tiếc anh Trần, mẹ anh đã ung thư gan đoạn cuối, đã
Nhìn vị bác sĩ trước đangbot_an_cap lắc đầu, Trần thấybot_an_cap trời đấtleech_txt_ngu quay cuồng, đôi mắt hoe lập .
Từ nhỏ đến lớn, hắn vàleech_txt_ngu mẹ nương tựa nhau mà sống. Mẹ hắn vì nuôi hắn học làm lụng vất vả đến mức đổ , chưa kịp hưởng phúc nửa đã rơi vào tình cảnh .
Bác sĩ, cầu xin ông cứu mẹ tôi, lẽ nào không còn cách nào khác sao? Giọng Trần khản đặc, nghẹn tiếng khóc.
bácleech_txt_ngu sĩ do dự một lát : Vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn một cách cuối cùng, đó làleech_txt_ngu ghép gan. Hiện tạileech_txt_ngu bệnh viện vừa vặn đang có nguồn gan
lại một chút, ông nhìn Trần Đông từ trên xuống dưới lượt. Quá trình điều trị lâu dàileech_txt_ngu ông rất rõleech_txt_ngu tình cảnh hiện tại của hắn.
Nhưng ông vẫn nói: Tuy nhiênleech_txt_ngu chi không hềleech_txt_ngu nhỏ, ước tính khiêm tốn giai đoạn đầu ít nhấtbot_an_cap cũng cầnbot_an_cap 20 .
20 vạn?
Mắt Trần Đông lên, nắm tay sĩ: , nhất định phải cứu, vẫn vạn!
Tiền mất rồi có thể kiếm lạibot_an_cap, nhưng mẹ mất rồi thì vĩnh viễn không thể vềleech_txt_ngu.
Vậy anh mau chóng chuẩn bị tiền đi, nếu còn trì hoãn thêm nữa cả ghép gan cũng không cứu vãn được đâu.
Vị bác sĩ gật , thở dài một tiếng rồi quay người rời đi.
Bước ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh viện, bầu đang lất phất mưa phùn.
Trần Đông vã trở về nhà. hắn là Vương Nạmvi_pham_ban_quyen Nạm đang cuộn mình trên ghế sofa xem tivibot_an_cap, miệng vẫn còn đangbot_an_cap khoai tây chiên.
Liếc nhìn Trần Đông một , Nạm Nạm hỏi: không qua khỏi rồi à?
sĩ nói nếu có thể gan thì vẫn còn cứu đượcbot_an_cap. Trần Đông như vớ được rơm cứu mạng cuối cùng, vui mừng nói: Cần 20 , may mà nhà mình vẫn còn, vẫn còn một cơ hội.
Nói đoạn, quay người vào phòng lấy thẻ ngân .
Sắc Vương Nạm Nạm chợt thay , cô ta vội vàng : Trần Đông, anh đứng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóleech_txt_ngu!
Trần hơibot_an_cap mày, như sực nhớ ra điều gì, hắnvi_pham_ban_quyen quay đầu nhìn Vương Nạm Nạm: Tiền ?
Vương Nạm Nạm thoáng vẻbot_an_cap hốt hoảng, ấp úng không nói nên lời.
đưa cho nhà cô rồi ? Trần Đông nhướng mày, nụ cười vô cùng .
Hắn bước lảo đảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi xuống ghế , lấy ra bao thuốc lá nhăn nhúm, tạch một tiếng châm , rít sâu, người mỏi tựa hẳn vào sofa.
Kết hôn năm, chuyện tự như đã không chỉ xảy ra lần.
Nạm Nạm, là tiền cứu mạng của mẹ anh. Đông mệtbot_an_cap mỏi nói, Có thể đòi lại khôngvi_pham_ban_quyen?
Đòi lại?
Vương Nạm Nạm nhướng mày, hét toáng lên: Trần Đông, ý anh là sao hả? Tôi lấyleech_txt_ngu chút tiền hiếu mẹ tôi, làm sao tôi còn mặt mũi nào mà đòi lại?
mặt Trần Đông lạnh lùng hẳn đi, hắn nói: Bệnh viện vừa vặn có nguồn phù hợp, chỉ cần đưa tiền là họ có thể tiến hành phẫu thuật cho mẹ . tình trạng hiện giờ của mẹleech_txt_ngu, bà khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm cự được bao lâu nữa đâu.
Tôi không tâm, việc của , anh màvi_pham_ban_quyen cách. Nạm Nạm thì khóc rống lên, nước mắt lưng tròng.
Trong chốc lát tôi biết đi đâu kiếm thêm 20nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vạn bây giờ? Đông cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung, hắn gần như van nài: Nạm Nạm, giúp anh một lần , đòi lại đi mà, mẹ đang 20 vạn đó để cứuleech_txt_ngu mạng đấy!
Trần ! Tiền đã đưa cho rồi, tôi không đòi lại đâu. Vươngleech_txt_ngu Nạmbot_an_cap Nạm gào khóc rồi ngồibot_an_cap bệt xuống đất, vừa khóc lóc vừa ăn : Mẹ cũng sắpvi_pham_ban_quyen chớt đến nơi , anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền vào bệnh viện làm gì nữa? Anh có bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ cho cái này không ?
Người Trần Đông run bần bật, cơn giận đã dâng lên tận cổ họng.
Hắn mạnh tay giật lấy điện thoại của Vương Nạm Nạm: khôngbot_an_cap , tôi gọi!
Không đợi Vương Nạm Nạmbot_an_cap ngăn cản, cuộc gọi đã kết nối.
Mẹ, Nạm Nạm vừa đưa cho hai người 20 vạn phải không? Trần Đông khẩn khoản: Cầu xin trả lại vạn đó cho con, đó là tiền mạng con, bà vẫn đang ở bệnh viện chờ cứu .
kia, mẹ đột ngột rống lên: , anh ăn nói kiểu hả? Tiền đó là Nạm Nạm hiếu kính bọn tôi, anh mà cũng có mặt mũivi_pham_ban_quyen đòi lại à? Hồi đó Nạmvi_pham_ban_quyen Nạm anh là bọn tôi đã không đồng ý rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, với xuất thân của anh, chỉ có Nạm Nạm bị mỡ nó chevi_pham_ban_quyen mắt mới chịu mình gả cho anh thôi.
Bây giờ thì hay rồi, Nạm Nạm lòng hiếu thảo, lấy tiền dưỡng hai già , thứ nghèo như lại còn dày đòi lại. Tôi nói cho anh biết, Vương Hạo sắp kết hôn rồi, 20 vạn đó tôi định để góp đợt đầu mua nhà cho nó. Muốn tiền à? Một xu cũng không có!
Cộp!
Điện bị ngắtbot_an_cap ngang.
Trần Đông hoàn đờ đẫn, mẹ vợ căn bảnvi_pham_ban_quyen là lời hắn nói sao?
Trần Đông, anh điên à? Nạm phát dại lao tới túm cổ áo Trần Đông, có thể ra chuyện , lấy tiền đưa bố mẹ tôi mà cũng phải bị trờivi_pham_ban_quyen thánh đâm sao?
Trần Đông thất thần nhìn Vương Nạm Nạm, mắt đỏ ngầu: Trong mắt nhà các , mạngleech_txt_ngu sống mẹ tôi còn bằng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoản trả trướcbot_an_cap tiền nhà của trai cô sao?
Chó chớt!
Vương Nạm Nạm buông Trần Đông , vớ lấy đồ đạc trong nhà đập phá loạnleech_txt_ngu xạ.
Trong nháy mắt, phòng khách trở nên hỗn độn.
Vương Nạm Nạm ngồi bệt xuống sofa, khóc lóc thảm thiết: Trần Đông, cái đồ có tâm, hồi đó saoleech_txt_ngu tôi gả cho anh cơ chứ? Vì bà mẹ đó mà anh đã đổ vào bao nhiêu tiền rồi? Tôi anh ăn , đến cái nhà đang ở cũng là nhà thuê, anh có bao giờ thương xót tôi không? Tiểu Hạo là em tôi, là em anh, nó sắp kết hôn rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, làm chẳng lẽ không được giúp nó một tay sao?
Giúp một tay?
Trần Đông thực sự nổivi_pham_ban_quyen hỏa: Chúngleech_txt_ngu ta kết hôn ba năm, cô đã giúp thằng phế vậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương Hạo bao nhiêu lần rồi? Vương Hạo là đứa ăn lêu lổng, suốt ngày ru ở nhàbot_an_cap bám bố mẹ, cả đều là do nhà cô nuông mà ra!
Không được em trai tôi như thế! Ngũ quan Vương Nạm Nạm vẹo, cô ta trừng mắt chỉ vào Trần Đông đe .
Trần Đông cười lạnh: Tại sao không được nói? Nó đi làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà ngườibot_an_cap ta có bầu, là bỏ tiền ra êmvi_pham_ban_quyen chuyện. muốn xe cũng là tôi bỏ tiền ra . Ba năm nay cả công khai bí mật tôi đã đưa cho nhà cô bao tiền? Cái kiểu cuồng giúp em như cô mới sự không màng đến đình này!
A! Anh im miệng . Vương Nạm Nạmbot_an_cap gào thét, lănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn trên đất, có ývi_pham_ban_quyen gì? Cái ngày anhleech_txt_ngu còn muốn sống không?
Nhà cô cầm tiền cứu mạng của mẹ tôi đi mua nhà chobot_an_cap thằng phế vậtvi_pham_ban_quyen đóleech_txt_ngu, mẹ tôi sống chớt ra sao, cô mới người không muốn sống nữa!
Trần Đông nhún vai, vô cảm nóileech_txt_ngu: Ly hôn đi!
Vương Nạm sữngbot_an_cap sờ: Anh anh nói cái gì?
Kết hôn ba năm, Trần Đông chưa bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng giọng điệu để nói những lời như vậy.
Ly hôn đi. Đông lặp lại, Gả cho tôi đúng là quá thiệt thòi cho cô, cũng không xứng với cô, gia đình này của , tôi gánh không nổi nữa rồi.
Nói xong, người bỏ đi.
Hắn vốn không phải dây dưa dâybot_an_cap cà. Ba năm qua hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn là vì hắn nghĩ năm đó Vương Nạm Nạmvi_pham_ban_quyen lấy mình quả thực là chịu thiệt, vả lại cảm của cô ta hắn cũng còn tạm được.
này, rốt cuộc không thể nhịn thêmleech_txt_ngu nữa.
Sau khi Trần Đông rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi nhà, Nạm Nạm mới sực tỉnh lại.
Cô ta hoảng hốt cầm điện thoại gọi cho mẹ mình, khóc:
Mẹ Đông muốn ly hôn với con rồi.
Cái khốn kiếp đó dámleech_txt_ngu ly hôn với con à?
bên kia, bà mẹ vợ gầm lên chói tai: Ly thì ly! Cáivi_pham_ban_quyen loại nghèo hèn phế đó mà cũng dám lên mặt. 20 vạn cuối cùng chỗ chúng ta rồi, nó muốn ly hôn thì cứ tác thành nó, để nó đi mà khóc với bà già chớt tiệt của nó đi.
này, Trần Đông đangbot_an_cap langvi_pham_ban_quyen thang vô định ngoài cửaleech_txt_ngu.
màn , cơn mưa đẫm cả hắn.
Hắn phiền não vò đầu bứt , đá văng vũng nước bên .
Tiền, tiền, tiền, cả đều tại cái thứ tiền này mà rabot_an_cap!
Bây giờ trở mặt nhà họ Vương, mình biết đâu tìm 20 vạn cứu mạng đây?
Kít
Đúng lúc nàyleech_txt_ngu, một chiếc RollsRoyce Phantom dừng lại bên cạnh Trần Đông.
Cửa xe hạ xuống, một cụ già mặc áo Đường đang cười nhìn Trần Đông.
thiếuvi_pham_ban_quyen gia Trần Đông phải không? Mời lên xe, cùng lão tới viện Tân.
Thiếu gia?!
Trầnvi_pham_ban_quyen Đông ngơ ngác nhìn già trước mặt, nửa ngày trời vẫn chưa hoàn hồn.
già mỉm cười : Mẹleech_txt_ngu của cậu hiện đang tiến hành phẫu thuật ghép tại bệnh viện rồi.
Suốt dọc đường, Trần Đông vẫn đang ngơ ngác.
Mọi thứ trước mắt hắn như giấc mơ. Mãi cho đến theo lão tới trước phòng hồi tích cực bệnh viện Lợi Tân, nhìn thấy ngườileech_txt_ngu chằngleech_txt_ngu chịt ống vừa mới hoàn phẫu thuật, mới đột ngột tỉnh táo lại.
vui sướng tột độ, xúc , biết ơn, đủ mọibot_an_cap cảm xúc như dòng nước vỡ đê, cuồn cuộn tràn về.
Long Lão, không phụ kỳ vọng, ca phẫu thuật ghép gan diễn ra rất thành .
bác sĩ bước tới, kính nói.
Trần Đông sững sờ. Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng này chính làbot_an_cap bác sĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều trị cho mẹ hắnbot_an_cap, là chuyên gia lừng danh của bệnh viện Lợi Tân, thậm chí còn là bậc đấu có uy tín trong giới y học.
Lời đề ghép ganleech_txt_ngu nãy cũng chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do bác đưa ra.
Một vị thái đấu y như , ngay cả trước mặt quan chức quyền quý cũng có thể cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói, vậy mà khi đối với ông lão , ông lại cung kính thế?
Cảm ơn Trương bác sĩ. Long Lão cười, chắp tay.
Trương sĩ run lên, hoảng hốt vẫy tay: Khôngbot_an_cap , không được, Long Lão làm vậy là đang làm thọ tôi rồi.
Đợi khi Long thu tayleech_txt_ngu về, Trương bác sĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới thở phào một hơi nhẹ .
Ngay đó, Trương bác sĩ nhìn về phía Đông, mắt sâu , mỉm cười: Trần Đông, đúngvi_pham_ban_quyen làvi_pham_ban_quyen hiếu, lại còn có phúc nữa. Chỉ cần mẹ cậu vượt qua được giai thíchbot_an_cap nghileech_txt_ngu là ca phẫu thuật xem như thành mỹ mãn.
Nghe thấy lời này, Đông không kìm được , hốc mắt đỏ hoe.
ơn, cảm ơn Trương .
Trương bác sĩ thấy Trần Đông định quỳ thì sợ hãi vội ngăn lại: Thầy thuốc từ , chỉ là việc tôi nên làm .
Long Lão cóleech_txt_ngu thân thế nào, ông là người nhất.
Bệnh tình của mẹ Trần Đôngvi_pham_ban_quyen mà có khiến Lão đích thânvi_pham_ban_quyen vạy trước , thì Trần Đông chắn không phải là người phàm rồi.
Trần Đông cũng không ngốc. Thái của bác sĩ đối Long Lão như vậy, thì phản hiện tại đối vớibot_an_cap hắnbot_an_cap là điều dễ hiểu.
Dẫu nóibot_an_cap một câu thầy thuốc như từ mẫu, nhưng thái củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trương bácvi_pham_ban_quyen sĩ đối với hai mẹ con hắn trước sau quả thực rất nhất quán. là hắn có cảm nhận được, trước đây tháibot_an_cap độ của Trương bác sĩ tấm lòngbot_an_cap của lươngleech_txt_ngu y, bây , kính trọng đó lại mang nhiều vẻ e sợ của kẻ đối với người trên.
Long Lão, nếu không còn chuyện gì thìleech_txt_ngu tôi xin phép xuống trước, phía viện trưởng tôi đã thông báo rồi. bác sĩ nói.
Long phẩy tay: Lão hủ chuyến này không muốn phôvi_pham_ban_quyen trương thanh thế, không gặp viện trưởng .
Vâng.
Trương bác sĩ không nán lại lâu, ông quay sang nhìn Trần với ánhleech_txt_ngu mắt thoáng hối lỗi rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cáo từ rời đi.
Bụp!
Trần Đông quỳ xuống đất, nước mắt nhạt nhòa, dập đầu thật với Long Lão ba cái.
Cảm ơn lão tiên sinhvi_pham_ban_quyen đã cứu mẹ , đại đại đức, Trần này cốt ghi tâm
Chưa đợi nói , ông lão đã vội vã đỡ dậy: Thiếu gia Trần Đông mau đứng dậy, nếu có phải quỳ, cũng là lão nôvi_pham_ban_quyen quỳ thiếuleech_txt_ngu gia mới đúng.
Trần Đông ngẩn người, vui khi mẹ được cứu cũng dần bình lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ngay từbot_an_cap lần đầu gặp mặt, Lãobot_an_cap đã luôn gọi hắn thiếu gia.
Gia cảnh của hắn tốtvi_pham_ban_quyen, nhỏ đã cùngleech_txt_ngu mẹ nương tựa nhau, sau khi tốt nghiệp đại học đi làm, tình hình đình mới dần cải thiện. Thế nên khi Vương Nạm Nạm lấy mình, hắn mới luôn ghi nhớ lòng cảm thấy mắc nợ cô ta.
chi đến nô , mà còn là nô bộc ngồi RollsRoyce Phantom nữa !
Long Lão cười hiền từ, giải thích: Thực ra, lần này lão nô cứu mẹ cậu cũng ý của lão chủ nhân.
một chút, Long Lão thêm một : Tứcbot_an_cap lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cha của .
Uỳnh!
Cơ thể Trần Đông chấn động, sắc mặt thay đổi dữ dội.
Đối với hắn, người cha là một khái niệm xa vời. Từ nhỏ tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn, đều nói với rằng khi hắn chào đời, hắn qua đời rồi.
Không thể , cha tôi đã mất từ lâu rồi. Trần Đông bàng hoàng lắc .
Long Lão dường như dự liệu từ trước, mỉm giải thích: Chaleech_txt_ngu cậu chưa đời, lại ông ấy một nhân có bối cảnh thế ngút trời. Năm xưa ông ấy yêu mẹ cậu và sinh ra , những khúc mắc trong đóleech_txt_ngu lão nô không thể giải ràng trong một sớm một chiều được.
Trần Đông dâng những đợt sóng dữ dội, hai tay nắm chặt, run rẩy, không thể chấp nhận được thực tế này: Nếu ông ấy sống, lợi hại như ông , tại sao nhỏ tới lớn ông ấy không thăm hai mẹ con tôi lấy một lần?
Càng nói hắn càng kích động, tay chỉ mẹ đang nằm trong phòng ICU: Tại phải đợi đến tôileech_txt_ngu sắp không xong rồi ông ấybot_an_cap mới hiện, mà chỉ phái ông tới đây thôi sao?
Ông ấy là đang bảo vệ cậuvi_pham_ban_quyen và mẹ cậu. Lão , Hiện giờ cậu đã nắm quyền trong gia tộc, ông ấy luôn hướng về hai mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con cậu, trong hổ thẹn, thế nên mới phái lão nô thăm để đắp cho lỗi lầm suốt hơn hai mươi năm qua.
Bù đắp? Lấy cái gì để bù đắp?
Trần Đôngvi_pham_ban_quyen hoe mắt, nước mắt dài, nghiến răng nghiến lợi nói: Hơn hai mươi năm rồi, ấy tôi và đã sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nào ? Từ nhỏ tôi bị mọi người chửi là đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con hoang, mẹ tôi vìleech_txt_ngu nuôi tôi mà phải thức khuya sớm đi làm thuê người ta, bệnh tật trên người mẹ chính là do làm việc quá sức mà ra!
Tạch!
Lão đưa một tấm thẻ ngân hàng màu có hoa Tử Kinh tay Trần : Đây là một chút lòng của cha cậu.
Trần nhìn tấm thẻ tay mà sữngvi_pham_ban_quyen sờ. Một tấm ngân hàng như thế này là lần đầu tiên hắn thấy.
Trong khắc, mộtbot_an_cap luồngvi_pham_ban_quyen nộ liệt núi lửaleech_txt_ngu phun trào tuôn dữ dội.
Sự phụ bạc suốt hơn hai mươi năm, chỉ dùng tiền là có thể mua chuộc được sao?
Long Lão hoàn toàn không cho hắn cơ hội bộc phátbot_an_cap: Tấm thẻ này chỉ là một chút thành, cha cậu phái lão nô tới là để bù cho sựvi_pham_ban_quyen phụ bạc suốt năm qua. Điều ông ấybot_an_cap thực sự muốn là có thể đường đường chính chính đón mẹ con cậu về nhà.
Tất nhiên, tất cả những điều này cũng cần thiếu gia phải có đủ thực lực để khiến những người giabot_an_cap tộc kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải ngậm miệng! Lão nô tới đây là đểbot_an_cap trợ thiếu trưởng , trưởng thành một ngày có thể kế mình. Khi đó, thế và tài thiênvi_pham_ban_quyen hạ đều nằm taybot_an_cap cậu, vinh quang mà cậu xứng có được cũng sẽ bao ấyleech_txt_ngu!
Trần Đông hoàn toàn đờ ra. Những lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Long Lão cứvi_pham_ban_quyen như lời nguyền rền vang bên tai. Đến khi hoàn hồn lại thì Long Lão biến mất từ lúc nào.
Hắn lật thẻ ngân lại, bên dưới còn một mảnh giấy ghi phương thức liênleech_txt_ngu lạc Long .
Xoa mặt, Trần Đông nở nụ cười cay đắng, lo lắng nhìn mẹ trong phòng . Đối hắn, tất cả những gì Long Lãoleech_txt_ngu vừa nói đều không quan trọng bằng sự an nguy của mẹ.
Sáng sớm hôm sau.
Vương Nạm Nạm sáng đã gọi điệnleech_txt_ngu cho Trần Đông, trong điện thoại cô ta gào thét chói tai bắt hắnbot_an_cap đi ly .
Trần Đông không nói gì nhiềuleech_txt_ngu, lạnh lùng rời khỏi bệnh viện, bắt xe đến Cục dân chính.
Từ xa, hắn đã thấy Nạm Nạm mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẫn đi qua đi lại trướcbot_an_cap cửa.
Thấy Trần , khí thế của Vương Nạm lập tức bốc , chỉ tay mắng: Trần Đông, anh cho kỹ, là bà đây không anh nữa, cuộc hôn nhân này cũng là do bà muốn bỏ , này anh đừng có mà hối hận!
Đi thôi, không hối hận. Trần Đông nói.
Nhìn bóng lưng kiênvi_pham_ban_quyen quyếtleech_txt_ngu và lạnh lùng của Trần Đông, Nạm sững người. Yêu nhau bốn năm, cưới nhau ba năm, côleech_txt_ngu ta chưa từng thấy Trần Đông có thái độleech_txt_ngu này với mình!
Hậm hực giậm chânvi_pham_ban_quyen một cái, cô ta chóng đi vào theo.
Chỉ mất phút, tục ly đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Bước ra khỏi Cục dân chính, Vươngleech_txt_ngu Nạm Nạm nhìn Trần đang đi thẳng mà đầy oán hận: Sẽ có ngày trai nghèo như anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải cho xembot_an_cap!
Két!
Mộtbot_an_cap Audi A4L dừng trước mặt Vươngvi_pham_ban_quyen Nạm Nạm, cậubot_an_cap em Vương Hạo cười hì thò đầu ra: Chị, ly hôn với gã nghèo đó chưa?
hôn rồivi_pham_ban_quyen. Vương Nạm Nạm lườm một cái, có là em tôi hả? ly hôn mà cậu vui thế sao?
Vương Hạo cười ha hả: vật Trần đó, hắn cưới được chị là đã trèo cao rồi, chị lybot_an_cap hôn với hắn là thoát bể khổ đấy.
Sắc mặt Vương Nạm đổi đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , rồi chuyển chủ đề: Đúng rồi, chuyện của và bạn gái sao rồi?
Vương Hạo mặt màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ủ rũ: Đừng nhắc nữavi_pham_ban_quyen, Nhi làm việc ở ngân nên yêu cầu lắm. Cô ấy đòi năm tiền sính , một căn nhà, một chiếc xe, khó giải quyết quá. Hai trăm nghìn củaleech_txt_ngu Trần Đông cũng giải quyết được vấn đề gì lớn.
Là chị có lỗi với cậu. Vương Nạm Nạm áy dài.
Cùng lúc đó.
Sau khi rời khỏi dân chính, Trần Đông không quay về bệnh viện Tân ngay, mà bắt xe đến một ngân hàng gầnbot_an_cap đóvi_pham_ban_quyen.
Dù ghét việc cha mình sai Longvi_pham_ban_quyen Lão đến dùng đắp, nhưngbot_an_cap không thể thừa rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một đồng xu cũng thể làm khó bậc anhleech_txt_ngu hùng. Tình cảnh hiện của hắn, dù là phí điều trị theo cho mẹ hay cuộc của mẹ con, thực sự cần đến .
Bước vào ngân .
Trần lấy số rồi hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợi.
Đến lượt mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hắn cầm thẻ ngân hàng Tử Kinh Hoa ngồi xuống trước quầy dịch. Vừa nhìn viên, khóevi_pham_ban_quyen mắt hắn giậtleech_txt_ngu nảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lâm Tuyết !
Thật đúng là .
Trần Đông nheo mắt lạibot_an_cap, Lâm Tuyết Nhi này là bạn của Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạo.
Dù hai chưa từng gặp mặt, nhưng qua Vươngleech_txt_ngu Nạmvi_pham_ban_quyen , hắn biết cô ta và đã xem qua ảnh.
Đối với Lâm Tuyết Nhi, hắn không hẳn là oán giận, chẳng qua chỉ cảm thấy có chút uất trong lòng.
Lâm Tuyết Nhi da trắng dáng xinh, nghề nghiệp cũng ổn, có thể nhìn loại phế biếng, ăn bám như Vương Hạo đã là một phép màu rồi.
việc cô ta đòi bao nhiêu sính lễ, đó là của cô ta, kẻ xướng người họa. Điều khiến hắn tức giận chính là mặt của nhà họbot_an_cap Vươngbot_an_cap, đã lấy tiềnvi_pham_ban_quyen cứu mạng của mẹ hắn để biến thành khờ chuyên cung phụng cho em vợ.
Chào anh, anh muốn gì ạ? Lâm Nhi nở nụ cười chuyên nghiệp.
Trần Đông hít sâu một , nén lại sự uất nghẹn, mỉm cười đẩy thẻ Tử Kinh Hoa : Chào cô, tôi muốn rút .
Lâm Tuyết Nhi định hỏi Trầnvi_pham_ban_quyen Đông muốn rút bao nhiêu thìbot_an_cap nhìn thấy tấm thẻ, mày liễu khẽ nhíu: Thưa anh, anh chắc đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẻ hàngvi_pham_ban_quyen chứ?
Nói đoạn, cô ta còn lật đi lật lại tấm thẻ Tử Kinh Hoa.
Với nghiệm nghề của mình, cô ta sự chưa từng thấy thẻ ngânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng như thế này.
Đông sững người, chẳng lẽ Lão đưa thẻ giảvi_pham_ban_quyen cho mình?
Nhưng lại, Long Lão có thể tùy tiện giúp trả 20 tiền viện phí cho mẹ hắn, lẽ lại đưa một tấm thẻ ?
Chắc chắn. Trần Đông đầu, ánh mắt đánh giá Lâm Tuyết Nhi một lượt.
Vì đang ngồi nên hắn rõ chiều cao của cô , nhưng bộ phục sở đã tôn lên nhữngvi_pham_ban_quyen đường cong nuột nà. da trắng nõn, ngũ tinh tế mang lại cảm giác nhỏ nhắn, yếu đuối khiến muốn che .
Trong lòng hắn thầm thở dài, cô đẹp thế này, sao mắt lại mù được nhỉ?
Tuyết Nhi càng nhíu mày sâu hơn, nhưng vẫn tiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quẹt thẻleech_txt_ngu.
đến khi hệ lên tiếng tinhbot_an_cap, màn hình máy hiển thị thể thẻ, sự kiên nhẫn của cô ta hoàn toàn cạn sạch.
Cộpleech_txt_ngu!
Lâm Tuyết Nhi ném tấm thẻ Tử Kinh Hoa vào khay, lạnh lùng nói: Xin lỗi anhbot_an_cap, thẻ này của anh hệ chúng tôi không nhận diện được.
chớt tiệt!
Long Lão lừa mình sao?
Bỏ ra 20 vạn rồi lại đưa thẻ để trêu đùa mình, logic đúng ?
Phiền cô thử , đây thực sự thẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngân . Trần nửa như van nài nói.
Bây ly hôn với Vương Nạm Nạm, hắn không định thuê căn phòng nữa mà muốn một chỗ mới cho mẹ.
20 vạn cuối cùng cũng bị Vương Nạm Nạm lấy , hiện giờ hắn tay. không có tiền, đừng nói là điều trị sauleech_txt_ngu này cho mẹ, ngay cảvi_pham_ban_quyen sinh hoạt của hắn lâm đường cùng.
Thưa anh, anh cố tình đếnbot_an_cap gây sự không?
Lâm Tuyết Nhi mày, mặt lạnh như : Từ nãyleech_txt_ngu đã thấy ánh mắt anh nhìn tôi không bình thường rồi. Muốn tán gái thì ítleech_txt_ngu ra cũng phải mang thẻ thật đến chứ. rời đi, đừngleech_txt_ngu làm thờibot_an_cap gian của hàng phía sauvi_pham_ban_quyen, nếu tôi gọi bảo vệ.
Đông ngẩn , cái gì thế này?
Chưa kịp thíchleech_txt_ngu, Lâmbot_an_cap Tuyết đã khoanh tay trướcbot_an_cap ngựcleech_txt_ngu: vệ!
Ngay lập tức, hai nhân viên vệ bước tới.
Lúc này buổi sáng, ngân hàng khá người, ai nấy đều đổ ánh mắt về phía Trần Đông.
Trần Đông cuống quýt vào tấm : Đây là thẻ ngân hàng, tôi đến làm tục, các người vào đâu mà đuổi ?
Lâm Tuyết Nhi lạnh mặt không đáp.
Bảo vệ trầm giọng: Thưa anh, mời anh ra ngoài. Đang giờ làm việc, quấy rối nhân viên ngân hàng tôi như , chúng tôi sẽ báo sát .
Tôi Trần Đông nghẹn ứ tận cổ. Tiền khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rút được thì chớ, lại còn bị chụp cho cái mũ kẻ thái?
Lúc này, một người đàn ông trung bụng phệ, mặc vest lại.
Có chuyện gì vậy?
Lâm Nhi vốn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnhbot_an_cap lùng bỗng chốc trở nũng nịu, tỏ vẻ đáng thương: Quảnvi_pham_ban_quyen lý, người này mang thẻ giả rút tiền, còn cứ nhìn chằm chằm vào em.
Cảnh này khiến Trần Đông đang nóng máu cũng phải sờvi_pham_ban_quyen.
Vừa rồi lạnh như , chớp mắt đã lẳng lơ như vậyvi_pham_ban_quyen?
Trong ấn tượng của hắn, Vương Nạm Nạm nói Lâm Tuyết Nhi là một cô gái ngoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiền, thốngleech_txt_ngu, sau khi xác địnhvi_pham_ban_quyen quan với Vương Hạo luôn giữ kẽ, nhiều nhất cũng chỉ là nắmleech_txt_ngu tay.
Hắn không ngu, cũng chẳng .
Lâm Tuyết này mà là truyền thống? Giữ kẽ sao?
quản sầm xuống, Trần Đông với ánh đầy thù địch.
Thưa , đây là ngân hàng, xin anh . Với tư cách quản lý ngân hàng, tôi mời ra ngoài, nếu không trách để bảo vệ anh ra.
Hai gã bảo đứng bên cạnh cười đắc . ngân hàng ai mà chẳng biết Lâm Tuyết Nhi là người quản lý?
Tên dám tán Lâm Tuyết Nhi, là chán sống rồi.
quản lý nói, Lâm Tuyết càng thêm nũng : Quản lý, người này anh phí làm gì, cứ để bảo đuổi hắn ra .
Trần Đông giận ngút trời nhưng vẫnvi_pham_ban_quyen đứng dậy.
Thẻ ngân hàng Tử là Long Lão đưa, hắn đến rút tiềnbot_an_cap chính đáng, lẽ nào lại phải nhục thế ?
Lúc trước đối với Lâm Tuyết chỉ uất ứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong , nhưng giờ đây thái độ này của cô ta đãleech_txt_ngu khiến hoàn toàn phẫn nộ!
Đuổi ra!
Quản lý Trần Đông không động , cau mày quát .
vì thể diện một quản lý hàng, chỉ riêng việc Trần Đông nhìn chằm Lâm Nhi, đã bảo vệ tống khứ hắn đi từ lâu.
Hai gã bảo vệ định lênvi_pham_ban_quyen, người xung quanh một đông.
Trần Đông không phải hồng mềm, không phải hạng rùa rụt cổ.
Bị ức hiếp đến nàyvi_pham_ban_quyen, hắn toàn bùng .
!
Hắn cầm thẻ Tử Kinh Hoa đập mạnh xuống , : Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường đường chính chính đến rút tiền, không phải đến để các ngườibot_an_cap vu khống là thái. Muốn loạn phải không?
Bảo khựng lại.
Ánh mắtleech_txt_ngu quản lý như muốn ăn tươi nuốt sống hắn, nhưng bản năng, gã vẫn liếc nhìn xuống tấm Tử Kinh .
Giây tiếp theo.
Ầm!
Quản lý như bị đánh, đầu óc trống rỗng trong chốc lát, mắtleech_txt_ngu trợn : Cái này
Từng hạt hôi hộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net to hạt đậu nhanhbot_an_cap chóngleech_txt_ngu rịn ra trên trán gã.
lý, là đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giả đấy . Lâm Tuyết Nhi cười không để , ngước thấy trán quảnbot_an_cap lý đẫm mồ hôi, cô ta đờbot_an_cap người.
Trong chớp mắt, gã quản lý đưa tayvi_pham_ban_quyen quệt mồ hôi, mặt u bỗng chốc biến thành một nụ cười nịnh bợ.
Cái lưng đang đứng bỗng khom xuống, gã cười Đông: , xin lỗi, tôi thực sự không biết anh là khách quý hữuvi_pham_ban_quyen thẻ Tử Kinh Hoa. Phiền anh quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mời vào văn phòng của tôi, tôi sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đích thân làm tục cho .
Ầm!
Lâm Nhi rúng động, kêu lên đầy vẻ không tin nổi: Cái cáivi_pham_ban_quyen này là thẻ ngân hàng thật sao?
Cô thì cái quái gì!
lý hôi nhễ nhại, lườm nguýt Lâm Tuyết Nhivi_pham_ban_quyen cách hung dữ, lại quay sang cười xòa Trần Đông: Thưa anh, mời nàyvi_pham_ban_quyen.
Cuối cũng có biết nhìn hàng ?
Trần Đông nhướng mày, khinh bỉ nhìn Lâm Nhi đang ngơ ngác, rồi đứng dậy theo quản lý vào phòng.
Việc trọngleech_txt_ngu nhất rút tiền, quản lý đã xuống nước, cũng không cần thiết phải bám riết không buông. Đối với loại người như Tuyết Nhi, hômbot_an_cap nay hắn đã hoàn toàn nhìn thấu.
Đồng thời, hắn cũngleech_txt_ngu có chút mong chờ. Tấm thẻleech_txt_ngu mà chỉ có quản lý mới chắcbot_an_cap chắn là hàng . Rốt cuộc trong thẻ có bao nhiêu tiền đây?
Sau hai người phòng.
Sảnh ngân hàng imvi_pham_ban_quyen phăng phắc bỗng nên ồn ào.
Những gương mặt hóng hớt đều lộ vẻ kinh ngạc hãi hùng.
Không ai ngờ chuyện lại chuyển biến bất ngờ như thế.
Lâm Tuyết Nhi đứng sững như trời trồng, đôi đẹp ngấn nước, cơ thể run rẩy.
Vì ta ra một vấn nghiêm trọng.
Cô ta đã gây ra họa lớn !
họa mức ngay cả quản lý cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám che chở cho cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Thưa ngài, vừaleech_txt_ngu rồi là của tôi, là tôi có không tròng, đã mạo phạmvi_pham_ban_quyen ngài, xin ngài lượng cho.
vào văn phòng, ngân hàng vội vàng xin lỗi, hôi trán lau mấyleech_txt_ngu lần vẫn không ngừng chảy ra, thậm ướt đẫm cả lưng áo.
Thẻ ngân Tử Kinh Hoa vốn cực kỳ hiếm có, dịch thường hoàn toàn khôngleech_txt_ngu nhận ra. Người biết loại thẻ này ít nhất phải từ cấp như trở lên.
Hơnvi_pham_ban_quyen nữa, người sở hữu Tử Kinh Hoa, đừng là chi nhánh này, choleech_txt_ngu dù có đến tổng hàng, đích thân hành trưởng cũngleech_txt_ngu phải ra tiếp đón, niềm nở chào mừng, khôngbot_an_cap dám có chút chậm trễ.
Lúc này hắn cóleech_txt_ngu cảm giác muốn nôn ra máu, đại thần thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại chạy đến nhỏ của hắnvi_pham_ban_quyen gì? Đã vậy lẳng lặng hàng rút tiền? Đâybot_an_cap chẳng phải là chọc người thiện ?
Trần Đông ngẩng đầu, bình thản nhìn vịvi_pham_ban_quyen giám đốc: Ông rất lo sao?
Khóe mắt giám đốc giật giật haibot_an_cap cái, gượng cười: Không, không có, tôi sẽ pha trà tạ lỗi với ngài ngay đây.
Hắn biết rõ sức nặng của sở hữu thẻ Kinh Hoa, lúc này muốn chóng khép lại chuyện vừa rồi, thậm chíleech_txt_ngu phải quỳ hắn cũng sẵn lòng. Nếu không, đừng nói là mộtvi_pham_ban_quyen giao dịch viên bé như Lâmbot_an_cap Tuyếtbot_an_cap Nhi, ngay cả cái ghế giám chi nhánh này hắn cũng khó mà giữbot_an_cap nổi.
Không cần đâu, tôi đến để rút tiền. Đông hờ hững nói.
đốc vừa lau sạch mồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôi trên , này lại túa ra một lớp dày đặc. Đây không định tha thứ sao?
Sắc mặt hắn khó coi, hối hận liệt trào dâng. lên được vị trí tại, hắn đã phải phấn đấu hàng chục năm trời, nhưng chỉbot_an_cap cần mộtbot_an_cap câu nóivi_pham_ban_quyen của người sở thẻ Tử Kinh Hoa này, để khiến hắn thân bại danh liệt.
Bộp!
giám đốc dứtbot_an_cap khoát quỳ rạp xuống trước mặt Trần : Thưa ngài, xin đại lượng, xin ngài tha cho một con đường sống, chuyện vừa rồibot_an_cap thật sự là hiểu lầm.
Đông lạnh lùng nhìn vị giám đốc, đối phương nàobot_an_cap còn kiêu ngạo như lúcvi_pham_ban_quyen nãy? Hắn khẽ : Tôi đến rút tiền, chuyện tôi không muốn nói nhiều, phiền ông thủ tục giúp tôi.
Vị giám bồn , vẫn phải gượng cười đứng dậy: Vâng, tôi, tôi làm tụcbot_an_cap cho ngài ngay đây.
Sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đón tấm thẻ Tử Kinh Hoa từ tay Trần , giám đốc hỏi: Thưa ngàibot_an_cap, ngài muốn bao ạ?
Năm trăm .
Trần Đông tặc lưỡi, từ thái độ vị giám đốc, hắn đã biết tấm thẻ Kinh Hoa chắc chắn không hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tầm thường. Tuy nhiên, việc cấp bách hiện giờ là lấy tiền bệnh viện, thanh toán chi phí điều trị tiếp theo cho mẹ, đó một nơi để dừng chân.
Năm trăm nghìn? Giám đốc ngân hàng thốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên kinh ngạc.
Trần Đông nhíu mày, sực ra: Khó khănleech_txt_ngu lắm sao? Rút số tiền lớn phải hẹn trướcvi_pham_ban_quyen à?
Không không không, ý tôi không phải vậy, khách hàng như ngài không hẹn trước. Vị giám đốc vẻ mặt quặc, giải thích: Chỉ điều kiện tối thiểu để mở thẻ Tử Kinh Hoa này là mười tiền mặt, ngài chỉ rút chút tiềnvi_pham_ban_quyen lẻ này làm tôi hơi bất ngờ.
Oành!
thể Trần Đông chấn động, trong lòng dấy lên sóng cuộn gầm.
Mười tỷ? Mà còn là tiền , phải làleech_txt_ngu tổng tài sản của khách hàng! Và đó chỉ là điềuleech_txt_ngu kiện để được thôi sao!
giàu đến sao?
Đừng nói là vị giám đốc bất ngờ, ngay cả bản thân Trần Đông sắp người ra rồi. Một lúc lâu sau, hắn mới tâm trở lại: trước năm nghìnleech_txt_ngu đi.
Vị đốc gật , nhanh chóng hoàn tất thủ tục rút tiền Đông. Hắn tìm một cái túi rác đen trong văn , nhét năm nghìn vào rồi xoay rời .
giám đốc nhìn theo vẻ mặt khó coi, định bụng cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin Trần Đông lần , nhưng thấy dáng vẻ rời nhanh chóng của hắn đành nhịn lại, cuối cùng mồ hôi nhễ nhại ngồi bệtbot_an_cap xuống ghế, trông như người bị rút hết sức lực.
Tại sảnh hàng.
Trầnbot_an_cap Đông xách túi rác màu đen, rảobot_an_cap bước đi ra ngoài. chuyện lúc nên mọi người đều dồn ánh mắt về phía hắn, bàn tán xôn xao.
Lâm Nhi đứng sau quầybot_an_cap dịch, đờ người như phỗng, đôi mắt đỏ hoe. Thấy Trần Đông, cô ta định tiến lên xin lỗi ngay lập tức, nhưng bước của hắn nhanh, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta không nào đuổi kịp.
dài thất , Lâm Tuyết Nhi người giám đốc.
, rốt, cuộc đã chuyện gì vậy?
Nhìn thấyvi_pham_ban_quyen vị giám đang ngồi bệt trên ghế, lòng Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết Nhi chùng , nhưng vẫn lên hỏi.
Giám đốc hoàn hồn, cười tiếng: Vị là người sởleech_txt_ngu hữu thẻ Tử Hoa, mà điều kiện để làm là phải có ít nhất mười tỷ tiền mặt!
!
Thân hình mảnh mai Lâm Nhi run lên bần bật, khuôn mặtvi_pham_ban_quyen xinh đẹpvi_pham_ban_quyen tái nhợt. Một khách hàng như vậy, hoàn không phải là người mà một dịch viên nhỏ bé như cô ta đắc tội!
đến tháibot_an_cap độ đối với Trần Đông lúc nãyleech_txt_ngu, trong Lâm Tuyết trào dâng niềm hối hận mãnh , muốn tự tát mìnhvi_pham_ban_quyen cái. đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng ánh mắt đó nhìn cô ta, đốivi_pham_ban_quyen với cô mà , khác nào miếng bánh trên trời rơi xuống! mà cô lại đẩy ra, đắc với người ta nữa!
Giám đốc, ông nhất định phải giúp tôi.
Nhi lập uốn éo vòng eo, tới ôm lấy cổ đốc, nài nỉ.
Giúp? Giám đốc bực bội gãi : Chuyện này chính tôi còn muốn người giúp đây! Đừng là cô, ngay cả tôi, chỉ cần vị tiên sinh không hài thì một câubot_an_cap nói cũng đủ khiến mất chức.
Một câu nói trực tiếp đẩy Lâm Nhi xuống vực thẳm trượng.
Ngừng một lát, mắt vị giám đốc lên: Đúng rồi, cô có chắc mắt lúc nãy vị đó nhìn cô là có khácvi_pham_ban_quyen không?
Lâm Tuyết mím môi, thất gật .
Vị giám lập tức mừng rỡ, đập bàn cái rầm: Cúu được rồi! còn cứu được! Nhi, tôi muốn cô đi xin lỗi vị tiên sinh đó, bất chấp thủ đoạn cũng phải cóleech_txt_ngu được sựvi_pham_ban_quyen tha thứ của ấy, nếu không cả hai chúng ta đều xong .
Nhưng mà Lâm Tuyết Nhi rơm rớm nước mắt, muốn nói lại thôi.
Lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của giám đốc đã quá rõ ràng rồi, cô ta có làm giao dịch viên ngân hàng cũngvi_pham_ban_quyen là nhờ dựa dẫm vào . giờ yêu cầu của giám đốc, cô ta hoàn toàn không thể phản kháng. Cắn chặt môi dưới, Lâm Nhi gật đầu, quay người rời đi.
Khi đi đến cửa, phía sau lại vang lên giọng nóivi_pham_ban_quyen trầm thấp của vịleech_txt_ngu giám : Nhớ kỹ lời tôi nói, là bất chấp đoạn! Làm vậy cho cô, tốt cho tôi!
Rời khỏi ngân hàng, Đông lên taxi chạy đến . Trên , hắn nhận được một tin nhắn.
Chào Trần tiên sinh, tôi là Lâm Tuyết , người vừa làm tục cho ngài. Tối nay tôi muốn mời Trần tiênvi_pham_ban_quyen bữa tối đểvi_pham_ban_quyen tạ lỗi vì sự đườngbot_an_cap đột và vô lễ lúc nãy. nay Tuyết Nhi nhất định làm tiên hài lòng, moah moah.
điện thoại xuống, Trần Đông cười khẩy khinh bỉ. Người phụ nữ lăng lơ như Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết Nhi gửi tin nhắn kiểu này, sao lại không hiểu ý đồ chứ? nhiên, hắn chưa từng có ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định truy cứu chuyện vừa rồi, càng khôngbot_an_cap muốn có thêm kỳ dây dưa nào với cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta. Bởi vì, Tuyết Nhi là bạn gái vô lại Vương Hạo, cái nết của nhà họ Vương hắn cảm thấy buồn nôn.
bệnh viện Lợi , Trần Đông đóng thêm một trăm nghìn phí điều trị cho mẹ. Bốn trăm nghìn còn lại, đừng nói là thuê nhà, cả trướcvi_pham_ban_quyen để mua căn hộ nhỏ phòng ngủbot_an_cap cũng đủ rồi. điều mua nhà còn phải sửa sang, tình cảnh tại hắn cần tìmleech_txt_ngu một nơi ở sớm càng tốt, thuê nhà là cách giải quyết nhanh .
bước ra khỏi bệnh viện, một Audi A4 đột ngột dừng lại ngay trước mặt.
Ồ! Tôi cứ tưởng là ai, hóa ra là hụt Trần Đông đây ?
Vương Hạo cười cợt nhảvi_pham_ban_quyen, thò đầu ra cửa sổ, kính râm xuống, nhìn Trần Đông với ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.
, trùng hợp nhỉ. Trần Đông mỉm cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Cậu đi đây?
Tất nhiên là đi đón bạn gái để tận hưởng thế giớileech_txt_ngu hai người rồi, ngân hàng nơi ấy làm việc ngay sátbot_an_cap vách này thôi.
Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạo cườivi_pham_ban_quyen nói, nhưng đôi mắt lại liếc cái túi màu đen trong tay Trần Đông, bèn tặc lưỡi: Chậc chậc Tôi nói này, anh sống tệ hạibot_an_cap quá đấy chứ? Vừa hôn vớivi_pham_ban_quyen chị tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong mà đã rơi cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhặt rác thế này rồi sao?
cười trên mặt Trần Đông vụt tắt.
Vương Hạo vỗ : Ôi chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net choa, xem cái trí nhớ củaleech_txt_ngu tôi này, mẹ anh vẫn thóp trongvi_pham_ban_quyen bệnh viện , anh chẳng có một xu, nhặt rác kiếm tiền thì làm gì được ? Hazzi, tôi anh nghe, nhà tôi đã giúp đỡ anh nhiều như vậy, anh cònleech_txt_ngu mặt mũi nào mà ly hôn với chị , nếu anh không ly hôn thì biết đâu nhà tôi bố thí thêm cho chút ít.
Bố thí sao?
Trần giận quá cười, ánh mắt sắc nhìn Vương Hạo: Nếu tôi nhớ không , thì chiếc xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này là dùng tiền củabot_an_cap để mua nhỉ?
Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạo lập tức đỏ mặt tía , phản bác: Anh nói láo! Đây là A4 đấy, xe ba trăm nghìnbot_an_cap lận, loại quê bám váy như anh mà mua xe này sao? Đồ bốc phét!
Nói xong, hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đấtleech_txt_ngu rồi chui vào xe, rú ga phóng đi mất dạng.
Nhìn theo hướng Vương Hạo rời đi, cơn giận trong lòng Trần bùng lên dữ dộivi_pham_ban_quyen.
Giây tiếp theo.
Hắn lấy thoại ra, nhắn cho Tuyết Nhi một tin: Thờileech_txt_ngu gian cô định, địanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điểm cô chọn, tôi muốn phòng có lớn!
Sau khi nhận đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi củabot_an_cap Trần , Tuyết Nhi vội vàng phép lý nghỉ để chuẩn bị cho chuyện tối naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Việc này liên quan đến tiền đồ cô ta, liên quan cả tương lai của lý kia. chí, phương thức liên lạc của Trần Đông cũngvi_pham_ban_quyen là do quản lý lén vi phạm quy , truy cập vào tin cáleech_txt_ngu trong thẻ ngân hàng của anh mới tra ra được.
cô ta mang theo tâm trạng lo âu bước khỏi ngân hàng, vừa đụng mặt Vương Hạo vừa xuống xe.
Thế nhưng, Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạo chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hềbot_an_cap nhận ra vẻ mặt khác lạ của cô ta, hắn cười hớn : Tuyết Nhi, hôm nay em làm thế?
Hạo?!
Lâm Tuyết Nhi giật mình kinh ngạc, ngay sau đó nhớ tới cuộc hẹn tối nay với Đông, cô ta cố tỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra bình tĩnh nói: Phải, phải rồi, trong người hơi khóvi_pham_ban_quyen chịu nên xin lý về sớm.
Ha ha Đúng lúc , tan sớm thếvi_pham_ban_quyen này, chúng tìm chỗ nào đó ngồi một lát, làm vài ván game đi. Dạo này anh luyện vị tướng Kai lắm, toàn lấy mạng đầu ngũleech_txt_ngu quét sạchbot_an_cap , hôm để anh gánh em. Vương Hạo cười nói.
Lâm Tuyết Nhi khẽ nhíu mày, tên nàyleech_txt_ngu không hiểu lời cô nói hay ?
Nhìn bộ mặt cười cợt của Hạo, cô ta bỗng dưng , gánh cái mẹ anhvi_pham_ban_quyen ấy! Bạn gái anh tối nay sắp phải đi nộp mạng cho người ta rồi, mà còn ở đó khoe khoang lấy mạng đầu với ngũ sát sao?
Cô ta nén cơn giận: Vương Hạo, tối em có việc, để lần sau đi.
Hạoleech_txt_ngu ngẩn người: Nhưng đã hẹn rồi mà, ănbot_an_cap tối anh đưa em về nhà, rồi hai đứa mình cùng leo rank tối nay!
Khóe Lâm Tuyết Nhi giật liên hồi. Sựbot_an_cap vô dụng Vương cô ta đã sớm thấu rõ, ngặt nỗi lại là thành .
Với thân của mình, ta mua nhà ở phố này, có một chỗ dừng chân là chuyện hoàn không tưởng. dù ta có hệ với quản lý hàng, nhưng cô ta biết rất rõ, ông ta tuyệtbot_an_cap đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao giờ bỏ rơi vợ vì mình.
Nếu không phải vì muốnvi_pham_ban_quyen tìm một gã khờ như Vươngleech_txt_ngu Hạo đổvi_pham_ban_quyen vỏ với giá cao, ta hận không thể đá bay hắn đi nợ.
Hít sâu hơi, Lâm Tuyết Nhi ra một nụ , khẽ nhéo Vương : Được rồi bảoleech_txt_ngu bối, tối nay emleech_txt_ngu có việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật . Chẳngleech_txt_ngu phải lúc nãy em nói không khỏe nên mới về sao? Một số công việc tối nay emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải làm bù cho xong, cuộc hẹn của chúng mình hôm khác nhé.
Vậy được rồi. Vương Hạo ủ rũ đáp.
đó, Vương Hạo đề nghị đưa Lâm Tuyết Nhi về nhà nhưng bị ta từ chối, hắn đành giúp cô ta bắt một chiếc taxi.
Cảnh tượng này vừa vặn lọt vào mắt quản lý ngân hàng, ông ta không nhịn được bật cười khinh bỉ, mắng thầm một câu đồ .
trênbot_an_cap taxi, Lâm Tuyết Nhi mím chặt môi, cơ thể kiều được đồng nghiệp công sở ôm sát đang runvi_pham_ban_quyen rẩy, nước mắt chực trào ra.
ta bực bội vò rối mái tóc, đôi mắt nhòe lệ ra cửa sổ.
Nếu không hôm nay bản thân nhất thờivi_pham_ban_quyen bốc đồng, sao có thành ra nông nỗi này?
Nhưng chính vì sự bốc đồng đó mà mọi thứ vốn đều biến .
Nghĩ đến những gì sắp phải mặt tối nay, trong lòng cô ta dâng lên một nỗi tủi mãnh liệt.
Trần Đông thuê một hộ nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai phòng ngủ ngay bệnh Lợi để tiện sóc mẹ trong thời gian tới, cũng như làm nơi nghỉ ngơi cho bà sau khi .
Sau khi ký xong hợpleech_txt_ngu đồng nhàvi_pham_ban_quyen, không nghỉ ngơi mà tìm ngay công chuyển nhà, quay căn hộ trước kia từng thuê chung với Vương Nạm Nạm để dọn đồ.
Điều khiến anh cảm thấy lạnh lòng làleech_txt_ngu đẩy cửa bước vào, bên trong là mộtvi_pham_ban_quyen đống hỗn độn.
Tất cả đồ đạc củaleech_txt_ngu Vương Nạm đều chuyểnbot_an_cap đi sạch sẽ, thứ còn sót lại vốn thuộc anhbot_an_cap vàbot_an_cap mẹ vứt tung tóe khắp .
Trên nền nhà rải rácvi_pham_ban_quyen những bức ảnh, đó làvi_pham_ban_quyen ảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưới của anh và Vương Nạm Nạm, chỉ có giờvi_pham_ban_quyen đây những bức ảnh đó đã bị xé đôi, còn lại mình anh.
Thậm chí, bức ảnh chụp chung duy nhất anh và mẹ cũng bị hất xuống đất, khung ảnh vỡ tành, trên tấm ảnh còn rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những vết chân dẫm đạp.
Trần Đông nhặt bức ảnhbot_an_cap của mình và mẹ lên, nghiến răng đầy nghẹn, thốt từng chữ qua kẽ răng: Tôi và mẹ tôi, trong lòng trướcleech_txt_ngu đến nay rẻ rúng đến thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Hít mộtleech_txt_ngu hơi thật sâu, anh trân trọng cất bức ảnh vào túi rồileech_txt_ngu đầubot_an_cap thúc nhân viên công ty chuyển nhà làm việc.
Đến khi toàn bộ đồ đạc được chuyển đến nhà mới và sắp xếp xuôi thì đã là sáu giờ tối. thoại của Trần Đông vừa vặn nhận được tin nhắn từ Lâm Tuyết Nhi.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vươn vai rồi đứng dậy tới sạn nơi Lâm Tuyết Nhi đang .
Khách sạn Aston.
Đây là một khách sạn năm sao sang trọng. phòng ở tầng thượng cửa sổ sát đất khổng lồ, để thu cảnh đêm của toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố vào tầm mắt.
Lâm Nhi mặc một chiếc choàng , lườileech_txt_ngu biếng tựavi_pham_ban_quyen trước cửa sổ, tóc còn vương hơi , rõ ràng là vừa mớivi_pham_ban_quyen xong.
Tay đung đưa ly rượu vangleech_txt_ngu đỏ, Lâm Tuyết Nhi đã đầu thấm men say, hai ửng hồng, đôi mắt mơ màng nhìnbot_an_cap đêm ngoài cửa sổ nhưng trong mắt lại lấp lánh ánh lệ.
Cô ta từ nông lên thành phố, khao thành người thành thị, thế nên cô ta mọi cách leo lên trên.
việc ở hàng cho cô ta mộtbot_an_cap có vang ở thành phố này, cũng tạo nên niềm riêng biệt của cô ta.
Cô ta trở thành bạn gái của Vương Hạo không vì yêu sâu đậm, mà chỉ vì Vương Hạo có thể cho ta những thứ cô ta muốn.
Năm mươi vạn tiền sính lễ, một cănbot_an_cap nhà, một chiếc xe giá ba mươi vạnleech_txt_ngu, bấy nhiêu đó đủ để cô tự hào trong một thời gian dài.
Dù năm mươi vạn tiền sính lễ không phảivi_pham_ban_quyen là quá nhiềuvi_pham_ban_quyen, nhưng cũng đủ để cô ta mua một căn hộ trước khi kết hôn làm tài sản riêng. Như vậy, cho dù này có mục tiêu tốt hơn mà phải lybot_an_cap hôn với Hạo, cô ta cũng phảileech_txt_ngu tay.
tiếc rằng, sự bốc đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay đã buộc ta phải trút bỏ lớp kiêu ấy.
có thể lại, côvi_pham_ban_quyen ta nhất định chọn một cách thức tốt hơn, cũng làvi_pham_ban_quyen kịch bản mà cô ta hằng mơ ước.
Cộc !
Tiếng gõ cửa vang lên.
Cửa không . Lâm Tuyếtleech_txt_ngu Nhi lau đi giọt nơi mắt, thốt lên bằngvi_pham_ban_quyen giọng nịu.
Trần cửa bước vào, nhìn ánh đèn mờ muội và Lâm Tuyếtbot_an_cap Nhi đang nằm trên ghế sofa, khuôn mặt anh , nhưng trong lòng lại làvi_pham_ban_quyen sự khinh tột cùng.
Người phụ nữ mà nhà họ Vương tâng bốc lên tận trời, không tiếc ép tôi, thậm chíbot_an_cap chẳng màngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính mạng mẹ tôi để cưới bằng được vào cửa, giờ đây lại đang nằm trong này.
Nếu để bọn họ được, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu họ sẽ phản ứng rabot_an_cap ?
Trần tiên sinh
Lâm đứng dậy, rót một ly rượu vangbot_an_cap, đi đến trước mặt và đưa cho anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Trần tiên sinh, chuyện chiều nay, Tuyết Nhi sự xin lỗi.
Lời nói và lên vẻ phong tình vạn chủng.
Trần Đông thản nhận ly rượu: không biết việc đánh cắpleech_txt_ngu thông cá nhânvi_pham_ban_quyen của khách hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngân hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một vấn đề rất nghiêm trọng sao?
Lâm Tuyết Nhi sững người, phản Trần Đông nằm ngoài dự tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta.
nhanh sau đó, cô ta nở một nụ cười duyên dáng: Người chẳng phảivi_pham_ban_quyen muốn với Trần tiên sinh sao?
Tạ lỗi thế nào đây?
Trần Đông mỉm nhạt nhẽo, uống cạn ly rượuleech_txt_ngu.
Chưa kịp đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ly xuống, Lâm Tuyết đã lao tới, nhào vào lòng anh.
Choang!
Ly rượu xuống đất, vỡ tannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tành.
Những kính vỡ dưới ánh đèn hắt những tia sáng rực rỡ như cầu vồng.
Sáng sớm, Lâm Nhi tỉnh lại từ trong giấc mộng.
Trong phòngvi_pham_ban_quyen còn lại một cô ta.
Cô ta mệt mỏi ngồi dậy, thần sắc cô độc chặt lấy chăn, dư củavi_pham_ban_quyen trận say đêm qua vẫn khiến đầu óc có đau nhức.
nhiênleech_txt_ngu, khóe mắt ta thoáng thấy một tờ giấy lại nơi đầu giường.
Cầm lấy thử, cảm giác nhục nhã trong lòng ta lập tức bùng phátvi_pham_ban_quyen.
Côvi_pham_ban_quyen chắc là từng tập yoga nhỉ?
Ngay cả khi Trần đã đi rồi, cô ta vẫn có thể cảm nhận được sự mãnh thông qua nét chữ kia.
Lâm Tuyết Nhi bội vòvi_pham_ban_quyen đầu bứt tai, có một nỗi uất ức dângleech_txt_ngu trào mà không biết trút vào đâu.
Nhưng điều khiến cô may mắn là đối phương đã để tờ giấy thế , xem như chuyện hôm qua đã được tha thứ.
lúc này, điện thoại của Vương gọi đến.
Tuyết Nhi, Tuyết Nhi, em lên mạng thành tích củabot_an_cap anh này. Đêm qua anh đánh đỉnh cực kỳ, mười trận thắng liên tiếp đều là MVP!
Giọngbot_an_cap phấn khích của Vương Hạo trong điện thoại khiến Lâm Tuyết Nhi phát . Bạn gái của đêm vừa phảivi_pham_ban_quyen làm MVP cả đêm, vậy mà anh chỉ biết có trò chơi thôi sao?
Cô ta bùng nổ: Vương Hạo, anh bao nhiêu rồi mà còn ngây ngô vậy hả? Tiền lễ kếtleech_txt_ngu hôn anh chuẩn bị, bao giờ anh mới chuẩnbot_an_cap bị xong cho tôi? Anh có đính nữa không? Có cưới tôi nữa không?
dây bên , Hạo có ngơ ngác, im lặng vài giây rồi vộivi_pham_ban_quyen vàng nói: Nhi em đừng giận, nhà anh đang nỗ lực gom tiền rồi. Đều tại thằng khốn Trần Đông kia vô dụng, thôi, anh sẽ sớm rước em về dinh.
Trần Đôngleech_txt_ngu?!
Thân hình mảnh của Lâm Tuyếtbot_an_cap Nhi run lên, người đàn ông đêm qua cũng tên là Trần Đông!
Theo bản năng, cô ta mở hỏi: Ai là Trần Đông? Cáivi_pham_ban_quyen Trần Đông mà anh đó giàu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
cái con khỉ!
Vương Hạo bắt đầu chửi bới: Là thằng rể phế củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh, một tên trai thành phốleech_txt_ngu. Chị gả chovi_pham_ban_quyen hắn xong toàn phải ở nhà , nếu hắn mà có tiền thì đã quyết rồi.
Lâm Nhibot_an_cap lắc đầu, tự giễu một tiếng. Trần Đông trong miệng Vương Hạo rõ ràng không thể là chủ nhân của tấm thẻ ngân hàng Tử Kinh Hoa kia đượcleech_txt_ngu.
Tuyết Nhileech_txt_ngu, em đợi thêm nữa đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ và chị anh đều đang giúp chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gom tiền rồi, sắp đủ rồi đấy.
Đầu dây kia, Vương Hạo dường như nhắc đến Trần Đông là lửa giận bốc lên: không phải thằng anh rể khốn nạn đóvi_pham_ban_quyen, không, là anh rể cũ vô dụng, thì giờ đứa mình tổ chức tiệc rồi.
Liên gì đến anh ta? Lâm Tuyết thắc .
Hắn cưới chị anh thìvi_pham_ban_quyen là anh của anh, em traileech_txt_ngu này kết hôn, hắn chẳng lẽ không giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tay sao? Hắn hay rồi, khăng khăng tiền vào cho bà mẹ sắp chớt trong viện, chẳng những không giúp anh mà ly hôn với chị anh nữavi_pham_ban_quyen, bảo hắn cóvi_pham_ban_quyen khốn nạnvi_pham_ban_quyen không?
Lâm Nhi mím môi mọng, bỗng nhiên có cảm như vừabot_an_cap nuốt ruồi .
Cô ta mất kiên nhẫn nói một : Cứ vậy đi, đêm qua tôi tăng ca cả đêmbot_an_cap, giờ phải ngủ một lát, máy.
Một tuần sau , Trần Đông qua lại giữa nhà thuê và bệnh viện, chuyên tâm chăm sóc mẹ.
Sau khileech_txt_ngu tiến hành phẫuleech_txt_ngu thuật ghép gan, sức của bà đang phục ổn định. Theo đoán của bác sĩ, chẳng bao lâu nữa bà có thể về nhà tịnh .
Còn vềbot_an_cap chuyện của Lâm Tuyết , hoàn toàn để tâm.
Chuyện đêm đó nhất thời. Nếu không phải tình cờ gặp Vương Hạo, lại thêm việcleech_txt_ngu Vương Hạo buông lời mỉa mai ác ý với , đã không mượn cơ hội đó để làm Lâm Nhi.
Sáng sớm hôm , Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chăm sóc mẹ đêm, địnhvi_pham_ban_quyen về nhà nghỉ ngơi một chút. Vừa ra khỏi bệnh viện, hắn đã nhận được điện thoại của công ty.
Trần Đông, mẹ kiếp, mày chớt ở xó nào rồi? Điện thoại vừa kết nối, dây bên kia đã lên tiếng gầm thét của một người đàn ông.
Trần Đông hơi màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người ởvi_pham_ban_quyen đầu dây kia là cấp trên trực của hắn ở công ty bất sản Lão Lý.
Hồi mẹ bệnh nặng, hắn đã nài nỉ Lão Lý cho phép một tuần. Thời gian qua chuyện nọ xọ chuyện kia, hắn cũng quên bẵng mất xin nghỉ.
Xin lỗi anh Lýbot_an_cap, tôi viện. Trần Đông nói.
Đã chưa? Mẹ mày chớt chưa? chớt thì cút về đây đi làm cho tôibot_an_cap!
Lão Lý như lên: Mẹ kiếp, tuần mày nghỉ này, bao nhiêu việc đều do hết. Tôi mẹ nó ngày nào cũng phải đi dọn bãi chiến trường cho mày, mau về đây mà xử lý công đó đi!
Cạch!
Điện thoại bị ngắt .
Dọn chiến trường? Rốt cuộc là ai dọn cho ai?
Trần Đông cười khẩy mộtleech_txt_ngu tiếng, trong vẻ lạnh lẽoleech_txt_ngu.
Hắn vốn không phải người bất tài dụng. Khi còn học, thành tích các môn của luôn đứng đầu. Nếu không vì lo cho mẹ áp lực gia , hắn hoàn năng cử đivi_pham_ban_quyen du học để phát triển ở một chân trời rộng lớn hơn.
Sau nghiệp học, hắn vào làm tại ty động sản này. Chỉ trongleech_txt_ngu vòng ba năm ngắnleech_txt_ngu , hắn đã tiến tầng lớp quản lý, trởvi_pham_ban_quyen thành phó giám đốc công ty.
không phải cấp Tổng giám đốc Lý, thành tựu của hắn trong năm qua xa thế nhiều.
dĩ Lão Lý có thể dàng che đậy năngvi_pham_ban_quyen của hắn là vì một lý do rất đơn : Lão lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em vợ công ty.
Chỉ riêng mối hệ thân tộc này đã đủ để gã đàn ông bất tài, chỉ biết tán gái dùng quy tắc ngầm như Lão ngồi vững như bàn ở vị trí Tổng giám đốc.
Những năm qua, chuyệnbot_an_cap lớn chuyện nhỏ trong công , việc nào mà chẳng do hắn xử lý? Những rắc rối Lão Lý gâyvi_pham_ban_quyen ra, lầnleech_txt_ngu nào mà chẳng là hắn đi dọnvi_pham_ban_quyen hậu quả?
Nực cười nữa là ông chủ công ty lại cực tin tưởng vào năng lực của Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dẫn đến việc hắn gánh không biết bao tội thay cho suốt những năm qua.
Trong công ty, các nhân viên còn lén lút đặt cho hắnbot_an_cap biệt danh là Kẻ gánh tội.
Nếu phảivi_pham_ban_quyen vì đãi ngộ phó giám đốc hậu hĩnh, một mặt phải chữa bệnh mẹ, mặtvi_pham_ban_quyen khácbot_an_cap phải chu cấp cho cả nhà Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nạm Nạm, hắn đã sớm từ chức rồi.
Lấy tấm thẻ ngân hàng Tử Kinh Hoa trong túi ra, ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Đông lóe sáng, cười lạnh lùng: tấm mà có đến một tỷ tiền mặt. Tuy tôi rất kiểu bù đắp bằng này, nhưng phải nhận , tiền thật sự khiến người ta tràn đầy tự tinbot_an_cap và có nhiều chọn hơn.
Công ty bất động sản Đỉnh Thái.
Đông vừa vội vã bước vào công ty đã bị Lão Lý đang đầu bứt tai lôi tuột vào phòng Tổng giám đốc.
Sau khi đóng sầm cửa lại, Lão Lý sa sầm mặt ngồi xuống ghế, gác hai lên bàn làm , vắt chéo chân với vẻ mặt đầy ưu phiền rồi một điếu xì gà.
Trần Đông hơi nhíu mày, hắn không hút thuốc và cũng rất ghét mùi thuốc lá.
Nếu gọi điện, chắc cậu chớt ở ngoài luôn không về nữa hả? Lão Lý nhả ra một hơi khói, cười lạnh một tiếng, tay trái nhẹ nhàngleech_txt_ngu vuốt cái hói của mình.
Không đâu, thực sự là vì của tôi nên tôi bận đến tăm mặt mũi. Trần Đông .
Thực ra Lãovi_pham_ban_quyen Lý cũng chỉvi_pham_ban_quyen mới hơn , còn trẻ mà đầu nên mới danh Lão Lý này.
!
Lão Lý cười khẩy một tiếng, nheo mắt nói: Trần Đông à, nói người anh này nhắc nhở cậu. cậu là cái thứ thuốc thang quanh năm, chuyện cậu hai năm qua tôi đều rõ cả. Thay vì cứ níu mạng người già để họ phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu khổ, chi bằng để bà ấy đi cho thanh thản, cậu cũng có toàn ý dồn sức công .
Trong mắt Trần Đông xẹt qua một hung dữ, hắn cố nén cơn giận, hỏi: Anh gấp gáp gọi tôi về là có chuyện xảy ra sao?
!
Lão Lý đập một xấp tài liệu bàn, thảnbot_an_cap nhiên : Chiều anh rể tôi sẽ đến công ty thịleech_txt_ngu sát. Đây là hợp đồng dự án tạo khu ổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuột phía Tây thành phố. kiếp, việc này đáng lẽ cậu đi đàm phán, nhưng cậu nghỉ phép nên tôi phải đích ra trận, chuyện này yếu vẫn là lỗi tại !
Con mụ bên kia tửu lượng tốt quá, chuốc tôi mướt rồileech_txt_ngu quầnleech_txt_ngu một đêm, khiến tôi ký vào bản hợpvi_pham_ban_quyen đồng giá này.
cũng chẳng buồn xem hợpleech_txt_ngu , tương như vậy Lão đã không chỉ một .
Vài chén rượu vào bụng, một đêm xuân cháy, đừng nói là giá cao, dù có ký ra cái hợp đồng giá trên trời thì hắn cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy .
Thấy Trầnvi_pham_ban_quyen không nhúc nhích, Lý hạvi_pham_ban_quyen chân xuống, ngồi thẳng người : Chuyện , cậu biết phải làm thế nào rồi ?
Lại muốn tôi gánh tội sao? Trần Đông nheo mắt, ánh nhìn trở nên lạnh lẽo.
!
Lãoleech_txt_ngu Lývi_pham_ban_quyen đập bàn cái, mắng: Nói cái quái gì thế? Cái gì mà gánh tội? Tôi đây quan tâm cậu, nâng đỡ , cậu tưởng ai cũng có tư cách làm việc này chắc? Đông, không phải tôi nói , làm người quan trọng nhất là biết ơn. Cậu mới tốt ba năm, không có tôi chiếu cố, chỉ dựa năng lực của cậu ngồi vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị trí hiện tại sao?
Trầnvi_pham_ban_quyen Đông quá hóa cười, đây thật phải cảm anh quá !
không nhờ anh chiếu cố, đây đã sớm leo lên chức Tổng giám đốc rồi.
Cậu cườileech_txt_ngu cái gì?
Lão Lý nhíu chặt mày, kiêu ngạo nói: Việc này vốn dĩ là do sát, tôi chỉ giúp một . Xảyvi_pham_ban_quyen ra chuyện, chẳng lẽ cậu còn tôi gánh tội thay sao?
Lời lẽ này rõ ràng là đổi trắng thay đen.
Trần Đông nhún vai, cơn bốc lên, lạnh lùng cười đáp: Xin , cái lần này, tôi gánh.
gì?!
Lão Lý sững sờ, tên này điên rồi sao?
đây mỗi lần như , hắn đều gật đầuvi_pham_ban_quyen lời ngay !
Thấy thái độ Trần Đông quyết, Lão Lý đầu hoảng. Hợp đồng dự án lầnleech_txt_ngu này cao hơn dự tới tận ba triệu, với cái giá trời đó, hoàn thành cải tạo khu ổ chuột thìbot_an_cap nói chuyện kiếm lời, việc công ty thua lỗ đến mức phá sản là chuyện rành trước mắt.
Chiều naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh rể hắn đến kiểm tra, nếu bị phát hiện, cơn lôi đình của anh rể đủbot_an_cap để tống khứ ra khỏi công ty.
Mấy nay hắn đã bát vàng ở vị trí tổng giám , nếu không tìm người gánh tội sớm, này biết tìm đâu ra côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa chẳng phải làm gì vừa có tắc ngầm thế này?
Hiển nhiên, Trần Đông với chức vụ phó là lựa chọn tốt nhất.
Nhữngleech_txt_ngu năm qua, hễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc là Trần Đông , có công là hắn nhận, điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đã thành thói quen Lý.
Nhưng giờ đây, phản ứng của Trần Đông khiến hắn không kịp trở tay.
Trần , cậu có thái độ gì đấy? Mẹ kiếp, cậu muốn làm nữa à?
Lão Lý nổi , dậy chỉ thẳng vào mũi Trần mắng nhiếc: Lão tử mấy nay chăm sóc cậu không ít, cậu được vào cái ghế đều là nhờ tôi nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt mặt anh rể, nếu không với năng lực của cậu, cùng lắm cũngleech_txt_ngu chỉ là một thằng quản dự án quènnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà thôi! Làm người tâm, biết , mẹ nó chứ, cậu định làmbot_an_cap ăn bát với tôi đấy à?
Trần Đông lạnh lùng : Là nói tốt cho tôi sao? Những năm , chỉ nịnhvi_pham_ban_quyen bợ anh rể để tranh công nhận thưởng, lần nào xảy chuyện chẳng phải là do tôi thu dọn tàn cuộc cho anh? nói đến chuyện biết , vậy anh báo cho tôi xem nào!
Rầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Lão Lý vỗ mạnh xuống , gay gắt : Việc hôm cậu gánh, không gánh cũng gánh! Cứ nghĩ đến chi phí bà mẹ chớt của cậu trong bệnh viện đi, tự mình cân nhắc xem, nếubot_an_cap mất công việc phó giám đốcvi_pham_ban_quyen này, còn giữ nổi mạng cho bà không?
Trần Đông nhíu chặt mày, cơn giận bốc tận đỉnh đầu.
là trước kia, lời củavi_pham_ban_quyen Lão Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự nhưbot_an_cap một con dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim hắn.
Vì tiền chữa trị cho mẹ, hắn quả sẽ ngậm đắng nuốt cay gánh tội.
But, thời thế nay đã khácleech_txt_ngu.
Thấy Trần Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net imvi_pham_ban_quyen lặng, Lão Lý tưởng hắn chột dạ, trong lòng mừng thầm.
Hắn vẻ , giống như một anh cả thành khuyên nhủ: Đông, tôi biết cậu hiếu, cái tội này tôi đểbot_an_cap cậu gánh đâu. Mười vạn! Chỉ cầnleech_txt_ngu cậu đồng ý, tôi đưa cậu mười vạn, số tiền này đủ để mẹ cậu cầm cự thêm một thời gian nữa rồi.
Vừa đeleech_txt_ngu dọa dụ dỗ, Lão Lý thạo chiêu nàybot_an_cap.
Chỉ Trần Đông cứu mẹ, chắc chắn sẽ nắm thóp được cậu ta.
Về hoàn của Trần Đông, hắn đã sớm tra kỹ lưỡng, nếu thì hai qua cũng chẳng thể hết lần này đến lần khác đầu cưỡi Đông như vậy.
Anh qua đây.
Trần Đông nheo mắt cười: Anh giúp tôi thế này, tôi phải cảm ơn anh mới đúng.
Lý hoàn toàn tâm, cười mãn nguyện.
Mười vạn tệ, lão tử không tin chịu khuất phục?
Hắn cũng không nhiều, thản nhiên đi tới trước mặt Trần Đôngvi_pham_ban_quyen, giơ tay vỗ vai : anhvi_pham_ban_quyen em cả, tôi lại là đàn anh, ơn huệ gìbot_an_cap chứ, chỉ cậu
Bốp!
Chẳng đợi hắn nói hết câu, Trần Đông đấm thẳngleech_txt_ngu một cú Lão .
Lão Lý a tiếng thảm thiết, ôm mặt lảo đảoleech_txt_ngu lùi , máu mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chảy ra qua tay.
hốt hoảng gào lên: Trần Đông, mẹ kiếp, điên rồi à?
Mẹ kiếp, tao điên rồi đấy! Mày chơi tao thế nào cũng được, nhưng hở ra rủa mẹ chớtbot_an_cap, vậy thì đừng trách lão tử liều mạng với mày!
Trần Đông vẻ , xông tới đá lật nhào Lão Lý, giận dữleech_txt_ngu quát: Lão tử cảm ơn nhà mày!
Mẹ , đồbot_an_cap chó điênleech_txt_ngu, không muốnbot_an_cap làm nữa thì cút ngay lão tử!
Lão Lý gào dữ dội nhưng cơ thể sớm đã rệu rã vì , căn bản không dám động với Trần : việc rồi! tức cuốn gói xéo ngay! cứ rủa mẹ mày chớt đấy, cái đồ điên mất việcvi_pham_ban_quyen này rồi thì vào bệnh viện mà chờ chớt cùng mẹ mày đi!
Bốp! Bốp! Bốp!
Trần bước tới, giơ chân mạnh lên người Lý.
Tốt nghiệp ba năm, hắn làm việc bạt , thậm chí không tiếc hết lần này đến lần khác gánh tội Lão Lý, mục đích là kiếm tiền chữabot_an_cap mẹ, để được hưởng .
Hắn có thể chịuvi_pham_ban_quyen nhục, nhưng mẹ hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì không!
Trong văn phòng vang lên tiếngleech_txt_ngu kêuvi_pham_ban_quyen thảmvi_pham_ban_quyen thiết heo bị chọc tiết của Lão Lý.
Động tĩnh nhanh chóng thu hút nhân viên trong côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ty kéo đếnvi_pham_ban_quyen.
Đám đông đứng ngoài văn phòng, nhìn qua cửa sổ chứng chuyện bên trong, tất cả đều sững kinh hãi.
Trời ạ!
Thánh tội hôm nay phải thuốc súng sao?
Thế nhưng, không một ai vào cannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngăn. Lão Lý vốn dĩ đã tích tụ hận sâu sắc với viên, lúc này nhìn Trần Đông đánh Lão Lý tơi tả, ai nấy đều cảm thấy hả như trút giận.
Trần Đông đánh đếnbot_an_cap khi thấm mệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới dừng tay.
Lão nằm dưới đất, mặt mày be máu, sưng vù như đầu heo, vẫn trợn mắt Trần đầy ác độc: Mày xong đời rồi! Chính tay tiễn bà mẹ sắp mày xuống âm đấy, hôm cho dù là Thiên Vương lão tử đến cũng không giữ nổi ghế này của mày đâu!
Trần Đông lạnh lùng mỉm cườibot_an_cap, ánh mắt lóe lên tia hàn mang: Vốn dĩ hômvi_pham_ban_quyen nay đến để xin việc, giờ đây, tôi đổi ý rồi.
Lão giật mình.
Ngay sau đó, hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấyvi_pham_ban_quyen Trầnvi_pham_ban_quyen Đông rút điện thoại , dựa theo một mảnh giấy rồi bấm gọi đi.
Vài giây sau, cuộc gọi được kết nối.
Lão, tôi muốn mua lại Công ty Bất Đỉnh Thái! Giọng nói của Trần vô cùng dứt khoát.
Lão Lý vốn đang kinh ngạc lên cười .
Ha havi_pham_ban_quyen Làm ta sợ chớt khiếp, làm ta chớt khiếp mất, mẹ kiếp, ta còn tưởng ý cái gì cơ, muabot_an_cap công ty? Cái loại nghèo kiết xác nhưvi_pham_ban_quyen mày, tiền đều némbot_an_cap hết vào bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện rồi, mày mua cái mẹ gì!
Bên ngoài phòng, mọi người như bị đánh ngang , lộ vẻ hãi.
Đám đông vốn đang im phăng phắc bỗng chốc bùng nổ.
Tôi lầm chứ? Phó tổng Trần muốn lại Công ty động sản Đỉnh của chúng ta sao?
Đùa gì thếvi_pham_ban_quyen! Chắc chắn ‘thánh tội’ bị ép đến mức phát nên mới cố tình nói vậy để tức Lão Lý thôi, anh ấy lấy đâu ra tiền mà muabot_an_cap Đỉnh Thái chứ? Đỉnh Thái tuy không , nhưng mua thật thì một trăm triệu là cái chắcbot_an_cap!
Đông caleech_txt_ngu làm phó tổng đúng là kiếm được không ít tiền, nhưng nghe nói ba nămbot_an_cap qua anhleech_txt_ngu ấy kiếm được đều đổ vào bệnh viện cho , không thì cũng bị vợ về nhà ngoại hết rồi, anh ấy đào đâu một trăm triệu mà mua công ty.
Nghe tiếng bàn tán của nhân viên, mặt Trần Đông vẫn bình thản, lạnh ngồi ghế, lặng chờ đợi.
Ngược lạibot_an_cap là Lão Lý, hắn rẩy dậy, dường quên mất chuyện vừa bị Trần Đông tẩn cho trận, nhổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bãi nước bọt lẫn máu xuống đất, cười khinh bỉ: Xemvi_pham_ban_quyen đi, đến nhânleech_txt_ngu còn biết rõ tình, còn giả vờ giả vịt cái gìleech_txt_ngu? Còn đòi mua công ty? Chút tiền đó mày cầm đi mua cho mày thì hợp hơn đấy!
Ánh mắt lạnh lẽo của Trần Đông liếc qua Lão Lý hãi lùi lại một bướcvi_pham_ban_quyen, ngậm miệng lạibot_an_cap.
Ngay đó, Lão Lý run phía chiếc ghế giámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vừa định ngồi điện đột nhiên reo vang.
Lão Lý cầm máy lên xem, là anh gọi tới.
Vốn dĩ chiều nay anh đến thị công ty, gọi điện thông báo cũng bình .
Lại nhổ thêm một bãi bọt lẫn máu, dữbot_an_cap tợn vẫy vẫy cái điện trước mặt Trần Đông: Anh tao gọi đấy, không muốn mua công ty sao? cần tao đưa máy cho lượng anh rể tao không?
Nói xong, hắnvi_pham_ban_quyen nhấn nút nghe.
Trần Đông thản ngồi trênvi_pham_ban_quyen , miệng khẽ nhếch một nụ cười lạnh lẽo.
Muốn thâuvi_pham_ban_quyen tóm công ty quả thực khôngvi_pham_ban_quyen dễ dàng gì. Huống hồ bất động sản Đỉnh Thái dưới sự hành hắn hai năm qua vẫn duy đà tăng lợi nhuận. Thế , chỉ cần tiền đủ nhiều chẳng cóvi_pham_ban_quyen gì là không thể mua được. có, thì cứ việcbot_an_cap tiếp tục vung tiền!
Trong tấm thẻ ngân hàng Tử Kinh Hoaleech_txt_ngu của hắn tới một tỷ, việc mua lại Đỉnh Thái là quá thừa thãi. Tuy nhiên, để Long Lão ra tay đỡ rõ ràng là nhanh hơn nhiều so với việc hắn tự mình đứng đàmbot_an_cap phán.
Lão Lý máy, cười nịnh : , , khi nào anh mới đến công ạ? Để còn sắp xếp đón rồi báo cáo công việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa. Em vừa công ty giải quyết một sâu rầu canh đây.
Vì đã đuổi việc Trần Đông, lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn toàn có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổ hết trách vụ đồng giá cao lên đầu hắn. Dù sao Đông đã savi_pham_ban_quyen thảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đối với Thái mà nói chẳng khác nào mộtleech_txt_ngu người chớt. Đổ tội chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người chớt, lẽ nào người chớt còn có thể sốngbot_an_cap để minh sao?
Thế nhưng, ngay giây tiếp , nụ cười trên mặt Lão Lý đột ngột biến thành nỗi kinh hoàng.
Cái gì? Công ty bán rồi sao?
Tiếng hét chói tai vang vọng khắp văn phòng, chấn cả màng nhĩ.
nhân viênbot_an_cap đứng cửa như bịleech_txt_ngu sét đánh ngang tai, ai đều lộ vẻ hãileech_txt_ngu hùng. Đỉnh Thái hai năm nay luôn đà tăng trưởng tốt, ông chủ lớn chỉ cần đầu óc không có vấn đề thì tuyệt đối không thể đi con đẻ này được!
Ngay sau đó, mọi người như choàng khỏi giấc mộng, nhớ lại những lời Trần Đông vừa nói.
Lẽ nào
Từng mắt không thể tin nổi loạt đổ dồn về phía Đông.
Lão Lý cũng chợt phản ứng , ánh mắt kinh hãi nhìn hắn, giọng nói trở nên khàn đặc: Mày rốt cuộc mày đã thế nào?
Giờ , côngleech_txt_ngu tybot_an_cap là củaleech_txt_ngu tôi.
Trần Đông chậm rãi đứng dậy, kiêu hãnh mỉmleech_txt_ngu cười. Điều khiến hắn hơi ngạc nhiên là hiệu việc của Long Lão thực sự rất . đó, hắn cũng phần nào thấyvi_pham_ban_quyen được năng lực của ông ấyleech_txt_ngu. Ông đứng sau Đỉnh Thái là ai hắn biết rất rõ, việc có thể xongbot_an_cap một trị giá một trăm triệu và hoàn tất tóm trong vài phút, đây không đơn thuần là chuyện có tiềnbot_an_cap làm được.
Không thể nào, chuyện này không thểvi_pham_ban_quyen xảy ra được.
Lý đỏ mặt tía tai, gào thét vào điện như điên: Anh rể, sao anh lại đột nhiên bán công ty chứ? Sao không bànbot_an_cap bạc với em một tiếng? Công ty mình vẫn đang lời, sắp sửa lên sàn tới nơi rồi, anh
Tút!
Cuộc gọi bị ngắt, tắt hy vọng cuối cùng của Lão Lý.
Trần Đông mỉm cười : Mày thất nghiệp , dù có cũng không giữ nổi ghế này cho mày !
Lời nói đầy khinh miệt, hắn đem nguyên văn những lời Lão Lý vừa nói trả lại không thiếu một chữvi_pham_ban_quyen.
Cơ thể Lão Lý run rẩy, mắt đỏ ngầu vì tứcvi_pham_ban_quyen giận. Lời nói của Trần Đông như một cái tát trời giáng vỗ thẳng vào mặt lão. không tài nào nổi, một kẻ từng vì tiền chấp nhận hết đến lần khác gánh tội thay , đột nhiên lại có nhiều tiền để mua công ty như vậy?
Cảm nhận ánh mắt hả hê nhân viên, Lão Lý thấy như có gai đâm sau lưng. , phẫn nộ, không cam lòng mọi cảm xúc khiến lão gần như phát điên. Bất chợt, ánh mắt lão liếc thấy bản hợp trên làm việc, rồi đột nhiên cười lớn.
Ha ha tóm đúng không? Trần Đông, mày giỏi đấy! Giỏi đến mứcbot_an_cap khiến tao cũng phải nhìn bằng mắt khác rồi!
Lão Lý chỉ tay bản đồng trên , một cách ngông cuồng, trong mắt lại vương đầy vẻ hung ác: mày khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không kỹ đồng này. Đây là hợp đồng cải tạo khu ổ chuột, tao ký giá mươi triệubot_an_cap! Mày mua Đỉnh Thái, bản hợp đồngvi_pham_ban_quyen này cũng chuyển sang tay . Cái khoai nóng taybot_an_cap này để khiến công ty phá sản đóng cửa đấy!
Trước đó lão còn đang ảo nãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình say rượu làm hỏng , nhưng giờ đây Đông vỗ mặt trước bàn dân thiên hạ, bản hợp đồng giá trên trời này lại lão có cảmleech_txt_ngu giác may mắn, ít nhấtbot_an_cap nó cũng giúp lão được cơn giận nàyvi_pham_ban_quyen.
Quy mô Đỉnh Thái cùng lắm cũng chỉ một trăm triệu, một bản hợp đồng bị đội giá thêm ba mươi triệu với Đỉnh Thái chắc chắn là một họa diệt vong. Trần Đông thâu tóm Đỉnh Thái lúc này chẳng khác nào đang nhảy hố lão, dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng sống để ra vẻ đây! Chỉ bản hợp đồng cải tạo này thôi đủleech_txt_ngu để khiến Trần Đông tàn gia .
Ba mươi triệu?
Đồng tử Đông co rụt lại, mặt tối đếnleech_txt_ngu cực điểm: Mày đúng là ngu xuẩnbot_an_cap đến cùng cực!
Xôn
Ngoài cửa văn phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, toàn bộ nhân viên đồngvi_pham_ban_quyen thời biến , tiếng hô hoán vang lên như triều dâng. Lý hói điên rồi sao? Vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư cách là Tổng giám đốc của Đỉnh Thái, lão phải ngu xuẩn mức dám ký một bản hợpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng với cái trên trời như vậy?
Ngay sauvi_pham_ban_quyen đó, nhữngleech_txt_ngu mắt phức tạp, đầy nghi hoặc đổ dồn phía Trần Đông.
Nhìn thấy biểu cảm của Trần Đông, Lão Lý càng thêm đắc chí, thậm chí còn có cảm sảng khoái khi ngược được .
ngờ tới phải không? Mày mua Đỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thái, cùng lắm tao chỉ mấtvi_pham_ban_quyen cái ghế Tổng giám đốc, dù sao anh rể tao có nhiều ty, tao đường chính chính đi tìmbot_an_cap một chỗ khác vẫn sống khỏe thôi! mày thì khác, mày không chỉ dọn chiến trường cho tao, mà còn phải đền mức tàn gia bại sản. Thấy tứcvi_pham_ban_quyen không?
Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong chưa? Nói rồi mời mày công ngay tức.
Trần Đông thở hắt ra một hơi, xoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xoa mặt, ánh mắt sắc nhìn Lão . Lão Lý vốn hôn muội làvi_pham_ban_quyen điều hắn biết rõ, lão ký phải hợp đồng giá cao nằm dự tính hắnleech_txt_ngu. Nhưng bị đội lên tới ba mươi triệu thì thực hắn chưa từng ngờ tới.
, tao đi ngay đây.
Lý như vị tướng thắng trận, cười lớn bỏ đi. Khi cửa, lão kiêu ngạo đảo mắt nhìn nhân viên: Sự việc các cũng nghe thấy đấy, dù tôi cũng làmvi_pham_ban_quyen sếp các người bấy lâu naybot_an_cap, đừng tôi cho các người cơ hội.
Lão giơ hai ngón tay lên: Một là các đi theo tôi, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàybot_an_cap tôi có thịt thì các có húp. Haibot_an_cap làbot_an_cap ở lại đây, cùng cái thằng phế vật Trần này chờ đến ngày công ty sản.
Thế nhưng, không một lời.
Đỉnh Thái thực sự được dẫn dắt bởi ai, các nhân viên đều hiểu rõ. Giữa Trần Đông và Lý, là nhân cách năng lực, hằng ngày mọi người đều nhìn thấy rõ như ban ngày.
Trần Đông quay người lại, thản nhiên lướt nhìn mọi người: Năng lực của thế nào, mọi người đều rõ. Đã dám tiếp Đỉnh Thái thì chút ba triệuvi_pham_ban_quyen này có mà giải quyết được?
Đám nhân viên đồng nhìn về phía Trần Đông, trong mắt ánh lên tia hy vọng. đó, mọi người lần lượt dạt sang hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ra một lối .
Lão Lý xanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net métnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. biết thường mình không được lòng người, nhưng không ngờbot_an_cap trước khi đi muốn lôi người của Trần Đông mà cũng không làm nổi, tuyệt nhiên không một muốn đi theo lão.
Một lũ vật thiển cận, thực sự coi nóvi_pham_ban_quyen là thần tiên sao? Cứ ở mà chờ cùng nó đi!
bới một câu đầy tức giận, Lão Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hầm rời .
Một lát .
Một nhân viên rè hỏi: Đông, Đông ca, ba triệu thực ổn chứ?
Từ làm sếp của , tôi đã bao giờ lừa dốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người chưa?
Trần Đông phóng khoáng, vẫy vẫy tay: Tất cả xuống làm việc đi, hiện tại trọng tâm của công sẽ hết dự ánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cải khu ổ chuột phía thành phố.
Vào đúng lúc Trần Đông quản công Đỉnh Tháibot_an_cap, thì nhà họ Vương đã xảy ra một trận náo loạn.
Ba mẹ, rốt cuộc bao giờ mẹ mới gom đủ sính lễ cho convi_pham_ban_quyen đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Vương Hạo đỏ mặt tía tai gào rống lên: Phía Tuyết Nhi lại đang giục con rồileech_txt_ngu, rốt cuộc ba mẹ có muốn con cưới cô để nối tông cho nhà Vương không hả?
Từ đến lớn, hắn đã thói cơm bưng rót, quen với việc đượcvi_pham_ban_quyen cả nhà nângleech_txt_ngu như nâng trứng hứng như hứng hoa.
Cha mẹ hắn vốn đang do dự, vừa nghe thấy bốn chữ nối dõi đường là lập tức cuống cuồng cả lên.
Bà Trương Tú Chi vội vàng : Hạo, đừng vội mà con, chẳng phải nhà mình đang đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vay mượn khắp nơi để gom tiền đóbot_an_cap sao?
đúng đúng, chuyện con nối dõi tông đường chobot_an_cap nhà mình làbot_an_cap việc đại sự, con muốn kết hônbot_an_cap với Tuyết Nhi, ba mẹ còn sốt ruột hơn cả con đấyvi_pham_ban_quyen! Ông Vương Đức khuyên ngăn.
Sốt ruột, sốt ruột, thì mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy tiền chứ?
Vương giận ném chiếc ly xuống vỡ tan tànhbot_an_cap: Một tuần, đúng một tuần nữa thôi, tuần sau con nhất định phải giao lễ cho Tuyết Nhi, phải đính hôn với cô ấy!
Hạo! Vương Nạm Nạm không chịu nữa, đứng dậy quát mắng: Em nói chuyện với ba mẹ kiểu đó hả? Trong nhà này ai màbot_an_cap không lo lắng cho hôn của em ? Em đập phá thét như vậy làbot_an_cap cái ?
Nạm Nạm im miệng! Ởvi_pham_ban_quyen đếnleech_txt_ngu lượt con lên tiếng ?
gỏng củaleech_txt_ngu Trương Chi khiến Vương Nạm sờ.
Vươngbot_an_cap Đức biết lời nói của hơi quá đáng, vội kéo lại một , dài nóivi_pham_ban_quyen: Tôi đã khuyên bà rồi, đừng có vàng Nạm vớibot_an_cap Trần Đông sớm quá. Nó dù sao cũng là của Tháivi_pham_ban_quyen, chắn vẫn còn có thể moi thêm đỉnh. Giờ thì , hơi lấy sạch hai mươi vạn tiền cứu mạng của mẹ nó, còn ra chuyện hôn nữa.
Lại đổ lỗibot_an_cap cho tôi à?
Trương Tú Chi cau mặt lại: Tiểu Hạoleech_txt_ngu đang gấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện cưới Tuyết Nhibot_an_cap, lấy tiền của nó thì chẳng lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để chúng ta đi vay sao? Vay không phải trả chắc?
Nhưng chúngvi_pham_ban_quyen chẳng phải cũng đang đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vay mượn khắp nơi đó sao? Năm mươi vạn sính lễ, lại thêm một căn nhà một chiếc , hai mươi vạn của Trần Đôngvi_pham_ban_quyen cũng đâu có . Vương bất lực nói.
Trương Tú Chi bốc hỏa, đột nhiên bước trước mặt Vương Nạm Nạm, giơ ngón trỏ đâm mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào thái cô ta: Đều tại cái con ranh hết, tìm cái thứ phế vậtvi_pham_ban_quyen Trần Đông, giờ đến cả em trai cũng giúp được gì, con chị kiểu gì vậy hả?
hình mảnh mai của Vương Nạm Nạm run rẩy, mắt đỏ hoe, bắt đầu chực trào.
Chửi bới , Trương Tú Chi bỗng đảo mắt vòng: Đúng rồi! Xem mắt, Nạm , con ranh này đi xem mắt cho mẹ. Lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này mẹ với ba con sẽ chủ, tìm cho con một đứa giàu có, vậy tiền sính lễ của em con sẽ có chỗ trôngbot_an_cap cậy rồi!
Vương Nạm Nạm hoàng, nước mắt không thể kìm nén được , cô ta gào khóc: Mẹ, mẹ coi là cái vậy?
Trong căn .
Long Lão vận bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ Đường màu đỏ ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt ngưng nhìn Trần Đông.
Thiếu gia, này cậu thu mua Đỉnh Thái thật lỗ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Dự án cải khu ổ chuột phía Tây thành phố mà Đỉnh Thái vừa ký kết đểvi_pham_ban_quyen khiến công ty này phá sản hoàn toàn.
Sau khi được điện thoại cầu thu Trần , Long đã lập tức liênbot_an_cap hệ, dùng thế bối cảnh cùngvi_pham_ban_quyen mức giá cao hơn thị trườngbot_an_cap ba mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần trăm đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng hoàn tất thương vụ.
Thế nhưng sau khi điều tra kỹ tình hình của Đỉnh Thái, ông ấy cảm vô cùng .
Nếu là Đỉnh Thái củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước kia, khi lợi nhuận còn đang trưởng, thì sau khi thu , phi vụ này chắn không lỗ. Cùng lắm thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ ra một trăm bavi_pham_ban_quyen mươi triệu cho thiếu gia rèn luyện tay nghề là được.
Thiếu muốn đưa trở về tộc, không thể thiếu những bước luyện tập như thế này. Công việc kinh doanh tương sẽ ngày càng lớn , lớn đến mức khiến những lời đàm tiếu trongleech_txt_ngu gia tộc phải im bặt.
bản hợp kiavi_pham_ban_quyen khiến vụ này nên hại. Đỉnh Thái sản chỉ còn là chuyện muộn.
Vấn đề không phải chịuleech_txt_ngu nổi số thua lỗ, chỉ riêng chiếc ngân hàng Tử Kinh Hoa mà gia đưa cho thiếuleech_txt_ngu gia đã có mười tỷ, chút tiềnleech_txt_ngu lẻ này chẳng đáng .
Mấu chốt nằm ở chỗ, nếu trậnbot_an_cap đầu thiếu thất bại, chuyện này mà để trong gia tộc biết được, họ sẽ gán cho thiếu gia cái mác bất tàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô dụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Khi đó, thiếu gia muốn mẹ trở gia càng khó khăn .
Long Lão nóileech_txt_ngu đúng, tôi làm việc thực có chút lỗ . Trần Đông không phủ nhận, dự án cải tạo khu ổ chuột đó đúng là điều hắn chưa lường tới.
Long Lão chân nói: Lão gia phái lão nônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến phònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu gia là hy vọng thiếu gia trưởng thành, ra thành tích huyvi_pham_ban_quyen . Có như vậyleech_txt_ngu, sau này ông ấy mới có thể đường chính chính giao phó gia tộc vào cậu, chính ngôn thuận đón cậu và phu trở về. Nhưng việc mua một Thái sắp phá sản này, để trong gia tộc nắm được
!
Trần Đông gõ nhẹ xuống bàn, mỉm cười: Aileech_txt_ngu nói tôi sẽ lỗ tiền?
Long Lão ngẩn người.
Không phải ta muốn tạo ra thành sao? Thế nênvi_pham_ban_quyen mới thu mua Đỉnh Thái.
Gương mặt Trần Đông tràn đầy cười tự tin, nhưng mắt lại thoáng hiện vài phần oán hận: Bỏ rơi tôi và mẹ suốt hai mươi năm, làm lão ta lỗ ít tiền thì đã sao?
Long Lão có chút cuống quýt: Đây không phảibot_an_cap là chuyện tiềnbot_an_cap bạcleech_txt_ngu!
Bản hợp cải tạo khu chuột giá caobot_an_cap ba mươi triệu đó, tôi đúng là không tới. Nhưng tôibot_an_cap không phải là hạng phế vật mới trong mắt các người, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm sao tôi thể leo lên vị trí Phó tổng giám đốc chỉ trong ba năm?
Ánh mắt Trần Đông sắc bén, sựleech_txt_ngu tự tin tỏa ra khiến Long Lão nhíu chặt lông mày. Hắn tiếp tục nói: Ông hãy bảo lão cứ yên tâmvi_pham_ban_quyen. Hơn hai mươi năm qua, tôi đã mang danhvi_pham_ban_quyen ‘đứa con hoang’ mà bước tiếp bước đến ngày hôm nay. Thành lão ta , tôibot_an_cap sẽ làm ra; sựbot_an_cap ưu tú lão ta cần, tôi sẽ chobot_an_cap lão ta thấy!
Tôi chỉ làm, còn phải làm đến khiến lão ta cũng há hốc mồm kinh ngạc! Cái mà đường đường chính chính đón tôi và về giabot_an_cap tộc, để hào quang bao quanh tôi, toàn là rác rưởi! Đó là những mẹ tôi xứng đáng được ! Chính tay tôi sẽ mang nó cho bà!
Lời đanh thép như tainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dù Long Lão vốn điềmvi_pham_ban_quyen tĩnh như nướcvi_pham_ban_quyen cũng không khỏi biến , cảm nhận được oán hận sâu sắc trong nói của Trần Đông.
Ông ấy giải, nhưng câu nói tiếp theo của Trần Đôngvi_pham_ban_quyen lại khiến ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy đứng hình tại chỗ.
Thái trong tay tôivi_pham_ban_quyen không sụp , nó sẽ chỉ càng huy hoàng. Việc cải khu ổ chuột phía Tâyvi_pham_ban_quyen những lỗ, mà còn khiến nó sinh lời!
Trần Đông mỉm giơ ngón lên: Cho tôi ba . Chỉ Long Lão tôi làm một việc, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự tin có thểbot_an_cap bàn cờ này!
Nếu là Trần Đông của trước kia, đừng nói đến việc thu mua Thái, dù có tiền để muavi_pham_ban_quyen nữa, mặt với cục diện này hắn cũng vô kế khả , đành chấpbot_an_cap thất bại.
Nhưngbot_an_cap bây giờ, mọi chuyện đã !
Đó cũng lý do sao khi biết về bản hợp đồng thiên mà Lão Lý đã ký, hắn chỉ ngạc nhiên trong thoángleech_txt_ngu chốc.
Hắn có mười phần nắm sẽ lật ngược thế cờ!
Thiếu gia, thực sựleech_txt_ngu cóvi_pham_ban_quyen thểvi_pham_ban_quyen kiếm lời ?
Long Lão kích động. Ông ấy đến phò tá thiếu , nếu đầu thiếu gia thất bại, ông ấy không biết ăn nói thế nào với lão . Nhưng sự tin và quyết đoán của Trần Đông đã ông ấy thấy một tia hy vọng: Thiếu cứ nói, lão nôleech_txt_ngu nhất định sẽ dốc hết sức mình!
Mười phút sau, Long Lão vui vẻ rời khỏi căn phòng .
Sau khivi_pham_ban_quyen bước lên chiếc RollsRoyce Phantom, ông ấy kịp chờ đợi mà gọi một cuộc điện thoại.
Lão gia, xem ra bấy lâu nay đã xem nhẹvi_pham_ban_quyen gia rồi. năm qua, cậu ấy trưởng thành nhiều hơn tưởng tượngbot_an_cap.
Điện thoại kết nối, Long Lão đã hào nói: Cuộc thu mua lần này, nếu thực kế hoạch của thiếu gia, sẽ là một chiến thắng rực rỡ!
Dừng lại giây, Long Lão thở dài một tiếng, bất dĩ nói: điều thiếu gia còn để tâm đến năm xưa của ngài, nỗi oán hận củaleech_txt_ngu ấy
căn phòng thuê, Trần Đông không hề biết Long Lão đang gọi báo cáo mọi chuyện cho cha mình.
Hắn xoa xoa mặt, bình ổn lại tâm trạng rồi dậy vào bếp hầm . Mẹ đang trong quá trình hồibot_an_cap phục tại bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , dinh dưỡng cần thiết phải được đảm bảo.
Đồ bên ngoài tuy tiện lợileech_txt_ngu nhưng hắn không yên tâm. bận rộn đến đâu, hắn cũng muốn tự tay canh cho mẹ uống.
khi tốt nghiệp, hắn liều tiền, có tâm ý không phụ lòng Vương Nạm Nạm, ý báo đáp để mẹ được hưởng phúc.
họ Vương, gánh nổi. Sau khi , từ nay về saubot_an_cap mọi tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trí của hắn sẽ chỉ dành sự nghiệp và báo hiếu mẹ mình.
Sau khi thuần thục cho từng loại nguyên liệu vào nồi đất, lửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ để hầm liu riu, Trần Đông mới trở lại phòng khách nghỉ ngơi.
Lúc này, điện thoại vang báo có ngườivi_pham_ban_quyen muốn kết bạn trên WeChat.
thấy đối phương, Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đông nở nụ cười bất đắc dĩ. Cô em dâu hụt lần trước chưa đủ sâu sắc sao?
Sau khi nhấnvi_pham_ban_quyen đồng ý, Lâm Tuyết Nhi ở phía bên kia nhanh gửi tới một tin nhắn.
Anh Trần, tối anh có rảnh không? Tuyết Nhileech_txt_ngu muốnleech_txt_ngu mời anh dùng bữa tối.
Xem ra bài học lần trước thực sự chưa đủ sâu sắc rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Trần dụileech_txt_ngu mũi. Vương Nạm Nạm liều muốn tôi giúp đỡ em trai cô cưới Lâm Tuyết Nhi, vậy mà Tuyết lại chạy đến tìm tôi. Nếu nhà họ biết được, không biết sẽ có phản ứng gì?
Hắn nhanh chóng trả tin : Xin , tôi không rảnh. Mẹ tôi đang nằm viện, tôi phảivi_pham_ban_quyen sóc bà. Ngoài ra, hành động này của cô được làleech_txt_ngu quấy đấy.
Lâm Tuyết Nhi gần như trả lời ngay lậpleech_txt_ngu : Quấy rối? ta cứ thích quấy rối đấy, anhvi_pham_ban_quyen Trần thật xấu xa.
cười , định đặt điện thoại sang một bên thèm để nữa.
Bấtbot_an_cap chợt, trên màn hình lên tin nhắn từ một người lâu không lạc.
Đông hơi ngẩn nhìn vào màn hình.
Đối phương gửi đến một dòng tin: Trần Đông, nói anh và Nạm ly rồi sao?
Xoa sốngbot_an_cap mũi, Đông cười .
hắn và Vương Nạm ly hôn chắc chắn sẽ bị những xung quanhbot_an_cap biết được. Với phong cách của nhà họ Vương, họvi_pham_ban_quyen càng thể giấu giếm chuyện một gã nhà như hắn bị đá.
Chỉ là hắn không tới, người đầu tiên hỏi về chuyện này lại chính là ấy.
lời đơn giản mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ừ, Trần Đông tắt máy, quay trở bếpvi_pham_ban_quyen đểleech_txt_ngu chuyên tâm hầm canh mẹ.
Ở phía bên kia, Lâm Nhi đang cuộn tròn trênleech_txt_ngu giường, tóc xõa tung để lộ bờ vai trắng ngần, đôi lông mày liễu nhíu chặt nhìn vào thoại.
Sao lại trả lời rồi? đã nóibot_an_cap lộ liễu , lẽ anh ta không ?
Tuyết Nhi lắc đầu, tự bật trước ý nghĩ chính mình.
hiểu?
Nếu thực sự không hiểu, lần trước anh ta có thể đi thẳng vấn đề như ?
Cô ánh mắt kiên định, do một rồi lạivi_pham_ban_quyen gửi thêm một tin nhắn Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đông: Anh Trần, bác gái bị sao? Bác nằm ở bệnh viện nào vậybot_an_cap? muốn đến thăm bác một chút.
Cô rất rõ mình muốn , đó cũngvi_pham_ban_quyen là lývi_pham_ban_quyen do tại côbot_an_cap sẵn sàng kết hôn với Hạo.
có một mục tiêu tốt hơn, cô toàn khôngvi_pham_ban_quyen ngại việc theo đuổi.
Ngay cả khi mặt người đàn ông , cô từng đánh hết lòng tự trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bị chà tùy ý.
Trong lòng người trưởng thành bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về lợi hại, không chuyện sai.
bây , việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạtvi_pham_ban_quyen bỏ mọi lòng trọng để chủ động cận Trần Đông, trong lòng cô, lợi ích mang lại lớn nhiều so với giá phải .
Đợi hồi lâu vẫn không thấybot_an_cap Trần trả lời, Lâm Tuyết Nhi càng nhíu mày sâu hơnbot_an_cap, tâm trạng có muộn.
Đúng lúc , Vương Hạo gửi tin tới.
Tuyết Nhi, em đang làmvi_pham_ban_quyen gì ? chơi game đi. À, bố mẹ anh rồi, mộtvi_pham_ban_quyen nữa là gom đủ tiền sính lễ, lúc đó ta có thểvi_pham_ban_quyen đính hôn rồi chuẩn bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám cưới.
Phiền phức!
Lâm Tuyết Nhi mất nhẫn mắng khẽ mộtleech_txt_ngu câu, sauleech_txt_ngu đó nhanh chóng trả lời: Được rồi, em biết rồi, em đi .
Sáng sớm hôm sau, Đông bữa sáng đến bệnh viện chămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sóc mẹ. Bệnh tình của bà đang chuyển từng ngày, chẳng bao lâu nữa là có thể xuất viện về nhà . Nhờ có mối quan hệ của Long , mẹ anh được sóc vôbot_an_cap cùngbot_an_cap đáo ở bệnh viện, điều này khiến Trần Đông khá yên tâmvi_pham_ban_quyen.
Tiếp theo, đã đến lúc chuẩn bị cho việc cải tạo ổ ở phía Tây thành phố. Đây lần đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh sự đứng ra đài, trực trịch một dựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net án. Trước đây, mọi công việc kinh doanh của Đỉnh dù đều do một tay quán xuyến, nhưng suy cho cùng bên trên vẫn còn lão Lý vô dụng kiabot_an_cap nẫng taybot_an_cap trên tranh côngbot_an_cap.
Lần này, anh không muốnleech_txt_ngu lật ngược cờ trong dự cải tạo khu ổ để Đỉnh Thái danh thiên hạ, trọng hơn, anh muốn thể hiện năng của mình người đó thấy! Bị bỏ rơi phản bội suốt hơn hai mươi năm, giờ đây kẻ đó lạibot_an_cap ngột xuất hiện với ý định gắn. Số Long Lão quả thực đã giúp anh quyết nỗi lo trước mắt. Nhưng Trầnbot_an_cap Đông rõ, tiền tuy quan , nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những thứ không bao giờ cóbot_an_cap thểvi_pham_ban_quyen bù đắp bằng tiền.
Người chabot_an_cap chưa từngbot_an_cap gặp mặt , nói trắng ra là thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện một cuộc giao dịch với anhbot_an_cap. Nếuvi_pham_ban_quyen anh thành công, anh có thể đưa mẹ trở về gia tộc của người đó, quản mọi , mangvi_pham_ban_quyen vinh quang quanh . Nếu thất bại, anh vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ vẫn sẽ như trước , và người cha kialeech_txt_ngu có lẽ cũng xem chưa từng tồn tại. khác biệt duy nhất lẽ chỉ là chiếc thẻ ngân hàng Tử Kinh trong túi màleech_txt_ngu thôi. Hai tựa vào nhau suốt hơn hai mươi năm, mẹ tất cả vì anh. nghĩ cho bản , vinh thuộc về .
Trần Đông chậm rãi ra bệnh viện, bước chân thong thả, trí đang mải mê suy về các hạng mục của ánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cải tạo. Cùng lúc đó, trên con đường ngoài bệnh việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dòng cộ đang ùn tắc nghiêm . Trong chiếc A4, Vương Hạo xe độngleech_txt_ngu, bực bội đập mạnh tayvi_pham_ban_quyen vô lăng.
Mẹ kiếp, rác rưởi này làm gì vậy? Lái mấy cái xe hơn trăm triệu mà cũng cóleech_txt_ngu mặt mũi ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường gây tắc nghẽn ?
Lâm Nhi ngồi ởbot_an_cap ghế phụ khẽ nhíu mày: Vương , anh bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứng lộ à? ta lái xe hơn trăm thì đã ?
Anh chẳng phải sợ Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhi đi làm muộn sao? Vương nọt, chuyển : Đúng rồi Tuyết , tối qua anh em chơi game em đi tắm, sao sau đó thấy lên mạng vậy? Em không biết đâu, lúc đó anh trong game
có thể trưởng thành hơnvi_pham_ban_quyen được không? Tuyết Nhi liếc lườm một , khẽ: Tối qua quá, tắmleech_txt_ngu xong làbot_an_cap đi ngủ luôn.
Thật raleech_txt_ngu tối vì Trần Đông trả lời nhắn cô cứ bồn chồn không yên, chẳng tâm trí đâu mà để ý đến Vương Hạo. Đương nhiên, chuyện này cô không thể nói với hắn.
Vương Hạo chau mày, cóbot_an_cap chút không vui: Cái ngân hàng đó ăn kiểu thế? Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ một giao mà lại bắt em làm việc mỏi như vậy, cách đây một em vừa mới tăng ca đêm còn gì?
Sắc mặt Lâm Tuyết Nhi thay đổi, ánh mắt né tránh xuống, không dám đối diện với Vương Hạo, bị hắn phát hiện ravi_pham_ban_quyen sơ hở. Nhưng trong mắt Vương Hạo, cảnh này lại khiến hắn tưởng rằng Tuyết Nhi thựcleech_txt_ngu sự kiệt sức vì công .
Hạo xót xa : Không sao đâu Tuyết Nhi, một tuần nữa nhàleech_txt_ngu anh sẽ gom sính , ta có thể đính hôn rồi. Sau cưới xong, nếu em thấy mệt thì cứ nghỉ việc ở nhà.
Không đi làmvi_pham_ban_quyen thì anh nuôi tôi chắcleech_txt_ngu? Lâm Tuyết Nhi hắn một cái.
Hạo khựng một chút, lập tức cười nói: Nuôi chứ, là vợ anh mà!
Anh lấy gì nuôi? Lâmbot_an_cap Tuyết Nhinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi.
Vương Hạo xua tay: Dĩ là chị gái anh rồi. Em yên tâm đi, chị anh đã ly hôn với thằng rể phế vật kia, anh đang lo liệu tìm cho chị một đại gia, sau này không lo tiền .
Đôi lông mày của Lâm Tuyết Nhi càng nhíu chặt hơn, cô bỗng thấy có phản cảm với Hạo. Khi nói ra những này, Vương Hạo không hề biết ngượng, thể coi đó là điều hiển nhiên như vậy? Đãbot_an_cap ăn bám lại là cưng của mẹ mà cũng có lẽ sao? Thậm , cô nảy sinh cảm giác tội lỗi với Vương Nạm Nạm.
Hít một hơi thật , Lâm Tuyết Nhi kỳ quái mộtbot_an_cap câubot_an_cap: Chị anh làm sai ?
Chẳng đó là việc nên làm saobot_an_cap? Chị ấy là chị gái anh, anh cưới em là để nối dõi tông đường cho nhà họ Vương, chị ấy phải giúpvi_pham_ban_quyen chứ. Hạo nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không.
này khiến Lâmleech_txt_ngu Tuyết Nhi càng thêm tức giận. Nếu không phải tìm người đổ vỏ, cô thật sự chỉ muốn cho Vương Hạo một cái. Vì hôn sự của cô và Hạo mà không chỉ khiến Vương Nạm ly hôn, còn biến người anh rể thành kẻ xui xẻo. Côleech_txt_ngu bỗng thấy cảm cho người ông Đông , sự quá oan ức .
Nghĩ đến Trần Đông, đôileech_txt_ngu mắt đẹp của Lâm Tuyết Nhi thoáng qua một tia u oán. Liếc nhìn Vương Hạo, cô ma xui khiến câu: Vương Hạo, anh rể cũ của anh tên Trần Đông, ta thật sự không có tiền sao?
Xìbot_an_cap Nó chỉ là một thằng nghèo vượt khó, cóvi_pham_ban_quyen xu rách nào đâu. Hạo đảo mắt, Sao em lại hỏi chuyện này rồi?
Lâm Tuyết Nhi lắc , tự nhủ chắc mình phát điên vì nhớ ôngleech_txt_ngu kia rồi. Cái tên Trần Đông phổ đầy , mình cứ nghe gió mưa vậy?
Cô giải thích: Chỉ một tuầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước ngân cũng có một vị khách Trần Đông, anh ta cầm một chiếc ngân hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tôi cũng không biết rút tiền, nên ấn tượng rất sâu sắc. Anh nói anh cũ cũng tên Trần Đông nên tôi mới hỏi .
Ha ha ha Tuyếtleech_txt_ngu , em gì thế, chuyện đó làm có thể?
Vương Hạo cười ngặt nghẽo, nói: Cái thằng Trần Đông nhu nhược đó chuẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một gã nhà quê lên tỉnh, có chút triển vọngbot_an_cap phó đốc ở bất động Đỉnh Thái thật, nhưng chút nó kiếm được đều ném vào viện để duy trì hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tàn cho bà mẹ già sắp kia rồi. Nó mà có tiền, tên Vương Hạo của anh xin ngược lại!
Người mẹ bệnh?
Thân hình mảnh mai của Lâm Tuyết Nhi , nhớ đến tin nhắn Đông trả lời mình tối qua. Chuyện này là trùng hợp sao?
Vương Hạo tiếp tục chế nhạo: Nhưng cái người tên Trần Đông mà quả thực cũng hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy, cầm loại thẻ mà ngay cả embot_an_cap cũng không , chắc chắnvi_pham_ban_quyen là giàu lắm. anh phế vật của anh cũng tên Trần Đông, sao số mệnh lại biệt đến thế chứ?
chợt, từ mắt, Vương Hạo bóng quen thuộc ở cổngleech_txt_ngu bệnh viện Lợi Tânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hắn cười khinh khỉnh, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vớileech_txt_ngu Lâm Tuyết Nhi: Đúngleech_txt_ngu rồi Tuyết Nhi, em vẫn gặp thằng anh rể vật của anh đúng không? Khéo quá, để anh giới thiệu cho em biết, tiện xem thử nóleech_txt_ngu có giống người giàu không nhé?
xong, hắn đột ngột đánh lái. Audi lao ra khỏi xe, chạy thẳng vào cổng bệnh việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lợi Tân. Lâm Tuyết Nhi bị hất văng một bên, giật mình hét lên: Hạo, anh điên rồi ? Lái xevi_pham_ban_quyen như vậy trên đường lớn, không cần mạng nữa sao?
Kít!
Chiếc Audi phanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gấp, chắn ngang trước mặt Trầnvi_pham_ban_quyen Đông. Trần Đông đang suy nghĩ về dự án cải tạo chuột thì khựng lại, mày chặt, mắt lạnh lẽo. chút nữa! Nếu anh không dừng , chiếc xe tiếp hất bay anh đi rồi!
Vươngbot_an_cap Hạo?
Đông giận dữ nhìn về phía , vừa vặn thấy Vương bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống xe, liền lạnh lùngleech_txt_ngu nói: Anh muốn giết người đấy à?
Ha ha ha Đông, đùa tí thôi, dọa anh sợ rồi sao? Xin lỗi, xin lỗi nha. Vương Hạo cười cợt, mặt đầy bất cần.
Đùa? Sắc mặt Trần Đông hoàn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh xuống, đem mạng sống con người ra đùa giỡn gọivi_pham_ban_quyen đùa sao?
Vương Hạo chẳng thèm quan tâm đến cảm nhận Trần Đông, giơ tay chỉ vào bệnh viện Tân: Anh đây là lại đến thămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà già à?
Ừ. Trần Đông lạnh đáp một .
Tình hình bà ta chắc là chẳng khả quanleech_txt_ngu gì đâu ?
Vươngleech_txt_ngu Hạo quái đản, nhún vai: Thật Trần Đông , dù sao cũng anh của tôi, chuyện tôi phải khuyên anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài . Mẹ anh sắp chớt đến nơi rồi, anh cứ ném tiềnleech_txt_ngu vàobot_an_cap bệnh chỉ là duy trì hơi tàn, hành hạ bà ấy thôi. Chi bằng anh để ấyvi_pham_ban_quyen đi cho thanh thản, đỡ phải cuốileech_txt_ngu lại tiền mất tật mang.
Rắc!
Hai bàn tay Trần Đông siết thành nắm đấm, kêu răng rắc. Cùng lúc đó, Lâm Tuyếtleech_txt_ngu Nhi ở trong Audileech_txt_ngu đã chớt lặng từ lâu. mắt đẹp của cô trợn , khuôn mặt lạnh lùng trong tầm mắt kia giống như một chiếc búa nặng nề nện mạnh vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con ngươi của côleech_txt_ngu, hoàn toàn trùng khớp với gương mặt ký ức.
Cô lấy tay bịt chặt môi mọng, suýt chút nữa thì hét thành tiếng. Thực sự chính là người đàn ông đó!
Lâm Tuyết Nhi có cảm giác hồ đang nằm mơ.
Chuyện này cũng quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trùng hợp rồi phải không?
Rõ ràng một qua lời kểbot_an_cap Vương Hạo và một Đôngleech_txt_ngu mà cô gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở ngân hàng hoàn toàn không là cùng một .
nhưng, mặt lạnh trong tầm mắt lúc lại như cú đấm ngàn cân nện thẳng nhãn cầu cô.
Cái cô tiêu tan sạch sẽ lòng tự trọng đó, làmvi_pham_ban_quyen sao cô có thể được gương mặt nàyleech_txt_ngu?
Ồ đúng rồi, tôi quên mất giờ còn đồng xu dính túi nào.
Vương Hạo không hề ra vẻ lẽonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Trần Đông, tiếp tục cười nhạo: Tiếcbot_an_cap thật đấy, nếu nghe lời, để bà già nhà đi cho thanh thản cũng đâu đến nỗi phải ly hôn với tôi? Giờ thì hay rồi, đúng là , người mất của tan.
Trần Đông siết chặt nắm đấm, gân xanh trên mu bàn tay lồi lênleech_txt_ngu rõ rệt.
từ khi kết hôn Vương Nạm Nạm, hắn luôn bị nhà họ Vương coi thường. Vì Vương Nạm vị nhà đẻ nên địa của hắn trong gia lại càng thấp kém.
hắn chỉ mất ba năm đã ngồi lên vị tríleech_txt_ngu giám đốc ty bất động sản, thoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn hỗ trợ tiền bạc cho nhà họ Vương, vẫn không cách lọt vào mắt xanh của những kẻvi_pham_ban_quyen luôn tự phụ là người thành phố như họ.
Trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây, vì Vương Nạm Nạm, Trần Đông chọn cách nhẫn nhịn.
Nhưng bây giờ, hắn thể nhịn thêm được nữa.
Tuyết Nhi, em mau lại đây xem này, đâyleech_txt_ngu chính là ông anh cũ phế vậtleech_txt_ngu anh đấy. Hạo đầy vẻ giễu cợtvi_pham_ban_quyen, quay đầu vẫy tay.
Trần Đông ngước mắt Lâm Tuyết Nhi ở trong xe, đấm đang siết chặt bỗng nới lỏng ra, mọi cơn giận dữ tan biến, hắn đột nhiên cảm thấy có .
Anh rể cũ phế vật?
Liếc nhìn Vương một cái, nụ cười trên mặtleech_txt_ngu Trần Đông càng trở nên kỳ quái, mắt nhìn Hạo cũng chuyển sang vẻ đầy hại.
Lâm Tuyết bước xuống xe, chân có chút phù , ánh mắt lướt qua Vương Hạo, từ đầu đến cuối đều khóa chặt trên người Trần Đông.
Thấy nụ cười mặt Trần Đông, khuôn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp của Lâm Tuyết Nhi ửng lên hai vệt đỏ hồng, trong đầu không tự chủ mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ về cái đêm của một tuần trước.
Đồng thời, trái tim cô bắt đầu thấp thỏm không yên.
Liệu hắn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đem chuyện đêm đó kể Vương Hạo nghe ?
Lâm Tuyết Nhi không ngốc, kẻ đổ vỏ cô. Tuy cô có ý định lấy Trần Đông, nhưng trước thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công, cô tuyệt đối không thể vứt bỏ Vương Hạo.
Nói cách khác, Vương Hạo giới dưới, còn Trần Đông chính là mục tiêu cao nhấtleech_txt_ngu của cô.
vì Trần Đông nổi giận mà trần chuyện đêm đó trước mặt Vương Hạo, cô sẽ hỏng bỏng không !
Tuyết Nhi, lại đây, anh giới thiệu cho em.
Hạo không nhận ra sự bất thường của Tuyết Nhi, gã nắm lấy tay cô. Lâm Tuyết Nhi theo bản năng vùng vẫy một chút, nhưng bị Vương Hạo nắm chặt tay giơ lên, giống như đang khoeleech_txt_ngu khoang nói với Trần : Này, đây chính là ông anh cũ phế vật mà tôi kể với em đấy, mới lyleech_txt_ngu hôn với chị tôileech_txt_ngu xong. chốt là miệng anh ta đòi ly hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ, anh xem có nực cười chứ?
Chào chào anhleech_txt_ngu rể. Lâm Tuyết Nhi cúivi_pham_ban_quyen , vào mắt Trần .
Kìa kìa, gọi anh rể cái gì? Hạo nhíu mày, đính chính: Anh ta là anh rể cũ, cứ gọi là Trần Đông là được rồi.
nữa, Vương Hạo. Lâm Tuyết Nhi nhíu chặt lông mày lá liễu, cảm giác nôn nóng như bị gai đâm sau lưng.
Vừa .
Trần Đông bỗng mỉm hỏi Vương Hạo: bạn gái cậu à?
nhiên rồi, anh cũng là lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu tiên thấy phảivi_pham_ban_quyen không? Vương Hạo kiêu ngạo ngẩngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao đầu, mặt đầy đắc ý.
Trần Đông gật đầu, giơ tay cái lên: Bạn gái cậu tuyệt lắmvi_pham_ban_quyen!
Thânvi_pham_ban_quyen hình mảnh maileech_txt_ngu của Tuyết Nhi khẽ run lên, khuôn mặt xinh đẹp lập nóngbot_an_cap bừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trong taibot_an_cap Hạo, câu nói này của Trần Đông là đang khen cô.
Nhưng trong tai cô, lời nói Trần Đông rõ ràng là đang chế , hệt như giấy để lại vào sáng hôm đó vậy.
Cần anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khenbot_an_cap chắc?
Vương Hạo đột ngột híp , bỉ: Nói thật cho anh biết nhé, một tuần nữa tôivi_pham_ban_quyen và Tuyết Nhi sẽ đính hôn rồileech_txt_ngu. Tiếc thay, cái loại trai nghèo như anh vì bà già sắp chớt đòi ly hôn với chị tôi. Chị tôi anh là anh đã trèo cao rồi, đáng lẽ trong tiệc hôn anh còn có thể đường hoàng tham dự, giờ thì hay rồi, đến cách anh cũng chẳng còn nữa.
Trần cười một tiếng, mắt lại vô cùng kiên định.
Mẹ là tất cả của hắn, là gốc rễ của hắn.
có được chọn lại lần nữavi_pham_ban_quyen, hắn vẫn sẽ chọn ly hôn với Nạm .
Loại phế vật như Vương Hạo, Vương Nạm sẵn lòng cung phụng, chứ hắn thì không rảnh để gánh vác.
Đủ rồi!
Lâm Tuyết Nhi đột nhiên dùng lực hất mạnh Hạo ra: Vương , anh quá đáng lắm rồi! Mau xin lỗi anh rể ngay!
Ầm!
Hạo đang đắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý bỗng ngẩn ra.
Tuyết Nhi, em em làm gì mà nổibot_an_cap giận đùng đùng thế? Anh có làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sai đâu, tại phải xin lỗi ta?
Lâm Tuyết Nhileech_txt_ngu mặt đỏ gay, quát lớn: Anh quá vô lễ với rểvi_pham_ban_quyen rồi! Em không cho phép anh đối xử với anh ấy như vậy!
Cô đột ngột nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận với Vương Hạo, một mặt ngăn chặn sự chế nhạo của gã đốibot_an_cap với , tránh việc nổi giận mà khui ra chuyện đêm đó.
Mặt , vị Đôngvi_pham_ban_quyen, muốn lại ấnvi_pham_ban_quyen tượng tốt trong lòng hắn.
Vương Hạo vẫn ngơ ngác không hiểubot_an_cap : vô lễ chỗ nào chứ? Anh ta đã ly hôn với anh rồi. Thằng em rể này lái chiếc trăm ngàn tệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh ta còn chào hỏi một đã làleech_txt_ngu khí lắm rồi!
Chào hỏi?
Khách khí?
Lâm Tuyết Nhi sắp điên rồi, Vương Hạo rốt cuộc không biết trời cao đất dày mức nào mới có thể thốt ra những lời như vậy?
Trước cô chỉ biết Hạo là một phế vật, là một kẻ bám váy .
Nhưng đến hôm nay cô mới nhìn rõ, Vương Hạovi_pham_ban_quyen không chỉ phế, mà cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngu xuẩn!
Lâmleech_txt_ngu Tuyết giận gào lên với Vươngvi_pham_ban_quyen Hạo: anh là ai hả? Lái xe mấy trăm ngàn tệ là lắm ? Anh đúng làleech_txt_ngu con ếch ngồi đáy giếng!
Vương Hạo hoàn toàn ngây người, từ khi yêu Lâm Tuyết Nhi đến , đây là lần đầu gã thấyleech_txt_ngu cô nổi trận lôi đình thế!
Ngay sau đó, điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến gã bàng hoàng hơn đã xảy ra.
Lâm Tuyết Nhi đột nhiên quay người diện với Trần , khom lưng cung kính mức: Xin Trần, tôi thực sự không biết Vương lại như vậy. Anh nóibot_an_cap chỉ là muốn giới thiệu anh cho tôi biết thôi, tôi thành thật anh.
Tuyết , em điên à? phải lỗi anh ta? Vươngleech_txt_ngu không thể tin nổi .
Lâm Tuyết chẳng thèm để ý đến gã.
Trần Đông trái lại mỉm cười, lắc đầu: Ở không còn việc của tôi nữa, tôi bận rồi, xin phép đi trước.
Nhìn bóng lưng Trần Đông rời đi, lồng ngực Lâm Tuyết Nhi phập hồi, khuôn mặt xinh đẹp vẫn còn nét đỏ ửng và vẻ tức giận.
Tuyết Tuyết Nhibot_an_cap, em Vương Hạo cũng đãbot_an_cap hoànbot_an_cap hồn.
Chát!
Không đợi gã nói hết câu, Lâm Tuyết Nhi đột ngột một cái tát nảy vào mặt Vương Hạo: Cái đồ ngu nàyleech_txt_ngu, anh chính là vị khách hàng mà tôi vừa kể với đấy!
Ầm!
Vương Hạo như bị sét đánh ngang tai, há hốc mồm kinh ngạc.
Lâm Nhi hầm quay lại xe, vội vàng đuổi theo.
Sau khi ngồi trong xe, Hạo vẫn không dám tin mà nói: Tuyết Nhibot_an_cap, chắc chắn emvi_pham_ban_quyen nhận người rồi. Thằng Trần Đông đó sao thể là vị khách mà em nói được? ta là mộtbot_an_cap nghèoleech_txt_ngu kiết xác thôi. Chẳng phải anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa tiền sính lễ cho nhà em saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Chịbot_an_cap anh đã lén lấyleech_txt_ngu hai mươibot_an_cap vạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệ tiền giữ mạng cho nhà ta đưa nhà anh . Anh ta hai vạn đó mà dám ly với chị anh luônvi_pham_ban_quyen.
Em bảo mộtbot_an_cap kẻ có thể ra loại chuyện đó thì sao có thể có tiền được chứ?
Lâm Tuyết Nhileech_txt_ngu tức đến ngực phập phồng, cơn giận bốc lên ngùn ngụt. Cô trừng mắt nhìn Vương Hạo, nghiến răng ken kétbot_an_cap.
Lòng người đềubot_an_cap làm bằng thịt cả, nhà cácbot_an_cap tiền cứu mạng của mẹleech_txt_ngu người ta lừa gạt, ly hôn lẽ còn ăn Tết cùng nhau sao?
Tuy nhiên, cô không muốn nói quá nhiều vớibot_an_cap Hạo, rít qua kẽleech_txt_ngu răngvi_pham_ban_quyen một câu: Hắn thực rất có tiền!
Nói xong, Lâm Nhivi_pham_ban_quyen quay đầu nhìn về bệnh Lợi Tân, ánh mắt loé sáng, ra suy tính.
Vương Hạo bị câu nói của Lâm Tuyết Nhi ngẩn người.
Nhưng suy nghĩ kỹ lại, gã giễu cười tiếng: Không thể nào, anh ta chỉ là hạng trai nghèonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hèn thôi, thể có được. Nếu thực có tiền thì cũng vì mươi vạn đó mà ly hôn với chị anh đâu.
Nghebot_an_cap thấy này, Lâm Tuyết Nhi cười trong sự tức giận.
Cái lối tư duy kỳ quặc của Hạo khiến Tuyết Nhileech_txt_ngu hoàn toàn cạn lời.
sự chỉ là chuyện của hai mươi vạn tệ thôi ?
Tình cờ gặp Vương Hạo chỉ là một nhạc đệm, Trần Đông chẳng mấy bận tâm.
Hiện , toàn bộ trí của hắn đều dồnleech_txt_ngu vàoleech_txt_ngu dự án cải tạo khu ổ chuột ở Tây thành phố. Đây là đáp án hắn chuẩn cho người chabot_an_cap chưa từng của mình, cũng là hộivi_pham_ban_quyen đầu tiênvi_pham_ban_quyen để hắn thực sự được tự do vùng vẫy.
Bản hợp đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗ tới baleech_txt_ngu mươi triệu là một thảm họa đối Đỉnh Thái. Hơn nữa, bất kỳ viên nào trong công cũng đều ý thức được hậu quả của khoản lỗ khổngleech_txt_ngu này. Chính vìbot_an_cap vậy, khi Đông đến công ty, hắn tức nhận thấy bầu khí nặng nề.
Nhân cúi đầu làm việc, nhưng thoảileech_txt_ngu thường ngàyleech_txt_ngu đã biến mất, ty lặng đến đáng sợ. Trần có chút bất lực nhưng cũng không ý nhiều, đi thẳng vào văn phòng.
Hắn hiểu rằng, dù biết rõ về bản hợp đồng thiên giá đó các nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn ở lại, họ đang đặt cược toàn bộ sự nghiệp để tin tưởng hắn. Nhưng niềm tin ấy không thể dập tắt được nỗi lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net âunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và căng thẳng trong họ, càng không mong cầu họ cũng thản nhiên như mình.
Ngày kia, có lẽ bạn sẽ có thể cười tươi được rồi. Trần Đông xoa mũi, ánh mắt kiên định.
Chỉ Lão giúp hắn việc đó, hắn tự tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có xoay chuyển càn khôn. Chẳng những dự án cải tạoleech_txt_ngu khu ổ chuột phía Tây không bị lỗvi_pham_ban_quyen, mà còn có kiếm đượcvi_pham_ban_quyen khoảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lồ!
Lấy điện thoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, Trần Đông mở WeChat. Kể từ khi trả lời tin nhắn của Lâm Nhi tối qua, hắn vẫn chưa lại. Thường ngày, việc giao tiếp với khách hàng của đều thực hiện qua đây.
Thế nhưngbot_an_cap, khi nhìn thấy tin nhắnleech_txt_ngu từ mộtvi_pham_ban_quyen người bạn đã lâu liên lạc gửi tối qua trên diện WeChat, hắn lại một nữa thất thần.
Tin nhắn gửi từ tốileech_txt_ngu rất ngắn gọn: vẫn ổn chứ?
Chỉ vàivi_pham_ban_quyen chữ giản nhưng lại khiếnbot_an_cap Trần Đông ngẩn , hình bóng của cô hiện lên trong tâm trí hắn. Một sau, hắn đắng xoa , trả lời: Vẫn ổn.
Đối phương gần như trả lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay lập tức: Tớ đã đặt vé bay rồi, đợi xử lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xongvi_pham_ban_quyen việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên này, tháng sau tớ sẽ về nước. Chúng cũng ba rồi chưa gặp nhau nhỉ.
Ánh mắt Trần Đông càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa xăm, giống như cánh cửa ký ức vừabot_an_cap được mở tung, hắn lẩm : Cố Thanh Ảnh
năm trước, của và Vương Nạm Nạm, người bạn cũ này chính là dâu. Sau hôn lễ, cô ra nước , ba năm hai người chưa từngvi_pham_ban_quyen liên lạc.
vỏn vẹn baleech_txt_ngu năm mà vật dời, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn cũ liên lạc lại và sắp trở về, còn Vương Nạm Nạm thì đã hôn.
giễu tiếng, Trần Đông gửi lại một chữ Được, rồi điện thoại xuống bắt làm việc.
Tại bờ đại dương xa xôi, lúcvi_pham_ban_quyen này đang làleech_txt_ngu ban đêm.
Trong rộng lớn vang bản nhạc piano êm , thoang thoảng thơm thanh khiết. Trước cửa sổ sát đất khổng lồ, bóng hình kiều diễm ngồi . Cô điện thoại , để lộ nụ cười dịu dàngvi_pham_ban_quyen rồi phóng tầm mắt nhìn phía xavi_pham_ban_quyen.
Cộc cộc.
Tiếng cửa vang lên, mộtvi_pham_ban_quyen nói trầm dày truyền vào phòng: Thanh Ảnh, con thực sự quyết định tháng sau nước sao?
Vâng ạ. Cố Ảnh cười gật đầuleech_txt_ngu, Ba, đã ba năm chưa về rồi, conbot_an_cap muốn xem sao.
Nhưng tháng có một buổivi_pham_ban_quyen dạ tiệc, muốn con cùng tham gia, sẵn giới thiệu vài người trẻ tuổi cho con quen. Con cũng không còn nhỏ nữa, nên kết thêm bạn bè.
Cố Thanh Ảnh khẽ nhíu mày, chút vui : Ba, lần này là người của gia tộc Rothschild? Hay là hoàng tử của đại gia mỏ nào?
Đều có cả! Giọng nói trầm dày kia trả lời.
Con không thích. Cố Thanh Ảnh từ chối.
Cùng lúc đó, tại nhà Vương Nạm Nạm đang bùng nổ một cuộc cãi vãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nảy lửa.
Mẹ, con không đibot_an_cap, con không đời nào đi đâu! Nạm đỏ hoe mắt, gào khóc.
Trên sàn , đồ đã bị đập phá vỡ nát tan tành.
Choang!
Trương Tú Chi đập mạnh một chiếc bình xuống đất, chống nạnh : định làm phản rồi không! Năm đó mày kết với cái vô dụng Trần Đôngvi_pham_ban_quyen kia, tao đã ngăn , nên bây giờ mới nông ly hôn thế này.
Tao làm mẹ, vì mày mà dốc lòngleech_txt_ngu hết dạ tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho màyleech_txt_ngu một tượng tốt, mà màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn không chịubot_an_cap đivi_pham_ban_quyen? Mày có nào làvi_pham_ban_quyen mấtleech_txt_ngu mặtbot_an_cap không hả?
Bên cạnh, Vương Đức ngồi trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghếleech_txt_ngu sofa, nhìn cảnh tượng trước mắt mà ngừng thở dài.
Ba! Vương Nạm Nạm tuyệt vọng nhìn Đức: Ba giúp con xin đi?
Ông ấy dám! Trương Chi trợn mắt quát lớn.
Vương Đức không đành lòng, vẫn tiếng: Tôi cũng thấy người bà nhắm tới không hợp lắm, đã hơn bốn mươi tuổi , gần bằng vợ mình rồi còn gì.
Bốn mươi tuổi thì sao?
Trương Tú Chi vẻ mặt ngang ngược: Đàn ông bốn mươi đương độ chín, người ta , là đại gia độc thân kim chính hiệu. Nạm Nạm đã ly hôn, thành đồvi_pham_ban_quyen cũ rồi, ông còn nghĩ sẽ tìm nó một thiếu gia giàu có đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai chắc? người nhưbot_an_cap có thèm nhìn trúng không?
Vương Nạm Nạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sững sờ, không tin nổi nhìn Trương Túbot_an_cap Chibot_an_cap. Cô không bao giờ ngờ được mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ruột từ cũ để mô tả mìnhvi_pham_ban_quyen.
Mẹ Vương Nạm Nạm nấc nghẹn, nước mắt giàn giụa.
Câm mồm!
Trương Chi giận dữ mắng: Năm đó nếu khôngvi_pham_ban_quyen gả cái thứ vật Trần Đông kia thì bây giờ em trai màyleech_txt_ngu kết hôn, chẳng lẽ mày lại không giúp được gì? Làm mẹ ai mà chẳng thương ? Nhưng vấn đề tiền lương của tao với ba mày căn bản không đủ tiền sínhleech_txt_ngu lễ cho Hạo. Mày là chị, cũng phải giúp một tay chứ? Chẳng lẽ mày định trơ tao với ba mày bị dồn đến đường , để nhà họ Vương này tuyệt hậu sao?
Nạm Nạm đờ người, cắn chặt môi dưới, biết phải nói .
Vương Đức ngồi cạnh vừa nghe thấy hai chữ tuyệt hậu cũng mềm lòng xuống, chân thành khuyên bảo: Nạm Nạm, nghe lời mẹ connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi. Con lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịleech_txt_ngu, sauvi_pham_ban_quyen khi gả cho Trần Đông, trong lòng con còn có cái nhàleech_txt_ngu này nữa không? Tiểu Hạo là em ruột của con mà.
Nhưng người đó sếp của công ty Trần Đông đang việc, là cấp trên trực của anh ấy! Vương Nạm bám lấy rơm mạng cuối . Cô ngoài hai mươi, sao có thể cam tâm xem mắt với một giànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn bốn mươi tuổileech_txt_ngu? Huống hồ, cô cũng vừa mới ly hôn.
thì đã làm sao? Trương Tú Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tay chống nạnh, cười lạnh đầy đắcleech_txt_ngu ý: Cái thứ vô dụng kia cao vào nhà họ Vương ta, còn dám ly hôn với . thì tốt quá, mày cứ đi bà chủ của công ty hắn, để hắn thấy rõ bản thân mình nhu nhượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mức .
Lời lẽ chóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tai, tràn ngập sự giễu cợt.
Mẹ, mẹ quá đáng lắm rồi! Vương Nạmvi_pham_ban_quyen Nạm hoàn toàn phát điên.
Đúng lúc nàybot_an_cap, Vương Hạo trở về. Tuyết Nhi giáovi_pham_ban_quyen huấn một trận trước mặt Trần Đông, thậm chí cònbot_an_cap ăn tát, Vương Hạo đang bực bội đầy bụng. Thấy tình hìnhleech_txt_ngu trong nhà, hắn ngẩn người: Có chuyện gì vậy?
Tiểu Hạo về rồi đấy à? Trương Tú Chi lậpvi_pham_ban_quyen tức sắc mặt, tươi cười đón lấy Vương Hạo: có , mẹ và ba đang bàn chị con chuẩn bị sính lễ con .
Vừa thấy sính lễ, Vương bước tới, tỏ vẻ đáng thương đỡ Vương dậy: ơi, chị giúp em đi, em thực sự không còn cách nào rồi. Đây là việc đại đờibot_an_cap củaleech_txt_ngu đấy, nếu Tuyết Nhi sẽ chia tay với em thật .
Nhìn dáng vẻ tủi thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Vương , Vươngleech_txt_ngu Nạm độtleech_txt_ngu nhiênleech_txt_ngu mềm . Do dự một lát, cô mệt gật đầuvi_pham_ban_quyen: Con đi.
! Hạo, nayleech_txt_ngu con thân lái chiếc A4 chị con . Đối phương người có tiền, lái xe đó đi sẽ không mất mặt. Nếu thành công, ta còn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể đòi thêm chút tiền lễ nữa. Trương Chi hớn hở nóibot_an_cap.
Buổi sau khi tan làm.
Trần Đông vội vã trở về nhà, lại hớt hải chạy đến bệnh viện Lợi Tân.
Khi hắn đếnleech_txt_ngu phòng bệnh thì vừa vặn gặp sĩ Trương cùng các bác sĩ vừa đi kiểm tra phòng xong đi ra.
Thấy Trần Đông, bác sĩ phẩy tay ra hiệu cho các nghiệp rời đi trước, đó nhanh bước tiến lại gần, cười hớ hở nói: Trần tiên sinh thật là hiếu thảo, ngày nào cũng tự tay nấu cơmbot_an_cap sắc thuốc cho mẹ .
Trần Đông mỉm cười đáp: Bác sĩ Trương, tình hình của mẹ tôi thếbot_an_cap nào rồi?
Bác gái phục rất tốt, vàileech_txt_ngu ngày nữa là cóvi_pham_ban_quyen thể xuất . Tuy nhiên, thuật ghép gan có một giai đoạn đào thải nguy hiểm, ngắn nửa năm, dài thìvi_pham_ban_quyen một năm, phải thực vượt qua giai đoạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó mới là phục hoàn toàn.
Lời của bác sĩ khiến timbot_an_cap Trần Đông một , ngay sau đó bác sĩ Trương lại cười : Nhưng Trần tiên sinh cứ yên tâm, Lão dặn dò trước, bệnh việnbot_an_cap chúng tôi định sẽ dốc toàn giúp mẹ cậu hồi .
Đa tạ bác sĩ Trương. Đông cảm kích nói.
Dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tính đến sự xuất hiện của Long Lão, thì trong những năm điềuleech_txt_ngu trị cho hắn, y đức của sĩ Trương cũng khiến vô cùng khâm .
Trần tiên sinh quá khách sáo rồibot_an_cap. Tuy nhiên, tình trạng hiện tại của bác gái không được chịu bất kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kích động nào, cảm xúc cũng không được dao động quá lớn, điểm này lần trước tôi đã nói với cậu rồi, mong cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú ý nhiều hơn.
Trương cười , nhìn phòng bệnh với vẻ , cuối cùng nở một nụ cười quái với Trần Đôngleech_txt_ngu: Vậy đi kiểm tra các phòng trướcbot_an_cap đây.
Trần Đông nghi hoặc nhìn theo bóng lưngleech_txt_ngu bác sĩ Trương.
Bước vào phòng bệnh, Trần Đông đột ngột dừng bước.
Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lậpbot_an_cap tức hiểu ra tại lúc nãy bác sĩ Trương lại tỏ vẻ ngập như vậy.
tầm mắt, hắn nằm giường bệnh, trên đôi gò má gầy hiện lên nụbot_an_cap cườileech_txt_ngu hậu.
Ngay bên cạnh giường, một cô gái đang ngồi cúi đầu gọt táo.
Lâm Tuyết Nhi, cô lại ở đây? Đông mày.
Trần , anh đếnleech_txt_ngu rồi ?
Lâm Tuyết Nhi ngẩng đầu thấy Trần nở nụ cười rạngleech_txt_ngu rỡ: Chẳng phải tôivi_pham_ban_quyen anh nói bác gái bị sao? Nên tan làm làleech_txt_ngu tôi ghé qua thăm bác .
Nói đoạn, ta còn đưa một miếng táo nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã gọt cho mẹ Trần Đông.
Trần Đông liếc nhìn hộp giữ nhiệt trên cạnh giường bệnh, ánh mắt thoáng chútbot_an_cap lẽo.
Hắn thực sự không ngờ Lâm Tuyết Nhi lại chơi chiêu nàyleech_txt_ngu với mình.
Một mặt vừaleech_txt_ngu dây dưa với Vương Hạo, mặt lại chạy đến đây nịnh bợ, đến thăm mẹ hắn, này là thếleech_txt_ngu nào?
Tiểu Đông, Lâm tiểu thư tốt lắmvi_pham_ban_quyen. Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn Lý Lan nhìn Đông, mắt lại liếc ra phía sau một , : Nạm Nạm đâu?
Vì vừa tỉnh lại sau phẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuật không lâu, nói của bà vẫn còn lộ rõ vẻbot_an_cap suy nhược, thậm chí sắc mặt cũng nhợtvi_pham_ban_quyen nhạt.
Tim Trần Đông nhói lên một cái, tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trạng tại hắn bản không chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi kích động.
Vì , từ khi mẹ tỉnh lại, hắn luôn giấu kín chuyện ly hôn, định chờ khi sức khỏe bà khá hơnleech_txt_ngu chút mới nói ra.
Tuy nhiên, Trần Đông không trả lời mà nhìn Lâm Tuyết Nhi bằng ánh mắt lạnhbot_an_cap lùngbot_an_cap.
Tuyết Nhi dù cũng là con dâu tương lai của họ Vương, cô ta đã có thể chạy đến bệnh viện thăm mẹ hắn, liệu cô ta còn nói thêm điều gì ?
Lâm Tuyết Nhi dường như hiểu tâm của Đông, cô ta mỉm cười đầu.
Trần Đông lúc nàyleech_txt_ngu mớileech_txt_ngu yên tâm, cười giải thích:
, Nạm Nạm dạo này bận lắm, dứt ra được. Đợi mẹ khỏe chútvi_pham_ban_quyen nữa về là có thể cô ấy rồi.
Được rồi. Lan có chút thất vọng, cắn miếng táo.
Mẹ, nghỉ ngơi một lát đi, con vài muốn nói với Lâm tiểu thư.
Trần Đôngleech_txt_ngu bước đến trướcvi_pham_ban_quyen mặt Lâm Tuyết Nhi, nắmbot_an_cap cánh tay kéo cô ta đứng dậy: Phiền cô ra ngoài tôi một chút.
Ái chà, anh làm người ta đau đấy. Lâm Tuyết Nhi nũng nịu một .
Lý Lan nhíu mày: Tiểu Đông, Lâm tiểu thư đến mẹ là , con không được vậy, mau xin lỗi đi.
hi, cháu cảm ơn bác ạ. Lâm Tuyết Nhinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười nói Lý Lan một câu, đầy vẻ lấy lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
vừa quay đầu lại, thấy Trần Đông đang lạnh mặt nén giận, cô ta liền thè lưỡi: Đượcbot_an_cap rồi, tôi là người đại , không chấp nhặt với anh nữa.
Nói xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô quay dặn Lý Lan: Bác ơi, bác nghỉ ngơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tốt nhé, lần sau cháu lại đến thămbot_an_cap bácbot_an_cap.
Sau đó mới cùng Trần đi ra khỏi phòng .
Có ý gì đây?
ở hành lang, Trần Đông trực tiếp quát hỏi.
Tôi chỉ bị bệnh nên muốn đến thămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, không được sao? Tuyết Nhi lúc nãy còn cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đùa, giờ đã lập tức lộ ra vẻ mặt ấm ức, thậm chívi_pham_ban_quyen đôi mắt đẹpbot_an_cap còn rơm rớm nước : Sao thế? Lòng tốt của tôi anh coi như lòng dạ thú à? Vậy tại sao anh còn trêu chọc tôi?
Đông cảm thấy đầu tovi_pham_ban_quyen ra.
Hắn bực bội phẩy : Mời côleech_txt_ngu rời khỏi đây, này cũng đến thăm mẹ tôi nữa.
Không đâu! Lâm Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhi lắc đầu, cười dị: Nếu không cho tôi đếnleech_txt_ngu thăm bác, tôibot_an_cap đem chuyện anh ly hôn nói cho bác biết.
Sống thành , cô ta có đoạn riêng, hiểu rõ tâm tư đàn , và càng biết làm thế nào để khiến một người đàn phục.
Nếu không, sau khi bị Đôngleech_txt_ngu phớt lờ, ta chẳng đường vòng qua hắn đến thăm mẹ hắn như thế nàyvi_pham_ban_quyen.
Côvi_pham_ban_quyen đang đe dọa tôivi_pham_ban_quyen? sắc Trần Đông giận dữ, trong mắt hiện lên tia hung .
Đúng vậy, tôi chính là đang đe dọa anhbot_an_cap đấy, muốn trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thù không? Tuyết Nhi cười quyến rũ, ánh mắt đầy vẻ phongbot_an_cap tình, đồng thời tayvi_pham_ban_quyen lên, ngón khẽ chạm ngực Trần Đông.
Trần Đông lùi một bước: Tôi , cô rời ngay!
cười trên mặt Lâm Tuyết Nhi cứng đờ, không ngờ Đông lại từ chối quyết liệt vậy.
Việc này so với Trần Đông đêm hôm đó hoàn toàn như hai người khác nhau!
Cô ta là một nữ minh, biết thế nào điểm dừng.
Hít sâu một hơi, Lâm Tuyết Nhi thu tay lại, vẻ phong tình trên khuôn mặt cũng thành hòa nhã.
Được thôi, vậy tôi đi trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nhưng anh yên , chuyện anh ly hôn tôi chưa nói cho bác gái đâu, tôi không ngốc đến kích động bác ấy lúc này.
Nhìn lưng Lâm Tuyết Nhi rời đi, lòng Trần Đông rối bời.
Mẹ là tất cả của hắnvi_pham_ban_quyen.
Hắn tuyệt đối không cho Lâm Tuyếtleech_txt_ngu Nhileech_txt_ngu tiếp cận mẹ .
Lâm Tuyếtleech_txt_ngu Nhi không phụ nữ hắn muốn, hơn nữa cô ta ở bên cạnh hắn chẳng khác nào một quả bom hẹn !
Ngặtbot_an_cap nỗi lúc này hắn vẫn chưa giải quyết nào, điều đó hắn có chút phát điên.
Cùng lúc .
Vương Nạm ngồibot_an_cap ở ghế phụ của chiếc xe Audi, thờ nhìn dòng xe cửa sổ, đôi mắt vẫn đỏ hoe, rơm rớm nước mắt.
bên , Vương Hạo vôvi_pham_ban_quyen cùng hớn hở.
Chỉ cần chị gái đi xem mắt thành công, sính lễ hắn đưa cho Lâm Tuyết Nhi sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chỗ rồi.
Liếc nhìn Vương Nạm một cáileech_txt_ngu, Vương Hạo cười nói: Chịvi_pham_ban_quyen, là tốt em nhất. Em có thể kết hôn với Tuyết Nhi đều là nhờ chị giúp đỡ đấy.
Nạm Nạm không trả lời, cười của Vương Hạo khiến cô ta có giác như dao cắt .
Nhưng cô ta không thể phản , cũng không biết phản bác thế nào.
Bởi vì cô ta là chị gáibot_an_cap của Vương Hạo, chuyện đại sựvi_pham_ban_quyen như em trai kết hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô ta quả thực nên giúp.
Chỉ là, đối tượng xem mắt một người đàn ông bốn mươi tuổi, lại còn làleech_txt_ngu cấp trên của Trần Đông, cô ta thực sự không thể chấp nhận được.
Thấy Vương Nạm Nạm rũ, Vươngbot_an_cap Hạo đột giễu cợt lại cảnh tượng nay ở bệnhvi_pham_ban_quyen viện Lợi Tân.
Chị, sáng nay đưa Tuyết đi làm, gặp Trần Đông ở bệnh viện đấy. Chị biết chuyện gì đã xảy không? Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhi cư nói Trần Đông rất có tiền, ha ha ha chớt mất.
mắt Vương Nạm lóe lên một tia thần sắc, buồn bã nói: ta sao mà có tiền được?
Em nói vậy mà, nhưng Tuyết Nhi cứ nghe, xem cô ấy có ?
Vương Hạo : Nếu bảo hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn giấu giếm được mấy tiền riêng thì em còn tinleech_txt_ngu, chứ giàu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời Tuyết Nhibot_an_cap thì trừ phi .
Vốn dĩ chỉ là một câu mỉa mai tình.
Nhưng lại tinh thần Vương Nạm Nạm độngleech_txt_ngu ngay khắc, giống như vớ cọng rơm cứu mạng vậy.
Vạn nhất, Trần Đông thực sự còn thì ?
Nghĩ đến , Nạm vộivi_pham_ban_quyen gửi cho Trần Đông một tin nhắn WeChat.
Đông, mẹ ép đi xem mắtvi_pham_ban_quyen với người ông hơn bốn mươi tuổi, họ làm vậy vì lấy tiền sính lễ Tiểu Hạo lấy . Nếu có thể gom đủ tiền sính lễ, em sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phải đi xem mắt với ông ta nữa. Anh giúp em được không?
Tin nhắn đi lâu, mắt thấy xe sắp đến địa điểm xem mắt đã hẹn mà vẫn không có hồi .
Vương Nạm bắt đầu nổi giận, nhanh chóng gửi thêm một tin nhắn khác: Đông! Dù sao chúng ta cũng vợ ba năm, một ngày vợ chồng trăm năm nghĩa, em đã trao tất cảvi_pham_ban_quyen choleech_txt_ngu anh, anh định thấy chớt không cứu sao? , ngay cả một lời anh cũng muốn nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với em à?
Chờ thêm mười phút, chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Audi đã rẽ vào đỗ xe nhà hàng.
khi đỗ xe xongleech_txt_ngu, Hạo nói: Chịvi_pham_ban_quyen, đến nơibot_an_cap rồibot_an_cap.
Vương Nạm Nạm nhìn chiếc điện thoại khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cóbot_an_cap hồi âm, nhất thờivi_pham_ban_quyen cuống , đang định gửi tiếp tin nữa.
Ting!
Tiếng thông báo tin nhắn mới của WeChat vang lên.
Vương Nạm Nạm động cầm điệnbot_an_cap thoại lên, vừa nhìn thấy nội dung tin nhắn, lòng cô ta lập tức lạnh toátvi_pham_ban_quyen.
Mẹ cô ép, không phảileech_txt_ngu tôi .
Gió đêm se lạnh.
Bầu trời bắt đầu lất phất mưa nhỏ.
Vương Nạm Nạm thất thần nhìn chằm chằm vào điệnleech_txt_ngu thoạivi_pham_ban_quyen, tinleech_txt_ngu trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời của Trần Đông giống như một nhát sắc lẹm đâm thẳng vào tim cô .
Chị, vào thôi, ta đang đợi kìa. Vương Hạo không biết về chuyện , lên tiếng giục giã.
Vương Nạm Nạm tay đi vệt nước nơi khóe mắt, bước về phía nhà . Cô ta chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm mờ ảoleech_txt_ngu trong làn mưa bụi, nở một nụ cười tuyệt : Rốt cuộc vẫnbot_an_cap một mình mình vác tất cả sao?
Bên trong nhà hàng hơi tối.
Ánh đèn vàng mờ ảo kết hợp với âmleech_txt_ngu nhạc du dương êm dịu nơi đây trở thành địa điểm lý tưởng cho các cặp đôi hẹn hòvi_pham_ban_quyen.
Trong góc phòng, Lão uể tựa lưng vào ghếvi_pham_ban_quyen sofa, thỉnh thoảng lại vuốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mái hói địa trung hải, nhìn Vương Nạm Nạm trong ảnh rồi nở nụ .
Ở tuổi của lão, kết hôn đã được coi là cực kỳ muộn.
Nhưng lão không bận tâm, cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn kết hôn, bởi lão vẫn chưa chơi bời .
Chị gái lão gả một người anh có, nhờ sự đỡ củavi_pham_ban_quyen hai người mà điều của lão rất dư dả.
Lúc trước khi còn làm giám đốc ở Đỉnh Thái, lão đã lợi chức để thực hiện không ít quy tắc với nhân viên nữ dưới. Ngay cả khivi_pham_ban_quyen Đỉnhvi_pham_ban_quyen Thái bị anh rể bán đi, lão vẫn giấu giếm anh rể về chuyện bản hợp đồng giá trên trời kiabot_an_cap, rồi ngày đã chuyển đến một công ty khác anh rể để tục làm quản lýleech_txt_ngu.
Kết hôn nghĩa với việc phải nhiệm, khi lão rõ ràng có thể chơi bời mà chẳng cần lo nghĩ, cớ sao phải vì mộtbot_an_cap cái cây mà từbot_an_cap bỏ cả rừng?
dĩ tối nay ý xem cũng là vì thấy phụ trong ảnh xinh động người, lão ý khác.
Nếu có thể bỏ ra chút tiềnbot_an_cap để chơi bời một đêm, tội gì mà không làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Chào ông, xin hỏi ông phải ông không?
Vương nhìn Lão trước mặt, trong lòng dâng lên sựbot_an_cap chán ghét tột độ.
Tuổi tác lớnbot_an_cap, hói đầu, ngoại hình cực kỳ tệ hại, lúc nãy cô còn tận thấy Lão Lý nhìn mình cười kiểu đó.
Quan hơn, người đàn ông giànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nua trước này lại là cấp trên tiếp của Trần Đông.
Tất cả những điều này khiến cô ta vô cùng kháng .
Cô là Vương Nạm Nạm? Lão Lý vừa nhìn thấy Vương Nạm Nạm, mắt lập tức sáng rực , chút thẫnvi_pham_ban_quyen thờ.
Vương Nạm Nạm quả thực rất xinh đẹp, dù là vóc dáng, diện mạo hay tuổi tác đều đang ở giai đoạn rực rỡ người phụ nữ.
nhiên, Lý nhanh chóng lấy lại tinh thần, giả vờ lịch thiệp đứng dậy ghế cho Vương Nạm Nạm: ngồi.
Khuôn mặt xinh đẹp của Vương Nạm Nạm lộ vẻ lạnh , cô ta ngồi xuống và đáp một : Cảm ơn.
Lão Lý không hề để ý đến thái độ đó, mỉm cười xuống rồi : Trước tiên tôi xin tự thiệu, tôi là Lývi_pham_ban_quyen Đại Bảo. Vương tiểu thư ngoài còn trong ảnh nhiều.
Vương Nạm Nạm mỉm cười lịch sự.
Chát!
Lão Lý búng tay mộtbot_an_cap cái: Phục , gọi món.
Sau khi nhận thực đơn từ tay phục vụ, đẩy nó trước mặt Vương Nạm Nạm rồi đuổi khéo nhân viên phục vụ chỗ khác.
Vương thư thích gì cứ việc , tôi bao tất.
Vương Nạm Nạm cầm thực đơn nhưng chẳng tâm trạng gọi , ta chỉ lướt qua một cách tùy ý. ta không muốn nhìn mặt già nua bóng Lão Lý, thời cũng đang suy tính cách để thoáileech_txt_ngu lui.
Đột nhiên, một bàn to lớn vuốt mu bàn tay Vương Nạm Nạmleech_txt_ngu.
hình mảnh mai của Vương Nạm Nạm run lên, sợ đến , vội vàng tựa người ra sau: Ông Lý, ông làm cái vậy?
của Vương tiểu đúng là mềm vừa mướt. Lão Lý cười dâm đãngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu tay phải về, còn đưa lên mũi ngửi ngửi. Lão chẳng mảy may để tâm đến tiếng kêu kinh hãi của Vương Nạm Nạm mà thản màyvi_pham_ban_quyen nói: Nói đi, ra giá nhiêu?
Cái gì?!
Vương Nạm Nạm sững sờ.
Ra giá đi! Lão Lý lười chẳng muốnleech_txt_ngu giả vờ , Tối tôi có cô!
Oành!
Khuôn mặt Vương Nạmleech_txt_ngu trắng bệch, như bị sét đánh ngang .
không phải là đi xem mắt sao?
Một luồng cảm giác nhụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhã tột độ phát.
Cô ta chát tiếng ném mạnh thực đơn xuống bàn, lạnh lùng nói: Ôngvi_pham_ban_quyen Lý, ôngleech_txt_ngu đang sỉ nhục tôi à? Nếu ông đến đây với thái này thìbot_an_cap tôi xem mắt nàyvi_pham_ban_quyen không tiếp tục đâu.
Bớt giả bộ đi, cô lão tử gọi là tiểu thư vì lịch sự à? Lão Lý cười quáivi_pham_ban_quyen dị, ánh mắt không hề che giấu mà nhìn chằm chằm, dò xét khắp cơ Vương Nạm Nạm.
Vương Nạm chợt nhận ra, từ tiểu thư còn có một tầng khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Vẻ mặt cô ta đột ngột lạnh lẽo đến cực điểm, một thịnh nộ dâng.
Loại đàn bà như cô, lão thấy nhiều . Mượn danh nghĩa xem mắt để làm trò , chẳng lẽ tôivi_pham_ban_quyen không biết sao?
Lão Lý tự đắc cười nói tiếp: Mụ già họ Trương kia lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mụ tú bà đúng không? trời ạ, lúc ta giới cô với , mở miệng câubot_an_cap nào cũng nhắc đến , cứ như chỉ cần tôi chi là mụ lập tức tống côbot_an_cap nhà tôi ngay vậyleech_txt_ngu. Đã đến nướcvi_pham_ban_quyen này rồi, còn giả thanhleech_txt_ngu cao cái gì?
Sắc mặt Vương Nạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nạm biến, đôi mắt đẹp tứcvi_pham_ban_quyen khắc phủ một mờ.
Mẹ rốt đã giới thiệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào?
Mình con của bà mà! Sao có thể nói như vậyvi_pham_ban_quyen?
Lúc này, tim Vương Nạm Nạm đaubot_an_cap như cắt, đầu trống rỗng.
lỗi, tôi đi trước. Chút lý trí cùng khiến cô ta lạnh lùngleech_txt_ngu buông lại rồi quay người bỏ đi.
Thế nhưng.
Lão ngột chồm tới, chộpvi_pham_ban_quyen lấy cổ tay Vương Nạm Nạm, ngang ngượcleech_txt_ngu kéo cô ta vào lòng: Đi đâu đi? Con lão tửbot_an_cap đã nhắm trúng, cô còn muốn chạy sao?
Á! Buông tôi ra.
Vương Nạm Nạm hoàn toàn hoảng , trong đầu đến Trần Đông, cô ta thất thanh hét lên: Lýleech_txt_ngu Bảo, tôi là vợ của Trần Đông ở ty !
Đừng có mà kêu gào linh tinhleech_txt_ngu, giữ kẽbot_an_cap cái nỗi gì? Chẳng phảileech_txt_ngu là vì tiền thôi sao?
Lãobot_an_cap Lý không buông tha, vừa nghe Vương Nạm Nạm là Trần Đông, máuleech_txt_ngu trong người lão lập tức sôi sùng , mắt sáng rực lên: Hay , thằng nhóc Trần Đông kia còn dám hống hách với tôi, vợ mà làm cái nghề này thì trên đầu chắc cả đồng cỏ xanh rồi nhỉ?
Trước đó, lão không biết nhiều thông tin Vương Nạm Nạm, vả lại trong năm Đông làm ở Đỉnh Thái, Vương Nạm Nạm cũng chưa từng đến công ty, vì vậy Lý hoàn toàn biết cô ta.
Nhưng giờ đây, thêm mối với Trần Đông, lão thêm kiên định với ý nghĩ tối phải chiếm đoạt bằng được Vương Nạm Nạm.
Vợ của cấp dưới, chắc hẳn sẽ có vị rất khác biệt ?
Coi như đây một đòn trả thù vào !
Lão Lý bỉ ổi, thọc tay vào túi xách lấy ra xấp tiền dày cộp ném thẳng vào lòng Vương Nạmvi_pham_ban_quyen Nạm: Ở đây có ba vạn, cho cô tất đấy!
Đồ khốn khiếp, súc sinh!
Vương Nạm phát điên, ngũ quan gần như biến vì ra sức vùng , cô ta hăng cầm xấp tiền đập mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lão Lý.
sự nhục nhã, mọi thịnh , mọi nỗi uất ức trong bùng nổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dữ .
Lão Lý kịp đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng, bị ba tiềnleech_txt_ngu đập trúng mặt, lão rú lên một tiếng thảm thiết rồi loạng choạng lùi , đồng thời Vương Nạm Nạm ra.
Vương Nạm Nạm gào khóc thảm thiết, dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự chứng của mọi người, cô ta chạy vội ra khỏi hàng.
Trong xe Audi, Hạo chơi Vương Vinh ngước mắt lên thấy Vương Nạm Nạm vừa khóc vừa chạy ra, giật mình.
Hắn vội vàng cửa xe tới: Chị, có chuyện vậy?
Đừng có đi theo tao!
Vương Nạm Nạm gào lên đau đớn rồi chạy thẳng đi, để lạibot_an_cap Hạo ngơ ngác đó.
Cơn mưa ngày nặng hạt, thoảng có sấm vang rền.
Vương Nạm Nạmbot_an_cap vừa chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóc, mặc cho nước làm ướt sũng toàn thân, trông vô thê thảm.
Tất cả những chuyện xảy ra tối nay đã khiến cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu đủ mọi nhục nhã, phá hủy hoàn toàn sự tự và lòng kiêu hãnh của cô , khiến cô tuyệt vọng đến mức muốn tự .
cùng, chạy mệt lả, cô ngồi xuống bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lề đường.
Nhìn con đường vắng lặng, đột nhiên cô ta chẳng phải đi đâu, cảm giác như thể đã bị cả thế giới bỏ .
Trong đầu cô ta liên tục tái cảnh tượng vừa rồi như cơn ác mộng. Từng câu từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữ của Đại Bảo giống như bàn tay , sạch lớp vỏ bọc cao ngạo của cô ta, bàyvi_pham_ban_quyen ta giữa thanh thiên bạch nhật.
Bất chợt, đôi mắtvi_pham_ban_quyen cô ta ánh lên một tia hy vọng.
Cô ta vội vàng lấy thoại ra, gọi vào số của Đông.
Điện thoại vừa đổ chuông đã bị đối ngắt máy.
Vương Nạm không bỏ , tiếp tục gọi lại, sau một tiếng chuông, cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi lại bị từ .
Lặp lại vài lần như thế, đôi mắt đẫmleech_txt_ngu lệ của Vương Nạm Nạm cuối cùng không chịu đựng nổi , cô đến WeChat của Trần Đông và gửi đi một tin nhắn.
Đông! Anh tuyệt tình đến thế sao? Dù gì đã từng là vợ chồng, anh đến cả can đảm nghe điện thoại em cũng không có à? cần , em muốn anh ở bên em!
đợi năm phút, tin nhắn hồi âm.
Nạm Nạm không ngừng sụt sùi, thân hình run rẩy vì uất ức đến cực điểm. Nhìn chằm chằm vào màn hìnhbot_an_cap điện thoại, cô ta nghiến răng gửi thêm một tin nữa.
Ở bên em một lát được không? Nghe điện thoại của em chút thôi cũng được. đối tượng xem mắt tối nayleech_txt_ngu của em là ai không? Là Lý Đại Bảo, giám đốc ty anh . ta muốn sỉ nhục em, ông ta coi là gọi!
Cầuleech_txt_ngu xin anh hãy bên , giờ đang ngoài đường, em không biết đâu cả. Em biết vẫn còn yêu em, anh không nỡ lòngleech_txt_ngu nhìn đựngbot_an_cap gió lạnh thế này đúngvi_pham_ban_quyen không? Em cần anh, chỉ cần đến đây với em, tối nay em vẫn là của anh.
Lại là chờ đợileech_txt_ngu dài đằng , khi Vương Nạm Nạm sắp hoàn toàn sụp , WeChat cuối cùng cũng có hồileech_txt_ngu.
Đinh!
Trongbot_an_cap căn phòng thuêbot_an_cap, sau khi trả lời tin nhắn của Vương Nạm Nạm, sắc mặt Trần Đông khó cực điểmleech_txt_ngu, lồng ngực đè nén dữ dội.
Hắn nheo mắt, nhìn lạnh lẽo, bàn tay phải nắm chặtvi_pham_ban_quyen chiếc thoại phát ra tiếng kêu răng rắc.
Là đang nhục mạ sao?
Vừa lẩm bẩm, hắn vừa cầm điện thoại gọi cho Long Lão.
Gác máy.
Ánh mắt Trần Đông , rơi vàovi_pham_ban_quyen trầm tư. Gương mặt hắn vẫn phủ một sương giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hắn không biết sao Vương Nạm lại chạy đi xem mắtleech_txt_ngu với Lão Lý, nhưngbot_an_cap sauleech_txt_ngu khi Lão Lý biết Nạm Nạm là vợvi_pham_ban_quyen cũbot_an_cap củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn mà khăng khăng coi ta là gái , thì đó rõ ràng là đang sỉ nhục !
Trần Đông không phải hạng dây dưa bùn nước, bị người ta nhục mạ đếnvi_pham_ban_quyen này, chẳng lẽ còn phải ngậm nuốt cay?
Nhìn vào đại diện của Nạm Nạm trên WeChat, gửi thêm một tin nhắn nữa.
Nếu người vẫn chưavi_pham_ban_quyen nhà cho Vương Hạo, khuyên sáng mai hãy khu ổ chuột phía Tây thành phố mà mua một căn, có lẽ sẽ giúp Vương Hạo gombot_an_cap đủ sínhbot_an_cap lễ.
Khu ổ chuột phía Tây là khu thành cổ, giá nhà luôn không cao, thậm chí trong một năm trở lại đây cònbot_an_cap có xuvi_pham_ban_quyen hướng giảm. Với tài lực của nhà họ Vương, đủ để mua một căn .
nữa, hắn rằng ngày , giá nhà Tây chắc chắn sẽ lội ngược mà tăngvi_pham_ban_quyen .
Số tiền sính mà Lâm Tuyết đòi Vương Hạo sự rất lớn, nhưng nếu nhà họ Vương thông minh một chút, mua căn nhà ở phía , đợi đến khi giá nhà tăng rồi đi, thì cũng coi như đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để gom sính lễ.
Tuy nhiên, sau khi gửi tin nhắn này, Trần Đông lại cười tự giễubot_an_cap: Với địa vị của tôi ở nhà họ kia, có lẽ các người sẽ coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời này của tôi như tiếng rắm thoảng qua nhỉ?
Hắn cũng chẳng buồn quan nữa, đứng đi ngoài. Có thể làm đến này, nếu người họ không nghe thì cũng coi như hắn đã nhân chí nghĩa tận rồi.
Cơn mưa kia càng lúc càng lớn. Khi Trần Đông đi lầu, chiếc RollsRoyce Phantom màu đen đã đỗ sẵn bên đường.
khi lên xe, Trần Đông nhìn Long Lão, giọng nói: phát thôi.
gia, ngày mai lúc nào thì công bố? Khi chiếc RollsRoyce bắt đầu chuyển bánh, Long Lão bình thản hỏi, ánh mắt Trần Đông mang theo vài phần .
Có thể nghĩ raleech_txt_ngu cao như vậy, khiến một dịch vốn dĩ lỗ nặng thành chắc, năng lực và khí phách này để chứng minh sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tú của Trần Đông. Thậm chí, thành viên trong gia tộc được hưởng nền dục tinh anh nhỏ cũng chưa chắc đã nghĩ ra được này.
Dựanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào cây đại thụ thì dễ mát, điều này đã minh trên người Trầnbot_an_cap Đông. Nhưng đám con cháu trẻ tuổi gia tộc kia, chẳng phải cũngleech_txt_ngu dựa vào cây đại thụ từ nhỏ đến lớn đó sao?
tối. Trần Đôngvi_pham_ban_quyen cườivi_pham_ban_quyen: Làm vậy, liệu có cả thành phố nàyleech_txt_ngu tối mai đều mất ngủ không?
Long Lão người một , sau đóbot_an_cap cười một cách quái: Thiếu gia, cậu làm vậy thì hơi thâm đó.
Nửa giờ sau.
Chiếc Phantom dừng lại bên lề bên ngoài một hội .
Hội quánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Danh Tước từ đến nay luôn để lại ấn tượng cao , người ra nơi này nếu không giàu sang. Nhưng cái là cao cấp cũng đồng nghĩa với việc chất lượng và dịch vụ ở một số khía cạnh nào cũng tương đương, đó chính là lý do thu hút những đại các giao thương mại còn tranh nhau xô đây.
Lão Lý chính làbot_an_cap một trong đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trong ba năm ở Đỉnh Thái, Trần Đông rất rõleech_txt_ngu, mười ngày thì ít nhất bảy ngày Lão Lýbot_an_cap ngủ lại ở quán Danh Tước, tần suất đến đây còn cao tần suấtleech_txt_ngu về nhà.
Đợi năm .
Trần Đông trên xe, xuyênleech_txt_ngu quavi_pham_ban_quyen màn , thấy người đang khiêng Lý từ trongvi_pham_ban_quyen hội quán Danh Tước ngoài.
Dưới ánh đèn, Lão Lý chỉ một chiếc áo , thần kinh hoàng, vừa gào thét vừa vùngbot_an_cap vẫy. Thế nhưng bảo vệleech_txt_ngu cửa hội quán lại hoàn toàn phớt lờ tất cả những chuyện này.
Long Lão chờ một chút, tôi sẽ quay lại ngay. Trần Đông xuống xe.
Khi hắn bước vàoleech_txt_ngu con hẻm bên cạnh, bên trong đang vang lên tiếng thiết nhưleech_txt_ngu chọc tiết lợn của Lão Lý, với những tiếng đấm đá bình bịch như nện cát.
Đừng đánh nữa, cầu xin các người đừng đánh nữa, mẹ kiếp tôi rốt cuộc đã đắc tội với ai chứ? Cácbot_an_cap người rốt làbot_an_cap ai? Lý đau đớn kêu gào.
Năm người đang hành hung cũng dừng tay, vây Lão Lý nhưng không nói một lời. Ápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực vôleech_txt_ngu hình khiến thân hình béo múp, bóng loáng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lão co rụt một cục, run rẩy cầm cập.
Nhưng vẫnleech_txt_ngu còn vẻ mặt ngơ ngác.
khi xem mắtvi_pham_ban_quyen thất bại với Vương Nạm Nạm, hắn nghẹn một bụng hỏanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cho nên mới quay đầu đến hội Danh Tước. Mọi đã chuẩn bị xong xuôi, đang tắm thì năm gã lực lưỡng này xông vào, trựcleech_txt_ngu tiếp quấn áo choàng tắm khiêng hắn ra ngoài.
Điều khiến hãileech_txt_ngu làbot_an_cap từ đầu đến , người của quán Danh Tướcbot_an_cap không hề can thiệp. Hắn biết ông chủ đứng sau hộileech_txt_ngu quán này là ai, nhân vật lớn như mà không dámbot_an_cap thiệp vàoleech_txt_ngu tổn hại đến danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếngbot_an_cap của hội quánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Mày đã đắc tội với tao!
Giọng nói quen thuộcleech_txt_ngu khiến thân hình Lão run lên, hắn thể tin nổi nhìn ra ngoài đám , cứ nghe nhầm.
Trần Đông đámleech_txt_ngu người , chậm bước đến trước mặt Lão Lý: Nhục mạ tôi, phải giá đắt.
Trần Đông?!
Lão Lý tròn mắt, hãi chỉ vào năm người trước mặt: Đây đây đều là do cậu làm?
Trần Đông nhướng mày, quay đầu nói: Cho hắn một chút.
Nămvi_pham_ban_quyen người lập tức lao vào Lão Lý, lại một trận đấm đá túi bụi. Tiếng kêu thảm thiết vọng. phút sau, năm người dừng tay, Lão Lý đã bị đánh đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức mặt mũi sưng vù như đầu lợn.
Bây giờ tin chưa? Trần Đông hỏi.
Lý gật đầu, nhưng sau đó bỗng nhổ ra một ngụm máu, cười : ha mẹ kiếp, lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử đúng nhìn lầm cậu rồi. Làm chó bên cạnh lão tử ba năm, thế mà sự có thể mua lại Đỉnh Thái.
Về việc thu mua Thái, Lão Lý sau đó có hỏi anh rể, nhưng anh rể hắn lại giữ như bưng. Tuy , hắn hiểu rõ năng của Đông, bảo Trần Đông tự mua Đỉnh Thái chắc chắn là thể, nhưngbot_an_cap có nhân nhìn trúng năng của con chó Trần Đông này mà âm thầm giúp thì cũng là điều tìnhvi_pham_ban_quyen hợp lý.
Trần Lão Lý, không nói lời nào.
Lão Lý liếc nhìn xung quanh, cười lạnh: Chó vẫn hoàn chó, vừa mới đổi đời một mà đã ra vẻ rồi. năm vệ sĩ này không ít đâu nhỉ? Mày thật đềbot_an_cap cao bản quá đấy!
, hắnleech_txt_ngu chỉ vào người , giễubot_an_cap cợt: Các người ấy, làm chóbot_an_cap cho cái thằng khốn nạn này làm gì? cho cácbot_an_cap người bao nhiêu tiền, lão tửbot_an_cap cho gấp đôi, chớt nó cho lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử!
Cũng đừng trách tao khôngvi_pham_ban_quyen nhắc nhở mày, con vợ mày đã ra ngoài bán thânleech_txt_ngu rồi, còn cái ty Đỉnh Thái mà mày tiếp đã bị lão tử ký một bản hợp đồng giá cổ, sắp phá đến nơi rồi. Các người đi hắn, thận ngay cả lương cũng nhận được đâu!
Tôi và Vương Nạm đã hôn, nhưng mày cô ta để nhục mạbot_an_cap tôibot_an_cap, đó lý do mày đáng chớtvi_pham_ban_quyen!
Ánh mắt Trần lên lạnh lẽo, giọng nóibot_an_cap băng sương: Ngoài ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, với cáibot_an_cap loại như , có lẽ nghĩ rằng Đỉnh Thái chắc chắn phá sản, nhưng tao nói cho biết, Trần Đông tao ởleech_txt_ngu đây, Đỉnh Thái chỉ có ngày hơn thôi!
Lão Lý sững sờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trần Đông cũng không thèm để ý, đứng dậy rời đi.
Phía sau, Lão Lý hồn, lớn tiếng giễu cợt: Ha ha mày làmleech_txt_ngu tao cười chớt mất, bản hợp giá cắt cổ lỗ vốn ba ngànleech_txt_ngu vuông, tưởng mày là thần tiên chắc mà có chuyển ? chớt chắc rồi! Mày cứ đợi đấy, đợi đến Đỉnh Thái sản, mày biến thànhbot_an_cap con chó lang thang trên phố, lão tử định sẽ tìm đánh gãy chân mày, khiến mày khôngbot_an_cap bằng chớt!
Trần Đông khinh miệt mỉm cười, ngày mai đến rồi biết tôi có thể xoay chuyển càn khôn hay !
Vương Nạm Nạm thần trở về , toàn thân ướt sũng, trông vô nhếch nhác.
Vừa vào nhà, cha mẹ và cậu Hạo đang ngồi ở phòng khách đều đứng phắt dậy.
Con còn biết đường mà về đấy à? Trương Tú Chi trầm giọng nói, Bảo con đi xem mắt, thế mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con còn dám giở tính giở nết sao?
Vươngvi_pham_ban_quyen Nạm run rẩy, kinh ngạc nhìn Trương Tú Chi: Mẹ, có đã xảy gì ?
Biết chứ, Hạo vừa về đã kể với mẹ rồi.
Trươngvi_pham_ban_quyen Tú Chi chỉ tay về phía Hạo, câu tiếp theo lại khiến Vương Nạm Nạm không kìm được nước mắt: Chạm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtbot_an_cap cái thì làm sao? Dù sao là đi xem mắtbot_an_cap, tối nay con mà không thì mẹvi_pham_ban_quyen còn đỡ lo hơn đấy. Xem mắt thành công thì tiềnbot_an_cap sính cho tiểu nhà mình cũng có rồi.
Mẹ, mẹ coi con là cái gìbot_an_cap ? Vương Nạm Nạm khóc lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
mặt Vương Đức trầm xuốngbot_an_cap, lườm Trươngvi_pham_ban_quyen Tú Chi một cái: Trước mặtbot_an_cap con cái, bà nói mấy lời này làm ?
Nó là do tôi đẻ ra, saoleech_txt_ngu tôi lại không nói? Tú Chi mặt đầy hung dữ, chống nạnh bảo: Nó hỏng việc xem mắt rồi, tiền sính lễ củabot_an_cap tiểu Hạo tính sao ? nó giúp em trai mọn cũng làm chẳng xong, lại không cho tôibot_an_cap nói à?
Một chuỗi hỏi dồn dập Vương Đứcleech_txt_ngu nghẹn lời.
Nhưng Vương Nạm Nạm cũng nhận ra, Vương Hạo chắc không biết chuyện gì thực sự đã xảy ra ở nhà hàng. Sau khi cô chạy đi, Vương nghe được hẳn những lời lấp liếm phiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diện từ phía Lý Đại Bảo.
Đang hối hận và định giải thích thì
Chị, rốt cuộc chị giúp em hả?
Vương Hạo bỗng nhiên gào khóc nức nở như bị oan ức lắm: Em là em trai ruột của chị mà, nếu chị emleech_txt_ngu thì em và Tuyết Nhi kết hôn được đâu. Em còn ý nghĩa gì nữavi_pham_ban_quyen? Thà quách đi cho xong!
Hạo mà chớt hai này sống cũng chẳng còn nghĩa lý , chi bằng chớt quách đi cả thể! Trương Túvi_pham_ban_quyen gào khóc họa theo.
Trong nhà lập trở nên náo loạn.
Đối mặt với em và bà mẹ đang đòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống đòi chớt, Nạm Nạm gần như suy sụp, cô vò bứt tai thụp xuống đất, khóc nức nở.
Nạm Nạm, phải khuyên con một câu. xem mẹ và em trai đều thế này rồi, làm chị như con thể chịu ức một chút sao? Vương Đức tâm huyết : Vốn dĩ con đi xem mắt với Lý Đại Bảo, ba biết con kháng cự, nhưng cũng đâu đến mức người ta ý vào tay một cái connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bỏ chạy chứ?
Vương Nạm Nạm uất ức đến tột cùng. Đó thực sự chỉ chạm một cái ? Hắn con như hạng gáivi_pham_ban_quyen làng chơi rồi !
Cô cũng rõ, bây giờ giải gì cũng đã muộn, cô có trăm cũng khó lòngleech_txt_ngu thanh minh.
cô nhớ đến tin nhắn WeChat củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần , ôm lý còn nước còn tát, cô nghẹn : , hay là chúng ta mua tiểu Hạo một cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà ở phía Tây thành phố đi? Biết đâu giá nhà ở đó tăng lên, tiền lễ của tiểu Hạo sẽ có thôi!
Sắc mặt Đức sầm xuống.
Trương Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chi mắng thẳng thừng: Mua nhà ở phía thành phố? Đầu óc conleech_txt_ngu bịleech_txt_ngu mỡ lợn che mờ à? Cái khu chuột cũ đó toàn là dân laonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động ngoại tỉnh ở, giá nhà làm sao mà tăng nổi, trời sậpleech_txt_ngu xuống cũng không tăng được! già này mới mua nhà ở !
Chị, điên rồi à? Cái nơi thỉu, lộn xộn như ổ chuột phía đó, Tuyết Nhi làm đồng ý cho em mua nhà ở ? Vương Hạo cũngvi_pham_ban_quyen phụ họa theo, Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là em trai ruột của chịvi_pham_ban_quyen, chị chị ruột của em, chị không giúp em thì thôi, cũng đừng có hại em chứvi_pham_ban_quyen?
Đôi mắt Vương Nạm nhòe lệ, hàm răng nghiến bờ đỏ mọng đến sắp rỉleech_txt_ngu máu.
biết ổ phía Tây thế nào, thậm chí cũng ngờ tính xác thực của từ Trần .
Nhưng đây được coi là cách để quyết tình cấp hiện , giá nhà ở đó rẻ, xong số tiền còn có thể bù đắp một phần sính lễ.
, cô còn có thể làm gìvi_pham_ban_quyen nữa?
Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ sự đi bán thân sao?
Đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi! Haivi_pham_ban_quyen mẹ con bà thôi đi không, nhà cửa mà cứ loạn lên thế này!
Đứcleech_txt_ngu không thể thêm được nữa, lớn một tiếng: Nếu không đượcbot_an_cap thì chúng ta nghĩ khác xong chứ gì.
Thế ông nghĩ ra cách đi! Ông chỉ là một lão giáo viên , ông giỏi thì mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra đây cho tiểu Hạo kếtbot_an_cap hôn đi? Nếu không, ông muốn nhà này tuyệt tự à?
Tú Chi xô đẩy Đức một cái, câu nói ấy khiến ông mét.
Vương Đức là nhà giáo, luôn tin đạo lýleech_txt_ngu có tội, không có nối dõi là tội lớnvi_pham_ban_quyen nhất. Chuyện tự đối với ông còn khó chịu hơn cả bị .
Bực đầu, tự tát mình một mạnh: Vậy tôi tôi muối mặt đi tìm mấy người bạn cũ mà vay, góp nhặt chỗ chỗ kia chẳng lẽ không đủ tiền sính lễ ?
Vay thì không phải ? Trương Tú Chi gàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên.
Vương mặt cắt không giọt máu, mắt đỏ hoe mẹ mình, khoảnh khắc này chợt bàng hoàng.
Vay thì phải trả?
thì có thể để con gái mình thân sao?
Sáng hôm , Vương đã ra vay tiền. Chuyện tối qua khiến ông nhức , nhưng câu nói của Trươngvi_pham_ban_quyen Tú Chi đã đúng hiểm, khiến chỉ đành muối mặt đi khắp nơibot_an_cap mượn.
Vươngbot_an_cap Nạm Nạm cả đêm không ngủ, đôi sưng húp vì khóc, nhưng cô ta vẫn mang theo vẻ mệt mỏi rời khỏi nhà để làm.
Kết hôn với Trần Đông ba năm, cô ta không trở bà nộivi_pham_ban_quyen trợ toàn thời gian mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công việc lễ nhàn hạ, làm giờ hành chính, mỗi tháng lương hơn ngàn . Dù sao thì trong nhà cũng có Trần Đông lo liệu, tiền lương cô tabot_an_cap kiếm được đều dùng để tiêu vặt. nhưng, sau khi ly hôn với Trần Đông, hơn ba tệ này là toàn bộ thu nhập cô taleech_txt_ngu.
Trải qua chuyện tối qua, Vương Nạm Nạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên đường vẫn có chút thẫn thờ. Nhìnvi_pham_ban_quyen dòng người quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tấp nập, cô ta sụt sịt một , lấy điện thoại ra đăng một trạng thái lên vòngbot_an_cap bạn bè: cuộc là một mình tôi gánh vác hết tất cả.
nhanh sau đó, bài đăng này nhận được vô số lượt và đủ lời an ủi. Điều này tâm của Vương Nạm Nạm lặng đôi chút.
công ty Đỉnh .
nhìn dòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trạng thái Nạm Nạm vừa đăng, đột nhiên cảm hơi nực cười. Hắn thoại , tập trung xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xét dự án cải tạo khu ổ chuột ởvi_pham_ban_quyen phía Tây thành phố. Tin sẽ được công bố vào nay, hắn không cho phép có bất kỳ sai sót nào.
Chẳng mấy chốc đã đến sáu giờ chiều.
Những người bận cả ngày vây quanh tivi trong phòng khách, vừa xem tin tức địa phương vừa nghỉ ngơi sau ngày mệt mỏi.
Tập đoàn Nghệ Khoa vừa công bố mới nhất, chuẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị quân vào thành phố này dựng một hợp trung tâm thương mại quy mô lớn. Địa điểm dự ban đầu là tại khubot_an_cap phố cũbot_an_cap phía thành phố. Điều này sẽ thúc phát triển kinh tế địa phương. theo, xoay quanh tổ hợp thương mạibot_an_cap này, tập đoàn Khoa sẽleech_txt_ngu có thêm nhiều quy hoạch chi tiết hơn, đài chúng tôi sẽleech_txt_ngu tiếp tục theo dõi và tin.
Mộtbot_an_cap mẩu ngủi nhưng lại tiết lộ một thông tin chấn . Nó giống như một quả bom hạng nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, némleech_txt_ngu xuống khiến cả thành phố bùng nổ.
Tập đoàn Nghệ , đó chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là doanh nghiệpbot_an_cap bất động sản đầu cả nay! Sự hiện diện của họ có ý nghĩa gì, ai nấy đều hiểu rõ.
Khu ổ chuột phía Tây sắp tăng giá rồi!
Theo dòng tin được phát , tại câu lạc bộ Danh bỗng vang lên một tiếng hét thảm thiết xébot_an_cap lòngbot_an_cap.
Mẹ kiếp, tại sao lại nhưvi_pham_ban_quyen vậy? Tại sao lại như ? Á
Còn tạileech_txt_ngu nhà họ Vương.
Khi Nạm kéo lê thân thể mệt mỏi về nhàbot_an_cap thì phátleech_txt_ngu hiện cha mẹ Vương đều đang ngồi trước . Cả ba người ngơ ngác nhìn màn , căn nhà tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì vậy ạ? Vương Nạm hỏi.
Trương Tú đột nhiên gàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên: Tập tập Khoaleech_txt_ngu sắp đến đây xây quảng trường rồi, địa điểm chọn ngay khu ổ chuột phía . đó nhà ở đó chắc chắn sẽ tăng giá!
Càng nói càng giận, mặt Trương Tú xanh mét lại. Vương Đức thì ôm mặt, liên tục thở dài.
Nếu tối qua nghe lời Vương Nạm Nạm, sáng nay ông đã khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải muối đi khắp nơi để vay tiền, mà là đi mua một ở phía Tây rồi. Nếu được như vậy, cảnh tượng gia đình xem bản tin này đã hoàn toàn khác.
Uỳnh!
Đầu óc Vương Nạm nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tung, khuôn mặt đẹp biến sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ta đưa bịt miệng suýt chút nữa thì hét lênleech_txt_ngu thành tiếng.
Cô ta luống cuống lấy thoại ra, tin nhắn WeChat của Trần Đông. Từngbot_an_cap chữ đó giống những nhátleech_txt_ngu búa nặng nề thẳng vào mắt cô ta.
Thật thật sự bị đoán đúng rồivi_pham_ban_quyen?!
Làm sao hắn biết được?
Nạm không dám tin nhìn vào tin WeChat của Trần Đông, trong đầu chỉ sót lại một ý này.
Bỗng nhiên, ánh mắt tavi_pham_ban_quyen lên, có vỡ lẽ.
Tập đoàn Ức Khoa là côngvi_pham_ban_quyen tyleech_txt_ngu động sản đứng đầuleech_txt_ngu trong nước, khi tức họ tiến quân vào thành phố này được tung ra, hoàn không có bất phong nào.
Nhưng là đối người ngoài.
Trần Đông dù sao cũng là Phó giám đốc của công bất động sản Đỉnh Thái!
So với Ức Khoa thì Đỉnh Thái đúng là nhỏ bé không đáng kể, nhưng dù gì cũng là một trong những kẻ nắm địa bàn tại đây, việc nhận được tin nội bộ trước khi chí tin là quá đỗi bình thường.
này, Vương Đức đang thở dài hối hận chợt lên tiếng: Nạm à, tối qua lẽ ra con nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuyên ba thêm mộtvi_pham_ban_quyen câuvi_pham_ban_quyen mới phải.
Vương Nạm Nạm người nhìn Vương Đức.
Chưa đợi cô ta kịp mở , Tú Chi vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuôn mặt tái mét vì tức giận đã chỉ vào mũi Vương Nạm Nạm mà mắng xối xả.
Đồ con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chớt , đều tại mày, đều tại mày ! Tối chỉ cần mày khuyên vợ chồng tao thêm một câu thôi, để tao mua cái sớm hơn thì tiền sính kết hôn của em trai mày đã đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi. Mày đúng là đangbot_an_cap hại em trai mày mà!
Lờivi_pham_ban_quyen lẽ chói tai khiến vành mắt Nạm Nạm đỏ hoe ngay lập tức.
mẹ, con có khuyên mà, nhưng hai người không nghe
Láo toét!
Chi vungbot_an_cap tay phải, cắt ngang lời thích của Vương Nạm : là con gái của tao với ông nó, mày khuyên thêm một câu thì sao tụi lại không nghe? Màybot_an_cap là cố ý, chắc chắn mày thù hằn chuyện tao ép mày đi xem mắt. thì hay rồi, cơ hội phát tài đến mà lại mất trắng, tiểu Hạo cũngbot_an_cap không kết hôn được !
Nói xong, ta ngồi bệt xuốngvi_pham_ban_quyen ghế sofa, gào thảm thiết.
Nghe thấy không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kết hôn, Vương Hạo bắt đầu quậy phá.
Chị ơi, em là em của chị , sao chịleech_txt_ngu nỡ lòng nhưbot_an_cap vậy? Nếu em không đượcbot_an_cap Tuyết Nhi thì em sống chẳngbot_an_cap bằng chớt cho xong!
Tiếng khóc lóc om sòmvi_pham_ban_quyen khiến Nạm hoàn toàn phát điên.
Cô ta đưa vò rối tóc, đôi đỏ ngầu, mắt giàn giụa.
Tôi rốt cuộc đã làm sai điều gì?
Gào lên tiếng, Vương Nạm Nạm quay lao vào phòngleech_txt_ngu, rầm một tiếng đóngleech_txt_ngu chặt cửa lại.
Cô ta ngã vật xuống , chăn đầu rồi khóc nức nở.
Tại sao? sao chuyện lại đổ hết lên đầu tôi? Tôi rốt cuộc sai ở đâu chứ? nhắc nhở mọi người rồi, sao bây giờ lại quay sang móc ?
Tiếng khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang vọngleech_txt_ngu trong chăn.
nhiên, Nạm Nạm đang suybot_an_cap sụpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chợt hất ngồi dậy, gương mặt đẫm lệ lẩm bẩm: Trần Đôngvi_pham_ban_quyen, anh chịu nhắc nhở tôi, chắc chắn trong lòng anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn có tôi đúng khôngvi_pham_ban_quyen?
Nói đoạn, cô ta cầm điện thoại lên gọi Trần Đông.
Tút
Điện thoại vừa reobot_an_cap một tiếng đã bị phía bên cúp máy.
Nạm bỏ cuộc, tiếp tục gọi.
Lần nào cũng vậy, điện thoại vừa kết nối là bị ngắt ngay lập tức.
Thân hình mai của Vương Nạm Nạm không ngừng rẩy, nấc từng hồi, nhưng cô ta vẫn không bỏ.
Trongvi_pham_ban_quyen suy nghĩ của cô ta, Trần Đông đã nhắn nhắc nhở thì nhất vẫn còn tình với mình.
Cô ta cần Trần Đông, và cũng cần hắn em trai một .
Cô ta mở WeChat của Trần Đông, nhanh chóng gửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi một tin nhắn: Anh nhắc nhở emleech_txt_ngu, chắc chắn trong vẫn còn có em đúng không? Trần Đông, em với, giúp em trai em với Tiểu Hạo không hôn được thì và mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em đều đòi mất. Anh là Phó tổng của Đỉnh Thái, chắc chắn có cách được mộtbot_an_cap căn hộ giá suất bộ ngay lập tức ?
Giọng điệu gần nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin là điều chưa từng có trong năm cô ta kết hôn với Trần Đông.
Ting!
cần chờ đợi, phíabot_an_cap bên kia phản hồi gần như lập tức.
Nội dung Trần Đông trả cũng rất đơn giản: quan gì đến tôi?
Câu lạc bộ Danh Tước.
Lão Lý đang mặc áo choàng tắm, mặt mũi bầm dập như một con chó dại, điên cuồng đậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phá đồ đạc trong phòng, gào thét đến cả họng.
Mẹ , cuộc tại sao mọi chuyệnbot_an_cap lại thành ra thế này?
Rầm!
Chiếc đập thẳng vào tivi, màn hình vỡ tan, khói đen lên nghileech_txt_ngu .
Côbot_an_cap gái bên cạnh đãleech_txt_ngu sợ hãi đến mức co rúm vào một góc, lấy đầu.
tiếng nổ lớn từ chiếc bị đập hỏng, cô tabot_an_cap càng sợ hãi hét lên một tiếng thất thanh.
Khuôn mặt Lão Lý nên dữ tợn, hắn một rượu ném qua: Cút ra ngoài cho tao!
Sau đó, hắn ngồi xuống sofa, thểbot_an_cap bị tâm thần, không ngừng lắc , không muốn chấp nhận hiện thực.
Dự án khu nhà ổ chuột phía Tây thành mà Đỉnh Thái đã ký với mức giábot_an_cap trên trời, quá ngânvi_pham_ban_quyen ba mươi triệu tệ, chắc chắn sẽ khiến công ty đến mứcleech_txt_ngu phá sản.
Đó cũng là lý do vì sao tối sau khi bị của Đông đánh cho như đầu heo, hắn vẫn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể tùy ý nhạo, mỉa mai Trầnvi_pham_ban_quyen Đông.
Trong mắt hắn, Trầnbot_an_cap chẳng quavi_pham_ban_quyen chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một con hề nhảy , là con châu chấu sau mùa thu, chẳng còn nhảy nhót được bao lâu nữa.
Nhưng bây giờ, một tin tức vềvi_pham_ban_quyen việc Tập Khoa tiến quân vào Tây phố giá trị vàbot_an_cap sức động như thế , với tưbot_an_cap cách là cựu sếp của Đỉnhvi_pham_ban_quyen Thái, sao hắn lại không rõ cho đượcleech_txt_ngu?
Năng lực của hắnbot_an_cap đúng là kém cỏi, nhưng hắn không ngu!
Tập đoàn Ức Khoa là một gã lồ bất động sản đứng đầu cả nước, chưa bàn đến sau này có sự tưleech_txt_ngu vào phố không, chỉ riêng cái tiếngvi_pham_ban_quyen được nhắc đếnleech_txt_ngu trong tin tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi cũng đủ để đẩy giá bất động sản phía Tây tăng vọt rồi.
Những nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua, bất động sản của tập đoàn Ức Khoa tiến đánh vào vực là giá đất nơi đó bao giờ không tăng phi mã!
Có quả bom tấn này, nói làvi_pham_ban_quyen trước kia ký hợp đồng khống lên hơn ba mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net triệu, dù có vượt mức một trăm triệu đi chăng nữa, với quyleech_txt_ngu mô lớn như khu nhà ổ chuột phía Tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ cần giá nhà là đủ Trần Đông xoay chuyển thế !
những lời hắn cho Trần Đông qua, lúcvi_pham_ban_quyen nàyvi_pham_ban_quyen lại giống như nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái tát giáng, vảvi_pham_ban_quyen mặt hắn.
Vận sao? Đúng, là do mày may . Gió đã nổi rồileech_txt_ngu, lợn đứng đầu gió cũng có thểbot_an_cap , vừa vặn gặp lúc tập đoàn Ức Khoa tiếnvi_pham_ban_quyen quân vào nên mới khiến con như đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên theo.
Lý Đại Bảo không cam tâm lẩm bẩm, đó cầm điện thoại gọi đi một cuộcbot_an_cap.
Alo, chị à, em không làmbot_an_cap ở công ty tại nữa, emvi_pham_ban_quyen thích làm ở công ty bất động sản . Anh chẳng vẫn một công bất động sản sao? Chị nóileech_txt_ngu với rể tiếng, điều emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang bên đó nhé?
Chị của , chị đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử với em tốt nhất, chị nhất định phải giúp em chuyện này .
Cúp điện thoại, Bảo nở nụ cười nham hiểm: Đông, con lợn như mày gặpbot_an_cap đúng hướng gió thì có thể , có anh rể là chỗ dựanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vững như núi, xem lần này tao chơi chớtleech_txt_ngu mày nào!
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay