềm nhiên: “Anh hỏi thừa vậy, không đi cùng thì ngồi chung làm gì?”
Điều viên liếc nhìn Triệu Lập Tường, nhìn cách ăn vi_pham_ban_quyen thái độ ứng biến, hắn đoán được đây là một công tử nhà giàu, chưa rõ lai lịch đối phương hắn cũng muốn gây sự.
Hắn chỉ tay vàobot_an_cap Lương Nguyệt, hỏi Tôn Kính Hỷvi_pham_ban_quyen: “ tên gì?”
Tônvi_pham_ban_quyen Hỷ hơi sững người, bà quên mất rồi, vừa này tên là gì ấy ? Bà trợn mắt ấp úngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Đi cùng nhauvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen không biết tên côvi_pham_ban_quyen ta là gì sao?”
Lập Tường nhắc nhở: “Bạn học của cháu, Lương Nguyệt.”
Tôn Hỷ nhớ ra ngay: “ đúng đúng, Lương Nguyệt, họ Lương trong Lương Sơn Bá, Nguyệt trăng. Là côvi_pham_ban_quyen gái Châu mà. tôi già rồi trí nhớ kém quá. Anh cứ nghiêm trọngleech_txt_ngu thế kia làm sợ đến phát run.”
Lâm Ngộ Phạn nãy tim cuống họng cũng vội giúp đỡ cháy: “Đây biểu cô của tôi, người đối diện làleech_txt_ngu em chồng tôi, bên là bạn học Lương Nguyệt củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú ấy. Biểu cô tôi và Lương Nguyệt mới gặp nhau lầnvi_pham_ban_quyen đầu, không nhớ tên cũng là chuyện bình thường.”
Lý lẽ này hoàn toàn không có kẽ hở.
Điều viên lại liếc nhìn Lâm Ngộ Phạnbot_an_cap , người này, nấy đều không nhịn được mà nhìn thêm vài lần. Hắn vẫn còn bán tínleech_txt_ngu bán nghi định hỏi tiếp, đúng lúc có người đi ghé tai hắn nói vài câu đó, hắn vội nhìn ra ngoài cửa .
Chốc lát , điều trabot_an_cap viên quay đầu hỏi Triệu Lập Tường: “Anhbot_an_cap vừa nói anh tên ?”
“Triệu Tường.”
Điều tra viên đưa trả căn cước cho Lương Nguyệt: “Có đến đón rồi. Các người có đileech_txt_ngu.”
Lâm Phạn và Tôn Kính Hỷ nhìn nhau ngơ ngác, vào lúc này ai đến đón họ chứ? Không lẽ là đồng bọn của đảng Cộng sản?
Không kịp để họ nghĩ ngợi nhiều, Lâm Ngộ Phạn túi của mình và túi giấy đựng bánh mìleech_txt_ngu trên bàn, cả nhómleech_txt_ngu cùng rời đi bằng cửa .
Ra khỏi quán cà , cô thấy chiếc xevi_pham_ban_quyen màu đen đang đỗ trước cửa.
Lập Tường nói: “Tôi cao, ngồi ghế phụ phía trước, các chị băng sau nhé.”
Thấy Triệu Lập Tường rabot_an_cap quen thuộc như vậy, Ngộ Phạn xế nhà họ đến đón cũng nghĩ ngợi gì, mở cửa sau bước vào .
Ngồi vào rồi phát hiện, băng sau đã cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người.
Nhìnleech_txt_ngu lạibot_an_cap, chínhbot_an_cap là Triệu Chi Ngao.
Hỷ đang đợi ở phía sau để lên , Phạn cănleech_txt_ngu bản có thời gian hay do dự, chỉ có thể vào trong, nhích lại nhích. Cô khôngbot_an_cap nhường chỗbot_an_cap thì Hỷbot_an_cap và Lương Nguyệt không thể lên .
Cứ , bốnvi_pham_ban_quyen người chen chúc ở băng sau. Lâmvi_pham_ban_quyen Phạn ôm túi bánh mì trong , vô cùng ngùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị sátleech_txt_ngu bên cạnh Chi Ngao.
Trong xe còn có tài xế Lương Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không tiện giải thích nhiều, chỉ nói khẽ: “Phía rẽ phải đi đến cuốibot_an_cap đường, cho tôibot_an_cap xuống ở ngã tư Phi Hà là được. Hôm nay cảm mọibot_an_cap người rất nhiều.”
Xe khởi , trong xe không ai nói lời nào.
Vai kề vai, đùi sát đùi, theo rung lắc của xe, va chạm không thể tránh khỏi.
Lâm Ngộ Phạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không quen chen ông, mà đối phương trên danh nghĩa lại là anh chồng cô, cô cảm bồn như kiến bò, nhưng ngoài mặt phải giả vờ trấn tĩnh. Cô cố gắng ngồibot_an_cap dịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra phía trước, tránh để cánh trần chạm vào anh ta.
Còn người ông bên cạnh, lúc này ngồi im phăng phắc như nhập . Chỉ là theo một cú xóc mạnhbot_an_cap của chiếc xe, lông mày anh tựa có chút caunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Một cảm ngứa ngáy từ phía ngoài đùi lênleech_txt_ngu, bùngvi_pham_ban_quyen thành một ngọn lửa nhỏ, lan phía sâubot_an_cap thẳm u tối.
Tại ngã tư Phi Hà, người phụ tên Nguyệt cuối cùng cũng xuống rời đi.
Khi không gian đã trở nên rộng rãi, không còn phải chen chúc đếnleech_txt_ngu mức da chạm da nữa, mọi người đều thở phào nhẹ .
Ngón tay dài của Triệu Chi Ngaovi_pham_ban_quyen khẽ phủi bụi trên ống quần, không rõ đó là động tác theo bản , hay sự chán ghét.
vi_pham_ban_quyen ràng chịu thiệt là cô, chẳng hắn cao ngạo cái gì!
Trông thì cũng được, ngũ góc cạnh rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng, so với Triệu Lập thì đẹp trai và ổn hơn, có điều trông quá cứng nhắc, khó .
Lâm Phạn mím chặt môi, đang trên xe của người khác, cô có thể nhịn.
Tôn Kính cuối cùng cũng dám lời: “Dọa chết tôi rồi, may Chi Ngao cháu đến lúc.”
Triệu Chi chỉ khẽ gật đầu: “Cháu chỉ tình cờ đi ngang qua.”
Hắn không giải thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cũng không hỏi han gì nhiều.
Tôn Hỷ không nhịn được mà lải nhải: “Trời ạ, conleech_txt_ngu bé đó cũng lớn thật, vạn có chuyện gì xảy ra, cha mẹ nóbot_an_cap biết đâybot_an_cap.”
Triệu Lập Tường đầuleech_txt_ngu nhìn Lâm , mặt đầy ýleech_txt_ngu cười khâm phục: “Không ngờ ứng phó tốt như .”
Lâm Ngộ không nói , cô khẽ đáp: “Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ chuyện này sớm kết thúc thôi.”
Câu này của nhiềuvi_pham_ban_quyen mang hàm ý nước đôi.
Vừa rồi cô muốn sớm rời khỏi quán cà phê, còn bây giờ là muốn sớm xuống xe.
Nhưng Triệu Lập Tường không hiểu, hắn hỏi người bên cạnh đang sa sầm mặtvi_pham_ban_quyen mày: “Đại ca, sao biết quán cà phê?”
Chi Ngao liếc hắn một cái, không thèm ý.
Đại ca không đáp lời, Triệu Lậpbot_an_cap Tường cũng chẳng tâm, hắn lại quay sang Lâm Ngộ Phạn. Hắn luôn muốn nói chuyện riêng với nhưng chưa bao giờ tìm được cơ hội, bên cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không người nhà họ Triệu thì cũng có Hỉ Cô.
Hắn nụ cười ngô Lâm Phạn, thử dò hỏi: “Bộ cờleech_txt_ngu tướng ngày Vân Kiệt thường chơi, em còn giữ không?”
Lâm Ngộ Phạn đáp: “Đốt rồi. Đốtvi_pham_ban_quyen chovi_pham_ban_quyen anh ấy .”
Đốt rồi? Không còn vương vấn gì sao?
Nụ trên mặt Triệu Lập Tường rạng rỡ hơn.
Hắn định hỏi vài câu, kết quả bắt gặp ánh mắt ghét của đại ca, lời định nói đành phải nuốt ngược vào trong.
Ngộ nhìn cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường bên , cô nói với Tôn Kính Hỷ: “Hỉ Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chúng ta xuống xe ở đây nhé?”
Vẫn còn một đoạn đường nữa mớibot_an_cap tới .
Tôn Kính Hỷ tưởng Lâm Ngộ có việc khác nên đành nói: “ chúng ta ở đây đi.”
Triệu Tường lại: “Để tôi đưa hai vềbot_an_cap nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tiện.”
Triệu Chi : “”
Lâm Ngộ chỉ chóng xuốngbot_an_cap : “Tôi muốn vào bách hóa mua ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ.”
dừng lại, Lâm Phạn một nữa ngỏ lời cảm ơn cùng Tônvi_pham_ban_quyen Hỷ xuống xeleech_txt_ngu.
Không khí trên đường phố thật tự do, ngọt ngào, mang theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả thơm khoai lang nướng.
Họ không ngồi xe kéo mà chọn cách đi bộ về.
Hỉ Cô túi bánh mì trong tay, Lâm Ngộ Phạn tay bà, hai người vừa đi vừa trò chuyện.
Nhiều năm rồi mới lại rảo bước trên đường phố Hải Thành, Lâm Ngộ Phạn trở về sau bao biến , quên chuyện không vui vừa rồi.
“Vẫn là Hải của chúng ta tốt nhất.”
Hồi mới sang Cảng Thành, đã từng rất hụt hẫng.
So với một Hải Thành phồn hoa rựcleech_txt_ngu rỡ khu nhượng địa xa , Cảng Thành nhỏ bé còn hỗn loạn đơn sơ.
Nhưng cuối cô vẫn khỏi nơi này, Thành chật chội náo nhiệt là nơi nươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.
đại khái đemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suy nghĩ của mình nói với Hỉ Cô.
Tôn Hỷ lo lắng hỏi: “Con định lén rờibot_an_cap lão nhị phòng, một mình Cảng Thành ?”
“Vâng. Hỉ Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là cô đi cùngbot_an_cap con đi. Bây giờ Bắcbot_an_cap đang nhauleech_txt_ngu, con đoán chẳng bao lâubot_an_cap nữa sẽ đánh tới đây thôi.”
Tôn Kính Hỷ thở dài: “Dượng của con đâu nỡ bỏ việcbot_an_cap. Thật ra, chẳng đâu tốt bằng Hải Thành. Hay là con cứ xem thử nhà họvi_pham_ban_quyen Triệu sắp xếp cho con một người chồngvi_pham_ban_quyen thế nào, đâu lại tìm được có điều tốt sao?”
“Triệu Đỉnh có biết không? Mặtvi_pham_ban_quyen rỗ, tính tình nóng nảy, vợ mất ba tháng đã muốn tục huyềnbot_an_cap. Hơn nữa, con không muốn nuôi con của khác.” Đã một bài học xương máu, Lâm Phạn sẽ không dẫm vào vết xe đổ nữa.
Tôn Kính Hỷ cũng không biết khuyên thế nào: “Con đi Cảng Thành lánhvi_pham_ban_quyen một gianleech_txt_ngu cũng tốt, đợi thời cuộc bình ổn rồi về, cô sẽ giới cho con một người tử tế.”
Lâm hiện tại không tính đến chuyện tái giá, trừ gả cho người tốt thể cho cô cuộc vinh hoa phú quý, bằng không thà vậy còn hơn.
thấy đau đầu, không làm đểbot_an_cap đưa Hỉ .
Kính sợ người của nhị phòng làm khó Lâm Ngộ Phạn nên đích thân đưa cô về nhà.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày mai có hỷ sự nênleech_txt_ngu trong sân lão nhị phòng cùng nhiệt, người ra vào bận rộn.
phòng, Quế Hương đã nhỏ giọng lầm bầm với Lâm Ngộ Phạn: “Trưa nayleech_txt_ngu chuyện xem mắt của tỷ nhi rồi. Lão thái thái không vui nào, lúc vừa gọi gia và Đại nãi ra mắng cho một trận. Đại nãi nãi đang giận dữ, bảo tỷ nhi mặt ủ rũ, lưng gù vai khom, chẳng dáng tiểu thư khuê gì cả, có Nguyệt Lão đến làm mối dụng. Nhị cô nãi nãi nghe xong không vui, Tam gia thì ởleech_txt_ngu đó châm dầuvi_pham_ban_quyen vào , cô đoán xem gia nói thế nàovi_pham_ban_quyen?”
“Nói thế nào?” Lâm Phạn rửa tay trong chậu, lau khô rồi xuống.
“Đại nói, trong nhà không đồng lòng, sức không dùng chung một thì chẳng làm nên chuyện gì. Ngài ấy bảo cô và Tam nãi nãi chỉ biết đòi lại đồ mình, chẳng sức được phân nửa, là hạng ích kỷ tư lợi. Ngàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy toàn ý vì người nhà, ngược lại còn chuốc cực khổ vào thân.” Quế Hươngbot_an_cap phẫn uất nói, “ toàn những lời không phải người.”
Lâmleech_txt_ngu Phạn không lên tiếng, sẽ cóvi_pham_ban_quyen lúc cô thù, không việc gì phải vội.
Quả báo đến hơi .
ngày hôm đã tới.
nhị phòngvi_pham_ban_quyen tổ tiệc hỷ, mời tất cả họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng bạn bè của nhà họ Triệu ở Hải Thànhvi_pham_ban_quyen tới dựbot_an_cap.
Lâm Ngộ Phạn chỉ trong phòngvi_pham_ban_quyen tiếp người nhà ngoại, muốn ra ngoài náo nhiệt nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân phận góa phụ thì không được hoan nghênh.
Nhà ngoại cô một người thím và một người họ , cô còn đặc biệt gọi cả người thứ năm điên rồ và khó chiều tới.
gia vừa chen vào đám đôngbot_an_cap họ hàng, không ai có thể ngóleech_txt_ngu sự hiện diện của hắn.
bái đường vừa xong, tiệc cưới chưa bắt đầu thì bên ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười mấy cảnh sát hùng bắt Triệu Lễ Kiệt .
ra trưởng đêm quabot_an_cap bị nổ đường về quê, sau khi tra nguyên thì hiện có bom đặt trên ô tô của ấy.
Triệu Kiệt là vị khách cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng ngồi trên chiếc xe , đương nhiên bị liệt vào sách tình nghi.
Chủ bị bắt, khách khứa đã đến đông đủ, tiệc cưới không thể dừng lại như vậy, vẫn phải nhiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khai tiệcvi_pham_ban_quyen.
Tuy bầu không khí đã hoàn thay , cuối cùng quan khách giải tán sớm, bữa tiệc kết .
Khách đi rồi, người hầu và người làm thuê đang dẹp bàn ghế bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đũa.
Lâm Ngộ Phạn cầm giẻ ướt lau mặt bàn trong phòng mình.
Con béleech_txt_ngu hầu mới được trongleech_txt_ngu phòng lão thái thái lấm đầu vào: “Tứ nãi nãi, Lão thái thái bảo tôi mời qua đó mộtbot_an_cap .”
Ngộ Phạn trước họ sẽ mình.
Quăng chiếc vào chậu cửa, cô đi rửa tay, xoa thêm ít kem Hoa rồi mới thong thả đi qua.
Ở đại sảnh tầng một, khá đông tông thân các khác của nhà họ tụ giúp đưa ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiến.
Lên tầng hai đông ốc, Đạibot_an_cap nãivi_pham_ban_quyen nãi đang ở phòng khách lau nước mắt, vài người phụ nữ khác đang trấn an Lão thái thái.
gia Minh Kiệt Lâm Ngộ bước vào liềnleech_txt_ngu lên oán trách trước.
“Nếu không phải tại gấp gáp nhưleech_txt_ngu thếbot_an_cap, ép Đại ca đến ngân hàng Hối Đức đồ thì Đại ca không xe của Quý sư trưởng! xe của Quý trưởng đã không rước họa vào thân!”
Lâm Ngộ Phạn liếc nhìn Triệu một cái, đối với người này, sự khinh bỉ ra cô chỉ cảm thấy buồnleech_txt_ngu .
Giọng điệu cô cực kỳ lạnh lùng: “Là tôi Đại ca ngồi xe của sư trưởng sao? Tôi không có nhé? Bản thân tôi cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe đó, cùng còn có Tam tẩu. Lúc lấy đồ thì các nhảyleech_txt_ngu ra bảo mình cũng có phần, giờ xảy rabot_an_cap chuyện lại đổ hết lênbot_an_cap tôi?”
Triệu Minh vẫn cáileech_txt_ngu bộ mặt ngang đó: “ phải cô bám riết không buông, để bà cô kia đếnbot_an_cap loạn, còn gọi cả Lậpvi_pham_ban_quyen Tường đến giúp sức Đại ca hôm qua phải trả đồ, ca sẽ ngồi của Quý sư trưởng.”
Lâm Ngộ Phạnleech_txt_ngu không nhường nửa bước: “Vậy chú không oán trách rằng, hôm trong nhà cănvi_pham_ban_quyen không nên mời Triệu Chi Ngao cơm, không nên mời Quý trưởng nhà, họ không đếnvi_pham_ban_quyen thì đã chẳng có chuyện .”
“Cô! Cô là cô vô lýleech_txt_ngu đùng!”
“Tôi vô lý đùng đùng?”
Lâm Phạn đã nếm sự đời mấy năm nay, sớm đã không là cô góa phụ bé cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uất chỉbot_an_cap nuốt vào trong như trước kia!
“So với các người, tôibot_an_cap còn kém xa! Đừng có cái tội danh từ trên trời rơi xuống nào chụp lên đầu tôi. Bây tôi đến đây làm gì? Ồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, định tội cho tôi trước, rồi sau đó thì sao? Khép tội xong rồi tôi bỏ tiền ra tìm cách cứu ca về để chuộc lỗi sao?”
Bị nói trúng timvi_pham_ban_quyen đen, Triệu Minh nhất thời lời.
Lâm Ngộ Phạn chuyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang công: “Cácvi_pham_ban_quyen chú các bác nhà họ Triệuvi_pham_ban_quyen đang dưới đấy, có muốn gọi họ lên phân không? Có ai đi bắtleech_txt_ngu nạt người ta như các người ?”
Lão thái thái cau chặt mày khôngleech_txt_ngu nói gì, bà nhìn con gái mình.
Nhị cô nãi nãi vộibot_an_cap vàng giải: “Ấy chết, đệ em đừng nói nữa. đệ muội, ca củaleech_txt_ngu em không biết nói, chúng ta là người một nhà, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này không nên nội .”
Ngộ Phạn cười lạnh: “ tỷ, đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người một nhà, nãy Tam gia vu tôi, sao chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng ra nói tôi một câu?”
Nhị cô nãi nãi: “!!!”
căn phòng người nhìn tôi, nhìn người.
Lão thái không tiếng, những người khác nhất thời cũng không biết nói gì cho phải, dù sao kẻ phong cũng đãvi_pham_ban_quyen bị “” tơi tả rồi.
Nhưng Lão thái cũngvi_pham_ban_quyen không nỡ mình cầu xin Lâm Ngộ , nhất là khi vừa rồi Lâm Ngộ Phạn đã đoán được ý đồ của , bà không thể mở lời.
Đại nãi thấy người im lặng, không nhịn được mà nói: “Tứ đệ muội, giờ chúng tôi đangbot_an_cap gấp rút cứu Đại , muốn lót quan hệleech_txt_ngu ít nhất cũng mười thỏi vàngbot_an_cap miếng , hiện tại không đủ tiền. thỏi vàng trảvi_pham_ban_quyen cô hôm qua là mẹ đã thắtbot_an_cap lưng buộc bụng mới để dành được Cô có thể lấy tôi ứng trước không? Tiền thuê ở điền trang đầu tháng sau sẽ gửi tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đó sẽleech_txt_ngu trả lại cô. Tính lãi cho cô cũng được mà.”
Lâm Ngộ Phạn mỉm cười: “Vậy vừa rồi tôi đoán đúng rồi phải không?”
khép tội, sau đó ép cô bỏ tiền “ tội”.
Đúng làleech_txt_ngu đoán chẳngleech_txt_ngu chút nào!
Tambot_an_cap gia nén cục tức, không thể bác.
Đại nãi nãi sốt sắng : “Chúng tôi hết rồi, nửa đêm nửa hôm này biết đi đâu gom ? Tứ đệ muội, nể tình người trongvi_pham_ban_quyen , của cô tôi mượn xoay sở trước được khôngbot_an_cap?”
Lâmvi_pham_ban_quyen Ngộ Phạn: “Có câu nói rất , có vay có trả, lầnvi_pham_ban_quyen sau mượn không khó. Cho mượn tiền thì dễ nhưng đòi lại thì thật quávi_pham_ban_quyen khó khăn. Lần này nếu không phải vìvi_pham_ban_quyen nhà có hỷ sự, các người sợ cô củaleech_txt_ngu tôi làm lớn chuyện nhà mình chịu tiền cho tôi ? Tôi đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòi bao nhiêu năm rồi, lần nào cũng không có .”
Lão thái thái thấy Lâm Ngộ Phạn rắn quá, đành phải hạ giọng: “Ngộ Phạn, mẹ hứa với con, hứa trước mặt tổ tiên, tiền thuê ở trangbot_an_cap điền về sẽ trả đầu tiên, đây là tiền cứu mạng đấy con”
Phạn khéo léo từ chối: “Ba thỏi vàng hôm con đã trả cho biểu cô rồi.”
Đại nãi nãi tin: “Cả ba thỏi đều cho biểu cô rồi sao?”
“Trả hết rồi.”
Mọi người không tin: “”
Biết rõ Ngộ Phạn đang tìmbot_an_cap từ , nhưng nhất ai không làm gì được cô, bây giờ việc quan trọng là Lễ Kiệt chứ không phải đá .
Có người bước vào từ , là Nam ca nhi, con độc nhất của nhà Đại gialeech_txt_ngu. Đáng lẽ đang là lúc động phòng hoa chúc, vậy giờ phải chạy lo liệuleech_txt_ngu chuyện của cha.
“Lão thái thái, Đạc thúc công và mọi người gọi điện cho nhà chú . Ngao nay có giao bên chính quyền thành phố, củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đạc thúc công là chú Ngao về rồi hãy quyết , lúc nàyvi_pham_ban_quyen đừng hấpbot_an_cap tấp đi quà lo lót.”
Minh Kiệt vội nói: “Đúng rồi, lúc nãyleech_txt_ngu đã bảo rồi, phải tìm Chibot_an_cap Ngao, hắn mới có tácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dụng, hắn mà ra thìleech_txt_ngu nói không chừng chẳng cần tốn tiền.”
Đại nãi nãi hơi ngơ ngác: “Vậy là không đi tặng quà nữa sao?”
Lão thái thái tính, bàvi_pham_ban_quyen cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cóleech_txt_ngu chủ kiến gì: “Cứ nghe theo lời thúc đi.”
“Nam ca nhi, con đi tiếp đón Đạc thúc công cho chu đáo.” Dặnvi_pham_ban_quyen, Đại nãi nãi liếc xéo Lâm Ngộ một cáileech_txt_ngu, “Lúc mấu chốt vẫn phải nhờ người nhà mình thôi, có những kẻ tuy ở cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nhà nhưng tâm hồn sớm đã chẳng biết thuộc về nhà rồi, đúng là người ngoài.”
Lâm Ngộ Phạn đáp ngay lập tức: “Đúng vậy, có kẻ tuy ở cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nhà nhưng căn bản chẳng coi mình là người. Lúc thì là người thân ruột , lúc trị thì là người ngoài.”
Đại nãi nãi không ngờ Lâm Phạn bình thường lầm lì ít nói, lúc cãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sảo đến vậy.
Biết là không moi được tiền của Lâm Ngộ Phạn, bà ta cũng chẳng cần phải nhịn nữaleech_txt_ngu, Đại nãi nghiến răng : “Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngộ Phạn, cô đắc cái gì, cô là đồ chổi! Khắc chếtbot_an_cap Tứ gia, đến một mụn cũng không có, cô có tư cách gì mà ở đây lên mặt!”
Lâm Ngộbot_an_cap Phạn: “Tôi không có tư lên mặt ở đây, người lên mặt ở là bà , Tần ! Lúcleech_txt_ngu cần xin tôi thì gọi Tứ đệ muộibot_an_cap, lúc không cần là đồ sao chổi, giỏi lật mặtbot_an_cap thế không lên sân khấu mà diễn? Bà giỏi như , ca Tần Liên Phương cũng phải tự thẹn không bằng chứ!”
Đại nãi nãi nghẹn họng: “Cô!”
“Còn nữa, Vân Kiệt không phải do tôibot_an_cap khắc chết. ta là một kẻ bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ốm yếu, cưới tôi về làm hại cả đời tôi, giờ các người lại bảo tôi chết anh ta? Bà nói lời này mà không thấy cắnvi_pham_ban_quyen lương tâm sao? Nếu nóibot_an_cap ai khắc chết Triệu Vân Kiệt thì phải tìm về tận gốc rễ, kiểuleech_txt_ngu không tới lượt tôi đâu nhỉ?” Ý trong lời nói là cha ở không đức mới vận vào con cái.
Lão thái thái có ngờ con dâu tư vốn hiền lành lại cóbot_an_cap thể nói ra những đại nghịch đạo như vậy.
Bà tức đến mặt.
Vợ chồng gia nhìn nhau, lắng nhìn Lâm Ngộ Phạn, cảbot_an_cap hai dám tiếng.
nãi nãi tức đến ngườivi_pham_ban_quyen: “Lãobot_an_cap phòng chúng chưa có sụp ! Lâm Ngộ Phạn, tưởng cô cóvi_pham_ban_quyen thể gả cho Triệuvi_pham_ban_quyen Đỉnh bên lão tứ phòng mà sốngbot_an_cap yên ổn saobot_an_cap? Với bộ mặt của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày , truyền ra ngoài xem Triệu Đỉnh ông ta còn dám rước cô không? Đừng có ý! Sẽ cóbot_an_cap lúc cô quỳ cầu xin chúng !”
Lâm Phạn liếc nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người, đáy mắt cònbot_an_cap lại sự khinh bỉ.
Tiền ởbot_an_cap mình, cô chẳng sợ đắc tội họ, cô cứ đấy, cuối cùng cầubot_an_cap xin .
Chiếc xe hơi chạy vào hoa , dừng lại lầu Cảnh Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thẩm Đặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước mở cửa xe từ bên ngoài, Chi Ngao bước xuống.
Triệubot_an_cap Chi Ngao nay có uống chút rượu nhưng đầu óc rất táo. vào nhà, hắn đã nghe thấy mẹ kế Vương Quân Dao đang mỏ Triệu Lập Tường phòng khách.
Có chuyện gì ?
Vương Quân Dao ngoảnh lại thấy con trai cả về, nóivi_pham_ban_quyen: Con quản lýleech_txt_ngu cái thứ không nên thân này đi! Nó muốn làmbot_an_cap mẹ tức chết đây.
Chi Ngao đưa áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoác trong tay tùy tùng, liếc nhìnleech_txt_ngu cậu em trai ngồi trên sofa sửa hộp nhạc, cứ ngỡ cậu ta đổi ý không muốn đi Cảng Thành nữa.
lại gì nữa đây?
Triệu Lập trố đôi mắt to lỉnh, cười đáp: Em là muốn giúp người bớt lovi_pham_ban_quyen bớtbot_an_cap việc mà.
Quân Dao lên: bot_an_cap gọi là bớt lo bớtleech_txt_ngu việc sao? mày hai mươi tám tuổi chưa kết
Triệuleech_txt_ngu Chibot_an_cap Ngao cạn lời: Sao lại lôi chuyện con vào rồi?
Con không kếtbot_an_cap , trong mắt người ngoàibot_an_cap là người mẹ này không biết lo cho con. Vương Quân Dao bụng ấm ức, Mẹ đi khắp nhờ vả giới thiệu con, vậy mà con chẳng ưng nổi ai.
Triệu Chi nhắc nhở: Mẹ, bây giờ đang chuyện của Lập Tường!
Quay lại đề chính, Vương Quân Dao đầu tố cáo: Thằng này muốn làm mẹ tức chết, đòi phụ nhà Lão nhị phòng!
Ai cơ? Nghe đến hai chữ góa phụ, Triệu Chi Ngao đã đoán ra là ai. Khi chuyệnbot_an_cap, bên đùi dường như vẫn còn lại cảm giác ma lúc ở trên xe với .
Hắnbot_an_cap không kìm được mà phủi phủi ống quần, xua đi cái ngứa ngáy .
Triệu Lập Tường nghiêngbot_an_cap đầu với anh trai: Lâm Ngộ Phạn, ngườibot_an_cap ngồi cạnh anh trong xe qua .
Lại nhắc! Lại nhắc đến cảnh cô ngồileech_txt_ngu cạnh hắn trong xe
Đúng là chuyện không nên khơi thì cậu ta lại cứ thíchvi_pham_ban_quyen khơi ra. Triệu Chi nạt : Chú bị sắc mê tâm khiếu rồi sao?! Một thanh niên đồ rộng mở lại chìm đắm trong nữ sắc, thật là hoang đường tột độ!
Lời mắng nhiếc này của Triệu Ngao khiến Vương Quân Dao cũng phảibot_an_cap ngẩn người.
Mắng thế này quá nặng lời chăng?
Quân không nhịn được mà nói đỡ cho con : Lập không hẳn là sắc mê tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiếu, nóbot_an_cap chỉ là trọngleech_txt_ngu tình cảm . Trước đây nó với Đích cảm tốt, giờ vẫn muốn thay ta sóc góa phụ.
Triệu Chi Ngao gõ vào sau gáy em trai: Chú lấy tư cách mà chăm sóc người ta? Chú độc lập chưa? Biết kiếm tiền chưa? Có nuôi nổi bản thân mình không?
Lập Tường tránh tay anhbot_an_cap traibot_an_cap, đặt tua vít xuốngvi_pham_ban_quyen rồi đứng phắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy: Em là vì thích Lâm Phạn nên mới muốn cưới ấy. Hơn nữa, cưới người phụ nữ khác không cần em chăm sóc chắc? Em không có , nhưng gia đình tiền mà!
Cậu ta dựa dẫm vào gia một cách vô cùngleech_txt_ngu thảnbot_an_cap nhiên.
Dứt lời, Triệu Lập Tường bồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu: Nói trắng , là mọi người coi thường góa .
Vương Quân Dao biệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Mẹ làm sao mà coi thường góa phụ được? Chính mẹ cũng là góa phụ, sao mẹ có thể coi góavi_pham_ban_quyen phụ chứ. Mẹ chỉ thấy hai đứa xứng đôi. phụ tái giá với góa vợ được, chứ phối với thì không hợp. Một đứa đến gái còn chưa chạm vào như con thì không hợp chút , hiểu chưa?
Triệu Lập Tườngvi_pham_ban_quyen không nghĩ vậy, cậu nói: Ai bảo góa phụ nhất định gả người góa ? Con đã gọi điện Thập Tambot_an_cap Thúc Công , ông ấy bảo chỉ cần nam tử chưa vợ cùng thế hệ đềuleech_txt_ngu được.
Vương Quân Dao cuống : Con nóibot_an_cap với Thập Tam Công rồi sao?
Thập Tam Thúc Công là gia trưởng của nhà họ , những việc liên quan đến phối góa trong đều do ông quản lý.
Nói rồi, con bảo Thập Tam Thúc Công điền tên con vào.
ranh này! Mày muốn làm mẹ tức chết hả? Vương Quânleech_txt_ngu Dao giận đến mức tím táinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt , muốn gọi xe cấp , ngày mai bà phải đích thân đi tìm Thập Thúc Công nói chuyện mới .
Triệu Tường nhìn tâm tư của mẹ mình: mà dám gạch tên em đi, em sẽ Phạn bỏ trốn. Sau mẹ đừng hòng ngẩng đầu lênvi_pham_ban_quyen nhìn ai họ Triệu nữa!
Mày! Vương Quân Dao vớ lấy cây gãi lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên bàn định lưng con traivi_pham_ban_quyen.
Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lập Tường mặc cho mẹ , cũng không thèm tha.
Triệu Chi Ngao không ngờ trai mình lại cuồng tình đến thế, cái cô góa phụ họvi_pham_ban_quyen Lâm kia đúng là một yêu tinh!
Hắn nắm lấy cây lưng trong tay kế, cho đánh tiếp nữa.
Chú nói chobot_an_cap anh nghe, chú thích cô ở điểm nào?
Triệu Lập Tường cần suy nghĩ: Dịu dàngleech_txt_ngu, hiền thục xinh đẹp.
đẹp Chú dám bảo chú không phải sắcleech_txt_ngu khiếu sao!
Chát! Triệuvi_pham_ban_quyen Chi Ngao vung gãi lưngvi_pham_ban_quyen đánh thẳng mặt em trai.
Gương mặt Triệu Lập Tườngbot_an_cap lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức hiện lên một vệt đỏ chói mắt.
Suýt! Vươngbot_an_cap Quânbot_an_cap xót xa đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tận ruột gan.
Bà đánh con trai đều là nươngleech_txt_ngu tay, đâu Triệu Chi Ngao, cái sức lực đó của hắn thì ai mà chịu nổi?
Triệu Lập Tường đầy vẻ uất ức nhưng không hề nhượng bộ: mê tâmvi_pham_ban_quyen khiếu, sao đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với anh cả. đã có tới ba dì thái thái rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh có tư cách gì mà dạy bảo em?
bao có ai phê phán Triệu Chi Ngao trước mặt, Vương Quân Daovi_pham_ban_quyen sợ con trai út tội với , vội vàng véo tay cậu ta: Anh cảbot_an_cap con là cưới dì thái thái bản mình, khi nào đến lượt làm em như dạy bảo anh trai hả.
Triệu Chi lại không hề tức giận: Ta tuy cưới ba dì thái thái nhưng ta khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hềvi_pham_ban_quyen đắm chìm trong nữ sắc. Không giống chú, ngày hôm ở cổng Lão nhị phòng cứ nhìn chằm vào góa phụ nhà ta, cười đến hớn hở mặt, chẳng có chút nghĩa liêmleech_txt_ngu sỉ nào!
Triệu Tường cũng biết hôm qua bất nhìn thấy Lâm Ngộ Phạn cười hơi thái quá, cậu ta không thừa : Đó làvi_pham_ban_quyen em mừng vì lâu ngày lại, chào hỏi người quen một tiếng thôi.
Ồ, hôm qua là lâu ngày gặp lại hỏi, nay đã muốn cưới người ta nhà? Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải vì chú khát saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?! Chú bịvi_pham_ban_quyen sắc làm mờ mắt rồibot_an_cap! Lập Tườngleech_txt_ngu, ta bảo cho chú , muốn chìm đắm trong sắc, muốn làm tình thánh, chừng nào ta cònleech_txt_ngu thìbot_an_cap chú đừng hòng nghĩ ! Taleech_txt_ngu không để chú vàobot_an_cap vết xe đổ Triệu Khánh Huy ! Nói xong, Triệu Chi Ngao ném cây gãi lênleech_txt_ngu sofa, đi lên lầu.
Cha của họ, Triệu Khánh Huy, vốn trưởng của ngũ phòng, nhưng lại làleech_txt_ngu một tình thánh bỏ bê gia đình. Đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưới chính thất người vũ nữ xinh đẹp yêu dấu củaleech_txt_ngu mình, đã dùng mọi thủ đoạn để ly hôn với Vương Quân .
bot_an_cap Lão thái trong nhà không cho phép nên lyleech_txt_ngu hôn không thành. Triệu Khánh Huy vợ bỏ con, ngoàivi_pham_ban_quyen sống cùng người vũ kia, ngày cờ bạc hútvi_pham_ban_quyen thuốc phiện, ăn chơi táng, nợ nần chồng chấtleech_txt_ngu, suýt chút nữa đãvi_pham_ban_quyen phá sạch sản nghiệp Lão ngũ phòng.
Khi đã hết tiền, Triệu Khánh Huy rốt cuộc bị người đàn ông ta yêu thương bỏ không thương tiếc, rồi bờ sông.
ta đã trở nỗi sỉ nhục ngũ phòng và cả nhà họ Triệu này!
Lập Tường theo trai, nói: Em không giống ông ấy! Anh đũa cảvi_pham_ban_quyen nắm! Anh cả, hayleech_txt_ngu là chính cũng có ý đồ gì rồi?
Triệu Chi Ngao khựng bước chân: Tavi_pham_ban_quyen có ý đồ ?
qua đúng là em ngẩng đầu nhìn Lâm Ngộ Phạn, chẳng lẽ anh không ngẩng đầu nhìn cô ấy sao? Nhưng cô ấy hề nhìn anh! Triệu Lập Tường định anh trai mình đố , nhưng lời đến miệng lại nuốt vào, cậu ta sợ bị đũa.
Cậu ta không nói , nhưng Triệu Chi Ngao đãleech_txt_ngu đoán được em nghĩ gìleech_txt_ngu, không nhịn được mà mắng: Đầu óc chú vào rồi sao!
Hắn, Triệu Chi Ngao, người vừa thấy sắc đã nảy lòng thamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?!
reng reng! Tiếng chuông thoại trong nhà vang lên.
thoại phòng khách nằm ở đầu kia của , Vương Quân Dao bước tới nghe máy.
Chi Ngao nén cơn giận: Mấy ngày tới chú đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết, ở mà tự điểm lại cho ta!
Nói cách khác, Triệu Lập Tường đã bị cấm tại nhà.
cả, anh đúng là một Diêm Vương, một bạo quân phong kiến! Triệu Lập Tường vẫnleech_txt_ngu muốn tranhvi_pham_ban_quyen luận lý lẽ.
Vương Quân Dao đã đứng máy điện thoại ra hiệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suỵt thật lớn: Đừng cãi nhau nữa.
leech_txt_ngu nhấc máy: Alo À, nó vừa về.
Triệuvi_pham_ban_quyen Chibot_an_cap Ngao bước xuống từ góc cầu thang, là bên Lão nhị phòng tới. Sau khi cau mày nghe xongbot_an_cap, nói: biết rồi. Để con tìm người hỏi thăm một chút, cóbot_an_cap tin tức sẽ gọi lại cho mọi người.
Gácleech_txt_ngu máy, Triệu Chi Ngao suy nghĩ một lát rồi mới dặn dòbot_an_cap Thẩm đibot_an_cap tới Cục Điều tra chuyến.
anh cả định , Triệu Lập Tường chớp cơ hội, vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầu xin: Anh cả, anh muốn thế nào mới ý chovi_pham_ban_quyen cưới Lâm Ngộ Phạn?
Không cóvi_pham_ban_quyen để thương lượng cả. Triệu Chi Ngao lạnh , giọng nói không cho phépvi_pham_ban_quyen phản kháng.
Tại em không thể cưới cô ấy? Chỉ vì cô em cưới cô sắc mê tâm khiếu ? Anh nhưleech_txt_ngu vậy là vô lý, quá bất công!
Chú chẳng vừa mắng ta là bạo quân sao? Chú đòi giảng công bằng với một bạo quân à?!
Triệu Lập Tường cứng , ngay sau đó tức giận nói: Em phân gia với !
Chưa đợi Triệu từ chối, Vương Quân Dao đã trực tiếpleech_txt_ngu dập tắt ý định đó: Con muốn phân gia, trừ phi chết rồi!
Bị cô lập không aivi_pham_ban_quyen giúp đỡ, Triệu Lập Tường vẫn đầy chí khí: Vậy em cùng cô ấy bỏ trốn, em đưa cô ấy đi Kinh, khôngbot_an_cap bao giờ quay lại .
muốn cùng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ trốn? Trên người chú có bao nhiêu tiền? Sao , chú định để một góa phụ nuôi chú chắc?! Giọng điệu Triệu Chi Ngao đầy mỉa mai.
Nhưng Triệu Lập Tường không sợ mỉa mai: Em có tay, em có tiền nuôi gia đình!
Vương Quânleech_txt_ngu Dao khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ con trai mình lại điênleech_txt_ngu cuồng mức này, bà khổ sở khuyên nhủ: Lâm Ngộ Phạn là nữ tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuất thân khuê các, chưa từng chịu khổ bao giờ, sao có thể cùng con trốn , con đừng có mơ mộng hão huyền !
Con sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu khổ. Cô không là người chê con. Triệu Lập cũng chẳng tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin từ mà cóbot_an_cap.
Triệu Ngaovi_pham_ban_quyen: Không, Lập Tường, chú cứ mở miệng là đòi đưa người ta trốn, cô ta đãleech_txt_ngu đồng ý chưa? Chú thích cô , cô ta có biết khôngvi_pham_ban_quyen? Cô có thích chú không?
Câu đã khó Lập .
Triệu Chi Ngao biểu cảm của em trai, không khỏi cười lạnh: taleech_txt_ngu không biết, đúng không? Vậy chú lấy cơ sở gì mà cho rằng côbot_an_cap ta sẽ bỏ cùng chú? Dựa vào gương mặt thư từng dãi nắng dầm này của chú sao?
Lập Tường ấp úngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lát rồi nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: sẽ ấy cuộc sống tốt đẹpbot_an_cap. Thập Tam Thúc nói rồivi_pham_ban_quyen, người cạnh tranh với em chỉ có Triệu Đỉnh. Triệuleech_txt_ngu là một gã góa vợ ngoài mươi tuổi, lấy tư cách gì mà tranh với embot_an_cap? Cô ấy chắc chắn sẽ em chứ không chọn Triệu . Hơn nữa, ánh mắt cô ấy nhìn rất khác, cô ấy chắc chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em.
là tự luyến đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô phương cứu chữa!
Triệu Chi Ngao cạn lời: Vậy thì cứ báo tên của ta cho Thập Tam Thúc Công đivi_pham_ban_quyen, để ta xem Lâm Ngộ Phạnbot_an_cap sẽ chọnleech_txt_ngu chú hay chọn ta. Để tránhvi_pham_ban_quyen cho chúbot_an_cap ngày nào cũng đây tự lừa dối người!
Triệu Lập Tường ngẩn người. Hóa ra anh cả cản bấy lâu nay là để tự mình nhảy vào cuộc?
Cậu phẫn nộ giơ nắm đấm về phía anh trai: Vô sỉ!
Vương Quân Daobot_an_cap la hét ngăn lại: Tường! Thằng ranh này!!
Triệu Chivi_pham_ban_quyen Ngao không ngờ em trai lại dámbot_an_cap vung nắm đấm về phía , dù chút của Triệu đối với hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn toàn không đáng .
Hắn dùng một tay đè nghiến Triệuleech_txt_ngu Lập Tường lên mặt , thất vọng nói: Nhữngleech_txt_ngu lời ta vừa nói chẳng qua là lời tức giận, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bây giờ thì không phải nữa. Ta cũng muốn xem thử, có chọn cái thiếubot_an_cap gia trắng dựa dẫm vào gia như chú ! Ta nói thật cho chú biết, một đàn ông không bản lĩnh thì trong mắt nữ chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cái thá gì đâu! còn ảo tưởng cô ta sẽ bỏ cùng chú sao?!
Lập Tường:
Triệu Chi buông tay ra, về Vươngbot_an_cap Quân Dao: Ngày báo tên con cho Thập Tam Thúc Công.
Biến hóa đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá nhanh, Vương Quân Dao khôngvi_pham_ban_quyen suy nghĩ dứt khoát đồng ý ngay lập tức: Được!
Triệu Kiệt dù sao cũng làm phó lý ở ngânleech_txt_ngu , mọi không nghĩ hắn sẽ ngã nhanh như vậy, nên thân hữu đều sẵn lòng đến gópnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý kiến.
Ngộ Phạn tối qua không đồngleech_txt_ngu ý cho mượn tiền cứu Triệu Lễ Kiệt, xembot_an_cap như đã toàn bộ người củaleech_txt_ngu lão nhị phòng.
Đám người hầu bên dưới vốn thói gió chiều nào che chiều ấy, Quế Hương đi bưng bữa sáng chỉ được nửa bát nước cháo, ngoài ra chẳng gì khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Quế Hương dứt khoát tự mình ra tay, cắt miếng thịt nạc đặt thớt dùng để hầm canh cho lão thái thái, thành một cháo.
trù tử vàoleech_txt_ngu cửa thấy thịt , không tránh khỏi gây gổ cãi vã một trận vớileech_txt_ngu Hương.
Quế Hương vốn là người miệng lưỡi sảo, nhưng lại rất biết nhìn mặt gửi , lúcleech_txt_ngu cãi nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô vẫn cười tủm tỉm.
“Tôi làm biết đây là thịt để dành cho lão thái , Tứ nãi nãi của tôi đangvi_pham_ban_quyen đợi ăn sáng đây này. Kết quả trong bếp chẳng có cái gì cả, tôi không tự tay thì ấy đến lột da các người chắc? cứ thật thưa lại với lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái thái, nói nạc bị Tứ nãi ăn rồi, bảo lão thái thái tìm nãi nãi của chúng tôi đòibot_an_cap. Đôi bên không làm khó , được chứ?”
Trong lúc nóibot_an_cap chuyện, Quếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hương đã bưng một tô cháobot_an_cap thịt nạc lớn ra khỏileech_txt_ngu .
Tôn trù tử trợn nhìn theo, chẳng thể làm gì đượcvi_pham_ban_quyen cô.
Ông ta vào bếp khóa hết những nguyên liệu quan , sauleech_txt_ngu đó mới xoay người tìm nãi nãi để cáo trạng.
Lâm ăn cháo thịt nạc thơm phức, nghe Quế ở bên cạnh nhỏ giọng lầuleech_txt_ngu bầu.
“Sau này em sẽ là người đầu tiên đi cơm, để xem họ còn giở trò gì được nữa.”
gặp tình này, cứ về gọi .” Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngộ Phạn chỉ ăn một bát , phần còn lại đểleech_txt_ngu dành cho Quế Hương.
Ngoài cửa có tiếng bướcbot_an_cap chân, Quế Hương đầu ra: “Tam nãi nãi đến .”
Tam nãi nãi Giản Tố Trinh bưng một đĩa kẹo phộng nhỏbot_an_cap, cười tủmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉm bước : “Ngộ Phạn, em mới sáng saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Đây làleech_txt_ngu kẹo đậu mè hôm qua chị họ của chị mang đến, lấy một ít cho em nếm thử.”
Lâmbot_an_cap Ngộ Phạn không chối, chỉ nhàn nhạt đáp: “Cảm ơn tam tẩu.”
Giản Tố liếc mắt giá Lâm Ngộ Phạn, tự nhiên ngồi xuống rồi mới nói: “Tối qua Tam gia cũng là bất đắc dĩ, đại tẩu bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ấy ép em nên em đừng để trong lòng. Đại tẩu hạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người thế nào em không không biết, cứ không vừa ý là người lung tung.”
Nếu Đại nãi nãi là một ngườivi_pham_ban_quyen đàn bà giỏi đổi sắc mặt, thì Giản Trinh chính làbot_an_cap độc phụ khẩu mật phúc kiếm, lòng rắn rết.
Lâm Ngộ Phạn hận bà ta thấu xươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô có hứng thú cùng Giản Tố Trinh nói xấu sau lưng Đại nãi nãi, chỉ hỏi: “Đã có tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức gì của đại gia chưa?”
Giản Tố hạ thấp giọng: “ Tam, Namvi_pham_ban_quyen ca nhi cùng Đạcvi_pham_ban_quyen thúc công sáng đã đến Cảnh Hoa Lâu tìm Triệu Chi Ngao, nhưng Triệu Chi Ngao kia là bậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộn, căn gặp được ngài ấy. Chỉ có một trướng ngài ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Thẩm đang giúp chạy vầy quan hệ, có mặt mũi của Chi Ngao chắc vấn đề không . Hazzi, may mà tối qua em không tiểu hoàng , nếu không chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng sợ đi không trở lại.”
Chuyện này Lâm Ngộ không tiếp .
Quế Hương bưng haivi_pham_ban_quyen trà qua.
Lâm Ngộ Phạn nâng tách trà nhấp một ngụm, côleech_txt_ngu biết hôm nay Giản Tố Trinh đến khôngvi_pham_ban_quyen đơn giản chỉ là để tặng kẹo đậu phộng.
Giản Tố Trinh liếc nhìn Lâm Ngộ Phạn, tiếp tục nói: “Không nói chuyện khác nữa, nói về sự của em đi. Thập Thúc Công Đỉnh đã ghi danh rồi, cũng chẳng còn lựa chọn nào , nhưng xem ra ta người hợp nhất. của Triệu Đỉnh là biểu di mẫuleech_txt_ngu của , cũng hiểu hắn, người nàybot_an_cap hiền lành bổn phận, em mà gả đó chắc chắn sẽ được hưởng phúc.”
Lại Triệu Đỉnh!
dâu của Lâm Ngộ Phạn đã giúp cô hỏi thăm rõ ràng, Triệu Đỉnh là kẻ nát , sau khi uống nếu có điều không vừa ý là đánh vợ.
Vợ cả của hắn ở cữ cũng thoát được nắm đấm của hắn.
Thế này mà gọi đôn hậu hiền lành sao?
Lâm đột ngột hỏi: “Tam tẩu, gả Triệu Đỉnh đến vậy sao?”
Giản Tố Trinh ra, thanh minh: “Không phải, tối qua đại chẳng phải dọa dẫm sao, nói Đỉnh có thể hối hận, chị túy là có ý tốt muốn an ủi em, sợ em ngợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều.”
Lâm Ngộ Phạn không vạch trần tâm tư nhỏ mọn của ta: “Uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trà .”
Giản Tố Trinh lúc này mới bưng tách trànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên nhấp một ngụm nhỏ, bà ta thăm : “Chị nghe họ nói hôm nọ đi chùa thắp nhang à?”
“Đúng vậy. Tôi cũng xin một , là quẻ hung, Bồ Tát khôngvi_pham_ban_quyen thành việc để Đông ca nhi qua kế chobot_an_cap tôi.”
Tim Giản Tố thắt một cái, chồng bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đoán quả không sai!
“Tứ đệ , chuyện của em chung quy vẫn phải do em tự quyết định, chị chỉ sợ em bỏ lỡ nhân tốt. Trong phòng cònleech_txt_ngu có việc phải bận, đi trước đây.”
Nói xong, Giản Tố Trinh đứng dậy ra cửavi_pham_ban_quyen, vừa vặn Quế Hương bưng đĩa dương mai lớn vào, tai vang lên nói u uẩn của Lâm Ngộ Phạn.
“Chúng embot_an_cap định nấu canh chua mai, nấu xong sẽ mang sang cho tẩu ít.”
Nghe thấy ba chữ “ chua mai”, mặtvi_pham_ban_quyen Giản Trinh đổi mạnh mẽ, bà ta nuốt bọt, quay đầu nhỏ giọng từ chối: “Dạo này chị khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn ăn đồ chua .”
Lâm Ngộ Phạn nói: “Canh mai có vị chua ngọt, không chua đâu, dễ uống .”
Một tiếng sau, vợ chồng Minh Kiệt chằm chằm nhìn bát canh chua mai màu hồng tímleech_txt_ngu bàn, dịch vị dạ dày không kìm được mà trào lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Biểu cảm trên mặt Giản Tố Trinh suýt chút thì cứng đờ: “Liệu có độc không?”
“Dù có độc không thì không uống.”
khăn lắm mớibot_an_cap trọng sinh, thể lại bị người đàn bà đó độc chết mộtbot_an_cap lần nữa.
“Thật sự khôngbot_an_cap ngờ cô ta cũng trọng Anh nói xem, giờ ta cóvi_pham_ban_quyen ý gì?” Giản Tố trong không .
Triệu Minh Kiệt không hiểu Lâm Ngộ Phạn có gì.
Giản Tố Trinh ra ý định, gọi nha đầu thânvi_pham_ban_quyen tín Tang bát canh chua mai sang cho tân tử Đại nãi nãi.
Nếu thực sự có độc, người chết nươngbot_an_cap tử, mà hung thủ Ngộ Phạn.
Cái kế này diệu, Tam gia lặng lẽ nhìn ngăn cản.
lúc sauleech_txt_ngu, Tang Tử mang thủy , nói tân nương tử uống chua mai và không có biểu hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì bất thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Triệu Minh Kiệt lúc này mới hiểu ra ý đồ của Lâm Ngộ Phạn, đợi Tang Tử ra ngoài, mới nói: “Lâm Ngộ Phạn lẽ cũng đang thử chúng ta.”
Trinhleech_txt_ngu lập tức hiểu ra.
ta hạ thấp giọng: “ phải ta đã mắc mưu rồivi_pham_ban_quyen sao?! Canh chua chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dám uống, ngược lại bưng cho tân nương tử, cô ta chắc chắn biết chúng ta cũng đãleech_txt_ngu trọng sinh.”
đây là vợ chồng họ có lỗi với Lâm Ngộ Phạn, Triệu Minh Kiệt rốtvi_pham_ban_quyen cuộc cũng , lập tức hạ tâm.
“Sau này chuyện của tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ta ít quản thôi. Đợi cô ta gả Triệu Đỉnh, tự khắc có Triệu Đỉnh hành hạ cô ta.”
Giản Tố Trinh nghiến răng, cam : “Cứ thế mà tha cho cô ta ? Kiếp trướcbot_an_cap chẳng lẽ chúng ta cô ta hại chết oan uổng như vậy à.”
Triệu Minh Kiệt lý hơn: “Chúngvi_pham_ban_quyen ta cả một gia đình lớn, cònbot_an_cap cô ta chỉ có mộtleech_txt_ngu mình, tabot_an_cap là kẻ chân trần không sợ đi giày. Đối đầu trực chúng ta sẽ chịu . Mau khứ cái tên sao chổi nàybot_an_cap đi mới là thượng sách.”
Thậtbot_an_cap sự là lý này.
“Vậy thì đợi cô ta gảleech_txt_ngu cho Triệu rồi tính. Đến lúc đó thêubot_an_cap dệt vài đại về cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Triệu hành hạ chết cô ta.” Giản Tố hận không thể lập tức báo thù, giày vò Lâm Ngộ Phạn đến chết.
này, Lâm Phạn đang ngồi sổ nhấp từng ngụm chua mai.
Vợ chồng lão Tam hận không thể để cô chết, cũng vậyleech_txt_ngu, cũng hậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể để bọn chết.
Vậy thì phải xem cùng ai sống aivi_pham_ban_quyen chết.
Tiệc cưới hôm qua, Quế nhân lúc đông người hỗnleech_txt_ngu loạn đã lén đưa những bộ đồ da thú đáng trong nhà đếnHạ Quán ( công quán) chỗ Tôn Hỷ.
Ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm trưa xong, Lâm Ngộ Phạn và Quế Hương đi ra ngoài đến quán, mang vài chiếc áo lông chồn đối không tốt lắm đi cầm cố.
Họ ngồi xe kéo đến một tiệm đồ hẻo lánh, vừabot_an_cap xuống xeleech_txt_ngu đã quầy đang tấm “Nghỉ ngơi” lên .
laovi_pham_ban_quyen tới như mũi tên: “Chưởng quầy! Chưởng quầy!”
Chưởng quầy liếc nhìn họleech_txt_ngu: “Chúng tôi nghỉ , phiền buổi chiều quay lại.”
“Hai hôm trước tôi có đến hỏi, tiểu nhị của ông bảo buổi trưa không nghỉ, mới đặc biệt đưa thái nhà tôi đến giờ này. Chưởngleech_txt_ngu quầy ông đừng có hại tôi.” Quế một chân vào cửa, cho chưởng quầy đóng lại.
Vừa lúc bên đường có cảnh sát đang đuổi những người bán hàng rong, chưởng quầy không kiên trì thêm : “Các người muốn vật gì?”
Quế Hương trong đặt gói đồ trên tay lên quầy: “Chưởng quầy ông xem đi, nếuvi_pham_ban_quyen có thểvi_pham_ban_quyen cho giá tốt, nhà chúng tôi còn có tốt hơn.”
Lâm Ngộ Phạn đứng bên cửa không nói gì, cô liếc mắt vào trong tiệmbot_an_cap, phát hiện căn phòng trong cùng có treo rèm, rèm sát cạnh cửa có một góc vải màu xanh lam
Có người đang đứng sau rèmbot_an_cap.
leech_txt_ngu một người phụbot_an_cap nữ mặc váy xanhleech_txt_ngu.
Lâm Ngộ Phạn hồi tầm , nhìn thêm nữa, nhanh chóng thỏa thuận giá cả vớileech_txt_ngu ông chủ rồi rời khỏi tiệm cầm đồ.
Ra khỏi tiệm, thấy ở góc có một phu xe kéo đang ngồi xổm, Hương một tiếng nhưng đối phương lại xua tay ra hiệu không đón khách.
Trên đường có xe kéo khác, Lâm Phạn khá quen thuộc này, mấy ngày nay hơi holeech_txt_ngu, Cô đã cho một phương thuốc dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian chuyên trị ho, hai người định đi bộ đến thuốc phía trước để hốtvi_pham_ban_quyen thuốc.
Sắp đến tiệm thuốc, Quế Hương mới phát hiện ra: “Ái chà, đơn thuốc cô thái thái cho mất rồi.”
Túi áo không có, túi không.
“Chắcbot_an_cap là rơi ở cầm đồ rồi.”
Hai chủ tớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ quay lại, còn chưa đến tiệm cầm đồ đã thấy từ xa một nữ mặcvi_pham_ban_quyen dài xanh đi ra từ tiệm, đóbot_an_cap lên chiếc xe kéo vẫn đỗ ở góc phố.
Người phụ nữ đó rất quen, Lâm Ngộ Phạn địnhbot_an_cap thần nhìn kỹ.
Nguyệt, người cộng sảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã gặp ở quánleech_txt_ngu cà phê hai hôm trước.
Xe kéo đã theo hướng khác.
thư đứng đây đợi em nhé.” Quế Hương chóng lên phía trước, sắp đến cửa thì từ đồ đang treo “Nghỉ ngơi” có một người đileech_txt_ngu ra.
Quế cắm đầu đi nên không nhìn kỹ, nhưng Lâm Phạn đứng ở xa thì nhìn rất rõ ràng.
Người từ cầm đồ đi raleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu phảileech_txt_ngu ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác, chính là Triệu Ngaovi_pham_ban_quyen.
nay ngài ấy mặc chiếc trường bào màu giản , ra ngoài đã cảnh giác quét nhìn xung , ánh nhanh khóa chặt Lâm Ngộ Phạn bên .
người cách nhau hơn mười mét, chỉ một cái liếc nhìn vội vã, Lâm Ngộ Phạnbot_an_cap vờ không nhận ravi_pham_ban_quyen đối phương, nhìn sang chỗ khác.
Lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt, Triệu Chi Ngao, chưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quầy vội treo biển nghỉ trưa, phu xe từ chối
Cho , lần trước Triệu Chi Ngao đến quán cà phê họ không phải là tình cờ.
Lâm Ngộ Phạn không muốn đến chuyện liên đến mình, giả vờ như không biết là được.
đầu lên lần đã không thấy bóng Triệu Chi Ngao đâu, cô phào nhẹ .
từ về sau khôngvi_pham_ban_quyen còn với Triệu Chi Ngao nữa, chỉ không ngờ, sự giao lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh hơn cô tưởng.
Tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó khi cô vàbot_an_cap Đại nãi nãi cùng những người khác đang cãi nhau trong bữa tối, Thậpbot_an_cap Tam Thúc Công mang theo danh sách dự phòng để Lâm Ngộ Phạn giá, bất ngờ ập đếnbot_an_cap.
hôn, Ngộ Phạn ở trong phòng viết láchleech_txt_ngu thì đột nhiên nghe thấy tiếng ồn ào truyền từ bên ngoàileech_txt_ngu.
Trong đó cả của Quế Hương, cô vội vàng dậy đi ra xem sao.
Quế Hương đang cãi nhau với người ta trong bếp.
Lâm Ngộ Phạn chóng xuống lầu đi tới , thì ra Quế Hương đã đến bưng tối từ sớm, nhưng chồng Tôn trù tử lại khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát thức ăn theo thứ tự xếp hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lúc đầu Quế Hương vẫn nhẫn nhịn, nhưng đến lượt mìnhleech_txt_ngu lên bưng đồ, cô mới hiện các phòng khác đều có thịt có , riêng Tứ lại chỉ có bát phụ hầm, ngay cả chútbot_an_cap váng mỡ chẳng thấy đâu.
Tôn trù sợ cô, bản thân ta đã lánh mặt đibot_an_cap trước, còn vợ ông ta thì xông phía Quế Hươngvi_pham_ban_quyen lớn tiếng:
“Các phòng khác sáng nay ăn cháo trắng, còn cácleech_txt_ngu người thì sao? Thịt để hầm cho Lão thái thái đều bị cô lấy đi cháo hếtvi_pham_ban_quyen . Sáng đã ăn không có nữa. Bây là thời buổi gì rồi mà còn muốn bữa nào cũng có ?”
“Hôm qua trong nhà lo hỷ , còn thừa lại bao thịt, các phòng khác sáng nay đúng làbot_an_cap ăn cháo trắng thậtvi_pham_ban_quyen, nhưng lại cóvi_pham_ban_quyen thịt kho tàuvi_pham_ban_quyen với cá hố chiên ăn , bà tưởng tôi biết chắc? Thịt kho cá chiên không phải là thịt à? Buổi các phòng khác ănvi_pham_ban_quyen vịt om trần bì, dựa cái nãileech_txt_ngu nãileech_txt_ngu chúng tôi được ăn đậu phụ luộc? Tứ gia mới đi rồi, các người liền hùabot_an_cap nhau bắt nạt người vợ góa của ngài ấyvi_pham_ban_quyen, các người không sợ nửa đêm Tứ gia hiện hồn về gõ cửa nhà các người sao!” Quế Hươngvi_pham_ban_quyen tuy phận gái nhưng giọng lớn, tình lại cay nghiệt, dù là thiên lão tử không sợ.
Tôn Thẩm đang định phảnvi_pham_ban_quyen thì hãi thấy Tứ nãi nãi đang đứng ở cửa, khí thế của bà ta lập tức yếu đi vài phầnbot_an_cap.
Tônvi_pham_ban_quyen Thẩm cậy có Đạivi_pham_ban_quyen nãi nãi chống lưng nên giữ vẻleech_txt_ngu mặt như chẳng nợ nần ai: “Sáng nay cácleech_txt_ngu người dùng thịt nạcbot_an_cap vốn để hầm canh cho Lão tháivi_pham_ban_quyen thái, tối nay phần vịtbot_an_cap đáng lẽ chia cho các , đã đem đi hầm canh cho Lão tháibot_an_cap rồi”
Hương bám riết không buông: “Vậy tại sao sáng nay chúng tôi chỉ nửa bát nước cháo? Phần thịt kho tàu cá hốbot_an_cap chiên của chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất rồi sao?”
“Đại nãi nói rồi, hôm qua mọi người ăn nhiều quá ngán, vì vậy sáng nay chỉ nấu cháo trắng. Những món ăn kèm đều là đồ thừa từ hôm qua, ai đến sớm thì có, ai đến thì hết, chính cô đến lại còn vu oan cho ngườibot_an_cap tốt.”
“Tôi cho bà? Hồi sáng tôi nấu ô mai, chínhleech_txt_ngu mắt tôi nhìn qua sổ thấy bưng từleech_txt_ngu trong tủ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bát cá hố chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai út bà ăn!”
Người vây quanh nhà bếp ngày càng đông, Tôn Thẩm mắng đến nghẹn lờivi_pham_ban_quyen, bà ta định giở trò ngang ngược không thừa nhận: “Cô mù rồi nên nhìn nhầm đấy.”
“Tôi đã hỏi con trai bà xem món cá đó cóleech_txt_ngu ngon không, nó bảo là thơm .”
Thằng này!
Tôn Thẩm đuối lý, chỉ cóleech_txt_ngu thể lặp đi lặp lại: “Tôi trộm! Đừng khống bừa .”
Lâm Phạn tay, bình thảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi: “Nếu bà đã không trộm, vậy chắc chắn là có người ban thưởng cho bà, là ai thưởng?”
Câu hỏibot_an_cap này tức mở ra lối thoát cho Tôn Thẩm: “Đại nãi nãi không ăn cá , bà ấy thưởng cho tôi.”
Quế Hương: “Bà nói láo! Sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay Đạibot_an_cap nãi nãi không cóbot_an_cap khẩu vị, Thải Quyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn chẳng thèm đến bưngvi_pham_ban_quyen bữa sáng.”
“Chính vì Đạibot_an_cap nãi nãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có khẩu vị nên bà ấy đem phần củabot_an_cap mình thưởng cho tôi.”
Tôn Thẩm vừa lời, nhóm ngườivi_pham_ban_quyen Đại nãi , Tam , Nhị cô nãi nãi và cả tânvi_pham_ban_quyen tử đều đã đến, trước bán nguyệt đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghịt người quanh.
chuyện thế? Sao lại tập đông người thế này! Cònleech_txt_ngu chê trong nhà chưa đủ loạnleech_txt_ngu ?” Đại nãi nãi nhìn mọi người một lượt, “Bát cá hố đóleech_txt_ngu đúng ta thưởng cho Tôn Thẩm đấy.”
Có Đại nãi nãi ra , Tôn càng ngực hơn: “Cái con nhỏ Quế Hươngvi_pham_ban_quyen chết tiệt này oan tôi trộm thịt, tôi thấy nó thiếu một trận đònvi_pham_ban_quyen rồi!”
Kể khi Lâm Phạn từ choleech_txt_ngu mượn để cứu Triệu Lễ Kiệt, Đại nãi nãi đã công khai đối với cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhà bếp này lại do Đại nãi quản lý, trắng ra, hôm nay nếu không Đại nãi nãi cho phép thì vợ chồng Tôn trù cũng chẳng dámleech_txt_ngu bày ra những trò quái đản này.
Lâm Ngộleech_txt_ngu bình thản nhìn họ: “Các ngườivi_pham_ban_quyen không thấy đang tựvi_pham_ban_quyen mâu thuẫn sao?”
Quế Hương cũng lập tức hiểu ra, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp lời: “ thế! Tôn vừa nói ai đến sớm thì có, ai đến muộn thì hết. Thải Quyên ràng không đến bưngbot_an_cap bữa sáng, tức là Đại nãi không có phần, bà ấy không có thì lấy đâubot_an_cap ra hố mà thưởng cho bà? Bàleech_txt_ngu đúng là tự mâu thuẫn, dối trá liên , làm sao không nhận!”
Đúng là cái lý ấy!
Đámbot_an_cap đứng nghe rõ mồn một ai dám lo chuyện bao đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Ở đây đến lên tiếngleech_txt_ngu từ bao giờ hả?!” Đại nãi nãi trừng mắt giận dữ nhìn Quế Hương.
Ngộ Phạn đáp: “Tôi cho phép em ấy nói!”
Đại nãi nãi: “Ngươi!”
nhà mình đã rồi, sớm muộn gì họ cũng rời khỏi nơi quỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, Quế Hương chẳng sợ trở với họ, cô đứng thẳng trước mặt Thẩm: “Tôi muốn biết, sáng không để lại bữa sáng cho Tứ nãi nãi, tối các phòng ănvi_pham_ban_quyen vịt trần bì còn Tứ nãi nãi lại phải ăn đậu phụ luộc, rốt cuộc là ýbot_an_cap của ai!”
Tất nhiên làleech_txt_ngu ý của Đại nãi nãi rồi.
Tôn Thẩmleech_txt_ngu không nói, người nào có chút óc đều nhìn ra được.
Dù sao thìvi_pham_ban_quyen tân cũng đang ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây, nhà ngoạibot_an_cap của Lâm Ngộ lạibot_an_cap không chọc , đặc là anh năm của cô, Đại nãi sợ chuyệnleech_txt_ngu lên cùng thân mình lại mất mặt.
Bà ta bópleech_txt_ngu giọng, bằng giọng điệu khá gở: “Chẳng phải chỉ là mộtvi_pham_ban_quyen bát vịt om trần bì thôi sao? Thải Quyên, đi bưng phần qua cho Tứ nãi nãi.”
Thải Quyên đáp một tiếng, vộivi_pham_ban_quyen vàng chạy gian phụleech_txt_ngu nhà bưng bát vịt om trầnvi_pham_ban_quyen đến.
Thải Quyên cũng chẳng phải hạng vừa, côleech_txt_ngu ta không đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật sự nghe theo dặn của Đại nãivi_pham_ban_quyen nãi, đưa thẳng trước mặt Tứ nãi nãi.
Lâmleech_txt_ngu Ngộ Phạn nhìn chằm chằmleech_txt_ngu vào bát thịt đã bịvi_pham_ban_quyen ăn mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nửa mắt, chán ghét ngước mắt lênbot_an_cap: “Đang bố thí cho ăn mày đấy à? Không làm ầm lên người ra bắt , làm ầmbot_an_cap lên rồi thì thí nửa bát vịt om các người ăn thừa sao?”
Lời này hoàn toàn không giữ chútvi_pham_ban_quyen mặt mũi nào cho đương gia chủ mẫu, Đại nãi nãi tức nghẹn trong lòng.
bị bắt chưa có tin gì, trong nhà lạivi_pham_ban_quyen như canh hẹ, con khốn Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngộ này giờ cũng không thèm giả vờ , nào cũng đối đầu với bà ta!
Đại nãi nãi vừa tỏ vẻ khổ sở, vừa phẫn hét lớn vào mặt Lâm Ngộ Phạn:
“Có phải ta phải xẻ thịt mình xào cho ngươivi_pham_ban_quyen thì ngươi mới lòngleech_txt_ngu không?!”
Quế Hương thấy Đại nãi nãi có chút soát, vội vàng chắn mặt Lâm Ngộ Phạn, khuỷu tay không cẩn thận phải Thải
!
bát trên Quyên không giữ vững, om trần bì rơi vãi đầy đất, nước sốt bắn cả lên của Đại nãi nãi.
Chát!
Đại nãi nãi đang trong cơn thịnh nộ, giáng cái tát thật mạnh vào mặtvi_pham_ban_quyen Quế Hương.
“Đạibot_an_cap gia không có nhà, ngươi định loạn đấy hả?!”
Hôm nayvi_pham_ban_quyen có tân tử ở đây, quy củ này nhất định !
Quế Hương từ đến lớn chưa bao giờ nhà đánh, theo bản năng đánh trả lại một cái.
Dù chỉbot_an_cap trúng một bên mặt nhưng chuyện này quả tàyvi_pham_ban_quyen đình.
Đại nãi nãi đâu đã bao giờ chịu nhục thế này, từ nhỏ đến ngay cha mẹ cũng từng đánh bà , giờ đã mẹ chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lại bị một con nha hoànbot_an_cap tát trước mặt bàn dân hạ, mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà ta để đâu?
Đại nãi nãi như phát , đòi người bắt Quế Hương lại.
“Đem gậy đây, đánh chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho ta!”
mụ giàbot_an_cap hầuleech_txt_ngu hạ giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt Quế Hương, ấn cô xuống đất, kẻ còn thừa cơ đávi_pham_ban_quyen cô một cái.
Tân nương sợ đến mức tim đập chân run, không dám bước tới, chỉ là ngờ nội bộ nhàvi_pham_ban_quyen chồng lại hỗn loạn đến mức này.
gia chủ mẫu tự tay tát người dưới, là điều rất kiêng kỵ trong đại gia tộc huân quý.
nãi nãi Giản Tố Trinh đứng xem kịch không lên tiếng, bàleech_txt_ngu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mong nãi nãi dạy cho Lâm Phạn bài học.
Nhị cô nãi nãi không muốn nươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử thấy cảnh cười này, bà vội vàng an chị dâu đừng giận, một mặt bảo Lâm Ngộ Phạn xin lỗi Đại nãi nãi, một mặtleech_txt_ngu lại khuyên nhủ Quếbot_an_cap Hương.
Cãi nhau thì nhau, chứ chưa giờ thấy cảnh chân như thế này.
Lúc này, Lâm nhất định phải bảo vệ người của : “Ai dám đánh Quế Hương gậy, tôi sẽ không để cho kẻ đó!”
Mọi người sững sờ, lượt nhìn về phía Đại nãi nãi.
Đại nãi nãi , bà ta thật sự có chút sợ tên khốn Ngũ Gia kia!
Nhưng nãi nãi vừa bị tát vào mặt thì không thể xuống , bà tabot_an_cap không cam tâm bỏ : “Cứ đánh chết cho ta, ta muốn xembot_an_cap xem, ngươi định đểleech_txt_ngu yên cho chúng ta như thế ?”
Quế Hương không khuất phục hét : “Các người giỏi đánh đi! Chỉ giỏi đông bắt nạt , lũ hèn nhát! Bây giờ thời Dân quốc rồi, giỏi thì các ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh tôi đi.”
Mấy mụ hầu hạ nhìn nhau, nãi nãivi_pham_ban_quyen bình thường ôn khi mặt thì cũng hạng .
họ ai cũng không dám đắc tội, chỉ lo giữ Quế Hươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không ai thực sự dám đi lấy gậyvi_pham_ban_quyen đến đánh.
Đại nãi nãi nhìn về phía người chạy vặt khỏe nhất trong nhà: “Thiết Long, lấy gậy!”
Thiết Long khábot_an_cap thật thàleech_txt_ngu, nữa thường anh ta cũng hay nói chuyện hợp ý với Quế Hương, không nhỏ giọng cầu xin: “Đại nãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà tha cho Quế .”
Đại gia vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt, trong nhà đếnvi_pham_ban_quyen từng một đều không sai bảo nổi nữa rồi!
Đại nãi nãi tức giận vớ cây chổivi_pham_ban_quyen ở cửa bếp, định tự đánh! Mọi người lại vào ngăn cản.
Đang lúc ồn ào hỗnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạn thì bên ngoài có tiếng động, gia và Nam ca nhi đã trở về, đi cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ có Đạc thúc công và Thậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tam Thúc Công.
ngoài, mọi người vội buông Hương ra, hoảng hốt che giấu sự việc.
Đại nãi nãi vuốt lại mái tóc rồi mới nghênh đón ra ngoài.
“Thập Tam Thúc Công, Đạc thúc công mời vào trong nhà .”
Bà ta quay đầu hỏi con trai: “Thế nào rồi? Khi thì cha con mới ra được?”
Nam nhi: “Chú Ngao haibot_an_cap ngày nay rộn, còn phải chờ .”
Vậy hôm nay Tam Thúc đích thămvi_pham_ban_quyen là có chuyện gì trọng?
Đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định hỏi thì thấy Thậpbot_an_cap Thúc Công quay đầu : “Gọi mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tứ nãi lên sảnh đường.”
Lâm và Hồng Ngọc đang giúp Quếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủi bụi trên , nghe thấyvi_pham_ban_quyen Thập Thúc Công gọi mình, cô đoán chắc ngoài chuyện cải giá chẳng còn chuyện quan trọng liên quan đến mình nữa.
Triệu Đỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì sẽ không gảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng cô cũng sẽ không từ chối ngay lập tức mà lấy cớ cần thời gian suy nghĩ, trong khoảng thời gian đó cô bí mật rời khỏi lão nhị phòng, trước đi Cảng Thànhleech_txt_ngu sẽ xử chết em Triệu Lễ Kiệt.
Lão thái tháibot_an_cap Phùng Má và Tam nãi nãi dìu từ trên lầu xuống.
Ở lão phòng, ngoại trừ Đại gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tân nương tử cùng cácbot_an_cap thiếu tiểu thư kết có mặt, còn lại đã vào trong phòng khách sảnh đường.
Mọi đều đoán được mục đích Thập Tam Công đến lần này gì.
Giản Tố Trinh nhỏ giọngvi_pham_ban_quyen rầm với Nhị cô nãi nãi, bà ta bảo lát nữa Nhị cô nãi vẫn nên khuyên Lâm Ngộ Phạn, một nơi tử tế như Triệu Đỉnhleech_txt_ngu, lỡ là không còn cơ hội khác đâu.
còn đầy lửa giận, tên Triệu Đỉnh biết điều cứ sấn sổ tới, phần lớn là vì cái mặt của Lâm Ngộ Phạn màleech_txt_ngu thôi.
Thập một ngụm trà, hàn vài với Lão thái thái rồi hắng giọng nói: “ dĩ thời gian không gấp, có những chuyện là theo việc không theo người, nhưng cũng có những chuyện anh phải theo không . Thời gian gấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gáp thì cứ cách gấp gáp mà xử lý.”
Lời ông cụ , mọi nghe mà lùng bùng lỗ tai, không biết là nói thời gian gấp gáp.
Triệu Minh Kiệt vẫn thuận theo tứ Thập Tam Thúc Công mà nói: “Chúng cháu đều nghe theo sự xếp Tam Thúc Công.”
“Theo quy củ trong tộc ta, Lâm thị nhà họ Triệu dù có giá thì vẫn là Lâm thị họ Triệu Lần này đến chỗ ta nộp danhleech_txt_ngu sách có ba .”
Mọibot_an_cap người kinh ngạc nhìn nhau, người muốn lấy góa phụ thế sao?
Đám ông trung niên nhàleech_txt_ngu họ Triệu tin vào quan tài chết vợ”, nhất vợ đời thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không quá nửa năm chắc chắn sẽ cưới người mới.
Làm sao lại có tận người nộp tên.
“Gồm những ai ?” Tố Trinh nhịn không được bèn .
“Theo thứ tự thời gian đăng ký, có Triệu , Triệu Tường, và”
Lâmvi_pham_ban_quyen Ngộ Phạn rất bất ngờ, cô chưa bao giờ nghĩ Lập Tường muốn kết hôn với mình.
Triệu Kiệt cũng bất ngờ không kém, hắn đứng bật dậy, cứ ngỡbot_an_cap mình nghe nhầm: “Ai ? Em trai của Chi Ngao á?”
Một công tử ca chưavi_pham_ban_quyen vợ lại muốn cưới góa phụ?!
Thập Tam Thúc hơi ngẩng đầu nhìn về Minh Kiệt: “Phải, Triệu Lập Tường của lão ngũ phòng.”
Mọi người chấn !
Nghĩ lại Lập Tường Ngộ Phạnbot_an_cap vốn quen biết nhauleech_txt_ngu, chẳng lẽ hai người đã có giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình?!
Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lập Tường là sinh viênleech_txt_ngu đại học, lại là em củaleech_txt_ngu Triệu Chi Ngao, sau này lo gì không tiền đồ xán lạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lâm Ngộ Phạn gả cho Triệu Lập Tường thì chẳng phải là thoát khỏi bểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trèo cànhvi_pham_ban_quyen cao saobot_an_cap?
Cơ mặt Đại nãi khẽ giật giật: “ này có thích hợp không?”
Thập Tam Thúc Công vặn hỏi: “Chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào không thích hợp?”
Vẫn là Lão thái thái đầu óc nhạy , lời xã giao nhất định phải nói cho lọt tai: “Sao lại không hợp, tôi thấy rất thích hợp.”
Mọi người đều Triệu Lập Tường ý, trái lại Đạc thúc công với tư cách là người ngoài cuộc, ông lại táo nhất.
“Chẳng phải là có ba người sao?”
Bị lời, Thập Tam Thúc Công lúc này mới tục: “Người ba đăng Triệu Chi .”
“!!!?”
Đại nãi nãi vừa đấu khẩu gay gắt với Lâm Phạnleech_txt_ngu lúc suýt chút nữa thì nhồi .
Tam gia và Tamvi_pham_ban_quyen nãileech_txt_ngu nãi lại càng có một cảm không lànhvi_pham_ban_quyen ập đến, người đàn bà nàyleech_txt_ngu quyếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rũ Triệu Chi Ngao bao giờ ?
Nghĩ đến bát canh ô mai cô đến sáng , sống lưng họ chợt lạnh toát.
Ngộ Phạn cũng sững sờ, Chi Ngao tại sao lại nhảy vũng nước đục này?
Trong phòng khách hai đông ốc, Lãoleech_txt_ngu thái thái rít thuốc , đôibot_an_cap lông mày khẽ lại thành hình “Xuyên” đầy mấtleech_txt_ngu kiên .
Mọi người ngồi rải rác, không lên .
Tam nãi nãi Giản Tố Trinh ngồi bên tròn không mà khơi mào trước: “ Chi Ngao trước chưa từng gặp Ngộ ? Mới chỉ gặp hôm thôi mà.”
Làm sao lại quyến rũ được nhau rồibot_an_cap?
“Hắn ta toán cái gì chứ? tỷ nhi là một khuênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt như thế khôngvi_pham_ban_quyen , lại cứ thiên nhìn trúng một góa phụ, thật là nực cười.”
Miệng nói nực cười, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trongleech_txt_ngu lòng ta lại vừa vừa nghẹn.
Giản Tố Trinh liếc nhìn Nhị cô nãileech_txt_ngu nãi, mặt mũm mĩm của bà ấy lúc xanh trắng, biết ấy đang khó chịu trong lòng, bèn bóp giọng cười nói: “Nhị tỷ, tỷ lúc nào cũngbot_an_cap nói đỡ cho Lâm Ngộ Phạn, nhìn người ta xem, bản coi ta là người nhà. Ngay cả phu quân của mình mà cũng dám cướp, đúng không biết xấu hổ.”
Đầu óc Nhị cô nãi ong . Bà nhân hậu không phải kẻ khờ, Tố Trinh trước mặt Lâm Ngộ Phạn thì chỉ nói nịnh , giờ lại ở đây nói lời mỉa maivi_pham_ban_quyen châm chọc, cũng chỉ là kiểu chị em dâu không người khác sống tốt, muốn xúi bà ra mặt gây sự với Lâm Ngộ Phạn mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi.
Bà cùng gia bot_an_cap nhà ngoại, vốn bị người ta ghét bỏ, nhà chồng là hạng hữu danh , bà có bản leech_txt_ngu mà đi xác Lâm Ngộ Phạn?
Nhưng bà tiện trực tiếp phản Giản Tố Trinhbot_an_cap, ai bà cũng không đắc tội nổi, dứt giữ im lặng.
thái ho một tiếng, ngồi thẳng dậy: “Những như cướp phu quân của cháu gái, về sau không nói nữa. Truyền chỉ khiến người ta chê cười. Đến lúc đó, người ngươi đắc tội không phải khác, mà chínhleech_txt_ngu Triệu Chi Ngao.”
Giản Tố Trinh giải thích: “Mẹ, con là thấy không đáng cho Hoan tỷ .”
“Được , đừng nói nữa. Lễ Kiệt có ra được haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngvi_pham_ban_quyen còn phảileech_txt_ngu cầuleech_txt_ngu cạnh Triệu Chi Ngao. Tất cả liệu mà hầu hạ cho cẩn . Chuyện ra trong bếp hôm nay, thực sự nói ra chỉ thấy mất mặt.”
mất , sao lúc đó không ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngăn cản?
Giảnvi_pham_ban_quyen Tố Trinh chỉ thầmvi_pham_ban_quyen oánvi_pham_ban_quyen trách trong lòng, ngoài mặt vẫn cười rói: “Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa có tin tức, Đại tẩu cũng , người ngợm khôngvi_pham_ban_quyen được nghỉ nên khó tránh một chút.”
Đại nãi nãi lấy cớ đau đầu nên không đi theo.
Lãoleech_txt_ngu không muốn nói nhiều, xua tay bảo họ giải tán về phòng.
nãi nãi dùng sức day trán, như thể đang xoa một khúc gỗ , đầu óc , có ấn thế nào cũng không thuyên giảm.
Thật ta đau cả là cái mặt, nhỏ Quế Hương đó sức thật, bà ta một bạtleech_txt_ngu tai đau đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màng nhĩ suýt thì thủng.
Nhưng ta vẫn cần sĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chỉ có thể phớt lờ thật mình bị tát, mà chỉ than vãn đau .
Nam ca nhi bên cạnh khuyên nhủ: “, mẹ không phải chấp nhặt với Tứ thím, vốn dĩ thím không phải người nói chuyện, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn cho mượn cũng là do trước đó ba không giữ lời hứa, vì chuyện này mà làm căng thẳng quan hệ với cô ấy thì thật là lợi bất cập hại.”
“Sao mẹ biết Triệu Chi Ngao lại nhìn trúng nó chứbot_an_cap?” Đại nãi nãi không phải giận vì mình không giữ hệ tốt với Lâm Ngộ , là giận tại nó cải giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể gả chỗ tốt hơn?
Một góa phụ không điềmleech_txt_ngu lành!
Hai anh em Triệu Chi Ngao và Triệu Lập Tường đúng mắt rồi.
Nam ca nhi: “Ba hiện giờ còn bị nhốt, muốn lo quan hệ còn phải trông cậy vào chú Ngao. Mẹ một chútbot_an_cap, cúi đầu với Tứ thím đi.”
“Nó gả Triệu Ngaovi_pham_ban_quyen đâu”
“Là thì aileech_txt_ngu cũng sẽ chọn Triệu Chi Ngao, chuyện rành rành ra đó. Tứ thím , hiện giờ quyền lựa chọn nằm trong cô ấy.”
Đại nãi nãi dĩ nhiên biết hình, ta chỉ cứng miệng mà thôi.
Thải Quyên rón rén bước , nói nhỏ: “Một phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt viên kho tàu, trứng xào nấm mộc nhĩ, còn có thịt hun xào cần tây, lại một bát canh nữa, vừa mới đưa qua thì Tứ nãi bảo có khẩuleech_txt_ngu vị, kết quả để con nhỏ Quế Hương ăn sạch rồi.”
Đại nãi nãi trong lòng kẹt, nhưng cũng chẳng làm gì được.
Nam ca nhi còn muốn bà ta chủ động đileech_txt_ngu hòaleech_txt_ngu với Lâm Ngộ Phạn, nhưng ta làm nổi.
Càng , mặt càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Bà ta gì được Lâm Phạn, đếnbot_an_cap cả một đứa nha hoàn cũng không trị được, chuyện này trước là điều tuyệt đối không nào xảy ra.
Nói vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà Thập Tam Thúc Công mangvi_pham_ban_quyen tới, vui nhất trong lão nhị phòng không ai khác Quế Hương.
Có thể rũ bỏ đám người tồi tệ trong căn nhà này, tiểu thư nhà mình lại có nơi chốn hơn, chuyện còn khiến em vui hơn cả việc được ăn món lươn xào nhừ ngày Tếtvi_pham_ban_quyen.
Lâm Phạn ở trong phòngleech_txt_ngu đếm , tiềnvi_pham_ban_quyen tích cóp của cô không nhiều, bình chỉleech_txt_ngu nhập tiền thuê cửa hàng nhỏ hồi môn, trong tay ngoài vài thỏi mấy đô Mỹ ra, chỉ còn một ít đồng bạc trắngbot_an_cap.
Ngoại tệ và vàng miếng có dùng ởleech_txt_ngu Hồng Kông, nhưng đồng bạc trắng thì hơi khó khăn, cô phải tìm trắng đếnbot_an_cap hàng để đổibot_an_cap lấy .
Quế Hương nằm bò bên cạnh xem, em khẽ hỏi: “Tiểu thư, chọn ai?”
Lâm Ngộ Phạn bản, mười đồng bạc lại cuộn thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , với chọn phu quân, cô vẫn chưa hoàn toàn quyết .
“Trước tiên khôngvi_pham_ban_quyen thể chọn Lập Tường.”
“Tại sao ạ?”
Bởi vì Ngộ Phạn nghi ngờ Triệu Lập Tường chẳng qua chỉ là phong Triệu tìm đến, hắn ta cònvi_pham_ban_quyen bảo em trai đi đăng ký , đúng là tâm cơ khó lường.
Quế Hương đợi Lâm Phạn trả lời, tức nói tiếp: “Tiểu thư chọn đúng lắm, dĩ nhiên thiếu gia Chi Ngaoleech_txt_ngu ! Thiếu gia Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngao có , ai thấy ấy mà chẳngvi_pham_ban_quyen phải cúi ?”
Chi càng không thể chọn.” Lâm Ngộ Phạn không nhìn được hắn rốt cuộc có mục đích nhảy vào vũng đụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.
Rất có thể liên đến việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưa nay cô bắt gặp hắn ở tiệm cầm đồ.
sợ cô đi tố ?
có những khác tạp hơn?
Điều quan trọng nhất là, Triệu Chi Ngao và Triệu Lập Tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều sẽ đột ngột qua đờileech_txt_ngu vào năm 1950.
anh em này, cô gả cho thì cũng đều tiết lần nữa!
Quế Hương không ngờ tiểu thư nhà mình ngay cả Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngao cũng không vừa mắt, em lộ khó xử: “Vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì chỉ còn lại Triệu Đỉnh thôi. Hay là chúng ta cứ đi Hồngleech_txt_ngu Kông đi. cô thái thái đã nói rồi, cô ấy sẽ thiệu cho người một người tốt hơn.”
Đi bước nào tính bước ấy vậy.
Lâm Ngộ Phạn cuộn tiền lại, tổng cộng đượcvi_pham_ban_quyen hai hai cuộn, thừa mười bảy bạc trắng, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ lại làm tiền tiêu vặt, thời cho Quế Hương năm đồng.
muốn mua gì thì nóibot_an_cap với tôi, chúng ta tìm thời gian đi sắm . không có nhiều như bên này đâuvi_pham_ban_quyen.”
vui gật đầu: “Cảm ơn tiểu .”
Lâm Phạn cả đêm không ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngon, nếu Triệu Ngao có giúp đưa Hỷ đi Kông, gả cho hắn cũng không phải là thể.
Sáng sau, trong nhà có một vị khách quý ghé thăm, đó chính là mẹ kếvi_pham_ban_quyen của Triệu Chi Vương Quân Dao.
Lâm Ngộ Phạn được mời đến phòng Lão thái thái để tiếp chuyện, cô Vương Quân đã gặp nhau hai lần nhưng chưa nói chuyện nhiều.
khi Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân Dao tới chơi, người nhàvi_pham_ban_quyen lão nhị phòng không khỏi cầu xin bà ta nhắn lờivi_pham_ban_quyen với Chi Ngaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xem cách nào cứu giải Triệu Lễ Kiệt hay không.
“Thật là không khéo, Ngao hai ngày nay bận rộn quá, nhưng mọi người cứ yên tâm, Lễ Kiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là anh emleech_txt_ngu trong nhà, nó dù bận đến mấy chắn cũng sẽ thời rabot_an_cap xử lý.”
này của Vương Quân , Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãi nãileech_txt_ngu nhưbot_an_cap có chút hy .
Vương Quân Dao tuy không rõ, leech_txt_ngu ràng bà ta đặc biệt đến tìm Lâm Ngộ Phạn.
phòng Lão thái đi ra, Quân Dao liền chủ động đề nghị muốn phòng Lâm Ngộbot_an_cap Phạnleech_txt_ngu ngồi , những ngườivi_pham_ban_quyen khác cũng biếtvi_pham_ban_quyen ý không đi .
Vào phòng, Vương Quân Dao lướt mắt nhìn quanh, căn đơn giản mà , y hệt như người Lâm Ngộ Phạn vậy.
Hôm nay bà ta luôn Ngộ Phạn, bà ta tin rằng đứa con không nên thân của mình thích Lâm Ngộ Phạn không chỉ vì cô đẹp, nhìn cử chỉ vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhã, đối nhân xử thế không nhiệt tình lại có một sức hút tả.
Một cảm giác không nên , trước đây bà ta chỉ Ngộ Phạn là một mỹ nhânbot_an_cap, chưa giờ nghĩ nhà mình có mối giao hảovi_pham_ban_quyen với cô.
Sau khi ngồi , Quế Hương bưng thơm vào, cửa phòng nhưng nóivi_pham_ban_quyen thìvi_pham_ban_quyen bên không nghe thấy đượcvi_pham_ban_quyen.
“Thập Tamleech_txt_ngu Thúc Công vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi, con muốnleech_txt_ngu suy nghĩ vài ngày. Chuyện đại sự cả đời, quả thật nên trọng. Chỉ là Chi Ngao nhà chúng tôi lần này về gấp quá, mùng mười nóvi_pham_ban_quyen đã phải quay lại Hồng Kông để xử lý việc quan trọng, quả chút nóngvi_pham_ban_quyen, con để bụng nhé.”
Lời của Vương Dao nói nước đôi, là ai nôn ?
Là người làm mẹ chồngbot_an_cap như bà ta nôn , hay Triệu Chi Ngao nôn ?
Nhưng hôm nay đã là mùng một, nếu mười Triệu phải rời đi thì đúng là rất gấp.
Lâm Phạn không tiện đáp lời, mỉm cười: “Mời bác dùng trà.”
Vương Quân Dao khẽ nắm lấy tay Lâm Ngộ Phạn: “Chi Ngao nhà chúng tôi dù là tuổi tácbot_an_cap hay diện mạo đều xứng đôi với nhất, nếu này về mà nó giải quyết được chuyện chung thân đại sự, tôi nhưbot_an_cap có lỗileech_txt_ngu với mẹ ruột của nó rồi.”
Có thể , Vương Quân đang ra sức vun vén cho cô và Chi Ngao.
Vậy nên, Triệu Lập Tường thực sự chỉ làleech_txt_ngu tấm bình phong.
“Chi Ngao hôm nay không tiện đâyvi_pham_ban_quyen, nhờleech_txt_ngu tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa cái này con.” Vương Quânbot_an_cap Dao đưa qua một tờ thư.
Lâm Ngộbot_an_cap Phạn có chút ngượng ngùng, đàn ông này vì muốn dỗ dành cô không đi tố cáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lại thư tình sao?
Cô nhận tờ thư, chỉ cầm trong tay chứ không mở ra ngay.
Vương Quân Dao nhắc nhở: “Con mau đi.”
Vì phép lịch sự, Lâm Ngộ Phạn đành mởbot_an_cap tờ , chỉ thấy viết năm dòng chữ ngắn .
lễ gồm: 3 căn hộ làm cửa hiệu tại đường Trung, Hồng Kông; 1 tòa ba tầng 5 căn hộ; biệt thự tại Vịnh Cạn; xe hơi .
!!!
Những dòng chữ đáng yêu hơn cả thư tình khiến tim Lâm Ngộ Phạn đập thịch liên hồi.
chán ghét ban đầu bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.
Cửa hàng, chung cư, biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thự và xe hơi
Hơn nữa tất đều là bấtbot_an_cap động ở Hồng .
Sắm thêm một bànvi_pham_ban_quyen mạt chược, nuôi một chú chó lớn, lúc rỗi trà chiềubot_an_cap, nghe hát, xem kịch.
Chẳng phải đây chính là cuộc sống nhung lụa mà cô hằng mơ ước sao?
Cho dù sau kết hôn, Chi Ngaovi_pham_ban_quyen có chếtvi_pham_ban_quyen ngay lập thì cô cũng chẳng có gì phải .
Lại biến thành góa thì đã sao?
Chỉ cần có tiền, mặc kệ người khác nhìn ngó nào!
A Di Đà Phật.
Ta không vào địavi_pham_ban_quyen ngục thì ai vào địa ngục?
Nghĩ lại, Triệu Chi Ngao vì muốn giữ chân cô mà bỏ ra cái vốn lớn như , là vì cái gì?
Chỉ đơn giản là cô đem chuyện đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rêu rao ra ngoài, làm hại hắn Lương Nguyệt sao?
Ngộ Phạn tuy trong lòng đã bắt đầu nhảy múa, ngoài mặt rất bình tĩnh, không nhìn ra chút cảm xúc .
Vươngleech_txt_ngu Quân Dao nhẹ nhàng nói: “ nghiệp của Ngao đều ở Hồng Kông, vậy chỉ thể đưa cho cửa ở Hồng Kông, những lễ này là cho cá nhân con. Sau cưới, con cùng tôi chuyển tới Hồng sinh sống, bên đó nhà rộng, nhiều, những việc toan conleech_txt_ngu muốn quản thì quản, muốn quảnvi_pham_ban_quyen thì giao cho người . Điều duy nhất cần bao dung, chính là Chi Ngao có ba bà vợ lẽ Tuy nhiên con khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần lắng, đềubot_an_cap là những cô gái hiểuvi_pham_ban_quyen lễ nghĩa, conbot_an_cap chính thất tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bọn họ chắn dám làm loạnvi_pham_ban_quyen quy .”
nói là ba vợ lẽ, dù có là ba bà, Lâm Phạn cũng chẳng tâm.
Đã là lần đò thứ hai rồi, ai còn rỗi mà đi yêu đương thắm từng tí.
Chỉ cần tiền bạc sòng phẳng, mọi chuyện đều dễ nói.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỗng nhiên bị sự dung tục của làm cho nhóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng một chút, nhưng nghĩ lại, cô làm gì sai không?
Không hề.
Cô không dùng chuyện trưa qua nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy để uy hiếp bất ai.
Người chủ động đem đến cửaleech_txt_ngu, không nhận hình như là không nể mặt người ta cho .
Vương Quân Dao thấy Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngộ Phạn thủy chungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn không nóibot_an_cap lời nàovi_pham_ban_quyen, lo cô vẫn nhắm trúng đứavi_pham_ban_quyen con trai cả Triệu Lập Tường của mình, bà ta từ tận đáy lòng cảm thấy Lâm Ngộ và Triệu Chi xứng hơn một chút, con trai mình chung quy vẫn còn quá non .
Hơn , nếu không hoàn thành mệnh, về nhà cũng khó mà Chibot_an_cap .
Quân Dao nắm chặt Lâm Ngộ Phạn: “ bên nàybot_an_cap yêu cầu ? việc đề . Chỉ cần kiện cho phép, chúng tôi chắc chắn sẽ cố đáp ứng.”
Lâm Phạn thực vẫn còn cầubot_an_cap: “Con muốn đình biểu cô cùng con đi Hồngleech_txt_ngu Kông.”
Vương ngỡ Lâm Ngộ Phạn lo lắng đi Hồng Kông sau không có chỗ dựa sẽ bị bắt , sau khi bà ta tìm hiểu tình hình nhà Tôn Kính , lập : “Việc này chắc không khó, tôi về sẽ với Chi Ngao.”
Khóe miệng Lâm Ngộ Phạn cuối cùng cũng nở một nụ cười nhẹ nhàng.
Vương Quân Dao ngồi lâu, ta hứa sẽ sớm hồi đáp cho Ngộ Phạn, đồng thờileech_txt_ngu bà ta cũng hy vọngbot_an_cap ngày mai có thể đoạt xong hôn sự.
Và phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiến hành hôn lễ trước khi Triệuvi_pham_ban_quyen quay lại Hồng Kông.
Lâm Ngộ Phạnleech_txt_ngu cả ngày không hề ra khỏi cửa.
Lão thái thái sai Nhị cô nãi nãi đến dò ý tứ Lâm Ngộ , xem cô ưng ý người nào, Ngộ Phạn không ra trả lời rõ ràng.
Phía nhà thì đổi đủbot_an_cap mọi cách để nhữngbot_an_cap món ngon, chí còn làm cả lươn xào mềm mà Quế Hương hằng ước.
tối, Quế Hương mang một muỗi vào phòng, quẹt diêm lửa xong, ngẩng đầu lên thì Lâm Ngộ Phạn đang thu dọn ảnh cũ, ngẩn nhìn chằm chằm tấm hình.
Cô ghé nhìn qua, chẳng qua là ảnh chụpvi_pham_ban_quyen của tiểu thư lấy chồng cùng các chị em họ ở công .
Quế Hương tưởng Lâm Phạn vẫn còn đang đắn đo nên gả cho aivi_pham_ban_quyen.
đặt đĩa hương muỗi xuống dưới gầm bànvi_pham_ban_quyen, rồi ngồi bênvi_pham_ban_quyen chân Ngộ Phạn, khẽ cảm thán: “Đúng là chọn thật.”
Lâm Ngộ Phạn tấm ảnh xuốngleech_txt_ngu, cúi đầu nhìn Quế Hương, cười : “Sao lại khó chọnvi_pham_ban_quyen?”
Quế Hương kéo chiếc nhỏ ngồi , vẻ mặt túc nói: “ Tường thiếu gia có thức, tính tình lại tốt, lúc nói chuyện cũng cười hì, lại thân quen với thư, ra anh ấy lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hợp nhất. Nhưng dù sao anh ấy cũng chỉ là một công trẻ, phảileech_txt_ngu vào gia đình mới sống nổi; bù cho anh traibot_an_cap anh ấy, có thế lại vừa phong thái. Gả cho ngài ấy, tiểu thư có hãnh diện, mà đến cả em cũng được thơm , đúng là gà chó lên trời”
“Đây là đầu tôi nghe người tự nhậnvi_pham_ban_quyen gà chó đấy.” Lâm Phạn bị chọc .
Quế Hương : “Dù sao thì cũng ý đó. điều, Chi Ngao thiếu gia ở Cảng Thành đãleech_txt_ngu có ba bà vợ lẽ rồi, tận bà cơ đấy liệu có thêm bà năm, sáu, bảy, tám không? Mọi người đều bàn tán rằng đàn ông càng có lĩnh thì càng đào hoa.”
Trong lòng Lâm Ngộ Phạn đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toán, nhưng vẫn hỏi một câuleech_txt_ngu Quế Hương có cảm giác mình đang cùng tham gia bàn bạc: “Vậy nên chọn ai đây?”
Quế Hương thở dài mộtbot_an_cap tiếng, thật sự quá khó chọn.
tìm người ông một lòng một dạ đối xử tốt với mình, chắc chắn phải chọn người em; còn muốn tìm một chỗ dựa vững chắc hơnbot_an_cap, vẫn nên là người anh.”
Cất tấm ảnh lại trong cuốn , Lâm Phạn thốt lên một câu: “Em nói cũng như khôngleech_txt_ngu.”
“Hay là thế này” Quế Hương móc trong túi áobot_an_cap ra một đồng bạc, “Tiểu thư, nghe theo ý trời đi. Cô tung một cái, nếu là mặt chọn người em; nếu là mặt buồm thìvi_pham_ban_quyen chọn anh.”
Lâm Ngộ Phạn không muốn giaoleech_txt_ngu phó vận mệnh của mình mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồngvi_pham_ban_quyen bạc. bỏ tấm ảnh lấy ra vào trong phong , đứng dậy đúng lúc chạm phải tay Quế Hương, đồng rơi đất, lăn vào gầm quần áo lớn.
Quế Hương vộibot_an_cap vàng đi nhặt, cô cúi nhìn kỹ, tứcleech_txt_ngu phấn khích cười nói: “ , là mặt thuyền! Chọn người anh.”
Lâm Phạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi sững , nào đây thực là thiên ý?
Kéo ra, côvi_pham_ban_quyen đặt ảnh vào một . Đồ đạc cô muốn mang đi không nhiều: ảnh, bộ quần áo thay đổi.
Cô lại nhớ tới dòng chữ trên tờ giấy thư mà Vương Quân Dao đưa tới, sức hấp dẫn của nó vượt xa sức hút của đàn ông.
Phía Vương Quân Dao chưa thấy hồi âm, nhưng Tôn Kính Hỷ đã đến trước.
Sau khi bữavi_pham_ban_quyen sáng, Lâm Ngộ Phạn ngồi bên cửa sổ chỗ có ánh sáng để cho tấm ảnh trắng mẹ. Thấy Cô vào, cô thu lại bút vẽ, mỉm cười đứngleech_txt_ngu dậy: “Cháu định sang nhà cô một chuyến.”
Hôm qua Lâm Phạn đã bảo Hương nhắn tin cho Hạ công quán, nói sơ qua tình hình bên cho Hỷ Cô biết.
Tôn Kínhvi_pham_ban_quyen Hỷ mang theo gói táo, bà đưa cho Quếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hương: “Lấy đĩa một ít đây. Gói còn lại mang cho lão thái bên các người.”
“Em biết rồi .”
Sau khi ngồi xuống, Tôn Kính Hỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới nói: “Lẽ ra hôm qua cô đã đến rồi, nhưng trong nhà có việc xuất nên không đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được. Nói một chuyện cho cháu vuileech_txt_ngu nhévi_pham_ban_quyen, thật cùng cháu đi Cảng Thành rồi.”
“Thật ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?” Ngộ Phạn nén niềm vui sướng trong lòng, “Chuyện là thế ?”
của cháu sắp điều sang Cảng làm việc, bên phụ trách một bệnh viện. Cuối giờ làm việc hôm qua mới có thông báo đột xuất, đãi ngộ đưa ra rấtvi_pham_ban_quyen hậu hĩnh.”
Lâm Ngộ Phạn không ngờ Triệu Ngao lại động nhanh đến vậy: “Dượng đã đồng chưa ạ?”
Tôn bất đắc dĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bĩu môivi_pham_ban_quyen: “ của dượng cháu mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu còn biếtleech_txt_ngu sao? Nếu là cô với ông ấy, mười thì đến tám chín phần là ông ấy không đồng ý. Nhưng chủ ngườivi_pham_ban_quyen Anh người ta đâu có bàn bạc với ông ấy. Ở cáibot_an_cap tuổi này của dượng cháu, muốn tìm được một công khác là vô cùng khó khăn. nặng gia đình lại lớn vậy, không đồng ý cũng phảivi_pham_ban_quyen đồng ý .”
Nói cách khác, biểu dượng có vốn để từ chối.
Ngộ Phạn cười nói: “Thay đổi môi trường sống cũng tốt ạ.”
Hương dùng đĩa trắng đựng mứt táo mang lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Nếm thử đi, là họ hàng bên Thiên Tân của dượng cháu đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Lâm Ngộ cầm một miếng cắn một miếng nhỏ, vị ngọt hơi khéleech_txt_ngu cổ.
“Đừng chuyện củaleech_txt_ngu ông ấy nữa. Nói về hôn sự của cháu đi, lần này dù thế nào cháu cũng phải nghe cô, nhắm mắt mà chọn Triệu Chi Ngao. Cháuvi_pham_ban_quyen không cần lo lắng vợ lẽ, cháu là kết hôn với Triệu Chi , cháu ngài ấy là phu thê, lẽ có lợi hại đến đâu cũng chỉ thiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không bước ra ngoài ánh sáng được, không làm loạn đâu. Cháu nắm chắc một mình Triệu Chi Ngao là đủ . Còn Triệu Lậpbot_an_cap Tường ấy à, ngày trước Triệu Vân Kiệt còn sống, cậu ta đã thường chạy sang cháu, nếu cháuleech_txt_ngu chọn cậu ta, không chừng người trong người ngoài lại thêu dệt, bảo hai đứa đã có tình từ trước.”
Còn về Triệu , Tôn thậm chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lười đến anh taleech_txt_ngu.
Lâm Ngộ Phạn chăm chú nghe, cô không kểleech_txt_ngu lại nội dung cuộc trò chuyện và giaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dịch mẹ kế của Triệu Chi Ngao, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: “Tối qua Quế Hương cháu tung đồng bạc”
Tôn Kính Hỷ tò mò: “Kết quả ?”
“Cũng là chọn Triệu Chi Ngao.”
“Cháu thấy chưa, đây chính là thiên ý . Đừng quản Chi Ngao là người thế nào, hoa hay khôngvi_pham_ban_quyen, trọng có bản lĩnh thực sự. phụ nữbot_an_cap, chọn đàn ông chắcvi_pham_ban_quyen chắn phảivi_pham_ban_quyen người có bản lĩnh.” Tôn Kính Hỷ hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấp giọng, “Nếu cháu gả cho Triệubot_an_cap Ngao, cửa hàng kia cũng cầnleech_txt_ngu phải bán nữa.”
Lâm Phạn một cửa hàng nhỏ ở khuvi_pham_ban_quyen sưu giới Pháp cũ, đó là động sản hồi nhất củavi_pham_ban_quyen cô.
ngày trước cô đã nhờ Hỷ Cô giúp mối đileech_txt_ngu. Hỷ Cô luônvi_pham_ban_quyen cho rằngvi_pham_ban_quyen, cửa hàng nhỏ nhưng địa thế tốt, mỗi năm đều tiền nhà thu vào, thế nữa, cuối cùng nó vẫn bảo cho côvi_pham_ban_quyen có một mức sống tối thiểu.
Bán đi là trắng.
sự thay đổi của thời trong tương hoàn toàn vượt xa trí tưởng tượng của Hỷ Cô. Lâm Phạn không thể giải thích quá , chỉ kiên quyết muốn bán cửa lấy tiền mặt.
Cô thậm còn khuyên ngược lại Hỷ : “Bây giờ loạn lạc vậy, nhỡ đâu ngày nào đánh nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhà cửa bịleech_txt_ngu trúng bom cũng không biết . Nếu và dượng đã quyết định đi Cảng Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bất động sản bên thể xử lý dần đi là vừa.”
Tôn Kính Hỷ lắc : “ cháu sẽ không đồng ý bán nhà , chúng sớm muộn cũng quay về, rụng về cội, đây mới là của chúng ta.”
Biết là không dễ thuyết phục, Lâm Ngộ Phạn không lời thêm nữa. Cô đứng dậy từ trong kéo ra tờ danh sách sính lễ mà Triệu Chi Ngao cho, rồi chuyển cho Tôn Kính xem.
“Cái gì đây?”
Đón lấy tờ danh xem kỹ, Tôn Kính Hỷ vô và vui mừng: “Xem ra Triệu Chi Ngao thật lòng cháu rồibot_an_cap, ngài ấy cháu chọn người emleech_txt_ngu . Có phải hôm từ quán cà phê ra, lên ngài , cháu lại ngay cạnh từ đó ngài ấy đã để ý cháu rồileech_txt_ngu không?”
Không phải. Sính lễ này giống như một khoản hối mà Triệu Chi Ngao dùng để bịt miệng cô thì đúng hơn.
Lâm Ngộ Phạn lấp liếm: “Chắc là không phải đâu ạ, lúc ngài ấy còn chẳngleech_txt_ngu thèm nói chuyện với cháu.”
Cô vẫn còn nhớ rõleech_txt_ngu cái phủi quầnbot_an_cap vẻ ghét bỏ của hắn.
“Đàn ông ấy , cháu không hiểu đâu. Dù nói thế nào, nhìn tấm chân đầy ắp này, cháu cũng nên ngài ấy.” Kínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan sát biểu cảm của Lâm Ngộ Phạn, biết đã hạ quyết , bèn xung : “Lát nữa Thậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tam Thúc của cháu có không?”
“Hôm nọ ông ấy chiều nay sẽ qua .”
đừng ra mặt, để nói giúp .” Tôn Kính Hỷ cho rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phía gái này nên giữ kẽ một thì hơn.
Lâm Phạn thì không quanleech_txt_ngu trọng chuyện giữ kẽ hay không, những năm tháng khổ cực vừa qua sớm màinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dày da mặt cô , huống hồ hoàn toàn ngay thẳng, là Triệu Chi Ngao xin muốn cưới cô.
Ai đileech_txt_ngu nói vốn không quan trọng, đổi độ khác, làm thế nào để khiến của nhị phòng không vui thì cô sẽ làm như .
“Hỷ Cô, chuyệnbot_an_cap này không nên để , mà nên lão thái thái nói.”
Tôn Kính Hỷ đầu tiên là , sau đó không kìm được mà gục xuống bàn cười . cười đến mức hụt hơi, liếc ra cửa một mới : “Cháu định làm bà già đó tức sao!”
Lâm Ngộ Phạn: “ chết được đâu ạ, da mặt bà ấy dày lắm.”
Nghe lời mỉa mai thản nhiên của Ngộ Phạn, Tôn Kínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hỷ khẽ chọc vào cánh tay cô: “Cháu đấy, cô thấy cháu càng ngày càng giống cha . Cha cháu ngày trẻ cũng thế này, đầu óc cực thông minh, chẳng ai tính toán lại được với ông ấyvi_pham_ban_quyen.”
Hai cháu trò chuyện một lát, Quế đi đưa mứt táovi_pham_ban_quyen cho lão đã quay về, nói lão thái thái mời biểuleech_txt_ngu cô thái thái phòng bàbot_an_cap dùng trà.
Lâm Ngộ Phạn bèn đi cùng Tôn Kính Hỷ qua đó. Tại lên cầu thang đông ốc, họ mẹvi_pham_ban_quyen con Nhị côbot_an_cap nãi nãi và Hoan đang đi xuống.
lẽ thường, vai vế nhỏ hơn phải chào trước, nhưng Hoanleech_txt_ngu tỷ nhi chỉ đầu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màng tới ai.
Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngộ Phạn hiểu cho tỷ nhi, dù sao cô bé cũng vô tội khi trở trò cười trong miệng người khác, trong lòng chắn vừa tủi thân vừa bất lực.
Kiếp trước Hoan xem mắt không thành, Lâm Ngộ Phạn đã phải chịu điều tiếng, nguồn cơn chủ cũng là từ lão thái thái, kế đến là Nhị cô nãivi_pham_ban_quyen nãi, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé sau đó lén lút xin lỗi cô.
“Nhị tỷ, tỷ nhi, hai người đi ra ngoài à?” Lâm Ngộ Phạn mở lời trước.
Nhị cô nãi hơi ngượng ngùng cười nói: “ tôileech_txt_ngu xuống lầu dạo một chút. Biểu thái thái ?”
Tôn Kính Hỷ mặt mày hớn hở: “Đúng thế, họleech_txt_ngu hàng ở Thiên Tân cho chúng tôi mứt , tôi mang mộtvi_pham_ban_quyen ít cho lão thái thái nếm thử.”
“Bà thậtvi_pham_ban_quyen là có lòng quá. tỷ nhi, mau chào thái thái đi.”
Nhị cô nãi nãi kéo kéo áo con gái từ phía sau, Hoan tỷ nhi lúc này mới lí nhí như muỗi : “Cô tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , mợ”
Cũng không chuyện trò nhiều, họ đi lên . Vừa ngồi xuống trong phòng lão thái thì người dưới lầu vội vàng lên bẩm báo, Thập Thúc Công Đại phu nhân ngũ phòng đã tới.
Họvi_pham_ban_quyen vội vàng xuốngbot_an_cap lầu. Ở sảnh chính, Đại , Tam Gia, Tam nãi nãi cùng những người khác cũng có mặt từ trước, lúc này đang trò chuyện với khách.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay